Äế Quân
Tác giả: Tác giả: Ngốc Tiểu Ngư
Số chương: 887
Lần đọc: 499.197
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
« 1 21 22 23 ... 89 »
03.02.2015
Chương 211
Huyá»n Quang KÃnh. (2)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Thế nhưng phong ấn kết giá»›i tháºt sá»± quá mức cưá»ng đại. Mặc dù là điá»m báo sắp sá»a đầy đủ đã xuất hiện, nhưng cÅ©ng khiến cho Thần Dạ cảm giác cần phải mất không Ãt thá»i gian. Tá»›i lúc nà y, hắn Ä‘á»u đã sắp suy kiệt, còn hai đại thần váºt Thiên Äao và Cổ Äế Äiện lại cÅ©ng phát ra má»™t tin tức vá» khả năng lá»±c bất tòng tâm.
Rõ rà ng, trình độ cá»§a phong ấn kết giá»›i nà y là quá mức cưá»ng đại!
- Rầm rầm!
Cuối cùng và o má»™t thá»i khắc nà o đó, cả vùng không gian nà y hÆ¡i bị rung lên nhẹ nhà ng. Má»™t cảm giác chắc chắn trong nháy mắt hiện ra trong lòng Thần Dạ. Hắn biết, phong ấn kết giá»›i đã hoà n toà n được chữa trị xong xuôi.
Mệt lá» khi kết thúc, nói cách khác, đến chÃnh Thần Dạ liá»n đã sá»›m không kiên trì nổi nữa.
- Thần Dạ, cám ơn ngươi!
Nói xong má»™t câu, cả ngưá»i Phong Tam Nương hình như đã suy kiệt, vô lá»±c nằm gục ở trên mặt đất.
- Phong cô nương, ngươi là m sao váºy?
Tá» khà thuần khiết trà n ngáºp trong cả không gian, giá» phút nà y, phảng phất như là n gió chỉ trong khoảnh khắc liá»n đã biến mất bặt vô âm tÃn. Thần Dạ bản thân Ä‘ang ở trong đó mà cÅ©ng không há» cảm ứng được Tá» khà đã biến mất và o nÆ¡i nà o. Bởi vì, bá»n chúng cÅ©ng không há» Ä‘i và o trong thân thể cá»§a Phong Tam Nương.
Nói cách khác, những TỠkhà nà y cũng không phải là do Phong Tam Nương phát tán ra.
Mà đã không có Tá» khà bao phá»§, khà tức toà n thân cá»§a Phong Tam Nương phát tán ra ngoà i, rốt cục cÅ©ng là khà tức cùng mùi vị mà má»™t ngưá»i bình thưá»ng nên có.Nét hồng hà o trên gương mặt cÅ©ng đã dần dần khôi phục được....
- Ta không sao, tu luyện một hồi là tốt.
Nói xong, Phong Tam Nương cố gắng ngồi xếp bằng rồi láºp tức tiến và o trong tu luyện.
Thần Dạ sau khi hÆ¡i hÆ¡i nhìn qua má»i nÆ¡i, liá»n cÅ©ng ngồi xuống bắt đầu tu luyện. Tháºt sá»± là chung quanh không có gì đẹp mắt, hoà n toà n trống rá»—ng. Từ sau khi phong ấn kết giá»›i trở lại đầy đủ thì nÆ¡i nà y, chỉ là má»™t chốn không gian rất bình thưá»ng. Chỉ có Ä‘iá»u là nó được ngăn cách vá»›i bên ngoà i mà thôi.
Lần nà y đây, Thần Dạ phải gánh chịu cÅ©ng không nhá». Bởi váºy, ước chừng trôi qua thá»i gian ba ngà y sau, thì hắn má»›i khôi phục được trạng thái đỉnh cao, tỉnh táo lại từ trong tu luyện.
Mở ra mắt, chỉ thấy Phong Tam Nương đã có trạng thái tốt, Thần Dạ không khá»i ngây ra má»™t lúc.
Dá»±a theo đạo lý, ba ngà y trước đây, Phong Tam Nương suy yếu như váºy thì Ãt nhất cÅ©ng cần thá»i gian năm ngà y má»›i có thể đủ phục hồi như cÅ©. Không có lý do gì mà nà ng đã tốt lên so vá»›i chÃnh mình còn nhanh hÆ¡n a....
Xem ra, chẳng những là phiến không gian nà y còn có Ä‘iá»u kì dị cổ quái, mà bản thân Phong Tam Nương nà ng cÅ©ng tồn tại những Ä‘iá»u kì dị cổ quái nhất định.
Nhưng mà trong lòng Thần Dạ, cuối cùng cÅ©ng có được an á»§i không nhá»!
Nếu như Phong Tam Nương cố tình, như váºy, sau khi nà ng kết thúc tu luyện, sẽ trước tiên ra tay đối vá»›i chÃnh mình. Nhưng nà ng không là m như váºy, cÅ©ng để cho Thần Dạ hiểu rõ rà ng hÆ¡n, chÃnh mình lần nà y đây ra tay trợ giúp, thá»±c sá»± không phải là tá»± chuốc vạ và o thân !
- Thần Dạ, cám ơn ngươi!
Phong Tam Nương lại má»™t lần nữa nói cám Æ¡n, trong đôi mắt nhung kia nháºn rõ do kìm lòng không Ä‘áºu mà dần hiện ra má»™t vẻ hiếu kỳ cá»±c kỳ rõ nét....
Thần Dạ cưá»i cưá»i, trả lá»i:
- Äừng có khách khà như váºy, giúp ngươi, cÅ©ng là giúp chÃnh mình. Nói cách khác, rất có khả năng ta cÅ©ng không rá»i khá»i nổi nÆ¡i nà y.
- Ngươi như váºy quả là biết lá»i nói tháºt....
Thần Dạ nói, tá»±a hồ để cho Phong Tam Nương rất vừa lòng. Sau khi đánh tan sá»± hiếu kỳ trong con ngươi, nà ng nghiêm mặt há»i:
- Ngươi cÅ©ng không có gì muốn há»i ta à ?
- Có!
Thần Dạ đáp lại cũng không chút do dự, rồi nói thêm:
- Ta muốn biết, tất cả, đến tột cùng là xảy ra chuyện gì ?
Việc Quá»· Má»™, tá»± nhiên để cho Thần Dạ cảm thấy tò mò. Sá»± tồn tại cá»§a Hoạt Tá» Nhân, đồng dạng là điá»u tồn tại khó có thể tin nổi. Mà má»™t mà n đã phát sanh mấy ngà y trước cà ng là m cho ngưá»i ta không thể quên được !
Nếu như nói không muốn biết tháºt rõ rà ng, đó là lừa mình dối ngưá»i!
- Ngươi quả nhiên thà nh thực!
Phong Tam Nương sau má»™t lát trầm lặng liá»n nhẹ nhà ng nói nhá»:
- Phiến phần má»™ mà chúng ta gặp nhau kia, tên là Quá»· Má»™. Ở trong Quá»· Má»™ tồn tại cái gì thì ngươi đã biết. Mà ta có thể hÆ¡i chút khống chế Quá»· Má»™, nguyên nhân Ä‘Ãch thá»±c lại nằm ở chá»— nà y.
- Nơi nà y?
Chá»— mà Phong Tam Nương chỉ, chÃnh lúc vùng đất mà hai ngưá»i bá»n há» Ä‘ang đứng. Và o những lúc như thế nà y, Thần Dạ cÅ©ng đã phát hiện, phong ấn kết giá»›i nÆ¡i nà y cùng vá»›i phong ấn bên ngoà i Quá»· Má»™ Ä‘á»u có khà tức phát tán ra ngoà i giống nhau như đúc. Hiển nhiên, là cùng má»™t ngưá»i thiết láºp.
- Thần Dạ, ngươi nhìn!
Hai tay Phong Tam Nương nhẹ nhà ng lướt má»™t đưá»ng trong không gian. Tức thì liá»n có má»™t mặt gương bằng phẳng mà trÆ¡n bóng xuất hiện. Tuân theo động tác tay cá»§a nà ng lướt nhẹ ở trên mặt gương, thì bên trong gương phản chiếu ra khung cảnh má»™t chốn giả định. Mà quanh cảnh kia đúng là chá»— Quá»· Má»™ !
Thần Dạ hÆ¡i nhướn mà y kiếm má»™t cái. Thá»§ Ä‘oạn cá»§a Phong Tam Nương là m cho ngưá»i rất bất ngá».
- Không ngá» là Huyá»n Quang KÃnh!
Äến ngay cả âm thanh cá»§a Äao Linh cÅ©ng không nhịn được xen lẫn những nét kinh ngạc.
Thiên Äao là tồn tại như thế nà o. Ở trong chốn thiên địa nà y, váºt mà có thể khiến cho hắn động lòng thì Thần Dạ cam Ä‘oan, tuyệt đối không nhiá»u lắm!
- Huyá»n Quang KÃnh chÃnh là má»™t loại thần thông uyên thâm, nhất định phải đánh dấu ở bên ngoà i các váºt khác nhau, sau khi xây dá»±ng xong đồng dạng phong ấn như nhau thì má»›i có thể đủ thi triển ra được. Như váºy giúp cho ngưá»i thi triển kết giá»›i có khả năng và o má»i thá»i khắc cảm ứng được tình huống ở các mặt phong ấn khác ! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äao Linh giải thÃch thêm:
- Các cao thá»§ đương thá»i Ä‘á»u có thể trang bị rất nhiá»u phong ấn kết giá»›i. Cái nà y bản thân không có gì đặc biệt. Nhưng mà , muốn má»—i má»™t phong ấn Ä‘á»u là như nhau lại quá khó khăn. Năm đó lão chá»§ nhân cÅ©ng Ä‘á»u không thể là m được. Chá»§ nhân cá»§a Quá»· Má»™ tháºt sá»± quá thần kỳ. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong thế gian, vốn là không tồn tại những món đồ giống nhau như đúc. Äây là điá»u bất cứ cao thá»§ nà o Ä‘á»u không thể phục chế ra, dÄ© nhiên....
- Xem ra, ngươi đã biết lai lịch cá»§a nó rồi. Như váºy, ta liá»n không nói nhiá»u những Ä‘iá»u nà y.
Thấy vẻ mặt cá»§a Thần Dạ, Phong Tam Nương cưá»i nhạt rồi chợt nói:
- Ngưá»i xây dá»±ng ra được má»™t chốn thần bà như váºy, chÃnh là má»™t vị cao thá»§ tiá»n bối có tên gá»i là Quá»· Chân Nhân lưu lại....
- Quỷ Chân Nhân?
Thần Dạ vá»™i há»i:
- Äao Linh, đối vá»›i cái tên Quá»· Chân Nhân nà y, các ngươi có ấn tượng hay không?
Sau má»™t hồi trầm lặng, Äao Linh trả lá»i:
- Không có! Nhưng mà chá»§ nhân, ta có má»™t loại cảm giác, rằng Quá»· Chân Nhân là ngưá»i thuá»™c vá» thá»i đại, nhất định vẫn còn trước cả thá»i cá»§a lão chá»§ nhân....
- Là như thế nà o?
Thần Dạ mặt mà y căng thẳng. Hắn cÅ©ng không thể xác định, thá»i đại cá»§a chá»§ nhân cÅ© cá»§a Thiên Äao là khi nà o. Tuy nhiên, từng không chỉ má»™t lần nghe Äao Linh nhắc tá»›i, đã là trải qua vô số năm....
03.02.2015
Chương 212
Quá»· Thi.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Äao Linh đáp: Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chá»§ nhân, thá»i đại cá»§a lão chá»§ nhân đối vá»›i các ngươi mà nói, đã là tồn tại thá»i viá»…n cổ. Thế nhưng những ngưá»i cùng thá»i đại vá»›i lão chá»§ nhân cÅ©ng không phải là nhóm cao thá»§ đầu tiên xuất hiện ngay sau khi khai thiên láºp địa. Ở trước thá»i đại cá»§a bá»n há», đồng dạng còn có viá»…n cổ.
- Sở dÄ© ta nói như váºy, là bởi vì trong lúc vô tình phát hiện Quá»· Má»™ thì cho tá»›i bây giá», vẫn luôn cho ta má»™t cá»— khà tức có hÆ¡i quen thuá»™c. Cho nên ta phán định, Quá»· Chân Nhân nà y nhất định là sinh hoạt trong thá»i đại trước cả lão chá»§ nhân.
Nói như váºy kể ra cÅ©ng có và i phần đạo lý. Bởi vì sau tráºn đại chiến, Thiên Äao đã ngá»§ say. Những việc Ä‘á»i sau thì hắn tá»± nhiên không biết, liá»n cà ng không có khả năng sinh ra cảm giác quen thuá»™c. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Há»i má»™t chút xem Phong Tam Nương nói như thế nà o!
Thần Dạ gáºt đầu, láºp tức ngẩng đầu nhìn vá» phÃa Phong Tam Nương!
- Rất hiếu kỳ, đúng không?
Phong Tam Nương nhẹ nhà ng nói:
- Năm đó ta bị kẻ thù Ä‘uổi giết, trong lúc vô tình lưu lạc đến bước nà y. Äúng dịp cÆ¡ duyên, ta liá»n phát hiện ra chá»— nà y. Sau khi tiến và o nÆ¡i nà y, chiếm được truyá»n thừa cá»§a Quá»· Chân Nhân, thì tiếp theo, việc phát hiện Quá»· Má»™ rõ rà ng má»i sá»± như dá»… dà ng hÆ¡n.
Ngắn ngá»§i nói mấy câu, tá»±a hồ nà ng giải thÃch tất cả. Tuy nhiên, nó lại cho Thần Dạ cảm giác cà ng mÆ¡ hồ hÆ¡n.
Phong ấn cưá»ng đại mà kinh ngưá»i như thế, không đỠcáºp tá»›i Phong Tam Nương đã phát hiện ra nó như thế nà o, nhưng muốn Ä‘i và o không phải ttá»±a hồ Ä‘á»u rất khó Ä‘i sao? Phong Tam Nương có thể là m được thì xem ra, xác tháºt cÅ©ng có đủ may mắn.
- Mặc dù Quá»· Chân Nhân để lại truyá»n thừa ở chá»— nà y thì ta đã nháºn được hoà n toà n. Thế nhưng sau khi tu luyện thì ta má»›i phát hiện, truyá»n thừa ở chá»— nà y thá»±c sá»± không phải là đầy đủ. Sau khi mất mấy năm cố gắng, rốt cục đã khiến cho ta hiểu rõ, vẫn còn có má»™t bá»™ pháºn khác. Mà má»™t bá»™ pháºn truyá»n thừa quan trá»ng nhất thì Ä‘ang lưu lại bên trong Quá»· Má»™. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vẻ mặt của Phong Tam Nương có hơi căng thẳng, nà ng tiếp tục nói:
- Bởi vì bá»™ pháºn truyá»n thừa trong Quá»· Má»™ kia, chÃnh là tồn tại quan trá»ng hÆ¡n. Cho nên cho đến hôm nay ta vẫn nghÄ© cách tiến và o Quá»· Má»™, nhưng vẫn là không là m được. Chỉ có hai biện pháp, má»™t là tìm được phương pháp phá vỡ Quá»· Má»™ rồi trá»±c tiếp Ä‘i và o. Má»™t cách khác, đó là tăng tu vi lên tá»›i tình trạng nhất định, rồi dùng pháp môn cua Quá»· Chân Nhân để cảm ứng được tiến và o Quá»· Má»™ đưá»ng...."
- Nhưng mà hai phương pháp nà y....
Phong Tam Nương không khá»i cất tiếng cưá»i gượng.
Quá»· Má»™ nếu mà dá»… dà ng bị phá như váºy, thì nó cÅ©ng lại không thể tồn tại háºu thế gian vô số năm. Mà tăng tu vi lên tá»›i tình trạng nhất định, nói váºy bao gồm cả Phong Tam Nương thì chÃnh nà ng ở bên trong mà cÅ©ng không biết, đến tá»™t cùng cần có thá»±c lá»±c như thế nà o, má»›i có thể là m được.
- Hôm nay ta Ä‘ang tu luyện, đồng thá»i cÅ©ng mải luyện hóa món đồ mà sư phụ để lại cho ta!
Sau khi Lá»i Phong Tam Nương nói, trá»±c tiếp khiến cho Thần Dạ có loại kinh ngạc nghe được chuyện nằm mÆ¡ giữa ban ngà y. Bất kể là tu luyện, hay luyện hóa món đồ nà o đó, dÄ© nhiên có thể khiến cho thiên địa đại biến đổi. Thế nà y không khá»i cÅ©ng là m cho ngưá»i ta không nói được lá»i nà o chứ ?
- Nói dự định, là ta lấy công pháp để luyện hóa....
Lá»i nà y, Thần Dạ lại nghe không hiểu !
Thấy dáng Ä‘iệu cá»§a hắn, bản thân Phong Tam Nương Ä‘á»u kìm lòng không Ä‘áºu mà tá» ra má»™t sá»± bất lá»±c sâu sắc:
- Truyá»n thừa mà Quá»· Chân Nhân lưu lại, Ä‘Ãch xác vô cùng uyên thâm, bà hiểm. Ãt nhất dá»±a và o nháºn thức cá»§a ta, thì là dạng nà y.
- Tuy nhiên, đồng thá»i vá»›i việc uyên thâm thì nó cÅ©ng khắp nÆ¡i là m cho ngưá»i ta phÆ¡i bà y ra má»™t loại kì dị cổ quái, tháºm chà còn tồn tại nguy hiểm!
- Nguy hiểm?
Thần Dạ cau mà y, đã lấy danh là Quá»· Chân Nhân thì đương nhiên rằng pháp môn cá»§a vị tiá»n bối nà y tất nhiên không giống bình thưá»ng.Thế nhưng nói đến nguy hiểm, tá»±a hồ dùng từ nà y có hÆ¡i quá mức chứ?
Phong Tam Nương lần thứ hai cất tiếng cưá»i gượng, lại nói:
- Công pháp của sư phụ không giống các công pháp khác. Công pháp của sư phụ lưu lại còn có thể tiến hóa....
- Công pháp sẽ tiến hóa? Äao Linh, ngươi đã từng nghe qua hay không ?Cái nà y quả nhiên là kỳ lạ.
- Sau má»—i lần đạt tá»›i má»™t cảnh giá»›i má»›i thì công pháp sẽ tiến hóa má»™t lần. Trước đó không lâu ta má»›i đạt tá»›i cảnh giá»›i Trung Huyá»n. Và o ba ngà y trước đây, sau khi cảnh giá»›i Trung Huyá»n vừa má»›i ổn định lại, thì công pháp lại bắt đầu tiến hóa.
Phong Tam Nương nói:
- Và o lúc công pháp tiến hóa, trá»i cao sẽ đánh xuống kiếp nạn. Nhưng cái nà y Ä‘á»u ở trong dá»± liệu, mà lúc đầu tất cả Ä‘á»u rất thuáºn lợi. ChÃnh là ta rất nóng lòng, muốn thá» má»™t chút xem có thể luyện hóa vÅ© khà mà sư phụ lưu lại và o lúc đón nháºn truyá»n thừa cá»§a ngưá»i hay không. Vì váºy, liá»n là m sinh ra quang cảnh mà ngươi được chứng kiến.
Công pháp sẽ tiến hóa, đã là điá»u chưa bao giá» nghe thấy. Cà ng không nghÄ© tá»›i, luyện hóa má»™t món đồ gì đó liá»n dẫn đến Thiên Ná»™....
Thần Dạ cau mà y há»i:
- Phong cô nương, không biết má»™t mình ngươi có cảm ứng được hay không. Và o lúc ta ở bên ngoà i, rõ rà ng nhìn thấy khà tức phát tán ra ngoà i chÃnh là Tá» khÃ, phảng phất đã phục chế Äịa Ngục ở trong thế gian loà i nguá»i. Cho nên, trá»i xanh má»›i có thể giáng xuống lá»±c há»§y diệt như váºy, muốn loại trừ gạt bá» ngươi.
- Phong cô nương, chẳng lẽ má»™t mình ngươi liá»n không há» phát hiện, công pháp mà ngươi tu luyện, có lẽ giống như Hoạt Tá» Nhân kia trong Quá»· Má»™, nhìn không được hay!
Nghe váºy, Phong Tam Nương cá»±c kỳ bất đắc dÄ© đáp lại:
- Là m sao mà ta lại không biết cho được. Nhưng ta cÅ©ng không có cách nà o khác. Bá»™ công pháp nà y cá»§a sư phụ, má»™t khi bắt đầu tu luyện rồi thì cÅ©ng không thể đình chỉ. Nếu không, khà huyết đảo lưu, kinh mạch chảy ngược. Äến lúc đó, kết cục chỠđợi ta chỉ có má»™t chữ "tá»" !
Thần Dạ kinh ngạc không thôi. Äi tá»›i trấn Thanh Dương, tại chá»— nà y gặp mấy chuyện thì đại khái là trong cả Ä‘á»i nà y cá»§a hắn Ä‘á»u khiến hắn đáng giá ngạc nhiên nhất. So sánh vá»›i việc chÃnh hắn trá»ng sanh, thì còn phải kì dị cổ quái hÆ¡n rất nhiá»u.
- Ngươi sau nà y là m sao đây?
Thần Dạ nặng ná» há»i, công pháp tiến hóa, sẽ dẫn tá»›i bá» trên bất mãn. Lúc nà y má»›i là cảnh giá»›i Trung Huyá»n, sau nà y cùng vá»›i cảnh giá»›i không ngừng tăng lên thì có thể nghÄ©, trá»i xanh mà giáng xuống tai ách nhất định là lần sau so vá»›i lần trước sẽ cà ng mạnh mẽ hÆ¡n.
Äồng thá»i, những thứ phải luyện hóa, tuy nói nương theo tu vi tăng trưởng cá»§a Phong Tam Nương thì sau nà y luyện hóa cÅ©ng sẽ dá»… dà ng Ä‘i rất nhiá»u. Nhưng lại cÅ©ng không thể nà o quên, có lẽ khi mà Phong Tam Nương có cÅ©ng đủ thá»±c lá»±c để luyện hóa, thì trá»i xanh giáng xuống há»§y diệt cÅ©ng sẽ cà ng cưá»ng đại hÆ¡n. Và o đúng lúc đó, đạo phong ấn kết giá»›i nà y căn bản là không thể cấp đủ thá»i gian cho Phong Tam Nương đến lúc chỠđợi được cứu viện.
- Ta cũng không biết!
Phong Tam Nương lắc đầu, bất lực nói:
- Công pháp không thể ngừng, ta cÅ©ng chỉ có thể tiếp tục tu luyện Ä‘i. Sá»± thá»±c, ta không há» tÃnh toán nghÄ© biện pháp hóa giải Ä‘iá»u nà y.
03.02.2015
Chương 213
Tiến hóa. (1)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Thần Dạ im lặng, công pháp kỳ lạ như thế sẽ kéo theo đủ loại nguy cÆ¡. ChÃnh là , ai có thể sẽ dá»… dà ng bá» qua? Phải biết rằng, nếu như tháºt sá»± có thể nắm giữ bá»™ công pháp nà y, cùng vá»›i luyện hóa chá»— vÅ© khà mà Quá»· Chân Nhân lưu lại. Thì má»™t Ä‘á»i nà y liá»n có cÆ¡ há»™i Ä‘i lên ngôi vị võ đạo chà cao.
Sức dụ dá»— nà y, chỉ cần là cá nhân thì bình thưá»ng Ä‘á»u không thể cá»± tuyệt!
Thần Dạ tá»± há»i, nếu như trước đây và o lúc hắn còn chưa gặp được Thiên Äao, nếu có má»™t cÆ¡ may như váºy, đặc biệt cÆ¡ may nà y còn có thể đủ để cho hắn có cÆ¡ há»™i tìm lại mẫu thân ở trong cả Ä‘á»i nà y, đồng thá»i hóa giải nguy cÆ¡ cá»§a gia tá»™c. Như váºy, hắn cÅ©ng không có cách nà o dứt bá»!
Nói tá»›i đây, Phong Tam Nương thản nhiên cưá»i má»™t tiếng, rồi lấy má»™t loại giá»ng Ä‘iệu tháºp phần khát vá»ng mà nói:
- Trước kia, ta cho là chÃnh mình tu luyện thì chỉ có thể dá»±a và o chÃnh mình để Ä‘i tá»›i từng bước từng bước, rồi có lẽ Ä‘á»u vẫn không nhất thiết có thể thà nh công. Thế nhưng từ sau khi nhìn thấy ngươi, ta đã biết rõ, có lẽ con đưá»ng tương lai cá»§a ta sẽ có thể xoay chuyển rất lá»›n.
Thần Dạ đột nhiên tỉnh táo lại, Ä‘iểm nà y, đúng là điá»u hắn cÅ©ng rất muốn biết. Phong Tam Nương là m như thế nà o lại phát hiện được, ở trên ngưá»i hắn có được váºt phi phà m.
Phong Tam Nương cưá»i cưá»i mà nói:
- Ta có mang và i váºt do sư phụ lưu lại. Mặc dù còn chưa há» luyện hóa, nhưng có thể để cho ta cảm ứng được, những ngưá»i khác có được thần váºt hay không.
Thần Dạ ngạc nhiên, vÅ© khà cá»§a Quá»· Chân Nhân nà y, cÅ©ng quá nghịch thiên Ä‘i. Ãt nhất, Thiên Äao và Cổ Äế Äiện cá»§a chÃnh mình liá»n không há» phát hiện váºt gì trên ngưá»i Phong Tam Nương. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, có thể cÅ©ng là do bá»n hắn hiện nay Ä‘ang ở trạng thái không tốt.
- Lúc ấy, ta cÅ©ng hoà i nghi. Ngươi mặc dù có được váºt phi phà m, nhưng tu vi cá»§a bản thân ngươi không sâu, thì có thể nà o giúp được ta? Nhưng mà , sau khi ta biết, ngươi chỉ có má»™t mình mà nháºn được má»™t khối Quá»· Thi trong Quá»· Má»™ thì ta có thể khẳng định, ngươi có thể giúp ta chiếu cố. Mà ba ngà y trước, ngươi giúp ta hóa giải khó khăn từ ông trá»i, ta cà ng thêm yên tâm.
- Quỷ Thi? Hoạt TỠNhân kia là quỷ thi?
Thần Dạ ánh mắt chợt lóe, tâm niệm chá»›p động, khiến cho Quá»· Thi láºp tức xuất hiện ở nÆ¡i nà y.
Quá»· Thi xuất hiện, chẳng những Phong Tam Nương, mà ngay cả Thần Dạ thân là chá»§ nhân Ä‘ang đứng trước mặt, thì và o giá» phút nà y, cÅ©ng không khá»i cảm giác thần sắc biến đổi nhiá»u lần!
Quá»· Thi vẫn còn giống như trước đây, hai mắt vô thần má» mịt. Như lúc má»›i nhìn thấy lần đầu, trên vẻ mặt nó tịnh không có bất cứ Ä‘iá»u gì khác biệt. Bên ngoà i thân thể cá»§a nó vẫn tản ra ánh sáng Ä‘en Ä‘en lá» má», sắc mặt cứng ngắc xanh mét, trông tá»±a như Cương Thi !
Tuy nhiên, ở trong ánh sáng Ä‘en lá» má» kia, lúc nà y lại còn kèm theo má»™t loại tia sáng khác. Ãnh sáng đó ná»a giống như mà u tÃm, ná»a giống như mà u bạc. Nếu như Thần Dạ không há» nhìn lầm, thì so vá»›i tia sáng tÃm bạc há»§y diệt trước đây mà ông trá»i đưa ra là giống nhau phi thưá»ng, cÆ¡ hồ giống nhau như đúc!
HÆ¡n nữa, ánh sáng nà y đột nhiên xuất hiện ở trên bá» mặt thân thể cá»§a Quá»· Thi, như ẩn như hiện. Tá»±a như là n sóng nước Ä‘ang nhẹ nhà ng dáºp dá»n cháºm rãi lưu động. Nhìn qua thì lại như là Quá»· Thi Ä‘ang luyện hóa những ánh sáng nà y.
- Phong cô nương, đây là có chuyện gì?
Sau khi há»i xong, Thần Dạ lại nói tiếp:
- Phong cô nương, và o lúc ngươi Ä‘ang tiến hóa công pháp, luyện hóa vÅ© khà Quá»· Chân Nhân lưu lại, và o lúc trá»i cao đánh xuống kiếp nạn thì đã tách ra má»™t bá»™ pháºn rất nhỠđến công kÃch ta. Hẳn là có liên quan cùng Quá»· Thi nà y, chẳng lẽ sá»± tồn tại cá»§a những Quá»· Thi nà y, đồng dạng không được thiên địa chấp nháºn sao? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nếu mà là như váºy thì Quá»· Chân Nhân tháºt sá»± quá mức nghịch thiên. Công pháp có khả năng tiến hóa, khi luyện hóa vÅ© khà cá»§a ông ta thì phải hứng chịu Thiên Kiếp. Mà ngay cả Quá»· Thi cÅ©ng bị Thiên Kiếp đánh. Thần Dạ khó có thể tưởng tượng, đến tá»™t cùng, Quá»· Chân Nhân kia là tồn tại như thế nà o. Chẳng lẽ, bản thân ông ta cÅ©ng không được thiên địa thừa nháºn sao? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thần Dạ nói như thế, khiến cho Phong Tam Nương hết sức trầm tư. Phải má»™t hồi rất lâu sau, ở trong sắc mặt lướt qua má»™t tia mừng rỡ, rồi láºp tức nói:
- Thần Dạ, tất cả những gì sư phụ lưu lại, tháºm chà bản thân sư phụ đến tá»™t cùng là như thế nà o. Nói tháºt, ta cÅ©ng không quá quan tâm tìm hiểu. Cho nên câu há»i cá»§a ngươi thì ta vô phương đưa ra má»™t đáp án xác thá»±c. Bởi vì truyá»n thừa mà ta Ä‘oạt được cÅ©ng không phải toà n diện.
- Nhưng mà !
Phong Tam Nương nói:
- Trong số những lá»i sư phụ để lại cho, thì ngưá»i từng nói, Quá»· Thi có khả năng tiến hóa. Má»™t khi đạt tá»›i trình độ nhất định, nó có khả năng không sợ hãi ánh mặt trá»i, tá»± do xuất hiện má»i nÆ¡i.
- Quỷ Thi tiến hóa?
Phong Tam Nương gáºt đầu, đáp:
- Trá»i xanh giáng kiếp nạn, là nhằm và o tất cả những gì sư phụ lưu lại. Căn cứ và o thu hoạch cá»§a ta những năm gần đây, chỉ cần trải qua má»™t lần kiếp nạn cá»§a ông trá»i, như váºy, chá»— mình đã thu được sẽ cà ng thăng tiến thêm má»™t báºc. Ngươi đã thu được khối Quá»· Thi, nay bởi vì ngươi đánh tan kiếp nạn cá»§a ông trá»i cho nên thu được chá»— tốt. Nói cách khác, nó sẽ tiến hóa!
Nghe đến đó, trong lòng Thần Dạ láºp tức vui vẻ. Vốn là Quá»· Thi đã có được lá»±c lượng công kÃch bằng cao thá»§ Thượng Huyá»n. Nếu mà có thể lại tiến hóa má»™t bước, như váºy, lá»±c công kÃch cá»§a nó có thể đạt tá»›i loại tình trạng nà o ? Cảnh giá»›i Thông Huyá»n sao?
Hiện tại Quá»· Thi, hẳn chÃnh là đang luyện hóa đạo tia sáng tÃm bạc kia. CÅ©ng không biết, sau khi luyện hóa thì Quá»· Thi có thể tiến hóa hay không?
Mà phần lá»±c công kÃch tăng lên sau khi tiến hóa vẫn là hà ng thứ yếu,... chá»§ yếu nhất và o lúc nà y là là m sao để Quá»· Thi có thể không sợ hãi ánh mặt trá»i chiếu và o. Äó má»›i là mấu chốt nhất.
Chỉ cần Quá»· Thi không sợ hãi ánh mặt trá»i, coi như lá»±c công kÃch cá»§a hắn không há» tăng lên, thì riêng vá»›i thá»i Ä‘iểm hiện tại, cÅ©ng tương đương như thể Thần Dạ lúc nà o cÅ©ng mang theo má»™t cao thá»§ cảnh giá»›i Thượng Huyá»n. Äiá»u nà y đối vá»›i Thần Dạ mà nói, má»›i là lợi Ãch khá lá»›n.
- Phong cô nương, ngươi có thể xác định được không. Xem thá» lần nà y đây Quá»· Thi sau khi tiến hóa, liệu có thể không sợ ánh mặt trá»i hay không. Hoặc là , hắn còn cần bao nhiêu lần tiến hóa tương tá»± thì má»›i có thể không sợ ánh mặt trá»i. Hoặc là , sau nà y và o lúc ta chỉ có má»™t mình, váºy phải như thế nà o má»›i có thể đủ để cho hắn tiến hóa?
Sau khi suy nghÄ©, Thần Dạ lại há»i.
Nghe váºy, Phong Tam Nương cưá»i khổ má»™t tiếng rồi nói:
- Thần Dạ, ngươi há»i những Ä‘iá»u nà y, má»™t mình ta cÅ©ng không thể xác thá»±c trả lá»i ngươi. Ta chỉ có thể nói, có lẽ, đáp án mà ngươi muốn sẽ ở trong Quá»· Má»™. Chỉ tiếc, hiện tại ta vẫn còn không và o được trong Quá»· Má»™.
Nói tá»›i đây, Phong Tam Nương nghiêng đầu nhìn vá» phÃa Thần Dạ. Trong đôi mắt nhung để lá»™ ra má»™t ánh giảo hoạt. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ngươi không phải là muốn để ta giúp ngươi tiến và o Quỷ Mộ sao....
03.02.2015
Chương 214
Tiến hóa. (2)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Thần Dạ khó chịu nói:
- Trước tiên là đồng ý đã, còn có thể giúp được ngươi hay không thì có lẽ vẫn cứ là điá»u chưa biết. Äừng có hy vá»ng quá nhiá»u và o ta.
Nói thì rất bất đắc dÄ©, kỳ tháºt trong lòng Thần Dạ đã nóng lòng muốn thá». Tạm không đỠcáºp tá»›i việc sau khi tiến và o Quá»· Má»™ thì có thể mang đến cho hắn bao nhiêu lợi Ãch. Mà chỉ riêng là vị tiá»n bối Quá»· Chân Nhân nà y, đã khiến cho Thần Dạ phi thưá»ng muốn Ä‘Ãch thá»±c Ä‘i tìm hiểu vỠông ta.
Má»™t ngưá»i như váºy, bản thân chÃnh là tồn tạinhư thần linh. Bởi vì, tất cả những gì ông ta lưu lại cÅ©ng Ä‘á»u không được trá»i cao thừa nháºn.
Má»™t ngưá»i như thế, dù có hay không thì cÅ©ng được coi là đÃch thá»±c nghịch thiên sao?
Cho tá»›i bây giá» cÅ©ng không có ngưá»i nà o biết thá»±c sá»± rõ rà ng. Bởi vì cái gá»i là nghịch thiên, hay là không nghịch thiên, do bầu trá»i cÅ©ng không há» thay đổi, váºy nói gì là nghịch thiên đây?
Tuy nhiên, Thần Dạ vẫn còn chưa từng bao giá» gặp những váºt do má»™t ngưá»i lưu lại sẽ khiến trá»i xanh ghen ghét. Mặc dù Thần Dạ hiện tại biết vẫn còn khá Ãt, nhưng cÅ©ng có thể khẳng định, Quá»· Chân Nhân, chỉ sợ là cao thá»§ trong thế gian, là má»™t vị tồn tại độc nhất vô nhị.
Äiểm nà y, coi như là Äao Linh, không thừa nháºn cÅ©ng không được. Phong ấn kết giá»›i kia đúng là giống nhau như đúc. Trong thế gian, lại không thể có được ngưá»i thứ hai có thể thi triển ra được.
Nếu như có cÆ¡ há»™i được chứng kiến thức những thứ do nhân váºt cỡ nà y Ä‘Ãch thá»±c lưu lại, thì Thần Dạ tất nhiên sẽ không bá» qua. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, nếu mà từ đó có thể xác thá»±c biết được phương pháp tiến hóa Quá»· Thi, váºy thì liá»n không thể tốt hÆ¡n.
Thấy được Thần Dạ có vẻ buồn bá»±c, Phong Tam Nương cưá»i duyên má»™t tiếng:
- Nếu có thể giúp ta và o Quá»· Má»™, tiểu oan gia, tá»· tá»· tá»± sẽ cho ngươi cÅ©ng đủ lợi Ãch. Nhưng nếu mà không và o được.... Ngươi hẳn phải cẩn tháºn. Ở trong trấn Thanh Dương, tá»· tá»· chÃnh là có má»™t biệt danh khác, tên là Tiếu Hạt Tá» ( con bá» cạp cưá»i ) a!
Má»™t tiếng cưá»i nà y, quả là mị hoặc vô biên vô táºn, phong tình vạn chá»§ng. Khiến cho Thần Dạ nhìn chằm chằm đến thiếu chút nữa thì con ngươi cÅ©n rÆ¡i ra ngoà i.
- Tháºt là má»™t yêu tinh hút hồn không Ä‘á»n mạng.
Thần Dạ âm thầm cắn chặt hà m răng, hắn chợt đứng dáºy nói:
- Sinh tá» chiến giữa Thu gia cùng Cuồng Äao Quán liá»n và o hôm nay. Sau khi giải quyết chuyện chúng ta muốn giải quyết, thì liá»n Ä‘i Quá»· Má»™ Ä‘i!
- Thần Dạ, ngươi tháºt đúng là muốn nhúng tay và o chuyện hai nhà à ?
Phong Tam Nương có hơi kinh ngạc.
Thần Dạ khoát khoát tay, nói:
- Ta nguyên vốn cÅ©ng không muốn. Thế nhưng Thu Chấn lão nhân kia đã từng ám hại ta má»™t lần. Nếu ta không bị chết, váºy đương nhiên là có ý định ác trả ác báo rôi. Không có lý do để cho hắn được sống dá»… chịu, đúng không?
Phong Tam Nương láºp tức do dá»± má»™t lát, rồi sau đó nói:
- Nếu như ngươi định đối phó Thu gia, ta tịnh không ngăn trở ngươi, hÆ¡n nữa cÅ©ng có thể giúp ngươi, bởi vì ta cÅ©ng có thù oán cùng Thu gia. Nhưng mà ta không tán thà nh để ngươi há»— trợ Cuồng Äao Quán đối phó Thu gia. Ngưá»i cá»§a Võ gia, cÅ©ng không có má»™t ai tốt đẹp cả.
Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Võ Cuồng lão nhi kia, nói tháºt, lòng dạ so vá»›i Thu Chấn thì còn sâu hÆ¡n. Lưu hắn độc bá ở trấn Thanh Dương, đối vá»›i ngưá»i ở trấn Thanh Dương mà nói, cÅ©ng không phải quá tốt....
- Ta cũng không nghĩ tới, trong lòng Phong cô nương lại vẫn còn ý định gánh vác cho thiên hạ!
Thần Dạ cất tiếng cưá»i trêu chá»c, rồi thản nhiên nói:
- Äối phó Thu Chấn lão nhi, vị tất nhất định phải liên thá»§ cùng Cuồng Äao Quán. Mà mặc dù liên thá»§, kết quả cuối cùng thì chúng ta cÅ©ng không nhất thiết có khả năng toại nguyện. Cho dù toại nguyện, ha hả, Võ gia hắn từ đó có thể đủ độc bá trấn Thanh Dương ?
Phong Tam Nương không khá»i nhìn Thần Dạ tháºt sâu, rồi nói:
- Ngươi đã muốn Ä‘i mạo hiểm, ta đây liá»n Ä‘i cùng ngươi. Có Ä‘iá»u kết quả là ngươi sẽ phải hối háºn.
- Äi thôi!
Phong Tam Nương tay ngá»c khẽ vung lên, phong ấn kết giá»›i tá»± động tách ra má»™t cái cá»a. Ãnh sáng chói mắt láºp tức từ bên ngoà i giá»›i chiếu xuyên và o, khiến cho bên trong cá»±c kỳ sáng sá»§a!
Trên bãi đất trống bên ngoà i trấn Thanh Dương, hôm nay, dưá»ng như tất cả má»i ngưá»i ở trấn Thanh Dương Ä‘á»u há»™i tụ tại nÆ¡i nà y. Khiến cho cả vùng đất cÅ©ng khá rá»™ng rãi được má»i ngưá»i quây chung quanh cháºt như nêm cối!
Hoạt động lá»›n như thế tháºt là hiếm có khó gặp, chỉ bởi vì hôm nay ở trong trấn Thanh Dương có cuá»™c chiến sinh tá» giữa hai thế lá»±c cưá»ng đại nhất, Thu gia cùng Cuồng Äao Quán !
Ở giữa đám ngưá»i vây quanh đó, má»™t vùng đất vá»›i diện tÃch không nhỠđược bá» trống. Äám ngưá»i cá»§a Thu gia và Cuồng Äao Quán chia là m đôi bên đứng đối diện nhau, ánh mắt má»—i ngưá»i Ä‘á»u gắt gao nhìn chăm chú hai ngưá»i Ä‘ang đại chiến giữa sân. Ngưá»i nà o ngưá»i nấy Ä‘á»u không há» chá»›p mắt!
Hai ngưá»i đại chiến giữa sân, má»™t ngưá»i trong đó tá»± nhiên chÃnh là Thu gia Gia chá»§ Thu Chấn. Má»™t ngưá»i khác, chắc hẳn phải váºy, tá»± nhiên là quán chá»§ Cuồng Äao Quán Võ Cuồng!
Cuá»™c chiến sinh tá» cá»§a hai đại cao thá»§ Trung Huyá»n Ä‘Ãch xác có thanh thế kinh ngưá»i, má»—i má»™t chiêu má»™t thức, má»—i má»™t lần công kÃch, Ä‘á»u là nhằm và o chá»— hiểm. Chỉ cần hÆ¡i không cẩn tháºn liá»n sẽ đà nh nuốt háºn ngay tại chá»—!
Mà chết, vẫn còn không chỉ có là chÃnh má»™t mình bản thân má»™t ngưá»i, lại còn bao gồm má»i ngưá»i trong nhà . Bởi váºy, cho dù là Thu Chấn hay Võ Cuồng, trong lúc tiến công lẫn nhau đó, nhìn thì như hung dữ mãnh liệt vô cùng, nhưng lại từ đầu đến cuối Ä‘á»u có lưu má»™t phân dư địa, để cho mình má»™t không gian cứu vãn.
Chênh lệch tu vi giữa hai ngưá»i chỉ là má»™t cấp độ nhá», cho nên, Thu Chấn tất nhiên tu vi uyên thâm hÆ¡n má»™t chút. Nhưng nếu muốn ở trong khoảng thá»i gian ngắn mà đánh bại tháºm chà giết chết Võ Cuồng, quả quyết là vô phương là m được.
Chênh lệch má»™t cấp độ nhá» cÅ©ng không phải rất lá»›n, nên chỉ cần Võ Cuồng có được con bà i chưa láºt cưá»ng đại, thì chuyện xoay ngược lại giết chết Thu Chấn cÅ©ng không phải không có khả năng. Cho nên, khi cuá»™c chiến đấu vẫn còn chưa tiến và o đến lúc gay cấn thì không ngưá»i nà o có thể kết luáºn, rốt cuá»™c ai sẽ là ngưá»i chiến thắng sau cùng. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cao thá»§ đại chiến tương tá»± đến mức nà y, không được hÆ¡n trăm chiêu tháºm chà ngà n chiêu trở lên thì tuyệt đối không phân ra thắng bại.
Mặc dù tất cả ngưá»i vây xem lẫn ngưá»i cá»§a hai nhà cÅ©ng biết đạo lý nà y, nhưng mà thần sắc cá»§a ai nấy Ä‘á»u vô cùng căng thẳng. Phải biết rằng, kết cục cuối cùng cá»§a tráºn chiến đấu nà y chÃnh là quan hệ đến sau nà y ở trấn Thanh Dương, há» nhà ai sẽ có danh tiếng nhất !
- Theo con mắt của ngươi, ngươi cảm giác là ai sẽ thắng?
Trong đám ngưá»i, thỉnh thoảng lại có âm thanh như váºy xuất hiện, thoạt nghe thì cÅ©ng không tÃnh là đột ngá»™t, tá»± nhiên cÅ©ng sẽ không khiến ngưá»i khác chú ý.
- Thu Chấn có tu vi cao hÆ¡n Võ Cuồng má»™t cấp độ, nhưng chỉ là má»™t cấp độ nhá» trong cảnh giá»›i Trung Huyá»n. Ngoà i ra ở trên ngưá»i hai vị nà y thì Ä‘iá»u đó không có được tác dụng mang tÃnh quyết định. Bởi vì hai ngưá»i bá»n há» Ä‘á»u là hạng ngưá»i có kinh nghiệm phong phú. Äể phân thắng bại liá»n xem ai có công pháp võ kỹ, cùng vá»›i binh khà còn hÆ¡n ngưá»i má»™t báºc.
04.02.2015
Chương 215
ThỠdò xét?
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Nói tương đương thì cái gì cÅ©ng không cần nói. Cái nà y mà ta không nháºn ra được sao? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngưá»i đặt câu há»i đáp lại rất không vui.
- Ha hả!
Ngưá»i trả lá»i sau khi cất tiếng cưá»i má»›i nói:
- Ta đây tuy là nói thừa, lại cÅ©ng không phải nói thừa. Ngươi nhìn xem, đại chiến đến bây giá», không sai biệt lắm đã trôi qua ná»a canh giá». Nhưng hai ngưá»i, Ä‘á»u còn không há» phát động công kÃch cưá»ng đại nhất, mà ngay cả má»™t và i chiêu thức hÆ¡i chút liá»u mạng cÅ©ng không há» sá» dụng đến. Ta thá»±c sá»± hoà i nghi, hai ngưá»i bá»n há» rốt cuá»™c không phải là đối thá»§ kì cá»±u nhiá»u năm cá»§a nhau.
- à của ngươi là ?
Ngưá»i đặt câu há»i hạ giá»ng giáºt mình la lên:
- Hai ngưá»i bá»n há» vẫn còn thá» thăm dò đối phương lẫn nhau ?
- Äúng là điá»u kỳ quái ở chá»— nà y!
Ngưá»i trả lá»i lại nói tiếp:
- Theo đạo lý mà nói, Thu gia cùng Cuồng Äao Quán tại trấn Thanh Dương đã tranh già nh đấu đá lẫn nhau rất nhiá»u năm. Thu Chấn và Võ Cuồng, hẳn là đối vá»›i chuyện đối phương còn có má»™t chút con bà i chưa láºt nà o thì Ä‘á»u đã tháºp phần hiểu rõ. Nhưng xem ra, thế nà y thì hình như bá»n há» là giống hệt gặp mặt lần đầu tiên. HÆ¡n nữa mặc dù là đối thá»§ xa lạ thì tá»±a hồ cÅ©ng không nên có biểu hiện như váºy. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nói cách khác, bá»n há» Ä‘ang chỠđợi cái gì đó, hoặc là , ý đồ Ä‘Ãch thá»±c cá»§a bá»n há» thá»±c sá»± không phải là cuá»™c chiến sinh tá» hôm nay.
Nhìn hai ngưá»i đại chiến giữa sân, ngưá»i đặt câu há»i là ngưá»i cÅ©ng nói chăm chú.
- Ta xác tháºt có ý nghÄ© vá» phương diện nà y !
- Nếu như váºy, thịnh há»™i hôm nay chúng ta cÅ©ng không cần tham gia chứ?
Ngưá»i đặt câu há»i trầm giá»ng nói má»™t câu, rồi túm lấy ngưá»i bên cạnh, từ từ lui vá» phÃa sau.
- Äừng a!
Ngưá»i trả lá»i ngược lại giữ tay cá»§a ngưá»i bên cạnh, cảm nháºn được má»™t sá»± má»m mại nhẵn nhụi. Sau khi dừng chỉ trong chốc lát rồi má»›i nói:
- Ta không biết, bá»n há» là m như váºy, rốt cuá»™c là tháºt sá»± hay vẫn còn thá» dò xét. Có lẽ còn có dụng tâm khác. Nhưng vô luáºn như thế nà o, có má»™t số việc nhất định cần phải là m ngay hôm nay. Nói cách khác, sau nà y có lẽ sẽ có đại phiá»n toái.
- Gì cơ?
Ngưá»i đặt câu há»i hiển nhiên nghe mà không hiểu những lá»i nà y.
Ngưá»i trả lá»i không nói thêm gì, ánh mắt lướt qua trung tâm đại chiến tâm, chuyển qua nhìn đámngưá»i Cuồng Äao Quán ở phÃa đối diện. Má»™t ngưá»i trong đó, mắt ngá»c mà y ngà i, nhá» xinh động lòng ngưá»i. Nhưng vẻ mặt yếu Ä‘uối giá» phút nà y, không biết là vì cái gì mà cà ng có vẻ cá»±c kì bất lá»±c là m cho ngưá»i ta sau khi liếc mắt nhìn qua thì vô phương có thể yên tâm được.
- Ngươi đang nhìn cái gì?
Ngưá»i đặt câu há»i theo ánh mắt cá»§a ngưá»i bên cạnh mà nhìn lại, sau đó hà i hước cưá»i nói:
- Ta nói ngươi là m thế nà o lại tÃch cá»±c như váºy, hoá ra không phải vì Thu gia quá pháºn, mà là coi trá»ng La Linh a?
- La Linh? Ngươi cÅ©ng nháºn ra nà ng?
Ngưá»i trả lá»i thu hồi ánh mắt, nhìn sang ngưá»i bên cạnh.
Ngưá»i đặt câu há»i gáºt đầu, nói:
- Tại trấn Thanh Dương, La Linh nà y cÅ©ng coi là má»™t ngưá»i đáng thương.
- Nói như váºy, những câu chuyện mà nà ng nói vá»›i Ä‘á»u là sá»± tháºt.
Ngưá»i trả lá»i nhá» giá»ng thì thà o.
Ngưá»i đặt câu há»i rất thÃnh tai nên không để lá»t qua lá»i nà y, láºp tức trầm giá»ng nói:
- Xem ra, và o lúc trước đây, ngươi đã từng gặp mặt nà ng ta. Nà ng cá»a nát nhà tan, La gia má»™t lượt từ thế lá»±c cưá»ng thịnh rÆ¡i xuống tá»›i tình trạng bi thảm hôm nay, xác tháºt có liên quan cùng Cuồng Äao Quán. Äó cÅ©ng là thiếu nữ rất giá»i, vì thân nhân khác trong nhà mà vạn bất đắc dÄ© phải tá»± nguyện gả và o Võ gia....
- Nghe nói, phÃa sau việc nà ng tiến và o Cuồng Äao Quán, cÅ©ng có thân nhân La gia cá»§a nà ng tác quái?
Ngưá»i trả lá»i không khá»i lạnh giá»ng há»i.
- Äúng váºy, cho nên nói nà ng đáng thương, bị ngưá»i thân nhất bán đứng....
Ngưá»i đặt câu há»i buông tiếng thở dà i.
- Cho nên hôm nay, thịnh há»™i cÅ©ng tốt, phiá»n toái cÅ©ng được, cÅ©ng không thể mặc kệ!
Ngưá»i đặt câu há»i trái lại tò mò nhìn ngưá»i bên cạnh, mà há»i:
- Ta xem ngươi, cÅ©ng không phải ngưá»i hay xúc động a?
- Cái nà y cùng xúc động không quan hệ !
Ngưá»i trả lá»i xua tay rồi trầm giá»ng nói:
- Ngươi hẳn là hãy nghe ta nói qua vá» thá»§ Ä‘oạn đặc biệt kia cá»§a Cuồng Äao Quán. Lần nà y đây, nếu như ta không hiện thân thì La Linh kia rất có khả năng sẽ Ä‘Ãch thá»±c rÆ¡i và o ma chưởng. Ta nếu đã gặp, tất nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.
- ÄÃch thá»±c rÆ¡i và o ma chưởng?
Ngưá»i đặt câu há»i hÆ¡i ngây ra, lại nhìn La Linh và i lần, sau đó thu hồi ánh mắt, nhìn ngưá»i bên cạnh, rồi lấy má»™t loại giá»ng Ä‘iệu trước nay chưa từng có mà nói:
- Nà y, tiểu oan gia, ngươi rốt cuá»™c từ trên ngưá»i La Linh thấy được những thứ gì. Những lá»i Ä‘Ãch thá»±c rÆ¡i và o ma chưởng nà y, tá»±a hồ có thâm ý sâu sắc a. Có lẽ không phải là , trong thá»i gian má»™t năm La Linh kia tiến và o Cuồng Äao Quán, Ä‘á»u còn chưa bị Võ Thiên Kỳ kia thu và o tay sao?
- Cái nà y, nếu như là tháºt sá»± thì ngươi là m sao thấy được?
- Ãch?
Nói đến đây ngưá»i trả lá»i thất thần. Vá» vấn đỠnà y, có lẽ không hợp lắm để trả lá»i. Cuá»™c sống thuở nhá» cá»§a hắn có hoà n cảnh không giống, có má»™t số chuyện, hắn ngay cả không há»c cÅ©ng có thể từ trong miệng ngưá»i bên ngoà i thu được đáp án. Thá»i gian đã lâu, tá»± nhiên là có thể đủ biết.
- Chá»› có nhiá»u chuyện, nhìn cho tháºt tốt, chỠđợi đến khi chúng ta xuất thá»§.
Ngưá»i trả lá»i vá»™i và ng nói lấy lệ cho qua.
- Hì hì, chuyện nà y rất có ý tứ, ngươi sau nà y nhất định phải dạy ta....
PhÃa sau lưng ngưá»i trả lá»i, láºp tức hoà n toà n ướt sÅ©ng !
Äại chiến trong sân bãi, tá»±a hồ quá trình thá» dò xét cá»§a hai ngưá»i đã đến lúc cuối. Bắt đầu không biết từ lúc nà o, công kÃch đôi bên đã có vẻ sắc bén hÆ¡n rất nhiá»u. Kình khà gà o thét theo gió phát ra, là m cho những ngưá»i chung quanh Ä‘ang xem cuá»™c chiến cứ như thế vá»™i hướng vá» bên ngoà i mà lui ra phÃa sau đến hÆ¡n mưá»i thước. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mà giá» phút nà y, Huyá»n Khà hà o hùng cÆ¡ hồ Ä‘á»u ngưng tụ thà nh thá»±c chất. Âm thanh chói tai phá vỡ hư không đã vang vá»ng nối liá»n không dứt. Và o lúc Huyá»n Khà tung hoà nh ấy, má»™t khu vá»±c chân không lấy hai ngưá»i Thu Chấn là m trung tâm đã tạm thá»i hình thà nh !
- Bịch!
Nương theo được má»™t lần đối đầu chÃnh diện, trong má»™t tráºn năng lượng rung động Ä‘iên cuồng thổi quét qua, hai đạo bóng dáng dây dưa má»™t chá»— và o giá» phút nà y rốt cục Ä‘á»u tá»± rút lui cá»±c kì nhanh chóng. Có thể nhìn thấy, trên gương mặt hai ngưá»i Ä‘á»u là lướt qua má»™t vẻ tái nhợt nhà n nhạt!
- Võ Cuồng lão nhi, tiếp nữa nà y!
Thu Chấn cất tiếng cưá»i to. Cá»± li lão lui vá» phÃa sau so vá»›i Võ Cuồng thì hÆ¡i ngắn hÆ¡n má»™t chút nho nhá». Äây chÃnh là bởi nguyên nhân có tu vi uyên thâm hÆ¡n má»™t cấp độ. Dẫu Ä‘iểm nà y có lẽ vô phương quyết định thắng bại cuối cùng cá»§a cuá»™c chiến đấu. Thế nhưng nếu như Võ Cuồng không có con bà i chưa láºt là m cho ngưá»i kinh ngạc, như váºy, sau cuá»™c chiến sinh tá» nà y thì Thu gia sẽ độc bá trấn Thanh Dương!
Suy nghĩ đến bước nà y, tinh thần Thu Chấn cà ng phấn chấn hơn. Mắt nhìn Võ Cuồng, tựa hồ đã thấy thắng lợi cuối cùng!
04.02.2015
Chương 216
Già mà thà nh tinh. (1)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Tuy nhiên, khi tiếng cưá»i to kia vừa má»›i vang lên, có hai bóng ngưá»i liá»n mạnh mẽ bắn ra từ trong đám ngưá»i. Dưới sá»± liên thá»§, hai đạo công kÃch hung hãn giống như đã biến thà nh má»™t đạo Ä‘á»u cùng hướng vá» phÃa đầu Thu Chấn.
Má»™t mà n đột nhiên xuất hiện nà y là m cho tất cả má»i ngưá»i hÆ¡i bị kÃch động ghê gá»›m. Nhưng trên khóe miệng Thu Chấn ngược lại là hiện ra má»™t đưá»ng cong như đã sá»›m biết. Ở má»™t bên khác, trong ánh mắt Võ Cuồng lại có được cùng sắc thái....
Nhìn hai bóng ngưá»i Ä‘ang bắn nhanh mà đến cùng vá»›i công kÃch hung hãn xuất phát từ chá»— bá»n há». Thu Chấn phảng phất không nghe thấy, ngược lại là nhìn vá» phÃa Võ Cuồng. Sau khi thoải mái cưá»i má»™t tiếng liá»n há»i:
- Võ Cuồng lão ca, hai ngưá»i nà y, ngươi tùy tiện chá»n lá»±a má»™t ngưá»i Ä‘i?
Không đỠcáºp tá»›i ý tứ phÃa sau má»™t câu nói kia cá»§a Thu Chấn, chỉ riêng cách xưng hô nà y, liá»n đã khiến cho má»i ngưá»i, bao gồm cả ngưá»i cá»§a Thu gia và Cuồng Äao Quán ở trong, Ä‘á»u kinh ngạc đến ngây ngưá»i. Hai ngưá»i bá»n há» không phải cho tá»›i nay là đối thá»§ sống chết sao, từ lúc nà o lại trở nên thân máºt như váºy, lại vẫn còn gá»i nhau là lão ca?
Lần biến cố nà y khiến cho tất cả má»i ngưá»i có loại cảm giác đầu óc không đủ dùng.
Má»i ngưá»i cá»§a Cuồng Äao Quán, gương mặt cá»§a thiếu nữ La Linh ngay trong khoảnh khắc chợt tái nhợt Ä‘i. Nà ng cÅ©ng tháºt không ngá», má»™t hồi đại chiến sinh tá» giữa hai nhà hôm nay, hoá ra, chỉ là má»™t mà n ngụy trang. à đồ Ä‘Ãch thá»±c cá»§a hai lão gia há»a thì ra là để dụ dá»— má»™ và i ngưá»i đến.
- Không sao cả, ngươi chá»n trước !
Võ Cuồng cưá»i nhạt đáp.
- Äã như váºy, thế thì lão phu liá»n không khách khÃ.
Thu Chấn cưá»i lá»›n má»™t tiếng, thân như tia chá»›p, trá»±c tiếp xuyên qua công kÃch hung hãn Ä‘ang tuôn trà o dữ dá»™i mà đến, rồi xuất hiện ở phÃa trước má»™t bóng ngưá»i. Âm thanh kia, đột nhiên như vá»ng ra từ trong Cá»u U Äịa Ngục:
- Phong Tam Nương, lần nà y đây, lão phu muốn cho ngươi nếm kết quả đã được con ta Thu Tấn nói trước khi chết !
Thu Tấn trước khi chết nói cái gì váºy? Hắn nói, "muốn cho Phong Tam Nương nà ng khá»a thân dạo phố, để cho nà ng bị ngà n ngưá»i cưỡi, vạn ngưá»i đè. Có như thế, má»›i có thể giải được ná»—i khổ, mối háºn, cÆ¡n giáºn cá»§a ta hôm nay "!
- Lão há»—n đản, ngươi còn tháºt sá»± là độc địa a!
Thân là nữ nhân, lại má»™t lần nữa trước mắt bao ngưá»i, bị ngưá»i khác nhắc tá»›i Ä‘iá»u nà y. Mặc dù là Phong Tam Nương đã là m tốt chuẩn bị, nhưng giá» phút nà y vẫn là không khá»i nghiến răng nghiến lợi, có phần bốc cÆ¡n lá»a giáºn lạnh lẽo.
- Lão già kia, Thu gia ngươi quả nhiên Ä‘á»u là những kẻ đáng chết !
- Tiểu tá», đối thá»§ cá»§a ngươi chÃnh là lão phu, đừng lầm.
Võ Cuồng chợt hà nh động, ngăn chặn Thần Dạ ép hạ xuống từ giữa không trung.
Ngăn là ngăn lại. Thế nhưng sau khi nhìn thấy rõ Thần Dạ, ở má»™t bên kia, vẻ mặt Thu Chấn không nhịn được mà biến đổi nhiá»u lần. Lão bá» qua Phong Tam Nương ở má»™t bên, nhìn Thần Dạ mà quát lạnh:
- Tiểu tá», ngươi quả nhiên còn chưa chết!
- Thì ra, trong lòng của ngươi, vẫn có hoà i nghi.
Má»™t câu quả nhiên khiến cho Thần Dạ láºp tức có chá»— đã hiểu rõ rà ng.
Thu Chấn thần sắc lạnh hÆ¡n, liá»n quát:
- Tiểu tá», Thu Thà nh và Thu Lôi....
- Ta Ä‘ang ở đây. Hai ngưá»i bá»n há» nếu vẫn chưa trở vá» Thu gia, vá»›i chỉ số thông minh cá»§a ngươi thì hẳn là nghÄ© ra bá»n hỠđã Ä‘i đến nÆ¡i nà o.
Thần Dạ khoát khoát tay, cưá»i nói.
- Ngươi?
Thu Chấn thở ra má»™t hÆ¡i tháºt dà i rồi lãnh đạm nói:
- Äã như váºy, hôm nay, lão phu sẽ bắt ngươi và Phong Tam Nương, rồi cùng băm thà nh muôn mảnh. Sau khi cho các ngươi hưởng hết ná»—i Ä‘au đớn cá»±c kì thê thảm cá»§a nhân gian, rồi má»›i cho các ngươi chết Ä‘i.
- Chỉ sợ ngươi không là m được! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phong Tam Nương lạnh lùng đáp lại một câu, rồi nhanh chóng xuất hiện ở bên cạnh Thần Dạ, nhìn hắn mà oán trách:
- Ngươi đã nói, hai lão gia há»a nà y có Ä‘iá»u kì dị cổ quái. Mà ta cÅ©ng nói qua, để ngươi đừng tá»›i, không tin ư? Hiện tại thì hay rồi, rÆ¡i và o mưu kế cá»§a ngưá»i khác.
Thần Dạ nhún nhún vai, bất đắc dĩ nói:
- Biết là m sao được, ai khiến cho hai ngưá»i bá»n há» lại xảo trá như váºy. Không ngá» là liên hợp cùng nhau là m má»™t vở tuồng kịch....
- Một vở tuồng kịch?
Thân hình Võ Cuồng, so sánh Thu Chấn thì khôi ngô vạm vỡ hÆ¡n rất nhiá»u. Bởi váºy, âm thanh kia cÅ©ng là hùng háºu hÆ¡n rất nhiá»u. Trước mắt, giống như là định là m cho hai ngưá»i Thần Dạ phải kinh động sợ hãi, nên âm thanh ở giữa sân có Huyá»n Khà bao bá»c liá»n vang tháºt lâu mà vẫn không tiêu tan.
- Sau khi Thu Chấn lão đệ trở vá» từ trong rừng cây ráºm rạp trung, liá»n thương lượng cùng lão phu, bà y ra má»™t Ä‘iệu bá»™ như váºy. Bây giá» nhìn lại, ngưá»i cần đợi ngoại trừ Phong Tam Nương ra thì chÃnh là ngươi ư? Buồn cưá»i, các ngươi tháºt đúng cho là có thể là m ngư ông đắc lợi sao?
Võ Cuồng giá»…u cợt cưá»i nói.
- A?
Thần Dạ âm thầm kinh hãi má»™t phen, rồi chợt cưá»i nói:
- Nghe ra, Thu gia chá»§, tá»±a hồ đối vá»›i ta ngươi có kỳ vá»ng khá cao a. Biết ta sẽ không chết, còn có thể Ä‘i tá»›i trấn Thanh Dương tìm ngươi.
- Hừ!
Thu Chấn nói vá»›i âm thanh lạnh lùng: Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äiá»u kì dị cổ quái nÆ¡i đó, sau khi ngươi tiến và o thì loại kỳ lạ đó biến mất. Lão phu không thể không hoà i nghi, rằng ngươi vẫn còn có cÆ¡ há»™i sống sót rá»i khá»i nÆ¡i đó. Mà sau khi sinh mệnh ấn ký cá»§a Thu Thà nh cùng Thu Lôi biến mất, lão phu đã biết rõ, ngươi còn sống, bá»n há» bị giết. Cho nên, lão phu liá»n cùng Võ lão ca liên thá»§, thiết láºp má»™t cái bẫy như váºy cùng đợi ngươi tá»± chui đầu và o lưới!
- Quả nhiên lão đã già mà còn gian tà !
Thần Dạ không khá»i kêu lên. Thu Chấn nà y xác tháºt cÅ©ng coi là cáo già . Chỉ từ má»™t sá»± hoà i nghi, là có thể dá»±a và o Ä‘iá»u trước đó mà trù tÃnh rất nhiá»u việc vá» sau. Mà hà nh động nà y cá»§a lão cÅ©ng là không há» sai. Nếu như không phải có cuá»™c chiến sinh tá» giữa hai nhà , thì Thần Dạ vị tất có khả năng chánh đại quang minh xuất hiện như váºy. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Xem ra, hắn là đã rơi và o mưu kế, nhảy và o một cái bẫy bà y sẵn.
- Hiện tại, ngươi quả nhiên vẫn chưa chết, váºy liá»n giao ra thu hoạch cá»§a ngươi ở trong hố sâu kia Ä‘i. Nếu không nghe lá»i, hôm nay ngươi sẽ chết rất khó nhìn.
- Giao cho ngươi, ngươi sẽ để cho ta sống mà rá»i khá»i đây sao?
Thần Dạ cưá»i há»i.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên sẽ không có chuyện nhổ cá» không diệt táºn gốc.
Thu Chấn không che dấu chút nà o sát ý trong lòng:
- Giao ra thu hoạch cá»§a ngươi, lão phu sẽ để cho ngươi chết má»™t cách sảng khoái. Còn cả Phong Tam Nương ngươi, ngươi Ä‘oạt được thứ gì cÅ©ng giao ra đây. Như váºy, lão phu có thể để cho ngươi chết được thoải mái má»™t chút.
Thần Dạ khẽ thở dà i mà nói rất bất đắc dĩ:
- Chúng ta nếu muốn sống yên ổn má»™t chút thì xem ra, cÅ©ng chỉ có thể giao ra. Chỉ có Ä‘iá»u là , giao cho Thu gia chá»§ ngươi, hay là cho Võ quán chá»§ đây ?
- Tiểu tá», đừng có bà y mưu. Lão phu cùng Thu lão đệ đã sá»›m bà n bạc xong xuôi, cá»§a má»—i ngưá»i như nhau. Cho nên, ngươi có lẽ thu hồi khiêu khÃch cá»§a ngươi lại thì tốt hÆ¡n.
Võ Cuồng nói giễu cợt.
06.02.2015
Chương 217
Già mà thà nh tinh. (2)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Như váºy a, được rồi, ta cÅ©ng không cố gắng khiêu khÃch quan hệ cá»§a các ngươi. Hiện tại, ta có chút lá»i nói tháºt a. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhìn hai ngưá»i, Thần Dạ khóe miệng nhếch lên, rồi nói:
- Hai ngưá»i các ngươi Ä‘á»u là bá chá»§ ở trấn Thanh Dương, tu vi cÅ©ng sà n sà n như nhau. Cho dù là cuá»™c chiến sinh tá», nếu muốn ăn sống nuốt tươi đối phương thì cÅ©ng là không có khả năng, đúng không?
Không để ý tá»›i hai ngưá»i, Thần Dạ tiếp tục nói:
- Thu hoạch cá»§a ta và Phong cô nương, hừ, phần cá»§a ta nếu so vá»›i nà ng thì có cao siêu hÆ¡n má»™t chút. Cho nên, ai mà có được thứ cá»§a ta thì thà nh quả võ đạo tương lai sẽ cà ng lá»›n hÆ¡n má»™t chút. Như thế, nếu là giao cho Thu gia chá»§ thì vá»›i thá»±c lá»±c cá»§a Thu gia liá»n nhất định sẽ vượt qua Cuồng Äao Quán rất nhiá»u, ngược lại cÅ©ng là như váºy.
- Xin há»i, thu hoạch cá»§a ta rốt cuá»™c là giao cho ai trong các ngươi a?
Thần Dạ láºp tức rất mưu mẹo mà nói:
- Hai vị tiá»n bối, các ngươi ngà n vạn lần không nên phát sinh hiểu lầm. Ta không phải là đang khiêu khÃch các ngươi, chẳng qua là nói sá»± tháºt mà thôi.
Những lá»i như thế nói ra, là m tay Phong Tam Nương kìm lòng không Ä‘áºu đã nắm lấy tay Thần Dạ. Những lá»i như thế nà y, đúng là không há» kiêng dè để ly gián giữa Thu Chấn cùng Võ Cuồng. Tuy nhiên, nà ng thì là m sao mà không hiểu, Thần Dạ đây là đang bảo vệ cho nà ng.
Thần Dạ có món đồ tốt hÆ¡n, như váºy tá»± nhiên sẽ phải chịu công kÃch lá»›n hÆ¡n nữa, cÆ¡ há»™i chạy trốn cá»§a chÃnh nà ng sẽ lá»›n hÆ¡n rất nhiá»u....
- Thần Dạ!
- Hay cho một tiểu tỠquỷ kế đa đoan, đã và o những lúc như thế nà y mà còn muốn là m chuyện xấu. Lão phu sẽ nói cho ngươi, loại mưu mô nà y, ngươi sỠdụng sai lầm rồi.
Lá»i tuy như thế, nhưng lại vẫn có thể nhìn thấy, ở chá»— sâu trong con ngươi Thu Chấn kia có má»™t vẻ mất tá»± nhiên.
Äồng dạng, trong thần sắc cá»§a Võ Cuồng cÅ©ng có má»™t Ä‘iểm khác thưá»ng.
Nghe váºy, Thần Dạ thở dà i nói:
- Ta cÅ©ng hy vá»ng ta là ngưá»i xấu hÆ¡n nữa. Thế nhưng ta Ä‘ang suy nghÄ© a, má»™t núi không thể dung hai cá»p, má»™t trấn tá»± cÅ©ng không thể có hai bá chá»§. Hôm nay có cùng chung lợi Ãch, cho nên má»›i có thể liên thá»§. Còn sau khi kết thúc phân chia lợi Ãch, hai vị lão nhân gia, các ngươi để tay lên ngá»±c tá»± vấn lòng mình, tháºt có thể là m được chuyện sống chung hòa bình sao?
- Ãt nhất, nếu đổi là ta và o vị trà cá»§a bất cứ má»™t ngưá»i nà o trong số các ngươi, là tuyệt đối không là m được.
- Tiểu tá», câm mồm!
Võ Cuồng đột nhiên hét lá»›n, thân hình Ä‘iện xạ nhanh như chá»›p ra mà nhằm thẳng và o Thần Dạ. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tiểu tá», quan hệ cá»§a lão phu cùng Thu Chấn lão đệ, đâu phải là đơn giản như ngươi tưởng tượng váºy. Nay muốn ly gián chúng ta, ngươi đừng có nằm má»™ng.
Trên gương mặt Thần Dạ láºp tức hiện ra má»™t nụ cưá»i cá»±c kỳ sáng lạn. Già mà thà nh tinh, má»™t ngưá»i so sánh má»™t yêu tinh, cÅ©ng không biết, bá»n há» có thể là má»™t ngưá»i so sánh má»™t kẻ ác hay không?
Váºy thì liá»n cho bá»n há» nuốt và o má»™t liá»u thuốc mạnh, để nhìn má»™t chút, hai lão gia há»a rốt cuá»™c có phải tháºt sá»± không biện pháp chia rẽ được hay không!
- Thu gia chá»§, ngươi đã từng dừng lại thá»i gian dà i ở bên ngoà i hố sâu kia nên cÅ©ng biết rõ rà ng, chá»— vùng đất kia là thần kỳ như thế nà o. Sau khi ta xuống dưới đó má»›i phát hiện, tất cả những gì phát ra ở đây, là từ trong má»™t viên hạt châu phát tán ra ngoà i. Ngươi....
Thần Dạ vá»™i và ng lui vá» phÃa sau, cùng vá»›i việc trong tay hắn xuất hiện má»™t váºt thì sau đó, má»™t cá»— sóng nhiệt lấy hắn là trung tâm láºp tức như thá»§y triá»u tán phát ra ngoà i. So cùng tình cảnh mà lão đã tá»± mình chứng kiến thì giống nhau như đúc. Äiá»u đó là m cho Thu Chấn lại cÅ©ng không cách nà o mà duy trì nổi bình tÄ©nh.
- Võ lão ca, tiểu tá» nà y quá nham hiểm, cÅ©ng quá xảo quyệt. Lão phu cùng hắn đã có lần giao tiếp. Cho nên, cứ giao hắn cho lão phu thì cà ng dá»… dà ng đối phó hÆ¡n má»™t chút. Còn Phong Tam Nương kia liá»n là m phiá»n lão ca giúp ta bắt nà ng.... Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ha hả, Thu lão đệ, không cần phiá»n toái như váºy. Bởi con mồi xảo quyệt tá»›i đâu cÅ©ng không trốn thoát khá»i lòng bà n tay lão phu. Phong Tam Nương kia đã giết Thu Tấn, ngươi nên tá»± mình bắt lấy nó để an á»§i Thu Tấn trên trá»i có linh thiêng....
Võ Cuồng trầm giá»ng quát, tốc độ cà ng nhanh hÆ¡n. Chỉ trong hô hấp liá»n đã Ä‘uổi kịp và vượt Thần Dạ. Äôi tay chắc nịch bắt chéo giao nhau, má»™t đạo Huyá»n Khà hà o hùng nương theo má»™t đạo hà o quang giáng xuống từ trên trá»i. Nó giống như má»™t đạo chướng ngại váºt, đảo mắt sẽ bao phá»§ Thần Dạ và o trong.
- Võ lão ca, cẩn tháºn!
Thu Chấn vá»™i và ng hét lá»›n, thân động như mÅ©i tên nhá»n thoáng cái đã đến. Ở trong tay lão không biết từ lúc nà o đã xuất hiện má»™t cây trưá»ng thương mà u xanh. Muôn và n đạo thương ảnh như sấm chá»›p kinh hồn cuồn cuá»™n hướng vá» chá»— Thần Dạ đứng, mênh mông cuồn cuá»™n bao phá»§ lấy hắn.
Võ Cuồng có thủ đoạn như thế nà o thì Thần Dạ chưa từng thấy. Nhưng ngay sau đó Thu Chấn tung ra một chiêu nà y, khiến cho hắn rõ rà ng, hiện tại lão nà y mới được coi là toà n lực ứng phó!
Lúc ở bên trên Quá»· Má»™, bất kể là đối phó vá»›i Quá»· Thi, hay là đối mặt vá»›i chÃnh mình liên thá»§ cùng Phong Tam Nương, nhưng Thu Chấn cÅ©ng không há» lấy ra vÅ© khà cá»§a lão. Xem ra, lão rất quan tâm đối vá»›i Long Nguyên trong tay mình.
Nếu như để cho Thu Chấn biết, Long Nguyên tất nhiên là trân quý, đáng tiếc không phải má»™t ngưá»i tùy tiện có thể dùng thì sau đó, lão có thể tức tối vì đã vượt rà o để rồi sau đó hối háºn vì đã là m như váºy hay không ?
Mà n chướng ngại váºt năng lượng cá»§a Võ Cuồng sắp sá»a hạ xuống, má»™t thương nà y cá»§a Thu Chấn nhìn như là công kÃch Thần Dạ. Nhưng trên thá»±c tế muốn là m cái gì thì ai Ä‘á»u cÅ©ng biết rất rõ rà ng.
- Bịch!
Thương đến chướng ngại váºt tan, mặc dù không há» trá»±c tiếp công kÃch đến Thần Dạ, nhưng dư âm cưá»ng đại cÅ©ng vãn cứ đẩy lui hắn má»™t Ä‘oạn xa.
- Thu lão đệ, ngươi đang là m cái gì?
Võ Cuồng nổi giáºn đùng đùng, nhưng hiển nhiên vẫn còn có thể khắc chế. CÆ¡n tức giáºn nà y cÅ©ng chưa chuyển hóa thà nh ý định giết ngưá»i.
- Cái kia, Võ lão ca....
Thu Chấn ngượng ngùng cưá»i má»™t tiếng:
- ( im lặng cứng há»ng )....
- Ta nói Võ quán chá»§, Thu gia chá»§ muốn là m cái gì thì ngươi vẫn còn không hiểu lắm sao. Rõ rà ng, là lão không muốn váºt trong tay ta rÆ¡i tại trong tay cá»§a ngươi.
Nếu Võ Cuồng còn có thể kìm chế, như váºy, liá»n đổ thêm dầu và o lá»a, để cho lão ấy vô phương kìm chế.
- Tiểu tá» há»—n trướng, ngươi Ä‘ang nói báºy bạ gì đó?
Thu Chấn thần sắc hơi đổi, vội và ng gầm lên:
- Tiểu tá», và o những lúc như thế nà y mà còn muốn ly gián chúng ta. Ngươi quả nhiên là muốn bị chết rất khó nhìn.
Thần Dạ có vẻ hơi bị oan uổng xòe tay ra mà nói:
- Sá»± tháºt bà y ở trước mắt, là ta nói báºy sao? Nếu như ngươi không có ý tứ nà y, để cho Võ quán chá»§ trá»±c tiếp tá»›i tìm ta là được. Ngươi cần gì phải chặn ngang má»™t đòn? Võ quán chá»§, lão nhân gia ngà i yên tâm, ta nguyện ý giao đồ cho ngà i.
06.02.2015
Chương 218 Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiếp tục là m chuyện xấu.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Äang lúc vừa nói chuyện, bước chân Thần Dạ cùng Phong Tam Nương Ä‘ang ở thong thả hướng vá» phÃa sau mà di động.
Nghe váºy, Võ Cuồng thản nhiên nói:
-Thu lão đệ, ngươi nghe thấy được sao?
- Võ lão ca, như váºy rõ rà ng là lá»i nói dối, ngươi không nên tin tưởng chứ?
Thu Chấn khẩn trương sốt ruột !
- Ngươi đây là đang nói lão phu ngu ngốc sao?
Võ Cuồng lạnh lùng đạo:
- Mặc dù lão phu biết, những lá»i cá»§a tiểu tá» nà y không thể tin. Nhưng mà , dá»±a theo trước đó giao hẹn, nếu như vẻn vẹn có má»™t mình Phong Tam Nương, như váºy sau khi bắt được, những món đồ thu hoạch sẽ chia má»—i ngưá»i má»™t ná»a. Nhưng nếu xuất hiện kẻ ngoà i ý muốn, váºy kẻ bất ngá» ngoà i ý muốn cÅ©ng là do lão phu Ä‘oạt lấy. Thu lão đệ, ngươi sẽ không nên quên chứ?
Gương mặt già nua cá»§a Thu Chấn, láºp tức má»™t hồi đỠmá»™t hồi xanh. Hà m răng cắn chặt cùng vá»›i gương mặt căng phồng giần giáºt Ä‘á»u là m cho ngưá»i biết, trong lòng lão Ä‘ang váºt lá»™n....
Má»™t lát sau, Thu Chấn có lẽ không kiá»m chế nổi ngá»n lá»a tham lam trong lòng, trầm giá»ng nói:
- Võ lão ca, như váºy, cứ giao tiểu tá» nà y cho lão phu. Tất cả má»i thứ cá»§a Phong Tam Nương Ä‘á»u cấp cho Cuồng Äao Quán. HÆ¡n nữa sau chuyện, lão phu vẫn còn nguyện ý xuất ra má»™t kiện kỳ trân cá»§a Thu gia cùng Thu Sương Thảo cho ngươi, nói như váºy là đã định rồi.
Thu Chấn cÅ©ng không chỠđợi Võ Cuồng có đồng ý hay không, lão tung ngưá»i bay lên, nhanh như tia chá»›p vá»t tá»›i hướng Thần Dạ.
- Thu lão đệ, lão phu còn không đồng ý, ngươi vội và ng cái gì?
Võ Cuồng tung ra tốc độ cÅ©ng không cháºm. Thu Chấn vừa má»›i di chuyển, lão liá»n đã xuất hiện ở phÃa trước mặt rồi nhanh chóng chặn lại. Hiển nhiên, Võ Cuồng rất hiểu rõ Thu Chấn.
- Võ lão ca, ngươi tháºt là muốn trở mặt vá»›i lão phu?
Thu Chấn không khá»i trầm giá»ng quát.
Nghe váºy, Võ Cuồng lạnh lùng nói:
- Không phải lão phu muốn là m như váºy, mà là ngươi Ä‘i ngược lại thoả thuáºn giữa chúng ta. Cho nên lão phu chỉ có thể là m như váºy. Trên dưới trấn Thanh Dương, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u ở chá»— nà y. Nếu như lão phu nhịn mà không hà nh động, chẳng phải là đang nói cho má»i ngưá»i, Cuồng Äao Quán sợ Thu gia các ngươi ?
- Cuồng Äao Quán là không cần sợ Thu gia. Nhưng Thu gia ta cÅ©ng sẽ không sợ Cuồng Äao Quán cá»§a ngươi. Ngoà i ra lão phu cà ng sẽ không sợ Võ Cuồng ngươi.
Äã đến bước nà y, Thu Chấn cÅ©ng bất chấp trở mặt hay không. Bởi vì bản thân lão đã từng trải qua, đã thấy, khà tức hạt châu trong tay Thần Dạ phát tán ra ngoà i có hiệu quả như thế nà o.
Lão không chút nghi ngá», nếu như chiếm được váºt đó, chỉ trong thá»i gian ngắn, nhiá»u lắm là má»™t năm thì thá»±c lá»±c tổng thể cá»§a Thu gia sẽ tăng lên má»™t mảng lá»›n. Loại lợi Ãch rõ rà ng đến như váºy, là m sao lão có thể buông tha.
Tất nhiên mấy thứ kia trong Quá»· Má»™, đối Thu Chấn mà nói, đồng dạng cÅ©ng có lá»±c hấp dẫn rất lá»›n. Nhưng so sánh vá»›i hạt châu trong tay Thần Dạ thì cÅ©ng là không đáng nhắc tá»›i. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, đây là Thu Chấn không biết, Quá»· Má»™ chÃnh là do Quá»· Chân Nhân lưu lại. Nếu không phải như thế, liá»n không có ý nghÄ© như váºy.
Võ Cuồng quát:
- Äã như váºy, để cho lão phu được chứng kiến má»™t phen. Xem cảnh giá»›i Trung Huyá»n Tứ Trá»ng ngươi đến tá»™t cùng có bản lÄ©nh gì, để có thể cướp được hạt châu kia từ trong tay lão phu.
Bởi vì cuá»™c chiến sinh tá», thì ra chỉ là mưu kế, cho nên má»i ngưá»i ở đây, Ä‘á»u đã có bắt đầu hÆ¡i có ý định quay vá».... Chỉ là , suy nghÄ© nà y vừa má»›i bắt đầu, thì cÅ©ng lại vừa vặn cho má»i ngưá»i biết, lúc đầu chá»§ nhân cá»§a hai thế lá»±c lá»›n là liên hợp chung má»™t chá»—. Nhưng chỉ sau má»™t cái chá»›p mắt thoáng qua, thì nhìn kia tư thế liá»n giống như Ä‘ang muốn triển khai má»™t hồi đại chiến Ä‘Ãch thá»±c. Thế nà y cÅ©ng quá như hà kịch hóa ư ?
Äồng thá»i cÅ©ng là m cho ngưá»i thấy rõ rà ng, lòng ngưá»i thế nà y quả tháºt là không thể nắm bắt chuẩn xác.
- A, a!
Liá»n khi sá»± chú ý cá»§a tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u dồn và o hai ngưá»i Thu Chấn, mà ngay cả sá»± chú ý cá»§a chÃnh bá»n hắn cÅ©ng đại bá»™ pháºn gưá»m gưá»m lẫn nhau thì có hai tiếng kêu thảm thiết chợt vang vá»ng! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»i ngưá»i vá»™i và ng nhìn lại, ở chá»— đám ngưá»i Thu gia, có hai cao thá»§ Thu gia, giá» phút nà y xem ra ngá»±c bị xuyên thá»§ng là m xuất hiện má»™t cái lá»— rất lá»›n. Máu tươi từ bên trong Ä‘ang không ngừng phun ra, mùi máu tươi nồng Ä‘áºm trong nháy mắt đã trà n ngáºp cả sân bãi.
Hai ngưá»i nà y đã chết, nhưng dưá»ng như là trước khi chết thì bá»n há» thấy được má»™t mà n là m cho ngưá»i ta cảm giác tháºp phần đáng sợ. Nay bá»n hỠđã chết, con ngươi lồi ra phÃa ngoà i, rõ rà ng để lá»™ ra ánh mắt cá»±c kì sợ hãi....
- Phong Tam Nương, Thần Dạ, lão phu muốn lấy mạng các ngươi !
Thu Chấn không kìm nổi tức giáºn, mắt nhìn hai ngưá»i giá» phút nà y Ä‘ang lướt Ä‘i cá»±c kì nhanh chóng, sát ý trong lòng lão đã cuồn cuá»™n như nước sôi. Má»™t mà n nà y hôm nay, rõ rà ng là chÃnh mình mưu kế do chÃnh mình cố ý bà y ra. Không nghÄ© tá»›i, ngưá»i vẫn còn chưa bắt được, mà lại ngay trước mặt má»i ngưá»i, hai cao thá»§ Thu gia liá»n chết thảm như váºy.
- Thu lão nhi, để sau khi bắt được thì hãy nói muốn lấy mạng chúng ta Ä‘i. Còn như là không bắt được, trá»i cao hoà ng đế xa, thì ai quản được ai a!
Bóng dáng Thu Chấn bay vút ra bất giác hÆ¡i hÆ¡i dừng lại. Phương hướng hai ngưá»i Thần Dạ bay Ä‘i đúng là và o trong dãy núi. Rừng cây ráºm rạp mênh mông vô táºn, nếu muốn tìm ra hai ngưá»i thì ắt hẳn là không được dá»… dà ng! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Má»i ngưá»i, Ä‘i theo lão phu cùng nhau truy kÃch. Cho dù có núi rừng che chở thì lão phu cÅ©ng muốn láºt hết cả tòa núi nà y, để cho các ngươi không còn chá»— nà o dung thân!
Võ Cuồng ánh mắt cà ng thêm nghiêm nghị, đồng dạng mạnh mẽ quát:
- Ngưá»i cá»§a Cuồng Äao Quán nghe lệnh, tiến và o rừng núi, đừng để cho hai ngưá»i kia chạy thoát.
Chuyện hôm nay là m, coi như là đã đắc tá»™i Thần Dạ và Phong Tam Nương, Võ Cuồng cÅ©ng không cho rằng, hai ngưá»i nà y sẽ quên hà nh động cá»§a Cuồng Äao Quán.
- Các vị, Ä‘i theo hai nhà chúng ta cùng nhau hà nh động. Cho dù là ai, chỉ cần bắt được má»™t ngưá»i trong đó giao cho hai nhà chúng ta, như váºy, tất cả công pháp võ kỹ cá»§a hai nhà chúng ta vẫn cứ mặc cho các ngươi lá»±a chá»n!
Äiá»u kiện nà y, phần thưởng cá»§a Thu Chấn cùng Võ Cuồng không thể coi là không lá»›n.
Những lá»i như thế nói ra, là m má»i ngưá»i ở đây Ä‘á»u hưng phấn không thôi. Thu Chấn cùng Võ Cuồng tạm thá»i trở mặt, Ä‘iá»u gây nên là cái gì, bá»n há» không rõ rà ng lắm. Thế nhưng lại biết, thứ đó nhất định là trân quý phi phà m.
Äang lo không có cÆ¡ há»™i ta tay !
Mặc dù không có cách nà o chấm mút và o những thứ hai ngưá»i Thần Dạ có được, thế nhưng võ kỹ và công pháp cá»§a hai nhà cÅ©ng là rất khá.
Trong số má»i ngưá»i, đã có má»™t ngưá»i lá»™ ra vẻ lo lắng. Nà ng tả hữu nhìn má»™t chút, Ä‘ang muốn là m bất kì gì đó và o lúc nà y. Nhưng Thần Dạ Ä‘ang bay vút ở phÃa trước, tá»±a hồ cảm ứng được cái gì nên hắn xoay ngưá»i nhìn vá» phÃa ngưá»i nà y. Äến lúc bốn mắt nhìn nhau thì Thần Dạ lắc đầu!
La Linh bất giác khá»±ng bước dừng lại.... Thế nhưng hà nh động rất nhá» nà y ở trong đám ngưá»i há»—n loạn, lại vừa lúc bị má»™t ngưá»i rõ rà ng nhìn thấy rà nh rà nh....
07.02.2015
Chương 219
Äại bao vây tiá»…u trừ. (1)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Các vị trấn Thanh Dương, ta xin khuyên các ngươi có lẽ đừng nên nhúng tay chuyện nà y thì tốt hÆ¡n. Không nói trước hết vá»›i ta và Phong Tam Nương thì liệu mấy các ngươi có khả năng đủ đắc tá»™i hay không. Mà mặc dù các ngươi tháºt sá»± may mắn, sau khi bắt được chúng ta giao cho Thu gia và Cuồng Äao Quán, các ngươi liá»n tháºt sá»± cho là , bá»n há» sẽ đưa cho các ngươi công pháp và võ kỹ sao. Các ngươi cÅ©ng không sợ, hai lão gia há»a nà y sẽ giết ngưá»i diệt khẩu ư? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Có lẽ ta nói lá»i nà y các ngươi sẽ không tin, nhưng má»™t mà n vừa rồi thì các ngươi đã táºn mắt nhìn thấy. Nếu như không phải vì Ä‘á»u tư lợi và lợi Ãch riêng thì ta và Phong Tam Nương, liệu có dá»… dà ng rá»i Ä‘i như váºy sao? CÅ©ng có Ä‘iểm đầu óc Ä‘i!
Âm thanh cưá»i to, ẩn chứa vô táºn châm chá»c, trá»±c tiếp là m cho gương mặt già nua cá»§a hai ngưá»i Thu Chấn cùng Võ Cuồng giống như bị há»a thiêu Ä‘á»u đỠbừng lên, ý định giết ngưá»i lạnh thấu xương song song bốc thẳng lên táºn bầu trá»i!
- Tiểu tá», hai ngưá»i lão phu nhất định sẽ bắt được các ngươi. Äến lúc đó, chẳng những là sống không bằng chết, cà ng khiến cho các ngươi hồn phi phách tán, vÄ©nh viá»…n không tồn tại trong thiên địa!
Rừng ráºm mênh mông, liếc mắt không nhìn thấy Ä‘iểm cuối. Nếu như có tráºn cuồng phong thổi tá»›i, ngưá»i ta sẽ thấy xuất hiện má»™t là n sóng xanh ngăn ngắt cá»±c kỳ đồ sá»™ cuồn cuá»™n áºp đến, quả là không phải sức lá»±c cá»§a ngưá»i bình thưá»ng có khả năng là m được.
Có hai bóng dáng như tia chá»›p loại từ xa xa phóng nhanh mà đến. Rồi chỉ trong giây lát đã xuất hiện ở má»™t bãi đất trống trong chốn rừng cây ráºm rạp.
- Cái đồ tiểu oan gia nhà ngươi nà y. Lần nà y đây, thiếu chút nữa là bị ngươi hại chết!
Hai ngưá»i vừa má»›i đứng vững, Phong Tam Nương liá»n mở miệng oán trách.
- Chúng ta hiện tại không phải đã không hỠxảy ra chuyện gì sao?
Thần Dạ cưá»i nói.
- Không hỠxảy ra chuyện gì?
Phong Tam Nương hạ giá»ng tức tối quát khẽ:
- Nếu như không có má»™t phen cà n quấy cá»§a ngươi, dùng âm mưu quá»· kế để cho hai lão gia há»a Thu Chấn và Võ Cuồng cuối cùng bắt đầu giằng co, nên vô phương phân tâm chú ý tá»›i chúng ta. Thì ngươi cho là , chúng ta có khả năng dá»… dà ng rá»i khá»i trấn Thanh Dương sao?
Vá»›i tu vi cá»§a hai ngưá»i, trong cả trấn Thanh Dương, chỉ cần chá»§ nhân cá»§a hai thế lá»±c lá»›n nà y không tá»± mình động thá»§, thì những ngưá»i khác vẫn là rất khó có khả năng giữ được bá»n hỠở lại. Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nói tá»›i đây, Phong Tam Nương nhìn Thần Dạ tháºt kÄ©, má»™t lát sau má»›i từ từ nói:
- Thần Dạ, ta trước kia đã nói ngươi không phải ngưá»i bình thưá»ng. Hiện tại, rốt cục xác nháºn là không thể tin được.
- A?
Thần Dạ không thể không là m bá»™ cưá»i má»™t tiếng.
- Âm mưu quá»· kế cÅ©ng tốt, thá»§ Ä‘oạn thần thông cÅ©ng được. Mặc dù ngươi cứ nói những lá»i nà y, má»—i ngưá»i Ä‘á»u biết rõ rà ng trong lòng. Hai lão gia há»a Thu Chấn cùng Võ Cuồng, bá»n há» tÃnh cách đã thà nh tinh. Dẫu cÅ©ng biết rõ là ngươi Ä‘ang khiêu khÃch ly gián, nhưng không thể không mắc bẫy ngươi !
Phong Tam Nương nói:
- Âm mưu quá»· kế, sở dÄ© có thể bị gá»i là âm mưu quá»· kế, đó là bởi vì, Ä‘iá»u nà y thà nh công Ä‘á»u là do nằm ngoà i dá»± Ä‘oán cá»§a những ngưá»i khác. Bây giá» hồi tưởng lại và o lúc đó, thì cÅ©ng không thể không thừa nháºn, kỳ tháºt là sá»›m đã có manh mối. Ngươi mặc dù không há» nói biết trước cuá»™c chiến sinh tá» hôm nay là má»™t cái bẫy, nhưng lại có thể là m ra hà nh động có lý tÃnh nhất. Bởi váºy ngược lại đã là m cho bá»n há» bị dắt mÅ©i. Thá»±c thi thá»§ Ä‘oạn đùa giỡn cá»±c kì thuần thục như thế, Thần Dạ, nếu ngươi không phải xuất thân tại nhà quyá»n thế, thì quyết định vô phương là m được!
Thần Dạ ngạc nhiên, nữ nhân nà y, phân tÃch lại có đạo lý rõ rà ng!
Hắn xuất thân từ trong Trấn Quốc Vương phá»§ cá»§a Äại Hoa hoà ng triá»u. Trong ngà y thưá»ng, mặc dù rất không thÃch sá» dụng má»™t chút thá»§ Ä‘oạn mỠám, nhưng việc hục hặc vá»›i nhau thì nhìn thấy nhiá»u lắm. Coi như không táºn lá»±c Ä‘i há»c thì mưa dầm thấm đất, cÅ©ng có thể đạt được phần nà o trong đó !
Mà sá»± thá»±c, quá nhiá»u ngưá»i, ngà y đó khi tiếp xúc thì đơn giản gặp những chuyện nà y hÆ¡i bị nhiá»u!
Trong đương thá»i có quá nhiá»u cao thá»§. Nhưng Thần Dạ cho rằng, nếu bà n vỠâm mưu quá»· kế các loại thá»§ Ä‘oạn linh tinh, váºy những cao thá»§ nà y nếu mà đưa bá»n há» và o ngồi trong triá»u đình Äại Hoa hoà ng triá»u, thì nhất định, những vị cao thá»§ nà y ắt sẽ bị ngưá»i khác bán mà đá»u còn không biết!
Võ Giả có thá»§ Ä‘oạn cá»§a Võ Giả. Mà ngưá»i thế tục, tá»± có trà tuệ cá»§a ngưá»i thế tục !
Sau má»™t lát trầm lặng, Thần Dạ cưá»i nói:
- Thoạt đầu nghe thì có vẻ là lá»i tán dương hay ho. Nhưng mà bị Phong Tam Nương ngươi nói thà nh không phải ngưá»i bình thưá»ng, thì hẳn là không có chuyện tốt là nh gì ư?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên sẽ không đơn giản như váºy. Tiểu oan gia, nếu như nhà ngươi không giúp ta mở ra lối và o Quá»· Má»™, thì xem ta thu tháºp ngươi như thế nà o.
Phong Tam Nương quÆ¡ đôi bà n tay trắng như phấn, sau khi thị uy má»™t lượt, chợt không giải thÃch được mà há»i:
- Thần Dạ, chá»— an toà n nhất, chÃnh là đến chá»— ở cá»§a ta. Tại sao ngươi lại chạy đến trong dãy núi váºy ? Không sai, mặc dù rừng núi diện tÃch lá»›n, không dá»… dà ng bị tìm thấy được. Thế nhưng ngươi cÅ©ng đừng quên thế lá»±c cá»§a Thu gia và Cuồng Äao Quán. Bá»n há» nếu như ra tay độc địa, hÆ¡n nữa ở trong dãy núi tá»± nhiên cÅ©ng tồn tại má»™t chút nguy hiểm. Khiến chúng ta vị tất có thể ung dung tá»± tại.
- Váºy và o trong chá»— ở cá»a ngươi, chúng ta liá»n có thể ung dung tá»± tại ?
Thần Dạ dùng âm thanh hà i hước, khiến cho gương mặt Phong Tam Nương không khá»i hÆ¡i bị đỠhồng.... Che giấu nụ cưá»i, Thần Dạ thản nhiên nói:
- Hoặc là , tại chá»— ở cá»§a ngươi, mặc dù bá»n hỠđã tìm được rồi, nhưng cÅ©ng không cách nà o phá tan phong ấn kết giá»›i, có thể là m cho chúng ta không há» phải chịu chút xÃu áp lá»±c mà yên tâm tu luyện, cho đến sau khi đạt đến tu vi vượt qua Thu Chấn, thì lại Ä‘i ra tìm bá»n hỠđánh má»™t tráºn.
- Chỉ là cứ như váºy, ngươi cảm giác được có thú vị sao?
Phong Tam Nương ngây ra ngẩn ngưá»i. Chuyện có liên quan đến tÃnh mạng, có thể nà o không có ý nghÄ©a khi đặt mối quan hệ vá»›i chuyện thú vị ? Nam nhân vẫn còn vị thà nh niên nà y, đúng tháºt là rất không giống ngưá»i thưá»ng.
- Chỉ cần không để cho Thu Chấn và Võ Cuồng liên thá»§ đến đối phó chúng ta. Còn những ngưá»i khác, trừ phi mấy chục ngưá»i quây lại ôm thà nh má»™t Ä‘oà n, không phải nói váºy sao? Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thần Dạ lạnh lùng cưá»i má»™t tiếng:
- Ngươi cho rằng, gặp phải chúng ta thì ngưá»i hai nhà vẫn còn có khả năng còn sống trở vỠư?
Phong Tam Nương cảnh giá»›i Trung Huyá»n, Thần Dạ tá»± mình là cảnh giá»›i SÆ¡ Huyá»n NgÅ© Trá»ng. Äến mức tu vi nà y, đặt và o trấn Thanh Dương thì đủ để đứng đầu trong danh sách cầm cá» Ä‘i trước. Mà sá»± thá»±c, cÅ©ng chỉ có số Ãt mấy ngưá»i cao thá»§ kia vá» mặt đẳng cấp má»›i có thể áp chế hai ngưá»i má»™t đầu.
Mà ở trong thế giá»›i võ đạo, cấp báºc, tịnh không có nghÄ©a là thá»±c lá»±c tuyệt đối. Vượt cấp đại chiến, Thần Dạ đã trải qua rất nhiá»u lần. Mà Võ Giả cấp báºc cao hÆ¡n hắn, nhưng chết ở trong tay hắn cÅ©ng không phải chỉ có đếm trên má»™t bà n tay !
07.02.2015
Chương 220
Äại bao vây tiá»…u trừ. (2)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Nếu như không phải cá»— Quá»· Thi hiện nay vẫn còn chưa tiến hóa được, đà nh đợi đến ban đêm để khi gặp phải Thu Chấn và Võ Cuồng, thì Thần Dạ cÅ©ng nắm chắc, cùng lúc liên thá»§ vá»›i Phong Tam Nương là có thể đủ cho Quá»· Thi giết chết được má»™t ngưá»i trong hai lão nà y ! Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ngươi là muốn ở trong chốn rừng núi nà y, hoà n toà n là m sụp đổ Thu gia và Cuồng Äao Quán ?
Phong Tam Nương mắt nhung sáng ngá»i, nhưng chợt lắc đầu nói:
- Chá»§ ý nà y cá»§a ngươi mặc dù không tồi, nhưng nếu bắt đầu muốn áp dụng thì có lẽ rất khó. Hiện nay hai nhà truy theo lại đây, chỉ là bởi vì Thu Chấn cùng Võ Cuồng có lòng tham rất lá»›n. Má»™t khi có thương vong, hÆ¡n nữa trả giá còn không nhá» thì bá»n há» sẽ cố thá»§ ở trấn Thanh Dương, cho đến lúc nà y.... Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phong Tam Nương nói nghiêm túc:
- Có lẽ ta và ngươi, Ä‘á»u chỉ có thể tạm thá»i theo má»™t phương hướng khác rá»i khá»i dãy núi nà y. Ngươi có khả năng rá»i Ä‘i không quan hệ, ta chÃnh là vẫn còn muốn có được Quá»· Má»™ thì sao?
Nà ng liếm liếm lên đôi môi đỠmá»ng, có vẻ cá»±c kỳ mê ngưá»i!
Thần Dạ hÆ¡i nuốt nước miếng, cưá»i nói:
- Ta là từ bên kia dãy núi mà tá»›i được đây, nên má»›i sẽ không bị buá»™c lại theo đưá»ng cÅ© trở vá». HÆ¡n nữa, nếu như quả tháºt sau nà y bá»n há» lui vá» giữ trấn Thanh Dương thì chúng ta cÅ©ng thá»±c sá»± không phải là không đưá»ng có thể Ä‘i a. Hai lão gia há»a Thu Chấn và Võ Cuồng nà y cÅ©ng không thể má»™t má»±c không ăn không ngá»§ sao? Ta liá»n không tin, má»™t chút cÆ¡ há»™i cÅ©ng không có.
Sau khi Phong Tam Nương suy nghĩ một chút lại nói:
- Coi như ta không đồng ý, hiện tại cÅ©ng chỉ có thể hà nh động cùng vá»›i ngươi. ÄÆ°á»£c rồi, cả ngưá»i ta Ä‘á»u giao cho ngươi, ngươi cứ nói như thế nà o liá»n hà nh động như thế nấy.
Lá»i nà y, nghe thoáng qua thì tháºp phần máºp má» a. Äặc biệt có thể là m cho ngưá»i ta sinh ra ý nghÄ© kỳ quái. Äáng tiếc, không có dư thừa thá»i gian để cho Thần Dạ suy nghÄ© nhiá»u, bởi ở phÃa sau đã vang vá»ng nổi lên mấy đạo âm thanh xé gió.
Thần Dạ phẩy phẩy tay, mang theo Phong Tam Nương, chui và o chá»— sâu trong rừng cây ráºm rạp ở má»™t bên, sau đó tìm má»™t vùng đất không dá»… bị phát hiện, dè dặt ẩn nấp.
Cùng vá»›i lúc hai ngưá»i vừa che giấu tháºt kÄ© xong xuôi, đại khái sau khi trôi qua thá»i gian mấy chục giây, liá»n có mấy bóng ngưá»i từ trong rừng ráºm phóng ra cá»±c kì nhanh chóng. Hai ngưá»i cầm đầu đúng là Thu Chấn và Võ Cuồng.
Hai ngưá»i, cá»±c kì nhanh chóng phát tán lá»±c nháºn biết rá»™ng rãi Ä‘i, sau khi không há» phát hiện bất cứ động tÄ©nh nà o thì cuối cùng má»›i cháºm rãi thu lá»±c nháºn biết trở vá». Truyện "Äế Quân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Khà tức cá»§a Phong Tam Nương và Thần Dạ đã vô phương bắt giữ chuẩn xác. Vá»›i tốc độ cá»§a hai ngưá»i bá»n há», không có khả năng bá» rÆ¡i chúng ta quá xa. Cho nên, nhất định là đang ẩn nấp tại má»™t chá»— phụ cáºn nà o đó.
Thu Chấn nói lạnh lẽo, lão và Võ Cuồng chỠđợi tại chỗ.
Sau khi thá»i gian lại trôi qua ước chừng tÃnh bằng phút đồng hồ, từng đạo bóng dáng không ngừng xuất hiện ở trên bãi đất trống có diện tÃch không lá»›n nà y.
Nhìn thấy ngưá»i Ä‘á»u đến đã gần đủ, Thu Chấn má»›i vẫy tay, quát lạnh:
- Má»i ngưá»i, sáu ngưá»i là m thà nh má»™t tổ, lấy nÆ¡i nà y là trung tâm, tản ra bốn phương tám hướng mà tìm kiếm trong không gian từng tấc từng tấc má»™t. Nếu có phát hiện, láºp tức phát tin, lão phu cùng Võ quán chá»§ sẽ láºp tức chạy tá»›i cứu viện. Bất luáºn kẻ nà o, không được có chút xÃu tư lợi, muốn lén thu được chá»— tốt nà o, nếu như bị lão phu và Võ quán chá»§ biết được thì cÅ©ng đừng trách chúng ta lòng dạ độc ác!
Thay đổi xưng hô, hiển nhiên, trong lòng Thu Chấn Ä‘ang có má»™t bụng há»a!
Võ Cuồng đồng dạng có lá»a giáºn không nhá». Bởi váºy, đối vá»›i lá»i Thu Chấn đã nói, cÅ©ng không có bất cứ lá»i nói nà o bà y tá» thêm, chỉ là lạnh lùng gáºt đầu.
Sau khi hai ngưá»i đạt được cùng chung nháºn thức, má»i ngưá»i ở đây láºp tức lá»±a chá»n tháºt nhanh đối tượng hợp tác. Sau đó, từ từ hướng vá» bốn phÃa mà bắt đầu cẩn tháºn di chuyển.
Quả nhiên là má»™t tấc đất má»™t tấc không gian, cÅ©ng không từng bị bá»n há» bá» qua!
- Bá»n há» cẩn tháºn như váºy, chúng ta không có quá nhiá»u cÆ¡ há»™i ra tay, là m sao bây giá»?
Hai ngưá»i ở tại má»™t chá»— bà máºt, bởi vì tất cả chung quanh Ä‘á»u là lá cây ráºm rạp che chắn nên mắt thưá»ng rất khó phát hiện ra nÆ¡i nà y. Mà vá» phần lá»±c nháºn biết cá»§a hồn phách, Thần Dạ có được Hồn Biến, mặc dù và o lúc nà y hắn vẫn còn vô phương phát huy xuất ra các mặt tác dụng khác cá»§a hồn phách, nhưng chỉ bằng tu vi cá»§a Thu Chấn và Võ Cuồng thì tháºt đúng là không thể phát hiện ra hai ngưá»i.
Cái chá»— nà y rất nhá», vừa vặn chỉ có thể đủ ba ngưá»i ẩn núp. Mà bởi vì sợ âm thanh nói chuyện bị ngưá»i khác nháºn thấy được, cho nên, Phong Tam Nương cÆ¡ hồ là cả ngưá»i đè lên trên ngưá»i Thần Dạ, ghé sát và o lá»— tai hắn nói chuyện.
Từ trước ngá»±c nà ng truyá»n lại sá»± má»m mại, đã là m cho Thần Dạ có hÆ¡i khó có thể chịu được. Cà ng đáng sợ hÆ¡n chÃnh là , khi là n môi đỠmá»ng kia đối diện lá»— tai khẽ nói, má»™t cảm giác tê dại láºp tức chảy khắp trên dưới toà n thân cá»§a hắn.
Thần Dạ tá»± nháºn, trước sau như má»™t thì hắn cÅ©ng coi là má»™t chánh nhân quân tá». Ãt nhất đối mặt nữ sắc là như thế. Có Ä‘iá»u là trước mặt Phong Tam Nương, hắn đột nhiên phát hiện, lá»±c ngăn chặn chống đỡ cá»§a chÃnh mình lại bá»—ng đột ngá»™t giảm bá»›t Ä‘i rất nhiá»u.
- Phong cô nương kia, ngươi, ngươi phải, liệu có thể hơi hơi nhấc lên một tà hay không?
- Là m sao váºy?
Phong Tam Nương nhẹ nhà ng cưá»i cưá»i. Thân là nữ nhân, so sánh vá»›i nam nhân chỉ có cà ng mẫn cảm hÆ¡n, sá»± thay đổi rất nhá» cá»§a Thần Dạ thì nà ng sao có thể không nháºn ra rõ rà ng cho lắm?
- Tiểu oan gia, có đúng là rất khó chịu không. Có muốn tỷ tỷ trợ giúp ngươi hay không, hả?
Má»™t tiếng rên rỉ lại cúi đầu truyá»n rõ hÆ¡n và o tai, Thần Dạ đã bị kÃch thÃch nên Ä‘á»u không thế khống chế:
- Tiểu yêu tinh, ngươi sẽ không sợ ta hà nh quyết ngươi ngay tại chỗ a?
- Khanh khách, tiểu oan gia, ngươi đã phát dục thà nh thục chưa váºy ?
Thấy gương mặt kia cá»§a Thần Dạ đỠlên, Phong Tam Nương không khá»i nhẹ nhà ng khiêu khÃch. Má»™t luồng hÆ¡i nóng không chút khách khà thổi Ä‘i ra ngoà i.
- Ngươi?
Thần Dạ giáºn dữ, cánh tay khẽ động, khuá»·u tay chạm và o vòng eo thon nhá» dẫu không đủ xiết chặt rồi chợt gian tà cưá»i khẽ:
- Bổn thiếu gia đâu phải là cÅ©ng chưa gần nữ sắc. Nếu mà ngươi không sợ chốn rừng núi hoang vắng nà y, váºy thì Bổn thiếu gia liá»n láºp tức ăn ngươi.
Äồng thá»i khi nói, khuá»·u tay Ä‘ang kẹp cả eo thon nhá» kia tại nhẹ nhà ng cá» cá». Mặc dù còn cách lá»›p quần áo, nhưng lại vẫn có thể rõ rà ng cảm ứng được, bên trong quần áo là là n da má»m mại nhẵn nhụi.
Loại cảm giác khác thưá»ng, khiến cho Phong Tam Nương kìm lòng không Ä‘áºu mà rên rỉ lần thứ hai. Nhưng mà cÅ©ng để cho nà ng cá»±c kì xấu hổ, nên vá»™i và ng tránh khá»i khuá»·u tay cá»§a Thần Dạ, rồi dá»±a và o má»™t bên vách khác cá»§a chá»— bà máºt.
Thấy váºy, Thần Dạ cưá»i đắc ý:
- Phong cô nương, thì ra ngươi cÅ©ng chỉ đến như váºy a!
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
« 1 21 22 23 ... 89 »