Kiêu Phong
Tác giả: Tác giả: Hải Phong Nhi
Số chương: 453
Lần đọc: 186.883
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 28 29 30 ... 46 »
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 25
BiÌ mật gặp mặt
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Tiểu tiÌ€ nữ quay người mở cửa, ngoaÌ€i cửa coÌ một viÌ£ nữ nhân vaÌy tiÌm dung maÌ£o xinh Ä‘eÌ£p Ä‘ang đưÌng, chợt nghe Thanh PhuÌ€ kinh ngaÌ£c noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tử Lan tỷ tỷ.
Thanh PhuÌ€ sửng sôÌt kêu lên rồi Ä‘i tÆ¡Ìi, mỹ nhân ngoaÌ€i cửa nhaÌ€n nhaÌ£t mỉm cưởi liêÌc măÌt nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt một caÌi, laÌ£i nhiÌ€n sang Thanh PhuÌ€ diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Muội muội, muội ra đây một chuÌt, tỷ tỷ coÌ chuyện muôÌn thương lượng vÆ¡Ìi muội.
Thanh PhuÌ€ gật đầu, quay đầu nhiÌ€n về phiÌa LuÌ£c ThâÌt, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Công tử xin hãy chờ một chuÌt.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, Thanh PhuÌ€ Ä‘i ra ngoaÌ€i, không ngờ tiểu tiÌ€ nữ cũng biÌ£ nữ nhân vaÌy tiÌm goÌ£i ra theo, caÌc naÌ€ng vừa Ä‘i được giây laÌt, cửa caÌc đột nhiên mở ra, một nam tử aÌo gâÌm Ä‘i tÆ¡Ìi, LuÌ£c ThâÌt vừa nhiÌ€n liền thâÌy Ä‘uÌng laÌ€ Dương Côn, hăÌn vội đưÌng lên.
Dương Côn bươÌc nhanh Ä‘i tÆ¡Ìi bên người hăÌn, giôÌng như kẻ trộm thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- ThâÌt đệ, ngươi từng đêÌn Ninh QuôÌc quân, coÌ quen biêÌt được ai hay không?
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, cũng thâÌp gioÌ£ng kinh ngaÌ£c noÌi:
- TÆ°Ì huynh sao laÌ£i hỏi chuyện naÌ€y?
- Ta săÌp phải Ä‘i Ninh QuôÌc quân, thay thÃªÌ Vu tươÌng quân Ä‘ảm nhiệm chưÌc Tư Mã haÌ€nh quân của TiêÌt Äộ SÆ°Ì quân, ta cần coÌ thuộc haÌ£ coÌ thể duÌ€ng được.
Dương Côn thâÌp gioÌ£ng trả lời.
LuÌ£c ThâÌt châÌn động, thâÌt thanh noÌi:
- Huynh Ä‘i Ninh QuôÌc quân, Bệ haÌ£ thật sự muôÌn Ä‘iều Vu tươÌng quân rời khỏi sao.
Dương Côn gật đầu, thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- LaÌ€ sự thật, kyÌ€ thực ta cũng biêÌt Bệ haÌ£ không nên Ä‘iều Vu tươÌng quân rời khỏi Ninh QuôÌc quân, Vu tươÌng quân laÌ€ Ä‘aÌ£i taÌ€i, Ä‘ã ở trong Ninh QuôÌc quân nhiều năm. Vu tươÌng quân thôÌng soaÌi Ninh QuôÌc quân coÌ thể laÌ€m cho loÌ€ng người tin phuÌ£c, maÌ€ ta đêÌn, nhâÌt thời râÌt khoÌ laÌ€m cho người ta kiÌnh phuÌ£c, thậm chiÌ sẽ khiêÌn caÌc quan tươÌng căm thuÌ€.
LuÌ£c ThâÌt nghe hiểu, Dương Côn cần coÌ quan tươÌng tâng bôÌc ủng hộ, chỉ cần coÌ người Ä‘i đầu tôn kiÌnh Dương Côn, Dương Côn sẽ coÌ thể thuận lợi dung nhập vaÌ€o quần thể Ninh QuôÌc quân.
Dương Côn đêÌn Ninh QuôÌc quân nhậm chưÌc, khiêÌn cho hăÌn hêÌt sưÌc bâÌt ngờ, chẳng qua hăÌn nhanh choÌng trâÌn Ä‘iÌ£nh laÌ£i, nội tâm gâÌp gaÌp suy nghĩ cân nhăÌc một chuÌt, cuôÌi cuÌ€ng thâÌp gioÌ£ng noÌi cho Dương Côn biêÌt những hảo hữu trong quân của miÌ€nh. Dương Côn nghe xong râÌt kinh ngaÌ£c, nhưng trên mặt cũng đầy sung sươÌng, y maÌ£o hiểm Ä‘iÌ£nh ngaÌ€y heÌ£n LuÌ£c ThâÌt, thật ra laÌ€ muôÌn biêÌt chuÌt iÌt về tiÌ€nh huôÌng Ninh QuôÌc quân, nhưng không tưởng được LuÌ£c ThâÌt ở Ninh QuôÌc quân thật sự coÌ quan tươÌng coÌ thể duÌ€ng.
Hai người biÌ mật noÌi chuyện vÆ¡Ìi nhau nửa thời, cuôÌi cuÌ€ng Dương Côn thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- ThâÌt đệ laÌ€ Binh Mã SÆ°Ì quân tiễu phỉ, hẳn laÌ€ vẫn chưa biêÌt, hôm qua Bệ haÌ£ đột nhiên đưa thaÌnh chỉ tÆ¡Ìi Nam Ä‘aÌ£i doanh, mệnh lệnh hai doanh quân của Nam Ä‘aÌ£i doanh quy vaÌ€o Vũ Lâm Vệ của phủ Công chuÌa.
LuÌ£c ThâÌt nghe maÌ€ tim đập maÌ£nh, vội hỏi:
- TÆ°Ì huynh coÌ biêÌt caÌc quan tươÌng quy thuộc coÌ tên laÌ€ giÌ€ không
- BiêÌt, Äiển Quân của phủ Công chuÌa tên laÌ€ VaÌ£n Bân, nguyên laÌ€ TươÌng quân của Tả Thiên Ngưu Vệ, laÌ€ cận vệ của Bệ haÌ£. ThÆ°Ì hai laÌ€ Äô Ngu Hầu tên Chu Vũ, được Bệ haÌ£ giao cho chưÌc quyền LuÌ£c Sự châÌp chưởng hiÌ€nh luật vaÌ€ quản lyÌ quân nhu. Chủ tươÌng doanh quân laÌ€ Tả Äô UÌy tên Vương BiÌ€nh, Hữu Äô UÌy tên Ngưu SÆ¡n KyÌ€, Ngưu SÆ¡n KyÌ€ coÌ bôÌi cảnh Công bộ ThiÌ£ lang.
Dương Côn thâÌp gioÌ£ng trả lời.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong khoÌ coÌ thể tin nổi nhiÌ€n Dương Côn, giật miÌ€nh noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tin tưÌc của TÆ°Ì huynh laÌ€ thật sao?
- Ta vẫn coÌ€n laÌ€ Trung Lang TươÌng của Kim Ngô Vệ, loaÌ£i Ä‘aÌ£i sự trong quân naÌ€y sao coÌ thể không biêÌt. Ngươi hoaÌ€i nghi như vậy, hẳn laÌ€ viÌ€ Vương BiÌ€nh vaÌ€ Chu Vũ coÌ quan hệ râÌt sâu vÆ¡Ìi ngươi phải không.
Dương Côn thâÌp gioÌ£ng Ä‘aÌp laÌ£i.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, noÌi:
- BoÌ£n hoÌ£ vaÌ€ ta ở trong Hưng HoÌa quân laÌ€ chiêÌn hữu sinh tử chiÌ côÌt đâÌy.
- CoÌ phải ngươi râÌt ngoaÌ€i yÌ muôÌn, Bệ haÌ£ viÌ€ sao coÌ thể để cho hảo hữu của ngươi trở thaÌ€nh quan tươÌng phủ Công chuÌa.
Dương Côn thâÌp gioÌ£ng noÌi.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, noÌi:
- ÄuÌng vậy, Bệ haÌ£ hẳn laÌ€ kiêng kiÌ£ ta can thiệp vaÌ€o việc quân của phủ Công chuÌa mÆ¡Ìi Ä‘uÌng.
- Bệ haÌ£ Ä‘uÌng laÌ€ kiêng kiÌ£ quan tươÌng kêÌt thêÌ, nhưng tiÌ€nh thÃªÌ bưÌc baÌch Bệ haÌ£ không thể không choÌ£n lựa. Quân chÃªÌ của Vũ Lâm Vệ phủ Công chuÌa rõ raÌ€ng chiÌnh laÌ€ chÃªÌ Ä‘Ã´Ì£ quân đội truÌ Ä‘oÌng bên ngoaÌ€i, Bệ haÌ£ coÌ lẽ laÌ€ coÌ tâm tư ngaÌ€y sau sẽ cho Vũ Lâm Vệ của phủ Công chuÌa ngoaÌ£i truÌ. Nhưng nêÌu Vũ Lâm Vệ ngoaÌ£i truÌ sẽ coÌ khả năng biÌ£ thÃªÌ lực ở Ä‘iÌ£a phương thu mua, coÌ loaÌ£i khả năng Ä‘oÌ, Bệ haÌ£ chỉ Ä‘aÌ€nh bồi dưỡng phủ Công chuÌa để kềm chÃªÌ Vũ Lâm Vệ.
Dương Côn râÌt khôn ngoan, tiêÌt lộ duÌ£ng tâm của ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng.
LuÌ£c ThâÌt hiểu ra gật đầu, yÌ nghĩ của ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng coÌ Ä‘aÌ£o lyÌ, lâÌy tiÌ€nh nghĩa giữa hăÌn vaÌ€ chiêÌn hữu quả thật sẽ kềm chÃªÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c khả năng Vương BiÌ€nh vaÌ€ Chu Vũ phản bội. Chỉ cần Vương BiÌ€nh vaÌ€ Chu Vũ nhÆ¡Ì kỹ tiÌ€nh hữu nghiÌ£ sẽ không bằng loÌ€ng tiêÌp nhận thu mua laÌ€m liên luÌ£y đêÌn hăÌn, noÌi caÌch khaÌc, LuÌ£c ThâÌt hăÌn Ä‘ã biêÌn thaÌ€nh một con tin.
- Về phương diện khaÌc, Bệ haÌ£ chăÌc laÌ€ không muôÌn phủ Công chuÌa vaÌ€ Hưng HoÌa quân coÌ diÌnh liÌu đêÌn caÌc thÃªÌ lực khaÌc, cho nên săÌp xêÌp hảo hữu của ngươi đêÌn một nÆ¡i trong phaÌ£m vi coÌ thể khôÌng chêÌ. MuÌ£c Ä‘iÌch của Bệ haÌ£ laÌ€ muôÌn bồi dưỡng phủ Công chuÌa trở thaÌ€nh một thÃªÌ lực mÆ¡Ìi đâÌy. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dương Côn haÌ£ gioÌ£ng noÌi.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, cũng hỏi:
- DuÌ€ sao Công chuÌa cũng xuâÌt thân từ phủ Ung Vương phủ, Bệ haÌ£ bồi dưỡng phủ Công chuÌa, không sợ sẽ coÌ nguy cÆ¡ laÌ€m lÆ¡Ìn maÌ£nh thÃªÌ lực phủ Ung Vương aÌ€?
- Ngô ThaÌ€nh công chuÌa tuyệt đôÌi sẽ không câÌu kêÌt vÆ¡Ìi phủ Ung Vương, ngược laÌ£i coÌ€n thuÌ€ hận đâÌy. Ngô ThaÌ€nh công chuÌa vaÌ€ Ung Vương phi coÌ Ä‘aÌ£i thuÌ€ giêÌt meÌ£, hÆ¡n nữa Ngô ThaÌ€nh công chuÌa trưởng thaÌ€nh taÌ£i Tiêu phủ ở huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, căn bản không hề coÌ tiÌ€nh cảm cha con vÆ¡Ìi Ung Vương. Bệ haÌ£ bồi dưỡng phủ Công chuÌa, một laÌ€ để tỏ ra laÌ€ một viÌ£ vua coi troÌ£ng thân nhân, hai laÌ€ laÌ€m suy yêÌu thÃªÌ lực của Ung Vương, ba chiÌnh laÌ€ lợi duÌ£ng danh nghĩa của phủ Công chuÌa Ä‘i thực hiện râÌt nhiều mưu đồ.
Dương Côn thâÌp gioÌ£ng Ä‘aÌp laÌ£i.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, Dương Côn laÌ£i thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- Bản tiÌnh Bệ haÌ£ ưa thiÌch daÌ£ng người văn hoa tuâÌn lãng, ta thật không ngờ ThâÌt đệ ngươi sẽ được y tiÌn nhiệm, hiện giờ Bệ haÌ£ ân tÆ°Ì ngươi laÌ€m PhoÌ€ mã, haÌ€nh động Ä‘oÌ chưÌng tỏ y coÌ hảo cảm vÆ¡Ìi ngươi đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, laÌ£i nghe Dương Côn thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- Tuy nhiên ngươi cũng không nên khinh thường, ngaÌ€y sau laÌ€m việc cÃ´Ì găÌng kiÌn Ä‘aÌo một chuÌt, trên phương diện quân sự vaÌ€ chiÌnh triÌ£ phải tuân theo khuôn pheÌp cũ khiêm tôÌn laÌ€m việc, trên đời sôÌng vaÌ€ việc tư phải tự nhiên tuÌ€y yÌ một chuÌt. Chỉ cần ngươi coÌ thể laÌ€m tăng sự thừa nhận của Bệ haÌ£ vÆ¡Ìi ngươi, mai sau y sẽ troÌ£ng duÌ£ng ngươi, coÌ€n nêÌu ngươi caÌ€ng tham quyền giaÌ€nh thêÌ, y sẽ caÌ€ng thêm nghi kyÌ£ cheÌ€n eÌp ngươi.
LuÌ£c ThâÌt thuÌ£ giaÌo gật đầu, laÌ£i nghe Dương Côn thâÌp gioÌ£ng cười noÌi:
- Ta thật sự chiÌ£u phuÌ£c huynh đệ đâÌy, ta coÌ€n lo lăÌng huynh đệ sẽ công khai Ä‘i tiÌ€m gặp ta, ai ngờ huynh đệ Ä‘ang ở Khổng TươÌc lâu, coÌ€n coÌ mỹ nhân bầu baÌ£n cÆ¡ chưÌ.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong da mặt hÆ¡i noÌng lên, laÌ£i nghe Dương Côn thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- ÄÆ°Æ¡Ì£c rồi, ta phải Ä‘i đây, huynh đệ bảo troÌ£ng cho tôÌt.
- Ta chuÌc TÆ°Ì huynh thuận buồm xuôi gioÌ.
LuÌ£c ThâÌt thâÌp gioÌ£ng Ä‘aÌp laÌ£i, Dương Côn vui vẻ cười, xoay người Ä‘i về phiÌa cửa, giôÌng như kẻ trộm từ khe cửa nhiÌ€n ra xung quanh một caÌi, mÆ¡Ìi mở cửa tự nhiên Ä‘i ra ngoaÌ€i.
LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n Dương Côn rời Ä‘i, hăÌn tuyệt không cảm thâÌy haÌ€nh vi của Dương Côn buồn cười, nêÌu việc hăÌn cuÌ€ng Dương Côn biÌ mật gặp nhau biÌ£ mật thaÌm của ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng phaÌt hiện, hậu quả chiÌnh laÌ€ cửa naÌt nhaÌ€ tan.
HăÌn ngồi trở về ghÃªÌ dựa, trong đầu vẫn coÌ€n vang voÌ£ng lời noÌi gây châÌn động của Dương Côn, Dương Côn coÌ thể trở thaÌ€nh Chủ SoaÌi Ninh QuôÌc quân, chiÌnh laÌ€ Ä‘aÌ£i diện cho quân quyền TiêÌt Äộ SÆ°Ì thôÌng soaÌi hÆ¡n saÌu vaÌ£n Ä‘aÌ£i quân.
MaÌ€ Chu Vũ vaÌ€ Vương BiÌ€nh laÌ£i được ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng quy về dươÌi trươÌng phủ Công chuÌa, hÆ¡n nữa coÌ€n laÌ€ quan tươÌng câÌp Äô UÌy năÌm quân quyền, hăÌn cảm thâÌy râÌt không chân thực. LuÌc trươÌc, hăÌn coÌ€n lo lăÌng cho quan đồ của Vương BiÌ€nh vaÌ€ Chu Vũ, cÃ´Ì yÌ Ä‘ÃªÌ‰ trôÌng chưÌc quan Công ChuÌa UÌy.
Thật sự khoÌ coÌ thể Ä‘oaÌn trươÌc, hăÌn đây ở kinh thaÌ€nh lăn lộn, đêÌn nay cũng không thu được quân quyền chân chiÌnh, thậm chiÌ viÌ€ nguyên nhân trở thaÌ€nh PhoÌ€ mã, khiêÌn cho khả năng tương lai coÌ thể cầm quân caÌ€ng trở nên mÆ¡ hồ bâÌt Ä‘iÌ£nh. Hai viÌ£ ca ca vậy maÌ€ không cần hao công liền trở thaÌ€nh Äô uÌy thôÌng quân, coÌ€n hăÌn thiÌ€ sao, ngay từ khi mÆ¡Ìi hồi gia hương hăÌn vẫn không ngừng nỗ lực viÌ€ tương lai coÌ thể thôÌng quân, quả laÌ€ coÌ tâm trồng hoa hoa không ra.
Khi hăÌn Ä‘ang cảm thaÌn thiệt hÆ¡n ở trong loÌ€ng, cửa caÌc mở ra, Thanh PhuÌ€ vaÌ€ tiểu tiÌ€ nữ Ä‘i vaÌ€o. Thanh PhuÌ€ lập tưÌc Ä‘i tÆ¡Ìi trươÌc mặt LuÌ£c ThâÌt, trên khuôn mặt xinh Ä‘eÌ£p haÌ€m chưÌa aÌnh măÌt kyÌ€ laÌ£ nhiÌ€n xuôÌng LuÌ£c ThâÌt, LuÌ£c ThâÌt cũng nhaÌ€n nhaÌ£t cười ngẩng đầu nhiÌ€n Thanh PhuÌ€.
Trong luÌc hai người đôÌi măÌt nhiÌ€n nhau, LuÌ£c ThâÌt Ä‘ã ngầm quyêÌt Ä‘iÌ£nh, hôm nay mặc kệ Thanh PhuÌ€ coÌ nguyện yÌ chuộc thân hay không, hăÌn cũng phải dẫn mỹ nhân naÌ€y về nhaÌ€, hăÌn không cho pheÌp coÌ bâÌt luận sÆ¡ hở naÌ€o xuâÌt hiện.
- Tử Lan tỷ tỷ phải chuộc thân rời Ä‘i, naÌ€ng ta khuyên nô cũng chuộc thân rời Ä‘i cho thỏa Ä‘aÌng.
Thanh PhuÌ€ diÌ£u daÌ€ng khẽ noÌi.
LuÌ£c ThâÌt mỉm cười, haÌ£ gioÌ£ng noÌi:
- NoÌi như vậy, naÌ€ng bằng loÌ€ng theo ta trở về.
- Nô vẫn chưa suy nghĩ kỹ.
Thanh PhuÌ€ thẳng lưng diÌ£u daÌ€ng khẽ noÌi, một đôi măÌt Ä‘eÌ£p ôn nhu nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt.
LuÌ£c ThâÌt đưÌng dậy, tiêÌn lên một bươÌc, duỗi tay choaÌ€ng ôm eo của naÌ€ng, cuÌi xuôÌng chăm chuÌ ngăÌm gương mặt của Thanh PhuÌ€. Thanh PhuÌ€ cũng ngửa bờ maÌ luÌm nhiÌ€n hăÌn, bôÌn măÌt nhiÌ€n nhau, không một lời noÌi câÌt lên, đôi bên xem tâm yÌ của đôÌi phương.
- Thanh PhuÌ€, gả cho ta Ä‘i, ta sẽ laÌ€m baÌ£n cuÌ€ng naÌ€ng suôÌt đời, ta sẽ cho naÌ€ng một cuộc sôÌng coÌ tôn nghiêm.
LuÌ£c ThâÌt triÌ£nh troÌ£ng hưÌa heÌ£n.
Thanh PhuÌ€ thản nhiên cười yêÌu Æ¡Ìt, vươn tay ngoÌ£c âu yêÌm lồng ngực LuÌ£c ThâÌt, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Còn gì nữa không.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, khẽ cười noÌi:
- CoÌ€n coÌ, ta muôÌn naÌ€ng sinh con caÌi cho ta.
Thanh PhuÌ€ hÆ¡i giật miÌ€nh, tiêÌp Ä‘oÌ trên bờ maÌ ngoÌ£c nhiễm một lÆ¡Ìp son diễm lệ, naÌ€ng cuÌi đầu, khẽ noÌi:
- Äa taÌ£ lời hưÌa của công tử, Ä‘iều nô muôÌn nhâÌt Ä‘oÌ laÌ€ coÌ thể hầu haÌ£ NgoÌ£c TruÌc tỷ cả đời, Ä‘oÌ laÌ€ lời thề nô Ä‘ã từng phaÌt thệ.
LuÌ£c ThâÌt giật miÌ€nh, hồi lâu mÆ¡Ìi thu laÌ£i caÌnh tay ôm lâÌy thân thể mềm maÌ£i của Thanh PhuÌ€, cuÌi đầu nheÌ£ noÌi:
- Ta Ä‘aÌp ưÌng naÌ€ng, về sau naÌ€ng vaÌ€ NgoÌ£c TruÌc sẽ cả đời không rời nhau.
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 26
Thuộc tươÌng
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Thanh PhuÌ€ ở trong loÌ€ng hăÌn ừ nheÌ£ một tiêÌng, thật lâu sau, naÌ€ng mÆ¡Ìi khẽ noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Công tử, chaÌ€ng lâÌy năm ngaÌ€n baÌ£c laÌ€ Ä‘ủ rồi, toaÌ€n bộ đồ nữ trang của nô coÌ giaÌ triÌ£ taÌm ngaÌ€n baÌ£c, tuy nhiên công tử cũng phải Ä‘aÌp ưÌng nô, phải noÌi thaÌ€nh ba vaÌ£n baÌ£c chuộc thân.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, khoÌ hiểu noÌi:
- Vì sao?
- GiaÌ triÌ£ con người nô laÌ€ một loaÌ£i tôn vinh, nêÌu noÌi thâÌp giaÌ, ngaÌ€y sau nô sẽ biÌ£ người coi thường, coÌ€n về Khổng TươÌc lâu, ba vaÌ£n baÌ£c tiền chuộc thân mÆ¡Ìi coÌ thể giữ cho danh khiÌ không biÌ£ haÌ£, ở thanh lâu danh khiÌ laÌ€ giaÌ triÌ£ cực kyÌ€ troÌ£ng yêÌu.
Thanh PhuÌ€ nheÌ£ gioÌ£ng giải thiÌch.
LuÌ£c ThâÌt bừng tỉnh, gật đầu cười noÌi:
- ÄÆ°Æ¡Ì£c rồi, ta sẽ noÌi tiền chuộc thân của naÌ€ng laÌ€ ba vaÌ£n baÌ£c.
- Nô đa tạ công tử.
Thanh Phù khẽ tạ ơn.
LuÌ£c ThâÌt im lặng mỉm cười, hăÌn hiểu tâm lyÌ tinh tÃªÌ của Thanh PhuÌ€, giaÌ triÌ£ tự tôn của Thanh PhuÌ€ chỉ coÌ thể duÌ€ng baÌ£c để thể hiện, maÌ€ giaÌ triÌ£ của tiểu thư nhaÌ€ quan laÌ£i thiÌ€ phải xem xuâÌt thân cao thâÌp. Cũng giôÌng như sư tỷ từng noÌi qua, giaÌ triÌ£ con người của LyÌ TuyêÌt Tâm laÌ€ mười vaÌ£n baÌ£c trăÌng, loaÌ£i giaÌ triÌ£ mười vaÌ£n baÌ£c trăÌng naÌ€y, trên thực tÃªÌ hÆ¡n phân nửa laÌ€ danh khiÌ, non nửa mÆ¡Ìi laÌ€ dung maÌ£o mỹ lệ, bởi viÌ€ LyÌ TuyêÌt Tâm laÌ€ chaÌu gaÌi Ä‘iÌch tôn của quan lÆ¡Ìn, laÌ€ nữ nhân thiêÌu chuÌt nữa Ä‘ã nhập cung laÌ€m phi, cho nên giaÌ triÌ£ râÌt cao.
- Thanh PhuÌ€, coÌ biêÌt viÌ€ sao ta vội vã đêÌn chuộc thân cho naÌ€ng không?
LuÌ£c ThâÌt khẽ noÌi.
- Vì sao?
Thanh PhuÌ€ khẽ Ä‘aÌp laÌ£i.
LuÌ£c ThâÌt cuÌi đầu thuật laÌ£i raÌ€nh maÌ£ch vaÌ€o tai naÌ€ng, Thanh PhuÌ€ nghe xong maÌ£nh mẽ ngửa đầu kinh sợ nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, hồi lâu mÆ¡Ìi laÌ£i cuÌi đầu bổ nhaÌ€o vaÌ€o loÌ€ng LuÌ£c ThâÌt. LuÌ£c ThâÌt noÌi cho naÌ€ng biêÌt, bây giờ chuộc thân, naÌ€ng sẽ được Công chuÌa tiêÌp nhận, coÌ thể trở thaÌ€nh nữ quan phủ Công chuÌa, nêÌu để sau naÌ€y chuộc thân, chỉ coÌ thể coÌ Ä‘iÌ£a viÌ£ nô tiÌ€ haÌ£ đẳng.
*****
Gần như cuÌ€ng một thời gian, mâÌy chuÌ£c võ quan mặc giaÌp cưỡi ngựa tiêÌn vaÌ€o kinh thaÌ€nh Giang Ninh, sau khi vaÌ€o thaÌ€nh đội kyÌ£ mã băÌt đầu giảm tôÌc độ, đội kyÌ£ mã Ä‘i haÌ€ng hai, nêÌu như nhiÌ€n kỹ sẽ phaÌt hiện trung gian Ä‘oaÌ€n kyÌ£ mã coÌ một khoảng trôÌng khaÌ lÆ¡Ìn.
Hai người Ä‘i đầu đội ngũ ở Ä‘oaÌ£n sau Ä‘uÌng laÌ€ Chu Vũ vaÌ€ Vương BiÌ€nh, khuôn mặt Vương BiÌ€nh khoÌ neÌn hưng phâÌn, coÌ€n aÌnh măÌt của Chu Vũ laÌ£i ổn troÌ£ng pha chuÌt vẻ ưu tư, dường như coÌ tâm sự giÌ€.
- NaÌ€y, ta noÌi lão Chu ngươi laÌ€m sao vậy? CoÌ phải laÌ€ mâÌt chưÌc Doanh tươÌng cho nên trong loÌ€ng không thoải maÌi hay không? Ngươi yên tâm Ä‘i, doanh quân naÌ€y của ta đều laÌ€ huynh đệ của chuÌng ta đâÌy, bao gồm cả ta đều sẽ nghe lời ngươi.
Vương Bình tùy tiện an ủi.
Chu Vũ lập tưÌc quay đầu trừng măÌt nhiÌ€n Vương BiÌ€nh, thâÌp gioÌ£ng traÌch măÌng:
- NoÌi bậy baÌ£ giÌ€ Ä‘oÌ, ta trở thaÌ€nh Äô Ngu Hầu quản lyÌ quân phaÌp vaÌ€ quân lương, chưÌc vuÌ£ vôÌn laÌ€ Ä‘ã cao hÆ¡n ngươi, nêÌu Äiển Quân Ä‘aÌ£i nhân không coÌ mặt, ta chiÌnh laÌ€ Chủ tươÌng cao nhâÌt, về sau chÆ¡Ì coÌ noÌi bậy gây hoÌ£a.
Vương BiÌ€nh ngẩn ra, khoÌ hiểu noÌi:
- Vậy sao mặt maÌ€y ngươi u aÌm nha?
- Ta chỉ cảm thâÌy kyÌ€ quaÌi, taÌ£i sao HoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ bệ haÌ£ laÌ£i để cho chuÌng ta quy về dươÌi trươÌng phủ Công chuÌa.
Chu Vũ nhỏ gioÌ£ng noÌi.
- CoÌ chỗ naÌ€o kyÌ€ quaÌi, đương nhiên laÌ€ viÌ€ LuÌ£c huynh đệ được HoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ thaÌnh ân, HoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ nhâÌt Ä‘iÌ£nh laÌ€ tiÌn nhiệm LuÌ£c huynh đệ, cho nên mÆ¡Ìi không kiêng kyÌ£, để cho huynh đệ chuÌng ta hợp laÌ£i vÆ¡Ìi nhau.
Vương BiÌ€nh noÌi trăÌng ra caÌi nhiÌ€n của miÌ€nh.
Chu Vũ nghe xong như thoaÌng chuÌt suy nghĩ gật đầu, Vương BiÌ€nh cười noÌi:
- Không cần suy nghĩ nữa, gặp LuÌ£c huynh đệ hỏi laÌ€ sẽ biêÌt ngay.
Chu Vũ gật đầu, coÌ€n noÌi thêm:
- Vương BiÌ€nh, ta nghe noÌi phủ Công chuÌa coÌ một đội quan chưÌc Dực Vệ, ngươi xem coÌ thể cầu LuÌ£c huynh đệ cho lão huynh đệ nguyên bản của ta nhậm chưÌc ở phủ Công chuÌa hay không.
Vương BiÌ€nh ngẩn ra, gật đầu noÌi:
- Ngươi sợ caÌc huynh đệ ở laÌ£i Hữu doanh sẽ biÌ£ ưÌc hiêÌp coÌ phải không.
Chu Vũ im lặng, kyÌ€ thực Ä‘iều y ưu sầu chiÌnh laÌ€ việc an triÌ cho lão huynh đệ. Y vaÌ€ Vương BiÌ€nh biÌ£ Ä‘iều đêÌn kinh thaÌ€nh, tự nhiên coÌ râÌt nhiều thuộc haÌ£ nguyện Ä‘i theo, Hồ tươÌng quân cũng rộng lượng thả Ä‘i, sau khi boÌ£n hoÌ£ tÆ¡Ìi Nam Ä‘aÌ£i doanh ở kinh thaÌ€nh, lão huynh đệ Ä‘i theo dĩ nhiên laÌ€ saÌp nhập vaÌ€o quân doanh.
Vượt quaÌ biên chÃªÌ thiÌch hợp cũng không coÌ giÌ€ phải sợ, duÌ€ sao Chủ tươÌng mang binh sẽ không ngaÌ£i tinh binh nhiều, nhưng Chu Vũ vừa mâÌt Ä‘i quân chưÌc Doanh tươÌng, việc thu xêÌp cho caÌc lão huynh đệ lập tưÌc trở nên phiền toaÌi. Người của y tâÌt nhiên sẽ không được tân Chủ tươÌng troÌ£ng duÌ£ng, nhâÌt laÌ€ võ quan thaÌm vệ, gã Ngưu SÆ¡n KyÌ€ kia cũng tự dẫn theo vệ quan của miÌ€nh tÆ¡Ìi nhậm chưÌc đâÌy.
Theo Chu Vũ tÆ¡Ìi coÌ hÆ¡n ba mươi ba người, hÆ¡n nữa ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng coÌ Ä‘iểm về một sÃ´Ì quan tươÌng ở Hưng HoÌa quân, khiêÌn cho y không thể an triÌ sao cho thỏa Ä‘aÌng. Y thăng laÌ€m Äô Ngu Hầu, cũng chỉ coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c mười saÌu HiÌ€nh vệ, y không thể coÌ lỗi vÆ¡Ìi caÌc huynh đệ theo miÌ€nh đêÌn đây, nhưng ở kinh thaÌ€nh y không daÌm phaÌ hỏng quân chÃªÌ chuôÌc lâÌy tội vaÌ£.
Äội kyÌ£ mã Ä‘ã tÆ¡Ìi trươÌc cửa chiÌnh phủ Công chuÌa, vừa nhiÌ€n thiÌ€ thâÌy toÌ€a phủ Ä‘ang được thi công, tuy nhiên ở ngoaÌ€i cửa cũng coÌ bôÌn Phủ vệ mặc phuÌ£c trang maÌ€u xanh. Sau khi baÌo caÌo, một gã Phủ vệ vội vaÌ€ng Ä‘i vaÌ€o thông baÌo, Chu Vũ vaÌ€ Vương BiÌ€nh vÆ¡Ìi hai chủ quan khaÌc cuÌ€ng nhau Ä‘i tÆ¡Ìi.
- Chu Ä‘aÌ£i nhân, Vương Ä‘aÌ£i nhân, nghe noÌi hai viÌ£ Ä‘aÌ£i nhân laÌ€ baÌ£n tri kỉ của Ngô ThaÌ€nh PhoÌ€ Mã.
Äiển Quân VaÌ£n Bân mỉm cười thân thiện mở miệng trươÌc, đây laÌ€ một người trung niên diện maÌ£o như quan ngoÌ£c, tuy rằng mặc tươÌng giaÌp nhưng rõ raÌ€ng không Ä‘ủ anh khiÌ, chỉ coÌ thể goÌ£i laÌ€ Nho tươÌng.
- ÄaÌ£i nhân noÌi Ä‘uÌng, chuÌng ta vaÌ€ PhoÌ€ mã Ä‘ã từng ở trong cuÌ€ng một quân doanh.
Chu Vũ mỉm cười Ä‘aÌp laÌ£i.
- Hai viÌ£ coÌ thể quen biêÌt vÆ¡Ìi PhoÌ€ mã, thật laÌ€ coÌ phuÌc.
VaÌ£n Bân mỉm cười noÌi thêm.
- ÄuÌng laÌ€ râÌt may măÌn, chuÌng ta cũng thật không ngờ Bệ haÌ£ tiÌn nhiệm LuÌ£c huynh đệ đêÌn bậc naÌ€y, để cho chuÌng ta quy về phủ Công chuÌa.
Chu Vũ mỉm cười Ä‘aÌp laÌ£i, săÌc mặt VaÌ£n Bân biêÌn hoÌa, tiêÌp Ä‘oÌ im lặng gật đầu.
- Hai viÌ£ Ä‘aÌ£i nhân, bổn quân hy voÌ£ng ngaÌ€y sau chuÌng ta coÌ thể trở thaÌ€nh chiêÌn hữu chân chiÌnh, không nên xuâÌt hiện tiÌ€nh cảnh đôÌi Ä‘iÌ£ch vÆ¡Ìi nhau, bằng không sau naÌ€y chuÌng ta sẽ râÌt vâÌt vả, cũng sẽ biÌ£ kẻ Ä‘iÌ£ch tiÌnh kêÌ.
VaÌ£n Bân thaÌ€nh khẩn baÌ€y tỏ thaÌi độ.
- ÄaÌ£i nhân yên tâm, chỉ cần laÌ€ việc hợp lyÌ hợp phaÌp, thuộc haÌ£ tự nhiên phải ủng hộ Ä‘aÌ£i nhân.
ThaÌi độ Chu Vũ khaÌ cung kiÌnh Ä‘aÌp laÌ£i.
Trên thực tÃªÌ quan giai của y ngang bằng vÆ¡Ìi Äiển Quân, maÌ€ chủ chưÌc của y chiÌnh laÌ€ châÌp chưởng phaÌp độ trong quân, caÌch goÌ£i thông thường laÌ€ GiaÌm Quân. ChưÌc vuÌ£ của GiaÌm Quân coÌ nhiều loaÌ£i, tỷ như chưÌc quan Tư Mã HaÌ€nh Quân, coÌ khi ở trong quân được xưng laÌ€ GiaÌm Quân.
VaÌ£n Bân gật gật đầu, Vương BiÌ€nh đột nhiên noÌi:
- Về sau vaÌ€o thời Ä‘iểm quân chiêÌn, Ä‘aÌ£i nhân coÌ thể thương lượng cuÌ€ng Chu Vũ, Chu Vũ trong Hưng HoÌa quân chiÌnh laÌ€ quân sư coÌ tiêÌng đâÌy, ta thiÌ€ không được rồi, chỉ thiÌch thỏa thê laÌ€m caÌ€n ở trên chiêÌn trường thôi.
VaÌ£n Bân ngẩn ra, Chu Vũ chau maÌ€y, không haÌ€i loÌ€ng vÆ¡Ìi lời noÌi của Vương BiÌ€nh, laÌ£i nghe VaÌ£n Bân mỉm cười noÌi:
- Äề nghiÌ£ của Vương Ä‘aÌ£i nhân, bổn quân sẽ nhÆ¡Ì kỹ.
Vương BiÌ€nh nhêÌch miệng cười, laÌ£i hỏi:
- ÄaÌ£i nhân, sau naÌ€y chuÌng ta coÌ thể ra bên ngoaÌ€i truÌ Ä‘oÌng hay không? Không phải laÌ€ thật sự laÌ€m ổ ở kinh thaÌ€nh naÌ€y chưÌ.
- CoÌ Ä‘ÃªÌn bên ngoaÌ€i truÌ Ä‘oÌng hay không laÌ€ do Bệ haÌ£ Ä‘iÌ£nh Ä‘oaÌ£t, tuy nhiên theo quân chÃªÌ của chuÌng ta, khả năng ngaÌ€y sau truÌ Ä‘oÌng ở bên ngoaÌ€i sẽ râÌt lÆ¡Ìn.
VaÌ£n Bân mỉm cười trả lời, tựa hồ coÌ Ã¢Ìn tượng râÌt tôÌt vÆ¡Ìi Vương BiÌ€nh.
Vương BiÌ€nh gật gật đầu nhiÌ€n vaÌ€o trong phủ, liền thâÌy Phủ vệ Ä‘i thông baÌo Ä‘ang bươÌc nhanh quay về, ra cửa phủ, chăÌp tay cung kiÌnh noÌi:
- Công chuÌa Ä‘iện haÌ£ coÌ lệnh, mời bôÌn viÌ£ chủ quan nhập sảnh phủ tiêÌn kiêÌn.
VaÌ£n Bân gật đầu, câÌt bươÌc Ä‘i trươÌc tiên, Ngưu đô uÌy cung kiÌnh đưa tay mời Chu Vũ Ä‘i trươÌc, Chu Vũ gật đầu, câÌt bươÌc Ä‘i theo sau VaÌ£n Bân, Vương BiÌ€nh vaÌ€ Ngưu đô uÌy soÌng vai theo sau.
VaÌ€o cửa phủ laÌ€ đường Ä‘aÌ£o, bôÌn viÌ£ chủ quan thong dong tiêÌn lên, tÆ¡Ìi ngoaÌ€i chiÌnh sảnh thiÌ€ dừng laÌ£i, VaÌ£n Bân chăÌp tay cung kiÌnh noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thuộc quan Äiển Quân VaÌ£n Bân, cầu kiêÌn Công chuÌa Ä‘iện haÌ£.
TiêÌng vừa dưÌt, từ trong sảnh một mỹ nhân aÌo lam Ä‘i ra, diÌ£u daÌ€ng noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- BôÌn viÌ£ Ä‘aÌ£i nhân, Công chuÌa Ä‘iện haÌ£ cho mời.
VaÌ£n Bân gật đầu, nhâÌc chân bươÌc lên bậc thềm Ä‘i đầu vaÌ€o trong sảnh, bôÌn người vừa vaÌ€o trong sảnh, đều sửng sôÌt. Ôi chao, không ngờ ở trong phoÌ€ng đều đặn đưÌng hÆ¡n mười viÌ£ nữ nhân xinh Ä‘eÌ£p, coÌ vaÌy trăÌng, coÌ vaÌy lam, ngồi ở chủ viÌ£ laÌ€ một viÌ£ mỹ nhân mặc y trang gâÌm voÌc, mỹ nhân kia mặt maÌ€y như vẽ, khuôn mặt tựa baÌ£ch ngoÌ£c maÌ€i thaÌ€nh, khiÌ châÌt xuâÌt trần như tiên tử.
- ChuÌng thuộc thần phuÌ£ng chỉ duÌ£ Bệ haÌ£, tiêÌn kiêÌn Công chuÌa Ä‘iện haÌ£.
VaÌ£n Bân đưÌng thẳng trong sảnh, cung kiÌnh baÌi kiêÌn theo quân lễ, ba người phiÌa sau đương nhiên cũng phải cuÌi đầu haÌ€nh quân lễ.
- BôÌn viÌ£ Ä‘aÌ£i nhân miễn lễ.
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng Ä‘aÌp laÌ£i, hôm nay quan tươÌng Vũ Lâm Vệ đột nhiên tÆ¡Ìi laÌ€m cho naÌ€ng râÌt bâÌt ngờ, gâÌp gaÌp goÌ£i người tÆ¡Ìi tiền traÌ£ch, baÌ€y triÌ cho tôÌt để coÌ thể phô trương tiêÌp kiêÌn.
- Äiện haÌ£, thuộc thần danh VaÌ£n Bân, mang theo thuộc haÌ£ đêÌn tiêÌn kiêÌn, viÌ£ naÌ€y chiÌnh laÌ€ Äô Ngu Hầu Chu Vũ, phuÌ£ traÌch quân phaÌp vaÌ€ LuÌ£c Sự của Vũ Lâm Vệ.
VaÌ£n Bân nghiêng người giÆ¡Ìi thiệu Chu Vũ.
Tiểu PhưÌc nhaÌ€n nhaÌ£t cười quan saÌt, chuyện quan tươÌng Vũ Lâm Vệ, hôm qua naÌ€ng Ä‘ã được La tam phu nhân baÌo cho biêÌt. La tam phu nhân chủ động đêÌn nhaÌ€ chÆ¡i, cũng laÌ€ khaÌch nhân đầu tiên của phủ Công chuÌa.
- Äô Ngu Hầu tên laÌ€ Chu Vũ?
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng noÌi.
- Vâng, thuộc quan tên là Chu Vũ.
Chu Vũ cung kiÌnh trả lời.
- NoÌi như vậy, Chu Ä‘aÌ£i nhân chiÌnh laÌ€ chiêÌn hữu maÌ€ PhoÌ€ mã đề cập tÆ¡Ìi rồi.
Tiểu PhưÌc khẽ cười noÌi.
Chu Vũ ngẩn ra, cung kiÌnh noÌi:
- Vâng, Ä‘uÌng vậy, thuộc quan vaÌ€ PhoÌ€ mã từng ở cuÌ€ng một quân doanh.
- NgaÌ€y hôm trươÌc PhoÌ€ mã coÌ cầu vÆ¡Ìi bổn cung, muôÌn bổn cung giữ quân chưÌc Công ChuÌa UÌy cho Chu Vũ, nhưng không ngờ Chu Ä‘aÌ£i nhân Ä‘ã trở thaÌ€nh Äô Ngu Hầu của bổn cung rồi, so vÆ¡Ìi nhậm chưÌc Công ChuÌa UÌy tôÌt hÆ¡n nhiều.
Tiểu PhưÌc ôn nhu noÌi.
Chu Vũ ngẩng đầu kinh ngaÌ£c nhiÌ€n Tiểu PhưÌc một caÌi, liền nhanh choÌng cuÌi đầu, cung kiÌnh noÌi:
- Thuộc thần taÌ£ Äiện haÌ£... tiÌn nhiệm.
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 27
Thẳng tiêÌn
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Tiểu PhưÌc gật đầu, quay đầu nhiÌ€n về phiÌa Ngưu đô uÌy, VaÌ£n Bân laÌ£i giÆ¡Ìi thiệu noÌi:
- Äiện haÌ£, viÌ£ naÌ€y chiÌnh laÌ€ Hữu doanh Äô UÌy, Ngưu SÆ¡n KyÌ€ Ä‘aÌ£i nhân.
- Thuộc quan Ngưu SÆ¡n KyÌ€ tiêÌn kiêÌn Công chuÌa Ä‘iện haÌ£.
Ngưu SÆ¡n KyÌ€ cung kiÌnh baÌi kiêÌn theo quân lễ.
- Ngưu Ä‘aÌ£i nhân coÌ thể Ä‘ảm nhiệm chưÌc quan Hữu Äô UÌy, cũng chÆ¡Ì quên laÌ€ Bệ haÌ£ ban ân.
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng Ä‘aÌp laÌ£i noÌi.
- Vâng, ban ân của Bệ haÌ£, thuộc thần sẽ nhÆ¡Ì kỹ.
Ngưu SÆ¡n KyÌ€ cung kiÌnh Ä‘aÌp laÌ£i.
Tiểu PhưÌc laÌ£i nhiÌ€n về phiÌa Vương BiÌ€nh, cười khẽ noÌi:
- CoÌ Chu Vũ, vậy hẳn laÌ€ coÌ Vương BiÌ€nh, theo dung maÌ£o maÌ€ PhoÌ€ mã miêu tả, viÌ£ naÌ€y chiÌnh laÌ€ Vương BiÌ€nh Ä‘aÌ£i nhân coÌ phải không?
Vương BiÌ€nh ngÆ¡ ngẩn nhiÌ€n Tiểu PhưÌc, qua mâÌy giây mÆ¡Ìi gật đầu noÌi:
- Vâng, thuộc quan Vương BiÌ€nh, baÌi kiêÌn Công chuÌa Ä‘iện haÌ£.
- Vương Ä‘aÌ£i nhân khaÌch khiÌ rồi, PhoÌ€ mã từng noÌi, Vương Ä‘aÌ£i nhân laÌ€ haÌn tử haÌ€o sảng thẳng tiÌnh.
Tiểu PhưÌc ôn nhu noÌi.
Vương BiÌ€nh nghe xong ngượng nguÌ€ng buông tay xuôÌng, đột nhiên noÌi:
- Công chuÌa Ä‘iện haÌ£, sao LuÌ£c huynh đệ không tÆ¡Ìi?
- PhoÌ€ mã coÌ việc ra ngoaÌ€i rồi, chaÌ€ng vaÌ€ bổn cung cũng không biêÌt việc hôm nay sẽ coÌ Vũ Lâm Vệ quan tiêÌn kiêÌn.
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng trả lời.
Vương BiÌ€nh nghe xong vẻ mặt chần chừ, cuôÌi cuÌ€ng vẫn noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Công chuÌa Ä‘iện haÌ£, ta tiÌ€m LuÌ£c huynh đệ laÌ€ coÌ chuyện muôÌn nhờ.
- Ồ, laÌ€ chuyện giÌ€, bổn cung coÌ thể chuyển lời.
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng Ä‘aÌp laÌ£i.
- LaÌ€ như vầy, Chu Ä‘aÌ£i ca laÌ€m Äô Ngu Hầu, nhưng một sÃ´Ì lão huynh đệ y mang theo từ Hưng HoÌa quân laÌ£i không caÌch naÌ€o an triÌ, cho nên muôÌn hỏi thử LuÌ£c huynh đệ coÌ thể nhường cho vaÌ€i chưÌc quan Dực Vệ, để thu xêÌp cho ổn thỏa.
Vương BiÌ€nh coÌ chuÌt ngượng nguÌ€ng noÌi.
Tiểu PhưÌc ngẩn ra, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Lão huynh đệ theo lời Vương Ä‘aÌ£i nhân, taÌ£i sao không coÌ caÌch naÌ€o khaÌc để an triÌ?
- Những lão huynh đệ naÌ€y laÌ€ doanh binh vượt quaÌ biên chêÌ, hiện giờ Doanh tươÌng Ä‘ã đổi thaÌ€nh Ngưu đô uÌy, y sẽ không thể giữ laÌ£i boÌ£n hoÌ£. Về sau Ngưu Ä‘aÌ£i nhân tâÌt nhiên sẽ duÌ€ng người maÌ€ miÌ€nh tin cẩn Ä‘ảm nhiệm Äội trưởng Äội phoÌ vaÌ€ Hỏa trưởng cầm binh, tuy nhiên Ä‘oÌ laÌ€ một loaÌ£i quy tăÌc ngầm trong quân, cũng không thể traÌch Ngưu đô uÌy. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương BiÌ€nh không hề che đậy thẳng thăÌn giải thiÌch.
Chu Vũ nghe xong, vẻ mặt bâÌt đăÌc dĩ nhiÌ€n thoaÌng qua, Ngưu đô uÌy cũng Ä‘ang cổ quaÌi nhiÌ€n Vương BiÌ€nh, nhưng không coÌ phản ưÌng tưÌc giận vaÌ€ xâÌu hổ, VaÌ£n Bân thiÌ€ nhiÌu maÌ€y.
- Vương Ä‘aÌ£i nhân, lão huynh đệ coÌ bao nhiêu người.
Tiểu PhưÌc ôn nhu hỏi.
- CoÌ hÆ¡n ba mươi người.
Vương Bình thuận miệng trả lời.
Tiểu PhưÌc gật đầu, suy nghĩ một chuÌt, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Những lão huynh đệ naÌ€y bổn cung coÌ thể tiêÌp nhận laÌ€m nội phủ Dực Vệ, nêÌu bằng loÌ€ng thiÌ€ trực tiêÌp đêÌn đây.
- TaÌ£ Æ¡n Công chuÌa Ä‘iện haÌ£.
Vương Bình vui mừng cảm tạ theo quân lễ.
- Không cần cảm taÌ£, việc naÌ€y PhoÌ€ mã nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ cầu bổn cung tiêÌp nhận, bổn cung không thể cự tuyệt được.
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng Ä‘aÌp laÌ£i.
Vương Bình ngẩn ra, hỏi:
- Người laÌ€ Công chuÌa maÌ€ cũng e ngaÌ£i LuÌ£c huynh đệ aÌ€?
Tiểu PhưÌc ngẩn ra, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Vương Ä‘aÌ£i nhân, PhoÌ€ mã laÌ€ phu lang của bổn cung, chuÌng ta nên tôn troÌ£ng nhau, giữa đôi bên không tồn taÌ£i hai chữ e ngaÌ£i.
Vương BiÌ€nh gật đầu, noÌi:
- Công chuÌa tôÌt như vậy, laÌ€ phuÌc khiÌ của LuÌ£c huynh đệ.
Tiểu PhưÌc nghe xong khẽ mỉm cười thản nhiên, quay đầu nhiÌ€n vÃªÌ phiÌa VaÌ£n Bân, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- VaÌ£n Ä‘aÌ£i nhân, ngaÌ€y sau Bổn cung sẽ không can thiệp vaÌ€o việc của Vũ Lâm Vệ, coÌ việc giÌ€ bôÌn viÌ£ quan tươÌng cÆ°Ì tự chủ thảo luận, nêÌu thảo luận không coÌ kêÌt quả, caÌc ngươi chỉ coÌ thể cầu Bệ haÌ£ giải Ä‘aÌp.
- Vâng, thuộc thần tuân theo căn dặn của Công chuÌa.
VaÌ£n Bân cung kiÌnh Ä‘aÌp.
- BôÌn viÌ£ quan tươÌng coÌ€n coÌ việc giÌ€ nữa không?
Tiểu PhưÌc ôn nhu hỏi.
BôÌn viÌ£ quan tươÌng im lặng, Tiểu PhưÌc nhiÌ€n về phiÌa Chu Vũ, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Chu Ä‘aÌ£i nhân năÌm quyền chưởng quản luÌ£c sự, về sau câÌp dưỡng cho Vũ Lâm Vệ của phủ Công chuÌa, mời Chu Ä‘aÌ£i nhân tự đêÌn đây lĩnh.
- Vâng, thuộc thần nhÆ¡Ì kỹ.
Chu Vũ cung kiÌnh Ä‘aÌp laÌ£i.
- Sau khi Chu Ä‘aÌ£i nhân trở về, nhÆ¡Ì tra một chuÌt kiÌch thươÌc của binh y, bổn cung sẽ baÌo cho y phường chÃªÌ taÌ£o gâÌp, chờ coÌ sÃ´Ì liệu đầy Ä‘ủ rồi, mời Chu Ä‘aÌ£i nhân ngaÌ€y mai Ä‘iÌch thân đêÌn baÌo, thuận tiện lâÌy quân lương mang về.
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng chỉ bảo.
- Vâng, thuộc thần Ä‘ã nhÆ¡Ì.
Chu Vũ cung kiÌnh Ä‘aÌp laÌ£i.
- TôÌt lăÌm, nêÌu không coÌ việc giÌ€ nữa, mời bôÌn viÌ£ Ä‘aÌ£i nhân trở về Ä‘i.
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng haÌ£ lệnh truÌ£c khaÌch, bôÌn viÌ£ quan tươÌng cung kiÌnh haÌ€nh lễ caÌo biệt, xoay người rời Ä‘i.
ThâÌy bôÌn viÌ£ quan tươÌng ra khỏi saÌ€nh rồi, Tiểu PhưÌc mÆ¡Ìi khẽ thở daÌ€i, Thanh Văn ở bên khẽ cười noÌi:
- ViÌ£ Vương Ä‘aÌ£i nhân kia quả laÌ€ người daÌm noÌi.
Tiểu PhưÌc mỉm cười, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- CaÌi daÌm noÌi của gã Ä‘ã hoÌa giải được râÌt nhiều vâÌn đề khoÌ khăn, Ä‘i thẳng về thẳng ngược laÌ£i laÌ€m cho người ta dễ daÌ€ng tiêÌp nhận, kyÌ€ thực, gã rõ raÌ€ng laÌ€ phaÌt ngôn thay cho Chu Vũ.
- Bệ haÌ£ coÌ thể giao cho Chu Ä‘aÌ£i nhân quyền cao cũng thật laÌ€m cho người ta ngoaÌ€i yÌ muôÌn, theo lyÌ maÌ€ noÌi, quyền quản lyÌ về taÌ€i vật hẳn laÌ€ nên giao cho viÌ£ VaÌ£n Ä‘aÌ£i nhân kia.
Thanh Văn ôn nhu noÌi.
- PhoÌ thaÌc của Bệ haÌ£ chiÌnh laÌ€ nhằm phân quyền theo thÃªÌ chân vaÌ£c. TaÌ€i quyền giao cho Chu Ä‘aÌ£i nhân, một laÌ€ coÌ thể kềm chÃªÌ Chủ SoaÌi chuyên quyền, hai laÌ€ viÌ€ Chu Ä‘aÌ£i nhân laÌ€ chiêÌn hữu của PhoÌ€ mã, chuÌng ta câÌp quân nhu cho Chu Ä‘aÌ£i nhân, về lâu daÌ€i, chuÌng ta cũng không tiện coÌ lời oaÌn hận.
Tiểu PhưÌc ôn nhu noÌi, Thanh Văn gật gật đầu.
- ÄÆ°Æ¡Ì£c rồi, chuÌng ta trở về thôi.
Tiểu PhưÌc đưÌng dậy ôn nhu noÌi.
*****
VaÌ€o đêm, trong Yên Vân hiên ở HoaÌ€ng cung, ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng ngồi trên ghÃªÌ dựa lÆ¡Ìn coÌ khăÌc hoa văn Ä‘ang xem sổ con, HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân mập maÌ£p trăÌng trẻo mang vẻ mặt kiÌnh cẩn đưÌng ở một bên.
- LuÌ£c Thiên Phong naÌ€y thật laÌ€, quan tươÌng đêÌn phủ Công chuÌa tiêÌn kiêÌn, không ngờ hăÌn laÌ£i chaÌ£y tÆ¡Ìi thanh lâu chuộc về kỹ nữ.
ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng lăÌc đầu noÌi.
- Bệ haÌ£, coÌ lẽ laÌ€ viÌ€ LuÌ£c Thiên Phong chưa biêÌt đêÌn việc của Phủ quân phủ Công chuÌa. Kỹ nữ maÌ€ hăÌn chuộc về, theo Ä‘iều tra thông qua nhận biêÌt về NgoÌ£c TruÌc, kỹ nữ kia bằng loÌ€ng chuộc thân laÌ€ viÌ€ baÌo Ä‘aÌp ân tiÌ€nh của NgoÌ£c TruÌc, chuộc thân rồi sẽ hầu haÌ£ NgoÌ£c TruÌc. CoÌ€n LuÌ£c Thiên Phong Ä‘i chuộc naÌ€ng ta, nghe noÌi laÌ€ viÌ€ để cho kỹ nữ kia coÌ thể nhận được danh viÌ£ nữ quan của phủ Công chuÌa.
HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân nheÌ£ gioÌ£ng noÌi.
ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng gật gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Hôm nay Ngô ThaÌ€nh laÌ€m vô cuÌ€ng tôÌt, không uổng công trẫm ân phong naÌ€ng, về sau tiÌ€nh hiÌ€nh của phủ Công chuÌa không cần phải dồn lực lượng vaÌ€o giaÌm saÌt nữa, chuyển lực lượng doÌ€ thaÌm sang nÆ¡i khaÌc Ä‘i, tập trung nhiều hÆ¡n một chuÌt ở Thường Châu.
- Vâng, nô tì lĩnh dụ.
HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân cung kiÌnh Ä‘aÌp lời.
- Phản ưÌng của Chu ChiÌnh Phong thÃªÌ naÌ€o?
ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng laÌ£i hỏi.
- Vô cuÌ€ng biÌ€nh tĩnh, giôÌng như không hề coÌ việc giÌ€ phaÌt sinh. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân cung kiÌnh trả lời.
- BiÌ€nh tĩnh aÌ€, trẫm coÌ€n tưởng rằng gã sẽ nổi trận lôi Ä‘iÌ€nh đâÌy chưÌ.
Thanh âm ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng laÌ£nh luÌ€ng noÌi.
- Bệ haÌ£, Chu tươÌng quân chăÌc laÌ€ cũng biêÌt sợ.
HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân cung kiÌnh Ä‘aÌp laÌ£i.
- Gã nên biêÌt sợ hãi laÌ€ giÌ€, ngay dươÌi măÌt trẫm coÌ€n daÌm chuyên quyền dựng thêÌ, nêÌu không phải viÌ€ để phân quyền Hưng HoÌa quân, Trẫm sao coÌ thể duÌ€ng tÆ¡Ìi gã chưÌ.
ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng không vui noÌi.
HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân im lặng, một laÌt sau, ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng đột nhiên hỏi:
- Việc của La Sĩ ThaÌ€nh Ä‘iều tra thÃªÌ naÌ€o rồi?
- Hồi Bệ haÌ£, vẫn chưa tiÌ€m được manh môÌi naÌ€o hữu dũng, y laÌ€m việc vô cuÌ€ng cẩn thận, chiÌnh laÌ€ laÌ€m chuyện giÌ€ cũng đều coÌ liên quan đêÌn troÌ£ng quần.
HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân cung kiÌnh trả lời.
- Trẫm cũng biêÌt y laÌ€ người cẩn thận, nêÌu y không coÌ bôÌi cảnh laÌ€ Tiêu thiÌ£, thân laÌ£i laÌ€ quan văn, Trẫm sÆ¡Ìm Ä‘ã không thể dung y. Chẳng qua y ở kinh thaÌ€nh cũng lâu quaÌ rồi, nêÌu MaÌ£nh ThaÌ£ch Ä‘ã Ä‘i Nhiêu Châu, Trẫm cũng nên tiÌ€m cho y một chỗ.
ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng thản nhiên noÌi.
- La Sĩ ThaÌ€nh laÌ€ Trưởng Sử phủ Thân Vương, nêÌu phoÌng ra ngoaÌ€i cũng râÌt khoÌ bÃ´Ì triÌ Ã´Ì‰n thỏa. HÆ¡n nữa thả y ra ngoaÌ€i sẽ coÌ lo ngaÌ£i xây dựng thÃªÌ lực.
HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân nheÌ£ gioÌ£ng nêu ra chuÌt khiêÌm khuyêÌt.
ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng gật đầu, như coÌ Ä‘iều suy nghĩ trong chôÌc laÌt, noÌi:
- Trẫm muôÌn suy nghĩ thêm một chuÌt, chuyện naÌ€y taÌ£m gaÌc laÌ£i Ä‘i.
*****
LuÌc hoaÌ€ng hôn, LuÌ£c ThâÌt mang Thanh PhuÌ€ về tÆ¡Ìi gia traÌ£ch của Tiểu PhưÌc, khi vaÌ€o cửa phủ mỉm cười băÌt chuyện vÆ¡Ìi caÌc huynh đệ, tiêÌn vaÌ€o trong toÌ€a nhaÌ€ vẫn laÌ€ NgoÌ£c TruÌc một miÌ€nh nghênh Ä‘oÌn. LuÌ£c ThâÌt cũng biêÌt, nhoÌm thiÌ£ thiêÌp ở tuÌ trang của hăÌn đều Ä‘ang râÌt bận rộn gâÌp gaÌp chÃªÌ taÌ£o quần aÌo.
NgoÌ£c TruÌc vừa thâÌy Thanh PhuÌ€, sửng sôÌt qua Ä‘i trên mặt liền nở một nuÌ£ cười nhaÌ€n nhaÌ£t, Thanh PhuÌ€ bươÌc nhanh tiêÌn lên, haÌ€nh nữ lễ diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- NgoÌ£c TruÌc tỷ tỷ, nô tiÌ€ tÆ¡Ìi hầu haÌ£ tỷ tỷ đây.
NgoÌ£c TruÌc vươn tay đỡ lâÌy Thanh PhuÌ€, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Muội muội Ä‘ã đêÌn đây thiÌ€ không nên noÌi lời như vậy.
- ÄÆ°Æ¡Ì£c hầu haÌ£ tỷ tỷ laÌ€ tâm nguyện của Thanh PhuÌ€, tỷ tỷ chÆ¡Ì coÌ gheÌt bỏ Thanh PhuÌ€ mÆ¡Ìi Ä‘uÌng.
Thanh PhuÌ€ chân thaÌ€nh diÌ£u daÌ€ng Ä‘aÌp laÌ£i.
NgoÌ£c TruÌc khẽ cười lăÌc đầu, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Muội Ä‘ã đêÌn phủ Công chuÌa, cũng đừng noÌi những lời ngôÌc nghêÌch như vậy nữa, chuyện của muội đều coÌ Công chuÌa an baÌ€i.
Thanh PhuÌ€ ngẩn ra, LuÌ£c ThâÌt ở bên khẽ cười noÌi:
- Việc của Thanh PhuÌ€ ta Ä‘ã Ä‘aÌp ưÌng rồi, về sau naÌ€ng sẽ theo tỷ tỷ laÌ€m việc.
NgoÌ£c TruÌc nghe xong khẽ cười chưa Ä‘aÌp laÌ£i, chuyển lời ôn nhu noÌi:
- Lão gia, phu nhân ở thư phoÌ€ng chờ chaÌ€ng đâÌy, hôm nay coÌ phaÌt sinh một việc, tuyệt đôÌi sẽ khiêÌn cho lão gia không ngờ tÆ¡Ìi.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, gật đầu câÌt bươÌc Ä‘i về phiÌa thư phoÌ€ng, bâÌt kể laÌ€ chuyện giÌ€ xảy ra, hăÌn đều nên trực tiêÌp đêÌn chỗ Tiểu PhưÌc tiÌ€m hiểu, nghe NgoÌ£c TruÌc noÌi vậy liền không hỏi nhiều nữa
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 28
Tiêu hao nuôi quân
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
VaÌ€o thư phoÌ€ng, chỉ coÌ một miÌ€nh Tiểu PhưÌc, hÆ¡n nữa ở trươÌc giường Ä‘ã đặt một chiêÌc ghêÌ, hăÌn không khaÌch khiÌ trực tiêÌp Ä‘i qua, gật đầu ân cần thăm hỏi Tiểu PhưÌc, rồi ngồi trên ghêÌ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tiểu PhưÌc, hôm nay Ä‘ã xảy ra chuyện giÌ€?
LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n gương mặt xinh Ä‘eÌ£p ngậm một nuÌ£ cười nhaÌ€n nhaÌ£t của Tiểu PhưÌc, hăÌn biÌ€nh thản hỏi.
- Hôm nay Công chuÌa Ä‘ã tiêÌp kiêÌn quan tươÌng Vũ Lâm Vệ ngoaÌ£i phủ, huynh Ä‘oaÌn xem quan tươÌng tÆ¡Ìi đây laÌ€ ai?
Ngữ khiÌ Tiểu PhưÌc mang yÌ cười hỏi ngược laÌ£i.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, aÌnh măÌt nhiÌ€n Tiểu PhưÌc, suy nghĩ một chuÌt noÌi:
- Chẳng lẽ laÌ€ người ta quen biêÌt?
Tiểu PhưÌc khẽ cười gật đầu, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- ChiÌnh laÌ€ hảo hữu của huynh, Vương BiÌ€nh vaÌ€ Chu Vũ.
- CaÌi giÌ€? BoÌ£n hoÌ£,...
LuÌ£c ThâÌt sửng sôÌt kinh sợ không noÌi nên lời.
Tiểu PhưÌc gật đầu, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Chu Vũ Ä‘ảm nhiệm chưÌc Äô Ngu Hầu, Vương BiÌ€nh Ä‘ảm nhiệm chưÌc Tả Äô UÌy, Ngưu SÆ¡n KyÌ€ Ä‘ảm nhiệm chưÌc Hữu Äô UÌy, Thiên Ngưu TươÌng Quân VaÌ£n Bân Ä‘ảm nhiệm chưÌc Äiển Quân. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt giật miÌ€nh quan saÌt Tiểu PhưÌc, luÌc naÌ€y hăÌn mÆ¡Ìi hoaÌ€n toaÌ€n tin tưởng lời noÌi của Dương Côn, laÌ£i nghe Tiểu PhưÌc tiêÌp tuÌ£c noÌi:
- Doanh quân trực thuộc Vương BiÌ€nh vaÌ€ Chu Vũ sẽ trực tiêÌp trở thaÌ€nh Vũ Lâm Vệ của phủ Công chuÌa.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, noÌi:
- TaÌ£i sao coÌ thể như vậy?
- Ta nghĩ coÌ lẽ laÌ€ ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng bệ haÌ£ tiÌn nhiệm chuÌng ta, cũng coÌ thể Bệ haÌ£ không muôÌn Chu Vũ vaÌ€ Vương BiÌ€nh sau naÌ€y trở về Hưng HoÌa quân, mặt khaÌc Chu Vũ Ä‘ảm nhiệm chưÌc Äô Ngu Hầu, đôÌi vÆ¡Ìi chuÌng ta maÌ€ noÌi, bỏ ra baÌ£c nuôi dưỡng quân sẽ tiÌ€nh nguyện hÆ¡n râÌt nhiều.
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng trả lời.
LuÌ£c ThâÌt suy nghĩ một chuÌt, gật gật đầu, noÌi:
- Hai viÌ£ ca ca Ä‘ảm nhiệm quan tươÌng của phủ Công chuÌa, đôÌi vÆ¡Ìi chuÌng ta laÌ€ chuyện tôÌt.
Tiểu PhưÌc gật đầu, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- LaÌ€ chuyện tôÌt. TrươÌc Ä‘oÌ ta coÌ suy nghĩ, quy thuộc Vũ Lâm Vệ trên thực tÃªÌ laÌ€ quân tiễu phỉ, vậy thiÌ€ quân hưởng cần phải phaÌt như thÃªÌ naÌ€o?
- ÂÌn theo quân tiễu phỉ maÌ€ chi ra, không thể theo Kinh quân, nêÌu không sẽ coÌ phiền toaÌi.
LuÌ£c ThâÌt không chuÌt do dự trả lời, đề cập đêÌn quân sự, hăÌn cực kyÌ€ thông hiểu về lợi vaÌ€ haÌ£i.
- NêÌu chuÌng ta phaÌt quân hưởng âÌn theo tiêu chuẩn của quân tiễu phỉ, liệu coÌ Ä‘Æ°a tÆ¡Ìi quân tâm oaÌn giận hay không, huôÌng chi Chu Vũ vaÌ€ Vương BiÌ€nh thôÌng quân laÌ£i coÌ quan hệ thân cận vÆ¡Ìi chuÌng ta.
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng đưa ra lời baÌc bỏ.
LuÌ£c ThâÌt lăÌc đầu, noÌi:
- CâÌp quân hưởng chiêÌu theo quân tiễu phỉ sẽ không khiêÌn cho boÌ£n hoÌ£ sinh loÌ€ng oaÌn giận, sau naÌ€y khi không coÌ€n laÌ€ quân tiễu phỉ, chuÌng ta laÌ£i nâng cao quân hưởng, luÌc Ä‘oÌ sẽ caÌ€ng coÌ hiệu quả thu phuÌ£c quân tâm.
Tiểu PhưÌc gật gật đầu, LuÌ£c ThâÌt laÌ£i noÌi:
- Lương bổng của quân đội chỉ coÌ thể chiêÌu theo tiêu chuẩn của quân tiễu phỉ, tuy nhiên coÌ thể nâng cao lượng lương thực phân phaÌt, như vậy caÌ€ng coÌ thể lâÌy được thiện cảm của binh liÌnh, nhưng chỉ coÌ thể để cho Chu Ä‘aÌ£i ca Ä‘i laÌ€m.
Tiểu PhưÌc gật gật đầu, LuÌ£c ThâÌt laÌ£i noÌi:
- Mặt khaÌc, coÌ€n coÌ ba khoản quân hao cũng vô cuÌ€ng lÆ¡Ìn, chiÌnh laÌ€ tiền thuôÌc, tiền trợ câÌp vaÌ€ tiền thưởng công traÌ£ng.
Tiểu PhưÌc ngẩn ra, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Những khoản huynh noÌi kia, cũng cần chuÌng ta cung câÌp aÌ€.
- Cô cho rằng nuôi quân laÌ€ chỉ cần bỏ ra quân hưởng thôi sao? Không đơn giản như vậy, nêÌu ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng Ä‘ã lệnh cho chuÌng ta câÌp dưỡng Vũ Lâm Vệ, thiÌ€ nghĩa laÌ€ một phân baÌ£c cũng sẽ không câÌp cho phủ Công chuÌa.
LuÌ£c ThâÌt cười nhaÌ£t noÌi.
KyÌ€ thực, khi hăÌn vừa nghe Chu Vũ vaÌ€ Vương BiÌ€nh Ä‘ã laÌ€ Chủ tươÌng Vũ Lâm Vệ, lập tưÌc hiểu ra Ä‘oÌ laÌ€ cÆ¡ hội thu được thÃªÌ lực quân đội. Quân tâm laÌ€m thÃªÌ naÌ€o Ä‘aÌ£t được, một laÌ€ thôÌng quân, hai laÌ€ Ä‘oÌ€i hỏi sự quan tâm đôÌi vÆ¡Ìi binh tươÌng, nhâÌt laÌ€ caÌi sau, hăÌn tuyệt đôÌi phải khiêÌn cho trong loÌ€ng quan binh Vũ Lâm Vệ ghi nhÆ¡Ì Ä‘aÌ£i danh của LuÌ£c Thiên Phong hăÌn.
Tiểu PhưÌc ưu sầu hÆ¡i nhiÌu haÌ€ng maÌ€y cong cong, bâÌt đăÌc dĩ noÌi:
- Vậy thiÌ€ cần phải coÌ bao nhiêu baÌ£c.
- Cũng không nhiều đâu, chuÌng ta Ä‘ã tiÌnh toaÌn chi ra bảy ngaÌ€n lượng cho quân hưởng, vậy thiÌ€ cÆ°Ì bỏ ra bảy ngaÌ€n lượng baÌ£c. Bảy ngaÌ€n lượng baÌ£c laÌ€m lương bổng cho quân tiễu phỉ, sau khi phân ra, coÌ€n dư laÌ£i chiÌnh laÌ€ baÌ£c trợ câÌp vaÌ€ thưởng công. ChuÌng ta giao cho Chu Ä‘aÌ£i ca baÌ£c để Chu Ä‘aÌ£i ca tự miÌ€nh năÌm giữ chi phiÌ, coÌ€n quân dược vaÌ€ thưÌc ăn bồi dưỡng, cuÌ€ng vÆ¡Ìi quân phuÌ£c, chuÌng ta tự miÌ€nh chuẩn biÌ£ đưa cho Vũ Lâm Vệ laÌ€ được.
LuÌ£c ThâÌt giải thiÌch trật tự rõ raÌ€ng.
Tiểu PhưÌc nghe xong gật đầu, luÌm đồng tiền xinh Ä‘eÌ£p nhu hoÌ€a, LuÌ£c ThâÌt khẽ cười noÌi:
- Nuôi quân râÌt hao tổn baÌ£c, khi không coÌ chiêÌn tranh coÌ€n coÌ thể vaÌ£ch kÃªÌ hoaÌ£ch câÌp baÌ£c cho binh liÌnh, nhưng một khi coÌ chiêÌn sự, sÃ´Ì baÌ£c cần tiêu hao sẽ nhiều gâÌp mâÌy lần. NgaÌ€y sau nêÌu baÌ£c trợ câÌp trong quân không Ä‘ủ duÌ€ng, chuÌng ta cần phải tiÌ€m moÌ£i caÌch Ä‘i kiêÌm baÌ£c từ bên ngoaÌ€i để trợ câÌp. Trợ câÌp thân nhân của người chêÌt sẽ thu được loÌ€ng kiÌnh troÌ£ng của binh tươÌng Vũ Lâm Vệ.
Tiểu PhưÌc gật đầu, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Trợ câÌp cho thân nhân người chêÌt chuÌng ta coÌ thể bỏ ra, chỉ sợ rằng ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng bệ haÌ£ sẽ sinh loÌ€ng nghi kyÌ£.
LuÌ£c ThâÌt noÌi:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên chuÌng ta sẽ không chủ động Ä‘i câÌp baÌ£c, maÌ€ cần thân nhân người chêÌt tÆ¡Ìi cửa cầu xin mÆ¡Ìi được, biÌ£ động bÃ´Ì thiÌ laÌ€ cử chỉ thiện tâm.
Khuôn mặt yêu kiều của Tiểu PhưÌc bừng tỉnh gật đầu, tiêÌp Ä‘oÌ nhaÌ€n nhaÌ£t mỉm cười khẽ noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vẫn là tâm tư của huynh linh hoạt.
LuÌ£c ThâÌt cười, tiêÌp Ä‘oÌ chuyển sang noÌi về việc Thanh PhuÌ€, thậm chiÌ cả việc biÌ mật gặp mặt Dương gia TÆ°Ì huynh cũng noÌi thẳng ra. HăÌn vô cuÌ€ng tiÌn nhiệm Tiểu PhưÌc, việc coÌ giao hảo vÆ¡Ìi Dương gia không nên giâÌu giêÌm, bằng không sau naÌ€y sẽ dễ daÌ€ng sinh ra hiểu lầm mâu thuẫn không cần thiêÌt.
Tiểu PhưÌc nghe xong kinh ngaÌ£c không thôi, cũng không thể tưởng được LuÌ£c ThâÌt coÌ€n coÌ Ä‘Ã´Ì€ng minh ngầm laÌ€ một viÌ£ Trung Lang TươÌng, hÆ¡n nữa viÌ£ Trung Lang TươÌng kia săÌp sửa được Ä‘iều ra ngoaÌ€i thôÌng lĩnh Ninh QuôÌc quân, biÌ mật naÌ€y khiêÌn cho traÌi tim naÌ€ng quaÌ châÌn động.
- Tiểu PhưÌc, Công chuÌa gặp mặt quan tươÌng ở nÆ¡i naÌ€o vậy?
LuÌ£c ThâÌt chuyển sang hỏi.
Tiểu PhưÌc từ trong kinh ngaÌ£c hoaÌ€n hồn, đôi măÌt Ä‘eÌ£p nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, khẽ cười noÌi:
- ChiÌnh laÌ€ ở trong naÌ€y.
- Nơi này? Nơi này là gia trạch của cô mà.
LuÌ£c ThâÌt nghi hoặc hoaÌ€i nghi noÌi.
- ÄuÌng laÌ€ gia traÌ£ch của ta, tuy nhiên Công chuÌa cũng coÌ thể đêÌn nÆ¡i naÌ€y tiêÌp kiêÌn quan tươÌng.
Tiểu PhưÌc khẽ cười trả lời, naÌ€ng nhiÌ€n vẻ mặt nghi hoặc của LuÌ£c ThâÌt, cảm thâÌy viÌ£ phu lang naÌ€y của miÌ€nh ngôÌc nghêÌch đêÌn thật Ä‘aÌng yêu.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, hỏi:
- Tiểu PhưÌc, ta coÌ thể cuÌ€ng Công chuÌa gặp mặt chưa?
- Không thể, huynh vaÌ€ Công chuÌa coÌ€n chưa thaÌ€nh hôn, nêÌu huynh râÌt muôÌn gặp, coÌ thể tÆ¡Ìi phủ Ung Vương thỉnh cầu.
Tiểu PhưÌc nhaÌ€n nhaÌ£t cười noÌi.
LuÌ£c ThâÌt vừa nghe vẻ mặt liền khổ sở, tÆ¡Ìi phủ Ung Vương cầu kiêÌn Công chuÌa, hăÌn sao maÌ€ daÌm, nêÌu để cho ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng biêÌt được, tâÌt nhiên sẽ sinh ra hậu quả xâÌu.
Nhưng hăÌn chợt nhÆ¡Ì tÆ¡Ìi một chuyện, nghi ngờ noÌi:
- Tiểu PhưÌc, ta nhÆ¡Ì coÌ từng nghe người ta noÌi, dường như Công chuÌa Ä‘ã biÌ£ Ung Vương Ä‘uổi khỏi phủ Ung Vương.
Tiểu PhưÌc ngẩn ra, chần chờ một chuÌt, nheÌ£ nhaÌ€ng noÌi:
- Xem ra huynh cũng Ä‘ã biêÌt chuyện Công chuÌa rời khỏi phủ Ung Vương phủ, hiện giờ Công chuÌa Ä‘ang ở cuÌ€ng vÆ¡Ìi Tiêu Phi nương nương. Tuy nhiên việc Công chuÌa rời khỏi phủ Ung Vương, Công chuÌa không muôÌn cho caÌc thiÌ£ thiêÌp của huynh biêÌt.
LuÌ£c ThâÌt ồ một tiêÌng, laÌ£i thâÌy Tiểu PhưÌc quay đầu quan saÌt thư phoÌ€ng, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Huynh ở nÆ¡i naÌ€y cũng không cần khaÌch khiÌ, nÆ¡i naÌ€y Ä‘ã laÌ€ phủ của Ngô ThaÌ€nh công chuÌa rồi.
LuÌ£c ThâÌt vừa nghe liền biÌ£ kinh sợ giật miÌ€nh, ngaÌ£c nhiên nhiÌ€n Tiểu PhưÌc, Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Không cần kinh ngaÌ£c, laÌ€ ta vaÌ€ Công chuÌa Ä‘ã Ä‘aÌ£t thaÌ€nh hiệp thương đồng sở hữu, nÆ¡i naÌ€y vôÌn laÌ€ lão quan traÌ£ch của Tiêu thiÌ£, gia traÌ£ch của ta ở phuÌ£ cận phủ Ung Vương.
LuÌ£c ThâÌt giật miÌ€nh, im lặng gật gật đầu, hăÌn không coÌ hưÌng thuÌ tiÌ€m hiểu chuyện Công chuÌa vaÌ€ Tiểu PhưÌc Ä‘ã Ä‘aÌ£t thaÌ€nh hiệp thương thÃªÌ naÌ€o. Phỏng chừng cũng giôÌng như caÌch hăÌn vaÌ€ Kim TruÌc đồng sở hữu cửa haÌ€ng, coÌ lẽ Tiểu PhưÌc Ä‘ảm nhiệm Công ChuÌa Lệnh chiÌnh laÌ€ một trong những Ä‘iều kiện hiệp thương.
- Thiên Phong, ngaÌ€y mai Chu Vũ sẽ đêÌn lâÌy quân hưởng, đêÌn luÌc Ä‘oÌ xã giao, caÌc huynh coÌ thể Ä‘i tửu lâu chuyện troÌ€.
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng noÌi tiêÌp.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, suy nghĩ một chuÌt, noÌi:
- Lần trươÌc ta ở TuÌy Vân tửu lâu cuÌ€ng hai viÌ£ ca ca uôÌng rượu cũng Ä‘ã hao phiÌ hÆ¡n ba trăm baÌ£c rồi.
- CoÌ một chuÌt rượu, laÌ€m sao maÌ€ duÌ€ng nhiều baÌ£c như vậy?
Tiểu PhưÌc kinh ngaÌ£c noÌi.
- LaÌ€ do uôÌng râÌt nhiều rượu ngon.
LuÌ£c ThâÌt ngượng nguÌ€ng noÌi.
Tiểu PhưÌc gật đầu, thoaÌng chuÌt suy nghĩ rồi diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Hai viÌ£ ca ca của huynh cũng laÌ€ người thông tiÌ€nh Ä‘aÌ£t lyÌ, huynh trực tiêÌp cho boÌ£n hoÌ£ biêÌt tiÌ€nh hiÌ€nh thực tÃªÌ cuÌ€ng vÆ¡Ìi khôÌn cảnh của chuÌng ta, boÌ£n hoÌ£ sẽ hiểu được, bằng không chuÌng ta sẽ chiÌ£u không nổi đâu. NgaÌ€y mai Chu Vũ đêÌn, sẽ mang theo iÌt nhâÌt hÆ¡n bôÌn mươi viÌ£ thuộc quan, Chu Vũ Ä‘ã tiêÌn cử vÆ¡Ìi chuÌng ta râÌt nhiều lão huynh đệ laÌ€m Dực Vệ.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra nhiÌ€n Tiểu PhưÌc, Tiểu PhưÌc giải thiÌch những chuyện Ä‘ã phaÌt sinh hôm nay, LuÌ£c ThâÌt nghe xong gật đầu noÌi:
- ChuÌng ta nên tiêÌp nhận, binh liÌnh trong thaÌm baÌo doanh Hưng HoÌa quân gần như đều laÌ€ tinh binh coÌ bản lãnh thật sự, hÆ¡n nữa coÌ thể Ä‘i theo Chu Ä‘aÌ£i ca đêÌn kinh, xuâÌt thân tâÌt nhiên laÌ€ phổ thông rồi, sẽ không dễ ẩn nuÌp nội gian đâu.
Tiểu PhưÌc gật đầu, Dực Vệ chiÌnh laÌ€ laÌ chăÌn vũ lực bảo hộ naÌ€ng, Dực Vệ coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c lai liÌ£ch trong saÌ£ch vaÌ€ võ nghệ cao siêu, hiện giờ Ä‘uÌng laÌ€ phủ Công chuÌa không dễ thu được. Hiện taÌ£i coÌ Chu Vũ tiêÌn cử, bổ khuyêÌt vaÌ€o ghÃªÌ Dực Vệ coÌ€n trôÌng, cũng coÌ thể miễn cho ngaÌ€y sau coÌ người nhờ vaÌ€o quan hệ xin tiêÌn vaÌ€o.
- Thiên Phong, thuộc haÌ£ của huynh trong quân tiễu phỉ, coÌ phải cũng nên chiêÌu cÃ´Ì một chuÌt hay không.
Tiểu PhưÌc quan tâm hỏi.
- Ta Ä‘uÌng laÌ€ cần chiêÌu cÃ´Ì một chuÌt, tuy nhiên chỉ cần chiêÌu cÃ´Ì trên phương diện caÌi ăn vaÌ€ quân dược laÌ€ được, hÆ¡n nữa mưÌc quân lương sẽ ngang haÌ€ng vÆ¡Ìi thuộc haÌ£ của Chu ChiÌnh Phong. Chẳng qua sau khi phủ Công chuÌa Ä‘oÌn nhận người do Chu Ä‘aÌ£i ca tiêÌn cử, không cần tiêÌp tuÌ£c bổ nhiệm Dực Vệ, về sau nêÌu ta mâÌt Ä‘i chưÌc sự Lữ SoaÌi phủ Ung Vương, khả năng coÌ€n phải an triÌ một iÌt thaÌm vệ.
LuÌ£c ThâÌt Ä‘aÌp laÌ£i noÌi.
- Thiên Phong, Công ChuÌa UÌy huynh muôÌn để cho người naÌ€o Ä‘ảm nhiệm?
Tiểu PhưÌc laÌ£i diÌ£u daÌ€ng hỏi
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 29
Mưu cầu thÃªÌ lực bên ngoaÌ€i
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
LuÌ£c ThâÌt suy nghĩ một chuÌt, cảm thâÌy nên để cho QuyÌ Ngũ thuÌc, tuy nhiên QuyÌ Ngũ thuÌc laÌ€ tâm phuÌc maÌ€ hăÌn cực kyÌ€ coi troÌ£ng, một khi nhậm chưÌc Công ChuÌa UÌy, khi laÌ€m việc coÌ thể sẽ gặp nhiều Ä‘iều bâÌt tiện.
- Ta nghĩ laÌ€ để cho QuyÌ Ngũ thuÌc, coÌ Ä‘iều ta râÌt ỷ vaÌ€o QuyÌ Ngũ thuÌc laÌ€m việc, nêÌu thuÌc âÌy nhậm chưÌc Công ChuÌa UÌy coÌ thể sẽ gặp nhiều Ä‘iều bâÌt tiện trong luÌc laÌ€m việc
LuÌ£c ThâÌt trả lời.
- QuyÌ Ngũ thuÌc?
Tiểu PhưÌc nghi hoặc khẽ noÌi.
LuÌ£c ThâÌt giải thiÌch một hồi, Tiểu PhưÌc nghe xong thiÌ€ nheÌ£ nhaÌ€ng mỉm cười noÌi:
- ChuÌng ta thiêÌu Ä‘uÌng laÌ€ người trung thaÌ€nh như thêÌ, Công ChuÌa UÌy nên để cho QuyÌ Ngũ thuÌc.
LuÌ£c ThâÌt im lặng chưa Ä‘aÌp laÌ£i, suy nghĩ giây laÌt mÆ¡Ìi noÌi:
- QuyÌ Ngũ thuÌc laÌ€ người phuÌ£ taÌ trung thaÌ€nh nhâÌt của ta, duÌ€ cho không cho quan chưÌc lÆ¡Ìn, thuÌc âÌy cũng sẽ không sinh loÌ€ng oaÌn hận. NêÌu chuÌng ta Ä‘ã tiêÌp naÌ£p thuộc haÌ£ của Chu Ä‘aÌ£i ca, vậy thiÌ€ tuÌ€y cÆ¡ ưÌng biêÌn giao cho chưÌc vuÌ£ Công ChuÌa UÌy luôn. NgaÌ€y mai nêÌu trong sÃ´Ì người tÆ¡Ìi coÌ LuÌ£c sự quân taÌ€o, chuÌng ta sẽ trao cho người Ä‘oÌ quan chưÌc Công ChuÌa UÌy, cũng nhằm để tiêÌp cận loÌ€ng người hÆ¡n.
Tiểu PhưÌc ngẩn ra, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- LuÌ£c sự quân taÌ€o laÌ€ một trong những quan tươÌng chủ chôÌt trong doanh quân, chỉ sợ sẽ không dễ daÌ€ng rời khỏi chưÌc viÌ£.
LuÌ£c ThâÌt mỉm cười, noÌi:
- NêÌu laÌ€ ta, tuyệt đôÌi sẽ vưÌt bỏ chưÌc vuÌ£ LuÌ£c sự quân taÌ€o, tiÌ€nh nguyện đêÌn phủ Công chuÌa laÌ€m đầu lĩnh Dực Vệ. Æ Ì‰ trong quân, nêÌu không coÌ maÌ£ng lươÌi quan hệ cường thÃªÌ ủng hộ, thÃªÌ naÌ€o cũng sẽ biÌ£ Chủ tươÌng tươÌc Ä‘oaÌ£t quyền lực sở hữu. Một LuÌ£c sự quân taÌ€o không coÌ quyền lực, chẳng khaÌc naÌ€o một vật baÌ€i triÌ biÌ£ cao thâÌp trong quân khinh bỉ.
Tiểu PhưÌc hiểu ra gật đầu, khẽ cười noÌi:
- Vậy chuyện này do huynh làm chủ đi.
LuÌ£c ThâÌt hÆ¡i giật miÌ€nh, trong loÌ€ng dâng lên xuÌc động, chăm chuÌ nhiÌ€n Tiểu PhưÌc. Hai goÌ€ maÌ của Tiểu PhưÌc nhuộm một lÆ¡Ìp son nhaÌ€n nhaÌ£t khiêÌn người ngâÌt ngây, thần thaÌi naÌ€ng hÆ¡i xâÌu hổ đưa măÌt nhiÌ€n laÌ£i, khẽ mỉm cười nheÌ£ nhaÌ€ng noÌi:
- Huynh nhiÌ€n caÌi giÌ€ vậy.
LuÌ£c ThâÌt cả kinh, loaÌ£n yÌ tan biêÌn, do dự một chuÌt mÆ¡Ìi haÌ£ gioÌ£ng noÌi:
- Tiểu PhưÌc, nêÌu cô laÌ€ Công chuÌa thiÌ€ tôÌt rồi.
Khuôn mặt Tiểu PhưÌc khẽ biêÌn, đôi măÌt Ä‘eÌ£p diÌ£u daÌ€ng nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt giây laÌt mÆ¡Ìi buông xuôÌng ôn nhu noÌi:
- Huynh noÌi như vậy, nêÌu Công chuÌa biêÌt được sẽ giận huynh đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt im lặng không noÌi giÌ€, một laÌt sau hăÌn mÆ¡Ìi noÌi:
- Tiểu PhưÌc, trong loÌ€ng ta vẫn luôn kềm neÌn khaÌt voÌ£ng muôÌn tiÌ€m hiểu về cô, bây giờ ta chỉ muôÌn hỏi cô một câu, phu quân của cô ở phủ Ung Vương phủ laÌ€m chưÌc quan giÌ€?
- Chuyện nhaÌ€ của ta không Ä‘iÌ£nh cho huynh biêÌt, để sau naÌ€y rồi hãy noÌi coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c không?
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng cự tuyệt.
LuÌ£c ThâÌt vÆ¡Ìi aÌnh măÌt yên tĩnh gật đầu, Tiểu PhưÌc laÌ£i diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- ChuÌng ta noÌi chiÌnh sự Ä‘i, ta Ä‘ã biêÌt xuâÌt thân của Vân Nga, dự Ä‘iÌ£nh cho người Ä‘i Thường Châu giải quyêÌt triệt để chuyện tiÌ€nh của Vân Nga.
LuÌ£c ThâÌt ngây người, nhiÌ€n Tiểu PhưÌc, noÌi:
- Chuyện tiÌ€nh của Vân Nga không cần gâÌp gaÌp, hiện giờ việc trươÌc măÌt cần phải chuÌ tâm vaÌ€o Ä‘oÌ laÌ€ việc của phủ Công chuÌa.
- Chuyện của Vân Nga không thể keÌo daÌ€i, chuÌng ta phải taÌ£o dựng một môÌi quan hệ beÌ€ phaÌi vÆ¡Ìi thân nhân của Vân Nga để thaÌ€nh lập một ngoaÌ£i thÃªÌ lực. NêÌu thân nhân của Vân Nga coÌ nhân taÌ€i coÌ thể duÌ€ng được, chuÌng ta cần phải thu naÌ£p laÌ€m quan viên của phủ Công chuÌa, viÌ€ muÌ£c tiêu taÌ£i Thường Châu gầy dựng một cÆ¡ sở cung ưÌng từ bên ngoaÌ€i.
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng giải thiÌch.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, noÌi:
- Thường Châu laÌ€ nÆ¡i biên giÆ¡Ìi thường xuyên xảy ra chiêÌn tranh, thiÌ€ laÌ€m sao mưu cầu được một nÆ¡i cung ưÌng, chỉ sợ laÌ€ chẳng trông cậy được giÌ€, hÆ¡n nữa chuÌng ta cũng không coÌ năng lực cầu được quan chưÌc taÌ£i Thường Châu.
- Suy nghĩ của huynh quaÌ haÌ£n chÃªÌ rồi, chiÌnh viÌ€ Thường Châu laÌ€ nÆ¡i biên giÆ¡Ìi xảy ra chiêÌn tranh, cho nên quan chưÌc mÆ¡Ìi dễ daÌ€ng mưu cầu. HÆ¡n nữa taÌ£i Thường Châu coÌ một nhaÌnh chiÌnh của Tiêu thiÌ£, bằng vaÌ€o quan hệ thân cận của ta vaÌ€ huynh vÆ¡Ìi Tiêu thiÌ£, sẽ coÌ thể thu heÌ£p những cản trở trong mưu đồ Ä‘aÌ£t được thÃªÌ lực quan laÌ£i của chuÌng ta.
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng giải thiÌch.
LuÌ£c ThâÌt suy nghĩ chôÌc laÌt, lăÌc đầu noÌi:
- Khi Bệ haÌ£ gặp ta, Ä‘ã từng cảnh caÌo ta không được pheÌp hiệu lực cho La trưởng sử, ta Ä‘ã Ä‘aÌp ưÌng Bệ haÌ£, chẳng qua ta coÌ noÌi rằng La tam phu nhân coÌ Ã¢n vÆ¡Ìi ta, mai sau nêÌu La tam phu nhân coÌ việc cầu ta bảo hộ, ta không thể cự tuyệt được, Bệ haÌ£ mÆ¡Ìi miễn cưỡng Ä‘aÌp ưÌng đâÌy.
Khuôn mặt Tiểu PhưÌc khẽ biêÌn, cả kinh noÌi:
- Bệ haÌ£ thật sự Ä‘ã cảnh caÌo huynh như vậy?
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, vẻ mặt Tiểu PhưÌc trở nên trầm troÌ£ng, qua mâÌy giây, naÌ€ng diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Chỉ sợ Bệ haÌ£ Ä‘ã coÌ tâm tư giaÌng tội La trưởng sử rồi.
LuÌ£c ThâÌt ngây người, hăÌn suy nghĩ một chuÌt, noÌi:
- Tiểu PhưÌc, việc naÌ€y chuÌng ta không nên nhiều lời.
Tiểu PhưÌc gật đầu, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Ta hiểu, hiện giờ phủ Công chuÌa chỉ mÆ¡Ìi nhận được sự tiÌn nhiệm của Bệ haÌ£, không nên gây thêm răÌc rôÌi, chuÌng ta caÌ€ng phỏng Ä‘oaÌn, trở nên cảnh giaÌc La trưởng sử, ngược laÌ£i chỉ sợ sẽ hư chuyện.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, trên thực tÃªÌ hăÌn không coÌ Ã¢Ìn tượng tôÌt vÆ¡Ìi La trưởng sự, cũng không muôÌn biÌ£ liên luÌ£y, laÌ£i nghe Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Việc gây dựng cÆ¡ sở cung ưÌng bên ngoaÌ€i taÌ£i Thường Châu, chuÌng ta sẽ không cầu đêÌn La trưởng sử.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, tiêÌp Ä‘oÌ gật gật đầu, Tiểu PhưÌc laÌ£i noÌi:
- Sở dĩ ta coi troÌ£ng việc xây dựng thÃªÌ lực taÌ£i Trường Châu, coÌ một nửa nguyên nhân laÌ€ Ngô ThaÌ€nh quân, ta nghe noÌi Bệ haÌ£ coÌ yÌ Ä‘iÌ£nh lập Ngô ThaÌ€nh quân taÌ£i Thường Châu. NêÌu Ngô ThaÌ€nh quân thật sự truÌ Ä‘oÌng ở Thường Châu, về sau chuÌng ta coÌ thể hiÌ€nh thaÌ€nh một loaÌ£i thÃªÌ lực quân sự vaÌ€ chiÌnh sự hỗ trợ cho nhau.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong trong loÌ€ng kinh sợ giật nảy, hăÌn nhiÌ€n Tiểu PhưÌc, noÌi:
- Lập Ngô ThaÌ€nh quân ở Thường Châu ư? Chẳng lẽ laÌ€ lệnh cho Vũ Lâm Vệ hiện giờ, sau naÌ€y đêÌn Thường Châu truÌ Ä‘oÌng.
Tiểu PhưÌc gật đầu, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Ta cũng Ä‘oaÌn laÌ€ vậy.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu như thoaÌng chuÌt suy nghĩ, Ä‘oÌ Ä‘uÌng laÌ€ thời cÆ¡ để Ä‘aÌ£t được một Ä‘aÌ£i thÃªÌ lực bên ngoaÌ€i trên cả quân sự vaÌ€ chiÌnh triÌ£. TrươÌc kia hăÌn viÌ€ khả năng phải Ä‘i Thường Châu Ä‘oÌng quân nên Ä‘ã cÃ´Ì găÌng baÌ€y bôÌ, để cho Hôi Ưng nhập vaÌ€o thÃªÌ lực Ä‘aÌ£o phỉ ở ThaÌi Hồ, muÌ£c Ä‘iÌch chiÌnh viÌ€ ngaÌ€y sau coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c quân lực maÌ€ hao tâm tổn triÌ xêÌp đặt quân cờ ẩn.
- CoÌ€n việc của Thanh Văn nữa, Thanh Văn laÌ€ nữ nhi của Giang Âm Trương thiÌ£, ta Ä‘iÌ£nh sẽ biÌ mật thaÌ€nh lập quan hệ giao hảo vÆ¡Ìi Trương thiÌ£. Trương thiÌ£ ở Thường Châu cũng coÌ thÃªÌ lực râÌt maÌ£nh, như vậy, người của chuÌng ta ở Thường Châu coÌ thể dươÌi sự châÌp thuận ngầm của Tiêu thiÌ£ vaÌ€ Trương thiÌ£, coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c chỗ đưÌng.
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng noÌi ra yÌ tưởng.
LuÌ£c ThâÌt kinh ngaÌ£c nhiÌ€n Tiểu PhưÌc, Tiểu PhưÌc thân laÌ€ phận gaÌi tuổi coÌ€n non trẻ, thÃªÌ maÌ€ laÌ£i coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c triÌ tuệ tung hoaÌ€nh. Một người thông hiểu mưu lược trên thực tÃªÌ chiÌnh laÌ€ truÌ£ cột để laÌ€m Ä‘aÌ£i sự. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt cũng chỉ quaÌi laÌ£ liêÌc măÌt nhiÌ€n một caÌi, liền gật đầu biểu thiÌ£ sự đồng yÌ, nhưng rồi bỗng thoaÌng suy nghĩ, laÌ£i lăÌc đầu noÌi:
- ChuÌng ta không cần cho người Ä‘i liên laÌ£c vÆ¡Ìi Trương thiÌ£, sẽ dễ daÌ€ng laÌ€m lộ biÌ mật rươÌc lâÌy tai hoÌ£a, chờ tâÌt cả coÌ Ä‘iÌ£nh sÃ´Ì rồi, mÆ¡Ìi Ä‘i liên laÌ£c cũng không muộn
Tiểu PhưÌc gật đầu tiêÌp thu đề nghiÌ£, LuÌ£c ThâÌt laÌ£i noÌi:
- Ta ở huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i coÌ một thiÌ£ thiêÌp tên laÌ€ Tiêu Hương Lan, coÌ xuâÌt thân baÌ€ng chi Thường Châu Tiêu thiÌ£, vôÌn chung chồng trươÌc vÆ¡Ìi Vân Nga, nêÌu cô lệnh người Ä‘i Thường Châu, coÌ thể giả như quan hệ thân thiÌch maÌ€ Ä‘i liên laÌ£c.
Tiểu PhưÌc im lặng gật đầu, laÌ£i ôn nhu hỏi:
- Huynh chăÌc laÌ€ ưa thiÌch coÌ nhiều nữ nhân, thÃªÌ nhưng viÌ€ sao lần trươÌc ta an baÌ€i nhaÌ£c nô cho huynh, một người huynh cũng không tiêÌp nhận?
LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n Tiểu PhưÌc, haÌ£ gioÌ£ng noÌi:
- Nữ nhân của ta Ä‘ã coÌ râÌt nhiều rồi, ta không muôÌn rươÌc thêm phiền não, con người ta Ä‘uÌng laÌ€ thiÌch sở hữu nhiều thiÌ£ thiêÌp, nhưng Ä‘iều kiện tiên quyêÌt chiÌnh laÌ€ thiÌch thiÌ€ mÆ¡Ìi coÌ thể naÌ£p cươÌi.
- Những nhaÌ£c nô naÌ€y cũng không xâÌu xiÌ, lần sau boÌ£n hoÌ£ hầu haÌ£ huynh, huynh không nên cự tuyệt laÌ€m tổn thương caÌc naÌ€ng. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiểu PhưÌc ôn nhu noÌi.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, lăÌc đầu noÌi:
- Tiểu PhưÌc, ta thật sự không muôÌn thêm nhiều phiền não.
- CoÌ thêm phiền não huynh cũng phải bằng loÌ€ng, mười nhaÌ£c nô kia, huynh nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải tiêÌp nhận.
Tiểu PhưÌc hờn dỗi traÌch cÆ°Ì baÌc bỏ, ngữ khiÌ râÌt bâÌt đăÌc dĩ.
LuÌ£c ThâÌt ngây người nhiÌ€n Tiểu PhưÌc, Tiểu PhưÌc cuÌi đầu, haÌ£ gioÌ£ng noÌi:
- Những nhaÌ£c nô naÌ€y laÌ€ Bệ haÌ£ ban cho phủ Công chuÌa, nhaÌ£c nô maÌ€ Bệ haÌ£ ban tặng kyÌ€ thực coÌ thân phận cung nhân, không phải laÌ€ nữ tiÌ€ để sai sử tầm thường, huynh chỉ coÌ thể tiêÌp naÌ£p caÌc naÌ€ng hầu haÌ£, không thể Ä‘em caÌc naÌ€ng cho người khaÌc.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn người, một laÌt sau mÆ¡Ìi kinh ngaÌ£c noÌi:
- Là cung nhân Bệ hạ ban tặng à?
Tiểu PhưÌc gật đầu, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Bệ haÌ£ ban cung nhân cho Ä‘aÌ£i thần laÌ€ một loaÌ£i ban ân thể hiện sự tiÌn nhiệm, đồng thời cũng laÌ€ một phương phaÌp biêÌn baÌo Ä‘aÌ€o thải cung nhân lÆ¡Ìn tuổi. Bệ haÌ£ ở trong cung chỉ thiÌch sủng haÌ£nh HoaÌ€ng hậu vaÌ€ vaÌ€i viÌ£ HoaÌ€ng phi, râÌt hiêÌm khi sủng haÌ£nh cung nhân, hÆ¡n nữa Bệ haÌ£ laÌ€ một viÌ£ HoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ coÌ traÌi tim thương xoÌt, cung nhân khi Ä‘ã lÆ¡Ìn tuổi, Ä‘a sÃ´Ì coÌ thể được thả ra khỏi cung.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, Tiểu PhưÌc laÌ£i diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- NhaÌ£c nô laÌ€ Bệ haÌ£ ban tặng, cho nên Công chuÌa mÆ¡Ìi coÌ thể lệnh cho caÌc naÌ€ng hầu haÌ£ huynh, nêÌu huynh không chiÌ£u tiêÌp nhận sự hầu haÌ£ của caÌc naÌ€ng, lỡ như biÌ£ Bệ haÌ£ biêÌt được, coÌ lẽ sẽ khiêÌn cho Bệ haÌ£ không haÌ€i loÌ€ng. Bệ haÌ£ laÌ€ một người râÌt dễ biÌ£ chuÌt chuyện tiÌ€nh yêu nam nữ nhỏ nhặt ảnh hưởng, coÌ thể bởi viÌ€ thÃªÌ maÌ€ thay đổi caÌch nhiÌ€n đôÌi vÆ¡Ìi một người đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, thoaÌng chuÌt suy nghĩ, noÌi:
- Tiểu PhưÌc, ta taÌ£ Æ¡n Công chuÌa khoan dung, xin thay ta chuyển caÌo lời naÌ€y.
Äôi măÌt Ä‘eÌ£p của Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, khẽ noÌi:
- Ta sẽ.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, suy nghĩ chôÌc laÌt laÌ£i hỏi:
- Sau này thân phận của những nhạc nô này cũng vẫn là cung nhân hay sao?
- Cung nhân cũng phân thaÌ€nh ba câÌp bậc, nhaÌ£c nô chỉ coÌ thân phận cung nhân tam đẳng thâÌp nhâÌt, về sau quy về dươÌi sự chưởng quản của Vân Nga. Vân Nga laÌ€ cung nhân nhâÌt đẳng, laÌ€ nữ quan Ti nhaÌ£c, NgoÌ£c TruÌc cũng laÌ€ cung nhân nhâÌt đẳng, laÌ€ nữ quan Ti lễ, Uyển NgoÌ£c vaÌ€ Băng Nhi dươÌi NgoÌ£c TruÌc, laÌ€ cung nhân nhiÌ£ đẳng, cũng coÌ nữ quan Ti danh, chẳng qua phải laÌ€m việc dươÌi quyền của cung nhân nhâÌt đẳng.
Tiểu PhưÌc diÌ£u daÌ€ng giải thiÌch.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, Tiểu PhưÌc laÌ£i diÌ£u daÌ€ng noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thanh PhuÌ€ maÌ€ huynh mang về, Kim TruÌc cũng coÌ noÌi vÆ¡Ìi ta, sau naÌ€y naÌ€ng âÌy sẽ laÌ€ cung nhân nhiÌ£ đẳng, laÌ€m việc dươÌi quyền NgoÌ£c TruÌc.
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 30
Má»™t ngưá»i là m quan, cả hỠđược nhá»
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất gáºt đầu nhưng lại há»i:
- Bình thê Tân Váºn Nhi cá»§a ta ở Huyện Thạch Äại cÅ©ng sẽ là cung nhân sao?
Tiểu Phức cưá»i nhẹ nhìn Lục Thất, dịu dà ng nói:
- Bình thê của huynh, sao có thể là cung nhân được?
Lục Thất ngẩn ra nhìn Tiểu Phức. Tiểu Phức dịu dà ng nói:
- Bình thê cá»§a huynh thì có thể là m tá»· muá»™i tháºt sá»± vá»›i Công chúa rồi, sau nà y có thể nháºn được Cáo mệnh huyện quân. Tá»· tá»· ruá»™t cá»§a huynh cÅ©ng có thể nháºn được Cáo mệnh huyện quân, mẫu thân huynh có thể nháºn được Cáo mệnh quáºn quân.
Lục Thất nghe giáºt mình, lại nghe Tiểu Phức dịu dà ng nói:
- Nhưng cáo mệnh cá»§a nữ nhân cÅ©ng chỉ là má»™t vinh dá»± thôi, không có tôn quyá»n gì thá»±c cả. Äến cả ta đây cÅ©ng là cáo mệnh huyện quân thôi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất gáºt đầu, chợt ngẩng đầu há»i:
- Tiểu Phức! Muá»™i muá»™i Tiểu Nghiên cá»§a ta có thể nháºn được cáo mệnh không?
- Muá»™i muá»™i cá»§a huynh thì không được! Không phải vì nà ng ta đã từng là nô tì mà vì nà ng ta là do thị thiếp sinh ra, những ngưá»i mà do thiếp sinh thì không được nháºn cáo mệnh, chỉ có mẹ ruá»™t cá»§a đại quan má»›i được phong thôi. Muá»™i muá»™i cá»§a huynh sau nà y chỉ có thể là con gái tôn quý cá»§a Lục thị. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiểu Phức dịu dà ng trả lá»i.
Lục Thất thất vá»ng gáºt đầu, Tiểu Phức lại nói:
- Chuyện cá»§a muá»™i muá»™i huynh trước hết không cần nóng vá»™i. Công chúa sẽ giuÌp muá»™i muá»™i huynh thoaÌt khá»i nô tịch trươÌc khi Tiêu TÆ°Ì xuâÌt giaÌ, giỠđây cứ đợi xem Tiêu Tứ có thể chá»§ động thả muá»™i muá»™i huynh hay không, có thể giải quyết trong hòa khà là tốt nhất.
Lục Thất thấy ấm áp trong lòng rồi gáºt đầu nhưng lại há»i:
- Nếu như Tiêu Tứ tiểu thư không chịu thả ngưá»i, váºy còn cách khác không?
- Huynh tháºt sá»± hồ đồ rồi! Tiểu cô cá»§a Công chúa cho ngưá»i là m nô tỳ, đó là ô danh mà hoà ng tá»™c có thể chấp nháºn sao? Chỉ cần Công chúa nói má»™t câu thì Tiêu Tứ đà nh phải thả muá»™i muá»™i cá»§a huynh ra thôi, nếu không là đang có ý sỉ nhục Hoà ng tá»™c. Tá»™i đó Tiêu Tứ có thể gánh nổi không?
Tiểu Phức dịu dà ng oán trách.
Lục Thất giáºt mình, vẻ mặt có chút ngượng ngùng nhưng trong lòng cÅ©ng cảm thấy vui mừng. Chuyện tiểu muá»™i bán thân là m nô tỳ vẫn luôn là ná»—i áy náy day dứt trong lòng, hắn luôn cho rằng Ä‘á»i nà y không thể chuá»™c được tiểu muá»™i ra. Nhưng chuyện mà hắn tưởng vô cùng khó khăn thì giỠđây lại trở nên tháºt đơn giản. Lúc nà y, hắn má»›i phát hiện ra, cảm giác là m Phò mã tháºt tuyệt, cảm giác giống như “má»™t ngưá»i là m quan, cả hỠđược nhá»â€.
Im lặng vui mừng trong chốc lát, Lục Thất má»›i trở lại bình thưá»ng. Trong lòng hắn rất nhanh đã nhá»› đến má»™t ngưá»i, môn nô Tiêu Bình đã cho hắn những gợi ý ở trước cá»a Tiêu phá»§. Hắn đã từng hứa vá»›i Tiêu Bình là nếu như sau nà y được thà nh công thì sẽ “nâng đỡ†y.
- Tiểu Phức! Ban đầu khi ở cá»a Tiêu phá»§, ta đã từng nháºn được sá»± giúp đỡ cá»§a môn nô tên là Tiêu Bình, lúc đó đã từng hứa vá»›i y, nếu như sau nà y được thà nh công sẽ giúp đỡ y. Cô xem phá»§ Công chúa có văn chức nà o trá»ng dụng y được không?
Lục Thất suy nghÄ© rồi há»i.
Tiểu Phức ngẩn ra, dịu dà ng nói:
- Tiêu Bình? Ngưá»i mà huynh nói, ta không có ấn tượng gì cả!
- Chỉ là má»™t môn nô thì tất nhiên cô sẽ không có ấn tượng gì rồi. Nhưng cách thức nói năng cá»§a ngưá»i đó không há» tầm thưá»ng, chắc chắn là má»™t nhân tà i.
Lục Thất cố gắng tiến cá».
Tiểu Phức suy nghĩ một chút, dịu dà ng nói:
- Thiên Phong! Trong phá»§ Công chúa sẽ không dùng đến đà n ông là m văn sá»± đâu. Thiếp gợi ý cho chà ng, chà ng có thể đến nhá» Chu VÅ© sắp xếp cho, thuá»™c hạ cá»§a Chu VÅ© có hai quan văn Lục sá»±, má»™t ngưá»i là m thư ký lục sá»±, má»™t ngưá»i là m quân tà o lục sá»±, Ä‘á»u là tiểu quan cá»u phẩm.
Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Chỉ e hai quan vị đó đã có ngưá»i đảm nhiệm rồi!
- Có ngưá»i nháºn rồi cÅ©ng phải nhưá»ng lại má»™t vị trÃ. Huynh cứ nói là Công chúa muốn sắp xếp gia nô là m Lục sá»±, ngưá»i đã nháºn chức đó có thể chuyển sang là m Dá»±c Vệ. Theo như ta nghÄ©, ngay cả khi có ngưá»i nháºn chức rồi thì cÅ©ng là ngưá»i luyện võ, mà ngưá»i luyện võ cà ng mong muốn trở thà nh Dá»±c Vệ hÆ¡n.
Tiểu Phức ôn hòa nói.
Lục Thất gáºt đầu, lại nghe Tiểu Phức dịu dà ng nói:
- Hai quan văn Lục sá»± chúng ta Ä‘á»u cần, má»™t vị trà sắp xếp cho Tiêu Bình, vị trà còn lại ta sẽ sắp xếp ngưá»i khác.
Lục Thất vừa nghe liá»n lá»™ ra vẻ mặt cưá»i khổ. Trước đây hắn đã từng nghÄ© đến, hÆ¡n ná»a năm trước, hắn cÅ©ng khao khát có thể có được chức quan cá»u phẩm. Lúc đó hắn phải liá»u mạng má»›i có được chức quan cá»u phẩm đó, nhưng hiện giá» chỉ cần một yÌ nghÄ© cá»§a hắn liền có thể để rất nhiá»u ngưá»i dá»… dà ng có được chưÌc quan. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thiên Phong! Chúng ta nói cÅ©ng nhiá»u rồi, huynh đến lầu các nghỉ ngÆ¡i má»™t chút Ä‘i!
Tiểu Phức chợt dịu dà ng “đuổi kháchâ€.
Lục Thất ngẩn ra, gáºt đầu rồi má»›i đứng dáºy, Tiểu Phức lại nói:
- Ta không ép huynh chấp nháºn mấy nhạc nô đó hầu hạ, nhưng nhất định không được lạnh nhạt vá»›i há». Trái tim phụ nữ má»™t khi bị tan nát, sinh lòng oán háºn thì sẽ nói xằng nói báºy đó.
Lục Thất ngẩn ra nhìn Tiểu Phức, kinh ngạc nói:
- Tiểu Phức! Cô muốn nói, những nhạc nô đó là gian tế sao?
- Phải... Mà cÅ©ng không phải! Bá»n há» không phải là gian tế nhưng cÅ©ng có thể biến thà nh những gian tế ăn nói xằng báºy. Trong cung rất có thể sẽ cá» ngưá»i âm thầm há»i các nà ng ta, các nà ng nói lá»i hay ý đẹp có lẽ sẽ không sao, nhưng nếu nói những lá»i khó nghe thì dá»… dà ng là m hại chúng ta đó.
Tiểu Phức nghiêm nghị nói.
Lục Thất hiểu, gáºt đầu, đáp lại:
- Ta sẽ chú ý, ta đi đây!
Ra khá»i thư phòng, Lục Thất khẽ cưá»i vá»›i Thanh Phù và Ngá»c Trúc ở ngoà i cá»a và nói mấy câu. Äợi khi hai nà ng và o thư phòng thì hắn má»›i má»™t mình Ä‘i ra hướng hoa viên.
Trên đưá»ng Ä‘i, trong tâm trạng vui mừng cá»§a hắn có chút bâÌt đăÌc dĩ. Hắn quả tháºt không còn lá»i nà o để nói vá» những haÌ€nh vi cá»§a ÄÆ°á»ng Hoà ng. Thân là m Hoà ng đế tháºt sá»± thiếu sá»± phân biệt nghiêm minh, ông ta chỉ quan sát tÃnh cách tốt xấu cá»§a ngưá»i qua những chuyện nam nữ phong tình.
á»’! Tháºt không ngá» những đại thần thÃch hưởng lạc chốn phong trần lại là những hạng ngưá»i không có dã tâm, má»™t lòng lo lắng cho nước nhà , còn những đại thần giống như cây đại thụ, muốn xây dá»±ng nước nhà , lại trở thà nh những “nhân tố†tạo phản. Hoà ng đế như váºy cÅ©ng chỉ có thể là “hạng ngưá»i†cầu an, ông ta không dám trá»ng dụng những trá»ng thần, váºy thì ÄÆ°á»ng quốc không thể có hy vá»ng được cưá»ng thịnh rồi, chỉ có thể sống trong mÆ¡ mà ng và đi đến diệt vong thôiâ€.
Mặc dù Lục Thất than vãn vá» những hoà i nghi cá»§a ÄÆ°á»ng Hoà ng nhưng hắn phải thừa nháºn, sách lược trị quốc cá»§a ÄÆ°á»ng Hoà ng đối vá»›i năng lá»±c cá»§a ông ta mà nói là hoà n toà n chÃnh xác. Võ tướng tạo phản ở Trung Nguyên, đây là má»™t sá»± tháºt vô cùng tà n khốc.
ÄÆ°á»ng Hoà ng trá»ng văn khinh võ, quả là cÆ¡ há»™i là m suy yếu quyá»n lá»±c cá»§a võ tướng, đặc biệt là quân đóng ở kinh thà nh. Thánh chỉ cá»§a ÄÆ°á»ng Hoà ng dưá»ng như khống chế quân quyá»n cá»§a thống lÄ©nh quân Trung Lang Tướng, không có thánh chỉ Ä‘iá»u quân thì Trung Lang Tướng không có quyá»n Ä‘iá»u động binh tướng dưới quyá»n mình, khiến cho quân quyá»n cá»§a Trung Lang Tướng quả là không bằng má»™t đội trưởng trong quân Ä‘oÌng ở Ä‘iÌ£a phương.
Sau khi suy nghÄ© kỹ lưỡng, Lục Thất đã hiểu được tâm lý muốn nâng đỡ phá»§ Công chúa cá»§a ÄÆ°á»ng Hoà ng rồi. ÄÆ°á»ng Hoà ng muốn là m lá»›n mạnh sức uy hiếp vá»›i quân đội kinh thà nh nhưng bạc nuôi quân không thể chiêu má»™ được. Hiện trạng cưá»ng hà o ác bá và quan lại tham ô cá»§a ÄÆ°á»ng quốc là m cho ngân khố nước nà y từng bước giảm sút. ÄÆ°á»ng Hoà ng có thể nuôi quân kinh thà nh được như ngà y hôm nay, chỉ e là đã phải trả giá rất nhiá»u.
Lục Thất Ä‘i và o hoa viên, Ä‘i trên thạch lá»™ u nhã nà y, tâm trạng hắn không giống như lúc trước. Nhà quan to lá»›n nà y lại biến thà nh phá»§ Công chúa, và cÅ©ng là nhà cá»§a hắn. NghÄ© lại Tiểu Phức cÅ©ng là má»™t trong những ngưá»i trong căn nhà nà y thì tâm trạng hắn trở nên kỳ lạ khác thưá»ng.
- Nếu như Tiểu Phức có thể là nữ chá»§ tháºt sá»± trong ngôi nhà nà y và sống cùng Công chúa, cùng ta bầu baÌ£n một đời thì ta sẽ là ngưá»i đà n ông hạnh phúc nhất.
Trong lòng Lục Thất vẫn rất hy vá»ng xa vá»i, dục tÃnh Ä‘en tối trong hắn cứ lúc ẩn lúc hiện nhưng cuối cùng cÅ©ng bị hắn đè nén xuống.
Hắn đẩy cá»a lầu các vá»›i vẻ mặt bình tÄ©nh, cất bước Ä‘i và o, láºp tức có má»™t tốp mỹ nữ mặc váy trắng hút đến mắt. Hắn đứng lặng ngưá»i ngáºm cưá»i nhìn chằm chằm và o các nà ng, nhìn kỹ từng mỹ nhân má»™t, từng khuôn mặt kiá»u diá»…m xinh đẹp Ä‘á»u Ãt nhiá»u chứa đựng sá»± chỠđợi.
- Mưá»i mỹ nhân, nhưng Vân Nga lại không ở đây! Äây là cÆ¡ há»™i mà Tiểu Phức để cho ta và các nà ng ấy được gần gÅ©i hÆ¡n sao?.
Sau khi nhìn kỹ, Lục Thất thầm suy nghĩ.
- Trong các nà ng, nà ng nà o biết ca múa?
Lục Thất cưá»i, há»i.
- Khởi bẩm Phò mã, chúng nô tỳ Ä‘á»u biết ca múa!
Một nô tỳ với khuôn mặt tròn xinh, dịu dà ng đáp lại.
Lục Thất mỉm cưá»i gáºt đầu, ôn hòa nói:
- Ta muốn thưởng thức múa, các nà ng bằng lòng múa cho ta xem không?
- Chúng nô tỳ ca múa vốn là để Công chúa và Phò mã thưởng thức mà !
Nô tỳ đó lại dịu dà ng đáp.
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Ta và Công chúa vẫn chưa thà nh thân, các nà ng chắc hẳn là thị nữ cá»§a Công chúa rồi. Trước khi thà nh thân vá»›i Công chúa, ta muốn tôn trá»ng nà ng ấy. Các nà ng không cần mê hoặc ta nữa, hôm nay ta chỉ thÃch nói chuyện vá»›i các nà ng thôi, cùng nhau thưởng thức ca múa.
Mưá»i nữ tỳ vá»›i khuôn mặt kiá»u diá»…m kinh ngaÌ£c vui sươÌng, má bá»—ng á»ng đỠlên. Lục Thất cưá»i má»™t cái rồi bước lại giÆ¡ tay ôm ná»a ngưá»i nữ tỳ vừa nói ban nãy rồi cùng Ä‘i đến báºc thang. Những mỹ nữ khác ngại ngùng nhìn bóng hình cá»§a Lục Thất, yên lặng dá»i bước Ä‘i.
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 31
Từ Sư ÄÃ
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Sáng hôm sau, Lục Thất ngồi trong đại sảnh nói chuyện vá»›i Vân Nga. Hắn chá»§ yếu là muốn tìm hiểu vá» chuyện ở Thưá»ng Châu và gia thế nhà Vân Nga và Tiêu Hương Lan. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Rõ rà ng là Vân Nga không muốn nói đến Tiêu Hương Lan nhưng trong sá»± truy há»i cá»§a Lục Thất nà ng ta má»›i nói đến chuyện ân oán trước đây giữa nà ng ta và Tiêu Hương Lan. Năm đó, sau khi hai nà ng Ä‘á»u rÆ¡i và o tay cá»§a Triệu Huyện thừa thì Tiêu Hương Lan đã ‘khuất phục’ luôn. Nà ng ta từng phụng mệnh cầm cây trúc giáo huấn Vân Nga, ép Vân Nga há»c Ä‘iệu bá»™ và cá» chỉ quyến rÅ©, và cứ luôn dạy dá»— Vân Nga ba ngà y liá»n rồi má»›i đổi ngưá»i khác. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất khuyên giải má»™t hồi, Vân Nga nói cho Lục Thất, Tiêu Hương Lan xuất thân là cùng há» nhưng khác chi Tiêu thị, luáºn vá» già u có thì già u hÆ¡n nhà Vân Nga. Nhưng nhà Vân Nga ở Thưá»ng Châu cÅ©ng là gia tá»™c nổi tiếng thư hương, hÆ¡n nữa nà ng ta cÅ©ng là đÃch nữ, còn Tiêu Hương Lan chỉ là thứ nữ thôi.
Năm đó Vân Nga và Tiêu Hương Lan xuất giá, sau khi phu quân trước cá»§a nà ng được đỠtên bảng và ng, lúc hồi hương má»›i kết mối nhân duyên. Äiá»u khiến Lục Thất bất ngỠđó là phu quân trước đây cá»§a Vân Nga có thể được đỠtên bảng và ng là do được Mạnh Thạch tán thưởng má»›i được và o thi đình và diện kiến ÄÆ°á»ng Hoà ng bệ hạ. Chỉ là tháºt không ngá» biÌ£ ÄÆ°á»ng Hoà ng chỉ Ä‘iểm nháºm chức Huyện lệnh huyện Thạch Äại, sau đó vì hà nh động theo cảm tÃnh, viết thư trình bà y chi tiết vá»›i Mạnh Thạch, mong Mạnh Thạch tấu lên ÄÆ°á»ng Hoà ng phân xá», không may là lá thư lại rÆ¡i và o tay cá»§a Triệu Huyện thừa, háºu quả là bị mất mạng.
Buổi sáng, Chu VÅ© đến cá»a ngoà i phá»§ Công chúa, tất nhiên là do Lục Thất tiếp đón. Vừa gặp mặt, tâm trạng Lục Thất bá»—ng nóng như lá»a, ở ngoaÌ€i cá»a xuất hiện mấy chục võ quan, trong đó hắn quen biết hÆ¡n hai mươi vị, Ä‘á»u là chiến hữu cÅ© cá»§a hắn trong Hưng Hóa quân. Vương Bình cÅ©ng đến, vừa gặp Lục Thất, y đã lá»›n tiếng giá»›i thiệu Phò mã gia vá»›i các võ quan.
Lục Thất cÅ©ng không để ý đến y, trá»±c tiếp ra nghênh đón và cưá»i chăÌp tay chaÌ€o. Sau khi các võ quan đáp lá»… lại, hắn nói muốn đến tá»u quán nói chuyện, đám võ quan lại lên ngá»±a, Ä‘i cùng Lục Thất đến tá»u quán.
Trên đưá»ng Ä‘i, Lục Thất cưỡi ngá»±a ở giữa, còn Chu VÅ© và Vương Bình cưỡi ngá»±a Ä‘i ở hai bên. Trước tiên hắn nói cho Vương Bình Ä‘iểm khó khăn vá» tà i lá»±c cá»§a phá»§ Công chúa. Vương Bình nghe xong cÅ©ng bà y tá» sá»± thông cảm, đáp lại chỉ cần có rượu là được, không cần rượu đắt.
Nói chuyện vá»›i Vương Bình xong, Lục Thất má»›i nói chuyện chÃnh vá»›i Chu VÅ©. Trước tiên là nói đến việc đảm nhiệm chức Lục sá»±, quả nhiên là đã có ngưá»i nháºn rồi, cÅ©ng đúng là quan binh thám báo mà Chu VÅ© đưa đến. Chu VÅ© rất hà i lòng, đồng yÌ vá»›i đỠnghị đổi chức quan. Những ngưá»i luyện võ nháºm chức quan văn, vốn là không phù hợp, chỉ vì coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c chức quan nên má»›i đà nh phải đảm nhiệm.
Nói đến chuyện quân lương, Chu VÅ© cÅ©ng vô cùng haÌ€i loÌ€ng. Lục Thất cÅ©ng nói cho Chu VÅ© má»™t cách mÆ¡ hồ, sau nà y thiếu trợ cấp bạc, chỉ có thể để thân nhân cá»§a những binh lÃnh đã chết đến phá»§ Công chúa cầu cứu. Vá»›i tâm trà và kinh nghiệm trong quân đội nhiá»u năm cá»§a Chu VÅ© nên khi Lục Thất vừa nói, y liá»n hiểu ngay, cưá»i và gáºt đầu đồng ý.
Cuối cùng há»i đến chuyện quân tà o Lục sá»± có phải là rá»i chức rồi không, ánh mắt cá»§a Chu VÅ© rất khác lạ, nhẹ giá»ng nói:
- Ở phÃa sau đó, Từ Sư Äà , đệ biết không?
Lục Thất ngẩn ra, tiếp đến là vẻ mặt có chút bất ngá», hắn kinh ngạc nói:
- Từ Minh Từ Sư Äà sao?
Chu VÅ© ung dung gáºt đầu, sắc mặt cá»§a Lục Thất trở nên trầm trá»ng. Hắn chưa từng gặp Từ Minh nhưng nghe nói đến đại danh, đó là chiến tướng nổi tiếng cá»§a Hưng Hóa quân, trên chiến trưá»ng chiến đấu vá»›i khà thế dÅ©ng mãnh, luáºn vá» dÅ©ng cảm và sức lá»±c có thể ở trên cả Vương Bình.
- Sao gã ta lại đến đây? Gã ta phải là Äô Úy rồi chứ!
Lục Thất giáºt mình, há»i.
- Vốn là Äô Úy nhưng vì chuyện quân lương mà đắc tá»™i vá»›i Chá»§ soái. Ha hả! Má»™t quyá»n cá»§a hắn thiếu chút nữa là đấm chết Chá»§ soái Ä‘oà n quân rồi. Nghe nói là nhá» Tiết Äá»™ Sứ đại nhân nói đỡ nên má»›i giúp gã tránh được tá» tá»™i. Lần nà y gã có thể rá»i khá»i Hưng Hóa quân, chắc là có ngưá»i để gã ta rá»i Ä‘i. Chẳng qua luÌc rút thăm, thì Doanh tướng maÌ€ gã ta phải quy về dươÌi trươÌng không muôÌn gã ta, vì thế ta chá»§ động gá»i đến.
Chu VÅ© thấp giá»ng giải thÃch.
Lục Thất gáºt đầu, vì quân lương mà thiếu chút nữa đấm chết Chá»§ soái, đúng tháºt rất lá»— mãng. Việc cắt xén quân lương trong quân là hiện tượng rất phổ biến, gã ta vì quân lương mà đánh Chá»§ soái thì tất nhiên sẽ không có chá»§ tướng nà o muốn bị “cản tayâ€. Chá»§ tướng cắt xén quân lương tháºt ra phần lá»›n là để cống nạp lên cấp trên.
- Chu đại ca! Má»i vị Từ Minh đó lại đây Ä‘i!
Lục Thất hạ giá»ng nói.
Chu VÅ© gáºt đầu, quay đầu lại gá»i:
- Từ lão đệ! Lại đây nói chuyện đi!
Má»™t võ quan lên tiếng trả lá»i rồi thúc ngá»±a lên trước, Chu VÅ© thúc ngá»±a nhưá»ng vị trà để võ quan cưỡi ngá»±a song song vá»›i Lục Thất. Lục Thất quay đầu nhìn võ quan thì thấy võ quan đó có dáng ngưá»i khôi ngô, tướng mạo khaÌ anh tuấn, tuổi chừng hai bảy hai taÌm.
- Äại nhân! Có gì dặn dò?
Võ quan Từ Minh thi lá»… há»i Chu VÅ©.
Rất lễ phép, không giống với kẻ lỗ mãng có thể đánh Chủ soái, Lục Thất nghe xong rất có ấn tượng với Từ Minh, Chu Vũ ôn hòa nói:
- Là Lục huynh đệ muốn gặp ngươi!
Từ Minh quay đầu nhìn Lục Thất, thi lễ nói:
- Phò mã đại nhân có gì dặn dò?
Lục Thất láºp tức cảm thấy bá»±c tức, hắn nhìn Từ Minh, tức giáºn nói:
- Câu thứ nhất của huynh rất dễ nghe nhưng câu thứ hai vừa nghe xong thì tôi muốn đấm huynh một cái!
Từ Minh ngẩn ra, Vương Bình ở bên cạnh vui vẻ, cưá»i nói:
- Äệ còn không biết ăn nói hÆ¡n cả ta, đệ gá»i Lục đại nhân là được rồi, gá»i cái gì mà Phò mã đại nhân, vị huynh đệ nà y cá»§a ta không phải là hạng ngưá»i sống dá»±a và o phụ nữ đâu.
Vẻ mặt Từ Minh chợt bừng tỉnh, thi lễ nói:
- Äại nhân! Từ Minh đã thất lá»… rồi!
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Từ huynh! Tôi há»i huynh má»™t câu, nếu như tôi không thiếu quân lương cá»§a huynh thì huynh có là m trái quân lệnh không?
Từ Minh ngẩn ra, trả lá»i:
- Không phải vì quân lương cá»§a bản thân mà tôi dám lá»— mãng vá»›i quan trên. Tôi cÅ©ng biết việc cắt xén quân lương là thưá»ng lệ, sở dÄ© tôi đấm Chá»§ soái là vì hắn ta cắt xén quân lương không công bằng. Tôi vì láºp công mà được cất nhắc là m Äô Úy, hắn ta không ưa tôi nên cắt xén ná»a quân lương bên Tả doanh, nhưng chỉ cắt xén ba phần bên Hữu doanh, đại nhân bảo sao tôi không tức giáºn cho được.
Lục Thất gáºt đầu, trong quân có sá»± tháºt cắt xén quân lương không giống nhau, thân cáºn vá»›i chá»§ tướng thì sẽ cắt xén Ãt, còn không thân cáºn vá»›i chá»§ tướng sẽ bị cắt xén nhiá»u hÆ¡n má»™t chút. Háºu quả là những tướng quan không thân cáºn không có Ä‘ủ năng lực phục chuÌng đôÌi vÆ¡Ìi quan binh thuá»™c hạ, đây là má»™t chuyện xấu xa, nham hiểm trong quân.
- Nói như váºy thì chỉ cần tôi công bằng thì Từ huynh sẽ không là m trái lệnh cá»§a tôi?
Lục Thất lại há»i.
Từ Minh nhìn Lục Thất một chút, nói:
- Tôi chỉ có thể nghe theo mệnh lệnh của quan trên.
- Nếu Từ huynh quy vá» là m Dá»±c Vệ ở phá»§ Công chúa, váºy mệnh lệnh cá»§a Công chúa Ä‘iện hạ không bằng mệnh lệnh cá»§a quan trên sao?
Lục Thất cưá»i nhạt, há»i.
- Không phải! Phủ Công chúa thì tất nhiên mệnh lệnh của Công chúa là cao nhất.
Từ Minh nghiêm sắc mặt đáp.
- Nếu Công chúa hạ lệnh, lệnh cho Từ huynh là m việc theo mệnh lệnh của tôi, mà chức quan của huynh còn cao hơn tôi, không biết Từ huynh sẽ là m như thế nà o?
Lục Thất cưá»i nhạt há»i.
- Có mệnh lệnh như váºy cá»§a Công chúa thì Từ Minh tất nhiên phải nghe theo mệnh lệnh cá»§a đại nhân rồi, ngay cả có xung đột vá»›i mệnh lệnh cá»§a quan trên thì cÅ©ng phải chấp hà nh lệnh cá»§a Công chúa.
Từ Minh nghiêm mặt đáp.
Lục Thất gáºt đầu, mỉm cưá»i nói:
- Chúc mừng Từ huynh! Công chúa truyá»n lệnh ta sắp xếp chuyện Dá»±c Vệ. Bắt đầu từ bây giá», ta thay mặt Công chúa bổ nhiệm Từ Minh là m Công Chúa UÌy cá»§a phá»§ Công chúa, chức quyá»n dưới Phó Äiển Quân, thống lÄ©nh Dá»±c Vệ ná»™i phá»§, báºc võ tán chuyển thà nh Chiêu Võ Giáo Úy lục phẩm.
Từ Minh ngay láºp tức giáºt mình nhìn Lục Thất, qua mấy giây má»›i kinh ngạc, nói:
- Äại nhân để tôi là m Công Chúa UÌy sao?
Lục Thất gáºt đầu, há»i:
- Từ huynh không muốn à?
Từ Minh chần chừ một chút, nói:
- Công Chúa UÌy là chưÌc quan lá»›n khó có được, vá» lý thì tôi có cầu cÅ©ng không được. Nhưng tôi đã quen vá»›i việc trong quân, chỉ e không chịu được sá»± gò bó.
Lục Thất gáºt đầu, Từ Minh quả là ngưá»i thẳng thắn. Lục Thất ôn hòa nói:
- Từ huynh! Tôi không ép huynh nháºm chức Công Chúa UÌy, nhưng tôi muốn nhắc nhở huynh, cứ coi như má»™t lần nữa huynh được là m Doanh tướng thì huynh vẫn bị ‘chịu nhục’ như trước thôi.
Từ Minh gáºt đầu, nói:
- Tôi hiểu rõ khuyết Ä‘iểm cá»§a mình. Chỉ có Ä‘iá»u đảm nhiệm Công Chúa UÌy thì rất có thể không thể ra chiến trưá»ng được, tôi muốn là m má»™t đội trưởng hÆ¡n, kể cả là há»a trưởng cÅ©ng được.
Lục Thất gáºt đầu, hắn hiểu những Ä‘iá»u Từ Minh nói. Giống như Vương Bình nói, rá»i khá»i quân đội thì không biết sống thế nà o, nhưng chÃnh vì Từ Minh từ chối nên Lục Thất lại cà ng muốn Từ Minh nháºn chức Công Chúa UÌy. Äây là ngưá»i có tÃnh tình thẳng thắn, có tướng tà i như nà y phục tùng mệnh lệnh của Công chúa thì nhất định hắn phải nắm lấy trong tay.
- Từ huynh! Nháºm chức Công Chúa UÌy cÅ©ng không phải là không được ra chiến trưá»ng. Hôm nay thà nh Công Chúa UÌy, chỉ có thể là má»™t Ä‘oạn đưá»ng trên bước đưá»ng hoạn lá»™, má»™t khi Phủ quân của phá»§ Công chúa xuất chinh thì Công Chúa UÌy cÅ©ng có thể xuất chinh. Nói ngay đến lần diệt thổ phỉ nà y Ä‘i, Công Chúa UÌy cÅ©ng có thể là m quan áp tải lương thá»±c.
Lục Thất mỉm cưá»i nói.
Từ Minh ngẩn ra, nói:
- Äại nhân nói, tôi là m Công Chúa UÌy cÅ©ng không phải là mãi mãi chỉ ở trong phá»§ Công chúa sao?
- Äúng váºy! Nhưng huynh nháºm chức Công Chúa UÌy, cứ coi như đến quân đội rồi cÅ©ng không được là m trái lệnh cá»§a Chá»§ soái, cà ng không được can thiệp và o bất cứ chuyện gì trong quân. Nếu như huynh không chịu ngồi yên maÌ€ nhất định muốn tham chiến, thì má»™t phần quân công huynh cÅ©ng không được hưởng. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất ôn tồn giải thÃch.
Từ Minh suy nghĩ một chút, chợt Vương Bình nói:
- Từ lão huynh! Huynh là đầu gá»— à , còn không nghe ra sao. Huynh muốn má»™t lần nữa được là m Doanh tướng thì rất khó, ngưá»i huynh đệ kia cá»§a tôi để huynh nháºn chức Công Chúa UÌy trước, sau nà y phá»§ Công chúa tăng cưá»ng quân bị thì huynh sẽ có cÆ¡ há»™i, có tư cách được Ä‘iá»u là m Doanh tướng. Huynh còn muốn là m há»a trưởng, đúng là muốn ná»a Ä‘á»i còn lại là m lÃnh quèn đây mà .
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 32
AÌm hiệu chữ “Dược
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Từ Minh ngẩn ra, Lục Thất láºp tức nói:
- Từ huynh! Huynh đừng nghe Vương đại ca nói lung tung. Tôi không có khả năng quyết định quan tướng bên ngoà i đâu. Äó là do Hoà ng đế bệ hạ má»›i có thể định Ä‘oạt. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ta nói lung tung nhưng ta hiểu được rằng, từ Công Chúa UÌy giáng xuống là m há»a trưởng thì rất dá»…, nhưng má»™t há»a trưởng muốn trở thà nh Chiêu Võ Giáo Úy lục phẩm thì, ha hả, tháºt sá»± là quá khó.
Vương Bình đáp lại với âm thanh kỳ quái.
Từ Minh nghe xong gáºt đầu, giÆ¡ tay thi lá»…, nói:
- Lục huynh đệ! Cảm Æ¡n huynh đã coi trá»ng tôi, chức quan Công Chúa Úy đó...Tôi sẽ là m!
Lục Thất nghe xong dở khóc dở cưá»i. Chức Công Chúa Úy là chức quan lá»›n, vốn là chức mà các võ quan tầng trung hạ ao ước. GiỠđây hắn phải Ä‘i năn nỉ cho má»™t ngưá»i bình thưá»ng như Từ Minh, váºy mà Từ Minh còn là m bá»™ miá»…n cưỡng mãi rồi má»›i nháºn.
- Váºy sau nà y Từ huynh sẽ là quân lá»±c trung thà nh cá»§a phá»§ Công chúa rồi!
Lục Thất mỉm cưá»i khách khà nói.
Từ Minh nhìn hắn, nghiêm nét mặt nói:
- Lục huynh đệ! Như huynh đã nói, tôi sẽ là quan áp tải lương thực đó nhé!
Lục Thất vừa nghe thấy thì thiếu chút nữa trợn trừng mắt lên. Hắn vội lắc đầu rồi mới quay đầu lại nói:
- Từ huynh sẽ là quan áp tải lương thá»±c nhưng huynh cÅ©ng phải tuân thá»§ quy định quân đội. Nếu như đến quân đội rồi, huynh nhất định phải nghe theo quân lệnh cá»§a Chu đại ca, bởi vì chuyện quân nhu, Äô Ngu Hầu là thượng quan maÌ€ quan aÌp tải quân lương phuÌ£ thuộc trực tiêÌp.
Từ Minh gáºt đầu nói:
- Tôi hiểu, tôi tuyệt đối sẽ không vi phạm quân lệnh đâu!
Lục Thất yên tâm gáºt đầu, tiếp đó hắn lại thăm dò, nói:
- Chu đại ca! Chuyện quân dược, ngà y mai đệ sẽ sai ngưá»i đến Tuyên Châu áp tải vá»!
- Quân dược cÅ©ng là má»™t trong những lương thảo trong quân, cứ để Từ Minh đưa ngưá»i Ä‘i lấy Ä‘i, nhân tiện đưa hai gia nô cá»§a Công chúa Ä‘iện hạ đến, trong quân ta không thể thiếu Lục sá»±.
Chu Vũ đáp lại.
Lục Thất nhìn Từ Minh, há»i:
- Từ huynh! Huynh có bằng lòng đi Tuyên Châu áp tải quân dược không?
- Chu đại nhân đã hạ quân lệnh, thuộc hạ tất nhiên phải vâng theo!
Từ Minh đáp lại má»™t cách đúng má»±c. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Lần nà y Ä‘i lấy quân dược cÅ©ng sẽ dẫn theo nhiá»u dân dược nữa. Từ huynh sẽ dẫn theo hai mươi Dá»±c Vệ, đợi lát nữa sau khi phân chưÌc Dá»±c Vệ rồi thì Từ huynh có thể tùy chá»n hai vị há»a trưởng quen biết để Ä‘i cùng, ngà y mai sẽ Ä‘i!
- Vâng! Thuộc hạ sẽ là m tốt, sẽ không có sai sót gì!
Từ Minh cung kÃnh đáp lại.
Lục Thất gáºt đầu, Vương Bình chợt cưá»i nói:
- Từ lão huynh! Lần nà y thì biết lợi Ãch cá»§a việc nháºm chức Công Chúa Úy rồi chứ. Quan chưÌc lá»›n còn được tá»± do, thuáºn lợi hÆ¡n nhiá»u khi huynh ở trong Nam đại doanh!
Từ Minh im lặng gáºt đầu, Lục Thất theo sau đổi đưá»ng ngá»±a vá»›i gã. Sau khi cưỡi ngá»±a Ä‘i song song cùng vá»›i Chu VÅ©, hắn thấp giá»ng bà n bạc việc nháºm chức há»a trưởng cá»§a Dá»±c Vệ. Sau má»™t hồi bà n bạc, hỠđã xác định được ba há»a trưởng, hai ngưá»i khác thì đã có ngưá»i nháºn rồi.
Tá»›i tá»u quán, hắn tuyên bố chuyện nháºm chức, tiếp đó là mà n uống rượu tâm tình. Lục Thất nói chuyện vá»›i các chiến hữu cÅ©, bá»n há» cÅ©ng cảm nháºn được thay đổi to lá»›n cá»§a Lục Thất.
Lúc trước Lục Thất ở trong quân không há» là m cho ngưá»i ta chú ý tá»›i, là m việc gì cÅ©ng rất khiêm tốn, quan hệ cÅ©ng rất tốt. Nhưng sở dÄ© Lục Thất khiêm tốn như váºy là do chịu ảnh hưởng cá»§a Chu VÅ©. Quan Ä‘iểm cá»§a Chu VÅ© là khiêm tốn má»›i dá»… dà ng tồn tại, cÅ©ng dá»… có được sá»± yêu mến cá»§a quan trên. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Buổi trưa, Chu VÅ© và Vương Bình dẫn thuá»™c hạ trở vá» Nam đại doanh, danh sách quân y đã đưa cho Lục Thất, ngân phiếu cá»§a Lục Thất cÅ©ng Ä‘ã đưa cho Chu VÅ©. Chu VÅ© cầm ngân phiếu đến tiá»n trang đổi bạc vụn, cầm vỠđưa cho quan binh phát quân hưởng.
Lục Thất dẫn theo nhóm Dá»±c Vệ trở vá» phá»§ Công chúa, sắp xếp ở lại phá»§ Công chúa, sau đó hắn đến gặp Tiểu Phức để bà n bạc vá» chuyện Ä‘i Tuyên Châu lấy thuốc. Tiểu Phức quyết định chá»n hai Dá»±c Vệ từ huyện Thạch Äại đến, là m ngưá»i hà nh sá»± chÃnh, còn Từ Minh chỉ phụ trách áp tải.
Ngà y hôm sau, Từ Minh dẫn ngưá»i rá»i khá»i kinh thà nh, còn Lục Thất ban ngà y đến tuÌ trang, hoà ng hôn thì quay vá» phá»§ Công chúa sống những ngà y yên bình, thoắt má»™t cái đã năm ngà y trôi qua.
Lục Thất cÅ©ng cảm thấy buồn phiá»n, sao tên Chu ChÃnh Phong kia vẫn chưa đưa quân lệnh đến triệu hắn Ä‘i Nam Ä‘aÌ£i doanh. Chẳng lẽ biết hắn là Phò mã? Nhưng chá»§ động tá»›i gặp Äà m Viêm lại nói vá»›i hắn là má»™t vị Chung lữ soái Binh Mã Sứ khác cÅ©ng vẫn luôn đợi ở trong kinh thà nh.
Lục Thất biết rằng có “đồng baÌ£n†thì tất nhiên sẽ an tâm hÆ¡n, hÆ¡n nữa hắn sá»›m đã biết sở dÄ© quân diệt thổ phỉ vẫn chưa xuất chinh là viÌ€ quân nhu thiếu má»™t cách trầm trá»ng. Phần lá»›n binh sÄ© không có áo giáp, tháºm chà là ba phần không có binh khÃ. Quân đội không có binh khà thì căn bản không thể ra tráºn, ra tráºn không có áo giáp, háºu quả là thương vong rất nặng, ngưá»i chết cÅ©ng nhiá»u hÆ¡n, maÌ€ tiền trợ cấp laÌ£i thiếu hụt.
Tình hình cá»§a quân tiêu diệt thổ phỉ thì tất nhiên là trong lúc uống rượu Chu VÅ© đã nói cho hắn biết rồi. Chu VÅ© nói rằng, xét vá» tương đối, lực lượng của hai doanh quân quy thuá»™c phá»§ Công chúa, coi như là tinh nhuệ rồi, mặc binh giáp chiếm má»™t ná»a, vÅ© khà cÅ©ng tương đối tốt. Hai doanh quân naÌ€y biÌ£ Ä‘iều Ä‘i, đối vá»›i Chu ChÃnh Phong, quả thá»±c là đuÌ£c khoeÌt thiÌ£t của gã maÌ€. Nhưng từ khi hai doanh thuá»™c vá» phá»§ Công chúa, Chu ChÃnh Phong dưá»ng như biến mất ở Nam đại doanh rồi, bá»n há» cÅ©ng không biết là y còn ở đó không, dù sao ngưá»i có thể đối mặt trá»±c tiếp vá»›i Chu ChÃnh Phong, chÃnh là Äiển quân Vạn Bân.
Giữa trưa, Lục Thất Ä‘ang ở trong sân tu luyện chưởng pháp “Long quân phá†thì đột nhiên có giá»ng nói cá»§a A Hồng vá»ng đến:
- Thưa chá»§ nhân! Có ngưá»i đến!
Lục Thất cả kinh, vá»™i không tu luyện nữa, đứng dáºy nhanh bước Ä‘i ra nhà trước. Nhìn thấy ngưá»i đến đó, hắn liá»n ngẩn ra. Ngưá»i đó mặc áo cÅ©, nhìn kỹ má»™t chút má»›i nháºn ra, tháºt không ngỠđó là thái giám trước kia đã từng đến đây, đã từng dẫn hắn đến gặp Hình đại nhân!
Tên thái giám kia vừa nhìn thấy Lục Thất liá»n bước nhanh nghênh đón. Gã đến bên cạnh Lục Thất, cúi đầu nhá» giá»ng nói:
- Lục đại nhân, nhanh đến ngoà i cá»a thà nh Äông má»™t dặm, có ngưá»i Ä‘ang đợi!
Thái giám nói xong, đứng thẳng ngưá»i, nhá» giá»ng nói:
- Lục đại nhân! Vải dệt cá»§a tiểu nhân tuyệt đối là haÌ€ng giaÌ rẻ nhâÌt kinh thà nh.
Lục Thất với vẻ mặt bình tĩnh, đáp:
- Ta không quan tâm việc cá»§a tuÌ trang, ngươi và o nói vá»›i Mai tổng quản Ä‘i, ta vẫn còn việc phải là m!
Lục Thất nói xong cất bước Ä‘i ra ngoà i. Hắn ra khá»i tuÌ trang, trên đưá»ng Ä‘i thuê xe chạy thẳng đến cá»a thaÌ€nh Äông. Ở trong xe, hắn thầm Ä‘oán ngưá»i nà o muốn gặp hắn, tám phần là ngưá»i cá»§a Thái tá» rồi. Có lẽ Thái Tá» có chuyện bà máºt bảo hắn Ä‘i là m, nếu như đã là thái giám có quan hệ vá»›i Hình đại nhân đến truyá»n lá»i thì hắn chỉ có thể tin là tháºt.
Äi ra khá»i cá»a thaÌ€nh Äông má»™t dặm, Lục Thất qua cá»a xe nhìn thấy có má»™t ngưá»i trung niên đứng đợi ở bên đưá»ng. Ngưá»i đó mặc áo xanh, mặt vuông chữ Ä‘iá»n, tay trái cầm má»™t thanh Ä‘ao, tay phải dắt theo má»™t con ngá»±a.
Còn cách tầm hÆ¡n năm mươi mét nữa, Lục Thất liá»n hô dừng xe. Sau khi xuống xe và đợi xe ngá»±a quay đầu rá»i Ä‘i, hắn má»›i bước vá» phÃa trước, rồi cứ thế Ä‘i thẳng qua ngưá»i đó. Äiá»u kỳ lạ là ngưá»i đó không há» gá»i hắn, chỉ là sau khi nhìn hắn má»™t cái rồi lại nhìn quanh về hươÌng kinh thà nh, vì váºy Lục Thất đà nh phải quay vòng lại.
- Lão huynh Ä‘ang đợi ngưá»i sao?
Lục Thất Ä‘i đến gần chá»— ngưá»i mặc áo xanh đó, bình thản há»i.
Ngưá»i áo xanh cả kinh nhìn Lục Thất, mở miệng nói:
- Huynh là ngưá»i mua thuốc sao?
Nghe xong câu trả lá»i khó hiểu đó, tim Lục Thất Ä‘áºp nhanh, chữ “Dược†là ám hiệu mà Hình đại nhân đã dặn trước đó. Hắn liá»n gáºt đầu, nói:
- Äúng, tôi chÃnh là ngưá»i mua!
Ngưá»i áo xanh im lặng rồi từ trong ngá»±c lấy ra má»™t ống trúc nhỠđưa cho Lục Thất. Lục Thất nháºn lấy rồi mở ống nút ra, lấy ra má»™t cuá»™n giấy mở ra xem:
- Xin hãy cưỡi ngựa theo hướng đông, đuổi theo Trương Hồng Ba, hộ tống trăm dặm!
Lục Thất ngẩn ra, chần chừ má»™t lúc rồi thu trúc thư và o ngá»±c, sau đó chá»§ động giÆ¡ hai tay ra nắm lấy trưá»ng Ä‘ao và cương ngá»±a. Hắn cÅ©ng không nói gì vá»›i ngưá»i áo xanh, bước lên trước hai bước đến bên cạnh ngá»±a. Hắn phi lên ngá»±a, quất dây cương thúc ngá»±a chạy vá» hướng đông.
Äây là nhiệm vụ không thể từ chối, Lục Thất nghÄ© như váºy. Nhiệm vụ há»™ tống lần nà y, bất luáºn là Thái Tá» hay là Hình đại nhân thì hắn chỉ có thể tuân theo, quan trá»ng là nhiệm vụ lần nà y không há» là m khó hắn.
Trên đưá»ng Ä‘i, tâm trạng cá»§a Lục Thất vô cùng há»—n loạn. Hắn đã từng gặp Trương Hồng Ba, đó là ngưá»i Giang Âm Trương thị, chuyến há»™ tống lần nà y có thể xây dá»±ng quan hệ vá»›i Trương Hồng Ba, vì sá»± phát triển sau nà y cá»§a Thưá»ng Châu, tạo dá»±ng cÆ¡ há»™i hữu hảo.
Phóng ngá»±a theo chiá»u gió, tâm trạng Lục Thất cÅ©ng hà o hứng theo. Sá»± thay đổi cá»§a mấy ngà y gần đây khiến hắn có cảm giác ảo má»™ng. Äặc biệt là quay vá» kinh thà nh lại có thể trở thà nh Phò mã, cà ng khiến hắn khó có thể tin được lÃ ÄÆ°á»ng Hoà ng nhiều lần trao cho phá»§ Công chúa quyền thêÌ.
Võ Lâm Vệ cá»§a phá»§ Công chúa, có hai chiến hữu cá»§a hắn là m chá»§ tướng, hÆ¡n nữa lại do phá»§ Công chúa nuôi quân, thì quả thá»±c đây là cÆ¡ há»™i để Lục Thất có được quân quyền rồi. Mặc dù hắn không thể trá»±c tiếp ra hiệu lệnh ngà n quân nhưng hắn lại có má»™t quyá»n uy “ngầmâ€, đó chÃnh là má»™t loại quân thế.
Tiểu Phức vạch ra kế hoạch phát triển cá»§a Thưá»ng Châu sau nà y tháºt không ngá» lại hợp ý vá»›i kế hoạch trước đó cá»§a Lục Thất. Äến nay Hôi Ưng vẫn Ä‘ang ở taÌ£i nÆ¡i ẩn nấp Quý NgÅ© thúc an baÌ€i, chỉ đợi sau khi tiêu diệt được thổ phỉ, Lục Thất sẽ để cho Hôi Ưng rá»i đến Thái Hồ nháºp phỉ, hÆ¡n nữa nhất định phải Ä‘i.
Tiá»n đồ đã rá»™ng mở rồi sao? Tâm trạng Lục Thất hà o hứng tá»± há»i, câu trả lá»i cá»§a hắn là chữ “Chưaâ€. Quyá»n thế trong phá»§ Công chúa hiện giá» là viÌ€ sách lược cá»§a ÄÆ°á»ng Hoà ng maÌ€ coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c, sá»± ban ân của ngaÌ€y hôm nay không có nghÄ©a là sau nà y vẫn sẽ cho pheÌp phủ Công chuÌa phát triển lÆ¡Ìn maÌ£nh. Má»™t khi ÄÆ°á»ng Hoà ng sinh nghi ngá» thì sẽ “trở mặt†tước Ä‘oạt hết tất cả cá»§a phá»§ Công chúa.
Tại sao ÄÆ°á»ng Hoà ng lại nâng đỡ phá»§ Công chúa, thứ nhất tà i lá»±c cá»§a ông ta không đủ để tăng cưá»ng quân bị, thứ hai là cần danh nghÄ©a cá»§a phá»§ Công chúa để chèn ép kẻ đôÌi địch, để Công chúa có được danh nghÄ©a Quáºn Vương khai phá»§, trong liÌ£ch sử duÌ€ là con gái ruá»™t cá»§a Hoà ng đế, cÅ©ng rất Ãt khi có quân quyá»n cá»§a Quáºn Vương.
Bất cứ lúc nà o ÄÆ°á»ng Hoà ng cÅ©ng có thể để má»™t đại thần dâng chiếu thư bác bá», bươÌc kÃªÌ tiêÌp laÌ€ tươÌc Ä‘oat danh nghÄ©a Quáºn Vương khai phá»§ để quân lá»±c cá»§a phá»§ Công chúa đổi tên thuá»™c vỠđội quân khác. Ban ân và tước Ä‘oạt, đơn giản chỉ laÌ€ một từ.
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 33
Tiến lên trước? Lùi vỠsau?
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Chuyện tiÌ€m đường lui tuyệt đối không thể gác lại mà phải nhanh chóng thá»±c hiện, có lẽ quyá»n thế của phá»§ Công chúa ngaÌ€y hôm nay chỉ có thể duy trì và i năm rồi sẽ sụp đổ. Má»™t khi ÄÆ°á»ng Hoà ng phát lệnh tước Ä‘oạt, trong trạng thái nghi kỵ thì rất có thể ÄÆ°á»ng Hoà ng sẽ ác độc ra tay tiêu diệt bá»™ tá»™c Lục thị.
LoÌ€ng của Lục Thất, trong luÌc tưởng tượng háºu quả đáng sợ, Ä‘ã trở nên hoà n toà n nguội laÌ£nh. Hắn lÄ©nh giáo qua những trò âm độc cá»§a ÄÆ°á»ng Hoà ng, trên đưá»ng đến Ninh quốc quân, hắn hoà n toà n có thể khẳng định những thÃch khách kia là do ÄÆ°á»ng Hoà ng phái đến. ÄÆ°á»ng Hoà ng muốn giết Mạnh Thạch, đồng thá»i cÅ©ng muốn tiêu diệt hắn.
Chỉ là không thể ngá» rằng, sau khi ở Ninh quốc quân, thÃch khách cá»§a ÄÆ°á»ng Hoà ng phái đến cÅ©ng từ đó mà biến mất, giống như má»™t khảo nghiệm trên Ä‘oạn đưá»ng nguy hiểm đó, chỉ cần vượt qua được ải đó thì đúng là khổ táºn cam lai. Mạnh Thạch bị dá»i đến đảm nhiệm Thứ sá» Nhiêu Châu, còn sau khi hắn hồi kinh cÅ©ng laÌ€ may mắn maÌ€ được trở thà nh Phò mã. Tâm tư cá»§a ÄÆ°á»ng Hoà ng tháºt sá»± có những thay đổi bất ngá».
Trong lúc suy nghÄ©, hắn thúc ngá»±a chạy được hÆ¡n ba mươi dặm, cách kinh thà nh hÆ¡n hai mươi dặm thì phát hiện trên đưá»ng lá»›n có vết chân ngưá»i. Thói Ä‘á»i há»—n loạn, ngay cả kinh đô và vùng lân cáºn cÅ©ng có rất nhiá»u thổ phỉ. Tất nhiên Lục Thất biết, Quý NgÅ© thúc cÅ©ng từng hoaÌ£t động trong đám thổ phỉ đó.
Äá»™t nhiên, Lục Thất ghìm chặt cương ngá»±a, vẻ mặt hắn nhìn chăm chú vá» phÃa trước, trên đưá»ng lá»›n hai trăm thươÌc ở phÃa trước, lúc nà y lại Ä‘ang xảy ra má»™t tráºn ác chiến, có mấy chục ngưá»i Ä‘ang đánh nhau, giữa voÌ€ng cheÌm giết laÌ€ má»™t chiêÌc xe có rèm.
Lục Thất nhìn má»™t chút, ánh mắt sắc bén cá»§a hắn nhìn thấy bóng hình cá»§a Trương Hồng Ba, nhưng trong lòng hắn lại chần chừ không biết có nên lại cứu không. Bởi vì hắn nhìn rất rõ, mấy chục tên bao vây Trương Hồng Ba là má»™t đám quân nhân mặc áo giáp, Ä‘á»u mặc minh quang khôi giáp. Äó rõ rà ng là đội quân tinh nhuệ trong kinh thà nh, minh quang khôi giáp không phải là quân dụng thông thưá»ng cá»§a quân đội kinh thà nh.
Lục Thất chau mà y nhìn ra xa, hắn thấy Trương Hồng Ba đã rÆ¡i và o thế bị bao vây, có tất cả sáu ngưá»i Ä‘ang khổ sở chống đỡ. Trong tình hình không có quân viện trợ bên ngoà i thì chắc chắn là khó chống cá»± nổi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất chần chừ lá»±a chá»n, tình hình trước mắt khiến hắn vô cùng khó xá». Có thể Ä‘iá»u động quân kinh thà nh được trang biÌ£ minh quang khôi giáp thì chỉ có ÄÆ°á»ng Hoà ng má»›i có thể ra lệnh, còn hắn nháºn được máºt thư đến há»™ tống, chắc hẳn là Thái Tá» biết được hung tin nên má»›i thông báo để hắn tá»›i cứu viện.
Cứu và không cứu, đối vá»›i Lục Thất mà nói Ä‘á»u đã có háºu hoạn, Ä‘i cứu viện nhất định sẽ giết ngưá»i, má»™t khi để ÄÆ°á»ng Hoà ng biết thì háºu quả là tá»™i chết. Nếu không cứu, nhất định sẽ khiến Thái Tá» háºn thấu xương, sau nà y nhất định sẽ gặp nguy hiểm.
Mắt thấy ngưá»i cá»§a Trương Hồng Ba lại có má»™t ngưá»i ngã xuống, Lục Thất cắn răng thúc ngá»±a xông lên. Trong sá»± lá»±a chá»n nà y, hắn hiểu rất rõ, hắn giết quân kinh thà nh, khả năng ÄÆ°á»ng Hoà ng biết là không cao, còn nếu như hắn đắc tá»™i vá»›i Thái Tá» má»›i dá»… gặp phải báo thù nhất. HÆ¡n nữa hắn cứu Trương Hồng Ba lại ăn khá»›p vá»›i kế hoạch ban đầu cá»§a hắn.
Cách tầm khoảng hai trăm thươÌc, Lục Thất phóng ngá»±a rất nhanh nên đã có thể xông và o chiến tráºn rồi, hÆ¡n nữa lại đúng lúc xông và o có thể đạt được trạng thái dÅ©ng mãnh nhất. Tay trái Lục Thất cầm trưá»ng Ä‘ao, má»™t cảm giác chiến trưá»ng máu tanh ập tÆ¡Ìi, trong loÌ€ng dâng traÌ€o kÃch động hưng phấn, trong nháy mắt sát khà đã là m chá»§ ý chà cá»§a Lục Thất.
- Äám phỉ nhân to gan! Äể mạng lại đây!
Lục Thất lao ngựa như bay rồi lớn tiếng quát.
Lục Thất phóng ngá»±a chạy tá»›i, tất nhiên là bị phát hiện. Hắn vừa hô, láºp tức có ngưá»i đáp lại:
- Tránh ra! Chúng ta là Kiêu Kỵ vệ!
Vừa hô má»™t hồi mấy giây Lục Thất đã xông và o quân tráºn mặc giáp đó. Những tên mặc giáp bao vây vừa nhìn thấy ngá»±a chạy đến thì Ä‘á»u tránh ra, có tiếng quát lá»›n nói ra thân pháºn nhưng không có kẻ nà o chặn Lục Thất lại.
Ãnh mắt cá»§a Lục Thất lạnh sắc, trưá»ng Ä‘ao trong tay phải cá»§a hắn loé lên như Ä‘iện, “vô tình†chém hai bên tả hữu, mÅ©i Ä‘ao chuẩn xác queÌt qua cần cổ lộ ở bên ngoaÌ€i áo giáp, những tiếng kêu thảm thiết vang lên nÆ¡i ngá»±a hắn lươÌt qua. Khi hăÌn xuyên qua chiêÌn Ä‘iÌ£a, Ä‘ã có tám tên mặc áo giáp ôm cổ giãy giụa.
Hai tốp ngưá»i Ä‘ang chiêÌn đâÌu trong nháy mắt Ä‘iÌ€nh chỉ chém giết, đồng loạt lui vá» sau quay đầu nhìn theo hướng Lục Thất phóng Ä‘i. Sau khi phóng Ä‘i mưá»i mấy thươÌc, Lục Thất lại quất ngá»±a quay trở lại.
- Giết hắn Ä‘i! Hắn là đồng bá»n cá»§a Trương thị đó!
Má»™t tên giáp vệ tức giáºn gà o thét, vốn tưởng rằng là ngưá»i qua đưá»ng thấy chuyện bất bình nên và o ứng cứu nhưng kết quả là sÆ¡ ý mà để tám huynh đệ bị giết.
Mắt thấy ngá»±a cá»§a Lục Thất đến, đám giáp vệ phẫn ná»™ lÅ© lượt tấn công, từng tên từng tên hung hãn không sợ chết mà cầm Ä‘ao xông lên chém Lục Thất. Lục Thất cÅ©ng trợn trừng mắt, hung hãn phóng ngá»±a xông đến, trong chiến tráºn, chỉ có xô xát va chạm bằng máu thịt má»›i có thể có được thắng lợi tháºt sá»±.
- Keng keng!
Hai giáp vệ không sợ chết lao và o đánh nhau vá»›i ngá»±a chiến, ánh mắt cá»§a bá»n chúng chứa đầy háºn thù và sát khÃ, chúng cầm trưá»ng Ä‘ao trong tay liá»u lÄ©nh xông và o chém Lục Thất. Ngá»±a chiến hà lên kêu rên rỉ, trong lúc va chạm móng trước ngá»±a đã bị thương nặng, mấy thanh trưá»ng Ä‘ao cÅ©ng đồng loạt chém đến.
Lục Thất cảm thấy kinh hãi, đám Kiêu Kỵ vệ dÅ©ng mãnh quyết đấu đúng là nằm ngoà i dá»± Ä‘oán cá»§a hắn, bá»n chúng tinh nhuệ tháºm chà còn dÅ©ng mãnh hÆ¡n Hưng Hoá quân rất nhiá»u. Trong tráºn chiến, chiến đấu dÅ©ng mãnh không sợ chết má»›i có thể không có đối thá»§, vì váºy trên chiến trưá»ng, cái gá»i là cao thá»§ võ đạo má»™t khi lâm và o trong đám quân dÅ©ng mãnh thì cÅ©ng không mạnh hÆ¡n những võ quan là bao, nghệ thuáºt võ đạo lợi hại nhất chÃnh là không tiếc tÃnh mạng mình.
ÄÆ°Æ¡Ì€ng tấn công cá»§a Lục Thất gặp trở ngại, hắn đà nh phải quả quyêÌt chôÌng tay traÌi xuôÌng, bá» mặc ngá»±a mà bay lên. Trưá»ng Ä‘ao ở tay phải cÅ©ng đồng thá»i chém Ä‘i, trưá»ng Ä‘ao cá»§a địch đồng loạt chém lên lưng ngá»±a, máu vừa tuôn ra, trưá»ng Ä‘ao nhá»n cá»§a Lục Thất cÅ©ng “vô tình†xẹt qua cổ cá»§a ba tên giáp vệ ở bên phải.
- Ôi!
Những tiếng kêu la thất thanh, bốn cây thương lá»›n lồng vaÌ€o nhau đâm tá»›i. Lục Thất co ngưá»i lại, trong lúc hiểm nguy tránh được mÅ©i thương đâm tá»›i, tay trái cá»§a hắn nắm chặt một cây thương, cánh tay kéo mạnh má»™t cái, thân thể hắn láºp tức đổi dá»i vá»›i tên giáp vệ kia. Trưá»ng Ä‘ao ở tay phải cá»§a hắn đâm mạnh, như con rắn độc thè lưỡi đâm và o cổ há»ng tên giáp vệ đó. Tên giáp vệ trừng mắt nhìn Lục Thất, dưá»ng như không tin Ä‘ao cá»§a Lục Thất lại đâm đến nhanh như váºy.
Tay trái cá»§a Lục Thất nhấc mạnh cán thương, kéo mạnh má»™t cái, thương lá»›n bay lên đâm thẳng tá»›i. Má»™t tên giáp vệ vung Ä‘ao nhảy lên không trung, nhưng cây thương cá»§a Lục Thất đã đâm và o cổ há»ng tên đó rồi. Vẻ mặt Lục Thất lạnh lùng, sau khi ra tay giết ngưá»i, chân vừa chạm đất láºp tức thân thể nhẹ như bay, chạy nhanh đến chiếc xe có rèm xe kia.
Äám giáp vệ không thể chạy theo Lục Thất được, có mưá»i ba tên vẫn Ä‘ang bao vây Trương Hồng Ba và chiếc xe. Trương Hồng Ba cÅ©ng mặc minh quang giáp y nhưng đã bị chém rách nhiá»u chá»—, toà n thân Ä‘á»u là máu nhưng khua tay múa giáo giống như Ma Vương phối hợp vá»›i sáu Ä‘ao thương chiến đấu vá»›i giáp vệ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ã!
Trong xe vá»ng ra tiếng kêu thét chói tai cá»§a phụ nữ, sau khi má»™t há»™ vệ cá»§a Trương thị bị giết thì hai tên giáp vệ đã nhân cÆ¡ há»™i dùng trưá»ng thương đâm và o trong xe. Lục Thất chạy lại láºp tức quát lên má»™t tiếng, dùng trưá»ng Ä‘ao trong tay chém tá»›i. Hắn đã ra tay thì không thể để ngưá»i phụ nữ cá»§a Thái Tá» chết ở đây được.
Thanh Ä‘ao chém tá»›i giống như mũi băng, vô tình đâm và o bụng cá»§a má»™t tên giáp vệ, và không ngỠđã hất bay tên giáp vệ đó lên. Má»™t tên giáp vệ cầm trưá»ng thương khác kinh hãi nhìn Lục Thất, nhìn thấy kẻ địch như má»™t con báo, ba tên nhà o ngưá»i đến gần, dùng thương lá»›n đâm tá»›i.
Tay trái cá»§a Lục Thất vung ra nắm lấy thương lá»›n đâm tá»›i, kéo ngưá»i lao vá» trước, tay phải năÌm quyền hung hãn nện tÆ¡Ìi. Tên giáp vệ vá»™i thả lá»ng thương lui vá» sau, nhưng không nghÄ© rằng năÌm đâÌm cá»§a kẻ địch lại nhanh như váºy, thân ngưá»i gã ta ngả ra sau, mặt bị đập truÌng nặng nề, thân ngưá»i chao đảo rồi ngã phịch xuống đất.
Tay trái Lục Thất nhấc thương lá»›n lên, lá»›n tiếng há»i:
- Trương tiểu thư! Không bị thương chứ?
- Ta không sao!
Ngưá»i con gái ở trong xe kinh hoà ng đáp lại.
- Váºy thì tốt!
Lục Thất đáp lại, hai tay đột nhiên dùng thương đâm mạnh, hoÌa ra laÌ€ có hai tên giáp vệ vung Ä‘ao đánh tá»›i.
Lục Thất đâm thương đến như con trăn lá»›n Ä‘ang lao tá»›i nuốt sống, đám giáp vệ bị công kÃch kinh hoà ng nghiêng ngưá»i dá»±ng thẳng Ä‘ao chặn lại, chẳng ngờ chaÌ£m vaÌ€o khoảng không. Tháºt không ngá» thương lá»›n đâm tá»›i để laÌ£i thương ảnh thu trở về, tiếp đó cổ hoÌ£ng giáp vệ laÌ£nh lẽo, sau Ä‘oÌ mắt thấy mũi thương của kẻ địch lươÌt về phiÌa đồng bá»n cá»§a mình, trông thâÌy đồng bá»n cá»§a gã cÅ©ng bị trúng chiêu.
- Là tà thuáºt sao?
Tên giáp vệ lấy tay ôm chặt lấy cổ, bất lực ngã sụp xuống.
- Thương pháp hay!
Trương Hồng Ba lá»›n tiếng khen ngợi nhưng rồi kinh ngạc nhìn Lục Thất má»™t cái. Võ đạo cá»§a hắn tất nhiên là cao hÆ¡n đám giáp vệ, nhưng tốc độ múa thương cá»§a Lục Thất, nếu là y đối đầu thì chỉ e cÅ©ng rất khó chặn lại những đòn tấn công liên tiếp đó. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vẻ mặt cá»§a Lục Thất vẫn như cÅ©, hắn nhìn ra Trương Hồng Ba chắc hẳn là má»™t mãnh tướng khi xông tráºn, thương giáo là vÅ© khà xung phong lợi hại nhất trên chiến trưá»ng, còn sở trường cá»§a hắn là bá»™ chiến, đặc biệt chiếm ưu thế khi trong tình huống Ãt ngưá»i, nhưng hắn cÅ©ng biết, tốc độ xuâÌt thủ cá»§a hắn nhanh hÆ¡n gấp rưỡi người trong Hưng Hóa quân, có thể sánh vai vá»›i hắn chỉ có Phong Äao và Quan Xung thôi.
Lục Thất giết hại hung hãn nhưng không là m cho đám giáp vệ khiếp sợ luÌ€i bươÌc, hÆ¡n hai mươi tên còn lại chen chúc lao tá»›i. Lục Thất trông thấy vừa hợp yÌ nguyện của hăÌn, hăÌn chỉ e bá»n chúng chạy trốn taÌn loaÌ£n, váºy thì háºu quả sẽ vô cùng lá»›n.
26.06.2015
Quyển 3: Phà n Long phù Phượng, Phúc há» há»a há».
Chương 34
Cố nhân không ngỠđến
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Tiếp đó, Lục Thất và Trương Hồng Ba ăn ý hợp tác, Trương Hồng Ba dùng thương giáo công kÃch, đại thương cá»§a Lục Thất lại công kÃch má»™t cách kỳ bÃ, mắt thấy đám giáp vệ từng tên từng tên má»™t bá» mạng tại chá»—.
Mùi máu tanh trà n ngáºp bầu không khÃ, Lục Thất có chút mệt má»i, vươn vai. Cứ coi như hắn có trúc thư công pháp có thể khôi phục thể lá»±c nhưng loại khôi phục đó chỉ là tăng sức chiến đấu, còn nếu thể lá»±c tháºt sá»± bị hao tổn thì không phải là trong mưá»i giây có thể khôi phục lại.
- Cảm ơn ngươi! Sao ngươi lại có thể đến cứu chúng ta?
Trương Hồng Ba tay nắm chặt thương giáo, thân thể hÆ¡i run rẩy há»i. Y bị thương, dưới sức lá»±c chiến đấu lâu dà i thì rõ rà ng là chưa thể hồi phục nhanh được.
- Có ngưá»i bảo ta đến nên ta liá»n đến ngay! Ngươi đừng há»i ta là ai đã dặn dò, ta không biết đâu!
Lục Thất thản nhiên đáp lại.
Trương Hồng Ba ngẩn ra, tiện đà gáºt đầu. Lục Thất nhìn vá» phÃa thi thể cá»§a đám giáp vệ, nói:
- Äám ngưá»i nà y là Kiêu Kỵ vệ! Ngươi xem nên xá» lý như nà o?
- Ngươi nói xem?
Trương Hồng Ba há»i ngược lại.
Lục Thất cưá»i cưá»i, đáp lại:
- Äám ngưá»i nà y là sÆ¡n tặc, ta muốn má»™t Ãt khôi giáp vaÌ€ binh khà nà y.
Trương Hồng Ba ngẩn ra, kinh ngạc nhìn Lục Thất, nói:
- Khôi giáp binh khà của những kẻ nà y mà ngươi dám cầm lấy để dùng sao?
- Vá» sau sẽ dùng đến, hÆ¡n nữa nếu không lá»™t những binh giáp nà y ra thì ta có thể gặp phiá»n phức. Hình như ta nghe thấy trong rừng có tiếng ngá»±a hÃ.
Lục Thất bình thản nói, nói xong đi và o một khu rừng trúc, Trương Hồng Ba cũng đi và o theo.
Vừa và o rừng trúc, Lục Thất quay đầu lại nói:
- Các ngươi tháºt sá»± rất may mắn!
Trương Hồng Ba gáºt đầu, tháºt không ngá» lại có mấy chục con ngá»±a ở trong rừng, trên má»—i con Ä‘á»u chất trá»ng cung và điêu linh tiá»…n. Y nói:
- Những kẻ đó muốn bao vây bá»n ta nên cố ý lại gần nói muốn kiểm tra. Bá»n chúng sợ ta thấy tình thế không ổn mà cưỡi ngá»±a bá» chạy nên đã chém và o chân ngá»±a khi ngá»±a không phòng bị.
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Váºy bá»n chúng cÅ©ng là những kẻ ngu xuẩn, chúng hoà n toà n có thể để lại mưá»i tên bao vây bên ngoà i và dùng cung tên để tấn công.
- Bá»n chúng là Kiêu Kỵ vệ, ngươi không phát hiện ra sao? Äấu pháp cá»§a chúng là tán đấu bá»™ chiến, chiến lá»±c đơn binh cá»§a má»—i kẻ trong số đó Ä‘á»u rất dÅ©ng mãnh nhưng lại thiếu tráºn công thuần thục. Trên thá»±c tế, bá»n chúng là những thị vệ đã ở lâu trong hoà ng cung.
Trương Hồng Ba nói.
Lục Thất ngẩn ra, gáºt đầu, lại nghe thấy Trương Hồng Ba nói:
- Kiêu Kỵ vệ là vệ quân trung thà nh vá»›i Hoà ng đế nhất, trong sạch hÆ¡n Thiên Ngưu vệ rất nhiá»u, thà nh phần tạo nên Thiên Ngưu Vệ rất phức tạp.
Lục Thất nghe xong thì gáºt đầu, tiếp đó chuyển toà n bá»™ thi thể và o trong rừng, còn thuá»™c hạ đã thiệt mạng cá»§a Trương Hồng Ba thì được đặt trá»±c tiếp trên lưng ngá»±a.
Trong tráºn ác chiến, mưá»i hai há»™ vệ cá»§a Trương Hồng Ba chỉ còn có ba ngưá»i, và há» Ä‘á»u đã bị thương, tháºt trùng hợp là hai ngưá»i trong số đó Lục Thất đã từng gặp rồi. Có thể sống sót đến lúc cuối cùng như nà y thì tất nhiên là cao thá»§ rồi, má»™t thuá»™c hạ thương nặng hÆ¡n má»™t chút thì đánh xe lên trước trăm thươÌc để đợi.
Sau má»™t lúc, Lục Thất giấu kỹ mưá»i bá»™ binh giáp ở chá»— sâu một trăm thươÌc trong rừng truÌc. Hắn không thể laÌ€m không công được, mưá»i bá»™ binh giáp, cung tên và vÅ© khà đá»u cần trang bị cho thuá»™c hạ Hôi Ưng.
Những chiến lợi phẩm khác Ä‘á»u thuá»™c vá» Trương Hồng Ba. Trương Hồng Ba cÅ©ng dám lấy, mấy chục con ngá»±a Ä‘ã gâÌp ruÌt chạy Ä‘i, men theo đưá»ng lá»›n Ä‘i vá» hướng đông. Lục Thất cÅ©ng hiểu được, Trương thị vốn là quân phiệt độc láºp, hà nh động chém giết cá»§a ÄÆ°á»ng Hoà ng không thể nói rõ raÌ€ng được, sau nà y chắc hẳn cÅ©ng không dám truy cứu đến cùng.
Nhìn đám ngưá»i Trương Hồng Ba Ä‘i xa, Lục Thất cÅ©ng không dám trì hoãn mà cưỡi ngá»±a trở vá» luôn. Nhưng lần nà y trở vá», hắn Ä‘i vòng vèo, hÆ¡n nữa hắn đến nÆ¡i ẩn nấp cá»§a Hôi Ưng, laÌ€ má»™t trấn nhá» hÆ¡i khuâÌt nẻo ở Thập LyÌ pha. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trên đưá»ng Ä‘i, Lục Thất đã thất đức đánh má»™t ngưá»i nông dân ngất xỉu, lá»™t áo ngưá»i đó rồi mặc và o mình. Quần áo dÃnh máu trên ngưá»i thì hắn buá»™c đá cho trôi sông, còn ngá»±a chiến mà hắn cưỡi thì hắn cÅ©ng giết rồi chôn ở trong rừng.
Lục Thất xá» lý xong các tang váºt rồi má»›i Ä‘i bá»™ đến Thập LyÌ pha, trên đưá»ng Ä‘i, tâm trạng cá»§a hắn rất lo lắng. Lúc ra khá»i thà nh cÅ©ng không biết quan binh có ấn tượng gì vá»›i hắn không, ngoà i ra lúc hắn không ở tuÌ trang thì có ngưá»i nà o đến tìm không. Không còn cách nà o khác, gặp phải chuyện nà y, hăÌn chỉ có thể trong tình trạng bị ép buá»™c.
Trước lúc hoà ng hôn, Lục Thất cÅ©ng vá» tá»›i tuÌ trang, hắn thở phà o nhẹ nhõm khi không có ai đến tìm trong luÌc hắn Ä‘i vắng. Sau đó hắn lại rá»i tuÌ trang quay vá» phá»§ Công chúa, tất nhiên những chuyện xảy ra ban ngà y, hắn cÅ©ng không dám nói vá»›i ai. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ở phá»§ Công chúa, lần đầu tiên Lục Thất có cảm giác kinh hãi mất ngá»§, tháºm chà sáng sá»›m hôm sau, hắn có ná»—i kÃch động muốn trốn chạy. Nếu như không vì vướng báºn ngưá»i nhà thì có lẽ hắn tháºt sá»± sẽ rá»i khá»i kinh thà nh.
Lục Thất đến tuÌ trang vá»›i ná»—i lo trong lòng. Khi mặt trá»i lên cao, đột nhiên có má»™t ngưá»i đến khiến Lục Thất cảm thấy bất ngá», tháºt không ngỠđó là Nhị tổng quản cá»§a phủ Công bá»™ Thị lang mà trước đây hắn đã từng gặp.
Thấy vẻ mặt bất ngá» cá»§a Lục Thất, Nhị tổng quản béo máºp đó cung kÃnh thi lá»… nói:
- Tiểu nhân tham kiến Lục đại nhân. Lục đại nhân còn nhớ tiểu nhân không?
Lục Thất lấy lại tinh thần, vá»™i mỉm cưá»i nói:
- Là Nhị tổng quản, sao ta lại không nhớ được chứ?
- Ở trước mặt đại nhân, tiểu nhân không dám là tổng quản gì cả. Nếu như đại nhân không coi là ngưá»i ngoà i thì xin cứ gá»i tiểu nhân là Triệu Thăng là được rồi!
Nhị tổng quản cung kÃnh đáp lại.
Lục Thất nghe xong đúng là không quen lắm, mỉm cưá»i nói:
- Ta vẫn muốn gá»i là Nhị tổng quản hÆ¡n. Sao Nhị tổng quản lại đến gặp ta thế nà y, có chuyện gì không?
Nhị tổng quản liếc nhìn Lục Thất má»™t cái, thấp giá»ng nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Lục đại nhân! Chuyện đại nhân đến phủ Công bá»™ Thị lang để cầu tiêÌn trước đây, Thị lang đại nhân nhaÌ€ nô taÌ€i tháºt sá»± không biết. Nay đại nhân đã biết rồi và cÅ©ng trách Tam phu nhân đã là m há»ng việc.
Lục Thất ngẩn ra, hắn nghe giống như “ý ở ngoà i lá»i†váºy, vị Nhị tổng quản nà y dưá»ng như là đến giao hảo. Hắn cố ý kinh ngạc nói:
- Chuyện ta đến cầu xin, nhưng Tam phu nhân lại không nói cho Thị lang đại nhân sao?
- Vâng! Lục đại nhân là do tá»™c huynh cá»§a Thị lang đại nhân tiến cá». Nếu như đại nhân biết thì chắc chắn sẽ trá»ng dụng Lục đại nhân đấy ạ!
Nhị tổng quản vội nói.
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Äáng tiếc là ta không có duyên được phục vụ Thị lang đại nhân rồi.
- Äại nhân nói là đại nhân cÅ©ng rất phiá»n não, giỠđây Lục đại nhân đã là Phò mã Ngô thà nh, tất nhiên không thể để đại nhân nhà tiểu nhân bù đắp được hối tiếc.
Nhị tổng quản ôn tồn đáp lại.
Lục Thất nghe xong tháºt sá»± muốn đá má»™t phaÌt bay ra ngoaÌ€i. Chuyện Công bá»™ Thị lang hại hắn, tất nhiên ở Trì Châu hắn cÅ©ng biết được, sau nà y nếu có cÆ¡ há»™i, hắn tuyệt đối sẽ ra tay báo thù.
- Xin Nhị tổng quản quay vỠnói với Thị lang đại nhân, sự yêu mến nâng đỡ của đại nhân, Thiên Phong xin ghi tạc trong lòng.
Lục Thất nhẫn nhịn, mỉm cưá»i đáp lại.
Vẻ mặt cá»§a Nhị tổng quản láºp tức há»›n hở vui mừng. Lần nà y ông ta đến đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị sỉ nhục, ông nghÄ© rằng Lục Thất trở thà nh Phò mã quý nhân rồi thì sẽ dùng uy phong đối đãi ông ta, nhưng tháºt không ngỠ“tên tiểu tá»â€ đó có thể vẫn khiêm tốn như váºy.
- Lục đại nhân! Lần trước tiểu nhân có nghe ngà i nói Ä‘ang tìm má»™t ngưá»i con gái tên Linh Nhi!
Nhị tổng quản nói.
Vẻ mặt Lục Thất láºp tức biến đổi, vá»™i nói:
- Là Bạch Linh Nhi, ông có biết nà ng ấy ở đâu không?
Nhị tổng quản cưá»i khổ nói:
- Bạch Linh Nhi thì tiểu nhân chưa từng nghe nói.
Lục Thất nghe xong láºp tức cảm thấy não ná», hắn nhìn Nhị tổng quản, lạnh lùng nói:
- Váºy ông đến để đùa bỡn ta sao?
- Không! Không! Không phải như váºy đâu ạ! Là Tam phu nhân biết ngà i Ä‘ang tìm Bạch Linh Nhi, vì váºy đã cố ý Ä‘iá»u tra tất cả thiếp nô trong phá»§, kết quả là có hai ngưá»i con gái tên Linh. Vì váºy Tam phu nhân lệnh cho tiểu nhân đến đây để Lục đại nhân nháºn, xem xem có phải là ngưá»i Lục đại nhân Ä‘ang tìm không?
Nhị tổng quản vá»™i giải thÃch. Ông ta thấy Lục Thất lạnh lùng nói thì bị dá»a đến mức trán đầy mồ hôi.
Lục Thất ngẩn ra nhưng cÅ©ng hiểu được, Công bá»™ Thị lang Ä‘ang muốn xây dá»±ng quan hệ hữu hảo vá»›i mình, nghÄ© lÃ ÄÆ°á»ng Hoà ng nâng đỡ phá»§ Công chúa rồi laÌ£i giao cho thá»±c lá»±c quân quyá»n, khiến Công bá»™ Thị lang cảm thấy không nên kết thù lâu dà i, vì váºy chá»§ động sai ngưá»i đến bà y tá» thiện ý.
- Ngưá»i Ä‘ang ở đâu?
Lục Thất há»i, trong lòng hắn ôm tia hy vá»ng.
- Ở ngoà i tuÌ trang, thưa đại nhân!
Nhị tổng quản vá»™i cung kÃnh đáp lại, những lá»i nói lạnh lùng cá»§a Lục Thất khiến ông ta trong chốc lát đã hiểu được, ngưá»i trước mắt giỠđây đã là đại quý nhân rồi.
Lục Thất im lặng, Nhị tổng quản vá»™i biết Ä‘iá»u nói:
- Äại nhân! Xin hãy Ä‘i theo tiểu nhân!
Hai ngưá»i cùng Ä‘i ra khá»i tuÌ trang, quả nhiên có má»™t chiếc xe đã dừng ở bên ngoà i. Nhị tổng quản nhanh bước đến bên cạnh xe, giÆ¡ tay mở cá»a xe, sau đó dá»i bước nghiêng mình, khom lưng quay đầu nhìn Lục Thất. Bá»™ dạng cung kÃnh đó thoáng như Lục Thất là chá»§ nhân cá»§a ông ta váºy.
Lục Thất vá»›i vẻ mặt bình tÄ©nh Ä‘i đến trước cá»a xe, hắn nhìn và o trong xe thì chỉ thấy trong đó có hai ngưá»i con gái đẹp mặc váy trắng. Vừa nhìn thấy Lục Thất, hai mỹ nhân ngượng ngùng mỉm cưá»i, thần thái tao nhã nhìn Lục Thất. Lục Thất sau khi nhìn xong thì gáºt đầu, sau đó dá»i đó ba bước.
Nhị tổng quản vá»™i bước nhanh theo, Lục Thất quay đầu cưá»i nhạt nói:
- Thay ta tạ ơn Thị lang đại nhân!
Nhị tổng quản láºp tức mặt mà y há»›n hở, gáºt đầu nói:
- Lục đại nhân yên tâm, tiểu nhân sẽ quay vá» bẩm báo vá»›i đại nhân như váºy!
Lục Thất gáºt đầu, lại nói:
- Nhưng ta có má»™t thỉnh cầu, xin hãy chuyển lá»i đến Thị lang đại nhân.
- Xin đại nhân cứ nói!
Nhị tổng quản vội đáp lại.
- Ta nhá»› ông đã từng nói, Thị lang phá»§ có tám ngưá»i con gái từ huyện Thạch Äại đến. Ta muốn mua những ngưá»i đó, mong Thị lang đại nhân có thể đồng ý.
Lục Thất bình thản nói.
Nhị tổng quản láºp tức giáºt mình, nhìn Lục Thất mấy giây rồi má»›i nói:
- Äại nhân muốn có tất cả những ngưá»i con gái đến từ huyện Thạch Äại sao?
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Ta muốn mua chứ không phải là yêu cầu đưa người!
Nhị tổng quản do dá»± má»™t chút, thấp giá»ng nói:
- Äiá»u đó chỉ e là khó thà nh!
- Ông chỉ cần vá» bẩm báo như váºy, còn tá»± Thị lang đại nhân sẽ quyết định.
Lục Thất cưá»i nhạt, nói.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 28 29 30 ... 46 »