Thanh Quan
Tác giả: Tác giả: Qua Nhân
Số chương: 955
Lần đọc: 473.830
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
« 1 4 5 6 ... 96 »
18.08.2014
Chương 53
Tần Mục là váºt hi sinh trong tranh đấu chÃnh trị. (2)​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Môi Tần MuÌ£c miÌm laÌ£i thật chặt, tiêÌp tuÌ£c noÌi:
- CuôÌi cuÌ€ng tôi laÌ£i cảm thâÌy không Ä‘aÌng sợ so vÆ¡Ìi xã hội cũ, cuộc sôÌng của chuÌng ta Ä‘ã viên mãn rồi. Nhưng maÌ€ ở thời Ä‘aÌ£i tiêÌn bộ, nêÌu coÌ€n duÌ€ng aÌnh măÌt của xã hội cũ maÌ€ so saÌnh thiÌ€ Ä‘uÌng laÌ€ tự lừa miÌ€nh dôÌi người.
Từng câu noÌi của Tần MuÌ£c râÌt beÌn nhoÌ£n, hăÌn từng xem qua tư liệu liÌ£ch sử ở những thập niên 90, quả thật coÌ một sÃ´Ì caÌn bộ động chuÌt laÌ€ duÌ€ng con măÌt của xã hội cũ nhiÌ€n người, giôÌng như miÌ€nh không hề sai lầm. ÄêÌn nÆ¡i đây, hăÌn gần như không coÌ cÆ¡ hội noÌi chuyện trong những cuộc hoÌ£p câÌp huyện. CoÌ Ä‘Æ°á»£c cÆ¡ hội như naÌ€y, hăÌn không cần quan tâm tÆ¡Ìi caÌi nhiÌ€n của người khaÌc, chỉ hy voÌ£ng tiêÌng noÌi của miÌ€nh coÌ thể khiêÌn cho một sÃ´Ì người coÌ thể nghĩ laÌ£i, hăÌn cũng vô cuÌ€ng thỏa mãn rồi.
- Xã hội tiêÌn bộ, moÌ£i người được Ä‘ảm bảo âÌm no sẽ tiÌ€m tÆ¡Ìi những thÆ°Ì văn hoÌa tinh thần, căn bản của văn hoÌa tinh thần laÌ€ caÌi giÌ€ chưÌ? NêÌu tuÌi tiền của người dân đầy đặn, không phải lo lăÌng sinh hoaÌ£t cÆ¡m ăn aÌo mặc mÆ¡Ìi coÌ thể theo Ä‘uổi thÆ°Ì cao hÆ¡n.
Tần MuÌ£c vung tay lên, hữu lực noÌi
- LaÌ€m cho dân chuÌng Ä‘i vaÌ€o nhaÌ€ của phuÌ Ã´ng, cuộc sôÌng tinh thần của hai người không giôÌng vÆ¡Ìi, dễ daÌ€ng coÌ thể thâÌy được Ä‘iểm khaÌc biệt.
- Trưởng thôn Tần, cho tôi noÌi chen vaÌ€o một câu, nghe noÌi thôn Tây SÆ¡n naÌ€y laÌ€m caÌi giÌ€ maÌ€ công ty chaÌ£m khăÌc gỗ, tôi muôÌn biêÌt, caÌc người hiện tại Ä‘ã coÌ Ä‘Æ°á»£c bao nhiêu lợi nhuận?
LuÌc naÌ€y, người cầm triÌ£ch nông nghiệp PhoÌ Chủ tiÌ£ch huyện Vương Trường Canh ho khan một tiêÌng, săÌc beÌn hỏi Ä‘uÌng một câu.
Tần MuÌ£c sửng sôÌt, câu hỏi của Vương Trường Cnah tuy rằng chỉ nhăÌc tÆ¡Ìi lợi iÌch hiệu quả, nhưng laÌ£i động tÆ¡Ìi Ä‘iểm mâÌu chôÌt. Chẳng những toaÌ€n bộ ban bệ đều đồng loaÌ£t đưa aÌnh măÌt nhiÌ€n về phiÌa Tần MuÌ£c, lãnh Ä‘aÌ£o dươÌi Ä‘aÌ€i đều nhiÌ€n Tần MuÌ£c.
Tần MuÌ£c tâm tư nhanh choÌng chuyển động, chậm rãi noÌi:
- Căn cÆ°Ì theo tin của nhân viên maÌ€ chuÌng tôi phaÌi Ä‘i Quảng Châu truyền về, coÌ mâÌy công ty thâÌy coÌ hưÌng thuÌ vÆ¡Ìi sản phẩm của chuÌng tôi.
- ThiÌ€ nghĩa laÌ€ coÌ€n chưa coÌ kêÌt quả? Hừ, laÌ€m bừa laÌ€m bãi.
Vương Trường Canh bê côÌc lên, uôÌng một hÆ¡Ìp.
- Không thử thiÌ€ vĩnh viễn không coÌ thaÌ€nh công, chuÌng tôi không sợ thâÌt baÌ£i, chẳng qua laÌ€ mâÌy gôÌc cây giaÌ€. Cho duÌ€ laÌ€ thâÌt baÌ£i, chuÌng tôi cũng coÌ thể ruÌt ra được kinh nghiệm từ trong Ä‘oÌ, tiÌ€m lâÌy một con đường thuộc về miÌ€nh,
Tần MuÌ£c không daÌm ăn noÌi lung tung bảo Ä‘ảm, như thÃªÌ thiÌ€ sản phẩm chaÌ£m khăÌc gỗ của hăÌn coÌ€n chưa được tung ra thiÌ£ trường, vận mệnh của hăÌn liền Ä‘ã biÌ£ Ä‘aÌnh dâÌu.
Vương Trường Canh mang vẻ mặt khinh thường, năÌm lâÌy mic noÌi:
- Tôi cảm thâÌy, chuÌng ta cần phải quaÌn triệt quôÌc saÌch, phaÌt huy toaÌ€n bộ ưu thÃªÌ nông nghiệp mÆ¡Ìi laÌ€ Ä‘iều quan troÌ£ng nhâÌt.
NoÌi xong cầm lâÌy mic laÌ£i baÌt đầu lưu loaÌt noÌi chuyện, Tần MuÌ£c lăng lăng đưÌng một bên trên buÌ£c noÌi chuyện, không thể tiêÌp tuÌ£c noÌi, cũng không Ä‘i xuôÌng.
Khi Vương Trường Canh noÌi chuyện, QuyÌ Thu hÆ¡i gật đầu một caÌi, săÌc mặt BaÌ£ch Quang Lượng xanh meÌt trừng nhiÌ€n Tần MuÌ£c.
Tần MuÌ£c cảm thâÌy miÌ€nh thật oan uổng, không coÌ việc giÌ€ ông laÌ£i keÌo tôi tÆ¡Ìi hội trường naÌ€y laÌ€m giÌ€, tôi laÌ£i không nghĩ tÆ¡Ìi, chỉ thaÌ€nh thaÌ€nh thật thật đưÌng lên noÌi chuyện thôn Tây SÆ¡n, laÌ€m tôÌt chuyện ở thôn của miÌ€nh.
Không ngờ phe phaÌi trong huyện laÌ£i tranh đâÌu mãnh liệt như thêÌ, cư nhiên laÌ£i châm chiêÌn hỏa ở caÌn bộ Ä‘ang đưÌng noÌi chuyện trên Ä‘aÌ€i. Không thể nghi ngờ, Vương Trường Canh thuộc phe của biÌ thư, maÌ€ BaÌ£ch Quang Lượng ở huyện chỉ sợ Ä‘ã tÆ¡Ìi nươÌc bôÌn bề thoÌ£ Ä‘iÌch mÆ¡Ìi đẩy Tần MuÌ£c ra, cưÌu vãn chuÌt hoaÌ€n cảnh xâÌu cho bản thân. NêÌu không, bằng một công ty chaÌ£m khăÌc gỗ coÌ€n chưa thaÌ€nh hiÌ€nh, Tần MuÌ£c hăÌn laÌ£i coÌ taÌ€i đưÌc giÌ€ lên Ä‘aÌ£i hội câÌp huyện như thÃªÌ noÌi chuyện? Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ông….
Khi Vương Trường Canh Ä‘ang chậm rãi noÌi tÆ¡Ìi tầm quan troÌ£ng của nông nghiệp, Tần MuÌ£c laÌ£i keÌo mic về phiÌa loa, một tay nheÌ£ nhaÌ€ng vuôÌt một caÌi, trên hội trường nhâÌt thời vang lên tiêÌng taÌ£p âm beÌn nhoÌ£n khoÌ chiÌ£u.
MoÌ£i người không kim được che lỗ tai, nổi giận nhiÌ€n sang Tần MuÌ£c. Vương Trường Canh laÌ£i caÌ€ng hừ laÌ£nh một tiêÌng, trong loÌ€ng băÌt đầu cân nhăÌc tÆ¡Ìi chuyện laÌ€m sao để keÌo Tần MuÌ£c khỏi viÌ£ triÌ trưởng thôn.
- Vương phoÌ Chủ tiÌ£ch huyện, tôi không rõ, ông noÌi phaÌt triển nông nghiệp coÌ muÌ£c Ä‘iÌch laÌ€ viÌ€ caÌi giÌ€?
Tần MuÌ£c để môi gần saÌt phone, lÆ¡Ìn tiêÌng hỏi.
Hai măÌt BaÌ£ch Quang Lượng saÌng lên, Tần MuÌ£c naÌ€y đêÌn tột cuÌ€ng laÌ€ một tên đầu gỗ hay một tên sâu săÌc khoÌ doÌ€ đây. Tuổi coÌ€n trẻ như thÃªÌ Ä‘ã không chiÌ£u nổi khuâÌt nhuÌ£c, thật sự không giôÌng như coÌ khiêÌu laÌ€m quan. Lão phaÌt hiện bản thân lão không nhiÌ€n thâÌu Tần MuÌ£c, cũng không phaÌt biểu yÌ kiêÌn, đặt cheÌn traÌ€ lên miệng, thổi một hÆ¡i. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Trường Canh không thể nghĩ rằng chỉ bằng một trưởng thôn như Tần MuÌ£c cư nhiên laÌ£i daÌm châÌt vâÌn laÌ£i miÌ€nh, giôÌng như ngheÌ con mÆ¡Ìi Ä‘ẻ không theÌ€m sợ coÌ£p. ÄaÌng tiếc hăÌn laÌ£i laÌ€ người do BaÌ£ch Quang Lượng đề danh. NêÌu như hăÌn thuộc phe biÌ thư, beÌn nhoÌ£n như thÃªÌ coÌ thể duÌ€ng được.
Nhưng maÌ€ trong khoảng thời gian ngăÌn, Vương Trường Canh laÌ£i không coÌ caÌch laÌ€m trả lời vâÌn đề naÌ€y.
Hai người đều xuâÌt một chiêu, laÌ£i đều sửng sôÌt một lần, xem như Ä‘aÌnh ngang tay. Nhưng maÌ€ Tần MuÌ£c laÌ£i daÌm duÌ€ng như thÃªÌ Ä‘Ã´Ìi vÆ¡Ìi một PhoÌ Chủ tiÌ£ch huyện, chưÌc trưởng thôn naÌ€y của hăÌn cũng coi như châÌm dưÌt.
- Hội nghiÌ£ hôm nay chỉ thảo luận tÆ¡Ìi đây. Vương PhoÌ Chủ tiÌ£ch huyện cuÌ€ng trưởng thôn Tần nêÌu không thôÌng nhâÌt yÌ kiêÌn thiÌ€ coÌ thể thảo luận laÌ£i sau.
QuyÌ Thu ho khan một tiêÌng, câÌp tôÌc hoÌa giải tiÌ€nh huôÌng xâÌu hổ cho Vương Trường Canh.
- CuôÌi cuÌ€ng, tuyên bÃ´Ì một quyêÌt Ä‘iÌ£nh, trong huyện quyêÌt Ä‘iÌ£nh thaÌ€nh lập CuÌ£c Chiêu thương để hâÌp dẫn đầu tư từ bên ngoaÌ€i. BiÌ thư trâÌn HaÌ€ Tử LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng laÌ€m cuÌ£c trưởng CuÌ£c Chiêu thương, trưởng trâÌn La VaÌ£n Hữu Ä‘ảm nhiệm chưÌc BiÌ thư, ủy viên huyện ủy QuaÌch Tự TaÌ£i Ä‘ảm nhiệm chưÌc trưởng trâÌn HaÌ€ Tử.
QuyÌ Thu lập tưÌc phaÌt biểu, vôÌn không nên tuyên bÃ´Ì ngay luÌc naÌ€y, nhưng BaÌ£ch Quang Lượng vẫn ủng hộ Tần MuÌ£c, giờ naÌ€y Tần MuÌ£c Ä‘ang ở trong bộ daÌ£ng tiêÌn thoaÌi lưỡng nan, cuôÌi cuÌ€ng Ä‘ã Ä‘iÌ£nh. BaÌ£ch Quang Lượng đương nhiên không thể cường lực phản đôÌi nữa.
Sau khi hội nghiÌ£ kêÌt thuÌc, Tần MuÌ£c rời hội trường, nhiÌ€n lên bầu trời xnah, hăÌn thật sâu thở daÌ€i một tiêÌng, lần naÌ€y laÌ€ biÌ£ Ä‘eÌ€ eÌp, hăÌn chiÌnh laÌ€ vật hi sinh của cuộc đâÌu tranh câÌp cao. Nghĩ tÆ¡Ìi hai năm qua, hăÌn đương nhiên muôÌn ở laÌ£i thôn Tây SÆ¡n maÌ€ thaÌ€nh thật laÌ€m việc.
Lưu ÄaÌ£i Hữu bước vaÌ€i bước Ä‘uổi theo hăÌn, xoa xoa tay noÌi:
- Trưởng thôn Tần, anh xem… anh xem…
Tần MuÌ£c cười ha ha noÌi:
- Äi, Ä‘i uôÌng mâÌy cheÌn.
Lưu ÄaÌ£i Hữu keÌo Tần MuÌ£c bước Ä‘i, Kim Tiểu Lượng ở đằng sau hô:
- CuÌ£c trưởng Lưu, chỗ baÌ£n tôi coÌ chuÌt việc vui, tôi phải Ä‘i qua chuÌt xem, tôi không Ä‘i đâu.
Lưu ÄaÌ£i Hữu cũng không châÌp Kim Tiểu Lượng, ba người liền taÌch ra từ ngay cửa Ä‘aÌ£i viện huyện ủy.
QuaÌch Tự TaÌ£i ra khỏi phoÌ€ng hội nghiÌ£, từ xa Ä‘ã thâÌy Tần MuÌ£c cuÌ€ng Lưu ÄaÌ£i Hữu nhảy lên xe Jeep, cũng giật miÌ€nh, nhưng laÌ£i không goÌ£i boÌ£n hoÌ£, xoay người Ä‘i đêÌn văn phoÌ€ng của BaÌ£ch Quang Lượng.
Lưu ÄaÌ£i Hữu không mang Tần MuÌ£c Ä‘i TÆ°Ì Hải Quy, xe Jeep voÌ€ng vo mâÌy voÌ€ng, đưÌng trước một chỗ goÌ£i laÌ€ “PhuÌ QuyÌ Mônâ€. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Anh Lưu, sao thêÌ, thâÌy tôi không thăng quan, ngay cả chỗ ăn cÆ¡m cũng đổi aÌ€?
Tần MuÌ£c noÌi Ä‘uÌ€a.
18.08.2014
Chương 54
Khách sạn Phú Quý Môn
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
- Tôi noÌi tiểu Tần aÌ€, cậu đừng coÌ hiểu lầm anh cậu.
Lưu ÄaÌ£i Hữu thần thần biÌ biÌ noÌi:
- Cậu coÌ biêÌt đây laÌ€ chỗ naÌ€o không? Cậu coÌ biêÌt khaÌch saÌ£n naÌ€y laÌ€ ai mở không?
Tần MuÌ£c lăÌc đầu, hăÌn lên thiÌ£ trâÌn naÌ€y mâÌy lần, huôÌng chi phần lÆ¡Ìn laÌ£i đều laÌ€ viÌ€ biÌ£ thương nằm viện. MâÌy con phÃ´Ì của thiÌ£ trâÌn hăÌn coÌ€n chưa năÌm được rõ raÌ€ng, laÌ€m sao coÌ thể biêÌt được việc naÌ€y chưÌ? Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lưu ÄaÌ£i Hữu xuôÌng xe, chỉ vaÌ€i mâÌy chữ trên biển PhuÌ QuyÌ Môn, noÌi:
- ThâÌy không, đây chiÌnh laÌ€ buÌt tiÌch của Vương PhoÌ Chủ tiÌ£ch huyện của chuÌng ta. Chủ của PhuÌ QuyÌ Môn naÌ€y laÌ€ con bé chừng hai mươi saÌu, hai mươi bảy tuổi, coÌ tiÌ diÌnh liÌu tÆ¡Ìi lão Vương.
Tần MuÌ£c nghe, maÌ€y liền nhiÌu laÌ£i, nhiÌ€n Lưu ÄaÌ£i Hữu noÌi:
- Anh Lưu, anh đây laÌ€ coÌ yÌ giÌ€?
- Hôm nay lão Vương chặn cậu, không cho cậu laÌ€m cuÌ£c trưởng CuÌ£c Chiêu thương, anh cậu giuÌp cậu năÌm toÌc ả tiÌ€nh nhân của lão, cho cậu xả giận.
Lưu ÄaÌ£i Hữu noÌi xong liền Ä‘i vaÌ€o bên trong.
- Ai, Lưu Ä‘aÌ£i ca, hôm nay cậu mời tôi ăn cÆ¡m hay thÃªÌ naÌ€o? NêÌu laÌ€ Ä‘i tiÌ€m người chÆ¡i thiÌ€ đừng coÌ lôi keÌo tôi, tôi đây trở về thôn Tây SÆ¡n đây.
Tần MuÌ£c trầm mặt xuôÌng, đưÌng đăÌn noÌi.
- Tôi noÌi Tần MuÌ£c naÌ€y, anh đây giuÌp cậu xả giận, sao cậu laÌ£i không cảm kiÌch chưÌ?
Lưu ÄaÌ£i Hữu trợn măÌt, liêÌc Tần MuÌ£c một caÌi, vôÌn hăÌn nghĩ tÆ¡Ìi chuyện Tần MuÌ£c laÌ€m CuÌ£c trưởng laÌ€ chuyện vaÌn Ä‘aÌ Ä‘oÌng thuyền, về sau ở huyện cũng coÌ thể tiÌ€m được minh hữu Ä‘aÌng tiÌn nhiệm, ai ngờ tÆ¡Ìi Vương Trường Canh đột nhiên laÌ£i ngang ngược neÌm cho hăÌn cuÌ£c gaÌ£ch, laÌ€m cho Lưu ÄaÌ£i Hữu khoÌ chiÌ£u. Công an cuÌ€ng khôÌi haÌ€nh chiÌnh laÌ€ hai hệ thôÌng coÌ nôÌi liền nhau, Lưu ÄaÌ£i Hữu laÌ£i laÌ€ kẻ coÌ tiÌnh tiÌ€nh không sợ trời không sợ đâÌt, muôÌn năm lâÌy caÌi Ä‘uôi của Vương Trường Canh, cũng coi như tiÌ€m Ä‘iểm vui vẻ thỏa mãn cho bản thân. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần MuÌ£c không nghĩ như thêÌ, đâÌu Ä‘aÌ chiÌnh triÌ£, trừ phi tÆ¡i luÌc choÌ cuÌ€ng dưÌt giậu, không thể tưởng tượng nổi mÆ¡Ìi duÌ€ng taÌc phong sinh hoaÌ£t của con nguời ra maÌ€ xử lyÌ, tuy rằng coÌ thể thâÌy được hiệu quả râÌt nhanh, thậm chiÌ coÌ khi coÌ€n coÌ thể trực tiêÌp keÌo người Ä‘oÌ khỏi Ä‘aÌ€i. Nhưng maÌ€ sau naÌ€y Ä‘aÌ£i loÌ£ chậm laÌ£i, coÌ thể mông miÌ€nh cũng chẳng saÌ£ch sẽ được bao nhiêu, giờ duÌ€ng thủ Ä‘oaÌ£n công kiÌch người khaÌc không chừng sẽ trở thaÌ€nh buÌ€a Ä‘oÌ€i maÌ£ng của miÌ€nh sau naÌ€y. ÄôÌi vÆ¡Ìi Ä‘iều naÌ€y, Tần MuÌ£c vẫn luôn vô cuÌ€ng cẩn thận.
- Lưu Äại Hữu, hảo yÌ của anh em nhận, hôm nay nêÌu để măÌt tÆ¡Ìi anh em, chuÌng ta liền không say không nghỉ, anh cũng xin nghỉ, đừng Ä‘i nữa, chuÌng ta cuÌ€ng say sưa, không theÌ€m quan tâm tÆ¡Ìi chuyện giÌ€ nữa, em noÌi như thêÌ, anh vừa loÌ€ng không?
Tần MuÌ£c cười, hăÌn vẫn luôn thật thiÌch tiÌnh của Lưu ÄaÌ£i Hữu.
Lưu ÄaÌ£i Hữu trợn măÌt noÌi:
- Cũng không biêÌt thằng ranh như cậu trong loÌ€ng nghĩ caÌi giÌ€, thÃªÌ chẳng phải phải laÌ€ bÆ¡Ìt việc cho tôi hay sao.
NoÌi xong liền cuÌ€ng Tần MuÌ£c Ä‘i vaÌ€o PhuÌ QuyÌ Môn.
Bên trong PhuÌ QuyÌ Môn naÌ€y trang hoaÌ€ng thật xa hoa, nhiÌ€n vaÌ€o biÌ€nh diÌ£, thÃªÌ maÌ€ vừa vaÌ€o trong thật Ä‘uÌng phuÌ quyÌ bưÌc người.
ÄôÌi diện hai bên cửa laÌ€ hai tâÌm biÌ€nh phong laÌ€m từ hai mảnh luÌ£a mỏng, trước biÌ€nh phong không biêÌt laÌ€ vật Ä‘iêu khăÌc được chÃªÌ biêÌn từ taÌ€i liệu giÌ€, vô cuÌ€ng tinh tÃªÌ xinh Ä‘eÌ£p. CoÌ một sÃ´Ì ngoÌ£n Ä‘eÌ€n mông lung laÌ€m cho Ä‘aÌ£i sảnh mang theo chuÌt mờ aÌm.
Tần MuÌ£c âm thầm gật đầu, người bổ triÌ Ä‘aÌ£i sảnh naÌ€y Ä‘uÌng laÌ€ một cao thủ, râÌt coÌ thể khiêÌn cho loÌ€ng người nổi lên duÌ£c voÌ£ng.
VaÌ€o Ä‘aÌ£i sảnh, nhiệt khiÌ liền đập vaÌ€o mặt, hai cô gaÌi cao raÌo mặc sườn xaÌm đừng chờ hai bên cửa, hÆ¡i hÆ¡i cuÌi đầu mỉm cười noÌi vÆ¡Ìi Tần MuÌ£c cuÌ€ng Lưu ÄaÌ£i Hữu:
- Hoan nghênh quyÌ khaÌch..
Hai người vừa cuÌi, chiêÌc sườn xaÌm xẻ taÌ€ liền lộ ra cảnh xuân thươÌt tha, hai cặp Ä‘uÌ€i trăÌng nõn thon daÌ€i cho duÌ€ không laÌ€m Ä‘iều giÌ€ cũng Ä‘ủ cho người ta nghĩ ngợi lan man.
Tần MuÌ£c cười noÌi:
- BaÌ€ chủ của PhuÌ QuyÌ Môn naÌ€y Ä‘uÌng laÌ€ biêÌt laÌ€m ăn buôn baÌn.
HăÌn noÌi câu naÌ€y tiêÌng noÌi khaÌ lÆ¡Ìn, mâÌy người con gaÌi trên quầy bar liền ngẩng đầu lên, nhiÌ€n thâÌy Tần MuÌ£c cuÌ€ng Lưu ÄaÌ£i Hữu liền phaÌt ra tiêÌng cười dễ nghe vừa quyêÌn rũ, Ä‘i ra quầy bar, nũng niÌ£u noÌi:
- Ai nha, Lưu PhoÌ cuÌ£c trưởng mÆ¡Ìi nhậm chưÌc của huyện Tây BiÌ€nh, ngoÌ£n gioÌ naÌ€o thổi anh tÆ¡Ìi đây thêÌ?
Cô naÌ€ng naÌ€y tuổi chừng ba mươi, chiÌnh laÌ€ trang Ä‘iểm hÆ¡i đậm laÌ£i laÌ€m tăng thêm mâÌy tuổi. Khuôn mặt coÌ vẻ hÆ¡i cương nghiÌ£, măÌt to giôÌng như luôn haÌ€m chưÌa thật nhiều tiÌ€nh cảm, bộ daÌ£ng giôÌng như tiểu hồ ly laÌ€m tiêu hồn người.
Lưu ÄaÌ£i Hữu liêÌc măÌt nhiÌ€n Tần MuÌ£c một caÌi, yÌ tÆ°Ì trong măÌt thật rõ raÌ€ng, xem xem, Lưu ÄaÌ£i Hữu anh coÌ noÌi sai không, chiÌnh laÌ€ một ả hồ ly tinh maÌ€.
Tần MuÌ£c heÌ miệng cười, lăÌc đầu.
Lưu ÄaÌ£i Hữu liền trừng măÌt liêÌc hăÌn một caÌi, noÌi vÆ¡Ìi naÌ€ng kia:
-Äều noÌi PhuÌ QuyÌ Môn của chuÌng ta laÌ€ khaÌch saÌ£n sÃ´Ì một sÃ´Ì hai huyện miÌ€nh, anh noÌi nha, coÌ baÌ€ chủ Ngô mÆ¡Ìi caÌ€ng khiêÌn cho PhuÌ QuyÌ Môn tăng thêm mâÌy câÌp bậc.
Ngô CuÌc liền che miệng cười noÌi:
- Lưu PhoÌ cuÌ£c trưởng, anh noÌi lời naÌ€y cũng thật nể mặt em, hôm nay vẫn Ä‘i chỗ cũ sao?
Lưu ÄaÌ£i Hữu vẫy vẫy tay noÌi:
- Vẫn laÌ€ chỗ cũ, hôm nay chỉ coÌ hai chuÌng tôi, em sai người nhanh choÌng mang đồ ăn lên Ä‘i, hai an hem chuÌng tôi vừa ăn coÌ€n vừa noÌi chuyện. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong măÌt Ngô CuÌc liền hiện lên tinh quang, cười noÌi:
- ThÃªÌ Ä‘Æ°á»£c, mâÌy em chỗ chuÌng em coÌ€n phải cảm Æ¡n anh, không cần đưÌng Ä‘oÌ vâÌt vả.
Lưu ÄaÌ£i Hữu ha ha cười, cuÌ€ng Tần MuÌ£c Ä‘i theo Ngô CuÌc lên lầu hai, ả xoay người mời hai người Ä‘i vaÌ€o liền lăÌc lư eo nhỏ bỏ Ä‘i,
Gian phoÌ€ng kia bÃ´Ì triÌ coÌ chuÌt thanh liÌ£ch, trên tường coÌ mâÌy bưÌc tranh sao cheÌp của mâÌy kiệt taÌc ngoaÌ£i quôÌc, chiÌnh laÌ€ duÌ€ng aÌnh măÌt của người Hoa maÌ€ nhiÌ€n thiÌ€ coÌ chuÌt mâÌt phong tuÌ£c.
Tần MuÌ£c đừng trước một bộ tranh tên “tuyềnâ€, nhiÌ€n naÌ€ng ta Ä‘ang cầm caÌi biÌ€nh đổ nươÌc ra liền âm thầm gật đầu, Ngô CuÌc naÌ€y thật ra coÌ€n hiểu biêÌt duÌ€ng nghệ thuật dung hợp mờ aÌm.
Lưu ÄaÌ£i Hữu thâÌt Tần MuÌ£c nhiÌ€n xuâÌt thần, liền cười ha ha noÌi:
- ThiÌ€ ra cậu cũng thiÌch caÌi naÌ€y, kyÌ€ thật chiÌnh laÌ€ Vương Trường Canh bao lâÌy ả ta, bằng không chỉ bằng những bưÌc tranh thÃªÌ naÌ€y laÌ€ ta Ä‘ã coÌ thể keÌo ả ta xuôÌng, kiện ả tội tuyên dương tư tưởng xâÌu rồi.
Tần MuÌ£c cười khổ một tiêÌng, chỉ chỉ bưÌc tranh kia noÌi:
- Anh Lưu, lời naÌ€y cũng chỉ coÌ thể noÌi ở đây, cũng đừng noÌi ra ngoaÌ€i, bằng không laÌ€m cho người ta chê cười anh đâÌy.
NoÌi xong, chỉ vaÌ€o bưÌc tranh coÌ người phuÌ£ nữ lõa lồ:
- Anh coÌ biêÌt bản gôÌc của bưÌc tranh naÌ€y coÌ thể baÌn được bao nhiêu tiền không?
Lưu ÄaÌ£i Hữu noÌi:
- ÄaÌ€n baÌ€ trần truồng maÌ€ coÌ€n coÌ thể baÌn lâÌy tiền sao?
Tần MuÌ£c lăÌc đầu không theÌ€m nhăÌc laÌ£i. Người khaÌc đều nghĩ rằng Tần MuÌ£c laÌ€ tên đầu gỗ, kyÌ€ thật tên Lưu ÄaÌ£i Hữu naÌ€y mÆ¡Ìi chân chiÌnh laÌ€ cuÌ£c đâÌt thô.
một laÌt sau coÌ tiêÌng gõ cửa truyền tÆ¡Ìi, Ngô CuÌc tự miÌ€nh bê một mâm đồ ăn Ä‘i tÆ¡Ìi, Tần MuÌ£c liền gật đầu, Ngô CuÌc naÌ€y râÌt biêÌt laÌ€m người, nêÌu coÌ quan hệ vô cuÌ€ng thân mật vÆ¡Ìi Vương Trường Canh thiÌ€ tên hoÌ£ Vương kia cũng không phải kẻ coÌ thể khinh thường được.
KyÌ€ thật người trên chôÌn quan trường coÌ mâÌy tên laÌ€ coÌ thể dễ daÌ€ng nhiÌ€n thâÌu chưÌ.
Ngô CuÌc đưÌng bên baÌ€n, nhiÌ€n phuÌ£c vuÌ£ bê đồ ăn tÆ¡Ìi, Tần MuÌ£c liền cau maÌ€y noÌi:
- Nhiều đồ ăn như thêÌ, chuÌng ta coÌ Äƒn hêÌt không? QuôÌc gia luôn Ä‘ang đề xươÌng tiêÌt kiệm, anh Lưu, anh như thÃªÌ coÌ chuÌt không được rồi.
18.08.2014
Chương 55-56
Súng.
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Ngô CuÌc heÌ miệng cười noÌi:
- Lưu phoÌ cuÌ£c tÆ¡Ìi đây đều laÌ€ bôÌn moÌn ăn một moÌn canh, đây laÌ€ quy củ cũ. Nhưng maÌ€ hôm nay chỉ laÌ€ chuẩn biÌ£ hai moÌn ăn một canh, coÌ€n hai moÌn laÌ€ tôi mời. Anh em naÌ€y hẳn laÌ€ lần đầu tiên đêÌn PhuÌ QuyÌ Môn của chuÌng ta, Lưu PhoÌ cuÌ£c không giÆ¡Ìi thiệu chuÌt sao? Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lưu ÄaÌ£i Hữu cười ha ha noÌi:
- HăÌn aÌ€, chiÌnh laÌ€ tên thôn quan, coÌ giÌ€ maÌ€ giÆ¡Ìi thiệu. Anh noÌi nheÌ baÌ€ chủ Ngô, em đừng coÌ thâÌy người anh em của anh mi thanh muÌ£c tuÌ nên động tâm rồi chưÌ?
- AÌ, nghe anh noÌi kiÌ€a, mỗi lần đều trêu em.
Ngô CuÌc Ä‘ỏ mặt lên, miÌ£ nhãn queÌt liên tuÌ£c, mở rượu trên baÌ€n ra, roÌt cho Tần MuÌ£c cuÌ€ng Lưu ÄaÌ£i Hữu, tự miÌ€nh cũng roÌt đầy, cười noÌi:
- Hôm nay coÌ chuÌt việc, em không ngồi cuÌ€ng hai người, cheÌn naÌ€y coi như em thỉnh tội.
Hai người liền cũng nâng cheÌn, Ngô CuÌc cười hiÌp măÌt rời Ä‘i.
- Lợi hại.
Tần MuÌ£c ăn miêÌng đồ ăn, noÌi.
- Ả naÌ€y vô cuÌ€ng khôn kheÌo, đều noÌi naÌ€ng ta coÌ diÌnh liÌu tÆ¡Ìi lão VƯơng, nhưng chưa từng ai thâÌy qua, nhưng chuyện lão Vương thường xuyên tÆ¡Ìi đây chiÌnh laÌ€ sự thật.
Lưu ÄaÌ£i Hữu noÌi.
- Việc này à, anh cũng đừng nghĩ nữa.
Tần MuÌ£c cười noÌi:
- SuôÌt ngaÌ€y nghiên cưÌu chuyện naÌ€y, anh không muôÌn tiêÌn bộ Ä‘uÌng không?
Lưu ÄaÌ£i Hữu thở daÌ€i:
- Anh đây tÆ¡Ìi mưÌc naÌ€y, chăÌc cũng thÃªÌ thôi. Năm nay anh cũng bôÌn mươi hai rồi, laÌ€m thêm mâÌy năm nữa, nhiều lăÌm lên đường thường vuÌ£, sau Ä‘oÌ về hưu, chờ ôm chaÌu chăÌt.
Tần MuÌ£c cười noÌi:
- Anh nha, giaÌc ngộ chiÌnh triÌ£ quaÌ thâÌp. Sao, nhanh thÃªÌ Ä‘ã nghĩ tÆ¡Ìi chuyện về hưu, anh laÌ€m thâÌt voÌ£ng Ä‘ảng Ä‘aÌ€o taÌ£o rồi?
- ÄÆ°Ì€ng coÌ duÌ€ng gioÌ£ng quan vÆ¡Ìi anh, chuÌng ta Ä‘oÌng cửa laÌ£i noÌi chuyện, ai laÌ£i không biêÌt chưÌ?
Lưu ÄaÌ£i Hữu uôÌng thật nhanh, laÌ£i găÌp nguÌ£m đồ ăn, noÌi:
- Anh Ä‘ang buồn bực, sao viÌ£ triÌ CuÌ£c trưởng CuÌ£c chiêu thương của chuÌ laÌ£i rÆ¡i vaÌ€o tay LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng chưÌ?
Tần MuÌ£c lăÌc đầu noÌi:
- CuÌ£c Chiêu Thương laÌ€ một ngaÌ€nh troÌ£ng yêÌu mang laÌ£i đầu tư kinh têÌ, em coÌ€n trẻ như thêÌ, nêÌu thật sự qua Ä‘oÌ chiÌnh laÌ€ tự đặt miÌ€nh trên lửa nươÌng, râÌt nguy hiểm. Äi ra ngoaÌ€i cuÌ€ng xiÌ nghiệp Ä‘aÌ€m phaÌn, người ta thâÌy, a, coÌ phải huyện Tây BiÌ€nh không coÌ€n người nữa không, coÌ thằng ranh maÌ€ cũng lôi ra. Da lông coÌ€n chưa Ä‘ủ, laÌ€m việc không chăÌc chăÌn, coÌ thể tin tưởng được sao? Người ta laÌ€m lãnh Ä‘aÌ£o cũng phải coÌ caÌi lo của người lãnh Ä‘aÌ£o.
- Cậu bÆ¡Ìt mâÌy câu saÌo rỗng naÌ€y cho tôi, tôi biêÌt cậu không thoải maÌi, hôm nay anh đây cuÌ€ng cậu uôÌng. Hôm nay chiÌ£ Trương không rảnh, nêÌu không chuÌng ta Ä‘ã về nhaÌ€.
- NoÌi thÃªÌ em đây laÌ£i ngaÌ£i, đêÌn thiÌ£ trâÌn coÌ€n mang caÌi giÌ€ biêÌu chiÌ£ Trương, hai người đừng giận.
Tần MuÌ£c noÌi.
- Cậu mang đồ tôi mÆ¡Ìi giận.
Lưu ÄaÌ£i Hữu cười ha ha, hai người băÌt đầu noÌi tÆ¡Ìi mâÌy chuyện lyÌ thuÌ Æ¡Ì‰ thôn Tây SÆ¡n cuÌ€ng trâÌn HaÌ€ Tử. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai người Ä‘ang uôÌng say sưa, độ nhiên vaÌch tường bên phải phaÌt ra tiêÌng vang “thông, thông, thông†nặng nề,
Lưu ÄaÌ£i Hữu nhươÌng maÌ€y, dưÌng lên Ä‘aÌ chân sang bưÌc tường kia, quaÌt:
- Ai maÌ€ không coÌ măÌt như thêÌ, không ăn cÆ¡m, laÌ£i gõ caÌi giÌ€?
Bên kia yên lặng trong chôÌc laÌt, laÌ£i vang lên.
Lưu ÄaÌ£i Hữu vôÌn Ä‘ang bực, Tần MuÌ£c không thăng quan hăÌn Ä‘ã không yên, giờ laÌ£i coÌ người không theÌ€m quan tâm tÆ¡Ìi phoÌ cuÌ£c trưởng Công an như hăÌn, thÃªÌ nên caÌ€ng giận, kêu:
-Con thỏ nhỏ chêÌt kia, daÌm Ä‘aÌ£p chân về phiÌa lão tử, ta Ä‘i xem.
Tần MuÌ£c không kiÌ£p keÌo laÌ£i, Lưu ÄaÌ£i Hữu mặc laÌ£i chiêÌc aÌo khoaÌc cảnh saÌt liền chaÌ£y sang phoÌ€ng bên caÌ£nh.
Tấn Mục không ngăn được Lưu Äại Hữu , đà nh Ä‘i cùng y ra ngoà i. Hắn cÅ©ng có chút hiếu kỳ. Nếu Ngô Cúc cấu kết vá»›i Vương Trưá»ng Canh, kẻ nà o to gan dám đến đây gây chuyện.
Lưu Äại Hữu cÅ©ng rất lá»— mãng, trá»±c tiếp Ä‘i đến cá»a phòng bên, đạp “răng rắc†má»™t tiếng, mở tung cánh cá»a, xông thẳng và o bên trong, nói oang oang:
- ÄÆ°á»£c, ai rảnh rá»—i gây chuyện?
Hắn ở phÃa sau cÅ©ng nhìn chăm chăm và o.
Chỉ thấy Ngô Cúc như con chim cút, nấp sau chim và ng anh khóc thút thÃt. Cách đây không lâu vẫn là má»t giai nhân hiá»n dịu, bây giá» lại là má»™t phụ nữ bị chồng bắt nạt, đồng phục bị xé tả tÆ¡i, lá»™ ra là n da trắng ngá»c ngà , thấp thoáng có thể thấy sắc xuân trước ngá»±c.
Má»™t tên để trần phÃa trên, vì tiếng đạp cá»a cá»§a Lưu Äại Hữu mà quay đầu lại, vẻ mặt hung hãn, quát lá»›n vá» phÃa y:
- Là m gì, các ngưá»i muốn là m gì?
Ngô Cúc báºt lên.cÅ©ng không biết sức lá»±c từ đâu, đẩy tên đó ra, lao qua phÃa Lưu Äại hữu, khóc rống lên.
Lúc nà y Lưu Äại hữu cÅ©ng không cục cằn nữa, y đã nháºn ra ngưá»i trước mặt. Nếu y dám động và o Ngô Cúc thì rắc rối to. Vì váºy y bước dần sang trái, Ngô Cúc liá»n lao và o lòng hắn.
Hắn Ä‘ang xem náo nhiệt ở đây, nữ nhân kia lại thình lình lao tá»›i, khiến hăn nhất thá»i bối rối. Hắn không phải chưa từng động và o phụ nữ, tháºm chà đoạn thá»i gian khổ hạnh gần đây hắn Ä‘á»u cảm thấy có khà nóng bốc lên.
Má»™t là n hương bay và o mÅ©i, không phải là loại nước hoa rẻ tiá»n bán ở ven đưá»ng, mà là mùi nước hoa cao cấp, trang nhã, chắc chắn không phải hà ng trong nước. Hắn đã ngá»i không Ãt mùi nước hoa cao cấp cá»§a Pháp, trong lòng không khá»i dao động, nói nhá» má»™t câu:
- Rất thơm.
Trong mắt Lưu Äại hữu, ngưá»i luôn Ä‘iá»m tÄ©nh như hắn, tuyệt đối không phải là ngưá»i nói lá»i nà y. Nhưng hắn lại không biết chừng má»±c, nói ra rồi. Ä‘iá»u nà y khiến y than thở. Ngưá»i nà o có nữ nhân ở bên cÅ©ng Ä‘á»u thay đổi không Ãt.
Hắn khẽ ôm lấy lưng Ngô Cúc, tay cảm thấy rất mịn mà ng.
Tên nam nhân trần ná»a ngưá»i kia tức giáºn:
- Khốn kiếp, chuyện cá»§a lảo tá» mà bá»n bây cÅ©ng dám nhúng tay và o?
Một tay Tần Mục ôm eo eo Ngô Cúc, một tay vỗ vỗ vai cô, dịu dà ng nói:
- Äừng sợ, có tôi đây rồi.
Hắn căn bản không quen cô. Hắn nói như váºy hoà n toà n là vì hắn cÅ©ng nháºn ra ngưá»i đà n ông đó là ai.
Quý Chà Cương, con trai cá»§a Qúy Bà thư huyện á»§y. Lúc nà y tên kia nổi giáºn đùng đùng, quÆ¡ lấy chén trà trên bà n, ném và o Tần Mục, nhưng hắn lại không nháºn ra Tần Mục, chỉ thấy tên nà y rất chướng mắt.
Tần Mục không hỠné tránh mà giơ tay ngăn cản.
- Ai nha!
Hắn kêu lên một tiếng, giơ tay che trán lại giữa các kẽ tay còn chảy ra máu tươi.
Há»ng rồi! Lưu Äại Hữu lo lắng trong lòng. Mẹ kiếp, hắn dù gì cÅ©ng bị thương rồi. Tên tiểu tá» nà y nếu thá»±c sá»± muốn đánh đến cùng, hắn đánh Qúy Chà Cương ngay tại chá»—? Chức Phó cục trưởng cá»§a hắn má»›i nháºn chưa được má»™t tháng, e rằng sẽ nhanh chóng bị hạ thôi.
- Cút, cút hết cho tao, nếu không lão tá» khiến bá»n bay không thể sống mà ra khá»i phòng nà y.
Quý Chà Cương tức giáºn hét lên, không há» có phong thái cá» chỉ ở trong bệnh viện.
- Hừ!
Cô gái cầm tay Tần Mục, vá»™i và ng xem vết thương cá»§a hắn, trong khoảnh khắc cô quay ngưá»i hai Ä‘iểm nhạy cảm trên ngá»±c cô chạm và o tay hắn. Hẵn chỉ cảm thấy chá»— đó không há» má»m mại như tÆ¡, mà cứng cứng, không kiá»m chế được, hừ má»™t tiếng.
Ai ngá», Qúy Chà Cương hiểu lầm, cho rằng hắn không phục, nhấc lấy ghế muốn đánh tiếp. Lưu Äại Hữu nhanh tay nhanh mắt giÆ¡ tay ngăn y lại.
- Anh Lưu, anh buông tay tôi ra, không phải đến anh cÅ©ng không nháºn ra tôi chứ? Hôm nay lão tá» không cho nó thấy máu, nó không biết tôi là ai?
Y dùng sức túm lấy ghế, nhưng vì Lưu Äại Hữu không nể mặt, nên y vô cùng tức giáºn.
- Hừ!
Lần nà y Tần Mục mới thực sự lên tiếng khinh miệt. Từ khi nhìn thấy Quý Chà Cương, lại thấy chén trà trên bà n, trong đầu hắn đã có ý định, nếu không, hắn không có lý do gì không tránh.
Cởi áo khoác lên ngưá»i Ngô Cúc, hắn cưá»i thân thiện vá»›i cô, sau đó bước và i bước, cưá»i nhạt:
- Qúy Lý Cương, Qúy đại công tá», tháºt uy phong, sát khà tháºt lá»›n đấy.
Quý Chà Cương lại không há» nhá»› ra hắn, nghe ngữ khà hắn nói rất nặng, hÆ¡n nữa sững sá» là m lá»±c tay giảm Ä‘i mấy phần, hồ nghi há»i:
- Mà y là ai?
- Hừ! Tôi là ai? Vá» nhà há»i Qúy bà thư, há»i ông ấy có biết Tần Mục, Trưởng thôn thôn Tây SÆ¡n, trấn Hà Tá» không.
Hắn lạnh lùng nói.
Quý Chà Cương sá»ng sốt, chỉ và o hắn, cưá»i lá»›n, nói:
- Mà y nói gì? Mà y là trưởng thôn? Một tên trưởng thôn quèn mà dám hò hết trước mặt tao?
- Tôi không dám, quả tháºt tôi không dám.
Hắn cưá»i lạnh lùng, nhân lúc y không để ý, tát thẳng và o mặt y.
- Äánh cán bá»™ quốc gia, anh to gan đấy.
- Khốn khiếp, mà y lại dám đánh tao? Mà y không biết tao là ai à ?
Quý Chà Cương sững sá», không tin nổi, chỉ tay và o mÅ©i mình, giáºm chân.
Hắn cưá»i âm trầm, tiếp đến là má»™t cái bạt tai.
Hai cái, Quý Chà Cương cảm thấy vô cùng nhục nhã, không biết lấy đâu ra một khẩu súng, thở hổn hển, tức đến nỗi muốn bắn.
Há»ng rồi. Lưu Äại hữu đứng bên cạnh nhìn qua. Hai ngưá»i đó đánh cãi nhau thì hắn có thể đứng ở bên cạnh vá» như không thấy, nhưng dùng súng thì không còn là chuyện ẩu đả. Chuyện nà y nếu nói lá»›n thì rất lá»›n. Lưu Äại Hữu không kịp nghÄ© nhiá»u, thân thá»§ trong quân đội vẫn chưa mất, y đá và o cổ tay Quý Chà Cương. Quý Chà Cương không chịu được, liá»n đánh rÆ¡i khẩu súng xuống đất. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Quý Chà Cương cúi ngưá»i, Ä‘inh nhặt súng lên, thì Tần Mục giÆ¡ chân ra trước mặt y, đá súng và o má»™t góc, ai cÅ©ng không vừa.
- Quản lý Ngô, đóng cá»a. Cô Ä‘i thay quần áo, đứng canh bên ngoà i, không cho ai và o.
Mắt Tần Mục sáng lên. Hắn vốn là váºt hy sinh trong cuá»™c chiến chÃnh trị giữa Qúy Thu và Bạch Quang Lượng, đã không thoải mái, vẫn biết di chuyển há»a lá»±c là má»™t bá»™ pháºn không thể tránh khá»i cá»§a chốn quan trưá»ng, nhưng cảm giác bất lá»±c khiến hắn vô cùng bà bách. Hắn vốn mượn chuyện nà y dạy cho Qúy Chà Cương má»™t bà i há»c, trút bá» bá»±c tức. Ai ngá», vô tình động đến má»™t má»™t Ä‘iểm Ä‘en. Sá»± xuất hiện cá»§a khẩu súng nà y giúp hắn có thêm má»™t quân bà i trong tay.
Nếu bây giá» hắn vẫn ở huyện á»§y, dù là cán bá»™ đứng đầu trấn, hắn cÅ©ng không dùng thá»§ Ä‘oạn hèn hạ, dùng phụ nữ là m chiêu thức. Nhưng hiện tại chức trưởng thôn cá»§a hắn có sắp không còn, nếu không trút bá»±c dá»c ra, ngay đến chÃnh hắn cÅ©ng không tin mình là đà n ông.
- Äứng im!
Quý Chà Cương di chuyển vá» phÃa khẩu súng. Lưu Äại Hữ hét lá»›n, đá cái ghế đến, móc từ túi áo ra má»™t cái túi Ä‘en, bước đến góc phòng, cẩn tháºn đút khẩu súng và o, sau đó vui vẻ nhìn vá» phÃa Tần Mục.
Tần Mục khẽ gáºt đầu, nét mặt vui vẻ, tươi cưá»i nói:
- Äến đây, đến đây, Qúy thiếu, ngồi xuống, đánh giết có gì vui, lát nữa bảo quản lý Ngô chuẩn bị má»™t bà n thức ăn, má»i ngưá»i cùng nói chuyện.
Quý Chà Cương thấy súng đã rÆ¡i và o tay Lưu Äại Hữu, trong lòng hiểu rõ, chỉ dá»±a và o mình y không thể cướp lại được, nhưng dá»±a và o chức vụ cá»§a cha y cÅ©ng không thà nh chuyện gì, hừ má»™t tiếng, nói:
- Các ngươi tốt nhất mau chóng trả lại đồ cho tôi, sau đó vá» như không có chuyện gì xảy ra, nếu không nếu không tôi cho các ngưá»i biết tay.
- Äừng, đừng mà , Quý thiếu, chúng ta Ä‘á»u biết cha anh nhiá»u thá»§ Ä‘oạn. Nhưng Tần Mục tôi cÅ©ng không phải là ngưá»i không có gốc rá»…, nếu không phải cần rèn luyện tại cÆ¡ sở năm năm, tôi đâu có coi Qúy Thu ra gì.
Hắn nói rất từ tốn, lại thêm khà thế hùng hổ, có cảm giác như ngưá»i đứng trên.
Quý Chà Cương dù xuất thân gia đình quan gia, nhưng không tiếp nối trà tuệ chÃnh trị cá»§a Qúy Thu. Nếu không y đã không lấy trá»™m súng từ chá»— Phó cục trưởng cục công an. Tần Mục thay đổi thà nh ngưá»i có ý vị quan trưá»ng. Y đã thấy nhiá»u ngưá»i đến tìm cha hắn chạy quan chức, lầm tưởng rằng hắn lấy Ä‘iểm yếu để uy hiếp, muốn dá»±a và o đó để chạy má»™t chức quan.
Vá» chuyện hắn nói cái gì mà rèn luyện năm năm tại cÆ¡ sở, y hoà n toà n không để ý. Nếu thá»±c sá»± có ngưá»i chống lưng, có thể là m tên trưởng thôn quèn tại vùng núi nghèo khó sao?
- Mà y muốn dùng chuyện nà y uy hiếp tao, muốn một chức quan?
Y chép miệng nói, xoay xoay cổ tay, nói:
- ÄÆ°a súng cho tao, láºp tức cho mà y là m bà thư chi bá»™.
Tần Mục cưá»i ha ha, quay đầu nói vá»›i Lưu Äại Hữu:
- Cục trưởng Lưu, xem ra chức Phó cục trưởng, thưá»ng vụ cá»§a anh không chạy được rồi.
Nói xong, sắc mặt hắn liá»n thay đổi, nói:
- Tôi xin anh, vá»›i danh nghÄ©a má»™t đảnh viên cá»™ng sản chân chÃnh, thân pháºn cán bá»™ quốc gia, xin anh láºp tức báo vá»›i Ban Ká»· Luáºt Thanh tra, huyện Tây BÃnh phát hiện có phần tá» mang đồ cấm ngoà i vòng pháp luáºt, mưu đồ hại cán bá»™ quốc gia, đối tượng vô cùng hung hãn, cần Thị á»§y cá» cảnh sát vÅ© trang đến áp giải má»›i có thể bảo đảm an toà n.
Những lá»i nghiêm túc nà y cá»§a hắn khiến Lưu Äại Hữu giáºt mÃnh, noi:
- Thực sự đi báo?
Quý Chà Cương cÅ©ng cảm thấy sá»± nghiêm túc trong những lá»i nà y, trong lòng có chút lo lắng. Y có thô lá»— thế nà o cÅ©ng biết chuyện nà y nếu báo lên Ban Ká»· Luáºt Thanh tra, bản thân y cÅ©ng không chịu nổi.
- Muốn bao nhiêu tiá»n hay muốn chức quan gì, ngươi nói.
Giá»ng y nhá» hẳn Ä‘i.
- Äúng rồi, y còn muốn hối lá»™ cán bá»™ quốc gia, tá»™i tăng thêm má»™t báºc.
Hắn cà ng nghiêm túc nói, liếc mắt nhìn vá» Lưu Äại Hữu.
Lưu Äại Hữu dù không biết trong lòng hắn chứa hồ lô gì, nhưng đánh đòn phá»§ đầu vẫn là có thể, liá»n quay ngưá»i nói:
- Tôi đi báo ngay.
Lúc nà y vẫn chưa có di động. Di động là váºt rất quý, Lưu Äại Hữu vẫn chưa có khả năng có được má»™t cái. Vì váºy, nói xong y liá»n quay ngưá»i Ä‘i, sau khi ra ngoà i lại tiếp tục suy nghÄ© ý cá»§a Tần Mục.
Äúng lúc nà y, Ngô Cúc đã thay đồ xong, là m phục vụ đứng canh ngoà i cá»a, y liá»n nói nhá» và o tai cô, đẩy cô và o phòng, tá»± mình đứng gác.
Ngô Cúc cúi đầu bước và o phòng nhìn thấy Tần Mục tròn mắt cưá»i khểnh vá»›i Qúy Chà Cương. Quý Chà Cương mặt tái mép. Cô rất hiếu kỳ nhưng chỉ dá»±a và o hạng nữ lưu như cô có thể loanh quanh trong vòng chÃnh trị đã có tiếng, không phải ai cÅ©ng có thể so sánh. Cô hối háºn vì bước và o căn phòng nà y. Công tá» ngà i Bà thư huyện á»§y chịu thiệt thòi, sao bản thân có thể dÃnh lÃu đến chuyện nà y. Nhưng cô bị y ép đến bà bách, trong lòng láºp tức sinh ác ý.
Cô ngồi xuống chiếc ghế ngay cạnh Tần Mục, nói nhá» và o tai hắn những Ä‘iá»u Lưu Äại Hữu dặn dò.
Quý Chà Cương cố lắng tai nghe, nhưng cô nói rất nhá», Tần Mục lại luôn nhìn y nên y nghe không rõ.
Cô vừa nói xong, Tần Mục liá»n tức giáºn quát:
- Không được, không được. Nói vá»›i Lưu Äại Hữu, chuyện nà y không cần thương lượng. Là má»™t cán bá»™, sao lại bao che cho loại ngưá»i nà y? Äi, nói vá»›i y, láºp tức Ä‘i báo.
Tiếng cá»§a hắn rất lá»›n, Lưu Äại Hữu ở ngoà i đã nghe rất rõ, lo lắng trong lòng. Tên Tần Mục nà y là đầu gá»— là m việc không có chừng má»±c? Chuyện cÅ©ng chẳng khác gì má»™t tên trưởng thôn nhá» hạ Bà thư huyện á»§y, tháºt nhảm nhÃ. Hắn lại không có ngưá»i chống lưng.
18.08.2014
Chương 57
Quân cá»â€‹
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Lý Äại Hữu Ä‘ang định quay ngưá»i Ä‘i thì nghe Tần Mục quát lá»›n: Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äứng lại, chá» chút đã.
Lý Äại Hữu mừng thầm, nghÄ© tên Tần Mục nà y cÅ©ng đâu có ngốc. Vừa có suy nghÄ© nà y trên trán liá»n toát mồ hôi lạnh. Tên Tần Mục nà y e rằng không chỉ là đầu gá»—, mà còn là má»™t kẻ khôn ngoan. Hắn Ä‘ang diá»…n kịch vá»›i Qúy Chà Cương.
Không ngoà i dá»± liệu cá»§a hắn, Quý Chà Cương bị Tà n Mục dá»a đến toát mồ hôi há»™t. Câu nói bảo Lý Äại Hữu đứng lại cá»§a Tần Mục khiến hắn nhẹ nhõm, cưá»i mỉa, nói:
- Äúng rồi, có chuyện gì không thể nói chuyện, súng đó là tôi cầm chÆ¡i, đâu có đạn.
Có đạn hay không má»i ngưá»i Ä‘á»u hiểu vá»›i nhau. Tần Mục rút thuốc ra, đưa cho Qúy Chà Cương má»™t Ä‘iếu, mình má»™t Ä‘iếu. Sắc mặt Ngô Cúc rất tốt, lấy báºt lá»a từ trong túi áo ra., châm cho Tần Mục trước, rồi đến trước mặt Qúy Chà Cương.
Y hừ má»™t tiếng, nếu không phải vì chuyện hôm nay, y đâu có bị kẻ khác uy hiếp. Thấy sắc mặt khó coi cá»§a Quý Chà Cương, Tần Mục cưá»i, nói:
- Quý đại thiếu gia không muốn tÃnh toán vá»›i Tiểu Cúc nữa rồi. Cô ấy là chị kết nghÄ©a cá»§a tôi, sau nà y có chuyện gì, cáºu có thể chăm sóc cô ấy. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hắn không có ý gì, chỉ muốn đưa Ngô Cúc thoát khá»i chuyện nà y, để hắn không là m khó cô vì chuyện nà y. Không ngá» Quý Chà Cương lại kinh ngạc nói:
- Cô ta là chị kết nghÄ©a cá»§a mà y? Váºy sao Vương Trưá»ng Canh không đỠbạt mà y lên, cô ta là con gái riêng cá»§a ông ta đấy.
Ù! Hắn thấy ù ù bên tai, tháºt bất ngá». Tin nà y thá»±c sá»± là rất bất ngá», ngưá»i biết chuyện nà y không nhiá»u, nếu không sẽ không có tin cô là tình nhân cá»§a ông ta.
Hắn nhìn cô đầy ẩn ý. Bà máºt cá»§a cô bị Qúy Chà Cương vạch trần rồi, cô không dám quay ngưá»i lại, nước mắt lăn dà i trên gương mặt trang Ä‘iểm xinh đẹp cá»§a cô.
Theo thói quen, hắn gõ gõ tay lên mặt bà n. Khi hắn suy nghÄ© luôn là m thế. Quý Chà Cương biết những gì mình vừa nói ra là bà máºt, cÅ©ng cúi đầu, yên lặng hút thuốc.
- Như váºy Ä‘i, tôi nghÄ© chuyện nà y chúng ta Ä‘á»u không có khả năng giải quyết, hay là thông báo cho Bà thư Qúy Ä‘i? ÄÆ°á»£c chứ? Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bây giá» hắn Ä‘ang giữa vị trà chá»§ đạo, nói vá»›i ngữ khà bình thưá»ng. Ngô Cúc ngẩn ngưá»i đứng má»™t bên, nhìn hắn chằm chằm.
- Không được, chuyện nà y không thể để cha tao biết, sẽ đánh chết tao sao?
Quý Chà Cương vội và ng nói.
- Nguồn gốc cá»§a súng vẫn cần Ä‘iá»u tra rõ.
Tần Mục thở dà i, vẻ bất lực.
- Tra cái gì, là bạn tôi tìm được từ biên giá»›i phÃa Băc.
Quý Chà Cương nhanh chóng giải thÃch.
- Váºy Quý đại công tá» hãy giá»›i thiệu ngưá»i bạn đó cho tôi, K54 mô phá»ng quá giống nha.
Hắn cưá»i khẩy, nhìn Quý Chà Cương.
Quý Chà Cương thở dà i, bất đắc dĩ nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, là chú Tôn ở Cục cảnh sát cho tôi mượn chÆ¡i.
Tôn Hữu Lợi, trưởng cục công an! Hắn nheo mắt nhìn vá» phÃa Quý Chà Cương, rồi nhìn Ngô Cúc nói:
- Chị kết nghĩa, bộ quần áo nà y của chị có phải đã bị ướt rồi, nhanh đi thay bộ khác, chị xem ...
Vừa nói hắn vừa chỉ và o ngực cô.
Cô đỠmặt, trợn mắt nhìn hắn. Chuyện khi nãy rất gấp, cô liá»n vá»›i lấy má»™t bá»™ trong phòng rồi nhanh chóng đến đây. Bây giá» lại bị hắn nói váºy, liá»n nức nở, quay mông chạy ra ngoà i.
Hắn cưá»i lá»›n, nhìn vá» phÃa Qúy Chà Cương nói:
- Tôi chÃnh là má»™t trưởng thôn, không muốn tham gia và o những chuyện thị phi trong huyện. Nhưng tôi cÅ©ng muốn bảo vệ phần đất cá»§a mình. Quý đại thiếu gia hiểu ý tôi chứ?
Dù Quý Chà Cương là kẻ lá»— mãng, nhưng cÅ©ng hiểu những lá»i nà y, đáp:
- Chỉ cần bá» qua chuyện nà y, anh muốn là m trưởng trấn Hà Tá» cÅ©ng không thà nh vấn Ä‘á».
Hắn khoát tay nói:
- Váºy không được, muốn là m quan thì Tần Mục tôi sẽ dá»±a và o sức mình.
Lúc nà y Lưu Äại Hữu bước và o, nói vá»›i hắn:
- ÄÆ°á»£c rồi, Qúy đại thiếu gia, mau vá» nhà tắm rá»a, thay quần áo Ä‘i.
Quý Chà CƯơng vừa nghe thấy váºy liá»n vá»™i và ng nói vá»›i Lưu Äại Hữu:
- Váºy đồ chÆ¡i đâu, đưa cho tôi.
Tần Mục thở dà i nói:
- Quý đại thiếu gia, nói tháºt, tôi thá»±c sá»± muốn đánh anh.
Hắn dưá»ng như đã quên cái bạt tai trá»i giáng cá»§a mình dà nh cho mình, chỉ và o Lưu Äại Hữu, nói:
- Tôi không muốn là m gì, nhưng ngưá»i anh em nà y cá»§a tôi muốn thăng quan.
Nói xong liá»n vẫy tay như vẫy má»™t con ruối:
- Anh yên tâm, sau khi anh vá» nhà hãy ngá»§ má»™t giấc tháºt ngon, sáng mai thức dáºy, cáºu vẫn là Qúy đại thiếu gia, tôi vẫn là má»™t tay trưởng thôn quèn. Chúng ta nước sông không phạm nước giếng, được không? Nhưng phải nói trước, nếu anh nói chuyện nà y cho bất kỳ ai, đừng trách tôi khôn lưu tình, khẩu súng nà y có dấu vân tay cá»§a anh đấy.
Quý Chà Cương mở miệng thở dốc, muốn nói gì nhưng lại thôi. Dù lòng hắn có muôn phần không muốn nhưng nhược Ä‘iểm Ä‘á»u trong tay ngưá»i ta, không thể không ngoan ngoãn.
Hắn kêu Lưu Äại Hữu ngồi xuống, nói:
- Anh Lưu, chúc mừng, chức Thưá»ng vụ Phó cục trưởng anh ngồi chắc ròi.
Lưu Äại Hữu không rõ, không há» biết Tần Mục nói cái gì. Vì váºychỉ ngồi ngây ra, nhìn hắn, há»i:
- Hiện tại dù anh Chương vẫn chưa vỠhưu, nhưng vô duyên vô cớ sao có thể nắm được ông ta.
Hắn chỉ và o y, cưá»i nói:
- Anh là má»™t tên ngốc, sao lại có lúc ngốc như váºy? Không nói những chuyện khác, mang theo súng Ä‘i tìm Qúy bà thư, chỉ cần nói có ngưá»i muốn dùng súng táºp kÃch cán bá»™ nhà nước, bị anh đánh bại chạy trốn, là khẩu K54, nhất định là K54, liá»n giao cho ông ta xá» lý.
- Chỉ nói váºy? Ông ta không nháºn thì sao?
Lưu Äại Hữu há»i.
- Nhất định. Anh mau Ä‘i, sau đó giả bệnh xin nghỉ, và o viện nằm mấy hôm, anh sẽ được thăng quan. Äúng rồi, bảo chị Trương mấy ngà y nà y đứng Ä‘i là m nữa, và o viện chăm sóc anh.
Nói xong hắn liá»n cưá»i lá»›n.
Lúc nà y Lý Äại Hữu đã hiểu ý cá»§a hắn, vá»— vai, cảm kÃch, nói:
- Chú em, anh Lưu tôi ná»a Ä‘á»i ngưá»i không chuyển chá»— ở. Từ khi gặp được cáºu liá»n thăng chức rất nhanh. Sau nà y chỉ cần có chuyện, trá»±c tiếp gá»i anh má»™t câu, nếu ta cau mà y sau nà y chết sẽ không có chá»— chôn.
Hắn cưá»i, trách y:
- Anh nói lung tung rồi, cÅ©ng không sợ bá»n trẻ chê cưá»i.
Lý Äại Hữu liá»n cưá»i ha hả.
Lúc nà y có tiếng Ä‘áºp cá»a, Lưu Äại Hữu ra mở cá»a, Ngô Cúc mặc áo cá»§a nhân viên tiếp tân đứng ở ngoà i cá»a.
Lưu Äại Hữu cưá»i mỠám vá»›i Tần Mục, nói đầy ẩn ý:
- Anh em, có một số đà o không thể hái.
- Äi là m việc cá»§a anh Ä‘i!
Tần Mục cưá»i.
Lý Äại Hữu Ä‘i rồi, trong phòng chỉ còn hai ngưá»i, hắn và Ngô Cúc. Hắn như không thấy trang phục cô đầy vẻ gợi cảm, cưá»i đùa:
- Bà chá»§ Ngô, chá»— cô tháºt không chu đáo gì cả. Tôi má»›i ăn được ná»a bữa, cÅ©ng không phải để tôi đói bụng ra vá» chứ?
Cô cưá»i thản nhiên, sau khi bá» trang sức xuống, nhìn thuần khiết hÆ¡n rất nhiá»u. Äiểm khiến ngưá»i khác chú ý nhất trên gương mặt trái xoan cá»§a cô chÃnh là ánh mắt. Khi trang Ä‘iểm nhìn không rõ, bây giá» hắn má»›i để ý cô là má»™t mỹ nhân , có thể dùng câu danh ngôn: đôi mắt e ấp, đôi môi ngân nga để miêu tả.
Hắn nhìn thẳng, cưá»i bối rối:
- Nụ cưá»i cá»§a bà chá»§ Ngô có chút ý vị. Má»i ngưá»i Ä‘á»u nói sắc đẹp có thể ăn được. Váºy thì phải ăn lo đã, sau đó má»›i nghÄ© chuyện khác được. Hiện tại tôi chỉ muốn ăn no, nếu không thá»±c sá»± không dám nghÄ© gì khác.
18.08.2014
Chương 58-59
Cục diện vi diệu.
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Äây là lần nói liên tiếp nhiá»u nhất cá»§a hắn. Cô cưá»i quay Ä‘i, không bao lâu sau tá»± mình bưng lên hai đĩa thức ăn và má»™t bình rượu ngÅ© hương.
- Sao dám để bà chủ Ngô tự mình là m, ngại quá, ngại quá.
Hắn cÅ©ng có chút nóng lòng. Dù hắn biết cô gái nà y không thể động và o, nếu không chá»c giáºn lão phó bà chá»§ tịch Vương Trưá»ng Canh, thì không phải chuyện đùa.
Thấy hắn buồn bá»±c ngồi ăn cÆ¡m, ngay đến uống rượu cÅ©ng cúi gằm xuống, cô cưá»i hì hì, khẽ nói:
- Hôn nay, cám ơn anh.
Hắn khoát tay, ăn một miếng thịt, ai da một tiếng, nói:
- Há»ng rồi, anh Lưu Ä‘i rồi, tôi lại không mang theo tiá»n.
Cô mân mê môi, quát:
- A, chị kết nghÄ©a cá»§a cáºu không má»i cáºu má»™t bữa cÆ¡m được sao?
Hắn cúi đầu, không đáp lại, cô đứng bên rót rượu cho hắn. Suốt bữa cÆ¡m, hắn liên tục nấc. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Không có gì muốn nói với tôi?
Thấy nét mặt cau có cá»§a hắn, cô há»i. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chuyện nà y, hay là nói với phó chủ tịch huyện Vương đi, hai nhà các vị có quan hệ thân thiết, tiết lộ một chút tin tức có lẽ có thể dễ nói chuyện.
Hắn nghĩ đến tình cảnh của cô, nói ra suy nghĩ của mình.
- Tôi thấy, cáºu lo thiên hạ không loạn má»›i đúng.
Cô quả tháºt là má»™t cô gái khôn khéo, liá»n hiểu ngay dụng ý cá»§a hắn. Cô khẽ vuốt mái tóc dà i ra sau gáy, nói:
- Váºy cÅ©ng tốt, dù sao tôi cÅ©ng mệt rồi.
Nói xong, cô vắt chân lên. Hắn thấy rõ rà ng tại chỗ xẻ cao có mà u đỠtươi.
Cô nhìn hắn, cưá»i mà như không cưá»i. Có chút men rượu, hắn chỉ cảm thấy đầu óc cá»§a mình quay cuống, cắn má»™t cái và o da thịt trắng ngần cá»§a cô, rồi quay ngưá»i hoảng hốt quay Ä‘i.
Chỉ còn mình cô cưá»i đầy ý vị trong căn phòng.
Và i ngà y sau trong huyện triệu táºp má»™t cuá»™c há»p. Trong cuá»™c há»p thảo luáºn chuyện thưá»ng vụ, phó cục trưởng cục công an tuổi đã lá»›n, lại có bệnh, cho nghỉ dưỡng lão. Chức phó cục công an do Lưu Äại Hữu, ngưá»i đã phá được vụ án buôn láºu lá»›n và có nhiá»u kinh nghiệm bắt giam và phá án đảm nhiệm. Trong hai tháng ngắn ngá»§i, y đã liên tiếp thăng chức, trong thá»i gian ngắn đã trở thà nh nhân váºt nổi tiếng trong huyện, ngưá»i ngưá»i Ä‘á»u muốn là m thân.
Mấy ngà y nay Tần Mục lại nhà n rá»—i. Sau khi quay vá» thôn Tây SÆ¡n, không có chuyện gì liá»n Ä‘i đây đó, tìm hiểu dân tình. Chỉ có Ä‘iá»u khi gặp lại anh Lâm, tÃnh tình anh Lâm vẫn rất cổ quái, nói đến xem hắn bị dà y vò thà nh bá»™ dạng nà o rồi.
Hôm đó, hắn Ä‘ang ngồi trò chuyện cùng mấy ngưá»i trẻ tuổi trong là ng tại sân phÆ¡i, Lý Kim Bưu bị bắt hy vá»ng ra ngoà i là m việc cá»§a bá»n chúng đã tiêu tan, lại nghe nói các chị, các thÃm tại công ty chạm khắc gá»— cá»§a hắn kiếm được mấy trăm đồng, trong lòng hứng khởi, đến há»i xem hắn còn tuyển ngưá»i không.
Hắn biết, muốn thay đổi triệt để suy nghÄ© cá»§a má»i ngưá»i cần đến mấy Ä‘á»i má»›i là m được, do đó liá»n bắt đầu từ những nhu cầu ăn, mặc, ở là những yêu cầu thiết thá»±c nhất cá»§a ngưá»i dân, dạy bảo những ngưá»i trẻ những ý tưởng, suy nghÄ© má»›i.
- Tiểu Tần, tiểu Tần.
Hồ Lão Tứ nhanh chân chạy tá»›i, vừa chạy vừa gá»i:
- Mau vá» nhà cáºu xem xem, có ngưá»i có huyá»n đặc biệt đến lắp đặt đưá»ng dây Ä‘iện thoại cho thôn chúng ta.
Äiện thoại? Äây căn bản vẫn là má»™t váºt rất hiếm ở trong thôn. Hắn còn chưa di chuyển, bảy tám tên thanh niên đã nhanh chân chạy vá» phÃa nhà hắn.
Hắn cưá»i vá»›i Hồ Lão Tứ, nói:
- Không ngá», thôn Tây SÆ¡n chúng ta bây giá» cÅ©ng lắp Ä‘iện thoại. Äây là lúc nó xuất hiện đầu tiên cá»§a trấn Hà Tá» phải không?
Hồ Lão Tứ xoa xoa tay nói:
- Không ngá» tá»›i, tháºt sá»± không thể ngá» tá»›i!
Y kÃch động nhìn hắn, chợt nháºn ra dưá»ng như hắn đã sá»›m biết chuyện nà y, nghi hoặc há»i:
- Có phải cáºu sá»›m đã biết rồi?
Hắn cưá»i nói:
- Chú Tứ, tôi không phỉ là thần tiên, biết gì chứ, đi, đi xem xem.
Miệng nói váºy, nhưng trong lòng hắn biết rõ, trước đây Qúy Chà Cương quấy rầy Ngô Cúc, chắc chắn cô vẫn chưa nói vá»›i Vương Trưá»ng Canh. Nhưng lần nà y y muốn gây khó khắn cho Vương Trưá»ng Canh, đặc biệt lại liên quan đến chuyện dùng súng. Ngô Cúc là ngưá»i không khéo như vây, biết là lá»›n chuyện rồi, nên đã nói chuyện đó vá»›i Vương Trưá»ng Canh, những thay đổi kỳ diệu xảy ra từ đây. Vương Trưá»ng Canh rất để ý đến cô con gái riêng, xác định giữ khoảng cách vá»›i Qúy Thu, mà nghiêng vá» Bạch Quang Lương, thắt chặt quan hệ.
Lần lắp đặt Ä‘iện thoại nà y, chÃnh là Vương Trưá»ng Canh và Bạch Quang lượng cho hắn chút tÃn hiệu, ý tứ rất rõ rà ng. Anh là m tốt công việc tại thôn Tây SÆ¡n, láºp thà nh tÃch, bên há» sẽ không quên anh, chắc chắn tạo Ä‘iá»u kiện cho anh. á»§y ban huyện lắp Ä‘iện thoại cho anh rồi, có chuyện gì nhá»› thông báo lên.
Hắn dám khẳn định chuyện nà y không phải do Qúy Thu sắp đặt. Lúc nà y hắn chỉ mong bản thân mình ở đây cả Ä‘á»i, không liên lạc vá»›i ai.
Tình hình có chút biến chuyển tốt đẹp, hắn mang trong mình suy nghĩ đó, bước và o nhà .
Ngưá»i cá»§a bưu Ä‘iện là m việc rất nhanh, buổi sáng còn chưa có đưá»ng dây Ä‘iện thoại, buổi chiá»u đã có thể gá»i Ä‘iện.
Hồ Lão Tứ lần lượt gá»i Ä‘iện cho á»§y ban huyện và thị trấn, cảm Æ¡n sá»± quan tâm cá»§a các vị lãnh đạo đối vá»›i thông Tây SÆ¡n, toà n nói những lá»i khách sáo.
Hắn nhìn Lão Tứ vui vẻ cảm Æ¡n cái nà y, cảm Æ¡n cái ná», đến khi y gá»i xong, hắn má»›i cúp máy, gá»i cho Lưu Äại Hữu.
- Anh Lưu, nghe nói anh thăng chức rồi, có phải nên má»i cÆ¡m, uống rượu không?
Hắn thản nhiên cưá»i nói trong Ä‘iện thoại.
- Chú Tần, cáºu Ä‘ang ở đâu? Chị Trương cá»§a cáºu sá»›m đã nói phải má»i cáºu má»™t bữa ra trò. Cáºu có ở huyện không? Tôi Ä‘i đón cáºu luôn.
Thấy hắn gá»i Ä‘iện đến, y rất vui.
- ÄÆ°á»£c, không dám phiá»n anh, tôi vẫn ở thôn Tây SÆ¡n, thôn đã lắp Ä‘iện thoại rồi, tôi đây không phải nhanh chóng thông báo cho anh sao.
Hắn lại nói:
- Mấy hôm nữa tôi lên huyện là m chút việc, đến lúc đó tha hồ cho anh tiêu pha.
- Vừa hay đến nhà tôi ăn cơm.
Lý Äại Hữu nói sang sảng.
- Äừng, đừng là m chị Trương vất vả. Cả ngà y đã là m việc mệt rồi, lại khiến chị vất vả vì chúng ta? Hay là ăn ngoà i Ä‘i, ừ, Phú Qúy Môn. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hắn suy nghĩ một hồi rồi nói.
- ÄÆ°á»£c, đến khi lên huyện, tôi ra bến xe đón cáºu.
Hai ngưá»i nói mấy câu khách khà rồi hắn cúp máy.
Buổi tối, Hồ Lão Tứ vui như cưá»i được con dâu má»›i, hoa chân múa tay suôt, kêu thÃm Hồ gá»i VÅ© Tiểu Thiên kế bên nhà Tần Mục đến, gá»i cả Chu Ãi Quân, Hứa Lục nữa. Bốn ngưá»i bắt đầu uống rượu.
Nữ nhân trong thôn không được lên bà n ngồi nên ở phòng bên cạnh, ThÃm Hồ Ä‘ang nấu và i món. Hà Tinh, thÃm Tá», thÃm Hồ còn có cả cha mẹ Hứa Lục cÅ©ng ăn ở đây.
Rượu qu ba tuần, Hồ Lão Tứ liá»n đưa ra kiến nghị, sá»a chữa căn phòng cá»§a Tần Mục trong thôn, má»™t trưởng thôn ngồi trong căn phòng nhá» rách nát, sau nà y có ngưá»i đến thì mặt mÅ©i biết để đâu.
Tần Mục liá»n nói:
- Chú Lão Tứ, chúng ta không là m công trình lá»›n, căn phòng đó vẫn rất tốt, bên trên lót thêm và i lượt cá», mưa không dá»™t là được.
Hồ Lão Tứ nói gì cÅ©ng không nghe, hai ngưá»i liá»m bắt đầu anh má»™t ly, tôi má»™t ly, liá»n tranh cãi. Chu Ãi Quân và Hứa Lục nhá» chuyện hợp tác chạm gá»— mà trở nên thân thiết, cÅ©ng đỠmặt tÃa tai.
- Cạch cạch cạch!
Trong nhà má»i ngưá»i Ä‘ang say sưa uống rượu, bên ngoà i có ngưá»i Ä‘áºp cá»a.
Hắn cÅ©ng đã uống khá nhiá»u, Ä‘i ra mở cá»a, ngưá»i trẻ trong thôn liá»n kinh hoà ng gá»i:
- Trưởng thôn, không hay rồi bà ná»™i anh Cá»u sắp không xong rồi.
Bà ná»™i anh Cá»u không phải ai khác, chÃnh là bà ngoại cá»§a Chu Tiểu Mai.
Hắn vừa nghe váºy, men rượu đã giảm Ä‘i phân ná»a, vá»™i và ng gá»i Hồ Lão tứ. má»i ngưá»i tan cuá»™c vui, vá»™i và ng đến nhà Chu Tiểu Mai.
Bà ngoại Chu Tiểu Mai vẫn có bệnh, cÅ©ng không nghiêm trá»ng, vẫn uống thuốc, không có chuyện gì lá»›n. Ai ngá» tối hôm đó bà thấy khó chịu, mấy bà vẫn hay nói chuyện cùng bà cho rằng bệnh cÅ© tái phát, nhưng chẳng mấy chốc, ngưá»i đã không thở nữa.
Khi bá»n hỠđến bà đang hấp hối, gần như không nháºn ra ai nữa. Nhưng khi hắn bước đến trước mặt bà , ngưá»i chỉ còn chút hÆ¡i thở cuối cùng, bà mở to mắt, giÆ¡ tay lên, nhìn rõ hắn hÆ¡n bao giá» hết.
Hắn vội nắm lấy tay bà nói:
- Bà à , cháu là Tần Mục, cháu ở đây.
Bà cụ cháºm rãi gáºt đầu, môi run run, nhưng không nói thà nh lá»i. Hắn vá»™i ghé sát tai và o miệng bà , nghe được bà nói yếu á»›t:
- Tiểu Mai nhá»... cháu ... chăm sóc cẩn tháºn.
Äây là má»™t bà cụ nói, trong chốc lát hắn thấy khóa mắt mình cay xè, ra sức gáºt đầu, nói:
- Bà yên tâm, cháu nhất định chăm sóc tốt chị Tiểu Mai.
Mặt bà lá»™ vẻ tươi cưá»i, dần nhắm mắt lại. đúng lúc má»i ngưá»i khóc than thì bà cụ lại mở mắt ra, giá»ng yếu á»›t:
- Không ra khá»i cá»a được, không ra khá»i cá»a được.
Hắn ngơ ngác, hiểu ngay ý bà , nắm chặt tay bà nói:
- Bà à , bà cứ yên tâm, Tần Mục cháu sẽ đưa bà ra cá»a.
Bà vừa nghe thấy thì nghiêng đầu, cưá»i thản nhiên, đầu cúi xuống, cứ váºy mà ra Ä‘i.
Theo phong tục trong thôn, đưa tang ngưá»i già phải có con trai đánh phiên, không có con trai, cháu trai thì anh em sẽ là m chuyện nà y. Nhưng Ä‘á»i ngưá»i nhiá»u nhất chỉ được đánh phiên hai lần. Con trai bà sá»›m đã ra Ä‘i, lại lại chỉ có má»™t mình trong thôn, cho nên trước lúc chết bà cho rằng mình đã sống uổng phÃ, lúc chết ngay đến ngưá»i đánh phiên cÅ©ng không có.
Hắn nháºn việc đánh phiên nà y cÅ©ng coi như nháºn bà là m mẹ nuôi.
Ngà y đưa tang thì hắn để tang, đôt giấy, đưa bà vá» vá»›i phần má»™ tổ tiên. Quỳ bên má»™ liên tiếp ba ngà y, khiến hắn có chút mệt má»i, lại tạm thá»i chưa liên lạc được vá»›i Chu Tiểu Mai, nên đám tang cá»§a bà ngoại cô Ä‘á»u do hắn thu xếp, khiến hắn gầy Ä‘i rất nhiá»u.
Sau đám tang và i ngà y, Chu Tiểu Mai viết thư báo đã liên lạc được vá»›i má»™t số khách hà ng Hoa kiá»u bên Châu Âu, chuẩn bị liên lạc thêm và i ngưá»i nữa., cùng đến thôn Tây SÆ¡n xem hà ng. Dù trong thư không há» nhắc đến hắn, nhưng từ những hà ng chữ đó, hắn có thể nháºn ra sá»± nhá»› nhung cá»§a cô, không đánh lòng nói chuyện bà ngoại cô qua Ä‘á»i. Hắn viết thư kể vá» sá»± thay đổi trong thôn, cÅ©ng nói trong thôn đã lắp Ä‘iện thoại, có chuyện gì có thể trá»±c tiếp gá»i Ä‘iện vá».
Sau má»™t loạt chuyện, khà háºu đã ấm dần lên, Lưu Äại Hữu gá»i mấy cuá»™c Ä‘iện thoại kêu hắn lên huyện. Y không má»i hắn má»™t bữa thì cảm thấy bất an. Hắn liá»n mắng y tháºt thà quá, tiêu tiá»n cÅ©ng nóng vá»™i như váºy. Trương Thúy đứng bên nói Tấn Mục lá»›n rồi mà còn đùa vá»›i Lý Äại Hữu, cÅ©ng không biết con gái nhà ai có thể trị được hắn.
Sau khi cúp máy, hắn liá»n nhá»› đên Chu Tiểu Mai, buồn bã trong lòng, lại thêm bức thư từ trung ương gá»i vá» cà ng khiến hắn buồn hÆ¡n, liá»n chắp tay Ä‘i ra ngoà i, vừa hay nhìn thấy Hà Tinh Ä‘ang nắm tay thÃm Tá» cưá»i nói.
- Chuyện vui gì váºy, nói cho tôi nghe nữa, để tôi vui lây.
Hắn lấy lại tinh thần, tươi cưá»i đến trước mặt Hà Tinh.
Mặt Hà Tinh đỠlên, vá»™i rút tay lại, cúi đầu, xoắn xoắn vạt áo cá»§a mình, chân còn đá lung tung, như có váºt gì đó tầm thưá»ng trên đất bị cô đá Ä‘i.
Hắn nheo mắt, nhìn thấy má»™t cái rá»… cây lá»›n như bà n tay trên đất, sau cô, liá»n nhặt nó lên.
ThÃm TỠđứng bên tá»§m tỉm cưá»i:
- Trưởng thôn, cáºu xem, cái nà y giống cái gì?
Hắn nhìn kỹ rá»… cây, tá»± nhiên tháºt có những váºt tháºt thần kỳ, rõ rà ng là má»™t nam má»™t nữ Ä‘ang hôn nhay thắm thiết. Hắn đã hiểu nguyên nhân khiến hai ngưá»i cưá»i khi nãy, liá»n cưá»i nói:
- Rõ rà ng như váºy mà hai ngưá»i cÅ©ng nhìn không ra. CÅ©ng đúng, hai ngưá»i có thể không biết, ở nước ngòai đây là má»™t động tác lá»… nghi thông thưá»ng.
Hắn nói có chút văn vẻ, thÃm Tá» nghe không hiểu, nhưng Hà Tinh đã hiểu, bÄ©u môi không tin, nói:
- Tầm báºy, là m gì có ngưá»i như... như váºy chứ.
Tần Mục cưá»i nói:
- Em chưa từng ra nước ngoà i nên em sao biết được? Äợi có cÆ¡ há»™i, đưa em Ä‘i mở rá»™ng tầm mắt.
- Cái gì? Ra nước ngoà i?
Hà Tinh và thÃm Tá» ngẩn ngưá»i ra. Äặc biệt là thÃm Tá», Ä‘i lên huyện thôi cÅ©ng như phải Ä‘i cả năm, ra nước ngoà i phải ngồi xe bao lâu má»›i đến?
Chá»›p mắt lại mưá»i ngà y trôi qua, lúc nà y đã bắt đầu cà y bừa vụ xuân, hắn cÅ©ng rất báºn rá»™n, vẫn không có thá»i gian lên huyện.
Ngà y đó có ngưá»i gá»i hắn từ ruá»™ng vá» thôn, ngay sau đó hắn nháºn Ä‘iện thoại cá»§a Chu Tiểu Mai. Cô nói cô đã đưa được ngưá»i đại diện cá»§a bảy công ty lên chuyến xe vá» huyện Tây SÆ¡n rồi. Giá»ng cô đầy phấn chấn, xem ra đã đạt được cam kết cÆ¡ bản vá»›i các công ty đó. Chỉ cần hà ng bên hắn qua được sẽ có thể mang lại mấy vụ là m ăn lá»›n. Hắn cưá»i khÃch lệ cô và i câu, vẫn không để lá»™ tin bà ngoại cô đã qua Ä‘á»i.
Gác máy, hắn vô cùng hưng phấn. Hắn thấy thế giới nà y quá yên lặng. Chuyện nhỠdù liên tiếp nhưng vẫn chưa là m được gì cho dân chúng ca ngợi, cũng có chút uất ức trong lòng.
Hắn chà o Hồ Lão Tứ rồi vá»™i vã Ä‘i vá» phÃa thị trấn. Từ khi Quách Tá»± Tại là m trưởng trấn tại trấn Hà Tá», hắn vẫn chưa đến chà o há»i, chuyện nà y có chút thất lá»…. HÆ¡n nữa mối quan hệ giữa La Vạn Hữu và Bạch Quang Lượng cÅ©ng khá tốt, thôn Tây SÆ¡n vẫn Ä‘ang trong thá»i gian khảo nghiệm, vẫn cần sá»± cho phép cá»§a hai vị lãnh đạo trá»±c tiếp.
Ngưá»i đầu tiên hắn đến thăm là Quách Tá»± Tại. từ sau khi vị thân tÃn cá»§a chá»§ tịch huyện nà y đến trấn vẫn chưa công tác gì nhiá»u, xem ra sá»›m đã nhằm và o khu khai phá thôn Tây SÆ¡n, chá» cÆ¡ há»™i nà y để nổi tiếng.
Quả nhiên, đối vá»›i chuyện đến thăm cá»§a hắn thì Quách Tá»± Tại rất vui vẻ, kéo gần khoảng cách vá»›i Tần Mục, dưá»ng như không há» có cảm giác như trưởng trấn. Khi nghe nói mấy hôm tá»›i thôn Tây SÆ¡n sẽ có khách đến, y cà ng vui mừng hÆ¡n, liá»n chuẩn bị xe lên huyện.
Thấy váºy hắn liá»n sáng mắt, không nhắc đến chuyện Ä‘i tìm La Vạn Hữu. trước đây, khi ở bên Bạch Quang Lượng y vẫn chưa tá» vẻ gì, hôm nay đã xuống đến trấn Hà Trư, chắc chắn Ãt nhiá»u sẽ nảy sinh mâu thuẫn vá»›i La Vạn Hữu.
Khi hai ngưá»i đến thị trấn, đã là 11h trưa. Theo ý Tần Mục thì đến chiá»u hãy báo cáo lên huyện nhưng mà Quách Tá»± Tại lại nóng vá»™i, kéo hắn đến phòng Bạch Quang Lượng, vừa hay lại thấy Vương Trưá»ng Canh Ä‘ang ngồi uống trà ở đó.
- Tá»± Tại, anh xem anh kìa, đã thà nh chá»§ tịch thị trấn rồ, vẫn còn hấp tấp như váºy.
Bạch Quang Lượng không há» có ý trách y mà ngược lại rất thÃch y.
- Nếu không phải có chuyện tốt, tôi cũng không dám và o văn phòng của anh.
18.08.2014
Chương 60
Chuyện tốt​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Y cưá»i nói, sau đó nói vá»›i Vương Trưá»ng Canh:
- Phó chá»§ tịch Vương cÅ©ng ở đây, váºy thì hay quá, hôm nay tôi bắt được má»™t đại tà i chá»§, nhất định phải để hắn má»i má»™t bữa.
Bạch Quang Lượng quá quen vá»›i con ngưá»i Quách Tá»± Tại. Dù má»›i ngoà i ba mươi nhưng là m việc rất chắc chắn, có thể khiến hắn hoan hỉ như váºy chắc chắn chuyện có liên quan đến Tần Mục.
Tần Mục cưá»i gượng, sau khi chà o há»i Bạch Quang Lượng, Vương Trưá»ng Canh và nói trong ngại ngùng:
- Và i vị khách tới thôn Tây Sơn đến xem hà ng, chủ tịch Quách lo lắng có phải huyện ủy nên tổ chức đón không, nên bảo tôi cùng anh lên báo cáo tình hình cụ thể.
Quách Tá»± Tại mừng thầm, Tần Mục tháºt biết chuyện, Ä‘em không Ãt công lao cho mình, sao nà y phải kết giao nhiá»u hÆ¡n vá»›i hắn.
Bạch Quang Lượng vốn hồ nghi công ty chạm khắc gá»— cá»§a hắn chỉ là má»™t lợi thế vá» mặt chÃnh trị mà thôi. Nhưng không ngá» tên tiểu tá» hắn có thể má»i được khách hà ng đến, váºy thì không thể là m ngÆ¡ rồi. ông vá»— tay xuống bà n, đứng dáºy, nói lá»›n:
- Chuyện tốt, đây là chuyện tốt. Dù chưa biết kết quả cuối cùng thế nà o nhưng thôn Tây SÆ¡n đã xuất hiện trong phát triển cá»§a huyện. Trưa hôm nay tôi má»i, đặt địa Ä‘iểm tại ...
Ông nhìn và o mắt Vương Trưá»ng Canh nói:
- ChÃnh là Phú Qúy Môn, các vị đừng nhìn tôi, tôi tá»›i bá» tiá»n túi, không há» dùng má»™t phân má»™t khắc tiá»n nhà nước. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần Mục mừng thầm trong lòng, Bạch Quang Lượng nà y thá»±c sá»± là má»™t ngưá»i rất tốt.
Thấy hắn cúi đầu, không nói gì, Bạch Quang Lượng cưá»i, mắng:
- Tiểu Tần ngươi còn ngẩn ra, đừng có ở đó giả bá»™, công lá»›n như váºy lão tá» không già nh vá»›i anh đâu, trông anh như cô dâu bị ức hiếp váºy. Anh cho rằng tôi vẫn chưa biết anh sao?
Bạch Quang Lượng nhất thá»i vui vẻ, ngay đến “lão tá»â€ cÅ©ng nói ra rồi, khiến hai ngưá»i kia ngạc nhiên nhìn nhau.
Vương Trưá»ng Canh đứng dáºy chà o ra vá», Bạch Quang Lượng gá»i lại, nói: Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äồng chà Trưá»ng Canh, chúng tôi biết anh và tiểu Tần có chút khúc mắc, má»i ngưá»i Ä‘á»u là m việc, ai có lá»—i Ä‘á»u phải nêu ra, còn để trong lòng sao? Tại há»™i nghị anh đưa ra nghi vấn vá» tiểu Tần là đương nhiên, Ä‘iá»u đó là cần thiết. ChÃnh sách cá»§a Äảng chÃnh là nghi ngá» tất cả, cẩn tháºn mà là m. Äi Ä‘i Ä‘i, hôm nay tôi là m hòa cho anh, má»i ngưá»i cùng uống và i ly.
Có thể khiến chá»§ tịch huyện ra mặt giải hòa, thể diện cá»§a Tần Mục cÅ©ng tháºt lá»›n. Tần Mục cưá»i nói:
- Chá»§ tịch Bạch, ngà i như váºy là nuông chiá»u tôi rồi. cán bá»™ cÆ¡ sở chúng tôi vẫn cần sá»± giám sát nghiêm minh cá»§a các vị lãnh đạo. Nếu không tôi kiêu ngạo, không còn tâm huyết, mang thuốc nổ đến nổ tung cả xưởng pin cá»§a huyện chúng ta, váºy thì rách trá»i rồi.
Tần Mục nói chuyện cưá»i nhưng Bạch Quang Lượng lại giữ trong lòng. Tuy ngưá»i ta gá»i Tần Mục là Tần ngá»› nẩn, nhưng Lý Quan Lượng biết rõ tên Tần Mục nà y là m việc nói chuyện rất suy xét, quyết không Ä‘em chuyện xưởng pin là m trò đùa. Vương Trưá»ng Canh cÅ©ng ở đây nên hắn không thể truy há»i cái gì. Bốn ngưá»i cùng Ä‘i ra ngoà i, ngồi trên chiếc xe Jeep Ä‘i vá» hướng Phú Qúy Môn.
Trên xe Vương Trưá»ng Canh cÅ©ng dần giải trừ sá»± đỠphòng cá»§a mình. Y và Bạch Quang Lượng vừa má»›i thân, Ä‘ang trong thá»i kỳ tìm hiểu, nên cÅ©ng rất xem trá»ng hai thanh niên mà Bạch Quang Lượng coi trá»ng. Thỉnh thoảng y há»i đến gia thế và tuổi tác cá»§a Tần Mục. Lần nà y dù giao dịch có thà nh công hay không, tên Tần Mục trẻ tuổi nà y cÅ©ng để lại ấn tượng đối vá»›i cấp lãnh đạo. Có năng lá»±c, có bản lãnh, đây là những lá»i đáng giá bình thưá»ng. Má»™t khi giao dịch thà nh công, xóa bá» rà o cản, dẫn dắt nông dân Ä‘i khai thác, đánh giá đó hoà n toà n xứng đáng vá»›i hắn.
Thấy Tần Mục cưá»i vô cùng bình tÄ©nh, lại nghÄ© đến chuyện con gái không dám nháºn cá»§a mình khóc lóc kể, khiến ông cà ng suy nghÄ© khác.
Ủy ban huyện cách Phú Qúy môn cÅ©ng không xa, chẳng mấy chốc đã đến nÆ¡i. Vương Trưá»ng Canh nhìn tòa nhà hai tầng, liá»n thở dà i trong lòng, không ngá» bước ngoặt trên con đưá»ng chÃnh trị cá»§a mình lại chÃnh là ở đây. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngô Cúc đứng ngoà i đại sảnh, Ä‘ang nói gì đó vá»›i má»™t cô gái khác. Bốn ngưá»i hắn bước và o, cô vá»™i đến nghênh đón. Sau khi thấy Tần Mục thì mắt cô sáng lên, cưá»i tá»§m nói:
- Tần Tiểu đệ, từ sau vụ lần trước em vẫn chưa từng đến thăm chị. Lát nữa dá»n bà n, chị phải đặc biệt kÃnh em rồi.
Dưá»ng như cô đã rÅ© bá» tất cả chuyện hôm đó, lấy lại vẻ tinh anh vốn có.
Hắn lúng túng. Tin đồn cô là tình nhân cá»§a chá»§ tịch Vương ngay đến Lưu Äại Hữu cÅ©ng biết, Bạch Quang Lượng chắc chắn cÅ©ng biết. cô lại tá» ra thân thiết vá»›i mình như váºy, có thể nà o ảnh hưởng đến hình ảnh cá»§a mình trong lòng Bạch Quang Lượng không?
Quả nhiên, hắn liếc nhìn nhanh sang Bạch Quang Lượng, thấy mặt ông tối lại, liá»n cưá»i nói:
- Ai nha, chuyện chị Ngô giá»›i thiệu bạn gái cho em, em vẫn nên đến cảm Æ¡n, sao lại thà nh chị chúc rượu em? Em thấy có phải chị cố ý từ chối, có phải muốn tiếng xấu cá»§a Tần Mục nà y đã đồn khắp nÆ¡i không, má»i ngưá»i nghe thấy tên em đến gặp cÅ©ng không muốn gặp nha?
Hắn vừa nói váºy má»i ngưá»i liá»n nhá»› ngay đến vị trưởng thôn trẻ tuổi, có tà i nhưng chỉ má»›i hai mươi mà thôi, đến ngưá»i yêu cÅ©ng không có. Hắn thân thiết vá»›i cô cÅ©ng chỉ vì cô giao thiệp rá»™ng, có thể giúp hắn tìm được bạn gái. Chuyện nà y không có gì đáng trách. Bạch Quang Lượng nhìn hắn cổ quái, rồi cưá»i, nghÄ© thầm tên tiểu tá» nà y đã tra thuốc nhá» mắt cho mình rồi? Cáºu cho rằng tôi không biết chuyện cá»§a hai ngưá»i sao?
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, má»™t câu nói có rất nhiá»u ngưá»i nghe thấy, má»—i ngưá»i có cách nghÄ© riêng. Sau khi hắn nhẹ nhà ng hóa giải được sá»± lúng túng, cô liá»n vá»— tay.
Láºp tức có hai nhân viên phục vụ mặc áo sưá»n xám đứng hai bên đại sảnh, dẫn má»i ngưá»i Ä‘i và o gian phòng tốt nhất.
Tần Mục Ä‘i sau cùng, cúi đầu nghÄ© tâm sá»±, lại cảm thấy trong lòng bà n tay mình có má»™t ngón tay út lạnh, má»m mại như không có xương luồn và o. Hắn vá»™i nghiêng đầu nhìn lại, thấy cô Ä‘ang bước vá» phÃa trước, dưá»ng như ngón tay đó không thuá»™c vá» hắn.
Hắn liá»n cưá»i gượng, muốn thoát khá»i cô nhưng ai ngá» cô cÅ©ng nhìn hắn, ánh mắt như tức giáºn mà cÅ©ng như không, vừa như e ngại vừa không, khiến hắn có cảm giác như vụng trá»™m, ngón tay đó không dám động lung tung.
Cô hé miệng cưá»i, ánh mắt ấm áp, ngón tay út cá»§a khẽ vòng vòng trong lòng bà n tay. Sau đó dùng móng tay áp và o giữa lòng bà n tay. NÆ¡i nà y phản phất sá»± mê hoặc cá»§a má»™t phen tình thú khác trong lòng hắn.
Má»™t tay hắn dùng lá»±c, nắm chắc lấy ngón út cá»§a cô. Cô có chút hoảng hốt, muốn rút ngón tay vá», lại khiến hắn cà ng không buông tha. Nhìn từ phÃa sau giống như hắn muốn lôi tay cô, là m chuyện gì xấu. Cô như con mèo bị kinh sợ, cúi thấp đầu, mái tóc rối tung trước ngá»±c, thở hổn hển, ngá»±c pháºp phồng.
PhÃa trước là ba vị lãnh đạo nổi danh trong huyện. Hắn cÅ©ng không dám quá đáng. Nếu chỉ có hai ngưá»i ở chung, hắn không đảm bảo sẽ không biến cô thà nh ngưá»i phụ nữ cá»§a mình.
Äến phòng VIP, nhân lúc mấy ngưá»i phÃa trước nhưá»ng nhau, liá»n vẽ má»™t đưá»ng lên mu bà n tay hắn, sức mạnh u uán đó chỉ mong có thể cắn hắn má»™t cái má»›i cam tâm.
18.08.2014
Chương 61
Äá»™t nhiên xuất hiện​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Mấy ngưá»i ngồi xung quanh, cô liên tiếp gá»i ngưá»i mang đồ ăn đến. Cô đã rèn luyện rất khéo léo, nói trước bữa ăn hôm nay do cô má»i. Ai cÅ©ng có thể nghe ra ý cá»§a cô, rõ rà ng cô đã tuyên truyá»n cho Vương Trưá»ng Canh, nhưng trong lòng cô nghÄ© gì, không ai biết.
Vương Trưá»ng Canh liếc nhìn con gái, khẽ thở dà i, nâng chén trà lên, uống má»™t ngụm, cÅ©ng không biết ông Ä‘ang nghÄ© gì.
Thức ăn được mang lên rất nhanh, cô rất chú ý đến việc gá»i món ăn. Trước mặt Bạch Quang Lượng là má»™t đĩa tiá»n đồ vô lượng, trước mặt Quách Tá»± Tại là món kế hoạch lá»›n, Vương Trưá»ng Canh là phúc tinh soi chiếu. Dù vẫn là những nguyên liệu thông thưá»ng, nhưng qua lá»i giá»›i thiệu hoa mỹ cá»§a cô Ä‘á»u có ý nghÄ©a sâu sắc.
Mấy ngưá»i Bạch Quang Lượng liá»n rạng rỡ, sắc mặt Vương Trưá»ng Canh cÅ©ng thay đổi nhiá»u.
Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi ba món ăn được mang lên, cô liá»n đỠmặt, đợi đến Tần Mục, món đó gá»i là Hồng phất dạ bôn, dá»±a theo má»™t Ä‘iển cố thá»i ÄÆ°á»ng, ở chÃnh giữa là má»™t miếng cà chua được cắt thà nh hình dây tÆ¡ hồng, xung quanh các hạt tiêu nhá».
Hắn giáºt mình, Ngô Cúc nà y cÅ©ng tháºt bạo dạn, dám trước mặt cha cô và Bạch Quang Lượng liếc mắt đưa tình vá»›i mình. Mấy ngưá»i nà y Ä‘á»u đã lão luyện, sao lại không nháºn ra hà m ý trong đó?
Ngô Cúc cưá»i nói:
- Các cô gái chá»— tôi dù gia thế không tốt nhưng cÅ©ng là những ngưá»i giá»i lo toan việc nhà , hôm khác sẽ giá»›i thiệu cho cáºu, xem có thể mang con gái nhà ngưá»i ta đưa vá» nhà hay không, bá» quên Cầu Nhiêm Khách, Lý Tịnh bá» chạy. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hắn không có chút biểu cảm:
- Váºy cám Æ¡n chị, nhưng tôi không phải là Tịnh quốc công Lý Tịnh, nhiá»u nhất cÅ©ng chỉ là Trình Giảo Kim, chỉ có cầm búa mà thôi.
Má»i ngưá»i cưá»i lá»›n, má»i hiá»m nghi đã tiêu tan hết theo lá»i nói đùa cá»§a hắn. Dưới sá»± Ä‘iá»u chỉnh vui vẻ cá»§a cô, bữa ăn diá»…n ra rất vui vẻ, hòa hợp.
Giữa buổi, má»i ngưá»i nói đến chuyện thôn Tây SÆ¡n. Bạch Quang Lượng dặn hắn, khi những vị khách đó đến thì thông báo cho huyện á»§y, sau đó tổ chức nghi lá»… chà o đón, huyện á»§y cÅ©ng sẽ có thái độ á»§ng há»™ thôn Tây SÆ¡n, để những vị khách đó không có chút buồn phiá»n nà o vá» chuyện tiếp đón. Äồng thá»i, ông cÅ©ng dặn hắn, nhất định phải đảm bảo chất lượng sản xuất. Hắn ngoan ngoãn gáºt đầu, tá» ra nghe lá»i. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Trưá»ng Canh không nói gì, nhưng từ những gì ông dặn dò cùng vá»›i Bạch Quang Lượng có thể nghe ra, ông đã hoà n toà n nghiêng vá» Bạch Quang Lượng. Có thể thấy ông rất quan tâm đến cô con gái riêng, nếu không vá»›i hà nh vi cá»§a Qúy Chà Cương cÅ©ng chưa đủ để thay đổi quan hệ giữa ông và Qúy Thu.
ChÃnh trị chÃnh là như váºy, không có bạn bè vÄ©nh viá»…n, cÅ©ng không có đối thá»§ mãi mãi. Bạn bè cần cẩn tháºn, kẻ địch cÅ©ng có thể chuyển là m bạn bè.
Chức quan cá»§a hắn nhá» nhất, tuổi cÅ©ng nhá» nhất, do đó hắn má»i má»—i ngưá»i má»™t chén, khi các vị lãnh đà o dặn dò, hắn cÅ©ng uống và i ly cảm tạ, lúc uống vá»™i và ng nên có mùi rượu sặc lên, ra ngoà i, Ä‘i tìm nhà vệ sinh.
Ngô Cúc thấy hắn Ä‘i ra ngoà i, liá»n cưá»i nói:
- Tôi Ä‘i xem món ăn chÃnh đã là m xong chưa, ba vị lãnh đạo xin đợi má»™t chút.
Vương Trưá»ng Canh khoát tay, Quách Tá»± Tại xoa đầu, nói:
- Rượu nà y hơi nặng, tôi tìm phòng nghỉ ngơi một chút, say rượu lái xe rất nguy hiểm.
Nói xong, y liá»n Ä‘i theo hắn ra ngoà i.
Hai ngưá»i ra cá»a thì nhìn nhau cưá»i, thầm ca ngợi đối phương biết lui đúng lúc. Cuối bữa tiệc Vương Trưá»ng Canh phải mượn rượu để nói và i chuyện vá»›i Bạch Quang Lượng. những lá»i nà y nói ra không phải hai ngưá»i kia có thể nghe được, Quánh Tá»± Tại bắt tay hắn nói:
- Tôi Ä‘i nghỉ má»™t lát, khi nà o vá» gá»i tôi.
Hắn gáºt đầu, dá»±a tay và o tưá»ng bước Ä‘i. Quách Tá»± Tại nhìn theo bóng hắn, ánh mắt đầy cảm phục. Dù y không dá»±a và o tưá»ng nhưng ngưá»i lại xiêu vẹo, liá»n tìm má»™t phòng và o nghỉ tạm.
Cô Ä‘i sau hai ngưá»i, thấy y và o phòng nghỉ rồi, nhìn xung quanh thấy không có ai để ý bên nà y liá»n chạy nhanh đến, theo Tần Mục và o nhà vá» sinh.
- Cô ...
Tần Mục vừa đứng trước cá»a nhà vệ sinh, còn chưa kịp tháo Ä‘ai lưng, thấy có mùi thÆ¡m thoảng đến, quay ngưá»i lại. Ngô Cúc như chim quay vá» rừng, nhà o và o ngá»±c hắn.
Hương thÆ¡m bay đến, vẫn là mùi hương thanh nhã ngà y ấy. Tháºt không ngá» cô lại phóng khoáng như váºy, hai tay hắn không biết đặt ở đâu.
- Ôm em, được không?
Cô ở trong lòng Tần Mục nói nhá». Hôm nay Phú Qúy Môn vì Bạch Quang Lượng mà nghỉ má»™t hôm, nếu không cô cÅ©ng không xông và o nhà vệ sinh nam như váºy. Thấy trên ngưá»i hắn nồng nặc mùi rượu, trá»™n lẫn vá»›i mùi bùn đất nông thôn, cảm giác bất an cá»§a cô cÅ©ng bình tÄ©nh trở lại. Ngưá»i đà n ông nà y giống như dÅ©ng sÄ© từ trên trá»i xuống cứu cô khá»i tay kẻ xấu. Cô vốn cho rằng hắn sẽ bá» Ä‘i vì sợ thế lá»±c sau lưng Qúy Chà Cương, không ngá» hắn lại tát y má»™t cái, không chút do dá»±, hoà n toà n không giống cha cô năm đó.
Vốn cho rằng cha là ngưá»i đà n ông mang gánh nặng gia đình, có thể gánh vác tất cả vì vợ và con gái mình. Nhưng để thăng quan, ông đã chá»n cách vứt bá» vợ con, kết hôn vá»›i má»™t ngưá»i phụ nữ khác, khiến cô từ nhỠđã nghi ngá» và háºn đà n ông.
Nhưng ngưá»i đà n ông nà y lại không như váºy. Ngưá»i đà n ông tên Tần Mục nà y trên mình ẩn giấu má»™t sức mạnh, khiến ngưá»i khác không thể không thân cáºn hắn, tin tưởng hắn. Từ sau ngà y đó ngưá»i đà n ông trong má»™ng cá»§a cô chỉ có má»™t gương mặt thanh tú, má»™t đôi mắt sáng ngá»i, má»™t vết sẹo rõ rà ng trên trán.
Vết sẹo đó là vì cô mà có. Cô tỉnh mộng trong đêm khuya, hai tay nắm chặt lấy chăn nhét và o miệng mình, cô khóc một tiếng. Khi khóc cô còn ôm lấy hai chân rất tê, cảm giác đó ngà y ngà y ăn mòn tâm trà cô, già y vò tâm trà cô, khiến cô ngà y cà ng lún sâu và o.
Hôm nay, khi nghÄ© tá»›i đà n ông trong má»™ng xuất hiện trước mặt mình, lòng cô như nặng trÄ©u. Nếu không phải cô cố gắng tươi cưá»i che giấu, e rằng sẽ không kìm nổi mà khóc rồi. Trên bà n rượu dù hắn khiêm tốn nhưng không há» nịnh ná»t, khiến lòng cô như bị kim đâm cà ng Ä‘au hÆ¡n.
Hắn nháºn mình là Trình Giảo Kim, thì cô là Hồng Thất, cÅ©ng nên bá» tất cả vì hắn. Trước khi mình sắp mất Ä‘i sá»± trong trắng, hắn đột nhiên xuất hiện, đồng thá»i lấy trá»™m cả trái tim cô rồi?
- Ôm em, xin anh đấy!
Hai cánh tay má»m dẻo cá»§a cô như muốn quấn lấy cổ hắn, nhắm mắt lại, nổi lên từng là n son phấn.
Cảm giác có ngưá»i đà n ông để dá»±a và o tháºt tốt. cô tá»± nhá»§ lòng mình.
Lúc nà y, hắn như bị kÃch thÃch, say rượu mất Ä‘i lý trÃ, chuyện nà y là không thể tránh khá»i, nhưng ý niệm trong đầu nhất thá»i lại hiện ra hình ảnh Chu Tiểu Mai, vá»™i bá» tay khá»i vai cô, khẽ nói:
- Bà chủ Ngô, cô say rồi.
Nói xong hÆ¡i đẩy cô ra khá»i ngá»±c mình.
Thân hình cô nhất thá»i cứng đơ, nhìn hắn vá»›i đôi măt đầy hoà i nghi và đau đớn:
- Tại sao?
Tần Mục gượng cưá»i, nói hắn không động lòng trước cô là giả. Má»™t cô gái yêu kiá»u, xinh đẹp như váºy, nếu là trước đây Trần Mục đã sá»›m cùng cô mây mưa má»™t phen. Nhưng bây giá» không được, hắn không nói ra lý do được, nhưng chỉ có cảm giác không thể là m như váºy.
- Nếu anh không có ý với em, sao vừa rồi còn nắm tay em?
Ãnh mắt cô sắc bén, lạnh lùng nhìn hắn.
18.08.2014
Chương 62-63
Biến cố lại xảy ra.
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
- Em là một cô gái tốt, anh không muốn cản trở em.
Hắn lấy lý do xa xưa nhất.
- Hai, em chỉ muốn tìm ngưá»i dá»±a và o, tìm ngưá»i tâm sá»±, dù ngưá»i đó có bao nhiêu phụ nữ, chỉ cần nhá»› đến em và nói chuyện vá»›i em khi em cô đơn, váºy là được rồi, em không yêu cầu nhiá»u, tháºt không cần nhiá»u.
Cô không ngá» hắn lại nói những lá»i miá»…n cưỡng như váºy vá»›i mình. Như váºy cÅ©ng là từ chối rồi.
Hắn lắc đầu, đặt tay lên vai cô, nhìn thẳng và o mắt cô, chân thà nh nói:
- Anh nói em là cô gái tốt nhất, em sẽ tìm được má»™t ngưá»i em yêu và yêu em, hạnh phúc sống bên nhau. Anh thá»±c sá»± không hợp vá»›i em.
Ngô Cúc cắn chặt môi, không nói lá»i nà o nhìn qua Tần Mục.
Hắn cưá»i gượng, ý định Ä‘i tiểu khi nãy đã tiêu tan. Hắn nhún vai nói:
- Em nghe anh nói, có lá»i nà o em chá» anh Ä‘i vệ sinh xong được không?
Nghe hắn nói váºy, cô nhìn xung quang, không thấy ai, liá»n há»i hắn đầy oán háºn:
- Tần Mục, em há»i anh má»™t câu, anh có thÃch em không?
Hăn gáºt đầu nói:
- Nếu không có nguyên nhân nà o khác, có thể sống chung với em là chuyện anh rất mong muốn.
- Nguyên nhân đặc biệt sao?
Cô nghi ngá» há»i.
- Anh không thể nói rõ, cÅ©ng không muốn giải thÃch.
Dù ở quan trưá»ng hắn rất có tà i, nhưng trong chuyện nam nữ lại không thể.
Cô lắc đầu nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, em tin anh. nhưng anh nhá»› kỹ những lá»i nà y, ngà y nà o anh còn chưa kết hôn, em sẽ chỉ để ý anh. Dù canh có kết hôn, em cÅ©ng không để ý nếu là m tình nhân cá»§a anh. hứ, thá»i gian qua bị ngưá»i ta hiểu nhầm còn Ãt sao?
Nói xong không nghe xem Tần Mục còn muốn nói gì nữa không, cô liá»n quay ngưá»i, bước Ä‘i.
Äến lúc hắn không nhìn thấy, cô quay ngưá»i, hai hà ng nước mắt chảy xuống gò má.
Quay lại bản rượu, cả hai ngưá»i Ãt nhiá»u Ä‘á»u có chút không tá»± nhiên. Thá»i gian nói chuyện giữa Bạch Quang Lượng và Vương Trưá»ng Canh đã hết, có thể nháºn ra Bạch Quang Lượng rất vui, mượn rượu nói vá»›i Tần Mục:
- Tiểu Tần à , cáºu xem cáºu, còn trẻ như váºy, rất nhiá»u ngưá»i nhá»› cáºu, bà chá»§ Ngô cÅ©ng hao tổn tâm trà giá»›i thiệu cho cáºu. Vừa hay tôi cÅ©ng có má»™t ngưá»i bà con cÅ©ng xem trá»ng cáºu, khi nà o thì cho lãnh đạo thắt dây tÆ¡ hồng cho cáºu?
Trong đêm, nhà Bà thư huyện ủy Qúy Thu sáng choang.
Bà thư Qúy xem táºp hồ sÆ¡ nhân sá»± trong tay, nhăm mà y, chén trà trên bà n đã không còn khói bốc lên, trở thà nh chén trà nguá»™i lạnh.
Bà thư Ban Ká»· Luáºt Thanh Tra, Khổng Kiến Quốc ngồi đối diện Bà thư Qúy, ngẩn ngưá»i nhìn chén trà , cÅ©ng không biết Ä‘ang nghÄ© gì.
Cuối cùng, Qúy Thu cháºm rãi đặt hồ sÆ¡ lên trên bà n, khẽ thở dà i.
- Bà thư.
Khổng Kiến Quốc thấy Qúy Thu xem xong, vá»™i đặt chén trà xuống, há»i.
- Khó đấy, có chút khó khắn.
Qúy Thu vá»— vá»— gáy mình, nói vá»›i thân tÃn cá»§a mình:
- Không có chút thú vị gì cả, trước đây lại trầm mặc Ãt nói. Tên Tần mục nà y như trong khe đá chui ra.
Nói xong ông cưá»i bà hiểm.
Khổng Kiến Quốc nói:
- Tên Tần Mục nà y, Bạch chá»§ tịch rất coi trá»ng.
Ông gáºt đầu nói:
- Äồng chà Tần Mục nà y, dù trẻ tuổi, nhưng lại rất nhiệt tình, quyết Ä‘oán. Kiến Quốc à , chúng ta già rồi, sau nà y vẫn là cần những ngưá»i trẻ tuổi nà y xông pha.
Khổng Kiến Quyết liá»n cân nhắc ý trong lá»i ông.
Äúng lúc nà y, có tiếng mở cá»a, tiếp đó là tiếng cưá»i vui vẻ cau đôi nam nữ, Khổng Kiến Quốc nhìn sắc mặt Quý Thu nói:
- Bà thư, như váºy Ä‘i, hồ sÆ¡ cá»§a Tần Mục chúng ta sẽ nghiên cứu sau.
Quý Thu gáºt đầu, nói đầy ẩn ý:
- Ngưá»i trẻ dá»… bị mấy viên kẹo ngá»t ăn mòn. Lãnh đạo chúng ta cần nêu gương tốt, thưá»ng xuyên để ý bá»n há», tránh há» Ä‘i sai đưá»ng.
Khổng Kiến Quốc đồng ý, cúi ngưá»i chà o Quý Thu và ra vá».
Quý Thu đứng dáºy tiá»…n Khổng Kiến Quốc, Khổng Kiến Quốc luôn miệng nói Quý Thu dừng bước, rồi rá»i khá»i Qúy gia.
- Chà Cương, mà y và o đây cho tao.
Y vừa đi, vẻ văn vẻ của ông đã không còn, xông thẳng và o phòng Qúy Chà Cương quát lớn:
- Cả ngà y chỉ mang những ngưá»i không ra gì vá», tao tháºt mất mặt.
30/04/1990, ngà y nà y là ngà y đáng nhá»› đối vá»›i ngưá»i dân huyện Tây SÆ¡n. Dưới sá»± lãnh đạo cá»§a vị trưởng thôn trẻ tuổi, Tần Mục, thôn Tây SÆ¡n, thôn khó khắn nhất không chỉ khai phá đất Ä‘ai và dốc sức là m việc, cuối cùng đã nghênh đón các đại biểu khảo sát từ vùng duyên hải Quảng Châu, đưa hà ng hóa từ núi rừng chuyển đến thà nh phố duyên hải.
Huyện rất coi trá»ng lần đến đây cá»§a Ä‘oà n khảo sát. Chá»§ tịch huyện Bạch Quang Lượng và Phó chá»§ tịch huyện Vương Trưá»ng Canh dẫn đầu Ä‘oà n đại tiếp đón Ä‘oà n khảo sát. Chá»§ tịch huyện nói chuyện chÃnh, khẳng định huyện Tây SÆ¡n sẽ xóa bá» rà o cản, biểu dương các cán bá»™ như Hồ Lão Tứ, Tần Mục và nói chuyện thân máºt cùng Ä‘oà n khảo sát.
Sau đó, Bạch Quang Lượng đặt tiệc rượu tiếp đón tại quán rượu Phú Qúy môn. Tần Mục là ná»a nhân váºt chÃnh không thấy tung tÃch đâu, vì khi Chu Tiểu Mai há»i vá» bà ngoại, hắn không thể giấu được nữa, nói cho cô biết bà đã qua Ä‘á»i gần tháng rồi
Lúc nà y mắt Chu Tiểu Mai đỠlên, tay che miệng, khóc không nên lá»i. Hắn không còn cách nà o khác, đà nh tìm Quách Tá»± Tại xin nghỉ. Biết chuyện, y liá»n cho hai ngưá»i vá».
Tần Mục lần đầu lái xe Jeep, không quen, lái xiêu vẹo. Äến táºn khi ra khá»i huyện, má»›i có thể ổn định.
Hôm nay Chu Tiểu Mai mặc áo len hồng bó sát ngưá»i, trên cổ có tua tua, mang dáng dấp cá»§a cô gái thà nh thị. PhÃa dưới mặc quần bò cháºt, lá»™ rõ các đưá»ng cong. mà u Ä‘en viá»n áo kết hợp vá»›i mà u xám cá»§a dây áo ngá»±c, khiến toà n thân cô trà n ngáºp hÆ¡i thở thanh xuân.
Nhưng quả phụ trẻ ngồi buồn rầu trên xe, hai mắt nhỠlệ.
Hắn nhìn sang thấy bá»™ dạng xuân tà n hoa rụng cá»§a Chu Tiểu Mai, không đà nh lòng, liá»n rút khăn tay, đưa cho cô.
- Cám ơn.
Cô nói khách khÃ, lấy khăn tay che mặt má»™t lát, rồi thở mạnh, khẽ nói:
- Bà ngoại tôi ra đi có đau đớn không?
Hắn vừa nhìn đưá»ng, vừa đáp:
- Bà ra Ä‘i rất nhẹ nhõm, cả Ä‘á»i bà đã vất vả rồi, cuối cùng cÅ©ng đã được nghỉ ngÆ¡i.
Cô gáºt đầu, lại há»i:
- Ra cá»a thế nà o?
- Tôi đưa.
Hắn đáp.
Cô mÃm môi, nghiêng đầu nhìn hắn, lại rÆ¡i nước mắt.
- Má»i chuyện đã qua rồi, cô đừng quá Ä‘au lòng. Mau lau nước mắt Ä‘i, thấy cô như váºy, tôi sợ xảy ra chuyện. Giấy phép lái xe cá»§a tôi còn chưa lấy được.
Lòng hắn buồn bã, khuyên cô.
Chu Tiểu Mai không lau nước mắt, tiếp tục nhìn hắn, đúng lúc hắn lái xe loạng choạng, cô nghiêng ngưá»i, đặt đôi môi đỠmá»ng lên má hắn.
Xe lượn trên đưá»ng thà nh hình chữ S, hắn sợ hết hồn nói:
- Äừng là m liá»u.
Mặt Chu Tiểu Mai đỠlên, khẽ nói:
- Cảm ơn anh.
Hắn rung động, biết lúc nà y không phải lúc nói chuyện khác với cô, khẽ lắc đầu nói:
- Äừng nói váºy, chị Tiểu Mai.
Trong xe nhất thá»i yên tÄ©nh hẳn, có không khà ấm áp trong đó.
Hắn lái xe ngà y cà ng thuần thục, bắt đầu phi như bay, cô mở to mắt:
- Tần Mục, anh há»c lái xe từ khi nà o váºy, lại lái rất nhanh nữa, lúc nà o dạy tôi đây?
Không còn không khà bi thương, cô cÅ©ng chỉ là cô gái 21 tuổi. khi ở Quảng Châu, ngà y nà o cô cÅ©ng thấy dòng xe qua lại, khiến cô rất ngưỡng má»™. Nay lại thấy hắn lái xe không tồi, liá»n bá» Ä‘i sá»± rụt rè trong lòng, xin há»c há»i.
- Dạy cô lái xe thì không thà nh vấn Ä‘á», chỉ cần cô có thể giúp tôi mua được xe. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần Mục mỉm cưá»i:
- Thế nà y Ä‘i, khi vá» tôi sẽ định lương cho cô, chỉ cần cô gom đủ tiá»n mua xe, thì chúng ta sẽ mua, tôi dạy cô.
Hắn cố ý nhấn mạnh hai chữ “chúng taâ€, sắc mặt cô liá»n cau có lại, hắn biết mình nói thẳng quá. Theo phong tục nông thôn, cô phải giữ đạo hiếu Ãt nhất má»™t năm, rồi má»›i có thể là m những gì mình muốn.
- Tần Mục, tâm tư của anh, tôi hiểu ...
Cô do dá»± má»™t chút, muốn loại bá» suy nghÄ© cá»§a hắn, dù trong lòng cô chỉ có mình hắn. Nhưng cô không muốn hắn bị ngưá»i khác đồn thổi chỉ vì cưới mình. Những ngà y ở Quảng Châu, cô đã cởi mở hÆ¡n, hiểu được sâu sắc rằng, là m má»™t cán bá»™, có rất nhiá»u chuyện không thể là m theo ý Tần Mục.
- Äúng rồi, anh Hồ NgÅ© Äa sao vẫn chưa vá»?
Hắn há»i kỳ quặc.
- Anh ấy á, không phải nói, giúp tôi rất nhiá»u lúc đó lắm.
Cô vui vẻ nói:
- Tầm mắt ngưá»i nà y rất thá»±c tế, tôi mở được cục diện tại Quảng Châu cÅ©ng Ä‘á»u nhá» anh ấy.
Hắn mới nghe đa thấy hứng thú, nói:
- Chuyện thế nà o, nói đi.
Thì ra ở Quảng Châu, lúc đầu cô thá»±c sá»± không thể xoay xở được. Cô không có tiá»n, không thể lay động ngươi khác, qua mấy ngà y, cô và anh ta Ä‘á»u thấy mù mịt.
Sau khi hỠđến thăm há»i má»™t công ty lá»›n, má»i chuyện lại thay đổi. Khi vừa ra khá»i cá»a lá»›n má»i chuyện cuối cùng cÅ©ng thay đổi.
Má»™t cô gái chua ngoa Ä‘ang chỉ má»™t bác gái là m nà y là m nỠở dưới lầu, hÆ¡n nữa còn quát bà vá»›i giá»ng phổ thông không chuẩn. Dù cô nói tiếng Quảng Äông, nhưng vẫn có thể hiểu tiếng phổ thông.
Chu Tiểu Mai Ä‘ang muốn lên nói giúp cho bác gái kia, thì Hồ NgÅ© Äa đã nhanh chóng bước đến, cho cô gái kia hai cái bạt tai.
Vừa đánh liá»n xảy ra chuyện, cô giá đó không phải là ai, mà chÃnh là con gái cá»§a tổng giám đốc công ty há» vừa đến thăm. Lúc đó liá»n có mấy ngưá»i bảo vệ xông đến, vây quanh lấy Hồ NgÅ© Äa.
Theo suy Ä‘oán cá»§a Chu Tiểu Mai, hai ngưá»i nhất định sẽ bị đưa đến đồn công an, dù có tiêu hết tiá»n trên ngưá»i cÅ©ng chưa chắc đã ra được. Ai ngá», cô gái ghê gá»›m bị đánh đó không những không tức giáºn mà còn chỉ và o y, kêu lá»›n, chÃnh là y.
Sau đó há» má»›i biết, đây là bà i trắc nghiệm độ chÃnh trá»±c cá»§a công nhân do tổng giám đốc và cô bà y ra, và bác gái kia cÅ©ng chÃnh là mẹ kế cá»§a cô gái đó.
Sau đó, má»i chuyện Ä‘á»u tốt đẹp. Công ty đó không chỉ tỠý muốn cá» ngưá»i đến SÆ¡n Tây khảo sát chuyện chạm khắc gá»— Ä‘ang còn trống trên thị trưá»ng quốc tế, mà còn liên hệ vá»›i mấy công ty khác trong doanh nghiệp. Äó chÃnh là nguồn gốc cá»§a Ä‘oà n khảo sát.
Nói đến đây, Chu Tiểu Mai hé miệng cưá»i, nói:
- Tôi thấy anh Lõ Tứ lần nà y chắc thà nh con xứ Quảng Châu rồi. Hiện tại, Hồ NgÅ© Äa đã trở thà nh ngưá»i thân cáºn cá»§a vị đại tiểu thư đó rồi. Vị tổng giám đốc đó cÅ©ng muốn chá»n NgÅ© Äa là m con rể.
Hắn cưá»i nói:
- Thá»±c sá»± có muôn và n cÆ¡ duyên, thá»i gian đến, cÆ¡ duyên cÅ©ng sẽ đến.
Nói xong, ánh mắt Tần Mục đầy thiết tha.
Cô khẽ cưá»i, nhìn ra ngoà i cá»a sổ, không biết Ä‘ang nghÄ© đến đâu rồi.
Hai ngưá»i vá» thôn Tây SÆ¡n, khóa xe ở ngoà i núi, rồi cùng cô đến viếng má»™ bà . Cô khóc thảm thiết má»™t hồi ở má»™ bà , lại Ä‘i đưá»ng dà i, nên có chút Ä‘au đầu.
Hắn liá»n đưa cô vá» thôn, dặn thÃm Tá» chăm sóc cô, rồi lái xe vá» Trấn Hà Tá» luôn.
NghÄ© chẳng bao lâu, Ä‘oà n khảo sát sẽ và o trấn Hà Tá», nhưng hắn đứng đợi rất lâu cÅ©ng không thấy. Äến táºn khi trá»i tối má»›i thấy La Vạn Hữu và Quách Tá»± Tại tức giáºn đùng đùng xông và o sân á»§y ban.
- Tiên sư Lý Tiếu Hùng!
La Vạn Hữu ngà y thưá»ng đâu có như váºy, nhưng vừa má»›i mở cá»a đã mắng ngưá»i.
Quách Tá»± Tại cÅ©ng tức giáºn, ném táºp hồ sÆ¡ lên bà n, mệt má»i, ngồi xuống ghế.
Hắn liá»n buồn rầu, nhìn phÃa sau há» cÅ©ng không thấy bóng ai nữa, liá»n cưá»i rót hai chén trà , đặt trước mặt há», noi:
- Hai vị lãnh đạo, sao lại tức giáºn như váºy, nà o, uống chút nước, hạ há»a!
Ba ngưá»i lúc nà y đã rõ quân bà i khắc chế cá»§a Chá»§ tịch huyện Bạch Quang Lượng rồi. La Vạn Hữu cÅ©ng không há» kiêng kị, chỉ và o Tần Mục nói:
- Tiểu Tần à , không phải tôi nói cáºu. Nhưng cáºu suy nghÄ© quá đơn giản rồi, hừ.
Hăn nhất thá»i không hiểu, nghi ngá» há»i:
- Chuyện gì?
Quách Tự Tại đứng bên thở dà i, nói:
- Chuẩn bị áo cưá»i cho kẻ khác, chuẩn bị áo cưá»i cho kẻ khác.
La Vạn Hữu mắng
- Tiểu Quách, cáºu cÅ©ng đừng nói thêm nữa. Cáºu nói Ä‘oà n khảo sát theo chân cáºu, sao cáºu không dám già nh cùng Lý Chiá»u Hùng hả? Sau khi vá» rồi má»›i nhắc đến, nếu có khả năng, cáºu kéo Ä‘oà n khảo sát quay lại đây Ä‘i!
Hắn như đã nghe ra, liá»n há»i:
- Äoà n khảo sát không tá»›i?
- Bị tên khốn Lý Chiếu Hùng kia ná»a đưá»ng kéo Ä‘i rồi!
La Vạn Hữu nổi giáºn đùng đùng, nói.
Trấn Miếu, địa phương đó hắn đã nghe nói đến, hình như quê của Lý Chiếu Hùng ở đó.
- Mấy hôm trước tôi nghe nói ở đó có mấy ngưá»i là m bia má»™ cÅ©ng là m Ä‘iêu khắc gì đó, còn chưa biết là chuyện gì. Bây giá» thì hiểu rồi, thì ra là ở đó đợi sẵn.
La Vạn Hữu tức giáºn, uống má»™t ngụm trà , nói vá»›i hai ngưá»i:
- Các cáºu nói xem, chúng ta đối phó vá»›i bá»n há» thế nà o?
Trấn Hà Tá» nghèo khó nà y, bây giá» cÆ¡ bản Ä‘á»u là ngưá»i cá»§a Bạch Quang Lượng rồi, ba ngưá»i há» cÅ©ng là ba ngưá»i cốt lõi. Dù chức vị cá»§a hắn là nhá» nhất trong tất cả các chức vụ cá»§a Trung Quốc, nhưng năng lá»±c cá»§a hắn thì không thể xem thưá»ng. hÆ¡n nữa, hai ngưá»i kia cÅ©ng đã sá»›m nháºn được chỉ thị ngấm cá»§a ông ta, tiá»n đồ cá»§a Tần Mục sẽ cao hÆ¡n há». Do đó, chuyện xảy ra hôm nay, bá»n há» Ä‘á»u trông chá» và o hắn.
Tần Mục không hiểu ý nghÄ©a trong đó, cưá»i nói:
- Hai vị lãnh đạo đừng nhìn tôi, tôi cÅ©ng không dám chạy đến chá»— há» lôi ngưá»i vỠđâu.
Nói xong, Tần Mục tự rót cho mình một chén nước, uống một ngụm, nói:
- Tôi thấy, chuyện nà y chúng ta cÅ©ng không cần tức giáºn như váºy. Cục trưởng Lý cÅ©ng vì suy nghÄ© cho sá»± phát triển cá»§a huyện Tây SÆ¡n chúng ta. Äiểm nà y có thể hiểu được. Ngoà i ra, má»i ngưá»i bình tÄ©nh nghÄ© xem, trong nhà có ngưá»i đến thu mua phế thải, chúng ta sẽ mang ra cái gì trước tiên, chắc chắn là cái bô rồi.
La Vạn Hữu và Quách Tá»± Tại cưá»i ha hả, nói:
- Tiểu Tần cáºu, chưa thấy ai nói chuyện cay độc như cáºu. Má»i ngưá»i Ä‘á»u nói cáºu là Tần đại pháo, Tần lăng tá». Tôi thấy cáºu là ngưá»i thiếu đạo đức hÆ¡ ngưá»i ta đấy. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần Mục cũng vui vẻ nói:
- Tôi xem như chá»§ tịch Trấn Ä‘ang khÃch lệ tôi, hôm nà o có được giấy tốt, viết câu nà y lên, tôi truyá»n lại cho Ä‘á»i sau.
Ba ngưá»i nói chuyện vui vẻ má»™t hồi, không khà căng thẳng cÅ©ng không còn. Lúc nà y, bà n tay hắn xoa xoa trên mặt bà n, cháºm rãi nói:
- Cái bô cá»§a kẻ khác ngưá»i bán hà ng rong không thÃch, dÄ© nhiên sẽ nhìn vá» cái khác. Chá»§ nhà sẽ liên tiếp đưa ra những món đồ kém nữa, vì thế chúng ta không cần vá»™i. Khi hoa nở rá»±c rỡ chÃnh là lúc hoa đẹp nhất. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nói xong, hắn cũng uống hết chen s trà , vôc bụng nói:
- Hai vị lãnh đạo, tôi có thể đi rồi.
18.08.2014
Chương 64
Mặt tráºn thống nhất​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Hai ngưá»i kia còn Ä‘ang suy nghÄ© ý tứ trong lá»i nói cá»§a Tần Mục, nhất thá»i không để ý đến hắn. Khi ra đến cá»a, Tần Mục lại nói lá»›n:
- Lãnh đạo, tôi có thể đi rồi.
Lúc nà y, hai ngưá»i má»›i nháºn ra. La Vạn Hữu mắng:
- Tần lăng tá», không Ä‘i còn chá» chúng tôi má»›i khách?
Hắn cưá»i, chà o tạm biệt hai ngưá»i xong, rá»i sân á»§y ban trấn. Nhưng Tần Mục vẫn chưa vá» thôn Tây SÆ¡n ngay, rẽ sang hướng khác, đến phòng cảnh sát trấn.
Hôm nay tháºt trùng hợp, Vương Trà và Chu Thông Ä‘á»u chưa vá», nhiệt tình chà o đón Tần Mục.
Hắn cÅ©ng không khách khÃ, lấy ghế tá»±a ngồi xuống, nói vá»›i hai ngưá»i:
- Hai vị lãnh đạo, hôm nay tôi đến là để tố cáo.
Hai ngưá»i bị những lá»i cá»§a hắn là m giáºt mình, Chu Thông rót cho hắn má»™t chén trà , nói:
- Uống miếng nước, từ từ nói.
- Tôi ...
Hắn Ä‘anh định nói thì Vương Chà phì cưá»i, nói:
- Tôi hiểu rồi, cáºu nhất định lại có trò gì vui hả, nói thẳng Ä‘i, chá»› vòng vo nhiá»u. tôi còn chưa biết Tiểu Tần cáºu? Vẻ ngoà i thì ngố, nhưng bụng dạ lại gian xảo hÆ¡n ai hết.
Tần Mục cÅ©ng vui vẻ, không gây trò quái đản nữa, uống ngụm nước, kể lại chuyện Ä‘oà n khảo sát bị trấn Miếu cướp Ä‘i má»™t lượt. Nhưng hắn không nói đến Lý Chiếu Hùng, dù sao y cÅ©ng là Bà thư cÅ© cá»§a trấn, có còn tai mắt ở đây hay không cÅ©ng chưa rõ. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Bá»n nà y phản rồi!
Vương Chà vừa nghe những lá»i nà y, liá»n đạp bà n, đứng dáºy, ra khá»i bà n, miệng quát:
- Anh Chu, gá»i ngưá»i, Ä‘i cùng tôi đến trấn Miếu!
Tần Mục và Chu Thông ngăn Vương Chà lại, Tần Mục cưá»i nói:
- Sở trưởng Vương, sao anh có thể hấp tấp như thế, không chá» Lưu Cục trưởng đến đó bắt ngưá»i được?
Vương Chà vá»— đầu má»™t cái, cưá»i tá»± giá»…u mình.
Hắn nói:
- Vương Sở trưởng, tÃnh tình nà y cá»§a anh là m việc chắc chắn không có gì phải nói. Nhưng những ngưá»i mà chúng ta cần đối phó là ngưá»i bên Quảng Tây. Äoà n khảo sát ngưá»i ta Ä‘i đến bên đó xem, ôi, không Ãt hà ng tốt, lại đến chá»— chúng ta xem, ai nha, cÅ©ng váºy mà . Váºy thì mất mặt quá.
Hai ngưá»i hiểu phÃa sau còn có chuyện khác, liá»n ngồi xuống, nghe Tần Mục nói.
Tần Mục thở mạnh một cái, tiếp tục nói:
- Thực ra nghĩ chút chuyện, tôi muốn thương lượng cùng hai vị sở trưởng, xem có được không.
- Tiểu Tần, có gì cáºu cứ nói, ta và anh Chu lại không á»§ng há»™ cáºu? Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Chà vỗ ngực.
Tần Mục rà o trước đón sau thế là đủ rồi, liá»n hạ giá»ng, nói hết dá»± định cá»§a mình ra.
Vừa nghe, mắt hai ngưá»i kia vừa sáng lên, nghe thấy rất vui. Cuối cùng, Vương Chà vá»— vai Tần Mục, khen: Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tiểu Tần, cáºu nói não cá»§a cáºu phát triển thế nà o váºy. Ha ha, tôi biết nói gì đây.
Tần Mục liá»n sụp mắt, bá»™ dạng ná»a khóc ná»a cưá»i, nói:
- Hai anh, đến lúc đó, hai anh nhất định phải để tôi nắm chút cục diện đấy. Sau khi thôn Tây SÆ¡n già u lên, ngà y nà o tôi cÅ©ng cho ngưá»i mang thịt heo đến cho các anh.
- Thôi Ä‘i, váºy bá»n tôi không phải bị ngưá»i thôn Tây SÆ¡n các cáºu ăn chết rồi.
Vương Chà cưá»i ha hả. Tần Mục chà o tạm biệt, ra vá».
Hắn thấy mình tháºt báºn. Nhưng tên Lý Chiếu hùng đó thá»±c sá»± khiến hắn bá»±c mình. Xem ra Qúy Thu không chịu nổi cô đơn nữa rồi, không biết mình bảo Qúy Chà cương không nói chuyện đó cho cha hắn là đúng hay sai.
Mặt trá»i sắp xuống núi, hắn mua hai chai rượu, hai món ăn chÃn Ä‘i đến nhà Lý Äại Äồng.
Nay Vương Trưá»ng Canh cùng Bạch Quang Lượng cùng má»™t phe, hắn thấy nên qua lại vá»›i Lý Äại Äồng.
Vẫn là vợ ông ra mở cá»a cho Tần Mục. Thấy Tần Mục mang và i thứ đến, bà liá»n vui vẻ nói:
- Tần Mục nà y, má»—i lần đến Ä‘á»u mang đồ theo, sau nà y không dám để cáºu đến nhà nữa.
Tần Mục cưá»i nói:
- Xem thÃm nói kìa, đây là cháu mang đến hiếu kÃnh thÃm, có gì mà mang theo hay không.
Nói xong, hai ngưá»i Ä‘i và o trong. Bà Lý vừa gá»i chồng, vừa nhiệt tình nói vá»›i hắn:
- Cáºu và o trong trước Ä‘i, thÃm là m và i món để hai chú cháu nói chuyện.
Nghe thấy hắn đến, Lý Äại Äồng cưá»i, ra đón. Nếu nói trong lòng không có chút khúc mắc vá»›i hắn cÅ©ng không đúng, nhưng rõ rà ng chÃnh hắn đã chỉ cho ông còn đưá»ng sáng, đến khi vị trà cá»§a ông tăng nhanh trong trấn Hà Tá». ngưá»i chốn quan trưá»ng, dù có oán háºn thế nà o cÅ©ng không thể biểu lá»™ ra mặt, nếu không mau vá» nhà trồng cây.
Huống hồ quan hệ giữa hai ngưá»i là vì chuyện thu hoạch cao sản cÅ©ng bá»›t căng thẳng. HÆ¡n nữa, hắn lại là hồng nhân trước mặt Bạch Quang Lượng, chuyện thăng chức là sá»›m muá»™n. Lý Äại Äồng không dám lấy dùng phong thái lãnh đạo ra, liá»n kéo tay hắn, nói:
- Và o nhanh, và o nhanh, Ä‘ang muốn uống rượu mà không ai uống cùng, thì cáºu đến.
Hắn cưá»i nói:
- Chủ tịch Trấn Lý, tôi đến lần nà y không phải để uống rượu, hơn nữa tôi đã bảo đảm trước mặt chủ tịch Bạch, nếu thôn Tây Sơn không già u lên, Tần mục tôi không uống rượu.
Vừa nghe những lá»i nà y, ông đã thấy có chút ý vị. Lần nà y hắn đến tuyệt đối không phải là không có chuyện mà đến tam bảo Ä‘iện, liá»n cưá»i nói:
- Vảo trong nói, và o trong nói.
Căn phòng không khác lắm so vá»›i lần trước hắn đến. Chỉ là trên bà n là m việc viết hai hà ng chữ rất đẹp. Hắn liá»n tiến lên, thây trên đó viết:
- Thừa phong phá lãng chung hữu thì, trực quải vân phà m tể thương hải."(sóng to gió lớn rồi cũng có, vươn buồn thẳng lên vượt biển khơi.)
Thấy hắn chăm chú Ä‘á»c thÆ¡, Lý Äại Äồng cưá»i nói:
- Già rồi, liá»n cú chút sở thÃch.
Hắn lắc đầu nói:
- Chá»§ tịch Lý nói không tháºt lòng rồi. Tôi cÅ©ng biết bà i thÆ¡ nà y cá»§a Lý Bạch, hoà i bão cá»§a Lý chá»§ tịch không há» nhá», tuổi cao nhưng chà chưa già , chà hướng vạn dặm.
Nghe váºy ông cÅ©ng rất thoái mái, cháu trai Lý Kim Bưu cÅ©ng không lấy lòng như váºy, lần nà o đến cÅ©ng mang theo hai bình rượu, có chuyện nhỠông ra mặt giúp. Ông luôn thÃch thÆ¡, đà nh tá»± mình là m mình vui. Hôm nay lại nghe thấy hắn hiểu hà m ý trong hai câu thÆ¡ cá»§a mình, liá»n cưá»i lá»›n, nói:
- Tiểu Tần, cáºu đến đây chắc không phải để bình thÆ¡ chứ, nà o, đến đây, ngồi lên giưá»ng nói chuyện.
Tần Mục cưá»i nói:
- Muốn nói chuyện thi ca trước mặt chủ tịch Trấn, tôi chỉ là múa rìu qua mắt thợ mà thôi.
Thấy Tần Mục nói chuyện vui, không há» có sá»± cao ngạo cá»§a vị hồng nhân trước mặt chá»§ tịch huyện, trong lòng cà ng vừa ý, lôi Tần Mục đến ngồi trên giưá»ng, há»i:
- Lần nà y đến ...
Hắn mỉm cưá»i nói:
- Má»i sá»± đã được chuẩn bị, bây giá» chỉ thiếu gió đông. Chá»§ tịch Trấn, vá» nông nghiệp muốn là m nên chuyện lá»›n, không thể không có gió đông.
Những lá»i nà y đã chạm đến đáy lòng Lý Äại Äồng. Thà nh quả nông nghiệp không phải má»™t sá»›m, má»™t chiá»u là có thể nhìn thấy, mà cần thá»i gian dà i quan sát. Nhiá»u nhất ba năm nữa ông cÅ©ng nghỉ hưu rồi, dù Lý Äại Äồng vẫn muốn vì nông dân quê hương, nhưng nhìn chuyện thu hoạch cao sản tốt như váºy cuối cùng bị ngưá»i khác cướp mất, rất không thoải mái.
Lý Äại Äồng liá»n thở dà i, nói:
- Không có gió cÅ©ng được, nhưng tráºn chiến nà y ...
Nói xong, lắc đầu, hướng ra ngoà i nói lớn:
-Bà xã, mau mang rượu đến!
Tần Mục nhìn Lý Äại Äồng chằm chằm, không nói gì. Bá»™ dạng uyên thâm cá»§a Tần Mục khiến Lý Äại Äồng nghi hoặc, há»i:
- Tiểu Tần, vẻ mặt đó cá»§a cáºu, có gì cứ nói.
Hắn cũng thở dà i, nói:
- Nói tháºt, chá»§ tịch Lý, tháºt ra là thổi tá»›i rồi, nhưng mà giữa đưá»ng bị kẻ khác ra tay, gió đông đó đã chuyển sang trấn Miếu rồi.
18.08.2014
Chương 65
Tình cảm dưới chân núi​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Lý Äại Äồng kinh ngạc, vá»™i há»i hắn tình hình cụ thể. Hắn nói lại chuyện Ä‘oà n khảo cho Lý Äại Äồng nghe. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lý Äại Äồng cÅ©ng có nghe chuyện Ä‘oà n khảo sát đến huyện, nhưng ông không biết Ä‘oà n khảo sát gá»— có liên quan gì đến nông nghiệp.
Tần Mục cÅ©ng không nhiá»u lá»i, để ông tá»± mình suy nghÄ©.. Mắt ông dần sáng lên, nói:
- à cá»§a cáºu là công ty đó kinh doanh hà ng xuất khẩu?
Tần Mục gáºt đầu, dù sao Lý Äại Äồng cao tuổi nhưng đầu óc vẫn rất nhạy bén.
- Nhưng lương thực của chúng ta bán ra nước ngoà i, hỠcó muốn không?
- Sao không muốn? Sản phẩm cá»§a chúng ta là hà ng xanh thuần khiết, không há» có hóa chất, phân bón hóa há»c, giá cả còn cao nữa.
Tần Mục nói theo ngôn ngữ hiện đại.
- Äồ ăn xanh thuần khiết, đồ ăn xanh thuần khiết.
Lý Äại Äồng lặp lại từ ngữ má»›i mẻ cá»§a Tần Mục, mắt cà ng sáng hÆ¡n.
- Nà o, hôm nay cáºu nhất định phải uống vá»›i tôi má»™t ly!
Lý Äại Äồng cưá»i thoải mái, mấy ngà y nay tá»± nhốt mình trong ná»—i buốn thá»i thế đã hết.
Äêm hôm, hắn trở vá» thôn, Ä‘oạn đưá»ng mấy chục dặm, men rượu cÅ©ng giảm Ä‘i không Ãt. Lý Äại Äồng nhất quyết bắt hắn uống cùng. Tần Mục cÅ©ng hết cách, hai ngưá»i nhắm cùng lạc rang, uống hết má»™t bình. Cuối cùng, vì lợi Ãch phần do mình phụ trách, Lý Äại Äồng đồng ý ngà y mai diá»…n kịch hay cùng hắn.
Bố trà xong tất cả, Tần Mục cÅ©ng yên tâm nhiá»u, trên đưá»ng còn hát bà i “â€Chưa có bao giỠđẹp như hôm nayâ€. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Khi sắp đến chân núi Tây SÆ¡n, hắn thoà ng thấy bên đó có ánh sáng, liá»n lại gần, chỉ thấy Chu Tiểu Mai mặc bá»™ y phục hôm nay, đứng đó lo lắng nhìn hắn.
- Cáºu được đấy Tần Mục, sức khá»e chị yếu như váºy, cáºu cÅ©ng không biết chăm sóc...
Thấy Tần Mục thì cô liá»n trút giáºn, khẩu khà cÅ©ng nghiêm nghị.
Thấy vẻ lo lắng cá»§a Chu Tiểu Mai, Tần Mục rất cảm động, lại có men rượu trong ngưá»i, không nói gì, áp sát và o ngưá»i cô, nhanh như chá»›p, má»™t tay ôm lấy eo cô, ép chặt hai ngưá»i và o nhau.
Chu Tiểu Mai a má»™t tiếng, tắt đèn pin trong tay. Ãnh trăng và mỠảo cùng ngà n sao chiếu rá»i xuống chân núi, chỉ còn lại tiếng thở dốc cá»§a hai ngưá»i và tiếng dế mèn.
Dưới ánh trăng, Tần Mục thấy mắt Chu Tiểu Mai dần khép lại, lông mi khẽ rung, khẽ hé môi, lá»™ ra hà m răng trắng Ä‘á»u, giống như Ä‘ang nói vá»›i hắn những ấm ức phải chịu. hắn thấy nóng trong ngưá»i, ngón tay nhẹ nhà ng vuốt nhà ng bên hông cô.
- Keng!
Äèn pin trong tay rÆ¡i xuống đất.
- Tần Mục!
Giá»ng Chu Tiểu Mai nhá» như muá»—i, giá»ng dồn dáºp như trống giục. trong thanh âm ẩn chưa tình ý nồng thắm và như cả có chút e ngại, xấu hổ.
- Chị Tiểu Mai!
Má»™t tráºn gió nhẹ thổi qua, tóc cô bay loạn trong gió. Hắn nhẹ nhà ng vuốt tóc cô ra phÃa sau, tiện thể khẽ vuốt tai cô.
Và nh tai và hông cùng truyá»n đến cảm giác tê dại, Chu Tiểu Mai vá»™i nắm lấy tay Tần Mục Ä‘ang vuốt ve bên hông, khẽ nói:
- Cáºu xem cáºu kìa, mấy ngà y không gặp, đã hư thế nà y rồi?
Tần Mục nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp, á»§y mị cá»§a Chu Tiểu Mai, hai tháng nay giầm sương giãi nắng, Chu Tiểu Mai đã gầy Ä‘i nhiá»u, đã biến thà nh gương mặt trái xoan. Äôi mắt e ngại, trong suốt nhìn Tần Mục, khiến hắn đột nhiên thấy Ä‘au lòng.
Ãnh mắt âu yếm cá»§a Tần Mục khiến cô rung động, má»i phong ba trong ánh mắt đó như tan biến mất.
Tần Mục nhẹ nhà ng cúi đầu, hôn cô đắm đuối, in dấu lên bỠmôi cô.
Thân thể Chu Tiểu Mai nhất thá»i cứng ngắc, trong miệng im lặng lại có tiếng “ưmâ€. Hai tay như muốn đẩy hắn ra, nhưng lại bị chân tình cá»§a Tần Mục cảm động nên như bị trúng yêu tà , cô như đứng giữa không trung, đôi mắt dần nhắm lại, cảm nháºn tình ý nống thắm truyá»n đến từ bá» môi Tần Mục.
- Chị Tiểu Mai ...
Hắn hôn đôi môi ngá»t ngà o nhưng có chút lạnh cá»§a cô. Trong cảm xúc miên man, Tần Mục khẽ nói bên môi cô:
- Gả cho tôi nhé.
Äôi mắt khép há» cá»§a Chu Tiểu Mai chợt mở ra, nhìn hắn chằm chằm, như muốn khắc ghi dáng vẻ hắn và o trong tim, mang và o trong giấc má»™ng trong tương lai.
Tần Mục không thấy biểu cảm của Chu Tiểu Mai, môi dần chuyển sang bên cạnh môi cô. Miệng Chu Tiểu Mai khẽ run, nhưng vẫn không từ chối nụ hôn của Tần Mục.
Hai đôi môi dần hòa là m một.
Thân thể Chu Tiểu Mai dần má»m ra, hai chân gác lên ngưá»i hắn, đôi tay giữa không trung như cần má»™t chá»— để bấu vÃu, liá»n đặt lên vai Tần Mục.
Nhịp thở cá»§a hai ngưá»i dần tăng lên, hắn đã không thá»a mãn vá»›i đôi môi cô nữa, đầu lưỡi dần vươn ra, răng cô cÅ©ng không há» kiên định, mở ra. Cái lưỡi yêu kiếu động lòng ngưá»i, lại mang theo mùi hương phụ nữ đã được hắn hút chặt.
- Không được!
Äá»™t nhiên Chu Tiểu Mai sợ hãi, kêu lên, hai tay đẩy Tần Mục ra. Lúc nà y, các ngõn tay hắn đã xuống đến Ä‘iểm cao trước ngá»±c cô.
Tần Mục tự trách mình có chút cà n rỡ. Chu Tiểu Mai có khúc mắc trong lòng, hôm nay uống rượu và o lại không biết nặng nhẹ. Tần Mục đau đầu nói:
- Chị Tiểu Mai, muá»™n như váºy rồi, chị đến đây ngắm trăng à ?
Cô nghiêng đầu nhìn hắn, nhịp tim Ä‘áºp loạn dần cháºm lại, vẫn còn lưu luyến cảm giác vừa rồi. Cô liếc nhìn hắn, không nói gì.
Hắn trêu chá»c mấy câu, cô Ä‘á»u k đáp. Hắn liá»n ngồi sát lại bên cô, báºt đèn pin lên, nói:
- Lạnh như váºy, ngắm cảnh không sợ nhiá»…m lạnh sao. Äi, vá» thôi.
Cô chợt dáºm chân, oán háºn:
- Tần Mục, tên xấu xa nhà anh!
Nói xong, bỠmặc hắn lại, quay đầu, chạy ra ngoà i.
Hắn nhìn theo sao, gá»i vá»›i theo:
- Chạy cháºm chút, đưá»ng tối, trÆ¡n, tôi không muốn cõng cô vỠđâu.
- Tần Mục!
Chạy và i bước, Chu Tiểu Mai vừa khóc vừa quay lại, gá»i má»™t tiếng, rồi cô xoay ngưá»i nhặt má»™t viên đá lên ném vá» phÃa hắn, nhưng lá»±c tay cô yếu, không thể chạm đến quần áo Tần Mục.
Chu Tiểu Mai lại dáºm chân má»™t cái, cÅ©ng không để ý Tần Mục gá»i phÃa sau, giống như con nai nhá» vá»™i vã chạy lên núi.
Tần Mục cÅ©ng bước nhanh hÆ¡n, hai ngưá»i má»™t trước, má»™t sau Ä‘i đến cổng là ng.
- Cáºu, con ngưá»i nà y sao mặt dà y váºy, chạy sau tôi là m gì?
Äến cổng là ng, cô quay đầu lại, nói vừa dịu dà ng vừa như quát vá»›i hắn.
- ÄÆ°á»ng ai cÅ©ng Ä‘i, cô Ä‘i được, tôi lại không được?
Hắn liá»n tá»§m tỉm cưá»i.
- Giả vá», tôi há»i cáºu, sao lại vá» muá»™n như váºy, cáºu có biết tôi ...
Chu Tiểu Mai đỠmặt, không nói hết câu.
Tần Mục liá»n vò đầu nói:
- Cô nghÄ© tôi muốn sao, tôi bị ngưá»i khác ép, không còn cách nà o.
Chu Tiểu Mai xùy má»™t tiếng rồi cưá»i nói:
- Còn có ngưá»i ép cáºu, há»ng rồi, há»ng rồi ...
Nói xong, cảm thấy căng thẳng, hắn hôn thuần thục như váºy, có phải ...
Tần Mục đâu có biết Chu Tiểu Mai nghĩ gì, thở dà i:
- Äoà n khảo sát cá»§a chúng ta, giữa đưá»ng bị kẻ khác cướp Ä‘i rồi. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vừa nghe váºy, Chu Tiểu liá»n bá» qua tâm tình, há»i:
- Cướp đi rồi? Sao lại thế, ai cướp đi sao?
Cô đã thấy chuyện nà y má»™t lần ngoà i đưá»ng, lo sợ, chẳng lẽ trong huyện Tây SÆ¡n lại có ngưá»i to gan như váºy.
Hắn lắc đầu nói:
- Äi, và o nhà chú Lão Tứ nói chuyện, kẻ khác dám cướp xe cá»§a tôi sao. Xe cá»§a tôi cho bá»n chúng ngá»i mùi thÆ¡m phÃa sau ngá»±a đấy.
Nói xong, hắn kéo tay cô và o nhà Hồ Lão Tứ.
Lúc nà y đã hÆ¡n tám giá» rồi, ở nông thôn, má»i ngưá»i đã chuẩn bị Ä‘i ngá»§. nhưng Chu Tiểu Mai sợ ngưá»i khác thấy mình thân máºt vá»›i hắn như váºy, liá»n giằng tay ra. Lần nà y Tần Mục lại rất kiên định, không cho Chu Tiểu Mai rút tay ra.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
« 1 4 5 6 ... 96 »