Äế Quân
Tác giả: Tác giả: Ngốc Tiểu Ngư
Số chương: 887
Lần đọc: 499.197
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
« 1 39 40 41 ... 89 »
04.04.2015
Chương 391
Giao dịch. (2)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Tốt, ba năm thì ba năm! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thần lão gia tá» không chút nghÄ© ngợi, xoay ngưá»i Ä‘i tá»›i trước ngưá»i Thần Dạ nói:
- Dạ nhi, mau manh theo bá»n há» rá»i khá»i nÆ¡i nà y Ä‘i.
- Gia gia, con không đi!
Và o giá» khắc nà y trong lòng Thần Dạ rất hối háºn, sá»›m biết là kết quả thế nà y thì mình cần gì phải kiên trì nhiá»u như váºy, cần gì phải gây ra nhiá»u phiá»n toái như váºy chứ, nghe theo lá»i lão gia tá» theo Thần Nguyên mà thống khoái rá»i Ä‘i, cÅ©ng sẽ không là m cho lão gia tá» phải hy sinh lá»›n như váºy.
- Äứa nhỉ ngốc, gia gia không có việc gì, Ãt nhất là trong ba năm bá»n há» sẽ không là m hại đến gia gia.
Thần lão gia tá» nặng ná» vá»— vá»— bả vai cá»§a Thần Dạ, ôn hòa cưá»i nói:
- Chẳng lẽ cho con thêm ba năm mà con cũng không nắm chắc có thể đến Thiên Nhất Môn cứu gia gia ra hay sao?
- Thần Dạ, mau đi thôi!
Diệp Thước nói khẽ:
- Lão vương gia có lẽ sẽ chịu khổ trong ba năm, nhưng nếu như chịu khổ mà có thể đổi lấy tự do của Thần gia thì cũng là đáng giá. Ngươi ở đây do dự không phải là là m lãng phà khổ tâm của lão vương gia hay sao?
- Gia gia!
Thần Dạ nặng ná» quỳ rạp xuống đất, hắn tháºt sá»± hối háºn.
Cho tá»›i bây giá» trong lòng cá»§a hắn Ä‘á»u ôm lấy má»™t phần oán giáºn không thể nói rõ đối vá»›i lão gia tá», cho dù Thần Dạ biết rõ lão gia tá» có nối khổ tâm bất đắc dÄ©, nhưng hắn vẫn cho rằng ná»—i khổ tâm gì mà lại có thể quan trá»ng hÆ¡n so vá»›i sá»± tồn vong cá»§a gia tá»™c cÆ¡ chứ?
Hôm nay má»›i biết được, suy nghÄ© cá»§a lão gia tá» chÃnh là hy vá»ng!
Chỉ có hy vá»ng!
Thần lão gia tá» vui mừng cưá»i cưá»i, đỡ Thần Dạ dáºy, nói:
- Dạ nhi, hôm nay chÃnh là kết cục cuối cùng cá»§a Thần Dạ, gia gia đúng là vẫn không thể cải biến được kết cục cá»§a Thần gia như mong đợi cá»§a con. Nhưng mà , tháºt sá»± không giống như trong má»™ng cá»§a con, Dạ nhi, con không trách gia gia chứ?
- Không trách, không trách!
- Váºy là tốt rồi!
Vá»— bả vai cá»§a Thần Dạ, Thần lão gia tá» cưá»i nói:
- Váºy thì mau Ä‘i Ä‘i, ba năm sau gia gia chá» con ở Thiên Nhất Môn. Tiểu Nha, còn con nữa, đừng là m gia gia phải lo lắng.
- Vâng thưa gia gia!
Tiểu Nha chảy nước mắt.
- Ngưá»i hãy yên tâm, ba năm sau Tôn nhi chắc chắn sẽ tá»›i Thiên Nhất Môn nghênh đón ngà i trở vá» nhà !
Thần Dạ không há» chần chá» nữa, bá»—ng nhiên xoay ngưá»i nhìn vá» phÃa Vân SÆ¡n, ẩn nhẫn hết má»i phẫn ná»™, hắn thản nhiên nói:
- Ba năm sau ta sẽ tá»± mình lên Thiên Nhất Môn, nếu như lão gia tá» có má»™t chút tổn thương thì tất cả má»i ngưá»i trong Thiên Nhất Môn sẽ không thể tồn tại được nữa!
- Ngưá»i trẻ tuổi, ngươi đây là đang bức lão phu hiện tại phải giết ngươi sao!
Äồng tá» cá»§a Vân SÆ¡n phát lạnh, hắn lạnh lùng nói.
Nghe váºy Thần Dạ cưá»i to không ngừng:
- Vân SÆ¡n, hôm nay nếu như cá chết lưới rách mà thôi, ngươi hãy cứ tá»›i xem thá» bổn thiểu gia có thể còn sống mà rá»i khá»i hoà ng thà nh đế đô hay không?
- Cuồng vá»ng!
- Ta có tư cách nà y!
Bốn mắt giao nhau ở giữa không trung, Thần Dạ không hỠné tránh!
Hôm nay rá»i Ä‘i là do lão gia tá» dùng mạng cá»§a mình để đổi lấy, phần khuất nhục nà y đã ép tâm thần cá»§a Thần Dạ không cách nà o thừa nháºn được, hắn không muốn lãng phà con đưá»ng sống sót mà lão gia tá» tháºt vất vả má»›i già nh được cho hắn, nhưng…
Thần Dạ cÅ©ng không cam lòng cứ ảo não như váºy mà rá»i Ä‘i!
Một lát sau, Vân Sơn mới phất phất tay, hỠhững nói:
- Ngươi trẻ tuổi, ngươi mau Ä‘i nhanh Ä‘i, lá»i nói hôm nay cá»§a ngươi, ba năm sau lão phu sẽ là m ngươi hối háºn.
- Ha ha, Diệp Thước, chúng ta đi thôi!
Äám ngưá»i nhanh chóng lao ra bên ngoà i hoà ng cung, má»™t lát sau liá»n biến mất không còn thấy bóng dáng, chỉ có má»™t tiếng cuồng tiếu mang theo sát ý lạnh lẽo, dưới sá»± bao vây cá»§a Huyá»n Khà vẫn vang vá»ng rất lâu ở trên hoà ng cung.
- Hoà ng đế bệ hạ, ân oà n cá»§a hai ngưá»i chúng ta ba năm sau, ta sẽ giải quyết trước khi lên Thiên Nhất Môn! Chẳng những là ân oán cá»§a hai nhà chúng ta, mà ba mươi vạn oan hồn cÅ©ng cần phải dùng máu cá»§a ngươi Má»™ gia Ä‘i rá»a!
Tiếng cuồng tiếu xen lẫn sát ý lạnh lẽo, không những là m cho bá»n ngưá»i hoà ng đế cảm thấy trái tim băng giá, mà ngay cả ngưá»i cưá»ng đại như Vân SÆ¡n giá» phút nà y cÅ©ng nhịn không được mà nhÃu mà y má»™t cái…
Thần lão gia tá» và Lâm lão nhìn nhau cưá»i, cùng nhau phóng lên trá»i cao.
Hôm nay nỗi băn khoăn đã được giải quyết, tâm tình của hai vị lão nhân gia cũng vô cùng tốt.
- Thần Trung, Lâm Bạch…
Vân Sơn quát nhẹ:
- Việc lão phu đáp ứng đã là m xong, hy vá»ng các ngươi cÅ©ng đừng là m cho lão phu thêm phiá»n, nếu không thì….
Thần lão gia tá» cÅ©ng không xoay ngưá»i lại, nhà n nhạt cưá»i nói:
- Vân SÆ¡n huynh, vá»›i tu vi cá»§a ngươi mà còn sợ hai ngưá»i chúng ta hay sao?
- Gia gia, Lâm lão, Tôn nhi sẽ và o cùng với các ngà i!
Giá» khắc nà y Thần Nguyên giống như đại má»™ng má»›i tỉnh, vá»™i vang Ä‘i theo lão gia tá», bá»™ dạng kia mang theo rất nhiá»u cung kÃnh.
Nhìn Thần Nguyên một cái, trong đồng tỠcủa lão gia tỠlóe lên một cái, cuối cùng cũng không cự tuyệt.
- Gia gia, thá»±c xin lá»—i!
Sau khi Ä‘i và o thiên lao, Thần Nguyên láºp tức nói ra, không còn vè kiêu ngạo như lúc trước nữa.
Thần sắc cá»§a Thần lão gia tá» vốn yên bình, nhưng má»™t câu nói kia lại là m cho hắn đại biến, giống như tâm tình sắp sá»a bá»™c phát ra ngoà i. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Sư huynh, tam thiếu gia đã biết rõ lỗi lầm rồi, chúng ta thân là trưởng bối cũng không cần phải so đo!
Lâm lão vội và ng nói.
Thần lão gia tá» hừ nhẹ má»™t tiếng, má»™t chữ cÅ©ng không nói, bước qua ngưá»i Thần Nguyên, Ä‘i nhanh vá» phÃa thiên lao…
- Sư huynh đây là đang tức giáºn rồi, tam thiếu gia hãy tá»± giải quyết cho tốt Ä‘i!
Thanh âm Lâm lão khẽ thở dà i, cũng đi vỠhướng thiên lao.
Sắc mặt cá»§a Thần Nguyên cà ng thêm trắng bệch…. Hắn có lòng muốn giải thÃch và i câu, nhưng lại cảm thấy trên núi như có ngá»n núi Ä‘ang đè nặng, là m hắn muốn bước Ä‘i má»™t bước cÅ©ng khó khăn.
Ở chỗ sau trong thiên lao, nhìn thấy cảm xúc lúc nà y của Thần lão gia tỠkhông còn ẩn nhẫn, Lâm lão nói:
- Má»i chuyện Ä‘á»u đã giải quyết xong, cÅ©ng đã là quá khà rồi, sư huynh, ngươi cần gì phải tức giáºn chứ?
- Ngươi bảo lão phu là m sao có thể không tức giáºn chứ? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thần lão gia tỠchỉ tiếc rèn sắt không thà nh thép nói:
- Äã là ngưá»i lá»›n, muốn Ä‘i con đưá»ng nà o lão phu Ä‘á»u không xen và o, cùng không muốn để ý tá»›i, nhưng nam tá» hán đại trượng phu đã muốn là m thì phải biết chịu trách nhiệm, bất luáºn là thà nh hay bại…. thì ra là lão phu đã nhìn lầm rồi.
Lâm lão lắc đầu nói:
- Tam thiếu gia đây cÅ©ng là hết cách mà thôi, hy vá»ng hà nh động lúc nà y cá»§a tiểu thiếu gia có thể là m cho hắn tỉnh ngá»™ lại.
- Hiện tại mới biết không phải là đã quá muộn rồi sao? VỠphần tỉnh ngộ thì….
Thần lão gia tỠhừ lạnh một tiếng, cuối cùng lại thở dà i nói:
- Dạ nhi nhớ đến tình huynh đệ khiến lão phu rất yên tâm. Lâm lão, ngươi hãy nói cho hắn biết một tiếng, để giúp hắn đỡ buồn chút.
Không chỉ Thần Nguyên Ä‘ang trấn tÄ©nh ở trong thiên lao, mà ở bên ngoà i hoà ng đế cÅ©ng giống như thế, tháºm chà hắn lại có chút kÃch động.
04.04.2015
Chương 392
Má»—i ngưá»i Ä‘á»u có tâm tư cá»§a riêng mình.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Thần Nguyên tốt xấu gì cÅ©ng là ngưá»i há» Thần, mặc kệ là m cái gì thì cÅ©ng không bỠđược hai chữ Thần gia, mà hắn… Hoà ng đế bệ hạ dám cam Ä‘oan ba năm sau khi Thần Dạ lại lần nữa trở vá», hoà ng cung nà y chắc chắn sẽ đổi chá»§.
- Mộ Diệp, ngươi không cần lo lắng cái gì cả.
Biết được trong lòng hoà ng đế đang suy nghĩ cái gì, Vân Sơn thản nhiên nói:
- Ngươi cống hiến cho Thiên Nhất Môn chúng ta nhiá»u như thế, chúng ta sẽ không bá» rÆ¡i ngươi.
Nghe nói như thế, khóe miệng hoà ng đế cà ng thêm chua sót, thân là hoà ng đế hắn sao lại không biết đạo lý nà y chứ? Nếu như không phải trong tay hắn nắm lá bà i tẩy thì Thiên Nhất Môn sao lại lá»±a chá»n Má»™ gia hắn cÆ¡ chứ?
Vân SÆ¡n nói tháºt dá»… nghe, chỉ khi nà o Thần Dạ trở vá» là m cho bá»n há» cảm thấy có uy hiếp tháºt lá»›n, nói không chừng ngưá»i đầu tiên bị bá» qua sẽ là hoà ng đế như hắn.
Tuy cũng biết chuyện Thiên Nhất Môn cùng Thần gia hòa giải là việc không thể nà o.
Tư vị là m một con cỠquả nhiên không tốt.
- Má»™ Diệp, ngươi không tin lá»i lão phu sao?
Vân SÆ¡n trầm giá»ng nói.
- Không dám!
Hoà ng đế lấy lại bình tĩnh nói:
- Lá»i nói cá»§a Vân lão… ta tất nhiên không dám có bất kỳ dị nghị nà o, nhưng mà ta lại cà ng tin và o hai mắt cá»§a mình hÆ¡n so vá»›i những lá»i mà Vân lão nói ra, cho Thần Dạ thá»i gian ba năm tháºt sá»± không phải là má»™t quyết định tốt.
Nhiá»u năm trước Thần Dạ vẫn chỉ là má»™t thiếu niên phế váºt ngã từ Thần Äà n xuống, ai cÅ©ng không nghÄ© tá»›i chỉ trong má»™t đêm, Thần Dạ không chỉ quáºt khởi má»™ lần nữa mà còn chói mắt hÆ¡n trước. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hoà ng đế không há» hoà i nghi, ba năm sau Thần Dạ trở lại đế đô Äại Hoa, đừng nói là cả hoà ng triá»u Äại Hoa sẽ không có ngưá»i có thể ngăn cản hắn, ngay cả ngay cả Thiên Nhất Môn cưá»ng đại cÅ©ng sẽ gặp phiá»n toái không nhá».
ChÃnh mình trù tÃnh mấy năm, tháºt vất vả má»›i đả thông tất cả khá»›p xương, thâm chà không tiếc dùng ba mươi vạn tÃnh mạng má»›i có thể tạm thá»i nhổ táºn gốc Thần gia, hoà ng đế cÅ©ng không hy vá»ng bởi vì má»™t Thần Dạ mà lại buông tha cho cục diện tốt thế nà y.
Những năm gần đây, dưới áp lá»±c cá»§a Thần Trung, không chỉ riêng mình mà cả hoà ng thất Ä‘á»u chịu cá»±c khổ.
Hai mắt Vân SÆ¡n nhÃu lại, má»™t vòng hà n quang đột nhiên xẹt ngang qua, bị ngưá»i khác nghi ngá» như váºy, hÆ¡n nữa đối tượng đó cÅ©ng chỉ như má»™t con kiến hôi trong mắt hắn mà thôi. Cho dù con kiến hôi nà y thoạt nhìn uy phong lẫm lẫm ở trong hoà ng triá»u Äại Hoa, nhưng cÅ©ng không là m Vân SÆ¡n hoảng sợ.
Bất quá những lá»i nói nghi ngá» nà y cÅ©ng có phần đúng.
Hoà ng đế có thể nhìn ra Ä‘iá»u nà y, váºy nên Vân SÆ¡n thân là cao thá»§ Lá»±c Huyá»n cÅ©ng cà ng thêm biết rõ đối vá»›i Thần Dạ. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hôm nay tráºn chiến đấu ở hoà ng cung nà y, những biểu hiện cá»§a Thần Dạ cÅ©ng không phải là khả năng mà má»™t ngưá»i Trung Huyá»n bình thưá»ng có thể bà y ra…. Thá»i Ä‘iểm trước kia từng nghe nói qua, trong thá»i gian mấy năm Thần Dạ đã từng bị phế căn cÆ¡.
Mà chuyện nghe nói qua, sau khi và o đế đô đã được chứng tháºt đây là sá»± tháºt!
Má»™t ngưá»i thiếu niên như thế, dù là ai cÅ©ng không thể nà o phán Ä‘oán được ba năm sau hắn có thể đạt tá»›i độ cao như thế nà o, đến lúc đó hắn sẽ lại thể hiện ra thá»±c lá»±c như thế nà o nữa?
Nhưng Vân SÆ¡n tá»± có suy tÃnh riêng cá»§a mình, có lẽ cho Thần Dạ thá»i gian ba năm có hÆ¡i nhiá»u, nhưng nếu có thể đổi lấy Thần Trung chá»§ động ra tay là m má»™t việc giúp cho Thiên Nhất môn cÅ©ng là má»™t chuyện đáng giá.
Còn có má»™t Ä‘iá»u nữa, đó là xét đến cùng là Vân SÆ¡n vẫn có lòng tin và o Thiên Nhất môn!
Mặc kệ Thần Dạ có vÄ© đại đến thế nà o, mặc kệ má»™t đám ngưá»i cá»§a Thần Dạ vÄ© đại ra sao cÅ©ng không thể chỉ trong ba năm liá»n đạt tá»›i tình trạng có thể đối nghịch vá»›i Thiên Nhất môn, nhiá»u nhất cÅ©ng chỉ mang lại má»™t chút phiá»n toái mà thôi/
Mà điểm phiá»n toái ấy cÅ©ng không đáng để lo!
Bất quá nếu phiá»n toái nà y đặt ở hoà ng triá»u Äại Hoa lại có vẻ cá»±c kỳ nguy hiểm…. Vân SÆ¡n biết rõ đạo lý nà y cho nên cÅ©ng chưa từng là m gì hoà ng đế, dù sao bây giá» bá»n há» vẫn còn cần lá bà i tẩy mà hắn Ä‘ang nắm trong tay.
Sau một lát trầm mặc, Vân Sơn nói:
- Äợi sau khi lão phu mang Thần Trung và Lâm Bạch Ä‘i xoay chuyển Thiên Nhất môn xong, lão phu láºp tức quay lại tá»a trấn ở hoà ng triá»u Äại Hoa, thẳng đến khi Thần Dạ lại xuất hiện má»™t lần nữa.
- Còn có, trong ba năm nà y Thiên Nhất môn sẽ phái ra má»™t Ãt cao thá»§ để cho ngươi Ä‘em ra sá» dụng, ngươi đại khái có thể phái những ngưá»i nà y Ä‘uổi theo giết chết Thần Dag. Thế nà o, Má»™ Diệp, trong lòng ngưá»i còn có bất mãn không?
Tuy vẫn còn có chút bất mãn, nhưng Vân SÆ¡n đã nói đến mức nà y thì hoà ng đế sao lại dám có ý kiến gì nữa chứ? Chuyện trong tay hắn có là bà i tẩy là tháºt, nhưng nếu quá pháºn sẽ hoà n toà n ngược lại, hoà ng đế là ngưá»i vô cùng tinh thông chuyện bà n vá» quyá»n mưu thuáºt.
Láºp tức cung kÃnh nói:
- Äa tạ Vân lão đã bảo vệ, nhưng xin Vân lão hãy yên tâm, nhưng thứ mà Vân lão có được khi ở trong hoà ng cung nhất định sẽ không thua so vá»›i khi ngà i ở Thiên Nhất môn.
Nghe váºy Vân SÆ¡n liá»n cưá»i ha ha:
- Má»™ Diệp, ngươi có phần tấm lòng như váºy là tốt, được rồi, ngươi trước cứ Ä‘i an bà i Ä‘i, đợi đến khi thá»i cÆ¡ chÃn muồi lão phu liá»n muốn xoay chuyển Thiên Nhất môn. Bất kể đại sá»± có như thế nà o, nếu như chuyện nà y là m không xong thì toà n bá»™ sẽ là uổng công.
- Vâng, ta sẽ láºp tức Ä‘i xuống an bà i!
Sau khi cúi ngưá»i hà nh lá»…, hoà ng đế vá»™i và ng Ä‘i và o sâu trong hoà ng cung.
Mà nhìn theo hoà ng đế đang đi xa, trên khóe miệng của Vân Sơn lại hiện ra một vòng cong bà hiểm.
Bên ngoà i hoà ng thà nh, phÃa dưới chân núi Bắc Vá»ng sÆ¡n, ở bên trong má»™t tiểu đình, bá»n ngưá»i hÆ¡i có má»™t chút cháºt váºt, cao thá»§ Thông Huyá»n, tháºm chà là Lá»±c Huyá»n không phải là ngưá»i mà hiện tại bá»n há» có đủ khả năng để ứng phó.
- May mắn là ngà y hôm nay Huyá»n Lăng không có ở đây.
Diệp Thước nặng nỠthở hát ra, la hét nói.
Thần Dạ nhìn Diệp Thước má»™t cái, cố gắng đẩy thân ảnh kia ra khá»i đầu cá»§a mình, nói:
- Ta lại hy vá»ng hôm nay có Lăng nhi ở trong nà y, nếu như váºy chúng ta Ãt nhất có thể gặp mặt nhau má»™t lần, hảo hảo nói chuyện má»™t phen, nếu như ba năm sau tiếp tục gặp lại…
- Nếu như ba năm sau tiếp tục gặp lại, nà ng vẫn là nà ng, ngươi vẫn là ngươi.
Diệp Thước vốn là ngưá»i có tâm tư kÃn đáo, hắn cố ý khÆ¡i mà o cái đỠtà i nà y, là m sao để có thể chặt đứt mối quan hệ cá»§a hai ngưá»i nà y?
Nghe váºy Thần Dạ chua sót cưá»i, không để ý tá»›i Diệp Thước, nhìn vá» phÃa tiểu Nha nói:
- Ngươi theo ta tá»›i đây, ta muốn há»i ngươi má»™t Ãt chuyện.
Ba năm sau má»™t lần nữa trở vá», hoà ng thất ắt sẽ không còn, mặc dù hắn vẫn là hắn, Huyá»n Lăng vẫn là huyá»n Lăng nhưng cÅ©ng không thể trở vá» như trước đây, Ä‘iểm nà y cho dù không thừa nháºn nhưng cÅ©ng là sá»± tháºt.
Thần Dạ biết rõ Diệp Thước muốn nói cái gì, thá»±c sá»± không cần phải nói, ngược lại trong lúc nà y, chuyện cá»§a tiểu Nha má»›i khiến cho hắn lo lắng, nà ng có má»™t Ãt tà ý.
04.04.2015
Chương 393
TÃ phong.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Xin há»i cô nương, bây giá» ngươi hẳn là phải quay vá» Kiếm Tông phải không?
Nhìn hai ngưá»i Thần Dạ và tiểu Nha đã Ä‘i xa, Diệp Thước há»i ná» tá» hắc y che mặt.
- Äúng váºy, phải nhanh chóng nói những chuyện đã phát sinh vá»›i công chúa.
Nữ tá» hắc y che mặt nhẹ gáºt đầu, cÅ©ng cưá»i khổ nói:
- Ta phải bẩm báo như thế nà o mới được đây?
- Cứ bẩm báo chi tiết thôi!
Trầm mặc một lát, Diệp Thước thở dà i một hoi:
- Giấu diếm cÅ©ng không thể gạt được Huyá»n Lăng, giữa bá»n há» bởi vì có má»™t chút Ãt việc nà y, nhất định sẽ có khúc mắc, thá»±c tế Thần Dạ nhất định là không thể bá» xuống được. Cho nên cô nương, xin cô ở trước mặt Huyá»n Lăng hãy nói má»™t Ãt lá»i nói, hy vá»ng Huyá»n Lăng có thể hiểu được Thần Dạ, nói các khác, hai ngưá»i nà y…
Nghe đến đó, nữ tá» hắc y che mặt đột nhiên tức giáºn:
- Tại sao phải để cho chúng ta đến hiểu Thần Dạ mà không phải là hắn hiểu được công chúa sao? Thân là nữ tá» thì nhất định phải thừa nháºn những thứ nà y à ?
Diệp Thước lắc đầu nói:
- Tháºt sá»± không phải nhất định là Huyá»n Lăng Ä‘i thừa nháºn, mà là , nếu như hai ngưá»i bá»n há» không ngưá»i nà o chịu nói…. Nhất định phải là m như váºy.
- Vì cái gì chứ?
Nữ tỠhắc y che mặt thất thần, nà ng không thể suy nghĩ ra.
- Ngươi cứ nói rõ cho Huyá»n Lăng biết là được, nà ng sẽ tá»± hiểu rõ.
Nói đến đây, hai con ngưá»i cá»§a Diệp Thước cÅ©ng trở nên buồn bã, còn có má»™t lá»i hắn chưa nói, không chỉ Huyá»n Lăng hiểu rõ mà Thần Dạ cÅ©ng hiểu rất rõ, nhưng có thể hiểu rõ là má»™t chuyện, còn có thể là m được không lại là má»™t chuyện khác.
Giữa hai ngưá»i còn có rà ng buá»™c vá»›i cừu háºn và chém giết cá»§a gia tá»™c, đến lúc đó sẽ cà ng có thêm nhiá»u ngưá»i phải chết, cho dù Huyá»n Lăng không so Ä‘o nhưng Thần Dạ cÅ©ng không có mặt mÅ©i để Ä‘i gặp Huyá»n Lăng…
- Ngươi yên tâm, ta cÅ©ng muốn Thần Dạ cùng Huyá»n Lăng yên ổn, cho nên mặc kệ có nguyện ý hay không ta Ä‘á»u sẽ là m theo lá»i cá»§a ngươi, hiện tại xin cáo từ.
- Sau nà y còn gặp lại!
Diệp Thước và Thiết Dịch Thiên cùng nhau ôm quyá»n.
Nữ tá» hắc y che mặt gáºt đầu, lại nhìn bóng lưng cá»§a Thần Dạ má»™t hồi lâu, cuối cùng lại thở dà i lách mình rá»i Ä‘i. Trong lòng nà ng có Thần Dạ, nhưng nà ng cÅ©ng biết rằng, Ä‘á»i nà y giữa hai ngưá»i chỉ sợ sẽ không có má»™t ngà y chÃnh thức quen biết nhau.
Dưới chân núi, Thần Dạ một mực lẳng lặng nhìn tiểu Nha, cái gì cũng không hỠnói…
Bị hắn nhìn như váºy, trong lòng tiểu Nha cảm thấy sợ hãi rất nhiá»u, nà ng hiểu rõ Thần Dạ muốn biết những thứ gì, nhưng những chuyện nà y nà ng không thể nói cho Thần Dạ nghe.
- Tiểu Nha!
Má»™t lát sau, Thần Dạ vẫn không thể nà o nhịn xuống, hắn nhẹ giá»ng nói:
- Sau khi Thái Âm lực trong cơ thể ngươi bị bà i trừ ta đã thông báo, ngươi cần một loại công pháp chà cương chà dương mới có thể hoà n toà n khống chết được hạt giống Thái Âm lực, nhưng bây giỠcông pháp mà ngươi tu luyện lại không phải thế, tiểu Nha, đây là có chuyện gì?
- Tiểu thiếu gia, ta…
- Thà nh tháºt nói rõ cho ta biết!
Thần Dạ cháºm rãi nhắm mắt lại, ngăn chặn má»™t cảm giác Ä‘au nhức khó chịu trong lòng, nói:
- Thần gia đã không còn nữa, tuy rằng ngưá»i thân đã không có việc gì nhưng Thần gia xác tháºt đã mất rồi, tiểu Nha, ngươi muốn để cho cuá»™c sống sau nà y cá»§a ta còn phải lo lắng cho ngươi nữa hay sao?
- Tiểu thiếu gia…
- Nói rõ ra cho ta!
Thần Dạ gầm lên.
Bị Thần Dạ quát lên như váºy, thần thái co quắp cá»§a tiểu Nha ngược lại trở nên bình tÄ©nh, nhìn qua Thần Dạ đã khó có thể khống chế tâm tình, nà ng tiến lên nắm lấy tay hắn, sau khi là m cho tâm lạnh buốt cá»§a hắn cảm nháºn được ấm áp trong tay mình, má»›i nói rõ từng câu từng chữ.
- Tiểu thiếu gia, mấy năm trước sau khi ngươi rá»i khá»i đế đô thì sau đó ta cÅ©ng rá»i Ä‘i. Ta vốn muốn lúc nà o cÅ©ng Ä‘i theo ngươi, nhưng lại sợ ngươi Ä‘uổi ta vá» nên ta vẫn vụng trá»™m Ä‘i theo ngươi.
Tâm thần cá»§a Thần Dạ mạnh mẽ run rẩy má»™t cái, năm đó rá»i nhà mình chỉ là võ giả cảnh giá»›i SÆ¡ Huyá»n, mà tiểu Nha lại chưa chÃnh thức bước và o võ đạo, thế nhưng nà ng Ä‘i theo phÃa sau mình mà mình lại không há» phát hiện ra.
Thái Âm lá»±c lại có thể thần kỳ như váºy sao?
Tiểu Nha tiếp tục nói:
- Ta Ä‘i theo tiểu thiếu gia tá»›i đỉnh Bắc Vá»ng sÆ¡n, cùng vượt qua má»™t đêm vá»›i tiểu thiếu gia ở nÆ¡i mà mẫu thân bị bắt Ä‘i, vốn định ngà y hôm sau sẽ tiếp tục âm thầm Ä‘i theo, cho đến khi rá»i khá»i đế đô má»›i hiện thân ra, bởi vì như váºy ngươi sẽ không Ä‘uổi ta Ä‘i, nà o ngá» ngà y hôm sau… Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ngà y hôm sau là m sao váºy?
Thần Dạ bỗng nhiên mở to mắt, tinh mang đang không ngừng bắt đầu khởi động.
- Ta gặp được sư phụ, hắn đã mang ta đi.
- Sư phụ của ngươi sao? Là ai?
Tiểu Nha nắm chặt tay cá»§a Thần Dạ, dưá»ng như sợ hắn bá» rÆ¡i mình, sau đó má»›i nói tiếp:
- Tiểu thiếu gia, ngươi cứ yên tâm Ä‘i, sư phó đối vá»›i ta rất tốt, hÆ¡n nữa hạt giống cá»§a Thái Âm lá»±c hắn cÅ©ng giúp ta cá»§ng cố, từ nay vá» sau không những sẽ không gây nguy hại tá»›i ta, mà ngược lại lúc ta tu luyện sẽ cháºm rãi hấp thu, bằng không thì chỉ trong hai năm ta cÅ©ng sẽ không có thà nh tá»±u như hiện nay.
Lá»i nà y Thần Dạ tin tưởng, nếu như không hoà n toà n khống chế hạt giống cá»§a Thái Âm lá»±c, chỉ trong hai năm liá»n từ hoà n toà n không biết gì đã đạt tá»›i cảnh giá»›i Trung Huyá»n ngÅ© Ä‘oạn, sợ là ngay cả Thần Dạ hắn cÅ©ng không thể là m được.
Nhưng cái Thần Dạ lo lắng không phải là cái nà y, mà là …
- Sư phụ của ngươi là ai?
- Tiểu thiếu gia, ta có thể không nói được không?
- Không được!
Tiểu Nha cà ng che che lấp lấp như váºy lại khiến Thần Dạ cà ng thêm nghi ngá» lai lịch cá»§a sư phó kia, trên thá»±c tế, cho dù là không có bất kỳ giấu diếm nà o, thì má»™t Ãt luồng khà tức tà ác tồn tại cÅ©ng là cá»±c không bình thưá»ng. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thá» nghÄ© xem, má»™t loại công pháp sau khi tu luyện lại xuất hiện ra khà tức tà ác, cái nà y là chuyện bình thưá»ng sao?
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, thế gian có ngà n vạn loại công pháp, nhân loại có công pháp nhân loại, yêu giả cÅ©ng có công pháp tu luyện cá»§a yêu giả, không thể nói công pháp nà o là tốt xấu hay là chÃnh tà , chỉ có trong lòng là chÃnh hay tà mà thôi.
Nhưng mà dù sao thì tuổi cá»§a tiểu Nha vẫn còn nhá», thá»i gian dà i bị khà tức bao phá»§ không tránh khá»i sẽ gây ảnh hưởng tá»›i tâm trÃ…. Äây má»›i chÃnh là điá»u mà Thần Dạ lo lắng nhất.
Bằng không, chỉ cần tâm trà không bị ảnh hưởng, cho dù tiểu Nha có tà n sát hết ngưá»i trong thiên hạ, chỉ cần nà ng cảm thấy ngưá»i kia đáng chết thì sẽ giết, cần gì phải suy nghÄ© nhiá»u việc là m gì.
- Hắn chỉ nói vá»›i ta hắn tên gá»i là Tà Phong, còn những thứ khác vẫn chưa nói vá»›i ta, chỉ nói, nếu như ta nghÄ© từ nay vá» sau muốn có khả năng giúp đỡ tiểu thiếu gia thì tốt nhất nên theo hắn tu luyện.
- Là m sao hắn biết ta cần những trợ giúp kia? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thần Dạ ngẩn ngưá»i, chợt giáºt mình, tiểu Nha hẳn là bị mang Ä‘i ở Bắc Vá»ng sÆ¡n, có lẽ từ đêm hôm đó cÅ©ng đã biết được má»i chuyện từ trong lá»i nói cá»§a mình…. Nhưng tên cá»§a hắn là Tà Phong, danh tá»± vừa nghe liá»n có má»™t chút bất an.
04.04.2015
Chương 394
Con đưá»ng tương lai. (1)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Tiểu Nha, lần nà y ngươi trở vỠhẳn là sư phụ của ngươi cũng đi theo chứ?
Trầm tư má»™t chút, Thần Dạ đột nhiên há»i.
Chợt hắn cÅ©ng không đợi tiểu Nha trả lá»i, cÅ©ng không muốn suy nghÄ© nhiá»u, Thần Dạ ngá»a mặt lên trá»i, quát nhẹ:
- Tiá»n bối, ta biết rõ ngà i Ä‘ang có ở đây, nếu không ngại thì có hiện thân gặp mặt được không?
- Ha ha, ngưá»i trẻ tuổi, ngươi quả nhiên là ngưá»i bất phà m!
Má»™t đạo tiếng nói từ trên chÃn tầng mây bắn xuống dưới, phảng phất như xuyên qua giá»›i hạn thá»i gian cùng không gian, nghe và o bên trong tai lại cá»±c kỳ hư vô má» mịt.
Nhưng mà mặc kệ có hư vô như thế nà o, mặc kệ có thần bà như thế nà o thì Thần Dạ cũng cảm ứng được cực kỳ rõ rà ng một luồng hương vị tà ác đang sinh sôi.
- Thần Dạ!
Diệp Thước và Thiết Dịch Thiên mãnh liệt bắn đến, má»™t tả má»™t hữu, ba ngưá»i song vai đứng thẳng, thanh âm kia tuy là cá»±c kỳ bình thản nhưng lại giống như hư không Ä‘ang đè xuống, vô cùng cưá»ng đại, trá»±c tiếp khởi động ở phÃa trên ba ngưá»i.
Cao thá»§ bá»±c nà y, chá»› nói là ba ngưá»i bá»n há», chỉ sá» cho dù có là cao thá»§ Ä‘ang đợi ở hoà ng cung như Vân SÆ¡n cÅ©ng sẽ không có sức để mà phản kháng.
- Tiá»n bối!
Thần sắc cá»§a Thần Dạ như thưá»ng, nói:
- Ngà i là sư phó của tiểu Nha, thân là ca ca như tiểu bối tự nhiên phải bà y tỠcảm tạ với ngà i mới được…
- Ngưá»i trẻ tuổi, má»™t Ãt trò mèo nà y đừng nên dùng ở trước mặt lão phu, ngươi nghÄ© muốn gặp lão phu thì chỠđến má»™t ngà y kia, khi ngưá»i đạt tá»›i độ cao như lão phu thì hãy nói tiếp. Vá» phần lo lắng cá»§a ngươi thì cái nà y hoà n toà n không cần thiết, tiểu Nha chÃnh là đệ tá» duy nhất cá»§a lão phu, lão phu là m sao có thể để cho nà ng gặp chuyện không may chứ? Thái Âm lá»±c bẩm sinh, thế giá»›i nà y có má»™t không hai. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thần Dạ khẽ nhướng mà y, nói:
- Vãn bối là m sao có thể tin tưởng lá»i nói cá»§a tiá»n bối được chứ?
- Ngưá»i trẻ tuổi, lá gan cá»§a ngươi tháºt không nhá»!
Thần Dạ không há» phá»§ nháºn mà cưá»i má»™t tiếng, mặc kệ cao thá»§ tên Tà Phong nà y có thoái thác như thế nà o, có lẽ trong lòng Thần Dạ cÅ©ng tin tưởng những là do thoái thác, nhưng cho dù có thể nà o thì mình cÅ©ng phải gặp mặt hắn má»™t lần má»›i có thể an tâm.
Äã là sư phụ cá»§a tiểu Nha thì cần gì phải chÆ¡i trò thần bà ở trước mặt mình cÆ¡ chứ?
- ÄÆ°á»£c rồi, lão phu không có nhiá»u thá»i gian ở đây lằng nhằng vá»›i ngươi, tiểu Nha, chúng ta trở vá» thôi.
- Khoan đã, con còn muốn ở vá»›i tiểu thiếu gia má»™t thá»i gian.
Tiểu Nha nắm chặt tay cá»§a Thần Dạ, dưá»ng như hắn sẽ láºp tức biến mất.
- Ha ha, nha đầu, sá»›m rá»i Ä‘i sẽ có lợi đối vá»›i hắn.
CÅ©ng không thấy có bất kỳ năng lượng rung động nà o hiện lên, thế nhưng thân thể cá»§a tiểu Nha lại không tá»± chá»§ mà nhanh chóng hướng lên không trung, sau đó liá»n lăng không biến mất không thấy tăm tÃch.
- Tiểu thiếu gia, ngươi phải bảo trá»ng cho tốt, ba năm sau ta cÅ©ng sẽ đến Thiên Nhất môn.
Má»™t đạo tiếng nói giống như từ chÃn tầng mây xuyên thấu xuống, có vẻ cá»±c kỳ má» mịt là m cho ba ngưá»i Thần Dạ có má»™t loại cảm giác như cách cả má»™t thế hệ, tu vi như thế là m bá»n hắn cÅ©ng không dám tưởng tượng, rốt cục là cần phải đạt tá»›i cảnh giá»›i thế nà o má»›i có thể nà o được việc nà y.
- Ngưá»i trẻ tuổi, thiên địa cá»§a hoà ng triá»u Äại Hoa tháºt sá»± quá nhá», mà địch nhân từ nay vá» sau ngươi gặp phải cÅ©ng tháºt sá»± quá cưá»ng đại, cần phải cố gắng nhiá»u hÆ¡n má»›i được!
- Lão nhân, ngà i thả ta ra, nhanh thả ta ra!
Ở sâu trong hư không bên ngoà i trăm dặm, đột nhiên vang vá»ng má»™t tiếng rống giáºn há»n dá»—i, chợt năng lượng Huyá»n Khà bắt đầu khá»i động ép khà lưu chung quanh lưu động không theo quy tắc.
Chỉ có Ä‘iá»u, vì năng lượng Huyá»n Khà nà y đối vá»›i lá»±c cản trên bầu trá»i tháºt sá»± quá yếu, cho nên cái gá»i là bất quy tắc cÅ©ng nhanh chóng tiêu tan.
Ngay sau đó, từ hư không lại vang lên má»™t tiếng cưá»i khổ bất đắc dÄ©:
- Nha đầu, lão phu có thế nà o cÅ©ng là sư phụ cá»§a ngươi đó, cứ gá»i lão nhân hoà i tháºt là khó nghe!
- Hừ, chÃnh là lão nhân mà , ngà i chÃnh là lão nhân xấu xa, mau buông con ra, bằng không…. Con sẽ cho nổ lò luyện Ä‘an cá»§a ngà i.
- Tiểu cô nãi nãi…
Thanh âm cưá»i khổ lại lần nữa vang lên, hai đạo thân ảnh hiện ở trong đám mây, láºp tức nhanh chóng đáp xuống phÃa trên ngá»n núi.
Äây là má»™t già và má»™t trẻ!
Ngưá»i trẻ tuổi chÃnh là má»™t vị thiếu nữ cá»±c kỳ thanh khiết, mặc váy mà u tÃm, tóc cá»™t thà nh Ä‘uôi ngá»±a, hai mắt linh động không lúc nà o là không lóe ra ánh mắt như sao. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thiếu nữ nà y rất đẹp, chỉ cần nhìn má»™t cái sẽ khiến ngưá»i khác khó có thể quên được, nhưng không được hoà n mỹ chÃnh là , giá» phút nà y toà n thân thiếu nà y tản ra vẻ lạnh như băng, là m cho ngưá»i ta không dám lại gần, hÆ¡n nữa bên trong băng lãnh nà y còn để lá»™ ra má»™t vòng khà tức tà ác, cà ng khiến ngưá»i thưá»ng không dám nhìn thẳng và o nà ng.
Vị lão giả kia nhìn qua tuổi lại rất lá»›n, bá»™ dạng yếu Ä‘uối, toà n thân cÅ©ng không có má»™t chút thần kỳ nà o, chỉ có Ä‘iá»u, hắn có thể tá»± do hà nh tẩu ở trên hư không đã đủ để hiểu rõ lão giả nà y chÃnh là má»™t cao thá»§ bất phà m.
Lão giả và thiếu nữ xác thá»±c là hai thầy trò, khà tức tà ác bắt đầu ở trên ngưá»i thiếu nữ, tuy rằng rất khó cảm ứng được trên ngưá»i lão giả kia, nhưng thân mình cá»§a lão giả lại tá»±a như má»™t ngưá»i tà ác… Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nếu như ba huynh đệ Thần Dạ đứng ở chá»— nà y sẽ biết được, thiếu nữ nà y chÃnh là tiểu Nha, mà thân pháºn cá»§a lão giả kia không cần nói cÅ©ng biết, chÃnh là sư phụ cá»§a tiểu Nha, là má»™t vị cao thá»§ thần bà và cưá»ng đại tên Tà Phong.
Mặc dù Tà Phong đã buông ra nhưng tiểu Nha vẫn tức giáºn không chịu được:
- Lão nhân, vì sao ngà i đã theo tới rồi mà lại không ra tay ở trong hoà ng cung, là m cho gia gia phải chịu khổ ba năm chứ?
Tà Phong cưá»i cưá»i, há»i ngược lại:
- Là m sao, con cho rằng lão phu sẽ ra tay sao?
- Vì sao lại không chứ?
tiểu Nha chất vấn, nhưng ngữ khà đã không còn kiên quyết như trước, suy nghĩ lại thì nà ng cũng biết rõ nguyên nhân lão giả không ra tay, nếu không thì nà ng sẽ không chỉ có chất vấn.
Tà Phong nhẹ nhà ng buông tiếng thở nhìn, nhìn vá» phÃa xa, sau đó nói:
- Tiểu thiếu gia trong miệng con có tiá»m lá»±c phi phà m, thiên phú hÆ¡n ngưá»i, là má»™t hạt giống vô cùng tốt, nhưng cả Ä‘á»i nà y, mặc kệ là hắn có nguyện ý hay không thì sau nà y vẫn phải đối mặt vá»›i địch nhân rất cưá»ng đại, là ngưá»i mà Thiên Nhất môn không thể so sánh được.
- Hôm nay để cho hắn gặp phải má»™t Ãt ngăn trở đối vá»›i hắn má»›i chÃnh là tốt nhất, chỉ có bước chân ra ngoà i thiên địa má»›i có thể tiếp xúc được vá»›i thiên địa rá»™ng lá»›n nà y.
- Lão nhân, những Ä‘iá»u mà ngà i nói Ä‘á»u là tháºt sao?
Hai tay tiểu Nha nắm chặt, sau đó nhẹ giá»ng há»i.
Nghe váºy Tà Phong liá»n cưá»i nói:
- Con là đệ tỠduy nhất của lão phu, là m sao lão phu lại lừa con cơ chứ?
- Váºy sao ngà i lại không cho con ở chung vá»›i tiểu thiếu gia má»™t thá»i gian chứ?
Tiểu Nha lại tức giáºn.
04.04.2015
Chương 395
Con đưá»ng tương lai. (2)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Cái nà y, Tà Phong liên tục cưá»i khổ: Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nha đầu, tiểu thiếu gia cá»§a con đối vá»›i con cá»±c kỳ lo lắng, lại cÅ©ng cá»±c kỳ mẫn cảm, con cho rằng nếu lão phu không mang con rá»i Ä‘i được.... thì hắn sẽ thả con Ä‘i sao? nếu để cho hắn gặp được lão phu, chỉ sợ sẽ gây ra phiá»n toái cà ng lá»›n hÆ¡n nữa.
- Hừ, ngà i cÅ©ng biết là phiá»n toái sao.
Tiểu Nha sẳng giá»ng:
- Hai ngưá»i cuối cùng rồi cÅ©ng sẽ gặp lại, bây giá» chỉ là má»™t chút phiá»n toà i, từ nay vá» sau ta xem tiểu thiếu gia có đánh ngà i răng rÆ¡i đầy đất hay không.
- Ha ha!
Tà Phong cưá»i lá»›n:
- Nếu như có má»™t ngà y như váºy, lão phu cao hứng con không kịp thì sao lại cho rằng đó là phiá»n toái cÆ¡ chứ? Thá»i gian không còn sá»›m nữa, nha đầu, mau trở vá» thôi.
- Có thể trở vỠvới ngà i, nhưng ngà i phải đáp ứng con, ba năm sau con muốn lên Thiên Nhất Môn với tiểu thiếu gia.
- Äó là tất nhiên!
Tà Phong vung tay áo lên, hai đạo thân ảnh tựa như u linh biến mất trong hư không.
Còn lại ba huynh đệ Thần Dạ vẫn ngẩn ngưá»i tại chá»—, hÆ¡n ná»a ngà y sau má»›i nhìn nhau cưá»i khổ, cao thá»§ thần bà nà y tháºt sá»± là m ngưá»i khác bị chấn động quá lá»›n.
- Thần Dạ, tiểu Nha nhà ngươi tháºt sá»± là quá nghịch thiên.
Thanh âm cá»§a Diệp Thước kinh hô, hắn và Thiết Dịch Thiên cÅ©ng coi như là hiểu rõ tiểu Nha, thế nhưng tháºt không thể nghÄ© đến chỉ có hai năm liá»n xuất hiện biến hóa như váºy, những lá»i nói nà y cÅ©ng tháºt sá»± là quá khoa trương…
Thần Dạ lắc đầu cưá»i cưá»i, hắn biết rõ Diệp Thước cố ý nói như váºy là muốn cho mình an tâm má»™t Ãt, từ trong lá»i nói cá»§a Tà Phong cÅ©ng có thể nghe ra hắn rất sá»§ng ái tiểu Nha, chỉ là đối phương rất thần bÃ, mà nhất là tà khà kia… Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diệp Thước nghiêm sắc mặt, vỗ vỗ bả vai của Thần Dạ nói:
- Những chuyện khác cứ tạm thá»i dẹp qua má»™t bên Ä‘i, bây giá» hãy tÃnh xem tương lai muốn Ä‘i con đưá»ng như thế nà o!
Thần Dạ thu hồi suy nghĩ lung tung của mình, nhìn qua hai vị huynh đệ nói:
- Chuyện tình trong nhà đá»u sắp xếp ổn thá»a rồi sao?
Lá»i nà y bây giá» má»›i há»i có lẽ hÆ¡i trá»…, nhưng khi đối mặt vá»›i hai ngưá»i Thần Dạ lại không biết phải nói cái gì, biết rõ thế cục nguy hiểm nhưng vẫn ngà n dặm trở vá», Diệp Thước và Thiết Dịch Thiên không chỉ có đại biểu cho má»—i hai ngưá»i bá»n há», mà còn đại biểu cho gia tá»™c ở sau lưng cá»§a bá»n hắn nữa.
Hôm nay tranh đấu quyết liệt vá»›i hoà ng thất khiến Thần Dạ cảm kÃch hai huynh đệ nà y rất nhiá»u.
- Yên tâm, từ lúc chúng ta rá»i đế đô đã an bà i thÃch đáng rồi, Diệp gia cùng Thiết gia Ä‘á»u buá»™c chặt cùng má»™t chá»— vá»›i Thần gia, cho nên nếu Thần Dạ ngươi thẹn vá»›i lòng thì ba năm sau hãy dẫn má»i ngưá»i trở vỠđế đô Ä‘i!
Diệp Thước cưá»i cưá»i nói.
Con ngươi cá»§a Thần Dạ ngưng tụ, nặng ná» gáºt đầu:
- Ba năm sau ta cần phải trở vá»!
- Váºy tiếp theo chúng ta cùng nhau lưu lạc hay là ?
Thiết Dịch Thiên há»i.
- Hay là tách ra thì tốt hơn.
Diệp Thước trầm giá»ng nói:
- Ngay bây giá» bởi vì có lão Vương gia nên Vân SÆ¡n má»›i để chúng ta rá»i khá»i đế đô, nhưng cÅ©ng không đại biểu hắn sẽ trÆ¡ mắt không là m gì chúng ta trong thá»i gian ba năm, sẽ gây ra những trở ngại cho chúng ta, mà vị hoà ng đế bệ hạ cÅ©ng sẽ không tình nguyện. Ba ngưá»i cùng Ä‘i tuy cÅ©ng có thể chiếu cố lẫn nhau, nhưng cÅ©ng sẽ gặp nạn nhiá»u hÆ¡n.
- Diệp Thước nói không sai, hôm nay cả Äại Hoa xem ra chỉ có hoà ng đế là nguy hiểm nhất, mà ba ngưá»i chúng ta, hắn mà nguyện ý đợi chúng ta lá»›n lên má»›i là lạ.
Thần Dạ cưá»i lạnh nói:
- Ba năm nói dà i không dà i lắm, nói ngắn cÅ©ng không ngắn, nếu như chỉ có hoà ng thất thì cÅ©ng không đáng để lo, nhưng Thiên Nhất môn lại không dá»… đối phó, ba ngưá»i chúng ta Ä‘á»u tá»± mình lưu lạc thì có thể có được trợ giúp sẽ tăng lên rất nhiá»u.
Trong lúc nà y Thần Dạ cÅ©ng sẽ không cuồng vá»ng tá»± đại nữa, lá»±c lượng ở bên trong Thiên Nhất môn rất mạnh, tháºm chà có những nhân váºt tuyệt đỉnh như cao thá»§ Lá»±c Huyá»n, tháºm chà là Äịa Huyá»n.
Những ngưá»i có trình độ bá»±c nà y ngẫm lại Ä‘á»u có áp lá»±c rất lá»›n, huống chi cuối cùng có má»™t ngà y bá»n há» sẽ gặp mặt.
Huynh đệ ba ngưá»i Ä‘á»u có các phương thức là m việc khác nhau, váºy thì cả ba cứ tá»± mình Ä‘i lưu lạc thiên địa, thà nh hoặc bại thì ba năm sau sẽ rõ.
Thần Dạ lúc nà y cÅ©ng có tư tâm, nếu như…. Nếu như đến ba năm sau hắn vẫn không đủ nắm chắc để Ä‘i đối mặt vá»›i cao thá»§ cảnh giá»›i Äịa Huyá»n, như váºy thì, vì lão gia tá», vì Thần gia, cÅ©ng vì Diệp gia và Thiết gia, hắn sẽ bước và o Thiên Nhất môn trước thá»i hạn, lưu lại hai ngưá»i Diệp Thước và Thiết Dịch Thiên để là m những chuyện tình mà hắn không thể là m được.
Vá»›i tiá»m lá»±c thiên phú cá»§a hai ngưá»i, Thần Dạ tin tưởng bá»n há» có thể là m được.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, đây chỉ là hà nh động bất đắc dÄ© nhất!
- Tốt váºy thì ba huynh đệ chúng ta, ba năm sau sẽ gặp lại ở tiểu Nha!
Thanh âm của Diệp Thước ngưng tụ.
Trong lòng Thần Dạ lại lần nữa xuất hiện một dòng nước ấm, Diệp Thước không nói ba năm sau gặp lại ở hoà ng cung mà lại nói ở Thiên Nhất môn, ý tỠhắn muốn biểu đạt hắn biết được tâm tư của mình.
Nhưng biết thì biết được, một khi hắn đã quyết thì không thể thay đổi!
- Còn nhớ rõ giấc mơ hồi nối khố của chúng ta chứ?
Lúc gần chia xa, huynh đệ ba ngưá»i lại cùng nhau nói ra vấn đỠnhư nhau, khi đối mặt lại cưá»i to má»™t hồi, chợt tiếng cưá»i bay thẳng đến chân trá»i, câu nói thá»i nối khố kia vẫn kéo dà i mãi không tiêu tan.
- Cả Ä‘á»i nà y, vô luáºn có thế nà o thì chúng ta cÅ©ng phải đứng ở chá»— đỉnh phong nhất ở thế gian nà y, Ä‘i xem thá» phong cảnh nÆ¡i đó đến tá»™t cùng là xinh đẹp hay chỉ là má»™t mảnh huyết tinh!
- Diệp Thước, Thiết Dịch Thiên ta đi trước một bước đã!
Thần Dạ cưá»i to, lách mình trá»±c tiếp lao vá» hướng Bắc Vá»ng sÆ¡n, má»™t lát sau thân ảnh cá»§a hắn liá»n biến mất không thấy gì nữa.
- Diệp Thước, vẫn như cũ, ta đi trước đây.
Thiết Dịch Thiên cÅ©ng cưá»i to má»™t tiếng, giẫm chân bay vá» phÃa phương hướng hắn đã lá»±a chá»n, tốc độ cá»±c kỳ nhanh.
Má»™t lát sau Diệp Thước thu hồi ánh mắt ở trên ngưá»i hai vị huynh đệ, sau khi rá»i khá»i cÅ©ng để lại tiếng cưá»i to quanh quẩn đâu đó.
Ba đạo tiếng cưá»i như sấm sét cuồn cuá»™n, vẫn luôn luôn quanh quẩn khắp nÆ¡i!
Mà n đêm đã rÆ¡i xuống, trên Bắc Vá»ng sÆ¡n, Thần Dạ Ä‘ang ngồi xếp bằng trên má»™t tảng đá lá»›n, nhá»› vá» năm đó, vô luáºn là má»™t đêm mẫu thân bị mang Ä‘i, hay là má»™t lần nữa từ nÆ¡i nà y bắt đầu rá»i khá»i đế đô cÅ©ng chưa từng cảm thấy quá cô độc như thế.
Äánh má»™t tráºn ở hoà ng cung, Thiên Äao cùng Ä‘iện Cổ Äế đã bị tiêu hao quá lá»›n khiến Äao Linh lại lần nữa bắt đầu ngá»§ say, giá» phút nà y, trên thân Thiên Äao đã không còn quang mang bạch sắc chói mắt và phách đạo như ngà y thưá»ng nữa rồi.
Tia sáng đã tản Ä‘i khiến Thiên Äao lại trở lại bá»™ dáng lúc ban đầu khi Thần Dạ nhìn thấy, bị tà n phá khắp các nÆ¡i, dấu vết rỉ sắt đủ chá»—, duy nhất có má»™t chá»— bất đồng chÃnh là từ khi bắt đầu có quan hệ chung đụng lẫn nhau, bất kể là Thiên Äao có tiêu hao đến trình độ như thế nà o thì Thần Dạ vẫn có thể cảm ứng được nó và huyết mạch cá»§a mình vô cùng tương liên.
04.04.2015
Chương 396
Lệnh truy nã.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Äao Linh, sau khi đến Äại Thiên phá»§, chá» ta sắp xếp xong hết má»i chuyện thì chúng ta sẽ Ä‘i tá»›i Bắc Vá»±c, lần nà y nhất định phải hoà n toà n phục hồi ngươi lại như cÅ©. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cà ng tiếp xúc vá»›i Thiên Äao và điện Cổ Äế cà ng nhiá»u, hắn lại cà ng cảm giác những Ä‘iểm nghi vấn ở trên hai đồ váºt nà y cà ng nhiá»u, có chút nghi vấn Thần Dạ rất là muốn biết.
Mà trải qua hết thảy má»i thứ, ba năm, chÃnh Thần Dạ cÅ©ng không dám cam Ä‘oan mình có thể đạt được thá»±c lá»±c để đối kháng vá»›i Thiên Nhất môn hay không?
Cho nên Thiên Äao phục hồi lại như cÅ© là má»™t chuyện vô cùng trá»ng yếu.
Tá»±a hồ như cảm nháºn được trong lòng Thần Dạ Ä‘ang lo lắng, Thiên Äao nhẹ nhà ng chuyển động, má»™t luồng sáng nhà n nhạt hiện lên lóe lên ở trong lòng bà n tay cá»§a hắn.
Thấy váºy Thần Dạ nhẹ giá»ng cưá»i nói:
- Yên tâm Ä‘i, ta sẽ không bởi vì địch nhân cưá»ng đại mà đánh mất ý chà chiến đấu cá»§a mình đâu, Thiên Nhất môn bất quá chỉ là má»™t chướng ngại váºt trên con đưá»ng Ä‘i vá» phÃa trước cá»§a ta mà thôi, nếu ngay cả tảng đá nà y cÅ©ng đá không ra thì ta lấy cái gì để mà đi tìm mẫu thân cÆ¡ chứ?
Äứng ở trên đỉnh Bắc Vá»ng sÆ¡n, Thần Dạ lại cà ng cảm nháºn sâu sắc được những chuyện đã phát sinh ở nÆ¡i nà y năm đó.
Tu vi hôm nay cá»§a Thần Dạ là cảnh giá»›i Trung Huyá»n nhị Ä‘oạn, cái nà y khi đối mặt vá»›i Vân SÆ¡n hắn có thể cảm ứng rõ rà ng ngưá»i nà y cưá»ng đại, song vá»›i tu vi như váºy, hắn lại chỉ có thể đủ cảm ứng được đám ngưá»i năm đó bắt mẫu thân Ä‘i cưá»ng đại, nhưng lại không cách nà o cảm ứng rõ rà ng được ánh sáng vô táºn cá»§a đám ngưá»i đó.
Giữa những ngưá»i nà y có khác biệt quá lá»›n!
HÃt má»™t hÆ¡i tháºt dà i, Thần Dạ chợt tiến và o trong trạng thái tu luyện, chuyện lúc trước đã qua rồi, có suy nghÄ© nhiá»u cÅ©ng vô Ãch, bây giá» phải cố gắng nâng cao tu vi cá»§a mình má»›i là chuyện quan trá»ng.
Kèm theo sá»± tu luyện cá»§a Thần Dạ, thiên địa xung quanh cÅ©ng phảng phất như là đá»ng lại, chỉ có Thiên Äao tá»±a như là đang tá»± mình chữa trị, lay động ra từng đạo chấn động giống như sóng nước.
Không biết trải qua bao lâu, rung động do Thiên Äao sinh ra bá»—ng nhiên giống như chịu ảnh hướng cá»§a cái gì đó, trá»±c tiếp nhanh như tia chá»›p xông ra.
Phương hướng nà y chÃnh là ở chá»— thân thể cá»§a Thần Dạ!
- Ông!
Thân thể cá»§a Thần Dạ và o lúc nà y xuất hiện rung động rất nhá», chợt trạng thái tu luyện cá»§a hắn lại bị cứng rắn cắt đứt.
Y theo lẽ thưá»ng, nếu như tu luyện bị cắt đứt giữa chừng như váºy, cho dù không tẩu há»a nháºp ma thì lúc đầu cÅ©ng sẽ chịu má»™t chút tổn thương, nhưng Thần Dạ không chỉ có cảm giác mình không có việc gì, mà ngưá»i lại trạng thái lại vô cùng tốt hÆ¡n.
Thần Dạ ngây ngẩn cả ngưá»i, Ä‘iá»u nà y tháºt sá»± là có chút kỳ quái.
- Hồn phách sao?
Tâm thần cá»§a Thần Dạ khẽ động, vá»™i và ng đưa ý thức và o trong không gian, chốc lát sau cả ngưá»i hắn lại sợ đến ngây ngưá»i.
Vì độc tÃnh bẩm sinh cá»§a Linh nhi, Thần Dạ không tiếc khiến hồn phách cá»§a mình tiêu tán là m đại giá, để cưá»ng hà nh yếu thế chất độc kia phong ấn lại, thế nhưng sau khi phong ấn hÆ¡i thở thần bà kia, hồn phách cá»§a bản thân đã bị tiêu hao quá lá»›n, trạng thái cá»§a hồn biến cư nhiên đã đến bên bá» sụp đổ.
Chỉ cần Linh nhi vô sá»±, buông tha cho má»™t hồn biến cÅ©ng là đáng giá, cho nên từ đó vá» sau Thần Dạ cÅ©ng chứ từng cố ý yêu cầu cái gì, nếu như hồn biến có thể tá»± mình chữa trị đương nhiên là chuyện tốt, còn nếu không được thì cứ coi như chÃnh mình từ trước tá»›i giá» chưa há» có.
Nhưng hiện tại không nghÄ© tá»›i, không những trạng thái cá»§a hồn biến được khôi phục, mà hắn còn cảm ứng được trạng thái bây giá» so vá»›i trước kia cà ng thêm rất tốt, ở bên trong trà n ngáºp các loại mà u sắc, phảng phất như là sắp đạt tá»›i má»™t cấp báºc khác.
- Cái nà y là sao váºy?
Thần Dạ ngẩn ngưá»i, trong khoảng thá»i gian nà y mình cÅ©ng chưa từng gặp gỡ cái gì hết mà ?
Äế đô vẫn là đế đô, mặc dù Thần gia phát sinh chuyện là m cho thiên hạ khiếp sợ, nhưng cuối cùng cÅ©ng sẽ biến thà nh đỠtà i đà m luáºn trong lúc má»i ngưá»i tà dư tá»u háºu mà thôi.
Có lẽ sẽ có má»™t số ngưá»i không phục, nhưng hôm nay ở trong hoà ng thà nh đế đô, má»™t nhà hoà ng thất đã là độc tôn, không ngưá»i nà o có thể ngăn cản được, tương ứng vá»›i cái đó chÃnh là hoà ng quyá»n chà cao!
- Hoà ng thà nh đế đô!
Hai đạo thân ảnh từ nÆ¡i xa mà đến, thoáng qua má»™t lúc liá»n hiện ra phÃa trước cá»a thà nh nguy nga, nhìn thà nh trì rá»™ng lá»›n lá»™ ra hÆ¡i thở mang phong cách cổ xưa, má»™t nữ tá» trong đó lại mang theo thanh âm rét lạnh mà lên tiếng. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cuối cùng đã tá»›i nÆ¡i nà y, hi vá»ng chúng ta không đến muá»™n.
Bên cạnh cô gái, má»™t nam tá» trẻ tuổi Ä‘ang nhìn nà ng, ôn như nói, ở bên trong hai đồng từ trà n ngáºp thâm tình không nói nên lá»i. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äã cháºm rồi!
Thanh âm rét lạnh cá»§a cô gái kia trong nhát mắt biến thà nh băng hà n, phảng phất như khiến tất cả thiên địa xung quanh Ä‘á»u Ä‘á»ng lại.
Nghe váºy nam tá» trẻ tuổi kia khẽ nhướng mà u, theo ánh mắt cá»§a cô gái nhìn tá»›i má»™t bên tưá»ng thà nh, ở trên dán má»™t tá» bố cáo, chợt cước bá»™ khẽ động, trá»±c tiếp hiện ra ở trước tưá»ng thà nh, đưa tay lấy tá» bố cáo xuống.
Có thể dán bố cáo ở nơi nà y, nếu như không phải là quan phủ thì nhất định là đến từ trong hoà ng cung đại nội, mà hoà ng thà nh đế đô tuyệt đối sẽ không có những thế lực khác, có thể to gan cứ động trong tình thế như ngà y hôm nay.
Vì váºy, sau khi nam tá» trẻ tuổi không chút khách khà gỡ bố cáo xuống, đám binh sÄ© bên cạnh cá»a thà nh liá»n đưa tay cầm lấy trưá»ng thương cá»§a mình, như muốn chạy thẳng tá»›i chá»— ngưá»i kia.
Thế nhưng bá»n há» vừa má»›i Ä‘i má»™t bước, cư nhiên lại lui vá» phÃa sau, bởi vì sau khi nam tá» trẻ tuổi kia vừa má»›i nhìn lướt qua những Ä‘iá»u viết trên bố cáo, má»™t luồng sát ý Ä‘iên cuồng liá»n từ trong cÆ¡ thể ngưá»i nà y bừng lên giống như cuồng phong dữ dá»™i.
Sát ý Ä‘iên cuồng vô cùng cưá»ng đại, Ãt nhất dưới cảm ứng cá»§a những binh lÃnh nà y là vô cùng cưá»ng đại.
Không riêng gì năm tỠtrẻ tuổi nà y, mà nà ng kia giỠphút nà y cũng bắt đầu xuất hiện sát ý cực hạn.
Hai ngưá»i tuy là má»™t trước má»™t sau, nhưng sát ý dữ dá»™i tuôn ra bên ngoà i lại giống như liên kết lại vá»›i nhau, tạo thà nh má»™t thanh Ä‘ao khai thiên trôi lở lá»ng ở trên không gian, bao trùm hết cả đất trá»i trước cá»a thà nh.
Phà m là ngưá»i ở trong đó Ä‘á»u giống như thân Ä‘ang ở trong địa ngục.
- Lệnh truy nã, ha ha, lại là lệnh truy nã sao, Nghiên nhi, chúng ta quả nhiên đã tá»›i cháºm rồi.
Nam tá» trẻ tuổi khà n giá»ng nói, mà kèm theo thanh âm vang dá»™i kia, phảng phất như sát ý ở trong thanh Ä‘ao khai thiên đã tăng lên đến ngay cả bá»n há» cÅ©ng có chút không thể nà o nắm trong tay.
Cô nương được gá»i là Nghiên nhi lạnh lùng cưá»i nói:
- Nếu là lệnh truy nãy thì chứng tỠhiện tại Thần Dạ vẫn không có chuyện gì, chỉ cần hắn không có chuyện gì là tốt rồi, ha ha, ba năm sau chúng ta cứ ở ngoà i Thiên Nhất môn chỠhắn là được rồi.
Nam tá» trẻ tuổi gáºt đầu, sát ý Ä‘iên cuồng vẫn chưa há» biến mất, hắn nhìn tưá»ng thà nh rá»™ng lá»›n kia, nói:
- Chúng ta cứ rá»i Ä‘i như váºy mà không là m cái gì sao?
04.04.2015
Chương 397
La gia đứng đầu. (1)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Ngay cả Thần Dạ cÅ©ng bị bức phải rút Ä‘i, váºy thì chúng ta còn có thể là m cái gì cÆ¡ chứ? Không nên mang đến cho hắn thêm má»™t chút phiá»n toái không cần thiết nà o nữa. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cô gái khẽ lắc đầu, xoay ngưá»i rá»i Ä‘i, không há» có má»™t chút chần chá».
Ãnh mắt cá»§a nam tá» trẻ tuổi kéo căng, sau đó cÅ©ng xoay ngưá»i Ä‘i theo cô gái.
Cả hoà ng triá»u Äại Hoa, trong thá»i gian chưa tá»›i mưá»i ngà y, khắp nÆ¡i trên tưá»ng thà nh Ä‘á»u dán lệnh truy nã giống nhau…. trong lúc nhất thá»i tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u biết được hoà ng triá»u đã có sá»± thay đổi rồi!
- Ba mươi vạn tÃnh mạng sao, ha ha! thá»§ Ä‘oạn cá»§a hoà ng đế bệ hạ tháºt là tà n nhẫn, trước kia sao lại không thể nhìn ra cÆ¡ chứ?
Ở bên trong thâm sÆ¡n mây mù lượn lá», má»™t cô gái tuyệt sắc Ä‘ang xếp bằng ngồi trên má»™t tảng đá khổng lồ, mắt nhìn vá» phÃa biển mây phÃa trước, nà ng lạnh nhạt cưá»i nói:
- Chẳng qua là bệ hạ, ngươi cho rằng cứ như váºy là có thể nhổ táºn gốc Thần gia hay sao? Không thấy như thế là quá buồn cưá»i sao? Thần Dạ đã bình an vô sá»±, vá»›i sức lá»±c cá»§a hắn, sá»›m muá»™n cÅ©ng có ngà y hắn phá vỡ hoà ng triá»u Äại Hoa cá»§a ngươi….
- Tiểu thư, đã đến lúc nà o rồi mà ngưá»i lại còn có tâm tư quản chuyện cá»§a ngưá»i khác cÆ¡ chứ?
Cách cô gái không xa, một lão giả đang nhìn nà ng, không nhịn được mà lên tiếng nói.
Sắc mặt của cô gái khẽ đỠlên, tựa như đang ngượng ngùng:
- Kiá»n lão, Thần Dạ cÅ©ng không phải là ngưá»i khác mà …
Lão giả bất đắc dÄ© cưá»i nói:
- Vâng, lão phu biết Thần Dạ không phải là ngưá»i khác, chẳng qua là ngươi cứ trả giá cho hắn như váºy, sau nà y nếu ngươi…. thì hắn là m thế nà o mà biết được chứ?
- Ta thÃch hắn nên trả giá vì hắn cÅ©ng là cam tâm tình nguyện, vì sao phải cho hắn biết cÆ¡ chứ!
Trấn nhỠThanh Dương!
Cái trấn nhá» nếu tÃnh ra thì cách hoà ng thà nh đế đô cÅ©ng không phải là vô cùng xa, nhưng bởi vì có Bắc Vá»ng sÆ¡n ngăn cản, nên vị trà liá»n trở nên không quá rõ rà ng.
Mặc dù là như váºy, nhưng ở trong trấn nhá» nà y vẫn có thể nghe thấy những tiếng nghị luáºn giống y như ở trong hoà ng thà nh đế đô!
Thần gia chÃnh là đại gia tá»™c đứng ở đỉnh cá»§a các hà o môn trong hoà ng triá»u Äại Hoa, ngà y bình thưá»ng, bất kể là ai, bất kể là trong lòng có tức giáºn hay không cÅ©ng không thể không thừa nháºn, bất kỳ ngạo khà gì cá»§a bá»n há» Ä‘á»u phải thu lại khi ở trước mặt gia tá»™c nà y.
Và o hai tháng trước, sau khi tin tức Thần gia phản quốc, má»™t lần hà nh động đã chôn giết hết ba mươi vạn đại quân cá»§a hoà ng triá»u đã khiến tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u khiếp sợ không thôi, đồng thá»i bá»n há» cÅ©ng có chút nghi ngá» vỠđộ chân tháºt cá»§a tin tức kia. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dù sao thì vá»›i địa vị vô thượng vốn có cá»§a Thần gia ở trong hoà ng triá»u, cho dù là muốn cùng đương kim hoà ng thất phân cao thấp, tháºm chà là muốn soán ngôi cÅ©ng sẽ không cần dùng đến loại phương pháp như thế nà y, chẳng lẽ đầu óc cá»§a Thần gia Ä‘á»u bị nước và o rồi hay sao, không có lý do gì mà lại muốn Ä‘eo lên đỉnh đầu má»™t cái mÅ© khó coi đến như váºy!
Hai chữ phản quốc cũng không phải là chỉ có một chút mà thôi.
Thế nhưng lại không thế ngá» tá»›i, khi lệnh truy nã được ban bố, lại nói rõ cho tất cả má»i ngưá»i biết chuyện nà y là tháºt.
Cái nà y khiến cho trên dưới hoà ng triá»u Ä‘á»u bị chấn động!
Thần gia mà lại phản quốc sao?
- Hoà ng đế bệ hạ, ha ha, ngươi đây là muốn Thần gia chúng ta mang tá»™i danh như váºy sao?
Nhìn và i tấm bố cao dán ở ngoà i trấn nhá», má»™t ngưá»i thiếu niên lạnh giá»ng cưá»i cưá»i, dừng lại má»™t lát liá»n tiến và o trong tiểu trấn.
Hôm nay tiểu trấn Thanh Dương, sau khi năm đó Thu gia cùng Cuồng Äao quán bị diệt đã bị La gia tiếp nháºn toà n bá»™.
Tất nhiên là La gia vẫn không hoà n toà n không chế cái trấn nhá» nà y trong tay, nhưng các thế lá»±c khắp nÆ¡i ở trong trấn Ä‘á»u biết, cÅ©ng không phải La gia không muốn mà là La Linh đứng đầu La gia dưá»ng như cÅ©ng không quá hứng thú đối vá»›i Thanh Dương trấn nà y.
Từ sau chuyện năm đó, La gia dưới sá»± giúp đỡ cá»§a ngưá»i thiếu niên kia đã trở thà nh thế lá»±c cưá»ng địa nhất ở trong Thanh Dương trấn, mà La Linh gia chá»§ cá»§a La gia, chỉ trong má»™t đêm phảng phất như là đổi thà nh ngưá»i khác, từ má»™t thiếu nữ nhu nhước biến thà nh má»™t ngưá»i vô luáºn là tâm kế hay là thá»§ Ä‘oạn Ä‘á»u không ai có thể so sánh.
Nhá» nguồn tà i nguyên đã cất dấu nhiá»u năm cá»§a hai thế lá»±c cá»§a Thu gia và Cuồng Äao quan, chẳng những khiến việc kinh doanh cá»§a La gia trở nên vô cùng tốt, mà thiên phú cá»§a bản thân La Linh cÅ©ng không há» kém, từ đó tăng tốc độ tu luyện và tốc độ tăng trưởng mà mắt thưá»ng có thể thấy được, hoà n toà n xóa bỠđược sá»± tháºt La gia có được địa vị là nhá» và o ngưá»i khác.
Các thế lá»±c lá»›n nhá» cá»§a Thanh Dương trấn Ä‘á»u cho rằng tu vi cá»§a La Linh đủ để áp đảo má»i ngưá»i, vá» sau sẽ nắm tất cả thị trấn trong tay, nhưng lại không nghÄ© rằng La Linh lại không có là m như váºy, mà vẫn đưa thế lá»±c La gia Ä‘i theo má»i ngưá»i.
Äiá»u nà y là m cho rất nhiá»u ngưá»i cảm thấy nghi ngá», nhưng mà đối vá»›i những thế lá»±c ở Thánh Dương trấn mà nói thì lại là má»™t chuyện tốt, chỉ cần La gia không nghiá»n ép thế lá»±c và tà i nguyên cá»§a bá»n há», thì nà ng có hà nh động gì cÅ©ng mặc kệ nà y.
Thá»i gian hai năm cÅ©ng không phải là ngắn, thá»i gian dần qua thế lá»±c cá»§a La gia vẫn theo má»i ngưá»i, cho đến ngà y nay nếu như muốn đạt trình độ năm đó cá»§a Thần Dạ, trá»±c tiếp va chạm và o dưới chân Bắc Vá»ng sÆ¡n thì chà Ãt cÅ©ng phải mất khoảng hai năm.
Thấy những thứ nà y, trong lòng Thần Dạ cảm thán, thá»§ Ä‘oạn cá»§a La Linh tháºt sá»± là quá giá»i.
Lại má»™t lần nữa Ä‘i tá»›i Thanh Dương trấn, Thần Dạ cÅ©ng không có ý tứ gặp mặt La Linh, hôm nay thế cục há»—n loạn, Thanh Dương trấn nà y nhìn như rất nhá», vị trà địa lý cÅ©ng không tốt nhưng La gia từ từ quáºt khởi như thế chắc chắn sẽ khiến hoà ng thất chú ý, không thể bảo đảm hôm nay ở trong Thanh Dương trấn có thám tá» cá»§a hoà ng thất hay không?
Hôm nay Thần Dạ đến Thanh Dương trấn chủ yếu có một nguyên nhân, đó là hắn muốn đi tới Quỷ Mộ xem một chút, không biết Phong Tam Nương có còn tu luyện ở đó hay không?
Sau nà y khi đối mặt vá»›i Thiên Nhất môn, lá»±c lượng cá»§a Phong Tam Nương là vô cùng trá»ng yếu!
ChÃnh mình bất quá chỉ là vô tình chiếm được má»™t quá»· thi mà thôi, thế nhưng lại vì mình hóa giải rất nhiá»u nguy hiểm trong nhiá»u năm, Phong Tam Nương thân là đệ tá» chân truyá»n cá»§a Quá»· Chân Nhân, lá»±c lượng mà ba mươi quá»· thi có thể phát huy ra chắc chắn sẽ hÆ¡n quá»· thi ở trong tay mình.
Äây cÅ©ng là má»™t trong những nhân tố khiến năm đó hắn nguyện ý giúp đỡ Phong Tam Nương!
Sau khi đứng ở trên vùng đất trống từng được xưng là Quá»· Má»™,Thần Dạ thu hồi lá»±c lượng cá»§a linh hồn, không khá»i thở dà i má»™t hÆ¡i, bây giá» hắn cảm ứng được ở chá»— nà y không có má»™t chút khác thưá»ng nà o cả.
Nói cách khác, đất trống chỉ là đất trống, đã cùng thiên nhiên liá»n lại má»™t chá»—, đã từng là Quá»· Má»™, nhưng sau khi bị phong bế lại giống như chưa từng tồn tại Quá»· Má»™ váºy…
Như váºy xem ra Phong Tam Nương vẫn còn Ä‘ang bế quan.
04.04.2015
Chương 398
La gia đứng đầu. (2)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Nếu như nà ng đã sớm xuất quan…. thì mảnh đất hoang nà y cũng sẽ không an tĩnh như thế, điểm nà y Thần Dạ có thể bảo đảm.
- Quá»· Chân Nhân, ngươi tháºt đúng là quá cẩn tháºn.
Äã trong nhiá»u năm Phong Tam Nương vẫn không há» xuất quan, từ đó có thể thấy được Quá»· Chân Nhân phong ấn ở nÆ¡i nà y rất cưá»ng đại. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Quên đi, Phong cô nương, ngưoi hãy chuyên tâm tu luyện đi!
Thanh âm bất đắc dÄ© cá»§a Thần Dạ nhẹ lẩm bẩm, cÅ©ng không dây dưa ở đây nữa mà lắc mình nhanh chóng lao vá» phÃa trước…
Khi thân ảnh cá»§a Thần Dạ vừa má»›i biến mất ở phÃa trước, trong rừng cách khoảng đất trống không xa, má»™t đạo thân ảnh nhá» yếu cháºm rãi Ä‘i qua.
Nếu có những ngưá»i khác ở đây sẽ phát hiện ra, thân ảnh nà o chÃnh là ngưá»i đứng đầu La gia quyá»n thế nhất cá»§a Thanh Dương trấn hôm nay, La Linh!
Nhìn vá» phương hướng Thần Dạ rá»i Ä‘i, trong cặp mắt đẹp cá»§a La Linh hiện lên vẻ thất vá»ng, vẻ á»§y khuất.
- Công tá», ngươi đã đến Thanh Dương trấn mà sao lại không đến gặp ta? Ta biết hiện tại áp lá»±c cá»§a ngươi rất lá»›n, ngươi không muốn là m liên lụy tá»›i ta và La gia, nhưng ngươi sao lại là m liên lụy đến chúng ta cÆ¡ chứ? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vẻ Ä‘au lòng ẩn hiện lên trong con ngươi cá»§a nà ng, nhìn mảnh đất trống không có váºt gì, nhẹ lẩm bẩm:
- Phong tỷ tỷ, lực lượng ngươi cần có vẫn chưa đủ sao? Hiện tại công tỠđang rất cần sự trợ giúp.
Tá»±a như hưởng ứng theo lá»i nà y cá»§a La Linh, mảnh đất trống đã từng là Quá»· Má»™ đột nhiên có má»™t luồng u mang nhà n nhạt xuất hiện trôi lÆ¡ lá»ng, giống như quá»· há»a, tuy bây giá» là ban ngà y nhung vẫn là m cho ngưá»i ta có cảm giác âm trầm.
U mang khiến thưá»ng nhân thoạt nhìn có chút sợ hãi trá»±c tiếp xuất hiện ở trong tay La Linh, má»™t lát sau La Linh không nhịn được mà cưá»i khổ, chợt cong ngón tay búng ra, u mang liá»n lóe sáng, sau đó liá»n quay vá» mảnh đất trống.
- Äã như váºy thì Phong tá»· tá»· cứ tu luyện cho tốt Ä‘i, những chuyện khác ta sẽ Ä‘i an bà i má»™t chút, dù sao vẫn có má»™t chút thá»i gian, ta nghÄ© ta có thể đủ để giúp đỡ cho công tá».
Nói xong La Linh liá»n xoay ngưá»i Ä‘i tá»›i hướng Thanh Dương trấn.
Thế nhưng khi nà ng má»›i vừa xoay ngưá»i, cách đó không xa, từng đạo tiếng gió phá rách không khà liá»n bén nhá»n vang dá»™i, má»™t lát sau, mấy chục đạo thân ảnh nhanh chóng vá»t tá»›i ngăn chặn phÃa trước La Linh.
- La gia chá»§, ngươi khá»e chứ!
Dẫn đầu tá»›i là má»™t vị nam tá» tục tằng, ngươi nà y La Linh biết, không chỉ có hắn mà ở bên trong mấy chục ngưá»i nà y nà ng cÅ©ng biết hÆ¡n phân ná»a, còn những ngưá»i khác lại rất xa lạ, lúc trước nà ng tuyệt đối chưa từng gặp qua.
Thế nhưng tu vi cá»§a những ngưá»i lạ nà y lại không há» yếu, nếu dùng ánh mắt dõi hết cả Thanh Dương trấn, những ngưá»i lạ nà y Ä‘á»u có thể đứng yên trên đỉnh cá»§a Thanh Dương trấn.
Mặc dù La gia chưa hoà n toà n nắm Thanh Dương trấn trong tay, nhưng nếu có số lượng lá»›n ngưá»i lạ mặt xuất hiện, hÆ¡n nữa còn là những coa thá»§ thì La Linh sao lại không biết cÆ¡ chứ, nhưng nà ng lại không há» biết những ngưá»i nà y xuất hiện lúc nà o.
- Cao thủ của hoà ng thất sao?
Bị La Linh nói ra lai lịch, má»™t ngưá»i ở bên trong những ngưá»i lạ mặt nà y Ä‘i ra, nhìn nà ng, cưá»i lạnh nói:
- Vốn đang có chút hoà i nghi, nhưng hôm nay xem ra, La gia chủ, chúng ta không cần phải hoà i nghi rồi, có đúng không?
- Dĩ nhiên!
La Linh cưá»i nhạt nói:
- Lệnh truy nã bố cáo ngoà i trấn nhá», muốn truy nã ai ta nghÄ© Thanh Dương trấn không ai không biết, mà ngưá»i kia có quan hệ như thế nà o vá»›i La gia chúng ta cÅ©ng không không ai không rõ.
- Äã như váºy thì, La gia chá»§, ngươi chỉ có hai con đưá»ng có thể Ä‘i, chết hoặc là lá»±a chá»n thần phục hoà ng triá»u!
Nghe váºy La Linh cưá»i nói:
- Thần phục hoà ng triá»u cÅ©ng không thể là không được, thế nhưng, chỉ bằng mấy ngưá»i các ngươi thì lại không thể uy hiếp được bổn cô nương đâu.
Nghe được những lá»i nà y cá»§a La Linh, trong lòng má»i ngưá»i không tá»± chá»§ mà cảm khái rất nhiá»u, năm đó La gia bị suy bại, La Linh bị buá»™c phải tiến và o Cuồng Äao quán, khi đó La Linh mảnh mai, sợ là không thể chịu nổi má»™t kÃch.
Mà đã nhiá»u năm trôi qua, đối mặt vá»›i hÆ¡n mấy chục ngưá»i có thể nói là đứng đầu Thanh Dương trấn, nà ng lại không há» có má»™t chút sợ hãi, giÆ¡ tay nhấc chân Ä‘á»u lá»™ vẻ phong cách quý phái, biến hóa như váºy tháºt khó có thể tưởng tượng được!
- La gia chá»§ có phải là muốn thá» má»™t chút thá»±c lá»±c cá»§a bá»n ta hay không, tốt, muốn cho La gia chá»§ thần phục thì cÅ©ng cần phải bà y tá» má»™t chút má»›i được.
Tên cầm đầu cao thá»§ hoà ng thất âm lãnh ngưá»i, trong con ngươi ẩn hiện ra lá»a nóng, chợt thân ảnh khẽ động mang theo Huyá»n khà mạnh mẽ kÃch xạ ra ngoà i.
Thân ảnh vừa động hắn liá»n phát giác tầm mắt cá»§a chÃnh mình má»™t lát sau liá»n khôi phục lại bình thưá»ng, cô gái đứng trước mắt xuất ra ngón tay ngá»c thon dà i tinh tế, nếu như thưởng thức nhất định sẽ yêu thÃch không buông tay.
Nhưng lúc nà y ngón tay ngá»c kia lại trở thà nh ngón tay tá» thần, nhẹ nhà ng xẹt qua, nÆ¡i cổ há»ng cá»§a vị cao thá»§ hoà ng thất nà y liá»n xuất hiện má»™t vết máu, sau đó máu tươi như suối tuôn trà o ra, thân thể cÅ©ng nặng ná» ngã xuống trên mặt đất.
Chỉ má»™t chiêu mà thôi, cư nhiên lại có thể giết chết má»™t gã cao thá»§ cảnh giá»›i SÆ¡ Huyá»n bát Ä‘oạn…
Ngay khi má»i nÆ¡i trong hoà ng triá»u Ä‘á»u bị chấn động vá» việc cá»§a Thần gia, thì Thần Dạ lại lặng lẽ Ä‘i tá»›i Äại Thiên phủ…
Tuy nói Thần gia trong mắt má»i ngưá»i đã bị nhổ táºn gốc, nhưng thế lá»±c tháºt sá»± cá»§a Thần gia vẫn còn, Ä‘iểm nà y hoà ng đế cá»±c kỳ hiểu rõ, hÆ¡n nữa toà n bá»™ Thần gia, cho tá»›i bây giá» ngưá»i bị giam giữ ở đế đô cÅ©ng chỉ có má»™t mình Thần lão gia tá» mà thôi.
Mặc dù Thần lão gia tá» chÃnh là ngưá»i đứng đầu Thần gia, giam giữ hắn nhất định cÅ©ng sẽ là m cho Thần gia chịu trá»ng thương, thế nhưng bao năm qua Thần lão gia tỠđã Ãt để ý tá»›i má»i chuyện trong Thần gia, hết thảy má»i việc lá»›n nhá» Ä‘á»u do Thần Thuáºn cùng Thần Lệ quản lý.
Bởi váºy bây giá» muốn Thần gia hoà n toà n bị loại bá» là không thể là m được, cÅ©ng như muốn thanh trừ tất cả các thế lá»±c cá»§a Thần gia ở hoà ng triá»u Äại Hoa trong má»™t thá»i gian ngắn cÅ©ng là chuyện không thể nà o.
ChÃnh là vì đạo lý nà y, bất kể là Äại Thiên phá»§ hay là các nÆ¡i khác thuá»™c quản lý cá»§a Thần gia, hoà ng thất nếu muốn đánh tan hết thì cần phải mất má»™t khoảng thá»i gian rất lâu.
HÆ¡n nữa hà nh động cÅ©ng không thể quá kÃch, nếu không thì thế cục sẽ phản ngược lại.
Từ khi Thần Dạ sống lại, có quá nhiá»u sá»± tình đã có sá»± thay đổi, rõ rà ng nhất chÃnh là việc bản thân Thần Dạ đã quáºt khá»i, cùng vá»›i không lâu sau Thần lão gia tỠđã tá»± mình phát lệnh, từ nay vá» sau Thần Dạ chÃnh là ngưá»i đứng đầu Thần gia!
Thần gia sẽ không thể giống như kiếp trước nữa, sẽ không giống như trước kia chỉ trong má»™t đêm mà cá»a nát nhà tan! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cho nên mặc dù Thần lão gia tá» bị giam lá»ng, thế nhưng chỉ cần Thần Dạ vẫn còn thì nguy cÆ¡ thiên đại vẫn còn có biện pháp giải quyết. ÄÆ°Æ¡ng nhiên trong quá trình nà y, hoà ng đế tuyệt đối sẽ không nhân từ mà nương tay, nếu như ứng phó không thá»a đáng thì việc toà n bá»™ thế lá»±c cá»§a Thần gia bị tan rã là chuyện có thể xảy ra.
04.04.2015
Chương 399
Dà n xếp.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Dù sao thì tình thế ngà y hôm nay đối vá»›i Thần gia mà nói tháºt sá»± quá nghiêm trá»ng, chỉ riêng hai chữ phản quốc đã là m cho những ngưá»i trong đội quân theo Thần gia Ä‘á»u cảm nháºn được áp lá»±c quá lá»›n.
Bất kỳ má»™t thá»i đại nà o, bất kỳ má»™t hoà ng triá»u nà o cÅ©ng không cho phép có ngưá»i phản bá»™i!
Tuy trong lòng rất nhiá»u ngưá»i Ä‘á»u hiểu rõ, trong sá»± kiện lầ nà y có quá nhiá»u Ä‘iá»u kỳ lạ, nhưng mà Thần lão gia tá» bị giam là sá»± tháºt, mà những nhân váºt chá»§ yếu trong Thần gia mất tÃch cÅ©ng là sá»± tháºt.
Dân chúng bình thưá»ng cÅ©ng không cần thiết phải lo lắng quan tâm đến ngưá»i Thần nha nhiá»u như váºy.
Những thứ nà y Thần Dạ nhất định phải giải quyết, nói cách khác, Thần gia lá»›n như thế rất có thể sẽ biến thà nh hoà ng hôn lúc ban chiá»u, má»™t khi đến bước đó, cho dù má»™t ngà y kia Thần Dạ cưá»ng thế trở vỠđánh chết đương kim hoà ng đế cùng những ngưá»i liên can khác, rÆ¡i và o trong mắt ngưá»i khác thì ngươi bất quá là dá»±a và o thá»±c lá»±c bản thân mà thôi. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nếu như ở trong một thế giới thực lực, Thần Dạ có thể là m được tình trạng như thế cũng không có gì là quá đáng.
Thế nhưng hoà ng triá»u Äại Hoa là khác, đó chÃnh là thế giá»›i thế tục!
Hiển nhiên là thế giới thế tục cũng có quy tắc cùng pháp tắc của thế giới nà y, Thần Dạ có thể cưỡng chế dùng vũ lực đả đảo đương kim hoà ng đế, nhưng sẽ không thể nà o tránh nổi việc lưu lại một thanh danh kém đến cực hạn.
Nếu không phải tình trạng vạn bất đắc dÄ© thì Thần Dạ tuyệt đối sẽ không dùng đến phương pháp dã man nhất để xá»§ lý giải quyết những chuyện nà y. Huống chi ngưá»i sai chÃnh là hoà ng đế chứ không phải Thần gia, Thần gia cà ng không có lý do gì mà vì hoà ng thất Ä‘eo mãi danh tiếng xấu trên lưng.
- Thần Dạ!
- Tiểu thiếu gia!
Thá»i Ä‘iểm hai ngưá»i Tá» Huyên và Tô Láºp gặp được Thần gia, vá»›i tâm tÃnh cá»§a hai ngưá»i nhưng cÅ©ng không tránh khá»i bị kinh hoảng. Hiện tại Thần Dạ đâu còn ra dáng má»™t thiếu niên trẻ tuổi có tinh thần phấn chấn nữa chứ?
Lên đưá»ng trong thá»i gian dà i, phong trần mệt má»i là chuyện không cần phải bà n cãi, giữa lông mi cùng đồng tá» cá»§a hắn để lá»™ ra sá»± mệt má»i…. chÃnh là tinh thần mệt má»i.
Sá»± hiểu biết cá»§a Tô Láºp đối vá»›i Thần Dạ có hạn, chỉ là thông qua Linh nhi mà thôi, còn Tá» Huyên lại vô cùng hiểu rõ tâm tÃnh cá»§a Thần Dạ, khi đối mặt vá»›i chất độc bẩm sinh Thần Dạ vẫn bà y ra ý chà chiến đấu vô táºn, thế nhưng bây giá» Thần Dạ lại mệt má»i nhá»§ váºy.
- Thần Dạ!
TỠHuyên đỡ lấy hắn, một chút ân cần không hỠche dấu xuất hiện ở trong mắt đẹp.
- Ta không sao.
Thần Dạ cưá»i cưá»i bá» qua sá»± nâng đỡ cá»§a Tá» Huyên, nhanh chóng ngồi xuống vị trà chá»§ tá»a ở trong phòng khách, nói:
- Tô thúc thúc, có mấy câu và má»™t Ãt việc, ngươi phải láºp tức thông báo xuống dưới.
- Vâng, xin má»i tiểu thiếu gia cứ nói!
Tô Láºp ngồi thẳng ngưá»i, hắn hiểu được từ giá» trở Ä‘i Thần Dạ chÃnh là ngưá»i đứng đầu Thần gia, mà Thần gia có thể vượt qua được cá»a ải thiên đại khó khăn như lúc nà y hay không Ä‘á»u dá»±a và o quyết Ä‘oán cá»§a ngưá»i thiếu niên nà y.
- Nói cho má»i ngưá»i cái tá»™i danh phản quốc là do bị ngưá»i khác gắn lên, mà những chuyện phát sinh Ä‘á»u có ẩn tình khác.
Là cái ẩn tình gì, cho dù hiện tại Thần Dạ có nói ra thì những ngưá»i thuần phục Thần gia má»›i có thể tin tưởng, ba mươi vạn nhân mạng cÅ©ng không phải Thần Dạ chỉ nói và i câu liá»n có thể khiến ngưá»i khác tin tưởng.
Như váºy hắn chỉ muốn nói cho những ngưá»i trung thà nh vá»›i Thần gia biết, từ đầu đến cuối Thần gia không há» là m ra chuyện thương thiên hại lý, bá»n há» có thể ưỡn ngá»±c mà đi chứ không cần phải trốn tránh.
- Nếu như hoà ng đế ban bố thánh chỉ xuống, là m cho các vị thúc thúc trở lại kinh báo cáo công tác…. Thì không cần phải để ý tới.
Sắc mặt cá»§a Tô Láºp chấn động, là m như váºy chẳng phải là nói rõ muốn cùng hoà ng đế thượng tam lá»™, ha tam lá»™ hay sao? Tuy và o giá» khắc nà y xác thá»±c không thể nà o hòa giải vá»›i hoà ng thất, nhưng trên danh nghÄ©a, bất kể Thần gia có là ai thì chỉ cần Ä‘ang ở Äại Hoa Ä‘á»u là thần tá».
Nếu thần tá» kháng chỉ bất tuân chẳng phải sẽ cho hoà ng đế cÆ¡ há»™i tuyệt hảo để ra tay hay sao? Tô Láºp biết rõ Thần gia thông minh nên sẽ không lo lắng đến những thứ nà y, cho nên dù có chút nghi vấn hắn vẫn không há»i ra.
Thần Dạ cưá»i nhạt má»™t tiếng, giải thÃch nói:
- Hôm nay hoà ng đế còn chưa là m ra má»™t cuá»™c thanh trừ lá»›n là vì còn kiêng kị tá»›i quyá»n thế trong tay các vị thúc thúc, nếu như chúng ta giao ra binh quyá»n chÃnh là chá» chết.
Một mà n như thế nà y cũng đã phát sinh ở kiếp trước, lần nà y Thần Dạ tuyệt đối sẽ không để nó phát sinh lần thứ hai.
- Kháng chỉ bất tuân nhìn như má»™t tá»™i danh rất lá»›n, ha ha, nhưng ở tình thế bây giá», chẳng lẽ tá»™i danh nà y còn lá»›n hÆ¡n cả phản quốc hay sao?
Thần Dạ cưá»i lạnh nói:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, nếu như thánh chỉ cá»§a hoà ng đế chỉ là trấn an, cho dù các thúc thúc từ chức, chỉ cần vẫn còn ở lại địa phương ban đầu thì cứ đáp ứng hắn. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tiểu thiếu gia yên tâm, bất kể là ai tá»›i thay thì binh quyá»n cá»§a chúng ta vẫn là cá»§a chúng ta.
Tô Láºp trầm giá»ng nói, rất có ý tứ thuần phục.
Thần Dạ khoát tay áo, hắn tin tưởng và o sá»± trung thà nh cá»§a má»—i ngưá»i, bằng không ở trong lần thanh trừ kia, cÅ©ng không chỉ riêng ngưá»i cá»§a Thần gia mà còn có thêm nhiá»u ngưá»i cùng nhau xuống dưới hoà ng tuyá»n.
- Không có gì ngoà i những thứ nà y, nói vá»›i các vị thúc thúc, nếu như hoà ng đế muốn cho bá»n há» là m theo ý hắn thì cứ đáp ứng Ä‘i, cứ đổ hết má»i thứ lên đầu Thần gia là được.
- Tiểu thiếu gia, cái nà y?
- Ha ha, Tô thúc thúc, không có chuyện gì đâu.
Binh quyá»n ở trong tay không sợ hoà ng đế ở trong thá»i gian ngắn sẽ là m ra hà nh động thanh trừ, nhưng mà nếu nói cho chÃnh xác, thì bá»n há» kể cả Tô Láºp cÅ©ng không phải là lão gia tá», cÅ©ng không có đủ khà thế để ứng phó vá»›i hoà ng đế áp bách.
Tam thá»i chỉ cần tuân theo hoà ng đế là được, hoà ng đế muốn có đủ thá»i gian thì Thần Dạ cÅ©ng thế.
Thá»i gian tiếp theo sẽ không ngu ngốc mà ở hoà ng triá»u Äại Hoa, cho nên nếu muốn tất cả má»i ngưá»i được bình an thì biện pháp duy nhất chÃnh là là m cho hoà ng đế cảm giác được, các tướng lÄ©nh thuần phục Thần gia cho dù không muốn giao ra bình quyá»n, không muốn trở vá» kinh tiếp nháºn thẩm vấn, nhưng tối thiểu nhất thì trong lòng cá»§a bá»n hắn đã có dao động, không còn trung thà nh vá»›i Thần gia như trước nữa.
Bá»n há» là không nguyện ý, là sợ hoà ng đế giở trò, chỉ như thế mà thôi!
Có lẽ hoà ng đế sẽ không hoà n toà n yên tâm, nhưng cÅ©ng có thể sẽ tạm thá»i yên tâm, dù sao những tướng lãnh nà y Ä‘á»u là những ngưá»i có thể chinh chiến sa trưá»ng, chÃnh là trụ cá»™t vững và ng cá»§a hoà ng triá»u, nếu như có thể thu vá» cho mình dùng là điá»u tốt nhất.
Tá» Huyên lẳng lặng ngồi ở trên ghế, ánh mắt vẫn luôn luôn dừng ở trên ngưá»i Thần Dạ không thay đổi, nhìn hắn phát ra những mệnh lệnh đâu và o đấy, suy nghÄ© hết tất cả các khả năng có thể gây nguy hiểm, khiến giá» nà ng má»›i hiểu được vì sao Thần Dạ lại mệt má»i như thế.
Những chuyện nà y quá mức phà sức mệt nhá»c! sâu trong đồng tá» cá»§a Tá» Huyên Ä‘au lòng không thôi.
04.04.2015
Chương 400
Hà n Nháºt Xạ Nguyệt Tiến.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- ÄÆ°á»£c rồi, Tô thúc thúc, ngươi hãy mau chóng truyá»n tin ra bên ngoà i Ä‘i! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thần Dạ nghiêm nét mặt nói:
- Từ nay đến ba năm sau phải ủy khuất các vị thúc thúc rồi, xin thay mặt Thần Dạ nói một tiếng xin lỗi!
Cư nhiên Thần Dạ lại đứng dáºy thá»±c hiện đại lá»…, khiến Tô Láºp cả kinh, loay hoay tiến lên ngăn cản, vừa rồi Thần Dạ vẫn còn trầm ổn giống như đại địa, giá» phút nà y lại giống như ngá»n cá» Ä‘ang lung lay sắp đổ ở trong gió!
- Thần Dạ!
- Tiểu thiếu gia!
Thần Dạ cuối cùng đã không thể nhịn được nữa, má»m nhÅ©n ngã xuống mặt đất…
- Nương, đại ca ca là m sao váºy?
Äợi đến khi Tá» Huyên từ trong phòng Ä‘i ra, Linh nhi cảm thấy mình đã đợi rất lâu liá»n vá»™i và ng giảm thấp âm thanh xuống há»i, trong đôi mắt to phát ra thần thái xinh đẹp giá» phút nà y lại trà n ngáºp lo lắng không thôi.
- Hắn không có việc gì, chỉ là quá mệt má»i mà thôi.
Tá» Huyên xoay ngưá»i nhìn vá» gian phòng kia, trong ánh mắt lại có chút trống rá»—ng.
Thân là võ giả thì sao lại có thể quá sức mệt má»i cÆ¡ chứ? Có thể bức Thần Dạ đến mức thế nà y đủ nói lên hoà ng đế hoà ng triá»u quả nhiên là má»™t ngưá»i có bản lÄ©nh. May mắn là Tá» Huyên vẫn còn có thể cảm ứng được ý chà đặc biệt ở trên ngưá»i cá»§a Thần Dạ, nếu không thì nà ng tháºt không biết mình phải là m sao má»›i có thể thấy thoải mái.
- TỠHuyên cô nương?
Tô Láºp đứng ở bên cạnh há»i nhá» má»™t câu, mặc dù Linh nhi thông minh hÆ¡n ngưá»i nhưng vẫn còn nhá», nà ng không thể nà o phân tÃch rõ rà ng cái gá»i là mệt má»i.
TỠHuyên lắc đầu, cũng không hỠche che lấp lấp ở trước mặt Linh nhi, nà ng nói khẽ:
- Bôn ba trong má»™t thá»i gian dà i, cá»™ng thêm chuyện phải lo âu cá»§a Thần gia, chỉ đơn giản như váºy thôi, Tô phá»§ chá»§ cứ yên tâm, Thần Dạ không có việc gì đâu. Có ta ở đây hắn nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì cả.
-Váºy thì được, là m phiá»n cô nương chăm sóc cho tiểu thiếu gia giùm ta, ta Ä‘i an bà i những chuyện khác đã.
Tô Láºp vá»™i và ng đứng dáºy rá»i Ä‘i, hắn vô cùng yên tâm vá» Tá» Huyên, hôm nay Äại Thiên phá»§ có thể chÃnh thức nhất thống, tuy Phá»§ chá»§ cùng quân đội nÆ¡i nà y đã xuất ra không Ãt khà lá»±c, nhưng nguyên nhân thá»±c sá»± vẫn là nhá» Tá» Huyên.
Vô luạn là Lý gia bị diệt môn hay là thu phục hai đại thế lá»±c chúa tể Huyá»n Äao môn cùng Lăng Dương tông ở Äịa Thiên phá»§, tất cả Ä‘á»u là do Tá» Huyên cưá»ng thế ra tay, công thêm việc trước đây Lý Thiên Hòe chết trong tay Tá» Huyên, từ đó có thể nói ba đại thế lá»±c chúa tể ở Äại Thiên phá»§ Ä‘á»u bị há»§y ở trong tay cá»§a Tá» Huyên.
Tô Láºp biết rõ Tá» Huyên bất phà m, nhưng sau khi hắn chÃnh thức thấy được tu vi cùng thá»±c lá»±c cá»§a Tá» Huyên, má»›i hiểu được, vị nà y không phải là bất phà m nữa mà đã đạt tá»›i má»™t trình độ cấp cao hÆ¡n nữa.
ChÃnh là vì Tá» Huyên có tu vi như váºy, nên Tô Láºp biết rõ có nà ng ở đây, Thần Dạ nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì cả.
- Nương, đại ca ca tháºt sá»± không có chuyện gì sao?
Sau khi Tô Láºp đứng lên rá»i Ä‘i, Linh nhi lại thấp giá»ng há»i má»™t câu, câu há»i lần nà y hoà n toà n bất đồng vá»›i câu há»i lần trước, rõ rà ng khi có Tô Láºp đứng ở đây tâm tình cá»§a Linh nhi đã bị áp chế.
Mặc dù Linh nhi còn nhá» nhưng lại có quá nhiá»u kinh nghiệm, Linh nhi không phải là tiểu hà i tá» bình thưá»ng!
- Thân thể hắn không có việc gì, trong khoảng thá»i nà y có lẽ bởi vì có áp lá»±c, hoặc là việc muốn tăng tu vi lên tháºt nhanh đã tạo nên áp lá»±c quá lá»›n khiến tinh thần cá»§a hắn bị thương.
Chỉ có nữ nhi ở đây nên TỠHuyên cũng không giấu diếm tình huống của Thần Dạ.
- Tinh thần bị thương sao?
Linh nhi rõ rà ng có chút không hiểu những lá»i nà y là có ý gì.
Mắt đẹp cá»§a Tá» Huyên khẽ buồn bã, cÅ©ng không Ä‘i giải thÃch cho Linh nhi, nà ng bắt đầu lâm và o trầm mặc, Ä‘ang suy tư xem phải là m như thế nà o má»›i có thể trợ giúp cho Thần Dạ.
Cái gá»i là tinh thần bị thương, muốn giải thÃch tháºt sá»± không không quá phức tạp.
Chỉ đơn giản má»™t câu, áp lá»±c quá nặng là m cho má»™t ngưá»i khó có thể thừa nháºn, cho nên tá»± nhiên sẽ bị thương.
Vá»›i tâm tÃnh cá»§a Thần Dạ, đã hai Ä‘á»i là m ngưá»i, hÆ¡n nữa đã sá»›m tá»± mình trả qua má»™t lần đối vá»›i những chuyện đã xảy ta, dá»±a theo lý mà nói sẽ không thể yếu á»›t như váºy, bị đả kÃch đến mức không thể chịu nổi. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhưng trên thá»±c tê,s má»™t ngưá»i có năng lá»±c thừa nháºn cà ng mạnh, váºy nên thá»i Ä‘iểm bị đánh bại, áp lá»±c phải chịu sẽ cà ng thêm nặng ná», đây má»›i là lẽ thưá»ng.
Thần Dạ vẫn còn có ý chà chiến đấu, như váºy cho thấy hắn cÅ©ng không bị áp lá»±c nà y đánh bại, thế nhưng ở sâu trong ná»™i tâm cá»§a Thần Dạ sẽ lưu lại má»™t đạo ấn ký khó có thể xóa Ä‘i.
Có thể bình thưá»ng đạo ấn ký nà y sẽ không gây cho Thần Dạ bất cứ phiá»n phức gì, nhưng chỉ cần nó tồn tại lại không phải là chuyện gì tốt đẹp. Có lẽ má»™t lần vô ý sẽ khiến ấn ký phóng đại vô hạn, cuối cùng có khả năng sẽ tạo thà nh má»™t kÃch trà mạng.
Thần Dạ vẫn còn tồn tại ý chà chiến đấu nên nà ng cÅ©ng không lo lắng Thần Dạ sẽ bởi vì váºy mà tinh thần bị sa sút, Ä‘iá»u mà Tá» Huyên lo lắng chÃnh là Thần Dạ là ngưá»i chứ không phải là thần, mà má»—i ngưá»i Ä‘á»u có má»™t nhược Ä‘iểm, đây là chuyện không thể tránh được, cho dù có là thần, ai có thể cam Ä‘oan có thể sẽ không tồn tại nhược Ä‘iểm cÆ¡ chứ?
Má»™t đưá»ng từ đế đô hoà ng thà nh Ä‘uổi tá»›i Äại Thiên phá»§, tháºm chà còn chuẩn bị má»i thứ rất tốt, Tá» Huyên có thể tưởng tượng được dá»c theo con đưá»ng nà y Thần Dạ đã bá» ra bao nhiêu tâm lá»±c.
Sau khi Thần Dạ rá»i khá»i Äại Thiên phá»§ Tá» Huyên má»›i biết được thân thể cá»§a Thần Dạ, do nà ng nà ng cà ng thêm hiểu rõ, Thần Dạ phải duy trì không chỉ có má»—i má»™t gia tá»™c Thần gia mà thôi, mà còn có rất nhiá»u ngưá»i giống như Tô Láºp, cần Thần Dạ cho bá»n hắn má»™t đảm bảo hoà n chỉnh.
Thá»i cuá»™c ngà y hôm nay, nếu muốn là m chu đáo tháºt sá»± rất khó khăn, vì tánh mạng cá»§a quá nhiá»u ngưá»i đã khiến tâm lá»±c cá»§a Thần Dạ lao lá»±c quá độ.
- Nương, có biện pháp nà o để trợ giúp cho đại ca ca không?
Mặc dù Linh nhi không rõ rà ng lắm cái gá»i tinh thần bị thưá»ng là có ý gì, thế nhưng cÅ©ng hiểu được nếu như không giải quyết liá»n sẽ gặp phiá»n toái.
- Tạm thá»i vẫn chưa nghÄ© ra được, chỉ có thể Ä‘i bước nà o tÃnh bước đó mà thôi.
TỠHuyên lắc đầu, thanh âm vô cùng lạnh lẽo.
- Nương!
Äôi mắt xinh đẹp cá»§a Linh nhi chá»›p chá»›p, giống như nghÄ© ra được biện pháp tốt nà o đó:
- Nương, ngưá»i xem thá», nếu như có thể là m cho đại ca ca dá»i Ä‘i sá»± chú ý, không để hắn suy nghÄ© quá nhiá»u vá» những chuyện trong lòng, như váºy có thể khiến cho đại ca ca mau chóng khá»e hÆ¡n má»™t chút không?
Nghe váºy Tá» Huyên liá»n vuốt vuốt đầu nhá» cá»§a Linh nhi, nói:
- Nương cÅ©ng đã nghÄ© tá»›i rồi, thế nhưng chuyện trong lòng đại ca ca cá»§a con lại là chuyện vô cùng trá»ng yếu, đừng nói là là m cho hắn không nghÄ© tá»›i, cho dù là thiếu suy nghÄ© má»™t lát cÅ©ng là vô cùng khó khăn.
- Váºy cÅ©ng không nhất định nha.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
« 1 39 40 41 ... 89 »