Kiêu Phong
Tác giả: Tác giả: Hải Phong Nhi
Số chương: 453
Lần đọc: 186.883
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 32 33 34 ... 46 »
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 65
Cướp giết
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Nhóm kỵ quân cá»§a Minh Quang giáp quả thá»±c rất thảm hại, táºp thể lại ngồi xổm sang hai bên đưá»ng, chỉ có ba vị kỵ tướng dẫn đầu là vô sá»±, nhÃu mà y nhìn đám thuá»™c hạ gặp xui xẻo. Há» nghỉ trưa ở thị trấn Chu Vân, kỵ tướng đương nhiên ở trong phòng tao nhã, còn các thuá»™c hạ được bảo vệ xe ở bên ngoà i, ăn uống thì tiệm rượu mang thức ăn tá»›i, kết quả là má»i ngưá»i bị Ä‘au bụng. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiếng vó ngá»±a ầm ầm truyá»n tá»›i, kỵ quân Minh Quang giáp kinh sợ nhìn lên, thấy má»™t Ä‘oà n kỵ binh mặc khóa tá» giáp. Äoà n kỵ binh đó tốc độ không nhanh, quất ngá»±a chạy tá»›i, hÆ¡n nữa cÅ©ng chỉ có hÆ¡n 10 ngưá»i, xem ra là quan binh địa phương.
Äoà n kỵ binh đó thấy kỵ quân Minh Quang giáp, chợt dừng lại ở cách đó 20m, kỵ tướng dẫn đầu hô lá»›n:
- Xin há»i, các ngươi là thượng quan nÆ¡i nà o?
- Chúng ta là kinh quân, các ngươi thuộc quân nà o?
Một kỵ tướng Minh Quang giáp đáp.
- Bá»n ta là quan binh huyện ÄÆ°Æ¡ng Äồ, phụng lệnh huyện Vu Hồ há»™ giải.
Kỵ tướng thủ lĩnh lớn tiếng đáp lại.
- Các ngươi đi.
Kỵ tướng Minh Quang giáp xua tay dặn dò.
Kỵ tướng cầm đầu đáp lại, quất ngá»±a tiến vá» phÃa trước, dẫn quân Ä‘i thẳng qua kỵ quân Minh Quang giáp, tăng tốc chạy thẳng. Nhìn kỵ quân dần chạy Ä‘i, kỵ quân Minh Quang giáp má»›i dần giãn ra, tiếp tục nhăn mặt cúi đầu Ä‘i ngoà i, ba tên kỵ tướng cÅ©ng buông lá»ng binh khÃ.
Äám kỵ quân dần Ä‘i xa bá»—ng nhiên quay lại, kỵ quân như má»™t con rồng khổng lồ quay vá», từng chiếc tấu mã được rút ra khá»i vá», trưá»ng binh giÆ¡ lên, ầm ầm xông lên giết hồi mã thương.
Ba tên kỵ tướng Minh Quang giáp giáºt mình trước tiên, sững ngưá»i nhìn má»™t lát sau má»›i tỉnh ngá»™, liá»n có má»™t kỵ tướng hét lá»›n:
- Bá»n chúng là địch táºp kÃch, mau táºp kết.
Kỵ quân Minh quang giáp láºp tức bị há»—n loạn, lần lượt đứng dáºy xách quần áo chạy Ä‘i, chạy thẳng tá»›i quân mã. Äa số kỵ binh Ä‘i ngoà i không mang theo binh khÃ, hÆ¡n nữa cÆ¡ thể sau khi bị Ä‘i ngoà i cÅ©ng đã yếu Ä‘i rất nhiá»u, chỉ cảm thấy Minh quang giáp trên ngưá»i Ä‘á»u nặng trÄ©u.
Rất nhanh, kỵ quân như rồng lá»›n đã xông tá»›i, đứng mÅ©i chịu sà o chÃnh là ba kỵ tướng trên đưá»ng. Khi vòi rồng bắt đầu xông lên táºp kÃch, binh khà lần lượt vung lên tấn công. Ba tên kỵ tướng minh quang giáp dÅ©ng mãnh xông lên, song không thể đỡ xuể, má»—i ngưá»i chỉ cản lại được ba tên, bị hà ng đà n kỵ quân phÃa sau chém chết tại tráºn.
- Giết!
Má»™t tên kỵ tướng cầm đầu giÆ¡ Ä‘ao lên quát, thúc ngá»±a xông lên phÃa quân Minh Quang giáp còn chưa kịp kéo quần lên kịp đó.
Tiếng vó ngá»±a vang lên loạn xạ, tiếng gà o thét chói tai tạo thà nh những tiếng kêu la thảm thiết, mùi máu tươi trà n ngáºp khắp nÆ¡i, kỵ quân Minh Quang giáp bị trúng thuốc xổ xám xịt lại, tất cả trở thà nh má»™t đà n dê. Dưới vó ngá»±a hung hãn cá»§a quân địch, kỵ quân Minh Quang giáo đã vô tình bị giết chết thảm hại.
Ngoà i trăm mét, má»™t ngưá»i phụ nữ che mặt mặc váy xanh đứng bên cạnh xe kiệu, bình tÄ©nh nhìn sá»± chết chóc thảm khốc đó như xem má»™t cuá»™c đấu võ. Ngược lại, ngưá»i phu xe trung niên nghiến chặt răng sợ hãi quan sát tráºn chiến.
Ná»a giá» sau, má»™t kỵ tướng ngưá»i đẫm máu chạy vá» phÃa chiếc xe, cung kÃnh nói:
- Bẩm đại nhân, đã giết chết toà n bá»™ 30 tên địch, trong má»™t chiếc xe có 4 ngưá»i phụ nữ.
- Ngươi không nghe rõ quân lệnh sao?
Giá»ng lạnh lùng bên trong trách cứ.
- Vâng, thuộc hạ biết tội.
Kỵ tướng cung kÃnh đáp, nói xong ngẩng đầu nhìn ra phÃa sau, giÆ¡ tay trái lên vẽ thẳng xuống dưới má»™t đưá»ng. Ở phÃa xa nhanh chóng vang lên mấy tiếng kêu thảm thiết cá»§a phụ nữ.
- Tiá»n cá»§a và quân dụng láºp tức chuyển ra sau xe, thi thể vùi đốt phÃa sau. Ngươi dẫn theo 16 vệ phụ trách, đừng để bổn sứ thất vá»ng.
Giá»ng lạnh lùng cá»§a Trung phá»§ sứ dặn dò.
- Vâng, đại nhân yên tâm, không thể sai sót được.
Kỵ tướng cung kÃnh đáp.
- Tên phu xe nà y thay bằng Dực vệ, ngươi đưa hắn ta đi.
Trung phủ sứ ra lệnh.
Kỵ tướng sững ngưá»i lại, sau đó liá»n dá»±a và o xe kiệu, tay vung Ä‘ao lên hung hăng quét má»™t đưá»ng qua cổ tên phu xe. Tên phu xe đó vốn Ä‘ang sợ hãi nhìn tên kỵ tướng đầy máu tanh, cổ bị chém má»™t phát, vẻ mặt vẫn còn Ä‘ang sợ hãi. Má»™t cánh tay đẫm máu giÆ¡ lên túm lấy tên phu xe kéo Ä‘i, hai ngưá»i quay trở lại chiến trưá»ng.
Vương Cầm Nhi thấy tên kỵ tướng đã Ä‘i rồi, nà ng lạnh lùng lắc đầu, phu xe là phá»§ Công chúa mướn đấy, chuyện lần nà y không thể chừa đưá»ng sống được, cho nên nà ng phải quả quyết giết bá». Mà những Dá»±c vệ nà y lại là má»™t đám sát thá»§ cá»±c giá»i, quân ká»· nghiêm minh, võ nghệ cao cưá»ng, cà ng phải sát phạt quyết Ä‘oán. Chuyện lần nà y nà ng vốn nghÄ© là sẽ gặp mâu thuẫn, khi biết những tên Dá»±c vệ nà y căn bản không cần biết kẻ địch là ai, sau khi ra lệnh thì không chút do dá»± nà o.
Cho tá»›i rất lâu sau đó, Vương Cầm Nhi má»›i hiểu được chân tướng trong lòng những tên Dá»±c vệ nà y. Äó là má»™t đám tướng sỹ thuá»™c ở hữu cá»§a phá»§ Công chúa, mà sá»± sở hữu nà y căn bản chÃnh là Lục Thất. Những Dá»±c vệ nà y không những có Æ¡n vá»›i Lục Thất, mà còn có niá»m tá»± hà o thân thiết. Lục Thất chÃnh là má»™t nhân váºt nổi tiếng xuất thân từ Hưng Hóa quân, khiến cho những tướng sỹ xuất thân từ Hưng Hóa quân nà y có sá»± đồng cảm vô cùng.
Mặt khác, là những Dá»±c vệ xuất thân từ Hưng Hóa quân nà y căn bản đã quen nghe lệnh không vi phạm, cÅ©ng quen giết ngưá»i ưu việt rồi. Sá»± đồng cảm cá»§a há» khiến cho há» cam lòng bán mạng, kiếp sống quân lữ máu tanh khiến há» không còn cảm thấy nghe lệnh giết ngưá»i có gì là không ổn nữa.
Dưới sá»± bảo vệ cá»§a bốn tên Dá»±c vệ, Vương Cầm Nhi rá»i khá»i vùng đất chết chóc. Äằng sau xe nà ng ngồi là má»™t chiếc mắc xe, hai xe nối liá»n vá»›i nhau. Trong chiếc xe phÃa trước đã chất đầy tiá»n bạc nặng trÄ©u, trong mắc xe chất đầy vÅ© khÃ. Nà ng đã hoà n thà nh nghiệm vụ cá»§a Lục Thất giao cho. Những cá»§a cải nà y sau nà y sẽ từng bước trở thà nh cá»§a cải hợp pháp cá»§a phá»§ Công chúa, hoặc sẽ trở thà nh ngân lượng cá»§a huyện Thạch Äại.
Äối vá»›i ngân lượng cá»§a huyện Thạch Äại Lãnh Nhung không thể không có đủ, khiến Lục Thất vẫn luôn băn khoăn. Hắn không muốn ép Lãnh Nhung vì vÆ¡ vét tiá»n cá»§a mà điên cuồng. Hắn muốn để Lãnh Nhung ở huyện Thạch Äại có thể có uy danh thá»±c sá»±, cho nên tiá»n bạc Lãnh Nhung cung cấp, có thể bình thưá»ng là được, không cần phải Ä‘i cướp bóc.
Vương Cầm Nhi đã biết hết thảy phá»§ Công chúa rồi, cÅ©ng biết Công chúa phá»§ quân diệt phỉ đã Ä‘i qua Thưá»ng Châu, bây giỠđã từ ngà n binh biến thà nh ba ngà n đại quân cá»§a sáu doanh trại rồi. Nghe nói đã thu phục được rất nhiá»u phỉ nhân đầu hà ng. Mà không ngá» ÄÆ°á»ng Hoà ng đã cho phép hợp nhất, nhưng quan tướng thống lÄ©nh quân Ä‘á»u do thân vệ Vạn Bân đảm nhiệm, xuất ra hÆ¡n hai ngà n cấp dưỡng quân đội, lại theo lệ cÅ© do phá»§ Công chúa gánh vác.
Äiá»u khiến Công chúa Tiểu Phức lo lắng và vui mừng chÃnh là hai chiến hữu ca ca cá»§a Lục Thất quả thá»±c là có nghÄ©a khà gan dạ. Trong bối cảnh tiêu diệt phỉ đã tư tà ng được rất nhiá»u tiá»n cá»§a, âm thầm thông báo vá»›i Tiểu Phức sai ngưá»i Ä‘i tiếp nháºn, nghe nói giá trị lên tá»›i bảy vạn lượng. Nếu có thể bình an không bị bại lá»™ còn có thể giải quyết được nguy cÆ¡ tà i chÃnh cá»§a phá»§ Công chúa rất lá»›n. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äang lúc hoà ng hôn, quân Dá»±c vệ khắc phục háºu quả đã truy Ä‘uổi dần tá»›i xa giá Trung phá»§ sứ. Kỵ tướng bẩm báo vá»›i Trung phá»§ sứ, xe ngá»±a cÅ©ng Ä‘á»u được đốt bá» sau khi giết chết rồi. Không còn cách nà o khác, trên những con ngá»±a đó phần lá»›n là có dấu vết quân cá»§a Vinh Thị, không thể để lại dùng được dù rất tiếc, vì những con ngá»±a đó còn tốt hÆ¡n ngá»±a cá»§a Dá»±c vệ rất nhiá»u.
Sau khi nghe xong bẩm báo, Vương Cầm Nhi liá»n xuống xe, bình tÄ©nh nhìn quanh má»™t lượt, nói:
- Hôm nay các ngươi đã vì phá»§ Công chúa láºp được công lao, phá»§ Công chúa sẽ ban thưởng.
- Äại nhân, thuá»™c hạ đã vì phá»§ Công chúa mà hết lòng, nên thế mà .
Kỵ tướng Phạm Hổ vui vẻ đáp.
Vương Cầm Nhi quay sang nhìn gáºt đầu, nói:
- Vì phá»§ Công chúa mà là m, là bổn pháºn cá»§a các ngươi, nhưng hiệu lá»±c cÅ©ng phân nặng nhẹ. Hiệu lá»±c hôm nay là chiến công, có thể đạt được thưởng công ngoà i bổn pháºn.
Các kỵ quân Ä‘á»u không nói gì, Trung phá»§ sứ nói rất hợp vá»›i quân quy, có tham chiến là có thể đạt được thưởng công, lại nghe Trung phá»§ sứ nói tiếp:
- Thưởng cá»§a các ngươi hôm nay, Há»a trưởng 500 lượng bạc, vệ sỹ 300 lượng bạc.
Các kỵ quân bá»—ng sáng mắt rá»±c lên, có bạc ai nấy Ä‘á»u vui vẻ. HỠđã trở thà nh quân nhân, căn bản chÃnh là vì thăng quan và kiếm tiến, có bạc má»›i có thể có được cuá»™c sống phú quý.
- Các ngươi cÅ©ng đừng nên vui mừng, thưởng cá»§a phá»§ Công chúa là theo hình thức thương khế má»›i có thể có được mà không phải là láºp tức đưa bạc cho các ngươi.
Vương Cầm Nhi lại nói.
Các kỵ quân liá»n sững ngưá»i ra, nhìn nhau, không hiểu vì sao thưởng công lại có thể là thương khế. Phạm Hổ lá»… phép nói:
- Äại nhân, thuá»™c hạ nghe không hiểu, xin đại nhân nói rõ.
Vương Cầm Nhi gáºt đầu, nói:
- Thưởng công là thương khế, chÃnh là bạc thưởng công cá»§a các ngươi sẽ đầu tư và o việc kinh doanh cá»§a phá»§ Công chúa, má»™t năm sau má»›i cho phép các ngươi lấy ra, giống như là ngân phiếu. Nhưng khác vá»›i ngân phiếu là thương khế có tiá»n lãi, việc kinh doanh cá»§a phá»§ Công chúa có lãi sẽ theo thương khế chia phần lãi mà các ngươi được hưởng.
Các kỵ quân nhìn nhau, có má»™t số ngưá»i lá»™ rõ vẻ thất vá»ng. Há» thÃch thá»±c sá»± là tiá»n tháºt tá»›i tay, biến thà nh thương khế như váºy há» cảm thấy là thưởng ngoà i miệng.
Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Bổn sứ biết các ngươi không hiểu. Thế nà y Ä‘i, chÃnh là phá»§ Công chúa nợ các ngươi tiá»n thưởng má»™t năm.
Vương Cầm Nhi đà nh phải dùng phương pháp nói trắng ra như váºy.
- ÄÆ°á»£c rồi, tạ đại nhân thưởng công.
Phạm Hổ liá»n đáp lại, các kỵ quân khác cÅ©ng lần lượt đáp lại.
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 66
Thưởng công hóa khế
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Vương Cầm Nhi lắc đầu, nói:
- Nếu các ngươi không hiểu, váºy bổn sứ sẽ nói thá»±c, tiá»n thưởng bây giỠđưa cho các ngươi, phá»§ Công chúa hoà n toà n có thể là m được, nhưng chiến công lần nà y là không thể báo lên quan, các ngươi cầm tiá»n Ä‘i dùng, tất nhiên sẽ khiến cho ngưá»i khác biết, những Dá»±c vệ khác biết, có thể sẽ khiến trong lòng khó chịu. Cho nên, các ngươi có công nên được thưởng, nhưng vì sá»± an nguy cá»§a phá»§ Công chúa, tiá»n thưởng cá»§a các ngươi chỉ có thể biến thà nh thương khế. HÆ¡n nữa, má»™t năm sau má»›i có thể lấy tiá»n lãi trả cho các ngươi. Sau nà y tiá»n thưởng cá»§a phá»§ Công chúa cÅ©ng sẽ toà n là thương khế. Thương khế cá»§a má»—i ngưá»i trị giá bao nhiêu bạc, là bà máºt cá»§a má»—i ngưá»i các ngươi. Bất luáºn nhiá»u Ãt, sau nà y phá»§ Công chúa sẽ thừa nháºn. Bạc trị giá thương khế là các ngươi đầu tư và o kinh doanh mà có được. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Cầm Nhi giải thÃch như váºy, phần lá»›n kỵ quân Ä‘á»u gáºt đầu tỠý đã hiểu, Phạm Hổ nói:
- à cá»§a đại nhân chÃnh là bạc thưởng lần nà y vốn là tiá»n Ä‘en, nhưng để không bị ngưá»i khác nghi ngá» truy cứu tá»™i mà biến thà nh bạc kinh doanh có được.
Vương Cầm Nhi gáºt đầu, nói:
- Là ý đó, sau nà y giá trị thương khế cá»§a các ngươi chÃnh là bạc trắng cá»§a các loại thưởng chuyển thà nh. Phá»§ Công chúa sẽ là m sổ sách hợp lý. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, nếu trong nhà các ngươi có việc gấp dùng bạc, vẫn có thể xin dá»± chi từ phá»§ Công chúa. Dá»± chi sẽ đỠtên là mượn bạc. Nhưng không muốn các ngươi dá»± chi trong thá»i gian gần, Ä‘iá»u kiện dá»± chi cÅ©ng phải là nhà có việc gấp dùng má»›i được.
Các kỵ quân lần lượt gáºt đầu, má»i ngưá»i cÅ©ng đã có chút vui vẻ trở lại, thuyết pháp tiá»n Ä‘en biến thà nh bạc trắng thì há» lại rất hiểu. Trong quân cÅ©ng thưá»ng có chuyện nà y, giết ngưá»i cướp được cá»§a cải, đương nhiên là phải có má»™t quá trình hợp pháp rồi, không ai muốn tiêu tiá»n Ä‘en để rước há»a và o thân.
Vương Cầm Nhi lên xe, các kỵ quân tiếp tục há»™ tống xe Ä‘i, dưá»ng như không có chiến sá»± gì xảy ra. Vương Cầm Nhi trong xe khẽ lắc đầu, thương khế mà nà ng nói chá»§ yếu dùng để mua chuá»™c lòng quân. Phá»§ Công chúa dùng bạc để mua chuá»™c lòng quân, cÅ©ng giống như 10 ngưá»i đầu tư tiá»n và o má»™t cá»a hà ng, ngưá»i bá» tiá»n đầu tư không ai muốn cá»a hà ng bồi thưá»ng. Vì lợi Ãch thiết thá»±c cá»§a bản thân, chỉ có thể hy vá»ng phát triển.
Thưởng công dùng phương pháp thương khế, Dá»±c vệ là nhóm thá»±c hà nh đầu tiên. Sau nà y ngoại quân cá»§a phá»§ Công chúa cÅ©ng sẽ được thẩm thấu, hÆ¡n nữa sẽ dùng lợi nhuáºn để thu hút, khiến cho các tướng sỹ động lòng đầu tư và o phá»§ Công chúa, khiến cho phá»§ Công chúa trở thà nh nòng cốt tà i chÃnh cá»§a các tướng sỹ.
Äá» nghị nà y cá»§a Vương Cầm Nhi đã được Công chúa tán thà nh. Nhưng, Công chúa không muốn Vương Cầm Nhi tiến hà nh gấp quá, phải từ từ, tránh có ngưá»i phá nghÄ©a mà buá»™c tá»™i. Cho nên, cách thức thương khế trước tiên chỉ dùng cho thưởng công. Lý do chÃnh mà phá»§ Công chúa phải dùng phương pháp thương khế là để giải quyết tà i lá»±c không đủ cho bạc thưởng và trợ cấp.
**********
Buổi hoà ng hôn, Lục Thất đã ở huyện Kim Äà n, đại quân đóng trại ở hồ Trưá»ng Äãng. Các binh sỹ vừa tá»›i ven bá» Trưá»ng Äãng liá»n xin Ä‘i tìm món ăn thôn quê và hà ng nháºp láºu, Lục Thất đã phê chuẩn. Hắn cÅ©ng tham gia hà nh động tìm kiếm thức ăn, lại tìm được rất nhiá»u cua và ốc. Các binh sỹ ở trong hồ không sâu, rất vui vẻ trêu đùa, dần dần đã nảy sinh tình quân hữu nghị.
Ä‚n xong đặc sản phong phú trong hồ, Lục Thất và Quý NgÅ© Thúc đã Ä‘i dạo bên hồ, thấy cá» lau quanh hồ và là n khói chiá»u buông xuống mặt hồ khiến lòng ngưá»i tÄ©nh lặng, cảm giác thư thái trong lòng.
- NgÅ© Thúc, ngươi có thÃch sống lâu dà i ở đây không?
Lục Thất bình thản há»i.
- Không thÃch, thuá»™c hạ thÃch vùng núi, không quen sống ở trong nước.
Quý Ngũ Thúc đáp.
Lục Thất cưá»i, nói:
- Ta há»i chá»— ở cá»§a NgÅ© Thúc, NgÅ© Thúc lại không quên gốc gác.
Quý NgÅ© Thúc cÅ©ng cưá»i, nói:
- Rất khó quên Ä‘i cá»™i nguồn, nhưng thuá»™c hạ quả thá»±c không thÃch sống ở vùng nước non, thuá»™c hạ là ngưá»i rất thá»±c tế, không thể thoát khá»i trần thế Ä‘a sầu thiện cảm gì được, chỉ thÃch cuá»™c sống thá»±c tại.
Lục Thất gáºt đầu, hạ giá»ng nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Hy vá»ng cả Ä‘á»i nà y luôn ở cùng vá»›i NgÅ© Quý.
Quý NgÅ© Thúc sững ngưá»i, đáp:
- Sau nà y trừ phi là đi không đặng, thuá»™c hạ mãi mãi Ä‘i theo công tá».
Lục Thất cảm động gáºt đầu, nhìn xa xăm vá» phÃa hồ, hắn má»›i khẽ nói:
- Ngũ Thúc, ngươi thấy ta có thể trở thà nh Hoà ng đế không?
- Cái gì?
Quý Ngũ Thúc kinh ngạc thất thanh, nhìn Lục Thất. Lục Thất nhìn ra xa, không nói thêm gì nữa.
Quý NgÅ© Thúc quay đầu cÅ©ng nhìn vá» phÃa hồ xa, lát sau má»›i đáp:
- Công tá», chuyện đó quá khó.
- Rất khó, nhưng có ngưá»i muốn ta là m Hoà ng đế.
Lục Thất hạ giá»ng đáp.
- LÃ ai?
Quý NgÅ© Thúc chần chừ há»i.
- Tống Lão Thanh.
- Lúc gặp mặt bà máºt, Tống Lão Thanh nói y muốn có má»™t cuá»™c Ä‘á»i phấn đấu. Y nói nếu ta muốn là m Hoà ng đế, y nguyện phò tá cho ta thà nh sá»±, cùng ná»— lá»±c trong âm thầm. Nếu ta không muốn là m Hoà ng đế, y hy vá»ng có thể rá»i khá»i Hưng Hóa quân, trở thà nh há»™ vệ cá»§a ta, sống yên ổn cùng ta tá»›i già . Cuối cùng ta đã nói muốn là m Hoà ng đế.
Lục Thất nhìn ra phÃa hồ xa, hạ giá»ng tá»± thuáºt.
Quý Ngũ Thúc ồ lên một tiếng, nói:
- Tống Lão Thanh hiện là Hữu doanh đô úy trong quân Chu ChÃnh Phong. Sau nà y cÅ©ng sẽ trở thà nh Nha quân đô úy cá»§a Hưng Hóa quân, quả thá»±c rất có thể sẽ đạt được thế lá»±c quân quyá»n hùng mạnh.
- Ngũ Thúc, nếu bây giỠta buông tất cả, đi là m một phú ông, sau nà y sẽ thế nà o?
Lục Thất há»i.
Quý NgÅ© Thúc im lặng, lát sau trả lá»i:
- Thuộc hạ cho rằng hiện trạng của công tỠcũng giống như đang giao phong với kẻ địch, lui sẽ bị truy sát, đầu hà ng cũng có thể sẽ bị bêu đầu, chỉ có thể đánh bại kẻ địch mới có thể là m chủ được sinh tỠcủa mình.
Lục Thất mỉm cưá»i, nói:
- NgÅ© Thúc nói đúng, ta không còn đưá»ng lui nữa rồi. Nghe nói Công chúa Phá»§ quân đã là ba ngà n đại quân, cuá»™c chiến diệt phỉ huyện Cú Dung không nói sách lược là ta bà y ra, chÃnh là biểu hiện mạnh mẽ cá»§a mấy chục Dá»±c vệ cÅ©ng đủ khiến cho ÄÆ°á»ng Hoà ng kinh ngạc. Ta cứ xem như chá»§ động sống yên ổn rảnh rá»—i, sau nà y cÅ©ng không thoát khá»i liên lụy. Ta chÃnh là nhân cách cá»§a Chu VÅ© và Vương Bình, có má»™t ngà y ÄÆ°á»ng Hoà ng muốn đối phó vá»›i há» cÅ©ng là đưá»ng chết cá»§a ta rồi.
Quý NgÅ© Thúc sững ngưá»i, nói:
- ÄÆ°á»ng Hoà ng đối phó vá»›i há»?
- Trước mắt thì không, nhưng thá»i gian trôi Ä‘i, nhưng uy lá»±c trong quân cá»§a Chu VÅ© và Vương Bình ngà y cà ng cao, bởi vì đây là loạn thế, xâm phạm biên giá»›i có thể khiến cho tướng tà i thá»±c sá»± vùng lên mạnh mẽ, danh khà tướng quân chiến thắng xuất hiện, ÄÆ°á»ng Hoà ng sẽ không thể ngồi yên được, sẽ sinh lòng nghi kỵ cho rằng ta liệu có tạo phản hay không?
Lục Thất giải thÃch.
Quý NgÅ© Thúc gáºt đầu hiểu, bối cảnh cá»§a Lục Thất rất dá»… khiến cho Hoà ng đế nghi kỵ. Cứ xem như không có bất kỳ qua lại gì vá»›i Ung Vương, nhưng sá»± thá»±c thân pháºn con rể Ung Vương sẽ khiến cho ÄÆ°á»ng Hoà ng sau nà y bất an, ảo tưởng khả năng á»§ng vương soán vị. Mặt khác Lục Thất vẫn còn là thế lá»±c cá»§a Thái tá», như váºy có thể có khả năng tạo phản.
- Kỳ thá»±c, Ä‘iá»u ta lo lắng nhất là Trương Thị sẽ tạo phản.
Lục Thất lại hạ giá»ng nói.
- Trương Thị sẽ tạo phản?
Quý Ngũ Thúc kinh ngạc nói.
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Nếu ta là Trương Thị, có lẽ trước tiên sẽ hà nh động kiá»m chế đối phương. Trong trưá»ng hợp Ngô Thà nh quân vẫn chưa ổn định, sẽ ngang nhiên phản kÃch.
- Phản kÃch?
Quý Ngũ Thúc ngạc nhiên, y không biết chuyện kiêu kỵ vệ cướp giết Trương Hồng Ba.
Lục Thất nói một lát, Quý Ngũ Thúc nghe, nói:
- Theo thuá»™c hạ thấy, cứ xem như ÄÆ°á»ng Hoà ng cướp giết Trương Hồng Ba, Trương Thị cÅ©ng không dám tạo phản.
- Nếu không tạo phản, váºy thì chỉ có ba nguyên nhân. Má»™t là Giang Âm Hầu ngu xuẩn. Hai là ná»™i bá»™ Trương Thị bất hòa. Ba là điá»u kiện nháºn đầu hà ng cá»§a Việt Quốc quá hà khắc.
Lục Thất thản nhiên đáp.
Quý Ngũ Thúc kinh ngạc đáp, nói:
- Trương Thị sẽ phản bội Việt Quốc.
- Ta đã nói rồi, nếu là ta, sẽ ngang nhiên phản kÃch. Nếu ÄÆ°á»ng Hoà ng Ä‘iá»u Ngô Thà nh quân tá»›i Thưá»ng Châu, váºy thì đối vá»›i Trương Thị mà nói đã là há»a ngay trước mắt rồi, chá» Ngô Thà nh quân đứng vững ở Thưá»ng Châu, ÄÆ°á»ng Hoà ng sẽ má»™t lần nữa tăng cưá»ng quân tá»›i Thưá»ng Châu. Cánh Anh Vương phá»§ quân và Ninh Quốc Ä‘oà n quân mở rá»™ng, Khang Hóa Ä‘oà n quân sẽ liên tiếp Ä‘i tá»›i Thưá»ng Châu, khi đó Trương Thị muốn tạo phản cÅ©ng muá»™n rồi.
Lục Thất nói.
Quý Ngũ Thúc suy nghĩ một lát, nói:
- Trương Thị bây giá» tạo phản, chỉ e cÅ©ng là phần thẳng không được nhiá»u lắm.
Lục Thất lắc đầu, nói:
- NgÅ© Thúc, quân tiên phong má»™t là chữ bén, Ngô Thà nh quân hiện tại là má»™t tổ hợp ná»™i bá»™ vô cùng bất ổn. Vạn Bân thống lÄ©nh quân là má»™t chá»§ soái không có kinh nghiệm. Hắn ta và Chu VÅ© chỉ có thể ngấm ngầm bất hòa. Quân doanh cá»§a Chu VÅ© có thể ảnh hưởng trá»±c tiếp, chỉ có má»™t, mà quan tướng cá»§a quân doanh khác dưá»ng như toà n là không có nhân váºt có kinh nghiệm quân chiến. Còn các binh sỹ cÅ©ng phần lá»›n là có lai lịch không ổn định, cho nên Ngô Thà nh quân chÃnh là má»™t đội quân ô hợp.
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 67
Suy đoán
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Quý NgÅ© Thúc nghe xong gáºt đầu, Lục Thất lại nói:
- Äám quân ô hợp như váºy đã Ä‘i Thưá»ng Châu rồi, là rất cần sá»± mà i giÅ©a ná»™i bá»™, cÅ©ng chÃnh là cần đủ thá»i gian ổn định. Mà nếu Giang Âm quân phản công hung hãn, chỉ cần ba ngà n quân như váºy là có thể đánh bại được Ngô Thà nh quân rồi, tháºm chà còn bao vây tiêu diệt Ngô Thà nh quân nữa.
- ÄÆ°á»ng Hoà ng viện cá»› Giang Âm quân phản kÃch, má»™t là đã giết chết Trương Hồng Ba, chứng cứ chÃnh là quân dụng kiêu kỵ vệ mà Trương Hồng Ba mang vá». Hai là điá»u Ngô Thà nh quân. Äó là hiện tượng vô cùng bất lợi cho Trương Thị. Có hai cá»› chÃnh nà y, Giang Âm Hầu có lẽ sẽ xuất binh tiêu diệt trên dưới Giang Âm quân. Nếu dá»… dà ng thắng được Ngô Thà nh quân sẽ khiến cho lòng Giang Âm quân dâng lên, còn Ngô Thà nh quân bị diệt không chỉ khiến cho Giang Âm quân thu được nhiá»u quân lá»±c hÆ¡n, còn dá»a cho ÄÆ°á»ng Hoà ng không dám đưa quân tá»›i Thưá»ng Châu nữa.
Lục Thất tiếp tục nói.
- Nếu Giang Âm quân tiêu diệt được Ngô Thà nh quân, sẽ dá»a được ÄÆ°á»ng Hoà ng không dám đưa quân Ä‘i thảo phạt ư?
Quý Ngũ Thúc hoà i nghi nói.
Lục Thất châm chá»c cưá»i, nói:
- Sao Giang Âm quân có thể tồn tại được? Äó chÃnh lÃ ÄÆ°á»ng Hoà ng thá»i trước bất đắc dÄ© đã tạo thà nh. ÄÆ°á»ng Hoà ng hiện tại cà ng chỉ muốn má»™t mặt dụ dá»—, kiêng kỵ nhất là chuyện hưng binh. Ngươi xem xem quân đóng ở kinh thà nh có khi nà o xuất chÃnh không? Äó chÃnh là quân yếu không có quân mạnh, quan tướng kinh quân hầu như Ä‘á»u chỉ là quan lão gia chỉ biết hưởng thụ. Kinh quân cá»§a ÄÆ°á»ng Hoà ng chỉ có tác dụng hù dá»a, má»™t khi Giang Âm quân hung hăng xông tá»›i uy hiếp, sau đó tiếp tục dâng thư yêu cầu nghiêm trị hung thá»§ giết kinh quân Trương Hồng Ba, ÄÆ°á»ng Hoà ng tất nhiên sẽ thá»a hiệp, sau đó sẽ tìm ngưá»i chịu tá»™i thay.
Quý Ngũ Thúc do dự một chút, nói:
- Nói như váºy, Ngô Thà nh quân Ä‘i Thưá»ng Châu có lẽ sẽ có nguy hiểm.
- Có nguy hiểm, đó là ta có được Ngô Thà nh quân sau khi mở rá»™ng, khả năng nếu chỉ là ngà n binh Ngô Thà nh quân thì có thể tá»± nhiên tiến thoái do Chu VÅ© chá»§ đạo. Nhưng, hiện tại ba ngà n Ngô Thà nh quân, phần lá»›n còn dưới sá»± thống lÄ©nh cá»§a thân tÃn cá»§a Vạn Bân, Ä‘iá»u nà y đã khiến cho Chu VÅ© rất khó ảnh hưởng tá»›i quyết sách cá»§a Vạn Bân. HÆ¡n nữa, Ngô Thà nh quân ba ngà n ngưá»i, má»™t khi đối mặt vá»›i táºp kÃch đột ngá»™t, không chiến mà lui là đại tá»™i.
Lục Thất đáp.
- Công tỠcó đối sách gì chưa?
Quý NgÅ© Thúc há»i.
- Không có đối sách hay, hÆ¡n nữa Ä‘oán là dù không phải sá»± thá»±c, ta chỉ có thể biết Công chúa đã lệnh cho Chu VÅ© và Vương Bình, quay vá» kinh lấy quân dụng, dùng phương pháp việc bên ngoà i, tránh nguy hiểm. Äối vá»›i Vạn Bân bây giá» mà nói, có lẽ hy vá»ng Chu VÅ© và Vương Bình rá»i khá»i Ngô Thà nh quân.
Lục Thất đáp.
Quý NgÅ© Thúc gáºt đầu, nói:
- Không đếm xỉa đến, đó lại là hạ sách, một khi Vạn Bân bị giết chết, hỠcũng sẽ bị liên lụy.
- Là hạ sách, cho nên chỉ có thể là bên ngoà i là rá»i khá»i nhưng ngầm không rá»i khá»i. Chu VÅ© và Vương Bình rá»i khá»i bổn quân, có thể đóng quân ở phÃa sau khoảng mấy chục dặm, sau khi rá»i khá»i Vạn Bân, Sá» xÃch hầu linh hoạt giám sát Giang Âm quân.
Lục Thất đáp.
Quý NgÅ© Thúc giáºt mình, nói:
- Äá»™c láºp thà nh quân thoát khá»i sá»± cản trở cá»§a Vạn Bân.
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên vẫn còn má»™t khả năng khác nữa, Giang Âm quânkhông ngang nhiên phát binh không có khả năng quyết Ä‘oán kia, nhưng lại không muốn để Ngô Thà nh quân dừng lại Thưá»ng Châu, cho nên có khả năng sẽ giả mạo phỉ nhân, hoặc cấu kết vá»›i quân đội việt quốc tiêu diệt Ngô Thà nh quân.
- Là khả năng đó. Nếu là ta, sẽ chá»n cách ngầm táºp kÃch giải quyết nguy cÆ¡ xâm phạm, dù sao há»a tạo phản sau nà y cÅ©ng quá lá»›n.
Quý Ngũ Thúc nói kiến giải của mình.
Lục Thất cưá»i gáºt đầu, nói:
- Sáng mai, ta sẽ để Diêu Tùng mang tin Ä‘i, trước tiên là tá»›i phá»§ Công chúa để có chỉ thị viết tay, sau đó sẽ tá»›i Thưá»ng Châu gặp hai vị ca ca. Ta chỉ có thể đưa tin nhắc nhở, cụ thể vẫn do các ca ca linh hoạt ứng phó.
Quý NgÅ© Thúc nhìn vá» phÃa đông, nói:
- Công tá», ở đây cách Thưá»ng Châu không xa, chi bằng thuá»™c hạ chạy má»™t chuýn Ä‘i nhắc nhở cà ng sá»›m cà ng tốt. Huyện Kim Äà n không thể có chiến sá»± gì được.
Lục Thất suy nghÄ© má»™t hồi, gáºt đầu nói:
- Cũng được, nhưng ngươi đi cùng với Lỗ Hải.
************
Buổi tối ngà y hôm đó, trá»i vừa lên đèn, trong má»™t tòa phá»§ cá»§a thị trấn Kim Äà n, Vinh Xương lặng lẽ ngồi trên ghế, ánh mắt y lá»™ rõ sá»± oán háºn. Vinh Huy biểu hiện cẩn trá»ng đứng cách đó 2m.
Sâu thẳm trong ná»—i oán háºn cá»§a Vinh Xương, có thể nói là nặng nhất từ lúc chà o Ä‘á»i cho tá»›i nay. Y nháºn được tin cá»§a lão gia, chá»i cho mất mặt. Y má»™t con ngưá»i tá»± kiêu tá»± đại, từ nhỠđã được nịnh hót là nhân váºt kiệt xuất má»™t thá»i đại cá»§a Vinh Thị rồi. Nhưng lần nà y, sai lầm cá»§a y đã khiến cho y trở thà nh trò cưá»i ngốc nghếch. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Hạ lệnh, lệnh cho lÃnh ngầm giết chết Lục Thiên Phong.
Sau khi Vinh Xương ngồi im lặng má»™t giá», bá»—ng hầm hầm gà o lên.
Vinh Huy kinh hãi, chần chừ má»™t lát, liá»n đáp:
- Äại nhân, nếu ẩn binh không được sá»± cho phép cá»§a gia chá»§, không thể tùy ý hà nh động.
- Nói láo, phụ thân ta ở kinh thà nh, có quyá»n tiết chế toà n bá»™ thế lá»±c cá»§a Vinh Thị. Lục Thiên Phong đã là kẻ thù số 1 cá»§a Vinh Thị, tất phải tiêu diệt hắn. Ngươi Ä‘i máºt lệnh cho má»i, ta biết trong doanh trại cá»§a Lục Thiên Phong có ẩn binh.
Vinh Xương bá»—ng giáºn giữ hạ lệnh.
- Dạ, thuộc hạ sẽ đi ngay.
Vinh Huy bất đắc dÄ© đáp. Gã không thể động tá»›i Vinh Xương, không dám từ chối khuyên can, cÅ©ng biết khuyên can chẳng có Ãch gì.
************
Tiá»…u Phỉ quân Anh Vương ở huyện Kim Äà n 5 ngà y. Vinh Xương luôn trốn trong thị trấn tranh thá»§ thá»i gian, Lục Thất cÅ©ng không biết Äô Ngu Hầu đã xuất phát Ä‘i thỉnh thị hay chưa, không Ä‘i cÅ©ng được, hà ng ngà y cùng quân doanh thao luyện táºp võ, xuống hồ tìm kiếm thức ăn, cÅ©ng giống như nghỉ phép.
Quý NgÅ© Thúc Ä‘i gặp Chu VÅ© và Vương Bình, má»™t ngà y sẽ trở vá», mang theo tin không tốt. Quả nhiên như Lục Thất dá»± liệu, Vạn Bân và Chu VÅ© trong quân đã xuất hiện rạn nứt.
Theo lá»i Chu VÅ© nói, khi bắt đầu diệt phỉ, Vạn Bân rất muốn nghe theo ý kiến cá»§a Chu VÅ©. Nhưng khi sắp tá»›i Thưá»ng Châu, sau khi nháºn được tin từ kinh thà nh tá»›i, hà nh sá»± cá»§a Vạn Bân liá»n thay đổi. Äối vá»›i những ý kiến quân sá»± cá»§a Chu VÅ©, phần lá»›n Ä‘á»u từ chối thu nháºn, tháºm chà y đỠnghị Chu VÅ© nÆ¡i thÃch hợp đóng quân, Vạn Bân liá»n chá»n má»™t nÆ¡i khác đóng quân. Bây giá» Chu VÅ© đã không còn nói gì nữa. Chu VÅ© nghi ngá» sá»± biến đổi cá»§a Vạn Bân có thể là thư cá»§a ÄÆ°á»ng Hoà ng đã nói gì đó.
Lục Thất đương nhiên có thể Ä‘oán được đại khái ÄÆ°á»ng Hoà ng đã nói gì, tất nhiên là trách Vạn Bân không thể không có chá»§ kiến cá»§a chá»§ soái, phải tạo lên sá»± uy nghiêm cá»§a chá»§ soái, phải hà nh sá» quyá»n binh chá»§ soái, phải khống chế được Ngô Thà nh quân, không thể dung túng Chu VÅ© và Vương Bình cầm giữ Ngô Thà nh quân.
Tin tức mà Quý NgÅ© Thúc mang vá», khiến Lục Thất đã hiểu, ÄÆ°á»ng Hoà ng đã bắt đầu nghi kỵ thế lá»±c cá»§a phá»§ Công chúa rồi. Nguyên nhân chÃnh có lẽ vẫn là bắt nguồn từ tráºn chiến cá»§a huyện Cú Dung. Thắng lợi cá»§a Lục Thất, sá»± thiện chiến cá»§a tướng sỹ phá»§ Công chúa đã kÃch động tá»›i thần kinh nhạy cảm cá»§a ÄÆ°á»ng Hoà ng.
ÄÆ°á»ng Hoà ng láºp phá»§ Công chúa ý chÃnh là lợi dụng, nhưng má»™t khi phá»§ Công chúa đã mất Ä‘i sá»± khống chế, ÄÆ°á»ng Hoà ng sẽ sinh lòng lo lắng, tháºm chà còn hối háºn đã tạo láºp phá»§ Công chúa. Nhưng ban đầu còn gá»t giÅ©a quyá»n lá»±c, lại là chỉ thÃch là m không muốn nghe, cho nên ÄÆ°á»ng Hoà ng biết Vạn Bân sẽ có ý Ä‘oạt quyá»n. Còn đối vá»›i Lục Thất ở đây thì áp chế chỉ có thể dùng quyá»n cá»§a doanh tướng vốn có. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Quý NgÅ© Thúc nói, Chu VÅ© đã khiêm tốn là m việc, không tham lam bất kỳ quyết sách quân sá»± nà o. Bây giá» Ä‘ang cùng vá»›i Vương Bình thao luyện tướng sỹ tả doanh, còn Vạn Bân cÅ©ng nể mặt, đối vá»›i chuyện cá»§a tả doanh không can thiệp. Hai chá»§ tướng rất nhanh chóng đạt được sá»± phân quyá»n lá»›n nhá» trên thá»±c tế.
Äối vá»›i sá»± nhắc nhở cá»§a Lục Thất, Chu VÅ© chỉ muốn táºp kÃch phỉ và Việt quân, lại không nháºn thức được sá»± uy hiếp cá»§a Giang Âm quân. Còn đối vá»›i sách lược không đếm xỉa tá»›i cá»§a Lục Thất, Chu VÅ© trả lá»i là rất khó là m được. Nguyên nhân y là Äô Ngu Hầu cá»§a chưởng hình. Hai là Vạn Bân sá»± thá»±c rất tinh nhanh, không phải là má»™t ngưá»i chỉ biết tá»›i tham vá»ng tranh quyá»n Ä‘oạt lợi.
Vạn Bân rất hiểu sá»± tồn tại cá»§a tả doanh má»›i là lá»±c lượng nòng cốt cá»§a Ngô Thà nh quân hiện nay. Binh sỹ cá»§a 4 quân doanh má»›i tổ thà nh khác phải nể sợ tả doanh. Ngưu SÆ¡n Kỳ cá»§a hữu doanh cÅ©ng có bản lÄ©nh tướng tà i, chỉ có Ä‘iá»u là thiếu hãn tướng, Ä‘á»u không có quan tướng có kinh nghiệm chiến sá»±. Trên thá»±c tế chÃnh là thế lá»±c cá»§a Công bá»™ thị lang đảm nháºn. Ngưu SÆ¡n Kỳ có quan hệ vá»›i phần lá»›n quan tướng sở thuá»™c, tương tá»± như quân doanh cá»§a Lục Thất.
Chu VÅ© nói chÃnh là chỉ thị viết tay cá»§a Công chúa, Vạn Bân cÅ©ng chỉ có thể để cho Ngưu SÆ¡n Kỳ quân rá»i khá»i lấy quân nhu. Mặt khác, Vạn Bân cÅ©ng cảnh giác khả năng chiến táºp. Nhìn chung, kinh nghiệm quân vÅ© cá»§a Vạn Bân không bằng Chu VÅ©, nhưng suy nghÄ© cá»§a y lại không cÅ© kỹ. Äối vá»›i việc cân nhắc lợi hại, có thể không câu nệ tá»›i cách hà nh sá»± và dùng ngưá»i, có thể nói là chá»§ soái đạt tiêu chuẩn. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nói tá»›i quân nhu, Chu VÅ© lại không khách khà nói tá»›i cung tiá»…n, má»™t đưá»ng tiêu diệt và i lần quân phỉ Ä‘á»u không thu được cung tiá»…n quân dụng. Cung là vÅ© khà phòng bị, tấn công tốt nhất, có thể giảm thiểu thương vong, mà chÃnh là tả doanh cÅ©ng chỉ có 23 chiếc cung loại thưá»ng, hÆ¡n nữa còn không có trá»ng cung.
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 68
Cắt đuôi
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Quý NgÅ© Thúc tá»± thừa nháºn là khi tá»± thuáºt chiến sá»± huyện Cú Dung đã để lá»™ ra cung tên tư tà ng, Lục Thất liá»n cưá»i cho qua. Hắn không cần phải trách cứ Quý NgÅ© Thúc nhiá»u, chiến sá»± huyện Cú Dung là vinh quang cá»§a hắn, khiến cho Chu VÅ© biết Ngô Thà nh Quân đó tá»± nhiên cÅ©ng sẽ truyá»n ra. Nếu lại có thể tặng Ä‘i má»™t số chiến lợi phẩm, Ä‘iá»u đó sẽ có thể khiến cho tướng sỹ Ngô Thà nh Quân tin tưởng hoà n toà n.
Vấn đỠlà , hắn tặng cung tên giấu riêng cho Ngô Thà nh Quân, liệu có rước há»a và o thân không? Dù sao ÄÆ°á»ng Hoà ng cÅ©ng đã có lòng đố kỵ rồi, như váºy tặng cung tên sẽ trở thà nh má»™t cái cá»› há»i tá»™i. Tặng đưá»ng hoà ng cÅ©ng không nên, tặng giấu lại không lòng quân kÃnh trá»ng.
- Công tá», thuá»™c hạ nghÄ© thế nà y, trợ cấp cá»§a Ngô Thà nh Quân sẽ do phá»§ Công chúa giải quyết, như váºy thương vong cà ng nhiá»u, tổn thất cá»§a phá»§ Công chúa cÅ©ng sẽ cà ng lá»›n. Còn phương pháp giảm thiểu tổn thất chÃnh là nâng cao khả năng chiến đấu cá»§a Ngô Thà nh Quân lên.
Quý Ngũ Thúc nói.
- NgÅ© Thúc nói ta đã hiểu rồi, nhưng tặng quân nhu riêng, có lẽ sẽ bị ÄÆ°á»ng Hoà ng há»i tá»™i.
Lục Thất đáp.
- Công tá», giấu riêng cÅ©ng có thể biến thà nh hợp pháp. ÄÆ°á»ng Hoà ng hạ lệnh cho Dá»±c vệ phá»§ Công chúa xuất chiến, sau khi chiến đấu không những không luáºn công ban thưởng mà còn thu hồi quân nhu mượn dùng. Sá»± thá»±c là khiến ngưá»i ta chê cưá»i. Nếu ÄÆ°á»ng Hoà ng không thưởng công cho Dá»±c vệ phá»§ Công chúa, váºy những thứ mà Dá»±c vệ phá»§ Công chúa thu được khi diệt phỉ tá»± nhiên nên xem như sở hữu cá»§a phá»§ Công chúa chứ.
Quý Ngũ Thúc nói lên suy nghĩ của mình.
Lục Thất sững ngưá»i ra, nói rất đúng, Dá»±c vệ cá»§a phá»§ Công chúa là xuất chiến theo lệnh cá»§a ÄÆ°á»ng Hoà ng. Nếu là xuất chiến hợp pháp, váºy thì có thể thu được chiến lợi phẩm. Mà sau cuá»™c chiến, ÄÆ°á»ng Hoà ng lại không luáºn công cho Dá»±c vệ phá»§ Công chúa, đã không luáºn công thì có nghÄ©a là ngầm cho phép phá»§ Công chúa luáºn công, phá»§ Công chúa luáºn công thế nà o? DÄ© nhiên phải luáºn công bằng chiến lợi phẩm giao ná»™p. Phá»§ Công chúa dùng chiến lợi phẩm để thưởng công, váºy thì chiến lợi phẩm được tặng cho Ngô Thà nh Quân. Sau nà y Binh bá»™ sẽ không thể truy cứu tá»™i, bởi vì phá»§ Công chúa Ä‘ang là m chuyện công, vá» mặt đại nghÄ©a vì quốc mà chi trả.
Lục Thất để Quý NgÅ© Thúc giấu riêng rất nhiá»u quân nhu. Vốn là để chuẩn bị dùng sau nà y, nhưng quân nhu giấu riêng lại rất nguy hiểm, cÅ©ng khó tránh khá»i bị kẻ khác nghi ngá» tố cáo. Dù sao quân nhu thu được và quân nhu thu nạp cÅ©ng có rất nhiá»u ngưá»i để ý.
- NgÅ© Thúc, ngươi đỠnghị giao ra quân nhu giấu riêng, liệu có phải là có chút lo lắng háºu há»a vá» sau?
Lục Thất bình tÄ©nh há»i.
Quý NgÅ© Thúc giáºt mình, gáºt đầu nói:
- Thuá»™c hạ là có chút lo lắng nà y, dù sao cÅ©ng đã có rất nhiá»u ngưá»i chú ý rồi, hÆ¡n nữa công tá» cất giấu quân nhu, nhiá»u hÆ¡n má»™t chút ngưá»i ta nhìn là sẽ biết đã Ãt Ä‘i rất nhiá»u rồi.
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Việc nà y không nên cháºm chá»…, ngươi láºp tức Ä‘i tá»›i huyện Cú Dung, đưa toà n bá»™ quân nhu tá»›i ngoà i kinh thà nh. Ta sẽ cho Diêu Tùng Ä‘i nói vá»›i Tiểu Phức sai ngưá»i tá»›i thu nháºn nháºp sổ, trở thà nh bằng chứng thưởng công cho Dá»±c vệ tham chiến, sau nà y sẽ từ từ đưa ngưá»i há»™ tống tá»›i Thưá»ng Châu.
- Gá»i Ä‘i toà n bá»™? Äó là 363 bá»™ binh giáp, có phân ná»a là minh quang giáp, 350 cây mã tấu tốt nhất, 474 phổ cung, 54 trá»ng cung, chúng ta nên để lại má»™t Ãt.
Quý Ngũ Thúc nói.
Lục Thất ngẩn ngưá»i ra, nói:
- Ngươi đã giấu Ä‘i nhiá»u thế sao?
Quý NgÅ© Thúc mỉm cưá»i gáºt đầu, Lục Thất nói để y chá»n má»™t Ãt quân nhu tốt giấu Ä‘i. Y liá»n giấu Ä‘i nhiá»u như váºy, sau nà y lại cảm thấy có chút không thá»a đáng. Khi Ä‘i gặp Chu VÅ©, thấy vÅ© khà cá»§a Ngô Thà nh Quân không sắc bén, liá»n muốn xuất ra má»™t ná»a.
Lục Thất gáºt đầu, trong lòng lại bắt đầu lo nghÄ©. Hắn để Quý NgÅ© Thúc chá»n ra má»™t Ãt tốt giấu Ä‘i, vốn là giấu Ä‘i mấy chục bá»™ binh giáp. Khi đó trong lòng hắn nghÄ© là đang giải quyết háºu quả, sau đó cÅ©ng quên há»i Quý NgÅ© Thúc. Quý NgÅ© Thúc cÅ©ng rất lợi hại, không ngá» Ä‘em giấu Ä‘i nhiá»u quân nhu đến váºy.
- NgÅ© Thúc, ngươi đưa Diêu Tùng và Lá»— Hải mau Ä‘i Ä‘i, trá»±c tiếp để Diêu Tùng gá»i tin vá» kinh thà nh. Ngươi chỠở huyện Cú Dung, sau đó trá»±c tiếp áp giải tá»›i Ngô Thà nh Quân, cố gắng ngầm đưa tá»›i Ngô Thà nh Quân.
Lục Thất dặn dò.
Quý NgÅ© Thúc nghe xong thấy căng thẳng, liá»n vâng lệnh Ä‘i. Thấy Quý NgÅ© Thúc Ä‘i rồi, Lục Thất liá»n tá»± trách trong lòng. Hắn đã quá tin tưởng vảo khả năng là m việc cá»§a Quý NgÅ© Thúc, cho nên tÃnh á»· lại không cảnh giác há»i lại. Bây giá» y ở huyện Cú Dung đã từng bá»™c lá»™ tà i năng, tất nhiên đã có rất nhiá»u ngưá»i chú ý tá»›i, giấu nhiá»u quân nhu như váºy, quả thá»±c sẽ trở thà nh Tá» Thị thứ hai rồi.
Chiá»u hoà ng hôn, Diêu Tùng liá»n gá»i thư vá» báo, nói vá»›i Công chúa Ä‘iện hạ để Trung phá»§ sứ bố trà xá» lý số quân nhu giấu riêng, Ä‘ang ở bên trong kiểm kê, hÆ¡n nữa Trung phá»§ sứ đại nhân lại lệnh cho huyện lệnh Cú Dung tá»›i hiện trưá»ng, đúng giá» kiểm đếm, quân nhu đã được chất lên xe rá»i khá»i thị trấn Cú Dung.
Lục Thất khẽ thở phà o, sá»± việc đã được truyá»n tá»›i quan phá»§, váºy là đã cởi bỠđược đại tá»™i cất giấu quân nhu. Nếu sau nà y có ngưá»i truy cứu tá»™i, Lục Thất hắn đã hoà n toà n có thể nói, chiến lợi phẩm cá»§a Dá»±c vệ phá»§ Công chúa. ÄÆ°Æ¡ng nhiên là phải phân biệt tõ vá»›i Tiá»…u Phỉ quân Anh Vương phá»§ rồi, dá»±a và o cái gì mà tặng không cho Anh Vương phá»§? Nói chung, Lục Thất hắn không cất giấu riêng quân nhu lâu là sá»± thá»±c, chỉ có Ä‘iá»u là tư tâm vì phá»§ Công chúa. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sáng hôm sau, Quý NgÅ© Thúc và Lá»— Hải cÅ©ng đã trở vá», nói cho Lục Thất biết Trung phá»§ sứ đã Ä‘Ãch thân đưa 21 tên Dá»±c vệ tá»›i, không những áp giải quân nhu tư tà ng mà còn bán 500 đại thương thượng phẩm, chÃnh là nhà ép mua trước đây. Äiá»u nà y cưỡng ép mua được, không nhưng Trung phá»§ sứ lần trước thiếu bạc trả, còn mang theo 1000 quân phục, 300 quân lương tướng sỹ, cùng gá»i tá»›i Ngô Thà nh Quân. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất quả thá»±c đã yên tâm rồi. Sau khi Quý NgÅ© Thúc rá»i khá»i chá»— Lá»— Hải, lại bà máºt báo vá»›i Trung phá»§ sứ đã giết chết thuá»™c hạ cá»§a Vinh Xương rồi, 30 ngưá»i Ä‘á»u đã bị giết chết, cướp Ä‘i hà ng hóa có giá trị lên tá»›i mưá»i sáu vạn bạc. Trung phá»§ sứ nghe váºy nói, sau nà y phải dùng chút buôn bán để biến thà nh tà i chÃnh hợp pháp, cÅ©ng đã dùng để bổ sung số bạc cung cấp không đủ cá»§a Lãnh Nhung.
Hai ngà y trôi Ä‘i trong yên tÄ©nh, cuối cùng Vinh Xương trong thà nh huyện Kim Äà n dưá»ng như đã thu xếp xong rồi, rá»i khá»i thị trấn, hạ lệnh xuất phát. Ba ngà n đại quân bắt đầu tiến vá» phÃa huyện Láºt Dương. Buổi chiá»u tà đã tá»›i thị trấn Láºt Dương.
************
Trong hoà ng cung, ÄÆ°á»ng Hoà ng mặc cẩm bà o ngồi trên giưá»ng cẩm, thần khà cưá»i mà như không cưá»i, nhìn bốn vị đại thần trước mặt, lại là chuyện buá»™c tá»™i Lục Thiên Phong. Binh bá»™, Hình bá»™, Há»™ bá»™, thêm Äại lý tá»±, chỉ có Ä‘iá»u lần nà y buá»™c tá»™i Ä‘á»u là quan viên từ Thị lang trở xuống.
- Bệ hạ, Lục Thiên Phong tư tà ng lượng quân nhu lớn, bằng chứng rõ rà ng, có tâm gây rối, xin Bệ hạ minh giám.
Hà n Viên Ngoại Lang cá»§a Binh bá»™ cung kÃnh bẩm báo.
- Lục Thiên Phong đã cất giấu quân nhu, bây giỠđã chuyển tới Ngô Thà nh Quân. Ngươi là nói để Trẫm biết những thứ đó là tội chứng? Ban truy hồi sao?
ÄÆ°á»ng Hoà ng thản nhiên há»i.
- Bệ hạ, quân nhu chỉ có Binh bá»™ má»›i có quyá»n thu lại cấp cho. Lục Thiên Phong là m váºy thá»±c đã xúc phạm tá»›i quốc pháp rồi.
Hà n Viên Ngoại Lang cung kÃnh đáp.
- Chuyện nà y không cần bà n tá»›i nữa, Trẫm không thể là m mất lòng quân cá»§a tướng sỹ phá»§ Công chúa. Lục Thiên Phong đã là m là có chút không thá»a đáng, nhưng quân nhu mà phá»§ Công chúa thu được Ä‘á»u được thưởng công cho phá»§ Công chúa. Ná»™i bá»™ phá»§ Công chúa đã chuyển Ä‘i Ngô Thà nh Quân rồi, cÅ©ng chỉ cần báo cho Binh bá»™ là được. Ngươi chá» hồi báo Ä‘i.
ÄÆ°á»ng Hoà ng quả quyết, Tứ bá»™ đại thần cung kinh thoái lui.
Các đại thần vừa Ä‘i, ÄÆ°á»ng Hoà ng liá»n lắc đầu, đưa tay ra cầm lấy cuốn sổ xem. Hạ đại nhân ở bên cạnh nói nhá»:
- Bệ hạ, lần nà y các Thị lang lại không tới.
- HỠbiết tội danh buộc tội không đủ, chỉ có thể sai một số thuộc hạ tới ứng thà với tình hình.
ÄÆ°á»ng Hoà ng hạ giá»ng đáp.
Hạ đại nhân im lặng, lát sau ÄÆ°á»ng Hoà ng há»i:
- Äại Ban, khanh nói Lục Thiên Phong đã giấu nhiá»u áo giáp như váºy là tư tâm hay là hùng tâm?
- Nô tỳ thấy là tư tâm. Nếu là hùng tâm, chỉ cần giấu riêng lượng Ãt, giấu nhiá»u như váºy rất khó mà che được bên ngoà i, rõ rà ng chÃnh là chuẩn bị cho Ngô Thà nh Quân. Giữa Ngô Thà nh Quân và Tiá»…u Phỉ quân, Lục Thiên Phong dÄ© nhiên đã muốn chuẩn bị vÅ© khà cho Ngô Thà nh Quân hùng mạnh.
Hạ đại nhân đáp.
ÄÆ°á»ng Hoà ng gáºt đầu, nói:
- Äó là báo cáo cá»§a Chu VÅ© gá»i tá»›i cho Ngô Thà nh Quân. Chu VÅ© nói hiện trạng cá»§a Ngô Thà nh Quân, nói Ngô Thà nh Quân đã được mở rá»™ng, vì nhiá»u quân phỉ đầu hà ng, cho nên lòng quân bất ổn, lại cá»™ng thêm vÅ© khà thiếu và chất lượng kém, khiến cho khả năng chiến đấu không tốt, má»™t khi gặp phải quân mạnh thì khó mà chiến thắng, dá»… xảy ra háºu quả đáng tiếc. Nếu Ngô Thà nh Quân thảm bại sẽ cà n rỡ thanh thế cá»§a địch, tạo thà nh danh tiếng để Ä‘á»i quân ÄÆ°á»ng không chịu nổi má»™t đòn. Hắn thỉnh cầu Trẫm ban cho Vạn Bân quyá»n gặp thá»i lui giữ, má»™t khi gặp phải quân mạnh có thể bảo đảm được sức sống chu toà n vá»›i kẻ địch, hoặc chiến lược thoái lui, hợp binh vá»›i quân chi viện tấn công kẻ địch.
Hạ đại nhân gáºt đầu, nói nhá»:
- Ngô Thà nh Quân vừa má»›i láºp, quả thá»±c đã tồn tại lòng quân bất ổn.
ÄÆ°á»ng Hoà ng gáºt đầu, nói:
- Cho nên Trẫm đã buông tha Lục Thiên Phong tá»™i tư tà ng quân nhu. Nhưng Trẫm không muốn hắn là m báºy.
Hạ đại nhân gáºt đầu, nói nhá»:
- Bệ hạ, chi bằng Ä‘iá»u Lục Thiên Phong vá» kinh, để đó không dùng hắn.
- Lục Thiên Phong bây giá» Ä‘ang muốn Trẫm có thể Ä‘iá»u hắn trở vá». Hắn không muốn Thái tá» hiểu lầm hắn. Trẫm thì không muốn hắn trở vá», để hắn ở trong Anh Vương phá»§ quân, lâu dà i là m má»™t doanh tướng rất tốt.
ÄÆ°á»ng Hoà ng lắc đầu nói.
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 69
Quyá»n giam
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Hạ đại nhân sững ngưá»i ra, nói nhá»:
- Bệ hạ là không muốn Lục Thiên Phong và Thái tá» Ä‘iện hạ quá thân cáºn vá»›i nhau.
ÄÆ°á»ng Hoà ng gáºt đầu, nói:
- Trước đây Thái tá» rất á»· lại và o Mạnh Thạch. Mạnh Thạch Ä‘i rồi, Lục Thiên Phong lại trở thà nh chá»— dá»±a cá»§a Thái tá». Nếu Lục Thiên Phong tiếp xúc vá»›i Thái tá» quá lâu, rất dá»… trở thà nh tá» sÄ© cá»§a Thái tá». Trẫm đã gây dá»±ng phá»§ Công chúa, không chấp nháºn được bất kỳ cái gì gá»i là cắn trả.
Hạ đại nhân gáºt đầu, nghe ÄÆ°á»ng Hoà ng nói tiếp:
- Bây giá» Lục Thiên Phong và Tống Thị đã trở thà nh tỠđịch rồi. Sau nà y Lục Thiên Phong thuá»™c Anh Vương Phá»§ quân sẽ Ä‘i Nam Äô, quy vá» Nam Äô Lưu thá»§ tiết chế. Bên phÃa Nam Äô không chỉ có thể có Anh Vương Phá»§ quân, Công chúa phá»§ quân cÅ©ng nên tồn tại.
Hạ đại nhân im lặng, ÄÆ°á»ng Hoà ng nói tiếp:
- Truyá»n khẩu dụ cho Vạn Bân, Trẫm cho hắn ta nắm quân quyá»n Ngô Thà nh Quân, không phải để cho hắn ta là m gì cÅ©ng phải là m trái ý vá»›i Chu VÅ©, phải có sá»± bà n bạc mà là m.
- Truyá»n chỉ tá»›i Ninh Quốc quân, ba Ä‘oà n quân má»›i mở Ä‘iá»u Ä‘i phòng ngá»± phÃa nam hồ Trưá»ng Äãng huyện Kim Äà n. Nếu có quân lệnh cá»§a Vạn Bân tá»›i, ba Ä‘oà n quân má»›i phải ứng lệnh tiếp viện. Thá»i chiến thuá»™c vá» Vạn Bân tiết chế, hai Ä‘oà n quân cá»§a Ninh Quốc vốn đóng quân ở huyện Kim Äà n không thuá»™c Vạn Bân Ä‘iá»u lệnh.
- Truyá»n chỉ Ngô Thà nh Quân, Vạn Bân và Chu VÅ© có công diệt phỉ, thống lÄ©nh có cách. Vạn Bân thăng chức lên là m tướng quân Tuyên Uy, Chu VÅ© thăng chức lên là m tướng quân Minh Uy, các tướng sỹ còn lại thưởng công, do phá»§ Công chúa ban thưởng.
Hạ đại nhân lần lượt vâng mệnh, ÄÆ°á»ng Hoà ng im lặng má»™t hồi, liá»n há»i:
- Äại Ban, khanh nói Ä‘iá»u Mã Khanh Ä‘i Trấn Nam Quân, có phù hợp không?
Hạ đại nhân sững ngưá»i lại, nói:
- Nô tà i thấy tuổi tác của Mã đại nhân cũng đã lớn rồi, ở Trì Châu phòng thủ là được rồi. Nếu đi Trấn Nam Quân, e là lực bất tòng tâm.
ÄÆ°á»ng Hoà ng im lặng, lát sau má»›i nói:
- Chu Khanh là đại tà i, thống lÄ©nh quân ở Nam Äô đã nhiá»u năm rồi, vẫn luôn chống lại việc biển thá»§ cá»§a thế gia. Trẫm muốn để hắn ta tá»›i kinh thà nh thống soái kinh quân. Trẫm thấy kinh quân quá là an nhà n, nên tăng cưá»ng luyện táºp.
Hạ đại nhân chần chừ má»™t lúc, muốn nói nhưng lại thôi, ÄÆ°á»ng Hoà ng cưá»i nhạt nói:
- Khanh thấy ngưá»i nà o thÃch hợp thống lÄ©nh táºp luyện kinh quân?
- Nô tà i thấy tướng quân Vu Hoa cÅ©ng được, chỉ là Vu tướng quân đối vá»›i Thái tá» Ä‘iện hạ hình như là có chút thân cáºn.
Hạ đại nhân nhá» giá»ng đáp.
- Vu Hoa, Trẫm không thể dùng hắn ta ở kinh được. Trẫm đã quyết định để hắn ta Ä‘i Ngạc Châu đảm nhiệm Thứ sá», kiêm Tiết độ sứ VÅ© Xương Quân. Tiết độ sứ trước đây Lâm Nhân Triệu Ä‘iá»u Ä‘i nháºm chức Thứ sá» Phá»§ Châu, kiêm Tiết độ sứ Chiêu VÅ©.
ÄÆ°á»ng Hoà ng nói.
- Bệ hạ muốn Ä‘iá»u tên Lâm Hổ TỠđó Ä‘i Phá»§ Châu?
Hạ đại nhân kinh ngạc nói.
- Lâm Khanh nhiá»u lần dâng tấu, đỠnghị nhân lúc chiến tranh giữa Chu Quốc và Yến Quốc, có thể xuất quân nháºp Xuyên. Trẫm là sợ hắn ta là m báºy, chỉ có thể Ä‘iá»u hắn ta Ä‘i Phá»§ Châu. Hắn ta nguyện chiến thì Ä‘i chiến đấu vá»›i Việt Quốc Ä‘i.
ÄÆ°á»ng Hoà ng bất đắc dÄ© nói, ngữ khà cÅ©ng có chút phiá»n chán.
Hạ đại nhân cÅ©ng nhÃu mà y, Lâm Nhân Triệu là võ thần nguyên lão danh vá»ng cá»±c lá»›n, xuất thân ở vùng đất Mân, thá»i kỳ tiên đế nhiá»u lần láºp được chiến công, là m quan tá»›i Thứ sá» Nhuáºn Châu kiêm Tiết độ sứ Trấn Hải. Bây giá» ÄÆ°á»ng Hoà ng đăng cÆ¡ chưa được bao lâu, Lâm Nhân Triệu liá»n dâng tấu xin quân mạnh, hòng có thể thu phục kẻ địch Giang Bắc.
MÃ ÄÆ°á»ng Hoà ng bây giá» không thÃch chiến sá»±, trong lòng e ngại khởi chiến vá»›i Chu Quốc, song cÅ©ng không thể bác bỠý trà chiến đấu vì nước cá»§a võ thần nguyên lão, do đó đã bất lá»±c lấy lý do phòng ngá»± Ngạc Châu, Ä‘iá»u Lâm Nhân Triệu rá»i khá»i kinh thà nh tá»›i nháºm chức ở xa.
Hạ đại nhân thì rất không thÃch Lâm Nhân Triệu, lại rất có thiện cảm vá»›i Lục Thất, cho nên vô ý có ý ảnh hưởng ÄÆ°á»ng Hoà ng vá» việc Lục Thất không có tá»™i. Nguyên nhân rất đơn giản, Lục Thất luôn tôn trá»ng và cung kÃnh thái giám. Thái giám cÅ©ng là con ngưá»i, quyá»n giám ngoà i phục vụ chá»§ tá» ra, thái giám bình thưá»ng còn muốn có ngân lượng nhất. Quyá»n giám tối cao muốn có được nhất lại là sá»± tôn kÃnh.
Hạ đại nhân cÅ©ng đã từng gặp Lâm Nhân Triệu. Khi đó, ông ta cung kÃnh bái kiến Lâm Nhân Triệu, kết quả là Lâm Nhân Triệu chỉ nhÃu mà y liếc nhìn ông ta. Thần thái đó khiến Hạ đại nhân cảm thấy tháºt đáng ghét, khinh thưá»ng, không thèm để ý tá»›i phản ứng, cho nên Hạ đại nhân vô cùng không thÃch. Thái giám ghi háºn còn hẹp hòi và đáng sợ hÆ¡n phụ nữ rất nhiá»u.
- Bệ hạ, Lâm đại nhân xuất thân Mân tướng, ở Mân địa vốn có uy vá»ng cá»±c cao. Thá»i tiên đế còn, cÅ©ng đã kiêng kỵ để không xa kinh thà nh, thá»±c sá»± không nên Ä‘iá»u Ä‘i nháºm chức ở Phá»§ Châu.
Hạ đại nhân nói, lý do rất đầy đủ.
ÄÆ°á»ng Hoà ng ngẩn ngưá»i suy nghÄ©, nói:
- Kinh thà nh cũng không nên để hắn ta lại.
- Nô tà i thấy, có thể để lại trấn thá»§ Nam Äô. Chu đại nhân có thể không kiêm nhiệm Lưu thá»§ Nam Äô.
Hạ đại nhân nhá» giá»ng góp lá»i, lại có ý tước Ä‘oạt quân quyá»n Tiết độ sứ cá»§a Lâm Nhân Triệu, Lưu thá»§ Nam Äô chá»§ yếu là quyá»n hạn và trách nhiệm cá»§a Thứ sá».
ÄÆ°á»ng Hoà ng gáºt đầu, lại suy nghÄ© má»™t hồi, má»›i lên tiếng:
- Äiá»u Lâm Nhân Triệu Ä‘i là m Lưu thá»§ Nam Äô, phong hắn ta là Dá»± quốc công, ban Quáºn vương khai phá»§ nghi, gia ân ba ngà n huân vệ cá»§a Vệ úy tá»±, ba ngà n hạ thá»±c ấp TÃn Châu.
Hạ đại nhân giáºt mình, liá»n đáp lá»…. Ông ta hiểu vị Hoà ng đế nà y không phải là ngu xuẩn, chỉ là bản tÃnh ghét chiến tranh và dá»… nghi kỵ. à cá»§a ông ta là muốn trả thù Lâm Nhân Triệu mất Ä‘i quân quyá»n, nhưng Hoà ng đế lại hiểu Lâm Nhân Triệu danh thần công lá»›n, chỉ có thể thăng chức mà không thể giáng chức được. Nếu thả lão ta Ä‘i Nam Äô, váºy thì chắc chắn phải phong gia ân Quốc công, rõ rà ng là hoà ng ân bao la, lại có thể có được địa vị đó để khống chế Vinh Thị. Lâm Nhân Triệu thì không thể cấu kết vá»›i Vinh Thị, bởi vì Vinh quốc công Ä‘á»i thứ hai cÅ©ng ghét việc trong quân.
*********
Lục Thất yên tâm ở trong quân doanh, sau khi ăn cÆ¡m xong nói chuyện quân sá»± vá»›i đám ngưá»i Äịch Bình. Äịch Bình biết rất nhiá»u quân lá»±c giữa ÄÆ°á»ng quốc và Việt quốc có hình thức giằng co.
ÄÆ°á»ng biên giá»›i giữa ÄÆ°á»ng quốc và Việt quốc rất dà i. Ngoà i Thái Hồ là biên cảnh thá»§y vá»±c ra, hầu như các nÆ¡i khác Ä‘á»u là biên cảnh lục địa. Mà Việt quốc thưá»ng từ dải đất Thưá»ng Châu và TÃn Châu xâm nháºp ÄÆ°á»ng quốc, biên giá»›i giữa Hồ Châu và Tuyên Châu cá»§a Việt quốc ở giữa, rất Ãt xảy ra chiến sá»±. Bên Việt quốc đó là Y Cẩm Tiết Äá»™ sứ quân. Bên ÄÆ°á»ng quốc là Ninh Quốc Tiết Äá»™ sứ quân. Phòng ngá»± cá»§a Ninh Quốc quân từ phÃa đông tá»›i huyện Kim Äà n, nam tá»›i huyện Hấp cá»§a Hấp Châu, binh lá»±c mạnh vô cùng.
Lục Thất lại há»i vá» tình hình cá»§a Thưá»ng Châu. Äịch Bình nói, tình hình giữa địch và ta ở Thưá»ng Châu rất lá»›n. Thưá»ng Châu có năm huyện, huyện Tấn Lăng là Châu Trị, huyện Giang Âm ở phÃa đông nam huyện Tấn Lăng, huyện Vô TÃch nằm ở phÃa nam giữa huyện Giang Âm và huyện Tấn Lăng. Hiện tại huyện Vô TÃch đã bị Việt quốc công chiếm từ thá»i tiên đế.
Còn phÃa tây nam cá»§a huyện Tấn Lăng lần lượt là huyện Võ Tiến và huyện Nghi Hưng, chÃnh là hai huyện lân cáºn vá»›i huyện Kim Äà n. Nhưng nhiá»u năm như váºy, huyện Nghi Hưng sá»›m đã trở thà nh chiến trưá»ng cá»§a hai nước rồi. Huyện Võ Tiến cÅ©ng là vùng đất thưá»ng bị chiếm đóng. Trên thá»±c tế, hoà n toà n thuá»™c vá» ÄÆ°á»ng quốc chÃnh là huyện Tấn Lăng và huyện Giang Âm. Mà huyện Giang Âm chÃnh là địa bà n cá»§a Trương Thị. Nghe nói, có 15000 đại quân trấn giữ, còn có 5000 nha quân Tiết độ sứ đóng ở huyện Tấn Lăng, đó lại là thuá»™c vá» triá»u đình. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nói như váºy, binh lá»±c cá»§a Thưá»ng Châu chÃnh là Giang Âm quân?
Lục Thất há»i.
- Không phải, có lẽ còn có ba bốn ngà n Ä‘oà n luyện quân nữa. Nghe nói là nÆ¡i Tiêu Thị cấp dưỡng quân hùng mạnh. Ngoà i Châu Nha ra còn có ngà n quan binh, cá»™ng thêm Ngô Thà nh Quân má»›i tá»›i, binh lá»±c cá»§a ÄÆ°á»ng quốc ở Thưá»ng Châu cÅ©ng không yếu.
Äịch Bình đáp.
- Việt quốc có bao nhiêu binh lực?
Lục Thất há»i.
- Binh lá»±c đầu tư và o Thưá»ng Châu cụ thể thì không biết, chỉ biết binh lá»±c Việt quốc tấn công Thưá»ng Châu xuất ra từ Trung Ngô Tiết độ sứ Quân. Trung Ngô Tiết độ sứ quân công khai biên chế là bảy vạn.
Äịch Bình đáp.
Lục Thất nghe xong thoáng suy nghÄ©, lại nghe Äịch Bình nói tiếp:
- Ngoà i ra trong Thái Hồ còn có 2000 – 3000 hồ phỉ, nghe nói những hồ phỉ đó đã nghiêng vá» Việt quốc, thưá»ng phối hợp vá»›i Việt quân táºp kÃch cướp bóc.
Lục Thất nghe xong nhÃu mà y, hắn liá»n nghÄ© tá»›i má»™t khả năng, đó chÃnh là sách mượn dao giết ngưá»i. Trương Hồng Ba bị cướp giết, Ngô Thà nh Quân đóng ở Thưá»ng Châu. Nếu hắn là má»™t trong những quân đầu não cá»§a Giang Âm quân, chắc chắn sẽ phẫn háºn và cảm thấy nguy hiểm.
Nhưng, đúng như Quý NgÅ© Thúc đã nói, ngang nhiên táºp kÃch Ngô Thà nh Quân chưa chắc đã để lại háºu há»a quá lá»›n, song Giang Âm quân lại có thể lợi dụng Việt quân đánh Ngô Thà nh Quân. Äó chÃnh là đi sứ Việt quân, bà máºt ký kết ước định cá»§a cuá»™c chiến.
Còn Việt quân cÅ©ng không thể hy vá»ng ÄÆ°á»ng quốc tăng thêm quân lá»±c ở Thưá»ng Châu, sau khi đạt được hiệp ước bà máºt quan chiến cá»§a Giang Âm quân, dưới tâm lý khao khát láºp công, tám phần là sẽ muốn xuất quân tiêu diệt Ngô Thà nh Quân. Trong lòng Lục Thất lại lo lắng, mấu chốt là Ngô Thà nh Quân không chịu nổi má»™t tráºn cá»§a quân mạnh khác, hÆ¡n nữa còn bị ÄÆ°á»ng Hoà ng can thiệp, khiến cho việc hà nh sá»± cá»§a tướng lÄ©nh bị lo sợ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chỉ có thể là để Diêu Tùng lại đi một chuyến nữa nhắc nhở.
Lục Thất bất đắc dĩ thầm nghĩ.
Hắn tin là có được tướng tà i Chu VÅ©. Vấn đỠlà Chu VÅ© không phải là chá»§ soái, hÆ¡n nữa Chu VÅ© cÅ©ng không biết nhiá»u vá» hắn, không thể dá»±a và o tâm thái giữa ta và địch rắc rối phức tạp mà suy nghÄ© tá»›i khả năng nguy hiểm được.
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 70
Bái kiến kinh tâm
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Thoáng chốc đã 3 ngà y trôi qua, Anh Vương Phá»§ Quân lại đóng quân ở huyện Láºt Dương bất động. Diêu Tùng Ä‘i truyá»n lá»i nhắn hai ngà y đã trở vá» rồi, mang tin vá» cho Lục Thất biết tình hình cá»§a Thưá»ng Châu quả đúng như Äịch Bình đã nói. Ngô Thà nh Quân đã đóng trại vá» phÃa tây thị trấn Tấn Lăng 50 dặm, cùng vá»›i đại doanh Tiết độ sứ Nha quân Giang Âm phÃa đông thị trấn, tạo thà nh má»™t cÆ¡ giác. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chu VÅ© sau khi được Lục Thất suy Ä‘oán nhắc nhở, tỠý sẽ sai quân do thám thâm nháºp sâu và o giám sát địa vá»±c Việt quốc, tránh Việt quốc Ä‘iá»u đại quân đánh úp Ngô Thà nh Quân, đồng thá»i cÅ©ng cảm Æ¡n Lục Thất đã chuyển quân dụng tá»›i cấp bách.
Quân dụng vừa tá»›i nÆ¡i, lòng quân cá»§a Ngô Thà nh Quân phấn chấn hẳn lên, còn Chu VÅ© cÅ©ng thấy bình tÄ©nh hÆ¡n, phân ná»a đã được chia Ä‘á»u cho vệ doanh tả hữu, phân ná»a chia Ä‘á»u cho bốn thượng doanh. Tuy nhiên, hắn ta cÅ©ng đã yêu cầu các doanh trại chỉ có thể diá»…n võ để đạt được quân dụng, lại nháºn được sá»± á»§ng há»™ cá»§a Vạn Bân, hÆ¡n nữa còn Ä‘Ãch thân tá»›i đôn đốc, giám sát diá»…n võ, Ä‘Ãch thân phát quân dụng cho ngưá»i thắng cuá»™c.
Lục Thất đã tin Vạn Bân là má»™t soái tà i, dù sao cÅ©ng có thể vứt bỠđược sá»± thiên vị thân sÆ¡ nhằm lung lạc cá»§a lòng quân. Chuyện trong quân không công bằng đã quá nhiá»u rồi, thưá»ng là cấu kết vá»›i các quan. Quan trên lung lạc quan dưới là cách thưá»ng thấy, chÃnh là quyá»n phân phối quân dụng. Cách là m cá»§a Vạn Bân sẽ khiến cho doanh tướng bất mãn, nhưng lại nâng cao được khả năng táºp trung cá»§a Ngô Thà nh Quân.
Diêu Tùng nói xong chuyện Thưá»ng Châu, còn nói Chu VÅ© để hắn ta và o thà nh bái kiến Trung phá»§ sứ. Sau khi gặp mặt, Trung phá»§ sứ đã nói chuyện vá»›i hắn ta rất lâu, đặc biệt là rất hứng thú nói vá» Lục Thất. Hiện tại Trung phá»§ sứ ở trong thị trấn Tấn Lăng mua được 20 cá»a hà ng. Trung phá»§ sứ nói cá»a hà ng cá»§a Thưá»ng Châu giá rất rẻ, tổng cá»™ng má»›i chi má»™t vạn lượng bạc. Trung phá»§ sứ còn nói phải mua thêm đất Ä‘ai, đặc biệt là khế đất và khế cá»a hà ng cá»§a huyện Võ Tiến và huyện Nghị Hưng, tháºm chà là huyện Vô TÃch, có chút ngân lượng là có thể mua được.
Lục Thất nghe mà thấy sững ngưá»i, Thưá»ng Châu là vùng đất loạn lạc, cá»a hà ng và đất Ä‘ai đương nhiên là rẻ rồi. Mua cá»a hà ng ở thị trấn Tấn Lăng còn có lý, mua bất động sản ở huyện Võ Tiến và Nghị Hưng đó chẳng phải là ném bạc Ä‘i rồi ư?
Nhưng sau đó lại nghe Diêu Tùng nói tiếp, để hắn hiểu rõ hÆ¡n, Vương Cầm Nhi nói vùng đất Thưá»ng Châu vốn là nÆ¡i cá gạo dồi dà o, đáng để lấy nhỠđổi lá»›n. Nếu Ngô Thà nh Quân đã đóng ở Thưá»ng Châu, váºy sau nà y sẽ có thể quân ÄÆ°á»ng nam tiến, cướp được huyện Nghị Hưng. Má»™t khi quân ÄÆ°á»ng đã chiếm được huyện Nghị Hưng, váºy thì cá»a chiếm được đã đạt được giá lên tá»›i mấy trăm ngà n bạc. Ngược lại, tổn thất cÅ©ng không lá»›n lắm.
Diêu Tùng còn nói vá» chuyện cá»§a Vân Nga và Tiêu Hương Lan. Trung phá»§ sứ đã giải thÃch cặn kẽ, dưới sá»± chứng nháºn cá»§a quan, các nà ng đã hoà n toà n thoát ly quan hệ vá»›i nhà chồng trước, sau đó lại cùng vá»›i gia tá»™c cá»§a Vân Nga và Tiêu Hương Lan, láºp lên hôn thú. Bây giá» hai ngưá»i phụ nữ đã là thiếp thất hợp pháp cá»§a Lục gia, chỉ là Tiêu gia yêu cầu là chÃnh thiếp, Trung phá»§ sứ đã đồng ý rồi, còn hứa sẽ là địa vị cung nhân nhất đẳng phá»§ Công chúa.
Lục Thất nghe xong trong lòng cảm thấy vui mừng. Hắn biết Vương Cầm Nhi Ä‘i Thưá»ng Châu đưa quân nhu, mục Ä‘Ãch quan trá»ng khác lại là mưu cầu sá»± phát triển cá»§a Thưá»ng Châu, cho nên liên hôn cá»§a Tiêu Hương Lan và Vân Nga sẽ trở thà nh bước đệm để bước và o Thưá»ng Châu. Sức ảnh hưởng cá»§a đại tá»™c đứng đầu có thể là m giảm được rất nhiá»u trở ngại và phiá»n phức.
Quan niệm địa phương là trở ngại vô cùng lá»›n. Giả dụ Vương Cầm Nhi mua được nhiá»u cá»a hà ng như váºy, nếu không có sá»± chấp nháºn cá»§a ngưá»i địa phương, thì căn bản không thể kinh doanh bình thưá»ng được. Äiá»u nà y cÅ©ng giống như hắn mua cá»a hà ng ở huyện Thanh Dương, không có ai tá»›i cá»a mua bán, váºy thì còn kinh doanh cái gì chứ? Chỉ có thể đóng cá»a là tốt rồi.
Ngà y tháng trôi qua, buổi trưa hôm nay bá»—ng có hà ng trăm tướng sỹ tá»›i phÃa ngoà i doanh Lục Thất cầu kiến Äô Ngu Hầu Lục đại nhân. Lục Thất sau khi nghe tin báo kinh ngạc ra nhìn, vừa nhìn thấy liá»n bất ngá», không ngá» là Triệu Lâm và Lý Xuyên cuả Ninh Quốc Quân.
Triệu Lâm bây giá», thân mặc minh quang soái giáp, lá giáp mạ và ng sáng lấp lánh, giống như há»™ pháp thần nhân, dáng vẻ cÅ©ng uy nghiêm anh tuấn, lá»™ rõ khà chất cá»§a ngưá»i bá» trên. Lý Xuyên đứng phÃa sau bên trái Triệu Lâm, thân mặc giáp tướng Äô úy, mỉm cưá»i nhìn Lục Thất.
- Bái kiến Äô ngu hầu đại nhân.
Triệu Lâm gặp Lục Thất, cung kÃnh cúi đầu hà nh lá»…, tướng sỹ theo sau y cÅ©ng lần lượt cúi đầu hà nh lá»…, tất cả đã hiện lên vẻ trang nghiêm.
Lục Thất giáºt mình, gần đó còn có rất nhiá»u ngưá»i hiếu kỳ đứng xem, cÅ©ng Ä‘á»u rất ngạc nhiên. Phải, biết trăm kỵ binh nà y tá»›i đột ngá»™t vốn chÃnh là kỵ binh binh giáp chỉnh tá», hÆ¡n nữa khà thế rõ rà ng còn mạnh hÆ¡n Anh Vương Phá»§ quân rất nhiá»u. Lúc nà y, má»™t quan soái kim giáp bá»—ng cung kÃnh bái kiến má»™t doanh tướng, quả thá»±c là thế giá»›i đảo lá»™n hết cả. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất há hốc miệng, kinh ngạc muốn nói nhưng không nói thà nh lá»i, quay sang cưá»i nói:
- Triệu đại nhân khách khà rồi, má»i và o doanh trại má»™t chút.
- Vâng.
Triệu Lâm cung kÃnh đáp, sau đó ngẩng đầu dặn dò má»™t tiếng, cùng Lý Xuyên Ä‘i và o quân doanh Lục Thất.
Lục Thất vừa Ä‘i vừa thấy lo lắng trong lòng. Triệu Lâm đưá»ng hoà ng đến thăm như váºy, quả thá»±c là muốn rước há»a cho hắn, nhưng thấy tư thế cá»§a Triệu Lâm và còn có Lý Xuyên Ä‘i cùng, không phải là cố ý tá»›i hãm hại hắn. Mặt khác, Triệu Lâm là m như váºy, đối vá»›i Triệu Lâm cÅ©ng là rước há»a và o thân. Lẽ nà o hắn ta không hiểu là đang gặp nguy hiểm? Không thể chứ.
Tướng sỹ trong doanh trại kinh ngạc cung kÃnh nhìn và o, ba ngưá»i Lục Thất Ä‘i và o trướng. Lục Thất mỉm cưá»i sau khi nhưá»ng chá»—, nói:
- Triệu đại nhân và Lý Äô úy sao lại nhà n rá»—i tá»›i đây thế?
Triệu Lâm cung kÃnh tá»›i gặp, tá»± nhiên có dụng ý cá»§a Triệu Lâm. Y thấy Lục Thất từ đầu tá»›i cuối Ä‘á»u rất bình tÄ©nh, lá»™ rõ vẻ tá»± tin, không khom lưng bất loạn, lại khiến cho y lâm và o thế bÃ. Y đương nhiên đã hiểu tá»›i bái kiến Lục Thất thế nà y, tám phần sẽ là rước há»a và o thân, nhưng Vu tướng quân đã gá»i cho y má»™t bức máºt thư. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Máºt thư nói, Lục Thất đã trở thà nh quý nhân cấp Quáºn Vương, gần đây lại lá»™ rõ vẻ quân hùng tướng giá»i, và thá»§ Ä‘oạn quả cảm, nắm lấy thá»i cÆ¡ mà hà nh sá»±, diệt quan bá lấy giáp binh khổng lồ nà y, dụ phỉ Mao SÆ¡n rá»i núi quyết tá» chiến má»™t phen, lấy 2000 binh yếu đánh bại gần 4000 ngà n quân phỉ Mao SÆ¡n ngoan cố.
Vu tướng quân cho Triệu Lâm biết, mình có thể để bạt y là m chá»§ soái Ä‘oà n quân, nhưng sau nà y lại khó giữ được lâu dà i. Sau nà y rất dá»… bị ÄÆ°á»ng Hoà ng lấy xuống, hoặc sẽ bị quan tướng có bối cảnh quyá»n thần cướp mất, cho nên Triệu Lâm phải tìm tá»›i má»™t ngưá»i có bối cảnh như ông ta má»›i có thể đảm bảo được hoặc có đưá»ng lui.
Vu tướng quân rất xem trá»ng Lục Thất, nói Lục Thất trá»ng nghÄ©a giữ chữ tÃn, lại có bối cảnh phá»§ Công chúa cá»§a Hoà ng tá»™c. Nếu Triệu Lâm đầu phục Lục Thất, xem như Lục Thất không thể giữ được chá»§ soái Ä‘oà n quân cá»§a y, thì cÅ©ng có thể khi y bị mất Ä‘i sẽ chuyển sang đảm nhiệm chức quan cá»§a phá»§ Công chúa, sau nà y còn có ngà y xuất ra là m soái.
Còn có má»™t nguyên nhân khác nữa, chÃnh là Lý Xuyên sau khi nghe tin đồn Lục Thất đã tiêu diệt được phỉ Mao SÆ¡n, lại còn nghe nói Tiá»…u Phỉ quân ở bên ngoà i thị trấn Láºt Dương, liá»n xin nghỉ phép tá»›i gặp má»™t chút. Nếu Lý Xuyên má»™t mình tá»›i gặp, thì không gặp Triệu Lâm, sau nà y muốn đầu phục Lục Thất, rõ rà ng là thà nh ý không đủ, cho nên y dứt khoát cÅ©ng tá»›i gặp, chỉ là trong lòng không phục, cố ý khoa trương tá»›i gặp. Nếu Lục Thất biểu hiện sợ hãi sinh loạn, Triệu Lâm gã sẽ láºp tức xóa hẳn ý nghÄ© đầu phục Lục Thất. Y cần chÃnh là má»™t nhân váºt bối cảnh dám đảm đương.
- Äại nhân, thuá»™c hạ dẫn quân Ä‘i qua Láºt Dương, phụng quân lệnh đóng quân ở huyện Kim Äà n.
Triệu Lâm mỉm cưá»i đáp, thần thái tá»± nhiên ôn hòa.
Lục Thất sững ngưá»i, há»i:
- Sao các ngươi lại Ä‘i đóng quân ở huyện Kim Äà n?
- Là phụng thánh chỉ Ä‘i, thánh chỉ lệnh cho ba Ä‘oà n quân má»›i láºp Ä‘i đóng quân Kim Äà n, tạm thá»i chá» thống soái cá»§a Ngô Thà nh Quân, quân lệnh cá»§a tướng quân Vạn Bân tiết chế.
Triệu Lâm đáp.
Lục Thất nghe xong mà trong lòng rối bá»i. ÄÆ°á»ng Hoà ng đã Ä‘iá»u ba Ä‘oà n quân Ä‘i đóng quân ở huyện Kim Äà n, không ngá» sẽ quy thuá»™c tiết chế cá»§a Vạn Bân, cÅ©ng chÃnh là nói ÄÆ°á»ng Hoà ng cÅ©ng Ä‘ang lo lắng Ngô Thà nh Quân bị táºp kÃch, cho nên Ä‘iá»u quân là m quân chi viện.
- Chúng tôi Ä‘á»u nghe nói đại nhân đã có hà nh động vÄ© đại diệt phỉ Mao SÆ¡n, cho nên tá»›i bái kiến, bà y tá» thà nh ý.
Triệu Lâm thẳng thắn nói, y cÅ©ng không có sở trưá»ng nịnh ná»t.
Lục Thất mỉm cưá»i nói:
- Hà nh động đó cá»§a ta là mạo hiểm, chÃnh là chuyện xét nhà quan bá cÅ©ng đủ khiến cho ta bước và o đại lao Hình bá»™ rồi. Ngươi chá»› có há»c theo ta, ta là dá»±a và o thân pháºn Phò mã, to gan đánh cược má»™t tráºn.
Triệu Lâm tâm phục gáºt đầu. Y hiểu Lục Thất nói là dá»±a và o địa vị Phò mã, nhưng trên thá»±c tế cÅ©ng đã có dÅ©ng cảm gan dạ Ä‘i là m, diệt phỉ thà nh công rồi. Äịa vị Phò mã có thể bá», nếu thất bại, đó chÃnh là đại tá»™i khó thoát. Thân đã là quý nhân, cà ng dá»… có dÅ©ng khà đáºp nồi dìm thuyá»n đó.
- Äại nhân, không biết sau nà y đại nhân trở thà nh Phò mã, thê thiếp cá»§a huyện Thạch Äại có địa vị gì?
Lý Xuyên liá»n há»i.
Lục Thất giáºt mình, đáp:
- Bình thê Tân Váºn Nhi cá»§a ta là địa vị quân huyện, chÃnh thê là cung nhân báºc 1 cá»§a phá»§ Công chúa, tòng thiếp là cung nhân báºc 2.
Lý Xuyên gáºt đầu nói:
- Ồ, thuộc hạ biết rồi.
Lục Thất mỉm cưá»i, cÅ©ng không nghÄ© nhiá»u tá»›i câu há»i cá»§a Lý Xuyên, trong lòng lại nghÄ© tá»›i việc Ä‘iá»u quân cá»§a ÄÆ°á»ng Hoà ng sẽ khiến cho cục diện Thưá»ng Châu có biến động gì? Ba Ä‘oà n quân là má»™t vạn đại quân. Nếu đóng quân ở huyện Kim Äà n, váºy rất có thể là để trinh sát quân Giang Âm và quân Việt. Äiá»u nà y đối vá»›i Ngô Thà nh Quân mà nói, có thể sẽ được sống yên ổn.
- Triệu đại nhân, ngươi dẫn quân Ä‘i Kim Äà n, sẽ đóng quân ở đâu?
Lục Thất sau khi suy nghÄ© liá»n lên tiếng há»i.
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 71
Giáºt dây
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Triệu Lâm nghe xong cảm thấy kỳ lạ, trên thá»±c tế Lục Thất không nên há»i bà máºt đóng quân cá»§a y, y cÅ©ng không chần chá», đáp:
- Phụng lệnh đóng quân ở phÃa nam hồ Trưá»ng Äãng.
- Có thể đóng quân ở phÃa bắc hồ Trưá»ng Äãng được không?
Lục Thất liá»n há»i.
Triệu Lâm giáºt mình, nói:
- Chỉ e là không được, là thánh chỉ lệnh đóng quân phÃa nam hồ Trưá»ng Äãng.
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Có một khả năng sẽ xuất hiện cơ hội quân công, ta không biết ngươi có muốn đi lấy không?
Triệu Lâm giáºt mình, kinh ngạc há»i:
- Cơ hội gì?
- CÆ¡ há»™i chÃnh là đóng quân ở phÃa bắc hồ Trưá»ng Äãng, ẩn là m phục binh, im lặng chá» Việt quốc xuất binh.
Lục Thất nói.
- Im lặng chá» Việt quốc xuất binh? Việt quốc muốn xuất binh Thưá»ng Châu sao?
Triệu Lâm kinh ngạc nói.
- Khả năng, ta thấy Việt quốc sẽ xuất quân đánh úp Ngô Thà nh Quân. Nguyên nhân là Việt quốc không thể chấp nháºn Ngô Thà nh Quân sống yên, còn Ngô Thà nh Quân là má»™t cánh quân yếu, cho nên chá»§ soái quân Việt nếu muốn láºp công, có lẽ sẽ xuất quân đánh úp Ngô Thà nh Quân.
Lục Thất đáp.
Triệu Lâm nhÃu mà y, nghi ngá» nói:
- Không phải chứ. Thưá»ng Châu còn có Giang Âm quân, đó có lẽ là hai vạn đại quân thiện chiến võ trang hoà n mỹ.
Lục Thất cưá»i, nói:
- ChÃnh vì có sá»± tồn tại cá»§a Giang Âm quân, cho nên quân Việt má»›i có khả năng đánh úp Ngô Thà nh Quân. Bởi vì, Giang Âm quân không thÃch Ngô Thà nh Quân nháºp trú Thưá»ng Châu, ta nghÄ© tình hình thá»±c sá»± cá»§a Giang Âm quân ngươi cÅ©ng đã biết rồi.
Vẻ mặt Triệu Lâm nghiêm trá»ng, tình hình cá»§a Giang Âm quân, Vu tướng quân đã nói qua vá»›i y rồi. Nói năm đó Giang Âm Hầu lung lay giữa Việt quốc vÃ ÄÆ°á»ng quốc, cuối cùng để không khiến cho Giang Âm quân đầu hà ng Việt quốc, ÄÆ°á»ng Hoà ng Ä‘á»i trước đã hứa liên hôn vá»›i Giang Âm Hầu. Khi đó Vu tướng quân Ä‘Ãch thân tá»›i thúc đẩy, sau đó con gái cá»§a Giang Âm Hầu đã trở thà nh hoà ng háºu số 1 cá»§a đương kim ÄÆ°á»ng Hoà ng.
- Äại nhân là nói, Giang Âm quân sẽ dung túng quân Việt đánh úp Ngô Thà nh Quân?
Triệu Lâm nói.
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Có phân ná»a khả năng. Nhưng nếu các ngươi đóng ở phÃa nam hồ Trưá»ng Äãng, đó rất có thể là tÃnh khả năng đã giảm lá»›n rồi. Nếu ngươi muốn láºp công thì đóng ở phÃa bắc hồ Trưá»ng Äãng, im lặng chá» quân Việt và o phục.
Triệu Lâm im lặng, trong lòng y như có lá»a đốt. Y quá cần láºp công quân. Chá»§ soái Ä‘oà n quân cá»§a y là Vu tướng quân ban cho, không có công quân chống đỡ, cÅ©ng không có bối cảnh thế mạnh á»§ng há»™, nhất định là phiêu diêu.
- Äại nhân, ta muốn láºp công, chỉ là má»™t Ä‘oà n quân cá»§a ta đống ở phÃa bắc hồ Trưá»ng Äãng thì không thà nh được.
Triệu Lâm bất đắc dĩ nói.
- Nếu ngươi thá»±c sá»± muốn láºp công, ta có thể dùng thân pháºn Äô Ngu Hầu, cấp cho Tư mã hà nh quân cá»§a Ninh Quốc quân phong thư kiến nghị. Trước khi chưa có hồi âm, các ngươi phải dừng bước ở đây.
Lục Thất cưá»i nói.
Triệu Lâm giáºt mình, nói:
- Tư mã hà nh quân bây giỠlà Dương Côn đại nhân.
- Ta biết, theo ta nghÄ©, Dương Côn đại nhân cÅ©ng muốn có được công quân. Ta thân là Äô Ngu Hầu, có quyá»n tham gia quyết sách quân sá»±.
Lục Thất thản nhiên nói.
Triệu Lâm gáºt đầu, khó xá» nói:
- Ta không có quyá»n khiến hai Ä‘oà n quân còn lại dừng bước.
- Ngươi không có, ta có. Ta bây giá» sẽ hạ lệnh dừng lại ở huyện Láºt Dương chá» tin. Ta chỉ há»i ngươi có dám nghe theo quân lệnh dừng quân cá»§a ta không?
Lục Thất thản nhiên đáp.
Triệu Lâm sững ngưá»i, liá»n đứng dáºy chắp tay nói:
- Äại nhân, Triệu Lâm tá»›i đây, quả thá»±c chÃnh là muốn dá»±a và o đại nhân. Quân lệnh cá»§a đại nhân, Triệu Lâm tuyệt đối sẽ tuân theo.
Lục Thất đứng dáºy gáºt đầu, hắn cÅ©ng muốn hiểu rõ ý cá»§a Triệu Lâm tá»›i đây, chạy tá»›i đưá»ng hoà ng cung kÃnh bái kiến chÃnh là bà y tá» trắng trợn ý đồ đầu nháºp. Mặc dù Triệu Lâm là m như váºy sẽ có há»a vá» sau, nhưng cÅ©ng đã cho ngưá»i khác biết bối cảnh cá»§a Triệu Lâm chÃnh là Lục Thất. Chuyện nà y có lợi mà cÅ©ng có hại. Lợi là danh vá»ng quân uy tăng cao. Hại là dá»… khiến cho ÄÆ°á»ng Hoà ng kiêng kỵ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Triệu Lâm bà y tá» thái độ quy thuá»™c, mà Lục Thất cÅ©ng vì tăng viện trợ cá»§a ba Ä‘oà n quân đã khiến hắn sinh dã tâm cướp lấy Thưá»ng Châu. Äó không phải là quân công đơn giản như váºy, quân Việt má»™t khi bị bất lợi sẽ khiến cho đại quân ÄÆ°á»ng quốc thừa cÆ¡ thẳng tiến, sau nà y Việt quốc không thể chống đỡ lại được, đánh tá»›i ven bá» Thái Hồ, cÅ©ng chÃnh là cướp được huyện Nghị Hưng.
Lục Thất lấy ra ba bức thư nói:
- Quân lệnh của hai lộ dừng lại chỠlệnh, Triệu đại nhân khi đi đưa cố gắng dụ dỗ khuyên nhủ và i câu.
Triệu Lâm gáºt đầu, Lý Xuyên liá»n nói:
- Thuá»™c hạ Ä‘i cho, thuá»™c hạ cung kÃnh góp lá»i, có thể để chá»§ soái không bị mâu thuẫn vá» mặt tâm lý.
Triệu Lâm sững ngưá»i ra, tiếp tục gáºt đầu. Y và chá»§ soái cá»§a hai Ä‘oà n quân khác quan hệ rất bình thưá»ng. Má»™t là Quan Xung, đó là chiến tướng chỉ tôn trá»ng thá»±c lá»±c. Ngưá»i còn lại là Tiết độ phó sứ đỠbạt, là ngưá»i cÅ©ng xem như hà o sảng, trước đây đã phân rõ vá»›i tráºn doanh cá»§a y, khiến y không thèm nhìn mặt, quả thá»±c là rất xấu hổ.
Triệu Lâm và Lý Xuyên cáo từ ra Ä‘i. Lục Thất thì chá» quân lệnh hồi báo. Nếu có má»™t chá»§ soái Ä‘oà n quân không chá»§ ý mà tiếp tục tá»›i phÃa nam hồ Trưá»ng Äãng, váºy thì dã tâm cướp Thưá»ng Châu cá»§a hắn chỉ có thể từ bá» thôi.
Mà cái gá»i là quân lệnh cá»§a hắn, kỳ thá»±c phần lá»›n dùng ngữ khà thương lượng tôn trá»ng. Hắn biết Quan Xung có lẽ sẽ nể mặt hắn, dù sao cÅ©ng đã chiến má»™t hồi thông cảm lẫn nhau. Còn chá»§ soái cá»§a Ä‘oà n quân khác thì chưa chắc đã nể mặt, tháºm chà còn sinh lòng đố kỵ, cố ý là m trái lại.
Trá»i đã vá» chiá»u, có má»™t thân kỵ binh cá»§a Lý Xuyên đã phản hồi vá» tác dụng cá»§a quân lệnh. Chá»§ soái cá»§a ba Ä‘oà n quân Ä‘á»u đồng ý đóng quân ở Láºt Dương chá» lệnh, khiến Lục Thất bất ngá» chÃnh là , chá»§ soái Ä‘oà n quân tên là Vương Kiếm, từ chối dừng hà nh quân, không ngá» bị Quan Xung dẫn đại quân chặn mất đưá»ng tiến, bị ép đóng quân chá» lệnh.
Sáng hôm sau, thân binh đó lại tá»›i, nói quân lệnh cá»§a Tư mã hà nh quân Dương đại nhân đã tá»›i rồi, lệnh cho ba Ä‘oà n quân đổi tá»›i đóng quân ở phÃa bắc hồ Trưá»ng Äãng. Lục Thất nghe xong liá»n cưá»i. Hắn lo Dương Côn sẽ bác bá» hắn. Hắn và Dương Côn ngầm không nói gì, quan trá»ng nhất là Dương Côn cÅ©ng cần quân công.
Dương Côn không tuân thánh chỉ sá»a thà nh đóng quân phÃa bắc hồ Trưá»ng Äãng. Äối vá»›i Dương Côn mà nói xem như không coi là vượt qua, Dương Côn có quyá»n tùy cÆ¡ ứng biến. Dương Côn cÅ©ng có thể tìm được cả đống lý do, giải thÃch vì sao lại đóng quân ở phÃa bắc hồ Trưá»ng Äãng.
HÆ¡n nữa, Lục Thất còn đỠnghị Dương Côn có thể tùy cÆ¡ Ä‘iá»u hai Ä‘oà n quân thưá»ng đóng ở huyện Kim Äà n cÅ©ng Ä‘i tham chiến. Dương Côn lại không truyá»n tin đáp lại, sợ là đã tiết lá»™ quan hệ vá»›i Lục Thất rồi.
Lục Thất liá»n viết thư cho Chu VÅ©, bảo Chu VÅ© má»™t khi nháºn được tin táºp kết cá»§a đại quân Việt quốc phải láºp tức báo tin tá»›i phÃa bắc hồ Trưá»ng Äãng. Còn hà nh sá»± cá»§a Triệu Lâm hắn cÅ©ng đã dặn dò, đại quân đã tá»›i phÃa bắc hồ Trưá»ng Äãng rồi, phải công bố là phụng lệnh Ä‘i đóng giữ Kinh Khẩu để mê hoặc kẻ địch. Dù sao máºt thám cá»§a Việt quốc cÅ©ng rất có thể sẽ phát hiện thấy má»™t vạn quân đóng, chỉ cần không để cho quân Việt biết má»™t vạn đại quân quy thuá»™c vá» tiết chế Vạn Bân thì rất khó mà bá» qua cÆ¡ há»™i láºp công, trừ phi chá»§ soái quân Việt là kẻ nhát gan cố thá»§.
Buổi sáng hôm sau, Diêu Tùng đã trở vá», mang theo kế hoạch cá»§a Chu VÅ©. Trên cÆ¡ sở kế hoạch cá»§a Lục Thất, Chu VÅ© đã bắt đầu truyá»n tin đồn ra ngoà i muốn tiến công quân Việt, nói chá» má»™t vạn hai ngà n kinh quân cá»§a triá»u đình tá»›i, sau đó sẽ tổ chức tấn công cướp lấy vùng đất đã mất. Chá»§ soái kinh quân là Hoà ng Phá»§ Kế Huân, là quan tướng láºp công lá»›n tiêu diệt phỉ ở Mao SÆ¡n, hiện là Äô chỉ huy sứ cá»§a kinh quân, Ãt ngà y nữa sẽ dẫn quân tá»›i.
Lục Thất đương nhiên hiểu được vai trò kế hoạch cá»§a Chu VÅ©, đó là đang ép quân Việt xuất binh trước, giống như hắn đã dùng lượng lá»›n tiá»n cá»§a để dẫn dụ quân phỉ Mao SÆ¡n váºy. Phỉ Mao SÆ¡n chÃnh là lo lắng Tiá»…u Phỉ quân sẽ đầu tư lượng tiá»n khổng lồ và o thị trấn, cho nên đã dá»±a và o số tiá»n Hôi Ưng hiến tặng, cÅ©ng khiến cho Mao SÆ¡n Äại Thánh quả Ä‘oán xuất binh.
Chu VÅ© cÅ©ng là dùng chiến lược dẫn dụ, Ngô Thà nh Quân là má»™t cánh quân yếu rõ rà ng. Giang Âm quân không muốn Ngô Thà nh Quân yên ổn tá»›i Thưá»ng Châu, cá»™ng thêm hÆ¡n má»™t vạn kinh quân sẽ tá»›i Thưá»ng Châu, mà lá»i đồn kinh quân sẽ tá»›i khiến cho Giang Âm quân và quân Việt Ä‘á»u lo lắng cảnh giác cá»±c độ. Do đó, sẽ cà ng muốn tiêu diệt Ngô Thà nh Quân trước khi kinh quân tá»›i.
Chiến lược dụ dá»— cá»§a Chu VÅ© cÅ©ng đã tạo thà nh hiện trạng cấp thiết. Ba Ä‘oà n quân cá»§a Ninh Quốc Quân nếu đóng ở phÃa bắc hồ Trưá»ng Äãng, lâu dần chắc chắn sẽ không thể giấu được Giang Âm quân và quân Việt. Má»™t khi đã biết được sá»± tồn tại cá»§a má»™t vạn lÃnh mai phục nà y, Giang Âm quân và quân Việt Ä‘á»u biết chỉ còn cách cố thá»§.
Sau khi Lục Thất biết được sách lược cá»§a Chu VÅ©, hắn suy nghÄ© tháºn trá»ng, Ä‘i gặp Tần Hạo. Tần Hạo rất ngạc nhiên khi thấy Lục Thất tá»›i, hai ngưá»i vừa gặp nhau đã hà nh lá»… chà o, sau đó Ä‘á»u khiến cho cả hai cùng sững ngưá»i mà báºt cưá»i. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai ngưá»i không còn khách khà nữa, sau khi ngồi xuống, Lục Thất liá»n há»i:
- Tần Äô Úy, Tiá»…u Phỉ quân đã xuất phát có tin tức gì chưa?
Tần Hạo lắc đầu, nói:
- Không có tin tức gì, Äô Ngu Hầu đại nhân và o thà nh đã Ä‘i dò há»i, chỉ được má»™t câu Ä‘ang bà y kế hoạch, sau đó chá», ta thấy Vinh Xương dá»± định dưỡng lão ở đây.
Lục Thất nghe xong liá»n báºt cưá»i, nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vinh Xương hẳn là đang giáºn lẫy.
Tần Hạo gáºt đầu, cưá»i nói:
- Váºy thì chá» Ä‘i, dù sao ta cÅ©ng có thể trở thà nh Äô Úy rồi, cÅ©ng đã thấy đủ rồi.
Lục Thất cưá»i nhìn y, hạ giá»ng nói:
- Nếu ta muốn ngươi không chỠđợi như váºy nữa, ngươi có bằng lòng không?
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 72
Äẩy sóng
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Tần Hạo sững ngưá»i, nghiêm mặt nói:
- Nếu đại nhân có việc, xin dặn dò.
Lục Thất cưá»i nói:
- Dặn dò thì không dám, chỉ là muốn xin ngươi má»™t việc, có thể gá»i cho Anh Vương má»™t bức thư.
Tần Hạo giáºt mình, gáºt đầu nói:
- Äại nhân má»i nói.
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Ná»™i dung bức thư là muốn nói Vinh Xương đóng quân ở Láºt Dương bất động đã lâu, vẫn luôn không mà ng tá»›i quân vụ trong thà nh, mà ngươi đã nghe nói ba Ä‘oà n quân cá»§a Ninh Quốc Quân đã bà máºt Ä‘iá»u tá»›i Kim Äà n, rất có thể sẽ có má»™t tráºn đại chiến vá»›i Việt quốc. Ngươi thỉnh cầu Anh Vương Ä‘iện hạ có thể Ä‘Ãch thân dẫn quân phá»§ Anh Vương vá»›i danh nghÄ©a tiếp viện Ä‘i Thưá»ng Châu tham chiến.
Tần Hạo giáºt mình, kinh hãi nói:
- Thưá»ng Châu sẽ có đại chiến sao?
- Bảy phần là váºy, ngươi viết thư cho Anh Vương Ä‘iện hạ, có lẽ sẽ nháºn được sá»± coi trá»ng cá»§a Anh Vương. Hiện tại Anh Vương Ä‘ang ở Bảo hoa SÆ¡n.
Lục Thất nói.
Tần Hạo gáºt đầu, lại nói:
- Äại nhân, Anh Vương hiện không có quyá»n Ä‘iá»u động phá»§ Anh Vương diệt phi nữa, vị Äô Ngu Hầu đại nhân kia, trên thá»±c tế là Hoà ng đế Bệ hạ Ä‘Ãch thân bổ nhiệm, hắn ta không thể nghe theo mệnh lệnh cá»§a Anh Vương dẫn quân vá» huyện Kim Äà n được.
- Ta biết, ngươi có thể đỠnghị Anh Vương, dung cá»› tà n phỉ chưa táºn, lệnh cho Äô Ngu Hầu chia quân trở vá» huyện Kim Äà n. Äô Ngu Hầu hoặc Vinh Xương nếu kháng lệnh, đó chÃnh là diệt phỉ bất lá»±c. Äô Ngu Hầu có lẽ đã không coi trá»ng Anh Vương rồi.
Lục Thất đáp.
Tần Hạo hiểu ý gáºt đầu, Lục Thất lại cưá»i nói:
- Cứ xem như Anh Vương không tiếp nháºn ý kiến cá»§a ngươi, ngươi cÅ©ng chẳng thiệt thòi gì.
Tần Hạo gáºt đầu, lại há»i:
- Äại nhân sẽ là m thế nà o? Có để ý tá»›i chiến sá»± Thưá»ng Châu chứ?
- Ngươi đã quên rồi, ta là Ngô Thà nh Phò mã. Nếu Ngô Thà nh Quân bị Việt quốc hoặc Giang Âm quân đánh úp thảm bại, váºy thì háºu quả đối vá»›i ta mà nói là đả kÃch liên tiếp, sau nà y phá»§ Công chúa giải quyết cÅ©ng sẽ không gánh nổi. Cho nên, ta cần tăng quân Thưá»ng Châu, nhiá»u hÆ¡n má»™t ngà n là má»™t ngà n. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất khẽ đáp.
Tần Hạo gáºt đầu, kinh ngạc nói:
- Giang Âm quân?
- Äúng váºy, Giang Âm quân. Giang Âm quân không muốn Ngô Thà nh Quân nháºp trú ở Thưá»ng Châu, cho nên má»™t khi quân Việt đánh úp Ngô Thà nh Quân, Giang Âm quân sẽ xem chừng.
Lục Thất đáp.
Tần Hạo tá» vẻ hiểu gáºt đầu, Lục Thất lại nói:
- Nếu ngươi không muốn có nguy binh, có thể từ chối yêu cầu cá»§a ta. Ta cÅ©ng chẳng thấy đó là điá»u gì lạ lẫm.
Tần Hạo giáºt mình, cưá»i nói:
- Äại nhân khách khà rồi, phú quý chỉ có thể có từ trong gian khó. Ta có thể Ä‘i đánh trùm thổ phỉ Mao SÆ¡n, thì không phải là cầu an ư.
Lục Thất mỉm cưá»i gáºt đầu, đưa tay phải vá» phÃa Tần Hạo, Tần Hạo thấy Lục Thất đưa tay phải ra, bá»—ng đưa tay phải cá»§a mình ra bắt lấy, hai ngưá»i nhìn nhau.
- Nguyện chúng ta có thể đồng mưu phú quý.
Lục Thất nghiêm chỉnh nói.
Tần Hạo không nói gì, chỉ nhìn xuống gáºt đầu. Sau đó Lục Thất rá»i khá»i đó, để lại má»™t mình Tần Hạo. Má»™t ngưá»i vẻ mặt suy nghÄ© phức tạp, hồi lâu rau y má»›i viết má»™t bức thư, sai hai tên tân binh Ä‘i Bảo hoa SÆ¡n tìm Anh Vương.
Lục Thất trở vá» doanh trại, hắn cÅ©ng viết má»™t bức thư, lệnh cho Diêu Tùng gá»i tá»›i Chu VÅ©. Sau khi Chu VÅ© nháºn được thư, lại tung ra má»™t tin đồn, Anh Vương Ä‘iện hạ sẽ Ä‘Ãch thân tá»›i Thưá»ng Châu tuần tra quân sá»±.
Sau khi Diêu Tùng gặp được Chu VÅ© rồi, lại tá»›i bái kiến Trung phá»§ sứ, chuyển lá»i đến Trung phá»§ sứ nên đặt cá»c nhiá»u hÆ¡n chút nữa.
Lục Thất thì ở trong quân Ä‘ang chuẩn bị xuất phát. Hắn tin Anh Vương sẽ tá»›i quân lệnh Ä‘iá»u động Anh Vương Phá»§ quân, Anh Vương còn trẻ sốc nổi, chÃnh là tâm thái trẻ trung cá»§a nghé non không sợ hổ. HÆ¡n nữa thư cá»§a Tần Hạo gá»i Ä‘i sẽ khiến cho Anh Vương vui vẻ hÆ¡n, đối vá»›i việc bà y tá» lòng trung thà nh cá»§a Tần Hạo, chỉ cần không phải là ghét Tần Hạo thì không muốn từ chối ý kiến cá»§a Tần Hạo. Mặt khác, ngưá»i đương quyá»n, bản tÃnh là muốn có cÆ¡ há»™i nắm được quân lá»±c.
Sáng ngà y hôm sau, quân lệnh cá»§a Anh Vương đã tá»›i rồi, trá»±c tiếp lệnh cho Äô Ngu Hầu, huyện Kim Äà n còn có tà n phỉ Mao SÆ¡n, để tả doanh Äô úy Tần Hạo thống lÄ©nh quân, dẫn theo tướng sỹ cá»§a năm doanh trại quân vá» huyện Kim Äà n tiêu diệt tà n phỉ. Äồng thá»i còn nói thẳng Vinh Xương muốn dưỡng thân ở huyện Láºt Dương, váºy để Äô Ngu Hầu dẫn tướng sỹ tả doanh tiếp tục ở lại cùng bổn vương là đủ rồi.
Quân lệnh cá»§a Anh Vương chá»n từ rất nghiêm khắc, cÅ©ng có và i phần cá»§a thiếu niên khách khÃ, nói thẳng bổn vương đã nổi giáºn, Äô Ngu Hầu tiếp quân lệnh vô cùng khó xá», cÅ©ng đã chá»i Vinh Xương bất động ở thị trấn Láºt Dương, đồng thá»i cÅ©ng đã hiểu Tần Hạo đã trở thà nh tướng quân thá»±c sá»± cá»§a Anh Vương.
Khó xá» lại cà ng khó xá», Äô Ngu Hầu vẫn để Tần Hạo thống lÄ©nh quân Ä‘i, nguyên nhân má»™t là không nên đắc tá»™i vá»›i Anh Vương. Hai là lý do Ä‘iá»u quân cá»§a Anh Vương cÅ©ng được. Ba là Äô Ngu Hầu sợ Tần Hạo trá»±c tiếp nghe theo quân lệnh cá»§a Anh Vương, không để ý tá»›i gã dẫn quân bá» Ä‘i. Khi đó, nếu quân doanh khác cÅ©ng lấy quân lệnh cá»§a Anh Vương là m lý do bá» Ä‘i, váºy thì Äô Ngu Hầu gã sẽ rÆ¡i và o cảnh hai mặt khó đỡ, ÄÆ°á»ng Hoà ng sẽ nghÄ© gã vô năng, Anh Vương sẽ háºn gã mà đối đầu. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiểu Phỉ Quân phá»§ Anh Vương đã nhổ trại khởi hà nh rồi, an nhà n má»™t thá»i gian, rất nhiá»u tướng sỹ Ä‘á»u quen vá»›i an nhà n, bây giỠđộng tá»›i lại rất không tình nguyện, đặc biệt là vừa nghe là trở vá» diệt phỉ Mao SÆ¡n, cà ng khiến cho sỹ khà đê mê.
Tinh thần Lục Thất lạnh nhạt hà nh quân, sá»± hồi chuyển Anh Vương Phá»§ quân chỉ là má»™t phần trong kế hoạch cá»§a hắn. Hắn Ä‘iá»u động Anh Vương Phá»§ quân mục Ä‘Ãch thá»±c sá»± gồm có 3 mục Ä‘Ãch. Má»™t là tăng quân. Hai là có thể Ä‘i tham chiến. Ba là quan trá»ng nhất, chÃnh là dùng Anh Vương là má»™t chiếc bánh ngá»t.
Chiếc bánh ngá»t Anh Vương nà y sẽ trở thà nh miếng mồi hấp dẫn xuất quân, khiến cho Giang Âm quân và quân Việt cà ng nhạy cảm nguy cÆ¡ ká» cáºn. Anh Vương Ä‘i Thưá»ng Châu tuần tra quân sá»±, đó là má»™t tin chấn động xếp sau tin Hoà ng đế ngá»± giá thân chinh, cà ng có thể ngồi thá»±c hiện độ tin cáºy cá»§a kinh quân muốn xuất binh tá»›i Thưá»ng Châu quy mô lá»›n. Binh lá»±c hiện nay đã táºp hợp rồi, chỉ thiếu gió đông nữa thôi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tuy nhiên, Ä‘iá»u khiến Lục Thất không ý thức được chÃnh là chiếc bánh ngá»t nhá» quân hữu dụng nhất không phải là Anh Vương, mà là hắn để Diêu Tùng Ä‘i đưa má»™t câu “tăng cượcâ€. Câu đó chỉ là tùy ý cá»§a hắn thôi, ná»a phần là câu nói đùa, lại như đôi cánh cá»§a con bướm đã thổi lên là n sóng rất lá»›n ở huyện Tấn Lăng Thưá»ng Châu.
Vương Cầm Nhi nháºn được lá»i truyá»n cá»§a Lục Thất, và sau khi dã tâm cá»§a Lục Thất đã được vạch ra kế hoạch, láºp tức bắt đầu mạnh dạn thu mua, không chỉ là nà ng ta Ä‘i mua mà để cho gia tá»™c cá»§a Tiêu Hương Lan và Lý Thị cá»§a Vân Nga mua thay. Nà ng sai ngưá»i mau chóng trở vá» kinh thà nh, để Tiểu Phức dùng phương pháp thế chấp cá»a hà ng, đổi lấy mưá»i lăm vạn ngân phiếu. Nà ng ta đã má»i Lý Thị là m ngưá»i trung gian bảo đảm, Ä‘em ngân phiếu ép cấp cho quan thân đại há»™ cá»§a Thưá»ng Châu, đổi lấy tiá»n đồng hiện dùng.
Tiêu Thị khác chi và thư hương đại gia, cùng má»™t quý nhân từ kinh thà nh tá»›i, bắt đầu triển khai mua khế đất, khế nhà và khế cá»a hà ng ở vùng Thưá»ng Châu, quả thá»±c là đến đâu cÅ©ng không bị từ chối. Sá»± việc xảy ra khác thưá»ng tất có nghi ngá», ngưá»i cá»§a huyện Tấn Lăng nghi ngá» không hiểu. Nếu chỉ là quý nhân kinh thà nh tá»›i là m chuyện ngốc nghếch, ngưá»i địa phương chỉ biết nhạo báng. Nhưng Tiêu Thị và Lý Thị cá»§a thư hương đại gia cÅ©ng muốn mua khế ước như giấy lá»™n, như váºy chẳng có lẽ là ….
Ngưá»i cá»§a huyện Tấn Lăng hấp tấp rồi, cố thổ khó ly. Huyện Tấn Lăng có gần bốn mươi vạn nhân khẩu, phần lá»›n Ä‘á»u là ngưá»i trốn binh mà sa và o đất nà y, hÆ¡n nữa quan thân địa chá»§ cÅ©ng có rất nhiá»u, bá»—ng nhiên có ngưá»i tá»›i mua cuống khế ước bá» Ä‘i, bắt đầu có ngưá»i thÃch bán rồi, tiếp theo đó lại hối háºn. Khắp nÆ¡i trong thà nh có thể nghe thấy tiếng ngưá»i gà o khóc, bởi vì giá trị khế ước bán tăng cao, hÆ¡n nữa tăng khiến cho ngưá»i ta nghẹn há»ng nhìn trân trối. Nhiá»u ngưá»i từ mua đổi bán, từ xem chừng biến thà nh ra tay tranh mua.
Do đó, những thông tin mang tÃnh tạo sóng liên tiếp được truyá»n Ä‘i, ÄÆ°á»ng quốc muốn đưa đại quân tá»›i tấn công vùng đất bị mất, là Anh Vương Ä‘Ãch thân là nguyên soái dẫn đại quân. Không những Ä‘iá»u tá»›i hÆ¡n má»™t vạn kinh quân mà còn có cả Trấn Hải Tiết độ sứ quân ở Kinh Khẩu cÅ©ng được Ä‘iá»u tá»›i má»™t ná»a hai vạn đại quân,, không bao lâu nữa cÅ©ng sẽ xuất phát đại quân má»™t vạn tá»›i Thưá»ng Châu rồi.
…………………
Là tháºt sao? Chắc chắn là tháºt, nghe nói là Hoà ng đế Bệ hạ ý thức được Thưá»ng Châu là vùng đất tốt là nh, có được nó thì có thể giải quyết được nguy cÆ¡ thiếu lương thá»±c. Lần nà y sẽ muốn nhẫn tâm xuất đại quân rồi, …. Chết tiệt, trăm mẫu tổ Ä‘iá»n cá»§a ta cÅ©ng má»›i bán được trăm văn, ta không sống nổi nữa rồi, ….
************
Trong Ngô Thà nh Quân, trong trướng cá»§a quân tả doanh, chỉ có Chu VÅ© và Vương Bình ngồi cách bà n, trong trướng đầy mùi rượu. Hai ngưá»i Ä‘ang uống rượu, bá»™ dạng thanh nhà n, thản nhiên, đặc biệt là Chu VÅ© giÆ¡ ly lên uống cạn, khóe miệng còn lá»™ rõ nụ cưá»i quá»· quái.
- Ta nói lão Chu nà y, ngươi đừng cưá»i nữa được không? Ta sợ đấy.
Vương Bình nhăn nhó nói.
Chu VÅ© đặt ly xuống cưá»i, bá»—ng ngá»a đầu lên cưá»i lá»›n, Vương Bình kinh ngạc nhìn Chu VÅ©, những ngà y nà y thần sắc Chu VÅ© thay đổi liên tục, lúc thì lo lắng, lúc thì vui mừng, hÆ¡n nữa còn thay đổi theo hồi báo cá»§a thám báo. Mà Chu VÅ© lại không cho y nghe xem hồi báo cá»§a thám báo báo gì.
- Phục rồi, ta quả thực đã phụ Lục huynh đệ.
Chu VÅ© cưá»i lá»›n, nâng má»™t ly rượu lên uống cạn, sau đó vui mừng nói.
Vương Bình giáºt mình, gáºt đầu nói:
- Lục huynh đệ, rất tà i giá»i.
- Lục huynh đệ sao lại giá»i?
Chu VÅ© cưá»i nhạt há»i lại.
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 73
Äại chiến Thưá»ng Châu (I)
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Vương Bình nghe mà giáºt mình, suy nghÄ© má»™t hồi nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Dùng quân yếu tiêu diệt phỉ Mao SÆ¡n, đương nhiên là giá»i rồi.
Chu Vũ lắc đầu, nói:
- Thất phu chi bá, bất quá má»™t quân Hùng NhÄ©, Vệ Thanh, Quan VÅ©, ngay cả là danh tướng thiên cổ cÅ©ng chẳng qua là chó săn cá»§a chá»§ hùng, mưu trà cá»§a đất nước, thưá»ng là căn bản cá»§a vương giả.
Vương Bình ngẩn ngưá»i ra, kinh ngạc nói:
- Lão Chu, ngươi chẳng lẽ muốn là m Hoà ng đế rồi ư?
Chu VÅ© ngẩn ngưá»i ra suy nghÄ©, bình tÄ©nh lắc đầu, nói:
- Ta nói là Lục huynh đệ, ta và ngươi sau nà y sẽ là danh tướng của Lục huynh đệ.
Vương bình ngẩn ngưá»i ra, hoà i nghi nói:
- Lục huynh đệ là m Hoà ng đế, Hoà ng đế cÅ©ng không dá»… ngồi được như váºy đâu.
Chu VÅ© cưá»i nói:
- Không lâu sau, có lẽ Lục huynh đệ sẽ có thể là địa chá»§ lá»›n nhất Thưá»ng Châu. Khi đó có ruá»™ng sẽ có lÃnh, hÆ¡n nữa có thể còn cảm Æ¡n phá»§ Công chúa mang đức, má»™t má»±c á»§ng há»™. Cho nên, ta đã phục mưu quốc đánh cược cá»§a Lục huynh đệ rồi.
Vương Bình không hiểu nhìn Chu VÅ©. Hắn cảm thấy già nh thiên hạ chÃnh là dá»±a và o quân đội, có quân đội tá»± nhiên có thể cướp được ruá»™ng đất. Có đất Ä‘ai thì có thể bổ sung binh lÃnh và lương thá»±c cho quân đội, liên quan gì tá»›i địa chá»§? Äối vá»›i quan tướng có binh lÃnh trong tay mà nói, địa chá»§ chÃnh là má»™t con dê béo. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chu VÅ© lắc đầu, hắn biết Vương Bình không hiểu là m gì má»›i có được thiên hạ. Quan niệm cá»§a Vương Bình chÃnh là tư tưởng phỉ lang thang, chỉ biết cướp Ä‘oạt. Nhưng, ngưá»i dân muốn là cuá»™c sống an cư lạc nghiệp. Ngươi cà ng cướp bóc cà ng mang tiếng xấu. Ngưá»i dân cà ng căm ghét ngươi. Nên nhá»›, binh lÄ©nh cưỡng ép được, sẽ có thể bá» trốn, cà ng có thể thá»i chiến sẽ trở thà nh mồi lá»a tan tác. CÅ©ng giống như là Hạng VÅ©, hiên ngang chiếm lÄ©nh ngưá»i và váºt cá»§a khu, kết quả là binh tướng bên cạnh cà ng đáng cà ng Ãt. Phần lá»›n Ä‘á»u bá» trốn, cuối cùng bá táºn nhân vong.
- Vương Bình, hôm qua XÃch hầu bẩm báo, Trương Thị cá»§a Giang Âm quân quân đã sai ngưá»i Ä‘i quân doanh Việt quốc rồi.
Chu VÅ© cưá»i nhạt nói.
- Cái gì? Ngươi nói cái gì?
Vương Bình kinh ngạc đáp.
- Giang Âm quân quân sai ngưá»i tá»›i quân doanh Việt quốc rồi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chu Vũ nói lại.
Vương Bình sững ngưá»i, hoà i nghi nói:
- Ngươi nói là sá»± tháºt chứ? Giang Âm quân đã cấu kết vá»›i Việt quốc ư?
Chu VÅ© gáºt đầu, nói:
- Giang Âm quân không ngồi yên được nữa. Hiện giá» huyện Tấn Lăng đã nổi lên là n sóng mua đất, Ä‘á»u tung tin nói là có hà ng vạn đại quân Ä‘i tá»›i Thưá»ng Châu, mà Ngô Thà nh Quân cá»§a chúng ta chỉ là tiên phong.
Vương Bình ngẩn ngưá»i, bá»—ng vẻ mặt cổ quái nhìn Chu VÅ©, nói:
- Lão Chu, trong những ngà y nà y ngươi đã trúng tà khà rồi, cái gì gá»i là truyá»n thuyết? Có liên quan gì tá»›i ngươi?
Chu VÅ© liá»n báºt cưá»i, nói:
- Huynh đệ, có lẽ sẽ có hai vạn quân Việt sắp tới đánh úp Ngô Thà nh Quân, ngươi có sợ không?
Vương Bình ngẩn ngưá»i ra, vẻ mặt nhăn nhó, đáp:
- Ta không sợ, nhưng sẽ chạy, hơn nữa còn chạy nhanh hơn cả ngươi.
Chu VÅ© báºt cưá»i, Vương Bình liá»n nói:
- Hai vạn đại quân, con mẹ nó ta lại không phải là thần tiên, đứng một hà ng cho ta chém cũng chết vì mệt.
Chu VÅ© không cưá»i nữa, nghiêm nghị nói:
- Là tháºt, XÃch hầu bẩm báo, Việt quốc Ä‘ang táºp trung quân lá»±c huyện Nghi Hưng. Hiện giá» Giang Âm quân vừa Ä‘i rồi, có lẽ là báo cho quân Việt sẽ ngồi nhìn hổ đấu nhau. Có lẽ ngà y mai, hai vạn đại quân sẽ táºp kÃch tá»›i.
Vương Bình chau mà y, nói:
- Ngươi nói Ä‘i, ta chỉ nghe lá»i ngươi.
- Ta cÅ©ng không ngá», Việt quốc có thể táºp kết toà n bá»™ binh lá»±c ở khu vá»±c Thưá»ng Châu, chÃnh là lÃnh thà nh huyện Vô TÃch cÅ©ng Ä‘iá»u Ä‘i hết. Ba XÃch hầu cá»§a chúng ta bị cưỡng ép và o quân Việt, phá»ng chừng quân Việt sẽ có gần 30000 ngưá»i.
- Lão Chu, ngươi đừng dá»a ta được chứ?
Vương Bình nhăn nhó nói.
Chu VÅ© báºt cưá»i, nói:
- Ngươi yên tâm Ä‘i, Lục huynh đệ Ä‘á»u bố trà xong rồi. Ở phÃa bắc hồ Trưá»ng Äãng đã mai phục 10000 tinh binh, còn có quân diệt phỉ sở tại cá»§a Lục huynh đệ cÅ©ng ở huyện Kim Äà n, cá»™ng thêm năm ngà n nha quân Tiết độ sứ Thưá»ng Châu. Chúng ta vẫn có thể thắng đấy.
Vương Bình ngẩn ngưá»i ra, ngạc nhiên nói:
- Một vạn tinh binh, ở đâu tới?
- Là ba Ä‘oà n quân cá»§a Ninh quốc. Äó cÅ©ng là má»™t trong những Ä‘iểm mà ta phục Lục huynh đệ. Hắn lại có thể Ä‘iá»u động được 10000 đại Ninh Quốc quân.
Chu Vũ cảm khái nói.
Vương Bình giáºt mình, chợt nói:
- Lục huynh đệ vẫn là Äô Ngu hầu Ninh Quốc quân.
Chu Vũ lắc đầu, nói:
- Äô Ngu Hầu cá»§a Lục huynh đệ chỉ là hư quan. Hắn là dá»±a và o danh tiếng cá»§a mình ảnh hưởng tá»›i Ninh Quốc quân.
Vương Bình gáºt đầu, chợt biến đổi sắc mặt nhìn ra cá»a trướng, tiếng bước chân dồn dáºp truyá»n tá»›i, tiếp theo mà n trướng mở ra, xông và o là má»™t ngưá»i đà n ông bình dân trang phục bình thưá»ng.
- Äại nhân, quân địch tá»›i rồi, má»™t vạn ngưá»i Ä‘ang di chuyển nhanh tá»›i phÃa sau quân ta, gần hai vạn quân từ Nghị Hưng đánh tá»›i, đã tiến và o huyện Võ Tiến rồi.
Ngưá»i đến liá»n bẩm báo.
Chu VÅ© vẻ mặt hÆ¡i biến sắc, kẻ địch đã đến sá»›m hÆ¡n dá»± tÃnh cảu hắn ta, hắn ta bình tÄ©nh nói:
- Ngưá»i có kế hoạch hay đã Ä‘i chưa?
- Äại nhân yên tâm, đã Ä‘i thị trấn thông báo đóng cá»a rồi, cÅ©ng đã dặn dò huynh đệ Ä‘i nha Giang Âm quân báo tin, chỉ cho phép dùng tên bắt xa thông báo.
Ngưá»i đà n ông thở hổn hển đáp.
- ÄÆ°á»£c rồi, bên ngoà i, truyá»n lệnh nổi trống.
Chu VÅ© ngang nhiên lá»›n tiếng mệnh lệnh, bên ngoà i láºp tức có ngưá»i vâng lệnh.
- Mẹ nó, đây là muốn bao vây chúng ta à .
Vương Bình nói, hai tay xoa và o nhau, hai mắt tá» vẻ hưng phấn khó tả, biểu lá»™ dã tÃnh vô cùng.
Trống quân rầm rầm vang lên, kinh động trên dưới Ngô Thà nh Quân. Các tướng sỹ kinh ngạc lần lượt xuất động võ trang. Äó là tiếng trống táºp hợp binh gấp ứng chiến, Vạn Bân cÅ©ng vô cùng kinh ngạc, trống tụ binh sao lại vang lên? Hắn chưa hạ lệnh diá»…n võ mà , tiếp đến hắn nghÄ© tá»›i Chu VÅ©, bất giác nhÃu mà y không vui, nhưng vẫn đứng dáºy mặc giáp.
Vừa mặc xong giáp, bá»—ng tiếng Chu VÅ© cung kÃnh bên ngoà i nói:
- Äại nhân, XÃch hầu bẩm báo, đại quân Việt quốc đã đánh tá»›i rồi.
Vạn Bân giáºt mình, sắc mặt biến đổi. Hắn ta liá»n ý thức được sá»± bất ổn, liá»n bước nhanh ra ngoà i trướng, há»i:
- Ngươi nói gì?
- Äại nhân, hai vạn đại quân Việt quốc đã tiến và o huyện Võ Tiến rồi, lao thẳng tá»›i chúng ta.
Chu VÅ© cung kÃnh bẩm lại.
Vạn Bân liá»n giáºt mình nhìn Chu VÅ©. Hắn ta vô cùng sợ đố kỵ Chu VÅ©, cÅ©ng may Chu VÅ© biết Ä‘iá»u, cÅ©ng vô cùng kÃnh trá»ng nể mặt hắn ta, cho nên hắn ta cÅ©ng không muốn là m quá. Mặt khác, hắn ta đối vá»›i tà i năng cá»§a Chu VÅ© cÅ©ng Ãt nhiá»u có phần nể trá»ng, chỉ là lá»i nói cá»§a Chu VÅ© lần nà y khiến hắn ta có cảm giác như nằm mÆ¡. Hai vạn đại quân Việt quốc đột kÃch, sao có thể chứ?
- Äại nhân, việc nà y không nên cháºm trá»…, xin đại nhân hạ lệnh xuất binh triệt thoái.
Chu Vũ lại vội nói.
Vạn Bân kinh hãi, ý thức được nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, triệt thoái.
- Vâng!
Chu VÅ© cung kÃnh, quay ngưá»i bước Ä‘i. Vạn Bân ngẩn ngưá»i ra, quay đầu thét lệnh vá»›i thân vệ, hắn ta biết không phải là mÆ¡.
Ngô Thà nh Quân bắt đầu xuất phát khá»i doanh trại, chỉ có số Ãt ngưá»i biết quân Việt đột kÃch, tất cả ba ngà n đại quân chỉnh tá» vô cùng, chỉ cho là lại là diá»…n võ táºp quân.
***********
PhÃa bắc hồ Trưá»ng Äãng, quan tướng cấp cao cá»§a má»™t vạn đại quân, không ngỠđứng trang nghiêm cung kÃnh nghênh đón Tư mã hà nh quân Ninh Quốc quân. Dương Côn đại nhân đến đột ngá»™t khiến cho các quan tướng hết sức bất ngá», quả thá»±c khó mà tin được, Dương Côn thá»§ lÄ©nh má»™t quân có thể rá»i xa bổn doanh Ninh Quốc quân được.
Dương Côn mình mặc soái giáp và ng óng, khà độ oai hùng mà uy nghiêm. Hắn ta liếc mắt nhìn các quan tướng má»™t lượt, mỉm cưá»i nói:
- Các vị, bất ngỠtrước sự xuất hiện của bổn quân rồi.
Các quan tướng im lặng, Dương Côn mỉm cưá»i, nói:
- Các vị muốn láºp công, bổn quân cÅ©ng là muốn láºp công, cho nên đã tá»›i.
Rất nhiá»u tướng sỹ khóe miệng còn lá»™ rõ nụ cưá»i thoải mái. Dương Côn vừa tá»›i Ninh Quốc quân, vô cùng khiêm tốn cầu hòa, khiến cho quan tướng Ninh Quốc quân rất có thiện cảm. Song lại không ai dám xem thưá»ng Dương Côn, nguyên nhân là Dương Côn đã diá»…n xuất giống như Vu tướng quân. Vu tướng quân chÃnh là bên ngoà i hiá»n hòa, thá»±c chất thì là nhân váºt cứng rắn, mạnh mẽ, cho nên các quan tướng Ä‘á»u tháºn trá»ng không là m con chim đầu đà n kia.
- Bổn quân tá»›i đây, quan trá»ng nhất là không muốn bá» lỡ đại chiến Thưá»ng Châu. Tráºn chiến nà y, công lao chỉ là thứ yếu, quan trá»ng là có thể khiến cho má»™t quân nhân không uổng. Binh lÃnh tá»›i tham gia tráºn chiến nà y, sau nà y sẽ nổi danh cÅ©ng tốt, không có tiếng tăm gì cÅ©ng tốt, chà Ãt cÅ©ng có thể nháºn được sá»± ngưỡng má»™ để con cháu sau nà y tá»± hà o.
Dương Côn mạnh mẽ nói, các quan tướng Ä‘á»u im lặng cúi đầu.
- Lấy đồ ra.
Dương Côn dặn dò, láºp tức có thân vệ đưa lên má»™t tấm bản đồ.
- Lại cả đây.
Dương Côn khoát tay nói, các quan tướng lần lượt tá»›i bao quanh, thoạt nhìn là bản đồ Thưá»ng Châu.
Dương Côn chỉ một ngón tay nói:
- Äây là huyện Nghị Hưng Thưá»ng Châu, đó chÃnh là 30000 đại quân Việt quốc táºp kết.
A! Các quan tướng kinh ngạc hô lên, Dương Côn cưá»i nói:
- 30000 đại quân Việt quốc táºp kết, bổn quân có thể không tá»›i sao?
Các quan tướng in lặng gáºt đầu, lại thấy Dương Côn chỉ tay, nói:
- Äây là huyện Tấn Lăng, đây là huyện Võ Công. Ở phÃa tây thị trấn huyện Tấn Lăng 50 dặm, có 3000 Ngô Thà nh Quân má»i tá»›i Thưá»ng Châu đóng giữ.
Dương Côn lại khoa tay nói:
- Ba vạn đại quân Việt quốc chÃnh là nhằm và o Ngô Thà nh Quân mà táºp kết. Sau khi tiêu diệt được Ngô Thà nh Quân, có lẽ sẽ tiếp tục tấn công chiếm lấy thị trấn Tấn Lăng.
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 74
Äại chiến Thưá»ng Châu (II)
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Dương Côn rút tay vá» phÃa sau, nói:
- Äây là phÃa bắc hồ Trưá»ng Äãng, các ngươi hà nh quân từ đây Ä‘i tụ hợp vá»›i Ngô Thà nh Quân, sau đó cùng Ngô Thà nh Quân tấn công quân Việt cá»§a huyện Nghi Hưng.
- Äại soái, Äô Ngu Hầu Chu VÅ© cá»§a Ngô Thà nh Quân để chung ta chá» thông báo.
Triệu Lâm cung kÃnh nói.
Dương Côn gáºt đầu, nói:
- Chu VÅ© để các ngưá»i chá» thông báo, đó là hắn ta không muốn kinh sợ thoái lui quân Việt. Sách lược vốn có cá»§a hắn ta chÃnh là khi quân Việt tá»›i táºp kÃch, dụ dá»— quân Việt truy kÃch, sau đó thông báo cho các ngưá»i xuất binh phục kÃch.
A! Láºp tức có ngưá»i thất thanh, nói:
- Chu Vũ là có ý muốn dụ dỗ quân Việt tấn công.
- Äúng mà cÅ©ng không đúng. Hắn ta không hy vá»ng bị táºp kÃch, nhưng vì biết chúng ta phụng thánh chỉ, có ba Ä‘oà n quân thuá»™c Tiết độ Vạn Bân đại nhân, cho nên đã là m chuẩn bị nà y. Song, hắn ta có lẽ đã không ngá», Việt quốc đã táºp kết được ba vạn đại quân muốn tiêu diệt Ngô Thà nh Quân. Còn sách lược cá»§a bổn quân, trên thá»±c tế là Hoà ng đế Ä‘iện hạ Ä‘iá»u quân. Việc Ä‘iá»u quân cá»§a Bệ hạ chÃnh là không muốn mất Ä‘i Thưá»ng Châu.
Dương Côn giải thÃch.
Các quan tướng im lặng, Dương Côn lại nói:
- Tình hình bây giỠđã khác rồi, quân Việt đã táºp kết ở huyện Nghi Hưng rồi, cho nên chúng ta sẽ phải chá»§ động xuất kÃch. Sau khi các ngươi xuất kÃch, nhất định phải cắm xuống hướng đông nam, Ä‘i thẳng hướng Vô TÃch, nhất định phải chặn quân Việt bá» chạy vá» Vô TÃch.
Các quan tướng nhìn nhau, trong lòng thầm nghÄ© còn chặn quân Việt bá» trốn, cho dù có thêm Ngô Thà nh Quân cÅ©ng chỉ có thể bằng ná»a phần binh lá»±c cá»§a quân Việt. ba vạn quân Việt có lẽ không phải là đám quân ô hợp.
Tai nghe Dương Côn nói:
- Nam huyện Nghi Hưng sát Thái Hồ. Binh lá»±c cá»§a các ngươi chặn lấy phÃa đông, khi đó Tiết độ phó sứ đại nhân sẽ dẫn ba vạn đại quân táºp kÃch quân Việt ở phÃa tây.
A! Tiếng hô ngạc nhiên, Tiết độ phó sứ đã thống lÃnh ba vạn đại quân táºp kÃch ở phÃa tây, đó chÃnh là nói quân lá»±c Ninh Quốc biên chế sáu vạn, không ngá» lại cách xa phòng tuyến. Äại Ä‘a số đã chạy tá»›i chinh chiến Thưá»ng Châu rồi. Trá»i Æ¡i, váºy chẳng khác gì phòng tuyến ngà n dặm gần như không thể phòng ngá»±c được. Má»™t khi đại quân cẩm ý tiến công, váºy thì sẽ xuyên qua áo cá»§a ÄÆ°á»ng quốc, sẽ chia đôi ÄÆ°á»ng quốc ra.
Äiên rồi, tên Dương Côn nà y đúng là điên rồi. Các quan tướng kinh ngạc nhìn Dương Côn. Dương Côn Ä‘iá»m nhiên, nói:
- Không sai, bổn quân lấy danh nghÄ©a táºp kết diá»…n võ, đã thá»±c thi kế thà nh không và táºp kÃch bất ngá». Mục Ä‘Ãch là tiêu diệt ba vạn đại quân Việt quốc, thu phục vùng đất cÅ© cá»§a Thưá»ng Châu.
Các quan tướng im lặng nhìn Dương Côn, Ä‘a số ánh mắt Ä‘á»u có chút kÃnh nể, nhưng cÅ©ng có ngưá»i bà y tá» sá»± bất mãn. Äó có lẽ là cảm thấy Dương Côn Ä‘ang đùa vá»›i lá»a, cÅ©ng có ngưá»i thể hiện sá»± lo lắng.
- Các vị, giữa Ninh Quốc quân và Y Cẩm quân, an nhà n đã lâu quá rồi, ngay cả trinh sát lâu cÅ©ng Ä‘á»u là ứng phó lẫn nhau. Bây giá» bổn quân để Ninh Quốc quân tá»›i trấn động thiên hạ, lưu danh sá» xanh. Ninh Quốc quân không phải là quân an nhà n, không thua kém gì quân mạnh cá»§a Hưng Hóa quân.
Dương Côn uy nghiêm diễn thuyết.
Các quan tướng im lặng, bỗng Quan Xung giơ tay phải lên, nhìn Dương Côn, nói:
- Ôi, ôi, ôi ……….
- Ôi, ôi, ôi ……. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Các quan tướng Ä‘á»u giÆ¡ tay phải lên, trong miệng phát ra âm cá»§a chiến sỹ. Tướng sỹ vòng ngoà i cÅ©ng theo đó giÆ¡ binh, ôi hô, rất nhanh thanh thế binh uy vang trá»i.
Dương Côn giơ tay lên ngừng nói, khoanh tay uy nghiêm nói:
- Các tướng nghe lệnh, lần nà y sau khi tiêu diệt quân Việt, Tiết độ phó sứ đại nhân sẽ thống lÄ©nh hai vạn quân thu phục huyện Vô TÃch, những ngưá»i còn lại láºp tức trở vá» bổn doanh Ninh Quốc. Bổn quân láºp tức trở vá» bổn doanh trấn thá»§, nếu kẻ địch tá»›i, bổn quân sẽ tá» chiến tạ tá»™i, xuất binh.
- Vâng!
Các quan tướng tỠứng theo quân lá»…, tiếng hô vang trá»i.
Dương Côn xua tay với quan tướng, để ba chủ soái và Tư mã hà nh quân tới, nói:
- Các ngươi Ä‘i lần nà y nhất định phải đỠphòng Giang Âm quân. Má»™t khi Giang Âm quân tấn công các ngươi, các ngươi phải láºp tức lui quân.
- Cái gì? Giang Âm quân sẽ tấn công chúng tôi, lẽ nà o Giang Âm quân phản bội Việt quốc ư?
Vương Kiếm kinh ngạc nói. Hắn ta vốn là quan tướng của Ninh Quốc quân, không biết chuyện của Giang Âm quân.
Dương Côn nói:
- Nếu Việt quốc đã tiêu diệt Ngô Thà nh Quân, công hãm huyện Tấn Lăng, váºy thì Giang Âm quân có thể sẽ phản bá»™i. Cho nên, bổn quân cam lòng nguy hiểm dùng kế thà nh trống, chỉ cần Thưá»ng Châu không bị mất, quân Việt đại bại, Giang Âm quân sẽ không dám phản lại Việt quốc. Còn má»™t khi Thưá»ng Châu bị mất, Giang Âm quân má»™t khi phản bá»™i, váºy thì tất nhiên sẽ có thể quân tiên phòng và o Nhuáºn Châu trá»±c chỉ kinh thà nh. Nếu là háºu quả đó, bổn quân tất nhiên sẽ bá» biên phòng, xuất quân cứu viện kinh thà nh. Cho nên, chi bằng lúc nà y hà nh động trước để kiá»m chế đối phương. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Các quan tướng gáºt đầu, Dương Côn lại nhìn Vương Kiếm, nói:
- Chuyện của Giang Âm quân, sau nà y bổn quân sẽ nói cho ngươi biết. Bổn quân lại có chuyện dạy ngươi.
Vương Kiếm ngẩn ngưá»i ra, lá»… phép nói:
- Äại soái xin nói.
- Vương tướng quân có thể cẩn tuân mệnh lệnh cá»§a bổn quân, bổn quân rất vui. Nhưng, Vương tướng quân thân là chá»§ soái, nếu có là m việc theo cảm giác, chuyện chiến tranh Ä‘a biến, cho nên tướng ở ngoà i, trong trưá»ng hợp không lầm quân lệnh, không cần là m việc cố chấp. Và dụ bổn quân mệnh lệnh tiến tá»›i huyện Kim Äà n, là hạ lệnh, nhưng không hạn chế thá»i gian, cho nên má»™t khi gặp địch bất ngá», có lẽ là vì chuyện đã biến báo. Bổn quân đây là nói lá»i táºn đáy lòng, Vương tướng quân chá»› trách.
Dương Côn ôn tồn nói.
Vương Kiếm nghe xong nghi ngá», kỳ thá»±c sở dÄ© hắn ta từ chối quân lệnh cá»§a Lục Thất là vì nghe nói Dương Côn có oán vá»›i Lục Thất, cho nên má»›i cố ý không để ý tá»›i quân lệnh cá»§a Lục Thất. Khi đó, Quan Xung cản lại, hắn ta liá»n thuáºn thế dừng lại, có lẽ Dương Côn hôm nay nói lại là hắn là m không đúng.
- Vâng, thuộc hạ thụ giáo.
Vương Kiếm rất nhanh cung kÃnh đáp lá»i.
- ÄÆ°á»£c rồi, các vị kỳ khai đắc thắng.
Dương Côn mỉm cưá»i chúc, các tướng quân hà nh lá»… từ biệt, lần lượt dẫn quân xuất chinh.
Thấy má»™t vạn đại quân rá»i Ä‘i, má»™t vệ quan bên cạnh Dương Côn nói:
- Äại nhân, sau không để Ngô Thà nh Quân liá»u mạng má»™t tráºn? Quân Việt xuất binh dÄ© nhiên là nhanh rồi.
- Lão Phan chá»› nói lung tung, đại nhân chÃnh là muốn bảo vệ Ngô Thà nh Quân.
Má»™t vệ quan khác nói, lại là má»™t ngưá»i đà n ông dung mạo cương nghị. Vệ quan nói ban đầu ồ lên má»™t tiếng, không há»i thêm gì nữa.
Dương Côn mỉm cưá»i, giống như nhá»§:
- Ta rất khâm phục Lục Thất huynh đệ, có dũng khà phá được thế cục đó, cho nên ta cũng cố lấy dũng khà để phá thế cục.
- Phá thế cục? Äại nhân muốn phá thế cục gì?
Vệ quan không hiểu há»i lại.
- Thế cục nhân sinh, nhân sinh cá»§a ta hoặc là cầu an tầm thưá»ng vô vị, hoặc là là m má»™t danh tướng.
Dương Côn thản nhiên đáp.
Im lặng hồi lâu, vệ quan nói:
- Phá thế cục của đại nhân chỉ e là phải trả giá đấy.
- Ta biết, ta biết phá thế cục sẽ khiến ta mất Ä‘i tháºt không dá»… dà ng chút nà o má»›i là m được lên tá»›i vị soái cầm quân, nhưng ta không hối háºn.
Dương Côn thản nhiên đáp.
- Nếu lần nà y đại nhân thà nh công, đó là công huân của đại nhân rồi, sao có thể bị bãi quan chứ?
Vệ quan cương nghị không hiểu nói.
- Bãi quan không đến mức, Tư mã hà nh quân cá»§a Ninh Quốc quân nhất định là không thể lâu dà i rồi. ÄÆ°Æ¡ng kim Bệ hạ là Hoà ng đế rất lương thiện, ngưá»i rất thÃch dung túng kẻ địch, chỉ thÃch võ thần là má»™t đứa trẻ ngoan. Cho nên, hà nh động xằng báºy cá»§a ta cứ xem như là công hoaan có lá»›n hÆ¡n nữa cÅ©ng sẽ bị để đó không dùng, giống như Lục Thất huynh đệ, vì Bệ hạ hiểu được mối há»a lá»›n như váºy, ngược lại sẽ gá»t thà nh quan nhá» dùng.
Dương Côn châm chá»c nói.
Im lặng một hồi, Dương Côn ôn tồn nói:
- Lần nà y, có lẽ sẽ khuyết má»™t số quan võ. Nếu các ngươi muốn có được cÆ¡ há»™i cầm quân, ta sẽ bố trÃ.
- Ta chỉ muốn đi theo đại nhân.
- Tôi cÅ©ng thế, tÃnh khà cá»§a tôi không cầm được binh.
Hai ngưá»i vệ quan lần lượt bà y tá» thái độ.
- Phan Vân, ngươi ở lại, Ä‘i thị trấn Tấn Lăng tìm tá»›i Trung phá»§ sứ cá»§a phá»§ Công chúa, ngươi nói cho Trung phá»§ sứ biết, không nên tham lam, độc tham là há»a, phải nhìn xa hÆ¡n má»™t chút. Ngươi nói cho nà ng ta biết, Ninh Quốc quân sẽ có tù binh, hy vá»ng nà ng ta có thể dùng lý do vì nước thưởng công và lý do nhân lá»±c trồng cấy cá»§a phá»§ Công chúa cần, dùng đất Ä‘ai đổi lấy những tên tù binh nà y, sau nà y muốn đầu hà ng trở thà nh tù binh cá»§a Ngô Thà nh Quân, có thể thu được má»™t Ãt ruá»™ng đất cá»§a Thưá»ng Châu. Nếu không muốn trở thà nh tù binh cá»§a quân nhân, chỉ có thể trở thà nh tá Ä‘iá»n cá»§a phá»§ Công chúa. Nếu Trung phá»§ sứ bằng lòng, ngưá»i sẽ Ä‘i tìm Tiết độ phó sứ, má»i Tiết độ phó sứ sang mai kết giao dịch vá»›i phá»§ Công chúa.
Dương Côn dặn dò.
- Äại nhân, là m như váºy chỉ e là có háºu há»a. Tù binh có lẽ là Binh bá»™ má»›i có quyá»n xứ lý. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vệ quan Phan đáp.
- Nhiá»u chuyện thế rồi, nếu Binh Bá»™ can thiệp, váºy thì phá»§ Công chúa sẽ có thể thu hồi đất thưởng công. Sau nà y Binh bá»™ lấy gì mà thưởng công, cái gì cÅ©ng không cho sao? Ngươi nói vá»›i Tiết độ phó sứ, má»i hắn ta sau khi kết giao dịch xong dâng tấu lên triá»u đình, nói là để khÃch lệ lòng quân, để tránh tù binh cắn trả, để ứng phó vá»›i sá»± phản công kịch liệt cá»§a Việt quốc, để phòng Giang Âm quân xâm phạm, chỉ có thể bố trà xá» lý tù binh.
Dương Côn Ä‘iá»m nhiên nói.
- Vâng, thuộc hạ hiểu rồi.
Phan Vân cung kÃnh đáp.
- Không, ngươi không cần để Trung phá»§ sứ, chá»§ động Ä‘i tìm Tiết độ phó sứ. Nếu Trung phá»§ sứ bằng lòng, ngươi Ä‘i tìm Tiết độ phó sứ, nói bổn quân đỠnghị hắn ta cùng vá»›i phá»§ Công chúa Ngô Thà nh đạt thà nh giao dịch thưởng công cá»§a tù binh, do Tiết độ phó sứ thúc đẩy thà nh Ngô Thà nh Quân tiếp nháºn tù binh mở rá»™ng quân. Sau nà y để Ngô Thà nh Quân và Giang Âm quân hình thà nh kiếm chế, nếu không Giang Âm quân ở phÃa sau chém hắn ta má»™t Ä‘ao, đủ để đảo lá»™n tình hình Thưá»ng Châu.
Dương Côn dặn dò.
- Vâng, thuộc hạ ghi nhớ.
Phan Vân cung kÃnh đáp.
- Còn nữa, ngươi nói vá»›i Tiết độ phó sứ, bổn quân tá»± tiện Ä‘iá»u đại quân chinh chiến Thưá»ng Châu đã có tá»™i. Bổn quân đỠnghị chuyện tù binh là không muốn công bại sắp thà nh, cho nên xin hắn ta giữ miệng, tất cả xin hắn ta chá»§ động dâng tấu.
Dương Côn lại dặn dò, Phan Vân cung kÃnh đáp lá»i.
- Äi Ä‘i, cẩn tháºn chút.
Dương Côn nói. ChỠsau khi Phan Vân cưỡi ngựa đi rồi mới cùng hơn trăm kỵ hộ vệ trở vỠđại bản doanh Ninh Quốc quân.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 32 33 34 ... 46 »