Y Thống Giang Sơn
Tác giả: Tác giả: Thạch Chương Ngư
Số chương: 88
Lần đọc: 55.794
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
« 1 3 4 5 ... 9 »
19.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 11
Äà Nhai. (hạ)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
​Má»™ Dung Phi Yên cả giáºn nói: "ChaÌ£y Ä‘i đâu!" Nà ng voÌ£t lên không trung, mũi chân dẫm một caÌi lên haÌ€ng raÌ€o, thân thể laÌ£i một lần nữa voÌ£t lên không trung rồi lộn meÌ€o liên tuÌ£c ba caÌi, nhaÌ€o xuôÌng Ä‘aÌ£p một gã aÌo Ä‘en Ä‘ang từ trên lưng ngựa bay xuôÌng đâÌt, Ä‘oaÌ£t ngựa của gã rồi duÌ€ng tôÌc độ cao nhâÌt Ä‘uổi theo Mạc Thiệu Lân.
Hồ Tiểu Thiên tuy rằng phải công nhận động taÌc nhaÌ€o lộn liên tiêÌp của Má»™ Dung Phi Yên râÌt laÌ€ vui măÌt nhưng cũng không coÌ khen ngợi, rõ raÌ€ng coÌ thể laÌ€m được chuyện nhanh goÌ£n leÌ£ nhưng hêÌt lần naÌ€y đêÌn lần khaÌc laÌ£i choÌ£n phương phaÌp khoÌ khăn nhâÌt, ta noÌi laÌ€ nữ nhân thời naÌ€y không thiÌch động não sao? NhâÌt thiêÌt cÆ°Ì phải cheÌm cheÌm giêÌt giêÌt dùng vÅ© lá»±c để giải quyết vấn Ä‘á»?
Lúc nà y tên chăn ngá»±a kia cũng boÌ€ lên một con ngựa buÌ€n đâÌt đầy người không thâÌy rõ được maÌ€u lông, vậy maÌ€ cực kyÌ€ xưÌng vÆ¡Ìi hăÌn, y phuÌ£c hăÌn cũng đầy buÌ€n đâÌt nên không nhiÌ€n ra maÌ€u săÌc ban đầu. Người chăn ngựa liền vung roi trong tay, heÌt lÆ¡Ìn "GiaÌ!" Âm thanh cực kyÌ€ rõ raÌ€ng. Con ngựa kia huÌ€ng dũng lao băng băng về phiÌa Hồ Tiểu Thiên.
Hồ Tiểu Thiên thầm kêu không ổn, hai người Lý Cẩm Hạo cùng Thiệu Nhất Giác vẫn Ä‘ang ở bên kia của chuồng ngựa lập tưÌc thâÌy tiÌ€nh hiÌ€nh không ổn. Lý Cẩm Hạo ruÌt một caÌi coÌ£c buộc ngựa từ dươÌi đâÌt lên, duÌ€ng lực toaÌ€n thân, caÌi coÌ£c ngựa kia cỡ caÌi Ä‘uÌ€i được Lý Cẩm Hạo ném bay Ä‘i như cưá»ng cung kình ná» biÌ€nh thường băÌn ra, hô! một tiêÌng liền bay tÆ¡Ìi sau lưng người chăn ngựa.
Ngưá»i chăn ngá»±a kia không theÌ€m quay đầu laÌ£i, vung roi daÌ€i trong tay queÌt như thiểm Ä‘iện về sau lưng, Bộp! một tiêÌng quâÌn chuẩn xaÌc vaÌ€o coÌ£c buộc ngựa, hâÌt văng noÌ thẳng về phiÌa hai người Lý Cẩm Hạo cùng Thiệu Nhất Giác, hai người liền sợ hãi cuôÌng quiÌt ngồi xổm xuôÌng, cây coÌ£c xeÌ£t qua Ä‘ỉnh đầu hoÌ£, nện gãy raÌ€o của chuồng ngựa, Ä‘ủ thâÌy được lực lượng cực kyÌ€ kinh người. Cả Ä‘aÌm ngựa trong chuồn thâÌy raÌ€o chăÌn vỡ ra liền nhanh choÌng chaÌ£y ra ngoaÌ€i. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thiệu Nhất Giác vừa mÆ¡Ìi boÌ€ dậy laÌ£i biÌ£ một con ngựa tông ngã lăn trên mặt đâÌt, Lý Cẩm Hạo cũng không khaÌ hÆ¡n hăÌn chuÌt naÌ€o, rôÌi riÌt traÌnh traÌi neÌ phải trong bầy ngựa.
Äám ngưá»i xung quanh thâÌy ngựa cuồn cuộn lao ra sợ hãi chaÌ£y tÆ°Ì taÌn. Hồ Tiểu Thiên thừa dịp liền chaÌ£y tÆ¡Ìi chỗ Ä‘aÌm người daÌ€y đặc kia, người chăn ngựa gầm lên: "Chạy Ä‘i đâu?" Roi daÌ€i vung lên một voÌ€ng rồi băÌn ra như linh xaÌ€ cuôÌn lâÌy chân phải của Hồ Tiểu Thiên, Hồ Tiểu Thiên mâÌt cân bằng ngã xuôÌng, không đợi hăÌn kiÌ£p boÌ€ dậy người chăn ngựa Ä‘ã phoÌng vuÌ£t tÆ¡Ìi, cây roi cuôÌn chặt lâÌy Ä‘uÌ€i phải hăÌn keÌo lê Ä‘i.
Hồ Tiểu Thiên cựu kyÌ€ buồn bực, cả boÌ£n tập trung sự chuÌ yÌ vaÌ€o Mạc Thiệu Lân, Mạc Thiệu Lân laÌ£i lợi duÌ£ng được tâm lyÌ cả boÌ£n, duÌ£ Má»™ Dung Phi Yên Ä‘i, người chăn ngựa trông coÌ vẻ biÌ€nh thường kia laÌ£i thừa cÆ¡ laÌ€m loaÌ£n công kiÌch chiÌnh miÌ€nh. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cả người Hồ Tiểu Thiên biÌ£ keÌo lê Ä‘i, trong luÌc nguy câÌp hăÌn cũng không coÌ hoảng loaÌ£n ruÌt dao từ hông ra, muôÌn căÌt đưÌt caÌi roi Ä‘ang cuôÌn chặt Ä‘uÌ€i miÌ€nh.
Lương Äại Tráng cuÌ€ng ba tên gia Ä‘inh vẫn đưÌng taÌ£i chỗ chờ đợi, thâÌy một gã cưỡi ngựa Ä‘iên cuồng lao tÆ¡Ìi laÌ£i thâÌy hăÌn keÌo lê một người chiÌnh laÌ€ thiêÌu gia của miÌ€nh.
Cả boÌ£n thâÌy cảnh naÌ€y liền cuôÌng quiÌt tiêÌn lên, muôÌn chặn tên cưỡi ngựa laÌ£i.
Tên cưỡi ngựa hừ laÌ£nh một tiêÌng, vung roi trong tay lên vậy maÌ€ vung cả Hồ Tiểu Thiên từ mặt đâÌt lên, cả người Hồ Tiểu Thiên bay giữa không trung, liền sợ hãi neÌm dao trong tay Ä‘i lâÌy tay ôm đầu, nhâÌt thời hồn phi phách tán, trong đầu kêu lên: "Mạng ta xong rồi!"
Roi ngựa rời khỏi Ä‘uÌ€i Hồ Tiểu Thiên, cả người hăÌn vẫn lao về phiÌa tên cưỡi ngựa, biÌ£ gã duÌ€ng một tay băÌt lâÌy tiện tay Ä‘iểm một caÌi vaÌ€o ngực, Hồ Tiểu Thiên liền cảm thâÌy toaÌ€n thân nhưÌc mỏi, hẳn laÌ€ Ä‘ã biÌ£ gã naÌ€y Ä‘iểm huyệt, đặt trên lưng ngựa. Sau Ä‘oÌ vung roi vun vuÌt ra bôÌn phia.
ÄaÌm Lương Äại Tráng chưa tiêÌp cận được Ä‘ã biÌ£ quật ngã nhaÌ€o. Tên cưỡi ngựa liền hô to, con ngựa lập tưÌc gia tôÌc luÌc caÌch xe ngựa tầm một trượng, chân sau noÌ Ä‘aÌ£p đâÌt bay voÌ£t lên không trung, duÌ€ng sưÌc bật kinh người nhảy qua xe ngựa, thoaÌt khỏi voÌ€ng vây của Ä‘aÌm gia Ä‘inh, chaÌ£y Ä‘iên cuồng về cửa nam Äà nhai.
Hồ Tiểu Thiên trên lưng ngựa, theo biên độ chaÌ£y trôÌn của con ngựa, thân thể hăÌn không ngừng lay động, Ä‘aÌng tiêÌc tÆ°Ì chi của hăÌn luÌc naÌ€y Ä‘ã hoaÌ€n toaÌ€n biÌ£ tê liệt, không coÌ€n chuÌt phản ưÌng. Vẫn may đầu oÌc coÌ€n thanh tỉnh, Ä‘aÌm tặc tử naÌ€y cũng quaÌ mưÌc khoa trương, ngay trươÌc mặt Má»™ Dung Phi Yên, dươÌi ban ngaÌ€y ban mặt daÌm băÌt coÌc miÌ€nh.
ThâÌy bên kia truyền đêÌn tiêÌng quaÌt thaÌo, naÌ€ng Ä‘ã phaÌt hiện ra miÌ€nh truÌng kÃªÌ kế Ä‘iệu hổ ly sÆ¡n liền quay laÌ£i, tay năÌm chặt cương ngựa giÆ¡ cao trường kiêÌm, căÌn chặt răng, đôi măÌt Ä‘eÌ£p traÌ€n ngập saÌt cÆ¡. NaÌ€ng Ä‘uổi theo Mạc Thiệu Lân một luÌc thiÌ€ Hồ Tiểu Thiên liền biÌ£ băÌt, biêÌt được rÆ¡i baÌ€o bẫy nên không truy Ä‘uổi Mạc Thiệu Lân nữa maÌ€ quay ngựa laÌ£i tiÌ€m caÌch cưÌu Hồ Tiểu Thiên.
Con ngựa gầy ôÌm đầy buÌ€n đâÌt của tên kia vậy maÌ€ mang hai người trên lưng vẫn chaÌ£y nhanh như gioÌ, Má»™ Dung Phi Yên Ä‘uổi saÌt không bỏ, hai người một trươÌc một sau xông vaÌ€o phÃ´Ì TiÌ£ch ChiêÌu, đây cũng laÌ€ con đường daÌ€i nhâÌt kinh đô của ÄaÌ£i Khang, được dân bản xÆ°Ì goÌ£i laÌ€ phÃ´Ì daÌ€i mười dặm.
Bầu trời trong xanh bỗng nhiên biÌ£ mây Ä‘en bao phủ, tia chÆ¡Ìp choÌi măÌt vặn veÌ£o băÌn ra, tiêÌng sâÌm vang lên.
Trên haÌ€ng maÌi hiên bên phải phôÌ, coÌ một Ä‘aÌ£o thân ảnh Ä‘ang phi lên, hăÌn dừng bươÌc gỡ trường cung sừng trâu daÌ€i năm thươÌc ba, được laÌ€m bởi sừng trâu, truÌc mộc thai vaÌ€ gân châu chÃªÌ thaÌ€nh, dây cung coÌ sưÌc keÌo lên hÆ¡n hai thaÌ£ch, noÌi caÌch khaÌc nêÌu không coÌ lực lượng hai trăm cân thiÌ€ không caÌch naÌ€o coÌ thể keÌo loaÌ£i cung naÌ€y. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cây tên hoa mộc daÌ€i hai thươÌc được chÃªÌ taÌ£o bởi tinh cương, mây Ä‘en phủ kiÌn bầu trời, đầu mũi tên loÌe lên tia saÌng thâm trầm maÌ€ âm lãnh, mưa đột nhiên nặng nề rÆ¡i xuôÌng, giăng kiÌn trời đâÌt. Thân hiÌ€nh Mạc Thiệu Lân bâÌt động taÌ£i maÌi hiên như được nặn từ tượng săÌt, cây cung căng như trăng troÌ€n, mũi tên lông vận sưÌc chờ phaÌt động.
Trong tiêÌng mưa gioÌ, một hồi voÌ ngựa dồn dập từ xa truyền tÆ¡Ìi.
Con ngựa bên dươÌi tên kia Ä‘ã được nươÌc mưa gột tẩy saÌ£ch sẽ buÌ€n đâÌt, lộ ra bộ lông trăÌng noãn lao Ä‘i như một Ä‘aÌ£o tia chÆ¡Ìp maÌ€u trăÌng giữa mưa gioÌ bão buÌ€ng. Tuy rằng toÌ£a kyÌ£ vô cuÌ€ng thần tuâÌn nhưng laÌ£i phải chở hai gã nam tử trưởng thaÌ€nh, nêÌu chaÌ£y Ä‘oaÌ£n ngăÌn thiÌ€ không coÌ vâÌn đề giÌ€, nhưng do phải Ä‘iên cuồng chaÌ£y trên Ä‘oaÌ£n đường naÌ€y nên tôÌc độ cũng giảm bÆ¡Ìt.
MaÌ€y kiêÌm của Má»™ Dung Phi Yên dựng thẳng, trong đôi măÌt diÌ£u daÌ€ng loÌe lên aÌnh măÌt săÌc như dao, xuyên qua tầng tầng mưa buÌ£i, nhiÌ€n thẳng vaÌ€o hậu tâm gã cưỡi ngựa kia.
Tên kia cũng không quay đầu laÌ£i nhưng nghe tiêÌng võ ngựa cũng Ä‘oaÌn được khoảng caÌch giữa hai người ngaÌ€y caÌ€ng gần, hăÌn heÌt lÆ¡Ìn : "GiaÌ!" Tựa như tiêÌng sâÌm như nổ vang từ mây Ä‘en trên không trung.
Cùng lúc đó khoÌe môi Mạc Thiệu Lân khẽ nhăn laÌ£i, buông tay phải ra mũi tên lông vũ Hưu..u..u! một tiêÌng băÌn ra, đâm qua laÌ€n mưa buÌ£i, haÌ€n quang trên đầu mũi tên loÌe lên, lông Ä‘uôi mũi tên maÌ€u trăÌng lay động, trên không vẽ ra một quỹ tiÌch xinh Ä‘eÌ£p thẳng tăÌp, nươÌc mưa rÆ¡i xuôÌng dường như đôÌi lập vÆ¡Ìi tôÌc độ cao của mũi tên liền trở nên chậm chaÌ£p, một nhanh một chậm nhu hoÌ€a trên bầu trời u aÌm laÌ€m ra một loaÌ£i vẻ Ä‘eÌ£p taÌ€n khôÌc rung động loÌ€ng người.
Tia chÆ¡Ìp maÌ€u lam xeÌ naÌt bầu trời, đầu mũi tên phản xaÌ£ ra một tia saÌng choÌi măÌt, aÌnh saÌng âÌy chỉ caÌch ngực Má»™ Dung Phi Yên không quaÌ ba thươÌc.
Xoát! Một kiêÌm cheÌm ra, mũi kiêÌm băng giaÌ cheÌm vaÌ€o đầu mũi tên reÌt laÌ£nh, băÌn ra một tia lửa lÆ¡Ìn saÌng laÌ£n.
Hưu...! Mũi tên thÆ°Ì hai Ä‘ã bay thẳng tÆ¡Ìi cổ Má»™ Dung Phi Yên, thân thể mềm maÌ£i của naÌ€ng liền ngả ra sau, khẽ mở môi anh Ä‘aÌ€o, trong nhaÌy măÌt mũi tên lông vũ xeÌ£t qua mặt Ä‘ã haÌ miệng căÌn lâÌy cây tên.
Hưu...! Sau khi hai mũi tên thâÌt baÌ£i, Mạc Thiệu Lân Ä‘ã nhăÌm vaÌ€o ngay con ngựa Ä‘en của Má»™ Dung Phi Yên, hăÌn coÌ cảm tiÌ€nh vô cuÌ€ng tha thiêÌt vÆ¡Ìi loaÌ€i ngựa, nêÌu như không phải không coÌ€n lựa choÌ£n naÌ€o, thiÌ€ gã sẽ không bao giờ động thủ vÆ¡Ìi loaÌ€i động vật xinh Ä‘eÌ£p maÌ€ trung thaÌ€nh naÌ€y.
Mũi tên bay một goÌc bôÌn lăm độ đâm vaÌ€o con tuâÌn mã maÌ€u Ä‘en Ä‘ang chaÌ£y thuÌ£c maÌ£ng, đầu mũi tên Ä‘ã theo măÌt phải xuyên qua đầu noÌ, tuâÌn mã maÌ€u Ä‘en phaÌt ra tiêÌng gaÌ€o theÌt thê lương, bôÌn voÌ mềm nhũn ngã lăn ra mặt đâÌt, phiêÌn Ä‘ã maÌ€u xanh trên đường được mưa rửa saÌ£ch Ä‘ã chảy ra hai doÌ€ng maÌu tươi nhiÌ€n maÌ€ Ä‘au loÌ€ng.
Thân thể mềm maÌ£i của naÌ€ng trên con ngựa biÌ£ truÌng tên trong nhaÌy măÌt Ä‘ã đằng không phi lên, lập tưÌc nhảy cao tÆ¡Ìi năm trượng tựa như diều hâu vồ thỏ giữa mưa to gioÌ lÆ¡Ìn, theo cÆ¡n mưa nặng haÌ£t lao tÆ¡Ìi đâm trường kiêÌm trong tay thẳng vaÌ€o gaÌy gã cưỡi ngựa.
Tên naÌ€y không thể không ghiÌ€m chặt cương ngựa, tuâÌn mã maÌ€u trăÌng Ä‘ang chaÌ£y tôc độ cao biÌ£ cưỡng eÌp ghiÌ€m laÌ£i, phaÌt ra một tiêÌng tiếng Hi..i...iiii, chân sau Ä‘aÌ£p xuôÌng đâÌt đôi moÌng trươÌc dÆ¡ cao lên, thân hiÌ€nh Hồ Tiểu Thiên biÌ£ văng từ trên ngựa xuôÌng, nặng nề Ä‘aÌp xuôÌng trên tảng Ä‘aÌ cưÌng răÌn ở mặt đâÌt, tên naÌ€y biÌ£ neÌm thiêÌu chuÌt nữa hôn mê bâÌt tỉnh, chỉ tiêÌc huyệt Ä‘aÌ£o của hăÌn vẫn coÌ€n biÌ£ phong bêÌ, vẫn nằm thẳng tăÌp trên mặt đâÌt không nhuÌc nhiÌch.
Tên cưỡi ngựa vung trường tiên lên, quật vaÌ€o cÆ¡n mưa phaÌt ra tiêÌng riÌt beÌn nhoÌ£n, cuôÌn từng voÌ€ng lên trường kiêÌm, muôÌn duÌ£ng lực daÌ€nh lâÌy trường kiêÌm trong tay Má»™ Dung Phi Yên.
Má»™ Dung Phi Yên laÌ£i mượn lực keÌo của gã , thân thể mềm maÌ£i đâm thẳng về phiÌa gã, nhân kiêÌm hợp nhâÌt như lợi kiêÌm xuâÌt thêÌ, đâm vaÌ€o ngực tên cưỡi ngựa.
Tên kia thâÌy Má»™ Dung Phi Yên voÌ£t tÆ¡Ìi Ä‘ã biêÌt không ổn, gã không muôÌn vưÌt roi Ä‘i, nhảy từ trên ngựa xuôÌng, duÌ€ng động taÌc vô cuÌ€ng chật vật để traÌnh một kiÌch triÌ maÌ£ng của Má»™ Dung Phi Yên.
Má»™ Dung Phi Yên Ä‘oaÌ£t lâÌy tuâÌn mã maÌ€u trăÌng rung cương ngựa lên chaÌ£y như bay tÆ¡Ìi chỗ Hồ Tiểu Thiên, việc câÌp baÌch nhâÌt bây giờ laÌ€ cưÌu Hồ Tiểu Thiên trươÌc rồi noÌi giÌ€ thiÌ€ noÌi.
19.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 12
Khuyển xỉ đảo câu tiễn (thượng)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Mạc Thiệu Lân Ä‘ã Ä‘oaÌn được muÌ£c Ä‘iÌch của Má»™ Dung Phi Yên, gã nhanh choÌng ruÌt hai mũi tên ra, giương thẳng về hươÌng chaÌ£y của naÌ€ng, Hưu...Hưu.... Hai mũi tên bay ra, muÌ£c tiêu chiÌnh laÌ€ Hồ Tiểu Thiên.
Hồ Tiểu Thiên vẫn nằm không nhuÌc nhiÌch trên mặt đâÌt, haÌ hôÌc mồm trong măÌt lộ ra vẻ sợ hãi tột độ, bây giờ tiÌnh maÌ£ng hăÌn cũng không do bản thân khôÌng chÃªÌ chỉ coÌ thể trÆ¡ măÌt nhiÌ€n hai mũi tên bay thẳng tÆ¡Ìi ngực miÌ€nh.
Má»™ Dung Phi Yên má»™t tay cầm cương, nghiêng thân thể mềm maÌ£i sang một bên vung trường kiêÌm đập bay hai mũi tên kia Ä‘i sau Ä‘oÌ cho trường kiêÌm vaÌ€o vỏ băÌt lâÌy caÌnh tay Hồ Tiểu Thiên, keÌo hăÌn lên ngựa, Hồ Tiểu Thiên laÌ£i một lần nữa văÌt vẻo trên lưng ngựa.
LuÌc naÌ€y Mạc Thiệu Lân laÌ£i băÌn tiêÌp một mũi tên ra, mũi tên maÌ€u Ä‘en xuyên qua maÌ€n mưa vÆ¡Ìi tôÌc độ kinh người băÌn thẳng vaÌ€o vai traÌi Má»™ Dung Phi Yên, đầu mũi tên xuyên thẳng qua đầu vai naÌ€ng, Má»™ Dung Phi Yên Ä‘auđơÌn suyÌt chuÌt nữa hôn mê bất tỉnh, naÌ€ng căÌn chặt môi anh Ä‘aÌ€o nhiÌ£n Ä‘au Ä‘aÌnh một chưởng maÌ£nh vaÌ€o mông ngựa, con ngựa kia Ä‘au nhưÌc kêu hiÌ...i...iiii một tiêÌng, vung chân chaÌ£y như Ä‘iên về hươÌng xa. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mạc Thiệu Lân vẫn muôÌn băÌn tiêÌp nhưng con ngựa kia Ä‘ã chaÌ£y ra khỏi tầm băÌn của gã.
Mưa cùng máu loãng nhỏ xuôÌng trên goÌ€ maÌ Hồ Tiểu Thiên, chảy một chuÌt qua môi hăÌn mang theo viÌ£ mặn chaÌt. Bởi viÌ€ hăÌn nằm văÌt qua ngựa nên không thể thâÌy tiÌ€nh huôÌng cuÌ£ thể của Má»™ Dung Phi Yên, chỉ coÌ thể cảm thâÌy maÌu naÌ€ng chảy xuôÌng liên tuÌ£c maÌ€ Ä‘oaÌn được naÌ€ng biÌ£ thương.
SăÌc mặt Má»™ Dung Phi Yên trở nên taÌi nhợt không biêÌt laÌ€ do mâÌt maÌu quaÌ nhiều hay taÌ£i mưa vẫn rÆ¡i nặng haÌ£t, măÌt naÌ€ng ngaÌ€y caÌ€ng mờ Ä‘i, mÆ¡ hồ nhiÌ€n thâÌy tâÌm biển Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng, cuôÌi cuÌ€ng naÌ€ng cũng không thể chôÌng đỡ được nữa ngã guÌ£c xuôÌng người Hồ Tiểu Thiên.
Hồ Tiểu Thiên tuy tÆ°Ì chi vẫn không thể naÌ€o nhuÌc nhiÌch, nhưng vẫn coÌ€n coÌ miệng coÌ thể hoaÌ£t động, hăÌn heÌt lÆ¡Ìn: "coÌ ai không, cưÌu maÌ£ng...cưÌu maÌ£ng..."
Bên trong Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng ruÌt cuộc cũng coÌ người nghe thâÌy mở cửa Ä‘i ra, thâÌy tiÌ€nh huôÌng trươÌc măÌt giật miÌ€nh, không lâu sau Ä‘ã goÌ£i ra mâÌy người đêÌn dăÌt con ngựa trăÌng, khiêng Má»™ Dung Phi Yên cùng Hồ Tiểu Thiên vaÌ€o trong.
Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng không có biÌ£ thương chỉ laÌ€ huyệt Ä‘aÌ£o biÌ£ khôÌng chÃªÌ không thể nhuÌc nhiÌch, nhị đương gia của Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng laÌ€ Viên SÄ© Khanh liêÌc măÌt liền nhận ra hăÌn, về phần Má»™ Dung Phi Yên thiÌ€ coÌ€n caÌ€ng quen thuộc vÆ¡Ìi Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng hÆ¡n.
Viên SÄ© Khanh trươÌc hêÌt giải huyệt cho Hồ Tiểu Thiên, Hồ Tiểu Thiên cũng không giải thiÌch giÌ€ lập tưÌc Ä‘i tÆ¡Ìi chỗ Má»™ Dung Phi Yên, mũi tên lông vũ vẫn coÌ€n trong cÆ¡ thể naÌ€ng chưa được lâÌy ra.
CaÌi mũi tên naÌ€y khaÌc vÆ¡Ìi mũi tên thông thường, thân mũi tên Ä‘ã coÌ thÆ°Ì găm ngược laÌ£i, luÌc băÌn vaÌ€o cÆ¡ thể người thiÌ€ cÆ¡ quan trên cây tên mÆ¡Ìi khởi động đâm ra găm vaÌ€o trong người, nêÌu cưỡng eÌp lâÌy ra nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ gây cho Má»™ Dung Phi Yên thương tổn lÆ¡Ìn. Viên SÄ© Khanh cũng chưa từng gặp qua mũi tên cổ quaÌi như vậy, không daÌm tuÌ€y tiện động thủ. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™ Dung Phi Yên luÌc naÌ€y thoaÌng tỉnh laÌ£i, naÌ€ng nhiÌu maÌ€y thâÌy Hồ Tiểu Thiên không sao noÌi: "MaÌ£ng của ngươi vậy maÌ€ râÌt lÆ¡Ìn Ä‘oÌ."
Hồ Tiểu Thiên cưá»i nói: "Tiểu nhân không dễ chêÌt như vậy." Nhưng trong loÌ€ng cảm kiÌch Má»™ Dung Phi Yên , hăÌn cũng không nhaÌ€m chaÌn đêÌn mưÌc noÌi lời cảm Æ¡n, nghĩ biện phaÌp lâÌy tên từ cÆ¡ thể Má»™ Dung Phi Yên ra.
Má»™ Dung Phi Yên khẽ nhiÌ€n thoaÌng qua lông Ä‘uôi mũi tên, thâÌp gioÌ£ng noÌi:" Khuyển Xỉ Äảo Câu Tiá»…n... MÅ©i tên nà y coÌ cÆ¡ quan... Không thể cưỡng eÌp lâÌy ra..." Một lời coÌ€n chưa dưÌt naÌ€ng Ä‘ã không coÌ€n hÆ¡i để tiêÌp tuÌ£c.
Hồ Tiểu Thiên noÌi: "Ngươi coÌ biêÌt cÆ¡ quan ở đâu không?"
Mộ Dung Phi Yên lắc đầu.
Viên Sĩ Khanh nói: "Phải chăng ở chỗ lông đuôi?"
Hồ Tiểu Thiên lắc đầu nói: " Hẳn laÌ€ luÌc cây tên đâm qua người mÆ¡Ìi kiÌch hoaÌ£t cÆ¡ quan." HăÌn băÌt đầu tiÌ€m kiêÌm doÌ£c theo đầu mũi tên, thâÌy không coÌ cÆ¡ quan naÌ€o, loaÌ£i bỏ bộ phận bên ngoaÌ€i, vậy chỉ coÌ€n khả năng laÌ€ cÆ¡ quan bên trong cÆ¡ thể Má»™ Dung Phi Yên. NoÌi caÌch khaÌc laÌ€ phải phẫu thuật tiÌ€m kiêÌm, maÌ€ Ä‘ã muôÌn tiÌ€m laÌ€ phải mở rộng vêÌt thương của naÌ€ng ra, nêÌu như Hồ Tiểu Thiên coÌ duÌ£ng cuÌ£ chữa bệnh hiện Ä‘aÌ£i, đây sẽ không laÌ€ vâÌn đề, nhưng bây giờ vÆ¡Ìi thuôÌc thang của thời Ä‘aÌ£i naÌ€y thiÌ€ cho duÌ€ laÌ€m một caÌi phẫu thuật ngoaÌ£i khoa đơn giản nhâÌt cũng khaÌ khoÌ, đầy maÌ£o hiểm.
Viên SÄ© Khanh tuy rằng laÌ€ nhân vật sÃ´Ì hai Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng, coÌ chuÌt danh tiêÌng về y thuáºt tại Äại Khang nhưng gã cũng boÌ tay vÆ¡Ìi thương thÃªÌ của Má»™ Dung Phi Yên, thâÌp gioÌ£ng phân phoÌ Ä‘ÃªÌ£ tử mời Lý Dáºt Phong, cũng laÌ€ đương gia của Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng.
Hồ Tiểu Thiên goÌ£i người Ä‘em giâÌy buÌt ra, vẽ caÌc duÌ£ng cuÌ£ giải phẫu, thÆ°Ì tự laÌ€ dao mổ, kiÌ€m cầm máu, kìm, keÌo, keÌ£p, kim khâu, chỉ khâu y têÌ.
Viên SÄ© Khanh nhìn qua những thÆ°Ì Hồ Tiểu Thiên vẽ ra cũng không hiểu giÌ€: "Hồ công tá», những thÆ°Ì naÌ€y laÌ€..."
Hồ Tiểu Thiên: "MuôÌn lâÌy đầu mũi tên trong cÆ¡ thể Má»™ Dung Bá»™ đầu ra nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải coÌ một iÌt duÌ£ng cuÌ£, những duÌ£ng cuÌ£ trong tập naÌ€y đều laÌ€ tỷ lệ một một Ä‘oÌ, không biêÌt Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng coÌ tiÌ€m được đồ vật tương tự không?" KyÌ€ thực Hồ Tiểu Thiên luÌc naÌ€y cũng không ôm hy voÌ£ng quaÌ lÆ¡Ìn, tỷ lệ tiÌ€m được duÌ£ng cuÌ£ giải phẫu tây y laÌ€ cực kyÌ€ beÌ nhỏ.
Viên SÄ© Khanh nhìn chằm chằm và o táºp tranh ảnh tư liệu kia một laÌt chỉ vaÌ€o caÌi keÌo noÌi: "Vậy maÌ€ coÌ caÌi naÌ€y đâÌy nhưng lÆ¡Ìn hÆ¡n chuÌt!"
Hồ Tiểu Thiên noÌi : "CoÌ biện phaÌp tiÌ€m không?"
Viên SÄ© Khanh noÌi: "Ta cho người Ä‘i tiÌ€m!" Gã Ä‘em tập tanh vẽ cho người quản kho, duÌ€ sao Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng cũng laÌ€ y quaÌn truyền thừa mâÌy trăm năm, công cuÌ£ dược liệu không đêÌm xuể thậm chiÌ viÌ£ nhiÌ£ dương gia naÌ€y cũng không rõ cuôÌi cuÌ€ng hoÌ£ coÌ loaÌ£i công cuÌ£ naÌ€y hay không.
Hồ Tiểu Thiên cho người Ä‘i tiÌ€m rượu maÌ£nh, caÌc loaÌ£i băng gaÌ£c, lai cho người Ä‘i lâÌy dao keÌo đêÌn khử truÌ€ng. DuÌ€ cho coÌ tiÌ€m được khiÌ giÆ¡Ìi không thiÌ€ vẫn phải nghĩ biện phaÌp lâÌy Khuyển Xỉ Äảo Câu Tiá»…n trong người Má»™ Dung Phi Yên ra, duÌ€ mũi tên naÌ€y cũng không coÌ Ä‘Ã´Ì£c tiÌnh nhưng duÌ€ sao Ä‘ã đâm thủng vai naÌ€ng, hÆ¡n nữa laÌ£i chảy maÌu không ngừng, để caÌ€ng lâu khả năng nhiễm truÌ€ng caÌ€ng lÆ¡Ìn. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
An baÌ€i hêÌt moÌ£i chuyện, Hồ Tiểu Thiên mÆ¡Ìi nghĩ tÆ¡Ìi không biêÌt Ä‘aÌm Thượng Thư Phá»§ Ä‘ã loaÌ£n lên thaÌ€nh bộ daÌ£ng giÌ€ rồi, liền nhanh choÌng ủy thaÌc Viên SÄ© Khanh phaÌi người Ä‘i baÌo tin cho Thượng Thư Phá»§ cùng Kinh Triệu Phá»§.
ƯơÌc chừng qua thời gian một neÌn nhang, tên quản kho kia Ä‘ã trở laÌ£i, gã Ä‘ã tiÌ€m được cây dao, keÌo kiÌ€m, caÌ€ng cho Hồ Tiểu Thiên kinh hỉ laÌ€ gã Ä‘ã tiÌ€m được kim khâu hiÌ€nh cung, đương nhiên caÌi naÌ€y không phải đặc biệt chuẩn biÌ£ để khâu da nhưng cũng coÌ taÌm phần tương tự vÆ¡Ìi kim khâu giải phẫu, ruÌt cuộc noÌ coÌ taÌc duÌ£ng giÌ€ thiÌ€ ngay cả tên quản kho cũng không rõ lăÌm.
Hồ Tiểu Thiên lâÌy được duÌ£ng cuÌ£ miễn cưỡng châÌp nhận được liền nhanh choÌng neÌm vaÌ€o nồi Ä‘un sôi đển khử truÌ€ng, sau Ä‘oÌ câÌt vaÌ€o lồng. LuÌc hăÌn Ä‘ang khử truÌ€ng khiÌ giÆ¡Ìi thiÌ€ Äại đương gia của Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng laÌ€ Lý Dáºt Phong cũng Ä‘ã tÆ¡Ìi.
Lý Dáºt Phong cũng coi laÌ€ kiến thức rá»™ng rãi, hăÌn liêÌc qua Ä‘ã nhận ra mũi tên băÌn truÌng Má»™ Dung Phi Yên naÌ€y laÌ€ Khuyển Xỉ Äảo Câu Tiá»…n, cũng biêÌt phải nhâÌt Ä‘iÌ£nh tiÌ€m được cÆ¡ quan trên cây tên, thu lâÌy răng nanh mÆ¡Ìi coÌ thể ruÌt được mũi tên ra. HăÌn cũng phaÌn Ä‘oaÌn giôÌng Hồ Tiểu Thiên, nhận ra cÆ¡ quan Ä‘ã ở trong người Má»™ Dung Phi Yên, coÌ€n về phần laÌ€m sao lâÌy được cÆ¡ quan ra hăÌn cũng không coÌ biện phaÌp tôÌt. CaÌch laÌ€m biÌ€nh thường chiÌnh laÌ€ mở miệng vêÌt thương ra tiÌ€m cÆ¡ quan, nhưng sẽ ngaÌ€y caÌ€ng laÌ€m vêÌt thương mở rộng coÌ nhiều người viÌ€ thương thÃªÌ tăng lên maÌ€ tử vong.
Hồ Tiểu Thiên lặng lẽ mời Lý Dáºt Phong đưÌng sang một bên quan saÌt, Lý Dáºt Phong nghe noÌi Hồ Tiểu Thiên muôÌn mở rộng vêÌt thương của Má»™ Dung Phi Yên để tiÌ€m cÆ¡ quan cũng không khỏi nhiÌu maÌ€y, kyÌ€ thực trừ caÌch naÌ€y ra cũng khoongc oÌ€n caÌch khaÌc, Lý Dáºt Phong noÌi: "Chỉ laÌ€ như vậy coÌ hay không taÌ£o nên thương tổn caÌ€ng lÆ¡Ìn vÆ¡Ìi naÌ€ng thậm chiÌ coÌ thể ảnh hưởng đêÌn nguyên khiÌ, hÆ¡n nữa sau khi mở ra vêÌt thương sẽ caÌ€ng lÆ¡Ìn." Tuy noÌi vậy nhưng trong loÌ€ng Lý Dáºt Phong thầm minh baÌ£ch laÌ€ đổi thaÌ€nh gã xử lyÌ thiÌ€ cũng sẽ phải choÌ£n caÌch naÌ€y, chẳng qua laÌ€ khoÌ traÌnh lưu laÌ£i vêÌt thương lÆ¡Ìn.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Không coÌ caÌch naÌ€o khaÌc, triÌ€ hoãn caÌ€ng lâu, tỷ lệ nhiễm truÌ€ng caÌ€ng lÆ¡Ìn, ta tin tưởng sẽ mở ra vêÌt thương nhỏ nhâÌt laÌ€ Ä‘iều kiện tiên quyêÌt để lâÌy cÆ¡ quan ra."
Lý Dáºt Phong nói: "Sẽ không coÌ vâÌn đề giÌ€ chưÌ?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "NêÌu noÌi đêÌn vâÌn đề thiÌ€ trong khi phẫu thuật coÌ khả năng sẽ chảy maÌu, coÌ€n coÌ một caÌi nữa laÌ€ phải khâu laÌ£i sau phẫu thuật, ta không coÌ chỉ khâu phuÌ€ hợp."
19.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 12
Khuyển xỉ đảo câu tiễn (trung)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Hồ Tiểu Thiên gáºt đầu nói: "VêÌt thương sẽ khuêÌch Ä‘aÌ£i râÌt lÆ¡Ìn nên phải duÌ€ng caÌch naÌ€y mÆ¡Ìi laÌ€m da biÌ£ tổn haÌ£i liền vÆ¡Ìi nhau, xuÌc tiêÌn miệng vêÌt thương khỏi hẳn vaÌ€ đồng thời cũng traÌnh để laÌ£i vêÌt seÌ£o lÆ¡Ìn."
Lý Dáºt Phong nói: " Ta từng Ä‘oÌ£c một ghi cheÌp về khâu miệng vết thương trong saÌch thuôÌc, chỉ qua laÌ€ chưa tận măÌt nhiÌ€n thâÌy người khaÌc laÌ€m a."
Hồ Tiểu Thiên đương nhiên không coÌ cÆ¡ hội xem qua saÌch vở y hoÌ£c của thời Ä‘aÌ£i naÌ€y, trong loÌ€ng khẽ động hỏi: "HoÌ£ khâu laÌ£i bằng giÌ€?" Chỉ khâu laÌ€ một vâÌn đề phưÌc taÌ£p hầu như không thể tiÌ€m được chỉ khâu phuÌ€ hợp tiêu chuẩn, lại không thể thay thÃªÌ bằng sợi bông bình thưá»ng, sợi bông rất dá»… đứt.
Lý Dáºt Phong nói: "Sợi từ Vá» cây dâu!"
Kỳ thực giải phẫu cũng không phải chỉ tây y mÆ¡Ìi coÌ, caÌ€ng không phải laÌ€ tây y phaÌt minh ra. Căn cÆ°Ì theo ghi cheÌp giải phẫu thuáºt khoa của trung y băÌt đầu từ Biển Thước, đêÌn thời của Hoa Äà , ngooại khoa của Trung Hoa Ä‘ã Ä‘aÌ£t tÆ¡Ìi Ä‘ỉnh cao, Hoa Äà đã chÃªÌ Ma Phà Tán giải quyêÌt được Ä‘au đơÌn của người bệnh trong quaÌ triÌ€nh giải phẫu, về phần chôÌng nhễm truÌ€ng thiÌ€ duÌ€ng phâÌn thuôÌc đông y hoặc bã thảo dược đông y giải quyêÌt. Nhưng thời naÌ€y thiÌ€ ngoaÌ£i khoa cũng chưa được phaÌt triển, haÌ€nh động của Hồ Tiểu Thiên trong măÌt hoÌ£ đã và như thiên phương dạ đà m không thể tưởng tượng được rồi. LaÌ£i cho Hồ Tiểu Thiên kinh hỉ chiÌnh laÌ€ Lý Dáºt Phong nhắc tá»›i sợi từ vá» cây dâu hêÌt sưÌc nhỏ maÌ€ cường độ keÌo laÌ£i lÆ¡Ìn, hệ sÃ´Ì xung đột thâÌp, cuÌ€ng loaÌ£i vÆ¡Ìi hăÌn thường duÌ€ng laÌ€ do polypropylene ete taÌ£o thaÌ€nh.
Lý Dáºt Phong dù sao cÅ©ng là dù sao cÅ©ng là đại đương gia của Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng, duÌ€ không coÌ biện phaÌp lâÌy Khuyển Xỉ Äảo Câu Tiá»…n từ trong cÆ¡ thể Má»™ Dung Phi Yên ra nhưng lão cũng coÌ biện phaÌp cầm maÌu vaÌ€ giảm Ä‘au. Sau khi duÌ€ng thảo dược do Lý Dáºt Phong nâÌu, Má»™ Dung Phi Yên liá»n cảm thâÌy Ä‘au đơÌn ở miệng vêÌt thương giảm xuôÌng.
Chỗ công cuÌ£ giải phẫu chăÌp vaÌ của Hồ Tiểu Thiên cuôÌi cuÌ€ng Ä‘ã hoaÌ€n thaÌ€nh khử truÌ€ng, laÌ£i bảo Viên SÄ© Khanh cho người không coÌ phận sự ra ngoaÌ€i, trong phoÌ€ng chỉ coÌ€n ba người laÌ€ hăÌn, Lý Dáºt Phong và Viên SÄ© Khanh, đây cũng không phải laÌ€ hăÌn muôÌn giữ biÌ mật maÌ€ là muôÌn cố hết sức traÌnh nhiễm truÌ€ng, nồi dâÌm chua trên loÌ€ lửa Ä‘ã sôi suÌ€ng suÌ£c, trong phoÌ€ng traÌ€n ngập muÌ€i dâÌm Hồ Tiểu Thiên Ä‘em tâÌt cả những thủ Ä‘oaÌ£n khử truÌ€ng coÌ thể nghĩ ra được ra. Thời Ä‘aÌ£i naÌ€y vẫn chưa coÌ Ä‘eÌ€n mổ nên để giả quyêÌt vâÌn đề chiêÌu saÌng Hồ Tiểu Thiên cho chuÌng tiÌ€m gương đồng tÆ¡Ìi, đôÌt hai mươi ngoÌ£n nêÌn, sau Ä‘oÌ lợi duÌ£ng phản quang cho aÌnh saÌng băÌn thẳng tÆ¡Ìi người Má»™ Dung Phi Yên. CoÌ€n để cho Lý Dáºt Phong chuyên cầm gương đồng Ä‘iều chỉnh goÌc độ aÌnh saÌng cho miÌ€nh coÌ thể thao taÌc dễ daÌ€ng. CoÌ€n Viên SÄ© Khanh liền trở thaÌ€nh y taÌ chuẩn biÌ£ duÌ£ng cuÌ£ cho hăÌn, sau khi cho gã khử truÌ€ng hai tay liền để đưÌng bên caÌ£nh miÌ€nh để đưa duÌ£ng cuÌ£ mổ.
Má»™ Dung Phi Yên nhiÌ€n thâÌy tên naÌ€y Ä‘ang bận rộn, thực sự coÌ chuÌt suy xeÌt, muôÌn noÌi tên naÌ€y giả vờ giả viÌ£t nhưng nhiÌ€n biểu hiện sôÌng động như vậy coÌ lẽ không Ä‘uÌng, rõ raÌ€ng không phải là một tên hoaÌ€n khÃ´Ì vô công rồi nghề, từ luÌc naÌ€o Ä‘ã hoÌ£c được y thuật, hoÌ£c được từ ai?
Lý Dáºt Phong cùng Viên SÄ© Khanh sở dĩ phục tùng á»§ng há»™ Hồ Tiểu Thiên như vậy, một laÌ€ hoÌ£ boÌ tay vÆ¡Ìi Khuyển Xỉ Äảo Câu Tiá»…n, hai laÌ€ Viên SÄ© Khanh táºn mắt thấy Hồ Tiểu Thiên nôÌi xương cho lão giả kia, maÌ€ gã laÌ£i noÌi chuyện naÌ€y cho Lý Dáºt Phong, hai người tuy không biêÌt Hồ Tiểu Thiên hoÌ£c y thuật từ phương naÌ€o nhưng tin tưởng về phương diện triÌ£ liệu tổn thương bên ngoaÌ€i của hăÌn laÌ€ vô cuÌ€ng tiêu chuẩn.
Hồ Tiểu Thiên trở lại bên ngưá»i Má»™ Dung Phi Yên, cười cười vÆ¡Ìi naÌ€ng noÌi: "Äể ta tiện lâÌy mũi tên ra phiền Má»™ Dung Bá»™ đầu cởi aÌo ngoaÌ€i."
Khuôn mặt Má»™ Dung Phi Yên nóng lên, dung nhan trăÌng xaÌm hiện lên một chuÌt đỠá»ng, laÌ€m vẻ mặt taÌi nhợt saÌng lên một chuÌt. Nhưng tiÌnh tiÌ€nh Má»™ Dung Phi Yên trá»i sinh phoÌng khoaÌng, cũng không coÌ câu nệ tiểu tiêÌt.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ngươi không tiện cử động, hay laÌ€ vẫn để ta giuÌp ngươi a!" Gia há»a nà y cầm keÌo căÌt bỏ ôÌng tay aÌi traÌi của naÌ€ng, khử truÌ€ng rồi không quên Ä‘uÌt khôÌi luÌ£a trăÌng vaÌ€o miệng Má»™ Dung Phi Yên, hăÌn cũng lâÌy vải trăÌng biÌ£t mặt laÌ£i chỉ lộ ra đôi măÌt, sau Ä‘oÌ lâÌy kiÌ€m keÌ£p mảnh luÌ£a nhuÌng vaÌ€o rượu maÌ£nh, băÌt đầu khử truÌ€ng cho Má»™ Dung Phi Yên.
Tuy rằng trước đó coÌ uôÌng thuốc giảm Ä‘au của Lý Dáºt Phong, nhưng trong nhaÌy măÌt khi miệng vêÌt thương biÌ£ rượu maÌ£nh roÌt vô, đôi maÌ€y kiêÌm của Má»™ Dung Phi Yên lập tưÌc cau laÌ£i, Ä‘au đơÌn như dao căÌt. Hồ Tiểu Thiên trâÌn Ä‘iÌ£nh lâÌy rượu mạnh lau Ä‘i máu Ä‘en xung quanh miệng vết thương, lộ ra da thiÌ£t nõn naÌ€ của Má»™ Dung Phi Yên, luÌc naÌ€y Hồ Tiểu Thiên không chuÌt taÌ€ niệm, trong măÌt hăÌn Má»™ Dung Phi Yên chỉ laÌ€ đơn giản laÌ€ bệnh nhân của miÌ€nh. Má»™ Dung Phi Yên nhiÌ€n vaÌ€o đôi măÌt kiên Ä‘iÌ£nh chăm chuÌ của hăÌn, bỗng nhiên xua tan hiÌ€nh tượng thiêÌu gia ăn chÆ¡i không có Ä‘iá»u ác nà o không là m của hăÌn. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi khử truÌ€ng sÆ¡ bộ duÌ€ng vải trăÌng hong khô như vải che caÌc bộ phận khaÌc của Má»™ Dung Phi Yên Ä‘i. ThiêÌu băng diÌnh vÆ¡Ìi kiÌ€m cầm maÌu nên Hồ Tiểu Thiên lâÌy kiÌ€m cÃ´Ì Ä‘iÌ£nh vải ở giữa. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi hoaÌ€n thaÌ€nh tâÌt cả đâu vaÌ€o đâÌy Hồ Tiểu Thiên laÌ£i lâÌy rượu maÌ£nh rửa tay để hoaÌ€n toaÌ€n khử truÌ€ng. Hai người Lý Dáºt Phong vaÌ€ Viên SÄ© Khanh Ä‘ã laÌ€ nhân vật đưÌng đầu trong y hoÌ£c ÄaÌ£i Khang giờ Ä‘ã biêÌn thaÌ€nh vai phuÌ£, nêÌu như luÌc ban đầu boÌ£n hoÌ£ vẫn coÌ chuÌt nghi vâÌn Hồ Tiểu Thiên coÌ thể lâÌy răng nanh ra khỏi mũi tên không thiÌ€ khi Hồ Tiểu Thiên lâÌy cây dao căÌt da thiÌ£t Má»™ Dung Phi Yên ra trong nhaÌy măÌt, hoÌ£ Ä‘ã hoaÌ€n toaÌ€n biÌ£ thủ phaÌp vững vaÌ€ng của hăÌn laÌ€m cho kinh sợ rồi.
Cây dao mỏng như laÌ liễu, ngoaÌ£i hiÌ€nh cực kyÌ€ giôÌng dao Hồ Tiểu Thiên Ä‘ã từng duÌ€ng để giải phẫu, chẳng qua laÌ€ lưỡi dao găÌn liền vÆ¡Ìi chuôi dao không thể thaÌo ra, thoaÌng một caÌi Ä‘ã mở miệng vêÌt thương trên laÌ€n da mềm maÌ£i ra, maÌ€u hồng của cÆ¡ băÌp lộ ra tiêÌp Ä‘oÌ maÌu Ä‘ỏ thẫm traÌ€o ra, Hồ Tiểu Thiên dùng luÌ£a trăÌng aÌp vaÌ€o miệng vêÌt thương rồi Ä‘i dao thÆ°Ì hai dựa vaÌ€o kiên thưÌc y hoÌ£c của hăÌn thiÌ€ hăÌn biêÌt mở ra chỗ không coÌ dây thần kinh cuÌ€ng maÌ£ch maÌu, maÌu rươÌm ra một chuÌt cũng không Ä‘aÌng lo.
theo miệng vêÌt thương mở rộng ra, mũi tên căÌm vaÌ€o cÆ¡ thể cũng lộ thêm ra.
Má»™ Dung Phi Yên Ä‘au đơÌn run rẩy thân thể, xem ra thuôÌc của Lý Dáºt Phong cũng không coÌ hiệu quả như Hồ Tiểu Thiên mong đợi, hăÌn âm thầm cảm thaÌn đồng thời cũng không khỏi không bội phuÌ£c năng lực chiÌ£u Ä‘au của Má»™ Dung Phi Yên, muôÌn châÌm dưÌt cÆ¡n Ä‘au của naÌ€ng thiÌ€ chỉ coÌ thể tăng tôÌc quaÌ triÌ€nh giải phẫu.
"Cái kìm!" Hồ Tiểu Thiên vươn tay ra.
Viên SÄ© Khanh cuống quÃt lâÌy caÌi keÌ£p Ä‘ã khử truÌ€ng, keÌ£p lâÌy đầu nhoÌ£n caÌi kiÌ€m đưa cho Hồ Tiểu Thiên, caÌi kiÌ€m naÌ€y cũng không giôÌng kiÌ€m biÌ€nh thường duÌ€ng để thay thÃªÌ taÌ£m thời. Hai người laÌ€m coc vẻ hÆ¡i rườm ra nhưng Hồ Tiểu Thiên để traÌnh nhiễm truÌ€ng cho nên mÆ¡Ìi thêm triÌ€nh tự. Hắn cầm lâÌy kiÌ€m mở rộng miệng vêÌt thương ra, Ä‘au đơÌn kinh người xeÌ£t vaÌ€o oÌc naÌ€ng, naÌ€ng căÌn chặt răng, thân thể mềm maÌ£i khẽ run rẩy.
Lý Dáºt Phong giÆ¡ Ä‘eÌ€n qua gương chiêÌu tÆ¡Ìi miệng vêÌt thương, duÌ€ng phản quang cho Hồ Tiểu Thiên thâÌy bên trong vêÌt thương.
Hồ Tiểu Thiên rút cuá»™c cũng tìm được phần nổi lên trên cây tên, thoaÌng duÌ€ng sưÌc, rặc một tiêÌng thu răng nanh trên cung về. Äầu mũi tên cũng Ä‘ã sÆ¡Ìm biÌ£ hăÌn căÌt bỏ.
Hồ Tiểu Thiên trầm giá»ng nói: "Nhanh, rút ra ngoà i!"
Viên SÄ© Khanh duÌ€ng luÌ£a trăÌng boÌ£c lâÌy cây tên rồi duÌ€ng sưÌc xẽ ra, lâÌy troÌ£n cây tiễn trên đầu vai Má»™ Dung Phi Yên ra, Má»™ Dung Phi Yên viÌ€ Ä‘au đơÌn thân thể mềm maÌ£i ngửa ra sau, đầu vật sang một bên.
Hồ Tiểu Thiên thâÌy naÌ€ng ngã xuôÌng liền vươn tay ôm lâÌy eo naÌ€ng, chậm rãi đặt naÌ€ng lên giường, giữ thân thể Ä‘ang run rẩy của naÌ€ng nằm nghiêng, maÌu trên miệng vêÌt thương tuôn ra liên tuÌ£c, nhưng chỉ laÌ€ maÌu rÆ¡Ìm ra không cần buộc ga-rô. Hồ Tiểu Thiên dùng lụa trắng ấn chặt lên miệng vêÌt thương, sau Ä‘oÌ lâÌy Kim Sang Dược Viên SÄ© Khanh đưa bôi lên vêÌt thương của naÌ€ng. Sau Ä‘oÌ tiêÌp tuÌ£c khử truÌ€ng hai tay rồi lâÌy keÌ£p khâu vêÌt thương, duÌ€ng sợi từ vỏ cây dâu khâu hai đầu vêÌt thương của naÌ€ng laÌ£i.
Toà n bá»™ quá trình giải phẫu không đến mưá»i phút, nhưng vÆ¡Ìi Hồ Tiểu Thiên đây laÌ€ lần tiểu phẫu khó khăn vaÌ€n gian hiểm nhất, sau khi khâu xong vêÌt thương hăÌn lâÌy vải che lên thân thể mềm maÌ£i của naÌ€ng. Äem vật duÌ£ng neÌm vaÌ€o chậu đồng, toaÌ€n thân thoaÌt lực ngồi xuôÌng, keÌo vải che mặt ra, rồi đầu oÌc trở nên trôÌng rỗng, nửa ngaÌ€y vẫn chưa trở về thực taÌ£i.
Không biết qua bao lâu, Lý Dáºt Phong Ä‘i tá»›i vá»— nhè nhẹ lên vai hăÌn, thấp giá»ng nói: "Hồ công tá», Hồ công tá»!"
Hồ Tiểu Thiên luÌc naÌ€y mÆ¡Ìi khôi phuÌ£c tinh thần, coÌ chuÌt đông cưÌng cười cười vÆ¡Ìi gã noÌi: "NaÌ€ng sao rồi?" Lúc nói chuyện nhiÌ€n laÌ£i Má»™ Dung Phi Yên, thâÌy naÌ€ng Ä‘ã ngủ say trên giường, neÌt mặt trở nên yên ổn Ä‘i râÌt nhiều, chẳng qua laÌ€ mặt không coÌ€n chuÌt huyêÌt săÌc naÌ€o, xaÌm như maÌ€u hoa traÌ€, trên caÌi traÌn trÆ¡n boÌng vẫn lâÌm tâÌm mồ hôi như oÌng aÌnh sương sÆ¡Ìm, Má»™ Dung Phi Yên lúc nà y biểu hiện mội vẻ Ä‘eÌ£p nhu nhược, laÌ€m cho từ Ä‘aÌy loÌ€ng tự nhiên sinh ra yÌ muôÌn che chở.
Hồ Tiểu Thiên không thể tin được, hăÌn laÌ£i trong một thời Ä‘aÌ£i laÌ£ lẫm maÌ€ ở đây cũng chả coÌ ngoaÌ£i khoa, không coÌ công cuÌ£ thuận tay, chả coÌ thuôÌc tê, maÌ€ hăÌn laÌ£i coÌ thể hoaÌ€n thaÌ€nh được một caÌi giải phẫu đơn giản cũng coi như laÌ€ bâÌt phaÌ€m. Giải phẫu thà nh công! Thật lâu sau khi phẫu thuật, Ä‘aÌy loÌ€ng hăÌn vang lên âm tanh naÌ€y, chỗ sâu nhâÌt trong nội tâm hăÌn xuâÌt hiện một cảm xuÌc không noÌi nên lời, kỳ tháºt đây chỉ là má»™t giải phẫu bình thưá»ng, hăÌn bỗng nhiên nhận ra cũng không phải do y thuật của hăÌn cao siêu maÌ€ laÌ€ được người khaÌc tặng cho, dược váºt, kỹ thuáºt, thiết bị, tri thức, nêÌu như không coÌ những thÆ°Ì Ä‘oÌ hăÌn cũng chỉ coÌ€n laÌ£i một thể xaÌc Ä‘aÌng thương, laÌ€ một lang băm không biêÌt caÌch giảm Ä‘au cũng chả biêÌt khâu vêÌt thương thÃªÌ naÌ€o. Trong giÆ¡Ìi haÌ£n của thầy thuôÌc, hăÌn luôn truy cầu khoa hoÌ£c kỹ thuật mÆ¡Ìi nhâÌt, kỹ thuật cải tiêÌn, tỉ mỉ lựa choÌ£n một caÌi giải phẫu, cÃ´Ì găÌng laÌ€m cho noÌ hoà n mỹ vô khuyết, không ngừng tăng xaÌc xuâÌt thaÌ€nh công mÆ¡Ìi thu được thanh danh. Gần như kết hợp hoà n mỹ việc chữa bệnh vÆ¡Ìi theo Ä‘uổi công dnah, muôÌn kỹ thuật chữa bệnh của miÌ€nh thay đổi. Nhưng laÌ£i không để yÌ Ä‘ÃªÌn bản châÌt thầy thuôÌc, chăm soÌc người biÌ£ thương! Tá»± tay lấy ra mÅ©i tên trong cÆ¡ thể Má»™ Dung Phi Yên, caÌi giải phẫu đơn giản naÌ€y để laÌ£i cho chiÌnh miÌ€nh xuÌc động thật lÆ¡Ìn.
20.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 12
Khuyển xỉ đảo câu tiễn (hạ)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Trong toà n bá»™ thá»i gian phẫu thuáºt Hồ Tiểu Thiên chưa từng có ý nghÄ© Ä‘en tối gì, hắn hoà n toà n táºp trung vì đây là vấn đỠliên quan đến sinh mệnh .
Lý Dáºt Phong nhìn qua Hồ Tiểu Thiên trong mắt trà n đầy vẻ ngạc nhiên và tán thưởng. Tuy là phẫu thuáºt kiểu nà y đối vá»›i thá»i hiện đại là việc cá»±c kỳ bình thưá»ng nhưng lại là m cho Lý Dáºt Phong rất là chấn động chẳng qua trước đó lão chưa từng nhìn thấy bao giá», lão trước giá» cÅ©ng chưa từng nghÄ© tá»›i có ngưá»i có thể dùng phương pháp chữa bệnh như váºy, má»›i vừa rồi khi nhìn hắn phẫu thuáºt, quan niệm vốn có vá» y há»c cá»§a lão hoà n toà n bị phá vỡ. Trong lòng lão trà n ngáºp thắc mắc muốn há»i nhưng lão hiểu rõ bây giá» không phải lúc thÃch hợp để há»i. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Rất nhiá»u ngưá»i từ Kinh Triệu Phá»§ và Thượng Thư Phá»§ đến, cả hai bên cá»™ng lại tháºm chà lên đến hÆ¡n trăm ngưá»i, ngay cả đại sảnh cá»§a Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng cÅ©ng đã cháºt kÃn ngưá»i, nhiá»u ngưá»i tháºm chà còn phải đứng đợi dưới mái hiên cá»§a Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng.
Ngay cả Kinh Triệu Doãn Hồng Bách Tá» cÅ©ng tá»± mình đến, trong lúc Hồ Tiểu Thiên tiến hà nh phẫu thuáºt cho Má»™ Dung Phi Yên, Hồng Bách Tá» luôn lo lắng Ä‘i Ä‘i lại lại trong đại sảnh, việc hắn lo lắng không chỉ đơn thuần là việc cấp trên quan tâm tá»›i cấp dưới mà còn là vì Hồ Tiểu Thiên là con cá»§a Há»™ bá»™ thượng thư Hồ Bất Vi, nếu như bị Hồ Bất Vi khiển trách thì tháºt đúng là rất phiá»n phức a.
Sau khi nhìn thấy Hồ Tiểu Thiên vẫn bình thưá»ng bước ra,Hồng Bách Tá» má»›i trút được lo lắng. Äối vá»›i lão thì sá»± an toà n cá»§a Hồ Tiểu Thiên còn quan trá»ng hÆ¡n tÃnh mạng Má»™ Dung Phi Yên rất rất nhiá»u, dù sao thì Má»™ Dung Phi Yên chỉ là má»™t trợ thá»§ đắc lá»±c mà thôi mà Hồ Tiểu Thiên lại là con trai má»™t cá»§a trá»ng thần triá»u đình, cả hai Ä‘á»u có mức ảnh hưởng nhất định đến con đưá»ng là m quan sau nà y cá»§a mình. Hồng Bách Tá» nhanh chân bước đến cầm chặt tay Hồ Tiểu Thiên há»i: "Hiá»n chất, ngươi có bị thương không?".
Hồ Tiểu Thiên mỉm cưá»i há»i ngược lại: "Hồng đại nhân, ngươi thấy ta giống như ngưá»i bị thương sao?" .
Hồng Bách TỠlắc lắc đầu.
Hồ Tiểu Thiên lại nói: "Hồng đại nhân. Mộ Dung bổ đầu vì cứu ta mà bị thương bây giỠđã qua cơn nguy hiểm rồi. "
Hồng Bách TỠồ lên má»™t tiếng, Má»™ Dung Phi Yên mặc dù đã bị thương nhưng cÅ©ng may không là m ảnh hưởng tá»›i tÃnh mạng, lần nà y cÅ©ng cÅ©ng coi như là hữu kinh vô hiểm. Bây giá» hắn Ä‘ang suy nghÄ© xem kẻ nà o to gan đến váºy, dám giữa ban ngà y ban mặt ám sát Hồ Tiểu Thiên. Vì Hồ Tiểu Thiên đã giải thÃch là sở dÄ© nà ng bị thương là do bảo vệ hắn nên Hồng Bách Tá» tất nhiên cÅ©ng không nghÄ© ra rằng Má»™ Dung Phi Yên là mục tiêu chÃnh cá»§a Phi tặc .
Hồ Tiểu Thiên nói: "Äại nhân , ta có má»™t yêu cầu hÆ¡i quá quá đáng!"
"Cứ nói đừng ngại!"
Cá»a nhà lao bị má»™t cước đạp bung ra là m tên phi tặc sợ hãi ngẩng đầu lên nhìm, thấy Hồ Tiểu Thiên đã xuất hiện ở trước mặt cá»§a hắn, cả ngưá»i ướt sÅ©ng, quần áo không Ãt chá»— bê bết máu.
Tên phi tặc sợ hãi há»i: " Ngươi ... Muốn là m gì?"
Hồ Tiểu Thiên không nói má»™t lá»i chạy đến đá má»™t cước giữa ngá»±c gã rồi đè gã xuống đất, rút dao chÄ©a thẳng và o ngá»±c gã , giáºn dữ hét lên : "Äồ há»—n trướng đến ta mà ngươi cÅ©ng dám lừa!".
Phi tặc kêu thảm thiết trả lá»i : " Ta không lừa ngươi, ta thá», ta lấy tÃnh mạng cả nhà ta ra thá», tất cả nhưng gì ta biết ta Ä‘á»u nói cho ngươi hết rồi..." Tinh thần cá»§a hắn đã sá»›m há»ng mất, sợ hãi són cả ra quần.
Hồ Tiểu Thiên nhìn thấy đáy quần gã ướt sÅ©ng má»™t mảng lá»›n, trong lòng thầm mắng cái tên nà y tháºt sá»± là quá nhát gan, còn chưa dá»a đã đái hết cả ra quần, chắc là thằng nhãi nà y cÅ©ng không có gan nói dối. Hắn cháºm rãi thu hồidao lại. Triệu ChÃnh Hà o, Mạc Thiệu Lân có lẽ Ä‘á»u là má»™t bá»™ pháºn trong kế hoạch cá»§a đối phương, cái tên Mạc Thiệu Lân nà y chÃnh là chúng cố ý tiết lá»™, mục Ä‘Ãch cho bá»n hắn manh mối nà y chÃnh là để cho bá»n hắn tìm tá»›i Mạc Thiệu Lân, sau đó tiếp tục rÆ¡i và o bẫy cá»§a đối phương, trong kế có kế. Nhất định ngưá»i đứng sau kế hoạch lần nà y không phải ngưá»i thông thưá»ng.
Nếu như không phải là mình quá mức hiếu kỳ, nếu như không phải hắn Ä‘Ãch thân tiến vá» trước thì tráºn ám sát nà y có lẽ sẽ không xảy ra? Mình vừa tá»›i cái cái thế giá»›i nà y không lâu đáng lẽ ra không có kẻ thù nà o má»›i phải chứ? Vì sao mà đối phương lại nhất định muốn giết mình?
Nếu như tối hôm qua tại Thượng Thư Phá»§ vụ trá»™m kia chỉ là nhằm để giương đông kÃch tây mục Ä‘Ãch tháºt sá»± cá»§a bá»n hắn là trá»™m Äan Thư Thiết Khoán. Nhưng tại sao khi đã thá»±c hiện được mục Ä‘Ãch rồi lại còn bà y kế hãm hại mình? Trong nà y nhất định có ẩn tình khác, chẳng lẽ nguyên nhân là cha mình? Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lúc hắn trở lại Thượng Thư Phá»§ trá»i thì đã khuya, Lương Äại Tráng dẫn má»™t đám gia Ä‘inh đồng loạt quỳ trước mặt Hồ Tiểu Thiên , hai ngà y nà y bá»n hắn tháºt sá»± là vô cùng lo sợ, sợ vị thiếu gia nà y xảy ra vấn đỠgì thì cả đám gia đình bá»n hắn Ä‘á»u phải chịu khổ. Hồ Tiểu Thiên khoát tay áo, hắn hiểu được bá»n nà y muốn khuyên hắn Ãt Ä‘i gây chuyện. Nhưng bây giá» cả thể xác và tinh thần hắn Ä‘á»u cảm thấy má»i mệt, cả má»™t lá»i cÅ©ng không muốn nói. Äang chuẩn bị trở vá» phòng cá»§a mình thì chợt nghe có ngưá»i báo cáo: "Lão gia đã trở vá»!".
Hồ Tiểu Thiên cảm thấy rất ngạc nhiên, không ngá» phụ thân đã từ Äông đô trở vá» nhanh như váºy, chuyện nà y là không có khả năng a, từ Kinh Thà nh đến Äông đô cho dù Ä‘i cả ngà y cả đêm không ngừng nghỉ cÅ©ng phải mất đến má»™t ngà y. Hồ An chạy tá»›i Äông đô thì đáng lẽ bây giá» phụ thân má»›i nháºn được tin tức, cho dù là ngay láºp tức lên đưá»ng thì tối ngà y mai má»›i có thể vỠđến nÆ¡i.
Tuy rằng trong lòng hắn lòng trà n đầy nghi hoặc nhưng thế nà o Ä‘i nữa thì phụ thân đã vá» là tốt rồi. Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng không có láºp tức Ä‘i nghênh đón phụ thân, mà nhanh chóng trở vá» tắm rá»a thay y phục xong xuôi má»›i tiến đến phòng cá»§a phụ thân để gặp mặt .
Hồ Bất Vi không ở trong phòng, Hồ Tiểu Thiên há»i qua ngưá»i là m má»›i biết phụ thân sau khi trở vỠđã láºp tức chạy tá»›i Táºp Nhã Hiên.
Trá»i mưa phùn mịt má» Hồ Bất Vi má»™t mình đứng ở phế tÃch Táºp Nhã Hiên,vẻ mặt trở nên âm trầm bất định. Ãnh mắt cá»§a lão cÅ©ng đã mất Ä‘i vẻ thong dong bình tÄ©nh như hà ng ngà y mà toát ra má»™t chút bất an. Tuy rằng lão đã cố gắng che giấu sá»± bất an cá»§a mình nhưng sá»± bất an vẫn hiện rõ trên khuôn mặt lão. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên cháºm rãi Ä‘i tá»›i phÃa sau hắn, cung kÃnh nói : "Hà i nhi vấn an phụ thân đại nhân"
Hồ Bất Vi có chút giáºt mình, lão quá táºp trung mà không để ý nhi tỠđến, thân hình lão thoáng run rẩy rồi láºp tức quay ngưá»i lại.
Hồ Tiểu Thiên chưa từng thấy qua vẻ mặt như thế cá»§a lão, trong lòng không khá»i lo lắng, xem ra việc mất trá»™m Äan Thư Thiết Khoán đả kÃch không nhỠđối vá»›i phụ thân hắn, hắn thấp giá»ng há»i : " Cha, cha gặp được Hồ An rồi hả? " .
Hồ Bất Vi nhìn xung quanh rồi nói : "Äi theo ta!".
Hồ Tiểu Thiên thấy vẻ mặt nghiêm trong cá»§a phụ thân, chỉ sợ xảy ra phiá»n toái lá»›n rồi, theo lá»i Hồ An nói là m mất Äan Thư Thiết Khoán chÃnh là tá»™i khi quân phải bị chém đầu.
Hai cha con trở lại trong phòng, Hồ Bất Vi để cho Hồ Tiểu Thiên Ä‘em cá»a phòng đóng lại, quan sát hắn má»™t lần rồi thấp giá»ng nói: "ngươi có nhìn thấy Hồ An đâu không?"
Câu há»i đầu tiên là m cho Hồ Tiểu Thiên ngẩn ngưá»i, vẻ mặt trà n đầy kinh ngạc há»i lại: "Hồ An không phải là đi Äông đô tìm ngà i hay sao, Táºp Nhã Hiên bị đốt, hắn nói... " Nói đến đây trong lòng Hồ Tiểu Thiên má»›i sinh ra má»™t ý nghÄ© chẳng là nh, chẳng lẽ là Hồ An căn bản không có Ä‘i đến Äông đô, những lá»i gã nói vá»›i mình có bao nhiêu Ä‘iá»u là tháºt sá»± đây?".
"Hắn nói gì? "
Hồ Tiểu Thiên thấp giá»ng trả lá»i : "Nói Táºp Nhã Hiên bị cháy, Äan Thư Thiết Khoán tổ truyá»n cá»§a nhà chúng ta bị kẻ trá»™m đánh cắp, cho nên ta má»›i phái hắn láºp tức tá»›i Äông đô bẩm báo ngưá»i... Chỉ là ta không nghÄ© tá»›i ngưá»i nhanh như váºy đã sẽ trở lại rồi, ta còn tưởng rằng ngưá»i gặp hắn ở giữa đưá»ng."
Hồ Bất Vi thở dà i má»™t hÆ¡i, vẻ mặt đầy chán nản: "Äan Thư Thiết Khoán chÃnh là do Minh tông Hoà ng Äế ban thưởng, ngươi cho rằng ta sẽ nói nÆ¡i cất dấu đồ váºt quan trá»ng như váºy nói cho má»™t tên hạ nhân sao?"
Hồ Tiểu Thiên thầm kêu hồ đồ, tại sao mình lại hồ đồ như váºy ngay cả đạo lý đơn giản như váºy cÅ©ng không nghÄ© ra. Hồ Bất Vi ngay cả mình và mẫu thân cÅ©ng không nói có thể thấy rằng hắn rất coi trá»ng miá»…n tá» kim bà i, đồ váºt trá»ng yếu như váºy đương nhiên lão phải cất dấu cẩn trá»ng không có khả năng Ä‘em tung tÃch Äan Thư Thiết Khoán tùy tiện nói cho những ngưá»i khác được. ChÃnh mình nhất thá»i không xem xét kỹ rõ rà ng là đã bị lão gia há»a Hồ An kia lừa rồi. Hồ Tiểu Thiên tức giáºn nghiến răng nghiến lợi, thấp giá»ng nói: "Cha ngà i nói Hồ An là ná»™i gian."
Hồ Bất Vi cháºm rãi đứng dáºy Ä‘i tá»›i Ä‘i lui trong phòng, hắn không có trả Hồ Tiểu Thiên mà thấp giá»ng nói: " Chúng ta Hồ gia chÃnh xác là có Äan Thư Thiết Khoán, Äan Thư Thiết Khoán cÅ©ng chÃnh xác là bị trá»™m."
21.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 13
Phòng ngừa chu đáo(thượng)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Hồ Tiểu Thiên nghe vậy trong loÌ€ng không khỏi reÌt laÌ£nh, đây cũng không phải chuyện Ä‘uÌ€a, nêÌu Äan Thư Thiết Khoán bị trá»™m, hÆ¡n nữa laÌ£i coÌ quan hệ vÆ¡Ìi Hồ An, thiÌ€ tin tưÌc naÌ€y sẽ nhanh choÌng lộ ra ngoaÌ€i tất nhiên hoà ng đế sẽ truy cứu, nêÌu hắn Ä‘iÌ£nh cho Hồ gia má»™t cái tá»™i khi quân, không traÌnh được biÌ£ tiÌ£ch thu taÌ€i sản cheÌm cả nhaÌ€. Mẹ! Ta đây má»›i vừa sống lại ná»a năm, đêÌn vợ coÌ€n chưa kiÌ£p lâÌy, không phải thảm như vậy chưÌ? NêÌu cÆ°Ì như vậy maÌ€ mâÌt đầu không phải laÌ€ cực kyÌ€ oan uổng sao?
Hồ Bất Vi nói: "Tên suÌc sinh Hồ An naÌ€y, ta đôÌi Ä‘ãi vÆ¡Ìi hăÌn không tệ không tưởng được hăÌn laÌ£i ăn cây táo rà o cây sung, laÌ€m ra việc nham hiểm thâÌt đưÌc naÌ€y."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Cha, caÌi Äan Thư Thiết Khoán naÌ€y truyền thừa từ thá»i Minh Tông, Ä‘ã lâu tÆ¡Ìi như vậy thì coi như là vật cũ rồi, coÌ mâÌt cũng không tiÌnh tội lÆ¡Ìn, không bằng dứt khoát noÌi rõ vÆ¡Ìi đương kim hoà ng thượng, coÌ lẽ sẽ được hăÌn thông cảm."
Hồ Bất Vi cháºm rãi lắc đầu nói: "LuÌc biÌ€nh thường sẽ không coÌ việc giÌ€, nhưng giờ laÌ€ luÌc vô cuÌ€ng đặc biệt trong hai năm qua bệ hạ Long thể bâÌt an, hỉ ná»™ vô thưá»ng, một chuyện nhỏ cũng coÌ thể choÌ£c hăÌn tưÌc giận." Hồ Bất Vi thầm thở dà i má»™t hÆ¡i, gần vua như gần cá»p tâm tư của hoà ng thượng như đâÌt trời thaÌng saÌu, thay đổi bâÌt thường khiêÌn người laÌ€m bề tôi không cách nà o Ä‘oaÌn Ä‘iÌ£nh.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Cha, người coÌ công lao lÆ¡Ìn đôÌi vÆ¡Ìi Äại Khang, Hoà ng Thượng laÌ£i vô cuÌ€ng tiÌn nhiệm ngưá»i, sẽ không viÌ€ việc nhỏ naÌ€y maÌ€ giaÌng tội chuÌng ta a, huống chi chúng ta cũng không phỉa laÌ€ cÃ´Ì tiÌ€nh vưÌt bỏ maÌ€ laÌ€ coÌ người cÃ´Ì yÌ hãm haÌ£i."
Hồ Bất Vi nói: "Gần nhất có lần hoà ng thượng chá»i bá»›i ta trươÌc mặt không iÌt người, xa cách vÆ¡Ìi ta không iÌt nêÌu như ngay luÌc naÌ€y maÌ€ đột nhiên lộ ra chuyện Hồ gia chuÌng ta laÌ€m mâÌt Äan Thư Thiết Khoán, ngươi cho rằng chuÌng ra sẽ chiÌ£u hậu quả như thÃªÌ naÌ€o?" Äây laÌ€ lần đầu tiên lão noÌi việc triều chiÌnh trươÌc mặt con miÌ€nh.
Hồ Tiểu Thiên khẽ ruÌ€ng miÌ€nh, ông giaÌ€ noÌi vậy chăÌc không sai, xem ra trong thời gian naÌ€y Ä‘ã dần biÌ£ hoaÌ€ng thượng thâÌt sủng, Hồ Tiểu Thiên cũng từng Ä‘oÌ£c qua sử saÌch, biêÌt rõ Hoà ng Thượng hỉ ná»™ vô thưá»ng, duÌ€ laÌ€ sủng thần Ä‘i nữa thiÌ€ trong măÌt hoaÌ€ng thượng cũng không bằng con sâu caÌi kiêÌn, chỉ cần mâÌt hưÌng sẽ không do dự dẫm chêÌt.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Không coÌ mâÌy ai biêÌt chuyện naÌ€y!"
Hồ Bất Vi nói: "Hồ An Ä‘ã ở trong phủ chuÌng ta vaÌ€i chuÌ£c năm, ta vẫn nghĩ hăÌn không tệ, không biêÌt taÌ£i sao hăÌn tự dưng phản bội, hăÌn Ä‘aÌnh căÌp Äan Thư Thiết Khoán hẳn laÌ€ coÌ toan tiÌnh."
Hồ Tiểu Thiên gáºt đầu nói: "Nếu như hắn muốn lợi dụng chuyện naÌ€y haÌ£i chuÌng ta thiÌ€ không chừng Ä‘ã sÆ¡Ìm tung tin naÌ€y ra rồi chẳng cần chờ tÆ¡Ìi bây giờ, hẳn laÌ€ muôÌn lợi duÌ£ng Äan Thư Thiết Khoán naÌ€y để aÌp chÃªÌ chuÌng ta, sau lưng chăÌc chăÌn coÌ người sai khiêÌn."
Hồ Bất Vi hoaÌ€n toaÌ€n đồng yÌ vÆ¡Ìi phân tiÌch sâu xa của con miÌ€nh, lão vui mừng phaÌt hiện đầu oÌc con miÌ€nh Ä‘ã khôi phuÌ£c laÌ£i như thường, thậm chiÌ coÌ thể noÌi laÌ€ đầu oÌc kiÌn Ä‘aÌo, nhờ vậy Hồ Bất Vi cảm thâÌy coÌ chuÌt an ủi. Theo lời con lão thiÌ€ sau lưng Hồ An nhâÌt Ä‘iÌ£nh coÌ người sai khiêÌn. Hồ Bất Vi tin tưởng rằng Hồ An nhất định là biÌ£ ngưá»i nà o đó uy hiêÌp hoặc laÌ€ lâÌy lợi duÌ£, mÆ¡Ìi laÌ€m ra sự tiÌ€nh phản bội Hồ gia.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Xem ra Äan Thư Thiết Khoán Ä‘ã thaÌ€nh một quân baÌ€i trong tay chuÌng, không phải laÌ€ vạn bất đắc dÄ© chuÌng sẽ tuyệt đôÌi không lâÌy ra, chuÌng ta taÌ£m thời được an toaÌ€n."
Hồ Bất Vi cháºm rãi gật nheÌ£ đầu, tuy rằng phân tiÌch của con miÌ€nh râÌt coÌ Ä‘aÌ£o lyÌ nhưng caÌi Äan Thư Thiết Khoán nà y mà không tiÌ€m về được sẽ taÌ£o thà nh một tai hoÌ£a ngầm. TrươÌc khi đôÌi phương ra tay mình còn coÌ thể coÌ thời gian đôÌi phoÌ. Hắn thấp giá»ng nói: "Äem chuyện tôÌi qua tỉ mỉ noÌi cho ta một lần."
Hồ Tiểu Thiên kể chuyện xảy ra tôÌi qua một lần, noÌi chuyện hai gã phi tặc giương đông kÃch tây, sau khi hâÌp dẫn sự chuÌ yÌ của gia Ä‘inh trong phủ liền phoÌng hỏa đôÌt Táºp Nhã Hiên, bởi chuyện Hồ An phản bá»™i Hồ Tiểu Thiên Ä‘ã thêm chuÌt suy Ä‘oaÌn, hăÌn đẩy cửa sổ ra nhiÌ€n đôÌng phÃªÌ tiÌch ở Táºp Nhã Hiên noÌi: "Lúc nà y ta mÆ¡Ìi nhÆ¡Ì luÌc tập trung băÌt phi tặc thiÌ€ Hồ An không coÌ Æ¡Ì‰ Ä‘oÌ, hẳn laÌ€ hăÌn thừa diÌ£p rôÌi loaÌ£n maÌ€ đánh cắp Äan Thư Thiết Khoán sau Ä‘oÌ liền phoÌng hỏa, bởi biÌ€ moÌ£i người đều chuÌ yÌ tÆ¡Ìi chỗ hai gã phi tặc nên hăÌn mÆ¡Ìi coÌ thể thong dong đắc thá»§."
Hồ Bất Vi nói: "Sau khi laÌ€m xong hăÌn cÃ´Ì yÌ tiêÌt lộ biÌ mật naÌ€y vÆ¡Ìi ngươi, mượn cÆ¡Ì tÆ¡Ìi Äông đô thông báo cho ta maÌ€ chaÌ£y trôÌn, lão giaÌ€ naÌ€y ẩn taÌ€ng ở caÌ£nh ta nhiều năm như vậy, ngay cả ta cũng không phaÌt hiện ra hăÌn lòng muông dạ thú daÌm câÌu kêÌt vÆ¡Ìi người ngoaÌ€i hãm haÌ£i ta." Hồ Bất Vi tức giáºn nghiến răng nghiến lợi, nêÌu như bây giờ Hồ An maÌ€ ở trươÌc mặt lão, lão nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ phanh thây xé xác gã giải môÌi hận trong loÌ€ng.
Hồ Tiểu Thiên bá»—ng nhiên noÌi: "Không đúng!"
Hồ Bất Vi kinh ngạc hỏi: "CoÌ giÌ€ không Ä‘uÌng?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Nói là hai gã phi tặc kia câÌu kêÌt vÆ¡Ìi hăÌn, nhưng có Ä‘iá»u hai gã phi tặc kia không biêÌt giÌ€ về hăÌn cả, chuÌng chỉ khai ra người goÌ£i laÌ€ Triệu ChÃnh Hà o, ta cuÌ€ng vÆ¡Ìi bộ khoaÌi của Kinh Triệu Phá»§ tÆ¡Ìi ÄaÌ€ nhai tiÌ€m tung tiÌch Triệu ChÃnh Hà o, nhưng Ä‘oÌ laÌ£i laÌ€ một caÌi bẫy, muÌ£c Ä‘iÌch của chuÌng laÌ€ muôÌn giêÌt ta!" Nhá»› tá»›i tiÌ€nh cảnh luÌc đâÌy Hồ Tiểu Thiên vẫn coÌ chuÌt sợ hãi, nêÌu như luÌc âÌy Má»™ Dung Phi Yên không chiêÌn đâÌu quên thân cưÌu miÌ€nh, chỉ sợ miÌ€nh Ä‘ã chêÌt dươÌi tên của Mạc Thiệu Lân rồi.
Hồ Bất Vi mặc dù không tận măÌt nhiÌ€n thâÌy cảnh Hồ Tiểu Thiên biÌ£ aÌm saÌt nhưng nghe vậy cũng râÌt sợ hãi, lão chỉ một đưÌa con nêÌu như cÆ°Ì chêÌt không minh baÌ£ch như vậy thiÌ€ lão coÌ thể Ä‘i đâu mua thuôÌc hôÌi hận đây?
Hồ Bất Vi vá»— vá»— vai con miÌ€nh, traÌ€n ngập quan tâm hỏi: "Ngươi coÌ biÌ£ thương không?"
Hồ Tiểu Thiên lắc đầu: "Vẫn may vận khiÌ của con cũng không tệ."
Hồ Bất Vi nói: "Một người không thể luÌc naÌ€o cũng may măÌn." Trong nhaÌy măÌt lão liền đưa ra một quyêÌt Ä‘iÌ£nh troÌ£ng yêÌu: "Thiên nhi, ta coÌ một yÌ tưởng, không biêÌt yÌ ngươi thÃªÌ naÌ€o?" Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên mỉm cưá»i nói: "Dù sao cÅ©ng phảỉ noÌi cho con biêÌt laÌ€ giÌ€ trươÌc chưÌ?"
Hồ Bất Vi keÌo reÌ€m cửa, haÌ£ gioÌ£ng noÌi: "Thân thể Hoà ng Thượng ngaÌ€y caÌ€ng suy yêÌu, ngaÌ€y truyền ngôi không xa, thời Ä‘iểm chuyển giao ngôi viÌ£ sẽ không coÌ biÌ€nh yên đâu, gần đây sóng ngầm trong Kinh thà nh bắt đầu khởi động, râÌt coÌ thể soÌng gioÌ sẽ đêÌn." Hồ Bất Vi dừng lại má»™t chút noÌi: "Ta trong triều cũng không thể Ä‘ảm bảo trận soÌng gioÌ naÌ€y ảnh hưởng tÆ¡Ìi, ta cũng Ä‘ã giaÌ€ coÌ môÌi hoÌ£a giÌ€ tÆ¡Ìi thiÌ€ cũng nên đổ lên một miÌ€nh ta, duÌ€ laÌ€ muôÌn lâÌy maÌ£ng ta cũng không nhiÌu maÌ€y, chỉ laÌ€ Ä‘iều trong loÌ€ng ta lo nhâÌt chiÌnh laÌ€ ngươi..." Hồ Bất Vi noÌi lời naÌ€y râÌt da diêÌt chân tiÌ€nh.
Hồ Tiểu Thiên mặc duÌ€ cực kyÌ€ khoÌ chiÌ£u vÆ¡Ìi caÌch ép duyên của lão, nhưng thâÌy lão quan tâm đêÌn miÌ€nh như vậy, trong loÌ€ng không khỏi cảm động, phuÌ£ tử liền tâm, môÌi quan tâm của lão vÆ¡Ìi đưÌa con ruột duy nhâÌt chiÌnh laÌ€ phaÌt ra từ Ä‘aÌy loÌ€ng.
Hồ Bất Vi: "Thực ra từ hai ngaÌ€y trươÌc ta coÌ yÌ cho ngươi rá»i kinh là m quan."
Hồ Tiểu Thiên nghe xong trong loÌ€ng mừng thầm, ra ngoaÌ€i laÌ€m quan thiÌ€ chẳng phải để miÌ€nh rời khỏi kinh thaÌ€nh, vậy coÌ nghĩa hăÌn được tự do bay nhảy. Gia hỏa naÌ€y tuy thầm cao hưÌng nhưng giả vờ tỏ ra vẻ mặt không tiÌ€nh nguyện: "Hà i nhi không thể naÌ€o bỏ phuÌ£ thân maÌ€ Ä‘i được."
Hồ Bất Vi noÌi: "Cha không có khả năng chiêÌu cÃ´Ì cho con cả đời, một ngaÌ€y naÌ€o Ä‘oÌ ngươi sẽ phải tự lực gaÌnh sinh." Cho con miÌ€nh rời khỏi kinh thaÌ€nh cũng laÌ€ yÌ tưởng Ä‘ã lâu của lão, Hồ Bất Vi đã sá»›m dá»± liệu được ngôi viÌ£ ngôi vị Hoà ng Äế sẽ thay đổi trong khoảng thời gian naÌ€y, Kinh Thà nh nhất định sẽ nhâÌc lên một hồi giông tÃ´Ì mãnh liệt chưa từng coÌ, tuy rằng viÌ£ triÌ thaÌi tử Ä‘ã sÆ¡Ìm được trao cho Long Diệp Khánh nhưng coÌ nhiều lão thần cực kyÌ€ bâÌt mãn, không iÌt người coÌ yÌ Ä‘iÌ£nh cho Äại hoà ng tá» Long Diệp Lâm rời nuÌi, lần trươÌc tÆ¡Ìi Äông đô cuÌ€ng Hoà ng Thượng, Hồ Bất Vi Ä‘ã thăm doÌ€ yÌ Hoà ng Thượng, lão Hoà ng Äế dường như coÌ chuÌt hôÌi hận khi phÃªÌ bỏ đưÌa con trai cả laÌ€ thaÌi tử Long Diệp Lâm. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äi theo bên ngưá»i Hoà ng Thượng nhiá»u năm như váºy, cũng hiểu được tiÌnh caÌch của gã, caÌ€ng giaÌ€ caÌ€ng hỉ ná»™ vô thưá»ng trở mặt nhanh hÆ¡n lật saÌch, đừng nhiÌ€n Long Diệp Khánh Ä‘ang laÌ€ Thái Tá» maÌ€ tưởng, không chừng ngaÌ€y naÌ€o Ä‘oÌ lão Hoà ng Äế dột nhiên cao hưÌng, gã sẽ đổi thaÌ€nh một đưÌa con khaÌc, duÌ€ sao lão cũng không thiêÌu nhi tử, một đời vô sÃ´Ì lần Ä‘i "gieo haÌ£t", chỉ tiÌnh riêng hoaÌ€ng tử thiÌ€ Ä‘ã đêÌn hai mươi bẩy tên, chỉ keÌm một nuwaxlaf thnahf Nhị Tháºp Bát Tú rồi.
Sở dÄ© Hồ Bất Vi có thể vững vaÌ€ng qua hai đời vua, Ä‘iÌ£a viÌ£ trong triều vững như baÌ€n thaÌ£ch, coÌ quan hệ trá»±c tiếp vÆ¡Ìi Ä‘aÌ£o laÌ€m quan của lão, tuy rằng lão Ä‘ã chuẩn biÌ£ Ä‘ủ kiểu, nhưng maÌ€ caÌ€ng gần tÆ¡Ìi thời Ä‘iểm chuyển giao hoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ thiÌ€ trong loÌ€ng caÌ€ng bâÌt an, nêÌu như trong nội cung coÌ thay đổi thiÌ€ kẻ đưÌng mũi chiÌ£u saÌ€o chiÌnh laÌ€ Ä‘aÌm quan viên kinh thaÌ€nh boÌ£n lão, do caÌi goÌ£i laÌ€ vua naÌ€o thần đâÌy. Ai cũng không thể cam Ä‘oan sau khi hoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ mÆ¡Ìi lên ngôi maÌ€ vẫn được trá»ng dụng.
Thời buổi rôÌi loaÌ£n naÌ€y maÌ€ laÌ£i coÌ€n biÌ£n mâÌt trộm Äan Thư Thiết Khoán, Ä‘iều naÌ€y laÌ€m cho Hồ Bất Vi không thể không suy nghĩ nhiều. Quan hệ thông gia vÆ¡Ìi Lý gia chẳng qua laÌ€ một nươÌc cờ của hăÌn, việc quân cờ naÌ€y coÌ thaÌ€nh công không, coÌ xảo diệu không thiÌ€ hoaÌ€n toaÌ€n phuÌ£ thuộc vaÌ€o việc Thái Tá» Long Diệp Khánh coÌ thể thuận lợi lên ngôi không. TrươÌc khi tÆ¡Ìi Äông đô, Hồ Bất Vi vẫn cho rằng ngôi viÌ£ hoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ sẽ không coÌ biêÌn hoÌa giÌ€, nhưng nghe được lời lão hoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ bâng quÆ¡ noÌi ra laÌ£i laÌ€m cho lão không caÌch naÌ€o năÌm chăÌc, thậm chiÌ Hồ Bất Vi coÌ€n cân nhăÌc coÌ nên Ä‘em an toaÌ€n hoaÌ€n toaÌ€n phoÌ thaÌc vaÌ€o Long Diệp Khánh không?
Má»™t chÃnh trị gia thà nh thục cần biêÌt phòng ngừa chu đáo, Hồ Bất Vi vẫn luôn âm thầm săÌp xêÌp nhưng việc Äan Thư Thiết Khoán đột ngột mâÌt Ä‘i Ä‘ã laÌ€m rôÌi loaÌ£n bÃ´Ì cuÌ£c của lão, vÆ¡Ìi loÌ€ng daÌ£ thâm trầm của Hồ Bất Vi cũng coÌ chuÌt trở tay không kiÌ£p.
Sá»± kiện nà y Ä‘ã thuÌc giuÌ£c lão phải đưa ra quyêÌt Ä‘iÌ£nh cho con miÌ€nh rời mảnh đâÌt thiÌ£ phi naÌ€y, roÌ€i xa trận giông tÃ´Ì chiÌnh triÌ£ naÌ€y.
22.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 13
Phòng ngừa chu đáo(trung)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Hồ Tiểu Thiên nói: "Cha ngươi định cho ta đi nơi nà o? ".
Hồ Bất Vi trả lá»i:" Tây Xuyên! "
Hồ Tiểu Thiên trong khoảng thá»i gian nà y hắn đã há»c thuá»™c địa lý, lịch sá» cá»§a Äại Khang. Tây Xuyên nằm ở phÃaTây Nam cá»§a Äại Khang, vùng nà y tương đối vắng vẻ, hướng nam giáp Miêu Cương, hướng tây giáp Sa Gia, Tây Xuyên chÃnh là địa bà n nhạc phụ tương lai cá»§a hắn. Hắn nhạc phụ tương lai là Kiếm Nam Tây Xuyên Tiết Äá»™ Sứ Lý Thiên Hà nh. Äây chÃnh là đại tướng hùng bá má»™t phương đây chÃnh là là do lão ba muốn đưa hắn Tây Xuyên là m quan.
Hồ Tiểu Thiên nhìn lão tử hồi lâu không chá»›p mắt là m cho Hồ Bất Vi không được tá»± nhiên, trong lòng lão thầm nhá»§ lão tử không phải đẩy ngươi đến chá»— chết mà là do có lá»—i khổ tâm muốn ngươi rá»i xa lần bão táp quan trưá»ng nà y bảo trụ giá»t máu cuối cùng cá»§a Hồ gia.
Hồ Tiểu Thiên không nhịn được há»i :" Chẳng nhẽ ngươi bảo ta Ä‘i ở rể ?"
Hồ Bất Vi lắc đầu trả lá»i:" Thiên Nhi, ta chỉ có má»™t ngưá»i con trai là ngươi, chẳng nhẽ ta lại hại ngươi hay sao? "
Hồ Tiểu Thiên trong ná»™i tâm thầm nghÄ©, nói không chừng đúng là váºy, ngươi tuy là cha ta nhưng trước hết ngươi vẫn là má»™t chÃnh trị gia. ChÃnh trị gia là những ngưá»i vì lợi Ãch chÃnh trị cá»§a mình có thể hi sinh tình thân, tình bạn. Nếu như lúc trước ngươi suy nghÄ© cho ta thì đã không để cho ta Ä‘Ãnh hôn cùng má»™t đứa con gái bị bại liệt cá»§a Lý gia . Tất nhiên hắn chỉ dám thầm nhá»§ trong lòng chứ không dám nói.
Hồ Bất Vi nói: "Hôn ước là là má»™t chuyện, là m quan lại là chuyện khác... " Nói đến đây lão thở dà i nói: "Chuyện ngươi cưỡng bức con gái ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh , Lý gia cÅ©ng đã biết"
Hồ Tiểu Thiên nghe váºy trong lòng mừng thầm, biết là tốt, nếu như Lý gia há»§y bá» luôn hôn ước nà y là tốt nhất.
Hồ Bất Vi nói: "Lý gia đỠnghị Ä‘em đám cưới cá»§a bá»n ngươi lùi lại hai năm nữa, ta đã đáp ứng. "
Hồ Tiểu Thiên nói: "Hai năm? Bá»n há» muốn cháºm lại thì cháºm lại sao? Trong mắt há» còn có chúng ta Hồ gia sao? Cha, ta xem bá»n hắn không coi hôn sá»± nà y ra gì , chuyện hôn sá»± nà y không có cÅ©ng được!"
Hồ Bất Vi vẻ mặt trầm xuống, hừ lạnh má»™t tiếng. Tháºt ra thì trong lòng hắn còn có tÃnh toán khác , từ khi nhìn ra lão hoà ng đế vẫn còn do dá»± trong việc chá»n ngưá»i kế vị Hồ Bất Vi trong ná»™i tâm cÅ©ng bắt đầu do dá»±, ngưá»i thắng là m vua ngưá»i thua là m giặc. Sá»± tà n khốc khi hoà ng tá» tranh Ä‘oạt ngôi vị hoà ng đế lão cÅ©ng đã từng chứng kiến, nếu như thái tá» Long Diệp Khánh thuáºn lợi thừa kế ngôi vua thì quan hệ thông gia cá»§a Hồ Lý hai nhà hoà n toà n tốt đẹp. Nhưng nếu như thái tá» Long Diệp Khánh không thể trở thà nh hoà ng đế thì lão nhẹ nhất là bị trục xuất còn không thì bị giết. Vá»›i tư cách là ngưá»i luôn á»§ng há»™ lão, Lý Thiên Hà nh có thể bị liên lụy. Nếu sá»± tình trở lên xấu hÆ¡n thì Lý Thiên Hà nh có thể bị liên lụy vì quan hệ thông gia. Lý gia chá»§ động lùi hôn lá»… lại hai năm, đúng như Hồ Bất Vi mong muốn, hai năm sau nhất định cuá»™c tranh Ä‘oạt ngôi vị hoà ng đế sẽ kết thúc. Cho dù là tình huống xấu nhất xảy ra, Hồ Bất Vi vẫn có đầy đủ thá»i gian há»§y bá» hôn ước. Hồ Bất Vi biết vị thông gia nà y cÅ©ng không phải là ngưá»i bình thưá»ng, gã yêu cầu hoãn lại lá»… cưới cÅ©ng không phải bởi vì nghe nói việc xấu cá»§a con trai mình, nhất định cân nhắc dá»±a trên tình hình chÃnh trị. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tháºt ra thì đối vá»›i Hồ Bất Vi việc Ä‘Ãnh hôn chỉ là dệt hoa trên gấm, chỉ là má»™t tá» giấy trên thá»±c tế cÅ©ng không có rà ng buá»™c ý nghÄ©a gì. Lão đương nhiên có thể nhìn thấy sá»± kháng cá»± và bất mãn cá»§a con trai đối vá»›i hôn sụ nà y. Hồ Bất Vi cÅ©ng cảm thông vá»›i con trai , lão cho rằng nhi tá» mình vẫn còn chưa trưởng thà nh, nam tá» hán đại trượng phu có thể lấy vô số thê thiếp, tuy rằng đã cưới đứa con gái bị bại liệt cá»§a Là gia nhưng cÅ©ng không có nghÄ©a là mình phải cả Ä‘á»i chăm sóc, chỉ cần vị trà chÃnh trị cá»§a ta không thay đổi, Hồ gia cÅ©ng sẽ không thay đổi, vợ ngươi bại liệt cÅ©ng sẽ có đầy tá»› chăm sóc cÅ©ng không có ngưá»i dám cản ngươi cưới vợ bé. Ngươi cưới ngưá»i vợ nà y chỉ là vì địa vị chÃnh trị và bối cảnh gia đình bên đấy.
Chẳng qua là những lá»i nói nà y Hồ Bất Vi không thể nói rõ vá»›icon trai. Tuy rằng trong lòng lão đối vá»›i trung, kÃnh, hiếu, nghÄ©a khinh thưá»ng nhưng trước mặt con trai lão vẫn luôn thể hiện là má»™t ngưá»i cha mẫu má»±c.
Hồ Bất Vi nói: "Lại bộ thượng thư SỠBất Xuy là bạn của ta hắn sẽ thu xếp chuyện nà y cho ngươi."
Hồ Tiểu Thiên là m ra vẻ mất mát nói: "Nếu cha đã quyết con cÅ©ng không còn gì để nói." Kỳ tháºt hắn còn ước gì mình rá»i xa Hồ Bất Vi sá»›m má»™t chút, núi cao hoà ng đế xa cho dù là đi đến vùng hẻo lánh là m má»™t tên quan nhá» cÅ©ng được.
Hồ Bất Vi nói: " Theo ý cá»§a cha lần nà y ngươi rá»i kinh là m quan đừng tiết lá»™ cho nhiá»u ngưá»i biết, ta không muốn ngươi bị là m phiá»n."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Cha, ý cá»§a ngà i là , không muốn ngưá»i ngoà i biết quan hệ cá»§a chúng ta ?"
Hồ Bất Vi gáºt đầu rồi trả lá»i:" Cho dù là Lý gia bên kia ta cÅ©ng không muốn bá»n há» biết , từ nhá» ngươi ở bên cạnh ta lá»›n lên vẫn sống an nhà n sung sướng chưa chẳng bao giá» trải qua sóng to gió lá»›n lần nà y Ä‘i ra ngoà i coi như rèn luyện má»™t phen."
Hồ Tiểu Thiên khom ngưá»i tháºt sâu nói:" Khổ tâm cá»§a cha hà i nhi đã hiểu."
Hồ Bất Vi thấy con trai hiểu chuyện như váºy, trong ná»™i tâm cÅ©ng không đà nh lòng nhẹ giá»ng than thở nói:" Ta vân chưa từng nói qua vá»›i mẹ ngươi , nếu để nà ng biết chắc chắn sẽ không đồng ý. "
Hồ Tiểu Thiên trong lòng thẩm nhá»§ ngà n vạn lần đừng thay đổi quyết định, khó khăn lắm má»›i có cÆ¡ há»™i ngà i nên bất chấp đưa ta Ä‘i ra ngoà i nhưng ngoà i miệng lại giả bá»™ nói: "Con cÅ©ng không nỡ rá»i khá»i mẫu thân! ". Dối trá dối trá đến cá»±c hạn.
Hồ Bất Vi nói: "Việc nà y ta đã quyết vá» phần mẹ ngươi thì ta sẽ giải thÃch."
Hồ Bất Vi nghÄ© chuyện chuyện kế tiếp thưá»ng rất khó thay đổi, ở trong mắt cá»§a lão đứa con trai cá»§a mình tuy rằng đã đủ thông minh lanh lợi, cÅ©ng có má»™t chút váºn cứt chó, nhưng mà vẫn còn chưa đủ trưởng thà nh , vẫn còn ham mê an nhà n, không muốn xa rá»i cha mẹ để cha mẹ che chở, không muốn rá»i Ä‘i kinh thà nh sầm uất. Nhưng Hồ Bất Vi cung không ngá» rằng đứa con trai nà y đã thay đổi rồi tất cả lưu luyến và không muốn gần như Ä‘á»u là giả bá»™. Nhà n hạ và hưởng thụ không ai không lưu luyến nhưng cùng vá»›i tá»± do so sánh vẫn vẫn chưa là cái gì. Vá» phần đối vá»›i cha mẹ, Hồ Tiểu Thiên mặc dù cảm kÃch kÃnh trá»ng nhưng mà hắn cÅ©ng không lưu luyến, hắn và bá»n há» cÅ©ng không có như ngưá»i bình thưá»ng phụ mẫu tình cảm. Nếu như còn cùng ở chung má»—i ngà y còn có thể khiến cho Hồ Tiểu Thiên cảm thấy không hợp, khó chịu.
Mấy ngà y tiếp theo tin tức vá» Hồ An như đá chìm đáy biển, chuyện Äan Thư Thiết Khoán bị trá»™m cÅ©ng không bị lá»™ ra ngoà i tất cả má»i chuyện dưá»ng như lại trở vá» bình thưá»ng. Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng trở biết Ä‘iá»u hÆ¡n, trong nhà có nhiá»u chuyện xảy ra hoặc nhiá»u Ãt cÅ©ng là m ảnh hưởng tá»›i tâm là cá»§a hắn. Có lẽ không biết ngà y nà o đó mối há»a sẽ rÆ¡i xuống Hồ gia, mà hắn chÃnh là má»™t thà nh viên cá»§a Hồ gia , rất có thể bị liên lụy.
Hồ Bất Vi vẫn bình tÄ©nh giống như ngà y thưá»ng. Từ Äông Äô trở vá» ngà y thứ hai cuá»™c sống cá»§a hắn cÅ©ng trở vỠđúng quỹ đạo má»—i ngà y nếu không phải và o triá»u thì giải quyết việc nước hình như không còn lo lắng chuyện Äan Thư Thiết Khoán bị mất, dưá»ng như cÅ©ng quên mất việc bố trà cho Hồ Tiểu Thiên rá»i kinh là m quan. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên trong ná»™i tâm rõ rà ng rất muốn Ä‘i, nhưng lại không thể Ä‘em khát vá»ng trong lòng bà y tỠở trước mặt phụ thân, ngà y từng ngà y , tâm tình cá»§a hắn cà ng trở nên bá»±c bá»™i, chẳng lẽ lão nà y lại đột nhiên thay đổi chá»§ ý không còn ý định cho mình rá»i kinh thanh là m quan nữa ?
Từ khi vụ ám sát ở Äà Nhai xảy ra đến giá», Hồ Bất Vi đã tăng cưá»ng bảo há»™ con trai cá»§a mình, từ sáu gã gia Ä‘inh đội hình bây giỠđã tăng lên đến tám gã, hÆ¡n nữa hắn còn dặn dò tám ngưá»i nà y phải Ä‘i theo bảo vệ Hồ Tiểu Thiên ná»a bước cÅ©ng không được rá»i cho dù hắn Ä‘i nhà xà cÅ©ng không ngoại lệ. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên giống như má»™t con thú bị giam ở trong lồng không có má»™t chút tá»± do, riêng tư nà o Ä‘iá»u nà y cà ng là m tăng khát vá»ng tá»± do ở trong lòng hắn.
Thoáng má»™t cái đã qua bảy ngà y, ngay từ sáng sá»›m Hồ Tiểu Thiên đã Ä‘i tá»›i Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng hôm nay là má»™t ngà y tương đối đặc biệt hôm nay là ngà y vết thương cá»§a há» Má»™ Dung Phi Yến là nh lại đã có thể cắt chỉ được.
Hồ Tiểu Thiên đến Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng đã thấy ông chá»§ lá»›n cá»§a Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng là Lý Dáºt Phong và ông chá»§ thứ hai là Viên SÄ© Khanh Ä‘á»u Ä‘ang đợi . Hồ Tiểu Thiên trong lòng thầm nghÄ© hai ngưá»i nà y tháºt đúng là đáng kÃnh trá»ng ngưá»i bệnh chưa tá»›i bá»n hỠđã tá»›i trước.
Viên SÄ© Khanh bình thưá»ng vẫn Ỡđây khám bệnh lên cÅ©ng không có gì là lạ còn Lý Dáºt Phong ngà y hôm nay đặc biệt vì Hồ Tiểu Thiênmà đến . Từ ngà y chÃnh mắt thấy Hồ Tiểu Thiên chữa thương cho Má»™ Dung Phi Yến, Lý Dáºt Phong bị phương pháp chưa bệnh cá»§a Hồ Tiểu Thiên là m cho rung động . Hồ Tiểu Thiên lại để cho hắn đột nhiên nháºn thức đến má»™t cái lÄ©nh vá»±c hoà n toà n má»›i cá»§a y há»c , trước đó, lão chỉ thấy trong y há»c sách cổ Ä‘á»c qua má»™t Ãt câu chuyện vá» phẫu thuáºt , cái gì cạo xương chữa thương, cái gì mổ bụng lấy váºt, lão chưa bao giá» thấy qua má»™t lần. Lý Dáºt Phong vốn cho là Hồ Tiểu Thiên là đệ tá» cá»§a má»™t vì y há»c tà i ba nà o đó,từ khi biết được cái tên nà y là con trai duy nhất cá»§a Bá»™ Há»™ Thượng Thư Hồ Bất Vi thì lão không thể không chấn động, đúng ra lão và Hồ Tiểu Thiên vốn là ngưá»i quen biết cÅ©.
23.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 13
Phòng ngừa chu đáo(hạ)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Bởi vì Hồ Tiểu Thiên từ lúc sinh ra đến năm mưá»i sáu tuổi vẫn luôn là má»™t kẻ ngu, hai vợ chồng Hồ Bất Vi vì bệnh tình cá»§a hắn mà phải tốn không Ãt công sức, hầu như đã má»i tất cả các danh y ở Äại Khang đến khám bệnh, Lý Dáºt Phong sáu năm trước đã từng đến Hồ phá»§ xem bệnh cho Hồ Tiểu Thiên lão đã nói rằng bệnh nà y không thuốc nà o chữa được, y há»c hiện tại bất lá»±c! Lý Dáºt Phong lúc ấy đã cho rằng tiểu tá» nà y sẽ bị ngu dại cả Ä‘á»i. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Và o ná»a năm trước lão nghe tin Hồ Tiểu Thiên đột nhiên khôi phục bình thưá»ng, lão vẫn không tin rằng mình chẩn Ä‘oán sai. Từ má»™t kẻ đần biến thà nh má»™t ngưá»i thông minh, từ má»™t thằng câm lại trở lên nói chuyện lưu loát chuyện nà y nghe tháºt là hoang đưá»ng nhưng hai kỳ tÃch nà y rõ rà ng phát sinh trên ngưá»i Hồ Tiểu Thiên.
Lý Dáºt Phong mặc dù đã nghe thiên hạ đồn đại nhưng gã vẫn luôn xì mÅ©i coi thưá»ng cho rằng tất cả chỉ là nghe nhầm đồn báºy mà thôi. Nhưng khi gã táºn mắt nhìn thấy Hồ Tiểu Thiên không những hết bệnh mà còn nắm giữ trong tay má»™t loại y thuáºt thần kỳ là m trong lòng lão rất là rung động.
Hồ Tiểu Thiên để cho tám gã ngưá»i hầu chỠở bên ngoà i Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng, dù sao bên trong Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng có rất nhiá»u ngưá»i bệnh, mang theo tám gã ngưá»i hầu Ä‘i và o chẳng những rêu rao mà còn sẽ chiếm cứ không Ãt không gian, là m cho ngưá»i bệnh hoang mang dù sao ngưá»i bệnh còn không biết thân pháºn cá»§a bá»n hắn còn tưởng là bá»n hắn đến đây gây sá»± .
Viên SÄ© Khanh còn Ä‘ang phải khám bệnh lên nên không thể đứng dáºy chà o đón, chỉ xa xa gáºt đầu vá»›i Hồ Tiểu Thiên xem như đã nhìn thấy. Äám đại phu nà y thá»±c chất bên trong Ä‘á»u rất thanh cao, tuy rằng bá»n há» gặp mặt những vị quan to Ä‘á»u ra vẻ vui cưá»i. Nhưng trong lòng vẫn luôn coi thưá»ng đám ngưá»i nà y, thế nhưng Hồ Tiểu Thiên thì khác nhừo tà i hoa vá» y há»c, hắn đã được đám danh y nà y tôn trá»ng và công nháºn.
Hồ Tiểu Thiên được và o trong Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng, các phòng ở đây Ä‘á»u dùng dược thảo để đặt tên, phân biệt vá»›i nhau rõ rà ng.
Lý Dáºt Phong thấy Hồ Tiểu Thiên Ä‘i tá»›i, vá»™i và ng đứng dáºy đón chà o, mỉm cưá»i nói: "Hồ công tá» hạ cố đến chÆ¡i, lão phu không có từ xa tiếp đón mong rằng thứ tá»™i thứ tá»™i!". Lão khách khà không phải là do xuất thân địa vị mà là bởi vì y thuáºt Hồ Tiểu Thiên, muốn để cho má»™t thầy thuốc bá»™i phục tôn kÃnh mình từ đáy lòng thì nhất định phải có bản lÄ©nh để cho bá»n há» bá»™i phục.
Hồ Tiểu Thiên mỉm cưá»i chắp tay vá»›i Lý Dáºt Phong: "Lý tiên sinh quá khách khà rồi! "
Lý Dáºt Phong má»i Hồ Tiểu Thiên ngồi xuống bên cạnh rồi ra lệnh cho ngưá»i Ä‘em trà tá»›i. Hồ Tiểu Thiên há»i: "Má»™ Dung bá»™ đầu sao còn chưa tá»›i? ". Bây giỠđã quá trưa, qua thá»i gian ước định rồi .
Lý Dáºt Phong trả lá»i : "Xem ra Má»™ Dung bộđầu báºn chút việc rồi." Lão vừa ná»›i vừa dùng tay má»i Hồ Tiểu Thiên dùng trà .
Hồ Tiểu Thiên nâng chén trà lên uống má»™t há»›p, nước trà cá»§a Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng Ä‘á»u mang theo chút hương vị dược thảo, Hồ Tiểu Thiên không quen uống loại mùi vị naÌ€y, không nhịn được nhÃu mà y.
Lúc nà y bên ngoà i Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng có má»™t ngưá»i trung niên Ä‘i tá»›i, đó là quản là nhà kho cá»§a Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng, lão hà nh lá»… vá»›i Lý Dáºt Phong rồi Ä‘em má»™t há»™p gá»— trong tay đặt lên bà n, sau đó lại cung kÃnh chà o Hồ Tiểu Thiên rồi lùi lại ba bước đến bên cạnh cá»a má»›i quay ngưá»i rá»i Ä‘i. Từ thái độ cung kÃnh cá»§a thá»§ hạ đối vá»›i Lý Dáºt Phong đủ thấy được uy vá»ng cá»§a lão ở Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng.
Lý Dáºt Phong vén hai ống tay áo lên, trang phục cổ đại tuy rằng nhìn tiêu sái phiêu dáºt tá»±a hồ có mấy phần tiên khà nhưng lại rất trói buá»™c, phiá»n phức. Hồ Tiểu Thiên không thÃch y phục như thế, hắn là m riêng cho cho mình mấy bá»™ quần áo võ sÄ©, tất cả Ä‘á»u gá»n gà ng thoải mái .
Lý Dáºt Phong mở há»™p gá»— ra ngay trước mặt Hồ Tiểu Thiên, trong đó có má»™t bá»™ dụng cụ phẫu thuáºt được chế tác tinh xảo, Hồ Tiểu Thiên hai mắt sáng lên, lão khốn nà y tại sao hôm đó không thấy ngươi lấy ra? Chẳng nhẽ lão già ngươi lại định giấu diếm?
Lý Dáºt Phong nói: "Hồ công tá» những dụng cụ nà y là ta nhá» những thợ rèn giá»i nhất kinh thà nh căn cứ và o tranh ảnh tư liệu ngà i đưa lúc phẫu thuáºt để chế tạo."
Hồ Tiểu Thiên bây giá» má»›i hiểu được thì ra là Lý Dáºt Phong sau khi xem mình phẫu thuáºt đã tìm ngưá»i đặc biệt chế tạo cho hắn bá»™ dụng cụ nà y, dao gải phẫu, cán dao, kim châm, kìm cầm máu đầy đủ má»i thứ. Hắn cầm kìm cầm máu lên cảm thấy rất vừa tay, các chi tiết và chức năng còn tốt hÆ¡n cây kìm ngà y xưa hắn đã dùng. Trên cây kìm nà y còn được chạm khắc nhiá»u hoa văn tinh xảo là m cho ngưá»i ta nhìn không muốn rá»i mắt.
Hồ Tiểu Thiên cầm lên kiểm tra từng dụng cụ, bá»™ dụng cụ nà y là m cho hắn yêu thÃch không muốn buông tay. Tháºt không ngỠở Äại Khang nà y lại có ngưá»i thợ khéo tay như váºy, chỉ dá»±a và o bản vẽ mà có thể là m bá»™ dụng cụ tinh xảo đến nhưá»ng nà y. Äúng là giang sÆ¡n rá»™ng lá»›n đâu đâu cÅ©ng có ngưá»i tà i!
Lý Dáºt Phong nói: "Bá»™ dụng cụ nà y là lá»… váºt ta chuẩn bị riêng cho công tá»."
Hồ Tiểu Thiên nghe lão nói như váºy liá»n hiểu được thiên hạ không có bữa cÆ¡m nà o miá»…n phÃ, hắn vá»›i Lý Dáºt Phong không phải là bạn bè dá»±a và o cái gì mà lão hao phà tâm tư tặng má»™t bá»™ dụng cụ tinh xảo như váºy cho ta? Äừng nói là lão ngưỡng má»™ y thuáºt cá»§a ta cho dù y thuáºt cá»§a ta có cao siêu hay là cảm phục y đức cá»§a mình, những Ä‘iá»u nà y dù là chÃnh hắn cÅ©ng cảm thấy không tin được, Hồ Tiểu Thiên mỉm cưá»i nói: "Vô công bất thụ lá»™c, tấm lòng cá»§a ta Lý tiên sinh ta xin nháºn, nhưng mà lá»… váºt nà y quá quý trá»ng ta không thể nháºn được." Hắn cầm há»™p gá»— khép lại sau đó từ từ đẩy trả lại cho Lý Dáºt Phong. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lý Dáºt Phong nói: "Bảo kiếm tặng anh hùng, hồng phấn tặng mỹ nhân. Trong thiên hạ bây giá» không có ngưá»i nà o hợp vá»›i bá»™ dụng cụ nà y hÆ¡n Hồ công tá»."
Lá»i nà y Hồ Tiểu Thiên thÃch nghe, hắn cÅ©ng cÅ©ng đồng ý, nhìn khắp cả cái thế giá»›i nà y nói tá»›i phẫu thuáºt không má»™t ai có thể giá»i hÆ¡n hắn.
Lý Dáºt Phong nói: " Äây chỉ là tấm lòng cá»§a lão há»§, mong rằng Hồ công tá» không từ chối."
Hồ Tiểu Thiên tá»± nhá»§ trong lòng dù sao ngưá»i ta cÅ©ng đã nói như váºy thì ta cÅ©ng tạm thá»i nháºn lấy váºy, hắn cưá»i nói: "Nếu như Lý tiên sinh đã nói như váºy thì ta đà nh phải nháºn lấy váºy."
Lý Dáºt Phong nhìn thấy Hồ Tiểu Thiên nháºn lấy lá»… váºt cá»§a mình nét mặt vui tươi hÆ¡n hẳn, lão ho khan má»™t tiếng nói: "Hồ công tá», lão há»§ vẫn luôn muốn há»i má»™t chuyện." Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên gáºt đầu, trong lòng tá»± nhá»§ ngưá»i ta đã tặng lá»… váºt tất nhiên là có Ä‘iá»u muốn nhá» vả rồi. Lý Dáºt Phong nói: "Ta xem lúc công tá» chữa thương cho Má»™ Dung Bá»™ đầu phương pháp thông thạo, tay nghá» khéo léo lại không biết sư phụ công tá» là ngưá»i ở đâu? Phương pháp chữa bệnh như váºy trước đây ta chưa từng thấy, cÅ©ng không biết thuá»™c vá» trưá»ng phái nà o?"
Chuyện nà y đối vá»›i Hồ Tiểu Thiên tháºt là khó giải đáp, Hồ Tiểu Thiên nếu như nói vá»›i lão hắn há»c tại trưá»ng y thì lão già nà y cÅ©ng sẽ không biết nÆ¡i đó là nÆ¡i nà o. Nếu mà không trả lá»i không biết Lý Dáºt Phong phá»ng Ä‘oán như thế nà o, chuyện nà y truyá»n Ä‘i đối vá»›i hắn cÅ©ng chưa hẳn là chuyện tốt, ngưá»i sợ nổi danh heo sợ máºp, nếu tháºt là thanh danh lan xa, vá» sau má»i ngưá»i Ä‘á»u đến tìm mình để khám bệnh, ngưá»i bình thưá»ng còn từ chối được nhưng Hoà ng công quý tá»™c, tướng quân, Vương Hầu thì không thể cá»± tuyệt được. Ở thá»i đại nà y, là m thầy thuốc cÅ©ng không phải là nghá» tốt, xem bệnh dân chúng bình thưá»ng thì không sao nhưng mà nếu xem cho vương công quý tá»™c nếu không cẩn tháºn sẽ bị rÆ¡i đầu như chÆ¡i.
Hồ Tiểu Thiên lúc ấy chỉ lo cứu ngưá»i, cÅ©ng không nghÄ© tá»›i háºu quả cá»§a việc mình cứu ngưá»i, lúc nà y trong lòng không tránh có chút được hối háºn. Nháºn thấy việc Lý Dáºt Phong há»i vá» sư phụ cá»§a mình có vẻ khác lạ .Hắn nói bóng gió há»i: " Lý tiên sinh chẳng hay là có chuyện gì?"
Lý Dáºt Phong thẳng thắn gáºt đầu trả lá»i: "Không dám giấu Hồ công tá»,Tấn vương Hoà ng tá» ngã ngá»±a bị gãy cánh tay trái, đã qua ba tháng mà chưa khá»i cho nên ta muốn nhá» Hồ công tá» tá»›i khám cho Hoà ng tá»."
Hồ Tiểu Thiên thầm mắng, đúng là không phải chuyện tốt đừng nói là Tấn vương bệnh tình có nghiêm trá»ng hay không bị gãy xương ba tháng Ä‘á»u chưa khá»i giá» má»›i nhá» ta, vì váºy muốn cho ta Ä‘i tá»›i há»— trợ chùi Ä‘Ãt, ta xem thỉnh giáo là giả, lừa ta má»›i là tháºt, lúc đó Tấn vương không chừng sẽ giáºn chó đánh mèo lên trên ngưá»i ta. Lão già nà y đúng tháºt là giá»i tÃnh toán, lão tá» không phải kẻđần, lão tá» kiếp trước đã chán nghá» thầy thuốc nà y rồi, lão tá» không muốn dÃnh và o vũng nươÌc Ä‘uÌ£c nà y.
Nếu như là má»™t ngưá»i bình thưá»ng thì có lẽ Hồ Tiểu Thiên đã không chút do dá»± mà đáp ứng nhưng nghe thấy đó là Tấn vương Hồ Tiểu Thiên liá»n láºp tức không muốn là m, tiểu tá» nà y rất giảo hoạt, luôn muốn giữ mình.Nhất là Hồ gia bây giá» không còn ổn định, nhiá»u má»™t chuyện không bằng bá»›t má»™t chuyện, Ãt gây phiá»n phức má»™t chút thì tốt hÆ¡n.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Lý tiên sinh, ta xưa nay không biết y thuáºt!! "
24.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 14
Có táºt xấu (thượng)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Lý Dáºt Phong rõ raÌ€ng tận măÌt thâÌy hăÌn chữa bệnh cho Má»™ Dung Phi Yên, bây giờ laÌ£i noÌi không am hiểu y thuật, cho rằng hăÌn khiêm tôÌn, cười hăÌc hăÌc noÌi: "Hồ công tá» quaÌ khiêm tôÌn rồi." CaÌi biểu lộ kia rõ raÌ€ng laÌ€ Ä‘ang noÌi, ngươi tiÌnh lừa ai vậy? Ta thâÌy tận măÌt Ä‘oÌ. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ta từ beÌ Ä‘ÃªÌn giờ chưa biêÌt caÌi giÌ€ goÌ£i laÌ€ khiêm tốn a, Lý tiên sinh ta coi ngươi laÌ€ trưởng bôÌi nên ra cũng không gaÌ£t ngươi, một laÌ€ ta không coÌ lão sư giÌ€ giÌ€ Ä‘oÌ, hai laÌ€ ta không coÌ nghiên cưÌu qua y thuật."
Lý Dáºt Phong nói: "LuÌc công tử chữa thương cho Má»™ Dung Bá»™ đầu, lão hủ coÌ€n đưÌng ngay caÌ£nh a." MuôÌn ta phải tâng bôÌc ngươi sao, tiểu tử ngươi quaÌ xảo quyệt a.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Chuyện naÌ€y Ä‘uÌng laÌ€ coÌ chuÌt khoÌ noÌi maÌ€, ta không noÌi ông laÌ£i cho rằng ta noÌi xaÌ£o, ta sẽ noÌi sự thật cho ông biêÌt, nhưng phải tuyệt đôÌi bảo vệ biÌ mật cho ta."
Lý Dáºt Phong thâÌy bộ daÌ£ng triÌ£nh troÌ£ng của hăÌn, trong loÌ€ng vừa hiêÌu kyÌ€ vừa hoaÌ€i nghi, gật gật đầu noÌi: "Công tá» cứ nói đừng ngại, ta nhâÌt Ä‘iÌ£nh giữ biÌ mật cho ngươi a."
Hồ Tiểu Thiên vờ viÌ£t nhiÌ€n nhiÌ€n ra xung quanh, rồi tiêÌn saÌt tÆ¡Ìi Lý Dáºt Phong, haÌ£ gioÌ£ng noÌi: "Kỳ thá»±c ta chẳng biêÌt y thuáºt giÌ€ cả, sở dĩ coÌ thể nôÌi xương cho người khaÌc, coÌ thể lâÌy mũi tên trong người Má»™ Dung Bá»™ đầu ra laÌ€ viÌ€ ta hiểu rõ kêÌt câÌu cÆ¡ thể người a."
Lý Dáºt Phong noÌi: "Chưa hoÌ£c qua y thuật thiÌ€ hiểu rõ kiểu giÌ€?"
Hồ Tiểu Thiên thở dà i nói: "Ta coÌ một tật xâÌu a!"
Lý Dáºt Phong cảm thâÌy nao nao, chưa từng coÌ ai noÌi vÆ¡Ìi miÌ€nh như vậy đâÌy, lão mở trừng hai măÌt, mặt tỏ vẻ lẫn lộn, coÌ tật xâÌu? CoÌ tật xâÌu giÌ€?
Hồ Tiểu Thiên noÌi: "Từ nhỏ ta coÌ một sở thiÌch không muôÌn cho ai biêÌt, ta thiÌch lâÌy dao taÌch rời những con vật nhỏ, luÌc mÆ¡Ìi đầu chỉ laÌ€ những con vật nhỏ như gà vịt choÌ meÌ€o, sau đó mở rá»™ng ra đến mấy loà i như heo ngá»±a dê bò, vá» sau..." Hồ Tiểu Thiên cố ý dừng lại má»™t chút, cưá»i âm trầm: "Tách nhá» ra, ngà i hiểu không?"
Lý Dáºt Phong là m sao lại không hiểu được, nghe váºy trong lòng đã trở nên sợ hãi: "Công tá» nói... Như đầu bếp róc thịt trâu..."
Hồ Tiểu Thiên nói: "CÅ©ng không khác lắm, nhưng cÅ©ng không giống a, đầu bết lá»c thịt trâu thì chỉ tách thịt thiếc khá»i xương thôi, ta thì ngay cả mạch máu ná»™i tạng cÅ©ng không bá» qua a, ta gá»i đó là giải phẫu!" Ãnh mắt gia há»a nà y trở nên nóng rá»±c, lá»™ ra vẻ vô cùng hưng phấn.
Lý Dáºt Phong giỠđã có chút không rét mà run rồi: "Như váºy... A..."
"Äâu chỉ là như váºy, vá» sau ta cảm thấy giải phẫu heo ngá»±a dê bò cÅ©ng không có đã nghiá»n vì váºy ra liá»n Ä‘em hứng thú chuyển sang..." Hồ Tiểu Thiên nhìn thẳng và o Lý Dáºt Phong.
Lý Dáºt Phong cảm giác lông tóc sau gáy đã dá»±ng đứng lên, lão biết Hồ Tiểu Thiên ám chỉ gì, run run nói: "Ngươi nói là mổ xẻ..." Chữ "ngưá»i" sắp ra khá»i miệng thì rút cuá»™c Lý Dáºt Phong nhịn được, lão xem đây là việc kinh thế hãi tục, lão không muốn tin tưởng, lại thấy vẻ mặt bệnh hoạn cá»§a Hồ Tiểu Thiên, rất có thể a.
Hồ Tiểu Thiên gáºt đầu nói: "Ngươi Ä‘oán đúng rồi đó."
Lý Dáºt Phong cảm giác trong bụng há»—n loạn má»™t phen, như có cái gì trà o ngược ra, vất vả lắm má»›i áp chế cảm giác buồn nôn: "Váºy là trái vá»›i quốc pháp..."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ta đương nhiên biết a, còn sống thì đương nhiên không được vì váºy ta liá»n lấy nhiá»u tiá»n thi tháºp ngưá»i chết a, kéo há» và o má»™t chá»— bà máºt, giải phẫu má»™t chút, nghiên cứu má»™t chút."
Nghe đến đó, Lý Dáºt Phong dưá»ng như tưởng tượng được cảnh tên nà ng vung vẩy con dao giải phẫu thi thể, máu me đầm đìa vô cùng kinh dị, bá»—ng nhiên cảm giác buồn nôn sá»™c lên, Lý Dáºt Phong nhanh chóng che miệng, phóng tá»›i háºu viện vá»›i tốc độ kinh ngưá»i.
CÅ©ng không lâu sau, Hồ Tiểu Thiên liá»n nghe được âm thanh lão nôn má»a, đây là chÆ¡i Lý Dáºt Phong má»™t hố thê thảm rồi, chỉ sợ cả máºt cÅ©ng nôn ra a, khoa há»c tá»± nhiên ở thá»i nà y lại bị ngưá»i ta coi như Hồng Hoang mãnh thú, hoang đưá»ng, khá»§ng khiếp váºy, khó trách có ngưá»i vì nghiên cứu giải phẫu há»c nên bị đối xá» lạnh nhạt tháºm chà còn mất mạng a. Lá»i cá»§a hắn cÅ©ng có chá»— tháºt có chá»— không tháºt, ở đây thì má»™t lần thà nghiệm giải phẫu hắn cÅ©ng chưa là m. Không cho Lý Dáºt Phong chút kinh hoảng thì lão gia há»a nà y cÅ©ng không buông bỠý định bắt mình xem bệnh cho Tấn vương a, sau khi biết loại sở thÃch nà y cá»§a mình xem ra từ lần sau gặp mình chỉ sợ cÅ©ng muốn đứng xa ra má»™t chút để nhìn a. Hồ Tiểu Thiên liá»n phát hiện xây dá»±ng hình tượng rất là trá»ng yếu, qua lần đối thoại nà y đã biến mình từ má»™t thầy thuốc nhân từ thà nh má»™t ác ma khát máu a.
Tá»›i buổi trưa Má»™ Dung Phi Yên đã tá»›i Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng, phẫu thuáºt cá»§a Hồ Tiểu Thiên coi như là rất chuẩn và kịp thá»i, Kim Sang Dược cá»§a Lý Dáºt Phong cÅ©ng vô cùng kunh nghiệm, hÆ¡n nữa bản thân cÆ¡ thể cá»§a nà ng có tố chất rất tốt khôi phục nhanh, lần nà y trước mặt Hồ Tiểu Thiên nà ng đã khôi phục tư thế hiên ngang oai hùng rồi.
Nhưng nhìn thấy Hồ Tiểu Thiên, Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng không có vui vẻ gì, má»—i lần thấy bá»™ dạng cợt nhả cá»§a tên nà y liá»n không thể sinh ra chút hảo ý, má»™t ngưá»i sao có thể thà nh dạng nà y vây? Rõ rà ng cÅ©ng coi như có chút anh tuấn a, nhưng nhìn kiểu gì cÅ©ng thấy đầy tà khÃ, nhìn thế nà o cÅ©ng ra má»™t thằng bại hoại a.
Hồ Tiểu Thiên cưá»i hắc hắc nói: "Má»™ Dung Bá»™ đầu đã đến a, ta đợi ngươi hÆ¡n ná»a ngà y rồi."
Má»™ Dung Phi Yên nói: "Phiá»n Hồ công tỠđợi lâu a, ta vừa Ä‘i xá» lý chút công vụ nên tá»›i cháºm."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Mộ Dung Bộ đầu thực sự rất chuyên nghiệp a, vừa bị tai nạn lao động vẫn đặt công tác lên hà ng đầu, thực sự phải nói là nhiệt huyết đè bẹp thương thế a."
Má»™ Dung Phi Yên đã quen cách nói chuyện kỳ quặc nà y cá»§a hắn, phải nói Hồ Tiểu Thiên nà y quả thá»±c thâm tà ng bất lá»™, trước giá» tưởng hắn chỉ là má»™t tên thiếu gia ăn chÆ¡i không há»c vấn không nghá» nghiệp , không ngá» hắn váºy mà lại am hiểu y thuáºt, hÆ¡n nữa y thuáºt còn không tệ, phóng mắt toà n bá»™ kinh thà nh, ngưá»i có thể thà nh công lấy Khuyển Xỉ Äảo Câu Tiá»…n ra cÅ©ng không có mấy, Hồ Tiểu Thiên chẳng những thà nh công lấy mÅ©i tên ra mà còn là m cho miệng vết thương đẹp đẽ, hầu như không để lại sẹo.
Lúc nà y Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng nghe thấy tiếng nôn má»a ở háºu viện, quay lại nhìn đã thấy Lý Dáºt Phong má»™t tay chống và o cá»™t, cả ngưá»i cong cong không ngừng nôn á»e, nhÃu mà y nói: "Lý tiên sinh ngã bệnh à ?"
Hồ Tiểu Thiên nói:"Bệnh cÅ©ng không nhẹ!" Trong lòng thầm cưá»i, cái câu chuyện giải phẫu ngưá»i kia lại dá»a Lý Dáºt Phong thà nh bá»™ dáng như váºy.
Má»™ Dung Phi Yên hôm nay mặc công phục tá»›i, trên ngưá»i nà ng lại đầy ắp vẻ trung khÃ, tư thÃªÌ hiên ngang, lá»™ ra vẻ vô cùng lão luyện, khà chất riêng cá»§a ngưá»i hay độc hà nh.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ngồi!"
Má»™ Dung Phi Yên ngồi trên ghế thái sư, đặt trưá»ng kiếm trên đùi. Vì thân pháºn bá»™ khoái nên tư thế ngồi cá»§a nà ng cÅ©ng bị nam tÃnh hóa Ä‘i kha khá, nhất là ở chá»— kia a, hai chân mở rất rá»™ng hoà n toà n khác vá»›i nữ tá» thông thưá»ng, nữ tá» gần đây nhất mà Hồ Tiểu Thiên nhìn thấy Ä‘á»u khép chặt chân ngay cả má»™t khe nhá» cÅ©ng không nhìn thấy, loại như Má»™ Dung Phi Yên cá»±c kỳ Ãt thấy. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™ Dung Phi Yên ý thức được ánh mắt gia há»a nà y má»™t má»±c nhìn và o giữa hai chân mình, mặc dù Ä‘ang mặc ngoại bà o, biết rõ hắn nhìn không tá»›i váºt gì, nhưng vẫn theo bản năng kẹp chặt hai chân lại, khép lại má»™t chá»—.
Vừa vặn đúng lúc Hồ Tiểu Thiên nhấp má»™t ngụm trà , thấy hà nh động cá»§a nà ng, vô cùng buồn cưá»i, nhất thá»i không nhịn cưá»i được liá»n sặc má»™t ngụm trà to tướng, quay ngưá»i phun lên mặt đất.
Khuôn mặt Má»™ Dung Phi Yên liá»n á»ng Ä‘á», trong lòng thầm mắng tên nà y vô sỉ, bất lịch sá»±, ngươi nhìn chằm chằm và o chá»— nà y cá»§a ta là m gì? Äang muốn phát tác thì thấy Lý Dáºt Phong sắc mặt tái nhợt hữu khà vô lá»±c bước tá»›i, xem ra Lý Dáºt Phong bị Hồ Tiểu Thiên già y vò cho thảm rồi, thấy Má»™ Dung Phi Yên ở đó, miá»…n miá»…n cưỡng cưỡng chắp tay vá»›i nà ng má»™t cái thay lá»i chà o.
Hồ Tiểu Thiên cưá»i nói: "Lý tiên sinh không sao chứ?"
Lý Dáºt Phong nhẹ gáºt đầu.
Hồ Tiểu Thiên mở há»™p gấm ra, Lý Dáºt Phong thấy mấy dụng cụ giải phẫu cá»§a hắn, chẳng biết tại sao trước mắt lại hiện ra hình ảnh thằng nà y vung vẩy công cụ tách rá»i nhân thể, miệng trống rá»—ng, nhanh chóng che miệng, lại chạy tá»›i trong ná»™i viện.
Hồ Tiểu Thiên thở dà i nói: "Bệnh cũng không nhẹ a!"
Mộ Dung Phi Yên giỠphút nà y cũng tin tưởng lão ta bị bệnh, nói khẽ: " Lý tiên sinh diệu thủ nhân tâm, bây giỠlại mang bệnh, thực sự khổ cực a."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ai cÅ©ng không thể sống dá»… dà ng a." Trong lòng tá»± nhá»§ chÃnh tay ta cứu ngươi ta má»›i là diệu thá»§ nhân tâm má»›i đúng. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™ Dung Phi Yên có chút bất mãn liếc hắn nói: "CÅ©ng không hẳn, trên Ä‘á»i nà y luôn có những kẻ không là m mà hưởng, ăn không ngồi rồi tiêu tiá»n như nước, hoà n toà n không biết cái gì là cuá»™c sống khó khăn."
Hồ Tiểu Thiên đương nhiên biết nà ng Ä‘ang nói mình, đột nhiên thu nụ cưá»i trên mặt lại: "Cởi quần áo!"
26.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹.
Chương 14
Có táºt xấu (Hạ)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
​
​​
Khuôn mặt Má»™ Dung Phi Yên nóng lên, cái tên nà y thá»±c sá»± quá vô sỉ Ä‘i, loại lá»i nà y sao lại lại có trá»±c tiếp nói ra lúc nà y chứ.
Kỳ thá»±c hôm nay nà ng tá»›i đây chÃnh là để cắt chỉ, nếu là cắt chỉ thì nhất định là phải cởi y phục rồi, nhưng cách mà Hồ Tiểu Thiên nói chuyện lúc nà y tháºt sá»± là khiến cho ngưá»i ta khó có thể chấp nháºn. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên tá»±a như vá»›i ánh mắt trà n ngáºp sá»± phẫn ná»™ cá»§a nà ng lại chẳng há» thấy, đứng dáºy khép cá»a phòng lại rồi thuáºn tay đóng kÃn luôn cá»a sổ, sau đó tá»§m tỉm cưá»i nói: “Là ngưá»i tá»± cởi hay là để ta giúp ngươi cởi?â€
“Không biết xấu hổ!†Má»™ Dung Phi Yên nổi giáºn nói.
Hồ Tiểu Thiên thở dà i nói: “Có nhầm không đây, là ta muốn cắt chỉ giúp ngươi, chẳng há» có bất kỳ ý nghÄ© vô sỉ, ta không cần ngưá»i phải ‘Có ân tất báo’ mà ta cÅ©ng không thể lấy oán trả ân a?â€
Má»™ Dung Phi yên lạnh lung hừ má»™t tiếng, nắm trưá»ng kiếm trên bà n Ä‘oạn đứng lên muốn Ä‘i ngay, dù nà ng là má»™t bá»™ khoái nhưng mà dù sao vẫn là con gái, Hồ Tiểu Thiên má»›i nói là m tổn thương tá»± tôn cá»§a nà ng, ngươi nói ta cởi ta liá»n cởi sao, thế ta sẽ thà nh ngưá»i thế nà o? Không phải vì ngươi giúp ta trị thương phần trên, ta không phải không thể đánh ngươi.
Hồ Tiểu Thiên nói: “Bảy ngà y rồi, ngươi cần phải suy tÃnh kỹ cà ng, chỉ nà y nhất định phải cắt Ä‘i bằng không sẽ bị nhiá»…m trùng, sưng Ä‘á», sinh má»§, không nói tá»›i việc để lại sẹo, nếu là m không tốt còn ảnh hưởng đến tÃnh mạng ngươi, ta không có ý gì khác, Má»™ Dung bá»™ đầu, ngươi coi như là giáºn ta thì cÅ©ng lấy sai lầm cá»§a ta mà hà nh hạ ngươi a!â€
Má»™ Dung Phi Yên thầm cân nhắc, đúng là chuyện như thế tháºt, bản thân mình cứ Ä‘i như vừa rồi thì chẳng phải tư gây khó dá»… cho mình sao? Nà ng xoay ngưá»i sang chá»— khác, lạnh lung nhìn Hồ Tiểu Thiên, nói má»™t câu:
“Không cần ngươi cắt chỉ, ta Ä‘i tìm Lý tiên sinh.â€
Hồ Tiểu Thiên cưá»i nói: “Lý tiên sinh chỉ e là Nê Bồ Tát quá hà , tá»± thân nan bảo, lại nói, cởi chuông phải do ngưá»i buá»™c chuông, miệng vết thương cá»§a ngươi là do ta khâu lại, đương nhiên phải để ta cắt chỉ, Má»™ Dung bá»™ đầu chẳng lẽ không tin tưởng y thuáºt cá»§a ta sao?†Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
* Nê Bồ Tát quá hà , tá»± thân nan bảo: Bồ tát bằng đất sét qua sông, bản thân khó bảo toà n – à nói bản thân còn chưa lo nổi sao lo cho ngưá»i khác.
Dù Mô Dung Phi Yên có Ä‘iểm khinh thưá»ng nhân phẩm cá»§a hắn, nhưng đối vá»›i y thuáºt cá»§a tên nà y vẫn giữ thái độ tin tưởng, những thứ khác không nói, có thể lấy Khuyển Xỉ Äảo Câu Tiá»…n ra rồi lại có thể xá» lý miệng vết thương cá»§a mình tốt như váºy thì cÅ©ng chẳng phải thầy thuốc tầm thưá»ng, nà ng đã từng thấy kẻ bị Khuyển Xỉ Äảo Câu Tiá»…n bắn trúng sau đó lưu lại sẹo, ngưá»i nà o thì trông thấy vệt sẹo lan bung ra như thế mà không giáºt mình chứ. NghÄ© tá»›i đây, Má»™ Dung Phi Yên cuối cùng vẫn phải quay lại ngồi xuống chá»— má»›i rồi, hung hăng trừng mắt nhìn Hồ Tiểu Thiên, nói cảnh cáo hắn: “Ngươi tốt nhất là hãy để cho ta tôn trá»ng ngươi má»™t chút.â€
Hồ Tiểu Thiên cưá»i nói: “Kỳ tháºt ta là ngưá»i tâm địa rất tốt đấy, chỉ là cái miệng có Ä‘iểm khiếm khuyết, cái nà y, Má»™ Dung bá»™ đầu, xin hãy cởi áo a.†Gia há»a nà y nói ra má»™t cái má»™t câu tá»± thấy cÅ©ng tương đối văn nhã.
Má»™ Dung Phi Yên thá»±c sá»± có chút bất lá»±c rồi, cởi y phục vá»›i xin hãy cởi y phục thì có thể có cái gì khác nhau đây? Nà ng lắc đầu, khuôn mặt ngúc ngoắc không nhìn Hồ Tiểu Thiên, sau đó cởi áo khoác bên vai trái xuống để lá»™ ra bá» vai mịn mà ng trắng treo như tuyết. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên tá»± nhá»§ cô nà ng Má»™ Dung nà y cÅ©ng giả đò quá chứ, xin hay cởi và cởi còn không phải Ä‘á»u như váºy sao? Bảo ngươi cởi y phục ra thì ngươi lạnh lùng trừng mắt nhìn ta như ta tÃnh giở trò, xin ngươi hãy cởi y phục thì ngươi má»›i chấp nháºn, ngang bướng gì không? Má»™t ngà y nà o đó, lão tỠđể ngươi ngoan ngoãn để ta lá»™t sạch sẽ tất cả y phục cá»§a ngươi xuống. à niệm xấu xa tức thì chợt thoáng hiện trong đầu cá»§a hắn, thì láºp tức ý tá»± trách lại thay và o đó, con bà nó, ta từ lúc nà o trở nên như thế chứ? Ta là thầy thuốc mà , ngưá»i ta là bệnh nhân, khi thấy thuốc đối mặt vá»›i bệnh nhân sao trong đầu lại có thể sinh ra ý nghÄ© vô sỉ như thế? Dù bệnh nhân nà y tÃnh tình có thế nà o, xinh đẹp ra sao thì thân là má»™t thầy thuá»™c, trong đầu sao có thể sinh ra ý nghÄ© lá»™t hết y phục cá»§a bênh nhân chứ? Ta thá»±c sá»± là quá hèn hạn, quá vô sỉ rồi a? Y đức, lão tá» trước giá» vẫn luôn là ngưá»i có y đức.
Trong lòng lấy đạo đức nghá» nghiệp ra Ä‘á»c thuá»™c lòng tá»›i lui mấy lượt nhưng trong chốc lát nà y con mắt cá»§a Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng không chút cháºm trá»…, mịn mà ng trắng trẻo, đưá»ng cong lung linh, vai đẹp như thế nà y mà không ngắm chẳng phải lãng phà sao? Xem như Hồ Tiểu Thiên có chút đạo đức nghá» nghiệp, nhìn tá»›i nhìn lui xong cuối cùng cÅ©ng kiá»m chế được dục vá»ng trong lòng, không có đưa tay sá» lên mấy cái, đương nhiên còn có nguyên nhân trá»ng yếu nữa là hắn đã được chứng kiến võ nghệ cá»§a Má»™ Dung Phi Yên. Nếu thá»±c sá» lên má»™t cái, chỉ e rất có thể sẽ nháºn được hồi báo là má»™t hồi đánh đấm tháºm tệ như bão táp mưa sa, cân nhắc lợi hại, tốt hÆ¡n vẫn là thu cái cái Ä‘uôi to, giả bá»™ có lương tri, có y đức quân tá» là hÆ¡n cả.
Miệng vết thương cá»§a Má»™ Dung Phi Yên khép lại rất tốt, Hồ Tiểu Thiên giải phẫu thà nh công, khâu lại cÅ©ng vô cùng khéo léo, tuy rằng trước sau vẫn có má»™t vết thương mà u đỠnhưng nếu qua má»™t thá»i gian dưỡng thương thì có lẽ có thể có thể khôi phục lại gần như bình thưá»ng, nếu như không nhìn kỹ hẳn là nhìn không ra. Mà nói thêm là phụ nữ thá»i đại nà y cÅ©ng không có mặc cái gì mà lá»… phục dạ há»™i hở lưng gì đó nên xem ra trừ nam nhân cá»§a nà ng sau nà y thì ngưá»i khác sẽ chẳng có cÆ¡ há»™i mà thấy vết sẹo trên và i nà ng được. Hồ Tiểu Thiên đốt rượu mạnh chuẩn bị từ trước, lấy kéo cắt chỉ và cái kẹp hÆ¡ hÆ¡ trên đó rồi bắt đầu tiến hà nh cắt chỉ cho Má»™ Dung Phi Yên, trước sau tất cả khâu là ba đưá»ng, khi cắt chỉ phÃa sau lưng, Má»™ Dung Phi Yên không nhìn nét mặt cá»§a hắn, cảm giác còn tá»± nhiên má»™t chút, chỉ cảm thấy hÆ¡i thở cá»§a tên nà y cà ng lúc cà ng mạnh, khà nóng phà phà thổi lên trên cổ nà ng.
Má»™ Dung Phi Yên xấu hổ không kìm nổi, khuôn mặt má»™t mà u á»ng đỠlan xuống táºn cổ, trong lòng Ä‘en hai chữ ^%%^ láºt Ä‘i láºt lại vô số lần, có thể trên thá»±c tế Hồ Tiểu Thiên đúng là hoà n toà n không là m bất kỳ hà nh vi ^^* gì nhưng mà cái nà y vẫn không ngăn nổi trà tưởng tượng cá»§a Má»™ Dung Phi Yên, đến cuối cùng táºn đáy lòng biến thà nh bốn chữ, không bằng **(^.
*cái hai chữ *^^ nà y chắc là Cầm Thú, tác giả để thế nên mình đà nh dịch thế.
Hồ Tiểu Thiên trái lại không há» cảm thấy có cái gì mất tá»± nhiên, gỡ sợi chỉ khâu cuối cùng xong hắn dùng rượu mạnh tiêu trừ độc cho Má»™ Dung Phi Yên Ä‘oạn nâng ngưá»i lên. Má»™ Dung Phi Yên tức thì cá»±c kỳ nhanh nhẹn kéo áo bà o lên, che Ä‘i bá» vai trần trụi.
Hồ Tiểu Thiên cắt chỉ từ sau vai Ä‘i đến trước vai, tá»±a như để hóa giải bầu không khà lúng túng giữa hai ngưá»i bèn cưá»i nói: “Ta kể cho ngươi má»™t chuyện hà i, chuyện kể có má»™t nam nhân và má»™t nữ nhân ngá»§ trên má»™t giưá»ng, nữ nhân vẽ ở chÃnh giữa giưá»ng má»™t đưá»ng phân cách rồi nói vá»›i nam nhân: Nếu như buổi tối ngươi dám qua vạch thì ta nói ngươi đúng là cầm thú. Kết quả sáng sá»›m ngà y hôm sau, nữ nhân phát hiện nam nhân không có qua vạch tháºt, thế là liá»n nói vá»›i nam nhân: Ngưá»i đến cả cầm thú cÅ©ng không bằng!â€
Khuôn mặt Má»™ Dung Phi Yên thoáng đỠá»ng lên, tay nà ng tá»± nhiên lại đã nắm chuôi kiếm, trong lòng thầm mắng Hồ Tiểu Thiên không bằng cầm thú.
Hồ Tiểu Thiên nhìn ra cô nà ng nà y da mặt má»ng, có chút cảm giác không được hà i hước lắm, bèn tranh thá»§ thá»i gian nói tránh Ä‘i: “Miệng vết thương là nh lại được rất tốt, sắp tá»›i nhất định không được phÆ¡i nắng tắm nắng để tránh hình thà nh loại hắc sắc tố.â€
Mộ Dung Phi Yên ngạc nhiên nói: "Tắm nắng?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "ChÃnh là thoát y phÆ¡i nắng."
“Hạ Lưu!†Má»™ Dung Phi Yên láºp tức quăng cho hắn phần đánh giá gồm hai chữ.
Hồ Tiểu Thiên nói: “Nà y, nói chuyện vá»›i ngươi thá»±c sá»± là phà sức lão tá», đây không phải hạ lưu, chẳng qua là má»™t loại sinh hoạt, ở quê hương ta kia, cả trai lẫn gái Ä‘á»u thÃch việc cởi bá» hết y phục rồi nằm phÆ¡i nắng trên bãi biển. Cái đó gá»i là tắm năng, ngươi nếu cÅ©ng muốn sống khá»e mạnh thì ánh mặt trá»i, không khà và nước, thiếu má»™t thứ cÅ©ng không được, đạo lý đơn giản như váºy mà ngươi cÅ©ng không hiểu sao?â€
Má»™ Dung Phi Yên ná»a tin ná»a ngá» há»i: “Quê hương ngươi? Ta không tin, tại sao có thể có nam nữ không biết liêm sỉ như váºy?†Nà ng nà y như bị đả kÃch mạnh, đến cả quê quán Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng mắng luôn.
Hồ Tiểu Thiên đáp: “Ngưá»i thế nà y gá»i là phong kiến, nhỠánh mặt trá»i chiseeys xuống có thể hình thà nh trong cÆ¡ thể ngưá»i má»™t loại vitamin mà vitamin lại là điểm mấy chốt để hấp thu má»™t loại khoáng chất nà o đó, có phải phức tạp quá không?â€
Má»™ Dung Phi Yên có thể chẳng hiểu cái gì vitamin vá»›i khoáng chất nhưng nà ng vẫn khinh thưá»ng đáp: “Không phức tạp gì, chÃnh là tắm nắng bãi biển a! Có thể tắm nắng ở biển cÅ©ng chưa hẳn nhất thiết phải cởi bá» y phục mà !â€
Hồ Tiểu Thiên trợn tròn hai mắt: “Ngươi có biết vì cái gì mà mà u da cá»§a ta khá»e mạnh như thế, vì cái gì mà ưa nhìn như thế không?â€
Má»™ Dung Phi Yên cầm lấy trưá»ng kiếm, dung chuôi kiếm chỉ vá» phÃa Hồ Tiểu Thiên: “Äen thui có cái cái gì mà ưa nhìn, ta cảnh cáo ngưá»i, tốt nhất đừng để ta thấy ngưá»i là m ra việc tổn hại lá»… giáo, bằng không thì ta nhất định bắt ngươi!â€
Hồ Tiểu Thiên cưá»i nói: “Tốt lắm, hôm khác thá»i tiết trá»i trong nắng ấm, ngươi tá»›i háºu viện nhà ta, ta nhất định ở đó phÆ¡i mình tắm nắng, hoan nghênh tá»›i bắt a!â€
“Vô sỉ!†Má»™ Dung Phi Yên cảm thấy không còn từ nà o thÃch hợp vá»›i Hồ Tiá»u Thiên hÆ¡n nữa rồi.
Khi Hồ Tiểu Thiên cất kỹ túi đựng dụng cụ giải phẩu, Má»™ Dung Phi Yên kéo then cà i cá»a ra thì hai ngưá»i Lý Dáºt Phong và Viên SÄ© Khanh đã chuẩn bị gõ cá»a từ lúc nà o rồi, hiện tại khuôn mặt Lý Dáºt Phong cà ng trở nên tái nhợt thêm, đến bữa cÆ¡m tối qua cÅ©ng nôn sạch sẽ ra hết, còn có thể đứng đó mà chi trì không ngã xuống đã là không dá»… dà ng gì.
Viên SÄ© Khanh cÅ©ng không biết vị Äại ÄÆ°Æ¡ng gia nà y rốt cuá»™c xảy ra chuyện gì, mỉm cưá»i chạy ra chà o đón, chắp tay thi lá»… vá»›i hai ngưá»i rồi nói: “Hồ công tá», Má»™ Dung bá»™ đầu, đã là buổi trưa, đương gia chúng ta đặc biệt đặt tiệc rượu tại Yến Vân Lâu, kÃnh xin hai vị nháºn lấy chút tình má»n.â€
Hồ Tiểu Thiên tá»§m tỉm cưá»i nhìn thoáng qua Lý Dáºt Phong, má»™t chút sát khà cÅ©ng không có, mang vẻ hiá»n là nh thiện lương, thuần túy là tươi cưá»i vá»›i bạn tốt, có thể Lý Dáºt Phong lại bị hắn cưá»i cho sợ nổi da gà , y quay ngưá»i lại, chưa kịp chạy được hai bước liá»n phun ra.
26.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹.
Chương 15
Có ơn tất báo (Thượng)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
​Hồ Tiểu Thiên vẫn chưa vá»™i bá» Ä‘i, tâm trạng đã lâu má»›i được thoải mái như váºy, hắn vẫn không muốn phải rá»i Ä‘i quá sá»›m.
Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng không tiện cá»± tuyệt ý tốt cá»§a Viên SÄ© Khanh. Lần bị thương nà y, Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng đã giúp đỡ nà ng không Ãt. Nhá»› tá»›i đó, Má»™ Dung Phi Yên lại không khá»i thán phục tay nghá» cá»§a Hồ Tiểu Thiên, nếu như không có hắn ra tay giúp đỡ, chỉ sợ mÅ©i tên Khuyển Xỉ Äảo sẽ không được lấy ra dá»… dà ng như váºy. Cho dù có mạnh mẽ bức ra chỉ sợ phải để lại má»™t lá»— hổng tháºt lá»›n trên cÆ¡ thể cá»§a mình. Không thể không ngừa nháºn, tất cả là nhá» Hồ Tiểu Thiên tiến hà nh giải phẫu má»›i có thể hạn chế sá»± nguy hiểm đến mức thấp nhất. Và o lúc nà y, Má»™ Dung Phi Yên Ä‘ang đứng trước gương đồng cẩn tháºn quan sát vết thương Ä‘ang hồi phục rất tốt ở vai. Tuy đã thừa nháºn Æ¡n cứu mạng cá»§a Hồ Tiểu Thiên nhưng nà ng vẫn không cho rằng há»—n đản kia là má»™t ngưá»i đà ng hoà ng. Cá» chỉ khinh bạc, lá»i nói và hà nh động không đứng đắn, má»™t chút tà i năng dù sao cÅ©ng không thể che lấp hết những táºt xấu kia, coi như là má»™t kẻ có tà i mà không có đức! Má»™ Dung Phi Yên không kìm được mà đi đến kết luáºn như váºy. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™ Dung Phi Yên không phải không muốn cảm Æ¡n nhưng mặt khác nà ng lại cho rằng bản thân không thiếu nợ Hồ Tiểu Thiên cái gì. Tráºn chiến ngà y đó tại Äà nhai, nếu như không phải nà ng kịp thá»i chạy vá», Ä‘em hết toà n lá»±c bảo há»™ hắn, chỉ sợ Hồ Tiểu Thiên đã sá»›m chết dưới là n tên cá»§a sát thá»§. TÃnh mạng cá»§a hắn là do mình cứu, sau đó tiểu tá» nà y ra tay chữa thương cho mình, cùng lắm thì hai ngưá»i huá» nhau thôi mà . Không, không đúng, không thể nói là huá» nhau được. Tiểu tá» nà y rõ rà ng đã chiếm được tiện nghi cá»±c lá»›n, ai dám chắc hắn không nhân cÆ¡ há»™i nhìn lén thân thể cá»§a mình. Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng bị suy nghÄ© cá»§a mình là m cho phát sốt. Nà ng lặng lẽ nhìn sang Hồ Tiểu Thiên, phát hiện hắn Ä‘ang mồm dãi tung tóe, cùng vá»›i Viên SÄ© Khanh chém gió thà nh bão , căn bản không có chú ý tá»›i mình, lúc nà y má»›i âm thầm nhẹ nhà ng thở ra.
Lý Dáºt Phong cÅ©ng muốn theo chân bá»n hỠđến lầu Yến Vân ăn cÆ¡m. Nhưng trải qua mấy lần nôn thốc nôn tháo, tiểu tá» nà y đã suy yếu đến ná»—i không còn sức mà lếch Ä‘i. Phần lá»›n má»i ngưá»i Ä‘á»u cho rằng Lý Dáºt Phong đột nhiên sinh ra bệnh cấp tÃnh, chỉ có Hồ Tiểu Thiên rõ rà ng ẩn tình trong đó.
Vừa ra khá»i cổng lá»›n Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng, Hồ Tiểu Thiên đã thấy tám gã gia Ä‘inh bước lại gần. Hắn liá»n khoát tay áo, ý bảo đám ngưá»i nà y tranh thá»§ thá»i gian tản Ä‘i. Dù sao tụ táºp quá nhiá»u ngưá»i trông vô cùng lá»™n xá»™n, bát nháo. Hồ TIểu Thiên hắng giá»ng má»™t cái rồi má»›i từ từ nói ra: “Ta phải đến lầu Yến Vân dùng cÆ¡m vá»›i Viên tiên sinh và Má»™ Dung Bá»™ đầu, các ngươi trong lúc đó hãy Ä‘i đâu đó kiếm gì ăn Ä‘i nhé.†Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngay lúc đó, Viá»…n SÄ© Khanh đã tươi cưá»i lại gần: “Ta vừa nói qua Tống lão bản dà nh sẵn má»™t bà n tiệc tại lầu má»™t.†Viên SÄ© Khanh dù sao cÅ©ng là sếp phó cá»§a Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng, ra tay tất nhiên hà o phóng, là m việc cÅ©ng vô cùng chu đáo.
Hồ Tiểu Thiên giao há»™p gấm nháºn từ Lý Dáºt Phong cho Lương Äại Tráng sau đó má»›i dặn dò bá»n hắn: “Chá»› có lẽo đẽo theo Ä‘uôi bổn thiếu gia đấy, có Má»™ Dung Bá»™ đầu há»™ tống bên cạnh, sẽ không có vấn đỠgì đâu.â€
Mấy tên nà y Ä‘á»u đã chứng kiến thá»§ Ä‘oạn cá»§a Má»™ Dung Phi Yên, cho dù cả đám có hợp lá»±c vây công cÅ©ng không phải là đối thá»§. Có nà ng bên cạnh, quả tháºt sẽ không có gì xảy ra vá»›i Hồ Tiểu Thiên.
Má»™ Dung Phi Yên nghe Hồ Tiểu Thiên nói mình là há»™ vệ cá»§a hắn, cảm thấy vô cùng bất mãn. Nhân lúc không ai để ý, nà ng má»›i hung hắng liếc Hồ Tiểu Thiên má»™t cái rồi hạ giá»ng nói vá»›i hắn má»™t câu: “Cho dù có ngưá»i ám sát ngươi, bổn cô nương cÅ©ng không thèm để tâm đâu, ta thưá»ng nghe loại ngưá»i vô sỉ như ngươi vẫn được mệnh danh là ‘tiểu cưá»ng’ giết mãi không chết đấy.â€
Hồ Tiểu Thiên cưá»i nói: “Bảo vệ tÃnh mạng cùng tà i sản cho dân chúng chẳng phải là trách nhiệm cá»§a bá»™ đầu sao? Má»™ Dung cô nương chức trách tại thân là m sao có thể là m ngÆ¡ vá»›i sá»± an toà n cá»§a ta chứ?â€
Má»™ Dung Phi Yên nhìn thấy bá»™ dạng cá»§a hắn, không khá»i có ý muốn xông đến cạp cho hắn má»™t nhát.
Bá»n há» vừa Ä‘i được và i bước chợt nhìn thấy má»™t thanh niên cưá»ng tráng Ä‘i vá» phÃa ngược lại. Ngưá»i vừa xuất hiện khoảng chừng ba mươi lăm, khuôn mặt má»™c mạc, dáng ngưá»i không cao, là n da ngăm Ä‘en. Tuy vóc dáng thon gầy nhưng lại không để lá»™ ra cảm giác yếu á»›t. Äôi mắt cá»§a hán tá» lanh lợi như Ưng, trong tay hắn Ä‘ang xách theo hai con chim nhạn. Nếu nhìn kỹ có thể nháºn ra trên cổ nhạn bị má»™t mÅ©i tên xuyên qua. Tuy chưa đạt đến trình độ nhất tiá»…n hạ song Ä‘iêu như trong truyá»n thuyết nhưng Hồ Tiểu Thiên vẫn là đầu tiên nhìn thấy thá»§ pháp tà i tình như thế.
Nhìn thấy có ngưá»i lạ xuất hiện, tám gã gia Ä‘inh ngay láºp bà y ra tư thế bảo vệ cho Hồ Tiểu Thiên. Từ sau khi xảy ra sá»± kiện ám sát lần trước, bá»n nà y rõ rà ng đã có chút cảnh giác quá độ, gặp được gió thổi cá» lay Ä‘á»u như lâm phải đại địch đến nÆ¡i.
Kỳ tháºt, Hồ Tiểu Thiên là m sao còn không hiểu rõ thá»±c lá»±c chân chÃnh cá»§a những kẻ nà y. Nguyên má»™t đám Ä‘á»u giống như hổ giấy váºy, bá» ngoà i cao to lá»±c lưỡng nhưng đến lúc gặp phải sá»± cố lại không thể phát huy tác dụng gì đáng kể. Ngà y đó gặp phải nguy hiểm tại Äà nhai, nếu như không nhá» Má»™ Dung Phi Yên ra tay, chỉ sợ mạng nhá» cá»§a mình đã không thể bảo toà n đến lúc nà y.
Ngay lúc nà y, Viên SÄ© Khanh đã cưá»i nói: “Không có việc gì, ngưá»i má»™t nhà cả!†Thì ra lão có quen biết vá»›i ngưá»i thanh niên kia. Viên SÄ© Khanh đứng ngoà i hiểu được đám gia Ä‘inh nà y phản ứng có chút thái quá. Äà nh rằng công tá» Thượng Thư bá»™ Há»™ khi ra ngoà i Ä‘em theo và i tên cáºn vệ là bình thưá»ng nhưng đội hình tám ngưá»i nà y không khá»i có chút phô trương. Ai không biết lại tưởng rằng vị Hoà ng tá» nà o xuất hà nh tuần tra.
Ngưá»i thanh niên kia thấy váºy liá»n cung kÃnh thi lá»…: “Viên tiên sinh, ta vừa bắn được hai đầu chim nhạn nà y nên má»›i đặc biệt đưa tá»›i kÃnh tặng tiên sinh.â€
Viên SÄ© Khanh cưá»i nói: “Triển Bằng, ta giá»›i thiệu vá»›i ngươi, vị nà y chÃnh là Hồ công tá», ngà y đó đã ra tay trượng nghÄ©a cứu phụ thân cá»§a ngươi.†Thì ra ngưá»i trẻ tuổi nà y chÃnh là con trai cá»§a lão nhân gặp nạn ngà y đó.
Triển Bằng nghe được vị công tỠđối diện là ân nhân cứu mạng cha mình liá»n vá»™i vã tiến lên vái chà o tháºt sâu, vẻ mặt hết sức cung kÃnh: “Hồ công tá», tại hạ Triển Bằng, Æ¡n cứu giúp cá»§a Hồ công tá» Triển Bằng suốt Ä‘á»i không quên!†Sá»± cảm tạ xuất phát từ táºn đáy lòng khiến động tác cá»§a hắn đã gần như cúi sát mặt đất.
Hồ Tiểu Thiên thấy váºy liá»n tiến lên đỡ hắn dáºy: “Triển huynh đã quá khách khà rồi, việc nhá» như váºy nà o có đáng gì?†Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lương Äại tráng nhìn qua gương mặt Triển Bằng liá»n cảm thấy có chút quen thuá»™c. Cẩn tháºn suy nghÄ© lại hắn nhá»› ra hán tá» nà y đã từng đến phá»§ Thượng Thư má»™t lần. Lần đó hình như y còn mang theo má»™t đầu dã Lá»™, bảo là muốn tặng cho Thiếu gia, chỉ có Ä‘iá»u đã bị gia Ä‘inh canh cổng ngăn lại. Lương Äại Tráng nghÄ© váºy liá»n tiến lên há»i: “Ta trông ngươi rất quen mặt!â€
Triển Bằng cưá»i nói: “Ta đã từng Ä‘i qua phá»§ Thượng Thư, vốn định nói lá»i cảm Æ¡n vá»›i Hồ công tá» nhưng gia Ä‘inh canh cổng hôm đó hoà i nghi thân pháºn cá»§a ta nên đã giữ ta ở bên ngoà i.â€
Hồ Tiểu Thiên nghe váºy liá»n trừng mắt nhìn Lương Äại Tráng. Lương Äại Tráng thầm mắng mình nhiá»u chuyện, gác cổng hôm dó cÅ©ng không phải là hắn. Bây giá» thì hay rồi, đã khiến Hồ Tiểu Thiên hiểu lầm.
Triển Bằng hai tay đưa đôi chim nhạn cho Viên SÄ© Khanh rồi nói: “Viên tiên sinh, đôi chim nà y các ngươi Ä‘em hầm cách thá»§y là tốt nhất, đợi sau nà y săn được con mồi tốt, ta sẽ lần nữa Ä‘em đến tặng cho Hồ công tá».â€
Hồ Tiểu Thiên cảm thấy vô cùng hảo cảm vá»›i ngưá»i thanh niên nà y, nghe váºy cưá»i nói: “Vết thương cá»§a cha ngươi sao rồi?â€
Triển Bằng nói: “Nhá» sá»± cứu giúp cá»§a công tá», tình trạng cá»§a cha ta đã tốt hÆ¡n nhiá»u nhưng vẫn phải ở nhà tÄ©nh dưỡng má»™t phen, Viên tiên sinh cÅ©ng đã nhiá»u lần đến xem qua tình hình cá»§a gia phụ.â€
Viên SÄ© Khanh mỉm cưá»i nói: “Nhá» và o Hồ công tá» nối xương kịp thá»i, lại thêm chúng ta đưa Triá»…n lão gia tá» vá» DỊch Nguyên ÄÆ°á»ng cho hắn sá» dụng Tục Cốt Cao máºt chế. Nếu như nghỉ ngÆ¡i tháºt hẳn là ba tháng sau có thể Ä‘i lại bình thưá»ng.â€
Hồ Tiểu Thiên nhẹ gáºt đầu: “Tháºt tốt quá!â€
Má»™ Dung Phi Yên ở bên nghe má»i ngưá»i nói chuyện, cà ng ngà y cà ng cảm thấy hồ đồ, tên hoà n khố bất nhân nà y khi nà o đã biết là m chuyện tốt. Nếu nói hắn ra tay trợ giúp mình là vì báo đáp ân tình, váºy là m thế nà o lý giải việc hắn ra tay tương trợ má»™t lão nhân không quen không biết? Không phải là tiểu tá» nà y nhất thá»i bốc đồng mà ra tay trượng nghÄ©a đấy chứ.
Triển Bằng đến đây để đưa tặng đôi nhạn vừa săn được, trùng hợp lại có thể gặp mặt ân nhân cá»§a phụ thân, còn có thể Ä‘Ãch thân cảm Æ¡n ngưá»i ta cÅ©ng coi như hoà n thà nh tâm nguyện bấy lâu nay. Khi Triển Bằng định rá»i Ä‘i đã nghe Hồ Tiểu Nhiên nhiệt tình má»i hắn cùng đến lầu Yến Vân dùng cÆ¡m. Chiêu nà y cá»§a Hồ công tá» gá»i là thuáºn nước đẩy thuyá»n, bữa cÆ¡m nà y dù sao cÅ©ng không phải do hắn trả tiá»n. Lại nó con trai cá»§a Thượng Thư bá»™ Há»™ lại có thể để ý chút tiá»n còm ấy hay sao. Nguyên nhân chá»§ yếu là vì nhìn thấy tiá»…n thuáºt thần kỳ cá»§a Triển Bằng, Hồ Tiểu Thiên má»›i âm thầm thưởng thức mà nảy sinh ý định kết giao.
Dù là và o thá»i đại nà o, ngưá»i có năng lá»±c Ä‘á»u sẽ được kẻ khác kÃnh trá»ng. Triển Bằng vốn chỉ là má»™t thợ săn bình thưá»ng, không thưá»ng xuyên giao tiếp vá»›i các nhân váºt cá»§a giá»›i thượng lưu. Hồ Tiểu Thiên dù sao cÅ©ng có Æ¡n vá»›i Triển gia vì thế hắn không tiện từ chối lá»i má»i nhưng trong lòng đã thầm quyết định má»™t ngà y nà o đó sẽ báo đáp bữa cÆ¡m nà y cho Hồ công tá».
Váºy má»›i thấy cổ nhân đối vá»›i thể diện cùng đạo nghÄ©a có lý giải hÆ¡n xa thá»i hiện đại.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
« 1 3 4 5 ... 9 »