 | Theo tiếng cưá»i cá»§a hắn, Tác Ẩn Ä‘ang ở trong phòng bá»—ng nhiên biến mất. Sau đó gã chợt thấy má»™t vùng sáng chói lòa Ä‘áºp và o mắt. Gã không khá»i nhắm chặt hai mắt lại, rồi sau đó má»›i từ từ mở ra. Vừa nhìn thấy không gian trước mắt, gã kinh ngạc kêu lên:
- Äây là đâu thế nà y?
- Äây là má»™t Không gian ma pháp!
Má»™t giá»ng nói biếng nhác vang lên:
- Ta có mấy vấn đỠcần há»i ngươi!
Tác Ẩn cháºm rãi quay ngưá»i lại, thanh kiếm ở trong tay cÅ©ng vẽ và o không trung má»™t đưá»ng vòng cung. Gã kinh hoà ng nhìn thanh niên đứng phÃa sau Ä‘ang cưá»i vá»›i gã. Chỉ thấy sắc mặt cá»§a gã biến thà nh xám như tro tà n:
- A Khắc Lưu Tư!
- Hảo nhãn lực!
Lưu Sâm thở dà i:
- Tác Ẩn tiên sinh, ta chÃnh là tên tặc tỠở phương nam mà ngươi vừa nhắc đến không lâu.
Tác Ẩn hoảng hốt kêu lên:
- Ngươi đã nghe được hết?
- Tháºt xin lá»—i!
Vẻ bình thản ở trên mặt Lưu Sâm chợt biến mất, mà thay và o đó là nét lạnh lùng:
- Chỉ vá»›i những lá»i nà y thôi thì ta có thể giết ngươi Ä‘i rồi, bởi vì chúng đã cho thấy ngươi Ä‘ang đối láºp vá»›i ta.
Tác Ẩn nghe váºy thì láºp tức giÆ¡ cao kiếm để thá»§ thế. Là má»™t đại kiếm sư, cho tá»›i bây giá» gã vẫn chưa bao giá» bị thiếu đấu chÃ, bất kể là phải đối mặt vá»›i ai!
- Ta có thể không giết ngươi, nhưng vá»›i Ä‘iá»u kiện là ....ngươi phải trả lá»i mấy câu há»i cá»§a ta!
Lưu Sâm chẳng thèm nhìn đến thanh kiếm đang lấp lóe hà n quang của gã, mà chỉ nhìn thẳng và o mắt của gã.
Tác Ẩn khẽ nuốt ực một cái, rồi khó khăn thốt:
- Cứ há»i!
- Thứ nhất, Lạc Phu đang ở đâu?
- Ta không biết!
Trả lá»i rất dứt khoát.
Ãnh mắt cá»§a Lưu Sâm chợt lóe sáng, dưới cái nhìn đó cá»§a hắn, Tác Ẩn xanh cả mặt, đồng thá»i thân thể cÅ©ng khẽ run nhè nhẹ. Gã ấp úng nói:
- Ta....tháºt....không biết!
Lưu Sâm nhìn gã một lúc, sau đó hỠhững thốt:
- Xem ra địa vị của ngươi lại không cao như ta tưởng.
- Phải....đúng váºy!
- Còn má»™t câu há»i nữa, nếu ngươi vẫn không trả lá»i được thì chuẩn bị Ä‘i chết Ä‘i!
Tác Ẩn lóe lên tia hy vá»ng, vá»™i nói:
- Cứ há»i!
- Rốt cuá»™c kẻ thá»±c sá»± nắm quyá»n tại Äại Lục công há»™i là ai? Ngươi đừng nói cho ta biết là Ước Sắt đấy nhé, ta biết lão quyết không phải là kẻ nắm quyá»n chân chÃnh, bởi vì lão còn chưa có khà phách lá»›n như thế!
- Là quốc vương bệ hạ!
Cuối cùng Tác Ẩn cÅ©ng thốt ra câu trả lá»i, sau đó gã có phần thấy nhẹ nhõm, đồng thá»i ánh mắt cÅ©ng lặng lẽ quan sát bốn phÃa. Trong lòng có vô số nghi vấn nổi lên, rốt cuá»™c đây là loại Không gian ma pháp gì? Tại sao nó lại rá»™ng lá»›n như thế?
- Tuy ngươi không nói là Ước Sắt, nhưng câu trả lá»i cá»§a ngươi cÅ©ng chẳng có chút giá trị nà o.
Lưu Sâm cưá»i lạnh nói:
- Ngươi có thể đi chết được rồi!
Nói xong, hắn chỉ khẽ vung tay lên thì đã nắm lấy cổ há»ng cá»§a gã rồi. Tác Ẩn kinh hãi vô cùng, gã vá»™i vung kiếm lên tá»± vệ, nhưng không biết tại sao nó lại bá»—ng nhiên bay ra xa hÆ¡n mưá»i trượng, rồi rÆ¡i xuống đất. Cổ há»ng cá»§a gã Ä‘ang bị bà n tay cá»§a đối phương xiết chặt từ từ, khiến cho gã không thể hÃt thở được. Lúc nà y đầu óc cá»§a gã đã dần trở nên mÆ¡ hồ, nhưng bên tai vẫn nghe tiếng cưá»i cá»§a Lưu Sâm vang lên:
- Ngươi nhất định là không phục, và cũng không biết tại sao ta lại giết ngươi!
Tác Ẩn không thể nói chuyện được, nhưng đầu cá»§a gã cÅ©ng ráng gáºt gáºt và i cái, ngụ ý là gã quả có ý nghÄ© như váºy. Truyện "Bách Biến Tiêu Hồn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lưu Sâm giải thÃch:
- Có hai lý do. thứ nhất, Äại Lục công há»™i đã là nhân tố khiến cho đại lục không được bình an, hÆ¡n nữa lại là kẻ địch vá»›i ta. Do đó, ngươi sẽ là kẻ thứ nhất bị chết dưới tay ta, nhưng sau nà y sẽ còn nhiá»u kẻ khác theo Ä‘uôi ngươi nữa. Thứ hai, vóc dáng cá»§a ngươi cÅ©ng tương tá»± vá»›i ta!
Nói xong, hắn chợt bóp mạnh tay, Tác Ẩn ráng sức giãy dụa nhưng không thoát được. Không lâu sau, hai tay cá»§a gã cÅ©ng từ từ rÅ© xuống, đầu cÅ©ng ngoẹo sang má»™t bên, vì cổ há»ng cá»§a gã đã bị bóp nát. Dùng phương thức nà y để sát nhân, chá»— lợi lá»›n nhất là tương đối văn nhã, cả y phục cÅ©ng không bị há»§y hoại.
Lưu Sâm buông tay ra, Tác Ẩn liá»n ngã lăn ra đất. Lưu Sâm quan sát khuôn mặt cá»§a gã tháºt lâu, sau đó thì khuôn mặt cá»§a hắn cÅ©ng bắt đầu thay đổi, các đưá»ng nét trên mặt Ä‘ang từ từ biến đổi, và má»i thứ Ä‘á»u được tu chỉnh lại. Ná»a giá» sau, hắn cháºm rãi ngẩng đầu, chỉ thấy khuôn mặt cá»§a hắn bây giá» giống hệt như Tác Ẩn váºy. Lưu Sâm lại vung tay lên, lần nà y thì thân thể cá»§a Tác Ẩn bay lên cao, sau đó thì tất cả má»i thứ ở trên ngưá»i gã Ä‘á»u bị lá»™t sạch hết, kể cả y phục và kiếm, vv....Sau đó, những thứ ấy Ä‘á»u bay lên ngưá»i Lưu Sâm. Hắn chỉ xoay mình má»™t vòng thì đã mặc y phục và khoác kiếm lên ngưá»i. GiỠđây thì hắn chÃnh là má»™t Tác Ẩn không khác mảy may!
Lưu Sâm lại rung tay má»™t cái, má»™t tấm kÃnh lại xuất hiện trước mặt hắn. Nhìn hình ảnh sống động cá»§a Tác Ẩn ở trong kÃnh, Lưu Sâm thở dà i thốt:
- Cách Tố bảo bối, ngươi muốn ta biến thà nh má»™t lão nhân, nhưng ngưá»i nà y vừa trẻ lại vừa anh tuấn như thế. Váºy thì vụ nà y không phải là trách nhiệm cá»§a ta đâu nhé!
Thế rồi hắn nhảy và i bước ở trong không gian, lúc nà y ở bên ngoà i đã là vùng ngoại ô ở ngoà i thà nh rồi. Lưu Sâm chá»n má»™t chá»— tối nhất rồi vung tay khoét lấy má»™t mảnh đất sâu hoắm, sau đó hắn lại ném thi thể cá»§a Tác Ẩn xuống đó rồi lấp đất lại như cÅ©. Tất cả má»i thứ Ä‘á»u trở lại như trước kia, không có chút dấu vết khác lạ nà o.
Sau khi là m xong má»i thứ, Lưu Sâm mỉm cưá»i nói:
- Ta giết ngươi, nhưng vẫn nói lý vá»›i ngươi. Bây giá» lại còn chá»n má»™t nÆ¡i tốt thế nà y để táng thân cho ngươi, váºy ngươi không thể trách ta nữa. Vả lại, ta sẽ còn hoà n thà nh tâm nguyện lúc còn sống cho ngươi, đó là thu phục mỹ nữ cao ngạo kia và o tay giùm ngươi!
Nói xong, hắn khẽ quay ngưá»i má»™t vòng, chỉ thấy má»™t cÆ¡n gió thổi qua, thế là thân ảnh cá»§a hắn không còn thấy đâu nữa. Nhưng má»™t khắc sau thì hắn đã xuất hiện ở trong phòng cá»§a Tác Ẩn. Lúc nà y bầu trá»i bên ngoà i chỉ còn lá» má» những vì sao, đây chÃnh là khoảng thá»i gian tối nhất trong đêm. Lưu Sâm không lo lắng gì nữa, hắn chỉ lăn ra giưá»ng và đánh má»™t giấc ngon là nh.
Äánh và o địch doanh, xưa nay Trung Quốc vẫn có những việc thế nà y, nhưng lại chưa có má»™t ai có thể là m thẳng thừng và triệt để như Lưu Sâm cả. Hoà n toà n biến thà nh má»™t đầu mục cá»§a địch nhân? Nếu đứng ở bên ngoà i quan sát thì khó mà biết được ẩn tình cá»§a địch nhân, vì váºy mà biến thà nh bá»™ dáng cá»§a kẻ địch, rồi sinh hoạt và là m việc ngay trong tráºn doanh cá»§a chúng, và vá»›i má»™t chức vụ tương đối cao, váºy mà vẫn không tìm được bà máºt cá»§a kẻ địch thì hắn tuyệt đối sẽ không tin.
Cái giưá»ng nà y vừa ngăn nắp sạch sẽ và lại vừa má»m mại. Ngay cả tấm chăn cÅ©ng rất má»m và cÅ©ng rất tinh xảo. Có lẽ đây là thói quen cá»§a đám con cháu đại gia phú há»™. Mặc kệ hỠở đâu và mặc kệ há» Ä‘ang là m gì, thì cÅ©ng Ä‘á»u phải sá» dụng những thứ tốt nhất. Xem ra địa vị đám con cháu cá»§a các vị đại công ở kinh thà nh cÅ©ng không thấp chút nà o. Truyện "Bách Biến Tiêu Hồn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trá»i gần sáng thì hắn má»›i ngá»§, mãi đến khi vầng thái dương lên cao ba xà o thì hắn vẫn còn tiếp tục nướng. Bá»—ng nhiên bên ngoà i có tiếng gõ cá»a vang lên, Lưu Sâm chợt ngồi báºt dáºy. Theo thói quen, hắn vung tay lên, má»™t dòng nước bay ra quấn lấy nắm tay cá»a, nhưng hắn bá»—ng dừng lại, vì hắn vừa sá»±c nhá»› ra hiện trạng cá»§a mình. Thế là hắn vá»™i thu tay vá», suýt chút thì hắn đã quên mình không thể sá» dụng ma pháp, vì bây giá» hắn chỉ là má»™t kiếm sư mà thôi!
Hắn lại vung tay lên má»™t lần nữa, chuyến nà y dòng nước cÅ©ng xuất hiện và biến thà nh má»™t tấm kÃnh. Lưu Sâm cẩn tháºn kiểm tra lại khuôn mặt cá»§a mình. Không có vấn đỠgì, sau khi ngá»§ má»™t giấc thì khuôn mặt cá»§a mình cÅ©ng vẫn không có gì thay đổi. Thế rồi hắn đứng dáºy và mặc lại y phục, đồng thá»i cÅ©ng Ä‘eo kiếm lên hông tháºt chỉnh tá», rồi sau đó má»›i bước ra cá»a. Vừa Ä‘i, hắn vừa nghÄ© thầm trong lòng, ở há»c viện thì có mỹ nữ chuyên gõ cá»a phòng hắn và o má»—i buổi sáng, còn ở đây thì không biết là ai gõ cá»a nhỉ?
Cá»a phòng vừa được mở ra, bên ngoà i là má»™t hán tá» xa lạ.
Bình thưá»ng! Ở nÆ¡i đây, bất cứ ai cÅ©ng là những kẻ xa lạ, ngoà i mấy tên thá»§ lãnh mà hắn chú ý ra.
- Chuyện gì?
Thanh âm của Lưu Sâm cũng bắt chước giống hệt Tác Ẩn.
- Có đại sự cần bẩm báo!
Äối phương mặc hắc y, thần tình lá»™ vẻ tháo vát.
- Äại sá»±?
Lưu Sâm đóng cá»a lại rồi nói:
- Nói!
- Thuá»™c hạ phụng lệnh tổ trưởng để giám thị má»i động tÄ©nh cá»§a gia tá»™c Lạc Phu. Canh năm đêm qua, có ba gã đệ tá» cá»§a Lạc Phu gia hợp mưu mà suy Ä‘oán sá»± thất tung cá»§a Lạc Phu có liên quan đến bản há»™i, vì váºy nên bá»n chúng Ä‘ang định mở kế hoạch tìm kiếm đại quy mô. Thuá»™c hạ lo rằng.....lo rằng hà nh động cá»§a chúng sẽ phá há»ng thanh danh cá»§a bản há»™i, vì váºy mà xin Tác Ẩn tiên sinh hãy láºp tức báo lại vá»›i tổ trưởng để phái ngưá»i tiêu diệt bá»n chúng!
- Quả nhiên là đại sự!
Lưu Sâm hÆ¡i trầm ngâm má»™t lát, rồi há»i lại:
- Việc nà y có bao nhiêu ngưá»i biết?
- Chỉ có một mình thuộc hạ!
- Tốt! Truyện "Bách Biến Tiêu Hồn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lưu Sâm chợt vung tay ra rồi nắm lấy cổ gã, chỉ nghe "rắc" má»™t tiếng nhá», ngưá»i kia trợn to hai mắt đầy vẻ bất ngá».
Bá»—ng nhiên trong lòng Lưu Sâm dáºy lên má»™t cảm giác kỳ lạ, hắn khẽ láºt tay má»™t cái, thi thể cá»§a ngưá»i kia liá»n biến mất. Khi hắn vừa quay đầu lại thì cá»a phòng cÅ©ng được đẩy ra. Trong gió sá»›m chợt thoang thoảng có má»™t mùi hương khà nhà n nhạt, má»™t mỹ nữ bá»—ng xuất hiện ở trước cá»a, hai mắt thì lạnh lùng nhìn hắn.
Lưu Sâm thầm kêu may mắn. Tốc độ cá»§a mỹ nữ nà y nhanh tháºt. Mấy phút trước đây, hắn vừa cảm nháºn được sá»± hiện hữu cá»§a nà ng vẫn còn cách hÆ¡n mưá»i trượng, nhưng chỉ trong tÃch tắc thì nà ng đã đến trước cá»a phòng mình rồi. Lúc nà y Lưu Sâm vá»™i cưá»i khá»a lấp, rồi chà o:
- Tiểu thư!
Mỹ nữ nà y tất nhiên là tổ trưởng Ưng tổ, Phi Dương tiểu thư!
- Ngươi đang là m gì đó? Tại sao không tới phòng hội nghị?
Thanh âm cá»§a Phi Dương vÄ©nh viá»…n luôn lạnh lẽo như váºy.
- Ta vừa má»›i rá»i khá»i giưá»ng thôi!
Lưu Sâm trả lá»i cá»§a hắn là đúng sá»± tháºt. Hắn quả tháºt chỉ vừa bước xuống giưá»ng thôi. Sau khi rá»i giưá»ng, chỉ tốn và i giây là đã mặc xong y phục, rồi soi gương, sau đó thì giết ngưá»i rồi há»§y thi diệt tÃch, cuối cùng thì nà ng tá»›i.
- Lần sau không được tái phạm nữa!
Phi Dương trầm giá»ng nói.
- Dạ!
Lưu Sâm trả lá»i má»™t cách bất đắc dÄ©. Cả ngá»§ má»™t giấc mà cÅ©ng không được tá»± do sao? Có cần phải quản lý nghiêm ngặt như váºy hay không chứ?
- Mặt khác, nghe nói Khắc Dương Tư có việc gì đó cần bẩm báo, hắn đâu rồi?
Vừa há»i, Phi Dương vừa đảo mắt nhìn quanh phòng.
Khắc Dương Tư? Gã thuá»™c hạ vừa bẩm báo tin tức kia tên là Khắc Dương Tư sao? Chẳng lẽ đã có kẻ gian tế nà o đó báo lại vá»›i nà ng rồi sao? Lưu Sâm nhÃu mà y nói:
- Váºy à ? Ta không biết!
- Không biết?
Phi Dương trừng mắt nhìn hắn, thanh âm cá»§a nà ng dưá»ng như có thêm và i phần lạnh lẽo:
- Có ngưá»i nói hắn Ä‘i vá» hướng nà y để báo cáo vá»›i ngươi!
Vừa nói tá»›i đây, nà ng khẽ lắc ngưá»i má»™t cái thì đã đến bên cạnh cá»a sổ. Nà ng đưa tay kéo nhẹ rèm cá»a, ở đó không có ai. Sau đó nà ng lại đến sau lưng giưá»ng ngá»§, rồi khẽ kéo mà n lên, cÅ©ng không có ngưá»i nà o!
- Phi Dương tiểu thư, ngươi có thể nhìn dưới gầm giưá»ng xem thá». Nghe nói có ngưá»i hay có thói quen giấu ngưá»i dưới gầm giưá»ng đấy.
Lưu Sâm thản nhiên đỠnghị.
Gầm giưá»ng? Là má»™t tổ trưởng cao quý, má»™t đại cô nương mỹ lệ như nà ng mà có thể cúi ngưá»i chổng mông lên trá»i để kiểm tra gầm giưá»ng cá»§a nam nhân hay sao? Trên mặt cá»§a Phi Dương bắt đầu có nét giáºn.
Lưu Sâm đưa tay nắm lấy má»™t đầu giưá»ng, sau đó chỉ cần dùng tà sức thì chiếc giưá»ng đã rá»i khá»i vị trÃ, ở bên dưới là ná»n đất sạch sẽ, tất nhiên cÅ©ng không có ngưá»i. Hắn lãnh đạm nói:
- Bản nhân có thể giấu má»™t đại mỹ nữ ở trong phòng, nhưng chuyện giấu nam nhân thì chưa từng là m bao giá»! |  |