Vương Bà i
Tác giả: Tác giả: Hà Tả
Số chương: 162
Lần đọc: 92.840
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 10 11 12 ... 17 »
15.06.2015
Chương 100
Trở vá»
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Ngô Du Du có chút đau đầu, chuyện nà y cuối cùng lại vì một mình Diệp Chiến mà kết thúc:
- Ba tổ chức lá»›n kia cÅ©ng không dá»… chá»c mà .
Nhện, Băng Tuyết liên minh cùng vá»›i Hiệp há»™i Thám tá». Má»™t cái là tà ác, má»™t cái chÃnh nghÄ©a, còn má»™t cái là lợi Ãch. Vụ Chân Nhái lần trước quả là máu chó, chỉ có má»—i Nhện là được lợi mà an toà n rút lui.
Chuối đồng ý nói:
- Chà Ãt không phải là thứ mà chúng ta có thể đối kháng chÃnh diện được. Theo như tôi thấy thì khả năng mà Diệp Chiến báo cảnh sát vô cùng nhá», lá»›n nhất chÃnh là váºn dụng tà i nguyên cá»§a tổ chức để vây bắt chúng ta. Khoảng hai giá» nữa thì chúng ta sẽ không còn là thợ săn mà đổi thà nh con mồi rồi. Cho nên tôi má»›i muốn chấm dứt lần tuyển chá»n nà y.
Ngô Du Du gá»i Ä‘iện:
- Chuyển qua kế hoạch B, đưa má»i ngưá»i quay vá» hết, tạm thá»i ngừng lại, đám ngưá»i cá»§a Hiệp há»™i Thám tá» sẽ rất nhanh liên hợp các thế lá»±c ở Châu Âu để truy Ä‘uổi chúng ta, cho nên má»i ngưá»i cần phải cẩn tháºn.
Vu Minh khi tỉnh lại thì phát hiện bản thân mình Ä‘ang nằm trên bá» biển, có má»™t xe cảnh sát má»›i tá»›i hiện trưá»ng. Hai ngưá»i nhảy xuống khá»i xe, bắt đầu cầm loa Ä‘uổi đám ngưá»i trên bá» cát Ä‘i. Khoảng chừng mưá»i phút sau, xe cảnh sát vá»›i xe cứu thương tá»›i không ngừng, đưa chÃn ngưá»i Ä‘ang nắm trên bá» biển, thân thể khá là suy yếu kia và o trong bệnh viện.
Vu Minh cÅ©ng không biết là lần mất tÃch nà y đã khiến cho toà n bá»™ thà nh phố A chấn động. Trừ hắn, Diệp Chiến và Anh Äà o ra thì còn có quán quân súng lục, tán đả vương cấp thà nh phố, má»™t tên há»c sinh đại há»c năm hai, cÅ©ng là má»™t hacker nổi danh, diá»…n viên phim đóng thế có tiếng… cá»§a thà nh phố A.
Khi đám bá»n há» mất tÃch được ba ngà y, thì cảnh sát hình sá»± quốc tế ở Châu Âu nháºn được thông tin tin cáºy, phái má»™t lượng lá»›n cảnh sát tham gia Ä‘iá»u tra, ở má»™t cái nhà xưởng vứt Ä‘i, há» phát hiện ra manh mối cá»§a những ngưá»i Trung Quốc mất tÃch, nhưng rồi cÅ©ng không có được tung tÃch gì.
Cảnh sát cÅ©ng không thể nà o phán nháºn tÃnh chất cá»§a vụ án nà y, tháºm chà sau khi lấy được khẩu cung cá»§a chÃn ngưá»i thì cÅ©ng không thể kết luáºn, chÃn ngưá»i nà y bị bắt cóc là vì cái gì.
Nghê Thu vừa bóc cam vừa nói:
- Bác sÄ© nói, đã không có vấn đỠgì rồi, chỉ là mấy ngà y phải truyá»n dịch để duy trì sức sống, vá»›i dùng thuốc an thần, cho nên thể lá»±c tương đối kém, nghỉ ngÆ¡i má»™t ngà y, mai có thể xuất viện được rồi.
Vu Minh há»i:
- Mấy ngưá»i Lý Phục đâu?
- Lý Phục vá»›i sếp Ä‘ang lấy bản khai, cảnh sát muốn há»i bá»n há» xem có ngưá»i nà o khả nghi hay không. Äúng rồi, hai tiếng trước Diệp Chiến có gá»i Ä‘iện thoại tá»›i há»i tình huống cáºu rồi cúp máy luôn.
- Chúng tôi tới rồi nè.
Äá»— Thanh Thanh mang theo má»™t bó hoa và o trong phòng bệnh, Lý Phục cúi ngưá»i nhìn đồng tá» cá»§a Vu Minh, Äá»— Thanh Thanh há»i:
- Vu Minh cảm giác thế nà o?
- Cũng được.
Vu Minh trả lá»i.
Lý Phục há»i:
- Äám ngưá»i kia là sao?
- Không biết, nhưng hẳn là ngưá»i Hoa. Chỉ là đưa chúng ta qua Châu Âu rồi mang vá», có ý gì nhỉ?
Không có bất kỳ ai tỠvong, cho nên đây có thể coi là một chuyến du lịch kỳ lạ.
Lý Phục:
- Tôi cho rằng ở Châu Âu hẳn là có chuyện gì đó. Nhưng mà Diệp Chiến cầu cứu đã vượt qua khá»i dá»± liệu cá»§a bá»n há». Chỉ là bá»n há» có thể dưới sá»± kiểm tra nghiêm ngặt cá»§a cảnh sát Châu Âu mang mấy ngưá»i vá», thì cÅ©ng đã cho thấy bá»n há» không phải là ngưá»i thưá»ng rồi. Tôi Ä‘oán bá»n há» Ä‘ang lá»±a chá»n thà nh viên cho đội ngÅ© cá»§a mình. Cảnh sát Trương cÅ©ng đồng ý vá»›i cái nhìn cá»§a tôi. Äám ngưá»i mất tÃch Ä‘á»u có má»™t hạng kỹ năng nà o đó. HÆ¡n nữa tôi thấy chuyện nà y vẫn còn chưa xong đâu.
- Há»?
Vu Minh khó hiểu.
- Tôi nghÄ© bá»n hỠđã chá»n ra được má»™t và i ngưá»i. Hẳn là sẽ tiếp tục nhắm và o những ngưá»i được chá»n để lá»±a chá»n tiếp. Trong khẩu cung mà cảnh sát Trương nháºn được thì trong mưá»i ngưá»i nà y, cáºu, Diệp Chiến vá»›i Anh Äà o có vẻ xuất sắc nhất.
Vu Minh cả kinh:
- Anh Äà o… bị bắt rồi?
- Ừ. Cảnh sát Trương hi vá»ng tôi có thể ra tòa là m chứng.
Vu Minh:
- Cô ấy nháºn tá»™i vu hãm sao?
- Tá»™i vu hãm cÅ©ng chÃnh là bịa đặt sá»± tháºt nhằm đổ cho ngưá»i khác, khiến cho ngưá»i đó phải chịu sá»± truy cứu hình sá»±. Tình tiết nghiêm trá»ng thì thá»i gian ở tù khoảng ba năm, còn không thì giam ngắn hạn rồi quản chế, có háºu quả nghiêm trá»ng thì giam từ ba đến mưá»i năm tù. Tá»™i danh đã có, Anh Äà o lại từ chối hợp tác vá»›i cảnh sát, tôi thấy cô ấy sẽ bị khởi tố tháºt. Nếu như đương sá»± là tôi cầu tình cho cô ấy thì có lẽ án phạm sẽ không quá mức nghiêm trá»ng.
Nghê Thu cưá»i:
- Ngưá»i ta muốn đẩy anh và o chá»— chết, mà anh còn khoan dung đại lượng được.
Lý Phục:
- Tôi không nói như váºy, ngưá»i phạm tá»™i thì phải bị trừng phạt, chỉ là tôi nghe khẩu khà cá»§a cảnh sát Trương thì dưá»ng như đã đạt thà nh hiệp nghị nà o đó vá»›i Anh Äà o. Nếu như Anh Äà o có thể láºp công, thì tôi sẽ cầu tình cho cô ấy, để cô ấy khá»i phải ngồi tù.
Nhắc Tà o Tháo thì Trương Dạ Nam đã tá»›i, cô ta gõ cá»a rồi và o luôn:
- Vu Minh, là m lại khẩu cung nà o.
- Không cần chứ?
Vu Minh há»i.
- Tôi thấy trong lá»i khai cá»§a cáºu, khi má»™t nữ đạo tặc táºp kÃch cáºu thì Diệp Chiến thốt lên má»™t câu “hóa ra là mà y†cho nên, tôi muốn hiểu rõ hÆ¡n.
Vu Minh ngẫm lại:
- Tôi dù sao cÅ©ng không ấn tượng, mấy ngưá»i có thể Ä‘i tìm Diệp Chiến để há»i.
Trương Dạ Nam:
- Tôi đã nói chuyện với Diệp Chiến rồi, nhưng anh ta nói là nói nhầm, chẳng qua tôi không thấy đơn giản như thế.
Trương Dạ Nam nhìn những ngưá»i khác, Nghê Thu hiểu ý nói:
- Vu Minh, ngà y mai chúng tôi tá»›i đón cáºu sau.
Vu Minh há»i:
- Tại sao lại lại là tôi?
- Bởi vì lần trước cáºu cứu Lý Phục. cho nên tôi tin rằng hắn ta sẽ giúp cáºu nếu cáºu nhá».
Vu Minh há»i:
- Vì sao?
- Cáºu nghe nói tá»›i Nam Sở Hà , Bắc Hán Giá»›i chưa?
Trương Dạ Nam giải thÃch tiếp:
- Hán Giá»›i là má»™t cao thá»§ chế tạo mặt nạ da ngưá»i. Chúng tôi hoà i nghi rằng hắn có quan hệ khá sâu vá»›i Thái Tá», cÅ©ng vì Thái Tá» liên tiếp thay đổi khuôn mặt cho nên má»›i không thể nà o tóm được hắn. Anh Äà o muốn giao dịch vá»›i chúng tôi, cô ấy biết Hán Giá»›i Ä‘ang ở đâu. Chỉ cần Ä‘iá»u kiện là cô ấy không phải ngồi tù và hồ sÆ¡ được là m sạch. Chúng tôi không thể khống chế tư pháp, trừ phi Lý Phục tá»± mình chá»§ động kháng án lên tòa, còn cần phải được Kiểm sát trưởng đồng ý nữa.
Vu Minh nói:
- Cảnh sát Trương, saoo cô không trực tiếp nói chuyện nà y với Lý Phục luôn cho rồi.
Trương Dạ Nam nói tiếp:
- Chúng tôi cũng biết Lý Phục là công dân Mỹ, hơn nữa còn là một thà nh viên đang tạm nghỉ của FBI. Cho nên chúng tôi khó có thể tiếp xúc được với anh ta.
- Ừm. ý của cô tôi hiểu rồi.
Vu Minh gáºt đầu:
- Tôi sẽ nói chuyện với anh ta. Nhưng mà …
- Nhưng mà cái gì?
Vu Minh:
- Tôi không phải vừa má»›i có được giấy phép lái xe sao? Mà má»›i Ä‘i xe, có đôi lúc sẽ vi phạm luáºt giao thông a…
Trương Dạ Nam cưá»i:
- ÄÆ°á»£c, chỉ cần cáºu không đâm ngưá»i, hay là uống rượu lái xe, vượt đèn Ä‘á», quá tốc độ, lấn tuyến, vượt rà o… Tôi cam Ä‘oan trong vòng ba năm cáºu sẽ không bị tổn hại gì tá»›i giấy phép lái xe.
Trà nhớ của cô ta thực là tốt.
- Cảnh sát Trương, cô có thấy tôi nhà m chán tới mức đi đâm cây sao?
- Nếu như tôi có thể bắt được Thái Tá», thì chúng tôi sẽ chống đỡ cho cái giấy phép cá»§a cáºu, hà i lòng chưa?
Trương Dạ Nam vỗ vai Vu Minh:
- Nghỉ ngơi cho tốt, đi đây.
Vu Minh hiểu được vì sao Nghê Thu lại ghét là m việc vá»›i cảnh sát, cảm thấy hÆ¡i mệt cho nên cÅ©ng không muốn ăn. Vu Minh mở ti vi, bắt đầu ngồi dáºy ăn trái cây. Lòng ngưá»i dá»… đổi, má»™t đám ngưá»i tá»›i mà sao không ai nghÄ© tá»›i gá»t táo hay bóc cam cho má»™t bệnh nhân là hắn đây?
Buổi chiá»u, Hải Na tá»›i thăm Vu Minh, sau khi chiến hết mấy quả chuối liá»n Ä‘i. Chạng vạng, Äá»— Thanh Thanh vá»›i Ngô Du Du tá»›i thăm Vu Minh, thuáºn tiện mang cÆ¡m chiá»u tá»›i. Vu Minh nhìn qua, là Äá»— Thanh Thanh là m, cho nên không có đói bụng, để qua má»™t bên, chá» hai ngưá»i rá»i Ä‘i thì kêu má»™t phần đồ ăn nhanh mang tá»›i.
22.06.2015
Chương 101
Vị khách kỳ quái
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vu Minh có chút dè chừng Ngô Du Du, nhưng cÅ©ng không nghÄ© rằng cô ta có liên hệ gì vá»›i Liên minh Hoa Quả. Ngô Du Du là m nữ đầu bếp má»™t tháng, không thể nà o là ngưá»i má»›i được, như váºy không hợp logic, Vu Minh sẽ không nghi ngá» lung tung.
ChÃn giá» tối, Diệp Chiến gá»i Ä‘iện tá»›i, chẳng há» nói lấy má»™t câu quan tâm mà đi thẳng và o vấn Ä‘á»: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Trước Tết sẽ tiến hà nh bốc thăm chá»n Ä‘iá»u tra viên độc láºp, cáºu tốt nhất là hãy là m há»™ chiếu trước Ä‘i. Vá» phần visa thì tổ chức sẽ là m cho.
- Tôi?
Vu Minh há»i:
- Hay là chúng ta?
Diệp Chiến nói:
- Vá»› vẩn, Ä‘iá»u tra viên độc láºp chỉ có công dân đơn lẻ má»›i có thể tham gia. Má»—i má»™t Ä‘iá»u tra viên độc láºp tại vị có thể đỠcá» má»™t ngưá»i khác. Ngoà i ra, dinh dưỡng cân đối, rèn luyện thể lá»±c cÆ¡ bản, há»c tiếng Anh, những cái nà y Ä‘á»u phải chuẩn bị. Chà o.
Äiá»u nà y… Vu Minh vẫn luôn cho rằng Ä‘iêu tra viên độc láºp là má»™t công ty, ai ngá» lại là cá nhân. Phải tìm cÆ¡ há»™i nói rõ vá»›i đám ngưá»i Nghê Thu má»›i được.
Ngà y hôm sau, Vu Minh xuất viện. Hắn nghỉ hai ngà y rồi bắt đầu Ä‘i là m. Công ty thám tá» Tinh Tinh vẫn chưa tuyển dụng được thư ký, mà là m ăn lại khá được. Công ty con cá»§a Hải Na Ä‘ang chiêu má»™ nhân thá»§. ÄÆ¡n hà ng cấp cao không có mấy, má»™t tuần nà y Nghê Thu và Lý Phục má»—i ngưá»i chỉ nháºn được hai đơn hà ng.
Buổi sáng, vì nghÄ© cho sức khá»e cá»§a Vu Minh, Nghê Thu há»— trợ Ä‘i chụp ảnh ngoại tình. Lý Phục và Äá»— Thanh Thanh ra ngoà i tìm hai cô nữ sinh trung há»c bị lạc đưá»ng. Vu Minh tháºt quá cô đơn, tải trò chÆ¡i Tower Defense offline cá»§a nước ngoà i vá» chÆ¡i, là m váºy để nâng cao trình độ tiếng Anh cá»§a mình.
Giữa trưa, hắn gá»i thức ăn nhanh tá»›i. Vì đáp ứng yêu cầu dinh dưỡng cân đối mà Diệp Chiến nêu ra, Vu Minh còn nhắc tiệm đồ ăn nhanh phải cho thêm nhiá»u xà lách và o trong hamburger.
Vừa mở ra cắn má»™t miếng thì có khách tá»›i. Má»™t ngưá»i nước ngoà i tuổi tầm năm mươi, để râu cá trê mặc jacket tá»›i gõ cá»a, mở miệng nói giá»ng Luân Äôn:
- Chà o buổi trưa.
Vu Minh vội túm lấy cái khăn lau miệng, chà o đón:
- Xin chà o, tôi là Vu Minh.
- Prune Stoughton. Anh có thể gá»i tôi là Hany. Tôi biết ngưá»i Trung Quốc các anh không thÃch tên cá»§a ngưá»i nước ngoà i chúng tôi cho lắm.
Ngưá»i nước ngoà i bắt tay, lại giÆ¡ má»™t tay vá»— bả vai Vu Minh, rồi buông ra, nói:
- Tôi cần giúp đỡ.
Pá»-ru Sá»-tô-tôn? Vu Minh nghe hiểu được má»™t ná»a tiếng anh cá»§a Hany:
- Trình độ tiếng Anh của tôi không được tốt cho lắm, hay là để tôi giúp anh liên hệ với đồng nghiệp của tôi.
- Không sao.
Hany không để ý, lấy ra một bức ảnh, nói:
- Tôi chỉ muốn tìm ngưá»i.
Vu Minh nháºn lấy bức ảnh, là ảnh cá»§a má»™t gã da Ä‘en, Ä‘iểm đặc trưng là rất Ä‘en. Vu Minh nói:
- Xin há»i quan hệ giữa anh và ngưá»i nà y?
- Anh ta là má»™t gã dân quân mà tôi quen ở châu Phi, là ngưá»i đã cứu tôi. Lúc tôi quay vá» tìm thì nghe nói anh ấy đã lén chạy sang Trung Quốc, Ä‘ang là m việc cho má»™t công xưởng nà o đó. Cho nên tôi muốn tìm được anh ta. Không cần các anh tìm, tôi chỉ cần má»™t ngưá»i dẫn đưá»ng và má»™t phiên dịch viên là được.
Mồ hôi lạnh toát ra trên trán Vu Minh, tiếng Anh Mỹ thì hắn còn đối phó được, chứ tiếng Anh Anh thế nà y… Hany nà y cÅ©ng tháºt giá»i, hắn nói tiếng Anh kiểu Mỹ Trung thế nà y mà anh ta vẫn có thể nghe hiểu được.
Hany cưá»i ha ha, rất kiên nhẫn chia lá»i mình vừa nói ra là m và i Ä‘oạn và cháºm rãi nói. Vu Minh thế má»›i nghe rõ:
- Nếu anh không chê trình độ tiếng Anh của tôi, tôi sẵn sà ng góp chút sức.
Việc nà y tuy thu nháºp không nhiá»u, nhưng khách nước ngoà i tá»›i thế nà y thì cÅ©ng phải bòn chút Ãt chứ. Vu Minh được thuê, má»—i ngà y được năm mươi Euro, thuê mưá»i ngà y, sau mưá»i ngà y công ty thám tá» Tinh Tinh thu được mưá»i nghìn tệ. Vu Minh cÅ©ng tranh thá»§ há»c thêm chút tiếng Anh. Mặc kệ đây là Anh Anh hay Anh Mỹ, chỉ cần nói được là được. Thế cho nên kết quả cuối cùng là Vu Minh biết nói tiếng Anh lưu loát vá»›i giá»ng Anh pha Mỹ pha Trung.
…
Vu Minh lái xe chở Hany tá»›i khu công nghiệp. Mấy năm trước, vì khá»§ng hoảng kinh tế toà n cầu mà mấy công xương nà y sa thải côn nhân Trung Quốc, dùng tiá»n lương vô cùng thấp thuê công nhân ngưá»i châu Phi. Có thể nói lúc ấy những công nhân nà y đã cống hiến má»™t phần không nhá» cho sá»± sinh tồn cá»§a xà nghiệp. Sau khi kinh tế phục hồi, tình hình trị an cÅ©ng trở nên xấu Ä‘i vì những nhân viên nà y. Thà nh phố A tiến hà nh sá»a trị toà n bá»™, thanh lý khu ngưá»i da Ä‘en, chuyển vá» nước hÆ¡n má»™t trăm ba mươi nghìn công nhân da Ä‘en. Tuy bị quốc tế lên án, nhưng công dân cá»§a thà nh phố A lại rất á»§ng há»™ quyết định nà y cá»§a chÃnh quyá»n. Nhưng, có má»™t số nhà xưởng, đặc biệt là những nhà xưởng ở nÆ¡i hẻo lánh, vẫn còn thuê công nhân châu Phi. Lý do rất đơn giản, tiá»n lương cá»§a công nhân da Ä‘en chỉ bằng má»™t ná»a tiá»n lương cá»§a công nhân bình thưá»ng, tháºm chà còn thấp hÆ¡n. Bá»n há» có thể tăng ca vô Ä‘iá»u kiện, không cần bảo hiểm, cÅ©ng không mất tiá»n tăng ca. Vả lại chÃnh quyá»n cÅ©ng đối xá» bình thưá»ng vá»›i dân da Ä‘en, nên bá»n há» có được không gian sinh sống nhất định. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh xuống xe, để má»™t mình Hany lại trong xe. Hắn Ä‘i tá»›i trước phòng bảo vệ cá»§a má»™t công xưởng, lấy bức ảnh ra há»i:
- Xin lá»—i, công xưởng cá»§a các anh có ngưá»i nà y không váºy?
Bảo vệ trả lá»i ngay láºp tức:
- Công xưởng cá»§a chúng tôi Ä‘á»u là ngưá»i Trung Quốc, không có dân da Ä‘en.
Vu Minh lấy ra một nghìn tệ:
- Chúng tôi không phải cảnh sát.
Bảo vệ nhìn ngó hai bên, nháºn tiá»n rồi nói:
- Tôi không chắc ngưá»i đó có ở đây hay không. Vốn lẽ trong công xưởng có và i anh da Ä‘en, nhưng vì chÃnh quyá»n là m ngặt quá nên Ä‘á»u bị Ä‘uổi hết rồi. Nghe nói có má»™t thương nhân da Ä‘en tá»›i đưa bá»n há» và o nhà xưởng ở thị trấn. Mà thị trấn nà o thì tôi không rõ.
Vu Minh há»i:
- Vị thương nhân nà o?
- Ở má»™t cá»a hà ng quần áo ở Tứ Lý Truân trong thà nh phố, tên là Jose.
- Cảm ơn!
Vu Minh quay trở lại xe, ghi một nghìn tệ kia và o sổ:
- Anh ta không còn là m ở đây nữa, có một thương nhân tên là Jose đã đưa anh ta và o một công xưởng ở một thị trấn.
- Tìm Jose.
Hai ngưá»i lái xe tá»›i Tứ Lý Truân, nÆ¡i đây vốn là biển Ä‘en, được gá»i là khu Ä‘en. Sau thá»i kỳ sá»a trị, ngưá»i da Ä‘en châu Phi khá là hiếm thấy trên đưá»ng phố. Vu Minh há»i và i ngưá»i, nhanh chóng tìm được cá»a hà ng kia. Nhưng Jose không ở, ngưá»i có mặt là cô bạn gái ngưá»i Trung Quốc cá»§a gã. Hany tiến lên, rất hòa ái bịa bừa lý do, bạn gái Jose liá»n nói chá»— ở cá»§a gã.
Vu Minh lái xe tá»›i nÆ¡i Jose ở, là má»™t căn nhà để hà ng hóa. Vu Minh gõ cá»a, má»™t ngưá»i da Ä‘en mở cá»a, há»i:
- Các ngưá»i tìm ai?
- Jose.
Ngưá»i da Ä‘en mở cá»a, hô:
- Hey Jose, có ngưá»i tìm nà y.
Vu Minh và Hany cùng bước và o trong. Bên trong có bốn ngưá»i da Ä‘en, hai kẻ Ä‘ang chÆ¡i game video. Hany đóng cá»a, nhẹ nhà ng khóa lại. Jose cầm Ä‘iếu xì gà đi ra:
- Anh bạn, tìm tôi có chuyện gì?
Gã nói bằng tiếng Trung.
Vu Minh đang định nói thì Hany đã bước lên, cầm bức ảnh trong tay Vu Minh đưa qua:
- Tôi tìm ngưá»i nà y.
Jose nhìn ảnh:
- Anh bạn tìm nhầm chỗ rồi.
Hany đột nhiên giÆ¡ tay dà chiếc xì gà và o mặt Jose, sau đó quáºt Jose xuống bà n, lại bắt lấy đôi đũa trên bà n chỉa thẳng và o cổ Jose:
- Anh tốt nhất là nên nghĩ cho kỹ đi.
Bốn ngưá»i da Ä‘en kia sá»ng sốt, láºp tức buông đồ trong tay đứng lên. Vu Minh lấy má»™t tấm thẻ ra, hô to:
- PC1221, đứng im.
- Ok!
Jose vội kêu ngừng:
- Tôi không là m chuyện trái pháp luáºt.
Hany cưá»i khẩy:
- Kể cả chuyện mà y nháºn tiá»n giúp ngưá»i lén lút sang Trung Quốc?
- Ngưá»i anh em, đây là chá»§ nghÄ©a nhân đạo.
Hany ấn mạnh xuống, Jose vội nói:
- Ok, ok, hắn là Hà Mã, ở xưởng chế tạo đồ chơi trẻ em ở huyện A.
Hany há»i:
- Nếu có ngưá»i thông báo cho hắn, mà y sẽ chết.
Äoạn Hany thả Jose ra, nói:
- Chúng ta đi.
Vu Minh và Hany bước đi, nói:
- Anh phải trả thêm tiá»n.
- Ok luôn.
Hany há»i:
- Có thể cho tôi xem thẻ của anh không?
Vu Minh chìa thẻ ra, trên có quốc huy. Hany kinh ngạc nói:
- PC1221, anh là cảnh sát tháºt à ?
- Không phải, thẻ USB 3G đó.
Vu Minh trả lá»i:
- Hany, nếu anh đả thương ngưá»i khác là tôi sẽ báo cảnh sát đấy.
Xem Ä‘i, hắn nà o có nói dối gì, chỉ là thẻ USB 3G mà thôi, sao đã khiến ngưá»i ta sợ như váºy rồi? Äúng rồi, ngưá»i da Ä‘en không có chứng minh thư, không thể dùng Internet được.
22.06.2015
Chương 102
Vị mục sư cá»§a chÃnh nghÄ©a
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Tôi luôn không đỠcao bạo lá»±c. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hany rất hòa thuáºn vá»— vai Vu Minh:
- Tới huyện A mất bao lâu?
Vu Minh đáp:
- Ãt nhất là bốn tiếng.
Hany nói:
- Ok, váºy dẫn tôi Ä‘i tìm khách sạn trước, mai chúng ta lại tiếp tục.
Vu Minh nghĩ lại, nhắc nhở:
- Tôi cho rằng Jose không nói tháºt, có thể hắn ta sẽ thông báo cho Hà Mã.
- Vô cùng tốt, cáºu cÅ©ng nhìn ra. Không tệ.
Hany nói:
- Cho nên không phải vội.
Hai ngưá»i lên xe, Hany há»i:
- Vu Minh, cáºu có hút thuốc không?
Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thỉnh thoảng.
Hany lấy một hộp xì gà ra:
- ThỠmột cái xem.
- Xì gà ?
- Äúng váºy, đà n ông là phải hút xì gà .
Hany đốt điếu xì gà , nói:
- Trong xì gà lượng nicotine cá»±c kỳ thấp, lại không có bất cứ chất hóa há»c nà o được cho thêm và o, rất phù hợp cho ngưá»i thi thoảng hút thuốc.
Nháºp gia thì tùy tục, Vu Minh đốt má»™t Ä‘iếu. Hany nhắc nhắc nhở và i chú ý khi hút xì gà . Hai ngưá»i nói chuyện cÅ©ng coi như vui vẻ. Vá» tá»›i khách sạn, Vu Minh giúp đăng ký xong cáo từ. Hany và o khách sạn, gá»i và i cuá»™c Ä‘iện thoại.
Má»™t giá» sau, Interpol ở thà nh phố A kết hợp vá»›i đặc công Lôi Vân vây bắt Jose, thông qua lá»i khai cá»§a Jose mà bắt được Hà Mã.
Sáng hôm sau, Vu Minh vừa uống sữa tươi vừa xem thá»i sá»±, tin tức có nói tá»›i sá»± kiện đó. Hà Mã vốn là thá»§ lÄ©nh quân phiệt châu Phi, từng tham gia giết hại ngưá»i dân. Sau khi đám quân phiệt nà y bị quân chÃnh phá»§ đánh tan, Hà Mã láºp tức lẩn trốn tá»›i Trung Quốc. Interpol nháºn được báo cáo, tối hôm qua đã quét sạch má»™t tổ chức chuyên sắp xếp cho ngưá»i châu Phi nháºp cư trái phép, mà còn bắt được cả Hà Mã.
…
Hany xuất hiện ở cá»a khách sạn rất đúng giá», lấy ra ảnh chụp cá»§a má»™t ngưá»i da trắng:
- Hôm nay chúng ta tìm ngưá»i nà y.
Vu Minh cưá»i, khởi động xe, nói:
- Nà y Hany, anh không xem bản tin địa phương hả?
- Tôi không hiểu tiếng Trung, sao xem được bản tin địa phương chứ?
Hany cưá»i.
- Ngưá»i Anh tháºt không trung thá»±c chút nà o nha.
Vu Minh nói.
- Ha ha.
Hany nói:
- Vu Minh, tôi là m váºy là có nguyên nhân. Nhưng hãy tin tôi Ä‘i, hai ngưá»i nà y Ä‘á»u không phải ngưá»i tốt gì, mà kẻ nà y thì đặc biệt nguy hiểm.
- Hắn là ai?
Hany trả lá»i:
- Là má»™t tay tá»™i phạm quốc tế chuyên thu tháºp bá»™ pháºn cÆ¡ thể ngưá»i, tên là Branch White. Hắn lấy ná»™i tạng từ các quốc gia nghèo khó, rồi bán giá cao cho chợ Ä‘en. Ba năm trước, Interpol đã phát lệnh truy nã Ä‘á». Hắn chỉnh sá»a khuôn mặt, sá» dụng thân pháºn bồi dưỡng đến Trung Quốc.
Vu Minh không hiểu cho lắm:
- Äà o tạo?
- Äúng váºy, thân pháºn chợ Ä‘en. Và dụ như kế hoạch bảo vệ nhân chứng cá»§a Mỹ, nhân chứng sẽ có được thân pháºn hợp pháp có thể thẩm vấn. Dá»±a theo tin tình báo mà tôi có, Branch White hiện Ä‘ang là m huấn luyện viên thể lá»±c tại má»™t câu lạc bá»™ bóng đá cho thanh thiếu niên. Chúng ta phải lặng lẽ lấy được DNA cá»§a hắn, sau đó má»›i có thể báo cho Interpol được.
Vu Minh bèn há»i:
- Vân tay không được sao?
- Con trai, vân tay có thể tiêu trừ, dùng loại nước thuốc có tÃnh ăn mòn, ngâm qua nhiá»u năm là sẽ phá há»ng được vân tay.
Hany nói:
- Tay Branch nà y giảo hoạt vô cùng, mà khuôn mặt lại thay đổi hoà n toà n, nên chỉ có thể dựa và o DNA để xác định được hắn mà thôi.
Vu Minh há»i:
- Là m sao anh biết được?
Hany nói:
- Là tay thân tÃn cá»§a hắn trước khi chết đã sám hối vá»›i mục sư.
- Theo tôi được biết, mục sư có nghÄ©a vụ phải giữ bà máºt mà ?
Äừng tưởng anh là kẻ không biết gì.
Hany há»i:
- Nếu tôi chÃnh là vị mục sư kia thì sao? Giả thiết có ngưá»i sám hối, nói rằng hắn ngá»§ vá»›i vợ tôi, anh bảo tôi phải là m gì đây?
- Mục sư?
Thảo nà o hôm nay lại gá»i mình là con.
- Ừ, có giấy phép. Con trai ạ, sau nà y nếu kết hôn thì ta sẽ vô cùng vui vẻ mà là m chứng cho con.
Hany cưá»i ha ha:
- Mà lúc sắp chết cũng có thể tìm ta để sám hối.
- Anh chết tôi vẫn còn sống tốt chán.
Vu Minh nhÃu mà y, lại há»i:
- Các ngưá»i là m cái nà y là có thể kiếm được nhiá»u tiá»n chứ? Tôi cho rằng tá»™i phạm truy nã quốc tế cấp độ đỠhẳn là giá rất cao.
- Tiá»n? Ha ha, con trai ạ, ta không phải ngưá»i Ä‘i săn tiá»n. Ta chỉ là m chuyện mà ta cảm thấy là đúng mà thôi.
Vu Minh vá»™i há»i:
- Chúng ta đã thá»a thuáºn giá hết rồi, anh không được đổi ý đâu đó.
Ông thÃch là m việc thiện thì cứ là m, đừng có lôi tôi theo. Mà tÃnh ra thu nháºp cá»§a mình vẫn được coi là nằm trong há»™ nghèo rồi.
- Nà y con trai, bây giá» ta không thể đỠnghị con vì chÃnh nghÄ©a mà bá» qua tiá»n tà i, nhưng ta hy vá»ng trong tương lai lúc con có tiá»n rồi sẽ giữ được trái tim chÃnh nghÄ©a.
Hany nói:
- Äừng nhìn ta như váºy. Pháºt há»c cá»§a Trung Quốc cÅ©ng có thuyết pháp vá» trừ gian diệt ác. Có những kẻ xấu hẳn là phải nháºn được sá»± trừng phạt đúng tá»™i cá»§a chúng.
- Vâng…
Vu Minh ngẫm nghÄ© hồi lâu, nói: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- ÄÆ°á»£c rồi, tôi sẽ cùng tồn tại vá»›i chúa trá»i.
- Là chúa trá»i cùng tồn tại vá»›i cáºu chứ.
…
- Hải Na?
Ở cá»a câu lạc bá»™, Vu Minh đụng phải ngưá»i quen, bèn giá»›i thiệu:
- Äây là khách hà ng cá»§a tôi, Hany. Äây là Hải Na, bạn cá»§a tôi.
- Xin chà o!
Trình độ tiếng Anh của Hải Na cũng không tệ lắm, cô ta bắt tay với Hany, sau đó đảo con ngươi một vòng:
- Hai ngưá»i cứ là m việc Ä‘i, tôi Ä‘i xem luyện bóng đây.
- Cô cũng xem bóng đá?
Vu Minh há»i.
Hải Na nói:
- ChỠem trai tôi, nó muốn đi đăng ký.
Vu Minh sá»ng sốt:
- Cô nói là xem luyện bóng mà .
- à kiến gi�
Hải Na há»i.
- À không, há»i váºy thôi.
Vu Minh vỗ vai Hany, vội cáo từ.
Không phải ai cÅ©ng có thể và o câu lạc bá»™ được, bởi có bảo vệ gác cá»a. Hany ôm ngá»±c ngã xuống đất, Vu Minh vá»™i chạy tá»›i há»i:
- Nà y anh không sao chứ? Bảo vệ, mau giúp với.
Bảo vệ chạy ra khá»i phòng, ngồi xuống xem xét:
- Bị bệnh tim à ?
Hany một tay túm áo bảo vệ, mặt đầy đau đớn. Vu Minh nói:
- Tôi gá»i xe cứu thương, anh thá» tìm xem trên ngưá»i anh ta có thuốc hay không.
- Ừ!
Bảo vệ lục quần áo Hany, đụng tá»›i má»™t lá» thuốc, há»i:
- Cái nà y?
Hany cắn răng gáºt đầu, bảo vệ lấy thuốc bá» và o miệng Hany, lại chạy vá» phòng bảo vệ lấy chai nước ra má»›m cho anh ta, sau đó há»i:
- Ok?
- 3Q!
Hany cháºm rãi thở.
Bảo vệ đỡ Hany lại tá»›i ngồi xuống chiếc ghế trong phòng bảo vệ, sau đó nhìn quanh, cái ngưá»i bảo là sẽ gá»i cứu thương đâu rồi?
…
Vu Minh cầm chổi bắt đầu quét dá»n sân bóng. NÆ¡i nà y có hai nhân viên vệ sinh Ä‘ang quét tước, trong sân là má»™t đám thiếu niên Ä‘ang luyện táºp. Trên khán đà i chỉ có má»™t gã da trắng ngồi nhìn. Quét tước má»™t hồi, da trắng cởi áo khoác, sau đó xuống sân, cho và i cầu thá»§ bắt đầu chạy bá»™. Vu Minh quét rác qua đó, láºt chiếc áo khoác thể thao ra, tìm lấy má»™t sợi tóc bá» và o trong túi nhá»±a, sau đó quét bừa ra hÆ¡n mưá»i mét, Vu Minh rá»i khá»i đó.
Vu Minh chạy đến, trông có vẻ khá nhếch nhác:
- Con mẹ nó, mượn cái điện thoại cũng không ai cho. Anh không sao chứ? Tôi đi đây.
- Há»?
Trong ánh mắt đầy nghi ngá» cá»§a bảo vệ, Vu Minh không nhanh không cháºm bước Ä‘i. Hany cảm Æ¡n bảo vệ, cÅ©ng đứng dáºy Ä‘i.
Vu Minh và Hany lên xe, hắn giao túi nhựa cho Hany. Hany giơ ngón tay cái:
- Rất tốt!
Vu Minh lái xe, há»i:
- Mục sư cũng nói dối à ?
- Ha ha!
Hany chỉ cưá»i.
Vu Minh khởi động xe, lại khởi động… không phải chứ?
Má»™t chiếc xe thể thao mà u đỠchạy tá»›i bên cạnh Vu Minh, Hải Na hạ cá»a sổ xuống:
- Ê Vu Minh, sao váºy?
- Không biết.
- Gá»i xe kéo Ä‘i, nÆ¡i nà y có vẻ hẻo lánh. Nà o lên xe, tôi đưa hai ngưá»i vá» ná»™i thà nh.
Äi luôn, dù sao phà xe kéo cÅ©ng có ngưá»i chi trả cho. Vu Minh và Hany chuyển sang ngồi xe cá»§a Hải Na.
22.06.2015
Chương 103
Bảo vệ
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vu Minh ngồi ở ghế lái phụ, thuáºn miệng há»i:
- Em trai cô đâu?
Hải Na trả lá»i quanh co:
- Nó… nó bảo là đi ăn với bạn.
- ???
Vu Minh nhìn Hải Na, hắn chỉ thuáºn miệng há»i váºy thôi, có cần nói dối thế không? Cô Ä‘ang định là m gì à ? Vu Minh đột nhiên thấy bất an.
- Äi đây.
Hải Na lái xe:
- Thắt dây an toà n và o.
Vu Minh nhắc nhở:
- Äi nhầm rồi Hải Na, ná»™i thà nh ở phÃa bên kia, bên nà y là đi…
Hải Na ngắt lá»i:
- Chúng ta đi hóng gió chút.
Nói xong, Hải Na đột nhiên nhấn ga, tốc độ từ 40km/h đột nhiên tăng lên 90 km/h.
- Aaa, cô định là m gì thế?
Vu Minh vội cà i dây an toà n.
- Hóng gió chứ sao.
Hải Na nhìn Vu Minh, mỉm cưá»i:
- Bên nà y xe đông, nên chúng ta sang bên đưá»ng quốc lá»™ vắng ngưá»i. Äể chị dẫn các chú Ä‘i trải nghiệm cảm giác như Ä‘ang bay.
- Äừng mà . Chúng còn có khách nước ngoà i đây.
Vu Minh nắm tay ghế:
- Nà y Hải Na, tôi có đắc tội gì cô không?
- Không, sao anh lại há»i váºy? Anh đắc tá»™i tôi cái gì chăng?
Hải Na há»i lại.
Hải Na đang đắc ý vì trò đùa dai của mình, đột nhiên một chiếc xe tải vượt đèn đỠlao tới. Hải Na kinh hãi, vội phanh chân ga lại, tay cũng ngoặt vô lăng sang một bên. Chiếc xe thể thao trôi ra ngoà i. Mà xe tải kia không hỠgiảm tốc độ lướt qua thân xe.
Má»™t chiếc xe hÆ¡i mà u Ä‘en khác từ má»™t bên lao thẳng tá»›i xe thể thao. Hải Na nổi giáºn:
- Äám lái xe nà y bị Ä‘iên hết rồi à ?
Äoạn sốt ruá»™t bẻ tay lái, lại tránh được má»™t cú đâm. Chiếc xe mà u Ä‘en kia quay đầu, lại đâm thẳng tá»›i. Hải Na cuối cùng cÅ©ng Ä‘iá»u khiển được xe, không nói lá»i nà o vá»™i và ng nhấn ga bá» chạy.
Hany ôm lấy chiếc ghế mà Hải Na đang ngồi:
- Tới vì tôi đó.
Hany vừa nói xong, lại má»™t chiếc xe không biển số xuất hiện, tốc độ cÅ©ng vô cùng nhanh. Hải Na đằng đằng sát khÃ:
- Kệ mợ nó là tá»›i vì ai, địa bà n chị chị là m chá»§. Ngồi cho ổn, chị phải đại diện cho ánh trăng tiêu diệt bá»n chúng.
Mưá»i phút sau, cả ba chiếc xe cùng lao lên quốc lá»™. Sau khi mở cao tốc, con đưá»ng quốc lá»™ nà y liá»n bị bá» hoang, sau đó câu lạc bá»™ Ä‘ua xe đã thuê con đưá»ng nà y vá»›i chÃnh quyá»n, lại tiến hà nh sữa chữa, nay đã trở thà nh nÆ¡i thi đấu chuyên dụng cá»§a câu lạc bá»™ Ä‘ua xe.
Bị xe sau đâm và o, Hải Na nhìn đồng hồ đo tốc độ:
- Hai ngưá»i nên giảm béo Ä‘i.
Vượt quá trá»ng lượng nên không đá được lÅ© nà y.
- …
Vu Minh không nói gì, cố gắng ngá»a ngưá»i ra sau, tay nắm chặt lấy tay vịn. Hany trông cÅ©ng không được tốt cho lắm.
Hải Na giơ một tay lấy điện thoại ra, cắm lên bệ nói:
- Liệt Há»a, cần cứu viện.
Liệt Há»a nhìn camera quan sát giao thông:
- Có kẻ gây hấn?
- Lảm nhảm quá đấy.
Hải Na không nhịn được nói.
- Tới đây.
Liệt Há»a cam loa, hô:
- Phượng Hoà ng gặp rắc rối, các anh em lên xe.
Ở câu lạc bá»™ lái xe dưới đưá»ng rẽ quốc lá»™, má»™t đám lái xe hô lên má»™t tiếng, rồi hÆ¡n mưá»i chiếc xe thể thao đã được độ lại ầm ầm lao lên quốc lá»™, Ä‘uổi theo ba chiếc xe hÆ¡i phÃa trước.
Má»™t chiếc xe Ä‘ua mà u và ng vượt qua chiếc xe hÆ¡i mà u Ä‘en, rồi đột ngá»™t chuyển tay lái chặn đưá»ng. Xe hÆ¡i mà u Ä‘en tránh né theo bản năng, rồi lao và o hà ng rà o, kéo rê má»™t Ä‘oạn, chiếc xe lăn mấy vòng trên đưá»ng.
Bốn chiếc xe Ä‘ua khác bao vây lấy chiếc xe hÆ¡i mà u Ä‘en còn lại. Äuôi cá»§a chiếc xe Ä‘ua đằng trước dà sát và o đầu cá»§a chiếc xe hÆ¡i mà u Ä‘en, đồng thá»i những chiếc xe bên trái, bên phải và đằng sau cùng dồn ép xe hÆ¡i. Năm xe phóng Ä‘i vá»›i tốc độ cao. Äá»™t nhiên bốn chiếc xe tách ra hai bên, trước mặt xe hÆ¡i xuất hiện má»™t ngã ba vá»›i những thùng nước tránh va đụng, xe hÆ¡i má»™t lúc đánh bay bốn thùng nước to đùng, láºt xe, theo quán tÃnh kéo rê Ä‘i thêm mưá»i mét nữa. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hải Na dừng xe lại. Hany nói:
- Báo cảnh sát.
Äoạn xuống xe chạy tá»›i phÃa chiếc xe hÆ¡i. Má»™t tên đà n ông chui ra từ trong xe, Hany vung nắm đấm lên đấm và o mặt kẻ nà y, sau đó ném qua vai, lại má»™t tay kéo lấy tóc lái xe, giÆ¡ quyá»n đấm và o mặt hắn lần nữa:
- Các ngưá»i là ai?
Lái xe nhe răng cưá»i, cháºm rãi giÆ¡ tay lên là m động tác bắn và o đầu Hany.
Vu Minh tỳ và o xe, nôn má»a. Từ trạng thái cao tốc trở vá» bình thưá»ng, hắn phải nói là năng lá»±c chịu đựng cá»§a mình là hữu hạn.
…
Cảnh sát tá»›i, má»i ngưá»i Ä‘á»u bị dẫn Ä‘i. Trương Dạ Nam đã hoà n toà n sợ Vu Minh, ba tháng nay ngưá»i nà y đã vô số lần tá»›i đội cảnh sát hình sá»±, nhưng lần nà o cÅ©ng không phải là chÃnh chá»§, mà đá»u là kẻ tá»›i quấy thêm. Nhưng lần nà y lại khiến cô ta bất ngá», bởi sếp cá»§a mình trá»±c tiếp can thiệp và o vụ án nà y. Cục trưởng cục cảnh sát gá»i Ä‘iện tá»›i:
- Tiểu Trương, thả Hany và tất cả ngưá»i cá»§a đội xe, hai ngưá»i kia và những tà i liệu có liên quan tá»›i vụ án thì chuyển giao cho đám ngưá»i cá»§a Interpol.
- Nhưng mà …
- Äừng há»i tôi, tôi cÅ©ng không rõ tại sao, cÅ©ng không muốn biết. Là m theo Ä‘i.
- Rõ.
Trương Dạ Nam nhìn Vu Minh:
- Vu Minh… anh có thể đi.
- Äi?
Vu Minh sá»ng sốt, pháp luáºt cá»§a thà nh phố A rất công chÃnh, mà mối quan hệ giữa hắn và Trương Dạ Nam hình như còn chưa thân thiết tá»›i mức ấy? Chẳng lẽ cô ta định quyến rÅ© mình? Chuyện nà y… Trương Dạ Nam khá gợi cảm, hắn có thể cân nhắc chuyện dùng cÆ¡ thể để trao đổi sá»± tá»± do. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äi Ä‘i.
Trương Dạ Nam thu dá»n tà i liệu, đứng lên Ä‘i ra ngoà i:
- Thả toà n bá»™ ngưá»i cá»§a đội xe, cả Hải Na nữa.
Vu Minh ù ù cạc cạc Ä‘i ra khá»i đội cảnh sát hình sá»±, phÃa sau đột nhiên vang lên má»™t giá»ng nói:
- Nà y con trai, đợi chút.
Vu Minh quay lại nhìn, là Hany. PhÃa sau Hany là hai ngưá»i mặc âu phục, trông vô cùng nghiêm túc. Hany Ä‘i tá»›i trước mặt Vu Minh, tháo chiếc dây chuyá»n xuống. Vu Minh vá»™i nói:
- Tôi không phải tÃn đồ đâu.
- Äây là váºt phẩm cá nhân cá»§a tôi, cảm Æ¡n cáºu đã giúp đỡ hai ngà y qua.
Hany Ä‘eo dây chuyá»n lên cổ Vu Minh:
- Con trai, hãy nhá»› kỹ những lá»i nà y: đừng là m ngưá»i tốt, nhưng phải là m má»™t kẻ có lương tri. Cáºu không cần phải trở thà nh anh hùng cứu thế, chỉ cần giữ cho mình không sa Ä‘á»a là được. Nguyện thượng đế mãi tồn tại vá»›i cáºu.
Nói xong, anh ta hôn lên trán Vu Minh, gáºt đầu rồi quay trở lại đội hình sá»±.
Vu Minh lau nước miếng trên trán Ä‘i, ôi trá»i, nước miếng cá»§a đà n ông…. Rồi lấy dây chuyá»n ra nhìn. Äây là má»™t chiếc dây chuyá»n bằng bạc vá»›i má»™t viên ngá»c lục bảo nhân tạo, trên có ghi má»™t từ Latin. Vu Minh lấy Ä‘iện thoại ra tra, từ nà y là bảo vệ. Vu Minh Ä‘oán rằng tám chÃn phần là Hany phát hiện hắn có tiá»m chất là m chuyện xấu nên má»›i tặng thứ nà y cho hắn, mong hắn không bị sa Ä‘á»a.
- Vu Minh.
Hải Na cũng đi ra, đi tới bên cạnh Vu Minh, đưa cho một túi đồ:
- Cho anh cái nà y nè.
- Äây là …
Vu Minh nhìn túi kia.
- Bugi của xe anh bị rơi, tôi nhặt giúp đó, không cần cảm ơn.
- …
Bugi xe cô má»›i rÆ¡i xuống đưá»ng.
Hải Na há»i:
- Anh biết lắp và o không?
- Không biết.
- Váºy còn dám trừng tôi?
Hải Na nhìn Vu Minh một hồi:
- ÄÆ°á»£c rồi, lần nà y là tôi không đúng, để bồi thưá»ng, tôi sẽ sá»a xe giúp anh.
Hải Na bắt lấy chiếc bugi trong tay Vu Minh, Vu Minh vội nói:
- Không cần đâu, tôi cảm thấy xe của tôi rất được.
Bá»n há» sá»a xe Ä‘á»u là tăng tốc độ để liá»u mạng cả.
- Giúp anh sá»a lại phanh, vá»›i túi khà chống va chạm, không thay đổi động lá»±c đâu mà lo.
Hải Na cầm bugi, nói:
- Äi thôi, ba ngà y sau trả lại xe cho anh.
- Chìa khóa.
Vu Minh lấy chìa khóa.
- À ừ nhỉ, cần chìa khóa.
Hải Na lấy chìa khóa.
Vu Minh giáºt mình, cô ả nà y có thể tháo cả bugi ra, mà phải cần chìa khóa má»›i lái được xe mình sao? Mình có đôi khi tháºt quá lương thiện. Hừ, quả tháºt là quá lương thiện mà , Hany cái tên nà y còn chưa trả tiá»n công đây.
22.06.2015
Chương 104
Thám tỠthần sầu
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Không thu được tiá»n?
Äá»— Thanh Thanh xem báo cáo:
- Anh còn trả không Ãt nữa?
Vu Minh gượng cưá»i:
- Nhìn nhầm ngưá»i, tôi vốn cảm thấy nhân phẩm kẻ nà y không tệ, ai ngá» hắn lại cùng cảnh sát tá»›i quỵt nợ đâu.
Äá»— Thanh Thanh nói: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Dựa theo quy định của chúng ta, phà dụng của anh do anh tự chi trả.
- Ok.
Vu Minh Ä‘i ra khá»i văn phòng cá»§a Äá»— Thanh Thanh, cÅ©ng lưá»i trở vá» phòng là m việc cá»§a mình, rót má»™t cốc Coca vá» văn phòng mở từ từ uống. Sao có thể nói chuyện cá»§a tổ chức Ä‘iá»u tra quốc tế đây?
Nghê Thu trở vá», cầm lấy cốc Coca còn lại hÆ¡n ná»a cá»§a Vu Minh, tiêu diệt chỉ trong má»™t hÆ¡i, lại đặt cạch xuống bà n:
- Cho cốc nữa.
- Anh là m gì váºy, lại Ä‘i chạy Ma-ra-tông à ?
Vu Minh rót Coca, nhìn Nghê Thu, trông anh chà ng lúc nà y vô cùng thê thảm, quần rách, áo tả tơi, mặt còn có vết máu.
Nghê Thu lại một hơi uống sạch Coca, rồi thở hổn hển nói:
- Sáng có đơn hà ng, má»™t cô ả nhà già u chi mưá»i nghìn tệ cho tôi má»—i ngà y trông con “Gâu Gâu†hai giá», thá»i hạn là má»™t tháng.
- Ô, chuyện nhẹ nhà ng thế còn gì.
- Tôi nhổ và o ấy.
Nghê Thu nghiến răng nói:
- Cáºu cho rằng đây dá»… như dắt chó Ä‘i dạo hả? Tôi cÅ©ng muốn dắt chó lắm chứ. Cáºu có thấy con ngá»±a nà o tên là Gâu Gâu chưa? Ký xong hợp đồng, tôi liá»n mắt tròn xoe. Dắt ngá»±a, tôi cảm thấy phải là ngá»±a dắt tôi má»›i đúng. Nó cứ thế kéo tôi chạy Ä‘i, kéo thế nà o cÅ©ng không kéo lại được. Tôi Ä‘i há»i sếp coi có thể chi tiá»n há»§y hợp đồng không đây.
- Tốt nhất là đừng đi, tôi vừa mất một đơn hà ng đây.
Vu Minh nói:
- Hơn nữa, vấn đỠcủa anh dễ giải quyết mà .
- Giải quyết như nà o?
- Chi má»™t nghìn tệ tìm má»™t ngưá»i biết cưỡi ngá»±a không được sao?
- Má»™t nghìn tệ? Tôi gá»i Ä‘iện há»i thăm, má»™t tay thuần ngá»±a lương Ãt nhất cÅ©ng phải ba nghìn rồi.
Vu Minh khinh bỉ:
- Ai nói chỉ có ngưá»i thuần ngá»±a má»›i biết cưỡi ngá»±a. Anh cứ Ä‘i trên đưá»ng phố tìm xem có ngưá»i anh em nà o cá»§a tá»™c Mông Cổ nà o không. Tôi cho là được cưỡi ngá»±a trong thà nh phố, có phải trả tiá»n bá»n há» cÅ©ng là m.
- Rất có lý.
Nghê Thu nói đi là đi.
Vu Minh nói:
- Äổi quần áo Ä‘i đã.
Nghê Thu quay đầu lại, nói:
- Ban nãy cô em ở cá»a nói rằng tôi như thế nà y trông đà n ông lắm.
Có má»™t số ngưá»i trên thế giá»›i nà y có tiêu chuẩn thẩm mỹ phải nói là kỳ quái thế đấy. Vu Minh rá»a cốc, rót Coca, còn chưa kịp uống thì Lý Phục đã quay lại. Anh ta cầm cốc há»i Vu Minh. Vu Minh buông tay, Lý Phục xá» lý trong vòng má»™t nốt nhạc. Vu Minh há»i:
- Anh lại là m sao?
- Sao nói là lại?
Lý Phục nói:
- Có má»™t ông chồng đánh bạc thua mấy nghìn tệ, ba ngà y không vá» nhà . Bà vợ á»§y thác tôi Ä‘i tìm, tìm được rồi liá»n nói thế, sau đó co cẳng bá» chạy. Tôi Ä‘uổi theo hắn suốt bốn con phố, cuối cùng hắn nhảy xuống hồ, là m thế nà o cÅ©ng không lôi lên được. Äá»™i phòng cháy chữa cháy ra tay cÅ©ng vô dụng. Cuối cùng bà vợ anh ta tá»›i, gá»i má»™t tráºn “lên đây cho tôiâ€, hắn liá»n ngoan ngoãn lên bá». Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Dạo nà y đúng là …
Vu Minh thở dà i. Mấy ngà y trước Ä‘á»c báo, cÅ©ng là đức ông chồng thua bạc, nợ hai nghìn tệ không dám vá» nhà , cuối cùng nhảy sông tá»± sát, may được đội phòng cháy chữa cháy cứu. Còn có ông thì sợ vợ đánh mà nói dối là bị cướp, đó không phải là tin tức gì má»›i. Mà có vụ trái khoáy nhất là , phụ nữ bị bạo hà nh thì có hiệp há»™i bảo vệ phụ nữ, hay tổ chức do Liên Hiệp Quốc thà nh láºp để bảo vệ. Mà đà n ông bị bạo hà nh gia đình, chẳng có nÆ¡i nà o để minh oan.
Lý Phục hạ giá»ng nói:
- Sau cùng, ngưá»i á»§y thác nói là ngưá»i ta tá»± tìm được chồng mình, nhất định không chịu trả tiá»n, còn nói muốn kiện tôi tá»™i mưu sát chưa thà nh. Không biết Äá»— tiểu thư…
Hôm nay là ngà y bao nhiêu? Sao cả ba ngưá»i Ä‘á»u xui xẻo như váºy? Không đúng, là bốn chứ. Ba ngưá»i gặp xui khiến Äá»— Thanh Thanh cÅ©ng kiếm Ãt tiá»n Ä‘i. Vu Minh cÅ©ng hạ giá»ng:
- Mai hãng nói, hôm nay danh ngạch tôi dùng xong rồi.
Lý Phục gáºt đầu, ngồi xuống, rá»a cốc, lại lấy má»™t cốc cho mình, rót Coca rồi cụng ly vá»›i Vu Minh. Vu Minh há»i:
- Chuyện của anh thế nà o rồi?
Lý Phục nói:
- Äá»— Lôi không biết tôi đã động tay chân, giá» tôi chỉ việc chỠđợi. Anh mua dây chuyá»n từ bao giá» váºy?
- Cái nà y hả? Là bạn tặng.
- Äể tôi xem, đá thá»§ há»™.
Lý Phục gáºt đầu:
- Ngưá»i bạn nà y là ngưá»i Anh hoặc Ai-len?
- Sao anh biết?
- Cái nà y được gá»i là đá thá»§ há»™, là táºp tục tồn tại trong mấy khu truyá»n thống từ thế ká»· 18. Khi má»™t ngưá»i tá»± nháºn là mình có ý niệm xấu, hoặc định là m chuyện xấu, há» sẽ Ä‘eo viên đá thá»§ há»™ nà y. Thứ nà y không khác mấy vá»›i nhẫn cá»§a Trung Quốc. Lúc trước ở Trung Quốc thì nhẫn là để ngừa vợ chồng tân hôn là m chuyện phòng the quá nhiá»u, mà đeo trên tay để nhắc nhở. Nhưng Ä‘iá»u buồn cưá»i là , ngưá»i khác mà thấy đá thá»§ há»™ thì sẽ cho rằng ngưá»i nà y là kẻ xấu, nên bây giá» má»›i không lưu hà nh. Hiện giá» má»™t số ngưá»i biến nó thà nh món đồ trang sức để khÃch lệ hoặc nhắc nhở bản thân.Nhưng trên đá thá»§ há»™ nà y Ä‘á»u ghi tiếng Anh, chưa từng thấy viết bằng chữ Latin bao giá», hÆ¡n nữa hình dạng cá»§a chúng phần lá»›n là hình bầu dục hoặc hình tròn, chứ không phải hình lục giác như cá»§a anh đây. Rất khác biệt, rất đẹp.
Vu Minh nói:
- Nếu anh thÃch thì tặng cho anh nà y.
- Không được, Vu Minh, đá thá»§ há»™ nà y chỉ có thể tá»± mình Ä‘eo. Trừ phi anh cho là mình không cần nữa, hoặc ngưá»i khác cần hÆ¡n thì má»›i có thể tặng cho ngưá»i ta. Äiá»u nà y giống vá»›i ngá»c bá»™i cá»§a Trung Quốc đó. Có má»™t cách nói vá» ngá»c bá»™i cá»§a Trung Quốc như thế nà y, khi ngá»c bá»™i vỡ thì ngá»c bá»™i đã hy sinh bản thân nó để giúp chá»§ nhân ngăn cản má»™t trà ng tai há»a. Cho nên bình thưá»ng không ai tặng ngá»c bá»™i cả. Äá thá»§ há»™ cÅ©ng như váºy, nếu anh tặng cho ngưá»i khác hoặc là m rÆ¡i, là đã phụ ý tốt cá»§a bạn anh rồi.
Äá»— Thanh Thanh đột nhiên Ä‘i ra:
- Mau xem tivi.
Mở tivi lên, là chương trình quảng cáo trò chÆ¡i cá»§a đà i truyá»n hình thà nh phố. Trong quảng cáo, ảnh cá»§a Lưu Mãng xuất hiện, sau đó là ảnh cá»§a ba ngưá»i khác. TV:
- Kỳ thứ nhất là chương trình Thám tá» thần sầu, sẽ truyá»n hình trá»±c tiếp tại hiện trưá»ng và o ngà y Chá»§ nháºt tuần nà y. Má»i Vạn Sá»± Thông… bốn vị khách má»i tham gia. Chương trình chia là m hai phần, sẽ có mưá»i lăm phút quảng cáo cho khán giả trả lá»i chÃnh xác kẻ giết ngưá»i và giải thÃch được vụ án, sẽ đạt được giải thưởng 5 triệu tệ. Bốn vị khách má»i ngưá»i nà o trả lá»i chÃnh xác sẽ được ở lại ghế để tham gia hiện trưá»ng tiếp theo trên sóng trá»±c tiếp. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lý Phục nói:
- Äây là chương trình tạp kỹ, biên kịch viết kịch bản, diá»…n viên diá»…n vụ giết ngưá»i ở hiện trưá»ng. Ná»a đầu chương trình là vụ án, còn ná»a sau là khách má»i cá»§a chương trình phân tÃch. Chương trình nà y từng rất hot ở nước ngoà i, sau đó vì biên kịch cạn ý tưởng, hoặc là vì phát sinh vụ án bắt chước, nên chương trình nà y má»›i nguá»™i dần. Nhưng dá»±a theo Ä‘iá»u tra, nguyên nhân chá»§ yếu cá»§a việc há»§y chương trình nà y là vì thá»±c lá»±c cá»§a khách má»i có hạn. Cho dù là cảnh sát hình sá»± có thâm niên cÅ©ng cần váºt chứng đủ loại để trả lá»i, mà chương trình tạp kỹ thế nà y thưá»ng không thể cung cấp được nhiá»u thá»i gian như váºy.
Vu Minh nói:
- Tôi nghe nói có má»™t chương trình cá»§a Nga là truyá»n hình trá»±c tiếp luôn tại hiện trưá»ng. Há» lá»±a chá»n sáu thanh niên khá»e mạnh luân phiên bóp cò và o đầu mình. Thua thì mất mạng, thắng thì được số tiá»n năm triệu.
Lý Phục nói:
- Cái anh nói là phim.
- NÃ y!
Äá»— Thanh Thanh gá»i to:
- Äây không phải trá»ng Ä‘iểm, trá»ng Ä‘iểm là tại sao không có ai má»i chúng ta?
Vu Minh suy nghĩ rồi nói:
- Kênh 1 cá»§a đà i truyá»n hình thà nh phố và chúng ta có mối quan hệ không tệ, Lý Phục từng được bá»n há» là m má»™t bà i phá»ng vấn. Tiết mục nghệ thuáºt nà y là cá»§a kênh 2, là kẻ thù lâu năm cá»§a kênh 1.
- Hai ngưá»i không có chút… bất mãn nà o sao?
Lý Phục và Vu Minh liếc nhau, cùng lắc đầu:
- Không há».
- Mấy ngưá»i…
Äá»— Thanh Thanh chỉ tiếc rèn sắt không thà nh thép.
22.06.2015
Chương 105
Nghi ngỠbắt cóc
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vu Minh nói:
- Äá»— tiểu thư, nếu chúng ta có thể trả lá»i trong mưá»i lăm phút quảng cáo kia, không những áp được các công ty thám tá» khác, mà còn có thể kiếm được năm nghìn tệ.
Äá»— Thanh Thanh nhìn Lý Phục, Lý Phục vá»™i nói:
- Tôi không được đâu. Mô phá»ng vụ án rất khó là m được như tháºt, nó chỉ để lại manh mối thôi. Nếu suy Ä‘oán cá»§a ta không theo manh mối kia thì không cách nà o phá giải được, cÅ©ng giống như cá» tà n váºy. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh nói:
- Thì anh đừng nói mình là ngưá»i cá»§a công ty Tinh Tinh vá»™i, trả lá»i đúng rồi nói thân pháºn sau cÅ©ng không muá»™n.
Äá»— Thanh Thanh vá»— bả vai Vu Minh, ngưá»i nà y tháºt tri ká»·. Vu Minh thì chẳng sao cả, tá» bần đạo bất tỠđạo hữu.*
(*): Bần đạo là mình, đạo hữu là bạn, ý của Vu Minh là Lý Phục chết thì hắn vẫn không sao cả.
Lúc đang nói chuyện thì Nghê Thu đã trở lại:
- Xong rồi.
Äá»— Thanh Thanh và Lý Phục Ä‘á»u hoảng sợ:
- Anh bị phụ nữ đánh à ?
Nói ra thì hÆ¡i khó nghe, nhưng đà n ông mà đánh nhau thì quần áo sẽ không bị hư hao gì, tháºm chà kiểu tóc vẫn còn rất đẹp. Nhưng đánh nhau vá»›i phụ nữ thì khó nói, tạo hình thế nà o thì hoà n toà n được quyết định bởi thứ vÅ© khà mà phụ nữ sẽ dùng.
Nghê Thu Ä‘ang định trả lá»i thì Ä‘iện thoại cá»§a Äá»— Thanh Thanh vang lên:
- Alo! … A, sao lại như váºy được. Chúng tôi tá»›i ngay đây.
- Sao váºy?
- Anh trai cá»§a chá»§ tịch táºp Ä‘oà n Lâm Hải Lâm Hà Y, cÅ©ng chÃnh là chồng cá»§a Khả Nhi bị bắt cóc. Kẻ bắt cóc yêu cầu không được báo cảnh sát, trước tám giá» sáng mai phải gom xong hai mươi triệu tiá»n mặt chia là m bốn gói to rồi chá» Ä‘iện thoại cá»§a chúng.
Äá»— Thanh Thanh nói:
- Bá»n há» cần ngưá»i chuyên nghiệp không phải cảnh sát giúp.
- Ha ha ha ha.
Nghê Thu cưá»i to:
- Thiện giả thiện báo, ác giả ác báo…
Äá»— Thanh Thanh cầm má»™t quyển sách ném sang:
- Nghê Thu ở lại trông công ty, chúng ta đi.
- Tôi cũng đi nữa.
Nghê Thu vội la lên.
Vu Minh cau mà y nói:
- Lâm tiên sinh có công ty riêng, nếu như không có di chúc gì thì Khả Nhi và Lâm lão tiên sinh là ngưá»i thừa kế thứ nhất. Sau đó Khả Nhi và Nghê Thu…
Äá»— Thanh Thanh lại ném má»™t quyển sách nữa qua chá»— Vu Minh:
- Äừng có đùa, đây là bắt cóc đấy. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
…
Công ty chÃnh cá»§a Lâm tiên sinh nằm ở thà nh phố A, mà thà nh phố C thì có má»™t công ty con. Hà ng tuần anh ta sẽ lái xe tá»›i công ty con, chiá»u thứ Sáu lại lái xe vá». Hôm nay là thứ Tư, Lâm tiên sinh lên cao tốc AC, dá»± tÃnh là ba giá» sau sẽ tá»›i, nhưng lên cao tốc được hai giá» thì bá»n bắt cóc dùng Ä‘iện thoại cá»§a Lâm tiên sinh gá»i vá», còn gá»i cả video.
Lý Phục mở xe cá»§a Äá»— Thanh Thanh ra, kể:
- Căn cứ và o số liệu thống kê cá»§a FBI, những vụ án bắt cóc trong biên giá»›i nước Mỹ thì có 70% là có ná»™i ứng. Trá»ng Ä‘iểm để cảnh sát phá án là ở Ä‘iá»u tra ná»™i ứng. Trước khi chưa xác định được con tin đã chết hay chưa, cảnh sát thưá»ng không áp dụng hà nh động quá khÃch. Theo vụ án nà y thì có hai khả năng, má»™t là có ná»™i ứng, rất nhiá»u ngưá»i Ä‘á»u biết thói quen nà y cá»§a Lâm tiên sinh. Khả năng nữa là theo dõi Lâm tiên sinh liên tục và i tuần hoặc mấy tháng, thăm dò ra quy luáºt xuất hà nh cá»§a anh ta. Muốn biết là kẻ nà o gây án thì phải xem kẻ bắt cóc Lâm tiên sinh đã dùng trò gì. Nếu có ná»™i ứng thì sẽ khá qua loa. Nếu không có ná»™i ứng, như váºy kế hoạch sẽ có trình tá»±. Nhưng cho dù là như nà o thì khó mà bắt được bá»n bắt cóc trước khi giao tiá»n chuá»™c.
Äá»— Thanh Thanh nói:
- Tôi nghĩ rằng nhà hỠLâm cũng cho là có nội ứng, nên mới không dám báo cảnh sát. Lý Phục, anh có thể lần theo điện thoại không?
- Không có thiết bị chuyên nghiệp thì mất khá nhiá»u thá»i gian.
Lý Phục nói:
- Tôi cảm thấy trá»ng Ä‘iểm hẳn là ở việc giao tiá»n chuá»™c. Nhà há» Lâm sẽ không tiếc hai mươi triệu, nhưng bá»n há» sợ lÅ© bắt cóc đã giết con tin, hoặc nháºn được tiá»n rồi liá»n giết con tin. Tôi có chút Ãt kinh nghiệm vá» các vụ án bắt cóc, nhưng nhà há» Lâm sẽ không tin tưởng tôi. Nà y Vu Minh, Ä‘ang nghÄ© gì váºy? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh nói:
- Tôi đang nghĩ, vị Lâm tiên sinh nà y mà sống thì chúng ta nên thu bao nhiêu. Lâm tiên sinh chết rồi thì chúng ta lấy chừng nà o.
- Vu Minh…
Äá»— Thanh Thanh quát to.
Lý Phục nói:
- Äá»— tiểu thư, trong các vụ án bắt cóc, suy tÃnh như Vu Minh là tốt nhất. Cảnh sắt lo vì hà nh vi cá»§a mình khiến con tin bị ngá»™ hại, ngưá»i nhà lại cà ng như váºy. Chỉ có ngưá»i có tâm tÃnh như Vu Minh má»›i có thể thấy rõ sá»± lợi hại trong đó.
- À, thì ra vô tâm vô phế mới là mỹ đức.
Lý Phục ngẫm lại:
- Trong nhà chưa tá», ngoà i ngõ đã tưá»ng. Ngoà i cuá»™c tỉnh táo trong cuá»™c u mê. Mấy câu nà y tháºt có lý. Trong mấy vụ án biến thái, tháºm chà là tà n nhẫn, nếu cảnh sát Ä‘em cảm xúc cá nhân và o thì sẽ tạo nên háºu quả không thể tưởng tượng nổi. Mặt khác, tôi cho rằng Vu Minh là ngưá»i tốt.
Vu Minh cưá»i tá»§m tỉm:
- Äúng là chỉ có Lý Phục anh là hiểu tôi thôi.
Lý Phục lại nói:
- Giá» chúng ta phân công nà o. Vu Minh xem có thể tìm ra ná»™i ứng hay không. Tôi sẽ là m hết khả năng để ngưá»i nhà cá»§a con tin tin tưởng tôi.
- Còn tôi thì sao?
Äá»— Thanh Thanh há»i.
- …
Lý Phục và Vu Minh cùng liếc nhau.
Äá»— Thanh Thanh im lặng:
- Coi như tôi chưa há»i gì.
- Cảm ơn.
Lý Phục thở phà o má»™t hÆ¡i. Äá»— Thanh Thanh lần đầu tiên nháºn ra, có đôi khi Lý Phục còn đáng ăn đòn hÆ¡n cả Vu Minh. Câu cảm Æ¡n nà y anh có biết là đã là m tổn thương tôi nhiá»u như thế nà o không?
…
NÆ¡i Lâm lão tiên sinh ở là má»™t khối kiến trúc khổng lồ, được gá»i là biệt thá»± lá»›n. Lâm tiên sinh thì ở trong biệt thá»± nhá» mà ngưá»i già u có nói chung thưá»ng ở, tương đương vá»›i khu biệt thá»± mà cán bá»™ lãnh đạo cá»§a quốc gia phát triển ở.
Lâm lão tiên sinh nay đã sáu mươi ba tuổi, thân thể rất khá»e mạnh. Ngoà i ông ta ra thì còn có Hải lão tiên sinh, Lâm Hà Y và Khả Nhi. Lâm tiên sinh không thuê ngưá»i là m vưá»n gì, tất cả chuyện dá»n dẹp vệ sinh Ä‘á»u do ngưá»i giúp việc chÃnh phụ trách. Tại hiện trưá»ng còn có ba ngưá»i nữa, má»™t là thư ký hà nh chÃnh cá»§a trụ sở chÃnh ở thà nh phố A cá»§a Lâm tiên sinh, má»™t vị là Phó tổng giám đốc cá»§a công ty cá»§a Lâm tiên sinh, còn có má»™t ngưá»i bạn thân cá»§a Lâm tiên sinh, má»™t ngưá»i đà n ông độc thân tuổi chừng ba mươi, cÅ©ng là má»™t tên nhà già u nổi tiếng phong lưu cá»§a thà nh phố A nà y.
Những ngưá»i khác không mấy nhiệt tình vá»›i việc công ty thám tá» Tinh Tinh tá»›i. Bá»n há» cho rằng công ty Tinh Tinh chưa chắc đã giúp được gì. Chỉ có Khả Nhi là vừa thấy Vu Minh thì nước mắt trà o ra, khóc không thà nh tiếng, giá»›i thiệu má»i ngưá»i. Lý Phục lặng lẽ há»i Äá»— Thanh Thanh:
- Khả Nhi gá»i chúng ta tá»›i?
- Không phải, là Äá»— tiên sinh bảo chúng ta sang xem thế nà o. Äá»— tiên sinh có nói vá»›i Lâm Hà Y rồi.
Äá»— Thanh Thanh có vẻ bất mãn:
- Sao không có ai chú ý tới chúng ta?
Vu Minh và Khả Nhi tá»›i nhà bếp, há»i:
- Chị Khả Nhi, chị có hiểu biết gì vá» ba ngưá»i kia không?
Khả Nhi lắc đầu:
- Chị Ä‘i là m ở táºp Ä‘oà n Lâm Hải, Ãt khi há»i tá»›i chuyện kinh doanh cá»§a anh ấy. Nhưng chị biết Trần Hi, Trần thiếu là bạn tốt cá»§a chồng chị, cuối tuần hai ngưá»i thưá»ng lái du thuyá»n ra biển câu cá vá»›i nhau.
Vu Minh nói:
- Váºy chị gá»i Trần thiếu tá»›i đây má»™t lúc Ä‘i.
Trần Hi tới, Vu Minh nói:
- Chà o anh, Trần thiếu, tôi muốn há»i anh là anh thấy vị thư ký hà nh chÃnh và Phó tổng giám đốc kia như nà o?
- Äiá»u nà y…
Trần Hi có vẻ do dự nhìn Khả Nhi.
Khả Nhi lau nước mắt, nói:
- Trần thiếu, giá» mạng ngưá»i quan trá»ng, em sẽ không giáºn gì đâu.
- Thực ra cũng không có gì.
Trần Hi nói:
- Lâm Tá» từng nói vá»›i tôi là cô thư ký kia định quyến rÅ© cáºu ta, nhưng cô ta lại có cống hiến rất lá»›n cho công ty. Cáºu ấy sắp mở công ty con ở thà nh phố B, nên tÃnh phái cô thư ký tá»›i thà nh phố B đảm nhiệm chức vị phó giám đốc, tuần sau sẽ tá»i công ty con phối hợp vá»›i giám đốc lên kế hoạch. Phó tổng giám đốc là bạn thá»i đại há»c cá»§a Lâm Tá», hai ngưá»i cùng nhau gây dá»±ng sá»± nghiệp, có mối quan hệ không tệ. Nhưng tuần trước, Lâm Tá» nói vá»›i tôi là , vị Phó tổng giám đốc nà y thưá»ng tá»›i sòng bạc AM. Cáºu ấy yêu cầu bá»™ pháºn Tà i vụ khi là m bảng biểu báo cáo thì phải qua cáºu ấy xét duyệt, hạng mục trên má»™t triệu thì phải được cáºu ấy đồng ý. Thế là hai ngưá»i cãi nhau má»™t tráºn.
Nếu lá»i cá»§a Trần Hi là tháºt, có thể là cô thư ký vì tình riêng mà oán háºn Lâm tiên sinh, còn vị Phó tổng giám đốc nà y thì vì lợi Ãch cá nhân. Chuyện nà y lại không được tốt cho lắm, đặc biệt nếu Phó tổng giám đốc là ná»™i ứng thì sợ là Lâm tiên sinh không còn cÆ¡ há»™i sống sót.
- Cảm ơn anh.
Vu Minh bắt tay với Trần Hi. Trần Hi đi rồi, Vu Minh nói:
- Chị Khả Nhi, phiá»n chị má»i thư ký tá»›i đây.
22.06.2015
Chương 106
Miễn trách nhiệm trước rồi hẵng ra tay
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Lý do cá»§a cô thư ký lại không giống vá»›i lá»i Trần Hi nói. Thư ký nói, cô ta đúng là say rượu định lên giưá»ng cùng Lâm tiên sinh, nhưng đã bị từ chối, mà đó còn là chuyện cá»§a ná»a năm trước. Cô ta đã xin lá»—i Lâm tiên sinh rồi. Cô ta tá»›i thà nh phố B là tá»± cô ta xin chuyển Ä‘i, bởi vì chồng sắp cưới cá»§a cô ta Ä‘ang là m việc ở thà nh phố B.
Cô thư ký nói Phó tổng giám đốc vá»›i Trần thiếu không khác nhau là mấy. Lâm tiên sinh vì bất mãn thói đánh bạc cá»§a Phó tổng giám đốc, vì tránh cho Phó tổng giám đốc thiếu hụt công quỹ nên má»›i láºp nên quy định má»›i. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhưng cô thư ký cÅ©ng không đánh giá cao Trần thiếu. Cô ta nói rằng Lâm tiên sinh không là m gì được Trần thiếu, bởi cha cá»§a Trần thiếu có hợp tác là m ăn vá»›i công ty, mà Trần thiếu thì rất hà o phóng vá»›i phụ nữ, nhưng lại thÃch chiếm lá»i từ bạn. Má»™t tháng trước khi cha cá»§a Trần thiếu qua Ä‘á»i, Lâm tiên sinh vì báºn chuyện là m ăn nên từ chối lá»i má»i ra khÆ¡i hai lần, khiến Trần thiếu rất không vui, ngầm nói rằng Lâm tiên sinh là kẻ vô Æ¡n bạc nghÄ©a. Ngoà i ra Trần thiếu hiện Ä‘ang hẹn hò vá»›i má»™t ngôi sao, chi tiá»n rất nhiá»u. Cha cá»§a Trần thiếu để lại cho anh ta má»—i tháng chỉ có năm mươi nghìn tệ, hoà n toà n chẳng đủ cung cấp cho nhu cầu ăn chÆ¡i cá»§a anh ta. Lâm tiên sinh đã nhiá»u lần cho anh ta vay, sau nà y cÅ©ng từ chối không cho vay nữa.
Kế tiếp là Phó tổng giám đốc. Phó tổng giám đốc thừa nháºn là mình đánh bạc, nhưng không hỠđộng tá»›i tiá»n cá»§a công ty. Anh ta cãi nhau vá»›i Lâm tiên sinh là vì Lâm tiên sinh phê duyệt khiến má»™t mối là m ăn cá»§a anh ta Ä‘i tong, cho nên anh ta cá»±c kỳ không vui.
Phó tổng giám đốc đánh giá thư ký rất thấp, nói cô ta chÃnh là gái Ä‘iếm, muốn là m tình nhân cá»§a Lâm tiên sinh để rồi leo lên là m Lâm phu nhân.
Phó tổng giám đốc đánh giá Trần thiếu không cao không thấp, chá»§ yếu là nói Trần thiếu thưá»ng xuyên vay tiá»n là m cho Lâm tiên sinh khá phiá»n chán.
…
Vu Minh nói tình hình với Lý Phục, rồi bảo:
- Trần thiếu, thư ký và Phó tổng giám đốc kia Ä‘á»u nói dối vá» vấn đỠcá»§a mình, mà đánh giá ngưá»i khác lại khá thà nh thá»±c.
Lý Phục nói:
- Như váºy, thư ký tháºt sá»± quyến rÅ© Lâm tiên sinh nhưng không được, Phó tổng giám đốc có tham ô công quỹ, Trần thiếu thưá»ng xuyên vay tiá»n? Anh cho rằng trong ba ngưá»i nà y ai là ná»™i ứng?
- Anh còn chưa nói cho tôi biết anh có khẳng định là có nội ứng hay không.
Lý Phục nhÃu mà y:
- Trừ phi là bá»n há» tin tưởng tôi, để tôi đà m phán vá»›i bá»n bắt cóc, chứ không thì tôi không thể cho anh đáp án được.
Vu Minh nói:
- Trừ phi anh nắm chắc một trăm phần trăm.
- Không thể nà o chắc chắn một trăm phần trăm được.
Lý Phục trả lá»i:
- Rất có khả năng chá»c giáºn bá»n bắt cóc, hoặc là bá»n chúng định thông qua hà nh động bắt cóc để che giấu động cÆ¡ giết ngưá»i, vừa may cho chúng cái cá»›.
Vu Minh nói:
- Vụ ủy thác nà y chúng ta không có cách để nhúng tay.
Hai ngưá»i đứng bà n bạc vá»›i nhau ở sau nhà thì Äá»— tiên sinh và Äá»— lão tiên sinh tá»›i. Äá»— Thanh Thanh thấy hứng thú, bởi ngưá»i cá»§a nhà há» Lâm không há» tôn trá»ng Khả Nhi, nhưng Äá»— tiên sinh và Äá»— lão tiên sinh vừa đến liá»n há»i thăm Khả Nhi. Äá»— tiên sinh gặp Lâm Hà Y thì vô cùng khách khà bắt tay, sau đó má»›i chà o Lâm lão tiên sinh.
- Hai ngưá»i trẻ tuổi.
Äá»— lão tiên sinh xuất hiện:
- Lại đây, lại đây.
- Äá»— lão tiên sinh.
Vu Minh và Lý Phục chà o lại, rồi đi tới.
- Thế nà o rồi?
Äá»— lão tiên sinh há»i.
Lý Phục Ä‘ang định trả lá»i thì Vu Minh đáp thay:
- Chuyện nà y… chúng tôi vốn không quen với nghiệp vụ nà y.
Lý Phục nhìn Vu Minh: Äá»— lão tiên sinh có thể thuyết phục cho chúng ta lấy được tư cách đà m phán vá»›i bá»n bắt cóc.
Vu Minh nhìn Lý Phục: Anh vốn có chắc chắn đâu, cẩn tháºn cứu ngưá»i ra còn bị báo thù. Lỡ ngưá»i ta chết, nhà há» Lâm sẽ đưa công ty Tinh Tinh lên tòa án, rồi kiện cho Tinh Tinh phá sản luôn thì sao. Äây chÃnh là chuyển dá»i thù háºn đó có biết không?
- Hai ngưá»i Ä‘ang diá»…n kịch câm đó hả?
Äá»— lão tiên sinh há»i.
Vu Minh cưá»i nói:
- Äá»— lão tiên sinh, ngưá»i già u có mạng phú quý lắm, chúng tôi khó mà nói được gì.
Äá»— lão tiên sinh hiểu ý cá»§a Vu Minh, lại há»i:
- Các cáºu nắm chắc được bao nhiêu?
Lý Phục trả lá»i rất thà nh thá»±c:
- Không biết.
Äá»— lão tiên sinh không nói gì thêm, mà đi tá»›i chá»— Lâm lão tiên sinh nói và i ba câu. Lâm lão tiên sinh suy tÃnh tháºt lâu, nói: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Hà Y, gá»i bá»n há» tá»›i đây.
Lý Phục và Vu Minh Ä‘i tá»›i trước mặt Lâm lão tiên sinh, Lâm lão tiên sinh há»i:
- Hai cáºu có Ä‘iá»u kiện gì?
Vu Minh nói:
- Chúng tôi cần má»™t bản giao kèo miá»…n trách nhiệm, toà n quyá»n phụ trách. Nếu Lâm tiên sinh chẳng may qua Ä‘á»i, chúng tôi không chịu bất cứ trách nhiệm nà o, cÅ©ng không thu bất cứ phà dụng gì. Nếu Lâm tiên sinh may mắn sống sót, á»§y thác năm trăm nghìn tệ thanh toán trong má»™t lần.
- Hừ!
Lâm Hà Y khinh thưá»ng:
- Loại ngưá»i như các ngưá»i là ác nhất, tá»›i đánh cược sá»± sống chết cá»§a ngưá»i khác. Chết rồi thì chẳng liên quan gì tá»›i các ngưá»i, mà còn sống thì các ngưá»i thu không năm trăm nghìn.
Vu Minh cưá»i nói:
- Tháºt ngại quá, vừa nói nhầm. Ủy thác má»™t triệu, trả đặt cá»c năm mươi phần trăm, ngưá»i chết thì không trả lại.
Cô cho cô là Äá»— Thanh Thanh hả?
Lâm lão tiên sinh kéo lại Lâm Hà Y đang sắp nổi điên:
- Tiá»n không thà nh vấn Ä‘á», nhưng là khách hà ng, các ngưá»i có nên cung cấp cho chúng tôi chứng cứ chứng minh năng lá»±c cá»§a các ngưá»i để chúng tôi tin có được không.
Vu Minh đáp:
- Bá»n bắt cóc nà y có Ãt nhất là hai ngưá»i, có Ãt nhất má»™t kẻ là tái phạm. Bá»n chúng dùng cách giả mạo cảnh sát ngăn xe cá»§a Lâm tiên sinh lại, sau đó bắt cóc Lâm tiên sinh.
Lâm lão tiên sinh nói:
- Trên cao tốc xa lộ không phải tùy tiện là có thể ngăn xe được.
Vu Minh cầm lấy chiếc laptop mà Lý Phục mang theo, sau đó tìm kiếm một chút:
- Xem tin tức thì những kẻ mạo danh cảnh sát thiết láºp trạm kiểm tra trên đưá»ng đã đắc thá»§ hÆ¡n hai mươi lần. Có ba lần bá»n bắt cóc bà y trạm kiểm tra trên đưá»ng cao tốc, nhưng mục tiêu thay đổi thá»i gian xuất hà nh nên không thá»±c hiện được. Có kẻ giả mạo cảnh sát cướp hà ng hóa buôn láºu trên cao tốc, giả là m cảnh sát cướp hà ng tấn thịt bò, giả cảnh sát phạt tiá»n, giả là m cảnh sát chặn xe chở chó… Sá»± tháºt chứng minh, giả mạo cảnh sát trên đưá»ng cao tốc có rất nhiá»u không gian có thể đắc thá»§.
- Váºy anh liá»n suy Ä‘oán rằng lần nà y là do bá»n chúng giả mạo cảnh sát?
Thái độ của Lâm Hà Y vẫn rất tệ, nhưng vì có cha ở đây nên cũng bớt đi một chút.
Vu Minh lấy Ä‘iện thoại di động ra, mở video mà bá»n bắt cóc gá»i tá»›i, nói:
- Thứ Ä‘eo ở bên hông nà y là lá»±u đạn hÆ¡i cay đúng chuẩn cá»§a cảnh sát. Lại nhìn quần áo cá»§a bá»n ngưá»i nà y, kẻ nà y rõ rà ng là mặc đồ lót, bởi quần áo như váºy rất Ãt ngưá»i mặc ra ngoà i. Cho nên tôi Ä‘oán rằng bá»n chúng sá» dụng cách giả là m cảnh sát để lừa Lâm tiên sinh, khiến Lâm tiên sinh dừng xe lại rồi táºp kÃch Lâm tiên sinh. Trên cao tốc AC nà y không có camera theo dõi toà n bá»™ con đưá»ng, rất nhiá»u Ä‘oạn có Ä‘iểm mù.
Lâm lão tiên sinh há»i:
- Trong video nà y chỉ có hai tên, sao lại nói là có hơn.
- Chắc chắn có một chiếc xe theo dõi.
- Váºy kẻ tái phạm?
- Lúc quay video bá»n há» cầm máy khá vững, lúc vươn tay đỡ Lâm tiên sinh lên thì trên tay có Ä‘eo găng. Cổ cá»§a Lâm tiên sinh có vết máu, hẳn là bị tiêm thuốc an thần, lÃnh má»›i không thể nà o là m tốt như váºy được.
Lâm lão tiên sinh há»i:
- Hợp đồng đâu? Mang đây tôi ký.
…
Lý Phục vá»™i và ng cân nhắc những lá»i lẽ cần dùng khi đà m phán, còn Vu Minh thì tá»›i công ty cá»§a Lâm tiên sinh. Hắn Ä‘i tá»›i bá»™ pháºn Tà i vụ. Quả tháºt vì quy định má»›i nà y mà Phó tổng giám đốc đã mất má»™t khoản là m ăn, nhưng không ai khẳng định nó là tháºt hay giả. Thư ký hà nh chÃnh cá»§a bá»™ pháºn nói cho Vu Minh biết, má»i ngưá»i Ä‘á»u rõ thư ký yêu Lâm tiên sinh, không há» liên quan gì tá»›i chuyện tiá»n bạc. Thư ký có chồng sắp cưới ở thà nh phố B.
Nhưng Vu Minh phát hiện má»™t vấn Ä‘á», Lâm tiên sinh quả tháºt tuần nà o cÅ©ng Ä‘i công ty con. Nhưng trên lịch là m việc cá»§a Lâm tiên sinh thì vì má»™t vụ là m ăn mà Lâm tiên sinh quyết định thứ Năm má»›i Ä‘i công ty con. Nhưng ngà y hôm sau Lâm tiên sinh lại thay đổi, quyết định vẫn Ä‘i và o thứ Tư. Nhưng vì chuyện nà y, Lâm tiên sinh vốn định ăn trưa xong rồi má»›i lái xe tá»›i thà nh phố C, hai giá» chiá»u má»›i Ä‘i, hÆ¡n nữa lần nà y lại lái xe cá»§a giám đốc bá»™ pháºn Marketing. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh gá»i Ä‘iện:
- Thư ký và phó tổng giám đốc biết thá»i gian xuất hà nh cá»§a Lâm tiên sinh. Trần thiếu không biết. Thư ký và phó tổng giám đốc có hiá»m nghi rất lá»›n.
Lý Phục nói:
- Tôi lại thấy ngược lại. Tôi hack và o nháºt ký Ä‘iện thoại cá»§a Trần Hi. Trong năm ngà y gần đây, ba ngà y đầu thì cứ đúng giá» lại liên lạc vá»›i má»™t số Ä‘iện thoại má»™t lần. Số nà y không phải là số thá»±c. Hai ngà y sau thì ngừng liên lạc. Trần Hi lại chuyển sang liên lạc vá»›i má»™t số Ä‘iện thoại không phải số thá»±c khác cÅ©ng đúng giỠđó
22.06.2015
Chương 107
Tiến hà nh giao tiá»n chuá»™c
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vu Minh nói:
- Nhưng Trần Hi lại không biết Lâm tiên sinh đột nhiên đổi thá»i gian xuất hà nh, còn đổi cả xe nữa.
Lý Phục nhÃu mà y:
- Chẳng lẽ còn có ngưá»i khác?
- Không rõ. Nội ứng sẽ tìm cách ở lại bên cạnh Khả Nhi, để biết xem nhà hỠLâm có thà nh ý hay không.
Vu Minh nói:
- Trừ phi là bắt cóc chỉ để che giấu mục Ä‘Ãch giết ngưá»i. Lát liên lạc sau, tôi đã nghÄ© ra má»™t cách để chứng minh rồi.
Vu Minh cúp điện thoại:
- Nghê Thu, cần anh giúp đây.
- Mấy cái chuyện cứu tình địch, xin lỗi nhá, anh đây không hứng thú.
Nghê Thu nói;
- Tối anh phải là m một chầu chúc mừng mới được.
- Ngưá»i ta là vợ chồng đứng đắn, có đăng ký kết hôn hẳn hoi.
Vu Minh nói:
- Anh đúng là được lợi mà còn thÃch khoe mẽ.
- Vu Minh, tôi biết trở mặt đấy.
Vu Minh há»i;
- Trở mặt rồi liệu có giúp không?
Nghê Thu thở dà i một hơi:
- Giúp thế nà o?
Vu Minh nói:
- Anh tá»›i nhà cô thư ký, mở bình gas ra, sau đó báo cảnh sát là ngá»i được mùi gas. Tôi gá»i địa chỉ cho anh.
- Nà y đại ca, giá» má»›i sáu giá» hÆ¡n, là lúc má»i ngưá»i tan tầm vá» nhà .
- Thư ký không có thá»i gian kết giao vá»›i hà ng xóm, không ai biết nhà cô ta có ai ở nhiá»u.
Vu Minh nhìn công việc cá»§a thư ký và thu xếp hà ng ngà y, không là m việc thì cÅ©ng nạp Ä‘iện, kể cả ngà y nghỉ ngà y lá»…, xem là đang cố hết sức để được Lâm tiên sinh chấp nháºn. Äà n bà mà cố chấp thì còn dữ hÆ¡n cả đà n ông.
Vu Minh ra khá»i công ty cá»§a Lâm tiên sinh, lái xe vá» biệt thá»±. Äầu bếp cá»§a Lâm lão tiên sinh Ä‘ang vá»™i và ng chuẩn bị bữa tối. Lúc nà y Ä‘iện thoại cá»§a thư ký vang lên, cô ta nghe xong rồi vá»™i đáp: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vâng, vâng, tôi sẽ vỠngay đây.
Thư ký tá»›i nói nhá» vá»›i Lâm Hà Y và i câu, rồi ra xe Ä‘i vá».
Phó tổng giám đốc ở lại phòng để đồ, hai giá» sau, nháºn được Ä‘iện thoại, cÅ©ng nói má»™t câu vá»›i Lâm Hà Y rồi Ä‘i.
Còn biệt thá»± mà Trần Hi ở thì xảy ra há»a hoạn nho nhá» do cháºp cháy. Hà ng xóm phát hiện ra gá»i đội cứu hóa, lÃnh cứu há»a dáºp lá»a xong thì yêu cầu chá»§ nhà trở vá». Nhưng Trần Hi không vá», mà gá»i Ä‘iện là m cho má»™t cô gái xá» lý việc nà y.
Lý Phục cưá»i nhìn Vu Minh: Thế nà o?
Vu Minh lắc đầu, kiên trì với cái nhìn của mình, không đồng ý với suy đoán lấy chứng cứ là m gốc của Lý Phục. ChỠcả một đêm, mãi tới bảy giỠsáng hôm sau thư ký và phó tổng giám đốc mới trở vỠbiệt thự.
…
Tám giá», Ä‘iện thoại reo. Lý Phục nghe máy:
- Xin chà o.
Bá»n bắt cóc há»i:
- Chuẩn bị xong tiá»n chưa?
Lý Phục nhìn Vu Minh giÆ¡ ngón tay cái lên, có thêm ná»™i ứng. Lý Phục trả lá»i:
- Thá»i gian quá gấp, hiện giá» nếu rút má»™t khoản tiá»n lá»›n thì phải xin trước, chúng tôi má»›i gom được sáu triệu.
- Äừng có cò kè mặc cả vá»›i ông, nghe cho kỹ đây, hai mươi triệu, chia là m bốn túi, để lên bốn chiếc xe.
Lý Phục nói:
- Tôi muốn biết là Lâm tiên sinh còn sống hay không.
- Mà y không có tư cách yêu cầu.
Lý Phục cúp Ä‘iện thoại cái rầm, má»i ngưá»i kinh hãi, Lâm lão tiên sinh giáºn dữ:
- Cáºu là m cái trò gì thế?
Äá»— lão tiên sinh cản lại:
- Bình tĩnh chớ nóng.
- Lão Äá»—, tôi là tôi tin ông nên má»›i để hai tên trẻ tuổi nà y giải quyết. Ông lại đối xá» vá»›i tôi như váºy ư?
Lâm lão tiên sinh dá»±a ngưá»i và o ghế, thở phì phò. Lâm Hà Y vá»™i xoa bóp ngá»±c cho Lâm lão tiên sinh.
Äá»— lão tiên sinh không để ý, đến gần Lý Phục, há»i:
- Cáºu…
Lý Phục không đếm xỉa gì tá»›i Äá»— lão tiên sinh, hai tay tạo thà nh hình tam giác để lên trán, nhắm mắt chỠđợi. Ba phút sau, Ä‘iện thoại cá»§a Khả Nhi vang lên. Khả Nhi nhìn thì đó là má»™t Ä‘oạn video mưá»i giây. Trong video, Lâm tiên sinh bị bịt mắt, hai tay cầm tá» báo sá»›m ngà y hôm nay.
Äiện thoại vang lên, Lý Phục nghe:
- Alo.
Bá»n bắt cóc há»i:
- Thà nh ý tao đưa rồi đấy, thà nh ý của chúng mà y đâu?
Lý Phục há»i:
- Anh muốn đưa tiá»n như thế nà o?
Bá»n bắt cóc:
- Lâm tiên sinh cá»§a các ngươi có ả thư ký xinh đẹp đấy, bảo cô ta lái má»™t xe tá»›i, còn có tên béo kia cÅ©ng lái má»™t xe, cả tên gầy lái má»™t xe, và cho vợ hắn lái má»™t xe. Ngoan ngoãn mà nghe lá»i, bá»n tao Ä‘ang giám thị chúng mà y đấy.
Lý Phục giÆ¡ tay là m má»™t thá»§ thế, Vu Minh gáºt đầu Ä‘i ra biệt thá»±. Lý Phục há»i bá»n bắt cóc:
- Ai ở trước cá»a biệt thá»±?
- Mặc comple, sơ mi, không quen.
Bá»n bắt cóc nói:
- Cho nên đừng có giở trò vá»›i tao, bốn chiếc xe Ä‘á»u mở cốp ra, sau khi xe Ä‘i, các ngưá»i không được rá»i khá»i biệt thá»±. Nếu không tao há»§y giao dịch. Bảo con thư ký lên xe trước.
Thư ký Ä‘i ra con đưá»ng bên ngoà i biệt thá»±, mở cá»a xe, và mở cốp. Lý Phục gá»i cho thư ký:
- Quay đầu, lại mở cá»a xe và cốp xe… xuất phát.
Ngưá»i tiếp theo là Phó tổng giám đốc, rồi tá»›i Trần Hi, và cuối cùng là Khả Nhi. Bá»n cướp Ä‘á»u yêu cầu phải mở cá»a xe và cốp xe.
Chừng mưá»i phút sau, Lý Phục dá»±a theo yêu cầu gá»i bốn chiếc xe vá» biệt thá»±. Bá»n bắt cóc rất hà i lòng:
- Tốt lắm, tao rất vui vì chúng mà y nghe lá»i như váºy. Trong hòm thư ở trước biệt thá»± có bốn chiếc Ä‘iện thoai, đưa cho chúng nó má»—i đứa má»™t cái.
Vu Minh mắng tiếng móa, hòm thư không khóa, sao mình lại không chú ý tá»›i chi tiết nà y. Bốn ngưá»i xuống xe, tá»± mình lấy má»™t chiếc Ä‘iện thoại, sau đó lại quay vá» xe. Bốn chiếc di động vang lên, chừng mưá»i giây sau, cả bốn ngưá»i ném di động cÅ© ra ngoà i cá»a xe. Sau đó lái xe theo thứ tá»±.
Vu Minh gá»i Ä‘iện:
- Bác tà i Æ¡i, là m phiá»n các bác chút. Biển số xe là XXXX.
Bác tà i xế taxi thưá»ng uống rượu vá»›i Vu Minh nói:
- Yên tâm đi.
Vu Minh má»™t mình ngồi trên bãi cát ở trong sân bấm Ä‘iện thoại, má»i ngưá»i Ä‘á»u chú ý Lý Phục, không ai để ý tá»›i Vu Minh.
Mà Lý Phục thì vẫn không có động tÄ©nh gì, cÅ©ng không liên lạc được vá»›i bốn ngưá»i Ä‘i đưa tiá»n, má»i ngưá»i gấp như tôm trên chảo nóng. Lý Phục tuy có vẻ trấn tÄ©nh, nhưng trán đã lấm tấm mồ hôi, hiển nhiên là lòng rất khẩn trương, thi thoảng lại liếc Vu Minh má»™t cái. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™t giá» sau, Vu Minh gá»i Ä‘iện:
- Chị Khả Nhi, được rồi đó.
Khả Nhi khẩn trương há»i:
- ÄÆ°á»£c rồi à ?
Lúc trước Vu Minh lặng lẽ đưa cho chị ta một chiếc di động.
- Äể em nói rõ, em cÅ©ng không biết có được không, nhưng có 80% là đối phương sẽ giết con tin. Nếu chị không dám, váºy thì…
- Chị hiểu mà .
Khả Nhi cúp Ä‘iện thoại, chá» má»™t lúc, Ä‘iện thoại vang lên, Khả Nhi nói: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chúng ta giao dịch đi.
- Giao dịch gì?
Bá»n bắt cóc nghi ngá» há»i.
- Tôi mang theo tám triệu chứ không phải bốn triệu, tám triệu nà y cho các ngưá»i, hãy thả chồng tôi ra.
Bá»n bắt cóc cưá»i ha ha:
- Mà y hà o phóng tháºt đấy, được rồi, mang tám triệu tá»›i đây.
- Tay giao tiá»n, tay giao ngưá»i.
Khả Nhi nói.
- Móa, mà y lấy gì mà đòi há»i?
Khả Nhi tim Ä‘áºp thình thịch, cố chịu đựng:
- Anh giết anh ấy, tôi sẽ được tà i sản vô số. Anh không giết anh ấy, tôi có ngưá»i có tiá»n. Tôi chẳng thua thiệt Ä‘i đâu. Không cầm tiá»n, ngưá»i cÅ©ng không còn. Tôi mặc kệ.
Bá»n bắt cóc cúp Ä‘iện thoại. Chừng năm phút sau, chúng gá»i tá»›i:
- Cao tốc AC, xuống đưá»ng nhánh Thiên Nguyên.
Äi theo hướng dẫn cá»§a bá»n bắt cóc, Khả Nhi tá»›i đưá»ng quốc lá»™ bên ngoà i trấn Thiên Nguyên. Má»™t chiếc xe hÆ¡i vượt qua xe cá»§a Khả Nhi rồi dừng lại. Khả Nhi dừng xe. Lâm tiên sinh bị đẩy ra, sau ngưá»i là hai kẻ bịt mặt. Khả Nhi kéo cá»a sổ xuống, ném má»™t túi du lịch ra. Lâm tiên sinh Ä‘eo bịt mắt cháºm rãi bước tá»›i. Má»™t tên bắt cóc định Ä‘i theo, nhưng Khả Nhi nhấn ga cho xe rú ầm lên, bá»n chúng chỉ có thể lùi ra sau.
Lâm tiên sinh mò tá»›i bên cạnh xe, bá»n bắt cóc kêu má»™t tiếng, Khả Nhi ném túi du lịch ra. Bá»n cướp vẫn không động Ä‘áºy, bởi Khả Nhi còn Ä‘ang nổ máy, cô ta có thể sẽ tông thẳng và o ngưá»i. Mà tiá»n bị ném ra rồi, muốn cầm lại thì rất mất thá»i gian, bá»n bắt cóc cho rằng Khả Nhi sẽ không nuốt lá»i. Lâm tiên sinh cuối cùng cÅ©ng lên xe, Khả Nhi lái xe Ä‘i.
22.06.2015
Chương 108
Ân oán nhà già u
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Khả Nhi và Lâm tiên sinh trở vá», khó tránh khá»i má»™t phen nước mắt nước mÅ©i tùm lum. Tuy trong biệt thá»± có thêm bốn ngưá»i ngoà i, nhưng cÅ©ng không ngăn được bá»n há» khóc lóc kể lể.
Trần Hi lặng lẽ ra khá»i biệt thá»±, Ä‘i tá»›i xe cá»§a mình. Má»™t ngưá»i đà n ông tuổi chừng bốn mươi ngồi cạnh đưá»ng hút thuốc, thấy thế thì nói: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Trần thiếu, đi đâu mà vội mà và ng, là m hớp nước đã.
Trần Hi cưá»i như không cưá»i, nói:
- Báºn chút việc…
- Tôi bảo anh là m há»›p nước không phải là má»i, mà là yêu cầu.
Ngưá»i nà y lấy giấy chứng nháºn ra:
- Äá»™i cảnh sát hình sá»±, Ä‘i vá».
Trần Hi quay trở lại, lúc nà y bầu không khà trong phòng khách trở nên khá quái dị. Vu Minh má»™t mình ngồi trên xÃch Ä‘u ở vưá»n sau Ä‘u tá»›i Ä‘u lui. Hai chiếc xe dừng lại trước cá»a biệt thá»±, Trương Dạ Nam và bốn cảnh sắt xuống xe, xách theo ba chiếc túi du lịch. Trương Dạ Nam bước và o biệt thá»±, quẳng mấy túi kia xuống đất. Trần Hi suýt nữa thì quỳ xuống.
Trương Dạ Nam nhìn xung quanh, há»i Äá»— Thanh Thanh:
- Tên kia đâu?
- Vu Minh.
Äá»— Thanh Thanh gá»i má»™t tiếng.
- Tới đây.
Vu Minh trở vỠphòng khách, nhìn mấy túi dưới đất:
- Lấy vỠrồi à .
Lâm lão tiên sinh há»i:
- Thế nà y là sao?
Lý Phục trả lá»i:
- Äây là má»™t vụ bắt cóc hợp mưu. Ban đầu chúng tôi nghi ngá» cô thư ký hoặc phó tổng giám đốc là ngưá»i đã liên hệ vá»›i bá»n bắt cóc. Nhưng chúng tôi kiểm tra nháºt ký cuá»™c gá»i cá»§a bá»n há», không phát hiện có gá»i hay nháºn cuá»™c gá»i lạ nà o. Ngược lại Trần Hi thiếu gia thì liên hệ thưá»ng xuyên vá»›i hai số Ä‘iện thoại lạ. Nhưng lại gặp được má»™t vấn Ä‘á». Hôm Lâm tiên sinh bị bắt cóc, anh ta có đổi thá»i gian, cÅ©ng đổi cả xe, vì sao vẫn bị bá»n bắt cóc bắt được?
Vu Minh nói tiếp:
- Cho nên tôi hoà i nghi thư ký hoặc phó tổng giám đốc là ngưá»i đã hợp mưu vá»›i Trần Hi bắt cóc Lâm tiên sinh. Chuyện nà y… Cảnh sát Trương, Ä‘iá»u kiện cá»§a chúng tôi?
Trương Dạ Nam gáºt đầu:
- Äồng ý.
- Vì để tìm ra ai là kẻ đã hợp mưu vá»›i Trần Hi, vị đại tướng cá»§a công ty thám tá» chúng tôi, Nghê Thu tiên sinh, đã tá»± thân xuất mã… Nhưng Nghê Thu báºn chút việc nên không thể đến đây. Thư ký, Phó tổng giám đốc và Trần Hi Ä‘á»u nháºn được cuá»™c gá»i yêu cầu vá» nhà . Thư ký và Phó tổng giám đốc Ä‘á»u vá», mà Trần Hi thì nhá» ngưá»i khác vá» há»™. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phó tổng giám đốc gáºt đầu lia lịa:
- Chúng tôi vô tội.
Vu Minh lại há»i:
- Sao ông không nói tôi vô tội, mà lại nói là chúng tôi vô tội?
- Bởi vì…
Vu Minh cắt ngang:
- Trước lúc Ä‘i thư ký liếc Phó tổng giám đốc má»™t cái, anh ta gáºt đầu. Trước khi Ä‘i Phó tổng giám đốc liếc Trần Hi, anh ta gáºt đầu. Chỉ còn lại má»™t mình Trần Hi, dù thế nà o cÅ©ng phải ở lại để giám thị. Kỳ tháºt, nhân tố quyết định cá»§a chuyện nà y là ở anh…
Vu Minh giơ tay chỉ phó tổng giám đốc.
Phó tổng giám đốc cưá»i đầy gượng gạo:
- Tôi không hiểu.
- Thư ký quyến rÅ© không thà nh công, lại bị thuyên chuyển Ä‘i nÆ¡i khác nên căm giáºn, muốn báo thù Lâm tiên sinh. Cô ta biết Phó tổng giám đốc là anh có bất mãn vá»›i Lâm tiên sinh, nên tìm anh há»— trợ. Nhưng anh lại không muốn là m cái chuyện đánh Ä‘áºp Lâm tiên sinh ấu trÄ© kia, anh khinh, không thèm là m. Mà nói lại, nà y đồng chà thư ký, chỉ vá»›i cái ý nghÄ© trẻ con đó cá»§a cô, thảo nà o Lâm tiên sinh không động tâm vá»›i cô.
Vu Minh uống một ngụm Coca, nói tiếp:
- Phó tổng giám đốc nghÄ© ra trò bắt cóc, mục Ä‘Ãch cá»§a anh không phải vì tiá»n, mà là giết Lâm tiên sinh. Anh sẽ không ngu tá»›i mức tá»± mình động thá»§, nhưng anh lại không quen biết ai để giúp, vì thế anh chú ý tá»›i vị công tá» phong lưu Trần Hi. Trần Hi coi như cÅ©ng có là m Ãt việc xấu, lại Ä‘ang lúc kẹt tiá»n, lại bất mãn chuyện Lâm tiên sinh có tiá»n mà không chịu cho vay.
- Cuối cùng má»›i tạo nên cục diện như váºy. Thư ký theo dõi kế hoạch là m việc và đi lại cá»§a Lâm tiên sinh, Phó tổng giám đốc thì chuyển tin cho Trần Hi, Trần Hi lại báo cho bá»n bắt cóc. Má»—i ngưá»i Ä‘á»u có mục Ä‘Ãch riêng. Mục Ä‘Ãch cá»§a thư ký là cho Lâm tiên sinh má»™t bà i há»c vì không biết Ä‘iá»u. Phó tổng giám đốc là muốn nắm quyá»n ở công ty, còn Trần Hi thì hoà n toà n vì tiá»n.
Vu Minh nói:
- Thư ký không lấy tiá»n, phó tổng giám đốc cÅ©ng không lấy tiá»n, mà Trần Hi lấy Ä‘i cả ba túi. Khả Nhi thì đưa thù lao cho bá»n bắt cóc. Bởi vì phó tổng giám đốc có ý định giết ngưá»i, má»™t khi hoà i nghi phó tổng giám đốc tham dá»±, tôi Ä‘oán rằng bá»n bắt cóc sau khi nháºn được tiá»n sẽ giết ngưá»i. Vì thế tôi bảo chị Khả Nhi tìm mấy ngưá»i bạn già u có mượn thêm ba triệu tiá»n mặt. Bá»n bắt cóc giết ngưá»i thì không lấy được má»™t xu. Bá»n chúng mà thả ngưá»i thì có thể lấy được tám triệu. Là m ăn như váºy phần thắng là rất cao. Chị Khả Nhi can đảm hÆ¡n tôi tưởng rất nhiá»u, cuối cùng đã hoà n thà nh cuá»™c giao dịch má»™t cách hoà n mỹ.
- Tôi cho rằng thư ký không có yêu cầu gì vá» tiá»n, cho nên liên hệ má»™t ngưá»i bạn lái taxi há»— trợ theo dõi Trần Hi. Phó tổng giám đốc và thư ký quăng tiên và o má»™t chá»—, Trần Hi tá»›i cầm lấy tiá»n cá»§a bá»n há». Trần Hi thì lo cảnh sát sẽ lần theo GPS trên xe, nên anh đã để tiá»n và o trong thùng rác rồi ném xuống sông, chá» sau nà y ra lấy lại. Chuyện nà y không cần phải cãi, có nháºt ký chạy xe mà . Các phần khác là tôi Ä‘oán, có đúng không?
Vu Minh há»i ba ngưá»i.
Thư ký gáºt đầu:
- Äúng, nhưng tôi không biết là sẽ bắt cóc gì. Tôi không muốn là m hại anh ấy.
Phó tổng giám đốc thừa nháºn má»™t cách thức thá»i:
- Tôi vốn cùng khách hà ng tá»›i sòng bạc chÆ¡i, nhưng cà ng chÆ¡i cà ng khó thu tay. Cho vay nặng lãi là cổ đông lá»›n cá»§a công ty, cho nên vẫn cho tôi vay tiá»n. Nhưng tôi đã không thể trả được nữa. Váºy thì tốt rồi, và o tù khá»i bị bá»n há» quấy rầy nữa.
Lâm tiên sinh nói:
- Chúng ta là m bạn nhiá»u năm như váºy, tôi há»i cáºu có vay nặng lãi không, cáºu bảo không. Nếu cáºu bảo có, tôi sẽ không thấy chết mà không cứu.
- Phải không?
Phó tổng giám đốc cả giáºn:
- Công ty vốn là cá»§a tôi, cÅ©ng vì cha tôi cần tiá»n chữa bệnh nên cáºu má»›i nhân cÆ¡ há»™i mua cổ phần cá»§a tôi. Giá» còn nói chúng ta là m bạn nhiá»u năm như váºy ư?
Khả Nhi trách cứ:
- Anh nói báºy, lúc anh là m tổng giám đốc, chồng tôi lúc nà o cÅ©ng phải bá» tiá»n ra bù các khoản thua lá»—, còn phải tìm táºp Ä‘oà n Lâm Hải kiếm hạng mục, tá»± mình bá» tiá»n tui ra là m. Sau đó chồng tôi thuáºn thế mua cổ phần cá»§a anh, nhá» chồng tôi mà giá» công ty má»›i mở thêm được hai công ty con nữa. Anh vốn chẳng biết gì việc quản lý công ty, chồng tôi nêu ý kiến, anh không thèm nghe, tá»± cho mình là Buffett. Tôi vẫn khuyên chồng tôi là rá»i khá»i công ty, nhưng chồng tôi nói anh là bạn thân cá»§a anh ấy từ thá»i đại há»c, còn bảo rằng anh có lòng tá»± trá»ng cao, không nháºn bố thà cá»§a bạn. Cuối cùng bất đắc dÄ© lắm má»›i thừa dịp cha anh chữa bệnh mà mua cổ phần công ty. Anh nghÄ© thá» xem, má»™t công ty khai trương hai năm, ngay cả cách kiếm tiá»n anh cÅ©ng không biết, là lá»—i cá»§a ai?
- Còn cả anh nữa Trần Hi.
Khả Nhi chỉ và o Trần Hi:
- Chồng tôi được ba anh hướng dẫn và chiếu cố lúc còn sống, nên vẫn luôn khoan dung vá»›i anh. Anh bị khởi tố, chồng tôi giải quyết. Anh đâm xe và o ngưá»i ta, chồng tôi giải quyết. Anh cướp ngưá»i yêu cá»§a ngưá»i ta, cÅ©ng là chồng tôi xá» lý. Anh đắc tá»™i đám đại ca đưá»ng phố, cÅ©ng là do chồng tôi giải quyết cho anh. Giá» ngưá»i là m chá»§ cá»§a nhà há» Lâm là Lâm Hà Y, không phải chồng tôi. Anh thá» há»i Lâm Hà Y Ä‘i, chồng tôi tìm cô ấy giúp bao nhiêu lần rồi?
Lâm tiên sinh khẽ che miệng Khả Nhi:
- Trần thiếu, tôi tháºt sá»± rất cảm Æ¡n ba cá»§a cáºu. Ba tôi quyết định giao công ty cho em gái tôi, tôi vẫn không nghÄ© thông, tháºm chà còn định phà hoà i bản thân. Là ba anh đã giảng giải cho tôi nghe. Tôi tiếp nháºn công ty, ba anh vẫn luôn chiếu cố, giá»›i thiệu bạn là m ăn, có hạng mục hoà n toà n là thua lá»— nhưng vẫn để tôi là m. Anh yên tâm, tôi sẽ má»i luáºt sư giá»i nhất cho anh. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äá»— Thanh Thanh thở dà i:
- Lâm tiên sinh tháºt là ngưá»i đà n ông tốt.
Vu Minh gãi cằm:
- Tôi lại nghe ra là ba anh ta đối xỠhà khắc với anh ta.
Lý Phục khẽ nói:
- Tôi không cho rằng Lâm lão tiên sinh đối xá» hà khắc vá»›i Lâm tiên sinh. Lâm tiên sinh là ngưá»i tốt, nhưng cÅ©ng vì là ngưá»i tốt nên Lâm lão tiên sinh má»›i không thể giao cÆ¡ nghiệp cho anh ta được.
- Ô, Lý Phục anh thăng cấp rồi ha.
Vu Minh khen:
- Nếu xuất phát từ lợi Ãch cá»§a công ty, giao cho Diệt Tuyệt sư thái tất nhiên là tốt hÆ¡n giao cho Trương Vô Kỵ rồi.
22.06.2015
Chương 109
Cố nhân gá»i Ä‘iện
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Có chuyện gì tới đội cảnh sát hình sự rồi nói.
Trương Dạ Nam vẫy tay, và i vị cảnh sát mặc thưá»ng phục còng tay cho ba ngưá»i. Trương Dạ Nam nói:
- Lâm tiên sinh, Lâm phu nhân, nếu tiện thì tôi muốn ghi chép lại, có lợi cho chúng ta bắt bá»n bắt cóc Lâm tiên sinh.
- Äó là tất nhiên.
Lâm tiên sinh:
- Chúng ta lên tầng hai.
Vu Minh nói nhá» vá»›i Äá»— Thanh Thanh:
- Äá»— tiểu thư, thu tiá»n thôi.
Äá»— Thanh Thanh nhá» giá»ng đáp lại:
- Tôi ngại nói.
Vu Minh nói:
- Tôi thì không biết ngại rồi, cô có chắc là muốn tôi há»i không?
- …
Äá»— Thanh Thanh Ä‘i tá»›i bên ngưá»i Lâm lão tiên sinh:
- A… chúc mừng gia đình đoà n tụ.
Lâm Hà Y láºp tức rút chi phiếu ra, ký tên, sau đó xé ra đưa cho Äá»— Thanh Thanh. Äá»— tiên sinh nháºn chi phiếu trước, dùng hai tay đưa cho Äá»— Thanh Thanh, nói:
- Cảm ơn.
- Việc nên là m mà .
Äá»— Thanh Thanh gáºt đầu.
Lâm lão tiên sinh nói:
- Cháu ạ, ta biết lần trước chuyện thu mua đã khiến các cháu với Hà Y không vui…
Vu Minh che miệng đổi giá»ng:
- Không vui thì có thể trả tiá»n để xin lá»—i chứ sao.
Äoạn hắn ngạc nhiên quay sang nhìn Lý Phục, dưá»ng như không ngá» Lý Phục lại nói như thế.
Lúc nà y khuôn mặt Lý Phục đỠbừng lên, liên tục khua tay:
- Không phải tôi nói, không phải tôi nói đâu.
Lâm lão tiên sinh cưá»i, nói:
- Là Vu Minh phải không, cáºu lại đây.
- Không phải tôi nói.
Vu Minh Ä‘i tá»›i, hùng hồn trả lá»i.
- Vu Minh ạ, tiá»n không thà nh vấn Ä‘á». Nhưng nếu ta cho cô bé ấy tiá»n thì chẳng khác nà o sỉ nhục cô nhóc ấy cả.
Vu Minh cưá»i nói:
- Váºy ngà i có thể sỉ nhục tôi, tôi không ngại đâu.
Äá»— Thanh Thanh vá»™i kéo Vu Minh ra:
- Tháºt ngại quá, nhân viên cá»§a cháu thÃch nói đà u. Cháu vá»›i tổng giám đốc Lâm vốn không có mâu thuẫn gì, chẳng qua không hợp chuyện là m ăn thôi. Lâm lão tiên sinh không nên khách sáo là m gì.
Lâm lão tiên sinh nói:
- Váºy Ä‘i, trưa nay má»i ngưá»i cùng ăn bữa cÆ¡m. Cháu sẽ không từ chối yêu cầu quá đáng cá»§a ông già nà y chứ?
Äá»— Thanh Thanh còn định nói gì nữa thì Vu Minh thì thà o sau tai cô ta:
- Ăn cơm nhưng ý không phải là cơm.
Äá»— Thanh Thanh nghi ngá» nói:
- Là ý không ở trong lá»i chứ?
Vu Minh lau mồ hôi, yên lặng lùi ra sau. Bởi vì Äá»— Thanh Thanh nói váºy khiến cho không khà nÆ¡i đây trở nên vô cùng xấu hổ. Äá»— Thanh Thanh nháºn ra, khuôn mặt còn đỠhÆ¡n cả mông khỉ. Äá»— tiên sinh pha trò:
- Vu Minh, Lý Phục, đi là m và i chén nà o.
…
Trên tầng hai có má»™t quầy rượu nhá», Äá»— tiên sinh rót rượu cho hai ngưá»i rồi nói:
- Hai cáºu được việc hÆ¡n tôi tưởng nhiá»u.
Lý Phục khiêm tốn nói:
- Phần lá»›n Ä‘á»u là công lao cá»§a Vu Minh.
Vu Minh há»i:
- Äá»— tiên sinh lại định tặng xe cho chúng tôi nữa à ?
- Tôi thông minh ra rồi, da cÅ©ng dầy rồi. Cáºu nói muốn uống Coca tôi tặng Coca cho cáºu, muốn uống mưá»i năm tôi tặng mưá»i năm. Tiá»n không phải là vấn Ä‘á», vấn đỠlà má»—i lần bị xảo trá như váºy, tôi Ä‘á»u khó chịu tá»›i không ngá»§ được.
Äá»— tiên sinh cưá»i nói:
- Tôi biết, ngưá»i đắc lá»±c nhất cá»§a công ty Tinh Tinh là hai ngưá»i. Táºp Ä‘oà n Lâm Hải có ý định thu mua 51% cổ phần cá»§a công ty Tinh Tinh, là má»™t vụ khá ngon. Lần trước cổ phần nằm trong tay Äá»— thị quốc tế, nay chỉ do các cáºu tá»± chuyển. Tôi nghÄ©, mấy triệu không thà nh vấn Ä‘á». Lâm Hà Y có nói vá»›i tôi là còn có thể đưa các cáºu ra nước ngoà i bồi dưỡng nghiệp vụ liên quan hai năm.
- Äiá»u kiện ưu đãi như váºy, không có lý do gì mà không nháºn. Nhưng tôi nghÄ© chắc cÅ©ng có yêu cầu liên quan chứ nhỉ?
Lý Phục há»i.
- Tất nhiên là có rồi. Và dụ như sau khi các cáºu nghỉ việc, trong bao nhiêu năm thì không được là m công việc tương tá»± ở công ty khác. Táºp Ä‘oà n Lâm Hải có quyá»n quyết định sách lược vá»›i công ty Tinh Tinh. Nói như thế, Lâm Hà Y là ngưá»i luôn tối Ä‘a hóa lợi Ãch, lúc là m việc thì không bao giỠđể tình cảm cá nhân xen và o. Và dụ như vì má»™t và i nguyên nhân nà o đó mà không thu được tiá»n, như váºy sẽ truy cứu trách nhiệm liên quan. Chứ không giống các cáºu bây giá», chỉ cần báo má»™t câu là xong việc. Mặt khác, nếu giá cả thÃch hợp, không loại trừ khả năng sẽ bán cổ phần công ty cho những công ty khác. Äồng thá»i, bảng hiệu công ty Tinh Tinh thuá»™c vá» táºp Ä‘oà n Lâm Hải, sau nà y dù các cáºu có nghỉ việc toà n bá»™ rồi mở công ty khác thì cÅ©ng không thể đặt tên là công ty Tinh Tinh được nữa.
Vu Minh nói:
- Äá»— tiên sinh, sao tôi cảm thấy như ngà i Ä‘ang thuyết phục chúng tôi không bị thu mua váºy?
- Ha ha, không há».
- Ủa? Chẳng lẽ táºp Ä‘oà n Äá»— thị định từ bá» hợp tác vì lợi Ãch toà n cục vá»›i táºp Ä‘oà n Lâm Hải, bắt đầu tiến hà nh cạnh tranh?
Vu Minh chỉ và o Äá»— tiên sinh;
- Nói đúng rồi. Tôi nói đúng rồi.
Äá»— tiên sinh vá»™i nói:
- Äừng nói lung tung. Nhưng mà cáºu nói cÅ©ng không sai. Hiện giá» Há»™i đồng quản trị còn Ä‘ang thảo luáºn vá» khả năng tiến hà nh cạnh tranh toà n diện vá»›i táºp Ä‘oà n Lâm Hải. Táºp Ä‘oà n Lâm Hải có ná»n tảng vá» sản xuất và xuất khẩu rất vững chắc, mà gia nghiệp lại lá»›n, muốn nuốt và o là chuyện không thể. Nếu táºp Ä‘oà n Lâm Hải không muốn hợp tác vá»›i chúng ta, không loại trừ khả năng chúng ta sẽ cướp lấy má»™t phần thị trưá»ng. Hiện giá» Ä‘ang đánh giá chi phà và lá»i lãi. Trong cạnh tranh kinh doanh, thương hiệu là quan trá»ng nhất. Công ty Tinh Tinh cá»§a các cáºu có tỉ suất rất cao, hÆ¡n nữa bản thân Lý Phục lại có má»™t đám fan trên mạng, ngưá»i ta tặng cho ngoại hiệu Sherlock Lý. Chỉ riêng vá» lợi Ãch cá»§a công ty, tôi tất nhiên là không hy vá»ng công ty các cáºu bị táºp Ä‘oà n Lâm Hải thu mua rồi.
Vu Minh gáºt đầu:
- Váºy ngà i có thể dùng tiá»n thu mua chúng tôi.
- Äây gá»i là hối lá»™.
Äá»— tiên sinh nói:
- Công ty ta không là m chuyện như váºy.
Lý Phục báºt cưá»i. Äá»— tiên sinh cÅ©ng báºt cưá»i. Bá»n há» biết đối phương Ä‘ang nghÄ© tá»›i chuyện cá»§a Äá»— Lôi. Äá»— tiên sinh nói:
- Bá»™ pháºn Äá»— thị Trung Quốc, Äá»— thị hải ngoại Ä‘á»u là những vương quốc độc láºp, tôi không quyá»n can thiệp và o bá»n há», nhưng cÅ©ng không bao che. Äiá»u tôi có thể là ở Há»™i đồng quản trị đỠnghị thay giám đốc bá»™ pháºn. Nhưng các cáºu hiểu đó, trừ phi tôi có chứng cứ thì má»›i thuyết phục được Ban giám đốc. Mà bản thân tôi thì không có khả năng Ä‘iá»u tra Äá»— Lôi.
Lâm tiên sinh không có ngưá»i giúp việc, Lâm lão tiên sinh lại khác, quản gia, rồi đầu bếp, hay ngưá»i hầu, lái xe, rồi ngưá»i là m vưá»n… có đủ cả. Äầu bếp là đầu bếp cao cấp, phụ bếp có ba ngưá»i. Mưá»i hai giá» trưa, đồ ăn đã được đưa lên bà n ăn.
Äá»— Thanh Thanh và Hải lão tiên sinh cùng ngồi. Hải lão tiên sinh xưa nay vốn gặp núi phá núi, gặp sông bắc cầu, duy chỉ có gặp chướng ngại váºt Hải Na nà y là đấu tá»›i đấu lui tá»›i sắp hai mươi năm rồi mà vẫn chưa phân được thắng bại. Cho nên ông ta khá là nhiệt tình vá»›i ngưá»i bạn duy nhất mà Hải Na coi trá»ng, Äá»— Thanh Thanh. Nhiệt tình còn có má»™t yêu cầu nữa, hy vá»ng Äá»— Thanh Thanh thuyết phục được Hải Na Ä‘i xem mặt.
Äá»— tiên sinh và Lý Phục ngồi cùng nhau, hai ngưá»i có rất nhiá»u đỠtà i chung. Và dụ như trượt tuyết ở Thụy SÄ©, rồi trứng cá muối cá»§a Nga, Ä‘iệu samba cá»§a Brazil, hay tình nguyện viên ở châu Phi….
Vu Minh thì tùy tiện chá»n má»™t chá»— ngồi, không ai má»i hắn ngồi cùng cả. Lâm lão tiên sinh ăn rất cháºm, Lâm Hà Y ăn uống không phát ra tiếng động. Lâm tiên sinh cÅ©ng không mở miệng nói chuyện. Hẳn là quy định ăn không nói, ngá»§ không nói. Sau khi ăn xong, ngưá»i hầu dâng trà . Lúc nà y ngưá»i nhà há» Lâm má»›i bắt đầu nói chuyện.
Lâm Hà Y há»i:
- Äá»— tiểu thư, cô nghÄ© thế nà o rồi?
Äá»— Thanh Thanh nói:
- Cảm Æ¡n ý tốt cá»§a Chá»§ tịch Lâm. Nhưng tôi vẫn quyết định là lẽ kinh doanh độc láºp.
Lâm Hà Y nói:
- Váºy thì tiếc quá.
Khả Nhi nâng chén:
- Äá»— tiểu thư, Lý Phục và Vu Minh nữa, vợ chồng chúng tôi cảm Æ¡n các bạn, dùng trà thay rượu.
Vu Minh khách sáo nói:
- Chúng tôi lấy tiá»n rồi còn ăn chá»±c thế nà y, hẳn là chúng tôi phải cảm Æ¡n má»›i đúng. Sau nà y có nghiệp vụ mong má»i ngưá»i chiếu cố nhiá»u hÆ¡n.
Lâm tiên sinh nói:
- Còn đồng nghiệp cá»§a các bạn nữa, Nghê Thu. Xin hãy chuyển lá»i cảm Æ¡n cá»§a chúng tôi tá»›i anh ấy.
- Vâng, vâng.
Nghê Thu nếu ở đây thì không biết sẽ phản ứng thế nà o.
Lâm tiên sinh lại nói:
- Vu Minh, có phải trước đây cáºu biết Khả Nhi không? Äừng hiểu nhầm, tại tôi thấy cáºu gá»i Khả Nhi là chị.
Khả Nhi láºp tức khẩn trương.
Vu Minh nói:
- Äúng váºy. Lần trước tôi Ä‘i vá»›i Hải Na, gặp chị Khả Nhi, tôi gá»i là Lâm phu nhân, Hải Na nói gá»i thế là già quá, gá»i chị Khả Nhi là tốt rồi.
Äá»— Thanh Thanh nhìn Vu Minh, kẻ nà y giỠđây nói dối đã đạt tá»›i mức thuần thục lão luyện. Chá»› xem thưá»ng câu nói dối nà y, bởi nó được bịa ra dá»±a theo tÃnh cách cá»§a Hải Na, cho dù Lâm tiên sinh có há»i Hải Na, ngưá»i không chú ý tiểu tiết như Hải Na sao có thể nhá»› nổi là có chuyện nà y hay không. Nhưng Hải Na cÅ©ng là kẻ lừa đảo, nhìn Hải lão tiên sinh trông hòa ái dá»… gần thế kia, nà o có ná»a Ä‘iểm giống Hitler.
Lâm lão tiên sinh thì có vẻ nghiêm túc hÆ¡n. Äá»— lão tiên sinh thì có vẻ thoải mái. Ba ông già nà y hẳn là lúc còn trẻ từng có chuyện tình yêu và tiá»n bạc, nay nhìn đám thanh niên mà cảm thán rằng mình đã già rồi. Trên bà n nà y khách quý chÃnh là Äá»— tiên sinh và Lâm Hà Y. Trong lá»i nói cá»§a ba ông già nà y thì dưá»ng như… có tÃnh toán thông gia. Vu Minh cảm thấy tháºt quá bá»™i phục bản thân, thế mà cÅ©ng có thể suy ra được. Nhưng liệu có đúng hay không? Äiá»u nà y lại cần phải chứng minh.
Vu Minh nói thẳng:
- Äá»— tiên sinh tuổi trẻ tà i cao, Chá»§ tịch Lâm lại trẻ trung có tà i, đúng là xứng đôi vừa lứa nha.
Nói xong chá»§ đỠxấu hổ ấy, Vu Minh bắt đầu quan sát. Bingo, ba ông già nà y có ý như váºy, mà Äá»— tiên sinh và Lâm Hà Y thì không cho là đúng. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äá»— Thanh Thanh đá Vu Minh má»™t cái ý bảo Vu Minh đừng có ba hoa như váºy. Äá»— lão tiên sinh cưá»i nói:
- Chuyện cá»§a lÅ© trẻ cứ để chúng tá»± tÃnh Ä‘i. Nhưng mà Tá» Bình nà y, con đã ba mươi hai rồi đó, ta đòi mấy đứa cháu để chÆ¡i đùa tuổi già không quá đáng chứ?
- Muốn cháu thì không thà nh vấn Ä‘á».
Äá»— tiên sinh trả lá»i:
- Nhưng cha cũng không thể yêu cầu con dâu chơi cùng và i ngà y được.
- A thằng ranh nà y, thèm đòn mà .
Äá»— lão tiên sinh nói:
- Äừng có xằng báºy, không có giấy kết hôn, đừng có mong và o được cá»a nhà há» Äá»—.
Lâm lão tiên sinh cưá»i:
- Hà Y, anh trai con Ä‘ang tÃnh có con rồi, còn con thì sao? Có ai mà con thÃch không?
- Không có.
Lâm Hà Y trả lá»i.
Hải lão tiên sinh:
- Chi bằng chúng ta mở hội xem mắt đi? Chuyện của mấy đứa trẻ để chúng cùng nhau giải quyết.
Vu Minh lấy ra danh thiếp:
- Công ty chúng tôi nháºn là m các loại xem mắt, kể lại tình hình cụ thể và cố vấn trên Ä‘iện thoại. Äảm bảo chất lượng, số lượng, giá cả phải chăng.
Äá»— lão tiên sinh cầm danh tiếp, láºt qua láºt lại nhìn rồi nói:
- Vu Minh, cáºu lắm nghiệp vụ tháºt đấy.
- Phục vụ vì Nhân dân tệ. Xin lỗi, nghe điện thoại cái.
Vu Minh cầm điện thoại đi sang một bên:
- Alo!
- Xin chà o, tôi ở công ty con. Có má»™t ngưá»i chỉ định muốn Ä‘iá»u tra viên số 111 nghe Ä‘iện thoại.
- Cảm ơn, chuyển qua cho tôi.
Vu Minh nghe điện thoại:
- Alo.
- Äã lâu không gặp.
Vu Minh đổi sắc mặt, huýt sáo má»™t cái. Lý Phục và Äá»— Thanh Thanh vá»™i đứng lên, ba ngưá»i Ä‘i ra vưá»n sau nhà . Vu Minh mở loa:
- Lần nà y có chuyện gì.
- Một trăm nghìn Euro lần trước tôi không so đo, có thể giúp tôi một chuyện có được không?
Là Thái Tá».
- Nói đi.
- Năm mươi nghìn Nhân dân tệ, giúp tôi đăng quảng cáo lên báo chÃ. Thái Tá» nói: Q Rô cần Ãt BÃch.
- Q Rô cần Ãt BÃch? Ok.
- Chà o.
Vu Minh cúp máy, nhìn Lý Phục. Lý Phục nói:
- Trong tú lÆ¡ khÆ¡ có bốn con Q, đại diện cho bốn vị hoà ng háºu. Không xong, có lẽ ngưá»i trung gian cá»§a Ãt BÃch là Vương Tuệ đã rÆ¡i và o tay Thái Tá» rồi. Có nên báo cảnh sát Trương không.
Vu Minh nói:
- Có, trò chÆ¡i nà y có vẻ nguy hiểm. Mà Trương Dạ Nam có phái ngưá»i theo dõi Vương Tuệ. Nếu Vương Tuệ mất tÃch, Trương Dạ Nam sẽ biết. Tôi cho rằng nhóm chúng ta không cần tham dá»±, liên hệ vá»›i tòa soạn đăng quảng cáo là được. Chỉ cần là m chuyện cá»§a mình là ok.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 10 11 12 ... 17 »