Äại Niết Bà n
Tác giả: Tác giả: Khảo Ngư
Số chương: 550
Lần đọc: 373.394
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
« 1 19 20 21 ... 55 »
07.04.2015
Q.3 - Chương 80
Thám hiểm lâu đà i cổ.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Cho mà y biết, từ lúc Lý Lộ
Mai và Trần Linh San thì thầm to nhỠvới nhau, đã có sáu lần nhìn sang
phÃa bá»n mình rồi, trong đó Trần Linh San quay lại nhìn lâu nhất, 80% lÃ
đang nói vỠmà y.
Tiết Dịch Dương ở trên lớp luôn có tà i mắt nhìn sáu phương tai nghe tám
hướng, còn thần kỳ hÆ¡n cả tà i má»™t tiết há»c hai môn cá»§a Tô Xán.
Tô Xán ngẩng đầu lên nhìn, Trần Linh San vừa quay đầu đi, đúng là vừa
rồi còn nhìn bá»n há», lắc đầu, lúc nà y y thá»±c sá»± không muốn nói tá»›i chá»§
đỠliên quan.
- Dịch Dương, mà y đã tÃnh sau nà y là m gì chưa?
Tự nhiên Tô Xán quay sang chủ để chẳng hỠliên quan, song thấy mặt y nghiêm túc, nghĩ một chút rồi nói:
- Là m gì bây giỠnhỉ? Nên là m gì đây, à i, trước kia đúng là không nghĩ
tá»›i! ... Có, mẹ nó, lần nà y nước Mỹ ném bom đại sứ quán nước ta, trước Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
kia tao từng mÆ¡ ước là m phi công, nhưng mắt tao cáºn, không lái máy bay
được nữa rồi, váºy chế tạo máy bay, bắn lại máy bay cá»§a bá»n chúng ...
Lá»i nà y Tiết Dịch Dương nói chỉ là nói cho có thôi, không phải suy nghÄ©
thà nh thục, song Tô Xán giáºt bắn mình, thà nh tÃch Tiết Dịch Dương đã dần
tăng lên, so vá»›i Ä‘á»i sau thi kém, đà nh phải và o trưá»ng sÄ© quan há»c bảo
trì máy bay thì tốt hÆ¡n rất nhiá»u, vốn tiếng quỹ tÃch nhân sinh cá»§a hắn
đã thay đổi, không ngỠma xui quỷ khiến thế nà o lại nghĩ tới máy bay
rồi.
- Tuyệt đối không được!
Phẳn ứng thái quá của Tô Xán là m Tiết Dịch Dương ngớ ra:
- Là m cái gì ghê váºy, như tao cướp bạn gái cá»§a mà y ấy.
Vừa rồi nói quá to không chú ý kiểm soát là m cô giáo Ä‘ang giảng bà i trên lá»›p giáºn tÃm mặt:
- Tô Xán, Tiết Dịch Dương đứng lên cầm sách nghe giảng. Không há»c cho tốt thì đừng mÆ¡ có bạn gái.
Cả lá»›p cưá»i ngặt ngoẽo, cảnh tượng nà y thá»±c ra quen lắm rồi.
Trần Linh San và Lý Lá»™ Mai nhìn nhau, Lý Lá»™ Mai chá»c chá»c Trần Linh San,
Trần Linh San mặt đỠbừng, tim tăng tốc :" Rốt cuộc hỠnói chuyện gì
đấy!" Lúc nãy Tô Xán quay sang nhìn, cô kịp thá»i quay đầu Ä‘i, nên không
khá»i sinh ra liên tưởng.
Hết giá» há»c, Tiết Dịch Dương bóp cổ Tô Xán:
- Lần nà y tại mà y cả đấy.
Tô Xán gỡ tay hắn ra, tiếp tục câu chuyện:
- Ngưá»i chế tạo máy bay nhiá»u lắm, vả lại mà y muốn bắn máy bay thì và o
pháo binh còn hÆ¡n, chả lẽ mà y không thÃch cùng tao láºp nghiệp.
- Láºp nghiệp gì?
Tiết Dịch Dương phấn chấn hẳn lên:
- Hay đấy! Có Ä‘iá»u mà y mở công ty đã rồi hẵng nói, khi đó tao là m đại tướng quân cá»§a mà y, tao vá»›i mà y đánh dẹp thiên hạ.
Thằng khỉ lại nhiễm Tam Quốc rồi, tuổi trẻ đúng là trà n đầy nhiệt huyêt,
Tô Xán ngẩng đầu nhìn quạt trần quay vù vù, lòng sáng sủa hơn " Chuyện
mở công ty cÅ©ng nên bắt đầu rồi." Thá»i gian cÅ©ng thÃch hợp.
……………..
Tằng Viên rất hưng phấn, nó nháºn được Ä‘iện thoại cá»§a Tô Xán rá»§ Ä‘i leo
núi chÆ¡i, ngưá»i anh há» nà y cá»§a nó từ nhỠđã là cao thá»§ bà y trò chÆ¡i rồi,
Ä‘i theo rất thÃch, huống hồ Ä‘i theo còn có mỹ nữ để ngắm, không đồng ý
là ngu.
Cho nên nó mơ tưởng cảnh thám hiểm núi non do Tô Xán miêu tả mấy lần rồi.
Sáng thứ bảy hôm đó Tằng Viên dáºy rất sá»›m háo hức tá»›i nhà Tô Xán, thấy Tô Xán xách cái ba lô đứng đợi trước rồi, nó ngó quanh:
- Sao chị Vương Thanh còn chưa tới?
Tô Xán đưa tay khỠđầu nó một cái:
- Anh em mình leo núi thám hiểm, gá»i chỉ ấy theo là m gì? Em muốn nhìn trá»™m chị ấy thay quần áo à ?
- Không phải, nhưng chỉ có hai nam nhân đi với nhau, buồn lắm.
- Em mà cũng là nam nhân à ? Ồ, cũng đúng, suốt ngà y nhìn ngực con gái, đúng là có bản sắc nam nhân rồi đấy.
- Anh đừng nói lung tung.
Tằng Viên nói lảng đi:
- Rốt cuộc anh em mình đi đâu?
Tô Xán mặt trở nên hết sức thần bà quá»· dị, giá»ng xa xăm như phim ma:
- Äi thám hiểm má»™t khu rừng, nÆ¡i đó có lâu đà i cổ, trong lâu đà i có cô gái xinh đẹp, Ä‘ang đợi hiệp sÄ© hôn đánh thức.
- Coi em là trẻ ba tuổi chắc.
Tằng Viên khinh bỉ xách ba lô lên:
- Lets go!
- Em không tin anh nói, nhưng em không quên vẻ mặt nà y của anh, anh xúi
em đốt pháo ném và o chuồng chó nhà ngưá»i ta, ném pháo hoa và o nhà cô gái
em thầm mến, rồi rá»§ em Ä‘i gõ cá»a nhà ngưá»i ta cÅ©ng cái vẻ mặt nà y.
Công viên rừng Mã Mục Sơn nằm cách thà nh phố Hạ Hải 20 km, tổng diện
tÃch 1.200 héc ta, độ cao bình quân so vá»›i má»±c nước biển là 700 mét, có
núi có hồ, trên núi đá má»c lởm chởm, phong cảnh tú lệ.
Mùa hè rừng reo gió mát, mùa đông thi thoảng có tuyết Ä‘á»ng trên đỉnh, đầu cà nh phá»§ sương, đẹp không gì tả xiết.
Chỉ cần bắt chuyến xe bus là có thể tá»›i táºn chân Mục Mã SÆ¡n, châm núi
trải thảm có má»m xanh mướt, má»™t con đưá»ng quốc lá»™ lá»›n chạy qua, nhà Tô
Xán đã tá»›i đây rồi, do cáºu cả mượn xe cá»§a đơn vị, đưa cả nhà đi chÆ¡i dã
ngoại, lưng chừng núi có khu đất bằng phẳng rá»™ng rãi, ở đó hÃt thở không
khà trong là nh, hái nấm, tự nấu cơm, là m và i món đồ nướng, không gì
sướng bằng.
Sâu trong núi còn có biệt thá»±, nghe nói mua biệt thá»± ở nÆ¡i nà y toà n lÃ
ông chủ lớn ở Dung Thà nh, là m nơi nghỉ dưỡng hoặc là hú hà với tình
nhân, thi thoảng ngồi xe bus qua chân núi có thể nhìn thấy quần thể biệt
thá»± thấp thoáng giữa rừng núi, khung cảnh như truyện cổ tÃch phương
tây.
Äáng tiếc nÆ¡i nà y vị trà địa lý hẻo lánh, trước kia ngưá»i dân liệt nó và o háºu hoa viên chỉ dùng cho quan viên chÃnh phá»§.
Hiện giỠmột số công trình ở nơi nà y đã hoang phế, công ty bao thầu đã
rút Ä‘i, thi thoảng cÅ©ng có ngưá»i như nhà Tô Xán lái xe tá»›i đây tổ chức Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
dã ngoại, song cá»±c Ãt.
Xe bus Ä‘i cháºm chạp Ä‘i qua hồ nước lăn tăn sóng bạc, Tằng Viên ngước đầu nhìn công viên Mục Mã SÆ¡n, há»i Tô Xán:
- Chỗ thám hiểm mà anh nói là đây à ?
- Ừ, chÃnh nó.
Xe bus dừng lại, Tô Xán vui vẻ nhảy xuống, giữa hè, xung quanh râm ran
tiếng ve, cá» cây tươi tốt, Tô Xán xốc ba lô Ä‘i và o sâu con đưá»ng quanh
co.
- NÆ¡i nà y có gì hay mà thám hiếm, sá»›m biết thế bảo cha em lái xe đưa chúng ta lên thẳng đỉnh núi. Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tằng Viên tuy là u bà u xong vẫn đuổi theo Tô Xán.
Äi và o con đưá»ng được tán cây cổ thá»§ cao ngất che phá»§, cái nóng mùa hè
láºp tức bị chặn đứng, mùa hè ở Hạ Hải tuy không phải quá khắc nghiệt,
song hè vẫn là hè, không dễ chịu mấy.
Má»™t bên con đưá»ng sát mép núi là những cái cá»™t bê tông ngăn xe lao xuống
vá»±c, vách núi dá»±ng đứng như có Ä‘ao gá»t, hiểm trở nhưng rất đẹp, đứng
đây nhìn qua hồ có thể thấy thà nh phố Hạ Hải, ở giữa còn có bình nguyên,
ruộng lúa, có mấy nông dân đội mũ rộng và nh, lom khom là m ruộng, khung
cảnh nên thơ thanh bình.
- Chúng ta tới đây để chịu tội à ? Nơi nà y có cái gì thám hiểm cơ chứ, trên đó chẳng qua có cái công viên thôi mà .
Tằng Viên tiếp tục than vãn, trong mắt nó chỗ nà y chỉ có đá với cây, chẳng thú vị gì cả.
Tô Xán cởi ba lô xuống, lấy hai chai coca ra, mở nắp đưa cho Tằng Viên
má»™t chai. Tằng Viên ngá»a cổ tu liá»n má»™t hÆ¡i ná»a chai, khà má»™t tiếng đã
Ä‘á»i, nhìn ba lô Tô Xán:
- Anh có những cái gì trong đây, á, sao trống thế, chừng nà y đồ dùng cái ba lô nhỠthôi.
- Thế nà y trông mới chuyên nghiệp chứ.
Tô Xán vỗ vai Tằng Viên:
- Tiếp tục nà o.
Hai anh em tiếp tục tiến lên, xung quanh trừ tiếng gió vi vu, tiếng cây
xà o xạc, bá»n ve rảnh rá»—i kêu ra rả thì có thể nói vạn váºt tÄ©nh mịch.
Thá»±c ra cái công viên rừng nà y là cái công trình chÃnh tÃch trăm phần
trăm, không thiết thực chút nà o, song lúc mới mở danh tiếng lớn, xe đi
xe lại nhiá»u, có Ä‘iá»u giá» thì xe cá»™ tuyệt tÃch, khả năng chỉ có mấy biệt
thá»± tránh nắng thì cả năm còn có ngưá»i tá»›i má»™t lần.
Vá» sau cái nÆ¡i nà y ngà y cà ng tệ, có Ä‘iá»u nÆ¡i nà y có con suối chảy từ
trên núi xuống, khi bá»n hỠđạp xe Ä‘i chÆ¡i hồ, là nÆ¡i duy nhất bổ xung
nước khi cạn lương hết đạn, khi đó là lúc tốt nghiệp cao trung, cả đám
đã tá»›i đây, tiếp đó Hạ Hải biến đổi long trá»i lở đất, quanh Hoà n Hồ khai
thác thà nh thánh địa du lịch, cái niá»m vui năm xưa đạp xe mết lá», ý chÃ
sa sút thấy con suối đã không còn nữa.
07.04.2015
Q.3 - Chương 81
Thám hiểm lâu đà i cổ (2).
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Tằng Viên kể cho Tô Xán nghe Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
chuyện ở trưá»ng há»c, cÅ©ng là để thăm dò chuyện cá»§a Tô Xán, dù leo dốc
tới mồ hôi mồ kê nhễ nhại cũng chẳng thấy mệt:
- Anh, thà nh tÃch cá»§a anh tốt, dáng ngưá»i khá, khuôn mặt cÅ©ng ổn, ở trưá»ng chắc được hoan nghênh lắm phải không?
Tô Xán hơi nở mũi một chút:
- Ờ thì tà m tạm.
- Anh nói xem, muốn giữ được má»™t cô gái, ngoại trừ thà nh tÃch ưu tú má»™t chút, vẻ ngoà i tốt má»™t chút, còn cách nà o nữa?
- Hai thứ đó còn chưa đủ à , không phải em thÃch hai cô bé má»™t lúc chứ?
- Sao, sao anh biết!?
Tằng Viên hoảng hốt, nó đang chuẩn bị kể khổ, có hai nữ sinh quấn lấy
hắn, mà hắn không muốn bá» ai cả, quan hệ vá»›i cả hai Ä‘á»u đạt tá»›i má»™t mức
độ nhất định rồi. Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äoán thôi, cái tÃnh cá»§a em, anh lạ gì, trước kia há»c ở vùng ngoà i đã thế, giá» quay vá» e thói xấu khó sá»a.
Thằng em nà y của mình là cái giống đa tình, mặc dù nó hơi béo, nhưng mặt
mÅ©i cá»±c hấp dẫn, rất được con gái yêu thÃch, từ nhá» Tằng Na nâng niu nó
trong lòng bà n tay như báu váºt, tá»›i ngá»§ cÅ©ng ôm nó ngá»§. Từ bé lá»›n lên
trong ổ ôn nhu như váºy, nên sá»›m chú ý con gái. ÄÆ°Æ¡ng nhiên chuyện tương
lai nó ra sao, Tô Xán cà ng rõ như lòng bà n tay.
Tăng Viên quẫn bách lắm, cưá»i ngượng:
- Em chỉ tò mò thôi, như chị Vương Thanh nhiá»u hÆ¡n anh bốn tuổi, bây giá»
là bà chá»§ cá»a hiệu, lại xinh đẹp, vóc dáng thà nh thục hÆ¡n chị cả, hiểu
biết rất nhiá»u, nhưng em nói chuyện vá»›i chị ấy, phát hiện chị ấy rất
sùng bái anh, chẳng lẽ vì thà nh tÃch anh tốt?
- Äại khái là như thế.
Tằng Viên tá» vẻ hoà i nghi, có Ä‘iá»u khẽ thở dà i:
- Chị Na Na năm nay cao khảo, thi xong sẽ đi, hai năm nữa anh cũng cao
khảo, vá»›i thà nh tÃch cá»§a anh chắc chắn sẽ và o trưá»ng đại há»c tốt. Cha em
nói, em không chịu há»c hà nh sau nà y theo cha em, em không muốn! Anh
phấn đấu lên, sau nà y em dựa cả và o anh và chị đấy, nghe nói chị Na Na
sẽ thi đại há»c ở Dung thà nh, anh chị tá»›i đó láºp cÆ¡ sở trước, sau nà y em
tá»›i nương tá»±a, không cần há»c cÅ©ng được.
Tô Xán biết em mình không thÃch há»c, nhưng không há»c thì không được, nghÄ© chút rồi nói:
- Giống như game RPG, tÃch lÅ©y kinh nghiệm sau đó lên từng cấp má»™t, con
ngưá»i cÅ©ng thế thôi, có Ä‘iá»u trong game có mục tiêu rõ rà ng và khoái
cảm. Há»c thì trừu tượng hÆ¡n, không có phần thưởng rõ rà ng khi lên cấp,
huống hồ có nhiá»u thứ không phải là chúng ta muốn, mù quáng vô mục Ä‘Ãch,
nên chán nản là bình thưá»ng.
- Anh, em thÃch anh nhất ở chá»— nà y không lấy mấy cái đạo lý to lá»›n như
cha em ra rao giảng, anh nói rất thực tế. Có lẽ tới một ngà y em tìm được
thứ mình muốn là m, còn nếu không tốt nghiệp đại há»c, không tìm được
công việc tá»›i chá»— anh, lúc đó thế nà o anh cÅ©ng phải cho em má»™t vị trÃ
nhẹ nhà ng nhé.
Tô Xán trêu:
- Hôm ở bể bơi nói không thèm là m công cho n hà anh mà .
- Xì, đó chỉ là nóng đầu thôi, em đâu ngốc mà không biết nó không hiện
thực, nếu em là con nhà già u, hoặc em trúng sổ xố trăm triệu, em chẳng
lo vấn đỠthà nh tÃch, ném đống tiá»n ra là m quỹ khuyến há»c, xem trưá»ng
nà o từ chối nháºn em. Rồi đưa tiá»n cho anh và chị Vương Thanh kinh doanh
kiếm tiá»n cho em, chẳng sướng à ? Vấn đỠlà em không phải con nhà già u,
chúng ta Ä‘á»u rất bình thưá»ng, nên tốt nhất chỉ tÃnh tá»›i vấn đỠthiết
thá»±c.
Tô Xán hơi ngạc nhiên:
- Em hiểu những Ä‘iá»u đó là lá»›n lên không Ãt rồi, nháºn thức được bản thân, nếu không cam tâm thì Ä‘i thay đổi nó.
Vừa đi vừa chuyện trò, đã thấy được biển gỗ công viên rừng đằng xa, Tô
Xán quan sát địa hình, rá»i đưá»ng, Ä‘i và o rừng cây ráºm rạp bên cạnh, Tằng
Viên bước thấp bước cao dẫm trên lá khô cà nh gãy bám theo:
- Anh, chúng ta Ä‘i tìm lâu đà i cổ tháºt đấy à ?
- Gần giống thế.
Tô Xán tiếp tục xuyên qua rừng cây.
PhÃa trước có má»™t bãi cá» rá»™ng lá»›n, Tằng Viên chạy vượt lên, nhìn thấy
biệt thá»± tưá»ng trắng ngói đỠkiểu Châu Âu, khoảng cách giữa các biệt thá»±
rất lá»›n, có hà ng rà o phân cách, phân bố cao thấp theo triá»n núi, trồng
đủ các loại cây cá», như thế ngoại đà o viên.
- Anh, đây là nơi nà o?
Tằng Viên tròn mắt nhìn quanh:
- Chẳng lẽ anh có bạn há»c ở đây?
- Äi theo anh.
Tô Xán đi tới một biệt thự xa xỉ ở vị trà tách biệt hơn những biệt thự
khác, ngó hà nh lang, nhảy qua, vừa vặn rơi xuống bồn hoa úc kim hương,
mà u tÃm mà u và ng Ä‘an xen, rất đẹp.
Trèo tưá»ng đột nháºp? Toà n thân Tằng Viên run lên phấn khÃch, há»c theo Tô Xán, còn dặn y đừng là m há»ng hoa.
Có thể nhìn ra chá»§ nhân nÆ¡i nà y lâu không tá»›i, cá» má»c lan lung tung, cây Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
cảnh không được cắt tỉa, nhiá»u chá»— phá»§ bụi, Ä‘i tá»›i má»™t ao nước, chá»— nà y
địa thế thấp, ngẩng đầu nhìn lên có báºc thang đá tá»›i chá»§ thể biệt thá»±,
có con đưá»ng xi măng từ cổng chÃnh biệt thá»± thông ra ngoà i.
Cá»a kÃnh đóng kÃn, từ ngoà i nhìn thấy phòng khách, phòng ăn, bếp, đồ gia
dụng. Tầng hai, tầng ba tất nhiên không thấy được rồi, nhưng ban công,
cồn cảnh Ä‘á»u cá»±c kỳ trang nhã, cho thấy chá»§ nhân không phải ngưá»i chỉ
biết xa xỉ.
Tô Xán đi tới bên ao nước, nhà n nhã nằm xuống, nháy mắt với Tằng Viên:
- Tắm một cái đi.
"Ùm!" Tằng Viên ném ba lô, thoáng cái cởi quần áo ngoà i nhảy xuống nước, là m và i vòng:
- Chủ nhà vỠthì sao?
Giá» nó vẫn không dám tin, anh mình đưa mình tá»›i biệt thá»± ngưá»i khác bÆ¡i?
Có Ä‘iá»u có ngưá»i nói, Ä‘á»i ngưá»i thế nà o cÅ©ng là m và i chuyện hoang
đưá»ng, coi như đây là chuyện hoang đưá»ng cá»§a anh em há» váºy.
- Anh, anh không xuống bơi à ?
Tằng Viên khoan khoái bÆ¡i trong hồ như má»™t cá nhá», gá»i Tô Xán.
Tô Xán ngồi bên báºc thá»m xua tay, nhìn quanh, anh em há» gây ra động tÄ©nh
lá»›n như váºy mà không thấy xung quanh có bất kỳ ai xuất hiện, xem ra
thá»±c sá»± không có ngưá»i ở đây rồi, cÅ©ng không thấy có camera hay thiết bị
chống trộm.
- Em kiến nghị vá»›i anh, nếu là đi bÆ¡i lần sau chúng ta chá»n chá»— khác Ä‘i,
chá»— nà y xa hoa thì xa hoa tháºt đấy, nhưng im phăng phắc, là m ngưá»i ta
rợn ngưá»i, Ä‘i ná»a ngà y trá»i lên tá»›i đây bÆ¡i, hay là anh quen con gái cá»§a
chủ nhà ?
Thằng nhãi nà y, trong mắt nó, mình biến thà n loại bất lương dụ dỗ nữ sinh nhà lảnh rồi à ?
Biệt thự nà y ở vị trà rất tốt, tầm nhìn ba mặt thoáng, tiện bỠquan sát
xung quanh, ở đây mùa đông có thể ngắm tuyết rơi, có bãi cỠsát bìa rừng
để tổ chức picnic, là m y có và i phần hoảng hốt không chân thực, giống
như một giấc mơ.
Nhưng y tới đây là để vén mà n mỹ hảo của giấc mơ nà y.
Äợi thêm má»™t lúc nữa thá»±c sá»± khẳng định không ai chú ý tá»›i anh em mình, Tô Xán uống hết chai coca, đứng dáºy há»i Tằng Viên:
- Em có dẫm tới đáy không?
Tằng Viên dò thá»:
- Tới, cũng không quá sâu, tới ngực em thôi, dưới là bùn cát, rất dà y, dẫm lên êm êm, mà hình như còn có thứ gì đó như gạch ấy.
Tô Xán hÃt thở tháºt sâu, bình phục tâm tình:
- Có gạch à , lấy một cục cho anh em.
- Xong ngay.
Tằng Viên lá»™n mình lặn xuống, mặc dù nó hÆ¡i béo, nhưng bÆ¡i lặn cá»±c giá»i,
khả năng chống lạnh chịu nóng Ä‘á»u hÆ¡n Tô Xán, dưới nước linh hoạt như
rái cá.
Lúc sau Tằng Viên thò đầu lên khá»i mặt nước:
- Viên gạch nà y bị lún và o bùn rồi, khó lấy lắm, cả khu rất nhiá»u gạch!
Cái biệt thá»± nà y xây xong thừa gạch ném hết xuống đây à ? Bá»n công nhân
xây dựng quá thất đức.
Tim Tô Xán Ä‘áºp thình thịch, cởi quần áo, thay đồ bÆ¡i, Ä‘eo cả kÃnh bÆ¡i
xuống nước, Tằng Viên mò lên bá» lục ba lô Tô Xán lấy ra cái kÃnh nữa,
đeo và o:
- Có cái nà y mà không nói sớm, vừa rồi lặn xuống em muốn mở mắt ra, chỉ sợ bùn và o mắt, có thứ nà y tha hồ lặn rồi.
Tô Xán bÆ¡i và i vòng quen nước, sau đó hÃt sau má»™t hÆ¡i lặn xuống, cảm giác mát lạnh bao phá»§ khắp toà n thân, thoải mái vô cùng.
BÆ¡i tá»›i chá»— Tằng Viên chỉ, Tô Xán nhìn qua kÃnh lặn, tầm nhìn không tốt,
song tới gần vẫn thấy "cục gạch" mà Tằng Viên nói, to hơn cục gạch bình
thưá»ng 4,5 lần, lúc sâu và o trong bùn, Tô Xán dùng sức nắm má»™t viên
gạch xách lên, những viên gạch nà y buộc dây.
07.04.2015
Q.3 - Chương 82
Thám hiểm lâu đà i cổ (3).
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Lúc nà y Tằng Viên cÅ©ng lặn tá»›i rồi, lấy cái đầu to tướng huých Tô Xán, Tô Xán ra hiệu má»—i ngưá»i nắm má»™t cái dây, kéo lên.
Tằng Viên gáºt đầu, hai anh em đồng thá»i kéo hai đầu, "viên gạch" kéo ra khá»i bùn, xách lên bá».
Bịch! Ném ở bên hồ nước, bên trên còn dÃnh lá»›p bùn dầy.
Chẳng phải là gạch xây nhà gì hết, mà là thứ gì đó được dùng giấy dầu
bá»c lại, sau đó lấy thằng buá»™c chặt, chừng mưá»i kg, bất kể má»™t mình Tô
Xán hay Tằng Viên Ä‘á»u có thể mang lên được, song chúng lún và o bùn quá
lâu, ở trong bùn không có chỗ tỳ, nên một mình mang lên rất khó.
Tằng Viên lau nước trên mặt, ngó nghiêng:
- Äây là cái gì?
- Theo anh đã.
Tô Xán không trả lá»i, lại lặn xuống nước, Tằng Viên cÅ©ng nén tò mò lặn xuống theo, không lâu sau xách lên hai bao nữa.
Nhìn ba "cục gạch" xếp hà ng ngang trên bá», Tằng Viên gãi đầu:
- Rốt cuộc đây là cái gì nhỉ?
- Äể anh kể cho em má»™t câu chuyện thá»i xưa, có má»™t vị lão gia nhà vá»ng
tá»™c, nhìn trúng má»™t nhà hoà n trẻ trong nhà , đêm đó lẻn và o phòng nhÃ
hoà n kia trêu ghẹo, không ngá» nhà hoà n đó quá cương liệt, liá»u chết
không chịu lão già đó thá»a mãn. Ở thá»i phong kiến đó, lão gia có quyá»n
định Ä‘oạt sinh tá», gá»i gia Ä‘inh dùng gáºy đánh chết nha hoà n đó, sau đó
ném xác ra núi hoang. Có Ä‘iá»u gian phòng nha hoà n đó ở không còn yên
tÄ©nh nữa, nhiá»u ngưá»i thấy hồn ma nà ng hiện vá» kêu oan, thế là vị lão
gia kia cho ngưá»i gói hết đồ đạc nà ng từng dùng ném xuống ao, dùng bùa
yểm, từ đó không còn hồn ma hiện vỠnữa.
Giá»ng Tô Xán phiêu hốt chợt xa chợt gần.
Gió núi thổi lên ngưá»i còn ướt, Tằng Viên rùng mình, tiếng gió thổi qua
tán cây rì rà o giá» nghe như tiếng oan hồn, là m nó theo bản năng nhÃch Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
tới gần Tô Xán.
- Nhiá»u năm sau, ngà y đại thá» vị lão gia kia, gia Ä‘inh sá»a sang lại nhà cá»a, rút nước cái ao ra, không ngá» mò được mấy cái bá»c.
Tô Xán thì thầm kÃch động, vá»— ba "viên gạch", Tằng Viên sợ lắm vẫn giữ sÄ© diện không lên tiếng ngăn Tô Xán:
- Mấy gia Ä‘inh kia là ngưá»i má»›i, không biết chuyện nhiá»u năm trước, cởi
mấy cái bá»c ra, chợt nghe có tiếng cưá»i ghê rợn, rồi có thứ gì thoát ra
ngoà i, má»i ngưá»i tưởng nghe nhầm, không để ý, đồ bên trong ngâm nước đã
há»ng hết, không ai chú ý nữa. Äêm hôm đó cả nhà treo đèn thắp nến mừng
sinh nháºt, đó vốn là ngà y vui vẻ, song ná»a đêm tiếng động trong nhÃ
lắng dần, lắng dần, khuôn mặt má»i ngưá»i vẫn cưá»i vui vẻ, song tất cả Ä‘á»u
chết, vị lão gia kia ngồi trên ghế thái sư á»·, mắt, mÅ©i, tim Ä‘á»u thà nh
lỗ máu ...
Tô Xán lấy khăn lông lau khô ngưá»i, mặc quần áo, rá»a sạch bùn đất trên
ba "cục gạch" rồi cho và o ba lô, cái ba lô trống láºp tức căng phồng,
nặng trịch.
Tằng Viên lúc nà y kiêng kỵ ba cục gạch kia, lòng vừa sợ vừa kÃch thÃch:
- Tiếp đó thế nà o?
Tô Xán khoác thỠba lô lên, bên trong nặng tới 30 kg, vẫn xách được,
song hà nh trình trở lại định sẵn sẽ là cuá»™c trưá»ng trinh gian khổ, kiểm
tra lại Ä‘ai ba lô, buá»™c tháºt chắc, xóa sạch dấu vết bùn đất bên hồ.
Cùng Tằng Viên rá»i biệt thá»±, Tô Xán má»›i kể tiếp:
- Vá» sau không ngừng thay triá»u đổi đại, nhưng ở trong thà nh phố đó,
thưá»ng xuyên xảy ra những vụ thảm án cả nhà bị giết, nguyên nhân Ä‘á»u bắt
đầu từ việc vá»›t được mấy cái bá»c trong ao, sau đó mở ra ..
Tô Xán ghé sát và o mặt Tằng Viên:
- Äó là truyá»n thuyá»n thôi, em không tin đấy chứ?
- Xì, là m gì có, em đâu phải trẻ lên ba.
Tằng Viên cưá»i nhạo, nhưng mắt cứ nhìn cái ba lô cá»§a Tô Xán.
Mang theo ba lô hơn 30 kg, nếu không phải được Lâm Lạc Nhiên huấn luyện
kiểu hà nh xác, Tô Xán đã không chịu nổi, leo lên xe bus không khác gì
vừa đi tắm xong.
Khi vỠtới nhà , hai anh em chia tay nhau, Tô Xán nói nhỠbên tai nó:
- Tằng Viên, chuyện xảy ra ngà y hôm nay, cùng câu chuyện anh kể cho em
nghe không được nói cho bất kỳ ai khác, ngà n vạn lần không được, nếu
không chuyện nà y không bao giỠkết thúc được, hiểu chưa?
Nghe giá»ng nói âm u cá»§a Tô Xán, Tằng Viên nuốt nước bá»t đánh á»±c, lòng
hối háºn vô kể vì chuyến Ä‘i hôm nay, ngồi trên xe bus, bên ngoà i trá»i
nắng to, song nó cảm giác bên ngưá»i là nh lạnh, như có thứ gì vô hình
đang nhìn mình.
Dợm bước đi rồi Tằng Viên còn quay lại bảo Tô Xán:
- Anh, đốt nó đi nhé, đừng mở ra.
Tô Xán mỉm cưá»i vá»— vai em trai:
- Yên tâm, anh biết cách xỠlý mà .
Tô Xán vá» tá»›i nhà thì cha mẹ vẫn còn chưa vá», trong nhà không có má»™t ai,
vá» thẳng phòng mình, khóa chặt cá»a, đặt ba lô xuống, kéo khoa, tay run
rẩy lấy từng cái bá»c ra.
Ná»— lá»±c áp chế tâm tình, hôm nay là bước ngoặt cá»±c kỳ quan trá»ng trong Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
cuá»™c Ä‘á»i y, mở cái bá»c nà y ra, là lúc Tô Xán chÃnh thức nuốt và o viên Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
thuộc phiện trùng sinh.
Lấy dao, Tô Xán hÃt sâu, tay run rẩy cắt dây thừng buá»™c chặt cái bá»c,
cắt mấy lần má»i đứt, thừng đứt từng cái má»™t, từng lá»›p giấy dầu được bóc
ra, bên trong là túi ny lông, chứa toà n xấp tiá»n 100 tệ mà u xanh.
Nhìn há»a tiết in trên tiá»n, Tô Xán thấy hoa mắt, tâm tình cứ như thuyá»n
nhá» giữa biển khÆ¡i báºp bùng bão tố, trên trá»i sấm sét rá»n vang.
Vương Thanh ngà y nà o cÅ©ng than vãn vá»›i mình không có tiá»n, nếu đặt số
tiá»n nà y trước mắt cô ấy, không biết phản ứng cá»§a cô ấy sẽ ra sao.
ChÃnh Tô Xán cÅ©ng không biết thể hiện tâm tình cá»§a mình thế nà o, sợ hãi
vì số tiá»n quá lá»›n, hưng phấn chạy ra đưá»ng gà o thét tháºt to, hay rải
tiá»n lên giưá»ng vÅ©ng vẫy cho thá»a thÃch? Y chỉ biết má»™t Ä‘iá»u máu trong
ngưá»i chảy rần ráºt.
Cầm má»™t bó tiá»n lên, Tô Xán đột nhiên có ý nghÄ© buồn cưá»i, nếu đây lÃ
má»™t viên gạch, Ä‘em ném ngưá»i ta chắc chắn bị ngưá»i ta Ä‘iên lên Ä‘áºp má»™t
tráºn, nếu là số tiá»n nà y, đối phương dù bị ném tÃm mặt vẫn quỳ xuống xin
bị ném tiếp.
Suy nghĩ ngỠngẩn như thế khiến Tô Xán thấy mình bị điên rồi, mang từng
cá»c từng cá»c ra, xêm thà nh năm hà ng, nếu không ai ăn bá»›t, 100 tá» 1 cá»c,
thì chỗ nà y là 500.000 tệ.
Tô Xán lấy được ba bá»c, váºy là 1 triệu 500 ngà n tệ.
( Cỡ 5 tá»· 2 vnd bây giá»)
Má»›i đầu nghe thấy cái tên Lưu Thà nh ở chá»— cáºu cả sao mà quen quen, rồi
dần dần biết thêm vá» cái tên nà y, phó bà thư tỉnh á»§y, bà thư chÃnh pháp
ủy tỉnh, đến ngà y thấy ông ta trên bữa tiệc Lâm Quốc Chu, Tô Xán hoà n
toà n sực tỉnh, mấy năm sau những vấn đỠ"bảo hộ cho xã hội đen"," đại
tham" bị bá»™c lá»™ ra, khiến ngưá»i ta kinh hãi.
Lưu Thà nh có rất nhiá»u biệt thá»± các nÆ¡i, cái khác Tô Xán không nhá»› nữa,
nhưng chuyện liên quan tới Hạ Hải thì không thể không nhớ, ông ta giấu
cả chục triệu đồng trong biệt thự ở ao nước Mục Mã Sơn - Hạ Hải, biệt
thự nà y vỠsau thà nh địa điểm tham quan giáo dục chống tham ô, Tô Xán
cũng tới xem, còn từng ảo tưởng, nếu mình biết trước vớt nó lên thì đã
già u, tin rằng bất kỳ ai tham quan biệt thá»± nà y Ä‘á»u có suy nghÄ© như thế.
Tô Xán thẫn thá» thì số tiá»n, tay chưa hết run sá» từng cá»c má»™t, thi thoảng nhéo mình má»™t cái, chỉ sợ mình nằm mÆ¡.
Äiện thoại vang lên, Tô Xán giáºt bắn mình, không khác gì tên trá»™m nghe
thấy tiếng còi cảnh sát, mồ hôi đẫm lưng áo, Ä‘i ra nghe Ä‘iện, là mẹ gá»i
ra hiệu ăn cơm.
Cho tiá»n và o má»™t cái tá»§ dưới bà n, khóa chặt, vẫn cảm thấy không yên tâm,
khóa cá»a phòng, khóa cá»a nhà , cách ba lá»›p khóa, vẫn sợ có ai phát hiện
ra, Tô Xán cưá»i nhạo bản thân, tố chất tâm lý cá»§a mình tháºt kém cá»i, vẫn
cần đỠcao, nếu mình có chục triệu trong cái ao kia chắc cả ngà y nơm
nớp lo sợ chẳng ăn chẳng ngủ nổi rồi, giỠmới biết là m quan tham cũng
rất cần tố chất lắm, không phải đùa đâu.
Äá»™t nhiên Tô Xán thấy Lưu Thà nh có mặt đáng phục.
07.04.2015
Q.3 - Chương 83
Ngưá»i quan trá»ng.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Khi Tô Xán tá»›i cá»a hiệu thì
Vương Thanh cÅ©ng có mặt, cha tiếp khách ngoà i không vá», trên bà n thức ăn
hết sức thịnh soạn, Vương Thanh đưa bát đũa cho Tô Xán, ngồi và o bà n
còn gắp thức ăn cho y:
- Nà y tiểu thiếu gia.
Tằng Kha ở bên cưá»i:
- Tiểu Thanh giá»i hÆ¡n con nhiá»u, quản lý cá»a hiệu đâu ra đó, giúp mẹ
giảm bá»›t không Ãt gánh nặng, lại còn chạy tá»›i là m cÆ¡m cho con ăn nữa,
con chỉ biết ngồi hưởng thụ, cám ơn một câu cũng không biết.
Trước mặt ngưá»i ngoà i thì khen mình, trước mặt mình thì khen ngưá»i khác bóng gió chèn ép mình, đó là thói quen cá»§a mẹ.
- Là m gì có ạ, Tô Xán giá»i hÆ¡n cháu nhiá»u, nếu để cáºu ấy quản lý cá»a
hiệu chẳng cần phải tất báºt chạy Ä‘i chạy lại như cháu cÅ©ng xá» lý xong.
Vương Thanh vội xua tay, mắt nhìn Tô Xán lẩm bẩm bổ xung:
- Là m thế vì cáºu ấy cÅ©ng không sao.
Vương Thanh cao tới 1m68, Tô Xán giỠđã cao 1m74, tuy lớn tuổi hơn Tô
Xán, nhưng đứng cùng y vẫn trông nhỠnhắn, nhớ lại một năm trước gặp Tô
Xán, y còn thấp hơn mình, mặt non choẹt, da thì trắng, tay chân trông
trói gà không chợt, không ngá» chỉ má»™t năm bất kể vóc dáng hay khà chất Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ä‘á»u thay da đổi thịt, chà ng trai mà cô vốn dÄ© từng thoải mái trêu đùa
như chú nhóc khiến cô phải đỠmặt, ngà y cà ng sinh cảm giác ỷ lại, không
khá»i cảm thán tốc độ trưởng thà nh kinh ngưá»i cá»§a con trai.
Tô Xán đặt bát cơm xuống:
- Cám Æ¡n mẹ vất vả thá»i gian qua, cám Æ¡n chị Vương Thanh giúp đỡ chăm sóc, hai ngưá»i Ä‘á»u là ngưá»i quan trá»ng trong Ä‘á»i con.
Tằng Kha xoa đầu con trai:
- Thằng nhóc nà y, tá»± nhiên nói trịnh trá»ng như váºy là m cái gì?
Vương Thanh thì lòng ngá»t lịm, được ngưá»i không phải máu má»§ tình thâm,
lại chẳng phải là bạn trai nói mình là ngưá»i quan trá»ng, đó là sá»± khẳng
định vá»›i bản thân mình, là sá»± tôn trá»ng, chứng minh ná»— lá»±c cá»§a mình.
Trong bữa cÆ¡m, Vương Thanh như muốn nói gì, ngáºp ngừng mãi không nói ra
được, ăn xong dá»n dẹp bát đũa trở vá». Tô Xán cÅ©ng không giữ cô lại, tuy
có chuẩn bị tâm lý, song số tiá»n lá»›n như váºy trong tay, Tô Xán cần thá»i
gian tiêu hóa, bình tâm.
Không phải có tiá»n rồi là láºp tức ném ra tiêu, còn phải có kế hoạch hoà n
chỉnh, Tô Xán hiểu mình đã uống viên thuốc phiện nà y và o thì mỗi chi
tiết cần cân nhắc đến nÆ¡i đến chốn, xá» lý ổn thá»a không để lại háºu há»a
mới được.
Tô Xán dẫn theo Tằng Viên là có tÃnh toán cá»±c kỳ toà n diện, nếu má»™t mình
y lảng vảng ở đó mà có ngưá»i phát hiện ra sẽ rất nguy hiểm, cho dù y có
thoát được Ä‘i nữa thì chắc chắn số tiá»n không còn ở chá»— cÅ© nữa. Nhưng
nếu cùng thằng nhóc mưá»i má»™t mưá»i hai tuổi tá»›i đó, ngưá»i ta dù phát hiện
chỉ nghÄ© là hai thằng nhóc quáºy phá mà thôi, không có gì đáng ngại,
cÅ©ng không sợ đối phương vì thế mà cảnh giác Ä‘em tiá»n chuyển Ä‘i mất.
Trong trưá»ng hợp má»i chuyện thuáºn lợi và tìm thấy tiá»n, Tằng Viên bÆ¡i Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
giá»i có thể là m trợ thá»§, Tô Xán cÅ©ng có thể khống chế được nó, câu
chuyện ma cÅ©ng do y nghÄ© ra trước, từ nhá» Tằng Viên bị Tô Xán dá»a ma,
rất sợ mấy thứ nà y, thằng nhãi nà y nếu dá»a nạt không ăn thua, bảo nó Ä‘i
hướng đông là nó đi hướng tây, song nếu nói có Trinh TỠở hướng tây, nó
ngoan ngoãn bám Ä‘Ãt mình không rá»i ná»a bước.
*** Yamamura Sadako, trong vòng tròn ác nghiệt.
Tô Xán sau khi xuống nước kiểm tra được có mưá»i mấy bá»c, má»—i bá»c 500.000, như váºy phải có 7 - 8 triệu đồng.
Tô Xán phải hết sức kiá»m lòng má»›i không quay trở lại vét sạch số tiá»n
đó, số tiá»n nà y vá» sau thà nh chứng cứ trá»ng yếu láºt nhà o Lưu Thà nh.
Tô Xán lấy ra má»™t cá»c tiá»n, Ä‘i tá»›i NH nông nghiệp, mở má»™t tà i khoản, còn cưá»i rất ngây thÆ¡ vá»›i cô gái là m thá»§ tục.
Gá»i tiá»n mừng tuổi không có gì lạ, ở cái tuổi Tô Xán gá»i 100 tá» 100 tệ
thì chắc chắn chỉ có má»™t ngưá»i, Tô Xán tránh chú ý còn lấy má»™t cái thảm
bẩn, cho tiá»n và o đó là m nhà u nát trông cho cÅ© hÆ¡n, đây là thá»§ Ä‘oạn cá»§a
đám là m tiá»n giả trên TV, không ngá» có ngà y mình dùng tá»›i.
Y còn phải tiêu Ãt tiá»n, mua sắm và i thứ.
Trên Ä‘á»i nà y má»™t mình kiếm tiá»n rất khó khăn, lại còn vất vả, dùng Ä‘oà n Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
đội kiếm tiá»n cho mình má»›i sáng suốt, dù có trùng sinh thì vẫn nhiá»u thứ
Tô Xán không hiểu, kiếm tiá»n không thể chỉ biết đầu cÆ¡, tạo nên cÆ¡ sở
vững chắc thì má»›i có thể Ä‘i lâu dà i, huống hồ mục Ä‘Ãch cá»§a Tô Xán chẳng
phải là kiếm tiá»n, y Ä‘ang vÅ© trang bản thân, chá» ngà y thá»±c sá»± mặc hoà ng
kim thánh giáp, đạp mây mà u xuất hiện trước mặt ÄÆ°á»ng VÅ©, vì thế tiá»n
chỉ là công cụ, không phải mục Ä‘Ãch y.
Tô Xán có rất nhiá»u tiá»n để là m rất nhiá»u thứ rồi, song tuổi tác vẫn là trở ngại cá»§a y, có Ä‘iá»u y đã có Vương Thanh.
Song song vá»›i báºn rá»™n láºp kế hoạch tương lai, Tô Xán vẫn ngà y ngà y tá»›i trưá»ng thá»±c hiện nghÄ©a vụ cá»§a há»c sinh.
Chiá»u hôm nay có hai tiết thể dục liá»n nhau, Tiết Dịch Dương lấm lét ghé tá»›i bên Tô Xán, thì thầm:
- Toi rồi, thầy thể dục lớp mình dẫn đội đi thi đấu, nghe nói dạy thay
là Tương Trạch Trung của lớp bảy, thằng cha nà y đáng ghét lắm, là con
má»™t lãnh đạo cÅ© trong trưá»ng, há»c Äh thể thao, sau đó vá» trưá»ng là m giáo
viên thể dục, cực kỳ biến thái, lúc tâm tình tốt thì cho hoạt động tự
do, song gần đây bị thất tình, bắt cả lớp chạy bộ, nhảy cóc, hà nh hạ con
ngưá»i ta chết thôi, chiá»u nay hẹn lá»›p số ba đá bóng há»ng mất.
Lá»›p số má»™t, ba, bảy chung giá» thể dục, vốn là thá»i gian được mong đợi nhất, các lá»›p gá»™p chung tổ chức hoạt động tá»± do không Ãt.
Ba lá»›p tụ táºp lại, gần 200 há»c sinh, nam nữ các lá»›p chạy qua lá»›p nhau rÃu rÃt không ngừng.
Tương Trạch Trung khoảng 27 - 28 tuổi, cao lớn, để đầu đinh, mặt mụn,
mặc áo ba lõ, quần thể thao, cổ đeo còi, đôi mắt tam giác lúc nà o cũng
vỠvô ý liếc nhìn đùi các nữ sinh xinh đẹp phát dục sớm.
Trước tiên là đứng tại chỗ là m bà i thể dục, không được hoạt động tỠdo,
ba lá»›p Ä‘á»u uể oải, tiếng than vãn khắp nÆ¡i, mấy nữ sinh còn chỉ mặt hắn
lẩm bẩm, bị Tương Trạch Trung nhìn thấy, nổi giáºn, bắt ba lá»›p chạy quanh
thao trưá»ng hai vòng rưỡi.
- Mẹ nó, những hai vòng rưỡi, đúng là nói không phải là m có khác.
Tiết Dịch Dương nghiến răng chá»i.
Không ngỠtai Tương Thạch Trung rất nhảy, đôi mắt tam giác đóng đinh vỠvị trà Tiết Dịch Dương, âm trầm nói:
- Hai vòng rưỡi chưa đủ phải không, váºy lá»›p số 3 chạy bốn vòng.
Má»i ngưá»i bá»±c tức chạy, chạy hai vòng rưỡi, những ngưá»i khác Ä‘á»u đã
nghỉ, nam sinh lá»›p số ba vẫn tiếp tục chạy, mệt không chá»i bá»›i nổi nữa.
Nam sinh lá»›p số năm vừa má»›i hoà n thà nh bốn vòng chạy, chạy còn má»i nhÅ©n
ra, không Ãt ngưá»i ngồi bệt xuống thở thì Tương Thạch Trung thổi còi toe
toe, bắt cả đám đứng dáºy bắt ba lá»›p là m theo động tác mẫu cá»§a mình,
không là m đúng phạt đứng dưới mặt trá»i, nhìn đám há»c sinh hà nh hạ, lòng
hắn có một sự sảng khoái biến thái.
Ba lớp nhao nhao phản đối.
Có Ä‘iá»u hắn đã thổi còi toét toét, cả đám phải miá»…n cưỡng là m theo.
Có nữ sinh ác độc nói:
- Thầy, miễn cưỡng không hạnh phúc đâu.
Tiếng cưá»i rá»™ lên, nam sinh lá»›p số năm và số bảy đứng khá gần, cà ng cưá»i
ngặt ngoẽo, nguồn cơn là tin đồn Tương Trạch Trung không chịu bạn gái
chia tay, lẽo đẽo theo xin hà n gắn, cô bạn gái nói " miễn cưỡng không
hạnh phúc đâu", chuyện nà y chắc 99% là do đám nữ sinh nhiá»u chuyện thêm
và o, nhưng đám há»c sinh thÃch tin.
- Cáºu, cáºu, cáºu.
Tương Thạch Trung chắc chắn nghe thấy tin đồn nà y, mặt mà y tÃm tái, tay chỉ loạn lên:
- Lớp số năm phải không, nam sinh lớp số năm đứng cả ra cho tôi.
Toà n thể nam sinh lớp số năm cực kỳ bất bình, nhưng đối diện với Tương
Thạch Trung, không ai dám dị nghị, ai cũng biết hắn đang điên, cả đám
Trương TÃch, Lý Ngải thưởng ngà y rất hung hăng cÅ©ng không dám xung đột
chÃnh diện, chỉ lẩm bẩm chá»i trong miệng, trong trưá»ng há»c nà y há»c sinh
đánh nhau có, nhưng xung đột với giáo viên thì không.
Äặc biệt sau sá»± kiện Trần Xung, nhà hắn váºn dụng hết má»i mối quan hệ vẫn
không tránh được váºn mệnh bị Ä‘uổi há»c, ghi và o trong hồ sÆ¡, đám há»c
sinh liá»n kiá»m chế lại, những há»c sinh thưá»ng ngà y hay ngông nghênh cÅ©ng
bị gia đình cảnh cáo.
Nà ng Trinh TỠnổi tiếng.
07.04.2015
Q.3 - Chương 84
Không phải vì bạn.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Hơn bốn mươi nam sinh toà n
bộ bị phạt phơi nắng giữa sân, còn Tương Thạch Trung đứng trong bóng râm
hả hê nhìn. Nữ sinh lá»›p số năm đứng ở xa, bá»n há» lúc nãy cÅ©ng cưá»i rất
to, tuy được "khai ân" song không có ai cảm kÃch Tương Thạch Trung hết.
Nữ sinh có đánh giá chung vá»›i kẻ thÃch ngắm đùi nữ sinh, thÃch dùng các Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
loại phương thức quái đản hà nh hạ há»c sinh nà y là : Tâm lý biến thái.
Có nữ sinh hiếu sá»± bá»›i móc chuyện cá»§a Tương Thạch Trung thá»i há»c ở Nhất
Trung, nhìn trá»™m nữ sinh thay đồ thể dục bị phòng giáo dục xá» lý, thá»i
đại há»c hình như tán tỉnh hoa khôi trưá»ng gây xôn vao, kết quả vì hà nh
vi quá đáng bị đám há»™ hoa sứ giả đánh cho má»™t tráºn, nhốt và o nhà vệ
sinh.
- Loại biến thái như váºy mà cÅ©ng cho Ä‘i dạy há»c, cho Ä‘i tù má»›i đúng.
Lý Lộ Mai tức tối nói, lúc nà y Tuong Thạch Trung trong miệng các nà ng đã thà nh "tội phạm" rồi.
Vừa mới chạy bốn vòng, mỗi vòng là 800 mét, lại phơi nắng như thế, thực
sự không sao chịu nổi, những nam sinh thể chất hơi kém một chút, có dấu
hiệu trúng nắng.
Tô Xán cÅ©ng thấy tên nà y quá đáng lắm, dù bá»n há» cưá»i như thế là sai,
song giáo viên phải có tố chất sư phạm, sao có thể trừng phạt há»c sinh
như kẻ thù, Tô Xán đưa tay sỠtóc, nóng tới rán trứng được rồi.
Khi nhóm Lý Lá»™ Mai còn Ä‘ang hùa nhau chá»i bá»›i Tương Thạch Trung thì Trần
Linh San im lặng nhìn nam sinh bị phạt, khẽ cắn môi nói với Lý Lộ Mai:
- Äi theo mình.
Lý Lộ Mai hơi tò mò đi theo Trần Linh San, tới căng tin nhỠgần đó, Trần
Linh San mua má»™t chai coca, má»™t chai hồng trà lạnh Húc Nháºt Thăng.
Lý Lộ Mai lắc đầu chỉ:
- Mình không uống cái đó, mình uống cái kia.
- Không phải mua cho bạn.
Trần Linh San mặt phá»›t hồng, may mà trá»i nắng nên không rõ lắm.
- Không mua cho mình còn gá»i theo ...
Lý Lá»™ Mai giáºn dá»—i, tiếp đó nghÄ© ra chuyện gì, không dám tin thốt lên:
- Oh my god! Linh San, bạn sẽ gây shock đấy.
Khi đó Tiêu Vân Vân mua coca cho Tô Xán gây nên một hồi phong ba, Tiêu
Vân Vân còn chuyển trưá»ng sá»›m hÆ¡n cả ÄÆ°á»ng VÅ©, mà sức ảnh hưởng cá»§a Trần
Linh San vượt trá»™i Tiêu Vân Vân, quan hệ giữa hai ngưá»i có tin đồn từ
lâu, sau tiệc sinh nháºt cá»§a Trần Linh San, quan hệ hai bên cà ng khiến
ngưá»i ta hoà i nghi, mấy chị em từ thá»i tiểu há»c, sÆ¡ trung cá»§a Trần Linh
San còn kéo tới lớp số năm xem mặt Tô Xán.
Hiện giá» trước mặt bao ngưá»i Trần Linh San đưa nước cho Tô Xán, như thế
tấm mà n ám muá»™i giữa hai ngưá»i xem như bị xé toạc, lá»i tiên Ä‘oán Trần
Linh San không thể bị đánh hạ thá»i cao trung sẽ bị phá bá», rất nhiá»u
trái tim sẽ tan vỡ.
Nhưng Lý Lộ Mai lại hưng phấn liếm môi.
Trần Linh San và Lý Lá»™ Mai mang đồ uống lại thao trưá»ng, Ä‘i tá»›i phÃa nam sinh bị phạt đứng, những ngưá»i xung quanh há mồm ra.
- Mấy ngưá»i trước đó nói mình đẩy ngưá»i ta ra ngoà i, giá» mình khiến đám con gái đó câm mồm.
Trần Linh San nắm chặt hai chai nước, hÃt sâu má»™t hÆ¡i hạ quyết tâm Ä‘i tá»›i.
Lý Lá»™ Mai nhìn Trần Linh San, cảm giác cô bạn mình như mÅ©i tên đã rá»i
cung, mang khà thế xuyên phá tất cả, cô tá»± há»i bản thân không có dÅ©ng
khà ấy.
Nữ sinh đằng xa kéo tay nhau:
- Má»i ngưá»i mau nhìn Linh San.
Tới trước mặt đám nam sinh, Trần Linh San giơ hai chai nước ra cho Tô Xán và Tiết Dịch Dương:
- Hồng trà và coca, các bạn muốn uống loại nà o?
Nam sinh bị phạt đứng Ä‘á»u sững sá».
Tiết Dịch Dương là m bộ mặt ngây ngất:
- Hạnh phúc chÃnh là đây.
Ngưá»i đứng ngoà i thao trưá»ng nối nhau phát ra những tiếng kêu khó tin, nam sinh lá»›p năm lại thấy mình sắp sụp đổ.
Không trách bá»n hỠđược.
Dưới mùa hè nắng chói chang nà y, chạy bốn vòng quanh thao trưá»ng, lại bị
phạt phÆ¡i nắng gần 20 phút, mồ hôi mang theo gần hết tể lá»±c, ý chà vÃ
tinh thần đã tới mép bỠsụp đổ, có một nữ sinh mặc áo thun ba lỗ thuần
vải, quần short thể thao ngắn, Ä‘i già y vải đáng yêu, toà n thân tá»a ra
múi hương nhè nhẹ, mang tá»›i đồ giải khát mát lạnh, cô gái đó lại còn lÃ
đối tượng mà ngươi thầm yêu, dứt khoát đó là thiên đưá»ng.
Nhưng đối tượng mà cô gái đưa nước lại là má»™t ngưá»i con trai khác, sá»± Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
sụp đổ sẽ diá»…n ra nhanh gấp bá»™, mặt trá»i như phát ra lá»a bi phẫn thiêu
đốt, mấy nam sinh lảo đảo, hiển nhiên không chịu nổi sá»± đả kÃch cả thể
xác lẫn tâm linh nà y.
- Mình uống hồng trà .
- Váºy mình uống coca.
Tiết Dịch Dương biết thân biết pháºn để Tô Xán chá»n trước:
- Linh San, mình ngưỡng má»™ bạn suốt Ä‘á»i.
- Äừng hiểu lầm, không phải vì bạn.
Má»i ngưá»i giương lá»— tai lên như tai lừa, mắt đổ dồn và o cả Tô Xán.
Trần Linh San nhìn sang Tô Xán, mi hơi rung rinh, cao ngạo nói:
- Cũng không phải vì bạn.
Má»i ngưá»i Ä‘á»u không hiểu, thế là vì sao.
Trần Linh San "hừ" một tiếng:
- Chẳng qua mình ngứa mắt với hà nh vi của Tương Thạch Trung thôi.
Thì ra công chúa Trần Linh San lên tiếng kháng nghị cho bá»n há» rồi! Thì
ra cô dùng hà nh động thực tế để thể hiện sự bất mãn già nh cho đám nam
sinh vô tội bị phạt, không thể phản kháng.
Lúc nà y dù thân ở sa mạc mênh mông, nhưng tâm tình lại như ở ốc đảo xanh mát.
Trước đó má»i ngưá»i cho rằng không ai vượt qua được ÄÆ°á»ng VÅ© nữa rồi,
ÄÆ°á»ng VÅ© rá»i Ä‘i để lại cho bá»n há» khoảng trống lá»›n, nuối tiếc sâu Ä‘áºm,
dấu ấu vỠcô lớp trưởng lạnh lùng nghiêm nghị mà ưu tú, dù Trần Linh San
không thể sánh bằng.
Thế nhưng thá»i khắc nà y, khoảng cách đó bị biến mất, vốn tưởng rằng
không còn ÄÆ°á»ng VÅ©, trong trưá»ng không còn cô gái nà o khiến ngưá»i ta khó
quên như váºy nữa.
Ngà y hôm nay toà n thể nam sinh lớp số năm không bao giỠquên, và o ngà y
mùa hè nóng bức đó, cô gái bá» ngoà i dịu dà ng, ná»™i tâm cương nghị, tá»a ra
mùi hương thÆ¡m mùi táo mãi mãi in sâu trong lòng há».
Tương Thạch Trung ngồi tránh nắng đứng báºt dây, cái còi đáng ghét "toét" liá»n mấy tiếng:
- Mấy cáºu Ä‘ang bị phạt hay là hưởng thụ, không được uống.
Tương Thạch Trung mặt âm trầm nhìn Trần Linh San, bây giỠcà ng cảnh tình
cảm hắn cà ng ghét, cà ng là cô gái xinh đẹp hắn cà ng không ưa, châm
chÃch:
- Sao, nhà cô lắm tiá»n lắm hả? Muốn khoe khoang sao không mua cho bá»n
chúng má»—i ngưá»i má»™t chai Ä‘i, xinh đẹp má»™t chút thì tưởng mình hay ho lắm
à .
Trần Linh San mặt đỠgay, tay run run, cô không dám cãi lại giáo viên.
Tô Xán rá»i hà ng bước lên trước mặt Trần Linh San:
- Không phải do bạn ấy, là em nhỠbạn ấy mua.
Trần Linh San ngạc nhiên, lòng trà n ngáºp dịu ngá»t, nhìn bóng lưng Tô Xán.
Tương Thạch Trung cưá»i khẩy:
- A, váºy xem ra nhà các cáºu có tiá»n lắm, há»c sinh ba lá»›p Ä‘ang khát đây,
muốn uống à , mua hết cho há»c sinh ba lá»›p má»—i ngưá»i má»™t chai coca thì tôi
sẽ cho uống.
Chỉ và o cái cây dong cổ thụ bên thao trưá»ng, nÆ¡i đó có đám há»c sinh ngồi nghỉ:
- Còn được ngồi đó uống. Nếu không tôi phạt cả cô ta tá»™i chống đối giáo viên, còn các cáºu nữa, phạt gấp đôi.
Trần Linh San không sợ bị phạt, song vì mình Tô Xán bị phạt thêm, trá»i
nắng thế nà y, đứng lâu thế nà o cũng bệnh, toà n bộ đã tới giới hạn rồi.
- Dịch Dương, đi với tao.
Tô Xán gá»i:
- Ok.
Tiết Dịch Dương lúc nà y bị Tương Thạch Trung là m sôi máu rồi, cùng Tô Xán bá» Ä‘i, còn háºu quả, hắn không thèm.
Tương Thạch Trung đang hả hê, chuẩn bị tiếp tục xỉ nhục đám nam sinh nà y
thì Tô Xán và Tiết Dịch Dương bỠđi là m hắn trố mắt, chỉ đám còn lại:
- Bá»n chúng không vá» thì các cáºu cứ đứng đây Ä‘i, đứng cho tá»›i khi tan
há»c thì thôi, hai đứa nà y dám ngang nhiên trốn tiết. Còn cô, đứng luôn
đi.
Dụng tâm hắn rất độc ác, bắt toà n bá»™ gánh chịu vì hai ngưá»i Tô Xán, như
váºy hai ngưá»i Tô Xán sẽ bị toà n bá»™ há»c sinh trong lá»›p xa lánh.
07.04.2015
Q.3 - Chương 85
Phong cốt Nhất Trung.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Lý Lộ Mai đứng cách đó không
xa, lòng thêm kÃch động, hà nh động khi nãy cá»§a Trần Linh San chưa biết
sẽ gây ra hiệu ứng gì, kết quả đã nảy sinh cảnh nà y, xem ra ngà y mai
chuyện " Trần Linh San má»™t mình đưa nước, Tô Xán nổi giáºn mắng giáo
viên" sẽ gây ra cÆ¡n phong ba lá»›n trong trưá»ng. Cô không biết Tô Xán sẽ
là m gì, nhưng y chắc chắn không bỠđi như thế, Trần Linh San bị phạt kia
kìa, y mà đi, chÃnh y sẽ Ä‘au lòng chết luôn.
Không bao lâu đầu kia thao trưá»ng Tô Xán và Tiết Dịch Dương quay lại,
còn có mấy nam tá» trung niên, trông Ä‘á»u quen quen, hình như là mấy chá»§
quán mấy hiệu ngoà i cổng trưá»ng.
Má»—i ngưá»i Ä‘á»u mang má»™t két coca.
Tiết Dịch Dương giÆ¡ tay lên vẫy, giá»ng mạng kÃch động khó kiá»m chế:
- Má»i ngưá»i tá»›i đây lấy coca lạnh nà y, má»—i ngưá»i má»™t chai.
Äám đông "oa" má»™t tiếng, trà n tá»›i như thá»§y triá»u, nam sinh lá»›p số 5 nhìn
nhau một cái, đồng loạt bỠhà ng, mặc kệ Tương Thạch Trung đang thổi còi
toe toe quát tháo cũng không ăn thua gì.
Là m bá»n há» kÃch động reo hò không phải là vì má»™t chai coca, mà là vì phát tiết sá»± bất mãn vá»›i Tương Thạch Trung.
- Uống coca dễ nổi mụn, tăng cân nữa, con gái uống trà tốt hơn.
Tô Xán cưá»i rạng rỡ, đưa cho Trần Linh San má»™t trai hồng trà :
- Cám ơn bạn!
Trong văn phòng khối, phó hiệu trưởng, chủ nhiệm giáo dục, tổ trưởng
khối, cùng Tiêu Nháºt Hoa Ä‘á»u có mặt, Tương Thạch Trung Ä‘ang mặt mà y tim
tái hùng hổ nói, Tô Xán và Tiết Dịch Dương đứng bên, đối diện cá»a văn
phòng là lá»›p số 7, lúc nà y không chỉ há»c sinh ba lá»›p, mà các lá»›p khác
cũng đang ngó nhìn.
Äiá»n Phong đứng dáºy, Ä‘i tá»›i đóng cá»a văn phòng, là m đám há»c sinh kêu lên tiếc nuối.
Trong văn phòng im ắng, chỉ có giá»ng nói kịch liệt cá»§a Tương Thạch Trung:
- Hiệu trưởng Dư, tôi không biết bất kỳ giáo viên nà o dưới tình huống đó
còn là m sao mà dạy há»c sinh được nữa, loại há»c sinh nà y không chấp nháºn
được, ra ngoà i mua mưá»i mấy két coca, mặc cho đám há»c sinh tranh
già nh, nó muốn là m gì, nó muốn dằn mặt tôi? Khi đó hiệu trưởng không
chứng kiến, tôi gà o rát cổ chúng không nghe, giống như đám nạn dân tranh
nhau thức ăn cứu tế váºy.
Nhá»› lại cảnh lúc đó, Tương Thạch Trung cà ng nói cà ng giáºn sôi gan, cha
hắn là phó hiệu trưởng cũ, trước khi nghỉ hưu dùng quan hệ đưa hắn tới
Nhất Trung, nhiá»u giáo viên lâu năm Ä‘á»u nhìn hắn lá»›n lên, trong trưá»ng
có chút ưu đãi, chưa bao giỠgặp chuyện thế nà y, nói đùa một câu nhưng
bị là m bẽ mặt, có khác gì tát hắn má»™t cái trước mặt bao ngưá»i.
Nghe giá»ng Ä‘iệu kÃch động cá»§a Tương Thạch Trung, Tiêu Nháºt Hoa thầm Ä‘au
đầu, Tô Xán là đứa không chịu yên pháºn, ÄÆ°á»ng VÅ© Ä‘i rồi là không ai quản
được nữa, lại bắt đầu gây chuyện, không biết sau nà y còn gây ra bao
nhiêu phiá»n toái, mua mưá»i mấy két coca tá»›i phân chia, chuyện đó mà y Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
cÅ©ng dám là m, bất giác Tiêu Nháºt Hoa thấy nhá»› ÄÆ°á»ng VÅ© vô cùng.
Tổ trưởng khối là nữ giáo viên hÆ¡n bốn mươi, cÅ©ng không nhịn được cưá»i,
bị hiệu phó Dư nhìn má»™t cái, vá»™i nÃn cưá»i, nghiêm nghị nhìn Tô Xán vÃ
Tiết Dịch Dương.
- Tiểu Tương à , uống chén trà cho nguôi giáºn.
Äiá»n Phong đẩy chén trà tá»›i, thân pháºn cá»§a Tô Xán rất mẫn cảm, Äinh Tuấn
Äà o không ra mặt, để hiệu phó Dư xá» lý rất khéo léo, hiệu phó Dư lÃ
nhân váºt rất công chÃnh, quản ná» nếp, không biết kiá»ng nể ai, cả thân
thÃch ông ta tá»›i nhá» vả đưa con cái và o Nhất Trung bị ông mắng té tát.
- Có đứa há»c sinh như thế tôi không uống nổi, sau nà y tôi còn dạy há»c
thế nà o nữa, thể diện vá»›i há»c sinh để đâu, tôi kiến nghị, trưá»ng há»c
phải Ä‘uổi há»c hai đứa há»c sinh nà y! Loại há»c sinh cá biệt dám chống đối
giáo viên, ngưá»i ta sẽ nhìn và o trưá»ng ta ra sao, năm xưa trưá»ng há»c
nghiêm khắc như thế, bây giỠmỗi ngà y một đi xuống, chẳng trách thứ hạng
trưá»ng trá»ng Ä‘iểm cÅ©ng tụt theo ..
Äiá»n Phong mặt sầm xuống, Tương Thạch Trung quả nhiên còn chưa lá»›n,
tưởng há»c sinh cá»§a cha mình ở khắp trưá»ng, liá»n không sợ gì nữa? Còn
dùng khẩu khà nà y nói chuyện vá»›i bá»n há», đúng là tên ngu xuẩn.
Tổ trưởng khối cưá»i nói:
- Tiểu Tương, cáºu đừng kÃch động, ngưá»i trẻ tuổi kÃch động là dá»… hà nh
động quá khÃch, như váºy không tốt, trưá»ng há»c sẽ có phán xét công chÃnh.
Bà ta không dám đắc tá»™i vá»›i bên ngà o, Tô Xán do Äiá»n Phong đưa và o
trưá»ng, mấy lãnh đạo trưá»ng là há»c sinh cÅ© cá»§a cha Tương Trung Thạch,
nên nói nước đôi, dù sao có hiệu phó Dư ở đây.
Tiêu Nháºt Hoa rất lo, ÄÆ°á»ng VÅ© Ä‘i rồi, nếu Tô Xán có chuyện gì, tinh
nhuệ lớp số 5 sẽ mất hết, chuyện nà y thế nà o mình cũng phải đứng ra.
- Tình hình cụ thể tôi đã rõ.
Hiệu phó Dư cầm chén trà lên uống má»™t ngụm, giá»ng trầm tÄ©nh là m văn phòng im ẳng, má»i ngưá»i nhìn ông ta chỠđợi kết quả.
- Khi đó có há»c sinh chống đối giáo viên nên cáºu phạt chúng.
- Vâng, bá»n lá»›p số 5 nà y cưá»i đùa trong tiết há»c, tôi nói không được má»›i phải dùng chút hình phạt nhá».
Giữa trá»i nắng bắt há»c sinh phạt đứng, nói ra không hay gì, nên Tương Thạch Trung há»i hợt bá» qua.
Mà mắt Hiệu phó Dư láºt lên như mắt cá nhìn Tô Xán:
- Tiếp đó hai há»c sinh nà y uống nước khi bị phạt.
- Hiệu trưởng Dư xem đi, đã bị phạt chúng còn ngang nhiên uống nước giải
khát, đây là bị phạt hay hưởng thụ, bá»n chúng là m thế là thách thức
quyá»n uy cá»§a giáo viên.
Hiệu phó Dư gáºt đầu:
- Ừm, rồi cáºu nói nếu muốn uống thì mua cho há»c sinh cả ba là m uống, là m được sẽ bá» qua?
- Tôi chỉ nói thế thôi, ai mà coi những Ä‘iá»u đó là tháºt, trừ bá»n ngốc.
Tương Thạch Trung háºm há»±c bóng gió:
- Là giáo viên, nói sao không giữ lá»i?
Tương Thạch Trung sững ngưá»i, mắt hÆ¡i đỠđẫn, nhìn Hiệu phó Dư trước kia
mình luôn thân thiết gá»i chú Dư, ngưá»i nhìn mình lá»›n lên từ nhá»:
- Không, không phải thế hiệu trưởng Dư.
Hiệu phó Dư giá»ng nghiêm khắc:
- Trồng tùng xanh dưỡng chÃnh khÃ, chăm trúc mai nuôi phong cốt, đó lÃ
tinh thần dạy há»c Nhất Trung chúng ta yêu cầu, má»™t há»c sinh có phong cốt Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
thể hiện kháng nghị, là giao viên không có lòng dạ bao dung và dÅ©ng khÃ
thừa nháºn lá»i hứa, ngược lại vì sá»± tá»± tôn, đủ lá»i bao biện, chèn ép há»c
sinh. Tố chất giáo viên Nhất Trung từ khi nà o xuống thấp như thế? Äó
mới là nguyên nhân vì sao Nhất Trung ngà y một đi xuống.
Tương Thạch Trung cứng há»ng.
Tiêu Nháºt Hoa, tổ trưởng khối Ä‘á»u xấu hổ không nói gì, bá»n há» vừa rồi Ä‘á»u chỉ nghÄ© lợi Ãch thiệt hÆ¡n.
- Lá»i hôm nay tôi nói, cáºu vá» suy nghÄ© cho kỹ Ä‘i.
Hiệu phó Dư không nhìn lại cái nà o, đẩy cá»a Ä‘i ra, là m đám há»c sinh nghe trá»™m bên ngoà i chạy tứ tán:
- Còn hai há»c sinh kia thuá»™c lá»›p thầy Tiêu, thầy Tiêu tá»± đưa ra hình thức xá» phạt.
Tiêu Nháºt Hoa đợi Hiệu phó Dư Ä‘i rồi nghiêm khắc nói:
- Chống đối giáo viên, vá» viết kiểm Ä‘iểm Ä‘á»c trước lá»›p, phải thà nh khẩn đấy.
Rá»i văn phòng, Tiết Dịch Dương lẩm bẩm, bản kiểm Ä‘iểm há»c kỳ trước viết, chắc lấy ra dụng tạm không ai nhá»› đâu nhỉ.
Lá»i hiệu phó Dư chẳng mấy chốc truyá»n khắp các lá»›p, có má»™t vị hiệu phó
không chỉ biết giáo dục khô cứng, còn biết nhìn vấn đỠtừ góc độ há»c
sinh, lá»i mắng Tương Thạch Trung đã trở thà nh kinh Ä‘iển, đám há»c sinh
cảm động, khâm phục vô cùng.
Nhiá»u năm sau có lẽ bá»n há» quên Ä‘i nhiá»u thứ, nhưng vị phó hiệu trưởng
chÃnh trá»±c nà y nhất định được ghi nhá»›, tinh thần "trồng tùng xanh dưỡng
chÃnh khÃ, chăm trúc mai nuôi phong cốt" vốn dần thà nh khẩu hiệu xuông
lần nữa sống lại ở Nhất Trung, là m Nhất Trung sau nà y dù Ä‘iá»u kiện thua
sút rất nhiá»u trưá»ng trung há»c trá»ng Ä‘iểm khác, nhưng nói tá»›i “phong
cốt, chÃnh khÃâ€, không ai dám xem thưá»ng.
07.04.2015
Q.3 - Chương 86
Muốn gì?
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Nà y, "phong cốt" của bạn
lần nà y thi váºt lý đứng thứ tư cả khối đấy, tiếc quá chỉ thiếu 3 Ä‘iểm,
nếu không được và o đội tuyển trưá»ng Ä‘i thi toà n tỉnh rồi.
Là đại biểu môn Váºt lý, Lý Lá»™ Mai biết trước Ä‘iểm, chá»c eo Trần Linh San.
- Cái gì mà của mình, bạn đừng nói linh tinh.
Trần Linh San gắt giá»ng đẩy Lý Lá»™ Mai má»™t cái.
- Trừ cái lần Tô Xán ngăn cản Trần Xung hà nh hung ra, nghĩ lại xem mỗi
lần Tô Xán có hà nh động điên cuồng trước mặt ai, lần đầu là dùng gạch
đánh nhau với đám Vương Hạo Nhiên có ai bên cạnh nhỉ, rồi lần ai đó bị
há»c sinh Nhị Trung chặn đưá»ng vá» tán tỉnh lại còn Ä‘ang chiến tranh lạnh
vá»›i ngưá»i ta, ngưá»i ta vẫn đứng ra vì ai đó. Thêm chuyện lần nà y nữa,
ngưá»i ta bước ra chắn trước mặt ai đó nháºn lá»—i vá» mình ...
Lý Lộ Mai hai tay ôm ngực, mơ mộng:
- Nếu ngưá»i đó cá»§a mình vì mình Ä‘iên cuồng má»™t lần, đừng nói nụ hôn đầu, mình lấy thân báo đáp cÅ©ng được. Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cáºu ấy vì mình là m nhiá»u thế sao? Trần Linh San quay sang nhìn Tô Xán
như thưá»ng lệ Ä‘ang chăm chú là m bà i táºp, khuôn mặt há» hững chẳng để ý
tá»›i sá»± huyên náo xung quanh, nhưng cô biết rồi, dưới vẻ lạnh nhạt đó lÃ
trái tim ấm nóng, biết quan tâm ngưá»i khác.
Äối tượng nháºn sá»± quan tâm đó, là cô.
Có Ä‘iá»u bá»n há» va chạm là sá»± thá»±c, cách trở giữa hai bên không phải dá»… phá vỡ như váºy.
Nhưng Trần Linh San không vá»™i, vì hiện giá» thứ không thiếu nhất là thá»i
gian, bá»n há» má»›i chỉ há»c cao trung thôi, tương lai còn rất nhiá»u.
Nhất là đối thá»§ mạnh mẽ như ÄÆ°á»ng VÅ© không còn, cô không sợ ÄÆ°á»ng VÅ©, song không ngại táºn dụng ưu thế lúc nà y.
Nắm chặt tay, cách môi Trần Linh San hiện ra má»™t nụ cưá»i yêu mị.
Có ngưá»i khi tồn tại, có lẽ là m ngưá»i ta ngưỡng má»™, ngưá»i ta vì sá»± chói
sáng cá»§a ngưá»i đó mà né tránh chá»§ đỠliên quan, ÄÆ°á»ng VÅ© là cô gái như
thế. Khi ÄÆ°á»ng VÅ© Ä‘i rồi, những ngưá»i vì lúc trước áp xuống ngưỡng má»™,
lúc đó không dám rõ rà ng bà y tá» yêu thÃch vá»›i cô, Ä‘á»u bùng phát hồi
tưởng quãng thá»i gian ngắn ngá»§i cô gái như nữ thần đó ở Nhất Trung.
Có nam sinh vẽ tranh ÄÆ°á»ng VÅ© lên tưá»ng, có nữ sinh nhắc tá»›i thà nh tÃch
cá»§a mình nói :" Nếu ÄÆ°á»ng VÅ© chưa Ä‘i, thà nh tÃch cá»§a mình phải hạ xuống
má»™t báºc nữa."
Trước kia có lẽ nhiá»u ngưá»i mang địch ý vá»›i ÄÆ°á»ng VÅ©, nhưng khi cô Ä‘i
mất rồi, khả năng tương lai không gặp lại được nữa, để lại hoà i niệm vô
táºn.
Tiết Dịch Dương tan há»c là đi đá bóng, cho nên Tô Xán má»™t mình Ä‘i trên
con dốc rá»i trưá»ng, hình bóng ÄÆ°á»ng VÅ© hiện ra khắp má»i nÆ¡i, nhá»› cảnh cô
gái đó đưa tay lên không so sánh, nói :" Nếu bạn cao chừng nà y, mình sẽ
ngước nhìn bạn."
Mới chỉ như ngà y hôm qua.
Äeo cặp Ä‘i trong dòng ngưá»i rá»i trưá»ng, Tô Xán cảm thấy hết sức cô độc,
thi thoảng có ngưá»i bên cạnh chỉ trò vá» phÃa y, thì thầm bà n tán, tất
nhiên Tô Xán chẳng nghe được, thi thoảng y quay đầu nhìn sang, một đám
nam nữ đang nhìn y bà n tán gì đó vội quay đi.
Tô Xán đột nhiên thấy sao cái cảnh nà y quen quen, chợt nhớ ra, khi Vương
Hạo Nhiên quét mắt nhìn quanh, cÆ¡ bản không ai dám đối mắt vá»›i hắn, Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
nghÄ© tá»›i những chuyện mình đã là m từ trước đến giá», lại thêm lá»i đồn đủ
kiểu ở Nhất Trung, Ä‘oán chừng mình thà nh loại nhân váºt kiểu Vương Hạo
Nhiên rồi.
Chuyện nà y không cần giải thÃch, trong mắt nhiá»u há»c sinh, y đã thà nh
nhân váºt hoà nh hà nh má»™t phương, cÅ©ng tốt, như váºy sẽ tránh được phiá»n
phức không đáng có, ngưá»i hiểu y sẽ biết rốt cuá»™c y là má»™t ngưá»i thế
nà o.
Khi ra gần tá»›i đưá»ng chÃnh, Tô Xán nhìn thấy Vương Thanh đứng trước cá»a
hiệu, bên cạnh có một phụ nữ trung niên, một cô gái lớn hơn y và i tuổi,
một nam tỠtrẻ, đang nói chuyện gì đó, mặt Vương Thanh không vui vẻ lắm.
Tô Xán đi tới vui vẻ vẫy tay chà o:
- Chị Vương Thanh.
- Sao cáºu tá»›i đây?
Tô Xán đi tới không là m Vương Thanh vui vẻ mà còn thêm mất tự nhiên nóng
nảy, Tô Xán ngạc nhiên, có khi nà o Vương Thanh thấy mình lại có thần
thái nà y, có lẽ vì trước quá quen vá»›i sá»± nuông chiá»u cá»§a Vương Thanh,
tuy Vương Thanh hay trêu chá»c y, nhưng lúc nà o cÅ©ng rất chiá»u y, thiếu
má»—i Ä‘iá»u ăn cÆ¡m cÅ©ng đút táºn miệng, thế nên Tô Xán đột nhiên cô tá» thái
độ nà y, Tô Xán thấy có chút bá»±c dá»c, không thoải mái.
Ngưá»i bên cạnh không quan tâm tá»›i sá»± tồn tại cá»§a thằng nhóc cao trung, phụ nữ trung niên tá» ra mất kiên nhẫn:
- Cháu xem Tiểu Triệu quan tâm tới cháu thế nà o, cháu nên đáp lại đi
chứ. Cháu Ä‘i là m công cho ngưá»i ta như thế có tiá»n đồ gì, nhà cháu mẹ
góa con côi, ngưá»i ta xì xầm bà n tán nhiá»u lắm đấy, nhưng Tiểu Triệu
không chê hoà n cảnh gia đình nhà cháu, cháu suy nghĩ gì nữa.
Cô gái trẻ kéo tay áo Vương Thanh, cưá»i:
- Em à , Triệu Lượng là bạn cá»§a chị, Ä‘iá»u kiện gia đình rất khá, con
ngưá»i lại tốt nữa, Triệu Lương thÃch em từ lâu rồi, em đâu lạ gì nữa, em
đồng ý đi.
Nói lá»i nói có vẻ thương lượng, nhưng thá»±c chất xem thưá»ng.
Thì ra vì thế, đại khái Vương Thanh không muốn mình thấy cảnh nà y, lòng Tô Xán nhẹ nhõm hơn.
- Không sao, không sao, chúng ta cùng đi ăn cơm rồi nói chuyện.
Triệu Lượng tuổi chừng 25, 26, mặc sÆ¡ mi Ä‘en, trông rất gá»n gà ng trà thức, nhìn bá» ngoà i rất là ổn.
- Ăn cơm à , hay quá, chị Vương Thanh, em đang đói đây.
Tô Xán đóng vai há»c sinh ngây thÆ¡ bảo Vương Thanh, ngưá»i phụ nữ lá»›n tuổi
là chị gái ngưá»i cha đã chết cá»§a Vương Thanh tên là Vương Thúy Bình,
gặp bà ta và i lần ở hiệu nhà Vương Thanh rồi, còn cô gái trẻ là chị há», Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
té ra là đến cầu thân.
Vương Thanh rối trÃ, chuyện nà y để Tô Xán nghe thấy cô không thoải mái
rồi, còn Ä‘i ăn cÆ¡m nữa, tên nhóc nà y thưá»ng ngà y tinh khôn là thế sao
lại không nhìn ra mình không thÃch, không nghÄ© cách giúp mình còn hùa
và o.
- Äứa bé nà y là ai?
Vương Thúy Bình đanh đá khó ưa:
- Vương Thanh, cháu Ä‘i đâu nháºn em trai lung tung gì thế, không đứng đắn.
Triệu Lượng vội giảng hòa:
- Không sao cả mà , chúng ta cùng đi.
Phụ nữ trung niên còn trừng mắt lên:
- Xem ngưá»i ta rá»™ng lượng váºy đấy.
Tô Xán chỉ thấy buồn cưá»i, cái bà nà y là m mai mối kiểu gì cứ như chỉ sợ
Vương Thanh không ghét Triệu Lượng váºy, Vương Thanh có chút khả năng
đồng ý nà o cứ chặt đầu y đi, xem ra anh chà ng Triệu Lượng nà y cũng không
phải lịch sự giống vẻ bỠngoà i đâu.
Theo bá»n há» tá»›i má»™t quán ăn cÅ©ng kha khá, Tô Xán tìm hiểu được, con gái
Vương Thúy Bình tên Tiá»n Hồng, nhà là m trong Cục Äiện lá»±c, Triệu Lượng
cũng là nhân viên trong cục, cha là lãnh đạo cục, mấy lần tụ hội gặp
Vương Thanh, gần đây ra tăng lực độ tấn công.
Trong bữa cÆ¡m, Triệu Lượng và Tiá»n Hồng gá»i mấy chai bia, uống kha khá rồi quả nhiên vẻ khiêm tốn ôn hòa lúc nãy mất hết:
- Cá nhân tôi cho rằng nữ nhân phải ở nhà chăm chồng dạy con, không nên
phÆ¡i mặt ra ngoà i, đương nhiên, gia giáo nhà em như váºy tôi cÅ©ng thông
cảm. Và o nhà tôi, chắc chắn không bạc đãi em, chỉ cần hầu hạ cha mẹ
chồng cho tốt, cha tôi hÆ¡i khó tÃnh, em cứ thuáºn theo ông ấy, mẹ tôi có
bệnh nói nhiá»u, song không để ý gì đâu, em chỉ cần vâng dạ là được. Còn
chuyện kiếm tiá»n trong nhà cứ giao cho anh.
Tô Xán tà phun cơm ra ngoà i, anh chà ng nà y quá tự tin đi, chuyện chưa
đâu và o đâu đã nói năng kiểu nà y, còn tÃnh cách gia trưởng thì không có
gì, đừng nói ở thà nh phố nhỠnhư Hạ Hải, cả nơi hiện đại phát triển ở
miá»n đông cÅ©ng thế, ảnh hưởng nho giáo mấy nghìn năm lên cái đất nước
nà y vẫn rất mạnh mẽ.
Vương Thanh gắp một miếng thịt cho Tô Xán, bình tĩnh nói:
- Lý tưởng của tôi không phải chăm chồng dạy con, cũng không cần ai nuôi hết.
- Xem ra cháu chưa chịu khổ, nói tháºt nhẹ nhà ng.
Vương Thúy Bình thấy cháu gái trực tiếp đốp chát lại Triệu Lượng thì không vui.
Triệu Lượng tỉnh tảo lại phần nà o, vá»™i và ng chữa lá»i:
- Nếu em thấy ở nhà buồn chán thì có thể là m cái gì đó, em bán văn phòng
phẩm cho ngưá»i ta đúng không, được, anh có thể cho em tiá»n mở cá»a hiệu
riêng, không phải tệ.
- Mục tiêu cá»§a tôi cÅ©ng không phải mở má»™t cá»a hiệu.
Vương Thanh lắc đầu:
- Váºy em muốn gì?
Triệu Lượng hơi ngơ ngác:
07.04.2015
Q.3 - Chương 87
Tôi sẽ là m theo lá»i cáºu.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Vương Thúy Bình tức lắm, gia
cảnh Triệu Lượng tốt, lại là con cái lãnh đạo, trong cục ai cũng phải
nhìn mặt, nếu con gái mình được ngưá»i ta nhìn trúng thì tốt rồi, không
ngỠđứa con kém cá»i Ä‘i thÃch ngưá»i khác, Triệu Lượng thÃch đứa cháu gái
nà y, cÆ¡ há»™i tốt như váºy không biết quý trá»ng, ngưá»i ta nói má»™t câu lÃ
cãi một câu.
- Em gái, em vẫn mang ý nghĩ kia à ?
Tiá»n Hồng giải thÃch vá»›i Triệu Lượng:
- Em tôi luôn muốn tá»›i thà nh phố lá»›n, Bắc Kinh, Thượng Hải gì đó, muốn là m nữ cưá»ng nhân đấy.
- Tâm cao, mệnh má»ng.
Vương Thúy Bình hừ lạnh.
Triệu Lượng "à " một tiếng:
- Không hỠgì, sau nà y chúng ta một năm tới mấy thà nh phố du lịch một lần.
- Tôi không phải là loại nữ nhân thÃch cuá»™c sống phẳng lặng yên bình,
cho dù chúng ta tá»›i vá»›i nhau, tôi cÅ©ng sẽ là m anh thất vá»ng, váºy tốt
nhất là không nên có bắt đầu. Tôi cám Æ¡n sá»± chân thà nh cá»§a anh, có Ä‘iá»u
xin lá»—i.
Vương Thúy Bình và Tiá»n Hồng ngá»› ra nhìn Vương Thanh từ chối má»™t cách
khéo léo như váºy, hoà n toà n không giống ấn tượng cá»§a há», hai mẹ con nhìn
nhau, Tiá»n Hồng lạnh lùng nói:
- Em đừng không biết tự lượng sức, em tưởng mình là ai, đi là m công cho
cái hiệu nhá», bằng và o cái gì tá»›i được thà nh phố lá»›n? Chị biết hiện giá»
nữ cưá»ng nhân rất nhiá»u, nhưng không phải là đứa ngay cả cao trung còn
chưa tốt nghiệp như em có thể so được, em biết là m cái gì, sự nghiệp gì?
Thá»±c tế má»™t chút, nữ nhân nên tìm nhà chồng tốt. Triệu Lượng bá» tiá»n
cho em là m bà chá»§ không chịu, em Ä‘i là m công cho cái cá»a hiệu hạng ba,
ngu ngốc.
Triệu Lượng mặt hơi cứng lại, không lên tiếng nói đỡ cho Vương Thanh
nữa, vừa rồi câu "xin lỗi" của Vương Thanh là m lòng tự tôn của chủ nghĩa
đại nam tỠbị xúc phạm.
Vương Thanh mÃm môi nói:
- Chị không hiểu gì cả.
Cô quay sang nhìn Tô Xán, lòng đầy cảm kÃch, nếu không có y, có lẽ ước
mÆ¡ cá»§a cô chỉ là sá»± viển vông, cô không tìm thấy được phương hướng cá»§a Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
mình, có lẽ sẽ hồ đồ kết hôn, sống và i năm sau chợt đêm nà o đó mất ngủ
ngồi nghĩ miên man nhớ ra mình muốn là m cái gì, nhưng vĩnh viễn không
còn cơ hội nữa.
Mặc dù hiện giỠcô đúng là chẳng có gì, nhưng cô có phương hướng để phấn đấu.
- Cái các ngưá»i cho tôi là sá»± bố thÃ.
Vương Thanh cảm thấy mình có dũng khà vô cùng, nắm lấy tay Tô Xán:
- Cáºu ấy cho tôi sá»± tôn trá»ng.
- Nó là ai?
Vương Thúy Bình quát, phổi muốn vỡ tung vì tức giáºn.
- Chỉ là thằng con trai cá»§a chá»§ cá»a hiệu hạng ba.
Tô Xán cưá»i vẫy tay:
- Cám ơn vì bữa cơm, chúng ta đi thôi.
Nói xong cùng Vương Thanh đứng dáºy.
- Äứng lại, nói cho rõ rà ng, cái gì là bố thÃ!? Vương Thanh, mà y ra khá»i
cá»a nà y thì đừng bao giá» gá»i tao là chị, đừng bao giá» bước chân vá»
Vương gia thôn nữa.
Thấy ngưá»i Vương Thanh hÆ¡i run lên, Tô Xán bóp chặt tay cô, Vương Thanh mỉm cưá»i, bước ra ngoà i.
Vương Thúy Bình vội và ng an ủi Triệu Lượng:
- Phản rồi, phản rồi, cha nó chết, nó còn tới nhà tôi ăn chực, giỠcánh
cứng rồi, không coi ai ra gì nữa à , ăn cháo đái bát! Tiểu Triệu, cháu
đừng giáºn, mấy ngà y nữa cô bắt nó tá»›i xin lá»—i cháu.
Triệu Lương nhún vai:
- Không sao, cô ấy không muốn thì thôi, bá» lỡ cÆ¡ há»™i là cô ấy không phải cháu, tá»›i lúc cần nhá» vả, xem ai hối háºn.
Vương Thanh rá»i cá»a, không kìm được nước mắt, dù sao cÅ©ng là ngưá»i thân, quyết liệt như thế là m cô rất Ä‘au lòng, Tô Xán an á»§i:
- Chị đừng khóc, ngưá»i ta không biết lại tưởng tôi phụ bạc gì chị đấy.
Vương Thanh báºt cưá»i, nhìn chú nhóc trước nay mình coi như em trai lại
nói phụ bạc mình, là m ngưá»i ta dở khóc dở cưá»i, u oán nhìn Tô Xán:
- Váºy cáºu nhất định phải đối xá» tốt vá»›i chị đấy.
Má»™t nam tỠđạp xe Ä‘i qua bên cạnh, nghe câu ba phần há»n dá»—i bảy phần là m
nũng nà y tay run run, lái xe đâm và o hà ng rà o bên cạnh, ngã lăn quay,
lồm ngồm bò dáºy trong tiếng cưá»i cá»§a má»i ngưá»i, tròn mắt nhìn đôi nam nữ
trông giống chị em nà y.
Tô Xán do khuôn mặt có đưá»ng nét nữ tÃnh hóa, trông khá là giống Vương
Thanh, thêm hai ngưá»i khà chất khá giống nhau, nên trông cà ng thêm giống
tới 8 phần, ai nhìn thấy cũng nghĩ là chị em ruột.
- Äừng Ä‘au lòng, những ngưá»i không báºn tâm tá»›i chị thì không cho chị Ä‘au lòng.
Tô Xán siết tay cô, bà n tay nà y không giống tay Lâm Lạc Nhiên vÃ ÄÆ°á»ng
Vũ, vì phải là m việc nên không được mịn mà ng, cũng không trắng, nhưng
dà i mà linh hoạt, nắm rất là thÃch.
- Không phải đâu, cô và chị tôi rất thương tôi, chỉ là suy nghÄ© cá»§a há»
khác tôi, không chấp nháºn con đưá»ng tôi lá»±a chá»n, cho rằng tôi là m theo ý
hỠmới là tốt nhất. Chắc vì tôi không phải con trai, nếu tôi là con
trai hỠđã để tôi mặc sức phấn đấu, không vội và ng tìm chồng cho tôi như
váºy.
Vương Thanh thương cảm nói:
Thì ra là váºy, Hạ Hải là thà nh phố khép kÃn, tư duy cổ há»§ sÆ¡ cứng, nên
chắc hỠcho rằng Vương Thà nh nằm mơ giữ ban ngà y mà thôi, Tô Xán an ủi:
- Cho nên chị hãy nỗ lực cho hỠthấy kết quả, kết quả là minh chứng tốt nhất.
- Tôi cÅ©ng hi vá»ng như thế, đợi khi nhà cáºu mở hiệu ở Dung Thà nh, tôi là m giám đốc má»›i thấy xứng chức.
- Vì sao chị nghĩ thế, không định tới công ty khác hoặc đơn vị khác.
Vương Thanh khẽ vươn mình, ngẩng đầu nhìn tịch dương, dưới con dốc lÃ
tháp chuông, mốc chia thà nh phố ra là m hai, một bên là cổ thà nh, một bên
là tân thà nh, trên cao là mây óng và ng hình con rồng há miệng:
- Vì cáºu hứa vá»›i chị, cáºu nói sẽ đưa chị Ä‘i tháºt xa, rá»i thà nh phố nà y, Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
tới thế giới lớn hơn, tôi nghĩ thế giới lớn hơn đó không đơn thuần là mở
cá»a hiệu ở tỉnh thà nh, nếu thế tôi sẽ thất vá»ng đấy.
Má»™t năm trước Tô Xán chỉ là nhất thá»i nhá»› tá»›i má»™ng tưởng cá»§a mình mà nói
ra những lá»i ấy, đâu nghÄ© má»™t năm sau cô gái đó vẫn nhá»› lá»i nói cá»§a
mình, đây xem như duyên pháºn cá»§a há» Ä‘i. Tô Xán đứng lại:
- Khi đó tôi há»i chị má»™t câu, chị chưa trả lá»i, chị có tin tôi không?
Vương Thanh mỉm cưá»i, ôm khuôn mặt Tô Xán, hôn lên trán y, dịu dà ng như cô gái nhà bên:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là tin rồi, ngốc ạ.
Lưu luyến cảm giác má»m mại trên trán, hương thÆ¡m thiếu nữ phả và o mặt,
Tô Xán phải kìm nén lắm má»›i không hôn lại và o cánh môi hồng trước mặt. Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Thanh luôn có động tác thân thiết với y, sức đỠkháng của Tô Xán
cÅ©ng tăng lên không Ãt:
- Váºy theo tôi vá» nhà , tôi có chuyện nói vá»›i chị.
Vương Thanh nghi hoặc cùng Tô Xán lên xe bus vỠnhà y, vừa và o nhà Tô
Xán khóa tách cá»a lại, sau đó kéo cô và o phòng, tiếp tục cẩn tháºn cà i
luôn cả cá»a phòng.
- Cáºu, cáºu định là m cái gì?
Vương Thanh hoảng hốt theo bản năng ôm hai tay trước ngực:
Tô Xán cÅ©ng biết hà nh động nà y cá»§a mình lúc nà y đáng ngá», song không
giải thÃch, tiếp tục hì hụi mở tá»§ sách khóa bởi ba cái khóa, lấy ra cái
bao đưa cho Vương Thanh.
- Äây là cái gì?
Vương Thanh vừa nhìn Tô Xán đỠphòng, vừa mở ra xem, từng cá»c tiá»n 100 đồng chỉnh tể, đổ ra đầy sà n, kinh hoà ng há»i:
- Cáºu lấy đâu ra nhiá»u tiá»n như thế.
- Chị tin tôi thì đừng há»i tiá»n đâu ra, trong nà y có 100.000 tiá»n mặt,
là tiá»n khởi động đầu tiên cá»§a chúng ta, mai chị ra ngân hà ng mở tà i
khoản.
Kệ Vương Thanh kinh ngạc, Tô Xán vẫn nói tiếp, dù gì chuyện nà y không có cách nà o nhẹ nhà ng hơn được:
- Kế hoạch sÆ¡ bá»™ cá»§a tôi là chúng ta mở năm cá»a hiệu, trong má»™t tháng
láºp luôn, tôi đã viết kế hoạch đây rồi, chị vá» nghiên cứu Ä‘i. Chuyện nà y
đừng cho mẹ chị biết, đừng để cho cha mẹ tôi biết, dù là thân thÃch
bằng hữu thân thiết cỡ nà o cũng không cho biết. Tóm lại trừ hai chúng
ta ra không cho ai biết hết, chuyện nà y phải bà máºt, chị hiểu chưa?
Vương Thanh ngÆ¡ ngÆ¡ ngác ngác gáºt đầu, rõ rà ng tinh thần chưa khôi phục trạng thái bình thưá»ng.
Vương Thanh theo Tằng Kha lâu như váºy, chuyện nà y rà nh lắm rồi, như nháºp
hà ng ở đâu, bố trà cá»a hiệu chá»— nà o, sổ sách, ngân hà ng, giấy phép cô
Ä‘á»u là ngưá»i trong nghá».
- Xong rồi, giá» chị còn có gì thắc mắc há»i Ä‘i, trả lá»i được, tôi sẽ giải đáp.
- Cáºu lấy tiá»n ở đâu ra?
Vương Thà nh nghe giá»ng mình lạc cả Ä‘i, 100.000 chỉ là tà i chÃnh mở tà i
khoản thôi, má»™t lần mở năm cá»a hiệu là khái niệm gì, nghe khẩu khà Tô
Xán, chỉ cần nÆ¡i cô nhìn trúng, không cần biết tiá»n thuê, phà chuyển
nhượng, y Ä‘á»u nắm chắc có thể lấy được, khà phách nà y không phải nắm
trong tay 100.000 dám nói ra:
- Không phải tôi không tin tưởng cáºu, nhưng số tiá»n lá»›n như thế ...
- Äây là tiá»n tham ô cá»§a má»™t tên đại tham, tôi tình cá» tìm được chá»— giấu
tiá»n cá»§a hắn, so vá»›i việc để hắn ăn chÆ¡i xa hoa dâm dáºt, không bằng
dùng láºp nên cÆ¡ nghiệp cá»§a chúng ta. Äây là bước đầu tiên chúng ta Ä‘i ra
thế giới.
Vương Thanh không ngá» chuyện bà máºt như váºy Tô Xán cÅ©ng nói cho mình,
lại nghe thấy cÆ¡ nghiệp cá»§a chúng ta, toà n bá»™ năng lượng tiá»m ẩn trong
ngưá»i như trà o cả lên, cô cảm thấy như có thể là m má»i Ä‘iá»u, nhìn thẳng
mắt Tô Xán, gáºt mạnh đầu:
- Tôi sẽ là m theo lá»i cáºu.
07.04.2015
Q.3 - Chương 88
Phát biểu.
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Trong một tháng tiếp theo,
Vương Thanh bôn ba khắp nơi, thực ra từ khi là m trợ thủ cho Tằng Kha,
Vương Thanh tá»± do hÆ¡n nhiá»u, thưá»ng mà nói chỉ khi nà o ba cá»a hiệu thiếu
ngưá»i cô má»›i tá»›i giúp đỡ, hoặc tá»›i chợ bán buôn Ä‘iá»u tra nguồn hà ng,
cho nên cô đa phần chạy bên ngoà i, không ai nghi gì cả.
Vương Thanh tìm được cá»a hiệu trước cá»a mấy trưá»ng trung tiểu há»c, tất
nhiên là tránh Nhất Trung và Tam Trung, thống nhất ký hợp đồng thuê một
năm, tốn mất 300.000, sau đó Tô Xán đưa cô 150.000 tiến hà nh trang trÃ.
Trang trà không cần quá mức cầu kỳ như cá»a hiệu chÃnh đầu tiên nhà Tô
Xán, tiêu chà lấy đơn giản, hiện đại, chuyên nghiệp là m đầu, quan trá»ng
nhất là năm cá»a hà ng Ä‘á»u trang trà giống nhau.
Tô Xán tÃnh trong má»™t năm nà y, hoà n toà n có thể lợi dụng thá»i gian hoà ng
kim đồ văn phòng phẩm để rá»a tiá»n, phải xá» lý cẩn tháºn nếu không sau Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
nà y sẽ thà nh háºu há»a.
Dùng cả năm cá»a hiệu má»™t lúc nhất định kÃch hoạt thị trưá»ng Hạ Hải,
khiến thá»i kỳ hoà ng kim tá»›i cà ng nhanh, nhưng tương ứng là nhanh chóng
bão hòa, nên một năm nay cũng là một năm gấp gáp.
Năm cá»a hiệu lấy cái tên thống nhất là "Thục SÆ¡n", chẳng phà i vì Tô Xán
nhá»› tá»›i bà i ( phú cung A Phòng) cá»§a Äá»— Mục, muốn quay vá» nguồn cá»™i, đơn
thuần vì hai tác phẩm kinh điển, một là ( Thục Sơn kiếm hiệp truyện) của
Hoà n Châu Lâu Chủ khai sáng phái tu chân pháp bảo phi kiếm.
Tác phẩm khác là game ( Tiên Kiếm kỳ hiệp truyện ) kinh điển năm 95 của
Äại VÅ©, má»™t game mà khiến y nhìn mà n hình chảy hết nước mắt, Ä‘á»i sau
tình cảm đơn thuần đó không còn tìm thấy nữa rồi.
Thục Sơn, cái tên đầy hoà i niệm, giống như nhân sinh đầy hoà i niệm của y.
Năm cá»a hà ng đặt ná»n móng cho y Ä‘uổi theo quỹ tÃch cá»§a ÄÆ°á»ng VÅ©, để
Vương Thanh thực hiện mộng tưởng của mình, cái tên Thục Sơn mới là thứ
là m y thÃch thú.
Thá»i đại nà y tháºt mỹ hảo, vì rất nhiá»u chuyện chưa phát sinh Ä‘ang chuẩn
bị phát sinh, được sống lại ngà y tháng đó là hạnh phúc giản đơn, những
thứ to lá»›n chỉ thá»a mãn tham vá»ng hoặc dục vá»ng, niá»m vui thá»±c sá»± sẽ
thấy trong Ä‘iá»u nhá» nhặt bình thưá»ng.
Chuá»—i cá»a hà ng Thục SÆ¡n khai trương cần nguồn cung cấp hà ng lá»›n, Ä‘a
dạng, vì Tô Xán chỉ Ä‘i con đưá»ng bán lẻ, không phải nháºn đơn hà ng từ xÄ©
nghiệp, nên nhu cầu nguồn hà ng rất lá»›n. Không thể nháºp hà ng ở Hạ Hải
được, ba cá»a hà ng cá»§a mẹ y chiếm 10% lượng hà ng ở đầu mối ban buôn rồi,
Vương Thanh thưá»ng xuyên cùng Tằng Kha Ä‘i lấy hà ng, hai bên Ä‘á»u quen
thuá»™c nhau, tiếp tục nháºp thêm lượng hà ng lá»›n hÆ¡n, sẽ bị hoà i nghi.
Váºy thì phải nháºp hà ng từ bên ngoà i, nhưng chi phà sẽ quá cao, Tô Xán Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
vắt óc suy nghÄ©, nhá»› ra hai táºp Ä‘oà n văn phòng phẩm trứ danh Ä‘á»i sau, lÃ
Thần Quang và Äắc Lá»±c, hiện Thần Quang chẳng nhá»› là có chưa, song Äắc
Lực là thương hiệu lâu năm, có đảm bảo cung cấp mạnh mẽ, chỉ cần mình
có thá»±c lá»±c, thông qua há» cung cấp hà ng sẽ không thà nh vấn Ä‘á».
Ngưá»i tiêu thụ cấp tỉnh cá»§a Äắc Lá»±c xuống Hạ Hải, khảo sát quy mô vÃ
địa Ä‘iểm cá»§a năm cá»a hiệu, đồng ý cung cấp hà ng, thá»±c ra khi đó chưa
hình thà nh hệ thống tiêu thụ văn phòng phẩm chÃnh thức, vẫn là mô hình
truyá»n thống, có Ä‘iá»u đại lý cấp tỉnh có quyá»n cung cấp hà ng trá»±c tiếp,
giá cả có ưu đãi, tránh bị thị trưá»ng ban buôn bản địa khống chế.
Việc tuyển ngưá»i tiến hà nh lặng lẽ, do Tô Xán và Vương Thanh cùng chá»§
trì, tuổi từ 20 tá»›i 40, không hạn chế nam nữ, má»—i cá»a hiệu bình quân lấy
ba bốn ngưá»i, tiếc cái không có ai là đại nhân váºt thân mang tuyệt kỹ
sau nà y hùng cứ má»™t phương hiện Ä‘ang ở giải Ä‘oạn chưa gặp thá»i để y
tóm.
Trong số nhân viên có chủ hiệu kinh doanh trang phục mấy năm bị thua lỗ,
có nhân viên bách hóa vì bị chèn ép bá» việc, có ngưá»i từng là m ở quán
nét, tháºm chà còn có cả nữ lưu manh toà n thân săm trổ tá»›i phá»ng vấn
tuyên bố "ông chủ thuê tôi, lưu manh khu nà y không dám tới quấy rầy",
nói tóm lại là tốt xấu lẫn lộn.
Tất cả giáºt mình vì chá»§ mình là cô gái trẻ má»›i trên hai mươi, lại còn liá»n má»™t lúc mở năm cá»a hiệu.
Nhưng là m bá»n há» giáºt mình hÆ¡n là thiếu niên bên cạnh cô gái, trông có vẻ giống há»c sinh cao trung, nhưng phát biểu đầu tiên là :
- Bất kể trước kia má»i ngưá»i là m gì, vì lý do gì mà thay đổi công việc,
từ hôm nay, má»i ngưá»i là thà nh viên cá»§a Thục SÆ¡n, tôi không nói tá»›i văn
hóa xà nghiệp, không nói mấy lá»i vô vị như phải trung thà nh gì hết, tôi
chỉ nói tá»›i kế hoạch lương thưởng rõ rà ng. Tiá»n lương chia là m 14 cấp,
cấp 14 là 400 đồng, cấp 1 là 5000 đồng, mỗi cấp có lượng tiêu thụ tương
ứng, sẽ tình và o thà nh tÃch khảo hạch hiệu suất cá»§a má»i ngưá»i. Má»—i tháng Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
sẽ tÃnh lượng tiêu thụ để thưởng, hiệu đứng đầu má»—i nhân viên thưởng
900, đứng thứ hai, mỗi nhân viên thưởng 500, đứng thứ ba, mỗi nhân viên
thưởng 200. Phần thưởng nà y còn căn cứ và o tổng lượng tiêu thụ để xác
định, vừa rồi tôi chỉ nói tới tiêu chuẩn thấp nhất.
Má»i ngưá»i xôn xao, lúc đó lương bình quân công chức là 600, phục vụ viên
được 500 là không tệ, ở đây mức thấp nhất là 400, mức cao nhất tới
5000, là m ngưá»i ta muốn bắt tay và o công việc ngay láºp tức.
Tô Xán tiếp tục kÃch động:
- Thế nên không cần hâm mộ cái bát sắt của công vụ viên, không cần lo
lắng sau nà y nghỉ việc không có gì đảm bảo, ở Thục Sơn, chỉ cần dám
nghỉ, dám đưa tay ra là có thể có được. Mỗi nhân viên là m ở đây một năm
tiá»n lương cÆ¡ bản tá»± lên má»™t cấp. Äây chỉ là báºc thang cho má»i ngưá»i
thấy, má»i ngưá»i muốn tiến cao bao nhiêu, nÆ¡i nà y sẽ cung cấp không gian
lớn bấy nhiêu.
Rá»i phòng hợp, bá» lại đám nhân viên còn Ä‘ang sững sá», Tô Xán nháy mắt vá»›i Vương Thanh:
- Thế nà o.
- Cáºu đúng là tên lừa đảo.
Có thể nói ra những lá»i khiến ngưá»i ta nhiệt huyết sôi trà o, láºp tức
khiến ngưá»i ta kÃch động là m việc, lại Ä‘oà n kết nhân viên trong cùng
hiệu, Vương Thanh chỉ biết đánh giá y như thế, cách nà y thực sự hữu
hiệu.
Ngất mất, mình mất 3 đêm soạn ra bà i phát biểu nà y, thế mà thà nh kẻ lừa
đảo, Tô Xán gục đầu, ai bảo cái lần mình ba hoa đó để lại ấn tượng quá
sâu vá»›i ngưá»i ta, thà nh vết nhÆ¡ cả Ä‘á»i:
- Äể bá»n há» là m má»™t tháng má»›i thấy được kết quả thá»±c sá»±, chị không thấy
bà thÃm kia nhìn chúng ta nghi ngá» Ã , tuổi tác cá»§a chúng ta hạn chế
niá»m tin cá»§a há» và o Thục SÆ¡n, hiện giá» bá»n há» còn bấp bênh lắm, muốn há»
má»™t lòng theo chúng ta cần có đảm bảm lợi Ãch thiết thá»±c.
Buổi chiá»u mông lung đó, Tô Xán và Vương Thanh ngồi trong tầng thượng
má»™t căn nhà ngói, đây là cá»a hiệu nằm ngoà i Tiểu há»c số 1, kiến trúc dân
quốc, đi bằng cầu thang ngoà i hiệu lên tầng hai, đứng đây chỉ nhìn thấy
mái nhà liên miên thấp lè tè, giây điện chằng chịt, trên đầu là ánh mặt
trá»i chói lá»i.
Bên cạnh có ao nước, vòi nước nhá» từng giá»t, gió lồng lá»™ng, Vương Thanh
pha cho Tô Xán trà mà y thÃch nhất, rồi xõa tung mái tóc ngồi xuống bên
cạnh, và i sợi cỠlên mặt Tô Xán, ngưa ngứa, là m y sinh lòng hươu dạ
vượn, uống trà trấn áp.
- Tìm hiệu, là m thá»§ tục, cho tá»›i táºn bây giá», cáºu không biết cảm giác
đó, dưá»ng như không dừng lại được, lòng như chứa lá»a cháy không tắt, nằm
xuống ngủ, sáng hôm sau tỉnh lại, vẫn cảm giác trà n lên, là m gì cũng
không thấy mệt, không muốn dừng.
Vương Thanh quay sang cưá»i vá»›i Tô Xán:
- Nói thá»±c tôi vẫn không quên được sá»± chấn động lúc đầu khi cáºu đưa tôi 100.000, cả đêm tôi ôm nó, cả đêm không ngá»§.
Tô Xán cÅ©ng không khác gì, tháºm chà còn tệ hÆ¡n, vì trong phòng y lúc đó
có 1.5 triệu, không biết đêm đó y dáºy mấy lần mở hòm kiểm tra, chỉ sợ
tiá»n đột nhiên biến mất:
- Sau nà y còn có nhiá»u hÆ¡n, tôi đảm bảo.
- Tôi tin.
Vương Thanh cầm lấy tay Tô Xán, cùng đưa lên hướng vá» phÃa mặt trá»i, tay
Tô Xán không to, ngón tay thon dà i giống tay con gái, cô nắm hai bà n
tay lại như nắm thứ gì đó, cô biết cái đó gá»i là váºn mệnh:
- Chúng ta có thể đi được bao xa?
- Không biết nữa.
Lúc nà y có má»™t cÆ¡ thể má»m mại dá»±a và o y, Tô Xán không có chút tà niệm nà o, nheo mắt nhìn mặt trá»i:
- Tôi cũng muốn biết rốt cuộc chúng ta đi được bao xa.
07.04.2015
Q.3 - Chương 89
Äêm trăng (1).
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Mở cá»a hiệu rồi nháºp hà ng, Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tô Xán tổng cá»™ng tiêu mất 800.000, quá ná»a số tiá»n đầu tiên y lấy được, y
vẫn thấy tiêu chưa đủ nhiá»u, phải rá»a sạch toà n bá»™ số tiá»n nà y má»›i có
báo đáp lá»›n hÆ¡n, má»›i đủ váºn dụng.
Tô Xán vẫn lên kế hoạch tiếp tục thu hồi số tiá»n tham ô nà y, chỉ cần giữ
đủ lại để là m chứng cứ phạm tá»™i là được, biết rõ viên thuốc phiện trá»ng
sinh thôi thúc mình, nhưng Tô Xán không dừng lại được, y tự an ủi bản
thân rằng ai bảo ông trá»i để y quay lại, để y gặp ÄÆ°á»ng VÅ©, để hai ngưá»i
nảy sinh tình cảm, trong khi khởi điểm của y quá thấp, đây là một phần
sá»± Ä‘á»n bù cá»§a ông trá»i.
Nhiá»u khi Tô Xán cÅ©ng lo có thứ máy tÃnh váºn may, nói không chừng hôm
nà o đó mình lấy tiá»n trÄ©u tay, tiêu xà i hết váºn may có được, Ä‘i qua
đưá»ng má»™t cái xe cán qua, thế là xong.
Rảnh rá»—i Tô Xán tá»›i nhà Vương Bạc ăn cÆ¡m, thÃm Trương nấu ăn rất hợp
khẩu vị cá»§a y, mẹ y giá» báºn rá»™n rồi trình độ nấu ăn Ä‘i xuống, Vương
Thanh cÅ©ng quá báºn rá»™n để nấu ăn cho y, y giá» lại được chiá»u quen đâm ra
cái miệng kén chá»n. May mà Vương Bạc rất hoan nghênh Tô Xán tá»›i ăn
chực, đám Vương Uy Uy cũng không hiểu vì sao Vương Bạc nhiệt tình với Tô
Xán như thế, có khi còn kéo y và o thư phòng là m một ván cỠtướng.
Vấn đỠhạng mục là m đưá»ng cao tốc không tra ra được vấn đỠgì rõ rà ng,
chuyện liên quan tới hai cô gái có thì không ảnh hưởng gì được tới sự
nghiệp chÃnh trị cá»§a Vương Bạc, chắc chỉ gây ra mâu thuẫn vợ chồng Vương
Bạc.
Có Ä‘iá»u Trương Tri Máºu ngã ngá»±a, lá»±c lượng Vương hệ ở tây nam bị diệt
trừ, Vương Bạc thà nh con cỠbị bỠrơi, Lưu Thà nh chưa hạ được Vương Bạc,
dần tăng cưá»ng lá»±c độ há»— trợ Cáºn Äông Hải, bằng cách giao lưu cán bá»™,
khiến Cáºn Äông Hải hoà n toà n khống chế được hệ thống chÃnh pháp á»§y,
Triệu Láºp Quân thất thế, bảo vệ được phân quyá»n cá»§a mình rất vất vả rồi.
Gần đây trên bà n ăn Vương Bạc hay nói mong Vương Uy Uy sớm trưởng thà nh, lấy vợ, sinh con, ông sớm ngà y được bế cháu.
Ngữ khà đó nghe ra được Vương Bạc cũng không có lòng tin nữa, Vương Kim
Vinh cÅ©ng ngả sang phÃa Cáºn Äông Hải, sức ảnh hưởng cá»§a Vương Bạc dần
sụt giảm.
Lấy đâu ra má»™t vị bà thư thà nh á»§y tin tưởng thiện cảm vá»›i mình như váºy,
nếu thá»±c sá»± cứ để Vương Bạc dần lui ra khá»i chÃnh trưá»ng thế nà y, Tô Xán
rất không cam tâm.
Song chưa tới lúc ra bà i, Tô Xán chỉ có một quân bà i nà y thôi, nếu không
phải đưá»ng cùng, hoặc cÆ¡ há»™i đánh má»™t đòn thắng chắc không dùng tá»›i.
Ăn cơm xong Tô Xán và Lâm Lạc Nhiên đi dạo trong sân khu biệt thự thà nh
á»§y, gần đây Lâm Lạc Nhiên chăm chỉ há»c táºp, là m Lâm Trứu VÅ© và Vương Uy
Uy thấy vô vị, ăn cơm xong và o phòng Lâm Trứu Vũ nghiên cứu bà i vở, thực
chất là chơi PS.
Tô Xán giá» má»›i biết Lâm Lạc Nhiên thá»i gian trước vì phân tâm mà thà nh
tÃch không tốt, đã cuối kỳ rồi, nên buổi tối chăm chỉ há»c táºp, ban ngà y
vẫn tiếp tục thanh cao hỠhững.
Cùng Tô Xán Ä‘i dạo hÃt thở không khà trong là nh là lần đầu trong khoảng thá»i gian gần đây cá»§a cô.
Hai ngưá»i Ä‘i tá»›i sân chÆ¡i trong khu táºp thể, ở đó có cầu trượt, ghế Ä‘u
và báºp bênh, Lâm Lạc Nhiên ngồi xuống má»™t bên ghế Ä‘u, ngẩng đầu nhìn
trăng trên trá»i, trăng hôm nay rất sáng, chiếu lên mái tóc hÆ¡i hung cô,
khung cảnh như cổ tÃch phương tây:
- Lần trước cáºu luyện bóng rổ vì theo Ä‘uổi cô gái kia, kết quả ra sao, thà nh công chứ?
- Ừm.
Tô Xán tâm tình hơi sa sút, chẳng biết có tại ánh trắng không, y đã xác
định tư tưởng rồi, qua lâu như thế, có thể khẳng định ÄÆ°á»ng VÅ© sẽ không
liên lạc lại cho mình nữa, Tô Xán vẫn không bỠthói quen kiểm tra hòm
thư:
- Cô ấy đã chuyển trưá»ng rồi.
Câu nói kia đã nghẹn trong lòng Lâm Lạc Nhiên từ rất lâu, muốn há»i song
cố nhịn, lúc nà y yên tÄ©nh ở riêng vá»›i Tô Xán, tâm tình buông lá»ng rất
nhiá»u, liá»n há»i ra.
Có Ä‘iá»u há»i xong cô tức thì hối háºn, vá»™i nói:
- Äừng hiểu nhầm nhé, không phải tôi có ý gì đâu, chỉ tò mò mà thôi, đừng có nghÄ© tôi thÃch cáºu đấy. Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hoà n toà n không nháºn ra mình cà ng bôi cà ng Ä‘en:
- Cáºu quá kém đấy, sao thịt trong miệng lại để chạy mất?
Thịt trong miệng? Tô Xán báºt cưá»i, nhìn Lâm Lạc Nhiên, áo ba lá»— mà u Ä‘en
với cái cổ áo quá rộng là m lộ ra bầu ngực trắng mịn, khe ngực như ẩn như
hiện, cô gái nà y thực sự phải xem lại cách ăn mặc ở nhà , quá tùy tiện,
dù sao trong nhà có hai đứa con trai ở tuổi nguy hiểm, nhất là Vương Uy
Uy, Tô Xán nhiá»u lần thấy ánh mắt hắn nhìn Lâm Lạc Nhiên, chắc chắn
không phải cách nhìn ngưá»i bạn hay cô em gái.
Nhưng trách ai được đây, bản thân y cũng thế thôi, Tô Xán chợt thấy hồi
há»™p, mắt không thể rá»i ngưá»i Lâm Lạc Nhiên, cái áo ngắn, chỉ vươn vai
một cái là thấy được cả rốn, vẫn còn chưa là gì với cái quần short mà u
xám khoe trá»n cặp đùi thon dà i trắng muốt tấn công mãnh liệt thị giác
ngưá»i ta, bất kỳ đứa con trai nà o trong hoà n cảnh nà y không kìm lòng
được suy tưởng, ngưá»i theo bản năng ghé tá»›i gần hÆ¡n má»™t chút:
- Sao mình thấy ai đó cà ng giống thịt trong miệng hơn nhỉ?
Trong lòng không khá»i nhá»› tá»›i lần cả hai tiếp xúc thân máºt, cô nà ng Ä‘anh
đá nà y má»™t số tình huống luôn tá» ra Ä‘iá»m tÄ©nh ôn nhu, nếu không bị dồn Truyện "Äại Niết Bà n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ép dứt khoát không thể hiện ra, Tô Xán không khống chế được mong muốn
thấy bộ dạng quẫn bách của Lâm Lạc Nhiên, cảm giác hơi chút giống bị
nghiện rồi.
Giá»ng Tô Xán nghe rất tà ác.
Mi như núi xa, mÅ©i nhá» vểnh cao, cánh môi hồng căng má»ng, Lâm Lạc Nhiên như má»™t món ăn đầy cà m dá»—.
- Ai, ai chứ?
Lâm Lạc Nhiên giá»ng trở nên yếu á»›t, vì Tô Xán nghiêng ngưá»i tá»›i, chiếm
phần lá»›n không gian ghế Ä‘u, cô đà nh rụt và o má»™t bên, ngưá»i đựa dá»±a và o
xÃch sắt rồi, môi hồng he hé, tuy hÆ¡i cong lên như thách thức, nhưng Tô
Xán thấy mi cô run run sợ hãi. Với dung mạo thân hình của cô, đương
nhiên không Ãt con trai theo Ä‘uổi, song vá»›i gia thế và tÃnh cách, cô
chưa từng bị ngưá»i ta trêu chá»c như thế nà y.
Tô Xán kỠsát rất gần Lâm Lạc Nhiên rồi, ở vị trà của y chỉ hơi đưa mắt
xuống là nhìn thấy rìa áo lót mà u đen nâng niu bầu ngực lung linh hết
sức sống động, không biết tương lai chà ng trai may mắn nà o được chạm và o
đó, hương thÆ¡m nhà n nhạt từ cÆ¡ thể cô truyá»n tá»›i, đầu kêu ong ong, ngà y
cà ng mất kiểm soát, giá»ng khà n khà n:
- Äúng, vì không có đủ sức mạnh, nên mình luôn để vuá»™t má»™t và i thứ, lần nà y có nên bá» qua không?
Äầu óc Lâm Lạc Nhiên rối loạn, mắt mở to tá»™i nghiệp, gò đồi đầy đặn
không ngừng nhô lên hụp xuống đầy má»i gá»i, cặp môi hồng nhẹ phả hương
thÆ¡m hổn hển nói nhá»:
- Mình mình không biết, bạn há»i mình mình há»i ai?
Äúng là cái bá»™ dạng nà y, quá mức đáng yêu, Tô Xán nuốt nước bá»t há»i:
- Không biết, hay là không nên?
Câu nà y Tô Xán cũng thấy mình quá đáng, được nước lần tới, giống mấy ông chú bất lương dụ dỗ nữ sinh.
Lâm Lạc Nhiên ngẩng ngưá»i, quáºt cưá»i hất hà m lên, cưá»i khanh khách:
- ÄÆ°á»£c, mình nói không nên, bạn dám là m gì?! Trò trẻ con.
Ã, bị xem thưá»ng rồi? Cô nà ng nà y quá giá»i thay đổi, té ra vừa xong bá»™
dạng yếu Ä‘uối là giả vá», Tô Xán giáºn rồi, đừng tưởng là Lâm gia đại tiểu
thư mà đây không xỠđược nhé.
Vừa kỠsát một chút, Lâm Lạc Nhiên nói ngay:
- Cáºu định khinh bạc tôi sao?
Vẻ mặt rất bình tĩnh, hoà n toà n không có giác ngộ của nạn nhân.
- Bị bạn nhìn ra rồi, đúng là mắt sáng như đuốc.
Äã ngá»i thấy mùi thÆ¡m trên tóc Lâm Lạc Nhiên, nếu không phải vì không
cam tâm, Tô Xán đã từ bá», tuy y không muốn thừa nháºn, nhưng phân tÃch
tâm lý cÅ©ng hiểu mình không cam tâm là vì tá»± ti. Äối diện vá»›i Lâm Lạc
Nhiên vÃ ÄÆ°á»ng VÅ©, y Ãt nhiá»u có chút tâm thái nà y.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
« 1 19 20 21 ... 55 »