Tiên Quốc Äại Äế
Tác giả: Tác giả: Quan Kỳ
Số chương: 1382
Lần đọc: 1.176.148
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
Trang 97
Trang 98
Trang 99
Trang 100
Trang 101
Trang 102
Trang 103
Trang 104
Trang 105
Trang 106
Trang 107
Trang 108
Trang 109
Trang 110
Trang 111
Trang 112
Trang 113
Trang 114
Trang 115
Trang 116
Trang 117
Trang 118
Trang 119
Trang 120
Trang 121
Trang 122
Trang 123
Trang 124
Trang 125
Trang 126
Trang 127
Trang 128
Trang 129
Trang 130
Trang 131
Trang 132
Trang 133
Trang 134
Trang 135
Trang 136
Trang 137
Trang 138
Trang 139
« 1 21 22 23 ... 139 »
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 11
Mua danh chuộc tiếng
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
- Rầm!
Trên bầu trá»i vang lên má»™t tiếng nổ lá»›n. Má»™t đạo Thiên Lôi từ trên trá»i rÆ¡i xuống, ầm ầm nổ tung nóc cá»§a Phong Thần Ä‘iện, mái ngói vỡ vụn, Thiên Lôi ầm ầm nện và o chân Trần Bình.
Thiên lôi đánh xuống?
Vô số tu giả má» mịt nhìn lổ thá»§ng lá»›n trên nóc phòng. Má»™t viên Ä‘áºu đỠtrong tay Lão Nghiêm Ä‘ang chuẩn bị bá» và o miệng cÅ©ng bị rá»›t xuống.
- Là m sao có thể? Là Thiên Lôi!
Nhất thá»i, trong đại Ä‘iện nổ tung, xung quanh truyá»n đến tiếng kêu sợ hãi cá»§a vô số tu giả.
- Ngưá»i Ä‘ang là m, trá»i Ä‘ang nhìn, ngươi phải nhá»› kỹ, trên đầu ba thước có thần minh, thá» cÅ©ng không thể thá» lung tung!
Diêm Xuyên thản nhiên nói.
- Meo meo!
Miêu Miêu gáºt đầu, biểu hiện như muốn nói ngươi rất vô sỉ.
Má»i ngưá»i má»™t tráºn má» mịt nhìn Trần Bình, trá»i yên lặng lại có thiên lôi, chẳng lẽ tháºt sá»± là do Trần Bình thá» mà tạo thà nh? Sắc mặt Trần Bình đỠbừng xấu hổ, thiên lôi đánh xuống? Như váºy thì đại biểu cho lá»i thá», không phải là nói mình là tiểu nhân thất đức, xấu xa hèn hạ sao?
- Khốn kiếp, má»›i vừa có mái ngói chặn Ä‘i rồi, Thiên Lôi nà y, nhất định là muốn đánh ngươi! Äánh ngươi!
Trần Bình hướng vá» phÃa Diêm Xuyên quát to.
Trong lúc má»i ngưá»i chuẩn bị gáºt đầu á»§ng há»™.
- Rầm!
Lại là má»™t đạo Thiên Lôi từ trên trá»i giáng xuống. Xuyên qua lổ thá»§ng lá»›n trên nóc phòng, ầm ầm bổ vá» phÃa Trần Bình.
- Không thể nà o! Trần Bình cả kinh hét lớn.
- Rầm!
Trên mặt Trần Bình nhất thá»i bị sét đánh cho nám Ä‘en, đầu tóc tán loạn vô cùng.
- Không thể nà o, không thể nà o!
Trần Bình không cách nà o tiếp nháºn đả kÃch nà y, Thiên Lôi đánh xuống, Ä‘iá»u nà y sao có thể?
Má»™t đám tu giả bốn phÃa cÅ©ng là má» mịt vô cùng, bất quá, giá» phút nà y, thanh âm phản đối Diêm Xuyên đã nhá» rất nhiá»u, mà nhìn vá» phÃa Trần Bình, đã không còn sùng kÃnh như lúc ban đầu rồi, ngược lại, có má»™t đám đã biểu lá»™ thái độ chán ghét.
- Thiên lôi đánh xuống a, chÃnh hắn thừa nháºn xấu xa!
- Ta nói rồi, ngưá»i Ä‘ang là m, trá»i Ä‘ang nhìn! Mình xấu xa, không cần Ä‘em lão sư cá»§a ngươi cÅ©ng kéo xuống nước!
Diêm Xuyên thản nhiên nói.
Trần Bình muốn nói là Diêm Xuyên giở trò, nhưng nÆ¡i nà y, nhiá»u tu giả như váºy, Ä‘á»u nhìn chằm chằm và o, Diêm Xuyên là m sao giở trò? HÆ¡n nữa, đây cÅ©ng là Thiên Lôi chân chÃnh a.
Có thể tưởng tượng, hôm nay sau, danh tiếng Trần Bình hoà n toà n bị phá hủy.
- Sau nà y không cần phát thỠloạn rồi, ta cho ngươi thêm mấy chữ sao!
Diêm Xuyên thản nhiên nói.
Lúc nà y, trong đại Ä‘iện, không còn có ngưá»i la hét ầm Ä© nữa.
- Nghiêm đại nho, mượn bút lông của ngươi dùng một chút!
Diêm Xuyên nói.
- Tốt!
Lão Nghiêm cũng vui vẻ đưa ra bút lông.
Tháºm chÃ, lão Nghiêm cùng hai tên nho tu còn lấy ra má»™t tấm bảng khổng lồ. Äể cho Diêm Xuyên viết đỠtá»±.
Diêm Xuyên không chút khách khÃ, hướng vá» phÃa trên bảng liá»n viết.
Má»™t khoản rÆ¡i xuống, bạch quang bắn ra bốn phÃa.
- Hạo nhiên chÃnh khÃ, tháºt nồng nặc Hạo nhiên chÃnh khÃ, lòng có Hạo Nhiên, tất nhiên chÃnh phái!
Má»™t bên Äông Phương ChÃnh Phái trợ uy đúng lúc, nói.
Äông Phương ChÃnh Phái vừa nói, rất nhiá»u tu giả chưa có láºp trưá»ng rối rÃt gáºt đầu.
Diêm Xuyên cÅ©ng không có viết quá dụng tâm, vì váºy chỉ có hiển lá»™ Hạo nhiên chÃnh khà mãnh liệt mà thôi.
Viết xong, hắn ném đi bút lông! Ném lên trên bà n!
- Bốn chữ nà y, tặng cho ngươi, hi vá»ng ngươi tá»± hiểu! Chúng ta Ä‘i!
Diêm Xuyên thản nhiên nói.
Giá» khắc nà y, không ai cản Diêm Xuyên nữa, má»™t đám nho tu Ä‘ang ở lại, tách ra má»™t cái lối Ä‘i rá»™ng lá»›n, để cho Diêm Xuyên Ä‘i ra, hÆ¡n nữa cùng nhau nhìn vá» phÃa bốn chữ to mà Diêm Xuyên viêt cho Trần Bình.
Hạo nhiên chÃnh khÃ, trà n ngáºp đại Ä‘iện, trên bảng, bốn chữ to rung động vô cùng.
- Mua danh chuộc tiếng!
Có ngưá»i Ä‘á»c lên.
Mua danh chuá»™c tiếng? Hà m nghÄ©a cá»§a bốn chữ nà y, so vá»›i Hạo nhiên chÃnh khà phát ra còn chói mắt hÆ¡n nhiá»u! Chá»c mù bao nhiêu ánh mắt!
…
Hạo nhiên chÃnh khÃ, trà n ngáºp đại Ä‘iện, trên bảng, bốn chữ to rung động vô cùng.
- Mua danh chuộc tiếng!
Có ngưá»i Ä‘á»c lên.
Mua danh chuá»™c tiếng? Hà m nghÄ©a cá»§a bốn chữ nà y, so vá»›i Hạo nhiên chÃnh khà phát ra còn chói mắt hÆ¡n nhiá»u! Chá»c mù bao nhiêu ánh mắt!
Chinh phạt liên minh nhất thá»i không có má»™t chút thanh âm.
Nhưng trên mặt Trần Bình đã đỠbừng, nhìn bốn chữ nà y, hắn cảm giác như giáºn muốn ngất. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äám ngưá»i chịu trách nhiệm ghi danh bên lão Nghiêm, trong mắt lá»™ ra má»™t cổ quang mang khác thưá»ng.
- Trần Bình đại nho, đây là ngưá»i ta tặng cho ngươi, cầm lấy nà y!
Lão Nghiêm đem cái bảng không lồ đưa cho Trần Bình.
Ở tron lúc xấu hổ và giáºn dữ, Trần Bình hi lý hồ đồ nháºn lấy tấm bảng.
Vừ nắm tấm bảng, hắn háºn không thể Ä‘áºp vụn ngay láºp tức.
- Diêm Xuyên!
Trong mắt Trần Bình đã sung huyết.
- Mua danh chuộc tiếng, đây là Diêm Xuyên đang muốn khai chiến với Tư Mã Vân Thiên?
Tu giả vây xem bốn phÃa xôn xao má»™t mảnh!
Thảo phạt hôm nay, cÅ©ng là nhục nhã lá»›n lao, Trần Bình mang theo má»™t cổ cá»±c kỳ xấu hổ và giáºn dữ, xuyên qua đám ngưá»i, nhanh chóng bay khá»i cái nÆ¡i đầy thương tâm nà y.
- Cháºc cháºc, nhìn chưa ra a, biết ngưá»i biết mặt nhưng không biết lòng!
Trước kia nghe nói bảy mươi hai đại nho đệ tá» cá»§a đại hiá»n Tư Mã Vân Thiên, tất cả Ä‘á»u mang hạo nhiên chÃnh khÃ, cÅ©ng là trà khôn siêu quần, bây giá» nhìn lại, cÅ©ng không phải có chuyện như váºy a!
- Ban đầu, chẳng lẽ Diêm Xuyên tháºt là cái gì cÅ©ng không là m đối vá»›i Mạnh Dung Dung?
- Thiên Lôi? Chẳng lẽ là vì nÆ¡i nà y ở gần bách thánh chÃnh khà đà n? Cảm ứng thiên địa? Nhất định là váºy rồi, sau nà y ngà n vạn không thể ở chá»— nà y mà phát lá»i thá» rồi!
. . .
. . .
. . .
Song phương tranh đấu đã Ä‘i rồi, chỉ lưu lại má»™t đám tu giả mồm năm miệng mưá»i, chuyện hôm nay, tất nhiên cÅ©ng bằng tốc độ nhanh nhất mà truyá»n ra toà n thà nh.
ÄÆ°a mắt nhìn đại lượng tu giả rá»i Ä‘i, bên trong Phong Thần Ä‘iện, lão Nghiêm lá»™ ra má»™t tia cưá»i quái dị nói:
- GiỠđã không còn gì vui rồi, ha ha!
---------------------
Diêm Xuyên, Äông Phương ChÃnh Phái, Thanh Long, Miêu Miêu, xuất hiện ở quảng trưá»ng, liá»n hướng lên trá»i bay Ä‘i. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Diêm Xuyên, Thiên Lôi lúc nãy là chuyện gì xảy ra? Ngươi đừng nói cho ta biết, chÃnh là Thiên khiển a, ta không tin!
Äông Phương ChÃnh Phái vá»™i và ng nói.
Thanh Long cÅ©ng tò mò nhìn vá» phÃa Diêm Xuyên.
- ChÃnh là Thiên khiển!
Diêm Xuyên cưá»i nói.
- Meo meo?
Miêu Miêu cũng tò mò.
- Không thể nà o, cái thứ như tên kia còn không có tư cách để cho Thiên khiển trách hắn!
Äông Phương ChÃnh Phái lắc đầu.
Khẽ mỉm cưá»i, Diêm Xuyên thừa nháºn nói:
Một chút thủ đoạn nhỠsao!"
Thá»§ Ä‘oạn nhá», tá»± nhiên là Thôn Thiên Äạo Kinh đệ nhất trá»ng, là đóa Thanh Thiên Lôi Vân ở trong Thần Äình khiếu huyệt! Có thể nắm trong tay nhị trá»ng thiên Thiên kiếp!
- Thá»§ Ä‘oạn nhá»? Äây cÅ©ng là thần kỹ giả bá»™ a! Là m sao mà là m được?
Äông Phương ChÃnh Phái hưng phấn nói.
Diêm Xuyên lắc đầu, không có chịu nói.
Má»™t đưá»ng phi hà nh, Äông Phương ChÃnh Phái há»i lui há»i tá»›i mấy lần, Diêm Xuyên cÅ©ng ngáºm miệng không nói, Äông Phương ChÃnh Phái đà nh phải thôi. Không há» dây dưa trên chuyện nà y nữa. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thanh Long, tại trong thà nh, giúp ta thu tháºp các loại Ä‘iển tịch, đặc biệt Ä‘iển tịch trong lịch sá», cà ng nhiá»u cà ng tốt! Má»™t khoảng thá»i gian ngắn sau nà y, ta sẽ Ä‘á»c sách ở Äông Phương Ä‘iện!
Diêm Xuyên trịnh trá»ng nói.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 12
Há»™i há»p chèn ép Diêm Xuyên.
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
vá»›i Mua danh chuá»™c tiếng, trong mắt trà n đầy tÆ¡ máu. Nhiá»u lần, hắn cÅ©ng muốn Ä‘em tấm bảng đánh nát, phát tiết mối háºn trong lòng. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vù vù vù vù!
Ngoà i Ä‘iện Ä‘i tá»›i rất nhiá»u âm thanh bước Ä‘i.
Nhất thá»i, Ä‘i tá»›i ba mươi mốt bạch y nho tu.
- Sư đệ, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?
Chúng nho tu vừa và o đại Ä‘iện, nhất thá»i kêu lên.
- Chư vị sư huynh, các ngươi cần phải là m chủ cho ta a, hôm nay. . . !
Trần Bình vừa buồn vừa háºn.
Hắn vừa Ä‘em chuyện ban ngà y nói ra, má»™t đám nho tu rối rÃt tức giáºn dị thưá»ng.
- Buồn cưá»i, hạng ngưá»i như hắn, cÅ©ng dám cùng sư tôn tranh Ä‘oạt Phong Thần Sách?"
- Hừ, hắn không chỉ nhục nhã sư đệ, lại cà ng nhục nhã tất cả sư huynh đệ chúng ta, hơn nữa còn dám bôi đen sư tôn!
- tiểu nhân cuồng vá»ng!
. . .
. . .
. . .
Má»™t đám sư huynh đệ rối rÃt giáºn dữ mắng má».
Nhưng có má»™t và i đại nho, nhìn vá» phÃa bảng hiệu mà Diêm Xuyên viết.
- Mua danh chuá»™c tiếng? Hạo nhiên chÃnh khÃ!
Má»™t đại nho trầm giá»ng nói.
- Sư huynh, tên Diêm Xuyên nà y, xem ra cũng có chút bản lãnh!
Một tên đại nho khác nói.
- Sư huynh, cái thù nà y, nhất định phải trả lại, nếu không, hình tượng của chúng ta, sẽ bị phá hủy! Sau nà y, sư tôn khai mở thư viện, là m sao có thể phục chúng?
Trần Bình lo lắng nói.
- Không sai, không thể bá» qua đơn giản như váºy!
Chúng đại nho rối rÃt gáºt đầu.
- Vương Long sư huynh, sư huynh là đệ tá» thứ bốn mươi mốt cá»§a sư tôn, là sư huynh cá»§a mấy ngưá»i chúng ta, chúng ta lấy sư huynh cầm đầu, sư huynh nói, chúng ta nên là m thế nà o?
Má»i ngưá»i hướng vá» phÃa vị lão giả đại nho có mái tóc trắng xoá nói. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Long suy nghÄ© má»™t chút, cuối cùng gáºt gáºt đầu nói:
- Không sai, chuyện nà y không thể bỠqua, nhất định phải chèn ép khà diễm của Diêm Xuyên một lần!
-
- Sư huynh, ta có một ý tưởng!
Một đại nho bỗng nhiên nói.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 13
Hội Văn
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
- A? Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Lúc trước khi tá»›i đây, ta Ä‘iá»u tra tư liệu vá» Diêm Xuyên, ta đã tra ra được má»™t chút, tên Diêm Xuyên nà y, căn cứ tư liệu vá» cha hắn - Diêm Äà o, hẳn là phi thưá»ng trẻ tuổi, mặc dù viết chữ rất tốt, nhưng như váºy thì thế nà o? Là m sao so được vá»›i chúng ta? Chúng ta mở Văn há»™i, má»i hà ng vạn hà ng nghìn nho tu trong Cá»± Lá»™c thà nh tham gia, lấy Văn há»™i, lại má»i Diêm Xuyên tham gia!
Tên đại nho kia suy nghĩ một chút nói.
- Không tệ, không tệ, Diêm Xuyên nhiá»u nhất chỉ biết chút đưá»ng ngang ngõ tắt, trên Văn há»™i, hết thảy lấy văn luáºn anh hùng, thÆ¡ văn má»i ngưá»i vừa ra, nhất định sẽ ép cho Diêm Xuyên không đất dung thân!
Lại một tên nho tu khác nói.
- Văn há»™i? Tốt, váºy thì Văn há»™i!
Vương Long gáºt đầu.
- Còn có, cầm bút đến!
Vương Long trầm giá»ng nói.
Trần Bình nhanh chóng đưa ra một cây bút lông.
Äem mặt sau cá»§a tấm bảng Mua danh chuá»™c tiếng, Vương Long trịnh trá»ng viết lên phÃa trên.
- Thiệp má»i!
Hai chữ vừa viết ra, nhất thá»i, hạo nhiên chÃnh khà trà n ngáºp đại Ä‘iện.
- Äến lúc đó, Ä‘em cái bảng nà y đưa cho Diêm Xuyên, để cho hắn coi đây là thiệp má»i, tham gia Văn há»™i cá»§a chúng ta!
Vương Long vuốt chòm râu, cưá»i lạnh nói.
- Sư huynh anh minh, như váºy, nếu mà Diêm Xuyên không chịu tá»›i, liá»n nói rõ hắn thừa nháºn mình mua danh chuá»™c tiếng, nếu là chịu tá»›i, ở giữa quần nho, để cho hắn ôm bảng mà vá»!
Trần Bình hưng phấn nói.
…
Cá»± Lá»™c thà nh, Äông Phương Ä‘iện!
Äông Phương ChÃnh Phái vá»™i và ng chạy vá» chá»§ Ä‘iện Äông Phương Ä‘iện.
Cá»a Äại Ä‘iện mở rá»™ng, có thể thấy bên trong, Diêm Xuyên Ä‘ang nhanh chóng láºt sách, từng tá» má»™t, hình dạng như nước chảy, tốc độ Ä‘á»c sách rất nhanh.
Miêu Miêu lưá»i biếng gục xuống bà n, nhìn rất là lưá»i biếng ngá»§.
Trong đại Ä‘iện, chi chÃt từng dãy giá sách.
- Tất cả tư liệu trong vòng hai vạn năm đến hai vạn một ngà n năm của Hổ tộc!
Diêm Xuyên vừa nhìn cuốn sách trong tay, vừa kêu lên.
- Dạ!
Thanh Long chạy quanh giá sách, nhanh chóng tìm kiếm, đã tìm được má»™t quyển, gá»n gà ng nhanh chóng ném vá» trên bà n sách cá»§a Diêm Xuyên.
Diêm Xuyên không ngừng láºt xem.
- Diêm Xuyên, không xong, bá»n hỠđánh tá»›i rồi!
Äông Phương ChÃnh Phái vừa xông và o đại Ä‘iện đã lên tiếng.
- Meo meo? Ai đã đánh tới?
Miêu Miêu nhất thá»i thức tỉnh.
- Tên Trần Bình kia, vừa trở vỠđã tìm má»™t đám sư huynh, ba mươi hai tên trong bảy mươi hai đại nho, toà n bá»™ Ä‘á»u xuất động!
Äông Phương ChÃnh Phái nói.
- A?
Diêm Xuyên khẽ dừng lại.
- Bá»n há» giết đến rồi?
Miêu Miêu nhất thá»i đứng dáºy.
- Giết? Không phải là , bất quá cÅ©ng không xê xÃch gì nhiá»u! Ba mươi hai đại nho, hiện tại rõ rà ng cho thấy nhằm và o ngươi mà tá»›i!
Äông Phương ChÃnh Phái nói.
- Có ý gì?
- Ngà y đó, không phải ngươi đã Ä‘em Trần Bình cho đắc tá»™i thảm sao? Uy hiếp đến danh dá»± Tư Mã Vân Thiên, ba mươi hai tên đại nho đệ tá» cá»§a hắn, muốn triệu khai má»™t cái văn há»™i tên là Äỉnh Phong Văn Há»™i!
Äông Phương ChÃnh Phái nói.
- Äỉnh Phong Văn Há»™i?
Miêu Miêu tò mò nhìn vá» phÃa Äông Phương ChÃnh Phái.
- Äịa Ä‘iểm là Dung Ä‘iện!
Äông Phương ChÃnh Phái nói.
- Dung điện?
Diêm Xuyên không hiểu nói.
- Dung Ä‘iện, là ở bên cạnh Äông Phương Ä‘iện ta, nhìn Ä‘i, chÃnh là phù đảo kia!
Má»™t ngón tay Äông Phương ChÃnh Phái chỉ vá» phÃa má»™t phù đảo cách đó không xa.
Mặc dù không lá»›n như Äông Phương Ä‘iện phù đảo, nhưng cÅ©ng không thua kém bao nhiêu.
- Meo meo, tháºt đánh tá»›i à , chá»— kia gần như váºy, đứng ở bên mép cá»§a phù đảo, ta cÅ©ng có thể nghe được thanh âm phÃa đối diện!
Miêu Miêu nói.
- CÅ©ng không chỉ là như váºy mà thôi, hÆ¡n nữa lần nà y là mở ra cho toà n bá»™ nho tu Cá»± Lá»™c thà nh, chỉ cần nguyện ý, ai cÅ©ng cÅ©ng có thể đến bên đó mà chiêm ngưỡng!
Äông Phương ChÃnh Phái nói.
- Váºy thì như thế nà o, gần đây ta không rảnh! Vẫn rất báºn rá»™n đây nà y!
Diêm Xuyên cau mà y nói.
Tư liệu trong tay quá nhiá»u, trong lúc nhất thá»i, căn bản không cách nà o tìm được tin tức mình muốn.
- Bá»n há» cÅ©ng đã đánh lên cá»a, ngươi không là m chút gì sao?
Äông Phương ChÃnh Phái kinh ngạc nói.
- Không rảnh!
Diêm Xuyên lắc đầu.
Vừa nói, Diêm Xuyên tiếp tục ngồi xuống láºt xem tư liệu.
Äông Phương ChÃnh Phái há hốc mồm, không biết Diêm Xuyên Ä‘ang tìm cái gì.
- Meo meo, ta với ngươi đi xem một chút!
Miêu Miêu cÅ©ng tháºt tò mò.
- ÄÆ°á»£c rồi!
Äông Phương ChÃnh Phái im lặng gáºt đầu.
------------
Äỉnh Phong Văn Há»™i!
Bốn chữ nà y giống như một cổ cuồng phong cuốn vỠtất cả các góc trong Cự Lộc thà nh.
Vô số nho tu được thỉnh má»i, hÆ¡n nữa tá»± do mà mở ra?
Äại nho Vương Long, đại nho Trần Bình, đại nho. . . !
Liên tiếp mấy tên đại nho, để cho vô số nho tu lộ ra vẻ sùng bái.
- Dung điện? Ba mươi hai tên đại nho khởi xướng ra Văn hội?
- Dung Ä‘iện không phải là gần má»™t bên Äông Phương Ä‘iện? Không phải là Diêm Xuyên Ä‘ang ở đó sao?
- Chẳng lẽ là Văn hội nà y nhằm và o Diêm Xuyên?
- Nghe nói Diêm Xuyên cùng Tư Mã Vân Thiên tranh đoạt Phong Thần Sách a! Chẳng lẽ là hai phe bắt đầu đấu pháp?
- Ba mươi hai đại nho a! Văn hội nà y khẳng định rất đặc sắc!
- Äỉnh Phong Văn Há»™i? Nhất định phải Ä‘i xem má»™t chút!
. . .
. . .. . .
. . .
Trừ các tên nho tu được má»i, vô số nho tu, rối rÃt từ các nÆ¡i Ä‘i vá» phÃa Dung Ä‘iện, tháºm chà rất nhiá»u tên không thuá»™c các tông môn cá»§a nho tu, cÅ©ng rối rÃt tò mò Ä‘i vá» phÃa Dung Ä‘iện.
Trong lúc nhất thá»i, bốn phÃa Dung Ä‘iện, vô số tu giả tụ táºp.
Äại nho phô trương vẫn là tháºt lá»›n, mà ba mươi hai đại nho cà ng hÆ¡n nữa, đây không chỉ là má»™t thịnh há»™i, mà có lẽ là hai phe Tư Mã Vân Thiên cùng Diêm Xuyên đấu pháp.
Trong điện của Mạnh Dung Dung.
- Ba mươi hai đại nho? Văn há»™i? Äó là muốn đấu thi từ rồi?
Mạnh Dung Dung cau mà y nói.
- Äúng váºy a, đại tiểu thư, đại nho thi từ, vạn kim khó cầu, lần nà y lại có đến ba mươi hai đại nho, chưa bao giá» rầm rá»™ như váºy a!
Má»™t bên Trưá»ng Thanh nói.
- Äúng váºy a, đại tiểu thư, ba mươi hai đại nho, theo đại hiá»n Tư Mã Vân Thiên du tẩu thiên hạ, nhất định tÃch góp từng tà má»™t mà đạt được vô số văn thÆ¡ hay, lần nà y chắc được mở rá»™ng tầm mắt rồi!
- Äại tiểu thư, chúng ta cÅ©ng chuẩn bị Ä‘i xem má»™t chút, ngươi có Ä‘i không?
Mạnh Dung Dung nhÃu mà y nói:
- Ta? Không có hứng thú, các ngươi đi đi!
- Tốt!
Trưá»ng Thanh đám ngưá»i hưng phấn rá»i Ä‘iện.
Trong đại Ä‘iện, trong mắt Mạnh Dung Dung lá»™ ra má»™t tia khinh thưá»ng:
- Ba mươi hai đại nho? Văn đấu Diêm Xuyên? Hừ, đồ một đám vô sỉ!
Nói xong, Mạnh Dung Dung nhướng mà y:
- Ta quan tâm chết sống của hắn là m gì chứ?
-----
Cự Lộc điện!
- Äỉnh Phong Văn Há»™i?
Viện chá»§ Mạnh Tá» Thu lá»™ ra má»™t tia buồn cưá»i.
- Vì để cho hình tượng cá»§a Tư Mã Vân Thiên không bị mất Ä‘i, bá»n há» tháºt đúng là là m được, đáng tiếc!
Nhạc Nghị cÅ©ng lá»™ ra má»™t tia buồn cưá»i. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai ngưá»i vừa uống rượu, vừa lắc đầu.
Bên cạnh, lão Nghiêm tá»›i bẩm báo cÅ©ng hiếu kỳ há»i:
Lão sư, đáng tiếc cái gì?"
- Quá là m bá»™ rồi, cho dù có thể là m nhục được Diêm Xuyên, chưa chắc có thể vãn hồi sỉ nhục ngà y đó, nếu không may mắn mà bị bại, ha hả, không biết bá»n há» là m như thế nà o mà thu trà ng!
Nhạc Nghị cưá»i to.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 14
Äỉnh Phong Há»™i Văn.
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
- Thua? Có thể sao? ba mươi hai tên đại nho nà y, nghe nói theo đại hiá»n Tư Mã Vân Thiên du tẩu thiên hạ, tại trong thiên hạ đã thu được vô số thÆ¡ văn a! Là m sao Diêm Xuyên có thể thắng được?
Lão Nghiêm hiếu kỳ nói.
- Diêm Äà o năm đó, có ngưá»i nà o nghÄ© là hắn có thể Ä‘oạt giải nhất?
Nhạc Nghị há»i.
- Ãch!
Lão Nghiêm nhất thá»i không nói nên lá»i!
--------
Ba ngà y sau, ban đêm.
Trên quảng trưá»ng Dung Ä‘iện, tụ táºp đại lượng nho tu, gần má»™t vạn ngưá»i. Bốn phÃa còn có rất nhiá»u ngưá»i không phải là nho tu vây quanh.
Vạn nho tụ há»™i, triệu khai Äỉnh Phong Văn Há»™i.
Vô số nho tu cÅ©ng lá»™ ra vẻ hưng phấn, đồng thá»i, chúng nho tu nhìn vá» phÃa Äông Phương Ä‘iện vắng lạnh cách đó không xa, má»™t đám lá»™ ra vẻ thương hại.
Có lẽ trong mắt cá»§a các vị nho tu, lần Văn há»™i nà y sẽ nhân tiện mà là m cho Diêm Xuyên nhục nhã má»™t phen. Có thể chỉ là nhân tiện mà thôi, bởi vì má»™t mao đầu tiểu tá», căn bản không xứng thảo luáºn vá» Văn.
Dung điện đại môn còn chưa mở.
Nhưng mấy nho tu đã cung kÃnh mang má»™t tấm bảng đưa vá» phÃa Äông Phương Ä‘iện. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Mua danh chuộc tiếng? Cái tấm bảng có viết bốn chữ mua danh chuộc tiếng kìa?
Má»™t nho tu nhất thá»i nháºn ra được.
- Không đúng, mặt trái còn có chữ kìa, thiệp má»i?
- Äây là ?
. . .
. . .
. . .
Chúng nho tu nhất thá»i rối rÃt nghị luáºn. Nhưng tấm bảng vẫn nhanh chóng đưa vá» phÃa quảng trưá»ng Äông Phương Ä‘iện.
- Là m cái gì váºy?
Äông Phương ChÃnh Phái trầm giá»ng nói.
- Äây là thiệp má»i mà đại nho Trần Bình để cho ta chá» mang đến cho Diêm Xuyên công tá»!
Tên nho tu kia cung kÃnh nói.
- Khốn kiếp, đây là thiệp má»i sao?
Äông Phương ChÃnh Phái trầm giá»ng nói.
Mấy tên nho tu cung kÃnh khẽ thi lá»…, bá» lại tấm bảng quay đầu bước Ä‘i!
- Äứng lại!
Äông Phương ChÃnh Phái kêu.
Nhưng mà căn bản mấy nho tu kia không dừng lại chút nà o.
- Thiệp má»i cái con em ngươi!
Miêu Miêu nhất thá»i tức giáºn nói.
- Mua danh chuá»™c tiếng? Äây là đánh mặt a!
Äông Phương ChÃnh Phái cau mà y nói.
- Äi, Ä‘i gặp Diêm Xuyên!
Äông Phương ChÃnh Phái quay đầu nói vá»›i Miêu Miêu.
- Meo meo!
Miêu Miêu nhất thá»i gáºt đầu, má»™t ngưá»i má»™t mèo nhanh chóng Ä‘i vá» phÃa Äông Phương Ä‘iện.
Mở ra đại Ä‘iện, hai ngưá»i bước và o trong đó.
- Oanh!
Cá»a Äại Ä‘iện ầm ầm đóng lại. Lưu lại cho má»i ngưá»i ở bên Dung Ä‘iện phÃa đối diện chỉ chỉ chá»t chá»t.
Trong Äông Phương Ä‘iện, Diêm Xuyên vẫn tiếp tục láºt xem tư liệu.
- Bạch Äế Thiên? Rốt cuá»™c tìm được rồi!
Trên mặt Diêm Xuyên bỗng nhiên hiện lên vẻ vui mừng.
- Thanh Long, tiếp tục tìm tư liệu vỠniên đại nà y, nhanh!
Diêm Xuyên nói.
- Dạ!
Diêm Xuyên không ngừng láºt xem má»™t Ãt tư liệu vá» Bạch Äế Thiên má»›i vừa tra được. Miêu Miêu cùng Äông Phương ChÃnh Phái đã mang theo tấm bảng kia và o Ä‘iện.
- Meo meo, Diêm Xuyên!
Miêu Miêu nhất thá»i nhảy đến trước mặt Diêm Xuyên.
- Sao váºy?
Diêm Xuyên nghi ngỠnói.
- Ngươi nhìn đi!
Miêu Miêu tức giáºn nói.
Äông Phương ChÃnh Phái cầm lấy tấm bảng cho Diêm Xuyên nhìn.
- Ha ha, tên Trần Bình kia vừa đưa tới?
Diêm Xuyên lá»™ ra má»™t tia buồn cưá»i.
- Äâu chỉ đưa tá»›i, Äỉnh Phong Văn Há»™i đã láºp tức bắt đầu, bá»n há» lại đưa tá»›i trước mặt vạn tên nho tu a, đây không phải là đánh và o mặt ngươi sao, ngươi còn không Ä‘i sao?
Äông Phương ChÃnh Phái nói.
- Äánh mặt? Vá»›i tà i trà bình thưá»ng như bá»n chúng cÅ©ng xứng?
Diêm Xuyên lá»™ ra má»™t tia khinh thưá»ng.
- Tà i trà bình thưá»ng? Ngươi đã chuẩn bị qua?
Trên mặt Äông Phương ChÃnh Phái lá»™ ra vui mừng nói.
- Tạm thá»i không có thá»i gian, để cho bá»n hỠầm Ä© trước Ä‘i!
Diêm Xuyên lắc lắc đầu nói.
- A, nhưng mà , nếu ngươi không qua, không phải là thừa nháºn tấm bảng nà y sao?
Äông Phương ChÃnh Phái lo lắng nói.
Diêm Xuyên khẽ mỉm cưá»i, không có nói gì, tiếp tục xem tin tức vá» Bạch Äế Thiên trong lịch sỠở trong tay.
Trong Dung điện.
Trên mặt Trần Bình lộ ra một cổ mừng rỡ nói:
- Ha ha ha, Diêm Xuyên là m con rùa đen rút đầu rồi, hắn không dám tới, cũng là , tới cũng chỉ mất mặt hơn mà thôi!
Má»™t đám đại nho rối rÃt lá»™ ra nụ cưá»i, má»i ngưá»i cùng nhau nhìn vá» phÃa Vương Long.
- Vẫn là sư huynh nghĩ chu toà n, coi như Diêm Xuyên không dám tới đây, cũng giống nhau có thể là m cho hình tượng của hắn bị mất sạch!
Má»™t đám đại nho cưá»i nói.
- Diêm Xuyên? Thằng hỠnhảy nhót mà thôi!
Trần Bình khinh thưá»ng nói.
Vương Long cầm đầu vuốt vuốt chòm râu, khẽ mÄ©m cưá»i nói:
- Thá»i gian đã không sai biệt lắm, Äỉnh Phong Văn Há»™i cÅ©ng nên triệu khai đúng thá»i Ä‘iểm rồi!
- Ừ!
Má»™t đám đại nho rối rÃt gáºt đầu. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cá»t kẹt!
Äại môn Dung Ä‘iện từ từ mở ra. Ba mươi hai đại nho cháºm rãi bước ra đại Ä‘iện.
- Nhìn kìa, mấy vị đại nho đi ra rồi!
- Äó là Vương Long đại nho, đó là Trần Bình đại nho, đó là . . . !
- Äỉnh Phong Văn Há»™i rốt cục bắt đầu!
. . .
. . .
. . .
Ba mươi hai đại nho, thà nh tiêu điểm của gần vạn nho tu.
Mặt trá»i đã lặn rồi, nhưng là , nhưng mà có rất nhiá»u Dạ Minh Châu chiếu sáng bốn phÃa. Cả Dung Ä‘iện, biến thà nh Kim BÃch Huy Hoà ng.
PhÃa trước quảng trưá»ng trong Dung Ä‘iện có má»™t đà i cao, ba mươi hai đại nho bước lên đà i cao.
- Bái kiến Vương Long đại nho!
- Bái kiến Trần Bình đại nho!
- Bái kiến. . . !
. . .
. . .
. . .
Trong lúc nhất thá»i, chúng nho tu rối rÃt là m lá»… ra mắt.
Vương Long đưa tay khẽ phất xuống, gần vạn nho tu nhất thá»i im lặng, đảo mắt, bốn phÃa Dung Ä‘iện im ắng má»™t mảnh, thịnh há»™i bắt đầu! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cảm tạ chư vị có thể tá»›i tham dá»± Äỉnh Phong Văn Há»™i cá»§a lão há»§, cùng lão sư Ä‘i lại thiên hạ mấy trăm năm, bá»n ta đã sáng tác ra má»™t và i câu thÆ¡, cung thỉnh chư vị đánh giá, hi vá»ng chư vị không nên ghét bá»!
Vương Long khách khà nói.
- Vương Long đại nho khách khÃ!
- Äúng váºy a, bá»n ta có thể và o thịnh há»™i nà y, đã vinh hạnh lắm rồi!
- Khách khà rồi!
. . .
. . .
. . .
Bốn phÃa nhất thá»i truyá»n đến từng tiếng khen tặng.
- CÅ©ng là như thế, váºy chư vị hãy ngồi lên chiếu, chúng ta ngồi xuống mà bà n luáºn! Giúp đỡ lẫn nhau!
Vương Long cưá»i nói.
- Tốt!
Gần vạn nho tu rối rÃt hét hò.
Má»™t đám nho tu rối rÃt ngồi xuống.
Ba mươi hai đại nho mặc trưá»ng bà o, dưới sá»± hướng dẫn cá»§a Vương Long ngồi xuống.
Bốn phÃa Dung Ä‘iện, lặng lẽ má»™t mảnh, ai cÅ©ng không dám lá»›n tiếng nói lá»i nà o. Äỉnh Phong Văn Há»™i, chÃnh thức mở ra!
...
Dung Ä‘iện, Äỉnh Phong Văn Há»™i!
Gần vạn nho tu khoanh chân mà ngồi, cùng ba mươi hai đại nho đà m luáºn thi văn.
Trần Bình đứng dáºy, má»™t mình đối vá»›i nho bầy.
- Äỉnh Phong Văn Há»™i ngà y hôm nay, muốn má»i má»i ngưá»i đến đây, không chỉ có đánh giá văn thÆ¡ cá»§a ba mươi hai sư huynh đệ chúng ta, chư vị nếu ngưá»i nà o có văn bay, cÅ©ng có thể nói ra, má»i ngưá»i cùng hưởng!
Trần Bình cưá»i nói.
Trần Bình vừa nói, nhất thá»i để cho má»™t số ngưá»i xuẩn xuẩn dục động. Có ai mà không viết ra hai ba câu thÆ¡? Hôm nay nếu có thể mượn cÆ¡ há»™i nà y bà y ra tà i hoa cá»§a mình, ngà y mai tất sẽ danh chấn Cá»± Lá»™c thà nh. DÄ© nhiên, là m thÆ¡ cÅ©ng có nguy hiểm, viết được tốt, tá»± nhiên sẽ có ngưá»i truyá»n tụng, viết kém, danh tiếng sẽ tan tà nh.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 15
Từ Lúc Sinh Ra Hai Mắt Äã Miệt Thị Quần Hùng (thượng).
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
Nhưng mà , mặc dù có nguy hiểm, như cÅ© rất nhiá»u ngưá»i trong mắt hiện lên từng đợt mong đợi. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Bà i thứ nhất, để cho ta ôm gạch dẫn ngá»c sao!
Trần Bình thấy má»™t số ngưá»i xuẩn xuẩn dục động, nhất thá»i khẽ mỉm cưá»i.
Má»™t và i ngưá»i hầu Ä‘ang cầm đại lượng văn chương. Má»™t và i ngưá»i hầu nhanh chóng đưa đến mấy cái bia lá»›n cao hÆ¡n mưá»i trượng.
Trần Bình cầm lấy bút lông, nhìn vá» tấm bia đá, nhất thá»i cầm bút viết lên trên tấm bia.
Khi bút vừa hạ xuống, bạch quang ầm ầm toát ra, hạo nhiên chÃnh khà ở dưới ngòi bút nhất thá»i phát ra quang huy chói mắt, quang huy ở trong đêm cà ng sáng hÆ¡n, trên Dung Ä‘iện, chói mắt vô cùng.
Äông Phương Ä‘iện nÆ¡i xa, Äông Phương ChÃnh Phái cùng Miêu Miêu cÅ©ng đứng nhìn ở má»™t bên.
- Chỉ có viết ra hạo nhiên chÃnh khÃ, không gì hÆ¡n cái nà y!
Miêu Miêu khinh thưá»ng nói.
Miêu Miêu khinh thưá»ng, nhưng nÆ¡i xa gần vạn nho tu lại rối rÃt trầm trồ khen ngợi không ngừng.
Chỉ thấy trên tấm bia lớn, đảo mắt đã thà nh một bà i thơ.
----------
Cuồng sinh lạc phách dÄ© thà nh ông, độc láºp thư trai khiếu vãn phong; bút để cô danh vô xá» mại, nhà n phao nhà n trịch dã đằng trung!
----------
Má»™t bà i thÆ¡ vừa thà nh, xung quanh tấm bia đá hạo nhiên chÃnh khà ngất trá»i, bạch quang bắn ra bốn phÃa, quang mang tá»a vạn trượng.
- Tốt!
NÆ¡i xa nhất thá»i truyá»n đến tiếng gá»i ầm Ä© trà n đầy kÃnh nể cá»§a đám nho tu.
- Tốt cái rắm!
Äông Phương ChÃnh Phái nhất thá»i lá»›n tiếng kêu lên.
- Tại sao?
Miêu Miêu há»i.
- Bà i thÆ¡ nà y rõ rà ng là nhằm và o Diêm Xuyên. Cuồng sinh? Nghèo túng? Äá»™c láºp thư trai? Bút để cô danh? Nhà n phao nhà n trịch? Äây không phải là mắng Diêm Xuyên sao?
Äông Phương ChÃnh Phái tức giáºn nói.
- Meo meo meo meo, tên khốn kia không phải thứ gì tốt!
Miêu Miêu nhất thá»i cÅ©ng tức giáºn nhìn vá» nÆ¡i xa.
Ngoà i Ä‘iện, Äông Phương ChÃnh Phái cùng Miêu Miêu ở Äông Phương tức giáºn dị thưá»ng.
Dung Ä‘iện xa xa, cÅ©ng là má»™t mảnh tiếng khen tặng. Rất nhiá»u nho tu cÅ©ng nhìn thấu ý tứ cá»§a bà i thÆ¡ nà y, nhưng mà , Tá» Viết, lấy chÃnh nghÄ©a báo oán, lấy đức trả Æ¡n. Có thù không báo không phải là quân tá».
Trần Bình nếu tháºt rá»™ng lượng mà lấy oán trả Æ¡n, má»›i để cho chúng nho không giải thÃch được. Phản kÃch như thế, má»›i hiển lá»™ ra phong phạm quân tá».
Ở trong rừng tiếng khen tặng, Trần Bình khẽ mÄ©m cưá»i nói:
- Trong hà ng đệ tá» cá»§a lão sư, tại hạ xếp hạng chót nhất, cÅ©ng là kẻ văn thải bất nháºp lưu, má»i ngưá»i có ý nghÄ© gì, cứ phê bình!
- Äại nho khiêm nhưá»ng!
Chúng nho tu rối rÃt cưá»i nói.
- Chỉ là thả con tép, bắt con tôm, chư vị nếu có văn hay, cÅ©ng có thể lưu bút, lần nà y, bá»n ta chuẩn bị trăm tấm bia đá, cung ứng tinh văn đỠbút, hÆ¡n nữa se dá»±ng ở đây, để cho muôn Ä‘á»i chiêm ngưỡng, ngưá»i viết cÅ©ng nhất định lưu danh thiên cổ!
Trần Bình nói.
Trần Bình vừa nói, nhất thá»i vô số ngưá»i xuẩn xuẩn dục động, có ngưá»i ở trong lòng không ngừng nhá»› lại những câu thÆ¡ cá»§a mình lúc trước, xem thá» có thể có tư cách trên bia không!
Trần Bình hÃp mắt cưá»i má»™t tiếng, lÆ¡ đãng nhìn thoáng qua Äông Phương Ä‘iện đối diện, đắc ý cháºm rãi ngồi xuống.
Bà i thÆ¡ đầu tiên, không chỉ có riêng vì ôm gạch dẫn ngá»c, có lúc, nó cÅ©ng có thể trở thà nh má»™t chá»§ đỠcá»§a Văn há»™i, trưá»ng kiếm nhằm và o Diêm Xuyên mà chỉ rồi.
PhÃa dưới, vô luáºn là văn chương gì, cÅ©ng là tăng thêm ý nghÄ©a cá»§a bà i thÆ¡ đầu tiên, má»™t bà i lại má»™t bà i, muốn Ä‘em Diêm Xuyên phÃa đối diện áp không đất dung thân!
Chúng nho tu ồn à o đưa đẩy, lại có ngưá»i trong ba mươi hai vị đại nho Ä‘i ra là m thÆ¡.
Äồng dạng, Hạo nhiên chi khà cÅ©ng ngất trá»i mà lên, quang mang vạn trượng, chiếu rá»i bốn phÃa Dung Ä‘iện.
Khối bia đá thứ hai đã dựng lên, lại là một bà i văn tốt mà ai cũng khoái.
- Tốt!
Tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên má»™t mảnh, tiện đà , lục tục có má»™t và i tên nho tu tham dá»± luáºn thÆ¡, dÄ© nhiên, chỉ có mấy ngưá»i có thể hạ bút mà viết ra Hạo nhiên chi khÃ, má»›i có can đảm Ä‘i tá»›i viết.
Má»™t bia má»™t bia lại được dá»±ng lên, từng đạo Hạo nhiên chi khà xông và o bầu trá»i đêm, thẳng và o trá»i cao. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bốn phÃa, vô số tu giả vây xem Ä‘á»u vì lần thịnh há»™i nà y mà than thở không dứt.
Thịnh hội dần dần tiến và o cao trà o.
Lúc nà y, lại má»™t tên đại nho hướng vá» phÃa má»™t bi văn mà đỠtá»±.
--------
SÆ¡n xuyên vÅ© trụ lai tiện hữu, khởi tÃn kiếm phi há»a tác nham. Tứ tá»± tuyên ni tằng bất ngữ, tÃch tai giai cảnh há»—n ngu phà m.
---------
Nét bút cá»§a vị đại nho nà y, cÅ©ng là hạo nhiên chÃnh khà ngất trá»i mà lên như mấy ngưá»i trước, hÆ¡n nữa còn vượng hÆ¡n nhiá»u.
- Hô!
Má»™t cổ gió lá»›n thổi qua bốn phÃa, trong gió lá»›n mang theo má»™t tia nước mưa ướt át.
Gió lá»›n thổi vá» cả quảng trưá»ng Dung Ä‘iện, thổi cho má»™t đám nho tu tóc Ä‘en vÅ© động, trưá»ng bà o phất phÆ¡ liên tục.
Trên quảng trưá»ng, chúng tu giả đột nhiên yên tÄ©nh.
- Bút lạc kinh phong vũ?
Nhất thá»i, má»™t vị nho tu cả kinh kêu lên.
- Bút lạc kinh phong vÅ©, tháºt sá»± là bút lạc kinh phong vÅ©! Äây, đây là . . . !
Rất nhiá»u nho tu cÅ©ng kÃch động. Äây cÅ©ng là má»™t cảnh giá»›i cá»±c cao trong thư pháp a. Má»™t độ cao mà và i nho tu cả Ä‘á»i cÅ©ng không thể đạt đến.
Bút lạc kinh phong vũ?
- Äúng thế, là vị đệ tá» thứ năm mươi trong bảy mươi hai vị đệ tá» cá»§a đại hiá»n Tư Mã Vân Thiên!
Nhất thá»i có má»™t nho tu nháºn ra được.
Má»™t đám nho tu rối rÃt lá»™ ra vẻ vui mừng.
Ngưá»i đệ tá» thứ năm mươi, đã có thể bút lạc kinh phong vÅ© rồi?
Bút lạc kinh phong vũ, xong một bà i văn nà y, vị nho tu kia không tiếp tục viết nữa.
Chỉ còn lại có một đám đại nho.
Trên mặt má»™t đám đại nho lá»™ ra mỉm cưá»i, phát hiện, hôm nay đến tham gia Văn há»™i nà y tháºt đáng giá, không chỉ có chèn ép Diêm Xuyên, sau ngà y hôm nay, danh vá»ng cá»§a bảy mươi hai vị đệ tá» Tư Mã Vân Thiên cÅ©ng nhất định bay vá»t thêm má»™t lần nữa.
- Meo meo, bút lạc kinh phong vÅ©, có gì đặc biệt hÆ¡n ngưá»i chứ, liá»n chút gió nhá» nảy, Diêm Xuyên dùng tay trái viết chữ cÅ©ng tốt hÆ¡n hắn má»™t ngà n lần!
Miêu Miêu nhất thá»i ê ẩm nói.
- Ngươi cho rằng bút lạc kinh phong vÅ© chỉ là cá»§ cải trắng sao! (ý nói là đầy đưá»ng, ai cÅ©ng là m được)
Äông Phương ChÃnh Phái không tin nói.
- Không tin thì thôi!
Miêu Miêu khinh thưá»ng nói.
Kế tiếp, đệ tá» thứ bốn mươi chÃn, đệ tá» thứ bốn mươi tám...
Má»™t đám đại nho Ä‘á»u rối rÃt viết. Những tên nho tu kế tiếp nà y, tất cả Ä‘á»u là bút lạc kinh phong vÅ©.
Hạo nhiên chÃnh khà đã Ä‘em thiên địa bốn phÃa Dung Ä‘iện cÅ©ng trắng rồi. Như thế nà o là diệu như ban ngà y? Bốn phÃa Dung Ä‘iện, chÃnh là diệu như ban ngà y!
Chỉ sợ bất kỳ địa phương nà o ở Cá»± Lá»™c thà nh nhìn lại, giá» phút nà y, Dung Ä‘iện cÅ©ng giống như má»™t vầng trăng sáng treo trên không trung, chói mắt vô cùng. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
So ra mà nói, Äông Phương Ä‘iện hoà n toà n ảm nhiên thất sắc.
Giá» phút nà y, trong mắt chúng nho tu, Diêm Xuyên đã sá»›m không còn là cái gì rồi, tại trong lòng má»i ngưá»i, bị giáng xuống đến má»™t chút địa vị cÅ©ng không có.
Từng cái bia đá lá»›n kia giống như từng ngá»n núi lá»›n, Ä‘em Äông Phương Ä‘iện áp chế gắt gao.
Chúng đại nho rối rÃt viết, chỉ còn lại má»—i má»™t vị đại nho đứng đầu cuối cùng - Vương Long.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 16
Từ Lúc Sinh Ra Hai Mắt Äã Miệt Thị Quần Hùng (trung).
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
Vương Long đứng dáºy, Trần Bình cÅ©ng đứng dáºy.
- Chư vị! Bốn mươi mốt sư huynh, chÃnh là ngưá»i đứng đầu cá»§a quần nho chúng ta ở nÆ¡i nà y, văn chương cá»§a sư huynh không chỉ có bút lạc kinh phong vÅ©.
Trần Bình cưá»i nói.
- A?
Gần vạn nho tu rối rÃt lá»™ ra vẻ hưng phấn, đến giá» phút nà y, hết thảy giống như là đã đến lúc cao trà o nhất. Äại nho Vương Long đã muốn xuất thá»§ rồi?
- Chư vị nếu có nuôi Văn quỷ, thì nên bước ra, để mà bình phán văn chương của sư huynh!
Trần Bình cưá»i nói.
- Văn quỷ?
Gần vạn nho tu thần sắc đại động.
Nhất thá»i, ở bên trong gần vạn nho tu, rất nhiá»u nho tu láºt tay má»™t cái, lòng bà n tay hiện ra từng đạo lục quang.
Lục quang vừa ra, nhất thá»i hướng lên trá»i bay Ä‘i, vòng quanh quảng trưá»ng Dung Ä‘iện lượn lá» không dứt. Tháºt giống như vô số u linh bay múa.
- Äây là ?
Miêu Miêu nhìn vá» phÃa Äông Phương ChÃnh Phái há»i.
- Cái nà y gá»i là Văn quá»·, là oán linh mà nho tu dùng hạo nhiên chÃnh khà để rá»a tá»™i mà tạo ra, sau khi những oán linh nà y bị hạo nhiên chÃnh khà tẩy lá»…, mất Ä‘i trà nhá»› lúc xưa, được nho tu thu lưu, có thể cảm ứng được văn chương hay dở!
Äông Phương ChÃnh Phái giải thÃch.
- Meo meo, Văn quỷ? Nho tu còn nuôi quỷ?
Miêu Miêu kinh ngạc nói.
- Äã không thể coi là quá»· rồi, không có quá»· khÃ, có lây dÃnh Văn khÃ, ngươi cÅ©ng được coi là má»™t loại yêu sá»§ng sao!
Äông Phương ChÃnh Phái giải thÃch.
- Meo meo!
Miêu Miêu cái hiểu cái không.
NÆ¡i xa, vạn quá»· bay múa, bay vá» bốn phÃa tấm bia đá, tháºt giống như cảm thấy văn tá»± trên tấm bia đá hấp dẫn, vá»n quanh không dứt.
Mà Vương Long cũng cầm bút lông lên.
Vuốt vuốt chòm râu, hắn khẽ mÄ©m cưá»i nói:
- Năm xưa, Lão phu theo lão sư chu du thiên hạ, lúc ở má»™t chùa miếu cách má»™t ngá»n núi, lòng có cảm ngá»™, ngẫu nhiên được và i chữ, hi vá»ng chư vị cùng bình luáºn!
Vạn nho nÃn thở chỠđợi.
Chỉ thấy Vương Long đỠbút, viết lên trên tấm bia đá.
Trong lúc đưa bút, Văn quá»· vốn vẫn quay chung quanh bốn phÃa tấm bia đá, dần dần phóng mạnh vá» phÃa Vương Long.
----------
Bạch vân thâm xá» xưng thiện tê, tiện phóng vân quan nhất mịch Ä‘á». Máºt tuyết mai khê tăng vị tảo, thiá»u xuân nháºp thụ Ä‘iểu quang Ä‘á».
Tam gian tÄ©nh thất y nhiên dã, ngÅ© tái lưu âm diệc tấn há». Thá» khứ thứu phong ứng bất viá»…n, ngá»c tùng lâm lý vá»ng Ä‘an thê.
-----------
- Hô!
- Ùng ùng!
Cuồng phong gà o thét, bốn phÃa mÆ¡ hồ nổi lên từng đợt mây mù.
Vương Long bút lạc kinh phong vÅ©, nhất thá»i áp chế văn thÆ¡ cá»§a quần nho, hạo nhiên chÃnh khà ngất trá»i mà lên, nếu ban đầu Dung Ä‘iện chỉ là má»™t vầng trăng sáng, hiện tại Dung Ä‘iện, chÃnh là má»™t vòng hạo nháºt.
Trong Cá»± Lá»™c thà nh, vô số tu giả chưa tá»›i được nÆ¡i nà y, giá» phút nà y cÅ©ng bị dị tượng thức tỉnh, không khá»i hối háºn liên tục, hướng nÆ¡i nà y mà rối rÃt chạy tá»›i.
Bốn phÃa Dung Ä‘iện, tu giả cà ng ngà y cà ng nhiá»u.
Bút lạc kinh phong vũ.
Còn chưa kết thúc, ban đầu hà ng vạn hà ng nghìn Văn quá»·, nhất thá»i cùng nhau tụ vá» phÃa tấm bia đá mà Vương Long viết.
- Ô ô ô ô ô!
- Ô ô ô ô!
. . .
. . .
. . .
Trong tiếng gió, truyá»n đến tiếng khóc cá»§a đám Văn quá»·. Thanh âm rất yếu, nhưng giá» phút nà y, vạn nho tu lại im ắng, kinh ngạc nhìn vá» má»™t mà n trước mắt.
- Bút lạc kinh phong vũ, thơ thà nh khiếp quỷ thần!
Nhất thá»i có nho tu cả kinh kêu lên.
- Bút lạc kinh phong vÅ©, thÆ¡ thà nh khiếp quá»· thần? Äại nho Vương Long, tháºt, tháºt...!
Má»™t đám nho tu nhất thá»i không biết hình dung như thế nà o.
Nhìn vá» phÃa Vương Long lúc, không khá»i lá»™ ra sùng bái cuồng nhiệt.
Bà i văn nà y vừa ra, Văn hội tối nay được đẩy tới đỉnh, vô số nho tu có chút nhiệt huyết sôi trà o.
Rầm rộ a!
- Uống cạn một chén lớn nà o!
- Hôm nay đến đây, tháºt không uổng mà !
- Bảy mươi hai vị đệ tá» Äại hiá»n, quả nhiên, văn có thể đả động trá»i!
. . .
. . .
. . .
Tiếng mưa gió, tiếng quá»· khóc, tiếng ca ngợi, tiếng thán phục, bốn phÃa Dung Ä‘iện, huyên náo má»™t mảnh, tu giả từ bốn phÃa chạy tá»›i cÅ©ng không khá»i động dung.
Thanh âm ngất trá»i, cà ng là m cho Äông Phương Ä‘iện giá» phút nà y lá»™ vẻ vắng lạnh.
- Cá»t kẹt!
Äại môn Äông Phương Ä‘iện ầm ầm mở ra. Má»™t thanh âm cá»±c kỳ không hà i hòa, truyá»n vá» phÃa Dung Ä‘iện.
- Lấy lòng má»i ngưá»i, cÅ©ng cÅ©ng không sao, ầm Ä© đến trước Ä‘iện cá»§a ta, như thế nà o để cho ta tÄ©nh hạ tâm lai Ä‘á»c sách?
Cái thanh âm nà y rất lưu manh, rất có lực rung động!
Ban đầu, Vương Long đại nho được tiếp nháºn các lá»i khen tặng, nhất thá»i trên mặt cứng Ä‘á», tá»± nhiên cảm giác được má»™t loại ác tâm.
Không chỉ là Vương Long đại nho, đám nho tu bốn phÃa Ä‘ang khen tặng hắn, cÅ©ng má»™t đám trợn mắt nhìn lại.
Bút lạc kinh phong vÅ©, thÆ¡ thà nh khiếp quá»· thần, đây là lấy lòng má»i ngưá»i?
Nhất thá»i, má»™t đám trợn mắt trừng vá» phÃa thanh âm truyá»n ra. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
CÅ©ng là lúc mà cá»a Ä‘iện Äông Phương Ä‘iện xa xa mở rá»™ng ra.
Sau khi má»™t loạt văn tá»± hoa lệ vừa xuất ra, đám nho tu cÆ¡ hồ đã quên mất Diêm Xuyên Ä‘ang bị má»i ngưá»i nhằm và o, nhưng lúc nà y, má»i ngưá»i thấy Diêm Xuyên cháºm chạp bước ra từ trong Äông Phương Ä‘iện.
- Không là m con rùa đen rút đầu rồi?
Trần Bình khẽ kinh ngạc đột nhiên.
Lúc nà y nhảy ra? Äể cho má»i ngưá»i kinh ngạc, lá»™ ra vẻ mặt không giải thÃch được.
Chỉ thấy Diêm Xuyên cháºm rãi mà ra, Thanh Long theo sát sau đó.
- Meo meo, Diêm Xuyên, đám ngưá»i kia rất đáng háºn, tất cả Ä‘á»u Ä‘ang mắng ngươi!
Miêu Miêu nhất thá»i chạy tá»›i.
- Bút lạc kinh phong vũ, thơ thà nh khiếp quỷ thần, Diêm Xuyên, đây đúng là cứng rắn, tại sao lúc nà y ngươi lại đi ra ngoà i?
Äông Phương ChÃnh Phái không hiểu nói.
- Văn quỷ cũng coi như quỷ thần sao?
Diêm Xuyên lá»™ ra má»™t tia nhà n nhạt khinh thưá»ng.
- A?
Äông Phương ChÃnh Phái không hiểu nói.
- Ngưá»i ta đã đá lên cá»a, Ä‘i thôi, chúng ta qua đó!
Diêm Xuyên thản nhiên nói.
- Qua đó? Hiện tại?
Äông Phương ChÃnh Phái kinh ngạc nói.
Phải biết rằng, đối phương có ba mươi hai đại nho, đã trở thà nh tiêu Ä‘iểm cá»§a má»i ngưá»i rồi, hiện tại mà qua, không phải là tá»± rước lấy nhục sao?
Diêm Xuyên ôm Miêu Miêu cháºm cháºm bước Ä‘i, Thanh Long theo sát phÃa sau, trong tay còn ôm má»™t tấm bảng tháºt lá»›n.
- á»’!?
- Diêm Xuyên?
- Hắn còn dám tới?
. . .
. . .
. . .
Tu giả bốn phÃa không khá»i lá»™ ra vẻ kinh ngạc, gần vạn nho tu cÅ©ng lá»™ ra vẻ mặt không giải thÃch được, trong ánh mắt có má»™t tia thương hại.
Mặc dù trong mắt Trần Bình lộ vẻ đùa cợt, nhưng chẳng biết tại sao, bỗng nhiên sinh ra một tia bất an.
Bất an?
Hai tòa phù đảo cách nhau không xa, đảo mắt, Diêm Xuyên đã đến phụ cáºn.
- Diêm Xuyên?
Vương Long cau mà y nói.
- Ngươi tới là m gì?
Một tên đại nho cau mà y nói.
- Thanh Long, Ä‘em thiệp má»i cho hắn xem má»™t chút, là ai phát ra?
Diêm Xuyên thản nhiên nói.
- Dạ!
Thanh Long lấy ra thiệp má»i, thiệp má»i vừa ra, nhất thá»i tất cả má»i ngưá»i nháºn ra chữ phÃa trên. Là chữ cá»§a Vương Long.
Quần nho nhìn chằm chằm và o Diêm Xuyên. Diêm Xuyên mặc dù tá»›i trá»…, nhưng vẫn trở thà nh tiêu Ä‘iểm nÆ¡i nà y, ai bảo vừa bắt đầu Trần Bình là m thÆ¡ chÃnh là nhằm và o Diêm Xuyên đâu chứ? Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ô ô ô ô!
Nơi xa, đám Văn quỷ vẫn khóc tụng bà i thơ kia của Vương Long.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 17
Từ Lúc Sinh Ra Hai Mắt Äã Miệt Thị Quần Hùng (hạ).
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
- Bút lạc kinh phong vÅ©, thÆ¡ thà nh khiếp quá»· thần? Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diêm Xuyên lá»™ ra má»™t tia nhà n nhạt khinh thưá»ng.
- Không biết có gì chỉ giáo?
Vương Long ở trong quần nho, vẫn luôn giữ vững hình tượng nói.
- Äúng váºy a, có bản lãnh, ngươi cÅ©ng viết ra Ä‘i!
Trần Bình kêu lên.
Diêm Xuyên nhìn thoáng qua Trần Bình. Khẽ phất tay.
Thanh Long nhất thá»i lấy ra má»™t cái bút lông.
Gần vạn Văn quỷ vây quanh thi văn Vương Long mà khóc tụng, Diêm Xuyên đỠbút viết và o mặt một đối diện trên tấm bia đá khổng lồ.
Gần vạn nho tu, gần mưá»i vạn tu giả vây xem, không khá»i lá»™ ra vẻ kinh ngạc.
- Tên Diêm Xuyên nà y, đúng là muốn chết mà !
- Äúng váºy a, hắn cÅ©ng dám cùng Vương Long đại nho đấu thÆ¡?
- Ngay cả hạo nhiên chÃnh khà cÅ©ng không có, còn đấu cái gì?
- Không biết tự lượng sức mình!
. . .
. . .
. . .
Bốn phÃa truyá»n đến từng đợt âm thanh giá»…u cợt khinh thưá»ng.
Nhưng mà giá» phút nà y, Vương Long lại bá»—ng nhiên có loại dá»± cảm xấu, thần sắc bất động, nhưng ánh mắt nhưng cá»±c kỳ bén nhá»n.
- Meo meo, meo meo!
Miêu Miêu giương nanh múa vuốt hướng vá» phÃa má»™t đám ngưá»i quở trách Diêm Xuyên.
Thanh Long khẽ lo lắng, Äông Phương ChÃnh Phái không mặt mÅ©i không có da, hắn không sao cả.
Chỉ thấy Diêm Xuyên đang viết.
------------
Nhất sinh tư phá hồng trần lá»™, kiếm tà ng lư hiên ẩn mê tung. Vạn chiến tá»± xưng bất đỠnháºn, sinh lai song nhãn miệt quần hùng.
-----------
- Xoẹt xoẹt!
Diêm Xuyên vừa hạ bút, má»™t cổ sát khà cưá»ng đại ầm ầm trà n ngáºp cả quảng trưá»ng.
Ban đầu mưa gió, đột nhiên sát khà lao ra từ trên tấm bia đá mà Diêm Xuyên viết, ép cho mưa gió đột nhiên ngừng lại.
Sát khà vừa ra, những kẻ giá»…u cợt, không khá»i trong lòng run lên.
- Rầm!
Trong bà i văn cá»§a Diêm Xuyên, lao ra vô số mây mù, trong mây mù, giống như má»™t thân ảnh trăm trượng Ä‘ang đứng, má»™t tướng sÄ© khôi ngô, tay cầm má»™t thanh trưá»ng Ä‘ao, vừa huÆ¡ Ä‘ao, hÃp mắt hướng vá» phÃa trước má»™t Ä‘ao chém ra.
Dưới Äao thế, là m cho ngưá»i ta cảm thấy má»™t cổ Ä‘au đớn táºn xương.
PhÃa mặt đối diện vốn vạn quá»· Ä‘ang khóc tụng? Giá» phút nà y, vạn quá»· đột nhiên dừng lại tiếng khóc, từ trong bà i văn cá»§a Diêm Xuyên thi văn lao ra má»™t Ä‘ao cá»§a mãnh tướng, má»™t đám lạnh run, hoảng sợ không thôi.
Không có vô số hạo nhiên chÃnh khÃ, có, chỉ là trong mây mù, má»™t tuyệt thế mãnh tướng cao trăm trượng, đưa Ä‘ao đánh tá»›i, hai mắt mãnh tướng hÃp lại, miệt thị quần hùng.
Má»™t cổ vô khà phách táºn phun mạnh mà ra.
Trong lúc nhất thá»i, trên quảng trưá»ng, vô số nho tu run rẩy không thở gấp, ba mươi hai đại nho, lại cà ng hoà n toà n không còn chút huyết sắc.
Vạn chiến tá»± xưng bất đỠnháºn? Sinh lai song nhãn miệt quần hùng?
Má»™t bà i thÆ¡ vừa ra, chót vót ngất trá»i, khà thế bà ng bạc, vạn quá»· ngừng khóc! Mưa gió đột nhiên im bặt! Coi như Hạo nhiên chi khà bà ng bạc kia, ở nÆ¡i nà y, tướng quân ẩn hiện trước mặt trong bạch vụ, cÅ©ng giống như trở thà nh ảm nhiên thất sắc.
- Bút lạc hiển khà tượng?
Có ngưá»i cả kinh kêu lên.
Äó là má»™t tầng thứ cao hÆ¡n.
Má»™t cấp báºc mà gần vạn nho tu cÅ©ng không dám nghÄ© đến, hôm nay xuất hiện rồi?
Äám nho tu giá»…u cợt Diêm Xuyên lúc trước, giá» phút nà y nhìn lại Diêm Xuyên, trong mắt vô táºn cuồng nhiệt!
Khà phách, chữ khà phách, thÆ¡ văn khà phách! Äây là Diêm Xuyên?
Äông Phương ChÃnh Phái nhất thá»i hưng phấn nhìn vá» phÃa Diêm Xuyên, lại xem má»™t chút ba mươi hai đại nho trên mặt không có chút máu phÃa đối diện, lá»™ ra má»™t tia khinh thưá»ng nói: Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Viết cái gì đồ chÆ¡i? Vui vẻ như váºy?
- Ngươi!
Trần Bình nhất thá»i giáºn đến gương mặt đỠbừng.
Nhưng bà i thÆ¡ trước mắt cá»§a Diêm Xuyên vừa viết ra, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u hiểu được, căn bản không cần tranh già nh, cÅ©ng không phải là xê xÃch không nhiá»u, mà là xê xÃch nhiá»u lắm.
Bút lạc kinh phong vÅ©, bút lạc hiển khà tượng, căn bản chÃnh là cách biệt trá»i đất. Coi như kẻ ngu cÅ©ng có thể nhìn ra. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ban đầu, thÆ¡ văn già nh được vạn nho ca tụng, ở trước mặt bà i thÆ¡ nà y cá»§a Diêm Xuyên, chÃnh là *** chó!
Ba mươi hai đại nho, nhất thá»i mắt lá»™ vẻ xấu hổ và giáºn dữ.
Diêm Xuyên viết xong, đem bút ném đi.
Biểu hiện cuồng vá»ng và o lúc nà y, ở trong mắt gần vạn nho tu, đó chÃnh là đương nhiên, chÃnh là cuồng phóng không hÆ¡n thua! Äây má»›i thá»±c sá»± là Nho đạo đại gia.
Diêm Xuyên quay đầu nhìn vá» phÃa ba mươi hai đại nho.
Äám nho tu bốn phÃa, mặc dù kÃch động không thôi, nhưng cÅ©ng vẫn còn không dám thở gấp má»™t chút, nhìn Diêm Xuyên cùng ba mươi hai đại nho ở trung tâm.
- Mất mặt xấu hổ, không cần đến trước mặt của ta, nhìn rất là khó chịu, nghe rất om sòm!
Diêm Xuyên thản nhiên nói.
Nhìn khó chịu? Nghe om sòm?
Tháºt giống như Thiên Lôi nổ vang trong tai ba mươi hai đại nho!
- Diêm Xuyên, ngươi nói cái gì, ngươi nói ngưá»i nà o mất mặt xấu hổ!
Trên mặt Trần Bình nhất thá»i đỠlên.
Diêm Xuyên nhìn thoáng qua Trần Bình, trên dưới đánh giá một chút, mặc dù cái gì cũng không nói, nhưng mà ánh mắt lại giống như đang nói
- Äây, đây không phải là mất mặt xấu hổ sao?
Trần Bình thấy ánh mắt Diêm Xuyên, giỠphút nà y lại cà ng là m cho trong lồng ngực buồn bực khó tiêu.
- Phốc!
Má»™t ngụm máu bị tức giáºn mà phun ra.
- Tấm bảng đã tặng cho các ngươi rồi, cÅ©ng đừng có đưa trở lại nữa, mang vá», thu Ä‘i thôi!
Diêm Xuyên thản nhiên nói.
Vừa nói, Thanh Long xoay mặt sau tấm bảng có hai chữ Thiệp má»i. Lại nổi báºt lên mặt trước bốn chữ to - Mua danh chuá»™c tiếng.
Mua danh chuộc tiếng!
Thanh Long trịnh trá»ng đưa đến trong tay Vương Long.
- Chư vị, đây cũng là một bản vẽ đẹp của công tỠnhà ta, rất đáng cất dấu!
Thanh Long thản nhiên nói.
- Phốc!
Lại má»™t đại nho bị tấm bảng cá»§a Diêm Xuyên là m cho tức giáºn mà há»™c máu.
- Äi thôi!
Diêm Xuyên quay đầu nói.
Hắn cháºm rãi bay vá» phÃa Äông Phương Ä‘iện.
Bốn phÃa, vẫn còn im ắng má»™t mảnh, gần vạn nho tu, gần mưá»i vạn tu giả, rối rÃt nhưá»ng đưá»ng. Trong mắt Ä‘á»u là sợ hãi.
Mà ba mươi hai đại nho, giá» phút nà y ôm má»™t thấm bảng tháºt lá»›n, phÃa trên có bốn chữ to - Mua danh chuá»™c tiếng. Má»™t lần nữa, bốn chữ nà y chá»c mù biết bao ánh mắt.
Cao hứng mà đến, mang theo niá»m tin tất thắng, chuẩn bị dạy dá»— má»™t chút tên ranh con dám khiêu khÃch lão sư nà y, đồng thá»i tăng lên hình tượng cho bảy mươi hai đại nho.
Mắt thấy sẽ sắp thà nh công, mắt thấy sẽ phải danh chấn Cá»± Lá»™c thà nh, tháºm chÃ, sau tối nay, bút lạc kinh phong vÅ©, thÆ¡ thà nh khiếp quá»· thần, rất có thể sẽ trở thà nh thiên cổ giai thoại!
Má»i ngưá»i ở đây, Ä‘ang tại thá»i Ä‘iểm cao trà o đạt đến đỉnh Ä‘iểm.
Tên khốn kiếp Diêm Xuyên nà y lại xuất hiện, má»™t tay bút lạc hiển khà tượng, đảo mắt liá»n đạp cho đám ngưá»i xuống dưới chân. được tôn sùng cà ng cao, ngã xuống cà ng thảm! Như má»™t vá»±c sâu vạn trượng!
Một tuyệt thế mãnh tướng, đao có thể là cho vạn quỷ ngừng khóc, văn lại áp ánh sáng Hạo nhiên!
Má»™t bà i thÆ¡ vừa ra, chúng đại nho liá»n hiểu, tối nay không tiếp tục nói vá» thÆ¡ từ rồi.
Tối nay đã không còn thơ!
Ai còn có thể là m thÆ¡? Không thể vượt qua, chỉ là m cho ngưá»i ta phỉ nhổ!
Ba mươi hai vị đại nho, lòng Ä‘ang rỉ máu, lần đánh mặt nà y cá»§a Diêm Xuyên, so sánh vá»›i kinh nghiệm mà Trần Bình bị thiên lôi đánh xuống còn nghiêm trá»ng hÆ¡n nhiá»u.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 18
Mua danh chuá»™c tiếng. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
Lần trước dù sao không phải là lÄ©nh vá»±c cá»§a Trần Bình, mà lần nà y, nhưng là lÄ©nh vá»±c chÃnh cá»§a ba mươi hai đại nho, hÆ¡n nữa còn là lÄ©nh vá»±c mà má»i ngưá»i tỉ mỉ chuẩn bị a, tại lÄ©nh vá»±c mà chÃnh mình đã chuẩn bị, lại bị hung hăng tát má»™t cái tát? Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhìn mãnh tướng tuyệt thế kia trong bạch vụ, trong mắt ba mươi hai vị đại nho, không phải là nó cầm đao, mà là cái tát mà quất bốp bốp và o trên mặt mình.
Không còn gì để nói! Äây đúng là bi kịch cá»§a ba mươi hai tên đại nho!
Äến đây sau nà y, ở trước mặt Diêm Xuyên, không biết đến ngà y nà o má»›i dám ngẩng đầu lên.
- Phốc! Phốc!...
Lại là mấy đại nho bị cổ đè nén khổng lồ nà y áp cho hộc máu!
ÄÆ°a mắt nhìn má»™t nhóm ngưá»i rá»i Ä‘i, sau tối nay, Cá»± Lá»™c thà nh, tên Diêm Xuyên, nhất định huy hoà ng thêm nữa!
Trần Bình lau tiên huyết nÆ¡i khóe miệng, cừu háºn không dứt nhìn hướng Diêm Xuyên, lại nhìn má»™t chút trên bia lá»›n mà Diêm Xuyên viết xuống.
Trong đầu không có má»™t ý niệm thưởng thức, mà chỉ là vô hạn chán ghét. Nhìn khối bia lá»›n kia, Trần Bình háºn không thể Ä‘em nó chém thà nh vạn Ä‘oạn. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong tay quả đấm nắm chặt, hai mắt sung huyết, chuẩn bị qua đánh nát đại bia.
- Ba!
Một bên, Vương Long nhanh tay lẹ mắt, nhanh chóng bắt được tay của Trần Bình.
- Sư huynh?
Trần Bình không hiểu nói.
- Nếu ngươi đánh nát cái bia nà y, lão sư cũng bị ngươi hoà n toà n kéo và o rồi!
Vương Long lắc đầu than thở nói.
- á»’!?
- Bại, bại liá»n bại, chúng ta chẳng qua là đệ tá» sau ba mươi mà thôi, bại phải có bại phẩm, không thể thất đức, chúng ta bại, tá»± có sư huynh phÃa trên lấy lại công đạo cho chúng ta, chúng ta bại, nhưng mà lão sư chưa há» bại, là ta xem thưá»ng Diêm Xuyên!
Vương Long trầm giá»ng thở dà i nói.
- Không liên quan đến sư huynh, lúc trước, chúng ta chẳng ai ngỠđược Diêm Xuyên lại lợi hại như thế!
Má»™t tên đại nho khác rối rÃt nói.
- Trở vỠthôi!
Vương Long mang theo sầu muộn, khe khẽ thở dà i.
Nhìn tấm bảng Mua danh chuá»™c tiếng trong tay, trong mắt má»™t tên đại nho hiện lên vẻ giáºn dữ, như muốn Ä‘em nó há»§y diệt.
Vương Long đưa tay nháºn lấy, lắc đầu!
Cầm lấy Mua danh chuá»™c tiếng. Ba mươi hai đại nho đạp gió mà lên, ở trong ánh mắt kinh ngạc cá»§a vạn nho, bay khá»i chá»— thị phi nà y.
- Hô! Diêm Xuyên, tháºt là lợi hại!
- Äúng váºy a, lần Äỉnh Phong Văn Há»™i nà y, tháºt là quá đặc sắc rồi!
- Äại hiá»n Tư Mã Vân Thiên, rốt cục gặp phải đối thá»§!
- Diêm Xuyên tuy mạnh, nhưng chưa chắc có thể so vá»›i đại hiá»n mà , huống chi, ba mươi hai đại nho nà y, chẳng qua là má»™t phần trong bảy mươi hai đại nho mà thôi, nhóm nà y xem ra là nhóm yếu nhất!
- Dù sao ta xem trá»ng Diêm Xuyên!
- Không thể nà o, Tư Mã Vân Thiên lợi hại hơn!
. . .
. . .
. . .
Trong lúc nhất thá»i, đám nho tu dần dần vang lên tiếng la hét ầm Ä©, ngà y xưa căn bản chán ghét Diêm Xuyên, giá» lại được rất nhiá»u ngưá»i coi trá»ng. Tháºm chà cùng Tư Mã Vân Thiên ngồi ngang hà ng rồi.
Lần nà y, Äỉnh Phong Văn Há»™i, Diêm Xuyên đánh bại ba mươi hai nho!
Có thể tưởng tượng, kế tiếp, hai phe chắc chắn sẽ đấu văn liên tục!
- Hết thảy, giỠmới bắt đầu!
Không biết tên nho tu nà o nói ra một câu.
Sau má»™t câu nà y, cÆ¡ hồ tất cả má»i ngưá»i lá»™ ra má»™t cảm giác nhiệt huyết mênh mông. Äúng váºy a, bây giá» má»›i đặc sắc!
Một bà i thơ văn bá đạo, danh tiếng Diêm Xuyên lần nữa oanh động toà n thà nh.
Trong thà nh, vô số tu giả cÅ©ng ngá»a đầu nhìn vá» phÃa Äông Phương Ä‘iện. NÆ¡i đó, má»™t viên tân tinh má»m yếu Ä‘ang chuẩn bị dâng lên!
Quý phủ của Mạnh Dung Dung.
- Cái gì? Là m sao có thể?
Mạnh Dung Dung kinh ngạc nói.
Mấy nho tu tham gia Äỉnh Phong Văn Há»™i trở lại rối rÃt gáºt đầu nói:
- Là tháºt!
- Äại tiểu thư, ngươi không thấy được, lúc ấy, má»™t bà i văn cá»§a Diêm Xuyên, có thể bức phun ra mưá»i mấy ngưá»i phun máu a, những tên đại nho kia cÅ©ng lợi hại, đáng tiếc không phải là đối thá»§ cá»§a Diêm Xuyên! Vương Long đã đạt tá»›i bút lạc kinh phong vÅ©, thÆ¡ thà nh khiếp quá»· thần rồi! Dù sao! Dù sao a…!
- Äã sinh long, sao lại còn sinh Xuyên a!
. . .
. . .
. . .
Má»™t đám nho tu mồm năm miệng mưá»i nói.
Trong mắt Mạnh Dung Dung hiện lên vẻ phức tạp, nhưng mà không biết vì sao, nà ng lại âm thầm thở dà i một hơi.
---------------
Cự Lộc điện.
Trên quảng trưá»ng, ở chá»— nà y, có thể quan sát hết thảy Cá»± Lá»™c thà nh.
Viện chá»§ Mạnh Tá» Thu, tả viện viện chÃnh Nhạc Nghị, hai ngưá»i đứng chắp tay, nhìn vá» phương hướng Dung Ä‘iện xa xa.
- Bút lạc hiển khà tượng? Tên Diêm Xuyên nà y đúng là khó lưá»ng a!
Nhạc Nghị cau mà y nói.
- Năm đó ông già hắn Diêm Äà o, Ä‘em Cá»± Lá»™c thà nh quấy cho long trá»i lỡ đất, chuyện đã qua trăm năm, tên nhi tá» cá»§a hắn cÅ©ng không bá»›t lo a!
Mạnh Tá» Thu cưá»i nói.
- Äâu chỉ là không bá»›t lo, nhìn bá»™ dạng như váºy, còn có xu thế vượt xa!
Nhạc Nghị thở dà i nói.
- Tư Mã Vân Thiên, lần nà y không biết sẽ là m ra phản ứng như thế nà o!
Mạnh Tá» Thu cưá»i khổ nói.
- Hắn? Nếu là năm đó, tất nhiên sẽ phản kÃch, nhưng mà đi ra ngoà i mấy trăm năm nay, ta có chút nhìn không thấu hắn rồi!
Nhạc Nghị lắc lắc đầu nói.
- Váºy thì chá» xem Ä‘i!
Mạnh TỠThu thản nhiên nói.
------------------
Trong Äông Phương Ä‘iện!
- Meo meo, Diêm Xuyên, má»›i vừa rồi ngươi cÅ©ng tháºt là lợi hại! Chết cưá»i ta, ngưá»i ná» lúc trước mắng tháºt vui mừng, cư nhiên bị ngươi là m tức há»™c máu!
Miêu Miêu hưng phấn kêu.
Thanh Long cÅ©ng là khẽ kÃch động.
Thanh Long không có hiểu nhiá»u vá» văn thải, trước kia đối vá»›i luyện thư đấu văn, hắn căn bản khinh thưá»ng không quan tâm, nhưng chÃnh mắt kinh nghiệm má»›i vừa rồi, Thanh Long cÅ©ng cảm nháºn được nhiệt huyết sôi trà o.
- Lúc trước, ta đã rất khó chịu vá»›i tên Vương Long kia rồi, lão già nầy, già mà không kÃnh! Lại nuôi rất nhiá»u tiểu thiếp!
Äông Phương ChÃnh Phái quở trách nói. Không biết là bỉ di hay là ghen tỵ!
Diêm Xuyên khẽ mỉm cưá»i, cÅ©ng không có quan tâm chút nà o.
- Äúng rồi, ngươi lại đánh mặt bá»n há» má»™t lần nữa, bá»n há» nhất định sẽ có phản kÃch mãnh liệt hÆ¡n, ngươi cần phải coi chừng má»™t chút a!
Äông Phương ChÃnh Phái bá»—ng nhiên sắc mặt nghiêm túc.
- Vô phương, Thanh Long, tiếp tục tìm đi!
Diêm Xuyên đối với Thanh Long nói.
- Vâng, công tá»!
Thanh Long cung kÃnh nói.
- Meo meo, ngươi tháºt sá»± là vì cần an tÄ©nh Ä‘á»c sách, nên má»›i Ä‘i ra ngoà i Ä‘uổi bá»n há» a!
Miêu Miêu nhất thá»i kinh ngạc nói.
- Nếu không thì ngươi cho rằng như thế nà o?
Diêm Xuyên cưá»i nói.
- Meo meo, ta còn tưởng rằng ngươi muốn đợi đến cuối cùng, má»›i ra đánh mặt bá»n há», nên má»›i chá» lâu như váºy!
Miêu Miêu mỠmịt nói.
- Ông trá»i cá»§a ta!
Äông Phương ChÃnh Phái cÅ©ng má» mịt nói.
--------------------------
Cá»± Lá»™c thà nh, bên trong má»™t đại Ä‘iện, giá» phút nà y Ä‘ang ngồi sáu mươi ngưá»i!
Äám ngưá»i Vương Long, Trần Bình cÅ©ng ở trong sáu mươi ngưá»i nà y.
Trong đại điện, đặt một khối cái bảng không lồ.
- Mua danh chuộc tiếng…
Chói mắt vô cùng.
Ba mươi hai tên đại nho chịu nhục ở tại Dung Ä‘iện, giá» phút nà y má»™t đám vẫn sắc mặt tái nhợt, cá»±c kỳ cung kÃnh nhìn vá» phÃa hai mươi tám bạch y nam tá» khác.
- Chư vị sư huynh!
Trần Bình trên mặt khó coi nói.
- Là ta xem thưá»ng Diêm Xuyên, chư vị sư huynh trách phạt ta Ä‘i!
Vương Long đứng lên nói.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 19
Dịch Phong Äến NÆ¡i.
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
Má»i ngưá»i lạnh lùng liếc nhìn vá» phÃa Vương Long. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cầm đầu má»™t tên mặt chữ quốc trầm giá»ng nói:
- Không có thăm dò tình huống rõ rà ng, đã Ä‘i khiêu khÃch? ÄÃch xác là ngươi quá sai lầm!
- CÅ©ng không có thể trách Vương Long toà n bá»™ được, Diêm Xuyên tuổi nhá» như thế, ngưá»i nà o sẽ nghÄ© tá»›i hắn lại có tà i nghệ như váºy?
Lại má»™t tên đại nho khác trầm giá»ng nói.
- Chư vị sư huynh, là chúng ta bại, là m lão sư mất thể diện, kÃnh xin chư vị sư huynh lấy lại công đạo cho chúng ta!
Trần Bình trịnh trá»ng nói.
- Lấy lại công đạo? Hừ!
Má»™t đám đại nho hừ lạnh nhìn vá» phÃa Trần Bình.
Trần Bình không dám nhiá»u lá»i.
Äại nho cầm đầu suy nghÄ© má»™t chút nói:
- Diêm Xuyên ghi danh tranh Ä‘oạt Phong Thần Sách, không thể tránh khá»i tranh đấu cùng chúng ta! Lần nà y đấu bại, chúng ta tuyệt đối không thể thá» Æ¡!
- Lưu TỠLộ sư huynh, cần phải bẩm báo lão sư không?
Vương Long há»i.
Cầm đầu Lưu TỠLộ, lắc đầu nói:
- Giá» phút nà y, lão sư mang theo mưá»i hai sư huynh, sẽ không quản lý ngoại sá»±!
- Không sai, không thể quấy nhiễu lão sư! GiỠphút nà y lão sư đang ở khẩn yếu quan đầu, chuyến tranh đoạt Phong Thần Sách nà y, lão sư phải chỠtới lúc tranh đoạt, mới có thể toà n lực xuất thủ!
Lại một tên nho tu khác nói.
- Lần nà y, Lão sư không chỉ tranh đoạt Phong Thần Sách, mà còn có đại sự muốn là m, không được phá hư đại sự của lão sư!
Lưu Tá» Lá»™ gáºt đầu.
- Nơi nà y sư huynh lớn nhất, Lưu TỠLộ sư huynh, ngươi nói là m sao bây gi�
Vương Long nói.
Lưu TỠLộ khẽ suy tư một chút nói:
- Bút lạc hiển khà tượng, mặc dù lợi hại, nhưng văn chương không chỉ có dá»±a và o chữ, năm đó, lúc lão sư du tẩu thiên hạ, viết qua má»™t và i cẩm tú văn chương, có thể di động thiên địa, má»™t và i bản văn chương cÅ©ng có tặng cho chúng ta, đó là độ cao mà Diêm Xuyên vÄ©nh viá»…n không cách nà o đạt tá»›i! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Không sai, văn chương bản thiên thà nh, cẩm tú văn chương, không phải nói viết là có thể viết, hÆ¡n nữa, còn phải coi duyên pháºn, ta cÅ©ng không tin, Diêm Xuyên có thể tiện tay mà có thể viết ra cẩm tú văn chương, coi như hắn có thể viết ra má»™t bà i, cÅ©ng không thể có thể viết ra phần thứ hai, phần nà y còn phải xem duyên pháºn, thiên ý!
Má»™t tên đại nho khác gáºt đầu nói.
- Sư huynh anh minh!
Trần Bình láºp tức ca ngợi nói.
- Chẳng qua là đáng tiếc, văn hay như thế, lại bị tao đạp trên ngưá»i tên ranh con nà y, tháºt đáng tiếc!
Vương Long khe khẽ thở dà i.
- Äáng tiếc sao? Không thể tiếc, đây chỉ là má»›i bắt đầu, trừ văn chương, chúng ta cÅ©ng có cái khác mà ?
Lưu Tá» Lá»™ lá»™ ra má»™t tia cưá»i lạnh.
-------------------------------------------
trong Cá»± Lá»™c thà nh! Má»™t gian tá»u lâu.
Má»™t tòa ghế dá»±a lá»›n, ngồi hai gã nam tá», má»™t ngưá»i Ä‘ang mặc bạch y, chÃnh là Bạch Hổ bị Miêu Miêu thay đổi danh tá»±, giá» phút nà y gá»i là Bạch Long. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bên cạnh còn có một nam tỠvới bỠngoà i không câu chấp chà cực, một đầu tóc đen, phối hợp với một thân nho bà o mà u xanh, nhìn đúng là khà độ bất phà m.
Bạch Long nghe đà m luáºn bốn phÃa trong tá»u lâu.
- Công tá» tháºt đúng là lợi hại, chúng ta má»›i vừa và o thà nh, xung quanh đã trà n đây tin tức cá»§a công tá»? Äấu bại quần nho?
Bạch Long sợ hãi than nói.
- Văn đấu quần nho? Vương tá»›i nÆ¡i nà o, cÅ©ng là chói mắt như váºy!
Thanh y nho bà o nam tỠkhe khẽ thở dà i.
- Dịch Phong tiên sinh, nếu biết công tỠở Äông Phương Ä‘iện, chúng ta nên Ä‘i thôi! Ta có chút khẩn cấp rồi, thi từ cá»§a công tá» tháºt lợi hại như váºy?
Bạch Long hÃt sâu má»™t cái kÃch động nói.
Dịch Phong, Yến quốc lão thái sư, từng đánh cỠcùng Diêm Xuyên, sau ở lại Yến kinh, vì Diêm Xuyên mà bố trà đại cục Yến quốc!
- Không vá»™i, Ãt nhất cÅ©ng phải chá» ta uống xong ngụm rượu nà y đã!
Dịch Phong khẽ mỉm cưá»i.
…
Cá»± Lá»™c thà nh! Äông Phương Ä‘iện!
Trong Äông Phương Ä‘iện, những ngà y qua, Diêm Xuyên luôn báºn rá»™n vá»›i má»™t đống sách cổ.
Trước mặt Diêm Xuyên là má»™t quyển sách, mở ra đến má»™t trang có bức tranh, trên bức tranh là má»™t đồ án hình ngá»c bá»™i.
Diêm Xuyên khẽ nhÃu mà y, đầu ngón tay nhẹ nhà ng gõ lên mặt bà n, suy tư.
- Bạch Äế Thiên? Tám ngà n năm trước? Má»™t Ä‘á»i kiêu hùng!
Diêm Xuyên suy tư.
- Meo meo? Sao váºy?
Miêu Miêu hiếu kỳ nói.
Trong đại Ä‘iện, chỉ còn Diêm Xuyên cùng Miêu Miêu, những ngưá»i khác Ä‘á»u Ä‘i ra ngoà i.
- Căn cứ những tin tức nà y, ta phân tÃch ra má»™t và i thứ, tại sao năm đó Bạch Äế Thiên lại chuyển thế trá»ng tu rồi!
Diêm Xuyên suy tư một hồi nói.
- Tại sao?
- Lúc ấy, vợ chồng Bạch Äế Thiên cÅ©ng đến hư cảnh cá»±c hạn, hẳn là đồng thá»i độ kiếp, đáng tiếc hai ngưá»i ở trong lúc độ kiếp, má»›i phát hiện, thê tá» Bạch Äế Thiên đã có có bầu, vì thê tá» cùng bà o thai trong bụng thê tá» có thể sống sót, Bạch Äế Thiên đã hy sinh mình, giúp thê tá» phi thăng!
Diêm Xuyên trầm giá»ng nói.
- Như váºy a!
Miêu Miêu cÅ©ng không có suy nghÄ© nhiá»u.
CÅ©ng chỉ có ngưá»i đơn giản như Miêu Miêu má»›i như váºy, nếu là đổi lại má»™t ngưá»i khác, có lẽ đã phát hiện ra chá»— sÆ¡ hở trong lá»i cá»§a Diêm Xuyên, có bầu? Ngay cả Bạch Äế Thiên lúc ấy cÅ©ng không biết, Diêm Xuyên là m sao mà biết được?
- Meo meo, bá»n há» trở lại!
Miêu Miêu nhất thá»i hưng phấn nhảy ra đại Ä‘iện.
Trong đại điện, chỉ còn lại mỗi một mình Diêm Xuyên, nhìn hình ảnh trên bà n.
- Bạch Äồ Thế, ha hả, không nghÄ© tá»›i thân thế cá»§a ngươi đã bị ta tra được rồi, ta còn gặp được cha ngươi, trở vá», nhất định phải má»i ta uống rượu!
Diêm Xuyên lá»™ ra má»™t nụ cưá»i khổ.
- Trở v�
Diêm Xuyên khẽ suy tư.
- Con cá»§a Bạch Äế Thiên ở phụ cáºn vá»›i chá»— ta kiếp trước? Chẳng lẽ là trùng hợp? Không đúng, không đúng, không phải là trùng hợp, trên Ä‘á»i nà o có nhiá»u trùng hợp như váºy? Không phải là trùng hợp, kia chỉ có má»™t khả năng!
Diêm Xuyên khẽ cau mà y.
- Cái thế giới nà y, sau khi phi thăng thì cách chỗ ta kiếp trước rất gần! Nói một cách khác, kiếp nầy chuyển thế tới nơi nà y, cách nơi mà ta sống kiếp trước cũng không xa!
- Nếu không xa, xung quanh nÆ¡i ta kiếp trước đã sống, ta Ä‘á»u biết hết a, vì sao ta lại không biết nÆ¡i nà y? Äây là đâu?
Diêm Xuyên cau mà y suy tư.
Trong lúc Diêm Xuyên đang một mực suy tư.
Thanh Long, Äông Phương ChÃnh Phái Ä‘i và o đại Ä‘iện.
- Công tá», các loại lục ngá»c trong thà nh, chúng ta đã tìm hết má»™t lượt rồi, tổng cá»™ng tìm được hai trăm loại!
Thanh Long nói.
- Äúng váºy a, ngươi tìm những thứ ngá»c nà y là m gì a?
Äông Phương ChÃnh Phái hiếu kỳ há»i.
Nhìn Thanh Long lấy ra đại lượng nhá» lục ngá»c lá»›n bằng nắm tay, Diêm Xuyên khẽ mÄ©m cưá»i nói:
- Äông Phương ChÃnh Phái, có lẽ má»™t thá»i gian ngắn tiếp theo, muốn mượn Äông Phương Ä‘iện ngươi dùng má»™t chút!
- Ãch, không thà nh vấn Ä‘á», chá»— nà y cá»§a ta ngay cả hạ nhân cÅ©ng không có má»™t ngưá»i, nếu ngươi thÃch, cứ tùy tiện ở!
Äông Phương ChÃnh Phái rất sảng khoái nói.
Từ trong hai trăm loại ngá»c, Diêm Xuyên sà ng chá»n má»™t lượt, rất nhanh, tìm được má»™t khối trong đó.
- Viên Ngá»c nhá» nà y có Ãch lợi gì?
Äông Phương ChÃnh Phái hiếu kỳ há»i.
Diêm Xuyên khẽ mỉm cưá»i, trong tay váºn khà tạo nên má»™t cái Ä‘ao nhá», hướng lên phÃa trên tiểu ngá»c lá»›n bằng nắm tay mà điêu khắc.
- Roẹt roẹt!
Äại lượng mảnh ngá»c tung bay, trong lúc má»i ngưá»i nhìn chằm chằm, rất nhanh, má»™t ngá»c bá»™i xuất hiện ở lòng bà n tay Diêm Xuyên.
14.11.2013
Quyển 3: Khai Triá»u Láºp Quốc
Chương 20
Lai Lịch Cá»§a Bạch Äế Thiên.
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: ST
Nội dung thu gọn
- Ồ? Có chút giống với cái hình nà y? Không đúng, cũng có chút bất đồng, không quá giống a!
Äông Phương ChÃnh Phái hÆ¡i ngoà i ý muốn, nhìn nhìn bức hình kia ở trên bà n.
- Äây là má»™t bá»™!
Diêm Xuyên khẳng định nói.
- Má»™t bá»™?
Äông Phương ChÃnh Phái thoáng chút trở nên đăm chiêu.
- Thanh Long, là m phiá»n ngươi chạy thêm má»™t chuyến rồi!
Diêm Xuyên trịnh trá»ng nói.
- Công tỠnói chỗ nà o cần dùng, có chuyện gì, xin cứ việc phân phó!
Thanh Long cưá»i nói.
HÃt sâu má»™t cái, xem má»™t chút ngá»c bá»™i trong tay, trịnh trá»ng nói:
- Äem ngá»c bá»™i nà y, đưa đến chá»— ở cá»§a Hổ tá»™c, đưa và o tay Bạch Äế Thiên!
- Bạch Äế Thiên?
Thanh Long kinh ngạc nói.
Trong khoảng thá»i gian nà y, Diêm Xuyên Ä‘iá»u tra tư liệu vá» Bạch Äế Thiên, Thanh Long cÅ©ng biết đại khái, Bạch Äế Thiên nà y, tám ngà n năm trước cÅ©ng là má»™t đại nhân váºt, Chà tôn cá»§a Hổ tá»™c trong thiên hạ? Ngá»c bá»™i?
- Không sai, ngươi Ä‘em ngá»c bá»™i nà y đưa cho hắn, không cần phải nói quá nhiá»u, chỉ thay ta nói má»™t câu là được, như váºy là có thể trở lại rồi!
Diêm Xuyên trầm giá»ng nói.
- Công tỠxin nói!
Thanh Long trịnh trá»ng nháºn lấy ngá»c bá»™i.
Mặc dù không hiểu được dụng ý cá»§a Diêm Xuyên, nhưng hắn cÅ©ng biết sá»± tình trá»ng đại.
- Ngươi hãy nói cùng hắn, ta Diêm Xuyên, ở Äông Phương Ä‘iện Cá»± Lá»™c thà nh đợi hắn đại giá! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diêm Xuyên trịnh trá»ng nói.
- Dạ!
Thanh Long gáºt đầu, nhanh chóng ra Ä‘iện rá»i Ä‘i.
- Meo meo?
Trong mắt Miêu Miêu trà n đầy vẻ không giải thÃch được!
Trong mắt Äông Phương ChÃnh Phái cÅ©ng là vô táºn tò mò.
- Bạch Äế Thiên, tháºt đúng là Bạch Äế Thiên kia sao?
Äông Phương ChÃnh Phái kinh ngạc nói.
- Không sai được!
Diêm Xuyên khẳng định nói. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Váºy ngươi tìm hắn là m gì?
Äông Phương ChÃnh Phái không hiểu nói.
- Kết giao bằng hữu sao!
Diêm Xuyên cưá»i nói.
- A?
Trong mắt Äông Phương ChÃnh Phái trà n đầy vẻ không tin.
Thanh Long rá»i Ä‘i không lâu, ngoà i Äông Phương Ä‘iện nhất thá»i truyá»n đến từng đợt nổ vang.
- Lại có ngưá»i đến?
Äông Phương ChÃnh Phái hiếu kỳ nói.
Những ngà y qua, Diêm Xuyên vẫn buồn bực trong điện, cũng ôm Miêu Miêu đi ra đại điện.
Bên ngoà i Phù đảo, hư không khẽ rung động má»™t tráºn, hiển nhiên là tráºn pháp đã chặn ngưá»i ở phÃa ngoà i lại.
Äông Phương ChÃnh Phái vung tay lên, nhất thá»i tráºn pháp rút lui, ba cái Nho sinh bay và o quảng trưá»ng. Má»™t tên cầm đầu, hai ngưá»i khác khiêng má»™t khối tấm bảng.
- Là các ngươi? Sao còn dám tới!
Äông Phương ChÃnh Phái nhất thá»i kêu lên.
Nho sinh cầm đầu cưá»i khổ không thôi, gáºt gáºt đầu nói:
- Chư vị, vẫn là ta, chư vị đại nho để ta tá»›i đưa thiệp má»i cho Diêm Xuyên!
Vừa nói, hai ngưá»i phÃa sau nhanh chóng mang tấm bảng không lồ kia di tá»›i.
Vẫn là tấm bảng Mua danh chuá»™c tiếng lúc trước, tấm bảng phÃa sau, cÅ©ng má»™t lần nữa được viết hai chữ Thiệp má»i.
- Bá»n đại nho nà y lại nổi bệnh tâm thần nữa sao, còn giữ tấm bảng nà y, không sợ mất mặt a?
Äông Phương ChÃnh Phái kinh ngạc nói.
Diêm Xuyên cÅ©ng là khẽ mỉm cưá»i.
- Äỉnh Phong Văn Há»™i còn chưa kết thúc, chư vị đại nho trở vá» lần nữa, má»i Diêm Xuyên dá»i bước đến Dung Ä‘iện! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ba cái Nho sinh cung kÃnh nói.
Nói xong, ba cái Nho sinh lưu lại Thiệp má»i, quay đầu bay Ä‘i.
Dung điện?
Diêm Xuyên, Äông Phương ChÃnh Phái, Miêu Miêu cùng nhau nhìn vá» phÃa Dung Ä‘iện cách đó không xa.
Trên đà i cao trong Dung điện, ban đầu có ba mươi hai đại nho, hiện tại biến thà nh sáu mươi, một đám đứng chắp tay, nhìn vỠphương hướng Diêm Xuyên.
Mà dưới đà i cao, lại hội tụ gần vạn nho tu.
- Bá»n đại nho nà y uống lá»™n thuốc sao? Äám nho tu kia cÅ©ng tản Ä‘i rồi, bá»n há» lại gá»i trở vá»?
Äông Phương ChÃnh Phái kinh ngạc nói.
- Meo meo!
Miêu Miêu cũng lộ ra vẻ tò mò.
NÆ¡i xa, vạn nho cùng nhau nhìn vá» phÃa Diêm Xuyên.
Sáu mươi đại nho đứng đầu, một đại nho khuôn mặt chữ quốc.
Lưu Tá» Lá»™ dẫn đám đại nho nhìn vá» phÃa Diêm Xuyên.
- Kẻ hèn Lưu Tá» Lá»™, Ä‘oạn thá»i gian trước, Äỉnh Phong Văn Há»™i, Diêm công tỠđại phóng dị sắc, đám ngưá»i tại hạ bất tà i, có văn hay hÆ¡n nghìn, xin phiá»n Diêm công tá» cùng chung đánh giá!
Lưu TỠLộ khẽ thi lễ nói.
Lưu Tá» Lá»™ thái độ rất khiêm cung! Nhưng cho dù ai Ä‘á»u có thể nhìn ra được, đây là tá»›i khiêu khÃch.
Gần vạn nho tu cÅ©ng là má»›i nháºn được tin tức không lâu, sáu mươi đại nho đưa tá»›i thiếp má»i, để cho má»i ngưá»i trở Dung Ä‘iện, tiếp tục Äỉnh Phong Văn Há»™i?
Trong Thiệp má»i viết không nhiá»u lắm, nhưng là m cho gần vạn nho tu nhất thá»i sôi trà o.
Ai còn nhìn không ra? Äây là đám ngưá»i Vương Long, Trần Bình bị bại, nên kéo viện binh tá»›i a!
Mặc dù có chút coi thưá»ng cách là m cá»§a đám đại nho, nhưng mà , loại so đấu nà y chÃnh là thứ mà má»i nho tu Ä‘á»u mong đợi a.
Không nói hai lá»i, gần vạn nho tu nhất thá»i bá» lại hết thảy má»i việc trước mắt, nhanh chóng chạy tá»›i Dung Ä‘iện, tháºm chÃ, có Ãt ngưá»i còn kéo tá»›i má»™t hai tên bằng hữu, cùng tiến lên Dung Ä‘iện, xem hai đại Văn phái chuẩn bị đối công.
Loại Văn phái đấu nhau nà y, có hấp dẫn trà mạng đối với đám nho tu.
Lần nà y, không ai giễu cợt Diêm Xuyên, nếu có chẳng qua là mong đợi mà thôi.
Sáu mươi đại nho a! cho dù Diêm Xuyên bị bại, cũng không mất mặt! Tự mình đấu quần nho?
Gần vạn nho tu mong đợi nhìn vá» phÃa Diêm Xuyên xa xa. Hi vá»ng Diêm Xuyên có thể tá»›i đây.
- Meo meo, bá»n nà y đúng là đám không sợ chết mà , Diêm Xuyên, chúng ta Ä‘i giết chết bá»n há», lại còn dám vác mặt tá»›i?
Miêu Miêu nhất thá»i hưng phấn nói.
- Diêm Xuyên, bá»n há» nhất định là có chuẩn bị mà đến!
Äông Phương ChÃnh Phái cau mà y nói.
Diêm Xuyên nhìn phương xa má»™t hồi, mắt lá»™ ra má»™t tia tươi cưá»i quái dị.
- Văn hay hÆ¡n nghìn? Ta liá»n ở chá»— nà y xem Ä‘i!
Diêm Xuyên thản nhiên nói.
Diêm Xuyên không có Ä‘i qua, nhìn giống như nếu Ä‘i qua đó sẽ mất thân pháºn.
Gần vạn nho tu, không có má»™t ngưá»i bất mãn, ngưá»i có năng lá»±c, tá»± nhiên có ngạo khà cá»§a mình.
Nơi xa, chân mà y Lưu TỠLộ cau lại. Nhẹ nhà ng phất tay một cái.
Nhất thá»i, má»™t khối bia đá má»›i xuất hiện.
Má»™t tên đại nho cá»±c kỳ cẩn tháºn lấy ra má»™t cái há»™p, bên trong có má»™t cái quyển trục, tên đại nho kia Ä‘em quyển trục cuốn ở trên tấm bia đá, nhẹ nhà ng thả xuống mở ra.
Bức há»a vừa mở ra, nhất thá»i má»™t cổ tinh khà đáºp và o mặt.
- Rầm rầm!
Giống như là vô số tiếng sóng nước truyá»n đến, cuốn sách vừa mở ra, nhất thá»i, lam quang ngất trá»i. Trên không trung, đột nhiên xuất hiện má»™t mảnh hư ảnh khổng lồ, từng đợt sương mù mà u lam Ä‘em hư ảnh bao phá»§ ở bên trong.
- Oanh!Oanh!...
Từng phiến sóng lớn bao lấy hư ảnh và o trong, một phiến lam vụ lớn chừng hai trăm trượng, bên trong, hiện ra biển rộng mênh mông, biển rộng cuồn cuộn, gầm thét không dứt.
- Xôn xao!
- Bút lạc hiển khà tượng?
- Không chỉ như váºy mà thôi, đây là cẩm tú văn chương, trong văn giấu cẩm tú, đây là má»™t mảnh biển rá»™ng!
- Một thiên văn chương, bao hà m biển rộng bao la?
. . .
. . .
. . .
Bốn phÃa truyá»n đến từng đợt tiếng than sợ hãi.
Cẩm tú văn chương, cảm giác rá»™ng lá»›n bao la, khà thế trải rá»™ng, nhất thá»i va chạm cùng vá»›i bà i thÆ¡ đối diện cá»§a Diêm Xuyên.
Mặc dù sát khà Tuyệt thế mãnh tướng rất lớn, nhưng khà thế của biển rộng bà ng bạc cà ng thêm đồ sộ.
Hơn nữa, khu vực lam vụ so với khu vực sương trắng phải lớn gấp đôi.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
Trang 97
Trang 98
Trang 99
Trang 100
Trang 101
Trang 102
Trang 103
Trang 104
Trang 105
Trang 106
Trang 107
Trang 108
Trang 109
Trang 110
Trang 111
Trang 112
Trang 113
Trang 114
Trang 115
Trang 116
Trang 117
Trang 118
Trang 119
Trang 120
Trang 121
Trang 122
Trang 123
Trang 124
Trang 125
Trang 126
Trang 127
Trang 128
Trang 129
Trang 130
Trang 131
Trang 132
Trang 133
Trang 134
Trang 135
Trang 136
Trang 137
Trang 138
Trang 139
« 1 21 22 23 ... 139 »