Thế Giới Hoà n Mỹ
Tác giả: Tác giả: Thần Äông
Số chương: 461
Lần đọc: 402.902
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
« 1 10 11 12 ... 47 »
11.10.2013
Chương 100
Chiến trưá»ng thứ hai
Lá»i dịch giả: Äây là bản dịch thô trong khi chá» biên, khi nà o biên hoà n chỉnh sẽ up lại
Biên táºp: Cell
Nguồn:Tà ng Thư Viện
Nội dung thu gọn
Hư Thần giá»›i hết sức huyên náo, đâu đâu cÅ©ng có tiếng ồn à o, tin tức thằng nhoÌc siêu quậysẽ đến Bổ Thiên các như sao băng rÆ¡i xuống biển rá»™ng, gây nên sóng lá»›n mênh mông, rất nhanh đã trở thà nh chá»§ đỠnóng.
Tháºm chà đã vượt qua tin tức Thạch Nghị muốn và o Thượng Cổ Thánh Viện, hầu như má»—i ngưá»i Ä‘á»u đà m luáºn, có ngưá»i nện đất cưá»i to, có ngưá»i lá»›n tiếng nguyá»n rá»§a, phà m là ngưá»i hiểu rõ sá»± kiện nà y Ä‘á»u rất cảm khái.
Tên nhóc con nà y cũng quá là không tá» tế, tháºt sá»± có chút hư có chút quái, má»™t phen dằn vặt như váºy để Bổ Thiên các là m sao chịu nổi? Thá»±c sá»± là rất thú vị.
"Phá»ng chừng Bổ Thiên các Ä‘á»u muốn khóc, bị thằng quá»· nà y nháo má»™t tráºn, năm nay sÆ¡n môn cá»§a bá»n hắn còn không bị bóp nát a, có tá»›i tám chÃn ngà n ngưá»i vượt ải thà nh công!"
"Äứa bé nà y tháºt là cá»±c phẩm a, Ä‘i tá»›i chá»— nà o Ä‘á»u không chịu ngồi yên, chẳng trách liá»n Hư Thần giá»›i Ä‘á»u không chịu nổi phải Ä‘uổi nó ra ngoà i."
Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u cưá»i hắc hắc, cảm thấy sá»± kiện lần nà y quá thú vị rồi, ngoại trừ khổ chá»§ - Bổ Thiên các, phá»ng chừng những ngưá»i khác Ä‘á»u khóe miệng co giáºt.
Rất nhiá»u ngưá»i cưá»i trên sá»± Ä‘au khổ cá»§a ngưá»i khác, lại còn cưá»i to không ngá»›t.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, cÅ©ng có ngưá»i nghiến răng nghiến lợi, như tứ đại gia tá»™c từng bị nhóc tỳ vÆ¡ vét, bây giá» sắc mặt vẫn còn Ä‘en, mắng to cùng nguyá»n rá»§a không ngá»›t, háºn không thể giết nhóc tỳ ngay láºp tức.
Bá»n há» rất khó cảm thấy thú vị, bởi vì bản thân chÃnh laÌ€ ngưá»i bị hại, dù có cảm thấy má»™t chá»— nà o đó thú vị thì giá» cÅ©ng đã thà nh trò cưá»i.
Trong nháy mắt tin tức vá» Bổ Thiên các bao phá»§ các nÆ¡i, truyá»n tá»›i trong phá»§ cá»§a tất cả các Äại Vương Hầu cá»§a quốc gia cổ, ai cÅ©ng không nghÄ© tá»›i loại phong cách kia cá»§a nhóc tỳ lại được nó phát huy lần nữa, lần nà y còn trêu chá»c cả Thượng Cổ Tịnh Thổ.
"Ta rất đồng tình Bổ Thiên các, là m sao lại dÃnh và o má»™t đứa bé như váºy? Äúng rồi, các ngươi Ä‘oán Thượng Cổ Tịnh Thổ có thể hay không trừng phạt nó má»™t cách nghiêm khắc, Ä‘uổi nó Ä‘i?" Có ngưá»i nhắc tá»›i vấn đỠnhư váºy.
"Chắc chắn sẽ không, nếu như là ta, nhất định phải trước thu nó và o trong môn phái. Sau đó từ từ dá»n dẹp, nếu không chẳng phải tiện nghi cho ngưá»i khác."
Má»i ngưá»i gáºt đầu, Ä‘á»u cảm thấy có đạo lý, còn có nhiá»u thế lá»±c nhìn chằm chằm và o đây. Tháºt Ä‘uổi nó Ä‘i có lẽ sẽ bị ngưá»i cướp ngay tức khắc.
Má»i ngưá»i trong Hư Thần giá»›i bà n luáºn sôi nổi không thôi.
"Có ai muốn đi Bổ Thiên các không? Nếu lần nà y thằng nhóc kia xuất hiện, ta tin tưởng nhất định sẽ bại lộ rất nhanh."
Có ngưá»i trước tiên hưởng ứng, tuyên bố muốn Ä‘i Bổ Thiên các, đánh nhóc tỳ má»™t tráºn tÆ¡i bá»i, rồi là m chút chuyện nhân thần cá»™ng phẫn để trả thù nó.
Cà ng có nhiá»u ngưá»i tuyên bố muốn Ä‘i săn giết nhóc tỳ.
"Nếu nó xuất hiện, chúng ta chắc chắn Ä‘i chém nó!" Äây không phải chuyện cưá»i cái gì mà tháºt sá»± tá»a ra sát cÆ¡ mạnh mẽ.
"Rốt cục lá»™ diện!" Có ngưá»i cắn răng.
Má»i ngưá»i suy Ä‘oán. Những ngưá»i muốn ra tay má»™t là ngưá»i cá»§a tứ đại gia tá»™c, hai là các thế lá»±c biết mình không có hi vá»ng má»i chà o nhưng lại không muốn ngưá»i khác chiếm được.
Nhóc tỳ gặp phải soÌng lÆ¡Ìn ngập trời. Hấp dẫn chú ý cá»§a không biết bao nhiêu ngưá»i. Nó mang mưa gió hướng vá» Bổ Thiên các, nÆ¡i nà y chắc chắn biến thà nh chốn thị phi!
Rất nhiá»u ngưá»i lên đưá»ng tá»›i đó.
"Äứa nhá» nà y tuy rằng không tốt. Nhưng cÅ©ng không đến ná»—i bị Ä‘uổi giết a, những ngưá»i kia hÆ¡i quá đáng. Có ai muốn ngăn cản hay không."
"Có, lão phu muốn trước cứu nó, sau đó sẽ đánh nó má»™t tráºn!"
"Khà khà , ha ha..."
Có chút thế lá»±c lá»›n tháºt sá»± hà nh động, phái ra má»™t nhóm cưá»ng giả đáng sợ, và như ở cái thế gia khá»§ng bố bị mất XÃch VÅ© Bảo Phiến lúc nà y má»i ngưá»i tâm huyết sôi trà o, cảm thấy rất tốt khi có tin tức cá»§a nhóc tỳ, bá»n há» quyết không thể để mất bảo váºt trấn tá»™c. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ở bên ngoà i huyên náo, bên trong Bổ Thiên các cũng không thể yên tĩnh.
Mấy vị trưởng lão sắp buồn chết rồi, nhìn má»™t đống ngưá»i ở đằng kia há» Ä‘á»u quáng mắt, phải đến tám chÃn ngà n ngưá»i, thu nháºn và o sÆ¡n môn kiểu gì a?
PhÃa trên đã truyá»n xuống để mấy ngưá»i bá»n há» tá»± mình giải quyết, bởi vì lần nà y là bá»n hắn phụ trách chá»§ trì, hiện tại mấy ngưá»i Ä‘á»u có cảm giác muốn tá»± tá».
Tám chÃn ngà n ngưá»i nhìn há» vá»›i ánh mắt tha thiết mong chá», ngay cả các tá»™c lão cá»§a các bá»™ lạc lá»›n cÅ©ng như váºy.
"Quá nhiá»u ngưá»i..." Hùng Phi trưởng lão nhắm mắt mở miệng, nhưng laÌ€ vừa má»›i nói và i từ đã bị ngưá»i căÌt đưÌt.
"Rất bình thưá»ng, con cháu cá»§a chúng ta Ä‘á»u là thiên tà i mà !" Má»™t đám tá»™c lão cá»§a các bá»™ lạc đồng thá»i kêu lên.
"Chư vị đạo huynh, có thể thứ lá»—i hay không." Vẻ mặt Trác Vân trưởng lão đắng chát, hi vá»ng má»i ngưá»i có thể hiểu được và châm chước cho.
"Chúng ta lý giải và tin tưởng Bổ Thiên các, bá»n nhá» thông qua được thá» thách gian nan nhất, nhất định sẽ ở trong sÆ¡n môn há»c được Phù Văn cùng Bảo Thuáºt tốt nhất." Nguyên lão cá»§a các bá»™ lạc không nhượng bá»™ chút nà o.
"Lần nà y là có chá»— nhầm lẫn không thể coi là tháºt a." Má»™t vị trưởng lão nói, sắc mặt ông ta đã biến thà nh mà u Ä‘en.
"Bổ Thiên các lá»›n như váºy, chẳng lẽ muốn nói không giữ lá»i sao, chÃnh các ngươi Ä‘á»u nói năm nay độ khó rất lá»›n, xây dá»±ng cá»a ải không giống bình thưá»ng, chỉ cần thông qua liá»n nhất định sẽ thu là m đệ tá», chẳng lẽ còn muốn đổi ý sao? Truyá»n ra bên ngoà i sẽ là m há»ng thanh danh cá»§a các ngươi a."
Mấy vị trưởng lão cứng há»ng, háºn không thể tóm được thằng nhoÌc siêu quậykia ngay láºp tức, rồi đánh cho nó gần chết, thằng nhóc nà y tháºt là biết gây rắc rối, hiện tại có thể là m gì bây giá»?
"Chư vị đạo huynh, các ngươi xem như váºy được không, chúng ta thảo luáºn má»™t chút." Mấy vị trưởng lão má»i tá»™c lão cá»§a má»™t Ãt bá»™ lạc lá»›n qua má»™t bên, cố gắng cùng bá»n há» câu thông, dù sao cÅ©ng không thể nà o đồng thá»i tuyển chá»n tám chÃn ngà n ngưá»i và o Bổ Thiên các, vượt chỉ tiêu quá nhiá»u.
Nữ Chiến Thần cá»§a Trục Lá»™c há»c viện cùng vá»›i chiến tướng cá»§a các thế lá»±c lá»›n phái ra Ä‘á»u im lặng đứng ngoà i quan sát, bá»n há» Ä‘á»u là đến tìm kiếm nhóc tỳ nên rất vui vẻ khi thấy cảnh tượng nà y.
Thá»i Ä‘iểm bên ngoà i há»—n loạn thì trong chiến trưá»ng thứ hai nhóc tỳ Ä‘ang tản bá»™ bên trong rừng ráºm, nó không có má»™t chút nà o lo lắng.
"Ngưá»i tiến và o không tÃnh quá Ãt, có chút vẫn đúng là lợi hại." Nó tá»± nói, đã phát hiện mấy chục ngưá»i, trong đó có mấy cái rất lợi hại, tuổi tác tuy rằng không lá»›n, nhưng từ lâu đã mở ra mấy động thiên.
Nó Ä‘i xuyên qua rừng ráºm, tìm kiếm khối "Bia" kia trong chiến trưá»ng thứ hai.
Bá»—ng nhiên, má»™t luồng mùi máu tanh xông và o mÅ©i, trong lòng nhóc tỳ giáºt mình, có vết máu gần thác nước phÃa trước, ở đó có ná»a cái đầu lâu cá»§a má»™t thiếu niên mưá»i lăm mưá»i sáu tuổi, các bá»™ pháºn còn lại cá»§a thân thể Ä‘á»u bị nuôÌt sạch sà nh sanh.
Nó không tiếp tục tiến lên, đoán được bên trong thác nước có thể là một con hung linh loại giao thú.
Sau ná»a canh giá», nó Ä‘i tá»›i má»™t mảnh đầm lầy, phát hiện có vết tÃch chiến đấu, trên đất rải rác mấy cái tay chân cụt, nÆ¡i nà y có má»™t con Cổ Ngạc vô cùng kinh khá»§ng, nó dà i tá»›i tám mươi mét.
"Tỉ lệ tá» vong không tÃnh thấp." Nhóc tỳ rút lui.
"Gà o gừ..."
Äá»™t nhiên, má»™t tiếng rống to truyá»n đến, bùn nhão nứt toác. Giống như núi lở đất nứt, núi đá cùng cây cối xung quanh Ä‘á»u bị hất bay lên trá»i.
"Còn có một con!"
Nhóc tỳ giáºt nảy cả mình, xung quanh đầm lầy nà y dÄ© nhiên không chỉ có má»™t con hung thú. Còn có má»™t con Cổ Ngạc cưá»ng đại hÆ¡n, thân thể nó khổng lồ không dưới trăm meÌt.
Trên ngưá»i nó má»c đầy vảy mà u đồng cổ, tá»a ra ánh kim loại lạnh như băng. Nó lao ra khá»i bùn nhão Ä‘áºp vá» phÃa nhóc tỳ.
"Xoạt"
Nhóc tỳ nhanh chóng tránh khá»i cái miệng lá»›n đầy máu cá»§a con thú, "Răng rắc" mấy cây cổ thụ chá»c trá»i gần đó bị nó cắn nát bét, mùi máu tanh nồng nặc.
"Ầm ầm" má»™t tiếng, Cổ Ngạc hết sức hung mãnh, cái miệng lá»›n như cháºu máu cá»§a nó cắn trượt liá»n vung lên móng vuốt vá»— xuống. Phù Văn lấp loé, khà thế ngáºp trá»i.
Nhóc tỳ đứng giữa không trung, đá ra má»™t cước trúng và o móng vuốt to lá»›n kia. Cả hai Ä‘á»u có thần lá»±c kinh thế, Ä‘á»u lui vá» phÃa sau.
Cổ Ngạc khiếp sợ. Nhân loại kia nhá» bé như váºy, tại sao có thể có sức lá»±c khá»§ng bố như thế, có thể cùng thân thể hÆ¡n trăm mét cá»§a nó va chạm, phải biết nó đã tu hà nh không biết bao nhiêu năm tháng má»›i đạt tá»›i mức độ nà y.
Nhóc tỳ xòe ra mưá»i ngón tay, từ đó bay ra mưá»i tia chá»›p thô to mà u và ng óng, toà n bá»™ nổ tung trên ngưá»i Cổ Ngạc, chá»— đó láºp tức cháy Ä‘en, vảy giáp bong tróc, máu thịt be bét.
Cổ Ngạc nổi giáºn, gần như đứng thẳng ngưá»i lên, nhà o vá» phÃa nhóc tỳ, cùng lúc đó má»™t con Cá»± Ngạc khác cÅ©ng cả ngưá»i Phù Văn lấp loé cá»±c nhanh vồ tá»›i.
Nhóc tỳ nhÃu mà y, không tiếp tục chiến đấu má»™t cách không cần thiết, xoay ngưá»i rá»i Ä‘i, nhưng mà hai con cá»± thú cÅ©ng không dừng lại, má»™t đưá»ng truy Ä‘uổi, thân thể khổng lồ cá»§a chúng đè nát rất nhiá»u cổ thụ trên đưá»ng.
"Gà o gừ..."
Äá»™t nhiên, phương xa truyá»n đến má»™t tiếng hổ gầm, chấn động toà n bá»™ dãy núi. Là m nhóc tỳ sợ dến dá»±ng tóc gáy, láºp tức nó nhá»› đến con hổ Ä‘en kia, nhóc tỳ từng thấy má»™t cái móng vuốt cá»§a nó Ä‘áºp nát má»™t ngá»n núi.
Nó rá»i Ä‘i tháºt nhanh, không muốn dừng lại.
Nhưng mà , ánh mắt của con Cổ Ngạc bị thương kia đỠnhư máu, nó kiên nhẫn đuổi giết, còn con còn lại sợ hãi chìm và o vũng bùn.
Núi rừng rung động, cổ thụ đổ gãy, đá tảng bay ngang, các loại mãnh thú chạy trốn, con hung linh khổng lồ daÌ€i trăm meÌt nà y là m cho nÆ¡i đây đại loạn.
"Ầm"
Äá»™t nhiên, bên cạnh má»™t bóng ngưá»i lao ra, cả ngưá»i phát sáng, giống như má»™t vị Chiến Linh mà u bạc, khà tức khiến ngưá»i không thở nổi, hắn trá»±c tiếp đánh nhóc tỳ má»™t chưởng.
Má»™t tiếng vang ầm ầm, Phù Văn Ä‘an dệt, ánh bạc óng ánh, mặt đất run rẩy kịch liệt, râÌt nhiều cổ thụ đổ nát, mấy khối đá tảng nặng vạn cân Ä‘á»u hóa thà nh bá»™t mịn.
Äòn đánh nà y cá»±c kì khá»§ng bố, khiến nhóc tỳ Ä‘á»u kinh hãi, ngưá»i có thể xông và o nÆ¡i nà y quả nhiên Ä‘á»u không tầm thưá»ng, mà ngưá»i nà y tuyệt đối được tÃnh là má»™t kẻ đáng sợ.
Sau khi đánh ra má»™t chưởng hắn không há» quay đầu lại, sá» dụng sức mạnh cá»§a Phù Văn mà u bạc láºp tức nhảy lên, biến mất ở sâu trong núi. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Rống..."
Tiếng rÃt rung trá»i truyá»n ra từ nÆ¡i sâu trong dãy núi, má»™t con Hắc Hổ khổng lồ rất nhanh lao đến, má»—i bước Ä‘á»u là m cho núi lở đất nứt, trong đó có hai ngá»n núi ngăn trở đưá»ng cà ng bị má»™t trảo cá»§a nó Ä‘áºp nát.
Cổ Ngạc run rẩy, nhanh chóng săn giết mưá»i mấy con thú khổng lồ, sau đó nằm phục trên mặt đất, nó run lên run cầm cáºp chỠđợi thú vương giáng lâm.
Hắc Hổ xuất hiện, cúi đầu nhìn xuống, há miệng hút và o, má»™t tia ô quang cuốn tá»›i mấy con mồi, ăn xong nó nhìn Cổ Ngạc lá»™ ra vẻ chán ghét, quay đầu rá»i Ä‘i.
Trên đất lưu lại máu tươi cá»§a mấy con mồi giống như sông nhá» Ä‘ang chảy. Mà Cổ Ngạc thì lại như được đại xá, trốn Ä‘i tháºt nhanh.
Rốt cục, nhóc tỳ gặp được khối bia, trên bia phù quang lượn lá», khà là nh má» mịt, hiển nhiên đây là má»™t bảo bối, khi nhóc tỳ tá»›i gần má»™t hòn đá mà u Ä‘en từ trong đó bay ra rÆ¡i và o tay nó.
Trên tấm bia có mâÌy doÌ€ng chữ: Ngưá»i nắm giữ hai khối Bổ Thiên Thạch tÃnh qua ải, nắm giữ mưá»i khối trở lên sẽ được môn phái trá»ng Ä‘iểm bồi dưỡng.
"Mình má»›i má»™t khối, không tÃnh qua ải? Äây là khÃch lệ mình Ä‘i cướp a." Nhóc tỳ tá»± nói.
Nó hiểu được cần phải ở chá»— nà y chá» những ngưá»i khác, thuáºn tiện nghiên cứu tấm bia nà y má»™t chút, có lẽ có thể tìm thấy chút bảo bối.
Nhưng mà , bia đá phi phà m, toả ra hà o quang, bay ra xa rồi chìm xuống đất.
"Äây là phoÌ€ng ngừa có ngưá»i giữ ở bên bia đá a, khiến má»i ngưá»i phải và o trong rừng chiến đấu, săn giết lẫn nhau."
Nhóc tỳ rùng mình, muốn trở thà nh đệ tá» thiên tà i quả nhiên không dá»…, ở đây không có quy tắc gì, chuyện nà y ý nghÄ©a là cướp Bổ Thiên Thạch chẳng phải rất nguy hiểm? Chắc chắn có ngưá»i chết!
Chẳng trách ngưá»i kia vừa má»›i đánh lén nó, nhất định là vì Bổ Thiên Thạch.
"Không biết có bao nhiêu thiên tà i đã đến chiến trưá»ng thứ hai." Nhóc tỳ không có nóng lòng ra tay mà ở trong rừng tìm kiếm tung tÃch cá»§a những ngưá»i khác.
Nó đã từng xông qua Äại Hoang hà ng trăm vạn dặm, cho nên kinh nghiệm khi ở trong núi rừng cá»§a nó vượt xa bạn cùng lứa tuổi, nếu nó trở nên cẩn tháºn, tuyệt đối rất đáng sợ.
"Má»™t, hai..." Nhóc tỳ chăm chú đếm, sau hai canh giỠđã phát hiện sáu bảy mươi ngưá»i, dá»±a theo tÃnh toaÌn cá»§a nó có Ãt nhất hÆ¡n trăm tên thiên tà i ở trong vùng núi nà y.
"Ngưá»i lúc nãy đánh lén mình rất mạnh, mình lại không tìm được hắn, không biết núp ở nÆ¡i nà o." Nhóc tỳ tá»± nói.
Sau đó, nó liá»n mặc kệ những thứ nà y, xuất phát tiến vá» nÆ¡i sâu xa nhất trong dãy núi, nhìn thấy con Hắc Hổ khổng lồ kia, nó cảm thấy trong núi coÌ thể váºt gì tốt.
Phà m là trong sà o huyệt cá»§a hung thú mạnh nhất, bình thưá»ng Ä‘á»u sẽ có má»™t hai cây linh váºt, đây là kinh nghiệm nó tổng kết ra sau khi xuyên qua Äại Hoang gần trăm vaÌ£n dặm.
Lần đó trên đưá»ng, nó từng ra tay mấy lần, đặc biệt hái má»™t cây Linh Dược được má»™t con Hà n Giao bảo vệ, kết quả nó cùng Thanh Phong bị Ä‘uổi giết hai ngà y hai đêm, sau lần đó liá»n không dám tùy tiện ra tay nữa rồi.
NÆ¡i nà y là háºu viện cá»§a Bổ Thiên các, nhóc tỳ tÃnh toán, dù Hắc Hổ phát Ä‘iên cÅ©ng không sao, dù sao thì cÅ©ng có Thượng Cổ Tịnh Thổ trấn áp.
NÆ¡i sâu trong dãy núi, sương mù má» mịt, cổ thụ san sát thà nh rừng, cà ng có các loại đá tảng ngang dá»c.
Nhóc tỳ tiếp cáºn má»™t chá»— cao Ä‘iểm, nÆ¡i nà y không có bóng cây ngá»n cá» chỉ có sát khà kinh ngưá»i, có sương mù mà u Ä‘en trà n ngáºp, vừa nhìn đã biết là nÆ¡i ở cấm địa cá»§a hung thú siêu cấp.
Nhóc tỳ rất cẩn tháºn, nếu không sẽ chết ở đây, nó từ từ tiến và o cÅ©ng chỉ muốn thá» má»™t lần chứ sẽ không liá»u mạng.
Mặt đất khô rắn, bị dẫm đạp cứng rắn như nham thạch, trá»c lốc, chẳng có cái gì cả.
Cuối cùng đã tá»›i gần, nÆ¡i đó có má»™t cái hang to lá»›n, Ä‘en ngòm, từ bên trong từng sợi từng sợi hắc sát trà n ra, chÃnh là sà o huyệt cá»§a Hắc Hổ.
"Tháºt có má»™t cây bảo dược a!"
Nhóc tỳ kinh hỉ, ở miệng hang má»™t gốc thá»±c váºt cắm rá»…, có ô quang nhấp nháy phi thưá»ng bắt mắt.
Trong khu vá»±c nà y không có má»™t ngá»n cá», chỉ có má»™t cây bảo dược ở cạnh hang hổ, tá»± nhiên khiến ngưá»i ta chú ý, nó cÅ©ng không cao, chỉ có hÆ¡n má»™t thước, nhìn giống hoa sen, cả thân cây Ä‘en thui giống như được đẽo thà nh từ ngá»c Ä‘en.
"Hắc Sát Liên!"
Nhóc tỳ kinh hỉ, đây là má»™t loại bảo dược cá»±c kỳ hiếm thấy, nó rút lấy sát khà mà sinh, thưá»ng ngà y rất khó nhìn thấy má»™t cây, bởi vì quá thưa thá»›t rồi.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, tuy rằng nó hấp thu sát khÃ, nhưng là Linh Dược, chỉ là đặc biệt mà thôi, dược tÃnh so Linh Dược bình thưá»ng thì kịch liệt, bá đạo hÆ¡n rất nhiá»u.
Äặc biệt là má»™t cây nà y, nó hấp thu chÃnh là sát khà cá»§a Hắc Hổ, dược lá»±c liá»n cà ng thêm mãnh liệt, hÆ¡n xa Linh Dược bình thưá»ng, có thể nói là má»™t cây bảo dược cá»±c kỳ hiếm thấy.
"Gần đây mình tu hà nh đã đến má»™t cái cá»a ải, vốn nên đột phá, nhưng cÅ©ng cảm thấy nên tÃch lÅ©y má»™t chút, tụ táºp nhiá»u má»™t Ãt linh tinh, bây giá» nhìn lại không cần chá» rồi."
Nhóc tỳ đắc ý, cảm thấy có thể mở ra động thiên thứ sáu rồi, tu vi lần thứ hai tăng nhanh như gió.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, Ä‘iá»u kiện tiên quyết là nó có thể hái được cây bảo dược nà y, cÅ©ng không nên mất mạng. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"á»’, cây Hắc Liên nà y sá»›m bị ngưá»i theo dõi." Nhóc tỳ kinh ngạc, ở trên vách đá cá»§a hang hổ có má»™t hà ng chữ ghi lại năm tuổi cá»§a Bảo Dược
"Bổ Thiên các lưu lại dấu ấn." Nhóc tỳ cân nhắc má»™t hồi, lầu bầu nói: "Liá»n Bảo Cốt ở khu thứ tám Ä‘á»u đà o, còn có thể buông tha gốc sen nà y sao? Hiển nhiên không thể, như váºy sẽ bị thiên lôi đánh."
Nó dáo dác nhìn quanh, sau đó mắt to phát sáng, rón ra rón rén, đi tới hang hổ.
12.10.2013
Chương 101
Một buÌa quật ngã.
Lá»i dịch giả: Äây là bản dịch thô trong khi chá» biên, khi nà o biên hoà n chỉnh sẽ up lại
Biên táºp: Cell
Nguồn:Tà ng Thư Viện
Nội dung thu gọn
Khu vực naÌ€y vô cuÌ€ng trôÌng trải, không coÌ một ngoÌ£n cỏ, nêÌu không thiÌ€ cũng không coÌ một con HăÌc hổ khổng lồ sinh sôÌng, NhoÌc tyÌ€ roÌn reÌn, từ một bên tiêÌn về phiÌa Ä‘iÌ£a quật. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
SaÌt khiÌ caÌ€ng ngaÌ€y caÌ€ng đậm đặc, sương muÌ€ maÌ€u Ä‘en từng Ä‘aÌm laÌ£i từng Ä‘aÌm từ trong hang hổ không ngừng bay ra, coÌ thể thâÌy được con ThuÌ Vương naÌ€y Ä‘aÌng sợ đêÌn cỡ naÌ€o, vừa mÆ¡Ìi tiêÌp xuÌc laÌ€m cho con người ta cảm thâÌy laÌ£nh thâÌu xương, saÌt khiÌ liền tâÌn công cÆ¡ thể.
"Không được, quaÌ nguy hiểm, một khi laÌ€m kinh động đêÌn noÌ thiÌ€ ta khoÌ maÌ€ sôÌng soÌt." NhoÌc tyÌ€ dừng laÌ£i.
HăÌc SaÌt Liên mặc duÌ€ tôÌt nhưng cũng không thể quan troÌ£ng hÆ¡n tiÌnh maÌ£ng được, noÌ không daÌm laÌ€m việc lỗ mãng, chăm chuÌ quan saÌt, cẩn thận cảm ưÌng, hô hâÌp của chiÌnh miÌ€nh cũng ngừng laÌ£i, ngay cả caÌc lỗ chân lông cũng sÆ¡Ìm Ä‘ã kheÌp kiÌn laÌ£i, sợ quâÌy nhiễu đêÌn ThuÌ Vương.
CuôÌi cuÌ€ng, NhoÌc tyÌ€ luÌ€i bươÌc, từng bươÌc một hươÌng về phiÌa sau, râÌt nhanh liền khuâÌt trong rừng nuÌi.
Mãi cho đêÌn khi caÌch râÌt xa thiÌ€ noÌ mÆ¡Ìi daÌm thở maÌ£nh một hÆ¡i, ở nÆ¡i naÌ€y laÌ€m cho tim đập nhanh bâÌt thường, laÌ£i coÌ một cảm giaÌc ngheÌ£t thở, dường như coÌ một toÌ€a nuÌi lÆ¡Ìn maÌ€u Ä‘en Ä‘ang Ä‘eÌ€ eÌp ở trong loÌ€ng, maÌu huyêÌt gần như Ä‘oÌng băng laÌ£i.
"Æ Ì‰ bên caÌ£nh HăÌc Liên coÌ những chữ viêÌt ghi laÌ£i niên Ä‘aÌ£i của noÌ, chẳng lẽ con ThuÌ Vương naÌ€y do Bổ Thiên caÌc haÌ€ng phuÌ£c rồi sao?" NhoÌc tyÌ€ lẩm bẩm, noÌ nhanh choÌng nghĩ tÆ¡Ìi chuyện không lâu trươÌc đây.
Con Cổ NgaÌ£c nổi Ä‘iên, Ä‘uổi giêÌt noÌ trong dãy nuÌi laÌ€m cho râÌt nhiều mãnh thuÌ châÌn kinh, chaÌ£y trôÌn tÆ°Ì tung, kêÌt quả laÌ€m kinh động đêÌn HăÌc Hổ, noÌ nhanh choÌng Ä‘uổi tÆ¡Ìi naÌ£t nộ băÌt con hung NgaÌ£n như nổi Ä‘iên phải dừng laÌ£i, giôÌng như Ä‘ang duy triÌ€ trật tự ở bên trong dãy nuÌi.
"Hy voÌ£ng suy Ä‘oaÌn của ta laÌ€ Ä‘uÌng." NhoÌc tyÌ€ aÌnh măÌt loÌe saÌng, nhanh như chÆ¡Ìp phoÌng tÆ¡Ìi dãy nuÌi, xông ra khỏi khu vực naÌ€y.
Một laÌt sau, noÌ Ä‘i tÆ¡Ìi gần một thaÌc nươÌc, đưÌng caÌch trăm trượng thiÌ€ ngừng laÌ£i, nâng lên khôÌi cự thaÌ£ch mâÌy ngaÌ€n cân rồi duÌ€ng hêÌt sưÌc neÌm maÌ£nh.
PhuÌ€ văn lượn lờ, cự thaÌ£ch saÌng lên, vẽ nên một đường cong voÌ€ng cung rồi va chaÌ£m vaÌ€o bên trong thaÌc nươÌc, laÌ€m cho vaÌch nuÌi rung động, những laÌ€n soÌng baÌ£c ngập trời Ä‘uÌng luÌc naÌ€y phaÌt ra tiêÌng gầm gừ kinh thiên.
Một con giao thuÌ vừa thô vừa to lao ra, toaÌ€n thân laÌ€ maÌ€u xaÌm Ä‘en, lân trảo thô to chừng vaÌ£c nươÌc trông dữ tợn bay thẳng lên, tiÌ€m kiêÌm người Ä‘ang khiêu khiÌch.
"Rầm"
ÄoÌn tiêÌp noÌ chiÌnh laÌ€ một khôÌi cự thaÌ£ch, thậm chiÌ râÌt nặng tầm hÆ¡n vaÌ£n cân, biÌ£ phuÌ€ văn bao phủ, nhanh choÌng bay tÆ¡Ìi, đập thẳng lên đầu noÌ, khôÌi cự thaÌ£ch xuâÌt hiện những tia lửa rồi nưÌt thaÌ€nh bôÌn mảnh, con giao thuÌ naÌ€y tưÌc giận vô cuÌ€ng.
NoÌ thâÌy NhoÌc tyÌ€ Ä‘ang ở đằng xa thoaÌng nhảy lên, nhanh choÌng lao tÆ¡Ìi. HÆ¡n nữa, liền haÌ miệng phun ra một luồng haÌ€o quang, rừng nuÌi ở phiÌa trươÌc noÌ Ä‘ÃªÌ€u hoÌa thaÌ€nh tro taÌ€n, laÌ€m cho một khe suôÌi bôÌc hÆ¡i hêÌt.
NhoÌc tyÌ€ nhanh choÌng chaÌ£y trôÌn, hai chân sử duÌ£ng sưÌc Ä‘aÌ£p một caÌi laÌ€m cho cả vuÌ€ng đâÌt nưÌt toaÌc ra, cả người như một mũi tên phoÌ€ng thẳng lên trời, trong nhaÌy măÌt Ä‘ã phoÌng qua khỏi một ngoÌ£n nuÌi nhỏ.
SưÌc bật của noÌ râÌt maÌ£nh mẽ, taÌ£i Hư Thần GiÆ¡Ìi cũng Ä‘ã biểu hiện một chuÌt phaÌ vỡ Ä‘i kỷ luÌ£c của ThaÌ£ch NghiÌ£, hiện taÌ£i toaÌ€n lực nhảy lên, kêÌt quả thật laÌ€ hÆ¡i doÌ£a người.
Giao thuÌ kinh sợ Ä‘uổi theo không dưÌt, lập tưÌc nghiền naÌt ngoÌ£n nuÌi nhỏ naÌ€y thaÌ€nh bằng phẳng laÌ€m cho râÌt nhiều mãnh thuÌ hoảng sợ, chaÌ£y trôÌn hỗn loaÌ£n.
NhoÌc tyÌ€ xuyên haÌ€nh bên trong rừng rậm, nhanh choÌng đêÌn trươÌc một đầm lầy, ôm lâÌy một tảng Ä‘aÌ thật lÆ¡Ìn neÌm thật maÌ£nh vaÌ€o đầm lầy.
BiÌ£ch một tiêÌng, đầu tiên laÌ€ nươÌc buÌ€n văng tung toÌe, sau Ä‘oÌ laÌ€ một con Cổ NgaÌ£c kêu thảm, ngay lập tưÌc nhảy voÌ£t lên, tảng Ä‘aÌ Ä‘aÌnh truÌng hôÌc măÌt của noÌ, thiêÌu chuÌt nữa thiÌ€ laÌ€m troÌ€ng măÌt của noÌ biÌ£ thương.
NoÌ mở cặp măÌt Ä‘ỏ như Ä‘eÌ€n lồng, vừa nhiÌ€n thâÌy nuÌ£ cười của NhoÌc tyÌ€ Ä‘ang tiêÌn tÆ¡Ìi thiÌ€ caÌ€ng nổi giận hÆ¡n, mÆ¡Ìi vừa rồi tên nhoÌc con naÌ€y coÌ€n laÌ€m hăÌn biÌ£ thương, hiện taÌ£i coÌ€n giaÌm khiêu khiÌch hăÌn nữa.
ÄêÌn nươÌc naÌ€y thiÌ€ noÌ cũng không maÌ€n đêÌn chuyện giÌ€ nữa, từ trong vũng lầy lao ra, thân thể hÆ¡n trăm meÌt cÆ°Ì thÃªÌ xông tÆ¡Ìi tựu như một toÌ€a nuÌi thiÌ£t maÌ€ trên người lân giaÌp rậm raÌ£p chi chiÌt .
MaÌ€ tên đồng baÌ£n của noÌ cũng không nhiÌ£n được nữa, từ một bên voÌ£t tÆ¡Ìi, bao vây chặn Ä‘aÌnh đưÌa nhoÌc Ä‘aÌng giận naÌ€y.
NhoÌc tyÌ€ nhanh choÌng chaÌ£y trôÌn, phoÌng tÆ¡Ìi phương xa, cuôÌi cuÌ€ng bay thẳng lên trời, phoÌng qua một dãy nuÌi nhỏ, đêÌn bên trong một lãnh Ä‘iÌ£a khaÌc.
NÆ¡i naÌ€y coÌ một con Long Ä‘iểu ba chân, laÌ€ một con cầm thuÌ thần biÌ, thôÌng ngự vuÌ€ng nuÌi naÌ€y, những diÌ£ thuÌ khaÌc không giaÌm quâÌy nhiễu, chủng tộc naÌ€y tuy coÌ hai caÌnh nhưng laÌ£i không caÌch naÌ€o bay được, toaÌ€n bộ nhờ vaÌ€o ba chân maÌ€ bôn haÌ€nh, thân thể daÌ€i tÆ¡Ìi mâÌy chuÌ£c meÌt.
Mặc duÌ€ không khổng lồ như Cổ ngaÌ£c nhưng noÌ laÌ£i râÌt hung taÌ€n, thực lực laÌ£i không keÌm, biÌ€nh thường khi phuÌ€ văn loÌe lên thiÌ€ coÌ thể Ä‘em một toÌ€a nuÌi nhỏ Ä‘aÌnh cho raÌ£n nưÌt, laÌ€ baÌ chủ của caÌnh rừng naÌ€y, không một ai coÌ thể lay chuyển được.
NhoÌc tyÌ€ xâm nhập vaÌ€o nÆ¡i naÌ€y, chưa noÌi lời naÌ€o trực tiêÌp nhảy lên trên lưng của một con Long Ä‘iểu con maÌ€ nện loaÌ£n xaÌ£, Ä‘aÌnh cho noÌ gaÌ€o theÌt cả lên.
Con Long Ä‘iểu con naÌ€y daÌ€i phải tÆ¡Ìi vaÌ€i meÌt, được bao phủ bởi đôi caÌnh vÆ¡Ìi maÌ€u săÌc rực rỡ, nhưng maÌ€ noÌ không thể bay được, ba caÌi Ä‘iểu trảo cÃ´Ì sưÌc vuÌ€ng vẫy để Ä‘i chuyển, muôÌn đẩy ngã NhoÌc tyÌ€ xuôÌng đâÌt nhưng maÌ€ kêÌt quả laÌ£i vô duÌ£ng.
CaÌch Ä‘oÌ không xa, một con Long Ä‘iểu khổng lồ quay người laÌ£i, lập tưÌc nổi trận lôi Ä‘iÌ€nh, một con tiểu truÌ€ng nho nhỏ ở nÆ¡i naÌ€o maÌ€ laÌ£i giaÌm tÆ¡Ìi nÆ¡i naÌ€y? Rõ raÌ€ng daÌm ăn hiêÌp đưÌa con duy nhâÌt của miÌ€nh, luÌc naÌ€y thâÌy lông vũ coÌ maÌ€u săÌc rực rỡ săÌp dựng đưÌng hêÌt cả lên, noÌ nhanh choÌng lao đêÌn.
NhoÌc tyÌ€ nện xuôÌng một quyền cuôÌi cuÌ€ng, con âÌu Ä‘iểu Ä‘au đơÌn kêu gaÌ€o không thôi, sau Ä‘oÌ noÌ nhảy xuôÌng bỏ chaÌ£y nhanh như chÆ¡Ìp.
Con Long Ä‘iểu khổng lồ không ngừng Ä‘uổi theo ở phiÌa sau, noÌ râÌt tưÌc giận, chưa coÌ một sinh vật naÌ€o giaÌm khiêu khiÌch noÌ như thêÌ, một con "TruÌ€ng tử" con laÌ£i giaÌm đêÌn ăn hiêÌp con của noÌ, coÌ thể nhẫn naÌ£i chÆ°Ì không thể nhẫn nhuÌ£c!
CÆ°Ì như thÃªÌ cả vuÌ€ng nuÌi đều lộn xộn cả lên, Giao thuÌ, Cổ ngaÌ£c, Long Ä‘iểu ba chân, tâÌt cả cũng phải coÌ saÌu bảy con baÌ chủ đều biÌ£ NhoÌc tyÌ€ choÌ£c giận thaÌ€nh công, ở trong dãy nuÌi maÌ€ nổi giận, tiêÌn haÌ€nh truy saÌt.
CuôÌi cuÌ€ng, cũng coÌ vaÌ€i con gặp nhau, cuÌ€ng nhau giằng co thậm chiÌ coÌ€n giao chiêÌn nữa, va chaÌ£m kiÌ£ch liệt xảy ra, khăÌp vuÌ€ng nuÌi laÌ€ một mãnh hỗn loaÌ£n, tâÌt cả mãnh thuÌ Æ¡Ì‰ khăÌp nÆ¡Ìi đều biÌ£ doÌ£a bỏ chaÌ£y thuÌ£c maÌ£ng.
Nguyên một Ä‘aÌm thiên taÌ€i xông vaÌ€o chiêÌn trường thÆ°Ì hai trong loÌ€ng đều khiêÌp sợ cả lên, mồ hôi laÌ£nh chảy roÌ€ng roÌ€ng, ở đây quả thật râÌt nguy hiểm, hung thuÌ nổi loaÌ£n, độ khoÌ của cuộc thiÌ luyện quaÌ lÆ¡Ìn.
Mỗi người đều sợ hãi! CuôÌi cuÌ€ng, bên trong vuÌ€ng nuÌi naÌ€y laÌ£i xuâÌt hiện thuÌ triều, taÌ€n saÌt bừa bãi ở mười phương, khăÌp nÆ¡i chaÌ£y trôÌn, boÌ£n hăÌn chăÌc chăÌn không thể naÌ€o thoaÌt khỏi sự truÌ€ng kiÌch naÌ€y được.
Những thiên taÌ€i naÌ€y không biêÌt, sự nguy hiểm naÌ€y đều laÌ€ do con người taÌ£o ra, căn bản không phải laÌ€ một trong những khảo nghiệm naÌ€o hêÌt, mỗi người đều hoảng sợ, ra sưÌc traÌnh neÌ Ä‘Æ¡Ì£t thuÌ triều naÌ€y.
"RôÌng..."
Æ Ì‰ sâu nhâÌt bên trong dãy nuÌi, tiêÌng hổ gầm truyền đêÌn, con ThuÌ Vương kia cực kyÌ€ tưÌc giận, noÌ vừa mÆ¡Ìi trở laÌ£i saÌ€o huyệt để ngủ thiÌ€ laÌ£i biÌ£ quâÌy nhiễu, noÌ cực kyÌ€ noÌng nảy.
LuÌc naÌ€y sâu bên trong dãy nuÌi xuâÌt hiện một luồng gioÌ lôÌc maÌ€u Ä‘en, một boÌng Ä‘en khổng lồ được bao phủ ở bên trong, noÌ voÌ£t ra ngoaÌ€i, ngửa mặt lên trời theÌt daÌ€i không ngÆ¡Ìt.
"ÄuÌng vậy, noÌ chiÌnh xaÌc Ä‘ã biÌ£ Bổ Thiên caÌc haÌ€ng phuÌ£c rồi, chiÌ£u traÌch nhiệm trâÌn thủ ở dãy nuÌi naÌ€y, duy triÌ€ trật tự." NhoÌc tyÌ€ hai măÌt saÌng lên rồi tiêÌp đêÌn mặt maÌ€y hÆ¡Ìn hở.
NoÌ trôÌn vaÌ€o trong rừng nuÌi naÌ€y, ẩn nuÌp thân hiÌ€nh, nhanh như chÆ¡Ìp phoÌng tÆ¡Ìi hang hổ.
ÄuÌng luÌc naÌ€y HăÌc hổ Ä‘ã rời khỏi hang, tự miÌ€nh Ä‘i ra bên ngoaÌ€i để biÌ€nh Ä‘iÌ£nh laÌ£i rôÌi loaÌ£n nÆ¡i đây.
Cả hai xem kẽ Ä‘i qua nhau, NhoÌc tyÌ€ năÌm lâÌy cÆ¡ hội naÌ€y, vẻ mặt hÆ¡Ìn hở chaÌ£y như Ä‘iên, khuôn mặt nhỏ nhăÌn coÌ chuÌt ửng hồng, toaÌ€n thân phuÌ€ văn rậm raÌ£p, hoÌa thaÌ€nh một vệt aÌnh saÌng, trong nhaÌy măÌt Ä‘i thật nhanh.
NoÌ duÌ€ng tôÌc độ nhanh nhâÌt chaÌ£y tÆ¡Ìi phiÌa trươÌc Ä‘iÌ£a quật, khoÌi Ä‘en traÌ€n ngập, nÆ¡i naÌ€y cực kyÌ€ yên lặng vaÌ€ trôÌng trải, chỉ coÌ một cây HăÌc SaÌt Liên phaÌt ra một iÌt ô quang (aÌnh saÌng Ä‘en).
ChiÌnh xaÌc laÌ€ một cây hoa sen nhưng maÌ€ laÌ£i không sinh trưởng ở trong nươÌc, nhờ vaÌ€o hâÌp thu saÌt khiÌ Ä‘ÃªÌ‰ sinh trưởng, toaÌ€n thân Ä‘en boÌng, cao hÆ¡n một meÌt, coÌ hương thÆ¡m traÌ€n ngập.
NgoÌn tay của NhoÌc tyÌ€ choÌ£c vaÌ€o trong đâÌt, cảm giaÌc HăÌc SaÌt tập kiÌch vaÌ€o cÆ¡ thể, bởi viÌ€ lÆ¡Ìp đâÌt naÌ€y đều biÌ£ HăÌc hổ saÌt nhuộm thaÌ€nh maÌ€u mực, thật laÌ€ khủng bôÌ.
"Bịch"
ÄâÌt Ä‘ã văng tung toÌe, noÌ Ä‘aÌ€o lên HăÌc SaÌt Liên sau Ä‘oÌ xoay người bỏ chaÌ£y, một chuÌt cũng không dừng laÌ£i.
Người noÌ tuy nhỏ nhưng sưÌc bật cực kyÌ€ khủng bôÌ, chỉ nhảy lên vaÌ€i caÌi liền vượt qua được mâÌy sÆ¡n lĩnh thâÌp beÌ, nhanh choÌng rời Ä‘i.
CaÌch Ä‘oÌ không xa về phiÌa sau, NhoÌc tyÌ€ xuyên haÌ€nh trong một khu rừng rậm, không coÌ vênh vaÌo maÌ€ nhanh choÌng rời khỏi khu vực naÌ€y, hươÌng về một khu rừng hoang vu maÌ€ chaÌ£y thuÌ£c maÌ£ng, chaÌ£y xa được đêÌn đâu thiÌ€ chaÌ£y.
HÆ¡n nữa luÌc naÌ€y noÌ cũng không biÌ£ chuyện giÌ€ cản trở, ngăÌt xuôÌng một laÌ sen như mặc ngoÌ£c cho vaÌ€o trong miệng, giôÌng như boÌ€ nhai mẫu đơn, nhanh choÌng nuôÌt xuôÌng.
Không lâu sau, một cây bảo dược biÌ£ noÌ Äƒn saÌ£ch sẽ, toaÌ€n thân phaÌt ra ô quang, thân thể gần như muôÌn bôÌc chaÌy lên.
"Ta tranh thủ thời gian luyện hoÌa linh dược, như vậy cho duÌ€ noÌ coÌ tiÌ€m thâÌy, cuôÌi cuÌ€ng giÌ€ cũng sẽ không tiÌ€m được manh môÌi giÌ€." NhoÌc tyÌ€ suy tư.
NoÌ xông qua trăm vaÌ£n dặm ÄaÌ£i Hoang, đôÌi vÆ¡Ìi con ThuÌ Vương khủng bÃ´Ì naÌ€y vô cuÌ€ng hiểu rõ, không giaÌm lưu laÌ£i thÆ°Ì giÌ€ duÌ€ laÌ€ một Ä‘iểm nhỏ dâÌu vêÌt, bằng không chăÌc chăÌn sẽ biÌ£ Ä‘uổi tận giêÌt tuyệt, trời cao không đường chaÌ£y, Ä‘iÌ£a nguÌ£c không cửa vaÌ€o.
CuôÌi cuÌ€ng, coÌ€n soÌt laÌ£i một iÌt châÌt lỏng NhoÌc tyÌ€ bôi lên trên người hai con Thanh Lang to như hai toÌ€a nhaÌ€, rồi sau Ä‘oÌ nhanh choÌng rời Ä‘i thật xa.
NoÌ một bên chaÌ£y trôÌn, một bên vận chuyển côÌt văn, luyện hoÌa vô tận tinh hoa vaÌ€o trong mỗi tâÌt huyêÌt nhuÌ£c, trong phuÌt chôÌc aÌnh saÌng hừng hực, phuÌ€ văn choÌi măÌt, noÌ giôÌng như laÌ€ một thiên thần, rực rỡ choÌi măÌt.
Sau Ä‘oÌ không lâu, thuÌ triều biÌ£ deÌ£p loaÌ£n, HăÌc hổ trờ về laÌ£i saÌ€o huyệt nhưng maÌ€ vừa mÆ¡Ìi tÆ¡Ìi gần liền phaÌt hiện coÌ chuyện không ổn, ngửa mặt lên trời Ä‘iên cường gaÌ€o theÌt, vô tận nuÌi lÆ¡Ìn nổ vang, băÌt đầu rung động.
NoÌ giận dữ, thân thể hiện lên râÌt nhiều vân laÌ£c maÌ€u Ä‘en, hiÌ€nh thaÌ€nh một voÌ€i rồng, những ngoÌ£n nuÌi xung quanh đều biÌ£ xoăÌn vỡ ra, toaÌ€n bộ cổ mộc biÌ£ cuôÌn lên trời rồi sau Ä‘oÌ biÌ£ vỡ tung toÌe.
Cảnh tượng naÌ€y râÌt khủng khiêÌp, ThuÌ Vương nổi giận, lao ra khỏi dãy nuÌi, truy tiÌ€m người trộm linh dược, đôi măÌt hoÌa thaÌ€nh hai vầng HuyêÌt nguyệt, chiêÌu thẳng lên bầu trời, khủng bÃ´Ì vô cuÌ€ng.
NuÌi rừng vừa mÆ¡Ìi yên lặng trở laÌ£i thiÌ€ lần nữa sôi suÌ£c, lần naÌ€y ThuÌ Vương chiÌnh miÌ€nh cầm đầu cuộc baÌ£o động, mỗi một moÌng vuôÌt đặt xuôÌng thiÌ€ trực tiêÌp đập naÌt một ngoÌ£n nuÌi, Ä‘aÌ vuÌ£n bay đầy trời.
"Trời aÌ£, sÆ¡Ìm biêÌt như thêÌ, cho duÌ€ coÌ Ä‘aÌnh chêÌt ta cũng không giaÌm tiêÌn vaÌ€o chiêÌn trường thÆ°Ì hai naÌ€y, thiÌ luyện thÃªÌ naÌ€y chiÌnh laÌ€ chuẩn biÌ£ cho chuÌng ta sao?"
Một Ä‘aÌm thiên taÌ€i da đầu run lên, toaÌ€n bộ đều ẩn nuÌp, nhiÌ£n không được maÌ€ run bần bật, nÆ¡i naÌ€y giôÌng như laÌ€ Ä‘iÌ£a nguÌ£c, không thể ở laÌ£i được.
NhoÌc tyÌ€ sÆ¡Ìm Ä‘ã chaÌ£y râÌt xa, sau Ä‘oÌ nhảy vaÌ€o bên trong một con sông lÆ¡Ìn, chiÌ€m xuôÌng Ä‘aÌy sông, ngăn caÌch khiÌ tưÌc cuÌ€ng ngoaÌ£i giÆ¡Ìi, để mặc cho doÌ€ng nươÌc cuôÌn miÌ€nh xuôÌng dươÌi haÌ£ lưu.
NoÌ kheÌp hai măÌt ngồi xêÌp bằng, lâm vaÌ€o việc tu haÌ€nh tầng sâu nhâÌt, chuẩn biÌ£ dẫn động tinh khiÌ Æ¡Ì‰ thể nội, đột phaÌ Ä‘ÃªÌn một cảnh ngộ mÆ¡Ìi.
Trên thực têÌ, noÌ sÆ¡Ìm coÌ thể đột phaÌ rồi, nhưng maÌ€ viÌ€ tiÌch lũy linh tinh, để coÌ một truÌ£ cột thật vững chăÌc. MaÌ€ gôÌc Liên dược naÌ€y chiÌnh laÌ€ thÆ°Ì maÌ€ noÌ Ä‘ang cần, dược tiÌnh râÌt maÌ£nh, mười phần baÌ Ä‘aÌ£o, ở bên trong thể nội của noÌ liền hoÌa thaÌ€nh một Ä‘oaÌ€n hỏa diễm maÌ€u Ä‘en, hừng hực thiêu đôÌt lâÌy gân côÌt, reÌ€n luyện huyêÌt nhuÌ£c của noÌ.
CuôÌi cuÌ€ng, NhoÌc tyÌ€ liền mở măÌt, hai con ngươi phoÌng ra hai tia ô quang, xa đêÌn vaÌ€i chuÌ£c meÌt, cả người ở trong nươÌc đưÌng thẳng lên. Một ngoÌ£n "nuÌi lửa" xuâÌt hiện ở dươÌi hai chân noÌ, miệng nuÌi râÌt Ä‘eÌ£p măÌt, nham tương noÌng chảy "phun ra" bên ngoaÌ€i, xuyên vaÌ€o bên trong loÌ€ng baÌ€n chân của noÌ.
ÄêÌn luÌc naÌ€y, noÌ mở ra khẩu thÆ°Ì saÌu Äộng Thiên, thực lực laÌ£i lần nữa tăng lên một Ä‘oaÌ£n.
LuÌc naÌ€y, tinh khiÌ toaÌ€n thân của hăÌn baÌ€nh trươÌng, miệng nuÌi lửa mÆ¡Ìi xuâÌt hiện không ngừng phun ra "nham tương", chui vaÌ€o trong thể nội của noÌ, laÌ€m cường traÌng thân thể noÌ, phuÌ€ văn Ä‘an vaÌ€o, sâÌm seÌt vang dội, giôÌng như laÌ€ khai thiên tiÌch Ä‘iÌ£a vậy.
SuôÌt một đêm, NhoÌc tyÌ€ vẫn không hề nhuÌc nhiÌch, cảm ngộ aÌo nghĩa của phuÌ€ văn, cảm ngộ lực lượng hoaÌ€n toaÌ€n mÆ¡Ìi của thân thể. Thẳng đêÌn saÌng sÆ¡Ìm, noÌ mÆ¡Ìi mở to hai măÌt, "XoeÌ£t" một tiêÌng, haÌ€o quang loÌe lên, miệng nuÌi lửa kheÌp laÌ£i, biêÌn mâÌt không thâÌy đâu nữa.
"Oanh"
BoÌ£t nươÌc văng tung toÌe, NhoÌc tyÌ€ từ trong doÌ€ng nươÌc nhảy voÌ£t lên, noÌ phaÌt hiện miÌ€nh Ä‘ang ở trong một caÌi hồ lÆ¡Ìn.
Mặt trời vừa lên, aÌnh mặt trời thật laÌ€ âÌm aÌp, NhoÌc tyÌ€ tinh thần sảng khoaÌi, sau khi đột phaÌ Ä‘ÃªÌn đệ luÌ£c Äộng Thiên, cảm giaÌc toaÌ€n thân đặc biệt cường Ä‘aÌ£i, tựu như duÌ€ng không hêÌt khiÌ lực.
Từ ThaÌ£ch thôn trải qua trăm vaÌ£n dặm, tôÌn gần một năm thời gian noÌ mÆ¡Ìi đêÌn được Bổ Thiên caÌc, hiện taÌ£i noÌ mÆ¡Ìi chiÌn tuổi rưỡi maÌ€ Ä‘ã Ä‘aÌ£t đêÌn cảnh giÆ¡Ìi naÌ€y rồi, quả thực râÌt kinh người.
DoÌ£c theo bờ sông Ä‘i ngược trở laÌ£i đường xaÌ không xa lăÌm, bởi viÌ€ luÌc hăÌn nhảy vaÌ€o trong hồ nươÌc cũng không coÌ biÌ£ soÌng cuôÌn Ä‘i.
"A... Khu rừng naÌ€y vừa xảy ra một cuộc baÌ£o loaÌ£n khủng khiêÌp lăÌm sao?"
Cảnh hoang toaÌ€n đập vaÌ€o trong măÌt, caÌ€nh laÌ heÌo uÌa đâu đâu cũng coÌ, hiển nhiên Ä‘ã xảy ra một cuộc thuÌ triều, thậm chiÌ coÌ€n coÌ một vaÌ€i ngoÌ£n nuÌi biÌ£ suÌ£p đổ.
Cũng may, sự việc nghiêm troÌ£ng cũng không giôÌng như trong tưởng tượng, mặc duÌ€ con HăÌc hổ nổi giận nhưng cũng không mâÌt Ä‘i lyÌ triÌ taÌ€n saÌt bừa bãi maÌ€ chỉ ruÌt lui, vẻn veÌ£n chỉ coÌ vuÌ€ng nuÌi naÌ€y biÌ£ tổn haÌ£i maÌ€ thôi. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Thời gian không coÌ€n sÆ¡Ìm nữa, ta cũng nên Ä‘i Ä‘oaÌ£t mâÌy khôÌi Bổ Thiên thaÌ£ch cho rồi." NhoÌc tyÌ€ lầm bẩm, trở laÌ£i vuÌ€ng đâÌt naÌ€y.
NoÌ Ã¢Ì‰n taÌ€ng thân hiÌ€nh, sau Ä‘oÌ không lâu liền gặp được vaÌ€i thi thể, hiển nhiên biÌ£ người khaÌc giêÌt chêÌt, Bổ Thiên thaÌ£ch cũng biÌ£ mâÌt luôn. BaÌo hiệu chiêÌn trường thÆ°Ì hai vô cuÌ€ng taÌ€n khôÌc Ä‘aÌng sợ.
Sau Ä‘oÌ không lâu noÌ laÌ£i gặp được một vaÌ€i thiêÌu niên biÌ£ Ä‘oaÌ£t Ä‘i Bổ Thiên thaÌ£ch vẻ mặt đầy uể oải, hồn bay phaÌch laÌ£c, hiện taÌ£i hai tay trôÌng không.
"ÄaÌng gheÌt, tên Tiêu Thiên kia quaÌ cường Ä‘aÌ£i, không biêÌt từ đâu đêÌn, mâÌy người chuÌng ta liên thủ tập kiÌch hăÌn maÌ€ vẫn thâÌt baÌ£i."
"ÄÆ°Æ¡Ì£c rồi, coÌ thể giữ được một maÌ£ng thiÌ€ cũng tôÌt lăÌm rồi, năÌm lâÌy thời gian maÌ€ Ä‘i tiÌ€m người Ä‘oaÌ£t vaÌ€i khôÌi Bổ Thiên thaÌ£ch nêÌu không ngay cả yêu cầu thâÌp nhâÌt chuÌng ta cũng không Ä‘aÌ£t được, không caÌch naÌ€o vượt qua được đợt kiểm tra naÌ€y."
NhoÌc tyÌ€ gặp được mâÌy người naÌ€y chiÌnh laÌ€ một liên minh nhỏ, tu vi đều râÌt maÌ£nh, nhưng maÌ€ luÌc naÌ€y aÌo quần đều tả tÆ¡i, coÌ một vaÌ€i vêÌt maÌu, Ä‘ã trải qua một trận thâÌt baÌ£i thảm haÌ£i.
"Xem ra thật sự laÌ€ cường giả nha, những người naÌ€y tu vi đều không keÌm, liên thủ laÌ£i maÌ€ cũng không phải laÌ€ đôÌi thủ của người kia." NhoÌc tyÌ€ lẩm bẩm, rồi sau Ä‘oÌ biêÌn mâÌt ngay taÌ£i chổ.
Trong rừng nuÌi, một thanh niên mặt aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c Ä‘ang biÌ mật di chuyển, hăÌn tên laÌ€ Tiêu Thiên, tu vi hêÌt sưÌc kinh người, trải qua một đêm chinh chiêÌn hăÌn Ä‘ã thu được 16 khôÌi Bổ Thiên thaÌ£ch.
HăÌn cau maÌ€y lầm bẩm: "Tên kia sao laÌ£i không coÌ Ä‘Ã´Ì£ng tĩnh giÌ€ hêÌt, ta từ sau lưng Ä‘aÌnh hăÌn một chưởng, hăÌn laÌ£i trực tiêÌp mượn lực phoÌng qua một toÌ€a nuÌi thâÌp, thật laÌ€ kinh người, theo lyÌ thuyêÌt coÌ lẽ hăÌn phải Ä‘oaÌ£t được râÌt nhiều Bổ Thiên thaÌ£ch mÆ¡Ìi Ä‘uÌng, nhưng taÌ£i sao laÌ£i không coÌ một ai nhăÌc đêÌn hăÌn?"
Thời gian trôi qua, laÌ£i hai canh giờ qua Ä‘i, bên trong mảnh nuÌi rừng naÌ€y saÌt cÆ¡ rậm raÌ£p, thỉnh thoảng coÌ những cuộc Ä‘aÌ£i chiêÌn chợt bộc phaÌt.
"ThiêÌu niên Mộc tộc quả thật râÌt maÌ£nh, tiêÌn đêÌn Ä‘ã muộn như thÃªÌ maÌ€ coÌ€n chiêÌn thăÌng liên tiêÌp bảy trận."
LaÌ£i coÌ mâÌy người uể oải, vÆ¡Ìi tư caÌch laÌ€ kẻ thâÌt baÌ£i, tiÌnh maÌ£ng không biÌ£ vưÌt bỏ cũng coi laÌ€ may măÌn, nhưng cũng vô cuÌ€ng thâÌt laÌ£c, thâÌp gioÌ£ng troÌ€ chuyện vÆ¡Ìi nhau.
Sau Ä‘oÌ không lâu, taÌ£i một vuÌ€ng nuÌi phaÌt ra haÌ€o quang saÌng choÌi, trên Ä‘ỉnh ngoÌ£n nuÌi suÌ£p đổ, cự mộc naÌt bâÌy, laÌ cây toaÌn loaÌ£n, khiÌ tưÌc khủng bôÌ.
Một laÌt sau, nÆ¡i Ä‘oÌ yên tĩnh trở laÌ£i, một thiêÌu niên toaÌ€n thân laÌ€ maÌu, thảm baÌ£i maÌ€ bỏ chaÌ£y, biÌ£ thương cực kyÌ€ nghiêm troÌ£ng. Rồi sau Ä‘oÌ, một thiêÌu niên mặc aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c Ä‘i ra, hÆ¡i chuÌt Ä‘iều tưÌc, hăÌn nuôÌt vaÌ€o một viên bảo Ä‘an laÌ£p tưÌc taÌ€n thân saÌng lên, khôi phuÌ£c đêÌn traÌ£ng thaÌi cường thiÌ£nh.
"ThiêÌu niên Mộc tộc thâÌt baÌ£i, Tiêu Thiên laÌ£i thăÌng, thật laÌ€ khủng khiêÌp nha, lần naÌ€y tuyệt đôÌi laÌ€ người đưÌng thÆ°Ì nhâÌt, trong hÆ¡n chiÌn vaÌ£n người trổ hêÌt taÌ€i năng, Ä‘uÌng laÌ€ thần thư nguÌt trời maÌ€!"
Xa xa, coÌ vaÌ€i tên thâÌt baÌ£i khiêÌp sợ, rồi sau Ä‘oÌ thở daÌ€i một hÆ¡i, boÌ£n hăÌn biÌ£ thương cực kyÌ€ nghiêm troÌ£ng, Ä‘ã mâÌt Ä‘i năng lực để chiêÌn một trận.
ThiêÌu niên aÌo trăÌng một miÌ€nh độc haÌ€nh, qua laÌ£i trong rừng rậm, linh thưÌc nhaÌ£y cảm Ä‘ảo qua từng tâÌc đâÌt, hăÌn từ đầu đêÌn cuôÌi cảm thâÌy coÌ chuÌt bâÌt an, tên kia sao laÌ£i coÌ€n chưa xuâÌt hiện cÆ¡ chưÌ?
ÄôÌi vÆ¡Ìi những tên thiên taÌ€i naÌ€y, hăÌn tuyệt đôÌi coÌ thể nhiÌ€n người bằng nữa con ngươi, nhưng maÌ€ chỉ duy nhâÌt chỉ coÌ một người maÌ€ Ä‘ã biÌ£ hăÌn Ä‘aÌnh leÌn một chưởng, nhưng laÌ£i laÌ€m cho hăÌn kiêng kyÌ£ không thôi.
Chuyện naÌ€y coÌ chuÌt khaÌc thường, vÆ¡Ìi thực lực của đưÌa nhỏ kia, không thể naÌ€o laÌ£i không coÌ một động tĩnh naÌ€o, tôÌi thiểu nhâÌt cũng phải cươÌp Ä‘oaÌ£t được hai mươi khôÌi Bổ Thiên thaÌ£ch. ThÃªÌ nhưng trươÌc sau chưa từng phaÌt hiện ra tung tiÌch của hăÌn.
ThiêÌu niên Tiêu Thiên nhiÌu maÌ€y, thoaÌng cảm giaÌc coÌ Ä‘iều giÌ€ Ä‘oÌ không Ä‘uÌng lăÌm.
Äột nhiên, trên Ä‘ỉnh đầu của hăÌn truyền đêÌn một tiêÌng nổ kiÌ€ diÌ£, thiêÌu niên aÌo trăÌng liền cảnh giaÌc, một chưởng hươÌng lên trời Ä‘aÌnh ra, bầu trời lập tưÌc biÌ£ phuÌ€ văn bao phủ chằng chiÌ£t, sau Ä‘oÌ coÌ râÌt nhiều taÌn cây cực to nổ tung.
Chỉ coÌ một chiêÌc lông vũ nheÌ£ nhaÌ€ng rÆ¡Ìt xuôÌng, cũng không coÌ Ä‘iÌ£ch thủ naÌ€o.
Nhưng maÌ€, giờ khăÌc naÌ€y da đầu của Tiêu Thiên đột nhiên run lên, lông toÌc dựng đưÌng, hăÌn cảm thâÌy không ổn, muôÌn ưÌng biêÌn nhưng maÌ€ Ä‘ã chậm rồi.
Không một tiêÌng động naÌ€o, cây gỗ khô ở phiÌa sau hăÌn nưÌt ra, NhoÌc tyÌ€ mang theo một cây BaÌ£ch côÌt Ä‘aÌ£i bổng, duÌ€ng giôÌng như buÌa, "ÄuÌ€ng" đập thẳng vaÌ€o sau gaÌy của hăÌn.
ThiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c kêu to một tiêÌng, choaÌng vaÌng mặt maÌ€y, lập tưÌc phuÌ€ văn đầy trời, dôÌc sưÌc liều maÌ£ng để phản khaÌng, không muôÌn để cho chiÌnh miÌ€nh bâÌt tĩnh, vÆ¡Ìi laÌ£i cũng muôÌn quay người laÌ£i nhiÌ€n xem đêÌn tột cuÌ€ng laÌ€ người phương naÌ€o.
Nhưng khi hăÌn xoay đầu laÌ£i cũng không coÌ thâÌy người Ä‘oÌ như thÃªÌ naÌ€o, giôÌng như một mảnh tuyêÌt trăÌng Ä‘eÌ€ xuôÌng, một cây BaÌ£ch côÌt Ä‘aÌ£i bổng lần nữa đập xuôÌng, giaÌng thẳng trên gaÌy của hăÌn.
"ÄuÌ€ng"
Tiêu Thiên troÌ€ng măÌt trợn troÌ€n, biÌ£ một buÌa quật ngã.
13.10.2013
Chương 102
Thật Ä‘aÌng thương.
Dịch giả: Thần Nam
Biên táºp: Cell
Nguồn:Tà ng Thư Viện
Nội dung thu gọn
Tiêu Thiên râÌt hận. CÃ´Ì găÌng xoay người laÌ£i để biêÌt ai Ä‘ã Ä‘aÌnh leÌn chiÌnh miÌ€nh, biÌ£ một buÌa đập cho ngã xuôÌng đâÌt, hai măÌt trăÌng dã, mang theo nỗi không cam maÌ€ ngâÌt Ä‘i.
NhoÌc tyÌ€ neÌm BaÌ£ch côÌt Ä‘aÌ£i bổng xuôÌng, phủi tay noÌi: "Ngươi cũng daÌm Ä‘aÌnh leÌn ta nữa aÌ€h... Thôi coi như huề nhau vậy."
NêÌu coÌ người ở đây thiÌ€ chăÌc chăÌn sẽ trợn troÌ€n măÌt, trong hÆ¡n chiÌn vaÌ£n người maÌ€ trổ hêÌt moÌ£i taÌ€i năng, được xưng laÌ€ thiêÌu niên Tiêu Thiên thiên haÌ£ đệ nhâÌt thiên taÌ€i laÌ£i biÌ£ một người Ä‘aÌnh ngã.
Cây BaÌ£ch côÌt Ä‘aÌ£i bổng oÌng aÌnh trong suôÌt chiÌnh laÌ€ của một con hung thuÌ sau khi chêÌt để laÌ£i, tiêÌc laÌ€ thời gian Ä‘ã quaÌ lâu, phuÌ€ văn Ä‘ã phai mờ nhưng maÌ€ răÌn chăÌc kinh người. NhoÌc tyÌ€ nhặc lâÌy noÌ duÌ€ng như một chiêÌc buÌa.
CÆ°Ì như thÃªÌ hai phaÌt, trực tiêÌp Ä‘aÌnh leÌn đệ nhâÌt thiên taÌ€i, đập ngã trên mặt đâÌt.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, noÌ cũng Ä‘ã chuẩn biÌ£ đầy Ä‘ủ moÌ£i thưÌ, Ä‘ã theo dõi thiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c Ä‘ã từ lâu, cuôÌi cuÌ€ng choÌ£n Ä‘iÌ£a phương naÌ€y để Ä‘aÌnh leÌn. Một kiÌch thuận lợi.
ÄaÌng lẽ noÌ muôÌn đâÌu vÆ¡Ìi đôÌi phương một trận, nhưng sau laÌ£i cảm thâÌy luÌc noÌ biÌ£ Cổ NgaÌ£c Ä‘uổi giêÌt, thiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c naÌ€y Ä‘ã từng Ä‘aÌnh leÌn noÌ, bây giờ Ä‘ã đêÌn maÌ€ không Ä‘aÌp lễ thiÌ€ không hay cho lăÌm, cho nên noÌ mÆ¡Ìi duÌ€ng một buÌa như thêÌ.
ÄaÌng tiêÌc cho Tiêu Thiên, đêÌn luÌc bâÌt tỉnh maÌ€ vẫn coÌ€n râÌt hận, biÌ£ Ä‘aÌnh ngã râÌt oan ưÌc.
NhoÌc tyÌ€ ngồi xổm người xuôÌng, động taÌc nhanh nheÌ£n, luÌ£c xoaÌt toaÌ€n thân thanh niên aÌo baÌ€o naÌ€y, phi thường thaÌ€nh thaÌ£o, băÌt đầu từ trên người của hăÌn tiÌ€m bảo vật, động taÌc vô cuÌ€ng lưu loaÌt.
Chỉ trong nhaÌy măÌt, moÌ£i thÆ°Ì trên người Tiêu Thiên đều biÌ£ đổi chủ, đều biÌ£ NhoÌc tyÌ€ thu lâÌy toaÌ€n bộ, ngoaÌ£i trừ hai mươi lăm khôÌi Bổ Thiên thaÌ£ch thiÌ€ coÌ€n coÌ hai biÌ€nh bảo Ä‘an coÌ thể bổ sung tinh huyêÌt vaÌ€ triÌ£ liệu troÌ£ng thương, râÌt coÌ giaÌ triÌ£.
Thu hoaÌ£ch râÌt phong phuÌ nhưng maÌ€ NhoÌc tyÌ€ vẫn không haÌ€i loÌ€ng, lẩm bẩm noÌi: "TaÌ£i sao laÌ£i không coÌ một kiện bảo cuÌ£ naÌ€o hêÌt? ÄuÌng laÌ€ quaÌ ngheÌ€o maÌ€."
NoÌ laÌ€m sao biêÌt được, Tiêu Thiên thiên tư nguÌt trời, muôÌn tranh giaÌ€nh viÌ£ thÆ°Ì nhâÌt nên mÆ¡Ìi tham gia, trong tộc tuy coÌ cho hăÌn bảo cuÌ£ nhưng maÌ€ laÌ£i không coÌ mang đêÌn, chỉ viÌ€ hăÌn muôÌn chưÌng minh miÌ€nh laÌ€ người maÌ£nh nhâÌt trong hÆ¡n chiÌn vaÌ£n người.
NhoÌc tyÌ€ Ä‘em thiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c đặt lên một cây cổ thuÌ£, traÌnh khỏi biÌ£ dã thuÌ Ä‘ÃªÌn thăm hỏi, rồi sau Ä‘oÌ cầm côÌt bổng lên, tiêu saÌi maÌ€ xoay người rời Ä‘i.
Cũng không biêÌt qua bao lâu, Tiêu Thiên vừa tỉnh laÌ£i, cảm thâÌy đầu Ä‘au như buÌa bổ, sau Ä‘oÌ chợt nhÆ¡Ì Ä‘ÃªÌn Ä‘iều giÌ€ maÌ€ đưÌng dậy thật maÌ£nh, xeÌm chuÌt nữa rÆ¡Ìt từ trên cây xuôÌng dươÌi.
"Ôi trời, Ä‘au chêÌt mâÌt!" HăÌn lâÌy tay xoa xoa gaÌy, sau gaÌy giôÌng như muôÌn nưÌt toaÌt ra, vô cuÌ€ng Ä‘au đơÌn.
Sau Ä‘oÌ hăÌn tay sờ ra đằng sau, thâÌy sưng lên một cuÌ£c thiệt to, khiêÌn cho hăÌn thiêÌu chuÌt nữa từ trên không rÆ¡i xuôÌng.
"VuÌ€ vuÌ€...!" ThiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c thâÌy khoÌ chiÌ£u, hăÌn chiÌnh xaÌc laÌ€ một kyÌ€ taÌ€i nguÌt trời, cuÌ€ng vÆ¡Ìi trưởng bôÌi viêÌng thăm qua vô sÃ´Ì bộ laÌ£c lÆ¡Ìn, chưa nêÌm qua muÌ€i viÌ£ thâÌt baÌ£i bao giờ.
Không ngờ rằng, ngaÌ€y hôm nay laÌ£i nêÌm muÌ€i thiệt thoÌ€i lÆ¡Ìn như thêÌ. HÆ¡n nữa, ngay cả khuôn mặt của đôÌi phương ra sao hăÌn cũng không nhiÌ€n thâÌy được.
"NhâÌt Ä‘iÌ£nh laÌ€ noÌ!" Tiêu Thiên nghĩ tÆ¡Ìi một đưÌa nhỏ từng biÌ£ hăÌn Ä‘aÌnh một chưởng, luÌc Ä‘oÌ cho rằng trên người của noÌ coÌ Bổ Thiên thaÌ£ch nên ra tay cươÌp Ä‘oaÌ£t. Không hề nghĩ tÆ¡Ìi đưÌa nhỏ kia laÌ£i biểu hiện kinh người đêÌn thêÌ.
LaÌ£i laÌ€m cho hăÌn tiêÌc nuôÌi chiÌnh laÌ€, luÌc Ä‘oÌ ngay cả đêÌn hiÌ€nh daÌ£ng mặt maÌ€y của noÌ cũng không thâÌy rõ, đôÌi phương cũng không quay đầu laÌ£i, trực tiêÌp Ä‘aÌnh về hăÌn một chưởng rồi sau Ä‘oÌ phoÌng qua một toÌ€a nuÌi thâÌt.
"TưÌc chêÌt ta maÌ€!" ThiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c vô cuÌ€ng tưÌc giận, thua thảm như thêÌ, ngay cả bộ daÌng đôÌi phương như thÃªÌ naÌ€o maÌ€ cũng không biêÌt. ÄuÌng laÌ€ xâÌu hổ chêÌt Ä‘i maÌ€.
HăÌn Ä‘iều tưÌc chỉ trong chôÌc laÌt, nhảy xuôÌng cây cổ thuÌ£, Ä‘i đêÌn bên một bờ sông. NhiÌ€n boÌng miÌ€nh dươÌi mặt nươÌc, lập tưÌc gân xanh nổi lên, trên traÌn cũng nổi lên một cuÌ£c thiệt lÆ¡Ìn, quả thực râÌt giôÌng như một caÌi sừng vậy.
"Trời ơi.......!"
Gân xanh nổi lên trên traÌn laÌ€m ảnh hươÌng đêÌn cuÌ£c u lÆ¡Ìn, laÌ€m cho hăÌn không thể naÌ€o phaÌt tiêÌc được cÆ¡n thiÌ£nh nộ trong loÌ€ng, nêÌu không thiÌ€ râÌt Ä‘au nhưÌc.
"ÄÆ°Ì€ng để ta gặp laÌ£i ngươi!" ThiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c rôÌng to, sau Ä‘oÌ Ã´m lâÌy đầu rên rỉ, căÌn chặt haÌ€m răng.
NhoÌc tyÌ€ râÌt vui vẻ, chỉ cần hai buÌa liền giải quyêÌt được vâÌn để Bổ Thiên thaÌ£ch! Căn bản không cần tôÌn công sưÌc Ä‘i tiÌ€m người khaÌc, Ä‘uÌng laÌ€ giảm không iÌt việc. HÆ¡n nữa, như thÃªÌ cũng râÌt tôÌt, không cần tranh giaÌ€nh vÆ¡Ìi người khaÌc, coÌ thể cuÌ€ng vÆ¡Ìi những tên thiên taÌ€i naÌ€y vui vẻ vÆ¡Ìi nhau, như thÃªÌ laÌ€m noÌ haÌ€i loÌ€ng lăÌm rồi.
"A, vẫn coÌ€n chuÌt phiền toaÌi, ta Ä‘aÌ€o bảo côÌt ở khu thÆ°Ì taÌm, mong rằng mâÌy tên lão giaÌ€ kia đừng coÌ tim thâÌy, nêÌu không thiÌ€...kiêÌm củi ba năm thiêu đôÌt một giờ." NoÌ hÆ¡i lo lăÌng.
"BoÌng Lông hiện taÌ£i không coÌ Æ¡Ì‰ đây, nêÌu không thiÌ€ coÌ thể noÌi noÌ lâÌy Nguyên thủy bảo côÌt chaÌ£y trôÌn trươÌc." NoÌ lẩm bẩm, luÌc mÆ¡Ìi tiêÌn vaÌ€o khu thÆ°Ì taÌm, BoÌng Lông biÌ£ ngăn cản laÌ£i! Cho duÌ€ laÌ€ ai thiÌ€ cũng không được mang theo chiêÌn sủng của miÌ€nh, để traÌnh việc gian lận.
NhoÌc tyÌ€ hoaÌ€n thaÌ€nh nhiệm vuÌ£, cũng không coÌ tham lam maÌ€ Ä‘i tranh Ä‘oaÌ£t thêm Bổ Thiên thaÌ£ch, maÌ€ chỉ Ä‘i bộ quanh nuÌi rừng.
"ÄaÌ€m, ở bên ngoaÌ€i xảy ra một chuyện hêÌt sưÌc thuÌ viÌ£, caÌc ngươi coÌ biêÌt không thêÌ?" Một thiêÌu niên cười hiÌ€ hiÌ€ noÌi.
Æ Ì‰ phiÌa trươÌc coÌ mâÌy thiêÌu niên, hiển nhiên boÌ£n hoÌ£ Ä‘ã kêÌt thaÌ€nh liên minh, cũng không coÌ Ä‘aÌnh giêÌt lẫn nhau, trong tay Ä‘ã coÌ Ä‘Ã¢Ì€y Ä‘ủ Bổ Thiên thaÌ£ch, Ä‘i cuÌ€ng một chổ để coÌ thể giuÌp đỡ lẫn nhau.
"Äã xảy ra chuyện giÌ€, ngươi biêÌt hả?" CoÌ người hỏi.
"CoÌ một tên gia hỏa mÆ¡Ìi vừa từ bên ngoaÌ€i tiêÌn vaÌ€o, cũng không thâÌy coÌ trên văn bia. Không biêÌt laÌ€m quaÌi giÌ€ ở đây, sau Ä‘oÌ hươÌng đêÌn ta hỏi thăm. Rồi ta hỏi chuyện ở bên ngoaÌ€i coÌ chuyện giÌ€ không, kêÌt quả laÌ€ hăÌn noÌi cho ta biêÌt một chuyện thuÌ viÌ£, thiêÌu chuÌt nữa thiÌ€ laÌ€m cho ta chêÌt cười."
"NoÌi mau, noÌi mau!"
"Khu thÆ°Ì taÌm baÌ£o động rồi, tổ Ä‘oaÌ€n hÆ¡n taÌm ngaÌ€n chiÌn trăm người xông đêÌn cửa ải cuôÌi cuÌ€ng toaÌ€n bộ Ä‘ã thaÌ€nh công, maÌ€ mâÌy viÌ£ trưởng lão của Bổ Thiên caÌc giôÌng như laÌ€ gặp phải quỷ thiêÌu chuÌt nữa laÌ€ bâÌt tỉnh luôn."
"Sao laÌ£i coÌ thể như thÃªÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c?"
"Thật đâÌy, nghe noÌi phuÌ€ côÌt ở khu thÆ°Ì taÌm biÌ£ người khaÌc cươÌp saÌ£ch sẽ không coÌ€n thÆ°Ì giÌ€, cho nên trận vực mâÌt Ä‘i hiệu lực, thaÌ€nh ra tổ Ä‘oaÌ€n kia mÆ¡Ìi coÌ thể xông cửa thaÌ€nh công."
Æ Ì‰ trong rừng, phaÌ€m laÌ€ những thiêÌu niên naÌ€o nghe thâÌy đều măÌt chữ O, miệng chữ A, quả thực không thể tin được, chuyện naÌ€y không thể naÌ€o tưởng tượng được.
"Phong caÌch như thÃªÌ naÌ€y sao maÌ€ quen quen thêÌ, ta cảm thâÌy hiÌ€nh như Ä‘ã gặp ở đâu rồi thiÌ€ phải."
''Ta cũng như thêÌ.''
"HiÌ€nh như laÌ€ tên nhoÌc siêu quậy ở Hư Thần giÆ¡Ìi thiÌ€ phải!" CoÌ người cả kinh noÌi.
BoÌ£n hăÌn lập tưÌc chuyển chủ đề.
"Khoan, hiÌ€nh như không Ä‘uÌng, chuyện phaÌt sinh ở khu thÆ°Ì taÌm, người vừa mÆ¡Ìi tiêÌn vaÌ€o đây laÌ€m sao maÌ€ biêÌt được? HăÌn cũng không phải thuộc khu kia." Thật lâu sau mÆ¡Ìi coÌ người phuÌ£c hồi laÌ£i tinh thần hỏi.
"Mặc duÌ€ hăÌn thuộc khu thÆ°Ì hai nhưng maÌ€ nghe noÌi, bởi viÌ€ Ä‘aÌ£i sự châÌn kinh moÌ£i người naÌ€y maÌ€ Bổ Thiên caÌc Ä‘ã nhanh choÌng Ä‘i kiểm tra caÌc khu sở hữu, tâÌt cả caÌc khi ai cũng biêÌt hêÌt rôi."
"Thì ra là như vậy."
Xa xa, NhoÌc tyÌ€ nghe thâÌy chuyện naÌ€y, mặt maÌ€y ủ rũ, baÌ€n tay chaÌ€ saÌt vaÌ€o nhau maÌ€ than thở.
NoÌ sÆ¡Ìm Ä‘ã nghĩ đêÌn chuyện naÌ€y, rầu rỉ không thôi. Äang cÃ´Ì găÌng suy nghĩ biện phaÌp maÌ€ bây giờ laÌ£i nghe được chuyện naÌ€y. Xem ra tiÌ€nh huôÌng hiện taÌ£i so vÆ¡Ìi trong tưởng tượng của hăÌn coÌ€n gay go hÆ¡n, trên dươÌi Bổ Thiên caÌc ai ai cũng biêÌt hêÌt rồi.
Khu thÆ°Ì taÌm, HuÌ€ng Phi, TraÌc Vân trưởng lão cuÌ€ng vÆ¡Ìi tâÌt cả tộc lão của caÌc bộ laÌ£c lÆ¡Ìn Ä‘ang cuÌ€ng nhau thương lượng, cuôÌi cuÌ€ng Ä‘aÌ€nh phải căÌn răng, thiêÌu chuÌt nữa laÌ€ rÆ¡i lệ, cho pheÌp ba ngaÌ€n người thông qua.
Từ hÆ¡n taÌm ngaÌ€n chiÌn trăm người phải loaÌ£i bỏ Ä‘i nhiều người như thêÌ, Ä‘uÌng laÌ€ râÌt nhiều, nhưng maÌ€ nghĩ laÌ£i thiÌ€ cũng được, duÌ€ sao giữ laÌ£i ba ngaÌ€n người, vượt xa mâÌy khoÌa trươÌc rồi.
"Khu thÆ°Ì taÌm naÌ€y nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải tuyển choÌ£n thêm lần nữa, ngoaÌ£i trừ những thiên taÌ€i tiêÌn vaÌ€o chiêÌn trường thÆ°Ì hai ra thiÌ€ tâÌt cả những người khaÌc đều không Ä‘aÌng tin."
LaÌ€m sao laÌ£i tuyển ra được ba ngaÌ€n người? CoÌ lẽ phải tuyển choÌ£n laÌ£i một lần nữa.
NhoÌc tyÌ€ vô cuÌ€ng rôÌi bời, noÌ Æ¡Ì‰ trong rừng Ä‘ã gặp qua được mâÌy thiêÌu niên tiêÌn vaÌ€o râÌt muộn, giaÌn tiêÌp tiÌ€m hiểu tin tưÌc ở bên ngoaÌ€i, thực laÌ€ lo lăÌng maÌ€.
"Haizz, phiền toaÌi ngược laÌ£i cũng laÌ€ Ä‘iều kiện để cho ta thoaÌt Ä‘i. ThÃªÌ nhưng ta tôÌn công tôÌn sưÌc mÆ¡Ìi coÌ thể thu được hÆ¡n hai mươi khôÌi Bổ Thiên thaÌ£ch vậy maÌ€ laÌ£i không duÌ€ng được nữa rồi! Äau loÌ€ng quaÌ Ä‘i thôi."
NêÌu như thanh niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c nghe được lời noÌi của noÌ nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ thổ huyêÌt, gaÌ€o theÌt không thôi, Ä‘oÌ laÌ€ do ta hao tâm tổn triÌ, tôÌn thời gian râÌt daÌ€i, duÌ€ng maÌ£ng để cheÌm giêÌt, đôÌi vÆ¡Ìi ngươi không coÌ chuÌt quan hệ giÌ€ sao?!
TaÌm khu vực khaÌc không thông vÆ¡Ìi nhau, nhưng maÌ€ những thiên taÌ€i naÌ€o tiêÌn vaÌ€o chiêÌn trường thÆ°Ì hai thiÌ€ sau Ä‘oÌ coÌ thể kêÌt hợp laÌ£i vÆ¡Ìi nhau.
NhoÌc tyÌ€ mang trên lưng một boÌ£c đầy Bổ Thiên thaÌ£ch, choÌ£n khu thÆ°Ì ba. NoÌ quyêÌt Ä‘iÌ£nh chaÌ£y trôÌn ngược laÌ£i.
"Ầm" một tiêÌng, không hề trở ngaÌ£i, noÌ coÌ thực lực cường Ä‘aÌ£i như thÃªÌ tự nhiên coÌ thể phaÌ vỡ raÌ€o cản lâÌp laÌnh đầy phuÌ€ văn, xuâÌt hiện bên trong khu vực thÆ°Ì ba.
Sau Ä‘oÌ noÌ giôÌng như laÌ€ một tên trộm, ngoÌ nghiêng xung quanh, trực tiêÌp chaÌ£y thẳng tÆ¡Ìi lôÌi ra.
NoÌ thuận lợi thông qua kiểm tra, trực tiêÌp chaÌ£y ra ngoaÌ€i.
Sau khi Ä‘i ra noÌ hÆ¡i chêÌt lặng, sao laÌ£i chỉ coÌ vaÌ€i người thÃªÌ naÌ€y, nêÌu như noÌ tiêÌn vaÌ€o trong Ä‘oÌ, thể naÌ€o cũng biÌ£ trưởng lão để yÌ, râÌt coÌ thể sẽ biÌ£ lộ.
Haizz, buồn thiệt, NhoÌc tyÌ nhiÌu maÌ€y.
"Khu thÆ°Ì taÌm laÌ€m sao laÌ£i naÌo nhiệt như vậy?" NoÌ thâÌy coÌ râÌt nhiều người, giôÌng như laÌ€ một biển người vậy, leÌn luÌt hỏi một người ở khu thÆ°Ì ba Ä‘ã xông cửa thaÌ€nh công.
"Khu thÆ°Ì taÌm Ä‘uÌng laÌ€ cực phẩm, biÌ£ tên nhoÌc con hiêÌm thâÌy ở Hư Thần giÆ¡Ìi giaÌ€y voÌ€ đêÌn thảm thương, hiện taÌ£i caÌc trưởng lão Ä‘ang tuÌ£ tập moÌ£i người, để boÌ£n hoÌ£ xông của laÌ£i lần nữa. Haizz, thật laÌ€ may măÌn, lần naÌ€y laÌ£i cho boÌ£n hoÌ£ tÆ¡Ìi ba ngaÌ€n danh ngaÌ£ch." ThiêÌu niên trả lời lÆ¡ Ä‘ãng. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
NhoÌc tyÌ€ chaÌ£y nhanh như laÌ€n khoÌi, tiêÌn vaÌ€o khu thÆ°Ì ba, rồi phaÌ tan raÌ€o cản ở chiêÌn trường thÆ°Ì hai, lần nữa tiêÌn vaÌ€o khu thiÌ luyện của caÌc thiên taÌ€i.
"Lần naÌ€y thiÌ€ dễ laÌ€m rồi." NoÌ hãnh diện.
NoÌ chuẩn biÌ£ từ chiêÌn trường thÆ°Ì hai thôÌi lui đêÌn khu thÆ°Ì taÌm, ở Ä‘oÌ chờ "Ä‘aÌ£i bộ đội", rồi sau Ä‘oÌ cuÌ€ng Ä‘i ra ngoaÌ€i vÆ¡Ìi tổ Ä‘oaÌ€n naÌ€y, như vậy tuyệt đôÌi không coÌ dâÌu vêÌt giÌ€, hÆ¡n ba ngaÌ€n ngươi thiÌ€ ai theÌ€m chuÌ yÌ Ä‘ÃªÌn miÌ€nh.
"Trời, thiên taÌ€i chiêÌn trường sao laÌ£i iÌt người quaÌ thÃªÌ naÌ€y, chỉ coÌ hÆ¡n một trăm thiên taÌ€i, ta maÌ€ ở chỗ naÌ€y râÌt dễ laÌ€m cho người khaÌc chuÌ yÌ." NhoÌc tyÌ€ thở daÌ€i.
"Thật sự lo lăÌng maÌ€, ta thật laÌ€ Ä‘aÌng thương, cÃ´Ì găÌng tiÌ€m hai mươi mâÌy khôÌi Bổ Thiên thaÌ£ch, ban đầu coÌ€n muôÌn tranh đưÌng đầu, Ä‘uÌ€ng danh đệ nhâÌt để tỏa saÌng, Thiên Ä‘aÌ£o thật bâÌt công, ta quả thật Ä‘aÌng thương." NhoÌc tyÌ€ laÌ€m ra bộ daÌ£ng buồn bả.
"HiÌ€nh như ta nghe thâÌy coÌ ai Ä‘oÌ Ä‘ang noÌi đêÌn hai mươi mâÌy khôÌi Bổ Thiên thaÌ£ch, rồi caÌi giÌ€ maÌ€ bâÌt công nữa? Con meÌ£ noÌ ta mÆ¡Ìi bâÌt công đây naÌ€y!" ThiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c Ä‘uÌng luÌc laÌ£i xuâÌt hiện ở chổ naÌ€y, tưÌc đêÌn nổi duÌ€ng một cươÌc Ä‘aÌ gãy một cây cỗ thuÌ£ che trời.
"Ồ?" NhoÌc tyÌ€ trong loÌ€ng cảm ưÌng, nhanh choÌng voÌ£t tÆ¡Ìi, laÌ£i lần nữa nhiÌ€n thâÌy thiêÌu niên mặc aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c.
"LaÌ£i laÌ€ hăÌn!" NhoÌc tyÌ€ vuôÌt cằm, suy nghĩ, Bổ Thiên thaÌ£ch ở trong tay noÌ mâÌt hêÌt hiệu lực, nên hay không nên trả laÌ£i cho thiêÌu niên naÌ€y.
Từ sau khi từ biệt, thật sự trong loÌ€ng noÌ hÆ¡i aÌy naÌy, u oaÌn vô cuÌ€ng, than thở không thôi, cảm thâÌy miÌ€nh quaÌ Ä‘aÌng thương.
"Thôi quên Ä‘i, ai bảo ta laÌ€ người lương thiện, hay laÌ€ trả laÌ£i cho ngươi, nhưng maÌ€ sau naÌ€y cả vôÌn lẫn lời nhâÌt Ä‘iÌ£nh ngươi phải hoaÌ€n laÌ£i cho ta đâÌy!" NhoÌc tyÌ€ quyêÌt Ä‘iÌ£nh.
Tiêu Thiên coÌ neÌn giận trong loÌ€ng, khổ sở không thể naÌ€o tả hêÌt, vôÌn chiÌnh laÌ€ thiên taÌ€i đệ nhâÌt vậy maÌ€ râÌt coÌ khả năng sẽ biÌ£ loaÌ£i bỏ, chuyện naÌ€y Ä‘uÌng laÌ€ xâÌu hổ maÌ€, hiện taÌ£i muôÌn tiÌ€m người lâÌy trộm của miÌ€nh thiÌ€ râÌt khoÌ, những người khaÌc thiÌ€ đều ẩn nuÌp hoặc laÌ€ kêÌt thaÌ€nh liên minh cường Ä‘aÌ£i, cuÌ€ng nhau chôÌng laÌ£i hăÌn.
"Thật laÌ€ buồn." NhoÌc tyÌ€ lầm bẩm.
CoÌ€n một người thật sự buồn, thiÌ€ ngay cả buồn cũng không noÌi ra được, chỉ biêÌt Ä‘i daÌ£o ở quanh khu rừng naÌ€y.
ThiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c trong loÌ€ng không yên tÆ¡Ìi lui không coÌ muÌ£c Ä‘iÌch... Äột nhiên lông toÌc của hăÌn đều dựng đưÌng cả lên, da đầu hÆ¡i run, một cảm giaÌc xâÌu laÌ£i xuâÌt hiện, nhanh choÌng ưÌng biêÌn nhưng maÌ€ Ä‘ã chậm.
"Rầm"
HăÌn cảm thâÌy sau gaÌy Ä‘au nhưÌc, trươÌc măÌt liền biêÌn thaÌ€nh maÌ€u Ä‘en, giôÌng y như cảm giaÌc lần trươÌc vậy, laÌ£i biÌ£ diÌnh một gậy.
"Äcm nhaÌ€ noÌ, laÌ£i nữa rồi!" Lời chaÌ€o hỏi naÌ€y, thật sự hăÌn nhiÌ£n không được maÌ€ phải noÌi tuÌ£c, cÃ´Ì găÌng trợn troÌ€n măÌt, cho cho miÌ€nh ngâÌt Ä‘i, cÃ´Ì găÌng xoay đầu laÌ£i nhưng maÌ€ không thể naÌ€o kiểm xoaÌt được miÌ€nh.
Nhưng maÌ€, luÌc naÌ€y coÌ€n chưa kiÌ£p quay đầu laÌ£i, BaÌ£ch côÌt Ä‘aÌ£i bổng Ä‘aÌnh thẳng đêÌn trươÌc mặt hăÌn, một buÌa nện xuôÌng, đập thẳng lên trên cuÌ£c u coÌ€n chưa laÌ€nh trên traÌn hăÌn.
"Hả..." ThiêÌu niên trợn troÌ€n hai măÌt, mang theo lửa giận ngập trời, cÆ°Ì như thÃªÌ maÌ€ ngâÌt Ä‘i.
"Haizz, ta thật Ä‘aÌng thương maÌ€." NhoÌc tyÌ€ thầm than thở. LuÌc Ä‘aÌnh thẳng xuôÌng mặt của tên thiêÌu niên thiÌ€ noÌi những lời như thêÌ, cảm thâÌy hÆ¡i hôÌi hận. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Không biêÌt nêÌu như thiêÌu niên naÌ€y biêÌt được, nghe được câu noÌi naÌ€y của noÌ thiÌ€ sẽ coÌ cảm tưởng như thÃªÌ naÌ€o. CoÌ lẽ sẽ biêÌn thaÌ€nh cuồng nhân thời thượng cổ, liên tuÌ£c gaÌ€o theÌt ba ngaÌ€y ba đêm.
"NhÆ¡Ì rõ nha, về sau ngay cả vôÌn lẫn lời đều phải đưa cho ta đâÌy." NhoÌc tyÌ€ quÆ¡ quÆ¡ năÌm tay nhỏ, rồi sau Ä‘oÌ Ä‘em một bao Bổ Thiên thaÌ£ch neÌm sang bên caÌ£nh của thiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c.
Äồng thời, thuận tay lâÌy một ÄÃªÌ tử nhỏ như sợi toÌc, caÌi naÌ€y râÌt Ä‘aÌng tiền, luÌc trươÌc tiÌ€m bảo vật coÌ bỏ soÌt, liền naÌ€y tiện tay thu laÌ£i.
"Ta thật Ä‘aÌng thương maÌ€." NhoÌc tyÌ€ cô đơn xoay người, hươÌng về khu thÆ°Ì taÌm.
13.10.2013
Chương 103
Thần vÅ© ngút trá»i
Dịch giả: Thần Nam
Biên táºp: Cell
Nguồn:Tà ng Thư Viện
Nội dung thu gọn
Nhóc tỳ cô đơn, u oán. Song ná»—i buồn tá»›i nhanh mà đi cÅ©ng nhanh, nó vừa quay ngưá»i Ä‘i chưa được bao lâu liá»n đã quên khuấy việc nà y. Chỉ là cứ bá» Ä‘i như váºy thì nó tháºt sá»± không cam lòng.
Vì để chứng minh mình đã từng tá»›i đây, nhóc tỳ tìm má»™t tảng đá cứng chẳng nổi bất mấy và khắc lên đó má»™t hà ng chữ: Thần vÅ© ngút trá»i, quang minh chÃnh đại.
Nó dừng lại suy nghĩ một chút rồi lại thêm một câu: Búa ở trong tay, thiên hạ ta có.
Sau đó nó liá»n chạy như má»™t là n khói.
Nhóc tỳ đánh xuyên tấm chắn phù văn cá»§a khu thứ tám, xảo trá liếc mắt nhìn hai bên trái phải. Sau khi nó phát hiện tất cả Ä‘á»u bình thưá»ng bèn nhanh chóng xông tá»›i rồi chui và o trong núi rừng.
"Phù..." Nó thở phà o má»™t hÆ¡i, tất cả Ä‘á»u đã quay lại quỹ đạo bình thưá»ng.
"Không biết bao giá» bá»n há» má»›i tá»›i. Thôi trước tiên tìm má»™t chá»— nghỉ ngÆ¡i cái đã." Nó Ä‘i và o bên trong rồi trèo lên má»™t cây cổ thụ. Nó Ä‘uổi má»™t con hung cầm Ä‘i và chiếm lấy cái tổ to lá»›n, sau đó nhặt má»™t Ãt lá cây trải ở bên trong, bắt đầu đánh má»™t giấc ngon là nh.
Trên bầu trá»i, con hung cầm đó kêu dà i tức giáºn. Äây là chuyện gì váºy. Má»™t thằng nhóc lại Ä‘i chiếm ổ cá»§a nó. Nếu là loà i hung cầm khác thì cÅ©ng thôi Ä‘i, thằng nhóc nhân loại nhà ngươi chiếm tổ chim là m cái gì?
Nhóc tỳ không thèm để ý tá»›i, trước đây nó vẫn hay là m chuyện như thế nà y. So vá»›i việc nghỉ chân trên mặt đất thì tổ cá»§a bá»n hung cầm nà y má»m mại và thoải mái hÆ¡n nhiá»u. Nó nằm ngá»§ ngon là nh ở bên trong , không thèm quan tâm những việc khác.
Hung cầm phẫn ná»™ nhưng cuối cùng cÅ©ng chẳng là m được gì. Nó hạ xuống má»™t ngá»n núi ở bên cạnh và trÆ¡ mắt nhìn, chá» nhóc tỳ rá»i Ä‘i.
Khổ sở tá»›i bây giá», lại đã là lúc hoà ng hôn nên nhóc tỳ ngá»§ má»™t giấc tháºt là ngon, mãi tá»›i sáng ngà y thứ hai má»›i tỉnh lại.
Nhóc tỳ dụi dụi mắt, trèo ra khá»i tổ chim và duá»—i eo dưới ánh bình minh. Nó cảm thấy cả ngưá»i Ä‘á»u thoải mái, ánh nắng dịu dà ng khiến nó rất ấm áp.
Vèo má»™t tiếng, nhóc tỳ nhảy xuống cổ thụ và bắt đầu Ä‘i rá»a mặt tìm đồ ăn.
Con hung cầm đó trơ mắt nhìn, nó đứng trên đỉnh núi cả đêm, mắt cũng đã trợn đỠhết cả lên. Mấy lần nó định nhà o tới đánh giết nhưng cuối cùng cũng nhịn và chỠđược tới lúc thằng nhóc đáng ghét nà y bỠđi.
"Huynh đệ, ngươi có kiếm được trứng chim không. Chúng ta cùng ăn chung Ä‘i." Äúng lúc nà y, ở không xa có má»™t thiếu niên lên tiếng.
"Sao muá»™i thấy nó giống như là má»›i ngá»§ ở trong tổ chim dáºy thế nhỉ? Huynh nhìn nó còn Ä‘ang mắt nhắm mắt mở kia kìa." Má»™t thiếu nữ khác nói thầm.
"Chà o buổi sáng." Nhóc tỳ chà o bá»n há».
"Không phải là ngươi chiếm tổ chim để ngủ qua đêm đấy chứ?" Thiếu nữ đó mở to mắt hạnh, lấy tay che miệng, lộ vẻ kinh dị.
"Äâu có, ta thÃch nhất là loà i chim mà , ta còn là bạn cá»§a bá»n nó nữa." Nhóc tỳ vừa nói vừa ngồi xuống cứ như quen thân lắm. Nó vặt má»™t cái chân chim nướng và ng ươm từ trên đống lá»a trước hai huynh muá»™i nà y và gặm ngon là nh.
"Nhưng mà ngươi Ä‘ang ăn chân cá»§a má»™t chim đấy." Tiểu cô nương bÄ©u môi lẩm bẩm. Äây là thứ nà ng thÃch ăn nhất, hiện tại lại bị thằng nhóc không biết tên nà y cướp mất. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Tháºt là đau lòng. Các ngươi không ngá» lại nướng chim để ăn. Thôi mắt không thấy thì tâm không phiá»n, mau ăn hết Ä‘i!"
"Loại ngưá»i gì váºy trá»i!" Tiểu cô nương rất không vui.
"Äúng rồi. Lần nà y rốt cuá»™c là có chuyện gì thế?" Nhóc tỳ tiến gần tá»›i bá»n há» và há»i thăm tình hình.
"Còn chuyện gì và o đây nữa, lại phải bắt đầu lại từ đầu. Äá»u do thằng ranh đó là m việc nhân thần cá»™ng phẫn, hại bá»n ta còn phải vượt ải thêm má»™t lần nữa!" Tiểu cô hương thở phì phì. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhóc tỳ láºp tức dá»ng tai lên lắng nghe, há»i han rất nhiá»u tình hình, sau đó nó lại há»i: "Mấy ông già cá»§a Bổ Thiên Các đó không nói gì sao?"
Thiếu niên mở miệng nói: "Có. HỠđã bà y ra thiên la địa võng, sá»›m đã phong tá»a chiến trưá»ng thứ hai rồi, lần nà y khẳng định phải bắt được thà nh ranh đó."
Nhóc tỳ vừa nghe thấy váºy liá»n mặt mà y rạng rỡ, cưá»i suýt nữa lăn lá»™n ở trên mặt đất. Nó cưá»i ha ha mãi không thôi, khiến hai huynh muá»™i nà y rất là ngạc nhiên, chẳng biết tại sao. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiểu cô nương rất bạo lá»±c, vung nắm đấm nói: "Lần nà y khẳng định nó có chắp cánh cÅ©ng không thể chạy thoát khá»i chiến trưá»ng thứ hai. Nhất định phải hung hăng dạy nó má»™t tráºn. Rất nhiá»u ngưá»i Ä‘á»u nói phải đánh toét Ä‘Ãt nó, còn phải là m má»™t việc nhân thần cá»™ng phẫn vá»›i nó nữa!"
Thiếu niên nói: "Ừ. Lần nà y tháºt sá»± là náo nhiệt. Nghe nói Bổ Thiên Các đặc biệt cho phép ngưá»i ngoà i 'xem lá»…'. Bá» ngoà i thì là đi xem trong số thiên tà i rốt cuá»™c có bao nhiêu ngưá»i thắng được nhưng thá»±c ra là để chư hùng chân chÃnh nhìn thằng nhóc đáng ghét đó má»™t phen."
"Không sai. Lần nà y chÃnh là muốn bắt được thằng ranh đáng ghét đó trước mặt má»i ngưá»i. Hẳn là có kịch hay để xem rồi đây!" Tiểu cô nương vô cùng hưng phấn vung nắm đấm.
"Tốt quá rồi, ha ha..." Nhóc tỳ dưá»ng như cÅ©ng rất cao hứng, vui vẻ cưá»i to, láºp tức gây được ấn tượng tốt vá»›i cô gái đó.
Bữa ăn sáng nà y ba ngưá»i ăn rất thoải mái, vừa nói vừa cưá»i.
Trước khi chia tay, nhóc tỳ lấy ra hai bình thuốc quý rồi đổ ra má»™t viên từ má»—i bình, nó đưa cho hai huynh muá»™i bá»n há» rồi nhanh chóng rá»i Ä‘i.
"Tháºt là thÆ¡m nha. Äây là thuốc gì váºy?"
"á»’, hình như là Long Tán và Hổ Dược. Má»™t viên có thể cưá»ng gân tráng cốt, khôi phục nguyên khà trong nháy mắt. Viên còn lại có thể dùng để trị thương, công hiệu thần kỳ, rất là quý giá."
Hai huynh muá»™i bá»n há» Ä‘á»u lẩm bẩm, lúc muốn tìm nhóc tỳ thì nó đã Ä‘i mất tăm.
Äây đương nhiên là chiến lợi phẩm lá»™t từ trên ngưá»i cá»§a thiếu niên áo bạc. Nhóc tỳ vui tá»›i mức lại thỉnh thoảng là m việc lá»… nghÄ©a. Nó ăn no uống đủ, ngáºm má»™t cá»ng cá» và bắt đầu Ä‘i dạo rất nhà n nhã ở trong khu thứ tám.
Lần nà y do phải tuyển ba nghìn môn đồ từ khu thứ tám nên độ khó cá»§a các cá»a ải đã bị hạ thấp hÆ¡n rất nhiá»u. Cuối cùng sẽ chá»n ba nghìn ngưá»i vượt ải thà nh công sá»›m nhất.
Nhóc tỳ trên đưá»ng Ä‘i nhìn thấy rất nhiá»u thiếu niên Ä‘ang ra sức xông vá» phÃa trước. Nó đếm cẩn tháºn, tá»›i lúc mặt trá»i lên cao đã có hÆ¡n má»™t nghìn ngưá»i xông được ra ngoà i.
"Cũng sắp tới lúc rồi, ta nên xuất phát thôi."
Nó chá»n má»™t lối ra có mấy trăm ngưá»i thá»±c lá»±c gần bằng nhau và vá»™i và ng gia nháºp, cùng bá»n há» xông ra ngoà i.
Ở ngoại giá»›i, tá»™c lão cá»§a các bá»™ lạc lá»›n Ä‘á»u đã sướng âm ỉ, vô cùng cao hứng. Mà ngưá»i tá»›i đây 'xem lá»…' cá»§a các thế lá»±c lá»›n khác cÅ©ng Ä‘ang cưá»i to, hà m súc khó hiểu.
Chỉ có mấy vị trưởng lão cá»§a Bổ Thiên Các là thở dà i, vô cùng cay đắng. Nhìn thấy tổ đội mấy trăm ngưá»i Ä‘i ra, sắc mặt cá»§a há» lại cà ng xám ngắt lại. Äây còn gá»i là khảo nghiệm nữa sao? Năm nay tuyển má»™t đám đông như thế nà y, Bổ Thiên Các tháºt sá»± sắp mù mịt chướng khà đến nÆ¡i rồi.
"Lát nữa tÃnh sổ má»™t thể vá»›i thằng ranh đáng ghét kia!" Hùng Phi trưởng lão hung hăng nói.
"Không sai, một khi tham gia thỠluyện thì đã là đệ tỠcủa Bổ Thiên Các chúng ta rồi. Không thông qua cũng để ngươi thông qua, xem ngươi chạy đi đằng nà o!" Trác Vân trưởng lão cũng nhấn mạnh.
Cuối cùng cÅ©ng chá»n xong ba nghìn ngưá»i, có thể nói là 'thà nh công mỹ mãn'. Trừ Bổ Thiên Các ra thì các nÆ¡i ai ai cÅ©ng vui vẻ ra mặt.
"Chúng ta Ä‘i chiến trưá»ng thứ hai, tÃnh theo thá»i gian thì cÅ©ng đã đến lúc rồi!" Hùng Phi trưởng lão vẫy tay má»™t cái, quả tháºt là có chút khà thế chiếm Ä‘oạt non sông, vô cùng hà o hùng.
Nhưng nhìn kiểu gì thì ông ta cÅ©ng như là đang nghiến răng, cho nên má»›i có vẻ mặt kÃch động kịch liệt như váºy.
"Äi. Xin các vị đạo huynh Ä‘i và o trong xem lá»…, nhìn má»™t chút các lương đống và kỳ tà i tương lai cá»§a Bổ Thiên Các ta!" Trác Vân trưởng lão cÅ©ng lá»›n tiếng nói, nhất là còn nói rõ hai chữ 'lương đống' và 'kỳ tà i', giống như là muốn nuốt chá»ng váºy.
"Có thể dẫn theo ba nghìn đứa nhá» vượt ải thà nh công và o để xem chiến trưá»ng thứ hai rốt cuá»™c là má»™t nÆ¡i như thế nà o không? Äể bá»n nó mở mang kiến thức má»™t chút." Trưởng lão cá»§a mấy bá»™ lạc lá»›n cùng lên tiếng.
"Có thể!" Hùng Phi trưởng lão vẫy tay, trực tiếp đồng ý.
Chiến trưá»ng thứ hai mở ra, má»i ngưá»i chuẩn bị bước và o.
Nhóc tỳ đương nhiên cÅ©ng lách và o trong đám ngưá»i. Trên mặt nó là nụ cưá»i vui sướng, mắt hÃp thà nh trăng lưỡi liá»m, đôi nanh nho trong miệng lại cà ng sáng lấp lanh. Nó cá»±c kỳ đắc ý cùng má»i ngưá»i Ä‘i và o.
Trong chiến trưá»ng thứ hai, thiếu niến áo bạc đã tỉnh lại. Lần nà y hắn đã ngất Ä‘i quá lâu, đầu Ä‘au như muốn nứt ra, cảm giác há»—n loạn rất khó chịu. Hắn Ä‘ang ở trong má»™t không gian nhá» hẹp, rất khó duá»—i tay chân.
Rất nhanh hắn liá»n triệt để tỉnh táo, láºp tức kêu thảm má»™t tiếng rồi rống lên: "Ngươi Ä‘i ra đây cho ta!"
"Bịch"
Vì dùng sức quá đà nên đầu hắn Ä‘áºp phải má»™t tảng đá, lại phải chịu Ä‘au đớn thêm má»™t tráºn nữa. Hắn thá»±c sá»± tức lắm rồi. Kẻ trong bóng tối lại Ä‘áºp hắn má»™t búa nữa là m hắn ngất Ä‘i. Tháºt đúng là khinh ngưá»i quá đáng, có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục.
Hắn phát hiện mình Ä‘ang nằm ở trong má»™t khe đá, bên ngoà i đã bị ngưá»i khác bịt kÃn, chắc là vì sợ hắn bị dã thú ăn thịt. Hắn dùng sức chui ra. Ãnh nắng chiếu xuyên qua kẽ lá, mặt trá»i sá»›m đã lên cao, chẳn hẳn đã là má»™t ngà y má»›i rối.
"Ta đã bất tỉnh những má»™t đêm sao?" Hắn thầm giáºn. Ä‚n mấy búa và o cùng má»™t chá»—, nhất là lần nà y lại cà ng khiến hắn lá»a giáºn công tâm, ngất Ä‘i rất lâu.
Tiêu Thiên ngẩng đầu nhìn lên trá»i, trong lòng cảm thấy mất mát, vô cùng buồn khổ. Hắn rõ rà ng là đệ nhất thiên tà i váºy mà lại bị loại như thế nà y.
'Rầm' một tiếng, hắn cảm thấy có gì đó không đúng, cúi xuống nhìn thì thấy ngực đang căng phồng. Hắn lấy ra nhìn bèn thấy đó là một viên Bổ Thiên Thạch, quay đầu lại thì trong khe đá đó còn có một cái túi rất quen mắt. Cái túi nà y vốn là thuộc vỠhắn. Hắn nhặt lên nhìn thì lại thấy một đống Bổ Thiên Thạch nữa.
Thiếu niên áo bạc lấp tức há hốc mồm. Äây là thế nà o? Rõ rà ng đã bị cướp rồi cÆ¡ mà . Tại sao lại quay vá» trong tay mình?
Hắn nhanh chóng mở túi da thú rồi lại lấy Bổ Thiên Thạch trong ngá»±c ra đặt cùng má»™t chá»—, đếm cẩn tháºn thì thấy có những hai mươi mấy viên!
"Chuyện gì thế nà y?" Hắn hơi cảm thấy mơ mà ng.
Má»™t lát sau, hắn lấy lại tinh thần, giáºm cháºn tháºt mạnh. Hắn rất là phẫn uất, cắn răng nói: "Äùa ông à !"
Có kẻ là m việc như thế nà y sao? Rốt cuộc thì ngươi có cần Bổ Thiên Thạch hay không đây? Lúc trước thì đánh lén ta một búa rồi cướp đi tất cả, chẳng còn sót lại lấy một viên.
Hiện tại lại trả lại cho ta. Quá đáng nhất chÃnh là , ngươi trả thì trả Ä‘i, vì sao vẫn phải gõ ta má»™t búa khiến ta ngất Ä‘i, đến mặt ngươi cÅ©ng không nhìn thấy!
"Rống..." Thiếu niến áo bạc bản thân cá»±c kỳ khôi ngô nhưng hiện tại đã biến thà nh dã thú. Hắn rống to không thôi, là m chấn động khiến vùng núi Ä‘á»u rung lên ầm ầm.
Toà n thân hắn giăng đầy phù văn mà u bạc, hắn gần như nổi Ä‘iên. Quả tháºt là khinh ngưá»i quá đáng, liên tiếp bị Ä‘áºp mấy búa, có là thần thì cÅ©ng phải giáºn sôi lên.
Những thiếu niên khác ở gần đó kinh hãi. Âm Ba Công tháºt là mạnh. Loại công lá»±c nà y quả nhiên là đáng sợ, đủ để quét ngang bá»n hắn.
"Uuui..." Rống xong, thiếu niên áo bạc bắt đầu hÃt ngược hÆ¡i lạnh, Ä‘au đớn che lấy trán mình. Trên trán có má»™t cục u lá»›n khiến hắn Ä‘au muốn chết.
Ở xa, các trưởng lão cá»§a Bổ Thiên Các đã dẫn má»i ngưá»i Ä‘i và o chiến trưá»ng thứ hai. Bá»n há» vừa đúng lúc nghe được tiếng rống chấn động sÆ¡n hà và dồi dà o trung khà nà y, láºp tức Ä‘á»u lá»™ ra nụ cưá»i vừa ý và giáºt mình.
"Má»™t đứa nhá» tháºt là mạnh. Äây tuyệt đối là má»™t kỳ tà i ngút trá»i, mưá»i năm nay Ãt thấy. Bổ Thiên Các ta lại có thêm má»™t đệ tá» khó lưá»ng nữa rồi!"
"Không sai. Äứa trẻ nà y rất phi phà m, khà huyết cuồn cuá»™n, tiếng như rồng gầm. Nếu bồi dưỡng cẩn tháºn thì nói không chừng sẽ trở thà nh má»™t vị bá chá»§ kinh thế nữa."
Hùng Phi trưởng lão, Trác Vân trưởng lão Ä‘á»u khen không ngá»›t. Vừa Ä‘i và o chiến trưá»ng thiên tà i liá»n được biết có má»™t thiếu niên như thế nà y, sao có thể không phấn chấn và vui sướng được đây.
Nhân mã cá»§a các thế lá»±c lá»›n khác cÅ©ng cá»±c kỳ hâm má»™. Bổ Thiên Các quả nhiên là truyá»n thừa đáng sợ, nhân tà i lá»›p lá»›p. Thiếu niên nà y nhất định sẽ có thà nh tá»±u xuất sắc.
Tháºm chà có mấy ngưá»i còn nẩy sinh ý nghÄ© muốn tranh cướp.
"Äi. Äể chúng ta xem xem thiên tà i nà y có phong thái tuyệt vá»i tá»›i mức nà o." Hùng Phi trưởng lão nói.
Má»i ngưá»i gáºt đầu, ai cÅ©ng rất chá» mong.
Ở xa, thiếu niên áo bạc xoi mặt mình qua là n nước hồ, suýt nữa là nước mắt chảy ròng. Ở trên trán hắn lồi lên má»™t cục u to giống như má»™t cái sừng váºy. Hai phát búa và o cùng má»™t chá»— đã cho ra Ä‘á»i má»™t cưá»ng giả má»™t sừng.
"Ta tháºt háºn a!" Hắn gầm nhẹ.
Cả đám ngưá»i nhanh chóng Ä‘i vá» phÃa trước, muốn nhìn tên kỳ tà i đó.
Ngoà i đây ra thì má»i ngưá»i cÅ©ng cảm thấy sắp thấy được thằng nhóc quáºy trong truyá»n thuyết đó rồi.
Chiến trưá»ng thứ hai bị phong ấn khẳng định là vì bắt thằng nhóc đó. Má»›i nghÄ© thôi đã đủ khiến ngưá»i ta kÃch động và phần chấn. Thằng ranh nhân thần cá»™ng phẫn nà y cuối cùng cÅ©ng đã lá»™ mặt, không thể chạy thoát được nữa.
"À. Lát nữa xin má»i các vị đạo huynh Ä‘i thưởng thức má»™t gốc thuốc quý hiếm có trên Ä‘á»i, nó là váºt báu được chăm bón bằng Hắc Hổ Sát, tương lai có thể lá»™t xác thà nh Thánh Dược.'
Trác Vân trưởng lão thá» Æ¡ nói, phong thái ung dung, vô cùng bình tÄ©nh. Tá»›i lúc cần thiết thì phải để lá»™ má»™t phần ná»™i tình cá»§a Bổ Thiên Các, như váºy má»›i có thể oai chấn tứ phương, khiến cà ng nhiá»u thiên tà i tá»›i gia nháºp.
13.10.2013
Chương 104
Ung dung bình tĩnh
Dịch giả: Thần Nam
Biên táºp: Cell
Nguồn:Tà ng Thư Viện
Nội dung thu gọn
"Tháºt là mong chá» nha, Bổ Thiên Các lại có thể gây trồng được Thánh Dược, quả khiến bá»n ta kÃnh nể, rất muốn xem xem cây thuốc đó rốt cuá»™c có hình dáng như thế nà o!" Cả đám ngưá»i Ä‘á»u khiếp sợ, không tiếc lá»i khen ngợi. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thánh Dược là gì? Nó có thể là m ngưá»i chết sống lại, tìm khắp trăm vạn dặm Äại Hoang cÅ©ng khó thấy má»™t cây! Phải biết rằng, kể cả là có thì cÅ©ng toà n nằm ở trên Thái Cổ Thần SÆ¡n, những nÆ¡i đó không do Chân Hống chiếm giữ, thì cÅ©ng có tổ Kim Sà Äại Bằng thuần huyết. Không ai dám tiếp cáºn cả, nếu không sẽ phải chết không thể nghi ngá».
Trên thế gian, nhất là trong tay cá»§a Nhân Tá»™c, rất khó thấy được mấy cây Thánh Dược. Mà Bổ Thiên Các lại có thể gây trồng được má»™t cây, sao có thể không khiến ngưá»i ta thán phục.
Bá»n há» rất chá» mong, cảm thấy quả nhiên không uổng chuyến nà y.
"Äi, trước tiên để chúng ta nhìn xem những thanh niên tà i tuấn đó, thưởng thức má»™t chút phong thái siêu phà m cá»§a bá»n hắn. Tương lai là thuá»™c vá» bá»n hắn. Äây là má»™t đám anh hùng thiếu niên!" Hùng Phi trưởng lão dõng dạc nói.
"ÄÆ°á»£c!" Má»i ngưá»i gáºt đầu nói được, Ä‘i nhanh vá» phÃa trước.
Hồ nước yên tÄ©nh, má»™t thiếu niên áo bạc đưa lưng vá» phÃa bá», má»™t mình nhìn ra hồ lá»›n mênh mông, mái tóc Ä‘en tung bay, thân hình rắn rá»i, có má»™t loại ý vị khó mà nói rõ.
Dù hắn chưa ra oai nhưng mãnh thú và hung cầm xung quanh Ä‘á»u đã lùi tránh ra xa, vạn váºt yên lặng. Hắn là duy nhất ở trong thiên địa nà y.
Và o giá» khắc nà y, hắn giống như đã hòa và o trong thiên địa tá»± nhiên. Bóng ngưá»i vÄ© ngạn đó không ai sánh bằng, có vẻ siêu trần thoát tục, giống như má»™t vị trÃch tiên hà ng lâm tại nhân gian.
Sau khi má»i ngưá»i Ä‘i tá»›i, nhìn thấy bóng lưng siêu nhiên mà xuất chúng đó thì ai ai cÅ©ng phải gáºt đầu, hay cho má»™t thiếu niên anh hùng!
"Chà ng thiếu niên, ngươi đã lấy được bao nhiêu viên Bổ Thiên Thạch?" Hùng Phi trưởng lão Ä‘i tá»›i, mặt mà y há»›n hở lên tiếng há»i.
Tiêu Thiên bị đánh thức khá»i trạng thái căm uất không diá»…n tả nổi đó, hắn bá»—ng xoay ngưá»i, hai mắt bắn hai tia Ä‘iện mang đáng sợ khiến má»i ngưá»i Ä‘á»u run lên.
"Hay cho má»™t thiếu niên anh hùng, tóc Ä‘en tung bay, mắt như Ä‘iện lạnh. Tà i giá»i lắm..."
Trác Vân trưởng lão khen ngợi, nhưng vừa nói được má»™t ná»a liá»n không nói được nữa, há hốc mồm mà đứng. Ngưá»i nà y bị là m sao váºy? Trên đầu tại sao lại có má»™t cục u to như thế?
Má»i ngưá»i Ä‘á»u há hốc mồm. Sao cục u ở trên trán thiếu niên áo bạc lại to trông giống sừng như váºy? Äúng là có hÆ¡i dá»a ngưá»i.
Rất nhiá»u tiá»n bối danh túc Ä‘á»u đã chuẩn bị từ ngữ để khen ngợi, nhưng nhất thá»i lại không thể thốt ra, không thể nà o cứ lừa dối lương tâm mà nói cục u nà y cá»§a ngươi rất xuất chúng, to mà bất phà m được.
"Nà y... Ngươi bị thương à ?" Má»™t vị trưởng lão cá»§a Bổ Thiên Các há»i.
Tiêu Thiên há» hững gáºt đầu.
"Ặc..." Má»i ngưá»i ngẩn ra. Lẽ nà o thiếu niên nà y đã thất bại rồi, nhưng nghe tiếng kêu như rồng gầm hổ gà o cá»§a hắn thì đây tuyệt đối là má»™t ngưá»i tà i khó lưá»ng cÆ¡ mà .
"Ngươi đã lấy được bao nhiêu Bổ Thiên Thạch?" Hùng Phi trưởng lão nghiêm mặt, là m ra vẻ uy nghiêm.
Trên sá»± tháºt, má»i ngưá»i thấy hắn im lặng như váºy Ä‘á»u cho rằng hắn đã thất bại.
Thiếu niên áo bạc không nói gì nhiá»u, trá»±c tiếp ném má»™t cái túi da thú ở trên mặt đất, má»™t tiếng 'bịch' kinh ngưá»i vang lên.
Má»i ngưá»i ngẩn ra, thiếu niên nà y quáºt cưá»ng mà cao ngạo, tÃnh cách tháºt là mạnh. Trưởng lão cá»§a Bổ Thiên Các cÅ©ng không để ý, Ä‘i tá»›i mở ra bao da. Sau khi mở ra ông ta đột nhiên ngẩng đầu lên.
"Những hai mươi tám viên Bổ Thiên Thạch, tháºt sá»± là kinh ngưá»i. Thà nh tÃch như thế nà y tuyệt đối là biểu hiện cá»§a đệ nhất nhân!"
Má»i ngưá»i nghe váºy Ä‘á»u không khá»i lá»™ vẻ xúc động, nhìn và o trong túi thì quả nhiên có hai mươi mấy viên Bổ Thiên Thạch Ä‘ang chảy xuôi ánh sáng óng ánh.
"Tháºt là má»™t thiếu niên anh hùng!" Lúc nà y, má»i ngưá»i cÅ©ng không tiếc lá»i khen ngợi nữa.
"Thá»±c sá»± là kinh ngưá»i mà , những năm gần đây quá Ãt thấy. Thà nh tá»±u như thế nà y đã đủ để ngạo thị rất nhiá»u thiên tà i, xứng vá»›i cái danh nhân kiệt!" Hùng Phi trưởng lão khen ngợi theo nhịp.
"Thế cái u trên đầu hắn là thế nà o?" Trừ các thế lá»±c lá»›n ra thì còn hÆ¡n ba nghìn đứa trẻ thà nh công vượt ải, lúc nà y chúng Ä‘ang nhá» giá»ng bà n luáºn. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Trẻ con biết cái gì? Äó không phải là u mà là 'dị tượng'." Má»™t vị trưởng lão mắng.
"Cháu nhìn rõ rà ng giống cục u lá»›n mà ." Äứa trẻ oan ức, nó cảm thấy mình không há» nhìn nhầm.
"Äừng nói lung tung. Äây chÃnh là tà i hoa xuất chúng đấy." Má»™t vị tá»™c lão cá»§a bá»™ lạc lá»›n kiên nhẫn giải thÃch: "Biết cái gì gá»i là xuất chúng không? ChÃnh là phi phà m khác ngưá»i, thiên phú đặc biệt, giống như... Má»c má»™t cái sừng, đây là 'thiên tướng' trá»i sinh, ngưá»i bình thưá»ng muốn có tướng mạo như thế nà y cÅ©ng không được!"
Má»™t và i đứa trẻ tuổi khá nhá» nghi ngá», dùng sức chá»›p mắt và nhìn chằm chằm để quan sát.
Tá»™c lão cá»§a má»™t bá»™ lạc lá»›n nhá» giá»ng nhắc cháu cá»§a mình, nói: "Khụ, đây nhất định sẽ là má»™t vị bá chú khó lưá»ng cá»§a Bổ Thiên Các trong tương lai, không thể đắc tá»™i. Không cần biết đó là u lá»›n hay là tà i hoa xuất chúng, tạo quan hệ tốt là không sai!"
"À, cháu biết rồi." Äứa trẻ gáºt đầu.
Bên bá» hồ, trong lòng thiếu niên áo bạc giống như có mưá»i vạn con ngá»±a hoang chân dÃnh bùn Ä‘ang lao nhanh qua, hắn háºn không thể rống lên: "Tà i hoa cao ngút cái rắm, 'Thiên Tướng' cái con mẹ ngươi chứ!"
Thiếu niên áo bạc gà o thét Ä‘iên cuồng trong lòng, tháºt là quá ức hiếp ngưá»i ta rồi. Hắn háºn kẻ ra tay vá»›i hắn trong bóng tối muốn chết, nhưng hiện tại có thể nói gì đây? Chỉ còn cách ngẩng đầu nhìn trá»i, rất muốn khóc to.
Nhưng rÆ¡i và o trong mắt má»i ngưá»i thì viêc đó lại có ý nghÄ©a khác rồi. Thiếu niên nà y quả nhiên là tuyệt vá»i mà , ngẩng đầu nhìn trá»i, ánh mắt thâm trầm mà sâu thẳm, loại phong độ nà y quả nhiên phi phà m.
Nhân váºt tiá»n bối không cảm thấy hắn kiêu căng, cái gá»i cáºy tà i khinh ngưá»i chÃnh là như váºy. Äây là đặc quyá»n cá»§a thiên tà i, chẳng có gì ghê ghá»›m cả.
Nếu để thiếu niên áo bạc biết những Ä‘iá»u há» nghÄ© trong lòng thì nhất định sẽ nước mắt rưng rưng. Mẹ nó chứ, ta cáºy tà i khinh ngưá»i cái đầu ngươi ấy, ta vừa má»›i bị thằng khác Ä‘áºp cho hai búa kia kìa.
"Ta biết hắn, hắn tá»›i từ Tiêu Tá»™c cách đây ba mươi vạn dặm." Có ngưá»i lên tiếng.
"Hóa ra là nhân kiệt cá»§a Tiêu Tá»™c. Bá»n há» thống trị lãnh thổ vô táºn, nhân khẩu hÆ¡n má»™t tá»·, lý nên xuất hiện kỳ tà i như thế nà y." Ngưá»i bên cạnh gáºt đầu.
"Thôi, nhìn thấy thiếu niên anh kiệt là vinh hạnh cá»§a Bổ Thiên Các ta. Äi thôi các vị, còn có nhiá»u thiếu niên thiên tà i khác chá» chúng ta Ä‘i gặp, tiếp tục xem lá»…." Hùng Phi trưởng lão rất hà i lòng, đồng thá»i trong lòng cÅ©ng có chút nóng bá»ng. Thiên tà i năm nay tháºt sá»± là kinh ngưá»i mà , ngưá»i giống như Tiêu Thiên nà y vô cùng hiếm thấy, chắc chắn là má»™t 'hạt giống' đáng để bồi dưỡng.
Äồng thá»i, trong lòng ông ta còn có má»™t ngá»n lá»a nữa hừng há»±c hÆ¡n, đó chÃnh là phải chỠđược thằng siêu quáºy kia. Lần nà y nó có chạy đằng trá»i.
Hùng Phi đã đầy má»™t bụng lá»a giáºn. Cảnh tượng hÆ¡n ba nghìn ngưá»i trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp xông ra khu thứ tám tá»›i lúc nà y vẫn khiến ông ta quáng mắt. Việc nà y Ä‘á»u do thằng ranh đó gây ra, để ông ta phát Ä‘iên.
Không há» nghi ngá», sá»± kiện lần nà y đã biến Bổ Thiên Các thà nh tiêu Ä‘iểm, ở ngoại giá»›i vẫn còn Ä‘ang bà n tán sôi nổi.
Má»i ngưá»i tiếp tục Ä‘i vá» phÃa trước, lục tục nhìn thấy má»™t và i thiếu niên thiên tà i, có ngưá»i bị thương và đánh mất Bổ Thiên Thạch, có ngưá»i tay cầm mấy viên, thu hoạch cá»±c phong phú, kết quả Ä‘á»u khác nhau.
Mặc dù tổng thể mà nó thì bá»n hắn Ä‘á»u rất mạnh, xứng vá»›i hai chữ thiên tà i, nhưng lại không còn ai kinh khá»§ng như thiếu niên áo bạc nữa, chênh lệch rất rõ rà ng. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"á»’, đứa nhá» Má»™c Tá»™c nà y rất khá, gom được chÃn viên Bổ Thiên Thạch. Nghe nói lúc trước đã gom được tám viên nhưng đáng tiếc gặp phải Tiêu Thiên nên bị cướp." Trác Vân trưởng lão gáºt đầu. Cuối cùng lại phát hiện được má»™t đứa trẻ rất đặc biệt
Thiên tà i từ từ hiện thân và táºp trung má»™t chá»—, nhưng trong quá trình nà y mấy vị trưởng lão cá»§a Bổ Thiên Các lại nhÃu mà y, vùng sÆ¡n lâm nà y quá loạn rồi, cổ má»™c bị há»§y, khắp nÆ¡i là cây đổ cà nh gẫy, tháºm chà đến má»m núi cÅ©ng sụp đổ. Rốt cuá»™c là đã xảy ra bạo động như thế nà o?
"Sao ta cảm thấy như có thú triá»u từng trà n qua, hÆ¡n nữa Äại Hắc cÅ©ng từng tà n phá nÆ¡i nà y nhỉ." Má»™t vị trưởng lão nói nhá», vá»™i tìm má»™t thiên tà i tá»›i há»i.
"Cái gì? Tháºt sá»± có thú triá»u, Giao Thú, Cổ Ngạc, Tam Túc Long Äiểu Ä‘á»u bạo động sao?" Trưởng lão cá»§a Bổ Thiên Các giáºt mình, sau đó tiếp tục há»i kỹ để hiểu rõ nguyên nhân.
"Ngươi nói là mình đã từng nhìn thấy má»™t bóng ngưá»i mÆ¡ hồ chá»§ động Ä‘i khiêu khÃch mấy con hung thú bá chá»§ đó, dẫn tá»›i bá»n chúng gây bạo động sao?" Hùng Phi trưởng lão nhÃu mà y.
Má»™t thiên tà i đứng ra nói nhìn thấy má»™t bóng ngưá»i trêu chá»c hung thú khắp nÆ¡i, kết quả gây ra má»™t hồi bạo động kinh khá»§ng.
Má»i ngưá»i ồ lên, việc nà y cÅ©ng quá kỳ quái rồi. Kể cả là thiên tà i thì đối mặt những con hung thú bá chá»§ nà y cÅ©ng phải né má»›i đúng, tại sao lại chá»§ động khiêu khÃch như váºy? Thá»±c lá»±c cá»§a kẻ nà y tháºt là kinh khá»§ng.
Sắt mặt cá»§a mấy vị trưởng lão không dá»… coi cho lắm, dãy núi nà y bị cà y xá»›i nát bươm, hung thú bá chá»§ bạo động, sức phá hoại tháºt sá»± là kinh ngưá»i.
"Ngươi nói là kẻ đó dùng sức dẫm má»™t cái liá»n báºt qua độ cao cá»§a má»™t đỉnh núi, có thể kéo dà i qua núi non trùng Ä‘iệp à ?" Trưởng lão cá»§a Bổ Thiên Các nháºn được má»™t tin tức rất hữu dụng từ trong miệng cá»§a thiếu niên thiên tà i.
"Không sai!" Má»™t thiếu niên gáºt đầu.
Má»i ngưá»i hai mắt nhìn nhau, sau đó trong lòng đồng thá»i nghÄ© đến má»™t ngưá»i, nhất định là thằng oắt con nhân thần cá»™ng phẫn đó rồi.
"Thằng trá»i đánh thánh đâm kia!" Hùng Phi trưởng lão khà n cả giá»ng, lá»›n tiếng rống lên. Ông ta rất tức, cÅ©ng rất kÃch động. Việc nà y chứng minh thằng ranh đó Ä‘ang ở chá»— nà y.
"Chuẩn bị hà nh động, tóm lại nó cho ta!" Má»™t trưởng lão khác cÅ©ng kÃch động lạ thưá»ng như thể bôi máu gà .
"Bình tÄ©nh." Trác Vân trưởng lão lên tiếng, bá»™ dạng rất là thá» Æ¡. Mặc dù trong lòng ông ta cÅ©ng khó nhịn từ lâu lắm rồi, háºn không thể láºp tức ra tay, nhưng cÅ©ng không thể phá há»§y hình tượng và bầu không khà như váºy được.
Mấy vị trưởng lão nhìn nhau sau đó cưá»i má»™t tiếng. Nếu nó đã Ä‘i và o đây rồi thì chẳng lẽ còn chạy nổi nữa hay sao? Cầm Bổ Thiên Thạch thì chÃnh là đệ tá» cá»§a Bổ Thiên Các ta, sau nà y trừng trị thế nà o mà chả được.
"Các vị, chúng ta đi thưởng thức thuốc quý trước rồi lát nữa lại đi gặp thằng ranh đó." Trác Vân trưởng lão rất ung dung nói.
"Rất hay!" Má»i ngưá»i gáºt đầu, ai cÅ©ng cảm thấy khá hà i lòng, rất là chá» mong.
Thiên tà i cá»§a chiến trưá»ng thứ hai cÅ©ng tham gia và o. Cả đám ngưá»i trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp xuất phát Ä‘i và o sâu trong dãy núi, ven đưá»ng quan sát chiến trưá»ng thá» luyện nà y, ai cÅ©ng gáºt đầu.
"Các vị, sắp đến nơi rồi. Cây thuốc nà y đã sinh trưởng được tám trăm năm, rất có khả năng sẽ lột xác khi tròn một nghìn tuổi." Trác Vân trưởng lão giới thiệu.
Cuối cùng cÅ©ng đến chá»— sâu trong dãy núi, ở phÃa trước rất rá»™ng rãi, mặt đất khô cứng, sương Ä‘en dà y đặc, tá»±a như có má»™t hố đất khổng lồ vắt ngang, rất là khá»§ng khiếp.
"Tháºt mạnh, đây là Hắc Hổ Sát chân chÃnh!"
"Trá»i Æ¡i, má»™t con hổ to lá»›n như váºy so vá»›i Thái Cổ Di Chá»§ng sẽ chỉ hÆ¡n chứ không kém đâu!"
Rất nhanh má»i ngưá»i liá»n phát hiện má»™t đôi mắt cá»±c to tá»a sáng ở trong hố đất tối tăm, giống như hai vầng trăng máu chiếu rá»i ra, khiến ngưá»i ta sợ hãi.
Trác Vân trưởng lão ra vẻ ung dung, vô cùng bình tÄ©nh, ông ta sá»a sang má»™t lúc, từ từ giÆ¡ tay chỉ vá» phÃa trước nói: "Má»i má»i ngưá»i nhìn..."
Äá»™t nhiên, ngón tay cá»§a ông ta cứng lại, nụ cưá»i trà n ngáºp lá»±c tương tác thoáng cái đông lại, đôi mắt ôn hòa sát na liá»n trợn tròn. Ông ta suýt nữa thì ngất Ä‘i.
Ở đó có má»™t cái hố, Hắc Sát Liên không còn tăm hÆ¡i nữa, bị kẻ khác đà o cả gốc lẫn ngá»n mất rồi!
"Trá»i đánh mà , thuốc đâu, thuốc quý đâu?" Sá»± bình tÄ©nh và ung dung cá»§a Trác Vân trưởng lão đã biến mất, ông ta nhảy báºt lên giống như bị ngưá»i ta dẫm phải Ä‘uôi, gân xanh trên trán giáºt mạnh, rống giáºn liên hồi.
Trác Vân trưởng lão đã nổi Ä‘iên, giống như hóa thà nh ngưá»i Ä‘iên Thượng Cổ.
13.10.2013
Chương 105
Khảo nghiệm kêÌt thuÌc.
Dịch giả: Thần Nam
Biên táºp: Cell
Nguồn:Tà ng Thư Viện
Nội dung thu gọn
Một Ä‘aÌm người trợn măÌt haÌ mồm, TraÌc Vân trưởng lão thật laÌ€ kinh khủng, miệng mở thật rộng, Ä‘iên cuồng gaÌ€o theÌt không ngÆ¡Ìt, laÌ€m cho thiên Ä‘iÌ£a châÌn động nổ vang, một người không lâu trươÌc đây hiền laÌ€nh liÌ£ch sự, bộ daÌ£ng biÌ€nh tĩnh thông dong maÌ€ giờ hoaÌ€n toaÌ€n traÌi ngược.
TâÌt cả moÌ£i người chiÌ£u không được nên Ä‘aÌ€nh luÌ€i laÌ£i, sợ hăÌn nổi giận maÌ€ laÌ€m biÌ£ thương đêÌn người khaÌc.
"Gia gia, TraÌc Vân trưởng lão biÌ£ sao vậy, laÌ€ Ä‘ang thi triển Khuyển Ma Công thời Thượng cổ sao, thật laÌ€ Ä‘aÌng sợ." Một đưÌa trẻ của bộ laÌ£c niÌu niÌu goÌc aÌo của tổ phuÌ£ miÌ€nh, trên mặt mang một tia sợ hãi.
"Chuyện naÌ€y...Không keÌm bao nhiêu đâu." Tộc lão của bộ laÌ£c gật gật đầu, noÌi quanh co.
"HăÌc SăÌc Liên dược ở nÆ¡i naÌ€o?!" TraÌc Vân trưởng lão rôÌng to, cặp măÌt đều Ä‘ỏ ửng lên, bươÌc ra hai bươÌc liền tÆ¡Ìi phiÌa trươÌc Ä‘iÌ£a quật, tiÌ€m kiêÌm khăÌp nÆ¡i.
MâÌy viÌ£ trưởng lão khaÌc của Bổ Thiên caÌc cũng gâÌp ruÌt voÌ£t nhanh tÆ¡Ìi, boÌ£n hăÌn trên đầu đầy mồ hôi hột, tưÌc giận không thôi, chưÌng kiêÌn caÌi hÃ´Ì kia, trươÌc măÌt mỗi người đều biêÌn thaÌ€nh maÌ€u Ä‘en, như muôÌn bâÌt tỉnh đêÌn nÆ¡i.
LaÌ€ một cây bảo dược, nêÌu chỉ laÌ€ loaÌ£i biÌ€nh thường thiÌ€ không sao, nhưng maÌ€ gôÌc cây naÌ€y râÌt coÌ thể sẽ lột xaÌc, trở thaÌ€nh thaÌnh dược chiÌ bảo, laÌ€m sao bây giờ laÌ£i không thâÌy?
"ChêÌt tiệt, laÌ€ ai Ä‘aÌnh căÌp hả?" HuÌ€ng Phi trưởng lão thở gâÌp.
MoÌ£i người không noÌi giÌ€, vôÌn laÌ€ đêÌn để xem bảo dược, chưa từng nghĩ sẽ chưÌng kiêÌn một maÌ€n như thÃªÌ naÌ€y, HăÌc SaÌt Liên biÌ£ thâÌt laÌ£c, coÌ€n mâÌy viÌ£ trưởng lão thiÌ€ gaÌ€o theÌt giôÌng như những kẻ Ä‘iên.
BoÌ£n hoÌ£ thân hiÌ€nh như tia chÆ¡Ìp, nhanh nheÌ£n vô cuÌ€ng, cÃ´Ì găÌng taÌ£i Ä‘iÌ£a phương naÌ€y tiÌ€m cho ra một iÌt manh môÌi naÌ€o Ä‘oÌ.
"KhuÌ£c..." Một viÌ£ khaÌch đêÌn từ một thÃªÌ lực lÆ¡Ìn ho khan một tiêÌng, noÌi: "Thực sự laÌ€ bảo dược sao?"
CoÌ người nghi ngờ như thêÌ, mâÌy viÌ£ trưởng lão ở Bổ Thiên caÌc hiển nhiên caÌ€ng phaÌt Ä‘iên lên, mặt mũi lần naÌ€y mâÌt hêÌt rồi, vôÌn laÌ€ muôÌn thể hiện ra một iÌt nội tiÌ€nh, kêÌt quả laÌ£i gây ra một troÌ€ cười như thÃªÌ naÌ€y.
"LaÌ€ ai laÌ€m?" BoÌ£n hăÌn hận không thể lập tưÌc băÌt lây tên naÌ€y.
TraÌc Vân trưởng lão vẫn coÌ€n Ä‘ang Ä‘iên cuồng gaÌ€o theÌt. LaÌ€m cho lỗ tai người khaÌc Ä‘au nhưÌc hêÌt cả lên, hăÌn hận đêÌn phaÌt Ä‘iên, chuyện naÌ€y quả thật râÌt khoÌ coi, chiÌnh hăÌn mời tÆ¡Ìi một Ä‘aÌm đồng Ä‘aÌ£o maÌ€ kêÌt quả laÌ£i laÌ€m cho hăÌn không coÌ€n chuÌt mặt mũi naÌ€o nữa.
Æ Ì‰ bên trong Ä‘iÌ£a quật, HăÌc hổ Ä‘i ra, thân hiÌ€nh khổng lồ laÌ€m cho từng người đều run sợ, quaÌ mưÌc kinh khủng. Thân thể của noÌ cao hÆ¡n ngoÌ£n nuÌi một chuÌt, chuyện naÌ€y cũng quaÌ doÌ£a người rồi.
ToaÌ€n thân của noÌ Ä‘en nhaÌnh, da lông râÌt daÌ€i, đưÌng ở Ä‘oÌ như laÌ€ một toÌ€a nuÌi kyÌ€ diÌ£ laÌ€m cho tâm hồn moÌ£i người khiêÌp sợ, đôi huyêÌt mâu vô cuÌ€ng to lÆ¡Ìn, laÌ£nh như băng nhiÌ€n moÌ£i người.
MaÌ€ bên trong Ä‘iÌ£a quật, saÌt khiÌ maÌ€u Ä‘en bâÌt chợt dâng lên, cuồn cuộn hươÌng ra phiÌa bên ngoaÌ€i, giôÌng như laÌ€ Ä‘ang Ä‘i tÆ¡Ìi cửa ra vaÌ€o của ÄiÌ£a nguÌ£c. LaÌ€m cho moÌ£i người laÌ£nh miÌ€nh maÌ€ kinh hãi.
HăÌc hổ vừa xuâÌt hiện. MâÌy viÌ£ trưởng lão cũng không khỏi run sợ. Không giaÌm vô lễ vÆ¡Ìi noÌ, bởi viÌ€ đây laÌ€ một con cự thuÌ coÌ thể chinh chiêÌn vÆ¡Ìi ThaÌi cổ diÌ£ chủng, thực lực cường Ä‘aÌ£i đêÌn doÌ£a người. Năm Ä‘oÌ một viÌ£ tiền bôÌi vô cuÌ€ng maÌ£nh mẽ Ä‘ã ra tay, hủy diệt bảo cuÌ£. Hao phiÌ tâm triÌ mÆ¡Ìi coÌ thể haÌ€ng phuÌ£c được noÌ.
HăÌc hổ gaÌ€o theÌt, vaÌ£n nuÌi dao động, không iÌt người biÌ£ huÌ€ laÌ€m cho khiêÌp sợ, gần như muôÌn ngã nhaÌ€o lên mặt đâÌt, nhâÌt laÌ€ một nhoÌm trẻ con săÌc mặt caÌ€ng thêm trăÌng bệch, chưa từng thâÌy qua một con mãnh thuÌ naÌ€o coÌ€n cao hÆ¡n cả một ngoÌ£n nuÌi.
NoÌ truyền ra một luồng thần niệm cực lÆ¡Ìn, noÌi cho boÌ£n người HuÌ€ng Phi, TraÌc Vân biêÌt.
"KÃªÌ Ä‘iệu hổ ly sÆ¡n!" MâÌy viÌ£ trưởng lão đâu răng, Ä‘au gan, Ä‘au daÌ£ daÌ€y, mưu kÃªÌ naÌ€y, caÌi tên naÌ€y thật sự laÌ€ đặc biệt nha.
HăÌc hổ chậm rãi tiêÌn vaÌ€o bên trong Ä‘iÌ£a quật, biêÌn mâÌt không thâÌy đâu nữa, cho đêÌn luÌc naÌ€y moÌ£i người mÆ¡Ìi daÌm thở daÌ€i ra một hÆ¡i, chuyện naÌ€y quả thật Ä‘aÌng sợ, loaÌ£i uy aÌp naÌ€y laÌ€m cho người khaÌc ngay cả hô hâÌp cũng đầy khoÌ khăn.
"Tra đêÌn cuÌ€ng, tranh thủ thời gian maÌ€ tiÌ€m kiêÌm manh môÌi!" HuÌ€ng Phi trưởng lão quaÌt, hăÌn coÌ cảm giaÌc uÌ€ tai hoa măÌt rồi, hai ngaÌ€y naÌ€y Ä‘ã xảy ra râÌt nhiều chuyện, giaÌ€y voÌ€ laÌ€m cho hăÌn gần như chiÌ£u không nổi.
Nghĩ đêÌn hai chữ giaÌ€y voÌ€ naÌ€y, trong đầu hăÌn thoaÌng xuâÌt hiện hai chữ 'đưÌa nhỏ', lập tưÌc thở gâÌp kêu lên: "CaÌc ngươi noÌi xem, coÌ phải hay không do nhoÌc siêu quậy kia laÌ€m?"
Lời naÌ€y vừa thôÌt ra, cả hiện trường đều lặng ngăÌt như tờ.
Nhưng ngay sau Ä‘oÌ liền nhao nhao cả lên, theo phỏng Ä‘oaÌn của moÌ£i người, 80% chiÌnh laÌ€ do tên nhoÌc con kia laÌ€m, đây chiÌnh laÌ€ phong caÌch của noÌ, ngay cả thông Ä‘aÌ£o Hư Thần GiÆ¡Ìi cũng không buông tha, một gôÌc bảo dược tôÌt như thÃªÌ Ä‘ÃªÌ‰ ở trươÌc mặt, ngươi noÌi xem chẳng lẽ noÌ không coÌ Ä‘Ã¢Ì€u oÌc hay sao? NêÌu chiêÌu theo suy nghĩ của đưÌa nhỏ naÌ€y, rõ raÌ€ng sẽ không noÌi một lời naÌ€o, vậy khẳng Ä‘iÌ£nh laÌ€ thiên lôi Ä‘aÌnh xuôÌng.
"Ta Ä‘i, tên nhoÌc con naÌ€y Ä‘uÌng laÌ€ một ngôi sao chổi maÌ€, ai ở bên caÌ£nh noÌ Ä‘ÃªÌ€u sẽ gặp chuyện không may."
"Ha ha, trươÌc kia truyền ra tin tưÌc noÌ muôÌn tÆ¡Ìi Bổ Thiên caÌc, ta biêÌt ngay maÌ€, thượng cổ TiÌ£nh thổ muôÌn suÌ£p đổ rồi, chẳng lẽ caÌc ngươi không suy nghĩ tên nhoÌc con Ä‘oÌ laÌ€ ai, ngay cả Hư Thần GiÆ¡Ìi cũng không chiÌ£u nổi noÌ, phải trực tiêÌp Ä‘uổi Ä‘i."
"Quả nhiên chiÌnh laÌ€ kêÌt quả của noÌ, laÌ£i laÌ€m thêm một chuyện nhân thần cộng phẫn, ha ha, viÌ€ cÆ¡Ì giÌ€ ta laÌ£i muôÌn cười to thÃªÌ naÌ€y."
...
Trưởng lão của Bổ Thiên caÌc thật laÌ€ Ä‘aÌng thương, săÌc mặt ai nâÌy đều biêÌn thaÌ€nh maÌ€u Ä‘en, cÆ¡n giận sôi traÌ€o, suy Ä‘oaÌn xem thử ai laÌ€m ra chuyện naÌ€y, coÌ€n những người đêÌn dự lễ một chuÌt thông cảm cũng không coÌ, traÌi laÌ£i coÌ€n cảm thâÌy coÌ chuÌt hả hê. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Truy!" TraÌc Vân trưởng lão Ä‘ã phaÌt cuồng, mở miệng Ä‘ang diÌnh maÌu thật to ra, quaÌt đêÌn nỗi khaÌ€n cả gioÌ£ng.
"ÄuÌng, mau Ä‘uổi theo, tên nhoÌc siêu quậy kia ngay cả gôÌc cũng Ä‘aÌ€o lên, tranh thủ thời gian Ä‘uổi theo, sau Ä‘oÌ trồng xuôÌng laÌ£i chăÌc vẫn coÌ thể sôÌng được." Một viÌ£ trưởng lão khaÌc noÌi.
RâÌt nhanh boÌ£n hăÌn liền phaÌt hiện ra một caÌi hÃ´Ì râÌt sâu, chiÌnh laÌ€ do luÌc trươÌc NhoÌc tyÌ€ bật người nhảy lên, phaÌt hiện được dâÌu vêÌt naÌ€y, một cươÌc trực tiêÌp laÌ€m cho nham thaÌ£ch trên mặt đâÌt đều nưÌt vỡ ra, giôÌng y như kêÌt quả của hăÌn khi phaÌ vỡ kỷ luÌ£c của ThaÌ£ch NghiÌ£ ở Hư Thần GiÆ¡Ìi.
"Trời aÌ£, quả nhiên laÌ€ hăÌn!" Giờ khăÌc naÌ€y, moÌ£i người mÆ¡Ìi kinh hô cả lên.
Suy Ä‘oaÌn laÌ€ một việc, xaÌc thực laÌ£i laÌ€ chuyện khaÌc, tên nhoÌc siêu quậy hêÌt sưÌc xâÌu xa maÌ€, tựu râÌt đơn giản maÌ€ trộm Ä‘i bảo dược của Bổ Thiên caÌc.
"ÄÆ°Ì€ng lo lăÌng, tranh thủ thời gian baÌ€y thiên la Ä‘iÌ£a võng, cuÌ€ng nhau băÌt lâÌy tên tiểu tặc naÌ€y!" TraÌc Vân trưởng lão hoÌa thân thaÌ€nh một Ä‘aÌ£i LaÌ£t Ma, không theÌ€m để yÌ Ä‘ÃªÌn hiÌ€nh tượng nữa, hổn hển gaÌ€o theÌt thật to.
ChiêÌn trường thÆ°Ì hai biÌ£ phong tỏa, boÌ£n hăÌn tin tưởng, NhoÌc tyÌ€ coÌ chăÌp thêm caÌnh cũng chăÌc chăÌn sẽ biÌ£ boÌ£n hoÌ£ băÌt laÌ£i.
BoÌ£n hăÌn dựa theo suy Ä‘oaÌn phương hươÌng của nhoÌc siêu quậy maÌ€ truy tung, khi thâÌy dâÌu vêÌt luÌc hăÌn bật lên nhảy qua mâÌy caÌi sÆ¡n lĩnh, ai nâÌy đều hiÌt một hÆ¡i khiÌ laÌ£nh.
KhiÌ lực kiểu naÌ€y Ä‘uÌng laÌ€ quaÌ nghiÌ£ch thiên, laÌ€m cho moÌ£i người đều phải sợ hãi.
"ThaÌ£ch NghiÌ£ coÌ Ä‘Ã´Ìi thủ rồi!" Một vaÌ€i người thầm thở daÌ€i, aÌnh măÌt traÌ€n đầy hưng phâÌn.
"Chỉ sợ phải chờ thêm hai ba năm nữa, hiện taÌ£i tên nhoÌc con naÌ€y tuổi coÌ€n quaÌ nhỏ" Một người khaÌc mở miệng.
Một đường truy tung, tâÌt cả moÌ£i người của Bổ Thiên caÌc đều xanh cả mặt, bởi viÌ€ trên đường Ä‘i boÌ£n hoÌ£ tiÌ€m thâÌy được một vaÌ€i mảnh vuÌ£n của khôÌi linh dược, ở trên mặt coÌ dâÌu răng nhỏ.
Giờ khăÌc naÌ€y, không chỉ Bổ Thiên caÌc, maÌ€ ngay cả những người đêÌn xem lễ cũng Ä‘au loÌ€ng không thôi, hay cho một đưÌa trẻ phaÌ gia chi tử!
Äây laÌ€ caÌch để ăn bảo dược sao, không noÌi đêÌn chuyện sau naÌ€y coÌ thể lột xaÌc biêÌn thaÌ€nh thaÌnh dược, maÌ€ cho duÌ€ ngươi coÌ trộm được đêÌn tay thiÌ€ cũng không nên trực tiêÌp ăn như thêÌ. NêÌu như Ä‘em Ä‘i để luyện dược, như thÃªÌ thiÌ€ mÆ¡Ìi coÌ hiệu quả tôÌt nhâÌt.
Tên nhoÌc siêu quậy naÌ€y biêÌn noÌ giôÌng như laÌ€ một củ caÌ€ rôÌt, trực tiêÌp nhai ngâÌu nghiêÌn, chuyện naÌ€y Ä‘uÌng laÌ€ phung phiÌ của trời maÌ€. Chỉ sợ hâÌp thu được ba thaÌ€nh dược liệu maÌ€ thôi.
"TưÌc chêÌt Ä‘i maÌ€" HuÌ€ng Phi trưởng lão nổi trận lôi Ä‘iÌ€nh.
"Ah phôÌc"
TraÌc Vân trưởng lão trực tiêÌp phun ra một nguÌ£m maÌu, Ä‘uÌng laÌ€ một tên nhoÌc phaÌ gia maÌ€, sao laÌ£i coÌ thể laÌ€m ra chuyện như thÃªÌ naÌ€y được, không biêÌt đây chiÌnh laÌ€ HăÌc SaÌt Liên sao? HăÌn ngửa mặt lên trời gaÌ€o ruÌ.
"Ta đương nhiên biêÌt laÌ€ HăÌc SaÌt Liên chưÌ. Ä‚n sôÌng, nâÌu chiÌn, không phải chỉ laÌ€ ăn thôi sao, đôÌi vÆ¡Ìi ta maÌ€ noÌi, không coÌ giÌ€ khaÌc nhau, chỉ laÌ€ để đột phaÌ Ä‘ÃªÌ£ luÌ£c Äộng Thiên maÌ€ thôi." NhoÌc tyÌ€ oaÌn thầm.
Äồng thời, noÌ gãi đầu, luÌc Ä‘oÌ do chaÌ£y quaÌ nhanh, coÌ laÌ€m rÆ¡i một vaÌ€i miêÌng dược liệu, Ä‘uÌng laÌ€ hÆ¡i lãng phiÌ thiệt.
NêÌu như biÌ£ moÌ£i người biêÌt yÌ nghĩ của noÌ, cũng nghe được lời noÌi của noÌ. NhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ Ä‘eÌ€ chặt noÌ xuôÌng đâÌt. TrươÌc tiên đập cho một trận rồi mÆ¡Ìi tra hỏi, như thÃªÌ cũng goÌ£i lãng phiÌ? Ngươi ăn bảo dược giôÌng như gặm một củ cải trăÌng, ăn như thÃªÌ mÆ¡Ìi goÌ£i laÌ€ lãng phiÌ Ä‘Ã¢Ìy!
CuôÌi cuÌ€ng, một đường truy Ä‘uổi, Bổ Thiên caÌc laÌ£i nhặt được một khuÌc rễ cây, TraÌc Vân trưởng lão luÌc naÌ€y hai măÌt Ä‘ã biêÌn thaÌ€nh maÌ€u Ä‘en. ThiêÌu chuÌt nữa laÌ€ bâÌt tĩnh, tên tiểu tử naÌ€y ngay cả gôÌc cây cũng không buông tha, ăn cho đêÌn hêÌt luôn sao?!
"Ngay cả gôÌc cây maÌ€ ngươi cũng ăn luôn sao?" HuÌ€ng Phi nhăÌm măÌt laÌ£i, liên tuÌ£c gaÌ€o theÌt.
Những người của Bổ Thiên caÌc hoaÌ€n toaÌ€n tuyệt voÌ£ng, đêÌn ngay cả gôÌc maÌ€ cũng ăn, không coÌ khả năng laÌ€m cho HăÌc SaÌt Liên sôÌng laÌ£i nữa rồi, laÌ€m cho tâÌt cả moÌ£i người đều Ä‘au loÌ€ng.
"Không phải laÌ€ bảo dược sao, toaÌ€n thân trên dươÌi đều laÌ€ bảo vật, chăÌc chăÌn laÌ€ không thể lãng phiÌ rồi, phải ăn cho hêÌt." NhoÌc tyÌ€ trong nội tâm thầm noÌi, đôÌi vÆ¡Ìi biểu hiện của boÌ£n hoÌ£ noÌ cực kyÌ€ không haÌ€i loÌ€ng, caÌc ngươi mÆ¡Ìi laÌ€ người lãng phiÌ, đêÌn cả gôÌc cũng phải lãng phiÌ sao? Lãng phiÌ quaÌ, Ä‘aÌng xâÌu hổ!
May măÌn laÌ€ HuÌ€ng Phi, TraÌc Vân không thể nghe được những lời trong loÌ€ng của noÌ, bằng không thiÌ€ laÌ£i phải thổ huyêÌt thêm lần nữa.
"ÄÆ°Ì€ng để cho ta băÌt lâÌy ngươi, nêÌu không ta cũng sẽ giôÌng như ngươi laÌ€m ra một chuyện nhân thần cộng phẫn!" TraÌc Vân gaÌ€o theÌt.
HuÌ€ng Phi thiêÌu chuÌt nữa thiÌ€ lệ rÆ¡i đầy mặt, từ khi tên tiểu tử naÌ€y vaÌ€o Bổ Thiên caÌc, hai ngaÌ€y nay không coÌ một chuÌt yên tĩnh naÌ€o, hêÌt chuyện naÌ€y đêÌn chuyện khaÌc laÌ€m cho người khaÌc phải phaÌt Ä‘iên lên, quả nhiên không hổ được moÌ£i người ở trong Hư Thần GiÆ¡Ìi goÌ£i laÌ€ "Nhân thần cộng phẫn".
"Lật tung chiêÌn trường thÆ°Ì hai lên cho ta, lên trời xuôÌng đâÌt cũng phải tiÌ€m ra cho ta, không thể buông tha." Một viÌ£ trưởng lão haÌ£ mệnh lệnh.
ÄuÌng luÌc naÌ€y, một Ä‘aÌm nam nữ trẻ tuổi nhanh choÌng chaÌ£y vaÌ€o giữa rừng nuÌi, tiÌ€m toÌ€i bôÌn phương taÌm hươÌng, những người naÌ€y chiÌnh laÌ€ những đệ tử môn đồ chiÌnh thưÌc của Bổ Thiên caÌc, tuổi Ä‘ã ngoaÌ€i hai mươi, cực kyÌ€ cường Ä‘aÌ£i.
"Người vẫn không Ä‘ủ, mặc duÌ€ Ä‘ã phong tỏa nÆ¡i đây nhưng maÌ€ Ä‘iÌ£a phương naÌ€y quaÌ lÆ¡Ìn, vaÌ£n nhâÌt noÌ trôÌn Ä‘i thiÌ€ râÌt khoÌ Ä‘ÃªÌ‰ tiÌ€m, mau choÌng goÌ£i thêm người!"
Một ngaÌ€y naÌ€y, Bổ Thiên caÌc oanh động, cuôÌi cuÌ€ng phaÌ€m laÌ€ đệ tử của môn phaÌi đều biÌ£ Ä‘iều động đêÌn, rậm raÌ£p chằng chiÌ£t, phô thiên caÌi Ä‘iÌ£a, bao phủ toaÌ€n bộ chiêÌn trường thÆ°Ì hai.
Chuyện naÌ€y tự nhiên laÌ€ truyền tÆ¡Ìi Hư Thần GiÆ¡Ìi, nÆ¡i khÆ¡i ra naÌo động, moÌ£i người đều sợ hãi thaÌn phuÌ£c năng lực gây tai hoÌ£a của nhoÌc siêu quậy naÌ€y, coÌ thể laÌ€m cho Bổ Thiên caÌc phải Ä‘aÌ€o ba tâÌt đâÌt để tiÌ€m cho ra noÌ, quả thiên laÌ€ kinh người maÌ€. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Bổ Thiên caÌc thật laÌ€ Ä‘aÌng thương."
CaÌc nÆ¡Ìi trong Hư Thần giÆ¡Ìi đều baÌ€n taÌn, trong luÌc nhâÌt thời một tên miệng coÌ€n hôi sữa liền trở thaÌ€nh nhân vật noÌng nhâÌt, laÌ€m cho moÌ£i người không ngừng thảo luận suy Ä‘oaÌn, thỉnh thoảng coÌ€n coÌ tiêÌng cười ta.
ÄaÌng thương cho Bổ Thiên caÌc, ở Phong tiêm lãng khẩu, thỉnh thoảng laÌ£i biÌ£ người khaÌc giễu cợt, laÌ€m cho boÌ£n hăÌn tưÌc giận không thôi, thề nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải tiÌ€m cho bằng được tên nhoÌc con naÌ€y, nhôÌt vaÌ€o bên trong TiÌ£nh thổ, từ từ trừng triÌ£.
"Äã tiÌ€m được!" Bỗng nhiên ở chiêÌn trường thÆ°Ì hai coÌ người kêu lên, tÆ¡Ìi baÌo tin vui.
"Æ Ì‰ nÆ¡i naÌ€o?!" TraÌc Vân trưởng lão hai con măÌt mở ra.
"Æ Ì‰ bên trong một tổ chim con tiÌ€m được ba bộ bảo côÌt." Một gã đệ tử chaÌ£y tÆ¡Ìi, cầm lâÌy ba bộ bảo côÌt saÌng oÌng aÌnh.
"LaÌ£i coÌ phaÌt hiện nữa, ở phiÌa sau một thaÌc nươÌc tiÌ€m được ba bộ bảo côÌt." LaÌ£i một nữ đệ tử mang thu hoaÌ£ch của miÌ€nh tÆ¡Ìi.
"Của ta, của ta, đều laÌ€ của ta!" NhoÌc tyÌ€ nhiÌ€n về phiÌa Ä‘aÌm người, măÌt mở thật to, thật laÌ€ không cam loÌ€ng maÌ€, nhưng chỉ biêÌt goÌ£i thầm trong loÌ€ng maÌ€ thôi, nÆ¡i miệng không giaÌm hoÌ heÌ Ä‘iều giÌ€.
CuôÌi cuÌ€ng, Bổ Thiên caÌc chỉ tiÌ€m được saÌu bộ côÌt, không coÌ€n thu hoaÌ£ch được giÌ€ nữa, laÌ€m cho NhoÌc tyÌ€ thở phaÌ€o nheÌ£ nhõm, coÌ€n coÌ mười hai bộ nữa, trong nội tâm biÌ€nh tĩnh Ä‘i một iÌt.
Sau Ä‘oÌ, noÌ thay đổi hiÌ€nh daÌ£ng, luÌc trươÌc khuôn mặt nhỏ nhăÌn của noÌ troÌ€n như quả tảo to, nhưng bây giờ laÌ£i không giôÌng như trươÌc, noÌ râÌt cẩn thận, không muôÌn để laÌ£i một manh môÌi naÌ€o.
Xem lẫn trong ba ngaÌ€n đệ tử, nhiều người như thêÌ, căn bản sẽ không biÌ£ ai chuÌ yÌ, không ngừng thay đổi viÌ£ triÌ, thay đổi hiÌ€nh daÌ£ng từ từ tiêÌn haÌ€nh, viÌ€ vậy râÌt khoÌ Ä‘ÃªÌ‰ coÌ người nhận ra.
MâÌy viÌ£ trưởng lão của Bổ Thiên caÌc săÌc mặt âm trầm, tập trung hÆ¡n một trăm viÌ£ thiên taÌ€i ở chiêÌn trường thÆ°Ì hai laÌ£i một chỗ, aÌnh măÌt Ä‘ảo qua từng người, như muôÌn tiÌ€m ra thÆ°Ì giÌ€ Ä‘oÌ.
"Khảo nghiệm kêÌt thuÌc!"
CuôÌi cuÌ€ng, HuÌ€ng Phi vaÌ€ TraÌc Vân noÌi ra mâÌy chữ, con ngươi phaÌt ra maÌ€u xanh laÌ nhiÌ€n chằm chằm vaÌ€o những thiên taÌ€i naÌ€y, cho rằng nhoÌc siêu quậy coÌ khả năng traÌ€ trộn vaÌ€o nÆ¡Ìi đây.
Chậm rãi tiÌ€m kiêÌm, chỉ cần tiêÌn vaÌ€o Bổ Thiên caÌc, không tin laÌ€ tiÌ€m không ra! Äây chiÌnh laÌ€ yÌ nghĩa cũng những viÌ£ trưởng lão.
Nhưng maÌ€, trong nội tâm của hoÌ£ râÌt không bằng loÌ€ng, vậy maÌ€ vẫn không thể băÌt được, tên tiểu tử naÌ€y chaÌ£y quaÌ nhanh, laÌ€ một haÌ£ng người trong những thiên taÌ€i naÌ€y sao?
MâÌy viÌ£ trưởng lão Ä‘ã thương lượng qua, cho rằng NhoÌc tyÌ€ giôÌng như suy Ä‘oaÌn của một sÃ´Ì người, laÌ€ một âÌu tể của thaÌi cổ hung thuÌ naÌ€o Ä‘oÌ, hoÌa thaÌ€nh hiÌ€nh người, một diÌ£ thuÌ tuyệt đôÌi coÌ loaÌ£i thần thông naÌ€o Ä‘oÌ. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bằng không thiÌ€ taÌ£i sao noÌ laÌ£i coÌ sưÌc bật kinh khủng như thêÌ? HÆ¡n nữa sao laÌ£i tÆ¡Ìi vô anh Ä‘i vô tung được chưÌ.
"ÄuÌng laÌ€ Ä‘aÌng hận!" MâÌy viÌ£ trưởng lão gaÌ€o theÌt.
NgoaÌ€i boÌ£n hăÌn ra, ở bên ngoaÌ€i chỉ coÌ€n coÌ một thiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c tâm huyêÌt quy cuồng, hăÌn cuôÌi cuÌ€ng cũng biêÌt ai Ä‘ã đập miÌ€nh hai buÌa, không khỏi ngửa đầu lên nhiÌ€n trời, thiêÌu chuÌt nữa nươÌc măÌt tuông rÆ¡i, thuÌ€ naÌ€y kêÌt quaÌ lÆ¡Ìn rồi!.
"Trông thâÌy chưa, người naÌ€y chiÌnh laÌ€ thiêÌu niên anh huÌ€ng taÌ€i giỏi, gặp chuyện không sợ hãi, trong luÌc moÌ£i người than thở, chỉ coÌ một miÌ€nh hăÌn khinh thường nhiÌ€n bầu trời."
"Gia gia, chaÌu nhiÌ€n thâÌy rồi, chiÌnh xaÌc chỉ coÌ một miÌ€nh Ä‘aÌ£i ca ca nhiÌ€n lên bầu trời maÌ€ thôi."
"ThiêÌu niên naÌ€y quả nhiên taÌ€i giỏi, tâm tiÌnh siêu phaÌ€m, vượt xa người biÌ€nh thường!" Một vaÌ€i trưởng lão cuÌ€ng tiền bôÌi danh tuÌc than thở.
ThiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c nghe được những lời naÌ€y, traÌi tim trong lồng ngực không ngừng đập maÌ£nh, hăÌn cÃ´Ì neÌn cÆ¡n xuÌc động Ä‘ang dân traÌ€o.
"Äã xong, từ nay về sau, caÌc ngươi đều laÌ€ đệ tử của Bổ Thiên caÌc, sẽ Ä‘aÌ£t được truyền thừa của Thượng cổ TiÌ£nh thổ. TôÌt rồi, bây giờ băÌt đầu vaÌ€o sÆ¡n môn." Một viÌ£ trưởng lão noÌi lÆ¡Ìn.
Một Ä‘aÌm người cuồn cuộn từ trong chiêÌn trường thÆ°Ì hai Ä‘i ra, hươÌng về sÆ¡n môn Bổ Thiên caÌc.
Æ Ì‰ bên trong sÆ¡n môn, coÌ€n coÌ một Ä‘aÌm thiêÌu niên Ä‘ang đưÌng đợi, coÌ ThaÌ£ch NghiÌ£, coÌ Tiểu nữ nhi maÌ€ Nhân HoaÌ€ng sủng aÌi nhâÌt, coÌ€n coÌ HoaÌ€ng tử của Cổ QuôÌc, coÌ€n coÌ những con nôÌi dõi của thaÌi cổ diÌ£ chủng, cuÌ€ng nhau trải qua nghi thưÌc nhập môn.
13.10.2013
Chương 106
Tội phạm truy nã của Tịnh Thổ
Dịch giả: Ronkute
Biên táºp: Cell
Nguồn:Tà ng Thư Viện
Nội dung thu gọn
"Con aÌ€, tiêÌn vaÌ€o Bổ Thiên caÌc nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải cÃ´Ì găÌng, không nên phuÌ£ loÌ€ng kyÌ€ voÌ£ng của tộc nhân đôÌi vÆ¡Ìi miÌ€nh!"
"Thượng cổ TiÌ£nh Thổ không giôÌng biÌ€nh thường, từng xuâÌt hiện Thần thaÌnh, ở chổ naÌ€y đừng coÌ cÃ´Ì châÌp, nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải nghe lời sư môn, chăm chỉ tu haÌ€nh."
Một Ä‘aÌm tộc lão của caÌc bộ laÌ£c dặn doÌ€, daÌ£y bảo những đưÌa nhỏ ở trong bộ laÌ£c của miÌ€nh, để cho boÌ£n chuÌng cÃ´Ì găÌng tu luyện được thần thông, tương lai mÆ¡Ìi coÌ thể bảo vệ được bộ laÌ£c.
HÆ¡n ba ngaÌ€n đưÌa nhỏ con măÌt đều Ä‘ỏ ửng, từng người đưÌng bên caÌ£nh tộc lão của miÌ€nh, lăÌng nghe những lời daÌ£y bảo, không ngừng lau nươÌc măÌt, thÃªÌ laÌ€ phải ly biệt rồi, muôÌn gặp laÌ£i nhau không biêÌt phải chờ đêÌn năm naÌ€o thaÌng naÌ€o nữa, coÌ lẽ đêÌn luÌc Ä‘oÌ sẽ coÌ râÌt nhiều lão nhân sÆ¡Ìm qua đời rồi.
"Tộc lão bảo trọng!"
BoÌ£n hoÌ£ chiÌnh laÌ€ những đệ tử kiệt xuâÌt được choÌ£n lựa từ trong tộc, bởi viÌ€ thiên phuÌ tôÌt, Ä‘aÌ£i Ä‘a sÃ´Ì cũng không phải laÌ€ con chaÌu giÌ€ của tộc lão, nhưng luÌc naÌ€y laÌ£i lưu luyêÌn không rời, chiÌnh laÌ€ do tộc lão dẫn boÌ£n hoÌ£ Ä‘i hÆ¡n mười mâÌy vaÌ£n dặm trong ÄaÌ£i Hoang, chiÌnh viÌ€ thÃªÌ cũng laÌ€ cÆ¡ hội để boÌ£n hoÌ£ thay đổi cuộc đời của chiÌnh miÌ€nh.
NhoÌc tyÌ€ đưÌng giữa Ä‘aÌm đông, mặc duÌ€ cũng coÌ gia Ä‘iÌ€nh nhưng ở đây laÌ£i không coÌ người thân naÌ€o hêÌt, chỉ coÌ thể laÌ€m bộ lau nươÌc măÌt, hươÌng đêÌn một cuÌ£ giaÌ€ xa laÌ£ maÌ€ ngheÌ£n ngaÌ€o khoÌc nưÌc nở.
LaÌ€ con của ai đây? CuÌ£ giaÌ€ nghi hoặc, trong âÌn tượng của ông thiÌ€ đây không phải laÌ€ tộc nhân của miÌ€nh, nhưng maÌ€ cũng không cần thiêÌt biêÌt nhiều laÌ€m giÌ€, hiện taÌ£i đưÌa nhỏ naÌ€y Ä‘ang khoÌc, coÌ lẽ viÌ€ vậy maÌ€ nhận lầm người cũng nên.
"ChaÌu trai đừng khoÌc, cÃ´Ì găÌng tu haÌ€nh cho thật tôÌt laÌ€ được rồi." CuÌ£ giaÌ€ an ủi.
"Cảm Æ¡n người, con biêÌt rồi." NhoÌc tyÌ€ ngừng khoÌc, trên mặt ngay cả một gioÌ£t nươÌc măÌt cũng không coÌ, xoay người rời Ä‘i, laÌ€m cho cuÌ£ giaÌ€ ngẩn người một hồi.
RôÌt cuÌ£c, sÆ¡n môn yên tĩnh Ä‘i không iÌt, tâÌt cả tộc lão đêÌn từ caÌc bộ laÌ£c lÆ¡Ìn đều ruÌt lui. Dẫn về gần chiÌn vaÌ£n thiêÌu niên không coÌ thông qua được khảo nghiệm.
Hiện trường chỉ coÌ€n lưu laÌ£i coÌ ba ngaÌ€n người, đông Ä‘uÌc cả một vuÌ€ng, một lão nhân ngồi xêÌp bằng ở trên tảng Ä‘aÌ maÌ€u xanh trươÌc sÆ¡n môn nhưÌc đầu không thôi, haÌ€ng năm chỉ coÌ mâÌy trăm đệ tử maÌ€ luÌc naÌ€y laÌ£i coÌ Ä‘ÃªÌn hÆ¡n ba ngaÌ€n người, quaÌ nhiều người maÌ€, sao maÌ€ săÌp xêÌp cho được đây? ÄuÌng laÌ€ một câu hỏi hoÌc buÌa.
CaÌc viÌ£ trưởng lão như HuÌ€ng Phi, TraÌc Vân ủ rủ ngồi xuôÌng một bên, cuÌi đầu, neÌn laÌ£i cÆ¡n thiÌ£nh nổ ở trong loÌ€ng. Chuyện lần naÌ€y quaÌ mâÌt mặt rồi, đôÌi mặt vÆ¡Ìi caÌc lão tiền bôÌi trong môn phaÌi cảm giaÌc vô cuÌ€ng xâÌu hổ.
"CÆ°Ì như vậy Ä‘i, đều Ä‘ã nhập môn hêÌt rồi, moÌ£i người chiÌ£u thiệt thu nhận thêm một vaÌ€i môn đồ nữa." Lão nhân ngồi xêÌp bằng ở chỗ Ä‘oÌ, trong con măÌt phảng phâÌt như coÌ cảnh tượng khai thiên tiÌch Ä‘iÌ£a, thật laÌ€ kinh người.
SÆ¡n môn huÌ€ng vĩ, do hai toÌ€a nuÌi Ä‘aÌ taÌ£o thaÌ€nh, nguy nga đồ sộ. CoÌ râÌt nhiều trưởng lão của Bổ Thiên caÌc đều xuâÌt hiện. HươÌng dẫn những đưÌa trẻ naÌ€y Ä‘i baÌi tượng Tổ Sư.
ÄêÌn nÆ¡i naÌ€y thiÌ€ mÆ¡Ìi được xem laÌ€ gia nhập Bổ Thiên caÌc, bên trong rộng lÆ¡Ìn vô cuÌ€ng. ToÌ€a nuÌi naÌ€y đêÌn toÌ€a nuÌi khaÌc cao choÌt voÌt, bên trên cây côÌi tươi tôÌt. CoÌ€n xây dựng thêm Ä‘iÌ€nh Ä‘aÌ€i, thaÌc nươÌc.
GiôÌng như laÌ€ nhân gian tiên cảnh, ngoÌ£n nuÌi naÌ€o cũng tuÌ lệ như thêÌ, trời xanh mây taÌ£nh, hÆ¡i nươÌc daÌ€y đặc, traÌ€n đầy khiÌ tưÌc an laÌ€nh.
Äây chiÌnh laÌ€ thượng cổ TiÌ£nh Thổ, nội bộ linh khiÌ lượn lờ, trên Ä‘ỉnh cây côÌi xanh tôÌt um tuÌ€n, nhiều linh tuyền thaÌc nươÌc, laÌ£i coÌ€n coÌ tường cầm thuÌ£y thuÌ, giôÌng như laÌ€ một thÃªÌ giÆ¡Ìi thần thoaÌ£i vậy.
"Æ Ì‰ đây thật sự râÌt đặc biệt, hiÌt maÌ£nh một hÆ¡i, lỗ chân lông toaÌ€n thân đều từ từ mở ra, râÌt thiÌch hợp cho việc tu haÌ€nh!" RâÌt nhiều thiêÌu niên vui mừng.
"Uhm, Ä‘uÌng vậy, ta cảm thâÌy nêÌu ở chổ naÌ€y tu haÌ€nh côÌt văn, tôÌc độ coÌ thể tăng lên mâÌy lần." Một Ä‘aÌm thiêÌu niên đều lộ ra vẻ kiÌch động.
"Một bầy con meÌ£ noÌ thật mập, hiÌ€nh như laÌ€ Hỏa Linh tươÌc, chăÌc ăn ngon lăÌm đây." NhoÌc tyÌ€ lẩm bẩm, nươÌc miêÌng chảy roÌ€ng roÌ€ng.
Æ Ì‰ phuÌ£ cận ThaÌ£ch thôn coÌ tiểu Loan Ä‘iểu, cũng laÌ€ linh cầm nhưng maÌ€ tộc trưởng laÌ£i không cho săn giêÌt tuÌ€y tiện, hiện taÌ£i NhoÌc tyÌ€ nghĩ đêÌn loaÌ£i mỹ viÌ£ naÌ€y maÌ€ theÌ€m thuồng không thôi.
"Æ Ì‰ nÆ¡i naÌ€y coÌ nhiều Hỏa Linh tươÌc như vậy, chăÌc ăn một hai con cũng không sao đâu?" NhoÌc tyÌ€ tự noÌi.
"Ngươi Ä‘ang noÌi caÌi giÌ€ thêÌ?" Một thiêÌu niên đưÌng ở bên caÌ£nh lộ vẻ quaÌi diÌ£.
"CoÌ noÌi caÌi giÌ€ đâu, Ä‘uÌng rồi, baÌ£n xem caÌi Ä‘oÌ laÌ€ caÌi giÌ€, hiÌ€nh như laÌ€ XiÌch Giao đằng, chiÌnh laÌ€ linh dược Ä‘oÌ, coÌ thể chặt xuôÌng một khuÌc được hay không, noÌ phải daÌ€i hÆ¡n hai meÌt." NhoÌc tyÌ€ chuyển chủ đề, nhưng maÌ€ laÌ£i chuyển đêÌn một linh dược khaÌc laÌ€m cho thiêÌu niên kia co ruÌ£t cổ laÌ£i, vội vaÌ€ng quay người, hăÌn cũng không muôÌn phaÌ£m phải một lỗi nghiêm troÌ£ng naÌ€o trong TiÌ£nh Thổ naÌ€y.
"BoÌng Lông Ä‘i đâu rồi, sau naÌ€y mang noÌ vaÌ€o đây, rồi Ä‘i daÌ£o quanh Linh sÆ¡n một voÌ€ng, nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ phaÌt hiện ra không iÌt linh dược." NhoÌc tyÌ€ vui vẻ nở nuÌ£ cười.
Trên mỗi một toÌ€a nuÌi tuÌ lệ đều coÌ cổ mộc, lão dược, Tê cư thiÌ€ coÌ linh cầm, coÌ€n Linh sÆ¡n thiÌ€ thuÌ£y khiÌ lượn lờ, NhoÌc tyÌ€ phaÌn Ä‘oaÌn nhâÌt Ä‘iÌ£nh coÌ một iÌt linh dược sinh sôÌng ở trong Ä‘oÌ.
BâÌt tri bâÌt giaÌc, boÌ£n hăÌn Ä‘i tÆ¡Ìi moÌ£t goÌ€ đâÌt thật lÆ¡Ìn, lân cận Linh sÆ¡n coÌ những tia saÌng traÌ€n qua, lượn lờ xung quanh, ở trung tâm coÌ một tượng Ä‘aÌ cao lÆ¡Ìn vô cuÌ€ng, được Ä‘iêu khăÌc từ một ngoÌ£n nuÌi Ä‘aÌ lÆ¡Ìn.
"Äây chiÌnh laÌ€ Tổ sư của chuÌng ta, gia nhập Bổ Thiên caÌc, Ä‘iều đầu tiên chiÌnh laÌ€ phải baÌi Tổ sư!"
Tượng Ä‘aÌ thật lÆ¡Ìn kia, tuy Ä‘ã trãi qua vô sÃ´Ì tuÃªÌ nguyệt tẩy lễ, coÌ một sÃ´Ì chỗ hư hao, mÆ¡ hồ coÌ thể thâÌy được một hiÌ€nh người nhưng maÌ€ laÌ€ nam hay laÌ€ nữ thiÌ€ không sao phân biệt được.
"BaÌi Tổ sư!" CoÌ trưởng lão hô to, dẫn đầu hÆ¡n ba ngaÌ€n đưÌa nhỏ haÌ€nh Ä‘aÌ£i lễ thăm viêÌng.
"Äây laÌ€ lão đầu, hay laÌ€ lão baÌ€ baÌ€, hoặc cũng coÌ thể laÌ€ TÃªÌ Linh, baÌ£n Ä‘ã nghe qua chưa?" NhoÌc tyÌ€ hỏi một thiêÌu niên đưÌng bên caÌ£nh.
Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Ta không biêÌt!" ThiêÌu niên kia râÌt hoảng sợ, thật không ngờ caÌi đưÌa nhỏ đưÌng bên caÌ£nh miÌ€nh laÌ£i to gan như thêÌ, hăÌn râÌt nhanh trả lời một câu, tranh thủ thời gian cuÌi đầu lễ baÌi, không giaÌm noÌi lung tung.
NhoÌc tyÌ€ laÌ£i keÌo keÌo chiêÌc vaÌy của một tiểu cô nương ở phiÌa trươÌc, noÌi: "BaÌ£n Ä‘ã nghe qua sao, viÌ£ Tổ sư naÌ€y coÌ Ä‘iÌ£a viÌ£ giÌ€ thêÌ, trong thời thượng cổ thiÌ€ coÌ Ä‘aÌ£i thần thông naÌ€o, Ä‘ã laÌ€m những Ä‘aÌ£i sự giÌ€?"
"ÄaÌng gheÌt!" Tiểu cô nương xinh Ä‘eÌ£p keÌo laÌ£i chiêÌc vaÌy, vô cuÌ€ng khẩn trương, tranh thủ thời gian tiêÌp tuÌ£c laÌ€m lễ baÌi.
Æ Ì‰ bên caÌ£nh coÌ mâÌy đưÌa nhỏ muôÌn cười cũng không giaÌm, cả Ä‘aÌm đều cuÌi đầu, trong miệng lẩm bẩm, cầu xin Tổ sư, không giaÌm nhiÌ€n lung tung nữa.
NhoÌc tyÌ€ voÌ€ đầu, Ä‘uÌ£ng caÌi naÌ€y, chaÌ£m caÌi kia, chủ yêÌu laÌ€ muôÌn xây dựng tiÌ€nh cảm, kêÌt quả laÌ£i laÌ€m cho mâÌy đưÌa nhỏ naÌ€y sợ chêÌt khiêÌp, không giaÌm thâÌt thần trươÌc Ä‘aÌ£i lễ naÌ€y.
RôÌt cuÌ£c, nghi thưÌc cầu kyÌ€ cũng Ä‘ã xong.
NhoÌc tyÌ€ laÌ£i keÌo chiêÌc vaÌy của một tiểu cô nương mười ba mười bôÌn tuổi ở trươÌc mặt, hỏi: "AÌ€, Ä‘uÌng rồi, không phải coÌ một người laÌ€ con gaÌi của Nhân HoaÌ€ng, coÌ€n coÌ những hâu duệ của thaÌi cổ diÌ£ chủng, taÌ£i sao miÌ€nh laÌ£i không thâÌy?"
"Không cho ngươi chaÌ£m vaÌ€o ta!" Tiểu cô nương trừng măÌt.
"ThÃªÌ caÌc baÌ£n coÌ biêÌt không?" NoÌ không thâÌy xâÌu hổ giÌ€ hêÌt, nhiÌ€n sang một Ä‘aÌm thiêÌu niên mười mâÌy tuổi hỏi, ở đây noÌ thuộc loaÌ£i nhỏ tuổi nhâÌt nhưng maÌ€ laÌ£i gaÌn laÌ£i lÆ¡Ìn nhâÌt.
"HoÌ£ sÆ¡Ìm Ä‘ã rời Ä‘i rồi, viÌ£ triÌ của boÌ£n hoÌ£ không giôÌng vÆ¡Ìi chuÌng ta, hoÌ£ haÌ€nh lễ ở xung quanh tượng Ä‘aÌ. Sau khi baÌi xong Tổ sư thiÌ€ hoÌ£ rời Ä‘i rồi." Một thiêÌu niên Ä‘aÌp.
"Thật Ä‘aÌng tiêÌc, ta coÌ€n muôÌn nhiÌ€n xem tên TruÌ€ng Äồng giả kia đêÌn tột cuÌ€ng như thÃªÌ naÌ€o, chẳng lẽ thực sự coÌ Ä‘ÃªÌn bôÌn caÌi đồng tử?" Một đưÌa nhỏ đưÌng bên caÌ£nh thâÌt voÌ£ng.
"TruÌ€ng Äồng râÌt Ä‘eÌ£p măÌt, râÌt doÌ£a người." NhoÌc tyÌ€ lăÌc đầu, noÌi: "Ta chủ yêÌu laÌ€ muôÌn nhiÌ€n con gaÌi của Nhân HoaÌ€ng xinh Ä‘eÌ£p coÌ Ä‘uÌng như trong truyền thuyêÌt hay không thôi, coÌ€n muôÌn nhiÌ€n những hậu duệ của ThaÌi cổ diÌ£ chủng nữa."
"Hừ, nhỏ gioÌ£ng một chuÌt, đây chiÌnh laÌ€ con gaÌi Nhân HoaÌ€ng, không thể noÌi lung tung." Một thiêÌu niên mười lăm mười saÌu tuổi nhăÌc nhở noÌ.
"CoÌ vâÌn đề sao, không phải chỉ laÌ€ một tiểu cô nương mười mâÌy tuổi thôi sao, ở chổ naÌ€y đều laÌ€ môn đồ Bổ Thiên caÌc, không coÌ giÌ€ khaÌc nhau cả." NhoÌc tyÌ€ chẳng hề để yÌ, noÌi: "Trong nhaÌ€ naÌ€ng coÌ nhiều ngoÌ£c biÌch tinh thuần như vậy, sau naÌ€y gặp được, phải băÌt naÌ€ng ta nôn ra một vaÌ€i thưÌ, tôÌt nhâÌt phải đưa ra một kiện bảo cuÌ£ mÆ¡Ìi được."
NoÌ mở miệng băÌt đầu khoaÌt laÌc, một Ä‘aÌm thiêÌu niên đều nở nuÌ£ cười. NhoÌc tyÌ€ quaÌ dễ thương maÌ€, râÌt dễ laÌ€m người khaÌc nảy sinh thiện cảm. Thời gian cũng không coÌ€n daÌ€i để cuÌ€ng Ä‘aÌm người naÌ€y taÌn pheÌt.
"MâÌy người caÌc ngươi, tranh thủ thời gian Ä‘i, ta dẫn caÌc ngươi Ä‘i gặp sư phoÌ. Nghiêm tuÌc chuÌt Ä‘i, không được cười." ÄuÌng luÌc naÌ€y, một thanh âm thanh thuÌy truyền đêÌn, một nữ tử xinh Ä‘eÌ£p tầm mười taÌm mười chiÌn tuổi Ä‘i tÆ¡Ìi, nhăÌc nhở boÌ£n hăÌn.
"Mỹ nữ tỷ tỷ, hay laÌ€ tỷ laÌ€m sư phoÌ chuÌng ta Ä‘i." NhoÌc tyÌ€ cười hiÌ€ hiÌ€, bởi viÌ€ Ä‘ã thay đổi hiÌ€nh daÌ£ng, cho nên gương mặt của noÌ giôÌng như một traÌi taÌo, mập uÌ£c iÌ£ch.
"CaÌi tên mập naÌ€y, ngay cả sư tỷ maÌ€ cũng giaÌm Ä‘uÌ€a giỡn hả?" ThiêÌu nữ aÌo trăÌng Ä‘i tÆ¡Ìi, lâÌy tay nheÌo maÌ noÌ.
"Ta không phải laÌ€ mập, ta chỉ hÆ¡i đầy đặn maÌ€ thôi, cũng giôÌng như thân thể thon daÌ€i của tỷ tỷ chuÌng ta đều laÌ€ những hiÌ€nh ảnh Ä‘eÌ£p Ä‘ẽ." NhoÌc tyÌ€ khua môi muÌa meÌp, năÌm lâÌy ngoÌn tay nhỏ daÌ€i trăÌng muôÌt như ngoÌ£c, không cho naÌ€ng nheÌo maÌ nữa.
ThiêÌu nữ kinh ngaÌ£c, đây laÌ€ lần đầu tiên nhiÌ€n thâÌy một đưÌa nhỏ vui Ä‘uÌ€a như thÃªÌ naÌ€y,
"Tiểu mập maÌ£p, ta cảnh caÌo ngươi, không được pheÌp noÌi xâÌu những người khaÌc, Ä‘i nhanh lên." ThiêÌu nữ nheÌo thêm lần nữa, sau Ä‘oÌ mÆ¡Ìi chiÌ£u buông tay.
Bỗng nhiên, ở đằng xa bay tÆ¡Ìi một coÌ£ng lông vũ trăÌng noãn, daÌ€i đêÌn mâÌy meÌt, bên trên coÌ một nam một nữ đệ tử trẻ tuổi nhanh choÌng bẩm baÌo một vaÌ€i sự việc cho caÌc trưởng lão biêÌt.
"CaÌi giÌ€?" Một Ä‘aÌm trưởng lão đều giật miÌ€nh, noÌi nhỏ vÆ¡Ìi nhau, hiển nhiên Ä‘ang baÌ€n baÌ£c chuyện giÌ€ Ä‘oÌ.
Sau Ä‘oÌ, HuÌ€ng Phi trưởng lão đưÌng lên noÌi: "Mang lên Ä‘i!"
TâÌt cả moÌ£i người kinh ngaÌ£c, không biêÌt Ä‘ang xảy ra chuyện giÌ€.
Thời gian không daÌ€i, một tâÌm da thuÌ cổ lâÌp laÌnh phuÌ€ văn, caÌch mặt đâÌt hÆ¡n một meÌt nhanh choÌng bay tÆ¡Ìi, bên trên coÌ vaÌ€i tên cường giả, ngoaÌ€i ra bên trên coÌ€n coÌ một tảng Ä‘aÌ.
"ÄoÌ laÌ€ caÌi giÌ€, chẳng lẽ laÌ€ một tảng Ä‘aÌ kyÌ€ laÌ£ - TÃªÌ Linh?" RâÌt nhiều thiêÌu niên hiêÌu kyÌ€.
"TrươÌc tiên không Ä‘i tuyển sư nữa, tâÌt cả quay laÌ£i cho ta!" HuÌ€ng Phi trưởng lão noÌi.
Lập tưÌc, những đưÌa nhỏ vôÌn chuẩn biÌ£ Ä‘i thiÌ€ đều dừng laÌ£i, lần nữa trở về phiÌa trươÌc tượng Ä‘aÌ Tổ Sư.
Trên mặt của những viÌ£ trưởng lão kia không coÌ một chuÌt biểu tiÌ€nh naÌ€o, nhâÌt laÌ€ HuÌ€ng Phi vaÌ€ TraÌc Vân trưởng lão trên mặt laÌ£i caÌ€ng Ä‘en hÆ¡n, coÌ thể thâÌy được tâm tiÌ€nh của boÌ£n hoÌ£ không được tôÌt cho lăÌm.
NhoÌc tyÌ€ săÌc mặt cổ quaÌi, không noÌi thêm giÌ€ nữa, đưÌng im một chỗ cuÌ€ng vÆ¡Ìi những thiêÌu niên kia.
"Äể cho boÌ£n chuÌng xem Ä‘i!" TraÌc Vân trưởng lão noÌi.
Tảng Ä‘aÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c đưa lên Ä‘aÌ€i cao, quay về phiÌa moÌ£i người, hiện ra một haÌ€ng chữ: Anh Minh Thần VÅ©, Quang Minh ChÃnh Äại.
CaÌc thiêÌu niên ở dươÌi Ä‘aÌ€i lập tưÌc baÌ€n taÌn, ở trong tộc boÌ£n hăÌn đều laÌ€ người nổi bật, phần lÆ¡Ìn laÌ€ mười ba mười bôÌn tuổi, đều Ä‘ã tiêÌn vaÌ€o trong Hư Thần giÆ¡Ìi cho nên biêÌt rõ hai câu noÌi naÌ€y.
"NhoÌc siêu quậy!"
"ChiÌnh laÌ€ do đưÌa nhỏ hiêÌm thâÌy kia lưu laÌ£i, chữ viêÌt giôÌng như Ä‘uÌc, chẳng lẽ noÌ Ä‘ã tiêÌn vaÌ€o Bổ Thiên caÌc rồi?"
"Không thể naÌ€o, tên nhoÌc siêu quậy kia không phải Ä‘ã chaÌ£y thoaÌt rồi sao, chẳng lẽ noÌ cũng muôÌn trở thaÌ€nh môn đồ?"
Hơn ba ngàn người sợ hãi kinh hô.
TraÌc Vân trưởng lão sai người mang tÆ¡Ìi, ở mặt sau tảng Ä‘aÌ naÌ€y coÌ€n xuâÌt hiện một haÌ€ng chữ: NăÌm BuÌa NÆ¡i Tay, Ta CoÌ Thiên HaÌ£.
Mọi người kinh ngạc, nhịn không được bật cười, nhao nhao nghị luận.
Chỉ coÌ mỗi một miÌ€nh thiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c năÌm chặc nâÌm đâÌm, rồi tranh thủ thời gian che laÌ£i caÌi traÌn, bởi viÌ€ xuÌc động cho nên những gân xanh ở xung quanh nổi lên, laÌ€m cho hăÌn Ä‘au nhưÌc không thôi.
"Quả nhiên laÌ€ noÌ!" ThiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c nghiêÌn răng nghiêÌn lợi.
HuÌ€ng Phi trưởng lão ủ rủ noÌi: "Ta nghĩ caÌc ngươi cũng biêÌt noÌ laÌ€ ai, tên nhoÌc siêu quậy naÌ€y râÌt coÌ khả năng Ä‘ang ở ngay bên trong Bổ Thiên caÌc chuÌng ta, hiện taÌ£i ta giao cho caÌc ngươi một nhiệm vuÌ£..."
Ai cũng không ngờ đêÌn, HuÌ€ng Phi trưởng lão laÌ£i trực tiêÌp phaÌt ra một lệnh truy nã, nêÌu ai phaÌt hiện ra NhoÌc siêu quậy, hoặc laÌ€ năÌm được manh môÌi naÌ€o Ä‘oÌ, lập tưÌc bẩm baÌo thiÌ€ coÌ thể sẽ trở thaÌ€nh đệ tử troÌ£ng yêÌu nhâÌt.
"Oanh!"
Æ Ì‰ đây lập tưÌc naÌo nhiệt hẵn lên, hÆ¡n ba ngaÌ€n thiêÌu niên nam nữ đều phâÌn khởi. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
NhoÌc tyÌ€ nhêÌch miệng, chuyện naÌ€y quaÌ Ä‘Ã´Ì£c aÌc maÌ€, noÌ vừa mÆ¡Ìi nhập môn maÌ€ liền trở thaÌ€nh tội phaÌ£m truy nã, chẳng lẽ mâÌy lão giaÌ€ naÌ€y phaÌt hiện ra Ä‘iều giÌ€ rồi, biêÌt rõ ta Ä‘ang ở trong Ä‘aÌm người naÌ€y? Xem ra cần phải kiềm chÃªÌ laÌ£i một chuÌt, không thể khinh thường được!
"BăÌt lâÌy tên gia hảo nhân thần cộng phẫn naÌ€y!" Một Ä‘aÌm đệ tử mÆ¡Ìi nhập môn hô haÌ€o, thanh âm vang dội vô cuÌ€ng.
NhoÌc tyÌ€ chaÌn nản trôÌn vaÌ€o sâu bên trong Ä‘aÌm người naÌ€y, cuÌ€ng hô lÆ¡Ìn: "BăÌt lâÌy tên nhoÌc naÌ€y!"
"TôÌt rồi, Ä‘i choÌ£n sư Ä‘i." CaÌc trưởng lão khoaÌt tay.
NhoÌc tyÌ€ cuÌ€ng vÆ¡Ìi Ä‘aÌm người tương đôÌi quen thuộc tiêÌn vaÌ€o cuÌ€ng một chỗ, Ä‘i theo thiêÌu nữ aÌo trăÌng để choÌ£n sư tôn, kêÌt quả voÌ€ng tÆ¡Ìi voÌ€ng lui, caÌc nÆ¡i đều chật niÌch người, chủ yêÌu laÌ€ do năm nay sÃ´Ì lượng người quaÌ nhiều.
"ÄÆ°Æ¡Ì£c rồi, Ä‘aÌm nhỏ naÌ€y do ta cuÌ€ng TraÌc Vân mang Ä‘i." HuÌ€ng Phi trưởng lão Ä‘i tÆ¡Ìi.
"Hả?" NhoÌc tyÌ€ haÌ hôÌc mồm, hai người naÌ€y đều biÌ£ hăÌn choÌ£c đêÌn hộc maÌu, hiện taÌ£i laÌ£i biÌ£ boÌ£n hoÌ£ choÌ£n truÌng, sau naÌ€y coÌ€n coÌ chỗ tôÌt naÌ€o đây?
ThiêÌu nữ aÌo trăÌng leÌn nheÌo thêm một phaÌt lên gương mặt mủm mỉm của noÌ, quở traÌch noÌi: "Không được noÌi nhiều, coÌ thể được hai viÌ£ trưởng lão daÌ£y bảo Ä‘oÌ chiÌnh laÌ€ phuÌc khiÌ của caÌc ngươi, phải biêÌt rằng hai viÌ£ naÌ€y đều laÌ€ tiền bôÌi cao nhân, noÌi nhiều như thÃªÌ thiÌ€ không xem vai vÃªÌ vaÌ€o đâu cả."
Một Ä‘aÌm thiêÌu niên nam nữ hai măÌt đều saÌng lên, NhoÌc tyÌ€ cũng như thêÌ, cÃ´Ì găÌng mở to măÌt laÌ€m thaÌ€nh bộ daÌ£ng vô cuÌ€ng kinh ngaÌ£c vaÌ€ vui mừng, thật ra trong nội tâm ưu sầu không thôi.
Trên thực têÌ, HuÌ€ng Phi cuÌ€ng TraÌc Vân cũng bâÌt đăÌc dĩ, hai người cộng laÌ£i thu nhận một trăm môn đồ, thÃªÌ naÌ€y laÌ€ thÃªÌ Ä‘** naÌ€o? CoÌ thể băÌt tay vaÌ€o việc daÌ£y dỗ một Ä‘aÌm naÌ€y sao? Nhưng maÌ€ không coÌ caÌch naÌ€o khaÌc, lần naÌ€y boÌ£n hoÌ£ phaÌ£m lỗi nặng như thêÌ, chỉ coÌ thể chủ động nhận công việc nặng nhoÌ£c maÌ€ laÌ€m thôi.
"Äi, ta dẫn caÌc ngươi đêÌn chổ ở." ThiêÌu nữ aÌo trăÌng dẫn trăm tên tân đệ tử Ä‘i đêÌn một cuÌ€ng nuÌi, trong quaÌ triÌ€nh naÌ€y không ngừng giảng giải một iÌt quy củ, caÌ€ng nghiêm khăÌc khuyên bảo, ngaÌ€n van lần đừng Ä‘i tÆ¡Ìi những Ä‘iÌ£a phương TÃªÌ Linh chôÌn Tê Cư của Bổ Thiên caÌc, ngaÌ€n vaÌ£n không được quâÌy nhiễu.
Äây chiÌnh laÌ€ một khu nuÌi Ä‘aÌ, ba ngaÌ€n tân đệ tử đều ở chổ naÌ€y, phoÌ€ng ôÌc râÌt nhiều, rừng truÌc rậm raÌ£p, hoaÌ€n cảnh ngược laÌ£i cũng không tệ chuÌt naÌ€o.
LaÌ£i laÌ€m cho NhoÌc tyÌ€ cảm thâÌy may măÌn Ä‘oÌ laÌ€, liên tiêÌp vaÌ€i ngaÌ€y hai viÌ£ trưởng lão gặp mặt cũng chỉ một lần maÌ€ thôi, hÆ¡n nữa giảng giải văn tự HoaÌ€n CôÌt rồi vội vã rời Ä‘i, cũng không ở laÌ£i lâu.
"Cuộc sôÌng haÌ£nh phuÌc Ä‘ã băÌt đầu, BoÌng Lông không biêÌt sao maÌ€ giờ vẫn không thâÌy đâu?" Nhcos tyÌ€ nhaÌy nhaÌy đôi măÌt.
Qua Ä‘i mâÌy ngaÌ€y, noÌ vẫn không coÌ thâÌy BoÌng Lông đâu hêÌt, nhưng maÌ€ trong luÌc vô tiÌ€nh coÌ thâÌy qua Thanh Phong một lần, noÌ luÌc naÌ€y khẽ nhiÌu maÌ€y, bởi viÌ€ tiểu Thanh Phong trên người biÌ£ thương, coÌ maÌu Æ°Ì Ä‘oÌ£ng laÌ£i.
NhoÌc tyÌ€ không coÌ Ä‘ÃªÌn hỏi thăm, nhưng maÌ€ âm thầm năÌm chặc năÌm đâÌm.
"LaÌ€ do ai laÌ€m, chỉ mÆ¡Ìi coÌ vaÌ€i ngaÌ€y maÌ€ laÌ£i giaÌm khi dễ Thanh Phong, chẳng lẽ do tu vi của hăÌn quaÌ thâÌp?" NhoÌc tyÌ€ nhiÌu maÌ€y, cũng không coÌ laÌ€m ra haÌ€nh động thiêÌu suy nghĩ.
DuÌ€ sao vẫn Ä‘ang ở bên trong Bổ Thiên caÌc, không thể so được vÆ¡Ìi ÄaÌ£i Hoang, vaÌ£n nhâÌt lỡ laÌ€m caÌ€ng laÌ€m bậy thiÌ€ sẽ rươÌt đêÌn những phiền toaÌi, cần phải cẩn thận.
Nhưng maÌ€ noÌ tuyệt đôÌi không mặc kệ, Thanh Phong cuÌ€ng vÆ¡Ìi noÌ giôÌng như laÌ€ hai anh em ruột, vừa mÆ¡Ìi vaÌ€o Bổ Thiên caÌc maÌ€ Ä‘ã coÌ người khi dễ như vậy, trên người coÌ một mãng lÆ¡Ìn maÌu Æ°Ì Ä‘oÌ£ng, noÌi thÃªÌ naÌ€o Ä‘i nữa thiÌ€ cũng phải hỏi cho ra lẽ mÆ¡Ìi được.
19.10.2013
Chương 107
Vô Ä‘á»
Dịch giả: Ronkute
Biên táºp: Cell
Nguồn:Tà ng Thư Viện
Nội dung thu gọn
Hư Thần giÆ¡Ìi, má»i ngưá»i baÌ€n luận sôi nổi, tựa hồ muôÌn thaÌ€nh cãi nhau.
NhoÌc siêu quậy thật sự Ä‘i Bổ Thiên caÌc, nó không chỉ Ä‘aÌ€o Bảo CôÌt của khu thÆ°Ì taÌm, coÌ€n ăn trộm thêm một cây Bảo Dược, coÌ€n lưu laÌ£i một tảng Ä‘aÌ Æ¡Ì‰ chiêÌn trường thÆ°Ì hai, haÌ€nh động naÌ€y taÌ£o nên một trận soÌng gioÌ to lÆ¡Ìn.
"ÄÆ°Ìa nhỏ naÌ€y Ä‘uÌng laÌ€ nghiÌ£ch thiên, đây chiÌnh laÌ€ Thượng Cổ TiÌ£nh Thổ, noÌ Æ¡Ì‰ đâu thiÌ€ bão taÌp nổi lên ở đó, HuÌ€ng Phi trưởng lão, TraÌc Vân trưởng lão tháºt đáng thương, cả hai tưÌc giận đêÌn phun máu ra ngoaÌ€i luôn."
"ÄÆ°Ìa nhỏ naÌ€y quả nhiên trươÌc sau như một, phong caÌch vẫn không hề thay đổi, Ä‘aÌ€o côÌt, trộm dược đều laÌ€ những việc nghiêm troÌ£ng vậy maÌ€ vẫn giaÌm laÌ€m, laÌ£i coÌ€n thaÌ€nh thaÌ£o không iÌt."
"Ha ha, thật laÌ€ coÌ yÌ tưÌ, mâÌy ngaÌ€n người tổ chức thà nh Ä‘oà n thể vượt ải thaÌ€nh công, tâÌt cả đều do đưÌa nhỏ naÌ€y ban tặng, không biết sang năm Bổ Thiên caÌc coÌ€n thu đệ tá» hay không nữa?"
Tin tưÌc trong Hư Thần giÆ¡Ìi truyền baÌ râÌt nhanh, những chuyện giÌ€ Ä‘ã phaÌt sinh ở chiêÌn trường thÆ°Ì hai thiÌ€ moÌ£i người đều biêÌt hêÌt.
Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Thật là coÌ yÌ tưÌ, mâÌy viÌ£ trưởng lão tưÌc đêÌn phun máu cuôÌi cuÌ€ng cũng phải truy nã đưÌa nhỏ naÌ€y rồi, cuối cùng không biêÌt có bắt được nó hay không?"
Hiện taÌ£i, những chuyện baÌ€n taÌn ở trong Hư Thần giÆ¡Ìi đều liên quan đêÌn đưÌa nhỏ naÌ€y, moÌ£i người cảm thâÌy đưÌa nhỏ naÌ€y không hổ laÌ€ một Ä‘oÌa kyÌ€ hoa, tÆ¡Ìi chỗ naÌ€o thiÌ€ chỗ Ä‘oÌ sẽ không cô quaÌ£nh, tâÌt nhiên sẽ laÌ€m ra chuyện "Nhân thần cộng phẫn".
"Theo caÌc ngươi caÌi cuÌ£c u to tươÌng trên đầu của viÌ£ thiên taÌ€i sÃ´Ì một Tiêu Thiên Ä‘oÌ laÌ€ do ai laÌ€m?"
"Theo như ta thâÌy, chăÌc chăÌn laÌ€ do tên nhoÌc con Ä‘oÌ gây nên. Chẳng lẽ Ä‘ã quên haÌ€ng chữ được khăÌc ở trên tảng Ä‘aÌ kia sao? BuÌa Ở Trong Tay, Ta CoÌ Thiên HaÌ£. ThiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c trên đầu xuâÌt hiện khôÌi u thật lÆ¡Ìn, khẳng Ä‘iÌ£nh Ä‘ã biÌ£ tên nhoÌc Ä‘oÌ duÌ€ng một buÌa nện xuôÌng!"
"Ha ha, ha ha..."
Hư Thần giÆ¡Ìi một mảng cười to, ở bên trong Bổ Thiên caÌc thiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c thiêÌu chuÌt nữa laÌ€ nổi khuÌ€ng lên.
Khu nuÌi Ä‘aÌ naÌ€y không cao lăÌm, nhưng cũng coÌ khiÌ là nh lượn lờ, đặc biệt laÌ€ trong các khe Ä‘aÌ moÌ£c ra má»™t Ãt lão dược, trần ngập muÌ€i thÆ¡m ngaÌt, thật laÌ€ tự nhiên vaÌ€ yên laÌ€nh.
PhuÌ£ cận, rừng truÌc liên miên, rất nhiá»u phoÌ€ng ôÌc, hÆ¡n ba ngaÌ€n đệ tử má»›i đều ở nÆ¡i naÌ€y.
Trong mâÌy ngaÌ€y kÃªÌ tiêÌp, coÌ một vaÌ€i thiên taÌ€i được chuyển Ä‘i, viÌ duÌ£ như thiêÌu niên aÌo baÌ€o maÌ€u baÌ£c chẳng haÌ£n, boÌ£n hoÌ£ ở chiêÌn trường thÆ°Ì hai coÌ biểu hiện kinh người.
Sau Ä‘oÌ, nhoÌc tyÌ€ phaÌt hiện ở nÆ¡i naÌ€y không hẳn Ä‘ã được tự do, maÌ€ phải laÌ€m việc, tỷ như phải xaÌch nươÌc từ linh tuyền để tươÌi vưá»n thuốc, khai thaÌc caÌc loaÌ£i quặng tinh kim hiêÌm coÌ.
"Mình tÆ¡Ìi đây laÌ€ để tu haÌ€nh, hai lão giaÌ€ kia vaÌ€i ngaÌ€y mÆ¡Ìi xuất hiện một lần, chỉ truyền thuÌ£ cho mình một iÌt thÆ°Ì maÌ€ mình Ä‘ã biêÌt, ở đây Ä‘uÌng laÌ€ lãng phiÌ thời gian." NhoÌc tyÌ€ bâÌt mãn noÌi.
"ÄÆ°Ì€ng oaÌn giận, những đệ tử mÆ¡Ìi nhập môn đều phải laÌ€m những công việc của tầng thâÌp nhâÌt, cho nên người ta dựa vaÌ€o caÌi giÌ€ maÌ€ laÌ£i daÌ£y cho ngươi CôÌt Văn cuÌ€ng Bảo Thuật, trừ phi thiên phuÌ của ngươi coÌ thể doÌ£a chêÌt người khaÌc thiÌ€ mÆ¡Ìi coÌ thể được coi troÌ£ng." Một thiêÌu niên mười bôÌn, mười lăm tuổi noÌi.
"Ta biêÌt rồi." NhoÌc tyÌ€ gật đầu, mâÌy ngaÌ€y nay noÌ mong chờ được nhiÌ€n thâÌy vưá»n thuốc, không biêÌt đêÌn khi naÌ€o thiÌ€ tÆ¡Ìi phiên noÌ Ä‘i tươÌi nươÌc? Trong loÌ€ng noÌ mong đợi, nhưng Ä‘aÌng tiêÌc đều không được.
LoaÌ£i bỏ những thÆ°Ì naÌ€y, nhoÌc tyÌ€ laÌ£i suy nghĩ đêÌn chuyện của Thanh Phong, nó bị băÌt naÌ£t, nhóc tỳ nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải quản, nhưng maÌ€ bây giờ laÌ£i chẳng biêÌt những đệ tử thiên tà i Ä‘oÌ Æ¡Ì‰ đâu, cũng không biêÌt người băÌt naÌ£t Thanh Phong laÌ€ ai nữa.
NoÌ muôÌn Ä‘iều tra nhưng maÌ€ laÌ£i sợ người khaÌc phaÌt hiện, duÌ€ sau đây cũng laÌ€ Thượng Cổ TiÌ£nh Thổ, ai maÌ€ biêÌt sẽ coÌ cao thủ Ä‘aÌng sợ như thÃªÌ naÌ€o toÌ£a trâÌn nÆ¡i đây.
"BoÌng Lông Ä‘uÌng laÌ€ một tên gia hỏa không coÌ traÌch nhiệm, đêÌn luÌc naÌ€y rồi maÌ€ vẫn không thâÌy đâu?' NhoÌc tyÌ€ lẩm bẩm.
Hai ngaÌ€y sau, một con vật nhỏ xuâÌt hiện, lâÌm la lâÌm leÌt, caÌi mũi nhỏ mâÌp mâÌy, nhanh choÌng tiÌ€m tÆ¡Ìi trươÌc phoÌ€ng của nhoÌc tyÌ€.
"Rầm!"
CaÌnh cửa biÌ£ đẩy tung ra, NhoÌc tyÌ€ voÌ£t ra ngoaÌ€i, nhanh choÌng năÌm chặt lâÌy Ä‘uôi của BoÌng Lông, nhâÌc bổng noÌ lên.
"ChiÌt chiÌt..." BoÌng Lông khaÌng nghiÌ£, căm giận kêu lên.
"TaÌ£i sao bây giờ mÆ¡Ìi tÆ¡Ìi, lâu nay chaÌ£y Ä‘i đâu. Hả, trên moÌng vuôÌt coÌ muÌ€i viÌ£ của linh dược, mà y Ä‘ã ăn mấy cây rồi?" NhoÌc tyÌ€ lập tưÌc phaÌt hiện được vâÌn đề troÌ£ng yêÌu.
BoÌng Lông nhăn nhoÌ, cuôÌi cuÌ€ng duỗi ra một caÌi moÌng vuôÌt nhỏ, sau Ä‘oÌ tưÌc giận kêu lên. Hiển nhiên noÌ không chỉ phaÌt hiện ra một cây linh dược, tâÌt cả đều sinh trưởng ở trên Linh sÆ¡n có khà là nh bao phá»§, loanh quanh mâÌy ngaÌ€y, nguy hiểm lăÌm noÌ mÆ¡Ìi thaÌ€nh công được một lần maÌ€ thôi.
CoÌ nguyên cả một ngá»n Bảo SÆ¡n, maÌ€ chỉ ăn được một cây linh thảo, đôÌi vÆ¡Ìi BoÌng Lông maÌ€ noÌi đây chiÌnh laÌ€ một sự sỉ nhuÌ£c, viÌ€ thÃªÌ nên noÌ mÆ¡Ìi tưÌc giận.
NhoÌc tyÌ€ ôm lâÌy noÌ, noÌi: "Sau khi haÌi được linh dược liền quên mâÌt tao, hay laÌ€ cÃ´Ì yÌ traÌnh mặt, leÌn luÌt tiÌ€m nÆ¡i naÌ€o Ä‘oÌ Äƒn hêÌt?"
BoÌng Lông duỗi ra một moÌng vuôÌt nhỏ quÆ¡ quÆ¡, kêu lên chiÌt chiÌt, hiện taÌ£i noÌ râÌt xem thường nhoÌc tyÌ€, bởi viÌ€ noÌ Ä‘ã nghe qua tâÌt cả sự tiÌ€nh ở khu thÆ°Ì taÌm cuÌ€ng vÆ¡Ìi chiêÌn trường thÆ°Ì hai.
BiÌ£ một con khỉ giÆ¡ năÌm đâÌm lên xem thường miÌ€nh, nhoÌc tyÌ€ Ä‘aÌ€nh phải daÌ£y dỗ laÌ£i noÌ, vừa vò vừa bóp, cuôÌi cuÌ€ng vẻ mặt nghiêm tuÌc, noÌi: "Thanh Phong biÌ£ người ta băÌt naÌ£t, mà y Ä‘i Ä‘iều tra Ä‘i, hỏi nó Ä‘ã xảy ra chuyện giÌ€."
NhăÌc tÆ¡Ìi chiÌnh sự, con măÌt to của BoÌng Lông chuyển động, không coÌ từ chôÌi, nhanh choÌng biêÌn mâÌt.
Äây chiÌnh laÌ€ một khu linh Ä‘iÌ£a, non xanh nươÌc biêÌc, khoÌi trăÌng lượn lờ, cực kyÌ€ thiÌch hợp để tu haÌ€nh, chổ nà y hÆ¡n xa nÆ¡i ở cá»§a những đệ tử biÌ€nh thường, bởi viÌ€ nÆ¡i đây laÌ€ chổ ở của một nhoÌm thiên taÌ€i.
Nhưng maÌ€, Thanh Phong mặt maÌ€y sưng huÌp, ngồi một miÌ€nh ở bên trong căn nhaÌ€ gỗ tự xử lyÌ vêÌt thương, thỉnh thoảng laÌ£i kêu lên một vaÌ€i tiêÌng Ä‘au đơÌn.
"LuÌc naÌ€o thiÌ€ ta mÆ¡Ìi coÌ thể tiêÌn vaÌ€o Äộng Thiên cảnh đây, luÌc Ä‘oÌ sẽ không biÌ£ những người kia băÌt naÌ£t nữa." Nó nhỏ gioÌ£ng lẩm bẩm, coÌ chuÌt buồn rầu.
NoÌi toÌm laÌ£i, tuổi taÌc cá»§a nó coÌ€n nhỏ, tu vi laÌ£i yêÌu nhâÌt, vừa mÆ¡Ìi tÆ¡Ìi nÆ¡i naÌ€y liền biÌ£ mâÌy người nhiÌ€n chăÌm chằm, luận baÌ€n cuÌ€ng vÆ¡Ìi nó, ra tay taÌ€n nhẫn, Ä‘aÌnh nó bầm tiÌm hêÌt cả ná»a người.
Äây laÌ€ nội thương, râÌt khoÌ laÌ€nh, chỉ coÌ thể chậm rãi tĩnh dưỡng, thÃªÌ nhưng ngaÌ€y naÌ€o mâÌy người naÌ€y cũng tiÌ€m nó gây sự, ngang ngược yêu cầu nó phải luận baÌ€n.
Thanh Phong luÌc Ä‘oÌ thật sự không hiểu nhưng mãi đêÌn tận bây giờ thiÌ€ mÆ¡Ìi hiểu được, nêÌu như ở lâu trong thiên taÌ€i doanh maÌ€ không coÌ tiêÌn bộ giÌ€ thiÌ€ sẽ biÌ£ Ä‘aÌ€o thải, sẽ biÌ£ người ở bên ngoaÌ€i thÃªÌ chỗ.
"BoÌ£n hoÌ£ không cho mình chữa laÌ€nh vêÌt thương, muôÌn keÌo ngã mình, laÌ€m cho tu vi không thể tiêÌn triển, chờ sau khi mình biÌ£ Ä‘uổi ra ngoaÌ€i, thiÌ€ boÌ£n hoÌ£ sẽ coÌ cÆ¡ hội để tiêÌn vaÌ€o." Thanh Phong tự noÌi, trên khuôn mặt nhỏ nhăÌn coÌ một khôÌi maÌu Ä‘oÌ£ng lÆ¡Ìn, chỉ hÆ¡i động một chuÌt sẽ râÌt Ä‘au.
Nó không nghĩ tÆ¡Ìi caÌ£nh tranh vô cuÌ€ng khôÌc liệt như thêÌ, những thiêÌu niên nà y tuổi taÌc đều không lÆ¡Ìn nhưng laÌ£i sử duÌ£ng các loại tâm cÆ¡, kêÌt laÌ£i thaÌ€nh những Ä‘oaÌ€n thể nhỏ. Chủ yêÌu cũng bởi viÌ€, cứ đến đà u tháng thiên taÌ€i doanh sẽ phân phaÌt các loại Dược TaÌn quý hiếm cuÌ€ng vÆ¡Ìi các loại CôÌt Thư có giá trị cao, coÌ thể laÌ€m cho tu vi tăng nhanh như gió. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Mặc kệ như thÃªÌ naÌ€o, mình phải cÃ´Ì găÌng đền đầu thaÌng, nhận được Dược TaÌn rồi chữa triÌ£ xong thương thêÌ, đồng thời nhÆ¡Ì kỹ nội dung CôÌt Thư giúp tiểu ca ca." Thanh Phong tự noÌi, phải căÌn răng kiên triÌ€ cho bằng được.
Nó biêÌt, mâÌy người kia tuy maÌ£nh mẽ những cũng không phải laÌ€ những nhân vật Ä‘aÌng sợ nhâÌt, bởi viÌ€ boÌ£n hoÌ£ coÌ chỗ dựa maÌ€ thôi.
"Mình nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải kiên triÌ€, phải ở laÌ£i, haÌ€ng năm TÃªÌ Linh ở sâu bên trong Thượng cổ TiÌ£nh thổ sẽ giảng kinh mâÌy lần, nghe đồn cực kyÌ€ kinh thêÌ, coÌ thể laÌ€m cho người khaÌc tỉnh ngộ, viÌ€ tiểu ca ca maÌ€ phải nhÆ¡Ì kỹ kinh văn naÌ€y."
Thanh Phong tự mỉnh xử lyÌ vêÌt thương, ngồi xêÌp bằng trên giường, băÌt đầu tu haÌ€nh, nhưng Ä‘aÌng tiêÌc laÌ€ một sÃ´Ì PhuÌ€ Văn ở bên trong vêÌt thương chaÌ£y loaÌ£n, laÌ€ do mâÌy tên thiêÌu niên kia lưu laÌ£i, trong luÌc nhâÌt thời khoÌ maÌ€ loại bá» saÌ£ch sẽ, ảnh hưởng đêÌn việc tu haÌ€nh.
"Haizz, nêÌu coÌ tiểu ca ca ở đây, khẳng Ä‘iÌ£nh chỉ cần giÆ¡ lay liền coÌ thể trâÌn aÌp hêÌt boÌ£n hoÌ£. Nhưng maÌ€, mình không thể chuyện giÌ€ cũng ỷ laÌ£i tiểu ca ca được, phải tự miÌ€nh nổ lực, nêÌu mình giôÌng như boÌ£n hoÌ£ coÌ thời gian tu haÌ€nh daÌ€i, thiÌ€ chăÌc chăÌn mình sẽ không keÌm!" Thanh Phong động viên chiÌnh miÌ€nh.
Bên ngoaÌ€i cửa sổ, một con vật Ä‘ang ngoÌ daÌo daÌc, bịch một tiêÌng rồi chui vaÌ€o trong.
"BoÌng Lông!" Thanh Phong kinh hỉ, mâÌy ngaÌ€y naÌ€y nó râÌt cô đơn, laÌ£i biÌ£ người khaÌc băÌt naÌ£t, nghĩ đêÌn sự âÌm cuÌng nÆ¡i ThaÌ£ch thôn, nó râÌt nhÆ¡Ì, mÆ¡Ìi coÌ mâÌy ngaÌ€y không thâÌy BoÌng Lông maÌ€ nươÌc măÌt suyÌt chuÌt nữa chảy ra rồi.
"ChiÌt chiÌt."
BoÌng Lông gaÌ€o lÆ¡Ìn, nhiÌ€n thâÌy những vệt maÌu Ä‘oÌ£ng trên người nó, coÌ€n coÌ lưu laÌ£i ám thương do PhuÌ€ Văn, lập tưÌc laÌ€m cho noÌ Ä‘Æ°Ì€ng ngồi không yên, Ä‘ã ở chung vÆ¡Ìi nhau nên khiêÌn noÌ sÆ¡Ìm Ä‘ã coÌ cảm tiÌ€nh vÆ¡Ìi Thanh Phong.
"Không coÌ chuyện giÌ€ đâu, tao không sao." Thanh Phong an ủi noÌ.
"ChiÌt chiÌt."
BoÌng Lông tưÌc giáºn, reÌo lên không ngừng, nó muôÌn Ä‘i baÌo thuÌ€.
"Mà y đừng Ä‘i, sẽ biÌ£ boÌ£n hoÌ£ phaÌt hiện đâÌy, khi Ä‘oÌ thiÌ€ trôÌn cũng không được đâu, boÌ£n hoÌ£ râÌt lợi haÌ£i." Thanh Phong động viên noÌ.
BoÌng Lông biÌ€nh tĩnh trở laÌ£i, gãi gãi đầu, không laÌ€m giÌ€ nữa, để cho Thanh Phong noÌi cho noÌ biêÌt Ä‘ã xảy ra chuyện giÌ€, rồi sau Ä‘oÌ noÌ sẽ Ä‘i noÌi cho nhoÌc tyÌ€ biêÌt, đêÌn luÌc Ä‘oÌ lại Ä‘i trả thuÌ€ cũng không muộn.
"Tiểu ca ca tiêÌn vaÌ€o Bổ Thiên caÌc, tao thật sự râÌt vui, nhưng maÌ€ tao laÌ£i không muôÌn chuyện giÌ€ cũng phiền đêÌn ca ca, như vậy không phải vô duÌ£ng lăÌm hay sao." Thanh Phong noÌi.
BoÌng Lông trực tiêÌp duÌ€ng moÌng vuôÌt nhỏ của miÌ€nh gõ gõ baÌ€n, yÌ laÌ€, nhóc tỳ Ä‘ã sÆ¡Ìm biêÌt rồi, nêÌu ngươi không noÌi thiÌ€ noÌ sẽ caÌ€ng lo lăÌng hÆ¡n.
Thanh Phong cảm động, không chỉ coÌ tiểu ca ca quan tâm đêÌn nó, maÌ€ ngay cả con khỉ naÌ€y cũng thêÌ, đôi măÌt chợt rưng rưng, một gioÌ£t nươÌc măÌt liền rÆ¡i xuôÌng, nó kể những tao ngộ maÌ€ miÌ€nh Ä‘ã gặp trong những ngaÌ€y qua. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau nửa đêm, BoÌng Lông trở về, nhoÌc tyÌ€ biêÌt toaÌ€n bộ sự việc, khuôn mặt nhỏ nhăÌn của noÌ liền Ä‘en kiÌ£t laÌ£i, ở trong phoÌ€ng Ä‘i tÆ¡Ìi Ä‘i lui.
"MâÌy tên thiêÌu niên mâÌt daÌ£y naÌ€y, còn có chá»— dựa đằng sau là thiên taÌ€i há» Vũ, chẳng lẽ laÌ£i laÌ€ Vũ gia ở ThaÌ£ch QuôÌc?" NhoÌc tyÌ€ lầm bẩm, aÌnh măÌt hÆ¡i laÌ£nh lẽo.
"Xử lyÌ những tên naÌ€y coÌ lẽ sẽ Ä‘uÌ£ng tÆ¡Ìi Vũ tộc, không biêÌt coÌ thể lôi keÌo tên ThaÌ£ch NghiÌ£ vaÌ€o chuyện naÌ€y hay không?" Mặc duÌ€ chỉ laÌ€ một chuyện nhỏ, thÃªÌ nhưng nhoÌc tyÌ€ laÌ£i nghĩ tÆ¡Ìi những chuyện râÌt xa.
BoÌng Lông ở bên caÌ£nh vung vẩy caÌi moÌng vuôÌt nhỏ xiÌu của miÌ€nh, laÌ€m ra vẻ râÌt hung hãn.
NhoÌc tyÌ€ nở nuÌ£ cười, noÌi: "BoÌng Lông, maÌ€y phải nhÆ¡Ì kỹ, không thể naÌ€o xông thẳng tÆ¡Ìi Ä‘aÌnh Ä‘aÌnh giêÌt giêÌt được, Ä‘oÌ chỉ laÌ€ người ngu mÆ¡Ìi laÌ€m thôi."
BoÌng Lông nhâÌt thời giÆ¡ chân, không ngừng reÌo lên, đôi moÌng vuôÌt quÆ¡ quÆ¡ không ngừng, yÌ noÌi, không phải ngươi cũng hay laÌ€m như thÃªÌ sao? Cực kyÌ€ ngu ngôÌc Ä‘oÌ sao.
NhoÌc tyÌ€ luÌng tuÌng, voÌ€ đầu noÌi: "Nhưng maÌ€ phải xem tiÌnh huôÌng laÌ€ như thÃªÌ naÌ€o, nhằm thẳng vaÌ€o ai, ở trong ÄaÌ£i Hoang thiÌ€ tự nhiên phải trực tiêÌp maÌ€ xông tÆ¡Ìi rồi."
BoÌng Lông bĩu môi, tỏ vẻ khinh thường.
"Haizz, để ta suy nghĩ caÌi Ä‘ã, hai ngaÌ€y sau, người của thiên taÌ€i doanh sẽ tÆ¡Ìi nÆ¡i naÌ€y, biểu diễn sự maÌ£nh mẽ bâÌt phaÌ€m của boÌ£n hoÌ£ để khiÌch lệ chuÌng ta. LuÌc Ä‘oÌ sẽ laÌ€ luÌc trừng triÌ£ boÌ£n hoÌ£." NhoÌc tyÌ€ noÌi.
Từ lâu noÌ Ä‘ã nhận được tin tưÌc, khi naÌ€o sư môn truyền CôÌt Văn thiÌ€ boÌ£n hoÌ£ không cần phải lao động, chỉ cần ngồi chờ những thiên taÌ€i kia tÆ¡Ìi.
Chủ yêÌu laÌ€ những ngaÌ€y gần đây coÌ râÌt nhiều thiêÌu niên không vừa loÌ€ng, không thể naÌ€o lyÌ giải được việc taÌ£i sao phải lao động khổ cực như thêÌ.
MaÌ€ mâÌy viÌ£ trưởng lão noÌi râÌt đơn giản, nêÌu như ngươi Ä‘ủ maÌ£nh, nêÌu như thiên phuÌ nghiÌ£ch thiên thiÌ€ coÌ thể tiêÌn thẳng vaÌ€o thiên taÌ€i doanh, không cần phải ở laÌ£i đây nữa. Lần naÌ€y để Ä‘aÌm thiên taÌ€i kia tÆ¡Ìi đây laÌ€ để cho moÌ£i người thâÌy được sự chênh lệch, không coÌ€n oaÌn giận giÌ€ nữa.
LoaÌng caÌi hai ngaÌ€y Ä‘ã qua Ä‘i, một Ä‘aÌm thiên taÌ€i Ä‘i tÆ¡Ìi, xuâÌt hiện ở vuÌ€ng nuÌi Ä‘aÌ naÌ€y.
ÄaÌm người naÌ€y tinh thần phâÌn châÌn, ai nâÌy cũng laÌ€ người không tầm thường, đều laÌ€ những tuâÌn kiệt của caÌc bộ tộc lÆ¡Ìn, được Bổ Thiên caÌc xem troÌ£ng cho tiêÌn vaÌ€o sÆ¡n môn.
Những người naÌ€y taÌ€i hoa xuâÌt chuÌng, mỗi người đều cực kyÌ€ maÌ£nh mẽ.
19.10.2013
Chương 108
Thiên tà i doanh
Dịch giả: Ronkute
Biên táºp: Cell
Nguồn:Tà ng Thư Viện
Nội dung thu gọn
Rừng trúc xanh um, linh khà mịt má», trên núi đá các loại Cổ Dược cắm rá»… trong khe đá, khung cảnh rất an bình, nÆ¡i nà y là chá»— ở cá»§a đệ tá» nháºp môn.
Nhưng mà , sau khi đến đây nhóm thiên tà i nà y lại Ä‘á»u không khá»i cau mà y, bởi vì so sánh vá»›i linh thổ cá»§a bá»n há» thì nÆ¡i nà y có vẻ quá má»™c mạc rồi, độ nồng nặc cá»§a linh khà thấp hÆ¡n nhiá»u.
Äặc biệt là dãy núi đá kia, trá»c lốc, bên trên căn bản không có cây tốt sinh trưởng, thiếu hụt khà là nh, mà nÆ¡i ở cá»§a bá»n hắn hÆ¡n xa nÆ¡i nà y, tốc độ tu hà nh có thể tăng lên mấy lần.
Thá»i khắc nà y, bá»n há» Ä‘á»u âm thầm cảnh giác, tuyệt đối không thể bị loại khá»i thiên tà i doanh, Ä‘iá»u kiện ở bên ngoà i quá "Gian khổ" rồi. So sánh trước sau, cÅ©ng biết môn phái tháºt sá»± quá tốt vá»›i đám thiên tà i bá»n há».
"Các vị sư đệ, chúng ta tá»›i đây là để luáºn bà n, má»i ngưá»i không nên tổn thương hòa khÃ." Má»™t ngưá»i trong đội ngÅ© thiên tà i mỉm cưá»i nói, nụ cưá»i cá»§a ngưá»i nà y giống như ánh mặt trá»i ôn hòa, là m cho ngưá»i ta cảm giác tháºt ấm áp.
Má»i ngưá»i gáºt đầu tán thà nh.
Hắn mặc quần áo mà u trắng, vóc ngưá»i cao gầy, tuổi chừng mưá»i bốn mưá»i lăm tuổi, tuy là nam tá» nhưng khà chất xuất chúng, có thể nói phong thần như ngá»c, hắn tiếp tục nói: "Tu hà nh có trước sau, nhưng cÅ©ng không phân chia địa vị cao thấp, chúng ta là sư huynh đệ đồng môn, nên giúp đỡ lẫn nhau."
Hắn khiêm tốn như váºy tá»± nhiên nháºn được thiện cảm cá»§a má»i ngưá»i, dù sao ngưá»i nà y là má»™t vị thiên tà i, hÆ¡n nữa cÅ©ng là ngưá»i nổi báºt trong đám thiên tà i.
"Sư huynh xưng hô như thế nà o?" Có đệ tá» má»›i há»i.
"Bạch y sư huynh tháºt là đẹp trai!" Ãnh mắt cá»§a rất nhiá»u thiếu nữ tá»a sáng, nhìn vá» phÃa trước.
"Ta tên VÅ© Phong, nháºp môn sá»›m hÆ¡n má»i ngưá»i mấy năm, tất cả má»i ngưá»i là đồng môn, sau nà y có gì cần trợ giúp có thể tá»›i tìm ta." VÅ© Phong mỉm cưá»i, tóc Ä‘en bay múa trong gió, ánh mắt trong suốt, hà m răng rất trắng, khà chất siêu phà m thoát tục.
"Hắn chÃnh là VÅ© Phong?" Không Ãt ngưá»i kinh ngạc thốt lên.
Trong mấy ngà y nay, rất nhiá»u đệ tá» má»›i đã hiểu rõ nhiá»u chuyện. Có nhân váºt lợi hại nà o trong mấy lần chá»n đệ tá» trước đây bá»n há» cÅ©ng biết hÆ¡n phân ná»a.
VÅ© Phong tuyệt đối là má»™t cưá»ng giả, rất có danh tiếng, tuy má»›i chỉ quyết đấu cùng ngưá»i khác mấy lần, nhưng đánh bại đối thá»§ Ä‘á»u là cưá»ng giả trong đám thiên tà i. Uy thế rất lá»›n.
Thiên tà i trong những lần tuyển chá»n gần đây không có mấy ngưá»i có thể ép qua hắn. Ngoà i ra, hắn còn có má»™t muá»™i muá»™i, tên là VÅ© Lâm, kiá»u diá»…m như hoa, cá»±c kỳ mỹ lệ, là má»™t vị thiếu nữ thiên tà i, nhiá»u ngưá»i biết tiếng.
"Bạch y VÅ© Phong, phong thái xuất thế. Nếu chiến đấu trong khi trá»i mưa thì không ai địch nổi. Hắn có thể dẫn sấm sét từ trên chÃn tầng trá»i xuống để giết địch. Phù văn mà u và ng đầy trá»i, từng đánh tan mưá»i mấy vị cưá»ng giả vây công hắn."
Có ngưá»i nói ra má»™t Ãt chiến tÃch cá»§a hắn, tức khắc là m ngưá»i kÃnh nể.
Nhóc tỳ ở bên nhìn thấy, gáºt gáºt đầu, VÅ© Phong nà y là má»™t nhân váºt. Sau đó nhÃu mà y suy nghÄ© má»™t chút, đây chÃnh là chá»— dá»±a cá»§a mấy ngưá»i ức hiếp Thanh Phong?
Bất quá có vẻ má»™t cưá»ng giả như hắn sẽ không đặc biệt nhằm và o Thanh Phong, mà chỉ là những ngưá»i kia tá»± mình chá»§ trương, chỉ vì chen Ä‘i má»™t vị trà để tiến cá» ngưá»i cá»§a mình.
"Các vị sư đệ có ai muốn tá»›i khiêu chiến không?" Và o lúc nà y má»™t ngưá»i khác mở miệng, hắn mặc áo xám, chừng mưá»i bốn mưá»i lăm tuổi, tướng mạo phổ thông. Bá»n hỠđến nÆ¡i nà y chÃnh là vì biểu hiện ra thá»±c lá»±c cưá»ng đại, phụng lệnh cá»§a trưởng lão, để cho tất cả đệ tá» má»›i nháºn ra chá»— chênh lệch.
"Ta đến!"
Má»™t ngưá»i thiếu niên mở miệng, bước ra ngoà i khiêu chiến vị thiên tà i áo xám.
"Vù" má»™t tiếng, má»™t mảnh hà o quang bay lên, Phù Văn Ä‘an dệt, hóa thà nh má»™t con Thải Cưu, giương cánh bay lượn, nó hà dà i vồ vá» phÃa vị thiên tà i trong sân.
"A, dÄ© nhiên là Bảo Thuáºt!" Má»i ngưá»i kinh ngạc. Bảo Thuáºt Ãt á»i. Bình thưá»ng đệ tá» má»›i nháºp môn là m sao hiểu được. Trừ phi là bá»™ lạc lá»›n ná»™i tình thâm háºu má»›i có.
Thiên tà i áo xám đứng ở nÆ¡i đó không nhúc nhÃch, má»™t tay nhẹ nhà ng vạch má»™t cái, xÃch quang lấp loé, má»™t bức tưá»ng xuất hiện trước ngưá»i hắn, dà y nặng mà ngưng tụ, lại hết sức chói mắt. Äây dÄ© nhiên là má»™t bức tưá»ng cao lá»›n bằng lá»a, má»™t bức tưá»ng do Linh há»a tạo thà nh, cháy hừng há»±c, ngăn cách con đưá»ng.
Con Thải Cưu kia gà o thét má»™t tiếng, liá»n hóa thà nh tro tà n, vỡ ra Ä‘iểm Ä‘iểm ánh sáng như mưa, ngưá»i khiêu chiến kêu rên, lùi ra ngoà i, hắn đã thất bại, hÆ¡n nữa bại rất triệt để.
Má»i ngưá»i hoảng sợ, lúc nà y chỉ má»›i vừa chiến đấu, ngưá»i thiếu niên khiêu chiến váºn dụng Bảo Thuáºt bất phà m, lại trong nháy mắt liá»n thất bại.
Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u cảm thấy kÃnh nể thiếu niên áo xám, nhìn tướng mạo cá»§a hắn phổ thông, không nghÄ© tá»›i bà n tay chỉ vạch má»™t cái liá»n xuất hiện má»™t bức tưá»ng lá»a ngưng tụ mà dà y nặng, dá»… dà ng phá giải má»™t loại Bảo Thuáºt rất mạnh.
Thiếu niên áo xám không nói lá»i nà o, lui vá» phÃa sau, đây chÃnh là thiên tà i, má»™t đòn tùy ý, thì có uy thế như váºy, đánh bại má»™t vị đệ tá» má»›i rất cưá»ng đại.
Sau đó, trong thiên tà i tráºn doanh lại Ä‘i ra má»™t ngưá»i, thân hình cao lá»›n, phải có hai meÌt, thể trạng đặc biệt cưá»ng tráng, tóc Ä‘en đầy đầu rối tung, có má»™t luồng khà tức hữu hình Ä‘áºp tá»›i. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Ta nháºp môn bôÌn năm rồi, so vá»›i các ngươi sá»›m rất nhiá»u, hÆ¡n nữa năm nay đã mưá»i tám tuổi, nếu như ra tay có chút không công bằng, không bằng các ngươi tá»›i đánh ta Ä‘i, ta không đánh trả." Lúc hắn nói chuyện trung khà mưá»i phần, như má»™t cái chuông lá»›n ầm vang, chấn động hai tai má»i ngưá»i vang lên ong ong.
"Còn có thể như váºy?" Nhất thá»i có không Ãt ngưá»i nóng lòng muốn thá».
Cuối cùng, má»™t ngưá»i thiếu niên Ä‘i ra, quát to má»™t tiếng, giữa baÌ€n tay Phù Văn Ä‘an dệt, hoá thà nh má»™t cây trưá»ng mâu, hoà n toà n là ngưng tụ bằng Phù Văn, toả ra khà tức khiếp ngưá»i, tháºt là khá»§ng bố.
Trong lòng má»i ngưá»i cảm thấy rùng mình, chÃnh là ngưá»i cá»§a thiên tà i tráºn doanh cũng cả kinh, trong đám đệ tá» bình thưá»ng nà y lại có ngưá»i cưá»ng đại như thế, tháºt sá»± là ngoà i dá»± Ä‘oán cá»§a má»i ngưá»i, chỉ sợ sẽ không yếu hÆ¡n má»™t số ngưá»i bá»n há».
"Mở!"
Thiếu niên nà y hét lá»›n, quang mâu đâm ra như tia chá»›p, tất cả sức mạnh Ä‘á»u táºp trung ở má»™t Ä‘iểm, tiếng kim loại rung leng keng vang vá»ng, cá»±c kỳ đáng sợ, cây mâu đâm vá» phÃa ngưá»i thiên tà i có thể hình cao to cưá»ng tráng kia.
Trong lòng tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u run lên, nếu như má»™t mâu nà y đâm vá» bản thân mình, mình dám mạnh mẽ chống đỡ sao? ChÃnh là má»™t Ãt thiên tà i Ä‘á»u cảm thấy bồn chồn, có chút kiêng kỵ.
Nhưng mà , ngưá»i thiên tà i cao to kia đứng ở nÆ¡i đó không nhúc nhÃch, chỉ là trên ngưá»i hiện lên má»™t tầng kim quang, hóa thà nh từng vòng xoáy nhá» mà u và ng xoay tròn trên ngưá»i, Phù Văn vô táºn, tháºt là quá»· dị.
Khi lưỡi mâu kia đâm tá»›i gần ngưá»i hắn, những vòng xoáy mà u và ng óng nà y chuyển động cà ng ngà y cà ng kịch liệt, tiếng răng rắc truyá»n đến, lưỡi mâu dÄ© nhiên trá»±c tiếp bị xoắn nát, hóa thà nh mưa ánh sáng.
Má»i ngưá»i hÃt má»™t hÆ¡i khà lạnh, đây là loại công pháp há»™ thể gì, tháºt là bá đạo và mạnh mẽ, là m ngưá»i thán phục.
Không nghi ngá» chút nà o, ngưá»i khiêu chiến thất bại.
"Sư huynh đây là công pháp gì?" Äôi mắt to cá»§a nhóc tỳ phát sáng, trốn ở trong đám ngưá»i kêu lên.
"Äây là Kim Tuyá»n Ba Văn Công, thoát thai từ Phù Văn há»™ thể cá»§a Kim Sà Äại Bằng." Vị thiên tà i cao to trả lá»i.
"Tháºt là lợi hại, chúng ta có thể há»c sao?" Rất nhiá»u đệ tá» má»›i Ä‘á»u lá»™ ra lá»™ ra vẻ ước ao.
"Nếu các ngươi có cÆ¡ há»™i tiến và o Tà ng Kinh các. NÆ¡i đó có rất nhiá»u Cốt Thư cho các ngươi lá»±a chá»n, công pháp nà y ta há»c được từ trên má»™t mảnh xương mà u và ng dÃnh đầy tro tà n ở trong má»™t góc hẻo lánh cá»§a Tà ng Kinh các, đáng tiếc chỉ tìm được má»™t quyển." Hắn cÅ©ng không giấu diếm.
Công pháp nà y mặc dù không bằng Phù Văn há»™ thể cá»§a Kim Sà Äại Bằng nhất mạch. Nhưng cÅ©ng cá»±c kỳ kinh ngưá»i, nếu có thể tìm thấy phần tiếp theo trong Tà ng Kinh các, nhất định vô cùng khá»§ng bố.
"Nếu như có cÆ¡ há»™i, nhất định phải nghÄ© biện pháp cho Bóng Lông tiến và o Tà ng Kinh các!" Hai mắt nhóc tỳ phát sáng. Răng nanh nhỠóng ánh lóe sáng, cưá»i vô cùng vui vẻ.
Má»i ngưá»i Ä‘á»u chá» mong, từ Thượng Cổ đến nay Tà ng Kinh các đã thu nháºn không biết bao nhiêu Cốt Thư, khẳng định có vô táºn diệu pháp, là m ngưá»i ngóng trông.
Thế nhưng các đệ tá» má»›i Ä‘á»u biết, muốn tiến và o rất khó, cÅ©ng không biết phải đáp ứng Ä‘iá»u kiện như thế nà o má»›i có cÆ¡ há»™i, tất cả má»i ngưá»i cÅ©ng bắt đầu ước mÆ¡. Hi vá»ng ngà y đó đến sá»›m má»™t chút. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau đó, đệ tá» thiên tà i thỉnh thoảng ra tráºn. Liên tiếp hÆ¡n mưá»i vị đệ tá» má»›i khiêu chiến, nhưng không há» bất ngá», tất cả Ä‘á»u thất bại. Hoà n toà n không phải là đối thá»§.
Liá»n ngay cả Tiêu Thiên ngưá»i thiếu niên mặc áo bà o mà u bạc cũng ra sân, hắn má»›i lên cấp đệ tá» thiên tà i. Kết quả cÅ©ng là cưá»ng thế, chỉ má»™t chiêu mà thôi, ánh bạc hóa thà nh mưa cuôÌn bay má»™t vị nữ đệ tá».
"Tháºt mạnh!" Rất nhiá»u ngưá»i kinh ngạc thốt lên.
Tiêu Thiên nghe váºy, gáºt đầu đáp lại rất hữu hảo.
"Quả nhiên là tà i hoa xuất chúng a!" Có ngưá»i thán phục, lá»›n tiếng tán thưởng.
Tức thì thiếu niên áo bạc cứng Ä‘á», sau đó trên trán nổi lên gân xanh, hắn cố nhịn xuống kÃch động, cháºm rãi rút lui.
Nhóc tỳ cưá»i khà khà không ngừng.
Má»i ngưá»i thán phục, cuối cùng đã rõ rà ng sá»± chênh lệch giữa há» và ngưá»i cá»§a thiên tà i doanh, đưá»ng bá»n há» phải Ä‘i còn rất dà i.
Äây không phải kết quả bá»n há» muốn, nhưng hai bên chênh lệch quá xa, mặc dù bá»n há» là các thiếu niên kiệt xuất được tuyển ra từ các bá»™ tá»™c lá»›n, nhưng ở Bổ Thiên các tháºt sá»± không coi và o đâu.
"Như váºy Ä‘i, má»™t vị đệ tá» yếu nhất cá»§a thiên tà i doanh sẽ nháºn khiêu chiến cá»§a má»i ngưá»i." Má»™t vị thiếu niên mở miệng, hắn chừng mưá»i má»™t mưá»i hai tuổi, mặc má»™t bá»™ quần áo mà u lam, lông mà y ráºm mắt to, khà tức eÌp người, vừa nhìn chÃnh là cưá»ng giả.
Hắn mỉm cưá»i, vẫy tay gá»i má»™t ngưá»i trong thiên tà i doanh.
Nhóc tỳ nhÃu mà y, ánh mắt trở nên lạnh, phát ra ánh sáng đáng sợ.
"Chu sư huynh, ta bị thương nên tay không nhúc nhÃch được." Thanh Phong run lên, nó rất suy yếu, trên ngưá»i nó có không Ãt máu ứ Ä‘á»ng cùng vá»›i ám thương.
Chu VÅ© Hà o cưá»i nói: "Sư đệ đừng khiêm tốn như thế, cùng má»i ngưá»i luáºn bà n má»›i có thể có tiến bá»™."
Thân thể cá»§a hắn rất rắn chắc, da thịt mà u cổ đồng, trong mắt có Phù Văn lấp loé, nụ cưá»i là m cho ngưá»i ta cảm thấy rất ôn hoà , thế nhưng sau khi Ä‘i tá»›i hắn má»™t phát bắt được cánh tay cá»§a Thanh Phong, dùng sức giống như kìm sắt, là m cho Thanh Phong cảm giác xương cốt Ä‘á»u phải nứt ra rồi.
"Äến đây Ä‘i, sư đệ, không nên ngại ngùng như thế, trong thiên tà i doanh cÅ©ng không thể chỉ biết vùi đầu khổ tu, cần giao lưu tiếp xúc cùng ngưá»i khác nhiá»u hÆ¡n má»›i tốt." Chu VÅ© Hà o cưá»i nói, xem ra như má»™t vị sư huynh tốt, chỉ Ä‘iểm giúp sư đệ, khiến ngưá»i không cách nà o bắt bẻ.
Chỉ có Thanh Phong run sợ, xương cánh tay cá»§a nó Ä‘á»u sắp đứt Ä‘oạn, nó không muốn Ä‘i nghênh chiến, bởi vì thương thế tháºt sá»± không nhẹ, chÃnh là bị ngưá»i trước mắt nà y cùng hai tên thiên tà i khác đánh.
"ÄÆ°á»£c rồi, đừng là m khó Thanh Phong, nếu đệ ấy không khá»e thì không nên xuất chiến." Có ngưá»i trong thiên tà i doanh cau mà y nói.
Bạch y VÅ© Phong gáºt gáºt đầu, nói: "ÄÆ°á»£c rồi."
Nếu Thanh Phong bị đệ tá» bình thưá»ng đánh bại, bá»n hắn cÅ©ng sẽ cảm thấy xấu hổ.
Nghe váºy Chu VÅ© Hà o nở nụ cưá»i, nói: "Äã như váºy, thiên tà i doanh chúng ta liá»n tá»± mình diá»…n võ, giảng giải cho má»i ngưá»i má»™t Ãt cách dùng xảo diệu cá»§a Phù Văn."
"ÄÆ°á»£c!" Nghe thế đệ tá» má»›i nhất thá»i vui sướng.
"Thanh Phong sư đệ, chúng ta cùng phối hợp biểu thị má»™t Ãt diệu dụng cá»§a Phù Văn cho các vị sư đệ sư muá»™i cùng xem." Chu VÅ© Hà o chân thà nh má»i.
Trong mắt Thanh Phong xuất hiện má»™t tia sợ hãi, nó lui vá» phÃa sau.
"Không có chuyện gì, không nên thẹn thùng, chúng ta chỉ là diá»…n võ mà thôi, cÅ©ng không phải quyết chiến sinh tá»." Chu VÅ© Hà o tiến lên, dÄ© nhiên ra tay.
Thanh Phong đà nh phải cắn răng, không thể không chiến, nếu không sẽ càng bị thương nặng.
"Các vị sư đệ nhìn kỹ, đây là diệu dụng cá»§a Ngư Long Phù Văn, chỉ cần vung má»™t cái như váºy, liá»n có thể phát huy ra lá»±c lượng thần bà to lá»›n nhất, bắn bay đối thá»§." Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chu VÅ© Hà o tá» ra rất chăm chú, tay phải vẽ ra má»™t đưá»ng cong đẹp đẽ, giống như má»™t con Ngư Long vẫy Ä‘uôi, nhaÌy măÌt bắn ra Phù Văn vô táºn, đánh vá» phÃa Thanh Phong.
Tuy rằng Thanh Phong táºn lá»±c tránh né, nhưng trình độ Phù Văn cá»§a đối phương cao hÆ¡n nó quá nhiá»u, bà n tay vạch má»™t cái. Má»™t con Ngư Long phát sáng đánh nó bay ra ngoà i.
"Ầm"
Thanh Phong bay ra ngã mạnh trên mặt đất. Xương ngá»±c nó dán xuống mặt đất lạnh như băng, cảm giác mình giống như là muốn nứt ra, ngÅ© tạng lục phá»§ Ä‘au nhức, hÆ¡n ná»a ngà y Ä‘á»u không thể ngồi dáºy. Nó biết mình bị thương rất nghiêm trá»ng, cảm thấy muốn ho ra máu nhưng lại không ho ra được.
Hiển nhiên, đối phương sá» dụng ám kình rất tốt, khiến cho không ai nhìn ra Ä‘iá»u gì.
Thá»i gian tháºt dà i, Thanh Phong Ä‘á»u khó đứng lên, cảm thấy ngÅ© tạng giống như bể nát, vô cùng Ä‘au nhức.
"Thanh Phong sư đệ không sao chứ?" Chu VÅ© Hà o kinh ngạc nói, sau đó nhanh chóng chạy tá»›i. Nâng nó dáºy, lắc đầu nói: "Sư đệ, không phải sư huynh nói ngươi nhưng mà thân thể ngươi quá yếu rồi, muốn ở lại thiên tà i doanh thì phải cố gắng nhiá»u hÆ¡n."
Hắn là m ra vẻ sư huynh tốt, khiến ngưá»i bên ngoà i sinh ra hảo cảm.
Thanh Phong rốt cục có thể đứng dáºy. Trong mắt có lá»a giáºn, thế nhưng không thể phát tác, chỉ biết siết chặc nắm đấm đến ná»—i năm ngón tay Ä‘á»u trắng bệch ra.
"Äến, sư huynh giúp ngươi khÆ¡i thông huyết mạch, sau đó chúng ta lại biểu diá»…n má»™t loại Phù Văn khác cho các vị sá»± đệ." Chu VÅ© Hà o nói.
Hắn nắm lấy cánh tay Thanh Phong, đột nhiên váºn lá»±c, trong phút chốc chấn động Thanh Phong khà huyết cuồn cuá»™n, cá»±c kỳ khó chịu, nó lại bị thương má»™t lần nữa.
"ÄÆ°á»£c rồi, chúng ta trở lại biểu thị má»™t loại Phù Văn khác." Chu VÅ© Hà o mỉm cưá»i.
"Oanh"
Thanh Phong lại bay lên má»™t lần nữa, rÆ¡i và o má»™t mảnh rừng trúc, nó cảm giác mình bị thương cà ng nặng, khó mà nhúc nhÃch.
"Ai, sư đệ ngươi như váºy là không được, phải cố gắng rồi, nếu không rất khó ở lại thiên tà i doanh, khi tu hà nh có gì không hiểu có thể tìm ta." Chu VÅ© Hà o lắc đầu, kéo nó lên.
Xa xa, trong mắt nhóc tỳ lóe ra thần mang, nghiến răng ken két, nó nhìn ra khi Chu VÅ© Hà o kéo ngưá»i đã váºn dụng bà lá»±c là m Thanh Phong biÌ£ thương lần thứ hai, quả thá»±c là tà n nhẫn và đê tiện.
"ÄÆ°á»£c rồi, liá»n tá»›i đây thôi," Có ngưá»i trong thiên tà i doanh không nhìn nổi rồi, lên tiếng như váºy.
"Các vị sư đệ, có gì không hiểu có thể há»i chúng ta." Má»™t vị thiên tà i nói.
"ÄÆ°á»£c!"
Láºp tức hÆ¡n ba ngà n tên đệ tá» má»›i xông vá» phÃa trước, há»i các loại vấn Ä‘á».
Có nhiá»u ngưá»i vây quanh Bạch y VÅ© Phong nhất, là má»™t nhóm thiếu nữ, lÃu ra lÃu rÃu thỉnh giáo hắn vấn Ä‘á».
Chá»— những ngưá»i khác cÅ©ng là lÃt nha lÃt nhÃt, râÌt nhiều thiên tà i Ä‘á»u bị bao vây, kể cả thiếu niên Tiêu Thiên.
HÆ¡n ba ngà n tên đệ tá» há»i đủ loại vấn Ä‘á», có thỉnh giáo tu hà nh, cÅ©ng có há»i má»™t Ãt bà ẩn bên trong Bổ Thiên các.
"Nghe đồn, Thạch Nghị cÅ©ng tá»›i, con gái nhá» cá»§a Nhân Hoà ng cÅ©ng tá»›i, tổng cá»™ng có mưá»i mấy tên kỳ tà i đặc biệt tiến và o Bổ Thiên các, tại sao bá»n há» không có xuất hiện?"
"Äám ngưá»i kia thân pháºn đặc biệt, tháºm chà còn có dòng dõi cá»§a Thái Cổ di chá»§ng, ngưá»i bình thưá»ng rất khó gặp, được má»™t nhóm lão quái váºt đưa Ä‘i rồi."
NÆ¡i nà y rất náo nhiệt, tất cả các thiên tà i Ä‘á»u kiên nhẫn giải đáp.
Sau ná»a canh giá», xa xa má»™t hồi đại loạn, tiếng kêu thảm thiết truyá»n đến, không biết xảy ra chuyện gì. Má»i ngưá»i xoay ngưá»i nhìn tá»›i. Chỉ thấy mấy trăm tên đệ tá» má»›i giôÌng như đánh máu gà , đặc biệt phấn khởi Ä‘uổi giết má»™t ngưá»i.
"Chuyện gì xảy ra?" Một đám thiên tà i vô cùng kinh ngạc.
Chỉ má»™t lúc mà ngưá»i tham gia cà ng nhiá»u, tiếng kêu cà ng thê thảm.
"Äây không phải thanh âm cá»§a VÅ© Hà o sao?" Có ngưá»i cá»§a thiên tà i doanh giáºt mình nói.
"Mau Ä‘uổi theo, đừng cho hắn chạy mất, để hắn nói ra tung tÃch cá»§a nhóc siêu quáºy!" Má»™t đám ngưá»i kÃch động.
Chỉ thấy Chu VÅ© Hà o tóc tai bù xù, hà m răng tung toé, bị ngưá»i đánh bay lên trá»i, sau khi rÆ¡i xuống cÅ©ng không dám dừng lại mà tiếp tục chạy.
Äáng tiếc, hắn bị biển ngưá»i bao phá»§.
"Chuyện gì thế nà y?" Ngưá»i cá»§a thiên tà i doanh đỠra.
"Äuổi a, để hắn nói ra tung tÃch cá»§a nhóc siêu quáºy!" Nhóc tỳ lẫn trong đám ngưá»i, gá»i đánh gá»i giết.
"Äó là Chu VÅ© Hà o, là m sao lại có quan hệ vá»›i Hư Thần giá»›i nhóc siêu quáºy?!" Ngưá»i cá»§a thiên tà i doanh có cảm giác tinh thần thác loạn.
Chu VÅ© Hà o tức đến phun máu, rõ rà ng chỉ là đùa giỡn cùng ngưá»i bên cạnh, nói chÃnh mình biết tung tÃch cá»§a nhóc tỳ, kết quả trá»±c tiếp bị má»™t thằng nhóc con má»™t quyá»n oanh ở trên mặt, đánh cho nở hoa đầy mặt, máu phun ra năm bước, còn nói xấu hắn là đồng bá»n cá»§a nhóc siêu quáºy.
Tiếp theo, hắn còn chưa kịp nhìn rõ dung mạo cá»§a thằng nhóc kia, nó đã hô to má»™t tiếng, má»™t đám ngưá»i đánh tá»›i, giống như đánh máu gà , đè hắn ra hà nh hung, hà m răng Ä‘á»u bay ra.
"Ta tháºt xui tám Ä‘á»i, mẹ nó chứ chỉ là chuyện cưá»i, thằng nhóc kia là m sao lại cho là tháºt?! Nắm bắt cÆ¡ há»™i quá độc ác!" Chu VÅ© Hà o phát Ä‘iên.
Trưởng lão cá»§a Bổ Thiên các đã nói, chỉ cần phát hiện tung tÃch, manh mối vá» nhóc tỳ, phải báo lên môn phái, là có thể thăng cấp thà nh đệ tá» nòng cốt.
Khen thưởng mặc dù kinh ngưá»i, nhưng các ngươi cÅ©ng phải tìm chứng cá»› trước a, ta thật sự không biết thằng nhóc đó ở nÆ¡i nà o, Chu VÅ© Hà o há»™c máu, chạy trối chết.
Nhiá»u ngưá»i giống như đánh máu gà như váºy xông lên, dù là thiên tà i thì cÅ©ng chết a.
Chá»§ yếu nhất là má»›i đầu có má»™t thằng nhóc đánh hắn nở hoa đầy mặt, sau đó lại dẫn má»™t đám ngưá»i Ä‘uổi hắn, khiến cho má»i ngưá»i mù quáng theo hiệu ứng, dẫn đến mấy trăm ngưá»i gia nháºp vaÌ€o.
"Là m sao mồm ta lại tiện như váºy!" Chu VÅ© Hà o trốn mất dép, trong lòng không nhịn được kêu rên, thế nhưng cảm thấy thằng nhóc kia cà ng tiện, là m sao có thể như váºy? Bắt được má»™t cÆ¡ há»™i như thế, cÅ©ng quá thất đức, con mẹ nó là chuyện gì a!
19.10.2013
Chương 109
Xung đột đẫm máu
Dịch giả: Ronkute
Biên táºp: Cell
Nguồn:Tà ng Thư Viện
Nội dung thu gọn
Chu VÅ© Hà o kêu thảm thiết, khóe miệng chảy maÌu, sắc mặt trắng bệch, bá» mạng mà chạy, bị nhiá»u ngưá»i xung kÃch như váºy, các loại Phù Văn dà y đặc, hi quang lóng lánh, má»i ngưá»i đè hắn ra hà nh hung.
Thiên tà i cÅ©ng là ngưá»i, đối mặt mâÌy trăm thiếu niên maÌ£nh nhâÌt xuất thân từ các bá»™ lạc lá»›n, hắn cÅ©ng không đáng chú ý, miệng mÅ©i chảy đầy máu, tóc tai bù xù, vô cùng thê thảm.
Thưá»ng ngà y, hắn kiêu căng khó thuần, tư chất siêu phà m, trước giá» Ä‘á»u chướng mắt đám đệ tá» bình thưá»ng nà y, khi nói chuyện tuy không biểu hiện ra sá»± xem thưá»ng nhưng trong lòng vẫn rất coi thưá»ng, váºy mà bây giá» lại bị bá»n há» Ä‘iên cuồng đánh.
Mấy trăm thiếu niên từ các bá»™ lạc kêu gà o, hóa thà nh má»™t dòng lÅ© lá»›n nhấn chìm hắn, Chu VÅ© Hà o kêu to: "Ta tháºt không biết, không có quan hệ gì vá»›i nó!"
Thế nhưng, ai tin a? Vừa rồi ngươi còn chống cá»± mạnh mẽ đây, chÃnh mồm nói mình biết nhóc siêu quáºy ở đâu, rất nhiá»u ngưá»i chÃnh tai nghe được, lại nói nếu như không phải thì sao ngươi phải chạy trốn?
Chu VÅ© Hà o nguyá»n rá»§a không ngá»›t, ta không trốn sẽ bị đánh chết, thá»±c sá»± là nhảy đến Hoà ng Hà cÅ©ng rá»a không sạch.
"Các anh em, bắt hắn lại, từ từ thẩm vấn!" Có ngưá»i kêu la.
Bất quá sức chiến đấu của Chu Vũ Hà o cũng không phải nói xuông, tả xung hữu đột, mặc dù không thể chạy thoát, lại còn bị thương nặng, nhưng hắn vẫn còn chống đỡn một cách khó khăn.
"Ầm"
Má»™t bà n tay nhá» do Phù Văn hóa thà nh lén lút đánh và o sưá»n trái cá»§a Chu VÅ© Hà o, hắn như bị sét đánh, cả ngưá»i bắn bay, hét thảm má»™t tiếng, Phù Chưởng nà y cÅ©ng quá đáng sợ rồi, đánh gãy toà n bá»™ xương sưá»n trái cá»§a hắn.
Lần nà y hắn má»›i ngã xuống đất, trong nháy mắt bị biển ngưá»i bao phá»§, má»™t đám ngưá»i Ä‘iên cuồng đạp, hắn ôm đầu, vá»™i và ng bảo vệ chá»— hiểm.
"GÃ o..."
Chu VÅ© Hà o kêu gà o, quả thá»±c không giống âm thanh cá»§a con ngưá»i rồi mà giống dã thú gà o thét. Toà n bá»™ hà m răng cá»§a hắn Ä‘á»u bị đánh bay, bị má»i ngưá»i vừa đạp vừa đánh khiến toà n thân vô lá»±c.
"Không được. Tiếp tục như váºy, VÅ© Hà o sẽ không toà n mạng!" Có ngưá»i cá»§a thiên tà i doanh nhá» giá»ng nói.
Tuy rằng cách rất xa, hÆ¡n nữa còn có hÆ¡n mấy ngà n ngưá»i ngăn trở, thế nhưng bá»n há» vẫn loáng thoáng nhìn thấy. Chu VÅ© Hà o ngã quỵ rồi, tiếp tục như váºy chắc chắn sẽ mất mạng. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äây không phải chỉ có má»™t hai ngưá»i mà là mấy trăm ngưá»i cùng ra tay, chỉ cần giẫm đạp cÅ©ng có thể đạp hắn thà nh thịt nát.
"Ầm ầm"
Phù Văn lấp loé, đạo âm như thác nước, Ä‘inh tai nhức óc, hai ngưá»i có quan hệ tốt nhất vá»›i Chu VÅ© Hà o nhảy lên, đánh vá» nÆ¡i đó. Dùng Bảo Thuáºt mở đưá»ng. Trong nháy mắt đánh bay rất nhiá»u ngưá»i. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chỉ trong chá»›p mắt thì có hÆ¡n mưá»i thiếu niên ho ra máu, ngã trên mặt đất không dứng dáºy được.
Trong phút chốc hiện trưá»ng yên tÄ©nh, đúng là có tác dụng kinh sợ. Hai ngưá»i nà y thấy thế cÅ©ng yên tâm. Sắc mặt lạnh lùng, nhanh chóng lao và o, ra tay lần nữa đánh bay thêm mưá»i mấy ngưá»i.
"Äệ tá» cá»§a thiên tà i doanh bắt nạt ngưá»i má»›i, chúng ta từ bá»™ lạc đến Bổ Thiên các chẳng lẽ là để bị bắt nạt sao? Äoà n kết lại, phản kháng a!" Nhóc tỳ lẫn trong đám ngưá»i hô to.
Nháy mắt, vô số ngưá»i lá»a giáºn thiêu đốt, bởi vì vừa nãy táºn mắt nhìn thấy, hai ngưá»i nà y ra tay rất ác nghiệt, Ä‘i lên liá»n đánh ngã hai ba mươi ngưá»i đệ tá» má»›i, vẻ mặt ngạo nghá»…, lạnh lùng, xem thưá»ng kia dù là ai Ä‘á»u có thể nhìn ra.
"Bắt nạt chúng ta má»›i nháºp môn sao? Trá»±c tiếp đánh giết chúng ta, phải đòi lại công đạo vì các huynh đệ bị thương ra ngụm khÃ!"
"Ngưá»i cá»§a thiên tà i doanh có gì đặc biệt, á»· và o nháºp môn sá»›m liá»n muốn xưng vương xưng bá sao? Äánh hai thằng hung hăng cà n quấy kia!"
NÆ¡i đây sôi trà o, lần nà y không phải là mấy trăm ngưá»i, mà là hÆ¡n ngà n ngưá»i xông vá» phÃa trước, vô cùng Ä‘iên cuồng, các loại Phù Văn bay lên cùng ném vá» hai phÃa hai ngưá»i kia.
Hai ngưá»i nà y nhất thá»i sợ hãi, kinh sợ lại không có tác dụng, bá»n há» cÅ©ng bị biển ngưá»i bao phá»§, các loại hà o quang lấp lóe, công kÃch do má»i ngưá»i hợp lại đáng sợ và kinh ngưá»i biết bao.
"A phốc..."
Rất nhanh, hai ngưá»i nà y đã bị đánh cho phun máu đầy mồm.
"Ầm", "Ầm"
Trong phút chốc, hai bà n tay nhá» thần bà do Phù Văn hóa thà nh xuất hiện, cũng trá»±c tiếp vá»— và o trên ngưá»i bá»n há», láºp tức xương cốt gãy vỡ mưá»i mấy cây, sức chiến đấu cá»§a hai ngưá»i giảm mạnh, bị má»i ngưá»i nhấn chìm.
Äến đây, nhóc tỳ thà nh công liá»n lui ra, ngưá»i kêu gà o đầu tiên tá»± nhiên là nó, ngưá»i đánh má»™t quyá»n cÅ©ng là nó, thá»i khắc mấu chốt ra tay trá»ng thương ba ngưá»i kia cÅ©ng vẫn là nó. Truyện "Thế Giá»›i Hoà n Mỹ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hiện tại ba ngưá»i Chu VÅ© Hà o bị dìm ngáºp nó liá»n nhanh chóng lui vá» phÃa sau, cảm thấy chuyện nà y khá hoà n hảo, thiện tai thiện tai, ba ngưá»i tá»± cầu phúc Ä‘i.
"GÃ o. . ."
Bị đánh má»™t lúc, ba ngưá»i gà o khóc thảm thiết, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ Ä‘á»u vô dụng.
Ngưá»i cá»§a thiên tà i doanh nhÃu mà y, tiếp tục như váºy chắc chắn sẽ có phiá»n toái lá»›n, ba ngưá»i không phải bị phế chÃnh là sẽ chết, má»i ngưá»i nhìn nhau, có ngưá»i Ä‘i tìm trưởng lão, còn có và i ngưá»i tiến lên, cùng nhau ra tay muốn cứu ba ngưá»i kia.
"Thiên tà i doanh khi dá»… ngưá»i a, vừa nãy tuy rằng bá»n há» khiêm tốn hữu lá»…, nhưng hiện tại xem ra bất quá là là m ra vẻ, hết thảy Ä‘á»u là giả bá»™, giờ khăÌc naÌ€y lá»™ ra răng nanh, muốn khai chiến cùng chúng ta!"
Má»™t tiếng kêu vang lên, nÆ¡i nà y sôi sùng sục, hÆ¡n ba ngà n tên đệ tá» má»›i đồng thá»i tuôn vá» nÆ¡i nà y, Phù Văn như mưa rÆ¡i xuống, đánh bay mấy vị thiên tà i.
Nhóc tỳ đỠra, nó chỉ đúng lúc đẩy má»™t cái thôi, không nghÄ© tá»›i sá»± tình là m lá»›n như váºy, nó liá»n chạy mất như má»™t là n khói.
Bên thiên tà i doanh cũng nổi giáºn, rất nhiá»u ngưá»i toà n thân phát sáng, chuẩn bị sá» dụng Bảo Thuáºt cưá»ng đại, quét ngang những đệ tá» má»›i nháºp môn phÃa trước, để cho bá»n há» rõ rà ng ai mÆ¡Ìi là thiên tà i.
VÅ© Phong nhÃu mà y, cứ đối kháng như váºy, có thể sẽ dẫn tá»›i xung đột quy mô lá»›n, đến lúc đó còn không biết là ai sẽ chịu thiệt đây, hắn muốn ngăn cản, nhưng biết chắc không có tác dụng.
"Ầm ầm!"
Hai bên bắt đầu dùng Phù Văn đối kháng, bão táp bá»™c phát, trá»±c tiếp nổ tung trên không trung, hình thà nh má»™t luồng ánh sáng mãnh liệt, có thể phá tan mấy ngá»n núi.
"Dừng tay!"
Má»™t tiếng quát to truyá»n đến, má»™t cái hồ lô vá» và ng từ trong hư không xuất hiện, mà u và ng óng, toả ra hi quang, sau đó giống như là cá voi hút nước, nuốt hết tất cả bão táp mãnh liệt đủ để há»§y diệt má»™t vùng núi và o miệng hồ lô.
Má»i ngưá»i kinh hãi, cảm thấy má»™t loại khà tức kinh khá»§ng, trên hồ lô kia chỉ có má»™t Phù Văn, lấp loé không yên, giống như Ä‘ang khai thiên láºp địa, khiến vạn linh run rẩy, loáng thoáng lại có khà Há»—n Äá»™n bao phá»§.
Cuối cùng, hồ lô vá» và ng nhá» Ä‘i, Phù Văn biến mất, xoay tròn hóa thà nh to bằng lòng bà n tay, rÆ¡i và o trong tay má»™t ông lão, chÃnh là ông lão lúc trước ngồi xếp bằng ở trước sÆ¡n môn.
Lúc nà y, vẻ mặt ông uy nghiêm, đã không có nụ cưá»i, phi thưá»ng nghiêm nghị quát lên: "Ngưá»i dẫn đầu gây chuyện lần nà y Ä‘á»u diện bÃch ba năm!"
Nguyên bản nhóc tỳ đám ngưá»i đã chạy ra xa Ä‘á»u dá»±ng thẳng lá»— tai, sau khi nghe được mấy câu nà y, nhanh chóng chạy vá». Nếu như từ trong lẻ loi Ä‘i ra có vẻ quá quái dị rồi, tốt hÆ¡n là theo dòng ngưá»i Ä‘i.
Ãnh mắt ông lão khiếp ngưá»i, đảo qua các đệ tá». Trong lòng thầm than, láºp tức thu nháºn ba ngaÌ€n đệ tá», quả nhiên xảy ra vấn đỠlá»›n, không ngá» lại ná»™i chiến.
Rất nhanh, mấy vị trưởng lão xuất hiện, má»—i ngưá»i Ä‘á»u xoa mồ hôi lạnh, đặc biệt là Hùng Phi cùng Trác Vân, trong lòng tháºt là tức giáºn, là m sao mà sóng trước chưa yên sóng sau lại tá»›i a? Năm nay sau khi thu nháºn đệ tá», Ä‘á»u không có má»™t chuyện nà o thuáºn lợi.
Bá»n há» bắt đầu Ä‘iá»u tra đến cùng là xảy ra chuyện gì, kết quả là m ngưá»i không nói gì, căn bản không có ai là ngưá»i đẫn đầu gây chuyện, chỉ có mấy kẻ xui xẻo.
Xương cốt cả ngưá»i Chu VÅ© Hà o Ä‘á»u gãy chÃn phần mưá»i. Hai ngưá»i khác cũng bị thương nặng. DÄ© nhiên tà n phế. Dù Ä‘iá»u dưỡng bằng Dược Tán thì Ä‘oán chừng cÅ©ng phải thá»i gian mấy tháng má»›i có thể phục hồi như cÅ©.
Má»i ngưá»i Ä‘a số Ä‘á»u là mù quáng là m theo, cÅ©ng không phải tháºt sá»± muốn phát sinh bạo động.
"Tại sao ngươi nói biết thằng nhóc kia ở nÆ¡i nà o?" Trác Vân trưởng lão chỉ và o Chu VÅ© Hà o co quắp trên mặt đất. Vừa tức vừa giáºn, chá»i mắng xối xả má»™t tráºn. Chỉ kém nói ra hai chữ "Äáng Ä‘á»i".
Chu VÅ© Hà o trà n đầy oan ức, hắn cảm giác miệng mình đúng là tiện, nhưng con váºt nhá» không thấy rõ dung mạo kia cà ng tiện, quá thiếu đạo đức rồi, là m sao ngươi không cần biết đúng sai liá»n đấm ta má»™t cái, há»i rõ rà ng rồi đánh không được sao?!
Äồng thá»i, trong lòng hắn cÅ©ng rất ngá» vá»±c, chÃnh mình là thiên tà i, là m sao lại bị má»™t quyá»n cá»§a thằng nhóc đó đánh cho nở hoa đầy mặt, suýt chút nữa thì bất tỉnh đây? CÅ©ng không kịp trách né. Chỉ là hắn ngại ngùng nói ra cái nghi vấn nà y, sợ mất mặt.
Không há» có ngưá»i dẫn đầu, tá»± nhiên cÅ©ng sẽ không có chuyện diện bÃch ba năm, ông lão cầm hồ lô vá» và ng vung tay áo trá»±c tiếp rá»i Ä‘i.
"Các ngươi... Thá»±c sá»± là tức chết ta!" Hùng Phi trưởng lão, Trác Vân trưởng lão rÃt gà o đủ ná»a canh giá» má»›i thu hồi "Khuyển Ma Công", căm giáºn rá»i Ä‘i.
Lúc phong ba dần tắt, nhóc tỳ nháy mắt với Thanh Phong đứng cách đó không xa, vẻ mặt tươi vui.
Cái miệng nhá» cá»§a Thanh Phong láºp tức tròn như quả trứng, suýt chút nữa thì kêu lên, phong ba lá»›n như váºy là do má»™t tay tiểu ca ca là m ra? Äây cÅ©ng quá đáng sợ rồi!
Má»™t đám nam nữ trẻ tuổi chạy đến, Ä‘á»u khoảng trên hai mươi tuổi, Ä‘á»u đã tiến và o Bổ Thiên các hÆ¡n tám năm, thá»±c lá»±c kinh ngưá»i. Bá»n há» tá»›i đây phụ trách khắc phục háºu quả, má»™t bên giảng giải cho má»i ngưá»i quy cá»§ đồng môn không được đánh nhau, má»™t bên phụ trách trị liệu cho ngưá»i bị thương.
"Sư huynh, huynh biết hồ lô trên tay ông lão lúc nãy là bảo bối gì không, dùng tháºt tốt a, kết trái ở nÆ¡i nà o thế?" Nhóc tỳ tá»›i gần há»i.
"Tiểu máºp mạp, đệ tháºt là tò mò a, loại đồ váºt nà y đệ cÅ©ng đừng nghÄ© đến, còn há»i từ nÆ¡i nà o kết trái, lẽ nà o đệ muốn Ä‘i hái má»™t trái sao?" Má»™t vị sư huynh rất hiá»n là nh cưá»i nói.
"Nếu tháºt là có loại hồ lô nà y, tá»± nhiên cÅ©ng Ä‘i hái má»™t trái, tháºt sá»± dùng quá tốt." Nhóc tỳ nói ra là m vị sư huynh kia tức khắc im lặng.
Mấy vị sư tá»· xinh đẹp bên cạnh Ä‘á»u cưá»i khẽ, lấy tay che miệng, má»™t vị sư tá»· nói: "Tiểu máºp mạp đừng nghÄ© nữa, đó là chà bảo cá»§a Bổ Thiên các chúng ta, do Tế Linh kết ra, nhóc còn muốn Ä‘i hái nữa không?"
"A?" Nhóc tỳ giáºt nảy cả mình, nguyên lai Tế Linh cá»§a Bổ Thiên các là má»™t già n dây hồ lô, quá thần bÃ.
Phong ba ngừng lại, liên tiếp mấy ngà y qua đi.
Không còn có ngưá»i tìm Thanh Phong gây phiá»n phức, nó có thể an tâm tu hà nh, Ä‘iá»u nà y là m cho nhóc tỳ yên tâm, sau đó nó chạy khắp nÆ¡i quen thuá»™c Bổ Thiên các.
Khu vá»±c nà y tháºt sá»± vô cùng mênh mông, chỉ là nÆ¡i tu hà nh cá»§a đệ tá» thì có mâÌy trăm ngá»n Linh SÆ¡n, mà trưởng lão, cao tầng thì cà ng là má»—i ngưá»i chiếm cứ má»™t ngá»n Cổ SÆ¡n hùng vÄ©.
Ngoà i ra, còn có rất nhiá»u vị trà bà ẩn, giống như Nguyên Thá»§y Äại Hoang, không cho đệ tá» tá»›i gần, cà ng rá»™ng lá»›n hÆ¡n.
"NÆ¡i đó chÃnh là Thánh Viện a." Nhóc tỳ nhìn ra xa má»™t mảnh mênh mông có sương mù há»—n độn cuá»™n trà o mãnh liệt.
"á»’, có má»™t ngưá»i!" ChÃnh lúc nà y, nó cảm thấy kinh hãi, Thánh Viện được khà là nh bao phá»§, không cách nà o nhìn rõ, chỉ có thể thấy má»™t con đưá»ng dẫn tá»›i phần cuối cá»§a há»—n độn.
Trên con đưá»ng đó, có má»™t ngưá»i thiếu niên, kiên định bước từng bước vá» phÃa trước, là m cho ngưá»i có má»™t loại cảm giác khó diá»…n tả bằng lá»i, giống như cùng trá»i đất giao hòa, hóa thà nh má»™t thể, cá»™ng hưởng cùng đại đạo.
Nhưng mà , tuy nhiên hắn vẫn Ä‘i trên con đưá»ng đó lại không cách nà o Ä‘i đến cuối đưá»ng, con đưá»ng giống như không có táºn cùng.
"Thạch Nghị." Nhóc tỳ khẽ nói.
Nó tin tưởng ngưá»i kia nhất định chÃnh là Thạch Nghị mạnh mẽ, trong số các sinh linh cùng tuổi thì hắn được xưng là tồn tại gần như thần.
"Hắn má»™t má»±c bước Ä‘i, dưá»ng như đã Ä‘i rất nhiá»u ngà y, nhưng trước sau vẫn không Ä‘i đến cuối đưá»ng." Nhóc tỳ suy nghÄ©, Thượng Cổ Thánh Viện quả nhiên thần bÃ.
NÆ¡i đó hoà n toà n má» mịt, ngoại trừ má»™t con đưá»ng, chỉ có há»—n độn, không biết thông hướng nÆ¡i nà o, hiển nhiên Thạch Nghị má»™t má»±c ở trên đưá»ng, nhìn như Ä‘ang tiến lên, nhưng từ đầu đến cuối không có Ä‘i lên và i bước.
"Con đưá»ng nà y không đơn giản, chỉ đứng đây nhìn, mình liá»n cảm thấy má»™t loại âm thanh cá»§a đại đạo nổ vang, hắn Ä‘i trên trên con đưá»ng đó, tuy rằng vẫn không có bước và o Thượng Cổ Thánh Viện, thế nhưng như váºy cÅ©ng có thể được lợi Ãch to lá»›n."
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
« 1 10 11 12 ... 47 »