Äế Quân
Tác giả: Tác giả: Ngốc Tiểu Ngư
Số chương: 887
Lần đọc: 498.944
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
« 1 46 47 48 ... 89 »
06.04.2015
Chương 461
Thánh nữ TỠHuyên. (1)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Äạp lên con đưá»ng bằng đá
nà y, có lẽ má»›i coi như chÃnh thức tiến và o phạm vi Khiếu Lôi Tông, trong
không gian bốn phÃa Ä‘á»u có Lôi Äình chi lực lặng yên bạo lao qua.
Thần Dạ nếu không phải thân thể cưá»ng hãn cứng cá»i thì sợ rằng bước và o
đâu phải luôn dùng huyá»n khà năng lượng Ä‘i chống cá»±, nếu không khó mÃ
lên núi được.
- Quả nhiên là hảo thá»§ Ä‘oạn, chỉ riêng má»™t chiêu nà y thôi Ä‘ã giảm bÆ¡Ìt Ä‘i phải dùng ngưá»i để phòng thá»§ rồi. . . .
Thần Dạ buông tiếng thở dà i, bất quá, với hắn mà nói, đây cũng là chuyện
tốt, Lôi Äình chi lực bá đạo cÅ©ng có hiệu quả Ä‘oán thể, dùng tu vị
thân thể hắn thì năng lượng bình thưá»ng khó có thể kÃch thÃch được nữa
rồi.
Như váºy từng bước má»™t Ä‘i đến chá»— tông môn Khiếu Lôi Tông, Thần Dạ sẽ được Ãch lợi không cạn. . . .
So vá»›i Thần Dạ, Tá» Huyên thoạt nhìn còn thần kỳ hÆ¡n nhiá»u.
Từ trong mặt đất, trong hư không, đại lượng lá»±c lượng Lôi Äình chen chúc
mà đến, lúc bao lấy Tá» Huyên thì trong cÆ¡ thể cá»§a nà ng liá»n tá»± có má»™t
đạo hà o quang mà u tÃm thiểm lược mà ra, chợt, giống như tạo thà nh má»™t
phương vòng xoáy váºy, những Lôi Äình lá»±c lượng kia Ä‘á»u bị hấp thu và o, Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
sau đó dần dần trà n và o trong cơ thể TỠHuyên.
Có thể khiến Lôi Äình lá»±c lượng bá đạo trở thà nh như Thiên Äịa linh khÃ
để hấp thu, có thể nghÄ©, Lôi Äình chi lực vốn có cá»§a Tá» Huyên cưá»ng đại
đến bực nà o.
- Ngươi đừng nhìn ta như váºy, chỉ là từ nhá» ta đã lá»›n lên ở đây, hÆ¡n nữa
lôi thuá»™c tÃnh, công pháp không giống ngưá»i thưá»ng, cho nên đã thà nh
thói quen rồi!
TỠHuyên lạnh nhạt nói:
- Cà ng hướng lên, Lôi Äình chi lực se cà ng thêm nồng Ä‘áºm, Thần Dạ, ở
chá»— nà y má»™t thá»i gian ngắn, đối vá»›i tu vi, cùng vá»›i tu vị thân thể cá»§a
ngươi Ä‘á»u sẽ có chá»— tốt rất lá»›n đấy.
Có lẽ là đã đến Khiếu Lôi SÆ¡n Mạch, có lẽ là khiến Thần Dạ dần thÃch ứng
vá»›i Lôi Äình chi lực nên Tá» Huyên không còn chạy nhanh như trước nữa,
giống như Ä‘ang tản bá»™ váºy, không vá»™i không cháºm, từng bước má»™t bước lên Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
đỉnh núi.
Nghe váºy, Thần Dạ nở nụ cưá»i, đạo lý là đạo lý nà y, bất quá, Khiếu Lôi Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tông nà y hắn cÅ©ng không muốn chá» lâu, không có hắn, Tá» Huyên không thÃch
ở đây, Linh Nhi cÅ©ng không thÃch ở đây.
Nhưng loại thói quen nà y của TỠHuyên có lẽ cũng không phải chuyện tốt gì!
Cũng đã đến Khiếu Lôi Sơn Mạch, tông môn Khiếu Lôi Tông đã có thể trông
thấy từ xa, có nghÄ© nhiá»u những chuyện nà y cÅ©ng vô dụng. Thần Dạ gãi gãi
đầu, mang theo má»™t cổ hà n ý nhà n nhạt không muốn ngưá»i biết Ä‘i theo sau
lưng Tá» Huyên, cháºm rãi bước lên đỉnh núi.
Lúc Ä‘i đến giữa sưá»n núi, bá»—ng nhiên, mấy đạo thân ảnh từ trong khu vá»±c
bà ẩn ở hai bên mãnh liệt bắn ra, cùng lúc đó, tiếng quát lăng lệ ác
liệt cÅ©ng theo đó vang vá»ng.
- Ngưá»i nà o, dám xông và o Khiếu Lôi Tông ta? Nhanh chóng khai báo tên, nếu không, giết chết bất luáºn tá»™i!
Ngưá»i Khiếu Lôi Tông, tháºt đúng là đủ bá đạo. . . . Thần Dạ cưá»i lắc
đầu, đang muốn tiến lên nói một câu thì TỠHuyên đã trước hắn một bước,
Ä‘i tá»›i trước mặt những ngưá»i kia.
Nà ng không nói một câu, nhưng lại khiến cho mấy tên đệ tỠKhiếu Lôi Tông
kia sau má»™t lát thần sắc chợt rung động bất thưá»ng, ngay cả thanh âm
cÅ©ng biến hóa Ä‘i rất nhiá»u.
- Thánh. . . Thánh nữ!
- Thánh nữ?
Nghe mấy ngưá»i Khiếu Lôi Tông xưng hô vá»›i Tá» Huyên, Thần Dạ có má»™t loại cảm giác như lá»t và o sương mù.
Thánh nữ? Vừa nghe qua đã biết rõ, thân pháºn Thánh nữ nà y chắc có lẽ
cÅ©ng không quá thấp, từ vẻ kinh ngạc sau đó láºp tức chuyển hóa thà nh
cung kÃnh cá»§a những ngưá»i kia là có thể nhìn ra được.
- Thánh nữ, ngà i, ngà i trở vỠrồi sao?
Má»™t ngưá»i cầm đầu trong đó vá»™i và ng run rẩy nói:
- Thánh nữ, má»i ngà i!
Tá» Huyên gáºt gáºt đầu, không nói nhiá»u lắm, trá»±c tiếp bước tiếp lên trên,
có nà ng dẫn đưá»ng, mấy ngưá»i kia tá»± nhiên cÅ©ng sẽ không là m khó Thần
Dạ, sau khi bóng lưng bá»n há» biến mất, ngưá»i cầm đầu láºp tức móc ra má»™t
quả đạn dấu sao phóng lên trên trá»i.
- TỠHuyên, Thánh nữ đến cùng là sao?
Sau khi không còn ai nữa, Thần Dạ liá»n bước lên phÃa trước há»i.
- Trong Khiếu Lôi Tông trước giỠvẫn có danh xưng Thánh tỠhoặc Thánh
nữ, mà Thánh tá» và Thánh nữ má»—i má»™t thá»i đại, Ä‘á»u là nhân tuyển tông chá»§
tương lai của Khiếu Lôi Tông cả.
Thần Dạ trong lòng hơi kinh hãi, hắn biết rõ, dùng tu vị của TỠHuyên
trong Khiếu Lôi Tông nhất định có địa vị phi phà m, tháºt không nghÄ© đến,
phi phà m nà y lại đạt đến mức nà y.
Tá» Huyên há» hững cưá»i cưá»i, nói:
- Dù cho Linh Nhi không xảy ra bất cứ chuyện gì, ta cũng sẽ không trở thà nh tông chủ Khiếu Lôi Tông đâu!
Nghe nói như thế, ánh mắt Thần Dạ láºp tức lạnh lùng hÆ¡n nhiá»u, trong
những lá»i nà y cất dấu thống khổ nhất Ä‘á»i nà y cá»§a Tá» Huyên, má»™t nữ nhân,
đáng thương nhất chÃnh là gặp phải nhầm ngưá»i!
- Tất cả Ä‘á»u đã qua, ta tin tưởng, sẽ có rất nhiá»u ngưá»i vì thế mà cảm thấy hối háºn thôi!
Tá» Huyên lạnh lùng cưá»i cưá»i:
- Hối háºn? Quả thá»±c buồn cưá»i!
Thần Dạ không khá»i im lặng xuống, đúng váºy a, hối háºn cÅ©ng sao có thể xóa được nổi thống háºn kia chứ?
Má»™t đưá»ng im ắng, im im lặng lặng, cuối cùng đã tá»›i đỉnh núi.
Bất quá, sau khi đến nÆ¡i nà y Thần Dạ má»›i phát hiện, Khiếu Lôi Tông, tháºt sá»± có đủ khà phái, đủ ná»™i tình!
Chá»— ba ngưá»i Ä‘ang đứng hiện giá» tuy là trên đỉnh núi, nhưng cÅ©ng không
phải là trên đỉnh Khiếu Lôi SÆ¡n Mạch, phóng mắt nhìn Ä‘i, ở phÃa trước có
má»™t ngá»n núi cÆ¡ hồ nối tiếp lấy Thiên Äịa, nguy nga và khà phách.
Ngoà i ra ở chung quanh còn có nhiá»u ngá»n núi không biết cao đến bao
nhiêu, kể cả ngá»n sÆ¡n phong dưới Thần Dạ thì tổng cá»™ng còn có năm tòa
ngá»n núi, chúng giống như những vì sao, vây quanh lấy ngá»n núi cao vút
kết nối vá»›i Thiên Äịa kia!
Nếu như Khiếu Lôi Tông không đủ cưá»ng đại, như váºy, không cách nà o chiếm cứ lấy má»™t nÆ¡i hùng vÄ© như thế cả.
Tâm thần Thần Dạ ngưng ngưng tụ, trong ánh mắt có hà n ý đang điên cuồng
bắt đầu khởi động, chÃnh laÌ€ do Khiếu Lôi Tông đủ cưá»ng đại nhưng năm đó
lại bá» mặc Linh Nhi nên cà ng khiến lòng ngưá»i lạnh lẽo hÆ¡n.
- Chá»— đó, mÆ¡Ìi chÃnh là tông môn Khiếu Lôi Tông.
Chỉ và o điểm cao kia, TỠHuyên thản nhiên nói.
- Rốt cục cũng sắp tới rồi, TỠHuyên, chúng ta đi nhanh một chút đi, để
ta xem thá» cái gá»i là Khiếu Lôi Tông, đến tá»™t cùng có bao nhiêu nÆ¡i kỳ
dị!
Thần Dạ cưá»i khẽ, lúc nà y, hắn lướt qua Tá» Huyên, dẫn đầu lướt nhanh vá» trước.
- Thần Dạ!
Trên đỉnh núi, ánh mắt Tá» Huyên láºp tức lóe lên, tâm thần lạnh lùng đã duy trì hồi lâu rốt cục cÅ©ng lặng yên tiêu tan. . . .
Giữa hai ngá»n núi, muốn đến được chá»— tông môn Khiếu Lôi Tông thì trước
tiên phải xuống núi, sau đó lại dá»c theo con đưá»ng lên núi kia lần nữa
leo lên ngá»n núi cao vút kia.
Khiếu Lôi Tông, quả nhiên là có chút phiá»n phức.
Lá»™ trình tuy rằng không ngừng, nhưng tốc độ Thần Dạ tháºp phần nhanh,
cá»™ng thêm dá»c theo con đưá»ng nà y, ngưá»i Khiếu Lôi Tông đã biết Tá» Huyên
trở vá», cho nên cÅ©ng không có ná»a Ä‘iểm bố trà phòng vệ, khiến cho Thần
Dạ ước chừng sau ná»a canh giá» liá»n xuất hiện trên đỉnh núi cao kia.
06.04.2015
Chương 462
Thánh nữ TỠHuyên. (2)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Vừa lên đỉnh núi, chỉ nghe
thấy má»™t hồi tiếng sâm như thá»§y triá»u cuồn cuá»™n, lúc nhìn bầu trá»i chợt
có má»™t tầng mây mà u tÃm vô cùng khổng lồ giắt ngang, bên trong, lôi Ä‘iện
láºp loè, tiếng cuồn cuá»™n kia chÃnh là từ trong đó truyá»n ra.
Dưới tầng mây mà u tÃm bao trùm, toà n bá»™ đỉnh núi diện tÃch khá lá»›n ngay
cả ánh mặt trá»i cÅ©ng rất gian nan má»›i coÌ thể chiếu và o, mà hai ánh hà o
quang lại Ä‘an xen và o nhau khiến nÆ¡i nà y lá»™ ra hà o quang mà u nâu tÃm
nhà n nhạt.
Không chỉ có thể, đầu tiên Ä‘áºp và o mắt chÃnh là má»™t mảnh quảng trưá»ng
cá»±c lá»›n, sau quảng trưá»ng có má»™t phương cung Ä‘iện rá»™ng lá»›n, nghÄ© đến, đó
hẳn chÃnh là tông môn Khiếu Lôi Tông rồi.
Mà ở nơi khác trên đỉnh núi, còn có phần đông các công trình kiến trúc,
hẳn là chỗ ở của chúng đệ tỠKhiếu Lôi Tông, đối với những thứ nà y, ánh
mắt Thần Dạ Ä‘á»u là khẽ quét qua, ánh mắt cá»§a hắn đã bị hấp dẫn đến chá»—
cá»±c xa kia.
Chỗ đó, tương đối mà nói, hẳn là tương đối vắng vẻ, bất quá trình độ
nồng Ä‘áºm cá»§a Lôi Äình ngay cả tầng mây tÃm phÃa chân trá»i cÅ©ng không
cách nà o sánh được.
Nếu như không Ä‘oán sai thì đó hẳn là chá»— cá»§a Lôi Trì theo như lá»i Tá» Huyên nói.
Cách tháºt xa, ánh mắt Thần Dạ không cách nà o thấy được, dưới linh hồn
cảm giác lá»±c cÅ©ng chỉ có thể cảm ứng được Lôi Äình chi lực rất là nồng
Ä‘áºm. Nhưng có má»™t Ä‘iểm, lại không cách nà o bá» qua.
Trên mặt đất chá»— Lôi Trì kia thiểm lược ra má»™t đạo ngân sắc quang mang Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
cá»±c kỳ sáng chói, trá»±c tiếp cắm và o phÃa chân trá»i, giống như sá»± tồn tại
cá»§a tầng mây mà u tÃm chÃnh là do ngân sắc quang mang kia tạo thà nh váºy.
Sau khi nhắm mắt má»™t lát, Thần Dạ cháºm rãi mở hai mắt ra, dùng Lôi Trì
kia là m trung tâm, quả nhiên có má»™t phương kết giá»›i cưá»ng đại. . . .
Thần Dạ không khá»i cảm thán sá»± cưá»ng đại cá»§a tổ sư khai tông Khiếu Lôi
Tông, vậy maÌ€ dùng sức má»™t mình, xây dá»±ng ra Khiếu Lôi Tông, tháºt sá»± Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
cực kỳ bất phà m.
- Thần Dạ, sao hả?
Tá» Huyên Ä‘i đến, nhẹ giá»ng há»i.
- Không giống bình thưá»ng, nÆ¡i nà y là nÆ¡i tốt, cho Khiếu Lôi Tông chiếm cứ lấy, tá»±a hồ có chút quá lãng phà rồi.
Thần Dạ tà tà cưá»i, bắt đầu khởi động lấy lãnh ý.
Tá» Huyên có chút ngẩn ngưá»i, ngược lại báºt cưá»i:
- Ngươi nếu muốn chiếm nơi nà y là m của riêng thì lấy tu vị trước mắt còn xa xa không đủ đâu!
- Váºy thì chá» vá» sau có thá»±c lá»±c hẳn nói.
Thần Dạ cưá»i nhạt má»™t tiếng, ánh mắt chợt ngưng tụ, phÃa trước, từ trong
cung điện rộng lớn kia, giỠphút nà y, mấy đạo thân ảnh nhanh chóng lướt
ra, Ä‘á»u không ngoại lệ, má»—i ngưá»i Ä‘á»u ngá»± không phi hà nh mà đến!
Cao thá»§ ngoà i Lá»±c Huyá»n ở Äại Hoa Hoà ng Triá»u, tháºm chà hai đại thà nh
Hiên Quang và Diêu Quang cũng rất khó thấy được nhưng ở Khiếu Lôi Tông
thoáng cái lại ra năm vị. . . HÆ¡n nữa má»—i má»™t ngưá»i Ä‘á»u có thà nh tá»±u phi
phà m ở cảnh giá»›i Lá»±c Huyá»n.
- Ha ha, TỠHuyên, tám năm không thấy, ngươi rốt cục trở vỠrồi!
- Lão giả áo bà o xanh cầm đầu lá»›n tiếng, trong lá»i trà n đầy ý yêu thương.
- Äây là mấy vị trưởng lão Khiếu Lôi Tông, theo thứ tá»± là từ đệ nhị đến đệ ngÅ©.
Tá» Huyên sau khi nhanh chóng giá»›i thiệu thoáng má»™t phát láºp tức nghênh tiếp nói:
- Khiến năm vị trưởng lão cùng Ä‘i nghênh đón ta, ngược lại tháºt có chút
thụ sá»§ng nhược kinh ah! ( từ 2->5 mà 5 ngưá»i, ko hiểu sao)
Trong lá»i nói lá»™ ra ý trà o phúng nhà n nhạt không chút che dấu khiến ánh
mắt năm vị trưởng lão Khiếu Lôi Tông Ä‘á»u biến đổi, bất quá ngưá»i già đã
thà nh tinh, dùng địa vị cá»§a bá»n hắn, tá»± nhiên cÅ©ng không có gì không
thoải mái cả.
Nhị trưởng lão cà ng không thèm để ý, Ä‘i đến trước, dùng giá»ng Ä‘iệu trưởng bối nói:
- Tám năm lang thang, là m khó ngươi còn nhá»› rõ cái nhà nà y, trở vá» lÃ
tốt rồi, cÅ©ng traÌnh cho bá»n ngưá»i lão phu quanh năm phải lo lắng.
- Là lo lắng sao?
Tá» Huyên cưá»i nhạo nói:
- Năm vị trưởng lão là sợ ta đã bị chết ở bên ngoà i, như váºy, có chút đồ
váºt thuá»™c vá» Khiếu Lôi Tông sẽ theo đó mà thất truyá»n luôn đúng hÆ¡n a?
Nếu không hiểu rõ thì khó ai biết được chân tướng bên trong thế nà o
Ãt nhất, Thần Dạ vẫn thá» Æ¡ lạnh nhạt, hắn dùng ánh mắt cá»§a ngưá»i ngoà i
cuá»™c để nhìn thì vị Nhị trưởng lão kia mặt mÅ©i hiá»n là nh, dáng tươi cưá»i
tưá»ng hòa, ai trông thấy Ä‘á»u sẽ cho rằng đó là má»™t vị trưởng lão hòa ái
.
Lại lần nữa không chút khách khÃ, rốt cục khiến cho ngoà i Nhị trưởng lão
ra, thần sắc bốn ngưá»i còn lại Ä‘á»u đã lá»™ ra chút không vui, má»™t vị lão
giả áo lam bên trái nói:
- Tá» Huyên, ngươi thân là Thánh nữ cần phải tá»± trá»ng, đừng hư mất quy cá»§, nhất là ở trước mặt ngưá»i ngoà i.
- Ngưá»i ngoà i?
Tá» Huyên mắt nhìn Thần Dạ, sau khi má»™t vòng nhu tình hiện lên liá»n có
thêm khà tức băng hà n vạn năm không thay đổi, nhìn qua năm vị trưởng lão
trước mặt, nà ng nói khẽ:
- Năm vị trưởng lão, Khiếu Lôi Tông nà y, ta tháºt sá»± không có ý tiếp tục ở lâu cho nên nói thẳng ra thì tốt hÆ¡n!
- Lần nà y tới, thực sự không phải là hồi tông, mà là , muốn lấy lại những thứ vốn thuộc vỠta thôi!
- Lấy lại đồ đạc vốn thuộc vỠngươi?
Một khắc nà y, dù Nhị trưởng lão có tu dưỡng vô cùng tốt, ngà y bình
thưá»ng cÅ©ng cá»±c lá»±c che dấu chÃnh mình, nhưng những lá»i nà y cá»§a Tá» Huyên
vẫn khiến lòng hắn dần tức giáºn.
Khiếu Lôi Tông từ khi thà nh láºp đến nay, đã là má»™t thá»i gian rất dà i rất
dà i rồi, nhưng còn chưa bao giỠxảy ra chuyện giống hôm nay lần nà o.
- Tá» Huyên, ngươi ngược lại nói xem thá», trong Khiếu Lôi Tông có thứ gì vốn thuá»™c vá» ngươi sao?
Nhị trưởng lão cưá»i trong trẻo nhưng lạnh lùng há»i.
- Lôi Kình Diệt Thế Thương!
- Lôi Kình Diệt Thế Thương?
Ngay sau khi Tá» Huyên dứt lá»i, năm vị trưởng lão Khiếu Lôi Tông sắc mặt Ä‘á»u khẽ biến đổi. . . .
Lông mà y Thần Dạ cÅ©ng nhẹ nhướng lên, cái gá»i là Lôi Kình Diệt Thế
Thương, hắn đã nghe qua, Tá» Huyên từng dùng qua chiêu nà y cưá»ng lá»±c đánh
bại Chung Luyện, cho nên hắn đặc biệt khắc sâu ấn tượng.
Ngà y đó, cảm ứng được cây thương do huyá»n khà năng lượng biến thà nh kia
có hương vị thần binh đã khiến Thần Dạ khiếp sợ không hiểu, bây giỠnghe
ra, thì ra, tháºt sá»± có má»™t thanh thương như váºy tồn tại, như váºy không
há» nghi ngá», Lôi Kình Diệt Thế Thương, chÃnh là má»™t thanh thần binh
chÃnh thức rồi.
Váºy thì cà ng không thể lưu cho Khiếu Lôi Tông rồi!
- Là m cà n!
Lão giả áo lam kia không khá»i gầm lên giáºn dữ, chợt tiến lên, cÆ¡ hồ ngón
tay cũng sắp chạm và o chóp mũi TỠHuyên, nghiêm nghị hét lớn:
- Lôi Kình Diệt Thế Thương, chÃnh là váºt cá»§a Khiếu Lôi Tông, từ lúc nà o thà nh váºt thuá»™c vá» ngươi thế?
- Lão gia há»a nà y, tháºt sá»± là ngại mạng quá dà i rồi.
Nghe lá»i nà y cá»§a Linh Nhi, Thần Dạ chấp nháºn tháºt sâu nhẹ gáºt đầu:
- Äúng váºy a, trong thế gian nà y thưá»ng có má»™t Ãt ngưá»i như váºy, quá không biết tốt xấu rồi!
- Hai tiểu bối, các ngươi muốn chết!
Lão giả áo lam kia đúng là tức giáºn không có chá»— phát tiết, Thần Dạ và Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Linh Nhi kẻ xướng ngưá»i hoạ khiến hắn tìm ra được cÆ¡ há»™i để hả giáºn,
bước chân hắn khẽ động, thân như quỷ mị, giống như u linh xuất hiện
trước mặt hai ngưá»i, lá»±c lượng hùng háºu phô thiên cái địa mà ra, đúng lÃ
muốn trá»±c tiếp đánh chết hai ngưá»i chá»— nà y.
06.04.2015
Chương 463
Lôi Kình Diệt Thế Thương.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Äây là đạo đãi khách cá»§a Khiếu Lôi Tông sao? Thì ra cÅ©ng không hÆ¡n gì cái nà y a! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thần Dạ lạnh lùng cưá»i cưá»i, không lùi mà tiến tá»›i, dưới má»™t thân hắc
mang bao trùm lấy, bà n chân trùng trùng điệp điệp đạp lên mặt đất, cả
ngưá»i liá»n như thiểm Ä‘iện lướt Ä‘i.
- Tốc độ tháºt nhanh!
Lão giả áo lam công kÃch liá»n thất bại, lại nhìn qua Thần Dạ và Linh Nhi
trong lòng ngá»±c cá»§a hắn, sát ý láºp tức cà ng tăng lên. . . . Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Lão Ngũ, dừng tay!
Nhị trưởng lão cản lại lão giả áo lam, nhìn vá» phÃa Thần Dạ, nói:
- NgÅ© sư đệ ta tÃnh tình có chút xúc động, khiến tiểu huynh đệ ngươi bị
sợ hãi rồi, bất quá, lá»i các ngươi nói cÅ©ng hÆ¡i quá đáng rồi!
- Quá đáng sao? Ta không cho là váºy đâu
Thần Dạ cưá»i nói:
- Hắn, hẳn là Ngũ trưởng lão Khiếu Lôi Tông a? Bất kể nói thế nà o, hắn
cũng là trưởng bối, ta còn chưa từng thấy qua có một vị trưởng bối nà o
vậy mà chỉ và o mũi một vị vãn bối để nói chuyện đấy
Tuy rằng Ä‘ang cưá»i, nhưng hà n ý trong mắt lại vô cùng sâm lãnh, má»›i vừa
nãy, lão gia há»a kia đã có sát tâm chân chÃnh, nếu không phải mình có Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
chút dá»±a và o. . . . ÄÆ°Æ¡ng nhiên, nếu như không phải Tá» Huyên biết rõ
mình có năng lực tránh đi thì nà ng đã ra tay rồi.
Mặc dù như thế, tác phong của Khiếu Lôi Tông hắn xem như đã tự mình lĩnh giáo.
- Hừ!
Ngũ trưởng lão lạnh lùng khẽ hừ:
- Chuyện nhà Khiếu Lôi Tông còn chưa tá»›i phiên ngưá»i ngoà i tá»›i để ý đâu!
Nghe váºy, Linh Nhi nhõng nhẽo cưá»i nói:
- Lão gia há»a, ngươi vừa rồi đã vô lá»… vá»›i mẹ ta, nói ngươi thì đã sao?
- Mẹ ngươi?
Phản ứng của năm vị trưởng lão Khiếu Lôi Tông so với vừa nãy còn kịch liệt hơn:
- Ngươi là Linh Nhi?
- Không được sao?
Biết rõ năm ngưá»i nghÄ© cái gì, Linh Nhi ngạo nghá»… đáp.
Tâm thần Thần Dạ lại khẽ động, cúi ngưá»i dùng thanh âm chỉ có hai ngưá»i má»›i coÌ thể nghe thấy nói:
- Linh Nhi, đừng để cho bá»n hắn biết rõ, ngươi đã khá»i hẳn rồi.
Linh Nhi cÅ©ng là ngưá»i thông linh láºp tức liá»n hiểu được, sau thanh âm ngạo nghá»… kia, ánh mắt chợt ngốc trệ xuống. . . .
- Linh Nhi vậy maÌ€ cÅ©ng lá»›n như váºy rồi!
Nhị trưởng lão cảm thán không thôi, vá»™i há»i:
- Tá» Huyên, các ngươi chạy Ä‘i cÅ©ng mệt má»i rồi, Ä‘i trước hảo hảo nghỉ
ngơi một đêm, có chuyện gì, chúng ta ngà y mai hẳn nói, ha ha, ngươi có
lẽ không biết, chá»— cá»§a ngươi, nhiá»u năm qua, Ä‘á»u có ngưá»i quét dá»n má»—i
ngà y, chúng ta cũng biết, ngươi sẽ trở lại.
- Ta nói rồi, đến Khiếu Lôi Tông, ta không muốn chỠlâu, ta chỉ muốn thu
hồi lại đồ thuộc vỠmình, những thứ khác không quan hệ gì đến ta cả!
Mặc kệ Nhị trưởng lão bà y ra hiá»n là nh đến cỡ nà o, tháºm chà giống như
trưởng bối ruá»™t thịt váºy, nhưng vá»›i Tá» Huyên lại không khác gì diá»…n
kịch, nà ng đã thấy qua râÌt nhiều rồi....
NgÅ© trưởng lão tÃnh tình nóng nảy lại lần nữa gầm lên:
- Tá» Huyên, Lôi Kình Diệt Thế Thương, là váºt cá»§a Khiếu Lôi Tông ta, chỉ
có Ä‘iá»u tạm cho ngươi mượn dùng thôi. Là cá»§a ngươi, hừ, ngươi cÅ©ng có
mặt mÅ©i nói váºy sao?
Äối mặt năm ngưá»i, Tá» Huyên dừng má»™t chút lạnh giá»ng nói:
- Nếu như không phải ta, Lôi Kình Diệt Thế Thương đến nay Ä‘á»u im im lặng
lặng nằm ở dưới đáy Lôi Trì rồi. . . . Năm vị trưởng lão, nếu các ngươi
không giao ra thì... ta cũng chỉ có thể cưỡng ép triệu hoán nó, đến lúc
đó, sẽ phát sinh háºu quả gì, đừng trách ta không nhắc nhở các ngươi
đấy!
- Lá»›n máºt!
Giá» khắc nà y, ngay cả Nhị trưởng lão cÅ©ng nhịn không được nữa tức giáºn quát:
- Tá» Huyên, ngươi thân là đệ tá» Khiếu Lôi Tông, cà ng có thân pháºn Thánh
nữ nhưng lại gây bất lợi cho Khiếu Lôi Tông, mưu toan phản tông, ngươi
vong ân phụ nghĩa!
- Ha ha. . . .
Tá» Huyên đột nhiên cưá»i to trong trẻo nhưng lạnh lùng:
- Nhị trưởng lão, đừng đổ tá»™i danh như váºy lên đầu ta, tám năm trước,
tất cả các ngươi có ai coi ta là đệ tỠKhiếu Lôi Tông, lại có ai, từng
quan tâm đến ta và Linh Nhi không?
- Tám năm trước, các ngươi bỠmặc mẹ con chúng ta, lúc nà y lại muốn dùng
thân pháºn Thánh nữ Khiếu Lôi Tông để trói buá»™c ta, Nhị trưởng lão,
ngươi không cảm thấy buồn cưá»i sao?
- Ngươi?
Trên gương mặt bá»n ngưá»i Nhị trưởng lão không khá»i xẹt qua má»™t tia nổi
giáºn, nhưng sau má»™t lát, Nhị trưởng lão lại trầm giá»ng nói:
- TỠHuyên, mặc kệ đã từng xảy ra chuyện gì, ngươi là đệ tỠKhiếu Lôi
Tông, Ä‘iểm nà y, ngươi không cách nà o phá»§ nháºn được, đồng thá»i. . . .
- Ta không muốn nói thêm gì với các ngươi nữa, các ngươi đã không muốn, ta cũng chỉ có thể tự mình động thủ.
Lá»i Nhị trưởng lão bị Tá» Huyên lạnh lùng đánh gãy, cùng lúc đó, má»™t vòng
tỠmang sáng chói từ trong cơ thể nà ng bạo tuôn ra mà ra, chợt bắn
thẳng đến phÃa chân trá»i.
Phiến tầng mây mà u tÃm khổng lồ kia sao khi bị đạo tá» mang nà y xuyên
qua, bá»—ng nhiên lại như nước bị Ä‘un sôi, mãnh liệt lăn lá»™n, từng đạo khÃ
tức há»§y diệt mãnh liệt láºp tức phô thiên cái địa cuốn đến.
Má»™t mà n như thế, chấn động toà n bá»™ đỉnh núi, bên ngoà i quảng trưá»ng,
từng đạo thân ảnh lướt ra, bá»n hắn nhìn qua dị động cá»§a tầng mây mà u
tÃm, thần sắc Ä‘á»u cá»±c kỳ ngưng trá»ng.
Mà lúc tất cả má»i ngưá»i nhìn thấy má»™t mà n như váºy, là đến từ vị nữ tá»
trẻ tuổi trong quảng trưá»ng kia, những ngưá»i Khiếu Lôi Tông nà y thần sắc
nguyên một đám cà ng trở nên cực kỳ phức tạp.
- TỠHuyên, dừng tay!
Năm vị trưởng lão Khiếu Lôi Tông cùng quát lên chói tai, thân ảnh khẽ
động, năm đạo thân ảnh, mãnh liệt bắn mà đến, hiển nhiên, là muốn đánh
gãy loại cỠđộng nà y của TỠHuyên.
Tá» Huyên há» hững cưá»i lạnh:
- Năm vị trưởng lão, các ngươi nên biết, một khi ta chủ động triệu hoán
Lôi Kình Diệt Thế Thương, trừ phi ta buông tha cho, hoặc là bị giết, nếu
không, không có khả năng ngừng lại, mà ta đã hôm nay dám đến, các ngươi
cho rằng, chỉ bằng năm ngưá»i các ngươi là có thể đánh chết được ta sao?
- TỠHuyên, ngươi. . . .
Bá»™ pháp Nhị trưởng lão láºp tức ngừng lại, hiển nhiên, hắn tin tưởng lá»i
nà y cá»§a Tá» Huyên, nhưng đồng thá»i, trong ánh mắt cá»§a hắn cÅ©ng xẹt qua
một tia cực độ rét lạnh.
- TỠHuyên, Lôi Kình Diệt Thế Thương giao cho ngươi, cũng không phải
không thể, chỉ có Ä‘iá»u, thương nà y, hôm nay ở trong Bách Binh Các, ngươi
nếu muốn lấy thì cứ tự mình đến Bách Binh Các là được!
- Bách Binh Các
Tá» Huyên thần sắc trì trệ, tá» mang xá» xuyên qua tầng mây mà u tÃm kia
liá»n như thá»§y triá»u, láºp tức bắn ngược vá», biến mất vô tung vô ảnh.
Mà mắt nhìn năm ngưá»i, trong mắt Tá» Huyên đã mang theo chút sát ý:
-Thì ra các ngươi đã sớm ngỠtới sẽ có một mà n nà y xảy ra, lúc trước còn giả mù sa mưa nói nhảm, quả nhiên là cực kỳ vô sỉ!
- Ở Khiếu Lôi Tông nhiá»u năm, ta còn chưa bao giỠđến Bách Binh Các lần
nà o, tốt, để ta biết một chút xem đến cùng nó có thể giúp các ngươi lưu
lại Lôi Kình Diệt Thế Thương không!
Lá»i nói trong trẻo nhưng cá»±c kỳ lạnh lùng dưới sá»± bao bá»c cá»§a huyá»n khÃ,
ở đỉnh núi nà y, tháºt lâu không tán Ä‘i, toà n bá»™ Khiếu Lôi Tông, phà m lÃ
ngưá»i Ä‘á»u nghe được má»™t câu như váºy, tá»±a như lá»i thần linh thẩm phán
váºy!
06.04.2015
Chương 464
Tiết Vô Nghịch.
Nguồn: sưu tầm Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nội dung thu gọn
- Không hổ là Thánh nữ, cao
thấp toà n bá»™ Khiếu Lôi Tông ta, có lẽ, cÅ©ng chỉ có Tá» Huyên sư muá»™i lÃ
có đảm phách như váºy, dám Ä‘i khiêu chiến Bách Binh Các!
Trong phần đông đệ tá» Khiếu Lôi Tông có chừng hÆ¡n mưá»i ngưá»i nổi báºt,
thân pháºn bá»n hắn có lẽ cao hÆ¡n những ngưá»i khác má»™t Ãt, cho nên, cÅ©ng
không lẩn và o trong đám ngưá»i mà ở chung quanh bá»n há» không há» có má»™t ai
cả.
Ngưá»i nói chuyện kia mặc quần áo mà u trắng, thân hình hắn cao ngất, diện
mục anh tuấn, lá»i nói cÅ©ng không nhanh, nhưng lại lá»™ ra uy nghiêm nhà n
nhạt .
Nếu là ngưá»i nhãn lá»±c sắc bén thì hẳn có thể phát hiện ra, ở quanh thân
hắn có khà cÆ¡ như có như không Ä‘ang cháºm rãi bắt đầu khởi động lấy,
khiến Thiên Äịa linh khà dù không phải Ä‘ang trong trạng thái tu luyện
nhưng dưới sự dẫn dắt của cổ khà cơ kia cũng tự động tiến và o trong thân
thể hắn.
Qua đó liá»n có thể biết rõ, ngưá»i trẻ tuổi thoạt nhìn vẫn chưa tá»›i 30
tuổi nà y không chỉ có tu vị không kém mà thủ đoạn cũng cực kỳ bất phà m.
Hắn lúc nà y Ä‘ang nhìn vá» phÃa nữ tá» trẻ tuổi trong quảng trưá»ng kia, Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
trong ánh mắt, lá»™ ra vẻ tưởng niệm khó phát hiện, cùng vá»›i khát vá»ng Ä‘áºm
đặc.
- Nà ng rất giá»i sao?
Chá»— gần thanh niên áo trắng, má»™t ná» tá» trẻ tuổi cá»±c kỳ xinh đẹp lại khinh thưá»ng bÄ©u môi, có và i phần ghen ghét nói:
- Thánh nữ? Không được bao lâu nữa ta cũng là Thánh nữ rồi, đến lúc đó,
nà ng cũng không còn bất kỳ giá trị lợi dụng nà o nữa, ta ngược lại muốn
xem má»™t chút, nà ng có thể cuồng vá»ng như váºy trong tông nữa không!
Liếc nữ tá» bên ngưá»i, thanh niên áo trắng thản nhiên nói:
- Thanh Lăng, cuồng vá»ng và hung hăng caÌ€n quâÌy, hoặc là bá đạo, dá»±a
và o là tu vị bản thân mà không phải là thân pháºn. Nếu tu vị ngươi không
đủ, mặc dù ngươi là Thánh nữ cũng không thể là m được như TỠHuyên đâu!
Nữ tá» gá»i là Thanh Lăng kia rõ rà ng đối vá»›i thanh niên áo trắng nà y có
ái má»™ sâu Ä‘áºm, lúc nghe hắn nói thế trong hà ng mà y kẻ Ä‘en cá»§a nà ng không
khá»i có lãnh ý lặng yên hiển hiện.
Vì váºy lạnh lùng nói:
- Tiết sư huynh, ta nghe nói, ngươi đối với TỠHuyên kia vẫn một mực có
hảo cảm không giống tầm thưá»ng, còn từng thổ lá»™ trước mặt, đáng tiếc
nà ng lại không chá»n ngươi, may mắn là như váºy, nếu không thì chỉ bằng cá»
động của nà ng hôm nay thì nhất định sẽ liên lụy đến ngươi rồi!
Nghe váºy, sâu trong mắt thanh niên áo trắng chợt có má»™t tia ảm đạm xẹt qua.
Năm đó, nà ng nếu lá»±a chá»n ta, sao lại xảy ra những chuyện sau nà y được,
nà ng nếu tháºt lá»±a chá»n ta, ta sao có thể để nà ng má»™t mình lang thang thế
gian đến hơn tám năm chứ. . .
Mắt thấy thanh niên áo trắng không có lá»i nà o để nói, Thanh Lăng đắc ý
không thôi, nhưng lúc nhìn thấy nữ tá» trẻ tuổi trong quảng trưá»ng má»™t
ngưá»i đối mặt vá»›i các trưởng lão trong tông lại hoà n toà n không sợ,
ngược lại cá»±c kỳ bình tÄ©nh, thì vẻ đắc ý cá»§a nà ng láºp tức biến mất không
còn thấy bóng dáng tăm hơi đâu nữa
- Tiết sư huynh, ta nhất định sẽ cho ngươi biết, ta so vá»›i Tá» Huyên, sẽ cà ng thêm xuất sắc, cÅ©ng cà ng thÃch hợp vá»›i ngươi hÆ¡n!
Trong quảng trưá»ng, Tá» Huyên sau khi lạnh lùng nhìn năm ngưá»i đối diện liá»n cất bước, Ä‘i đến cung Ä‘iện phÃa sau bá»n há».
- TỠHuyên, cho dù ngươi rất muốn thu hồi Lôi Kình Diệt Thế Thương thì cũng phải đợi đến ba ngà y sau mới được!
Nhị trưởng lão vươn tay ngăn TỠHuyên lại, thản nhiên nói.
Tá» Huyên khẽ nhÃu mà y. . .
Nhị trưởng lão lại nói:
- Bách Binh Các, cũng không phải nói mở là có thể mở được, cho nên, ngươi phải đợi thêm ba ngà y nữa!
- Tốt, sẽ chá» ba ngà y, đến lúc đó, hi vá»ng các ngươi chá»› bà y ra bất cứ âm mưu gì, bằng không cÅ©ng đừng trách ta không khách khÃ.
Tá» Huyên lạnh lùng nói, sau đó liá»n quay ngưá»i muốn tạm thá»i rá»i Ä‘i cùng Thần Dạ
Tuy là vì Lôi Kình Diệt Thế Thương mà đến, nhưng Tá» Huyên cÅ©ng không muốn dừng lại ở Khiếu Lôi Tông quá lâu. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Hắc hắc, TỠHuyên, Khiếu Lôi Tông ta sao có thể để ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi chứ?
Ngũ trưởng lão thân mặc lam bà o lại một hồi âm dương quái khà nói.
- Ah?
Tá» Huyên quay lại, cưá»i nhạt:
- Thì ra Ngũ trưởng lão ngươi còn muốn thỠmột chút thực lực của ta hiện
giá» sao? Tốt, váºy thì thá» má»™t lần! Bất quá, ta nên nói trức vá»›i ngươi,
tám năm đã khiến tÃnh cách ta thay đổi rất nhiá»u, đợi lát nữa đại chiến
ta có lẽ sẽ không khống chế nổi bản thân, bởi váºy lúc muốn mạnh mẽ lấy
được thắng lợi nói không chừng dưới tình thế cấp bách sẽ triệu hoán Lôi
Kình Diệt Thế Thương cũng nên!
- Cho dù có Bách Binh Các trói buá»™c, ta nghÄ© nhất định cÅ©ng sẽ xảy ra má»™t Ãt chuyện các ngươi không thể nà o dá»± Ä‘oán được a!
- Ngươi?
NgÅ© trưởng lão trừng mắt, cứ thế nuốt lại ná»™ khÃ, khiến cho gương mặt hắn trương lên, đỠbừng giống như bị lá»a đốt qua váºy.
- Ha ha, TỠHuyên sư muội, nếu đã phải đợi ba ngà y, không bằng cùng đoà n
tụ với những huynh đệ tỷ muội ngà y xưa chúng ta một chút đi, sao hả?
Và o lúc nà y, bên ngoà i quảng trưá»ng, má»™t đạo thân ảnh thiểm lược đến,
đúng là thanh niên áo trắng kia, hắn sau khi nhìn tháºt sâu Tá» Huyên chợt
hướng bá»n ngưá»i Nhị trưởng lão cưá»i nói:
- Năm vị trưởng lão, đệ tỠmang TỠHuyên sư muội cáo lui trước.
- Hừ!
NgÅ© trưởng lão trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp khẽ hừ, không nói má»™t chữ liá»n quay ngưá»i rá»i Ä‘i.
Nhị trưởng lão ngược lại ôn hòa cưá»i, thâm ý sâu sắc nhìn thanh niên áo trắng, nói:
- CÅ©ng tốt, Ä‘á»u là cố nhân, cÅ©ng nên ôn chuyện, Vô Nghịch, các ngươi hảo
hảo tâm sự với TỠHuyên, chớ để nà ng bởi vì hơn tám năm mà quên mất
từng cá»ng cây ngá»n cỠở đây
- Äệ tá» sẽ táºn lá»±c, Nhị trưởng lão yên tâm.
Thanh niên áo trắng sau khi ôm quyá»n thi lá»… lúc nà y má»›i hướng Tá» Huyên, ôn nhu nói:
- Tá» Huyên sư muá»™i, má»i!
Biết rõ TỠHuyên căn bản không muốn dừng lại quá lâu ở Khiếu Lôi Tông
nên thanh niên áo trắng sau khi bá»n ngưá»i Nhị trưởng lão rá»i Ä‘i liá»n hạ
thấp thanh âm nói:
- Tá» Huyên sư muá»™i, tám năm mặc dù không thể thương hải tang Ä‘iá»n, nhưng
cÅ©ng có rất nhiá»u biến hóa, Bách Binh Các, cÅ©ng không phải là đã hình
thà nh thì không thay đổi được.
- Thỉnh Tiết sư huynh dẫn đưá»ng.
Sau khi trầm ngâm má»™t lát Tá» Huyên liá»n lạnh nhạt nói.
Tuy đồng ý, nhưng từ trong thanh âm của nà ng, thanh niên áo trắng nghe
ra được lạnh lùng và bất hòa phát ra từ sâu trong xương tủy, cái nà y
khiến khóe miệng hắn xẹt qua một tia đắng chát nhà n nhạt.
Bất quá, cuối cùng hắn cÅ©ng không phải ngưá»i ngưá»i, thanh niên áo trắng sắc mặt vẫn như trước, nhìn vá» phÃa Thần Dạ, nói:
- Tại hạ Tiết Vô Nghịch, lần nà y Ä‘a tạ tiểu huynh đệ há»™ tống sư muá»™i trở vá».
- Ngươi gá»i là Linh Nhi sao, tháºt đáng yêu ah, ha ha, còn nhá»› ta không? Äể cho ta ôm má»™t cái Ä‘i!
Trong lòng Thần Dạ chợt có và i phần cảm giác ngoà i ý muốn.
Khiếu Lôi Tông nà y mang đến cho Tá» Huyên coÌ lẽ tất cả Ä‘á»u là kà ức
thống khổ, tất cả má»i ngưá»i ở đây ngoà i những đệ tá» má»›i nháºp môn trong
tám năm gần đây ra, còn lại Ä‘á»u coÌ khả năng từng gây tổn thương bất
đồng cho mẹ con TỠHuyên
Ngay cả Nhị trưởng lão nhìn có vẻ ôn hòa kia cũng không ngoại lệ, nhưng không nghĩ tới Tiết Vô Nghịch nà y lại là một ngoại lệ.
06.04.2015
Chương 465 Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Khiêu khÃch. (1)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Thần Dạ có thể nhìn ra, sự
quan tâm của hắn đối với TỠHuyên là phát ra từ trong lòng, thương tiếc
đối vá»›i Linh Nhi cÅ©ng không chút giả vá».
Tiết Vô Nghịch nà y, là tháºt tâm chân ý đối vá»›i Tá» Huyên!
Nhưng trước đó, trong miểu tả cá»§a Tá» Huyên thì cao thấp Khiếu Lôi Tông Ä‘á»u là loại vô tình vô nghÄ©a, vì tư lợi cả!
Thần Dạ tin tưởng Tá» Huyên, nà ng không phải má»™t ngưá»i vong ân phụ nghÄ©a,
nếu Tiết Vô Nghịch tháºt sá»± quan tâm, che chở nà ng, như váºy Tá» Huyên
tuyệt đối không thể bởi vì hà nh vi của toà n bộ Khiếu Lôi Tông mà đi mạt
sát ngưá»i nà y được.
Linh Nhi cÅ©ng giống như Thần Dạ, có má»™t Ãt nghi hoặc, nhưng đối vá»›i hai tay vươn ra cá»§a Tiết Vô Nghịch vẫn lá»±a chá»n bá» qua.
Nà ng là tiểu hà i tá», nhưng cÅ©ng có phán Ä‘oán ngây thÆ¡ chất phác cá»§a tiểu
hà i tá»â€•― cao thấp Khiếu Lôi Tông có lẽ có ngưá»i hảo tâm, nhưng cÅ©ng
không muốn tiếp xúc quá nhiá»u vá»›i ngưá»i nà y.
- iết sư huynh, ngươi là mang ta đến chỗ trước kia của ta, hay là ?
Thần Dạ lại có chút kinh ngạc má»™t chút, Tá» Huyên nói như váºy, rõ rà ng
giúp Tiết Vô Nghịch hóa giải xấu hổ. . . . Như váºy thoạt nhìn giữa hai
ngưá»i bá»n há» quan hệ hẳn không tệ!
Mà nhìn ánh mắt Tiết Vô Nghịch nhìn vá» phÃa Tá» Huyên, không có gì ngoà i
Tá» Huyên cả, phảng phất đã không cách nà o dung nạp thêm bất luáºn thứ gì
nữa, hiển nhiên, đó là má»™t loại yêu say đắm đã xâm nháºp và o táºn trong
xương tủy !
Lông mà y Thần Dạ nhÃu nhÃu má»™t cái, đã yêu tại nà ng như váºy, vì sao lại
bá» mặc nà ng má»™t mình mang theo Linh Nhi lang thang thế gian tám năm? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Có lẽ má»—i ngưá»i Ä‘á»u có ná»—i khổ tâm cá»§a mình, thân là đệ tá» Khiếu Lôi
Tông, Tiết Vô Nghịch không cách nà o bởi vì cảm tình cá nhân mà đi buông
tha cho trách nhiệm của mình được
Äã không thể buông tha cho, váºy thâm tình bây giá» phải chăng lại lá»™ ra có chút dối trá má»™t chút?
- Ha ha, đương nhiên là chỗ của sư muội rồi.
Tiết Vô Nghịch thu liá»…m ná»—i lòng, ôn hòa cưá»i, chợt Ä‘i thẳng vá» phÃa trước.
- TỠHuyên sư muội!
- TỠHuyên sư tỷ!
- Thánh nữ!
Theo mấy ngưá»i đến gần đám ngưá»i, từng tiếng gá»i vang vá»ng nối liá»n
không dứt, thân pháºn Thánh nữ, hoặc là nhân khà trước kia cá»§a Tá» Huyên Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
quả nhiên không tầm thưá»ng, cÅ©ng không biết, trong đó có phải là tháºt
tâm không nữa.
- Tá» Huyên sư tá»· đúng không, ta gá»i là Thanh Lăng, chÃnh là má»™t trong những háºu tuyển Thánh nữ thế hệ nà y!
Mưá»i mấy đạo thân ảnh dắt tay nhau mà đến, ngưá»i phÃa trước nhất là má»™t
cô gái tuyệt sắc, đang mặc thanh sam thanh nhã, khuôn mặt nà ng như vẽ,
da thịt thắng tuyết, ba búi tóc Ä‘en má»m mại rá»§ xuống đến bên hông hết
sức nhá», coÌ tư thÃªÌ tuyệt đại!
Thần Dạ không bị thân pháºn cá»§a nà ng hù, nhưng tu vi cá»§a nà ng, thá»±c tháºt sá»± khiến Thần Dạ cÅ©ng khẽ chấn động.
Nhìn bộ dạng nà ng tuyệt đối chưa vượt qua hai mươi tuổi nhưng đã có tu
vị Thông Huyá»n nhị trá»ng cảnh giá»›i, thiên phú bản thân khiến ngưá»i không
thể khinh thưá»ng, mà tà i nguyên và hệ thống bồi dưỡng cá»§a Khiếu Lôi
Tông cũng bất phà m không phải bà n cãi.
Ngưá»i như váºy, nếu như đặt ở trong Äại Hoa Hoà ng Triá»u, mặc dù là ở Thần
gia, bằng chừng ấy tuổi cÅ©ng không thể nà o có được thà nh tá»±u như váºy!
Äối vá»›i những ngưá»i nà y, Tá» Huyên hiển nhiên không muốn nhiá»u lá»i, đối
vá»›i má»i ngưá»i chỉ có chút gáºt đầu cho qua chuyện liá»n xuôi theo đưá»ng
tiếp tục hướng Ä‘i vá» phÃa trước.
- Ha ha, Tá» Huyên sư tá»·, ngươi kiêu ngạo tháºt lá»›n ah!
Thanh Lăng bước chân khẽ nhúc nhÃch, liá»n ngăn bá»n ngưá»i Tá» Huyên lại,
mắt nhìn nữ tỠtrẻ tuổi dung nhan mặc dù so ra kém mình, nhưng phương
diện khác Ä‘á»u trên mình kia, nà ng giương lông mà y cưá»i cưá»i, má»™t vòng
khiêu khÃch hiển lá»™.
- Thanh Lăng, ngươi là m gì đó?
Tiết Vô Nghịch Ä‘i đầu quát há»i.
Thanh Lăng bÄ©u môi, nhõng nhẽo cưá»i:
- Nhiá»u năm không gặp Tá» Huyên sư tá»·, muốn cùng nà ng ôn chuyện thôi. Là m
sao váºy Tiết sư huynh, ngươi còn lo lắng, dùng tu vi cá»§a ta, có thể gây
tổn thương có tình nhan cũ của ngươi sao?
- Tình nhân cũ?
Má»i ngưá»i ở đây Ä‘á»u vì Tiết Vô Nghịch mà ảm đạm, năm đó trong Khiếu Lôi
Tông, hai ngưá»i nà y trong lá»›p trẻ có thể nói là danh tiếng thịnh nhất,
Ä‘á»u ưu tú như nhau, khiến tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u cho rằng, bá»n hắn cuối
cùng sẽ ở cùng một chỗ, ai có thể ngỠtới. . . .
Linh Nhi có chút nới rộng mắt, chỉ có trong mắt Thần Dạ lại có và i tia vui vẻ khó hiểu.
- Thanh Lăng, ngươi nói báºy bạ gì đó?
Tiết Vô Nghịch gầm lên.
- Ta nà o có nói báºy?
Thanh Lăng lá»™ ra cá»±c kỳ á»§y khuất, nhìn qua Tá» Huyên, căm giáºn nói:
- Năm đó, nếu như nà ng đáp ứng ngươi, thì tất cả kết cục không phải Ä‘á»u đã khác sao?
- Bất quá!
Thanh Lăng lạnh lùng cưá»i:
- May mắn là thế, bằng không thì vá»›i tình hình hiện giá», Tiết sư huynh, nà ng xứng vá»›i ngươi sao?
- Thanh Lăng, im ngay!
"Ta cà ng muốn nói, ta muốn cho tất cả má»i ngưá»i biết rõ, năm đó cái gá»i
là băng thanh ngá»c khiết, cái gá»i là đại nghÄ©a, tất cả Ä‘á»u chỉ là ngụy
trang, trong bản tÃnh cá»§a nà ng căn bản đã là dâm loà n rồi, ngươi lúc ấy
chỉ bị lợi dụng thôi, Tiết sư huynh.
Thanh Lăng âm thanh lạnh lùng nói:
- Tá» Huyên sư tá»·, đừng cho rằng ta nói khó nghe, đã từng được lá»±a chá»n,
ngươi tá»± há»i lòng Ä‘i, ngươi tháºt là vì Khiếu Lôi Tông? Chỉ có Ä‘iá»u ngưá»i
kia, và o lúc ấy địa vị so ra kém Tiết sư huynh. Mà sá»± tháºt cÅ©ng chứng
minh, ánh mắt của ngươi quả thực không được tốt lắm.
- Tiết sư huynh, ngưá»i như nà ng đáng cho ngươi thá»i khắc lo lắng sao?
Thần Dạ không khá»i lắc đầu, trước khi đến Khiếu Lôi Tông hắn đã biết,
dùng dung nhan và địa vị trước kia của TỠHuyên, chuyến đi nà y tất nhiên
sẽ gây ra sóng to gió lớn, sẽ có chuyện tranh già nh tình nhân xảy ra.
Ngược lại tháºt không ngá», cái gá»i là tranh già nh tình nhân lại không
phải là nam, mà là một tuyệt sắc giai nhân. Xem ra, bản thân Tiết Vô
Nghịch nà y cũng vô cùng có mị lực ah!
- Ngươi nói đủ rồi chứ?
Tiết Vô Nghịch lại lần nữa gầm lên, sau đó bước chân đạp mạnh ngăn Thanh Lăng ở đằng sau, chợt nói:
- TỠHuyên sư muội, chúng ta đi thôi!
- Ha ha, Tá» Huyên sư tá»·, nếu như trong lòng ngươi không thẹn thì lá»i cá»§a
ta ngươi coÌ lẽ sẽ phản bác, nếu đã không phản bác, váºy lá»i ta nói Ä‘á»u
là sá»± tháºt cả, đúng không?
Thanh Lăng bá»—ng nhiên đỠcao giá»ng, lá»›n tiếng nói
- Má»™t ả không biết tốt xấu, vong ân phụ nghÄ©a, tác phong bất chÃnh, mắt
lại bị mù, rõ rà ng cÅ©ng có thể trở thà nh Thánh nữ, quả tháºt buồn cưá»i
....!
- Ha ha, Thanh Lăng cô nương đúng không? Tá» Huyên nà ng đã từng buồn cưá»i
qua, nhưng những gì ngươi là m hôm nay không cảm thấy mình quá ngây thơ
sao?
Giao Linh Nhi cho TỠHuyên, sau khi nhẹ ngắt bà n tay có chút lạnh buốt
cá»§a nà ng, lúc nà y Thần Dạ má»›i quay ngưá»i nói vá»›i đám ngưá»i
- Ngươi là ngưá»i nà o, chuyện nhà Khiếu Lôi Tông ta, còn chưa tá»›i phiên ngoại nhân đến xen và o!
Thanh Lăng đổi lại vẻ ngang ngược và không thể nói lý trước kia, đuôi
lông mà y nhảy dựng, nhìn qua Thần Dạ ánh mắt chợt lóe vẻ lạnh lùng:
- Tá» Huyên sư tá»· đã nhiá»u năm chưa quay lại tông, tuy rằng nà ng luôn
miệng nói nà ng không còn là đệ tỠKhiếu Lôi Tông, nhưng Khiếu Lôi Tông
ta lại không muốn buông tha cho bất cứ ngưá»i nà o.
06.04.2015
Chương 466
Khiêu khÃch. (2)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Nhưng Khiếu Lôi Tông có
thể hoan nghênh Tá» Huyên sư tá»· vá» nhà , lại không chà o đón ngưá»i không rõ
lai lịch, ngưá»i thiếu niên, ngươi nếu muốn đợi ở Khiếu Lôi Tông, như
váºy, xin má»i ngươi là m theo quy cá»§ cá»§a Khiếu Lôi Tông Ä‘i! Nếu không,
thỉnh nhanh chóng rá»i Ä‘i, bằng không, đừng trách ta ra tay ác độc vô
tình!
Thần Dạ nở nụ cưá»i, cô gái nà y, ngược lại cÅ©ng không đơn giản như biểu
hiện, nà ng có thể trở thà nh má»™t trong những háºu tuyển Thánh nữ, quả
nhiên cũng không đơn giản chỉ dựa và o thiên phú tu luyện.
Không đợi hắn nói gì, Tá» Huyên đã ôm Linh Nhi Ä‘i tá»›i bên ngưá»i Thần Dạ, lạnh nhạt nói:
- Ta đến Khiếu Lôi Tông chỉ muốn lấy đi đồ của ta, cùng với hiểu rõ
má»™t Ãt ân oán, những thứ khác, cÅ©ng không muốn nhiá»u lá»i. Nhưng Thanh
Lăng, nếu ngươi cảm thấy mệnh quá dà i thì ta cÅ©ng không ngại láºp tức
tiá»…n ngươi lên đưá»ng đâu.
Trước khi chưa thu hồi Lôi Kình Diệt Thế Thương, TỠHuyên cũng không
muốn phát sinh quá nhiá»u xung đột chÃnh diện vá»›i Khiếu Lôi Tông. Nhưng
nếu có ngưá»i nhằm và o Thần Dạ, nà ng có thể buông tha cho tất cả, cÅ©ng sẽ
không để Thần Dạ có ná»a Ä‘iểm nguy cÆ¡. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äối mặt vá»›i uy hiếp cá»§a Tá» Huyên, Thanh Lăng không sợ chút nà o, lạnh giá»ng cưá»i cưá»i, láºp tức nói vá»›i Tiết Vô Nghịch:
- Tiết sư huynh, ta trước kia ác ngôn như váºy nà ng cÅ©ng không nói má»™t
tiếng, chỠngươi đến giải vây cho nà ng, giỠta chẳng qua chỉ dựa theo
quy củ đến là m việc, cũng không có là m khó thiếu niên nà y nà ng đã không
nhịn được rồi, ha ha, Tiết sư huynh, ngươi bây giỠnên biết, trong lòng
nà ng, ngươi kỳ tháºt không có chút địa vị nà o cả!
- Ngoà i ra, Tiết sư huynh, không biết ngươi có phát hiện hay không, tuy
thiếu niên nà y là Tá» Huyên sư tá»· mang vá», nhưng ngươi không thấy trình
độ quan tâm cá»§a nà ng đối vá»›i ngưá»i thiếu niên nà y đã vượt xa bằng hữu
bình thưá»ng sao?
Thanh Lăng khinh thưá»ng cưá»i khẽ:
- Trước kia có ngưá»i khác, ngược lại còn có thể giải thÃch má»™t chút,
ngưá»i thiếu niên hiện giá», ha ha, ta tháºt không biết, thì ra khẩu vị cá»§a Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
TỠHuyên sư tỷ ngươi lại nặng như thế, nói ngươi dâm loà n còn là quá
nhẹ đấy!
Thần Dạ có chút bất đắc dĩ nhún vai, thế đạo nà y, coi như muốn hạ thấp
ngưá»i ta, khiến Tá» Huyên vÄ©nh viá»…n biến mất khá»i lòng tình lang mình
cÅ©ng không cần quá pháºn như váºy chứ?
Ngưá»i ngang ngược đã gặp nhiá»u, nhưng như tiểu nương bì nà y còn là lần
đầu gặp phải. . . . Mà câu nà y trá»±c chỉ và o chá»— thương tâm nhất cá»§a Tá»
Huyên, mặc dù nà ng là ngưá»i tuyệt sắc vô song, Thần Dạ cÅ©ng không cho
phép nà ng là m váºy.
- Thanh Lăng cô nương, ngươi một câu lại câu vong ân phụ nghĩa, một câu
lại dâm loà n, không biết bản thân ngươi có phải cũng không biết tốt xấu
hay không?
- Ngưá»i thiếu niên, ngươi muốn chết phải không?
Thanh Lăng ánh mắt trầm xuống, âm thanh lạnh lùng nói.
Thần Dạ phất phất tay, lạnh nhạt nói:
- Xin há»i Thanh Lăng cô nương, ngươi bây giá» bao nhiêu, tám năm trước
lại lớn bao nhiêu, ta nghĩ ngươi lúc đó, chỉ sợ còn mặc quần yếm a?
- Hỗn trướng!
Thanh Lăng giáºn không ká»m được, nếu không phải bị ngưá»i gắt gao áp chế tại chá»— thì nà ng đã không chút do dá»± giết Thần Dạ rồi.
- Năm đó, ngươi bất quá chỉ là một con nhóc, đánh rắm cũng không hiểu,
Tá» Huyên nà ng đã là m gì, có ná»™i tình gò, cùng vá»›i nà ng tại sao phải rá»i
khá»i Khiếu Lôi Tông là m sao ngươi biết rõ được?
Thần Dạ khẽ cưá»i nói:
- Ngươi đã cái gì cũng không biết, lại hết lần nà y tới lần khác ở chỗ
nà y nói cà n quấy, ha ha, Thanh Lăng cô nương, thứ cho ta nói một câu
khách khÃ, ngươi tháºt là quá ngây thÆ¡ rồi, rõ rà ng ngu xuẩn muốn dùng
loại phương thức nà y để tranh thá»§ trái tim ngưá»i mình yêu. Chẳng lẽ
không biết, nữ nhân om sòm giống như má»™t con ruồi không đầu óc váºy, sẽ
khiến ngưá»i cá»±c kỳ chán ghét sao!
Tiếng nói truyá»n ra, khuôn mặt Thanh Lăng như nuốt phải ruồi, trở nên
cá»±c kỳ vặn vẹo, ngược lại những ngưá»i khác không hẹn Ä‘á»u cùng cưá»i cưá»i,
xem ra và o ngà y bình thưá»ng, nhân duyên cá»§a Thanh Lăng nà y cÅ©ng không
phải quá tốt.
Tá» Huyên cÅ©ng hiểu ý cưá»i cưá»i, tên nà y còn nói má»™t câu khách khÃ. . . . Ngay cả quần yếm cÅ©ng lôi ra, đây là khách khà sao?
- Tiểu hỗn đãn, ta giết ngươi!
Trong hai mươi năm qua, lúc vừa bước và o võ đạo cũng từng bị sư môn
trưởng bối, hoặc là đám sư huynh sư tỷ cho quở trách qua, nhưng sau khi
nà ng lá»™ ra thiên phú cá»§a mình, tất cả những lá»i không thuáºn tai Ä‘á»u đã
biến mất
Thá»±c tế sau khi đạt được thân pháºn háºu tuyển Thánh nữ Khiếu Lôi Tông,
nà ng cÆ¡ hồ muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, đã bao giá» bị ngưá»i
dùng những từ ngữ như quần yếm, con nhóc, đánh rắm cũng không hiểu để
nói chuyện chứ?
Mặc dù từng bị quở trách nhưng cÅ©ng không khó nghe như những lá»i kia.
Trong cÆ¡n giáºn dữ, trước ngưá»i cho dù có Tiết Vô Nghịch áp chế nhưng sát
ý ngáºp trá»i cá»§a Thanh Lăng cÅ©ng không chút che Ä‘áºy bạo tuôn nÆ¡i phÃa
chân trá»i.
Tu vị Tiết Vô Nghịch hơn xa Thanh Lăng, nhưng có lẽ do vội và ng không
kịp chuẩn bị, tháºt không ngá», dưới tình hình như thế, Thanh Lăng cÅ©ng
muốn mạnh mẽ mà là m, lúc huyá»n khà năng lượng cá»§a nà ng như sóng triá»u
nhấp nhô trùng kÃch xuống hắn lại cứ thế tránh qua má»™t bước
Một bước, đã đủ rồi!
Thân ảnh Thanh Lăng như một đạo thanh mang, như là mũi tên mãnh liệt bắn ra.
Thần Dạ cÅ©ng không nhìn thân ảnh Ä‘ang biến lá»›n trước mắt h, mà nhìn vá»
phÃa Tiết Vô Nghịch, hắn ta cÅ©ng phát giác được, ánh mắt láºp tức quăng
ra, khi thấy Thần Nhạc Xùy~~ cưá»i lạnh thì Tiết Vô Nghịch vá»™i và ng chá»™t
dạ hÆ¡i dá»i ánh mắt Ä‘i.
Chỉ trong tÃch tắc nà y, thân ảnh như thanh mang kia huyá»n khà năng lượng
quanh thân đã như cuồng phong bao phá»§ cả ngưá»i Thần Dạ và o trong, trên
mặt đất láºp tức đã trở thà nh má»™t phương khu vá»±c traÌ£ng thaÌi chân không .
- A?
Tiết Vô Nghịch không khá»i kinh ngạc kinh, hắn Ä‘ang muốn ra tay nhưng
liếc qua thấy TỠHuyên động cũng không động, tựa hồ như chuyện xảy ra
không liên quan gì đến nà ng váºy, thiếu niên kia nà ng cÅ©ng không há» quen
biết.
Bồng!
Dưới thanh mang, má»™t hồi tiếng nổ mạnh mãnh liệt vang vá»ng, bụi đất tung bay, láºp tức trà n ngáºp mảnh không gian nà y.
Tiếp theo, thanh mang tán đi, thân ảnh Thanh Lăng rõ rà ng xuất hiện,
nhưng sắc mặt cá»§a nà ng lại ngưng trá»ng phi thưá»ng, bởi vì ngưá»i trước
kia ở vị trà nà y đã biến mất không thấy đâu nữa.
.
Thanh Lăng tuyệt không tin, thá»±c lá»±c cá»§a mình có thể má»™t kÃch đã khiến
má»™t ngưá»i tan thà nh mây khói, như váºy, giải thÃch duy nhất chÃn là thá»±c
lá»±c ngưá»i ná» hÆ¡n xa mình, tránh được công kÃch cá»§a mình.
Nhưng Ä‘iá»u đó sao có thể?
Thanh Lăng cà ng thêm không tin, tu vị ngưá»i thiếu niên kia sẽ cao thâm như thế.
Ãnh mắt cá»§a má»i ngưá»i, cÅ©ng nhanh chóng xiết chặt, chợt má»—i ngưá»i ánh
mắt hÆ¡i nghiêng, chỉ thấy được, ngưá»i thiếu niên kia, đã xuất hiện ở bên
ngưá»i Tá» Huyên.
- Tốc độ tháºt nhanh! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngay cả Tiết Vô Nghịch cũng không kìm lòng được tán thưởng lấy, mới đầu
lúc Thanh Lăng tiến công mặc dù hắn cũng không bắt được dấu vết thiếu
niên kia lướt qua.
Thân hình hiện ra, Thần Dạ nhìn Thanh Lăng, cưá»i nói:
- Thanh Lăng cô nương, ngươi vừa rồi nói lung tung má»™t tráºn, chúng ta
cÅ©ng không là m gì, mà ta chẳng qua chỉ nói chút Ãt lá»i nói tháºt, ngươi
đã muốn hạ tỠthủ, ha ha, xem ra, Khiếu Lôi Tông quả nhiên là thượng
lương bất chÃnh, hạ lương tất loạn a!
06.04.2015
Chương 467
Cách ứng đối!
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Cái gá»i thượng lương, chÃnh
là NgÅ© trưởng lão vừa rồi không phân tốt xấu, hạ lương, tá»± nhiên lÃ
Thanh Lăng thẹn quá hoá giáºn rồi.
Bất quá một khắc nà y, Thanh Lăng đè xuống nộ khà trong nội tâm, không
lại ra tay nữa, là m váºy chưa chắc giết được tên gia há»a đáng giáºn nà y,
nếu như muốn tiếp tục, rất có thể sẽ khiến Khiếu Lôi Tông sa và o trong
cục diện bị động.
Có thể trở thà nh háºu tuyển Thánh nữ, Thanh Lăng dá»±a và o cÅ©ng không phải
chỉ tu vị, hÆ¡n nữa đối vá»›i nà ng mà nói, mục Ä‘Ãch đã đạt được, nếu như
Tiết Vô Nghịch không muốn, mình tuyệt không thể nà o đột phá được áp chế
của hắn cả.
Tin tưởng, chá»›p mắt vừa rồi tuy rất nhanh, nhưng Tá» Huyên nhất định có thể trông thấy được, váºy cÅ©ng đủ rồi.
- Tiểu há»—n đãn, lần nà y xem ở mặt mÅ©i Tá» Huyên sư tá»·, tạm thá»i cho ngươi
ở lại Khiếu Lôi Tông, nhưng ngươi thông minh một chút, nếu không, ngươi
sẽ chết vô cùng thảm đấy!
Tuy chỉ là một câu nói, nhưng Thanh Lăng vẫn nói sát khà đằng đằng, bởi
vì đại cục, nà ng chỉ có thể dừng ở đây, nhưng đối với Thần Dạ, nà ng đã
nổi lên sát tâm chân chÃnh, nhưng lá»i hắn nói kia không phải nà ng có thể
nhẫn nhịn được.
Thấy Thanh Lăng đi rồi, Tiết Vô Nghịch mới nói:
- Tá» Huyên sư muá»™i, vị tiểu huynh đệ nà y, tháºt sá»± không có ý tứ. . . .
- Tiết sư huynh, nếu là chá»— ở cá»§a ta, váºy cÅ©ng không cần ngươi dẫn đưá»ng nữa, ta còn nháºn ra đưá»ng.
Tá» Huyên đạm mạc má»™t tiếng, mang theo Thần Dạ trá»±c tiếp rá»i Ä‘i.
Nhìn qua bóng lưng uyển chuyển kia, trong mắt Tiết Vô Nghịch có bất đắc dÄ© tháºt sâu, nhưng vẫn cắn răng theo sát tá»›i.
Trong cung Ä‘iện rá»™ng rãi đại khÃ, năm vị trưởng lão Khiếu Lôi Tông ngồi Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
lẳng lặng, dùng tu vi cá»§a bá»n hắn, bên ngoà i xảy ra chuyện gì, tá»± nhiên
Ä‘á»u rõ rà ng, sau khi tráºn ồn à o kia qua Ä‘i, trong cung Ä‘iện, má»›i có má»™t
tiếng thở dà i cháºm rãi vang vá»ng. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nghe tiếng thở dà i, NgÅ© trưởng lão tÃnh tình nóng nảy ông thanh há»i:
- Nhị sư huynh, chúng ta tháºt sá»± ba ngà y sau mở ra Bách Binh Các, để
tiểu tiện nhân TỠHuyên kia đi và o lấy Lôi Kình Diệt Thế Thương sao?
Nhị trưởng lão than nhẹ lấy:
- Bằng không thì lại có thể thế nà o, chẳng lẽ lại để nà ng cưỡng ép
triệu hoán sao? Chúng ta cÅ©ng biết, nà ng nếu là m váºy, đối vá»›i Khiếu Lôi
Tông mà nói, sẽ có tổn thất như thế nà o.
- Hừ!
Ngũ trưởng lão nghiêm nghị nói:
- Trực tiếp giết nà ng, chẳng phải xong chuyện rồi sao?
- Nếu có thể giết, cần gì ngươi nhiá»u lá»i?
Nhị trưởng lão trừng Ngũ trưởng lãom chợt ánh mắt chuyển sang một hướng khác, nói:
- Tam sư đệ, ngươi có đối sách g ì không
Tam trưởng lão như gần đất xa trá»i trầm tư nói:
- Trong Bách Binh Các coi như là chúng ta tiến và o cũng không dám nói có
thể an toà n trở ra, TỠHuyên mặc dù bất phà m cũng khó mà tiến thối tự
nhiên, Ä‘iểm nà y, chúng ta ngược lại không lo lắng, lo lắng chÃnh là . . .
.
Tam trưởng lão trầm giá»ng nói:
- Vạn nhất nà ng lấy không được Lôi Kình Diệt Thế Thương, chỉ sợ nà ng vẫn
sẽ cưỡng ép triệu hoán, cho nên, trước đó, chúng ta phải nghĩ biện pháp
ổn định nà ng mới được.
Lúc nà y, Ngũ trưởng lão lại nói:
- Nhị sư huynh, dù sao tình huống đã như váºy, chúng ta trá»±c tiếp giết
tiện nhân kia là được, mặc dù sẽ có tổn thất, nhưng so sánh ra, tổn thất
sẽ nhá» nhất. Thá»i gian cá»§a chúng ta đã không nhiá»u lắm rồi.
- Äúng là thá»i gian không nhiá»u lắm, cho nên má»›i phải cá»±c lá»±c lùi lại,
bằng không cố gắng tám năm nà y cá»§a chúng ta không phải toà n bá»™ Ä‘á»u lãng
phà sao?
Nhị trưởng lão lạnh lùng nói:
- Tứ sư đệ, Huyá»n Y, nà ng luÌc naÌ€o có thể quay lại tông?
- Ãt nhất còn cần ná»a tháng.
- Ná»a tháng sao?
Nhị trưởng lão không khá»i lại lần nữa thở dà i:
- Vốn tưởng rằng thá»i gian đầy đủ, ai ngỠđến, Tá» Huyên rõ rà ng và o lúc
nà y lại trở vá», hÆ¡n nữa kiên quyết như thế, lại không để cho chúng ta
chút thá»i gian để chuẩn bị. . . .
Nghe váºy, bốn ngưá»i khác cÅ©ng liên tục cưá»i khổ, ngưá»i tÃnh, thá»§y chung Ä‘á»u không bằng trá»i tÃnh!
- Tứ sư đệ, láºp tức đưa tin cho Huyá»n Y, bảo nà ng buông chuyện khác, dùng tốc độ cao nhất chạy vá» Khiếu Lôi Tông.
- Năm vị sư đệ, các ngươi không cần lo lắng, Bách Binh Các, cứ để Tá»
Huyên ra và o, mà Huyá»n Y, yên tâm Ä‘i, sau ná»a tháng cÅ©ng sẽ vá» kịp thôi.
Trong khi năm ngưá»i Ä‘ang vô kế khả thi, trong đại Ä‘iện, bá»—ng nhiên vang
vá»ng ra má»™t tiếng nói, tuy bình thản, nhưng lại khiến năm ngưá»i nà y,
thoáng cái khó mà ngồi yên được.
- Liên lụy Äại sư tá»· vì chuyện nà y mà xuất quan, các sư đệ tháºt sá»± hổ thẹn.
Dùng Nhị trưởng lão cầm đầu, năm ngưá»i vá»™i và ng đứng dáºy, ngay ngắn cung kÃnh nói
- Ha ha!
Thanh âm đột nhiên kia láºp tức cưá»i khẽ:
- Việc nà y, vốn do sai lầm của lão thân, hôm nay TỠHuyên trở vỠrồi,
lão thân tự nhiên cũng phải giải quyết hoà n mỹ. Năm vị sư đệ, việc nà y,
lão thân đã có cách ứng đối, các ngươi không cần vì thế mà lo lắng, chỉ
có Ä‘iá»u. . . .
Thanh âm kia có chút ngưng trá»ng:
- Ngưá»i thiếu niên đến cùng Tá» Huyên có và i phần cổ quái, trong ba ngà y
nà y, các ngươi hảo hảo quan sát hắn cho lão thân, ngà n vạn đừng xuất
hiện những gì ngoà i ý muốn.
Má»™t kÃch nén giáºn cá»§a NgÅ© trưởng lão và Thanh Lăng nhưng ngay cả thân
ảnh ngưá»i thiếu niên kia cÅ©ng không bắt được, tuy nói, đó cÅ©ng không
phải là má»™t kÃch toà n lá»±c, nhưng cÅ©ng khiến ngưá»i phải giáºt mình.
Phải biết rằng, NgÅ© trưởng lão chÃnh là Lá»±c Huyá»n cao thá»§ hà ng tháºt giá
tháºt, hÆ¡n nữa, còn là cao thá»§ Lá»±c Huyá»n thất trá»ng cảnh giá»›i! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Như thế cÅ©ng không gây thương tổn được ngưá»i thiếu niên kia chút nà o, có thể nghÄ© cổ quái cỡ nà o!
Nếu không để ý đến hắn, nói không chừng, thá»±c sẽ phát sinh má»™t Ãt chuyện không ngỠđược. . . .
á
Dá»±a và o núi mà xây, có má»™t tòa tiểu viện tỠđộc láºp.
Nó ở chỗ sâu nhất trong phần đông công trình kiến trúc, cũng cách những
kiến trúc nà y phi thưá»ng xa, phảng phất như cách má»™t thế hệ váºy.
Bên ngoà i sân nhá», có hà ng rà o do cây trúc tạo thà nh, nhẹ nhà ng vây
quanh má»™t vòng, ở phÃa bên tiểu viện, có má»™t già n bồ đà o, hiện giá» chÃnh
là mùa thà nh thục, cho nên, tản mát ra một cổ quả hương nhà n nhạt.
Ở dưới già n bồ đà o, có một cái bà n nhỠvà mấy cái ghế, cũng là dùng cây trúc tạo thà nh.
Lúc trăng lên, đặt mấy đĩa Ä‘iểm tâm và má»™t bầu rượu, má»i và i ba bằng hữu
tri tâm ngồi trước bà n nhỠnà y, uống rượu nói chuyện phiếm, cũng có thể
xuyên thấu qua khe hở của già n bồ đà o đi thưởng thức trăng sáng trên
bầu trá»i, đây tháºt là má»™t chuyện khiến ngưá»i thÃch thú.
Nhất ở bên trong, có ba gian phòng!
Phòng không lá»›n, cÅ©ng dùng cây trúc dá»±ng thà nh, đẩy cá»a phòng ra xem bên
trong, bà i trà tháºp phần đơn giản. . . . Quả tháºt đúng như lá»i Nhị
trưởng lão nói, ở đây, má»—i ngà y Ä‘á»u sẽ có ngưá»i quét dá»n, bằng không thì
đã tám năm trôi qua, nơi nà y sớm nên phủ đầy tro bụi rồi mới phải.
- Ở đây chÃnh là nÆ¡i mà ta đã sinh sống gần hai mươi năm!
Ra khá»i phòng, đứng trong sân, Tá» Huyên nhẹ nhà ng nói.
Nhiá»u năm không quay lại, nà ng vốn nên có má»™t Ãt chút Ãt kÃch động, tháºm
chà mừng rỡ má»›i phải. . . . Äáng tiếc, ở đây mặc dù từng là nhà nà ng
nhưng nà ng cÅ©ng không có ná»a phần quải niệm.
06.04.2015
Chương 468
Sinh hoạt bình thản.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Tá» Huyên đột nhiên cưá»i nói:
- Thần Dạ, ngươi biết không, tất cả má»i thứ trong gian nhà nà y Ä‘á»u là do
ta tá»± mình là m, không nhá» những ngưá»i khác. Ta thÃch đơn giản như váºy,
thÃch thanh tÄ©nh như váºy, ta hi vá»ng, cuá»™c Ä‘á»i cá»§a ta, cÅ©ng có thể đơn
giản như váºy, thanh tÄ©nh như váºy, hÆ¡n nữa. . . . Hạnh phúc!
Bi thương trong lá»i nói khiến Thần Dạ thoáng Ä‘au lòng, bất quá, cÅ©ng rất nhanh tản mất.
Hắn chỉ và o tất cả ở đây, có và i phần bá đạo nói:
- Äã như váºy, ta dỡ má»i thứ xuống nhé!
Linh Nhi không nghe hiểu, nà ng ngẩng đầu lên, nói:
- Äá»u là thứ meÌ£ thÃch, tại sao phải dỡ xuống chứ?
Thần Dạ cưá»i nói:
- Dỡ xuống rồi, vỠsau tìm một chỗ khác, dựng lại cho mẹ ngươi một cái,
tin tưởng, loại hạnh phúc nà y sẽ cà ng thêm Ä‘iá»m máºt, ngá»t ngà o, hÆ¡n
nữa, vĩnh viễn sẽ không mất đi!
- Äại ca ca, váºy ngươi giúp mẹ dá»±ng má»™t cái Ä‘i, được không?
Linh Nhi nháy mắt mấy cái, lóe ra vẻ giảo hoạt nói.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên được rồi!
Thần sắc TỠHuyên khẽ run lên, nói:
- Linh Nhi, không cho phép nói báºy, chạy Ä‘i má»™t ngà y, ngươi cÅ©ng mệt má»i rồi, nhanh Ä‘i nghỉ ngÆ¡i Ä‘i.
Nà ng muốn hạnh phúc, tá»± nhiên muốn Thần Dạ mang đến cho nà ng, nhưng mà Tá» Huyên lại không đồng ý Hứa Thần là m như váºy.
- Hừ, khẩu thị tâm phi!
Linh Nhi quệt mồm, ngược lại đi và o trong phòng nhỠcủa nà ng
- Thần Dạ, lại đây ngồi đi!
Dưới già n bồ đà o, TỠHuyên ngoắc tay.
Thần Dạ lại lắc đầu, nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, đứng đấy là được rồi, ta sợ bồ đà o rÆ¡i xuống nện và o đầu ta đấy!
à tứ trong lá»i nói khiến cho tâm thần Tá» Huyên lại run lên. . . .
Thần Dạ cưá»i cưá»i, há»i:
- Ài, TỠHuyên, ngươi nói cho ta biết, Bách Binh Các kia đến cùng là nơi
nà o, vì sao ngay cả ngươi cÅ©ng cảm thấy như lâm đại địch váºy?
- Bách Binh Các sao?
TỠHuyên khôi phục thong dong, thanh âm lại âm trầm xuống, nà ng hỠhững nói:
- Bách Binh Các, chÃnh là má»™t tồn tại phi phà m khác ngoà i Lôi Trì trong
Khiếu Lôi Tông, mà so sánh với Lôi Trì, Bách Binh Các cà ng thần bà hơn
nhiá»u
- Thần b�
Thần Dạ cau mà y, hắn nhớ tới, TỠHuyên sau khi khi nghe thấy Nhị trưởng
lão nhắc đến Bách Binh Các từng nói qua, ngay cả nà ng cũng chưa từng
bước và o đó lần nà o.
- ChÃnh là thần bÃ! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tá» Huyên khẳng định lá»i cá»§a mình, láºp tức tiếp tục nói:
- Bách Binh Các, được cho là một nơi tốt cho các đệ tỠKhiếu Lôi Tông,
nhưng trong Bách Binh Các cơ quan trùng trùng điệp điệp, nguy hiểm không
chá»— nà o không có, bởi váºy, trong tông có quy định, trừ phi tu vị ngoà i
cảnh giá»›i lá»±c huyá»n, nếu không, không được Ä‘i và o Bách Binh Các, dù váºy,
cÅ©ng rất Ãt có ngưá»i Ä‘i và o lịch lãm rèn luyện!
- Bởi vì, coi như là lá»±c huyá»n cao thá»§, cÅ©ng không nhất định có thể toà n thân trở ra!
Lông mà y Thần Dạ cà ng nhÃu chặt hÆ¡n và i phần, vá»™i há»i:
- Nói váºy... Lôi Kình Diệt Thế Thương kia bị bá» và o trong Bách Binh Các,
ngươi nếu muốn thà nh công thu hồi cơ hội cũng không quá lớn sao?
- Quả tháºt là thês, bất quá, Lôi Kình Diệt Thế Thương, đã bị ta luyện hóa, cho nên cÅ©ng sẽ không đặc biệt khó.
TỠHuyên đáp.
Thần Dạ trầm giá»ng nói:
- Lá»i mặc dù nói thế, Bách Binh Các là nÆ¡i nguy hiểm, mà bá»n hắn cÅ©ng
từng liệu qua, ngươi sẽ trở vỠlấy thương nên độ khó lần nà y cũng sẽ
không quá nhá».
- Nếu có nguy hiểm, cÅ©ng là đến từ bản thân Bách Binh Các, những ngưá»i
khác nếu muốn động tay chân gì đó... toà n bộ Khiếu Lôi Tông cũng chỉ có
má»™t hai ngưá»i có thể là m được. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
TỠHuyên nói:
- Mà má»™t hai ngưá»i nà y, coÌ lẽ còn không nhà m chán đến mức là m ra
chuyện nà y, dù cho Lôi Kình Diệt Thế Thương chÃnh là má»™t thanh thần
binh.
- Ah?
Thần Dạ mà y kiếm nhướng lên:
- Tá» Huyên, ngươi chưa từng Ä‘i Bách Binh Các, như váºy, đối vá»›i chá»— nà y, ngươi hiểu được bao nhiêu?
Nghe váºy, Tá» Huyên ngược lại nhẹ nhà ng cưá»i, nói:
- Tất cả má»i ngưá»i cao thấp Khiếu Lôi Tông Ä‘á»u biết rõ, cái gá»i là Bách Binh Các, kỳ tháºt, chÃnh là nÆ¡i để đặt binh khÃ.
- Nơi đặt binh kh�
Sau khi nghe thế, Thần Dạ mục quang sáng lên một cái.
- Có má»™t Ä‘iểm không giống bình thưá»ng là bởi vì trong Bách Binh Các có
má»™t đạo kết giá»›i thần kỳ, khiến cho tâÌt cả binh khà được cất trong đó
Ä‘á»u sẽ phải chịu dẫn dắt, tiến tá»›i, khà tức sắc bén cá»§a bản thân binh
khà sẽ bị tụ táºp má»™t chá»—, sau đó trà n ngáºp toà n bá»™ Bách Binh Các, khiến
nơi nà y biến thà nh một khu vực nguy hiểm.
Thần Dạ không khá»i cưá»i nói:
- Nói như váºy, nếu như phẩm chất binh khà đặt trong Bách Binh Các cà ng
cao, như váºy, mức độ nguy hiểm cá»§a Bách Binh Các sẽ cà ng lá»›n, có đúng
không?
Tá» Huyên gáºt gáºt đầu, nói:
- ChÃnh là vì Ä‘iểm nà y, ta ngược lại cÅ©ng không lo lắng lắm lúc mình trở
ra sẽ gặp quá nhiá»u nguy hiểm. Lôi Kình Diệt Thế Thương, không chỉ có
bản thân chÃnh là thần binh, chắc hẳn, ở trong Bách Binh Các cÅ©ng là tồn
tịa đỉnh tiêm, nó là do ta phát hiện ở dưới đáy Lôi Trì, có được Lôi
Äình chi lực, cÅ©ng cá»±c kỳ bá đạo, dùng phá»ng Ä‘oán cá»§a ta, nếu như trong
thần binh cÅ©ng chia đẳng cấp thì nó có lẽ chÃnh là Vương giả trong thần
binh!
Phóng mắt toà n bộ thế gian, tuy rằng trong phân chia binh khà còn có hồn
nguyên chi bảo xếp trên thần binh, nhưng thần váºt bá»±c nà y lại cá»±c kỳ
thưa thớt, nói chung, có được một thanh thần binh đã là vinh quang vô
thượng rồi!
Thần Dạ đột nhiên cưá»i lạnh:
- Khiếu Lôi Tông ngược lại tháºt có phúc khà ah, có Lôi Trì, còn có Bách
Binh Các, khó trách có thể chiếm cứ sơn mạch hùng vỹ như thế!
- Ha ha, Bách Binh Các tuy rằng ở trong Khiếu Lôi Tông, nhưng theo ta
được biết, trong lịch sá» Khiếu Lôi Tông, ngưá»i có thể từ trong Bách Binh
Các đạt được binh khà tiện tay cũng không vượt qua một bà n tay
Nhìn qua vẻ không cam lòng cá»§a Thần Dạ, Tá» Huyên cưá»i nói, nà ng chÃnh là thÃch loại lòng dạ hẹp hòi nà y cá»§a hắn!
- Haha, nói như váºy, ta tháºt có phúc.
TỠHuyên đột nhiên cảnh giác lên, nhìn qua Thần Dạ, nói:
- Ngươi muốn là m gì, sẽ không phải là muốn cùng ta tiến và o Bách Binh Các đấy chứ?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên ah, trong đó nguy hiểm, ta sao có thể để mình ngươi tiến và o, cho dù có Lôi Kình Diệt Thế Thương. "
Ai cÅ©ng không thể cam Ä‘oan trong Bách Binh Các có tồn tại cưá»ng đại hÆ¡n
Lôi Kình Diệt Thế Thương không, mà mặc dù không có, tÃnh đặc thù cá»§a bản
thân Bách Binh Các phải chăng có thể khiến cho thương nà y bảo trì được
tÃnh độc láºp?
Những việc nà y Ä‘á»u không xác định được, Thần Dạ tá»± nhiên phải theo cùng rồi.
- Không được!
Thấy Tá» Huyên khẩn trương, Thần Dạ cưá»i nói:
- Ngươi yên tâm đi, nếu như những nơi khác, ta vẫn không thể cam đoan,
nhưng trong Bách Binh Các, ta có thể xác định mình có thể tiến thối tự
nhiên như trong nhà trongđso
Chá»— hắn có hai đại thần váºt Thiên Äao và Cổ Äế Äiện, mặc dù hai gia há»a
nà y Ä‘á»u không ở trạng thái đỉnh phong, nhưng thần váºt chÃnh là thần váºt,
chỉ cần linh tÃnh cá»§a bá»n hắn vẫn tồn tại, Thần Dạ cÅ©ng không tin,
những binh khà trong Bách Binh Các sẽ tạo phản.
Ở trong thế giới nhân loại, thực lực vi tôn!
Trong thế giá»›i yêu thú, huyết mạch còn trá»ng yếu hÆ¡n cả thá»±c lá»±c, trừ
phi chênh lệch quá lớn, nếu không, yêu thú có được huyết mạch thuần
khiết, chắc chắn sẽ khiến những yêu thú khác phải cúi đầu xưng thần!
06.04.2015
Chương 469
Khách không má»i mà đến, giao dịch ngây thÆ¡!
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Äiểm nà y, Thần Dạ từ trên ngưá»i Long tá»™c đã sá»›m thể nghiệm qua.
Mà ở trong thế giá»›i binh khÃ, tất cả Ä‘á»u sẽ có vẻ đặc biệt đơn giản, trừ
phi linh tÃnh bị đánh tan, nếu không, ở trước mặt thần binh, bất luáºn
Tiên Thiên Linh Bảo nà o cÅ©ng sẽ không có ná»a Ä‘iểm ý phản kháng.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, cách nói như váºy chỉ là dưới tình huống vô chá»§, nhưng mặc
dù có chủ nhân thì thần binh đối với Tiên Thiên Linh Bảo vẫn có được
khắc chế nhất định.
- Äợi sau khi tiến và o Bách Binh Các, ngươi tá»± nhiên sẽ biết rõ.
Thấy Tá» Huyên còn Ä‘ang hoà i nghi mình, Thần Dạ cÅ©ng không biết là m sao, tròng mắt chuyển động, láºp tức chuyển dá»i chá»§ Ä‘á»:
- Äúng rồi Tá» Huyên, Tiết Vô Nghịch kia đến cùng là sao?
Thần Dạ một mình đứng bên ngoà i tiểu viện, trong mi tâm hiện lên sầu lo nhà n nhạt!
Sự nguy hiểm của Bách Binh Các tuy ở trước mặt TỠHuyên hắn tỠra tương
đối bình tÄ©nh, cÅ©ng bởi vì có hai đại thần váºt Thiên Äao và Cổ Äế Äiện
nÆ¡i thân, ngược lại cÅ©ng không cần lo lắng quá nhiá»u
Nhưng mà , đó dù sao cÅ©ng là má»™t nÆ¡i không biết, ngay cả bản thân Tá»
Huyên cũng không biết rõ rà ng, khiến Thần Dạ thủy chung không cách hoà n
toà n an tâm được, mà lấy lại Lôi Kình Diệt Thế Thương cÅ©ng không phải lÃ
chuyện trá»ng yếu nhất
Má»™t cây thương, ngay cả là thần binh mà vô số ngưá»i tháºp phần khát vá»ng,
nhưng Thần Dạ biết rõ, dùng tâm tÃnh cá»§a Tá» Huyên cÅ©ng sẽ không để ý
lắm, sở dĩ nhất định phải cầm lại Lôi Kình Diệt Thế Thương, nguyên nhân
tháºt sá»± ngoà i không muốn lưu lại cho Khiếu Lôi Tông ra, thì Tá» Huyên còn
muốn má»™t cái kết thúc chÃnh thức nữa.
ChÃnh là cái kết thúc nà y, má»›i khiến cho Thần Dạ cảm thấy có chút khó giải quyết!
Tình cảm gần hai mươi năm, một khi muốn triệt để chấm dứt, cái nà y đối
vá»›i bất cứ ngưá»i nà o cÅ©ng là tổn thương không cách nà o hình dung được.
Äiểm nà y, sau khi Thần Dạ há»i vá» Tiết Vô Nghịch Tá» Huyên đã láºp tức lảng tránh hắn liá»n khẳng định được.
Äối mặt vá»›i ngÅ© đại trưởng lão Khiếu Lôi Tông, những ngưá»i nà y chẳng qua
là trưởng bối sư môn, TỠHuyên có thể bình tĩnh đối đãi, nhưng những
ngưá»i khác thì sao? Thần Dạ không dám suy nghÄ© quá nhiá»u. . . .
- Ná»a đêm ngắm trăng, ngươi ngược lại tháºt có hứng thú! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äang lúc Thần Dạ vì chuyện Tá» Huyên mà không cách nà o tÄ©nh tâm được, bá»—ng nhiên má»™t thanh âm mỉa mai nhà n nhạt từ xa vá»ng lại.
Quay ngưá»i nhìn lại, thấy là Thanh Lăng, thần sắc Thần Dạ có chút lạnh
lẽo, nữ nhân nà y, quả nhiên cho rằng đây là Khiếu Lôi Tông nên hắn không
dám động thủ với nà ng sao?
- Ha ha, tiểu huynh đệ, đừng bá»™ dạng như muốn giết ngưá»i như váºy, ta má»™t mình tá»›i, cÅ©ng không phải để gây chuyện đâu.
Thanh Lăng ngược lại nhẹ giá»ng cưá»i nói, thá»±c tế thanh âm kia ép thà nh
má»™t đưá»ng tÆ¡ chui thằng và o tai Thần Dạ, tá»±a hồ, nà ng cÅ©ng không muốn bị
những ngưá»i khác phát hiện ra.
- Có chuyện nói thẳng, ta không có quá nhiá»u thá»i gian để nói nhảm vá»›i ngươi đâu!
Thần Dạ đạm mạc nói, cho dù Thanh Lăng không phải đến gây chuyện, nhưng
cách là m của nà ng đã sớm khơi lên sát ý trong lòng hắn, hôm nay còn
không phải lúc, nếu không, giữa hai ngưá»i là m gì có cÆ¡ há»™i nói chuyện
hòa bình thế nà y chứ
Thanh Lăng thu lại dáng cưá»i, trong ánh mắt, cÅ©ng để lá»™ ra má»™t chút âm
lãnh, hiển nhiên, đối vá»›i Thần Dạ, nà ng cÅ©ng ôm sát ý Ä‘áºm đặc, chỉ có
Ä‘iá»u nà ng đến đây là tháºt sá»± có chuyện cho nên má»›i ẩn dấu sát ý nà y lại.
- Ta tới đây tìm ngươi, là muốn là m một giao dịch với ngươi!
Thanh Lăng Ä‘i thẳng và o vấn Ä‘á».
- Không có hứng thú!
Thần Dạ cà ng trá»±c tiếp, sau khi nói xong, liá»n Ä‘i và o tiểu viện. Là m
giao dịch với nữ tỠnà y, cho dù nà ng có cho hắn thiên đại chỗ tốt hắn
cũng chẳng muốn để ý tới.
Ãnh mắt Thanh Lăng cà ng thêm sâm lãnh, nhưng trong thần sắc vẫn cá»±c kỳ tá»± tin, nà ng nặng ná» cưá»i cưá»i, nói:
- Một giao dịch vỠTỠHuyên sư tỷ, không biết ngươi có hứng thú không?
- TỠHuyên?
Bước chân Thần Dạ dừng má»™t chút, không khá»i cưá»i khổ, khó trách cô gái
nà y lại đến đây, không thể không nói, nà ng quả tháºt nhạy cảm, chỉ má»›i
gặp mặt một lần đã bắt được mạch môn của mình. . . .
Mắt thấy Thần Dạ dừng lại, khóe miệng Thanh Lăng khẽ nhếch lên vẻ khinh thưá»ng nhà n nhạt, má»™t lát sau, tiếp tục nói:
- Ta xem ra, giữa ngươi và Tá» Huyên sư tá»· có tình cảm đặc thù vượt quá bình thưá»ng, tháºm chà hÆ¡n cả bằng hữu. . . .
- Có chuyện nói thẳng, đừng lỠmà lỠmỠnhư thế!
Thần Dạ có chút không kiên nhẫn phất phất tay, thanh âm cũng lạnh lùng
hÆ¡n nhiá»u, cho dù tình cảm giữa hắn và Tá» Huyên quả thá»±c không giống
bình thưá»ng, ngay cả chÃnh hắn, đôi khi, cÅ©ng không cách nà o phân loại
chuẩn xác được, nhưng, sự thanh bạch của TỠHuyên không thể bị bất cứ kẻ
nà o phỉ báng được!
- Tốt!
Thanh Lăng cà ng thêm vui vẻ:
- Ta nói ngắn gá»n, Tiết Vô Nghịch sư huynh, ta thÃch hắn, ta không hi
vá»ng, trong lòng hắn có nữ tá» khác tồn tại, cho nên, thỉnh ngươi má»™t má»±c
trói lấy tâm TỠHuyên sư tỷ, khi cần thiết phải khiến cho nà ng lại một
lần nữa cự tuyệt Tiết sư huynh. . . .
- Äây là ta chuyện cần là m, như váºy xin há»i, nếu như sau khi ta là m theo ý ngươi thì sẽ có chá»— tốt gì?
Thần Dạ vui mừng cưá»i cưá»i, nếu là giao dịch, váºy cÅ©ng không cần phải khách khÃ.
- Chỗ tốt?
Thanh Lăng xùy~~ cưá»i nói:
- Äây chẳng phải là thứ ngươi muốn sao, không còn Tiết sư huynh bữa, ngươi nên vui vẻ mÆ¡Ìi đúng chứ!
- Xem ra ngươi còn chưa đủ thà nh tâm, váºy thì thứ cho ta không phụng bồi rồi.
Thần Dạ nhếch miệng, còn tưởng rằng là giao dịch gì, khiến cho tâm thần
hắn có chút khẩn trương. . . . Coi như là không buộc được tâm TỠHuyên
thì lòng của nà ng scũng không có khả năng giao cho Tiết Vô Nghịch.
Không có lợi, quỷ mới lý đến ngươi!
- Ngươi?
Thanh Lăng khó thở, thực sự nhìn ra, Thần Dạ cũng không phải là đang lấy
lui là m tiến, chỉ có thể cắn cắn cặp môi đỠmá»ng, hung hăng nói:
- Ngươi đến cùng muốn chỗ tốt gì?
Thần Dạ khoát khoát tay, ngạc nhiên nói:
- Giao dịch là ngươi nói, hiện giá» há»i ta muốn chá»— tốt gì, chẳng lẽ,
ngươi có thể cho ta rất nhiá»u chá»— tốt sao? Nếu váºy thì ngươi nói bà máºt Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
của Bách Binh Các cho ta biết là được rồi!
- Ngươi cho rằng Bách Binh Các là gì chứ, tùy tiện ai cÅ©ng coÌ thể hiểu rõ sao?
Thanh Lăng tức giáºn nói, chợt tiếp tục:
Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Dùng thân gia của TỠHuyên sư tỷ, chắc hắn chỗ tốt của ta ngươi cũng không có thèm, ta tiết lộ cho ngươi một tin tức.
- Tin tức gì?
- Ngươi trước tiên phải đáp ứng ta, tuyệt không thể để cho trong lòng TỠHuyên sư tỷ có Tiết Vô Nghịch.
- Cái nà y ngươi đại khái cứ yên tâm.
Thần Dạ cưá»i rất gian, việc nà y cần gì hắn cam Ä‘oan chứ, đây là chuyện chắc chắn rồi.
- Hi vá»ng ngươi nói lá»i giữ lá»i, hÆ¡n nữa, cuá»™c nói chuyện hôm nay chỉ ta
với ngươi biết là đủ. Nếu không, ta sẽ khiến cho ngươi chết vô cùng
thảm.
Thanh Lăng sau khi căm háºn nói má»™t câu liá»n giảm thấp xuống thanh âm, ngưng giá»ng nói:
- TỠHuyên sư tỷ lần nà y muốn thu hồi Lôi Kình Diệt Thế Thương là chuyện
không có khả năng! Có lẽ nà ng có thể mang thương nà y ra khá»i Bách Binh
Các, nhưng tuyệt đối không thể rá»i khá»i Khiếu Lôi Tông được!
06.04.2015
Chương 470
Vá»ng Vân Phong. (1)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Có ý tứ gì?
Lông mà y Thần Dạ láºp tức nhÃu chặt, trước khi đến hắn đã có chuẩn bị tâm
lý, tiến và o Khiếu Lôi Tông dá»…, rá»i Ä‘i khó. Nhưng bây giá» nghe Thanh
Lăng nói, tựa hồ độ khó nà y còn vượt xa dự đoán trong lòng hắn a!
- Lá»i ta chỉ có thể nói đến đây, bởi vì cụ thể thế nà o ta cÅ©ng không rõ rà ng lắm, tóm lại tá»± các ngươi cẩn tháºn má»™t chú.
Thanh Lăng nhanh chóng nói hết lá»i, sau đó láºp tức lướt Ä‘i, không cho Thần Dạ chút thá»i gian nà o để tiếp tục truy vấn.
Nhìn qua bóng lưng đã Ä‘i xa cá»§a nà ng, tâm thần Thần Dạ dần trở nên ngưng trá»ng.
- Äại ca ca, nà ng..., ngươi tin tưởng sao?
Không biết luÌc naÌ€o, Linh Nhi lại Ä‘i tá»›i bên ngưá»i hắn.
- Tin tưởng!
Thần Dạ trưá»ng thở hắt ra, nếu là những ngưá»i khác cá»§a Khiếu Lôi Tông
đến nói vá»›i hắn những lá»i nà y, cho dù là Tiết Vô Nghịch, hắn cÅ©ng sẽ
không tin tưởng, nhưng nữ nhân thì Thần Dạ lại tin.
.
Vì đạt được trái tim ngưá»i mình yêu, nữ nhân nà y nà y ngu xuẩn đến mức
muốn giao dịch với mình, thỠnghĩ xem, có chuyện gì mà nà ng không dám
là m nữa?
Linh Nhi ngẩng đầu nhìn hắn, nói:
- Nếu Äại ca ca đã tin tưởng, như váºy, Bách Binh Các, có lẽ chÃnh là má»™t hồi âm mưu rồi.
Thần Dạ nhẹ gáºt đầu, thần sắc vẫn cá»±c kỳ kiên định:
- Chỉ cần Bách Binh Các đúng như lá»i mẹ ngươi nói, như váºy, mặc dù là âm mưu cÅ©ng không thể không Ä‘i!
Lôi Kình Diệt Thế Thương, ở trong lòng TỠHuyên đã không chỉ là một
thanh thần binh, cà ng là nơi ký thác tình cảm lúc xưa, có thể nà o buông
tay được cơ chứ.
Mà có Thiên Äao và Cổ Äế Äiện nÆ¡i tay, mặc dù Bách Binh Các nguy hiểm nhưng cÅ©ng không phải là nÆ¡i tháºp tá» vô sinh.
- Äại ca ca, cám Æ¡n ngươi.
Trong mắt Linh Nhi đột nhiên chảy ra nước mắt.
- Tiểu nha đầu, khóc gì thế?
Thần Dạ cưá»i bế Linh Nhi lên, mắt nhìn và o mắt nà ng, thản nhiên nói: Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ba ngà y nà y, hiện giỠxem ra, chỉ sợ là Khiếu Lôi Tông đang cố ý trì
hoãn thá»i gian, ngà y mai phải tìm Thanh Lăng há»i má»™t chút rồi.
Linh Nhi láºp tức cưá»i khanh khách nói:
- Nữ nhân ngốc nà y, chỉ cần Äại ca ca dùng đúng phương pháp, nhất định sẽ khiến nà ng cái gì cÅ©ng nói.
Thần Dạ báºt cưá»i không thôi, nữ nhân nà y, quả tháºt rất ngốc, nếu như
trong lòng TỠHuyên có Tiết Vô Nghịch, tám năm trước căn bản đã không cự
tuyệt hắn, tám năm qua Ä‘i, giữa hai ngưá»i còn coÌ thể phát sinh chuyện
gì chứ?
Ngay cả Ä‘iểm nà y cÅ©ng nhìn không thấu, trà thông minh cá»§a Thanh Lăng tháºt sá»± hÆ¡i thấp.
- Nhưng mà Äại ca ca!
Linh Nhi thần sắc láºp tức phát lạnh: Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nữ nhân nà y, nhất định phải chết!
- Yên tâm Ä‘i, nà ng sẽ không để ta sống sót rá»i khá»i Khiếu Lôi Tông đâu, cho nên, nà ng chết chắc rồi.
Khiếu Lôi Sơn Mạch có ngũ phong, hiện lên xu thế củng nguyệt quay ở
chung quanh ngá»n núi cao nhất, hình thà nh bình chướng tá»± nhiên!
Ngà y bình thưá»ng, có thể sinh hoạt ở trên chá»§ phong Ä‘á»u là đệ tỠưu tú
nhất trong Khiếu Lôi Tông cùng vá»›i những ngưá»i có quyá»n thế nhất Khiếu
Lôi Tông.
Nhưng má»—i má»™t ngá»n núi vẫn có phòng thá»§ nghiêm máºt nhất.
Vá»ng Vân Phong, tá»a lạc ở phÃa Tây, ở mặt sau ngá»n núi nà y là biển mây mênh mông cho nên má»›i có cái tên nà y.
Äi lại trên đưá»ng nhá» uốn lượn, Thần Dạ cÅ©ng nhịn không được phải trầm trồ khen ngợ cảnh sắc Vá»ng Vân Phong!
Tùy ý di động ánh mắt, cÅ©ng có thể trông thấy, bên trong ngá»n núi nà y
không những có những gốc đại thụ xanh um tươi tốt mà còn có rất nhiá»u
hoa tươi, mặc dù đã đến mùa thu, nhưng những đóa hoa tươi cũng đang nợ
rá»™..
Äiá»u nà y hiển nhiên đã vi phạm vá»›i thiên nhiên chi đạo, bất quá, ở trong thế giá»›i võ đạo thì tất cả Ä‘á»u coÌ khả năng cả!
Duy nhất có má»™t chút bất đồng chÃnh là vô luáºn là đại thụ hay hoa tươi,
Ä‘á»u ẩn hà m má»™t tia Lôi Äình chi lực, khiến cho những thá»±c váºt bình
thưá»ng nà y Ä‘á»u lá»™ ra không giống bình thưá»ng.
Äối vá»›i Thần Dạ hiện giá» mà nói, Lôi Äình chi lực trong cây cối hoa cá»
đã không có quá nhiá»u tác dụng, nhưng đối vá»›i những võ giả bình thưá»ng
khác cũng tương đối trân quý rồi.
Mà Khiếu Lôi Tông khắp nÆ¡i Ä‘á»u như thế, tông môn nà y, chỉ cần ngưá»i cầm
đầu không phải quá hồ đồ, cũng không đắc tội những cao thủ không cách
nà o đắc tội thì cứ thế mãi như thế Khiếu Lôi Tông sẽ cà ng ngà y cà ng lớn
mạnh.
Có thể chiếm cứ má»™t nÆ¡i như thế nà y nhiá»u năm, thá»§ Ä‘oạn cá»§a Khiếu Lôi Tông hiển nhiên cÅ©ng bất phà m.
Chỉ là , đáng tiếc. . . . Thần Dạ nhẹ nhà ng cưá»i cưá»i, tiếp tục Ä‘i vá» phÃa đỉnh núi.
Mặc dù nói, đệ tỠưu tú nhất và đám trưởng lão Khiếu Lôi Tông Ä‘á»u ở trên chá»§ phong, nhưng cÅ©ng có ngoại lệ. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngũ phong dù sao cũng là bình chướng tự nhiên thủ hộ chủ phong, có phòng
thá»§ nghiêm máºt, tá»± nhiên cÅ©ng có ngưá»i chá»§ đạo, bởi váºy, má»—i má»™t Phong,
Ä‘á»u có má»™t vị Phong chủ, mà địa vị năm vị Phong chủ ở trong Khiếu Lôi
Tông cũng không hỠthấp hơn những trưởng lão kia.
Thần Dạ sở dÄ© đến Vá»ng Vân Phong, chÃnh là vì Thanh Lăng bình thưá»ng Ä‘á»u
sinh hoạt tu luyện ở chá»— nà y, nà ng chÃnh là truyá»n nhân đắc ý nhất cá»§a
Vá»ng Vân Phong Phong chủ.
NghÄ© đến Thanh Lăng, Thần Dạ không khá»i hiểu ý cưá»i, nữ tá» nà y, tháºt sá»±
đủ ngốc. . . Xem ra ngưá»i hãm sâu trong võng tình Ä‘á»u ngốc như váºy, chỉ
có Ä‘iá»u, Tá» Huyên mÆ¡Ìi là ngốc đến má»™t các đáng yêu, mà Thanh Lăng lại
ngốc đến khiến ngưá»i chỉ muốn giết Ä‘i!
- Ngưá»i nà o, tá»± tiện xông và o Vá»ng Vân Phong?
Lúc chưa đến giữa sưá»n núi, mấy đạo thân ảnh đã lướt đến, trong từng đợt
là n gió thÆ¡m Ä‘áºp và o mặt cÅ©ng mang theo má»™t cổ sát ý nghiêm nghị .
Vá»ng Vân Phong, tuy rằng cÅ©ng là nÆ¡i thá»§ há»™ chá»§ phong, nhưng bởi vì nó ở
gần một phiến vân hải tuyệt địa, cho nên cũng không giống như bốn
Phong khác có thể kết nối vá»›i Thiên Äịa bên ngoà i, chá»— nà y cÅ©ng coi như
một tuyệt địa rồi.
Äồng thá»i, cÅ©ng là má»™t nÆ¡i duy nhất trong Khiếu Lôi Tông chỉ tuyển nháºn
nữ đệ tá», cho nên, ở đây căn bản rất khó gặp được nam nhân.
- á»’, dÄ© nhiên là ngươi, ngươi tá»›i Vá»ng Vân Phong chúng ta là m gì?
Còn không đợi Thần Dạ nói gì, ở trong đám ngưá»i đã có ngưá»i kinh ngạc nói má»™t tiếng, xem ra là đã nháºn ra Thần Dạ.
Như váºy là tốt nhất, traÌnh cho Thần Dạ phải dà i dòng giải thÃch, chợt hắn nói:
- Ta là tới tìm Thanh Lăng, không biết nà ng có ở đấy không?
- Tìm Thanh Lăng sư muội?
Mấy nữ tá» không khá»i ngẩn ra, má»™t lát sau, vẫn là nữ tá» nháºn ra Thần Dạ kia lạnh lùng nói:
- Sao hả, ngà y hôm qua còn chưa đủ uy phong sao, hôm nay tới, còn muốn tiếp tục hả?
Äịch ý lá»™ ra má»™t cách rõ rà ng!
Thần Dạ không khá»i cưá»i cưá»i, nói:
- Ta tìm Thanh Lăng có việc, phiá»n toái chư vị Ä‘i thông báo há»™ má»™t chút.
Nữ tá» Ä‘i đầu tiến lên trước má»™t bước, trưá»ng kiếm trong tay vạch ra kiếm quang láºp loè, nhìn qua Thần Dạ, cưá»i lạnh:
- Thanh Lăng sư muá»™i Ä‘ang tu luyện, không rảnh gặp ngươi, má»i trở vá» Ä‘i!
- Váºy ta ở đây chá» nà ng là được rồi, nà ng có lẽ không bế quan đấy chứ?
Bá» qua kiếm quang, Thần Dạ cưá»i hì hì Ä‘i thẳng vá» phÃa trước.
- Äứng lại, Thanh Lăng sư muá»™i sẽ không gặp ngươi, Vá»ng Vân Phong cÅ©ng không chà o đón ngươi.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
« 1 46 47 48 ... 89 »