Tiên Quốc Äại Äế
Tác giả: Tác giả: Quan Kỳ
Số chương: 1382
Lần đọc: 1.176.148
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
Trang 97
Trang 98
Trang 99
Trang 100
Trang 101
Trang 102
Trang 103
Trang 104
Trang 105
Trang 106
Trang 107
Trang 108
Trang 109
Trang 110
Trang 111
Trang 112
Trang 113
Trang 114
Trang 115
Trang 116
Trang 117
Trang 118
Trang 119
Trang 120
Trang 121
Trang 122
Trang 123
Trang 124
Trang 125
Trang 126
Trang 127
Trang 128
Trang 129
Trang 130
Trang 131
Trang 132
Trang 133
Trang 134
Trang 135
Trang 136
Trang 137
Trang 138
Trang 139
« 1 20 21 22 ... 139 »
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 1
Cự Lộc thà nh.
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói: Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cũng tốt, tuyệt nhất là đi cà ng sớm cà ng tốt, ta đến đó có thể tìm hiểu tình huống.
Mặc VÅ© Há» nhÃu mà y nói:
- Cái kia...
- Sao váºy?
- Ta đến muộn chút có được không?
Diêm Xuyên nhìn hướng tinh thể tÃm trên trán Mặc VÅ© Há»:
- Nà ng muốn luyện hóa Minh Phượng chi tôn?
Mặc Vũ HỠchắc chắn nói:
- Ừm! Có lẽ cần hai năm, thứ bên trong Minh Phượng chi tôn quá nhiá»u. Ta khiến Thanh Long, Bạch Long, Chu Tước, Huyá»n VÅ© há»™ tống ngươi Ä‘i. Ta chắc chắn sẽ đến trước khi thiên thụ đại há»™i bắt đầu, Văn Nhược Tiên Sinh cÅ©ng sẽ đến.
Diêm Xuyên nhìn Mặc VÅ© Há», lắc đầu, nói:
- Có Thanh Long, Bạch Long Ä‘i theo ta là được, hãy để Chu Tước, Huyá»n VÅ© ở lại bảo vệ, há»™ pháp cho nà ng Ä‘i.
- Ừm!
…
Dưới bầu trá»i xanh lam, má»™t đạo thanh quang xuyên qua đám mây!
Là má»™t con thuyá»n nhá» mà u xanh, ở trên không, thuyá»n nhá» nhanh chóng xuyên qua. Thanh Long đứng ở đầu thuyá»n, nhìn từng dãy núi non trùng Ä‘iệp phÃa xa xa.
Meo meo!
Trong khoang thuyá»n thuyá»n nhá», Diêm Xuyên ôm tiểu Miêu Miêu Ä‘i ra.
Trong tay Miêu Miêu nắm một viên linh thạch, đang vui mừng gặm lấy.
- Công tá»!
Thanh Long cung kÃnh nói.
- Nhanh đến rồi?
Diêm Xuyên cưá»i nói.
- Ba tháng, rốt cục nhanh đến rồi!
Thanh Long gáºt đầu.
- Ba tháng? GiỠphút nà y, hẳn là Bạch Long cũng đã gặp được Dịch Phong rồi!
Diêm Xuyên hÃt sâu má»™t cái, nói.
- Công tá», ngươi tháºt muốn tranh Ä‘oạt Phong Thần Sách sao?
Thanh Long cau mà y nói.
- Sao váºy?
Diêm Xuyên cưá»i nói.
- Phong Thần Sách, đây chÃnh là muốn chiến vá»›i quần nho a, Cá»± Lá»™c thư viện, biết bao nhiêu đại nho trấn giữ, mà , chỉ có má»™t ngưá»i công tá», cùng vá»›i Bạch Long má»™t thuá»™c hạ cá»§a công tá» nữa, có thể thà nh công sao?
Thanh Long lo lắng nói.
Meo meo, sợ cái gì, một đám hủ nho mà thôi!
Miêu Miêu coi như không đáng nhắc đến nói.
Thanh Long khẽ cưá»i khổ má»™t tráºn. Há»§ nho? Äây cÅ©ng không phải là dùng lá»±c tá»· võ, mà là thi thố các thứ cá»§a há»§ nho a!
- Không cần lo lắng, ta tá»± có tÃnh toán!
Diêm Xuyên khẽ mỉm cưá»i.
- Dạ!
Thanh Long không nói thêm lá»i nà o nữa.
- Cá»± Lá»™c thư viện, tá»a lạc tại Cá»± Lá»™c sÆ¡n mạch, bốn phÃa là má»™t thà nh trì siêu cấp lá»›n, vô số tu giả tụ táºp, tên gá»i là Cá»± Lá»™c thà nh.
Thanh Long nói.
- Cự Lộc thà nh?
Diêm Xuyên suy tư nói.
- Há»™ viện thần thú cá»§a Cá»± Lá»™c thư viện, là Lá»™c tá»™c! Tiến và o trong phạm vi nà y, bất luáºn kẻ nà o cÅ©ng không được đả thương lá»™c, đây là quy cá»§ cá»§a Cá»± Lá»™c thư viện!
Thanh Long nói.
- Hộ viện thần thú? Lộc? Cũng chỉ có mỗi lộc thôi sao?
- Không, còn có một và i chủng tộc phụ thuộc khác, nhưng cuối cùng lấy Lộc tộc đặt ở địa vị tối cao!
Thanh Long giải thÃch.
- Ta hiểu!
Diêm Xuyên gáºt đầu.
- Oanh! Oanh!...
Trên đưá»ng Thuyá»n nhá» bay vá» phÃa Cá»± Lá»™c thà nh, bá»—ng nhiên, nÆ¡i xa từng đạo bạch quang ngất trá»i vá»t lên.
- Ngừng!
Diêm Xuyên giáºt mình.
Thanh Long nhanh chóng khống chế thuyá»n nhá» giảm dần tốc độ.
- Hạo nhiên chÃnh khÃ?
Diêm Xuyên giáºt mình.
Núi rừng xa xa, mặc dù rất nhiá»u mây mù che khuất, nhưng Hạo nhiên chÃnh khà vẫn bắn lên ngất trá»i.
- NÆ¡i đó? Công tá», trước kia, ta có theo Thánh nữ Ä‘i ngang qua má»™t lần, đó là má»™t tá»™c quần Hổ tá»™c! má»™t trong những tá»™c phụ thuá»™c Cá»± Lá»™c thư viện!
Thanh Long giải thÃch.
- Hổ tộc, tộc quần?
Trong mắt Diêm Xuyên sáng ngá»i.
Hổ tá»™c, cÅ©ng không phải là động váºt ở chung, má»™t đầu mãnh hổ chiếm cứ má»™t phương khu vá»±c, cho dù là không phải là mãnh hổ có tu hà nh, cÅ©ng là loại táºp tÃnh nà y. Nhưng nÆ¡i nà y, lại xuất hiện má»™t tá»™c quần?
Tộc quần? Chứng minh nơi đây có Hổ tộc văn minh! Một loại huyết mạch tôn ti văn minh!
- Meo meo, meo meo, mau đi xem một chút!
Miêu Miêu nhất thá»i hưng phấn nói.
- Äi!
Diêm Xuyên gáºt đầu.
Thuyá»n nhá» nhanh chóng hướng vá» nÆ¡i phát ra Hạo nhiên chÃnh khà mà bay Ä‘i.
- Miêu Miêu, nhá»› được những lá»i đã nói cho ngươi lúc trước chứ? Không cần biểu lá»™ thân pháºn!
Diêm Xuyên nhá» giá»ng nói.
- Meo meo, meo meo!
Miêu Miêu láºp tức gáºt đầu.
Rất nhanh, hai ngưá»i má»™t mèo đã đến phụ cáºn.
Äến phụ cáºn má»›i phát hiện, nÆ¡i đây đã vây quanh mấy ngà n tu giả, cÅ©ng là tu giả đứng vây mà xem thôi.
Một đám nhìn chăm chú và o ba cái đoà n thể đang giằng co trong trà ng.
Äang phÃa tây, mấy ngà n mãnh hổ yêu thú, má»™t đám gầm gừ không dứt, ở phÃa trước bầy hổ, có ba nam tỠđứng đó, cầm đầu là má»™t trung niên nam tá» mang áo bà o trắng, sắc mặt lạnh nhạt, trong ánh mắt có ẩn tà ng má»™t cổ ngạo khÃ. Äứng phÃa sau là hai cái lão nhân, má»™t và ng má»™t Ä‘á».
- Tại sao có ba cái Hổ tộc đại yêu?
Thanh Long chân mà y cau lại.
- Ngươi nháºn thức?
Diêm Xuyên há»i.
- Lão giả áo và ng phÃa sau Hổ tá»™c đại yêu bạch y kia, là Hổ Vương đầu tiên, Tả Vô Chu! Hồng y lão giả kia là đệ đệ hắn, Tả Thiên Thu, vốn là hai ngưá»i bá»n há» thống lÄ©nh Hổ tá»™c nÆ¡i nà y, nhưng là , giá» phút nà y chẳng biết tại sao, đứng ở phÃa sau bạch y trung niên nam tá», ngưá»i ná», ta chưa từng gặp!
Thanh Long cau mà y nói.
Äây chỉ là Hổ tá»™c Ä‘oà n thể ở mặt tây, tại mặt bắc, Diêm Xuyên lại nháºn thức.
Cầm đầu má»™t, là Vương Chu, ngà y xưa khi Yêu Thiên Thương cùng Cổ Nguyệt Thái tá» giằng co, có má»™t ngưá»i lấy tiếng đà n há»§y diệt má»™t ngá»n thà nh trì, mà tên đại yêu gảy đà n kia, chÃnh là Vương Chu ở trước mặt. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
PhÃa sau Vương Chu, còn đứng mưá»i thân ảnh, phần lá»›n Diêm Xuyên cÅ©ng đã gặp qua, bởi vì trong đó có mấy ngưá»i, chÃnh là đại yêu trong Phong Yêu sÆ¡n mạch bị Yêu Thiên Thương thu phục.
Vương Chu cầm đầu, lạnh lùng nhìn má»™t Ä‘oà n thể cuối cùng ở phÃa nam.
Má»™t Ä‘oà n thể cuối cùng nà y, ai cÅ©ng mặc nho bà o. Trợn mắt mà trừng Vương Chu phÃa đối diện.
Có má»™t ngưá»i đứng đầu, đó là Mạnh Dung Dung mà ngà y xưa bị Diêm Xuyên chá»c giáºn mà bá» Ä‘i! Tại Yến kinh, Mạnh Dung Dung muốn má»i Dịch Phong và o Cá»± Lá»™c thư viện, bị Diêm Xuyên đánh cá» chặn lại. Là nữ nhi cá»§a Cá»± Lá»™c thư viện viện trưởng, muá»™i muá»™i cá»§a Văn Nhược tiên sinh, Mạnh Dung Dung!
- Tả Vô Chu, ngươi nói cho hắn biết, có phải ngươi đáp ứng hay không, toà n bá»™ Hổ tá»™c theo ta Ä‘i Bắc phương, đầu nháºp và o nhà chá»§ thượng cá»§a ta?
Vương Chu quát lên.
- Hừ, Tả Vô Chu, những năm nà y, Cá»± Lá»™c thư viện ta đối vá»›i các ngươi cÅ©ng không hẹp hòi, năm đó Hổ tá»™c đại gặp tai há»a, trăm tông vây giết, nhưng là Cá»± Lá»™c thư viện ta xuất lá»±c bảo vệ Hổ tá»™c nhất mạch cá»§a các ngươi ở nÆ¡i nà y. Là m sao? Hiện tại các ngươi chuẩn bị phản bá»™i?
Mạnh Dung Dung quát lớn.
Sắc mặt lão giả áo và ng hiện lên từng nét đau khổ.
- Mạnh nha đầu, ngươi hoà n hảo còn có ý tứ nói ngưá»i ta phản bá»™i? Những năm nà y, Hổ tá»™c đã là m bao nhiêu chuyện cho các ngươi, đã chết bao nhiêu yêu hổ? So vá»›i ân huệ năm đó đã sá»›m huá» nhau! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Chu kêu lên.
- Tả Vô Chu, nói cho ta biết chuyện gì xảy ra? Có phải hay không bá»n há» bức ngươi?
Mạnh Dung Dung kêu lên.
- Bức? Chê cưá»i, chá»§ thượng ta hùng tà i đại lược, sao lại phải bức? Tả Vô Chu, nói cho bá»n hắn biết chuyện gì xảy ra!
Vương Chu quát lên.
Tả Vô Chu áo và ng khẽ cưá»i khổ má»™t tráºn, nói:
- Năm đó là ta đáp ứng!
- Có nghe hay không?
Vương Chu đắc ý nói.
- Nhưng mà !
Tả Vô Chu bỗng nhiên kêu lên.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 2
Bạch Äế Thiên.
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
- Há»!?
Má»i ngưá»i nhìn vá» phÃa Tả Vô Chu.
- Từ ngà y hôm qua, ta đã không phải là Hổ Vương rồi, Hổ tá»™c ta có tân vương ra Ä‘á»i, là vị nà y, Bạch Äế Thiên, hắn là tân vương chúng ta!
Tả Vô Chu láºp tức lắc đầu.
- Bạch Äế Thiên?"
Vương Chu khẽ nhÃu mà y nhìn hướng bạch y nam tá» cầm đầu.
- Bạch Äế Thiên?
Mạnh Dung Dung cÅ©ng nhìn vá» phÃa bạch y nam tá».
Bạch y nam tỠảm đạm cưá»i, nhìn nhìn hai phe.
- Nhị vị... !
Bạch Äế Thiên Ä‘ang muốn mở miệng.
Bá»—ng nhiên, hai mắt Bạch Äế Thiên đột nhiên ngưng tụ, ngẩng đầu, thoáng cái nhìn vá» phÃa phương xa, trên mặt nghiêm túc vô cùng.
Mà ánh mắt cá»§a Bạch Äế Thiên, hướng thẳng vá» thuyá»n nhá» cá»§a Thanh Long ở giữa không trung.
Nhìn thẳng và o Diêm Xuyên.
Sắc mặt Diêm Xuyên trầm xuống.
- Meo meo!
Miêu Miêu nhất thá»i trừng mắt liếc.
Hai mắt Bạch Äế Thiên nhÃu lại, gắt gao ngó chừng Miêu Miêu.
- Phát hiện?
Trong mắt Diêm Xuyên nhất thá»i hiện lên má»™t cổ ngưng trá»ng.
Diêm Xuyên ôm Miêu Miêu, đứng mÅ©i chịu sà o cảm nháºn được ý chà cá»§a Bạch Äế Thiên, má»™t cổ ý chà liá»u lÄ©nh chà cá»±c. Chỉ có má»™t ánh mắt, nhất thá»i để cho Diêm Xuyên đỠphòng mãnh liệt.
Ãnh mắt hung thế như váºy, lại so vá»›i mình kiếp trước cÅ©ng không kém là bao nhiêu? Bạch Äế Thiên?
- Meo meo, ngưá»i ná» ngó chừng ta, ta sợ!
Miêu Miêu dÃnh sát và o ngưá»i Diêm Xuyên.
Äối diện, Bạch Äế Thiên Ä‘ang nhìn Miêu Miêu, chân mà y nhăn lại tháºt sâu. Trong mắt má»™t tráºn âm tình bất định, tò mò, không giải thÃch được, kinh ngạc.
- Là m sao có thể?
Bạch Äế Thiên ấp úng kinh ngạc nói.
- Vương, tại sao?
Tả Vô Chu nghi ngỠnói.
Tả Vô Chu, Tả Thiên Thu mặc dù cÅ©ng là hư cảnh, nhưng hai ngưá»i cÅ©ng không có mẫn cảm như Bạch Äế Thiên váºy, căn bản không được cảm thụ dị thưá»ng trên ngưá»i Miêu Miêu.
Bạch Äế Thiên không để ý tá»›i Mạnh Dung Dung cùng Vương Chu, vẫn cứ nhìn vá» phương xa, nhất thá»i dẫn tá»›i má»i ngưá»i quay đầu lại, toà n bá»™ ánh mắt cá»§a toà n bá»™ tu hà nh giả đã táºp trung tại phÃa trên thuyá»n nhá», trong chốc lát, chiếc thuyá»n nhá» nà y cá»§a Diêm Xuyên đã trở thà nh tiêu Ä‘iểm.
- Ồ? Diêm huynh!
Trong đám ngưá»i Cá»± Lá»™c thư viện, đột nhiên truyá»n đến má»™t tiếng kêu vui mừng.
Chỉ thấy ở bên trong má»™t đám nho bà o tu giả, Ä‘i ra má»™t tu giả máºp mạp, khuôn mặt vui mừng, tháºt giống như gặp lại lão hữu sau nhiá»u năm không thấy.
- Äông Phương ChÃnh Phái?
Diêm Xuyên khẽ ngoà i ý muốn.
- Diêm Xuyên?
Sắc mặt Mạnh Dung Dung trầm xuống.
Äối diện, Vương Chu cÅ©ng là khẽ nhÃu mà y.
- Diêm huynh, tới nơi nà y, tới nơi nà y!
Äông Phương ChÃnh Phái kêu.
- Qua đó!
Diêm Xuyên hướng vá» phÃa Thanh Long nói.
- Dạ!
- Vù!
Thuyá»n nhá» xuyên qua má»™t đám tu giả vây xem, nhanh chóng hướng nhóm ngưá»i Cá»± Lá»™c thư viện quần thể Ä‘i tá»›i.
- Hô!
Thanh Long thu hồi thuyá»n nhá», cùng Diêm Xuyên nhảy xuống dưới đám nho bà o tu giả.
- Diêm huynh, ngươi có thể để cho ta dễ tìm một chút sao, ở Phong Yêu sơn mạch, tìm hơn một năm, cũng không tìm được loại Tiểu Miêu nà y! Ta vừa đi Vô Ưu Thà nh tìm ngươi, nhưng mà ngươi đã không còn ở đó rồi, ngươi nói cho ta biết, ngươi ở chỗ nà o mà tìm được Tiểu Miêu nà y?
Äông Phương ChÃnh Phái vá»™i và ng nói.
- Miêu muội muội của ngươi ấy, ta không phải là miêu!
Miêu Miêu nhìn chằm chằm Äông Phương ChÃnh Phái nói.
- Tốt lắm!
Diêm Xuyên ngăn cản không để Miêu Miêu quát mắng.
Một bên, sắc mặt Mạnh Dung Dung âm trầm nhìn vỠDiêm Xuyên.
- Hừ!
Mạnh Dung Dung hướng vá» phÃa Diêm Xuyên hừ lạnh má»™t tiếng, không để ý đến nữa.
Bạch Äế Thiên nhìn chằm chằm và o Miêu Miêu, chân mà y vẫn không có buông ra.
- Bạch Äế Thiên, Tả Vô Chu khẳng định đã đã nói vá»›i ngươi vá» chá»§ thượng cá»§a ta, chá»§ thượng ta là ngưá»i hùng tà i đại lược, ngươi có lẽ cÅ©ng rất rõ rà ng, Hổ tá»™c chỉ cần đầu nháºp và o, ta sẽ bảo vệ cho Hổ tá»™c không kẻ nà o dám lấn!
Vương Chu kêu lên.
- Bạch Äế Thiên? Chưa từng có kẻ nà o dám phản bá»™i Cá»± Lá»™c thư viện, ta hi vá»ng Hổ tá»™c ngươi, không phải là ngưá»i thứ nhất!
Mạnh Dung Dung trầm giá»ng nói.
Ãnh mắt Bạch Äế Thiên rá»i khá»i thân thể cá»§a Miêu Miêu, nhìn thoáng qua hai phe.
Cuối cùng hÃt sâu má»™t cái nói:
- Hổ tá»™c tai ương, Cá»± Lá»™c thư viện vươn ra viện thá»§, Bạch Äế Thiên khắc trong tâm khảm, nhưng là , Hổ tá»™c ta có con đưá»ng riêng cá»§a Hổ tá»™c, Cá»± Lá»™c thư viện không có khả năng cho những thứ mà ta muốn! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cho không được? Tại sao cho không được? Bạch Äế Thiên! Ngươi nói rõ rà ng cho ta!
Mạnh Dung Dung trầm giá»ng nói.
- Ha ha ha, Mạnh nha đầu, chim khôn biết chá»n cây mà đáºu, Bạch Äế Thiên là ngưá»i hiểu chuyện, Cá»± Lá»™c thư viện ngươi tuy mạnh, nhưng cuối cùng chẳng qua là trung vị tông môn mà thôi, Hổ tá»™c tuy Ãt, nhưng chỉ cần trở thà nh thá»§ hạ dưới trướng chá»§ thượng ta, má»›i có thể danh dương thiên hạ!
Vương Chu cưá»i to nói.
Bạch Äế Thiên quay đầu xem má»™t chút Vương Chu, khóe miệng lá»™ ra má»™t tia cưá»i nhạt, nhưng trong mắt lại hiện lên khinh thưá»ng đầy ngạo khÃ!
Tình nguyện là m thá»§ hạ ngưá»i ta? Bạch Äế Thiên cÅ©ng không có cái loại ý nghÄ© nầy.
- Chim khôn biết chá»n cây mà đáºu? Hừ, chỉ bằng các ngươi?
Mạnh Dung Dung nhất thá»i Ä‘em há»a khà chuyển dá»i đến trên ngưá»i Vương Chu. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Chu lạnh lùng cưá»i má»™t tiếng nói:
- Äã nghe qua Cá»± Lá»™c thư viện, Văn phong cưá»ng thịnh, cầm kỳ thư há»a không gì không thông, tại hạ bất tà i, chỉ thÃch đà n, Cá»± Lá»™c thư viện ngươi có dám đấu má»™t chút không?
Äấu đà n? Bốn phÃa, vô số tu giả lá»™ ra vẻ kinh ngạc.
- Công tá», tên Vương Chu nà y muốn là m gì?
Thanh Long cau mà y nói.
Vương Chu có tà i đánh đà n siêu quần, muốn đấu bại ngưá»i cá»§a Cá»± Lá»™c thư viện, gián tiếp tăng uy vá»ng cho Yêu Thiên Thương, vì thuyết phục Bạch Äế Thiên nghiêng vá» phÃa mình! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diêm Xuyên giải thÃch.
- Hắc hắc hắc hắc, tên Vương Chu nà y tháºt đúng là muốn chết, cÅ©ng không nhìn má»™t chút ngưá»i đối mặt là ai!
Má»™t bên, Äông Phương ChÃnh Phái bá»—ng nhiên lá»™ ra vẻ đắc ý cưá»i gian.
- A?
Diêm Xuyên nhìn vá» phÃa Äông Phương ChÃnh Phái.
- Trong Cá»± Lá»™c thư viện, chỉ riêng thà nh tá»±u vỠđà n, theo ta được biết, còn không ngưá»i có thể vượt qua Mạnh nha đầu đâu!
Äông Phương ChÃnh Phái nhá» giá»ng nói.
...
- Tinh tinh tang tang…!
Vương Chu vừa gẩy dây đà n, trong nháy mắt, tiếng đà n vang và o trong lòng tất cả tu giả, bốn phÃa vốn là gió nhẹ, đột nhiên lặng yên ngừng lại.
- Tiếng đà n tÄ©nh trưá»ng!
Mạnh Dung Dung trầm giá»ng nói.
Trong khi nói chuyện, Mạnh Dung Dung cÅ©ng đưa tay lấy ra má»™t thanh đà n cổ mà u Ä‘á», má»™t đầu cá»§a đà n cổ, tháºt giống như được Ä‘iêu khắc lên má»™t đầu Phượng Hoà ng.
Mạnh Dung Dung nhẹ nhà ng ngồi xuống, đà n cổ để xuống trên hai đầu gối. Cúi đầu gẩy một cái.
- Äinh Ä‘inh Ä‘inh Ä‘inh... ... !
Chỉ có tùy ý gẩy má»™t cái, từ nÆ¡i Mạnh Dung Dung Ä‘ang ngồi, đột nhiên nổi lên cuồng phong, cuồng phong tháºt lá»›n, nhìn giống như là má»™t con sông đầy nước. Cuồn cuá»™n mà lao Ä‘i dưới sá»± chuyên tâm gẩy đà n cá»§a Mạnh Dung Dung,.
- á»’!?
PhÃa đối diện, con ngươi Vương Chu đột nhiên co rụt lại.
- Cao thá»§!
Vương Chu kinh ngạc nói.
Dây đà n trong tay Vương Chu nhanh chóng tăng lên rung động.
- Ùng ùng!
Trước mặt Vương Chu, đột nhiên cũng cuốn lên cuồng phong, cũng có hiệu quả giống như Mạnh Dung Dung tạo ra, bạo phong chồng chất, Vương Chu vung tay lên, cuồng phong đã giống như một con sông lớn mùa lũ, nước sông cuồn cuộn.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 3
Là tấm gương cho thế hệ chúng ta (thượng).
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
- Äinh Ä‘inh Ä‘inh Ä‘inh!
Mạnh Dung Dung, Vương Chu không ngừng kÃch thÃch dây đà n, trong mắt hai ngưá»i trà n đầy ngưng trá»ng.
Hai cổ phong bạo cá»±c kỳ cưá»ng đại, giống như thiên khiển táºn thế, nÆ¡i nó Ä‘i qua, đá vụn tung bay, cho dù là mấy sưá»n núi nhá» cách trung ương không xa, cÅ©ng nhất thá»i bị bạo phong cuốn lên.
Hai đại cao thá»§ Äà n đạo tá»· thÃ, chá»§ lưu bá»™c phát như sông lá»›n chạy chồm, cuồn cuá»™n mà đi! Má»™t chút dư ba, đã cuồn cuá»™n nổi lên mưá»i đạo long quyển phong, cuốn vá» bốn phÃa. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
A! A! A!... ...
Mấy ngà n tu giả vây xem bị gió lá»›n quét cho ngã trái ngã phải, cứ hướng phÃa sau mà lùi mãi.
Cho dù là đứng ở phÃa sau Mạnh Dung Dung, cÅ©ng có thể cảm nháºn được cuồng phong phát loạn lăng liệt.
- Tiếng đà n? Tiếng đà n tháºt mãnh liệt!
Ở trong liệt phong, Diêm Xuyên kinh ngạc nhìn vá» phÃa Mạnh Dung Dung.
"Meo meo?"
- Cái gì? Ngươi nói cái gì?
Má»™t bên Äông Phương ChÃnh Phái kêu lên.
Cuồng phong quá lá»›n, tiếng gió bạo liệt, thanh âm Diêm Xuyên căn bản nghe không rõ. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Diêm Xuyên, chúng ta lui vá» phÃa sau, lui vá» phÃa sau má»™t chút sao!
Äông Phương ChÃnh Phái gà o thét, như váºy má»›i có thể Ä‘em thanh âm truyá»n Ä‘i ra ngoà i.
Diêm Xuyên lắc đầu.
- Váºy thì ta phải Ä‘i má»™t mình rồi!
Äông Phương gà o thét, là m kẻ đầu tiên chạy Ä‘i.
Má»™t bên, khuôn mặt mấy nho tu trà n đầy vẻ bỉ di. Äây cÅ©ng là Cá»± Lá»™c thư viện cùng ngưá»i khác tá»· thÃ, cùng ngưá»i khác gá»i nhịp a, ngươi thân là đại nho cá»§a Cá»± Lá»™c thư viện, không có muốn ngươi chiến đấu, ngươi còn chạy?
Diêm Xuyên nhìn trong trà ng.
Hai cái dáng chủ lưu phong bạo giống như sông lớn hướng và o nhau mà đánh tới. Hai cái phong bạo mặc dù khà thế khổng lồ, nhưng tốc độ cũng không nhanh.
Ngà y xưa ở Lương Kinh, Diêm Xuyên chỉ có thấy được má»™t đạo sóng âm chồng Ä‘iệp, nhưng mà nÆ¡i nà y chÃnh là sông thanh âm thuần túy a, hai đại cưá»ng giả ai cÅ©ng không có nương tay, sông thanh âm cuồn cuá»™n va chạm và o nhau.
Hai đạo sông thanh âm còn chưa tiếp xúc, tại trong trung tâm cá»§a nó, liá»n tạo thà nh lốc xoáy chân không, tháºt giống như má»™t ống thông gió, mãnh liệt xoay tròn.
- Äinh Ä‘inh Ä‘inh leng keng!
Trong tay Mạnh Dung Dung, dây đà n được kÃch thÃch cà ng lúc cà ng nhanh. Hai đạo sông thanh âm rốt cục va chạm và o nhau.
- Oanh …………..!
Phần lá»›n núi non bốn phÃa dưới va chạm cá»§a hai sông thanh âm, đã ầm ầm nổ tung mà vỡ nát, vốn là tu giả Ä‘ang núp bốn phÃa lại phải lùi xa hÆ¡n nữa.
- A!
- Cứu mạng a!
- Trá»i ạ!
Tu giả vây xem xung quanh đã bị tạc bay cho tan tác.
Khà thế cá»§a sông thanh âm, bà ng bạc vô cùng. Mà ở trung tâm, nÆ¡i hai cổ sông thanh âm chạm và o nhau. Äá»™t nhiên xuất hiện má»™t cÆ¡n lốc xoáy khổng lồ.
- Ùng ùng!
Lốc xoáy xoay tròn cháºm chạp vô cùng, giống nhau mang đầy lá»±c lượng cưá»ng đại cá»§a hai phe váºy.
- Âm tạo hư không?
Diêm Xuyên kinh ngạc nói.
- Meo meo!
Miêu Miêu nắm bả vai Diêm Xuyên, đau khổ giãy dụa.
- Hô!
Miêu Miêu chui và o trong lòng ngực Diêm Xuyên, núp ở trong ngực, lộ ra một đôi mắt to, len lén nhìn một mà n tráng lệ nà y.
- Äinh Ä‘inh Ä‘inh Ä‘inh...!
Mạnh Dung Dung cúi đầu mãnh liệt huy động dây đà n.
Trung tâm Sông thanh âm, lốc xoáy khổng lồ Ä‘ang nổ vang từng đợt, hướng Vương Chu cháºm rãi mà đi tá»›i.
Tốc độ không nhanh, nhưng chỉ nhìn đưá»ng Ä‘i cá»§a cÆ¡n lốc xoáy nà y, có thể thấy được giá» phút nà y Mạnh Dung Dung Ä‘ang chiếm thượng phong.
Äối diện, sắc mặt Vương Chu rất khó nhìn.
- Mạnh nha đầu? Äà n đạo cá»§a ngươi lại tăng trưởng nhanh như váºy? Cha ngươi cÅ©ng không có mạnh như ngươi!
Sắc mặt Vương Chu khó coi mà nói.
Mạnh Dung Dung không ngừng gẩy đà n, căn bản không có phản ứng đến hắn.
- Ùng ùng!
Lốc xoáy khổng lồ, từng Ä‘iểm từng Ä‘iểm nhÃch vá» phÃa Vương Chu. bại thế cá»§a Vương Chu đã lá»™, tháºt giống như Ä‘ang Ä‘au khổ giãy dụa.
Trên trán Mạnh Dung Dung toát ra đại lượng mồ hôi, hiển nhiên cÅ©ng gắng sức phi thưá»ng.
- Tháºt là khá»§ng khiếp, sông thanh âm nà y, cho dù là ta Ä‘i và o, cÅ©ng có thể rất nhanh bị giảo sát!
Thanh Long đứng một bên, sợ hãi than thở.
Mồ hôi thấm đẫm gương mặt Mạnh Dung Dung, cũng giống như thế, gương mặt Vương Chu cũng đã ướt nhem.
Trong mắt Vương Chu hiện lên một cổ âm tà n, cắn hà m răng.
- Mạnh nha đầu, vì nghiệp lớn của chủ thượng, xin lỗi!
Trong mắt Vương Chu âm lãnh nói.
- Ông!
Tám đạo hắc quang theo sông thanh âm khổng lồ, hướng vá» phÃa đối diện cuồn cuá»™n lao Ä‘i.
Hắc quang rất bà ẩn, giống như châm nhá», xuyên qua ở trong sông thanh âm, hÆ¡n nữa nhanh chóng chìm và o trong sông thanh âm cuồn cuá»™n, là m cho ngưá»i ta căn bản không phát hiện được.
- Ùng ùng!
Trung tâm lốc xoáy khổng lồ tiếp tục hướng vá» Vương Chu tiến tá»›i. Mạnh Dung Dung thừa thế truy kÃch, dây đà n trong tay bị kÃch thÃch cà ng lúc cà ng nhanh, trên dây đà n giống như trong nháy mắt đã được thêm má»™t đôi tay, bốn ngón tay Ä‘ang không ngừng đánh đà n. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tốc độ tháºt nhanh!
Diêm Xuyên tán thán nói.
Không phải là có thêm má»™t đôi tay, mà là tốc độ quá nhanh, là m cho ngưá»i ta sinh ra ảo giác mà thôi.
- Äinh Ä‘inh Ä‘inh Ä‘inh...!
Mạnh Dung Dung tháºt giống như tháºt lâu không có phát tiết như thế rồi, trong lúc nhất thá»i cÅ©ng có chút giống như vong tình váºy.
Chỉ biết gia tăng âm công, tăng cưá»ng lá»±c lượng cho sông thanh âm.
Hoà n toà n không có phát hiện, ở cách đó không xa, tám đạo hắc quang đang ẩn núp mà đến. dưới sông thanh âm đang gầm thét, căn bản không cách nà o phát hiện chút khác biệt rất nhỠnà y.
Mạnh Dung Dung không có phát hiện, má»™t đám nho tu cÅ©ng không có phát hiện, chỉ có Diêm Xuyên, đột nhiên hai mắt nhÃu lại.
Không phải là Diêm Xuyên phát hiện, mà là Äá»™c đằng trên cổ tay trái Diêm Xuyên cảnh báo. Äá»™c đằng phát ra lục quang mãnh liệt.
- Äá»™c? HÆ¡n nữa còn là kịch độc? NÆ¡i nà o có độc?
Diêm Xuyên kinh ngạc nói.
Nhìn bốn phÃa má»™t vòng, sau đó lại nhìn vá» phÃa Mạnh Dung Dung, Diêm Xuyên cÅ©ng không có phát hiện.
- Chỉ ra đi!
Diêm Xuyên kêu lên.
- Viu!
Trên Äá»™c đằng thai ký, đột nhiên toát ra má»™t cá»ng đằng tiên tinh tế, hướng mà đằng tiên chỉ đến, chÃnh là sông thanh âm trước mặt Mạnh Dung Dung.
Diêm Xuyên định thần nhìn lại, đột nhiên thấy được một tia hắc quang, hắc quang chợt lóe vừa chui và o trong sông thanh âm, đảo mắt đã biến mất.
- Vương Chu? Hạ độc?
Diêm Xuyên kinh ngạc nhìn vá» Vương Chu phÃa nÆ¡i xa, trong mắt hắn vẫn bình tÄ©nh như cÅ©.
- Không tốt!
NÆ¡i mà Äá»™c đằng chỉ đến, cách Mạnh Dung Dung cà ng ngà y cà ng gần.
Cứu? Không cứu? Nhìn Mạnh Dung Dung Ä‘ang hưng phấn liá»u mạng mà khảy đà n, Diêm Xuyên nhất thá»i khẽ do dá»±, nhưng rất nhanh, trong mắt Diêm Xuyên má»™t tráºn kiên định.
Không nói kế tiếp, muốn đến Cự Lộc thà nh tranh đoạt Phong Thần Sách, chỉ cần đây là muội muội của Văn Nhược tiên sinh, cũng không thể nhìn nà ng chết đi!
Tám đạo hắc quang cách Mạnh Dung Dung cà ng ngà y cà ng gần, mắt thấy sẽ phải đến trước mặt Mạnh Dung Dung.
- Äi Ä‘i!
Diêm Xuyên bước ra má»™t bước, vung Äá»™c đằng trong tay.
- Vù!
Äá»™c đằng nhanh chóng vụt ra, ầm ầm cuốn lên thân thể Mạnh Dung Dung, Diêm Xuyên mạnh mẽ lôi kéo.
- Là m cái gì váºy?
Bốn phÃa, má»™t đám nho tu nhất thá»i cả kinh kêu lên.
Äà n đạo cá»§a Mạnh Dung Dung đã Ä‘em đối phương áp gắt gao, má»™t đám nho tu Ä‘ang còn chỠăn mừng, bá»—ng nhiên má»™t đạo đằng tiên quấn lấy Mạnh Dung Dung?
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 4
Là tấm gương cho thế hệ chúng ta (hạ).
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
- Khốn kiếp, ngươi là m gì váºy?
- Ngưá»i nà o!
"Khốn kiếp!"
Một đám nho tu kinh sợ vô cùng.
Mạnh Dung Dung bị đằng tiên quấn lên cÅ©ng là ngẩng đầu má»™t chút, nhìn thấy cả ngưá»i bị đăng tiên quấn quanh, nà ng giống như nằm má»™ng, thét lên.
- A!
Mạnh Dung Dung sợ hãi kêu.
Bất quá, trong lúc sợ hãi kêu, Mạnh Dung Dung nhìn rõ rà ng, tám đạo hắc quang hướng vị trà ban đầu mà mình ngồi, cấp tốc bắn tới.
- Viu! Viu! Viu…
Tám đạo hắc quang đột nhiên đâm và o trên đằng tiên.
- Äây là ?
Mạnh Dung Dung nhất thá»i nghÄ© tá»›i má»™t khả năng.
Nhưng là , Mạnh Dung Dung bị kéo ra, đã không phải vấn đỠvỠđộc châm nữa rồi, Mạnh Dung Dung Ä‘ang phải Ä‘iá»u khiển má»™t cái sông thanh âm khổng lồ.
Trong lúc nà ng bị kéo ra, sông thanh âm mất đi khống chế, đột nhiên lôi kéo Mạnh Dung Dung.
- Oanh!
Mạnh Dung Dung ngã và o trong sông thanh âm, mà Äá»™c đằng quấn quanh Mạnh Dung Dung, cÅ©ng lại lôi kéo theo Diêm Xuyên, trong nháy mắt ngã và o trong sông thanh âm.
- A, công tá»!
Thanh Long nhất thá»i cả kinh kêu lên.
- Äại tiểu thư!
Một đám nho tu cả kinh kêu lên.
- Oanh!
Tháºt giống như má»™t con sông lá»›n chân tháºt, cuồn cuá»™n nước chảy, hai ngưá»i nhất thá»i bị sông thanh âm cuốn Ä‘i rồi, hướng vá» trung tâm lốc xoáy mà cuốn Ä‘i.
- A!
Trong Sông thanh âm, đảo mắt, hai ngưá»i đến trung tâm lốc xoáy.
- Ùng ầm, ầm ầm!
Hai ngưá»i bị cuốn và o trong trung tâm lốc xoáy.
- A, đại tiểu thư!
Äám Nho tu sợ hãi rống lên không dứt.
Thanh Long cũng lo lắng không thôi.
Äối diện, Vương Chu cÅ©ng đột ngá»™t dừng lại tiếng đà n. Kinh ngạc nhìn má»™t mà n nà y.
Bên kia, Hổ Vương Bạch Äế Thiên khẽ nhÃu mà y, gắt gao ngó chừng, bởi vì bị kéo và o sông thanh âm lốc xoáy kia còn có Miêu Miêu.
Vô số tu giả bốn phÃa lá»™ ra vẻ kinh ngạc.
Cá»± Lá»™c thư viện đại tiểu thư, cùng má»™t ngưá»i đà n ông bị cuốn Ä‘i rồi?
Sông thanh âm Ä‘ang cháºm rãi nhá» Ä‘i, nhưng mà cÅ©ng chẳng qua là cháºm rãi, muốn hoà n toà n tản Ä‘i, không biết còn chá» bao lâu nữa.
Mà Diêm Xuyên cùng Mạnh Dung Dung bị cuốn và o bên trong, bốn phương tám hướng Ä‘á»u là âm bạo, còn có cuồng phong tà n sát bừa bãi. Mạnh Dung Dung khởi động má»™t tưá»ng khÃ, đảo mắt đã bị âm bạo cắn nát rồi, trong sông thanh âm, chÃnh là hư cảnh như Thanh Long cÅ©ng có thể bị cắn nát, huống chi hai ngưá»i còn chưa đạt tá»›i hư cảnh chứ! Mạnh Dung Dung cà ng giãy dụa, lá»±c lượng nà y cà ng lá»›n. Khuôn mặt nà ng lá»™ vẻ kinh hoảng!
- Không cần giãy dụa, ngươi là ngăn không nổi sóng âm nà y, nước chảy bèo trôi, để cho tá»± thân thÃch ứng loại tần số nà y!
Diêm Xuyên hướng vá» phÃa Mạnh Dung Dung kêu lên.
Mạnh Dung Dung vừa nghe, tÄ©nh táo lại rất nhiá»u, nhất thá»i buông ra chống cá»±.
Hai ngưá»i buông bá» chống cá»±, sóng âm cÅ©ng không trùng kÃch rồi, nhưng mà cuồng phong tà n sát bừa bãi lại trá»±c tiếp tác dụng lên trên thân thể hai ngưá»i.
- Thình thịch! Thình thịch!s...
Nhất thá»i, y phục cá»§a hai ngưá»i bị cuồng phong tà n sát bừa bãi xét nát mà tan ra.
Äảo mắt, hai ngưá»i má»™t mèo trở thà nh trần truồng rồi, chỉ có Miêu Miêu còn cắn cái Tiểu Chiên Mạo không tha.
- A!
Mạnh Dung Dung che đi bộ vị nhạy cảm, sợ hãi thét lên không dứt.
Trong Lốc xoáy, mặc dù má»i ngưá»i ở ngoại giá»›i không thấy được, nhưng bên trong, hai ngưá»i cÅ©ng cÅ©ng có thể nhìn thấy rất rõ rà ng.
Trong nháy mắt, hai ngưá»i trần như nhá»™ng.
Ngoại giá»›i, ngưá»i Cá»± Lá»™c thư viện lo lắng không thôi, đại tiểu thư đảo mắt đã không thấy rồi?
- A, y phục của tiểu thư!
Má»™t đứa nha hoà n đột nhiên nhìn lên trá»i, nháºn lấy má»™t miếng vải, giống như y phục bị xé nát trên ngưá»i Mạnh Dung Dung.
- Y phục cá»§a Công tá»!
Thanh Long phi lên trá»i, chụp lấy má»™t và i mảnh nhá» y phục cá»§a Diêm Xuyên.
Lốc xoáy không gian? Một nam một nữ? Y phục vỡ vụn?
Nhất thá»i, trong ý nghÄ© cá»§a mấy ngà n tu giả bốn phÃa xuất hiện má»™t mà n kiá»u diá»…m.
- A, y phục tiểu thư, cũng là !
Hai cái nha hoà n nhanh chóng nhảy ngược chạy xuôi, thu tháºp y phục bị xé nát cá»§a Mạnh Dung Dung.
Äông Phương ChÃnh Phái không biết khi nà o đã đến bên cạnh Thanh Long.
- Ban ngà y ban mặt, trá»i đất sáng rạng, Diêm Xuyên lại có thể là m ra được chuyện như váºy?
Äông Phương ChÃnh Phái má»™t bá»™ khổ đại thù sâu.
- Cái nà y, hẳn không phải là ngươi nghĩ... !
Thanh Long láºp tức giúp Diêm Xuyên giải thÃch.
- Tháºt là ta tấm gương cho thế hệ chúng ta a!
Äông Phương ChÃnh Phái sắc mặt biến đổi, biến thà nh vô cùng hèn má»n.
Má»™t bên Thanh Long há hốc mồm, vốn là phải giúp Diêm Xuyên giải thÃch lá»i nói, nhất thá»i không biết nói như thế nà o.
Vương Chu cÅ©ng ngừng gẩy đà n, sông âm thanh to lá»›n cháºm rãi nhá» Ä‘i!
Sông âm thanh nhỠđi, nhưng không có nhanh chóng biến mất, trung tâm lốc xoáy vẫn xoay tròn không ngừng, không thấy rõ bên trong.
Sau khi Diêm Xuyên, Mạnh Dung Dung bị cuốn và o, một đám nho tu nhanh chóng nhảy lên.
- Äánh tan sông âm thanh! Cứu đại tiểu thư!
Một nho tu kêu lên.
- Tốt!
Một đám nho tu hét to nói.
- Dừng tay!
Äông Phương ChÃnh Phái đột nhiên má»™t tiếng gà o to.
- á»’!?
Chúng nho tu nhìn vá» phÃa Äông Phương ChÃnh Phái.
- Ai cũng không được cỠđộng!
Äông Phương ChÃnh Phái lắc đầu.
- Sư thúc, tại sao?
- Sư thúc, hiện tại, đại tiểu thư Ä‘ang rất nguy hiểm! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
... ... ...
... ...
...
Chúng nho tu rối rÃt kêu.
- Mò mẫm như váºy cứu má»›i nguy hiểm, bá»n há» có lẽ đã thÃch ứng vá»›i âm tần bên trong, các ngươi xuất thá»§ loạn, là m cho sông âm thanh há»—n loạn không chịu nổi, bá»n há» cà ng chết nhanh hÆ¡n!
Äông Phương ChÃnh Phái chặn lại nói.
- A?
Chúng nho tu chân mà y cau lại.
- Sư thúc nói không sai, ta nhớ ra rồi, trước kia lão sư cũng đã nói!
- Không thể động, lui vá» phÃa sau!
... ... ...
... ...
...
Phần lá»›n chúng nho tu Ä‘á»u đã tiếp xúc qua Äà n đạo, tá»± nhiên rất nhanh liá»n hiểu!
Lui vá» phÃa sau, không chỉ có mình lui vá» phÃa sau, còn để cho các tu chân giả vây xem bốn phÃa cÅ©ng phải lùi xa vá» phÃa sau, để phòng ngừa chuyện ngoà i ý muốn.
- Ùng ùng!
Sông âm thanh cháºm rãi nhá» Ä‘i, má»i ngưá»i kiên nhẫn chỠđợi. Giá» khắc nà y, Vương Chu cÅ©ng không tiếp tục ra tay, mà chỉ lạnh lùng nhìn.
Lúc trước chẳng qua là đánh cuá»™c, hiện tại nếu bỠđá xuống giếng, tất sẽ tạo thà nh thù không chết không nghỉ vá»›i Cá»± Lá»™c thư viện. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bạch Äế Thiên cÅ©ng kiên nhẫn chỠđợi, trong mắt thỉnh thoảng hiện lên vẻ nghi hoặc.
Trong Lốc xoáy.
- A!
Mạnh Dung Dung che đi bộ vị nhạy cảm, sợ hãi kêu liên tục.
Một cây đằng tiên của Diêm Xuyên quấn quanh Mạnh Dung Dung, không để cho Mạnh Dung Dung bay ra ngoà i, nhưng mà tự thân Diêm Xuyên cũng giống như Mạnh Dung Dung, toà n thân trần truồng.
Một tay đang kẹp Miêu Miêu, một tay lôi kéo Mạnh Dung Dung.
- Äằng tiên, tạo lồng!
Diêm Xuyên kêu lên.
- Vù!
Äằng tiên đột nhiên tăng vá»t lên, cà ng ngà y cà ng dà i, đảo mắt, bện thà nh má»™t cái lồng khổng lồ, bao lấy hai ngưá»i má»™t mèo.
Cái lồng cà ng ngà y cà ng dà y đặc, mặc dù bị cuồng phong thổi cho lung la lung lay, nhưng mà theo cà ng ngà y cà ng nhiá»u sợi đằng tiên, đảo mắt đã tạo thà nh má»™t Äằng tiên cầu khổng lồ hình tròn ngăn cách trong ngoà i, bao lấy hai ngưá»i.
- Meo meo!
Gió lá»›n bị ngăn cách ở ngoà i Äằng tiên cầu, Miêu Miêu nhanh chóng từ trong Tiểu Chiên Mạo đổ ra đại lượng Dạ Minh Châu. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong lúc nhất thá»i, trong Äằng tiên cầu trở nên sáng rạng vô cùng.
Hai ngưá»i trần truồng, nhất thá»i trá»±c diện nhìn nhau!
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 5
Chuẩn bị vang danh thiên hạ.
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
- A, lưu manh!
Mạnh Dung Dung nhất thá»i che Ä‘i toà n thân, ngồi chồm hổm xuống, trong mắt Ä‘á»u là ủy khuất cùng bi phẫn.
- Meo meo, Diêm Xuyên vốn chÃnh là đại lưu manh!
Miêu Miêu bỠđá xuống giếng nói.
- Miêu Miêu!
Diêm Xuyên im lặng nói.
- Lấy ra hai bộ quần áo, cho nà ng một bộ!
Diêm Xuyên nói.
- Meo meo!
Miêu Miêu là m theo, ném cho nà ng một bộ y phục.
Mạnh Dung Dung vừa nhìn y phục, nhanh chóng mặc và o, trong lúc mặc và o, khó tránh khá»i tiết lá»™ cảnh xuân, cÅ©ng may Diêm Xuyên cÅ©ng không có giáºu đổ bìm leo, cÅ©ng cúi đầu mặc y phục.
Loạt xoạt thanh âm vang lên!
Rất nhanh, hai ngưá»i đã mặc xong quần áo.
- Meo meo, y phục Diêm Xuyên quá lớn, ngươi mặc không vừa, nếu không cỡi ra, ta sẽ tìm cho ngươi một bộ khác!
Miêu Miêu hướng vá» phÃa Mạnh Dung Dung nói to.
- Không cần!
Mạnh Dung Dung cả kinh kêu lên.
Tháºt vất vả mặc quần áo và o, sao có thể cỡi xuống? Mạnh Dung Dung nhanh chóng nắm tháºt chặt y phục. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Mạnh cô nương, ngươi cũng thấy đấy, lúc ấy tình huống khẩn cấp, Vương Chu đối với ngươi hạ độc, mới không có cách nà o, phải kéo ngươi ra chỗ khác!
Diêm Xuyên giải thÃch.
Mạnh Dung Dung ngó chừng Diêm Xuyên, trong mắt trà n đầy vẻ giáºn dữ, chÃnh kẻ trước mắt nà y đã nhìn không sót má»™t chút nà o thân thể băng thanh ngá»c khiết mình?
Äi tá»›i, Mạnh Dung Dung mang theo má»™t cổ phẫn ná»™, má»™t cái tát hướng trên mặt Diêm Xuyên đánh tá»›i.
- Thình thịch!
Tại giữa không trung, đột nhiên tay nà ng đã bị Diêm Xuyên bắt được. Không thể đánh thà nh công.
- Ngươi!
Mạnh Dung Dung cà ng xấu hổ và giáºn dữ hÆ¡n.
- Mạnh cô nương, không phải là Diêm Xuyên ta hẹp hòi, lúc trước chẳng qua là ngoà i ý muốn, ngươi nếu có oán, ta không ngần ngại, có thể dùng phương thức khác, ta sẽ không so Ä‘o cùng ngươi, nhưng đối vá»›i cho má»™t ngưá»i đà n ông mà nói, trên thể diện, có hai chuyện là không thể dá»… dà ng tha thứ, má»™t là quỳ xuống, mà thứ hai là đánh mặt!
Diêm Xuyên lắc đầu trầm giá»ng nói.
Vừa nói, Diêm Xuyên đem tay Mạnh Dung Dung chuyển đi!
NÆ¡i sóng âm mênh mông nà y, hai ngưá»i cÅ©ng không có cách dùng lá»±c.
Chuẩn bị má»™t cái tát để có thể phát tiết lá»a giáºn trong lòng, lại không thể đánh thà nh công?
- Ngươi khốn kiếp!
Mạnh Dung Dung gà o thét.
Vừa thét lên một tiếng, nước mắt Mạnh Dung Dung không tự chủ mà chảy ra.
Từ lúc chà o Ä‘á»i tá»›i nay, chưa từng chịu á»§y khuất lá»›n như váºy? Nhìn Diêm Xuyên, trong mắt Mạnh Dung Dung trà n đầy oán háºn.
- Meo meo, ngươi không nói đạo lý, Diêm Xuyên nhìn ngươi, không phải ngươi cũng nhìn thân thể trần truồng của Diêm Xuyên sao? Ngươi cũng không có lỗ lã!
Miêu Miêu nhất thá»i kêu lên.
- Hừ!?
Mạnh Dung Dung nhìn vá» phÃa Miêu Miêu.
Không thiệt thòi? Nghe được Miêu Miêu quở trách, Mạnh Dung Dung lại cà ng ủy khuất.
- Meo meo, hÆ¡n nữa, Diêm Xuyên còn Ä‘em y phục cho ngươi mặc, ngươi cÅ©ng không phải là cá»±c phẩm linh thạch, liếc mắt nhìn má»™t chút cÅ©ng không thiếu má»™t khối thịt! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Miêu Miêu khinh thưá»ng nói.
Miêu Miêu suy luáºn, để cho Mạnh Dung Dung nhất thá»i có loại vá»ng động đâm và o tưá»ng tá»± sát. á»§y khuất ban đầu, đã bị cổ vá»ng động nà y trùng kÃch mà tản Ä‘i rất nhiá»u.
- Tốt rồi, Miêu Miêu!
Diêm Xuyên chặn lá»i Miêu Miêu.
- Vốn là váºy mà !
Miêu Miêu nói.
Diêm Xuyên khẽ cưá»i khổ má»™t tráºn.
Äối diện, Mạnh Dung Dung xoa xoa nước mắt, nghiêng đầu Ä‘i, không hỠđể ý tá»›i Diêm Xuyên nữa.
- Ùng ùng!
Sau má»™t canh giá», sông âm thanh rốt cục cháºm rãi biến mất.
Trung tâm lốc xoáy khổng lồ lúc nãy cÅ©ng chầm cháºm tản Ä‘i, lốc xoáy vừa tản Ä‘i, lá»™ ra má»™t cái Thanh cầu lá»›n ba trượng, là do Thanh Äằng bện lại mà thà nh.
-á»’!?
Vô số tu giả bốn phÃa duá»—i dà i cổ, cùng nhau ngước nhìn vá» phÃa quả cầu.
- Äại tiểu thư!
Một đám nho tu kêu lên.
- Vù!
Äá»™c đằng thu hồi đằng Ä‘iá»u, quả cầu bằng Thanh Äằng nhanh chóng biến mất, thân hình hai ngưá»i dần dần lá»™ ra.
- Mau nhìn, Mạnh Dung Dung mặc y phục của nam nhân!
- A, tháºt a, là y phục cá»§a nam nhân kia, hÆ¡n má»™t canh giá», hai ngưá»i bá»n hỠđã là m gì ở bên trong?
- Lúc trước y phục Mạnh Dung Dung bay ra ngoà i, không phải là bị nam nhân kia xé rách chứ!
- Nam nhân kia vô lễ với Mạnh Dung Dung?
- Cầm thú, Mạnh Dung Dung a, nà ng là đạo lữ trong mộng của ta a!
- Ngươi? Không, trong Cự Lộc thà nh, Mạnh Dung Dung cũng là đạo lữ trong mộng của không biết bao nhiêu tu giả!
- Giết hắn đi!
- Khốn kiếp, giết hắn đi!
... ... ... ...
... ... ...
...
Má»™t và i tu giả vây xem có nhiệt huyết, nhất thá»i kinh sợ mà hét lên.
- Vù!
Äá»™c đằng hoà n toà n bị thu và o trong tay áo.
Tiểu thư, y phục cá»§a ngươi, còn có túi cà n khôn, ta cÅ©ng thu tháºp lại rồi đây!
Má»™t đứa nha hoà n tiến lên phÃa trước nói.
Mạnh Dung Dung quay đầu nhìn Diêm Xuyên một chút.
- Diêm Xuyên, ta háºn ngươi!
Mạnh Dung Dung xấu hổ và giáºn dữ nói.
- Meo meo!
Miêu Miêu đối chá»i gay gắt kêu.
Diêm Xuyên sỠsỠlỗ mũi, không có phản bác.
- Chúng ta đi!
Mạnh Dung Dung kêu lên.
Vừa nói, nà ng mang theo hai cái nha hoà n phóng lên trá»i hướng Cá»± Lá»™c thà nh bay Ä‘i.
Má»™t đám nho tu oán háºn nhìn Diêm Xuyên, theo Mạnh Dung Dung bay Ä‘i.
- Thanh Long, ngươi đã nghe chưa? Má»›i vừa rồi Mạnh Dung Dung nói háºn Diêm Xuyên?
Äông Phương ChÃnh Phái tâm tình mang theo mong đợi mà nói.
- Nghe thấy được!
Thanh Long gáºt đầu bất minh sở dÄ©.
- A, tháºt sá»±, Diêm huynh, tháºt sá»± cái gì ngươi cÅ©ng đã là m rồi?
Äông Phương ChÃnh Phái nhất thá»i mang theo hưng phấn há»i.
Äông Phương ChÃnh Phái vừa gá»i, nhất thá»i kéo theo rất nhiá»u kẻ ngưỡng má»™ Mạnh Dung Dung Ä‘ang đứng ở bốn phÃa gầm lên…
- Diêm Xuyên? Vô lễ với Mạnh Dung Dung, giết hắn đi!
- Khốn kiếp, giết hắn đi!
... ... ...
... ...
...
Má»™t đám tu giả đầy căm phẫn vá»t lên.
- Dừng tay, các ngươi là m gì, hắn là khách quý của Cự Lộc thư viện ta, ai dám động đến!
Äông Phương ChÃnh Phái kêu lên.
Quả nhiên, thân pháºn đại nho cá»§a Cá»± Lá»™c thư viện vẫn là phi thưá»ng hữu hiệu, mấy tu giả Ä‘ang muốn xông lên, nhất thá»i dừng lại cước bá»™.
- Diêm huynh, chúng ta đi!
Äông Phương ChÃnh Phái nói.
- Ừ!
Diêm Xuyên gáºt đầu.
Thanh Long, Diêm Xuyên, Miêu Miêu, theo Äông Phương ChÃnh Phái, Ä‘uổi theo quần nho Cá»± Lá»™c thư viện, hướng phương xa vá»t Ä‘i.
- Tiểu nhân hèn hạ!
- Vô liêm sỉ! ...
... ...
...
Trong lúc nhất thá»i, vang lên rất nhiá»u thanh âm chá»i bá»›i Diêm Xuyên. Như váºy, sau chuyện hôm nay, danh tiếng Diêm Xuyên khẳng định sẽ rất nóng ở trong Cá»± Lá»™c thà nh.
Lúc gần Ä‘i, Diêm Xuyên nhìn Bạch Äế Thiên vẫn đứng chắp tay ở đó má»™t cái.
Bạch Äế Thiên cÅ©ng nhìn vá» phÃa Diêm Xuyên, bất quá, chá»§ yếu là Miêu Miêu ở trên đầu vai Diêm Xuyên.
- Thượng Mạch Hổ Tộc? Là m sao có thể!
Bạch Äế Thiên cau mà y, đưa mắt nhìn má»i ngưá»i rá»i Ä‘i.
- Tốt lắm, Bạch Äế Thiên, ngưá»i Cá»± Lá»™c thư viện cÅ©ng Ä‘i rồi, bây giá» ngươi không cần cố kỵ nữa, cùng ta trở vá» gặp chá»§ thượng thôi!
Vương Chu cưá»i nói.
Bạch Äế Thiên quay đầu nhìn vá» phÃa Vương Chu.
- Vô Chu, tiễn khách!
Bạch Äế Thiên thản nhiên nói.
Vừa nói, Bạch Äế Thiên quay đầu Ä‘i vá» phÃa sau.
PhÃa sau, cách đó không xa, có má»™t đại Ä‘iện, Bạch Äế Thiên Ä‘i trở vỠđại Ä‘iện.
- Dạ!
Nguyên Hổ Vương Tả Vô Chu gáºt đầu.
- Vương Chu, má»i!
Tả Vô Chu nhìn vá» phÃa Vương Chu.
Chương 5: Chuẩn bị vang danh thiên hạ.
- A, lưu manh!
Mạnh Dung Dung nhất thá»i che Ä‘i toà n thân, ngồi chồm hổm xuống, trong mắt Ä‘á»u là ủy khuất cùng bi phẫn.
- Meo meo, Diêm Xuyên vốn chÃnh là đại lưu manh!
Miêu Miêu bỠđá xuống giếng nói.
- Miêu Miêu!
Diêm Xuyên im lặng nói.
- Lấy ra hai bộ quần áo, cho nà ng một bộ!
Diêm Xuyên nói.
- Meo meo!
Miêu Miêu là m theo, ném cho nà ng một bộ y phục.
Mạnh Dung Dung vừa nhìn y phục, nhanh chóng mặc và o, trong lúc mặc và o, khó tránh khá»i tiết lá»™ cảnh xuân, cÅ©ng may Diêm Xuyên cÅ©ng không có giáºu đổ bìm leo, cÅ©ng cúi đầu mặc y phục.
Loạt xoạt thanh âm vang lên!
Rất nhanh, hai ngưá»i đã mặc xong quần áo.
- Meo meo, y phục Diêm Xuyên quá lớn, ngươi mặc không vừa, nếu không cỡi ra, ta sẽ tìm cho ngươi một bộ khác!
Miêu Miêu hướng vá» phÃa Mạnh Dung Dung nói to.
- Không cần!
Mạnh Dung Dung cả kinh kêu lên.
Tháºt vất vả mặc quần áo và o, sao có thể cỡi xuống? Mạnh Dung Dung nhanh chóng nắm tháºt chặt y phục.
- Mạnh cô nương, ngươi cũng thấy đấy, lúc ấy tình huống khẩn cấp, Vương Chu đối với ngươi hạ độc, mới không có cách nà o, phải kéo ngươi ra chỗ khác!
Diêm Xuyên giải thÃch.
Mạnh Dung Dung ngó chừng Diêm Xuyên, trong mắt trà n đầy vẻ giáºn dữ, chÃnh kẻ trước mắt nà y đã nhìn không sót má»™t chút nà o thân thể băng thanh ngá»c khiết mình?
Äi tá»›i, Mạnh Dung Dung mang theo má»™t cổ phẫn ná»™, má»™t cái tát hướng trên mặt Diêm Xuyên đánh tá»›i.
- Thình thịch!
Tại giữa không trung, đột nhiên tay nà ng đã bị Diêm Xuyên bắt được. Không thể đánh thà nh công.
- Ngươi!
Mạnh Dung Dung cà ng xấu hổ và giáºn dữ hÆ¡n.
- Mạnh cô nương, không phải là Diêm Xuyên ta hẹp hòi, lúc trước chẳng qua là ngoà i ý muốn, ngươi nếu có oán, ta không ngần ngại, có thể dùng phương thức khác, ta sẽ không so Ä‘o cùng ngươi, nhưng đối vá»›i cho má»™t ngưá»i đà n ông mà nói, trên thể diện, có hai chuyện là không thể dá»… dà ng tha thứ, má»™t là quỳ xuống, mà thứ hai là đánh mặt!
Diêm Xuyên lắc đầu trầm giá»ng nói.
Vừa nói, Diêm Xuyên đem tay Mạnh Dung Dung chuyển đi!
NÆ¡i sóng âm mênh mông nà y, hai ngưá»i cÅ©ng không có cách dùng lá»±c.
Chuẩn bị má»™t cái tát để có thể phát tiết lá»a giáºn trong lòng, lại không thể đánh thà nh công?
- Ngươi khốn kiếp!
Mạnh Dung Dung gà o thét.
Vừa thét lên một tiếng, nước mắt Mạnh Dung Dung không tự chủ mà chảy ra.
Từ lúc chà o Ä‘á»i tá»›i nay, chưa từng chịu á»§y khuất lá»›n như váºy? Nhìn Diêm Xuyên, trong mắt Mạnh Dung Dung trà n đầy oán háºn.
- Meo meo, ngươi không nói đạo lý, Diêm Xuyên nhìn ngươi, không phải ngươi cũng nhìn thân thể trần truồng của Diêm Xuyên sao? Ngươi cũng không có lỗ lã!
Miêu Miêu nhất thá»i kêu lên.
- Hừ!?
Mạnh Dung Dung nhìn vá» phÃa Miêu Miêu.
Không thiệt thòi? Nghe được Miêu Miêu quở trách, Mạnh Dung Dung lại cà ng ủy khuất.
- Meo meo, hÆ¡n nữa, Diêm Xuyên còn Ä‘em y phục cho ngươi mặc, ngươi cÅ©ng không phải là cá»±c phẩm linh thạch, liếc mắt nhìn má»™t chút cÅ©ng không thiếu má»™t khối thịt! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Miêu Miêu khinh thưá»ng nói.
Miêu Miêu suy luáºn, để cho Mạnh Dung Dung nhất thá»i có loại vá»ng động đâm và o tưá»ng tá»± sát. á»§y khuất ban đầu, đã bị cổ vá»ng động nà y trùng kÃch mà tản Ä‘i rất nhiá»u.
- Tốt rồi, Miêu Miêu!
Diêm Xuyên chặn lá»i Miêu Miêu.
- Vốn là váºy mà !
Miêu Miêu nói.
Diêm Xuyên khẽ cưá»i khổ má»™t tráºn.
Äối diện, Mạnh Dung Dung xoa xoa nước mắt, nghiêng đầu Ä‘i, không hỠđể ý tá»›i Diêm Xuyên nữa.
- Ùng ùng!
Sau má»™t canh giá», sông âm thanh rốt cục cháºm rãi biến mất.
Trung tâm lốc xoáy khổng lồ lúc nãy cÅ©ng chầm cháºm tản Ä‘i, lốc xoáy vừa tản Ä‘i, lá»™ ra má»™t cái Thanh cầu lá»›n ba trượng, là do Thanh Äằng bện lại mà thà nh.
-á»’!?
Vô số tu giả bốn phÃa duá»—i dà i cổ, cùng nhau ngước nhìn vá» phÃa quả cầu.
- Äại tiểu thư!
Một đám nho tu kêu lên.
- Vù!
Äá»™c đằng thu hồi đằng Ä‘iá»u, quả cầu bằng Thanh Äằng nhanh chóng biến mất, thân hình hai ngưá»i dần dần lá»™ ra.
- Mau nhìn, Mạnh Dung Dung mặc y phục của nam nhân!
- A, tháºt a, là y phục cá»§a nam nhân kia, hÆ¡n má»™t canh giá», hai ngưá»i bá»n hỠđã là m gì ở bên trong?
- Lúc trước y phục Mạnh Dung Dung bay ra ngoà i, không phải là bị nam nhân kia xé rách chứ!
- Nam nhân kia vô lễ với Mạnh Dung Dung?
- Cầm thú, Mạnh Dung Dung a, nà ng là đạo lữ trong mộng của ta a!
- Ngươi? Không, trong Cự Lộc thà nh, Mạnh Dung Dung cũng là đạo lữ trong mộng của không biết bao nhiêu tu giả!
- Giết hắn đi!
- Khốn kiếp, giết hắn đi!
... ... ... ...
... ... ...
...
Má»™t và i tu giả vây xem có nhiệt huyết, nhất thá»i kinh sợ mà hét lên.
- Vù!
Äá»™c đằng hoà n toà n bị thu và o trong tay áo.
Tiểu thư, y phục cá»§a ngươi, còn có túi cà n khôn, ta cÅ©ng thu tháºp lại rồi đây!
Má»™t đứa nha hoà n tiến lên phÃa trước nói.
Mạnh Dung Dung quay đầu nhìn Diêm Xuyên một chút.
- Diêm Xuyên, ta háºn ngươi!
Mạnh Dung Dung xấu hổ và giáºn dữ nói.
- Meo meo!
Miêu Miêu đối chá»i gay gắt kêu.
Diêm Xuyên sỠsỠlỗ mũi, không có phản bác.
- Chúng ta đi!
Mạnh Dung Dung kêu lên.
Vừa nói, nà ng mang theo hai cái nha hoà n phóng lên trá»i hướng Cá»± Lá»™c thà nh bay Ä‘i.
Má»™t đám nho tu oán háºn nhìn Diêm Xuyên, theo Mạnh Dung Dung bay Ä‘i.
- Thanh Long, ngươi đã nghe chưa? Má»›i vừa rồi Mạnh Dung Dung nói háºn Diêm Xuyên?
Äông Phương ChÃnh Phái tâm tình mang theo mong đợi mà nói.
- Nghe thấy được!
Thanh Long gáºt đầu bất minh sở dÄ©.
- A, tháºt sá»±, Diêm huynh, tháºt sá»± cái gì ngươi cÅ©ng đã là m rồi?
Äông Phương ChÃnh Phái nhất thá»i mang theo hưng phấn há»i.
Äông Phương ChÃnh Phái vừa gá»i, nhất thá»i kéo theo rất nhiá»u kẻ ngưỡng má»™ Mạnh Dung Dung Ä‘ang đứng ở bốn phÃa gầm lên…
- Diêm Xuyên? Vô lễ với Mạnh Dung Dung, giết hắn đi!
- Khốn kiếp, giết hắn đi!
... ... ...
... ...
...
Má»™t đám tu giả đầy căm phẫn vá»t lên.
- Dừng tay, các ngươi là m gì, hắn là khách quý của Cự Lộc thư viện ta, ai dám động đến!
Äông Phương ChÃnh Phái kêu lên.
Quả nhiên, thân pháºn đại nho cá»§a Cá»± Lá»™c thư viện vẫn là phi thưá»ng hữu hiệu, mấy tu giả Ä‘ang muốn xông lên, nhất thá»i dừng lại cước bá»™.
- Diêm huynh, chúng ta đi!
Äông Phương ChÃnh Phái nói.
- Ừ!
Diêm Xuyên gáºt đầu.
Thanh Long, Diêm Xuyên, Miêu Miêu, theo Äông Phương ChÃnh Phái, Ä‘uổi theo quần nho Cá»± Lá»™c thư viện, hướng phương xa vá»t Ä‘i.
- Tiểu nhân hèn hạ!
- Vô liêm sỉ! ...
... ...
...
Trong lúc nhất thá»i, vang lên rất nhiá»u thanh âm chá»i bá»›i Diêm Xuyên. Như váºy, sau chuyện hôm nay, danh tiếng Diêm Xuyên khẳng định sẽ rất nóng ở trong Cá»± Lá»™c thà nh.
Lúc gần Ä‘i, Diêm Xuyên nhìn Bạch Äế Thiên vẫn đứng chắp tay ở đó má»™t cái.
Bạch Äế Thiên cÅ©ng nhìn vá» phÃa Diêm Xuyên, bất quá, chá»§ yếu là Miêu Miêu ở trên đầu vai Diêm Xuyên.
- Thượng Mạch Hổ Tộc? Là m sao có thể!
Bạch Äế Thiên cau mà y, đưa mắt nhìn má»i ngưá»i rá»i Ä‘i.
- Tốt lắm, Bạch Äế Thiên, ngưá»i Cá»± Lá»™c thư viện cÅ©ng Ä‘i rồi, bây giá» ngươi không cần cố kỵ nữa, cùng ta trở vá» gặp chá»§ thượng thôi!
Vương Chu cưá»i nói.
Bạch Äế Thiên quay đầu nhìn vá» phÃa Vương Chu.
- Vô Chu, tiễn khách!
Bạch Äế Thiên thản nhiên nói.
Vừa nói, Bạch Äế Thiên quay đầu Ä‘i vá» phÃa sau.
PhÃa sau, cách đó không xa, có má»™t đại Ä‘iện, Bạch Äế Thiên Ä‘i trở vỠđại Ä‘iện.
- Dạ!
Nguyên Hổ Vương Tả Vô Chu gáºt đầu.
- Vương Chu, má»i!
Tả Vô Chu nhìn vá» phÃa Vương Chu.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 6
Äông Phương ChÃnh Phái sùng kÃnh.
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
- Cái gì? Tả Vô Chu, ngươi có ý gì?
Vương Chu lạnh lùng nói.
- Ta không có ý tứ gì, Bạch Äế Thiên là tân vương chúng ta, lá»i cá»§a hắn, đại biểu cho toà n tá»™c chúng ta!
Tả Vô Chu lắc lắc đầu nói.
- Ngươi!
Vương Chu lạnh lùng nói.
Tả Vô Chu là m một lễ tiết tiễn khách.
- Khốn kiếp... !
Má»™t đám đại yêu phÃa sau Vương Chu nhất thá»i nổi giáºn.
Vương Chu vung tay lên, ngăn cản chúng đại yêu.
- Chúng ta đi!
Vương Chu lắc lắc đầu nói.
- Äại nhân!
Chúng đại yêu kinh ngạc nói.
- Äi thôi!
Vương Chu quát lạnh nói.
Vừa nói, hắn đã dẫn đầu bay lên.
- Hừ!
Má»™t đám đại yêu hừ lạnh má»™t tráºn.
Äảo mắt, chúng đại yêu đã rá»i Ä‘i. Bay trên không trung.
- Äại nhân, chúng ta trở vá» là m sao khai báo cùng chá»§ thượng?
Một đại yêu sắc mặt khó coi nói.
- Còn chưa đến lúc trở vá», Bạch Äế Thiên? Ta sẽ thuyết phục hắn, trước tìm má»™t chá»— ở đã!
Vương Chu trầm giá»ng nói.
- Dạ!
Chúng đại yêu gáºt đầu.
Hai cổ thế lá»±c tranh phong cÅ©ng đã rá»i Ä‘i, đám tu giả vây xem cÅ©ng rối rÃt rá»i Ä‘i. Äảo mắt, bốn phÃa chỉ còn lại Hổ tá»™c.
Bên nhóm ngưá»i Diêm Xuyên.
- Diêm huynh, mới vừa rồi, rốt cuộc các ngươi xảy ra chuyện gì?
Äông Phương ChÃnh Phái vẻ mặt hèn má»n há»i.
- Không có phát sinh cái gì!
Diêm Xuyên lắc đầu.
- Meo meo, ta biết!
Miêu Miêu nhất thá»i đắc ý nói.
- A? Kia Miêu Miêu ngươi nói xem!
Äông Phương ChÃnh Phái nhất thá»i hưng phấn nói.
- Ta muốn ăn cực phẩm linh thạch!
Miêu Miêu vươn ra móng vuốt nhá».
- A, tốt, tốt!
Äông Phương ChÃnh Phái nhanh chóng lấy ra cá»±c phẩm linh thạch.
- Meo meo!
Miêu Miêu hà i lòng kêu lên.
- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Äông Phương ChÃnh Phái há»i.
- Lúc ấy y phục hai ngưá»i bá»n há» cÅ©ng trống trÆ¡n rồi, sau đó Diêm Xuyên sá» soạng Mạnh Dung Dung!
Miêu Miêu nhất thá»i kêu lên.
- A?
Hai mắt Äông Phương ChÃnh Phái nhất thá»i sáng lên.
- Miêu Miêu, đừng nói mò, ta sỠsoạng lúc nà o!
Diêm Xuyên nhất thá»i cau mà y nói.
- Không có sao? Ngươi nắm lấy tay Mạnh Dung Dung lại mà !
Miêu Miêu kêu lên.
- Äó là ngăn cản hà nh động cá»§a nà ng! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diêm Xuyên nói.
Ngăn cản má»™t cái tát cá»§a Mạnh Dung Dung, nhưng mà như váºy thì tháºt không dá»… nghe, Diêm Xuyên Ä‘em Cái tát đổi thà nh Hà nh động.
- Cái gì? Mạnh Dung Dung chủ động?
Äông Phương ChÃnh Phái nhất thá»i cả kinh kêu lên.
- Meo meo, dÄ© nhiên, Mạnh Dung Dung vẫn còn gá»i Diêm Xuyên lưu manh đó!
Miêu Miêu nói.
- A?
Äông Phương ChÃnh Phái sùng kÃnh nhìn vá» phÃa Diêm Xuyên.
- Nói báºy cái gì thế!
Diêm Xuyên có chút nhức đầu.
…
Nhóm mấy ngưá»i Diêm Xuyên bá»—ng nhiên dừng lại, nhìn vá» phÃa trước mắt má»™t ngá»n thà nh trì lá»›n, thà nh trì vây quanh má»™t sÆ¡n mạch mà xây lên, chạy dà i mãi, nhìn không thấy Ä‘iểm đầu.
Trong thà nh, đại lượng phù đảo vá»n quanh, nhìn giống như tiên cảnh.
Bị vây trong sÆ¡n mạch, vô số hạo nhiên chÃnh khà lóng lánh phát ra, là m cho sÆ¡n mạch trở nên trang nghiêm túc mục vô cùng.
Trên bầu trá»i, má»™t đám mây mà u và ng khổng lồ chà cá»±c, bao trùm cả thà nh trì.
Äám mây mà u và ng tháºt dầy, cuồn cuá»™n sôi trà o, lại phóng ra kim quang chói mắt.
Trên mây và ng, có năm chùm mây vá»›i hình dáng Kim Long, bò lên trên mây và ng, nhìn tháºt hùng vÄ© đồ sá»™ vô cùng.
- Äây chÃnh là Cá»± Lá»™c thà nh!
Thanh Long nói.
- Äồ sá»™ không, Kim Vân kia chÃnh là Số mệnh biển mây, phÃa trên có năm con Số Mệnh Kim Long. Cá»± Lá»™c thà nh nà y, chÃnh là Äại Thà nh trì lá»›n nhất thiên hạ, kinh nghiệm năm vạn năm, ná»™i tình hùng háºu chà cá»±c!
Äông Phương ChÃnh Phái đắc ý nói.
- Số mệnh biển mây
Trong mắt Diêm Xuyên hiện lên một tia thân thiết.
- Äúng rồi, má»›i vừa nói đến chá»— nà o rồi? Ngươi nói là muốn tham gia Thiên Thụ đại há»™i?
Äông Phương ChÃnh Phái nhìn vá» phÃa Diêm Xuyên.
- Không sai!
Diêm Xuyên gáºt đầu.
- Ha ha ha, một lần trước, cha ngươi tự mình dẫn đến, Huyết Ma vừa ra, ai dám tranh phong, lần nà y, ngươi cũng muốn tham gia, lại muốn tranh Thiên Sách?
Äông Phương ChÃnh Phái ánh mắt sáng lên nói.
- Không!
Diêm Xuyên lắc đầu.
- A?
- Lần nà y, ta muốn tranh già nh Phong Thần Sách!
Trong mắt Diêm Xuyên hiện lên một tia kiên định.
- Cái gì? Phong, Phong Thần Sách?
Äông Phương ChÃnh Phái kinh ngạc nói.
- Meo meo, Phong Thần Sách mà thôi, ngươi khẩn trương cái gì?
Miêu Miêu trợn mắt một cái.
Sắc mặt Äông Phương ChÃnh Phái đầy vẻ cổ quái nói:
- Diêm gia các ngươi tháºt đúng là năng nhân bối xuất a! Năm đó, Cha ngươi đã đủ trâu rồi, lấy Thần cảnh chi năng, cùng má»™t đám hư cảnh tranh Ä‘oạt Thiên Sách, cuối cùng còn thắng! Ngươi lại trâu hÆ¡n, còn muốn tranh Ä‘oạt Phong Thần Sách?
- Là m sao? Chẳng lẽ hiện tại, quy củ tranh đoạt Phong Thần Sách có thay đổi?
Diêm Xuyên cưá»i nói.
- Không thay đổi thì đúng là không có thay đổi, chẳng qua là , đến lúc đó ngươi muốn độc chiến quần nho, ngươi mới hai mươi tuổi phải không?
Äông Phương ChÃnh Phái nhìn Diêm Xuyên như nhìn má»™t tên quái váºt.
Diêm Xuyên khẽ mỉm cưá»i.
- Bất quá cÅ©ng tốt, đám đại nho kia trong thư viện, Ä‘á»u là má»™t đám cổ há»§, cÅ©ng nên áp chế uy danh cá»§a bá»n hắn môt chút rồi, ta đã sá»›m xem bá»n hắn không vừa mắt, ta duy trì ngươi, đến lúc đó, ta giúp ngươi ăn gian!
Äông Phương ChÃnh Phái nhất thá»i cưá»i nói.
- Còn có thể ăn gian?
Thanh Long ngoà i ý muốn nói.
- Ãch, có khả năng nà y, tá»· như ngươi cần có sách gì, ta có giúp ngươi tìm đến!
Äông Phương ChÃnh Phái cưá»i mỉa nói.
- Váºy thì Ä‘a tạ rồi!
Diêm Xuyên gáºt đầu.
- Không đúng, ta nhớ ra rồi, lần nà y ngươi còn có một đối thủ!
Äông Phương ChÃnh Phái vẻ mặt chợt biến.
- Äối thá»§?
- CÅ©ng là ngưá»i tranh Ä‘oạt Phong Thần Sách, ngưá»i kia trở lại, ta nhá»› ra rồi, hắn đã trở lại!
Äông Phương ChÃnh Phái lo lắng nói.
- Ngưá»i nà o?
- Nho đạo đại hiá»n, Tư Mã Vân Thiên! Ngà y xưa là viện chÃnh hữu viện cá»§a Cá»± Lá»™c thư viện, địa vị gần bằng vá»›i viện chá»§, sau đó đã mang theo bảy mươi hai đại nho đệ tá», du tẩu thiên hạ, dưỡng hạo nhiên chÃnh khÃ, Giáo hóa thiên hạ vạn linh, gần đây đã trở lại, nghe nói lần nà y, hắn chÃnh là muốn tranh Ä‘oạt Phong Thần Sách. Äại hiá»n trở vá», chúng vá»ng sở quy! Cả Cá»± Lá»™c thà nh, cÅ©ng không có ngưá»i nà o hoà i nghi hắn sẽ thất bại! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äông Phương ChÃnh Phái cau mà y nói.
- Äại hiá»n? Tư Mã Vân Thiên? Chúng vá»ng sở quy?
Trong mắt Diêm Xuyên lộ ra một tia ngoà i ý muốn ——
Một gian đại điện.
Má»™t mình Bạch Äế Thiên ngồi uống rượu ngon, Tả Vô Chu, hai tên Hổ tá»™c đại yêu Tả Thiên Thu cung kÃnh đứng trước mặt.
- Vương, là m sao bây gi� Cự Lộc thư viện bên kia sẽ khai báo như thế nà o?
Tả Vô Chu lo lắng nói.
Nhẹ nhà ng uống má»™t há»›p rượu, Bạch Äế Thiên lắc lắc đầu nói:
- Vô phương, chỉ cần viện chủ Cự Lộc thư viện nghe được tên của ta, cũng sẽ không là m thêm một chuyện nà o nữa đâu!
- Dạ!
Hai ngưá»i cung kÃnh nói.
- Tả Vô Chu!
Bạch Äế Thiên thản nhiên nói.
- Có!
- Ta bất kể ngươi dùng phương pháp gì, thá»i khắc đưa tá»›i tin tức vá» nhóm ngưá»i Diêm Xuyên cho ta, đặc biệt là tin tức vá» con Bạch Hổ kia ở trên đầu vai hắn!
Bạch Äế Thiên trầm giá»ng nói.
- Bạch Hổ? Äây không phải là mèo sao?
Tả Thiên Thu kinh ngạc nói.
- Hừ!
Bạch Äế Thiên ánh mắt lạnh lẽo. Má»™t cổ lệ khà thả ra.
- Bịch bịch!
Tả Thiên Thu nhất thá»i quỳ xuống.
Chương 7: Ngươi phát há»a.
- Nhá»› lấy, ngươi không có tư cách bất kÃnh đối vá»›i nó!
Bạch Äế Thiên lạnh lùng nói.
- Dạ!
Tả Thiên Thu lạnh run nói…
Trong Cự Lộc thà nh.
Bên trong sột gian đại điện. Mạnh Dung Dung đã thay đổi một thân lụa trắng.
- Khốn kiếp, Diêm Xuyên!
Mạnh Dung Dung háºn đến cắn răng.
- Äại tiểu thư!
Ngoà i Ä‘iện truyá»n tá»›i má»™t thanh âm.
- Äi và o Ä‘i!
Mạnh Dung Dung kêu lên.
Rất nhanh, mấy tên Nho sinh Ä‘i tá»›i, cầm đầu là Trưá»ng Thanh, chÃnh là kẻ mà ngà y xưa bị phái đến Yến kinh!
- Tra rõ chưa?
Mạnh Dung Dung há»i.
- Äại tiểu thư muốn nghe vá» vấn đỠnà o?
Trưá»ng Thanh há»i.
- Hừ, trước tiên là nói vá» Bạch Äế Thiên Ä‘i!
Mạnh Dung Dung nhÃu mà y nói.
- Vâng, Bạch Äế Thiên, căn cứ và o ghi chép cá»§a chúng ta, hắn hẳn là Hổ Vương má»›i quáºt khởi gần đây cá»§a Hổ tá»™c, là má»™t đầu Bạch Hổ, sau khi ra Ä‘á»i, vẫn phi thưá»ng khiêm tốn, rất không hợp quần, nhưng là tại ở má»™t tháng trước, hắn không ngừng đột phá! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trưá»ng Thanh giải thÃch.
- Không ngừng đột phá? Có ý gì?
- Một tháng trước, hắn vẫn còn ở tinh cảnh!
Trưá»ng Thanh mình cÅ©ng có chút không tin tưởng mà nói.
- Cái gì? Tinh cảnh? Ngươi không có tÃnh sai chứ?
Mạnh Dung Dung kinh ngạc nói.
- Không có, ta cÅ©ng hy vá»ng là nghÄ© sai rồi, nhưng Cá»± Lá»™c thư viện ta, đối vá»›i mấy chá»§ng tá»™c yêu thú phụ thuá»™c Ä‘á»u có ghi chép, Bạch Äế Thiên nà y, lại tà môn như váºy!
- Tinh cảnh, khà cảnh, thần cảnh, hư cảnh? Một tháng?
Mạnh Dung Dung kinh ngạc nói.
- Äúng rồi, tin tức vá» Diêm Xuyên cÅ©ng dò thăm được rồi, được Äông Phương ChÃnh Phái dẫn và o Äông Phương Ä‘iện, xem như là khách quý!
Trưá»ng Thanh láºp tức nói tiếp.
- Äông Phương Ä‘iện? Hừ, quả nhiên ngưá»i như thế nà o thì gặp kẻ giống váºy!
Trong mắt Mạnh Dung Dung lá»™ ra má»™t tia kiá»u háºn.
- Ha ha ha, ngưá»i nà o chá»c nữ nhi cá»§a ta sinh khà váºy!
Từ ngoà i Äại Ä‘iện truyá»n đến má»™t tiếng cưá»i sảng lãng.
Một lão giả mặc nho bà o mà u trắng bước nhanh mà và o, lão giả có bộ râu trắng muốt, nhìn hòa ái vô cùng.
- Bái kiến viện chủ!
Má»™t đám Nho sinh cung kÃnh nói.
- Ừ, không tệ, các ngươi đi xuống trước đi!
Lão giả cưá»i ha ha nói.
- Dạ!
Chúng Nho sinh cung kÃnh Ä‘i ra ngoà i.
- Cha!
Mạnh Dung Dung kêu lên.
- Là m sao? Má»›i vừa rồi ta nghe ngưá»i ta nói, ngươi bị ngưá»i ta khi dá»…? Ngưá»i nà o mà lại to gan như váºy a?
Lão giả há»i.
- Cha, ngươi đừng nghe bá»n hắn nói mò! Nà o có chuyện đó!
Mạnh Dung Dung nhất thá»i lắc đầu.
- Là tên Diêm Xuyên kia?
Lão giả vẫn không thuáºn theo, không buông tha há»i dồn.
- Cha, chuyện cá»§a ta, ngươi đừng quản, tháºt không có chuyện gì mà , đừng nghe ngưá»i khác nói mò!
Mạnh Dung Dung nhất thá»i lôi kéo cánh tay lão giả, là m nÅ©ng nói.
- Tốt, tốt, ta không há»i nữa rồi!
Lão giả cưá»i ha ha.
- Äúng rồi, cha, Hổ tá»™c tân vương rất kỳ quái, má»™t tháng, từ tinh cảnh vượt qua đến hư cảnh, nà y là m sao là m được?
Mạnh Dung Dung cau mà y nói.
- Tả Vô Chu lui xuống? Ai là tân vương?
Lão giả nghi ngỠnói.
- Hắn gá»i là Bạch Äế Thiên, Tả Thiên Thu, Tả Vô Chu đối vá»›i hắn cÅ©ng cá»±c kỳ cung kÃnh!
Mạnh Dung Dung suy nghĩ một chút nói.
- Bạch Äế Thiên? Bạch Äế Thiên? Danh tá»± nà y tháºt giống như có chút quen tai a! Ta đã nghe qua ở đâu rồi?
Lão giả nghi ngỠnói.
- A? Cha ngươi nghe qua? Bá»n há» không phải nói ngươi vẫn bế quan đấy sao?
Mạnh Dung Dung hiếu kỳ há»i.
- Äợi má»™t chút!
Lão giả bỗng nhiên nghiêm túc.
Lão giả láºt tay, lấy ra má»™t quyển sách.
- Hổ tộc lịch đại?
Mạnh Dung Dung tò mò nhìn tên sách.
- Äây là ghi chép má»™t chút vá» lịch sá» huy hoà ng cá»§a Hổ tá»™c!
Lão giả trịnh trá»ng nói.
Tiếp đó, hay tay nhanh chóng phiên động. Láºt lui láºt tá»›i, bá»—ng nhiên, lão giả ngẩng đầu dừng lại.
- Bạch Äế Thiên?
Mạnh Dung Dung kinh ngạc nhìn má»™t trang giấy trong sách, nguyên má»™t tá» chỉ ghi vá» má»™t vị Hổ tá»™c cưá»ng giả, Bạch Äế Thiên.
- Là hắn? Hắn không có phi thăng? Hắn đã chuyển thế trá»ng tu rồi?
Lão giả kinh ngạc nhìn cái tên nà y.
- A, đây, đây là má»™t ngưá»i sao?
Mạnh Dung Dung kinh ngạc nói.
- Nhất định là hắn, má»™t tháng, từ tinh cảnh đạt tá»›i hư cảnh, đó là lá»±c lượng lưu lại từ kiếp trước, hắn chỉ kế thừa! Bạch Äế Thiên, hắn đã trở lại?
Lão giả chân mà y cau lại.
- Tháºt sá»± là tên hung nhân nà y?
Mạnh Dung Dung bất khả tư nghị nói.
- Sau nà y không cần thăm dò hắn nữa, ân oán giữa Hổ tộc cùng Cự Lộc thư viện, kết thúc đi thôi!
Lão giả trầm giá»ng nói.
- A, tốt!
Mạnh Dung Dung gáºt đầu…
Cự Lộc thà nh.
Trên Phù Äảo má»™t khổng lồ, trên phù đảo có má»™t cung Ä‘iện to lá»›n - Äông Phương Ä‘iện.
Diêm Xuyên đứng ở bên mép phù đảo, xem số mệnh biển mây trên trá»i má»™t lúc, sau đó cúi ngưá»i nhìn vô số tu giả phÃa dưới má»™t chút, trong mắt hiện lên má»™t tia thân thiết.
- Công tá», Äông Phương Ä‘iện nà y, là má»™t trong mưá»i Äại phù đảo cá»§a Cá»± Lá»™c thà nh, không nghÄ© tá»›i lại là tư sản cá»§a Äông Phương ChÃnh Phái!
Thanh Long thở dà i nói.
- Váºy sao? Cá»± Lá»™c thư viện có thể có má»™t chi có há» Äông Phương khác thì sao?
Diêm Xuyên há»i.
- Không rõ rà ng lắm, dòng há» nà y phi thưá»ng Ãt, ta cÅ©ng chỉ biết má»™t Äông Phương ChÃnh Phái mà thôi!
Thanh Long lắc đầu.
Trong lúc Diêm Xuyên cùng Thanh Long đang nói chuyện, nơi xa, một đạo thân ảnh mà u trắng bay tới.
- Diêm huynh, không được, không được rồi, hiện tại tên cá»§a ngươi, đã truyá»n khắp toà n thà nh rồi!
Äông Phương ChÃnh Phái bay tá»›i, vá»™i và ng nói.
- A?
- Vẫn là chuyện vá» ngươi vô lá»… vá»›i Mạnh nha đầu, đây chÃnh là nữ nhi cá»§a viện chá»§ , là Nữ thần không thể khinh nhá»n trong lòng vô số tu giả a, cư nhiên là m trò trước mặt gần vạn tu giả, bị ngươi phi lá»…, hắc hắc, khà phách nà y, không muốn nổi danh cÅ©ng khó khăn a!
Äông Phương ChÃnh Phái quở trách.
Diêm Xuyên:
- ... ... !
- Những tên nhìn ngươi là m chuyện tốt kia vừa trở lại, đã nhanh chóng truyá»n bá ra xung quanh, má»™t truyá»n mưá»i, mưá»i truyá»n trăm, hiện tại cả Cá»± Lá»™c thà nh cÅ©ng Ä‘ang nghị luáºn vá» ngươi, có rất nhiá»u chuyện hay, còn nghÄ© ra chuyện xưa cá»§a các ngươi, được chia là m tám táºp, ở quán trà , dù sáng sá»›m hay là trong đêm tối, bá»n há» Ä‘á»u thay nhau kể chuyện đó! Tháºm chà còn có ngưá»i tổ chức ra má»™t Chinh phạt liên minh, nói là thay Mạnh nha đầu chinh phạt ngươi!
Äông Phương ChÃnh Phái nhìn có chút hả hê, nói.
- Váºy sao?
Diêm Xuyên cổ quái nói.
- Äúng váºy a, lúc trước ta còn Ä‘ang suy nghÄ©, ngươi muốn cùng Tư Mã Vân Thiên tranh Ä‘oạt Phong Thần Sách, thế thì phải là m cho lá»±c ảnh hưởng cá»§a ngươi Ä‘uổi kịp Tư Mã Vân Thiên, hiện tại thì tốt rồi, danh tiếng cá»§a ngươi đã vượt qua hắn rồi!
Äông Phương ChÃnh Phái cưá»i nói.
Diêm Xuyên:
- ... ... !
- Meo meo? Chuyện ngà y đó, được chia là m tám táºp?
Miêu Miêu kinh ngạc nói.
- DÄ© nhiên, không chỉ có tám táºp, còn có rất nhiá»u bản lẻ! Dù sao Diêm huynh, ngươi nổi tiếng rồi (hot rồi)! Ở trong Cá»± Lá»™c thà nh, ngươi hoà n toà n nổi tiếng!
Äông Phương ChÃnh Phái hâm má»™ nói.
...
Cự Lộc thà nh!
Trong một cái sân, bảy tám Nho sinh mang áo bà o xanh vây quanh một nam tỠáo trắng.
Tay Nam tá» cầm chiết phiến, mắt lá»™ ngạo khÃ.
- Trần Bình huynh, trùng quan giáºn dữ vì hồng nhan, bá»n ta bá»™i phục!
Một Nho sinh mặc áo bà o xanh tán thán nói.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 7
Ngươi phát há»a.
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
- Nhá»› lấy, ngươi không có tư cách bất kÃnh đối vá»›i nó! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bạch Äế Thiên lạnh lùng nói.
- Dạ!
Tả Thiên Thu lạnh run nói…
Trong Cự Lộc thà nh.
Bên trong sột gian đại điện. Mạnh Dung Dung đã thay đổi một thân lụa trắng.
- Khốn kiếp, Diêm Xuyên!
Mạnh Dung Dung háºn đến cắn răng.
- Äại tiểu thư!
Ngoà i Ä‘iện truyá»n tá»›i má»™t thanh âm.
- Äi và o Ä‘i!
Mạnh Dung Dung kêu lên.
Rất nhanh, mấy tên Nho sinh Ä‘i tá»›i, cầm đầu là Trưá»ng Thanh, chÃnh là kẻ mà ngà y xưa bị phái đến Yến kinh!
- Tra rõ chưa?
Mạnh Dung Dung há»i.
- Äại tiểu thư muốn nghe vá» vấn đỠnà o?
Trưá»ng Thanh há»i.
- Hừ, trước tiên là nói vá» Bạch Äế Thiên Ä‘i!
Mạnh Dung Dung nhÃu mà y nói.
- Vâng, Bạch Äế Thiên, căn cứ và o ghi chép cá»§a chúng ta, hắn hẳn là Hổ Vương má»›i quáºt khởi gần đây cá»§a Hổ tá»™c, là má»™t đầu Bạch Hổ, sau khi ra Ä‘á»i, vẫn phi thưá»ng khiêm tốn, rất không hợp quần, nhưng là tại ở má»™t tháng trước, hắn không ngừng đột phá!
Trưá»ng Thanh giải thÃch.
- Không ngừng đột phá? Có ý gì?
- Một tháng trước, hắn vẫn còn ở tinh cảnh!
Trưá»ng Thanh mình cÅ©ng có chút không tin tưởng mà nói.
- Cái gì? Tinh cảnh? Ngươi không có tÃnh sai chứ?
Mạnh Dung Dung kinh ngạc nói.
- Không có, ta cÅ©ng hy vá»ng là nghÄ© sai rồi, nhưng Cá»± Lá»™c thư viện ta, đối vá»›i mấy chá»§ng tá»™c yêu thú phụ thuá»™c Ä‘á»u có ghi chép, Bạch Äế Thiên nà y, lại tà môn như váºy!
- Tinh cảnh, khà cảnh, thần cảnh, hư cảnh? Một tháng?
Mạnh Dung Dung kinh ngạc nói.
- Äúng rồi, tin tức vá» Diêm Xuyên cÅ©ng dò thăm được rồi, được Äông Phương ChÃnh Phái dẫn và o Äông Phương Ä‘iện, xem như là khách quý!
Trưá»ng Thanh láºp tức nói tiếp.
- Äông Phương Ä‘iện? Hừ, quả nhiên ngưá»i như thế nà o thì gặp kẻ giống váºy!
Trong mắt Mạnh Dung Dung lá»™ ra má»™t tia kiá»u háºn.
- Ha ha ha, ngưá»i nà o chá»c nữ nhi cá»§a ta sinh khà váºy!
Từ ngoà i Äại Ä‘iện truyá»n đến má»™t tiếng cưá»i sảng lãng.
Một lão giả mặc nho bà o mà u trắng bước nhanh mà và o, lão giả có bộ râu trắng muốt, nhìn hòa ái vô cùng.
- Bái kiến viện chủ!
Má»™t đám Nho sinh cung kÃnh nói.
- Ừ, không tệ, các ngươi đi xuống trước đi!
Lão giả cưá»i ha ha nói.
- Dạ!
Chúng Nho sinh cung kÃnh Ä‘i ra ngoà i.
- Cha!
Mạnh Dung Dung kêu lên.
- Là m sao? Má»›i vừa rồi ta nghe ngưá»i ta nói, ngươi bị ngưá»i ta khi dá»…? Ngưá»i nà o mà lại to gan như váºy a?
Lão giả há»i.
- Cha, ngươi đừng nghe bá»n hắn nói mò! Nà o có chuyện đó!
Mạnh Dung Dung nhất thá»i lắc đầu.
- Là tên Diêm Xuyên kia?
Lão giả vẫn không thuáºn theo, không buông tha há»i dồn.
- Cha, chuyện cá»§a ta, ngươi đừng quản, tháºt không có chuyện gì mà , đừng nghe ngưá»i khác nói mò!
Mạnh Dung Dung nhất thá»i lôi kéo cánh tay lão giả, là m nÅ©ng nói.
- Tốt, tốt, ta không há»i nữa rồi!
Lão giả cưá»i ha ha.
- Äúng rồi, cha, Hổ tá»™c tân vương rất kỳ quái, má»™t tháng, từ tinh cảnh vượt qua đến hư cảnh, nà y là m sao là m được?
Mạnh Dung Dung cau mà y nói.
- Tả Vô Chu lui xuống? Ai là tân vương?
Lão giả nghi ngỠnói.
- Hắn gá»i là Bạch Äế Thiên, Tả Thiên Thu, Tả Vô Chu đối vá»›i hắn cÅ©ng cá»±c kỳ cung kÃnh!
Mạnh Dung Dung suy nghĩ một chút nói.
- Bạch Äế Thiên? Bạch Äế Thiên? Danh tá»± nà y tháºt giống như có chút quen tai a! Ta đã nghe qua ở đâu rồi?
Lão giả nghi ngỠnói.
- A? Cha ngươi nghe qua? Bá»n há» không phải nói ngươi vẫn bế quan đấy sao?
Mạnh Dung Dung hiếu kỳ há»i.
- Äợi má»™t chút!
Lão giả bỗng nhiên nghiêm túc.
Lão giả láºt tay, lấy ra má»™t quyển sách.
- Hổ tộc lịch đại?
Mạnh Dung Dung tò mò nhìn tên sách.
- Äây là ghi chép má»™t chút vá» lịch sá» huy hoà ng cá»§a Hổ tá»™c!
Lão giả trịnh trá»ng nói.
Tiếp đó, hay tay nhanh chóng phiên động. Láºt lui láºt tá»›i, bá»—ng nhiên, lão giả ngẩng đầu dừng lại.
- Bạch Äế Thiên?
Mạnh Dung Dung kinh ngạc nhìn má»™t trang giấy trong sách, nguyên má»™t tá» chỉ ghi vá» má»™t vị Hổ tá»™c cưá»ng giả, Bạch Äế Thiên.
- Là hắn? Hắn không có phi thăng? Hắn đã chuyển thế trá»ng tu rồi?
Lão giả kinh ngạc nhìn cái tên nà y.
- A, đây, đây là má»™t ngưá»i sao?
Mạnh Dung Dung kinh ngạc nói.
- Nhất định là hắn, má»™t tháng, từ tinh cảnh đạt tá»›i hư cảnh, đó là lá»±c lượng lưu lại từ kiếp trước, hắn chỉ kế thừa! Bạch Äế Thiên, hắn đã trở lại?
Lão giả chân mà y cau lại.
- Tháºt sá»± là tên hung nhân nà y?
Mạnh Dung Dung bất khả tư nghị nói.
- Sau nà y không cần thăm dò hắn nữa, ân oán giữa Hổ tộc cùng Cự Lộc thư viện, kết thúc đi thôi!
Lão giả trầm giá»ng nói.
- A, tốt!
Mạnh Dung Dung gáºt đầu…
Cự Lộc thà nh.
Trên Phù Äảo má»™t khổng lồ, trên phù đảo có má»™t cung Ä‘iện to lá»›n - Äông Phương Ä‘iện.
Diêm Xuyên đứng ở bên mép phù đảo, xem số mệnh biển mây trên trá»i má»™t lúc, sau đó cúi ngưá»i nhìn vô số tu giả phÃa dưới má»™t chút, trong mắt hiện lên má»™t tia thân thiết.
- Công tá», Äông Phương Ä‘iện nà y, là má»™t trong mưá»i Äại phù đảo cá»§a Cá»± Lá»™c thà nh, không nghÄ© tá»›i lại là tư sản cá»§a Äông Phương ChÃnh Phái! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thanh Long thở dà i nói.
- Váºy sao? Cá»± Lá»™c thư viện có thể có má»™t chi có há» Äông Phương khác thì sao?
Diêm Xuyên há»i.
- Không rõ rà ng lắm, dòng há» nà y phi thưá»ng Ãt, ta cÅ©ng chỉ biết má»™t Äông Phương ChÃnh Phái mà thôi!
Thanh Long lắc đầu.
Trong lúc Diêm Xuyên cùng Thanh Long đang nói chuyện, nơi xa, một đạo thân ảnh mà u trắng bay tới.
- Diêm huynh, không được, không được rồi, hiện tại tên cá»§a ngươi, đã truyá»n khắp toà n thà nh rồi!
Äông Phương ChÃnh Phái bay tá»›i, vá»™i và ng nói.
- A?
- Vẫn là chuyện vá» ngươi vô lá»… vá»›i Mạnh nha đầu, đây chÃnh là nữ nhi cá»§a viện chá»§ , là Nữ thần không thể khinh nhá»n trong lòng vô số tu giả a, cư nhiên là m trò trước mặt gần vạn tu giả, bị ngươi phi lá»…, hắc hắc, khà phách nà y, không muốn nổi danh cÅ©ng khó khăn a!
Äông Phương ChÃnh Phái quở trách.
Diêm Xuyên:
- ... ... !
- Những tên nhìn ngươi là m chuyện tốt kia vừa trở lại, đã nhanh chóng truyá»n bá ra xung quanh, má»™t truyá»n mưá»i, mưá»i truyá»n trăm, hiện tại cả Cá»± Lá»™c thà nh cÅ©ng Ä‘ang nghị luáºn vá» ngươi, có rất nhiá»u chuyện hay, còn nghÄ© ra chuyện xưa cá»§a các ngươi, được chia là m tám táºp, ở quán trà , dù sáng sá»›m hay là trong đêm tối, bá»n há» Ä‘á»u thay nhau kể chuyện đó! Tháºm chà còn có ngưá»i tổ chức ra má»™t Chinh phạt liên minh, nói là thay Mạnh nha đầu chinh phạt ngươi!
Äông Phương ChÃnh Phái nhìn có chút hả hê, nói.
- Váºy sao?
Diêm Xuyên cổ quái nói.
- Äúng váºy a, lúc trước ta còn Ä‘ang suy nghÄ©, ngươi muốn cùng Tư Mã Vân Thiên tranh Ä‘oạt Phong Thần Sách, thế thì phải là m cho lá»±c ảnh hưởng cá»§a ngươi Ä‘uổi kịp Tư Mã Vân Thiên, hiện tại thì tốt rồi, danh tiếng cá»§a ngươi đã vượt qua hắn rồi!
Äông Phương ChÃnh Phái cưá»i nói.
Diêm Xuyên:
- ... ... !
- Meo meo? Chuyện ngà y đó, được chia là m tám táºp?
Miêu Miêu kinh ngạc nói.
- DÄ© nhiên, không chỉ có tám táºp, còn có rất nhiá»u bản lẻ! Dù sao Diêm huynh, ngươi nổi tiếng rồi (hot rồi)! Ở trong Cá»± Lá»™c thà nh, ngươi hoà n toà n nổi tiếng!
Äông Phương ChÃnh Phái hâm má»™ nói.
...
Cự Lộc thà nh!
Trong một cái sân, bảy tám Nho sinh mang áo bà o xanh vây quanh một nam tỠáo trắng.
Tay Nam tá» cầm chiết phiến, mắt lá»™ ngạo khÃ.
- Trần Bình huynh, trùng quan giáºn dữ vì hồng nhan, bá»n ta bá»™i phục!
Một Nho sinh mặc áo bà o xanh tán thán nói.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 8
Pho tượng Nữ thần.
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
- Trần Bình huynh chÃnh là quan môn đệ tá» cá»§a đại hiá»n Tư Mã Vân Thiên, danh động thiên hạ, chỉ cần má»™t tiếng hiệu lệnh, tất sẽ có mấy trăm nho tu hưởng ứng a!
... . . .
...
. . .
Má»i ngưá»i Ä‘á»u hướng vá» phÃa nam tỠáo trắng khen tặng má»™t hồi.
Nam tỠáo trắng Trần Bình hà i lòng cưá»i, tiện đà trịnh trá»ng nói:
- Mạnh Dung Dung chÃnh là thần nữ, thần thánh không thể xâm phạm, không nghÄ© tá»›i má»™t tên ngoại lai tầm thưá»ng, lại dám can đảm ở trước mặt gần vạn tu giả mà phi lá»… vá»›i nà ng? Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục! Các vị, lần nà y, thảo phạt liên minh nhất định phải là m cho tên vô sỉ thất đức kia giao ra tháºt nhiá»u!
- Tốt!
- Chúng ta nghe theo Trần Bình huynh!
... ...
...
. . .
Trong viện, má»™t đám Nho sinh rối rÃt gáºt đầu, có kẻ nghÄ©a phẫn Ä‘iá»n ưng, cÅ©ng có kẻ muốn lấy lòng Trần Bình.
- Tiên sinh, tiên sinh!
Một tên hạ nhân vội và ng hấp tấp chạy và o viện.
- Có chuyện gì?
Trần Bình nghi ngá» há»i.
- Tên Diêm Xuyên kia đã đi ra!
Hạ nhân láºp tức nói.
- Váºy sao? Rốt cục không là m con rùa Ä‘en rút đầu nữa rồi? Äi, má»i ngưá»i theo ta dùng ngòi bút là m vÅ© khÃ, giáo hóa cái tên tiểu nhân thất đức vô sỉ nà y!
Trần Bình kêu lên.
- Tốt!
- Giáo hóa hắn đi!
... ...
... . . .
. . .
Má»™t nhóm ngưá»i ở dưới sá»± hướng dẫn cá»§a Trần Bình, bước ra tiểu viện, theo hạ nhân dẫn đưá»ng, má»™t đám Nho sinh cà ng tụ cà ng nhiá»u, rầm rá»™, khà thế huy hoà ng Ä‘i thảo phạt Diêm Xuyên…
Diêm Xuyên, Thanh Long, Miêu Miêu, Äông Phương ChÃnh Phái, nhanh chóng phi hà nh trong thà nh.
- Công tá», có ngưá»i theo dõi chúng ta! HÆ¡n nữa còn không chỉ má»™t ngưá»i!
Thanh Long cau mà y nói.
- Chuyện nà y rất bình thưá»ng, hiện tại Diêm Xuyên đã là danh nhân Cá»± Lá»™c thà nh, ai dám phi lá»… đại tiểu thư Cá»± Lá»™c thư viện? Ngưá»i nà o lại dám mạnh mẽ phi lá»… đại tiểu thư ngay trước mặt gần vạn tu giả mặt?
Äông Phương ChÃnh Phái cưá»i nói.
- Ta nói, ta không có phi lễ!
Diêm Xuyên có chút im lặng nói.
- Hiểu được, hiểu được!
Äông Phương ChÃnh Phái lá»™ ra má»™t tia hèn má»n nụ cưá»i.
- Meo meo! Há» Äông, không phải ngươi nói dẫn chúng ta Ä‘i ghi danh sao? Là m sao lại Ä‘i vòng ra phÃa sau?
Miêu Miêu kêu lên.
- Ta không há» Äông!
Äông Phương ChÃnh Phái nhất thá»i kêu lên.
- Ghi danh Ä‘ang ở phÃa sau nà y!
Äông Phương ChÃnh Phái nói.
- A, lần văn đấu Phong Thần Sách nà y, là ai chịu trách nhiệm?
Diêm Xuyên há»i.
- Tả viện viện chÃnh, Nhạc Nghị!
Äông Phương ChÃnh Phái giải thÃch.
- Tả viện? Nhạc Nghị?
- Cá»± Lá»™c thư viện, chia là m hai viện tả hữu, trừ các vị đại hiá»n không muốn tục sá»± quấy nhiá»…u, địa vị tối cao ở Cá»± Lá»™c thư viện chÃnh là viện chá»§ Mạnh Tá» Thu, tiếp đó là hai viện viện chÃnh rồi, tả viện Nhạc Nghị, hữu viện Tư Mã Vân Thiên, đáng tiếc, năm xưa chẳng biết tại sao, bá»—ng nhiên Tư Mã Vân Thiên lại bá» qua vị trà hữu viện viện chÃnh, du tẩu thiên hạ, giáo hóa vạn linh Ä‘i, có tin đồn là hắn đã Ä‘i tá»›i ba Äại Thư Viện khác, Văn đấu chư hiá»n, lần nà y trở lại chuẩn bị tranh Ä‘oạt Phong Thần Sách, trá»ng khai tân thư viện! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äông Phương ChÃnh Phái giải thÃch.
- Văn đấu chư hiá»n?
Trong mắt Diêm Xuyên hiện lên má»™t tia ngưng trá»ng.
- Tốt lắm, đến rồi, ở chỗ nà y không cho phi hà nh, cho dù viện chủ, cũng phải hạ xuống đất mà đi bộ!
Äông Phương ChÃnh Phái nói.
Má»i ngưá»i theo nhau hạ xuống.
Vòng quanh má»™t vòng Äại Lá»™c sÆ¡n mạch, má»i ngưá»i Ä‘i tá»›i má»™t ao núi khổng lồ. Má»™t quảng trưá»ng khổng lồ hiện ra, bốn phÃa có rất nhiá»u cung Ä‘iện.
Nhưng ở ná»™i bá»™ ao núi, lại có gần trăm đạo bạch quang ngất trá»i.
- Trước khi ghi danh, chúng ta phải tiến và o tế bái một chút!
Äông Phương ChÃnh Phái trịnh trá»ng nói. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ừ!
Diêm Xuyên gáºt đầu.
Má»i ngưá»i Ä‘i vá» phÃa chá»— ao núi.
NÆ¡i đó cÅ©ng có đại lượng nho tu ra ra và o và o. Má»™t đám sắc mặt cÅ©ng rất trang trá»ng.
Vừa và o cá»a ao núi, nhất thá»i thấy nÆ¡i phát bạch quang. Tổng cá»™ng trăm tòa pho tượng Bạch Ngá»c, tản mát ra vô táºn hạo nhiên chÃnh khÃ.
Trăm tòa pho tượng Bạch Ngá»c, Ä‘á»u cao gần trăm trượng, nguy nga đồ sá»™ vô cùng.
- Trăm tòa pho tượng nà y, Ä‘á»u là thánh hiá»n Cá»± Lá»™c thư viện ta, Ä‘á»u cÅ©ng đã phi thăng tiên giá»›i, lưu lại má»™t sợi nguyên thần nuôi dưỡng cho trăm tòa pho tượng nà y, dẫn dắt nho tu Ä‘á»i sau, giáo hóa thế gian, dưỡng ra má»™t thân hạo nhiên chÃnh khÃ!
Äông Phương ChÃnh Phái giải thÃch.
- NÆ¡i nà y là bách thánh chÃnh khà đà n cá»§a Cá»± Lá»™c thư viện?
Nhất thá»i, Thanh Long thần sắc đại động.
- Không sai, nÆ¡i nà y là nÆ¡i có hạo nhiên chÃnh khà cưá»ng thịnh nhất trong Cá»± Lá»™c thư viện ta!
Äông Phương ChÃnh Phái đắc ý nói.
Có thể giá» phút nà y, Diêm Xuyên cÅ©ng không có để ý bách thánh pho tượng nà y, mà là nhìn vá» phÃa má»™t pho tượng Thanh Ngá»c khổng lồ được bách thánh vây ở trung tâm.
Mặc dù pho tượng Thanh Ngá»c không có phát ra hạo nhiên chÃnh khÃ, nhưng độ cao cá»§a pho tượng lại cao gấp đôi so vá»›i bách thánh.
Pho tượng Thanh Ngá»c, ná»a ngưá»i dưới là đuôi rắn, ná»a ngưá»i trên lại là má»™t nữ tá», nữ tá» chắp tay trước ngá»±c, trong mắt xuyên suốt ra má»™t cổ bi thiên mẫn nhân ý.
- Chỉ Trần nữ thần?
Diêm Xuyên kinh ngạc nhìn vá» phÃa tượng đá Thanh Ngá»c.
Diêm Xuyên chắp tay trước ngá»±c, cá»±c kỳ cung kÃnh thi lá»….
Äông Phương ChÃnh Phái ngoà i ý muốn nhìn vá» Diêm Xuyên, cÅ©ng Ä‘i theo mà cung kÃnh hà nh lá»… đối vá»›i nữ tỠđầu ngưá»i thân rắn.
- Meo meo! Tại sao khi nhìn và o pho tượng nà y, ta sẽ có một loại cảm giác muốn khóc chứ? Meo meo!
Vẻ mặt Miêu Miêu bỗng nhiên trở nên quái dị.
- Miêu Miêu, ngươi không sao chớ?
Diêm Xuyên tò mò nhìn hướng Miêu Miêu.
- Meo meo, ta cũng không biết tại sao, ta thấy được nà ng, ta lại muốn khóc, ta cũng không biết tại sao!
Miêu Miêu lắc đầu lộ ra vẻ mỠmịt.
- Khóc?
Äông Phương ChÃnh Phái hiếu kỳ há»i.
- Äây là Chỉ Trần nữ thần?
Diêm Xuyên nhìn vá» phÃa Äông Phương ChÃnh Phái dò há»i.
Rốt cục, Diêm Xuyên thấy má»™t nhân váºt cùng chung ở kiếp trước rồi, mặc dù chỉ là pho tượng, nhưng như váºy cÅ©ng đã nói rõ thế giá»›i nà y cùng kiếp trước có liên lạc.
Chỉ Trần nữ thần?
- Cái gì là Chỉ Trần nữ thần a?
Thanh Long không hiểu mà há»i lên.
Äông Phương ChÃnh Phái nhìn pho tượng Nữ thần má»™t chút, lắc lắc đầu nói:
- Ta cÅ©ng không rõ rà ng lắm, nhưng Chỉ Trần nữ thần, Ä‘á»u có đúc tượng ở bốn Äại thư viện cùng Thiên CÆ¡ tông, để cho háºu nhân tham bái. Theo lá»i đồn, Chỉ Trần nữ thần là tổ tiên cá»§a vạn linh trong thiên hạ, là nà ng sáng tạo tất cả sinh linh!
- A? Chỉ Trần nữ thần, sáng tạo vạn linh thiên hạ?
Thanh Long kinh ngạc nói.
- Tốt lắm, không được vô lễ với Chỉ Trần nữ thần, chúng ta đi ra ngoà i đi!
Diêm Xuyên lắc lắc đầu nói.
Cho dù là kiếp trước, má»™t đưá»ng trưởng thà nh cá»§a Diêm Xuyên, Chỉ Trần nữ thần cÅ©ng là Thá»§y Tổ theo truyá»n miệng cá»§a má»i ngưá»i. Không ngưá»i nà o dám khinh nhá»n má»™t phần.
- Bái Nữ thần xong là có thể đi ra ngoà i!
Äông Phương ChÃnh Phái gáºt đầu.
Thanh Long như cũ mỠmịt không thôi. Chỉ Trần nữ thần? Chưa từng nghe qua a!
Má»i ngưá»i Ä‘i ra Bách thánh chÃnh khà đà n, Ä‘i vá» phÃa quảng trưá»ng, trá»±c tiếp Ä‘i và o má»™t gian cung Ä‘iện trong đó.
Phong Thần điện!
Äối diện vá»›i Phong Thần Ä‘iện là má»™t địa phương gá»i là Thiên Ä‘iện! Ngưá»i nÆ¡i đây rất đông, ra và o liên tục, nhưng mà trong Phong Thần Ä‘iện lại cá»±c kỳ vắng lạnh.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 9
Phạm và o vô số ngưá»i tức giáºn.
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
Ba ngưá»i Ä‘i và o Phong Thần Ä‘iện, nhất thá»i thấy má»™t tấm bảng khổng lồ, trên đó viết bốn chữ to - Tư Mã Vân Thiên. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
PhÃa dưới có tám tên Nho sinh Ä‘ang chán gần chết ngồi đó. Tay ôm cuốn sách, Ä‘á»u gục xuống bà n mà ngá»§ gáºt.
- Lá»›n máºt, bên trong Phong Thần Ä‘iện, cÅ©ng dám lưá»i biếng?
Äông Phương ChÃnh Phái kêu lên.
- A!
Tám tên Nho sinh nhất thá»i rùng mình má»™t cái.
- Äông Phương Vô Lại? Là ngươi!
Má»™t Nho sinh nhất thá»i kêu lên.
- Äông Phương Gian Nhân, ngươi dám là m ta sợ?
- Äông Phương Bỉ á»”i, tốt a, ngươi còn dám tá»›i?
... ...
...
. . .
Tám Nho sinh hô lên tám tên bất đồng, rứa mà không có má»™t ngưá»i nà o, không có má»™t tên nà o gá»i nguyên danh cá»§a Äông Phương ChÃnh Phái.
Äông Phương ChÃnh Phái không cho là nhục, ngược lại cưá»i hì hì nói:
- Chư vị sư huynh, gần đây báºn rá»™n a!
- Báºn rá»™n cái rắm, lại không cho phép tu luyện, má»—i ngà y cùng giống như kẻ ngu!
Một tên nho tu hiện lên vẻ mặt bất đắc dĩ.
- A, không sao, ta tìm thú vui tá»›i cho các ngươi, xem má»™t chút, có ngưá»i ghi danh Phong Thần Sách!
Äông Phương ChÃnh Phái cưá»i nói.
- Cái gì? Ghi danh? Tư Mã Vân Thiên không phải là đã báo danh rồi sao?
Tên nho tu kia cau mà y nói.
- Không phải là Tư Mã Vân Thiên, là bằng hữu nà y của ta, Diêm Xuyên!
Má»™t ngón tay Äông Phương ChÃnh Phái chỉ và o Diêm Xuyên.
- Diêm Xuyên? Diêm Xuyên…!
Thanh âm thứ hai gá»i Diêm Xuyên đột nhiên cao lên tám lần.
- Cái gì? Ngươi chÃnh là Diêm Xuyên?
- Là nhi tá» cá»§a Diêm Äà o?
- Là Diêm Xuyên dám phi lễ Mạnh nha đầu?
... ...
...
. . .
Má»™t đám Nho sinh nhất thá»i hứng thú, má»™t đám nắm lấy râu mép cá»§a mình, trong mắt sáng lên đánh giá Diêm Xuyên.
- Meo meo, là m sao cùng má»™t đức hạnh như máºp mạp hèn má»n?
Miêu Miêu không hiểu nói.
Máºp mạp hèn má»n?
Sắc mặt Äông Phương ChÃnh Phái cứng Ä‘á».
Tám tên Nho sinh cÅ©ng là sắc mặt cứng Ä‘á», xem má»™t chút Äông Phương ChÃnh Phái, không khá»i hiện lên vẻ mặt ác tâm, ho khụ khụ, biểu lá»™ thái độ.
- Ngươi chÃnh là Diêm Xuyên? Ngươi muốn ghi danh tranh Ä‘oạt Phong Thần Sách?
Má»™t ngưá»i Nho sinh nói.
- Äúng váºy!
Diêm Xuyên gáºt đầu.
- Ngươi cÅ©ng đã biết, muốn tranh Ä‘oạt Phong Thần Sách nhưng mà có Ä‘iá»u kiện!
Tên Nho sinh kia thản nhiên nói.
- Äiá»u kiện?
Diêm Xuyên không giải thÃch được nhìn tên Nho sinh kia, lại nhìn Äông Phương ChÃnh Phái má»™t chút, Äông Phương ChÃnh Phái chưa nói qua a?
- Không sai, đầu tiên, nhất định phải danh chấn Cá»± Lá»™c thà nh, đây là điá»u kiện trụ cá»™t nhất, má»™t ngưá»i không có lá»±c ảnh hưởng, là không có tư cách khai mở thư viện, không có tư cách giáo hóa vạn linh!
Kia Nho sinh thản nhiên nói.
- Ta nói, lão Nghiêm, Diêm Xuyên còn không được coi là danh chấn Cá»± Lá»™c thà nh sao? Ngươi Ä‘i ra ngoà i há»i má»™t chút, trên là bà lão hÆ¡n trăm tuổi, dưới thì há»i ấu nữ tám tuổi, ngưá»i nà o không nháºn ra Diêm Xuyên?
Äông Phương ChÃnh Phái nhất thá»i vì Diêm Xuyên mà biện bạch.
Nhưng mà nghe lá»i biện bạch nà y, là m sao có loại cảm giác không được tá»± nhiên chứ?
- Ãch?
Lão Nghiêm khẽ kinh ngạc.
- Rồi hãy nói, lấy loại ngưá»i giống như cương thi cá»§a các ngươi, ở tại nÆ¡i có không khà giống như Cương thi Ä‘iện, cÅ©ng có thể nghe nói vá» Diêm Xuyên, ngoại nhân còn có kẻ chưa nghe nói qua sao? Ngươi nói, Cá»± Lá»™c thà nh có bao nhiêu ngưá»i không biết Diêm Xuyên? Hắn còn không được coi là danh chấn toà n thà nh?
Äông Phương ChÃnh Phái quở trách nói.
- ÄÆ°á»£c rồi, nhìn ở thể diện Äông Phương Vô Lại ngươi, cho hắn báo Ä‘i!
Lão Nghiêm gáºt đầu.
- Treo biển!
Lão Nghiêm hướng vá» phÃa mấy tên nho tu ở phÃa sau nói.
- Ừ!
Má»i ngưá»i gáºt đầu.
Nhanh chóng lấy ra một tấm bảng khổng lồ, hai tên nho tu nhanh nhẹn cầm lấy bút lông trên bà n, lăng không hươ qua một cái, trên tấm bảng xuất hiện hai chữ Diêm Xuyên.
- Treo lên!
Lão Nghiêm kêu lên.
Chúng nho tu gáºt đầu, nhanh chóng Ä‘em tấm bảng mắc lên trên đại Ä‘iện, song song vá»›i tấm mang tên Tư Mã Vân Thiên.
Trong lúc Diêm Xuyên Ä‘ang hà i lòng tán thán, ngoà i Ä‘iện nhất thá»i truyá»n đến tiếng la hét ầm Ä©.
- Tiên sinh, Diêm Xuyên và o Phong Thần điện rồi!
Một cái thanh âm kêu lên.
- Cái gì? Tiến và o? Cũng tốt, theo ta cùng nhau đi và o!
Ngoà i Ä‘iện truyá»n tá»›i má»™t thanh âm liá»u lÄ©nh.
Má»i ngưá»i nghiêng đầu Ä‘i.
- Trần Bình?
Äông Phương ChÃnh Phái chân mà y cau lại.
Cầm đầu là má»™t bạch y nam tá», tay cầm chiết phiến, vẻ mặt ngạo khà cất bước tiến và o đại Ä‘iện.
- Trần Bình, quan môn đệ tỠcủa Tư Mã Vân Thiên, bảy mươi hai đại nho chi mạt!
Äông Phương ChÃnh Phái nhá» giá»ng giải thÃch vá»›i Diêm Xuyên. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
…
Cá»± Lá»™c thà nh, Phong Thần Ä‘iện quảng trưá»ng!
Trên quảng trưá»ng có đại lượng cung Ä‘iện, sóng ngưá»i táºp trung trong Thiên Ä‘iện.
Nếu nói Thiên Ä‘iện, chÃnh là chá»— ghi danh tranh Ä‘oạt Thiên Sách, đại lượng tông môn lục tục ghi danh.
Nhưng mà đối diện với Phong Thần điện, lại cực kỳ vắng lạnh.
Váºy mà hôm nay, ngoà i Phong Thần Ä‘iện lại vây quanh hÆ¡n mấy trăm Nho sinh, má»™t đám chÃnh khà lẫm nhiên, tháºt giống như Ä‘ang chuẩn bị chinh phạt ngưá»i nà o.
- Nhìn kìa, bên Phong Thần Ä‘iện kia có chuyện gì váºy?
- Bên Cương Thi Äiện, lại còn có ngưá»i? Bình thá»i trước cá»a có thể giăng lưới bắt chim, hôm nay là m sao lại nhiá»u ngưá»i như váºy?
- Ta má»›i vừa nhìn rồi, cầm đầu chÃnh là Trần Bình, là đệ tá» cá»§a đại hiá»n Tư Mã Vân Thiên, bá»n há» muốn là m gì? Gây chuyện?
Äi, Ä‘i xem má»™t chút!
... ... ... ... ...
... ... ...
...
Bất luáºn địa phương đông ngưá»i nà o, cÅ©ng không thiếu kẻ có tÃnh nhiá»u chuyện. Äảo mắt, ngoà i Phong Thần Ä‘iện đã vây quanh ba tầng trong ba tầng ngoà i.
HÆ¡n nữa theo ngưá»i vây xem tăng lên, cổ lá»±c lượng ảnh hưởng nà y gia tăng thêm nhiá»u, cà ng ngà y cà ng nhiá»u ngưá»i vây quanh, là m cho tu giả bốn phÃa cà ng tò mò, cà ng nhiá»u ngưá»i chạy đến vây xem.
Trong Phong Thần điện!
Trần Bình mang theo quần nho bước và o đại điện.
- Trần Bình, quan môn đệ tỠTư Mã Vân Thiên, bảy mươi hai đại nho chi mạt!
Äông Phương ChÃnh Phái nhá» giá»ng đối vá»›i Diêm Xuyên giải thÃch.
Trong lúc Äông Phương ChÃnh Phái cúi đầu nói thầm, phÃa đối diện, Trần Bình vá»›i mặt vẻ mặt trà n đầy ngạo khÃ, cÅ©ng đã chợt nhìn thấy được má»™t tấm bảng khổng lồ.
Ở bên cạnh Tư Mã Vân Thiên, treo một cái bảng ngang hà ng, Diêm Xuyên?
- Diêm Xuyên? Treo biển ghi danh?
Nhất thá»i, Trần Bình nhãn tình nhất mị.
- Treo biển? Diêm Xuyên ghi danh rồi?
- Diêm Xuyên lại muốn tranh đoạt Phong Thần Sách?
- Diêm Xuyên muốn tranh Ä‘oạt Phong Thần Sách vá»›i đại hiá»n Tư Mã Vân Thiên?
... ... ... ... ...
... ... ...
...
Äám nho tu má»›i và o Ä‘iện không khá»i kinh ngạc liên tục. Má»™t đám bị má»™t mà n trước mắt là m cho kinh hãi.
- Lão Nghiêm, chuyện gì xảy ra? Cái loại tiểu nhân nà y cũng có thể ghi danh?
Trần Bình nhất thá»i hướng vá» phÃa nho tu tiếp đãi ghi danh kêu lên.
- Äúng váºy a, ngưá»i có đạo đức bại hoại như thế, Nghiêm đại nho, tại sao có thể cho hắn ghi danh?"
- Sao có thể xét duyệt?
... ... ... ...
... ...
...
Äám nho tu trong liên minh chinh phạt Diêm Xuyên, không khá»i nhìn vá» phÃa lão Nghiêm.
Lão Nghiêm thản nhiên nói:
- Là m sao, chúng ta xét duyệt, còn phải thông báo với ngươi?
Lão Nghiêm vừa nói, chân mà y Trần Bình cau lại.
- Lão Nghiêm, ta không hiểu được, hướng ngươi thỉnh giáo!
Trần Bình trầm giá»ng nói.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 10
Trần Bình bi ai.
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
- Bởi vì các ngươi tuyên truyá»n, Diêm Xuyên đã danh chấn Cá»± Lá»™c thà nh rồi, phù hợp quy cá»§, tá»± nhiên có thể tùy thá»i ghi danh!
Lão Nghiêm thản nhiên nói.
- A?
Một đám nho tu mỠmịt không thôi.
Trần Bình cÅ©ng là má»™t tráºn buồn bá»±c.
Không dây dưa lão Nghiêm nữa, hắn quay lại mà nhìn vá» phÃa Diêm Xuyên.
- Hừ, má»™t hương dã dong phu, cÅ©ng muốn tranh Ä‘oạt Phong Thần Sách cùng lão sư cá»§a ta? Äúng là Ngưá»i Ä‘iên nói mÆ¡!
Trần Bình lạnh lùng nhìn hướng Diêm Xuyên.
- Ngươi là đệ tá» cá»§a Tư Mã Vân Thiên? Chẳng lẽ Tư Mã Vân Thiên tá»± biết tất bại, để cho đệ đến đây khiêu khÃch phá rối?
Diêm Xuyên khẽ mỉm cưá»i.
- Phi, tháºt đúng tá»± cho mình là má»™t đại nhân váºt? Hừ, ngươi xách già y cho lão sư ta cÅ©ng không xứng, ta là đại biểu hà ng vạn hà ng nghìn nho tu trong Cá»± Lá»™c thà nh, tá»›i giáo hóa tên tiểu nhân thất đức như ngươi!
Trần Bình quát khẽ nói.
- Không sai, tiểu nhân thất đức!
Má»™t đám nho tu rối rÃt quát lên. Mấy vị Nho sinh ghi danh bên Lão Nghiêm, nhất thá»i hứng thú dạt dà o, Phong Thần Ä‘iện có ngoại hiệu là Cương Thi Äiện, bởi vì hắn quá vắng lạnh, vắng lạnh đến nổi má»™t đám nho tu chỉ nhà m chán mà ngá»§, giá» phút nà y rốt cục giải quyết được rồi.
Tám tên Nho sinh ghi danh nhất thá»i cưá»i hÃp mắt ngồi xuống, ai cÅ©ng không có ngăn trở, mặc cho ngưá»i hai bên la mắng, tình hình như thế, cÅ©ng không thưá»ng gặp a.
- Keng…!
Diêm Xuyên đã rút ra Ngá»c Äế Kiếm.
- á»’!?
Chúng nho tu liá»n biến sắc mặt, nhất thá»i thanh âm đột ngá»™t dừng lại.
- Kiếm nà y tên là Ngá»c Äế, từng chém bảy ngà n má»™t trăm ba mươi hai ngưá»i, chưa từng có bại, nếu chư vị có nhã hứng như váºy thì đến đây Ä‘i, bắt đầu từ ngưá»i nà o? Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diêm Xuyên há»i.
- ...!"
Trong Äại Ä‘iện má»™t mảnh tÄ©nh mịch.
Má»i ngưá»i khẩu hiệu vang trá»i, nhưng tháºt sá»± muốn liá»u chết liá»u sống thì đúng là không có mấy.
Cho dù là Trần Bình, giá» phút nà y cÅ©ng là mà mắt má»™t tráºn cuồng loạn, Trần Bình mặc dù là Thần cảnh, nhưng căn bản không nhìn rõ tu vi cá»§a Diêm Xuyên. HÆ¡n nữa, Diêm Xuyên lại là nhi tá» cá»§a Diêm Äà o, có thể hóa thân thà nh Huyết Ma hay không?
- Hừ, quân tỠđộng khẩu không động thủ, chúng ta chỉ dùng đạo lý mà nói thôi!
Trần Bình kêu lên.
- Meo meo, thì ra không phải là tá»›i đánh nhau, là tá»›i nhổ nước miếng a! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Miêu Miêu lá»™ ra má»™t tia khinh thưá»ng.
- Ha ha ha!
Lão Nghiêm ôm bụng buồn cưá»i.
- Keng!
Diêm Xuyên thu Ngá»c Äế Kiếm lại, đút và o trong bao kiếm sau lưng. Mặt lá»™ ra má»™t tia khinh thưá»ng.
Thấy Diêm Xuyên thu hồi Ngá»c Äế Kiếm, chúng nho tu tỉnh táo tinh thần lại.
- Diêm Xuyên, ngươi vũ nhục Mạnh Dung Dung, hèn hạ vô sỉ!
- Diêm Xuyên, ngươi phải hướng Mạnh Dung Dung nói xin lỗi!
- Không thể bỠqua cho tên tiểu nhân hèn hạ nà y, muốn hắn quỳ xuống sám hối!
- Äúng, quỳ xuống sám hối!
- Quỳ xuống sám hối!
... ... ... ... ...
... ...
...
Một đám Nho sinh a dua gà o lên.
Trần Bình là dựa thế kêu lên:
- Diêm Xuyên, ngươi tá»™i ác tà y trá»i, khinh nhá»n Mạnh Dung Dung, hiện tại toà n thà nh Ä‘á»u biết, ngươi còn có mặt mÅ©i Ä‘i ra ngoà i? Äi vá»›i quý phá»§ Mạnh Dung Dung cùng ta, quỳ xuống sám hối! Sau đó cút ra khá»i Cá»± Lá»™c thà nh!
Trần Bình vừa gá»i, má»i ngưá»i rối rÃt phụ há»a thét lên.
- Meo meo a meo meo, một đám thần kinh!
Miêu Miêu nhá» giá»ng nói.
Diêm Xuyên chỉ ảm đạm cưá»i, nói:
- Vũ nhục Mạnh Dung Dung? Ai nói?
- á»’!?
Chúng nho tu nhất thá»i khẽ kinh ngạc.
Tiện đà cùng nhau mở to mắt khinh thưá»ng nhìn vá» phÃa Diêm Xuyên.
- Dám là m còn không dám thừa nháºn, hiện tại toà n thà nh Ä‘á»u Ä‘ang truyá»n lưu là ngươi vÅ© nhục Mạnh Dung Dung, lần trước tại Hổ tá»™c, ngươi có phải xé y phục Mạnh Dung Dung hay không, là m chuyện cẩu thả?
TrầnBình kêu to nói.
- Ha ha..., chê cưá»i, ngươi có nhìn rõ sao?
Diêm Xuyên khinh thưá»ng nói.
- Lúc ấy gần vạn ánh mắt chìm chằm chằm, ngươi còn cãi? Kẻ thất đức như ngươi, có tư cách gì mà khai mở thư viện giáo hóa vạn linh? Có tư cách gì mà tranh đoạt Phong Thần Sách?
Trần Bình hét to nói.
- Thất đức? Ha hả, bầy chó cắn loạn, có tÃnh là thất đức hay không?
Diêm Xuyên thản nhiên nói.
Bầy chó cắn loạn?
- Phốc phốc!
Lão Nghiêm cùng đám ngưá»i Äông Phương ChÃnh Phái báºt cưá»i lá»›n.
Nhìn má»™t đám nho tu mặt đỠlên, cổ trướng to, tháºt là có Ä‘iểm giống như lá»i cá»§a Diêm Xuyên, Bầy chó cắn loạn!
- Ngươi nói cái gì?
Má»™t đám nho tu nhất thá»i quát lá»›n.
- Ta muốn quyết đấu với ngươi!
Lại má»™t tên nho tu tức giáºn nói.
... ... ... ... ...
... ... ... ...
... ...
Má»™t câu nói cá»§a Diêm Xuyên, Ä‘em mấy trăm nho tu trong chinh phạt liên minh Ä‘á»u mắng hết, nhất thá»i, má»™t đám nho tu căm phẫn rống không lên dứt.
- Tiểu nhân thất đức, là không đơn giản như theo lá»i chá»§ quan cá»§a các ngươi, phải có căn cứ tháºt sá»±, ngược lại là vặn vẹo sá»± tháºt, gặp ngưá»i sá»§a loạn như chó Ä‘iên, má»›i đúng là tiểu nhân thất đức tháºt sá»±!
Diêm Xuyên thản nhiên nói.
- Khốn kiếp, ta chÃnh là đệ tá» cá»§a đại hiá»n Tư Mã Vân Thiên, thân mang Hạo nhiên chÃnh khÃ, ngươi là má»™t tiểu nhân mà cÅ©ng dám nói xấu?
Trần Bình quát lớn.
- à cá»§a ngươi là , cái dạng gì lão sư, sẽ có đệ tá» như váºy sao?
Diêm Xuyên cưá»i nói.
- Dĩ nhiên!
Trần Bình nhất thá»i vênh váo tá»± đắc nói.
- Ha hả, tại sao Tư Mã Vân Thiên lại thu má»™t đệ tá» như ngươi váºy? Mình xấu xa còn chưa tÃnh, còn muốn lôi kéo Tư Mã Vân Thiên xuống nước?
Diêm Xuyên thản nhiên nói.
- Cái gì? Ngươi cÅ©ng xứng nói ngưá»i khác xấu xa? Ta xem ngươi má»›i là kẻ xấu xa!
Trần Bình quát lên.
Hai ngưá»i mắng nhau, nhất thá»i dẫn tá»›i vô số tu giả bốn phÃa tò mò quay lại nhìn, Diêm Xuyên đối chiến Trần Bình a, đây cÅ©ng là đáng xem. Dám ngưá»i Lão Nghiêm vừa ăn má»™t chút đồ ăn vặt vẫn luôn mang trong ngưá»i, nhìn và o trưá»ng vá»›i bá»™ hả hê.
"Ngưá»i Ä‘ang là m, trá»i Ä‘ang nhìn, danh tiếng mặc dù có thể che dấu mắt ngưá»i, nhưng che dấu không được thiên tâm!" Diêm Xuyên thản nhiên nói.
- Ngưá»i Ä‘ang là m? Trá»i Ä‘ang nhìn? Trần Bình ta cả Ä‘á»i đưá»ng đưá»ng chÃnh chÃnh, không là m thất vá»ng thiên địa, má»™t thân Hạo nhiên chÃnh khÃ, há chỉ má»™t tiểu nhân như ngươi có thể nói xấu?
Trần Bình quát lớn nói.
- Váºy thì để cho trá»i cao quyết định sao, ta Diêm Xuyên quang minh lá»—i lạc, khả chứng nháºt nguyệt, thiên địa có thể chứng nháºn, từ trước đến nay, đối vá»›i Mạnh Dung Dung chưa từng tâm khinh nhá»n nà ng, nếu có má»™t tia khinh nhá»n, thiên lôi đánh xuống!
Diêm Xuyên quát khẽ nói.
- Thá»â€¦?
Má»i ngưá»i khinh bỉ nhìn vá» phÃa Diêm Xuyên, thá» có tác dụng cái rắm? Trá»i sao lại để ý tá»›i má»™t tiểu nhân váºt như ngươi?
- Hừ, dối trá!
Trần Bình quát lớn.
- Ta đã chứng nháºn thiên địa, hiện tại đến ngươi, ngươi dám nói, ngươi không có má»™t tia tư tưởng xấu xa đối vá»›i Mạnh Dung Dung? Ngươi dám nhìn trá»i mà thá»?
Diêm Xuyên lạnh lùng nói.
- Äể cho ta thá»?
Trần Bình lộ ra một tia quái dị.
Nhưng phÃa sau có rất nhiá»u tu giả, nho tu ngó chừng, Trần Bình nhất thá»i lá»™ ra má»™t cổ trịnh trá»ng.
- Ta Trần Bình nhìn trá»i thá», đối vá»›i Mạnh Dung Dung chưa từng khinh nhá»n chi tâm, nếu có má»™t tia xấu xa, nguyện thiên lôi đánh xuống!
Trần Bình quát lên. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Th� Còn không dễ như trở bà n tay sao? Cũng không mất đi khối thịt nà o!
Trong lúc Trần Bình đang hết sức đắc ý.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
Trang 97
Trang 98
Trang 99
Trang 100
Trang 101
Trang 102
Trang 103
Trang 104
Trang 105
Trang 106
Trang 107
Trang 108
Trang 109
Trang 110
Trang 111
Trang 112
Trang 113
Trang 114
Trang 115
Trang 116
Trang 117
Trang 118
Trang 119
Trang 120
Trang 121
Trang 122
Trang 123
Trang 124
Trang 125
Trang 126
Trang 127
Trang 128
Trang 129
Trang 130
Trang 131
Trang 132
Trang 133
Trang 134
Trang 135
Trang 136
Trang 137
Trang 138
Trang 139
« 1 20 21 22 ... 139 »