Tiên Quốc Äại Äế
Tác giả: Tác giả: Quan Kỳ
Số chương: 1382
Lần đọc: 1.176.351
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
Trang 97
Trang 98
Trang 99
Trang 100
Trang 101
Trang 102
Trang 103
Trang 104
Trang 105
Trang 106
Trang 107
Trang 108
Trang 109
Trang 110
Trang 111
Trang 112
Trang 113
Trang 114
Trang 115
Trang 116
Trang 117
Trang 118
Trang 119
Trang 120
Trang 121
Trang 122
Trang 123
Trang 124
Trang 125
Trang 126
Trang 127
Trang 128
Trang 129
Trang 130
Trang 131
Trang 132
Trang 133
Trang 134
Trang 135
Trang 136
Trang 137
Trang 138
Trang 139
« 1 14 15 16 ... 139 »
30.09.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 105
Trở vỠtông.
Nhóm Dịch: Thanh Vân Môn
Biên: VôHưKhông
Nguồn: Bạch Ngá»c Sách
Nội dung thu gọn
Diêm Xuyên giới thiệu:
- Miêu Miêu, đây là Äông Phương ChÃnh Phái.
Äông Phương ChÃnh Phái nhìn mèo con, biểu tình nghiêm túc, dùng thanh âm từ tÃnh nói:
- Miêu Miêu đúng không? Ngươi đã hiểu lầm ta, kỳ tháºt con ngưá»i ta giống như tên, tuyệt đối là tiêu biểu cá»§a đà n ông trong thiên hạ!
- Hừ!
Miêu Miêu ngẩng đầu, phá»›t lá» Äông Phương ChÃnh Phái.
Äông Phương ChÃnh Phái mặt cứng ngắc, nhưng da mặt gã khá dà y, xoay sang nhìn Diêm Xuyên, nói:
- Diêm huynh, ngươi phải giúp đỡ ta!
- A?
Äông Phương ChÃnh Phái vá»™i nói:
- Con mèo con nà y, không, tiểu lão hổ nà y cá»±c phẩm như váºy, ngươi cho ta biết tìm ở đâu Ä‘i, ta cÅ©ng muốn kiếm má»™t con!
- Ngươi cũng muốn?
Äông Phương ChÃnh Phái vô sỉ nói: Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nhảm nhÃ, có con mèo con, Miêu Miêu nà y trong tay là bằng hữu cá»§a phụ nữ toà n thiana hạ! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diêm Xuyên biểu tình quái dị, cuối cùng lắc đầu, nói:
- Thấy trong Phong Yêu sơn mạch, ngươi muốn tìm thì phải từ từ.
- A, à , được, không thể để ngưá»i khác già nh trước, Diêm huynh, Ä‘a tạ!
Äông Phương ChÃnh Phái sốt ruá»™t chạy mất dạng.
Diêm Xuyên nhìn Äông Phương ChÃnh Phái không còn bóng dáng, hắn không biết nên nói gì.
Miêu Miêu nghi hoặc há»i:
- Diêm Xuyên, sao ngươi quen cái tên xấu xa như váºy?
Diêm Xuyên mỉm cưá»i không nói.
Diêm Xuyên túm lấy Miêu Miêu, nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, sắp lặn xuống nước nữa, chú ý!
Miêu Miêu vội la lên:
- Lại xuống nước? Ta không muốn, không muón!
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Không phải ngươi có thể hô hấp bằng lá»— chân lông sao? Bên dưới có con đưá»ng, chúng ta Ä‘i ra Phong Yêu sÆ¡n mạch.
Miêu Miêu lại la là ng:
- Tại sao? Tại sao?
Diêm Xuyên giải thÃch rằng:
- Bởi vì ta tạm thá»i không muốn bị ngưá»i khác trông thấy.
Miêu Miêu sốt ruột nói:
- Ta không muốn, không muốn!
Bùm!
Diêm Xuyên túm Miêu Miêu nhảy xuống hồ.
- Ô ô ô!
Miêu Miêu bất mãn hầm hừ.
Bên Hắc Long đà m.
Ba ngà n cẩm y quân khoanh chân ngồi, Hoắc Quang, Lưu Cẩn biểu tình lo lắng.
Lưu Cẩn lo lắng nói:
- Vương sẽ không sao đi?
Lưu Cẩn chắc chắn nói:
- Chắc chắn không có gì, vương sẽ không sao!
Hai ngưá»i kiên nhẫn chá».
Bùm!
Một góc hồ bỗng có tiếng nước dao động.
Má»™t thanh âm non á»›t tức giáºn nói:
- Äồ xấu xa, ta ghét nước, ngươi còn mang ta Ä‘i trong nước lâu như váºy, a a a a a a!
Lưu Cẩn vui mừng kêu lên:
- Vương, là vương!
Hoắc Quang cũng mừng rỡ:
- Vương!
Ba ngà n tướng sÄ© tỉnh táo lại, nhìn hướng Diêm Xuyên cháºm rãi Ä‘i lên bá».
Lưu Cẩn vui mừng nói:
- Vương, ngươi rốt cuộc trở lại, ngươi không có việc gì là tốt rồi!
Hoắc Quang hưng phấn nói:
- Äệ nhất quân Ä‘oà n phục mệnh, viên mãn hoà n thà nh nhiệm vụ!
Äám cẩm y quân rống lên:
- Vương, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Tốt!
Miêu Miêu nghi hoặc nhìn đám ngưá»i.
Hoắc Quang hưng phấn nói:
- Vương, chúng ta nhổ tạn gốc Nháºt Nguyệt Minh, lây Ä‘i hết má»i thứ bên trong. Có năm ngà n thượng phẩm linh thạch, còn có pháp bảo, vô số binh khÃ!
Miêu Miêu bá»—ng nhiên mắt sáng rỡ há»i:
- Linh thạch? Linh thạch ở đâu?
- A?
Hoắc Quang, Lưu Cẩn quái dị nhìn con mèo con Diêm Xuyên mang vá».
Biết nói chuyện? Mèo con mà biết nói chuyện?
Thấy Diêm Xuyên gáºt đầu Lưu Cẩn má»›i triển khai không gian há»a quyển.
Trong há»a quyển có nhiá»u linh thạch chất đống.
Miêu Miêu kÃch động gà o lên:
- A, a, a!
Äầu lắc, tiểu chiên mạo trên đầu mèo con chÄ©a hướng không gian há»a quyển.
Miêu Miêu la lên:
- Thu, thu, thu!
Vù vù vù!
Tháºt nhiá»u linh thạch nhanh chóng bay hướng tiểu chiên mạo, quái dị là lúc tá»›i gần tiểu chiên mạo thì chúng biến nhá» Ä‘i.
Lưu Cẩn biến sắc mặt nói:
- A!
Lưu Cẩn vá»™i giáºt lại há»a quyển.
Bùm!
Linh thạch rÆ¡i đầy đất nhưng rất nhanh bị tiểu chiên mạo hút và o, chá»›p mắt trong không gian há»a quyển chỉ còn lại không đến má»™t phần năm!
Lưu Cẩn biểu tình đau lòng.
Miêu Miêu đội tiểu chiên mạo, ôm một viên thượng phẩm linh thạch, há mồm gặm.
- Răng rắc rắc rắc.
Miêu Miêu giống như gặm cơm cháy, rất nhanh ăn sạch một khối thượng phẩm linh thạch.
Miêu Miêu ăn xong thượng phẩm linh thạch, lại lấy ra một viên từ trong tiểu chiên mạo, lại hưng phấn gặm.
Hoắc Quang, Lưu Cẩn biểu tình mỠmịt, tình huống gì đây? Diêm Xuyên bất ngỠnhìn Miêu Miêu, nó ăn linh thạch?
Lưu Cẩn khó hiểu nhìn mèo con:
- Vương, cái nà y... Cái nà y...
Diêm Xuyên giải thÃch rằng:
- Nó là má»™t con hổ, tên gá»i Miêu Miêu.
- Hổ?
Ba ngà n tướng sĩ biểu tình mỠmịt.
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Sau nà y nó đi theo ta, sau nà y cất linh thạch kỹ chút.
- Ừ à ....
Lưu Cẩn vẫn chưa tỉnh táo lại.
Miêu Miêu nằm trên vai Diêm Xuyên cắn thượng phẩm linh thạch, bĩu môi nói:
- Hừ! Äồ keo kiệt!
Diêm Xuyên đưa ra một thẻ tre, nói:
- Hoắc Quang, hãy chăm chỉ tu luyện bộ công pháp nà y.
Hoắc Quang biểu tình vui sướng reo lên:
- Thương Tâm quyết?
Diêm Xuyên nói:
- Äi Ä‘i, nghỉ ngÆ¡i giây lát, chá» ta thay y phục xong thì quay vá» Äại Hà tông.
- Tuân lệnh!
Äại Hà tông.
Diêm Xuyên dẫn đại quân cháºm rãi ra khá»i rừng núi, rất nhiá»u đệ tá» Äại Hà tông vây quanh.
- 6Ngưá»i đà n ông trở lại, 6Ngưá»i đà n ông trở lại!
- Huyết Ma, lại là một Huyết Ma!
- Nghe nói chưa? 6Ngưá»i đà n ông ở trong Phong Yêu sÆ¡n mạch trong má»™t đêm giết sáu ngà n đệ tá» Nháºt Nguyệt Minh!
- Má»™t ngưá»i, chỉ má»™t mình hắn!
- Nghe nói mấy ngưá»i khác ở Thiên phong nhổ tạn gốc Nháºt Nguyệt Minh.
............
.........
...
Tháºt nhiá»u đệ tá» Äại Hà tông Ä‘i ra, giá» phút nà y so vá»›i lần trước nghênh tiếp căn bản là khái niệm khác nhau. Lần trước không ai chú trá»ng nhóm ngưá»i nà y, giá» thì rất nhiá»u đệ tá» lá»™ vẻ sùng bái.
Thiên phong tá»›i giây phút nà y chÃnh thức được các đệ tá» Äại Hà tông thừa nháºn.
…
Äại Hà tông, Äại Hà điện.
Phùng Thái Nhiên, Äoạn Tam Thuáºt, phong chá»§ bốn phong tụ há»™i.
Phong chá»§ Huyá»n phong, Phùng Thiên VÅ© kinh ngạc nhìn Diêm Xuyên:
- Tinh cảnh ngÅ© trá»ng?
Không lâu trước kia Diêm Xuyên má»›i chỉ là Tinh cảnh nhị trá»ng Ä‘i?
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Ở Phong Yêu sÆ¡n mạch có chút kỳ ngá»™ nhá».
Cao Bất Phà m cảm thán cưá»i nói:
- Kỳ ngá»™ nhá»? Ngươi giết nhiá»u ngưá»i như váºy mà còn nhá» sao?
Mạc Vô Hối thản nhiên nói:
- Nháºt Nguyệt Minh và Äại Hà tông vốn có thù, giết thì cứ giết.
Dù giá»ng Ä‘iệu cá»§a Mạc Vô Hối lạnh nhạt nhưng không khó nghe ra nà ng hạn Nháºt Nguyệt Minh.
Diêm Xuyên nhìn Phùng Thái Nhiên, há»i:
- Chưởng môn, các ngươi khá»e hÆ¡n chưa?
Phùng Thái Nhiên cưá»i nói:
- Ta sắp là nh rồi, Äoạn Tam Thuáºt má»›i tỉnh lại, pahir qua má»™t Ä‘oạn thá»i gian má»›i hồi phục.
Äoạn Tam Thuáºt nghiêm túc nói:
- Lần nà y ở Phong Yêu sơn mạch đa tạ Diêm Xuyên.
Äoạn Tam Thuáºt vốn không có thuốc cứu chữa, không ngá» nhá» Diêm Xuyên gã có thể tìm được đưá»ng sống trong chá»— chết.
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Không cần khách sáo.
Phùng Thái Nhiên nghi hoặc há»i:
- Tiếp theo Thiên phong của ngươi có ý định gì không? Tiếp tục ra ngoà i rèn luyện sao?
Diêm Xuyên lắc đầu, mỉm cưá»i nói:
- Äây là nguyên nhân ta đến tìm ngươi.
- A?
Diêm Xuyên há»i:
- Tá» TỠở Vô Ưu thà nh nghe nói có Äại Hà tông ta góp hần?
Má»i ngưá»i khó hiểu há»i:
- Vô Ưu thà nh?
Phùng Thái Nhiên gáºt đầu, nói:
- Äúng váºy. Lúc trước lục đại tông môn chúng ta cùng nhau mở ra má»™t thà nh tu giả, cùng nhau quản lý Vô Ưu thà nh, chia lục Ä‘iện. Äại Hà tông chiếm cứ Äại Hà điện ở Vô Ưu thà nh, má»—i năm thu nháºp thuế trong thà nh chia súa phần, Äại Hà tông chiếm má»™t phần.
30.09.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 106
Heo to.
Nhóm Dịch: Thanh Vân Môn
Biên: VôHưKhông
Nguồn: Bạch Ngá»c Sách
Nội dung thu gọn
Diêm Xuyên nhÃu mà y nói:
- Mở tiên thà nh cho trăm tông lưu thông tà i nguyên, thu thuế cung dưỡng bản tông. Nhưng má»™t hạ vị tông môn còn cần cùng ngưá»i mở ra tiên thà nh sao? Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phùng Thái Nhiên cưá»i khổ nói:
- Hạ vị tông môn cương đại tất nhiên có thể tá»± mình mở ra, tháºm chà có nhiá»u tòa tiên thà nh tu giả. Nhưng ná»n móng cá»§a Äại Hà tông ta quá yếu.
Diêm Xuyên nghi hoặc há»i:
- Là ai chá»§ trì Äại Hà điện tại Vô Ưu thà nh?
Phùng Thái Nhiên nghi hoặc há»i:
- Tạm thá»i là ta. Như thế nà o? Ngươi muốn chá»§ trì?
Má»i ngưá»i khó hiểu nhìn Diêm Xuyên.
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Xem như đi, có thể không?
Má»i ngưá»i quái dị nhìn Diêm Xuyên.
Phùng Thái Nhiên gáºt đầu, nói:
- Lục tông cùng quản lý Vô Ưu thà nh, Nháºt Nguyệt Minh nằm trong số đó, Nháºt Nguyệt Minh bị ngươi nhổ tạn gốc, tà i nguyên Nháºt Nguyệt Minh quản lý đương nhiên phải phân phối lại. Ngươi tiêu diệt Nháºt Nguyệt Minh, chuyện nà y do ngươi xá» lý là tốt nhất.
Cao Bất Phà m quái dị nói:
- Nhưng Diêm Xuyên, ngươi nhắm là m được không?
Äoạn Tam Thuáºt nghi hoặc há»i:
- Äúng váºy. Ngươi xá» lý Vô Ưu thà nh thì có thể chuyên tâm tu luyện không? Ngươi không sợ phiá»n phức sao?
Vô Ưu thà nh có gì phải quản lý, chỠđến thá»i gian thu thuế là được, cần gì phân tâm?
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Không sao, ta thÃch rắc rối.
Phùng Thái Nhiên trầm ngâm nói:
- Nếu váºy thì ngươi Ä‘i Ä‘i, ta láºp tức phái ngưá»i Ä‘i trước báo cho Ä‘iện chá»§ các Ä‘iện. Phải rồi, hãy để nhóm Túy Kiếm Sinh Ä‘i cùng ngươi, cÅ©ng tiện giải thÃch tình huống Vô Ưu thà nh cho ngươi. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- ÄÆ°á»£c.
Diêm Xuyên từ biệt má»i ngưá»i, trở lại Thiên phong.
Diêm Vương điện.
Hoắc Quang cung kÃnh đứng trước mặt Diêm Xuyên, Miêu Miêu lưá»i biếng ngá»§ trên má»™t cái ghế kế bên.
Diêm Xuyên há»i:
- Xem Thương Tâm quyết tới đâu rồi?
Hoắc Quang nghiêm túc nói:
- Äã há»c thuá»™c hết, cÅ©ng đã đốt cháy.
Diêm Xuyên cưá»i há»i:
- Ừm, váºy tiếp theo ngươi là m sao?
Hoắc Quang nói:
- Thương Tâm quyết có tổng cá»™ng tháºp trá»ng, ta sẽ truyá»n nhất tầng, nhị tầng, theo theo căn cứ và o ngá»™ tÃnh, công lao cá»§a tướng sÄ©, dùng hình thức ban thưởng từ từ truyá»n dạy.
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Không tệ, ngươi trưởng thà nh nhiá»u.
Hoắc Quang kÃch động nói:
- Äa tạ vương khÃch lệ!
Diêm Xuyên vừa lòng nói:
- Äi truyá»n dạy Ä‘i, sáng sá»›m ngà y mai theo ta lên đưá»ng, tiếp theo sẽ có rất nhiá»u chuyện cần là m.
- Tuân lệnh!
Ngà y thứ hai, tất cả ngưá»i trong Thiên phong rá»i Ä‘i.
Äám đệ tá» Äại Hà tông không hiểu chuyện gì.
- Thiên phong tháºt là quái.
- Thì đó, vừa trở vỠhai ngà y, lại đi rồi! Không biết vội cái gì!
- Bá»n há» không tu luyện sao?
............
......
...
Má»i ngưá»i nghị luáºn sôi nổi.
Giữa sưá»n núi Huyá»n phong.
Giang Nam nhÃu mà y nhìn đám ngưá»i Ä‘i xa bốc bụi mù, mặt âm trầm, sau lưng gã có hai đệ tá» Äại Hà tông.
Má»™t ngưá»i biểu tình phức tạp nói:
- Äại sư huynh, không, sư thúc, ta thấy hay là thôi Ä‘i, Diêm Xuyên quá biến thái.
Má»™t ngưá»i khác cÅ©ng khuyên nhá»§:
- Äúng váºy đó, đại sư huynh.
Giang Nam sắc mặt âm trầm, thản nhiên nói:
- Ta biết rồi.
Diêm Xuyên dẫn đại quân má»™t đưá»ng hướng tây.
Hà nh quân một ngà y, nghỉ ngơi chốc lát.
Trên đỉnh má»™t ngá»n núi, Diêm Xuyên nhìn núi non mênh mông.
Túy Kiếm Sinh, Thất Kiếm hiệp đứng sau lưng Diêm Xuyên.
Túy Kiếm Sinh khen rằng:
- Sư thúc, đám thuá»™c hạ cá»§a ngươi tháºt hết chá»— chê, hôm đó tiêu diệt hết Nháºt Nguyệt Minh, quá lợi hại. Dưá»ng như Hoắc Quang bện sẵn võng, đệ tá» Nháºt Nguyệt Minh lục tục nhảy xuống.
Tam Kiếm hiệp gáºt đầu, nói:
- Äúng váºy. Hôm đó chúng ta không ai ra tay.
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Äây chÃnh là quân đội!
Túy Kiếm Sinh cảm thán nói:
- Quân đội cá»§a sư thúc tháºt là mạnh!
Hoắc Quang từ xa chạy tới nói:
- Vương, phÃa trước có đánh nhau!
- A?
Hoắc Quang bẩm báo:
- Xem khà thế chắc là ba mươi tu giả Tinh cảnh đang giết một yêu thú Khà cảnh.
Diêm Xuyên láºp tức nói:
- Äi, Ä‘i xem thá».
- Tuân lệnh! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»i ngưá»i nhanh chóng Ä‘i theo Diêm Xuyên hướng tá»›i má»™t ngá»n núi, nhìn hiệp cốc bên dưới.
Ầm!
- Lão nhị, mau bắn tên!
- Cùng ra tay, mau!
- Toà n Phong trảm!
- A!
............
.........
...
Ba mươi tu giả Tinh cảnh vây sát một con lợn rừng to đen cao cỡ ba trượng. Lợn rừng răng nanh sắc bén, hơi lắc lư có thể bắn ra một luồng sáng, chân đạp đất, động đất, núi rung rinh. Một cước đạp xuống có thể giẫm chết một tu giả.
Da của co nheo rất dà y, cộng thêm là Khà cảnh, đám tu giả Tinh cảnh căn bản không thể phá phòng ngự của yêu trư.
- A!
Tháºt nhiá»u tu giả trá»ng thương, hÆ¡n nữa đã có hai ngưá»i chết, tình hình chiến đấu vô cùng thảm liệt.
- Äại ca, không nên nháºn nhiệm vụ nà y, Ä‘i Vô Ưu thà nh có nhiá»u nhiệm vụ, không cần chết tại đây!
- Lão cá»u, lão tháºp bị súc sinh nà y giết, hãy báo thù cho lão cá»u, lão tháºp!
.........
......
...
Má»i ngưá»i gà o rống, bi thống chiến đấu.
Giết lâu như váºy, lợn rừng chỉ bị mù má»™t con mắt, nhưng lợn rừng cà ng thêm táo bạo, va đụng lung tung. Äám tu giả bị đụng thương ngã xuống đất.
Diêm Xuyên trầm giá»ng nói:
- Ngưá»i Vô Ưu thà nh? Hoắc Quang, toà n quân tru sát trư yêu!
Hoắc Quang lên tiếng:
- Tuân lệnh!
Hoắc Quang vung tay lên, má»™t ngà n cẩm y quân nhanh chóng tiến lên, chiếm các vị trÃ, kéo căng dây cung.
Hoắc Quang ra lệnh:
- Bắn!
Ầm!
Má»™t ngà n mÅ©i Xạ Nháºt tiá»…n như mưa sao băng rÆ¡i và o trư yêu trong hiệp cốc.
- Grao!
Lợn rừng kinh khá»§ng rú lên, chống đỡ khà tưá»ng.
Ầm!
Má»™t ngà n Xạ Nháºt tiá»…n mang theo lá»±c lượng khá»§ng bố đánh vỡ phòng ngá»± cá»§a lợn rừng.
Pháºp pháºp pháºp pháºp pháºp!
Lợn rừng không thể tinh hú lên, ngã xuống đất chết.
Trong hiệp cốc, đám tu giả vây sát lợn rừng Ä‘ang bi tráng nhìn tình cảnh nà y thì há hốc mồm. Mệt chết mệt sống không phá được phòng ngá»± cá»§a trư yêu váºy mà nó bị giết?
Äám ngưá»i kinh sợ nhìn lên núi.
Há» thấy Ä‘oà n ngưá»i Diêm Xuyên thì nét mặt sa sầm.
Trong đó má»™t ngưá»i lo lắng há»i:
- Các vị có ý gì?
Dù sao đối phương có mấy ngà n ngưá»i, bên mình còn sót lại hai mươi mấy, tranh gì được? Bá»n hỠđến cướp lợn rừng sao? Không phải đâu?
Hoắc Quang quát:
- Chá»n má»™t ngưá»i dẫn đầu Ä‘i lên, vương cá»§a ta có lá»i muốn há»i!
Äám ngưá»i bên dưới hiệp cốc nhìn nhau, biểu tình do dá»±.
Trên núi, đám Túy Kiếm Sinh khó hiểu nhìn Diêm Xuyên.
Túy Kiếm Sinh tò mò há»i:
- Sư thúc tìm bá»n há» là m gì?
Lưu Cẩn lấy ra một long ỷ cho Diêm Xuyên ngồi.
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Ta có tÃnh toán riêng.
Bùm!
Cách long đà i của Diêm Xuyên không xa có luồng sáng trắng bay tới.
- Meo!
Ãnh sáng trắng đáp xuống vai Diêm Xuyên.
Miêu Miêu hưng phấn há»i:
- Mới rồi có chuyện gì? Heo kêu?
Túy Kiếm Sinh, Thất Kiếm hiệp trợn to mắt:
- Ủa, con mèo nà y biết nói chuyện?
Miêu Miêu sa sầm nét mặt nhìn tám ngưá»i:
- Mèo? Ngươi nói ta là mèo?
Túy Kiếm Sinh cảm thán nói:
- Sư thúc chuẩn bị cho Tá» cô nương sao? Tháºt đáng yêu.
Miêu Miêu tức giáºn nói:
- Äáng yêu cái đầu ngươi, lão nương là hổ, lão hổ!
Má»i ngưá»i cứng đơ:
- A!
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
Miêu Miêu đúng là hổ, các ngươi đừng chá»c nó.
Tám ngưá»i quái dị gáºt đầu, nói:
- A? ừ!
Miêu Miêu xuôi giáºn:
- Váºy má»›i phải.
Miêu Miêu bất ngỠnói:
- Phải rồi, mới nãy có tiếng heo kêu đúng không? A, bên dưới quá nhiên có con heo to.
04.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 107
Dong tu
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​ Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diêm Xuyên nghi hoặc há»i:
- Không phải ngươi luôn ngủ sao? Tại sao bỗng nhiên tỉnh rồi?
Miêu Miêu tức giáºn nói:
- Ta thÃch nghe tiếng heo bị giết tru lên, thảm liệt như váºy mà ngươi không kêu ta!
Diêm Xuyên ngoà i ý muốn há»i lại:
- ThÃch nghe tiếng heo bị giết tru lên?
Không chỉ là Diêm Xuyên, ngưá»i xung quanh lá»™ vẻ má» mịt, mèo con thÃch nghe tiếng heo bị giết tru lên?
Lúc nà y bên dưới có một gã đà n ông áo đỠđi tới.
Gã đà n ông được dẫn tới trước mặt Diêm Xuyên.
Gã đà n ông căng thẳng nói:
- Tại hạ tên Má»™c Thiên lý, không biết các vị tiá»n bối có gì chỉ dạy?
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Ngươi không cần lo lắng, chúng ta chỉ là đi qua, thuáºn tiện có và i việc muốn há»i ngươi.
Má»™c Thiên lý mong chá» há»i:
- Váºy còn trư yêu?
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tặng cho các ngươi.
Mộc Thiên lý hưng phấn nói:
- Äa tạ tiá»n bối, tiá»n bối có gì cứ há»i, vãn bối có gì nói nấy!
Diêm Xuyên tò mò há»i:
- Vừa rồi nghe các ngươi nói các ngươi là ngưá»i Vô Ưu thà nh? Nhiệm vụ gì? Các ngươi thuá»™c tông môn nà o? Có thể nói ta nghe không?
Mộc Thiên lý ngoà i ý muốn nói:
- A, chỉ những chuyện nà y?
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Chỉ có bao nhiêu đó.
Mộc Thiên lý chua xót nói:
- Äa tạ tiá»n bối thà nh toà n. Những vấn đỠtiá»n bối há»i không phải bà máºt gì, chúng ta Ä‘á»u là ngưá»i kiếm ăn ở Vô Ưu thà nh, Ä‘a số là tán tu, có má»™t Ãt là tiểu gt, tiểu tông môn. Bởi vì lá»±c lượng cá»§a chúng ta nho nên chỉ có thể tụ cùng má»™t chá»—, tại Vô Ưu thà nh chúng ta được gá»i chung là 'dong tu'.
Diêm Xuyên nghi hoặc há»i:
- Dong tu?
Má»™c Thiên lý cưá»i khổ nói:
- Äúng váºy. Tại Vô Ưu thà nh thì những dong tu chúng ta nháºn nhiệm vụ cá»§a ngưá»i khác, và dụ tìm luyện Ä‘an nà o đó, tà i luyện nà o đó. Chúng ta giúp bá»n há» tìm đến, bá»n há» cho chúng ta linh thạch. Tu giả tu hà nh cần nhiá»u tà i nguyên, chúng ta khó khăn lắm má»›i đạt đến Tinh cảnh, tất nhiên phải cố gắng kiếm nhiá»u linh thạch, được thêm tà i nguyên tu luyện.
Hoắc Quang đứng má»™t bên kinh ngạc báºt thốt:
- Thì ra tán tu kham khổ như váºy!
Má»™c Thiên lý cưá»i khổ. Phà m nhân nói tu giả tiêu dao, nhưng phà m nhân là m sao biết những tu giả tiêu dao Ä‘á»u là không có chà tiến tá»›i, ngồi chá» chết.
Diêm Xuyên tò mò há»i:
- Váºy thà dụ ngươi má»™t tháng có thể kiếm bao nhiêu linh thạch?
Mộc Thiên lý tự hà o nói:
- Chúng ta? Không có cố định, nhưng tÃnh bình quân đại khái có thể kiếm năm mươi viên hạ phẩm linh thạch. Hai mươi viên cho mình tu luyện, còn lại ba mươi viên cho thê tá», nhi tá» cá»§a ta dùng.
Hiển nhiên một tháng năm mươi viên hạ phẩm linh thạch là một con số rất thà nh công.
Diêm Xuyên lại tò mò há»i:
- Vô Ưu thà nh có nhiá»u dong tu giống như ngươi sao?
Mộc Thiên lý chắc chắn nói:
- Nhiá»u, dÄ© nhiên là nhiá»u, Ãt nhất có mấy vạn!
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Ta biết rồi, đa tạ! Ngươi đi đi.
- Vâng, tạ Æ¡n tiá»n bối.
Mộc Thiên lý nơm nớp lo sợ đi xuống núi.
Má»™c Thiên lý đến dưới núi, cẩm y quân thu lại Xạ Nháºt tiá»…n cắm trên lợn rừng.
Má»™c Thiên lý xuống núi tò mò há»i má»™t cẩm y quân sắp rá»i Ä‘i:
- Vị tiá»n bối nà y, xin há»i má»™t chút, vương cá»§a các ngươi là ai?
cẩm y quân kia tự hà o nói:
- Vương? Ha ha ha, vương cá»§a ta chÃnh là Thiên phong, Äại Hà tông!
Nói xong cẩm y quân bỠlại Mộc Thiên lý biểu tình kinh ngạc.
Mộc Thiên lý lắp bắp nói:
- Thiên phong, Äại Hà tông?
- Má»™t đêm chém giết sáu ngà n đệ tá» Nháºt Nguyệt Minh, Huyết Ma Diêm Xuyên?
…
Trên đỉnh má»™t ngá»n núi.
Diêm Xuyên mang theo đại quân ngừng lại, cÆ¡ hồ các tướng sÄ© kinh ngạc nhìn phÃa xa.
PhÃa xa, trá»i xanh mây trắng.
Bên dưới có má»™t tưá»ng thà nh to lá»›n cao trăm trượng, kéo dà i vo táºn, liếc mắt nhìn không đến cuối. Trên tưá»ng thà nh bá»nh bồng nhiá»u phù văn, dưá»ng như là tráºn pháp nà o đó há»™ vệ tưá»ng thà nh. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hoắc Quang ngạc nhiên há»i:
- Trăm trượng? Khoa trương quá Ä‘i, thà nh trì thế gian cao nhất là năm trượng, là m gì cao được như váºy? Äây mà là tưá»ng thà nh sao?
Túy Kiếm Sinh cưá»i nói:
- Năm trượng? Còn không bằng thân hình má»™t số yêu thú khổng lồ, như váºy mà là m tưá»ng thà nh gì?
Tam Kiếm hiệp đắc ý nói:
- Tưá»ng nà y có thể chặn yêu thú, nói đến thì dù là cưá»ng giả Thần cảnh cÅ©ng đừng mÆ¡ phá tưá»ng nà y.
Hoắc Quang ngạc nhiên há»i:
- Cái nà y cần tốn bao nhiêu tinh lá»±c đây? Nhìn không thấy táºn cùng tưá»ng thà nh.
Miêu Miêu vẻ mặt khinh thưá»ng nói:
- Ngu ngốc, không biết kiếm phong thá»§y sư sao? Phong thá»§y sư Ä‘á»u là m chuyện nà y.
Hoắc Quang mặt cứng đơ:
- A!
Túy Kiếm Sinh giải thÃch rằng:
- Miêu Miêu nói đúng, Vô Ưu thà nh nà y tháºt ra là má»i phong thá»§y sư dẫn sÆ¡n mạch đến, rồi tinh tế gia công hình thà nh, lúc ấy trả công cho phong thá»§y sư khá nhiá»u.
Lưu Cẩn khó hiểu há»i:
- Cao trăm trượng, ngươi nói Thần cảnh cÅ©ng chưa chắc phá được, váºy há» không biết bay qua sao?
Túy Kiếm Sinh giải thÃch rằng:
- Thà nh trì bố trà vô số tráºn pháp, trên tưá»ng thà nh có vô số tráºn pháp, thà nh trì cÅ©ng cÅ©ng có rất nhiá»u tráºn pháp khác nhau. Ngưá»i Thần cảnh không thể phá được phòng ngá»± cá»§a Vô Ưu thà nh, muốn và o thà nh chỉ có má»™t cách, là đi và o từ cá»a thà nh.
PhÃa xa có má»™t cá»a thà nh to lá»›n, trên cá»a thà nh bá»nh bồng ba chữ to 'Vô Ưu thà nh'. Cá»a thà nh xếp hà ng nhiá»u tu giả, kiểm tra ngưá»i ra và o.
Hoắc Quang nghi hoặc há»i:
- Äó là ?
Túy Kiếm Sinh nói:
- Chá»— nà y là má»™t bảo địa, nguyên khà thiên địa đầy đủ, sau nà y phong thá»§y sư dẫn tá»›i năm đại hình long mạch, nguyên khà thiên địa cá»±c kỳ sung túc, trong thà nh ngụ ở rất nhiá»u tu giả. Có má»™t số là tu giả cá»§a tông môn, có má»™t số là tu giả cá»§a gt, cà ng nhiá»u hÆ¡n là tán tu. Bên trong mở cá»a hà ng Ä‘an dược, cá»a tiệm pháp bảo vân vân, có gần trăm vạn ngưá»i.
Lưu Cẩn ngạc nhiên há»i:
- Trăm vạn tu giả? Nhiá»u như váºy?
Túy Kiếm Sinh cưá»i nói:
- Ha ha ha ha! Trăm vạn tu giả, thà nh trì nà y tháºt ra không lá»›n, không nói đến những đại hình tiên thà nh, chỉ tÃnh xung quanh gần ba trăm quốc gia phà m nhân, gần ngà n ức phà m nhân, thế thì tu giả má»™t thà nh nà y nhiá»u thế nà o?
Hoắc Quang, Lưu Cẩn im lặng.
Số liệu nà y tÃnh ra khiến hai ngưá»i phát hiện tầm nhìn trước kia cá»§a mình quá hẹp.
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Äi, và o thà nh.
Lưu Cẩn, Hoắc Quang lên tiếng:
- Tuân lệnh!
Ba ngà n cẩm y quân theo Diêm Xuyên dẫn dắt đạp hướng phÃa bắc cá»a thà nh.
Dù là tiên thà nh, bôngx nhiên có mấy ngà n ngưá»i đến cÅ©ng không phải số lượng nhá». Tu giả thá»§ vệ cá»a thà nh hÆ¡i kinh sợ.
Nhưng đám Túy Kiếm Sinh tiến lên, má»i chuyện thuáºn lợi rất nhiá»u.
Äại Hà tông là má»™t trong chá»§ nhân cá»§a thà nh trì, thá»§ vệ có nhiá»u đệ tá» Äại Hà tông, cho nên Ä‘oà n ngưá»i rất thuáºn lợi tiến và o trong thà nh.
Äám ngưá»i Ä‘i và o thà nh.
Xung quanh có vô số núi lá»›n, tu giả tiến và o Ä‘i các nÆ¡i. Có má»™t Ãt đỉnh núi đầy mây mù, phÃa xa má»™t số bị ánh sáng xanh bao phá»§.
Äám Hoắc Quang nhìn hoa cả mắt.
Túy Kiếm Sinh giải thÃch rằng:
- Sư thúc, khu vá»±c mây mù che phá»§ là lãnh địa tư nhân trong thà nh, có tráºn pháp há»™ sÆ¡n, cùng loại phòng ở gia đình trong thà nh trì phà m nhân. Những khu vá»±c có ánh sáng xanh là khu công cá»™ng, có đưá»ng cái, có tá»u lâu, cá»a hà ng, không khác gì thế gian.
04.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 108
Vô Ưu Thà nh
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói: Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ừm!
Äám Túy Kiếm Sinh dẫn dắt má»i ngưá»i rất nhanh Ä‘i và o má»™t khu vá»±c cánh rừng ở phÃa bắc thà nh.
Thác nước đổ rà o rà o, trên núi lá»›n cách thác nước không xa có nhiá»u cung Ä‘iện.
Má»i ngưá»i đến quần cung Ä‘iện nà y, phong cảnh xinh đẹp, từ trên cao nhìn xuống.
Chá»§ Ä‘iện, Äại Hà điện.
Xung quanh có nhiá»u đệ tá» Äại Hà tông, Túy Kiếm Sinh mang Ä‘oà n ngưá»i Diêm Xuyên Ä‘i đến, các đệ tá» rất lá»… độ, thưá»ng nhìn Diêm Xuyên.
- Huyết Ma? Äây chÃnh là Diêm Xuyên?
- Má»™t đêm giết sáu ngà n ngưá»i, quá Ä‘iên cuồng!
- Äây là Thiên phong!
............
......
Äám đệ tá» Äại Hà tông nhá» giá»ng xì xầm.
Diêm Xuyên không để ý tới.
Diêm Xuyên đứng trước chá»§ Ä‘iện Äại Hà điện, nhìn xuống bốn phÃa.
Vị trà chá»— nà y cá»±c cao, đứng trước đại Ä‘iện có thể thấy núi non vô táºn xung quanh. PhÃa xa chá»— ánh sáng xanh bao phá»§ có vô số tu giả, tháºt nhiá»u kiến trúc xây dá»±ng.
Túy Kiếm Sinh nói:
- Trung tâm là các cá»a hà ng.
Hoắc Quang ở một bên tán thán nói:
- Vô Ưu thà nh nà y rốt cuộc lớn cở nà o?
Túy Kiếm Sinh cưá»i nói:
- Bởi vì các tu giả cư ngụ thÃch chiếm đỉnh núi, nên dù có trăm vạn tu giả thì thà nh trì cá»±c lá»›n, đại khái cỡ má»™t tỉnh ở thế gian.
Hoắc Quang ngạc nhiên há»i:
- To như váºy?
Túy Kiếm Sinh cưá»i nói:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên rồi, phÃa trước có má»™t khu phố, ngươi muốn cái gì thì có cái đó, chỉ cần ngươi có linh thạch là được.
Diêm Xuyên nhìn chá»§ Ä‘iẹn sau lưng, Äại Hà điện.
Diêm Xuyên thản nhiên nói:
- Hoắc Quang, mang ngưá»i Ä‘i đổi tấm biển, đổi thà nh Diêm Vương Ä‘iện.
- Tuân lệnh!
Hoắc Quang nháºn lệnh rá»i Ä‘i.
Diêm Xuyên nói:
- Hãy cho ta biết tông môn khống chế Vô Ưu thà nh nà y.
Túy Kiếm Sinh cưá»i nói:
- Vâng. Thứ nhất là Äại Hà tông ta, thứ hai là Nháºt Nguyệt Minh, thứ ba là Ngá»± Yêu tông, tháºt ra sư thúc cÅ©ng quen tông chá»§ Ngá»± Yêu tông.
- A?
Túy Kiếm Sinh cưá»i nói:
- Lúc ở nhân gian sư thúc tại phong thá»§y tráºn nhìn thấy Mục Dã vương, hắn chÃnh là tông chá»§ cá»§a Ngá»± Yêu tông. Dã tiá»n bối đến từ Trịnh quốc gần Yến quốc, khi sư thúc tại Yến Kinh thì hai đệ tá» Khà cảnh cá»§a Mục Dã vương bị sư thúc bắt giữ, sư thúc còn nhá»› không?
Diêm Xuyên hơi biến sắc mặt:
- Mục Dã vương?
Túy Kiếm Sinh nói:
- Ừm! Còn có ba tông môn là Thượng U tông, Trung U tông, Hạ U tông.
Diêm Xuyên mắt lóe tia sáng sắc bén, nheo mắt nói:
- A? Thượng U tông, Trung U tông, Hạ U tông
Túy Kiếm Sinh giải thÃch rằng:
- Nghe nói tổ sư khai sÆ¡n cá»§a ba tông từng là đệ tá» cá»§a má»™t 'U tông', sau nà y 'U tông' há»§y diệt, b ngưá»i tá»± mở tông môn, tên hÆ¡i giống nhau, quan hệ ba tông cÅ©ng rất thân.
Lưu Cẩn nhÃu mà y nói:
- Vương!
Diêm Xuyên thản nhiên nói:
- Là bá»n há» sao?
Lưu Cẩn lấy ra một tỠđơn, bên trên viết gần trăm tông môn,
Lưu Cẩn nghiêm túc nói:
- Äúng rồi, tông môn bức chết lão Hoà ng gia có ba tông nà y!
Túy Kiếm Sinh. Thất Kiếm hiệp hÆ¡i biến sắc mặt, cưá»i khổ nói:
- Äúng váºy. Lúc trước phụ thân ngÆ¡i chết có phần cá»§a ba tông môn nà y.
Diêm Xuyên nhẹ gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Tam Kiếm hiệp nói:
- Vốn Vô Ưu thà nh bị chia thà nh sáu phần, lục tông chúng ta tá»± quản lý má»™t khu vá»±c, khu trung tâm máºu dịch thương phẩm thì cùng cai quản. Äại Hà tông ta quản lý khu vá»±c phÃa bắc.
Diêm Xuyên há»i:
- Äá»u là hạ vị tông môn sao?
Túy Kiếm Sinh giải thÃch rằng:
- Không, tháºt ra thì hạ vị tông môn chÃnh thống chỉ có Äại Hà tông ta, Ngá»± Yêu tông chỉ là tông môn bình thưá»ng, ba tông khác là hạ vị tông môn mà Äại Hà tông sắc phong.
- Có thà nh thủ không?
Túy Kiếm Sinh nói:
- Có, do lục tông cá»™ng đồng đỠcá», chưởng môn cá»§a Trung U tông, Trịnh Hồng, cưá»ng giả đỉnh Thần cảnh.
Diêm Xuyên nhÃu mà y nói:
- Trung U tông, Trịnh Hồng?
Túy Kiếm Sinh cưá»i nói:
- Nháºt Nguyệt Minh, ba U tông, bốn tông môn cá»™ng đồng đỠcá», bởi váºy hắn đương nhiên trở thà nh má»™t thà nh chá»§. Vô Ưu thà nh bị phân cách thà nh sáu phần, bởi váºy dù hắn là thà nh chá»§ thì chúng ta không bị tổn thất gì nhiá»u.
Diêm Xuyên há»i:
- Tình huống trong thà nh thì ta biết đại khái rồi, TỠTỠngụ ở đâu?
- TỠcô nương? Sư thúc định đi gặp?
- Äúng váºy. Ta Ä‘i xem nà ng trước.
Túy Kiếm Sinh láºp tức nói:
- Váºy ta đưa sư thúc Ä‘i.
- Ừm!
Diêm Xuyên nói với Hoắc Quang đang đổi tấm biển:
- Hoắc Quang, tạm đóng trại đi, khiến các tướng sĩ nghỉ ngơi.
Hoắc Quang lên tiếng:
- Tuân lệnh!
GiỠphút nà y tấm biển chủ điện đã thay đổi, Diêm Vương điện.
- Äi!
Diêm Xuyên và o thà nh không lâu sau thì tin tức ngay láºp tức truyá»n hướng tứ phương.
Vô Ưu thà nh, trong má»™t đại Ä‘iện, má»™t ngưá»i đà n ông mặc hoa phục ngồi ở ghế chá»§, chÃnh là Mục Dã vương mà Diêm Xuyên từng gặp.
Trước mặt Mục Dã vương đứng bảy, tám tu giả, trong đó ba ngưá»i là đệ tá» cá»§a Mục Dã vương.
Äại sư huynh Äan Thanh Tá» sắc mặt cá»±c kỳ khó xem.
Äan Thanh Tá» sắc mặt khó xem nói:
- Sư phụ, Diêm Xuyên đến rồi, mới nãy.
Äan Thanh Tá» còn nhá»› cảm giác bị Diêm Xuyên đạp dưới chân, đây là sỉ nhục cả Ä‘á»i cá»§a gã.
- Sư phụ, đồn là Diêm Xuyên gần đây trong má»™t đêm giết sáu ngà n đệ tá» Nháºt Nguyệt Minh, chuyện có phải là đồn thổi quá đáng không?
Äan Thanh Tá» cÅ©ng nói:
- Äúng váºy. Sư phụ, lần trước khi ta gặp Diêm Xuyên thì năng lá»±c cá»§a hắn má»›i chỉ là Lá»±c cảnh!
Mục Dã vương trầm giá»ng nói:
- Nhưng Nháºt Nguyệt Minh bị ngưá»i cá»§a Diêm Xuyên nhổ táºn gốc, đây là sá»± tháºt, huống chi...
- Huống chi cái gì?
Mục Dã vương trầm giá»ng nói:
- Nháºt Nguyệt Minh không chỉ có đê giai đệ tá» bị giết, hình như Thần cảnh cÅ©ng chết hết.
Äám đệ tá» câm nÃn.
Äan Thanh Tá» rối rắm nói:
- Sư phụ, váºy ngươi nói xem nên là m sao?
Mục Dã vương uống hớp trà , nhìn đệ tỠnhỠnhất của mình:
- Lưu Cương, ngươi thấy sao?
Lưu Cương, vốn là Cung Phụng cá»§a Äại Trịnh quốc, sau nà y trong phong thá»§y tráºn vì cướp Ä‘oạt ý chà phá quân má»›i được Mục Dã vương nháºn là m đệ tá», qua tráºn Yến Kinh, là ngưá»i thứ nhất đầu hà ng Diêm Xuyên.
Lưu Cương sỠđầu trá»c, cưá»i nói:
- Äệ tá» cảm thấy. Trước nhìn xem hẵng nói, có lẽ còn có biến đổi gì.
Mục Dã vương thản nhiên nói:
- A?
Lưu Cương cung kÃnh nói:
- Mặc dù đệ tá» má»›i nháºp môn không lâu nhưng biết chút tình huống tại Vô Ưu thà nh. Nháºt Nguyệt Minh và ba U tông có quan hệ rất tốt, Nháºt Nguyệt Minh bị diệt, có lẽ ba U tông sẽ giáºn chó đánh mèo Diêm Xuyên, có lẽ há» sẽ giải quyết hắn.
Mục Dã Vương gáºt đầu, nói:
- Nói đúng, tiếp tục đi.
Lưu Cương nghiêm túc nói:
- Nháºt Nguyệt Minh bị diệt, các khu vá»±c trong thà nh thuá»™c vá» Nháºt Nguyệt Minh chắc chắn có tranh già nh. Sư phụ cứ để Äại Hà tông và ba U tông đấu đá nhau, đợi thế cục rõ rà ng rồi má»›i xuất thá»§.
Mục Dã vương khen Lưu Cương:
- Giá»i, vi sư không có nhìn lầm ngươi!
Lưu Cương vội khiêm tốn đáp:
- Sư phụ đương mắt sáng như Ä‘uốc, sá»›m hiểu rõ má»i thứ, chẳng qua sư phụ muốn thỠđệ tá».
Mục Dã vương vừa lòng nói:
- Äi xuống Ä‘i.
- Tuân lệnh!
Các đệ tá» ra khá»i đại Ä‘iện. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äi ra đại Ä‘iện, Lưu Cương tò mò nhìn Äan Thanh Tá» và tam sư huynh.
Lưu Cẩn há»i:
- Äại sư huynh, tam sư huynh, còn định báo thù Diêm Xuyên không?
Hai ngưá»i liếc nhau, cÆ¡ mặt co giáºt? Báo? Báo cái quái gì! Má»™t mình Diêm Xuyên giết mấy trăm Khà cảnh, hai ngưá»i Ä‘i chẳng khác nà o tìm chết.
04.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 109
Sá»± lãng mạng cá»§a má»™t ngưá»i
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​ Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lưu Cẩn cưá»i nói:
- Hai vị sư huynh, sư đệ ta cảm thấy,kỳ thá»±c chúng ta và Diêm Xuyên không có thâm cừu đại háºn, vẫn còn có thể giải hòa được.
…
Vô Ưu thà nh, bên trong má»™t ngá»n núi nhá».
Túy Kiếm Sinh, Diêm Xuyên, Lưu Cẩn và Miêu Miêu đứng trên vai hắn, bá»n hỠđứng trên đỉnh núi.
Túy Kiếm Sinh chỉ và o chá»— có mây mù phÃa không xa tá»a mà u xanh, nói:
- Sư thúc, TỠcô nương ở trong quần núi phái trước, ‘TỠTâm sơn trang'.
Diêm Xuyên nhìn phÃa không xa, há»i:
- TỠTâm sơn trang?
Lưu Cẩn tò mò há»i:
- Ủa? Sông núi xung quanh sao không có ai cư ngụ? Khu vá»±c lá»›n như váºy không ai ở sao? Không lẽ địa thế chá»— nà y không tốt?
Túy Kiếm Sinh cưá»i khổ nói:
- Äịa thế tuyệt hảo, chất chứa sinh cát chi khÃ, là bảo địa hiếm có, nhưng bởi vì Tá» cô nương ở đó nên... Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Túy Kiếm Sinh không nói hết lên nhưng má»i ngưá»i Ä‘á»u hiểu, là vì sợ Tá» cô nương nên không dám tá»›i gần.
Diêm Xuyên há»i:
- Sao ngươi biết TỠTỠchắc chắn ở đây?
Túy Kiếm Sinh đáp:
- Tá» cô nương ở trong khu náo nhiệt có sản nghiệp, nhưng nà ng rất Ãt khi Ä‘i qua, nghe nói quanh năm suốt tháng ở trong Tá» Tâm sÆ¡n trang, tháºm chà không mang theo nha hoà n, phó tòng, má»™t mình ở.
Lưu Cẩn tò mò há»i:
- Bên ngoà i có mây mù rất nhạt, hình như không có tráºn pháp gì?
Túy Kiếm Sinh quái dị nói:
- Tráºn pháp? Chá»— Tá» cô nương ở còn cần tráºn pháp sao? Ai dám Ä‘i?
Diêm Xuyên nói:
- Các ngươi ở bên ngoà i chỠta, ta và o xem!
Lưu Cẩn lo lắng nói:
- A? ở bên ngoà i?
Túy Kiếm Sinh thầm thở phà o.
Diêm Xuyên nói với Miêu Miêu đứng trên vai mình:
- Miêu Miêu, ngươi cũng ở lại đi.
Miêu Miêu la lên:
- Không cần, ta muốn đi xem một chút, ta muốn đi xem!
Diêm Xuyên nhÃu mà y nói:
- Ngươi đi là m gì?
Miêu Miêu ôm một viên thượng phẩm linh thạch, nói:
- Ngươi mặc kệ ta. Yên tâm, đến lúc đó ta sẽ ở một bên không quấy rầy ngươi.
Răng rắc răng rắc!
Miêu Miêu vừa cắn linh thạch vừa liếc Diêm Xuyên, ánh mắt như đang nói ta phải đi.
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, ngươi nhá»› phải ngoan ngoãn ở má»™t bên, không được quáºy phá!
Diêm Xuyên nhấc chân đi hướng bên trong.
Rà o rà o rà o rà o!
Diêm Xuyên đi và o trong, nghe có tiếng thác nước chảy.
Diêm Xuyên Ä‘i dá»c theo con đưá»ng nhá» sạch sẽ cháºm rãi hướng tá»›i má»™t thác nước lá»›n.
Dưới thác nước là một hồ sâu, bên bỠcó mấy phòng ốc đơn giản. Cách phòng ở không xa có một tấm biển gỗ, bên trên khắc bốn chữ TỠTâm sơn trang.
Ven hồ có một hồ nhỠyên tĩnh hơn, trên hồ có một bến bỠkéo dà i đến trong hồ.
Diêm Xuyên láºp tức thấy trên bến bá» có Tá» Tá» ngồi.
Má»™t mình Tá» Tá» ngồi trên bá», bên cạnh đặt đôi già y và má»™t mặt nạ và ng.
Hai chân Tá» TỠđặt trong hồ, nhẹ vung vẩy, tay nà ng cầm cây lược Ä‘á», soi ảnh chiếu mặt hồ, chải tóc dà i, là m bạn cùng gió mát, hÆ¡i nước.
- Ư ứ ư ư ừ...
Trong tiếng thác nước ầm ầm mÆ¡ hồ có tiếng Tá» Tá» dưá»ng như Ä‘ang ngâm nga giai Ä‘iệu động lòng ngưá»i, cá»±c kỳ êm tai.
Diêm Xuyên đứng ở không xa, lặng lẽ nhìn. Hắn nhìn hai chân TỠTỠvung trong hồ nước, nhìn nà ng nhẹ nhà ng chải tóc, nhìn nà ng ngâm nga khúc nhạc.
Diêm Xuyên đứng một nén nhang, động tác của TỠTỠkhông thay đổi.
Miêu Miêu cắn linh thạch, tò mò há»i:
- Răng rắc, đã lâu như váºy tại sao nà ng vẫn chải đầu, hừ ca?
- Ngươi không hiểu.
Mắt Diêm Xuyên lóe tia xót thương.
Miêu Miêu tò mò há»i:
- Váºy ngươi nói xem?
Diêm Xuyên khẽ thở dà i nói:
- Äó là sá»± lãng mạn cá»§a má»™t ngưá»i.
- Sá»± lãng mạn cá»§a má»™t ngưá»i? Meo?
Miêu Miêu tháºt sá»± không hiểu.
PhÃa xa dưá»ng như Tá» Tá» biết có ngưá»i đến, quát:
- Ai đó?
Tá» Tá» hốt hoảng buông lược, nhanh chóng chụp lấy mặt nạ và ng đội lên, xoay ngưá»i lại.
Giây phút Tá» Tá» xoay ngưá»i, Diêm Xuyên thấy con ngươi mà u tÃm cá»§a nà ng.
Tá» Tá» tức giáºn xoay ngưá»i lại, trông thấy Diêm Xuyên yên lặng đứng đó. Tá» Tá» thấy là Diêm Xuyên thì đôi mắt tÃm lóe tia kinh ngạc, nổi lên vui sướng. Giáºn dữ tán Ä‘i, mà u tÃm trong mắt lại biến thà nh mà u Ä‘en.
- Ủa?
Miêu Miêu tò mò nhìn Tá» TỠở phÃa xa.
Diêm Xuyên nhìn Tá» Tá», mỉm cưá»i.
Nụ cưá»i cá»§a Diêm Xuyên khiến lòng Tá» Tá» hân hoan.
Tá» Tá» rút đôi chân trắng nõn thanh tú khá»i mặt hồ, nhẹ nhà ng vung giá»t nước, mặc già y, Ä‘i tá»›i.
Trong giá»ng nói cá»§a Tá» TỠđầy vui vẻ:
- Diêm, Diêm Xuyên, sao ngươi đến đây?
Mái tóc tÃm xinh đẹp, áo tÃm, dù Tá» Tá» che mặt nạ và ng cÅ©ng khó thể giấu Ä‘i sá»± xinh đẹp chÃnh chắn cá»§a nà ng.
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Mới đến Vô Ưu thà nh, tới thăm nà ng.
Diêm Xuyên nói rồi nhấc chân tiến tới.
- Äừng lại đây!
Tá» Tá» hoảng hốt rút lui vá» phÃa sau.
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Ta nói rồi, không sao.
TỠTỠlắc đầu, nói:
- Không cần, đừng Ä‘i tá»›i, cứ nói chuyện như váºy là tốt rồi!
Miêu Miêu cắn linh thạch vui sướng khi ngưá»i gặp há»a nói:
- Meo, đại lưu manh, nà ng không cho ngươi lên mà còn muốn lên, ngươi định xâm phạm nà ng sao?
Mặt Diêm Xuyên Ä‘en như cục than, hối háºn mang Miêu Miêu theo.
Có lẽ lúc trước TỠTỠquá chăm chú và o Diêm Xuyên, giỠmới phát hiện Miêu Miêu.
Mắt Tá» Tá» lóe tia yêu thÃch, nói:
- Äây là con mèo ngươi nuôi? Tháºt đáng yêu, còn biết nói chuyện.
Miêu Miêu kêu lên:
- Ta không phải mèo, nói rồi, ta không pahir con mèo!
Äây là vấn đỠnguyên tắc, Miêu Miêu tức giáºn nhìn Tá» Tá».
- A?
TỠTỠngoà i ý muốn nhìn Miêu Miêu, biểu tình lúng túng.
TỠTỠlúng túng không phải vì Miêu Miêu mà là Diêm Xuyên.
Diêm Xuyên láºp tức giá»›i thiệu nói:
- Nó là lão hổ, tên gá»i Miêu Miêu, thÃch linh thạch.
Miêu Miêu giương nanh múa vuốt la lên:
- Nghe thấy không? Ta là lão hổ, đại lão hổ, meo, meo!
Nghe Diêm Xuyên giá»›i thiệu, Tá» Tá» láºp tức hiểu ý.
Tá» Tá» mỉm cưá»i, Ä‘i và o trong phòng, rất nhanh ôm má»™t cái há»™p Ä‘i ra. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Miêu Miêu vẫn rất địch ý nhìn Tá» Tá»:
- Hừ!
Tá» Tá» cưá»i nói:
- Miêu Miêu, mới rồi là ta nhìn lầm, vì xin lỗi ngươi, ta tặng chút đồ cho ngươi được không?
Miêu Miêu không lĩnh tình, hầm hừ nói:
- Chút đồ? Hừ, hừ!
Tá» Tá» nhẹ nhà ng mở há»™p ra, ánh sáng đỠnhạt bắn ra từ cái há»™p, tá»a ánh sáng mê ngưá»i.
Trong há»™p đặt hai bảo thạch đỠrá»±c, tá»a ánh sáng ngưá»i, cá»±c kỳ hấp dẫn.
Diêm Xuyên ngoà i ý muốn báºt thốt:
- Cực phẩm linh thạch?
- Meo, meo, meo...
Miêu Miêu láºp tức vứt bá» nguyên tắc, cưá»i hÃp mắt nịnh ná»t nhìn Tá» Tá».
TỠTỠđặt cái hộp nhỠlên bà n đá ở một bên, nhẹ nhà ng lùi ra.
Tá» Tá» cưá»i nói:
- Hai khối cá»±c phẩm há»a linh thạch nà y xin lá»—i ngươi được không?
- Meo, meo, Tá» Tá» tá»· tá»· tháºt là đẹp!
Miêu Miêu nhảy khá»i vai Diêm Xuyên, phóng tá»›i trên bà n đá, vẻ mặt mê đắm nhìn thượng phẩm linh thạch.
Miêu Miêu ôm má»™t khối thượng phẩm linh thạch, vui đến quên hết trá»i trăng nịnh ná»t:
- Äại lưu manh tháºt có phúc, Ä‘i Ä‘i, lấy Tá» Tá» tá»· tá»· vá» nhà đi, sau nà y ta má»—i ngà y có cá»±c phẩm linh thạch!
Miêu Miêu chỉ to cỡ hai nắm tay, một khối cực phẩm linh thạch cỡ một nắm tay. Miêu Miêu không biết đủ muốn ôm hai cái và o ngực, bộ dáng rất đáng yêu.
Tá» Tá» cưá»i nói:
- Trông Miêu Miêu tháºt dá»… thương.
Có lẽ yêu ai yêu cả đưá»ng Ä‘i, Tá» TỠđối xá» vá»›i Miêu Miêu rất thân thiện.
04.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 110
Mộng Hồng Anh!
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​
Diêm Xuyên tiến một bước, TỠTỠlùi một bước, nhưng thấy ánh mắt hắn cương quyết thì trong mắt à ng dịu đi, không kiên trì nữa, mặc kệ hắn đi và o phạm vi cách nà ng hai trượng.
Diêm Xuyên nói:
- Äến bên hồ ngồi Ä‘i.
Tá» Tá» gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Hai ngưá»i cùng nhau Ä‘i, trở lại bến bá» lúc trước.
Trên bỠcòn có cây lược đỠlúc trước TỠTỠđể lại.
Diêm Xuyên ngồi xuống, bắt chước Tá» Tá» lúc trước cởi già y ra, chân bá» xuống hồ. Diêm Xuyên ngồi trên bá», vung vẩy chân là m nước văng lên.
Diêm Xuyên thấy động tác của Diêm Xuyên thì mắt lóe tia cảm động.
Không biết bắt đầu từ khi nà o, Tá» Tá» hy vá»ng có má»™t ngưá»i yên lặng cÅ©ng mình. Trước kia ai thấy Tá» Tá» liá»n trốn Ä‘i, hiện tại rốt cuá»™c có má»™t ngưá»i sẽ tránh né nà ng.
Là trượng phu của mình sao?
Trong mắt Tá» Tá» có sá»± thá»a mãn, bình yên.
TỠTỠlà m giống như Diêm Xuyên, cởi già y, bỠchân và o nước.
Hai ngưá»i yên tÄ©nh ngồi bên hồ.
Diêm Xuyên nhẹ giá»ng há»i:
- Ta nghe Túy Kiếm Sinh nói mấy năm nay nà ng luôn ở tại đây, rất Ãt khi ra khá»i nhà ?
Tá» Tá» gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Diêm Xuyên há»i:
- Xung quanh không có bóng ngưá»i, không có cả nha hoà n, má»™t ngưá»i ở đây không cô đơn sao? Tại sao không ngụ ở khu náo nhiệt? Ãt nhất sẽ thấy nhiá»u ngưá»i.
TỠTỠcắn môi, im lặng một lúc sau lắc đầu, nói:
- Ta thÃch má»™t mình, như váºy má»›i yên tÄ©nh.
Diêm Xuyên há»i lại:
- Váºy sao?
TỠTỠim lặng, không nói thêm.
Diêm Xuyên hÃt sâu, nhẹ giá»ng nói:
- Yên tâm, có ta ở đây, sẽ không khiến nà ng thấy cô đơn nữa.
Tá» Tá» dịu giá»ng đồng ý:
- Ừm!
Hai cứ thế lặng lẽ ngồi, không tiếng động mà hÆ¡n có tiếng, muôn ngà n lá»i nói không bằng sóng vai bên nhau.
Äang lúc Tá» Tá» cảm nháºn ấm áp thì trên bầu trá»i bá»—ng có luồng sáng đỠrÆ¡i và o giữa hồ.
Ầm!
Nước trong hồ văng lên bốn phÃa.
Diêm Xuyên biến sắc mặt:
- A!
Có ngưá»i táºp kÃch?
Diêm Xuyên định đứng dáºy.
TỠTỠmở miệng nói:
- Là ngưá»i ta quen, không sao.
- A?
Diêm Xuyên thế mới yên lòng.
Giữa hồ có má»™t cô gái áo Ä‘á», mặc áo bà o đỠgiống sưá»n xám bao bá»c vóc dáng bóc lá»a cá»§a nà ng. Ãmi tóc đỠxõa trên vai, khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp có anh khÃ.
Y phục bay theo gió, nà ng đứng trên mặt hồ như nữ thần trong nước, cực kỳ bắt mắt.
Cô gái áo đỠhá»i:
- Ngươi là ai? Tại sao ở TỠTâm sơn trang?
Diêm Xuyên trầm giá»ng nói:
- Ta là trượng phu cá»§a Tá» Tá», nà ng là ai?
Cô gái áo đỠngoà i ý muốn há»i:
- Trượng phu? Diêm Xuyên? Ngươi chÃnh là Diêm Xuyên?
Cô gái áo đỠnhÃu mà y nhìn Tá» Tá», há»i:
- Tá» Tá», ngươi là bởi vì hắn nên không muốn quay vá» vá»›i ta?
Diêm Xuyên lần nữa trầm giá»ng há»i:
- Ta há»i, nà ng là ai?
TỠTỠnhìn Diêm Xuyên, nói:
- Tên nà ng là Má»™ng Hồng Anh, là đưá»ng tá»· cá»§a ta.
Diêm Xuyên ngạc nhiên há»i:
- ÄÆ°á»ng tá»·? Má»™ng Hồng Anh?
Tá» Tá» có đưá»ng tá»·? Diêm Xuyên bất ngá» nhìn Tá» Tá». Trong ấn tượng cá»§a Diêm Xuyên thì hình như Tá» Tá» chỉ có má»™t mình, ở đâu ra chạy ra đưá»ng tá»·?
Tá» Tá» cưá»i khổ nói:
- Ta chỉ mới vừa biết khoảng một tháng trước.
Diêm Xuyên nhÃu mà y há»i:
- Nói váºy chuyện nà y là tháºt?
TỠTỠchua xót nói:
- Phụ thân để lại thư cho ta có nhắc tá»›i, phụ mẫu cá»§a ta là ngưá»i Má»™ng gia, nhưng sau nà y phạm kiêng kỵ bị trục xuất khá»i nhà , không cho dùng há» Má»™ng.
Diêm Xuyên bất ngá» há»i:
- Phạm kiêng kị? Bị Ä‘uổi ra khá»i nhà ?
Tá» Tá» cay đắng giải thÃch rằng:
- Phụ mẫu cá»§a ta là đưá»ng huynh muá»™i! Có lẽ là báo ứng, hai ngưá»i không nên cùng má»™t chá»— lại bên nhau, sinh ra ta, khắc chết bá»n há»!
Nghe Tá» Tá» giải thÃch, Diêm Xuyên im lặng.
Mộng Hồng Anh la lên:
- Tá» Tá», nói nhiá»u vá»›i hắn là m gì? Lần nà y ta đến đón ngươi,, gia gia đã tha thứ cho phụ mẫu cá»§a ngươi, huống chi bá»n hỠđã chết, theo ta vá» Ä‘i.
Diêm Xuyên nét mặt sa sầm há»i:
- Trở lại? Váºy mấy năm qua các ngươi là m cái gì?
Nếu Tá» Tá» chỉ độc thân độc mã thì thôi, hiện tại Diêm Xuyên phát hiện sau lưng nà ng có má»™t gt. Nếu có gt thì tại sao mấy năm qua há» không nghe, không há»i Tá» Tá»?
Mộng Hồng Anh la lên:
- Ta? Chúng ta? Ngươi cho rằng đón phụ mẫu cá»§a Tá» Tá» quay vá» là dá»… dà ng sao? Gia gia cÅ©ng là vừa má»›i trở thà nh gia chá»§, hÆ¡n nữa má»›i Ä‘oạt được thần tá»a, nếu sá»›m đón phụ mẫu Tá» Tá» trở lại, trưởng lão trong nhà chắn chắn sẽ giết há». Gia gia là đang bảo vệ gia đình Tá» Tá»! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diêm Xuyên sắc mặt dịu lại:
- A?
Mộng Hồng Anh khuyên nhủ:
- Mấy ngà y nay ta tìm hiểu trong Vô Ưu thà nh, nhiá»u năm qua đã khiến Tá» Tá» ngươi chịu khổ, theo ta trở vá» Ä‘i, vỠđến nhà rồi sẽ không ai dám chán ghét ngươi nữa. Sau khi ngươi vá», má»i ngưá»i sẽ tôn trá»ng ngươi, ngươi sẽ có quyá»n lợi to lá»›n, đến lúc đó ngươi muốn là m gì thì là m cái đó!
TỠTỠnhẹ lắc đầu, nói:
- Ta cảm thấy như váºy cÅ©ng tốt rồi.
Mộng Hồng Anh ngạc nhiên.
- A!
Má»™ng Hồng Anh xoay tròn mắt, nhìn Diêm Xuyên ngồi má»™t bên cạnh Tá» Tá».
Mộng Hồng Anh la lên:
- Bị những kẻ ngu muội nà y chán ghét, vứt bỠthì có gì tốt? Nếu là ta thì mấy năm nay sớm phát điên rồi. Không đúng, chẳng lẽ là bởi vì hắn?
Tá» Tá» im lặng không nói đã khẳng định sá»± tháºt.
Mộng Hồng Anh nhìn chằm chằm Diêm Xuyên, nheo mắt.
Má»™ng Hồng Anh trầm giá»ng nói:
- Tinh cảnh ngÅ© trá»ng? Diêm Xuyên? Ngươi không sợ chết sao?
Diêm Xuyên cưá»i há»i:
- Chết? Tại sao ta chết?
Má»™ng Hồng Anh trầm giá»ng nói:
- Ngươi không biết Tá» Tá» bị nguyá»n rá»§a sao? Bất cứ ai dám đến gần Tá» Tá» sẽ gặp xui xẻo, ngươi không biết chuyện nà y?
Tá» Tá» biểu tình căng thẳng, mắt lóe tia mất kiên nhẫn, nhưng tiếp theo nà ng hÃt sâu, lặng im không nói, như Ä‘ang chá» câu trả lá»i cá»§a Diêm Xuyên. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- TỠTỠlà thê tỠcủa ta, tại sao ta không thể tới gần? Không phải bây giỠta đang ở gần TỠTỠsao?
Má»™ng Hồng Anh nhướng mà y, đúng váºy, Diêm Xuyên ngồi ngay bên cạnh Tá» Tá».
Mộng Hồng Anh quát:
- Hừ! Ta nói cho ngươi biết, ngươi không xứng vá»›i Tá» Tá», ngươi đừng mÆ¡...!
Má»™ng Hồng Anh má»›i nói má»™t ná»a đã bị Tá» TỠđánh gãy.
TỠTỠquát:
- Mộng Hồng Anh!
Má»™ng Hồng Anh bất ngá» há»i:
- A?
Tá» Tá» trầm giá»ng nói:
- Chuyện của ta không cần ngươi lo!
Má»™ng Hồng Anh nhìn Tá» Tá», vẻ mặt sốt ruá»™t.
Mộng Hồng Anh nói:
- Tá» Tá», ta nói cho ngươi biết, đà n ông trên thiên hạ không ai tốt, hắn Ä‘ang lợi dụng ngươi!
Tá» Tá» tức giáºn nói:
- Äá»§ rồi!
Mộng Hồng Anh sốt ruột nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, ta không nói nữa, ta lại há»i Diêm Xuyên má»™t vấn Ä‘á».
Dù sao là đưá»ng tá»· muá»™i, lần nà y Tá» Tá» không phản đối.
Mộng Hồng Anh lạnh lùng nói:
- Diêm Xuyên, ta hiểu nguyá»n rá»§a trên ngưá»i Tá» Tá», ai ác vá»›i nà ng thì sẽ gặp tai ương, ai tốt vá»›i nà ng cÅ©ng sẽ chịu xui xẻo, nếu gần hÆ¡n chút nữa thì sẽ Ä‘iên má»™t Ä‘oạn thá»i gian. Ngươi ngồi bên cạnh Tá» Tá», ta cho rằng ngươi cố ý là m nà ng cảm động, ngươi rắp tâm bất lương.
Diêm Xuyên cưá»i nhạt há»i:
- Rồi sao nữa?
Mộng Hồng Anh lạnh lùng nói:
- Nếu ngươi muốn là m trượng phu cá»§a Tá» Tá» váºy ngươi dám chạm và o nà ng không? Nếu ngươi không dám nghÄ©a là ngươi sợ, chắc chắn là có ý đồ gì!
- Mộng Hồng Anh!
Mắt TỠTỠlóe tia tức giân.
04.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 111
Kiếp! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​
Diêm Xuyên thản nhiên nói:
- Có ý đồ khác? Ha ha, Tá» Tá» vốn là thê tá» cá»§a ta, ta đồ cái gì? Äồ Má»™ng gia cá»§a ngươi sao? Trước ngà y hôm nay ta căn bản không biết cái gì Má»™ng gia. Lại nói Tá» Tá» là thê tá» cá»§a ta, tại sao ta phải sợ?
Diêm Xuyên nói rồi bắt lấy cây lược má»™t bên, nhẹ nhà ng chải mái tóc cá»§a Tá» Tá».
Tá» Tá» giáºt mình kêu lên:
- Äừng!
Diêm Xuyên nhẹ lắc đầu, nói:
- Không sao, Diêm Xuyên ta hồng phúc tá» thiên, không sợ nguyá»n rá»§a. Hãy để ta chải đầu cho nà ng. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diêm Xuyên vươn tay vuốt mái tóc tÃm cá»§a Tá» Tá».
Diêm Xuyên cầm lược Ä‘á», nhẹ nhà ng chải đầu cho Tá» Tá».
Lược xẹt qua mái tóc Tá» Tá», lướt trên tóc đẹp. Tá» Tá» ngÆ¡ ngác ngồi đó.
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Ta đã nói không sao.
Nụ cưá»i kia khiến mắt Tá» TỠướt nước, trong mắt lóe tia cảm động.
Mộng Hồng Anh cũng ngẩn ngơ:
- Ngươi tháºt sá»± dám?
Äá»™t nhiên trên trá»i mây Ä‘en dà y đặc, mây cuồn cuá»™n đến đì đùng trên đầu Diêm Xuyên.
Mây Ä‘en khổng lồ chá»›p mắt che kÃn Vô Ưu thà nh.
Má»™ng Hồng Anh kinh ngạc nhìn bầu trá»i:
- Äến? Äến rồi, vô táºn lôi đình? Trá»i phạt?
Phút chốc vô số tu giả trong Vô Ưu thà nh ngá»a đầu nhìn trá»i, kinh ngạc thấy bầu trá»i tụ lại mây Ä‘en.
- Có chuyện gì? Äây là thiên kiếp? Ai Ä‘ang độ kiếp?
- Äây là kiếp gì váºy?
- Tứ cá»u thiên kiếp sao? Lá»›n như váºy?
- Không, là ngÅ© cá»u thiên kiếp, hình như cà ng lá»›n hÆ¡n. Tổ cha nó, sao có thể?
............
.........
...
Tu giả toà n Vô Ưu thà nh kinh khá»§ng nhìn trá»i.
Vèo!
Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bốn phÃa Vô Ưu thà nh cuồng phong gà o thét, hình như táºn thế, vô số dân chúng kinh sợ.
Ầm ầm!
Yển bầu trá»i Vô Ưu thà nh đột nhiên xuất hiện má»™t cái lồng to mà u lam bao đỉnh Vô Ưu thà nh, dưá»ng như chuẩn bị ngăn cản kiếp vân cuồn cuá»™n.
- Là m sao có thể? Phòng ngá»± đại tráºn tá»± động cá»§a Vô Ưu thà nh?
- Cái nà y nói lên có lực lượng hủy diệt Vô Ưu thà nh cho nên mới tự động phòng ngự?
- Äây là kiếp gì?
- Không phải là trá»i phạt Ä‘i!
............
.........
...
Vô số tu giả kinh khá»§ng, kiếp vân cuồn cuá»™n Ä‘a đến, hÆ¡i thở há»§y diệt vô táºn trà n ngáºp. Rất nhiá»u tu giả co giò chạy trốn, trốn ra ngoà i Vô Ưu thà nh. Quá khá»§ng bố, kiếp vân khổng lồ như váºy.
Ầm ầm!
Bầu trá»i mây Ä‘en kịt, trong Tá» Tâm sÆ¡n trang cuồng phong gà o thét.
Má»i ngưá»i ngẩn ngÆ¡.
Má»™ng Hồng Anh cảm giác được kiếp vân hướng vá» phÃa mình.
Diêm Xuyên? Là hướng vỠDiêm Xuyên?
Mộng Hồng Anh ngơ ngác:
- Trá»i phạt?
Quá khoa trương Ä‘i, đưá»ng muá»™i nà y quá khá»§ng bố.
Trá»i phạt?
Diêm Xuyên má» mịt nhìn bầu trá»i.
Chỉ chải đầu má»™t lúc, cần gì dữ váºy?
Tình hình nà y là sao? Sao giống như phà m nhân độ kiếp thăng tiên?
Chỉ là chải đầu, chỉ chải đầu!
TỠTỠkinh khủng đẩy Diêm Xuyên ra:
- Äừng, mau tránh ra!
Lược đỠrơi xuống.
Tá» Tá» bị hù sợ báºt khóc, không phải khóc vì mình, Tá» Tá» biết dù tai nạn dữ dá»™i cỡ nà o thì nà ng sẽ không sao, là Diêm Xuyên, bởi vì hắn chải đầu cho nà ng nên trá»i phạt đến.
Trá»i phạt hướng vá» Diêm Xuyên.
Tá» Tá» hét hướng trá»i:
- Äừng!
Nhưng trá»i phạt không ngừng, dưá»ng như cà ng lúc cà ng khổng lồ, hắc vân cà ng lúc cà ng dà y, tiếng sấm cà ng lúc cà ng vang, như ông trá»i tức giáºn.
Tá» Tá» giáºt mình kêu lên:
- Äừng, đừng!
- Meo!
Miêu Miêu đứng trên bà n đá không xa dựng đứng lông.
Miêu Miêu bá» xuống cá»±c phẩm linh thạch trong tay, Miêu Miêu ngá»a đầu nhìn trá»i.
- Meo!
- Meo!
Miêu Miêu gà o hướng bầu trá»i, dưá»ng như muốn dùng khà thế đè ép trá»i phạt, nhưng bá»™ dạng đáng yêu căn bản không có chút khà thế.
- Meo!
Miêu Miêu vội nhảy lên, nhảy lên vai Diêm Xuyên.
- Meo!
- Meo!
Má»™t tiếng mèo kêu cuối cùng xông phá chÃn tầng mây, xuyên vân phá vụ, chá»›p mắt xông và o kiếp vân trá»i phạt.
- Meo!
Tiếng meo kêu liên miên không dứt trong mây Ä‘en. Nhưng tiếng mèo kêu đáng yêu nà y khiến kiếp vân vốn rất tức giáºn ùa đến cháºm rãi ngừng gầm rống.
Ầm ầm!
- Meo, meo, meo!
Trong tiếng mèo kêu, kiếp vân cuồn cuá»™n quái dị cháºm rãi lùi Ä‘i, cà ng lùi cà ng xa.
Äại tráºn há»™ thà nh Vô Ưu thà nh cháºm rãi tán Ä‘i.
Các tu giả trong Vô Ưu thà nh má» mịt nhìn trá»i.
- Äùa gì váºy? Thế nà y đã xong?
- Không phải độ kiếp?
- Không lẽ ông trá»i nháºn sai ngưá»i?
...............
.........
...
Các tu giả rất rối rắm, cái nà y là chơi đùa tình cảm của mình, chớp mắt lùi đi.
Mây đen tan dần, biến mất.
Bầu trá»i lại sáng sá»§a lên, vạn dặm không mây. Ngẫu nhiên có hai con chim bay qua, giống như má»i ngưá»i Ä‘ang nằm mÆ¡.
TỠTâm sơn trang.
Diêm Xuyên, Má»™ng Hồng Anh, Tá» Tá» là ngưá»i ở trong hoà n cảnh nên cảm nháºn sâu sắc nhất.
Sét sắp đánh xuống lại bị mèo con kêu tán đi?
Mộng Hồng Anh nhìn Miêu Miêu:
- Con.. Con mèo con nà y là ?
Mộng Hồng Anh mặt cứng ngắc.
Miêu Miêu lại tức giáºn:
- Ngươi má»›i là mèo, cả nhà các ngươi Ä‘á»u là mèo!
Miêu Miêu bị Miêu Miêu mắng ngây ra:
- A!
Diêm Xuyên nhìn Miêu Miêu, ánh mắt lóe tia ngoà i ý muốn, cực kỳ ngoà i ý muốn.
Cùng thiên đỉnh ngưu? Miêu Miêu nà y rốt cuá»™c có lai lịch gì? Quá cưá»ng đại. Lần trước Diêm Xuyên ở tiên nhân huyệt nhặt Miêu Miêu đã biết nó không bình thưá»ng, nhưng cái nà y cÅ©ng quá bất thưá»ng Ä‘i.
Tá» Tá» kÃch động nói:
- Miêu Miêu, Ä‘a tạ ngươi, trong cá»a hà ng cá»§a ta còn có ba cá»±c phẩm linh thạch, có dịp đưa cho ngươi luôn.
- Meo, meo, meo!
Miêu Miêu hÃp mắt, vẻ mặt hưng phấn.
Má»™ng Hồng Anh ở không xa nhÃu mà y nói:
- Tá» Tá», đây là tại Diêm Xuyên gặp may, nếu ngươi tháo mặt nạ ra thì...
Tá» Tá» quay đầu lạnh lùng nhìn Má»™ng Hồng Anh, ánh mắt tức giáºn khiến nà ng im miệng.
TỠTỠlạnh lùng nói:
- Má»™ng Hồng Anh, bởi vì huyết mạch nên ta má»›i cho ngươi ở lại, ngươi đã khiến ta tức giáºn, nếu còn nói xấu Diêm Xuyên thì ta sẽ cho ngươi biết mặt!
Mộng Hồng Anh mặt cứng ngắc:
- A!
- Hừ!
Tá» Tá» hừ lạnh. Má»™ng Hồng Anh ngúng nguẩy đạp bước lên trá»i, chá»›p mắt bay Ä‘i.
Diêm Xuyên tò mò há»i:
- Mặt nạ? Không thể tháo mặt nạ xuống sao?
TỠTỠlắc đầu, nói:
- Không phải không thể tháo, mặt nạ là áp chế nguyá»n rá»§a, má»™t khi tháo xuống thì nguyá»n rá»§a sẽ cà ng lá»›n, to gấp đôi.
- Váºy...
Diêm Xuyên định nói cái gì thì bị TỠTỠđánh gãy.
Tá» Tá» há»i:
- Ta không muốn tháo xuống, ngươi cũng đừng tháo, có được không?
Diêm Xuyên hÃt sâu, gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Diêm Xuyên nghiêm túc nói:
- Rồi sẽ có ngà y ta thóa mặt nạ của nà ng xuống.
Mắt Tá» Tá» lóe tia thá»a mãn:
- Ừm!
TỠTỠlại lộ vẻ lo lắng nói:
- Nhưng lần nà y ngươi đến gần ta, còn chãi đầu cho ta, dù thiên kiếp bị Miêu Miêu giải quyết nhưng có lẽ sót lại xui xẻo, có lẽ...
...
Trong phủ Mục Dã vương.
- Thà nh chá»§ Trịnh Hồng phát thiệp má»i đến?
Mục Dã vương nhìn thiệp má»i và ng trong tay, im lặng.
Trước mặt Mục Dã vương xếp hà ng đám đệ tá».
Lưu Cương cưá»i há»i:
- Sư phụ, là tá»u yến đón gió cho Diêm Xuyên?
Mục Dã vương gáºt đầu, nói:
- Äúng váºy. Quả nhiên như ngươi đã nghÄ©.
Lưu Cương cưá»i lạnh nói:
- Äó là tất nhiên, lúc đệ tá» còn trẻ cÅ©ng chÆ¡i thá»§ Ä‘oạn nà y. Khu vá»±c Nháºt Nguyệt Minh khống chế là khối thịt mở, ba U tông rất muốn buá»™c Diêm Xuyên bá» khối mỡ nà y.
Äan Thanh TỠđứng má»™t bên nhÃu mà y nói:
- Buộc Diêm Xuyên từ b� Có thể sao?
Lưu Cương cưá»i lạnh nói:
- Không có gì là không thể, ba U tông trên dươis một lòng không phải là già nh được cái danh thà nh chủ rồi sao?
04.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 112
Thà nh chá»§ má»i yến
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​ Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äan Thanh Tá» tò mò há»i:
- Váºy Diêm Xuyên sẽ từ bá» không?
Lưu Cương cưá»i nói:
- Chắc là không. Dù ta tiếp xúc vá»›i Diêm Xuyên không nhiá»u nhưng cÅ©ng biết ngưá»i nà y không phải loại chịu thiệt, hÆ¡n nữa có nhiá»u thá»§ Ä‘oạn, lúc đó nhìn bá»n há» chó cắn chó Ä‘i.
Mục Dã vương vừa lòng nhìn đệ tỠmới thu, Lưu Cương.
Vốn Mục Dã vương vì lợi dụng Lưu Cương má»›i thu gã là m đệ tá», dù gì căn cốt cá»§a gã quá kém. Nhưng bây giá» xem ra đệ tá» nà y có chút tác dụng.
Mục Dã vương gáºt đầu, nói:
- ÄÆ°á»£c, váºy thì chá» xem.
Ngà y thứ hai, chÃnh ngá».
Diêm Xuyên dẫn theo Tá» Tá», Hoắc Quang, Lưu Cẩn, Túy Kiếm Sinh, Thất Kiếm hiệp đến trung tâm Vô Ưu thà nh. Miêu Miêu bị Diêm Xuyên để lại trong Diêm Vương Ä‘iện ngá»§ nướng. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äoà n ngưá»i đứng trong má»™t quảng trưá»ng to lá»›n, nhìn trên bầu trá»i cao mấy trăm trượng có má»™t hòn đảo bá»nh bồng trên không trung. Quanh đảo mây mù lượn lá», trông như tiên cảnh.
Lưu Cẩn ngạc nhiên há»i:
- Núi cÅ©ng có thể nổi trên trá»i sao?
Túy Kiếm Sinh giải thÃch rằng:
- Cái nà y gá»i là Phù không đảo, Vô Ưu thà nh chỉ có má»™t tòa nà y, lúc kiến tạo nó tốn khá nhiá»u công sức, bên trong có vô số tráºn pháp, cÅ©ng là nÆ¡i nguyên khà thiên địa Ä‘áºm nhất Vô Ưu thà nh, là phá»§ thà nh chá»§.
Ở trước mặt má»i ngưá»i có má»™t ngưá»i đà n ông dẫn đưá»ng.
Ngưá»i đà n ông dẫn đưá»ng cung kÃnh nói:
- Các vị, thà nh chá»§ và ba vị Ä‘iện chá»§ đã chỠở phá»§ thà nh chá»§, xin má»i các vị Ä‘i lên.
Diêm Xuyên thản nhiên nói:
- Túy Kiếm Sinh!
Túy Kiếm Sinh kêu lên:
- Vâng, sư thúc yên tâm.
Túy Kiếm Sinh và Thất Kiếm hiệp quanh thân phát ra khà thế cưá»ng đại, ở dưới chân má»i ngưá»i hình thà nh khà tưá»ng.
Khà thưá»ng nâng má»i ngưá»i bay lên trá»i, xung quanh mây mù lượn lá», như hỠđạp trên áng mây.
Há» cháºm rãi bay lên phá»§ thà nh chá»§ trên Phù không đảo.
Trên Phù không đảo có nhiá»u cung Ä‘iện.
Trong đó cái lá»›n nhất, trong Vô Ưu Ä‘iện truyá»n đến từng đợt tiếng cưá»i.
- Ha ha ha ha! Xem kìa, Diêm Xuyên không biết cả bay, còn cần đám Túy Kiếm Sinh mang theo!
- Ha ha ha ha!
- Tấu nhạc tiếp đi, ha ha!
.........
......
...
Vèo!
Äoà n ngưá»i Diêm Xuyên rốt buá»™c bay lên Phù không đảo, đứng trên má»™t bình đà i to lá»›n, nhìn xung quanh mây mù lượn lá», cung Ä‘iện huy hoà ng.
Từ nơi nà y nhìn xuống toà n Vô Ưu thà nh.
Hoắc Quang tán thán nói:
- Chá»— nà y tầm nhìn tháºt rá»™ng mở.
Diêm Xuyên cháºm rãi Ä‘i hướng Vô Ưu Ä‘iện ở trung tâm.
Xung quanh Vô Ưu Ä‘iện vốn có nhiá»u thị vệ, vênh váo tá»± kiêu chuẩn bị ra oai phá»§ đầu Diêm Xuyên.
Nhưng chỠDiêm Xuyên tới gần thì các thị vệ mắt tròn mắt dẹt.
Bởi vì bên cạnh Diêm Xuyên có má»™t cô gái, má»™t cô gái mà đám thịt vệ không dám chá»c và o, Tá» cô nương.
- Nà ng... Sao TỠcô nương cũng đến?
- Sao không ai nói cho ta TỠcô nương cũng đến?
- Sao chổi đến rồi? Sư huynh, là m sao đây? Còn chặn đưá»ng không?
- Chặn cái quái gì, muốn chặn thì ngươi tự đi mà là m!
............
.........
...
Äám thị vệ tránh ra, kinh khá»§ng nhìn Tá» Tá», Diêm Xuyên Ä‘i ở trước nhất.
Äám Túy Kiếm Sinh đắc ý.
Nhóm ngưá»i Ä‘i đến gần, há» nghe thấy từ Vô Ưu Ä‘iện phát ra tiếng nhạc, chưa và o đã thấy bên trong và i cô gái mặc lụa má»ng Ä‘ang bay múa.
TỠTỠhừ lạnh:
- Hừ!
Má»i Diêm Xuyên dá»± yến mà không ra nghênh tiếp, tá»± mình hưởng thụ, rõ rà ng cố ý khiến hắn mất mặt, Tá» Tá» thấy bá»±c mình.
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Không sao.
Diêm Xuyên nhấc chân đi và o đại điện.
Má»i ngưá»i Ä‘i theo Diêm Xuyên và o đại Ä‘iện.
Ca múa tiếp tục, má»i ngưá»i dưá»ng như không trông thấy Ä‘oán ngưá»i Diêm Xuyên, 'say mê' trong ca múa.
Diêm Xuyên và o Ä‘iện, yên lặng đứng, nhìn kỹ má»i ngưá»i trong đại Ä‘iện. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ghế chá»§ vị chÃnh bắc có má»™t ngưá»i đà n ông mặc hoa phục ngồi, sau lưng gã đứng và i thuá»™c hạ.
TỠTỠở bên cạnh lên tiếng:
- Ngưá»i ngồi ghế chá»§ vị chÃnh là thà nh chá»§ Trịnh Hồng.
- Ừm!
Äại Ä‘iện có hai hà ng ghế, má»—i hà ng có hai chá»§ vị, sau lưng có và i ghế phụ.
Tá» Tá» không ngừng giải thÃch:
- Bên trên tay trái là tông chủ Thượng U tông, bên trên tay phải là tông chủ Hạ U tông, bên dưới tay trái là ...
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Ta biết, là Mục Dã vương.
TỠTỠnói:
- Những vị trà trống bên dưới tay phải chắc là của chúng ta.
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Diêm Xuyên nhìn nhóm ngưá»i, tháºt ra đám ngưá»i cÅ©ng chú ý đến hắn, chẳng qua vì là m hắn mất mặt nên không ai lên tiếng, là m bá»™ không biết.
- Hừ!
TỠTỠhừ lạnh, nhấc chân đi tới.
- A!
Äám vÅ© cÆ¡ kinh sợ hét, trốn Ä‘i.
VÅ© cÆ¡ tất nhiên sá»›m thấy Tá» Tá» nhưng không nháºn được mệnh lệnh, giá» thấy nà ng Ä‘i đến thì há» hoảng sợ biến sắc mặt, chạy tứ tán.
VÅ© cÆ¡ tránh Ä‘i là m má»i ngưá»i không thể giả bá»™ được nữa.
Trịnh Hồng vung hoa phục, đứng dáºy cưá»i nói:
- Ha ha ha ha! Thì ra là phong chá»§ Thiên phong cá»§a Äại Hà tông đến rồi, không có từ xa tiếp đón! Thứ tá»™i thứ tá»™i!
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Thứ cho ngươi vô tội.
Thà nh chủ Trịnh Hồng mặt cứng ngắc.
- A!
Thứ tội chỉ là nói khách sáo, ngươi được đằng chân lân đằng đầu sao? Thứ ta vô tội?
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng chuyển mắt sang Tá» Tá»:
- Thì ra TỠcô nương cũng đến.
Thấy Trịnh Hồng cố ý bá» qua mình, Diêm Xuyên mỉm cưá»i nhấc chân, tháºt tá»± nhiên Ä‘i hướng cái ghế trống ở má»™t bên.
TỠTỠđi theo bên cạnh Diêm Xuyên, đám Túy Kiếm Sinh theo sau lưng hắn tới ghế sau.
- A!
Thà nh chủ Trịnh Hồng bị mất mặt, biểu tình cực kỳ khó xem.
Diêm Xuyên cưá»i nhìn Trịnh Hồng, nói:
- Nếu thà nh chá»§ đã má»i ta ngồi thì ta ngồi.
Thà nh chủ Trịnh Hồng nét mặt sa sầm nói:
- Ngồi đi!
Diêm Xuyên vén vạt áo cùng Tá» Tá» ngồi ở chá»§ tá»a, đám Túy Kiếm Sinh ngồi ở ghế sau.
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng hÃt sâu, cháºm rãi ngồi xuống. Tông chá»§ Thượng, Hạ U tông mặt trầm xuống.
Chỉ có Mục Dã vương ngồi đối diện Diêm Xuyên là vẻ mặt thản niên uống mỹ tá»u, mắt lóe tia ngoà i ý muốn.
Äan Thanh Tá» nhá» giá»ng nói vá»›i các đệ tá»:
- Diêm Xuyên nà y tháºt to gan, quá cuồng ngá»a.
- Äúng váºy. Sư phụ nói hắn má»›i là Tinh cảnh ngÅ© trá»ng, hắn khiêu khÃch thà nh chá»§ như váºy chẳng phải tìm chết?
- Ai kêu hắn mang theo TỠcô nương, ai dám đụng hắn? Nhưng không biết tại sao TỠcô nương đi theo?
.........
......
...
Xung quanh vang tiếng xì xầm.
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng nhìn Diêm Xuyên, há»i:
- Diêm Xuyên, không biết tại sao TỠcô nương đi chung với ngươi?
Má»i ngưá»i vãnh tai nghe.
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Tá» Tá» là thê tá» cá»§a ta, trên thiệp má»i cá»§a ngươi hình như không viết không được mang gia đình theo?
- A?
Má»i ngưá»i biến sắc mặt.
Thê t� Thê tỠcủa Diêm Xuyên? Sao có thể?
Má»i ngưá»i kinh ngajc nhìn Diêm Xuyên, như thấy việc hoang đưá»ng nhất, sao chổi nà y mà cÅ©ng có ngưá»i muốn?
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng láºp tức giÆ¡ chén, cưá»i nói:
- Ha ha ha ha! Thì ra là Diêm phu nhân, chúc mừng chúc mừng!
Tá» Tá» lòng vui vẻ, dù sao Diêm Xuyên ở trước mặt nhiá»u ngưá»i không chút do dá»± nói ra, nà ng giÆ¡ chén đáp lại Trịnh Hồng.
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng cưá»i nói:
- Diêm Xuyên má»›i đến Vô Ưu thà nh, bốn Ä‘iện chá»§ chúng ta nên đón gió tay trần cho ngươi. Äến đây, chúng ta cùng kÃnh Diêm Xuyên má»™t chén!
- Äúng váºy.
- ÄÆ°á»£c!
Các điện chủ giơ chén lên.
Diêm Xuyên mỉm cưá»i bưng ly rượu, nói:
- Nếu chỉ là đón gió tẩy trần thì Diêm Xuyên đa tạ.
Nói xong má»i ngưá»i kết thúc kÃnh rượu.
04.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 113
So đấu
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng cưá»i nói:
- Ha ha ha ha! Sá»›m nghe nói 6Ngưá»i đà n ông thiếu niên anh hùng, lần ở Phong Yêu sÆ¡n mạch má»™t ngưá»i đơn độc giết sáu ngà n đệ tá» Nháºt Nguyệt Minh, danh chấn thiên hạ!
Diêm Xuyên lạnh nhạt cưá»i nói:
- Thà nh chủ khách sáo, sáu ngà n Tinh cảnh nếu như thà nh chủ muốn giết dễ như trở bà n tay.
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng cưá»i khẽ há»i:
- Nghe nói Nháºt Nguyệt Minh bị ngươi nhổ tạn gốc?
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Chỉ là may mắn.
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng cưá»i nói:
- Nói đến thì Vô Ưu thà nh có má»™t phần sáu sản nghiệp cá»§a Nháºt Nguyệt Minh, giá» Nháºt Nguyệt Minh bị nhổ táºn gốc, sản nghiệp đương nhiên thuá»™c vá» năm tông chúng ta, ngươi thấy sao?
Quả nhiên, sau hai ly rượu thì mà n kịch chÃnh đã bắt đầu.
Dù là Mục Dã vương hay là tông chá»§ Thượng, Hạ U tông Ä‘á»u táºp trung nhìn và o Diêm Xuyên.
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Chia lại? Cách nghÄ© cá»§a thà nh chá»§ đúng là tốt, nhưng nếu chia bình quân thì không dá»… dà ng. Trước đây Nháºt Nguyệt Minh có ký kết khế ước vá»›i tu giả trong Vô Ưu thà nh thì tÃnh sao?
Bình quân? Diêm Xuyên đồng ý chia Ä‘á»u địa bà n đó sao? Má»i ngưá»i biểu tình vui vẻ.
Thà nh chủ Trịnh Hồng ngoà i ý muốn nói:
- Khế ước...?
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Äúng váºy. Thá»i gian khế ước dà i ngắn khác nhau, không dá»… chia. Thá»i gian tháºt khó chia, vầy Ä‘i, ta đỠnghị trước do má»™t tông cai quản, tông nà y phụ trách lý thanh hết thảy, tiếp đó lại phân chia, thấy sao?
Tông chủ Thượng U tông lạnh lùng nói:
- Má»™t tông cai quản? Ngươi nói xem ai sẽ quản lý? Chắc không phải là Äại Hà tông ngươi Ä‘i?
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Không, Äại Hà tông không am hiểu Ä‘iá»u nà y, ta cảm thấy do Ngá»± Yêu tông trước tiên cai quản là tốt nhất.
- A?
Äám ngưá»i trong Ä‘iện má» mịt. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ai khống chế trước là ngưá»i đó nắm tiên cÆ¡, váºy mà Diêm Xuyên chịu thả địa bà n Nháºt Nguyệt Minh?
Mục Dã vương ngồi phái đối diện kinh ngạc, kho báu rớt xuống đầu gã sao?
Diêm Xuyên cưá»i nhìn Mục Dã vương:
- Mục Dã vương cảm thấy như thế nà o?
Mục Dã vương hÃt sâu, đương nhiên là đồng ý, lúc đó gã báo cáo giả và i thứ là khả năng chiếm hÆ¡n phân ná»a địa bà n Nháºt Nguyệt Minh, tháºm chà sau nà y có thể không trả lại!
Mục Dã vương định vui vẻ đồng ý:
- Ta...
Lưu Cương vội kéo Mục Dã vương lại:
- Sư phụ, không được!
Mục Dã vương nhÃu mà y nhìn Lưu Cương:
- A?
Diêm Xuyên hơi ngoà i ý muốn nhìn Lưu Cương.
Lưu Cương lần nữa nghiêm túc lắc đầu, nói:
- Sư phụ!
Mục Dã vương sắc mặt thay đổi liên tục, khối thịt mỡ rá»›t trong miệng muốn phun ra tháºt khó.
Mục Dã vương hÃt sâu và i hÆ¡i, lắc đầu, nói:
- Không được, Ngá»± Yêu tông ta không có thá»i gian quản lý.
Mục Dã vương nói xong phát hiện ánh mắt mấy tông chủ dịu lại.
Dịu lại? Mục Dã vương đổ mồ hôi lạnh, suýt nữa đã vì cái lợi là m choáng váng đầu óc.
Hắc Long đà m mở miệng:
- Nếu Ngá»± Yêu tông đã không có thá»i gian thì ta thấy...
Diêm Xuyên lại cưá»i nói:
- Váºy thì do Thượng U tông cai quản trước Ä‘i!
Má»i ngưá»i lần nữa má» mịt.
- A?
Diêm Xuyên có ý định gì? Äẩy địa bà n Nháºt Nguyệt Minh ra bên ngoà i? Diêm Xuyên Ä‘iên sao?
Mục Dã vương khó hiểun hìn Diêm Xuyên.
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Tông chá»§ Thượng U tông thấy sao? Phải là m phiá»n ngươi rồi.
Tông chá»§ Thượng U tông láºp tức đồng ý:
- A, được, được, không thà nh vấn Ä‘á»!
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng và tông chá»§ Hạ U tông nhÃu mà y, cuối cùng không phản đối, dù sao tông chá»§ Thượng U tông là ngưá»i má»™t nhà . Nhưng hai ngưá»i nhìn Diêm Xuyên, không nhìn thấu hắn, không lẽ là vì hắn sợ sao?
…
Äám Ä‘iện chá»§ má» mịt nhìn Diêm Xuyên, không Ä‘oán ra được hắn có ý gì.
Nháºt Nguyệt Minh bị Diêm Xuyên nhổ táºn gốc, theo quy tắc cá»§a giá»›i tu hà nh thì hắn có quyá»n lá»›n nhất phân phối sản nghiệp Nháºt Nguyệt Minh.
Lúc trước đám ngưá»i bà n luáºn đã luâ, là m sao uy hiếp dụ dá»—, là m sao khiến Diêm Xuyên từ bá» quyá»n phân phối sản nghiệp Nháºt Nguyệt Minh. Nhưng má»i ngưá»i không ngá» Diêm Xuyên phá sản đến như váºy.
Một phần sáu sản nghiệp Vô Ưu thà nh, đủ tẩm bố một đại tông môn!
Buông b�
Trực tiếp ném cho Thượng U tông?
Ban đầu thà nh chủ Trịnh Hồng chuẩn bị là m khó dễ như đánh và o khối bông.
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng cưá»i khan nói:
- Ha ha ha ha! Äại Hà tông quả nhiên rống rãi, chúng ta kÃnh Diêm Ä‘iện chá»§ má»™t chén!
- Tốt!
Má»i ngưá»i lần thứ hai nâng chén.
Diêm Xuyên cưá»i nhạt, nhấp môi.
Diêm Xuyên giao thẳng sản nghiệp Nháºt Nguyệt Minh khiến ban đầu thà nh chá»§ Trịnh Hồng chuẩn bị má»™t đống lá»i nói không có đất dùng võ, không khà trong đại Ä‘iện lúng túng.
Diêm Xuyên thản nhiên nói:
- Rượu của thà nh chủ tựa như phẩm tướng.
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng tò mò há»i:
- A?
Diêm Xuyên ngoái đầu nhìn Tá» Tá», há»i:
- Äáng tiếc không uống ngon bằng lần trước Tá» TỠđưa. Tá» Tá», rượu lần trước là cá»§a Túy Tiên lâu nhà nà ng đúng không?
Tá» Tá» gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Diêm Xuyên lại nhìn thà nh chủ Trịnh Hồng, nói:
- Thà nh chủ, nếu đã nói xong việc thì cảm tạ hôm nay chư vị khoản đãi, Diêm ta cáo từ.
- A?
Ngưá»i trong Ä‘iện kinh ngạc.
Má»›i có bao lâu? Nhấp môi hai ly rượu đã vá»™i Ä‘i? Diêm Xuyên muốn Ä‘i, yến há»™i nà y diá»…n ra quá ngắn ngá»§i. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, giá» phút nà y má»i ngưá»i còn chìm đắm trong rung động Diêm Xuyên nhưá»ng ra sản nghiệp Nháºt Nguyệt Minh, chưa hồi phục tinh thần lại.
Äi?
Tông chủ Hạ U tông thay đổi sắc mặt, nói:
- Tá»u yến má»›i vừa bắt đầu, nếu bây giá» 6Ngưá»i đà n ông Ä‘i thì không phải là chúng ta khoản đãi không chu đáo sao?
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Váºy ngươi muốn sao?
Tông chá»§ Hạ U tông cưá»i nói:
- Không bằng khiến ngưá»i giúp vui?
Diêm Xuyên thản nhiên nói:
- Giúp vui thế nà o?
Tông chá»§ Hạ U tông nháy mắt vá»›i má»™t ngưá»i đứng sau lưng.
Phút chốc má»™t ngưá»i đà n ông mặc áo Ä‘en Ä‘i ra.
Ngưá»i đà n ông áo Ä‘en nói:
- Tam đại đệ tá» Hạ U tông, Trần Lưu, nghe nói Diêm Ä‘iện chá»§ giết chết sáu ngà n Tinh cảnh Nháºt Nguyệt Minh, xin Diêm Ä‘iện chá»§ chỉ giáo cho! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diêm Xuyên nheo mắt nói:
- A?
Diêm Xuyên nhìn ngưá»i xung quanh, phái Tinh cảnh thăm dò hắn sao?
Các Ä‘iện chá»§ xung quanh bình tÄ©nh nhìn, không ai ngăn cản, dù sao má»i ngưá»i rất muốn biết thần thoại cá»§a Diêm Xuyên có phải là tháºt không. Huống chi có thể thăm dò Diêm Xuyên rốt cuá»™c có năng lá»±c cỡ nà o, dù Trần Lưu không địch lại thì đám Thần cảnh tiện ra tay cứu gã.
Diêm Xuyên lạnh nhạt kêu lên:
- Hoắc Quang!
Hoắc Quang bước ra phÃa trước.
Hoắc Quang trầm giá»ng nói:
- DHoắc Quang, Thiên phong, đệ tỠngoại môn không ký danh xin lĩnh giáo!
Äám Ä‘iện chá»§ nhÃu mà y nhưng không nói gì.
Trần Lưu lạnh lùng nói:
- Chỉ bằng ngươi?
Hoắc Quang nghiêm túc nói:
- Tinh cảnh ngÅ© trá»ng, Hoắc Quang!
Trần Lưu lá»™ vẻ khinh thưá»ng nói:
- Tinh cảnh cá»u trá»ng, Trần Lưu!
Hoắc Quang trầm giá»ng quát:
- Xin chỉ giáo!
Trần Lưu khinh thưá»ng nói:
- Äến Ä‘i!
Bùm!
Khà thế quanh thân Hoắc Quang bá»—ng tăng vá»t.
- Phá quân, thương định trung nguyên!
Hoắc Quang đột nhiên đâm ra một thương.
Ngưá»i Hoắc Quang như có ảo ảnh má»™t mãnh tướng to lá»›n xuất hiện, khà thế chưa từng có, không thể địch lại phát ra. Trưá»ng thương trong tay, thương định trung nguyên, công pháp thiên cấp.
Mặc dù tu vi kém chút nhưng thực lực của Hoắc Quang khoảnh khắc tăng đến cực độ.
- A?
Trần Lưu biến sắc mặt, cảm giác như bị núi to đè ép.
- Không thể nà o!
Trần Lưu kinh ngạc giơ kiếm chắn.
- Giết!
Sát khà quanh ngưá»i Hoắc Quang phun trà o
04.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 114
Giết ngay trước mắt
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​
Ầm!
Trần Lưu bị đánh văng ra, Ä‘áºp mạnh và o cá»a đại Ä‘iện.
- Phụt.
Một ngụm máu tươi phun ra, Trần Lưu buồn bực gục xuống.
Äùa sao, đây mà là Tinh cảnh ngÅ© trá»ng>? Äó rõ rà ng là sÆ¡ kỳ Khà cảnh!
Mặc dù Trần Lưu có nhiá»u lá»i muốn nói nhưng bá»±c mình trá»ng thương, không nói nên lá»i.
Má»™t chiêu bại tráºn?
Äám Ä‘iện chá»§ biểu tình rung động.
Vốn chuẩn bị thăm dò Diêm Xuyên, trấn áp hắn, khiến sau nà y hắn là m ngưá»i Ä‘iệu thấp, nhưng bây giá» tương phản quá lá»›n Ä‘i?
Hoắc Quang không chút khách sáo nói:
- Chỉ có chút thực lực mà mơ khiêu chiến với vương của ta? Mất mặt!
Lại má»™t ngưá»i áo Ä‘en lạnh lùng nói: vá»t ra:
- Khốn kiếp, ai cho phép ngươi đánh bị thương đồ đệ của ta?
Diêm Xuyên thản nhiên nói:
- Tông chủ Hạ U tông, đây là cách ngươi dạy đệ tỠsao?
Tông chủ Hạ U tông nét mặt sa sầm. Trần Lưu xuất chiến đại biểu mặt mũi của Hạ U tông, lần nà y mất mặt quá mau.
Tông chá»§ Hạ U tông trầm giá»ng nói:
- Trần Thượng, Trần Lưu tà i nghệ không bằng ngưá»i, không được vô lá»…!
Trần Thượng nhÃu mà y gáºt đầu, nói:
- Tuân lệnh!
Trần Thượng nhìn đệ tá» trá»ng thương, lại nói: Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nhị đại đệ tỠHạ U tông, Trần Thượng, nghe nói Diêm điện chủ ở Phong Yêu sơn mạch giết chết mấy trăm cao thủ Khà cảnh, Trần Thượng không tin, xin Diêm điện chủ chỉ giáo!
Hoắc Quang hừ lạnh nói:
- Hừ! Äể ta!
Trần Thượng lạnh lùng liếc Hoắc Quang, nói:
- Ta đã biết thực lực của ngươi, gần Khà cảnh, ngươi không phải đối thủ của ta, ta chỉ thỉnh giáo Diêm điện chủ, không kêu ngươi!
Hoắc Quang tức giáºn nói:
- A?
Túy Kiếm Sinh định đứng dáºy:
- Äể ta!
Trần Thượng tiếp tục nói:
- Ta nói rồi, ta chỉ thỉnh giáo Diêm điện chủ, không liên quan gì đến Túy Kiếm Sinh ngươi!
Tá» Tá» tức giáºn nói:
- Hừ! Khiêu chiến Khà cảnh? Äể ta đấu vá»›i ngươi!
Trần Thượng mặt cứng ngắc, đánh vá»›i Tá» Tá»? Äùa sao. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trần Thượng lại kêu lên:
- Không, ta chỉ thỉnh giáo Diêm điện chủ!
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Tá» Tá», ngồi xuống Ä‘i.
Tá» Tá» ngoan ngoãn gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Diêm Xuyên nhìn rượu trong chén, khẽ thở dà i nói:
- Rượu tháºt là khó uống.
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng mặt cứng ngắc, lòng tức giáºn nhưng không nói tiếng nà o. Bây giá» Trần Thượng muốn thăm dò Diêm Xuyên sâu cạn, tùy ý gã là m.
Diêm Xuyên buông ly rượu xuống, nói:
- Trần Thượng đúng không? Ngươi muốn xin ta chỉ giáo?
Trần Thượng trầm giá»ng nói:
- Äúng váºy. Xin Diêm Ä‘iện chá»§ xuất kiếm!
Diêm Xuyên thản nhiên nói:
- Xuất kiếm? Ngươi có biết ta không thÃch so tà i, Ngá»c Äế kiếm cá»§a ta rút ra là phải thấy máu, nếu ta ra tay là phải có ngưá»i chết!
Mặt Trần Thượng cừng Ä‘á», nhìn tông chá»§ Hạ U tông ngồi bên cạnh, thấy tông chá»§ gáºt đầu thì gã nổi lên can đảm, nói:
- Dù có chết Trần Thượng cÅ©ng không hối háºn! Diêm Ä‘iện chá»§, xin chỉ giáo!
Diêm Xuyên lá»™ nụ cưá»i nhạt:
- A!
Trần Thượng lại nói:
- Xin Diêm điện chủ chỉ giáo!
Diêm Xuyên cháºm rãi đứng dáºy:
- ÄÆ°á»£c rồi, nếu ngươi muốn chết thì ta thà nh toà n ngươi!
TỠTỠlo lắng nói:
- Diêm Xuyên!
Diêm Xuyên lắc đầu, nói:
- Không sao.
Tông chủ Hạ U tông tay siêt chặt, giỠlà đang thăm dò Diêm Xuyên, chỉ cần Trần Thượng có dấu hiệu thua thì gã sẽ ra tay cứu ngay.
Diêm Xuyên cháºm rãi Ä‘i và o giữa đại Ä‘iện, nhìn hướng Trần Thượng đứng ở cá»a.
Diêm Xuyên cưá»i lạnh nói:
- Ta sắp xuất kim, nhìn kỹ!
Trần Thượng nghiêm túc nói:
- Äến Ä‘i!
Chỉ thấy Diêm Xuyên bỗng trừng mắt, khà thế hung ác bùng phát, ý chà đế vương ồ ạt tuôn ra lan hướng Trần Thượng.
Trần Thượng như thấy một kim long to lớn bắn ra từ đôi mắt Diêm Xuyên.
- Grao!
Kim long gầm rống, long uy táºn trá»i, ý chà đế vương kim long bay ra như thiên uy xông thẳng và o óc.
Ầm!
Äầu óc Trần Thượng ù vang, ý thức trong thá»i gian ngắn trống rá»—ng.
Ầm ầm!
Não Trần Thượng trống rỗng.
Trần Thượng là cao thá»§ Khà cảnh, không giống phà m nhân Lá»±c cảnh lúc trước. Dù ý chà cá»§a Diêm Xuyên cưá»ng đại nhưng không thể giống như trước kia trùng kÃch ngưá»i hồn phi phách tán, tối Ä‘a ngẩn ra hai giây.
Nhưng cao thủ đối chiến thì hai giây đủ trà mạng.
Vèo!
Diêm Xuyên nhấc chân tiến lên.
Keng keng!
Ngá»c Äế kiếm chém Trần Thượng như rối gá»— thà nh hai ná»a.
Ầm!
Xác Trần Thượng nổ tung, nội tạng rơi đầy đất, máu văng tung tóe, cái chết rất thảm.
- A!
Äám cưá»ng giả trong đại Ä‘iện lá»™ vẻ má» mịt.
- Sao có thể? Trần Thượng Ä‘iên sao? Sao hắn không tránh? Sao hắn không nhúc nhÃch?
- Ta cho rằng Trần Thượng sẽ tránh né!
- Trần Thượng ngu ngốc sao?
- Trần Thượng chết rồi!
Äại Ä‘iện vang các giá»ng nói khó hiểu.
Tông chá»§ Hạ U tông đứng báºt dáºy, tức giáºn kêu lên:
- Diêm Xuyên!
Tông chá»§ Hạ U tông chuẩn bị cứu ngưá»i nhưng là sau khi chiến đấu, có ai ngá» Trần Thượng chết nhanh như váºy?
Diêm Xuyên không để ý tá»›i tông chá»§ Hạ U tông, dù gì Trần Thượng ở trước mặt má»i ngưá»i xin chết, không trách được ai, chẳng qua gã chết hÆ¡i nhanh.
Diêm Xuyên cưá»i nói vá»›i Tá» Tá» ngồi má»™t bên:
- Tá» Tá», chúng ta Ä‘i, rượu chá»— nà y khó uống quá, Ä‘i Túy Tiên lâu cá»§a nà ng uống mỹ tá»u.
- Ừm!
Tá» Tá» gáºt đầu, đứng dáºy Ä‘i theo Diêm Xuyên.
Diêm Xuyên đi thì Túy Kiếm Sinh, Hoắc Quang, Lưu Cẩn, Thất Kiếm hiệp đương nhiên theo sau.
Má»i ngưá»i căn bản không quan tâm những ngưá»i trong Vô Ưu Ä‘iện, nghênh ngang rá»i Ä‘i, bá» lại đại Ä‘iện lặng ngắt như tá».
Nhìn nội tạng rơi đầy đại điện, nhìn bóng lưng Diêm Xuyên đi xa, thà nh chủ Trịnh Hồng cảm giác như hắn tát gã một cái rồi nghênh ngang đi.
Tá»u yến tan rã trong không vui. Äám Túy Kiếm Sinh dùng mây trắng nâng Ä‘oà n ngưá»i Diêm Xuyên bay xuống Phù không đảo, hướng tá»›i ngá»n núi phÃa xa.
Túy Kiếm Sinh hơi tiếc nuối ngoái đầu nhìn.
Túy Kiếm Sinh không cam lòng há»i:
- Sư thúc, sản nghiệp cá»§a Nháºt Nguyệt Minh tháºt sá»± chắp tay cho ngưá»i sao?
Hoắc Quang cÅ©ng tò mò há»i:
- Äúng váºy. Vương, tại sao phải cho Thượng U tông?
Diêm Xuyên quay đầu nhìn Phù không đảo, mỉm cưá»i nói:
- Hoắc Quang, ngươi cảm thấy Phù không đảo nà y thế nà o?
Hoắc Quang trầm ngâm nói:
- Chà tôn cao địa!
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Tối đa hai năm sau chúng ta sẽ ngụ ở đó.
Túy Kiếm Sinh kinh ngạc báºt thốt:
- A?
Diêm Xuyên lắc đầu khẽ nói:
- Yên tâm, sản nghiệp Nháºt Nguyệt Minh không đáng lá»t và o mắt ta.
Tá» Tá» tò mò há»i:
- Váºy ngươi nhìn túng cái gì?
Diêm Xuyên hÃt sâu, thản nhiên nói:
- Ta muốn toà n Vô Ưu thà nh!
Tam Kiếm hiệp ngạc nhiên há»i:
- Cái gì?
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Äi, Ä‘i Túy Tiên lâu uống rượu!
Vô Ưu điện.
Tiá»…n đám Ngá»± Yêu tông Mục Dã vương rá»i Ä‘i, tông chá»§ ba U tông lặng im.
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng trầm giá»ng nói:
- Thấy sao?
Tông chủ Hạ U tông lạnh lùng nói:
- Diêm Xuyên là khúc xương khó gặm, khốn kiếp!
Tông chá»§ Thượng U tông trầm giá»ng nói:
- Nếu đã không thăm dò ra được thì cứ chá» xem, thá»i gian còn nhiá»u.
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Thà nh chủ Trịnh Hồng lại nói:
- Bây giá» chá»§ yếu nhất là ngà y hôm qua trá»i phạt kia, VÅ© trưởng lão Äại VÅ© Thiên tông không chỉ thúc giục má»™t lần, tra tiếp Ä‘i! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ừm!
...
Trong Mục Dã vương phủ.
Mục Dã vương ngồi ở chá»§ tá»a, đám đệ tỠđứng hai bên.
Äại sư huynh Äan Thanh Tá» trầm giá»ng quát:
- Lưu Cương, tại sao lúc đó ngăn cản sư phụ? Diêm Xuyên nói nhưá»ng ra sản nghiệp Nháºt Nguyệt Minh, tại sao ngươi ngăn cản?
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
Trang 97
Trang 98
Trang 99
Trang 100
Trang 101
Trang 102
Trang 103
Trang 104
Trang 105
Trang 106
Trang 107
Trang 108
Trang 109
Trang 110
Trang 111
Trang 112
Trang 113
Trang 114
Trang 115
Trang 116
Trang 117
Trang 118
Trang 119
Trang 120
Trang 121
Trang 122
Trang 123
Trang 124
Trang 125
Trang 126
Trang 127
Trang 128
Trang 129
Trang 130
Trang 131
Trang 132
Trang 133
Trang 134
Trang 135
Trang 136
Trang 137
Trang 138
Trang 139
« 1 14 15 16 ... 139 »