Thanh Quan
Tác giả: Tác giả: Qua Nhân
Số chương: 955
Lần đọc: 473.830
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
« 1 2 3 4 ... 96 »
14.08.2014
Chương 24-25
Trên mặt á»ng hồng.
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
- Äại Xuân, bắt cóc con gái là phạm tá»™i, tôi khuyên các anh mau nhanh tá»± thú để được khoan hồng!
Tần Mục không chút bối rối, gương mặt đầy chÃnh khà nghiêm khắc mắng.
- Ha, núi cao hoà ng đế xa, đừng giảng nhiá»u đạo lý như váºy vá»›i tao, xá» hắn!
Äại Xuân lấy ra má»™t con dao trong túi áo mệnh lệnh cho hai đồng đảng khác.
Äúng lúc nà y cá»a gá»— bị đá văng, Lưu Äại Hữu giÆ¡ súng lao và o, không nói má»™t lá»i liên tục bóp cò, nháy mắt bắn trúng đùi ba ngưá»i khiến cả ba kêu thảm ôm đùi ngã lăn trên mặt đất.
- Cáºu không sao chứ?
Lưu Äại Hữu giÆ¡ súng nhìn qua Hứa Lục lại há»i Tần Mục.
Tần Mục trầm giá»ng nói:
- Lưu đồn trưởng, tôi hoà i nghi mấy ngưá»i nà y chẳng những hiá»m nghi bắt cóc buôn bán phụ nữ, còn tham dá»± hoạt động bán trá»™m văn váºt, má»i Lưu đồn trưởng thông tri ngưá»i cá»§a cÆ¡ quan bắt há» vá» cẩn tháºn thẩm vấn!
Vừa nói hắn vừa ngồi xuống giúp Hà Tinh cởi bỠdây thừng.
Nghe xong lá»i nói cá»§a Tần Mục, Lưu Äại Hữu thoáng sá»ng sốt. Theo lý cấp báºc cá»§a Tần Mục không có quyá»n ra lệnh cho hắn, nhưng Tần Mục nói như váºy là m cho ngưá»i ngoà i nghe được sẽ nghÄ© quan chức cá»§a thanh niên nà y khẳng định còn cao hÆ¡n vị đồn trưởng như hắn.
Tần Mục thấy Lưu Äại Hữu ngây ngưá»i, vừa dùng má»™t tay vuốt sau lưng Hà Tinh an á»§i nà ng, vừa lá»›n tiếng nói:
- Lưu đồn trưởng, quan hệ đến tà i sản quốc gia, anh ngà n vạn lần không cần do dự!
Nói xong còn ra dấu bằng mắt cho Lưu Äại Hữu.
Ãnh mắt cá»§a hắn tháºt thâm ý, là m tư tưởng mÆ¡ hồ cá»§a Lưu Äại Hữu nhất thá»i mở ra.
- Tôi là đồn trưởng Lưu Äại Hữu đồn công an Hà Tá» trấn, hiện tại tôi hoà i nghi các anh phi pháp bán trá»™m văn váºt, không ai được nhúc nhÃch!
Lưu Äại Hữu trá»±c tiếp Ä‘em lá»i nói bắt cóc phụ nữ lừa gạt buôn bán linh tinh lược bá», lấy ra bá»™ đà m rống to.
Hoà n hảo địa thế nÆ¡i nà y không thấp, trong bá»™ đà m truyá»n ra thanh âm tháºt rõ rà ng. Trong đó tiểu cảnh sát phụ trách theo dõi Lý Kim Bưu kêu lá»›n nhất, tốc độ nói chuyện cá»±c nhanh, nói Lý Kim Bưu cùng ngưá»i xa lạ kia đứng trên triá»n núi nhìn xuống má»™t lúc vừa định Ä‘i xuống, chợt nghe tiếng súng hai ngưá»i sững sá», sau đó bá» chạy.
- Váºy cáºu còn không truy theo?
Lưu Äại Hữu tức giáºn kêu lên.
Tiểu cảnh sát cưá»i hi hi nói, đã sá»›m khống chế được Lý Kim Bưu. Nhưng ngưá»i còn lại mình không thể phân thân nên để hắn chạy thoát.
Lưu Äại Hữu tức giáºn đá đá Hứa Lục gá»i hắn lấy dây thừng Ä‘em ba ngưá»i trên mặt đất trói lại.
Tần Mục ôm Hà Tinh nhìn hiện trưá»ng, biết trưá»ng hợp đã được khống chế liá»n nhìn Lưu Äại Hữu gáºt đầu nói:
- Lưu đại ca, việc nà y tôi sẽ không xen và o, nếu cần lấy khẩu cung của tiểu nha đầu Hà Tinh, chúng tôi nhất định phối hợp.
Lưu Äại Hữu cảm kÃch, rốt cục hiểu được dụng ý Tần Mục Ä‘em lá»i nói nghiêng vá» việc trá»™m buôn bán văn váºt, đây là vì muốn tặng công lá»›n cho hắn. Hắn thấy Tần Mục chá»§ động không liên can đến, vá»™i và ng nói:
- Tần thôn trưởng, không thể như váºy, cáºu…
Hà Tinh ôm chặt Tần Mục, tiếng khóc đã nhá» hÆ¡n nhiá»u nhưng vẫn không chịu buông hắn ra.
Tần Mục mỉm cưá»i chỉ chỉ Hà Tinh, nói:
- Hà nh động cá»§a phần tá» trá»™m buôn bán văn váºt các đồng chà công an vẫn luôn tháºt chú ý, lần nà y Ä‘em bá»n hắn má»™t lưới bắt hết, hôm nà o đến Tây SÆ¡n thôn tôi đại biểu các hương thân khoản đãi các vị. Lưu đồn trưởng, tôi xin phép trước, đưa cô bé nà y trở vá», nà ng kinh hãi quá độ, cần được nghỉ ngÆ¡i Ä‘iá»u dưỡng.
Lưu Äại Hữu nghe lá»i nói cá»§a Tần Mục liá»n hiểu được hắn không muốn dÃnh dáng đến công lao lần nà y, âm thầm bá»™i phục Tần Mục biết là m ngưá»i, gáºt đầu nói:
- ÄÆ°á»£c, chuyện nà y là như váºy, cáºu đợi chút nữa tôi cho ngưá»i tiá»…n hai ngưá»i trở vá».
Tần Mục gáºt gáºt đầu, trong lòng nhanh chóng tÃnh toán chuyện lợi hại lần nà y, ôm Hà Tinh tìm má»™t địa phương ngồi xuống. Hà Tinh giống như nai con hoảng sợ tùy ý cho Tần Mục chiếu cố, không nói lá»i nà o, chỉ im lặng ngồi im dá»±a và o lòng hắn.
Tần Mục cháºm rãi ngồi xuống, vừa rồi đối mặt ba ngưá»i kia hắn cÅ©ng có chút sợ hãi, nhưng nhìn thấy Hà Tinh bị bắt cóc má»™t cá»— dÅ©ng khà dâng lên, háºn không thể Ä‘em ba ngưá»i kia chém giết. Nhưng khi sá»± tình trôi qua, cá»— khà thế liá»n nhạt xuống, cảm thấy hai chân có chút má»m, hÆ¡n nữa Hà Tinh vẫn luôn ôm hắn không buông tay, nếu đứng mãi như váºy hắn lo lắng mình sẽ gục xuống.
- Anh sợ sao?
Hà Tinh nghiêng ngưá»i ngồi cạnh hắn, đột nhiên há»i má»™t câu.
Tần Mục rất muốn vênh váo mưá»i phần nói không sợ, nhưng nghÄ© hồi lâu vẫn thà nh tháºt nói:
- Sợ!
- Em nhìn thấy vừa rồi anh xông và o, lá gan còn lớn thôi.
Cô bé nhá» giá»ng nói, trên mặt chợt đỠhồng.
Tần Mục bá»—ng dưng xao động, há miệng thở dốc cÅ©ng không biết nói gì, đà nh gãi đầu cưá»i khổ.
Không khà mỠám truyá»n và o giữa hai ngưá»i, thẳng tá»›i khi bên ngoà i truyá»n và o thanh âm tiếng gá»i “Lưu đồn trưởng†thì má»›i là m hai ngưá»i tỉnh lại.
Tần Mục ngẩng đầu nhìn Lưu Äại Hữu, Lưu Äại Hữu lại Ä‘ang nhìn nhìn lên trần nhà , lẩm bẩm:
- Phá há»§y nhà gá»— nhá» nà y, xem ngà y sau còn ai dám tá»›i đây là m báºy!
Tần Mục đương nhiên sẽ không khá» dại cho rằng Lưu Äại Hữu tháºt sá»± nhìn trần nhà , nhưng thái độ giả vá» hồ đồ cá»§a hắn là m Tần Mục cảm kÃch. NghÄ© đến bánh Ãt Ä‘i bánh quy lại, mình cho hắn chiếm má»™t phần công lao lá»›n, tá»± nhiên đối phương sẽ là m ngÆ¡ không khà má» tối cá»§a mình cùng Hà Tinh.
Äồn công an Ä‘á»u đã được thông tri, hÆ¡n mưá»i nhân viên toà n bá»™ xuất động, rất nhanh đã cầm máu cho ba kẻ hiá»m nghi sau đó còng tay mang Ä‘i.
Lưu Äại Hữu khẽ hất cằm vá» chá»— Hứa Lục, há»i Tần Mục:
- Ngưá»i nà y nên xá» lý thế nà o?
Tần Mục có chút bi ai nhìn Hứa Lục, chuyện mua vợ ở những khu vùng núi nghèo khó tháºt dá»… dà ng xảy ra, chỉ khi nà o hoà n toà n tiêu trừ nghèo khó má»›i có thể chân chÃnh ngăn chặn loại hiện tượng nà y. Hắn vá»— vá»— Hà Tinh, ôn nhu nói:
- Em cùng Lưu đại ca bá»n há» lên xe trước, tôi nói và i câu vá»›i hắn sẽ đến ngay.
Hà Tinh thuáºn theo gáºt đầu, Lưu Äại Hữu gá»i ngưá»i giúp nà ng rá»i khá»i nhà gá»— nhá», cháºm rãi Ä‘i lên đưá»ng lá»›n. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần Mục chá» bá»n há» Ä‘i xa má»›i rút Ä‘iếu thuốc trong túi tiá»n, ném cho Hứa Lục má»™t Ä‘iếu, bản thân cÅ©ng châm má»™t Ä‘iếu, há»i:
- Không mua được ngưá»i vợ, khó chịu không?
Hứa Lục nhìn thấy Tần Mục tháºt uy phong, ngay cả đồn trưởng đồn công an Hà Tá» trấn cÅ©ng tháºt nghe lá»i hắn, không biết hắn là đại quan từ nÆ¡i nà o tá»›i, vốn đã chuẩn bị bị bắt giữ, thế nhưng không ngá» Tần Mục nói và i câu ngưá»i cá»§a đồn công an đã buông tha cho hắn, hiện tại nghe Tần Mục vừa há»i, láºp tức trả lá»i:
- Báo cáo…báo cáo lãnh đạo, sau nà y tôi không dám nữa, cũng không dám nữa…
Hắn không dám hút điếu thuốc Tần Mục ném cho hắn, dùng tay vuốt phẳng và i lần, lau sạch sẽ ôm trong tay.
Tần Mục thấy hắn như váºy nhướng mà y nói:
- Thuốc lá dùng để hút mà không phải để cầm, hút hay không? Không cần đưa cho tôi, tôi còn luyến tiếc đâu.
Hứa Lục cuống quýt nhét và o miệng lấy ra hộp diêm đốt thuốc, bộ dáng như một kẻ nghiện thuốc.
- Ngưá»i nghèo không sợ, cÅ©ng không phải chỉ má»™t mình anh nghèo.
Tần Mục phun ngụm khói, giá»ng nói thâm trầm:
- Ngưá»i nghèo trong núi không Ãt, vì sao ngưá»i khác không là m việc nà y, anh lại Ä‘i là m đây? ÄÅ©ng quần nhịn không nổi?
Những lá»i cuối cùng khiến gương mặt Hứa Lục đỠbừng, ấp úng nói:
- Nhịn nổi, nhịn được nổi…
- Nhịn nổi cái rắm!
Tần Mục vừa nghe lá»i nà y liá»n phát há»a, cÆ¡n tức cố gắng cưỡng chế liá»n bá»™c phát, không biết vì sao vung chân đạp lên đùi Hứa Lục hai cái khiến hắn té ngã, lại không chá» Hứa Lục đứng lên, chỉ và o trán hắn mắng:
- Không tiá»n đồ! Äà n ông như anh liá»n khá»i sống! ChÃnh mình không nhịn được lại Ä‘i dùng tiá»n cha mẹ đói bụng tiết kiệm mua ngưá»i vợ? A? Da mặt cá»§a anh ở đâu? Ở đâu?
Hứa Lục rũ cụp đầu, không rên một tiếng mặc cho Tần Mục mắng.
Tần Mục mắng và i câu, lại gõ lên đầu Hứa Lục và i cái, Ä‘em tà khà trong lòng phun ra không Ãt, ngồi chồm hổm trên mặt đất đột nhiên yên lặng khóc.
Hứa Lục cúi đầu tháºt lâu phát giác không có động tÄ©nh gì, má»›i dám cháºm rãi ngẩng đầu lên, phát hiện vị lãnh đạo cao cao tại thượng kia lại giống như má»™t đứa bé Ä‘ang ngồi rÆ¡i nước mắt, không khá»i hoảng hốt vá»™i và ng nói:
- Lãnh đạo, lãnh đạo, là tôi không tốt, là m cho ngà i khóc…
- Anh mặt mũi còn lớn.
Vẻ mặt Tần Mục âm trầm nói:
- Nói với anh thì anh cũng không hiểu, tôi khóc vì anh? Con mẹ nó tôi khóc vì nhân dân chúng ta, vì sự nghèo khó của chúng ta, anh biết cái đếch gì!
Hứa Lục vừa nghe lá»i nà y cÅ©ng không biết vì sao má»™t ngưá»i đà n ông hÆ¡n ba mươi tuổi khóe mắt cÅ©ng không nhịn được lên men, ngồi bên cạnh Tần Mục không ngừng rÃt thuốc.
Hai ngưá»i đà n ông ngồi cạnh nhau liên tục hút ná»a gói thuốc, tâm tình Tần Mục má»›i bình phục lại, nhá»› tá»›i má»™t sá»± kiện nhìn Hứa Lục nói:
- Anh gá»i là Hứa Lục phải không, tôi há»i anh, bá»n hắn há»i tá»›i lư hương là váºt gì?
Hứa Lục nói:
- Là má»™t đồ váºt cÅ© trong nhà tôi, nghe nói là tổ tông truyá»n xuống tá»›i, không biết là tháºt hay giả.
Tần Mục gáºt gáºt đầu, nói:
- Váºt kia nhá»› cất kỹ, rất có thể là đồ cổ, vô cùng quý giá.
Hứa Lục vội và ng nói:
- Lãnh đạo, nếu như anh ưa thÃch ngà y mai tôi sẽ mang tá»›i cho anh.
Sắc mặt vừa có chút hòa hoãn cá»§a Tần Mục lại trầm xuống, cả giáºn nói:
- Hứa Lục! Äừng nói những lá»i như váºy! Tôi cho anh biết, lư hương kia tháºt quý giá, anh có thể Ä‘i tá»›i thà nh thị lá»›n giao cho nhà bảo tà ng, hoặc là lưu hai năm tìm cÆ¡ há»™i Ä‘em Ä‘i đấu giá, váºt đó là do tổ tông cá»§a anh truyá»n xuống tá»›i, không trái pháp luáºt!
- Äấu giá?
Hứa Lục mơ hồ.
Tần Mục liá»n giải thÃch:
- Anh đừng há»i nhiá»u như váºy, vá» nhà giấu kỹ, qua và i năm muốn đổi tiá»n thì trá»±c tiếp tìm tôi, tôi là thôn trưởng Tần Mục tại Tây SÆ¡n thôn!
Hứa Lục đột nhiên trừng to mắt, không tin há»i:
- Anh…anh là thôn trưởng?
Tần Mục hừ một tiếng nói:
- Sao váºy, không giống sao?
Hứa Lục lắc đầu, lại gáºt gáºt đầu, trong lòng thầm nói có mấy thôn trưởng có thể giống như anh váºy, chỉ huy đồn trưởng đồn công an xoay quanh?
- Sau nà y trở vá» là m việc cho siêng năng, cai thuốc lá, để dà nh tiá»n và i năm. Chỉ cần anh chịu cá»±c, là m ngưá»i kiên định, trong nhà có dư, con gái nhà ai không thÃch gả cho anh?
Tần Mục bắt đầu giáo dục Hứa Lục.
- Ai! Trong nhà tôi có chút thá»§ nghệ, hiện tại lại không nổi tiếng, quanh năm suốt tháng không có ngưá»i đến tìm, há»—n không nổi nữa.
Vừa nghe Tần Mục nói như váºy, Hứa Lục Ä‘em chuyện thương tâm nói ra, ngồi xổm trên mặt đất ôm đầu nói:
- Mẹ tôi hiện tại Ä‘á»u nằm trên giưá»ng, nghe bác sÄ© nói bệnh không nặng nhưng phải bồi dưỡng, ăn toà n đồ ăn đắt tiá»n. Nhà tôi có ba mẫu đất, tôi lại không cưới vợ, chiếu cố tá»›i lui trong nhà không còn đồng nà o. Nhìn thấy thân thể mẹ tôi ngà y cà ng kém, tôi Ä‘em cầm cố mượn Ãt tiá»n mua ngưá»i vợ, muốn xung hỉ cho mẹ tôi. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nói xong hắn ồm ồm khóc lên.
Lúc ban đầu vẫn chỉ là nức nở, dần dần thanh âm cà ng lúc cà ng lớn, khiến trong lòng Tần Mục cũng rất khó chịu, gian nan vỗ vỗ bả vai hắn nói:
- Sao váºy, trên trấn không trợ cấp sao?
- Trên trấn cÅ©ng nghèo ah, nói là Hà Tá» trấn là thôn trấn nghèo nhất Tây Bình huyện, có nhìn thấy trên trấn có ngưá»i già u sao?
Hứa Lục thấp giá»ng nói.
Tần Mục gáºt gáºt đầu, Tây Bình huyện đăng ký huyện nghèo trên địa khu, hay tháºt, nhiá»u nÆ¡i khốn cùng như thế Ä‘á»u rÆ¡i và o trên đầu Tần Mục, là m tâm tư cá»§a hắn cà ng thêm âm trầm.
- Như váºy Ä‘i, Ä‘em mẹ anh đưa tá»›i chá»— tôi, tôi chỉ ở má»™t mình, có thể chăm sóc, tôi ra tiá»n.
Tần Mục cắn răng, nói thẳng.
- Anh…
Hứa Lục sá»ng sốt, ngây ngốc nhìn Tần Mục.
- Nhanh Ä‘i, tìm ngưá»i chuyển đồ đạc qua Ä‘i.
Tần Mục cắn chặt răng, từ khi Hồ NgÅ© Äa cùng Chu Tiểu Mai Ä‘i Quảng Châu, bên ngưá»i hắn không có ngưá»i khá»e mạnh lao động tháºt khó xoay sở. Trong thôn ngưá»i nà o có chút khà lá»±c Ä‘á»u Ä‘i theo lão Lâm nhìn hắn chê cưá»i, cho dù là mấy ngưá»i đà n ông ở gần cÅ©ng không dám trắng trợn đến là m việc vá»›i hắn. Huống chi Hứa Lục có nhược Ä‘iểm nằm trong tay hắn, khi là m việc nhất định cà ng dụng tâm.
Tần Mục cÅ©ng không phải ngưá»i có lòng dạ quá mức, nhưng nếu có Ä‘iá»u kiện có lợi như váºy còn không dùng, như váºy cÅ©ng uổng phà hắn lăn lá»™n quan trưá»ng.
- Äúng rồi, tổ tiên cá»§a anh truyá»n xuống tay nghá» gì đây?
Hai ngưá»i ra khá»i nhà gá»—, trước khi chia tay Tần Mục thuáºn miệng há»i má»™t câu.
- Phá núi!
Hứa Lục ồm ồm nói.
Ba tên bắt cóc cùng Lý Kim Bưu đã bị nhóm công an áp giải vỠđồn, Lưu Äại Hữu nói vá»›i Tần Mục chuyện nà y phải báo lên trên huyện, táºp trung toà n bá»™ cảnh lá»±c truy bắt tù trốn trại. Hắn muốn đưa hai ngưá»i Tần Mục vá» Tây SÆ¡n thôn, sau đó quay vá» xá» lý vụ án.
Tần Mục lắc đầu nói:
- Xảy ra chuyện lá»›n như váºy anh là má»™t đồn trưởng không theo sát má»™t chút sao được? Như váºy Ä‘i, anh lái xe đến trên trấn, tôi cùng Hà Tinh tìm xe quá giang vá» là được.
Lưu Äại Hữu nghe Tần Mục nói có đạo lý, không dây dưa, chạy nhanh vỠđồn công an, cÅ©ng không để hai ngưá»i Tần Mục tìm xe quá giang mà trá»±c tiếp phái phó đồn trưởng lái xe tiá»…n bá»n há». Phó đồn trưởng biết vụ án nà y nếu chứng thá»±c xuống, Ãt nhất Lưu Äại Hữu cÅ©ng sẽ được Ä‘iá»u lên huyện cục đảm nhiệm đại đội trưởng hình trinh, giá» phút nà y phải là m tốt quan hệ vá»›i hắn, như váºy vị trà đồn trưởng khẳng định sẽ không mất, vì váºy không chút tá»± cao tá»± đại thống khoái đáp ứng. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trước khi Ä‘i, Lưu Äại Hữu vá»— vai Tần Mục giá»›i thiệu vá»›i phó đồn trưởng, nói hắn là huynh đệ cá»§a mình, trên đưá»ng cẩn tháºn má»™t chút. Phó đồn trưởng nghe được hiểu ý, ánh mắt nhìn Tần Mục liá»n nhiệt tình hÆ¡n rất nhiá»u.
Má»™t đưá»ng xóc nảy quay vá» Tây SÆ¡n thôn, Tần Mục má»i phó đồn trưởng và o trong thôn thăm viếng. Phó đồn trưởng Vương Chà đang lo lắng không cÆ¡ há»™i thân cáºn vá»›i Tần Mục, nghe đỠnghị nà y láºp tức ngừng xe Jeep ở ven đưá»ng, khóa xe sau đó cùng Tần Mục Ä‘i lên núi.
Tần Mục hiểu được ban đầu má»™t mà n tam đưá»ng há»™i thẩm trong sở đã cấp cho các cán bá»™ trong trấn ấn tượng mình là má»™t kẻ cứng đầu, nếu như không có gì bất ngá» xảy ra Vương Chà nhất định sẽ ngồi lên vị trà đồn trưởng đồn công an, sau nà y trong thôn có chuyện gì va chạm sẽ phải phiá»n toái Vương ChÃ, vì váºy cÅ©ng có tâm tư giao hảo vá»›i hắn.
14.08.2014
Chương 26
Nhìn gương mặt non ná»›t cá»§a ngưá»i ta​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Hai ngưá»i lòng hiểu mà không nói, trò chuyện vui vẻ, Ä‘i qua đỉnh núi rÆ¡i và o trong mắt là đầu thôn, Tần Mục má»™t tay kéo Hà Tinh má»™t tay chỉ và o má»™t căn nhà lầu nhá» trong Tây SÆ¡n thôn cưá»i nói:
- Vương đồn trưởng, anh xem xem, nếu trong thôn Ä‘á»u có được căn nhà như váºy sẽ như thế nà o?
Vương Chà hÃp mắt không nói chuyện, trong lòng thầm tÃnh toán, tên cứng đầu nà y nói như váºy, chẳng lẽ ý tứ là muốn là m đại sá»± má»™t phen? Lá»™ ra tin tức như thế cho mình là có ý gì đây? Hắn không ngừng cân nhắc, nhưng không trả lá»i mà chỉ cưá»i.
- Như thế nà o? Khinh thưá»ng Tây SÆ¡n thôn cá»§a chúng tôi sao?
Tần Mục nhất thá»i lá»›n tiếng, bãi ra bá»™ dạng như trang bức, chỉ trá» xuống chân núi:
- Nơi nà y phải là m một xưởng gia công, nơi nà y cần là m chỗ nuôi dưỡng loà i chim quý hiếm, nơi nà y…nơi nà y…
Vương Chà nghe được kế hoạch lá»›n cá»§a Tần Mục, cưá»i khổ nói:
- Tần thôn trưởng, kế hoạch cá»§a anh tốt phi thưá»ng, chỉ là không có đưá»ng rá»i núi, Tây SÆ¡n thôn nằm trong góc dù tốt bao nhiêu ngưá»i ta cÅ©ng không nhìn thấy, ngưá»i cÅ©ng không đến được nÆ¡i đây đâu.
Tần Mục vừa nghe xong lá»i nà y, trong lòng liá»n vui vẻ, ngươi rốt cục mắc câu rồi. Hắn cưá»i nhìn thẳng Vương ChÃ, nói:
- Tây SÆ¡n thôn có thể Ä‘i ra ngoà i hay không, mấu chốt còn phải xem Vương đồn trưởng thế nà o. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Chà khó hiểu, Ä‘ang định há»i rõ rà ng thì Tần Mục đã tháºt nhiệt tình nói:
- Äi, Vương đồn trưởng, báºn rá»™n hÆ¡n ná»a ngà y, chúng ta và o thôn lấy chút rượu nóng uống ấm ngưá»i.
Tần Mục không giải thÃch rõ rà ng khiến Vương Chà như mắc nghẹn, nhưng không thể há»i kỹ, chỉ phải Ä‘i theo hai ngưá»i Tần Mục xuống dưới.
Hiện giỠđã qua buổi trưa, hai ba giá» chiá»u và o đông ánh nắng vẫn chiếu sáng, trong rét lạnh xen lẫn chút ấm áp.
Ba ngưá»i vừa Ä‘i tá»›i cá»a thôn, liá»n nhìn thấy Hồ lão tứ Ä‘ang đứng nÆ¡i đó Ä‘i tá»›i Ä‘i lui. Äá»™t nhiên chứng kiến ba ngưá»i Tần Mục, Hồ lão tứ vá»™i và ng chạy tá»›i bên cạnh Hà Tinh, liên tục nói:
- Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi.
- Hồ thúc.
Hà Tinh ủy khuất khóc lên, ôm chặt cánh tay Tần Mục.
Hồ lão tứ thấy thế vá»™i và ng gáºt đầu nói:
- Không có việc gì là tốt rồi, đã quay vỠthôn, quay vỠthôn.
Nói xong lại gắt gao nắm chặt tay Vương ChÃ, không ngừng cảm tạ:
- Cảm ơn Vương đồn trưởng, cảm ơn Vương đồn trưởng.
Vương Chà chỉ cưá»i nói đây là bổn pháºn cá»§a cảnh sát nhân dân nên là m, má»i ngưá»i Ä‘i tá»›i nhà Hồ lão tứ. Trương Thúy, Bạch Nhược Hà m lúc nà y Ä‘ang trò chuyện vá»›i Hồ thẩm, thấy má»i ngưá»i Ä‘i và o ba ngưá»i phụ nữ liá»n ôm Hà Tinh thăm há»i ân cần, cùng nhau và o trong phòng.
Hồ lão tứ, Tần Mục, Vương Chà ngồi ở nhà giữa, Hồ lão tứ liá»n hô:
- Mẹ nó ơi, chuẩn bị chút thức ăn, chiêu đãi Vương đồn trưởng.
Trong lúc công tác không cho phép uống rượu, đây là quy định sẵn có. Nhưng giá» nà y còn chưa chÃnh thức Ä‘i là m, hÆ¡n nữa Vương Chà chá»§ yếu là tiá»…n Tần Mục đến nhà , có uống má»™t chút cÅ©ng không sao.
Hồ thẩm đáp ứng, không bao lâu đã có và i đĩa thức ăn cùng má»™t hÅ© rượu lâu năm bà y trước mặt ba ngưá»i.
Äợi khi ấm áp thân mình, Tần Mục Ä‘em chuyện trải qua kể lại cho Hồ lão tứ nghe qua, đương nhiên là giấu diếm chuyện Hà Tinh suýt bị là m nhục.
Hồ lão tứ nghe được hết hồn, lúc nà y Vương Chà đang trá»±c ban tại đồn, giá» má»›i hiểu được chuyện xảy ra, cÅ©ng cảm thấy tức giáºn.
Tần Mục kể xong, tổng kết:
- Nếu không có các đồng chà công an Hà Tá» trấn đồng tâm hiệp lá»±c, muốn bắt giữ những phần tá» buôn bán văn váºt cÅ©ng tháºt khó khăn. Tôi đại biểu Tây SÆ¡n thôn kÃnh Vương đồn trưởng má»™t chén! Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lá»i cá»§a hắn cÅ©ng không quá mức, vốn đảng chÃnh luôn tách riêng, hÆ¡n nữa mấy ngà y nay Hồ lão tứ nhìn Tần Mục cảm thấy ngà y cà ng thuáºn mắt, đã có ý tưởng giao tiếp quyá»n lợi, cho nên Tần Mục nói đại biểu trong thôn cÅ©ng không có gì đáng trách. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Chà vá»™i và ng bưng chén rượu, nghe lá»i kể lại cá»§a Tần Mục vừa rồi, hắn nghe ra được Tần Mục không muốn xen lẫn và o trong vụ án lần nà y, phần công lao kia xem như do đồn công an hưởng trá»n. Lưu Äại Hữu chiếm công lá»›n nhất, muốn và o huyện cục là chuyện ván đã đóng thuyá»n, chỉ sợ là m đại đội trưởng hình trinh cÅ©ng không đủ. Là m phó đồn trưởng, có lẽ không và i ngà y nhâm mệnh chuyển chÃnh thức cá»§a hắn sẽ tá»›i, nhất thá»i cà ng tăng thêm hảo cảm đối vá»›i Tần Mục, bưng chén rượu lên nói:
- Cảnh dân hợp tác, cảnh dân hợp tác mà thôi, chúng tôi công tác tại cÆ¡ sở, cần cán bá»™ thôn á»§ng há»™ nhiá»u hÆ¡n.
Tay bưng chén rượu có chút phát run, ba ngưá»i cưá»i vui vẻ uống má»™t hÆ¡i cạn sạch.
Ba ngưá»i vừa trò chuyện vá» công tác trong trấn vừa uống rượu. Tần Mục cÅ©ng Ä‘i và o phòng trong nhìn xem, thấy Hà Tinh đắp má»n im lặng nằm trên giưá»ng, Bạch Nhược Hà m ngồi bên cạnh trò chuyện. Nhìn thấy Tần Mục Ä‘i và o Bạch Nhược Hà m vá»™i và ng xô đẩy hắn ra ngoà i, nói:
- Có gì mà nghe, đi ra ngoà i đi ra ngoà i…
Trương Thúy ở bên cạnh cưá»i nói:
- Äúng váºy, muốn quan tâm ngưá»i cÅ©ng không quan tâm kiểu như váºy.
Nói xong lá»i nà y, trong lòng Trương Thúy máy động, liếc mắt nhìn hai cô gái, không biết Ä‘ang nghÄ© gì.
Tần Mục chỉ cưá»i khổ nhìn Hà Tinh gáºt gáºt đầu Ä‘i ra ngoà i. Bạch Nhược Hà m giáºm chân nói:
- Ngưá»i nà y sao lại nôn nóng như váºy, Trương tá»·, giống như hắn mà có thể là m thôn trưởng?
Trương Thúy cưá»i nói:
- Cô đừng xem thưá»ng hắn, tiểu Tần còn dám nã pháo vá»›i bà thư trên trấn đó ah.
Ãnh mắt Bạch Nhược Hà m cùng Hà Tinh Ä‘á»u phát sáng, thúc giục Trương Thúy kể lại chuyện gì xảy ra. Trương Thúy liá»n cưá»i Ä‘em chuyện Tần Mục mắng và o mặt Lý Äại Äồng cùng bà thư trên trấn tại đồn công an nói ra.
Mấy ngưá»i phụ nữ lÃu rÃu trong phòng, bên ngoà i Hồ lão tứ đã chuyển đỠtà i đến nghiệp vụ má»›i cá»§a Tần Mục.
- Tôi cảm thấy được Tây Sơn thôn không thể ở trong tình trạng canh giữ thần tà i mà còn hô nghèo.
Tần Mục nương men rượu rốt cục bắt đầu nói ra kế hoạch của mình:
- Nói tá»· như vì sao tôi phải thu tháºp rá»… cây, thứ nà y nhóm lá»a còn ngại khói. Nhưng chúng ta chướng mắt lại có ngưá»i để ý. Tôi để Tiểu Mai tá»· cùng ngÅ© ca Ä‘i Quảng Châu chÃnh là vì muốn khai phá thị trưá»ng nà y.
- Có ngưá»i sẽ mua rá»… cây già ? Chuyện nà y không buồn cưá»i chút nà o.
Hồ lão tứ nghe được kế hoạch của Tần Mục lắc đầu nói.
- Thúc, chú cảm thấy không có khả năng đúng không? Váºy hai chú cháu mình đánh cuá»™c Ä‘i, không qua hai tháng Tiểu Mai tá»· nhất định có thể kéo vá» ngưá»i khách lá»›n.
Tần Mục vỗ ngực cam đoan.
Và o lúc nà y quốc gia Ä‘ang nằm trong thá»i kỳ phá băng cùng các quốc gia khác, có không Ãt táºp Ä‘oà n tà i chÃnh nước ngoà i Ä‘ang thăm dò xâm nháºp thị trưá»ng đại lục, thị trưá»ng kinh tế vô cùng khổng lồ cá»§a đại lục sẽ hấp dẫn tháºt nhiá»u vốn nước ngoà i, văn hóa cổ cá»§a quốc gia cÅ©ng sẽ tá»a sáng sinh cÆ¡ bừng bừng.
Hồ lão tứ đương nhiên không hiểu biết xa xôi như Tần Mục, chỉ cảm thấy việc nà y tháºt khó tin. Nhìn bá»™ dạng hùng tâm bừng bừng cá»§a hắn, trong lòng liá»n cân nhắc phải giúp hắn quản lý kỹ cà ng, đừng Ä‘i nhiá»u đưá»ng vòng là tốt nhất.
Vương Chà nghe được có chút manh mối, há»i:
- à cá»§a anh là đem rá»… cây gia công bán cho kẻ có tiá»n?
14.08.2014
Chương 27-28
Äại sá»± Hà Tá» trấn.
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Tần Mục gáºt gáºt đầu, cưá»i nói:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, chúng ta cÅ©ng không thể Ä‘em rá»… cây thô bán cho ngưá»i ta, đây là chuyện mÆ¡ má»™ng hão huyá»n.
Nói xong hắn đứng lên, nói:
- Nếu không thừa cơ hội nà y chúng ta qua đó nhìn xem?
Hồ lão tứ cùng Vương Chà đá»u đồng ý, đứng lên muốn Ä‘i. Mấy ngưá»i phụ nữ trong phòng nghe được động tÄ©nh cÅ©ng Ä‘i ra, kể cả Hà Tinh cÅ©ng không ngoại lệ.
- Äá»u muốn xem sao.
Tần Mục cưá»i nói:
- ÄÆ°á»£c, Ä‘á»u Ä‘i xem!
Nói xong vung tay dẫn đầu Ä‘i ra khá»i nhà Hồ lão tứ.
Lúc nà y Vương Chà đột nhiên có cá»— ảo giác Tần Mục má»›i là ngưá»i chá»§ sá»± chân chÃnh, trong lòng liá»n có ý tưởng.
Äoà n ngưá»i Ä‘i vá» hướng nhà Tần Mục, vừa Ä‘i tá»›i cá»a liá»n nghe được má»™t thanh âm trẻ tuổi nói:
- Tá» thẩm, má»i ngưá»i dùng bà n chải rá»a sạch rá»… cây phải chú ý, ngà n vạn lần đừng chà rụng những cá»ng rá»… kia đó ah.
Một thanh âm phụ nữ lớn tiếng kêu lên:
- Tiểu Quân tá», vừa rồi còn dám hô to gá»i nhá» vá»›i lão nương, cáºu cho cáºu là ai nha? Chỉ cần trả tiá»n là được, cáºu quản chúng tôi chà như thế nà o sao?
Nghe xong lá»i nà y, dáng tươi cưá»i cá»§a Tần Mục liá»n biến mất, đưa tay ngăn trở bước chân cá»§a má»i ngưá»i, vảnh tai nghe câu kế tiếp.
Hôm nay Chu Ãi Quân vừa đến nÆ¡i đây, chứng kiến rá»… cây chồng chất trong sân liá»n hiểu được ý tưởng cá»§a Tần Mục. Hắn có mang theo khắc Ä‘ao tổ truyá»n bên mình, không nói lá»i nà o liá»n động thá»§ bắt đầu Ä‘iêu khắc. Nhưng Ä‘iêu khắc tổ truyá»n cá»§a hắn chú ý trang sức hoa văn thiên nhiên, Ä‘em Ä‘ao công váºn hà nh và o tá»± nhiên, xảo Ä‘oạt thiên công. Nhưng hắn chứng kiến không Ãt rá»… cây bị phá hư, ảnh hưởng khà tức tá»± nhiên nên không nhịn được mở miệng đưa ra ý kiến. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tá» thẩm nghe ngưá»i phụ nữ kia phản bác Chu Ãi Quân, liá»n khuyên nhá»§:
- Nói không thể nói như váºy, dù sao cÅ©ng không phà bao nhiêu công sức, chúng ta cẩn tháºn má»™t chút nghe theo lá»i tiểu Quân tá» là được.
Tần Mục thầm gáºt đầu, trong khoảng thá»i gian nà y Tá» thẩm biến hóa không nhá», hÆ¡n nữa nhân mạch không sai, có lẽ qua má»™t thá»i gian ngắn có thể cho nà ng quản chuyện khác. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thanh âm phụ nữ kia Tần Mục cÅ©ng biết, là má»™t ngưá»i nổi danh ống loa ngang hà ng vá»›i Tá» thẩm trong Tây SÆ¡n thôn, là Triệu quả phụ chừng năm mươi tuổi, thô lá»— như má»™t lưu manh.
- Nhé, đại loa, chừng nà o bà dá»… nói chuyện như váºy? Chúng ta là m việc Tần thôn trưởng trả thù lao, có quan hệ gì vá»›i tiểu tá» nà y?
- Nói không thể nói như thế…
TỠthẩm biện giải.
- Nói không nói váºy thì nói thế nà o? Tiểu tá» nà y ah, chÃnh là xen và o việc cá»§a ngưá»i khác.
- Tiểu Quân tá» là do Tần thôn trưởng má»i vá», hẳn là có Ä‘iểm kỹ năng.
- Nhé, đại loa, chỉ má»›i chốc lát bà đã nói chuyện cho hắn? Xem gương mặt ngưá»i ta non trẻ, có tâm tư sao?
Kẻ thô lá»— lưu manh nói chuyện quả nhiên tháºt cay nghiệt.
Tần Mục nghe đến đó đã không nhịn được nữa, không ngại Trương Thúy, Vương Chà cùng Bạch Nhược Hà m cưá»i hắn, vừa nhấc chân “choang†má»™t tiếng, trá»±c tiếp đá văng cá»a nhà .
Tần Mục xanh mặt Ä‘i và o trong sân, không để ý sắc mặt má»i ngưá»i chỉ và o Chu Ãi Quân nói:
- Anh, là m tốt chuyện cá»§a mình, mấy thứ nà y Ä‘á»u xuất từ tay anh, sau nà y chứng kiến ngưá»i nà o không hợp cách trá»±c tiếp ném trở vá», không cần nói gì khác!
Chu Ãi Quân gáºt gáºt đầu, im lặng Ä‘i và o phòng. Bây giá» thân hắn mang tá»™i nên tá»± nhiên không dám nói nhiá»u lá»i.
Triệu quả phụ bÄ©u môi, bá»™ dáng vui sướng khi ngưá»i gặp há»a.
Tần Mục không phản ứng tới bà ta, chỉ nhìn TỠthẩm nói:
- Tá» thẩm, từ hôm nay trở Ä‘i tôi giao cho thÃm má»™t nhiệm vụ, những rá»… cây nà y phân theo đầu ngưá»i, má»—i ngưá»i an bà i công việc xác định, chỉ cần bị Ãi Quân ném vá» nói không hợp cách, không phát tiá»n lương!
Tám chÃn phụ nữ trong viện nhất thá»i chấn động khó tin nhìn Tần Mục.
Gương mặt Tần Mục không chút thay đổi, nhìn chằm chằm Tá» thẩm há»i:
- Tá» thẩm, công tác nà y thÃm có thể đảm nhiệm hay không? Có dám đảm nhiệm hay không?
Tá» thẩm khó xá», việc nà y kỳ tháºt là công việc đắc tá»™i vá»›i ngưá»i. Nhìn sắc mặt Tần Mục ngà y cà ng âm trầm, trong đầu bà hiện linh quang, đột nhiên nhá»› tá»›i lá»i cá»§a chồng nói vá»›i mình đêm hôm đó, nguyên lai Tần Mục tÃnh toán đỠbạt chÃnh mình.
Tá» thẩm nghÄ© tá»›i đây, rốt cục gáºt đầu nói:
- Có thể là m!
Lúc nà y Tần Mục má»›i hòa hoãn sắc mặt, nhìn Hồ lão tứ gáºt đầu, láºp tức Ä‘i và o phòng sau đó lấy ra má»™t ngà n đưa cho Tá» thẩm, nói:
- Số tiá»n nà y tôi đưa cho thÃm. Sau nà y má»i ngưá»i là m việc thì ngưá»i đó tá»± chịu trách nhiệm, là m nhiá»u Ãt hay là m việc nhà n hạ Ä‘á»u nhá»› rõ rà ng.
Tá» thẩm run rẩy tiếp nháºn má»™t ngà n đồng. Tuy rằng rất má»ng nhưng Tá» thẩm giống như tiếp lấy má»™t tảng đá lá»›n nặng ná», cẩn tháºn nói:
- Thôn trưởng, tôi…tôi không biết chữ…
Tần Mục gáºt đầu nói:
- Tôi biết trong Tây SÆ¡n thôn không có và i ngưá»i biết chữ, thÃm chỉ cần dùng ký hiệu mà thÃm hiểu được nhá»› kỹ là xong.
Vừa lúc đó, Triệu quả phụ cÅ©ng không nhẫn nhịn, lá»›n giá»ng kêu lên:
- Tần Mục, cáºu đây là muốn là m mặt mÅ©i cho tôi xem sao?
Tần Mục bá»—ng nhiên xoay ngưá»i nhìn chằm chằm Triệu quả phụ, lạnh lùng nghiêm khắc nói:
- Triệu thẩm, đừng nói Tần Mục nà y tước mặt mÅ©i thÃm. Hôm nay tôi ở đây nói thẳng, chỉ cần là quan hệ tá»›i việc là m già u cá»§a Tây SÆ¡n thôn, đừng nói là thÃm, cho dù là thiên vương lão tá» có đến, cÅ©ng phải dá»±a theo quy cá»§ cá»§a tôi mà là m!
Tần Mục nói những lá»i nà y tháºt sá»± có chút không giống cán bá»™, tháºt giống như du côn lưu manh đùa giỡn. Triệu quả phụ ở trong thôn Ä‘anh đá quen rồi, ngưá»i khác bởi vì bà là quả phụ nên không tÃnh toán vá»›i bà . Hiện giá» nghe được ý tứ cá»§a Tần Mục, chÃnh là vì giải quyết việc chung, nổi giáºn đùng đùng ngồi bệch xuống đất vá»— đùi khóc lên:
- Cáºu là vương bát đản, má»›i vừa lên là m thôn trưởng thì khi dá»… cô nhi quả phụ chúng ta, tôi không muốn sống, tôi không muốn sống, tôi phải Ä‘i đâu mà nói rõ lý lẽ đây ah…
Bà vừa nằm vạ má»i ngưá»i Ä‘á»u chợt ngây ngẩn, đồng loạt đưa mắt nhìn Tần Mục. Hồ lão tứ cÅ©ng nhìn hắn chằm chằm, muốn xem hắn là m sao giải quyết chuyện nà y.
Tần Mục vừa thấy cảnh tượng kia, đột nhiên liá»n vui vẻ. Hắn cưá»i tuyên bố:
- Äể Triệu thẩm phát tiết cÅ©ng tốt, mấy năm nay quả tháºt á»§y khuất thÃm. Vừa rồi tôi còn có lá»i chưa tuyên bố, chá» sau khi bán được rá»… cây, má»—i ngưá»i từng phụ trách rá»a sạch Ä‘á»u có được từ 50 tá»›i 100 đồng tiá»n thưởng.
Năm mươi tá»›i má»™t trăm đồng tiá»n? Má»—i ngưá»i có mặt nghe xong trong lòng Ä‘á»u chấn động. Hiện tại nhân viên là m công cÆ¡ sở má»—i tháng chỉ có ba bốn trăm đồng, nghe được số tiá»n Tần Mục nói, theo ngưá»i trong núi xem ra là chuyện tuyệt đối vô cùng khó tin.
Triệu quả phụ ngừng khóc ngẩng đầu ngây ngốc nhìn Tần Mục.
- Không tin?
Tần Mục cưá»i nói:
- Tá» thẩm, thÃm nhìn cho kỹ, má»—i khi Ãi Quân là m xong má»™t bá»™ rá»…, thÃm Ä‘em tiá»n thưởng phát xuống. ÄÆ°Æ¡ng nhiên nếu phát sá»›m chỉ có thể phát hai mươi đồng.
Má»i ngưá»i không hiểu Tần Mục muốn là m gì, nghe nói chỉ cần là Chu Ãi Quân gia công hoà n thà nh má»™t bá»™ rá»… thì thưởng hai mươi đồng tiá»n, tâm tư láºp tức lung lay, trong đó có má»™t phụ nữ nhìn và o trong phòng kêu lên:
- Ãi Quân, hôm nay thÃm chưng bánh mì, Ä‘i tá»›i nhà thÃm ăn ah!
Bà vừa lá»›n giá»ng kêu to láºp tức khiến ngưá»i khác nổi lên tâm tư, láºp tức tiến tá»›i trong phòng má»i Chu Ãi Quân, ngay cả Triệu quả phụ cÅ©ng không còn tâm tư đùa giỡn ăn vạ, Ä‘ang ngồi dưới đất nghÄ© cách là m sao lấy lòng Tá» thẩm cùng Chu Ãi Quân, chiếu cố cho mình. Chu Ãi Quân dá»±a sau cá»a, cảm giác khóe mắt ê ẩm, hắn hiểu được Tần Mục giúp hắn tìm vá» mặt mÅ©i đâu.
Tá» thẩm nhân cÆ¡ há»™i nói cho Tần Mục nghe chuyện mấy vị sư phụ chuyên chạm đá, nghe nói giá cả Tần Mục đưa ra, hai ngưá»i Ä‘á»u nói qua mưá»i lăm tháng Giêng sẽ đến. Tần Mục hà i lòng gáºt đâu, lại dặn Tá» thẩm và i câu nên chú ý khi quản trướng cho kỹ cà ng.
Vương Chà ở một bên cảm thán:
- Xem bá»™ dạng cá»§a Tần thôn trưởng, tháºt sá»± tÃnh toán vung tay là m lá»›n má»™t phen ah.
Trương Thúy cưá»i nói:
- Anh xem khà độ cá»§a tiểu Tần, tôi nghÄ© không ra hai năm, tôi tháºt ngại khi đến Tây SÆ¡n thôn – nhất định sẽ kém hÆ¡n ngưá»i ta thôi.
Má»i ngưá»i Ä‘á»u nở nụ cưá»i, Tần Mục má»i tất cả và o nhà , má»i ngưá»i vui tươi há»›n hở Ä‘i và o, Tần Mục bắt đầu giảng giải thị trưá»ng chạm khắc gá»— khổng lồ ở nước ngoà i.
…
Và o ngà y mưá»i bốn tháng Giêng nông lịch năm 1990, huyện Tây Bình đã xảy ra má»™t đại sá»±.
Äồn công an Hà Tá» trấn do đồn trưởng Lưu Äại Hữu, phó đồn trưởng Vương Chà dẫn dắt, hÆ¡n má»™t tháng không nghỉ ngÆ¡i, ngay cả ăn tết cÅ©ng chiến đấu hăng hái trong cÆ¡ quan, rốt cục phá án cùng bắt giam sá»± kiện ăn trá»™m buôn bán văn váºt trá»ng đại, bắt được chÃn tá»™i phạm hiá»m nghi, tìm được hÆ¡n hai mươi văn kiện văn váºt, giá trị không thể phá»ng chừng. Äây là văn kiện buôn bán văn váºt quy mô nhất cá»§a huyện Tây Bình kể từ khi láºp quốc tá»›i nay.
Vì ban thưởng sá»± vất vả cá»§a lãnh đạo Hà Tá» trấn cùng các đồng chà đồn công an, tỉnh á»§y phát tá»›i Ä‘iện mừng, Ä‘iá»u nhiệm đồn trưởng Lưu Äại Hữu đảm nhiệm chức phó cục trưởng cục công an huyện Tây Bình, chá»§ quản hình trinh. Nhâm mệnh phó đồn trưởng đồn công an Hà Tá» trấn Vương Chà là m đồn trưởng, phó đồn trưởng do lão công an nhân dân Chu Thông đảm nhiệm. Toà n bá»™ tá»™i phạm hiá»m nghi do bá»™ võ trang huyện áp giải lên tỉnh lị nháºn thẩm vấn.
Bởi vì sá»± kiện nà y, dưới sá»± chá»§ trì cá»§a đảng á»§y trấn tổ chức há»™i nghị há»p mặt toà n thể các cán bá»™ thôn trấn, do bà thư đảng á»§y trấn Lý Chiếu Hùng căn cứ chỉ thị do huyện á»§y phê duyệt, Ä‘em vấn đỠvăn váºt là m buổi nói chuyện trá»ng yếu, yêu cầu các thôn á»§y tăng cưá»ng canh phòng nghiêm ngặt vấn đỠhà nh động buôn bán văn váºt cá»§a các con buôn, vì bảo vệ tốt văn váºt trân quý trong dân gian cùng quốc gia.
Äồng thá»i bà thư đảng á»§y Lý Chiếu Hùng, trưởng trấn kiêm phó bà thư La Vạn Hữu cấp cho lá»i khẳng định đối vá»›i việc Tây SÆ¡n thôn có gan tiến tá»›i con đưá»ng là m già u, tán dương Tây SÆ¡n thôn mở ra con đưá»ng thăm dò là m già u cho Hà Tá» trấn, cÅ©ng đưa ra đánh giá cao độ cho Tây SÆ¡n thôn thà nh láºp công ty chạm khắc gá»— gia công, Ä‘em hạng mục cá»§a Tây SÆ¡n thôn liệt và o hạng mục thà điểm cá»§a Hà Tá» trấn, giúp đỡ hạng mục, tà i chÃnh cá»§a trấn sẽ có á»§ng há»™ nhất định. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong há»™i nghị, bà thư Lý Chiếu Hùng đối mặt toà n thể cán bá»™ hai mươi bảy thôn, phát ra khẩu hiệu “Trong vòng ba năm là m cho Hà Tá» trấn ném bá» danh hiệu thị trấn nghèo khó nhất, có gan cải cách, có gan cách tânâ€, trong khoảng thá»i gian ngắn khiến tinh thần Hà Tá» trấn cà ng thêm phấn chấn mạnh mẽ.
Tần Mục thản nhiên chứng kiến hết thảy những chuyện nà y, chỉ riêng có được nhiệt tình còn chưa đủ, còn cần kinh nghiệm, những Ä‘iá»u nà y chẳng khác gì là m cho cán bá»™ mò mẫm đá qua sông, cháºm rãi tìm kiếm.
Lý Äại Äồng ngồi trên đà i chá»§ tịch giống như chim cút không có Ä‘uôi, rúc và o trên ghế phá» phạc. Trải qua thẩm vấn, vấn đỠcá»§a Lý Kim Bưu tháºt sá»± nghiêm trá»ng, không ngá» là dám Ä‘em văn váºt bán cho ngưá»i ngoà i, xem như phạm tá»™i lá»›n. Vì thế ban ká»· luáºt thanh tra huyện còn tìm Lý Äại Äồng nói chuyện, ý tứ nói xa nói gần, xem như váºn mệnh chÃnh trị cá»§a Lý Äại Äồng đã Ä‘i tá»›i cuối, tuyển cá» sau tết phá»ng chừng hắn sẽ rÆ¡i khá»i vị trà nà y.
Tần Mục là thôn trưởng trẻ tuổi có gan cách tân, được thông tri lên đà i nói chuyện. Hắn cũng không là m sẵn chuẩn bị, lên đà i trực tiếp nói:
- Chúng ta Ä‘á»u nghèo đến sợ hãi! Hiện tại má»™t ngà y kiếm hai xu tiá»n, nếu có thể má»™t ngà y kiếm năm xu tiá»n thì xem như là phát tà i. Bán đá cÅ©ng tốt, bán rá»… cây cÅ©ng tốt, mặc kệ mèo Ä‘en mèo trắng, có thể bắt được chuá»™t chÃnh là mèo giá»i!
Nói xong lá»i nà y Tần Mục thoáng lặng Ä‘i má»™t chút, hình như hiện tại “Luáºn mèo Ä‘en†thá»§ trưởng còn chưa đưa ra đối mặt vá»›i ngưá»i Ä‘á»i Ä‘i?
Lý Chiếu Hùng nghe xong lá»i nà y liá»n gáºt đầu nói vá»›i ngưá»i bên cạnh:
- Tiểu tá» cứng đầu nà y còn có thể nói ra được lá»i như váºy? Mặc kệ mèo trắng mèo Ä‘en, có thể bắt được chuá»™t chÃnh là mèo giá»i, những lá»i nà y rất tốt, nhá»› kỹ, ghi chép lại đưa lên trên huyện Ä‘i.
Kỳ tháºt cái gá»i là công ty chạm khắc gá»— cá»§a Tần Mục má»i ngưá»i cÅ©ng không biết kết quả cuối cùng như thế nà o, hiện giá» Hà Tá» trấn chỉ là triển khai má»™t loại thái độ mà thôi, nếu đến cuối cùng nghe được tiếng sấm mà không thấy mưa, Tần Mục sẽ biến thà nh Ä‘iển hình mặt trái.
Sau há»™i nghị, bà thư đảng á»§y Lý Chiếu Hùng, trưởng trấn La Vạn Hữu cùng Tần Mục tiến hà nh xâm nháºp nói chuyện, Tần Mục há»™i báo chi tiết vá» việc thà nh láºp công ty chạm khắc gá»—. Hai vị đại lão cá»§a trấn đối vá»›i hạng mục nà y ôm thái độ lạc quan, hứa hẹn Tần Mục có vấn đỠgì cứ trá»±c tiếp tìm bá»n há» là được.
Äi ra khá»i đại viện á»§y ban trấn, Tần Mục thở dốc má»™t hÆ¡i. Bá»™ chạm khắc gá»— đầu tiên cá»§a Chu Ãi Quân đã xuất lô, đó là má»™t bá»™ chạm khắc thá» tinh đầy phúc háºu, rá»… cây bị Chu Ãi Quân tháºt xảo diệu là m thà nh chòm râu, biểu tình trên mặt thá» tinh giống y như đúc. Lúc ấy Tần Mục nhìn thấy ngay láºp tức lấy ra ba trăm đồng thưởng cho Chu Ãi Quân, khiến hắn không ngừng lo sợ tiếp lấy.
- Tiểu Tần!
Lưu Äại Hữu chạy tá»›i, ha ha cưá»i vá»— vai Tần Mục nói:
- Äi má»™t chút Ä‘i, Ä‘i tá»›i nhà tôi, hôm nay nếu cáºu không uống gục xuống lão ca tháºt có lá»—i vá»›i cáºu.
Sau hắn còn có hai ngưá»i, chÃnh là Vương Chà cùng Chu Thông.
Tần Mục nhìn ba ngưá»i hồng quang đầy mặt, liá»n cưá»i nói:
- ÄÆ°á»£c, nhưng phải nói trước, ba vị cÅ©ng không thể nương cao hứng thăng quan toà n bá»™ lấy tôi khai Ä‘ao ah.
Lưu Äại Hữu cưá»i nói:
- Tiểu tá», còn chưa mở đầu đã an bà i xong đưá»ng lui, hôm nay không cần nói gì khác, bốn ngưá»i Ãt nhất sáu bình!
Nói xong kéo Tần Mục đi vỠnhà .
- Tần Mục!
Äúng lúc nà y má»™t tiếng gá»i khẽ truyá»n đến. Má»i ngưá»i nhìn lại, Bạch Nhược Hà m mặc má»™t bá»™ áo khoác vải nỉ đỠthẫm Ä‘ang đứng ven đưá»ng kêu gá»i Tần Mục.
Mấy hôm trước Bạch Nhược Hà m đã quay vá» thị trấn, ở trong Tây SÆ¡n thôn hai ngà y kiểm tra bệnh tình cá»§a Tần Mục đã chuyển biến tốt đẹp, liá»n quay vá» bệnh viện Ä‘i là m.
- Bác sĩ Bạch, sao cô lại tới đây?
Tần Mục cưá»i a a Ä‘i qua há»i.
- Sao váºy, không chà o đón?
Bạch Nhược Hà m cưá»i nói:
- Chỉ sợ sau nà y tôi sẽ thưá»ng xuyên ở lại Hà Tá» trấn. Bác sÄ© sở vệ sinh dưới bệnh viện không đủ, tôi xin Ä‘iá»u tá»›i nÆ¡i nà y.
Nói xong còn nhìn Tần Mục cưá»i trêu chá»c.
14.08.2014
Chương 29-30
Tá»u cục, cần ổn.
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Tần Mục tỉnh ngá»™, xem ra Bạch Nhược Hà m cùng Quý Chà Cương đã tá»›i thá»i gian đặt bà i xuống, phong vân trong huyện đã là mây Ä‘en bao phá»§. Hắn không tâm tư Ä‘i tÃnh toán chuyện nà y, chỉ cưá»i nói:
- Bác sÄ© Bạch có thể đến trấn nghèo khó chúng tôi trấn thá»§, là phúc khà cá»§a nhân dân Hà Tá» trấn, sau nà y vẫn hi vá»ng bác sÄ© Bạch nhiá»u chỉ đạo, tốn nhiá»u tâm sức.
- Kẻ dối trá!
Hôm nay tâm tình Bạch Nhược Hà m không tệ, nhìn thoáng qua nhóm ngưá»i Lưu Äại Hữu há»i:
- Anh đang định đi đâu?
Tần Mục xòe tay, cưá»i khổ nói:
- Lưu đại ca Vương đại ca thăng chức, lôi kéo tôi đi nhà Lưu đại ca chúc mừng đâu.
Bạch Nhược Hà m vỗ tay nói:
- Vừa lúc, má»i ngưá»i chá» tôi má»™t chút, tôi Ä‘i mua chút đồ váºt, cÅ©ng Ä‘i thăm Trương đại tá»·.
Trương Thúy đã sá»›m báºn rá»™n trong nhà , đợi khi má»i ngưá»i Ä‘i tá»›i nhà Lưu Äại Hữu, trên bà n tròn lá»›n đã bà y lên hai chai “Trữ SÆ¡n Diếu Tà ngâ€, còn có sáu đĩa thức ăn.
Trương Thúy má»i má»i ngưá»i uống trước, chạy và o phòng bếp là m việc. Bạch Nhược Hà m buông xuống hoa quả mang đến, Ä‘eo tạp dá» Ä‘i giúp đỡ Trương Thúy.
Má»i ngưá»i nhưá»ng nhau, cuối cùng Tần Mục đẩy Lưu Äại Hữu ngồi lên chá»§ vị, hắn ngồi xuống bên trái, Vương Chà ngồi bên phải, Chu Thông ngồi đối diện.
Trong quốc ná»™i khi uống rượu chú ý rất nhiá»u, vị trà ngà n vạn lần không thể ngồi sai lầm. Tá»· như bên Tây Bình huyện, đối mặt vá»›i cá»a phòng là chá»§ tá»a, Ä‘á»u là vị trà cá»§a diá»…n viên. Mà ngưá»i trong nước lấy trái là m đầu, vị trà bên trái chá»§ tá»a là thứ hai, theo thứ tá»± mà phán.
Má»i ngưá»i ngồi xong, Lưu Äại Hữu mở ra chai rượu, nói:
- HÆ¡n ba mươi đồng tiá»n má»™t chai, còn chưa hưởng qua mùi vị thế nà o, hôm nay mượn cÆ¡ há»™i nà y má»i ngưá»i cùng nếm thá».
Chu Thông Ä‘oạt lấy chai rượu rót cho má»i ngưá»i, dùng loại chén hÆ¡n hai lượng, má»™t chai vừa đủ bốn chén.
Lưu Äại Hữu bưng chén lên, nói:
- Má»i ngưá»i há»p mặt không dá»… dà ng, chúng ta cạn chén trước!
Nói xong uống cạn sạch. Má»i ngưá»i Ä‘á»u có tá»u lượng cao, chỉ qua má»™t vòng đã uống hết má»™t chai rượu.
Chu Thông lại mở má»™t chai, tiếp tục rót đầy, má»i ngưá»i bắt đầu nói chuyện.
- Qua mưá»i lăm tôi sẽ và o trong huyện công tác, sau nà y chuyện trong Hà Tá» trấn má»i ngưá»i chú ý má»™t chút, nhất là Tây SÆ¡n thôn, tiểu Tần là huynh đệ cá»§a lão Lưu tôi, có chuyện gì các cáºu chịu khó chạy má»™t chút.
Lưu Äại Hữu mở miệng liá»n Ä‘em Tây SÆ¡n thôn bắt ngay bên ngoà i, có thể thấy được trong lòng hắn trong chuyện hắn được thăng chức tác dụng cá»§a Tần Mục lá»›n bao nhiêu.
- Hiện tại anh chÃnh là ngưá»i lãnh đạo trá»±c tiếp cá»§a chúng tôi, ai dám không nghe đâu.
Vương Chà cưá»i nói:
- HÆ¡n nữa Tần thôn trưởng lại tà i giá»i, nhìn hạng mục tại Tây SÆ¡n thôn, tôi nghÄ© sau nà y Tần thôn trưởng nhất định phong sanh thá»§y khởi, qua không bao lâu nữa sẽ trở thà nh lãnh đạo cá»§a chúng ta thôi.
Tuy rằng Vương Chà từng tiếp xúc vá»›i Tần Mục má»™t ngà y, nhưng tá»± biết không quan hệ chặt chẽ bằng Lưu Äại Hữu, nói chuyện cÅ©ng hướng theo ưu đãi mà nói.
Chu Thông cÅ©ng gáºt đầu.
Tần Mục liá»n nở nụ cưá»i, bưng chén rượu nói:
- Tôi má»i má»i ngưá»i má»™t chén, sau nà y chúng ta phải Ä‘i lại nhiá»u, chuyện ở Tây SÆ¡n thôn nhất định phải phiá»n toái má»i ngưá»i.
Má»i ngưá»i bưng chén uống rượu, Tần Mục vẫn chưa buông chén, trá»±c tiếp giÆ¡ vá» hướng Lưu Äại Hữu, nói:
- Chén rượu nà y tôi muốn chúc mừng Lưu đại ca, cuối cùng đã xuất đầu, không cần tiếp tục hai đầu bôn ba. Vì Lưu đại ca cùng Trương tỷ đoà n tụ, chén nà y anh phải uống cạn.
Má»i ngưá»i nghe được Tần Mục nói chuyện thú vị, cùng cưá»i vang. Lưu Äại Hữu bưng chén rượu thở dà i:
- Mấy năm nay cũng khổ cô ấy.
Thanh âm có chút trầm thấp, ngẩng đầu uống cạn chén rượu. Tần Mục đương nhiên không kém.
Uống hết ná»a cân rượu, gương mặt thanh tú cá»§a Tần Mục hiện lên tầng mây Ä‘á», nhưng tá»u lượng cá»§a hắn không nhá», không để và o trong lòng.
Trong phòng bếp, Trương Thúy vừa xà o rau vừa há»i Bạch Nhược Hà m:
- Em nói má»™t chút xem, vì sao lão Lưu nói thăng chức liá»n thăng lên, như váºy sau nà y ở trong nhà tôi muốn nói chuyện là m sao còn giá trị gì đây?
Bạch Nhược Hà m cưá»i nói:
- Trương tá»·, chị còn già mồm cãi láo Ä‘i, ai không biết cả ngà y chị Ä‘á»u ngóng trông Lưu đại ca Ä‘iá»u vá» trong huyện đâu.
Nà ng cùng Trương Thúy tháºt quen thuá»™c, thứ nhất là vì Trương Thúy có thể kết giao, thứ hai là giữa phụ nữ vá»›i nhau không có quan hệ Ãch lợi trá»±c tiếp thưá»ng thưá»ng rất dá»… thân nhau.
Trên mặt Trương Thúy không che giấu được vui vẻ, đem thức ăn bỠvà o trong mâm, nói:
- Ai, em nói tháºt có lý. Äà n bà sao, Ä‘á»i nà y quan trá»ng nhất là tìm được đà n ông tốt. Nghèo thì không sợ, bá»™ dạng không đẹp cÅ©ng không sợ, trá»ng yếu nhất chÃnh là phải tri ká»· vá»›i mình. Äừng xem lão Lưu ở bên ngoà i động chút là gà o to, nhưng vá» nhà đá»u là tôi định Ä‘oạt, không có nhiá»u lòng dạ nghÄ© ngợi lung tung.
Bạch Nhược Hà m cưá»i bưng chén dÄ©a, nói:
- Chị thá»a mãn Ä‘i, ngà y nà o đó tôi tìm ngưá»i tốt hÆ¡n, là m chị tức chết!
Nói xong bưng chén dĩa ra ngoà i.
Bốn ngưá»i bên ngoà i đã bắt đầu uống rượu thà nh cặp, Vương Chà biết Lưu Äại Hữu khẳng định có chuyện cần nói vá»›i Tần Mục, liá»n ghé sát Chu Thông hà n huyên chuyện hợp tác sau nà y, để hai ngưá»i kia tá»± nói chuyện riêng.
Tần Mục hiểu được ý tứ cá»§a Vương ChÃ, liá»n thấp giá»ng há»i Lưu Äại Hữu:
- Lưu đại ca, lẽ ra không nên há»i thăm, nhưng trong lòng có việc chỉ muốn há»i anh, khẩu cung cá»§a Lý Kim Bưu có đỠcáºp tá»›i Lý Äại Äồng hay không?
Lưu Äại Hữu ôm bả vai Tần Mục, nhá» giá»ng nói:
- Váºy thì không có, không ngá» Lý Kim Bưu cÅ©ng rất kiên cưá»ng, tá»± mình là m việc Ä‘á»u ném Lý Äại Äồng sang má»™t bên. Hiện tại hắn đã không còn thuá»™c sá»± quản lý cá»§a chúng tôi, sau nà y có sá»a đổi khẩu cung hay không cÅ©ng không biết được.
Tần Mục cau mà y nói:
- Váºy lần nà y Lý Äại Äồng có bị bắt hay không?
Lưu Äại Hữu kỳ quái nhìn Tần Mục, nói:
- Hắn rÆ¡i đà i chẳng lẽ cáºu không phải được ưu đãi sao? Cả ngà y bị tên kia nhìn chằm chằm, cáºu tháºt khó triển khai công tác.
à tứ cá»§a Lưu Äại Hữu tháºt rõ rà ng, nhìn trạng thái cá»§a Tần Mục hẳn là không định hạ công phu trong phương diện nông nghiệp, chuyên tâm chuyển sang việc chạm khắc gá»—.
Tần Mục nhấp hớp rượu, như có suy nghĩ nói:
- Nếu thay đổi má»™t ngưá»i còn khó đối phó hÆ¡n cả Lý Äại Äồng, váºy là m sao bây giá»? Lý Äại Äồng còn chưa động tay chân gì vá»›i chúng tôi, cho dù mở rá»™ng công việc cÅ©ng là chuyện cá»§a Nông Khoa trạm trên huyện.
Lưu Äại Hữu nhất thá»i hiểu được ý tứ cá»§a Tần Mục, lưu trữ Lý Äại Äồng, để yên cho hắn ngồi ở vị trà kia như váºy hắn cÅ©ng sẽ không cố ý khó xá» Tần Mục, tháºm chà trong công việc nông nghiệp cá»§a Tây SÆ¡n thôn, Lý Äại Äồng còn có thể giúp Tần Mục nói và i lá»i hay.
- Tháºt không dá»… là m đâu, hiện tại Lý Äại Äồng đã bị đóng băng, cáºu xem trên đại há»™i hắn còn không có tư cách nói chuyện.
Lưu Äại Hữu sá» cằm nói.
- Äúng là không dá»… là m.
Tần Mục gáºt đầu nói:
- Nhưng chuyện cá»§a Lý Kim Bưu không dÃnh dấp tá»›i Lý Äại Äồng, Lý Äại Äồng tháºt là có chút oan uổng. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lưu Äại Hữu gáºt gáºt đầu, nói:
- Con gây tá»™i lá»—i cha mẹ không dạy dá»—, tuy rằng Lý Kim Bưu là cháu cá»§a Lý Äại Äồng, nhưng tá»™i dạy dá»— không nghiêm hắn cÅ©ng phải gánh lên. Trừ phi…
Äúng lúc nà y Bạch Nhược Hà m bưng chén đĩa Ä‘i ra, ánh mắt Lưu Äại Hữu chợt sáng lên, ghé sát tai Tần Mục nói:
- Trước mặt cáºu không phải có chiêu bà i tốt đó thôi.
Từ lúc Bạch Nhược Hà m xuất hiện, tâm tư Tần Mục đã đặt trên ngưá»i nà ng. Nghe Lưu Äại Hữu nói như thế, liá»n cưá»i nói:
- Lưu đại ca, anh không phải bảo tôi đi cạp váy quan hệ sao?
Hai ngưá»i quả tháºt uống không Ãt, nếu không Tần Mục sẽ không cà n rỡ tá»›i mức dùng từ “cạp váy quan hệ†nói ra.
Lưu Äại Hữu cưá»i ha ha, không nhắc tá»›i đỠtà i nà y, hô:
- Bác sÄ© Bạch, nhìn cô xem, đến nhà tôi còn để cô báºn việc. Thúy, mau nhanh lấy cái ghế cho bác sÄ© Bạch!
Dá»±a theo quy cá»§ nÆ¡i nà y trên bà n rượu không có vị trà cá»§a phụ nữ, nhưng má»i ngưá»i Ä‘á»u là m việc trong cÆ¡ quan chÃnh phá»§, không quá nhiá»u chú ý. Bạch Nhược Hà m liá»n cưá»i nói:
- Còn có hai món ăn, trong chốc lát tôi khẳng định cùng Lưu đại ca uống và i chén.
Bạch Nhược Hà m xuất thân trong gia đình quan lại, loại trưá»ng hợp như váºy kiến thức không Ãt, tá»± nhiên không thể đánh đồng cùng con gái nông thôn.
Má»i ngưá»i cùng lá»›n tiếng tán thà nh, Bạch Nhược Hà m mỉm cưá»i nhìn Tần Mục nói:
- Tần Mục, thân thể anh vừa má»›i khôi phục, uống Ãt má»™t chút, nhìn xem, mặt đỠbừng.
Lưu Äại Hữu cưá»i nói:
- Bác sÄ© Bạch, yên tâm Ä‘i, sẽ không để cáºu ấy uống nhiá»u. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bạch Nhược Hà m nghe được lá»i cá»§a Lưu Äại Hữu như có ý khác, khuôn mặt đỠlên, nói:
- Tôi có gì mà lo lắng, hai ngưá»i uống, tôi Ä‘i giúp Trương tá»·.
Nói xong xoay ngưá»i quay và o phòng bếp.
- Bất kể nói như thế nà o hiện tại Hà Tá» trấn cần có chỉ là má»™t chữ “ổnâ€.
Tần Mục nói chuyện không giống như một thôn trưởng, giống như bà thư đảng ủy bà y mưu nghĩ kế:
- Hiện tại trong trấn xem như đã có nhâm mệnh, tháºt sá»± không thể xảy ra chuyện xấu quá lá»›n. Dù sao Lý Äại Äồng cÅ©ng là lão nhân trong Hà Tá» trấn, bước chân sẽ không cách bà thư quá xa. Vạn nhất để ngưá»i khác đến, lại là m trái lại cùng đồng chà trên trấn, như váºy chúng tôi dưới cÆ¡ sở là m việc tháºt có chút cản tay.
Ngón tay Tần Mục gõ lên bà n cháºm rãi nói.
Cạch, cạch, cach…
Thanh âm gõ gõ có tiết tấu Ä‘em hai ngưá»i dẫn và o rối rắm suy tư trong quan trưá»ng Hà Tá» trấn.
- Ngưá»i nhá» lá»i nhẹ ah.
Tần Mục cảm giác được năng lượng cá»§a mình vẫn quá nhá».
Không bao lâu Trương Thúy đã báºn rá»™n xong xuôi, cùng Bạch Nhược Hà m Ä‘i ra, kéo hai ghế, Bạch Nhược Hà m ngồi cạnh Tần Mục, Trương Thúy ngồi bên Lưu Äại Hữu.
CÅ©ng không biết là uống nhiá»u lỡ lá»i hay trong lòng có ý nghÄ© khác, Vương Chà nhìn Chu Thông cưá»i nói:
- Xem xem, hai ngưá»i trẻ tuổi…
Thanh âm không lá»›n nhưng má»—i ngưá»i Ä‘á»u nghe được. Gương mặt Bạch Nhược Hà m đỠhồng, sinh ra cảm giác lúng túng.
Tần Mục liá»n bưng chén rượu lên, Ä‘em không khà xấu hổ xóa tan, nhìn Trương Thúy nói:
- Trương tá»·, vạn dặm trưá»ng thu rốt cục đến cùng, hai bên lãnh đạo thắng lợi gặp nhau, chúng tôi sao, cần phải má»i chị cùng Lưu đại ca má»™t chén.
Chu Thông đụng Vương ChÃ, hai ngưá»i Ä‘á»u bưng chén rượu lên.
Bạch Nhược Hà m cảm kÃch nhìn Tần Mục, cÅ©ng rất có phong phạm nói:
- Lưu đại ca, Trương tỷ, sau nà y công tác trong thị trấn cũng đừng quên tôi, không có việc gì đến nhà ngồi chơi một chút.
Nà ng thốt ra lá»i nà y Vương Chà cùng Chu Thông không rõ, nhưng Lưu Äại Hữu cùng Trương Thúy cao hứng vạn phần, nhất thá»i uống cạn chén rượu. Bạch Nhược Phà m nhìn chén rượu u sầu, Tần Mục cưá»i cầm lấy, nói vá»›i má»i ngưá»i:
- Vì cảm tạ bác sĩ Bạch chăm sóc tôi trong bệnh viện, tôi giúp nà ng uống đi.
Má»i ngưá»i không đồng ý, Bạch Nhược Hà m đỠmặt cầm chén nhấp môi sau đó nhét chén và o trong tay Tần Mục.
Tần Mục cưá»i, liá»n uống cạn chén rượu.
Trương Thúy dùng khuá»·u tay huých Lưu Äại Hữu, giải thÃch:
- Nhìn xem, tôi cho lão Lưu mang chút nước trái cây vá», hắn lại không chịu nhá»› lấy.
Bạch Nhược Hà m cưá»i nói không sao, cÅ©ng không tiếp tục cầm chén rượu.
Má»i ngưá»i uống rượu trò chuyện, mãi cho tá»›i khi trá»i tối. Vương Chà cùng Chu Thông cáo từ rá»i khá»i, Tần Mục vốn định Ä‘i nhưng Trương Thúy ngăn cản nói:
- Trá»i sắp tối cáºu còn muốn lên núi tháºt không an toà n. Vừa lúc tôi cùng Lưu đại ca phải vá» thị trấn, ngà y mốt con tôi cần Ä‘i há»c, ngưá»i trong nhà cùng nhau qua nguyên tiêu. Cáºu giúp tôi xem nhà hai ngà y Ä‘i.
Nói xong ném cho Tần Mục xâu chìa khóa.
- Váºy bác sÄ© Bạch thì sao? Cùng vá» vá»›i chúng tôi?
Lưu Äại Hữu há»i má»™t câu, bị Trương Thúy hung hăng giẫm lên chân.
Bạch Nhược Hà m lắc đầu nói:
- Tôi chưa vỠđâu. Mấy ngà y nay nghỉ tôi Ä‘i tìm Hà Tinh, nhìn xem có di chứng gì hay không. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trương Thúy kéo áo Lưu Äại Hữu, hai ngưá»i giải thÃch và i câu váºt dụng trong nhà cho Tần Mục liá»n rá»i khá»i lên xe vá» thị trấn.
- Em giẫm chân anh là m gì?
Trên xe, Lưu Äại Hữu oán trách Trương Thúy.
- Chỉ biết uống, cũng không có ánh mắt nhìn. Em xem nha, tiểu Tần cùng thiên kim chủ tịch huyện nói không chuẩn còn có chút diễn đâu.
Trương Thúy cưá»i vô cùng thâm ý.
- Ah?
Lưu Äại Hữu uống rượu, ý nghÄ© có chút mÆ¡ hồ.
- Äừng lo cưá»i, ngà y mốt phải Ä‘i là m, ngà y mai đến chá»— Tiết cục trưởng bái phá»ng má»™t chút.
Bóng đêm cháºm rãi bao phá»§ Hà Tá» trấn.
Chá» khi không còn nhìn thấy bóng dáng cá»§a xe Jeep, Tần Mục chắp tay nhìn Bạch Nhược Hà m cưá»i nói:
- Bác sĩ Bạch…
- Äừng cả ngà y bác sÄ© Bạch bác sÄ© Bạch, anh còn mãi mong mình bị bệnh sao?
Bạch Nhược Hà m nghiêng đầu liếc mắt nhìn Tần Mục.
- Bạch cô nương?
Tần Mục cÅ©ng cưá»i.
- Lại không phải tiểu thư khuê các, gá»i cô nương là m gì ah?
Bạch Nhược Hà m báºt cưá»i xoay ngưá»i Ä‘i và o nhà .
Tần Mục gãi đầu, hắn tháºt không thÃch gá»i là Bạch tiểu thư.
Hai ngưá»i cùng nhau và o nhà , Tần Mục cầm áo khoác trên ghế dá»±a mặc và o, vừa rồi uống rượu nóng ná»±c nên hắn cởi xuống.
Bạch Nhược Hà m rót hai chén trà , đưa một chén cho Tần Mục, Tần Mục cầm lấy nói:
- Uống xong chén nước nà y tôi sẽ vá».
Bạch Nhược Hà m kỳ quái nhìn hắn, nói:
- Trá»i đã tối rồi, anh còn vá» là m gì? Không phải Trương tá»· đã nói rồi sao, để cho anh nghỉ ngÆ¡i ở đây, giữ nhà cho chị ấy.
Tần Mục báºt cưá»i, không biết Bạch Nhược Hà m có được trà tuệ chÃnh trị gì hay không, chuyến Ä‘i nà y cá»§a há» nói không chừng đã bị ngưá»i nhìn thấy, nếu tối nay hắn cùng Bạch Nhược Hà m ở lại ngôi nhà nà y, có thể hôm sau sẽ truyá»n ra lá»i đồn đãi linh tinh. Hiện tại Tây SÆ¡n thôn là thôn gương mẫu, là thôn là m thà điểm, Tần Mục thân là m thôn trưởng nếu bị ngưá»i soi mói táºt xấu, có chút tỳ vết nhất định sẽ bị ngưá»i phóng đại đến vô hạn. Vừa tiến và o tháºp niên 90, vấn đỠtác phong cá»§a quan chức cán bá»™ vẫn là hạng mục Ä‘iểm tá»±a bị khảo sát.
Bạch Nhược Hà m thấy Tần Mục cưá»i khổ cÅ©ng không nói gì, nghÄ© lại liá»n hiểu băn khoăn cá»§a hắn, bÄ©u môi nói:
- Váºy anh nghỉ ngÆ¡i thêm chốc lát, nhìn xem anh uống bao nhiêu đây?
Vừa rồi uống rượu xong Ä‘i ra cá»a Tần Mục cÅ©ng có chút choáng váng đầu, giá» phút nà y nghe Bạch Nhược Hà m nói tá»›i đầu cà ng thấy nặng. Hắn vịn ghế chầm cháºm ngồi xuống, chỉ xuống đất nói:
- Thấy không, cạn hết năm bình, tháºt nhiá»u Ä‘i.
14.08.2014
Chương 31
Äẩy ngã Bạch Nhược Hà m​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
- Anh cÅ©ng biết là nhiá»u? Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bạch Nhược Hà m dùng tay nhấc mà mắt Tần Mục quan sát, chứng kiến đã có tơ máu, hừ một tiếng nói:
- Còn trẻ tuổi đã uống nhiá»u như váºy.
Bà n tay trắng nõn cá»§a Bạch Nhược Hà m tiếp xúc lên là n da Tần Mục, hương thÆ¡m thoang thoảng trà n ngáºp và o mÅ©i hắn, nhất thá»i giống như có quả bom uy lá»±c cưá»ng đại nổ tung oa. Hắn cảm giác miệng đắng lưỡi khô, tranh thá»§ nghiêng đầu sang má»™t bên, tránh thoát tay Bạch Nhược Hà m, cúi đầu trầm giá»ng nói:
- Cô nghỉ ngơi sớm một chút đi, tôi vỠtrước.
Bạch Nhược Hà m biết vấn đỠTần Mục băn khoăn, nhưng trá»i tối Ä‘en lại để hắn Ä‘i đưá»ng đêm tháºt sá»± là m khó hắn, hÆ¡n nữa hắn còn uống nhiá»u rượu, vạn nhất xảy ra chuyện cà ng phiá»n toái. Nà ng suy nghÄ© má»™t chút nói:
- Anh đừng vá» nữa, có chuyện gì lá»›n lao đâu. Tôi là bác sÄ©, anh là ngưá»i bệnh, không cần nghÄ© nhiá»u như váºy, sẽ không ảnh hưởng tá»›i anh.
Tần Mục cưá»i khổ nhìn thiên kim huyện thái gia lá»›n hÆ¡n mình má»™t hai tuổi, giải thÃch:
- Tôi không phải sợ tôi có gì, tôi chỉ lo lắng cho thanh danh của cô thôi.
Bạch Nhược Hà m a má»™t tiếng, hung hăng giẫm lên chân Tần Mục oán háºn nói:
- Còn nhỠtuổi miên man suy nghĩ gì đâu không!
Äến cuối cùng Tần Mục cÅ©ng không nói lại Bạch Nhược Hà m, hai ngưá»i đà nh phân chia phòng ngá»§ tá»± và o phòng nghỉ ngÆ¡i.
Tần Mục đã có men say, vừa nằm xuống liá»n ngá»§ thiếp Ä‘i. Thẳng đến ná»a đêm hắn miệng đắng lưỡi khô, mÆ¡ mÆ¡ mà ng mà ng muốn đứng dáºy Ä‘i tìm nước uống, đồng thá»i còn Ä‘i nhà vệ sinh.
- Äông…
Má»™t tiếng vang, Tần Mục cảm giác sau gáy truyá»n đến Ä‘au nhức, cháºm rãi mở mắt, phát hiện không biết từ khi nà o mình ngá»§ say lại lăn xuống dưới sà n.
- Tháºt sá»± là say rượu thất thố ah.
Tần Mục cưá»i khổ má»™t tiếng, tá»± giá»…u leo ra khá»i gầm giưá»ng, tìm già y cá»§a mình.
- ÄÆ°Æ¡ng…
Trong không gian tÄ©nh lặng đột nhiên truyá»n ra thanh âm là m thần kinh Tần Mục căng thẳng. Hắn nghiêng tai lắng nghe má»™t chút, không còn thanh âm nà o tiếp theo sau, trong lòng thầm cảnh cáo chÃnh mình ngà y sau ngà n vạn lần không được uống nhiá»u rượu như váºy. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- ÄÆ°Æ¡ng…
Lại thêm má»™t tiếng vang giòn, thanh âm nà y Tần Mục nghe tháºt rõ rà ng, từ phòng bên truyá»n tá»›i. Hắn nhá»› mang máng hình như là phòng mà Bạch Nhược Hà m Ä‘ang nằm ngá»§.
Lòng hiếu kỳ cá»§a Tần Mục nổi lên, Ä‘em lá»— tai dán lên vách tưá»ng.
- Không thể tưởng được…lại có thể cất giấu…tiện nghi cho tao…
Tần Mục nghe được phòng bên mơ hồ có tiếng nói chuyện, nhưng tuyệt đối không phải thanh âm của Bạch Nhược Hà m.
Mấy ngà y nay trong Hà Tá» trấn liên tục biến động, tÃnh cảnh giác cá»§a Tần Mục cÅ©ng dâng lên. Hắn nhẹ chân nhẹ tay Ä‘i ra khá»i phòng, tiến đến bên ngoà i phòng cá»§a Bạch Nhược Hà m cẩn tháºn lắng nghe.
- Ô ô ô…
Thanh âm nức nở cá»§a phụ nữ bị bịt miệng mÅ©i nhất thá»i vang lên rÆ¡i và o trong tai hắn.
- Không xong!
Tần Mục đột nhiên đứng thẳng thân mình, Ä‘em toà n thân khà lá»±c dồn trên đùi phải dùng sức đạp thẳng và o cá»a phòng.
- Rầm!
Nhà cá»§a Lưu Äại Hữu phá»ng chừng cÅ©ng đã có chút cÅ© kỹ, không chịu nổi má»™t cước cá»§a Tần Mục, cá»a phòng bị đá văng ra.
Bên trong phòng có má»™t gã đà n ông hÆ¡n ba mươi tuổi để trần thân trên, trong tay cầm má»™t con dao đứng ngay bên giưá»ng. Bạch Nhược Hà m bị dây thừng trói trên giưá»ng, miệng bị đút mảnh vải trắng không ngừng ra sức lắc mạnh đầu phát ra thanh âm ú á»›.
Tần Mục vừa thấy nhất thá»i cÆ¡n tức dâng lên, phẫn ná»™ quát:
- Anh đừng xằng báºy!
Ngưá»i ná» nhìn thấy Tần Mục, con dao trong tay run lên, nhưng rất nhanh liá»n trấn định lại, má»™t tay cầm con dao đặt lên cổ Bạch Nhược Hà m khiến nà ng vá»™i ngồi im, uy hiếp nói:
- Äừng nhúc nhÃch! Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai mắt Bạch Nhược Hà m mở to hoảng sợ, nghiêng đầu nhìn thấy Tần Mục, chảy nước mắt.
Trên tay kẻ trá»™m có con tin, Tần Mục vá»™i và ng giÆ¡ tay lên, cháºm rãi nói:
- Anh không cần là m ẩu, muốn gì từ từ nói chuyện. Muốn tiá»n? Tôi còn má»™t chút, chỉ cần anh đừng là m cô ấy bị thương!
Ngưá»i ná» hung hăng áp con dao xuống, là n da má»m mại cá»§a Bạch Nhược Hà m cÅ©ng có chút phiếm hồng. Hắn nhe răng cưá»i nói:
- Tao muốn tụi mà y thả đại ca tao ra!
- Äại ca?
Tần Mục nhÃu mà y, chợt hiểu ra:
- Anh là ngưá»i chạy trốn ở Äông SÆ¡n thôn, đúng hay không?
- Mà y cũng biết?
Ngưá»i ná» thoáng lặng Ä‘i, cưá»i rá»™ lên quái dị:
- Mà y đã biết thì hãy nhanh thông tri cho Lưu Äại Hữu, thả đại ca tao ra, bằng không đừng nghÄ© gặp lại nhân tình cá»§a hắn!
Bạch Nhược Hà m nghe nói như váºy thân thể vặn vẹo, ngưá»i ná» nắm tóc cá»§a nà ng quát:
- Äừng lá»™n xá»™n, bằng không tao rạch da mặt cá»§a mà y!
Tần Mục vội và ng nói:
- Anh đừng kÃch động. Hiện tại Lưu đại ca đã Ä‘i lên huyện á»§y há»™i báo công tác, muốn liên hệ hắn chỉ sợ sẽ bị ngưá»i trong huyện truy xét, không bằng đợi ban ngà y tôi lên huyện thông tri hắn.
- Không được! Phải Ä‘i ngay bây giá», phải Ä‘i ngay bây giá»! Khuya hôm nay nếu không gặp Lưu Äại Hữu, tao sẽ cho con nhá» nà y Ä‘á»n mạng!
Gân xanh trên cánh tay ngưá»i kia lá»™ ra, ra vẻ cảm xúc vô cùng kÃch động.
- Cho dù tôi liên lạc được vá»›i Lưu Äại Hữu thả đại ca cá»§a anh, lại có Ãch lợi gì?
Tần Mục xoay chuyển tâm tư tháºt nhanh, giả vá» thở dà i:
- Hắn đã có án kiện, đi đâu cũng bị truy nã!
- Tao mặc kệ, tao chỉ cần thả đại ca tao ra!
Ngưá»i ná» gà o thét.
- Kỳ tháºt anh căn bản không cần là m như váºy.
Tần Mục nhìn ra cảm xúc hắn kÃch động, sợ chá»c giáºn hắn vá»™i lui ra sau hai bước nói:
- Dá»±a theo tá»™i hắn đã phạm, nhiá»u nhất chỉ phán ba năm năm năm, quốc gia chúng ta đối vá»›i pháp luáºt buôn bán văn váºt còn chưa được hoà n thiện, sẽ không phán trá»ng hình.
Tần Mục giả vá» dùng giá»ng Ä‘iệu tiếc háºn nói:
- Nhưng anh thì khác.
Bạch Nhược Hà m nhìn thấy Tần Mục lui ra phÃa sau, trong ánh mắt hiện lên thất vá»ng, nước mắt chảy trà n.
Lá»i cá»§a Tần Mục có chút lừa dối, tỉnh á»§y đã hạ lệnh lấy lý do buôn bán văn váºt lần nà y định là m mục tiêu nghiêm đánh, tÃnh thà nh tá»™i “tà i sản bảo há»™ cá»§a quốc gia, canh phòng nghiêm ngặt con buôn văn váºtâ€, mà đám ngưá»i dẫn đốm lá»a cháy kia nhất định sẽ bị xá» lý tháºt nặng, căn cứ theo Tần Mục phá»ng chừng, cho dù xá» nhẹ nhất cÅ©ng không thấp hÆ¡n mưá»i năm tù, huống chi là lão đại cầm đầu?
- Mà y nói báºy, chỉ là bán chút bình bình lá» lá», có tá»™i bao nhiêu đây? Vì…vì sao tao thì khác?
Tần Mục vừa nghe, trong lòng nhất thá»i vui vẻ, hắn lắc đầu tiếc háºn nói:
- Ngẫm lại Ä‘i, bán trá»™m văn váºt, bắt cóc phụ nữ, mua bán phụ nữ, những tá»™i nà y không cần nói, nhưng anh có biết hiện tại anh Ä‘ang là m gì không? Äây gá»i là nháºp thất cướp bóc đả thương ngưá»i, so vá»›i mấy tá»™i kia cà ng lá»›n, nếu như bị ngưá»i bắt được nhất định là tá» hình!
- Mà y gạt tao!
Ngưá»i ná» cắn răng quát.
- Cô gái nà y chÃnh là luáºt sư, đến đây là vì việc xây dá»±ng trong thôn chúng tôi, không tin anh há»i cô ấy má»™t chút Ä‘i.
Tần Mục chỉ chỉ Bạch Nhược Hà m, thừa dịp ngưá»i ná» cúi đầu nhìn nà ng, hắn nhÃch lên trước hai bước.
Giưá»ng trong phòng ngá»§ cá»§a Lưu Äại Hữu khá lá»›n, chung quanh không có váºt cản, chỉ có má»™t tấm nệm bên trên.
Ngưá»i ná» nÃu lấy cổ áo Bạch Nhược Hà m, rút khăn bịt miệng, ác thanh ác khà há»i:
- Hắn nói đúng hay không?
14.08.2014
Chương 32-33
Chúng ta yêu đương đi.
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Tuy Bạch Nhược Hà m là bác sÄ©, xuất than quan lại nhưng nà ng không hiểu rõ chuyện vá» luáºt pháp, nghe được lá»i Tần Mục cố nén cảm giác ghê tởm, gáºt đầu nói:
- Phải, nháºp thất cướp bóc Ãt nhất phải tù chung thân!
- Thúi lắm!
Ngưá»i ná» dùng sức đẩy ngã nà ng xuống giưá»ng, đầu cá»§a nà ng đụng trúng vách tưá»ng, Ä‘au đớn kêu thà nh tiếng.
Tần Mục không thá»i gian tÃnh toán, khoảng cách gần hai thước đủ cho hắn động thá»§.
Ngưá»i ná» giống như cảm giác không đúng, đột nhiên ngẩng đầu, Tần Mục đã dùng hết toà n thân khà lá»±c vung mạnh tay lao tá»›i.
Thân thể Tần Mục nằm trên ngưá»i Bạch Nhược Hà m, hai tay gắt gao nắm chặt cổ tay cá»§a gã đà n ông kia.
- Mẹ nó, tao giết chết mà y!
Ngưá»i ná» Ä‘iên cuồng kêu to, hÆ¡i nhổm thân hình hai tay dùng sức, muốn Ä‘em con dao đâm xuống, cà ng lúc cà ng áp sát khuôn mặt cá»§a Tần Mục.
Tuy rằng Tần Mục tuổi trẻ lá»±c tráng, nhưng dù sao chỉ má»›i tỉnh rượu. Vừa rồi khi bắt lấy cổ tay ngưá»i nỠđã dùng hết khà lá»±c toà n thân, lúc nà y đã có chút Ä‘uối sức, tuy rằng khuôn mặt thanh tú đỠbừng nhưng không cách nà o ngăn cản con dao cháºm rãi đâm xuống.
Lúc nà y đầu cá»§a Bạch Nhược Hà m đột nhiên Ä‘áºp tá»›i, vừa lúc đụng và o ngưá»i kia. Hắn kêu lên má»™t tiếng, báºt lui ra sau má»™t bước, Tần Mục nhân cÆ¡ há»™i dùng sức bẻ mạnh, con dao rÆ¡i xuống mặt đất, hắn láºp tức xoay ngưá»i đá mạnh lên mặt gã kia.
- Vương bát đản, hôm nay tao chết chung với mà y!
Ngưá»i nỠđỠmắt, không để ý trên mặt Ä‘au đớn bổ nhà o lên ngưá»i Tần Mục muốn liá»u mạng vá»›i hắn.
Bạch Nhược Hà m không ngừng kêu lên, nhưng thân thể bị trói chặt không thể giúp được gì.
Tần Mục cùng ngưá»i kia quay cuồng trên mặt đất, cố gắng lấy quyá»n chá»§ động. Ngưá»i ná» nhìn qua như mạnh mẽ thô lá»— nhưng khà lá»±c cÅ©ng không lá»›n hÆ¡n Tần Mục bao nhiêu, giằng co má»™t lúc hai ngưá»i thở hổn hển ôm chặt đối phương không ngừng Ä‘áºp mạnh và o sau lưng đối thá»§.
- Anh đừng tiếp tục chống cự, mau nhanh đầu hà ng, đi đồn công an tự thú, tranh thủ được xỠlý khoan hồng!
Tần Mục vừa đánh vừa kêu lên.
- Äầu hà ng? Äầu hà ng tao sẽ bị xá» bắn!
Ngưá»i nỠđột nhiên ra chân đạp mạnh và o bụng Tần Mục.
Äau đớn toà n tâm truyá»n đến, Tần Mục cắn răng đá ngược đầu gối và o bụng ngưá»i kia, cả giáºn:
- Anh còn tiếp tục như váºy không muốn bị xá» bắn cÅ©ng khó khăn! Tôi là thôn trưởng Tây SÆ¡n thôn, tôi cam Ä‘oan hiện tại nếu anh buông tha chống cá»±, sẽ nháºn được chÃnh phá»§ xá» lý khoan hồng!
- Mà y là thôn trưởng?
Ngưá»i kia ôm chặt Tần Mục thở hổn hển há»i.
- Äúng váºy, tôi chÃnh là cán bá»™ đảng, tôi nói Ä‘á»u là chÃnh sách cá»§a đảng!
Tần Mục cũng mệt muốn chết.
Ngưá»i kia đột nhiên cưá»i gian:
- Mà y cùng con nhá» nà y ở trong nhà Lưu Äại Hữu, khẳng định không là m chuyện gì tốt, tao sẽ cá» báo vá»›i chÃnh phá»§, tao sẽ láºp công! Mà y còn không buông tao ra?
Tần Mục báºt cưá»i khan, hắn phát hiện đầu óc ngưá»i nà y quá đơn giản, nói:
- Äây là ngưá»i yêu cá»§a tôi, tôi còn chưa kết hôn, ở chung vá»›i ngưá»i yêu còn sợ có vấn đỠvá» tác phong?
Bạch Nhược Hà m còn Ä‘ang giãy dụa muốn thoát khá»i trói buá»™c, nghe Tần Mục vừa nói như thế thân thể đột nhiên cứng ngắc, đầu nhấc lên nhìn chằm chằm Tần Mục.
Ngưá»i kia thở dốc chốc lát giống như khôi phục má»™t Ãt khà lá»±c, thoáng giãy ra, lại đánh má»™t quyá»n lên mặt Tần Mục khiến gương mặt thanh tú cá»§a hắn sưng phồng lên.
- Không nhịn mà y nữa!
CÆ¡n tức cá»§a Tần Mục cÅ©ng nổi lên, dùng trán đánh mạnh lên mÅ©i ngưá»i kia, máu tươi phụt ra, ngưá»i ná» kêu thảm báºt ngá»a đầu.
- BÃnh!
Má»™t tiếng vang, vùng gáy ngưá»i kia Ä‘áºp mạnh lên mặt đất, đánh lâu mệt má»i, trợn mắt ngất Ä‘i.
Tần Mục thở dốc, cố gằng bò tá»›i cởi bá» dây thừng cho Bạch Nhược Hà m, thân hình má»m nhÅ©n ngã xuống giưá»ng.
- Tần Mục, nhanh lên, mau nhanh đứng lên, hắn…hắn tỉnh lại!
Bạch Nhược Hà m cởi bá» dây trói, ngẫu nhiên nghiêng đầu nhìn thấy ngưá»i kia nhúc nhÃch, hoảng sợ dùng chân đá Tần Mục.
Ngưá»i trong kinh hoảng thưá»ng bá»™c phát lá»±c lượng không tưởng tượng nổi, thân hình Tần Mục vừa lệch lăn xuống giưá»ng.
- Nha!
Tần Mục hÃt sâu má»™t hÆ¡i, nguyên lai con dao khi nãy rÆ¡i xuống đất lúc nà y Ä‘ang cắm và o đùi hắn!
Tần Mục cắn răng nhổ con dao, nhìn tên kia nhúc nhÃch và i cái lại bất động, tâm tình vô cùng buồn bá»±c.
- Mau, mau tìm đồ váºt cầm máu giúp tôi!
Tần Mục giãy dụa đem dây thừng trói lại tên kia, lại hướng Bạch Nhược Hà m đang khóc nức nở lớn tiếng quát.
- Chúng ta…chúng ta báo công an đi.
Bạch Nhược Hà m bị Tần Mục rống lá»›n hồi phục lại tinh thần, luống cuống tay chân tìm kiếm đồ váºt cầm máu, vừa mở miệng đỠnghị.
- Không thể báo cảnh!
Tần Mục cau mà y hai tay bóp mạnh đùi.
- Tìm được rồi!
Bạch Nhược Hà m tìm được gói thuốc cấp cứu trong ngăn kéo, cuống quýt quỳ trước mặt hắn.
- Äừng hoảng hốt, từ từ mà là m.
Tần Mục nhìn lướt qua ngưá»i kia, cháºm rãi nói:
- Má»™t lát giúp tôi băng bó xong, cô láºp tức Ä‘i lên đồn công an, nói buổi tối Ä‘i tìm ngưá»i bạn, sau đó quay vá» lại không tìm được nhà Lưu đồn trưởng!
- Vì sao?
Bạch Nhược Hà m khó hiểu, đối mặt máu tươi nà ng đã khôi phục sự bình tĩnh của một bác sĩ, bắt đầu băng bó cho Tần Mục.
- Cô gái ngốc!
Tần Mục thở dà i má»™t tiếng. Lý Kim Bưu chỉ là cháu cá»§a Lý Äại Äồng, hiện tại bởi vì chuyện cá»§a hắn đã liên lụy Lý Äại Äồng sứt đầu mẻ trán, tùy thá»i gặp phải nguy hiểm rÆ¡i đà i. Nếu có ngưá»i tuyên dương thiên kim chá»§ tịch huyện đêm khuya cùng má»™t cán bá»™ trong thôn hẹn hò bị ngưá»i bắt gian tại tráºn, như váºy không chỉ đơn giản là thanh danh cá»§a Tần Mục cùng Bạch Nhược Hà m bị há»§y, cho dù là Bạch chá»§ tịch chỉ sợ cÅ©ng khó tránh khá»i cục diện đấu đá chÃnh trị. HÆ¡n nữa quan hệ giữa Bạch chá»§ tịch cùng Quý bà thư tá»±a hồ không quá hòa hợp, chuyện nà y rất có thể biến thà nh thá»§ Ä‘oạn cho phe phái Quý bà thư công kÃch Bạch chá»§ tịch. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tôi không ngốc, tôi biết anh vì bảo hộ tôi.
Bạch Nhược Hà m cắn môi nói.
Tần Mục cÅ©ng không giải thÃch, thấy Bạch Nhược Hà m băng bó xong cho hắn, liá»n thúc giục:
- Nhanh Ä‘i, nhanh Ä‘i, sau khi tố giác láºp tức tìm Vương ChÃ, tìm cô gái nà o trong Hà Tá» trấn mà cô quen biết là m khẩu cung. A, không cần, cô Ä‘i tìm Hà Tinh, Hà Tinh có thể giúp cô, cô nói đến kiểm tra sức khá»e cá»§a Hà Tinh, xem di chứng cá»§a lần bắt cóc đó. Nhá»› kỹ, sau khi báo cảnh xong láºp tức Ä‘i Tây SÆ¡n thôn, ngà n vạn lần đừng quay vỠđây.
Bạch Nhược Hà m nghe Tần Mục nói chuyện tháºt khẩn cấp, gáºt gáºt đầu, thấp giá»ng dặn dò:
- Anh cẩn tháºn má»™t chút.
- Mau đi đi, nhớ kỹ, dặn Vương Chà mang theo bác sĩ.
Tần Mục nhịn Ä‘au mỉm cưá»i nói.
Giá»ng Ä‘iệu có chút vui đùa cá»§a hắn là m Bạch Nhược Hà m sá»ng sốt, không biết Ä‘ang nghÄ© gì đột nhiên nà ng cúi đầu lặng yên hôn lên mặt Tần Mục.
Còn chưa đợi Tần Mục phản ứng, Bạch Nhược Hà m ôm mặt chạy ra khá»i phòng mặc áo khoác lại chạy nhanh khá»i nhà .
Tần Mục ngây ngưá»i xoa xoa mặt, nhất thá»i không biết nên dùng từ ngữ gì hình dung tâm tình cá»§a mình giá» phút nà y.
…
Tiết Nguyên Tiêu mưá»i lăm tháng Giêng, Tần Mục lại bị đưa vá» bệnh viện thêm lần nữa. Con dao đâm và o động mạch chá»§, chỉ cần chếch lên ná»a tấc hắn sẽ bị mất máu mà chết, vì váºy hắn cÅ©ng tuôn mồ hôi lạnh má»™t phen.
Chuyện xá» lý háºu quả cÅ©ng rất nhẹ nhà ng. Sau bữa tiệc rượu, Vương Chà cùng Chu Thông quay vỠđồn công an, không vá» nhà , xem như xâm nháºp tiếp xúc gây cảm tình cho công tác sau nà y, hai ngưá»i mua thêm hai chai rượu uống tá»›i ná»a đêm. Nhóm nhân viên trá»±c ban cÅ©ng được há» cho vá» nhà , trong đồn chỉ còn lại hai ngưá»i bá»n há».
Ngay khi uống rượu xong, hai ngưá»i Ä‘ang chÆ¡i cá», Bạch Nhược Hà m lảo đảo xông và o, Ä‘em sá»± tình nói ra, Vương Chà cùng Chu Thông láºp tức tỉnh rượu.
Vương Chà để Chu Thông đưa Bạch Nhược Hà m Ä‘i Tây SÆ¡n thôn trong đêm, dặn nà ng Ä‘em chuyện nà y nói rõ vá»›i Hồ lão tứ. Lần trước khi đến Tây SÆ¡n thôn, Vương Chà rõ rà ng cảm giác được lão bà thư chi bá»™ Hồ lão tứ rất giữ gìn Tần Mục, chuyện nà y còn cần hắn ra sức bảo há»™. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Theo sau Vương Chà trá»±c tiếp gõ cá»a sở vệ sinh trấn, không quản bác sÄ© chưa kịp mặc áo khoác đã kéo hắn chạy ra ngoà i. Chá» khi chứng kiến Tần Mục, sắc mặt hắn đã xanh mét, hai mắt vô thần nhìn Vương ChÃ, cưá»i khổ nói:
- Vương đồn trưởng, lại là m phiá»n anh!
Chuyện sau đó tháºt đơn giản, Tần Mục được cứu, phạm nhân bị bắt. Nhưng bởi vì muốn trÃch Bạch Nhược Hà m ra khá»i chuyện nà y, Vương Chà thẩm vấn suốt đêm, giảng giải chÃnh sách cá»§a đảng cho tên lưu manh cứng đầu kia, cuối cùng xem như tên kia lấy hình thức ra tá»± thú mà bị bắt.
Tuy rằng Tần Mục cùng Bạch Nhược Hà m thanh bạch, nhưng chỉ sợ có ngưá»i bất quá»· xem đây là thá»§ Ä‘oạn công kÃch đối thá»§, hÆ¡n nữa phạm nhân còn khai ra hai địa phương giấu văn váºt, xem như biểu hiện láºp công, cho nên kết quả vụ án cÅ©ng không thể nói là không tuân theo quy định, chỉ là quá trình bị mấy ngưá»i Tần Mục giấu và o trong lòng mà thôi.
Chuyện nà y giải quyết xong xuôi, xem như bên trong Hà Tá» trấn đã có má»™t Ä‘oà n thể nho nhá» lặng yên sinh ra, trong đó chÃnh là thôn trưởng Tây SÆ¡n thôn Tần Mục, bà thư chi bá»™ thôn Hồ lão tá», đồn trưởng đồn công an Vương ChÃ, phó đồn trưởng Chu Thông, nếu cá»™ng thêm phó cục trưởng cục công an Lưu Äại Hữu, khoa trưởng khoa nhân sá»± cục công thương huyện Trương Thúy, vòng luẩn quẩn chÃnh trị cá»§a Tần Mục bắt đầu cháºm rãi đầy đặn, tuy rằng chỉ là má»™t lá»±c lượng bé nhá» không đáng kể.
Tần Mục được đưa đến huyện, bác sÄ© nÆ¡i nà y nháºn thức hắn, biết hắn là đối tượng được chú ý trong Hà Tá» trấn, vì muốn an toà n hÆ¡n nên đỠnghị đưa hắn đến bệnh viện huyện.
Miệng vết thương cá»§a Tần Mục không sâu lắm, trải qua xá» lý chuyển và o phòng bệnh, cà ng xảo chÃnh là ở lại ngay giưá»ng bệnh mấy ngà y trước cá»§a hắn.
Nằm trên giưá»ng, Tần Mục bình tÄ©nh trở lại, Ä‘em má»i chuyện xem xét lại má»™t lần, tâm tư cà ng thêm trong sáng. Trong phòng bệnh chỉ có má»™t mình hắn nên Tần Mục liá»n châm má»™t Ä‘iếu thuốc hút.
Sương khói lượn lá» dâng lên, Tần Mục nhìn ra bầu trá»i đêm Ä‘en nhánh, trong lòng nhanh chóng xác định vị trà cá»§a mình. Hai mươi tuổi, là má»™t giai Ä‘oạn tuổi trẻ lá»±c tráng tinh thần phấn chấn, qua thêm má»™t năm rưỡi quốc gia sẽ đắm chìm trong là n gió xuân cải cách, đến lúc đó nếu hắn Ä‘i trước cải tổ thà nh công, trong ná»n chÃnh trị nhất định sẽ được chú ý tháºt lá»›n, tháºm chà được đặc biệt đỠbạt cÅ©ng không phải là không thể nà o.
Bóng đêm cà ng sâu, Tần Mục thở dà i, lại đốt thêm điếu thuốc.
Trà nhá»› cá»§a chá»§ nhân thân thể trong ban đêm yên tÄ©nh chẳng khác gì dòng nước chảy nhá» giá»t, toà n bá»™ thức tỉnh trong đầu óc cá»§a hắn. Ngưá»i quen biết cùng cuá»™c Ä‘á»i cá»§a hắn, theo thá»i khắc nà y hoà n toà n thuá»™c vá» Tần Mục, thuá»™c vá» linh hồn không hiểu vì sao Ä‘i và o trong thế giá»›i nà y.
Quan đồ, tháºt là con đưá»ng thăm thẳm xa xôi. Tần Mục mang theo lòng ưu tư, cháºm rãi nhắm mắt lại.
NgaÌ€y hôm sau, thi thoảng cũng coÌ người tÆ¡Ìi thăm Tần MuÌ£c, trừ Vương ChiÌ, Chu Thông noÌi vÆ¡Ìi hăÌn về tiÌ€nh hiÌ€nh tiêÌn triển vuÌ£ aÌn ra, vợ chồng Lưu ÄaÌ£i Hữu cũng nhận được tin, mang hoa quả tÆ¡Ìi thăm, noÌi chuyện vá»›i Tần MuÌ£c trong chôÌc laÌt.
Tần MuÌ£c ngoan ngoãn ở trong phoÌ€ng bệnh nghỉ ngÆ¡i, bên phiÌa thôn Tây SÆ¡n bây giờ cũng Ä‘ã đâu vaÌ€o đâÌy, Ä‘i vaÌ€o giai Ä‘oaÌ£n chế tạo, sau khi giao quyền của bộ phận taÌ€i vuÌ£ là Tề Thâm, công ty cũng chỉ cần chờ đợi tin tưÌc của Chu Tiểu Mai cuÌ€g Hồ NgÅ© Äa.
SăÌp tÆ¡Ìi giờ cÆ¡m tôÌi, Tần MuÌ£c Ä‘ang Ä‘oÌ£c baÌo xem tin tưÌc haÌ€ng ngaÌ€y laÌ£i gặp một người bâÌt ngờ tÆ¡Ìi thăm.
Trong văn phoÌ€ng huyện ủy, thư kyÌ của Chủ tiÌ£ch huyện QuaÌch Tự TaÌ£i Ä‘i theo chủ tiÌ£ch huyện BaÌ£ch Quang Lượng hÆ¡n sáu bảy năm qua.
QuaÌch Tự TaÌ£i tự giÆ¡Ìi thiệu vÆ¡Ìi Tần MuÌ£c, sau Ä‘oÌ thay mặt chủ tiÌ£ch huyện BaÌ£ch Quang Lượng an ủi hắn má»™t phen, noÌi rằng lãnh Ä‘aÌ£o huyện râÌt quan tâm tÆ¡Ìi haÌ€nh vi daÌm tay không chôÌng cự tội phaÌ£m như Tần MuÌ£c.
Tần MuÌ£c baÌ€y tỏ sự cảm kiÌch vÆ¡Ìi loÌ€ng quan tâm của lãnh Ä‘aÌ£o, cũng kể laÌ£i những khoÌ khăn cuÌ€ng gian khổ của thôn Tây SÆ¡n vÆ¡Ìi QuaÌch Tự TaÌ£i.
Hai người noÌi chuyện về nhiều vâÌn Ä‘á», cÆ°Ì hư hư thật thật, thử thăm doÌ€ yÌ tÆ°Ì trong lá»i cá»§a đôÌi phương.
Lẽ ra lãnh Ä‘aÌ£o câÌp huyện đêÌn thăm một trưởng thôn vôÌn laÌ€ việc râÌt không hợp lẽ thường, hÆ¡n nữa khoảng thời gian naÌ€y laÌ£i laÌ€ khoảng thời gian vô cuÌ€ng nhaÌ£y cảm, laÌ€m cho Tần MuÌ£c vô cuÌ€ng cảnh giaÌc, noÌi chuyện cũng thật cẩn thận, ngữ Ä‘iệu chậm rãi, trong đầu cẩn thận raÌ€ soaÌt laÌ£i rõ raÌ€ng caÌch duÌ€ng từ, cÃ´Ì găÌng hêÌt sưÌc không lưu kẽ hở. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần MuÌ£c Ä‘au đầu, QuaÌch Tự TaÌ£i cũng không dễ daÌ€ng giÌ€. HăÌn cũng Ä‘ã hỏi thăm lãnh Ä‘aÌ£o của trâÌn HaÌ€n Tử về viÌ£ trưởng thôn trẻ tuổi Tần MuÌ£c naÌ€y, nghe thâÌy Ä‘aÌnh giaÌ của biÌ thư Ä‘ảng ủy về anh ta xong, laÌ£i đặc biệt lưu tâm mấy chuyện mÆ¡Ìi yên tâm Nhưng QuaÌch Tự TaÌ£i laÌ£i không nghĩ tÆ¡Ìi biểu hiện của Tần MuÌ£c râÌt coÌ phong độ của một Ä‘aÌ£i tươÌng, laÌ€m cho y không biêÌt laÌ€m thÃªÌ naÌ€o mÆ¡Ìi dẫn sang được chuyện đêm qua.
LuÌc saÌng nay, BaÌ£ch Nhược HaÌ€m tinh thần không yên chạy về nhaÌ€, vừa thâÌy BaÌ£ch Quang Lượng có chuyện nên không đêÌn công sở, thâÌy BaÌ£ch NHược HaÌ€m coÌ vẻ mâÌt hồn mâÌt viÌa, dùng chuÌt kỹ xảo Ä‘ã hỏi được bà mật của BaÌ£ch Nhược HaÌ€m. LaÌ€ tay lão laÌ€ng trên chôÌn quan trường, BaÌ£ch Quang Lượng vừa nghe lời kể laÌ£i của con gaÌi thì trên tóc gáy ướt mồ hôi lạnh.
Hắn nhá»› lại ngưá»i trẻ tuổi Tần MuÌ£c nà y, trong lòng BaÌ£ch Quang Lượng nhá»› tá»›i hình ảnh cá»§a Tần Mục lúc trước. Giờ phuÌt naÌ€y, Bạch Quang Lượng vẫn chưa biêÌt phải xử lyÌ chuyện trâÌn HaÌ€ Tử như thế nà o, nhưng chuyện đầu tiên chiÌnh laÌ€ phải laÌ€m cho tên trưởng thôn Tần MuÌ£c kia ngáºm miệng lại.
Chuyện naÌ€y đương nhiên rÆ¡i xuôÌng đầu thân tiÌn của Bạch Quang Lượng, chiÌnh laÌ€ QuaÌch Tự TaÌ£i. QuaÌch Tự TaÌ£i laÌ€m việc luôn luôn cẩn thận tỉ mỉ, Bạch Quang Lượng chỉ cần noÌi qua loa trong Ä‘iện thoaÌ£i một chuÌt, QuaÌch Tự TaÌ£i sẽ tự hiểu được yÌ của lão.
Nhưng maÌ€ QuaÌch Tự TaÌ£i thật sự không ngờ tên thanh niên chỉ mÆ¡Ìi hai mươi tuổi như Tần MuÌ£c laÌ£i khoÌ chÆ¡i đêÌn thêÌ. HăÌn hỏi về tiÌ€nh hiÌ€nh của thôn Tây SÆ¡n, thậm chiÌ coÌ€n hÆ¡i lờ mờ nhăÌc tÆ¡Ìi chuyện đêm qua thời tiêÌt râÌt laÌ£nh giÌ€ giÌ€ Ä‘oÌ, để cho Tần MuÌ£c coÌ thể hiểu được muÌ£c Ä‘iÌch chuyêÌn thăm naÌ€y. Ai ngờ rằng Tần MuÌ£c cư laÌ£i băÌt đầu noÌi về chuyện thôn Tây SÆ¡n đêm không Ä‘ủ sưởi âÌm, nêÌu không phải do QuaÌch Tự TaÌ£i ngăn laÌ£i, chỉ sợ Tần MuÌ£c noÌi ban đêm cũng không thâÌy mệt.
Tần MuÌ£c cÅ©ng không phải kẻ đần, hắn rất nhanh nhạy, hắn là kẻ không có lòng dạ sao? Ãnh mắt nhìn qua QuaÌch Tự TaÌ£i hiện ra thần sắc suy tư.
14.08.2014
Chương 34
Thư ký của chủ tịch huyện Quách Tự Tại​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
QuaÌch Tự TaÌ£i Ä‘ang suy nghĩ, trong loÌ€ng Tần MuÌ£c cũng suy nghĩ. Khi QuaÌch Tự TaÌ£i quan saÌt Tần MuÌ£c, laÌ£i thâÌy Tần MuÌ£c dường như không theÌ€m nhiÌ€n mình. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
QuaÌch Tự TaÌ£i tuổi cũng không quaÌ giaÌ€, chỉ tầm ba bôÌn chuÌ£c tuổi, trên người mặc kiểu aÌo Tôn Trung SÆ¡n thẳng thá»›m, ngẫu nhiên nhiÌ€n xuyên qua cặp kiÌnh sẽ thâÌy đôi măÌt tá»a tinh quang và nếp nhăn ở khóe mắt, chiÌnh laÌ€ kiểu người Ä‘iển hiÌ€nh cuồng công việc.
Tần MuÌ£c thâÌy QuaÌch Tự TaÌ£i hÆ¡i ưỡn ngực, hai vai hÆ¡i ngả ra sau, Ä‘ã Ä‘oaÌn được con người QuaÌch Tự TaÌ£i naÌ€y laÌ€ kiểu người râÌt thiÌch biểu hiện bản thân, hÆ¡n nữa cẩn thận tỉ mỉ, râÌt chuÌ yÌ tÆ¡Ìi việc bản thân miÌ€nh coÌ mang laÌ£i cảm giaÌc xâÌu cho người khaÌc hay không.
- Thư kyÌ QuaÌch, ngà i tá»›i tìm tôi có chuyện gì? Tôi không muôÌn quanh co, coÌ việc giÌ€ xin ngà i cÆ°Ì noÌi thẳng.
Tần MuÌ£c đưa ra phaÌn Ä‘oaÌn về QuaÌch Tự TaÌ£i, lập tưÌc nghĩ tÆ¡Ìi chuyện QuaÌch Tự TaÌ£i chăÌc chăÌn thay ngưá»i khác tá»›i tìm hiểu tình hình cá»§a mình, liền không hề cẩn thận nữa, cÃ´Ì găÌng tỏ ra biểu hiện xưÌng vÆ¡Ìi danh khuÌ€ khờ.
- Ha ha, tiểu Tần nha, lãnh Ä‘aÌ£o của anh Ä‘ã noÌi vÆ¡Ìi tôi rồi, anh chiÌnh laÌ€ caÌi tiÌnh không sợ trời không sợ đâÌt, tiÌnh naÌ€y được, tôi thiÌch.
QuaÌch Tự TaÌ£i nghe Tần MuÌ£c noÌi thêÌ, liền yên tâm hÆ¡n nhiều, baÌ€y ra tư thÃªÌ của lãnh Ä‘aÌ£o huyện noÌi chuyện.
- Lão tÆ°Ì thuÌc noÌi rồi, caÌi tiÌ€nh naÌ€y của tôi Ä‘uÌng laÌ€ chỉ nhận lâÌy phiền haÌ€, tôi đây Ä‘uÌng laÌ€ lần đầu tiên nghe thâÌy coÌ người noÌi thiÌch Ä‘oÌ.
Tần MuÌ£c mang bộ daÌng chân tiÌ€nh nhiÌ€n chăm chuÌ vaÌ€o QuaÌch Tự TaÌ£i:
- QuaÌch thư kyÌ, ông Ä‘uÌng laÌ€ người tôÌt.
Người tôÌt? QuaÌch Tự TaÌ£i không thể ngá» người thanh niên naÌ€y chỉ cần một câu noÌi Ä‘ã hồ hởi thêÌ, laÌ£i nhiÌ€n đôi maÌ€y kiêÌm rậm raÌ£p của hăÌn, săÌc mặt thanh tuÌ, thÃªÌ nà o cÅ©ng chỉ là một ngưá»i má»›i lá»›n, còn chưa có ngạo khà cá»§a ngưá»i là m quan.
QuaÌch Tự TaÌ£i từng gặp không iÌt người trẻ tuổi, mÆ¡Ìi vừa vaÌ€o cÆ¡ quan liền vô cuÌ€ng bừa bãi, nhâÌt laÌ€ Ä‘aÌm công tử ăn chÆ¡i nhà biÌ thư huyện ủy, bộ daÌ£ng giôÌng như lão tử chiÌnh laÌ€ lÆ¡Ìn nhâÌt, laÌ€m cho QuaÌch Tự TaÌ£i cảm thâÌy vô cuÌ€ng không thoải maÌi.
Con người kyÌ€ thật đôi khi râÌt kyÌ€ diệu, cũng viÌ€ hai chữ “người tôÌt†cả, tự nhiên QuaÌch Tự TaÌ£i có hảo cảm vÆ¡Ìi Tần MuÌ£c. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Anh Ä‘ã noÌi như thêÌ, tôi cũng không voÌ€ng veÌ€o nữa, nghe noÌi đêm qua anh…
QuaÌch Tự TaÌ£i đẩy goÌ£ng kiÌnh, cuôÌi cuÌ€ng cũng bỏ qua những câu noÌi khaÌch saÌo, ngửa baÌ€i noÌi chuyện.
- Äêm qua?
Tần Mục ai nha kêu lên:
- QuaÌch Tự TaÌ£i, ông không biêÌt đêm qua Ä‘uÌng laÌ€ maÌ£o hiểm nha.
QuaÌch Tự TaÌ£i nhiÌu maÌ€y, ông ta cũng không muôÌn nghe kể lể laÌ£i chuyện tôÌi qua, chỉ muôÌn rửa saÌ£ch moÌ£i môÌi liên quan của BaÌ£ch Nhược HaÌ€m vÆ¡Ìi chuyện naÌ€y.
- Äêm qua, anh ở cuÌ€ng vÆ¡Ìi ai?
QuaÌch Tự TaÌ£i căÌt lời Tần MuÌ£c, hỏi.
- ChiÌnh laÌ€ ở cuÌ€ng mâÌy đồng chiÌ thôi mà . Äồng chiÌ Lưu ÄaÌ£i phoÌ CuÌ£c trưởng thăng chưÌc, thÃªÌ naÌ€o cũng phải chặt cheÌm anh ta tôi cam tâm chưÌ.
Bá»™ dáng cá»§a Tần MuÌ£c không hề sợ lãnh Ä‘aÌ£o mâÌt mặt, thậm chiÌ coÌ€n coÌ bộ daÌ£ng âÌm ưÌc thiên haÌ£ vô song, yÌ tÆ°Ì râÌt rõ raÌ€ng, ta chỉ laÌ€ một tiểu tử, thâÌy người khaÌc thăng quan trong loÌ€ng không thoải maÌi, mượn cÆ¡ hội chặt cheÌm một bữa cÆ¡m, có lỗi giÌ€ chưÌ?
QuaÌch Tự TaÌ£i nhiÌ€n biểu cảm của Tần MuÌ£c, thiêÌu chuÌt nữa bật cười ra tiêÌng, hăÌn vội vaÌ€ng Ä‘iều chỉnh săÌc mặt, tiêÌp tuÌ£c truy vâÌn:
- Không coÌ người khaÌc sao?
- Không coÌ maÌ€, Ä‘uÌng rồi, Ä‘aÌ£i tỷ Trương ThuÌy laÌ€m cÆ¡m râÌt ngon, luÌc âÌy coÌ€n coÌ chiÌ£ âÌy nữa.
QuaÌch Tự TaÌ£i laÌ£i hỏi thêm nữa:
- Thật không coÌ€n người khaÌc sao?
Tần MuÌ£c liền trợn măÌt một caÌi, chậm rãi noÌi:
- QuaÌch thư kyÌ, ông hy voÌ£ng coÌ€n coÌ ai nữa chưÌ?
Từng chữ từng chữ chậm rãi đánh mạnh và o trong lòng cá»§a QuaÌch Tự TaÌ£i, hăÌn hôÌt hoảng, cẩn thận nhiÌ€n chằm chằm vaÌ€o mặt Tần MuÌ£c, trên khuôn mặt thanh tuÌ coÌ chuÌt kyÌ€ cuÌ£c đột nhiên xuâÌt hiện một nuÌ£ cười xảo traÌ.
Thanh niên naÌ€y không hề đơn giản! Äá»™t nhiên QuaÌch Tự TaÌ£i phaÌt hiện rằng âÌn tượng cả ngaÌ€y naÌ€y về Tần MuÌ£c laÌ€ hoaÌ€n toaÌ€n sai lầm, không thể Ä‘oán chừng. Ngay khi chuyện mÆ¡Ìi xảy ra, hăÌn Ä‘ã lo lăÌng đêÌn toaÌ€n bộ moÌ£i việc coÌ liên quan, cho nên trong bản tự thuật của hăÌn, căn bản chưa từng xuâÌt hiện caÌi tên BaÌ£ch Nhược HaÌ€m.
- Thì ra là vậy.
QuaÌch Tự TaÌ£i chậm rãi gật đầu, coÌ chuÌt mâÌt tự nhiên nở nuÌ£ cười.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên chiÌnh laÌ€ thêÌ.
Tần MuÌ£c lâÌy một quả taÌo từ trên baÌ€n đưa cho QuaÌch Tự TaÌ£i, laÌ€m bộ như không theÌ€m để yÌ noÌi:
- ÄuÌng rồi, thư kyÌ QuaÌch, mâÌy ngaÌ€y hôm trước tôi cũng nằm viện ở đây, coÌ một viÌ£ baÌc sĩ BaÌ£ch phuÌ£ traÌch, không biêÌt sao mâÌy ngaÌ€y hôm nay laÌ£i không Ä‘i laÌ€m. Ông laÌ€ người trên huyện, không biêÌt coÌ biêÌt hay không, tôi coÌ€n muôÌn caÌm Æ¡n người ta chăm soÌc mâÌy ngaÌ€y naÌ€y đấy.
QuaÌch Tự TaÌ£i nghe xuôi tai mâÌy lời naÌ€y của Tần MuÌ£c, hoÌa ra thanh niên naÌ€y Ä‘uÌng laÌ€ tâm cÆ¡ không nhỏ, biểu hiện tuÌ€y tiện kia chẳng qua chỉ laÌ€ để Ä‘aÌnh lừa người khaÌc. Tuy rằng QuaÌch Tự TaÌ£i không nghĩ ra duÌ£ng yÌ Tần MuÌ£c giả ngu, nhưng hăÌn hiểu Tần MuÌ£c biểu lộ rằng y Ä‘ã biêÌt thân phận của BaÌ£ch NHược HaÌ€m, hÆ¡n nữa coÌ€n diệt trừ toaÌ€n bộ môÌi nguy coÌ thể xảy ra từ trong trưÌng nước. Tần MuÌ£c Ä‘ã laÌ€m huyện nên laÌ€m rồi, vậy caÌc người có phần đáp lá»… hay không? ViÌ duÌ£ như mâÌy chuyện tá»›i nhà chá»§ tịch huyện là m khách gì đó, hay coÌ thể cho tôi chuÌt tin tưÌc?
Tần MuÌ£c noÌi xong, aÌnh măÌt bâÌt động nhiÌ€n biểu cảm của QuaÌch Tự TaÌ£i. Chiêu naÌ€y của hăÌn Ä‘uÌng laÌ€ hÆ¡i maÌ£o hiểm, tuÌ€y yÌ Ä‘Æ°a ra yÌ Ä‘iÌ£nh muôÌn thân cận vÆ¡Ìi Chủ tiÌ£ch huyện, đây không phải laÌ€ chưÌc quan maÌ€ hăÌn coÌ thể tiêÌp xuÌc được. Nhưng mà Tần MuÌ£c thật sự cảm thâÌy năng lực trước măÌt không Ä‘ủ, nếu mình trong huyện laÌ£i được duy tri thì cho dù tranh đấu trong huyện cuối cùng là ai thắng, iÌt nhâÌt trong tương lai gần hăÌn coÌ thể yên tâm maÌ€ vững bước phaÌt triển ở thôn Tây SÆ¡n
NêÌu dựa vaÌ€o chuyện naÌ€y Tần MuÌ£c laÌ£i muôÌn moÌc nôÌi quan hệ vÆ¡Ìi BaÌ£ch Quang Lượng, neÌm chuyện thôn Tây SÆ¡n sang một bên, thÃªÌ thiÌ€ Tần MuÌ£c Ä‘ã xem thường chiÌnh bản thân miÌ€nh. Äiều hăÌn laÌ€m chỉ laÌ€ viÌ€ Ä‘aÌ£t được muÌ£c tiêu của miÌ€nh ở thôn Tây SÆ¡n thôi.
QuaÌch Tự TaÌ£i không noÌi lời naÌ€o, cầm quả taÌo cắn một miêÌng.
KhoÌe miệng Tần MuÌ£c dần dần nhếch lên, biểu hiện nuÌ£ cười thoải maÌi. QuaÌch Tự TaÌ£i do dự, Ä‘iều naÌ€y ngay cả người cuÌ€ng thuyền vÆ¡Ìi chủ tiÌ£ch huyện đều không thể năÌm rõ được suy nghĩ của chủ tiÌ£ch huyện, nên mÆ¡Ìi không daÌm tuÌ€y tiện đồng yÌ. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thư kyÌ QuaÌch, hôm nay cảm Æ¡n ngà i, coÌ thể trong luÌc câÌp baÌch thÃªÌ naÌ€y daÌ€nh chuÌt thời gian cho tôi, laÌ€m tôi râÌt cảm động. Trong thon Tây SÆ¡n chuÌng tôi hiện tại Ä‘ang laÌ€m nghệ thuật Ä‘iêu khăÌc gá»—, chuẩn biÌ£ má»i mấy đối tượng thân sÄ© tá»›i mua bán. Nhưng mà hiện tại toaÌ€n bộ moÌ£i người đều không coÌ kinh nghiệm, không biêÌt laÌ€m thÃªÌ naÌ€o, không biêÌt chủ tiÌ£ch huyện, thư kyÌ QuaÌch coÌ thể daÌ€nh chuÌt thời gian đưa ra chuÌt yÌ tưởng chỉ Ä‘aÌ£o cho thôn Tây SÆ¡n chuÌng tôi không?
Hiện tại trong phoÌ€ng bệnh chỉ coÌ hai người Tần MuÌ£c cuÌ€ng QuaÌch Tự TaÌ£i, Tần Mục noÌi chuyện tâÌt nhiên không cần quaÌ haÌ€m suÌc. HăÌn mÆ¡Ìi heÌ chuÌt rằng thôn Tây SÆ¡n có hạng mục dá»… kiếm tiá»n, hÆ¡n nữa muÌ£c tiêu ngoà i việc ôm má»™t bó tiá»n vá», công triÌ€nh naÌ€y coÌ€n ghi danh trên đầu chủ tiÌ£ch huyện. một khi laÌ€m ra được thaÌ€nh tiÌch giÌ€, thÃªÌ thiÌ€ trên liÌ liÌ£ch của chủ tiÌ£ch huyện sẽ laÌ£i được tăng thêm một khoản chiêÌn tiÌch rồi.
14.08.2014
Chương 35-36
Công khai thôn vụ.
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Chủ tiÌ£ch huyện thăng chưÌc, thư kyÌ như ông khẳng Ä‘iÌ£nh cũng được thÆ¡m lây. Cho duÌ€ laÌ€ công triÌ€nh naÌ€y thâÌt baÌ£i, cũng laÌ€ do những nhân viên thao taÌc thực tÃªÌ như chuÌng tôi không Ä‘uÌng, không liên quan giÌ€ tÆ¡Ìi Chủ tiÌ£ch huyện cả.
QuaÌch Tự TaÌ£i nghe xong, hai măÌt saÌng lên, cẩn tháºn suy nghĩ về yÌ tÆ°Ì sâu xa của Tần MuÌ£c, sau Ä‘oÌ nở nuÌ£ cười.
Vừa cười, QuaÌch Tự TaÌ£i vỗ vỗ bả vai Tần MuÌ£c, khen:
- Tiểu Tần, đồng chiÌ naÌ€y râÌt được, được lăÌm nha. Như vậy Ä‘i, chờ anh hêÌt bệnh rồi, đêÌn truÌ£ sở huyện tiÌ€m tôi, tôi vÆ¡Ìi anh noÌi chuyện nhiều hÆ¡n.
Tần MuÌ£c cũng cười, trong loÌ€ng cũng thâÌy yên tâm hÆ¡n.
NgoaÌ€i dự kiêÌn của Tần MuÌ£c, hăÌn ở trong bệnh viện bảy ngaÌ€y, tÆ¡Ìi khi xuâÌt viện cũng không nhiÌ€n thâÌy người naÌ€o coÌ quan hệ vÆ¡Ìi Bạch Quang Lượng, ngay cả BaÌ£ch Nhược HaÌ€m vôÌn Ä‘i laÌ€m trong bệnh viện cũng không gặp laÌ£i.
Tần MuÌ£c Ä‘i đêÌn truÌ£ sở huyện, lại cho biết rằng Chủ tiÌ£ch huyện cuÌ€ng Thư kyÌ QuaÌch đã Ä‘i xuống nông thôn rồi, thời gian quay laÌ£i coÌ€n chưa biêÌt rõ cuÌ£ thể ra sao, Ä‘iều naÌ€y laÌ€m cho Tần MuÌ£c giật miÌ€nh.
CoÌ lẽ bản thân hăÌn Ä‘ã quaÌ sôÌt ruột, Tần MuÌ£c ngồi trên xe quay về trấnHaÌ€ Tử, âm thầm nghĩ.
HăÌn không dừng laÌ£i ở trấn HaÌ€ Tử, trực tiêÌp ngồi xe ba baÌnh trở laÌ£i thôn Tây SÆ¡n, mỗi lần boÌ€ lên ngoÌ£n nuÌi kia hăÌn đều thề nêÌu không mở được một con đường Ä‘i thông qua ngoÌ£n nuÌi naÌ€y, hăÌn liền chêÌt giaÌ€ ở thôn Tây SÆ¡n,
Vừa mÆ¡Ìi vaÌ€o thôn, Tần MuÌ£c liền nhiÌ€n thâÌy Triệu quả phuÌ£ lăÌm miệng Ä‘ang lải nhải giÌ€ Ä‘oÌ vÆ¡Ìi mâÌy cô gaÌi trong thôn. MâÌy cô gaÌi thâÌy Tần MuÌ£c Ä‘i tÆ¡Ìi, liền keÌo keÌo caÌnh tay Triệu quả phuÌ£, im bặt không daÌm lên tiêÌng.
Tần MuÌ£c cười Ä‘i tÆ¡Ìi, nhiệt tiÌ€nh hô:
- ThÃªÌ naÌ€o, các vị không bận aÌ€?
Người khaÌc không noÌi giÌ€, Triệu quả phuÌ£ laÌ£i âm dương quaÌi khiÌ noÌi:
- Bận hay không coÌ€n phải xem trưởng thôn nhaÌ€ anh cả, trả thuÌ€ lao thiÌ€ bận, không trả thuÌ€ lao thiÌ€ coÌ muôÌn bận cũng không được nha.
Tần MuÌ£c nghe xong, maÌ€y liền nhiÌu laÌ£i, noÌi:
- Sao, ai laÌ£i đăÌc tội vÆ¡Ìi thiÌm Triệu rồi, tưÌc tối thế cÆ¡ đấy?
Triệu quả phuÌ£ hừ một tiêÌng, vươn tay quaÌ£t quaÌ£t mâÌy cái trước mÅ©i, aÌnh măÌt Ä‘ảo khăÌp nÆ¡i, miệng than thở:
- CoÌ€n coÌ ai daÌm đăÌc tội tôi chứ, cả Ä‘aÌm như khỉ đột, người khaÌc laÌ€m việc không trả tiền thiÌ€ đập chêÌt chuÌng noÌ.
Tần MuÌ£c nghe câu naÌ€y Ä‘uÌng laÌ€ không tự nhiên, nhưng maÌ€ hăÌn vừa mÆ¡Ìi trở laÌ£i thôn, lhông biêÌt Ä‘ã xảy ra chuyện giÌ€, liền cười nhaÌ£t, xoay người Ä‘i về nhaÌ€.
Triệu quả phuÌ£ ở đằng sau nói vá»ng lại, chỉ cây dâu măÌng cây hoÌ€e:
- Những sÃ´Ì tiền kia của người trong thôn nha, cũng thaÌ€nh ra vật hi sinh cho người naÌ€o Ä‘oÌ mua chuộc loÌ€ng một đưÌa con gaÌi maÌ€ thôi.
Tần MuÌ£c bỗng nhiên xoay người, nhìn thẳng và o Triệu quả phuÌ£, cÆ°Ì như thÃªÌ nhiÌ€n chằm chằm.
Triệu quả phuÌ£ biÌ£ Tần MuÌ£c nhiÌ€n maÌ€ chợt sợ hãi, bĩu môi, noÌi một tiêÌng xong uôÌn eÌo Ä‘i về hươÌng khaÌc.
Tần MuÌ£c liền nổi cÆ¡n giận, vôÌn bởi viÌ€ chuyện không thể tiêÌp xuÌc vÆ¡Ìi chủ tiÌ£ch huyện BaÌ£ch theo yÌ muôÌn của hăÌn Ä‘ã laÌ€m hăÌn không vui, vừa trở laÌ£i thôn laÌ£i biÌ£ Triệu quả phuÌ£ âm dương quaÌi khiÌ noÌi cho mÆ¡ mÆ¡ hồ hồ. Tần MuÌ£c một cươÌc Ä‘aÌ văng cửa nhaÌ€ miÌ€nh, nhiÌ€n mâÌy cô gaÌi Ä‘ang laÌ€m việc bên trong, săÌc mặt trầm xuôÌng noÌi:
- Tề thẩm, dì noÌi xem, rôÌt cuộc laÌ€ thÃªÌ naÌ€o? Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tề thẩm mÆ¡ hồ, nhưng nhiÌ€n thâÌy Tần MuÌ£c âm trầm nhiÌ€n Ä‘aÌm Ä‘aÌ€n baÌ€ con gaÌi trong thôn Ä‘ang đưÌng quanh, lập tưÌc biêÌt Tần MuÌ£c Ä‘ã nghe được tin đồn giÌ€, liền do dự noÌi:
- Trưởng thôn, ở chỗ naÌ€y noÌi không tiện lăÌm.
- NoÌi, coÌ giÌ€ maÌ€ không tiện? CaÌc vị đều nhiÌ€n thâÌy tôi lÆ¡Ìn lên, coÌ€n phải che giâÌu giÌ€? CoÌ giÌ€ aÌm muội chưÌ? NoÌi!
Tần MuÌ£c ngồi xuôÌng giưá»ng gạch, nhiÌ€n chằm chằm vaÌ€o Tề thẩm.
Tề thẩm do dự một chuÌt, noÌi:
- Hôm kia, Triệu muội tử mang một caÌi rễ cây cho Chu sư phoÌ, nhưng Chu sư phoÌ laÌ£i noÌi rÃªÌ cây kia vôÌn coÌ thể duÌ€ng để laÌ€m giÌ€ giÌ€ Ä‘oÌ, caÌi giÌ€ maÌ€ nam nữ thân chủy… Triệu muội muội laÌ£i cÃ´Ì yÌ bÃ´Ì triÌ… bÃ´Ì triÌ laÌ€m cho caÌi rễ cây Ä‘oÌ biÌ£ hỏng rồi
-BÃ´Ì cuÌ£c.
Tần MuÌ£c laÌ£nh luÌ€ng noÌi.
- ÄuÌng, bÃ´Ì cuÌ£c, ta nghĩ nêÌu Chu sư phoÌ Ä‘ÃªÌ€u noÌi laÌ€ không thể duÌ€ng nữa, đương nhiên ta không đưa tiền. Nhưng Triệu muội tử noÌi, chuÌng ta laÌ€ cÃ´Ì yÌ không trả tiền, về sau muôÌn mang caÌi rễ cây kia baÌn Ä‘i được một đôÌng tiền lÆ¡Ìn. CoÌ€n noÌi… coÌ€n noÌi…
Tề thẩm noÌi tÆ¡Ìi đây, do dự không daÌm noÌi tiêÌp, mâÌy cô gaÌi trong viện cũng dừng tay laÌ£i, cuÌi đầu, lặng lẽ nhìn qua Tần MuÌ£c.
- Sợ caÌi giÌ€, noÌi! Tôi mặc duÌ€ laÌ€ trưởng thôn, nhưng trưởng thôn phải là m việc cho thôn, coÌ giÌ€ maÌ€ tôi không thể biêÌt?
Tần Mục nghiêm mặt:
- ÄÆ°Ì€ng để tôi phải trực tiêÌp Ä‘i hỏi Chu sư phoÌ.
Chu sư phoÌ chiÌnh laÌ€ Chu AÌi Quân, Tần MuÌ£c vô cuÌ€ng rõ raÌ€ng.
- Ả noÌi, ả noÌi trưởng thôn lâÌy toaÌ€n bộ chi phiÌ chung của thôn bỏ vaÌ€o tuÌi miÌ€nh, sau Ä‘oÌ coÌ€n noÌi…
Tề thẩm hoaÌ€n toaÌ€n không coÌ€n bộ daÌ£ng Ä‘anh Ä‘aÌ nữa, noÌi giÌ€ cũng không daÌm noÌi rõ raÌ€ng.
LuÌc naÌ€y, Chu AÌi Quân đẩy maÌ£nh cửa ra, lÆ¡Ìn tiêÌng noÌi:
- NoÌi trưởng thôn duÌ€ng tiền chung của người trong thôn cho nha đầu HaÌ€ Tinh, ả coÌ€n nhìn thấy cáºu và HaÌ€ Tinh…
NoÌi tÆ¡Ìi đây mặt Ä‘ỏ bừng, không noÌi thêm được nữa.
Tần MuÌ£c cười khổ một tiêÌng, thiÌ€ ra chiÌnh laÌ€ việc naÌ€y. Công phu noÌi luyên thuyên của Ä‘aÌm Ä‘aÌ€n baÌ€ con gaÌi trong thôn là m cho caÌn bộ cÆ¡ sở phải Ä‘au đầu, đây cũng laÌ€ lần đầu tiên Tần MuÌ£c gặp phải chuyện thêÌ. Nhưng tuy rằng trước kia hăÌn chưa từng gặp phải, cũng nghe noi khaÌ nhiều, cảm thâÌy không cần so Ä‘o, vỗ vỗ tay noÌi:
- CoÌ caÌi giÌ€ quaÌ Ä‘aÌng sao? CaÌc người chuyên tâm laÌ€m chuyện của miÌ€nh, tiền aÌ, nằm trong tuÌi của miÌ€nh mÆ¡Ìi coÌ yÌ nghĩa, người khaÌc coÌ giÌ€ giận caÌi giÌ€, oaÌn caÌi giÌ€, cho naÌ€ng noÌi thoải maÌi Ä‘i! Tôi đây đường đường chiÌnh chiÌnh, cho duÌ€ quỷ coÌ tÆ¡Ìi, cũng coÌ câu tuÌ£c ngữ laÌ€ noÌi phải củ cải cũng nghe cÆ¡ maÌ€.
Câu naÌ€y laÌ€m cho tâÌt cả moÌ£i người đều nở nuÌ£ cười, Tần MuÌ£c laÌ£i quay sang hỏi tiêÌn độ của mâÌy ngaÌ€y hôm nay. CoÌ hai lão sư phoÌ trợ giuÌp, tiêÌn độ của Chu AÌi Quân rõ rằng tăng nhanh hÆ¡n nhiều, Ä‘ã laÌ€m xong phần Ä‘uÌ£c thô rồi.
Về phần bên phiÌa Tề thẩm, trừ bỏ Triệu quả phuÌ£ trộm gian cuÌ€ng maÌnh lÆ¡Ìi ra thiÌ€ mâÌy ngưá»i coÌ€n laÌ£i đều lâÌy được tiền, nhiá»u taÌm mươi, Ãt thì bôÌn mươi. Nhưng nhiÌ€n nuÌ£ cười tươi của mâÌy nà ng naÌ€y, Tần MuÌ£c hiểu được caÌc naÌ€ng cũng thâÌy thÃªÌ laÌ€ Ä‘ủ. LaÌ£i coÌ€n Tề thẩm, bởi viÌ€ bản thân miÌ€nh chưởng quản tiá»n tà i, không hề động đêÌn một xu, liền đợi Tần MuÌ£c trở về lên tiêÌng.
Tần MuÌ£c nhiÌ€n Tề thẩm liền cười, hỏi moÌ£i người: Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- MoÌ£i người noÌi, Tề thẩm nên nhận bao nhiêu tiền?
ÄaÌm phụ nữ nhăn nhoÌ không lên tiêÌng, Tần MuÌ£c liền cười:
- Tề thẩm chưởng quản taÌ€i vuÌ£ vô cuÌ€ng tôÌt, tôi quyêÌt Ä‘iÌ£nh thưởng cho Tề thẩm một trăm đồng!
- Oa!
ToaÌ€n bộ moÌ£i người đều hôÌt hoảng trước sự haÌ€o phoÌng của Tần MuÌ£c, một trăm đồng! ÄaÌm con miÌ€nh Ä‘i ra ngoaÌ€i laÌ€m công một năm cũng chỉ coÌ nhiều nhâÌt laÌ€ trăm đồng. Tần MuÌ£c naÌ€y vừa ra tay laÌ£i chiÌnh laÌ€ một trăm đồng?
Người sôÌng trên nuÌi vô cuÌ€ng giản diÌ£, chỉ cần cho boÌ£n hoÌ£ chuÌt lợi iÌch thực têÌ, boÌ£n hoÌ£ sẽ cảm kiÌch anh. Äây chiÌnh laÌ€ bản châÌt thuần phaÌc nhâÌt của người nông thôn. Tần MuÌ£c laÌ€m quan, không cần thượng Ä‘aÌ£t thiên thiÌnh, nhưng tôÌi thiểu không laÌ€m bản thân thâÌy aÌy naÌy lương tâm, phải suy nghĩ thực tÃªÌ cho hươÌng Ä‘i của người dân.
ÄaÌm phụ nữ keÌo lâÌy Tề thẩm chuÌc mừng, Tề thẩm nhăn nhoÌ xoay người từ hông tuÌm ra tờ một trăm đồng hiếm thấy. Tờ tiền naÌ€y giaÌ triÌ£ thật lÆ¡Ìn, vui sươÌng boÌ£c laÌ£i trong aÌo bông của miÌ€nh.
Tần MuÌ£c gật gật đầu, Ä‘aÌm người kia cũng Ä‘ã băÌt đầu vaÌ€o guồng rồi, Ä‘aÌ€o taÌ£o cho boÌ£n hoÌ£ sau nà y là m việc haÌ£ch tâm như mở rộng kinh doanh sau naÌ€y. HăÌn hoaÌ€n toaÌ€n không sợ việc chaÌ£m khăÌc gỗ không coÌ thiÌ£ trường, phải biêÌt rằng nêÌu một taÌc phẩm chaÌ£m khăÌc gỗ laÌ€m tôÌt, tuyệt đôÌi hoaÌ€n toaÌ€n coÌ thể thỏa mãn được cả giaÌ triÌ£ kinh tÃªÌ lẫn nghệ thuật.
Tần MuÌ£c nhiÌ€n mâÌy người Ä‘ang đưÌng Ä‘oÌ hưng phâÌn noÌi chuyện, ngoăÌc Chu AÌi Quân, liền xoay người trở về phoÌ€ng, lâÌy buÌt lông, laÌ£i lâÌy ra giâÌy hồng viêÌt trong diÌ£p lễ mừng năm mÆ¡Ìi, tự nghĩ chôÌc laÌt, sau Ä‘oÌ duÌ€ng buÌt lông viêÌt vaÌ€o mâÌy ô vuông trên giâÌy.
HăÌn Ä‘ang viêÌt, HaÌ€ Tinh đẩy cửa vaÌ€o, thâÌy Tần MuÌ£c, HaÌ€ Tinh vui vẻ kêu lên:
- Anh Tần!
Từ sau khi trải qua chuyện băÌt coÌc, cô không coÌ€n goÌ£i laÌ€ trưởng thôn Tần nữa, đổi thaÌ€nh goÌ£i “anh Tầnâ€.
Tần MuÌ£c ngẩng đầu, nhiÌ€n khuôn mặt tươi cười của HaÌ€ Tinh, chuyện lần Ä‘oÌ giôÌng như không để laÌ£i di chưÌng quaÌ lÆ¡Ìn, liền cũng không nhăÌc laÌ£i mâÌy câu noÌi huyên thuyên của Triệu quả phuÌ£, chỉ cười noÌi:
- Vừa hay, anh Ä‘ang lo không coÌ người hỗ trợ đây, em tÆ¡Ìi vừa hay.
Ha Tinh nhiÌ€n laÌ£i, thâÌy tờ giâÌy hồng thật to Tần MuÌ£c Ä‘ang viêÌt:
- Công khai thôn vụ.
LaÌ£i quay sang kyÌ€ quaÌi hỏi:
- Tần Ä‘aÌ£i ca, anh Ä‘ang laÌ€m caÌi giÌ€ đây?
Tần MuÌ£c chỉ vaÌ€o bôÌn chữ naÌ€y giải thiÌch:
- Dân chuÌng coÌ quyền dân chủ, chuÌng ta công khai toaÌ€n bộ thôn vuÌ£ cuÌ€ng taÌ€i chiÌnh, để cho moÌ£i người trong thôn đều biêÌt, biêÌt sÃ´Ì tiền của boÌ£n hoÌ£ được chi vaÌ€o việc naÌ€o, tiêu duÌ€ng vaÌ€o những thứ có giaÌ triÌ£ không.
HaÌ€ Tinh ngẩn ngÆ¡, noÌi:
- Anh Tần, caÌch laÌ€m naÌ€y của anh giôÌng như những giÌ€ maÌ€ cÆ¡ chÃªÌ quản lyÌ của nươÌc ngoaÌ€i maÌ€ trường em giảng daÌ£y đâÌy.
Tần Mục gật đầu:
- Quản lyÌ xiÌ nghiệp, hay quản lyÌ thôn trang, tuy danh nghĩa khác nhau nhưng nguyên tăÌc laÌ£i giôÌng nhau. Chỉ cần laÌ€m cho moÌ£i người cuÌ€ng biêÌt, cuÌ€ng hiểu được, thÃªÌ thiÌ€ sẽ không xuâÌt hiện kiểu Ä‘oaÌn đêÌm như thÃªÌ nữa.
NoÌi xong, Tần MuÌ£c thâm trầm liêÌc nhiÌ€n HaÌ€ Tinh một caÌi.
Mặt HaÌ€ Tinh thoaÌng Ä‘ỏ lên, căÌn căÌn môi, lộ ra haÌ€m răng ngoÌ£c trăÌng muôÌt, đôi măÌt ẩn sương muÌ€, dường như âÌm ưÌc vô haÌ£n, laÌ£i như vui sươÌng vô haÌ£n.
Tần MuÌ£c thâÌy HaÌ€ Tinh baÌ€y ra bộ daÌ£ng thiêÌu nữ thÃªÌ naÌ€y, tim đập loaÌ£n, cầm lâÌy buÌt lông, chuẩn biÌ£ tiêÌp tuÌ£c viêÌt, laÌ£i nghe thâÌy HaÌ€ Tinh nhỏ gioÌ£ng hỏi:
- Anh Tần, ngaÌ€y Ä‘oÌ, tôÌi hôm Ä‘oÌ, anh noÌi coÌ phải laÌ€ thật sự hay không?
- TôÌi hôm naÌ€o cÆ¡?
Tần MuÌ£c Ä‘ang cÃ´Ì găÌng tập trung, tiện miệng hỏi.
HaÌ€ Tinh xiÌ€ một tiêÌng, bật cười, gằn gioÌ£ng:
- Anh Tần, thiÌ€ ra bộ daÌ£ng thaÌ€nh thật kia của anh laÌ€ giả vờ, hoÌa ra anh cũng lão laÌ€ng gÆ¡Ìm.
Tần MuÌ£c nghe cô noÌi thêÌ, laÌ£i caÌ€ng thêm mÆ¡ hồ, hỏi:
- Sao anh laÌ£i hỏng thêÌ, em noÌi xem.
HaÌ€ Tinh dậm chân, oaÌn giận quay ngoăÌt một caÌi, hai tai cũng Ä‘ỏ bừng, cô dậm chân nhỏ gioÌ£ng noÌi:
- BiêÌt rồi coÌ€n giả vờ hồ đồ.
NoÌi xong quay người rời khỏi phoÌ€ng Tần MuÌ£c.
Tần MuÌ£c biÌ£ cô laÌ€m cho đầu oÌc mờ miÌ£t, cười gượng lăÌc đầu, hoaÌ€n thaÌ€nh nôÌt caÌi bảng “thôn vuÌ£ công khai†kia.
Chờ hăÌn viêÌt xong, laÌ£i để cho con trai Tề thẩm bôi hồ sau Ä‘oÌ Ä‘Æ°a Chu AÌi Quân đêÌn thẳng cửa thôn daÌn lên cá»™t đá.
Hồ lão tÆ°Ì nghe noÌi Tần MuÌ£c trở laÌ£i, liền ngồi không yên, rời nhaÌ€ Ä‘i tÆ¡Ìi chỗ Tần MuÌ£c. Trong luÌc vô tiÌ€nh laÌ£i phaÌt hiện coÌ hai người ở cửa thôn leÌn luÌt, tay Ä‘ang ôm tảng Ä‘aÌ liền vội chaÌ£y tÆ¡Ìi, vừa chaÌ£y vừa hô:
- Äang laÌ€m giÌ€ đâÌy, hai người Ä‘ang laÌ€m giÌ€!
Tần MuÌ£c cười ha ha, nhiÌ€n laÌ£i Hồ lão tưÌ.
NhiÌ€n tá» giâÌy Ä‘ỏ ghi chi chiÌt rõ raÌ€ng những con sÃ´Ì taÌ€i chiÌnh cuÌ€ng thôn vuÌ£, coÌ€n coÌ con sÃ´Ì tiÌnh toaÌn haÌ€ng thaÌng, trong hai măÌt Hồ lão tÆ°Ì Ä‘ã ươn ươÌt.
- NgaÌ€y mai, ngaÌ€y mai ta lên trâÌn noÌi, ta giaÌ€ rồi, troÌ£ng traÌch biÌ thư chi bộ của thôn sẽ giao cho cậu laÌ€m!
ViÌ£ biÌ thư chi bộ Ä‘ã giaÌ€ duÌ€ng sưÌc vỗ vỗ bả vai Tần MuÌ£c noÌi.
SaÌng ngaÌ€y thÆ°Ì hai, không đợi Hồ lão tÆ°Ì lôi keÌo Tần MuÌ£c lên trâÌn trên, phoÌ Chủ tiÌ£ch Kim Tiểu Lượng trâÌn HaÌ€ Tử chưởng quản công nghiệp vội vaÌ€ng chaÌ£y xuôÌng thôn, bảo cho Ä‘aÌm Tần MuÌ£c, Hồ Lão TÆ°Ì chuẩn biÌ£ cẩn thận.
Chủ tiÌ£ch huyện BaÌ£ch Quang Lượng thiÌ£ saÌt caÌc huyện, hôm nay sẽ tÆ¡Ìi trâÌn HaÌ€ Tử. HÆ¡n nữa Thư kyÌ QuaÌch Tự TaÌ£i của Chủ tiÌ£ch huyện BaÌ£ch coÌ€n chỉ Ä‘iÌch danh laÌ€ muôÌn Ä‘i thôn Tây SÆ¡n. ÄaÌm lãnh Ä‘aÌ£o trâÌn HaÌ€ Tử nghe thâÌy thông baÌo như thÃªÌ cũng mặt co maÌ€y caÌu, Ä‘i chỗ naÌ€o laÌ£i không Ä‘i, cÃ´Ì yÌ laÌ£i muôÌn Ä‘i thôn Tây SÆ¡n. TiÌ€nh hiÌ€nh luÌ£i baÌ£i của thôn Tây SÆ¡n kia raÌ€nh raÌ€nh trước măÌt Ä‘aÌm lãnh Ä‘aÌ£o, boÌ£n hoÌ£ rõ raÌ€ng chỉ nhăÌm măÌt mở măÌt nhiÌ€n rồi chờ đợi maÌ€ thôi.
Trưởng trâÌn La VaÌ£n Hữu cÃ´Ì yÌ noÌi doÌ€ trong Ä‘iện thoaÌ£i rằng thôn Tây SÆ¡n vô cuÌ€ng hẻo lãnh, hÆ¡n nữa coÌ€n phải băng qua một ngoÌ£n nuÌi lÆ¡Ìn, sẽ laÌ€m chậm trễ thời gian quyÌ baÌu của lãnh Ä‘aÌ£o, đề nghiÌ£ chuyển sang choÌ£n thôn Äộ Kiều gần truÌ£ sở trâÌn nhâÌt để thiÌ£ saÌt. NÆ¡i Ä‘oÌ tuy rằng không giaÌ€u coÌ giÌ€ lăÌm, nhưng iÌt nhâÌt trong thôn cũng coÌ một xưởng gia công nho nhỏ, coi như coÌ chuÌt dâÌu hiệu sản xuâÌt.
Ai ngờ thư ký QuaÌch luôn tỏ vẻ hiền laÌ€nh, laÌ£i không hề coÌ cửa thương lượng, coÌ€n noÌi lời thâÌm thiÌa rằng:
- Lão La aÌ€, trấn HaÌ€ Tử của caÌc anh xuâÌt hiện người taÌ€i rồi, chuẩn biÌ£ mang những đồ gõ Ä‘iêu khăÌc thaÌ€nh taÌc phẩm nghệ thuật lên những thaÌ€nh phÃ´Ì lÆ¡Ìn, khiÌ phaÌch của Tần trưởng thôn của caÌc anh Ä‘uÌng laÌ€ không nhỏ nha, nhân taÌ€i như thÃªÌ không để cho chuÌng tôi gặp gỡ, coÌ€n phải trôÌn Ä‘i sao? ÄÆ°Ì€ng noÌi thêm giÌ€ nữa, trưa nay duÌ€ng cÆ¡m ở thôn Tây SÆ¡n.
La VaÌ£n Hữu vừa nghe xong, lập tưÌc hội baÌo cho BiÌ thư LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng, mâÌy người cuÌ€ng hợp laÌ£i một chỗ thương lượng, rồi sai Kim Tiểu Lượng Ä‘i trước một bước, dặn doÌ€ Hồ Lão TÆ°Ì cuÌ€ng Tần MuÌ£c daÌ€n xêÌp hêÌt dân chuÌng, không để tin đồn giÌ€ không nên noÌi loÌ£t vaÌ€o lỗ tai lãnh Ä‘aÌ£o trong huyện. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Kim Tiểu Lượng dặn doÌ€ hai người Tần MuÌ£c xong, laÌ£i vội vội vaÌ€ng vaÌ€ng quay trở laÌ£i, laÌ€m chủ quản mảng công nghiệp, lão nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải ở trên trâÌn, baÌo caÌo công taÌc sản xuâÌt vÆ¡Ìi Chủ tiÌ£ch huyện,
ThâÌy Kim Tiểu Lượng hâÌp tâÌp rời Ä‘i, Hồ Lão TÆ°Ì liền hỏi Tần MuÌ£c, nên săÌp xêÌp những người naÌ€o để đưÌng lên noÌi chuyện chưÌ? NhiÌ€n xung quanh, Tần MuÌ£c gật đầu noÌi:
- ChuÌ, chaÌu không thiÌch laÌ€m bộ, mặc kệ ai nhiÌ€n thiÌ€ nhiÌ€n, ai noÌi thiÌ€ noÌi. NoÌi chaÌu tôÌt, sau naÌ€y chaÌu liền theo Ä‘iều Ä‘oÌ maÌ€ phaÌt huy, nêÌu noÌi chaÌu không tôÌt, thiÌ€ chaÌu laÌ£i caÌ€ng phải tiêÌp tuÌc ruÌt kinh nghiệm. Cho duÌ€ laÌ€ không cho chaÌu ngồi chưÌc trưởng thôn naÌ€y nữa, không phải chaÌu vẫn coÌ thể tiÌ€m việc laÌ€m cho caÌc viÌ£ hương thân phuÌ£ lão? ChuÌ noÌi, thÃªÌ thiÌ€ coÌ€n cần để yÌ nữa không?
Hồ Lão TÆ°Ì nghe Tần MuÌ£c noÌi thêÌ, vỗ Ä‘uÌ€i maÌ€ cười noÌi:
- Không thể tưởng được tôi sôÌng cả đời laÌ£i để cho Tần MuÌ£c cậu daÌ£y bảo. ÄÆ°á»£c, cÆ°Ì laÌ€m như thÃªÌ Ä‘i, chuÌng ta không theÌ€m giả daÌ£ng giÌ€ nữa. ÄuÌng rồi, cÆ¡m trưa săÌp xêÌp ra sao?
Tần MuÌ£c trợn trăÌng măÌt noÌi:
- ChuÌng ta ăn caÌi giÌ€ boÌ£n hoÌ£ ăn caÌi Ä‘oÌ, cho duÌ€ boÌ£n hoÌ£ ăn sÆ¡n trân hải viÌ£, cũng chẳng noÌi đỡ Ä‘iều giÌ€ tôÌt cho chuÌ Ä‘Ã¢u.
Hồ Lão TÆ°Ì nghe xong, lập tưÌc cười vui vẻ, noÌi:
- Trưa nay ở nhaÌ€ tôi, cây nhaÌ€ laÌ vườn vậy.
14.08.2014
Chương 37
Lừa gạt Triệu quả phụ​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
- ThÃªÌ cháu đây phải tiÌ€m Chủ tiÌ£ch huyện xin tiền cÆ¡m rồi.
Hai người baÌ€n baÌ£c xong moÌ£i chuyện, Tần MuÌ£c liền chăÌp tay sau lưng Ä‘i laÌ£i trong thôn, Ä‘i đêÌn tiểu viện maÌ€ HaÌ€ Tinh ở, nhiÌ€n thâÌy cửa laÌ£i không khoÌa, liền nheÌ£ nhaÌ€ng Ä‘i vaÌ€o. Bước chân hăÌn không hề coÌ chuÌt tiêÌng vang, chuẩn biÌ£ doÌ£a HaÌ€ Tinh một caÌi.
- Tiểu HaÌ€, con noÌi xem, con đêÌn thôn Tây SÆ¡n naÌ€y, đời naÌ€y chiÌnh laÌ€ người Tây SÆ¡n, thiÌm laÌ€ muôÌn tôÌt cho con, laÌ€m sao con laÌ£i không nghe lời khuyên chưÌ?
Tần MuÌ£c vừa mÆ¡Ìi tÆ¡Ìi dươÌi maÌi hiên, chợt nghe thâÌy tiêÌng noÌi của Triệu quả phuÌ£ vang lên từ bên trong.
Tần MuÌ£c sửng sôÌt, Triệu quả phuÌ£ luôn noÌi xâÌu sau lưng miÌ€nh vÆ¡Ìi HaÌ€ Tinh, hôm nay sao laÌ£i chaÌ£y tÆ¡Ìi nhaÌ€ HaÌ€ Tinh laÌ€m việc chưÌ?
- ThÃm , con noÌi, con coÌ€n nhỏ, không muôÌn nghĩ tÆ¡Ìi chuyện naÌ€y.
GioÌ£ng noÌi của HaÌ€ Tinh coÌ chuÌt âÌm ưÌc.
- AÌ€, tiểu HaÌ€, con coÌ€n Ä‘iÌ£nh noÌi giÌ€ thêm nữa? HaÌ€ Tam Thông kia noÌi rồi, chỉ cần con chiÌ£u lâÌy, không cần biêÌt con coÌ coÌ€n laÌ€ con gaÌi hay không, cũng không cần đồ cươÌi của con nữa.
Tần MuÌ£c vừa nghe xong liền giận không kiềm được, “con gaÌi†theo caÌch noÌi của mâÌy người trong thôn thiÌ€ chiÌnh laÌ€ xử nữ. Triệu quả phuÌ£ noÌi chuyện luÌc daÌ€y luÌc mỏng, noÌi gần noÌi xa, haÌ€m yÌ rằng hăÌn Ä‘ã laÌ€m Ä‘iều giÌ€ quaÌ Ä‘aÌng vÆ¡Ìi HaÌ€ Tinh. HaÌ€ Tam Thông Ä‘oÌ nổi tiêÌng laÌ€ tên lười biêÌng nhâÌt thôn Tây SÆ¡n, chÆ¡i bời lêu lổng, cha meÌ£ laÌ£i coÌ chuÌt tiền taÌ€i tiÌ€m cho hăÌn cô con dâu. ThÃªÌ maÌ€ hÆ¡n hai năm, cô naÌ€ng liền không chiÌ£u được sự lười biêÌng, rượu vaÌ€o laÌ€ Ä‘aÌnh vợ của gã, liền vuÌ£ng trộm trôÌn theo một người baÌn hảng rong, đêÌn nay không coÌ tin tưÌc giÌ€. Äể người như HaÌ€ Tinh lâÌy người như thêÌ, Triệu quả phuÌ£ biÌ£ nươÌc chui vaÌ€o não hay sao.
- ThiÌm, con thật sự không muôÌn nghĩ tÆ¡Ìi.
GioÌ£ng noÌi của HaÌ€ Tinh Ä‘ã mang theo tiêÌng khoÌc nưÌc nở.
- HaÌ€ Tam Thông người ta cuÌ€ng mang hoÌ£ HaÌ€ vÆ¡Ìi nhaÌ€ con, baÌt tự laÌ£i hợp. Tuy rằng HaÌ€ Tam Thông tuổi hÆ¡i nhiều, nhưng maÌ€ tiểu HaÌ€ con cũng phải biêÌt thân phận. Không phải laÌ€ người mang tội tiÌ€nh giÌ€ lÆ¡Ìn, sao laÌ£i chaÌ£y tÆ¡Ìi chôÌn xa xôi hẻo laÌnh naÌ€y? Tam Thông laÌ€m người thaÌ€nh thật như thêÌ, lâÌy nhau rồi khẳng Ä‘iÌ£nh vô cuÌ€ng chiều chuộng con. Năm sau con sinh cho hăÌn thằng con trai mập maÌ£p, thÃªÌ laÌ€ đời naÌ€y liền chỉ đợi hưởng phuÌc thôi.
Triệu quả phuÌ£ khua môi muÌa meÌp, tiêÌp tuÌ£c lải nhải.
HaÌ€ Tam Thông thaÌ€nh thật? CaÌc lão gia gần bôÌn mươi tuổi so vÆ¡Ìi HaÌ€ Tinh mà noÌi, cũng gần giôÌng như cha miÌ€nh rồi, chỉ laÌ€ hÆ¡i nhiều tuổi chuÌt thôi sao? Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- HÆ¡n nữa, con bây giờ Ä‘i theo trưởng thôn Tần, con muôÌn caÌi giÌ€ ở hăÌn. Người ta về sau phải thăng quan tiêÌn chưÌc, coÌ thể để yÌ tÆ¡Ìi người coÌ sẵn vêÌt nhÆ¡ như con sao? Vẫn laÌ€ lâÌy Tam Thông coÌ vẻ thực tÃªÌ hÆ¡n, muôÌn nhaÌ€ coÌ nhaÌ€, laÌ£i coÌ€n laÌ€m sẵn voÌ€ng vaÌ€ng laÌ€m đồ cươÌi. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần MuÌ£c đưÌng ngoaÌ€i caÌ€ng nghe caÌ€ng giận, khoÌe miệng lộ ra nuÌ£ cười biÌ hiểm, vươn tay đẩy cửa phoÌ€ng.
HaÌ€ Tinh Ä‘ang biÌ£ Triệu quả phuÌ£ eÌp saÌt, Ä‘ỏ bừng cả khuôn mặt, hai măÌt Ä‘ã biÌ£t kiÌn sương muÌ€. Chợt nghe thâÌy tiêÌng đập cửa, nhâÌt thời như được Ä‘aÌ£i xaÌ, lau nươÌc măÌt, vội vaÌ€ng veÌn maÌ€nh chaÌ£y từ trong buồng ra.
Vừa ra ngoaÌ€i Ä‘ã thâÌy Tần MuÌ£c, săÌc mặt HaÌ€ Tinh nhâÌt thời như hoa đỗ quyên, Ä‘ỏ hồng như Ä‘aÌnh phâÌn.
Tần MuÌ£c laÌ€m bộ như không biêÌt Triệu quả phuÌ£ ở trong phoÌ€ng, noÌi vÆ¡Ìi HaÌ€ Tinh:
- Tiểu HaÌ€, anh noÌi vÆ¡Ìi em rồi, caÌi chuyện chaÌ£m khăÌc gỗ Ä‘oÌ…
GioÌ£ng noÌi dần dần nhỏ laÌ£i, kyÌ€ thật cũng chẳng noÌi giÌ€, chỉ laÌ€ bỡn cợt nhaÌy măÌt nhiÌ€n HaÌ€ Tinh maÌ€ thôi.
Triệu quả phuÌ£ nghe thâÌy tiêÌng noÌi của Tần MuÌ£c, laÌ£i laÌ€ noÌi tÆ¡Ìi chuyện chaÌ£m khăÌc gỗ, lỗ tai liền dựng đưÌng lên. ThÃªÌ nhưng Tần MuÌ£c laÌ£i cÃ´Ì tiÌ€nh giảm gioÌ£ng xuôÌng, liền tranh thủ thoÌ€ đầu daÌn lên caÌ£nh reÌ€m cửa, muôÌn nghe nội dung noÌi chuyện.
HaÌ€ Tinh khoÌ hiểu nhiÌ€n Tần MuÌ£c, Tần MuÌ£c laÌ£i tiêÌn đêÌn bên tai cô nhỏ gioÌ£ng noÌi:
- Xem anh trả đũa cho em.
CoÌ€n chưa đợi HaÌ€ Tinh hiểu được taÌ£i sao, Tần MuÌ£c liền thay đổi khẩu khiÌ nghiêm tuÌc noÌi:
- Tiểu HaÌ€, anh râÌt taÌn thưởng thaÌi độ của em, nhưng sao laÌ£i coÌ lỗ hổng lÆ¡Ìn như thêÌ?
HaÌ€ Tinh thật sự không hiểu Tần MuÌ£c Ä‘iÌ£nh laÌ€m caÌi troÌ€ giÌ€, mở miÌ£t nhiÌ€n hăÌn.
- Chuyện naÌ€y tuyệt đôÌi không thể cÆ°Ì thÃªÌ laÌ€ xong, em phải kiểm Ä‘iểm bản thân miÌ€nh thật nghiêm khăÌc, nghĩ laÌ£i xem taÌ£i sao bản thân miÌ€nh laÌ£i để xuâÌt hiện được sai lầm như thêÌ? AÌ€? Thôn Tây SÆ¡n chuÌng ta coÌ thể giaÌ€u lên hay không để phải xem trận naÌ€y đâÌy.
Tần MuÌ£c thâÌy môi HaÌ€ Tinh laÌ£i trề xuôÌng, măÌt to vuÌ£t lên, long lanh, vội vaÌ€ng lăÌc lăÌc đầu vÆ¡Ìi HaÌ€ Tinh, laÌ€m động taÌc cho cô hêÌt giận, nhưng ngữ khiÌ trong miệng laÌ£i hoaÌ€n toaÌ€n không hoÌ€a hợp:
- Tiểu HaÌ€ em âÌy, anh phải noÌi giÌ€ cho em mÆ¡Ìi được đây? ThÃªÌ naÌ€y Ä‘i, anh vÆ¡Ìi AÌi Quân phải xem xem lần naÌ€y tổn thâÌt biêÌt bao nhiêu, công ty gaÌnh một phần, coÌ€n laÌ£i em phải bồi thường.
Triệu quả phuÌ£ trong loÌ€ng chợt giật thoÌt một caÌi, bồi thường? CaÌi giÌ€ maÌ€ bồi thường?
LuÌc naÌ€y HaÌ€ Tinh cũng hiểu được duÌ£ng yÌ của Tần MuÌ£c, caÌi miệng nhỏ suyÌt bật cười, cô vội vaÌ€ng lâÌy tay biÌ£t laÌ£i miệng, ho khan một tiêÌng, thanh hoÌ£ng rồi mÆ¡Ìi hỏi:
- Trưởng thôn Tần, phải bồi thường bao nhiêu thêÌ?
- Con sÃ´Ì naÌ€y Ä‘uÌng laÌ€ không nhỏ, tổn thâÌt cũng chừng bảy taÌm ngaÌ€n đồng. NêÌu không phải thâÌy em một miÌ€nh con gaÌi ở thôn Tây SÆ¡n naÌ€y cũng không dễ daÌ€ng giÌ€, anh Ä‘ã nhâÌt Ä‘iÌ£nh băÌt em phải bồi thường toaÌ€n bộ rồi. Sau rồi anh sẽ bảo Tề thẩm tiÌnh cho em chuÌt tiền công, năm ngaÌ€n, không được chiêÌt khâÌu, toaÌ€n bộ đều khâÌu trừ ở tiền công của em hết!
NoÌi tÆ¡Ìi đây, ngữ khiÌ của Tần MuÌ£c nghiêm khăÌc hÆ¡n râÌt nhiều.
Triệu quả phuÌ£ hôÌt hoảng vội ôm lâÌy lồng ngực, duÌ€ng sưÌc vỗ mâÌy caÌi để ổn Ä‘iÌ£nh laÌ£i traÌi tim Ä‘ang đập biÌ€nh biÌ£ch. BaÌ€ nội noÌ, năm ngaÌ€n đồng, năm ngaÌ€n Ä‘oÌ, thÃªÌ thiÌ€ phải bồi thường đêÌn chêÌt mâÌt. Không ngờ tÆ¡Ìi rằng trưởng thôn Tần naÌ€y laÌ£i coÌ€n ngoan độc như thêÌ, tiểu HaÌ€ mâÌy ngaÌ€y nay đều lên nuÌi tiÌ€m gôÌc cây cho hăÌn, không ngờ rằng người naÌ€y không theÌ€m nể mặt, noÌi phaÌ£t laÌ€ phaÌ£t rồi.
HaÌ€ Tinh một tay ôm lâÌy miệng, một tay ôm buÌ£ng, khoaÌi chiÌ ngồi trên đâÌt. NêÌu không phải Tần MuÌ£c nhaÌy măÌt ra hiệu vÆ¡Ìi cô, phỏng chừng cô Ä‘ã cười tÆ¡Ìi mưÌc lăn lộn ra đâÌt rồi.
- QuyÌ€? Tiểu HaÌ€, bây giá» laÌ€ thời chủ nghĩa xã hội, thá»i đại khoa hộc, không coÌ€n cần phải quyÌ€ nữa.
Tần MuÌ£c nhiÌ€n thâÌy reÌ€m cửa Ä‘ung đưa, vội vaÌ€ng khom người xuôÌng keÌo HaÌ€ Tinh. NhiÌ€n theo hươÌng nhiÌ€n từ trong reÌ€m của Triệu quả phuÌ£ thiÌ€ Tần MuÌ£c laÌ£i giôÌng như một Bao Công mặt Ä‘en, tâm hoan thủ laÌ£t, không noÌi một câu tiÌ€nh cảm naÌ€o.
- Tiểu HaÌ€, ngẫm nghĩ laÌ£i cho cẩn thận, phaÌ£t tiền không phải laÌ€ muÌ£c tiêu, nêÌu em coÌ€n không chiÌ£u tiêÌp thu baÌ€i hoÌ£c naÌ€y, sau naÌ€y maÌ€ coÌ€n sai lầm giÌ€, sẽ phaÌ£t thêm gâÌp bội! Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ôi baÌ€ nội Æ¡i! Triệu quả phuÌ£ tim đập thiÌ€nh thiÌ£ch. Tần MuÌ£c naÌ€y ả tử nhỏ thâÌy hăÌn lÆ¡Ìn lên, sao đêÌn luÌc laÌ€m trưởng thôn chưa tÆ¡Ìi nửa năm laÌ£i trở thaÌ€nh lợi haÌ£i như thÃªÌ chưÌ? Triệu quả phuÌ£ trong loÌ€ng so Ä‘o, nêÌu để cho Tần MuÌ£c biêÌt miÌ€nh Ä‘ang Ä‘i bôi nhoÌ£ hăÌn, hăÌn sẽ duÌ€ng biện phaÌp giÌ€ để trừng triÌ£ miÌ€nh đây?
KyÌ€ thật luÌc Triệu quả phuÌ£ tÆ¡Ìi nhaÌ€ Tần MuÌ£c, ngoaÌ£i trừ việc giao rễ cây ra thiÌ€ HaÌ€ Tinh cũng không coÌ quaÌ nhiều tiêÌp xuÌc vÆ¡Ìi Tần MuÌ£c. ChiÌnh laÌ€ Triệu quả phuÌ£ biÌ£ Tề thẩm khâÌu trừ tiền, trong loÌ€ng không thoải maÌi, cộng thêm laÌ£i nhiÌ€n thâÌy HaÌ€ Tinh sôi nổi hoaÌ£t baÌt, laÌ£i nhÆ¡Ì tÆ¡Ìi ông chồng Ä‘ã chêÌt năm xưa, khôÌi u trong loÌ€ng liền nảy ra.
14.08.2014
Chương 38-39
Hứa Lục đến cầu cứu.
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
MâÌy chuyện liên kêÌt laÌ£i một chỗ, mÆ¡Ìi chua ngoa noÌi rằng hai người Tần MuÌ£c cuÌ€ng HaÌ€ Tinh coÌ Ä‘iều giÌ€ mờ aÌm.
- CoÌ€n coÌ ai ở đây thêÌ?
Tần MuÌ£c cảm thâÌy lửa Ä‘ủ chiÌn rồi, giương gioÌ£ng hô.
- Äiều naÌ€y…
HaÌ€ Tinh không biêÌt duÌ£ng yÌ Tần MuÌ£c hỏi như thÃªÌ laÌ€ giÌ€, chỉ coÌ thể haÌ€m hồ.
Triệu quả phuÌ£ biêÌt miÌ€nh không trôÌn nổi nữa rồi, vội vaÌ€ng veÌn reÌ€m Ä‘i ra, cẩn thận noÌi:
- Tần… trưởng thôn Tần, là tôi.
- Ai nha, laÌ€ thiÌm Triệu aÌ€, sÆ¡Ìm thÃªÌ maÌ€ thiÌm Ä‘ã tiÌ€m tiểu HaÌ€ taÌn gẫu rồi aÌ€.
- Không, không coÌ việc giÌ€, trưởng thôn Tần, caÌc người noÌi chuyện Ä‘i, tôi Ä‘i trước.
Triệu quả phuÌ£ giờ chỉ hận miÌ€nh không thể biêÌn thaÌ€nh con sâu nhỏ maÌ€ bay ra ngoaÌ€i. Trưởng thôn Tần naÌ€y biêÌn săÌc mặt quaÌ nhanh. NêÌu miÌ€nh không biêÌt, biÌ£ vẻ ngoaÌ€i của hăÌn Ä‘aÌnh lừa, coÌ€n không phải biÌ£ hăÌn nuôÌt cho xương côÌt không coÌ€n?
- KiÌ€a, thiÌm Triệu, thÃªÌ thiÌm Ä‘i trước Ä‘i, tôi coÌ€n chuÌt chuyện baÌ€n vÆ¡Ìi tiểu HaÌ€.
Tần MuÌ£c cười tủm tỉm, cũng không khaÌch saÌo.
Triệu quả phuÌ£ chaÌ£y nhanh choÌng, vừa chaÌ£y vừa lẩm bẩm noÌi thầm: trời aÌ£, người naÌ€y không choÌ£c được, ngaÌ€n vaÌ£n lần đừng rÆ¡i vaÌ€o trong tay hăÌn, maÌ£ng cũng không coÌ€n đâu.
ThâÌy boÌng Triệu quả phuÌ£ chaÌ£y trôÌi chêÌt, mặt HaÌ€ Tinh giôÌng như hoa xuân gặp nắng, vươn tay chỉ và o traÌn Tần MuÌ£c noÌi:
- CaÌi anh naÌ€y, sao laÌ£i hư hỏng như thÃªÌ chưÌ?
HaÌ€ Tinh dường như trong khoảnh khăÌc Ä‘oÌ thật giôÌng như hoa xuân saÌng laÌ£n, Tần MuÌ£c nhìn qua hai mắt tá»a sáng, giôÌng như cô không coÌ€n laÌ€ một cô beÌ nhỏ thanh xuân, maÌ€ chợt trở thaÌ€nh một giai nhân phong vận mười phần khuynh thaÌ€nh khuynh quôÌc.
- NhiÌ€n caÌi giÌ€ thêÌ? CoÌ giÌ€ hay maÌ€ nhiÌ€n?
HaÌ€ Tinh hờn dỗi một tiêÌng, vươn baÌ€n tay trăÌng noãn che kiÌn măÌt Tần MuÌ£c.
Tim Tần MuÌ£c đột nhiên nhảy lên mâÌy caÌi, hăÌn thừa nhận, hăÌn không coÌ sưÌc miễn diÌ£ch quaÌ lÆ¡Ìn vÆ¡Ìi nữ nhân, cho nên hăÌn tận lực không daÌm Ä‘i trêu choÌ£c người khaÌc, Chu Tiểu Mai Ä‘ã khăÌc sâu dâÌu âÌn trong loÌ€ng hăÌn,
- ÄÆ°á»£c, được, anh không nhiÌ€n.
Tần MuÌ£c cười đột nhiên nghĩ tÆ¡Ìi một vâÌn đề, hỏi:
- ÄuÌng rồi, hôm Ä‘oÌ rôÌt cuộc laÌ€ anh Ä‘ã laÌ€m giÌ€, em laÌ€m anh Ä‘au đầu muôÌn chêÌt.
HăÌn không hỏi thiÌ€ coÌ€n được, vừa mÆ¡Ìi hỏi, HaÌ€ Tinh laÌ£i hung hăng dậm chân, dẫm maÌ£nh trên chân hăÌn, oaÌn hận noÌi:
- Anh còn mặt mũi mà hỏi? Anh còn mặt mũi mà hỏi?
Tần MuÌ£c liền caÌ€ng buồn bực, viÌ€ sao laÌ£i cÆ°Ì ngaÌ€y Ä‘oÌ, hăÌn không thể kÃªÌ thừa triÌ nhÆ¡Ì của thân thể naÌ€y chưÌ?
Hai người không noÌi giÌ€, chỉ luÌng tuÌng, Tần MuÌ£c nhưÌc đầu noÌi:
- CoÌ chuyện giÌ€ thêÌ? Không coÌ việc giÌ€ thiÌ€ chuÌng ta đêÌn nhaÌ€ anh, chuÌng ta triển khai một cuộc hoÌ£p.
Tần MuÌ£c noÌi tÆ¡Ìi câu “đêÌn nhaÌ€ anhâ€, HaÌ€ Tinh chợt thở gâÌp, đợi tÆ¡Ìi khi nghe tÆ¡Ìi câu “chuÌng ta hoÌ£pâ€, mÆ¡Ìi biêÌt bản thân miÌ€nh laÌ£i hiểu nhầm, không khỏi cảm thâÌy giôÌng nai con Ä‘i loaÌ£n, hung hăng liêÌc măÌt Tần MuÌ£c một caÌi.
Tần MuÌ£c cảm thâÌy mờ miÌ£t, không biêÌt miÌ€nh noÌi sai giÌ€ rồi, chỉ Ä‘aÌ€nh bâÌt đăÌc dĩ Ä‘i ra ngoaÌ€i. HaÌ€ Tinh chaÌ£y theo đằng sau, Ä‘i vaÌ€i bước Ä‘uổi kiÌ£p, nhỏ gioÌ£ng noÌi:
- CaÌi kia, anh thật sự quên mâÌt hôm Ä‘oÌ anh noÌi giÌ€ rồi?
Tần MuÌ£c thaÌ€nh thật gật đầu, không giải thiÌch được noÌi:
- Em thật laÌ€, sao nhăÌc tÆ¡Ìi ngaÌ€y Ä‘oÌ laÌ€ em laÌ£i coÌ bộ daÌ£ng muôÌn ăn thiÌ£t anh thêÌ?
HaÌ€ Tinh bật cười, miÌm môi noÌi:
- Vậy thiÌ€ anh cÆ°Ì tự maÌ€ buồn bực Ä‘i, tôÌt nhâÌt laÌ€ cho anh chêÌt ngaÌ£t luôn, đỡ gieo tai hoÌ£a cho người khaÌc. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
NoÌi xong câu naÌ€y, cô vội vaÌ€ng che lâÌy caÌi miệng, “haÌ£i người†giữa nam vÆ¡Ìi nữ chiÌnh mang yÌ nghĩa mờ aÌm.
Hai người vừa Ä‘i vừa noÌi, nhanh choÌng Ä‘ã tÆ¡Ìi ngõ nhỏ nhaÌ€ Tần MuÌ£c.
Từ xa nhiÌ€n sang, một người Ä‘aÌ€n ông vai Ä‘eo dây thừng, phiÌa sau keÌo theo một chiêÌc xe ba gaÌc Ä‘ang lo lăÌng đưÌng Ä‘oÌ, không ngừng nhiÌ€n quanh.
- HưÌa LuÌ£c!
Hai măÌt Tần MuÌ£c saÌng lên, lập tưÌc nhận ra người Ä‘oÌ. HaÌ€ Tinh nghe được caÌi tên của người muôÌn mua miÌ€nh laÌ€m con dâu, trong loÌ€ng hiện lên cảm giaÌc u aÌm, không tự giaÌc keÌo lâÌy goÌc aÌo Tần MuÌ£c, sợ hãi lui laÌ£i đằng sau.
- Trưởng thôn Tần, cưÌu maÌ£ng cha meÌ£ tôi vÆ¡Ìi.
HưÌa LuÌ£c nghe thâÌy gioÌ£ng noÌi của Tần MuÌ£c, hai măÌt nhâÌt thời tỏa saÌng, cẩn thận đỡ lâÌy sợi dây thừng trên vai, cÃ´Ì Ä‘iÌ£nh laÌ£i xe ba gaÌc thật cẩn hận. ThÃªÌ mÆ¡Ìi quyÌ€ raÌ£p một caÌi xuôÌng chân Tần MuÌ£c, hai măÌt rưng rưng hô to.
- QuyÌ€ laÌ€ sao, đưÌng lên cho tôi, chuÌ cuÌ€ng thiÌm sao rồi? Mang tôi Ä‘i xem sao.
Tần MuÌ£c Ä‘aÌ một caÌi vaÌ€o mông HưÌa LuÌ£c, tưÌc giận noÌi.
Ha Tinh thâÌy Tần MuÌ£c Ä‘aÌ HưÌa LuÌ£c, HưÌa LuÌ£c cũng không daÌm lên tiêÌng phản baÌc, nhÆ¡Ì tÆ¡Ìi cảnh tượng ngaÌ€y Ä‘oÌ Tần MuÌ£c xả thân tương trợ, mặt laÌ£i Ä‘ỏ bừng, nhiÌ€n chằm chằm vaÌ€o tâÌm lưng không quaÌ daÌ€y rộng của Tần MuÌ£c, chỉ cảm thâÌy vô cuÌ€ng yên tâm.
HưÌa LuÌ£c đổ nhaÌ€o vaÌ€o bên caÌ£nh xe ba gaÌc, xôÌc chăn bông lên, bên dươÌi laÌ€ hai ông baÌ€ săÌc mặt khô vaÌ€ng , hai măÌt kheÌp hờ, hô hâÌp như coÌ như không.
- HaÌ€ Tinh, mau tÆ¡Ìi traÌ£m y tÃªÌ tiÌ€m baÌc sĩ,, phải nhanh choÌng trở về, tiền xe anh trả.
Tần MuÌ£c lât nhiÌ€n miÌ măÌt hai người, câÌp tôÌc ra lệnh. Hai người tiÌ€nh traÌ£ng hư nhược như thêÌ, thật sự không thể treÌ€o Ä‘eÌ€o lội suôÌi mang boÌ£n hoÌ£ đêÌn bệnh viện, chỉ coÌ thể chờ baÌc sĩ đêÌn khaÌm mÆ¡Ìi coÌ thể tiêÌn haÌ€nh bước triÌ£ liệu tiêp theo.
HaÌ€ Tinh hả một tiêÌng, nhưng chân laÌ£i chưa bước Ä‘i, Tần MuÌ£c phẫn nộ quaÌt:
- Em biÌ£ đơ aÌ€, coÌ€n đưÌng đây laÌ€m giÌ€?
HưÌa LuÌ£c thâÌy HaÌ€ Tiinh, nhÆ¡Ì tÆ¡Ìi chuyện ngaÌ€y Ä‘oÌ, maÌ£nh quyÌ€ xuôÌng trước mặt haÌ€ Tinh, vừa khoÌc vừa duÌ€ng sưÌc taÌt vaÌ€o mặt miÌ€nh, cầu khẩn noÌi:
- Cô nương, xin cô thương xoÌt, ngaÌ€y Ä‘oÌ Ä‘ÃªÌ€u laÌ€ lỗi của tôi, muôÌn Ä‘aÌnh, muôÌn cheÌm giêÌt, troÌc xương loÌc thiÌ£t laÌ€ tuÌ€y cô, xin cô cưÌu cha meÌ£ tôi trước Ä‘ã. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
HaÌ€ Tinh thâÌy tiÌ€nh hiÌ€nh như thêÌ, vội vaÌ€ng giải thiÌch noÌi:
- Không phải, tôi laÌ€ thâÌy bộ daÌ£ng naÌ€y của hai người, coÌ phải laÌ€ viÌ€ thiêÌu dinh dưỡng hay không? ChuÌng ta trước tiên cho hai người ăn chuÌt chaÌo noÌng, hỏi xem hai người Ä‘au ra sao, tôi vaÌ€o trâÌn cũng tiện baÌo caÌo bệnh tiÌ€nh sao maÌ€.
Cô vừa noÌi thêÌ, Tần MuÌ£c vỗ maÌ£nh vaÌ€o traÌn miÌ€nh. Hai ông baÌ€ naÌ€y khuôn mặt xanh xao, râÌt coÌ thể laÌ€ do Ä‘oÌi buÌ£ng thời gian daÌ€i taÌ£o thaÌ€nh, hăÌn oaÌn giận trừng măÌt liêÌc HưÌa LuÌ£c, chaÌ£y về goÌ£i moÌ£i người cuÌ€ng hỗ trợ mang hai người vaÌ€o trong phoÌ€ng.
Quả nhiên, đợi cho hai người ăn baÌt chaÌo noÌng xong, lập tưÌc đỡ hÆ¡n nhiều, cũng coÌ thêm vaÌ€i phần sưÌc lực. Tần MuÌ£c thÃªÌ mÆ¡Ìi biêÌt được hÆ¡n nửa năm nay, hai ông baÌ€ gần như chưa từng ăn bữa cÆ¡m no naÌ€o, cÃ´Ì găÌng thăÌt lưng buộc buÌ£ng dồn tiền cho HưÌa LuÌ£c lâÌy vợ.
HưÌa LuÌ£c nghe xong ngoÌ£n nguồn, gaÌ€o khoÌc, cũng không noÌi giÌ€ nữa, chỉ quyÌ€ gôÌi bên giường, đầu đập xuôÌng đâÌt nghe thaÌ€nh tiêÌng nặng nề. Từng tiêÌng, từng tiêÌng cũng như Ä‘aÌnh vaÌ€o trong loÌ€ng Tần MuÌ£c.
- Chu AÌi Quân!
Tần MuÌ£c chợt heÌt lên, chaÌ£y đêÌn gian ngoaÌ€i, thâÌy mâÌy phụ nữ len leÌn lau nước măÌt, săÌc mặt laÌ£i caÌ€ng thêm âm trầm, lôi caÌnh tay Chu AÌi Quân vaÌ€o trong buồng.
- NhiÌ€n xem, nhiÌ€n xem! Người sôÌng trên nuÌi như chuÌng ta đêÌn mưÌc naÌ€o rồi! Phải để hai ông baÌ€ giaÌ€ nhiÌ£n ăn tiêÌt kiệm, Ä‘uÌng laÌ€ hai người hoÌ£ phải duÌ€ng maÌ£ng để đổi rồi.
Tần MuÌ£c thở daÌ€i thật sâu, khẽ cẳn môi noÌi:
- Từ ngaÌ€y hôm nay trở Ä‘i, ba người nhaÌ€ nà y chiÌnh laÌ€ người của thôn Tây SÆ¡n chuÌng ta, chỉ cần người của thôn Tây SÆ¡n coÌ€n coÌ Ä‘Ã´Ì€ ăn, caÌc người cũng sẽ coÌ Ä‘Ã´Ì€ ăn. Hai ngaÌ€y nữa tôi sẽ chuyển hộ khẩu của caÌc người tÆ¡Ìi!
Tần MuÌ£c oaÌn hận đập tường, lÆ¡Ìn tiêÌng noÌi:
- Người khaÌc không quan tâm, tôi quan tâm, người khaÌc không nuôi, tôi nuôi.
NoÌi xong, Tần MuÌ£c dặn Chu AÌi Quân noÌi:
- AÌi Quân, về sau để yÌ chuÌt, chỉ cần coÌ chuyện như thêÌ, anh liền duÌ€ng gỗ Ä‘iêu khăÌc laÌ£i, sau Ä‘oÌ cho tiểu HaÌ€ viêÌt laÌ£i câu chuyện, coi cho như thaÌ€nh bảo bôÌi lưu niệm của thôn Tây SÆ¡n chuÌng ta. Sau naÌ€y chuÌng ta mâÌt Ä‘i, con chaÌu chuÌng ta mâÌt Ä‘i, cảnh bần cuÌ€ng naÌ€y phải để cho thÃªÌ hệ sau biêÌt đêÌn, không được quên.
Chu AÌi Quân gật đầu, nhÆ¡Ì tÆ¡Ìi meÌ£ giaÌ€ phương xa của miÌ€nh, cũng không khỏi chua xoÌt trà o nươÌc măÌt.
- Anh!
Tần MuÌ£c chỉ vaÌ€o HưÌa LuÌ£c noÌi:
- Tuy rằng thiêÌu chuÌt nữa laÌ€ laÌ€m ra chuyện traÌi phaÌp luật, nhưng coÌ thể traÌnh được, nên tôi cũng không truy cưÌu nữa. Tôi vẫn cho rằng người hiêÌu thuận vÆ¡Ìi cha meÌ£, cho duÌ€ coÌ hỏng cũng không thể hỏng tận gôÌc. Nhưng maÌ€ theo caÌch laÌ€m của Tần MuÌ£c tôi laÌ€ phải dựa trên con đường thực têÌ, nêÌu Ä‘i theo đường ngang ngõ tăÌt, tôi Ä‘ã lôi chuyện Ä‘oÌ ra maÌ€ tiÌnh sổ rồi.
- Trưởng thôn Tần, chỉ cần laÌ€m cho sưÌc khỏe của bÃ´Ì meÌ£ tôi tôÌt lên, anh noÌi giÌ€ tôi laÌ€m Ä‘oÌ.
HưÌa LuÌ£c noÌi như cheÌm Ä‘inh chặt săÌt.
Tần MuÌ£c gật đầu, biÌ€nh ổn laÌ£i tâm tiÌ€nh, để HaÌ€ Tinh Ä‘i tiÌ€m baÌc sĩ, dặn HưÌa LuÌ£c phải chăm soÌc cha me rồi để moÌ£i người rời khỏi phoÌ€ng.
NhaÌ€ Tần MuÌ£c tổng cộng coÌ saÌu gian phoÌ€ng, hai gian nhaÌ€ kề duÌ€ng để laÌ€m phoÌ€ng gia công chaÌ£m khăÌc gỗ cuÌ€ng laÌ€m chỗ ở cho Chu AÌi Quân. Hiện tại laÌ£i thêm cả nhaÌ€ HưÌa LuÌ£c, Tần MuÌ£c liền cười khổ, xem ra miÌ€nh chỉ Ä‘aÌ€nh ở laÌ£i gian nhaÌ€ kề mưa dột rồi.
- NhiÌ€n không ra tiểu Tần laÌ£i tôÌt buÌ£ng như thêÌ, về sau con gaÌi nhaÌ€ ai lâÌy được hăÌn cũng laÌ€ chỉ cần chờ hưởng haÌ£nh phuÌc maÌ€ thôi.
MâÌy phụ nữ ngồi tiêÌp tuÌ£c công việc, xiÌ€ xaÌ€o baÌ€n taÌn.
- ÄuÌng thêÌ, ai nha, con giaÌ nhaÌ€ ai coÌ thể lâÌy được thằng nhỏ như Tần MuÌ£c thiÌ€ Ä‘ã phải đôÌt hương cảm taÌ£ mười taÌm đời tổ tông phuÌ€ hộ rồi
- ChiÌ£ cũng noÌi, caÌi ngaÌ€y tiểu Tần sinh ra, vôÌn trời đầy mây, lập tưÌc laÌ£i quang saÌng, Ä‘uÌng laÌ€ coÌ chuyện maÌ€, tôi thâÌy coÌ khi coÌ€n laÌ€ thần tiên haÌ£ phaÌ€m âÌy.
- ÄuÌng thêÌ, Ä‘uÌng thêÌ, caÌc người coÌ ai nghe noÌi tiểu Tần ôÌm Ä‘au giÌ€ chưa? ÄoÌ laÌ€ do coÌ Quan Âm Bồ TaÌt che chở Ä‘oÌ. ViÌ€ sao hăÌn thời gian naÌ€y laÌ£i cÆ°Ì phải ở viện, chiÌnh laÌ€ giuÌp chuÌng ta trừ taÌ€ nên mÆ¡Ìi biÌ£ thương Ä‘oÌ, chờ trừ yêu quaÌi xong, thôn Tây SÆ¡n chuÌng ta coÌ thể kiêÌm nhiều tiền rồi.
Tần MuÌ£c nghe thâÌy mâÌy người naÌ€y noÌi loaÌ£n, trầm mặt quaÌt:
- NoÌi caÌi giÌ€ Ä‘oÌ? ChuÌng ta theo thuyêÌt vô thần, laÌ€m giÌ€ coÌ quỷ coÌ tiên giÌ€ chưÌ? Mau chiÌ£u khoÌ nhanh choÌng laÌ€m việc, nhiều nhâÌt laÌ€ hai thaÌng, chiÌ£ tiểu Mai liền coÌ thể mang theo khaÌch haÌ€ng lÆ¡Ìn đêÌn dây, caÌc người cũng đừng coÌ chê iÌt nhaÌ.
MâÌy muÌ£ thâÌy mặt Tần MuÌ£c trầm xuôÌng, vội ngậm miệng, cuÌi đầu nhanh nheÌ£n loại hêÌt caÌu bẩn trên gôÌc cây giaÌ€.
Tần MuÌ£c bâÌt đăÌc dĩ cười khổ noÌi:
- MâÌy thiÌm, nhiÌ€n mâÌy người thâÌy tôi laÌ€ giôÌng thâÌy Ä‘iÌ£a chủ, bưÌc caÌc người phải laÌ€m việc âÌy. AÌ€i, thật ra không coÌ caÌch naÌ€o vÆ¡Ìi caÌc người nữa rồi.
Tần MuÌ£c vừa noÌi, mâÌy bà liền cười hi hi ha ha lên, Tề thẩm cười noÌi:
- MâÌy dì âÌy Ä‘ang khen chaÌu maÌ€, tôi nghĩ, trong loÌ€ng mâÌy dì âÌy Ä‘ang nghĩ xem hoÌ£ haÌ€ng thân thiÌch nhaÌ€ miÌ€nh coÌ€n con gái chưa xuâÌt giaÌ, xưÌng vÆ¡Ìi trưởng thôn nhaÌ€ chuÌng tôi đâÌy. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ÄaÌm Ä‘aÌ€n baÌ€ con gaÌi laÌ£i cười rộ lên, Tần MuÌ£c nhiÌ€n moÌ£i người maÌ€ thở daÌ€i, coÌ chuÌt chật vật chaÌ£y ra.
- Trưởng thôn, trưởng thôn, bên kia nuÌi coÌ một Ä‘aÌm người tÆ¡Ìi, tÆ°Ì ca ra Ä‘oÌn rồi, sai tôi đêÌn nhăÌc anh.
Tề thuÌc luÌc naÌ€y chaÌ£y tÆ¡Ìi, hô vÆ¡Ìi Tần MuÌ£c.
Người trong huyện đêÌn rồi aÌ€, Tần MuÌ£c gật đầu, vaÌ€o nhaÌ€ an ủi hai ông baÌ€, noÌi vÆ¡Ìi HưÌa LuÌ£c:
- MâÌy ngaÌ€y naÌ€y anh tự maÌ€ ngẫm laÌ£i cho tôi, muôÌn coÌ vợ hay cha meÌ£, nghĩ cẩn thận thiÌ€ biêÌt.
HưÌa LuÌ£c gật đầu, Tần MuÌ£c thÃªÌ mÆ¡Ìi Ä‘i ra ngoaÌ€i.
- Thằng beÌ naÌ€y Ä‘uÌng laÌ€ người tôÌt.
Cha HưÌa LuÌ£c măÌt mang lệ quang, chậm rãi noÌi.
Tần MuÌ£c rời nhaÌ€ Ä‘i, chaÌ£y về cửa thôn, không nghĩ tÆ¡Ìi tôÌc độ của người trong huyện laÌ£i nhanh thêÌ, Ä‘ã dừng ở ngoaÌ€i cửa thôn rồi. ÄoaÌ€n người Ä‘ang chỉ vaÌ€o tờ giâÌy Ä‘ỏ daÌn ở cửa thôn ghi “công khai thôn vụ†không biêÌt Ä‘ang noÌi giÌ€.
Tần MuÌ£c Ä‘i đêÌn gần, thâÌy một gioÌ£ng noÌi to thong thả:
- TôÌt, tôÌt, quaÌ tôÌt. Thật sự laÌ€ không Ä‘i xuôÌng dươÌi một chuyện, không biêÌt rõ caÌn bộ trong thôn của chuÌng ta Ä‘ã giaÌc ngộ cao đến thêÌ. Công khai thôn vụ, râÌt được nha. ÄuÌng rồi, ChiêÌu HuÌ€ng, Tần MuÌ£c đâu? Anh vẫn khen vÆ¡Ìi tôi anh chaÌ€ng đầu gỗ đó, tôi coÌ€n chưa gặp đâu.
Tần MuÌ£c nhiÌ€n laÌ£i, chỉ thâÌy người Ä‘aÌ€n ông hai bên toÌc mai Ä‘ã hoa râm, Ä‘ang cười yêÌu Æ¡Ìt nhiÌ€n biÌ thư LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng.
- Chủ tịch huyện Bạch, tôi ở đây.
Tần MuÌ£c thản nhiên trả lời, không kiêu ngaÌ£o không siểm ninh, Ä‘i tÆ¡Ìi trước mặt BaÌ£ch Quang Lượng.
BaÌ£ch Quang Lượng nhiÌ€n cũng không đêÌn mưÌc giaÌ€, chỉ tầm năm mươi tuổi, thân hiÌ€nh vô cuÌ€ng răÌn rỏi, coÌ daÌng dâÌp quân nhân. Trên người ông cũng laÌ€ kiểu aÌo Tôn Trung SÆ¡n cổ, nuÌt thăÌt cẩn thận tỉ mỉ, caÌ€i thật chỉnh tề, khoÌe măÌt mặc duÌ€ coÌ nêÌp nhăn cũng không thể ngăn được tinh quang hiện ra. Tần MuÌ£c trước tiên coÌ thể Ä‘oaÌn được ông laÌ€ một người laÌ€m việc nghiêm tuÌc, nhưng đồng thời, ông cũng coÌ mưÌc sĩ diện rất cao.
Khi Tần MuÌ£c quan saÌt BaÌ£ch Quang Lượng, ông ta cũng Ä‘ang tỉ mỉ nhiÌ€n hăÌn. Không thể phủ nhận, trong aÌnh măÌt BaÌ£ch Quang Lượng không phải laÌ€ aÌnh măÌt của câÌp trên nhiÌ€n câÌp dươÌi, trong Ä‘oÌ coÌ€n chưÌa chuÌt tiÌ€nh cảm caÌ nhân. Người thanh niên naÌ€y chiÌnh laÌ€ người ở cùng phòng vá»›i con gái mình lúc đêm khuya.
MâÌy người bên caÌ£nh quan saÌt thâÌy biểu cảm của BaÌ£ch Quang Lượng, thâÌy neÌt mặt vôÌn nghiêm tuÌc dần lộ ra nuÌ£ cười, moÌ£i người cũng an tâm hÆ¡n.
- Tần MuÌ£c, anh noÌi xem, anh nghĩ sao laÌ£i laÌ€m ra caÌi naÌ€y?
BaÌ£ch Quang Lượng mỉm cười nhiÌ€n tờ giâÌy “công khai thôn vụ†hỏi.
- LaÌ€ viÌ€ traÌch nhiệm.
Hai măÌt Tần MuÌ£c trong veo, nhanh choÌng săÌp xêÌp laÌ£i yÌ nghĩ, không nhanh không chậm, thể hiện thaÌi độ tương đôÌi trầm ổn:
- Quan chưÌc ở thôn, laÌ€ quan, cũng laÌ€ người cầm đầu của dân chuÌng. một caÌi thôn nhỏ naÌ€y, giôÌng như một con thuyền nhỏ thô sÆ¡ ở thời Ä‘aÌ£i vẫn coÌ€n chưa tiêÌn bộ. Quan thôn chiÌnh chỉ huy, moÌ£i người chiÌnh laÌ€ maÌi cheÌ€o. Người chỉ huy không thể chỉ biêÌt duÌ€ng mồm meÌp, coÌ€n phải biêÌt chỉ cho moÌ£i người phải cheÌ€o ra sao, chỉ rõ muÌ£c tiêu, cho boÌ£n hoÌ£ động lực tiêÌn tÆ¡Ìi mÆ¡Ìi được.
Tần MuÌ£c Ä‘i vaÌ€i bước, tay chậm rãi vuôÌt tờ giâÌy Ä‘ỏ:
- Công khai thôn vụ chiÌnh laÌ€ những quaÌ triÌ€nh chiÌnh triÌ£ cần phải trải qua, chỉ khi naÌ€o dân chuÌng hiểu được, boÌ£n hoÌ£ cần laÌ€m chỗ naÌ€o, coÌ laÌ€m được hay không, coÌ Ä‘aÌng không, boÌ£n hoÌ£ mÆ¡Ìi không tiêÌc sưÌc lực Ä‘i theo chuÌng ta. Chủ tiÌ£ch huyện BaÌ£ch, ông noÌi xem coÌ Ä‘uÌng không?
Tần MuÌ£c không noÌi quaÌ rõ raÌ€ng, chiÌnh laÌ€ đưa ra caÌi viÌ duÌ£ haÌ€m hồ, cho rằng vÆ¡Ìi triÌ tuệ chiÌnh triÌ£ của BaÌ£ch Quang Lượng nhâÌt Ä‘iÌ£nh coÌ thể biêÌt được muÌ£c Ä‘iÌch miÌ€nh laÌ€m thÃªÌ ra sao.
BaÌ£ch Quang Lượng vừa nghe Tần MuÌ£c noÌi chuyện, vừa chậm rãi gật đầu, đợi Tần MuÌ£c noÌi xong, ông coÌ€n Ä‘ang trầm tư chưa tỉnh laÌ£i. QuaÌch Tự TaÌ£i đưÌng bên thâÌy rõ raÌ€ng, caÌch noÌi naÌ€y của Tần MuÌ£c Ä‘uÌng laÌ€ coÌ Ã¢Ìn tượng vÆ¡Ìi BaÌ£ch Quang Lượng. Thi haÌ€nh biện phaÌp chiÌnh triÌ£ cho dân, hoaÌ€n chỉnh chiÌnh laÌ€ tư tưởng laÌ€m quan của BaÌ£ch Quang Lượng. ViÌ€ thÃªÌ khi lão hoÌ£p hội yÌ vÆ¡Ìi BiÌ thư huyện, caÌc cuộc hoÌ£p thường ủy tranh cãi không iÌt.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
« 1 2 3 4 ... 96 »