Äế Quân
Tác giả: Tác giả: Ngốc Tiểu Ngư
Số chương: 887
Lần đọc: 499.093
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
« 1 77 78 79 ... 89 »
11.05.2015
Chương 776
Tà Äế Äiện.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
- Ngươi cho rằng bá»n hắn hiện tại có thể an tâm dưỡng thương sao?
Thiên Nhà n cưá»i nói.
Nếu Tà Thứu chỉ là may mắn đúng dịp Ä‘em Thần Dạ trở thà nh mục tiêu, váºy thì cứ giết là được, hoặc để cho hắn chạy thoát cÅ©ng không vấn đỠgì, nhiá»u nhất chỉ là gây thêm má»™t cưá»ng địch mà thôi.
Bây giá» là hắn đặc biệt tìm đến, nếu không tìm hiểu Ä‘iá»u nà y cho rõ rà ng má»i ngưá»i tháºt sá»± khó thể an tâm xuống được.
Tà Phong chỉ có thể gáºt đầu, sau má»™t lát im lặng má»›i nói:
- Cho đến ngà y nay kể cả lão phá»§, đại Ä‘a số ngưá»i cá»§a Tà Äế Äiện Ä‘á»u không biết Tà Äế Äiện rốt cục như thế nà o xuất hiện.
Chỉ riêng má»™t câu nà y cÅ©ng đủ là m nhóm ngưá»i Thần Dạ khiếp sợ, thế gian nà y thế nhưng không có ai biết Tà Äế Äiện xuất hiện lúc nà o, nói cách khác, Tà Äế Äiện đã tồn tại vô số năm. Vô số năm truyá»n thừa, thế lá»±c cưá»ng đại không thể nghi ngá»!
Tà Phong trầm giá»ng nói:
- Tà Äế Äiện cưá»ng đại thế nà o không ai hiểu rõ rà ng, mặc dù lão phu từng là m trưởng lão, nhưng kỳ tháºt trong Ä‘iện ngưá»i có tu vi cao hÆ¡n lão phu nhiá»u vô số kể, chẳng qua có rất nhiá»u lão quái váºt không biết vì nguyên nhân gì không ra mặt mà thôi, cho nên lão phu má»›i lên được mặt bà n! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hổ Lá»±c há»i:
- Má»™t khi Tà Äế Äiện đã cưá»ng đại như váºy, theo lý hẳn nên thanh danh hiển hách, nhưng vì sao ta ở Äông Vá»±c lại chưa từng nghe qua?
Yêu thú bá»™ tá»™c ở Vô Táºn Chi Hải thuá»™c Äông Vá»±c chÃnh là má»™t trong những thế lá»±c bá chá»§ Äông Vá»±c, vì sao không nghe vá» Tà Äế Äiện?
Tà Phong nói:
- Ngưá»i cá»§a Tà Äế Äiện cho tá»›i bây giá» chỉ hoạt động trong Trung Vá»±c, hÆ¡n nữa hà nh tung tháºp phần bà ẩn, bởi váºy ngưá»i biết không nhiá»u!
Thần Dạ nhÃu mà y, nói:
- TÃnh cả lần nà y ta đã gặp mặt bá»n há» lần thứ ba!
- Tại sao lại xuất hiện ở Äại Hoa hoà ng triá»u hẻo lánh, Ä‘iá»u nà y phải há»i Tà Thứu, nhưng khắp thế giá»›i có lẽ Ä‘á»u có ngưá»i cá»§a Tà Äế Äiện hoạt động, chẳng qua má»—i lần bá»n hắn xuất hiện Ä‘á»u không lưu lại má»™t ngưá»i nà o, má»™t ngá»n cá» hay sá»± sống, ngưá»i từng gặp qua bá»n hắn, lại chưa chết, lão phu tháºt có chút ngạc nhiên.
Tà Phong nhÃu mà y nhìn qua Thiên Nhà n.
Thiên Nhà n nhất thá»i cưá»i nhẹ nói:
- Khi lão phu Ä‘i theo bá»n hắn, ngưá»i cá»§a Tà Äế Äiện cÅ©ng không xuất hiện.
- Váºy tháºt sá»± có chút kỳ quái, tiểu tá», các ngươi tháºt không đơn giản!
Tà Phong thở dà i.
- Thần Dạ, ngươi còn nhá»› rõ hay không, khi chúng ta gặp Tà Thứu, hắn nói nếu không phải có nhiệm vụ trong ngưá»i, nếu không phải từng có ước định không được tùy ý giết hại trong nà y, bằng không lúc đó chúng ta hẳn phải chết không nghi ngá»!
Liá»…u Nghiên đột nhiên lên tiếng, vá»›i thá»±c lá»±c cá»§a Tà Thứu nếu lúc đó hắn muốn giết há», cho dù há» lấy hết bà i tẩy nhưng chỉ sợ không chống được mấy chiêu.
- Hai vị tiá»n bối!
Thần Dạ láºp tức nhìn qua Thiên Nhà n cùng Tà Phong, xác nháºn Tà Thứu nói qua lá»i nà y.
Liếc mắt nhìn Thần Dạ, Thiên Nhà n nói:
- Nhiệm vụ gì đó lão phu không Ä‘oán được, há»i Tà Thứu không phải Ä‘á»u rõ rà ng?
Dứt lá»i Thiên Nhà n vung tay lên, bình ngá»c xuất hiện, hồn phách Tà Thứu như cá cháºu chim lồng không ngừng giãy dụa trong bình, cho dù có tu vi tôn huyá»n ngÅ© trá»ng nhưng giá» khắc nà y chỉ là sÆ¡n dương đợi ngưá»i là m thịt.
- Tà Thứu, Ä‘em Ä‘iá»u ngươi biết nói ra Ä‘i, miá»…n cho hồn phi phách tán ngay cả cÆ¡ há»™i đầu thai chuyển kiếp cÅ©ng không là m được.
Thiên Nhà n thản nhiên nói.
- Hắc!
Tà Thứu cưá»i quái dị:
- Lão già kia, ngay cả tá»± bạo ta cÅ©ng đã là m, còn sợ hồn phi phách tán sao? Muốn giết cứ giết, sá»›m hay muá»™n cao thá»§ Tà Äế Äiện sẽ quân lâm thiên hạ, thuáºn ta thì sống, nghịch ta thì chết! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Khẩu khà tháºt lá»›n!
Tà Phong lạnh lùng nói:
- Tà Thứu, bắt lại ngươi chÃnh là Thiên Nhà n tiá»n bối, lá»i nói nà y nói trước mặt tiá»n bối, ngươi không thấy buồn cưá»i quá sao?
- Du Cái Thiên Nhà n? Ngươi…ngươi…ngươi không phải đã chết nhiá»u năm trước rồi sao?
Trong ánh mắt Tà Thứu hiện lên vẻ kinh hãi.
Thiên Nhà n nói:
- Nếu ngươi có nghe nói qua vá» lão phu, như váºy Ä‘em Ä‘iá»u ngươi biết nói ra Ä‘i, mặc dù lão phu ẩn cư nhiá»u năm không há»i thế sá»±, nhưng tÃnh tình năm xưa chưa từng sá»a đổi chút nà o.
Thần sắc hư ảo cá»§a Tà Thứu nhất thá»i âm tình bất định, má»™t lúc lâu sau cưá»i to:
- Thiên Nhà n, thi triển thá»§ Ä‘oạn cá»§a ngươi ra Ä‘i, chẳng qua chỉ là sống không bằng chết, Ä‘iá»u nà y không dá»a được ta!
Thiên Nhà n cưá»i nhạt, nói:
- Không hổ là ngưá»i cá»§a Tà Äế Äiện, lão phu cÅ©ng rất muốn thá» má»™t chút xương cốt cá»§a các ngươi rốt cục cứng rắn bao nhiêu! Nhưng hôm nay đã có ngưá»i là m tốt hÆ¡n. Tá» Huyên, dùng Thiên Ma Chân Há»a cá»§a ngươi Ä‘i thiêu đốt hắn, lão phu tháºt muốn nhìn má»™t chút mùi vị sống không bằng chết hắn có thể thừa nháºn được hay không. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äợi đến khi Thiên Nhà n mở phong ấn, Tá» Huyên bắn ra má»™t Ä‘iểm chân há»a và o trong bình, nhất thá»i há»a diá»…m bao trùm Tà Thứu, sau đó liá»n nghe tiếng thét vang vá»ng vô cùng cùng thê lương!
- Ta nói, ta nói, đừng đốt nữa!
Chỉ một lát sau Tà Thứu đã không nhịn được lớn tiếng hô, thanh âm chẳng khác gì lệ quỷ!
Ãnh mắt Thần Dạ nhìn chằm chằm Tà Thứu, há»i:
- Ta và ngươi không thù không oán, năm đó gặp mặt tuy có chút không thoải mái, nhưng chưa đến mức vì nguyên nhân kia là m cho ngươi đặc biệt tới tìm ta, đây là vì sao?
- Bắt ngươi trở vá» là ý tứ cá»§a cao tầng, ta chẳng qua chỉ là ngưá»i chấp hà nh, cÅ©ng không biết nguyên nhân cụ thể.
Tà Thứu thở hổn hển, trên khuôn mặt hiện lên vẻ hối háºn cùng háºn ý vô táºn:
- Năm đó đến Äại Hoa hoà ng triá»u mục Ä‘Ãch cÅ©ng giống lần nà y, nếu sá»›m biết ngươi là Thần Dạ, hôm nay ta cÅ©ng không có kết cục như váºy. Nhưng Thần Dạ, ngươi cÅ©ng đừng cao hứng quá sá»›m, cao tầng rất trá»ng thị đối vá»›i ngươi, cho dù là Thiên Nhà n cÅ©ng không giữ được ngươi.
- Nói rõ rà ng một chút!
Thần Dạ quát, đáp án kia là m hắn không hà i lòng, há»i giống như chưa há»i.
Tà Thứu kiêng kỵ nhìn Thiên Ma Chân Há»a chưa thu vá», oán háºn nói:
- Ta nháºn được mệnh lệnh phải bắt ngươi trở vá», ngoà i ra không biết gì cả, kiệt kiệt, nếu ngươi muốn hiểu được rõ rà ng, trá»±c tiếp Ä‘i Tà Äế Äiện không phải sẽ biết hết sao?
- Chung quy có má»™t ngà y ta sẽ Ä‘i. Thiên Nhà n tiá»n bối, Ä‘em hắn giao cho ta Ä‘i, sau nà y còn dùng được.
Thần Dạ lạnh lùng nói, nếu Tà Äế Äiện không bá» qua hắn, tai há»a lá»›n như thế bản thân hắn là m sao có thể yên tâm.
- Chủ nhân, cắn nuốt hắn có lẽ đạt được trà nhớ của hắn.
Äao Linh đột nhiên nói.
Thần Dạ chợt ngây ngưá»i, đột nhiên lá»±c cắn nuốt tuôn trà n, trá»±c tiếp Ä‘em hồn phách Tà Thứu nuốt chá»ng, láºp tức tiến hà nh luyện hóa.
Hà nh động nà y là m má»i ngưá»i kinh hãi, tuy rằng ai cÅ©ng biết hắn sẽ không là m việc lá»— mãng, nhưng cắn nuốt hồn phách ngưá»i khác, Ä‘iá»u nà y tháºt sá»± có chút quái dị.
Ước chừng qua ná»a canh giá», Thần Dạ cháºm rãi mở mắt, có má»™t chút thất vá»ng, Tà Thứu quả nhiên là nhân váºt tầng dưới chót cá»§a Tà Äế Äiện, những gì hắn biết cÅ©ng như lá»i hắn nói, ngoà i ra thêm má»™t Ãt việc khác, tháºm chà còn không biết nhiá»u bằng Tà Phong.
11.05.2015
Chương 777
Äế.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Không còn cách nà o khác, muốn là m rõ rà ng hết thảy chỉ sợ phải giao tiếp vá»›i Tà Äế Äiện. Vá»›i thá»±c lá»±c trước mắt cá»§a hắn, tùy tiện ngưá»i nà o cá»§a Tà Äế Äiện Ä‘á»u có uy hiếp trà mạng đối vá»›i hắn. Nhìn thấy biểu tình ngưng trá»ng cá»§a Thần Dạ, Thiên Nhà n vá»— vai hắn, nói:
- Äừng quá lo lắng, Tà Thứu nói có má»™t ước định chÃnh là xác thá»±c. Trong Trung Vá»±c thế giá»›i, tuy Tà Äế Äiện vô cùng cưá»ng đại, nhưng không phải má»™t nhà độc đại, Ä‘á»u có thế lá»±c đối kháng vá»›i bá»n hắn, ká»m chế lẫn nhau, như váºy Tà Äế Äiện cÅ©ng không dám quá cà n rỡ!
- Trước mắt mà nói có rất nhiá»u ngưá»i không dá»… dà ng ra tay, ngươi còn có đầy đủ thá»i gian!
Nghe váºy trong lòng nhóm ngưá»i Thần Dạ Ä‘á»u run lên, lá»i ngầm cá»§a Thiên Nhà n không thể nghi ngá» chÃnh là thừa nháºn, nếu cao thá»§ chân chÃnh cá»§a Tà Äế Äiện xuất hiện, hắn cÅ©ng bất lá»±c!
Nếu như không có thế lá»±c đến ká»m chế…nghÄ© đến thá»§ Ä‘oạn giết ngưá»i cá»§a Tà Thứu, Thần Dạ bá»n há» không nhịn được trái tim băng giá.
Nếu mặc kệ thế lá»±c kia là m xằng là m báºy, sinh linh trên thế gian chỉ sợ phải tai ương!
Thần Dạ vá»™i há»i:
- Hai vị tiá»n bối, bá»n hắn giết ngưá»i là trá»±c tiếp mạnh mẽ Ä‘em máu huyết hấp xả Ä‘i ra, mục Ä‘Ãch là vì cái gì?
Thiên Nhà n đáp:
- Vấn đỠnà y chỉ sợ ngươi phải Ä‘i tìm Ä‘iện chá»§ Tà Äế Äiện há»i má»™t chút, ngưá»i khác không trả lá»i được ngươi. Nhưng có má»™t việc có liên quan vá»›i ngươi! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Má»i tiá»n bối giảng!
Thiên Nhà n ngưng trá»ng nói:
- Kỳ tháºt chẳng những có liên quan vá»›i ngươi, còn liên quan và i ngưá»i, tháºm chà quan hệ tá»›i thiên địa muôn dân.
Nghe nói như thế, đôi mắt Thần Dạ chợt lạnh lẽo, trong lơ đãng ấn ký biến mất ở mi tâm lại như muốn hiện ra.
Nhìn Thần Dạ, Thiên Nhà n nghiêm mặt nói:
- Từ khi Tá» Huyên cùng Linh nhi bị ngưá»i cá»§a Lăng Tiêu Äiện mang Ä‘i, biến hóa cá»§a ngươi lão phu thấy rõ, ngươi nói không sai, ngươi có sứ mệnh. Nhưng những kỳ ngá»™ ngươi đạt được, đã chú định ngà y sau ngươi phải trả giá.
Xem ra đúng là do nguyên nhân bởi Thiên Äao cùng Cổ Äế Äiện, mình chiếm được há», sứ mệnh cá»§a há» biến thà nh cá»§a mình, Ä‘iểm nà y hắn cÅ©ng chưa từng kháng cá»± qua.
Nhưng vì sao gá»i là nhất định? Hắn sống lại, nghịch thiên cải mệnh, chẳng lẽ còn không thể tá»± chá»§ Ä‘á»i mình sao?
Thần Dạ nhắm mắt lại, nói:
- Tiá»n bối, nếu lòng ta có kháng cá»±, không muốn nháºn chú định nà y…cho dù giữa ta cùng Tà Äế Äiện, không thể cùng tồn tại!
- Váºy lão phu thay mặt muôn dân thiên địa, ta xin ngươi!
GiỠphút nà y Thiên Nhà n đột nhiên quỳ xuống!
- Tiá»n bối, không thể được!
Thần Dạ vá»™i và ng đỡ lấy hắn, cưá»i khổ:
- Tiá»n bối, ngươi tá»™i gì bức ta như váºy?
- Tổ chim bị phá, là m gì còn quả trứng nguyên vẹn, Thần Dạ, ngươi tháºt thông minh, đạo lý nà y không cần lão phu phải giải thÃch, cho nên tháºt sá»± không phải lão phu muốn bức ngươi, trên thá»±c tế nếu như có thể lão phu cÅ©ng không muốn đối diện vá»›i những Ä‘iá»u nà y, phải biết rằng má»—i lần có chiến tranh, sẽ có vô số sinh linh bị há»§y diệt trên thế gian.
- Kết cục như váºy tháºt sá»± quá tà n nhẫn!
Thiên Nhà n đứng thẳng ngưá»i, nói:
- Khi xưa trong thiên địa đã xảy ra má»™t cuá»™c đại chiến, má»™t bên là Tà Äế Äiện, mà má»™t bên là thiên địa muôn dân, chÃnh xác mà nói bên trong có và i ngưá»i, thêm má»™t vị cao thá»§ Long tá»™c!
- Và i ngưá»i, còn có cao thá»§ Long tá»™c!
Thần sắc Thần Dạ chấn động.
Thiên Nhà n nhÃu mà y, hắn đã xác định Thần Dạ, mà bây giá» xem ra trong những ngưá»i ở đây đã có hai ngưá»i váºn mệnh được chú định.
- Tráºn thiên địa đại chiến kia ta nghe nói qua không chỉ má»™t lần, rốt cục là chuyện gì xảy ra, vì sao lại phát sinh!
Thần Dạ nhÃu mà y há»i.
Thiên Nhà n cưá»i khổ nói:
- Vì sao lại phát sinh, lão phu không biết, ngươi đã kiến thức qua thá»§ Ä‘oạn cá»§a Tà Thứu bá»n há», không á»§ng há»™ cách là m cá»§a há», nếu ngươi có năng lá»±c đối phó há», có thể chấp nháºn cho há» tiếp tục tồn tại là m hại thế gian hay không!
Thần Dạ cưá»i nhạt, Ä‘iá»u hắn cần chÃnh là bình an cá»§a ngưá»i thân cùng tá»± do, ngưá»i không cản ta, ta không phạm ngưá»i.
Nhìn thấu suy nghÄ© trong lòng hắn, Thiên Nhà n lại cưá»i khổ, trầm mặc má»™t lát, nói:
- Năm đó đại chiến má»™t bên là ngưá»i đứng đầu Tà Äế Äiện, má»™t bên khác có bốn ngưá»i, Cổ Äế, Huyá»n Äế, Bạch Äế, Thanh Äế, cùng đồng bạn cá»§a Thanh Äế tiá»n bối, cao thá»§ Long tá»™c Tam Túc Há»a Long!
Trong cÆ¡ thể Thần Dạ, Äao Linh đột nhiên run lên, cÆ¡n giáºn ngáºp trá»i đột nhiên bừng cháy.
- Äao Linh, sau nà y chúng ta có thù báo thù, có oán báo oán!
Trong lòng Thần Dạ cÅ©ng run rẩy lên, theo phản ứng cá»§a Äao Linh mà xem, trong bốn vị cao thá»§ có má»™t vị là chá»§ nhân cá»§a hắn cùng Cổ Äế Äiện. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thần Dạ từng gặp qua Thanh Äế cùng Huyá»n Äế, hai ngưá»i không phải chá»§ nhân cá»§a bá»n há», vá» phần Bạch Äế…nếu đã gá»i là Cổ Äế Äiện, như váºy chá»§ nhân cá»§a há» phải là Cổ Äế.
Bây giá» xem ra, cho dù Tà Äế Äiện không đến trêu chá»c hắn, cùng hắn chung sống hòa bình, như váºy Thiên Äao cùng Cổ Äế Äiện chỉ sợ cÅ©ng sẽ không đáp ứng.
Thiên Äao cùng Cổ Äế Äiện giúp hắn trá»ng sinh, khôi phục thiên phú cùng căn cÆ¡ tu luyện cho hắn, hiện tại ngẫm lại chẳng lẽ đây cÅ©ng là mệnh trung chú định sao?
- Váºn mệnh, nhất định!
Thần Dạ cưá»i lạnh.
Cổ Äế, Huyá»n Äế, Bạch Äế, Thanh Äế, bốn vị đại đế vẫn lạc, Cổ Äế chỉ lưu lại Thiên Äao cùng Cổ Äế Äiện bị trá»ng thương, Tà Äế Äiện vẫn tồn tại, cuá»™c chiến năm đó bá»n há» chiến thắng.
Thiên Nhà n trầm giá»ng nói:
- Tráºn đại chiến kia cá»±c kỳ thảm thiết, không trung vô táºn sáu đại cao thá»§ liá»u mạng, bên dưới táºp hợp lá»±c chúng sinh đối kháng cao thá»§ Tà Äế Äiện, trưá»ng hợp kia tháºt phải than thở, thi thể khắp nÆ¡i, gá»i má»™t tiếng bi kịch nhân gian còn chưa đủ!
- Các ngươi chỉ cần nhắm mắt lại hẳn có thể tưởng tượng ra được, trưá»ng hợp như váºy sẽ như thế nà o!
Thiên Nhà n than thở.
- Thiên Nhà n tiá»n bối!
Sau má»™t lúc Phong Ma lạnh giá»ng há»i:
- Äại chiến năm đó hẳn do Tà Äế Äiện thắng, dù sao các vị cao thá»§ tiá»n bối Ä‘á»u đã vẫn lạc, theo lý mà nói Tà Äế Äiện có thể quân lâm thiên hạ, nhưng tại sao hiện giá» vẫn còn có thế lá»±c có thể ká»m chế bá»n hắn, khiến bá»n hắn không dám cà n rỡ quá mức!
Nhìn Phong Ma, Thiên Nhà n nghiêm mặt nói:
- Ngươi tên là gì, là truyá»n nhân cá»§a vị tiá»n bối nà o!
Phong Ma đáp:
- Tại hạ Phong Ma, truyá»n nhân Thanh Äế!
- Chà o tiểu huynh đệ!
Thiên Nhà n đột nhiên ôm quyá»n cung kÃnh nói.
Thấy má»i ngưá»i kinh ngạc, Thiên Nhà n nghiêm mặt nói:
- Ngưá»i bây giỠđại khái Ä‘á»u đã quên những gì mà năm vị tiá»n bối đã là m qua, nhưng cho dù không còn ai nhá»› rõ, chuyện từng phát sinh Ä‘á»u đã tồn tại, chân tháºt không giả!
- Năm đó vá»›i tu vi cùng nhân mạch cá»§a năm vị tiá»n bối, cùng thế lá»±c cá»§a há», cho dù cưá»ng đại như chá»§ nhân Tà Äế Äiện, cÅ©ng sẽ không đến mức là m gì được há», dù Tà Äế Äiện quân lâm thiên hạ, năm vị tiá»n bối vẫn có thể tá»± do tá»± tại như trước!
- Nhưng vì không để cho Tà Äế Äiện tùy tiện giết chóc thiên hạ muôn dân, dưới sá»± kêu gá»i cá»§a Cổ Äế tiá»n bối, năm vị tiá»n bối dứt khoát tuyên chiến vá»›i chá»§ nhân Tà Äế Äiện, giáºt ra má»™t tráºn thiên địa đại chiến! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Kết quả đại chiến, tuy rằng năm vị tiá»n bối Ä‘á»u vẫn lạc, nhưng mà …
11.05.2015
Chương 778
Chuyện cÅ© Bắc Vá»ng.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Thiên Nhà n nói tiếp:
- Tà Äế Äiện vẫn chưa đạt được thắng lợi cuối cùng, bởi vì chá»§ nhân Tà Äế Äiện đã mất tÃch trong cuá»™c đại chiến kia!
- Mất tÃch!
Má»i ngưá»i kinh hãi, không dám tưởng tượng.
- Phải, mất tÃch, tin tức nà y do Thanh Äế tiá»n bối tá»± mình truyá»n vá», mà sau nhiá»u năm cÅ©ng không thấy hắn xuất hiện, vì váºy má»i ngưá»i Ä‘á»u tin, cho nên tuy Tà Äế Äiện còn tồn tại, lại phải ẩn lánh nhân gian!
Nhìn má»i ngưá»i, Thiên Nhà n nói:
- Mà nay truyá»n nhân cá»§a Cổ Äế cùng Thanh Äế tiá»n bối xuất hiện, tin tưởng không qua bao lâu truyá»n nhân cá»§a Huyá»n Äế cùng Bạch Äế tiá»n bối cÅ©ng sẽ hiện thân, đối vá»›i bốn vị nà y, cùng Long tá»™c, Tà Äế Äiện đương nhiên muốn nhanh chóng truy giết!
Nói tá»›i đây, Thiên Nhà n nhìn Thần Dạ, như nhắc nhở hắn lần nà y ngưá»i ép buá»™c hắn cÅ©ng không phải mình.
Sau một lát Thiên Nhà n nói tiếp:
- Truyá»n nhân bốn vị đại đế Ä‘á»u đã xuất hiện, trong mấy năm nà y Tà Äế Äiện cÅ©ng bắt đầu thưá»ng xuyên hoạt động, nếu nói bên trong không có liên hệ, lão phu tuyệt không tin tưởng!
- Cho nên ở tương lai, dù các ngươi có muốn trốn tránh chỉ sợ cũng không tránh được!
Thần Dạ cưá»i cưá»i:
- Tiá»n bối, kỳ tháºt cho dù ngươi không nhắc nhở ta, nếu đối thá»§ không phải Tà Äế Äiện, có lẽ chưa chắc là m ngươi vừa lòng, hiện tại lại giống như thuá»™c bổn pháºn cá»§a ta! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thuá»™c bổn pháºn? Thần Dạ, ngươi cÅ©ng là truyá»n nhân cá»§a đại đế!
Diệp Thước chợt há»i.
- Bằng không các ngươi cho rằng, ta đã bị phế căn cÆ¡, sao có thể đột nhiên liá»n khôi phục thiên phú, hÆ¡n nữa có thể Ä‘uổi theo các ngươi!
Thần Dạ nở nụ cưá»i, đưa mắt nhìn Thiên Nhà n.
Thiên Nhà n không khá»i cưá»i khổ lắc đầu:
- Äã biết ngươi không chịu thiệt thòi, ngươi yên tâm, lão phu đáp ứng ngươi, chuyện thuá»™c bổn pháºn lão phu sẽ là m tốt, nhưng ngươi cÅ©ng đừng nghÄ© Ä‘em toà n bá»™ phiá»n phức bắt lão phu thu dá»n, những phiá»n toái kia là đối tượng tôi luyện cho ngươi!
- Tốt lắm, các tiểu tá», hiện tại có thể an tâm Ä‘i chữa thương Ä‘i!
Thần Dạ gáºt đầu cưá»i, đột nhiên nghÄ© tá»›i Ä‘iá»u gì, láºp tức há»i:
- Tiá»n bối, được xưng đại đế, như thế nà o má»›i được gá»i là Äế?
Nhìn má»i ngưá»i, Thiên Nhà n cưá»i đáp:
- Chá» sau khi các ngươi đạt tá»›i thiên huyá»n đỉnh, tá»± nhiên sẽ hiểu được như thế nà o là Äế!
- Như váºy tiá»n bối, năm đó thiên địa đại chiến, chá»§ nhân Tà Äế Äiện danh hà o là gì?
Thần Dạ há»i lại.
- Tà Äế!
- Thần Dạ.
- Äi gặp Linh nhi rồi sao?
- Dạ.
Tá» Huyên thấp giá»ng nói:
- Linh nhi ngá»§ rất say sưa. Äã có Thiên Nhà n tiá»n bối chiếu cố, hắn còn nói sau nà y sẽ bồi bên ngưá»i Linh nhi, thẳng tá»›i khi nà o Linh nhi có thể độc bá má»™t phương, huynh không cần lo lắng.
- Thần Dạ, trá»i sắp sáng.
- Ta biết.
Thần Dạ cháºm rãi xoay ngưá»i ôm Tá» Huyên và o lòng, im lặng má»™t lát nói:
- TỠHuyên, kiếp nà y còn có giấc mộng gì không?
Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
TỠHuyên ôn nhu nói:
- Linh nhi bình an trưởng thà nh, láºp gia đình, sinh con. Huynh bình an, cứu a di trở vá», đánh bại Tà Äế Äiện, sau đó trải qua cuá»™c sống mà huynh mong đợi…
- Như váºy muá»™i biết không, trong cuá»™c sống cá»§a ta nếu không có muá»™i, sẽ không đầy đủ, mà cả Ä‘á»i nà y ta cÅ©ng sẽ không hạnh phúc.
Thần Dạ nhẹ giá»ng nỉ non.
TỠHuyên vội đáp:
- Muá»™i ở đây, vÄ©nh viá»…n Ä‘á»u ở đây, Ä‘á»u cùng huynh.
- Tá» Huyên, muá»™i biết không, ta từng có má»™t giấc má»™ng, tháºt chân tháºt, như từng trải qua hết thảy. Ta không được Cổ Äế truyá»n thừa, căn cÆ¡ bị phế không khôi phục, nhân sinh cá»±c kỳ bi thảm, vô lá»±c thay đổi chÃnh mình, cà ng vô lá»±c thay đổi váºn mệnh gia tá»™c. ChÃnh bởi vì như váºy ta không cho phép bất kỳ ngưá»i thân nà o rá»i Ä‘i ta.
- Sẽ không. Muá»™i sẽ không rá»i khá»i huynh, cuá»™c Ä‘á»i nà y cá»§a huynh nhất định có muá»™i tồn tại.
- Ta biết, ta biết. Muá»™i vá» nghỉ ngÆ¡i trước, xong việc nÆ¡i nà y nên rá»i khá»i Äại Hoa hoà ng triá»u.
Nhìn Tá» Huyên rá»i Ä‘i, ánh mắt Thần Dạ băng giá, lạnh lùng nói:
- Thiên Äao, Ä‘i ra!
Thiên Nhất Môn đã hoà n toà n biến mất, cả Thiên Nhất sơn mạch cũng hoà n toà n thay đổi, nhưng hình thái cà ng thêm dốc đứng cùng khúc khuỷu.
- TỠHuyên, chúng ta có thể nói và i câu không?
Phong Tam Nương từ bóng tối đi ra, mang theo ngữ khà hà m xúc nói.
- ÄÆ°á»£c.
TỠHuyên tựa hồ biết Phong Tam Nương sẽ đến tìm mình, thần sắc không chút kinh ngạc, thản nhiên đáp ứng.
- Chúng ta tìm một chỗ yên tĩnh.
Phong Tam Nương xoay ngưá»i rá»i Ä‘i.
Thân là chá»§ nhân Thiên Äao, chỉ cần dùng tâm niệm hắn láºp tức xuất hiện, nhưng lần nà y mặc cho Thần Dạ gá»i hắn thế nà o, hắn cÅ©ng im lặng, như má»™t nhi đồng đã là m sai chuyện.
Thần Dạ nhăn mà y, gầm lên: Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thiên Äao, Ä‘i ra!
Bạch quang lóe lên, Thiên Äao bất đắc dÄ© cháºm rãi xuất hiện trước ngưá»i hắn.
Nhìn bá»™ dáng cá»§a hắn, Thần Dạ không khá»i buồn cưá»i:
- Ta cũng không nghĩ trách ngươi chuyện gì, ngươi sợ cái gì chứ!
Äao Linh vá»™i nói:
- Ta chỉ sợ chá»§ nhân muốn há»i ta chuyện xảy ra ở Bắc Vá»ng SÆ¡n năm đó.
- Bắc Vá»ng SÆ¡n!
- Hiện tại ta không há»i nhiá»u, ngươi lại nghÄ© phương pháp gì từ chối ta. Kỳ tháºt ngươi luôn biết rõ năm đó ở Bắc Vá»ng SÆ¡n ngưá»i bắt Ä‘i mẫu thân cá»§a ta là ai, đúng không?
- Chá»§ nhân, tháºt xin lá»—i.
Äao Linh nhẹ giá»ng nói.
Thần Dạ không khá»i hÃt sâu má»™t hÆ¡i dà i, nói:
- Ta không trách ngươi giấu diếm ta lâu như váºy. Nhưng Äao Linh, ta tưởng niệm nhiá»u năm như thế, Ä‘á»u giấu trong lòng. Mẫu thân đã rá»i Ä‘i quá lâu, ta sợ má»™t ngà y nà o gặp lại, không còn nhá»› rõ dung nhan cá»§a mẹ ta. Tháºm chà ở trong lòng mẫu thân, ta vÄ©nh viá»…n ở thá»i Ä‘iểm mẹ ta rá»i Ä‘i.
- Cho nên Äao Linh, Ä‘em những gì ngươi biết Ä‘á»u nói cho ta biết Ä‘i. Cho dù ta biết nhưng vá»›i thá»±c lá»±c cá»§a ta hiện tại vẫn không thể là m gì, nhưng ta muốn biết mẫu thân ta Ä‘ang ở địa phương nà o.
- Chủ nhân.
Äao Linh như hÃt sâu má»™t hÆ¡i, láºp tức nói:
- Kỳ tháºt chá»§ nhân không Ä‘oán sai, năm đó ở Bắc Vá»ng sÆ¡n, ngưá»i bắt Ä‘i mẫu thân ngươi là Tà Äế Äiện.
- Quả nhiên!
- Äao Linh, ngươi có biết vì sao bá»n hắn muốn bắt Ä‘i mẫu thân cá»§a ta không?
Sau má»™t lúc Thần Dạ lại há»i.
Im lặng má»™t lát, Äao Linh nói:
- Chuyện cụ thể thì ta tháºt không rõ lắm. Dù sao lúc ấy ta bị thương rất nặng, nếu không phải trong lòng chá»§ nhân trà n ngáºp oán khà thì ta không cách nà o thanh tỉnh lại được.
- Chá» sau khi ta tỉnh lại, ta chỉ biết đó là ngưá»i cá»§a Tà Äế Äiện. Nếu không phải lúc đó ta không cách nà o, ta cÅ©ng sẽ không bá» qua cho bá»n hắn. Mà ta chỉ nghe được bá»n hắn há»i mẫu thân ngươi vá» tin tức đồ váºt nà o đó.
- Là gì váºy?
Thần Dạ vá»™i há»i.
Trong tay mẫu thân lại có đồ váºt gì mà Tà Äế Äiện muốn biết? Nếu như váºy mẫu thân có vướng mắc sâu xa vá»›i bá»n hắn.
- Ta không biết.
Äao Linh nói:
- Bởi vì không lâu sau bá»n hắn mang Ä‘i mẫu thân cá»§a ngươi. Chá»§ nhân, ngươi cắn nuốt Tà Thứu, chẳng lẽ không lấy được chút tin tức hữu dụng nà o hay sao?
- Tà Äế Äiện tá»±a hồ Ä‘ang mưu đồ đại sá»±. Rốt cục là gì thì vá»›i tư cách cá»§a Tà Thứu còn chưa biết được. Ngoà i ra Tà Thứu có lá»™ ra má»™t tin tức, nói mẫu thân cá»§a ta còn bị giam cầm.
Äối vá»›i Thần Dạ mà nói Ä‘iá»u nà y mà là trá»ng yếu nhất.
11.05.2015
Chương 779
Sống vì chÃnh mình.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
- Ngưá»i cá»§a Tà Äế Äiện là m việc Ä‘á»u quá»· dị khó lưá»ng, ra tay không chút lưu tình, hÆ¡n nữa Ä‘á»u có kế hoạch. Cho nên lúc ở Bắc Vá»ng sÆ¡n bá»n hắn không lấy mạng cá»§a chá»§ nhân, có lẽ Ä‘iá»u nà y sẽ là m bá»n hắn vô cùng hối háºn.
Thanh âm Äao Linh lạnh lùng, sát ý lẫm nhiên.
- Căn cÆ¡ đã bị phế, ở trong mắt bá»n hắn ta cùng ngưá»i chết chẳng có gì khác nhau. CÅ©ng do mẫu thân táºn lá»±c cầu xin má»›i được, còn hối háºn sao…
Tiếng cưá»i cá»§a Thần Dạ tháºt âm lãnh.
- Tà Äế Äiện, những gì các ngươi gây ra trước kia, bây giá» còn nhá»› tá»›i ta, muốn lợi dụng ta uy hiếp mẫu thân ta giao đồ váºt cho các ngươi Ä‘i. Ha ha, tốt lắm! Các ngươi yên tâm, sẽ có má»™t ngà y ta đến Tà Äế Äiện, không để các ngươi chá» quá lâu!
- Linh nhi khá»e không?
Trên sưá»n núi, nhìn tá» y nữ tá» xinh đẹp ưu tú, trong lòng Phong Tam Nương giá» phút nà y không nhịn được ghen tỵ cùng thương tiếc.
- Có Thiên Nhà n tiá»n bối chiếu cố, Linh nhi tốt lắm, cảm Æ¡n má»i ngưá»i!
Tá» Huyên nhẹ giá»ng đáp.
Phong Tam Nương không khá»i cưá»i khổ, nói:
- Cảm tạ cái gì, chúng ta Ä‘á»u là bằng hữu. HÆ¡n nữa chúng ta Ä‘á»u vì Thần Dạ.
- Phải, chúng ta Ä‘á»u vì Thần Dạ.
TỠHuyên nhìn nà ng, nói:
- Phong cô nương đặc biệt chá» ta lâu như váºy, có chuyện gì không?
- Không có gì, chỉ là có chút tò mò đối vá»›i ngươi, chúng ta Ä‘á»u là nữ nhân, hẳn sẽ có chung đỠtà i. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tá» Huyên cưá»i cưá»i, nói:
- Váºy không biết cô nương muốn nói gì vá»›i ta?
Phong Tam Nương trầm mặc, hình như cũng không tìm thấy được chuyện gì để nói.
Thấy váºy Tá» Huyên nói:
- Kỳ tháºt nếu ngươi không tìm ta, ta cÅ©ng tá»›i tìm ngươi.
- Tìm ta, chuyện gì?
Nữ nhân trá»i sinh mẫn cảm, Phong Tam Nương dù không hiểu biết Tá» Huyên, nhưng cÅ©ng biết nà ng là má»™t nữ tá» tÄ©nh lặng, không có chuyện tuyệt không vô cá»› tìm ngưá»i khác.
- Ngươi không cần khẩn trương.
Tá» Huyên nhẹ giá»ng cưá»i nói.
TỠHuyên không nhìn thần sắc có chút khẩn trương của Phong Tam Nương, lên tiếng nói:
- Ta má»›i biết các ngươi không lâu, nhưng ta biết các ngươi Ä‘á»u đáng được tin tưởng, cho nên ta tháºt yên tâm.
- Yên tâm cái gì?
Trong lòng Phong Tam Nương lá»™p bá»™p, vá»™i há»i.
- Yên tâm đem Thần Dạ giao cho các ngươi!
Phong Tam Nương kinh hãi:
- Ngươi muốn rá»i khá»i Thần Dạ?
- Lòng ta sẽ vĩnh viễn là m bạn bên cạnh hắn!
Tá» Huyên cưá»i khẽ, đưa tay đặt lên ngá»±c mình.
- Vì sao váºy, chẳng lẽ ngươi không biết Thần Dạ không muốn rá»i khá»i ngươi, đối vá»›i nhiá»u ngưá»i mà nói đây là vô cùng trân quý sao?
Phong Tam Nương nhịn không được há»i, trong thanh âm mang theo và i phần ghen tuông.
- Ta biết! Ta nhìn ra được, La Linh cô nương, Niệm Thần cô nương, tháºm chà Tiểu Nha muá»™i muá»™i Ä‘á»u có tình tố vá»›i Thần Dạ…Phong cô nương, ngươi không phải cÅ©ng như váºy sao? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tá» Huyên xoay ngưá»i nhìn Phong Tam Nương, cưá»i nói:
- Nhưng ngươi cho rằng ta thÃch hợp ở lại bên ngưá»i Thần Dạ sao?
- Ta không giống như ngươi tưởng tượng, ngươi không cần là m như váºy, các nà ng tuy sẽ hâm má»™, nhưng tuyệt sẽ không ghen tỵ.
Phong Tam Nương lạnh nhạt nói, không hỠcó chút thẹn thùng e ngại.
Phong Tam Nương biện giải cho mình cũng biện giải cho những nữ tỠkhác, nhìn thấy TỠHuyên kiên quyết, ôn nhu nói:
- Việc cảm tình phải do song phương tình nguyện, không có gì là thÃch hợp hay không. Thần Dạ má»™t lòng vá»›i ngươi, ngươi đà nh lòng là m hắn tổn thương sao?
TỠHuyên nói:
- Sau nà y hắn còn rất nhiá»u sá»± tình phải Ä‘i là m, không có nhiá»u thá»i gian sầu não chuyện ta rá»i Ä‘i. Mà là m bạn hắn cho tá»›i cuối cùng, không phải là ta!
- TỠHuyên…
Phong Tam Nương không phải giáºt mình mà bị chấn kinh.
Tá» Huyên cưá»i lắc đầu:
- Sau nà y ta không thể bồi bên ngưá»i Thần Dạ, Ãt nhất trong Ä‘oạn thá»i gian tháºt dà i ta không thể xuất hiện bên cạnh hắn, Phong cô nương, giúp ta chiếu cố hắn, được không?
- Tại sao là ta?
Phong Tam Nương không hiểu.
Tá» Huyên nhìn ra xa xa, im lặng má»™t lúc má»›i cháºm rãi nói:
- Sau khi sá»± tình nÆ¡i nà y kết thúc, Thần Dạ phải Ä‘i Bắc Vá»±c, so sánh vá»›i Äông Vá»±c nÆ¡i đó cà ng thêm há»—n loạn, cà ng không có tráºt tá»±. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Trong hoà n cảnh như váºy sẽ giúp Thần Dạ phát triển nhanh hÆ¡n, nhưng nhìn hắn tuy tháºt bình tÄ©nh, nhưng trên thá»±c tế thÃch nhất là m việc mạo hiểm. Nhưng chúng ta Ä‘á»u biết thế sá»± không tuyệt đối!
Nhìn Phong Tam Nương, Tá» Huyên nhẹ giá»ng nói:
- Ta tin tưởng Phong cô nương có thể chiếu cố tốt cho hắn, cho nên nhỠngươi!
Nghe váºy Phong Tam Nương miá»…n cưỡng cưá»i nói:
- Nhưng có lẽ ngươi không biết, ta sẽ không bồi bên cạnh hắn.
Tá» Huyên cưá»i nói:
- Có lẽ ngươi sẽ không ở cùng Thần Dạ, nhưng ngươi sẽ Ä‘em lá»i nà y chuyển cáo cho những ngưá»i khác hiểu được, đúng không?
Nhìn vẻ giảo hoạt cá»§a nà ng, Phong Tam Nương báºt cưá»i nói:
- Ngươi yên tâm, má»—i ngưá»i Ä‘á»u không ai muốn nhìn thấy hắn bị tổn thương, cho nên là ai Ä‘á»u sẽ chiếu cố tốt cho hắn.
Phong Tam Nương chợt nghiêm mặt:
- Nếu Thần Dạ đã không để ý, ngươi cần gì phải nghÄ© nhiá»u đây? Còn nữa, trạng huống hiện tại cá»§a Linh nhi không tốt, ngươi tá»™i gì là m hắn lo lắng đây?
- Thần Dạ đối đãi tháºt tình vá»›i ta, vì ta cùng Linh nhi mà trả giá tháºt nhiá»u, ta cần phải để ý nhiá»u hÆ¡n!
Tá» Huyên cưá»i nói:
- Thiên Nhà n tiá»n bối sẽ Ä‘i cùng chúng ta, hắn không cần lo lắng.
Phong Tam Nương thở dà i, nói:
- TỠHuyên, ngươi là nữ tỠtốt. Gặp được ngươi là hắn có phúc, là m bằng hữu cũng là phúc phần của chúng ta. Ta cam đoan khi ngươi gặp lại hắn, hắn vẫn là hắn, chưa bao giỠthay đổi.
- Ta hi vá»ng hắn có thể vì mình mà sống!
Khi ánh mặt trá»i đầu tiên chiếu xuống, ba thân ảnh như u linh rá»i khá»i Thiên Nhất sÆ¡n mạch.
Trên đám mây, Linh nhi nhìn xuống dãy núi ngà y cà ng xa, nhịn không được há»i:
- Mẹ, chúng ta chà o há»i đại ca ca rồi hãy Ä‘i cÅ©ng không được sao?
Sau một lúc TỠHuyên nhìn nữ nhi, ôn nhu an ủi:
- Chúng ta chỉ là tạm thá»i rá»i Ä‘i, chá» sau khi con cưá»ng đại, có thể trợ giúp hắn, con có thể Ä‘i gặp đại ca ca cá»§a con.
- Tháºt sá»±?
Linh nhi vá»™i ngẩng đầu há»i.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, mẹ cần gì lừa con.
Tá» Huyên chợt giảm thấp thanh âm há»i:
- Linh nhi, con hẳn chưa gặp qua Thiên Nhà n tiá»n bối, sao con lại quen thuá»™c tiá»n bối như váºy?
- Mẹ, mẹ đã quên sao? Lúc ở Hiên Quang thà nh không phải con từng gặp qua một vị lão khất cái sao?
Sau khi chia tay vá»›i Tá» Huyên, Phong Tam Nương Ä‘i tìm Thần Dạ, nhìn sắc mặt cá»§a hắn lá»i vừa đến bên miệng đà nh nuốt trở và o.
- Ta không sao, rất tốt!
Vẻ dữ tợn trên mặt biến mất, Thần Dạ há» hững cưá»i.
- Thần Dạ, kế tiếp có phải ngươi muốn đi Bắc Vực hay không!
Má»™t lát sau Phong Tam Nương há»i.
Thần Dạ gáºt gáºt đầu, nói:
- Không thể không Ä‘i Bắc Vá»±c, đúng rồi, còn chưa kịp cảm Æ¡n ngươi đặc biệt chạy tá»›i giúp ta, còn chưa há»i ngươi truyá»n thừa cá»§a Quá»· chân nhân ngươi đã dung hợp rồi hay chưa.
Phong Tam Nương cưá»i nói:
- Cảm tạ cái gì? Năm đó nếu không có ngươi, muốn nháºn những gì sư phụ lưu lại phải dùng tháºt nhiá»u năm, nha đầu La Linh cÅ©ng sẽ không thoát được ma chưởng, là m sao có cÆ¡ há»™i chưởng quản phạm vi mấy ngà n dặm chung quanh Thanh Dương trấn!
- Nha đầu kia xem như có tà i năng thôi!
11.05.2015
Chương 780
Bà máºt Thiên Nhất Môn.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Thần Dạ cảm khái, năm đó La Linh mang theo thù háºn gia tá»™c, không chút sức lá»±c tá»± bảo vệ mình, nhưng hôm nay La Linh cÅ©ng đã bước và o cảnh giá»›i lá»±c huyá»n.
Phong Tam Nương thương tiếc nói:
- Nha đầu kia đâu chỉ là nhân tà i, nà ng quả tháºt liá»u mạng tu luyện, Thần Dạ, ngươi cÅ©ng Ä‘i qua Quá»· Má»™, ngươi hồi tưởng má»™t chút nếu năm đó không phải ta đưa ngươi Ä‘i, vá»›i tu vi lúc đó cá»§a ngươi có thể bình yên sinh tồn ở trong đó sao?
- La Linh là m được, chẳng những là m được còn được sư phụ cá»§a ta thừa nháºn!
- Sư phụ của ngươi còn chưa tan biến!
Thần Dạ kinh hãi, hắn Ä‘i qua Quá»· Má»™, đã gặp Quá»· chân nhân, được vị kia cho phép La Linh phải trả giá tâm huyết thế nà o có thể nghÄ©, khó trách má»›i qua và i năm thá»i gian thà nh tá»±u cá»§a La Linh đã kinh ngưá»i như thế.
- Sau khi ta nháºn được toà n bá»™ truyá»n thừa, sư phụ Ä‘i rồi!
Thần sắc Phong Tam Nương ảm đạm, chợt trầm giá»ng nói:
- Thần Dạ, sở dÄ© La Linh cố gắng như váºy, toà n bá»™ chỉ vì ngươi!
Thần Dạ cau mà y, nói:
- Ngoại trừ việc nà y, ngươi hẳn còn chuyện khác muốn nói với ta đi!
- Phong cô nương, trước khi Tá» Huyên rá»i Ä‘i, nà ng có lá»i gì muốn nhá» ngươi chuyển cáo vá»›i ta sao?
Phong Tam Nương kinh hãi, khi nhìn bá»™ dạng tháºt cẩn tháºn cá»§a Thần Dạ, má»™t lát sau nói:
- Ngươi đã biết nà ng sẽ rá»i khá»i, nếu ngươi biết vì sao còn cho nà ng rá»i Ä‘i!
- Hiện tại vì sao nà ng phải Ä‘i, là do ta cho nà ng lý do rá»i khá»i!
- Tá» Huyên muốn là m gì, ta Ä‘á»u biết rõ, nà ng cÅ©ng biết ta muốn có nà ng cùng Linh nhi, chÃnh là vì như thế nà ng rá»i Ä‘i cÅ©ng do nguyên nhân nà y, ta để nà ng Ä‘i bởi vì…ta không muốn là m cho nà ng bị gánh nặng tâm lý, đợi khi nà o ta có thể tạo cho nà ng không còn chút áp lá»±c, ta Ä‘i tìm nà ng, khi đó ta ở trước mặt ngưá»i trong thiên hạ công khai cưới nà ng!
- Hai ngưá»i các ngươi tháºt đúng là tuyệt phối…
Phong Tam Nương cưá»i khổ lắc đầu, nói:
- Tá» Huyên nói ngươi không cần lo lắng, Thiên Nhà n tiá»n bối Ä‘i theo cạnh há», không có việc gì!
- TỠHuyên một mình mang theo Linh nhi trải qua bảy năm khốn khổ nhất, ta cần gì lo lắng!
Thần Dạ ngưng một lát mới nói:
- Cả Ä‘á»i nà y ta có lá»—i vá»›i tháºt nhiá»u ngưá»i, cha mẹ cùng ngưá»i nhà , Diệp Thước cùng Dịch Thiên…còn nữa, rá»i khá»i hoà ng thà nh ta nháºn thức cà ng nhiá»u bằng hữu, má»—i ngưá»i Ä‘á»u trợ giúp ta tháºt nhiá»u, nhân tình cá»§a há» ta Ä‘á»u phải báo đáp!
- Chỉ là có một số việc nhất định không thể trả nổi!
- Ta hiểu ý tứ cá»§a ngươi, ngươi yên tâm, chúng ta Ä‘á»u hiểu được.
Phong Tam Nương vỗ vai hắn, tiếp tục nói:
- Má»i ngưá»i Ä‘á»u khá»e lại rồi, tiếp theo chúng ta có nên Ä‘i xem má»™t chút bà máºt cá»§a Thiên Nhất Môn là gì hay không?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, nếu đã có ưu đãi, không lấy thì uổng phÃ!
Phong Tam Nương cưá»i nói:
- Hắc! Äây má»›i là Thần Dạ mà ta nháºn thức, luôn là m bá»™ dạng thâm trầm, khiến ta còn tưởng gặp huynh đệ song sinh cá»§a ngươi đâu.
Nghe váºy Thần Dạ cưá»i to.
Hai ngà y sau, Ä‘i theo dẫn dắt cá»§a Thần lão gia tá» cùng Lâm lão, má»i ngưá»i Ä‘i và o táºn sâu trong Thiên Nhất sÆ¡n mạch.
Ở trước mặt là má»™t vách núi ngăn cản đưá»ng Ä‘i, thoạt nhìn tháºt hiểm trở, là m má»i ngưá»i kể cả Tà Phong Ä‘á»u chấn động.
Bởi vì cuá»™c chiến mấy ngà y trước gần như san bằng dãy núi nÆ¡i nà y, nhưng vách núi phÃa trước không chút biến hóa, so sánh vá»›i hoà n cảnh hoang tà n bên ngoà i hoà n toà n khác hẳn, không há» nhìn ra có chút dấu hiệu bị phá hư hay sụp đổ chút nà o.
Nếu nÆ¡i nà y có phong ấn bảo há»™ thì cÅ©ng không đáng kinh ngạc, nhưng lại không có, nhưng vẫn hoà n hảo không chút hao tổn, tháºt là m ngưá»i vô cùng giáºt mình.
- Má»i ngưá»i không cần cảm thấy kỳ lạ, có má»™t số việc đừng chỉ xem mặt ngoà i, lá»±c cảm giác cá»§a võ giả cÅ©ng không phải vạn năng!
Thần lão gia tá» cưá»i chỉ và o vách núi:
- Toà n bá»™ bà máºt đầu giấu sau vách núi kia!
Äi tá»›i trước vách núi, sắc mặt Thần lão gia tá» không khá»i buồn bã:
- Nhiá»u năm trước, lão phu cùng thánh chá»§ gia ở lại Thiên Nhất Môn tu luyện, trong lúc vô tình đã phát hiện má»™t đồ váºt.
- Bởi vì chúng ta Ä‘á»u là đệ tá» Thiên Nhất Môn, chiếm được váºt quý hiếm phải giao cho tông môn, nhưng đồ váºt kia tháºt sá»± quá thần kỳ, thánh chá»§ gia cùng lão phu tuy không có lòng tham lam nhưng phải đỠphòng bị giết ngưá»i diệt khẩu, vì váºy chia đồ váºt thà nh hai phần, má»™t ná»a giao cho Thiên Nhất Môn, má»™t ná»a do thánh chá»§ gia cùng lão phu cùng nhau dùng huyết mạch luyện hóa!
- Má»™t ná»a đồ váºt đặt chá»— thánh chá»§ gia, cuối cùng truyá»n cho Má»™ Diệp, mà Má»™ Diệp dùng váºt nà y là m cho Tiếu Khuê lá»±a chá»n hoà ng thất mà không chá»n Thần gia!
Thần Dạ nhÃu mà y nói.
Thần lão gia tá» gáºt đầu, nói:
- Có lẽ thánh chá»§ gia cÅ©ng không nghÄ© đến năm xưa chúng ta cẩn tháºn lại là m hai nhà hoà n toà n tan vỡ…bá» Ä‘i, đừng nhắc tá»›i quá khứ!
Trong tay Thần lão gia tá» xuất hiện má»™t la bà n nho nhá», ở giữa có má»™t khe hở, khi lão gia tỠđặt lên vách núi, lại bị vách núi hấp thu và o. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tay cá»§a Thần lão gia tỠáp lên vách núi, máu tươi rót và o bên trong, khoảnh khắc sau máu tươi lan trà n diện tÃch mấy thước vuông trên vách, xa xa nhìn lại như má»™t cánh cá»a.
- Không thể tưởng được, Thiên Nhất Môn chẳng những phong ấn Tà Diệt Sinh, còn có đồ váºt thần kỳ như váºy tồn tại!
Thần Dạ cảm thán, sau đó lại nói:
- Gia gia, cánh cá»a nà y ngà i mở qua bao nhiêu lần!
- Ba năm nay hà ng năm Ä‘á»u ba bốn lần! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thần lão gia tá» theo bản năng trả lá»i, chợt giáºt mình vá»™i nói:
- Äá»u qua rồi, hôm nay Thiên Nhất Môn cùng hoà ng thất Ä‘á»u tan, vô luáºn bao nhiêu ân oán có thể buông xuống!
- Dạ nhi, đừng suy nghÄ© nhiá»u, và o Ä‘i thôi!
Khi Thần lão gia tá» thu tay vá», vách núi run rẩy, đá núi nhất thá»i vỡ vụn xuống, trống rá»—ng biến mất, hiện ra má»™t cánh cá»a.
Sau cánh cá»a là má»™t thông đạo nhìn không thấy cuối, phảng phất như Ä‘i thông cá»u u địa ngục.
Từ trong thông đạo phát ra khà tức thương lão bà ng bạc, dù là Tà Phong cảm ứng được khà tức kia Ä‘á»u có cảm giác hưởng thụ.
Khó trách trong ba năm thá»i gian, Thiên Nhất Môn bồi dưỡng được nhiá»u cao thá»§ trung huyá»n, thượng huyá»n, tháºm chà cả thông huyá»n cảnh giá»›i.
- Má»i ngưá»i mau và o Ä‘i thôi! CÆ¡ há»™i tốt đừng lãng phÃ!
Thần Dạ cưá»i, Ä‘i nhanh tá»›i bên cạnh lão gia tá» dìu dắt hắn, dù có và i ngà y nghỉ ngÆ¡i nhưng chỉ khôi phục được tinh thần, thân thể cá»§a lão gia tá» vẫn chưa khôi phục được như năm xưa.
Ba năm tà n phá tháºt không dám tưởng tượng.
- Gia gia, tháºt xin lá»—i!
Má»i ngưá»i láºp tức Ä‘i nhanh và o trong thông đạo.
- Dạ nhi, cháu cũng đi đi.
Thần lão gia tỠthở dốc một hơi, nói.
Thần Dạ lắc đầu, đáp:
- Gia gia, cháu ở với ngà i. Ông cháu chúng ta đã lâu không tâm sự.
- Cháu cũng muốn ở lại với gia gia.
Tiểu Nha không đi và o, đối với nà ng mà nói thân tình cà ng trân quý nhất, nà ng cà ng không thể quên nếu không có Thần gia thì nà ng đã chết.
Thần lão gia tỠảm đạm nói:
- ÄÆ°á»£c được, hai cháu bồi gia gia cùng Lâm lão tâm sá»± má»™t chút.
Sau khi những ngưá»i khác Ä‘á»u Ä‘i và o, vách núi lại hiện ra, không khác biệt gì vá»›i lúc trước.
11.05.2015
Chương 781
Ông cháu trò chuyện.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
- Gia gia, phụ thân đã rá»i khá»i, cha Ä‘i tìm mẫu thân.
Thần lão gia tá» trầm mặc má»™t lát, láºp tức vui mừng cưá»i to:
- Tốt! Tiểu tá» nà y rốt cục đã tỉnh lại. Dạ nhi, cháu không cần lo lắng cho hắn. Phụ thân cháu tuy rằng thiên tư không yêu nghiệt như cháu, lại suy sút nhiá»u năm, nhưng quá trình nà y có thể giúp hắn cà ng thêm kiên ổn, dù con đưá»ng phÃa trước tháºt gian nguy, lão phu tin tưởng hắn sẽ không xảy ra chuyện.
Trong lòng Thần Dạ không khá»i thở dà i, lão gia tá» quả nhiên hiểu được tâm tư cá»§a chÃnh mình.
Nhìn thấy Thần Dạ im lặng không nói, lão gia tá» cưá»i nhẹ:
- Lúc Tà Thứu xuất hiện, chỉ mặt gá»i tên đòi bắt Dạ nhi ngươi, gia gia tin tưởng vá»›i sá»± thông minh cá»§a ngươi nhất định đã liên tưởng tháºt nhiá»u, mà hiện tại ngươi Ä‘ang suy nghÄ© xuất thân cá»§a mẫu thân ngươi.
- Dạ.
Sự tình quan hệ đến mẫu thân, Thần Dạ không dám giấu diếm, cũng không thể giấu diếm.
Thần lão gia tỠthản nhiên nói:
- Dạ nhi, kỳ tháºt cháu không cần Ä‘em tâm tư đặt nÆ¡i nà y. Cháu chỉ cần nhá»› kỹ mẫu thân vÄ©nh viá»…n là mẫu thân. Không quan hệ tá»›i thân thế cá»§a nà ng hay chuyện gì khác. Chẳng lẽ thân thế mẫu thân cháu mÆ¡ hồ sẽ là m ảnh hưởng việc cháu Ä‘i tìm nà ng. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là không.
Thần Dạ vội nói.
- Gia gia biết cháu sẽ không. Nhưng má»i việc nếu luôn tÃnh trước là m sau, tuy sẽ bảo hiểm hÆ¡n rất nhiá»u nhưng cÅ©ng sẽ mất Ä‘i tiên cÆ¡ tốt nhất.
Thần lão gia tá» trầm giá»ng nói:
- Năm đó cha cháu bởi vì băn khoăn quá nhiá»u nên má»›i khổ sở như váºy.
- Nhưng mà …
- Không có gì nhưng mà .
Thần lão gia tỠquả quyết nói:
- Cha cháu chỉ vì lo lắng liên lụy tá»›i Thần gia. Cháu cÅ©ng Ä‘ang lo lắng, nhưng hai ngưá»i Ä‘á»u xem nhẹ má»™t chuyện, má»™t chuyện tháºt trá»ng yếu.
- Chuyện gì?
- Äịch nhân quá cưá»ng đại, chúng ta căn bản không khả năng dùng lá»±c. Ãt nhất bây giá» cháu chưa có năng lá»±c kia, đối kháng được vá»›i cả Tà Äế Äiện.
Thần lão gia tỠnặng nỠnói:
- Thá»±c lá»±c cá»§a bá»n hắn muốn tìm Thần gia tháºt dá»… dà ng, tiêu diệt Thần gia cÅ©ng không phà sức, mẫu thân cháu bị bắt bao nhiêu năm vì sao mãi tá»›i bây giá» bá»n hắn má»›i tìm tá»›i, hÆ¡n nữa chỉ tìm má»™t mình cháu.
Vẻ mặt Thần Dạ đại biến, hắn Ä‘á»u nghÄ© qua má»i chuyện, nhưng lại bá» sót Ä‘iểm nà y. Cho dù Ä‘iểm nà y không trá»ng yếu, nhưng ảnh hưởng tâm cảnh cá»§a hắn.
- Äã hiểu.
- Cảm ơn gia gia chỉ điểm.
Thần Dạ cung kÃnh nói.
- Chúng ta là ông cháu, không cần khách khà như váºy.
Thần lão gia tá» nở nụ cưá»i, chợt nghiêm mặt nói:
- Dạ nhi, có chút vấn đỠtháºt sá»± không phải cháu không nghÄ© đến, mà do cháu ở trong cục nên bị loạn. Nhá»› kỹ má»™t câu cá»§a gia gia, tình hình cà ng phức tạp thì phải Ä‘em mình trÃch ra ngoà i mà nghÄ©, như váºy sẽ thấy khác hẳn. Trước khi Tá» Huyên rá»i khá»i đã tìm gia gia nói chuyện qua.
- Gia gia, TỠHuyên có gặp qua ngà i? Nà ng đã nói gì?
Thần Dạ vá»™i há»i.
Thần lão gia tá» nở nụ cưá»i trấn an:
- Tá» Huyên là má»™t cô nương tốt, đây là phúc khà cá»§a cháu. Gia gia hi vá»ng cháu đừng cô phụ nà ng.
Dừng má»™t lát Thần lão gia tá» lại há»i:
- Tiếp theo cháu định đi đâu?
- Bắc Vực.
- Bắc Vực!
Thần lão gia tá» cau mà y, láºp tức nói:
- Huyá»n Lăng ở Kiếm Tông, hình như ở Bắc Vá»±c…
Thần sắc Thần Dạ trà n đầy chua xót, nói:
- Việc nà y cháu biết, nhưng không thể không Ä‘i. Nếu Lăng nhi tháºt sá»± muốn tìm cháu tÃnh nợ, váºy phải tùy nà ng. Món nợ nà y tháºt rối rắm, chỉ sợ tháºt khó tÃnh toán cho rõ rà ng.
- HÆ¡n ba năm trước nà ng rá»i khá»i, hiện giá» còn chưa vá», lòng cá»§a nà ng chỉ sợ còn rối loạn. Dạ nhi, Thần gia cùng Má»™ gia có lá»—i vá»›i hai đứa.
- Là do cháu quá tà n nhẫn.
Thần Dạ ảm đạm nói.
- Là nhân tÃnh quá đáng sợ, quá tà n nhẫn.
Thần lão gia tỠlạnh lùng nói:
- Lão phu cùng thánh chá»§ gia có thể đồng sinh cá»™ng tá». Có thể cùng già u nghèo, nhưng là m thế nà o cÅ©ng không ngỠđược…Dạ nhi, Ä‘iá»u nà y cÅ©ng không phải lá»—i cá»§a cháu. Nếu có sai, lão phu là ngưá»i đầu tiên sai. Là lão phu luyến tiếc vinh hoa phú quý cho Thần gia, nếu lúc ấy có thể bỠđược, hoà n toà n rá»i khá»i Äại Hoa, sẽ không có những chuyện kia xảy ra.
- Gia gia, đừng nói những chuyện nà y.
Tuy lão gia tá» nói không sai, nhưng cho dù Thần gia nguyện ý rá»i khá»i, Má»™ Diệp tháºt có thể yên tâm cho má»i ngưá»i rá»i khá»i sao.
Thần Dạ nhìn lão gia tá», trà n ngáºp lưu luyến:
- Gia gia, Lâm lão, sau nà y hai vị bảo trá»ng nhiá»u hÆ¡n.
Hai lão gia tá» nhìn nhau cưá»i, nói:
- Hai chúng ta sẽ tốt thôi. Chúng ta phải chỠđến lúc má»™t nhà sum há»p, hưởng thụ thiên luân chi nhạc.
- Sẽ, nhất định! Cháu thá»!
Thần Dạ thấp giá»ng thì thà o, trong ánh mắt khởi động vẻ kiên định chưa bao giá» có, ngà y sau trở vá» nhất định phải sum há»p cả nhà .
Dưới chân Thiên Nhất sÆ¡n mạch, má»™t nhóm ngưá»i Ä‘ang đứng.
- Ta Ä‘i trước, Thần Dạ, bảo trá»ng. Chúng ta gặp lại tại Trung Vá»±c.
Diệp Thước là ngưá»i đầu tiên rá»i Ä‘i, hiển nhiên không khà lúc nà y tháºt sá»± là m ngưá»i cảm thấy áp lá»±c.
- Ta cũng đi đây, tạm biệt.
Thiết Dịch Thiên phất phất tay, nhanh chóng rá»i khá»i.
Sau đó đến lượt Phong Ma cùng Liá»…u Nghiên cÅ©ng nói má»™t câu liá»n Ä‘i.
Ngay cả La Linh lúc nà y cÅ©ng không quá mức lưu luyến, tình ý cá»§a nà ng đã bị chôn sâu trong lòng, có lẽ Ä‘i theo hắn sẽ có thể lâu ngà y sinh tình, nhưng nà ng biết trợ giúp lá»›n nhất cho hắn chÃnh là bản thân nà ng phải cà ng thêm cưá»ng đại, là m cho ảnh hưởng cá»§a La gia ngà y cà ng lá»›n. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Hắc, Thần Dạ, ta cÅ©ng Ä‘i đây. Ngươi phải bảo trá»ng, chá» thá»i cÆ¡ chÃn muồi ta cùng La Linh Ä‘i Trung Vá»±c tìm ngươi, đến lúc đó ta hi vá»ng cạnh ngươi đã có Tá» Huyên cùng Linh nhi, ha ha, tạm biệt.
Phong Tam Nương ôm Thần Dạ, sau đó láºp tức cùng La Linh Ä‘i nhanh.
- Thần Dạ huynh đệ, ta cùng Phong Tưá»ng bá»n há» cÅ©ng vá» Äông Vá»±c trước. Chuyện cá»§a Tà Äế Äiện ta phải nói vá»›i lão tổ tông. Hạo Thiên Tông cùng Thần Hiên Môn cÅ©ng là thế lá»±c không tệ, có thể liên hệ vá»›i bá»n há».
Sau tiếng cáo từ, Hổ Lá»±c cùng bốn ngưá»i Phong Tưá»ng Ä‘á»u rá»i Ä‘i tháºt nhanh.
- Ca, muội bồi gia gia cùng Lâm lão quay vỠđế đô, sau đó cùng sư phụ đi Trung Vực, chúng ta ở Trung Vực chỠhuynh.
Nghe xong lá»i nói cá»§a Tiểu Nha, Thần Dạ cau chặt mà y. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thấy váºy Tà Phong nói:
- Không cần lo lắng cho chúng ta. Tuy Trung Vá»±c là căn cÆ¡ cá»§a Tà Äế Äiện, nhưng chỉ cần không gặp nhóm lão bất tá» ra tay, lão phu tá»± tin có thể ứng phó. HÆ¡n nữa qua nhiá»u năm như váºy lão phu cÅ©ng không chỉ có má»™t mình.
Nghe váºy Thần Dạ im lặng má»™t lát, nói:
- Thiên Nhà n tiá»n bối có nhắc qua, đương thá»i mặc dù có và i thế lá»±c ká»m chế Tà Äế Äiện, nhưng không ai biết thá»±c lá»±c chân chÃnh cá»§a bá»n hắn, cà ng không biết mục Ä‘Ãch tháºt sá»± cá»§a Tà Äế Äiện là gì.
- Cho nên chuyện Tà Thứu bị giết, cho dù là mất tÃch cÅ©ng sẽ là m bá»n hắn hoà i nghi lên ngưá»i cá»§a ta. Có lẽ bá»n hắn tra xét không được bao nhiêu, nhưng ta dám khẳng định đây nhất định là dấu vết. Nếu không có chuyện gì gấp gáp, tiá»n bối lưu lại Äại Hoa thá»§ há»™ giúp Thần gia. Äợi sau khi Tiểu Nha tu luyện thà nh công, lại Ä‘i Trung Vá»±c cÅ©ng không muá»™n.
11.05.2015
Chương 782
Äi trước Bắc Vá»±c.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Tà Phong cưá»i nói: Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nếu như ngươi Ä‘oán không sai, lão phu ở lại Äại Hoa sẽ là tai há»a. Như váºy lão phu mang Tiểu Nha Ä‘i Äông Vá»±c. Mượn thế lá»±c Yêu tá»™c tại Vô Táºn Chi Hải giúp ngươi tạo nên thế lá»±c có ảnh hưởng trong thá»i gian ngắn nhất.
- Như váºy tốt hÆ¡n, Ä‘a tạ tiá»n bối.
Thần Dạ vội và ng nói.
Tà Phong khoát tay:
- Không cần tiễn nữa, đi thôi.
Thần Dạ gáºt đầu, láºp tức nhìn qua hai vị lão gia tá», muốn nói gì đó lại im lặng, dặn dò Tiểu Nha và i câu liá»n hướng Bắc Vá»±c bay Ä‘i.
- Niệm Thần tỷ tỷ, giúp muội chiếu cố tốt ca ca, cảm ơn tỷ.
Tiểu Nha vội kéo tay Niệm Thần, nước mắt chảy ra.
Niệm Thần gáºt đầu nói:
- Muội yên tâm, nếu Thần Dạ có chuyện gì, lúc đó ta đã không còn nữa.
- Cảm ơn tỷ.
- Lão vương gia, chư vị, cáo từ.
Niệm Thần đuổi theo sát Thần Dạ.
Nhìn hai ngưá»i đã Ä‘i xa, Thần lão gia tá» như có suy nghÄ© gì, nói:
- Lão Lâm, ngươi có cảm thấy được vị Niệm Thần cô nương kia nhìn rất quen mắt.
- Phải, hình như đã từng quen biết.
Lâm lão đáp.
Tiểu Nha kỳ quái nhìn hai vị lão gia tá», nói:
- Gia gia, Lâm lão, Niệm Thần cô nương luôn ở trong hoà ng cung thôi. Từng giúp qua chúng ta nhiá»u lần, ba năm trước đại chiến trong hoà ng cung không phải hai vị đã gặp qua sao. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ha ha…
Thần Dạ đứng trên mây quay đầu nhìn lại, cuối cùng dừng lại trên thân ảnh hai vị lão gia tá».
- Thần Dạ, tới Bắc Vực, ngươi định đi đâu. Muốn đến Kiếm Tông gặp công chúa điện hạ hay không.
Niệm Thần vừa nói, trong lòng chợt khẩn trương, trong ánh mắt lộ vẻ chỠmong sâu sắc.
- Lăng nhi, nà ng muốn gặp ta sao.
Thần Dạ nhất thá»i lẩm bẩm.
Niệm Thần buột miệng nói ra:
- Nà ng muốn gặp ngươi.
Thần Dạ nhìn Niệm Thần, chợt nói:
- Dù Lăng nhi muốn gặp ta, nhưng ta chưa muốn gặp lại nà ng. Ãt nhất trước mắt ta sẽ không gặp nà ng.
- Vì sao?
- Tuy ta không đại khai sát giá»›i vá»›i Äại Hoa hoà ng thất, nhưng ngưá»i nuôi dưỡng nà ng đã chết trong tay ta. Dù nà ng không có cảm tình vá»›i hắn, nhưng dù sao há» là cha con.
Thần Dạ nặng nỠnói:
- Ta cùng Lăng nhi, mặc kệ ai đúng ai sai, kiếp nà y ta có lỗi với nà ng.
Niệm Thần im lặng, sau má»™t lát cháºm rãi nói:
- Mấy năm nay công chúa Ä‘iện hạ kể ta nghe tháºt nhiá»u chuyện giữa hai ngưá»i. Quả tháºt cừu háºn gia tá»™c là m hai ngưá»i không thể gần nhau. Nhưng ta muốn thay mặt công chúa Ä‘iện hạ há»i ngươi má»™t câu, nếu công chúa đã không chấp nhất tá»›i, vì sao ngươi không là m được.
- Không chấp nhất sao.
Thần Dạ cưá»i nhẹ:
- Niệm Thần cô nương, ngươi ở hoà ng cung có má»™t thá»i gian, nên biết cách là m cá»§a hoà ng thất cùng Thần gia là giống nhau.
- Vì sao đại hoà ng tá» Huyá»n VÅ© biến thà nh bá»™ dáng như bây giá», cho dù Lăng nhi yêu nghiệt như váºy cÅ©ng phải giả ngốc nhiá»u năm. Niệm Thần cô nương, khi mà nhà không còn là nhà , tá»± nhiên có thể rá»i Ä‘i, nhưng là m sao giống Thần gia chúng ta.
Niệm Thần cau mà y:
- Tam ca Thần Nguyên của ngươi, cũng một lòng với ngươi sao.
Thần Dạ nhẹ giá»ng nói:
- Trong Thần gia không phải chỉ có thân nhân một lòng, không chỉ có một mình tam ca Thần Nguyên, nhưng cho dù là tam ca, lúc ta gặp gian nan nhất, bất lực nhất, hắn chưa từng bỠđá xuống giếng, cà ng không chạm tới điểm mấu chốt của ta.
- Cho nên Lăng nhi có thể mặc kệ hoà ng thất, nhưng ta không thể bỠlại Thần gia, bởi vì bản chất là khác nhau.
Nghe váºy Niệm Thần cưá»i lạnh nói:
- Nói đến cùng đây chỉ là do ngươi lấy cá»› mà thôi. Từ đầu đến cuối ngươi không yêu sâu như công chúa Ä‘iện hạ. Ta chỉ biết nếu tháºt sá»± yêu thương má»™t ngưá»i, có thể vì nà ng là m bất cứ chuyện gì. Tá»±a như ngươi cùng Tá» Huyên, có thể vứt bá» hết thảy lẫn nhau. Ngươi không thể là m được vì công chúa Ä‘iện hạ, bởi vì ngươi yêu nà ng chưa đủ. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Hô…
Thần Dạ thở hắt ra, im lặng, bá»—ng dưng cưá»i nói:
- Con ngưá»i cá»§a ta có lẽ đủ loại táºt xấu, nhưng không há» trốn tránh trách nhiệm cùng sai lầm cá»§a mình. Kiếp nà y ta tháºt có lá»—i vá»›i Lăng nhi, ta cÅ©ng không phá»§ nháºn.
- Má»™t câu tháºt xin lá»—i thì xong rồi sao.
Niệm Thần nói, sát ý hiện ra.
Thần Dạ nhìn nà ng chằm chằm, má»™t lát sau cháºm rãi nói:
- Nếu Lăng nhi muốn báo thù là đương nhiên. Ta cÅ©ng chá» nà ng. Má»i cô nương chuyển cho Lăng nhi má»™t câu, đợi sau khi toà n bá»™ đại cục ổn định, nà ng đến, ta cho nà ng lá»i công đạo.
- Äa tạ cô nương và i lần há»— trợ, ta Ä‘i trước má»™t bước, cáo từ.
- Ngươi chỠmột chút.
Niệm Thần vội và ng giữ hắn, hoảng hốt nói:
- Ta đáp ứng Tiểu Nha phải chiếu cố ngươi, chỉ cần ngươi ở Bắc Vực ta phải đi theo ngươi.
- Ngươi đi theo ta?
Thần Dạ ngạc nhiên.
Niệm Thần ưỡn ngực nói:
- Sao, còn không hà i lòng? Ở Bắc Vá»±c Kiếm Tông cÅ©ng là má»™t phương thế lá»±c không tệ. Có thể ngăn cản nhiá»u phiá»n toái cho ngươi.
Thần Dạ cưá»i khổ nói:
- Cô nương hiểu lầm. Ta không phải ý tứ nà y, địa phương ta muốn Ä‘i quá mức nguy hiểm, chỉ sợ là m phiá»n hà cô nương.
- Nguy hiểm?
Niệm Thần cưá»i nói:
- Äịa phương nguy hiểm má»›i thú vị thôi. Bắc Vá»±c lá»›n như váºy ta chưa từng Ä‘i đâu, lần nà y ngươi mang ta Ä‘i má»™t lần.
- Äừng ngây ngưá»i, chúng ta mau chóng lên đưá»ng.
Nói xong nà ng kéo tay Thần Dạ Ä‘i nhanh vá» phÃa trước, nhìn dáng vẻ còn mong chá» hà nh trình Bắc Vá»±c hÆ¡n cả hắn…
Bắc Vá»±c là má»™t mảnh đất rá»™ng lá»›n vô biên vô hạn, phạm vi diện tÃch không kém Äông Vá»±c, mà nÆ¡i đó cà ng thêm há»—n loạn.
Ở Äông Vá»±c có năm thế lá»±c bá chá»§ nhưng năm thanh kiếm sắc bén, trôi nổi trên không trung, kinh sợ các thế lá»±c lá»›n nhá» Äông Vá»±c, hình thà nh má»™t tráºt tá»± ổn định, thế cho nên trong Äông Vá»±c thế giá»›i, tuy có phân tranh chém giết, nhưng không có cuá»™c chiến đại quy mô.
Bắc Vực thì khác hẳn.
Trong khu vá»±c khổng lồ nà y, cÅ©ng không xuất hiện những thế lá»±c bá chá»§ như Hạo Thiên Tông, bởi váºy không có đủ lá»±c chấn nhiếp, những thế lá»±c lá»›n nhá» không ngừng tranh đấu chém giết lẫn nhau, Ä‘iên cuồng thôn tÃnh những thế lá»±c khác.
Cho nên so sánh mà nói, thá»±c lá»±c chỉnh thể cá»§a Bắc Vá»±c yếu hÆ¡n Äông Vá»±c, nhưng giảng vá» sức chiến đấu cùng liá»u mạng, Äông Vá»±c không bằng Bắc Vá»±c, dù sao ngưá»i sinh tồn trong Bắc Vá»±c Ä‘á»u trải qua luáºt rừng tà n khốc nhất.
- Hô, nơi nà y là địa giới Bắc Vực sao?
Hai đạo thân ảnh phá không mà đến, hạ xuống má»™t ngá»n núi, cảm nháºn được vị đạo huyết tinh phiêu đãng trong không gian, Thần Dạ nhÃu mà y thở hắt ra má»™t hÆ¡i dà i.
Niệm Thần gáºt đầu, nói:
- NÆ¡i nà y chÃnh là Bắc Vá»±c, có phải khác nhau tháºt lá»›n so vá»›i trong tưởng tượng cá»§a ngươi không!
- Phải!
NÆ¡i nà y má»›i là mảnh đất giao giá»›i Bắc Vá»±c, đã cảm ứng được vị đạo huyết tinh, tháºt không biết sau khi Ä‘i sâu và o, địa vá»±c nà y sẽ là cảnh tượng ra sao.
Niệm Thần nói:
- Trước khi đến ta đã nói vá»›i ngươi, đó chỉ là má»™t bá»™ pháºn, Bắc Vá»±c há»—n loạn, cho dù thân nháºp bên trong cÅ©ng chưa hẳn cảm nháºn được hoà n toà n, chúng ta phải nên cẩn tháºn má»™t Ãt!
- Chúng ta?
Thần Dạ quay đầu nhìn nà ng, ngạc nhiên nói:
- Ngươi không phải tháºt sá»± muốn cùng ta Ä‘i lại trong Bắc Vá»±c Ä‘i?
- Äó là đương nhiên, ta đã đáp ứng Tiểu Nha, không thể không giữ lá»i, cho nên chỉ cần ngươi còn ở Bắc Vá»±c, đừng nghÄ© bá» lại ta!
11.05.2015
Chương 783
Bắc Vực.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Niệm Thần hừ nói, còn vung nắm tay. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thần Dạ cưá»i khổ, lý do nà y bị Niệm Thần nói tháºt đúng lý hợp tình, trầm mặc má»™t lúc Thần Dạ nhìn vá» phương xa, nghiêm nghị nói:
- Niệm Thần cô nương, ngươi có biết mục Ä‘Ãch chá»§ yếu lần nà y ta đến Bắc Vá»±c là vì sao không?
- Mặc kệ mục Ä‘Ãch cá»§a ngươi là gì, đừng nghÄ© Ä‘i má»™t mình!
Hiểu được ý tứ của Thần Dạ, Niệm Thần thản nhiên nói.
Thần Dạ khẽ lắc đầu, nói:
- Niệm Thần cô nương, ta nghe nói trong Bắc Vực có một đại hạp cốc, một bên băng sương, một bên nóng rực, khe sâu kia ngươi biết không?
Niệm Thần buột miệng nói ra:
- Là Cấm Kỵ hạp cốc!
Dứt lá»i sắc mặt nà ng đại biến:
- Thần Dạ, ngươi muốn đi Cấm Kỵ hạp cốc!
Thần Dạ cháºm rãi gáºt đầu.
- Không thể!
Niệm Thần khiếp sợ, vội nói:
- Cấm Kỵ hạp cốc, danh như ý nghÄ©a, là má»™t phương cấm địa, nghe đồn vô luáºn cao thá»§ cảnh giá»›i nà o nếu muốn tiến và o hạp cốc, phải trả đại giá»›i tháºt lá»›n, dù là như váºy cÅ©ng không thể lưu lại quá lâu!
- Bởi vì tÃnh độc đáo cá»§a Cấm Kỵ hạp cốc, suốt phạm vi mấy ngà n dặm không má»™t ngá»n cá», dù là không gian cÅ©ng không tồn tại linh khÃ, nÆ¡i đó là tuyệt địa, dù có thể và o cÅ©ng không ai nguyện ý Ä‘i!
- Hạp cốc kia không chỉ là tỠđịa, Thần Dạ, mặc kệ lý do vì sao, ngươi đừng đi được không?
Niệm Thần tháºt hiểu rõ Thần Dạ, nhịn không được cầu xin.
Thần Dạ lắc đầu, tuy hạp cốc vô cùng nguy hiểm, nhưng nếu đã xuất hiện, đương nhiên phải có nguyên nhân. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhưng hiện tại Thần Dạ đã không còn lá»±a chá»n nà o khác.
Tà Äế Äiện đã xuất hiện, khi Tà Tứu không truyá»n vá» tin tức, bá»n hắn sẽ biết nhiệm vụ cá»§a Tà Thứu đã thất bại, tiếp theo sẽ có cà ng nhiá»u cao thá»§ cưá»ng đại hÆ¡n Ä‘i tìm Thần Dạ.
Vá»›i thá»±c lá»±c hiện tại cá»§a Thần Dạ, căn bản không thể ứng phó cao thá»§ hoà ng huyá»n, như váºy việc khôi phục cho Thiên Äao cà ng thêm trá»ng yếu.
Có lẽ Cấm Kỵ hạp cốc cà ng khá»§ng bố hÆ¡n Tà Äế Äiện, nhưng Thần Dạ tình nguyện xông và o má»™t lần.
- Niệm Thần cô nương, ngươi quay vá» Kiếm Tông Ä‘i! Thuáºn tiện giúp ta chuyển lá»i cho Lăng nhi, ta sẽ giữ mạng mình đợi nà ng đến tìm ta!
Nói xong Thần Dạ bay đi.
- Ngươi chỠta một chút!
Niệm Thần vội và ng đuổi theo, bất đắc dĩ lắc đầu nói:
- Bá» Ä‘i, ai bảo ta đáp ứng Tiểu Nha, biết rõ Ä‘i chịu chết ta cÅ©ng phải liá»u mạng bồi quân tá»!
- Niệm Thần cô nương, không cần như váºy!
- Ta cảm thấy cần là m, đừng nói nhiá»u, hạp cốc kia còn rất xa, nhanh chóng lên đưá»ng!
Nói xong nà ng vội và ng đi trước.
Biết rõ không cách nà o, Thần Dạ đà nh nói:
- Nếu ngươi muốn cùng ta Ä‘i Cấm Kỵ hạp cốc cÅ©ng được, nhưng đầu tiên phải đáp ứng má»™t Ä‘iá»u kiện, bằng không chúng ta má»—i ngưá»i má»—i ngả!
- Ngươi không ném bỠđược ta!
Niệm Thần cưá»i cưá»i, nói:
- Chỉ cần cho ta Ä‘i theo, đừng nói má»™t Ä‘iá»u kiện, má»™t trăm Ä‘iá»u kiện cÅ©ng được!
- Äi tá»›i hạp cốc, ngươi ở ngoà i chá» ta, không được Ä‘i và o!
Thần Dạ nói.
- Không được!
Niệm Thần không đồng ý.
- Váºy hiện tại ngươi đừng Ä‘i theo!
Sắc mặt Thần Dạ trầm xuống.
- Ngươi…
Ãnh mắt Niệm Thần vừa chuyển, nói:
- ÄÆ°á»£c, ta đáp ứng ngươi, chá» ngươi bên ngoà i hạp cốc!
Trong lòng nà ng thầm tự nhủ, bất kể thế nà o cũng tuyệt đối không cho Thần Dạ một mình đi mạo hiểm.
Hai đạo thân ảnh xuyên phá trưá»ng không, nhanh chóng bay vá» hướng Cấm Kỵ hạp cốc, dá»c đưá»ng rất Ãt dừng lại, Niệm Thần biết trong lòng Thần Dạ sốt ruá»™t nên cÅ©ng không nói những chuyện là m hắn phiá»n lòng.
Äá»™t nhiên, Thần Dạ cau mà y, tốc độ giảm cháºm xuống.
Cách đó không xa má»™t cá»— vị đạo huyết tinh nồng nặc lÆ¡ lá»ng trên không trung như má»™t tầng mây Ä‘á», thanh âm chém giết bên dưới đứt quãng truyá»n đến.
Má»›i tiến và o Bắc Vá»±c chưa bao lâu, vẫn chưa đầy má»™t ngà y thá»i gian mà Thần Dạ đã gặp được cảnh tượng nà y lần thứ ba, Bắc Vá»±c há»—n loạn thế nà o hắn cÅ©ng lÄ©nh giáo rõ rà ng.
- Muốn xuống xem một chút không?
Niệm Thần nhá» giá»ng há»i, trong lòng tháºt chá» mong Thần Dạ có thể Ä‘i xuống xem má»™t chút, như váºy có thể hóa giải má»™t Ãt cảm xúc sốt ruá»™t trong lòng hắn.
Thần Dạ cháºm rãi lắc đầu, nói:
- Không cần phải xen và o, ta không phải thánh nhân!
Nghe váºy Niệm Thần bất đắc dÄ© nói:
- Dù sao phải Ä‘i Cấm Kỵ hạp cốc, nhưng Thần Dạ, trước khi và o chúng ta nên chuẩn bị má»™t chút, giảm thấp tÃnh nguy hiểm khi và o trong.
Thần Dạ chỉ cưá»i, tuy Cấm Kỵ hạp cốc nguy hiểm, nhưng có Thiên Äao cÅ©ng sẽ không đến ná»—i nà o, chuẩn bị ra sao cÅ©ng không sánh nổi uy lá»±c cá»§a Thiên Äao.
- Äi thôi!
Thần Dạ nói, vừa tăng tốc độ định đi tiếp.
- Hưu!
Khi thân ảnh hai ngưá»i sắp xuyên qua mảnh huyết tinh kia, mấy đạo thân ảnh từ bên dưới bắn vá»t lên như tia chá»›p, ngăn chặn đưá»ng Ä‘i cá»§a hai ngưá»i.
- Thiên Kiếm Môn là m việc ở nÆ¡i nà y, ngưá»i không pháºn sá»± thỉnh láºp tức rá»i Ä‘i!
Mấy thân ảnh hiện thân, ngưá»i dẫn đầu là má»™t trung niên, nhìn thấy Thần Dạ cùng Niệm Thần, trong thanh âm mang theo vẻ uy hiếp mÆ¡ hồ dù không rõ rà ng.
Có lẽ vì Thần Dạ cùng Niệm Thần có tu vi cảnh giá»›i lá»±c huyá»n, nếu không hắn nói chuyện sẽ không khách khà như thế.
Nhìn chằm chằm mấy ngưá»i kia, Thần Dạ hÃp mắt, hắn không muốn xen và o, không muốn gây phiá»n toái, nhưng không nghÄ© tá»›i phiá»n toái chá»§ động tìm tá»›i hắn.
Ãnh mắt Niệm Thần lóe lên vui vẻ, phiá»n toái tá»›i cá»a liá»n có ý nghÄ©a giải sầu, vá» phần Thiên Kiếm Môn là thần thánh phương nà o, tháºt ngại ngùng, Niệm Thần cô nương chưa từng nghe qua, gánh vác chiêu bà i cá»§a Kiếm Tông, trong địa giá»›i Bắc Vá»±c cÅ©ng không cần băn khoăn quá nhiá»u ngưá»i.
Không đợi Thần Dạ nói gì, Niệm Thần đã mở miệng trước:
- Thiên Kiếm Môn sao, ngượng ngùng, chưa từng nghe qua, chúng ta cần Ä‘i gắp, hảo cẩu không cản đưá»ng, mau tránh ra, bằng không bổn cô nương muốn đại khai sát giá»›i!
Thần Dạ hết lá»i để nói, nhìn Ä‘iệu bá»™ cá»§a nà ng rõ rà ng muốn gây chuyện, nhưng trong lòng hắn lại cảm kÃch, hắn biết nà ng là vì muốn tốt cho hắn.
Thiên Kiếm Môn là thế lá»±c nà o hắn còn không biết, nhưng bá»n hắn dám ngăn chặn ngưá»i có tu vi lá»±c huyá»n hẳn là sẽ không kém chút nà o.
Trung niên cầm đầu ánh mắt phát lạnh, lạnh lùng nói:
- Tại hạ Thiên Kiếm Môn Lâm Viễn, không biết cô nương là m sao xưng hô!
Ãnh mắt cá»§a Lâm Viá»…n cÅ©ng không tệ, bị ngưá»i mắng thà nh cẩu vẫn có thể chịu đựng.
- Hãy bá»›t nói nhảm Ä‘i, bổn cô nương còn cần Ä‘i gấp, Ä‘á»u tránh ra cho ta!
Äáng tiếc Niệm Thần không nháºn tình cá»§a hắn, rõ rà ng muốn gây sá»±, chẳng những lá»i nói không khách khÃ, là m việc cà ng thêm bá đạo.
Nà ng xông tá»›i trước, trưá»ng kiếm chưa ra khá»i vá» nhưng kiếm khà sắc bén đã bắn ra ngoà i.
Có thể lăng không mà đứng Ä‘á»u là tu vi lá»±c huyá»n, mà Lâm Viá»…n đã sắp bước và o cảnh giá»›i địa huyá»n vô số ngưá»i mÆ¡ ước.
Bởi váºy bá»n há» nhìn má»™t kiếm như tùy ý cá»§a nữ tá» che mặt kia lại cảm nháºn được trong công kÃch ẩn hà m lá»±c lượng cưá»ng đại. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nữ tá» nà y không dá»… chá»c!
Nếu không dá»… chá»c váºy đừng gây tá»›i.
Bá»n há» thoạt nhìn chỉ Ä‘i ngang qua, thá»i khắc trước mắt đôi nam nữ nà y còn chưa biết việc gì ở đây, sẽ không phá hư đại sá»± cá»§a nhóm ngưá»i mình, cho nên không cần phải Ä‘i trêu chá»c bá»n há».
à niệm vừa nảy sinh trong lòng, nhóm ngưá»i Lâm Viá»…n liá»n tản nhanh ra, để cho Niệm Thần dá»… dà ng xông ra ngoà i.
11.05.2015
Chương 784
Bắc Vực hỗn loạn.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Những ngưá»i nà y tháºt sá»± cẩn tháºn, nếu như là váºy vừa rồi cần gì phải chạy lên chặn đưá»ng.
Trong lòng Niệm Thần cưá»i lạnh, quay ngưá»i lại định tiếp tục khiêu khÃch, đột nhiên má»™t đạo quang mang từ bên dưới bắn thẳng lên bầu trá»i.
Thần Dạ cùng Niệm Thần còn chưa kịp nhìn kỹ quang mang kia là gì, sắc mặt Lâm Viễn đã căng thẳng lớn tiếng quát:
- Tô Quyá»n, Tiết Thanh, Trần ChÃ, các ngươi Ä‘i giết tiểu tỠđó, Võ Tương VÅ©, ngươi theo ta đối phó nữ tá» kia!
Thần Dạ cùng Niệm Thần Ä‘á»u thoáng ngây ngưá»i, biến hóa nà y không phải quá nhanh Ä‘i! Váºy đủ nói rõ quang mang kia tháºt không đơn giản.
Sau thoáng ngẩn ngưá»i, Niệm Thần mừng rỡ, hiện tại đã có lý do thả lá»ng má»™t chút.
- Lâm Viá»…n, đây là ngươi chá»c tá»›i bổn cô nương, váºy đừng trách ta không khách khÃ!
Niệm Thần cưá»i má»™t tiếng, trưá»ng kiếm chưa ra khá»i vá», má»™t đạo kiếm khà cương mãnh đã bao phá»§ vá» hướng hai ngưá»i.
Kiếm khà cương mãnh cá»±c kỳ bá đạo, nÆ¡i Ä‘i qua toà n bá»™ sá»± váºt Ä‘á»u bị dáºp nát nháy mắt, tháºm chà cả không khà cÅ©ng bá»™c phát ra tiếng rÃt bén nhá»n.
Cảm ứng được Ä‘iá»u nà y, vẻ mặt hai ngưá»i Lâm Viá»…n cà ng thêm ngưng trá»ng, nhưng hiện tại đã rÆ¡i và o hoà n cảnh phải diệt khẩu, dù thế nà o cÅ©ng không thể để đôi nam nữ kia còn sống rá»i nÆ¡i nà y, bà máºt không thể cho ngưá»i ngoà i hay biết.
Hai ngưá»i tháºt có ăn ý, chỉ khoảnh khắc huyá»n khà bùng nổ, ánh mắt hai ngưá»i Ä‘an xen, cùng lao tá»›i.
Huyá»n khà cuồng bạo nương theo sau công kÃch cá»§a hai ngưá»i giống như kim cương rắn chắc hung hăng đụng và o đạo kiếm khà cương mãnh kia.
- Ông ông!
Năng lượng ba động khuếch tán bốn phương tám hướng, đồng tá» hai ngưá»i Lâm Viá»…n co rụt mạnh, hắc y nữ tá» che mặt như u linh xuyên qua không gian há»—n loạn, má»™t đạo bạch quang chói mắt xuất hiện.
- Ngâm…
Thanh âm kiếm ngân thanh thúy, như lưỡi dao sắc bén vang lên bên tai hai ngưá»i Lâm Viá»…n, chấn động khiến há» cảm giác bị xuyên thấu mà ng tai.
Hai ngưá»i kinh hãi vá»™i và ng thối lui ra sau, huyá»n khà trà n xuống trước ngưá»i hóa thà nh bÃch chướng khổng lồ ngăn trước mặt.
Ngay khoảnh khắc bÃch chướng xuất hiện, thân ảnh Niệm Thần đã vá»t tá»›i, trưá»ng kiếm ra khá»i vá», kiếm quang phun trà o bắn ra.
- Oanh!
Thanh âm va chạm, bÃch chướng chiến láºt, nhá»™n nhạo gợn sóng, cuối cùng răng rắc má»™t tiếng, hai đạo bÃch chướng láºp tức vỡ vụn.
Thế công cá»§a Niệm Thần không đổi, trưá»ng kiếm bay tá»›i, tốc độ nhanh như chá»›p, xuyên qua bÃch chướng trong nháy mắt xuất hiện trước mặt hai ngưá»i Lâm Viá»…n.
Bồng bồng!
Hai ngưá»i Lâm VÅ© khởi động huyá»n khà cưá»ng thịnh nhất bảo vệ thân thể đồng thá»i hóa thà nh công kÃch liên tục oanh ra ngoà i.
Thanh âm vang lên Ä‘inh tai nhức óc, kiếm khà phong bạo dần dần yếu bá»›t, nhưng phong bạo Ä‘áºp và o khiến huyá»n khà cá»§a há» không cách nà o ngăn cản. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi phong bạo tán Ä‘i, hai ngưá»i cháºt váºt thối lui, tuy chưa chết nhưng đã bị thương, kiếm khà cắt qua thân thể đầy máu, nếu tu vi hai ngưá»i yếu má»™t chút chỉ sợ đã bị chém thà nh nhiá»u mảnh.
- Tiện nhân!
Lâm Viá»…n mắng to, tuy nhìn thân thể đẫm máu nhưng không bị tổn thương trà mạng, vá»›i tu vi cá»§a hắn không đến mức cần ngưá»i nâng đỡ.
- Muốn mắng thì nhanh lên, không thì ngươi hết cơ hội!
Niệm Thần cưá»i dà i nói.
- Chỉ bằng ngươi!
- Không tin sao! Váºy ngươi nhìn sau lưng!
Niệm Thần cưá»i cưá»i chỉ đối diện.
Lâm Viễn quay đầu, sắc mặt trắng bệch, bởi vì thanh niên khi nãy đang đứng sau lưng, ba đồng môn khác của hắn đã không thấy bóng dáng.
- Äừng đùa, đã động thá»§ thì nhanh má»™t chút!
Thần Dạ thản nhiên nói, thân hình như quá»· mị xuất hiện cạnh hai ngưá»i Lâm Viá»…n, hai tay đánh ra, tiếng long ngâm trầm thấp oanh thẳng và o ngá»±c hai ngưá»i.
- Phốc xuy…
Máu tươi cùng mảnh nhá» ná»™i tạng cùng nhau phun trà o, thân hình hai ngưá»i Lâm Viá»…n vô lá»±c rÆ¡i xuống đất, lúc sắp chết không nghÄ© ra vì sao tu vi xấp xỉ nhưng thanh niên kia lại có thể bá»™c phát ra sức chiến đấu kinh ngưá»i như thế.
- Chúng ta đi xuống!
Thần Dạ nhanh như chá»›p rÆ¡i xuống đất, vị đạo huyết tinh dà y đặc Ä‘áºp thẳng và o mặt, trong tầm mắt chỉ thấy trà n đầy thi thể.
Ngoại trừ những thi thể kia, cách đó không xa còn đang tiến hà nh giết chóc, nói chuẩn xác là một mặt giết hại.
Nhìn thấy cảnh tượng nà y, sát ý trà n ngáºp trong mắt Thần Dạ, bởi vì má»™t bên bị tà n sát chỉ là lão nhân cùng…hà i tá».
(Thiếu text kÃnh mong các độc giả thông cảm)
- Ca ca, tỷ tỷ, cảm ơn hai vị!
Mai táng xong ngưá»i chết, những ngưá»i may mắn còn sống cùng thống khổ khi ngưá»i thân qua Ä‘á»i, ná»—i vui sướng được sống sót cÅ©ng bị phai má».
Chỉ có tiểu nam hà i đã khôi phục dáng tươi cưá»i hồn nhiên, tuy trong mắt vẫn thương tâm, nhưng không thấu đáo như những ngưá»i lá»›n, thần sắc trà n ngáºp vẻ kiên quyết muốn trở nên cưá»ng đại.
- Äệ tên là gì?
Thần Dạ cưá»i há»i, trong lòng vô cùng nghi hoặc.
Nhóm ngưá»i nà y có già có trẻ, có trung niên, nhìn qua không giống như má»™t thế lá»±c mà giống như má»™t gia tá»™c, hÆ¡n nữa còn là má»™t gia tá»™c Ä‘ang đà o vong.
Äạo quang mang bắn lên bầu trá»i khiến nhóm ngưá»i Lâm Viá»…n muốn giết há» diệt khẩu kia, lúc nà y đã biến mất, vá»›i lá»±c cảm giác cá»§a Thần Dạ lại không còn cách nà o cảm ứng tá»›i.
Khi giết chết đám ngưá»i kia, hấp thu và o trong Thiên Äịa Hồng Hoang Tháp cÅ©ng không cảm ứng tá»›i, mặc dù bá»n hắn có giấu diếm sâu hÆ¡n cÅ©ng không thể gạt được Thần Dạ.
Cho nên quang mang kia nhất định Ä‘ang ẩn trong nhóm ngưá»i trước mắt nà y.
Thất phu vô tá»™i, mang ngá»c mắc tá»™i.
- Äệ gá»i là Má»™c Phong, há» Ä‘á»u là ngưá»i nhà cá»§a đệ, ca ca, tá»· tá»·, hôm nay cảm Æ¡n hai vị!
Má»™c Phong lại cảm tạ, trong ánh mắt trà n ngáºp vẻ kiên quyết muốn trở thà nh cưá»ng giả.
Thần Dạ nở nụ cưá»i, nói:
- Má»™c Phong, đệ nói cho ta biết, khi ngưá»i thân cùng mẫu thân cá»§a đệ gặp được uy hiếp tÃnh mạng, đệ Ä‘ang suy nghÄ© gì?
Má»™c Phong không nghÄ© nhiá»u, cÅ©ng không giấu diếm, đáp:
- Äệ nghÄ© táºn hết khả năng cá»§a mình bảo há»™ ngưá»i nhà , bảo há»™ mẫu thân…
- Nhưng hiện tại đệ không có năng lực như thế!
Thần Dạ thản nhiên nói.
- Äệ biết, đệ không có năng lá»±c như thế, nhưng đệ nhất định sẽ cố gắng cho mình đạt được năng lá»±c như váºy, sau đó bảo vệ tốt ngưá»i thân cá»§a mình!
Mộc Phong vội và ng nói.
- Äệ chỉ nghÄ© như váºy thôi sao?
Thần Dạ thu liá»…m tươi cưá»i, thanh âm thoáng lạnh lùng hÆ¡n.
- Thần Dạ!
Niệm Thần hiểu được ý hắn, cúi đầu nỉ non, nước mắt âm thầm lăn xuống.
- Ca ca!
Má»™c Phong cháºm rãi ngẩng đầu, gằn từng tiếng nói:
- Nếu không có ca ca cùng tá»· tá»· xuất hiện, ngưá»i thân cá»§a đệ hẳn phải chết, cho nên lúc đó đệ nghÄ©, nếu trước mắt là tuyệt lá»™, đệ không biện pháp, váºy cùng ngưá»i nhà cùng nhau chịu chết!
- Nếu có chút cơ hội đây?
Thần Dạ truy há»i.
Nghe váºy Má»™c Phong chợt nở nụ cưá»i:
- Ca ca, nếu như là ngươi gặp phải chuyện như váºy, ngươi sẽ lá»±a chá»n thế nà o? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Lá»±a chá»n cá»§a ta?
Thần Dạ chợt cưá»i to, vá»— nhẹ vai Má»™c Phong, nói:
- Nhá»› kỹ lá»i hôm nay đệ đã nói, cà ng nhá»› kỹ loại trạng thái khi đệ đối mặt tuyệt cảnh, như thế tiếp tục tu luyện, cho dù thiên tư cá»§a ngươi không bằng ngưá»i khác, nhưng ta cam Ä‘oan tương lai cá»§a ngươi sẽ không thua cho ngưá»i khác!
Nghe nói như thế, Niệm Thần không nhịn được chảy nước mắt.
11.05.2015
Chương 785
Linh Tâm Tủy.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Trong mắt Má»™c Phong hiện lên ánh sáng, gáºt mạnh đầu:
- Ca ca yên tâm, việc hôm nay suốt Ä‘á»i đệ sẽ không quên, đệ không muốn tiếp tục nhìn thấy mẫu thân bị thương, nhìn ngưá»i nhà chết trước mặt mình!
- Hà i tỠtốt lắm!
Thần Dạ cưá»i cưá»i, nhìn Niệm Thần há»i:
- Niệm Thần cô nương, Kiếm Tông có thể chiếu cố được hà i tỠnà y đi?
- Ngươi là m ngưá»i tốt, là m cho hắn nháºn ân tình, nhưng lại muốn ta là m việc, ngươi tháºt giảo hoạt!
Niệm Thần vội và ng lau qua nước mắt, nói:
- Ngươi yên tâm, thiên phú cá»§a Má»™c Phong không tệ lắm, tÃnh khà lại kiên nghị, trưởng bối Kiếm Tông nhất định sẽ thÃch. Ngươi yên tâm Ä‘i, không cần lo lắng cho tương lai cá»§a hắn!
- Ngươi là m việc ta tự nhiên yên tâm!
Thần Dạ chợt nhìn phÃa trước, ngưá»i cá»§a Má»™c gia Ä‘á»u đã bình tÄ©nh lại, thấy hắn nhìn qua cung kÃnh gáºt gáºt đầu, sau đó và i vị trưởng giả Má»™c gia vá»™i và ng Ä‘i tá»›i.
- Công tá», cô nương, lão phu tên Má»™c Lâm Tuyên, Ä‘a tạ hai vị cứu tÃnh mạng Má»™c gia!
Má»™c Lâm Tuyên dẫn đầu kÃnh cẩn nói.
Thần Dạ khoát tay:
- May mắn gặp dịp mà thôi, không cần cảm tạ, nhưng có má»™t câu muốn nói vá»›i chư vị, nếu có được chà bảo nhưng không có thá»±c lá»±c tuyệt đối thá»§ há»™, nên hiểu được đạo lý tiá»n tà i không nên lá»™ ra ngoà i!
Nghe váºy Má»™c Lâm Tuyên cưá»i khổ nói:
- Công tá», cô nương, không phải do Má»™c gia để lá»™ tiá»n tà i, mà chÃnh là há»a trá»i giáng!
- Là như thế nà o?
Thần Dạ cau mà y há»i.
Mộc Lâm Tuyên đáp:
- Má»™c gia cÅ©ng không phải là thế lá»±c lá»›n gì, an cư trong má»™t tiểu trấn, có chút thế lá»±c, cho nên cÅ©ng có được chút tà i sản mà ngưá»i thưá»ng không có được.
- Suốt hai trăm năm Má»™c gia vẫn tháºt yên ổn, nhưng không nghÄ© tá»›i và o buổi tối ở tháng trước, không biết có má»™t món đồ váºt từ chá»— nà o đột nhiên rÆ¡i và o nhà , cà ng không biết bởi vì nguyên nhân gì lại ở luôn trong Má»™c gia không Ä‘i!
Mộc Lâm Tuyên cực kỳ chua xót nói tiếp:
- Äồ váºt kia Má»™c gia không thu phục được, cÅ©ng chưa bao giá» nhìn thấy, mà bởi vì nó bị Thiên Kiếm Môn ngấp nghé, do đó gây ra đại há»a hôm nay!
Thần Dạ cùng Niệm Thần Ä‘á»u trở nên hiếu kỳ.
Äồ váºt có thể tá»± mình Ä‘i và o Má»™c gia, còn không cho há» phát hiện, như váºy nó tháºt có linh tÃnh, tháºm chà đã đạt tá»›i trà tuệ như nhân loại.
Äồ váºt như váºy tháºt sá»± bất phà m, dù Thần Dạ có được Há»—n Äá»™n chà bảo cÅ©ng có chút khát vá»ng tìm hiểu đó là váºt gì. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mà trong quá trình Má»™c gia bị Thiên Kiếm Môn Ä‘uổi giết, váºt kia cÅ©ng không bá» Ä‘i, Ä‘iá»u nà y cà ng thêm kỳ quái, rốt cục trong Má»™c gia lại có váºt gì hấp dẫn linh váºt phi phà m như thế.
- Má»™c lão gia tá», các ngươi không thấy được linh váºt kia, nhưng có thể cảm ứng nó Ä‘ang ở đâu không?
Má»™t lát sau Thần Dạ há»i, đây là điá»u là m hắn tháºt sá»± hiếu kỳ.
- Lão phu không thể, nhưng con dâu lão phu có thể!
à của hắn là nói mẫu thân của Mộc Phong.
- Thiếp thân Má»™c Dương thị, ra mắt công tá», gặp qua cô nương!
Mẫu thân cá»§a Má»™c Phong Ä‘i tá»›i, vừa thấy nà ng ánh mắt cá»§a Thần Dạ cùng Niệm Thần Ä‘á»u co rụt lại.
Bởi vì thiếu phụ kia có cảnh giá»›i thông huyá»n, nhưng Ä‘iá»u nà y không phải Ä‘iểm tá»±a, vấn đỠlà trên ngưá»i nà ng còn mang theo má»™t cá»— khà tức linh tÃnh như là má»™t sinh linh khác trên ngưá»i.
Thần Dạ cùng Niệm Thần nhìn nhau, mÆ¡ hồ hiểu được vì sao linh váºt kia lại Ä‘i theo Má»™c gia, còn theo há» trốn chạy.
- Äại tẩu, phiá»n toái ngươi chỉ ra linh váºt ở địa phương nà o, được không?
Thần sắc mẫu thân Má»™c Phong trở nên khẩn trương, há»i:
- Hai vị sẽ không tổn thương nó đi?
Nghe váºy Thần Dạ cưá»i nói:
- Như váºy Má»™c đại tẩu đã tiếp xúc qua vá»›i nó Ä‘i, ha ha, yên tâm, ta giúp ngươi khiến cho nó từ nay vá» sau ngoan ngoãn Ä‘i theo ngươi, không cho nó tiếp tục mang tá»›i phiá»n toái cho các ngươi!
- Tháºt sá»±!
Mộc Dương thị có chút khó thể tin, dù Thần Dạ là ân nhân cứu mạng của Mộc gia.
- Mẹ, con tin tưởng ca ca tỷ tỷ!
Má»™c Phong chợt xen lá»i nói.
- Nà y…
Mộc Dương thị có chút khó xỠhơn nữa không quá tin tưởng.
Thần Dạ cÅ©ng không bức nà ng, chỉ nhìn Niệm Thần cưá»i há»i:
- Niệm Thần cô nương, ngươi cảm thấy được nó là gì?
- Thá» ta sao?
Niệm Thần mỉm cưá»i, láºp tức nói:
- Nếu như ta không đoán sai, hẳn là Linh Tâm Tủy!
- Linh Tâm tủy!
Thần Dạ thở dà i ra má»™t hÆ¡i, cái đồ váºt nà y mặc dù không coi là váºt nghịch thiên, nhưng cÅ©ng là váºt trân quý, hÆ¡n nữa ở trên thế gian có số lượng cá»±c kỳ Ãt á»i.
Tá»· lệ xuất hiện cá»§a Linh Tâm tá»§y là rất nhá», phà m là võ giả Ä‘á»u biết thế gian vạn váºt, bất kỳ váºt gì cÅ©ng có thể bởi vì hấp thu nháºt nguyệt tinh hoa, từ đó có linh tÃnh, cuối cùng theo linh tÃnh cà ng ngà y cà ng tăng sẽ giống vá»›i nhân loại, có độc lá»±c trà tuệ, thoát khá»i trạng thái vô ý thức.
Quá trình nà y cá»±c kỳ lâu dà i, hÆ¡n nữa ở trong quá trình nà y sẽ có đủ loai kiếp nạn không rõ, giống như yêu thú, ở thá»i Ä‘iểm hóa khai linh trà có lôi kiếp phá»§ xuống, đạt tá»›i cảnh giá»›i Hoà ng Huyá»n, thá»i Ä‘iểm hóa thà nh hình ngưá»i cà ng là có thiên phạt rÆ¡i xuống.
Thà nh công vượt qua mới có thể tiếp tục sinh tồn, nếu không thì hôi phi yên diệt.
Mà Linh Tâm tá»§y chÃnh là thiên tà i địa bảo có chứa nhiá»u linh tÃnh, thá»i Ä‘iểm tiếp nháºn thiên phạt má»›i có tá»· lệ rất nhá» sinh ra, hÆ¡n nữa loại sinh ra nà y cÅ©ng là vô cùng không đáng tin cáºy.
Váºt có linh tÃnh, vượt qua thine kiếp tá»± nhiên là linh tÃnh nâng cao má»™t bước, linh trà cÅ©ng là nhiá»u hÆ¡n má»™t phần, lúc nà y không có ná»a Ä‘iểm quan hệ vá»›i Linh Tâm tá»§y.
Song, khi váºt có linh tÃnh không cách nà o độ qua thiên kiếp sẽ hôi phi yên diệt, không còn ở háºu thế, cùng Linh Tâm tá»§y cÅ©ng không có bất kỳ quan hệ nà o.
Chỉ có ở lúc váºt có linh tÃnh thừa nháºn thiên kiếp, cÆ¡ duyên đầy đủ má»›i có thể xuất hiện Linh Tâm tá»§y.
Nói dá»… hiểu má»™t chút, chÃnh là váºt có linh tÃnh ở trong quá trình thùa nháºn sống hay chết, có lẽ sẽ diá»…n sinh ra má»™t loại váºt khác, tục xưng là Linh Tâm tá»§y.
Má»™t khi Linh Tâm tá»§y xuất hiện, váºy nó tất nhiên chÃnh là váºt thông linh.
Linh Tâm tá»§y vừa má»›i ra Ä‘á»i mặc dù giống như anh nhi, không có quá nhiá»u linh trÃ, nhưng nó có đầy đủ bản năng, cái bản năng nà y có thể là m cho nó xu cát tị hung, tìm được địa phương thÃch hợp vá»›i nó sinh trưởng nhất, do đó dần dần trưởng thà nh lên.
Vá» phần sau khi Linh Tâm tá»§y hoà n toà n trưởng thà nh sẽ có thần thông như thế nà o, sợ rằng trong thế gian Ãt có ngưá»i biết, bởi vì không có ai nhìn thấy qua Linh Tâm tá»§y sau khi thà nh thục, tá»± nhiên Ä‘á»u sẽ không hiểu được sau khi Linh Tâm tá»§y thà nh thục là kinh khá»§ng cỡ nà o.
Bất quá có má»™t Ä‘iểm chÃnh là ngưá»i biết danh tiếng vá» Linh Tâm tá»§y nà y Ä‘á»u vô cùng rõ rà ng.
Äó chÃnh là địa phương có Linh Tâm tá»§y tồn tại, phương viên ngà n thước nhất định là linh khà đặc biệt dư thừa, ở trong chá»— nà y tu luyện đủ để có hiệu quả là m Ãt công to.
Thiên Kiếm môn cùng Má»™c gia có lẽ không rõ rà ng lắm đồ cất giấu chÃnh là Linh Tâm tá»§y, nhưng bá»n há» nhất định là cảm ứng được chá»— bất đồng, Thần Dạ cùng Niệm Thần sau khi từ trên bầu trá»i hạ xuống, trước tiên liá»n phát hiện linh khà trong khu vá»±c nà y xa xa ở trên những chá»— khác.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
« 1 77 78 79 ... 89 »