Linh Chu
Tác giả: Tác giả: Cá»u ÄÆ°Æ¡ng Gia
Số chương: 575
Lần đọc: 279.931
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
« 1 12 13 14 ... 58 »
03.06.2015
Chương 178
Dương Giới Tam Dị, Âm Giới Tam Tà . (2)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
- Coi như không phải Tầm Bảo Sư Ä‘Ãch thá»±c, cÅ©ng khẳng định nắm được và i phần thá»§ Ä‘oạn cá»§a Tầm Bảo Sư.
Quý Tâm Nô ánh mắt có hơi phức tạp, lại nói:
- Tôn gia gia nói ngưá»i mà có thể há»c được má»™t, hai phần thá»§ Ä‘oạn cá»§a Tầm Bảo Sư, Ä‘á»u cÅ©ng là ngưá»i có thiên phú Tầm Bảo Sư. Ngưá»i như thế trong trăm vạn cÅ©ng không xuất hiện được lấy má»™t ngưá»i. Nếu như để cho hắn tu luyện 《 Má»™ Phá»§ Tầm Bảo Lục 》, tương lai có lẽ sẽ có thà nh tá»±u lá»›n lao, rất có khả năng trợ giúp chúng ta...
Nà ng muốn nói lại thôi, hiển nhiên có Ä‘iá»u gì cấm kỵ nên không dám nói ra miệng.
- Chẳng lẽ Tôn gia Gia muốn truyá»n 《 Má»™ Phá»§ Tầm Bảo Lục 》cho hắn ? Äiá»u nà y hoà n toà n không được., Tầm Bảo Sư trong mắt ngưá»i ngoà i chỉ vẻn vẹn là ngưá»i tìm kiếm kho báu và linh tà i. Nhưng mà chỉ có trong nghá» má»›i biết được, Tầm Bảo Sư chÃnh là ngưá»i Ä‘i lại ở kẽ hở thế giá»›i giữa hai đạo Âm Dương, nhìn xem Thiên CÆ¡, khai quáºt thánh má»™ cổ, phá bá» Hung Sát Giá»›i, cố định Dương Giá»›i Tam Dị, Âm Giá»›i Tam Tà . Nếu như để cho hắn tu luyện thà nh công 《 Má»™ Phá»§ Tầm Bảo Lục 》, chẳng phải hắn sẽ chuyên môn khắc chế chúng ta?
Quý Tiểu Nô ra sức lắc đầu, rốt cuá»™c nà ng cảm giác Phong Phi Vân tháºt không đơn giản, không thể dá»… dà ng tin tưởng hắn.
Quý Tâm Nô lắc đầu, đáp:
- Nếu muốn khắc chế Dương Giá»›i Tam Dị, Âm Giá»›i Tam Tà , cho dù là Thất Phẩm Tầm Bảo Sư thì cÅ©ng không có bản lÄ©nh đó, vả lại còn có Tôn gia Gia tá»a trấn. Trừ phi hắn tu luyện 《 Má»™ Phá»§ Tầm Bảo Lục 》 tá»›i cảnh giá»›i 'Thượng khuy thiên, hạ khuy địa' ( trên nhòm trá»i,dưới thấu đất), nếu không hắn cÅ©ng là không ngăn nổi sóng gió trà n tá»›i. Ngươi cÅ©ng không nghÄ© tá»›i loại cuá»™c sống trốn trốn tránh tránh sao, nếu như hắn tháºt sá»± có thể tu luyện thà nh công 《 Má»™ Phá»§ Tầm Bảo Lục 》, Ä‘i Dương Giá»›i loại bá»... Vị tồn tại đó thì tháºt là tốt biết bao a!
Trong đôi mắt Quý Tiểu Nô cũng hiện ra một tia sáng, nà ng có hơi do dự nói:
- Tôn gia gia cũng là có ý định nà y?
Quý Tâm Nô gáºt đầu, có hÆ¡i sầu não đáp:
- Tôn gia Gia đã sống quá lâu quá lâu, lão nhân gia ông ta nói chÃnh ngưá»i cÅ©ng không biết còn có thể sống được thêm mấy ngà y, có thể bảo vệ chúng ta được bao lâu, hiện tại rất muốn gặp tiểu tá» kia má»™t lần.
- Tôn gia gia bây giỠcòn ở trên vách núi?
Quý Tiểu Nô há»i.
- Hiện tại đã chuyển gia đến chá»— má»™ bia. Má»™ bia kia ngưá»i đã khắc xong xuôi từ mấy trăm năm, hiện tại coi như là đến lúc phát huy công dụng!
- Ai! Xem ra lão nhân gia ông ta tháºt là không còn sống được lâu, Ä‘ang Ä‘i bước má»™t và o trong phần má»™. Lần chuyển nhà tiếp theo cá»§a ngưá»i có lẽ chÃnh là quan tà i trên vách đá.
Quý Tiểu Nô nói.
- Dương Giá»›i Tam Dị, Thái Hư Dị, vốn là má»™t bá»™ há»a. Chúng khắc ở nÆ¡i nà o, nÆ¡i đó chÃnh là nhà . Không giống chúng ta, nếu như đã chết thì ngay cả má»™t dấu vết cÅ©ng không có, Ä‘iá»u nà y má»›i tháºt sá»± là buồn Ä‘au! Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Quý Tâm Nô kêu lên.
Nếu như Phong Phi Vân hiện tại đứng ở má»™t bên, như váºy cÅ©ng khẳng định là nghe mà không hiểu bá»n há» Ä‘ang nói cái gì. Tôn gia gia kia rốt cuá»™c là tồn tại dạng gì, Thái Hư Dị? Má»™t bức há»a? Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trên Ä‘á»i nà y có và i thứ vẫn tồn tại có hÆ¡i thần kỳ, coi như là tu tiên giả cÅ©ng chưa chắc biết được. Và dụ như Dương Giá»›i Tam Dị, Âm Giá»›i Tam Tà , mấy thứ nà y cÅ©ng chỉ có Tầm Bảo Sư thần bà nhất trong nhân loại má»›i tiếp xúc vá»›i những thứ đó.
Má»™t cái chuông sắt nằm ở má»™t góc kho cá»§i, trên bá» mặt đầy những rỉ sắt mà u và ng. Nó có khắc những vòng hoa văn, trà n ngáºp những qui luáºt khác thưá»ng.
Là m thế nà o nÆ¡i nà y lại có má»™t quả chuông sắt lá»›n như thế, trên mặt vẫn còn có khắc chữ viết, tá»±a hồ Ä‘ang ghi chép má»™t sá»± kiện xa xưa trá»ng đại nà o đó.
Ngồi ở bên cạnh quả chuông sắt, trong lòng Phong Phi Vân vô phương bình an. Ngón tay kìm lòng không Ä‘áºu lại bắt đầu vuốt ve bên trên mặt chuông. Má»™t quả chuông sắt cá»±c kì bình thưá»ng, cÅ©ng không phải là m bằng sắt linh thiêng pha loãng gì, nhưng mà lại cá»±c kì nặng ná», phải vượt qua vạn cân. So sánh vá»›i tưởng tượng cá»§a Phong Phi Vân thì Ä‘á»u phải nặng gấp hà ng chục lần.
Nếu như tháºt sá»± chỉ là dùng loại sắt bình thưá»ng để chế tạo ra, thì tuyệt đối không có khả năng lại nặng như váºy !
- Kịch kịch!
Phong Phi Vân nắm quyá»n gõ lên trên mặt, hÆ¡n nữa ghé lá»— tai sát và o trên vách chuông để lắng nghe!
- Ông ông! Ông ông! Ông ông!
Má»™t cá»— âm thanh đáng sợ từ bên trong truyá»n đến. Nếu không phải Phong Phi Vân nhanh chóng lui lại, thì tiếng vang nà y e là có thể chấn vỡ mà ng nhÄ© cá»§a hắn.
- Vẻn vẹn chỉ là dùng nắmđấm để gõ mà âm thanh phát ra đã có thể chấn cho mà ng nhÄ© cá»§a ta phát Ä‘au. Quả chuông sắt nà y quả nhiên không tầm thưá»ng!
Quả chuông sắt vẫn tản ra mùi máu tanh tưởi, có lẽ đã ngâm ngà n năm trong Huyết Trì, lại có lẽ đã từng đè chết má»™t vị Cá»± Kình, bị máu tươi ngà n năm không mất cá»§a Cá»± Kình dÃnh và o nên đến nay Ä‘á»u vẫn còn lưu lại bên trên mặt
Phong Phi Vân đứng lên, hai chân đạp trên mặt đất, hai tay ôm lấy quả chuông sắt, cánh tay phát lá»±c mãnh liệt, muốn nâng quả chuông sắt lên cao. Hắn cảm giác được bên trong quả chuông sắt tá»±a hồ có cái gì đó, đây là má»™t loại cảm giác kỳ quái, chÃnh là hắn thông qua linh giác mà cảm giác được.
Quả chuông sắt nà y tháºt lá»›n như thế, coi như bên trong có má»™t ngưá»i chết cÅ©ng là hoà n toà n có khả năng!
- Không phải bên trong có má»™t ngưá»i chết nà o đó chứ?
Phong Phi Vân có hÆ¡i nhấc quả chuông sắt lên má»™t chút.Hắn cảm giác được bên trong có má»™t cá»— khà tức không giống tầm thưá»ng truyá»n tá»›i, cảm giác nói không nên lá»i là cái gì, nhưng tá»±a hồ như Ä‘ang hô hấp, mà lại còn hô hấp vá»›i tốc độ cá»±c kỳ thong thả, thong thả đến khác thưá»ng.HÆ¡n nữa má»™t cá»— khà tức kia tá»±a hồ tịnh không phải là khà tức nhân loại. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai tay Phong Phi Vân không chỉ có hÆ¡i run lên, trên ngưá»i đã toát ra mồ hôi lạnh. Nếu như tháºt sá»± nhấc quả chuông sắt nà y lên, liệu có thể là hắn sẽ thả ra sinh váºt đáng sợ gì đó hay không ?
Liá»n và o lúc Phong Phi Vân do dá»± nà y, từ bên ngoà i truyá»n đến má»™t tiếng bước chân, bước Ä‘i dồn dáºp, hô hấp há»—n loạn. Vẻn vẹn chỉ là nghe thấy tiếng bước chân như thế, Phong Phi Vân đã biết rõ là Quý Tiểu Nô Ä‘ang Ä‘i đến đây.
Lại là tiểu nha đầu mà hắn nhìn không vừa mắt nà y!
- Két kẹt !
Cá»a bị đẩy ra, quả nhiên là Quý Tiểu Nô.
Phong Phi Vân vẫn nằm trên mặt đất, hay ngồi ở chá»— đống cá»§i, tháºt giống như cho tá»›i bây giá» cÅ©ng không há» cỠđộng.
Quý Tiểu Nô cắn môi má»™t cái, khinh thưá»ng nhìn Phong Phi Vân đầu tóc rối bá»i, toà n thân rách rưới, quần áo bẩn thỉu. Há»—n khất nhi nà y cÅ©ng không biết đã bao nhiêu ngà y mà không há» rá»a mặt tắm rá»a, trên mặt đầy bùn đất, ngay cả cái mÅ©i hắn mà dùng mắt Ä‘á»u đã không nháºn ra.
- NÃ y! Äi theo ta!
Quý Tiểu Nô nói.
- Nà y cái gì mà nà y, ta là ngưá»i có há» có tên, ta gá»i là Phong Phi Vân.
03.06.2015
Chương 179
Tiếng Hổ Gầm Trong Không Trung Trấn Thanh Phong.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Phong Phi Vân ưỡn lưng má»™t cái, lại đứng lên từ trên mặt đất, khóe miệng hiện ra nụ cưá»i, ân cần há»i: Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tỷ tỷ của ngươi đâu?
Quý Tiểu Nô nhìn vẻ mặt ti tiện kia cá»§a hắn, trong lòng lại cà ng tá» ra không thoải mái. Há»—n khất nhi nà y lại vẫn còn nhá»› mãi không quên đối vá»›i tỉ tỉ, quả thá»±c chÃnh là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga. Hắn cÅ©ng không soi gương nhìn má»™t chút xem chÃnh mình có dáng vẻ thể nà o !
- Tiểu tá», ta cảnh cáo ngươi, ngươi bá»›t chú ý và o tá»· tá»· cá»§a ta, nếu không ta sẽ rất không khách khà đối vá»›i ngươi!
Quý Tiểu Nô nheo mắt đôi mắt, quơ quơ năm ngón tay dễ thương trước mắt Phong Phi Vân, sau đó tạo thà nh quả đấm trắng nõn.
Phong Phi Vân sao lại phải để ý tá»›i uy hiếp cá»§a nà ng, hắn há»i có hÆ¡i châm chá»c:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là ta không có lá gan kia, chỉ là thuáºn miệng há»i má»™t chút thôi!
- Hôm nay mang ngươi Ä‘i gặp má»™t vị trưởng bối phi thưá»ng quan trá»ng, tá»· tá»· cá»§a ta đã Ä‘i trước má»™t bước đến đó để chuẩn bị, hiện tại chúng ta cÅ©ng xuất phát Ä‘i!
Quý Tiểu Nô nhìn qua một chút bộ quần áo kia của Phong Phi Vân, lại là liên tục lắc đầu nói:
- Hôm nay cần gặp vị trưởng bối kia không phải chuyện đùa. Không bằng trước hết ngươi Ä‘i tắm má»™t cái. CÅ©ng không nên để mất cấp báºc lá»… nghÄ©a trước mặt vị trưởng bối kia, ngươi vẫn còn lo lắng là m gì?
Phong Phi Vân Ä‘Ãch tháºt là sững sá», sau má»™t hồi lâu cuối cùng má»›i phục hồi tinh thần lại, chân tay luống cuống mà lẩm bẩm nói:
- Thế nà y có đúng quá nhanh hay không ? Tacũng chưa kịp chuẩn bị cái gì !
Quý Tiểu Nô cÅ©ng là ngẩn ra, chợt liá»n hiểu được há»—n khất nhi nà y lại suy nghÄ© vá»› vẩn. Nà ng hung hăng đạp má»™t cước trên mu bà n chân hắn mà nói:
- Ngươi thá»±c sá»± đã cho rằng tỉ tỉ cá»§a ta coi trá»ng ngươi, định giở trò gì, cả ngà y chỉ có má»™ng tưởng hão huyá»n.
- Gặp trưởng bối kia là chuyện đáng để ý đến như thế nà o a?
Phong Phi Vân nói có hơi vô tội.
- Äi gặp trưởng bối liá»n nhất định là sẽ nháºn con rể?
Quý Tiểu Nô tức đến mắt trợn trắng, nà ng nói tiếp:
- Ta không muốn nói thừa nhiá»u lá»i vá»›i ngươi, ngươi cÅ©ng không cần tắm rá»a. Dù sao cÅ©ng cứ để dáng vẻ kia, hiện tại liá»n Ä‘i theo ta.
Trong lòng Phong Phi Vân cưá»i thầm má»™t tiếng, cảm giác được cô gái nhá» nà y so sánh tá»· tá»· cá»§a nà ng cà ng thú vị hÆ¡n. Hắn là m bá»™ rất thà nh tháºt gáºt đầu, liá»n Ä‘i theo nà ng ra bên ngoà i.
Lúc nà y sắc trá»i đã muá»™n, trên đỉnh đầu đầy sao lấp lánh. Äã có ánh trăng từ trên mà n trá»i chiếu xuống, là m trên mặt đất hiện ra những bóng dáng loang lổ.
- Tại sao chúng ta và o buổi tối lại đi gặp vị trưởng bối kia, đi ban ngà y còn không phải có lễ phép hơn.
Phong Phi Vân đứng ở trong sân, ngẩng đầu lên nhìn vá» hướng trên bầu trá»i. Hắn căn cứ vị trà trăng sao mà phán Ä‘oán ra đã và o đêm được hai canh giá».
- Im lặng!
Quý Tiểu Nô lại hung hăng đạp một cước trên mu bà n chân Phong Phi Vân, đạp đến Phong Phi Vân phải nhếch miệng mà cũng không dám kêu lên thà nh tiếng.
Vẫn chưa ra khá»i chá»— nhà hai tá»· muá»™i ở, Phong Phi Vân đột nhiên ngừng bước chân lại, mặt mà y căng thẳng. Hắn nhìn vá» hướng mà n đêm sâu thẳm, đôi mắt nheo lại thà nh má»™t khe hở.
Có tình huống!
Quý Tiểu Nô Ä‘i ở phÃa trước, tá»±a hồ cÅ©ng nháºn thấy được má»™t tia khà tức không ổn. Nà ng cÅ©ng đột nhiên dừng chân, quay vá» hướng Phong Phi Vân Ä‘ang nhìn để ngóng trông. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai ngưá»i cÆ¡ hồ trong cùng má»™t lúc mà là m ra phản ứng như váºy, chỉ có Ä‘iá»u là Phong Phi Vân hÆ¡i nhanh hÆ¡n má»™t chút. Mà sá»± chú ý cá»§a Quý Tiểu Nô đã táºp trung toà n bá»™ đến trong mà n đêm, cho nên nà ng tịnh không há» phát hiện ra được sá»± dị thưá»ng cá»§a Phong Phi Vân.
- Nhanh, trốn đi!
Gương mặt xinh xắn cá»§a Quý Tiểu Nô thoắt má»™t cái trở nên tái nhợt. Nà ng lôi kéo Phong Phi Vân liá»n trở vá» trong kho cá»§i, rồi "Rầm" má»™t tiếng mà đóng cá»a lại.
- Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì ?
Phong Phi Vân bị nà ng dùng sức ấn và o trong góc, rất khó nhúc nhÃch mảy may.
- Im lặng!
Quý Tiểu Nô thần kinh toà n thân Ä‘á»u đã căng thẳng, tuy nhiên lại lá»›n tiếng trách mắng Phong Phi Vân. Nhưng mà điá»u đó lại không che dấu được sá»± căng thẳng cá»§a nà ng giá» phút nà y, hai tay gắt gao nắm và o trên cánh tay Phong Phi Vân, cà ng nắm cà ng chặt.
Nà ng Ä‘Ãch xác rất căng thẳng, thân thể đã co lại thà nh má»™t cục!
- Ngao!
Trong mà n đêm truyá»n đến má»™t tiếng hổ gầm trầm thấp, có tiếng xé gió nhè nhẹ từ rất xa truyá»n đến.
Má»™t con hổ lá»›n mà u Ä‘en dà i đến năm thước Ä‘ang bay trên bầu trá»i, nói nó là hổ lá»›n kỳ tháºt cÅ©ng không chuẩn xác. Bởi vì nó vẻn vẹn chỉ là có chiá»u dà i thân hình tương tá»± vá»›i con cá»p, trên thân nó không có da lông, ngược lại được má»™t lá»›p lân phiến Ä‘en nhánh bao trùm. Trên lưng vẫn còn má»c ra má»™t đôi cánh tháºt lá»›n. Cánh to hình cái quạt, má»—i má»™t lần vá»— Ä‘á»u sẽ khiến sinh ra má»™t cÆ¡n cuồng phong. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äây là dị thú "Äại Trùng Lân" tu vi ba trăm năm !
Phà m là mãnh thú tu vi đạt tá»›i má»™t trăm năm trở lên, cÅ©ng đã tiến và o phạm trù dị thú. Nó sẽ bị má»—i đại tiên môn thu phục nuôi nhốt, hoặc là bị Thần VÅ© Quân cá»§a Thần Tấn Vương Triá»u thu và o trong quân doanh, huấn luyện thà nh chiến thú.
Cho nên trong thế giá»›i phà m tục, bình thưá»ng Ä‘á»u không thấy được mãnh thú tu vi má»™t trăm năm trở lên, mà dị thú tu vi đạt tá»›i ba trăm năm liá»n cà ng thêm rất thưa thá»›t, chiến lá»±c đã khá là đáng sợ, công thà nh Ä‘oạt đất Ä‘á»u chỉ trong má»™t lần va chạm mạnh.
Trong má»™t chút tiên môn nhá», dị thú tu vi ba trăm năm, Ä‘á»u đã có khả năng có thể nói Thú Vương.
Lá»›p lân phiến trên ngưá»i Äại Trùng Lân kia đã thay đổi ba lần, nó cứng như sắt thép, coi như Há»a Diá»…m bình thưá»ng Ä‘á»u không thể gây tổn thương mảy may đến nó, Ä‘Ãch xác đã có tu vi ba trăm năm.
Trên lưng Äại Trùng Lân có má»™t thiếu niên áo Ä‘en ngồi, thân thể gầy gò, toà n thân là tà khÃ, sắc mặt tái nhợt giống như ngưá»i chết má»›i Ä‘i ra từ trong phần má»™.
- Hai đứa yêu nghiệt chạy thoát nhiá»u năm như váºy, cuối cùng cÅ©ng là tìm được rồi má»™t chút tung tÃch!
Má»™t con Äại Trùng Lân khác từ trong mà n đêm phÃa sau bay ra, trên lưng có má»™t nữ nhân ngồi. CÅ©ng là ngưá»i mặc áo Ä‘en, trên lưng Ä‘eo hai thanh hà n kiếm, trong tay nắm má»™t chiếc la bà n bát quái khắc đá, tá»±a hồ Ä‘ang tìm cái gì đó.
Äôi mắt lạnh lẽo cá»§a nà ng nhìn chăm chú trên la bà n bát quái, má»™t tay chỉ thiên, chỉ ấn ( dấu tay) giữa các ngón tay liên tục biến hóa, tức thì ánh sao đầy trá»i Ä‘ua nhau chiếu xuống, rÆ¡i và o trong la bà n bát quái.
Con Äại Trùng Lân thứ ba ở phÃa sau Ä‘uổi kịp, trên lưng nó có bốn ngưá»i nam nhân mặc thần khải mà u Ä‘en. Toà n thân bá»n há» Ä‘á»u được áo giáp mà u Ä‘en bao bá»c, chỉ lá»™ ra má»™t đôi mắt Ä‘en sì, tháºt giống như hai luồng hắc động, không có bất cứ tình cảm gì.
Bốn đạo hắc vụ xuyên qua không gian giữa các bá»™ áo giáp, quả thá»±c liá»n như bốn vị tá» thần.
Bá»n há» gắt gao bám theo đằng sau má»™t nam má»™t nữ ở phÃa trước, nhưng không dám vượt qua. Hiển nhiên chÃnh là vệ sÄ© mà má»™t nam má»™t nữ nà y mang theo.
03.06.2015
Chương 180
Nguy Cơ Cà ng Ngà y Cà ng Gần. (1)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Bá»n há» rốt cuá»™c là ai, xuyên qua không gian ở trong đêm tối tá»±a hồ như Ä‘ang tìm kiếm cái gì. Chúng má»™t má»±c bay vòng trong không trung trấn Thanh Phong. Tiếng hổ gầm ồn à o kia vang vá»ng bầu trá»i đêm, phá vỡ sá»± yên lặng nÆ¡i nà y, khiến cho dân chúng trấn Thanh Phong Ä‘á»u bị bừng tỉnh từ trong má»™ng.
- Äang lúc trăng tròn, đúng là khi Âm Khà thịnh nhất. Yêu nghiệt, còn muốn ẩn thân không ra sao?
Nữ nhân áo Ä‘en kia nâng chiếc la bà n bát quái khắc đá ở trong tay, má»™t đôi mắt lạnh lão giống như hà n tinh liếc nhìn vá» hướng phÃa dưới. Cả trấn Thanh Phong Ä‘á»u bị ánh mắt cá»§a nà ng tức thì nhanh chóng bao phá»§.
Âm thanh mênh mông cuồn cuá»™n, truyá»n khắp cả bầu trá»i đêm!
La bà n bát quái trong tay nà ng cấp tốc chuyển động, cà ng lúc cà ng nhanh. Nó hoà n toà n che Ä‘i ánh trăng trên bầu trá»i. Không, xác thá»±c mà nói, hẳn là la bà n bát quái đã hút hết ánh trăng chung quanh đến hầu như không còn.
- Ngao!
Con Äại Trùng Lân bên dưới nà ng há ngoác cái miệng to như cháºu máu mà gầm lên mãnh liệt, âm thanh chấn động là m cho cả trấn Thanh Phong Ä‘á»u run rẩy theo.
- Thì ra là ChÃnh NghÄ©a Chi SÄ© trừ ma vệ đạo, hắc hắc, chúng ta cần gì phải sợ hãi như váºy! Ra thôi, ra thôi.
Phong Phi Vân xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, sau đó đứng dáºy. Nhưng mà hai chân cá»§a hắn còn chưa kịp duá»—i thẳng, liá»n lại bị Quý Tiểu Nô kéo lại.
- Không động Ä‘áºy, bá»n há» là ngưá»i cá»§a Ká»· gia.
Quý Tiểu Nô lạnh lùng liếc mắt nhìn Phong Phi Vân mà cắn răng, trầm giá»ng nói.
Phong Phi Vân cách nà ng vẻn vẹn có gang tấc, thân thể hai ngưá»i cÆ¡ hồ gắt gao dán chung má»™t chá»—. Lưng Phong Phi Vân cảm giác có hÆ¡i ấm áp, tháºm chà có thể chạm được hai váºt má»m má»m trước ngá»±c kia cá»§a nà ng.
Tiểu cô nương nà y phát dục không tồi a! Lưng Phong Phi Vân có hơi cỠcỠhai cái, cảm giác cà ng thêm mãnh liệt.
- Ngươi lại cỠđộng một phen, có tin ta bẻ rụng đầu của ngươi hay không?
Quý Tiểu Nô ngồi xổm phÃa sau Phong Phi Vân, ngá»±c gắt gao dán ở trên lưng Phong Phi Vân. Giá» phút nà y hắn chỉ hÆ¡i cá» má»™t tÃ, nà ng tá»± nhiên cà ng thêm mẫn cảm. Há có thể không biết trong lòng gia há»a nà y Ä‘ang suy nghÄ© cái gì.
Quả thá»±c rất đáng ghét, quả nhiên là má»™t kẻ vô lại. Nếu không phải cao thá»§ Ká»· gia Ä‘ang xoay quanh trong không trung trấn Thanh Phong, thì hiện tại nà ng đã trá»±c tiếp giết chết Phong Phi Vân. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phong Phi Vân quay đầu, chất phác cưá»i má»™t tiếng:
- Ta... Kỳ tháºt muốn há»i ngươi tại sao lại sợ hãi ngưá»i Ká»· gia như váºy. Chẳng lẽ ngươi nợ bá»n há» rất nhiá»u tiá»n?
Vừa nghe đến hai chữ "Ká»· gia" nà y, trong hai mắt Quý Tiểu Nô liá»n sinh ra cừu háºn vô cùng vô táºn, má»™t hà m răng trắng nõn cắn môi mà nói:
- Ngươi bá»›t xen và o việc cá»§a ngưá»i khác Ä‘i!
Phong Phi Vân đột nhiên nhá»› ra rồi, Ká»· gia chÃnh là gia tá»™c tu tiên tối cao nhất phá»§ Nam Thái, thá»±c lá»±c so vá»›i Phong gia Ä‘á»u không kém bao nhiêu. Lịch sá» gia tá»™c có hÆ¡n má»™t ngà n năm, chỉ là Ká»· gia má»™t má»±c chiếm cứ tại quáºn Thần Hổ, rất Ãt khi mang thế lá»±c cá»§a mình đến thà nh Tá» Tiêu Phá»§, cho nên danh tiếng trong Tu Tiên Giá»›i tại phá»§ Nam Thái không bằng Phong gia, Tần gia, nhưng mà thá»±c lá»±c cÅ©ng không yếu hÆ¡n chút nà o.
HÆ¡n nữa Ká»· gia chÃnh là má»™t gia tá»™c khá thần bÃ, cÅ©ng cá»±c kì khiêm tốn. Khiêm tốn đến ngưá»i ngoà i cÅ©ng không biết gia tá»™c bá»n há» rốt cuá»™c ở tại địa phương nà o trong quáºn Thần Hổ.
Không đơn giản a, không đơn giản!
Rất hiển nhiên hai yêu nghiệt Ká»· gia muốn tìm kiếm, rất có thể chÃnh là Quý gia tá»· muá»™i, bá»n há» rốt cuá»™c là m thế nà o mà đắc tá»™i Ká»· gia ?
Phong Phi Vân do dự chỉ chốc lát, sau đó là m bộ có hơi khiếp sợ mà nói:
- Ta cảm giác bá»n hỠđến đây không Ãt ngưá»i, nếu như là bá»n hắn lục soát từng nhà từng nhà trong trấn, chúng ta sẽ không giấu nổi.
Quý Tiểu Nô hiển nhiên cÅ©ng đã nghÄ© tá»›i Ä‘iểm nà y, trong mắt hiện lên má»™t vẻ lo lắng. Äôi tay ôm lấy cánh tay Phong Phi Vân chặt hÆ¡n
- Váºy là m sao bây giá»?
- Ta đã sá»›m nói, trong nhà nà y không có má»™t ngưá»i đà n ông tháºt đúng là không được. Ngươi liá»n ở lại chá»— nà y Ä‘i! Ta Ä‘i giảng đạo lý vá»›i bá»n há». Không phải là thiếu chút tiá»n sao, cứ đưa cho bá»n há» cÅ©ng được. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phong Phi Vân cố gắng là m ra vẻ Ä‘iá»m tÄ©nh, tạo thà nh phản ứng mà má»™t ngưá»i bình thưá»ng nên có, khiếp đảm nhưng mà lại trượng nghÄ©a.
- Bá»n há» sẽ không giảng đạo lý vá»›i ngươi. Má»™t khi ngươi Ä‘i ra ngoà i, bá»n há» sẽ muốn lấy mạng cá»§a ngươi.
Quý Tiểu Nô cảm giác được há»—n khất nhi nà y chÃnh là má»™t kẻ ngốc, lại còn muốn giảng đạo lý vá»›i tu sÄ© Ká»· gia. Tại Tu Tiên Giá»›i nếu như có đạo lý, thì cÅ©ng sẽ không có nhiá»u sá»± giết chóc như váºy.
Nhưng mà ngốc lại đúng là có chút lương tâm, Ãt nhất không có má»™t mình chạy trối chết.
Trong bầu trá»i đêm, ba con Äại Trùng Lân Ä‘ang xoay quanh, đôi cánh tháºt lá»›n che khuất bầu trá»i, ngăn cản hết ánh trăng và ánh sao, khiến cho trấn Thanh Phong lâm và o trong bóng tối.
Ká»· Phong Lãnh bá»—ng nhiên đứng dáºy từ trên lưng Äại Trùng Lân, trên gương mặt tái nhợt trà n đầy sát ý. Hắn quay sang nhìn chằm chằm nữ nhân áo Ä‘en kia mà há»i:
- Tìm được bá»n há» không ?
- Theo biểu hiện trên la bà n, trong trấn Thanh Phong chỉ có má»™t. Có Ä‘iá»u là tu vi yêu nghiệt kia cao hÆ¡n. Bây giá» ta còn vô phương xác định chuẩn xác vị trà cá»§a nó.
Äôi mắt lạnh lẽo cá»§a Ká»· Thương Nguyệt nhìn chăm chú trên la bà n bát quái, bá» mặt cá»§a nó có ánh sao chiếu rá»i, lại thêm ngưng tụ ánh trăng là m hiện ra má»™t đạo U Ảnh mà u xanh biếc.
- Trước cứ bắt một con yêu nghiệt nà y, tự nhiên có thể bức ra con kia.
Sắc mặt Ká»· Phong Lãnh trở nên cà ng trắng, tháºt giống như bị bôi má»™t tầng vôi. Hắn trầm giá»ng nói:
- Tứ đại Tá» Tướng, các ngươi coi giữ tứ phương trấn Thanh Phong, má»™t con ruồi cÅ©ng không thể thả ra. Trong lòng đất và trên mặt đất, trong không trung Ä‘á»u khắc lên Dương Văn Sát Tráºn, để phòng ngừa yêu nghiệt nà y bá» chạy từ lòng đất.
- Vâng!
Bốn vị Tá» Tướng Ä‘á»u cùng kêu lên má»™t tiếng, khoác áo giáp, trá»±c tiếp nhảy xuống từ trên lưng Äại Trùng Lân. Chúng hóa thà nh bốn đạo bóng dáng mà u Ä‘en tá»a trấn tứ phương cá»§a trấn Thanh Phong, bắt đầu khắc lên tráºn pháp.
Ká»· Phong Lãnh và Ká»· Thương Nguyệt cÅ©ng là nhảy xuống từ trên lưng Äại Trùng Lân. Tu vi hai ngưá»i cao tuyệt, quần áo phấp phá»›i. Má»™t ngưá»i lạnh lùng, má»™t ngưá»i xinh đẹp lạnh lẽo, liá»n như hai vị tá» thần từ trên trá»i giáng xuống, khiến cho dân chúng trấn Thanh Phong Ä‘á»u bị kinh hãi. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Trá»i ạ! Äây là Hoà ng Phong đạo tặc đến giết sạch trấn sao?
- Các ngươi nhìn ba con thú bá»± trên bầu trá»i kia.Hẳn không phải là Hoà ng Phong đạo tặc, ta xem ra cà ng như là Ma Nhân cái thế !
...
Dân chúng trấn Thanh Phong cÆ¡ hồ toà n bá»™ Ä‘á»u đã bị bừng tỉnh, chạy ra từ trong phòng, nhìn thấy má»™t nam má»™t nữ ngưá»i mặc quần áo Ä‘en từ trên trá»i giáng xuống.
Bá»n há» thân thể rất thẳng, tháºt giống như thanh kiếm sắc bén. Äặc biệt ánh mắt bá»n há» tháºt sá»± rất lợi hại, chỉ cần nhìn chằm chằm và o ngưá»i nà o đó, ngưá»i ấy liá»n trá»±c tiếp toà n thân run rẩy, sau đó ngã ở trên mặt đất mà lạnh run.
Rất dá»a ngưá»i, vẻn vẹn chỉ là má»™t ánh mắt, là có thể hù dá»a ngưá»i ta gục xuống.
03.06.2015
Chương 181
Nguy Cơ Cà ng Ngà y Cà ng Gần. (2)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
- Má»i ngưá»i ai nấy Ä‘á»u quay vá» nhà mình, đợi ở trong phòng. Nếu như ai dám bước ra cá»a phòng má»™t bước, giết chết mà không chịu tá»™i! Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ká»· Phong Lãnh quét mắt nhìn những ngưá»i dân trấn nà y, cứ thế nhìn những ngưá»i nà y đến bắp đùi bị chuá»™t rút mà phá»§ phục trên mặt đất, vô phương đứng yên, sau đó cố sức bò và o nhà mình.
Cả trấn Thanh Phong láºp tức yên tÄ©nh trở lại, trên đưá»ng Ä‘á»u không thấy được má»™t ngưá»i nà o, trống trải mà lại tÄ©nh lặng.
- Lục soát từng nhà từng nhà . Ta lục soát con đưá»ng bên trái, ngươi lục soát con đưá»ng bên phải!
Ká»· Phong Lãnh vừa nói dứt lá»i, liá»n nện má»™t chưởng Ä‘áºp vỡ cánh cá»a ngôi nhà đầu tiên, sau đó Ä‘i và o.
Trấn Thanh Phong cÅ©ng không lá»›n, chỉ có má»™t con phố chạy thông từ đầu đến cuối. Tổng cá»™ng và o cÅ©ng chỉ có hÆ¡n trăm há»™. Nếu như là bá»n hắn lần lượt lục soát từng nhà , trong thá»i gian ba canh giá» hoà n toà n có thể quét qua cả trấn Thanh Phong được má»™t lần. Äừng nói là giấu má»™t ngưá»i, coi như là giấu má»™t con chuá»™t thì Ä‘á»u có thể bị tìm ra.
Tình huống xấu nhất đã xảy ra!
Tháºt sá»± bắt đầu lục soát từng nhà , chả mấy chốc liá»n sẽ tìm được chá»— ẩn náu cá»§a Phong Phi Vân và Quý Tiểu Nô.
Nguy cơ đang từng bước từng bước tới gần.
- Hiện tại là m sao bây giá»! Nếu không thừa dịp bá»n há» còn chưa tìm đến, chúng ta Ä‘i trước ?
Tốc độ tim Ä‘áºp cá»§a Phong Phi Vân cÅ©ng nhanh hÆ¡n không Ãt, nếu như tháºt sá»± để cho cao thá»§ Ká»· gia tìm được Ká»· Tiểu Nô, như váºy cÅ©ng tuyệt đối sẽ không bá» qua hắn.
- Äi, Ä‘i không xong. Tứ đại Tá» Tướng cá»§a Ká»· gia Ä‘á»u là cưá»ng giả hà ng đầu, chúng đã trấn thá»§ tại bốn phương vị, hiện tại sợ là đã bố trà Dương Văn Sát Tráºn, căn bản là đi không xong.
Quý Tiểu Nô mắt lá»™ ra má»™t vẻ cùng đưá»ng, ánh mắt hướng vá» cái chuông sắt ở trong góc kho cá»§i, gắt gao cắn chặt hà m răng má»™t cái mà nói vá»›i âm thanh lạnh lùng:
- Cùng lắm thì liá»u mạng vá»›i bá»n há» !
Rất hiển nhiên nà ng căn bản không phải đối thá»§ trước các cưá»ng giả Ká»· gia. Nếu không cÅ©ng sẽ không trốn Ä‘i, lại cà ng không có vẻ sợ hãi như váºy.
Hiện nay đã bức nà ng đến tuyệt lá»™, lui không thể lui, giấu không thể giấu, chỉ có thể liá»u chết đánh má»™t tráºn.
- Không phải chỉ là thiếu mấy đồng tiá»n, sao lại phải liá»u mạng. Äúng rồi, Tá» Tướng là cái gì váºy ?
Phong Phi Vân giả bá»™ cÅ©ng không biết chuyện gì, lên tiếng há»i rất là má» mịt.
Dù sao má»™t ngưá»i bình thưá»ng Ä‘Ãch xác không nên biết loại tồn tại như Tá» Tướng !
- Ngươi... Có giải thÃch cho ngươi thì ngươi cÅ©ng không hiểu!
Trong lòng Quý Tiểu Nô háºn a, tại sao lại gặp phải má»™t kẻ ngu ngốc lại còn phế váºt như váºy?
- Rầm!
Bên ngoà i truyá»n đến má»™t tiếng vang tháºt lá»›n, cổng nhà đã bị ngưá»i ta nện vỡ. Có ngưá»i và o, trên ngưá»i mang theo khà lạnh. Mặc dù vẫn còn cách rất xa, nhưng mà cÅ©ng đã khiến cho không khà trở nên lạnh lẽo.
Quả nhiên là một cao thủ!
Phong Phi Vân đưa mắt nhìn từ trong khe cá»a, là má»™t ngưá»i nữ nhân mặc quần áo Ä‘en, trong tay cầm má»™t cái la bà n bát quái, má»™t đôi mắt Ä‘en cá»±c kì sắc bén, liá»n như hai đạo hà n kiếm. Nà ng ta đã Ä‘i và o trong sân.
Quý Tiểu Nô hồi há»™p đến toà n thân Ä‘á»u căng thẳng, ánh mắt lại bắt đầu biến thà nh mà u xanh biếc, mái tóc trên đầu cÅ©ng bắt đầu cháºm rãi biến hóa. Mặc dù là và o buổi tối, Ä‘en ngòm không thấy năm ngón tay, nhưng mà nhãn lá»±c Phong Phi Vân kinh ngưá»i như thế nà o, há có thể dấu diếm được hắn.
Nà ng lại biến thân, chỉ cần cá»a kho cá»§i bị đẩy ra, nà ng sẽ trá»±c tiếp nhà o tá»›i. Cho dù chết, cÅ©ng không có lá»±a chá»n nà o khác.
Lòng bà n tay Phong Phi Vân cũng lấm tấm mồ hôi!
- Äát đát!
Tiếng bước chân cá»§a Ká»· Thương Nguyệt cà ng ngà y cà ng gần, nà ng đã phát giác trong kho cá»§i có ngưá»i, bèn Ä‘i tá»›i.
Nguy rồi, nữ nhân áo Ä‘en nà y tháºt không đơn giản, khà thế trên ngưá»i giống như Ä‘ao phong. Nếu như liá»u mạng vá»›i nà ng ta thì quả thá»±c chÃnh là muốn chết, hiện tại nên là m gì bây giá»?
Là m sao bây gi� Cứ là m như thế!
Phong Phi Vân đưa tay kéo Quý Tiểu Nô Ä‘ang muốn lao ra quay trở vá», hai tay đè trên hai vai nà ng mà nói nghiêm túc:
- Äừng kÃch động, ngươi không phải đối thá»§ cá»§a nà ng, ta có biện pháp!
Trăng sáng giữa trá»i, gió lạnh gà o thét, trá»™n lẫn vá»›i má»™t cá»— Túc Sát Chi KhÃ.
Kỷ Thương Nguyệt quần áo trĩu xuống, giống như một khối vải bằng sắt. Gió lạnh không thể thổi bay mảy may chéo áo của nà ng. Nà ng cầm la bà n bát quái trong tay, bên trong ánh sao lóng lánh, giống như mang cả một mảnh khoảng không vũ trụ và o trong đó.
Bóng dáng một đạo mà u xanh biếc trên la bà n kia cà ng ngà y rõ rà ng, ánh sáng cũng cà ng ngà y cà ng mạnh. Rất hiển nhiên yêu nghiệt kia hẳn là ở ngay gần đó.
Cả trấn Thanh Phong cÅ©ng có và i trăm ngưá»i, má»—i má»™t nhà đá»u đốt ngá»n đèn, nhất định có ngưá»i ở trong nhà . Nhưng mà chỉ có má»™t khu nhà nà y lại im lặng đến dị thưá»ng, Ä‘en ngòm không thấy ánh sáng.
Rất quá»· dị, xem ra yêu nghiệt kia mưá»i phần có tám, chÃn Ä‘á»u ẩn thân ở trong khu nhà nà y.
Hai thanh kiếm Ä‘en nhánh trên lưng Ká»· Thương Nguyệt bắt đầu di động, chúng phát ra âm thanh "Tranh tranh". Cả ngưá»i nà ng cÅ©ng như má»™t thanh kiếm sắp sá»a ra khá»i vá», nghiêm chỉnh mà chỠđợi.
Trong kho cá»§i có âm thanh ngưá»i hô hấp, hÆ¡n nữa tiếng hÃt thở cá»±c kì dồn dáºp!
Ká»· Thương Nguyệt lắc mình má»™t cái, biến thà nh má»™t đạo hư ảnh mà u Ä‘en liá»n đã đứng ở cá»a kho cá»§i, hai thanh hắc kiếm trên lưng cà ng lay động mạnh mẽ hÆ¡n.
- Rầm!
Cá»a gá»— bị nà ng đánh má»™t chưởng nát vụn, song kiếm trong nháy mắt ra khá»i vá» kiếm, phát ra hai đạo kiếm quang giống như Ä‘iện long. Song kiếm đã nắm trong tay, nhưng mà song kiếm nà y lại không có đâm ra, láºp tức dừng ở giữa không trung.
Ká»· Thương Nguyệt cÅ©ng ngây ngẩn cả ngưá»i!
Chỉ thấy trong cá»§i đống kia, má»™t nam má»™t nữ Ä‘ang yêu đương vụng trá»™m.Nam đã cởi hết trên ngưá»i, liá»n Ä‘ang đè lên trên ngưá»i thiếu nữ xinh xắn lanh lợi kia. Hắn để lá»™ ra sống lưng mà u và ng, má»™t cái lưng hổ trà n ngáºp lá»±c lượng.
- Hừ! A...
Nam kia vùi đầu hôn lên cổ, môi cá»§a thiếu nữ. Mái tóc rối tung đã hoà n toà n che Ä‘áºy mặt cá»§a cô gái. Hai ngưá»i giá» phút nà y Ä‘ang lúc bốc ngá»n lá»a cảm xúc mãnh liệt, hô hấp dồn dáºp, triá»n triá»n miên miên mà lên đỉnh Vu SÆ¡n.
Äá»™ng tác cá»§a bá»n há» rất là gấp gáp. Nam vừa hôn mặt cá»§a cô gái, má»™t tay cởi bá» quần áo cá»§a nà ng Ä‘i má»™t ná»a, rÆ¡i xuống vị trà ngá»±c. Mà tay kia thì giÆ¡ lên má»™t cái chân ngá»c thon thả cá»§a nà ng rồi gác trên bả vai, có vẻ rất là chuyên nghiệp.
Thiếu nữ kia cÅ©ng là khá phối hợp, không ngừng õng ẹo thân thể má»m mại, trong miệng vẫn còn phát ra âm thanh mÆ¡ hồ
- Nhẹ thôi, nhẹ thôi... A, ô ô!
Mồ hôi há»™t trên là n da nhá» xuống, bá»n hỠđã đầu đầy mồ hôi, Ä‘ang lúc cảm xúc mãnh liệt thì cá»a kho cá»§i bị ầm ầm nghiá»n nát, má»™t ngưá»i nữ nhân mặc y phục mà u Ä‘en phá cá»a mà và o. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phong Phi Vân và Quý Tiểu Nô Ä‘ang lúc cảm xúc mãnh liệt ở trên đống cá»§i, láºp tức đột nhiên ngừng lại!
Phong Phi Vân toà n thân run run má»™t cái, thân thể lại là hướng vá» phÃa trước liên tục ưỡn ra. Lúc nà y má»›i đột nhiên quay đầu, xoa xoa mồ hôi nóng ròng ròng trên trán, kinh ngạc nhìn chăm chú Ká»· Thương Nguyệt đột nhiên xông tá»›i, nhưng vẫn dùng thân thể trần trụi đè nặng Quý Tiểu Nô.
03.06.2015
Chương 182
Äá»™ng Tác Quá Nhanh.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Ká»· Thương Nguyệt cÅ©ng là ngây ngẩn cả ngưá»i. Hà m răng ngá»c không nhịn được gắt gao cắn chặt, nà ng cẩn tháºn nhìn chăm chú toà n thân lõa lồ cá»§a Phong Phi Vân. Phong Phi Vân cÅ©ng giống như đà n chim bị là m kinh động, vá»™i và ng tá»± che Ä‘i hạ thân cá»§a chÃnh mình. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nữ hiệp, tha mạng a! Chúng ta là đôi bên tình ý !
Phong Phi Vân run rẩy nhìn một đôi mà u đen Chiến Kiếm trong tay nà ng, không ngừng cầu xin tha thứ. Hắn vẫn còn ôm chặt lấy Quý Tiểu Nô quần áo bừa bộn, giấu nà ng và o trong lòng mình.
Ká»· Thương Nguyệt vá»™i và ng quay đầu, không há» nhìn cái mông trần trụi cá»§a Phong Phi Vân, tức đến cắn răng, mà há»i:
- Các ngươi rốt cuộc là ai, trốn ở chỗ nà y là m cái gì?
- Ta gá»i là Phong Nhị cẩu! Chúng ta trốn ở chá»— nà y... Chúng ta trốn ở chá»— nà y... Là m... Là m...
Phong Phi Vân ấp úng hồi lâu, cÅ©ng nói không ra lá»i, mặt Ä‘á»u đỠbừng.
Ká»· Thương Nguyệt vá»— trán má»™t cái, cÅ©ng cảm giác được chÃnh mình há»i vấn đỠnà y Ä‘Ãch xác rất giống như vá» ngá»› ngẩn. Cô nam quả nữ trốn ở trong kho cá»§i, nhưng lại là quanh cảnh nà y thì còn có thể là m gì?
Tại sao lại Ä‘i há»i vá» má»™t vấn đỠnhư váºy ?
- Không cần phải nói !
Ká»· Thương Nguyệt cÅ©ng có chút xấu hổ, ánh mắt lại là có hÆ¡i hướng vá» thiếu nam thiếu nữ Ä‘ang xoắn chung má»™t chá»— mà nhìn thoáng qua. Phong Phi Vân lại là ôm Quý Tiểu Nô tháºt chặt, căng thẳng nói:
- Nữ hiệp, chúng ta tháºt là đôi bên có tình ý, xin ngươi cho chúng ta má»™t con đưá»ng sống.
- Ta có nói muốn chia rẽ các ngươi khi nà o?
Ká»· Thương Nguyệt có hÆ¡i nói không ra lá»i.
- Chẳng lẽ ngươi không phải đạo tặc Hoà ng Phong LÄ©nh, Tháºp Tam nương Mẫu Dạ Xoa?
Phong Phi Vân kinh dị há»i.
Kỷ Thương Nguyệt đáp:
- Ú ú ớ ớ...
- Tháºp Tam nương, ta biết ngươi thÃch nam sắc, chuyên chá»n nam nhân soái ca như ta đây, phải bắt ta vá» Hoà ng Phong LÄ©nh, rồi ép buá»™c xúc phạm ta. Nhưng mà cho dù ngươi là m như váºy, ngươi cÅ©ng chỉ có thể chiếm được thân thể cá»§a ta, không chiếm được trái tim cá»§a ta.
Phong Phi Vân nói năng chuẩn xác, tình ý chân thà nh, trong lúc nhất thá»i lệ nóng lưng tròng.
Ká»· Thương Nguyệt quả thá»±c tức đến nổ phổi, là m thế nà o liá»n gặp phải chuyện nà y, còn bị ngưá»i ta coi là Mẫu Dạ Xoa. Nếu không phải nhìn thấy tiểu tá» nà y trên ngưá»i cÅ©ng không có má»™t tia linh khÃ, chỉ là má»™t ngưá»i bình thưá»ng, thì hiện tại nà ng đã cho má»™t cái tát và o miệng cá»§a hắn là m răng lợi rụng hết.
Sự chú ý của Kỷ Thương Nguyệt hoà n toà n bị Phong Phi Vân thu hút, nên không hỠchú ý đến thiếu nữ nhỠnhắn xinh xắn thẹn thùng kia trong lòng Phong Phi Vân, chỉ coi nà ng ta là một tiểu nữ sinh có mối tình đầu.
- Hừ!
Ká»· Thương Nguyệt xoay ngưá»i liá»n Ä‘i, tá»±a như chạy trốn. Nà ng chỉ nghÄ© cách rá»i khá»i há»—n đản Phong Phi Vân nà y cà ng xa cà ng tốt, tránh trong miệng hắn lại phun ra má»™t đống những lá»i không sạch sẽ.
Cho đến khi nà ng đi lục soát khu nhà bên cạnh, Phong Phi Vân và Quý Tiểu Nô mới thở phà o một hơi, biết một kiếp nà y xem như đã vượt qua.
Chiến lá»±c hiện tại cá»§a Phong Phi Vân cÅ©ng má»›i đạt khoảng ba thà nh so vá»›i thá»i kỳ toà n thịnh. Nếu như liá»u mạng, căn bản không có khả năng là đối thá»§ cá»§a Ká»· Thương Nguyệt, cho nên má»›i chỉ có thể xuất ra má»™t chiêu hạ sách nà y.
Ká»· Thương Nguyệt coi như tu vi cao tá»›i đâu, chẳng qua cÅ©ng chỉ là má»™t nữ nhân chưa trải chuyện Ä‘á»i. Nhìn thấy tình yêu cuồng nhiệt cá»§a nam nữ yêu đương vụng trá»™m, thì tá»± nhiên là không dám liếc mắt nhìn nhiá»u hÆ¡n. Äặc biệt là tiện nhân Phong Phi Vân kia vẫn còn cố ý để lá»™ ra hạ thân Ä‘ang dá»±ng thẳng, trá»±c tiếp đối diện vá»›i nà ng. Váºy là m thế nà o nà ng còn dám Ä‘iá»u tra cẩn tháºn.
CÅ©ng chÃnh bởi vì Phong Phi Vân nắm được tâm lý cá»§a nà ng, cho nên má»›i Ä‘em bức lui được nà ng.
- Phì... hừ! Phì... hừ! Ngươi tháºt đúng là hôn ta!
Quý Tiểu Nô không ngừng nhổ xuống mặt đất, muốn phun sạch sẽ nước bá»t cá»§a Phong Phi Vân. Quả thá»±c rất ghê tởm, nói thì chỉ là diá»…n trò, hắn lại tháºt sá»± hôn mãnh liệt, đầu lưỡi Ä‘á»u chui và o trong cái miệng nhá» nhắn cá»§a mình.
Phong Phi Vân liếm liếm môi, khá» khạo ngốc nghếch cưá»i má»™t tiếng:
- Nữ hiệp nà y ánh mắt chÃnh là tháºt sá»± khôn khéo, nếu như hôn không đúng, sợ là sẽ bị nà ng nhìn ra sÆ¡ hở.
- Cái tay kia cá»§a ngươi cÅ©ng không nên tháºt sá»± chui và o trong y phục cá»§a ta, lại còn nắm chặt như váºy.
Trong đôi mắt to mà u Ä‘en cá»§a Quý Tiểu Nô trà n đầy oán khÃ, hà ng lông mi tháºt dà i rung rung. Nà ng vươn cánh tay nhá» trắng như tuyết cá»§a mình, tá»± mặc lại chá»— quần áo che ngá»±c cá»§a mình bị Phong Phi Vân cởi ra. Nhưng mà rốt cuá»™c lại cảm giác dìu dịu Ä‘i không Ãt, hai vú vẫn còn hÆ¡i Ä‘au.
- Khụ khụ! Lúc ấy hoà n toà n Ä‘en ngòm, hÆ¡n nữa nữ hiệp kia lại có khà thế hùng hổ như váºy. Lúc ấy ta có căng thẳng, hai tay liá»n kìm lòng không Ä‘áºu nên lá»±c dùng có hÆ¡i nhiá»u má»™t chút.
Phong Phi Vân đáp.
Bà n tay nhá» bé cá»§a Quý Tiểu Nô vá»™i và ng là che kÃn ngá»±c, cánh tay hung hăng đẩy và o ngá»±c Phong Phi Vân, hất Phong Phi Vân bay Ä‘i ra ngoà i
- Trả lại cho ta?
Sắc mặt cá»§a nà ng tháºt vô cùng khó coi, nhưng lại mang theo má»™t nét đỠá»ng, có vẻ rất là thẹn thùng.
- Cái gì?
Phong Phi Vân ngã ngồi xuống đất, sỠsỠđầu mà không rõ là chuyện gì xảy ra.
- Vẫn còn giả bộ với ta, ta... Y phục của ta bị ngươi giấu đi đâu rồi?
Gương mặt đỠbừng cá»§a nà ng trông cà ng thêm diá»…m lệ. Bởi vì vừa rồi váºn động kịch liệt, khiến cho dây cá»™t tóc trên đầu nà ng đứt lìa, mái tóc dà i mà u Ä‘en rá»§ xuống, má»™t má»±c kéo dà i tá»›i chá»— eo nhá».
Khiến cho nà ng có thêm và i phần thùy mị !
- Trang phục không phải mặc ở trên ngưá»i cá»§a ngươi?
Phong Phi Vân nói vô tội.
- Ta nói là vá»... má»™t thứ bên trong kia ! Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- A! Ta nhá»› ra rồi, lúc ấy cởi ra quá nhanh, sau đó đút và o trong túi cá»§a ta, tháºt xin lá»—i a! Tháºt xin lá»—i a! Trước kia đã hình thà nh thói quen hư... Không, không có đáng để ý đến, đây là lần đầu tiên. Äá»u là bị nữ hiệp kia hù dá»a, động tác cÅ©ng quá nhanh má»™t chút !
Phong Phi Vân lưu luyến không rá»i lấy từ túi áo ra má»™t món da cừu không nhìn rõ mà u sắc gì rồi bắt đầu thăm dò. Trên đó vẫn còn mang theo mùi hương thiếu nữ, tá»±a như mùi vị hoa lan, rất là mê ngưá»i.
Äây chÃnh là áo lót sát ngưá»i nà ng mặc ở táºn bên trong cùng, nắm ở trong tay cá»±c kì trÆ¡n nhẵn.
- Nó không phải nữ hiệp, nó chỉ là TỠLinh TỠđược Kỷ gia bồi dưỡng.
Quý Tiểu Nô quay lưng lại, mặc áo lót cừu y trở vá», trong âm thanh mang theo vẻ lạnh lẽo, trà n ngáºp háºn ý.
Phong Phi Vân nhìn thân hình nhở nhắn xinh xắn kia cá»§a nà ng, kìm lòng không Ä‘áºu lại nghÄ© tá»›i vừa rồi váºn động kịch liệt mà hung dữ kia. Hắn nhá»› lại mà sá» sá» ngón tay, sau đó lấy ra từ trong túi áo má»™t miếng vải không lá»›n, xấu hổ ho khan hai tiếng rồi nói:
- Vừa rồi tốc độ quá nhanh, không cẩn tháºn cÅ©ng cởi cả cái nà y ra.
Má»™t đôi con ngươi tròn và nh vạnh cá»§a Quý Tiểu Nô bắt đầu xanh lè, nà ng nhìn miếng vải nho nhá» kia trong tay Phong Phi Vân mà có hÆ¡i khép lại đôi chân ngá»c thon thả. Cảm giác dưới là n váy cá»§a mình tá»±a hồ có hÆ¡i là nh lạnh. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™t cÆ¡n gió mát từ ngoà i cá»a thổi và o, cảm giác là nh lạnh lại cà ng rõ rệt.
03.06.2015
Chương 183
Dương Giá»›i Cá» Ngưá»i Äến.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Yên lặng má»™t hồi rất lâu, im lặng đến có hÆ¡i dị thưá»ng!
Phong Phi Vân ho khan hai tiếng, rồi nói:
- Nữ nhân áo Ä‘en vừa rồi kia không phải dá»… lừa như váºy, nếu như ở trong trấn mà không tìm được ngươi, khẳng định sẽ có phát sinh hoà i nghi. Äến lúc nà ng ta có phản ứng, khi đã Ä‘i mà quay lại liá»n không dá»… dà ng lừa gạt được nà ng ta.
Ngưá»i có thể bước lên con đưá»ng tu tiên nà y Ä‘á»u là ngưá»i ẩn chứa trà tuệ, ý chà đá»u thuá»™c vá» siêu nhân loại nhất, không dá»… dà ng bị lừa gạt.
Quý Tiểu Nô tự nhiên cũng biết rõ rà ng đạo lý nà y, thở dà i nói:
- Nếu như có tỉ tỉ ở đây thì tốt, căn bản là không cần ẩn núp trước bá»n há». Nhưng hiện tại là m sao bây giá» a?
Äôi mắt cá»§a nà ng chá»›p chá»›p, ngón tay không ngừng vân vê chéo áo, trong lòng cÅ©ng không có mảy may chá»§ ý nà o.
Trong đôi mắt Phong Phi Vân hiện lên má»™t vẻ quả quyết, hắn bá»—ng nhiên đứng dáºy mà nói:
- Hiện tại liá»n Ä‘i đã.
- Äi không xong, tứ đại Tá» Tướng khẳng định đã lấy Dương Văn Sát Tráºn phong tá»a tứ phÃa trấn Thanh Phong.
Quý Tiểu Nô ra sức lắc đầu.
Phong Phi Vân nói:
- Dương Văn Sát Tráºn không phải là Tầm Bảo Sư cÅ©ng biết thông thạo ư. Äó chÃnh là thá»§ Ä‘oạn cấm phong u linh quái váºt cá»§a Tầm Bảo Sư lúc tìm kiếm cổ má»™ sao ?
- Là m sao ngươi biết?
Quý Tiểu Nô ánh mắt phát lạnh, lại là sinh ra má»™t tia sát khÃ.
Há»—n khất nhi nà y lại hiểu được nhiá»u thứ như váºy, nhất định là có vấn Ä‘á». HÆ¡n nữa trước kia má»i thứ Ä‘á»u tháºt tốt, chỉ sau khi gặp phải hắn thì ngưá»i cá»§a Ká»· gia má»›i tìm đến cá»a. Thế nà y cÅ©ng tháºt trùng hợp.
Chẳng lẽ hắn là gian tế của Kỷ gia!
Phong Phi Vân vá»™i và ng lui vá» phÃa sau hai bá»™ mà bảo:
- Ta chÃnh là má»™t ngưá»i Tầm Bảo Sư, tá»± nhiên biết Dương Văn Sát Tráºn.
Sát khà trên ngưá»i Quý Tiểu Nô liá»n thu lại. Nà ng đột nhiên nhá»› ra, há»—n khất nhi nà y đúng là có nói qua, hắn đã há»c má»™t và i thá»§ Ä‘oạn cá»§a Tầm Bảo Sư, chÃnh là má»™t ngưá»i há»c ná»a vá»i nên tÃnh mưá»i lần sai chÃn.
- Thôi Ä‘i, chỉ vá»›i bản lÄ©nh kÄ© năng kia cá»§a ngươi mà có thể phá được Dương Văn Sát Tráºn?
Quý Tiểu Nô mặc dù tạm thá»i bá» qua sá»± đỠphòng đối vá»›i Phong Phi Vân, nhưng mà không xem trá»ng bản lÄ©nh Tầm Bảo Sư cá»§a hắn.
- Có lẽ có khả năng thỠmột chút!
Phong Phi Vân cắn răng nói có hơi gượng gạo.
Quý Tiểu Nô có hÆ¡i lưá»m nguýt, coi như là ná»a vá»i thì Ãt nhất vẫn còn có và i phần hy vá»ng, cÅ©ng có thể thá» má»™t lần.
...
Mà u đen mông lung, nuốt hết cả trấn Thanh Phong.
Thừa dịp Ká»· Thương Nguyệt và Ká»· Phong Lãnh Ä‘ang lục soát tìm tòi nÆ¡i khác, hai ngưá»i lặng yên Ä‘i ra khá»i trấn Thanh Phong. Lẩn trong bóng tối mà đi ra cá»a trấn, rồi chạy vá» hướng dãy núi Vương á»c.
- Tại sao phải Ä‘i và o dãy núi Vương á»c?
Phong Phi Vân Ä‘i theo phÃa sau nà ng, nhá» giá»ng há»i.
- Ká»· gia đã Ä‘iá»u động Tá» Linh Tá» tá»›i trấn Thanh Phong, như váºy khẳng định còn có các cao thá»§ khác ẩn náu trong bóng tối. Chúng ta nhất định phải và o dãy núi Vương á»c thông báo cho tỉ tỉ và Tôn gia gia.
Quý Tiểu Nô có vẻ hÆ¡i vá»™i và ng, bước tiến lại nhanh hÆ¡n không Ãt. Vốn nà ng tưởng rằng Phong Phi Vân sẽ không theo kịp bước chân mình, có Ä‘iá»u há»—n khất nhi nà y mặc dù chÃnh là chạy nghiêng nghiêng ngả ngả, nhưng mà so sánh vá»›i nà ng cÅ©ng là không há» cháºm chút nà o.
- Tôn gia gia là ai?
Phong Phi Vân hiếu kỳ há»i.
- ChÃnh là vị trưởng bối mà ta nói cho ngươi kia!
Quý Tiểu Nô mặc dù có hÆ¡i không nhịn được Phong Phi Vân, nhưng mà thái độ so sánh vá»›i trước kia lại rõ rà ng khá hÆ¡n nhiá»u.
- Ông ta ở trong dãy núi Vương á»c ?
Phong Phi Vân lại há»i.
Quý Tiểu Nô không trả lá»i câu há»i cá»§a hắn, bước chân cháºm lại, cuối cùng ngừng hẳn lại, nằm bò ở trên mặt đất, ánh mắt có hÆ¡i ngước lên, nhìn vá» hướng phÃa trên. Phong Phi Vân cÅ©ng theo ánh mắt cá»§a nà ng mà nhìn vá» phÃa trước.
Chỉ thấy má»™t ngưá»i nam nhân mặc áo giáp mà u Ä‘en, Ä‘ang đứng tại trên đỉnh ngá»n cây má»c cheo leo trên má»™t vách đá. Hắn đứng bất động hồi lâu, tháºt giống như má»™t con Dạ Ưng tháºt lá»›n. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Toà n thân hắn Ä‘á»u tá»a ra sương mù mà u Ä‘en, sương mù kia giống như Thương Long. Hắn trợn mắt hung dữ, mặc dù cách xa mấy ngà n trượng mà đã là m cho ngưá»i ta cảm giác được má»™t cá»— khà tức tá» vong.
- Äó chÃnh là Tá» Tướng trong truyá»n thuyết, lại đứng ở trên vách đá gháºp ghá»nh cao chất ngất, tháºt có phong cách a!
Phong Phi Vân nhảy nhót thiếu chút nữa quát to lên, Quý Tiểu Nô vá»™i và ng đè đầu gia há»a chưa từng thấy cảnh Ä‘á»i nà y, sợ hắn nói âm thanh quá lá»›n, là m kinh động vị Tá» Tướng kia.
- Tá» Tướng đã xuất hiện, Dương Văn Sát Tráºn hẳn là liá»n bố trà ngay gần đó. Ngươi có thể tìm ra tráºn vân hay không?
Quý Tiểu Nô không tin tưởng nhiá»u lắm đối vá»›i Phong Phi Vân, dù sao mức độ thông thạo tầm bảo cá»§a hắn chỉ là tÃnh mưá»i lần sai chÃn, quả thá»±c so sánh gặp váºn may thì không lá»›n hÆ¡n bao nhiêu.
Phong Phi Vân thà nh khẩn thá» thốt vá»— vá»— và o ngá»±c, sau đó Ä‘i ở phÃa trước dẫn đưá»ng. Hắn dè dặt cứ thế mà đi vá» phÃa trước, vừa Ä‘iá»u tra những đưá»ng vân ấn trên mặt đất, vừa hướng vá» trong bóng tối mà tìm tòi.
- Ha ha! Hắn lại Ä‘á»u khắc chế hoa văn tráºn pháp trên mặt đất và lòng đất, không đúng, ngay cả trong không khà cÅ©ng Ä‘á»u khắc chế không Ãt. Nếu không phải có Tầm Bảo Sư như ta ở đâu, khẳng định là ngươi không phát hiện được.
Phong Phi Vân đột nhiên ngừng bước chân lại, tá»± đắc nở nụ cưá»i.
Quý Tiểu Nô không nói nổi đối với hắn, nên lại là đạp một cước trên mu bà n chân hắn.
- Ãch...
Phong Phi Vân bị đau, nhưng mà cũng không dám kêu lên thà nh tiếng.
Quý Tiểu Nô thấy hắn bị đòn mà không dám kêu, trong lòng láºp tức thầm cưá»i, cuối cùng cÅ©ng đã trả được món nợ lúc trước bị hắn chiếm tiện nghi.
- Nếu như mạnh mẽ phá vỡ Dương Văn Sát Tráºn, như váºy nhất định tạo thà nh tiếng vang rất lá»›n. Äến lúc đó tứ đại Tá» Tướng và hai vị Tá» Linh Tá» trong trấn Thanh Phong Ä‘á»u sẽ phát hiện, sẽ sá»›m chạy tá»›i. Cho nên má»™t khi Dương Văn Sát Tráºn bị phá vỡ, chúng ta nhất định phải Ä‘i xa được đến đâu thì trốn xa tá»›i đó. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Quý Tiểu Nô ngồi chồm hổm trên mặt đất liếc mắt nhà n Phong Phi Vân mà nói:
- Thế nà y, láºp tức ta sẽ ra tay phá vỡ Dương Văn Sát Tráºn, ngươi đến ngồi trên lưng ta, ta cõng ngươi trên lưng thì tốc độ nhanh hÆ¡n má»™t chút.
- Hà tất phiá»n toái như váºy, đối vá»›i Tầm Bảo Sư mà nói, muốn lặng yên không má»™t tiếng động phá vỡ Dương Văn Sát Tráºn quả thá»±c chÃnh là má»™t bữa ăn sáng.
Phong Phi Vân trá»±c tiếp nhặt má»™t khúc cà nh cây từ trên mặt đất, rồi rạch và i cái trên mặt đất, vẽ ra dấu hiệu má»™t cái cổng, sau đó liá»n Ä‘i tá»›i.
CÅ©ng không là m kÃch động Dương Văn Sát Tráºn, nhưng mà lại Ä‘i ra khá»i vùng phong bế cá»§a Dương Văn Sát Tráºn.
Quý Tiểu Nô kinh ngạc nói không ra lá»i, tháºt lâu sau má»›i nói:
- Như váºy cÅ©ng được ư?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, Ä‘i thôi!
Phong Phi Vân kéo cánh tay cá»§a nà ng, rồi hướng vá» rừng ráºm trong dãy núi Vương á»c mà chạy Ä‘i rất nhanh, cuối cùng biến mất ở trong rừng cây ráºm rạp.
03.06.2015
Chương 184
Dị Hình Dị, Sát Hà nh Vân. (1)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Trong núi có nhiá»u khe sâu vá»±c thẳm. Ngay cả và o ban ngà y Ä‘á»u rất dá»… dà ng ngã chết dưới khe sâu, nhưng mà có Quý Tiểu Nô dẫn đưá»ng nên hai ngưá»i dá»c theo má»™t khe núi mà đi, căn bản không gặp phải bất cứ chá»— nguy hiểm nà o.
- Trấn Thanh Phong có động tÄ©nh lá»›n như váºy, tá»· tá»· cá»§a ngươi không có khả năng không biết. Nhưng vì sao nà ng không quay trở lại cứu ngươi?
Phong Phi Vân đi theo sau nà ng mà thắc mắc.
Trong ánh mắt Quý Tiểu Nô hiện lên vẻ lo lắng, những lá»i Phong Phi Vân đã nói cÅ©ng là vấn đỠhiện tại khiến nà ng lo lắng nhất. Vá»›i tu vi cá»§a tỉ tỉ cao hÆ¡n Tá» Linh Tá», động tÄ©nh ở trấn Thanh Phong thì tỉ tỉ không có khả năng cÅ©ng không há» phát hiện má»™t chút nà o. Như váºy chỉ có thể nói má»™t việc, khẳng định nà ng cÅ©ng gặp phải cưá»ng địch.
Nhưng mà có Tôn gia gia ở đó, coi như là kẻ địch hùng mạnh thì cũng không phải lo lắng!
Trong lòng nà ng mặc dù suy nghÄ© như váºy, nhưng mà lại vẫn lo lắng!
CÅ©ng không biết Ä‘i được bao lâu, phÃa trước xuất hiện má»™t ngá»n núi cao chót vót. Cao đến thẳng đứng chui và o trong tầng mây. Mặc dù là ban đêm, Ä‘á»u có thể cảm giác được sá»± nguy nga cá»§a nó.
- Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Äá»™t nhiên ngá»n núi cá»±c lá»›n kia bá»—ng rung động má»™t hồi, tháºt sá»± là đất rung núi chuyển, mây tan sương mù dạt Ä‘i. Äây là cần phải có lá»±c lượng khổng lồ cỡ nà o, thì má»›i có thể là m rung động má»™t ngá»n núi lá»›n như thế.
Chẳng lẽ trong núi có dị thú tu vi năm trăm năm trở lên?
- Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Lại là má»™t tiếng vang tháºt lá»›n!
Trá»±c tiếp nện cho trá»ng tâm cá»§a Phong Phi Vân và Quý Tiểu Nô không yên, ngã ngồi trên mặt đất. Hai ngưá»i gắt gao ôm chặt lấy nhau mà cùng lăn tròn.
- Äó là ...
Phong Phi Vân bị má»™t mà n nà y trước mắt là m cho kinh hãi. Hắn chỉ thấy má»™t thá»§ trảo tháºt lá»›n vươn lên từ trong núi, trá»±c tiếp xuyên thá»§ng quả núi lá»›n vươn cao và o trong mây.
Má»™t thá»§ trảo nà y cÅ©ng không biết lá»›n tá»›i đâu, vẻn vẹn chỉ là má»™t đầu ngón tay dà i mấy chục thước, dà i tá»›i mức móng tay trông tá»±a như thanh đại Ä‘ao, chỉ thấy nó tá»a ra hà n quang là m khiếp đảm tâm hồn ngưá»i.
Má»™t quả núi lá»›n Ä‘á»u bị Nhất Trảo xuyên thá»§ng, đây rốt cuá»™c là sinh váºt gì?
Nhìn hoa văn trên móng vuốt kia, không giống nhân loại, cÅ©ng không giống như dị thú. Nó mang theo khà tức kì dị cổ quái là m cho ngưá»i ta cá»±c kì bị đè nén.
Phong Phi Vân tá»± nháºn mình cÅ©ng là má»™t ngưá»i có kiến thức cá»±c kì rá»™ng rãi, rất nhiá»u chá»§ng tá»™c bà ẩn cá»§a Tu Tiên Giá»›i Ä‘á»u đã tiếp xúc. Nhưng mà những chuyện phát sinh gần đây, những thứ gặp phải, lại nghe những Ä‘iá»u chưa từng nghe, tất cả khiến cho hắn cảm giác chÃnh mình Ä‘ang Ä‘i bước má»™t để tiếp xúc vá»›i má»™t số tá»™c nhóm thần bÃ.
- Xong, Dương Giá»›i cá» ngưá»i đến!
Quý Tiểu Nô nhìn kia thủ trảo khổng lồ kia, sắc mặt trở nên cà ng nghiêm nghị hơn, so với gặp phải cao thủ Kỷ gia thì còn sợ hãi hơn.
Thá»§ trảo nà y ra đòn tháºt giống như má»™t đám mây lá»›n Ä‘en sì, trên bá» mặt hằn dấu ấn má»™t chiếc mặt quá»·, có khắc ma huy. Nó Ä‘á»u là trá»i sinh xuất ra từ trong thân thể, chÃnh là má»™t loại đặc thù cá»§a tá»™c nhóm.
Ãt nhất theo Phong Phi Vân trước kia vẫn cứ là nghe những Ä‘iá»u chưa từng nghe, thấy những Ä‘iá»u chưa há» thấy!
- Tôn giả Dị Hình Dị dưới trướng Dương Giới Vương, là m thế nà o mà hắn lại tìm tới nơi nà y ?
Quý Tiểu Nô bị dá»a đến run rẩy, bị sinh váºt khổng lồ không biết kia trên không trung là m cho nà ng khiếp sợ, toà n thân Ä‘á»u như nhÅ©n ra.
Phong Phi Vân má»™t tay nhấc nà ng đứng lên, hai tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh cá»§a nà ng, sau đó liá»n lao nhanh vá» hướng trong rừng ráºm.
Nà ng bị hù dá»a đến ngây ngốc, ngay cả cỠđộng Ä‘á»u không thể động Ä‘áºy. Nhưng mà ý chà Phong Phi Vân lại cá»±c kì cưá»ng đại, nên hắn cÅ©ng không bị uy thế cá»§a Tôn giả Dị Hình Dị trấn áp. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Rầm! Rầm! Rầm!
Ở phÃa sau ngưá»i liên tiếp vang lên tiếng nổ, động đất cà ng kịch liệt hÆ¡n. Ngá»n núi cao ngất trong tầng mây kia không ngá» bị ngưá»i ta đánh đổ. Vụ nổ nghiá»n nát vạn váºt nện Ä‘au mà ng nhÄ© ngưá»i ta, những tảng đá to và i trăm thước quay cuồng, thiếu chút nữa liá»n nện xuống đỉnh đầu Phong Phi Vân.
Äây là lá»±c lượng lá»›n như thế nà o, khiến cho quả núi khổng lồ cao như thế Ä‘á»u bị đẩy ngã!
Xoẹt!
Má»™t tia chá»›p to lá»›n tá»±a như má»™t con rồng, nó giáng xuống từ trong mây Ä‘en trên mà n trá»i, liá»n như má»™t thanh Thiên Äao chém vỡ thiên địa.
- Tôn lão đầu, đại nạn cá»§a ngươi giáng xuống, tu vi suy yếu hÆ¡n phân ná»a, căn bản là không phải đối thá»§ cá»§a bổn tôn.
Một cái cự trảo đen sì chụp vỡ tia chớp, sau đó chụp mãnh liệt ở trên mặt đất. Nó đánh cho một khối mộ bia cao hơn ba chục thước bị hất tung bay lên.
Khối má»™ bia nà y cá»±c kì dà y dặn, tá»±a như má»™t mảnh vách đá, mặt trên khắc đầy văn tá»±, tá»±a hồ ghi chép sá»± tÃch xưa nay cá»§a má»™t vị đại nhân váºt nà o đó.
Mặt trên có khắc má»™t bức há»a ông lão, tóc trắng xoá, mặt mà y đầy nếp nhăn, Ä‘ang cúi cả ngưá»i. Tuy là má»™t bức há»a khắc và o trên má»™ bia, nhưng mà lại có vẻ giống như đúc, hÆ¡n nữa bức há»a kia vẫn còn cỠđộng trên má»™ bia.
Không sai, bức há»a ông lão nà y lại cỠđộng!
Lão mở cái miệng khô quắt ra, có âm thanh phát ra từ trong miệng lão:
- Ha ha! Sát Hà nh Vân, chỉ bằng bản lãnh cá»§a ngươi ở trong Dị Hình Dị Ä‘á»u còn chưa tiến và o mưá»i ngưá»i đứng đầu, coi như lão đầu tá» ta thá» nguyên hết sạch thì thu tháºp ngươi vẫn còn dư dả. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Âm thanh nà y là truyá»n ra từ trong má»™ bia, chÃnh là do bức há»a ông lão nói ra. Âm thanh trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp, rung động trá»i cao.
- Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Thân thể cao lá»›n cá»§a Sát Hà nh Vân in và o ở trong tầng mây trên bầu trá»i Ä‘en sì, chỉ lá»™ ra má»™t cái thá»§ trảo tháºt lá»›n kia. Nó xé nát sóng âm do bức há»a ông lão phát ra
- Tôn lão đầu, ba mươi năm Hà Äông, ba mươi năm Hà Tây, ngươi cho rằng ta vẫn là Sát Hà nh Vân năm đó sao. Giao ra 《 Má»™ Phá»§ Tầm Bảo Lục 》 và hai nha đầu kia, ta cho ngươi má»™t cÆ¡ há»™i nhắm mắt xuôi tay tá» tế.
Äám mây Ä‘en kia bắt đầu khởi động trên mà n trá»i, âm thanh cà ng thêm hà o hùng, tháºt giống như từng đợt sấm sét Ä‘ang chuyển động, chèn ép ra những đợt chấn khà rá»±c rỡ.
- Sát Hà nh Vân, ngươi chẳng qua chỉ là ưng trảo dưới trướng Ká»· Äông Lai, coi như tu vi hiện nay thông thiên thì cÅ©ng vẫn chỉ là má»™t tên tay sai.
Quý Tâm Nô rốt cục xuất hiện, nà ng đứng ở cạnh má»™t cái hồ lá»›n, trong tay nắm má»™t tinh cung Ä‘en nhánh. Cung không có dây, nhưng mà ngón tay cá»§a nà ng lại kéo tinh cung thà nh hình trăng tròn. Má»™t mÅ©i tên thần mà u xanh bay Ä‘i ra ngoà i, giống như má»™t con rắn trưá»n tá»›i.
Xoạt!
Sức mạnh mũi tên hình thà nh trong không khà một vầng hình con thoi, âm thanh xé gió cực kì sắc bén.Một mũi tên nà y giống như có thể đem bắn thủng cả một quả núi.
- Äây má»›i là thá»±c lá»±c chân chÃnh cá»§a nà ng, đã đạt tá»›i Thần CÆ¡ trung kỳ.
Phong Phi Vân quay đầu lại nhìn vá» phÃa đó, cảm giác được má»™t mÅ©i tên cưá»ng đại nà y đủ để bắn bị thương tu tiên giả Thần CÆ¡ đỉnh cao.
03.06.2015
Chương 185
Dị Hình Dị, Sát Hà nh Vân. (2)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
- Rầm!
Má»™t đạo khà lạnh từ đámmây Ä‘en trên mà n trá»i phóng xuống. Nó liá»n là m đông lạnh mÅ©i tên mà u xanh kia thà nh khối băng, sau đó vỡ vụn ra. Khà lạnh tịnh không há» biến mất, trá»±c tiếp giáng xuống. Nó kết thà nh má»™t tầng băng cứng hÆ¡i má»ng trên ngưá»i Quý Tâm Nô, đóng băng nà ng và o bên trong.
Cả má»™t vùng lá»›n núi non trùng Ä‘iệp Ä‘á»u bị khà lạnh bao trùm, phá»§ kÃn má»™t tầng sương trắng, tháºt giống như mùa đông khắc nghiệt trong núi, trà n đầy tuyết Ä‘á»ng nÆ¡i nÆ¡i.
Cái hồ lá»›n kia bị đóng băng biến thà nh mà u trắng xóa, khiến cho Vương á»c SÆ¡n Ä‘en sì Ä‘á»u ánh lên má»™t tia ánh sáng.
- Lá»±c lượng thá»±c cưá»ng đại, đây là má»™t vị thần sao?
Phong Phi Vân há»i.
- Hắn không phải thần, hắn là Dị Hình Dị, chÃnh là má»™t trong Dương Giá»›i Tam Dị. Hắn là tà ma, hắn là ma quá»·.
Quý Tiểu Nô tránh ra từ trong tay Phong Phi Vân, rÆ¡i ở trên mặt đất, sau đó chạy vá» hướng phÃa sau.
Lúc nà y trên mặt nà ng không có má»™t chút vẻ sợ hãi nà o nữa, tháºt giống như muốn Ä‘i liá»u mạng cùng Sát Hà nh Vân.
- Ngươi định là m chi, ngươi điên rồi!
Phong Phi Vân đuổi theo, đè bả vai của nà ng xuống.
Quý Tiểu Nô trực tiếp hất bay Phong Phi Vân đi ra ngoà i, lạnh lùng chỉ và o hắn mà nói:
- Bắt đầu từ bây giá» ngươi cút cho ta, xa được tá»›i đâu thì chạy xa tá»›i đó. Chuyện nà y căn bản không phải ngươi có khả năng tưởng tượng. Ngươi là má»™t há»—n khất nhi, tiếp tục tham gia và o thì chỉ biết dâng ra tÃnh mạng.
- Ta không phải hỗn khất nhi, ta là Tầm Bảo Sư.
Phong Phi Vân nói không biết xấu hổ nói. Hắn đứng lên từ trên mặt đất, chỉnh lý má»™t phen quần áo cà ng bị rách nát, trên mặt vẫn còn dÃnh đầy lá cây và bùn đất. Cho dù ai Ä‘á»u không thể gắn liá»n hắn và Tầm Bảo Sư chung má»™t chá»—.
- Cút Ä‘i! Ngươi tÃnh mưá»i lần sai chÃn, má»™t kẻ ná»a vá»i. Ta cảnh cáo nếu như ngươi lại theo kịp, thì ta cắt đứt chân cá»§a ngươi.
Quý Tiểu Nô nước mắt lưng tròng, mặc dù biết rõ quay lại chÃnh là chết, nhưng mà nà ng cÅ©ng không thể bá» lại mặc kệ tỉ tỉ cá»§a mình.
Nà ng bảo Phong Phi Vân cút Ä‘i, cÅ©ng là không muốn hắn vô duyên vô cá»› bị mất tÃnh mạng. Dù sao bá»n há» Ä‘á»u là ngưá»i mang Ä‘iá»m xấu, nếu như hắn lại Ä‘i chung má»™t chá»— vá»›i chÃnh mình thì coi như không chết ở trong tay Sát Hà nh Vân, thì cÅ©ng bị chết ở dưới tay Tá» Tướng Ká»· gia.
Cuối cùng nà ng hung hăng trợn mắt liếc nhìn Phong Phi Vân, sau đó liá»n dứt khoát xoay ngưá»i, biến thà nh má»™t bóng dáng mà u xanh biếc, bay vút Ä‘i vá» hướng cái hồ lá»›n.
- Sát Hà nh Vân, nó vẫn còn chỉ là má»™t đứa trẻ con, lại xuống tay độc ác đối vá»›i nó như thế. Lão đầu tá» ta hôm nay coi như liá»u mạng, thì cÅ©ng muốn giáo huấn ngươi tháºt tốt má»™t phen.
Má»™ bia cao hÆ¡n ba chục thước bá»—ng nhiên bay vụt lên, tá»±a như má»™t mảnh vách đá dá»±ng lên không, trá»±c tiếp đụng và o đám mây Ä‘en cuồn cuá»™n khắp bầu trá»i.
Tiếng gầm rú vang lên liên tiếp trong không trung, âm thanh đánh nhau rung động trá»i cao. Vô số Ä‘iện quang vững chắc Ä‘an và o chung má»™t chá»—, tháºt giống như vô số Ä‘iện long Ä‘ang xuyên qua không gian.
- Ầm ầm ầm!Ầm ầm ầm!Ầm ầm ầm!
Hai đại nhân váºt tuyệt đỉnh Ä‘ang giao chiến, vẻn vẹn chỉ là má»™t dòng chấn khà trà n ra liá»n là m cho má»™t khối đá lá»›n cao và i trăm thước vỡ tung, nổ thà nh phấn vụn.
Phong Phi Vân đứng ở tại chá»— mà có hÆ¡i ngẩn ngưá»i. Lúc nà y khẳng định chạy trối chết là lá»±a chá»n tốt nhất, dù sao chuyện nà y vốn cÅ©ng không quan hệ gì tá»›i hắn. Cái gì mà Dương Giá»›i Tam Dị và Ká»· gia, hắn Ä‘á»u cÅ©ng không quen gì ai a! Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Huống chi chÃnh mình hiện tại chiến lá»±c còn chưa há» hoà n toà n khôi phục, cà ng không nên Ä‘i quản loại sá»± việc xấu không quan hệ gì tá»›i mình.
- Phong Phi Vân a! Phong Phi Vân! Ngươi cÅ©ng không phải rất quen cùng bá»n há», ngưá»i ta đã bảo ngươi lăn Ä‘i, ngươi vẫn còn mặt dà y mà y dạn Ä‘i theo, thế nà y không khoa há»c a! Bây giá» quả là thoát được cà ng xa cà ng tốt, miá»…n rước há»a và o bản thân.
Trong lòng Phong Phi Vân suy nghÄ© như thế, nhưng mà bước chân dẫu như thế nà o lại Ä‘á»u không bước Ä‘i nổi.
- Nhưng mà bá»n hỠđối vá»›i ngươi chÃnh là có ân cứu mạng. Nếu như hồi đó bá» mặc ngươi trong dãy núi Vương á»c, sợ là và o đúng lúc đó ngươi cÅ©ng đã chết đói. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phong Phi Vân đúng là ghi nhớ trong lòng đối với ân tình của Quý Tâm Nô, nữ nhân dịu dà ng mà lương thiện nà y đã khắc sâu và o trong tim của hắn.
Thiên hạ còn biết tìm đâu ra nữ hà i tá» tốt như váºy, chết má»™t ngưá»i có thể bị thiếu Ä‘i má»™t ngưá»i a!
Phong Phi Vân cắn răng mạnh một cái, trong lòng hạ quyết tâm.
PhÃa sau lại có tiếng nói mạnh mẽ truyá»n đến!
- Trong Vương á»c SÆ¡n đại chiến liên tục, xem ra hai yêu nghiệt kia rất có thể đã trốn đến nÆ¡i nà y.
- Má»›i vừa rồi ta thấy má»™t ánh mà u xanh biếc lóe lên, hẳn là chÃnh là má»™t yêu nghiệt trong đó!
- Nó không chạy thoát được đâu, Ká»· Phong Lãnh đã Ä‘i ngăn cản đưá»ng chạy cá»§a nó trước má»™t bước, chúng ta từ phÃa sau chặt đứt đưá»ng lui cá»§a nó.
...
Hai đạo bóng Ä‘en từ trên đồi núi bay vút đến, bá»n há» ngưá»i mặc áo giáp Ä‘en tuyá»n, quanh thân hắc vụ lượn lá», hai mắt trống rá»—ng, trên ngưá»i Tá» khà dạt dà o.
Äúng là hai vị Tá» Tướng, bá»n há» bị động tÄ©nh quá lá»›n trong dãy núi Vương á»c là m kinh động, nên đã từ trấn Thanh Phong chạy lại đây. Nay vừa má»›i phát hiện tung tÃch Quý Tiểu Nô, hiện tại Ä‘ang muốn bao vây nà ng.
- Æ , ngươi là ngưá»i ở đâu, tại sao lại xuất hiện trong dãy núi Vương á»c ?
Hai vị Tá» Tướng ngạc nhiên ngừng lại, áo giáp trên ngưá»i va Ä‘áºp và o nhau phát ra âm thanh chói tai. Chúng đứng ở cách hÆ¡n mưá»i trượng, nhìn chăm chú há»—n khất nhi trước mắt nà y. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Gia há»a nà y cÅ©ng quá nghèo túng, hai bà n chân để trần, quần sá»›m bị cà nh cây xé nhiá»u chá»—, áo sống cà ng là rách tÆ¡i tả từng mảnh từng mảnh. Äặc biệt má»™t tấm vải Ä‘en bao quanh mặt, quả thá»±c ngay cả gương mặt Ä‘á»u không nháºn ra.
Äây là thứ má»›i từ trong hầm Ä‘i ra ?
- Tên ta là Phong Nhị cẩu, hai vị đại hiệp tha mạng a!
Trong hai mắt Phong Phi Vân mang theo vẻ kinh ngạc, hai chân đang lạnh run.
- Phong Nhị cẩu, lại là ngươi!
Kỷ Thương Nguyệt xé rách mà n đêm, bay ra từ trong bóng tối, quần áo như sắt, cầm trong tay la bà n bát quái, một đôi mắt lạnh lùng giống như hai đạo hà n kiếm.
Phong Phi Vân ngẩn ra, thầm kêu một tiếng không ổn. Là m thế nà o mà nà ng cũng chạy tới nơi đây.
Ká»· Thương Nguyệt chÃnh là Tá» Linh Tá» do Ká»· gia bồi dưỡng, tu vi đã đạt tá»›i Thần CÆ¡ trung kỳ. Coi như là nhân váºt cấp báºc trưởng lão trong thế hệ trước đến đây, thì cÅ©ng không phải đối thá»§ cá»§a nà ng.
Tá» Linh Tá» Ká»· gia nổi tiếng cả phá»§ Nam Thái, có thể so vá»›i thiên tà i nghịch thiên cá»§a Äại gia tá»™c, từ nhá» liá»n được bồi dưỡng và huấn luyện trong tuyệt cảnh, so sánh thiên tà i nghịch thiên Ä‘á»u đáng sợ hÆ¡n.
Nhưng mà má»—i má»™t Ä‘á»i thì Tá» Linh Tá» Ä‘á»u cá»±c kì Ãt, chưa từng có vượt qua năm ngưá»i!
Ká»· Thương Nguyệt chÃnh là má»™t trong số đó.
Trên ngưá»i nà ng mang theo khà lạnh, má»™t gương mặt lạnh lùng mà tuyệt đẹp kia luôn cứng ngắc tá»±a như Hà n Băng. Ngưá»i bình thưá»ng vẻn vẹn chỉ là nhìn thấy nà ng Ä‘á»u sẽ không nhịn được lui vá» phÃa sau, đây là sá»± sợ hãi theo bản năng.
03.06.2015
Chương 186
Trước Chặt Một Chân.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
- Tháºp Tam nương, ngươi đã ở đây a? Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong lòng Phong Phi Vân không ngừng kêu khổ, nhưng mà lại cố gắng giả bá»™ Ä‘iá»m tÄ©nh, không dám lá»™ ra chân tướng chút nà o.
Hai tên Tá» Tướng hiển nhiên Ä‘á»u là tu vi Thần CÆ¡ sÆ¡ kỳ, tùy tiện má»™t tên ra tay thì Phong Phi Vân hiện tại Ä‘á»u không chống đỡ được mưá»i chiêu. Huống chi còn có Tá» Linh Tá» Ká»· Thương Nguyệt nà y, chiến lá»±c khẳng định gấp Tá» Tướng hà ng chục lần trở lên. Nếu như bị nà ng nhìn ra manh mối, nếu muốn không bá» mạng Ä‘á»u khó khăn.
- Tháºp Tam nương?
Hai tên Tá» Tướng Ä‘á»u là hai mặt nhìn nhau, có hÆ¡i liếc mắt vá» hướng Ká»· Thương Nguyệt.
Ká»· Thương Nguyệt vốn tâm tình đã như băng chìm và o sắt, tâm tình sá»›m bị há»§y hoại. Vốn là Tá» Linh Tá» nên là m được những Ä‘iá»u nà y, nhưng mà bị Phong Phi Vân gá»i má»™t tiếng Tháºp Tam nương, thì nà ng vẫn không nhịn được có loại ý nghÄ© kÃch động muốn đánh hắn.
Chẳng lẽ chÃnh mình liá»n giống như Mẫu Dạ Xoa Hoà ng Phong đạo tặc sao?
Äôi mắt nà ng cá»±c kì lạnh lẽo, sinh ra hoà i nghi đối vá»›i Phong Phi Vân. Má»™t kẻ há»—n khất nhi vừa rồi Ä‘á»u vẫn còn yêu đương vụng trá»™m trong kho cá»§i, so sánh vá»›i nà ng lại Ä‘á»u còn chạy tá»›i dãy núi Vương á»c trước má»™t bước, thế nà y cÅ©ng quá không bình thưá»ng.
Äôi mắt Ká»· Thương Nguyệt gắt gao nhìn chăm chú và o trên ngưá»i Phong Phi Vân. Nhìn đến khi hắn không ngừng run rẩy, tháºt giống như có thể nhìn thấu hắn. Äá»™t nhiên, nà ng bay vút má»™t bước, trên ngón tay sinh ra hà n quang, nhằm thẳng đến cổ Phong Phi Vân.
Hưu!
Má»™t ngón tay nà y tá»›i tháºt sá»± rất đột nhiên, má»™t cá»— khà lạnh là m cho cổ há»ng Phong Phi Vân Ä‘á»u đông lạnh đến phát Ä‘au, sát khà ngưng tụ lại má»™t Ä‘iểm, tháºt giống như má»™t con độc xà cắn ở trên cổ.
Giá» phút nà y nếu như Phong Phi Vân muốn trốn, tá»± nhiên có thể gượng gạo tránh thoát má»™t kÃch nà y. Nhưng mà cÅ©ng tuyệt đối không tránh khá»i chiêu thứ hai cá»§a nà ng.
- Kịch!
Ngón tay Ká»· Thương Nguyệt ổn định dừng ở trên cổ Phong Phi Vân, trong đôi mắt hiện lên má»™t tia nghi hoặc. Há»—n khất nhi nà y tá»±a hồ Ä‘Ãch xác chỉ là má»™t ngưá»i bình thưá»ng!
Phong Phi Vân là m bá»™ má» mịt đỠđẫn, vẫn không nhúc nhÃch, hiển nhiên là không có phản ứng lại. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chúng ta đi!
Ká»· Thương Nguyệt thu hồi ngón tay, mang theo hai vị Tá» Tướng, Ä‘uổi theo vá» hướng chá»— sâu trong dãy núi Vương á»c. Nhưng mà má»›i Ä‘i được hÆ¡n mưá»i bá»™, nà ng ngừng lại mà nói:
- Kỷ Long, ngươi lưu lại coi chừng tiểu tỠkia.
Ká»· Thương Nguyệt ý chà cẩn tháºn, nà ng vẫn không thấy hoà n toà n yên tâm đối vá»›i Phong Phi Vân, cho nên liá»n khiến cho má»™t vị Tá» Tướng trong đó canh giữ tiếp, miá»…n sinh ra sá»± cố.
- Vâng!
Kỷ Long lạnh lùng lên tiếng, sau đó đương nhiên dừng bước chân lại. Hắn quay đầu, dùng một đôi mắt đen nhánh liếc nhìn Phong Phi Vân.
Kỷ Thương Nguyệt lúc nà y mới hoà n toà n yên tâm, mang theo một vị TỠTướng khác biến mất trong mà n đêm.
Phong Phi Vân đã biết rõ rất khó lừa gạt nà ng. Dù sao có thể trở thà nh Tá» Linh Tá», Ä‘á»u là nhân váºt ngà n dặm má»›i tìm được má»™t. Bất kể là tâm trÃ, hay thiên phú bẩm sinh thì Ä‘á»u không phải ngưá»i bình thưá»ng có khả năng so sánh.
Äại chiến trên bầu trá»i hồi lâu không dứt, má»™t khối má»™ bia cao hÆ¡n ba chục thước và Sát Hà nh Vân quyết đấu ở trong tầng mây nên bị lá»›p mây Ä‘en rất dà y che Ä‘i. Nếu không có cảnh giá»›i Thần CÆ¡, căn bản không nhìn thấu tình trạng chiến đấu rốt cuá»™c đã đến cục diện gì.
Loại thanh thế chỉ có nhân váºt cấp báºc Cá»± Kình má»›i có thể là m được, những ngưá»i khác căn bản không chen và o nổi.
Phong Phi Vân nếu đã quyết định muốn báo ân, tá»± nhiên không có khả năng trÆ¡ mắt nhìn Quý Tiểu Nô bị ngưá»i Ká»· gia bắt, lại cà ng không nguyện thấy Ká»· Tâm Nô bị đóng băng trá»n Ä‘á»i.
- Khụ khụ, đại hiệp, ngươi nhìn trá»i cao có tia chá»›p tháºt lá»›n a! Xem ra là sắp có mưa to, không bằng chúng ta Ä‘i tìm má»™t chá»— để tránh mưa ?
Phong Phi Vân là m ra vẻ kinh dị, thân thiện nói với Kỷ Long.
Ká»· Long cưá»i lạnh má»™t tiếng. Không ngá» lại coi Linh Thông tuyệt thế cá»§a cưá»ng giả thà nh tia chá»›p, đứa trẻ con nà y không biết gì tháºt sá»± là buồn cưá»i. Váºy mà Ká»· Thương Nguyệt lại để cho ta trông chừng má»™t đứa ngu dốt như váºy, tháºt đúng là là m Ä‘iá»u thừa.
Nếu như đổi là m Ká»· Phong Lãnh, là m sao phải phiá»n toái như váºy. Trá»±c tiếp chém cho hắn má»™t kiếm, căn bản sẽ không đặc biệt Ä‘iá»u động má»™t Tá» Tướng đến trông nom hắn.
CÅ©ng chỉ có loại nữ nhân Ká»· Thương Nguyệt má»›i là lòng dạ đà n bà , không muốn giết lung tung vô tá»™i. Nà ng nhất định không là m được đại sá»±, chỉ tiếc thiên phú bẩm sinh cá»§a mình không được cao như nà ng, nếu không cÅ©ng sẽ không phải là m thá»§ hạ cá»§a nà ng. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hiện tại vừa lúc không ngưá»i, cứ thế giết chết tiểu tá» nà y, sau đó Ä‘i bắt yêu nghiệt kia. Nếu như váºn số tốt nói không chừng có thể bắt được yêu nghiệt kia trước cả Ká»· Phong Lãnh và Ká»· Thương Nguyệt. Äây chÃnh là má»™t công lá»›n a!
Trong lòng Ká»· Long sinh ra ý định giết ngưá»i, khóe miệng có hÆ¡i nhếch lên má»™t cái, sau đó Ä‘i vá» hướng tá»›i Phong Phi Vân.
Linh tÃnh cá»§a Phong Phi Vân nhạy bén như thế nà o, tá»± nhiên hắn cảm giác thấy sát khà trà n tá»›i trên ngưá»i hắn tăng vá»t lên. Trong lòng hắn thầm kêu má»™t tiếng không tốt, bá»—ng con ngươi vừa chuyển hướng liá»n quát to má»™t tiếng:
- Oa! Má»™t giá»t nước tháºt lá»›n, trôi nổi trên không trung, còn tản ra hà o quang trắng.
Tay cá»§a Ká»· Long đã nắm ở trên chuôi Chiến Kiếm, nhưng mà bị tiếng kêu cá»±c kì kinh hãi cá»§a Phong Phi Vân thu hút. Ãnh mắt cá»§a hắn nhìn vá» phÃa đó, quả nhiên nhìn thấy má»™t giá»t Linh Tuyá»n Ä‘ang trôi nổi trên không trung, bên trong thai nghén bóng dáng má»™t tiểu cô nương, nó Ä‘ang tá»a ra hà o quang chói mắt.
- Äồ trẻ con không biết gì, đó là má»™t giá»t Linh Tuyá»n! Trá»i ạ! Không nghÄ© tá»›i ta cÅ©ng có thể gặp được tiên váºn như váºy.
Äôi mắt Ká»· Long sáng ngá»i, trá»±c tiếp đạp chân mà bắn lên, đưa tay vá»›i hướng vá» giá»t Linh Tuyá»n Ä‘ang trôi nổi trong không khÃ.
Nhưng mà khi đầu ngón tay hắn còn chưa chạm và o giá»t Linh Tuyá»n, liá»n cảm giác được hai chân trÄ©u xuống, không ngá» lại bị ngưá»i khác túm lấy, giáºt mạnh vá» hướng phÃa dưới.
- Rầm!
Äoạn áo giáp trên bắp chân bị ngưá»i bóp nát, cả đùi Ä‘á»u bị ngưá»i ta chém đứt, đầu khá»›p xương gãy lìa, máu me bay tung tóe. Từ chá»— bắp đùi truyá»n đến Ä‘au đớn kịch liệt, thiếu chút nữa khiến cho hắn hôn mê bất tỉnh.
- Kè nà o đánh lén ta?
Kỷ Long mặc dù chặt đứt một chân, nhưng mà lại vẫn cắn răng vững và ng rơi xuống đất, sau khi chân đứng yên đã lấy linh khà phong bế vòi máu phun ra từ chỗ vết gãy chân.
- Là ông nội của ngươi đây!
Phong Phi Vân ném đi ra ngoà i khúc chân gãy cầm trong tay, đưa tay vén vén mái tóc, hai tay bắt sau lưng, rất kiêu ngạo nhìn chăm chú hắn.
Ká»· Long tá»± nhiên không phải ngu dốt. Äã biết chÃnh mình và Ká»· Thương Nguyệt Ä‘á»u bị hắn lừa gạt. Há»—n khất nhi nà y không đơn giản, từ đầu đến cuối Ä‘á»u là giả ngây giả dại.
- Ngươi rốt cuộc là ai?
Ká»· Long má»™t mặt trấn áp vết thương thế để trì hoãn thá»i gian, má»™t mặt lên tiếng há»i.
Phong Phi Vân tá»± nhiên là nhìn ra hắn ý đồ, nhưng mà nhưng không nóng nảy, dù sao hắn đã bị chặt đứt má»™t chân, dẫu rằng để cho hắn áp chế được vết thương thì muốn thu tháºp hắn cÅ©ng không khó khăn.
03.06.2015
Chương 187
Mao Ô Quy. (1)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Phong Phi Vân lại thu vá» má»™t giá»t Linh Tuyá»n kia, rồi cưá»i nói: Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Muốn hiểu cho rõ ta là ai, ngươi trước hết trả lá»i má»™t vấn đỠcho ta.
- Vấn đỠgì?
Ká»· Long Ä‘ang lúc muốn trì hoãn thá»i gian, đương nhiên là vui mừng kéo được cà ng lâu cà ng tốt.
- Tại sao các ngươi muốn bắt Quý gia tá»· muá»™i, vá»›ilá»±c ảnh hưởng cá»§a Ká»· gia tại phá»§ Nam Thái, tại sao lai phải vất vả Ä‘iá»u động cao thá»§ như thế để đối phó hai thiếu nữ nhu nhược như váºy?
Hai ngưá»i Ä‘á»u bụng mang ý xấu. Phong Phi Vân muốn moi ra từ trong miệng hắn và i Ä‘iá»u cần thiết, mà Ká»· Long cÅ©ng có quyết định cá»§a chÃnh mình.
- Thiếu nữ nhu nhược ? Tháºt buồn cưá»i, bá»n há» căn bản là không phải ngưá»i.
Ká»· Long cưá»i lạnh, chê Phong Phi Vân không biết.
- Äó là cái gì?
Äiểm nà y Phong Phi Vân tá»± nhiên là đã sá»›m Ä‘oán được, liá»n vá»™i và ng há»i.
- Dị Hình Dị!
Kỷ Long lại nói tiếp:
- Dị Hình Dị bao hà m toà n diện. Có kẻ đã từng là ngưá»i, sau nà y liá»n không há» là ngưá»i nữa; có trưá»ng được má»™t ná»a thân hình cá»§a ngưá»i, còn có má»™t ná»a lại không giống vá»›i nhân loại; có kẻ do lỡ ăn nhầm máu thịt cá»§a Dị Hình Dị nên cÅ©ng biến thà nh Dị Hình Dị; dù sao Dị Hình Dị chÃnh là loại có số lượng tồn tại nhiá»u nhất trong Dương Giá»›i Tam Dị, chá»§ng loại má»—i cái không giống nhau. Trong 《 Má»™ Phá»§ Tầm Bảo Lục 》 ghi chép Dị Hình Dị liá»n đạt nhiá»u hÆ¡n mưá»i vạn chá»§ng loại. Ngươi thá» nói bá»n há» có phải là ngưá»i hay không? Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phong Phi Vân có lẽ lần đầu tiên nghe nói truyá»n thuyết vá» "Dị Hình Dị". Vì dị hình chÃnh là có chá»— khác vá»›i ngưá»i bình thưá»ng, có khác vá»›i bất cứ má»™t loại sinh váºt nà o tồn tại trên thế gian loà i nguá»i nà y. Mặc dù là trong số Dị Hình Dị cÅ©ng có hình thái khác nhau, cÆ¡ hồ rất khó tìm thấy hai Dị Hình Dị giống nhau.
Quý gia tá»· muá»™i chÃnh là Dị Hình Dị giống nhau, có lẽ đúng là vì nguyên nhân nà y nên má»›i có thể bị Ká»· gia và hai phe thế lá»±c Dương Giá»›i khác truy bắt. ÄÆ°Æ¡ng nhiên cÅ©ng không loại trừ còn có nguyên nhân gì đó khác.
Sát Hà nh Vân chÃnh là Dị Hình Dị, Quý gia tá»· muá»™i cÅ©ng là Dị Hình Dị. Nhưng mà hai ngưá»i lại hoà n toà n không giống nhau. Có lẽ vì Dị Hình Dị chÃnh là má»™t cách gá»i chung, còn nói rá»™ng ra thì phạm trù tháºt sá»± rất phổ biến.
Äây là má»™t khái niệm hoà n toà n má»›i, khiến cho Phong Phi Vân nhìn thấy má»™t góc bà ẩn cá»§a thế giá»›i nà y.
- Ngươi vẫn không trả lá»i vấn đỠcá»§a ta, vì sao các ngươi phải Ä‘uổi bắt bá»n há»?
Phong Phi Vân nghÄ© tá»›i má»™t cái chuông sắt trong kho cá»§i kia, trong những dòng văn tá»± trên bá» mặt rỉ sét loang lổ liá»n nhắc tá»›i hai "Ká»· gia" chữ nà y. Nếu như nói Quý gia tá»· muá»™i và Ká»· gia hoà n toà n không có liên lạc, Phong Phi Vân là đánh chết Ä‘á»u không tin.
Không đúng, tại sao chữ "Quý" và "Ká»·" tương tá»± như thế, vẻn vẹn chỉ là má»™t phát âm na ná nhau. Bình thưá»ng Phong Phi Vân tá»± nhiên sẽ không suy nghÄ© nhiá»u, nhưng mà khi hai bên nà y kết hợp cùng má»™t chá»—, thì lại trở nên bắt đầu tế nhị.
"Ká»· gia" đứng đầu thế lá»±c lá»›n phá»§ Nam Thái, chẳng lẽ có liên quan đến Dị Hình Dị. Má»™t khi tin tức nà y được tung ra, chỉ sợ đám Tầm Bảo Sư cả Thần Tấn Vương Triá»u, Ä‘á»u sẽ kết thà nh táºp thể tá»›i cá»a thăm há»i Gia chá»§ Ká»· gia.
- Chúng ta cũng chỉ là phụng mệnh hà nh động, vỠphần nguyên nhân trong đó thì chỉ có giới cao cấp Kỷ gia mới biết rõ rà ng.
Ká»· Long đứng má»™t chân trong bóng đêm, từ trong áo giáp vẫn còn cháºm rãi nhá» máu. Truyện "Linh Chu " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phong Phi Vân có hÆ¡i nhÃu mà y lại. Äịa vị Tá» Linh Tá» tại Ká»· gia đã rất cao, không có khả năng Ä‘á»u không hiểu rõ tình hình má»™t chút nà o, hiển nhiên trong đó che giấu má»™t đại bà máºt, Ká»· Long căn bản là không muốn nói ra.
Thấy Phong Phi Vân có hÆ¡i thất thần, Ká»· Long tranh thá»§ cÆ¡ há»™i nà y, chân sau đạp mãnh liệt trên mặt đất. Má»™t cái thiết quyá»n nện ra, đất đá trên mặt đất nứt ra. Thiết quyá»n quả là hung dữ mãnh liệt kinh ngưá»i, hắn đã tung ra toà n lá»±c, ý đồ muốn má»™t kÃch phải giết.
Xoạt!
Tốc độ cá»§a Phong Phi Vân còn nhanh hÆ¡n, hắn nghiêng ngưá»i né má»™t cái. Từ ngón cái trên Miểu Quá»· Ban Chỉ trà n ra má»™t đạo Linh Mang ( mÅ©i dùi linh thiêng), má»™t đạo Äại Thá»§ Ấn cùng đánh ra, chúng hóa thà nh hai hư ảnh Kỳ Ngưu, chèn ép ra ngoà i.
- Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Ká»· Long vốn là chỉ còn má»™t chân, trá»ng tâm không chắc chắn. Lại bị Phong Phi Vân nhanh chóng né tránh, nên giá» phút nà y lá»±c lượng cá»§a hai Kỳ Ngưu đánh tá»›i thì căn bản không có cÆ¡ há»™i trốn tránh.
- Phốc!
Ão giáp bị nện vỡ, thân thể bị đè đến máu thịt lẫn lá»™n.
Má»™t vị cao thá»§ Thần CÆ¡ sÆ¡ kỳ không ngá» liá»n bị hai cái Kỳ Ngưu giết chết tươi, đây chÃnh là Tá» Tướng được Ká»· gia tỉ mỉ bồi dưỡng, bị chết không thể nói không oan.
Sau khi loại bá» Ká»· Long, Phong Phi Vân liá»n không há» dừng lại nữa. Hắn cấp tốc chạy Ä‘i và o trong mà n đêm. Hắn không hể Ä‘i theo phương hướng và o chá»— sâu trong Vương á»c SÆ¡n, ngược lại hướng ra ngoà i Vương á»c SÆ¡n mà chạy Ä‘i. NÆ¡i đó chÃnh là phương hướng quay vá» trấn Thanh Phong.
Hắn tá»± nhiên không phải muốn bá» lại mặc kệ Quý gia tá»· muá»™i. Mà là hắn biết vá»›i trạng thái hiện tại cá»§a mình, coi như có Ä‘i đến đó thì cÅ©ng không giúp được dù hết lòng tá»›i đâu. Nhưng mà trấn Thanh Phong đã có má»™t đại bà máºt còn chưa được phá giải. Nếu như mở ra được Ä‘iá»u đại bà máºt nà y, nói không chừng là có thể cứu tÃnh mạng bá»n há».
Äại khái thá»i gian qua ná»a canh giá», Phong Phi Vân rốt cục tiến và o trong trấn Thanh Phong. Hiện nay trấn Thanh Phong hoà n toà n bị mà n đêm tối nuốt chá»ng, ngay cả má»™t ngá»n đèn sáng cÅ©ng không có.
Xem ra những đám dân trấn nà y Ä‘á»u bị hù dá»a sợ hãi, cho nên Ä‘á»u vá»™i dáºp tắt đèn đóm Ä‘i.
Phong Phi Vân lại lần nữa tiến và o khu nhà Quý gia tỷ muội ở, xông và o trong kho củi. Từ trong góc kia hắn lôi ra một cái chuông sắt bị vứt bỠlại,
- Trong chuông sắt nà y rốt cuá»™c chứa váºt gì váºy?
Phong Phi Vân tin chắc ngưá»i cá»§a Ká»· gia không chỉ có là muốn Ä‘uổi bắt Quý gia tá»· muá»™i, nhưng lại Ä‘ang tìm kiếm má»™t món đồ cá»±c kì quan trá»ng.
Mà món đồ như váºy rất có thể liá»n giấu ở trong chiếc chuông sắt nà y !
- Rầm!
Phong Phi Vân hai tay bưng chiếc chuông sắt, cháºm rãi nhấc nó lên, rồi chuyển ra cá»a kho cá»§i.
- Cái nà y...
Phong Phi Vân gắt gao nhìn chăm chú mặt đất, có hơi không thể tin được và o hai mắt của mình.
Má»™t con Ô Quy ( rùa Ä‘en) có mai mà u trắng, nhưng mà lại không giống Ô Quy. Bởi vì Ô Quy không có cái chân dà i như váºy, hÆ¡n nữa cổ cÅ©ng không có dà i như váºy. Con nà y không phải má»™t con Ô Quy, quả thá»±c chÃnh là má»™t con vịt má»c ra bốn chân.
Mai rùa mà u trắng, đại khái chỉ có lá»›n như cái bà n như váºy, má»™t đôi mắt rùa mà u xanh to bằng hạt đỗ vẫn còn tá»a ra ánh sáng. Äúng là nó Ä‘ang nhìn chăm chú Phong Phi Vân, hiển nhiên là cÅ©ng bị dá»a đến hoảng sợ.
Giá» phút nà y nó có vẻ mặt rất nhân tÃnh hóa, bốn chân nhẹ nhà ng run lên, thiếu chút nữa nằm phịch dưới đất.
Một con Ô Quy lại cũng biết sợ hãi!
Phong Phi Vân mặc dù cảm giác ở trong chuông sắt nhất định là có sinh váºt nà o đó. Nhưng mà lại nằm mÆ¡ Ä‘á»u tháºt không ngá» lại là má»™t con Ô Quy mà u trắng Ä‘ang run rẩy. Mẹ ôi, không phải là thú cưng do Quý Tiểu Nô nuôi chứ!
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
« 1 12 13 14 ... 58 »