Äế Quân
Tác giả: Tác giả: Ngốc Tiểu Ngư
Số chương: 887
Lần đọc: 498.944
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
« 1 70 71 72 ... 89 »
22.04.2015
Chương 705
Hiện thân.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Tiêu Lang Hiên, luÌc naÌ€o tÃnh tình Tiêu gia ngươi trở nên tốt như váºy rồi hả? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™t lát sau, Thanh Má»™c lão quái cưá»i quái dị, ánh mắt nhìn Hắc y nhân ở xa xa, đồng tá» hắn không nhịn được lá»™ vẻ kinh ngạc.
Chẳng những Thanh Má»™c lão quái mà ba ngưá»i còn lại Ä‘á»u thế.
Xa xa, chá»— Hắc y nhân đứng chÃnh là nÆ¡i má»™t gốc kỳ trân khác, Hắc y nhân cháºm rãi vươn tay vá» phÃa kỳ trân.
CỠđộng nà y rất cháºm chạp, phảng phất như chỉ ngẫu nhiên, nhưng, hết lần
nà y tá»›i lần khác kỳ trân mà ngay cả Tứ đại Hoà ng Huyá»n cao thá»§ cÅ©ng
không thể đến tay lại bị Hắc y nhân cầm đi cực kỳ dê dà ng.
- Cái nà y?
Phà m là ngưá»i nhìn thấy má»™t mà n nà y Ä‘á»u kinh hãi, bốn ngưá»i Tiêu Lang
Hiên cà ng phi thưá»ng khiếp sợ, bá»n hắn sau khi liếc nhau má»™t cái thân
ảnh Ä‘á»u khẽ động, lại lần nữa xuất hiện ở bên cạnh kỳ trân cách đó không
xa, vươn tay ra...
Mắt nhìn kỳ trân kia lại lần nữa biến mât như quá»· mị, sắc mặt bốn ngưá»i đã không cách nà o dùng khiếp sợ để hình dung được nữa.
Nhìn vá» phÃa Hắc y nhân, Tiêu Lang Hiên trầm giá»ng nói:
- Vị bằng hữu kia...
Hắc y nhân xoay ngưá»i, nhìn vá» phÃa Tiêu Lang Hiên, khà n giá»ng lạnh lùng cưá»i nói:
- Ta vá»›i đám ngưá»i Lăng Tiêu Äiện các ngươi cÅ©ng không phải bằng hữu gì
cả, mà các ngươi, cũng không có tư cách là m bằng hữu của ta!
- Ngươi?
"Ha ha, nói rất hay, lão phu Thanh Má»™c, bá»n hắn hay gá»i lão phu là Thanh Má»™c lão quái, không biết các hạ xưng hô như thế nà o?
Thân hình Thanh Mộc lão quái chợt khẽ động, xuất hiện ở bên cạnh Tiêu
Lang Hiên, phương vị kia vừa lúc chặn đưá»ng hắn lại, lá»›n tiếng cưá»i nói.
Xem ra, Thanh Má»™c lão quái cÅ©ng sợ ở trước mặt bao ngưá»i bị Hắc y nhân
là m bẽ mặt, vì váºy cÅ©ng không xưng hô bằng hữu mà đổi thà nh các hạ!
Dưới áo choà ng mà u đen, ánh mắt Thần Dạ khẽ động, Thanh Mộc lão quái nà y
ngược lại biết là m ngưá»i, sợ Tiêu Lang Hiên tức giáºn ra tay vá»›i mình
nên mới vội ngăn hắn lại.
Bất quá, tất cả cũng là vì những kỳ trân dị bảo nà y, Thần Dạ cũng không
cho rằng sự thần bà của mình, có thể khiến cao thủ bực nà y mới gặp mặt
một lần đã có lòng kết giao.
Bởi váºy, phần hảo cảm nho nhá» nà y nhanh chóng ẩn và o không thấy, thanh âm khà n giá»ng lại má»™t lần nữa nhà n nhạt vang lên:
- Tiêu Lang Hiên, ta ở Lăng Tiêu Thà nh đã được mưá»i ngà y, nếu như ngươi
muốn báo thù cho những ngưá»i chết kia, váºy thì mau chóng chút Ä‘i, nếu
không, ta không có thá»i gian phụng bồi đâu.
Dứt lá»i, u mang thiểm lược, Hắc y nhân kia lại dùng tốc độ cá»±c kỳ nhanh chóng dá»i xa má»i ngưá»i.
Tiêu Lang Hiên sắc mặt láºp tức âm tình bất định, nhìn qua Hắc y nhân đã
đi xa kia, hắn đột nhiên cảm ứng được một cổ khà tức âm mưu ...
Cách đó không xa, Minh Hoa bà bà đột nhiên hừ lạnh một tiếng, thân thể
trực tiếp xuất hiện trước mặt một gốc kỳ trân khác, lấy tay mạnh mẽ hái
xuống, gốc kỳ trân kia lại hệt như trước, trực tiếp biến mất trong vách
núi..
CỠđộng như váºy khiến thần sắc Tiêu Lang Hiên cà ng thêm âm trầm, hắn hôm nay đã có thể khẳng định, đó là má»™t âm mưu.
Nhưng mà , mặc dù là âm mưu, Tiêu Lang Hiên hắn cũng không thể là m được gì.
Äiểm nà y, xem thần sắc Thanh Má»™c lão quái và Diệp Mang liá»n có thể biết rõ.
- Thằng nà y tháºt to gan, Ä‘ang ở trước mặt chúng ta, lại dám buá»™c chặt
chúng ta... Rất nhiá»u năm qua cÅ©ng không thấy ngưá»i nà o lá»›n máºt như thế
rồi.
Thanh Má»™c lão quái lạnh nhạt cưá»i, ánh mắt đảo qua đám kỳ trân kia, cùng
vá»›i Thần Binh giấu ở sâu trong sÆ¡n cốc vẫn không phá vỡ không gian rá»i
Ä‘i, tầm mắt cá»§a hắn cÅ©ng giống như Diệp Mang, có má»™t tia lá»a nóng hiện
lên.
Hôm sau, sÆ¡n cốc thần bà kia được truyá»n Ä‘i cà ng thêm xôn xao, má»™t mà n
Hắc y nhân kia xuất hiện cà ng khiến má»i ngưá»i bất ngá», hắn rõ rà ng là m
được chuyện ngay cả Tứ đại Hoà ng Huyá»n cao thá»§ cÅ©ng không là m được.
Hôm nay không ai có thể thu đồ váºt trong cốc, váºy chẳng phải những váºt kia Ä‘á»u thuá»™c vá» Hắc y nhân sao?
Trong lúc nhất thá»i, vô số ngưá»i bất giác nổi lên vẻ ghen ghét và hâm má»™.
Ngược lại có ngưá»i nghÄ© tá»›i, muốn Ä‘i tá»›i chá»— Hắc y nhân hảo hảo tâm sá»±,
xem thá» có thể từ đó kiếm má»™t má»™t chén canh không, bất quá, không đỠcáºp
tới khách sạn Hắc y nhân ở hiện giỠbị cao thủ Tứ đại thế lực bá chủ
bao vây, chỉ riêng thực lực bản thân Hắc y nhân thôi cũng đủ khiến không
nhiá»u ngưá»i dám là m váºy.
- Thần Dạ huynh đệ, ngươi rốt cuá»™c đã tá»›i, chá» ngươi tháºt lâu rồi.
Bá»n ngưá»i Hổ Lá»±c nhìn Thần Dạ đột nhiên hiện thân như u linh mặc dù mừng rỡ, nhưng khiếp sợ trong lòng, cà ng thêm không Ãt.
Hôm nay khách sạn Thần Dạ ở cÆ¡ hồ chÃnh là nÆ¡i phòng thá»§ nghiêm máºt nhất khắp Lăng Tiêu Thà nh.
Chẳng những cao thá»§ Hạo Thiên Tông, Thần Hiên Môn, Tuyệt Minh Tông Ä‘á»u ở
đó, mà ngay cả Lăng Tiêu Äiện cÅ©ng phải bất đắc dÄ© phái ngưá»i tá»›i thá»§
há»™.
Loại tình huống nà y, Thần Dạ còn coÌ thể thần không biết quá»· không hay rá»i Ä‘i, phần thá»§ Ä‘oạn nà y tháºt sá»± không tưởng nổi.
Thẳng đến hiện giá» má»i ngưá»i má»›i chÃnh thức hiểu rõ kế hoạch cá»§a Thần Dạ.
Dùng phần đông kỳ trân dị bảo dẫn cao thủ của Tam đại thế lực bá chủ
khác đến, chẳng những khiến Lăng Tiêu Thà nh trở nên há»—n loạn, đồng thá»i
cũng vì bản thân Thần Dạ tìm được bảo tiêu tốt nhất.
Hắn ở trước mắt bao ngưá»i thu Ä‘i má»™t cây kỳ trân, là chứng cứ rõ rà ng.
Chỉ cần Hạo Thiên Tông Thần Hiên Môn tháºm chà Tuyệt Minh Tông muốn đạt
được đồ trong cốc, như váºy nhất định không thể nà o để Thần Dạ bị cao thá»§
Lăng Tiêu Äiện hạ sát được.
Có lẽ, nếu cố ý giết Thần Dạ, Hạo Thiên Tông Thần Hiên Môn cũng không có
khả năng vì Thần Dạ mà triển khai đại chiến vá»›i Lăng Tiêu Äiện, nhưng
tá»›i má»™t mức độ nà o đó, nhất định sẽ gây ra hiá»m khÃch rất lá»›n.
Thá»i gian ngắn thì những hiá»m khÃch nà y sẽ không tạo ra chém giết đại
quy mô, nhưng chỉ cần có chút cơ hội thì Hạo Thiên Tông và Thần Hiên Môn
sẽ không thể nà o bỠqua.
Bởi váºy, mạnh như Lăng Tiêu Äiện lúc nà y cÅ©ng không thể không cẩn tháºn. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chiêu thức ấy cực kỳ tốt, tâm kế như thế quả thực đáng sợ!
Cái gá»i là trong lá»a lấy túc, đại khái là chỉ có thể như váºy a?
- Phiá»n toái má»i ngưá»i!
Tiến và o phòng khách, Thần Dạ cháºm rãi gở xuống áo choà ng mà u Ä‘en lá»™ ra khuôn mặt quen thuá»™c bên trong.
Nhưng chÃnh khuôn mặt quen thuá»™c nà y lại khiến má»i ngưá»i cảm nháºn được má»™t cổ lạ lẫm, cÅ©ng không phải lạ lẫm đã lâu .
Hổ Lực tiến lên, trùng trùng điệp điệp vỗ xuống bả vai Thần Dạ, nói:
- Huynh đệ, tuy rằng lo lắng cho mẹ con Tá» cô nương nhưng cÅ©ng không cần mặc kệ bản thân như váºy a!
Thần Dạ hiện giỠtrong ánh mắt nà o có linh động và thâm thúy như xưa,
khuôn mặt cũng lạnh như băng, nơi mi tâm, một đạo ấn ký mà u đen như ẩn
như hiện cà ng khiến má»i ngưá»i cảm ứng được rõ rà ng biến hóa cá»§a hắn.
Thần Dạ cưá»i nhạt má»™t tiếng, nói: Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chư vị, có má»™t chuyện, muốn má»i các ngươi giúp ta tra má»™t chút.
- Thần Dạ huynh đệ cứ nói!
Biết rõ trong lòng Thần Dạ dà y vò, Phong Kình cũng bỠqua khuyên bảo vô vị, vội và ng đáp.
- Ta giết nhiá»u ngưá»i Lăng Tiêu Äiện như váºy, bá»n hắn rõ rà ng có thể ẩn
nhẫn đến nay, cái nà y rất kỳ quái, giúp ta tra một chút tất cả động tĩnh
cá»§a Lăng Tiêu Äiện từ lúc mẹ con Tá» Huyên được mang vỠđến giá».
22.04.2015
Chương 706
Mạnh khá»e. (1)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Phong Kình nói:
- Từ sau khi mẹ con Tá» cô nương bị cưỡng ép mang Ä‘i chúng ta đã láºp tức
đến nÆ¡i nà y, chỉ cần chúng ta có thể giám sát và điá»u khiển thì Ä‘á»u
không bỠqua.
- Äoạn thá»i gian nà y, Lăng Tiêu Äiện cÅ©ng không có cỠđộng gì khác, Ãt nhất bên ngoà i là thế, chỉ có má»™t chuyện.
Phong Kình trầm tư nói:
- Sau khi mẹ con Tá» cô nương bị mang vá», cÅ©ng không lâu lắm, Tiêu Lang
Anh bế quan nhiá»u năm mang theo Tiêu Vô Yểm đến Tuyệt Minh Tông cầu hôn
hướng Chung Kỳ, vốn hôn sá»± cá»§a hai ngưá»i nà y chÃnh là chuyện nước chảy
thà nh sông, chúng ta đều nghĩ qua, và o đêm bá»n hắn đại hôn xem thá» có
cÆ¡ há»™i lẻn và o Lăng Tiêu Äiện cứu mẹ con Tá» cô nương ra không.
- Nhưng tháºt không ngá», việc hôn sá»± nà y vậy maÌ€ không thà nh. Cái nà y
rất kỳ quái, sau đó ngưá»i cá»§a chúng ta muốn dùng tất cả biện pháp tìm
hiểu, nhưng vẫn không dò xét được, bởi vì chuyện cầu hôn chỉ có Tiêu
Lang Anh và g Tiêu Vô Yểm mới biết được. Mà chúng ta sở dĩ có thể biết
được, cÅ©ng là vì trong Tuyệt Minh Tông có má»™t vị hảo hữu ta quen biết Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
khu du lịch lúc trẻ, nếu không tuyệt đối không thể biết được.
Thần Dạ trầm mặc!
Chung Kỳ, không thể nghi ngá» cá»±c kỳ ưu thÃch Tiêu Vô Yểm, nếu không năm
đó cÅ©ng đã không để Chung Khiếu xuất mã là m ra chuyện tà n nhẫn như váºy
với TỠHuyên và Linh Nhi.
Nếu là như váºy, Chung Kỳ cÅ©ng không có lý do gì cá»± tuyệt hôn sá»± vá»›i Tiêu Vô Yểm cả.
Äây là vì cái gì?
Sau khi suy tư má»™t hồi, Thần Dạ đột nhiên linh quang lóe lên, nghÄ© tá»›i Ä‘iá»u gì đó liá»n vá»™i và ng há»i:
- Lần kia sau khi cầu hôn thất bại trở vá», Tiêu Vô Yểm có biến hóa gì không?
- Có!
Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phong Kình khẳng định đáp:
- Thá»i gian ngắn gần đây, tên nà y thần thái uể oải, phảng phất như bị đả
kÃch lá»›n váºy, cả ngưá»i, không còn nữa phong phạm thiếu chá»§ Lăng Tiêu
Äiện như trước. Theo ngưá»i cá»§a chúng ta hồi báo, ngay hôm sau khi huynh
đệ ngươi đại náo Lăng Tiêu Thà nh, Tiêu Vô Yểm đột nhiên thay đổi lại,
láºp tức bế quan tu luyện.
- ChÃnh là vì hà nh động nà y cá»§a Tiêu Vô Yểm nên cao thấp Lăng Tiêu Äiện
không chỉ có không tiếp tục phái ngưá»i để đối phó huynh đệ ngươi, mÃ
chuyện sÆ¡n cốc cÅ©ng đến táºn hôm qua bá»n hắn má»›i phản ứng.
Nghe đến đó, Thần Dạ cà ng thêm có thể khẳng định ý nghĩ trong lòng mình.
Giết nhiá»u ngưá»i Lăng Tiêu Äiện như váºy, sÆ¡n cốc thần bà xuất hiện, bên
trong nhiá»u thiên tà i địa bảo như váºy cá»™ng thêm má»™t thanh thần binh,
cÅ©ng có thể khiến Lăng Tiêu Äiện tạm thá»i nhịn xuống...
Tiêu Vô Yểm, ngươi quả nhiên thông minh, cÅ©ng quả nhiên rất được ngưá»i
cá»§a Tiêu gia coi trá»ng, nếu như ngươi chết, chắc hẳn, đối vá»›i Lăng Tiêu
Äiện mà nói, sẽ là đả kÃch cá»±c lá»›n a?
Vừa nghĩ đến đây, một vòng tà n nhẫn, nhanh chóng xuất hiện bên khóe miệng Thần Dạ.
Nhưng chỉ thoáng qua, cả ngưá»i hắn Ä‘á»u trở nên cá»±c kỳ cẩn tháºn, khát
vá»ng tháºt sâu không cần giấu diếm, rõ rà ng xuất hiện trong mắt.
- Phong đại ca, có tin tức của TỠHuyên và Linh Nhi không?
Tưởng niệm tháºt sâu trong lá»i nói dù cho nguyên má»™t đám hán tá» nà y cÅ©ng
động dung không thôi, trong lòng má»—i ngưá»i Ä‘á»u có ná»™ khà không cách nà o
hình dung.
Lăng Tiêu Äiện tuy thế lá»±c cưá»ng đại nhưng lại vì Tiên Thiên chi độc mÃ
bá» rÆ¡i mẹ con ngưá»i ta, giá» lại vì thiên tá» Linh Nhi cá»±c kỳ yêu nghiệt
lại lấy lý do huyết mạch không thể lang thang bên ngoà i để cưỡng ép,
tháºt sá»± quá mức bá đạo.
- Có nhưng không nhiá»u lắm, hÆ¡n nữa chỉ có vá» Tá» cô nương còn Linh Nhi chúng ta không dò xét được!
Má»™t lát sau Phong Kình có và i phần tá»± trách nói, ngưá»i chÃnh là ở trước mắt bá» hắn bị mang Ä‘i a. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Bá»n hắn ngược lại đủ cẩn tháºn đấy.
Thần Dạ cưá»i lạnh cháºm rãi nhắm hai mắt lại nói khẽ:
- Nói cho ta biết tình hình gần đây của TỠHuyên đi.
Phong Kình láºp tức nói:
- Theo ngưá»i cá»§a chúng ta dò xét thì Tá» cô nương chỉ bị hạn chế tá»± do
không thể rá»i khá»i Lăng Tiêu Äiện, không có giam giữ gì cả, đương nhiên
cÅ©ng không phải là ngưá»i nà o cÅ©ng có thể tiếp xúc, còn đối vá»›i Tá» cô
nương những cao thá»§ kia cá»§a Tiêu gia cÅ©ng đủ tôn trá»ng, nghÄ© đến hẳn
cÅ©ng là vì Linh Nhi, cho nên Thần Dạ huynh đệ ngươi không cần lo lắng Tá»
cô nương sẽ gặp phải đãi ngộ kém đâu.
Dứt lá»i Phong Kình áy náy nói:
- Thần Dạ huynh đệ thá»±c xin lá»—i, năng lá»±c cá»§a chúng ta không cách nà o tra được quá nhiá»u.
- Váºy có cách nà o chuyển lá»i cho Tá» Huyên không?
Äãi ngá»™ kém Thần Dạ cÅ©ng không lo lắng, tạm thá»i ngưá»i Lăng Tiêu Äiện còn không dám
Nhưng tâm Tá» Huyên. . . Không biết hiện giỠở trong Lăng Tiêu Äiện nà ng là m sao sống tốt nữa.
Nà ng nhất định không được gặp Linh Nhi, Lăng Tiêu Äiện Tiêu gia cÅ©ng
không có khả năng thả nà ng rá»i Ä‘i, Äông Vá»±c song kiá»u năm đó thanh danh
cực thịnh, mấy năm qua đi cà ng như Minh Châu sáng chói, Tiêu gia sao có
thể để một quả bom hẹn giỠnhư thế không bị mình khống chế chứ.
Nếu không phải TỠHuyên là mẫu thân Linh Nhi, còn cần TỠHuyên đến ổn
định lại Linh Nhi thì chỉ sợ Lăng Tiêu Äiện nhất định sẽ ra tay vá»›i nà ng
rồi. . .
Như thế nà ng sao có thể sống tốt được.
Không được rá»i Ä‘i, không được gặp nữ nhi cá»§a mình, lòng cá»§a nà ng nhất định cà ng Ä‘au nhức dà y vò hÆ¡n cả mình.
Lúc ấy Chúng Thần Chi Má»™ nà ng còn có con gái là m bạn bên cạnh, hiện giá».
. . . Thần Dạ không cách nà o tưởng tượng nà ng có thể kiên định tiếp tục
thừa nháºn Ä‘au nhức và dà y vò lá»›n như váºy nữa không.
Má»—i lần nghÄ© tá»›i đây trong lòng Thần Dạ liá»n cá»±c kỳ thống háºn ngưá»i Lăng Tiêu Äiện, tháºt khinh ngưá»i quá đáng
- Có thể thỠmột lần.
Phong Kình châm chước nói.
- Như váºy nói cho Tá» Huyên ta đến
Ta muốn cho ngươi biết vô luáºn hoà n cảnh thế nà o ta cÅ©ng ở cùng ngưá»i,
cùng ngươi vui vẻ cùng ngươi thương tâm, dù là núi Ä‘ao biển lá»a cÅ©ng
váºy.
Bá»n ngưá»i Phong Kình thần sắc vồn còn chần chá» nhưng nghe được lá»i nà y thần sắc Ä‘á»u biến đổi, Phong Kình chợt nói:
- Thần Dạ huynh đệ yên tâm, mặc kệ trả giá như thế nà o thì những lá»i nà y chắc chắc sẽ truyá»n tá»›i Tá» cô nương không sót má»™t chữ.
Thần Dạ mở mắt ra, khoát khoát tay nói:
- Ta cùng với TỠHuyên giống nhau, tánh mạng của các ngươi không thể bỠvì chúng ta được.
- Thần Dạ huynh đệ. . . .
- Nói những chuyện khác thôi.
Sắc mặt Thần Dạ lại lần nữa lạnh như băng nhìn qua chúng nhân nói:
- Hôm nay cao thá»§ Tứ đại thế lá»±c bá chá»§ Ä‘á»u đã tá» tụ, má»™t mà n tối qua
cũng thây được Hạo Thiên Tông và Thần Hiên Môn hẳn là trợ lực chúng ta
có thể tranh thủ, đối với hai thế lực nà y các ngươi thấy thế nà o/
Hơi trầm mặc một lát Dương Thà nh nói:
- Luáºn thanh danh thì hai thế lá»±c nà y nếu so vá»›i Lăng Tiêu Äiện và Tuyệt
Minh Tông thì tốt hÆ¡n má»™t Ãt, nhiá»u năm qua Ãt có cỠđộng lấy thế đè
ngưá»i. Luáºn thá»±c lá»±c tá»± nhiên Ä‘á»u không kém nhau bao nhiêu, bất quá có
thể vì chúng ta quá kém nên chỉ thấy được mặt ngoà i.
- Thần Dạ huynh đệ nếu là muốn mượn lá»±c mãnh hổ thì phải cẩn tháºn bị hổ
nuốt, tuy rằng thanh danh tuy tốt nhưng có thể trở thà nh má»™t Ä‘á»i thế lá»±c
bá chá»§ Ä‘á»u là vô số bạch cốt trở thà nh đá kê chân cho bá»n hắn cả.
24.04.2015
Chương 707
Mạnh khá»e. (2)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Phong Kình nói:
- Thần Dạ huynh đệ kỳ tháºt cao thá»§ Hạo Thiên Tông và Thần Hiên Môn ngươi ngược lại có thể không cần quá để tâm, dù sao chỉ là hợp tác giữa lợi Ãch, tin tưởng ngươi có thể nắm chặt, ngược lại Minh Hoa bà bà kia phải để ý má»™t chút.
- Minh Hoa bà bà .
Trong đầu Thần Dạ hiện ra bá»™ dáng bà lão tóc xám, cảm giác nà ng mang đến cho ngưá»i khác không có gì đặc biệt, thanh âm như dạ tiêu. . . .
- Những ngưá»i nà y Ä‘á»u là cao thá»§ thế hệ trước, chúng ta cÅ©ng không biết nhiá»u lắm, nghe đồn Minh Hoa bà bà vốn là xuất thân Lăng Tiêu Äiện sau đó chẳng biết tại sao tiến và o Tuyệt Minh Tông, qua nhiá»u năm nà ng rõ rà ng có được địa vị tương đối cao trong Tuyệt Minh Tông, chuyện nà y tháºt quá quái dị.
Nghe váºy Ä‘uôi lông mà y Thần Dạ không khá»i giương lên, Ä‘á»u là thế lá»±c bá chá»§ tá»± nhiên phải cẩn tháºn nhất cá» nhất động sợ bị đối phương thẩm thấu và o, nhưng dù váºy cÅ©ng không má»™t thế lá»±c nà o dám vá»— ngá»±c khẳng định trong thế lá»±c mình không há» có má»™t ai nhị tâm
Trong Lăng Tiêu Äiện to như váºy không phải cÅ©ng có thám tá» cá»§a bá»n ngưá»i Phong Kình đấy sao.
Tất cả má»i ngưá»i chỉ cẩn tháºn đỠphong, Minh Hoa bà bà đã xuất thân tá» Lăng Tiêu Äiện, Tuyệt Minh Tông chẳng những dám thu lưu ngược lại hiện giỠđịa vị còn bất phà m
Bất quá cái nà y có quan hệ gì vá»›i mình đâu chứ, nói cho cùng đây là chuyện giữa Lăng Tiêu Äiện và Tuyệt Minh Tông. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phong Kình giải thÃch nói:
- Thần Dạ huynh đệ, cho tá»›i bây giá» Minh Hoa bà bà đá»u phản đối Tiêu Vô Yểm cùng má»™t chá»— vá»›i Tá» cô nương.
- Ta hiểu rồi.
Trong mắt Thần Dạ đột nhiên lá»™ vẻ lạnh lùng, Minh Hoa bà bà từ đầu đến cuối Ä‘á»u phản đối Tiêu Vô Yểm cùng má»™t chá»— vá»›i Tá» Huyên, Chung Kỳ lại là đệ tá» Tuyệt Minh Tông.
Tên tuổi Äông Vá»±c song kiá»u Chung Kỳ ở trong Tuyệt Minh Tông nhất định có thân pháºn không thấp
Tiên Thiên chi độc tuy đại Ä‘a số má»i ngưá»i Ä‘á»u đã nghe qua nhưng phải thi triển thế nà o rất nhiá»u ngưá»i không biết, dù sao loại biện pháp nà y quá mức ác độc rất dá»… dà ng khiến cho nhiá»u ngưá»i tức giáºn.
Nhiá»u năm trước Chung Khiếu vẫn còn ở cảnh giá»›i Lá»±c Huyá»n, Chung gia tuy ở Hải Vá»±c Phong Thà nh uy danh hiển hách nhưng cÅ©ng không hÆ¡n, nếu không phải bốn thế lá»±c lá»›n Hải Vá»±c Phong Thà nh khống chế lấy bà máºt vá» Äịnh Hải Thần Thú, nếu không phải nÆ¡i đó là địa bà n cá»§a Vô Táºn Hải Yêu tá»™c thì sợ rằng đã sá»›m bị ngưá»i dẹp rồi, cà ng không nói đến khống chế chìa khóa và o Chúng Thần Chi Má»™.
Cách hạ Tiên Thiên chi độc Chung Khiếu đến cùng từ chá»— nà o biết được, là do Chung gia tổ truyá»n xuống sao? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chư vị thá»i gian không còn sá»›m nữa, ta vá» trước, má»i ngưá»i không cần là m gì cả chỉ cần thu tháºp má»™t Ãt tình báo cho ta là được rồi.
Nói xong Thần Dạ liá»n láºp tức rá»i Ä‘i.
Vốn chuyện đã không đơn giản giá» cà ng thêm phức tạp, có Ãt chuyện phải sá»›m Ä‘i là m, hi vá»ng kỳ trân và Thần Binh trong sÆ¡n cốc có thể đủ lá»±c hấp dẫn khiến cao thá»§ Hạo Thiên Tông và Thần Hiên Môn đến tìm mình.
Mà n đêm bao phủ xuống, đầu sơn cốc trong sơn mạch kia vẫn tản ra khà tức năng lượng và khà tức lăng lệ ác liệt.
DÄ© nhiên biết rõ trong sÆ¡n cốc có không Ãt kỳ trân dị bảo và Thần Binh nhưng không ai chá» chá»— nà y cÅ©ng không ai tiến và o trong nữa.
Cả một ngà y đám cao thủ Thanh Mộc lão quái không biết thà nghiệm bao nhiêu lần các loại phương pháp, toà n lực ứng phó nhưng vẫn không lấy đi được một kỳ trân nà o trong cốc
Cảm ứng được cỠđộng cá»§a má»i ngưá»i, trong khách sạn yên tÄ©nh Thần Dạ rốt cục hiểu ý nở nụ cưá»i
Theo tu vị mình đạt đến cảnh giá»›i Lá»±c Huyá»n, Cổ Äế Äiện cÅ©ng khôi phục khả quan má»™t chút, Cổ Äế Äiện cho dù Hoà ng Huyá»n cao thá»§ cÅ©ng không thể phát hiện ra là mình Ä‘ang tác quái
Bất quá lúc nà y có lẽ bá»n hắn cÅ©ng đã phát hiện, đây cÅ©ng là thứ mà Thần Dạ hi vá»ng nhìn thấy, so sánh vá»›i phần đông kỳ trân và Thần Binh thì cao thá»§ cá»§a Tứ đại thế lá»±c bá chá»§ có lẽ cà ng hứng thú hÆ¡n vá»›i thá»§ Ä‘oạn cá»§a mình.
Không ai sẽ cá»± tuyệt thá»§ Ä‘oạn có thể khiến cho Hoà ng Huyá»n cao thá»§ cÅ©ng thúc thá»§ vô sách cả, Tứ đại thế lá»±c bá chá»§ thá»±c tế không cách nà o cá»± tuyệt được.
Äứng cà ng cao dã tâm sẽ cà ng lá»›n, Tứ đại bá chá»§ nếu chỉ còn má»™t nhà độc bá Äông Vá»±c thế giá»›i thì sẽ cà ng thêm thoải mái và uy phong rồi.
Cảnh đêm dần qua, dù là Lăng Tiêu Thà nh hiện giỠcũng đã an tĩnh lại.
Chỉ có chung quanh khách sạn Hắc y nhân kia ở và Lăng Tiêu Äiện là vẫn không ngừng có thân ảnh hiện lên hoặc là đèn Ä‘uốc sáng trưng
Ãnh nến chiếu rá»i, má»™t đạo thân ảnh rõ rà ng bị chiếu và o cá»a sổ, tuy rằng mÆ¡ hồ nhưng lại có thể khiến ngưá»i từ trong bóng dáng nà y nhìn ra được trong phòng nhất định là má»™t vị tuyệt đỉnh giai nhân
- Cô nương đây là đồ váºt ngà i muốn.
Má»™t ngưá»i Ä‘i và o sân nhá», trong tay chăm chú bưng lấy má»™t váºt sau đó nhìn vá» phÃa phòng nhá» giá»ng nói:
- Cô nương đây là váºt ngà i muốn, xin kiểm tra lại má»™t chút, nếu có gì sai sót thỉnh mau chóng nói cho tiểu nhân tránh cho tiểu nhân bị trách phạt.
Thân ảnh trong phòng như hóa đá giá» phút nà y đột nhiên run rẩy hạ thân, bình thưá»ng có ngưá»i mang đồ đến chỉ ân cần thăm há»i má»™t tiếng liá»n láºp tức rá»i Ä‘i sợ chá»c giáºn bị mình giết
Ngưá»i hôm nay có chút lá»›n gan a!
Nhưng mình hôm nay căn bản không nói muốn cái gì. . . .
Cá»a phòng bá»—ng nhiên mở ra, thân ảnh như quá»· mị xuất hiện trong sân ngóng nhìn đồ váºt trong tay ngưá»i đó là má»™t bá»™ y phục mà u tÃm, cÅ©ng không có chá»— nà o lạ cả những lại khiến nà ng xúc động.
NÆ¡i nà y là Lăng Tiêu Äiện, thân ảnh sau má»™t lát liá»n hoà n hồn, nà ng nói khẽ:
- Xác thá»±c là dá»±a theo ta yêu cầu mà là m, ta rất thÃch, cám Æ¡n ngươi.
- Không dám chỉ cần cô nương thoả mãn là được
Ngưá»i nà y tiến lên trước hai bước, đặt quần áo trên tay lên bà n đá cạnh thân ảnh, dùng thanh âm chỉ hai ngưá»i nghe thấy lặng lẽ nói: Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Hắn thỉnh cô nương bảo trá»ng chÃnh mình.
Thanh âm tuy nhá» nhưng ở giữa sân lại sấm sét giữa trá»i quang, bóng ngưá»i kia cưỡng chế rung động trong lòng, dùng thanh âm cÅ©ng như váºy nói:
- Nói cho hắn biết hắn mạnh khá»e ta liá»n mạnh khá»e.
- Äa tạ cô nương ban thưởng, tiểu nhân lui xuống trước, ngà y sau có cần gì cô nương cứ việc phân phó.
Trên mặt ngưá»i nà y mang theo tươi cưá»i khom ngưá»i lui ra.
- Ngươi vẫn đến, ngươi không nên đến a.
Trong ná»™i tâm nhẹ lẩm bẩm, ôm bá»™ xiêm y mà u tÃm kia và o ngá»±c, hình như có má»™t cổ khà tức quen thuá»™c và ôn hòa khiến thân hình lạnh như băng cá»§a nà ng rốt cục cÅ©ng có chút nhiệt độ.
Cháºm rãi ngẩng đầu, má»™t khuôn mặt tinh xảo rõ rà ng hiện ra dưới ánh trắng, hôm nay khuôn mặt khiến ngưá»i tâm động nà y có quá nhiá»u sâm lãnh. . . . Cùng vá»›i sát ý băng hà n.
Cót kẹtzz!
Cá»a phòng mở rá»™ng ra, thân ảnh má»™t bá»™ áo Ä‘en, đỉnh đầu mang áo choà ng Ä‘en xuất hiện dưới ánh mặt trá»i.
Bên dưới áo choà ng mà u Ä‘en, cặp mắt kia, bá»—ng nhiên chăm chú co rụt lại, trong sân, vậy maÌ€ đứng má»™t ngưá»i, mà trước đây, dùng linh hồn cảm giác lá»±c cá»§a hắn cÅ©ng không cảm giác được bên ngoà i có ngưá»i.
24.04.2015
Chương 708
Khách không má»i mà đến. (1)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Cái nhà nà y, mặc dù không dùng Cổ Äế Äiện phong tá»a, nhưng chung quanh Ä‘á»u có cao thá»§ kiêng kị kiá»m chế lẫn nhau, Thần Dạ sao lại không có chút chuẩn bị nà o được.
Nhưng hiện giá» xem ra, tất cả chuẩn bị ở trước mặt ngưá»i nà y Ä‘á»u không đáng giá.
Äây là má»™t vị lão giả, hẳn là ngưá»i trưá»ng kỳ ở vị trà cao, hắn chắp tay đứng thẳng, mặt mỉm cưá»i nhìn mình, không có bất kỳ khà tức nà o lá»™ ra, mặc dù bình thưá»ng như thế, nhưng trong cái bình thưá»ng nà y lại cất dấu vẻ bá đạo như cá»u thiên thần lôi. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ngươi là ai?
Lão nhân nà y, Thần Dạ chưa từng gặp qua, mà nhắm mắt lại, ngưá»i phÃa trước lại phảng phất như không tồn tại váºy, loại cảm giác cổ quái nà y khiến thân thể Thần Dạ giáºt thót.
Những năm gần đây, coi như đã gặp rất nhiá»u cao thá»§, Thanh Má»™c lão quái trong Tứ đại Hoà ng Huyá»n cao thá»§, Hổ Thiên và Mặc Thà nh hai đại Hoà ng Huyá»n cao thá»§, vị lão tiá»n bối Trá»c Ly trong Hổ Sa nhất tá»™c kia.
Nhưng những ngưá»i nà y, luáºn mức độ nguy hiểm so ra Ä‘á»u kém ngưá»i trước mặt.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, đối mặt vá»›i Thần Dạ, Trá»c Ly không có ác ý, chỉ nói chuyện phiếm như tiá»n bối vá»›i vãn bối váºy, tăng thêm Trá»c Ly tu vị quá sâu, Thần Dạ căn bản không cách nà o cảm giác được tu vị chÃnh thức cá»§a hắn.
Vị trước mặt nà y cÅ©ng không phải trưởng bối cá»§a Thần Dạ hắn, tá»›i nÆ¡i nà y, cÅ©ng chỉ có má»™t mục Ä‘Ãch, cho dù hôm nay đã ẩn tà ng má»™t thân khà tức, nhưng cổ uy nghiêm kia vẫn tá»± động tán phát ra.
Thần Dạ khẩn trương khiến lão giả thoả mãn cưá»i cưá»i, chợt thản nhiên nói:
- Lão phu bằng chừng ấy tuổi, cÅ©ng đáng cho ngươi gá»i má»™t tiếng tiá»n bối chứ? Ngưá»i trẻ tuổi, ngươi tá»±a hồ không được lá»… phép lắm.
Khóe miệng Thần Dạ khẽ nhếch, Xùy~~ cưá»i nói: Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chẳng quan tâm, không được ta đồng ý đã xông và o, ngươi tựa hồ cũng không lễ phép bao nhiêu thì phải.
Nghe váºy, lão giả cÅ©ng không tức giáºn gì cả, ngược lại trong ánh mắt nổi lên thần thái khác thưá»ng, má»™t lát sau, má»›i lên tiếng:
- NÆ¡i nà y là Lăng Tiêu Thà nh, chÃnh là địa bà n cá»§a Lăng Tiêu Äiện, cho nên, đối vá»›i lão phu mà nói, dù ở đâu cÅ©ng Ä‘i lại tá»± nhiên như ở nhà thôi.
Thuyết pháp tháºt bá đạo!
Ãnh mắt Thần Dạ có chút xiết chặt, không nghÄ© tá»›i, ngưá»i đầu tiên tìm đến mình lại là ngưá»i Lăng Tiêu Äiện Tiêu gia, hÆ¡n nữa tìm đến còn là má»™t vị cao thá»§ khá»§ng bố như thế nữa.
Trong Tiêu gia, tu vị còn trên cả Tiêu Lang Hiên không ai ngoà i Tiêu Lang Anh, còn coÌ thể là ngưá»i nà o nữa?
Khó trách tất cả chuẩn bị lại bị coi như không có gì, hắn đến đây bá»n ngưá»i Thanh Má»™c lão quái cÅ©ng không có ná»a Ä‘iểm phản ứng, Ãt nhất cao thá»§ Hoà ng Huyá»n bát trá»ng thá»±c lá»±c quả tháºt cá»±c kỳ cưá»ng đại.
- Ngươi là ngưá»i cá»§a Lăng Tiêu Äiện, như váºy, giữa chúng ta không có chuyện gì để nói cả, tạm biệt, không tiá»…n!
Nếu lão gia há»a nà y đã không nói rõ thân pháºn thì Thần Dạ cÅ©ng vá» hồ đồ má»™t chút, cùng cao thá»§ bá»±c nà y liên hệ, tháºt sá»± quá hao tâm tổn trÃ!
- Lão phu đã từng nói qua, bất kỳ nơi nà o trong Lăng Tiêu Thà nh lão phu cũng có thể đi lại như nhà mình.
Hai mắt lão giả có chút khép lại, có tinh mang khiếp ngưá»i lướt ra:
- Xem ra, quả tháºt như Vô Yểm nói, ngươi tá»›i Lăng Tiêu Thà nh là chuyên tá»›i tìm Lăng Tiêu Äiện ta gây phiá»n toái.
Tiêu Vô Yểm ngược lại đủ thông minh, quả nhiên Ä‘oán được thân pháºn cá»§a mình.
Nhà n nhạt liếc lão giả, Thần Dạ giống như cưá»i mà không phải cưá»i:
- Mặc kệ Tiêu Vô Yểm Ä‘oán ta là ai, chÃnh hắn sao không dám tá»›i? Lăng Tiêu Äiện thiếu chá»§ đại danh đỉnh đỉnh thì ra cÅ©ng không hÆ¡n gì cái nà y!
- Hừ!
Lão giả nhẹ nhà ng khẽ hừ, toà n bá»™ không gian, phảng phất như bị xé nứt váºy, cảm giác áp bách kinh ngưá»i liá»n từ trong hư không bị xé rách kia tuôn ra ngoà i như mưa to gió lá»›n, rất có bá»™ dạng như muốn xé Hắc y nhân thà nh phấn vụn.
- Tá» tôn Tiêu gia ta ngươi còn chưa có tư cách đến xoi mói, mấy ngà y sau, Vô Yểm sẽ tìm đến ngươi chấm dứt tất cả, hiện giá»...
Lão giả lạnh nhạt nói:
- Ngươi tại Lăng Tiêu Thà nh gây ra động tÄ©nh lá»›n như váºy, đơn giản là muốn mình có đủ át chá»§ bà i bảo trụ tánh mạng mình thôi, ngươi đã là m được, nói nói Ä‘iá»u kiện cá»§a ngươi Ä‘i, muốn như thế nà o, ngươi má»›i coÌ thể dừng tay đây?
- Ngươi đây là tới đà m phán với ta sao? Ha ha!
Thần Dạ cất tiếng cưá»i to, có thể khiến chỉ nhân chÃnh thức cá»§a Lăng Tiêu Äiện cúi tư thái đến đây má»™t phen, hắn cÅ©ng đủ tá»± ngạo rồi, nhưng mà tiếng cưá»i to cá»§a Thần Dạ lại không là vì váºy!
Tiêu Vô Yểm đã Ä‘oán được thân pháºn cá»§a mình, như váºy, bá»n hắn đã biết rõ mục Ä‘Ãch cá»§a mình, giá» lại còn tá»›i muốn đà m phán vá»›i mình, đã muốn bảo váºt, lại không muốn thả ngưá»i, trên Ä‘á»i nà y có chuyện tốt như váºy sao, hay là ngưá»i Lăng Tiêu Äiện đã quá mức coi trá»ng mình rồi?
Thần Dạ chÃnh là giáºn quá mà cưá»i!
Ở trong tiếng cưá»i, sắc mặt lão giả cÅ©ng âm trầm hÆ¡n chút, hiển nhiên, hắn đã hiểu ý cá»§a Thần Dạ, nhìn qua ngưá»i trẻ tuổi đã tản ra sát khà kia, hắn đạm mạc nói:
- Lão phu tá»± mình tá»›i, đã là cho đủ thà nh ý rồi, ngưá»i trẻ tuổi, chá»› có được má»™t tấc lại muốn tiến má»™t thước, bằng không thì...
- Bằng không thì như thế nà o? Giết ta? Ha ha, ngươi không dám, Ãt nhất ngươi bây giá» không dám!
Thần Dạ cuồng tiếu:
- à cá»§a ta, các ngươi nếu có thể Ä‘oán rõ rà ng váºy thì là m theo Ä‘i, nếu không, ta sẽ khiến các ngươi phải hối háºn!
- Là m cà n!
Äã bao nhiêu năm, ngưá»i uy hiếp Lăng Tiêu Äiện đã không thấy nhiá»u nữa, ngưá»i uy hiếp hắn, phóng mắt khắp Äông Vá»±c thế giá»›i chỉ sợ cÅ©ng khó tìm ra mấy ngưá»i, chưa từng nghÄ©, hôm nay ngược lại gặp được má»™t tên
Trong tiếng quát nÆ¡i pha lẫn ná»™ khÃ, Thiên Äịa linh khà đầy trá»i phảng phất như hóa thà nh khà tức tá» vong cá»§a tá» thần, phô thiên cái địa Ä‘iên cuồng áºp tá»›i Thần Dạ.
Phiến Thiên Äịa nà y đột nhiên ảm đạm thất sắc, từng đạo thanh âm không gian vỡ tan vang lên thanh thúy, chỉ trong nháy mắt đã phảng phất như táºn thế váºy.
Thân ở trong đó, cảm thụ được áp lá»±c khổng lồ như núi kia, Thần Dạ cÅ©ng không tránh, trong tiếng cưá»i lạnh, hắn như bà n thạch vững chải mặc kệ mưa gió đột kÃch!
Lão giả ánh mắt biến đổi, tay áo vung khẽ, khá»§ng bố đầy trá»i trong giây lát đã biến mất vô tung vô ảnh, nhìn Thần Dạ, hắn đè ép xuống lá»a giáºn trong lòng, cùng vá»›i má»™t tia sát ý nhà n nhạt, lạnh lùng nói:
- Lão phu không được kiên nhẫn lắm đâu, ngươi tự giải quyết cho tốt đi, ngà n vạn không nên ép lão phu động thủ.
- Mà ngươi cà ng phải hiểu, lão phu nếu không chiếm được thì chết Ä‘i cÅ©ng không chỉ má»™t mình ngươi đâu! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ta chỠđây!
Uy hiếp bá»±c nà y, Thần Dạ cưá»i cưá»i cho qua, không chút để ý đến, Tá» Huyên vốn ở trong Lăng Tiêu Äiện, bá»n hắn căn bản cÅ©ng không dám giết.
Sắc mặt lão giả lại lần nữa biến đổi, trong ná»™i tâm không hiểu sinh ra má»™t tia kiêng kị, nhìn Thần Dạ tháºt sâu, nếu không phải ngưá»i nà y là mấu chốt để Tôn nhi khu trừ Tâm Ma thì hắn đã không thể ngăn được sát cÆ¡ trong lòng rồi.
Nhìn lão giả như bóng dáng biến mất không thấy gì nữa, bước chân Thần Dạ rốt cục nhịn không được rút lui và i bước, Ãt nhất khà thế và uy nghiêm cá»§a cao thá»§ Hoà ng Huyá»n bát trá»ng hắn cÅ©ng không thể bình yên vô sá»± chống cá»± được, trong ná»™i tâm, cÅ©ng không cách nà o bảo trì tỉnh táo như không nhìn thấy được.
24.04.2015
Chương 709
Khách không má»i mà đến. (2)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Mà Tiêu Lang Anh đã tá»± mình đến, cà ng thêm kiên định suy nghÄ© trong lòng Thần Dạ, kể từ đó Ãt nhất trước khi Tiêu Vô Yểm còn không chưa tìm đến thì hắn vẫn không việc gì.
Bất quá, cái nà y cÅ©ng đồng thá»i là má»™t cổ áp lá»±c vô thượng, bởi vì mình, bởi vì chuyện sÆ¡n cốc, Tiêu Lang Anh vậy maÌ€ buông tha bế quan cÅ©ng muốn đến gặp mình, tuy rằng là tình thế có chút khẩn cấp nhưng cÅ©ng đã chứng minh sá»± kiên nhẫn cá»§a Tiêu gia quả nhiên không được nhiá»u lắm.
Xem ra lần nà y Ä‘i và o Lăng Tiêu Thà nh, mình còn có và i phần váºn khÃ, bằng không đừng nói đến hà nh động thế nà o, nhưng cao thá»§ chân chÃnh kia cá»§a Lăng Tiêu Äiện sợ rằng đã sá»›m tá»± mình ra tay rồi.
Äang suy nghÄ©, hai tiếng bước chân, tá»± xa xa rất nhanh truyá»n tá»›i, phóng mắt nhìn Ä‘i, đúng là Thanh Má»™c lão quái và Diệp Mang.
Chứng kiến Thần Dạ không có việc gì, hai ngưá»i nà y thoáng nhẹ nhà ng thở ra, chợt lại khẩn trương:
- Lão gia há»a kia tìm ngươi nói gì thế?
Thở dà i ra, Thần Dạ thản nhiên nói:
- Các ngươi là muốn biết, dưới áp lá»±c cá»§a lão già kia ta có giao ra tất cả đồ váºt không đúng không?
Nghe váºy, sắc mặt hai ngưá»i hÆ¡i xấu hổ, Thanh Má»™c lão quái vá»™i và ng nói:
- Ngươi bà y ra má»™t tráºn lá»›n như váºy, đơn giản là muốn Lăng Tiêu Thà nh đại loạn, từ đó tìm được lá»±c lượng bảo há»™ cho mình thôi, chúng ta Ä‘á»u đã đến, ngươi tá»± nhiên không có khả năng chịu thua Lăng Tiêu Äiện, nếu không, tất cả những việc nà y Ä‘á»u không có ý nghÄ©a gì cả.
- Quả nhiên ngưá»i già mà thà nh tinh, thấy đủ thấu triệt!
Thần Dạ cưá»i nhạt má»™t tiếng, nói:
- Nếu hai vị đã biết rõ dụng ý của ta, hiện giỠtới tìm ta, chắc hẳn cũng đã có quyết đoán rồi hả?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên!
Thanh Mộc lão quái nghiêm mặt nói.
- Ha ha, có quyết Ä‘oán rất tốt, bất quá, nếu không ngăn được lão gia há»a kia thì tất cả Ä‘á»u là ngá»› ngẩn!
Thần Dạ không thể không cưá»i, noÌi.
- Ngăn được hay không không ở chúng ta, mà ở ngươi!
Diệp Mang lạnh lùng nói:
- Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u là ngưá»i thông minh, không cần quanh co lòng vòng, ngươi muốn lợi dụng hai thế lá»±c lá»›n chúng ta đối kháng Lăng Tiêu Äiện, phải xuất ra lợi Ãch đủ lá»›n để trao đổi.
- Lợi Ãch sao, có!
Thần Dạ hai tay vung lên, láºp tức tá» mang bạo tuôn, trong tá» mang, má»™t gốc kỳ trân dị bảo xuất hiện, toà n bá»™ sân nhá», láºp tức linh khà trở nên vô cùng nồng Ä‘áºm.
Thanh Má»™c lão quái và Diệp Mang đồng tá» mạnh mẽ co rụt lại, những váºt nà y, Ä‘á»u là thứ bá»n hắn từng thấy qua trong sÆ¡n cốc.
Hai ngưá»i không khá»i lần nữa chấn kinh vì thá»§ Ä‘oạn cá»§a Thần Dạ.
Trước kia, bá»n hắn đã phá»ng Ä‘oán má»i động tÄ©nh là do Hắc y nhân nà y má»™t tay là m ra, đã bị chấn nhiếp vì thá»§ Ä‘oạn cá»§a hắn, nhưng Ä‘oán và táºn mắt nhìn đến, tiếp xúc đến lại hoà n toà n là hai khái niệm khác nhau.
Hai ngưá»i liếc nhau, trong mắt Ä‘á»u có thần sắc không hiểu Ä‘ang bắt đầu khởi động.
Lá»±c Huyá»n tam trá»ng, má»™t mình Ä‘i và o Lăng Tiêu Thà nh, dùng sức má»™t mình đối chá»i toà n bá»™ Lăng Tiêu Äiện, phần dÅ©ng khà nà y trên Ä‘á»i hiếm thấy, mà thá»§ Ä‘oạn bà y ra cà ng không thể tưởng tượng nổi...
- Thứ trong sÆ¡n cốc, kể cả Thần Binh kia Ä‘á»u là cá»§a ta cả, không biết những thứ nà y đã đủ chưa?
Thanh Má»™c lão quái và Diệp Mang lại lần nữa liếc nhau má»™t cái, sau đó trầm mặc má»™t lát, ngưá»i phÃa trước trầm giá»ng nói:
- Những váºt nà y tuy rằng trân quý, nhưng bằng ná»™i tình hai thế lá»±c lá»›n chúng ta, ngược lại đối vá»›i chúng cÅ©ng không phải tháºp phần đỠmắt, cho nên, chúng ta muốn chÃnh là phần thá»§ Ä‘oạn nà y cá»§a ngươi!
- Nếu như ngươi nguyện ý báo rõ thá»§ Ä‘oạn nà y, đừng nói chỉ là Lăng Tiêu Äiện, cho dù Tuyệt Minh Tông tá»›i liên thá»§, Hạo Thiên Tông ta và Thần Hiên Môn cÅ©ng không nhÃu mà y lấy má»™t cái. Vá» phần Tiêu Lang Anh, ngươi cà ng thêm có thể yên tâm, Ãt ngà y nữa sẽ có cao thá»§ xuất hiện ngăn hắn lại!
- Ngưá»i trẻ tuổi, sao hả?
Trong sân Thanh Má»™c lão quái và Diệp Mang đã sá»›m rá»i Ä‘i chỉ còn lại má»™t mình Thần Dạ yên tÄ©nh đứng đấy
Chỉ cần Tiêu Lang Anh không ra mặt thì trong toà n bá»™ Lăng Tiêu Thà nh không ai có thể nghe được ba ngưá»i nói chuyện vá»›i nhau, dù cho Tiêu Lang Hiên và Minh Hoa bà bà cÅ©ng không thể là m được
Cho nên khi hai ngưá»i kia Ä‘i ra ngoà i s thì thần sắc Minh Hoa bà bà cÅ©ng thoáng trở nên khẩn trương.
Thanh Má»™c lão quái và Diệp Mang có thể Ä‘oán được, Minh Hoa bà bà tá»± nhiên cÅ©ng biết hai ngưá»i kia cÅ©ng giống nà ng, muốn Ä‘oạt được thá»§ Ä‘oạn kia, vô luáºn là thế lá»±c nà o đạt được Ä‘á»u sẽ gây ra biến hóa nghiêng trá»i lệch đất, lá»±c hấp dẫn quá lá»›n nếu không Tiêu Lang Anh không thể nà o Ä‘Ãch thân xuất hiện được.
Nhưng bởi vì láºp trưá»ng bất đồng nà ng không cách nà o giống như Thanh Má»™c lão quái va Diệp Mang, trá»±c tiếp Ä‘i và o bên trong tìm Hắc y nhân kia, mà nà ng cÅ©ng biết sá»± xuất hiện cá»§a Tiêu Lang Anh cÅ©ng không phải chỉ như hai ngưá»i Thanh Má»™c lão quái nghÄ©, là vì những kỳ trân dị bảo và thá»§ Ä‘á»an đặc thù kia.
Tuy nói bản thân có ngà n vạn quan hệ vá»›i Lăng Tiêu Äiện nhưng nà ng dù sao cÅ©ng là ngưá»i Tuyệt Minh Tông, chuyện thế nà y nà ng không thể nà o để nó dá»… dà ng rá»i và o tay thế lá»±c khác, dù đó có là Lăng Tiêu Äiện cÅ©ng không được.
- Bà bà có muốn ta tiến và o dò xét một chút không?
Một đạo thanh âm ôn nhu như nước nhẹ nhà ng vang lên bên tai Minh Hoa bà bà , nhưng thanh âm như thế lại khiến nà ng lạnh lùng khẽ hừ, hiển nhiên rất không chà o đón đạo thanh âm nà y.
Nhưng mà bất kể không chà o đón như thế nà o Minh Hoa bà bà cũng không thể gạt chủ nhân thanh âm kia qua một bên được, im lặng một lát trong thanh âm như dạ tiêu kia lộ ra một tia bất mãn nói:
- Äi mau rồi vá».
- Vâng
Chủ nhân thanh âm ôn nhu âm chợt đi và o trong khách sạn.
- Äợi má»™t chút
- Bà bà , sao váºy.
Nhìn qua khuôn mặt khiến nữ nhân thấy cÅ©ng không khá»i động tâm kia, Minh Hoa bà bà nhÃu mà y nói: Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nói cho lão thân vì sao lại cá»± tuyệt lá»i cầu hôn cá»§a Tiêu Vô Yểm?
Nghe váºy trên dung nhan tuyệt sắc chợt có má»™t vòng cưá»i khổ:
- Bà bà luÌc naÌ€o ngà i lại để ý đến những chuyện nhá» nhặt cá»§a bá»n vãng bối rồi? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äừng nói nhảm vá»›i lão thân, ngươi phải biết quan hệ giữa lão thân và Tiêu gia, không nên quên năm đó ngươi đến cầu lão thân thế nà o.
Minh Hoa bà bà lạnh giá»ng quát nhẹ, bá»™ dáng dị thưá»ng tức giáºn.
Lông mà y kẻ đen nhẹ chau, trên dung nhan mỹ lệ lộ ra một tia bất đắc dĩ có chút không kiên nhẫn, một lát sau nà ng thản nhiên nói:
- Bà bà muốn biết tình hình cụ thể sao không Ä‘i há»i Vô Yểm chứ?
Nói xong nà ng liá»n quay ngưá»i tiếp tục Ä‘i và o khách sạn không để ý đến Minh Hoa bà bà nữa.
Nhìn ra được Minh Hoa bà bà thân là trưởng bối nhưng nà ng cÅ©ng chỉ có tôn kÃnh mà không phải là sợ, cà ng chưa nói tá»›i sợ đầu sợ Ä‘uôi Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong sân là n gió thÆ¡m phiêu đến khiến ngưá»i không kìm được hãm và o trong đó. . . .
- Ở trước mặt ta ngươi có thể lấy cái áo choà ng đen kia xuống rồi.
Cảm nháºn được Thần Dạ hÆ¡i sá»ng sốt, tiếng cưá»i như chuông bạc láºp tức truyá»n ra:
- Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt tuy rằng không thể khiến ta thà nh công mê hoặc ngươi nhưng dù ngươi biến thà nh tro ta cÅ©ng nháºn ra.
25.04.2015
Chương 710
Ngươi gian ta liá»n ác.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Äây cÅ©ng không phải lá»i hay ho gì.
Thần Dạ há» hững đạo nhưng lại theo lá»i lấy xuống áo choà ng mà u Ä‘en.
Biết rõ Hắc y nhân nà y chÃnh là ngưá»i trong suy Ä‘oán, sau khi thấy được
trong mắt Chung Kỳ vẫn có quá nhiá»u phức tạp, vì Tá» Huyên hắn lại có thể
không để ý đến an nguy bản thân an, ngay cả quái váºt khổng lồ như Lăng
Tiêu Äiện cÅ©ng không chút do dá»± trêu chá»c và o.
Mà biến hóa cá»§a hắn cà ng khiến cho ngưá»i giáºt mình
Nếu không có Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt Chung Kỳ căn bản không cách nà o từ
đạo thân ảnh nà y nháºn ra ngưá»i trước mặt nà y chÃnh là Thần Dạ, bởi vì
khà tức quá khác.
- Äáng giá ư
Chung Kỳ sâu kÃn hỏi, trong lòng cá»±c kỳ ghen tỵ, năm đó có Tiêu Vô Yểm hiện giá» có Thần Dạ Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thần Dạ hỠhững nói:
- Chung cô nương đến gặp ta hẳn là có chuyện khác a?
-- Tuyệt Minh Tông ta muốn có được thá»§ Ä‘oạn mà ngươi bà y trong sÆ¡n cốc kia. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Có thể mang mẹ con TỠHuyên đi không?
Chung Kỳ cưá»i khổ má»™t tiếng nói:
- Ngươi quả nhiên là vi các nà ng mà đến
- Ta và Tuyệt Minh Tông các ngươi tuyệt đối không có khả năng hợp tác,
Chung cô nương Ä‘iểm ấy ngươi coÌ lẽ nên rõ rà ng, nếu ngươi đã đến váºy
thì tiếp tục tráºn chiến chưa xong giữa chúng ta Ä‘i.
Má»™t cổ sát ý ngáºp trá»i đột nhiên tuôn ra.
Cảm giác được sát cÆ¡ nghiêm nghị Chung Kỳ nói khẽ: Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ở chung quanh có quá nhiá»u tai mắt, chúng ta ra ngoà i thì tốt hÆ¡n.
Không chỉ có Thanh Má»™c lão quái và Diệp Mang, ngoà i ra ngưá»i mà Thần Dạ
muốn gặp nhất đúng là Chung Kỳ, yêu cầu của nà ng tất nhiên là cầu còn
không được rồi.
Trông thấy Thần Dạ đáp ứng, trong lòng Chung Kỳ cà ng có một cổ tư vị khó
hình dung lặng yên trôi nổi, nà ng biết rõ nếu mình lý trà nhìn hắn có
lẽ sẽ không nói ra mấy câu như vừa rồi.
Nhưng Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt lại không tác dụng vá»›i Thần Dạ, nà ng không cách nà o bảo trì lý trà trong lòng được.
Hai đạo thân ảnh không chút che dấu từ trên không khách sạn nhanh chóng lướt ra ngoà i như thiểm điện.
Vô số ngưá»i Ä‘á»u nhìn thấy hai đạo thân ảnh nà y, nhất là ngưá»i Tuyệt Minh
Tông, sắc mặt Minh Hoa bà bà láºp tức âm tình bất định, bởi vì nà ng nhãn
lá»±c hÆ¡n ngưá»i, dù cho tốc độ hai ngưá»i kia cá»±c nhanh nhưng vẫn bị nà ng
nhìn thấy, giữa hai ngưá»i từa hồ quan hệ rất máºt thiết.
Nhìn thấy một mà n nà y cũng không chỉ có một mình Minh Hoa bà bà mà còn Thanh Mộc lão quái và Diệp Mang
Hai ngưá»i không khá»i nhìn nhau cưá»i cưá»i, Thanh Má»™c lão quái nói:
- Tiêu Vô Yểm cùng Tiêu Lang Anh đến cầu hôn cũng không công mà lui
nhưng giá» lại Ä‘i cùng tiểu tá» kia, như váºy xem ra chuyện ngà y cà ng thú
vị rồi.
- Thú vị thì thú vị nhưng yêu cầu cá»§a chúng ta ngưá»i tuổi trẻ kia vẫn còn chưa đáp ứng.
Diệp Mang lạnh lùng nói:
- Muốn dá»±a và o những váºt xuất hiện trong sÆ¡n cốc đã khiến hai nhà chúng ta bị hắn lợi dụng lá gan cÅ©ng không khá»i quá lá»›n rồi.
- Ở trước mặt Tiêu Lang Anh hắn cũng dám là m cà n huống chi ta và ngươi.
Thanh Má»™c lão quái láºp tức cưá»i khổ:
- Hắn không đáp ứng nhưng Diệp Mang, chúng ta cam lòng buông tha cho những kỳ trân và thần binh trong sơn cốc kia sao?
. . . . .
- Thần Dạ ngươi đến cùng muốn là m cái gì
SAu khi lướt ra ngoà i thà nh Chung Kỳ thấp giá»ng gầm lên, cỠđộng cá»§a hai
ngưá»i như váºy không thể gạt được Minh Hoa bà bà mà nà ng còn có quan hệ
cá»±c kỳ máºt thiết vá»›i Lăng Tiêu Äiện nữa.
Thần Dạ buông tay Chung Kỳ ra lạnh lùng nói:
- Nếu như ta không đoán sai thì cách hạ Tiên Thiên chi độc là do Minh Hoa bà bà dạy ngươi phải không?
Thần sắc Chung Kỳ láºp tức tỉnh táo lại nhìn hắn nói:
- Ngưá»i thông minh như ngươi quả tháºt hiếm thấy, xem ra ngươi Ä‘ang chá»
ta tiÌ€m tÆ¡Ìi cửa sau đó cố ý là m ra trò nà y để Minh Hoa bà bà nhìn phải
không.
- Bất quá Thần Dạ ngươi nếu cho rằng bởi váºy Minh Hoa bà bà sẽ là m gì ta
hoặc là ta vì tự bảo vệ mình nên sẽ giúp ngươi là m gì đó thì si tâm
vá»ng tưởng rồi
Chung Kỳ lạnh lùng nói:
- Ngươi là m như váºy chỉ khiến Minh Hoa bà bà cà ng thêm giáºn lây sang Tá» Huyên thôi.
Nghe váºy Thần Dạ không thể không cưá»i, lúc đâu hắn cÅ©ng tÃnh toán như
thế nhưng giá» theo Tiêu Lang Anh ra mặt tất cả Ä‘á»u đã thay đổi, phà m lÃ
những thứ có thể lợi dụng hắn Ä‘á»u không thể buông tha
Minh Hoa bà bà muốn động thủ với TỠHuyên Tiêu gia sẽ không đáp ứng
nà ng, nếu quả tháºt có lá»a giáºn lá»›n như váºy lại không có chá»— vung thì
Chung Kỳ sẽ rất có thể là đối tựng phát tiết của nà ng.
- Ta tiếp tục đoán
Thần Dạ đột nhiên tới gần Chung Kỳ tà khà lẫm nhiên:
- Ngươi cự tuyệt Tiêu Vô Yểm cũng là vì ta đúng không, nếu như ta không
Ä‘oán sai thì Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt má»™t khi thất bại tuy sẽ không bị
quản chế nhưng ở trong lòng ngươi lúc đối mặt với ta sẽ không cách nà o
giữ vững được bình tĩnh vốn có.
Chung Kỳ lui vá» sau như thiểm Ä‘iện, thần sắc như thá» con bị thương váºy,
phảng phất như bà máºt lá»›n nhất bị phát hiện, nà ng khống dám nhìn và o
Thần Dạ quát:
- Trong lòng cá»§a ngươi phải chăng ngay cả Minh Hoa bà bà cùng vá»›i toà n bá»™ Tuyệt Minh Tông Ä‘á»u nổi lên sát ý?
- Không sai!
Thần Dạ cÅ©ng không phá»§ nháºn
Thế gian ngưá»i sẽ thương tổn tá»›i mình có quá nhiá»u, có chút tổn thương
không thể nhất định phải đòi lại công đạo, nhưng chuyện xảy ra ở trên
ngưá»i Tá» Huyên và Linh Nhi lại không thể cứ váºy cho qua
Chỉ có sau khi táºn mắt nhìn thấy má»›i chÃnh thức hiểu được cái gì là Tiên Thiên chi độc, cái gì là sống không bằng chết
- Äang ở trước mặt ta lại lá»™ ra sát ý vá»›i Tuyệt Minh Tông, Thần Dạ ngươi tháºt sá»± quá lá»›n máºt rồi!
Chung Kỳ đã khôi phục bình tÄ©nh mở to mắt nhìn nam tỠđối diện trêu chá»c
má»™t câu, Lăng Tiêu Äiện còn chưa đủ giá» ngay cả Tuyệt Minh Tông cÅ©ng
muốn chá»c và o, tá»± tin cá»§a hắn đến cùng là từ đâu chứ.
- Cho dù ta không sinh ra bất cứ địch ý gì với Tuyệt Minh Tông nhưng đợi
chuyện nà y hạ mà n Minh Hoa bà bà chắc chắn cũng sẽ không bỠqua cho ta.
Thần Dạ cưá»i lạnh nói, lão bà tá» nà y nếu như mình có đầy đủ thá»±c lá»±c thì
không ngại cÅ©ng để nà ng nếm thá» cái gì gá»i là sống không bằng chết
- Ngươi đến tột cùng muốn thế nà o.
Chung Kỳ kinh ngạc cả kinh, hiển nhiên là nghe hiểu thâm ý trong lá»i cá»§a
Thần Dạ, bất quá cũng không quá để ý, nơi nà y dù sao cũng là Lăng Tiêu
Thà nh, nà ng không tin hắn có thể là m được.
- Là m nội ứng giúp ta cứu ra mẹ con TỠHuyên.
- Ngươi cũng biết bằng và o lực một mình ta căn bản là m không được.
Chung Kỳ lắc đầu nói:
- Linh Nhi đối vá»›i Tiêu gia mà nói giá» chỉ sợ còn trá»ng yếu hÆ¡n cả Tiêu
Vô Yểm, theo ta biết được tá»± mình thá»§ há»™ Linh Nhi chÃnh là Tiêu Lang
Anh, Thần Dạ toà n bá»™ Äông Vá»±c cÅ©ng không có ngưá»i nà o cam Ä‘oan có thể
mang ngưá»i Ä‘i từ trong tay Tiêu Lang Anh đâu.
Thần Dạ cưá»i tà :
- Dù sao cÅ©ng phải thá» má»™t lần má»›i có thể biết, Tiêu Lang Anh là ngưá»i
không phải thần chắc chắn sẽ có nhược Ä‘iểm, những ngưá»i khác không cách
nà o tiếp xúc với hắn nhưng ngươi nhất định sẽ được.
Chung Kỳ ánh mắt phát lạnh quát:
25.04.2015
Chương 711
Buông tay là m. (1)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Thần Dạ nhẹ nhà ng cưá»i cưá»i, ánh mắt nhìn chằm chằm và o Chung Kỳ, trong ánh mắt mang theo vẻ nghiá»n ngẫm nhà n nhạt:
- Ngươi không tiếc tổn thương TỠHuyên và Linh Nhi còn chưa sinh ra để
đạt được Tiêu Vô Yểm, giỠcho ngươi gả cho hắn không phải là việc ngươi
muốn sao?
- Trở thà nh cháu dâu cá»§a Tiêu Lang Anh rồi, dùng thá»§ Ä‘oạn cá»§a ngươi muốn tiếp cáºn hắn chắc có lẽ cÅ©ng không quá khó khăn chứ?
- Ngươi đang lợi dụng ta
Chung Kỳ nhÃu chặt mà y lạnh lùng nói
- Vì sao không thể lợi dụng?
Thần Dạ cũng vô cùng dữ tợn quát:
- Ngươi hại Linh Nhi nhiá»u năm sống không bằng chết, khiến Tá» Huyên cÆ¡
khổ nhiá»u năm như váºy chẳng lẽ trong lòng cá»§a ngươi không có chút áy náy
nà o sao?
- Ãy náy ha ha
Chung Kỳ bá»—ng nhiên Ä‘iên cuồng cưá»i to lên:
- Thần Dạ, Chung gia tồn vong ta cÅ©ng từ bá», sinh tá» Chung Khiếu cha ta
ta cũng có thể không quan tâm, ngươi cho rằng ta sẽ sinh ra áy náy với
ngươi không chút liên quan sao, là ngươi không hiểu được ta hay là lòng
ngươi tháºt thiện lương như váºy đây?
Tiếng cưá»i Ä‘iên cuồng cùng vá»›i lá»i nói kia khiến cho Thần Dạ không khá»i
trái tim lạnh giá, nữ tá» nà y, tháºt có thể xưng là rắn rết mỹ nhân, bất
quá may mà nà ng ở trước mặt mình đã không còn bất luáºn độc tÃnh nà o nữa.
Trông thấy thái độ bất vi sở động kia cá»§a Thần Dạ, Chung Kỳ lá»a giáºn cà ng tăng lên:
- Thần Dạ, ngươi có phải cảm thấy cả Ä‘á»i nà y đã ăn được ta rồi phải không
Thần Dạ cưá»i tà nói:
- Ä‚n ngươi, ta không có chút hứng thú nà o, ta coi trá»ng là ngươi có thể là m cho ta những gì.
Nghe váºy, Chung Kỳ đại giáºt mình, nhìn Thần Dạ, nà ng phảng phất như lần đầu biết ngưá»i nà y váºy.
Từ khi Thần Dạ xuất hiện trong cuá»™c sống cá»§a nà ng đến bây giá», cÅ©ng có
hÆ¡n ná»a năm rồi, lúc ban đầu, mình táºp trung tinh thần muốn thu phục
được ngưá»i nà y, mà hắn cÅ©ng biết ý nghÄ© cá»§a mình, giữa hai bên lục đục
vá»›i nhau, lá mặt lá trái, đấu đến không biết trá»i đất.
Thần Dạ khi đó tuy má»™t bá»™ bất cần Ä‘á»i, đối vá»›i mình cÅ©ng vô cùng khinh bạc nhưng cÅ©ng chỉ là vẻ bên ngoà i.
Lúc dùng bá»™ mặt tháºt bà y ra, nhất là khi dùng Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt dò
xét nội tâm hắn thì Chung Kỳ mới phát hiện, nam tỠnà y rất khác với
những nam tỠkhác.
Giá» nà y ngà y nà y, Chung Kỳ không thể không thừa nháºn, mặc dù Äá»c Tâm
Nhiếp Hồn Thuáºt không thất bại nhưng muốn nà ng chém giết Thần Dạ, nà ng
cũng không hạ thủ được, đương nhiên, nếu không có lần kia thì nà ng hôm
nay chỉ sợ đã là Tiêu phu nhân rồi.
Nhưng nà ng tuyệt đối tháºt không ngá», sau khi nhìn thấy Thần Dạ, không
chỉ má»™t thân khà tức tu luyện nhiá»u năm thay đổi, mà ngay cả tÃnh tình
cÅ©ng thay đổi rất nhiá»u.
Nhưng khi nghÄ© đến tất cả những thay đổi nà y Ä‘á»u bắt nguồn từ má»™t nữ tá»
thì lòng Chung Kỳ liá»n không cách nà o an bình được, nhịn không được lần Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
nữa há»i:
- Ngươi bá»™ dạng như váºy là m, đáng giá sao?
- Chuyện nà y không liên quan đến ngươi.
Thần Dạ lạnh như băng nói:
- Tiêu Vô Yểm đã Ä‘oán được thân pháºn chân tháºt cá»§a Hắc y nhân chÃnh lÃ
ta, mà nguyên nhân ngươi không chịu gả cho hắn chắc hẳn hắn cũng rõ
rà ng, cho nên hắn hiện giá» háºn ta thấu xương, mấy ngà y sau, sẽ đến đại
chiến một hồi với ta.
- Ngươi phải là m, là ngay láºp tức Ä‘i nói cho Tiêu Vô Yểm, ngươi nguyện ý
gả cho hắn, hÆ¡n nữa mau chóng thà nh hôn. Như thế thì tráºn chiến giữa
hắn và ta thế tất sẽ thiếu phần quyết tuyệt chi tâm kia, tủy lệ bị thua
sẽ rất lớn.
- Mà khi đại chiến nhất định có cả Tiêu Lang Anh và cao thủ Tiêu gia ở
đó quan chiến, đến lúc đó, chÃnh là thá»i cÆ¡ tốt nhất để ngươi cứu ra
Linh Nhi, dù cho ngươi là m không được thì ta cũng có nắm chắc bắt giữ
Tiêu Vô Yểm để là m con tin đến trao đổi...
- Biện pháp rất không tồi, cÅ©ng gá»i là khiến ngưá»i khó lòng phòng bị, dù
sao, coi như cá» chỉ thân máºt cá»§a hai ta hôm nay đã bị Minh Hoa bà bÃ
trông thấy nhưng cÅ©ng sẽ không hoà i nghi ta quá nhiá»u, dù cho nà ng hoà i
nghi thì Tiêu Vô Yểm cũng sẽ không hoà i nghi.
Chung Kỳ cưá»i là nh lạnh nói:
- Chỉ là , ta tại sao phải giúp ngươi? Ngươi dựa và o gì cho rằng ta nhất định sẽ giúp ngươi?
Ngưá»i muốn lợi dụng Chung Kỳ nà ng đến mức nà y trên thế gian vẫn còn chưa xuất hiện!
- Nếu như ngươi không muốn cả Ä‘á»i Ä‘á»u bị ta quản chế, hÆ¡n nữa trở thà nh khôi lá»—i váºy thì ngươi không còn lá»±a chá»n nà o khác.
Chung Kỳ thân thể má»m mại chấn động:
- Ngươi cho rằng, Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt sẽ bị phá giải dá»… dà ng như thế sao?
Thần Dạ vô cùng dữ tợn cưá»i, trước khi chưa tiến và o Chúng Thần Chi Má»™
có lẽ hắn không uy hiếp được Chung Kỳ, nhưng đi Tà Ma Ngục một chuyến...
thôn phệ ý chà Äại Âm Tà Ma Vương cùng vá»›i Thần Dạ vá» sau cưỡng ép
luyện hóa tất cả năng lượng Ma Vương, từng đạo năng lượng không có gì
không nuốt kia, thì Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt cÅ©ng không coi là gì nữa.
Huống chi, Chung Kỳ từng ở trên ngưá»i Thần Dạ thi triển qua Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt mà thất bại!
Tâm thần khẽ động, giữa mi tâm Thần Dạ có ấn ký đen kịt như ẩn như hiện,
rồi đột nhiên trở nên vô cùng rõ rà ng, chợt, một đạo u mang như mực lao
vá» phÃa Chung Kỳ như thiểm Ä‘iện.
Chung Kỳ hừ lạnh một tiếng, thân hình giống như U Linh biến mất không thấy gì nữa.
Thấy váºy, Thần Dạ cưá»i nói:
- Chung cô nương, ngươi trốn không thoát đâu
Giữa không trung, Chung Kỳ đang muốn mở miệng thì đột nhiên nhìn thấy,
má»™t đám u mang kia không biết luÌc naÌ€o đã xoay quanh nÆ¡i mi tâm nà ng. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thần Dạ, ngươi đây là thủ đoạn gì?
Chung Kỳ hoa dung thất sắc, nà ng có thể cảm ứng được u mang nà y tuy sẽ
không mang đến bất cứ uy hiếp gì cho tánh mạng, nhưng nếu như để nó tiến
và o trong cơ thể, nhất định sẽ xảy ra biến cố không cách nà o khống chế
được.
Nhưng trước u mang, nà ng thình lình phát hiện mình không cách nà o tránh đi được.
Hà o quang láºp loè, trá»±c tiếp lướt và o mi tâm Chung Kỳ, tiếp theo nà ng
phảng phất như bị má»™t mảnh mà u Ä‘en bao phá»§, cả ngưá»i Ä‘á»u tản ra hà o
quang đen kịt như thế.
- Thần Dạ!
Chung Kỳ nghiến răng nghiến lợi quát, u mang nháºp và o cÆ¡ thể, nà ng cảm
giác tâm mình như bị má»™t bà n tay lá»›n vô hình bóp lấy, có chuÌt không thở
nổi
Thần Dạ lạnh lùng cưá»i cưá»i, bà n tay nhẹ nắm, quát:
- Quỳ xuống!
- Không...
Thanh âm bén nhá»n cá»§a Chung Kỳ vang vá»ng phÃa chân trá»i, nà ng biết rõ,
nếu tháºt quỳ xuống, như váºy cả Ä‘á»i nà y có lẽ sẽ không có bất kỳ tá»± do
nà o nữa.
Nhưng mà , nà ng cố tình phản kháng nhưng trng ná»™i tâm lại truyá»n đến ý tứ thuáºn theo mãnh liệt.
- Äây là là m sao váºy, Thần Dạ, nói cho ta biết, đến tá»™t cùng chuyện gì xảy ra?
Giữa không trung, đạo thân ảnh uyển chuyển khiến ngưá»i hô hấp gấp gáp kia lấy tư thế cá»±c kỳ quái dị dần quỳ xuống.
- Ngươi là m sao dùng Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt khống chế ngưá»i khác? Suy nghÄ© má»™t chút, ngươi có lẽ sẽ rõ!
Thần Dạ tay nắm chặt, u mang từ trong cÆ¡ thể Chung Kỳ bạo lướt vá». Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hắn tháºt muốn triệt triệt để để khống chế Chung Kỳ trong tay, nếu không
có nà ng, Tá» Huyên và Linh Nhi, căn bản không bi thảm nhiá»u năm như váºy,
nhưng giai Ä‘oạn hiện giá» còn cần nà ng để kiá»m chế Tiêu gia.
25.04.2015
Chương 712
Buông tay là m. (2)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Giữa không trung, thân thể Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chung Kỳ phảng phất như bị mưa xôi qua, nhìn Thần Dạ, nà ng không còn Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
phần cao ngạo và ưu nhã như trước nữa, nghÄ© tá»›i cuá»™c Ä‘á»i nà y, Ä‘á»u phải
bị ngưá»i khống chế, lòng cá»§a nà ng liá»n như sa và o hầm băng váºy.
- Ngươi muốn như thế nà o, má»›i coÌ thể buông tha ta?
- Chuyện nà y, sau khi chuyện thà nh công, tự nhiên sẽ trả ngươi tự do!
Dù cho tâm tÃnh đại biến, nhưng Thần Dạ cÅ©ng không phải tiểu nhân hèn hạ
vô sỉ, những thá»§ Ä‘oạn nà y, ngà y bình thưá»ng, hắn còn khinh thưá»ng dùng.
Lấy lại bình tĩnh, Chung Kỳ lạnh lùng nói:
- Lăng Tiêu Äiện Tiêu gia thế lá»›n, kế hoạch cá»§a ngươi, không nhất định
sẽ thà nh công, hÆ¡n nữa Linh Nhi đối vá»›i bá»n há» quá mức trá»ng yếu, dù cho
ngươi có Tiêu Vô Yểm là m con tin, cũng chưa chắc có thể đổi về Linh
Nhi được.
Thần Dạ há» hững cưá»i khẽ:
- Ta tá»± buông tay chịu, thà nh hay không thà nh Ä‘á»u phải để sau má»›i biết
được, ngà y nay nói những chuyện nà y không chút ý nghĩa nà o cả. Chung Kỳ,
ngươi cÅ©ng phải biết, ta không phải má»™t ngưá»i nhân từ nương tay, nếu
như ngươi là m không tốt, hoặc là có tâm tư khác, xin hãy tin tưởng, ta
sẽ khiến ngưá»i chịu háºu quả ngươi khó mà hình dung đấy.
- Ngươi cÅ©ng không nên ép ngưá»i quá đáng, nếu không, dù cho chết, ta cÅ©ng sẽ không để ngươi như nguyện đâu!
Chung Kỳ háºn ý ngáºp trá»i, nếu như biết rõ sẽ có kết cục hôm nay, ngà y
trước đã không dùng Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt để mưu toan khống chế nam
nhân nà y rồi, trực tiếp giết thì sao có kết quả hôm nay được?
Nghe váºy, Thần Dạ nhe răng cưá»i không ngừng:
- Chỉ sợ đến lúc đó, ngươi ngay cả chết cÅ©ng khó đấy! An pháºn má»™t chút
chiếu theo ta nói mà là m, nếu không, ta mặc dù thương hương tiếc ngá»c
nhưng cũng không ngại lạt thủ tồi hoa đâu, ngươi tự hà nh xỠcho tốt.
- Thần Dạ!
Chung Kỳ quát:
- Ngươi yêu TỠHuyên và Linh Nhi, ta đã từng tổn thương qua các nà ng,
cho nên, ngươi phải lấy công đạo cho các nà ng, ta không trách ngươi.
Nhưng hôm nay, ta đã vì ngươi mà chịu má»i ná»—i khổ, lòng cá»§a ngươi, còn
sẽ đối ta tà n nhẫn như thế sao?
- Cái đó không quan hệ với ta, hơn nữa, cũng là ngươi gieo gió gặt bảo!
Nói xong, thân ảnh Thần Dạ hóa thà nh u mang, biến mất ở phÃa chân trá»i xa xa.
Mắt nhìn lấy hướng kia, từng đợt cảm giác vô lá»±c láºp tức trà n ngáºp toà n
thân Chung Kỳ, nà ng ngược lại chưa bao giỠnghĩ tới, nà ng vốn có danh
yêu nữ lại có má»™t ngà y bị ngưá»i khống chế.
Cái gì gá»i là tâm không khá»i mình, hôm nay, nà ng cuối cùng đã hiểu rõ.
Trong Lăng Tiêu Thà nh!
Nhìn Chung Kỳ trở vá», ngưá»i Tuyệt Minh Tông nguyên má»™t đám vá»™i và ng thi
lá»…, nhưng bá»n hắn lại phát hiện, nà ng như đã mất Ä‘i hồn phách, hai mắt
vô thần, ngưá»i cà ng má» mịt ....!
- Chung Kỳ, ngươi chịu trở vỠrồi hả?
Minh Hoa bà bà gầm lên:
- Hắc y nhân kia là ai, ngươi quen sao? Giữa các ngươi đến cùng quan hệ như thế nà o?
Bị quát há»i Chung Kỳ phảng phất hồn phách trở vá» cÆ¡ thể, âm thanh chói tai kia khiến nà ng cÅ©ng nổi lên vẻ lạnh lùng:
- Chuyện của ta, tựa hồ không tới phiên ngươi tới quản a?
- Ngươi?
- Bà bà , ta kÃnh ngươi là trưởng bối, nhưng ngươi đừng nên quá pháºn.
- Tiểu tiện nhân, ngươi phản rồi!
Tráºn tráºn lá»a giáºn khiến Minh Hoa bà bà như núi lá»a sắp sá»a bá»™c phát,
nhưng nà ng không động thá»§, không phải áp chế lá»a giáºn, mà là , không dám!
Äịa vị Chung Kỳ tại Tuyệt Minh Tông cÅ©ng như Tiêu Vô Yểm tại Lăng Tiêu
Äiện váºy, Minh Hoa bà bà tuy là cao thá»§ thế hệ trước, tu vị cà ng đạt đến
Hoà ng Huyá»n cảnh giá»›i, nhưng nà ng đã già , kiếp nầy cho dù đạt được đại
gặp gỡ cũng rất khó có thà nh tựu cao hơn.
Chung Kỳ lại khác, thà nh tá»±u tương lai cá»§a nà ng tuyệt sẽ không dừng bước ở Hoà ng Huyá»n cảnh giá»›i!
Từng bước một đi và o trong, trong lúc đó, thân thể Chung Kỳ khẽ chấn
động, tá»±a hồ má»™t tiếng mắng tức giáºn cá»§a Minh Hoa bà bà đã khiến nà ng
tìm được phương pháp không bị khống chế nữa.
Láºp tức trên khuôn mặt bắt đầu lá»™ vẻ vui mừng, cÅ©ng không quay đầu lại, quát nhẹ:
- Ngưá»i tá»›i!
- Sư tỷ, có gì phân phó?
Có ngưá»i liá»n vá»™i và ng cung kÃnh đáp.
Chung Kỳ vốn có địa vị bất phà m tại Tuyệt Minh Tông, thâm thụ lớp trẻ
Tuyệt Minh Tông tôn trá»ng và kÃnh sợ, mà vừa rồi quát lá»›n Minh Hoa bà bÃ
cà ng khiến má»i ngưá»i rõ rà ng ai má»›i là đối tượng bá»n há» cần thần phục
trng tương lai..
- Äến Lăng Tiêu Äiện, nói cho Tiêu Vô Yểm, đêm nay, ta ở chá»— cÅ© chá» hắn.
Hắn nếu không muốn đến thì nói hắn nếu muốn giữ lại tiếc nuối, váºy thì
tùy hắn.
- Vâng, ta đi ngay.
Cách đó không xa, Minh Hoa bà bà lá»a giáºn ngáºp trá»i bởi vì lá»i nà y nên
thoáng cái đã đánh tan tất cả ná»™ khÃ, Ä‘i đến bên ngưá»i Chung Kỳ, thu
liá»…m thanh âm chói tai cá»§a mình há»i:
- Chung Kỳ, ngươi muốn cùng Vô Yểm nói chuyện gì? Là chuyện hôn sự các ngươi sao?
- Bà bà , lá»i ta vừa nói, ngươi sao lại quên rồi?
- Ngươi?
Khuôn mặt Minh Hoa bà bà lại lần nữa tái nhợt...
Trong ná»™i viện, Chung Kỳ má»™t mình ngá»a mặt nhìn bầu trá»i, thẳng đến khi trá»i tối ánh mắt kia má»›i cháºm rãi thu trở vá».
- Thần Dạ, ta đã không muốn cùng ngươi là địch, tháºm chà còn từng nghÄ©
qua có cách nà o giúp ngươi cứu mẹ con TỠHuyên ra không. Nhưng ngươi đã
đối vá»›i ta như váºy thì tốt, ta sẽ cho ngươi biết, hai chữ hối háºn được
viết thế nà o!
- Ngươi đã đến rồi, cám ơn ngươi nguyện ý tới gặp ta!
Trên lầu các, thân ảnh xinh đẹp dựng dưới ánh trăng, hơi gió thổi tới,
quần áo mà u trắng bay múa phần pháºt, ba búi tóc Ä‘en láºp tức cháºp chá»n
bất định khiến thân ảnh uyển chuyển kia được triển lộ ra rõ rà ng.
Dù cho đối vá»›i thân ảnh ấy đã phi thưá»ng quen thuá»™c, hôm nay trong đáy
lòng cÅ©ng có thêm và i pháºn háºn và oán nói không rõ, nhưng khi thấy thân
ảnh ấy trong hai mắt Tiêu Vô Yểm vẫn có hà o quang sáng ngá»i.
- Tìm ta tới có chuyện gì?
Thân ảnh xinh đẹp cháºm rãi quay ngưá»i, hai con ngươi lưu chuyển, lúc nhìn quanh đột nhiên lông mà y kẻ Ä‘en nhẹ chau lại, nói:
- Vô Yểm, ngươi gầy đi rồi, vì sao không chăm sóc tốt cho bản thân chứ?
Tiêu Vô Yểm lạnh lùng nói:
- Chung Kỳ, ngươi tá»›i tìm ta, chÃnh là vì nói những lá»i nà y?
Sá»± tức giáºn cá»§a hắn khiến trong đôi mắt Chung Kỳ có má»™t tia ảm đạm vÃ
chua xót, lại còn tá»± trách khó có thể nói rõ, trầm mặc má»™t lát, láºp tức
mặt lá»™ vẻ tươi cưá»i ôn nhu nói:
- Vô Yểm, ngươi còn nhớ nơi nà y không?
- Hừ!
Tiêu Vô Yểm lạnh lùng khẽ hừ.
Thấy váºy, ánh mắt Chung Kỳ cà ng tổn thương, miá»…n cưỡng cưá»i má»™t tiếng, ngóng vá» nÆ¡i xa xăm, nói: Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ta còn nhớ rất rõ, năm đó, ta lần đầu tiên tới Lăng Tiêu Thà nh, ngươi
dùng lá»… nghi long trá»ng má»i ta dùng cÆ¡m, sau đó, dẫn ta đến nÆ¡i nà y.
- Ngươi nói, nơi nà y mặc dù không phải chỗ cao nhất tại Lăng Tiêu Thà nh,
cũng không phải nơi phồn hoa nhất, nhưng cảnh trà ở đây rất đẹp, quan
trá»ng nhất đây là nÆ¡i chứng kiến tình yêu.
Nghe đến đây, Tiêu Vô Yểm nhịn không được xùy~~ cưá»i tá»± giá»…u:
- Tình yêu ta vốn ngá»™ nháºn, kết quả lại là Tương Vương cố ý, thần nữ vô
tâm mà thôi. Việc nà y tuy hiện giá» ngưá»i biết không nhiá»u lắm, nhưng
cuối cùng sẽ truyá»n Ä‘i, đến lúc đó, thanh danh thiếu chá»§ Lăng Tiêu Äiện
sẽ trở thà nh đá kê chân cho thiếu chủ Tuyệt Minh Tông, Chung Kỳ, uổng
cho Tiêu Vô Yểm ta tá»± phụ, không ngá» kết quả lại như váºy, trong lòng
ngươi nhất định rất hà i lòng đúng khong?
25.04.2015
Chương 713
Yêu nữ chi tâm.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Thân thể Chung Kỳ khẽ rung động, trong đôi mắt đẹp thoáng ánh lệ: Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vô Yểm, ta và ngươi hiểu nhau mến nhau nhiá»u năm như váºy, chẳng lẽ,
ngươi đối vá»›i cách là m ngưá»i cá»§a ta không biết chút nà o sao?
- Danh tiếng yêu nữ danh chấn toà n bá»™ Äông Vá»±c thế giá»›i, nói tháºt, Tiêu Vô Yểm ta tháºt sá»± nhìn không thấu tâm yêu nữ như ngươi.
Tiêu Vô Yểm há» hững cưá»i nói.
Nghe thế nước mắt liá»n lăn xuống, thân ảnh giai nhân cà ng lá»™ ra nhu nhược, nhìn qua Tiêu Vô Yểm, Chung Kỳ gần như là nỉ non:
- Yêu nữ? Vô Yểm, nhiá»u năm yêu nhau, thì ra trong lòng ngưá»i ta lại tệ
như thế sao? Ngà y đó ngươi và Tiêu lão tiá»n bối đến Tuyệt Minh Tông cầu
hôn bị ta cá»± tuyệt, tuy chÃnh là ta không phải, nhưng ngươi có cho ta cÆ¡ Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
há»™i giải thÃch không? Không nói lá»i nà o đã rá»i Ä‘i, Vô Yểm, ngươi là m
sao biết được nỗi nổi khổ trong lòng ta chứ?
- Nổi khổ trong lòng ngươi?
Tiêu Vô Yểm ánh mắt láºp loè má»™t lát, chợt nói:
- Tốt, hôm nay ngươi hẹn ta ra, chắc hẳn cũng không phải để nói nhảm,
nói đi, để cho ta biết rõ, trong lòng ngươi đến tột cùng đau đớn bao
nhiêu?
Liếc nhìn Tiêu Vô Yểm tháºt sâu, Chung Kỳ nói khẽ:
- Thế nhân Ä‘á»u biết Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt, danh tiếng yêu nữ cà ng vì
váºy mà có, nhưng thế nhân chưa từng chÃnh thức hiểu rõ được Äá»c Tâm
Nhiếp Hồn Thuáºt?
- Chung Kỳ, ngươi có ý gì?
Trong lòng Tiêu Vô Yểm có chút xiết chặt, đã có một phần bối rối không hiểu .
- Cái gá»i là đá»c tâm, chÃnh là là có thể nhìn thấu nhân tâm, khiến mình
vÄ©nh viá»…n chiếm ở i thượng phong. Nhiếp Hồn Thuáºt cà ng là má»™t loại thá»§
Ä‘oạn cao sâu hÆ¡n, sâu trong hồn phách là căn bản cá»§a ngưá»i, căn bản cá»§a
vạn váºt.
- Mượn nhá» nhiếp hồn, ta có thể là m được rất nhiá»u chuyện không thể
tưởng tượng nổi, và dụ như ngà y đó bắt chước được chìa khóa Chúng Thần
Chi Mộ xuất hiện, đưa tới đám thế l ực Phong gia. Lại và dụ như, võ kỹ
cá»§a ngưá»i khác ta cÅ©ng có thể bắt chước được...
- Nhưng những thứ nà y chỉ là thá»§ pháp thô thiển, nếu chỉ là nhiếp hồn thì sao lại được xưng là Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt chứ?
Chung Kỳ dừng lại má»™t chút liá»n nói:
- Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt chÃnh thức chÃnh là trá»±c chỉ nhân tâm, tiến tá»›i, khống chế tâm hồn ngưá»i khác!
Sâu trong mắt Tiêu Vô Yểm không khá»i lá»™ ra má»™t vòng sợ hãi tháºt sâu, má»™t
thân cÅ©ng lui vá» phÃa sau và i bước, khống chế nhân tâm, mình và nà ng
kết giao đã nhiá»u năm...
- Vô Yểm ngươi không phải sợ, ngươi là ngưá»i ta yêu nhất, ta sao có thể dùng thá»§ Ä‘oạn như váºy đối phó ngươi chứ?
Tiêu Vô Yểm cưá»i nhạo, rõ rà ng không há» tin tưởng những lá»i nà y.
Chung Kỳ bất đắc dĩ, nà ng nhu hòa nói:
- Kỳ tháºt, phương pháp ứng phó Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt cÅ©ng rất đơn
giản, chỉ cần tâm tÃnh đủ cưá»ng đại, Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt sẽ không
thể nà o thi triển được. Vô Yểm, ngươi ưu tú như thế, sớm đã thiên chuy
bách luyện, ta dù có lòng cũng không thể là m gì được ngươi cả.
- Nói chÃnh đỠđi.
Ngưá»i đối diện tuy giải thÃch rõ rà ng nhưng Tiêu Vô Yểm vẫn rất cảnh
giác, nếu đơn giản như thế, Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt sao có thể khiến
Chung Kỳ có uy danh như váºy chứ/
Thân là thiếu chá»§ Lăng Tiêu Äiện, Tiêu Vô Yểm cà ng thêm rõ rà ng, Tuyệt
Minh Tông, thân cũng là một trong các thế lực bá chủ nội tình sẽ hùng
háºu bá»±c nà o chứ, Chung Kỳ nếu như không có má»™t Ãt thá»§ Ä‘oạn thì sao có
thể trở thà nh thiếu chủ Tuyệt Minh Tông được!
- Trước đây, ta cùng vá»›i Thần Dạ từng có nhiá»u lần tiếp xúc, ngươi cÅ©ng
biết đấy, lúc ấy, ta đã nói vá»›i ngươi, ta có mục Ä‘Ãch khác, tuyệt không
phải như ngươi nghĩ.
Ãnh mắt Chung Kỳ láºp tức buồn bã, khổ sở nói:
- Theo nhiá»u lần tiếp xúc, ta cà ng phát giác được nhiá»u chá»— bất phà m cá»§a ngươi nà y...
- Vì váºy, ngươi thÃch hắn?
Lá»a giáºn cá»§a Tiêu Vô Yểm rốt cục vẫn phải nhịn không được bùng lên.
Hai nữ nhân từng xuất hiện trong cuá»™c Ä‘á»i hắn, vậy maÌ€ má»™t trước má»™t
sau, cuối cùng tất cả Ä‘á»u thÃch cùng má»™t ngưá»i, mặc kệ trong lòng cá»§a
hắn yêu thương hai ngưá»i nà y bao sâu, nhưng sá»± tháºt nà y lại không phải
Tiêu Vô Yểm hắn có thể tiếp nháºn được.
Cho nên, Thần Dạ nhất định phải chết, dùng máu cá»§a hắn để rá»a sạch sỉ nhục cá»§a mình!
Nếu không, ngà y khác toà n bá»™ Äông Vá»±c thế giá»›i, cái tên Tiêu Vô Yểm sẽ
trở thà nh đỠtà i để ngưá»i khác cưá»i nhạo, nghị luáºn, tháºm chà xem thưá»ng
sau trà dư tá»u háºu.
- Ta không có!
Chung Kỳ khà n giá»ng quát:
- Ta cho tá»›i bây giá» Ä‘á»u không thÃch hắn, Tiêu Vô Yểm, ngươi không được oan uổng ta! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äã không có, vì sao cá»± tuyệt cầu hôn cá»§a ta?
Tiêu Vô Yểm mạnh mẽ ép lên trước, tức giáºn quát.
Thần sắc Chung Kỳ lại lần nữa ảm đạm xuống, đăÌng chaÌt vạn phần, bi tiếu:
- Vô Yểm, ngươi còn nhá»› rõ trước khi ta rá»i khá»i Hải Vá»±c Phong Thà nh từng đại chiến qua má»™t lần vá»›i Thần Dạ không?
- Trong lần đại chiến kia, ta toà n lá»±c ứng phó, phát huy Äá»c Tâm Nhiếp
Hồn Thuáºt đến mức táºn cùng, muốn thu phục Thần Dạ thu phục, mặc kệ ngươi
có thừa nháºn hay không, nếu có được ngưá»i nà y thì đối vá»›i sau nà y vững
chắc địa vị Tuyệt Minh Tông sẽ có tác dụng không thể bỠqua được.
- Nhưng mà ...
Chung Kỳ cưá»i cà ng thêm thê lương:
- Ta đã thất bại, hÆ¡n nữa bại tháºp phần triệt để, Äá»c Tâm Nhiếp Hồn
Thuáºt, nếu không những không thể thu phục Thần Dạ, ngược lại còn bị hắn
đánh bại...
Tiêu Vô Yểm trong lòng chấn động, vá»™i há»i:
- Sẽ có kết quả thế nà o?
- Äá»c Tâm Nhiếp Hồn Thuáºt, không đả thương ngưá»i, liá»n tổn thương mình! HÆ¡n nữa, hiệu quả Ä‘á»u toà n bá»™ phản hồi!
Tiêu Vô Yểm láºp tức nghẹn ngà o:
- à của ngươi là nói, ngươi muốn khống chế Thần Dạ, sau khi thất bại, ngươi sẽ bị hắn khống chế ngược lại sao?
Chung Kỳ gáºt gáºt đầu, thê lương nói:
- Sau khi trở lại Tuyệt Minh Tông, ta một mực vẫn nghĩ biện pháp muốn
tiêu trừ sạch háºu quả nà y, nhưng lại trùng hợp ngươi tá»›i cầu hôn, Vô
Yểm, ta khi đó thân bất do kỷ, tâm cà ng thêm không thuộc vỠmình, ta sao
có thể đáp ứng ngươi?
- Ngươi há»i cÅ©ng không há»i, cÅ©ng không cho ta cÆ¡ há»™i giải thÃch đã rá»i
đi, Vô Yểm, ngươi không biết lúc ấy lòng ta đau nhức và già y vò thế nà o
đâu!
- Thần Dạ, ngươi đáng chết!
Tiêu Vô Yểm sát ý ngáºp trá»i.
Chung Kỳ nghiêm nét mặt nói:
- ÄuÌng, chỉ có giết Thần Dạ, lá»±c khống chế trong ná»™i tâm cá»§a ta má»›i có
thể hoà n toà n bị trừ táºn gốc, Vô Yểm, chỉ có đến lúc kia, ta má»›i coÌ
thể yên tâm hoà n toà n giao bản thân cho ngươi, bằng không thì, cho dù
gả cho ngươi đó cũng là hại ngươi thôi!
- Thì ra Ä‘á»u là lá»—i cá»§a ta, là ta sai rồi! Thần Dạ, ngươi mÆ¡Ìi chÃnh lÃ
đầu sá» gây nên má»i chuyện, không giết ngươi, ta sao có thể an tâm được.
Tiêu Vô Yểm không ngừng nhẹ giá»ng nỉ non, trong mắt sát ý cà ng thịnh, khiến tâm thần Chung Kỳ bất giác an tâm lại
- hần Dạ, ta thỠphải giết hắn! Bất quá...
Nhìn dung nhan tuyệt sắc cá»§a Chung Kỳ, trong mắt Tiêu Vô Yểm không khá»i
lá»™ ra cảm giác nóng rá»±c, dữ tợn như dã thú, phảng phất như muốn ăn ngưá»i
váºy.
- Ta muốn giết Thần Dạ, là vì ta muốn chứng minh bản thân, không phải vì
bất luáºn kẻ nà o. Tuy rằng trong đó cÅ©ng có nguyên nhân vì ngươi, nhưng,
Ä‘a phần vẫn là oán háºn.
25.04.2015
Chương 714
Chiến. (1)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Quen biết nhiá»u năm, ngươi
tháºt cho rằng Tiêu Vô Yểm ta hoà n toà n bị sắc đẹp cá»§a ngươi mê hoặc, mÃ
đã mất đi tất cả phán đoán và tỉnh táo sao? Chung Kỳ, không ngại trung
thực một câu, ngươi muốn lợi dụng ta, khống chế hai thế lực lớn, hắc
hắc, ngươi là đang nằm mơ!
- Vốn liếng lớn nhất của Chung Kỳ ngươi chỉ là dung mạo và thân thể
ngươi thôi, nhiá»u năm qua, ta không có được, tuy rất đáng tiếc, nhưng
xin ngươi rõ rà ng má»™t chút, thân pháºn thiếu chá»§ Lăng Tiêu Äiện cá»§a ta
không chỉ vì bản thân ta ưu tú mà ta cà ng là ngưá»i cá»§a Tiêu gia! Ngươi
thì sao?
Tiêu Vô Yểm cưá»i to:
- Ngươi quả tháºt ưu tú, nhưng thế gian không thiếu khuyết ngưá»i ưu tú, Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tuyệt Minh Tông cho ngươi sao có thể sánh bằng Lăng Tiêu Äiện cho ta
được?
- Cho nên Chung Kỳ, thân thể cá»§a ngươi, nhất định chỉ có ta coÌ thể
hưởng dụng, mà bởi vì ngươi lợi dụng ta nên sau khi ngưá»i thà nh nữ nhân
cá»§a ta ta sẽ khiến ngưá»i biết thế nà o là đau khổ!
- Ha ha!
Thân ảnh thiểm lược, thoáng qua đã không thấy đâu nữa.
Nhìn qua phương hướng Tiêu Vô Yểm rá»i Ä‘i, bên khóe miệng Chung Kỳ cÅ©ng
lá»™ ra má»™t đưá»ng cong đẹp mắt, thần sắc không giáºn không bi, có vẻ đẹp đẽ
lặng yên lướt ra.
- Tiêu Vô Yểm, nếu ngươi đã hiểu ta như thế thì phải biết lòng ta chưa
bao giá» thuá»™c vá» bất kỳ ngưá»i nà o, dù là ngươi... Ngươi biết không, ta
năm đó, tại sao phải cướp ngươi từ tay TỠHuyên?
- CÅ©ng không phải vì ta yêu ngươi bao nhiêu, mà là ngươi lá»±a chá»n nà ng mà không lá»±a chá»n ta, ta không phục, như thế thôi!
- Ta nếu yêu ngươi, há có thể không giao phó tất cả cho ngươi?
Chung Kỳ im ắng cưá»i khẽ:
- Tráºn chiến vá»›i Thần Dạ, ta xin chúc ngươi may mắn, hi vá»ng ngươi có
thể còn sống trở vá». Nếu như ngươi vá» không được, váºy cÅ©ng không có việc
gì, có ngưá»i sẽ báo thù cho ngươi thôi!
- Các ngươi má»™t trước má»™t sau cùng đến Hoà ng Tuyá»n, trên đưá»ng, cuối
cùng cÅ©ng có bạn rồi. Bất quá các ngươi ngà n vạn đừng cùng háºn ta trên
đưá»ng Hoà ng Tuyá»n, bởi vì cái chết cá»§a các ngươi không chút quan hệ nà o
đến ta cả.
- Chung Kỳ ta, không có gì phải xin lỗi các ngươi!
- Thần Dạ, lăn ra đây nháºn lấy cái chết!
Một tiếng quát lạnh như băng ẩn chứa sát ý khó có thể che dấu sát ý như
sấm sét cuồn cuá»™n vang vá»ng giữa không trung, láºp tức truyá»n khắp toà n
bộ Lăng Tiêu Thà nh.
Ngay láºp tức, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u lướt ra khá»i phòng, nhìn bóng ngưá»i
má»™t thân trưá»ng bà o mà u xanh trên không khách sạn kia, bất giác Ä‘á»u khẽ
nhÃu mà y má»™t cái.
ÄÆ°Æ¡ng đại Lăng Tiêu Äiện thiếu chá»§, sát ý lại lạnh lùng như thế, đến cùng là có chuyện gì?
- Thần Dạ kia là ai, sao lại khiến Tiêu Vô Yểm giáºn dữ như váºy?
Ở má»™t nÆ¡i, Thanh Má»™c lão quái và Diệp Mang kinh ngạc thoáng má»™t phát, chợt nhÃu nhÃu mà y, nói:
- Hắc y nhân kia gá»i là Thần Dạ?
- Xem ra tiểu tá» nà y quả nhiên là nhằm và o Lăng Tiêu Äiện, cÅ©ng không
biết song phương có ân oán gì, khiến tiểu tá» nà y má»™t mình má»™t ngưá»i đám
xông và o Lăng Tiêu Äiện, mà Tiêu Vô Yểm đối vá»›i hắn tá»±a hồ có thù rất
sâu, cái nà y, cà ng thú vị rồi.
- Xem cuá»™c vui a!
Sâu trong khách sạn, Thần Dạ cÅ©ng nhÃu chặt mà y, ngược lại không ngá»
rằng Tiêu Vô Yểm đến sá»›m như váºy, xem ra kế hoạch hắn muốn lợi dụng
Chung Kỳ không dùng được nữa rồi!
Bất quá không sao, Tiêu Vô Yểm có thể tá»›i là tốt rồi, có hắn là m con tin, không tin Tiêu gia sẽ không thả ngưá»i.
- Thần Dạ, còn chưa cút ra!
- ÄÆ°á»ng đưá»ng Lăng Tiêu Äiện Thiếu chá»§, cư nhiên không có giáo dưỡng như
thế, khó trách Tứ đại thế lá»±c bá chá»§ Äông Vá»±c thế giá»›i Lăng Tiêu Äiện
thanh danh kém cá»i nhất!
Lá»i mỉa mai nhà n nhạt nương theo má»™t đạo u mang như thiểm Ä‘iện lướt ra khá»i khách sạn!
Dưới ánh trăng tròn, dưới một bộ áo đen, thân thể lộ ra có và i phần gầy
yếu kia được u mang nhà n nhạt bao lấy, nhìn qua cà ng thêm quỷ dị và âm
trầm.
Nhìn qua ngưá»i trẻ tuổi có chút quen thuá»™c nhưng lại hết sức lạ lẫm kia, Tiêu Vô Yểm lạnh giá»ng cưá»i to:
- Thần Dạ, tất cả má»i ngưá»i là ngưá»i quen, Ä‘á»u không cần che che lấp lấp gì Ä‘i?
- Với ngươi cũng không quen thuộc lắm!
Äang khi nói chuyện, Thần Dạ vẫn lấy xuống áo choà ng mà u Ä‘en, lúc nà y đã
từ tối thà nh sáng, đối mặt với Tiêu Vô Yểm, Thần Dạ hắn tự nhiên không
cần phải che lấp gì cả.
Vô số ngưá»i láºp tức nhìn qua, gần đây Lăng Tiêu Thà nh bị Hắc y nhân nà y
huyên náo tháºt sá»± quá loạn, mà ở trong há»—n loạn như váºy, Lăng Tiêu Äiện
thân là chủ nhân rõ rà ng một mực không có động tác gì, cái nà y khiến
ngưá»i cà ng thêm hiếu kỳ thân pháºn chân chÃnh và diện mạo cá»§a Hắc y nhân
kia.
Khi tất cả má»i ngưá»i chứng kiến dưới áo choà ng mà u Ä‘en kia lại là má»™t
gương mặt trẻ tuổi như thế, nguyên má»™t đám, kể cả Tam đại Hoà ng Huyá»n
cao thá»§ Thanh Má»™c lão quái, Diệp Mang, Minh Hoa bà bà đá»u không khá»i cả
kinh.
Hắc y nhân nà y không khá»i quá mức trẻ Ä‘i? Mà trẻ tuổi như váºy, không ngá»
có tu vị cảnh giá»›i Lá»±c Huyá»n, hÆ¡n nữa thá»§ Ä‘oạn quá»· dị thông thiên, tiá»n
đồ không thể hạn lượng, đợi thêm má»™t thá»i gian nữa thì đỉnh phiến thế
giới nà y tất nhiên sẽ có tên của hắn.
Äáng tiếc, hắn đắc tá»™i Lăng Tiêu Äiện!
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, thá»±c sá»± không phải tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u nghÄ© như váºy, hắn
tuổi còn nhỠđã có đảm lượng như thế, tuy nói rất mạo hiểm, nhưng theo
má»™t loạt cỠđộng cá»§a hắn mà xem thì ngưá»i trẻ tuổi nà y cÅ©ng không phải
là ngưá»i xúc động.
Hắn chưa hẳn không thể hóa giải một kiếp nà y!
- Ha ha!
Chỉ và o Thần Dạ, trá»±c chỉ ấn ký mÆ¡ hồ ở giữa mi tâm kia, Tiêu Vô Yểm đột nhiên cưá»i to:
- Thần Dạ ah Thần Dạ, ngươi cũng coi như là một nhân vật, vậy mà
lại vì má»™t nữ nhân khiến mình biến thà nh bá»™ dạng ngưá»i không ra ngưá»i, Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
quá»· không ra quá»· như váºy, ha ha...
Tuy cưá»i to thoải mái nhưng trong lòng Tiêu Vô Yểm cà ng thêm cẩn tháºn,
bởi vì má»™t chuyện má»™t ngưá»i nà o đó mà khiến cho má»™t ngưá»i tâm tÃnh đại
biến, ngưá»i như váºy, không thể nghi ngá» là cá»±c kỳ đáng sợ.
Cũng như Tiêu Vô Yểm hắn, bởi vì Chung Kỳ cự hôn nên mấy tháng nà y nhìn
như tinh thần uể oải, lại vì mối háºn trong lòng nên toà n tâm vùi đầu và o
trong tu luyện, khiến tiến độ tu luyện vượt xa lúc trước, bằng không
thì hắn cÅ©ng không cách nà o nhanh như váºy đã đạt đến cảnh giá»›i Äịa Huyá»n
nhị trá»ng rồi!
Hắn như thế, tin tưởng đối thủ nhất định cũng thế!
Nhưng nhìn thấy bộ dạng nà y của Thần Dạ, Tiêu Vô Yểm vẫn nhịn không được
cá»±c kỳ thoải mái, ác khÃ, áp lá»±c mấy tháng qua cuối cùng cÅ©ng có thể
phát tiết rồi.
Thần Dạ ngược lại không giáºn, lạnh nhạt nói:
- Nghe nói, ngươi theo Tiêu Lang Anh tự mình đến Tuyệt Minh Tông hướng
Chung Kỳ cô nương cầu hôn, nhưng hai ngưá»i các ngươi lại bị cá»± tuyệt,
Tiêu Vô Yểm, chắc hẳn trong lòng ngươi nhất định không được dễ chịu a?
Luáºn công phu mồm mép, Tiêu Vô Yểm xa xa không phải đối thá»§ cá»§a Thần Dạ,
mà hắn lại muốn dùng Tá» Huyên để kÃch thÃch mình, khiến tâm thần mình
có chút không táºp trung, không cách nà o chuyên chú đại chiến, dụng tâm
là đúng, nhưng Tiêu Vô Yểm đã quên mất chuyện cá»§a chÃnh mình.
- Thần Dạ, ngươi muốn chết!
Chuyện cầu hôn thất bại ngưá»i biết không quá nhiá»u, mà Tiêu Vô Yểm cÅ©ng
biết, nhất định không cách nà o giấu diếm được thiên hạ, nhưng chỉ cần
hắn hôm nay trước hết giết Thần Dạ sau đó dù có bị ngưá»i biết được cÅ©ng
không ai dám cưá»i nhạo cả.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
« 1 70 71 72 ... 89 »