Bà Thư Trùng Sinh
Tác giả: Tác giả: Bảo Thạch Tiêu
Số chương: 1814
Lần đọc: 1.352.074
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
Trang 97
Trang 98
Trang 99
Trang 100
Trang 101
Trang 102
Trang 103
Trang 104
Trang 105
Trang 106
Trang 107
Trang 108
Trang 109
Trang 110
Trang 111
Trang 112
Trang 113
Trang 114
Trang 115
Trang 116
Trang 117
Trang 118
Trang 119
Trang 120
Trang 121
Trang 122
Trang 123
Trang 124
Trang 125
Trang 126
Trang 127
Trang 128
Trang 129
Trang 130
Trang 131
Trang 132
Trang 133
Trang 134
Trang 135
Trang 136
Trang 137
Trang 138
Trang 139
Trang 140
Trang 141
Trang 142
Trang 143
Trang 144
Trang 145
Trang 146
Trang 147
Trang 148
Trang 149
Trang 150
Trang 151
Trang 152
Trang 153
Trang 154
Trang 155
Trang 156
Trang 157
Trang 158
Trang 159
Trang 160
Trang 161
Trang 162
Trang 163
Trang 164
Trang 165
Trang 166
Trang 167
Trang 168
Trang 169
Trang 170
Trang 171
Trang 172
Trang 173
Trang 174
Trang 175
Trang 176
Trang 177
Trang 178
Trang 179
Trang 180
Trang 181
Trang 182
« 1 9 10 11 ... 182 »
18.01.2013
Chương 90
ThÃch véo thì cứ véo Ä‘i.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Anh Trương, lẽ ra anh nói thì Triệu Tứ Dược tôi dù thế nà o cÅ©ng phải phối hợp, hÆ¡n nữa còn có lá»i cá»§a bà thư Vương. Nhưng anh nhìn xem, đồn công an còn ngưá»i nà o đâu? Hai ngà y trước có hÆ¡n mưá»i thân cây lá»›n bị chặt ở thôn Trương Gia Truân, cán bá»™ lâm nghiệp đã đến lấy hết ngưá»i trong đồn công an Ä‘i rồi, tôi cÅ©ng không thể không phái ngưá»i Ä‘i phối hợp được, nếu không để rÆ¡i và o trong tai cục công an huyện, chúng tôi lại bị khiển trách vì không chịu phối hợp công tác hà nh chÃnh.
Trương Long Phẩm nhìn thấy Triệu Tứ Dược tháºt sá»± khó xá», sao không nghÄ© rằng đối phương Ä‘ang cố ý là m khó mình? Nhưng hắn cÅ©ng không tiện mở miệng, dù sao lúc nà y cÅ©ng có việc cần cầu ngưá»i, hắn thấy váºy thì nói:
- Äồn trưởng Triệu, việc nà y tháºt sá»± cấp tốc, anh nên giúp tôi nghÄ© biện pháp.
- Không được, tháºt sá»± không Ä‘i được, nếu không, anh xem còn biện pháp nà o không?
Triệu Tứ Dược ngồi xuống ghế sa lông, hắn lấy ra một phần văn kiện nói:
- Anh Trương, không phải tôi không muốn giúp anh, nhưng anh xem, cục công an thà nh phố đã đặc biệt ra văn kiện vá» công tác kế hoạch hóa gia đình, không cho ngưá»i cá»§a chúng tôi dÃnh và o.
“Chó má, rõ rà ng dùng lông gà là m lệnh tiá»…n, đúng là quá mức. Văn kiện nà y đã phát ra được hai năm, không phải trong hai năm qua chá»§ tịch Triệu nhiá»u lần sai khiến anh, không phải anh cÅ©ng hấp tấp chạy Ä‘i như chó, cá»±c kỳ tÃch cá»±c sao?â€
Trương Long Phẩm ném văn kiện ra, sau đó nghÄ© đến Ä‘iá»u gì đó mà hai hà ng chân mà y chợt nhÃu chặt lại, trong lòng thầm sáng như gương.
Tên tiểu tá» Triệu Tứ Dược nà y không phải gây khó khăn cho mình, chÃnh là muốn gây khó cho bà thư Vương, vừa rồi nếu mình không nhắc đến bà thư Vương, chỉ sợ ngưá»i nà y đã phái ngưá»i Ä‘i vá»›i mình rồi.
Trương Long Phẩm thầm kêu khổ, cÅ©ng không láºp tức ở lại dây dưa, hắn cưá»i cưá»i rá»i khá»i đồn công an.
Cảnh tượng ở thà nh phố Giang Thị vẫn như trước, Vương Tá» Quân quay vá» thà nh phố Giang Thị, hắn nhìn qua cảnh buôn bán tấp náºp, đầu ngưá»i chen chúc trong siêu thị, thế là trên mặt lá»™ ra nụ cưá»i. Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong ký ức cá»§a Vương Tá» Quân thì ba năm sau má»›i có siêu thị ở Giang Thị, ông chá»§ là ngưá»i Quảng Äông. Bây giá» vì hắn ra tay mà sá»± váºt vốn ba năm sau má»›i xuất hiện đã nhanh chóng hiện ra trước mặt nhân dân Giang Thị sá»›m hÆ¡n.
Những dải lụa đỠbay phất phÆ¡, những nhân vien mặc trang phục công sở Ä‘ang liên tục qua lại, cÅ©ng không chá»§ động đến gần khách hà ng, đây chÃnh là lý niệm kinh doanh vượt mức thông thưá»ng. Trên loa thưá»ng phát ra những bà i nhạc nhẹ, âm thanh hấp dẫn khách hà ng, có ngưá»i đến mua sắm, cÅ©ng có ngưá»i đến giải trÃ, đến vì hiếu kỳ.
- Sao anh không và o trong xem?
Một âm thanh trong trẻo và không mấy vui vẻ vang lên sau lưng Vương TỠQuân.
Vương Tá» Quân quay đầu thì phát hiện Tần Hồng Cẩm Ä‘ang bình tÄ©nh đứng sau lưng mình, nà ng ăn mặc rất khéo léo, là má»™t bá»™ váy mà u Ä‘á», không những cá»±c kỳ quyến rÅ© mà còn là m cho phong thái thêm yểu Ä‘iệu, là m cho ngưá»i nhìn sinh ra cảm giác thoải mái nhẹ nhà ng.
Vương TỠQuân nhìn vẻ phong độ tự tin trên gương mặt Tần Hồng Cẩm, chỉ cảm thấy trong lòng giống như bị đầu độc, giống như có một bà n tay nhỠđang gãi, cảm thấy rất ngứa.
- Äứng bên ngoà i có thể bao quát không gian, rất tốt, rất tốt, siêu thị nà y được mở rất đẹp.
Vương Tá» Quân nhìn Tần Hồng Cẩm, hắn cÅ©ng không keo kiệt mà nói ra lá»i kÃch lệ, coi như thà nh tâm khẳng định. Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hôm nay Tần Hồng Cẩm tháºt sá»± nghe không Ãt những lá»i khen ngợi như váºy, đám lãnh đạo quáºn và phưá»ng thì cà ng khen không dứt miệng. Nhưng bây gá»i nghe được âm thanh khÃch lệ cá»§a Vương Tá» Quân, nà ng cảm thấy giống như nháºn được sá»± tưởng thưởng cao quý nhất, cặp mắt xếch bừng sáng, gương mặt đỠbừng mà lại ẩn giấu nụ cưá»i, bá»™ dạng rất hạnh phúc.
- Anh Ä‘ang khen tôi hay là tá»± khen mình váºy? Tôi mở siêu thị như thế nà y, không phải Ä‘á»u dá»±a theo những gì anh nói trước đó sao?
Tần Hồng Cẩm nói, bà n tay thon dà i lại vươn ra bấm lấy cánh tay của Vương TỠQuân.
Nhưng khi những ngón tay cá»§a Tần Hồng Cẩm sắp chạm lên ngưá»i Vương Tá» Quân, ánh mắt nhìn chằm chằm và o siêu thị cá»§a hắn là m nà ng giáºt mình, lúc nà y nà ng má»›i chợt nhá»› mình vá» hắn còn chưa đến mức quen thân như thế.
Tần Hồng Cẩm phẫn nộ rụt tay lại, dư quang khóe mắt của Vương TỠQuân đã thu và o tất cả hà nh động của cô nà ng, chỉ cảm thấy tâm thần có chút mê say. Lúc nà y hắn rất muốn nói, cô muốn thì cứ véo, cần gì phải thu tay v�
Hai ngưá»i trầm ngâm má»™t lúc lâu, Tần Hồng Cẩm lúc nà y má»›i nói:
- Sao anh không ký hợp đồng?
- Nếu tôi nói cô là m việc khiến tôi yên tâm, cô có tin không?
Vương Tá» Quân nhìn gương mặt đã khôi phục lại như thưá»ng cá»§a Tần Hồng Cẩm, hắn khẽ cưá»i nói.
Tần Hồng Cẩm chợt ngây ngưá»i, trong cặp mắt đẹp chợt bùng lên và i con sóng dao động, ánh mắt trong veo là m ngưá»i ta phải say đắm.
- Anh...Anh không sợ tôi không cho anh bất cứ thứ gì sao?
Tần Hồng Cẩm trầm ngâm má»™t chút rồi khẽ há»i.
Vương Tá» Quân dùng ánh mắt như cưá»i như không nhìn và o hai mắt Tần Hồng Cẩm, hắn cưá»i hì hì nói:
- Sợ , rất sợ là khác, cứ như váºy là được.
Hai ngưá»i đừng nói chuyện má»™t lúc ngoà i cổng, Vương Tá» Quân chợt thấy má»™t nhóm phụ nữ Ä‘i vá» phÃa bên nà y, thế là hắn cưá»i nói:
- Chá»— nà y cá»§a cô rất báºn rá»™n, tôi cÅ©ng không tiếp tục gây thêm phiá»n phức, tôi Ä‘i trước.
Tần Hồng Cẩm nhìn Vương Tá» Quân tiêu sái bá» Ä‘i mà trong lòng chợt có chú cảm giác trống rá»—ng, khi thấy hắn bước Ä‘i được hÆ¡n mưá»i mét thì nà ng hô lên:
- Vương TỠQuân, buổi tối còn có một bữa tiệc khánh công, nếu như anh không đến thì chúng tôi sẽ không bắt đầu, sẽ chỠanh.
Vương Tá» Quân nghe thấy lá»i má»i như váºy thì xoay ngưá»i lại tháºt mạnh, đúng lúc thấy Tần Hồng Cẩm Ä‘ang Ä‘i vá» phÃa siêu thị, cÆ¡ thể giống như má»™t ngá»n lá»a Ä‘á», xinh đẹp, rạng rỡ.
- Nha đầu nà y đúng là quá»· tinh linh! Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Tá» Quân nhìn Tần Hồng Cẩm nhanh chóng khuất dạng trong đám ngưá»i, hắn thầm lẩm bẩm.
Lần nà y Vương Tá» Quân vá»™i và ng quay vá» Giang Thị, đến bây giá» còn chưa kịp vá» nhà , thế là hắn thuáºn tay bắt xe chạy vá» nhà .
Vương Tá» Quân Ä‘i và o trong khuôn viên trưá»ng đại há»c, cảm thấy không gian như được rá»a sạch, rất yên tÄ©nh. Vì lúc nà y là cuối tuần nên sân trưá»ng cÅ©ng không có bao nhiêu đệ tá», vừa trong trẻo vừa lạnh lùng.
Tâm tình cá»§a Vương Tá» Quân lúc nà y cÅ©ng rất tÄ©nh lặng và trong trẻo, hắn thÃch sân trưá»ng nà y, nó có thể mang đến cho ngưá»i ta cảm giác yên bình. Má»™t ngá»n gió mát thổi đến, tất cả các cảm giấc bất bình, bá»±c bá»™i và mệt má»i đến từ xã Tây Hà Tá» chợt giống như biến mất, tháºm chà lúc nà y hắn còn chưa phát hiện ra mình Ä‘ang say mê bầu không khà thế nà y.
Vương Tá» Quân cÅ©ng không phát hiện mình đã Ä‘i vỠđến nhà , hắn khẽ gõ cá»a, chÃnh hắn có mang chìa khóa nhưng không chịu tá»± mình mở ra, hắn thÃch có ngưá»i ra mở cá»a cho mình, như váºy cảm thấy ấm áp tình thân.
Vương Tá» Quân gõ cá»a và i cái mà không có động tÄ©nh gì, hắn có hÆ¡i nhÃu mà y, trước kia mẹ sẽ ra mở cá»a ngay, lúc nà y là m sao váºy? Chẳng lẽ không có ở nhà ?
- Thư ký trưởng Vương không có ở nhà !
Má»™t âm thanh bất đắc dÄ© từ trong nhà truyá»n ra, sau đó cá»a mở ra, má»™t gương mặt bất đắc dÄ© xuất hiện.
Vương Tá» Quân thấy vẻ mặt mình như váºy thì sao không hiểu có chuyện gì xảy ra được? Nhưng hắn cưá»i hì hì rồi nói đùa:
- Tôi không tìm thư ký trưởng Vương, tôi đến tìm bố mình.
- Thì ra là con, con cÅ©ng là , xuất quá»· nháºp thần, quay vá» cÅ©ng không gá»i Ä‘iện thoại báo trước.
Thấy con trai quay vỠthì gương mặt bất đắc dĩ của Triệu Tuyết Hoa biến thà nh vui vẻ, trong miệng không ngừng nói:
- Từ khi bố cá»§a con lên là m quan, mẹ đã biến thà nh thư ký trong cuá»™c sống cá»§a ông ấy, ba ngà y thì có hai ngưá»i đến thăm há»i, là m cho ngưá»i ta không được yên tÄ©nh.
Vương Tá» Quân biết tÃnh cách cá»§a mẹ mình, mẹ nói thì mình nghe là được. Hắn khẽ nằm xuống ghế sa lông rồi há»i:
- Mẹ, đồng chà thư ký trưởng báºn rá»™n lắm sao? Ngay cả cuối tuần cÅ©ng không vá» nhà à ?
- CÅ©ng không phải, ôi, bây giá» sá»›m Ä‘i tối vá», đêm còn phải là m thêm. Mẹ thấy bố con là m quan cÅ©ng không thanh thản bằng Ä‘i đưá»ng há»c vấn, bây giá» già rồi lại bán mình cho chÃnh quyá»n.
Triệu Tuyết Hoa nói, sau đó dùng giá»ng quan tâm há»i:
- Con ăn cơm chưa?
- Còn chưa ăn, con rất muốn được ăn món mỳ của mẹ!
- ÄÆ°á»£c rồi, chá» má»™t lát, mẹ sẽ là m ngay.
Triệu Tuyết Hoa mừng rỡ đi và o bếp, quả nhiên đúng như những gì Vương TỠQuân suy nghĩ trước đó.
Vá» nhà vẫn là tốt hÆ¡n cả, Vương Tá» Quân thấy toà n thân buông lá»ng, hắn duá»—i lưng, má»™t cảm giác lưá»i biếng bùng lên trong lòng.
- Cốc, cốc, cốc!
Khi bà thư Vương Ä‘ang thoải mái mÆ¡ mà ng thì tiếng gõ cá»a vang lên, nghe thấy tiếng gõ cá»a thì Vương Tá» Quân nhÃu mà y, nhưng hắn vẫn đứng lên Ä‘i ra mở cá»a.
- Xin há»i thư ký trưởng Vương có ở nhà không?
Má»™t ngưá»i đà n ông trung niên hÆ¡n bốn mươi vá»›i tư thế rất oai hùng, hắn nở nụ cưá»i nhìn Vương Tá» Quân rồi khẽ há»i.
Vương Tá» Quân thấy từ trên ngưá»i đà n ông nà y tìm được má»™t loại cảm giác, là cảm giác vá» quan vị. Dù hắn không biết chức vụ cá»§a đối phương, nhưng hắn dá»±a và o trá»±c giác cá»§a mình mà cho ra phán Ä‘oán: “Äây là má»™t ngưá»i trong thể chế!â€
18.01.2013
Chương 91
Theo Ä‘uổi cÅ©ng cần sức khá»e.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Bố cá»§a tôi không có nhà . Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Tá» Quân mở cá»a dùng giá»ng lá»… phép nói.
Trên mặt ngưá»i đà n ông trung niên chợt có chút thất vá»ng, nhưng ngay sau đó hắn lại cưá»i nói:
- Cáºu là công tá» cá»§a ngà i thư ký trưởng sao? Äúng là tướng mạo đưá»ng đưá»ng, phong thái hiên ngang.
Vương Tá» Quân biết rõ ngưá»i đến có tâm ý gì, thế cho nên Vương Tá» Quân cÅ©ng không có ý muốn Ä‘uổi Ä‘i, đà nh phải má»i ngưá»i đà n ông trung niên kia và o nhà . Triệu Tuyết Hoa thấy có động tÄ©nh thì từ phòng bếp Ä‘i ra xem xét, thấy có khách thì bà khẽ cưá»i chà o há»i, sau đó lại xuống bếp báºn rá»™n.
Vương Tá» Quân thấy ngưá»i đà n ông trung niên tiện tay để túi rượu sang bên cạnh, thế là hắn cÅ©ng không há»i thêm Ä‘iá»u gì mà nhiệt tình pha trà rót nước bắt chuyện vá»›i đối phương. Trong lúc nói chuyện thì hắn má»›i biết ngưá»i nà y là phó cục trưởng cục công an thà nh phố Giang Thị, tên là Trương Tùng Niên, năm xưa là bạn thá»i trung há»c cá»§a bố mình, nhưng cÅ©ng không cùng lá»›p.
Vương Tá» Quân cảm thấy ngưá»i trong nước chắp nối quan hệ vá»›i nhau như mạng nhện, mặc kệ ngưá»i đến có tâm tư gì nhưng có thể kết luáºn: Äây là muốn dá»±a và o bố mình. Thế nên hắn dứt khoát không nói hai lá»i, trá»±c tiếp thu túi rượu cá»§a đối phương. Tất nhên hắn cÅ©ng nhiệt tình đối đãi vá»›i đối phương, chỉ sau chốc lát thì đã đổi cách xưng hô thà nh chú Trương.
Trương Tùng Niên lúc đầu thấy thư ký trưởng Vương không có ở nhà thì có chút thất vá»ng, nhưng sau khi ngồi xuống trò chuyện vá»›i Vương Tá» Quân, cảm thấy mình may mắn không bá» Ä‘i. Äặc biệt là khi Vương Tá» Quân nghiêm trang nói hắn ghi lại số Ä‘iện thoại và số máy nhắn tin, đợi bố vá» sẽ gá»i Ä‘iện thoại hoặc nhắn tin trả lá»i, Ä‘iá»u nà y cà ng là m hắn sinh ra hảo cảm.
Trương Tùng Niên thấy Vương Tá» Quân tiếp nháºn lá»… váºt vá»›i bá»™ dạng nho nhã lá»… độ, rất cẩn tháºn, cÅ©ng rất tráºt tá»± rõ rà ng, trong lòng hắn thầm cảm thán, dù là thiên phú hay là thói quen mưa dầm thấm đất cÅ©ng được, thế nà o thì cáºu thanh niên trước mặt cÅ©ng không đơn giản. Sau khi hắn cảm khái má»™t lúc lâu thì cÅ©ng muốn nói lá»i cáo từ.
Lúc nà y mẹ Vương Tá» Quân từ trong nhà bếp Ä‘i ra, thấy thuốc rượu trên bà n trà thì có chút khó xá».
- Chị gái, nếu thư ký trưởng không có ở nhà , tôi sẽ hẹn hôm khác tiếp tục đến thăm há»i.
Trương Tùng Niên cÅ©ng là ngưá»i thà nh tinh, sao không thấy vẻ khó xá» cá»§a phu nhân thư ký trưởng? Hắn đến đây để chắp nối quan hệ, tất nhiên sẽ không đưa những thứ kia vá», thế là cưá»i ha hả muốn cáo từ.
Vương Tá» Quân nhìn ra vẻ khó xá» trên mặt mẹ mình thì cưá»i nhạt má»™t tiếng nói:
- Chú Trương, cháu tiễn chú!
Vương Tá» Quân vừa nói vừa thuáºn tay lấy từ trong ngăn kéo dưới bà n trà ra má»™t há»™p trà rồi nói:
- Chú Trương, đây là trà Long Tỉnh bố cháu nhá» ngưá»i mua từ Tây Hồ, chú mang vá» dùng thá», dù sao cháu cÅ©ng không tinh thông thứ nà y, chỉ nghe thư ký trưởng nói hương vị không tệ.
Trương Tùng Niên nghe thấy Vương Tá» Quân nói như váºy thì cÅ©ng không phải loại ngưá»i nói nhiá»u, hắn tiếp nháºn há»™p trà rồi nhanh chóng nói: Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chú cÅ©ng không khách khÃ, Tá» Quân, nếu có cÆ¡ há»™i cứ đến tìm chú.
Sau khi tiá»…n chân Trương Tùng Niên thì mẹ đã dá»n mỳ lên, Trương Tùng Niên đưa đến hai chai rượu Mao Äà i cùng má»™t cây thuốc lá A Thi, giá trị xa xỉ.
- Bố con đã sá»›m dặn dò, quản tay mình, quản miệng ngưá»i, tay duá»—i ra quá dà i sẽ bị đánh, ai bảo con nháºn đồ cá»§a ngưá»i ta?
Sau khi xem xét giá trị của những món đồ mà đối phương đưa đến, Triệu Tuyết Hoa lên tiếng trách móc con trai.
Vương Tá» Quân lúc nà y Ä‘ang chỠđược ăn, đây là món mỳ hà nh mà hắn thÃch, trước nay cÅ©ng phải lúc nà o cÅ©ng đòi mẹ nấu. Hắn thÃch ăn món mỳ nà y vì hương vị độc nhất vô nhị cá»§a nó.
Có má»™t lần Vương Tá» Quân hà o hứng chạy và o bếp xem mẹ là m thế nà o, lúc đầu là xà o gừng tá»i thì là , đến khi có mùi thÆ¡m lá»±ng thì lấy ra, đợi đến khi dầu nguá»™i thì bá» hà nh đã cắt sẵn và o, xà o đến khi nó có mà u và ng, sau đó thêm nước dùng, cà rốt, cuối cùng má»›i bá» mỳ và o, tháºt ra cÅ©ng tốn nhiá»u công phu.
Mẹ bưng mỳ ra, Vương TỠQuân cũng không thể chỠđược mà ăn ngay, nóng đến mức liên tục xuýt xoa. Triệu Tuyết Hoa nhìn con trai ăn như sói như hổ mà giả vỠđánh cho một cái, trong miệng lại oán trách:
- Con và i ngà y không ăn rồi sao? Bình thưá»ng cÅ©ng báºn rá»™n như bố váºy à ?
Vương Tá» Quân vừa ăn mỳ vừa dùng giá»ng khoe khoang nói:
- Mẹ, con cá»§a mẹ tất nhiên sẽ có phương pháp công tác riêng, chá»§ tịch Mao trươc kia có nói sức khá»e là tiá»n vốn cá»§a cách mạng, con cá»§a mẹ sao có thể để bụng nhịn đói cho được?
- Nước quá trong không có cá, ngưá»i đến nhìn chằm chằm thì không có tương lai, bố không thu lá»… váºt rõ rà ng xuất phát Ä‘iểm là tốt, nhưng nếu ngưá»i ta đưa đến thuốc và rượu, lại bắt ngưá»i ta đưa vá» thì bảo ngưá»i ta đặt mặt và o đâu? Bố mẹ phải há»c cách biến hóa má»™t chút, giống như con váºy, tặng con hai chai rượu thì con tặng lại má»™t há»™p trà , anh ấy không thiệt thòi mà còn có mặt mÅ©i, như váºy không tốt sao?
- Con đúng là , xem con nói kìa, cũng biết dạy bảo cả mẹ mình, xem ra lông cánh đã cứng lắm rồi.
Vương Tá» Quân chợt nhá»› ra vấn Ä‘á», bố mình thÃch uống trà Long Tỉnh, hắn đã lấy há»™p trà tặng cho ngưá»i ta, đây chÃnh là thứ mà bố mất cả tháng lương má»›i mua được, không biết bố sẽ Ä‘au lòng thế nà o nữa.
- Hì hì, con nghe nói chú ấy là bạn há»c cá»§a bố nên má»›i như váºy. Mẹ nà y, sau nà y nếu có ngưá»i đến tặng quà , mẹ chỉ cần cho ngưá»i ta và i món gì đó đưa vá» là được.
Vương Tá» Quân nói rồi chỉ và o chai Mao Äà i:
- Và dụ như tặng lại ngưá»i ta thứ nà y.
- Con với chả cái, đúng là thứ gì cũng nghĩ ra được.
Triệu Tuyết Hoa có chút trầm ngâm, sau đó thấy con nói rất hay, cuối cùng khẽ cưá»i mắng.
Vương Tá» Quân ăn mỳ xong thì cùng mẹ hà n huyên má»™t lát, sau đó hắn cầm lấy chai Mao Äà i cá»§a Trương Tùng Niên rồi nói:
- Mẹ, con đi hối lộ ông nội, giữa trưa con sẽ ăn cơm ở nhà ông.
Khi thấy con trai muốn đến thăm ông thì Triệu Tuyết Hoa cũng không phản đối, chỉ là dặn dò hắn đến tối vỠdùng cơm.
Vương Tá» Quân đồng ý má»™t tiếng rồi đạp xe ra khá»i nhà , lúc nà y là cuối thu, thá»i tiết bắt đầu giảm xuống, sau ná»a năm nóng bức thì bây giá» cái lạnh cuối thu không là m cho ngưá»i ta sinh ra cảm giác hiu quạnh, tháºm chà còn có chút thoải mái và thÃch thú. Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Tá» Quân tháºt sá»± khó có được khoảng thá»i gian thanh nhà n đạp xe chạy quanh trưá»ng đại há»c, nhưng chạy qua dòng suối róc rách, hoa nở bướm bay, gió khẽ thổi bay lá và ng, trong lòng tháºt sá»± thoải mái khó tả. Hắn còn chưa chạy được rất xa thì thấy má»™t hình bóng quen thuá»™c, là Lâm DÄ©nh Nhi.
Lâm DÄ©nh Nhi mặc má»™t chiếc áo thun và ng, bên dưới là quần jean mà u xanh, bá»™ dạng rất tá»± nhiên tươi tắn. Nà ng cÅ©ng chạy má»™t chiếc xe đạp, tóc Ä‘uôi ngá»±a tung bay, má»™t luồng khà tức thiếu nữ thanh xuân Ä‘áºp thẳng và o mặt.
Dù là cuối thu sảng khoái tinh thần nhưng Vương Tá» Quân vì ra sức đạp xe mà toà n thân cÅ©ng bùng ra mồ hôi nóng, tốc độ cá»§a Lâm DÄ©nh Nhi cÅ©ng không cháºm, hắn chạy theo cả ná»a con phố mà vẫn không kịp. Hắn nhìn mái tóc Ä‘uôi ngá»±a Ä‘ang tung bay phÃa trước mà thầm nghÄ©, theo Ä‘uổi các cô gái tháºt sá»± cÅ©ng cần phải có thể lá»±c.
18.01.2013
Chương 92
Cứu ngưá»i gánh phiá»n.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Khi Vương Tá» Quân chuẩn bị tăng thêm chút sức thì đột nhiên thấy phÃa trước có má»™t đám ngưá»i đứng vây quanh, Lâm DÄ©nh Nhi cÅ©ng nhảy xuống xe đạp.
Ngưá»i đứng khá đông, giống như có hÆ¡n má»™t ná»a ngưá»i ở thà nh phố Giang Thị Ä‘ang chen chúc ở chá»— nà y. Vương Tá» Quân nhìn qua đám ngưá»i thấy má»™t ông bà cụ tóc bạc Ä‘ang nằm rên rỉ trên mặt đất, thức ăn vừa mua bá» trong giá» rÆ¡i đầy đất. Äám ngưá»i vây quanh cháºt nÃch, ai cÅ©ng lên tiếng nghị luáºn ồn à o nhưng không kẻ nà o đứng ra nâng bà lão dáºy.
Lâm DÄ©nh Nhi dừng xe đạp ở má»™t bên, nà ng lách và o trong đám ngưá»i, vừa muốn nâng ông lão lên, chợt nghe đám ngưá»i đồng thanh nhắc nhở:
- Cô nương, đừng nên động và o, đợi 120(cứu thương) đến rồi nói.
- Äúng váºy, những năm nay ngưá»i lương thiện thưá»ng bị ức hiếp, cÅ©ng đừng động và o bà cụ để rồi vạ lây.
Äám ngưá»i vây quanh bắt đầu phát ra những âm thanh bất đồng, Ä‘iá»u nà y là m cho Lâm DÄ©nh Nhi Ä‘ang Ä‘i đến bên cạnh bà lão có chút do dá»±, nà ng lấy trong túi ra má»™t chiếc máy ảnh, sau đó chụp má»™t tấm.
Sau khi chụp xong thì Lâm DÄ©nh Nhi khẽ cưá»i vá»›i bốn phÃa, nà ng lại nói:
- Các chú các dì, cháu đã chụp hình hiện trưá»ng, bà cụ bị ngã không nhẹ, chúng ta đưa bà ấy đến bệnh viện thôi.
Äám ngưá»i vây chung quanh có chút xao động nhưng cÅ©ng không có ai chịu đứng ra giúp má»™t tay. Lâm DÄ©nh Nhi cảm thấy thất vá»ng không nói nên lá»i, nà ng khẽ thở ra má»™t hÆ¡i, sau đó cho ra quyết định được ăn cả ngã vá» không: Là m việc nghÄ©a không lùi bước. Nà ng Ä‘i vá» phÃa bà lão, nà ng không thể trÆ¡ mắt nhìn bà lão nằm dưới đất, cÅ©ng không thể là m như không thấy.
Vương Tá» Quân nhìn gương mặt thất lạc cá»§a Lâm DÄ©nh Nhi, thế là hắn cưá»i hì hì nói:
- Bạn Lâm DÄ©nh Nhi, lòng nhân ái tháºt sá»± vô giá.
Lâm DÄ©nh Nhi nghe thấy có ngưá»i gá»i mình thì cà ng hoảng sợ, nà ng ngạc nhiên quay đầu lại nhìn thì thấy Vương Tá» Quân Ä‘ang đứng cách đó không xa, hắn Ä‘ang mỉm cưá»i nhìn mình, nụ cưá»i thanh thoát. Cảm giác bức bối vừa rồi chợt biến mất, nà ng cảm thấy giống như gió đến thổi tan mây Ä‘en, cảm nháºn được những luồng gió thổi qua mát rượi. Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vương...
Lâm DÄ©nh Nhi tháºt sá»± khắc ghi bá»™ dạng cá»§a Vương Tá» Quân, vì nà ng chưa từng thấy bố mình tiếp đãi má»™t ngưá»i khách như váºy bao giá», má»i ngưá»i đến Ä‘á»u nói những lá»i khách sáo, chỉ có ngưá»i nà y là m cho nà ng cảm thấy bản tÃnh, đó là thẳng thắn thoải mái. Äồng thá»i tốc độ nấu nướng cá»§a hắn cÅ©ng tháºt sá»± là m cho nà ng giáºt mình, hôm đó tháºt sá»± là bữa cÆ¡m nà ng ăn được nhiá»u nhất.
- Tên của tôi là Vương TỠQuân, nhớ kỹ chưa?
Vương TỠQuân đi đến bên cạnh Lâm Dĩnh Nhi, sau đó hắn khẽ nói, âm thanh giống như thì thầm.
Lâm DÄ©nh Nhi cảm thấy có chút khó xá», Vương Tá» Quân giả vá» như không phát hiện ra. Hắn cẩn tháºn đánh giá tình hình cá»§a bà cụ, tuy trên mặt có máu bầm nhưng quan trá»ng nhất là không biết bị thương chá»— nà o. Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äi thôi.
Có chiếc máy ảnh của Lâm Dĩnh Nhi thì Vương TỠQuân cũng thiếu đi và i phần lo lắng đối với những chuyện sẽ phát sinh sau nà y, hắn khẽ ôm bà lão lên chạy đến bệnh viện nhân dân Giang Thị cách đó và i trăm mét.
Lâm Dĩnh Nhi xách cặp của mình và chiếc túi của Vương TỠQuân, lại khóa xe đạp ở lối đi bộ, sau đó đuổi theo Vương TỠQuân đến bệnh viện.
Giống như má»™t là n gió thổi qua, đám ngưá»i đứng lại xem náo nhiệt bên đưá»ng đã tản Ä‘i nhanh chóng, bá»n há» tuy không muốn chá»c và o phiá»n toái, thế nhưng cÅ©ng tháºt sá»± tán thưởng hà nh vi cứu ngưá»i cá»§a hai cô cáºu thanh niên vừa rồi.
Sau khi và o phòng cấp cứu của bệnh viện, một vị bác sĩ trung niên cao gầy đến là m những xỠlý đơn giản cho bà cụ, sau đó lên tiếng phê bình với Vương TỠQuân:
- Vợ chồng anh chị là m ăn thế nà o váºy? Ngay cả chuyện bảo há»™ cÆ¡ bản cÅ©ng không biết, ngưá»i già xương cốt giòn, chỉ cần ngã xuống là có thể gãy xương, cáºu không biết gá»i cho 120 sao? Äi xe ngoà i tuy tiết kiệm chút tiá»n, nhưng nếu xương cốt có vấn Ä‘á», như váºy phiá»n toái không phải là cá»§a các ngưá»i à ?
Bác sÄ© phê bình Vương Tá» Quân và Lâm DÄ©nh Nhi, Ä‘iá»u nà y là m cho gương mặt cá»§a Lâm DÄ©nh Nhi chợt đỠá»ng, nà ng vừa định mở miệng Ä‘Ãnh chÃnh bác sÄ© lại tiếp tục nói: Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äi đến văn phòng đóng tiá»n thế chấp, má»™t ngà n.
- Một ngà n!
Lâm DÄ©nh Nhi tiếp nháºn tá» phiếu mà tá» ra khó xá»:
- Bác sÄ©, tôi không mang theo nhiá»u tiá»n như váºy, anh có thể cho bà cụ nằm viện, chỠđến khi ngưá»i nhà đến thì để bá»n hỠđóng tiá»n thế chấp được không?
- Ủa, váºy các ngưá»i không phải là gia thuá»™c cá»§a bà ấy sao?
Ngưá»i đà n ông trung niên chợt có chút chần chừ, sau đó nói tiếp:
- Váºy các ngưá»i có quan hệ gì vá»›i bà ấy?
- Chúng tôi Ä‘i trên đưá»ng thấy bà cụ té trên mặt đất, thế cho nên má»›i đưa bà cụ đến bệnh viện.
Vương Tá» Quân nhìn gương mặt nghi ngá» cá»§a bác sÄ©, hắn tranh thá»§ thá»i gian giải thÃch.
- Nói như váºy là các anh chị đã là m chuyện tốt? Váºy các anh xem bà cụ có mang theo máy nhắn tin, hay có thông tin gì không, để liên lạc vá»›i gia đình.
Viên bác sĩ kia giống như đã rất quen với tình huống nà y, thế là nhanh chóng cho ra sắp xếp.
Quả nhiên không ngoà i dá»± Ä‘oán cá»§a bác sÄ©, tìm được má»™t số Ä‘iện thoại trên ngưá»i bà cụ, viên bác sÄ© dùng Ä‘iện thoại cá»§a văn phòng gá»i Ä‘iện thoại Ä‘i, đầu dây bên kia nghe được tin tức thì nhanh chóng chạy đến.
Sau khi xác định bà cụ không có vấn đỠthì Lâm Dĩnh Nhi nhìn thoáng qua Vương TỠQuân, sau đó nói với bác sĩ:
- Bác sÄ©, dù sao chút nữa ngưá»i nhà cá»§a bà cụ sẽ đến, chúng tôi Ä‘i trước.
Viên bác sÄ© nhìn bá»™ dạng xinh đẹp cá»§a Lâm DÄ©nh Nhi, sau đó có chút trầm ngâm, dù hắn rất tÃn nhiệm cô gái nhưng cÅ©ng không muốn để cho cô gái Ä‘i. Nếu lỡ may phán Ä‘oán cá»§a mình là tháºt, như váºy ai sẽ chịu trách nhiệm?
- Cô gái, hay là cô chá» má»™t chút, đợi đến khi ngưá»i thân đến rồi hãy Ä‘i!
Lâm DÄ©nh Nhi chợt ngây ngưá»i, nà ng là m việc tốt sao có thể bị coi như là kẻ hiá»m nghi? Nà ng vừa nghe được lá»i cá»§a viên bác sÄ© thì gương mặt trầm xuống. Vương Tá» Quân có ý nghÄ© khác biệt vá»›i Lâm DÄ©nh Nhi, hắn đứng bên cạnh đã thấy tất cả, trong lòng thầm hiểu vì sao viên bác sÄ© lại nói như váºy.
Vương Tá» Quân nghÄ© đến những chuyện đăng trên báo trước kia mà thầm cưá»i lạnh, hắn cÅ©ng không biết lần nà y mình và Lâm DÄ©nh Nhi là m chuyện tốt sẽ xuất hiện tình huống gì khác.
Lâm DÄ©nh Nhi vừa định mở miệng thì Vương Tá» Quân đã khẽ cưá»i nói:
- DÄ©nh Nhi, cÅ©ng chỉ là mất chút thá»i gian, dù sao ngưá»i nhà cá»§a bà cụ sẽ đến ngay, chúng ta để sau hãy nói váºy.
Bà cụ nằm trên giưá»ng cÅ©ng đã dần tỉnh lại, lúc nà y âm thanh có hÆ¡i nhá», nhưng Lâm DÄ©nh Nhi nhìn qua và hiểu, bà cụ Ä‘ang nói lá»i cảm tạ mình.
- Ầm!
Khi Lâm DÄ©nh Nhi Ä‘ang an á»§i bà cụ thì cánh cá»a đã bị ngưá»i ta đạp mạnh má»™t cái rồi mở ra.
18.01.2013
Chương 93
Tú tà i gặp quan binh.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Hai ngưá»i đà n ông hÆ¡n ba mươi tuổi xông và o, sau lưng còn có ba ngưá»i phụ nữ vá»›i độ tuổi tương đồng. Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Mẹ, mẹ của tôi thế nà o rồi?
Má»™t ngưá»i đà n ông mặc trang phục cảnh sát thấy bà cụ Ä‘ang nằm trên giưá»ng thì chất vấn bác sÄ©, trong giá»ng nói có chút hổn hển.
Gã bác sÄ© chợt cau mà y, hắn cháºm rãi nói: Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äồng chÃ, nÆ¡i nà y là bệnh viện, cÅ©ng không phải nÆ¡i anh há»i cung phạm nhân. Bà cụ đã qua thá»i Ä‘iểm nguy hiểm, các ngưá»i nhanh chóng giao ná»™p viện phà đi.
Viên bác sĩ vừa nói vừa đưa hóa đơn đến.
Tên đà n ông mặc trang phục cảnh sát nhìn và o hóa đơn mà gương mặt chợt biến đổi, lúc nà y vẻ mặt ngưá»i đà n ông ở bên cạnh hắn cÅ©ng trở nên khó coi, hắn chỉ tay và o Vương Tá» Quân rồi mắng lá»›n:
- Con bà mà y, mà y tông phải mẹ tao, còn đứng đó giả vá» như không có chuyện gì nữa sao? Mau giao tiá»n ra.
Tên đà n ông vừa mở miệng không sạch sẽ để mắng ngưá»i, bà n tay cÅ©ng vung mạnh vá» phÃa Vương Tá» Quân.
Khi thấy tên kia không nói thêm lá»i nà o mà tiến lên đánh đấm, Vương Tá» Quân có chút căm tức, hắn tránh qua nắm đấm cá»§a đối phương, sau đó tức giáºn quát lên:
- Mẹ anh Ä‘ang Ä‘i thì ngã, chúng tôi có hảo tâm giúp đỡ, bây giá» lại biến thà nh kẻ ác rồi sao? Anh không nói lá»i cảm tạ thì tôi, còn ra tay đánh ngưá»i, anh có lương tâm nữa không?
Tên đà n ông thấy Vương Tá» Quân lên tiếng thì có hÆ¡i dừng tay lại, nhưng ngay sau đó ba ngưá»i phụ nữ ở sau lưng lại xông lên.
- Cáºu nói mẹ tôi tá»± ngã xuống sao? Hay là mẹ tôi ngã xuống và các ngưá»i không kịp chạy trốn?
- Hừ, tôi thấy mẹ mình là bị các ngưá»i tông phải, nếu như không phải như váºy, cá»› sao các ngưá»i lại đưa mẹ tôi đến bệnh viện? Bà y đặt là m việc tốt sao? Hừ, đừng giở trò lừa gạt, có quá»· má»›i tin.
Ba ngưá»i phụ nữ tháºt sá»± là những kẻ chanh chua, bá»n há» thi nhau mở miệng châm chá»c và khiêu khÃch, Ä‘iá»u nà y là m cho gương mặt nhá» nhắn cá»§a Lâm DÄ©nh Nhi đỠbừng vì tức giáºn. Nà ng là con gái bảo bối cá»§a bà thư tỉnh á»§y, nà ng đã bao giá» chịu qua uất ức như váºy chứ? Nà ng tuy thông minh nhưng đối mặt vá»›i ba ngưá»i phụ nữ không chịu nói lý thì cÅ©ng sinh ra cảm giác bât lá»±c giống như tú tà i gặp phải quan binh.
Nếu so sánh vá»›i Lâm DÄ©nh Nhi thì Vương Tá» Quân cảm thấy có chút bi ai, hắn không biết cục diện thế nà y vốn là do nhân tÃnh suy đồi hay đạo đức suy đồi? Xá» lý những chuyện thế nà y tháºt sá»± không khó, nhưng kết quả lại là m cho lòng ngưá»i cảm thấy khó chịu.
- Chúng tôi không tông và o bà cụ, chỗ nà y của chúng tôi còn có chứng cứ, chúng tôi có chụp ảnh lại.
Lâm DÄ©nh Nhi nở nụ cưá»i nói.
Hai chữ chụp ảnh vừa nói ra khá»i miệng thì ba ngưá»i phụ nữ chợt yên lặng, tên cảnh sát ở bên cạnh cÅ©ng hạ tay xuống.
- Có chứng cứ sao? Lấy ra đây xem?
Tên đà n ông mặc trang phục cảnh sát nói với Lâm Dĩnh Nhi.
Vương TỠQuân nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của viên cảnh sát mà trong lòng khẽ động, nhưng hắn căn bản cũng không ngăn cản, Lâm Dĩnh Nhi thì vung vẫy chiếc máy ảnh trong tay cho đối phương xem.
Tên đà n ông kia thấy Lâm DÄ©nh Nhi có cầm máy ảnh, cÅ©ng không nói hai lá»i mà cướp lấy chiếc máy ảnh, sau đó lấy phim ra.
Lâm DÄ©nh Nhi chuẩn bị rá»a tấm ảnh mình đã chụp cho cảnh sát xem, không ngỠđối phương lại lấy cả cuá»™n phim ra, thế là nà ng không khá»i nói:
- Anh muốn là m gì, lấy phim ra ngoà i sáng thì không rá»a được nữa.
Nhưng đáng tiếc là viên cảnh sát căn bản không quan tâm đến câu nói của Lâm Dĩnh Nhi, hắn tiện tay đưa cuộn phim cho đứa em của mình:
- Nhị đệ, cáºu tinh mắt, cáºu xem thá», tôi không nhìn rõ được.
Ngưá»i đà n ông kia nhanh chóng tiếp nháºn cuá»™n phim, sau đó ngá»a đầu nhìn, lại mắng lá»›n:
- Con bà nó, chẳng có cái quái gì, một cuốn phim trống mà chúng mà y dám lấy ra hù ông sao?
Trong lúc nói chuyện thì tên đà n ông lấy ra má»™t cái báºt lá»a, má»™t tiếng xoẹt vang lên, ngá»n lá»a đã bùng lên trong tay.
- Các anh muốn là m gì? Tôi cảnh cáo anh, anh thân là cảnh sát mà dám hủy diệt chứng cứ, đó là hà nh vi phạm pháp.
Lâm DÄ©nh Nhi tức đến mức gương mặt đỠbừng, không biết vì căng thẳng hay tức giáºn mà bá»™ ngá»±c pháºp phồng dữ dá»™i.
Nhưng câu nói nghiêm khắc cá»§a Lâm DÄ©nh Nhi căn bản không có tác dụng gì vá»›i tên đà n ông cảnh sát kia, hắn chỉ cưá»i lạnh lùng, cÅ©ng không nói lá»i nà o. Tên Nhị đệ thì lại cưá»i ha hả:
- Tiểu nha đầu, có biết cái gì gá»i là phạm pháp không? Tôi nói cho cô biết, tông phải mẹ tôi mà không thừa nháºn, váºy thì cứ chỠđó, nếu mẹ tôi có phát sinh chuyện không hay, trách nhiệm nà y các ngưá»i chịu nổi sao?
- Äúng là khốn kiếp, lá»›n lên trắng trẻo như váºy, không ngá» trái tim lại Ä‘en tối như thế.
- Mẹ chồng tôi nằm ở đây, cô và tình nhân má»™t là bồi thưá»ng tiá»n giải quyết chuyện nà y, hai là báo cảnh sát để bá»n hỠđến trừng trị các ngưá»i. Tôi nói cho các ngưá»i biết, nếu không Ä‘á»n bù thì đừng hoà ng thoát được.
Ngưá»i phụ nữ nà y rõ rà ng là con dâu cá»§a bà lão, những gì vừa xảy ra như thêm mắm dặm muối, tình huống cà ng thêm trầm trá»ng. Nà ng nhảy lên lồng lá»™n, nước miếng văng tung tóe, âm thanh giống như kêu gà o.
Lâm DÄ©nh Nhi nà o đã từng chịu uất ức như váºy? Thế cho nên nước mắt chợt vòng quanh.
- Nà y, các con đừng...Äừng là m rá»™n lên như váºy, chuyện nà y...
Bà cụ nằm trên giưá»ng dùng giá»ng mất hết sức lá»±c nói, nhìn qua thì thấy rất yếu á»›t.
Nhưng bà cụ còn chưa nói xong thì ngưá»i phụ nữ kia đã chạy đến nói:
- Mẹ, con thấy mẹ bị ngưá»i ta húc phải mà hồ đồ rồi, con cÅ©ng chỉ có chút tiá»n lương Ãt á»i, mẹ cÅ©ng đừng là m loạn như váºy. Con nói cho mẹ biết, nếu mẹ ngoặt cùi chá» ra ngoà i, cÅ©ng đừng trách con không hiếu thuáºn.
Viên cảnh sát kia nhìn thoáng qua Lâm DÄ©nh Nhi và Vương Tá» Quân, sau đó hắn trầm giá»ng nói:
- Các ngưá»i đụng phải mẹ tôi, mặc kệ các ngưá»i nói thế nà o, các ngưá»i Ä‘á»u sai. Bây giá» tôi cho các ngưá»i hai lá»±a chá»n, má»™t là bồi thưá»ng cho chúng tôi má»™t ngà n đồng; hoặc là theo tôi vỠđồn, giam giữ và i ngà y.
Viên cảnh sát thấy dù là Vương Tá» Quân hay Lâm DÄ©nh Nhi thì cÅ©ng Ä‘á»u là hai thanh niên non ná»›t, đối phó vá»›i hai ngưá»i thế nà y cÅ©ng không có gì là nhá»c lòng.
Vương Tá» Quân nãy giá» luôn tá» ra thá» Æ¡ lạnh nhạt, lúc nà y thấy viên cảnh sát có tố chất như váºy thì thầm cảm thấy bá»±c bá»™i. Hắn cưá»i lạnh nói:
- Trong thà nh phố Giang Thị nà y các ban ngà nh công - kiểm - pháp là rất nhiá»u, anh nghÄ© mình có thể má»™t tay che trá»i sao?
- Hì hì, má»™t tay che trá»i thì không được, nhưng muốn chÆ¡i hai đứa chúng mà y thì dá»… như trở bà n tay.
Tên cảnh sát kia lạnh mặt dùng giá»ng kiêu ngạo nói.
- Äại ca, anh dây dưa vá»›i bá»n há» là m gì? Äừng nói nhiá»u, tranh thá»§ thá»i gian đưa hai đứa nà y vỠđồn, cho chúng nó biết tay.
Ngưá»i đà n ông còn lại chợt nhảy dá»±ng lên rồi quát lên vá»›i hai ngưá»i Vương Tá» Quân.
Lâm DÄ©nh Nhi xiết chặt nắm đấm, cặp mắt trong trẻo giống như bùng lá»a, nà ng Ä‘ang định lên tiếng tranh chấp thì đã bị Vương Tá» Quân chụp lấy tay.
- ÄÆ°á»£c, các ngưá»i đã như váºy thì tôi xem như gặp chuyện không may, coi như ném tiá»n cho các ngưá»i.
- Anh không thể là m như váºy, như váºy cà ng là m cho bá»n há» thêm hống hách.
Lâm DÄ©nh Nhi nghiêng đầu cản lá»i Vương Tá» Quân.
Nhìn vẻ mặt cố chấp cá»§a Lâm DÄ©nh Nhi, Vương Tá» Quân không khá»i ngẩn ngÆ¡, hắn cưá»i nhạt nói:
- Không có gì, anh biết mình là m gì.
18.01.2013
Chương 94
Nhấc đá Ä‘áºp và o chân mình.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Lâm DÄ©nh Nhi *đối mặt vá»›i ánh mắt kiên định cá»§a Vương Tá» Quân, trong lòng chợt cảm thấy tÃn tÃn nhiệm. Ngay cả vừa rồi hắn giữ lấy bà n tay cá»§a mình, nà ng cÅ©ng không cảm thấy chán ghét. Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tôi gá»i Ä‘iện thoại, má»™t ngà n đồng cÅ©ng không phải số tiá»n nhá», tôi cÅ©ng không mang theo nhiá»u như váºy.
Vương Tá» Quân nói, sau đó hắn Ä‘i vá» phÃa chiếc Ä‘iện thoại, hắn đã nhá»› số Ä‘iện thoại trước đó mình ghi lại, thế cho nên nhấc máy lên là gá»i Ä‘i ngay.
Tranh chấp cuối cùng cÅ©ng gián Ä‘oạn, lúc nà y đám ngưá»i năm nam nữ kia có bá»™ dạng chiến thắng, bá»n há» ngồi ở hà ng ghế trong hà nh lang bệnh viện, hoà n toà n không quan tâm đến ngưá»i mẹ Ä‘ang nằm trên giưá»ng. Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lâm DÄ©nh Nhi thấy thế thì tháºt sá»± không đà nh lòng, nà ng tiến lên dùng giá»ng dịu dà ng an á»§i bà cụ. Vương Tá» Quân khẽ đưa mắt nhìn, cảm thấy lòng nhân ái cá»§a cô bé kia tháºt sá»± rất đáng quý.
Tháºt sá»± là má»™t cô gái khôn khéo và có lòng nhân ái, Vương Tá» Quân thầm cảm thấy cảm khái, trong lòng chợt bùng lên cảm giác muốn bảo vệ cho cô gái lương thiện kia, không muốn cho nà ng phải chịu tổn thương.
- Anh, má»™t ngà n có phải có hÆ¡i Ãt không?
Má»™t ngưá»i phụ nữ đưa mắt nhìn Lâm DÄ©nh Nhi rồi khẽ nói.
Ngưá»i phụ nữ nà y vừa mở miệng thì tên Nhị đệ cÅ©ng cháºc lưỡi nói:
- Äại ca, Huệ Linh nói đúng, chúng ta ra giá quá thấp, mẹ bây giá» nếu có di chứng thì không phải phiá»n toái sao? Theo tôi thấy Ãt nhất cÅ©ng là hai ngà n.
Tên đà n ông mặc đồng phục cảnh sát nhìn thoáng qua Vương TỠQuân và Lâm Dĩnh Nhi, hắn cũng không nói gì mà ánh mắt chợt lóe lên.
- Tút, tút, tút...
Äiện thoại vang lên, Vương Tá» Quân cầm lấy ống nghe, chợt nghe thấy bên trong vang lên má»™t âm thanh nhiệt tình:
- TỠQuân à , chú Trương đây.
- Chà o chú Trương.
Vương Tá» Quân khẽ cưá»i nói.
- Có phải thư ký trưởng đã vỠrồi không?
Trương Tùng Niên tuy đã và o độ tuổi trung niên nhưng đối với sự kiện có thể được gặp thư ký trưởng Vương thì cũng không giữ được bình tĩnh.
- Không, chú Trương, cháu có xảy ra chút chuyện, muốn nhỠchú giúp một tay, cháu đang ở ngoà i văn phòng của bệnh viện nhân dân Giang Thị.
Trương Tùng Niên vừa nghe nói Vương Tá» Quân Ä‘ang ở bệnh viện thì cất lá»i:
- TỠQuân đừng lo, chú sẽ sang ngay, cháu chỠmột chút.
Sau đó điện thoại đã cúp.
Từ lúc đến thăm há»i thì Trương Tùng Niên đã thấy cáºu thanh niên kia không đơn giản, thế cho nên cà ng có tâm tư kết giao, bây giá» Vương Tá» Quân chá»§ động gá»i Ä‘iện thoại tìm gặp, đây chẳng phải là cÆ¡ há»™i đến vá»›i hắn sao?
Trương Tùng Niên thấy quan hệ cần phải kinh doanh, hắn đã nhiá»u năm không gặp thư ký trưởng Vương, hÆ¡n nữa cÅ©ng không phải bạn cùng lá»›p, nếu như muốn tiến và o vòng quan hệ cá»§a Vương gia, không trả giá là không được.
Mà bây giá» Vương Tá» Quân chá»§ động tìm mình, Ä‘iá»u nà y là m cho tinh thần cá»§a Trương Tùng Niên chợt tá»a sáng.
Trương Nguyên Tể thầm vui sướng, hắn cÅ©ng không chần chừ, nhanh chóng gá»i Ä‘iện thoại cho lái xe chuẩn bị xe, sau đó chạy ra khá»i phòng là m việc, đến phòng tà i vụ.
- Cáºu thanh niên, tôi thấy thái đội cá»§a các ngưá»i khá tốt, tiá»n chữa bệnh cho mẹ tôi là má»™t ngà n, nhưng tôi cần phải nói rõ, mẹ cá»§a tôi nằm viện cÅ©ng cần có há»™ lý chăm sóc, cần phải trả tiá»n công, các ngưá»i cÅ©ng cần phải biết Ä‘iá»u má»™t chút.
Tên đà n ông mặc đồng phục cảnh sát tỠra vênh váo tự đắc, hắn lên tiếng.
Vương Tá» Quân đã có sắp xếp, hắn cÅ©ng không muốn so Ä‘o vá»›i đối phương, sau khi nghe đối phương nói xong thì gáºt đầu:
- ÄÆ°á»£c.
- Tốt, váºy thì ngưá»i nhà các ngưá»i đến, như váºy bá» ra hai ngà n đồng, chúng tôi cÅ©ng không muốn nhiá»u hÆ¡n.
Tên cảnh sát mở miệng láºt lá»ng tháºt sá»± là giở trò tống tiá»n, Ä‘iá»u nà y là m cho Lâm DÄ©nh Nhi tức đến mức *phát run, thầm nghÄ© đây là loại ngưá»i gì váºy?
- Còn nữa, nếu mẹ tôi có di chứng, như váºy chúng tôi cÅ©ng cần có tiá»n.
Tên cảnh sát thấy Vương Tá» Quân má»m yếu dá»… ức hiếp thì cà ng tá» ra lòng tham vô đáy.
- Ừ, được.
Vương Tá» Quân cưá»i Ä‘iá»m nhiên như không, bá»™ dạng không thèm quan tâm, giống như tiá»n đối vá»›i mình giống như lá cây mà thôi.
Äám ngưá»i thấy Vương Tá» Quân sảng khoái đồng ý thì không khá»i tá» ra vui sướng, thì ra mình gặp phải loại ngốc nghếch. Hì hì, nhìn tên nà y tháºt sá»± là dạng chó hình ngưá»i, không ngá» lại là loại không có óc.
Tên đà n ông Nhị đệ cảm thấy nghi ngá», hắn nhìn chằm chằm và o Vương Tá» Quân má»™t lúc lâu, sau đó cảnh cáo:
- Tiểu tá», tôi nói cho cáºu biết, nếu cáºu không thà nh tháºt, cẩn tháºn ông phế mà y...
Tên đà n ông nà y còn chưa dứt lá»i thì thấy có má»™t ngưá»i đà n ông mặc đồng phục cảnh sát tiến và o đại sảnh.
Ngưá»i đến là Trương Tùng Niên, hắn nháºn từ phòng tà i vụ hai chục ngà n, sau đó leo lên xe cảnh sát nhanh chóng chạy đến bệnh viện. Sau khi và o cá»a thì đúng lúc thấy tên đà n ông kia Ä‘ang dùng giá»ng lá»— mãng uy hiếp Vương Tá» Quân.
- Anh cút sang một bên cho tôi.
Khi thấy Vương Tá» Quân bị ngưá»i ta uy hiếp trên địa bà n cá»§a mình, Trương Tùng Niên tháºt sá»± không khá»i cảm thấy có chút căm tức, sau đó hắn chỉ vá» phÃa tên đà n ông Nhị đệ kia rồi quát lên nghiêm nghị.
Tên đà n ông kia thấy có má»™t cảnh sát Ä‘i đến thì không khá»i thầm run lên, nhưng hắn nghÄ© rằng anh mình cÅ©ng là cảnh sát, sắp là đồn trưởng đồn công an, thế nên nhanh chóng đứng thẳng ngưá»i lên.
- Mà y nói ai váºy? Nói gì mà thối thế?
Không đợi tên đà n ông nói xong thì đã bị ăn má»™t tát, hắn tức giáºn quay đầu, chợt ngây ngưá»i phát hiện ngưá»i đánh chÃnh là anh mình.
Tên đà n ông Nhị đệ còn chưa kịp mở miệng thì đã bị ngưá»i anh mở miệng khiển trách:
- Trước mặt cục trưởng Trương nà o có chá»— cho cáºu lên tiếng? Cút sang má»™t bên cho tôi.
Sau khi nghe nói đến ba chữ cục trưởng Trương thì tên đà n ông Nhị đệ kia nhanh chóng câm mồm, dù không biết đối phương có cấp báºc gì nhưng cÅ©ng hiểu rõ má»™t vấn Ä‘á», chỉ cần anh mình tá» ra cung kÃnh thì tên kia rõ rà ng là quan lá»›n.
Nếu so sánh vá»›i Nhị đệ thì tên đà n ông cảnh sát cà ng tá» ra bất an hÆ¡n, hắn biết vị cục trưởng cục công an thà nh phố kia, không ngá» tiểu tá» kia lại gá»i má»™t vị ôn thần như váºy Ä‘i đến đây, chỉ sợ lần nà y trá»™m gà không được còn mất nắm gạo.
Äúng lúc hắn run rẩy chuẩn bi mở miệng thì đã thấy Trương Tùng Niên chạy đến bên cạnh Vương Tá» Quân nói:
- TỠQuân, không sao chứ?
- Chú Trương, những năm nay thói Ä‘á»i thiếu nhân tâm, vô đạo đức, là m ngưá»i tốt cÅ©ng không được. Cháu và DÄ©nh Nhi gặp má»™t bà cụ bị ngã ngoà i đưá»ng, tranh thá»§ thá»i gian đưa đến bệnh viện, sau đó lại bị ngưá»i ta ép phải bá» ra hai ngà n đồng. Chú Trương, cÅ©ng là cảnh sát các chú lợi hại, vì đỠphòng cháu và DÄ©nh Nhi đã chuẩn bị chứng cứ, không ngá» bá»n há» cÅ©ng tiêu há»§y luôn.
Vương TỠQuân nói rồi đưa một điếu thuốc đến cho Trương Tùng Niên, bộ dạng tùy ý thản nhiên.
Trương Tùng Niên láºp tức trầm mặt xuống, hắn Ä‘ang cố gắng kéo quan hệ vá»›i Vương Quang Vinh thì xảy ra vụ việc nà y, má»™t ngưá»i con nhà quan như Vương Tá» Quân đã phải chịu uất ức nà y, sẽ dá»… bá» qua sao? Nhưng đây cÅ©ng là má»™t cÆ¡ há»™i cho mình, nếu như có thể xá» lý tốt, biết đâu sẽ sinh ra háºu quả khó tưởng.
- TỠQuân, cháu cứ yên tâm, chuyện nà y chú sẽ xỠlý tốt.
Trương Tùng Niên vừa nói như váºy thì tâm tình cá»§a tên cảnh sát phÃa bên kia đã chìm xuống táºn đáy cốc, hắn còn chưa kịp mở miệng thì Vương Tá» Quân đã nói: Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chú Trương, chuyện nà y cÅ©ng không muốn dây dưa quá nhiá»u, gặp phải loại ngưá»i nà y cÅ©ng xem như chúng cháu xui xẻo. Chú há»i xem anh ta định xá» lý thế nà o, sau nà y cháu sẽ trả lại tiá»n cho chú.
Vương TỠQuân nói xong thì kéo Lâm Dĩnh Nhi đi, hắn nói tiếp:
- Ông ná»™i còn ở nhà chá» cháu, chú Trương, đợi sau khi xong việc cháu sẽ má»i chú dùng cÆ¡m.
- TỠQuân, cháu yên tâm, chỗ nà y có chú lo liệu.
Trương Tùng Niên vừa nghe Vương Tá» Quân nhắc đến ông ná»™i thì nụ cưá»i trên mặt cà ng sáng lạn, hắn tranh thá»§ vung tay vá»›i Vương Tá» Quân.
18.01.2013
Chương 95
Khó đoán tâm tư của các cô gái.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Sau khi Vương Tá» Quân và Lâm DÄ©nh Nhi bá» Ä‘i, viên cảnh sát cÅ©ng không còn tâm tư gì khác, trong lòng thầm biết lần nà y mình xem như nhấc đá Ä‘áºp lên chân mình. Ngưá»i có thể là m cho cục trưởng tươi cưá»i tiá»…n chân, nà o phải hạng ngưá»i mình có thể chá»c và o?
- Cục trưởng Trương, anh xem sự việc nà y, tôi...
Trương Tùng Niên cÅ©ng không nói lá»i nà o, hắn lạnh lùng nhìn vá» phÃa viên cảnh sát trước mặt, má»™t lúc lâu sau má»›i lên tiếng:
- Anh tên gì?
- Tôi là Äoạn Hi Tùng, thuá»™c đồn công an Nam Phố!
Viên cảnh sát lên tiếng trả lá»i, sau đó dùng tay lau mồ hôi vã ra trên trán.
- Äoạn Hi Tùng? ÄÆ°á»£c, anh không phải đòi tiá»n sao? Äây là hai ngà n đồng, anh đếm Ä‘i, xem có đủ không?
Trương Tùng Niên căn bản không cho Äoạn Hi Tùng cÆ¡ há»™i giải thÃch, hắn lấy ra hai ngà n đồng ném cho Äoạn Hi Tùng, sau đó xoay ngưá»i Ä‘i ra ngoà i.
Má»™t cá»c tiá»n rÆ¡i xuống ben cạnh Äoạn Hi Tùng, hắn xoay ngưá»i nhìn bóng lưng Trương Tùng Niên, sau đó Ä‘uổi sát theo và i bước, lại lá»›n tiếng hô:
- Cục trưởng Trương, tôi biết sai rồi.
Nhưng chỠtên cảnh sát chạy ra ngoà i đại sảnh thì Trương Tùng Niên đã leo lên xe cảnh sát nhấn chân ga chạy đi rất xa.
Lúc nà y ánh nắng cuối thu như dát và ng con đưá»ng, như tạo nên má»™t bức tưá»ng ánh sáng rất đẹp, nhưng lúc nà y trong lòng Äoạn Hi Tùng cảm thấy lạnh tanh, đừng nói đến chuyện tiến lên là m đồn trưởng đồn công an, dù là vị trà phó đồn trưởng lúc nà y cÅ©ng khó giữ được. Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Không biết đã qua bao lâu, Nhị đệ cá»§a Äoạn Hi Tùng cầm xấp tiá»n trong tay Ä‘i đến:
- Anh, anh xem cái nà y...
Äoạn Hi Tùng khẽ lắc đầu, hắn tá» ra thất hồn lạc phách, hắn không ngá» sá»± việc lại phát triển đến tình huống nà y. Nếu sá»›m biết tên kia có quan hệ vá»›i cục trưởng Trương, hắn tất nhiên sẽ cố gắng cảm tạ, sau nà y chẳng phải mình sẽ có cÆ¡ há»™i tiến lên sao?
- Tút, tút, tút...
Âm thanh cá»§a máy nhắn tin vang lên, Äoạn Hi Tùng cảm thấy có chút phiá»n phức, nhưng hắn vì thói quen nghá» nghiệp mà lấy ra xem.
- Mau gá»i Ä‘iện thoại vá»!
Không có tên, chỉ có má»™t số Ä‘iện thoại, Äoạn Hi Tùng nhìn và o số Ä‘iện thoại mà tâm tình cà ng thêm trầm xuống.
Äoạn Hi Tùng rất quen thuá»™c vá»›i dãy số Ä‘iện thoại kia, chÃnh là số Ä‘iện thoại cá»§a ngưá»i mà và i ngà y trước hắn rất muốn chắp nối, nhưng bây giá» hắn cảm thấy số Ä‘iện thoại kia giống như không đáp lại lòng nhiệt tình cá»§a mình, chỉ thấy tâm tình trầm trá»ng như núi đè.
Cục trưởng Phó cá»§a phân cục tuy có há» Phó nhưng lại là lãnh đạo phân cục, quyết định cá»§a hắn sẽ liên quan đến váºn mệnh và tương lai cá»§a cả trăm ngưá»i. Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cục trưởng Phó...
Äoạn Hi Tùng vừa lên tiếng chà o há»i thì nghe bên kia chá»i ầm lên:
- Con bà nó Äoạn Hi Tùng, tiểu tá» cáºu là loại ngưá»i thiếu nhân tÃnh hay khiếm khuyết đạo đức? Con bà nó cáºu không muốn sống nữa sao? Ông còn tưởng rằng anh đưá»ng đưá»ng là má»™t cảnh sát nhân dân sẽ không là m ra những chuyện khốn nạn như váºy, nhưng không ngá» anh còn chÆ¡i trò lưá»ng gạt vá»›i cả cục trưởng Trương. Tôi thấy không phải là anh thiếu nhân tÃnh, chÃnh là thiếu đạo đức...
...
Vương Tá» Quân và Lâm DÄ©nh Nhi cùng Ä‘i song song ra khá»i bệnh viện, lúc nà y bầu trá»i vẫn là mà u xanh Ä‘áºm, hai ngưá»i lại trầm mặc không nói má»™t lá»i. Lâm DÄ©nh Nhi nghÄ© rằng trước khi cứu ngưá»i thì nà ng đã cố gắng đỠphòng, nhưng kết quả vẫn là uất ức và bất đắc dÄ© như váºy. Sau nà y nếu nà ng gặp phải chuyện tương tá»±, mình dù có vung tay là m việc nghÄ© cÅ©ng không đến mức thoải mái như trước.
- DÄ©nh Nhi. sá»± việc thế nà y cô không nên đặt trong lòng, con ngưá»i sống trên Ä‘á»i có đôi khi không chịu nói lý lẽ, nhưng chá»§ lưu xã há»™i vẫn là tốt, vẫn có nhiá»u ngưá»i tốt.
Tháºt ra Vương Tá» Quân cÅ©ng tháºt sá»± không biết nói gì hÆ¡n, lúc hắn mở lá»i an á»§i Lâm DÄ©nh Nhi thì tháºt sá»± đã sá» dụng những lá»i ngưá»i ta vẫn thưá»ng sá» dụng trên tivi.
Lâm DÄ©nh Nhi ngẩng đầu cưá»i vá»›i Vương Tá» Quân, để lá»™ ra hà m răng trắng nõn:
- Sá»± việc hôm nay phải cảm Æ¡n anh, nếu như không có anh thì không biết tôi còn gặp bao nhiêu phiá»n toái.
- Không, cô không phiá»n toái, tháºt sá»± là tôi cướp danh tiếng cá»§a cô, nếu không bà thư Lâm mà biết được con gái bảo bối chịu uất ức, sẽ không phải chỉ triệu hoán cục trưởng cục công an thà nh phố, sợ rằng cục trưởng cục công an tỉnh cÅ©ng phải chạy đến đây. Äến lúc đó sợ rằng ngưá»i dám đốt cuốn phim cá»§a cô sẽ khó thể nà o tránh được tá»™i.
Lâm DÄ©nh Nhi cảm thấy lá»i nói cá»§a Vương Tá» Quân rất thú vị, thế là cưá»i rá»™ lên khanh khách, mái tóc dà i chợt lay động, má»™t mùi hương hoa mai bùng và o mÅ©i Vương Tá» Quân.
- Tháºt sá»± đáng tiếc, trong cuốn phim đó có và i tấm ảnh tôi chụp và o hôm trước.
Lâm DÄ©nh Nhi thở dà i, sau đó nà ng cưá»i nói vá»›i Vương Tá» Quân:
- Bà thư Vương, bây giá» anh Ä‘i đâu váºy?
- Äi đến chá»— ông ná»™i kiếm cÆ¡m.
Vương Tá» Quân đối mặt vá»›i nụ cưá»i sáng lạn cá»§a Lâm DÄ©nh Nhi cÅ©ng cảm thấy rất thoải mái, Ä‘i cùng vá»›i nà ng thì hắn cảm thấy nhá»› lại khoảng thá»i gian tuổi trẻ cá»§a mình.
- Vừa vặn cùng đưá»ng, váºy chúng ta cùng Ä‘i.
Lâm DÄ©nh Nhi nghe thấy Vương Tá» Quân trả lá»i như váºy thì khóe miệng cong lên để lá»™ ra nụ cưá»i thản nhiên, khóe miệng nà ng chợt tách ra má»™t khoảnh khắc rất khó phát giác.
Nhưng nà ng chỉ khẽ tách miệng ra như váºy rồi khép lại ngay, giống như nà ng Ä‘ang lén là m gì đó váºy, vá»™i và ng là m cho gương mặt cá»§a mình trở nên căng cứng.
Tháºt sá»± khó thể nà o Ä‘oán được tâm tư cá»§a thiếu nữ.
- Ủa, xe đạp của anh đâu?
Lâm DÄ©nh Nhi chuyển dá»i ánh mắt, nà ng nhìn sang ven đưá»ng, lúc nà y xe đạp cá»§a Vương Tá» Quân đã không còn.
Vương TỠQuân cũng phát hiện xe mình biến mất, hắn trầm ngâm trong nháy mắt và biết có chuyện gì xảy ra. Sau đó hắn khẽ vung tay nói:
- Không có gì, cũ không mất đi thì mới sẽ không đến.
- Như váºy sao anh đến nhà ông ná»™i ăn cÆ¡m được?
Lâm DÄ©nh Nhi dùng cặp mắt trà n đầy lo lắng há»i.
- Không có gì, tôi có thể đi xe công!
Vương Tá» Quân chỉ và o hai chân cá»§a mình, hắn dùng giá»ng khôi hà i nói.
Lâm Dĩnh Nhi nhìn Vương TỠQuân xách theo hai chai rượu, trên mặt có chút do dự, nhưng chỉ sau nháy mắt đã sảng khoái nói:
- Dù sao chúng ta cũng cùng ở khu nhà tỉnh ủy, anh chở tôi đi.
Vương TỠQuân có chút do dự.
- Thế nà o, không được sao? Anh là cán bá»™ quốc gia mà sao tư tưởng còn phong kiến như váºy? Äúng là già cá»—i.
Lâm Dĩnh Nhi phối hợp nói, sau đó nà ng trừng mắt khoa trương nhìn Vương TỠQuân, lại quay lưng đi không nhìn hắn.
Vương Tá» Quân bị Lâm DÄ©nh Nhi trêu chá»c như váºy mà nở nụ cưá»i, hắn thấy nà ng đỠmặt giống như má»™t cô gái không hiểu thế sá»±, trong lòng không khá»i bùng lên chút yêu thương, thế là hắn tranh thá»§ nháºn xe đạp và nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, được rồi.
- Anh là má»™t ngưá»i đà n ông, sau nà y còn lá» má» như váºy là không được.
Lâm Dĩnh Nhi thầm lầm bầm bất mãn, sau đó nà ng giao xe đạp cho Vương TỠQuân.
Lẽ ra phải cảm tạ phòng xây dá»±ng thà nh phố Giang Thị có ánh mắt chiến lược lâu là i, vì lối Ä‘i bá»™ tách rá»i hoà n toà n vá»›i là n xe, chÃnh giữa có má»™t thảm cá» rá»™ng cả ba mét, má»—i năm bốn mùa Ä‘á»u tá»a mùi hương hoa thÆ¡m ngát. Xe cá»§a Lâm DÄ©nh Nhi khá nhá» nhắn, nhẹ nhà ng, chạy cÅ©ng không có bao nhiêu khó khăn.
Vương Tá» Quân chạy xe khá nhanh, Lâm DÄ©nh Nhi ngồi sau xe mà vung hai tay hoan hô như má»™t con chim nhá». Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau đó hai ngưá»i nhanh chóng chạy ra đưá»ng lá»›n Trung Châu, Lâm DÄ©nh Nhi bắt đầu quy cá»§ hÆ¡n, trầm mặc không nói má»™t lá»i. Vương Tá» Quân trước nay luôn rất yên tâm vá»›i kỹ thuáºt chạy xe cá»§a mình, nhưng hắn cÅ©ng rất cẩn tháºn, chỉ sợ sẽ xảy ra vấn Ä‘á».
- Ôi!
Äèn xanh sang đèn Ä‘á», Vương Tá» Quân vừa muốn vượt qua, đột nhiên má»™t chiếc xe máy từ phÃa đối diện phóng đến như bay, hắn chợt hoảng hồn, cÅ©ng bất chấp tất cả mà thắng xe lại, coi như không gặp nguy hiểm.
Nhưng khi Vương Tá» Quân thở phà o má»™t hÆ¡i thì sau lưng bị ngưá»i ôm chặt lấy mình, có hai thứ gì đó má»m mại áp lên lưng.
- Anh là m gì váºy?
Lâm DÄ©nh Nhi dừng xe lại, sau đó nà ng dùng giá»ng bất mãn nói vá»›i Vương Tá» Quân, hai bà n tay nhá» bé ôm chặt eo cá»§a Vương Tá» Quân cÅ©ng buông ra, vẻ mặt có chút lúng túng.
18.01.2013
Chương 96
Cô gái vui vẻ.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Dù chỉ là trong khoảnh khắc nhưng Vương Tá» Quân vẫn có chút phản ứng, cảm thấy tâm tình có hÆ¡i lay động. Lâm DÄ©nh Nhi chợp cụp mắt, gương mặt có hÆ¡i hồng, hắn thấy thế thì nhanh chóng giải thÃch: Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tháºt xin lá»—i, tôi không phải cố ý, kỹ thuáºt chạy xe cá»§a tôi là hạng nhất, tất cả Ä‘á»u là lá»—i cá»§a chiếc xe máy vừa rồi.
Lâm DÄ©nh Nhi tất nhiên cÅ©ng nghe thấy tiếng xe máy, thấy gương mặt Vương Tá» Quân cÅ©ng đỠthì cà ng cảm thấy đối phương không phải cố ý, lại khá thà nh tháºt, cÅ©ng có chút thuần khiết. Lúc nà y nà ng cÅ©ng đỠmặt tÃa tai nhưng trong lòng thầm nở nụ cưá»i.
Lâm DÄ©nh Nhi là con gái cá»§a bà thư tỉnh á»§y, tất nhiên trước nay sẽ là mục tiêu cho ngưá»i ta nhìn và o, vì thế từ nhá» nà ng luôn cố gắng an pháºn, há»c cách ẩn giấu, chỉ cần có chút vấn đỠsẽ bị ngưá»i ta nói ra nói và o, ảnh hưởng đến thể diện cá»§a bố.
Äến táºn bây giá» Lâm DÄ©nh Nhi còn chưa từng yêu ai, nà ng luôn chú tâm há»c táºp, há»c xong phổ thông lên đại há»c, sau đó hầu như sáng tạo ra má»™t cái kỳ tÃch trong trưá»ng đại há»c. HÆ¡n nữa khó tưởng chÃnh là Lâm DÄ©nh Nhi chưa từng trang Ä‘iểm, trước nay Ä‘á»u để tá»± nhiên, Ä‘á»u là trắng nõn tá»± nhiên. Vì thế mà trong vòng quan hệ cá»§a cha mẹ, trước nay nà ng luôn có danh tiếng tốt, được công nháºn là tiểu thư khuê các, phong thái thục nữ.
Hai ngưá»i trầm mặc không nói lá»i nà o, Vương Tá» Quân cÅ©ng cảm thấy có chút xấu hổ, thế là hắn chá»§ động mở miệng:
- Nà y, DÄ©nh Nhi, lên đại há»c thì thoải mái hÆ¡n phổ thông chứ? Ngoà i há»c táºp ra thì còn là m gì nữa?
Lâm DÄ©nh Nhi thấy cảm xúc bất an, đúng lúc Vương Tá» Quân thay đổi chá»§ Ä‘á», thế là nà ng tranh thá»§ trả lá»i:
- CÅ©ng không báºn rá»™n gì khác, ngoà i há»c táºp cÅ©ng tham gia và i vở kịch.
- Kịch? À, rất tốt, bây giỠcác cô đang luyện vở gì?
- Chúng tôi Ä‘ang tổ chức kịch bản “phụng dưỡng cha mẹâ€, kịch bản còn chưa tốt, tôi Ä‘ang cẩn tháºn xem xét lại.
Lâm Dĩnh Nhi nhắc đến kịch bản thì cảm thấy rất hà o hứng.
- Sao? Váºy cô nói xem, để xem tôi có thể chỉ Ä‘iểm được chút nà o không?
- ÄÆ°á»£c, váºy tôi sẽ nói ra và i phần, cÅ©ng mong nháºn được cao kiến cá»§a anh.
Lâm DÄ©nh Nhi nở nụ cưá»i nghịch ngợm, ngay sau đó đã nói cho Vương Tá» Quân. Câu chuyện cá»§a vở kịch chÃnh là nói vá» má»™t sinh viên, sau khi tốt nghiệp thì quay vá» quê là m giáo viên.
Vương Tá» Quân nghe Lâm DÄ©nh Nhi dùng giá»ng êm tai Ä‘á»c ná»™i dung cá»§a vở kịch, hắn thầm nghÄ©, kịch bản gì thế nà y? Không đủ độ cuốn hút, không đủ lá»±c, nhưng ngoà i miệng lại uyển chuyển nói:
- DÄ©nh Nhi, cô chưa từng nghe nói câu: Không có tình cảm thì không thà nh câu chuyện hay sao? Kịch bản cá»§a cô thiếu nữ nhân váºt chÃnh, như váºy sao có cao trà o? Sao nắm được tâm lý cá»§a ngưá»i xem?
Lâm DÄ©nh Nhi giáºt mình nhìn Vương Tá» Quân, nà ng cảm thấy rất ngạc nhiên vì lá»i nói cá»§a hắn, thế là tỠý để hắn nói tiếp. Vương Tá» Quân thấy Lâm DÄ©nh Nhi tá» ra chăm chú thì thuáºn miệng nói:
- Các cô vẫn có chút bảo thá»§, cổ lổ, tôi cảm thấy trong kịch bản phải cho xuất hiện má»™t nhân váºt chÃnh, cùng nam nhân váºt chÃnh mở ra má»™t trang tình cảm oanh liệt. HÆ¡n nữa nữa nhân váºt chÃnh phải là ngưá»i được sắp xếp công tác ở tỉnh thà nh, phÃa nữ cho ra Ä‘iá»u kiện, hoặc là vá» thà nh phố, hoặc là chia tay, như váºy nhất định sẽ bùng lên rung động, gay cấn lôi cuốn, sau đó má»›i là m cho nhân váºt chÃnh hồi hương cà ng thêm quyết Ä‘oán, cà ng thêm má»›i lạ hấp dẫn...
Lâm DÄ©nh Nhi thấy Vương Tá» Quân nói những tình huống Ä‘an xen mà hợp tình hợp lý, thế là tá» ra vô cùng mừng rỡ: Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ôi, không ngá» anh có sức tưởng tượng phong phú như váºy, anh nói rõ chi tiết Ä‘i, tôi cÅ©ng còn và i vấn đỠcần há»i.
Lâm DÄ©nh Nhi cảm thấy rất bất ngá», cÅ©ng bất chấp xấu hổ mà thúc giục Vương Tá» Quân.
Hai ngưá»i liên tục trao đổi vá» bản thảo kịch bản, vô tình cÅ©ng quên mất mình đã đạp xe vá» khu nhà tỉnh á»§y, các chiến sÄ© cảnh sát quân sá»± Ä‘á»u biết Vương Tá» Quân và Lâm DÄ©nh Nhi, bá»n há» chà o theo đúng tiêu chuẩn, hai ngưá»i cưá»i cưá»i nói nói Ä‘i và o trong.
Sau khi Ä‘i và o thì Vương Tá» Quân chợt ngừng lá»i, Lâm DÄ©nh Nhi Ä‘ang nghe say sưa thấy hắn chợt dừng lại thì nói ngay:
- Nà y, sao anh lại không nói? Ngưá»i ta còn...
Lâm DÄ©nh Nhi còn chưa nói dứt lá»i thì phát hiện mình đã vỠđến trước cá»a nhà .
Lâm DÄ©nh Nhi chợt nhÃu mÅ©i, nà ng muốn nói gì đó lại thôi, sau đó nà ng nhìn thoáng qua nhà mình, cặp mắt trong veo chợt lấp lánh.
Biệt thá»± cá»§a ông ná»™i Vương Tá» Quân và cá»§a Lâm Trạch Viá»…n cÅ©ng không cách nhau quá xa, khi hai ngưá»i Ä‘ang cháºm rãi trò chuyện thì Vương lão mặc má»™t bá»™ quân trang đã cÅ© Ä‘ang chắp tay sau Ä‘Ãt cháºm rãi Ä‘i dạo.
- Ông Vương, ngà i đi tản bộ à ? Dĩnh Nhi đã lâu không gặp ngà i.
Lâm DÄ©nh Nhi Ä‘ang chìm trong suy tư, khi thấy Vương lão Ä‘i đến thì chạy đến như má»™t chú chim sÆ¡n ca nhá».
Äây rõ rà ng là má»™t cô gái khôn khéo, nói chuyện là m việc luôn chuẩn xác, luôn có thể là m cho ngưá»i ta cảm thấy thoải mái, xem ra má»™t già má»™t trẻ nà y cÅ©ng khá quen thuá»™c. Vương lão chợt dừng lại, vì ánh nắng mặt trá»i chiếu xuống mà không khá»i hÆ¡i nhÃu mắt, sau đó cưá»i ha hả nói:
- Con bé lanh lợi nà y, thế nà o lại không Ä‘i há»c, có phải là trốn há»c vá» nhà không?
Lâm DÄ©nh Nhi chợt đỠmặt gắt gá»ng:
- Ôi, ông Vương, DÄ©nh Nhi là má»™t sinh viên tốt, hôm nay là chá»§ nháºt, ngưá»i ta cÅ©ng không phải Ä‘i há»c.
- À, ông già rồi, ông xin lá»—i nha đầu, chá»§ nháºt vui vẻ nhé.
Vương lão gia tá» vá»— vá»— đầu rồi cưá»i ha hả nói.
- Ông, ngà i hôm nay đi dạo sao?
Gương mặt Lâm DÄ©nh Nhi rất hồng hà o, khóe miêng khẽ nở nụ cưá»i, rất đáng yêu.
Vương lão gia tá» là ai? Thấy Lâm DÄ©nh Nhi quấn lấy mình không tha thì cưá»i nói:
- Nha đầu nà y, có gì cứ nói thẳng, hôm nay ông sẽ vung tay sảng khoái giúp đỡ.
- Ông Vương, hôm nay bố cháu không có ở nhà , dì Triệu cũng đã vỠnhà mình, Dĩnh Nhi đói bụng. Ông Vương, Dĩnh Nhi muốn mượn cháu của ông, để cho anh ấy trổ tà i đầu bếp một lần, ông thấy sao?
Thấy vẻ thông minh lanh lẹ trong mắt DÄ©nh Nhi, Vương lão gia tá» cưá»i ha hả nói:
- Nha đầu tốt, dám có ý kiến với ông, được, ông đồng ý yêu cầu của cháu.
Vương lão gia tỠnói rồi chỉ tay và o cháu mình:
- Tá» Quân, cháu Ä‘i là m bữa cÆ¡m cho tiểu nha đầu nà y, vừa vặn ông Ä‘i đánh và i ván cá», sau đó tá»± mình dùng cÆ¡m là được.
Vương Tá» Quân căn bản không ngá» Lâm DÄ©nh Nhi nói mấy câu là m cho ông vui vẻ như váºy, hắn thầm cảm thán, mà Lâm DÄ©nh Nhi thì không ngừng thúc giục:
- Nà y, bà thư Vương, thá»i gian là tÃnh mạng, anh cÅ©ng đừng đứng đây nữa, mau tranh thá»§ thá»i gian Ä‘i, tôi đã đói cồn cà o rồi.
18.01.2013
Chương 97
Nhá» cáºu mà tôi được dùng bữa cÆ¡m.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Giữa không trung là vầng thái dương ấm áp, Vương Tá» Quân ngồi trong sân, khoảng sân đầy mà u xanh, không khà có mùi thÆ¡m thoang thoảng. Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lâm DÄ©nh Nhi mất nhiá»u tâm tư má»›i có thể cướp được Vương Tá» Quân, tất nhiên sẽ không phải tháºt sá»± cho hắn là m đầu bếp. Vương Tá» Quân đối Ä‘iện vá»›i hai lá»±a chá»n má»™t là nấu cÆ¡m hai là sá»a kịch bản, hắn đà nh chá»n ngồi bên cạnh bà n đá trong sân để sá»a kịch bản, mà Lâm DÄ©nh Nhi thì đến phòng bếp báºn rá»™n.
CÅ©ng may Vương Tá» Quân cÅ©ng cảm thấy sá»a kịch bản chẳng là vấn đỠgì khó khăn, sau khi trầm tư má»™t chút thì đã định hình được ná»™i dung. Tuy hắn còn chưa xem xét đến chi tiết, nhưng phươgn diện là m đại cương thì đã rất ổn rồi.
- Bà thư Vương, anh sá»a thế nà o rồi, mau là m nhanh lên, chúng ta sắp ăn cÆ¡m đến nÆ¡i rồi.
Lâm DÄ©nh Nhi buá»™c má»™t cái tạp dá» bên hông, nà ng hô vá» phÃa sân.
Vương Tá» Quân nhìn Lâm DÄ©nh Nhi Ä‘ang cầm chảo mà cảm thấy cô bé nà y dịu dà ng dá»… gần, xinh đẹp đáng yêu, gương mặt tinh khiết cà ng hồn nhiên thánh thiện, quyến rÅ© động lòng ngưá»i. Hắn cảm thấy như mình bay và o má»™t bầu trá»i tình cảm dịu dà ng, thứ gì khắp bốn phÃa cÅ©ng bừng sáng, Lâm DÄ©nh Nhi là má»™t cô vợ, mà hắn chÃnh là nam chá»§ nhân cá»§a chá»— nà y, hai ngưá»i trải qua má»™t cuá»™c sống bình đạm, ấm áp và vui vẻ.
Khi thấy Vương Tá» Quân ngây ngưá»i nhìn mình, Lâm DÄ©nh Nhi chợt đỠmặt lên, sau đó nà ng cưá»i má»™t tiếng và xoay ngưá»i chạy và o phòng bếp.
Lẽ ra má»™t Lâm DÄ©nh Nhi được nuông chiá»u từ bé sẽ không biết nấu nướng, nhưng nà ng dá»n ra bốn món mặn má»™t món canh lại là m cho Vương Tá» Quân mở rá»™ng kiến thức, những thứ nà y nhất định phải bá» ra công sức má»›i là m được, thế là trong lòng cà ng cảm thấy cô bé nà y rất đáng quý.
Lâm DÄ©nh Nhi là m bốn món: Tôm nấu cần tây, xương sưá»n hầm dưa chua, ruá»™t già xà o măng, thịt kho tiêu. Vương Tá» Quân nhìn thấy món ruá»™t già xà o măng mà cảm thấy khó thể chỠđợi được thêm.
Sau má»™t thá»i gian “công tácâ€, bây giá» Vương Tá» Quân tháºt sá»± đói bụng, hắn cÅ©ng không khách khà mà nâng đũa lên tấn công.
- Bá»™p!
Má»™t chiếc đũa Ä‘áºp lên mu bà n tay cá»§a Vương Tá» Quân không nặng không nhẹ, Lâm DÄ©nh Nhi dùng giá»ng oán trách nói:
- Nà y, anh đúng là , đi rủa tay nhanh lên.
Vương Tá» Quân cưá»i ngại ngùng, cÅ©ng có chút cảm giác hạnh phúc.
- Xem ra lá»±a chá»n cá»§a tôi là đúng, nếu để cho anh là m đầu bếp, có lẽ sẽ không thể nà o sá»a được kịch bản tốt thế nà y.
Lâm Dĩnh Nhi đại khái xem qua kịch bản một lần, sau đó đắc ý nói.
Khi hai ngưá»i dùng cÆ¡m thì má»™t chiếc xe hồng kỳ cháºm rãi chạy và o khu nhà tỉnh á»§y, đám binh sÄ© đứng trá»±c vừa thấy chiếc xe thì nhanh chóng đứng nghiêm hà nh lá»….
Trong chiếc xe số 1 tỉnh á»§y, Lâm Trạch Viá»…n và Vương Quang Vinh Ä‘ang ngồi sóng vai nhau, Vương Quang Vinh nở nụ cưá»i nói:
- Bà thư Lâm, nếu ngà i tháºt sá»± lo lắng vá» DÄ©nh Nhi, như váºy cứ gá»i Ä‘iện thoại để cô ấy đến nhà tôi dùng cÆ¡m.
- Ôi, đứa con gái tuổi ngà y cà ng lá»›n thì cà ng khó chiá»u chuá»™ng, nếu tôi không vá» thì nó cÅ©ng đến. Quang Vinh à , tôi cÅ©ng Ä‘au lòng lắm.
Lâm Trạch Viá»…n nói đến Lâm DÄ©nh Nhi thì hai mắt đầy yêu thương, con gái thứ quan trá»ng nhất cá»§a lão, tất cả lãnh đạo ban ngà nh trong tỉnh Ä‘á»u biết Ä‘iá»u nà y, chÃnh lão cÅ©ng không che giấu, nói rằng con gái là điểm yếu cá»§a lão cÅ©ng đúng.
- Nha đầu kia từ nhỠđã bị tôi là m hư, hôm nay còn uy hiếp tôi, nếu không quay vỠnấu cơm, sợ rằng cả tuần sẽ không ăn cơm.
Hai ngưá»i nói chuyện thì xe cÅ©ng dừng lại trước cá»a, Lâm Trạch Viá»…n vừa xuống xe vừa nói vá»›i Vương Quang Vinh:
- Hôm nay tôi tự mình xuống bếp, Quang Vinh, anh cũng nên qua nếm thỠxem tà i nghệ nấu nướng của tôi như thế nà o?
Từ khi Ä‘i và o chÃnh đà n thì Vương Quang Vinh luôn tÃch cá»±c dá»±a và o Lâm Trạch Viá»…n, lúc nà y nghe nói Lâm Trạch Viá»…n muốn má»i mình dùng cÆ¡m, tất nhiên lão cÅ©ng không khách khà nói:
- Có thể được nếm thỠtay nghỠcủa bà thư, rõ rà ng là phúc khà của tôi.
Hai ngưá»i vừa nói vừa khẽ đẩy cá»a chÃnh, nhưng tình huống hiện ra trước mắt là m cho hai lão kinh ngạc không thôi.
- Chá»— nà y anh sá»a lại tháºt sá»± cảm động...Thưởng cho anh má»™t miếng.
Lâm DÄ©nh Nhi thấy nhân váºt nam trong truyện leo lên xe lá»a để vá» quê, sau đó phát hiện nữ nhân váºt chÃnh Ä‘ang chá» trên xe lá»a, thế là trong lòng rất cảm động, nà ng hưng phấn gắp cho Vương Tá» Quân má»™t miếng ruá»™t già .
Vương Tá» Quân cÅ©ng không chút kiêng kỵ, định đưa đầu sang ăn và o trong miệng, đúng lúc thấy Lâm DÄ©nh Nhi có hÆ¡i luống cuống. Hắn thầm buồn bá»±c, cÅ©ng quay đầu, đúng lúc thấy bà thư Lâm và bố Ä‘ang đứng ngoà i cá»a lá»›n trừng mắt nhìn mình.
Vương Tá» Quân nghÄ© đến tình huống vừa rồi mà không khá»i đổ mồ hôi há»™t, thầm nghÄ© chỉ là má»™t việc bình thưá»ng mà thôi, má»i ngưá»i cÅ©ng đừng hiểu lầm.
- Bà thư Lâm, bố, má»i ngưá»i dùng cÆ¡m chưa, má»i má»i ngưá»i cùng ăn cho vui.
Vương Tá» Quân dù sao cÅ©ng không phải tên thanh niên lá»— mãng, hắn chỉ trầm ngâm trong giây lát, ngay sau đó đã dùng giá»ng tùy ý nói.
Lâm DÄ©nh Nhi nếu so sánh ra thì kém quá xa Vương Tá» Quân, lúc nà y nà ng má»›i nhá»› mình trước đó đòi bố vá» nấu cÆ¡m cho bằng được, cố gắng bà y ra đủ trò để há»n dá»—i.
Lâm DÄ©nh Nhi luống cuống tay chân, trong lòng chợt nghÄ© đến câu nói cá»§a nữ nhân váºt chÃnh trong kịch bản, thế là sau đó lá»›n tiếng nói: Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Bố, ngà i cũng đừng hiểu lầm, chúng con...Chúng con cũng không phải giống như bố tưởng tượng đâu...
Lúc nà y Vương Tá» Quân tháºt sá»± chóng mặt, cô nói gì váºy? Không phải giấu đầu lòi Ä‘uôi sao? Cô kÃch động là m gì?
Lâm Trạch Viá»…n nhìn gương mặt đỠá»ng cá»§a con gái, lão nhanh chóng bình tÄ©nh lại, thế là cưá»i ha hả nói:
- Tất nhiên bố biết là thế nà o, vừa vặn hai chúng tôi còn chưa ăn, vừa đúng lúc cùng ăn với nhau.
Lâm Trạch Viễn nói xong thì nhìn thoáng qua Vương Quang Vinh:
- Anh Vương, xem ra hôm nay má»i anh đến dùng cÆ¡m là đúng rồi.
Vương Quang Vinh lúc nà y cÅ©ng khiếp sợ không thôi, nhưng từ sâu trong lòng lão cÅ©ng rất tình nguyện cho con trai tiếp tục phát triển như váºy vá»›i con gái cá»§a bà thư tỉnh á»§y. Con mình nếu có thể dá»±a và o núi thái sÆ¡n như váºy, sau nà y chắc chắn sẽ là má»™t cây đại thụ trên quan trưá»ng.
Khi hai ngưá»i ngồi xuống thì Lâm DÄ©nh Nhi có chút mất tá»± nhiên, nhưng Vương Tá» Quân vẫn không có vấn Ä‘á», giống như những chuyện vừa rồi chưa từng phát sinh, hắn và Lâm DÄ©nh Nhi chưa có gì xảy ra cả váºy. Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Dĩnh Nhi, con là m cơm sao? Rất ngon.
Lâm Trạch Viễn gắp một miếng rau, sau đó nói với Vương TỠQuân:
- Bà thư Vương, lúc nà y tôi xem như được hưởng hà o quang cá»§a cáºu, nếu không có cáºu thì hôm nay tôi cÅ©ng không được ăn cÆ¡m cá»§a DÄ©nh Nhi là m.
Vương Tá» Quân vốn không căng thẳng, bây giá» lại cà ng bình tÄ©nh, hắn nghe thấy Lâm Trạch Viá»…n nói váºy thì cưá»i hì hì nói:
- Bà thư Lâm, còn có cả đồng chà thư ký trưởng, nếu nói đúng ra thì hai ngưá»i Ä‘á»u nên cảm tạ tôi, bữa cÆ¡m nà y là dùng lao động để đổi lấy, đã bá» ra má»™t giỠđể sá»a kịch bản, má»i ngưá»i nói xem, mệt má»i như váºy có đáng được má»™t bữa cÆ¡m không?
18.01.2013
Chương 98
DÅ©ng cảm buông bá» má»›i chÃnh thức có được.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vương Quang Vinh nghe thấy con trai mở miệng mà có chút cảm thán, chÃnh mình đây cÅ©ng không giá»i ăn nói, thế sao đứa con lại biết cách ăn nói như váºy? Má»™t câu vui đùa cá»§a nó không những xóa Ä‘i những xấu hổ lúc vừa rồi, đồng thá»i cÅ©ng là giải thÃch tình hình vá»›i bà thư Lâm. Lá»i nói cá»§a tiểu tá» nà y tháºt sá»± là khá cao.
- Sá»a kịch bản thì được má»i má»™t bữa cÆ¡m sao? Äâu, đưa cho tôi xem.
Lâm Trạch Viá»…n biết rõ con gái bảo bối cá»§a mình tham gia lá»›p kịch trong trưá»ng, sau khi nghe Vương Tá» Quân nói váºy thì láºp tức có hà o hứng.
Lâm Dĩnh Nhi lúc nà y cũng bình tĩnh lại, nà ng là m nũng:
- Bố, ngà i khoan hãy nói, những vị quan như má»i ngưá»i thưá»ng già cá»—i cổ lá»—, còn bà thư Tiểu Vương tháºt sá»± là cán bá»™ trẻ tuổi, tháºt sá»± dám nghÄ© dám là m.
Lâm Trạch Viá»…n bị lá»i nói cá»§a con gái là m cho vui mừng, lão nháºn lấy kịch bản, lại láºt ra nhìn chăm chú. Mãi đến khi xem xong kịch bản thì Lâm Trạch Viá»…n má»›i trầm ngâm nói:
- Kịch bản nà y sá»a rất tốt, DÄ©nh Nhi, bữa cÆ¡m nà y cá»§a con có giá trị.
- Äó là đương nhiên, nếu không đáng má»™t bữa cÆ¡m, con cÅ©ng không tá»± mình xuống bếp.
Lâm DÄ©nh Nhi rạo rá»±c tiếp nháºn kịch bản từ trong tay cá»§a Lâm Trạch Viá»…n, sau đó dùng giá»ng đắc ý nói:
- Chá» con đưa kịch bản nà y sang, bá»n há» không chấn động má»›i là lạ. À, bá»n há» nhất định sẽ nói, biên kịch Lâm nhất định là treo nước nóng trên máy bay, trình độ không phải cao vá»i như bình thưá»ng.
Lâm DÄ©nh Nhi bà y ra bá»™ dạng má»™t cô gái tinh nghịch, không khá»i là m cho Lâm Trạch Viá»…n và Vương Quang Vinh cưá»i lên ha hả.
- TỠQuân, con vỠkhi nà o? Sao lại chạy đến nhà bà thư Lâm?
Vương Quang Vinh dù Ä‘ang dùng cÆ¡m nhưng tâm tư lại đặt trên ngưá»i con trai.
Vương Tá» Quân biết bố mình Ä‘ang nghÄ© gì, thế là nhanh chóng báo cáo những gì mình gặp phải cho hai vị lãnh đạo tỉnh á»§y, tuy chỉ là má»™t chuyện nhá» nhưng hắn miêu tả sống động như tháºt.
Lâm DÄ©nh Nhi vì cÅ©ng có tham gia nên Vương Tá» Quân mở miệng nói, nà ng cÅ©ng bổ sung thêm và i câu, cà ng là m cho ngưá»i ta cảm động.
Lâm Trạch Viá»…n và Vương Quang Vinh vốn Ä‘ang mỉm cưá»i nghe bá»n há» kể chuyện, nhưng sau đó vẻ mặt hai ngưá»i dần khó coi, đặc biệt là Lâm Trạch Viá»…n, lão là bà thư tỉnh á»§y, vẻ mặt trầm hẳn xuống.
- Quang Vinh, anh thấy chuyện nà y thế nà o?
Lâm Trạch Viá»…n buông đôi đũa trong tay xuống rồi trầm giá»ng nói.
Dù trên bà n cÆ¡m nhưng Vương Quang Vinh biết rõ quan trưá»ng chá»— nà o cÅ©ng có thể khảo nghiệm, đây là Lâm Trạch Viá»…n Ä‘ang kiểm tra mình. Lão trầm ngâm má»™t chút rồi trầm giá»ng nói: Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Sá»± việc tuy nhá» nhưng lại ảnh hưởng nghiêm trá»ng và là m bại hoại hình tượng cá»§a đảng và chÃnh quyá»n! Äặc biệt là ở trưá»ng hợp công chúng, thân là cảnh sát nhân dân, dám ngang nhiên giở trò xảo trá, đây không phải là bôi Ä‘en thể diện cá»§a dảng và chÃnh quyá»n sao? Tôi cho rằng trước mắt chúng ta nên nắm chắc công tác giáo dục tư tưởng cho cán bá»™ đảng viên, tăng cưá»ng tố chất, cải thiện hình tượng.
Vương Quang Vinh nói Ä‘á»u rất quy cá»§, nhưng Lâm Trạch Viá»…n giống như vẫn chưa hà i lòng, lão quay sang nhìn Vương Tá» Quân:
- Tá» Quân, cáºu nói xem.
- Chú Lâm, bố cá»§a cháu nói đúng, nhưng đó cÅ©ng không phải là háºu quả nghiêm trá»ng nhất. Theo cháu thấy, nếu chuyện nà y mà nói ra ngoà i sẽ phát sinh chút vấn Ä‘á», rõ rà ng là xã há»™i bây giá» thiếu trách nhiệm, thiếu đạo đức, thiếu nhân tÃnh trầm trá»ng. Thá» há»i xem, giúp ngưá»i còn phải có bằng chứng, như váºy có ngưá»i nà o không sợ phiá»n mà duá»—i tay tương trợ? Tất cả má»i ngưá»i thà khoanh tay đứng nhìn còn hÆ¡n động và o phiá»n toái.
Vương Tá» Quân nói, trong đầu chợt xuất hiện những tình huống giúp ngưá»i rồi bị vu oan ở kiếp trước, hắn tháºt sá»± không hãm lại được:
- Äạo đức xã há»™i ngà y cà ng kém, ngưá»i và ngưá»i ngà y cà ng lạnh lùng, nếu cứ như thế mãi thì tâm tÃnh cá»§a ngưá»i lương thiện sẽ bị dìm chết, chỉ là má»™t bà lão ngã ở đầu đưá»ng nhưng không ai dám tiến lên đỡ dáºy, như váºy cứ tưởng tượng xem, xã há»™i nà y đã đáng sợ thế nà o rồi?
Lâm Trạch Viá»…n khẽ gáºt đầu, lão cầm Ä‘iếu thuốc lên định châm lá»a, thấy con gái ở bên cạnh nhìn chằm chằm lại thôi.
- Tá» Quân nói dúng, nói tháºt nhé, ngay cả tôi cÅ©ng không nhìn thấu như cáºu. Con đê ngà n dặm sẽ bị há»§y vì má»™t tổ kiến, Quang Vinh, sau khi vá» anh gá»i Ä‘iện thoại cho cục công an, yêu cầu bá»n há» là m tốt công tác đẩy mạnh bầu không khà xã há»™i, để phát triển theo hướng tốt.
- Vâng, bà thư Lâm.
Vương Quang Vinh vừa lên tiếng đồng ý vừa dùng ánh mắt thá»a mãn nhìn con trai, những suy luáºn phán Ä‘oán như váºy xuất phát từ miệng con mình, thế nên lão sẽ rất vui sướng.
Lâm Trạch Viá»…n cÅ©ng dùng ánh mắt tán thưởng nhìn Vương Tá» Quân, lão cầm lấy đũa gắp miếng rau, sau đó tươi cưá»i nói:
- Tá» Quân, tôi còn thiếu má»™t thư ký, cáºu có tình nguyện đến thá» không?
Trong tỉnh thì bà thư tỉnh á»§y là mặt trá»i, thá» há»i xem, trong thể chế có vị cán bá»™ trẻ tuổi nà o mà không muốn kéo gần quan hệ vá»›i lãnh đạo? Vị trà thư ký thì tháºt sá»± là cạnh tranh khốc liệt, chạm tay có thể bá»ng, không thua gì hoa hướng dương yêu mặt trá»i.
Nhưng lúc nà y chức vụ kia cÅ©ng không phải quá quan trá»ng vá»›i Vương Tá» Quân, là m thư ký cá»§a bà thư tỉnh á»§y chá»§ yếu là dá»±a lưng và o cây đại thụ, mà hắn thì không thiếu những cây đại thụ như váºy.
Nếu muốn cho mình Ä‘i xa hÆ¡n, đứng cao hÆ¡n, Vương Tá» Quân cÅ©ng chỉ có thể bá» thá»i gian đổ mồ hôi rèn luyện dưới cÆ¡ sở, kinh nghiệm cá»§a má»™t vị bà thư đảng á»§y xã sẽ là má»™t nét bút tô Ä‘áºm con đưá»ng phát triển trên quan trưá»ng cá»§a hắn. Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Tá» Quân có quyết Ä‘oán trong nháy mắt, hắn nở nụ cưá»i cảm kÃch rồi dùng giá»ng nghiêm trang nói:
- Cảm tạ bà thư đã coi trá»ng, cháu tháºt sá»± có chút kÃch động, nhưng cháu vừa má»›i xuống xã Tây Hà Tá» công tác, cháu cảm thấy mình nên thà nh tháºt ở lại và i năm.
Vương Quang Vinh khẽ giẫm lên chân Vương Tá» Quân, thế nhưng vẻ mặt Vương Tá» Quân vẫn không biến đổi, vẫn nói ra lá»i mình suy nghÄ©.
Lâm Trạch Viá»…n má»—i ngà y đã nhìn qua vô số ngưá»i, thưá»ng thấy những kẻ uốn ngưá»i theo mình, ăn nhịp vá»›i mình, căn bản sẽ không nghÄ© đến kết quả nà y: Tiểu tá» kia lại từ chối lá»i má»i cá»§a mình.
Lâm Trạch Viá»…n dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm và o Vương Tá» Quân, lão có thể cảm thấy, có thể nhìn thấy ngưá»i thanh niên kia có thể bảo trì chút tỉnh táo và bình tÄ©nh trước lá»i má»i hấp dẫn cá»§a mình. Cảm giác có chút bá»±c mình chợt tan biến, tâm tình cá»§a lão cÅ©ng có biến hóa, lão cưá»i ha hả nói:
- Hảo tiểu tá», DÄ©nh Nhi, hôm nay bố rất vui, lấy má»™t chai Mao Äà i ra đây.
...
Sau khi dùng cÆ¡m tôi vá»›i ông ná»™i thì Vương Tá» Quân tiếp tục chạy Ä‘i, dù thế nà o thì hắn và Tần Hồng Cẩm cÅ©ng có quan hệ đối tác, hắn sao có thể bá» mặc lá»i má»i cá»§a nà ng?
Vương Tá» Quân bắt taxi đến quảng trưá»ng trung tâm gần siêu thị vừa mở, lúc nà y trá»i đã tối, ánh đèn nê ông bắt đầu lấp lánh.
“Siêu thị Quân Thà nhâ€
Bốn chữ lá»›n Ä‘ang liên tục được ánh đèn nê ông lấp lánh phụ trợ, trước cổng siêu thị vẫn Ä‘ang tiếp tục có hà ng dà i ngưá»i Ä‘i và o.
- Nà y cáºu trai, cáºu đến siêu thị Ä‘i dạo sao? Cháºc cháºc, trong kia tháºt sá»± chỉ bán những thứ tốt, giá cả công khai, không ức hiếp già trẻ, lúc khai trương thì ngưá»i tấp náºp. Nghe nói giám đốc lại là nữ, cô gái kia tháºt giá»i, có lẽ sắp phát tà i đến nÆ¡i rồi...
Viên tà i xế taxi nghe Vương Tá» Quân nói muốn Ä‘i đến siêu thị Quân Thà nh thì cảm thán từ táºn đáy lòng.
- À, tôi cÅ©ng nghe nói ở thà nh phố Giang Thị có má»™t Ä‘iểm mua sắm hay như váºy, thế nên muốn qua xem thế nà o.
Vương Tá» Quân thuáºn miệng bắt chuyện vá»›i lái xe.
Vì ngưá»i Ä‘i đưá»ng dần đông đúc nên xe không khá»i Ä‘i cháºm lại, lái xe vừa chú ý chạy xe vừa cưá»i nói: Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Những năm nay nếu phát triển sá»›m sẽ có ưu thế, má»›i có thể phát tà i, anh xem đám ngưá»i Ä‘ang Ä‘i dà y đặc bên kia là biết, bá»n há» sắp phát tà i đến nÆ¡i rồi.
Trong giá»ng Ä‘iệu cảm thán cá»§a tà i xế, Vương Tá» Quân thanh toán tiá»n xe, sau khi xuống xe cÅ©ng không trá»±c tiếp Ä‘i gặp Tần Hồng Cẩm, hắn theo dòng ngưá»i Ä‘i và o trong siêu thị Quân Thà nh chiếm cứ bốn tầng lầu cá»§a tòa nhà .
18.01.2013
Chương 99
Cừu gặp sói.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vương Tá» Quân Ä‘i và o trong siêu thị mà giống như quay vá» kiếp trước, từng dãy hà ng hóa riêng biệt, sản phẩm rá»±c rỡ muôn mà u muôn vẻ, nhân viên mặc trang phục thống nhất Ä‘ang nở nụ cưá»i ngá»t ngà o, trong loa phát ra tiếng nhạc nhẹ, tất cả má»i thứ giống như là m cho hắn sinh cảm giác cách má»™t thế hệ.
Từ lầu má»™t Ä‘i lên lầu bốn, ngưá»i ngưá»i chen chúc Ä‘i lại, chỉ có thể Ä‘i từng bước ngắn, ngay ngắn tráºt tá»±. Vương Tá» Quân không thể không thừa nháºn Tần Hồng Cẩm là nhân tà i, quả tháºt có tà i trà hÆ¡n ngưá»i trên phương diện kinh doanh. Dù trước đó hắn đã từng nói cho nà ng biết cần phải là m những gì, chú ý những gì, hưng thao tác thá»±c tế đã chứng minh ngưá»i phụ nữ kia cá»±c kỳ giá»i giang và cẩn tháºn, vì thương trưá»ng như chiến trưá»ng, chi tiết quyết định sá»± thà nh bại.
Vương Tá» Quân nhìn đồng hồ, đã sắp chÃn giá», má»™t giá»ng nữ ngá»t ngà o chợt vang lên trong loa: KÃnh chà o quý khách, đã đến thá»i gian đóng cá»a, cám Æ¡n quý khách đã đến vá»›i siêu thị Quân Thà nh. Nếu quý khách hà ng cảm thấy vừa lòng thì có thể giá»›i thiệu cho bạn bè; nếu quý khách không hà i lòng thì xin cứ nói ra cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ cố gắng cải tiến, chúc quý khách mua sắm vui vẻ, cảm Æ¡n!
Dòng ngưá»i trong siêu thị nghe thấy trong loa nói như váºy thì bắt đầu Ä‘i vá» phÃa quầy thu ngân để xếp hà ng tÃnh tiá»n, Vương Tá» Quân lại không ngừng cảm thán, ngay cả lá»i đóng cá»a cÅ©ng nói uyển chuyển như váºy, xem ra Tần Hồng Cẩm nà y là má»™t ngưá»i kinh doanh giá»i.
Vương Tá» Quân thấy đã đến giá» thì chuẩn bị rá»i khá»i khu kinh doanh để xuống khu văn phòng ở lầu má»™t, nhưng đúng lúc chuẩn bị Ä‘i thì ở quầy thu ngân phát sinh chút rối loạn.
Chuyện gì xảy ra? Tuy Vương Tá» Quân còn chưa ký tên và o hợp đồng nhưng có má»™t sá»± tháºt không thể nghi ngá»: Hắn có má»™t ná»a cổ phần ở siêu thị nà y, thế là hắn nhÃu mà y, nhanh chóng chạy vá» phÃa phát sinh rối loạn.
- Nhìn con mẹ gì? Con bà mà y, gá»i ông chá»§ cá»§a chúng mà y ra đây.
Má»™t tên đà n ông đầu bóng láng Ä‘ang kiêu ngạo đứng trước quầy phục vụ, sau đó lá»›n tiếng vá»›i nhân viên. Sau lưng tên kia có hÆ¡n hai mươi tên thanh niên cầm ống tuýp, cảm đám ngáºm thuốc bên miệng, cưá»i nói há»›n hở không kiêng nể gì cả, còn tùy ý nhổ nước miếng khắp nÆ¡i.
Khi thấy đám ngưá»i kia thì Vương Tá» Quân không khá»i nhÃu mà y: Xã há»™i Ä‘en. Äây chÃnh là má»™t cá»a ải mà tất cả các cá»a hà ng trong phạm vi Trung Quốc phải trải qua và o đúng ngà y khai trương. Dù hắn không quan tâm đến đám ngưá»i kia, nhưng không thể không thừa nháºn bá»n há» là má»™t đống *** chuá»™t, thỉnh thoảng đến sinh chuyện gây sá»±, chung quy cÅ©ng là m cho ngưá»i ta ức chế.
- Nà y em gái, lấy cho đại ca gói thuốc, phục vụ tốt thì anh sẽ bảo vệ em, đến đây, mồi thuốc cho đại ca.
Gã đà n ông đầu trá»c nhìn thoáng qua nữ nhân viên phục vụ, sau đó kiêu ngạo sá» sỠđầu cô gái, lại dùng giá»ng dâm loạn nói.
Cô gái ở quầy phục vụ đã sá»›m bị đám hung thần ác sát nà y là m cho sợ hãi, thế là nà ng dùng giá»ng nÆ¡m ná»›p lo sợ nói:
- Tiên sinh, tháºt xin lá»—i, thuốc nà y phải trả tiá»n.
- Äòi tiá»n? Các anh em, con ** nà y nói chúng ta hút thuốc phải trả tiá»n? Con bà nó, thức thá»i thì tranh thá»§ lấy thuốc ra cho đại ca hút, nếu bắt đại ca bá» tiá»n, đại ca sẽ bá» lá»±c, ngược lại thì em có thể anh dÅ©ng hiến thân. Äúng không, các huynh đệ, ha ha ha...
Gã đà n ông đầu trá»c nhìn thoáng qua đám đà n em phÃa sau, đám ngưá»i thầm hiểu và cưá»i lên ha hả.
- Em gái, tháºt sá»± là tóc dà i kiến thức ngắn, em không ra mà há»i xem, Tá» Nhị Gia nà y có bao giá» phải bá» tiá»n? Äừng nói là má»™t gói thuốc vứt Ä‘i, dù là gái thì Nhị gia cÅ©ng có thể tiến và o tiến ra như thưá»ng. Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™t tên thanh niên dùng giá»ng cợt nhả nói.
- Ha ha ha ha...
Tiếng cưá»i chói tai và vô sỉ tiếp tục vang lên.
Äám khách hà ng Ä‘ang chuẩn bị tÃnh tiá»n nhanh chóng hiểu rõ đám ngưá»i kia muốn là m gì, những ngưá»i lá»›n gan thì vẫn ở lại tÃnh tiá»n, những ngưá»i không thÃch gây sá»± thì vá»™i và ng buông những thứ vừa mua trong tay, sau đó nhanh chóng bá» Ä‘i.
- Tất cả các vị bằng hữu, tôi là ngưá»i phụ trách siêu thị Quân Thà nh, không biết các vị là ai?
Tần Hồng Cẩm mặc má»™t bá»™ váy Ä‘en nhanh chóng xuất hiện, ánh đèn sáng cà ng là m cho hai mắt nà ng thêm trong suốt, bá»™ dạng thêm quyến rÅ© động lòng ngưá»i, tư thái thêm nhã nhặn.
Tên đà n ông đầu láng Ä‘ang ồn à o láºp tức bị Tần Hồng Cẩm là m cho ngây ngưá»i, hắn tuyệt đối không ngá» má»™t siêu thị lá»›n thế nà y lại do má»™t ngưá»i phụ nữ phụ trách, hÆ¡n nữa lại là má»™t ngưá»i phụ nữ phong tư yểu Ä‘iệu. Má»™t cặp mắt nhìn chằm chằm và o Tần Hồng Cẩm, ánh mắt đầy ham muốn vừa lá»a nóng.
Tần Hồng Cẩm tuy có mạnh mẽ nhưng bị má»™t ngưá»i đà n ông dùng ánh mắt sá»— sà ng nhìn chằm chằm thì trong lòng giống như nuốt phải ruồi bá», nhưng nà ng vẫn cố gắng mỉm cưá»i, dùng giá»ng không kiêu ngạo không xu nịnh nói:
- Tôi là Tần Hồng Cẩm, là ngưá»i mở siêu thị Quân Thà nh, cảm tạ các vị đến đây cổ động, tôi nói má»™t lá»i cảm Æ¡n. Tiểu Hồng, tranh thá»§ cho má»—i ngưá»i má»™t gói A Thi Mã!
A Thi Mã là thuốc tốt lúc bấy giá», Tần Hồng Cẩm ra tay cÅ©ng xem như hà o phóng, vì muốn đám gây sá»± nà y cất bước bá» Ä‘i, chuyện lá»›n hóa nhá».
Cô gái nhân viên phục vụ thấy giám đốc phân phó thì luống cuống chạy Ä‘i lấy hai gói A Thi Mã đặt lên mặt quầy, tuy Tần Hồng Cẩm đã có phân phó, nhưng nà ng vẫn không dám đối mặt vá»›i đám ngưá»i khốn kiếp kia.
- Ha ha, Tần tiểu thư quả nhiên sảng khoái, Tá» Lão Nhị anh cÅ©ng thÃch liên hệ vá»›i ngưá»i sảng khoái. Anh đưa anh em đến đây, vốn muốn Ä‘áºp phá chá»— nà y, nhưng thấy Tần tiểu thư là ngưá»i thoải mái, anh cÅ©ng cho em mặt mÅ©i, đúng không anh em?
Tên đà n ông đầu bóng khẽ xoa đầu, sau đó dùng ánh mắt tươi cưá»i nhìn Tần Hồng Cẩm.
Äám thuá»™c hạ sao không hiểu tÃnh tình cá»§a Tá» Lão Nhị? Cả đám nhìn Tần Hồng Cẩm xinh đẹp như má»™t đóa hồng, không khá»i thầm nghÄ©, đáng tiếc, má»™t đóa hoa tươi rÆ¡i và o mồm heo.
- Nhị ca nói rất đúng, nhưng tiểu đệ cà ng bá»™i phụ Nhị ca thương hoa tiếc ngá»c.
Má»™t tên tên đà n ông gầy gá»™c như gà tre cÅ©ng không chỠđại ca mở miệng mà dùng giá»ng bỉ ổi nịnh hót.
- Bà chá»§ Tần, Tá» Nhị ca đã nể mặt cô như váºy, cô nên biết cách báo đáp, hầu hạ Nhị ca cho thoải mái.
Vương Tá» Quân cÅ©ng không muốn đứng ra và o lúc nà y, hắn cÅ©ng không sợ phiá»n phức, chỉ là không muốn bá»™c lá»™ thân pháºn ông chá»§ cá»§a mình. Hắn rất tÃn nhiệm Tần Hồng Cẩm, hắn thấy nà ng khôn khéo hÆ¡n ngưá»i, sẽ nhanh chóng dà n xếp ổn thá»a. Nhưng lúc nà y hắn thấy nà ng chịu nhục, thế là cảm thấy đứng không yên.
Vương Tá» Quân chuẩn bị Ä‘i thì Tần Hồng Cẩm dùng giá»ng bình tÄ©nh nói:
- Tôi hiểu ý của TỠNhị ca, nhưng không biết TỠNhị ca định giá cho siêu thị chúng tôi là bao nhiêu?
Tần Hồng Cẩm tháºt sá»± đầy uất ức và phẫn háºn, thế nhưng lúc nà y phÃa đối tác không có mặt, nà ng phai giải quyết cho xong chuyện.
- Em gái, siêu thị nà y là của em sao?
Tá» Nhị ca như như má»™t con sói thấy cừu non, dù hắn Ä‘ang cưá»i nhưng lại là m ngưá»i ta khó chịu.
- Äúng, tôi là bà chá»§ cá»§a siêu thị nà y.
Tần Hồng Cẩm nói đến đây thì gương mặt có hÆ¡i Ä‘á», là mà u đỠkiêu ngạo.
- Tốt, em còn trẻ như váºy mà tháºt sá»± có khả năng, Tá» Lão Nhị nà y bá»™i phục, thế nà y Ä‘i, sau nà y cho anh má»™t ná»a thu nháºp từ siêu thị nà y là được.
Tá» Lão Nhị sau khi há rá»™ng miệng sư tá» thì dùng ánh mắt mê đắm nhìn Tần Hồng Cẩm, hắn tiếp tục: Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Bà Thư Trùng Sinh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tháºt ra Tống đại ca cá»§a chúng ta vốn muốn chiếm lấy siêu thị nà y, nhưng anh ra Ä‘iá»u kiện như váºy cÅ©ng là nể mặt em lắm rồi, nhưng chút nữa là m phiá»n em Ä‘i theo anh má»™t chuyến để nói rõ vá»›i Tống đại ca. Chỉ cần Tống đại ca gáºt đầu, anh em đảm bảo sau nà y em kinh doanh vô tư. Hì hì, em hiểu lá»i anh chứ?
Má»™t ná»a thu nháºp? Äúng là miệng sư tá», không chỉ là như thế, đám khốn nạn nà y còn muốn nuốt cả Tần Hồng Cẩm, Ä‘iá»u nà y là m cho Vương Tá» Quân rất phẫn ná»™.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
Trang 97
Trang 98
Trang 99
Trang 100
Trang 101
Trang 102
Trang 103
Trang 104
Trang 105
Trang 106
Trang 107
Trang 108
Trang 109
Trang 110
Trang 111
Trang 112
Trang 113
Trang 114
Trang 115
Trang 116
Trang 117
Trang 118
Trang 119
Trang 120
Trang 121
Trang 122
Trang 123
Trang 124
Trang 125
Trang 126
Trang 127
Trang 128
Trang 129
Trang 130
Trang 131
Trang 132
Trang 133
Trang 134
Trang 135
Trang 136
Trang 137
Trang 138
Trang 139
Trang 140
Trang 141
Trang 142
Trang 143
Trang 144
Trang 145
Trang 146
Trang 147
Trang 148
Trang 149
Trang 150
Trang 151
Trang 152
Trang 153
Trang 154
Trang 155
Trang 156
Trang 157
Trang 158
Trang 159
Trang 160
Trang 161
Trang 162
Trang 163
Trang 164
Trang 165
Trang 166
Trang 167
Trang 168
Trang 169
Trang 170
Trang 171
Trang 172
Trang 173
Trang 174
Trang 175
Trang 176
Trang 177
Trang 178
Trang 179
Trang 180
Trang 181
Trang 182
« 1 9 10 11 ... 182 »