Vương Bà i
Tác giả: Tác giả: Hà Tả
Số chương: 162
Lần đọc: 92.840
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 11 12 13 ... 17 »
22.06.2015
Chương 110
Tiến hà nh ly hôn
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vu Minh gá»i cho Trương Dạ Nam. Trương Dạ Nam kinh ngạc:
- Không thể nà o… Äể tôi há»i.
Chừng ba phút sau, Trương Dạ Nam gá»i tá»›i:
- Vương Tuệ vẫn đang bị giám thị.
Lần nà y đám ngưá»i Vu Minh lại cảm thấy khó hiểu, cuá»™c Ä‘iện thoại nà y hoà n toà n vô nghÄ©a. Vắt óc suy nghÄ© hồi lâu, Vu Minh nói:
- Có phải là dụ Ãt BÃnh không?
Äá»— Thanh Thanh nói:
- Vương Tuệ còn bị giám sát, Thái TỠđịnh câu Ãt BÃch như nà o?
Vu Minh nói:
- Không phải là Thái Tá» câu, là Thái Tá» giúp cảnh sát câu. Vương Tuệ còn bị theo dõi, chắc chắn không thể liên hệ vá»›i Ãt BÃch được. Ãt BÃch mà đá»c báo, sẽ tưởng là Vương Tuệ rÆ¡i và o tay Thái Tá» như chúng ta. Hai ngưá»i xem Ãt BÃch sẽ là m gì?
Lý Phục nói:
- Nhất định sẽ liên hệ vá»›i Vương Tuệ trước. Hoặc có khả năng Vương Tuệ Ä‘á»c được quảng cáo, sợ Ãt BÃch liên hệ vá»›i cô ta, cô ta sẽ liên lạc vá»›i Ãt BÃch trước. Cảnh sát thì chẳng quan tâm mấy chuyện nà y, cho dù là Thái Tá» hay Ãt BÃch Ä‘á»u là đối tượng bắt giữ cá»§a bá»n há». Rất có khả năng là bá»n há» thuáºn thế bố trà bẫy.
Vu Minh gáºt đầu:
- Ừ. Äây rất phù hợp vá»›i phong cách cá»§a Thái Tá». Hắn đã quen để kẻ khác láºt tẩy kế hoạch cá»§a hắn rồi, mà vẫn phải tiến hà nh theo kế hoạch cá»§a hắn. Mặc kệ ai chết ai sống, Ãt BÃch vá»›i Thái Tá» cÅ©ng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Cảnh sát bắt được kẻ nà o Ä‘á»u tốt cả.
- Äúng váºy. Nhưng tôi tháºt muốn biết kết quả cá»§a ván cá» nà y quá.
Lý Phục nói:
- Thái Tá» lợi dụng tà i nguyên cá»§a cảnh sát câu Ãt BÃch, cảnh sát thuáºn thế vây bắt Ãt BÃch. Ãt BÃch hay Vương Tuệ mà phạm sai lầm thì Ãt BÃch coi như xong.
Ba ngưá»i không còn tâm tư nà o ở lại uống trà vá»›i những ngưá»i kia, cùng cáo từ trở vá» công ty.
…
Ngà y qua ngà y, đã tá»›i cuối thu. Trong khoảng thá»i gian nà y, Lý Phục cá»§a công ty thám tá» Tinh Tinh phải nói là tá»a sáng khắp nÆ¡i, trong đó lại nháºn má»™t vụ á»§y thác phá vụ án mưu sát cá»§a ngưá»i thân kẻ bị hại mà lại nổi tiếng. Lần nà y bởi khoa há»c kỹ thuáºt Ä‘iá»u tra hình sá»± giữa Mỹ và Trung Quốc có chênh lệch nhất định, nên Lý Phục gá»i bản mẫu qua đưá»ng bưu Ä‘iện sang cho má»™t ngưá»i bạn, thà nghiệm váºt liệu khoáng váºt còn sót lại và con trùng ở hiện trưá»ng mà xác định khu vá»±c nghi phạm thưá»ng lui tá»›i.
Thể lá»±c cá»§a Vu Minh cÅ©ng tăng lên đáng kể, trong khoảng thá»i gian nà y tuy đã dà y dạn kinh nghiệm, nhưng thi thoảng khi Ä‘i chụp ảnh ngoại tình vẫn xuất hiện tình huống đặc biệt, bị chó Ä‘uổi hai lần, bị bảo vệ Ä‘uổi theo má»™t lần. Lại thêm Ä‘ang cố gắng tham ra tuyển chá»n cho Ä‘iá»u tra viên độc láºp, nên sáng sá»›m ngà y nà o Vu Minh cÅ©ng chạy bá»™ ná»a giá». Trình độ tiếng Anh cÅ©ng tốt hÆ¡n trước.
Ngưá»i thầy giám ngục cá»§a Nghê Thu kia đã ra tù, Nghê Thu đón ông ta vá» căn phòng mình Ä‘ang thuê.
Vu Minh cÅ©ng há»c được phương pháp má»›i từ Nghê Thu, đánh bại hai con chó Ä‘uổi theo mình.
Hiện giá» Äá»— Thanh Thanh đã có dáng vẻ cá»§a má»™t bà chá»§ nhá», gặp số tiá»n chừng mưá»i nghìn tệ đổ xuống vẫn giữ được bình tÄ©nh. Thu nháºp cá»§a ba nhân viên cÅ©ng coi như ổn, chà Ãt thì má»—i tháng Nghê Thu cÅ©ng kiếm được bảy, tám nghìn tệ.
Ngà y Hà n lộ, công ty thám tỠTinh Tinh tiếp đón một vị khách quý, Hứa Văn, vợ của Lý Phục.
Hôn nhân cá»§a Lý Phục và Hứa Văn chỉ còn ba ngà y nữa, má»™t khi qua ba ngà y nà y, đạt tá»›i thá»i gian ly thân theo quy định cá»§a pháp luáºt, tòa án sẽ cưỡng chế hai ngưá»i ly hôn. Hai bên không có mâu thuẫn gì vá» phân chia tà i sản, mà trái lại, hôm nay Hứa Văn tá»›i đưa tiá»n cho Lý Phục.
Lý Phục đẩy chi phiếu vá»:
- Lisa, kết thúc rồi.
Hứa Văn lắc đầu, lấy má»™t táºp tà i liệu để ra trước mặt Lý Phục. Lý Phục cầm tà i liệu lên nhìn, xong nói;
- Lisa, mâu thuẫn của chúng ta không phải vì em già u hay nghèo.
- Anh Ä‘á»c kỹ Ä‘i, đây là toà n bá»™ tiá»n em có, chỉ cần anh thu hồi… Em sẽ là m tất cả những gì anh muốn.
Hứa Văn nghiêm túc nhìn Lý Phục.
Äá»— Thanh Thanh Ä‘i ra phòng là m việc cá»§a mình, nhìn trái nhìn phải không thấy ai liá»n dán cá»a nghe lén. Nghê Thu là dán tai và o tưá»ng cá»§a phòng mình rồi nghe. Mà Vu Minh thì cao tay hÆ¡n, hắn dùng máy nghe trá»™m, lại trang bị thêm camera siêu nhá» tiến hà nh xem trá»±c tiếp luôn.
Ba ngưá»i bá»n há» chưa bao giá» há»i Lý Phục vá» Hứa Văn, nhưng đấy là ngoà i mặt, chứ vẫn lén thảo luáºn khá sôi nổi. Dá»±a theo những thông tin liên quan tìm được, Hứa Văn có ngưá»i cha là tỉ phú, trên danh nghÄ©a cô ta có má»™t cái quỹ Lisa có tá»›i mưá»i triệu đô la Mỹ để tiêu vặt. Mấy tạp chà lá cải bên Mỹ ho rằng nguyên do mà quý cô Hứa Văn ly hôn chÃnh là vì cô ta bắt cá hai tay. Äối tượng bắt cá hai tay là má»™t du há»c sinh ngưá»i Hoa. Vu Minh cho rằng tin nà y là giả. Tạp chà nà y cÅ©ng không rõ Lý Phục như nà o, chỉ biết anh ta là nhân viên thá»±c thi pháp luáºt cá»§a liên bang Mỹ, cÅ©ng không phá»ng vấn được Lý Phục.
Lý Phục nói:
- Em vốn không hiểu nguyên nhân cuá»™c hôn nhân cá»§a chúng ta tan vỡ. Em luôn nói là anh thay đổi. Äúng, anh đã thay đổi, nhưng em cÅ©ng thay đổi rồi. Ngưá»i con gái anh yêu là em cá»§a thá»i đại há»c, má»™t ngưá»i nhiệt tình, chÃnh trá»±c và tốt bụng. Nhưng trước khi kết hôn em dần thay đổi. Còn nhá»› lần đó không? Có má»™t ngưá»i mù đứng ở đầu đưá»ng diá»…n tấu má»™t khúc violon “Lá»i thỉnh cầu duy nhấtâ€, nếu là trước đây, em sẽ tay trong tay vá»›i anh cùng nhau nghe. Nhưng em cá»§a bây giá» sẽ vì anh ta đụng và o đôi già y em má»›i mua mà đá anh ta. Anh rất không vui, vì thế em lấy má»™t nghìn đô la ra ném và o mặt anh ta.
- Còn nhá»› ngà y chúng ta kết hôn không? Trên đưá»ng tá»›i giáo đưá»ng, má»™t chiếc xe bị láºt ở bên đưá»ng. Em vì kịp thá»i gian mà bảo lái xe không đếm xỉa tá»›i ngưá»i ta. Anh xuống xe cứu ngưá»i, lá»… phục dÃnh máu tươi, em nhá» giá»ng nói má»™t câu: Tháºt xui xẻo. Äiá»u khiến anh không thể nà o tha thứ được là em lại can thiệp và o công việc cá»§a anh. Vì để anh Ä‘i châu Âu vá»›i em, mà em dùng tiá»n hối lá»™ nhân chứng, là m cho cô ta phối hợp vá»›i đội Ä‘iá»u tra hình sá»± bá»n anh.
Hứa Văn phản bác:
- Bởi vì nhân chứng nói nên trước khi tên tá»™i phạm kia tiếp tục phạm tá»™i, các anh má»›i bắt được hắn ta. Em cứu được ngưá»i sắp bị hại, thế có gì không đúng?
Lý Phục nói:
- Trách nhiệm đầu tiên cá»§a nhân viên tư pháp không phải là tìm kiếm chân tướng, mà là bảo vệ công bằng. Bá»n anh dùng tra tấn bức cung nhân chứng cÅ©ng có thể đạt được hiệu quả tương tá»±. Em vá»›i anh không phải cùng kiểu ngưá»i, em trở nên ngạo mạn, Ãch ká»·. ÄÆ°Æ¡ng nhiên là anh cÅ©ng sai. Cho nên chúng ta ly hôn không phải là đúng hay sai, mà chỉ là chúng ta đã không còn phù hợp vá»›i nhau nữa rồi. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nhưng em có thể sá»a mà .
Hứa Văn chỠmong nhìn Lý Phục:
- Anh chỉ cần nói phải sá»a thế nà o là em sẽ sá»a thế đó, sau nà y em sẽ nghe tuốt theo anh. Chỉ cần anh vui, em sẽ Ä‘em hết tiá»n quyên cho tổ chức từ thiện.
- Em vẫn chưa rõ, đây không phải vấn đỠtiá»n nong. Em già u có, anh vẫn kết hôn vá»›i em, bởi vì anh yêu em. Em có già u, anh vẫn ly hôn vá»›i em, bởi vì em không còn là ngưá»i mà anh yêu nữa.
- Anh thay đổi rồi, trước kia dù em là m sai Ä‘iá»u gì, anh Ä‘á»u sẽ bao dung.
Lý Phục nói:
- Lisa, vỠMỹ đi.
- Anh hãy đồng ý em một chuyện.
- Em nói đi.
- Chúng ta ly hôn…
Nước mắt Hứa Văn rơi xuống, cô ta nắm chặt lấy đôi tay của Lý Phục:
- Chúng ta ly hôn rồi, anh… anh chá» em hai năm, em trả cho anh má»™t Lisa cá»§a thá»i đại há»c, có được không?
Lý Phục nói:
- Anh không đáng để em phải thay đổi bản thân.
- Em biết mình trở nên điêu ngoa, có đôi khi em cũng thấy ghét bản thân mình, em cũng muốn thay đổi. Thay đổi bỠngoà i em chỉ cần một phút. Hai năm, được không anh?
Lý Phục vuốt tóc Hứa Văn:
- Ừ, hai năm.
- Em đi đây.
Hứa Văn đứng lên, xách túi, cúi xuống hôn trán Lý Phục, sau đó mỉm cưá»i rồi xoay ngưá»i mở cá»a bước Ä‘i. Lúc mở cá»a ra, Äá»— Thanh Thanh Ä‘ang cầm má»™t tạp chà du lịch xem. Hứa Văn nhắc nhở:
- Ngược kìa.
Äá»— Thanh Thanh vá»™i đảo lại.
Hứa Văn không nói gì thêm, nhanh chóng bước đi.
Lý Phục Ä‘i ra khá»i văn phòng:
- Äá»— tiểu thư, cô cầm ngược rồi kìa.
Lại ngược? Äá»— Thanh Thanh nhìn tạp chÃ, tháºt mất mặt…
Nghê Thu lặng lẽ Ä‘i tá»›i văn phòng cá»§a Vu Minh, đà n ông mà không bà tám là bởi vì đỠtà i quá kém, không có hứng mà hóng thôi. Vu Minh Ä‘ang đầy nghiêm túc chÆ¡i trò chÆ¡i, Nghê Thu há»i:
- Cáºu thấy sao?
- Thấy cái gì?
Vu Minh buồn bá»±c há»i.
- Lý Phục và vợ trước tương lai đó.
- …
Vu Minh nói:
- Lý Phục vẫn còn tình cảm vá»›i Hứa Văn, nhưng Lý Phục không thể nà o bao dung cho má»™t Hứa Văn cá»§a hiện tại được. Anh đừng cảm thấy Hứa Văn bây giá» rất đáng thương, thá»i kỳ Ä‘au khổ cá»§a Lý Phục qua rồi. Mà hai năm tá»›i Hứa Văn kiên quyết cho là Lý Phục sẽ quay vá». Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nghê Thu cưá»i:
- Tôi biết là cáºu cÅ©ng nghe lén mà .
- Tôi đây gá»i là quan tâm đồng nghiệp.
Vu Minh nhìn đồng hồ:
- Hết giỠlà m.
Nghê Thu nói:
- Tôi định tá»›i đưá»ng Nam Hồ.
- Bảo Lý Phục đưa anh Ä‘i, hôm nay tôi hẹn ngưá»i ta ăn cÆ¡m.
Ngưá»i Vu Minh hẹn là Trương Dạ Nam, há»c cách Ä‘i bá»™ theo dõi và phản theo dõi. Theo các mánh khóe theo dõi thì theo dõi bằng xe phải nói là công khó thá»§ dá»…, có kinh nghiệm má»™t chút là có thể biết được có cái xe nà o bám theo mình không. Nhưng Ä‘i bá»™ theo dõi thì hoà n toà n ngược lại. Bà i há»c đầu tiên mà Trương Dạ Nam dạy chÃnh là lợi dụng thá»§y tinh hoặc gương cá»§a các cá»a hà ng trên đưá»ng phố để xác định xem có bị theo dõi hay không. Hôm nay lại nói tá»›i cách thay đổi quần áo, đổi kiểu tóc để thoát khá»i bị theo dõi.
…
Vu Minh và Äá»— Thanh Thanh, Lý Phục chà o nhau rồi trá»±c tiếp dùng thang máy Ä‘i xuống bãi đỗ xe dưới lòng đất. Sau khi được Hải Na lắp lại, chức năng cá»§a phanh phải nói là hoạt động cá»±c tốt. Cắm chìa khóa mở cá»a, Vu Minh lên xe.
Vừa khởi động xe, từ hà ng ghế sau đột nhiên xuất hiện má»™t ngưá»i, giÆ¡ tay che miệng Vu Minh:
- Äừng hô, là tôi.
- Diệp Chiến!
Vu Minh kinh hãi quay đầu lại, thấy bụng Diệp Chiến còn đang nhỠmáu.
Diệp Chiến nói:
- Mau đi, tôi cần một nơi an toà n.
- Anh là m gì thế?
Vu Minh lái xe, nói:
- Anh cần phải đi bệnh viện.
- Không thể tới bệnh viện.
Diệp Chiến nói:
- Có ngưá»i muốn giết tôi.
Vừa lái xe tá»›i cá»a và o cá»§a bãi Ä‘áºu xe thì còi cảnh sát vang lên bốn phÃa, ba chiếc SUV dừng ngay gần đó. Trương Dạ Nam và ba cảnh sát mặc thưá»ng phục xuống từ hai chiếc xe khác. Mưá»i thà nh viên cá»§a tiểu tổ Lôi Vân được trang bị đầy đủ cầm súng tá»± động MP5 xuống xe.
Diệp Chiến nằm xuống:
- Tôi không trách anh.
- Mợ, đừng nói là cảnh sát muốn giết anh nhá?
Vu Minh há»i ngược lại má»™t câu.
Má»™t gã đặc công vẫy tay, chiếc xe trước Vu Minh dừng lại, hạ cá»a xuống, đặc công nhìn và o trong xe, sau đó yêu cầu mở cốp sau. Diệp Chiến rùng mình nói:
- Ai cũng muốn giết tôi.
- Mẹ nó chứ.
Vu Minh lại nhớ tới lần mình bị bắt cóc tới châu Âu.
Hắn nghiến răng lái xe sang má»™t bên, đặc công Ä‘i tá»›i. Vu Minh mở cá»a xe, bước xuống xe chà o:
- Cảnh sát Trương, đây là là m sao?
- Vu Minh?
Trương Dạ Nam đi tới, ngẩng đầu nhìn:
- À nhỉ, văn phòng của công ty Tinh Tinh.
- Tôi vừa mới lên xe.
Vu Minh há»i:
- Cô không quên cuộc hẹn của chúng ta chứ?
Trương Dạ Nam lắc đầu:
- Hôm nay thì không được, có việc.
- Việc gì?
Vu Minh ghé sát và o, há»i.
- CÆ¡ máºt.
Trương Dạ Nam nói:
- Dù sao hôm nay không được, hai ngà y tá»›i cÅ©ng không được. Cuối tuần Ä‘i, cuối tuần tôi má»i anh ăn cÆ¡m.
Bộ đà m vang lên:
- Äã phong tá»a cá»a chÃnh.
- Tôi báºn rồi, Ä‘i trước nhé.
Trương Dạ Nam vẫy tay, tiểu tổ đặc công ùa và o trong bãi đỗ xe.
Vu Minh hô to:
- Cuối tuần tôi sẽ gá»i cho cô.
- Ừ ừ.
Trương Dạ Nam không quay đầu, chỉ đáp váºy.
Một cảnh sát chìm nói:
- Ây da, đội trưởng Trương trâu già gặm cỠnon nhé.
Trương Dạ Nam nói:
- Äừng vá»› vẩn, công ty thám tá» Tinh Tinh đã giúp chúng ta không Ãt. Thôi không tán gẫu nữa, má»i ngưá»i cẩn tháºn. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh lái xe, há»i:
- Sao lại thế nà y?
Diệp Chiến run rẩy, há»i lại:
- Có cần phải há»i ngay lúc nà y không? Tìm má»™t nÆ¡i an toà n, tôi cần dược phẩm phẫu thuáºt.
Vu Minh gá»i Ä‘iện:
- Alo, Nghê Thu, tôi cần mấy đồ và thuốc dùng cho phẫu thuáºt.
Nghê Thu há»i:
- Äi bệnh viện ấy.
- Anh đưa đến nhà ma có được không?
- Ok.
Nghê Thu nói:
- Nhưng hình như cảnh sát phong tá»a tòa nhà nà y rồi, không biết bao giá» má»›i Ä‘i được.
- Cà ng nhanh cà ng tốt.
22.06.2015
Chương 111
Thay máºn đổi đà o.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Nhà ma, vẫn giống như cái nhà ma lúc trước, không ai dám tới gần. Mà những kẻ ở gần nhất cũng phải tránh cái khu vực nà y ra. Vu Minh dừng xe, đỡ Diệp Chiến xuống. Diệp Chiến đưa tay khoác vai Vu Minh, một tay che bụng, cắn răng cố nén sự đau đớn.
Äi và o bên trong nhà ma, Vu Minh đặt Diệp Chiến qua má»™t bên, sau đó nhặt đám cá» khô vun và o má»™t góc, cầm mấy thứ lại đánh lá»a. Diệp Chiến thấy lạnh nên run rẩy, Vu Minh cởi áo khoác ra, đắp lên ngưá»i Diệp Chiến. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
(sao mà lạnh sống lưng cái đoạn nà y, như là gay đó má)
Lá»a cháy lên, Diệp Chiến cuối cùng cÅ©ng cảm nháºn được nhiệt độ Ä‘ang ấm dần lên. Vu Minh há»i:
- Có nói được không?
- Thái Tá».
Diệp Chiến trả lá»i
- Thái T�
Vu Minh cảm thấy kinh hãi:
- Con mẹ nó, anh hai thá»±c là Ãt BÃch hả?
- Tôi con mẹ nó là Ãt BÃch mà cÅ©ng con mẹ nó không phải là Ãt BÃch.
Diệp Chiến nháºn lấy má»™t chén nước nóng rồi uống và o,
Vu Minh hồ đồ rồi:
- Có ý gì?
- Cáºu được gá»i là Vu Minh, mà tôi cÅ©ng có thể gá»i là Vu Minh. Vu Minh vá»›i Ãt BÃch cÅ©ng giống nhau, chỉ là má»™t cái danh hiệu.
Diệp Chiến lấy ra má»™t cây bà i, sau đó phẩy tay má»™t cái, má»™t quân bắn thẳng ra xa, Diệp Chiến há»i:
- Ãt BÃch có biết chÆ¡i chiêu nà y không?
- Cái nà y… dưá»ng như không có tư liệu ghi lại. Nhưng mà nếu anh không phải Ãt BÃch, thì sao lại muốn dùng Ãt BÃch?
Vu Minh há»i lại.
Diệp Chiến háºm há»±c hồi lâu má»›i trả lá»i:
- Tôi có đặt mấy bá»™ bà i cứng từ trước, vì thiếu nợ nhân tình, cho nên giúp ngưá»i ta trá»™m hai phần di chúc. Lấy được di chúc rồi, tôi nghÄ© đám luáºt sư sẽ không chịu là m ăn cho tá» tế, cho nên phi lại má»™t cây bà i để là m tÃn váºt. Bởi vì có muốn tra thì những thứ nà y Ä‘á»u là đặt là m ở nước ngoà i mà .
Vu Minh:
- Thế vì sao anh lại phi cây Ãt BÃch?
- Äây cái con mẹ chÃnh là cái chá»— chó chết nhất.
Diệp Chiến sắp khóc tới nơi:
- Tôi chỉ tiện tay rút má»™t cây, thế mẹ nà o mà lại có thể rút trúng cây Ãt BÃch. Nhưng mà tôi không phải Ãt BÃch, cÅ©ng chẳng có liên quan gì tá»›i Ãt BÃch khi trước hết. Thế nhưng cảnh sát vá»›i Thái Tá» lại nháºn định tôi là Ãt BÃch má»›i chó chết chứ. Tá»· lệ 1 phần 54, cho dù tôi muốn giải thÃch, cáºu có tin nổi tôi hay không?
- Váºy Thái Tá» là tìm Ãt BÃch, anh nhảy ra là m cái gì?
Vu Minh tin những gì Diệp Chiến nói là sá»± tháºt, theo như thấy tướng số thì kẻ nà y thuần túy là ô vân vấn đỉnh, chuyện gì không hay Ä‘á»u có thể đụng phải.
- Tôi chỉ là thiếu Vương Tuệ một cái nhân tình, lúc cô ấy trộm di chúc, cuối cùng là cố chủ chết. Cho nên cô ấy để tôi đi trộm bức tranh, nhưng mà lại bị cái thằng vương bát đản nà o đó là m rối…
Vu Minh nghÄ© chút rồi cẩn tháºn há»i:
- Tên vương bát đản đó có phải hỠVu không?
Diệp Chiến cũng không để ý tới:
- Tôi xem báo thấy có nói tá»›i việc Vương Tuệ bị Thái Tá» bắt cóc, cho nên má»›i Ä‘i Ä‘iá»u tra thá». Ai ngá» bị dÃnh và o bẫy cá»§a đám cảnh sát.
Vu Minh há»i:
- Anh bị cảnh sát bắn sao?
- Không, là do Thái Tá» kéo tôi ra, rồi tra há»i tôi, kim thạch ở chá»— nà o. Chỉ là tôi thấy được cÆ¡ há»™i chạy trốn nên bá» chạy, hắn liá»n bắn tôi má»™t phát, rồi tôi chui lên xe cá»§a cáºu.
Vu Minh:
- Anh đã không phải Ãt BÃch, sao không nói rõ hẳn vá»›i cảnh sát.
- Em xin, trá»™m di chúc vá»›i trá»™m tranh Ä‘á»u là tháºt, là m sao nói rõ rà ng được?
Diệp Chiến có chút bực bội:
- Tôi không nghĩ tới đám cảnh sát lại có thể vô sỉ tới mức lên báo mà đặt cạm bẫy.
Vu Minh hổ thẹn nói:
- Quảng cáo kia là do chúng tôi đăng.
Diệp Chiến giơ ngón cái:
- Cáºu thá»±c là có nghÄ©a khà vá»›i bạn hữu mà .
- Anh cÅ©ng không có nói anh là Ãt BÃch mà .
- Lão tá» không phải là Ãt BÃch, chỉ là lão tá» bị cái tá»· lệ 1/54 nó chÆ¡i đểu mà thôi.
Diệp Chiến uất ức không thôi, sau khi bình ổn lại:
- Hiện giá» có phiá»n toái lá»›n rồi, Thái TỠđã nhìn thấy mặt tôi, chắc chắn hắn sẽ không từ bỠý đồ.
- Thái Tá» dù sao chỉ là má»™t ngưá»i, cÅ©ng không phải là phiá»n toái gì quá lá»›n. Nhưng mà hắn ta rất thÃch mượn đám cảnh sát để là m việc, nếu mà hắn chuyển ảnh cá»§a anh cho đám cảnh sát thì đó má»›i là phiá»n toái lá»›n đó.
Vu Minh nhá»› lại lá»i ông chú mình đã nói, nếu trước ba mươi tuổi mà mình không có tiá»n án, thì bản thân nháºn được má»™t khoản tiá»n lá»›n, bao che cho Diệp Chiến, khẳng định là ngồi tù đẹp. Vu Minh nói:
- Không đúng, Thái Tá» có xác định anh là Ãt BÃch không?
Diệp Chiến ngẫm nghĩ:
- Hình như… tôi cÅ©ng không nói ra bản thân mình là Ãt BÃch. Con mẹ nó, lão tá» không phải Ãt BÃch, nhưng mà Thái Tá» có nghÄ© tôi là Ãt BÃch hay không….
Diệp Chiến cảm thấy loạn hết cả đầu, dùng tiếng Trung thá»±c là khó có thể giải thÃch rõ được.
- Cái Ä‘áºu, anh bị trúng đạn thì phải báo cảnh sát ngay chứ. Nói dối là bản thân mình Ä‘iá»u tra án ở gần đó, rồi bị Thái Tá» bắn trúng. Như thế không được, anh phải vu oan má»›i đúng.
- Là m sao mà vu oan đây?
- Tôi nhá»› thá»i cổ có má»™t tên cưá»ng đạo, vì giết ngưá»i mà bị quan sai bắt được. Chỉ là trong lúc hắn ở trong tù thì bên ngoà i lại có vụ án y hệt như thế. Cho nên kẻ đó được tha. Giá» anh phải báo cảnh sát, rồi và o trong ngục giam.
Diệp Chiến hơi ngẫm:
- Cáºu…
- Nếu anh tin tôi thì đưa cho tôi má»™t tấm Ãt BÃch. Tôi sẽ giải quyết chuyện nà y cho anh.
Vu Minh thá»±c là có Ä‘iểm bị ép tá»›i mức phải lên Lương SÆ¡n tá»›i nÆ¡i rồi. Thái Tá» có thói quen dùng đám cảnh sát, mà khi không thấy được Ãt BÃch, sẽ đưa ảnh cá»§a Diệp Chiến cho cảnh sát. Cảnh sát mà phát hiện ra thân pháºn tháºt sá»± cá»§a Diệp Chiến, thì liên lụy tá»›i mình. Äà nh phải dùng biện pháp tốt nhât,s đưa Diệp Chiến cho cảnh sát, thì Vu Minh thoát được khá»i cảnh ngồi tù. Chỉ là hắn có Ä‘iểm giá»›i hạn cá»§a mình, khi bị đám liên minh trái cây bắt cóc, Diệp Chiến vẫn luôn bảo vệ hắn. Bán đứng Diệp Chiến, Vu Minh thá»±c sá»± là không thể nà o là m được.
- Vu Minh!
Nghê Thu hô lớn một câu.
- ChỠchút.
Vu Minh trả lá»i, sau đó Ä‘i ra ngoà i nháºn lấy má»™t cái gói từ chá»— Nghê Thu:
- Nghê Thu…
- Äừng có nói gì vá»›i tôi, tôi cái gì cÅ©ng không biết…
Nghê Thu từng và o tù, cho nên hiểu được pháp luáºt, Vu Minh khẳng định Ä‘ang không là m việc gì tốt, nhưng mà nếu không biết, thì không bị tÃnh là tá»™i bao che, Nghê Thu nói:
- Äi thôi.
Tiếp theo là lấy viên đạn ra, Diệp Chiến cắn chặt một cà nh cây, sau khi lấy được viên đạn ra hắn nhổ cà nh cây rồi nói:
- Ngưá»i tốt cả Ä‘á»i bình an, cÅ©ng may cái chá»— mà hắn bắn còn không quá nguy hiểm.
- Còn có khi là tai há»a ngà n năm di chứng.
Vu Minh bôi thuốc rồi băng bó lại cho hắn.
Diệp Chiến cầm má»™t tấm Ãt BÃch đưa cho Vu Minh rồi nói:
- Nợ cáºu má»™t cái nhân tình, chỉ là tôi khá là lo vá» thá»±c lá»±c cá»§a mấy ngưá»i.
Vu Minh khinh bỉ:
- Cái đám ngưá»i các anh má»™t chút hà m lượng kỹ thuáºt còn không có, còn võ nghệ cao tá»›i đâu thì cÅ©ng chỉ là kỹ năng cấp thấp, còn cái gì mà trá»™m đạo, mở khóa, chui ống thông gió… chẹp.
Diệp Chiến lạnh lùng nhìn Vu Minh:
- ÄÆ°á»£c lắm, váºy thì cho tôi xem cáºu dùng kỹ thuáºt gì để phóng tấm bà i nà y ra ngoà i.
Vu Minh cưá»i lá»›n, lấy di động:
- Hải Na, tôi muốn tới nhà cô trộm đồ.
- …………
Diệp Chiến thá»±c là hết biết, cái nà y mà gá»i là hà m lượng kỹ thuáºt? Con mẹ nó hà m lượng kỹ thuáºt ở đâu? Nhưng mà , không thể không nói, cái biện pháp nà y đúng là không có tà phiêu lưu nà o hết. CÅ©ng chẳng võ công cao, không cần phá khóa, đơn giản, thuáºn tiện, an toà n, hiệu suất cao…
…
Hải lão gia tá» bị mất má»™t cái bình thá»i Minh, ở chá»— bình hoa còn có má»™t tấm Ãt BÃch để lại, tuy rằng ông ấy không muốn báo cảnh sát, nhưng mà Trương Dạ Nam đã tá»± động tìm tá»›i cá»a.
Hải lão gia tỠhơi khó chịu:
- Chỉ là má»™t thứ đồ dá»m được phá»ng chế lại thôi, cÅ©ng không đáng giá lắm.
Luáºt sư ở bên cạnh cÅ©ng lên tiếng:
- ChÃnh xác là hà ng dá»m, giá trị chỉ khoảng 1000 tệ thôi, không thể tạo thà nh tá»™i trá»™m cắp được.
- Äó là má»™t tên tá»™i phạm hình sá»±, chẳng qua lần nà y chỉ là đi trá»™m đồ. Cho nên mong rằng Hải lão tiên sinh có thể phối hợp Ä‘iá»u tra.
- ÄÆ°á»£c…
Hải lão tiên sinh gáºt đầu.
Vụ trá»™m nà y thá»±c sá»± là quái dị, ban đêm, biệt thá»± tổng cá»™ng có 8 ngưá»i, mà ai cÅ©ng biết cái bình kia là đồ dá»m, chỉ là để trang trà mà thôi. Cái nà y có thể trừ bá» ngưá»i trong nhà gây ra, mà Ãt BÃch lại có thể to gan lá»›n máºt đến mức lẻn và o trong biệt thá»± ăn trá»™m, quả là có chút không tưởng.
Kiểm tra trên camera, chỉ có má»™t mình Hải Na rá»i Ä‘i, nhưng mà nhìn cô ấy, thì không thể tìm ra được cái bình sứ nà o trên ngưá»i cô nà ng hết.
Hải Na: “Chị mà y dùng Ä‘áºp nát bình hoa rồi cho và o túi không được sao?
Sau khi kiểm tra, xác nháºn quân bà i ở hiện trưá»ng cùng vá»›i quân bà i trong vụ án di chúc là cùng má»™t chất liệu, cùng tÃnh chất, là do má»™t nhà máy sản xuất. Có thể xác nháºn, đó là tÃn váºt cá»§a Ãt BÃch. Trương Dạ Nam há»i chuyên giá, nếu bình hoa kia là thá»±c, thì giá trị cá»§a nó là bao nhiêu, chuyên gia trả lá»i, nếu là hà ng tháºt, thì giá trị cá»§a nó vượt qua trăm triệu.
Trương Dạ Nam má» mịt vô cùng, nếu thế ngà y đó kẻ Ä‘eo khẩu trang mà bị thương kia là ai? Chẳng lẽ ngưá»i ná» là Thái Tá»?
Thái Tá» cÅ©ng cảm thấy hồ đồ đến nÆ¡i rồi, cầm được ảnh chụp cá»§a Diệp Chiến, rồi chui và o hang ổ cá»§a Diệp Chiến. Sau đó phát hiện má»™t phần á»§y thác được gá»i từ nước ngoà i. Trong đó có yêu cầu Diệp Chiến Ä‘iá»u tra má»™t ngưá»i, thưá»ng xuyên lui tá»›i há»™i sở XXX, mà ở cái trùng hợp chÃnh là ở nÆ¡i đó cảnh sát có đặt cạm bẫy, tìm theo á»§y thác thì phát hiện nó được trung chuyển trong các serve ở nước ngoà i tá»›i thà nh phố A. Tất cả đã rõ rà ng, Ãt BÃch có tá»›i mưá»i lá»›p quân cá», dùng cái á»§y thác nà y để Diệp Chiến Ä‘i là m đá thá» và ng, còn Ãt BÃch chân chÃnh vẫn trốn phÃa sau mà n.
Dưới sá»± bố trà cá»§a Vu Minh, Thái Tá» cuối cùng cÅ©ng kết luáºn, Diệp Chiến chỉ là hòn đá kê chân mà Ãt BÃch lợi dụng mà thôi. Nguyên nhân chÃnh là do Thái Tá» cảm thấy năng lá»±c cá»§a Ãt BÃch mạnh lắm, mà Diệp Chiến lại còn trá»±c tiếp cắm đầu và o bẫy thì không thể nà o là Ãt BÃch được. Nếu như Diệp Chiến chỉ là con mồi thá», thì Ä‘iá»u nà y có thể nói lên năng lá»±c cá»§a Ãt BÃch cao tá»›i mức nà o, Thái Tá» cÅ©ng dá»… dà ng chấp nháºn cái suy Ä‘oán nà y.
Äến ngà y thứ ba, Diệp Chiến biết được chuyện Vu Minh đã giải quyết xong tất cả thì có chút kinh hãi. Giải quyết thì không khó, chỉ là Vu Minh còn đặt bẫy trong đó. Vá»›i suy tÃnh cá»§a Vu Minh mà Thái Tá» cÅ©ng không Ä‘iá»u tra tiếp. Äây là do Vu Minh đã hiểu nhầm vá» cái nghá» sát thá»§ nà y rồi. Sát thá»§ cÅ©ng không phải là trinh thám hay cảnh sát, cho nên không cần phải biết toà n bá»™ chân tướng là m cái gì, chỉ cần có được sá»± giải thÃch logic là được. Lòng hiếu kỳ thưá»ng hại chết con mèo, mà cÅ©ng hại chết sát thá»§ váºy. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chỉ là Vương Tuệ thá»±c sá»± là má»™t quả bom hẹn giá», Thái Tá» cÅ©ng hiểu phải lợi dụng Vương Tuệ để đẩy Ãt BÃch ra, như thế má»›i có thể tiếp tục ra bà i tiếp được. Lần sau ra bà i, cÅ©ng không phải dùng đám cảnh sát, mà tá»± tay hắn sẽ động thá»§. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- A lô, xin chà o.
Vu Minh vừa chơi game vừa nghe điện thoại.
Äối phương dùng tiếng Anh há»i:
- Xin há»i có phải là Vu Minh tiên sinh?
- Äúng ông là ?
- Tôi là phó chá»§ tịch Tommy cá»§a Hiệp há»™i thám tá». Hiện giá» cÅ©ng là ngưá»i liên hệ cá»§a cáºu, rất hân hạnh được biết cáºu.
- Tôi cÅ©ng váºy.
Vu Minh tắt game Ä‘i sau đó Ä‘i tá»›i bên cá»a sổ.
- Diệp Chiến đỠcá» cáºu trở thà nh má»™t thà nh viên cá»§a tổ chức Hiệp há»™i thám tá», cho nên nếu cáºu đồng ý nháºn khảo hạch thì mong có thể trong vòng 15 ngà y tá»›i, tìm ra thần miếu Ruga ở Thái Lan, gặp má»™t vị cư sÄ© tên là Mãnh hổ. ChÅ©ng tôi sẽ có an bà i cho cáºu. Cáºu chỉ cần đặt vé máy bay rồi gá»i Ä‘iện cho tôi, thì tôi sẽ cho ngưá»i là m visa cho cáºu. Chỉ là ý kiến cá nhân cá»§a tôi, thì cáºu nên khởi hà nh ngay láºp tức.
- ÄÆ°á»£c, cám Æ¡n.
Vu Minh cúp máy, ghi lại số máy kia, rồi nhá»› tháºt kỹ.
- Há»p nà o.
Äá»— Thanh Thanh kêu lá»›n:
- Má»i ngưá»i ra há»p Ä‘i.
22.06.2015
Chương 112
Truy kÃch sứ thanh hoa.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Ba ngưá»i mở cá»a văn phòng Ä‘i ra, Äá»— Thanh Thanh nói: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chúng ta nháºn được má»™t á»§y thác vô cùng quan trá»ng, đó là truy tìm má»™t bình sứ thanh hoa. Sứ thanh hoa được cất giữ ở trong bảo tà ng thà nh phố A, ba ngà y trước thì bị mất trá»™m. Äám cảnh sát đã có được má»™t số nghi phạm, chỉ là bình sứ cÅ©ng đã mất rồi. Nghi phạm lại từ chối trả lá»i má»i vấn Ä‘á». Cho nên bảo tà ng treo giải thưởng, truy tìm cho ra được bình sứ thanh hoa nà y. Äám cảnh sát cÅ©ng không có cung cấp manh mối mà há» biết được, mà còn yêu cầu chúng ta biết được cái gì thì phải báo ngay cho há». Lần nà y vốn chỉ có bốn công ty thám tá» tham gia thôi. Tên tiện nhân Lưu Mãng kia cÅ©ng có má»™t suất, có thể nói, đây là lần đầu tiên mà chúng ta giao phong chÃnh diện vá»›i Vạn Sá»± Thông, cho nên không thể nà o để thua.
- Giá đưa ra là 800 ngà n tệ.
Äá»— Thanh Thanh trải bản đồ toà n nước ra:
- Thứ nà y rất khó có thể giao dịch ở trong quốc ná»™i được. Bởi cảnh sát kiểm tra rất nghiêm ngặt, cho nên bá»n há» cảm thấy sẽ có bốn con đưá»ng rá»i Ä‘i Trung Quốc là ổn nhất. Thứ nhất là lên phÃa bắc, thứ hai là xuôi theo đưá»ng biển phÃa nam, Ä‘i sang Äông Nam Ã. Thứ ba là vá» phÃa đông, vượt qua Nháºt Bản, còn thứ tư, cÅ©ng là cái có khả năng cao nhất, là đi vá» phÃa Tây Nam, sang Miến Äiện… Vu Minh, sao thế? Cáºu có nghe tôi nói gì không?
Vu Minh bình thưá»ng trở lại:
- Ờm…
- Cáºu có việc gì à ?
Äá»— Thanh Thanh thân thiết há»i.
Vu Minh:
- Tôi cảm thấy Sứ thanh hoa sẽ tạm thá»i không được chuyển ra nước ngoà i. Nếu như manh mối cá»§a đám cảnh sát là đáng tin thì chỉ có thể là má»™t con đưá»ng thôi. Mà có tá»›i táºn bốn đưá»ng, cái đó nói rõ má»™t Ä‘iá»u, đối phương Ä‘ang chÆ¡i trò Ä‘iệu hổ ly sÆ¡n. Khiến cho đám cảnh sát phải táºp trung vá» má»™t hướng khác, chúng ta tạm thá»i giả thiết đó là má»™t đội, tầm khoảng năm ngưá»i, bốn ngưá»i Ä‘i bốn hướng, lưu lại chút manh mối. Còn ngưá»i thứ năm kia, có thể an ổn mà ở lại thà nh phố A. mà thứ nà y là bảo váºt cấp quốc bảo, cho nên đám hải quan, biên phòng sẽ chú ý. Thế nên tôi thấy Sứ thanh hoa vẫn còn ở trong thà nh phố A. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lý Phục:
- Vu Minh, có ngưá»i ở khách sạn chứng kiến có má»™t ngưá»i nghi phạm mang theo Sứ thanh hoa. Chúng ta đã có bốn kẻ bị tình nghi, chỉ là bá»n há» tá»±a như là biến mất váºy. Hiện giá» khẳng định đã có hai ngưá»i rá»i khá»i thà nh phố A rồi. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äá»— Thanh Thanh há»i:
- Váºy giá» là m sao đây?
Má»i ngưá»i nhìn Vu Minh, Lý Phục gá»i:
- Vu Minh?
- Há»â€¦Cái gì?
Vu Minh há»i lại.
- Là m sao có thể tham dá»± và o, cáºu có ý kiến gì không?
- Kẻ bị tình nghi có phải là nhân viên bên trong bảo tà ng hay không?
Vu Minh há»i.
Má»i ngưá»i cảm thấy kỳ quái, Vu Minh dưá»ng như Ä‘ang bay ở phương trá»i nà o váºy. Äá»— Thanh Thanh trả lá»i:
- Äúng thế, chỉ là có thể coi là má»™t ông sếp nhá», thu nháºp không tÃnh là thấp, mà còn là biên chế cấp báºc quốc gia nữa.
Vu Minh:
- Vợ con thì sao?
Äá»— Thanh Thanh kiểm tra tư liệu được gá»i rồi trả lá»i:
- Vợ chồng hỠđã ly hôn và o một năm vỠtrước, có hai đứa con.
Vu Minh nhÃu mà y:
- Tìm xem vợ ông ta đang ở đâu.
Äá»— Thanh Thanh gá»i Ä‘iện thoại, 10 phút sau nháºn được câu trả lá»i:
- Trước hai ngà y mà ngưá»i nà y thá»±c hiện vụ trá»™m thì vợ và hai đứa con đã Ä‘i du lịch Canada rồi. Cảnh sát chỉ phát hiện ngưá»i đó đã xuất ngoại, chứ giá» không thể liên lạc được vá»›i bà ta.
Äá»— Thanh Thanh nhìn Lý Phục và Nghê Thu, còn Vu Minh thì ngẩn ngưá»i nhìn ra cá»a sổ. Nghê Thu khẽ giá»ng:
- Vu Minh, hình như đang yêu thì phải?
Lý Phục trả lá»i:
- Cái tuổi nà y yêu đương là bình thưá»ng. Chúng ta cứ nghiên cứu chút đã, tôi thấy khả năng xuôi nam là khá cao. Tá»›i thà nh phố B, mà trị an ở đó kém thà nh phố A nhiá»u lắm, mà còn có má»™t số kẻ thÃch sưu táºp đồ cổ, nếu có thể, thì Sứ thanh hoa sẽ được bán cho tư nhân địa phương.
- Váºy thì chúng ta Ä‘i vá» phÃa nam váºy.
Äá»— Thanh Thanh nói tiếp:
- Äây là má»™t trong bốn kẻ nghi phạm, tạm gá»i là C, bà cô nà y khoảng 40 tuổi. Äã bị Ä‘uổi việc hai lần, má»™t lần là đầu cÆ¡ trục lợi má»™t số văn váºt, còn lần kia là do bị bắt quả tang khi ăn trá»™m tác phẩm nghệ thuáºt. Mà sân bay hay đưá»ng cao tốc từ thà nh phố A vá» thà nh phố B Ä‘á»u có cảnh sát kiểm tra. Cho nên chỉ có thể Ä‘i quốc lá»™ thôi, mà nếu như thế thì giỠđã tá»›i thà nh phố B rồi.
- Chúng ta cần tìm ra phương tiện giao thông mà bà ta dùng. Chúng ta vẫn còn thá»i gian, kiểu giao dịch như nà y không thể nà o xong nhanh được.
Nghê Thu cưá»i;
- Tìm phương tiện giao thông là m gì? Nếu như tôi mà là ngưá»i nà y thì sẽ chuyển qua cho kẻ khác, bản thân mình đối đầu vá»›i cảnh sát, để cho ngưá»i khác phi tang đồ.
Lý Phục gáºt đầu:
- Cái nà y cũng có thể, chúng ta phải tìm hiểu vỠđám bạn tù của bà ta.
Cuá»™c thi lá»±a chá»n ngưá»i má»›i cá»§a Hiệp há»™i thám tá» là thứ mà Vu Minh vẫn chỠđợi. Buổi sáng thay vì lưá»i biếng, hắn Ä‘a dáºy sá»›m chạy bá»™, rồi khổ há»c tiếng Anh, bởi đó là má»™t cÆ¡ há»™i đỠcao năng lá»±c bản thân. Cho dù không thể trúng cá», thì bản thân mình sẽ được lợi Ãch không nhá». Chỉ là nên nói vá»›i bá»n há» thế nà o đây? HÆ¡n nữa hiện giá» gặp phải vụ án quan trá»ng như thế, má»™t khi có thể Ä‘oạt lại Sứ thanh hoa, thì coi như danh dá»± cá»§a công ty ở thà nh phố A sẽ như vỡ Ä‘áºp mà lan trà n khắp nÆ¡i. Chỉ là Tommy thiện ý mà nhắc nhở mình, tốt nhất nên tá»›i Thái Lan sá»›m má»™t chút, khẳng định không phải chỉ là nói không.
Bản thân mình cứ thế mà đi, thì có Ãch ká»· quá không? Lý Phục chỉ am hiểu các loại án giết ngưá»i, còn vá» vấn đỠnà y thì không có chút chuyên môn nà o.
- Vu Minh. Cáºu có khi nghỉ ngÆ¡i hai ngà y trước Ä‘i, chúng tôi Ä‘i thà nh phố B nhé.
Äá»— Thanh Thanh ân cần nói.
Vu Minh sá»ng sốt:
- Äi thà nh phố B là m gì?
Lý Phục:
- Chúng tôi cảm thấy Ä‘i vá» phÃa thà nh phố B chÃnh là mục Ä‘Ãch cá»§a kẻ trá»™m.
- Vụ vợ con kia Ä‘iá»u tra đến đâu rồi?
Vu Minh há»i,
- Ly hôn một năm trước, đi du lịch Canada trước 2 ngà y khi xảy ra vụ án, hiện giỠkhông có liên hệ.
- Quả nhiên là vô pháp vô thiên.
Vu Minh gáºt đầu.
Nghê Thu há»i:
- Vu Minh nà y, cáºu có phải bị ẩm sá» rồi không? Dám trá»™m mấy thứ nà y thì quá là vô pháp vô thiên ấy chứ.
- Không phải là vô pháp vô thiên, mà là ngÅ© pháp ngÅ© thiên. Nghê Thu, anh Ä‘i kiểm tra tình huống sức khá»e cá»§a nhân viên bảo tà ng đó Ä‘i. Hẳn là và o má»™t năm trước hắn đã là m kiểm tra sức khá»e. Lý Phục, tôi muốn có tư liệu cá»§a đám chuyên gia giám định cá»§a bảo tà ng, cho dù chỉ là khách má»i cÅ©ng cần phải có.
- Ok.
Hai ngưá»i nhanh chóng Ä‘i là m, Äá»— Thanh Thanh há»i Vu Minh:
- Cái gì mà vô pháp vô thiên?
Vu Minh còn chưa kịp trả lá»i thì Lý Phục đã thông báo:
- Bảo tà ng nà y có ba vị chuyên gia, trong đó, hai ngưá»i là phó chá»§ tịch bảo tà ng, còn ngưá»i kia là má»™t giáo sư hệ lịch sá» cá»§a đại há»c thà nh phố A.
- ÄÆ°a địa chỉ cho tôi, tôi vá»›i Äá»— tiểu thư sẽ Ä‘i gặp ba vị chuyên gia nà y.
- Tá»›i thăm bá»n há» là m gì?
Äá»— Thanh Thanh há»i.
- Vì vụ án nà y nhìn thì giống như là trá»™m cắp, nhưng mà tá»™i trá»™m cướp thì không đáng nhắc tá»›i. Có nữ Ä‘i cùng, nhiá»u lúc sẽ được tiếp đón chu đáo hÆ¡n.
Vu Minh cưá»i.
Lý Phục nhìn hai ngưá»i bá»n há» rá»i Ä‘i, khẽ thở ra, chỉ mấy tháng ngắn ngá»§i mà Vu Minh đã lên quỹ đạo rồi, cho dù không để tâm thì cÅ©ng có được phương hướng cá»§a mình.
…
- Cái gì gá»i là vô pháp vô thiên váºy?
Äá»— Thanh Thanh há»i lại lần thứ ba.
Vu Minh cưá»i:
- Tạm thá»i giữ bà máºt, chúng ta Ä‘i tìm ba vị chuyên gia nói chuyện cái đã.
Äá»— Thanh Thanh nhìn Vu Minh:
- Cáºu dưá»ng như có tâm sá»± gì đó phải không?
- Không có.
Vu Minh trả lá»i.
- Cáºu nói dối.
Vu Minh kinh ngạc:
- Sao cô biết được?
Äúng là sÄ© biệt tam nháºt, những ngưá»i có thể thấu được lá»i nói dối cá»§a mình cÅ©ng không nhiá»u.
Äá»— Thanh Thanh đắc ý cưá»i:
- Tôi đoán đó, nói đi, có tâm sự gì, có phải là yêu rồi không.
- Äúng thế.
Vu Minh cÅ©ng thuáºn miệng nói:
- Từ lúc Du Du đi rồi, tôi vẫn nhớ cô ấy.
Äá»— Thanh Thanh sá»ng sốt:
- Cáºu không phải nói là cáºu không thÃch Du Du sao?
- Tôi nói thế à ?
Vu Minh sá»ng sốt tiếp, Ỡđúng nha, bản thân mình nói thế mà . Chị gái nó, thế không được nha, bản thân lại phân tâm rồi. Quả thá»±c hiện giá» Vu Minh Ä‘ang nghÄ© vá» chuyện Ä‘i Thái Lan tìm má»™t cái thần miếu thôi mà phải Ä‘i trước mưá»i lăm ngà y?
- Cáºu nói rồi mà .
Äá»— Thanh Thanh cắn răng trả lá»i, rồi giáºt mình:
- Äúng rồi, cáºu lúc trước nói là không thÃch Du Du, là lừa tôi. Thá»±c ra cáºu rất thÃch cô ấy phải không?
- Äúng thế, rất thÃch.
Vu Minh trả lá»i.
- Nói dối.
Äá»— Thanh Thanh lại Ä‘e dá»a lần thứ hai.
- Không có mà .
Thánh đấu sÄ© sẽ không bị dÃnh cùng má»™t đòn hai lần.
Äá»— Thanh Thanh tưa như ngưá»i chị cả, vá»— vai Vu Minh:
- Vu Minh à , tôi có quên mấy cô gái trẻ, cũng được đấy, cuối tuần cùng đi ăn cơm nhé?
- Xem mặt hả?
Vu Minh giáºt mình:
- Äá»— tiểu thư à , tôi má»›i có 22.
- 22 thì cÅ©ng có thể kiếm bạn gái mà . Vu Minh à , tình yêu không có biên giá»›i đâu, nhưng mà ngưá»i cÅ©ng vẫn hay để ý môn đăng há»™ đối lắm đó.
Vu Minh cưá»i:
- Äá»— tiểu thư, tôi hiểu ý cô mà , tôi chỉ là thầm mến thôi, nhưng cô cÅ©ng đừng có nói cho Du Du nha.
- Tôi là m gì mà lắm Ä‘iá»u thế chứ. Cáºu hiểu được ý tôi là tốt lắm, chá» chuyện nà y chấm dứt, tôi sẽ cho cáºu mưá»i ngà y nghỉ, cáºu cứ từ từ mà đi nghỉ, non sông gấm vóc nước ta đẹp vô cùng.
- Nhưng mà cũng sắp có bệnh dịch rồi.
- Cáºu Ä‘i vá» phÃa nam, đúng thế, chúng ta Ä‘á»u từ phÃa nam tá»›i. Cùng lắm vá» thăm cha mẹ cÅ©ng được mà . Äúng rồi, sao chưa bao giá» nghe cáºu nói vá» cha mẹ mình?
Vu Minh:
- Mẹ tôi bỠnhà đi lúc tôi sáu tuổi còn cha tôi…
Vu Minh cũng không biết sẽ nói gì, lưu lạc khắp nơi? Hay là đang bơi vòng quanh Trung Quốc?
- Cha cáºu sao?
- ÄÆ°á»£c. Tôi nhất định sẽ vá» thăm.
Vu Minh nhìn Äá»— Thanh Thanh há»i:
- Äá»— tiểu thư, cô nhá»› cha mẹ mình không?
- Là m sao có thể không nhớ đây.
Äá»— Thanh Thanh buồn bã nói:
- Mẹ tôi vất vả cả Ä‘á»i, tôi giá» má»›i có đủ năng lá»±c để chăm sóc bà , thì bà lại mất. Vu Minh à , con muốn chăm mà cha mẹ mất, là má»™t cái bi kịch. Cáºu bây giá» có thể coi là có tiá»n rồi, cố gắng chăm sóc cha mình nhé.
- Ừm, tôi nhớ rồi.
Vu Minh nói:
- Chúng ta dưá»ng như tá»›i rồi.
Äây là má»™t tòa nhà ba mươi tầng, Äá»— Thanh Thanh ấn chuông cá»a phòng 503, má»™t ngưá»i đà n ông nghe Ä‘iện:
- Ai đó?
Äá»— Thanh Thanh trả lá»i:
- Xin chà o, chúng tôi là công ty thám tá» Tinh Tinh, xin được gặp ông để tìm hiểu rõ chuyện văn váºt bị trá»™m.
- Cảnh sát há»i rồi.
Äối phương không há» khách khà mà cúp Ä‘iện thoại.
Äá»— Thanh Thanh nhìn Vu Minh, hắn chỉ cưá»i, Äá»— Thanh Thanh giÆ¡ nắm đấm lên uy hiếp, Vu Minh đà nh nhấn chuông. Äá»— Thanh Thanh cảm thán, Hải Na hẳn phải gặp biết nhiêu tên Vu Minh nà y rồi, má»›i có thể biến thà nh bạo lá»±c như bây giá».
- Xin chà o, chúng tôi là công ty thám tá» Tinh tinh, chúng tôi đã có được má»™t số manh mối, hy vá»ng ông có thể cho chúng tôi má»™t chút ý kiến chuyên nghiệp.
- Ừm….
Äối phương ngẫm má»™t chút rồi mở cá»a, sau đó cúp máy.
Äá»— Thanh Thanh nhÃu mà y há»i:
- Cáºu không phải nói có nữ Ä‘i cùng thì dá»… nói chuyện hÆ¡n sao?
- ……………..
Vu Minh ngẫm lại chút rồi nói:
- Äi thôi, ngưá»i ta Ä‘ang chá» chúng ta đó.
Äá»— Thanh Thanh lúc nà y má»›i hiểu được Hải Na khi nhắc tá»›i Vu Minh là muốn ra tay đánh ngưá»i.
Triệu giáo sư ở trong má»™t căn nhà có ba phòng, má»™t phòng khách, trang hoà ng bình thưá»ng, đầy đủ gia cụ. Äá»— Thanh Thanh má»›i ra được hai chiêu vá»›i Triệu giáo sư thì chịu thua ngay láºp tức. Vu Minh đà nh phải thu hồi ánh mắt, nhìn ông ta:
- Triệu giáo sư, ông cÅ©ng biết bảo tà ng treo giải thưởng rồi đấy. Chúng tôi muốn biết là m sao có thể phân biệt ra được đâu là Sứ thanh hoa tháºt. Nhân viên bảo tà ng nói ông là ngưá»i có uy quyá»n nhất, ở trong quốc ná»™i cÅ©ng là chuyên gia giám định báºc nhất vá» Sứ thanh hoa, cho nên chúng tôi má»›i tá»›i là m phiá»n ông.
23.06.2015
Chương 113
Ngũ Pháp Ngũ Thiên.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Là m gì mà quyá»n uy nhất, chỉ là tôi có hiểu biết kha khá vá»›i Sứ thanh hoa mà thôi. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Triệu giáo sư vô cùng khiêm tốn:
- Sứ thanh hoa, còn được gá»i là Song Long Hà Châu, Long thì chỉ có hoà ng thượng má»›i được dùng. Vương gia, cao nhất chỉ được dùng giao. Song Long Hà Châu được là m để mừng má»™t vị quý phi sinh má»™t đôi song bà o thai, hoà ng đế vui mừng không thôi, đám công tượng phải mất má»™t năm liá»n, khi hai vị vương tá» vừa tròn má»™t tuổi thì hoà n thà nh Song Long Hà Châu nà y. Tác phẩm nghệ thuáºt nà y có giá trị lÃch sỠđặc biệt, bởi nhá» có nó mà thà nh công ngăn lại má»™t lần huynh đệ tương tà ng. Nếu không có nó, hai bên Ä‘á»u bị hại, thì khởi nghÄ©a nông dân cÅ©ng không dá»… bị trấn áp như váºy, chỉ sợ lịch sá» cÅ©ng sẽ được viết lại. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ná»a giá», Triệu giáo sư nói liên hồi suốt ná»a giá», đà u tiên vá» giá trị cá»§a tác phẩm nghệ thuáºt, vá» sau là giá trị văn váºt. HÆ¡n nữa, còn nói vá» việc Sứ thanh hoa qua bao nhiêu triá»u đại thay đổi mà còn may mắn tồn tại… Vu Minh cảm giác cÆ¡ trên mặt mình giúp giữ vững nụ cưá»i đã bắt đầu xÆ¡ cứng lại. Bản thân mình nói tá»›i cái uy quyá»n nhất kia không lẽ nà o lại tá»± đà o hố chôn mình? Má»™t từ khÃch lệ nà y thôi mà khiến cho đối phương “Phi lưu trá»±c há tam thiên xÃch*â€.
*: Má»™t câu trong bà i Vá»ng Lư sÆ¡n bá»™c bố cá»§a Lý Bạch.
Khó khăn lắm Triệu giáo sư má»›i Ä‘i vệ sinh, Vu Minh liá»n quay đầu, bá» trốn ngay láºp tức. Äá»— Thanh Thanh thì hÆ¡i do dá»±, nhưng thấy Vu Minh không chá» mình, thì vá»™i vã Ä‘uổi theo ngay.
Vị thứ hai là Tiá»n giáo sư, Triệu giáo sư sôi sục thì Tiá»n giáo sư thong thả, cháºm rãi, tá»±a như Ä‘ang dáºy há»c thì đúng hÆ¡n váºy.
- Hai ngưá»i biết Thà nh Cát Tư Hãn không?
- Có biết Hốt Tất Liệt không?
- Có biết cái gì gá»i là Sứ thanh hoa không?
- Các ngưá»i há» gì nha?
Vị thứ ba là Tôn giáo sư, ngưá»i vừa mở miệng thì đúng giá»ng quan:
- Các đồng chÃ, đây là má»i ngưá»i cho tôi thêm phiá»n phức rồi. Phải biết bản thân mình ở vị trà nà o, các ngưá»i không phải là cảnh sát, mà cho dù là cảnh sát thì cÅ©ng không thể lấy pháp luáºt ra là m lá chắn được. Cảnh sát là phải phục vụ nhân dân, mà chúng tôi thì không phải ngưá»i thưá»ng, chúng tôi nghiên cứu vô cùng vá»™i và ng, sá»± phục hưng cá»§a dân tá»™c má»›i đạt được 63,5% mà thôi. Cho nên chúng tôi cần phải già nh giáºt từng giây, là sứ mạng mà lịch sá» trao cho chúng tôi.
…
Trên đưá»ng vá» công ty, Vu Minh gá»i Ä‘iện thoại:
- Lý Phục, kiểm tra vá» Tiá»n giáo sư vá»›i con cái ông ta, có tà i sản gì cố định, hoặc nhà cá»a ra sao.
- Nhà cá»a không tra được. Tiá»n giáo sư có má»™t cặp song sinh, đứa con lá»›n ở cùng Tiá»n giáo sư, đứa thứ hai thì ở trong ký túc xá cá»§a đơn vị. Hai ngưá»i đã 30, nhưng chưa có kết hôn.
Vu Minh cúp máy:
- Nghê Thu, Ä‘iá»u tra tình huống thế nà o… ừm, ok, cám Æ¡n nhá.
Äá»— Thanh Thanh nhìn Vu Minh, Vu Minh cưá»i hì hì:
- Äá»— tiểu thư, hình như tôi vượt quyá»n rồi thì phải.
- Äúng thế, cáºu bây giá» cà ng ngà y cà ng không coi ai ra gì, chỉ là tôi thì không sao. Nhưng cáºu… đã để ý xem ngưá»i ta cảm nháºn thế nà o chưa?
- Ừm, ừm, tôi nhất định sẽ chú ý.
Vu Minh vá»›i Äá»— Thanh Thanh quay vá» công ty, Vu Minh lau bảng viết, vừa nói, vừa viết:
- Hiện giá» chúng ta có thể xác định đây không chỉ là má»™t cái án trá»™m cướp, mà nó có âm mưu hẳn hoi. Âm mưu nà y được gá»i là NgÅ© Pháp NgÅ© Thiên. Tương truyá»n rất lâu trước đây, ở Trung Quốc má»›i chỉ có tiểu thừa chân kinh cá»§a pháºt gia, độ mình, mà không độ ngưá»i. Lúc đó, có má»™t ngưá»i vì ngoà i ý muốn mà lấy được má»™t quyển đại thừa chân kinh, sau khi cao nhân kiểm tra, thì phát hiện là đồ tháºt. Trụ trì, tÃn đồ khắp nÆ¡i Ä‘á»u tá»›i thỉnh giáo, ngưá»i nà y đã Ä‘em đại thừa chân kinh chia ra là m năm, bán cho năm vị tÃn đồ phú ông.
Lý Phục buồn bá»±c há»i:
- Phục chế à ?
- Không, chỉ có má»™t quyển là hà ng tháºt. Äây là má»™t chuyện rất cổ xưa, chi tiết cÅ©ng thiếu sót nhiá»u. Nhưng đó là tiá»n thân cho ngÅ© pháp ngÅ© thiên ngà y nay, đó chÃnh là tạo ra má»™t Ä‘iểm tin má»›i. Tá»±a như là bảo tà ng bị mất trá»™m là Sứ thanh hoa. Lúc nà y, ngưá»i nà o đó Ä‘em Sứ thanh hoa bán cho năm ngưá»i. Ngưá»i mua kiểm tra thì biết bản thân mình mua được chắc chắn là Sứ thanh hoa tháºt. Cái nà y cÅ©ng chÃnh là chân ý cá»§a Vô Pháp Vô Thiên. Hoặc là nói, đây cÅ©ng không thể coi là trá»™m cướp gì, bởi chÃnh phẩm còn nằm trên tay cá»§a nghi phạm. Nghi phạm chÃnh là đang kéo dà i thá»i gian, để cho vợ cá»§a mình thu tiá»n, cuối cùng hoà n thà nh thá»§ tục nháºp tịch. Lý Phục, tôi há»i anh, má»™t tên nghi phạm, nếu chá»§ động giao đồ cướp ra thì sẽ bị phán mấy năm?
Lý Phục:
- Trá»™m cướp tà i sản công và tư Ä‘á»u khá là nặng, cÅ©ng coi như là tá»™i phạm rồi. Còn nếu có những tình tiết như vụ nà y thì không coi là trá»™m cướp, khi mà chá»§ động trả lại đồ đánh cắp và ra đầu thú, chưa chắc sẽ bị khởi tố. Hoặc là thá»i gian thi hà nh án phạt cÅ©ng ngắn hoặc là hoãn án… Sứ thanh hoa là quốc bảo, cho nên đám công tố viên khi lo lắng vá» vấn đỠnà y sẽ có thể đạt thà nh hiệp nghị vá»›i nghi phạm.
Äá»— Thanh Thanh:
- à cá»§a Vu Minh là tên nghi phạm bốn thứ hà ng giả, rồi chá» vợ mình lấy tiá»n, sau đó hắn sẽ trả lại Sứ thanh hoa sao?
- Tôi có suy Ä‘oán như nà y, chỉ bá» qua má»™t Ä‘iểm, kẻ nghi phạm cÅ©ng không có năng lá»±c tạo ra Sứ thanh hoa giả, cho nên hắn phải có má»™t kẻ đồng lõa, mà ngưá»i đồng lõa nà y, tôi Ä‘oán là vì Tiá»n giáo sư mà chúng ta gặp hôm nay.
Äá»— Thanh Thanh há»i:
- Vì sao lại là Tiá»n giáo sư?
- Thầy giáo Tôn là giáo sư cá»§a đại há»c thà nh phố A, là cán bá»™, là lãnh đạo, trong nhà đồ gia dụng đầy đủ, trang hoà ng đẹp, căn bản là số tiá»n lương kia không thể nà o chu cấp đủ được. Mà ông ta còn mua xe mua nhà cho con mình, tôi tin ông ta nháºn hối lá»™ hoặc là tham ô. Ngưá»i như thế, vượt xa ngưá»i thưá»ng, ông ta có cách kiếm tiá»n thì sẽ không chÆ¡i mấy cái trò mạo hiểm nà y. Triệu giáo sư thì vô cùng nhiệt tình vá»›i sách vở, mà trong nhà ông ta nhiá»u nhất chÃnh là sách, là loại má»t sách Ä‘iển hình rồi. Cho nên không thÃch hợp.
Vu Minh không để ý tá»›i vấn đỠmình há»i mà nhìn tình cảnh gia đình.
- Chỉ có Tiá»n giáo sư là thiếu tiá»n mà thôi, hôm nay ông ta dùng phương thức dẫn đắt dể nói vá» Sứ thanh hoa vá»›i chúng ta, là thá»±c tế muốn xem chúng ta hiểu bao nhiêu. Mà so sanh tri thức chuyên nghiệp giữa Triệu giáo sư và Tiá»n giáo sư, thì ta sẽ thấy có nhiá»u thứ quan trá»ng bị bá» qua, nhất là phân chia đồ dá»m và chÃnh phẩm. Tôi cÅ©ng há»i vấn đỠnà y, nhưng mà ông ta lại phổ cáºp tri thức lịch sá» khoa há»c. Thế nên tôi khẳng định Tiá»n giáo sư là ngưá»i chế tạo ra bốn thứ hà ng dá»m đó.
- Nghê Thu báo lại tin rằng, tên nghi phạm bị mắc bệnh Ure huyết, má»—i tuần cần phải chạy tháºn hai lần. Âm mưu nà y hẳn là bắt đầu từ má»™t năm trước, nghi phạm ly hôn, Tiá»n giáo sư bắt đầu chế tạo hà ng giả. Nếu tôi Ä‘oán không lầm thì hà ng chÃnh phẩm Ä‘ang nằm trong phạm vi khống chế cá»§a Tiá»n giáo sư, mà nghi phạm cÅ©ng biết địa Ä‘iểm. Má»™t ngưá»i là m giả, ngưá»i còn lại chịu trách nhiệm. Nghi phạm chịu trách nhiệm liên hệ ngưá»i mua, mà ngưá»i mua khi biết mua phải hà ng giả thì nhất định kiếm hắn tÃnh sổ. Cho nên má»›i để cho vợ con trốn ra nước ngoà i trước, rồi bản thân hắn táºn khả năng kéo dà i thá»i gian, để cho vợ mình lấy được tiá»n. Cuối cùng đạt thà nh hiệp nghị vá»›i đám công tố viên, không đáng bị khởi tố. Quả là má»™t âm mưu tiếp cáºn sá»± hoà n mỹ
Lý Phục:
- Nhưng mà ngưá»i mua sau khi phát hiện đồ giả thì sẽ báo cảnh sát.
- Thế nên má»›i gá»i là tiếp cáºn hoà n mỹ. Nếu như kẻ phạm tá»™i là ngưá»i ung thư giai Ä‘oạn cuối sắp thăng thì đúng là hoà n mỹ. Nhưng, nghi phạm hiện tại cÅ©ng đã lo tá»›i Ä‘iểm nà y, giả thiết hắn mà ngồi tù, rồi bị ngưá»i ta thuê ngưá»i bức cung, ngưá»i bị đạn nhiá»u nhất chÃnh là vị Tiá»n giáo sư kia mà thôi.
Äá»— Thanh Thanh há»i:
- Thế chúng ta là m cái gì đây?
Vu Minh cưá»i:
- Vị nghi phạm nà y cÅ©ng rất thẳng thắn, chúng ta có thể Ä‘i kiếm Ãt tiá»n, có tiá»n thì cả nhà cùng hưởng.
….
Ngà y hôm sau, Vu Minh tá»›i hình cảnh đội. Trương Dạ Nam hôm qua đã nháºn được Ä‘iện thoại cá»§a Vu Minh, khi đón hắn thì há»i:
- Cáºu có thể khiến cho hắn giao ra Sứ thanh hoa sao?
- Ừm, nhưng mà , tôi nghÄ© hắn sẽ có Ä‘iá»u kiện đấy.
Trương Dạ Nam nói:
- Tôi đã liên hệ vá»›i côn tố viên rồi. Theo như tình tiết vụ nà y giao ra Sứ thanh hoa, thì nhiá»u nhất sẽ được phán án cháºm, nếu hắn phối hợp thì chúng ta sẽ miá»…n khởi tố, bởi đạt lại Sứ thanh hoa là quan trá»ng nhất.
Vu Minh:
- Äiá»u kiện đó để cho tôi, tôi giải quyết vá»›i hắn, mấy ngưá»i không được nghe lén.
- Cáºu khẳng định hắn sẽ nghe lá»i cáºu sao?
- Có chút nắm chắc.
- ÄÆ°á»£c rồi. Cáºu dùng thân pháºn ngưá»i nhà để gặp hắn ta Ä‘i.
Nghi phạm chừng bốn mươi mấy tuổi, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Vu Minh. Vu Minh nhìn xung quanh chút rồi nói:
- Chúng ta Ä‘i thẳng và o vấn đỠthôi. Tôi đã biết hoạt động cá»§a anh vá»›i Tiá»n giáo sư.
Äồng tá» ngưá»i kia hÆ¡i co lại, nghi phạm quay đầu qua nói:
- Tôi không hiểu cáºu Ä‘ang nói gì.
- à cá»§a tôi chỉ là má»™t Ä‘iá»u kiện, tá»± anh Ä‘i đầu thú, nói là dưới sá»± Ä‘iá»u tra cá»§a công ty Tinh Tinh mà bị phát hiện, cho nên giao Sứ thanh hoa ra, công tố viên sẽ miá»…n khởi tố cho anh. Chỉ là thuáºn nước thì đẩy thuyá»n mà thôi.
Nghi phạm há»i:
- Nếu tôi không đáp ứng thì sao?
Vu Minh trả lá»i:
- Anh sẽ đáp ứng, vì tôi biết anh giấu Sứ thanh hoa thế nà o. Nếu không đồng ý, tôi láºp tức sẽ Ä‘i lấy nó. Không chỉ anh phải chết, mà vợ anh sẽ bị dẫn độ vá» nước, mà tôi lại chỉ vì giải thưởng cá»§a bảo tà ng mà thôi.
- Cáºu biết, thì sao không trá»±c tiếp lấy nó ra Ä‘i?
- Vì tôi dùng chút thá»§ Ä‘oạn phi pháp má»›i tìm ra được. Nếu có lấy nó ra thì tôi cÅ©ng hÆ¡i phiá»n toái. Chỉ có anh phải lo thôi, tháºt sá»± không được, tôi dùng Ä‘iện thoại gá»i nặc danh báo cho cảnh sát, bản thân anh có 1 phút.
Nghi phạm cưá»i:
- Äể cho má»i ngưá»i cùng phát tà i cÅ©ng được. ÄÆ°á»£c lắm, nhưng mà cáºu phải nói cho tôi biết sao cáºu biết nó để ở kho hà ng?
Vu Minh cưá»i:
- Không phải kho hà ng.
- Ha ha!
Nghi phạm nhìn Vu Minh một chút rồi nói:
- Tôi muốn gặp cảnh sát trưởng.
Cảnh sát tìm lại được Sứ thanh hoa, tám vị chuyên gia thà nh phố A sau khi kiểm tra kÄ© cà ng, thì nháºn định nó là thứ đã bị đánh cắp. Trong bản tin buổi tối, cảnh sát có nhắc tá»›i công ty thám tá» Tinh Tinh, vì nghi phạm sau khi bị bá»n há» khuyên bảo đã tá»± quay đầu là bá». Mà vấn đỠgiải thưởng thì lại dấy lên tranh luáºn, có ngưá»i nói công ty Tinh Tinh cÅ©ng không có Ä‘oạt được Sứ thanh hoa vá». Mà cảnh sát cho rằng, khi má»i ngưá»i, gồm cả cảnh sát Ä‘á»u Ä‘iá»u tra bốn kẻ nghi ngá» là ngưá»i mua kia, thì công ty Tinh Tinh lại không giống há», mà tá»± tìm lối riêng. Cho nên viện trưởng bảo tà ng cÅ©ng quyết định trao giải cho bá»n há». Bởi trong mắt ông ta, tiá»n là giấy vụn, còn Sứ thanh hoa má»›i là vô giá.
Công ty thám tá» Tinh Tinh lấy được giải thưởng, mà bảo tà ng cÅ©ng cầm lại được Sứ thanh hoa, cảnh sát nháºn được khen ngợi, kẻ trá»™m được miá»…n khởi tố, mà vợ hắn thì lại có cuá»™c sống già u có, Tiá»n giáo sư mua phòng cho cả hai đứa con. Trong trò chÆ¡i nà y, bá»n há» Ä‘á»u là những kẻ thắng cuá»™c, váºy những kẻ thua cuá»™c kia ở đâu?
Nghi phạm vá» nhà , chỉ là bị cảnh sát giám thị, má»™t số Ä‘iện thoại xa lạ gá»i tá»›i Ä‘iện thoại di động, má»™t âm thanh thô vang lên:
- Mà y sẽ phải chết.
Nghi phạm bình tĩnh nói:
- Tôi bị Ure huyết, ông giết tôi, là giúp tôi giải thoát, nên tôi phải cảm ơn ông đấy
Äối phương cúp Ä‘iện thoại.
Từ đầu đến cuối, không có má»™t ngưá»i mua nà o báo cảnh sát, bá»n há» nhẫn nhịn mà nuốt quả đắng nà y. Sáu tháng sau, nghi phạm bay sang Canada, má»™t năm sau, phẫu thuáºt thay tháºn thà nh công.
23.06.2015
Chương 114
Hà nh trình tới Thái Lan.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Tiểu thư, tôi thá»±c là có việc gấp, là m phiá»n cô.
- Xin lỗi tiên sinh, chuyến bay lần nà y đã đầy rồi. Tôi đỠnghị anh nên lấy vé bay và o ba ngà y sau.
Vu Minh há»i:
- Váºy có nÆ¡i nà o ở gần đây có vé máy bay tá»›i Thái Lan không?
- Anh chỠchút.
Câu trả lá»i là :
- Chiá»u mai có chuyến bay từ thà nh phố D tá»›i Băng Cốc. Anh có định đặt vé không?
Vu Minh quả là sắp khóc rồi, thà nh phố A ở phÃa Nam, thà nh phố D ở phÃa Bắc. Vu Minh há»i:
- Váºy có chuyến bay nà o từ thà nh phố A tá»›i thà nh phố D không?
Ngưá»i nhân viên trả lá»i:
- Mưá»i giá» sáng mai có má»™t chuyến bay, 1 giá» chiá»u tá»›i được thà nh phố D, còn chuyến bay Ä‘i từ thà nh phố D tá»›i Băng Cốc là 1h45 chiá»u. Nhưng mà tiên sinh, tôi có trách nhiệm phải nhắc nhở, đó là tuyến đưá»ng quốc ná»™i cho nên các chuyến bay như thế thì không biết có thể sẽ bị cháºm lại không, mà có thể sẽ bị cháºm tháºt, cho nên tôi đỠnghị anh hãy Ä‘i chuyến bay và o ba ngà y sau.
- Cám ơn.
Vu Minh cúp máy, bản thân đã cháºm hai ngà y, cháºm thêm ba ngà y nữa là năm. Kiểm tra địa đồ trên máy tÃnh thì, cái Ä‘áºu má, biên cảnh Trung Thái lại không hiện, cái nà y thá»±c là không khoa há»c mà . Vu Minh cảm nháºn được, có được má»™t cái máy bay tư nhân, quả là má»™t chuyện hạnh phúc tá»›i nhưá»ng nà o.
Diệp Chiến gá»i Ä‘iện thoại tá»›i, câu đầu tiên đã chất vấn:
- Cáºu chá»n máy bay nà o mà giá» còn ở Trung Quốc?
Vu Minh bất đắc dÄ© trả lá»i:
- Tôi cÅ©ng muốn chá»n má»™t cái lắm chứ.
Diệp Chiến há»i:
- Không có vé máy bay à ?
- Äúng thế, vé cá»§a bốn tiếng sau đã bán hết sạch rồi.
Vu Minh nói.
Diệp Chiến chế nhạo:
- Mấy hôm nữa tôi sẽ tặng cáºu má»™t cái huy hiệu công dân tuân thá»§ pháp luáºt, rồi kiếm cái bản treo trước nhà cáºu.
- Tôi không nói vá»›i đám ngưá»i Äá»— Thanh Thanh đâu.
Vu Minh đương nhiên là có cách là m phi pháp, như là nhá» Nghê Thu Ä‘i trá»™m hai tấm há»™ chiếu. Không có há»™ chiếu thì không thể nà o nháºn được vé máy bay, bản thân mình cÅ©ng có thể thuáºn lợi mà đăng kà rồi.
Diệp Chiến sá»ng sốt:
- Vì sao?
- Là do anh chứ sao. Anh căn bản không thèm nói rõ rà ng, bá»n há» còn cho rằng Hiệp há»™i thám tá» là má»™t cái công ty.
- Con mẹ nó, ngưá»i cá»§a Hiệp há»™i thám tá», chẳng lẽ lại phải biết tiếng Trung?
Diệp Chiến phản bác.
- Chẳng lẽ tôi uống Cô ca (phiên âm là “khả lạcâ€, nghÄ© là có thể cưá»i) thì tôi nhất định phải cưá»i à ?
Vu Minh lại phản bác lại.
Diệp Chiến:
- Uây, để ý và o cho tôi. Äừng tưởng rằng để cho cáºu tham gia mà tôi không phải hy sinh gì nhé. Nếu cáºu mà thất bại, tôi là ngưá»i đỠcá» sẽ từ Hoà ng Kim sẽ trá»±c tiếp rÆ¡i thẳng xuống Bạch Ngân đấy. Cáºu mà vượt qua kiểm tra, tôi đây cÅ©ng chả được cái rắm gì đâu.
- Biết rồi, tôi cố hết sức là được. Tái ông thất mã, trá»… và i ngà y cÅ©ng không phải là không tốt, tôi sẽ có thá»i gian để Ä‘i mua mấy thứ nhu yếu phẩm.
Diệp Chiến cúp máy, Vu Minh không thể nà o tìm kiếm được cổ thần miếu trên bản đồ thế giá»›i. Äà nh thá» liên hệ vá»›i mấy ngưá»i bạn ở Thái Lan, mà bá»n há» cÅ©ng không có ai nghe qua vá» tòa cổ thần miếu kia. Nhưng mà có ngưá»i nói vá»›i Vu Minh, miếu thỠở Thái Lan phải hÆ¡n ba mươi ngà n, mà cÅ©ng rất nổi tiếng. Vu Minh đổ mồ hôi, hÆ¡n ba mươi ngà n. Khó trách lại muốn mình nhanh chóng xuất phát.
Lý Phục gõ cá»a Ä‘i và o văn phòng cá»§a Vu Minh, nhìn hắn nói:
- Cáºu chuẩn bị Ä‘i du lịch Thái Lan à ?
Vu Minh trả lá»i:
- Äúng thế, Äá»— tiểu thư cho tôi nghỉ và i ngà y, à nà y Lý Phục, tìm giúp tôi má»™t tòa miếu thỠđược không?
Lý Phục bước tá»›i bên máy tÃnh há»i:
- Miếu thỠnà o?
- Thần miếu Ruga.
- Äầu tiên phiên dịch nó thà nh tiếng Thái, rồi tìm kiếm….
Lý Phục gõ bà n phÃm má»™t lúc:
- Có rồi, có ngưá»i nói tá»›i thần miếu Ruga, nó nằm ở vù bắc bá»™ Thái Lan, khu vá»±c thị trấn Deha.
- …………….
Hóa ra là phải phiên dịch sang tiếng Thái trước, Vu Minh cảm thấy hổ thẹn, chỉ là bản thân nhỠđám bạn Thái Lan tìm giúp, nhưng có lẽ nà o bá»n há» lại dùng tiếng Trung đâu? Vu Minh:
- Cám ơn nhé.
- Khách khà váºy, à đúng rồi, vùng bắc bá»™ Thái Lan là cao nguyên rồi. Cho nên cáºu có thể Ä‘i tá»›i Khon Kaen cá»§a Thái, ở đó có sân bay, mà cÅ©ng gần vá»›i Deha. Ở Thái Lan có nhiá»u muá»—i phết, cho nên cần phải chuẩn bị cho cẩn tháºn.
- Ok.
Vu Minh gáºt đầu.
- Uây!
Hải Na xuất hiện: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cuối tuần nà y là sinh nháºt tôi, má»i ngưá»i phải chuẩn bị quà đấy nhé. Thanh Thanh có ở đây không?
- Có đó!
Vu Minh trả lá»i, khi Hải Na Ä‘i và o phòng Äá»— Thanh Thanh, Vu Minh liá»n gá»i Ä‘iện:
- Xin chà o, tôi muốn đặt một tấm vé đi Băng Cốc.
Hải Na khẽ kéo cá»a lại rồi nói:
- Ok rồi, mình tìm được bốn cô em, tà i cao, xinh đẹp, theo như quan sát cá»§a mình thì rát thÃch việc vợ chồng cùng nhau gây dá»±ng sá»± nghiệp. Vu Minh má»›i có 22, 23, mà đã bắt đầu tư xuân rồi á? Mà nghe nói Lý Phục ly hôn rồi à ?
Äá»— Thanh Thanh nói:
- Ngưá»i ta còn cái ước hẹn hai năm đó bà .
- Chị đây không chơi hà ng đã qua sỠdụng.
Hải Na:
- Mà cáºu cÅ©ng bát quái quá đấy, Ngô Du Du là m sao váºy? Vu Minh lại còn không được á? Bản thân mình thấy Ngô Du Du già quá rồi.
- Ngô Du Du là nhỠmình nói hộ với Vu Minh đó.
Äá»— Thanh Thanh trả lá»i.
…..
Thứ bảy, Vu Minh đẩy hà nh lý Ä‘i ra khá»i cá»a, Hải Na Ä‘ang đánh răng liá»n thò đầu ra há»i:
- Vu Minh, đi đâu đấy?
- Äi du lịch Thái Lan,
Vu Minh trả lá»i.
- Hôm nay?
- Äúng thế.
- Không được, để mai đi.
Hải Na ngăn lại.
- Vì sao?
- Vì hôm nay là sinh nháºt cá»§a tôi.
Vu Minh lắc đầu:
- Hôm nay không phải là sinh nháºt cá»§a cô.
Hải Na kinh ngạc:
- Sao cáºu biết chứ?
- Vì phụ nữ tầm tuổi nà y như cô rất ghét sinh nháºt, chắc chắn sẽ không chá»§ động tổ chức sinh nháºt.
Hải Na hÃp mắt cưá»i:
- Cái gì gá»i là phụ nữ tầm tuổi tôi?
Có sát khÃ, Vu Minh trả lá»i ngay:
- Tức là chỉ sự thanh xuân, tướng mạo xinh đẹp, gợi cảm, có sức sống.
- Mấy ngưá»i Ä‘ang là m gì thế?
Äá»— Thanh Thanh Ä‘i ra thì há»i:
- Vu Minh, hôm nay cáºu Ä‘i rồi à ?
- Ừm!
Vu Minh:
- Äặt vé máy bay rồi.
- Có thể chuyển sang ngà y mai không?
- Không được, tạm biệt hai quý cô. Hải Na, sinh nháºt vui vẻ nhé.
Vu Minh kéo hà nh lý rá»i khá»i phòng.
Hải Na gãi cằm:
- Tên tiểu tá» nà y nhất định là có vấn Ä‘á».
- Là m sao mà cáºu biết?
- Lúc trước hắn lừa mình, bản thân mình cÅ©ng không thể nà o nháºn ra. Thế nhưng hôm nay đến tâm tình lừa mình cÅ©ng không có, thuần túy chỉ ứng phó.
- Cáºu biết hắn thưá»ng hay là m trò váºy mà cáºu…
Hải Na giải thÃch:
- VỠsau mới hoà i nghi.
…
Lần đầu tiên ra nước ngoà i, cÅ©ng là má»™t thân má»™t mình, Vu Minh cÅ©ng cảm giác được chút khẩn trương. Trước khi lên máy bay, hắn gá»i Ä‘iện cho Tommy, Tommy quả nhiên không có chém gió, visa cá»§a Vu Minh đã là m xong rồi. Qua hải quan, Vu Minh theo yêu cầu cá»§a Vu Minh, lên má»™t chiếc xe hÆ¡i ở gần sân bay. Trên ghế xe không có ngưá»i ,chỉ có hai tá» giấy toà n tiếng Anh.
Tommy gá»i Ä‘iện thoại tá»›i:
- Má»™t khi đã chá»n lá»±a thi đầu thì cÅ©ng có sá»± phiêu lưu, cà ng có những vấn đỠkhông thể nà o ngá» tá»›i xảy ra. Cho nên cáºu cần biết rằng, có thể cáºu sẽ bị bắt, bị thương tháºm chà là nguy hiểm tá»›i tÃnh mạng. Cáºu đồng ý thì tôi sẽ nói tiếp, còn không thì coi như là cáºu Ä‘i du lịch Thái Lan Ä‘i. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tôi đồng ý.
Vu Minh trả lá»i.
- Kéo cái ngăn kéo ô tô, bên trong có má»™t thứ bằng cây thuốc lá. Là thiết vị định vị, có thể Ä‘eo ở bắp chân hoặc trên cánh tay. Nhá»› kỹ, nó là thứ cứu mạng cáºu, vô cùng quan trá»ng, nếu cáºu muốn từ bá» lần tuyển chá»n nà y thì đánh và o đó mã số 711623 rồi xác nháºn, sau đó chá» chúng tôi cho ngưá»i tá»›i đón cáºu. ÄÆ°á»£c rồi. Chúc may mắn và hẹn gặp lại.
Vu Minh Ä‘eo thiêt bị định vị lên tay trái, sau đó Ä‘i vá» phÃa ngân hà ng, đổi sang tiá»n Thái. Sau đó chá»n má»™t nhà khách ở gần sân bay mà qua đêm, mua má»™t đống cô ca và đồ ăn. Ngà y hôm sau, hắn lên máy bay Ä‘i vá» phÃa Khon Kaen. Toà n bá»™ má»i chuyện Ä‘á»u thuáºn lá»i, Vu Minh Ä‘i taxi tá»›i trấn Deha.
Vu Minh há»i:
- Xin chà o, cho há»i cô có biết vị trà cá»§a thần miếu Ruga không?
Thần miếu Ruga là hắn nói bằng tiếng Thái.
- ………………
Äối phương lắc đầu.
- Xin chà o, cho há»i anh đã nghe qua vá» thần miếu Ruga chưa?
Vu Minh mất hẳn má»™t ngà y để tìm ngưá»i há»i thăm, há»i hết toà n bá»™ cư dân trong trấn tháºm chà là hai tòa chùa miếu ở nÆ¡i nà y. Cuối cùng kết quả chỉ là cái lắc đầu cá»§a ngưá»i khác vì cÆ¡ bản là há» chưa bao giá» nghe nói qua vá» thần miếu Ruga.
Vu Minh có chút dá»± cảm bất tưá»ng, gá»i Ä‘iện cho Lý Phục há»i:
- Lý Phục, lần trước anh kiểm tra tin tức vỠthần miếu Ruga, chỉ có một cái thôi đúng không?
Lý Phục trâ lá»i:
- Äúng thế.
- Cáºu chá» chút.
Lý Phục kiểm tra mất 1p rồi trả lá»i:
- Là mưá»i ngà y trước.
Chị gái nó, bị gà i rồi, đây là má»™t cái bẫy. Vu Minh hối háºn Ä‘áºp tay má»™t cái, đơn giản thế mà không biết, là m gì đây? Bản thân thá»±c là cuống quá rồi.
Không đúng, không thể nà o không có bất kỳ đầu mối nà o. Äây có khác gì là bản thân mình bảo đám ngưá»i nước ngoà i Ä‘i tìm má»™t cái thôn nhá» gá»i là Tiểu Khê ở Trung Quốc đâu, phá»ng chừng ngưá»i nà o cÅ©ng sẽ phát Ä‘iên lên mất. Vu Minh nhìn sắc trá»i đã tối, liá»n Ä‘i vá» nhà nghỉ ở nÆ¡i nà y.
Sau khi ăn cÆ¡m tối, Vu Minh lại cầm cái máy định vị và hai tá» giấy toà n tiếng Anh ra để lên bản. HÆ¡ thá» tá» giấy lên trước bóng Ä‘á»n, không có gì. Thá» ngâm 1 góc cá»§a 1 tá» và o trong nước muối, cÅ©ng không có gì. Ngược loại, Vu Minh cÅ©ng đã phát hiện ra máy định vị nà y còn có công năng nghe trá»™m, Ä‘oán chừng là tổ á»§y muốn kiểm tra xem là thà sinh tham gia có ăn gian hay không. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh nằm trên giưá»ng, tay cầm hai tá» giấy. Bản thân hắn hiểu, hai tá» giấy nà y ắt có vấn Ä‘á», vì tà i liệu là m ra nó cÅ©ng không quá lạ, mà bên trong nà y cÅ©ng chỉ viết là có chút phiêu lưu mạo hiểm gì thôi. Còn không có ký tên, không con dấu, tức là không có dÃnh lÃu tá»›i pháp luáºt.
Mà máºt mã cầu cứu cÅ©ng có vấn Ä‘á», vì nó không nên phức tạp như thế. 711623 không phải là má»™t con số dá»… nhá»›. Vu Minh báºt máy tÃnh lên, thá» kinh độ đông 711 vÄ© độ bắc 623, chị gái, là m gì mà lá»›n thế. 71,1;62,3 là ở hẳn má»™t cái hải vá»±c rồi. Hoặc chỉ là dòng thứ 7 Ä‘i, hay từ thứ bảy hoặc từ đơn? Tổ hợp lại cÅ©ng chẳng có nghÄ©a gì.
Vu Minh láºt lại, xoay qua xoay lại, mặc dù biết trên tá» giấy nà y có vấn đỠvá»›i cái máºt mã kia, nhưng lại không thể liên hệ tá»›i được. Chỉ là năng lá»±c cÆ¡ bản nhất mình cÅ©ng không có được. Vu Minh cảm thấy nhụt chÃ, rồi sốc lại tinh thần, đây chỉ là nháºp môn máºt mã. Váºy thì mã Morse chắc là thứ nháºp môn đơn giản nhất rồi.
Dòng thứ 7, có bốn dấu chấm, kiểm tra ra thì bốn dấu chấm tròn là chỉ chữ H…
Vu Minh dịch xong, Ä‘i xuống lầu, tìm phục vụ há»i:
- Xin há»i, anh có biết địa chỉ nà y không?
- Trấn Haman, chắc là nơi đó, chỠtôi chút.
Phục vụ kiểm tra một lúc rồi nói:
- Trấn nhỠnà y ở vùng đông bắc bộ, cách chúng ta khoảng 600km, dân cư có 400.
- Ở trấn Haman có toà thần miếu nà o tên là Ruga không?
Vu Minh há»i.
- Tôi cũng không rõ lắm.
Ngưá»i phục vụ lá»… phép trả lá»i:
- Hy vá»ng có thể giúp được anh.
- Tất nhiên. Mà có xe taxi nà o tới thẳng trấn Haman không?
Vu Minh há»i tiếp,
- Cái nà y không thể, anh có thể tá»›i trấn Taman trước, còn trấn Haman chỉ cách đó 80 km mà thôi. Tá»›i đó rồi anh sẽ tìm được phương tiện giao thông thÃch hợp.
- Ừm, cảm ơn.
23.06.2015
Chương 115
Tuyển thủ.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Sáng hôm sau Vu Minh ngồi xe buýt Ä‘i vá» phÃa Khon Kaen, sau đó lại tiếp tục lên xe Ä‘i vá» phÃa trấn Taman. Buổi sáng ngà y thứ ba má»›i tá»›i nÆ¡i. Vu Minh tÃnh toán thá»i gian thì bản thân mình cÅ©ng không còn bao nhiêu thá»i gian. Hắn không dám nghỉ ngÆ¡i, mà bá» tiá»n thuê xe riêng, Ä‘i thẳng vá» phÃa Haman trấn.
May mắn là đi đưá»ng cÅ©ng thuáºn lợi ,cho nên tá»›i giữa trưa, Vu Minh đã tá»›i được Haman trấn. NÆ¡i đây là má»™t thôn trang nhá» gần rừng, còn vì sao gá»i là trấn thì cÅ©ng không biết được. Chỉ là trong nà y dù má»›i có 400 ngưá»i sinh sống, nhưng cÅ©ng thấy được hai tòa miếu thá» rồi. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh xuống xe, ngưá»i đầu tiên hắn thấy không phải dân địa phương, mà là hai ngưá»i ngoại quốc Ä‘ang ngồi ở trên má»™t tảng đá trước trấn mà uống rượu. Tướng mạo cÅ©ng có chút anh tuấn, ngưá»i mặc áo và ng há»i:
- Uây, ngưá»i Nháºt Bản hả?
- Ngưá»i Trung Quốc.
- Ha ha, ngưá»i Trung Quốc.
Hai ngưá»i ngoại quốc cưá»i, má»™t kẻ biết tiếng Trung thì há»i:
- Muốn lấy phiếu không? Ha ha ha.
- Ngưá»i nà y là Daka, còn ngưá»i kia là Xika. Äừng để ý tá»›i bá»n há» là m gì, bởi cáºu không phải ngưá»i đầu tiên mà bá»n há» chế nhạo đâu. Bởi vì bá»n há» Ä‘á»u chế nhạo tất cả má»i ngưá»i.
Một cô gái mắt xanh tóc và ng, chừng ba mươi lăm tuổi đi tới nói.
Vu Minh nhìn cô gái, cao khoảng 1m72, diện mạo tương đối khá, vẻ mặt có chút hòa ái. Nhưng mà Vu Minh thà ngồi uống rượu cùng hai ngưá»i kia, còn hÆ¡n là tiếp cáºn cô nà ng nà y. Bởi từ ánh mắt cô ta thể hiện, có gì đó không hà i hòa vá»›i những gì cô ta nói. Ãnh mắt tá»±a như Ä‘ang quan sát mình, không phải kiểu nhìn bình thưá»ng, mà dưá»ng như muốn xem thấu ná»™i tâm cá»§a mình váºy. Loại ý cảnh nà y thá»±c sá»± khó có thể giải thÃch được, chỉ là Vu Minh cảm nháºn cô ta có địch ý vá»›i mình mà thôi. Vu Minh đưa tay ra nói:
- Vu Minh.
- Betis.
Betis bắt tay Vu Minh rồi nói:
- Trong trấn nhỠnà y chỉ có một khách sạn, đi khoảng 500m nữa.
- Cám ơn.
Vu Minh thêm một câu nữa:
- Cô quả là ngưá»i tốt.
- Rất vui vì đã giúp được cáºu.
Vu Minh Ä‘i vá» phÃa khách sạn, trong trấn toà n là nông dân, bá»n há» chỉ trồng gạo hương là chÃnh, cái loại mà ở trong siêu thị có thể thấy nhiá»u nhất, giá khoảng 10 tệ má»™t cân. Thôn dân rất hữu hảo, Vu Minh gáºt đầu chà o bá»n há», thì bá»n há» chắp tay lại đáp lá»… theo đạo.
Äẩy cá»a khách sạn rồi Ä‘i và o, tầng má»™t cá»§a nó có quán bar và cả nhà hà ng, tám ngưá»i ngồi ở bảy cái bà n, nhìn sÆ¡ qua là biết không phải ngưá»i địa phương. Tóc và ng, tóc Ä‘en, tóc bạc, tóc Ä‘á», da Ä‘en, da trắng, da và ng đủ kiểu. Bá»n há» thá»±c không lá»… phép mà quay qua đánh giá Vu Minh. Ở trong quầy bar có má»™t ngưá»i đà n ông bản địa khoảng hÆ¡n 50 tuổi, vừa lau chén, vừa nhìn Vu Minh, cÅ©ng không há» có ý bước tá»›i chà o đón.
Ở má»™t cái bà n gần Vu Minh nhất, má»™t ngưá»i trẻ tuổi tóc và ng tay cầm bình rượu, ghé ngưá»i lên cạnh bà n mà ngá»§. Vu Minh Ä‘i tá»›i bên cạnh hắn há»i:
- Xin chà o, ở đây còn có phòng hay không?
Giả say đây mà , trừ phi là mắt lé hay là mắt gà chá»i, bằng không thì má»i ngưá»i nhìn mình thì toà n bá»™ má»i ngưá»i không ai là không đảo mắt qua phÃa ngưá»i nà y. Mà những ngưá»i khác cÅ©ng không há» có dãi ngá»™ như váºy, thì mấu chốt nhất là ở ngưá»i nà y rồi.
Ngưá»i trẻ tuổi cháºm rãi ngồi xuống, khuôn mặt như má»™t đứa trẻ, nếu cưá»i lên thì rất dá»… nhìn. Hắn chỉ tay vá» phÃa cái ghế dá»±a, Vu Minh ngồi xuống. Ngưá»i nà y lấy từ trong túi ra và i tá» giấy, sau đó tìm má»™t chút rồi há»i:
- Vu Minh?
- Äúng.
- Tôi tên là Bản.
Ngưá»i ngà y lấy ra má»™t tá» giấy, cùng má»™t cây bút, ném lên bà n rồi nói:
- Viết ra địa chỉ muốn đưa thi thể vá», rồi cả số liên lạc vá»›i 1 ai đó nếu có gì khẩn cấp.
- Có bảo hiểm không?
Vu Minh há»i.
- Không.
Thế thì khá»i Ä‘i.
Vu Minh đáp.
Bản sững sá»:
- Cáºu xác định để cho chúng tôi xá» lý thi thể?
Vu Minh cưá»i:
- Tôi tin là mấy ngưá»i vì không muốn xá» lý thi thể mà giữ cho chúng tôi an toà n hÆ¡n.
- Ha ha,
Bản cưá»i:
- Chưa có bạn gái hả?
- Chưa,
- Cha mẹ thì sao?
- Tôi không cho rằng mấy ngưá»i sẽ tìm được há».
Bản cưá»i:
- Không cần khÃch đâu, vì tôi sẽ không tìm giúp cáºu. Chỉ là tôi nhất định sẽ tìm được.
- Không là m được đâu,
Vu Minh lắc đầu.
Äồng tá» Bản khẽ mở rá»™ng, rồi thu hẹp lại, cuối cùng cháºm rãi nói:
- Tin tức đã đăng kà xong, cần phải nói lại, không có ngưá»i nà o mà tôi không tìm được.
- Ừm, tôi tin. Chìa khóa, tôi cần phải đi tắm cái đã.
- ……………
Bản giơ 1 ngón tay nói:
- Tôi Ä‘i tìm 37 ngưá»i, thì tổng cá»™ng phát hiện 31 ngưá»i và 6 cá»— thi thể. Trong đó có má»™t thi thể thì đầu vá»›i chân cách nhau khoảng 2000km, vượt qua ba quốc gia.
Vu Minh há»i:
- Vì sao má»i ngưá»i cùng tá»›i đây? Mà thần miếu Ruga nằm ở nÆ¡i nà o?
Bản:
- Äã có ba ngưá»i tìm được thần miếu Ruga rồi, còn những ngưá»i còn lại thì má»›i tá»›i hoặc là không tìm thấy. Chìa khóa cá»§a cáºu đây, 209.
- Cám ơn.
Vu Minh cầm hà nh lý lên lầu, cũng chẳng quan tâm Bản đang chém gió.
Căn phòng cÅ©ng khá là sạch sẽ, Vu Minh kiểm tra lại túi du lịch, cất mấy thứ đồ cần thiết và o trong đó, rồi đóng cá»a lại, dán má»™t miếng giấy vụn ở khe cá»a phòng. Sau đó cầm cả túi du lịch Ä‘i tắm rá»a. Nếu như không nhìn lầm thì vừa rồi ở dưới tầng có má»™t tên nà o đó cao tầm 1m6, khá là có hứng thú vá»›i đống hà nh lý cá»§a mình
Vu Minh sau khi tắm xong, vừa lau tóc vừa Ä‘i tá»›i cá»a, giấy vụn nằm trên mặt đất, kiểm tra túi du lịch thì cÅ©ng không thể nà o phát hiện ra được có ai đụng và o hay chưa. Vu Minh cầm cả túi xuống lầu, Ä‘i tá»›i bên quầy bar gá»i đồ ăn:
- Là m phiá»n, có cái gì ăn thì mang ra giùm cho.
- ………………….
Ngưá»i địa phương đó chỉ má»™t khối bÃt tết sống.
- Ok.
Vu Minh nhìn hai bên, không thấy có chá»— trống, sau đó liá»n ngồi xuống bà n cá»§a má»™t tên to con. So vá»›i những ngưá»i khác, tên nà y không há» có chút lòng phòng bị hay tÃnh cảnh giác nà o.
Tên to con bẻ tay, cơ bắp ngực nổi lên:
- Nà y, chá»— nà y có ngưá»i ngồi đấy.
Vu Minh gáºt đầu:
- Anh là ngưá»i Nga?
- Là m sao cáºu biết?
Tên cÆ¡ bắp kinh ngạc há»i.
- Tôi nghĩ chỉ có nước Nga mới có thể sinh ra những đại lực sĩ mà thôi.
Tên kia thả lá»ng:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, ngưá»i Trung Quốc hả?
- Äúng.
Vu Minh vươn tay:
- Vu Minh.
- Ivan.
Ngay cả cái tên cÅ©ng trâu bò thế, hắn là má»™t vạn, mình là hai con. Vu Minh vá»›i Ivan là m quen vá»›i nhau rất nhanh. Khiến cho Vu Minh ngoà i ý muốn chÃnh là Ivan không chỉ là má»™t tên lá»±c sÄ©, mà còn là má»™t chuyê ngia máy tÃnh. Vu Minh nhìn má»™t đôi bà n tay gấu kia đã có thể bao trùm toà n bá»™ bà n phÃm, thì tò mò không hiểu, hắn là m sao có thể đánh được chữ đây.
Vu Minh quả nhiên không nhìn lầm, Ivan là kẻ khá là thiện lương trong đám ngưá»i nà y. Nói hẳn ra là có chút cấp báºc cá»§a con má»t sách. Rất nhanh, Vu Minh đã hiểu được tình huống cụ thể ở nÆ¡i nà y. Bản cÅ©ng không nói dối, quả là có ba ngưá»i đã tá»›i được thần miếu Ruga, còn gặp được Mãnh hổ. Nhưng mà điá»u mà đám tuyển thá»§ ở đây nghi ngá» chÃnh là , ngưá»i địa phương căn bản không há» biết gì vá» thần miếu Ruga hết.
Vu Minh cÅ©ng biết ná»™i dung cá»§a khảo hạch thứ nhất là gì, có mấy ngưá»i tuyển thá»§ tìm tá»›i ngưá»i trông quầy bar để mướn phòng, chứ không phải tìm Bản. Cho nên kết quả là bị Bản “tức giáºn†đuổi ra khá»i khách sạn. Hai anh em nhà Daka ở đầu trấn chÃnh là má»™t trong mấy ngưá»i đó, bá»n há» chỉ có thể ở nhá» trong nhà dân mà thôi.
Bản cần bình rượu, loạng choạng đứng lên, có chút xỉn xỉn:
- Tôi nói 2 câu, các ngưá»i Ä‘á»u chỉ là má»™t lÅ© ngu ngốc, căn bản không có tư cách để trở thà nh ngưá»i cá»§a Hiệp há»™i thám tá». Äặc biệt là anh, đến đây cÅ©ng phải 9 ngà y rồi nhỉ? Äừng có mà là m lãng phà lương thá»±c cá»§a bá»n nà y, dá»n hà nh lý mà vá» Ä‘i… Hôm nay chắc cÅ©ng không có ai tá»›i rồi, tôi Ä‘i ngá»§ đây.
Nói rồi hắn ngáºt ngưỡng Ä‘i lên tầng hai, Bản nói cái ngưá»i tá»›i được 9 ngà y rồi là má»™t ngưá»i đà n ông Ả ráºp. Hắn rất tức giáºn cầm con dao bÃt tết phi tá»›i, chuẩn xác cắm ở tay cầm cầu thang trước mặt Bản. Bản phất tay má»™t cái, lấy ra con dao, rồi nhìn vá» sau:
- Cho các ngưá»i xem má»™t trò ma thuáºt.
Ép hai tay lại con dao, nó liá»n biến mất, hai tay phẩy ra. Má»™t tiếng va chạm và o gá»— vang lên, má»i ngưá»i nhìn lại thì con dao đã xuyên qua áo choà ng cá»§a gã Ả ráºp kia, đóng chặt xuống ghế, mà cách thằng em cá»§a tên nà y chỉ có mấy milimet. Má»i ngưá»i khiếp sợ không thôi, vì không thể nà o phát hiện Bản là m thế nà o, mà cÅ©ng không biết là con dao kia bay ra ngoà i ra là m sao.
- Thấy cấp báºc cá»§a chúng ta chưa?
Bản nói:
- Các ngưá»i chỉ là hà ng rác rưởi, Ä‘i lên từ Bạch Ngân, cÅ©ng là rác. Mà Hoà ng Kim má»›i gá»i là tạm được. Bảo Thạch má»›i gá»i là bản nhân. Mà anh đây tên là Bản. Cái gì? Nói tá»›i Toản Thạch hả? Cái đám đó toà n là quái váºt, cho nên lá»i khuyên chân thà nh, đừng có bao giá» chá»c và o bá»n há».
Má»™t dao cá»§a tên Ả ráºp kia đã là m cho má»i ngưá»i thoải mái hÆ¡n, vì sá»± nÃn nhịn bao nhiêu ngà y nay. Nhưng má»™t dao trả lại cá»§a Bản lại là m cho bá»n há» cúi đầu. Vu Minh chỉ cưá»i trá»™m, hai cái thằng cha Ä‘ang là m hà ng diá»…n trò thì đúng hÆ¡n. Má»™t dao mà ngưá»i Ả ráºp phi cÅ©ng là công phu tháºt, chỉ là hắn dấu con dao bản thân mình Ä‘i. Sau đó hắn thừa dịp má»i ngưá»i xem ảo thuáºt, mà cắm luôn má»™t con dao trên ghế cá»§a mình. Mà vị trà cá»§a hắn khá tốt, chỉ 1 thá»§ thuáºt như thế liá»n có thể che mắt được đại Ä‘a số má»i ngưá»i.
Nếu như thế, vì sao mà Vu Minh biết được? ÄÆ¡n giản chỉ là cái tên Ả ráºp kia đã ăn hết má»™t ná»a miếng bÃt tết rồi, mà cái con dao cắm ở trên ghế lại sạch sẽ vô cùng. Xem ra tổ á»§y biết đám ngưá»i nà y sắp không kìm nén được nữa rồi, cho nên cố ý diá»…n má»™t trò ma thuáºt và o lúc nà y. HÆ¡n nữa vì Ä‘oán ra cảm xúc cá»§a đám ngưá»i kia sắp không kìm được nữa, cÅ©ng là vì bá»n há» không thể nà o tìm được bất kì tin tức nà o có liên quan tá»›i thôn miếu Ruga từ đám thôn dân…
Vu Minh ăn và i miếng bÃt tết, thì lầu má»™t đã không còn ai. Má»i ngưá»i lại Ä‘i há»i thăm tin tức, Ä‘i tìm kiếm manh mối, hoặc là và o trong rừng thá» váºn may.
Vu Minh ăn no, cầm đĩa Ä‘i tá»›i quầy bar há»i:
- Xin há»i, thần miếu Ruga ở đâu?
Ngưá»i kia Ä‘ang lau đĩa, nhìn Vu Minh rồi chỉ và o tai và miệng mình, xua tay.
Vu Minh:
- Ông căn bản là không có câm Ä‘iếc, chà Ãt là không bị Ä‘iếc. Nếu như cả thôn không có tin tức gì thì tôi chắc chắn ông phải có.
Äây là cÆ¡ bản chỉ là thuáºt che dấu, quang mang cá»§a Bản đã hoà n toà n che dấu Ä‘i sá»± tồn tại cá»§a ngưá»i nà y. Mà ông ta còn giả là ngưá»i câm thì chẳng ai muốn nói chuyện vá»›i ông ta là m gì. Trừ phi ta biết ngưá»i nà y thá»±c sá»± không phải là kẻ câm. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngưá»i kia chỉ cưá»i, đút tay và o trong quầy bar, lấy ra má»™t tá» giấy đưa tá»›i. Vu Minh cầm lấy nó rồi quay vá» phòng, lên giưá»ng ngồi, Vu Minh mở tấm giấy ra thì phát hiện nó là má»™t bản đồ vẽ tay. Bản đồ cÅ©ng đơn giản, bên trên có vẽ núi, cây lá»›n là m váºt tham chiếu. Ngá»n núi thứ nhất chỉ cần ra khá»i khách sạn là thấy, Vu Minh suy Ä‘oán thông qua váºt tham chiếu như nà y thì khoảng cách đại khái là 100km. Trừ những thứ nà y ra, trên bản đồ còn có má»™t vầng trăng. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh Ä‘i ngá»§, bữa cÆ¡m chiá»u lại ngồi cùng Ivan. Vu Minh há»i:
- Tối nay có thể tới phòng tôi được không?
Ivan nói ngay:
- Tôi không hứng thú với đà n ông đâu.
Vu Minh giải thÃch:
- Chỉ là đánh bà i, uống rượu mà thôi. Dù sao thì ở nơi nà y cũng không có trò giải trà gì khác.
Ivan cưá»i, vẫn lắc đầu như cÅ©.
Vu Minh ở trong phòng, chá» tá»›i 12 giá», mà Ivan vẫn không có tá»›i. Cho nên hắn đà nh bá» qua, Ä‘eo túi du lịch lên, Ä‘i xuống lầu. Bản đứng dá»±a và o quầy bar, tay cầm chén rượu, nhìn Vu Minh cưá»i, chỉ và o cá»a sau rồi Ä‘i trước. Vu Minh Ä‘i theo, hai ngưá»i không nói gì, chỉ bắt tay nhau chà o tạm biệt.
23.06.2015
Chương 116
Nam nữ hoang dã.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Bên trên bản đồ có vẽ má»™t vầng trăng, vừa vặn hôm nay là ngà y trăng sáng. Vu Minh đã hiểu rõ được bố trà cá»§a đám ngưá»i nà y, nếu như ban ngà y mà rá»i Ä‘i thì dù cho có bản đồ thì cÅ©ng bị lạc phương hướng, vì không có trăng để là m váºt tham chiếu, không thể nà o tìm rõ được vị trà trên bản đồ. Vu Minh hiện tại Ä‘ang dùng ánh trăng và ngá»n núi để định vị, liá»n có thể biết được bản thân mình Ä‘i hướng nà o, cÅ©ng biết được vị trà cá»§a thần miếu cổ. Ãnh trăng ánh sáo cÅ©ng không phải là ngà y nà o cÅ©ng có, cho nên Tommy má»›i muốn mình nhanh chóng Ä‘i là vì thế. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
PhÃa sau là má»™t thông đạo dưới lòng đất, đây cÅ©ng là vì phòng ngừa những tuyển thá»§ khác theo Ä‘uôi mà bố trÃ. Vu Minh Ä‘i ra từ thông đạo, trước mặt là má»™t con đưá»ng nhá», có má»™t ngôi chùa ở khoảng 1km vá» phÃa trước. NÆ¡i nà y khẳng định đã có khá nhiá»u ngưá»i tá»›i, chỉ là bá»n há» không thể nà o Ä‘i quá xa khá»i trấn nhá» mà thôi.
Ivan ngà y hôm sau má»›i biết là Vu Minh Ä‘i rồi, còn phát hiện ra được tá» giấy mà Vu Minh để lại cho hắn, trên đó viết, rất hân hạnh khi biết anh, Ivan ạ. Ivan má»›i hiểu, được tại sao Vu Minh tối qua lại má»i hắn.
Bản cầm điện thoại lên thông báo:
- Vu Minh đã lên đưá»ng, đúng, năng lá»±c quan sát rất khá, à không, phải nói là rất xuất sắc.
Bản cÅ©ng quên báo, thể lá»±c cá»§a Vu Minh khá là bình thưá»ng. Vu Minh Ä‘i má»™t chút thì lại ngừng, đến tầm sáu giá» sáng thì hoà n toà n hết sạch cÆ¡m, tháºt sá»± là không Ä‘i nổi nữa rồi. Sau khi uống và i ngụm cô ca, ăn mấy miếng bánh thì nghỉ ngÆ¡i ná»a giá», rồi lại Ä‘i thêm được tầm 200m nữa. Hắn phát hiện ra má»™t căn nhà thợ săn khá nhá» ven đưá»ng, thoạt trông thì rất nát, nhưng mà khi để ý thì biết được đây là an bà i cá»§a tổ chức. Tà i liệu tuy cÅ©, nhưng mà đinh sắt thì má»›i, xem ra nÆ¡i nà y hẳn có chuyện gì đó rồi. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai vị giám khảo đứng ở tầm ngoà i 500m đưa mắt nhìn nhau, theo như kế hoạch thì ba giá» Vu Minh hẳn đã tìm thấy cái phòng nà y, nguyên bản kế hoạch là ná»a đêm nghe tiếng phụ nữ kêu cứu, kiểm tra sá»± can đảm cá»§a Vu Minh. Nhưng mà giỠđã là bảy giá» sáng, cái giá» mà đến ma ca rồng cÅ©ng phải chui vá» quan tà i để ngá»§ rồi.
Giám khảo A thông báo:
- Hai mươi hai km, không có rẽ, hắn đi mất 7 tiếng. Cho nên phần thi phòng thợ săn hẳn không có biện pháp thực hiện.
Tommy kinh ngạc:
- Chẳng lẽ hắn đã nhìn thấu được bố trà cá»§a chúng ta cho nên cố ý trì hoãn ở trên đưá»ng sao?
Giám khảo A:
- Cái nà y… tựa như cũng có thể.
Tommy:
- Như nà y đi, chúng ta đổi bà i kiểm tra, bố trà một cái bẫy…
Hai vị giám khảo bố trà dây thừng trên mặt đất, chỉ cần đạp phải thì láºp tức giáºt lên, rồi treo ngưá»i ở trên không trung, là m xong cạm bẫy, hai ngưá»i liá»n chui và o trong rừng.
Tám giá», chÃn giá», mưá»i giá», mưá»i má»™t giá», mưá»i hai giá», má»™t giá» chiá»u, hai giá»â€¦.
Giám khảo thực sự muốn đi xem, Vu Minh đã chết hay chưa.
Ba giá» chiá»u, Vu Minh rốt cục xuất hiện, mang theo má»™t cái thân mệt má»i ra ngoà i Ä‘i tè. Kỳ quái, chẳng lẽ cái phòng nhá» nà y không phải là do tổ chức bố trà sao? Bản thân mình ngá»§ lâu như thế mà chả có cái động tÄ©nh gì là sao? Vu Minh Ä‘eo túi lên, hai vị giám khảo mừng không thôi, cuối cùng cÅ©ng được giải thoát, phải chÆ¡i chết tiểu tá» nà y má»›i được. Mưá»i ba tiếng đồng hồ nhà m chán ngồi chồm há»—m mà chá», không phải ngưá»i bình thưá»ng có thể tưởng tượng được.
Mưá»i mét, chÃn mét, tám mét, bảy mét, sáu mét…
Äá»™t nhiên Vu Minh dừng bước, giám khảo cảm thấy tim Ä‘áºp thình thịch, chẳng lẽ bị phát hiện rồi? Sau đó thấy Vu Minh nhìn hai bên má»™t chút, rá»i khá»i đưá»ng nhá», chui và o trong đám cây cối rồi hắn kéo quần, bắt đầu giải quyết. Mưá»i phút sau, Vu Minh má»›i kéo quần đứng lên, vá» sau…
Hai giám khảo thá»±c sá»± là muốn lao ra nện cho cái mặt hà ng nà y má»™t tráºn, bởi vì sau khi hắn Ä‘i nặng xong, cÅ©ng không thèm quay vỠđưá»ng nhá», mà cứ thế thẳng hướng, chui và o trong rừng, tránh khá»i cạm bẫy. Hai ngưá»i bá»n há» theo Ä‘uôi hắn từ hai giỠđêm qua tá»›i táºn ba giá» chiá»u hôm nay, hết mưá»i ba tiếng, mà hắn cứ thế Ä‘i qua là sao a….
Giám khảo A quả thực điên đầu tới mức muốn lao thẳng ra, giám khảo B vội và ng giữ lại rồi nói:
- Äừng có phá hư quy cá»§ a.
Thá»i tiết trong rừng Thái Lan khá là ẩm ướt, oi bức, vì phòng côn trùng, cho nên Vu Minh mặc quần áo khá là dà y, trước đây hắn cÅ©ng hay lên núi Ä‘i chÆ¡i, nhưng mà không thể nà o thÃch ứng cho nổi cái hoà n cảnh ở đây.
Äến năm giá» chiá»u, hắn gặp phải đỠthi thứ nhất, hai cái lối rẽ.
Hai con đưá»ng Ä‘á»u là đưá»ng nhá», hÆ¡n nữa còn không có mấy dấu vết ngưá»i Ä‘i qua, hắn đà nh ngồi xuống, uống cô ca bổ sung nước.
Giám khảo A cầm kÃnh viá»…n vá»ng lên nhìn Vu Minh rồi cưá»i lạnh:
- Äá» nà y thá»±c sá»± là m tôi cảm thấy không công bằng.
Giám khảo B há»i:
- Vì sao?
- Vì nhắc nhở đã bị một tuyển thủ đi trước phá hư rồi. Cho nên giỠtôi mới thấy nó công bằng, kẻ nà o đó hôm nay phải ăn ngủ ở hoang dã rồi.
Giám khảo A nói tiếp.
Giám khảo B:
- Chúng ta có nên cho ngưá»i ta Ãt đồ ăn không, tôi nghÄ© hai ngà y thì hắn căn bản là không đến được, mà chúng ta cÅ©ng chỉ mang theo đồ ăn cho má»™t ngà y thôi.
- Chẳng lẽ hắn có thể mang đồ ăn cho ba ngà y chắc?
Giám khảo A nói:
- Yên tâm Ä‘i, hắn rất nhanh sẽ không nhịn được, rồi chúng ta có thể ra ngoà i mà cưá»i nhạo hắn, sau đó gá»i phi cÆ¡ tá»›i, ha ha ha, hắn sắp phát Ä‘iên rồi.
Phát Ä‘iên thì không tá»›i mức, Vu Minh sau khi kiểm tra phụ cáºn thì thấy kỳ quái, theo như quy tắc thì ở nÆ¡i nà y hẳn là phải có nhắc nhở chứ. Vì sao bản thân lại không thể tìm thấy được manh mối gì? Äứng ở ngã ba tầm 20 phút, Vu Minh má»›i hiểu ra, váºn khà cÅ©ng là má»™t dạng thá»±c lá»±c, cho nên hắn uống hết cô ca, rồi đặt cái chai trên mặt đất, xoay má»™t vòng. Chai cô ca quay vòng vòng, sau khi ngừng thì chỉ vá» bên trái. Vu Minh không há» cháºm chạp, mang hà nh lý lên, tiếp tục xuất phát.
- Thế mà cũng được?
Giám khảo A vá»›i giám khảo B đưa mắt nhìn nhau, đây cái tên tuyển thá»§ duy nhất tùy tiện tá»›i mức nà y mà há» gặp được. Hai ngưá»i Ä‘i theo, tá»›i ngã ba, giám khảo A sút bay chai co ca:
- Hôm nay thượng đế đi nghỉ rồi.
…
Buổi chiá»u 6 rưỡi, Vu Minh đã thấy má»™t tòa miếu thá», nhưng mà khoảng cách không phải xa bình thưá»ng. bởi nó là ở tòa núi thứ ba đối diện. Vu Minh còn phải xuống núi, qua sông, rồi lên núi, phá»ng chừng lá»™ trình phải Ä‘i là 40km. Vu Minh xuống núi, dá»c đưá»ng Ä‘i thì kiếm cá»§i đốt, tá»›i bảy rưỡi thì đạt tá»›i bá» sông nhá». Sá» mấy tảng đá thì lắc đầu, đá ở đây thưá»ng xuyên bị nước mà i mòn, cho nên chỉ có thể lui vá» sau, kiếm má»™t chá»— mà đóng quân thôi.
Sau khi nhóm lá»a rồi Ä‘i kiếm thêm Ãt cá»§i thì trá»i đã hoà n toà n tối mịt. Vu Minh mở cái túi du lịch ra, mở má»™t cái túi ra, là thịt khô không khói. Giám khảo A muốn chá»i ngưá»i rồi, bởi hắn thấy ná»a cái túi cá»§a Vu Minh toà n là đồ ăn, cái nà y cÅ©ng giải thÃch được vì sao có má»™t chút đưá»ng như thế mà hắn tốn nhiá»u thá»i gian như váºy. Ngưá»i ta mang theo nhiá»u đồ mà , không chỉ là thịt khô, còn có cÆ¡m nắm lá sen, mình vá»›i đồng bạn chỉ có má»™t Ãt bánh bÃch quy đóng gói mà thôi.
Giám khảo B an ủi:
- Chà Ãt là chúng ta còn có dÅ©ng khà đi khảo hạch.
Giám khảo A:
- Mất hÆ¡i nhiá»u máu đấy.
Äá»™t nhiên má»™t âm thanh vang lên sau lưng há»:
- Mấy ngưá»i là giám khảo sao?
Hai vị giám khảo kinh ngạc, quay đầu lại nhìn, là má»™t cô gái. Trên ngưá»i là má»™t bá»™ đồ bó, mang theo bao tay, già y quân dụng Ä‘i trong rừng, trên ống già y còn có má»™t cây chá»§y thá»§. Má»™t Ä‘ai lưng vắt ngang ngưá»i khiến cho dáng ngưá»i lồi lõm hoà n mỹ hiện ra. Khuôn mặt vô cùng đẹp, tóc Ä‘en, mắt Ä‘en, da và ng, nhưng lại có đặc thù cá»§a ngưá»i Châu Âu, hẳn là má»™t con lai. Trên đầu còn có má»™t chiếc nón cao bồi, nếu trên Ä‘ai lưng có má»™t khẩu súng, thì đúng là giống đám cao bồi miá»n Texas rồi. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cô là ?
- Juliet.
Giám khảo A lấy máy tÃnh ra kiểm tra danh sách:
- Cô không tới Hạo Man trấn phải không?
- Lại phải tới Hạo Man trấn trước sao?
Juliet mỉm cưá»i há»i.
- !
Giám khảo A lắc đầu:
- Xin má»i.
Juliet ngẫm lại, lấy ra hai chai nước, cùng và i thứ đồ ăn để lại:
- Tôi nghÄ© má»i ngưá»i hẳn có thể dùng.
Thấy Juliet biến mất trên còn đưá»ng nhá», giám khảo A há»i:
- Anh nghe qua vá» ngưá»i nà y chưa?
- Không có.
Giám khảo B nhìn máy tÃnh:
- Ngưá»i đỠcá»â€¦ hả bà máºt sao? Cái cô Juliet nà y lại có thể là khách quý.
- Tháºt là hay. Äến khách quý cÅ©ng muốn tham gia sao.
…
Juliet Ä‘i tá»›i sau Vu Minh khoảng mưá»i mét, cố ý đá và o má»™t cục đá, nhưng Vu Minh vẫn luôn nướng thịt khô, cà ng không thèm quay đầu, Juliet đà nh lên tiếng:
- Xin chà o.
Vu Minh bị má»™t câu nà y doạt cho chết khiếp, trá»i tối om, lại còn là hoang sÆ¡n dã địa, có ngưá»i chà o mình. Trên đầu Vu Minh toà n mồ hôi, nhìn qua ánh lá»a thấy Juliet liá»n quát:
- Yêu nghiệt phương nà o… à sệt, là ai?
- Xin chà o. Tháºt xin lá»—i, hù anh rồi.
Juliet cưá»i nói.
- Con ngưá»i?
Vu Minh há»i, trong tay không có vÅ© khà phòng thân không được.
- Tôi nghÄ© hẳn là như thế. Anh cÅ©ng là con ngưá»i sao?
- ….
Juliet:
- Tôi có thể đi qua được không?
- ÄÆ°á»£c.
Vu Minh gáºt đầu, Juliet Ä‘i qua mép lá»a chiếu. Vu Minh thán phục, thá»±c là mỹ nhân a.
Juliet đặt ba lô xuống, rồi từ đút mÅ©i và o trong ba lô, ngồi trên tảng đá, quay đầu nhìn Vu Minh, thì có chút kinh ngạc. Äám đà n ông bình thưá»ng tá»±a hồ sẽ có biểu hiện bất thưá»ng nha. Còn Vu Minh Ä‘ang nghÄ© gì đó, thấy mình nhìn qua là hắn láºp tức thu hồi ánh mắt, ngừng việc suy ngẫm lại.
Juliet đưa tay nói:
- Juliet.
Vu Minh bắt tay cô:
- Romeo.
- Ha ha.
Juliet cưá»i để lá»™ ra má»™t hà m răng trắng noãn, dùng tiếp trung ngáºp ngừng há»i:
- Ngưá»i Trung hả?
- Cô biết tiếng Trung sao? Äúng, là ngưá»i Trung. Tôi là Vu Minh.
- Vu Minh, xin chà o.
Juliet dùng tiếng Anh nói:
- Anh có thể gá»i tôi là Mandy, tôi còn có má»™t cái tên Trung là Kha Lam Nhi.
Vu Minh hiểu, Juliet là há», Mandy là tên, Vu Minh tò mò há»i:
- Cô còn có tên tiếng Trung sao?
- Äúng thế, ông ná»™i cá»§a tôi là ngưá»i Trung, cho nên khi thấy ngưá»i Trung tôi cảm thấy rất thân thiết.
- ChỠchút, cô nói tên tiếng Trung của cô là gì?
- Kha Lam Nhi.
- ……
Vu Minh đột nhiên nhá»› lại lần đầu giao chiến vá»›i đám Liên Minh hoa quả kia, thì đối phương chÃnh là dùng thân pháºn Kha Lam Nhi để và o trong khách sạn thuê ô tô, đây là trùng hợp sao?
Mandy hoà i nghi:
- Anh… tựa như biết tôi?
- Mandy tiểu thư. Cô đã vỠnước lần nà o chưa?
- Tháºt đáng tiếc, tôi vẫn luôn muốn Ä‘i.
Mandy không nháy mắt nhìn Vu Minh, bởi cô nháºn ra trong mắt hắn có Ä‘iểm nghi ngá».
Vu Minh nhìn Mandy, đôi mắt tháºt đẹp, lông mi lại dà i… Rồi, anh đây tin. Phụ nữ đẹp quả là có tiện nghi a. Vu Minh không nhìn nữa há»i:
- Muốn ăn gì không?
- Cũng được.
Mandy nháºn miếng thịt khô nướng từ tay Vu Minh, cắn má»™t miếng rồi gáºt đầu không thôi:
- Äây là gì?
- Thị khô.
- Hồi nhỠtôi cũng từng ăn qua.
Mandy giải thÃch:
- Trước đây tôi cùng ở vá»›i ông ná»™i, tiếng Trung là do ông dạy tôi, Vu Minh, anh quả là ngưá»i tốt.
- Cám ơn.
Vu Minh gáºt đầu.
- Chỗ nà y còn có cơm.
- Ừm, cám ơn.
Mandy một tay xé thịt, một tay cầm nắm cơm, cũng không khách khà ăn, sau đó khen:
- Hương vị thực ngon.
Hai ngưá»i nói chuyện má»™t hồi. Mandy là ngưá»i Úc sống ở Mỹ, cha cá»§a cô là ngưá»i Mỹ, mẹ là ngưá»i Úc, bà ná»™i là ngưá»i Äức, ông ná»™i là ngưá»i Trung. (mợ, lắm dòng máu thế không biết)
23.06.2015
Chương 117
Mandy.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Mandy cởi bá»™ đồ bó ra, lổ ra má»™t chiếc áo ngá»±c mà u Ä‘en bó sát ngưá»i, cÆ¡ bắp nÆ¡i bụng có thể thấy được, nhưng phần bụng quả thá»±c là rất phẳng. Cánh tay trắng noãn, là m cho Vu Minh cảm thấy thân mình có chút biến hóa. Mandy nhắm mắt nói:
- Tôi nghỉ má»™t chút, bao giá» anh mệt thì gá»i tôi dáºy đổi ca, tôi ngá»§ rất say cho nên anh cần phải gá»i lá»›n nhé.
- ÄÆ°á»£c.
Vu Minh trả lá»i, Mandy khi ngá»§ trên mặt vẫn còn nụ cưá»i thiên thần, dáng ngưá»i động lòng, diện mạo hút nhân, là đà n ông thì ai cÅ©ng phải nghÄ© cái gì đó. Vu Minh là m má»™t Ä‘iếu thuốc để rá»i sá»± táºp trung cá»§a mình Ä‘i. Äá»™t nhiên nghÄ©, Mandy lao qua đòi “phôi giáo†thì sao đây? Chẳng lẽ có ngưá»i hạ xuân dược và o trong đồ ăn cá»§a mình nha… Vu Minh khinh bỉ bẩn thân, tháºt quá xấu rồi… đứng lên váºn động tay chân má»™t chút, hÃt đất 2 cái, rồi cắm đầu và o chÆ¡i trò chÆ¡i.
Mandy khẽ mở mắt, kẻ chỉ cắm đầu và o chÆ¡i Ä‘iện tá» mà không biết thưởng thức mình thì có hai loại. Má»™t loại không phải là đà n ông, còn má»™t loại là kẻ nhu nhược. ÄÆ°Æ¡ng nhiên còn có loại thứ ba, lá»… phép. Bởi chiêu nà y rất có tác dụng từng có hai ngưá»i muốn xâm phạm cô, nhưng lại bị giải quyết sạch. Mandy ghét nhất là những kẻ ham sắc mà lại nhát gan, luôn ngắm mình, nhưng lại sợ mình, căn bản là không thể nà o ngá»§ được.
Rất đáng tiếc ở chá»—, Vu Minh không phải loại nà o hết. Mandy thở dà i, Vu Minh đặt Ä‘iện thoại di động xuống, nhìn vá» phÃa cô gái, sau đó cầm lên má»™t bó cá»§i Ä‘i vá» phÃa Mandy. Phải chăng là muốn đánh mình ngất xỉu? Mandy có ấn tượng khá tốt vá» Vu Minh, trong lòng cô cÅ©ng hÆ¡i khó chịu, mong là Vu Minh có thể ngừng lại.
Vu Minh cầm gáºy gá»— nện xuống, Mandy đưa tay bắt lấy, sau đó xoay ngưá»i tặng thẳng má»™t quyá»n và o bụng Vu Minh, sau đó tiến vá» trước má»™t bước, ném Vu Minh qua vai, Ä‘áºp thẳng vá» phÃa tảng đá kia. Lục phá»§ ngÅ© tạng cá»§a Vu Minh chấn động, miệng phun đầy máu tươi, lúc nà y Mandy má»›i cảm thấy bả vai mình tê rần, tay phải bắt ra má»™t con rắn.
- á»â€¦ my god!
Mandy cầm con rắn ném Ä‘i, vá»™i mang Vu Minh tá»›i bên đám lá»a: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Anh không sao chứ?
- Chị gái nó…
Vu Minh mắng má»™t câu rồi há»i:
- Cô cho là cái gì chứ?
- Xin lá»—i, xin lá»—i.
Mandy liên tục xin lỗi:
- Tôi Ä‘i Ä‘un Ãt nước nóng.
Mandy nấu cháo, sau đó mớm cho hắn:
- Xin lỗi, là lỗi của tôi.
Vu Minh uống Ãt nước rồi há»i:
- Cô có bị cắn không?
- Không sao. Tôi có mang theo huyết thanh trừ độc, tôi tháºt là xin lá»—i, vô cùng xin lá»—i.
Trong rừng ráºm nhiệt đới thì đám rắn ngá»§ đông rất Ãt.
Vu Minh:
- Tôi không sao.
Còn sao vá»›i răng gì chứ? Cô cứ thỠđể tôi quáºt ngã má»™t lần Ä‘i? Nếu như vÅ© lá»±c không bằng ngưá»i thì trừ việc tha thứ cho ngưá»i ta, bản thân mình có thể là m cái gì?
- Anh nghỉ đi, để tôi gác đêm cho.
Mandy cÅ©ng hiểu được cái gì gá»i là bồi thưá»ng.
Vu Minh liá»n ngá»§, dù sao thì muốn sắc tôi phối hợp, đòi tiá»n không có nhiá»u, chỉ là đừng đòi mạng là được rồi. CÅ©ng không biết bản thân ngá»§ bao lâu rồi, Vu Minh đột nhiên mở mắt ra, mà Mandy cÅ©ng phát hiện gì đó. Mandy quỳ má»™t chân trên mặt đất, tay cầm chá»§y thá»§ trên chân, nhìn chăm chú và o mà n đêm, Vu Minh:
- Tá»±a như là có ngưá»i.
- Ừm. Chúng ta chuẩn bị đi thôi.
Vu Minh hÃt má»™t hÆ¡i, ngá»±c cÅ©ng hÆ¡i Ä‘au, mang lên túi hà nh lý, Mandy đỡ Vu Minh Ä‘i. Äá»™t nhiên má»™t tiếng động vang lên, má»™t ngưá»i dùng tiếng Thái hô:
- Không được nhúc nhÃch.
Mandy vá»›i Vu Minh cùng xoay ngưá»i, Vu Minh ban đầu còn cho rằng đây là do tổ chức an bà i, nhưng nhìn lại thì má»›i biết là phiá»n toái lá»›n, bốn ngưá»i, má»—i ngưá»i cầm má»™t khẩu AK trong tay. Có má»™t kẻ là Vu Minh có chút ấn tượng, là má»™t tên tá»™i phạm bị truy nã có ảnh dán ở sân bay, trùm thuốc phiện Boke. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Mấy ngưá»i là ai?
Boke dùng tiếng Anh há»i.
- Du khách, cô ấy là vợ tôi.
Vu Minh trả lá»i.
- Mấy ngưá»i là m sao biết được con đưá»ng nà y?
Boke há»i tiếp.
Vu Minh trả lá»i:
- Vợ tôi là má»™t nhà động váºt há»c, nghe nói ở phÃa bắc Thái Lan có má»™t loà i chim quý, cho nên chúng tôi lên đưá»ng tìm kiếm.
- Äá»™ng váºt há»c?
Boke há»i:
- Hay là hình cảnh quốc tế?
- Không phải.
Vu Minh đưa tay vá» phÃa túi du lịch, Boke nâng súng lên chỉ:
- Không có vÅ© khÃ, vợ tôi là nhà nghiên cứu động váºt.
- Ừm.
Boke gáºt đầu.
Vu Minh vươn tay và o trong túi du lịch, lấy ra viên lôi quang cầu cuois cùng, adrenalin bắt đầu tăng. Vu Minh biết, Boke nhất định sẽ giết mình vá»›i Mandy, chỉ là hắn muốn chứng tháºt xe thâm pháºn cá»§a mình có bại lá»™ hay không, chỉ có thể đánh cuá»™c má»™t lần thôi. Vu Minh khởi động lôi quang cầu, thanh âm cá»§a nó truyá»n tá»›i, Vu Minh ném lôi quang cầu ra, tay phải kéo Mandy nằm xuống.
Ãnh sáng trắng phân tán bốn phÃa, Vu Minh kéo Mandy:
- Chạy.
Nhưng Mandy lại giáºt ngược lại, chạy tá»›i trước mặt Boke, đưa tay dà và o cổ hắn, tay còn lại đưa ra hông rút súng, nhắm thẳng và o đầu đối phương.
Boke nhắm mắt kêu:
- Dừng tay, chúng tôi là ngưá»i mà Hiệp há»™i thám tá» thuê.
Mandy kéo băng đạn ra, rồi đẩy Boke Ä‘i. Ãnh mắt còn chưa khôi phục lại, nhưng Boke láºp tức lên tiếng giải thÃch:
- Chúng tôi dán truy nã ở phi trưá»ng, chÃnh là để dà nh cho khảo hạch lần 2, nhưng mà mấy ngưá»i không có theo quy tắc, cho nên chúng tôi má»›i bị phái đến đây.
Hóa ra chỉ là má»™t bà i kiểm tra, vì Vu Minh thiếu bà i dÅ©ng khÃ, còn Mandy thiếu bà i Hạo Mạn trấn, cho nên tổ chức má»›i cho đám Boke lại đây. Bá»n há» cÅ©ng không phải là ngưá»i cá»§a tổ chức, mà chỉ là thà nh viên lâm thá»i được chiêu má»™ mà thôi. Nguyên bản còn muốn bắt hai ngưá»i để kiểm tra năng lá»±c chạy trốn, nhưng tháºt không ngá» má»›i nói và i câu liá»n bị đánh ngã rồi.
Äám ngưá»i Boke phẫn ná»™ rá»i Ä‘i, Mandy thêm cá»§i, khen:
- Vu Minh, anh thực dũng cảm.
Vu Minh há»i:
- Cô Ä‘ang định cưá»i nhạo tôi à ?
- Không phải, tôi là được huấn luyện chuyên môn rồi, còn anh chỉ là ngưá»i thưá»ng.
- Cô….
Vu Minh cÅ©ng không nói gì, bởi nhìn động tác vừa rồi thì mạnh mẽ tá»›i mức không phải bà n. Lợi hại nhất là Mandy chuẩn bị giết ngưá»i nhưng cÅ©ng không há» có chút do dá»±, chỉ là điá»u nà y thôi thì ngưá»i thưá»ng cÅ©ng không thể nà o là m được.
Vu Minh:
- Cô vẫn gác đêm?
Mandy cưá»i:
- Tất nhiên.
…
Sáng sá»›m, Vu Minh mở to mắt, Mandy đưa lưng vá» phÃa hắn là m động tác giãn lưng. Từ đó có thể thấy được sá»± dẻo dai cá»§a cô nà ng, mông thá»±c là gợi cảm (hà hÃ). Vu Minh âm thầm thở ra, sau đó nhìn má»™t chút rồi chuyển qua bá»™ pháºn gợi cảm khác.
Khi ăn sáng, Vu Minh phát hiện, Mandy cÅ©ng không thÃch nói nhiá»u, cô ấy thÃch nghe ngưá»i khác nói chuyện thì hÆ¡n. Vu Minh nói cÅ©ng có nhiá»u có Ãt, thuáºn miệng bà n vá» má»™t số chuyện trong nước.
Hai ngưá»i tiếp tục Ä‘i vá» phÃa miếu cổ, khoảng má»™t giá» sau, Mandy há»i:
- Vu Minh chúng ta nghỉ một chút được không?
- ÄÆ°á»£c!
Vu Minh gáºt đầu liên tục, 10 phút trước hắn cÅ©ng đưa ra cái ý kiến nà y. Nhưng ai nói mình là đà n ông đây, đặc biệt đối phương còn là mỹ nữ. Nhưng mà Vu Minh tỉnh ngá»™, vì Mandy nhìn mình mệt,cho nên má»›i kiến nghị như thế, quả là biết chăm sóc.
(aaaaaah, ta muốn lấy Mandy là m vợ aaaaaa)
Mandy kéo cái mũ cao bồi xuống, đưa một sợi tóc lên miệng cắn, rồi nhìn máy định vị:
- Tôi thấy khoảng giữa trưa nay liá»n có thể tá»›i rồi.
- Ừm.
Vu Minh thu ánh mắt lại, mỹ nữ quả là mỹ nữ, động tác nà o cũng đầy lực hấp dẫn.
- Vu Minh, tôi thấy anh không cần phải mang nhiá»u đồ ăn vá»›i nước uống thế đâu. Mấy thứ nà y khiến cho trá»ng lượng tăng nhiá»u đấy.
Mandy thiện ý nói.
- Tôi còn nghĩ là mang thiếu đấy.
Vu Minh nói.
- Vì sao?
- Thần miếu Ruga ở nÆ¡i nà o, chÃnh là ở bên kia vách núi Ä‘en, có nghÄ©a chúng ta chỉ Ä‘i má»™t con đưá»ng. Thế nên tôi nghÄ© đồ ăn ở thần miếu hẳn là hữu hạn.
- Anh cho rằng tổ chức sẽ không cung cấp nhiá»u đồ ăn cho chúng ta?
Vu Minh gáºt đầu:
- Boke từng nói qua rồi ,bá»n há» vốn là lần khảo hạch thứ hai má»›i xuất hiện, nhưng mà theo thân pháºn hiện có cá»§a đám Boke thì vụ nà y ở trong hoang dã. Nếu tôi Ä‘oán không nhầm thì lần thứ hai, chúng ta thi đấu tầm bảo, ở trong chốn núi hoang nà y tìm kiếm bảo tà ng chôn dấu.
- Vu Minh anh thực thông mình.
Mandy khen.
- Tôi chỉ là tùy tiện đoán mà thôi.
Vu Minh khiêm tốn nói. Hắn ngà y hôm qua trước khi Ä‘i ngá»§ lần thứ hai thì đã ngẫm qua những gì mà Boke nói. Nếu thân pháºn cá»§a hắn là trùm thuốc phiện hoạt động ở khu vá»±c nà y, thì đợt thi thứ hai kia hẳn là nằm trong khu vá»±c cá»§a Boke. Khu vá»±c lá»›n như nà y, phù hợp vá»›i thân pháºn cá»§a đám Ä‘iá»u tra viên thì chỉ có tìm bảo nÆ¡i dã ngoại là hà ng đầu. Bảo váºt khẳng định đã được chôn rồi, nhưng mình Ä‘i dá»c đưá»ng lại không có phát hiện ra, Vu Minh nói:
- Chúng ta đi thôi.
…
Giữa trưa mưá»i má»™t giá», Vu Minh vá»›i Mandy tá»›i được thần miếu. Có thể thấy được nó là má»™t thần miếu cÅ© kỹ, má»™t ngưá»i đà n ông Châu à ở cá»a miếu nghênh đón hai ngưá»i:
- Hoan nghênh hai ngưá»i tá»›i thần miếu Ruga, tôi là Mãnh hổ, má»i.
Mãnh hổ mang hai ngưá»i Ä‘i qua đại sảnh đưá»ng, rồi tá»›i háºu viện. Ở háºu viện Ä‘ang có ba ngưá»i, má»™t nữ, hai nam, má»™t ngưá»i da trắng, khá đẹp trai, trên ngưá»i chỉ có má»™t cái quần đùi, Ä‘ang táºp thể lá»±c. Má»™t ngưá»i da Ä‘en Ä‘ang ở phÃa háºu viện luyện chạy, linh hoạt như má»™t con khỉ, cÅ©ng khá cưá»ng tráng. Nữ là má»™t cô gái tóc đỠmắt xanh, trẻ tuổi, khi Vu Minh đến thì cô ta Ä‘ang luyện đánh bao cát.
Mãnh hổ vỗ tay nói:
- Giới thiệu nhé. Bark.
Má»™t ngưá»i da trắng Ä‘ang lên xà đơn nhảy xuống, đưa tay ra ý.
- Pegy.
Má»™t ngưá»i da Ä‘en từ phÃa sau miếu nhảy xuống, lăn hai vòng rồi tiếp tục chạy.
- Maria!
- Há»!
Má»™t tiếng nữ vang lên, khom ngưá»i, nâng má»™t bao cát ném qua.
Mãnh hổ nói:
- Vu Minh, Juliet.
- Xin chà o!
Bark Ä‘i tá»›i mỉm cưá»i nhìn Juliet:
- Tôi có thể có vinh hạnh được cầm hà nh lý giùm cô không?
- Cảm ơn.
Mandy gáºt đầu, Bark đưa tay nhấc hà nh lý lên nói:
- Cô ở phòng số 4, còn tôi là số 3 bên cạnh, nếu có chuyện gì cần thì có thể tìm tôi. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cảm ơn.
Vu Minh nhìn Mãnh hổ:
- Xem ra chỉ có thể là m phiá»n ông đưa tôi tá»›i phòng mình rồi.
Mãnh hổ chắp tay trước ngực nói:
- Äi bên nà y, phòng cáºu là số 5, chá» tá»›i khi lượt thứ hai bắt đầu, thì má»—i sáng Ä‘á»u 8h và 7h tối ăn cÆ¡m, thần miếu Ruga nà y không có nguồn Ä‘iện, cho nên không có tÃn hiệu. Bởi thế đến giá» thì tá»± mình tá»›i nhà ăn.
- Một ngà y hai bữa cơm?
Mãnh hổ:
- CÅ©ng đủ để sống rồi, nếu không đủ thì cáºu có thể chá»n ra ngoà i săn thú hoặc là tìm rau dại, chá»— tắm rá»a ở bên kia. HÆ¡n nữa, không được ngưá»i khác cho phép thì bản thân không được và o phòng há», nếu không sẽ bị loại bá». Äến rồi đấy, tạm biệt.
- Tạm biệt.
Vu Minh đẩy cá»a gá»—, trong phòng rõ rà ng đã được quét dá»n má»™t lần. Khá là giản đơn, chỉ có má»™t cái giưá»ng lò xo. Ngay cả bà n hay ghế cÅ©ng không có lấy má»™t cái, trên sà n nhà là má»™t ngá»n nến vá»›i má»™t báºt lá»a. Äây là toà n bá»™ đồ đạc mà tổ chức cung cấp cho tuyển thá»§ rồi.
23.06.2015
Chương 118
Khế ước tinh thần.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vu Minh đặt hà nh lý xuống, cầm khăn mặt vá»›i quần áo Ä‘i tắm rá»a, cuối cùng có thể nghỉ ngÆ¡i tốt rồi. Phòng tắm khá là khó coi, không có vòi hoa sen, chỉ có nước được đưa tá»›i má»™t cái ao. Trong ao có má»™t cái gáo, Vu Minh đối vá»›i mấy cái nà y cÅ©ng chẳng lạ lùng gì, nước suối tưới lên ngưá»i, quả là sảng khoái. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tắm xong, thay quần áo thoải mái, Vu Minh là m Ä‘iếu thuốc chá» tóc khô. Mandy vá»›i Bark Ä‘ang ngồi dưới gốc cây đánh cá» vua. Nhìn hai ngưá»i vừa nói vừa cưá»i. Vu Minh cảm thấy có má»™t tia ghen tuông, nhưng mà rất nhanh Vu Minh đã cưá»i. Ngưá»i da Ä‘en Pegy thì Ä‘i luyện quyá»n, còn mỹ nữ Maria Ä‘ang lấy quần áo để Ä‘i tắm, ngừng việc huấn luyện hôm nay.
Vu Minh hút thuốc xong, rồi bắt đầu du đãng bên trong thần miếu, Mãnh hổ Ä‘ang ngồi ở sảnh, trên má»™t chiếc bồ Ä‘oà n, hai mắt khép há», lần trà ng hạt. Bên trong miếu đã không còn tượng pháºt, Mãnh hổ cÅ©ng không mở mắt nói:
- Ngôi miếu nà y cũng đã có lịch sỠtrăm năm rồi.
Vu Minh há»i:
- Nó thá»±c sá»± được gá»i là Lạp Cổ (Ruga) thần miếu phải không?
Mãnh hổ:
- Äúng mà cÅ©ng không đúng.
Vu Minh ngẫm nghĩ:
- Tôi hiểu rồi.
- LÃ sao?
Mãnh hổ há»i.
- Ngôi miếu nà y có lịch sá»± trên trăm năm, cho nên được gá»i là Cổ, mà thần miếu là dùng để cung phụng thần. Nhưng Lạp… có nghÄ©a gì?
Con em nó, mình đang thêu dệt ra cái tên của một ngôi chùa.
Mãnh hổ cưá»i nhẹ:
- Lạp, trong tiếng Thái có nghÄ©a là bá» Ä‘i, má»™t ngôi Ä‘á»n cổ cung phụng thần đã bị vứt bá». Xem ra cáºu còn xuất sắc hÆ¡n bá»n há» mấy lần.
- Há»?
Mãnh hổ cÅ©ng không giải thÃch gì:
- Cáºu biết ba tổ chức lá»›n trên thế giá»›i chứ? Tri Chu, Băng Tuyết vá»›i chúng ta, cáºu nghÄ© tổ chức nà o mạnh nhất?
Vu Minh nói:
- Tôi nghe nói Băng Tuyết vá»›i Tri Chu Ä‘á»u mạnh mẽ.
- Äúng thế.
Mãnh hổ khẽ thở dà i:
- Cáºu không biết, ba tổ chức chúng ta từng có má»™t lần xung đột, chúng ta thua hoà n toà n, còn Băng Tuyết vá»›i Tri Chu thì bất phân thắng bại. Cáºu biết vì sao không?
- Vì sao?
- Tri Chu tuy là m chuyện phi pháp, nhưng trước tá»›i nay chúng không há» dùng tá»›i bạo lá»±c. Mà bá»n há» rất thông minh, vô cùng xuất sắc. Băng Tuyết có được kinh nghiệm phong phú, Ãt khi dùng bạo lá»±c. Còn Hiệp há»™i thám tá» thì hầu như ai cÅ©ng có thể chiến đấu được, gần như ai cÅ©ng tinh thông súng ống, tinh thông chiến đấu. Nhưng hoà n toà n lại thua trên tay cá»§a Tri Chu. Hiệp há»™i thám tá» cÅ©ng không há» thiếu đả thá»§, hoặc nói cả ba tổ chức không ai là thiếu đả thá»§. Tri Chu thì tùy thá»i sẽ có đả thá»§, Băng Tuyết thì thÃch hợp tham gia công việc cá»§a đả thá»§, còn Hiệp há»™i thám tá» thì ngưá»i chỉ huy cÅ©ng đồng thá»i là đả thá»§. Trái lại, so ý nghÄ© thì chúng ta không bằng Tri Chu, so vá» công kÃch thì cÅ©ng không bằng được nhóm đả thá»§ mà Tri Chu có. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh lại nhá»› lại vụ Chân Nhái, khi má»i ngưá»i mệt má»i, còn Tri Chu thì thoải mái bán Ä‘i Chân Nhái, đồng thá»i không để lại bất kỳ má»™t chút dấu vết nà o. Diệp Chiến hay mình, tháºm chà liên minh hoa quả cÅ©ng bị tÃnh toán trong cái vòng nà y. Ngay cả khi bá»n há» không có dùng vÅ© lá»±c, mà cÅ©ng không cần dùng bất kỳ vÅ© lá»±c nà o, Vu Minh nói:
- Nhưng mà trong đám đả thá»§ cÅ©ng có ngưá»i chỉ huy ưu tú mà .
- Äúng. Nhưng mà không có ai phục ai hết, Bark ,Pedy và Maria Ä‘á»u có năng lá»±c, nhưng lại không có ai chỉ huy để cho bá»n há» phục tùng. Tổ chức Hiệp há»™i thám tá» chỉ vì tÃnh đặc thù mà khó có thể quyết định thắng lợi, vì thế cần có má»™t ngưá»i có năng lá»±c chông lại Tri Chu hoặc là Băng Tuyêt.
- Yêu cầu nà y không phải hơi cao sao?
- Ở Canada có hai gia tá»™c Mafia, cùng vá»›i ba mươi lăn liên minh. Có má»™t lần bá»n há» chá»c giáºn má»™t nhân viên Ä‘iá»u tra, hắn chỉ dùng má»™t giá» mà đánh bại toà n bá»™. Hắn chỉ cần sá»a lại má»™t phần đơn từ, sau đó khiến cho song phương khai há»a. Tôi cảm thấy trong chuyện nà y có khá nhiá»u ngưá»i tham gia, bon há» khi nói tá»›i hai gia tá»™c Mafia thì trước hết đếu là muốn ám sát, còn có kẻ nghÄ© tá»›i thuê sát thá»§ hoặc dong binh, chỉ có Ãt ngưá»i cân nhắc xem bản thân mình có thể nà o đơn độc má»™t ngưá»i mà giết hết được không.
Vu Minh:
- Tôi cũng không thể nà o là m được.
- Tôi chỉ nói là cáºu xuất sắc hÆ¡n, chứ không phải là rất xuất sắc, nhưng cáºu còn trẻ. Có biết vì sao tôi lại nói những vấn đỠnà y vá»›i cáºu không?
Mãnh hổ sau khi trả lá»i liá»n há»i lại.
Vu Minh lắc đầu.
- Tôi đã quan sát cáºu mấy tháng nay. Äừng hiểu nhầm nhé, vf Diệp Chiến là ngưá»i mà tôi đỠcá», mà cáºu lại được Diệp Chiến đỠcá». Cho nên tôi má»›i chú ý. Diệp Chiến là ngưá»i mà tôi thấy có linh tÃnh nhất, nhưng Diệp Chiến lại thiếu má»™t khuyết Ä‘iểm, Dùng tiếng Trung mà nói thì đó là có thù tất báo, hắn lại Ä‘i theo con đưá»ng cảm xúc hóa, cho nên không trưởng thà nh theo hướng mà tôi nghÄ©.
Mãnh hổ đột nhiên im lặng.
Và i giây sau, Mandy xuất hiện:
- Vu Minh, anh ở đây à ? Xin chà o Mãnh hổ, Vu Minh, bá»n há» muốn Ä‘i săn, anh có muốn không?
- Tôi thì thôi Ä‘i váºy.
- ÄÆ°á»£c rồi. Thế thì tạm biệt.
Mãnh hổ nhẹ gáºt đầu, Vu Minh cÅ©ng nói:
- Tạm biệt.
Mãnh hổ há»i:
- Cáºu có biết sao tôi biết có ngưá»i tá»›i gần không?
- Tiếng gió. Gió luôn có tần suất thổi cá»§a mình, nhưng có ngưá»i xuất hiện thì sẽ là m biến đổi tiếng gió thổi.
- Äúng, nếu như là Diệp Chiến thì hắn sẽ nói là do thanh âm, hắn nói là tai hắn nghe được tiếng gió, còn đây là cáºu cho rằng tiếng gió thay đổi. Từ Ä‘iểm nà y có thể thấy hắn là cảm tÃnh, còn cáºu là lý tÃnh. Váºy Juliet, cáºu có ý kiến gì vá» cô ấy không?
- Không nhìn thấu.
Vu Minh trả lá»i.
- Ha ha, tháºt sao?
Mãnh hổ ngẫm một chút rồi nói:
- Cáºu Ä‘i Ä‘i thôi.
Vu Minh gáºt đầu chà o, rồi quay vá» háºu viện, bốn ngưá»i đã chuẩn bị đủ hết, trong tay Bark có mấy cây gáºy vót nhá»n, chiá»u dà i cÅ©ng thÃch hợp là m lao. Maria mang theo cung, cùng mưá»i mấy mÅ©i tên, Pegy không mang gì, còn Mandy mang theo dây thừng.
Mandy há»i:
- Vu Minh anh thực sự không muốn đi?
Ba ngưá»i khác nhìn Vu Minh, cÅ©ng không má»i, Vu Minh gáºt đầu:
- Tôi còn nhiá»u đồ ăn lắm.
Ngá»§, năm giá» chiá»u, bốn ngưá»i Ä‘i săn vá», Ä‘á»u có thu hoạch. Có rùa, có thằn lằn, gà rừng… Bốn ngưá»i bá»n há» cÅ©ng không hứng thú ăn cÆ¡m, vừa nhóm lá»a, vừa cưá»i nói, chuẩn bị là m má»™t bữa lá»a trại ban đêm. Vu Minh tiếp ngá»§ tá»›i bảy giá», rồi Ä‘i qua nhà ăn.
Má»™t ngưá»i bản địa mang đồ ăn tá»›i, ngưá»i ăn cÅ©ng chỉ có Vu Minh cùng Mãnh hổ. Äồ ăn cÅ©ng không nhiá»u, Ä‘a phần là thịt khô, thịt hun khói là má»™t thứ không cần phải giữ tươi.
Mãnh hổ nhìn Vu Minh cưá»i:
- Có phải có cảm giác bản thân bị cô láºp không?
- Äúng.
Vu Minh chỉ cưá»i rồi ăn tiếp, không để ý.
Mãnh hổ thở dà i:
- Äây quả là những gì tôi lo lắng, ngưá»i trẻ tuổi rất dá»… phát hiện bản thân mình cùng vá»›i ngưá»i khác không giống nhau. Chỉ là khó có thể tìm được ưu Ä‘iểm cá»§a ngưá»i khác, cáºu có má»™t khối thịt, nhưng cáºu không chia xẻ vá»›i kẻ có rau, mà lại Ä‘i chia cho ngưá»i cÅ©ng có thịt heo, chả có ý nghÄ©a gì.
Vu Minh:
- Tôi có rau xanh, nhưng mà tôi cũng không tìm đám bạn hữu có thịt lợn để chia xẻ.
- Nhưng mà cáºu có thu hoạch.
Mãnh hổ trả lá»i.
Vu Minh cưá»i, Ä‘em má»™t khối sắt hình tròn đặt lên bà n, bên trên viết má»™t số 5.
- Tôi nói không sai nhé.
Mãnh hổ cầm miếng sắt hình tròn lên:
- Bá»n há» căn bản không để ý ngưá»i bên cạnh, đặc biệt là má»™t gian phòng không chút hấp dẫn nà o, nhưng cáºu thì khác, cáºu thấy được sá»± kỳ lạ cá»§a nó.
Vu Minh há»i:
- Mãnh hổ, sao ông vẫn luôn khen tôi váºy?
- Ha ha, được rồi, tôi cảm thấy hiếu kỳ vì sao cáºu không kiêu ngạo. Nhưng mà là m má»™t kẻ quá lý tÃnh, có đôi khi không thú vị lắm. Ồ… Không đúng, tinh thần đỠphòng cá»§a cáºu biến đổi thì má»›i có lý tÃnh. Nếu như tinh thần cáºu thả lá»ng thì cáºu vẫn là má»™t ngưá»i cảm tÃnh.
- Ông đang muốn kiểm tra tôi sao?
Vu Minh há»i,
- Số lượng miếng sắt là theo số lượng ngưá»i tham gia mà chuẩn bị. Cáºu đã thông qua khảo hạch rồi, tôi cÅ©ng phải nói rõ cho cáºu biết, rồi thông báo cho tổ chức biết. Nhưng mà cáºu không thể nà o để lá»™ ra vị trà mà nó xuất hiện được không?
Vu Minh há»i:
- Là quy tắc sao?
Mãnh hổ lắc đầu:
- Không, là khẩn cầu, bá»i chúng tôi muốn dùng phương thức công bằng để có thể chá»n lá»±a ngưá»i mà chúng tôi cần.
- Tôi hiểu, tôi sẽ không nói đâu.
Vu Minh cưá»i nói:
- Kỳ tháºt không cần phải cầu tôi là m gì, chỉ cần cho tôi mấy vạn đô la là tôi thá»§ khẩu như bình luôn. Hì hì.
- ……………
Mãnh hổ ngẫm nghĩ một chút rồi nói:
- Tôi thấy tôi trả tiá»n có khi vẫn hÆ¡n.
Nói xong từ trong túi lấy ra một chi phiếu, viết lên đó con số năm ngà n đô.
- …………..
Vu Minh nhìn chi phiếu.
Mãnh hổ trả lá»i:
- Äây không chỉ đại biểu cho năm ngà n đô la mà cÅ©ng đại biểu cho danh dá»± cá»§a cáºu.
- Thà nh giao.
Vu Minh thu chi phiếu lại, chắp tay trước ngực:
- Cám ơn.
- Äi ăn cÆ¡m thôi.
Vu Minh cảm Æ¡n Mãnh hổ, vì Mãnh hổ cho hắn má»™t bà i há»c, đơn giản là má»™t khế ước tinh thần. Ngươi có thể nói dối, có thể báºy bạ, nhưng danh dá»± cá»§a ngươi có giá trị, khi danh dá»± cá»§a ngươi bị buá»™c và o tà i sản, thì ngươi phải có trách nhiệm vá»›i danh dá»±. Mà là má»™t kẻ lừa đảo thì cÅ©ng cần có ngưá»i tin mình, bởi sá»± tÃn nhiệm đó chÃnh là khế ước danh dá»± cá»§a mình,
- Cám ơn, đồ ăn rất ngon.
Vu Minh nhìn vị đầu bếp bản địa nói cảm Æ¡n, sau đó báºt đèn pin, Ä‘i vá» phÃa phòng cá»§a mình.
Ở bên chá»— lá»a trại, Mandy đội nón cao bòi, Ä‘ang gảy đà n Ukulele, cô đưa mắt nhìn Vu Minh. Vu Minh cÅ©ng khôn chú ý tá»›i Mandy, hắn vá» phòng mình thì thấy ở đó có má»™t cái đĩa đựng thịt gà rừng nướng, trên còn má»™t tá» giấy:
- Tôi tá»± là m đó, hy vá»ng anh thÃch.
Vu Minh cưá»i, cầm cái đĩa, nhìn Mandy vẫy tay, Mandy khẽ ngâm nga mà gáºt đầu. Quả nhiên khế ước danh dá»± chÃnh là đang khảo nghiệm bản thân, mình chẳng lẽ không nên nói cho Mandy biết trong phòng cô ấy có má»™t miếng sắt ư? Vu Minh ngồi trên giưá»ng, nhìn tá» chi phiếu năm ngà n đô, cùng vá»›i những gì bà n luáºn vá» Diệp Chiến vá»›i Mãnh hổ. Có thù tất báo, dưá»ng như là Mãnh hổ Ä‘ang nhắc nhở mình váºy đó.
Vu Minh cất chi phiếu Ä‘i, cái nà y chÃnh là điểm mấu chốt cá»§a mình. Mãnh hổ nói cÅ©ng đúng, bản thân mình không phải chỉ là má»™t kẻ lý trÃ, Vu Minh biết mình cÅ©ng quan tâm Mandy vá»›i Bark và o buổi tối liệu có phát sinh chuyện gì không, là tình yêu sao? Äiá»u đó là không thể nà o, Mandy hẳn là gặp mình từ trước, quen mình thá»i gian dà i hÆ¡n, lại là ngưá»i mình muốn có quan hệ nhiá»u hÆ¡n. Bình tÄ©nh, bình tÄ©nh… bản thân Ä‘ang trong má»™t tráºn chiến chá»n lá»±a. Là m sao có thể bá» qua những thứ nà y đây? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hôm nay tiếp xúc vá»›i Mãnh hổ, Vu Minh đối vá»›i ngưá»i bên trong Hiệp há»™i thám tá» cà ng thêm hiểu biết hÆ¡n. Như lá»i cá»§a Mãnh hổ thì từng ngưá»i bên trong tổ chức có năng lá»±c mạnh, bá»n há» trên vÅ© lá»±c cÅ©ng có thể thắng được Tri Chu vá»›i Băng Tuyêt, hiệu suất nghiệp vụ cÅ©ng cao hÆ¡n. Nhưng mà phần lá»›n chỉ là ngưá»i độc lai độc vãng, tổ chức có nhuệ khà như Trương Vô Kỵ, Băng Tuyết ổn trá»ng như là Minh Giáo, còn Tri Chu thì lại trÆ¡n tuá»™t không tiếng động, có thể sánh vá»›i Thà nh Côn
23.06.2015
Chương 119
Tổ đội chiến đấu.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Hai ngà y nà y, Mandy cùng vá»›i mấy ngưá»i Bark Ä‘i săn thú, du ngoạn, nói chuyện phiếm, chÆ¡i cá», quan hệ giữa mấy ngưá»i cÅ©ng không tôi. Nhưng má»—i buổi tối, Mandy vẫn mang má»™t phần đồ ăn cho Vu Minh, hai ngưá»i nói chuyện có vẻ Ãt. Bản thân Vu Minh cÅ©ng nhà m chán, Ä‘i chÆ¡i loanh quanh, chÆ¡i bà i má»™t mình, chÆ¡i mấy trò tâm lý trắc nghiệm.
Hai ngà y tiếp lại có thêm hai ngưá»i má»›i, là má»™t đôi song bà o thai, anh trai là Monbi, em gái là Monni. Hai ngưá»i bá»n há» khoảng 25, 26 tuổi, năng lá»±c giao tiếp cá»§a Monbi rất mạnh, rất nhanh tiến và o trong đội ngÅ© nhá» nà y, còn em gái theo anh trai cÅ©ng tiến và o theo.
Vu Minh quan sát năm ngưá»i rồi cho ra kết luáºn.
Bark là kẻ phong lưu, tá»± tin, kiêu ngạo, thÃch biến mình thà nh trung tâm cá»§a Ä‘oà n đội, trên thá»±c tế, hắn quả là trung tâm cá»§a Ä‘oà n thể.
Còn Pegy, thì trầm mặc Ãt nói, dá»… giáºn.
Maria, hoạt bát, muốn thể hiện sự mạnh mẽ bản thân.
Monbi, khá là hiểu giao tiếp, nhưng cũng không đủ chân thà nh.
Monni thì muốn là m trung tâm má»i ngưá»i, đơn giản mà nói, má»™t đôi anh em nà y Ä‘á»u Ãch ká»·. ÄÆ°Æ¡ng nhiên Ãch ká»· cÅ©ng không thể nói là má»™t dạng khuyết Ä‘iểm tuyệt đối, vì vô tư má»›i là khuyết Ä‘iểm trà mạng ở đây.
Chỉ có má»—i Mandy là Vu Minh không nhìn ra được, hiá»n là nh? Tá»± nhiên? Khó nói lắm, chỉ có má»™t Ä‘iểm mà Vu Minh có thể xác định, Mandy là ngưá»i mạnh nhất trong cả 7 ngưá»i nà y.
Buổi sáng 8h ngà y thứ 15, má»i ngưá»i đúng giá» táºp trung ở nhà ăn.
Mãnh hổ nhìn má»i ngưá»i rồi nói:
- Rất hân hạnh được biết các ngưá»i, tôi hiện tại cÅ©ng không nhiá»u lá»i nữa. Các ngưá»i đã qua được cá»a đầu tiên trong ba cá»a, hiện giá» là khảo hạch thứ hai, tìm bảo trong hoang dã.
Mãnh hổ lấy ra một khối sắt nói:
- Tổng cá»™ng có 14 miếng sắt như thế nà y, để ở trong phạm vi 10km xung quanh thần miếu Ruga nà y. Tôi nhắc nhở mấy ngưá»i, ở phÃa nam rừng ráºm nguyên thá»§y có má»™t khối, con sông gần đó có má»™t khối, phÃa tây rừng có má»™t khối, mảnh đất phÃa đông có má»™t khối. Có sáu miếng được chôn, hoặc là giấu kÃn, không quá má»™t tháng. Váºn khà cá»§a mấy ngưá»i không tệ. Tháng nà y chỉ có má»™t tráºn mưa, cho nên là ở gần khối sắt sẽ có manh mối để lại. Thá»i gian tìm bảo là ba ngà y, trong ba ngà y, thần miếu chỉ cung cấp chá»— nghỉ ngÆ¡i, không có thức ăn vá»›i nước đâu.
Mãnh hổ hơi ngừng lại, sau đó nói:
- Hai ngưá»i má»™t tổ, không phải tổ viên, trước khi nhiệm vụ hoà n thà nh, không phải cùng 1 tổ thì cấm nói chuyện.
Bark há»i lại:
- Vì sao?
Quy định nà y hẳn là khá kỳ lạ.
- Ngưá»i cá»§a Hiệp há»™i thám tá» có tÃnh độc láºp rất cao, tá»· như thà nh viên từ Mỹ tá»›i Pháp là m việc, thì cÅ©ng chỉ có thể là m việc vá»›i ngưá»i Pháp mà thôi. Nhưng mà tôi cÅ©ng chuẩn bị vÅ© khà cho má»i ngưá»i rồi.
Mãnh hổ cầm tới một cái túi để lên bà n:
- Ở đâuy có bảy khẩu súng lục, má»—i khẩu có mưá»i hai viên đạn gây mê. Má»i ngưá»i có thể dùng toà n bá»™ thá»§ Ä‘oạn để Ä‘oạt khối sắt đó, hoặc là tá»± thân tìm kiếm. Nhiệm vụ cá»§a má»—i ngưá»i chÃnh là trong vòng ba ngà y tìm được má»™t khối sắt đưa cho tôi. Chúng ta cÅ©ng không có phản đối ná»™i chiến, cho dù ngươi có bắn đồng đội cá»§a mình cÅ©ng được, nhưng mà có cảnh cáo, không được là m bị thương các tuyển thá»§, không chỉ bị Ä‘uổi ra ngoà i, nhưng còn có phiá»n toái lá»›n đấy. Bảy ngưá»i phân ra là m 4 tổ, ai kém cá»i nhất thì ngưá»i đó má»™t tổ. Mấy ngưá»i có ý kiến gì không?
Pegy há»i:
- Tự do phân tổ sao?
- Äúng. Qua mấy ngà y tiếp xúc, thì tôi tin là mấy ngưá»i cÅ©ng hiểu biết sÆ¡ bá»™ vá» nhau rồi, cÅ©ng hiểu được ngưá»i khác, cho nên tìm má»™t thà nh viên để tổ đội cùng mình là rất trá»ng yếu. Bổ sung má»™t chút, trong thần miếu ,cấm chỉ công kÃch ngưá»i khác. Hiện giá» thì má»i ngưá»i tá»± tìm đồng đội Ä‘i.
Bark:
- Juliet, chúng ta cùng một tổ đi, tôi tin rằng sẽ hợp.
Pegy:
- Monbi?
Maria:
- Bark, tôi hy vá»ng anh có thể Ä‘i vá»›i tôi.
Monbi:
- Tôi hi vá»ng Juliet có thể cùng má»™t tổ vá»›i tôi.
Monni:
- Pegy à , chúng ta rất hợp nhau đó.
Vu Minh yên tÄ©nh ngồi ăn cháo, hai anh em nhà Mon nà y biểu hiện thá»±c không đúng, nhưng chỉ là mặt ngoà i thôi. Nếu không thì bá»n há» không cùng má»™t lúc tá»›i thần miếu rồi. Bá»n há» phân tổ chúng chÃnh là vì muốn mở rá»™ng chiến quả, hai con rắn độc nà y a, ai cùng má»™t tổ vá»›i chúng quả là không hay. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mãnh hổ há»i:
- Còn ai muốn nói gì không? Chúng ta từng ngưá»i chá»n má»™t Ä‘i. Bark?
Bark:
- Tôi má»i Juliet.
Mandy lắc đầu nói:
- Xin lá»—i, tôi chá»n Vu Minh.
- Hả?
Má»i ngưá»i cảm thấy kinh ngạc, thế chất cá»§a Vu Minh không khác gì ngưá»i thưá»ng, không phải là má»™t cá»™ng sá»± hợp tác thÃch hợp để cùng trèo đèo lối suối.
Mandy nói:
- Tôi từng hiểu nhầm anh ấy, còn là m anh ấy bị thương, anh ấy còn má»i tôi ăn cÆ¡m vá»›i thịt. Tôi rất cảm kÃch Vu Minh.
Mãnh hổ nhÃu mà y:
- Juliet, tôi cho rằng ân huệ nhá» như thế thì cÅ©ng không phải là tiêu chuẩn để cho cô chá»n đồng đội chứ. Hay là cô quá xem nhẹ việc thi đấu nà y rồi?
- Việc chá»n lá»±a thi đấu nà y vô cùng quan trá»ng, tôi tin chúng tôi có thể tìm được hai khối sắt, nếu chỉ có má»™t, tôi sẽ cho Vu Minh.
Mãnh hổ há»i:
- Vu Minh, ý kiến cá»§a cáºu?
- Tôi vô cùng vinh hạnh!
Vu Minh trả lá»i.
Mãnh hổ nhìn hai bên, cảm thấy có ngưá»i có địch ý vá»›i Vu Minh rồi. Mãnh hổ hÆ¡i ngẫm, hay là nói luôn ra cho rồi, để cho Vu Minh khá»i có phiá»n toái:
- Vu Minh, cáºu nghÄ© kỹ chưa? Cáºu có thể không cần phải thi đấu mà .
- Vì sao?
Mấy ngưá»i khác đồng thanh há»i.
- Bởi vì cáºu ta đã thăng cấp.
Mãnh hổ cầm một khối sắt đưa ra.
- ……………..
Má»i ngưá»i cảm thấy quái dị không thôi, Monni nói:
- Là m sao có thể, nhất định là ăn gian. Cáºu ta là m sao biết được đỠmục cá»§a lần tuyển thứ hai?
Mandy nói:
- Cái đó, tôi có thể chứng minh được, trước khi đến thần miếu, Vu Minh cÅ©ng Ä‘oán ra được cá»a thứ hai nà y là tìm bảo. Vu Minh xem ra là anh chiếu cố tôi chứ không phải là tôi chiếu cố anh rồi.
Hóa ra là nhìn nhầm rồi, Mandy cảm thấy giáºt mình, bởi Vu Minh đã Ä‘oán đúng là tìm bảo. Nhưng lại không thể nà o nghÄ© tá»›i, Vu Minh lại thăng cấp ngay khi tráºn đấu vừa bắt đầu.
- Tôi ngã má»™t cái, sau đó kiếm Ä‘uá»™c khối sắt nà y, thuáºn tiện Ä‘i há»i Mãnh hổ thì ông ấy bảo chúc mừng, cáºu thăng cấp. Tôi cÅ©ng chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Mãnh hổ, tìm được nhiá»u khối sắt thì có được thêm tiá»n không?
Vu Minh há»i.
Mãnh hổ nói:
- Cáºu đã nhá» và o má»™t khối mà kiếm được cá»§a tôi năm ngà n… nhưng mà cáºu cÅ©ng có thể bán cho bá»n há».
Vu Minh nhìn má»i ngưá»i:
- 10 ngà n đô… 100 ngà n đô? 1 triệu… cao quá. Pegy, 800 ngà n thì sao?
Pegy kinh hãi nói:
- Sao cáºu biết tôi muốn mua?
- Tôi đoán.
Vu Minh tiếp tục cúi xuống ăn cháo.
Má»i ngưá»i nhìn Vu Minh, cÅ©ng không nghÄ© tá»›i đây má»›i là cái tên Boss cuối. Bá»n há» có năng lá»±c che dấu cảm xúc chÃnh mình, nhưng mà Vu Minh đột nhiên lại khiến cho tư tưởng cá»§a bá»n há» Ä‘i theo tiết tấu cá»§a hắn mà không thể che dấu được. Má»i ngưá»i Ä‘a phần cho rằng Vu Minh là má»™t tên quái gở, thÃch tá»± ká»·. Nhưng bữa sáng hôm nay, lại là m cho má»i ngưá»i cảm thấy ý nghÄ© Ä‘iên đảo hết. Vu Minh không há» tá»± ká»·, mà còn để ý, phân tÃch bá»n há», còn là toà n thắng.
Cái nà y bá»n há» cÅ©ng hiểu lầm Vu Minh rồi, Vu Minh không phải là là m cao để đối địch vá»›i bá»n há», mà hắn chỉ là nghiệm chứng năng lá»±c cá»§a bản thân mà thôi. Sá»± tháºt chứng minh, thì nếu đám Bark, Monbi vá»›i Monni ở trong thà nh thị mà chÆ¡i cạnh tranh công bằng vá»›i mình thì đúng không phải đối thá»§. Pegy tuy hay nổi giáºn nhưng chỉ là cố ý biểu hiện ra ngoà i, đáng là má»™t đối thá»§. Maria cÅ©ng thế, cô ta muốn má»i ngưá»i nhầm tưởng, tá»±a như là thÃch Bark nhưng mà …
Pegy vá»›i Maria Ä‘á»u là loại ngưá»i giả heo ăn thịt hổ, bi kịch nhất là Bark, tá»± cho mình là trung tâm cá»§a má»i ngưá»i. Ừm, hẳn là tá»›i giá» hắn còn không rõ rà ng mấy đâu, hẳn là kiểu chuẩn bị bị Ä‘em Ä‘i bán rồi còn cố giúp ngưá»i khác kiếm tiá»n. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mandy, Vu Minh không nhìn thấu. Mandy lúc trước nếu chỉ là vì má»™t cái ân nhá» mà giúp mình và muốn ở cùng má»™t má»™t tổ, nhưng vá» sau lại kinh ngạc vá» năng lá»±c cá»§a mình. Vu Minh cùng vá»›i vị đồng há»c Trần Bằng Xương, diá»…n viên chuyên nghiệp, từng nghiên cứu vá» nghệ thuáºt biểu diá»…n, cho nên cảm giác vá» sá»± kinh ngạc cá»§a Mandy có chút cố ý, nhưng không há» có sÆ¡ hở.
Phân tÃch như thế thì Bark liá»n biến thà nh má»™t món ăn ngon, khó trách Maria lại muốn ở cùng má»™t tổ vá»›i hắn, nếu như tổ nà y chỉ tìm được má»™t khối, thì khẳng định là cá»§a Maria rồi.
Bá»n há» chá»n ngưá»i cÅ©ng không còn gay cấn nữa, còn thừa năm ngưá»i thì hẳn là má»™t ngưá»i má»™t tổ rồi. Bark, Pegy, Maria, Monbi, Monni, Mãnh hổ mỉm cưá»i đưa mắt nhìn năm ngưá»i, mấy ngưá»i định chia tổ thế nà o đây?
Bark cảm thấy cảm giác của mình là tốt nhất:
- Maria.
Trong lòng Maria có tÃnh toán, cô ta cÅ©ng không chá»n Monbi hay Monni, vì bá»n há» có quan hệ, Bark vá»›i Pegy thì chá»n ai? Pegy đã có ý muốn dùng tà i chÃnh để mua. Vu Minh vá»›i Mandy là tổ mạnh nhất, nhưng nếu hợp tác vá»›i Bark chỉ cần tìm được má»™t khối thôi, còn so vá»›i Pegy thì khó nói. Maria lá»™ ra ánh mắt vui mừng, cao hứng nói:
- ÄÆ°á»£c.
Pegy nói:
- Tôi một mình là được rồi.
Hắn vá»›i Mari má»™t tổ, thì lúc đầu tiểu nhân, sau quân tá», cùng vá»›i Bark má»™t tổ thì có thể hạ độc thá»§. Còn ở cùng Monbi hay Monni thì khả năng sẽ bị hai đánh má»™t. Như thế thì không bằng má»™t mình má»™t tổ, hÆ¡n nữa còn má»™t con đưá»ng lui ở chá»— Vu Minh vá»›i Mandy nữa.
Mãnh hổ nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, hiện giá» má»i ngưá»i xuất phát, tráºn đấu cá»§a chúng tá»›i tám giá» sáng ba ngà y sau kết thúc.
…
Mandy vá»›i Vu Minh Ä‘i ra khá»i thà n miếu, Vu Minh thở dà i:
- Vốn cho rằng mấy ngà y ở chung, thì má»i ngưá»i có thể hòa thuáºn má»™t chút. Chỉ là khi đỠcáºp tá»›i lợi Ãch cá»§a mình thì ai cÅ©ng thay đổi.
Vu Minh nói:
- Kẻ xa lạ thì trong má»™t khoảng thá»i gian ngắn cÅ©ng khó có thể đặt tình cảm lên trên lợi Ãch. Äặc biệt hai bên còn mang thân pháºn cạnh tranh nữa.
Mandy cưá»i má»™t chút rồi há»i:
- Cộng sự, chúng ta hẳn là nên tìm từ nơi nà o?
- Cá»™ng sá»± Ã .
Vu Minh chỉ:
- Hãy tá»›i phÃa sau thần miếu.
- PhÃa bắc sau thần miếu, là má»™t vách núi Ä‘en mà .
Vu Minh:
- Kỳ tháºt manh mối ở trong thần miếu hết, tôi đã phát hiện khá nhiá»u thứ khả nghi. Trong đó có dây thừng, có dấu vết bị váºt thô cứng ma sát. Ngay ở nÆ¡i nà y thì chỉ có vách núi Ä‘en kia má»›i dùng tá»›i dây thừng dà i như thế. Mà ở bên cạnh phòng ăn có má»™t cái xẻng, không ở vị trà bị dÃnh mưa, bên trên có bùn đất, còn có cá» chết. Những thứ nà y chỉ sống ở hai bên bá» sông ,cho nên ở đó hẳn là có má»™t khối. Tôi còn thấy có má»™t cái móc, bên trên có Ãt đá vụn, hẳn là do móc và o đống đá tảng, rồi nhét khối sắt và o, rồi thả tảng đá xuống… Cho nên tôi thấy, phạm vi ở vách núi nà y là nhá» nhất, cÅ©ng là nÆ¡i dùng sức Ãt nhất nhưng lại nguy hiểm nhất.
Mandy có chút khó tin nói:
- Vu Minh, tôi thá»±c sá»± muốn hôn anh chết Ä‘i được, anh thá»±c là giá»i nha.
- Cô có thể hôn nè.
Vu Minh đưa tay ra là m tư thế ôm.
Mandy cưá»i lá»›n, cầm cái mÅ© cao bồi chụp lên đầu Vu Minh:
- Chúng ta đi lấy dây thừng đi.
Vu Minh cÅ©ng rất cảm Æ¡n Mandy vì không có há»i bản thân mình kiếm được khối sắt kia ở đâu, cÅ©ng không lo má»i chuyện ra sao, Mandy Ãt nhất cÅ©ng có mấy cái ưu Ä‘iểm như hiểu lòng ngưá»i, lá»… phép….
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 11 12 13 ... 17 »