Y Thống Giang Sơn
Tác giả: Tác giả: Thạch Chương Ngư
Số chương: 88
Lần đọc: 55.794
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
« 1 2 3 4 ... 9 »
09.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 7
Câu đôÌi (trung)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Những ngưá»i khác không nháºn ra Hồ Tiểu Thiên nhưng tất cả Ä‘á»u quen mặt Từ ChÃnh Anh cho rằng hôm nay lão muốn trở mặt vá»›i Ngô KÃnh Thiện, khua chiêng gióng trống ra mặt chống đối. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chỉ có Từ ChÃnh Anh biết rằng mình bị Hồ Tiểu Thiên chá»c gáºy bánh xe, có khổ mà không thể giãi bà y. Trong lúc đó nhân váºt chÃnh cá»§a rắc rối vẫn Ä‘ang hà hứng cưá»i đùa vá»›i Hoắc Tiểu Như bên kia: “Hoắc cô nương uống chút gì không?â€
Hoắc Tiểu Như nhìn nhìn ấm trà trên bà n, cưá»i mỉm: “Ta có lá»±a chá»n sao?â€
Hồ Tiểu Thiên gáºt đầu nói: “Chà Ãt có hai loại lá»±a chá»n.â€
Hoắc Tiểu Như chưa chá» hắn nói hết đã lắc đầu nguây nguẩy: “Ta không muốn chá»n gì cả.†Cà ng nhìn vẻ mặt tươi cưá»i cá»§a hắn nà ng cà ng cảm thấy không ổn, chỉ sợ hắn lại nói ra cái gì thô tục. Sỡ dÄ© lá»±a chá»n ngồi ở đây, má»™t phần là vì bị tà i hoa mà hắn biểu lá»™ ra hấp dẫn, mặt khác là cảm thấy không mấy thiện cảm vá»›i đám ngưá»i Ngô KÃnh Thiện. Nhìn lại vẻ mặt cợt nhã cá»§a Hổ Tiểu Thiên, nà ng lại cảm thấy có chút hối háºn, cái tên nà y chắc cÅ©ng là loại công tá» quần là áo lụa ăn chÆ¡i lêu lổng mà thôi, tà i hoa tuyệt diá»…m vừa rồi chẳng qua là Linh quang thoáng hiện trong chốc lát. Nhưng nháºp gia thì tùy tục, nà ng chỉ có thể tá» ra thản nhiên ngồi tại chá»—.
Hồ Tiểu Thiên nói: “Có trà lại có nước trong, ta xem Hoắc cô nương thÃch hợp uống nước trong hÆ¡n.â€
Hoắc Tiểu Như mỉm cưá»i nói: “Tại sao váºy?â€
“Thưá»ng nghe nước có trong má»›i nở ra Phù Dung! Chẳng phải như thế má»›i xứng vá»›i phong tư tuyệt mỹ cá»§a cô nương.â€
Từ ChÃnh Anh nghe ná»a câu đầu không khá»i âm thầm thán phục miệng lưỡi cá»§a Hồ Tiểu Thiên, nhưng nghe nốt ná»a câu còn lại đã không kiá»m được mà phun tất cả chá»— trà trong miệng ra mặt đất, ta nói, ngươi không thể bá»›t buồn nôn hÆ¡n được sao?
Hồ Tiểu Nhiên cảm thấy rất là phản cám vá»›i cỠđộng quá lố cá»§a Từ ChÃnh Anh, có lá»™n không váºy, lão tá» chÃnh là đang tán gái a, lão Từ ông sống nhiá»u năm như váºy dù có vô dụng nhưng chẳng lẽ không biết tránh Ä‘i sao? Không biết mình là con kỳ đà cản mÅ©i cá»±c kỳ gây khó chịu à ? ÄÆ°á»£c rồi, lão đầu nà y, có lẽ còn chưa ý thức được mình Ä‘ang cản trở công đức vô lượng cá»§a ta rồi.
Tiểu tỳ sau lưng Hoắc Tiểu Như không kìm được mà báºt cưá»i khanh khách, nụ cưá»i vô cùng ngá»t ngà o lá»™ ra hai chiếc răng trắng như tuyết.
Hoắc Tiểu Như cưá»i nói: "Công tá» thá»±c biết nói chuyện nhưng tiểu nữ vẫn chưa biết tôn tÃnh đại danh cá»§a ngưá»i?"
"Hồ Tiểu Thiên!"
Hai ngưá»i trò chuyện hợp ý đến mức không buồn để ý đến những văn nhân mặc khách trong sảnh đưá»ng.
Lúc nà y, Ngô KÃnh Thiên liếc mắt má»™t cái ra hiệu cho Tô Thanh Côn, tuy rằng lão rất tức giáºn, háºn không thể phất tay áo bá» Ä‘i nhưng hắn không thể là m như váºy, nếu không là m sao giữ được khà khái cá»§a văn nhân, hắn cÅ©ng là ngưá»i vô cùng coi trá»ng thể diện bản thân. Nếu hắn cứ bá» Ä‘i như váºy, chỉ sợ Lá»… Bá»™ Thượng Thư nà y sẽ là chá»§ đỠchê cưá»i cá»§a má»i ngưá»i tại Kinh Thà nh, mình ở trên văn đà n đức cao vá»ng trá»ng, lại lăn lổn ná»a Ä‘á»i tại quan trưá»ng, lẽ nà o lại thua trong tay má»™t tên nhóc miệng còn hôi sữa như váºy.
Tô Thanh Côn là m sao còn không rõ ý cá»§a lão, liá»n đứng dáºy, mặt dà y mà y dạn lên tiếng: "Các vị đại nhân, các vị hiá»n sÄ©, hôm nay chúng ta tá» tụ tại Yên Thá»§y Các, chẳng những có thể má»i được nhân váºt số má»™t số hai cá»§a há»c phái Mai SÆ¡n là Lá»… bá»™ Thượng Thư Ngô đại nhân, lại còn hân hạnh đón tiếp sá»± có mặt cá»§a tà i nữ danh chấn kinh thà nh là Hoắc Tiểu Như Hoắc cô nương, tháºt có thể xem là má»™t dịp hiếm có cá»§a giá»›i văn sÄ© tại Kinh Thà nh, ta đỠnghị má»i ngưá»i dùng văn kết bạn, bá»™c lá»™ sở trưá»ng cá»§a bản thân, vì cảnh sắc mỹ lệ cá»§a Yên Thá»§y Các mà truyá»n lại tuyệt tác, vì Äại Khang thái bình thịnh thế mà lưu lại văn chương cẩm tú."
Má»i cùng ồ lên trầm trồ khen ngợi, tuy rằng vừa rồi phát sinh má»™t số việc không vui, mặt mÅ©i cá»§a Lá»… bá»™ thượng thư đại nhân cÅ©ng bị tổn hại không Ãt nhưng địa vị cá»§a hắn vẫn không ai có thể dị nghị, vì váºy má»i ngưá»i Ä‘á»u để cá» hắn nêu ra má»™t đỠmục. Ngô KÃnh Thiện sau má»™t phen bình tâm đã khôi phục không Ãt tâm trạng, hắn nhấp má»™t ngụm trà sau đó không khách khà đứng dáºy, lững thững Ä‘i lại trong sảnh đưá»ng, má»™t bên lông mà y nhăn lại, bá»™ dáng rÆ¡i và o trầm tư suy nghÄ©.
Theo nháºn định cá»§a Hồ Tiểu Thiên thì lão già chỉ là đang ra vẻ thâm trầm mà thôi, tám chÃnh phần mưá»i là đang suy tÃnh mưu ma chước quá»· gì đó, hÆ¡n nữa âm mưu quá»· kế nà y không chừng là nhằm và o gã.
Khi ánh mắt Ngô KÃnh Thiện nhìn vá» phÃa Hoắc Tiểu Như, lông mà y lão bá»—ng nhiên giãn ra sau đó mỉm cưá»i nói: "Lão phu liá»n ra má»™t đỠmục, chúng ta cùng láºp câu đối, má»i ngưá»i thấy thế nà o?" Ngâm thÆ¡ đối tác là hoạt động sở trưá»ng cá»§a tà i tá» giai nhân, mặc dù là Ngô KÃnh Thiện cÅ©ng chưa thoát khá»i phong tục táºp quán như váºy, hết cách, ai bảo hắn xui xẻo rÆ¡i và o thá»i đại nà y chứ.
Má»i ngưá»i cùng kêu lên trầm trồ khen ngợi, Ngô KÃnh Thiện đột nhiên dừng bước, hai mắt nhìn qua khuôn mặt ná»a che ná»a Ä‘áºy cá»§a Hoắc Tiểu Như mà ngâm nga: "Má»i ngưá»i nghe cho kỹ, vế trên cá»§a ta là : Thải ti vi thải, há»±u gia Ä‘iểm chuế tiện thà nh văn!" Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»i ngưá»i lần nữa lá»›n tiếng khen hay, vế đầu nà y cá»§a Ngô KÃnh Thiện tháºt sá»± là vô cùng tuyệt diệu, bên trong Ä‘iệp lại hai chữ rất là tà i tình. Muốn đáp lại vế đối loại nà y chẳng những cần có ý cảnh tương xứng mà còn cần khảm nháºp hai chữ như đỠra, tháºt có thể nói là ẩn giấu huyá»n cÆ¡, có thể thấy được danh xưng ngưá»i đừng đầu há»c phái Mai SÆ¡n không phải nói chÆ¡i cho vui.
Nghe được má»i ngưá»i ca tụng, Ngô KÃnh Thiện không khá»i có chút đắc ý, lòng tá»± tin cÅ©ng dần dần được khôi phục, lão liá»n Ä‘em ánh mắt hướng vá» Từ ChÃnh Anh.
Từ ChÃnh Anh nhÃu mà y, hắn dá»±a và o há»c vấn để lăn lá»™n, cÅ©ng không phải là dạng thất phu ná»a chữ bẻ đôi cÅ©ng không biết, nghÄ© má»™t lát liá»n lên tiếng: "Có rồi! Vế dưới cá»§a ta là : Kiệt má»™c vi kiệt, toà n vô nhân đạo dã xưng vương!"
Má»i ngưá»i nghe xong lại không khá»i má»™t phen tán thưởng, Từ ChÃnh Anh cÅ©ng lá»™ ra vẻ mặt đắc ý, lão cuối cùng cÅ©ng dá»±a và o tà i há»c cá»§a mình mà đòi lại má»™t tà thể diện.
Ngô KÃnh Thiện ra vẻ gáºt gù nói: "Vế đối cá»§a Từ đại nhân quả là tinh tế."
Lúc nà y lại có ngưá»i lên tiếng: "Tại hạ mạo muá»™i cÅ©ng đưa ra má»™t liên!". Ngưá»i vừa đứng dáºy là Äại há»c sÄ© Hà n Lâm Viện Khâu Chà Cao, sau khi thu hút sá»± chú ý cá»§a má»i ngưá»i, hắn má»›i cao giá»ng Ä‘á»c lên: "Thá»§y dáºy vi tá»u, như năng hồi đầu tiện thà nh nhân!"
"Tốt!" Liên tiếp âm thanh khen ngợi vang lên, Khâu Chà Cao vừa Ä‘á»c vế đối cá»§a mình vừa nhìn vá» phÃa Hồ Tiểu Thiên. Vế đối cá»§a hắn đương nhiên là có thâm ý mắng Hồ Tiểu Thiên không phải con ngưá»i, sau đó liá»n lê dáng ngưá»i nịnh bợ vá» bên Lá»… bá»™ Thượng Thư Ngô KÃnh Thiện, lão Ngô là m sao lại không nhìn ra ý tứ trong đó, trên mặt cuối cùng lá»™ ra vẻ tươi cưá»i.
Hồ Tiểu Thiên vẫn vá» như không nghe thấy, Hoắc Tiểu Như cÅ©ng không đưa ra ý kiến, má»™t vế đối nà y cá»§a Khâu Chà Cao chẳng những thầm mắng Hồ Tiểu Thiên mà còn tỠý bất mãn vá»›i việc nà ng ngồi ở đây, ngoà i ra là muốn khuyên nà ng bây giá» hối háºn vẫn còn kịp. Hoặc Tiểu Như tuy vẫn giữ được sá»± bình thản thế nhưng tiểu tá»· phÃa sau đã không nén được tức giáºn: "Có gì đặc biệt hÆ¡n ngưá»i chứ, câu đối như váºy ngay cả ta cÅ©ng có thể đối được."
Má»i ngưá»i nghe váºy không khá»i giáºt mình, trong lòng tá»± nhá»§ con bé nà y đúng là không biết trá»i cao đất dà y gì cả. Có mặt ở đây Ä‘á»u là nhân váºt tà i trà hÆ¡n ngưá»i, không phải là đại tà i tá» cÅ©ng là đại văn hà o, má»™t nha hoà n như ngươi thì hiểu được cái gì?
Nà ng ta vẫn thá»§ng thẳng nói tiếp: "Nữ ti vi tỳ, nữ há»±u hà phương bất xưng nô!" Má»™t lá»i vừa dứt đã khiến cả khán phòng rÆ¡i và o trầm mặc, má»™t đám ngưá»i tá»± xưng văn nhân mặc khách Ä‘á»u cảm thấy giáºt mình thảng thốt, chẳng ai nghÄ© đến má»™t tiểu tỳ ôm chó bên cạnh Hoắc Tiểu Như cÅ©ng có thể nghÄ© ra má»™t vế đối tuyệt diệu như thế. Chỉ má»™t câu nói đã khiến đám ngưá»i trước giá» vẫn tá»± cho mình là tà i cao bắc đẩu không khá»i âm thầm hổ thẹn, cÅ©ng là m cho sá»± đắc ý nãy giá» cá»§a đám ngưá»i Ngô Thượng Thư hoà n toà n tan biến.
Ngá»± sá» trung thừa Tô Thà nh Côn vá»™i và ng lên tiếng cứu vãn tình thế: "Tại hạ cÅ©ng xin được bêu xấu má»™t phen: Nhất đại lãnh thiên, thá»§y vô nhất Ä‘iểm bất thà nh băng!" Hắn vá»™i và ng ứng đối là để hóa giải bầu không khà lúng túng trong há»™i trưá»ng, hắn xuất khẩu ứng đối cÅ©ng tÃnh là xảo diệu tinh tế, má»i ngưá»i lại không tiếc lá»i khen ngợi.
Tô Thanh Côn chắp tay cảm tạ sá»± á»§ng há»™ cá»§a má»i ngưá»i xung quanh, hiển nhiên là cảm thấy vô cùng hà i lòng vá»›i vế đối cá»§a mình, sau đó hắn cưá»i tá»§m tỉm nhìn qua Hoắc Tiểu Như: "ÄÆ°á»£c nghe Hoắc tiểu thư hiểu rá»™ng biết nhiá»u, không biết có thể cho má»i ngưá»i được mở rá»™ng tầm mắt?"
Hoắc Tiểu Thư cưá»i nhạt má»™t tiếng, khi nà ng chuẩn bị lên tiếng đã nghe Hồ Tiểu Thiên bên cạnh cướp lá»i: "Ta cÅ©ng nghÄ© ra má»™t vế đối!" Giá»ng nói cá»§a hắn vô cùng vang dá»™i, lại như sợ chưa đủ thu hút sá»± chú ý, gia há»a nà y đột ngá»™t đứng dáºy.
Tô Thanh Côn tá»± nhá»§ trong lòng, tiểu tá» nà y ngồi lâu sinh ra nhà m chán nên phải ló đầu lên tìm cảm giác tồn tại sao? Hắn má»›i vừa rồi bị Hồ Tiểu Thiên mắng đến đầu rÆ¡i máu chảy, trong lòng cá»±c háºn tiểu tá» nà y.
Ngô KÃnh Thiện thấy Hồ Tiểu Thiên đứng dáºy, khẽ nhếch môi cưá»i lạnh, vừa rồi đấu vá»— mồm tiểu tá» nà y có thể chiếm được tiện nghi chẳng qua là nhá» và o miệng lưỡi bén nhá»n, không tÃnh là tà i há»c gì, nói tá»›i há»c vấn thá»±c sá»±, má»™t tên nhãi ranh như hắn có thể biết được bao nhiêu chứ?
Hồ Tiểu Thiên thị lá»±c rất tốt, xa như váºy vẫn có thể nhìn thấy biểu hiện khinh thưá»ng cá»§a Ngô KÃnh Thiện, hắn cưá»i nói: "Ta xin được đối như sau: Nhân ngôn vi tÃn, thảng vô thượng thư nãi tiểu nhân!"
Toà n trưá»ng láºp tức trở nên lặng ngắt như tá», vế dưới nà y cá»§a Hồ Tiểu Thiên tháºt sá»± là vô cùng xuất sắc, vừa tinh tế lại vừa có hà m ý sâu xa, lần nữa mắng cho Ngô KÃnh Thiện không thể ngóc đầu lên được, Ngô KÃnh Thiện tức đến run rẩy toà n thân, nếu như không vì bảo trì hình tượng tao nhã cá»§a quan viên, lúc nà y chỉ sợ lá»i lẽ thô tục gì Ä‘á»u được lão Ä‘em ra mắng trả, ta nói đại gia ngươi đây rốt cuá»™c đã đắc tá»™i ngươi ở Ä‘iểm nà o chứ? Sao ngươi cứ má»™t má»±c không chịu bá» qua cho ta, lại còn quanh co mắng ta là tiểu nhân.
Từ ChÃnh Anh ngồi bên cạnh Hồ Tiểu Thiên, lúc nà y đã hoà n toà n bị tà i há»c cá»§a Hồ Tiểu Thiên thuyết phục, ai cÅ©ng nói con trai Hồ Bất Vi là má»™t gã khá» nhưng lão rõ rà ng nếu tiểu tá» nà y mà là kẻ đần chỉ sợ trong thiên hạ không còn ai đáng gá»i là thông minh. Khó trách năm đó khi ta đỠnghị kết thân, ba đứa con gái Ä‘á»u để nhà bá»n há» tùy ý chá»n lá»±a thế mà lão già Hồ Bất Vi vẫn má»™t má»±c lảng tránh, chẳng phải vì con trai ngưá»i ta là kỳ tà i ngút trá»i sao? Nhân ngôn vi tÃn, thảng vô thượng thư nãi tiểu nhân! Hay quá! Tháºt sá»± là hay tá»›i cá»±c Ä‘iểm! Lão cẩu Ngô KÃnh Thiện dám vÅ© nhục ta, hặc hặc, chẳng phải bây giỠđã chịu báo ứng sao? Hồ Tiểu Thiên nói không sai chút nà o, lão cẩu nhà ngưá»i đúng là tiểu nhân!
Từ sau vế đối kinh thiên cá»§a Hồ Tiểu Thiên rốt cuá»™c đã không còn ai dám lên tiếng, tên nhãi nà y là ai mà đến cả Ngô Thượng Thư cÅ©ng bị hắn mắng, lá gan cÅ©ng tháºt lá»›n quá Ä‘i mà . Lúc nà y có kẻ nhanh chân thăm dò được thân pháºn cá»§a Hồ Tiểu Thiên má»›i ghé tai nói nhá» cho Ngô KÃnh Thiện. Nghe xong, lão liá»n hiểu ra, tiểu tá» nà y thì ra chÃnh là con trai duy nhất cá»§a Hồ Bất Vi, kẻ thù má»™t mất má»™t còn vá»›i lão. Nhưng chẳng phải thiên hạ Ä‘á»u đồn tiểu tá» nà y vô cùng ngu ngốc sao? Nhưng đến phiên lão nhìn thấy lại thà nh ra má»™t tiểu tá» miệng lưỡi bén nhá»n, hÆ¡n nữa còn vô cùng gian xảo cùng âm hiểm, cay nghiệt. Äã biết được thân pháºn cá»§a Hồ Tiểu Thiên, Ngô KÃnh Thiện liá»n không còn ý định cùng hắn tiếp tục đôi co. Tiểu tá» kia là con trai cá»§a Hồ Bất Vi, nói gì thì nói cÅ©ng chỉ là hà ng con cháu, mình có thắng cÅ©ng không vẻ vang gì, chẳng may lại thua bởi tay hắn, chỉ sợ sẽ thà nh trò cưá»i cho thiên hạ. Mà trên thá»±c tế lão cÅ©ng đã chịu không Ãt thiệt thòi.
Ngô KÃnh Thiện cháºm rãi đứng dáºy, lăn lá»™n trên quan trưá»ng hÆ¡n ná»a Ä‘á»i ngưá»i, có sóng gió nà o chưa trải qua, liá»n biết khi nà o nên Ä‘i khi nà o nên lưu lại. Lão chắp tay nói vá»›i má»i ngưá»i: "Lão phu còn có chuyện quan trá»ng bên ngưá»i, cáo từ!" Nói xong câu đó, Ngô KÃnh Thiện liá»n ung dung rá»i Ä‘i.
09.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 7
Câu đôÌi (hạ)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Chứng kiến Ngô KÃnh Thiện rá»i Ä‘i, không khà toà n trưá»ng láºp tức trở nên lúng túng, hoạt động chÃnh cá»§a bút há»™i còn chưa diá»…n ra, quan chức cao nhất là Lá»… bá»™ Thượng Thư đã bá» Ä‘i khiến hứng thú cá»§a má»i ngưá»i có chút giảm sút, ai cÅ©ng cảm thấy tiếp theo có tiến hà nh cÅ©ng không còn ý nghÄ©a gì nữa. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngá»± sá» trung thừa Tô Thanh Côn bước vá»™i theo Ngô KÃnh Thiện, nói gì thà nói lão vẫn là do hắn má»i tá»›i đây, vốn muốn mượn bút há»™i lần nà y hảo hảo tâng bốc Ngô KÃnh Thiện má»™t phen, nhưng trá»i xui đất khiến thế nà o lại khiến cho lão trong chốc lát mất sạch uy phong trước mặt chúng văn sÄ© tại kinh thà nh, cÅ©ng chỉ vì tiểu tá» Hồ Tiểu Thiên không biết từ đâu chui lên lại khiến cho Ngô đại nhân mất hết mặt mÅ©i, mặt mo nà y cá»§a hắn cÅ©ng cảm thấy xấu hổ đến mức tê dại. Tô Thanh Côn tuy rằng vô cùng thống háºn Hồ Tiểu Thiên nhưng nghÄ© đến chênh lệch địa vị hai bên nên đà nh tạm thá»i nhẫn nhịn. Bá»™ há»™ Thượng Thư Hồ Bất Vi hắn không dám trêu và o, Tô Thanh Côn trước khi rá»i Ä‘i còn hằn há»c trừng mắt liếc nhìn Từ ChÃnh Anh, hiển nhiên muốn Ä‘em má»™t bụng đầy oán háºn không cách nà o phát tiết chuyển lên đầu lão.
Từ ChÃnh Anh thấy váºy không khá»i phiá»n muá»™n, mắc má»› gì tá»›i ta chứ! Lão tá» cÅ©ng đâu có chá»i mắng gì các ngươi? Nhìn thấy Ngô KÃnh Thiện và Tô Thanh Côn trước sau rá»i Ä‘i, Từ ChÃnh Anh rõ rà ng vướng mắc lần nà y đã không cách nà o tháo gỡ, vá» sau chỉ sợ địch nhân trong triá»u sẽ nhiá»u hÆ¡n hai ngưá»i. Sỡ dÄ© có kết cục nà y cÅ©ng nhá» Hồ tiểu tá» kia ban tặng, nghÄ© tá»›i đây lão không nhịn được nhìn vá» phÃa Hồ Tiểu Thiên.
Không ngá» tiểu tá» kia vẫn Ä‘ang mải mê tám chuyện cùng vá»›i Hoắc Tiểu Như, giống như chuyện vừa xảy ra căn bản không há» liá»n quan đến hắn váºy.
Hoắc Tiểu Như dưá»ng như cÅ©ng có ấn tượng rất tốt đối vá»›i Hồ Tiểu Thiên, thỉnh thoảng nà ng lại bị hắn chá»c ghẹo đến báºt cưá»i khanh khách.
Má»™t đám văn nhân mặc khách trong lúc nhất thá»i giống như quần long vô thá»§, sau má»™t phen bị Hồ Tiểu Thiên là m náo loạn, tháºt sá»± không biết phải tiếp tục tiến hà nh ra sao. Má»i ngưá»i nhao nhao đứng dáºy há»i ý Từ ChÃnh Anh, dù sao và o lúc nà y lão là lá»›n nhất. Từ ChÃnh thầm mắng trong lòng, lúc nà y má»›i nhá»› đến ta sao, vừa rồi lão cẩu Ngô KÃnh Thiện còn ở đây, sao không thấy các ngươi đối xá» vá»›i ta khách khà như váºy?
Kỳ tháºt cÅ©ng khó trách bá»n há», má»i ngưá»i Ä‘á»u chạy theo quyá»n thế, Ngô KÃnh Thiện là Lá»… bá»™ Thượng Thư, quan chức so vá»›i ngươi còn lá»›n. Hai ngưá»i các ngươi lại xuất hiện cùng má»™t thá»i Ä‘iểm, ngưá»i ta là hoa hồng thì ngươi chỉ có thể là m cà nh lá tô Ä‘iểm cho đẹp mà thôi. Nhưng trên Ä‘á»i nà y cái gì cÅ©ng có ngoại lệ, giống như sá»± xuất hiện cá»§a Hồ Tiểu Thiên, không ai để ý đến gia há»a nà y, xem hắn chẳng qua chỉ như má»™t giống cá» hoang mà thôi, còn không xứng để là m lá xanh. Nhưng nà o đâu có ngá» cá» xanh tươi tốt cÅ©ng có thể tranh già nh ánh sáng vá»›i những hoa thÆ¡m cá» ngá»t khác mà biểu hiện cá»§a tiểu tá» kia chÃnh là minh chứng tốt nhất. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lúc nà y Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng má»›i bước đến há»i ý kiến cá»§a Từ ChÃnh Anh, lão Từ đương nhiên cÅ©ng không muốn ở lâu, Ngô KÃnh Thiện cùng Tô Thanh Côn Ä‘á»u rá»i Ä‘i, nếu như hắn lưu lại tiếp tục chá»§ trì bút há»™i, ngưá»i khác nhất định cho rằng hắn cố tình đối đầu vá»›i Ngô KÃnh Thiện, oán thù nà y chỉ sợ cà ng kết cà ng sâu. Từ ChÃnh Anh tuy rằng lần nà y có thể già nh thắng lợi nhưng là nhá» và o Hồ Tiểu Thiên, lão cÅ©ng không muốn là m cho sá»± tình cà ng trở nên nghiêm trá»ng, má»i thứ tốt nhất nên được giữ ở má»™t chừng má»±c nà o đó, đặng còn lưu lại cho bản thân má»™t lối thoát. Từ ChÃnh Anh ra vẻ trầm ngâm má»™t chút rồi nói: "Bổn quan còn có việc, hiá»n chất, ta xem sắc trá»i cÅ©ng không còn sá»›m, bá»n ta cÅ©ng đến lúc phải rá»i Ä‘i!"
Hồ Tiểu Thiên Ä‘ang cùng Hoắc Tiểu Thư nói chuyện ăn ý, lại thấy Từ ChÃnh Anh bước đến ngắt lá»i, hắn trong lòng rất là bất mãn, lão nà y quả nhiên là siêu cấp kỳ đà cản mÅ©i, không biết nhìn trước ngó sau gì cả, lẽ nà o không thấy bản thiếu gia Ä‘ang báºn tán gái sao? Hắn cÅ©ng không thèm nhìn lại Từ ChÃnh Anh, chỉ khoát tay áo nói: "Thúc vá» trước Ä‘i, ta còn báºn tâm sá»± vá»›i Hoắc cô nương."
Từ ChÃnh Anh tại trước mặt má»i ngưá»i bị hắn xua Ä‘uổi, không khá»i ngượng ngùng xấu hổ, tiểu tá» kia đã nói như váºy, lão cÅ©ng không thể mặt dà y mà lưu lại. Nhưng Hồ Tiểu Thiên là do hắn mang ra ngoà i, dÄ© nhiên phải do hắn đưa trở vá» nhà nhưng lão rõ rà ng là Hồ tiểu tá» kia đã bị Hoắc Tiểu Như là m cho Ä‘iên đảo, cái mông kia giống như dÃnh chặt và o ghế, căn bản là chưa có ý định rá»i khá»i đây.
Từ ChÃnh Anh chỉ có thể gáºt đầu nói: "Tốt lắm, ta Ä‘i trước!"
Từ ChÃnh Anh lững thá»ng rá»i khá»i Yên Thá»§y Các, vốn định để xe ngá»±a lại cho Hồ Tiểu Thiên. Lão cùng tiểu tá» kia tiếp xúc không lâu nhưng cÅ©ng nhìn ra năng lá»±c gây chuyện cá»§a tên nhóc tuyệt đối là cá»±c phẩm, vì để đỠphòng vạn nhất vẫn nên lưu lại xe ngá»±a cho hắn thì tốt hÆ¡n. Nhưng vừa ra khá»i Yên Thá»§y các đã thấy gia Ä‘inh Hồ phá»§ Lương Äại Tráng miệng cưá»i toe toét vui tươi há»›n hở chạy ra đón chà o: "Từ đại nhân, thiếu gia nhà ta đâu?"
Từ ChÃnh Anh nhìn thấy sau lưng Lương Äại Tráng còn có năm tên gia Ä‘inh khác, đám ngưá»i tháºt ra đã chạy tá»›i từ sá»›m, vẫn luôn chỠở dưới lầu. Nếu ngưá»i cá»§a Hồ phá»§ đã đến, Từ ChÃnh Anh cÅ©ng cảm thấy yên tâm, lão chỉ chỉ lên lầu rồi nói: "Hắn còn Ä‘ang nói chuyện phiếm vá»›i bằng hữu trên đó, có lẽ má»™t lát nữa má»›i rá»i khá»i."
Lương Äại Tráng ồ má»™t tiếng, trong lòng có chút khó hiểu, vì sao Từ ChÃnh Anh lại vứt bá» thiếu gia nhà mình mà đi trước. Vị đại nhân nà y nói không giữ lá»i, chẳng phải đã hứa sẽ chiếu cố thiếu gia sao, hiện tại lại rá»i Ä‘i má»™t mình như váºy? Cùng bằng hữu nói chuyện phiếm? Thiếu gia nhà ta từ khi nà o đã có bằng hữu? Sao ta lại chưa từng nghe qua?
Từ ChÃnh Anh lại nói: "Ta còn có việc phải vá» phá»§ trước, mấy ngưá»i các ngươi ở đây chá» hắn xuống Ä‘i."
Lương Äại Tráng nhẹ gáºt đầu.
Từ ChÃnh Anh vừa Ä‘i, đám văn nhân kia đã không còn cá»› gì để lưu lại, cÅ©ng láºp tức nhao nhao đứng dáºy.
Hoắc Tiểu Như hướng Hồ Tiểu Thiên nói: "Hồ công tá», bút há»™i cÅ©ng đã kết thúc, chúng ta nên Ä‘i thôi!"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Bút há»™i? Ha ha má»™t cây bút cÅ©ng không có nhìn thấy còn nói gì đến bút há»™i? Không bằng lần sau ta cùng Hoắc cô nương hẹn riêng, dùng bút kết bạn, luáºn bà n thư pháp má»™t phen, sau đó cùng nhau đà m luáºn văn há»c. Giao lưu trao đổi nhân sinh mang lại cảm ngá»™ cÅ©ng là chuyện tốt." Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hoắc Tiểu Như dịu dà ng cưá»i nói: "Hồ công tá» tà i cao, tiểu nữ rất là bá»™i phục." Tuy rằng khuôn mặt bị khăn lụa che khuất, nhưng đôi mắt sáng vẫn khiến ngưá»i ta phải ngÆ¡ ngẩn, là n thu thá»§y mÆ¡ hồ lại khiến Hồ Tiểu Thiên không khá»i má»™t phen rung động.
Nhìn thấy Hoắc Tiểu Như có ý rá»i Ä‘i, Hồ Tiểu Thiên rất lịch sá»± giúp nà ng kéo ghế, Hoắc Tiểu Như đứng dáºy, cảm giác vị công tá» nà y tháºt sá»± có chút đặc biệt so vá»›i những ngưá»i mình đã gặp qua nhưng rốt cuá»™c là đặc biệt chá»— nà o thì nà ng cÅ©ng không thể diá»…n tả thà nh lá»i chỉ là cảm giác được trên ngưá»i hắn có nhiá»u Ä‘iểm khác biệt so vá»›i ngưá»i thưá»ng. Tuy biểu hiện có chút ngông nghênh nhưng cÅ©ng không phải là má»™t kẻ bất há»c vô thuáºt, chỉ biết chÆ¡i bá»i lêu lổng.
Ba ngưá»i Hồ Tiểu Thiên cùng Hoắc Tiểu Như và tỳ nữ cá»§a nà ng không nhanh không cháºm bước xuống Yên Thá»§y các, từ đầu đến cuối Hoắc Tiểu Như cÅ©ng không có hạ khăn lụa trên mặt xuống. Hồ Tiểu Thiên tuy đối vá»›i dung mạo kia rất là tò mò nhưng vẫn không tìm được cÆ¡ há»™i nhìn qua. Äồ váºt cà ng thần bà thưá»ng thưá»ng cà ng kÃch thÃch mong ước sở hữu cá»§a ngưá»i khác. Hồ Tiểu Thiên phát hiện vị tà i nữ nà y tháºt biết cách phát huy mị lá»±c cá»§a bản thân.
Ra đến bên ngoà i Yên Thá»§y Các, Hoắc Tiểu Như má»›i dừng bước, thân thể má»m mại quay lại, đôi mỹ nhãn lưu luyến nhìn qua ba chữ Yên Thá»§y các trên tấm hoà nh phi, tá»±a hồ có chút lưu luyến đối vá»›i nÆ¡i nà y, nà ng nói khẽ: "Vừa rồi ta cÅ©ng nghÄ© ra má»™t vế đối."
Hồ Tiểu đứng bên cạnh Hoắc Tiểu Như, vui vẻ hÃt hà mùi thÆ¡m cÆ¡ thể cá»§a mỹ nhân, khuôn mặt lá»™ ra thần sắc vô cùng thoải mái, hắn mỉm cưá»i nói: "Tại hạ rá»a tai lắng nghe!"
Hoắc Tiểu Như khẽ ngâm: "Con cái thân máºt, ngưá»i không là m ác liá»n thà nh Pháºt!" Vế đối vừa rồi vô cùng xảo diệu lại dưá»ng như ẩn chứa thâm ý khuyên bảo. Hồ Tiểu Thiên chợt cảm thấy giáºt mình, ngưá»i không là m ác liá»n thà nh Pháºt? Chẳng lẽ Hoắc Tiểu Như nà y đã nháºn ra thân pháºn cá»§a mình, nghe được tiếng xấu nên má»›i ẩn ý khuyên mình hướng thiện? Hồ Tiểu Thiên vá»— tay khen: "Hay lắm, hay lắm! Hoắc cô nương quả không hổ danh là đệ nhất tà i nữ cá»§a Äại Khang."
Hoắc Tiểu Như cưá»i nói: "Cái gì đệ nhất tà i nữ chứ, ta không dám nháºn, chỉ là đá»c qua má»™t và i thi thư, đối được mấy cái văn thÆ¡ đối ngẫu, không dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt Hồ công tá», chẳng phải là m trò cưá»i cho ngưá»i trong nghá» sao?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Hoắc cô nương đã quá khiêm nhưá»ng rồi, không biết rằng khiêm tốn có thể khiến ngưá»i ta béo phì sao. Hoắc cô nương nếu vì thế mà biến thà nh má»™t mỹ nữ béo máºp sau nà y muốn giảm cân chỉ sợ không phải là chuyện đơn giản."
Hoắc Tiểu Như cưá»i đến gáºp cả ngưá»i, tuy rằng khuôn mặt vẫn bị khăn lụa che Ä‘áºy nhưng tư thái mê ngưá»i vẫn khiến Hồ Tiểu Thiên nhìn đến ngẩn ngÆ¡. Hồ Tiểu Nhiên lại nói: "Ta bá»—ng nhiên nghÄ© ra má»™t vế đối." Gia há»a nà y không Ä‘á»i nà o bá» qua cÆ¡ há»™i biểu hiện tà i hoa trước mặt mỹ nữ.
Hoắc Tiểu Như chá»›p chá»›p đôi mắt như ngá»c bÃch: "Rá»a tai lắng nghe!"
Hồ Tiểu Nhiên nhìn qua Hoắc Tiểu Như rồi nói: "Thiếu nữ vi diệu, đại lai vô nhất bất tòng phu!"
Hoắc Tiểu Như là m sao không nghe ra được tên nà y trong lá»i còn có ý, khuôn mặt nhá» nhắn trở nên nóng ran, tuy ra cảm thấy vế đối cá»§a Hồ Tiểu Thiên trà n đầy ý vị khiêu khÃch nhưng cÅ©ng không thể không thừa nháºn kẻ nà y tháºt sá»± tà i hoa hÆ¡n ngưá»i, nhẹ giá»ng khen: "Hồ công tá» tà i cao! Tiểu nữ tá»± thẹn không bằng!"
Lúc nà y Lương Äại Tráng đã nhìn thấy Hồ Tiểu Thiên, liá»n cưá»i toe tét vẫy gá»i: "Thiếu..." Lá»i còn chưa nói ra, đã bắt gặp ánh mắt như muốn giết ngưá»i cá»§a Hồ Tiểu Thiên, Lương Äại Tráng liá»n Ä‘em những lá»i còn lại nuốt lại xuống bụng, hai tay sau lưng ra hiệu cho đồng bạn dừng lại. Gia há»a nà y cÅ©ng không phải kẻ ngốc, nhìn qua là biết thiếu gia nhà mình Ä‘ang mải mê tán gái, nếu chẳng may là m há»ng kế hoạch cá»§a tiểu tổ tông kia nhất định không có kết cục gì tốt đẹp.
Khi Hồ Tiểu Thiên cùng Hoắc Tiểu Như đứng ngoà i Yên Thá»§y Các, so tà i văn chương, có và i văn sÄ© dừng chân lắng nghe, thầm than câu đối cá»§a hai ngưá»i tuyệt diệu, có ngưá»i tán thưởng cÅ©ng có kẻ không phục.
Hai ngưá»i con trai cá»§a Thái Sá» lệnh Khâu Thanh SÆ¡n là Khâu Chà Cao và Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng Ä‘ang đứng tại cổng lá»›n tiá»…n khách, bút há»™i hôm nay là do bá»n hắn tổ chức, nguyên bản hai ngưá»i đặt rất nhiá»u kỳ vá»ng và o bút há»™i lần nà y nên má»›i má»›i nhiá»u nhân váºt quan trá»ng cá»§a văn đà n tại Kinh Thà nh như váºy, tháºt không ngá» lại có kết cục nà y, tất cả Ä‘á»u bị Hồ Tiểu Thiên phá hư. Hai ngưá»i bá»n há» tuy nhìn thấy Hồ Tiểu Thiên là do Từ ChÃnh Anh mang đến nhưng lại không biết thân pháºn cá»§a hắn, nhìn thấy Hồ Tiểu Thiên cùng Hoắc Tiểu Như vẫn Ä‘ang trò chuyện bên ngoà i Yên Thá»§y các, lá»a nóng lại được dịp bùng lên, hai huynh đệ Ä‘á»u cảm thấy vô cùng tức giáºn. Nếu không phải tiểu tá» kia ná»a đưá»ng nhảy ra quấy rối, bút há»™i hôm nay cÅ©ng không rÆ¡i và o kết cục lúng túng như thế nà y.
Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng hừ lạnh má»™t tiếng nói: "Cái gì tà i cao, chẳng qua là tâng bốc lẫn nhau mà thôi, ta cÅ©ng có má»™t vế đối!" Hắn vừa nói ra đã thu hút sá»± chú ý cá»§a má»i ngưá»i xung quanh.
Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng hắng giá»ng má»™t cái rồi lá»›n tiếng nói: "Nữ chi vi kỹ, tình hải vô tâm tá»± thiên thanh!" Chung quanh liá»n ồ lên tiếng trầm trồ khen ngợi, sau đó má»i ánh mắt Ä‘á»u đổ dồn vá» phÃa Hoắc Tiểu Như. Nà ng tuy được xưng tụng là tà i nữ nhưng trong mắt má»i ngưá»i cÅ©ng chỉ là má»™t ca cÆ¡ nổi tiếng. Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng lá»i lẽ cay độc, mượn câu đối để mỉa mai thân pháºn thấp hèn cá»§a ca cÆ¡, hÆ¡n nữa còn ám chỉ nữ nhân là m nghá» nà y không có liêm sỉ. Tuy rằng Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng ý tứ hèn hạ nhưng cÅ©ng không thể phá»§ nháºn vế đối cá»§a hắn vô cùng xảo diệu, lại đạt hiệu quả nhục mạ vô cùng cao.
Hồ Tiểu Thiên nghe váºy, trong ná»™i tâm thầm mắng tên kia hèn hạ vô sỉ, nà ng ta đâu có trêu chá»c gì ngươi, tại sao phải lợi dụng câu đối mắng chá»i như váºy, chẳng phải chÆ¡i xá» các ngươi là đại gia đây sao, chả lẽ ngươi chứng kiến ta cùng nà ng ấy tình chà ng ý thiếp, liá»n ăn phải dấm chua phải không?
09.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 8
ÄÆ¡n giản, thô bạo (thượng)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Khuôn mặt Hoắc Tiểu Như má»™t khắc bị ngưá»i ta thóa mạ liá»n trở nên trắng bệch, đôi mắt xinh đẹp cÅ©ng trở nên ảm đạm vô quang. Nà ng mặc dù tà i hoa hÆ¡n ngưá»i nhưng xuất thân thấp kém. Giống như bút há»™i hôm nay, ngưá»i khác má»i nà ng tá»›i đây, biểu hiện rất là tôn kÃnh nhưng thá»±c sá»± trong lòng há» chỉ muốn má»i nà ng tá»›i mua vui mà thôi, không ai để mắt đến thân pháºn tà i nữ gì đó. Tiểu tỳ sau lưng Hoắc Tiểu Như hai và nh mắt đỠheo, hiển nhiên là cảm thấy bất bình vì chứng kiến chá»§ nhân bị vÅ© nhục.
Hoắc Tiểu Như nhẹ giá»ng thở dà i: “Nhân há»a sinh yên, nhược bất phiết xuất chung thị khổ!†Vừa chê trách Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng trong lúc nóng nảy nói ra lá»i lẽ cay độc, vừa cảm khác váºn mệnh truân chuyên cá»§a bản thân, sau khi ngâm xong, nà ng chán nản nói vá»›i tiểu tỳ bên cạnh: “Uyển Nhi chúng ta Ä‘i!†Tâm tình tốt đẹp cá»§a Hoắc Tiểu Như trong chá»›p mắt tan thà nh mây khói, nà ng tháºm chà không buồn tạm biệt Hồ Tiểu Thiên, chỉ muốn nhanh chóng rá»i khá»i địa phương há»—n tạp nà y.
Hồ Tiểu Thiên nhìn thấy Hoắc Tiểu Như tá»± dưng bị ngưá»i ta khinh miệt, trong lòng sá»›m đã vô cùng phẫn ná»™, lại nhìn thấy hai huynh đệ há» Khâu đứng đó dương dương đắc ý, Hồ Tiểu Thiên thầm mắng trong lòng: “Hai thằng mất dạy, lão tá» hôm nay không đánh các ngươi thì lão tá» cÅ©ng mang há» Khâu nhà rùa!†Hắn cưá»i tá»§m tỉa lại gần Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng sau đó chắp tay hà nh lá»… nói: “Vị huynh đà i nà y, tháºt sá»± là tà i cao!â€
Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng hất mặt lên trá»i hừ lạnh má»™t tiếng, căn bản không có để ý tá»›i hắn.
Hồ Tiểu Thiên ná»™ khà xung thiên, không nói không rằng vung quyá»n đánh tá»›i, nghe ầm má»™t tiếng! Äã thấy mÅ©i Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng nở bung như hoa phượng ngà y hè. Gã căn bản không nghÄ© tá»›i tình huống nà y, đến khi nháºn ra thì đã bị ngưá»i ta đánh cho phụ tùng bung bét. Hồ Tiểu Thiên hét lá»›n: “Thằng cha mà y!†Äánh má»™t lúc liá»n cảm thấy sảng khoái trong ngưá»i, cuối cùng cách đơn giản, thô bạo lại là phương thức trả thù trá»±c tiếp nhất, cÅ©ng là phương thức thống khoái nhất. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Khâu Chà Cao nhìn thấy huynh đệ bị Hồ Tiểu Thiên đấm cho cắm đầu xuống đất, liá»n xông tá»›i quần nhau cùng tên há»—n đản kia, và i tên thư sinh văn sÄ© xung quanh vốn là bằng hữu vá»›i huynh đệ Khâu gia, chứng kiến ngưá»i trong há»™i phát sinh đánh nhau vá»›i Hồ Tiểu Thiên, Ä‘á»u xông lên há»— trợ. Hồ Tiểu Thiên liá»n kêu lá»›n: “Lương Äại Tráng chết bầm còn không mau lăn ra đây.â€
Lương Äại Tráng cùng năm tên gia Ä‘inh lúc nà y má»›i giáºt mình phản ứng, hắn hét lá»›n: “Tổ bà mấy tên tiểu tá» nà y, dám đánh Thiếu gia nhà chúng ta, các huynh đệ mau Ä‘em mấy tên Ä‘ui mù kia đánh đến kêu cha gá»i mẹ cho ta!â€
Äám há»—n đản nà y trước mặt cao thá»§ võ công không dám ho he ná»a tiếng nhưng dùng để đối phó vá»›i mấy tên thư sinh trói già không chặt như thế nà y thì lại có chút đại tà i ti
ểu dụng, chưa kể dến hai gã vệ sÄ© thân tÃn mà Hồ Bất Vi tăng cưá»ng thêm để bảo vệ con trai lão. Hai kẻ nà y sức chiến đấu gần như ngang tay vá»›i Hồ Thiên H, sáu gã gia Ä‘inh hùng hổ gia nháºp chiến trưá»ng, trong khoảnh khắc đã khống chế được cục diện.
Äám thư sinh bình thưá»ng chỉ biết ngâm thÆ¡ vịnh từ, tán gái thì còn được chứ nói tá»›i đánh nhau thì chỉ như con nÃt táºp tà nh múa may.
Tú tà i gặp loạn có lý mà không thể nói ra, gặp phải đám đầu trâu mặt ngá»±a nà y cÆ¡ há»™i mở miệng xin tha còn không có, chỉ biết cắm đầu bá» chạy, lại háºn cha mẹ đẻ ra không nhiá»u thêm hai cái chân để trốn cho nhanh.
Hồ Tiểu Thiên bá» công rèn luyện bốn tháng nay cÅ©ng không phải là uổng phÃ, tuy rằng vẫn chưa luyện được má»™t thân thá»§ cao minh gì, kỹ năng chiến đấu vẫn còn quá kém thế nhưng sức lá»±c lại không phải những tên mặt trắng kia có thể so sánh được, đối phó vá»›i thư sinh trói gà không chặt như huynh đệ Khâu gia, hắn không tốn bao nhiêu sức liá»n có thể chiếm được ưu thế tuyệt đối.
Lại nói Khâu Chà Cao nhìn thấy Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng bị Hồ Tiểu Thiên hạ Ä‘o ván liá»n tiến lên há»— trợ, ôm lấy thân hình Hồ Tiểu Thiên từ phÃa sau, nà o ngỠđầu cá»§a tiểu tá» kia hất lên vừa lúc phang mạnh và o mÅ©i Khâu Chà Cao, tá»™i cho má»™t gương mặt tuấn tú, chỉ sợ từ nà y vá» sau không cách nà o chữa được cái mÅ©i xiêu vẹo kia.
Hồ Tiểu Thiên cùng sáu gã nô bá»™c như hùm như báo xông lên kéo Khâu Chà Cao xuống đất, sau đó thay phiên nhau ngươi đá ta đấm, sảng khoái không tả nổi. Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng vừa má»›i lồm cồm bò dáºy, lại bị Hổ Tiểu Thiên đạp ngã ra đất, tay trái nắm cổ áo, tay phải giÆ¡ lên hạ xuống, đánh cho hai gò má Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng sưng húp, liên tục kêu thảm.
Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng gắng sức rên la: “Quân tỠđộng khẩu không động thá»§, ngươi là đồ đầu đưá»ng xó chợ, không có ăn há»c..â€
Hồ Tiểu Thiên vẫn Ä‘iá»m nhiên: “Lão tá» trước giá» chỉ ra tay vá»›i đồ mất dạy, ngươi là m ta ngứa mắt nãy giá», đánh ngươi chÃnh là muốn dạy cho ngưá»i má»™t bà i há»c khắc cốt ghi tâm.â€
Trong thá»i đại nà y, ngưá»i Ä‘á»c sách coi trá»ng là khả năng hùng biện chứ không phải động thá»§ đánh nhau, đối vá»›i những kẻ tá»± cho là thanh cao nà y thì bất cứ hà nh động bạo lá»±c nà o cÅ©ng là biểu hiện cho ná»n văn minh lạc háºu, chịu sá»± khinh thưá»ng cá»§a ngưá»i Ä‘á»i. Má»i ngưá»i ngâm thi tác đối, muốn so tà i đương nhiên phải dùng văn chương, quân tá» tranh đấu, nếu ngươi tà i hoa hÆ¡n ta, ta đương nhiên vui lòng phục tùng, rất Ãt khi chứng kiến ngưá»i Ä‘á»c sách bởi vì má»™t lá»i không hợp mà trở mặt đánh nhau thế nà y.
Cho nên vừa rồi, Khâu gia huynh đệ mõm chó phun lá»i ô uế giá»…u cợt thân pháºn cá»§a Hoắc Tiểu Như nhưng nà ng cÅ©ng chỉ thầm than bản thân mệnh khổ sau đó lặng lẽ rá»i Ä‘i, nà o ngá» sá»± việc lại diá»…n biến tá»›i bước nà y. Hồ Tiểu Thiên sỡ dÄ© ra tay hoà n toà n là vì căm phẫn hà nh vi hèn hạ cá»§a Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng, nếu chỉ dùng câu đối đáp trả, cùng hai tên há»—n đản kia cãi qua cãi lại cÅ©ng không thể giải háºn, chỉ có dùng nắm đấm thoải mái quần nhau má»™t phen má»›i giúp tâm lý cá»§a hắn trở lại cân bằng.
Sá»± tháºt đã chứng minh ý tưởng cá»§a Hồ Tiểu Thiên là chÃnh xác, trải qua cảm giác Ä‘au nhức trong lúc đánh Ä‘áºp huynh đệ Khâu gia, hắn dần lấy lại được cảm giác nhẹ nhà ng, vui vẻ, tháºt sá»± là hiệu quả hÆ¡n nhiá»u so vá»›i ngâm thi tác đối, trong lòng tá»± nhá»§ thì ra bản chất cá»§a ta cÅ©ng là ngưá»i thô hà o! Bốp! Lại má»™t đấm dá»ng lên mắt phải cá»§a Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng, đánh cho gia há»a kia xụi lÆ¡ ra đất, nước mắt ngắn dà i: “Ãc đồ… Ngươi không sợ ngưá»i Ä‘á»c sách trong thiên hạ chê cưá»i…â€
“Chê cưá»i mẹ ngươi!†Hồ Tiểu Thiên hung hăng nhổ má»™t bãi nước bá»t lên mặt hắn.
Hoắc Tiểu Như vốn đã định lên xe rá»i Ä‘i, nà o nghÄ© đến lại xảy ra má»™t trẩn ẩu đả như váºy, nà ng đương nhiên hiểu tráºn há»—n chiến nà y phát sinh cÅ©ng là vì mình. Nhìn cục diện trước mắt, Hồ Tiểu Thiên đương nhiên chiếm hết ưu thế, đám tà i tá» kia đã bị đánh đến kêu cha gá»i mẹ, té đái vãi phân. Trong lúc nà ng không biết nên rá»i Ä‘i hay ở lại, Uyển Nhi sau lưng nà ng lại tháºp phần thÃch thú, má»™t bên liên tục cổ vÅ©: “Äáng đánh! Äáng đánh! Cố gắng lên! Cố gắng lên!â€
Hoắc Tiểu Như trừng mắt nhìn Uyển Nhi khiến nà ng chỉ biết thè lưỡi, rụt cổ lại, trông vô cùng đáng yêu. Khi Hoắc Tiểu Như còn Ä‘ang phân vân có nên tá»›i khuyên giải má»™t phen, đã thấy má»™t thá»›t tuấn mã mà u Ä‘en phi nhanh vá» hướng Yên Thá»§y các, láºp tức má»™t cô gái thân váºn y phục công sai khà khái hà o hùng nhảy xuống ngá»±a, nà ng má»™t tay dắt ngá»±a, má»™t tay cầm kiếm, nổi giáºn hét lá»›n: “Toà n bá»™ dừng tay cho ta!†Äúng là nữ bá»™ đầu cá»§a Kinh Triệu Phá»§, Má»™ Dung Phi Yên.
Hồ Tiểu Thiên còn chưa quay đầu lại nhưng nhá» và o giá»ng nói đã Ä‘oán được ngưá»i đến là ai, trong lòng âm thầm kêu xúi quẩy, không ngá» trị an cá»§a Kinh Thà nh lại tốt như váºy, hiệu suất không thể chê và o đâu được, rốt cuá»™c là kẻ nà o nhiá»u chuyện, nhanh như váºy đã gá»i cho 113? Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng Ä‘ang nằm sõng soà i trên mặt đất nghe được bá»™ khoái đã đến, má»™t lần nữa ngẩng đầu lên, lá»›n tiếng kêu cứu thảm thiết: “Cứu mạng a…†Má»™t tiếng nà y Ä‘em sức lá»±c từ lúc lá»t lòng cá»§a hắn sá» dụng sạch sẽ, gân xanh trên cổ theo đó hiện lên chi chÃt. Lại má»™t nắm đấm nhanh như chá»›p bay đến trước mặt hắn, Hồ Tiểu Thiên quả tháºt ra tay cÅ©ng Ãt có ác! Bốp! Mắt trái cá»§a Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng trong chá»›p mắt đã bị đánh cho thâm tÃm, sau đó Hồ Tiểu Thiên vá»— hai tay đứng dáºy, giá»ng Ä‘iệu thản nhiên: “Các huynh đệ, xong việc rồi, mau Ä‘i thôi!â€
Nghe Hồ Tiểu Thiên ra lệnh, đám ngưá»i Lương Äại Tráng cÅ©ng đình chỉ tà n sát, cả đám sá»a sang lại y phục, rồi thở hồng há»™c trở vá» sau lưng cá»§a Hồ Tiểu Thiên.
Thấy Má»™ Dung Phi Yên phóng như bay đến trước Yên Thá»§y Các, Hồ Tiểu Thiên vốn tưởng nà ng lại biểu diá»…n công phu nhà o lá»™n nà o ngá» Má»™ Dung Phi Yên chỉ nhẹ nhà ng xoay ngưá»i xuống ngá»±a. Tuy là nữ nhi nhưng khà thế cá»§a nà ng không thua kém ai, bà n tay đặt trên chuôi kiếm, đôi mắt xinh đẹp lạnh lùng nhìn thẳng và o Hổ Tiểu Thiên sau đó thân thể má»m mại không nhanh không cháºm tiến vá» phÃa hắn.
Hồ Tiểu Thiên cưá»i tá»§m tỉm nhìn Má»™ Dung Phi Yên, xem ra mình và nà ng ta tháºt sá»± có chút xung khắc, nếu không má»—i lần gặp chuyện không may Ä‘á»u thấy nà ng ta nhanh chóng xuất hiện ở hiện trưá»ng vụ án, chẳng lẽ cô gái nà y lại cho mình là đối tượng nguy hiểm đặc biệt nên trước giá» vẫn âm thầm tiến hà nh giám sát.
Má»™ Dung Phi Yên cháºm rãi Ä‘i đến trước mặt Hồ Tiểu Thiên, nà ng Ä‘i Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng Ä‘i, hai ngưá»i bốn mắt nhìn nhau, vòng qua vòng lại như hai con gà chá»i Ä‘ang kèn cá»±a từng chút má»™t. Cuối cùng vẫn là Má»™ Dung Phi Yên không thể nhẫn nại mà lên tiếng trước: “Hồ công tá»! Sá»± tình hôm nay ngươi giải thÃch thế nà o?â€
Hồ Tiểu Thiên cưá»i ha hả, thái độ mưá»i phần ung dung.
Hai huynh đệ Khâu Chà Cao, Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng dá»±a và o nhau mà bò dáºy, nhìn bá»™ dạng lúc nà y chỉ sợ cha mẹ hai ngưá»i cÅ©ng không thể nháºn ra. Nho sinh gặp lưu manh chỉ có thể chịu thiệt thòi mà thôi. Hai huynh đệ không ngá»›t kêu rên: “Má»™ Dung bá»™ đầu… Hắn trên đưá»ng hà nh hung… Ngươi nhất định phải là m chá»§ cho chúng ta… Ãi ui….â€
Má»™ Dung Phi Yên lại nhìn qua Hồ Tiểu Thiên, trên khóe môi chợt nở má»™t nụ cưá»i lạnh: “Ai cÅ©ng có thể là m chứng, ngươi lấy mạnh hiếp yếu, hà nh hung ngưá»i vô tá»™i, ngươi còn chối không?†Nà ng đã sá»›m biết Hồ Tiểu Thiên nà y là má»™t kẻ cùng hung cá»±c ác nhưng không ngá» nhanh như váºy hắn đã gây tá»™i trong địa bà n quản lý cá»§a mình.
Hồ Tiểu Thiên vẫn Ä‘iá»m nhiên: “Cô muốn nói như thế nà o liá»n như thế đấy, thân là ngưá»i chấp pháp, không há»i nguyên do, không trải qua Ä‘iá»u tra, không phân tốt xấu, chỉ lo chỉ trÃch ta, lẫn lá»™n trắng Ä‘en, láºt ngược phải trái, Má»™ Dung bá»™ đầu! Cô hôm nay giúp ta mở rá»™ng tầm mắt, cái gì gá»i là lấy việc công là m việc tư, cái gì gá»i là quan báo tư thù, thì ra là như váºy.†Hắn căn bản không sợ Má»™ Dung Phi Yên, Phá»§ Doãn Kinh Triệu Hồng Bách Tá» trước mặt hắn còn phải nhưá»ng nhịn và i phần nói chi đến má»™t bá»™ khoái nho nhá» như nà ng.
Má»™ Dung Phi Yến chỉ lạnh lùng nói: “Nhanh mồm nhanh miệng, ăn nói bừa bãi, láºt ngược phải trái, lẫn lá»™n Ä‘en trắng chÃnh là ngươi!†Nà ng láºp tức Ä‘i đầu, lúc nà y bá»™ hạ cá»§a nà ng, bốn gã bá»™ khoái má»›i chạy đến nÆ¡i, bá»n há» má»™t đưá»ng chạy vá»™i, thể lá»±c rõ rà ng tiêu hao, nguyên má»™t đám chống gáºy công sai trong tay, thở không ra hÆ¡i.
Hồ Tiểu Thiên không có ý định tiếp tục đấu khẩu vá»›i nà ng ta, cưá»i tá»§m tỉm nói: “Viện quân cÅ©ng đã đến, vừa vặn há»— trợ đưa đám phế váºt nà y đến chá»— thầy thuốc, không có việc gì nữa ta xin phép Ä‘i trước!†Gia há»a nà y vẫy vẫy tay, mang theo thá»§ hạ nghênh ngang rá»i Ä‘i. Má»™ Dung Phi Yên liá»n dùng kiếm chắn trước ngá»±c hắn mục Ä‘Ãch là vì ngăn hắn rá»i Ä‘i, chứ không có ý đả thương tiểu tá» nà y.
Hồ Tiểu Thiên thở dà i nói: “Ta nói Má»™ Dung bá»™ đầu, cô tháºt sá»± thÃch chá»c ghẹo ta như thế à , đụng và o chá»— đó không hay tà nà o đâu, nếu không hai ta đổi vị trÃ, ta chá»c và o ngưá»i cô thá» xem?â€
Má»™ Dung Phi Yên cả giạn nói: “Vô sỉ!â€
09.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 8
ÄÆ¡n Giản, Thô Bạo. (trung)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Khuôn mặt Hoắc Tiểu Như má»™t khắc bị ngưá»i ta thóa mạ liá»n trở nên trắng bệch, đôi mắt xinh đẹp cÅ©ng trở nên ảm đạm vô quang. Nà ng mặc dù tà i hoa hÆ¡n ngưá»i nhưng xuất thân thấp kém. Giống như bút há»™i hôm nay, ngưá»i khác má»i nà ng tá»›i đây, biểu hiện rất là tôn kÃnh nhưng thá»±c sá»± trong lòng há» chỉ muốn má»i nà ng tá»›i mua vui mà thôi, không ai để mắt đến thân pháºn tà i nữ gì đó. Tiểu tỳ sau lưng Hoắc Tiểu Như hai và nh mắt đỠheo, hiển nhiên là cảm thấy bất bình vì chứng kiến chá»§ nhân bị vÅ© nhục. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hoắc Tiểu Như nhẹ giá»ng thở dà i: “Nhân há»a sinh yên, nhược bất phiết xuất chung thị khổ!†Vừa chê trách Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng trong lúc nóng nảy nói ra lá»i lẽ cay độc, vừa cảm khác váºn mệnh truân chuyên cá»§a bản thân, sau khi ngâm xong, nà ng chán nản nói vá»›i tiểu tỳ bên cạnh: “Uyển Nhi chúng ta Ä‘i!†Tâm tình tốt đẹp cá»§a Hoắc Tiểu Như trong chá»›p mắt tan thà nh mây khói, nà ng tháºm chà không buồn tạm biệt Hồ Tiểu Thiên, chỉ muốn nhanh chóng rá»i khá»i địa phương há»—n tạp nà y.
Hồ Tiểu Thiên nhìn thấy Hoắc Tiểu Như tá»± dưng bị ngưá»i ta khinh miệt, trong lòng sá»›m đã vô cùng phẫn ná»™, lại nhìn thấy hai huynh đệ há» Khâu đứng đó dương dương đắc ý, Hồ Tiểu Thiên thầm mắng trong lòng: “Hai thằng mất dạy, lão tá» hôm nay không đánh các ngươi thì lão tá» cÅ©ng mang há» Khâu nhà rùa!†Hắn cưá»i tá»§m tỉa lại gần Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng sau đó chắp tay hà nh lá»… nói: “Vị huynh đà i nà y, tháºt sá»± là tà i cao!†Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng hất mặt lên trá»i hừ lạnh má»™t tiếng, căn bản không có để ý tá»›i hắn.
Hồ Tiểu Thiên ná»™ khà xung thiên, không nói không rằng vung quyá»n đánh tá»›i, nghe ầm má»™t tiếng! Äã thấy mÅ©i Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng nở bung như hoa phượng ngà y hè. Gã căn bản không nghÄ© tá»›i tình huống nà y, đến khi nháºn ra thì đã bị ngưá»i ta đánh cho phụ tùng bung bét. Hồ Tiểu Thiên hét lá»›n: “Thằng cha mà y!†Äánh má»™t lúc liá»n cảm thấy sảng khoái trong ngưá»i, cuối cùng cách đơn giản, thô bạo lại là phương thức trả thù trá»±c tiếp nhất, cÅ©ng là phương thức thống khoái nhất.
Khâu Chà Cao nhìn thấy huynh đệ bị Hồ Tiểu Thiên đấm cho cắm đầu xuống đất, liá»n xông tá»›i quần nhau cùng tên há»—n đản kia, và i tên thư sinh văn sÄ© xung quanh vốn là bằng hữu vá»›i huynh đệ Khâu gia, chứng kiến ngưá»i trong há»™i phát sinh đánh nhau vá»›i Hồ Tiểu Thiên, Ä‘á»u xông lên há»— trợ. Hồ Tiểu Thiên liá»n kêu lá»›n: “Lương Äại Tráng chết bầm còn không mau lăn ra đây.â€
Lương Äại Tráng cùng năm tên gia Ä‘inh lúc nà y má»›i giáºt mình phản ứng, hắn hét lá»›n: “Tổ bà mấy tên tiểu tá» nà y, dám đánh Thiếu gia nhà chúng ta, các huynh đệ mau Ä‘em mấy tên Ä‘ui mù kia đánh đến kêu cha gá»i mẹ cho ta!â€
Äám há»—n đản nà y trước mặt cao thá»§ võ công không dám ho he ná»a tiếng nhưng dùng để đối phó vá»›i mấy tên thư sinh trói già không chặt như thế nà y thì lại có chút đại tà i ti
ểu dụng, chưa kể dến hai gã vệ sÄ© thân tÃn mà Hồ Bất Vi tăng cưá»ng thêm để bảo vệ con trai lão. Hai kẻ nà y sức chiến đấu gần như ngang tay vá»›i Hồ Thiên H, sáu gã gia Ä‘inh hùng hổ gia nháºp chiến trưá»ng, trong khoảnh khắc đã khống chế được cục diện.
Äám thư sinh bình thưá»ng chỉ biết ngâm thÆ¡ vịnh từ, tán gái thì còn được chứ nói tá»›i đánh nhau thì chỉ như con nÃt táºp tà nh múa may.
Tú tà i gặp loạn có lý mà không thể nói ra, gặp phải đám đầu trâu mặt ngá»±a nà y cÆ¡ há»™i mở miệng xin tha còn không có, chỉ biết cắm đầu bá» chạy, lại háºn cha mẹ đẻ ra không nhiá»u thêm hai cái chân để trốn cho nhanh.
Hồ Tiểu Thiên bá» công rèn luyện bốn tháng nay cÅ©ng không phải là uổng phÃ, tuy rằng vẫn chưa luyện được má»™t thân thá»§ cao minh gì, kỹ năng chiến đấu vẫn còn quá kém thế nhưng sức lá»±c lại không phải những tên mặt trắng kia có thể so sánh được, đối phó vá»›i thư sinh trói gà không chặt như huynh đệ Khâu gia, hắn không tốn bao nhiêu sức liá»n có thể chiếm được ưu thế tuyệt đối.
Lại nói Khâu Chà Cao nhìn thấy Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng bị Hồ Tiểu Thiên hạ Ä‘o ván liá»n tiến lên há»— trợ, ôm lấy thân hình Hồ Tiểu Thiên từ phÃa sau, nà o ngỠđầu cá»§a tiểu tá» kia hất lên vừa lúc phang mạnh và o mÅ©i Khâu Chà Cao, tá»™i cho má»™t gương mặt tuấn tú, chỉ sợ từ nà y vá» sau không cách nà o chữa được cái mÅ©i xiêu vẹo kia.
Hồ Tiểu Thiên cùng sáu gã nô bá»™c như hùm như báo xông lên kéo Khâu Chà Cao xuống đất, sau đó thay phiên nhau ngươi đá ta đấm, sảng khoái không tả nổi. Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng vừa má»›i lồm cồm bò dáºy, lại bị Hổ Tiểu Thiên đạp ngã ra đất, tay trái nắm cổ áo, tay phải giÆ¡ lên hạ xuống, đánh cho hai gò má Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng sưng húp, liên tục kêu thảm.
Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng gắng sức rên la: “Quân tỠđộng khẩu không động thá»§, ngươi là đồ đầu đưá»ng xó chợ, không có ăn há»c..†Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên vẫn Ä‘iá»m nhiên: “Lão tá» trước giá» chỉ ra tay vá»›i đồ mất dạy, ngươi là m ta ngứa mắt nãy giá», đánh ngươi chÃnh là muốn dạy cho ngưá»i má»™t bà i há»c khắc cốt ghi tâm.â€
Trong thá»i đại nà y, ngưá»i Ä‘á»c sách coi trá»ng là khả năng hùng biện chứ không phải động thá»§ đánh nhau, đối vá»›i những kẻ tá»± cho là thanh cao nà y thì bất cứ hà nh động bạo lá»±c nà o cÅ©ng là biểu hiện cho ná»n văn minh lạc háºu, chịu sá»± khinh thưá»ng cá»§a ngưá»i Ä‘á»i. Má»i ngưá»i ngâm thi tác đối, muốn so tà i đương nhiên phải dùng văn chương, quân tá» tranh đấu, nếu ngươi tà i hoa hÆ¡n ta, ta đương nhiên vui lòng phục tùng, rất Ãt khi chứng kiến ngưá»i Ä‘á»c sách bởi vì má»™t lá»i không hợp mà trở mặt đánh nhau thế nà y.
Cho nên vừa rồi, Khâu gia huynh đệ mõm chó phun lá»i ô uế giá»…u cợt thân pháºn cá»§a Hoắc Tiểu Như nhưng nà ng cÅ©ng chỉ thầm than bản thân mệnh khổ sau đó lặng lẽ rá»i Ä‘i, nà o ngá» sá»± việc lại diá»…n biến tá»›i bước nà y. Hồ Tiểu Thiên sỡ dÄ© ra tay hoà n toà n là vì căm phẫn hà nh vi hèn hạ cá»§a Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng, nếu chỉ dùng câu đối đáp trả, cùng hai tên há»—n đản kia cãi qua cãi lại cÅ©ng không thể giải háºn, chỉ có dùng nắm đấm thoải mái quần nhau má»™t phen má»›i giúp tâm lý cá»§a hắn trở lại cân bằng.
Sá»± tháºt đã chứng minh ý tưởng cá»§a Hồ Tiểu Thiên là chÃnh xác, trải qua cảm giác Ä‘au nhức trong lúc đánh Ä‘áºp huynh đệ Khâu gia, hắn dần lấy lại được cảm giác nhẹ nhà ng, vui vẻ, tháºt sá»± là hiệu quả hÆ¡n nhiá»u so vá»›i ngâm thi tác đối, trong lòng tá»± nhá»§ thì ra bản chất cá»§a ta cÅ©ng là ngưá»i thô hà o! Bốp! Lại má»™t đấm dá»ng lên mắt phải cá»§a Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng, đánh cho gia há»a kia xụi lÆ¡ ra đất, nước mắt ngắn dà i: “Ãc đồ… Ngươi không sợ ngưá»i Ä‘á»c sách trong thiên hạ chê cưá»i…â€
“Chê cưá»i mẹ ngươi!†Hồ Tiểu Thiên hung hăng nhổ má»™t bãi nước bá»t lên mặt hắn.
Hoắc Tiểu Như vốn đã định lên xe rá»i Ä‘i, nà o nghÄ© đến lại xảy ra má»™t trẩn ẩu đả như váºy, nà ng đương nhiên hiểu tráºn há»—n chiến nà y phát sinh cÅ©ng là vì mình. Nhìn cục diện trước mắt, Hồ Tiểu Thiên đương nhiên chiếm hết ưu thế, đám tà i tá» kia đã bị đánh đến kêu cha gá»i mẹ, té đái vãi phân. Trong lúc nà ng không biết nên rá»i Ä‘i hay ở lại, Uyển Nhi sau lưng nà ng lại tháºp phần thÃch thú, má»™t bên liên tục cổ vÅ©: “Äáng đánh! Äáng đánh! Cố gắng lên! Cố gắng lên!â€
Hoắc Tiểu Như trừng mắt nhìn Uyển Nhi khiến nà ng chỉ biết thè lưỡi, rụt cổ lại, trông vô cùng đáng yêu. Khi Hoắc Tiểu Như còn Ä‘ang phân vân có nên tá»›i khuyên giải má»™t phen, đã thấy má»™t thá»›t tuấn mã mà u Ä‘en phi nhanh vá» hướng Yên Thá»§y các, láºp tức má»™t cô gái thân váºn y phục công sai khà khái hà o hùng nhảy xuống ngá»±a, nà ng má»™t tay dắt ngá»±a, má»™t tay cầm kiếm, nổi giáºn hét lá»›n: “Toà n bá»™ dừng tay cho ta!†Äúng là nữ bá»™ đầu cá»§a Kinh Triệu Phá»§, Má»™ Dung Phi Yên.
Hồ Tiểu Thiên còn chưa quay đầu lại nhưng nhá» và o giá»ng nói đã Ä‘oán được ngưá»i đến là ai, trong lòng âm thầm kêu xúi quẩy, không ngá» trị an cá»§a Kinh Thà nh lại tốt như váºy, hiệu suất không thể chê và o đâu được, rốt cuá»™c là kẻ nà o nhiá»u chuyện, nhanh như váºy đã gá»i cho 113?
Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng Ä‘ang nằm sõng soà i trên mặt đất nghe được bá»™ khoái đã đến, má»™t lần nữa ngẩng đầu lên, lá»›n tiếng kêu cứu thảm thiết: “Cứu mạng a…†Má»™t tiếng nà y Ä‘em sức lá»±c từ lúc lá»t lòng cá»§a hắn sá» dụng sạch sẽ, gân xanh trên cổ theo đó hiện lên chi chÃt. Lại má»™t nắm đấm nhanh như chá»›p bay đến trước mặt hắn, Hồ Tiểu Thiên quả tháºt ra tay cÅ©ng Ãt có ác! Bốp! Mắt trái cá»§a Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng trong chá»›p mắt đã bị đánh cho thâm tÃm, sau đó Hồ Tiểu Thiên vá»— hai tay đứng dáºy, giá»ng Ä‘iệu thản nhiên: “Các huynh đệ, xong việc rồi, mau Ä‘i thôi!â€
Nghe Hồ Tiểu Thiên ra lệnh, đám ngưá»i Lương Äại Tráng cÅ©ng đình chỉ tà n sát, cả đám sá»a sang lại y phục, rồi thở hồng há»™c trở vá» sau lưng cá»§a Hồ Tiểu Thiên.
Thấy Má»™ Dung Phi Yên phóng như bay đến trước Yên Thá»§y Các, Hồ Tiểu Thiên vốn tưởng nà ng lại biểu diá»…n công phu nhà o lá»™n nà o ngá» Má»™ Dung Phi Yên chỉ nhẹ nhà ng xoay ngưá»i xuống ngá»±a. Tuy là nữ nhi nhưng khà thế cá»§a nà ng không thua kém ai, bà n tay đặt trên chuôi kiếm, đôi mắt xinh đẹp lạnh lùng nhìn thẳng và o Hổ Tiểu Thiên sau đó thân thể má»m mại không nhanh không cháºm tiến vá» phÃa hắn.
Hồ Tiểu Thiên cưá»i tá»§m tỉm nhìn Má»™ Dung Phi Yên, xem ra mình và nà ng ta tháºt sá»± có chút xung khắc, nếu không má»—i lần gặp chuyện không may Ä‘á»u thấy nà ng ta nhanh chóng xuất hiện ở hiện trưá»ng vụ án, chẳng lẽ cô gái nà y lại cho mình là đối tượng nguy hiểm đặc biệt nên trước giá» vẫn âm thầm tiến hà nh giám sát.
Má»™ Dung Phi Yên cháºm rãi Ä‘i đến trước mặt Hồ Tiểu Thiên, nà ng Ä‘i Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng Ä‘i, hai ngưá»i bốn mắt nhìn nhau, vòng qua vòng lại như hai con gà chá»i Ä‘ang kèn cá»±a từng chút má»™t. Cuối cùng vẫn là Má»™ Dung Phi Yên không thể nhẫn nại mà lên tiếng trước: “Hồ công tá»! Sá»± tình hôm nay ngươi giải thÃch thế nà o?â€
Hồ Tiểu Thiên cưá»i ha hả, thái độ mưá»i phần ung dung.
Hai huynh đệ Khâu Chà Cao, Khâu ChÃ ÄÆ°á»ng dá»±a và o nhau mà bò dáºy, nhìn bá»™ dạng lúc nà y chỉ sợ cha mẹ hai ngưá»i cÅ©ng không thể nháºn ra. Nho sinh gặp lưu manh chỉ có thể chịu thiệt thòi mà thôi. Hai huynh đệ không ngá»›t kêu rên: “Má»™ Dung bá»™ đầu… Hắn trên đưá»ng hà nh hung… Ngươi nhất định phải là m chá»§ cho chúng ta… Ãi ui….â€
Má»™ Dung Phi Yên lại nhìn qua Hồ Tiểu Thiên, trên khóe môi chợt nở má»™t nụ cưá»i lạnh: “Ai cÅ©ng có thể là m chứng, ngươi lấy mạnh hiếp yếu, hà nh hung ngưá»i vô tá»™i, ngươi còn chối không?†Nà ng đã sá»›m biết Hồ Tiểu Thiên nà y là má»™t kẻ cùng hung cá»±c ác nhưng không ngá» nhanh như váºy hắn đã gây tá»™i trong địa bà n quản lý cá»§a mình.
Hồ Tiểu Thiên vẫn Ä‘iá»m nhiên: “Cô muốn nói như thế nà o liá»n như thế đấy, thân là ngưá»i chấp pháp, không há»i nguyên do, không trải qua Ä‘iá»u tra, không phân tốt xấu, chỉ lo chỉ trÃch ta, lẫn lá»™n trắng Ä‘en, láºt ngược phải trái, Má»™ Dung bá»™ đầu! Cô hôm nay giúp ta mở rá»™ng tầm mắt, cái gì gá»i là lấy việc công là m việc tư, cái gì gá»i là quan báo tư thù, thì ra là như váºy.†Hắn căn bản không sợ Má»™ Dung Phi Yên, Phá»§ Doãn Kinh Triệu Hồng Bách Tá» trước mặt hắn còn phải nhưá»ng nhịn và i phần nói chi đến má»™t bá»™ khoái nho nhá» như nà ng.
Má»™ Dung Phi Yến chỉ lạnh lùng nói: “Nhanh mồm nhanh miệng, ăn nói bừa bãi, láºt ngược phải trái, lẫn lá»™n Ä‘en trắng chÃnh là ngươi!†Nà ng láºp tức Ä‘i đầu, lúc nà y bá»™ hạ cá»§a nà ng, bốn gã bá»™ khoái má»›i chạy đến nÆ¡i, bá»n há» má»™t đưá»ng chạy vá»™i, thể lá»±c rõ rà ng tiêu hao, nguyên má»™t đám chống gáºy công sai trong tay, thở không ra hÆ¡i.
Hồ Tiểu Thiên không có ý định tiếp tục đấu khẩu vá»›i nà ng ta, cưá»i tá»§m tỉm nói: “Viện quân cÅ©ng đã đến, vừa vặn há»— trợ đưa đám phế váºt nà y đến chá»— thầy thuốc, không có việc gì nữa ta xin phép Ä‘i trước!†Gia há»a nà y vẫy vẫy tay, mang theo thá»§ hạ nghênh ngang rá»i Ä‘i. Má»™ Dung Phi Yên liá»n dùng kiếm chắn trước ngá»±c hắn mục Ä‘Ãch là vì ngăn hắn rá»i Ä‘i, chứ không có ý đả thương tiểu tá» nà y.
Hồ Tiểu Thiên thở dà i nói: “Ta nói Má»™ Dung bá»™ đầu, cô tháºt sá»± thÃch chá»c ghẹo ta như thế à , đụng và o chá»— đó không hay tà nà o đâu, nếu không hai ta đổi vị trÃ, ta chá»c và o ngưá»i cô thá» xem?â€
Má»™ Dung Phi Yên cả giạn nói: “Vô sỉ!â€
09.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 8
ÄÆ¡n Giản, Thô Bạo. (hạ)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Từ ChÃnh Anh má»™t bên cưá»i nói, trong lòng thầm khen hai huynh đệ Khâu gia xem như thức thá»i: “Ta đã nói rồi, má»i ngưá»i tác đối ngâm thÆ¡, dùng lá»… quân tá» kết nghÄ©a chi giao, là m gì có chuyện ra tay tà n độc vá»›i nhau, nhất định là đã có hiểu lầm ở đây.†Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Việc đã đến nước nà y, Má»™ Dung Phi Yên tá»± dưng trở thà nh má»™t kẻ nhiá»u chuyện, nà ng đương nhiên biết rõ chuyện gì Ä‘ang xảy ra nhưng bá»n há» Ä‘á»u nhất trà như váºy, dù nà ng có Ä‘em tất cả vá» phá»§ Kinh Triệu cÅ©ng bị thá»§ trưởng mắng là rá»—i hÆ¡i.
Má»™ Dung Phi Yến bước đến sau lưng Hồ Tiểu Thiên, thò tay cởi trói cho hắn, sau đó thầm thì bằng âm thanh chỉ có hai ngưá»i nghe được: “Hôm nay coi như ngươi gặp may!â€
Hồ Tiểu Thiên mỉm cưá»i nói: “Má»™ Dung bá»™ đầu vì sao năm lần bảy lượt theo dõi ta? Chẳng lẽ cô có tình cảm đặc biệt gì vá»›i bổn thiếu gia?â€
Má»™ Dung Phi Yên nói: “Ngươi tốt nhất nên biết hướng thiện bỠác, kịp thá»i sá»a chữa, bằng không thì…†Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Bằng không thì như thế nà o?â€
“Bằng không thì má»™t ngà y nà o đó ta sẽ Ä‘em ngươi bá» và o đại lao!â€
Hồ Tiểu Thiên thở dà i: “Má»™ Dung bá»™ đầu, cô có thà nh kiến quá sâu vá»›i ta, vá»›i cương vị cá»§a ngưá»i chấp pháp, cô vẫn nên bảo trì lương tâm công chÃnh, tránh rÆ¡i để tình cảm cá nhân che má» lý trÃ.â€
Má»™ Dung Phi Yến thấy hắn ra vẻ uyên thâm, chỉ có thể hừ lạnh má»™t tiếng: “Ăn nói báºy bạ, ta không biết ngươi Ä‘ang nói cái gì!†Nà ng khoát tay áo, mang theo bốn gã Bá»™ Khoái thu đội rá»i Ä‘i.
Huynh đệ Khâu gia ăn má»™t tráºn đòn no, đến cuối cùng còn phải đứng ra biện há»™ cho Hồ Tiểu Thiên, xem như mất hết thể diện trước mặt nhiá»u ngưá»i như váºy. Thế nhưng hai ngưá»i vẫn không thể rá»i Ä‘i bởi tháºt sá»± không biết phải xá» lý chuyện tiếp theo ra sao. Má»™t đám văn nhân nhìn thấy kết cục cá»§a huynh đệ Khâu gia, ai cÅ©ng không dám đứng ra tố giác Hồ Tiểu Thiên, Ä‘á»u hùa nhau bá» trốn, má»™t tên so vá»›i má»™t tên cà ng nhanh chân hÆ¡n.
Sáu gã gia Ä‘inh nhìn thấy sá»± việc biến chuyển trong chá»›p mắt, cứ như váºy liá»n được dà n xếp ổn thá»a. Äám ngưá»i bị hà nh hung đã không dám cáo trạng, Bá»™ Khoái cá»§a quan phá»§ cÅ©ng không có cách bắt giam bá»n hắn, cả đám cà ng được dịp diá»…u võ giương oai , ngang ngược cà n rỡ, bá»™ dáng như hung thần ác sát quắc mắt uy hiếp dân chúng vây xem: “Nhìn cái gì váºy? Có tin ta đánh ngươi má»m xương không?â€
Dân chúng chứng kiến đám ác bá»™c nà y kiêu ngạo như thế, sợ hãi bá» chạy tán loạn. Qua chuyện ồn à o lần nà y, chỉ sợ tiếng xấu cá»§a Hồ Tiểu Thiên nhất định cà ng được truyá»n bá rá»™ng rãi.
Từ ChÃnh Anh má»i Hồ Tiểu Thiên lên xe ngá»±a cá»§a mình, lão quả tháºt thấy sợ vị Äại Thiếu Gia nà y rồi. Ngưá»i ta là do lão mang ra ngoà i thì nhất định phải do lão đưa trở vá» nguyên vẹn. Nếu còn để hắn tùy ý dạo chÆ¡i ở bên ngoà i chỉ sợ sẽ còn nhiá»u phiá»n toái xảy ra. Lúc nà y Từ ChÃnh Anh quả tháºt muốn tá»± vả và o mặt mình, ta tháºt sá»± đã quá chá»§ quan, tiểu tá» nà y thế mà lại là má»™t gã Ôn Thần chÃnh hiệu, Ä‘i đến đâu là gây há»a đến đó! Ta như thế nà o lại mang hắn ra ngoà i váºy chứ?
Hồ Tiểu Thiên sau khi lên lại tá» ra vô cùng ngoan ngoãn, nhắm hai mắt lại, chỉ là không ai biết trong đầu hắn Ä‘ang suy nghÄ© cái gì. (Theo khoa há»c kết luáºn thì cứ má»—i 7s đà n ông lại nghÄ© đến sex má»™t lần. DG: Äiêu vãi lồng, thế 6s còn lại bá»n ta ngồi không chắc:3 )
Từ ChÃnh Anh ho khan má»™t tiếng phá vỡ sá»± im lặng: “Hiá»n chất, ngươi vì sao lại xảy ra xung đột vá»›i huynh đệ Khâu gia váºy chứ?†Từ ChÃnh Anh tháºt sá»± có chút buồn bá»±c, hắn vẫn không hiểu Hồ Tiểu Thiên vì cá»› gì lại đánh nhau vá»›i hai huynh đệ kia.
Hồ Tiểu Thiên trả lá»i há» hững: “Ta thấy bá»n chúng rất là ngứa mắt, được không?â€
Từ ChÃnh Anh không còn gì để nói, nhìn không vừa mắt là đánh Ä‘áºp ngưá»i ta tà n nhẫn như váºy, tiểu tá» nà y cÅ©ng tháºt quá ngông cuồng rồi!
Hồ Tiểu Thiên lại nhá»› tá»›i Hoắc Tiểu Như, hôm nay mình vì nà ng mà ra tay, Hoắc Tiểu Như lại bá» Ä‘i không lá»i từ biệt, cô gái nãy cÅ©ng không khá»i quá bạc tình bạc nghÄ©a Ä‘i, ca tốn nhiá»u công sức vì ngươi như váºy chẳng lẽ ngươi má»™t chút cảm kÃch trong lòng cÅ©ng không có sao?
Gió xuân khẽ lay mà n che cá»a sổ, má»™t tia mưa phùn lẳng lặng rÆ¡i xuống theo gió nhẹ lẻn và o trong xe, cảm giác mát lạnh khiến Hoắc Tiểu Như giáºt mình tỉnh lại từ trong suy tư, đôi mắt trong trẻo mà thê lương nhìn ra ngoà i xe, bầu trá»i chẳng biết đã đổ mưa từ lúc nà o. Mà n mưa má» mịt bao trùm, khiến cảnh váºt xung quanh cÅ©ng bị má»™t tấm nước mông lung bao lấy.
Uyển Linh ôm cún con ngồi ở bên cạnh cá»§a nà ng, đôi mặt linh động không ngừng xoay chuyển, nà ng cắn khẽ bá» môi, rốt cuá»™c không nhịn được mà há»i: “Tiểu thư, chúng ta tại sao phải rá»i Ä‘i?â€
Hoắc Tiểu Như không nói gì, vẫn Ä‘ang lặng yên nhìn ra ngoà i cá»a sổ.
Uyển Nhi vẫn không dừng lại: “Tiểu thư, Hồ công tá» vì chúng ta má»›i ra tay, vừa rồi ngưá»i cá»§a quan phá»§ đã tá»›i, chúng ta dù không ra mặt là m chứng cho ngưá»i ta, cÅ©ng không thể bá» Ä‘i như váºy?†Cô gái nhá» vẫn cảm thấy khó hiểu đối vá»›i quyết định cá»§a chá»§ nhân.
Hoắc Tiểu Như không nhanh không cháºm trả lá»i: “Nếu như ta không Ä‘i, kẻ khác nhất định sẽ nói Hồ công tá» vì má»™t cô gái mà giở trò cà n quấy, ngươi cho rằng tiếng đồn như váºy liệu có lợi cho hắn hay không?â€
Uyển Nhi quả thực chưa từng nghĩ tới.
Hoắc Tiểu Như tâm tư kÃn đáo, tÃnh toán cà ng thêm chu toà n so vá»›i tiểu nha đầu nà y. Nà ng nhìn thấy ngưá»i cá»§a quan phá»§ đã tá»›i liá»n quyết rá»i Ä‘i, cÅ©ng không phải lo lắng liên lụy đến bản thân mà sợ rằng vì sá»± có mặt cá»§a mình mà mang đến phiá»n phức không đáng có cho Hồ Tiểu Thiên. Tráºn ẩu đả hôm nay xảy ra cÅ©ng là vì nà ng nhưng thói Ä‘á»i nà o có đơn giản như váºy. Thân pháºn cá»§a nà ng chỉ là má»™t ả hát mà thôi, thế nhưng Hồ Tiểu Thiên lại chÃnh là con trai cá»§a Bá»™ Há»™ Thượng Thư. CÅ©ng vì cảm kÃch vá»›i hà nh động cá»§a Hồ Tiểu Thiên mà Hoắc Tiêu Như má»›i kiên quyết lá»±a chá»n tạm thá»i rá»i Ä‘i. Nà ng tin tưởng dá»±a và o sá»± cÆ¡ trà cùng bối cảnh cá»§a mình Hồ Tiểu Thiên hoà n toà n có thể giải quyết phiá»n toái nà y, nếu như nà ng còn miá»…n cưỡng lưu lại chỉ là m cho tình huống hiện trưá»ng cà ng trở nên phức tạp mà thôi.
Uyển Nhi cưá»i mỉm sau đó vểnh môi anh đà o kết luáºn: “Tiểu thư, ta cảm thấy Hồ công tá» không những nói chuyện thú vị, hÆ¡n nữa còn là ngưá»i tốt đấy.â€
Hoắc Tiểu Như lạnh nhạt cưá»i nói: “Hắn tốt hay xấu có liên quan gì đến chúng ta chứ?â€
Lại nói bên kia, xe ngá»±a bá»—ng nhiên thắng gấp má»™t cái khiến cho Hồ Tiểu Thiên cùng Từ ChÃnh Anh không kịp chuẩn bị, thân thể hai ngưá»i nương theo quán tÃnh phóng tá»›i phÃa trước thùng xe. Hồ Tiểu Thiên lanh tay bắt lấy vòng bảo há»™ trong xe nên kịp thá»i ổn định thân hình, Từ ChÃnh Anh lại không được may mắn như váºy, đụng phải vách thùng xe khiến cho đầu lão như có sao trá»i không ngừng xoay quanh, Từ ChÃnh Anh sau khi đứng vững liá»n vạch mà n xe nổi giáºn há»i: “Äồ há»—n trướng, lái xe kiểu gì váºy?†Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phu xe vá»™i và ng ghìm chặt cương ngá»±a nguyên nhân là do chiếc xe Ä‘i trước bá»n hỠđã gặp phải tai nạn. Bởi vì mặt đưá»ng lầy lá»™i, nước mưa dâng cao vô tình che lấp má»™t số ổ gà ổ voi lại khiến xa phu đánh xe trong lúc bất cẩn cán phải. Bánh xe láºp tức lá»t thá»m xuống khiến cho chiếc xe vốn trở đầy hà ng hóa láºp tức mất Ä‘i cân bằng. Không chỉ có hà ng hóa rÆ¡i đầy trên mặt đất mà ngưá»i đánh xe cÅ©ng bị xe ngá»±a đè lên ngưá»i.
Sau khi hiểu rõ tình huống, Từ ChÃnh Anh khoát tay áo nói: “Không cần quản đến bá»n chúng, chúng ta lách qua là được!â€
Xa phu khẽ gáºt đầu, giÆ¡ roi muốn Ä‘i, Hồ Tiểu Thiên nghe tiếng kêu cứu thể thảm thiết truyá»n đến trong mưa liá»n cuống quÃt hô lên : “Cháºm đã!†Hắn vá»™i bước xuống xe ngá»±a, nhìn thấy má»™t chiếc xe ngá»±a chở đầy hà ng hóa xiêu vẹo bên đưá»ng, má»™t lão già tóc bạc nằm trên mặt đất, chân trái cá»§a lão Ä‘ang bị bánh xe đè lên, xung quanh còn có ngÅ© cốc rÆ¡i vãi khắp nÆ¡i. Tình trạng cá»§a lão quả tháºt là vô cùng thê thảm.
Nhưng tại kinh thà nh, lòng ngưá»i ấm lạnh, nhìn thầy tình cảnh thê thiết như váºy nhưng lại không có kẻ nà o chá»§ động tiến đến giúp đỡ. Từ ChÃnh Anh nhìn thấy Hồ Tiểu Thiên xuống xe liá»n lấy má»™t cái dù bằng giấy dầu, dáng vẻ nịnh ná»t giúp hắn che mưa. Không ngá» chỉ thấy Hồ Tiểu Thiên cởi bỠáo ngoà i, hai ống tay áo cÅ©ng được xắn cao lên, sau đó hắn phất tay ra lên cho đám gia Ä‘inh bên cạnh: “Mau tá»›i đây phụ ta đẩy xe cứu ngưá»i!â€
Từ ChÃnh Anh nói: “Thêm má»™t chuyện không bằng bá»›t má»™t chuyện, cái nà y…â€
Hồ Tiểu Thiên căn bản không thèm để ý đến lão, đã cùng với sáu gã gia đinh đi đến bên cạnh chiếc xe ngựa.
Từ ChÃnh Anh vá»™i cầm ô Ä‘uổi theo: “Hiá»n chất! Hiá»n chất! Thân pháºn ngươi tôn quý sao lại có thể vì má»™t hạ dân mà đón gió dầm mưa như váºy?†Tại xã há»™i có sá»± phân hóa sâu sắc vá» giai cấp xã há»™i như ở đây, những lá»i Từ ChÃnh Anh nói ra không có gì kỳ lạ, quan niệm đó đã ăn sâu và o nếp nghÄ© cá»§a lão. Vá»›i thân pháºn và địa vị cá»§a bá»n hắn, căn bản không cần quan tâm đến sá»± sống chết cá»§a những kẻ thấp hèn kia. Lão biết không thể ngăn cản ý định cứu ngưá»i cá»§a Hồ Tiểu Thiên bèn khuyên hắn không cần tá»± mình ra tay.
Hồ Tiểu Thiên nói: “Lá»i cá»§a thúc sai rồi, má»i ngưá»i sinh Ä‘á»u có quyá»n bình đẳng, sao còn phân biệt cao thấp sang hèn!†Äừng nhìn gia há»a nà y bình thưá»ng diá»…u võ giương oai vênh mặt hất hà m, sai khiến giống như má»™t thiếu niên hư há»ng mà lầm, thá»±c chất bên trong hắn vẫn ăn sâu lý tưởng bình đẳng bác ái, cho nên những lá»i hắn vừa nói, đối vá»›i hắn là hết sức bình thưá»ng nhưng lại khiến má»i ngưá»i xung quanh vô cùng rung động.
Từ ChÃnh Anh cÅ©ng bị những lá»i nà y cá»§a hắn là m cho sững sốt trong giây lát, đến khi lão tỉnh lại đã thấy Hồ Tiểu Thiên há»— trợ đỡ lấy xe ngá»±a từ phÃa sau.
Äám ngưá»i Lương Äại tráng cÅ©ng vì má»™t câu nhân sinh bình đẳng cá»§a Hồ Tiểu Thiên là m cho rúng động. Bá»n chúng cho rằng những lá»i cá»§a công tá» nhà mình là cá»±c ky vá»› vẩn, ngươi sinh ra trong gia đình già u có, vừa lá»t lòng đã là má»™t cáºu ấm chÃnh hiệu, chúng ta sinh ra trong gia đình bình dân, chưa sinh ra đã được định sẵn là m nô dịch, cu li. Vạn váºt sinh ra Ä‘á»u ngang hà ng, bình đẳng? Nếu váºy chi bằng ngươi đổi vị trà cá»§a mình cho chúng ta Ä‘i, má»™t ngà y thôi cÅ©ng được?
Lương Äại Tráng lá»›n tiếng nói: “Chúng ta dùng sức đẩy chiếc xe nà y lên Ä‘i!†Mục Ä‘Ãch cá»§a hắn là má»i ngưá»i hiệp lá»±c đẩy chiếc xe nà y vá» phÃa trước má»›i có thể cứu lão giả dưới xe ra.
Hồ Tiểu Thiên vá»™i nói: “Ngà n vạn không thể!†Hắn nhanh chóng nhìn ra tình huống cá»§a lão nhân kia, chân lão tuy bị bánh xe ká»m chặt nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo. Hai chi dưới vẫn còn cảm giác chứng tá» không có thương tổn đến xương sống. Hồ Tiểu Thiên ra lệnh cho má»i ngưá»i trước tiên dá»n sạch hà ng hóa trên xe, giảm bá»›t sức nặng cá»§a xe ngá»±a, trong quá trình váºn chuyển lại tránh dịch chuyển xe ngá»±a để không là m thương thế cá»§a lão nhân trở nên nghiêm trá»ng hÆ¡n.
Hồ Tiểu Thiên kiểm tra sÆ¡ qua tình hình cá»§a lão giả, xác nháºn trên ngưá»i lão không còn vết thương nà o khác má»›i mỉm cưá»i an á»§i: “Äại bá không cần sợ hãi, chúng ta sẽ nhanh chóng cứu ngươi khá»i nÆ¡i nà y!â€
Lão già nhịn Ä‘au khẽ gáºt đầu.
Sau khi dá»n sạch hà ng hóa, Hồ Tiểu Thiên lại táºp trung má»i ngưá»i lại má»™t chá»— cùng nâng xe ngá»±a lên, bản thân hắn thì tiến đến ôm lấy sau lưng lão nhân, đợi bánh xe được nâng lên cách ngưá»i lão má»™t Ä‘oạn má»›i cẩn tháºn kéo lão ra từ dưới bánh xe.
Quá trình cỠđộng khó tránh chạm đến vết thương khiến lão nhân không kìm được rên rỉ.
Hồ Tiểu Thiên kiểm tra sÆ¡ qua chi dưới cá»§a lão giả, đùi phải cÅ©ng không có bị thương, tất cả Ä‘á»u ổn định. Äùi trái bởi vì bánh xe đè lên mà bị gãy xương, cÅ©ng may đầu xương cÅ©ng không hoà n toà n đứt gãy cùng lệch vị trÃ, như y há»c thưá»ng gá»i là nứt xương, bình thưá»ng không cần phải trải qua giải phẫu trị liệu. Hồ Tiểu Thiên mượn được má»™t thanh Ä‘oản Ä‘ao cắt Ä‘i ống quần cá»§a lão nhân sau đó phân phó Lương Äại Tráng Ä‘em đến hai tấm nẹp gá»—. Má»™t tấm trong đó dùng để áp và o bên trong đùi bị thương, tấm nẹp còn lại đặt ở cạnh ngoà i chân trái lão giả, lại dùng vải buá»™c chặt từ hông cho đến mắt cá chân cá»§a lão.
09.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 9
Cảm giác đã lâu (thượng)
Ngưá»i dịch: nila32
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Hồ Tiểu Thiên gấp rút xá» lý vết thương cá»§a lão nhân, mưa cà ng ngà y cà ng lá»›n, y phục trên ngưá»i hắn Ä‘á»u đã ướt đẫm từ lâu nhưng Hồ Tiểu Thiên dưá»ng như không có phát hiện ra, mà hoà n toà n táºp trung và o việc chữa trị.
Từ ChÃnh Anh cùng mấy tên gia Ä‘inh má»›i đầu còn cho rằng Hồ Tiểu Thiên chẳng qua cao hứng nhất thá»i má»›i lo chuyện bao đồng, nhưng khi bá»n hắn nhìn thấy ánh mắt chăm chú cá»§a Hồ Tiểu Thiên, lại mÆ¡ hồ sinh ra má»™t loại ảo giác, thân hình to lá»›n cá»§a Hồ Tiểu Thiên dưới mưa gió bão bùng dưá»ng như phát ra má»™t vầng sáng và ng kim vô cùng hiá»n hòa.
Từ ChÃnh Anh vẫn vá»›i dáng vẻ xum xoe, có chăng là đã nhiá»u hÆ¡n má»™t phần cảm động, dùng chiếc dù bằng giấy dầu che trên đầu Hồ Tiểu Thiên. Nhìn thấy thao tác băng bó cá»§a hắn vô cùng thà nh thạo, lão không khá»i có chút tò mò, động tác cá»§a gia há»a nà y vô cùng trôi chảy, chẳng lẽ hắn thá»±c hiểu biết y thuáºt? NghÄ© lại thì không thể nà o, không phải nói cho đến ná»a năm trước đây hắn vẫn là má»™t kẻ đần sao, nếu chỉ vừa khôi phục ý thức thì là m thế nà o há»c được ngâm thÆ¡ vịnh đối, lại còn cả bản lãnh nối xương cứu ngưá»i nà y nữa? Từ ChÃnh Anh cà ng nghÄ© cà ng thấy hồ đồ, tiểu tá» nà y rốt cuá»™c là má»™t thiên tà i hay chỉ là má»™t kẻ đầu đất không hÆ¡n không kém?
Hồ Tiểu Thiên sau khi hoà n thà nh cố định chân trái bị gãy cho lão nhân, bá»—ng nhiên giáºt mình nháºn ra má»™t cảm giác đã lâu không có được, mong muốn giúp đỡ lão nhân kia thôi thúc tá»± đáy lòng khiến hắn tháºm chà quên mất thân pháºn hiện tại cá»§a mình, lúc ấy trong đầu chỉ có má»™t ý niệm là nhanh chóng cứu ngưá»i. Äến khi má»i việc hoà n tất, hắn má»›i nhá»› tá»›i bản thân hiện nay là má»™t thiếu gia lêu lá»ng suy đồi, biểu hiện hòa ái cùng quan tâm như vừa rồi căn bản không nên xuất hiện trên ngưá»i má»™t thiếu gia hư há»ng. Tuy rằng hắn vẫn luôn muốn thoát khá»i cuá»™c sống trước kia nhưng tiá»m thức cá»§a kiếp trước vẫn có ảnh hưởng không nhá», cÅ©ng giống lúc trước hắn không chút do dá»± nhảy xuống hồ Thúy Vân để cứu ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n, tấm lòng thầy thuốc quý trá»ng sinh mạng sá»›m đã ăn sâu và o huyết mạch cá»§a hắn.
Lão nhân trà n ngáºp cảm kÃch nhìn qua Hồ Tiểu Thiên rồi má»›i lên tiếng: “Äa tạ công tá»â€¦â€
Hồ Tiểu Thiên cưá»i cưá»i, đối vá»›i hắn, sá»± cảm tạ cá»§a ngưá»i bệnh đã là lá»… váºt tốt nhất. Hắn đứng dáºy, vẻ mặt hiá»n hòa liá»n rÆ¡i và o mắt đám gia Ä‘inh bên cạnh, vị thiếu gia há»ng đến không thể há»ng hÆ¡n nhà mình sao tá»± dưng lại nảy ra tấm lòng Bồ Tát, đột nhiên lại muốn là m ngưá»i tốt như váºy. Chẳng lẽ gia há»a nà y si ngốc mưá»i sáu năm, vừa má»›i tỉnh lại bệnh tình đã tái phát. Không sai hẳn là hắn bị bệnh rồi, hÆ¡n nữa bệnh tình cÅ©ng không nhẹ! Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lúc nà y, má»™t chiếc xe ngá»±a bá»—ng dừng ngay hiện trưá»ng. Thì ra Từ ChÃnh Anh đã phái thá»§ hạ đến y quán Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng gần đó để má»i đại phu. Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng nà y là má»™t trong ba y quán lá»›n nhất cá»§a kinh đô, dưới trướng thu vá» không biết bao nhiêu danh y. Lại nói ba đại y quán chÃnh là Huyá»n Thiên Quán, Thanh Ngưu ÄÆ°á»ng và Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng. Cả ba nhà nà y Ä‘á»u có ngưá»i trúng cá» và o Thái y viện, trong đó sức ảnh hưởng cá»§a Huyá»n Thiên Quán là lá»›n nhất, đã từng sản sinh ra vô số thần y diệu thá»§ trong suốt năm mươi năm nay. Nhưng cÅ©ng vì thế mà cánh cá»a cá»§a Huyá»n Thiên Quán trở nên rất cao, nếu không phải quan to chức lá»›n liá»n không có tư cách cầu y. So ra mà nói, Thanh Ngưu ÄÆ°á»ng cùng Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng vẫn bình dân hÆ¡n nhiá»u, hai nhà cÅ©ng có không Ãt phòng khám bệnh trong kinh thà nh, mà y quán vừa đưa ngưá»i tá»›i là má»™t chi nhánh cá»§a há» tại Dương Liá»…u.
Bá»™ Há»™ Thị Lang truyá»n gá»i, Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng nà o dám cháºm trá»…, Ä‘Ãch thân Nhị đương gia Viên SÄ© Khanh cÅ©ng tá»± mình chạy tá»›i. Khi bá»n há» có mặt tại hiện trưá»ng tai nạn, phát hiện lão nhân đã được má»i ngưá»i cứu thoát.
Viên SÄ© Khanh tiến lên chà o há»i Từ ChÃnh Anh, sau đó liá»n kiểm tra mạch môn cá»§a lão nhân bị thương kia, trước mắt xác định kinh mạch cá»§a lão có ổn định hay không.
Hồ Tiểu Thiên nói: “Vết thương nằm ở xương đùi bên trái, cÅ©ng không có vết thương trong ngoà i nà o khác, là gãy xương Ä‘oạn đầu nhưng không đứt gãy hoà n toà n, cÅ©ng không có lệch khá»i vị trÃ, ta đã giúp ông ấy cố định sÆ¡ qua rồi.â€
Viên SÄ© Khanh vừa nhìn đôi nẹp được buá»™c trên chân trái lão giả đã nhìn ra nhất định là do ngưá»i trong nghá» thá»±c hiên, hắn khẽ gáºt đầu, sau đó phân phó hai gã đệ tỠđưa lão nhân bị thương lên xe ngá»±a, chuẩn bị Ä‘em nạn nhân đến Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng tiến hà nh thêm má»™t số kiểm tra chuyên môn.
Viên SÄ© Khanh chắp tay há»i Hồ Tiểu Thiên: “Vẫn chưa biết tôn tÃnh đại danh cá»§a công tá»?â€
Hắn cưá»i cưá»i trả lá»i: “Hồ Tiểu Thiên!â€
Viên SÄ© Khanh suy nghÄ© nát óc cÅ©ng không tìm ra thầy thuốc nà o trong kinh thà nh có tên như váºy. Cho dù là các y quán nổi danh tại kinh thà nh cÅ©ng không dá»… kiếm ra má»™t ngưá»i trẻ tuổi xuất sắc như thế, Viên SÄ© Khanh lại không kìm được thắc mắc: “Xin há»i Hồ công tá» ngà y thưá»ng xem bệnh ở đâu? Lệnh sư là ngưá»i phương nà o?â€
Hồ Tiểu Thiên cưá»i nói: “Ta không phải thầy thuốc! Hy vá»ng các vị có thể chữa trị cho lão nhân kia tháºt tốt, tiá»n khám bệnh không thà nh vấn Ä‘á», cần bao nhiêu cứ nói vá»›i ta má»™t tiếng!†Hắn nói xong liá»n đánh mắt ra hiệu cho đám ngưá»i Lương Äại Tráng trở vá» xe ngá»±a, trước khi Ä‘i còn khoát tay áo tạm biệt Từ ChÃnh Anh. Má»i việc còn lại cứ giao cho lão Từ xá» lý là được.
Quần áo cá»§a Từ ChÃnh Anh sá»›m đã bị mưa lá»›n là m cho ướt đẫm, lão thầm trách Hồ Tiểu Thiên nhiá»u chuyện, Ä‘ang yên Ä‘ang là nh lại xen và o việc cá»§a má»™t lão già không quen biết? Nhưng má»™t khi lão đã ra mặt thỉnh y, bây giá» chỉ có thể giải quyết má»i việc đến cùng.
Viên SÄ© Khanh lại gần Từ ChÃnh Anh sau đó cung kÃnh nói: “Từ đại nhân yên tâm, chúng ta nhất định chăm sóc tốt cho lão bá kia.†Lá»i hắn nói rõ rà ng có hà m ý cấp cho Từ ChÃnh Anh má»™t cái nhân tình. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Từ ChÃnh Anh lại lÆ¡ đễnh há»i: “Vá» phần tiá»n khám bệnh…?â€
Viên SÄ© Khanh mau mắn trả lá»i: “Từ đại nhân yên tâm, chuyện cá»§a ngà i cÅ©ng là chuyện cá»§a Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng.†à cá»§a hắn chÃnh là không thu viện phà a, còn phải nói sao, Từ ChÃnh Anh nắm trong tay thá»±c quyá»n vá» tà i chÃnh, bình thưá»ng muốn nịnh bợ lão còn không có cÆ¡ há»™i, bây giá» sao dám đòi tiá»n cá»§a ngưá»i ta?
Từ ChÃnh Anh thầm nghÄ©, coi như ngươi hiểu chuyện. Khi lão chuẩn bị rá»i Ä‘i, lại nghe Viên SÄ© Khanh nói: “Từ đại nhân, không biết vị công tá» vừa rồi là ai? Xem ra hắn cÅ©ng có nghiên cứu đối vá»›i thương tổn gân cốt.†Ngưá»i trong nghá» vừa nhìn đã biết nông sâu, Viên SÄ© Khanh quan sát phương pháp xá» lý cá»§a Hồ Tiểu Thiên liá»n biết ngưá»i trẻ tuổi kia là ngưá»i trong y đạo.
Từ ChÃnh Anh nhÃu mà y, lão tháºt sá»± có chút hồ đồ, vốn cho rằng Hồ Tiểu Thiên chỉ là loại thiếu gia sống an nhà n sung sướng, bất há»c vô thuáºt nhưng hôm nay tại Yên Thá»§y các, há»c thức cùng trà tuệ cá»§a Hồ Tiểu Thiên khiến lão phải lau mắt mà nhìn. Sau đó biểu hiện cá»§a Hồ Tiểu Thiên cà ng khiến lão không thể nắm bắt, khi đánh Ä‘áºp huynh đệ Khâu gia tại Yên Thá»§y Các, hắn rõ rà ng là má»™t kẻ á»· mạnh hiếp ngưá»i, vô pháp vô thiên. Nhưng trong chá»›p mắt vừa rồi ra tay cứu ngưá»i lại biến má»™t đại thiện nhân tinh thông y thuáºt, tình nguyện đội mưa vì má»™t lão nhân không quen không biết, ai không hiểu chuyện còn cho rằng bá»n há» có quan hệ thân thÃch. TÃnh tình cá»§a tiểu tá» nà y phức tạp Ä‘a Ä‘oan, tháºt khiến ngưá»i ta khó lòng nắm bắt, chỉ sợ ngay cả cha ruá»™t cá»§a hắn cÅ©ng không biết con hắn là cái dạng nà y ấy chứ. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Từ ChÃnh Anh cưá»i khổ nói: “Hắn là con trai cá»§a Bá»™ Há»™ Thượng Thư Hồ đại nhân, nà o biết gì vá» y thuáºt!â€
Viên SÄ© Khanh nghe xong, vẻ mặt liá»n biểu hiện không thể tin nổi. Hắn vốn Ä‘ang há hốc mồm kinh ngạc, liá»n lắc đầu phá»§ định: “Là m sao có thể?†Viên SÄ© Khanh không thể nà o tin Hồ Tiểu Thiên không biết y thuáºt, ngưá»i ngoà i nghá» là m sao có thể xá» lý vết thương kia chuẩn xác như váºy, tháºt không thể tưởng tượng nổi.
Thưá»ng nói tiếng là nh đồn gần, chuyện xấu truyá»n xa, Hồ Tiểu Thiên vừa vế tá»›i phá»§ Thượng Thư đã thấy Hồ An mang theo má»™t đám ngưá»i vá»™i vá»™i và ng và ng từ trong phá»§ Ä‘i ra. Thì ra chuyện hắn đánh nhau ở Yên Thá»§y Các đã truyá»n vá» phá»§, Hồ An sợ hắn chịu thiệt má»›i táºp hợp hÆ¡n mưá»i tên gia Ä‘inh chuẩn bị kéo đến Yên Thá»§y Các há»— trợ (DG: đánh nhau mà có há»™i thế nà y thì t
ốt quá
chet:)
Nhìn thấy Hồ Tiểu Thiên trở vỠbình an, Hồ An mới thở phà o nhẹ nhõm, chuyện cứu viện dĩ nhiên không cần nhắc tới nữa.
Hồ Tiểu sau khi vỠphòng, tắm nước nóng, thay y phục đã thấy một nha hoà n bưng canh gừng dâng lên, sau lưng nà ng ta là tổng quản Hồ An.
Lão nở nụ cưá»i quan tâm nói: “Thiếu gia, uống chút canh gừng, ngâm má»™t tráºn mưa rất dá»… cảm lạnh.â€
Hồ Tiểu Thiên nhẹ gáºt đầu, bưng bát canh lên, ngẩng đầu nhìn nha hoà n kia, phát hiện tư sắc cá»§a nà ng ta hết sức bình thưá»ng. Hắn từ lâu đã nháºn ra má»™t Ä‘iểm kỳ quái, nha hoà n trong phá»§ Thượng Thư có đến mấy chục ngưá»i nhưng không má»™t ai có tướng mạo có thể khiến hắn lưu lại ấn tượng sâu sắc, tháºm chà đến cả dáng ngưá»i cÅ©ng chỉ dưới mức trung bình mà thôi. Theo lý thuyết thì không nên như váºy má»›i đúng, hắn xem qua phim ảnh, tiểu thuyết chẳng phải Ä‘á»u nói trong gia đình già u có không thiếu mỹ nữ sao? Thế nà o mà tướng mạo ngưá»i hầu nhà hắn lại kém đến mức nà y, dù không sinh ra được má»™t Thu Hương nghiêng quốc khuynh thà nh, cÅ©ng phải có má»™t nha hoà n nà o nhìn được má»™t chút chứ? NghÄ© lại bản thân cÅ©ng không phải Bảo nhị gia Ä‘a tình trong truyá»n thuyết, yêu cầu đối vá»›i nha hoà n cÅ©ng không cần quá cao.
Mặc dù chỉ bị Hồ Tiểu Thiên nhìn thoáng qua, nha hoà n kia liá»n cảm thấy giáºt mình, phải biết rằng nà ng được phái tá»›i hầu hạ thiếu gia hÆ¡n ná»a năm rồi. Vị thiếu gia kia trước giá» ná»a con mắt cÅ©ng không thèm liếc qua, sao hôm nay lại nhìn mình chăm chú như váºy, chẳng lẽ sắc đẹp cá»§a mình rốt cuá»™c đã là m hắn cảm động? Gia hoà n nhà già u hiếm có ai an pháºn thá»§ thưá»ng, kẻ nà o cÅ©ng mang trong đầu ước mÆ¡ má»™t bước lên trá»i. Mà để thưc hiện lý tưởng nà y nhất quyết phải già nh được sá»± ưu ái cá»§a chá»§ nhân, không mồi chà i được lão giải thì phải tìm cÆ¡ há»™i câu dẫn thiếu gia. Nha hoà n kia coi như thông minh, kịp thá»i ra vẻ thẹn thùng đáp lại, đôi mắt chá»›p chá»›p táºn lá»±c váºn dụng khả năng mị hoặc cá»§a bản thân.
Hồ Tiểu Thiên nhìn thấy bá»™ tịch cá»§a nà ng ta, không khá»i nở nụ cưá»i, lại khiến nha hoà n kia cà ng thêm thẹn thùng.
Hồ An hướng nha hoà n kia nói: “Hương Ngưng, nÆ¡i đây không còn chuyện cá»§a ngươi!â€
Nha hoà n khẽ vâng má»™t tiếng, không cam lòng lui ra ngoà i, trước khi rá»i Ä‘i không quên vứt cho Hồ Tiểu Thiên má»™t ánh nhìn mê hoặc, cÆ¡ há»™i khó được, tiểu nha hoà n cÅ©ng có đại trà tuệ, chỉ tiếc Hồ Tiểu Thiên lại không bị hà nh động cá»§a nà ng đánh động chút nà o.
Äợi khi nha hoà n kia rá»i khá»i, Hồ Tiểu Thiên liá»n nói: “Hồ tổng quản, ta rốt cuá»™c phạm phải lá»—i lầm gì?â€
Hồ An là m gì không rõ tÃnh cách cá»§a vị tiểu chá»§ nhân nà y, nghe váºy liá»n bước lên cúi thấp ngưá»i thỉnh an: “Thiếu gia tại sao lại nói như váºy?â€
Hồ Tiểu Thiên không vui trả lá»i: “Sao kẻ hầu bên cạnh ta không kẻ nà o không xấu xÃ, khó coi? Ta không cần mỹ nhân như mây, nhưng Ãt ra cÅ©ng nên dá»… nhìn má»™t chút chứ? Ngươi nhìn những nha hoà n kia xem… Rốt cuá»™c là mắt nhìn ngươi cá»§a ta bị sai lệch hay là óc thẩm mỹ cá»§a ngươi có vấn Ä‘á»?â€
09.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 9
Cảm giác đã lâu (hạ)
Dịch: langphong2793
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Äến hiện tại Hồ An má»›i hiểu được ý tứ trong lá»i nói cá»§a Hồ Tiểu Thiên là cái gì, y cưá»i theo và nói: "Là phu nhân!"
Hồ Tiểu Thiên trợn mắt nhìn: "Lá»›n máºt! Ngươi lại dám nói ánh mắt cá»§a mẹ ta có vấn Ä‘á»!"
Hồ An cuống quýt giải thÃch: "Thiếu gia, ta cÅ©ng không có suy nghÄ© chá»i bá»›i phu nhân, tiêu chuẩn chá»n lá»±a nha hoà n tất cả là dá»±a theo ý tứ cá»§a phu nhân. Phu nhân có nói qua, nữ nhân lá»›n lên cà ng xinh đẹp thì tâm tÃnh lại cà ng ác độc. Phu nhân lo lắng, nha hoà n xinh đẹp sẽ khiến cho thiếu gia phân tâm, là m trì hoãn việc há»c cá»§a thiếu gia." Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên đã minh bạch rồi, chuyện nà y thì tám chÃn phần mưá»i là không có quan hệ gì cùng vá»›i chÃnh mình cả. Hồ An tuy rằng không có nói ra rõ rà ng nhưng mà ý tứ thì đã lá»™ rõ ra rồi. ngưá»i mẹ nà y chÃnh là má»™t cái dấm vạc chua ah, không thể nhìn nổi nữ nhân tháºt xinh đẹp, sợ rằng trong phá»§ nà y nếu có nhiá»u nha hoà n bà tá» xinh đẹp hÆ¡n nữa thì sẽ có phiá»n toái, sẽ có ngưá»i không chịu an phân Ä‘i câu dẫn lão ba cá»§a mình.
Hồ An chưng kiến Hồ Tiểu Thiên không nói lá»i nà o, nghÄ© rằng trong ná»™i tâm hắn vẫn còn Ä‘ang tá»± trách mình nên thấp giá»ng nói: "Thiếu gia, nếu tháºt sá»± không được ta sẽ đổi cho ngà i má»™t cái."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Bốn phần mưá»i đổi thà nh năm phần chÃn thì có khác nhau sao?"
Hồ An không rõ ý của hắn nên chỉ kinh ngạc mà ngó qua.
Hồ Tiểu Thiên thở dà i mà nói:" Hay vẫn là thất bại a! ÄÆ°á»£c rồi, nói cho ngươi chút chuyện thì tháºt sá»± là hao tâm tổn trÃ, tháºt sá»± là đà n gảy tai trâu a!"
Hồ An nói:" Thiếu gia, ngà i không cần sốt ruá»™t, tháng mưá»i chÃnh là ngà y đại hôn rồi!" Hồ An là ngưá»i từng trải nên có chuyện gì mà y không rõ, thiếu gia nà y rõ rà ng là đã phát xuân tâm rồi, muốn gái rồi. (^^)
Hồ Tiểu Thiên hung dữ nhìn thẳng và o Hồ An, cái gã nà y không nên bá»›i lông tìm vết, xát muối trên vết thương a. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ An nhìn thấy ánh mắt cá»§a Hồ Tiểu Thiên thì liá»n biết rằng chÃnh mình trong lúc vô tình đã chạm phải ná»—i Ä‘au chạm phải nghịch lân cá»§a cái tên nà y rồi, nên y liá»n cuống quýt cúi gáºp đầu xuống, khom ngưá»i tháºt sâu mà nói: "Thiếu gia, nếu không còn có chuyện gì khác thì ta ra ngoà i trước."
Hồ Tiểu Thiên hừ lạnh một tiếng: "Không tiễn!"
Hồ An Ä‘i ra đến cá»a thì lại nghÄ© đến má»™t sá»± kiện, nên quay ngưá»i Ä‘i trở lại, tiếp tục hướng Hồ Tiểu Thiên khom ngưá»i tháºt sâu mà nói: "Thiếu gia, có chuyện lão nô không biết là có nên nói hay là không nên nói?"
Hồ Tiểu Thiên không nhịn được nói: "Äừng có ở đó mà lá» mỠấp a ấp úng, có chuyện thì nói mau!"
- "Thiếu gia, ta đã nghe được sá»± tình Yên Thá»§y Các rồi, nếu như truyện nà y mà truyá»n và o tai lão gia chỉ sợ là không tốt."
Hồ Tiểu Thiên nheo mắt lại nhìn xem y, tá»±a hồ muốn há»i thăm y đến cùng có mục Ä‘Ãch gì?
Hồ An nuốt nước miếng má»™t cái và nói: "Cái cô Hoắc Tiểu Như kia là má»™t cái vÅ© cÆ¡ (**vÅ© nữ), thiếu gia lại vì nà ng ta xuất đầu, đánh Ä‘áºp tà n nhẫn, chuyện nà y nếu như mà truyá»n Ä‘i, mặt mÅ©i cá»§a Hồ gia liá»n có thể ...."
"Hả?" sắc mặt Hồ Tiểu Thiên trầm xuống, Hồ An sợ tá»›i mức cuống quýt ngáºm miệng lại, vái chà o tháºt sâu (chạm đất rồi ^^), kinh sợ mà lui ra ngoà i, trong ná»™i tâm y thầm mắng mình lắm chuyện, sá»± tình cá»§a thiếu gia há là mình có thể quản, hắn thÃch như thế nà o thì mặc kệ hắn như thế, đợi lão gia trở vá» thì sẽ Ä‘i tìm hắn tÃnh sổ.
Má»™t ngưá»i có cảm giác hạnh phúc hay không thì mấu chốt là ở chá»— hắn có kỳ vá»ng và o ngà y mai hay không, Hồ Tiểu Thiên cảm giác cuá»™c sống cá»§a mình bá»—ng nhiên đã mất Ä‘i hy vá»ng, cà ng chưa cần phải nói đến cái gì là cảm giác hạnh phúc rồi, ép duyên hại chết ngưá»i, dùng chÃnh Ä‘iá»u kiện trước mắt cá»§a gia đình mình, rõ rà ng có thể tìm lấy má»™t nà ng tiểu mỹ nữ ngon là nh cà nh đà o, hạnh hạnh phúc phúc mà sống qua cả cuá»™c Ä‘á»i. Yêu cầu nà y cÅ©ng không phải là rất cao ah, cÅ©ng không phải là muốn lấy ba vợ bốn nà ng hầu. Äã nghÄ© ngợi tìm lấy má»™t lão bà bá»™ dạng không cần tháºt tốt, má»—i ngà y trăng xuống trước hoa, nói má»™t chút chuyện tình yêu, bình bình đạm đạm mà vượt qua cả Ä‘á»i, nhưng Ä‘iểm yêu cầu đơn giản nà y hôm nay đã thà nh hy vá»ng xa vá»i rồi.
Nếu như nói cái gia đình trươc mắt nà y đối vá»›i chÃnh mình còn có chút lưu luyến thì đó chÃnh là địa vị cùng tà i phú cá»§a Hồ gia, nếu như không có hai Ä‘iểm nà y thì Hồ Tiểu Thiên tháºt sá»± không biết còn có cái gì khiến cho hắn cần phải ở lại chá»— nà y nữa. An tâm là m má»™t tên quan nhị đại (**con quan lá»›n hay còn gá»i là "nhị thế tổ"), thì Ãt nhất cÅ©ng có thể cam Ä‘oan rằng Ä‘á»i nà y cá»§a mình không phải sống bôn ba, không cần phải vì lo sinh tồn mà phấn đấu. Nhưng bây giỠđến xem, khẳng định là định phải mất Ä‘i má»™t bá»™ pháºn tá»± do, mà đứng mÅ©i chịu sà o đó chÃnh là tá»± do hôn nhân. Äến tá»™t cùng nên trốn chạy ra ngoà i, má»™t lần nữa quy hoạch lại nhân sinh cá»§a chÃnh mình hay vẫn là an ổn như hiện tại, dá»±a theo cha mẹ an bà i, cưới cô nương nhà há» Lý, trải qua cuá»™c sống sinh hoạt an nhà n không cần lo cÆ¡m áo gạo tiá»n? Äiá»u nà y đối vá»›i Hồ Tiểu Thiên mà nói chÃnh là má»™t vấn đỠtương đối mâu thuẫn. Vừa muốn tá»± do, lại vừa không nỡ bá» Ä‘i cuá»™c sống mục nát cÆ¡m đưa táºn miệng như thế nà y. Tháºt đúng là có chút Ãt mâu thuẫn ah!
Trong đầu y hiện giá» khi thì hiện ra vẻ đẹp trà n ngáºp thần bà cá»§a Hoắc Tiểu Như, khi thì lại nghÄ© tá»›i khà khái hà o hùng bức ngưá»i cá»§a nữ thần bá»™ (*nữ bá»™ khoái) Má»™ Dung Phi Yên, ngẫu nhiên cÅ©ng sẽ xen kẽ suy nghÄ© vá» bá»™ dáng như tiểu lạt tiêu (*"cây á»›t nhá»" hay còn là "hot girl" ^^) cá»§a ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n. Hồ Tiểu Thiên khó ngá»§ lăn lôn trên giưá»ng, cà ng nghÄ© lại cà ng ảo não, trên Ä‘á»i nà y có nhiá»u mỹ nữ như váºy, vì cái gì không có má»™t cái thuá»™c vá» ta? Chẳng lẽ cuá»™c Ä‘á»i nà y cá»§a lão tá» không có được cái loại số mệnh nà y sao? Không đươc, không thể nà o đần độn u mê mà sống cả cuá»™c Ä‘á»i, váºn mệnh Ä‘á»i nà y cá»§a ta cõ lẽ phải do ta tá»± mình nắm chắc lấy.
Äêm dà i vắng ngưá»i, ngay tại thá»i Ä‘iểm Hồ Tiểu Thiên Ä‘ang nằm ở trên giưá»ng lăn lá»™n khó ngá»§ mà bắt đầu láºp chà thì đột nhiên nghe được phÃa thên mái ngói phát ra má»™t tiếng vang nhẹ. Hồ Tiểu Thiên trong lòng khẽ giáºt mình, hắn bá»—ng nhiên từ trên giưá»ng ngồi dáºy. Sau khi tiếng vang qua Ä‘i, thì lặng lại má»™t hồi lâu không có động tÄ©nh gì nữa, ngay chÃnh lúc Hồ Tiểu Thiên chuẩn bị nằm lại lên giưá»ng chìm và o giấc ngá»§ thì thanh âm kia lại vang lên.
Hồ Tiểu Thiên thầm kêu không ổn, thá»i Ä‘iểm như thế nà y, trên nấc nhà xuất hiện động tÄ©nh như thế thì không phải mèo hoang ắt là phi tặc (*trá»™m trèo tưá»ng). Hắn từ dưới gối lấy ra má»™t con dao găm, rón ra rón rén từ trên giưá»ng bò xuống dưới. Lúc nà y đã là ná»a đêm, bên ngoà i mưa phùn Ä‘ang bay, ban đêm như váºy thì lẽ ra không nên có ngưá»i ra ngoà i hoạt động. Hồ Tiểu Thiên nghiêng tai lắng nghe, nghe xong cả buổi cÅ©ng không thấy được tiếng mèo hoang kêu.
Má»™t lát sau, cánh cá»§a sổ phÃa bắc vang lên tiếng động, nhìn thấy cá»a sổ giấy bị ngưá»i đâm thá»§ng, má»™t khẩu ống trúc nhá» liá»n từ đó chầm cháºm tiến và o, Hồ Tiểu Thiên hạ thấp ngưá»i xuống, nép sát và o chân tưá»ng tiến gần đến cá»a sổ kia liá»n trông thấy trong ống trúc có má»™t đám khói nhẹ Ä‘ang bồng bá»nh bay ra.
Hồ Tiểu Thiên ngừng thở, hắn biết rõ ống trúc phun ra cái loại nà y thì chắc chắn không thể sai được là khói mê, Ä‘i đến bên dưới cá»a sổ, hắn bá»—ng nhên vươn tay ra, nhắm ngay đầu ống trúc mà tát xuống má»™t cái tháºt mạnh, cái tát rất có khà thế giống như muốn Ä‘áºp xuyên qua cả cổ há»ng cá»§a đối phương.
Ngoà i cá»a sổ truyá»n đến má»™t tiếng hét thảm, hiển nhiên rằng cái ngưá»i lẻn và o kia không thể nà o ngỠđược hà nh vi cá»§a mình sá»›m đã bị Hồ Tiểu Thiên phát hiện. Má»™t phát Ä‘áºp nà y quả tháºt đã chuẩn lại còn hung ác, mà điá»u kiện tiên quyết chÃnh tại lúc ngưá»i lẻn và o kia vá»™i và ng không kịp chuẩn bị gì cả, má»™t khẩu ống trúc trá»±c tiếp Ä‘áºp và o trong cổ há»ng cá»§a hắn, Ä‘au đến ná»—i thằng nà y phải liên tiếp lùi vá» sau và i bước, bụm chặt lấy cổ há»ng mà thống khổ.
Hồ Tiểu Thiên đánh lén thà nh công thì láºp tức hô to: "Bắt kẻ trá»™m!"
Bên trong Hồ phá»§ thì cả ngà y và đêm Ä‘á»u có há»™ viện (^^bảo vệ) tuần tra, Lương Äại Tráng cùng vá»›i sáu gã gia Ä‘inh thì sẽ nghỉ ở hai gian phòng hai bên sương phòng cá»§a Hồ Tiểu Thiên, thiếp thân thá»§ há»™ (* cáºn thân bảo vệ) an toà n cho hắn. Má»™t tiếng rống nà y cá»§a Hồ Tiểu Thiên láºp tức đã kinh động đến bá»n gia Ä‘inh, Lý Cẩm Hạo cùng vá»›i Thiệu Nhất Giác là hai ngưá»i đầu tiên từ trong phòng lao ra. Chứng kiến có hai dáng ngưá»i Ä‘ang ở bên ngoà i cá»a phòng Hồ Tiểu Thiên, má»™t ngưá»i trong đó thì Ä‘ang khom ngưá»i che miệng, thống khổ kêu rên, đúng là cái tên bị má»™t cái tát cá»§a Hồ Tiểu Thiên Ä‘áºp thẳng ống trúc và o trong cổ há»ng.
Lý Cẩm Hạo giân dữ hét lên: "Tặc tá» chạy Ä‘i đâu?". Y rút ra yêu Ä‘ao (* Ä‘ao Ä‘eo ở thắt lưng), nhảy vá»t má»™t cái đến trước mặt đối phương. Cái tên hắc y nhân (* ngưá»i mặc đồ Ä‘en) ở bên trái hất tay má»™t phát, má»™t đám hà n quang phóng thẳng tá»›i mi tâm Lý Cẩm Hạo.
Lý Cẩm Hạo huy động yêu Ä‘ao, dùng đúng má»™t Ä‘ao bổ xuống, ngá»n phi Ä‘ao đối phương phóng tá»›i kia bị Ä‘áºp bay, nghiêng nghiêng ngả ngả bay và o trong bụi cá».
Lương Äại Tráng là thằng cuối cùng lao ra ngoà i, nhưng mà thằng nà y giá»ng cá»±c lá»›n, vừa ra khá»i cá»a liá»n rống lên: "Nhanh lên! có ai không, bắt phi tặc ah!" Má»™t tiếng rống nà y cá»§a hắn láºp tức khiến cho toà n bá»™ má»i ngưá»i trong Thượng Thư phá»§ bị đánh thức.
Hồ Tiểu Thiên từ trong khe hở trên cá»a sổ nhìn ra ngoà i, chỉ thấy trong chốc lát đã có hÆ¡n hai mươi tên gia Ä‘inh nghe tiếng gá»i xông tá»›i, Ä‘em ha gã phi tặc vây chặt ở giữa, hai tên phi tặc kia bị nhốt ở giữa tráºn Ä‘ang Ä‘au khổ ác chiến.
Chứng kiến thế cục đã bị ngưá»i mình khống chế hoà n toà n, Hồ Tiểu Thiên má»›i kéo cá»a phòng và cầm Ä‘ao xông ra ngoà i, hắn uy phong lẫm lẫm mà nói: "Lá»›n máºt hại dân hại nước, ban đêm lại dám xông và o phá»§ Thái Sư, ta xem các ngươi là không muốn sống rồi!" Quả nhiên là đầy uy phong sát khÃ, bá khà phóng lá»™, tại Ä‘iá»u kiện tiên quyết là nhân số bên ta chiếm hết ưu thế thì khoe khoang má»™t phát khà phái anh hùng là sá»± việc tương đối trá»ng yếu đấy.
Lương Äại Tráng nắm lấy má»™t thanh Ä‘ao lá»›n tiến đến bên ngưá»i Hồ Tiểu Thiên, thân thể cao lá»›n phì ná»™n chắn tại trước mặt Hồ Tiểu Thiên, đại Ä‘ao trong tay quét ngang, rất có xu thế cá»§a má»™t kẻ là m quan cả hỠđươc nhá» mà quát to: "Có Lương Äại Tráng ta ở đây, ai dám động đến thiếu gia nhà ta?" Lúc nà y không thể hiện lòng trung thà nh cá»§a mình ra ngoà i sáng thì còn chỠđến khi nà o?
Hồ Tiểu Thiên tức giáºn đến ná»—i thiếu chút nữa đã cho thằng nà y má»™t đạp bay ra ngoà i rồi, Lão tá» muốn ngươi bảo há»™ ah? Muốn khoe mẽ cÅ©ng không chá»n cho đúng thá»i Ä‘iểm, Hồ Tiểu Thiên vá»— vá»— đầu vai thằng nà y rồi nói: "Lượn! lượn! Ngươi nha lại ngăn cản mà n ảnh cá»§a ta rồi!"
Lương Äại Tráng cuống quýt vá»t đến phÃa sau hắn, nhắc tá»›i con hà ng nà y cÅ©ng thá»§y chung không nhá»› lâu ah, loại sai lầm cấp thấp nà y cÅ©ng đã không phải là lần thứ nhất phạm phải, luôn luôn không phân rõ chÃnh phụ, danh tiếng cá»§a thiếu gia há lại để cho loại hạ nhân nà y như hắn có thể tùy tùy tiện tiện Ä‘oạt lấy hay sao?
Hồ Tiểu Thiên tay cầm chá»§y thá»§ (* dao găm or Ä‘oản kiếm), lại xoay ngưá»i sang chá»— khác.
Lương Äại Tráng tranh thá»§ thá»i gian cưá»i bồi, trong lòng y lại tá»± nhá»§ ta đứng phÃa sau ngươi thì sẽ không thà nh vấn đỠnữa, ta không có ngăn cản mà n ảnh cá»§a ngươi ah!
Hồ Tiểu Thiên lại không vui: "Hai ta rốt cuộc là ai bảo vệ ai đây?"
Lương Äại Tráng đến ý nghÄ© khóc thầm cÅ©ng Ä‘á»u đã có, vị thiếu gia nà y cÅ©ng quá khó hầu hạ rồi, trái cÅ©ng không phải, phải cÅ©ng không phải. Äứng ở trước ở sau cá»§a ngươi Ä‘á»u không được, chẳng lẽ ta lại chỉ có thể nằm trên mặt đất? Hồ Tiểu Thiên chứng kiến cái thằng nà y bá»™ dạng chân tay luống cuống, nhịn không nổi được mà mắng: "Ngốc à , tranh thá»§ thá»i gian lên a...! Äem tất cả gia Ä‘inh há»™ viện gá»i đến đây, nhất định phải bắt giữ phi tặc!"
Äá»™ng tÄ©nh ở bên nà y đã hấp dẫn tất cả gia Ä‘inh há»™ viện trong Thượng Thư phá»§ đến đây, mặc dù võ công hai gã phi tặc nà y không tệ, nhưng mà dù sao đơn lẻ khó chống lại cả quần chúng, Lý Cẩm Hạo xem xét chá»— hở liá»n chém má»™t Ä‘ao lên trên cánh tay cá»§a má»™t gã phi tặc, Ä‘ao trong tay tên phi tặc kia leng keng rÆ¡i xuống đất, sau đó và i tên há»™ vệ phóng móc câu tá»›i, chế trụ luôn tên phi tặc nà y. Má»™t gã phi tặc khác lúc ban đầu cổ há»ng đã bị Hồ Tiểu Thiên đâm cho bị thương, nhìn thấy đồng bá»n bị bắt, tâm lý cà ng thêm hoảng loạn, trong khi bối rối, hai cái đùi bị trưá»ng thương đâm và o, té trên mặt đất, má»™t loạt gia Ä‘inh xông tá»›i cÅ©ng Ä‘em hắn chói chặt.
Trong sân đèn Ä‘uốc sáng trưng, hai gã phi tặc bị trói giống như bánh trưng nằm trên mặt đất. Lý Cẩm Hạo tháo xuống vải Ä‘en che mặt cá»§a hai ngưá»i, hai ngưá»i nà y Ä‘á»u bá»™ dạng trên hai mươi tuổi, tướng mạo lá»›n lên cÅ©ng xem như Ä‘oạn chÃnh. Hồ Tiểu Thiên Ä‘i đến phÃa trước mặt má»™t ngưá»i trong đó ngồi xổm xuống, thò tay nắm lên búi tóc cá»§a hắn và nói: "Nhìn ngươi mà y ráºm mắt to, lá»›n lên cÅ©ng như là má»™t hình tượng chÃnh diện, tá»™i gì lại Ä‘i là m tặc!" Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cái tên phi tặc kia đúng là tên bị hắn dùng ống trúc đâm thá»§ng cổ há»ng, mặt trắng má»™t mảnh, y nhìn qua Hồ Tiểu Thiên, trong đôi mắt toát ra tia sợ hãi. Má»™t tên khác khuôn mặt râu quai nón kiên cưá»ng hÆ¡n má»™t Ãt, y lá»›n tiếng nói: "Muốn giết cứ giết, gia đây (* xưng ta) nếu có má»™t chút nhÃu mà y sẽ không phải là trang hảo hán."
13.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 10
Äan Thư Thiết Khoán
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Hồ Tiểu Thiên cưá»i hắc hắc nói: "Nói ngay! Các ngươi ban đêm xông và o nhà ta có mục Ä‘Ãch gì?"
Tên phi tặc kia nói: "Tình hình kinh tế trong nhà đang căng thẳng, cho nên muốn cướp cá»§a ngươi chút Ãt bạc tiêu sà i!"
Hồ Tiểu Thiên hừ lạnh má»™t tiếng, tên phi tặc kia hung hăng cà n quấy đã khÆ¡i lên tức giáºn trong lòng hắn, hắn liá»n nhấc chân hướng thẳng bá»™ mặt tên đó mà đá, má»™t cước nà y đã khiến cho cả mặt mÅ©i tên phi tặc kia nở hoa, sau đó hắn má»›i nói: "Treo ngược bá»n há» lên, đánh cho ta, đánh cho tá»›i khi bá»n hắn nói tháºt!"
Äúng và o lúc nà y, chợt thấy phÃa đông bắc ánh lá»a ngút trá»i, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u khẽ giáºt mình, Lương Äại Tráng lại cà ng hoảng sợ nói: "Cháy rồi!"
Lúc nà y thì tiếng thét chói tai "cháy rồi!" vang lên liên tiếp, Hồ Tiểu Thiên lưu lại bốn gã gia Ä‘inh phụ trách trông giữ hai tên phi tặc nà y, còn mình thì dẫn đầu những ngưá»i khác cả lÅ© Ä‘á»u xông sang bên kia cứu há»a.
Äịa phương phát cháy là Táºp Nhã Hiên trong Thượng Thư Phá»§, nÆ¡i nà y là thư phòng cá»§a Hồ Bất Vi, lúc Hồ Tiểu Thiên dẫn ngưá»i Ä‘i cứu há»a thì y cÅ©ng đã mÆ¡ hồ Ä‘oán được, bá»n kia có khả năng là dùng kế Ä‘iệu hổ ly sÆ¡n, vừa vặn tại lúc bắt hai tên phi tặc nà y thì đã cÆ¡ hồ táºp trung tất cả lá»±c lượng cá»§a phá»§ Thượng Thư, chÃnh khi tất cả má»i ngưá»i chú tâm và o việc bắt phi tặc, thì có ngưá»i khác lẻn và o Táºp Nhã Hiên, phóng mồi lá»a kia.
Khá tốt là thế lá»a không lá»›n, gia Ä‘inh phá»§ Thượng Thư thì rất nhiá»u, nên chỉ không đến ná»a canh giỠđã dáºp tắt lá»a ở Táºp Nhã Hiên.
Sau khi dáºp tắt lá»a lá»›n không lâu, Kinh Triệu Phá»§ cÅ©ng phái ngưá»i đến đây xem xét tình huống, dẫn đội chÃnh là Má»™ Dung Phi Yên. Lại nói, vị nữ bá»™ đầu nà y cùng Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng đã đánh qua mấy lần quan hệ rồi (liên quan đến mấy vụ đánh nhau ^^). Nhìn thoáng qua tưá»ng đổ cá»§a Táºp Nhã Hiên, đôi mi thanh tú cá»§a Má»™ Dung Phi Yên hÆ¡i nhÃu lại, Gần đây tri an trong kinh thà nh không tốt, liên tiếp xảy ra mấy vụ trá»™m liá»n, nhưng mà chÃnh thức dám lẻn và o nhà quan ăn cắp thì lại không có má»™t vụ nà o. Dù sao kẻ trá»™m cÅ©ng hiểu rõ, dân không thể đấu cùng quan, nếu như chỉ vì trá»™m cướp phá»§ đệ cá»§a quan viên mà bị bắt được thì chỉ sợ sẽ gặp phải hình phạt cá»±c nặng rồi.
Lúc nà y má»™t gã nam tá» mặt mÅ©i Ä‘en xì Ä‘i tá»›i phÃa nà ng, ở xa xa hướng vá» nà ng khẽ mỉm cưá»i, lúc nà y hắn giống hệt như ngưá»i anh em Châu Phi má»›i vừa trốn ra từ trong nước sôi lá»a bá»ng đến đây. Thằng nà y Ä‘i đến trước mặt Má»™ Dung Phi Yên thì chắp tay nói: "Má»™ Dung bá»™ đầu, chúng ta lại gặp mặt rồi!"
Má»™ Dung Phi Yên căn bản là đối vá»›i thằng nà y thì chẳng có cảm tình gì cả, nhưng mà nà ng cÅ©ng hiểu rõ mục Ä‘Ãch chá»§ yếu cá»§a mình trong lần nà y đến đây, đồng thá»i cÅ©ng rõ rà ng hôm nay tên Hồ Tiểu Thiên nà y chÃnh là lấy tư thái cá»§a ngưá»i bị hại xuất hiện cho nên nà ng má»›i nói khẽ: "Chuyện gì đã xảy ra?"
Hồ Tiểu Thiên mang sá»± tình đêm nay gặp phải phi tặc đơn giản kể lại má»™t lần, Má»™ Dung Phi Yên nghe xong liá»n nói: "Có mất cái gì đó hay không?"
Lá»i nà y tháºt đúng là đánh đố Hồ Tiểu Thiên rồi, Thượng Thư Phá»§ lá»›n như váºy, đồ đạc trong nhà tháºt sá»± là nhiá»u lắm, đừng nói là thư phòng bị đốt, hiện trưá»ng đã bị phá hư trầm trá»ng, cho dù là Thư phòng không có bị đốt, rốt cuá»™c có mất Ä‘i cái gì thì hắn cÅ©ng không rõ rà ng lắm.
Mộ Dung Phi Yên nói: "Hãy giao hai tên phi tặc kia cho ta, ta đưa đến Kinh Triệu Phủ thẩm vấn kỹ cà ng."
Hồ Tiểu Thiên đối vá»›i chuyện nà y thì cÅ©ng không có dị nghị gì, dù sao Má»™ Dung Phi Yên má»›i là nhân sÄ© chuyên nghiệp vá» phượng diện nà y, hắn cưá»i cưá»i mà nói: "Má»™ Dung bá»™ đầu nếu có tiến triển gì thì hy vá»ng có thể nói cho ta biết trước tiên."
Má»™ Dung Phi Yên nhẹ nhà ng gáºt đầu.
Giằng co má»™t buổi tối, sau khi đợi cho Má»™ Dung suất lÄ©nh má»™t đám bá»™ khoái áp giải phi tặc rá»i khá»i thì đã đến bình minh. Hồ Tiểu Thiên vừa phải bắt trá»™m rồi lại cứu há»a không ngừng nên lúc nà y tá»± nhiên cÅ©ng có chút mệt má»i. Hắn ngáp má»™t cái, Ä‘ang chuẩn bị vá» phòng nghỉ ngÆ¡i thì lại thấy quản gia Hồ An có chút sợ hãi Ä‘i tá»›i. Từ trong ánh mắt Hồ An, Hồ Tiểu Thiên đã biết rõ hắn có chuyện muốn nói nên y thấp giá»ng bảo: "Äi và o phòng ta rồi nói."
Hồ An Ä‘i theo Hồ Tiểu Thiên và o trong phòng cá»§a hắn, cà i đóng cá»a phòng rồi có chút sợ hãi mà nói: "Thiếu gia, chuyện đêm nay dưá»ng như có chút không ổn."
Tại suy nghÄ© Hồ Tiểu Thiên, hôm nay có lẽ mất Ä‘i má»™t chút tà i váºt, nhưng mà chỉ cần không có thương vong thì những chuyện khác cÅ©ng chỉ là chuyện nhá» nên hắn lạnh nhạt cưá»i và nói: "Tiá»n tà i là váºt ngoà i thân, chỉ cần má»i ngưá»i Ä‘á»u bình an là tốt rồi."
Hồ An hạ thấp giá»ng nói: "Thiếu gia, ngà i có biết hay không, lão gia Ä‘em Äan Thư Thiết Khoán cất giữ ở trong Táºp Nhã Hiên?"
Ná»™i tâm cá»§a Hồ Tiểu Thiên cả kinh, Äan Thư Thiết Khoán, há không phải là miá»…n tá» kim bà i trong truyá»n thuyết? Quá khứ hắn đã từng ở trong tiểu thuyết biết rõ được vỠđồ váºt kia, nghe nói đây là Thiên tá» ban cho công thần má»™t loại bằng chứng có chứa tÃnh chất ban thưởng, nếu như thần tá» sau nà y phạm tá»™i, có thể đưa ra Äan Thư Thiết Khoán để tránh khá»i phải chết. Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng không biết Hồ gia nhà hắn cÅ©ng có Äan Thư Thiết Khoán. Hắn khôi phục ý thức chỉ má»›i được có ná»a năm, phụ thân cÅ©ng chưa bao giá» tại trước mặt hắn nhắc tá»›i chuyện nà y. Trong ná»™i tâm Hồ Tiểu Thiên thầm nghÄ©, cái Äan Thư Thiết Khoán nà y tuyệt không phải váºt tầm thưá»ng, cho dù nhà cá»§a hắn tháºt sá»± có Äan Thư Thiết Khoán thì phụ thân nhất định sẽ cẩn tháºn giấu Ä‘i, há lại có thể để cho má»™t quản gia có thể tùy tiện biết rõ tung tÃch cá»§a Äan Thư Thiết Khoán? NghÄ© tá»›i đây nên Hồ Tiểu Thiên nói: "Ta chưa từng nghe qua cái gì là Äan Thư Thiết Khoán."
Hồ An gấp đến độ chà sát cả hai tay: "Thiếu gia, cái Äan Thư Thiết Khoán nà y chÃnh là năm đó Minh Tông Hoà ng Äế truyá»n cho TÄ©nh Quốc Công Hồ lão thái gia, vá» sau tuy là nói gia đạo Hồ gia xa sút, nhưng Äan Thư Thiết Khoán nà y vẫn luôn Ä‘á»i Ä‘á»i tương truyá»n, là trân tà ng trong tay Hồ gia. Cho đến thế hệ nà y cá»§a Lão gia, thi Ä‘áºu công danh, chấn hưng cá»a nhà , Hồ gia má»›i phát dương quang đại, ta được cố lão gia và phu nhân chiếu cố, đối vá»›i ta á»§y thác trách nhiệm, cho nên Lão gia bình thưá»ng là m chuyện gì cÅ©ng không gạt ta. Cái Äan Thư Thiết Khoán nà y là Lão gia ở trước mặt cá»§a ta cất giấu trong Táºp Nhã Hiên, còn dặn dò ta ngà y bình thưá»ng thì bất luáºn kẻ nà o cÅ©ng không được Ä‘i và o Táºp nhã Hiên. Thế nhưng tối hôm qua bá»i vì phi tặc lẻn và o, lòng ta lo lắng cho an nguy cá»§a thiếu gia, nên đã không để ý đến sá»± tình Táºp Nhã Hiên... thiếu gia ah... Ta tháºt sá»± là tá»™i đáng chết vạn lần...." Hồ An phốc má»™t tiếng, ở ngay tại trước mặt Hồ Tiểu Thiên quỳ xuống.
Trân tà ng:: của quý cất giấu
Cố lão gia, cố phu nhân:: lão gia và phu nhân Ä‘á»i trước ở đây chỉ ông bà cá»§a Hồ Tiểu Thiên.
Hồ Tiểu Thiên nghe y nói thương tâm như thế, có thể nghe xong cÅ©ng đã hiểu được ý cá»§a y rồi, ta kháo, ngươi đây là có ý tứ gì? Lo lắng cho an nguy cá»§a ta nên không để ý đến sá»± tình Táºp Nhã Hiên, thế chẳng ra là chuyện tình Äan Thư Thiết Khoán mất Ä‘i thì tất cả Ä‘á»u là do nguyên nhân tại ta hay sao? Rõ rà ng cái tên Hồ An nà y biết rõ là lần tá»™i tháºt sá»± nặng không thể chịu nổi, nên má»›i ở trước mặt mình thể hiện sá»± đồng cảm, nhưng mà đồng cảm thì cÅ©ng mặc đồng cảm, ngươi cÅ©ng không thể Ä‘em chuyện nà y đổ lên đầu cá»§a ta ah? Hồ Tiểu Thiên trong lòng láºp tức có chút khó chịu, cÅ©ng không có lại để cho Hồ An tiếp tục... y ở trên ghế ngồi xuống, suy nghÄ© má»™t lát rồi má»›i nói: "Chuyện nà y còn có ngưá»i nà o biết rõ không?"
Hồ An quỳ gối trước mặt Hồ Tiểu Thiên nói: "Thiếu gia, ngoại trừ lão gia và ta thì ai cÅ©ng không biết Äan Thư Thiết Khoán được giấu ở Táºp Nhã Hiên, cho dù là phu nhân cÅ©ng không biết rõ rà ng lắm, ta vốn tưởng rằng thiếu gia biết rõ."
Trong lòng Hồ Tiểu Thiên thầm mắng, Hồ an Æ¡i là Hồ An, ngươi lão gia há»a nà y cÅ©ng chẳng phải thứ tốt là nh gì, rõ rà ng là có ý muốn kéo lão tá» xuống nước, xảy ra chuyện lá»›n như váºy, cảm thấy tá»± mình má»™t ngưá»i không thể gánh nổi, cho nên Ä‘em ta cÅ©ng lôi và o, lại để cho ta vá»›i ngươi cùng gánh trách nhiệm. Chẳng qua là trong lòng oán trách thì cứ oán trách, nhưng mà trong ná»™i tâm Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng hiểu rõ, chuyện tối ngà y hôm qua chÃnh mình thế nà o cÅ©ng phải gánh chịu má»™t Ãt trách nhiệm, nếu không phải mình bên nà y nháo lên động tÄ©nh quá lá»›n, cÅ©ng sẽ không khiến cho cả Thượng Thư phá»§ Ä‘á»u bị kinh động. Lại nói, chỉ là hai tên phi tặc, cho dù không có những tên gia Ä‘inh khác tham gia, chỉ bằng và o thá»±c lá»±c cá»§a hắn và sáu tên gia Ä‘inh Lương Äại Tráng kia cÅ©ng đủ để Ä‘em phi tặc bắt lại. Nhưng mà tối hôm qua chÃnh mình chỉ hưng phấn lo bắt trá»™m, lại tháºt không ngỠđến đám phi tặc nà y lại dùng kế dương đông kÃch tây, mục tiêu chÃnh thức lại là Äan Thư Thiết Khoán. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên nói: "Cái Äan Thư Thiết Khoán kia là Minh Tông Hoà ng Äế ban thưởng cho tổ tiên ta, đến bây giá» cÅ©ng đã qua nhiá»u năm như váºy, Hoà ng Äế đã thay đổi, Hồ gia ta cÅ©ng không biết đã truyá»n bao nhiêu Ä‘á»i rồi, đến cùng có tác dụng hay không thì còn rất khó nói." Hắn nói được cÅ©ng không phải sai, kỳ tháºt loại Äan Thư Thiết Khoán nà y tháºt ra là đồ váºt tương đương như là huân chương. Dá»±a theo pháp lệnh cá»§a Äại Khang, Vương Tá» phạm pháp trị tá»™i như thứ dân, đến vương tá» cÅ©ng không thể tha tá»™i, huống chi là đại thần bình thưá»ng. HÆ¡n nữa đó là , Quân đã để cho Thần chết thì thần không thể không chết, nếu tháºt là lão Hoà ng Äế muốn giết ngươi thì đừng nói là má»™t cái Äan Thư Thiết Khoán, cho dù ngươi có xuất ra má»™t nghìn má»™t vạn cái cÅ©ng không được việc gì. Nên chém đầu thì vẫn chém đầu, nên diệt môn thì vẫn diệt môn.
Hồ An nói: "Thiếu gia, cái Äan Thư Thiết Khoán kia chưa hẳn có thể miá»…n tá», thế nhưng mà đem Äan Thư Thiết Khoán là m mất thì đây chÃnh là tá»™i lá»›n phải chém đầu ah!"
Má»™t câu bừng tỉnh ngưá»i trong má»™ng, Hồ Tiểu Thiên nghe hắn nói như váºy thì sau lưng không tránh khá»i toát mồ hôi lạnh. Không sai! Nếu như để mất Äan Thư Thiết Khoán thì đây chÃnh là trá»ng tá»™i ah! Nếu như Äan Thư Thiết Khoán tháºt sá»± bị phi tặc trá»™m Ä‘i, chuyện nà y mà chẳng may lá»™ ra thì chỉ sợ sẽ mang đến cho Hồ gia nhà hắn khốn đốn tháºt lá»›n a. ChÃnh thức phiá»n toái là phụ thân Ä‘ang há»™ tống Hoà ng Thượng đến Äông Äô rồi, mẫu thân thì lại vừa vặn Ä‘i nhà mẹ đẻ ở Kim Lăng, cái sá»± tình ở Hồ phá»§ nà y chỉ có thể do hắn đảm đương, má»™t ngưá»i thương lượng sá»± tình ở bên cạnh Ä‘á»u không có.
Hồ Tiểu Thiên cà ng nghÄ©, cà ng cảm thấy chuyện nà y giống như là má»™t âm mưu. Hai tên phi tặc kia lẻn và o sân nhá» chá»— ở cá»§a chÃnh mình, dụng ý chÃnh thức hẳn là hấp dẫn sá»± chú ý cá»§a má»i ngưá»i, khiến cho tất cả lá»±c chú ý cá»§a má»i ngưá»i táºp trung ở trên ngưá»i phi tặc, thá»i Ä‘iểm tất cả Ä‘ang vây quanh bắt ngưá»i thì có ngưá»i khác lẻn và o Táºp Nhã Hiên đánh cắp Äan Thư Thiết Khoán, rồi lại phóng há»a đốt cháy, há»§y diệt chứng cứ ở hiện trưá»ng.
Hồ Tiểu Thiên liên tục đi đi lại lại ở trong phòng, một bên vừa đi vừa cân nhắc.
Hồ An không dám đơn giản chặt đứt suy nghÄ© cá»§a hắn, Hồ Tiểu Thiên không cho y đứng dáºy thì y chỉ có thể thà nh thà nh tháºt tháºt mà quỳ ở đó thôi.
Hồ Tiểu Thiên rốt cục cÅ©ng dừng bước lại và nói: "Ngươi xác định Äan Thư Thiết Khoán đã bị trá»™m?"
Hồ An gáºt đầu mà nói: "Vừa rồi sau khi dáºp tắt lá»a lá»›n, ta Ä‘i xem ngăn tá»§ cất giữ Äan Thư Thiêt Khoán, khóa trên ngăn tá»§ đã bị ngưá»i vặn gãy, bên trong không có váºt gì."
Hồ Tiểu Thiên nhẹ gáºt đầu, dá»±a theo như lá»i nói cá»§a Hồ An, cái Äan Thư Thiết Khoán nà y hẳn là đã bị ngưá»i đánh cắp rồi nên hắn thấp giá»ng há»i: "Hồ An, chuyện nà y chỉ có ngươi biết ta biết, không thể nói cho ngưá»i thứ ba biết được, chỉ cần chúng ta giữ kÃn bà máºt nà y, ngưá»i ngoà i tá»± nhiên sẽ không biết Äan Thư Thiết Khoán đã mất Ä‘i, ngươi nói có đúng hay không?"
Hồ An mÃm môi: "Thế nhưng mà ..."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Không có gì thế nhưng ở đây cả, vô luáºn có chuyện gì xảy ra, Ä‘á»u không thể để lá»™ ra ná»a Ä‘iểm tiếng gió, ngươi tá»± mình Ä‘i Äông Äô má»™t chuyến, Ä‘i tìm cha ta, Ä‘em chuyện nà y chÃnh miệng nói cho hắn. Ngươi nhá»› kÄ© cho ta, ngoại trừ cha ta ra, không thể để tiết lá»™ chuyện nà y cho bất cứ kẻ nà o!"
Hồ An sắc mặt ngưng trá»ng liên tục gáºt đầu: "Thếu gia yên tâm, lão nô nhất định sẽ giữ kÃn như bưng, tuyệt sẽ không tiết lá»™ ná»a Ä‘iểm phong thanh."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Äứng lên Ä‘i!"
Hồ An lúc nà y má»›i dám bò lên từ mặt đất, y hạ thấp giá»ng nói: "Thiếu gia, nếu như những tên phi tặc kia là do Äan Thư Thiết Khoán mà đến, bà máºt nà y chúng ta sẽ giấu không được đấy." Y quả nhiên là đã sợ đến cá»±c Ä‘iểm rồi, đến cả thanh âm cÅ©ng Ä‘á»u trở nên run rẩy.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Cho nên thá»i gian đối vá»›i chúng ta là cá»±c kỳ trá»ng yếu, nhất thiết trong thá»i gian ngắn nhất phải mang chuyện nà y thông báo cho cha ta, vá» phần hai tên phi tặc kia, cứ để ta đến xá» lý."
Sau khi biêÌt Äan Thư Thiết Khoán mâÌt, Hồ Tiểu Thiên không coÌ chuÌt bôÌi rôÌi naÌ€o, nêÌu như không thể giải quyêÌt ổn thỏa được chuyện naÌ€y thiÌ€ chỉ sợ ngaÌ€y laÌ€nh thaÌng tôÌt của hăÌn ở chỗ naÌ€y sẽ châÌm dưÌt. Sau khi nhận được lệnh Hồ An liền lập tưÌc chuẩn biÌ£ ngựa tÆ¡Ìi Äông đô.
Hồ Tiểu Thiên lập tưÌc mang theo đám Lương Äại Tráng tÆ¡Ìi Táºp Nhã Hiên cẩn thận tiÌ€m toÌ€i trong phÃªÌ tiÌch một lần, gần như lật tung từng tâÌc đâÌt vẫn không tiÌ€m được tung tiÌch Äan Thư Thiết Khoán.
Hồ Tiểu Thiên châÌm dưÌt hy voÌ£ng trong loÌ€ng, xÃªÌ chiều hôm Ä‘oÌ hăÌn liền thay quần aÌo dẫn Ä‘aÌm Lương Äại Tráng Ä‘i tÆ¡Ìi Kinh Triệu Phá»§, yÌ của hăÌn laÌ€ muôÌn gặp Kinh Triệu doãn Hồng Bách Tá», chờ ở Ä‘oÌ một luÌc mÆ¡Ìi biêÌt hôm qua đột nhiên mưa xuôÌng, Hồng Bách Tá» Ä‘ã Ä‘i thiÌ£ saÌt caÌc công triÌ€nh thủy trong kinh thaÌ€nh mặc duÌ€ trong phủ coÌ€n lục sá»± tham quân vaÌ€ lục tà o tham quân, nhưng Hồ Tiểu Thiên laÌ£i không quen boÌ£n hoÌ£, hăÌn liền tiÌ€m người hỏi thăm tung tiÌch của Má»™ Dung Phi Yên.
Má»™ Dung Phi Yên từ tối hôm qua tÆ¡Ìi giờ cũng chưa coÌ nghỉ ngÆ¡i tử têÌ, sau khi băÌt hai tên phi tặc ở Thượng Thư Phá»§ về liền giải vaÌ€o phoÌ€ng trực, lập tưÌc thẩm vâÌn tra hỏi, nhưng hai gã phi tặc kia đều một mực khẳng Ä‘iÌ£nh chuÌng tÆ¡Ìi Thượng Thư phá»§ để trộm cươÌp, chuyện phoÌng hỏa không liên quan tÆ¡Ìi chuÌng. Bởi viÌ€ khi biÌ£ băÌt hai gã phi tặc Ä‘ã thương tiÌch đầy miÌ€nh nên Má»™ Dung Phi Yên cũng không duÌ€ng hiÌ€nh vÆ¡Ìi chuÌng, laÌ£i thâÌy chuÌng biÌ£ thương không nheÌ£ sợ chuÌng mâÌt maÌu maÌ€ chêÌt trong lao nên liền goÌ£i Ä‘aÌ£i phu đêÌn xử lyÌ vêÌt thương cho chuÌng.
Sau khi rời được đôÌng chuyện naÌ€y ra, naÌ€ng Ä‘ang tiÌnh trở về nghỉ ngÆ¡i một laÌt duÌ€ sao thiÌ€ naÌ€ng cũng không phải laÌ€m từ săÌt theÌp, không ai coÌ thể laÌ€m việc không ngủ không nghỉ. Äang muôÌn rời khỏi Kinh Triệu phá»§, laÌ£i được người baÌo tin người của phủ thượng thư đêÌn.
Má»™ Dung Phi Yên chỉ coÌ thể taÌ£m thời bỏ yÌ Ä‘iÌ£nh về nhaÌ€, naÌ€ng vừa thay y phuÌ£c, mặc aÌo gâÌm gấm Tô Châu in hiÌ€nh aÌnh trăng, vaÌy mỏng Ä‘uôi phượng hiÌ€nh trăng non, maÌi toÌc Ä‘en nhaÌnh được buÌi lên thaÌ€nh một caÌi buÌi toÌc trụy mã, cực kyÌ€ nữ tiÌnh. LoaÌ£i buÌi toÌc naÌ€y Ä‘ang râÌt thiÌ£nh haÌ€nh, kiểu daÌng như laÌ€ rÆ¡i từ trên ngựa xuôÌng(truÌ£y mã) cho nên mÆ¡Ìi được đặt tên như vậy. PhôÌi hợp vÆ¡Ìi khuôn mặt như vẽ của naÌ€ng laÌ€m toaÌt lên vẻ động loÌ€ng người.
Hồ Tiểu Thiên Ä‘ang đâm đầu Ä‘i tÆ¡Ìi nhiÌ€n thâÌy naÌ€ng liền không khỏi mở trừng hai măÌt, biÌ€nh thường đều thâÌy naÌ€ng baÌ€y ra bộ daÌng hiên ngang vũ dũng, giờ thâÌy naÌ€ng ăn mặc nữ tiÌnh liền coÌ chuÌt không kiÌ£p thiÌch ưÌng, nhưng Má»™ Dung Phi Yên mắt ngá»c mà y ngà i phong thái yểu Ä‘iệu, bộ daÌng naÌ€y của naÌ€ng thật sự laÌ€m cho tim hăÌn đập thiÌ€nh thiÌ£ch laÌ€m hăÌn suyÌt chuÌt nữa quên mâÌt muÌ£c Ä‘iÌch chiÌnh của miÌ€nh.
NhiÌ€n thâÌy mỹ nữ trên mặt Hồ Tiểu Thiên tự nhiên hiện lên daÌng vẻ tươi cười, nhưng Má»™ Dung Phi Yên thâÌy hăÌn laÌ£i chẳng vui vẻ giÌ€, laÌ£nh nhaÌ£t hỏi: "Ngươi đêÌn tiÌ€m ta laÌ€m giÌ€?"
Hồ Tiểu Thiên nói:" Má»™ Dung bá»™ đầu, ta đêÌn đây để nghe ngoÌng về tiêÌn triển của vuÌ£ aÌn!"
KyÌ€ thực Má»™ Dung Phi Yên Ä‘ã biêÌt muÌ£c Ä‘iÌch đêÌn của hăÌn, nhiÌ€n hăÌn từ trên xuôÌng dươÌi qua một lần noÌi: "Từ tôÌi qua đêÌn giờ vẫn chưa được một buổi, Hồ công tá» coÌ phần quaÌ noÌng loÌ€ng a?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "LoaÌ£i chuyện naÌ€y xảy ra vÆ¡Ìi ai người Ä‘oÌ cũng sẽ noÌng vội, mong Má»™ Dung bá»™ đầu coÌ thể thông cảm vÆ¡Ìi nỗi khổ tâm của ta."
Má»™ Dung Phi Yên noÌi: "CoÌ phải Hồ công tá» Ä‘ã mâÌt đồ vật quyÌ troÌ£ng giÌ€ không?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Không mâÌt giÌ€ troÌ£ng yêÌu, ta chỉ muôÌn tiÌ€m ra đồng Ä‘ảng Ä‘aÌm phi tặc kia, ngươi cũng hiểu nêÌu một ngaÌ€y chuÌng coÌ€n tồn taÌ£i, sẽ ảnh hưởng đêÌn sự an toaÌ€n của ta chỉ khi Ä‘em cả Ä‘aÌm người naÌ€y hôÌt goÌ£n một mẻ ta mÆ¡Ìi coÌ thể yên loÌ€ng."
Má»™ Dung Phi Yên sâu xa noÌi: "Ta coÌ€n tưởng ở gầm trời naÌ€y không coÌ thÆ°Ì khiêÌn Hồ công tử sợ hãi a."
Hồ Tiểu Thiên mỉm cưá»i nói: "Ta không sợ công tử chỉ sợ tiểu nhân..." Gia hỏa naÌ€y dừng laÌ£i một chuÌt noÌi: "Chỉ coÌ tiểu nhân cuÌ€ng nữ nhân laÌ€ khoÌ nuôi Ä‘oÌ!" YÌ ngoaÌ€i lời chiÌnh laÌ€ nữ nhân khoÌ Ä‘Ã´Ìi phoÌ.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên laÌ€ Má»™ Dung Phi Yên coÌ thể hiểu được yÌ của hăÌn, nheÌ£ gioÌ£ng thở daÌ€i noÌi: "Hồ công tá» căn cÆ°Ì vaÌ€o tiÌ€nh huôÌng trươÌc măÌt maÌ€ noÌi, chuÌng lẻn laÌ€o phủ để băÌt coÌc ngươi đổi lâÌy tiền, Hồ công tá» Hồ công tá» thân kiều nhuÌ£c quyÌ(thiÌ£t quyÌ), chăÌc hẳn Ä‘aÌng giaÌ không iÌt ngân lượng."
Hồ Tiểu Thiên nói: " CaÌi maÌ£ng heÌ€n của ta nêÌu quả thực laÌ€ Ä‘em Ä‘i baÌn, chưa hẳn coÌ thể so saÌnh vÆ¡Ìi giaÌ baÌn của Má»™ Dung Bá»™ đầu a!"
Má»™ Dung Phi Yên biÌ£ những lời naÌ€y của hăÌn choÌ£c tưÌc giận Ä‘ỏ bừng cả mặt: "Ngươi... "
Hồ Tiểu Thiên xấu xa cưá»i cưá»i: "Má»™ Dung Bá»™ đầu không nên hiểu lầm a, ta cũng không coÌ yÌ không tôn troÌ£ng ngaÌ€i."
Má»™ Dung Phi Yên cắn cắn đôi môi anh Ä‘aÌ€o, vÆ¡Ìi loaÌ£i hoaÌ€n khÃ´Ì vô laÌ£i naÌ€y, naÌ€ng cũng không coÌ caÌch ưÌng đôÌi, laÌ£nh luÌ€ng noÌi: "Ngươi cÆ°Ì về trươÌc Ä‘i, nêÌu tra được giÌ€ ta sẽ liên laÌ£c."
Hồ Tiểu Thiên thầm than, xem ra Má»™ Dung Phi Yên cũng không coÌ tra ra được giÌ€ từ chỗ hai gã phi tặc, trong loÌ€ng không khỏi hôÌi hận hôm nay sao laÌ£i tuÌ€y tiện giao hai tên phi tặc cho naÌ€ng, bây giờ muôÌn giaÌ€nh laÌ£i laÌ€ không thể rồi. Tuy rằng biêÌt không coÌ khả năng nhưng Hồ Tiểu Thiên vẫn thử hỏi: "Má»™ Dung Bá»™ đầu, ngươi coÌ thể săÌp xêÌp cho ta gặp hai gã phi tặc không?"
Má»™ Dung Phi Yên lắc đầu, kiên quyêÌt cự tuyệt noÌi: "Không thể! Kinh Triệu Phá»§ coÌ quy củ của Kinh Triệu Phá»§, chuÌng laÌ€ tội phaÌ£m quan troÌ£ng, không phải ai cũng coÌ thể tuÌ€y tiện gặp."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Má»™ Dung Bá»™ đầu đừng quên laÌ€ ta tự tay giao hai người naÌ€y cho ngươi Ä‘oÌ."
Má»™ Dung Phi Yên há»i ngược lại: "Vậy thiÌ€ sao?" Äôi măÌt Ä‘eÌ£p traÌ€n đầy khinh bỉ vaÌ€ Ä‘iÌ£ch yÌ vÆ¡Ìi Hồ Tiểu Thiên, người trong tay naÌ€ng, quyền quyêÌt Ä‘iÌ£nh trong tay naÌ€ng.
Hồ Tiểu Thiên biết cô nà ng nà y Ä‘ã coÌ thaÌ€nh kiêÌn quaÌ lÆ¡Ìn vÆ¡Ìi miÌ€nh, bươÌc tÆ¡Ìi một bươÌc.
Khoảng caÌch đột ngột ruÌt ngăÌn laÌ€m Má»™ Dung Phi Yên cảm thâÌy một loaÌ£i aÌp baÌch, naÌ€ng tuy không muôÌn lui bươÌc nhưng laÌ£i không thể không thể không lui, bươÌc chân về sau thoaÌng một caÌi, sẵng gioÌ£ng: "Ngươi muôÌn laÌ€m giÌ€?"
Hồ Tiểu Thiên cưá»i nói: "Ban ngaÌ€y ban mặt, ngay trong nha môn Kinh Triệu Phá»§, laÌ£i nhiều công sai như vậy Má»™ Dung Bá»™ đầu cho rằng ta muôÌn laÌ€m giÌ€? DuÌ€ ta muôÌn laÌ€m giÌ€ Ä‘oÌ, ta cũng không coÌ gan a." Thực ra coi như laÌ€ hăÌn coÌ gan naÌ€y Ä‘i chăng nữa, cũng không coÌ năng lực, vÆ¡Ìi võ công của Má»™ Dung Phi Yên maÌ€ đôÌi phoÌ hăÌn không phải dễ như ăn saÌng sao?
NoÌi đêÌn miệng lưỡi thiÌ€ Má»™ Dung Phi Yên căn bản không phải đôÌi thủ của Hồ Tiểu Thiên, khuôn mặt viÌ€ tưÌc giận Ä‘ỏ bừng, trong măÌt của Hồ Tiểu Thiên laÌ£i thâÌy naÌ€ng Ä‘aÌng yêu đêÌn cực Ä‘iểm, hăÌn thâÌp gioÌ£ng noÌi: "Không bằng chúng ta là m giao dịch Ä‘i, ngươi cho ta gặp chuÌng, ta cho ngươi biêÌt ruÌt cuÌ£c laÌ€ nhaÌ€ ta mâÌt Ä‘i thÆ°Ì quyÌ troÌ£ng giÌ€?" Tiểu tá» Hồ Tiểu Thiên quả thực Ä‘ã nghiên cưÌu qua tâm lyÌ hoÌ£c, hÆ¡n nữa ở phương diện naÌ€y triÌ€nh độ coÌ€n râÌt cao, sau khi tiêÌp xuÌc vÆ¡Ìi Má»™ Dung Phi Yên mâÌy lần, hăÌn Ä‘ã laÌ€m ra một caÌi nhận Ä‘iÌ£nh sÆ¡ bộ về tâm lyÌ naÌ€ng, đây laÌ€ một nữ cường nhân Ä‘iên cuồng trong công việc, cực kyÌ€ coi troÌ£ng công taÌc, laÌ€m người ngay thẳng măÌt không chuÌt buÌ£i, muôÌn naÌ€ng nhượng bộ, trừ khi laÌ€ laÌ€m naÌ€ng cảm thâÌy sẽ coÌ lợi vÆ¡Ìi việc phaÌ aÌn. Chỉ cần laÌ€m được ra việc coÌ lợi, naÌ€ng sẽ cân nhăÌc taÌ£o Ä‘iều kiện.
Má»™ Dung Phi Yên nói: "Hồ công tá», biêÌt rõ maÌ€ không baÌo laÌ€ traÌi vÆ¡Ìi phaÌp luật ÄaÌ£i Khang."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Hôm nay ta đêÌn laÌ€ muôÌn hợp taÌc vÆ¡Ìi Má»™ Dung Bá»™ đầu, chỉ tiêÌc laÌ€ ta mặt noÌng laÌ£i daÌn vaÌ€o mông laÌ£nh, Mộ Dung bộ đầu laÌ£i chỉ muôÌn Ä‘oÌ€i hỏi không muôÌn hồi baÌo, thiên haÌ£ naÌ€y coÌ chuyện dễ như vậy sao?"
Má»™ Dung Phi Yên Ä‘ã không chỉ một lần lĩnh giaÌo lời noÌi vaÌ€ việc laÌ€m thô tuÌ£c của tên naÌ€y, vẫn không thể tiêu hoÌa được caÌch noÌi thô tuÌ£c của hăÌn, dưÌt khoaÌt giả bộ không nghe thâÌy ngôn từ quâÌy rôÌi của hăÌn, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi: "Ta dựa vaÌ€o caÌi giÌ€ maÌ€ coÌ thể tin tưởng ngươi?"
Từ những lời naÌ€y của naÌ€ng Hồ Tiểu Thiên Ä‘ã Ä‘oaÌn ra trong loÌ€ng naÌ€ng Ä‘ang coÌ chuÌt buông lỏng, Hồ Tiểu Thiên noÌi: "Hai gã phi tặc kia laÌ€ ta giao cho ngươi, biÌ£ trộm laÌ€ nhaÌ€ ta, ngươi thiÌ€ muôÌn phaÌ aÌn lập công, ta thiÌ€ muôÌn tiÌ€m laÌ£i đồ vật trong nhaÌ€, muÌ£c Ä‘iÌch bâÌt dồng nhưng trăm sông đổ về một biển, cuôÌi cuÌ€ng laÌ£i coÌ thể phaÌ aÌn nhanh hÆ¡n, Má»™ Dung Bá»™ đầu sao không thể haÌ£ thaÌ€nh kiêÌn xuôÌng maÌ€ hảo hảo hợp taÌc một lần?"
Má»™ Dung Phi Yên không thể không bá»™i phục không thể không bá»™i phục taÌ€i khua môi muÌa meÌp như loÌ€ xo của tên naÌ€y, không thể phủ nhận lá»i nói nà y của Hồ Tiểu Thiên Ä‘ã Ä‘aÌnh động naÌ€ng, trầm ngâm một chuÌt noÌi: "Ta có thể dẫn ngươi Ä‘i gặp chuÌng, nhưng Ä‘aÌm thủ haÌ£ của ngươi phải ở ngoaÌ€i."
"Không thaÌ€nh vâÌn đề!"
Má»™ Dung Phi Yên dẫn Hồ Tiểu Thiên vaÌ€o căn phoÌ€ng trực tôÌi tăm muÌ€ miÌ£t, Hồ Tiểu Thiên còn laÌ€ lần đầu tiên tá»›i chỗ naÌ€y, Ä‘i được vaÌ€i bươÌc liền thâÌy muÌ€i muÌ£c naÌt vaÌ€ tanh tưởi xộc tÆ¡Ìi, không khỏi nhiÌu maÌ€y, tiÌ€nh traÌ£ng nhaÌ€ tuÌ€ naÌ€y cũng thực sự quaÌ keÌm Ä‘i, hÆ¡n nữa aÌnh saÌng laÌ£i ảm Ä‘aÌ£m, caÌ€ng Ä‘i vaÌ€o caÌ€ng tôÌi, phải duÌ€ng Ä‘uôÌc chiêÌu saÌng.
Má»™ Dung Phi Yên để yÌ thâÌy vẻ mặt của hăÌn, noÌi khẽ: "BÆ¡Ìt laÌ€m chuyện xâÌu chuÌt, nêÌu không ngaÌ€y naÌ€o Ä‘oÌ ngươi cũng sẽ biÌ£ đưa tÆ¡Ìi đây."
Hồ Tiểu Thiên cười noÌi :"Nguyá»n rá»§a ta a! HiÌ€nh như ta không coÌ Ä‘ÄƒÌc tội vÆ¡Ìi ngươi."
LuÌc hai người coÌ€n Ä‘ang noÌi chuyện Ä‘ã Ä‘i tÆ¡Ìi chỗ giam giữ phi tặc, một gã Ä‘aÌ£i phu Ä‘ang xử lyÌ miệng vêÌt thương của hăÌn, gã thầy thuôÌc laÌ€ người của Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng, hôm qua coÌ Ä‘i theo Viên SÄ© Khanh tÆ¡Ìi cưÌu chữa cho lão giả kia.
LuÌc Hồ Tiểu Thiên Ä‘i vaÌ€o phoÌ€ng giam thiÌ€ triÌ£ liệu Ä‘ã chuẩn biÌ£ kêÌt thuÌc, Ä‘aÌ£i phu kia noÌi vÆ¡Ìi , Má»™ Dung Phi Yên: "Má»™ Dung Bá»™ đầu Má»™ Dung Bá»™ đầu, thương thÃªÌ của chuÌng cũng không nặng Ä‘ã cho uôÌng Kim Sang Dược, qua mâÌy ngaÌ€y sẽ khỏi hẳn, chẳng qua laÌ€ tên phaÌ£m nhân naÌ€y biÌ£ ôÌng truÌc đâm vaÌ€o yêÌt hầu, ăn uôÌng sẽ coÌ chuÌt ảnh hưởng." Sau khi noÌi xong liền quay ra cười cười vÆ¡Ìi Hồ Tiểu Thiên, hiển nhiên Ä‘ã nhận ra hăÌn.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Vị lão nhân kia sao rồi?"
Gã Ä‘aÌ£i phu noÌi: "Äã daÌn thuôÌc cho lão rồi, người nhaÌ€ hăÌn hôm qua coÌ tiÌ€m đêÌn, Ä‘ã thu xêÌp cho hoÌ£ ở khaÌch sanh caÌ£nh Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng, sư phụ ta nói lão tuy biÌ£ thương không nặng nhưng người gia laÌ£i khôi phuÌ£c chậm, coÌ khi cần hai ba thaÌng."
Hồ Tiểu Thiên gáºt đầu nói: ""Äa tạ các ngươi."
ÄaÌ£i phu kia cười noÌi: "May maÌ€ coÌ Hồ công tá» trượng nghĩa ra tay mÆ¡Ìi Ä‘uÌng, sư phụ ta nói Hồ công tá» xử lyÌ thương tổn xương côÌt râÌt tinh thâm, coÌ€n muôÌn chuÌng ta hoÌ£c tập Hồ công tá» a."
Hồ Tiểu Thiên cười thầm trong loÌ€ng, chỉ laÌ€ câÌp cưÌu đơn giản, laÌ£i noÌi caÌi giÌ€ maÌ€ thủ phaÌp tinh thâm, nhưng nghĩ laÌ£i bây giờ vẫn duÌ€ng caÌch chữa bệnh truyền thôÌng, chưa coÌ hiÌ€nh thaÌ€nh y hoÌ£c hiện Ä‘aÌ£i, về giải phẫu há»c, sinh lý hoÌ£c thậm chiÌ cả toaÌ€n bộ tây y đôÌi vÆ¡Ìi mâÌy thầy thuôÌc naÌ€y thiÌ€ coÌ thể noÌi laÌ€ chưa bao giờ nghe thâÌy, miÌ€nh maÌ€ thể hiện những hoÌ£c thuật kia ra thiÌ€ chỉ sợ laÌ€ kinh thÃªÌ hãi tuÌ£c rồi, không bằng Ä‘i mở bệnh viện, vÆ¡Ìi triÌ€nh độ của miÌ€nh chả nhẽ lợi nhuận không đầy bồn đầy baÌt? YÌ nghĩ như vậy chỉ thoaÌng hiện trong đầu hăÌn liền ngay lập tưÌc biÌ£ dập tăÌt, kiêÌp trươÌc quaÌ mệt mỏi, hăÌn thậm chiÌ coÌ€n cực kyÌ€ chaÌn gheÌt vÆ¡Ìi y hoÌ£c chuyên nghiệp, nêÌu không phải đột nhiên gặp tiÌ€nh huôÌng thiÌ€ chỉ sợ cả đời naÌ€y hăÌn cũng không muôÌn sử duÌ£ng y thuật của miÌ€nh. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cả đời nặng nhoÌ£c, haÌ€ tâÌt phải mệt mỏi như vậy, tế thế cứu nhân chả coÌ caÌi lông chim quan hệ giÌ€ vÆ¡Ìi miÌ€nh, cÆ°Ì thaÌ€nh thaÌ€nh thật thật laÌ€m một quan nhiÌ£ Ä‘aÌ£i, từ từ maÌ€ quên Ä‘i kiêÌp trươÌc, hưởng thuÌ£ nhân sinh mÆ¡Ìi laÌ€ chiÌnh Ä‘aÌ£o.
17.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 11
Äà Nhai (thượng)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Má»™ Dung Phi Yên bởi vì mấy lá»i cá»§a lão đại phu cá»§a Dịch Nguyên ÄÆ°á»ng mà ù ù cạc cạc từ từ lạc và o trong sương mù, trong loÌ€ng thầm nghÄ©:
- HăÌn mà hiểu được cái gì gá»i là y thuáºt sao ? HăÌn mà trượng nghÄ©a ra tay giúp đỡ má»i ngưá»i ? Là hăÌn aÌ ? Nếu ngưá»i khác nói hăÌn á»· thế hiếp ngưá»i thì ta còn tin, chứ nói hăÌn trị bệnh cứu ngưá»i thì trừ phi là mặt trá»i má»c lên từ thì may ra còn có tà ti gá»i là phần trăm cÆ¡ há»™i.
Hồ Tiểu Thiên ngồi xổm xuôÌng trước mặt má»™t gã tù phạm, vẻ mặt đầy âm hiểm nhìn tên tù phạm Ä‘ang ngắc ngư trước mặt mình, tên tù phạm kia đúng là kẻ mà tối hôm qua bị hắn dùng ống trúc đâm chá»t yết hầu, tên tù phạm nà y hiển nhiên là cÅ©ng nháºn ra Hồ Tiểu Thiên tên đầu sá» gây ra má»i chuyện, trong loÌ€ng hắn lúc nà y căm tức Hồ Tiểu Thiên tá»›i cá»±c Ä‘iểm, trừng mắt hung dữ nhìn vá» phÃa Hồ Tiểu Thiên.
Hồ Tiểu Thiên thở dà i, vỗ tay lên mặt tên tù phạm mà nói đầy vẻ thương cảm :
- Thá»i đại nà y đúng là là m cái gì cÅ©ng không dá»… dà ng a, trá»™m cắp thì đơn giản là vì cầu tà i lá»™c, phú quý, 2 vị phi tặc đây laÌ£i có thể vì cầu tà i phú mà vưÌt bỏ tÃnh mạng cá»§a mình thì dưá»ng như có chút không đáng thì phải? "
Hai gã phi tặc liếc mắt nhìn nhau sau đó cả 2 đồng thá»i hung dữ nhìn vá» Hồ Tiểu Thiên, tên phi tặc cổ há»ng không bị tổn thương trên mặt đầy râu quai nón má»c lún phún gà o lá»›n:
- Muốn giết cứ giết, đừng có nói linh tinh!
Hồ Tiểu Thiên cưá»i ha ha, biểu hiện đặc biệt kiên cưá»ng tối hôm qua cá»§a tên phi tặc nà y xem ra là một kẻ có chút tâm huyết vá»›i nghá» phi tặc a, đã lâu như váºy rồi mà không có chuÌt dấu hiệu nhún nhưá»ng nà o. Hắn khinh thưá»ng nói :
- Ná»a đêm các ngươi xông và o Thượng thư phá»§, rõ rà ng là muốn mưu hại tánh mạng ta, coi như là giết 10 ngưá»i như các ngươi cÅ©ng không đủ Ä‘á»n mạng cho ta. "Má»™ Dung Phi Yên ở 1 bên nghe thấy thế thầm than khổ không thôi, thằng nà y quả nhiên nói hươu nói vượn chém gió linh tinh, nghÄ© 1 đằng nói 1 kiểu hà nh động lại là 1 kiểu khác nữa, hai gã phi tặc nà y mặc dù có tá»™i nhưng tá»™i không đáng chết mà hắn lại đưÌng nói như là trá»ng án có thể huyết sát gia tá»™c vây.
Tên phi tặc cưá»i lạnh nói:
- Cho dù ta có gây ra há»a lá»›n thì sao chứ? Dá»±a theo luáºt cá»§a Äại Khang chúng ta thì tá»™i cá»§a chúng ta gây ra tá»™i còn chưa đáng chết.
Hồ Tiểu Thiên gấp cái quạt Ä‘ang phe phẩy trong tay lại đánh bép 1 cái, cháºc cháºc khen :
- Xem ra ngươi cÅ©ng hiểu chút Ãt pháp luáºt, không phải daÌ£ng thiếu hiểu biết vá» pháp luáºt nhỉ, váºy thì cà ng phiá»n toái hÆ¡n rồi nha, ngưá»i hiểu biết như váºy mà còn phạm pháp thì tá»™i cà ng nặng thêm 1 báºc nữa, vốn là các ngươi Ä‘ang có hi vá»ng giữ được mạng sống, nhưng mà xem ra ... cháºc cháºc... Hiện tại chỉ có thể còn đưá»ng chết mà thôi.
Vừa nói Hồ Tiểu Thiên vừa suýt xoa ra vẻ như Ä‘ang thương tiếc cho 2 tên phi tặc, tên phi tặc biết rõ đây là Hồ Tiểu Thiên Ä‘ang Ä‘e dá»a, hừ hừ má»™t tiếng rồi ngáºm miệng không nói thêm gì nữa.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ta chỉ là đang cảm thấy tiếc cho các ngươi mà thôi, từ đầu năm tá»›i giá» phi tặc tháºt sá»± hiểu được luáºt pháp đúng là không coÌ nhiá»u, tuy rằng không biết hai vị là ai thế nhưng là ta cÅ©ng có thể nhìn ra hai vị hẳn là nhân váºt nổi tiếng trong giá»›i phi tặc a, nhìn hai vị là biết rồi chẳng những trẻ tuổi anh tuấn võ công cao cưá»ng, đã giá»i như váºy mà còn Ä‘á»c thông viết thạo tinh thông pháp luáºt nữa chứ. Cháºc cháºc... Chỉ có đã há»c qua pháp luáºt, hiểu pháp luáºt thì má»›i có thể biết mình nên là m thế nà o để lợi dụng những kẽ hở cá»§a pháp luáºt mà chui và o trá»™m cắp. Hai ngưá»i các ngươi mặc dù là kẻ trá»™m nhưng mà cùng phi tặc bình thưá»ng hoà n toà n khác nhau, các ngưá»i có suy nghÄ© cá»§a mình. Dùng trà thông minh cá»§a các ngươi hoà n toà n có thể dá»±a và o nghá» trá»™m cắp mà có khai mở 1 môn gá»i là "PHI TẶC HỌC" tháºm chà có thể xây dá»±ng được 1 đế chế trá»™m cắp thuá»™c vá» riêng các ngươi Ä‘oÌ. Ây dà chỉ nghÄ© đến thôi mà ta cÅ©ng cảm thấy các ngươi thá»±c sá»± là những kẻ giá»i giang a, nhưng mà ... Chỉ tiếc là lần nà y các ngươi... Những tên phi tặc vÄ© đại lại bị láºt thuyá»n trong chiếc mương nho nhá» nà y, ngay cả ta cÅ©ng cảm thấy tiếc nuối sâu sắc cho tà i năng cá»§a các ngươi a... Àiiiiiiiiiiii đúng là số pháºn mà ." Vừa nói Hồ Tiểu Thiên vừa nhẹ nhà ng phe phẩy chiếc quạt mà thở dà i đầy vẻ tiếc nuối.
Má»™ Dung Phi Yên đứng bên cạnh nghe hết những lá»i vừa rồi mà cảm thấy dở khóc dở cưá»i, tên Hồ Tiểu Thiên nà y là m sao lại có thể là m ra bá»™ dạng như váºy chứ, những lá»i nà y cá»§a hắn đúng là lần đầu tiên Má»™ Dung Phi Yên được nghe, rõ rà ng đây là Hồ Tiểu Thiên Ä‘ang ca ngợi 2 tên phi tặc mà chứ có chút nà o gá»i là luáºn tá»™i đâu, nghe ý tứ ở trong lá»i nói cá»§a hắn thì dưá»ng như hắn Ä‘ang cảm thấy tiếc háºn cho 2 tên phi tặc thất thá»§ mà bị bắt nà y.
Hai gã phi tặc dứt khoát bảo trì trầm mặc mà không nói má»™t lá»i.
Hồ Tiểu Thiên lại nói : "VÆ¡Ìi đầu oÌc cá»§a các ngưá»i thì vốn không nên để ngưá»i khác lợi dụng mÆ¡Ìi phải, các ngươi tá»± cho mình là anh dÅ©ng nghÄ©a khà sao? Nhưng mà các ngươi lại không biết tối hôm qua khi mà các ngươi lẻn và o nhà ta, ta đã được ngưá»i ta tiết lá»™ tin tức, nếu không ta là m sao có thế phát hiện ra các ngươi lẻn và o trước tiên chứ?"
Má»™ Dung Phi Yên mở trừng hai mắt, Hồ Tiểu Thiên Ä‘ã sÆ¡Ìm nháºn được tin tức sao? Tối hôm qua đã biết tin váºy mà hắn sao laÌ£i không nói ra chứ? Tên tiểu tá» há»—n đản nà y quả nhiên là đã biêÌt rõ tình hình nhưng không thèm báo cáo, chút nữa ngươi chỠđó chá» ta tÃnh sổ vÆ¡Ìi ngươi như thế nà o. Vừa nói Má»™ Dung Phi Yên vừa háºn không thể xông tá»›i mà tóm cổ Hồ Tiểu Thiên vặn răng há»i tá»™i hắn.
Ãnh mắt Hai gã phi tặc cÅ©ng trở nên kinh ngạc, căn bản chÃnh là Hồ Tiểu Thiên há mồm nói báºy chẳng may chó ngáp phải ruồi là m hai tên phi tặc rối trÃ. Nhưng mà lần nà y lá»i nói dối cá»§a hắn laÌ£i đạt được độ tin cáºy cá»±c cao, hai gã phi tặc cÅ©ng Ä‘ang cảm thấy kỳ quái. Vì sao mà tối hôm qua khi hà nh động cá»§a bá»n hắn còn chưa bắt đầu thì đã bị phát hiện trước rồi? Sau khi dùng ống trúc đâm thá»§ng cá»a sổ giấy Ä‘ang chuẩn bị thổi dâm(Dg??) hương và o bên trong thì đã bị ngưá»i ta tóm lấy ống trúc đâm ngược vá» cổ há»ng mình. Vì sao đối phương lại có thể Ä‘i trước má»™t bước ? Hóa ra là mất công hì hục chuẩn bị cả buổi tối nhưng cuối cùng laÌ£i vì bị bán rẻ mà trở thà nh cua trong rá» sao? Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ta biết được cảm giác cá»§a ngưá»i bị bán đứng tháºt không dá»… chịu chút nà o, kỳ thực trong lòng ta cÅ©ng không coÌ chịu nổi, ngưá»i kia cố ý để lá»™ ra tin tức cho ta, sau đó lại để cho ta táºp hợp toà n bá»™ gia Ä‘inh trong phá»§ toà n lá»±c Ä‘i bắt các ngươi, mà hắn thừa dịp luÌc chúng ta toà n lá»±c lá»±c chú ý táºp trung và o các ngưá»i, trá»™m Ä‘i bảo bối trong nhà cá»§a chúng ta, rồi tiện tay nổi lá»a đốt Ä‘i nhã hiên nÆ¡i bá»n ta đà n ca nhảy múa, ở Ä‘iểm nà y thì ta nghÄ© tất cả chúng ta Ä‘á»u là ngưá»i bị hại".
Hai gã phi tặc đồng thá»i cắn chặt răng mÃm chặt môi nắm chặt tay hai mắt trợn trừng, hiện tại kẻ lừa chuÌng và o tù chÃnh là kẻ đã sắp đặt toà n bá»™ chuyện nà y, giờ muốn thoát thân đã là chuyện không tưởng rồi.
Hồ Tiểu Thiên thấy thái độ cá»§a hai tên phi tặc như váºy, phe phẩy chiếc quạt tiến lại : Không bằng chúng ta cùng là m giao dịch!".
Tên phi tặc mặt đầy râu quai nón hừ lạnh :" Ngươi đừng vá»™i dùng lá»i ngon ngá»t maÌ€ dụ dá»— bá»n ta, ngươi đừng coi bá»n ta là tiểu hà i tá» ba tuổi mà đem ra lừa gaÌ£t."
Hồ Tiểu Thiên gấp chiếc quạt Ä‘ang phe phẩy lại, bá»±c tức chỉ thẳng và o mặt tên râu quai nón mà mắng xối xả đầy những lá»i đầy đạo nghÄ©a : "Các ngưá»i phải hiểu rõ rà ng rằng ta là con ngưá»i rất biết đạo lý, ta cÅ©ng không là m khó dá»… các ngươi, chẳng qua ta muốn là m rõ lá»i khai cá»§a các ngưá»i, vụ án nà y nếu như không tìm ra được thá»§ phạm, Hồ gia chúng ta chắc chắn sẽ không từ bỠý định, các ngươi hẳn cÅ©ng nên biết cha ta là ngưá»i thế nà o. Kinh Triệu Phá»§ tất nhiên sẽ cho chúng ta má»™t cái công Ä‘aÌ£o, nếu như bá»n há» không tìm được thá»§ phạm, chắc chắn sẽ Ä‘em má»i chuyện đổ hết lên đầu cá»§a các ngươi, lúc đó thì không sợ các ngươi không chịu nháºn tá»™i, bên cạnh ta đây là Má»™ Dung bá»™ đầu - nà ng là ngưá»i nắm giữ hÆ¡n má»™t nghìn tám trăm loại hình pháp, má»™t trăm bảy mươi hai loại cho ngưá»i ta chết thống khoái, má»™t trăm tám mươi chÃn loại cá»±c hình hà nh hạ ngưá»i khác muôÌn sôÌng không được muốn chết không xong, tháºm chà còn có hÆ¡n mưá»i loại hà nh hạ là m cho ngưá»i chết cÅ©ng phải báºt dáºy van xin để tránh kiếp thống khổ,muốn các ngươi phải thà nh tháºt khai ra Ä‘iá»u gì không phải laÌ€ râÌt đơn giản đối vá»›i nà ng sao?"
Má»™ Dung Phi Yên ở bên cạnh hung hăng liếc qua Hồ Tiểu Thiên má»™t cái, quả nhiên là tên hổn đản ăn nói bừa bãi, mình từ khi nà o nắm giữ nhiá»u loại hình pháp nhiá»u như váºy?
Hồ Tiểu Thiên tiếp tục nói: "Hai ngươi không phải muốn lần lượt nếm trải hết một nghìn tám trăm loại hình pháp nà y sau đó rồi mới chết chứ?"
Sắc mặt hai gã phi tặc thay đổi, nghĩ đến cảnh tượng đó mà ớn lạnh.
Tên phi tặc mặt trắng không cần nhìn tới ánh mắt lãnh khốc của Hồ Tiểu Thiên, đã sợ quá mà đặt mông ngồi phịch xuống trên mặt đất.
Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng không đẹ dá»a nữa mà tiếp tục nói: "Các ngươi cẩn tháºn suy nghÄ© tháºt kỹ và o, muốn chịu tá»™i thay kẻ khác hay thà nh thà nh tháºt tháºt nói ra chân tướng, muôÌn Ä‘i đưá»ng nà o chiÌnh là do các ngươi lá»±a chá»n đó." Hồ Tiểu Thiên quay ngưá»i muốn Ä‘i.
Má»™t thanh âm khà n khà n vang lên: "Nếu chúng ta nói ra sá»± tháºt, ngươi có thể bảo vệ chúng ta không chết được chứ?" Tên Ä‘ang nói chuyện chÃnh là tên bị Hồ Tiểu Thiên đả thương yết hầu.
Tên phi tặc râu quai nón hét lá»›n: "Không được tin hắn, hăÌn căn bản là đang bịa chuyện mà thôi!"
Hồ Tiểu Thiên bá»—ng nhiên xoay ngưá»i sang, tung ra má»™t cú đấm móc như bà i sÆ¡n đảo hải đánh trúng cằm tên phi tặc râu quai nón, trá»ng quyá»n nà y đánh cho hắn ngất Ä‘i, má»™t quyá»n nà y cá»§a Hồ Tiểu Thiên hoà n toà n nằm ngoà i dự liệu cá»§a Má»™ Dung Phi Yên, nà ng muốn ngăn cản cÅ©ng không còn kịp nữa rồi. Hồ Tiểu Thiên xoay ngưá»i lặng lẽ liếc mắt vá» phÃa Má»™ Dung Phi Yên ra ý rồi nói: "Lôi ra giết!"
Má»™ Dung Phi Yên láºp tức hiểu ý cá»§a hắn, bá»n há» dù có là bá»™ khoái thế nhưng vẫn không có quyá»n tùy tiện xá» tá» tù phạm, huống hồ lần nà y là hai tên tù phạm còn chưa được xá» là thẩm tra chÃnh thức. Dụng ý thá»±c sá»± cá»§a Hồ Tiểu Thiên không phải là giết ngưá»i mà là muốn Ä‘e dá»a gã phi tặc khác.
Äối vá»›i tình huống như thế nà y, Má»™ Dung Phi Yên chỉ có thể phối hợp có thể phối hợp hà nh động cùng vá»›i Hồ Tiểu Thiên, nà ng gá»i hai tên bá»™ khoái tá»›i lôi tên phi tặc bị đánh ngất kia ra ngoà i. ÄÆ°Æ¡ng nhiên sẽ không thá»±c sá»± Ä‘em hắn Ä‘i giết mà là đem hắn tá»›i nhốt ở má»™t gian nhà lao khác. Còn lại tên phi tặc bị đả thương yết hầu thấy váºy cÅ©ng hoảng sợ vô cùng, khi hắn nhìn thấy đồng bá»n cá»§a minh bị má»™t quyá»n kia đánh gục rồi sau đó bị kéo ra ngoà i, hắn đã hoảng sợ tá»›i mức hồn phi phách tán, tầng phòng thá»§ ở trong lòng đã hoà n toà n sụp đổ".
Hồ Tiểu Thiên nhìn vá» phÃa hắn lạnh lùng nói: "Muốn sống hay muốn chết tất cả phuÌ£ thuộc vaÌ€o ngươi".
Tên phi tặc run run giá»ng nói :"Ngươi cam Ä‘oan sẽ không giết ta chứ ..."
Hồ Tiểu Thiên cưá»i lạnh nói: "Nói hay không?" Hắn vừa quay ngưá»i muốn Ä‘i, tên phi tặc kia Ä‘ã kêu gà o thảm thiết: "ta khai, ta khai. Triệu ChÃnh Hà o tìm chúng ta, hắn nói muốn bắt cóc ngươi tống tiá»n đổi lấy môt số bạc, còn nói là trong phá»§ các ngươi có ná»™i ứng cá»§a hắn."
Lúc nà y Má»™ Dung Phi Yên không thể không bá»™i phục cÆ¡ trà cùng tà i xá» trà của Hồ Tiểu Thiên, thằng nà y vừa đấm vừa xoa coÌ€n, không cần duÌ€ng hình cụ bức cung đã dá»a tên phi tặc nà y sợ tá»›i mức không thể không khai. Nà ng nhìn chằm chằm và o tên phi tặc há»i: "Có thể tìm được Triệu ChÃnh Hà o ở đâu?".
Tên phi tặc kia run run giá»ng trả lá»i :"Ta không biết.. Ta... Ta chỉ biết là hắn có bằng hữu gá»i là Mạc Thiệu Kỳ là ngưá»i buôn ngá»±a cá»§a Äà Nhai.... Các ngươi tìm hắn có thể tra ra chút manh mối."
Hồ Tiểu Thiên cùng Má»™ Dung Phi Yên cùng rá»i khá»i nhà tù, bầu trá»i bên ngoà i không biết đã trong xanh từ khi nà o, chợt từ trong nhà lao tối tăm Ä‘i ra gặp ánh nắng bên ngoà i chiếu tá»›i là m con mắt hai ngưá»i có chút không kịp thÃch ứng, đồng thá»i nheo mắt lại.
Má»™ Dung Phi Yên đưa tay lên trán che bá»›t ánh sáng lại đồng thá»i nhìn Hồ Tiểu Thiên má»™t cái rồi nói: "Ngươi rất có nghỠđó nha, ai mà nghÄ© được ngươi có thể Ä‘em phi tặc kia dá»a thà nh bá»™ dạng như thế nà y cÆ¡ chứ?"
Hồ Tiểu Thiên lạnh nhạt cưá»i cưá»i, nói :"Không có gì đặc biệt không có gì đặc biệt, ngươi thân là bá»™ khoái maÌ€ ngay cả đạo lý cÆ¡ bản nhất cÅ©ng không hiểu, hai gã phi tặc nhất định phải giam giữ riêng biệt, giam chung chuÌng má»™t chá»—, hai tên chẳng những có thá»i gian để trao đổi thống nhất câu trả lá»i, hÆ¡n ná»a sá»± á»§ng há»™ lẫn nhau ở trong lòng bá»n chúng ngà y cà ng tăng lên, đến lúc đó muốn phá vỡ tâm lý cá»§a bá»n hắn so vá»›i khi mà đơn độc thẩm vấn từng tên khó hÆ¡n nhiá»u lần Ä‘oÌ, chuyện tối hôm qua rõ rà ng bá»n chuÌng bị bán đứng, kỳ tháºt bá»n chuÌng sá»›m đã biết rõ Ä‘iá»u nà y, chẳng qua là trong ná»™i tâm há» không muốn thừa nháºn Ä‘iá»u nà y mà thôi, ta là m chẳng qua là giúp đỡ bá»n há» nháºn rõ Ä‘iểm nà y, giúp đỡ bá»n há» nháºn ra ai là ngưá»i bán đứng tháºt sá»±, để sau nà y bá»n há» không sinh ra lòng oán háºn. Ngưá»i khác hại bá»n há» thảm như váºy, bá»n há» cần gì phải giữ bà máºt giúp ngưá»i kia ? Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tuy rằng ngoà i miệng Má»™ Dung Phi Yên không nói gì, nhưng trong lòng lại có chút tháºt lòng bá»™i phục ý nghÄ©a sâu sắc cá»§a Hồ Tiểu Thiên. Nà ng táºn mắt nhìn thấy toà n bá»™ quá trình hắn dá»±a và o ba tấc lưỡi mà phá vỡ kiên định trong lòng cá»§a mấy tên phi tặc, Má»™ Dung Phi Yên cà ng ngà y cà ng có hiểu rõ Hồ Tiểu Thiên hÆ¡n, hai mắt nà ng sau khi thÃch ứng vá»›i ánh mặt trá»i quay lại nhìn Hồ Tiểu Thiên cưá»i tươi như tình yêu tá»a nắng sáng lạn trên gương mặt xinh đẹp sắc sảo cá»§a nà ng, nà ng há»i khẽ: " Lúc trước thá»±c sá»± là có ngưá»i đã máºt báo cho ngươi sao ?" Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên lắc đầu nói: "Chẳng qua là chút thá»§ Ä‘oạn dụ dá»— bá»n hắn nói tháºt mà thôi."
Má»™ Dung Phi Yên ồ má»™t tiếng, trong lòng vẫn không tin lắm há»i thêm: "Trong nhà các ngươi cuối cùng là mất Ä‘i váºt gì vậy?"
Hồ Tiểu Thiên mỉm cưá»i nói: "Biết ta lâu như váºy chẳng lẽ ngươi không biết là từ đầu tá»›i giá» ta không nói tháºt chút nà o sao ?"
Má»™ Dung Phi Yên bị hắn là m cho tức giáºn đến bá»±c mình, tóm cổ Hồ Tiểu Thiên tức giáºn gà o lên, tay không quên tát liên tục và o mặt hắn: "Nà y thì biết rõ tình hình không báo....."
Hồ Tiểu Thiên vừa né vừa cưá»i há»›n hở :"Ta giúp nà ng đống lá»™n xá»™n như váºy, nà ng không cảm Æ¡n ta thì thôi sao lại còn muốn lấy oán trả Æ¡n, chúng ta tuy rằng tạm thá»i chưa phải là bằng hữu nhưng mà cÅ©ng không ngoại trừ khả năng có thể hợp tác thà nh công chứ, tiếp theo chúng ta phải mau chóng tÆ¡Ìi Äà Nhai, tìm được Mạc Thiệu Lân nếu như may mắn vụ án nà y có thể phá được trong hôm nay, như váºy toà n bá»™ công lao sẽ toà n bá»™ rÆ¡i và o tay ngươi đó, lúc đó hi vá»ng nà ng không quên bằng hữu như ta đây. "Hồ Tiểu Thiên vừa cưá»i cưá»i vừa tranh thá»§ nắm tay Má»™ Dung Phi Yên mà xoa xoa.
Má»™ Dung Phi Yên nói :" Thá»i Ä‘iểm ta phá án, ghét nhất là có ngưá»i khác nhúng tay vaÌ€o.
â–²
17.01.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 11
ÄÃ Nhai. (trung)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
​
Hồ Tiểu Thiên noÌi: "Không cho ta nhúng tay vaÌ€o thiÌ€ ta liền Ä‘i lung tung choÌ£c gậy baÌnh xe, ngươi coÌ thể tÆ¡Ìi Äà Nhai, ta cũng coÌ thể tÆ¡Ìi, nêÌu không thiÌ€ xem đêÌn cuÌ€ng ai sẽ tiÌ€m được tên Mạc Thiệu Lân kia trươÌc?"
Tâm tiÌ€nh Má»™ Dung Phi Yên khẽ truÌ€ng xuôÌng, vÆ¡Ìi tiÌnh tiÌ€nh coi trời bằng vung của Hồ Tiểu Thiên thiÌ€ việc giÌ€ hăÌn cũng coÌ thể laÌ€m được, duÌ€ không muôÌn hăÌn tham gia vaÌ€o chuÌt naÌ€o nhưng duÌ€ sao tiểu tử naÌ€y cũng laÌ€ người biÌ£ haÌ£i, laÌ£i coÌ€n không có Ä‘em toaÌ€n bộ tình tiết vụ án noÌi rõ raÌ€ng khẳng Ä‘iÌ£nh laÌ€ coÌ€n coÌ chuyện gaÌ£t miÌ€nh. NaÌ€ng trầm ngâm một luÌc rồi cũng gật đầu noÌi: "Ngươi có thể Ä‘i vá»›i ta, nhưng tuyệt đôÌi không được nhuÌng tay vaÌ€o chuyện của ta!"
Hồ Tiểu Thiên mỉm cưá»i nói: "Yên tâm, trươÌc mặt nữ haÌ€i tử xinh Ä‘eÌ£p ta luôn râÌt nghe lời a!"
NÆ¡i hai người muôÌn Ä‘i chiÌnh laÌ€ Äà Nhai ở phiÌa tây của kinh thaÌ€nh ÄaÌ£i Khang, ở kinh thaÌ€nh coÌ ba caÌi chợ ngựa lÆ¡Ìn nhưng caÌi ở tây thaÌ€nh naÌ€y coÌ quy mô lÆ¡Ìn nhâÌt, nhưng cũng đồng thời laÌ€ caÌi không coÌ quy củ nhâÌt, moÌ£i người goÌ£i chợ ngựa ở phiÌa tây thaÌ€nh laÌ€ Äà nhai, nÆ¡i đây buôn baÌn râÌt nhiều loaÌ£i gia suÌc lÆ¡Ìn thiÌ€ coÌ trâu ngá»±a dê lạc đà nhỏ thiÌ€ ngan ngỗng gaÌ€ viÌ£t choÌ chiêÌc coÌ hêÌt, tuy rằng hỗn taÌ£p râÌt nhiều chủng loaÌ£i nhưng laÌ£i iÌt coÌ haÌ€ng tôÌt, người tÆ¡Ìi đây phần lÆ¡Ìn laÌ€ dân chuÌng biÌ€nh thường, iÌt coÌ cửa haÌ€ng lÆ¡Ìn, phần lÆ¡Ìn đều râÌt rẻ tiền. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™ Dung Phi Yên cũng không đổi laÌ£i công phục, bộ quần aÌo naÌ€y của naÌ€ng cũng không thiÌch hợp để cưỡi ngựa viÌ€ vậy naÌ€ng lên Ä‘i xe ngựa cuÌ€ng Hồ Tiểu Thiên, Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng không thiÌch cưỡi ngá»±a, nguyên nhân laÌ€ do hăÌn vẫn chưa coÌ thông thaÌ£o cưỡi ngựa, luôn lo lăÌng sẽ biÌ£ rÆ¡Ìt từ trên ngựa xuôÌng.
Má»™ Dung Phi Yên veÌn reÌ€m xe lên nhiÌ€n nhiÌ€n ra bên ngoaÌ€i thâÌy saÌu gã gia Ä‘inh của Hồ Tiểu Thiên Ä‘ang Ä‘i saÌt bên xe, không khỏi nhiÌu maÌ€y noÌi: "Những tên con chaÌu quan laÌ£i như ngươi Ä‘i tÆ¡Ìi đâu cũng phô trương lÆ¡Ìn như vậy aÌ€? Sợ người ta không biêÌt nhaÌ€ caÌc ngươi coÌ tiền coÌ Ä‘iÌ£a viÌ£?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "NoÌi măÌc cười, ngươi phiền một ta phiền mười ngươi Ä‘ã thử qua cảm giaÌc không kể laÌ€ ăn cÆ¡m Ä‘i ngủ hay đêÌn cả Ä‘ang ngồi trên nhaÌ€ xiÌ Ä‘ÃªÌ€u coÌ người Ä‘i theo saÌt chưa?"
Má»™ Dung Phi Yên nghe hắn noÌi vậy không khỏi Ä‘ỏ mặt, nhăÌm măÌt laÌ£i không noÌi giÌ€ nữa. Trong loÌ€ng thầm măÌng tên naÌ€y vô sỉ, thật Ä‘uÌng laÌ€ không biêÌt xâÌu hổ maÌ€ caÌi giÌ€ cũng noÌi được.
Hồ Tiểu Thiên thở dà i dựa vaÌ€o thaÌ€nh xe, chợt nhÆ¡Ì tÆ¡Ìi mâÌy tên anh của ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n đều laÌ€ người cầm đầu một phương ở chợ ngựa, laÌ£i không biêÌt hôm nay tiêÌn về chợ ngựa ở phiÌa tây thaÌ€nh coÌ gặp người của ÄÆ°á»ng gia không, thâÌp gioÌ£ng noÌi: "Theo như ta nhÆ¡Ì laÌ€ ÄÆ°á»ng Thiết Hán hiÌ€nh như cũng ở chợ ngựa a?"
Tuy rằng hăÌn kheÌo leÌo doÌ€ hỏi, nhưng Má»™ Dung Phi Yên vẫn nghe được từ lời hăÌn coÌ sự băn khoăn lo lăÌng, mỉm cười noÌi: "Ngươi không cần lo lăÌng chỗ naÌ€y laÌ€ ÄaÌ€ nhai, hoÌ£ không buôn baÌn ở đây." Nà ng dừng lại má»™t chút rồi noÌi: "Không là m Không là m việc traÌi vÆ¡Ìi lương tâm không sợ quá»· gõ cá»a, laÌ€m chuyện thâÌt đưÌc nhiều nên chột daÌ£ hả?"
Hồ Tiểu Thiên hặc hặc cưá»i nói: "Ta chột daÌ£? Hặc hặc ha..." TiêÌng cười của gia há»a nà y rõ raÌ€ng trở nên khô khôÌc. HăÌn cũng không phải laÌ€ viÌ€ sợ hãi anh em ÄÆ°Æ¡Ì€ng gia maÌ€ chỉ không muôÌn trêu troÌ£c vô phiền toaÌi không cần thiêÌt. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Xe ngá»±a tiến vừa và o Äà nhai mặt đâÌt liền trở nên cực kyÌ€ lầy lội không chiÌ£u nổi, Äà nhai naÌ€y quy mô không nhỏ nhưng Ä‘iều kiện thiÌ€ cực kyÌ€ keÌm, dân buôn trâu ngựa từ bôÌn phương taÌm hươÌng đều tuÌ£ tập laÌ£i, rồng răÌn hôn taÌ£p hÆ¡n nữa coÌ€n toaÌ€n laÌ€ khaÌch vãng lai, người bôn ngựa quy mô lÆ¡Ìn cũng khinh tÆ¡Ìi đây buôn baÌn.
Tuy rằng đường Ä‘i rộng lÆ¡Ìn nhưng xe ngựa qua laÌ£i đông Ä‘ảo, coÌ cả tiểu thương chăn dăÌt súc váºt cÅ©ng thông hà nh trong đó laÌ€m ra một cảnh tượng chen chuÌc không chiÌ£u nổi, xe ngựa của hai người Ä‘ã biÌ£ cản laÌ£i ở Ä‘oÌ không coÌ caÌch naÌ€o tiêÌn lên.
Má»™ Dung Phi Yên đẩy cá»a xe nhảy xuống, Hồ Tiểu Thiên liền theo sau.
Hồ Pháºt Ä‘aÌnh xe noÌi: "Thiếu gia, phiÌa trươÌc vươÌng viÌu nhiều gia suÌc, xe ngựa không qua được."
Má»™ Dung Phi Yên đã Ä‘i về phiÌa trươÌc, Hồ Tiểu Thiên noÌi: "Các ngươi ở đây đợi ta, ta cuÌ€ng Má»™ Dung bá»™..." HăÌn muôÌn noÌi Má»™ Dung Bá»™ đầu, nhưng khi nhiÌ€n laÌ£i Ä‘ã thâÌy người ta Ä‘i Ä‘i laÌ£i laÌ£i tâÌp nập nên nuôt chữ naÌ€y vaÌ€o, mâÌy gia Ä‘inh cũng muôÌn Ä‘i theo nhưng Hồ Tiểu Thiên liền khoaÌt tay aÌo yÌ bảo chuÌng không cần Ä‘i theo, traÌnh Ä‘aÌnh răÌn động cỏ, chỉ cho hai người Lý Cẩm Hạo vaÌ€ Thiệu Nhất Giác Ä‘i theo, trong Ä‘aÌm chỉ coÌ hai người hoÌ£ laÌ€ coÌ sưÌc chiêÌn đâÌu, coÌ€n về phần Lương Äại Tráng thoạt nhìn cao to Ä‘en hôi nhưng thực ra chỉ laÌ€ caÌi bao rỗng, nêÌu thực sự xảy ra chuyện giÌ€ kheÌo coÌ€n liên luÌ£y đêÌn miÌ€nh.
Lương Äại Tráng luôn cho miÌ€nh laÌ€ đệ nhất gia Ä‘inh của thiêÌu gia, thâÌy bây giờ hăÌn laÌ£i không cho miÌ€nh Ä‘i không khỏi coÌ chuÌt mâÌt maÌt, chủ đông xin Ä‘i giêÌt giặc noÌi: "Thiếu gia, ta Ä‘i vÆ¡Ìi ngươi."
Hồ Tiểu Thiên khoát tay áo nói: "Ngươi là ngưá»i mà ta tÃn nhiệm nhất, ngươi ở laÌ£i đây tá»a trấn ta má»›i yên tâm!"
Lương Äại Tráng viÌ€ những lời naÌ€y của hăÌn maÌ€ vô cuÌ€ng kiÌch động, loÌ€ng tự tin voÌ£t lên noÌi: "Thiếu gia yên tâm, nô taÌ€i nhâÌt Ä‘iÌ£nh không laÌ€m nhuÌ£c mệnh."
Lối ăn mặc hôm nay của Má»™ Dung Phi Yên rõ raÌ€ng râÌt bâÌt tiện trong việc di chuyển, cÆ°Ì Ä‘i vaÌ€i bươÌc laÌ£i Ä‘aÌ£p vaÌ€o một chỗ lầy lội, thâÌy naÌ€ng cầm lâÌy Ä‘uôi vaÌy, đôi giaÌ€y diÌnh đầy phân ngựa vaÌ€ buÌ€n đâÌt, không khỏi cảm thaÌn noÌi: "Ta còn tưởng rằng Má»™ Dung cô nương ra buÌ€n maÌ€ vẫn trăÌng như sen đâÌy."
Má»™ Dung Phi Yên trừng mắt liếc hắn má»™t cái, chẳng theÌ€m để yÌ Ä‘ÃªÌn lời châm choÌ£c của hăÌn. KyÌ€ thật cũng laÌ€ do tự biêÌt vĩnh viễn không phải đôÌi thủ ở phương diện đâÌu võ mồm vÆ¡Ìi hăÌn.
Cả boÌ£n cuôÌi cuÌ€ng cũng tiÌ€m thâÌy Mạc Thiệu Lân ở phia băÌc Äà nhai, Mạc Thiệu Lân naÌ€y tầm hai mươi tư tuổi, người Tây Bắc, laÌ€ con lai của ngưá»i Hồ cùng ngưá»i Tần, thân thể cao lÆ¡Ìn da ngăm ngăm Ä‘en, toÌc quăn bẩm sinh, mặt hiÌ€nh chữ baÌ€ng maÌ€y rậm măÌt to mặc trang phuÌ£c võ sĩ maÌ€u nâu cũ naÌt Ä‘ã chuyển thaÌ€nh maÌ€u trăÌng bệch, ôÌng quần được săÌn tÆ¡Ìi đầu gôÌi, lộ ra hai băÌp chân cực kyÌ€ cÆ¡ băÌp, Ä‘i một chiêc giầy rÆ¡m diÌnh đầy buÌ€n đâÌt.
LuÌc Hồ Tiểu Thiên vaÌ€ Má»™ Dung Phi Yên tiÌ€m thâÌy gã thiÌ€ gã Ä‘ang coÌ€ keÌ€ mặc cả, caÌch mặc cả ở chợ ngựa cũng không phải tiêÌn haÌ€nh bằng miệng như biÌ€nh thường, hai người để tay trong aÌo, một người duÌ€ng ngoÌn tay ra giaÌ một người duÌ€ng ngoÌn tay trả giaÌ, khi Ä‘ã thỏa thuận được liền năÌm tay laÌ£i laÌ€ coi như thaÌ€nh giao.
NhiÌ€n thân hiÌ€nh cường traÌng của Mạc Thiệu Lân, Hồ Tiểu Thiên phá»ng Ä‘oán lực chiêÌn đâÌu của tên naÌ€y hẳn laÌ€ không keÌm, thâÌp gioÌ£ng noÌi vÆ¡Ìi Má»™ Dung Phi Yên: "MuôÌn ta goÌ£i người tÆ¡Ìi hỗ trợ không?"
Má»™ Dung Phi Yên nhìn hắn má»™t cái, trong măÌt traÌ€n ngập vẻ khinh thường, thực ra từ trươÌc đêÌn giờ nà ng vẫn luôn nhiÌ€n Hồ Tiểu Thiên vÆ¡Ìi loaÌ£i aÌnh măÌt naÌ€y, ngữ khiÌ cũng trở nên traÌ€o phuÌng: "Ngươi sợ a?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Chữ sợ viêÌt như naÌ€o?"
Má»™ Dung Phi Yên chậm rãi Ä‘i về phiÌa Mạc Thiệu Lân.
Mạc Thiệu Lân cũng Ä‘ã thỏa thuận xong vÆ¡Ìi tên khaÌch kia, vaÌ€o thời Ä‘iểm mua baÌn không thaÌ€nh hai người lăÌc đầu, lộ ra một nuÌ£ cười aÌy naÌy vÆ¡Ìi nhau rồi sau Ä‘oÌ người khaÌch liền rời Ä‘i. AÌnh măÌt Mạc Thiệu Lân rÆ¡i vaÌ€o khuôn mặt xinh Ä‘eÌ£p của Má»™ Dung Phi Yên, nữ nhân xinh Ä‘eÌ£p như Má»™ Dung Phi Yên xuâÌt hiện taÌ£i Äà nhai dÆ¡ dÆ¡ bẩn bẩn rõ raÌ€ng laÌ€ cực kyÌ€ không haÌ€i hoÌ€a, maÌ€ bên người naÌ€ng coÌ€n coÌ một viÌ£ công tỠăn mặc quyÌ phaÌi, hai người naÌ€y Ä‘aÌng lẽ ra nên cheÌ€o thuyền du ngoaÌ£n taÌ£i chôÌn Thúy Vân Hồ soÌng khoÌi mênh mông hay laÌ€ ngồi ở lầu caÌc lợp ngoÌi xanh lăÌng nghe ca muÌa, ngâm thÆ¡ laÌ€m phuÌ, không nên xuâÌt hiện ở chỗ naÌ€y. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ãnh mắt Mạc Thiệu Lân lươt râÌt nhanh qua mặt hai người rồi laÌ£i nhiÌ€n xuôÌng chân hoÌ£, từ tiêÌu tâÌu bươÌc chân của một người coÌ thể nhận ra hoÌ£ coÌ võ công không, mặt Mạc Thiệu Lân hiện lên vẻ vui vẻ, nhưng trong loÌ€ng Ä‘ã thầm cảnh giaÌc.
Hồ Tiểu Thiên vẫn chuÌ yÌ aÌnh măÌt của Mạc Thiệu Lân, hăÌn am hiểu qua caÌc biêÌn hoÌa râÌt nhỏ của người khaÌc maÌ€ phân tiÌch tâm lyÌ, xem ra Ä‘aÌ£o lyÌ taÌ€i nhiều không vươÌng chân vẫn coÌ€n râÌt Ä‘uÌng, tâm lyÌ hoÌ£c maÌ€ hăÌn từng hoÌ£c qua coÌ chuÌt đâÌt duÌ£ng võ.
Từ bá»™ pháp của bôÌn người Mạc Thiệu Lân Ä‘ã Ä‘oán được, hai gã ăn mặc như gia Ä‘inh sau lưng vaÌ€ Má»™ Dung Phi Yên biêÌt võ công, coÌ€n tên công tử cưá»i đùa tà tá»ng naÌ€y xem ra không biêÌt võ, chỉ được caÌi thân thể cường traÌng không giôÌng một tên thư sinh troÌi gaÌ€ không chặt.
Mạc Thiệu Lân trong loÌ€ng cảnh giaÌc, mặt nở ra một nuÌ£ cười saÌng laÌ£n: "Công tử vaÌ€ phu nhân đêÌn mua ngựa a?"
Má»™ Dung Phi Yên biÌ£ một tiêÌng phu nhân của hăÌn laÌ€m cho mặt mũi ửng Ä‘ỏ, trong loÌ€ng tự nhủ không biêÌt măÌt tên naÌ€y coÌ vâÌn đề giÌ€? MiÌ€nh laÌ€ gaÌi chưa gả, hÆ¡n nữa từ trang phuÌ£c mặc trên người cũng coÌ thể nhận ra naÌ€ng laÌ€ người chưa gả.
Hồ Tiểu Thiên thiÌ€ laÌ£i vui vẻ cười hặc hặc, hăÌn vôÌn không muôÌn chiêÌm tiện nghi gì của Má»™ Dung Phi Yên, laÌ€ Mạc Thiệu Lân há»— trợ hăÌn chiêÌm tiện nghi, Hồ Tiểu Thiên nheÌ£ gật đầu vôÌn Ä‘iÌ£nh loÌ€ng voÌ€ng thăm doÌ€ tung tiÌch Triệu ChÃnh Hà o. Nhưng Má»™ Dung Phi Yên laÌ£i căn bản không có hứng thú quanh co, trực tiêÌp hỏi: "Ngươi là Mạc Thiệu Lân?" hăÌn Ä‘ang đưÌng Ä‘oÌ nghe naÌ€ng hỏi vậy thầm kêu hỏng.
Mạc Thiệu Lân cưá»i nói: "Vâng! Phu nhân nhận ra ta aÌ€?"
Má»™ Dung Phi Yên nói: "Ngươi coÌ biêÌt Triệu ChÃnh Hà o không?"
Mạc Thiệu Lân noÌi: "CoÌ biêÌt! chuÌng ta baÌn ngựa cuÌ€ng một chỗ."
"Bây giá» hăÌn Ä‘ang ở đâu?"
Mạc Thiệu Lân nghi ngờ nhìn Mộ Dung Phi Yên: "Ngươi tìm hắn làm gì?"
Không đợi Má»™ Dung Phi Yên mở mồm, Hồ Tiểu Thiên Ä‘ã lâÌy ra năm lượng bạc ròng quÆ¡ quÆ¡ trươÌc mặt Mạc Thiệu Lân sau Ä‘oÌ Ä‘Æ°a cho gã, Mạc Thiệu Lân thâÌy baÌ£c đêÌn tay liền tươi tỉnh, hăÌn vươn tay ra băÌt lâÌy, coÌ€n nhiÌ€n nhiÌ€n xung quanh thần thần biÌ biÌ noÌi: " Äể ta Ä‘i dặn doÌ€ chuÌt rồi dẫn caÌc ngươi Ä‘i."
Nếu như không phải laÌ€ Má»™ Dung Phi Yên thiếu kiên nhẫn như váºy thiÌ€ Hồ Tiểu Thiên cũng không duÌ€ng haÌ£ saÌch naÌ€y, không biêÌt danh tiêÌng đệ nhất nữ thần Kinh Triệu phá»§ Má»™ Dung Phi Yên laÌ€ thÃªÌ naÌ€o maÌ€ coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c, phaÌ aÌn cũng cần coÌ chuÌt kỹ xảo Ä‘oÌ, phải noÌi boÌng noÌi gioÌ Ä‘ÃªÌ‰ cho đôÌi phương không cảm thâÌy rằng miÌ€nh Ä‘ang Ä‘iều tra. LuÌc đầu thâÌy naÌ€ng không mặc đồng phuÌ£c Ä‘i lai tưởng naÌ€ng muôÌn laÌ€m cảnh saÌy mặc thường phuÌ£c, không ngờ vừa gặp Mạc Thiệu Lân mở mồm ra noÌi được một câu Ä‘ã loÌ€i thân phận của miÌ€nh ra, chỉ thiêÌu một caÌi laÌ€ không noÌi cho đôÌi phương biêÌt miÌ€nh laÌ€ bá»™ khoái!
Mạc Thiệu Lân quay ngưá»i Ä‘i vaÌ€o chuồng ngá»±a, noÌi giÌ€ Ä‘oÌ vÆ¡Ìi một gã đội khăn truÌ€m đầu maÌ€u lam xaÌm.
Hồ Tiểu Thiên quay sang Má»™ Dung Phi Yên nói: "TiÌ€nh huôÌng coÌ chuÌt không Ä‘uÌng, Mạc Thiệu Lân coÌ chuÌt lén lén lút lút Ä‘oÌ." Hắn đưa mắt liếc vÆ¡Ìi Lý Cẩm Hạo vaÌ€ Thiệu Nhất Giác một caÌi, yÌ bảo hiaai người vây quanh hai bên không cho Mạc Thiệu Lân naÌ€y Ä‘aÌ€o tẩu.
Má»™ Dung Phi Yên lạnh lùng nói: "HăÌn không laÌ€m ra được troÌ€ biÌ£p bợm giÌ€." NaÌ€ng vừa dứt lá»i Ä‘ã thâÌy Mạc Thiệu Lân nhẩy lên một con ngựa ngá»±a lông và ng đốm trắng, cười hăÌc hăÌc vÆ¡Ìi Má»™ Dung Phi Yên: "MuôÌn tiÌ€m hăÌn thiÌ€ Ä‘uổi theo ta!" Hai tay hắn duÌ€ng sưÌc phâÌt cương ngá»±a, hai chân âÌn vaÌ€o buÌ£ng ngựa, con ngá»±a kia hà dà i má»™t tiếng, voÌ£t lên nhảy qua raÌ€o chăÌn cao bôÌn xiÌch, bốn vó ngựa vừa rÆ¡i xuôÌng đâÌt laÌ€m buÌ€n đâÌt tung toÌe bay lên chặn đường Lý Cẩm Hạo vaÌ€ Thiệu Nhất Giác. Hai ngưá»i coÌ€n chưa kiÌ£p vây laÌ£i thiÌ€ Mạc Thiệu Lân Ä‘ã phoÌng ngựa chaÌ£y như bay thoaÌt khỏi.
â–²
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
« 1 2 3 4 ... 9 »