Äế Quân
Tác giả: Tác giả: Ngốc Tiểu Ngư
Số chương: 887
Lần đọc: 499.197
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
« 1 37 38 39 ... 89 »
04.04.2015
Chương 371
Thiên Lao.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Thần Dạ muốn giết, chỉ là những ngưá»i cố ý nhằm và o Thần gia, những ngưá»i khác Ä‘á»u là vô tá»™i cả... Thần gia, đã lưng Ä‘eo 30 vạn nhân mạng, Thần Dạ tháºt sá»± không muốn lại tạo ra quá nhiá»u giết chóc, cho dù và o lúc nà y giết chóc là phương pháp tốt nhất để chấn nhiếp địch nhân.
Má»™t đưá»ng Ä‘i sâu và o trong, ngưá»i nghe há»i mà đến ngà y cà ng nhiá»u, trong đó không thiếu má»™t Ãt cao thá»§, nhưng, không ngưá»i nà o tiến lên há»i má»™t tiếng, cà ng không có má»™t ai tiến lên ngăn cản hắn, phảng phất như hoà ng cung cấm địa nà y tá»±a như hoa viên cá»§a Thần Dạ váºy.
CỠđộng như váºy ngược lại khiến Thần Dạ thoáng hiếu kỳ, Äế Äô tuy rằng bị hoà ng thất hoà n toà n khống chế nhưng Thần gia vẫn có không Ãt thám tá», trước khi đến, hắn dÄ© nhiên đã há»i qua rõ rà ng, hoà ng thất sở dÄ© còn không có hà nh động quy mô chÃnh là do Thần Dạ hắn chưa tá»›i.
Hôm nay hắn đã đến, nhưng sao ngoà i đám ở ngoà i hoà ng cung ra không thấy hoà ng đế bệ hạ có hà nh động gì nữa?
Không có hà nh động cÅ©ng tốt, Thần Dạ muốn láºp tức nhìn thấy lão gia tá», có quá nhiá»u nghi hoặc, hắn cần lão gia tá» giải đáp cho mình...
Má»™t đưá»ng Ä‘i nhanh vá» trước, ná»a canh giá» qua Ä‘i, Thần Dạ đã xuất hiện trước má»™t tòa công trình kiến trúc cá»±c lá»›n cá»±c độ âm trầm, nÆ¡i nà y tên là Thiên Lao!
Thiên Lao kiến tạo trong hoà ng cung, tuyệt đối khiến ngưá»i cá»±c kỳ ngạc nhiên.
Äại Hoa lúc vừa láºp triá»u, dư nghiệt tiá»n triá»u rất nhiá»u, xuất hiện rất nhiá»u cao thá»§ đến đây ám sát Thánh chá»§ gia, đối vá»›i sá»± trung thà nh và táºn tâm cá»§a những ngưá»i nà y, Thánh chá»§ gia ngoà i tức giáºn ra, trong lòng cÅ©ng có không đà nh.
Mặc kệ là địch hay bạn, ngưá»i trung tâm chung quy Ä‘á»u khiến ngưá»i phải tôn trá»ng
Bởi váºy, Thánh chá»§ gia ở sâu trong hoà ng cung kiến tạo Thiên Lao, để giam giữ những ngưá»i trung can nghÄ©a đảm kia, má»™t mặt là sợ giam giữ ở bên ngoà i, khiến bá»n hắn chạy thoát, một mặt khác là ở gần đây, Thánh chá»§ gia có thể tùy thá»i vấn an những ngưá»i nà y, hy vá»ng có thể má»i chà o bá»n há».
Theo thá»i gian trôi qua, sau khi Thánh chá»§ gia qua Ä‘á»i, đương kim hoà ng đế và o chá»—, tòa Thiên Lao nà y liá»n trở thà nh nÆ¡i tốt nhất để hoà ng đế bà i trừ đối láºp, giết chóc ngưá»i muốn giết. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thần Dạ, chỠngươi đã lâu.
Trước Thiên Lao, má»™t ngưá»i cưá»i nhạt nói, thần sắc cá»§a hắn rất tỉnh táo, không có chút nà o vì Thần Dạ đến gần mà có chút ngưng trá»ng.
- Vân Thái Hư, nếu cao thá»§ trong hoà ng cung hôm nay là lấy ngươi cầm đầu, váºy ta không khách khà nói má»™t câu, chá» sau khi ta Ä‘i ra từ Thiên Lao, đại sát tứ phương thì chỉ sợ không ai có thể ngăn cản được.
Nghe váºy, sắc mặt Vân Thái Hư lại chưa từng có bất kỳ biến hóa, lạnh nhạt nói:
- Hoà ng cung cấm địa, moÌ£i thưÌ, Ä‘á»u không thể là m loạn, yêu cầu cá»§a ngươi trước khi chết bệ hạ đã đáp ứng, hiện giá», xin má»i!
Nhìn qua con đưá»ng Vân Thái Hư tránh ra, Thần Dạ không khá»i nở nụ cưá»i, quả nhiên là có chá»— dá»±a chắc chắn a, hÆ¡n nữa, còn cho phép mình tiến và o gặp lão gia tá», xem ra, hoà ng đế đã chuẩn bị đầy đủ rồi
Vừa nghÄ© đến đây, tiếng cưá»i cá»§a Thần Dạ bá»—ng nhiên biến mất, nhìn qua Vân Thái Hư, hắn nói từng chữ má»™t:
- Hiện giỠta thay đổi chủ ý, trước khi tiến và o Thiên Lao, ta muốn giết ngươi đã!
Má»™t chữ cuối cùng rÆ¡i xuống, bóng Ä‘en hóa thà nh lôi đình, mãnh liệt bắn ra. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äối vá»›i Thần Dạ, Vân Thái Hư vẫ má»™t má»±c bảo trì cảnh giá»›i cao độ, bởi váºy, khi sát ý Thần Dạ hÆ¡i lá»™ thì thân thể cá»§a hắn đã bay ngược ra sau.
Lần vây quét ở bên ngoà i Äại Danh Phá»§ kia, cao thá»§ cảnh giá»›i Thông Huyá»n Thẩm Nhất SÆ¡n ra tay cÅ©ng không thể thà nh công lưu Thần Dạ lại, chÃnh hắn, lại thêm bóng Ä‘en kia, nếu không phải bản thân Thần Dạ cảm nháºn được nguy hiểm cá»±c lá»›n thì tráºn chiến đó mình rất có thể đã bị giết rồi.
Mặc dù bây giá» Ä‘ang trong hoà ng cung đại ná»™i, ở trên địa bà n cá»§a mình, nhưng Vân Thái Hư cÅ©ng không dám đánh má»™t tráºn.
Nhưng Vân Thái Hư không để yÌ Ä‘ÃªÌn, tốc độ cá»§a Quá»· Thi vượt qua xa hắn có thể so sánh, huống hồ, sau lần đó Quá»· Thi cà ng tiếp nháºn má»™t lần lôi kiếp chi lực tẩy lá»…, khiến cho Quá»· Thi thá»±c lá»±c đại tiến, mặc dù vẫn không thể bằng được cao thá»§ Thông Huyá»n nhưng chênh lệch không lá»›n nữa.
Vân Thái Hư hiện giá» vẫn chỉ ở cảnh giá»›i Thượng Huyá»n, Quá»· Thi nếu muốn giết hắn quả tháºt không mất bao nhiêu thá»i gian cả.
Quả nhiên, khi Vân Thái Hư phát hiện thá»±c lá»±c bóng Ä‘en kia đã không phải lúc trước có thể sánh bằng, ánh mắt cá»§a hắn, láºp tức má»™t mảnh thất kinh, mệnh quan trá»ng hÆ¡n, bởi váºy không chút nghÄ© ngợi liá»n la lá»›n:
- Chấp sự đại nhân, cứu mạng!
- Là Thẩm Nhất Sơn sao?
Thần Dạ lạnh lùng cưá»i cưá»i, nếu hôm nay chỉ có má»™t vị Thông Huyá»n cao thá»§ Thẩm Nhất SÆ¡n ở đây, váºy hắn cÅ©ng không ngăn được mình là m chuyện gì cả.
Tâm thần mãnh liệt khẽ động, Quá»· Thi liá»n như Lệ Quá»· Ä‘iên cuồng, thân hình hóa thà nh má»™t đạo hắc tuyến mãnh liệt bạo lướt mà ra, nháy mắt đã xuất hiện ở trước ngưá»i Vân Thái Hư, nắm đấm bao vây lấy u mang Ä‘en kịt mang theo má»™t cổ gió tanh, không há» xinh đẹp đánh thẳng đến trái tim hắn.
Vân Thái Hư thá»§y chung là cao thá»§ cảnh giá»›i Thượng Huyá»n, mặc dù không địch lại nhưng cÅ©ng không đến mức ngay cả ná»a Ä‘iểm phản ứng cÅ©ng không có, mắt nhìn nắm đấm kia như thiểm Ä‘iện biến lá»›n trong mắt, hai tay cá»§a hắn vẽ má»™t cái, mang ra má»™t đạo năng lượng thất luyện, chợt dưới sá»± bao phá»§ cá»§a quang mang há»a hồng sắc, trước ngưá»i hắn láºp tức hóa thà nh má»™t đạo bình chướng trong suốt.
Từng chiến đấu qua vá»›i Quá»· Thi, Vân Thái Hư tháºp phần tinh tưá»ng lá»±c công kÃch cá»§a thứ nà y, đã không thể né được thì cÅ©ng ngà n vạn không thể tá»›i cứng đối cứng, bằng không chịu thiệt sẽ chỉ là mình, má»™t khi rÆ¡i và o hạ phong, như váºy cái mạng cá»§a mình rất có thể sẽ phải bá» lại đây mất.
Bởi vì tốc độ của Quỷ Thi mặc dù là chấp sự đại nhân trong miệng mình cũng không kịp cứu viện.
Hôm nay mượn nhá» bình chướng do Tiên Thiên Linh Bảo Há»a Thần Lệnh tạo ra má»›i có thể ngăn váºt kia, chỉ cần là m được Ä‘iểm nà y, Vân Thái Hư tá»± nháºn, hắn sẽ có cÆ¡ há»™i chạy trốn.
Bồng!
Nắm đấm Quá»· Thi trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp Ä‘áºp và o trên bình chướng há»a hồng sắc kia, láºp tức, khiến cho phương bình chướng trong suốt kia má»™t hồi run rẩy kịch liệt, bất quá, cuối cùng mượn nhá» Tiên Thiên Linh Bảo chi uy, đạo bình chướng kia Quá»· Thi cÅ©ng không thể nà o đánh tan được.
Vân Thái Hư không khá»i cưá»i lạnh, Ä‘ang muốn nói gì thì đột nhiên sắc mặt lại lần nữa biến đổi.
Ở trên đỉnh đầu hắn, không biết luÌc naÌ€o, má»™t tinh lượng thá»§ chưởng cá»±c lá»›n mang theo lá»±c lượng vô kiên bất tồi bắt đầu khởi động lấy huyá»n quang sáng chói, trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp chụp xuống Vân Thái Hư.
Bồng!
Bà n tay chụp xuống, trong thiên địa phảng phất như láºp tức ảm đạm hÆ¡n nhiá»u, cho dù Vân Thái Hư đã cảm ứng được, cùng lúc đó, huyá»n khà năng lượng toà n thân hắn cÅ©ng bạo tuôn ra, bảo há»™ hắn trong đó.
Nhưng đối mặt vá»›i má»™t chưởng Ä‘oạt thiên kia, thá»±c lá»±c ngà y bình thưá»ng đối mặt vá»›i phần đông cao thá»§ hoà ng thất vẫn lấy là m ngạo cá»§a hắn và o lúc nà y lại như Ä‘áºu hÅ©, không chịu nổi má»™t kÃch.
04.04.2015
Chương 372
Tương kiến.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Dưới lòng bà n tay, huyá»n khà năng lượng Vân Thái Hư lại như má»™t tấm mạng nhện, mặc dù chưa từng triệt tan rãn, nhưng lại trà n ngáºp cảm giác vô lá»±c, mà lúc hắn vô lá»±c Ä‘i chèo chống nữa thì trá»ng kÃch cá»§a Quá»· Thi lại sinh sinh phá vỡ bình chướng há»a hồng sắc, má»™t quyá»n đánh lên ngá»±c hắn.
Phốc phốc!
Thân ảnh Vân Thái Hư như chim bị gãy cánh, ở giữa không trung vẽ ra má»™t đưá»ng cong, trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp Ä‘áºp và o trước đại môn Thiên Lao, máu tươi phun ra, sinh cÆ¡ toà n thân cÅ©ng và o lúc nà y cÅ©ng uể oải tá»›i cá»±c Ä‘iểm. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Sao có thể như váºy?
Vân Thái Hư mặt xám như tro, thần sắc cưa gượng dáºy nổi.
Hắn đương nhiên biết rõ Thần Dạ đã xưa đâu bằng nay, nhưng tuyệt đối tháºt không ngá», má»›i chỉ hai hiệp hắn đã thảm bại như váºy... Sá»›m biết như váºy thì mình đã không mạo hiểm hiện thân chá»— nà y rồi.
Trong thế gian nà y không có thuốc chữa hối háºn, nhìn qua thiếu niên má»™t cước đạp lên lồng ngá»±c mình kia, Vân Thái Hư đã triệt để mất Ä‘i tâÌt cả ý niệm muốn sống. Ngà y đó không chết trên tay bá»n ngưá»i Trưá»ng Tôn Nhiên, hôm nay cÅ©ng khó thoát khá»i số mệnh.
Nhưng cÅ©ng chÃnh vì nguyên nhân nà y má»›i khiến thần sắc hắn cá»±c độ dữ tợn, nghiêm nghị quát chói tai:
- Giết ta, ngươi cÅ©ng đừng hòng sống sót rá»i Ä‘i, có ngươi, và toà n bá»™ Thần gia chôn cùng, ta cÅ©ng thá»a lòng rồi!
Nghe lá»i ngoà i mạnh trong yếu trước khi chết nà y, Thần Dạ cưá»i khẽ, chẳng muốn nói nhiá»u vá»›i hắn, bà n chân ra sức, sau khi thu hoạch tánh mạng Vân Thái Hư liá»n phóng và o trong Thiên Lao như thiểm Ä‘iện.
Hoà ng đế vì sao lại để mặc cho hắn là m cà n trong hoà ng cung, Ä‘iểm nà y, Thần Dạ không rõ rà ng lắm, nhưng nhất định có nguyên nhân không ai biết, mặc kệ nguyên nhân nà y là gì, Thần Dạ trước tiên cÅ©ng phải gặp lão gia tá», giải nghi hoặc trong lòng!
Trước Thiên Lao im lặng, chỉ có mùi máu tươi và mùi xác chết nhà n nhạt do má»™t cá»— thi thể phát ra khiến ngưá»i cảm thấy chá»— nà y có chút khá»§ng bố.
Lúc Thần Dạ vừa tiến và o Thiên Lao, không gian hÆ¡i động má»™t chút, chợt má»™t đạo thân ảnh xuất hiện ở trước Thiên Lao, nhìn qua đại môn Thiên Lao bị phá hư kia, thần sắc đạo thân ảnh nà y dần trở nên ngưng trá»ng.
- Chỉ chá»›p mắt đã chém giết Vân Thái Hư, thá»±c lá»±c và thá»§ Ä‘oạn cá»§a Thần Dạ cà ng thêm cưá»ng đại rồi, trước đây má»™t má»±c không đồng ý hoà ng đế là m như váºy, nhưng giá» xem ra sá»›m phải váºy. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
à lá»i nà y hiển nhiên là chỉ những thứ mà Thần Dạ bà y ra đã mang đến cho ngưá»i nà y áp lá»±c cá»±c lá»›n.
- Nhưng trước mắt thá»i cÆ¡ chưa tá»›i, Thần Dạ, để ngươi sống thêm chút nữa, cÆ¡ há»™i nà y, ngươi phải hảo hảo quý trá»ng ah, bằng không thì Thần gia sẽ tháºt sá»± bị xóa tên khá»i Äại Hoa Hoà ng Triá»u rồi.
Thân ảnh thiểm lược, trong nháy mắt đã không còn thấy đâu nữa, thi thể Vân Thái Hư vẫn còn nằm ở đó, tháºt lâu sau cÅ©ng không thấy có ngưá»i tá»›i thanh lý.
Vừa và o Thiên Lao, tầm mắt liá»n ảm đạm Ä‘i nhiá»u, dù chưa đến mức đưa tay không thấy được năm ngón nhưng ngá»n đèn dầu lá» mỠở hai bên thông đạo cÅ©ng chỉ chiếu được tầm năm mét.
Má»™t đưá»ng Ä‘i qua, ước chừng hÆ¡n ná»a canh giá» sau, má»›i Ä‘i hết thông đạo, kế tiếp xuất hiện chÃnh là má»™t nÆ¡i cá»±c độ âm trầm, cùng vá»›i ẩm ướt.
NÆ¡i nà y dưá»ng như đã là ở sâu dưới lòng đất, tùy ý có thể thấy được, Ä‘á»u là từng căn phòng do đồng thiết chế tạo thà nh, má»—i má»™t phòng ngoà i cá»a sắt ra, có má»™t cá»a sổ lá»›n chừng hai lòng bà i tay, ngoà i ra Ä‘á»u bị phong kÃn lấy...
Thần Dạ cÅ©ng không biết lão gia tá» và thân nhân trong nhà bị giam giữ ở đâu, bởi váºy chỉ có thể lần lượt tìm kiếm, má»—i khi mở ra cá»a sổ má»™t phòng giam, tâm Thần Dạ liá»n nhẹ nhà ng run rẩy thoáng má»™t cái.
Bên trong, cÅ©ng không có ngưá»i, nhưng lại có má»™t và i khung xương không được trá»n vẹn, lẻ loi trÆ¡ trá»i như ngồi xếp bằng ở đó. . . .
Những khung xương nà y, nếu như không Ä‘oán sai thì có lẽ là những cao thá»§ bị giam giữ ở đây từ thá»i đại Thánh chá»§ gia, vẻn vẹn mấy chục năm, không đến trăm năm nhưng những ngưá»i nà y Ä‘á»u đã biến thà nh xương trắng cả rồi.
Thần Dạ đột nhiên nghĩ đến một câu, dù ngươi có phong hoa tuyệt đại, đến cuối cùng, còn thừa lại cũng chỉ là một đám phấn hồng khô lâu, cho dù ngươi ngà y xưa cao cao tại thượng, kết quả thì nơi vùi thân cũng chỉ là một nơi và i thước vuông.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, dá»±a và o đại thần thông, cÅ©ng có thể xây dá»±ng ra má»™t phương rá»™ng lá»›n khổng lồ như Truyá»n Thừa Chi Äịa, nhưng ngưá»i đã chết, những thứ còn sót lại nà y cÅ©ng chỉ là đối tượng để thế nhân truy Ä‘uổi thôi.
Nhiá»u nhất cÅ©ng chỉ là lưu danh bách thế, hoặc là để tiếng xấu muôn Ä‘á»i, nhưng những thứ nà y cÅ©ng không phải bản thân có thể biết được.
Äạo lý má»—i ngưá»i Ä‘á»u hiểu, nhưng thế nhân má»—i ngưá»i Ä‘á»u liá»u mạng tranh già nh, tranh già nh cái gì? Thần Dạ không biết, bởi vì chÃnh hắn cÅ©ng Ä‘ang tranh già nh, hÆ¡n nữa không thể không tranh già nh.
Có lẽ là má»—i ngưá»i, tháºm chà đá»u muốn lưu lại má»™t chút gì đó cá»§a mình ở trong thế gian a?
Mà mặc dù không phải vì những thứ nà y, cÅ©ng không có ai hi vá»ng cuá»™c Ä‘á»i cá»§a mình sống trong Ä‘au khổ và thất vá»ng, cao cao tại thượng chưa hẳn có thể là m được, nhưng Ãt nhất cÅ©ng phải áo cÆ¡m không lo.
Tiếp tục tiến sâu và o trong, sau trá»n vẹn mấy chục lồng giam, Thần Dạ rốt cục gặp được má»™t phòng giam có ngưá»i sống.
- Tiểu thiếu gia!
Äang lúc Thần Dạ suy nghÄ© thì ngưá»i ở bên trong láºp tức mừng rỡ gá»i, nhưng chợt thần sắc liá»n trở nên vô cùng ảm đạm.
- Ta là tá»± mình và o, không phải bị ngưá»i áp và o, không có việc gì, ngươi yên tâm.
Biết rõ ngưá»i nà y Ä‘ang suy nghÄ© gì, Thần Dạ láºp tức giải thÃch má»™t câu, chợt nhìn qua ngưá»i lạ lẫm kia, nhưng hẳn đó là ngưá»i Thần gia liá»n trầm giá»ng nói:
- Liên lụy các ngươi chịu khổ, là chúng ta không phải, xin yên tâm, ta nhất định sẽ cứu bá»n ngưá»i ra! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lúc nà y, Thần Dạ cũng không nóng nảy là m chuyện gì đó.
Dùng tu vị cá»§a lão gia tá», nếu hắn không muốn bị bắt, váºy thì dù có cao thá»§ Thiên Nhất Môn ở đây, nhưng nế lão gia tá» muốn Ä‘i thì không ai có thể ngăn cản được.
Lão gia tỠđã lá»±a chá»n lưu lại, hÆ¡n nữa cam nguyện bị nhốt, váºy nhất định là lão gia tá» có lý do cá»§a mình, nếu đã thế thì Thần Dạ cÅ©ng không thể hà nh động thiếu suy nghÄ©, tuy ná»™i tâm cá»§a hắn cÅ©ng không á»§ng há»™ vá»›i cách là m đó.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, có lẽ là hoà ng thất mang những ngưá»i khác cá»§a Thần gia ra để bức lão gia tá» lưu lại.
Còn có má»™t chuyện, hoà ng thất giống trống khua chiên, tháºt vất vả bắt lấy Thần gia, bắt lấy má»™t đám ngưá»i Thần gia dùng lão gia tá» cầm đầu, nhưng và o lúc nà y lại dá»… dà ng bá» qua cho mình như thế, quả tháºt kỳ quái a?
Thần Dạ dám Ä‘oán chắc, chỉ cần mình còn đứng ở trong Thiên Lao, váºy thì dù là hoà ng thất hai cao thá»§ Thiên Nhất Môn Ä‘á»u sẽ không đối vá»›i mình, tháºm chà đối vá»›i Thần gia thế nà o cả.
Cho nên, Thần Dạ không nóng nảy thả má»i ngưá»i ra, đợi sau khi nhìn thấy lão gia tá», tin tưởng, tất cả nghi hoặc ở kiếp trước kiếp nà y, hôm nay lão gia tá» nhất định sẽ cho mình má»™t đáp án thá»a mãn.
- Tiểu thiếu gia, thuá»™c hạ không có việc gì, ngà i trước tiên Ä‘i cứu Vương gia ra Ä‘i, Vương gia coÌ lẽ ở trong lao tù chá»— sâu nhất đấy!
04.04.2015
Chương 373
Bà máºt hoà ng triá»u! (1)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Trên mặt ngưá»i ná» lá»™ vể sốt ruá»™t, thấp giá»ng nói.
Thần Dạ nhẹ gáºt đầu, cÅ©ng không nhiá»u lá»i, láºp tức Ä‘i và o bên trong, nhưng cÅ©ng không trá»±c tiếp đến chá»— lão gia tá», má»—i má»™t tòa thiết lao kế tiếp, hắn Ä‘á»u xem qua má»™t lần.
Hiện giá» bị giam giữ ở chá»— nà y không thể nghi ngá» Ä‘á»u là ngưá»i Thần gia, bá»n hắn vì Thần gia, thân hãm đây, nhưng sau khi Thần Dạ đến nÆ¡i nà y Ä‘á»u ân cần thăm há»i.
Thần lão gia tá» phục nhân, cho tá»›i bây giá» Ä‘á»u không phải dá»±a và o vÅ© lá»±c cá nhân, cà ng thêm không phải là quân công nhiá»u năm thu hoạch được, mà là , đối xá» vá»›i má»i ngưá»i có đạo! Phương thức đối nhân như váºy cứ nhiá»u Ä‘á»i được truyá»n xuống.
Nhưng Thần Dạ rất kỳ quái, nhìn không Ãt thiết lao, bên trong cÅ©ng nhốt không Ãt ngưá»i, nhưng má»—i ngưá»i, Thần Dạ Ä‘á»u không biết rõ, chỉ biế bá»n há» là ngưá»i Thần gia.
Những ngưá»i nà y, hẳn là há»™ vệ cá»§a Thần gia. . . .
Má»™t Thần gia to như váºy, tất cả má»i ngưá»i trong đế đô Ä‘á»u bị giam ở đây, nhưng mà thân nhân trá»±c hệ cá»§a Thần Dạ, phảng phất ngoà i Thần lão gia tá» ra thì không có ai bị nhốt ở đây nữa.
Chẳng lẽ, là bị nhốt ở nơi khác?
Toà n bá»™ đế đô, không còn chá»— nà o có thể an toà n nÆ¡i nÆ¡i nà y. . . . Chẳng lẽ là hoà ng đế cố ý là m váºy vì sợ có ngưá»i, vạn nhất xông và o cứu tất cả má»i ngưá»i Ä‘i sao?
Lý do nà y tháºt sá»± tháºt là tức cưá»i!
Lão gia tá» chÃnh mình là không muốn Ä‘i, không muốn phản kháng, bằng không thì cho dù hiện giá» thanh danh Thần gia bị ngưá»i trong thiên hạ thóa mạ thì hoà ng đế cÅ©ng đừng mÆ¡ khiến ngưá»i Thần gia ngoan ngoãn bị bắt.
- Gia gia, Tôn nhi đã đến.
Trước Thiên Lao cuối cùng, Thần Dạ rốt cục gặp được lão gia tỠnhà mình, giỠkhắc nà y, nộ khà đè ép trong lòng hồi lâu rốt cục cũng không cách nà o nhịn được nữa, oanh một tiếng, bắt đầu khởi động giữa hư không
- Gia gia, vì cái gì?
Trong lao, Thần lão gia tỠnhẹ nhà ng thở dà i:
- Dạ nhi, ngươi vẫn đến!
- Gia gia, đến cùng vì cái gì?
Thần Dạ không để ý tá»›i thâm ý ẩn hà m trong lá»i cá»§a lão gia tá», hắn chỉ há»i câu nà y.
Má»™t câu nà y, đã bao tất cả nghi hoặc ở kiếp trước kiếp nà y cá»§a hắn, trong cuá»™c sống, phà m là khi Thần Dạ rảnh, hắn Ä‘á»u nghÄ©, vì sao đến cuối cùng lão gia tá» lại buông tha chống cá»±? Hắn vô luáºn nghÄ© thế nà o cÅ©ng không thông!
Hôm nay đã có cÆ¡ há»™i, Thần Dạ sao có thể không há»i.
Thần lão gia tỠim lặng một lát, sau đó lại lần nữa thở dà i:
- Nếu ngươi đã đến, ngươi muốn biết thì gia gia cũng không dấu diếm ngươi, trước đi và o đây đi!
- Tốt
Thần Dạ hÃt và o má»™t hÆ¡i tháºt dà i, chợt đẩy cá»a Ä‘i và o!
- Oanh!
Cá»a sắt bị trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp bổ ra, khiến nÆ¡i nà y quanh quẩn má»™t tiếng nổ vang như sấm rá»n. . . .
- Lâm lão, ngà i ở đây sao!
Äi và o thiết lao, Thần Dạ má»›i nhìn rõ, thì ra bên trong cÅ©ng không chỉ có mình lão gia tá».
Trung tâm cá»§a Lâm lão tất nhiên không thể hoà i nghi, chỉ từ Ä‘iểm nà y cÅ©ng có thể nhìn ra tình bạn thâm háºu cá»§a hai vị lão nhân gia.
So sánh vá»›i kinh ngạc cá»§a Thần Dạ, khiếp sợ cá»§a Thần lão gia tá» và Lâm lão cà ng không nhá»!
Thiên Lao, vốn là Thánh chá»§ gia vì giam giữ cao thá»§ mà tạo ra, cá»a sắt kia cÅ©ng nặng đến mấy trăm cân, lại bị Thần Dạ dá»… dà ng chặt đứt, phần thá»±c lá»±c nà y, quả thá»±c không kém.
Má»›i chỉ chừng hai năm, từ SÆ¡ Huyá»n nhất trá»ng lúc rá»i Ä‘i, đạt đến Trung Huyá»n nhị trá»ng như hiện giá», khiến lưỡng vị lão nhân gia biết rõ thiên phú tu luyện như yêu nghiệt năm đó cá»§a Thần Dạ quả tháºt đã trở vá» rồi.
Trong lúc nhất thá»i, trong mắt hai vị lão nhân Ä‘á»u lá»™ vẻ cá»±c kỳ mừng rỡ.
- Gia gia, phụ thân mất tÃch, đại bá nhị bá bá»n hắn đâu rồi?
Bước và o thiết lao, má»™t lát sau, ánh mắt Thần Dạ không chá»›p lấy má»™t cái nhìn qua lão gia tá».
Giá» khắc nà y, hắn rốt cục có thể buông lá»ng được đôi chút, mặc kệ lão nhân trước mắt nà y là m chuyện gì, thá»§y chung, lão gia tá» Ä‘á»u là đại thụ che trá»i trong lòng Thần Dạ.
Nếu như không phải Ä‘ang ở trong Thiên Lao, Thần Dạ sợ là đã ngã xuống rồi, đây chÃnh mệt má»i cả kiếp trước và kiếp nà y cá»™ng lại a!
- Yên tâm, bá»n hắn Ä‘á»u không có việc gì, kể cả cha ngươi!
- Ân?
Thần Dạ tâm thần hÆ¡i rung động, Ä‘á»u không có việc gì, lá»i nà y là có ý gì?
Thần lão gia tá» cưá»i lạnh nói:
- Má»™ Diệp hắn tá»± cho là là m việc chu đáo chặt ch là có thể lừa gạt được lão phu? Tranh già nh biên giá»›i vá»›i Äại Thương Hoà ng Triá»u, nếu như có thể giải quyết thì nà o đến phiến Má»™ Diệp hắn đến giải quyết chứ?
- Gia gia, ý của ngà i là nói, kế sách của hoà ng đế ngà i sớm đã biết?
Thanh âm Thần Dạ đang run rẩy lấy.
Sau khi xác định, hắn mừng rỡ như Ä‘iên, nếu thế thì phụ thân mất tÃch bị lão gia tá» bá»n hắn đưa đến nÆ¡i an toà n rồi, đến táºn đây, lòng Thần Dạ cuối cùng cÅ©ng có thể an tâm xuống.
- Váºy bá»n há» bây giá» Ä‘ang...
Lá»i Thần Dạ bá»—ng ngừng lại, nÆ¡i nà y là Thiên Lao.
- Váºy gia gia, nếu ngà i đã biết rồi, vì sao không ngăn cản.
30 vạn nhân mạng ah, chỉ trong vòng má»™t đêm đã vÄ©nh viá»…n biến mất, cái chết cá»§a những ngưá»i nà y khiến Thần Dạ cÅ©ng khó mà chịu ná»—i. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nghe váºy, Thần lão gia tá» thản nhiên nói:
- Lão phu không có năng lực để ngăn cản!
Trong Äại Hoa Hoà ng Triá»u, lại vẫn có chuyện khiến lão gia tá» cÅ©ng bất lá»±c... Thần Dạ trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp thở hắt ra, chợt trầm giá»ng lần nữa há»i:
- Gia gia, đến cùng là vì sao?
Trong lúc vô tình, trong ngữ khà của hắn đã xen lẫn lên nộ khà nặng nỠ!
Kiếp trước, lão gia tá» cuối cùng không đạt được gì, khiến thần gia cuối cùng bị hoà ng thất Äại Thanh lyÌ, kết quả nà y, Thần Dạ mặc dù không muốn tiếp nháºn, nhưng trong lòng cÅ©ng không quá mức trách cứ, bởi vì quá nhiá»u chuyện khi đó Ä‘á»u đã trở thà nh kết cục đã định.
Nhưng kiếp nầy, rõ rà ng đã xảy ra quá nhiá»u biến số, Ãt nhất, Thần Dạ hắn đã lại lần nữa bước lên võ đạo chi lá»™, hÆ¡n nữa thể hiện ra tiá»m lá»±c kinh ngưá»i .
Có lẽ bây giá» nhìn lại vẫn không đủ, nhưng chỉ cần ngưá»i sáng suốt vừa nhìn liá»n biết, chỉ cần có đủ thá»i gian, má»™t mình Thần Dạ đủ để bảo vệ an toà n cho toà n Thần gia!
Trước đó, chỉ cần lão gia tỠhỗ trợ thủ hộ tốt Thần gia là được, điểm nà y, lão gia tỠphải là m được!
Thần Dạ tức giáºn, Thần lão gia tá» lòng dạ biết rõ, bởi váºy trong thần sắc, cÅ©ng không có ná»a Ä‘iểm biến hóa, sau khi trầm mặc má»™t hồi má»›i nói:
- Dạ nhi, nếu như gia gia nói, là m như váºy, chÃnh là thân bất do ká»·, ngươi tin sao?
- Tin!
Thần Dạ có chút ngẩn ngưá»i, lại vẫn đáp như váºy.
Nếu như không phải thân bất do ká»·, nếu như không phải bất đắc dÄ©, Thần Dạ tin tưởng, lão gia tá» sẽ không bá» mặc Thần gia lâm và o nguy cÆ¡. CÅ©ng giống như kiếp trước, tin tưởng lão gia tá» là m như váºy là có lý do cá»§a mình.
Nhưng tin tưởng thì tin tưởng, Thần Dạ vẫn không thể hiểu được, cho nên, hắn cần má»™t lá»i giải thÃch!
Thấy Thần Dạ vẻ mặt như thế, Thần lão gia tá» không khá»i cưá»i khổ, ý bảo Thần Dạ ngồi xuống, sau đó má»›i cháºm rãi nói:
- Dạ nhi, chắc hẳn cho tá»›i bây giá», ngươi cÅ©ng biết sá»± tồn tại cá»§a Thiên Nhất Môn chứ?
04.04.2015
Chương 374
Bà máºt hoà ng triá»u! (2)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Thần Dạ nhẹ gáºt đầu, mi tâm liá»n phát lạnh, chẳng lẽ, là vì Thiên Nhất Môn, má»›i khiến cho lão gia tá» không thể không là m váºy sao?
Xem thấu suy nghĩ của Thần Dạ, Thần lão gia tỠnói:
- ÄÆ°Æ¡ng kim thế giá»›i, vô số cao thá»§, tông phái má»c lên san sát như rừng, cà ng nhiá»u vô số kể, Thiên Nhất Môn cÅ©ng chỉ là má»™t trong số đó thôi, theo lão phu biết, thá»±c lá»±c chỉnh thể cá»§a Thiên Nhất Môn ở trong thế giá»›i tông phái cÅ©ng không cưá»ng đại lắm!
- Thế giới tông phái?
Thần Dạ nhÃu nhÃu mà y, từ nà y đây là lần đầu hắn nghe ... Những Ä‘iá»u nà y thì có quan hệ gì chứ?
Thần lão gia tá» cưá»i cưá»i, nói:
- Dạ nhi, hai năm nay, ngươi cÅ©ng du lịch không Ãt nÆ¡i, nói quá trình nà y và những gì ngưá»i thấy cho gia gia nghe Ä‘i!
Thần Dạ lại ngây ra má»™t lúc, đến lúc nà o rồi rồi, lão gia tá» lại vẫn còn muốn nghe những chuyện nà y? Bất quá hắn cÅ©ng biết, lão gia tá» tuyệt đối sẽ không bắn tên không Ä‘Ãch, láºp tức, cÅ©ng má»™t năm má»™t mưá»i nói lại kỹ cà ng những chuyện đã trải qua trong hai năm nay.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, có chút chuyện hắn cÅ©ng không thể nói ra.
Không phải là không tin hai vị lão gia tá», mà là chuyện quá mức trá»ng yếu, để bá»n hắn biết rõ, ngược lại cà ng khiến bá»n hắn lo lắng hÆ¡n, Ä‘iá»u nà y không cần thiết.
- Bên ngoà i mưa to gió lớn lại có thể tôi luyện được cho ngươi!
Hai vị lão nhân đồng thá»i thổn thức không thôi, Thần Dạ nói bình tÄ©nh, nhưng dùng nhân sinh lịch duyệt phong phú cá»§a bá»n há» sao có thể không nghe hiểu gian và hiểm sau lưng những chuyện đó chứ.
Sau khi dừng má»™t chút, Thần Dạ lão gia tá» tiếp tục há»i:
- Như váºy Dạ nhi, ngươi cÅ©ng coi như đã Ä‘i qua và i chá»—, gặp qua má»™t Ãt cao thá»§, theo yÌ của ngươi, những ngưá»i ngươi gặp tu vị thế nà o?
- Rất không tồi!
Vô luáºn là Äại Danh Phá»§, Äại Tuyên Phá»§, hay là Äại Thiên Phá»§, coi như là hai thế lá»±c Thu gia và Cuồng Äao Quán ở Thanh Dương trấn cÅ©ng không phải ngưá»i bình thưá»ng có khả năng trêu chá»c.
Cà ng đừng đỠcáºp đến trong Äại Thiên Phá»§ có cao thá»§ cảnh giá»›i Thông Huyá»n như Lý Thiên Hòe.
- Như váºy, so sánh vá»›i những hà o phú trong đế đô, hoặc là nói, so vá»›i hoà ng thất thì như thế nà o?
Thần lão gia tá» há»i lại.
Thần Dạ thần sắc nghiêm túc, đây chÃnh là chá»— đến giá» hắn vẫn luôn nghi hoặc
Thần lão gia tá» láºp tức cưá»i nói:
- Ngươi có phải cho rằng tất cả đại hà o phú, tháºm chà hoà ng thất ở Äế Äô, cao thá»§ vốn có nhiá»u nhất cÅ©ng chỉ có thể sánh vá»›i má»™t Ãt thế lá»±c trong Äại Danh Phá»§, nếu là ba đại thế lá»±c chúa tể ở Äại Thiên Phá»§, bá»n hắn căn bản không cần để ý tá»›i sá»± ước thúc cá»§a hoà ng triá»u có đúng không?
Thần Dạ gáºt gáºt đầu, hắn xác thá»±c nghÄ© như váºy, Äại Thiên Phá»§ Lý gia, không chỉ có Lý Thiên Hòe mà còn có hai đại Thông Huyá»n cao thá»§, không đỠcáºp tá»›i những võ giả khác, riêng đội hình do ba ngưá»i nà y tạo thà nh thôi thì các thế lá»±c lá»›n ở Äế Äô, kể cả hoà ng thất còn không cách nà o sánh được vá»›i Lý gia.
Có lẽ má»—i má»™t nhà , Ä‘á»u cất dấu má»™t Ãt cao thá»§, nhưng Lý gia, vẻn vẹn chỉ là má»™t thế lá»±c ở Äại Hoa Hoà ng Triá»u thôi, thế lá»±c như váºy trong hoà ng triá»u không thể nà o chỉ có má»™t mình Lý gia.
Nhưng, bởi vì Äại Thiên Phá»§ địa lý vị trà vắng vẻ, nguyên nhân nà o đó nên cánh tay cá»§a hoà ng triá»u không quá mức ngả và o, cho nên má»›i khiến Äại Thiên Phá»§ há»—n loạn như thế
Nơi khác, sẽ không có loại chuyện nà y.
Nói cách khác, nÆ¡i khác tron Äại Hoa Hoà ng Triá» cÅ©ng tồn tại thế lá»±c cưá»ng đại như Lý gia, nhưng Ä‘á»u không ngoại lệ, tất cả Ä‘á»u bị hoà ng triá»u tiết chế, vì sao, chẳng lẽ là e ngại đại quân hoà ng triá»u sao?
Có lẽ, đây cÅ©ng là má»™t nguyên nhân, nhưng đừng quên, lá»±c uy hiếp cá»§a hoà ng triá»u đại quân đối vá»›i cao thá»§ chân chÃnh mà nói chỉ là thứ để bà i trÃ, tuy Lý Thiên Hòe kia còn không coi như cao thá»§ chân chÃnh, nhưng dùng thá»±c lá»±c cá»§a hắn, nếu muốn Ä‘i, quân đội hoà ng triá»u chỉ sợ còn không lưu được.
Có thá»±c lá»±c như thế, bá»n hắn vì sao còn bị hoà ng triá»u tiết chế, tháºm chà luáºt pháp hoà ng triá»u bá»n hắn cÅ©ng không thể không tuân thá»§?
Thần Dạ nghi hoặc nhìn qua lão gia tá»!
Thần lão gia tá» mỉm cưá»i, nói:
- Äây là bởi vì Äại Hoa Hoà ng Triá»u ta có má»™t cổ lá»±c chấn nhiếp tuyệt đối tồn tại, khiến khắp nÆ¡i không dám vi phạm lệnh cấm cá»§a Äại Hoa Hoà ng Triá»u ta, đồng thá»i cÅ©ng phải tuân thá»§ luáºt pháp hoà ng triá»u, nếu không, giết không tha.
- ChÃnh vì cổ lá»±c lượng tuyệt đối nà y má»›i khiến cho lão phu bất lá»±c, tiến tá»›i không thể không...
Nói đến đây, trên trán Thần lão gia tá» bắt đầu khởi động lấy vô lá»±c tháºt sâu, cùng vá»›i vẻ dữ tợn như dã thú!
- Cái gì?
Thần Dạ chấn động, trong hoà ng triá»u, vậy maÌ€ tồn tại má»™t cổ lá»±c lượng không muốn ngưá»i biết như váºy, khó trách lá»±c lượng hoà ng thất không ra hồn, lại có thể uy hiếp toà n bá»™ hoà ng triá»u.
Sau khi khiếp sợ, Thần Dạ nhìn qua trong ánh mắt lão gia tá», láºp tức có ý tứ hà m xúc vô cùng rét lạnh Ä‘ang bắt đầu khởi động lấy:
- Gia gia, ngà i là m như váºy, phải chăng cÅ©ng vì cổ lá»±c lượng nà y, cho nên. . . .
- Không sai!
Thần lão gia tá» không phá»§ nháºn, thần sắc, cÅ©ng trở nên ngưng trá»ng.
Thần Dạ đột nhiên đã hiểu, đối mặt vá»›i má»™t cổ lá»±c lượng tá»± nháºn không cách nà o vượt qua được, như váºy, ở trước lá»±c lượng nà y, ngưá»i sẽ cảm thấy vô lá»±c, tiến tá»›i không sinh ra nổi bất kỳ lòng phản kháng nà o. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lúc cổ lá»±c lượng nà y áp bách đến, lão gia tá» tá»± nhiên sẽ buông tha thá»§ vững, giống như tiá»n thế váºy!
Lão gia tỠđương nhiên không chỉ vừa má»›i biết được trong hoà ng triá»u tồn tại má»™t cổ lá»±c lượng như váºy, nếu sá»›m đã biết rõ, nếu quả tháºt không cách nà o phản kháng... như váºy, lúc trước lão gia tá» cÅ©ng không ở trước mặt mình, biểu hiện ra tá»± tin cưá»ng đại như váºy. . . . Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lúc trước tá»± tin, nhưng giá» lại buông tha. . . . Cái nà y tháºt sá»± khiến Thần Dạ có chút không hiểu, đến tá»™t cùng đây là chuyện gì, hay là lão gia tá» chỉ Ä‘ang tìm má»™t cái cá»› cho mình?
- Gia gia, cổ lá»±c lượng chấn nhiếp tuyệt đối kia rốt cuá»™c là cái gì, ngưá»i, hay váºt, hay là ..?
- Kỳ tháºt, cổ lá»±c lượng nà y, ngươi đã sá»›m biết qua, chÃnh là Thiên Nhất Môn!
- DÄ© nhiên là bá»n hắn?
Thần Dạ láºp tức nghẹn ngà o!
Cổ lá»±c lượng mang tÃnh chấn nhiếp tuyệt đối kia, rõ rà ng lại là Thiên Nhất Môn. . . . Thần Dạ tuyệt đối tháºt không ngá»! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau tráºn chiến vá»›i Vân Thái Hư, Thần Dạ biết rõ, lá»±c lượng hoà ng thất cất dấu nhiá»u lắm, bên ngoà i Äại Danh Phá»§, lần nữa gặp phải Vân Thái Hư cùng vá»›i bá»n ngưá»i Thẩm Nhất SÆ¡n, lúc nà y má»›i khiến Thần Dạ biết rõ, bá»n há» là cao thá»§ cá»§a Thiên Nhất Môn.
Nhưng mặc dù là như váºy, Thần Dạ cÅ©ng chỉ cho rằng Thiên Nhất Môn Ä‘ang giúp trợ đương kim hoà ng thất, tuyệt không suy nghÄ© quá nhiá»u.
Từ sau khi biết được Thiên Nhất Môn, Thần Dạ đã nghÄ© tá»›i, có phải vì thế lá»±c cưá»ng đại nà y mà má»›i khiến lão gia tá» phải bất đắc dÄ© buông tha hay không
Không nghÄ© tá»›i, đây là sá»± tháºt!
Nhưng Thần Dạ vẫn không tthể hiểu được, lão gia tá» sá»›m đã sá»›m biết Thiên Nhất Môn, vì sao đến cuối cùng, má»›i lá»±a chá»n buông tha cho chứ?
- Dạ nhi ah!
04.04.2015
Chương 375
Lực lượng tuyệt đối.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Thần lão gia tỠtrùng trùng điệp điệp thở dà i, nói:
- Ngươi cÅ©ng đã biết, kỳ tháºt Thánh chá»§ gia, lão phu, cùng vá»›i lão Lâm, Ä‘á»u là xuất từ Thiên Nhất Môn. ChÃnh vì thế nên má»™t Ãt tuyệt há»c cá»§a hoà ng thất và Thần gia ta có rất nhiá»u chá»— giống nhau!
Thần Dạ lại lần nữa kinh hãi, ba vị lão nhân gia nà y, vậy maÌ€ Ä‘á»u là ngưá»i Thiên Nhất Môn.
Nhưng không đúng, nếu lão gia tá» cÅ©ng là đệ tá» Thiên Nhất Môn, mà hoà ng đế coÌ lẽ cÅ©ng biết lai lịch cá»§a lão gia tá», má»i ngưá»i Ä‘á»u là đồng môn, mặc dù hoà ng đế vì tranh già nh quyá»n thế nên ra tay vá»›i Thần gia, nhưng Thiên Nhất Môn, vì sao lại á»§ng há»™ hoà ng thất?
- Dạ nhi, còn có má»™t chuyện, nếu ngươi biết được sẽ cà ng thêm giáºt mình. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thần lão gia tỠthản nhiên nói:
- Kỳ tháºt chưởng khống giả chÃnh thức cá»§a Äại Hoa Hoà ng Triá»u chÃnh là Thiên Nhất Môn, hÆ¡n nữa, không chỉ là Äại Hoa Hoà ng Triá»u hiện giá», tiá»n triá»u. . . . Có lẽ triá»u đại còn xa hÆ¡n nữa, Ä‘á»u nằm dưới sá»± khống chế cá»§a Thiên Nhất Môn cả.
- Sao lại thế được?
Khiếp sợ quá độ, thần sắc Thần Dạ ngược lại bình tĩnh lại.
Thần lão gia tỠnói:
- Năm đó, tiá»n triá»u há»—n loạn, ngưá»i đương quyá»n tùy ý là m báºy, khiến dân chúng lầm than, Thánh chá»§ gia, lão phu cùng lão Lâm, ba ngưá»i bị phái xuống núi thu tháºp tà n cuá»™c. . . .
Nhân sinh cuá»™c sống cá»§a lão gia tá» cÅ©ng không cần nhiá»u lá»i, bất kỳ ngưá»i nà o trong hoà ng triá»u Ä‘á»u có thể thuáºn miệng nói ra, nhưng hiện giá» lại có chá»— khác.
Tất cả má»i ngưá»i biết rõ, lão gia tá» xuất thân cùng khổ, sau khi táºp được má»™t thân bổn sá»± liá»n Ä‘i theo Thánh chá»§ gia, khai sáng ra vạn dặm giang sÆ¡n, tên Thần Trung cá»§a hắn chÃnh là được Thánh chá»§ gia ban tặng, ý là trung thà nh và táºn tâm.
Thì ra, những Ä‘iá»u nà y Ä‘á»u là giả dôÌi.
Cái gì Ä‘i theo Thánh chá»§ gia, thì ra là đồng môn. . . . Như váºy xem ra, lúc trước đánh xuống giang sÆ¡n, sau lưng nhất định cÅ©ng có bóng dáng cá»§a Thiên Nhất Môn.
- Thay vì nói Thiên Nhất Môn khống chế Äại Hoa Hoà ng Triá»u, còn không bằng nói, Äại Hoa Hoà ng Triá»u nà y kỳ tháºt chÃnh là má»™t con cá»› trong thế tục cá»§a Thiên Nhất Môn, tác dụng lá»›n nhất cá»§a quân cá» nà y chÃnh là vì Thiên Nhất Môn vÆ¡ vét các loại thiên tà i địa bảo, mà chỉ cần phát hiện ra nhân tà i có thể đà o tạo thì sẽ láºp tức mang đến Thiên Nhất Môn. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhìn qua Thần Dạ, Thần lão gia tỠnặng nỠnói:
- Nếu như chuyện không có gì sai lầm, Dạ nhi, ngươi bây giá», coÌ lẽ đã bái sư và o Thiên Nhất Môn rồi.
Cái gá»i là sai lầm, coÌ lẽ chÃnh là chuyện Bắc Vá»ng SÆ¡n rồi.
Thần Dạ vá»™i há»i:
- Gia gia, nếu ngà i cÅ©ng là ngưá»i Thiên Nhất Môn, chiếu theo đạo lý, ngà i hiện giá» luáºn giá trị lợi dụng còn hÆ¡n xa hoà ng đê, s tuy nói hắn là hoà ng đế, nhưng Tôn nhi nghÄ©, cao thá»§ Thiên Nhất Môn coÌ lẽ còn không đến mức thiển cáºn như thế chứ?
- Äó là tá»± nhiên!
Thần lão gia tỠnói:
- Cho tá»›i nay, tuy rằng là Tha Má»™ gia nhất mạch, leo lên bảo tá»a hoà ng đế Äại Hoa Hoà ng Triá»u, nhưng tu vị lão phu lại cưá»ng đại nhất trong ba ngưá»i, bởi váºy, mặc dù vá» sau bởi vì nguyên nhân thân pháºn nhưng sá»± chú ý cá»§a Thiên Nhất Môn đối vá»›i lão phu cÅ©ng không há» dưới hoà ng đế.
- Äây cÅ©ng là nguyên nhân vì sao gia gia đã từng đã nói vá»›i ngươi, chỉ cần có gia gia ở đây, hoà ng thất liá»n không dám là m gì Thần gia ta!
- Nhưng vì sao Ä‘á»u thay đổi?
Thần Dạ há»i.
- Äó là bởi vì, trong tay hoà ng đế có má»™t lá bà i tẩy, khiến cao thá»§ Thiên Nhất Môn cá»±c kỳ muốn có được, cho nên. . . .
Thần lão gia tỠbuồn bã, nói:
- Lão phu vẫn cho là , chỉ cần lão phu khắc khổ tu luyện, theo tu vị không ngừng đỠthăng, dù cho át chá»§ bà i trong tay hoà ng đế rất trá»ng yếu, nhưng cÅ©ng không khiến Thiên Nhất Môn buông tha cho lão phu, nhưng không ngá» tá»›i?
- Dạ nhi, giấc má»™ng ngươi đã từng nói qua vá»›i gia gia, kỳ tháºt gia gia vẫn luôn tá»± há»i lòng, nếu quả tháºt có má»™t ngà y như ngươi nói, gia gia nên là m như thế nà o?
Thần lão gia tá» cưá»i khổ nói:
- Nên là m như thế nà o, hiện giỠngươi cũng đã thấy rồi.
Thần Dạ lông mà y xiết chặt, há»i:
- Gia gia, chẳng lẽ Thiên Nhất Môn cưá»ng đại đến mức khiến ngà i không có ná»a Ä‘iểm lòng phản kháng sao?
- Äối mặt Thiên Nhất Môn, lão phu không có lòng đánh má»™t tráºn, cái nà y cÅ©ng không phải vì lão phu xuất thân Thiên Nhất Môn.
Thần lão gia tỠảm đạm nói:
- Ngươi cÅ©ng không chÃnh thức tiếp xúc vá»›i Thiên Nhất Môn, cho nên không biết sá»± cưá»ng đại cá»§a bá»n hắn, lão phu và lão Lâm, quả thá»±c đã táºn mắt nhìn thấy qua.
- Cao thá»§ Thông Huyá»n ở trong Thiên Nhất Môn cÅ©ng chỉ là võ giả hÆ¡i có địa vị thôi, cao thá»§ Lá»±c Huyá»n, tháºm chà Äịa Huyá»n má»›i là lá»±c lượng chÃnh thức cá»§a Thiên Nhất Môn, bằng không mà nói, là m sao có thể khống chế Äại Hoa Hoà ng Triá»u nhiá»u năm, lại có thể khiến đông đảo thế lá»±c trong hoà ng triá»u thần phục dưới luáºt pháp cá»§a hoà ng triá»u được chứ?
- Lá»±c lượng cưá»ng đại như thế, tá»›i đối kháng, không thể nghi ngá» là thiêu thân lao đầu và o lá»a, tá»± tìm đưá»ng chết! Biết rõ không thể địch, lão phu sao phải phảng kháng? Buông tha cho, có lẽ sẽ khiến cho cả Thần gia triệt để biến mất trên thế gian, nhưng vẫn lưu lại cho Thần gia má»™t hi vá»ng!
Thần Dạ rốt cuá»™c hiểu rõ, vì sao lão gia tá» chá»n buông tha cho.
Cảnh giá»›i Lá»±c Huyá»n, phóng mắt toà n bá»™ thế gian cÅ©ng đã coÌ thể được xưng là cao thá»§, mà Äịa Huyá»n cảnh giá»›i, đó có thể xem như nhân váºt cấp tông sư rồi, Thần gia, lấy cái gì tá»›i chống lại? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ở trước mặt lá»±c lượng bá»±c nà y, dù Thần Dạ tá»± nháºn là tiá»m lá»±c vô hạn lúc nà y cÅ©ng cảm thấy vô lá»±c, huống chi là lão gia tá».
Ở trong Äại Hoa Hoà ng Triá»u, Thiên Nhất Môn, chÃnh là lá»±c lượng tuyệt đối!
Thần Dạ im lặng, trước giá» vẫn luôn trách lão gia tá», nhưng cho tá»›i bây giá» Ä‘á»u không lý giải qua Ä‘au nhức và thống khổ trong lòng lão gia tá».
Hắn là ngưá»i cầm lái cá»§a Thần gia, lại phải trÆ¡ mắt ếch ra nhìn tất cả má»i ngưá»i Thần gia cùng vá»›i ngưá»i trung vá»›i Thần gia nguyên má»™t đám chết Ä‘i trước mặt hắn, loại bi thống nà y, ngoại nhân khó mà hiểu rõ được.
- Gia gia. . . .
Biết rõ Thần Dạ muốn nói gì, Thần lão gia tỠphất phất tay, nghiêm nét mặt nói:
- Dạ nhi, đây là tiá»n căn háºu quả má»i chuyện, hôm nay ngươi cÅ©ng biết rồi, đáp ứng gia gia, mặc kệ chuyện gì xảy ra, ngươi cÅ©ng không cần báºn tâm, phải sống sót!
- Ta còn có rất nhiá»u chuyện chưa là m được, đương nhiên phải sống sót rồi.
Thần Dạ cưá»i cưá»i, thần sắc láºp tức xiết chặt, nói:
- Gia gia, lúc nà y không giống ngà y xưa, chúng ta cùng nhau rá»i khá»i Äế Äô Ä‘i?
Lúc nà y không giống ngà y xưa, thâm ý những lá»i nà y, lão gia tá» nhất định nghe không rõ.
Năm đó tất cả má»i ngưá»i Thần gia bị nhốt trong đế đô, chiến hay không chiến Ä‘á»u có kết cục như nhau, lão gia tá» lá»±a chá»n buông tha cho, ngược lại còn có thể nháºn đồng, nhưng hôm nay, ngưá»i thân trong nhà đá»u không ở đây, lão gia tá» cần gì phải thá»§ vững nữa?
Thần lão gia tỠlắc đầu, nói:
- Chỉ cần lão phu ở chá»— nà y, cao thá»§ Thiên Nhất Môn có lẽ còn không đến mức Ä‘uổi táºn giết tuyệt, bằng không thì, thiên hạ to lá»›n nhưng không có chá»— nà o cho Thần gia ta sống yên ổn ta cả!
Nghe váºy, Thần Dạ ánh mắt phát lạnh, tốt má»™t cái Thiên Nhất Môn!
04.04.2015
Chương 376
ÄÆ°á»ng Ä‘i khác nhau.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Dạ nhi, nÆ¡i nà y là nÆ¡i thị phi, con mau mau rá»i khá»i đây Ä‘i!
Thần lão gia tá» trong nháy mắt liá»n già đi rất nhiá»u.
- Gia gia và Lâm lão không Ä‘i, thì sao Tôn nhi có thể rá»i Ä‘i chứ?
Thiên Nhất môn cưá»ng đại, và o giá» phút nà y giống như má»™t ngá»n núi cao nguy nga đè ép trên bả vai Thần Dạ.
Thiên Nhất môn đã lá»±a chá»n hoà ng thất…. cho dù không có sá»± lá»±a chá»n nà y thì giữa há» và Thiên Nhất môn sẽ có má»™t ngà y không thể chung sống hòa bình, hai bên đã định là không chết sẽ không thôi!
Trong lúc nguy cấp như thế nà y, Thần Dạ là m sao có thể yên tâm để hai vị lão nhân ở lại đế đô chứ.
Thần lão gia tá» cưá»i nhạt nói:
- Dạ nhi, gia gia biết con hiếu thuáºn hiểu chuyện, bây giá» gia gia ở lại là muốn bảo vệ Thần gia chúng ta, từ nay chúng ta có thể sẽ hoà n toà n thoát khá»i gông cùm xiá»ng xÃch, con có hiểu không?
- Gia gia!
Thần Dạ nói:
- Chỉ cần cho con đầy đủ thá»i gian, con sẽ để là m cho háºu thế cá»§a Thần gia không há» bị rà ng buá»™c nữa…
- Äứa nhá» ngốc, bá»n há» là m sao có thể để cho con có đủ thá»i gian cÆ¡ chứ? Con là hi vá»ng cá»§a gia gia, lại cà ng là hi vá»ng tương lai cá»§a Thần gia, mau Ä‘i Ä‘i!
- Hi vá»ng, hi vá»ng…
Thần Dạ nhẹ giá»ng nói, ánh mắt nhìn lão gia tá» chợt lóe lên không ngừng.
Thần lão gia tá» khẽ gáºt đầu má»™t cái!
Tâm thần cá»§a Thần Dạ nhất thá»i run rẩy kịch liệt, mình là tương lai hi vá»ng cá»§a lão gia tá» và Thần gia… kiếp nà y mình quả tháºt có tư cách cùng vá»›i Ä‘iá»u kiện như thế, nhưng kiếp trước thì sao chứ?
Trong tráºn đại nạn ở kiếp trước, lão gia tá» không hỠđể ý tá»›i sống chết cá»§a má»i ngưá»i trong Thần gia, dám phá bá» bao vây trùng Ä‘iệp đưa mình lên đến trên Bắc Vá»ng SÆ¡n…. Thì ra là lúc đó lão gia tỠđã xem chÃnh mình là hi vá»ng lá»›n nhất.
- Gia gia!
Thần Dạ chưa bao giá» biểu lá»™ cảm xúc cá»§a mình ra trước mặt ngưá»i khác, mặc dù ngưá»i ná» có là lão gia tá», thế nhưng hiện tại hắn không thể nà o ẩn nhẫn được nữa.
Lão gia tỠđối vá»›i hắn quá mức ưu ái, còn hÆ¡n cả vá»›i các ca ca cá»§a mình, mà chÃnh mình lại đã là m gì vì Thần gia, vì lão gia tá» chứ?
Cái gá»i là hoán đổi lại mạng, muốn thay đổi váºn mệnh cá»§a gia tá»™c, là m sao để lúc mình đến tìm kiếm mẫu thân có được má»™t háºu hoa viên an ổn….Những thứ nà y là chỉ là tâm tư cá»§a mình, tuyệt không há» vÄ© đại giống như thần tiên.
- Gia gia!
Lúc nà y, từ bên ngoà i, má»™t thân ảnh trẻ tuổi Ä‘ang cháºm rãi Ä‘i và o, chÃnh là Thần Nguyên.
Mi tâm cá»§a Thần Dạ nhướng lên, mặc dù tam ca Thần Nguyên che giấu cá»±c kỳ hoà n mỹ, nhưng bởi vì chấn động quá lá»›n nên vẫn bị Thần Dạ phát hiện ra, ở sâu trong đồng tá» cá»§a ngưá»i nà y chợt lóe lên má»™t Ãt lãnh ý cùng không phục.
- Là Nguyên nhi đây mà !
Thần lão gia tá» cưá»i cưá»i, ngược lại nói vá»›i Thần Dạ:
- Dạ nhi, con không nên nghÄ© gia gia cao thượng đến như váºy, hÆ¡n nữa đừng tưởng rằng gia gia đối xá» vá»›i con như váºy là do gia gia quá mức sá»§ng ái con. Gia gia là m như thế tháºt ra là có tư tâm rất lá»›n, sau nà y con sẽ từ từ hiểu rõ.
Sau khi nói qua loa má»™t chút, Thần lão gia tá» nhìn vá» phÃa Thần Nguyên nói:
- Nguyên nhi, con hãy đưa Dạ nhi đi ra ngoà i đi, nhớ kỹ là phải bình an đưa hắn đến bên ngoà i đế đô.
Äầu óc cá»§a Thần Dạ có chút mÆ¡ hồ!
Mi tâm cá»§a Thần Nguyên chợt ngưng tụ, má»™t lát sau cung kÃnh nói:
- Gia gia, Tôn nhi sẽ cố gắng là m hết sức mình! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Không phải cố gắng hết sức mà là nhất định phải!
Thần lão gia tỠlạnh nhạt nói:
- Nguyên nhi, chẳng lẽ con muốn nhìn thấy gia gia không yên tâm xuất thá»§ đánh má»™t tráºn sao?
- Tôn nhi không dám!
Thân thể của Thần Nguyên nhanh chóng đứng qua một bên, nói:
- Gia gia hãy yên tâm Ä‘i, Tôn nhi nhất định sẽ đưa Thần Dạ an toà n rá»i khá»i đế đô. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ha ha, Ä‘iá»u mà lão phu không yên lòng nhất chÃnh là hai huynh đệ các ngươi!
Thần lão gia tá» phất phất tay, cháºm rãi nhắm hai mắt lại nói:
- Dạ nhi, sau nà y trá»i đất bao la, má»™t mình con cần phải bảo trá»ng nhiá»u hÆ¡n! Nguyên nhi, con cÅ©ng thế, thiên địa rá»™ng lá»›n con cÅ©ng phải tá»± giải quyết cho tốt, mau Ä‘i Ä‘i!
- Gia gia, Tôn nhi đi đây!
Vô luáºn là Thần Dạ hay là Thần Nguyên, má»™t khắc lần nà y cÅ©ng Ä‘i cá»±c kỳ dứt khoát, chá»— khác nhau chÃnh là Thần Nguyên Ä‘i tương đối bình tÄ©nh, mà Thần Dạ thì trong lòng lại giống như có ngá»n lá»a vô táºn!
Thần gia, lão gia tá» và Lâm lão bất đắc dÄ© đà nh phải lưu lại, thân là Tôn nhi nhưng lần nà y hắn lại không thể giúp đỡ được gì, đà nh phải trÆ¡ mắt nhìn mấy vị lão nhân gia chịu khổ, Ä‘iá»u nà y khiến trong lòng Thần Dạ Ä‘au khổ!
Hắn nghÄ© tá»›i muốn liá»u mạng, muốn mang theo mấy vị lão nhân gia cùng rá»i Ä‘i, nhưng…
Kiếp trước và kiếp nà y, đây là lần thứ hai khiến cho Thần Dạ cảm thấy rất là vô lá»±c, bây giá» hắn khẩn cấp muốn đạt được lá»±c lượng cá»±c đại! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tam ca.
Khi sắp rá»i khá»i thiên lao, Thần Dạ đột nhiên nhẹ nhà ng hô.
Thần Nguyên do dự một chút, chợt nói:
- Khó được lúc như hiện tại, ngươi còn có thể gá»i ta má»™t tiếng Tam ca.
Thần Dạ nhẹ nhà ng cưá»i má»™t tiếng, thản nhiên nói:
- Äiá»u kiện mà ngươi cùng hoà ng thất đã ký kết, đến cuối cùng là cái gì váºy?
Cước bá»™ cá»§a Thần Nguyên dừng lại, xoay ngưá»i nói:
- Thần Dạ, ngươi nên biết con đưá»ng giữa chúng ta là khác nhau.
- Nhưng ta hi vá»ng là trăm sông đổ vá» má»™t biển!
Thần Dạ bỗng nhiên nói ra.
Nghe váºy bên trong con ngươi cá»§a Thần Nguyên nhanh chóng xẹt qua má»™t tia toan tÃnh, cưá»i khẽ:
- Ngà y hôm nay ngươi đã là thiếu chủ của Thần gia, ta cũng muốn nghe theo lệnh của ngươi, ngươi nói trăm sông đổ vỠmột biển thì cứ trăm sông đổ vỠmột biển đi.
Lá»a giáºn đột nhiên bắt đầu xuất hiện trong lòng Thần Dạ, hắn giảm thấp thanh âm, trầm giá»ng quát lên:
- à tứ của Tam ca là gì, chẳng lẽ ngươi còn có ý khác sao?
- Vì sao ta lại không thể có chứ?
Thanh âm cá»§a Thần Nguyên không cao giống như trước nữa, tá»±a hồ như sợ bị lão gia tá» nghe thấy, nhưng vẻ kiên định trong lá»i nói lại vô cùng mãnh liệt, hắn lạnh lùng nói:
- Nếu là tin đồn nhảm thì ta sẽ không nghe, nhưng ngay má»›i vừa rồi ta lại chÃnh tai nghe được, Thần Dạ, tại sao phải là m như váºy?
- Váºy ngươi muốn thế nà o, chẳng lẽ muốn Thần gia bị diệt vong hay sao?
Thần Dạ tức giáºn, nhưng trong lòng lại cảm thán không thôi, má»™t thân tu vi cá»§a lão gia tá» và Lâm lão, nếu như không muốn để cho Thần Nguyên nghe thấy cái gì thì là m sao lại để hắn nghe thấy?
Thần Nguyên thông minh cả Ä‘á»i, như thế nà o và o lúc nà o lại hồ đồ như thế chứ? Thần Dạ hiểu được đây không phải là Tam ca hồ đồ, mà là đến ngà y hôm nay, lòng tranh quyá»n cá»§a hắn vẫn không há» biến mất.
- Mượn má»™t câu nói cá»§a ngươi, chỉ cần cho ta đầy đủ thá»i gian, có ta ở đây thì Thần gia sẽ tồn tại!
Liếc nhìn Thần Dạ, Thần Nguyên thản nhiên nói:
- Ngươi bây giá» cần gia gia tranh thá»§ thá»i gian cho ngươi, nhưng cÅ©ng không nhất định có thể tranh thá»§ được, nhưng ta lại khác, vô luáºn là thá»i gian hay là hoà n cảnh, khắp má»i nÆ¡i ở Äại Hoa, chỉ cần ta cần thì ta cứ lấy!
04.04.2015
Chương 377
Tà n nhẫn và điên cuồng. (1)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Có phải không? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thần Dạ cưá»i lạnh nói:
- Vô luáºn là thá»i gian hay là hoà n cảnh thì ngươi cÅ©ng Ä‘á»u phải trả má»™t cái giá rất lá»›n đấy!
- Cho dù có lớn thế nà o thì ta cũng sẽ trả!
- Tam ca, nếu như ta không Ä‘oán sai thì cái gá»i là cái giá phải trả tháºt nhiá»u, chÃnh là lấy cả Thần gia là m thà nh tiá»n đánh cược có phải không?
Thần Dạ liên lục cưá»i lạnh.
Mà y kiếm của Thần Nguyên khẽ nhướng nói:
- Cầu phú quý trong nguy hiểm, như thế thì có gì sai chứ? Thần gia cây to đón gió, gây thù chuốc oán vá»›i rất nhiá»u ngưá»i, ngay cả không có ngưá»i cá»§a Thiên Nhất môn nhúng tay, thì Thần gia cÅ©ng không có đủ khảng năng để ứng phó vá»›i lá»±c lượng cưá»ng đại cá»§a hoà ng thất. Ta là m như váºy nhìn như mạo hiểm nhưng cÅ©ng bảo toà n được Thần Dạ đến cá»±c độ, mà quá trình nà y ta nhiá»u nhất chỉ cần có năm năm. Thần Dạ, nếu đổi lại là ngươi thì đến chừng nà o ngươi má»›i có thể là m được?
Thần Dạ nhất thá»i không tiếng động cưá»i to:
- Tam ca, ngươi đã quá tự phụ rồi.
- Có Thần gia thì ngươi trong mắt hoà ng thất mới có giá trị lợi dụng, mất đi Thần gia thì tam ca ngươi được coi là cái gì chứ?
- Váºy ngươi thì được coi là cái gì?
Thần Nguyên gầm lên:
- Nếu không phải ngươi là m mù hai mắt Nhị hoà ng tá», hôm nay hắn đã là thái tá», vá»›i quan hệ cá»§a ta và Nhị hoà ng tá», ngà y khác hắn trèo lên đỉnh thì ta sẽ thay thế địa vị cá»§a gia gia, vì Thần gia tiếp tục nháºn được rất nhiá»u quang vinh… Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äịa vị cá»§a gia gia sao? Hôm nay gia gia như thế nà o, ngà y khác ngươi lại như thế nà o? Äến cuối cùng là hoà ng thất sẽ đối vá»›i ngươi có tình hay là Thần gia sẽ đối vá»›i ngươi có tình?
- Tam ca, sau nà y ngươi hãy tự giải quyết cho tốt đi!
Không thèm nhìn Thần Nguyên nữa, Thần Dạ lắc mình rá»i khá»i thiên lao, phÃa ngoà i tá»±a như mây Ä‘en vẫn Ä‘ang giăng đầy, nặng ná» trầm trá»ng vẫn quanh quẩn ở trong trá»i đất.
Trong thiên lao, Thần Nguyên há» hững đứng yên, trên khuôn mặt lá»™ ra âm tình bất định, phảng phất như Ä‘ang giãy dụa, nhưng không lâu sau những thứ giãy dụa nà y Ä‘á»u từ từ tiêu tán, thay và o đó là kiên định trước sau như má»™t, cùng vá»›i…. vô cùng lạnh lẽo!
- Con đưá»ng cá»§a chúng ta khác nhau, cho nên ngươi không có tư cách để giáo huấn ta. Kết cục hôm nay cÅ©ng tốt, ta sẽ khiến cho ngươi táºn mắt nhìn thấy, Thần gia bởi vì có ta mà thay đổi, tháºm chà còn trở nên cà ng cưá»ng đại hÆ¡n!
- Ta sẽ chứng minh cho má»i ngưá»i thấy, Thần Dạ ngoà i việc có được thiên phú tu luyện ra, hết thảy tất cả những thứ khác ta Ä‘á»u hÆ¡n ngươi. Ta muốn để cho tất cả má»i ngưá»i nhìn ta vá»›i cặp mắt khác xưa, để bá»n há» biết được mình đã sai lầm rồi… Chỉ có ta má»›i là thiếu chá»§ cá»§a Thần gia!
Thiên địa bắt đầu hiện ra ý lãnh đạm, má»™t ngưá»i thiếu niên Ä‘i ra, thá»i Ä‘iểm hắn cháºm rãi bước vá» phÃa trước, hư không vô táºn phảng phất như có má»™t loại trá»ng áp Ä‘ang ùn ùn kéo đến, là m cho ngưá»i ta muốn bước Ä‘i ná»a bước cÅ©ng cảm thấy khó khăn!
Ngưá»i thiếu niên nà y nhìn lên hư không, sau khi hÃt má»™t hÆ¡i tháºt sâu không khà có vẻ lạnh như bằng, liá»n cưá»i nó:
- Trầm Nhất Sơn, nếu như ngươi đi ra đây, chỉ bằng một mình ngươi sợ rằng cũng không thể hạ gục ta được!
Trong thiên lao, Thần Nguyên nhanh chóng nhìn ra, nhìn thấy Thần Dạ Ä‘iên cuồng, hắn không khá»i kinh hãi thét lên:
- Thần Dạ, ngươi điên rồi sao?
Nghe váºy Thần Dạ nghiêng đầu nhìn kỹ Thần Nguyên má»™t cái, trong con ngươi nhanh chóng hiện lên vẻ ấm áp nhà n nhạt, bất kể có thể nà o thì há» vẫn là huynh đệ, tam ca Thần Nguyên chắc cÅ©ng sẽ không muốn trÆ¡ mắt nhìn mình chết ở chá»— nà y.
Nhưng Thần Dạ cÅ©ng không suy nghÄ© sẽ để cho hắn đưa mình rá»i khá»i đây!
Vả lại mặt mÅ©i cá»§a Thần Nguyên có lá»›n đến như váºy hay không, có thể là m cho hoà ng thất cÅ©ng vá»›i cao thá»§ cá»§a Thiên Nhất môn bá» qua cho chÃnh mình, mà cho dù mặt mÅ©i cá»§a hắn có lá»›n đến như váºy, thì cái giá mà Thần Nguyên phải trả quá cao, Thần Dạ không thể nà o tiếp nháºn được.
Cho tá»›i bây giá» Thần Dạ cÅ©ng không há» nghÄ© tá»›i muốn cùng Thần Nguyên tranh già nh cái gì cả, nhưng nhân dịp nà y hắn nhất định phải để cho Thần Nguyên biết rõ rà ng, con đưá»ng có thể có ngà n vạn, nhưng chỉ có má»™t con đưá»ng má»›i có thể giúp cho háºu thế cá»§a Thần gia sống bình yên.
Thần Dạ cÅ©ng không phải là khoe khoang quá lá»i vá» chÃnh mình, có lẽ con đưá»ng nà y trong khoảng thá»i gian ngắn hắn cÅ©ng không cách nà o là m được, song bất kể là có thể là m được hay không, hắn tuyệt không thế nà o nhẫn nại, nhất tương công thà nh, vạn cốt khô chi háºu, Thần gia má»›i lại lần nữa quáºt khởi được!
Liếc mắt má»™t cái, trong nháy mắt Thần Nguyên liá»n hiểu rõ, hắn lạnh lùng cưá»i má»™t tiếng, không nói thêm lá»i nà o, yên lặng Ä‘i tá»›i bên cạnh Thần Dạ. Chỉ cần bảo vệ Thần Dạ không chết là được rồi, ngoà i ra Thần Nguyên tháºt sá»± là không ngần ngại để cho Thần Dạ ở lại chá»— nà y, đánh gãy vẻ vô cùng tá»± tin cá»§a hắn!
- Thần Dạ, tháºt không nghÄ© tá»›i ngươi còn có thể sống sót, hÆ¡n nữa lại còn sống tốt như váºy.
Ở nÆ¡i nà o đó cá»§a hoà ng cung, má»™t đạo thân ảnh nhanh như má»™t tia chá»›p nhanh chóng lướt đến, chÃnh là Trầm Nhất SÆ¡n.
- Sao thế, cảm thấy bất ngỠsao?
Thần Dạ cưá»i khẽ.
Trầm Nhất SÆ¡n chấp nháºn, từ nét mặt ngưng trá»ng cá»§a hắn là có thể thấy được.
Ban đầu đánh má»™t tráºn lá»›n ở bên ngoà i phá»§, Thần Dạ đã bị trá»ng thương rất nặng, nếu đổi lại là ngưá»i khác, cho dù sau đó thương thế có tốt lên, nhưng vÄ©nh viá»…n cÅ©ng không thể tiêu trừ sạch sẽ di chứng lưu lại.
Nhưng nhìn thần sắc hôm nay của Thần Dạ, hiển nhiên hắn đã hoà n hảo không có tổn hao gì!
Cà ng là m Trầm Nhất SÆ¡n giáºt mình hÆ¡n chÃnh là , lúc Thần Dạ và đám ngưá»i Trưá»ng Tôn rá»i Ä‘i, phải dùng đến thá»§ Ä‘oạn kia má»›i có thể vây khốn hắn…. Ngay lúc đó Thần Dạ chỉ má»›i là cảnh giá»›i SÆ¡ Huyá»n, thế nhưng Thần Dạ hôm nay đã là cảnh giá»›i Trung Huyá»n, hắn như thế lại cà ng khó có thể thu tháºp. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chỉ một mình ngươi thôi sao?
Thần Dạ cưá»i nhạt, bạch quang chợt hiện lên, Thiên Äao bá»—ng nhiên chỉ vá» hướng Trầm Nhất SÆ¡n.
- Như váºy là đủ rồi.
Trầm Nhất Sơn hỠhững nói:
- Thần Dạ, ở trong thiên lao, có một chút chuyện hẳn là Thần Trung đã nói cho ngươi biết rồi chứ?
- Äúng váºy!
Thần Dạ gáºt đầu, nói:
- Nói ra rất nhiá»u Ä‘iá»u mà bản thân ta không há» nghÄ© tá»›i, thì ra là hoà ng đế hoà ng triá»u Äại Hoa nà y lại là má»™t con rối, nhưng cái nà y cÅ©ng thá»±c sá»± là khó khăn.
Tiếng nói truyá»n ra, từ má»™t chá»— phÃa xa tá»±a hồ như truyá»n đến má»™t tiếng hừ tức giáºn…
- Là m con rối so sánh với đã chết thì còn tốt hơn, điểm nà y ngươi không rõ rà ng sao?
Từ trên cao nhìn xuống, Trầm Nhất Sơn lãnh đạm nhìn Thần Dạ nói:
- Ta không nói nhảm vá»›i ngươi nữa, nếu như không muốn tất cả má»i ngưá»i cá»§a Thần gia Ä‘á»u chết, ngươi nên biết Ä‘iá»u mà theo ta Ä‘i tá»›i Thiên Nhất môn má»™t chuyến!
- Tháºt là ngại, ta vốn đã quen sống tá»± do rồi, tháºt sá»± không muốn là m con rối, hÆ¡n nữa ta cÅ©ng có tá»± tin có thể sống sót mà rá»i khá»i, cho nên đã khiến ngươi thất vá»ng rồi.
04.04.2015
Chương 378
Tà n nhẫn và điên cuồng. (2)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Ở bên ngoà i hoà ng cung, Trưởng Tôn Mạt mang theo má»™t ngà n binh lÃnh, như muốn chém giết mình, sau đó tiến và o hoà ng cung, mãi cho đến sau nà y chỉ có má»™t mình Vân Thái Hư xuất hiện ở trước thiên lao, và sau khi nhìn thấy lão gia tá» Thần Dạ đã hiểu được, cao thá»§ cá»§a Thiên Nhất môn Ä‘ang thá» dò xét mình. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bá»n há» chÃnh là đang muốn nhìn thá», đến tá»™t cùng là lá bà i tẩy mà mình cất giấu như thế nà o, cùng vá»›i chÃnh mình có bao nhiêu tiá»m lá»±c.
Dùng má»™t gã cao thá»§ Thượng Huyá»n cùng vá»›i tánh mạng cá»§a đương triá»u tể tướng hoà ng triá»u Äại Hoa để đổi lấy tin tức mà bá»n há» muốn biết, hà nh động mạnh tay như thế nà y sợ rằng cÅ©ng chỉ có ngưá»i cá»§a Thiên Nhất môn má»›i có thể là m được, bá»n há» tháºt đúng là quá không coi ai ra gì.
Bất quá mãi đến bây giá» bá»n há» má»›i là m ra chiêu dụ lòng, không cảm thấy cháºm hay sao?
Sắc mặt Trầm Nhất Sơn khẽ trầm xuống, lạnh lùng nói:
- Thần Dạ, ngươi tháºt sá»± là muốn tìm cái chết mà .
- Chỉ bằng một mình ngươi thì không thể là m được.
Thần Dạ lắc đầu, ánh mắt bá»—ng nhiên nhìn vá» mảnh đất hướng Tây Bắc, nÆ¡i nó lúc trước là nÆ¡i phát ra âm thanh tức giáºn, hắn hắng giá»ng quát lên:
- Má»™ Diệp, nếu như ngươi tháºt sá»± không chịu hiện thân…. Lỡ như lòng ta nhu nhược đáp ứng Ä‘i tá»›i Thiên Nhất môn, hắc hắc, vá»›i tiá»m lá»±c cá»§a ta hẳn là có thể so vá»›i tấm át chá»§ bà i đáng giá trong tay ngươi, sợ là không bao lâu nữa ta có thể đạt được thà nh tá»±u ở trong Thiên Nhất môn, đến lúc đó ta cảm thấy ngươi ngay cả là m con rối cÅ©ng không thể là m nữa rồi.
- Thần Dạ, ngươi tháºt cà n rỡ.
Ở bên trong tiếng hét phẫn ná»™, hoà ng đế ở bên trong vòng vây cá»§a mấy ngưá»i bước nhanh mà đến, nhìn vá» phÃa Thần Dạ, thanh âm mang theo vẻ lạnh lùng nghiêm nghị.
Thần gia và hoà ng thất đã là không chết không dừng lại, nếu như Thần Dạ đắc thế sẽ gây ra tai há»a ngáºp trá»i, nhất định hoà ng đế sẽ không tiếp nháºn được kết cục cá»§a hoà ng thất. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tháºt vất vả má»›i đánh được Thần gia và o chá»— vạn kiếp bất phục, hoà ng đế không cho phép bất kỳ kẻ nà o là m ảnh hướng tá»›i địa vị hôm nay cá»§a hắn.
- Trầm tiên sinh, kế hoạch của ngươi hẳn là không thể thực hiện được rồi.
Một lát sau, hoà ng đế lạnh lùng nói.
- Bệ hạ nói đúng, đúng là ta thu.
Äối mặt vá»›i hoà ng đế, Trầm Nhất SÆ¡n không há» có vẻ kiêu ngạo cá»§a cao thá»§ Thông Huyá»n, dá»… nháºn thấy lá bà i tẩy trong tay ngưá»i trước mặt tháºt đúng là là m cho Thiên Nhất môn vô cùng khát vá»ng, như váºy xem ra muốn bá»n há» lá»±a chá»n hoà ng thất mà buông tha cho Thần gia cÅ©ng không phải là không thể.
Thần Dạ cảm thấy kỳ quái, vá»›i ná»™i tình cá»§a Thiên Nhất môn, đến tá»™t cùng là trong tay hoà ng đế có lá bà i tẩy gì mà lại đáng giá để bá»n há» coi trá»ng như thế chứ!
Nghe được Trầm Nhất SÆ¡n nói như váºy, trên khuôn mặt cá»§a hoà ng đế lá»™ ra nụ cưá»i, lạnh nhạt nói:
- Nếu đã như thế thì Trầm tiên sinh có thể nhổ cá» nhổ táºn gốc rồi.
Lá»i nà y Trầm Nhất SÆ¡n cÅ©ng không đáp ứng vá»›i hắn, mà là xoay ngưá»i nhìn vá» phÃa Thần Nguyên.
Trong lòng Thần Dạ đột nhiên bắt đầu xuất hiện lãnh ý, tam cả Thần Nguyên tháºt sá»± rất giá»i, trước lúc Trầm Nhất SÆ¡n là m việc vẫn muốn trưng cầu ý kiến cá»§a hắn.
Sau khi liếc mắt nhìn ánh mắt Ä‘ang nói chuyện cá»§a hai ngưá»i, trong lòng Thần Dạ chợt nhìn vá» phÃa hoà ng đế, lãnh ý trong lòng trá»±c tiếp di chuyển tá»›i trong thần sắc.
- Äối phó vá»›i Thần gia cá»§a ta, ngươi không tiếc bất cứ giá gì, tháºm chà ba mươi vạn nhân mạng mà ngươi cÅ©ng không há» cố kỵ mà vá»±t bá», hoà ng đế bệ hạ, lòng dạ cá»§a ngươi tháºt sá»± quá mức Ä‘iên cuồng tà n nhẫn!
- Thắng là m vua thua là m giặc, ta muốn chẳng qua chỉ là kết quả mà không phải là quá trình.
Hoà ng đế cưá»i lạnh má»™t tiếng, nhìn nhìn vá» phÃa Thần Dạ, quát lên:
- Hôm nay nếu như ngươi chết,Thần gia sẽ tan thà nh mây khói, tất cả má»i ô nhục sẽ do Thần gia các ngươi mang lên lưng, còn trẫm vẫn được má»i ngưá»i trong hoà ng triá»u kÃnh yêu.
- Ngươi đừng nằm mơ!
Lá»a giáºn cá»§a Thần Dạ không nhịn được mà tuôn ra dữ dá»™i.
Cá»u Trá»ng quan, ba mươi vạn ngưá»i chết không có chá»— chôn, hôm nay có lẽ vẫn là oan hồn bất tán, Ä‘ang gà o thét ở khắp thiên địa. Hết thảy má»i thứ nà y Ä‘á»u là do ngưá»i trước mặt nà y gây nên, bất quá nhìn như cao cao tại thượng, kỳ tháºt ở trong mắt má»™t số ngưá»i vẫn ở chá»— khó xá».
- Vì tương lai cá»§a Má»™ gia chúng ta, đừng nói chẳng qua chỉ là ba mươi vạn tÃnh mạng, cho dù có thêm cà ng nhiá»u ngưá»i chết Ä‘i thì trẫm cÅ©ng sẽ không có má»™t chút má»m lòng. Thần Dạ, trẫm trịnh trá»ng nói cho nhà ngưá»i biết, cho dù là lúc ná»a đêm tỉnh má»™ng thì sâu trong ná»™i tâm cá»§a trẫm vẫn sẽ không có má»™t chút Ä‘au khổ!
Liếc nhìn Thần Dạ, hoà ng đế là nh lạnh cưá»i khẽ:
- VỠphần có phải nằm mơ hay không, thì sau hôm nay, trước khi ngươi chết tự ngươi sẽ biết.
NÆ¡i nà y là chá»— sâu bên trong hoà ng đế, ngưá»i bên cạnh hoà ng đế Ä‘á»u là tâm phúc cá»§a hắn, cÅ©ng không cần có má»™t chút cố kỵ, hắn chÃnh là muốn để cho Thần Dạ biết, hết thảy Ä‘á»u là do chÃnh mình là m, ngươi lại có thể là m gì chứ!
- ÄÆ°á»£c, tháºt là má»™t ngưá»i tà n nhẫn và điên cuồng!
Thần Dạ giáºn dữ cưá»i to, theo tiếng cưá»i vang dá»™i đố, bạch quang ở trong Thiên Äao mãnh liệt phát ra, chỉ má»™t thoáng sau đã bao trùm cả hoà ng cung, thân ảnh cá»§a Thần Dạ cÅ©ng dần dần trở nên mÆ¡ hồ.
- Trầm tiên sinh, ngươi còn chưa động thủ thì còn đợi khi nà o nữa?
Äối diện vá»›i uy thế do Thần Dạ bà y ra, từ đầu đến cuối hoà ng đế vẫn chưa từng tá» ra sợ hãi, thân ảnh cá»§a hắn phảng phất như là trúc già Äông SÆ¡n, vẫn đứng yên không nhúc nhÃch!
- Ông!
Không đợi Trầm Nhất SÆ¡n có hà nh động, Thiên Äao và đại thần váºt Ä‘iện Cổ Äế trong nháy mắt dung hợp lại, lóe ra má»™t tia sáng cá»±c hạn, giống như Há»—n Äá»™n chi quang từ trên trưá»ng giáng xuống, bao phá»§ cả ngưá»i Trầm Nhất SÆ¡n.
Cùng lúc đó thân hình của Thần Dạ giống như quỷ mị bắn nhanh ra, thẳng đến hướng hoà ng đế!
- Tháºt là cuồng vá»ng!
Hoà ng đế lạnh lùng cưá»i má»™t tiếng, cÅ©ng là để cho hắn hiểu được, vì sao cao thá»§ Thiên Nhất môn biết rõ hắn trá»ng yếu nhưng vẫn muốn tá»›i trước để Ä‘i chiêu dụ Thần Dạ.
Mấy đạo thân ảnh từ bên cạnh hoà ng đế nhanh chóng lướt ra, Huyá»n khà thất luyện vô kiên bất tồi, hung hăng xông vá» phÃa Thần Dạ.
Công kÃch cưá»ng hãn là m không gian bị xé rách, song hiện ra phÃa trước Huyá»n khà thất luyện cÅ©ng không phải là Thần Dạ mà là má»™t thân ảnh Ä‘en nhánh.
Bản thân cá»§a Thần Dạ dưới sá»± tương há»™ cá»§a thân ảnh Ä‘en nhánh, mạnh mẽ xuyên qua há»—n loạn, mang theo sát ý vô táºn tiếp tục bắn vá» phÃa hoà ng đế, tốc độ kia cá»±c nhanh, mặc dù hiện tại Trầm Nhất SÆ¡n phá không mà ra cÅ©ng không có cách nà o ngăn cản được.
Nhưng hoà ng đế vẫn không hỠsợ hãi, phảng phất như hắn có đủ thực lực để địch lại với Thần Dạ.
- Có một cao thủ của Thiên Nhất môn sao?
Trong mắt cá»§a Thần Dạ chợt lóe lệ khÃ, cánh tay khẽ huy động, thiết quyá»n như núi xuyên thá»§ng hư không, đánh thẳng tá»›i hướng hoà ng đế.
Nhìn má»™t quyá»n Ä‘ang không ngừng lá»›n mạnh kia, tia toan tÃnh trong con mắt cá»§a hoà ng đế cÅ©ng cà ng ngà y cà ng thịnh, giống như là đang xem diá»…n.
04.04.2015
Chương 379
Huynh đệ há»™i há»p. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Oanh thanh sắc toà n văn duyệt độc! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™t quyá»n nà y nặng ná» oanh kÃch ở trên lồng ngá»±c cá»§a hoà ng đế.
Nhưng Thần Dạ rõ rà ng lại nhìn thấy, thá»i Ä‘iểm má»™t quyá»n nà y cá»§a hắn tiếp xúc vá»›i lồng ngá»±c cá»§a hoà ng đế, lại có má»™t đạo quang mang đỠrá»±c dữ dá»™i tuôn ra trong cÆ¡ thể ngưá»i nà y, chợt năng lấy má»™t quyá»n nà y.
Dưới sá»± bao vây cá»§a quang mang đỠrá»±c, thiết quyá»n như núi phảng phất như là nện ở trên bông, đừng nói là hoà ng đế bị thương, liá»n ngay cả má»™t chút chấn động cÅ©ng không há» xuất hiện ra ngoà i.
- Thần Dạ, ngươi thấy thế nà o?
Hoà ng đế chế nhạo.
- Phòng ngá»± Tiên Thiên linh bảo cá»§a Thiên Nhất môn quả nhiên là cưá»ng đại!
Thần Dạ kìm lòng không nổi buông má»™t tiếng thở dại, chợt thay đổi lá»i nói, cưá»i quái dị nói:
- Vốn dÄ© tu vi cá»§a hoà ng đế bệ hạ chỉ là cảnh giá»›i SÆ¡ Huyá»n, váºy thì có thể đủ để kÃch phát nó được bao lâu chứ?
Thần Dạ không há» do dá»± nữa, cả trong hoà ng cung nà y tuyệt đối không chỉ có má»™t vị cao thá»§ Trầm Nhất SÆ¡n, mà cho dù là có má»™t Trầm Nhất SÆ¡n, uy lá»±c sau khi Thiên Äao cùng Ä‘iện Cổ Äế dung hợp lại cÅ©ng không thể trói được hắn quá lâu.
- Hống.
Lúc cánh tay cá»§a Thần Dạ lá»™ ra, thanh âm rồng ngâm liá»n quanh quẩn khắp trong thiên địa, chỉ thấy trên nắm tay kia Long Thá»§ hư ảo bừng bừng xuất hiện…
Một giây sau Long Thủ hóa hình, phẫn nộ đánh xuống.
- OÃ nh!
Quang mang đỠrá»±c giống như má»™t loại núi lá»a phun trà o, tản mát ra hÆ¡i thở cá»±c nóng, chợt xông lên bao quanh má»™t quyá»n Long Thá»§ kia lại, Ä‘iên cuồng bao phá»§ xung quanh.
Âm thanh nặng ná» giống như trá»±c tiếp vang dá»™i bên trong tai, là m ngưá»i ta cảm thấy tê dại!
- Hoà ng đế bệ hạ, không biết ngươi có thể đủ sức để ngăn chặn được mấy lần!
Má»™t quyá»n nữa được phóng ra, Thần Dạ không chút nghÄ© ngợi liá»n đánh ra má»™t quyá»n.
- Oà nh oà nh!
Ở giữa không trung không ngừng quanh quẩn thanh âm nặng ná», cùng lúc đó âm thanh rồng ngâm cÅ©ng vang dá»™i không dứt bên tai, giá» phút nà y hoà ng đế giống như má»™t cái bao cát, vẫn liên tục nháºn phải những oanh kÃch đến từ Thần Dạ.
Tuy rằng dưới sự bảo vệ của quang mang đỠrực hoà ng đế vẫn bình yên vô sự, nhưng có thể nhìn thấy khuôn mặt của hắn đang dần dần trở nên tái nhợt.
Äến cuối cùng, cước bá»™ cá»§a hắn cÅ©ng không nhịn được mà lùi vá» sau mấy bước, hiển nhiên dưới tác động cá»§a oanh kÃch đáng ùn ùn kéo tá»›i giống như cuồng phong, mặc dù không là m thương tổn đến hắn nhưng cÅ©ng là m cho hắn rất là khó chịu.
- Má»™t quyá»n nà y sẽ phá nát mai rùa cá»§a nhà ngươi!
Thần Dạ cưá»i to, thế nhưng tầm mắt lại trở nên căng thẳng, nhanh chóng bay ngược lại như tia chá»›p.
Ngay và o lúc nà y, hai đạo thân ảnh má»™t trái má»™t phải tá»±a như u linh di động hiện ra, bá»n há» nhìn vá» phÃa cá»§a Trầm Nhất SÆ¡n, chợt đưa ra má»™t tay nặng ná» nắm chặt không gian. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ông!
Trầm Nhất SÆ¡n Ä‘ang bị vây trên hư không mÆ¡ hồ bị rÆ¡i xuống, má»™t lát sau âm thanh răng rắc vang lên, hai đại thần váºt bị đánh vỡ liên kết, bay ngược lại trở vá» trước ngưá»i Thần Dạ.
- Huyễn tiên sinh, Linh tiên sinh, xin đa tạ!
Trầm Nhất SÆ¡n láºp tức Ä‘i tá»›i trước ngưá»i hoà ng đế, cung kÃnh nói vá»›i hai ngưá»i kia.
- Ở bên trong hoà ng triá»u Äại Hoa thế nhưng lại xuất hiện má»™t thiếu niên thiên tà i như ngươi, tháºt là không tệ!
Hai ngưá»i vừa xuất hiện chÃnh là hai ngưá»i trung niên, vô luẠlà quần áo hay là dung mạo Ä‘á»u giống như như đúc, ngưá»i xa lạ nhìn lại căn bản không cách nà o phân biệt được ai là ai.
Bây giá» Ä‘ang nói chuyện chÃnh là ngưá»i ở bên trái hoà ng đế, theo lá»i nói lúc trước cá»§a Trầm Nhất SÆ¡n mà xem, chÃnh là Huyá»…n tiên sinh mà hắn đã gá»i.
Hắn liếc mắt nhìn Thần Dạ, ánh mắt trong nháy mắt liá»n trở nên lạnh lẽo:
- Äáng tiếc ngươi cÅ©ng không tÃnh toán muốn thần phục Thiên Nhất Môn chúng ta, đã như váºy thì không thể lưu ngươi lại được.
Nắm chặt Thiên Äao trong tay, Thần Dạ thở dà i má»™t hÆ¡i, hai huynh đệ sinh đôi nà y liên thá»§ vá»›i nhau, hô hấp trong lúc nà y chÃnh là má»™t đại thần váºt, má»™t thân tu vi tuyệt đối đã ở trong cảnh giá»›i Thông Huyá»n, tháºm chà Ãt nhất cÅ©ng là trên cảnh giá»›i Thông Huyá»n tứ Ä‘oạn.
Thiên Nhất Môn quả nhiên là bất phà m, tùy tùy tiện tiện đã có đến ba vị cao thá»§ Thông Huyá»n ở chá»— nà y, khó trách có thể khiến bên trong hoà ng triá»u Äại Hoa kinh sợ, có thế lá»±c rá»™ng lá»›n.
Bất quá như thế nà y thì sao chứ…. Thần Dạ trái lại cho tới bây giỠcũng chưa từng cảm thấy sợ hãi!
Cảm nháºn được sát ý hung hãn phô thiên cái địa tiến đến, ánh mắt cá»§a Thần Dạ khẽ ngưng tụ lại, cÅ©ng bắt đầu khởi động má»™t Ãt chiến ý.
- Ngưá»i trẻ tuổi quả nhiên không biết sợ là gì, cÅ©ng tốt, biết ngươi sẽ không dá»… dà ng chịu trói nên chắc phải cá»±c khổ má»™t chút, bắt ngươi trở vá» là được rồi.
Ão bà o cá»§a trung niên được gá»i là Linh tiên sinh vung lên, trá»±c tiếp tiến vá» phÃa trước má»™t bước.
Theo má»™t bước nà y rÆ¡i xuống, thân ảnh cá»§a ngươi nà y láºp tức trở nên mÆ¡ hồ.
Ãnh mắt cá»§a Thần Dạ khẽ biến, thân thể láºp tức mãnh liệt bắn ngược lại, thân ảnh cá»§a Linh tiên sinh kia cÅ©ng không phải là trở nên mÆ¡ hồ, mà là do tốc độ quá nhanh nên đã lưu lại má»™t đạo tà n ảnh ở tại chá»—.
- Muốn cùng bổn tá»a tá»· thà tốc độ sao, ngươi không thấy buồn cưá»i à ?
Linh tiên sinh cưá»i nhạt, lúc tiếng nói vang dá»™i lên không ngỠở phÃa trước Thần Dạ, má»™t bà n tay vươn ngón tay nặng ná» vung xuống, năm đạo năng lượng Huyá»n Khà từ năm ngón tay nà y liá»n phá không mà đến, sau đó hóa thà nh cÅ©i nhốt Thần Dạ và o bên trong đó.
- Phá diệt đao!
Bạch quang xuất hiện mang theo lá»±c lượng Ä‘ao mang phách đạo, hung hăng bổ và o cÅ©i Huyá»n Khà nà y, song nó vẫn không há» nhúc nhÃch, nhìn bá»™ dáng kia giống như là má»™t váºt vô cùng cứng rắn!
- Ngươi đừng nên phản kháng là m gì, chỉ bằng ngươi thì không thể phá được má»™t chiêu nà y cá»§a bổn tá»a đâu, ngoan ngoãn má»™t chút có lẽ sẽ bá»›t được má»™t Ãt khổ!
Ở bên ngoà i cÅ©i, Linh tiên sinh khinh thưá»ng cưá»i lạnh.
- Hống!
Tiếng long ngâm lại lần nữa vang dá»™i, hai cánh tay cá»§a Thần Dạ chợt lá»™ ra ngoà i, có thể thấy được trên hai tay cá»§a hắn Ä‘á»u xuất hiện Long Thá»§ hư ảo. Nghe thấy lá»i nói cao cao tại thượng kia cá»§a Linh tiên sinh, Thần Dạ chỉ là nh lạnh cưá»i má»™t tiếng, hai tay láºp tức nắm chặt lại thà nh quyá»n, Long Thá»§ kia trá»±c tiếp bị giữ lại ở trong lòng bà n tay.
- Bách chiến hóa long hiá»n tri thiên lý!
Hai nắm đấm phóng ra dưá»ng như muốn phá vỡ hết má»i thứ, lá»±c lượng thuần chÃnh nhất giá» phút nà y lại như má»™t cÆ¡n lốc, Ä‘iên cuồng thổi quét qua.
- Rầm rầm!
CÅ©i Huyá»n Khà sau khi bị hai quyá»n hung hãn đánh sâu và o, rốt cục đã bắt đầu run rẩy, dưá»ng như còn có má»™t cái khe rất nhá» Ä‘ang cháºm rãi lan trà n ra.
Thấy được má»™t mà n như váºy, Huyá»…n tiên sinh đứng phÃa sau thản nhiên nói:
- Lão Nhị, đừng có kì kèo là m mất thá»i gian nữa.
- Yên tâm, không phà bao nhiêu thá»i gian đâu!
Phảng phất như Thần Dạ là m được hà nh động như váºy tháºt sá»± khiến hắn rất mất mặt, hiện tại mặt cá»§a Linh tiên sinh trà n ngáºp sát khÃ, bà n tay kia cá»§a hắn phá vỡ hư không, nhanh như chá»›p tiến và o trong cÅ©i kia, chợt…
Năng lượng đáng sợ chÃnh là từ trong không gian nhá» hẹp nà y, Ä‘ang dữ dá»™i tuôn ra khắp bốn phương tám hướng, hung hăng đè ép vá» hướng Thần Dạ.
04.04.2015
Chương 380
Huynh đệ gần nhau, không sợ thiên hạ! (1)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Không ai nghi ngỠviệc nếu như Thần Dạ bị đánh trúng…. cho dù hắn không chết thì sợ rằng kết quả cũng sẽ cực kỳ thê thảm.
Äối diện vá»›i mấy cái nà y, tâm thần cá»§a Thần Dạ khẽ chuyển động, Ä‘iện Cổ Äế bay vút qua, quang mang tá» sắc từ trên trá»i giáng xuống vây cả ngưá»i Thần Dạ ở bên trong đó, cùng lúc đó bà n tay kia mở ra, hÆ¡i thở cá»±c nóng giống như ma quá»· Ä‘ang trôi lÆ¡ lá»ng…
- Huyá»n đế huyá»n minh thá»§!
Má»™t bà n tay dưá»ng như trong suốt từ trong hư không hiện ra, mang theo uy lá»±c vô kiên bất tồi, không chút do dá»± vá»— và o trên cÅ©i kia.
- Ầm!
Hư không nhất thá»i kịch liệt run rẩy má»™t tráºn, trong lúc nà y cuồng phong mang theo hÆ¡i thở cá»±c nóng thổi quét qua, cuối cùng đã cứng rắn Ä‘áºp vỡ cÅ©i kia.
Nhưng cùng má»™t thá»i gian nà y, thân thể cá»§a Thần Dạ giống như má»™t con chim bị chặt đứt cánh, nhanh chóng lui vá» phÃa sau, mặc dù có Ä‘iện Cổ Äế thá»§ há»™, nhưng do tu vi cá»§a Linh tiên sinh quá mức cưá»ng đại, có thể bảo vệ Thần Dạ không đến ná»—i trá»ng thương mà ngã xuống đất đã là rất tốt rồi.
- Tiểu tá», quả nhiên là ta đã quá coi thưá»ng ngươi rồi!
Nhìn thấy cÅ©i bị phá, sâu trong con ngươi cá»§a Linh tiên sinh xẹt qua vẻ kinh ngạc, đồng thá»i sát ý toà n thân cÅ©ng trở nên hung hãn hÆ¡n.
Ngưá»i thiếu niên nà y tháºt sá»± là hiếm thấy, tháºt là đáng tiếc! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi ý niệm như váºy xẹt qua trong đầu, thân thể cá»§a Linh tiên sinh lại má»™t lần nữa trở nên mÆ¡ hồ, khi xuất hiện lại thì đã đứng trước ngưá»i Thần Dạ.
- Tiểu tá», mau theo bổn tá»a Ä‘i tá»›i Thiên Nhất Môn!
- Há»—n trướng, muốn mang huynh đệ cá»§a ta Ä‘i sao, ngươi đã há»i qua ý kiến cá»§a huynh đệ chúng ta không váºy?
Äang lúc Linh tiên sinh lại muốn ra tay má»™t lần nữa, má»™t kÃch chuẩn bị bắt lấy Thần Dạ, hai đạo thân ảnh lại giống như lưu tình từ bên ngoà i hoà ng cung nhanh chóng lướt đến, ngưá»i còn chưa tá»›i nhưng hÆ¡i thở hung hãn đã tuôn ra ở trên đỉnh đầu cá»§a má»i ngưá»i. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Linh tiên sinh hừ lạnh má»™t tiếng, không ai biết hắn hà nh động như thế nà o, nhưng ngưá»i khác Ä‘á»u cảm thấy hÆ¡i thở vô cùng đáng sợ đã bị hắn dá»… dà ng oanh tán.
Nhưng chÃnh là trong khoảng thá»i gian ngắn nà y, trước ngưá»i cá»§a hắn đã không có bóng dáng cá»§a Thần Dạ nữa.
ÄÆ°a mắt nhìn ra bên ngoà i mấy chục thước, giá» phút nà y không chỉ có mình Thần Dạ ở bên ngoà i, trái phải hai bên cá»§a hắn còn có hai ngưá»i trẻ tuổi.
Ngưá»i bên trái chÃnh là công tá» cá»±c kỳ tuấn tú, trên tay cầm quạt trắng, thần sắc lạnh nhạt, từ cá» chỉ ưu nhã cá»§a hắn nhìn lại thì lại giống như má»™t kẻ thư sinh.
Ngưá»i ở bên phải lại to con giống như má»™t pho tượng Thiết Tháp, da thịt khắp nÆ¡i Ä‘á»u vô cùng rắn chắc, toà n thân là m cho ngưá»i ta có má»™t loại cảm giác rất cưá»ng đại.
Nhưng bất kể là công tá» kia hay lại thanh niên tá»±a như Thiết Tháp, song song ở bên trong đồng tá» Ä‘á»u dần xuất hiện hà n ý ngáºp trá»i.
Hai ngưá»i nà y chÃnh là Diệp Thước và Thiết Dịch Thiên!
Diệp Thước và Thiết Dịch Thiên xuất hiện, ánh mắt cá»§a ba đại cao thá»§ Thông Huyá»n Thiên Nhất Môn Ä‘á»u khẽ động, vá»›i tu vi và ánh mắt cá»§a ba ngưá»i bá»n há», tá»± nhiên có thể nhìn ra hai ngưá»i phÃa trước Ä‘á»u là ngưá»i ưu tú.
Ba ngưá»i cÅ©ng ngà n vạn lần không nghÄ© tá»›i, ở trong hoà ng cung nà y thế nhưng thoáng cái đã xuất hiện ra ba vị còn trẻ nhưng đã bất phà m. Nếu như có được bất kỳ má»™t ngưá»i nà o trong số đó, mấy năm sau, vá»›i ná»™i tình cùng hoà n cảnh tu luyện cá»§a Thiên Nhất Môn, chắc chắn sẽ có má»™t ngà y Thiên Nhất Môn tạo ra được má»™t cao thá»§ tuyệt đỉnh có thể tiêu ngạo khắp thế gian. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhưng rất đáng tiếc hai ngưá»i kia rõ rà ng chÃnh là bạn tốt chà thân cá»§a Thần Dạ, khả năng có thể chiêu dụ bá»n há» cÅ©ng không nhiá»u.
- Huyá»…n tiên sinh, Trầm tiên sinh, ngưá»i đứng phÃa bên trái tên là Diệp Thước, bên phải là Thiết Dịch Thiên, chÃnh là huynh đệ sinh tá» cá»§a Thần Dạ.
Hoà ng đế đứng ở phÃa sau Huyá»…n tiên sinh nhẹ nhà ng nói, nhìn như Ä‘ang giá»›i thiệu bá»n há» nhưng tháºt ra thì hắn Ä‘ang rất lo lắng.
- Ba ngưá»i nà y chÃnh là ba ngưá»i xếp hạng ở Vân Thái Hư năm đó, cÅ©ng là ba ngưá»i đứng ở trên bảng đế đô Tuấn Ngạn đó sao, quả nhiên là rất có ý nghÄ©a!
Huyá»…n tiên sinh khen ngợi, chợt cưá»i nhạt nói:
- Hoà ng đế, ngươi là sợ chúng ta chiêu dụ được hai ngưá»i nà y, sau đó vá»›i tình huynh đệ cá»§a bá»n hỠđối vá»›i Thần Dạ, ngà y sau có lẽ sẽ uy hiếp tá»›i địa vị cá»§a ngươi phải không?
- DÄ© nhiên! Nếu như ba ngưá»i nà y Ä‘á»u bị chết ở nÆ¡i nà y thì trẫm không còn cái gì mà phải buồn phiá»n nữa, Thiên Nhất Môn cÅ©ng có thể hóa giải vô số phiá»n toái.
Hoà ng đế không thể phá»§ định cưá»i cưá»i, vẻ mặt trước sau như má»™t, thân là hoà ng đế, cho dù có là con rối thì hắn cÅ©ng có uy nghiêm cá»§a mình, ở trước mặt những cao thá»§ cá»§a Thiên Nhất Môn nà y, có lẽ không cách nà o bà y ra vẻ cao cao tại thượng cá»§a cá»u ngÅ© chà tôn, nhưng cÅ©ng sẽ không ăn nói khép nép.
- Hoà ng đế bệ hạ không hổ là cao thá»§ quyá»n mưu.
Liếc nhìn hoà ng đế, ánh mắt của Huyễn tiên sinh khẽ xiết chặt, chợt nói:
- Thiên Nhất Môn có má»™t pháp chế, thân là ngưá»i nắm giữ cả má»™t vùng đất, không cần thiết nói mà không giữ lá»i vá»›i các ngươi, Ä‘iểm nà y má»i hoà ng đế bệ hạ nhá»› kỹ ở trong lòng, chá»› nên là m Ä‘iểu thừa!
- Trẫm biết được, cho nên cho tới bây giỠtrẫm cũng không bao giỠcó hai lòng đối với Thiên Nhất Môn, điểm nà y xin nhỠHuyễn tiên sinh thay mặt trẫm báo cáo lên với cấp trên!
Thần sắc của hoà ng đế khẽ siết chặt, nói.
- Váºy thì tốt!
Huyá»…n tiên sinh chợt nhìn vá» phÃa hai ngưá»i Diệp Thước và Thiết Dịch Thiên, lẩm bẩm nói:
- Äã như váºy thì cÅ©ng chỉ có thể giết chết hai võ giả tuổi trẻ yêu nghiệt nà y mà thôi!
- Thần Dạ, ngươi không có việc gì chứ? Bá»n ta nhanh chóng trở vá», rốt cục đã Ä‘uổi tá»›i kịp.
Ở phÃa bên kia, huynh đệ ba ngưá»i cÅ©ng coi nÆ¡i nà y giống như không có ai mà bắt đầu hà n huyên.
- Chỉ có một chút vết thương nhẹ mà thôi.
Thần Dạ cưá»i lắc đầu, hắn có thể cảm giác được hai ngưá»i huynh đệ nà y sau khi thấy hắn bình an, thân thể Ä‘ang căng cứng cá»§a bá»n há» thoáng cái liá»n buông lá»ng Ä‘i má»™t tÃ, trong nháy mắt nà y, má»™t dòng nước ấm cháºm rãi chảy xuôi trong thân thể cá»§a hắn.
- Ta nói Thần Dạ ngươi đã hai năm không há» thấy mặt, bây giá» vừa đến đế đô đã nghe thấy ngươi vừa chá»c trúng má»™t phiá»n toái lá»›n, hình như ngươi trá»i sanh chÃnh là ngưá»i gây há»a hay sao ấy?
Diệp Thước tự tiếu phi tiếu tố khổ nói.
Khóe miệng cá»§a Thần Dạ có chút khổ sở, Diệp Thước và Thiết Dịch Thiên quay trở vỠđế đô, ro rà ng là sau khi biết chuyện Cá»u Trá»ng Quan, lo lắng cho mình nên má»›i cùng nhau trở lại!
- Nà y, Thần Dạ!
Thiết Dịch Thiên nặng nỠvỗ vỗ bả vai Thần Dạ, lớn tiếng nói:
- Có phải ngươi cảm thấy cảm động hay không, cái nà y không há» giống ngươi chút nà o cả. HÆ¡n nữa chúng ta trở lại cÅ©ng không đơn thuần là vì ngươi, Diệp gia và Thiết gia Ä‘á»u ở chá»— nà y.
- Tuy rằng Dịch Thiên nói chuyện có những lá»i không há» suy nghÄ© kỹ, nhưng những lá»i nà y quả tháºt nói không há» sai!
Diệp Thước nhìn chằm chằm Thần Dạ, thản nhiên nói.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
« 1 37 38 39 ... 89 »