Äế Bá
Tác giả: Tác giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
Số chương: 848
Lần đọc: 444.186
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
« 1 22 23 24 ... 85 »
06.05.2015
Chương 246
Äấu già u vá»›i ta? (2)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Có thể nói ở chá»— nà y cái gì cần Ä‘iá»u có, đặc biệt là có từng kiện chân khà bảo luân các nÆ¡i, thần kiếm tiên tháp, hà o quang phun ra nuốt và o, tản mát uy thế chấn động tâm thần, là m cho ngưá»i ta hÃt thở không thông! Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äám ngưá»i Lý Thất Dạ Ä‘i tá»›i, chưởng quầy trong cá»a hà ng tá»± mình ra đón, mặc dù nói đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân nà y vừa nhìn là tiểu tá» chưa thấy các mặt xã há»™i.
Nhưng mà Lý Thất Dạ khà định thần nhà n, bên ngưá»i lại có Lý Sương Nhan, Trần Bảo Kiá»u là mỹ nhân tuyệt thế, ánh mắt thương nhân khôn khéo vừa nhìn đã biết khách hà ng lá»›n, huống chi Thạch Cảm ÄÆ°Æ¡ng, Ngưu Phấn cÅ©ng không phải thế hệ bình thưá»ng.
Äi và o cá»a hà ng lá»›n như thế, đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân có chút mất bình tÄ©nh, nhưng mà Lý Thất Dạ vẫn khà định thần nhà n.
Chưởng quầy tiến lên tương bồi, cÅ©ng vô cùng thức thá»i, Ä‘i lên chà o há»i, nhìn tư thế cá»§a Lý Thất Dạ cÅ©ng không dám mở miệng giá»›i thiệu loạn.
Lý Thất Dạ vừa và o cá»a, ánh mắt nhìn qua cá»a viện, trong đại viện có nhiá»u lầu các, trên lầu các nhá» nà y treo má»™t cái Hoà ng Chung, Hoà ng Chung cÅ© kỹ, phÃa trên có phù văn cổ xưa, không có chút sáng bóng nà o!
Trong lầu các trừ có Hoà ng Chung nà y ra, còn có hai tiểu thụ, hai bên trái phải cá»§a Hoà ng Chung có bà y má»™t váºt phẩm, cách tiểu thụ bên trái còn có ba trang giấy và ng, ba trang giấy và ng nà y không biết lấy từ đâu, cÅ©ng không biết đã qua bao nhiêu năm, ba trang giấy nà y đã ố và ng.
Bên phải tiểu thụ chÃnh là má»™t cục đá nhá», hoặc là má»™t cái trứng, thứ nà y không rõ là đá hay là trứng, lá»›n nhá» như nắm đấm, xem ra giống như tảng đá, nhưng lại giống như quả trứng.
Äám ngưá»i Nam Hoà i Nhân cÅ©ng kỳ quái, không rõ vì sao ba món đồ váºt không hấp dẫn ngưá»i ta lại được đặt lên đây, mà Lý Thất Dạ thì chú ý ba món nà y như nhìn thấy đồ ngon, dưá»ng như ba món đồ nà y là tác phẩm nghệ thuáºt quý giá nhất.
Lý Thất Dạ nhìn qua ba món nà y chằm chằm, chưởng quầy cÅ©ng là tháºp phần thức thá»i, lẳng lặng đứng má»™t bên, không nói tiếng nà o, không có quấy rầy.
- Thứ tốt, đúc tiên dân, nguyên ở chúng sinh, chung tốt, má»™t cái chung tốt, váºt báu vô giá.
Lý Thất Dạ sau khi thưởng thức một phen, sau đó khen.
Lý Thất Dạ mới mở miệng, chưởng quẩy vui vẻ, cũng mở miệng nói ra:
- Tiên sinh quả tháºt bất phà m, trong Ä‘iếm cá»§a ta có vô số món đồ, tiên sinh là ngưá»i chú ý tá»›i nó nhiá»u nhất. Ba món nà y là trấn Ä‘iếm chi bảo cá»§a Cổ à Trai chúng ta, thuá»™c vá» hà ng không bán.
- Kiêu Hoà nh truyện cá»u chỉ, di thổ xuất nhất thạch. Không bán cÅ©ng là bình thưá»ng, đổi lại là ta cÅ©ng không bán. Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lý Thất Dạ vừa cưá»i vừa nói.
Lý Thất Dạ nói lá»i nà y khiến chưởng quầy chấn động, động dung, sau đó Lý Thất Dạ từ biệt, nói:
- Tiên sinh quả nhiên là cao nhân, má»™t câu nói rõ chân tướng, không được, không được. Cổ à Trai ta ở cá»a tiệm ở thà nh nà y vô số năm tháng, khách nhân tá»›i cá»a hà ng biết được lai lịch cá»§a ba món nà y, rải rác không có mấy.
Äối vá»›i chưởng quầy tán thưởng, Lý Thất Dạ chỉ cưá»i mà không nói, phong khinh vân đạm, không có nhiá»u lá»i.
Mà đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân hai mắt nhìn nhau, vá»›i ánh mắt cá»§a bá»n há» không có nhìn thấy ba món nà y có gì trân quý, trên thá»±c tế ngay cả Lý Sương Nhan cÅ©ng không nhìn ra. Ba món đồ trước mắt quá bình thưá»ng, má»™t kiện là Hoà ng Chung, má»™t kiện là ba tấm giấy nát, má»™t kiện là má»™t tảng đá bình thưá»ng.
Nam Hoà i Nhân tiểu tá» nà y tá»± cho là có ánh mắt, nhưng hắn cÅ©ng không biết ba món nà y trân quý ra sao, mà Lý Thất Dạ không nói, hắn không dám há»i. Chỉ há»i chưởng quầy:
- Chưởng quầy gia, đại sư huynh cá»§a chúng ta chÃnh là thần nhãn thức tiên váºt, đám tiểu bối chúng ta ánh mắt vụng vá», vô năng từng thưởng thức ba bảo váºt quý giá nà y.
- Muốn há»i lai lịch cá»§a ba món nà y thì cứ nói thẳng, Ä‘i má»™t vòng lá»›n là m cái gì.
Lý Thất Dạ cưá»i má»™t tiếng, sau đó vá»— ót Nam Hoà i Nhân má»™t cái.
Lý Thất Dạ má»›i mở miệng chỉ có chưởng quầy hiểu, Nam Hoà i Nhân không nhìn ra bảo váºt, nhưng mà chưởng quầy nháºn ra Lý Thất Dạ kiến thức không nhá», hắn chỉ và o ba tấm giấy và ng, giải thÃch: Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ba tấm giấy và ng nà y là do Kiêu Hoà nh tiên đế truyá»n cho tổ tiên cá»§a ta.
Nếu là ngà y thưá»ng, ngưá»i khác bảo hắn giải thÃch, hắn Ä‘á»u lưá»i giải thÃch, nhưng mà lúc nà y đây Lý Thất Dạ má»›i mở miệng, là m cho hắn có cảm giác tri ân, cho nên cÅ©ng có tình cảm không nhá» vá»›i Nam Hoà i Nhân.
- Kiêu Hoà nh tiên đế!
Nghe nói như thế, không chỉ là Thạch Cảm ÄÆ°Æ¡ng, cho dù là Ngưu Phấn cÅ©ng phải động dung, hÃt sâu má»™t hÆ¡i.
Nam Hoà i Nhân cÅ©ng giáºt mình, nói ra:
- Äây là tiên đế đầu tiên cá»§a nhân tá»™c, là tiên đế cả Ä‘á»i bất bại.
Kiêu Hoà nh tiên đế, quá nhiá»u truyá»n thuyết, tuy không phải là ngưá»i chịu tải thiên mệnh đầu tiên, nhưng là tiên đế đầu tiên cá»§a nhân tá»™c. Truyá»n thuyết, Kiêu Hoà nh tiên đế cả Ä‘á»i vô địch, bất luáºn gặp kẻ địch nà o, thiên ma cÅ©ng tốt, cổ minh cÅ©ng được, Ä‘á»u bị đánh bại, cả Ä‘á»i bất bại, không ngưá»i coÌ thể địch!
Phải biết rằng tiên đế chịu tải thiên mệnh, chưởng chấp cà n khôn có ý nghÄ©a vô địch, nhưng mà trước khi bá»n há» trở thà nh tiên đế, ai cÅ©ng không dám nói cả Ä‘á»i vô địch. Cho dù là Minh Nhân tiên đế và o thá»i trẻ cÅ©ng có thất bại vô số lần. Trên thá»±c tế khi còn trẻ Ä‘a số tiên đế Ä‘á»u có nhiá»u địch nhân, bị đánh bại nhiá»u lần, đây không phải chuyện xấu hổ gì! Äại đạo nhiá»u gian khó, thắng bại là chuyện bình thưá»ng.
Nhưng mà Kiêu Hoà nh tiên đế, cả Ä‘á»i bất bại, đây chÃnh là sắc thái mê ly trà n ngáºp truyá»n kỳ cá»§a hắn!
Chưởng quầy má»›i mở miệng, đã dá»a đám tiểu tá» Nam Hoà i Nhân nà y kêu to má»™t tiếng, bá»n há» không ngá» Cổ à Trai còn có lai lịch cổ xưa như thế! Còn có lai lịch kinh ngưá»i như váºy.
- Tổ tiên ta có ân vá»›i tiên đế, cho nên tiên đế ban thưởng chÃn tấm giấy. Nếu như tổ tiên ta có nhu cầu gì, chỉ cần ghi lên giấy sẽ được thá»a mãn. Và o thá»i đại đó chỉ cần tổ tiên ta cầm theo má»™t trang giấy, có chá»— nà o không thể Ä‘i? Không có gì không thể cầu? Tổ tiên ta tổng cá»™ng dùng qua sáu trang giấy, còn ba trang giấy vẫn lưu lại Cổ à Trai là m trấn Ä‘iếm chi bảo!
Nhấc tới vinh quang của tổ tiên mình, chưởng quầy cũng có ba phần đắc ý.
- Äây là đế váºt nha.
Äám ngưá»i Khuất Äao Ly cÅ©ng phải động dung. Ba tấm giấy không chút thu hút nà y chÃnh là đế váºt, bảo sao bá»n há» không động dung chứ?
- Nói là đế váºt, nhưng còn hÆ¡n cả đế váºt.
Lý Thất Dạ vừa cưá»i vừa nói.
Chưởng quầy cÅ©ng tươi cưá»i, nói:
- Vẫn là tiên sinh biết hà ng, giấy nà y có ý nghÄ©a không tầm thương vá»›i Cổ à Trai. Nó ý nghÄ©a không chỉ là đế váºt.
Lý Thất Dạ cÅ©ng cưá»i lên. Mà đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân không nhìn ra lai lịch cá»§a hai món khác -- Hoà ng Chung cùng tảng đá. Nhưng mà chưởng quầy không nói vá» hai món còn lại. Nam Hoà i Nhân tuy hiếu kỳ, cÅ©ng chỉ không há»i.
Lý Thất Dạ thưởng thức ba món đồ váºt nà y xong, cháºm rãi bước ra khá»i tiệm, bảo váºt trong tiệm nà y rất nhiá»u, từ bảo khà tá»›i mệnh Ä‘an, từ kỳ binh cho tá»›i dị dược bảo thụ. Không thiếu cái lạ, là m cho đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân hoa cả mắt.
06.05.2015
Chương 247
Äấu già u vá»›i ta? (3)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Lý Thất Dạ từ từ thưởng thức, chưởng quầy vá»™i và ng Ä‘i theo tương bồi, hắn không có giá»›i thiệu vá»›i Lý Thất Dạ, tùy ý Lý Thất Dạ cháºm rãi thưởng thức! Nếu như là khách nhân bình thưá»ng, còn không có chuyện hắn tá»± mình tương bồi.
Nhìn thấy nhiá»u bảo váºt, đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân nhìn hoa cả mắt. Cho dù xuât thân đại môn phái như Lý Sương Nhan, Trần Bảo Kiá»u nhìn thấy nhiá»u bảo váºt trân quý như váºy, cÅ©ng phải động dung. Dám mở ra bảo Ä‘iếm thế nà y, cÅ©ng đủ nói rõ Cổ à Trai là tà ng long ngá»a hổ! Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äây là long sao?
Trên đỉnh đầu lÆ¡ lững rất nhiá»u chân khà bảo binh, tháºm chà là không Ãt há»™p không mở ra, bị khóa bên trong. Trong từng kiện bảo váºt chìm nổi bất định, có má»™t đầu kim long du động, giống như cá bÆ¡i trong nước. Chúng không ngừng bÆ¡i qua lại thảnh thÆ¡i, đầu tiểu long dà i ba xÃch nà y kim quang sáng ngá»i, nhìn qua không khác gì chân long.
Quan sát kim long nà y tháºt lâu, Lạc Phong Hoa há»i thăm.
- Äó là Du Long Tác, chÃnh là đạo ngoại kỳ bảo!
Chưởg quầy trả lá»i.
Äạo ngoại kỳ bảo, nó không phải binh khà nằm trong thá» bảo, chân khÃ, bảo khÃ, đạo ngoại kỳ bảo rất đặc thù. Uy lá»±c cÅ©ng tháºt lá»›n, hÆ¡n nữa đạo ngoại kỳ bảo chế tạo rất không dá»… dà ng, cÆ¡ hồ tất cả Ä‘á»u trân quý hÆ¡n bảo khÃ, chân khà nhiá»u lắm.
- Du Long Tác bán không?
Lạc Phong Hoa vô cùng ưa thÃch đạo ngoại kỳ bảo nà y, nhịn không được há»i.
Chưởng quầy gáºt đầu nói:
- Trong tiệm cá»§a ta, trừ ba kiện trấn Ä‘iếm chi bảo ra, còn lại Ä‘á»u bán. Du Long Tác không phải tu sÄ© tạo thà nh, nó chÃnh là má»™t đầu kim giao sau khi chết chìm xuống biển, long gân cá»§a nó sau đó dung nháºp và o Há»—n Nguyên Kim dưới biển, lại được tinh hoa đại dương tẩm bổ, sau đó thiên địa luyện hóa nên trở thà nh kim long nà y. Du Long Tác yết giá bảy trăm tám mươi năm cổ thánh tinh bÃch! Xem tình cảm vá»›i các ngươi, ngươi cho bảy trăm tám mươi vạn khối cổ thánh tinh bÃch là được.
- Bảy trăm tám mươi cổ thánh tinh bÃch!
Nghe cái giá như thế, Lạc Phong Hoa run lên, không chỉ nói hắn, cho dù là Tẩy Nhan Cổ Phái chỉ sợ cÅ©ng không có nhiá»u cổ thánh tinh bÃch như thế.
Nghe báo giá nà y, đừng nói là Lạc Phong Hoa, cho dù là Khuất Äao Ly cÅ©ng không dám nhìn những bảo váºt nà y, xem ra là đồ xa xỉ.
Äám ngưá»i Nam Hoà i Nhân Ä‘i theo Lý Thất Dạ má»™t vòng lá»›n, tuy bảo váºt rất đáng chú ý, bá»n há» cÅ©ng chỉ xem mà thôi, ngay cả giá cả cÅ©ng không dám há»i, đồ nÆ¡i đây Ä‘á»u là tinh phẩm, đồ váºt bình thưá»ng sẽ không bán ở đây.
Mà Lý Thất Dạ Ä‘i xem các nÆ¡i, cÅ©ng không có mở miệng nói chuyện, chỉ mỉm cưá»i không nói, nhiá»u nhất chỉ ngẫu nhiên gáºt gáºt đầu.
Cuối cùng nhất Lý Thất Dạ ngừng chân nhìn qua thùng gá»— trên bà n, thùng gá»— nà y không có gì quý giá, trong thùng có bốn món đồ, má»™t món là quần áo cÅ© bị tà n phá, má»™t món là cái há»™p dà i, cái há»™p còn không có mở ra, hai món khác là đồng thau chế thà nh, má»™t là tiểu chìu, má»™t cái khác là cái chiêng, tháºp phần cổ quái.
Thá»i Ä‘iểm Lý Thất Dạ ngừng chân lại, Lý Sương Nhan ánh mắt ngưng tụ, cẩn tháºn đánh giá đồ trong cái thùng nà y, nà ng hiểu Lý Thất Dạ vừa ý đồ trong cái thùng nà y.
Lý Sương Nhan đi theo Lý Thất Dạ lâu như thế, nà ng cà ng rõ rà ng, đồ có thể khiến Lý Thất Dạ vừa ý tuyệt đối không đơn giản.
- Äồ váºt trong cái thùng nà y bao nhiêu?
Lý Thất Dạ cẩn tháºn quan sát đồ váºt trong đấy, xác định không sai, sau đó há»i chưởng quầy.
- Hồi bẩm tiên sinh, thứ nà y không phải trong Ä‘iếm cá»§a ta, chÃnh là má»™t cố nhân gá»i bán, cố nhân ra giá tám trăm vạn vương hầu tinh bÃch!
Chưởng quầy vội và ng nói ra.
Má»™t ra giá Ä‘á»u là mấy trăm vạn, Ä‘iá»u nà y tháºt sá»± là đem Khuất Äao Ly bá»n hắn mấy tiểu tá» sợ đến nhảy dá»±ng lên, tại đây thứ đồ váºt tháºt sá»± là đắt đến không hợp thói thưá»ng cha, Mummy đã xuất tưá»ng.
Nam Hoà i Nhân là chó săn cá»§a Lý Thất Dạ, thiện nhìn sắc mặt Lý Thất Dạ. Lý Thất Dạ đứng ở đây là hắn biết Lý Thất Dạ vừa ý đồ trong cái thùng nà y, cho nên lúc nà y hắn như con mèo bị giẫm phải Ä‘uôi, nói: Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chưởng quầy, giá tiá»n nà y quá đắt rồi. Tám trăm vạn vương hầu tinh bÃch? Ta có thể mua thần thạch vương hầu chân khà tốt nhất đấy.
Lúc nà y chưởng quầy dễ nói chuyện, hắn lắc đầu, nói ra:
- Äồ váºt trong cái thùng nà y ta không nhìn ra quý giá ở đâu, nhưng mà cố nhân ra giá như thế. Ta cÅ©ng không có biện pháp.
- Chưởng quầy, chà o há»i bằng hữu cá»§a ngươi má»™t chút, có thể tiện nghi má»™t chút không? Äại sư huynh cá»§a ta vừa ý món đồ nà o đó cÅ©ng không nhiá»u.
Nam Hoà i Nhân chÃnh là chó săn, đương nhiên hắn sẽ kiếm chá»— tốt cho Lý Thất Dạ, cho nên không cần Lý Thất Dạ mở miệng, hắn đã trả giá thay Lý Thất Dạ. Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cái nà y...
Chưởng quầy trầm ngâm một chút.
- ChÃnh là tám trăm vạn vương hầu tinh bÃch mà thôi. Chưởng quầy, đồ váºt nà y ta muốn.
Lúc nà y giá»ng nói đầy ngạo khà vang lên, má»™t ngưá»i bước và o trong tiệm, cưá»i nói âm vang.
Äám ngưá»i Nam Hoà i Nhân nhìn qua ngưá»i tá»›i, ngưá»i từ bên ngoà i và o chÃnh là Cá»u Thánh Yêu Môn đại đệ tá» Lãnh Thừa Phong!
Lúc trong Ma Bối LÄ©nh, Lãnh Thừa Phong Ä‘i theo Thanh Huyá»n thiên tá» và o trong, nhưng mà hắn váºn khà tốt, hắn vốn Ä‘i ra thỉnh đế khà cá»§a Cá»u Thánh Yêu Môn, đế khà không có thỉnh được nhưng tránh được má»™t kiếp.
Lúc nà y Lãnh Thừa Phong Ä‘i tá»›i, mang theo bá»™ dáng tươi cưá»i, đương nhiên hắn cưá»i thì đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân nhìn thấy muốn bao nhiêu giả dối thì có bấy nhiêu giả dối!
Lãnh Thừa Phong tươi cưá»i chà o há»i Lý Sương Nhan, nói ra:
- Sư muá»™i, nghe chưởng môn nói ngươi đã tá»›i Thiên Cổ Thà nh. Không nghÄ© tá»›i nhanh gặp sư muá»™i như váºy.
Äối vá»›i Lãnh Thừa Phong, Lý Sương Nhan chỉ gáºt đầu lên tiếng chà o há»i, cÅ©ng không nói gì thêm.
Thái độ cá»§a Lý Sương Nhan như thế khiến Lãnh Thừa Phong mÅ©i dÃnh đầy tro, hắn lạnh lùng nhìn qua Lý Thất Dạ, cưá»i lạnh má»™t tiếng, nói ra:
- Tẩy Nhan Cổ Phái đúng là xuống dốc, chỉ có tám trăm vạn tinh bÃch còn không cầm ra được! Chỉ có má»™t chút món tiá»n nhá», cÅ©ng dám đến Ä‘i dạo Thiên Cổ Thà nh đệ nhất Ä‘iếm Cổ à Trai!
Lý Sương Nhan Ä‘ang muốn mở miệng, nhưng Lý Thất Dạ lại phất tay, cưá»i tá»§m tỉm nhìn qua Lãnh Thừa Phong, nói ra:
- Nói như váºy, ngươi đúng là muốn mua nó?
- ChÃnh là tám trăm vạn tinh bÃch, số lượng nhá» mà thôi!
Thấy thái độ cá»§a Lý Sương Nhan vá»›i Lý Thất Dạ, Lãnh Thừa Phong không vui! Trên thá»±c tế trong lòng Lãnh Thừa Phong vẫn ưa thÃch Lý Sương Nhan, nhưng vá»›i tư cách là đại đệ tá» cá»§a Cá»u Thánh Yêu Môn, hắn là đối thá»§ cạnh tranh vá»›i Lý Sương Nhan, huống chi Lãnh Thừa Phong tá»± cho mình rất cao, tá»± nháºn là hắn coÌ thể xứng đôi vá»›i Lý Sương Nhan, cho nên tháºp phần rụt rè!
Hiện tại Lý Sương Nhan đi chung với Lý Thất Dạ, trong lòng của hắn không có tư vị.
- Chưởng quầy, đồ váºt trong nà y ta muốn, gói lại.
Lãnh Thừa Phong nhìn Lý Thất Dạ, cưá»i lạnh nói:
- Chỉ có tám trăm vạn còn không cầm ra được, đúng là nghèo kiết há»§ láºu, hừ, tương lai là m sao cầm đồ cưới sư muá»™i ta đây?
Lãnh Thừa Phong hùng hổ dá»a ngưá»i, Lý Sương Nhan muốn mở miệng, nhưng cuối cùng vẫn thở dà i. Vá»›i tư cách đồng môn, nà ng không hy vá»ng đồng môn cừu thị nhau, nhưng mà nà ng hiểu Lý Thất Dạ, biết rõ Lãnh Thừa Phong Ä‘ang tìm mất mặt!
06.05.2015
Chương 248
Tiên dân cá»u ngữ (1)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Lúc nà y chưởng quầy nhìn qua Lý Thất Dạ, Lý Thất Dạ mở miệng trước, chỉ có Lý Thất Dạ không muốn, hắn sẽ bán ra.
- Chưởng quầy, bất kể ai tới trước, ta thêm và o hai trăm vạn! Tóm lại hôm nay cái thùng nà y ta muốn!
Thấy chưởng quầy nhìn qua Lý Thất Dạ, Lãnh Thừa Phong khà đại tà i thô, nhìn chưởng quầy nói ra.
Lãnh Thừa Phong có thái độ như váºy, là m cho Lý Sương Nhan lắc đầu, là m thế là quá pháºn. Mà đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân lại trợn mắt nhìn nhau, nhưng mà không có biện pháp, má»™t ngà n vạn vương hầu tinh bÃch, đối vá»›i bá»n há» mà nói là con số trên trá»i.
- Có tiá»n thì hay lắm sao!
Trong lòng Nam Hoà i Nhân khó chịu, bị Lãnh Thừa Phong là m mất mặt, bá»n há» nghẹn má»™t bụng tức giân, còn khó nuốt hÆ¡n cả con ruồi. Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tiểu tá», ngươi nói đúng, có bản lÄ©nh thì các ngươi mua Ä‘i, chỉ cần ta không ra giá nổi, ta chắp tay nhưá»ng cho.
Lãnh Thừa Phong khinh thưá»ng nhìn Nam Hoà i Nhân, sau đó nhìn Lý Thất Dạ cưá»i lạnh nói:
Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nhưng mà chỉ sợ cho dù có bán cả Tẩy Nhan Cổ Phái cÅ©ng không kiếm được nhiá»u tiá»n như thế.
Lãnh Thừa Phong nói váºy láºp tức khiến đám ngưá»i Khuất Äao Ly trợn mắt nhìn nhau, chỉ có Thạch Cảm ÄÆ°Æ¡ng, Ngưu Phấn là lão hồ ly vẫn trầm ổn.
- Ngà n vạn vương hầu tinh bÃch, chúng ta có thể ra!
TÃnh cách Trần Bảo Kiá»u cương liệt là m sao nhịn được cục tức nà y, nhìn Lý Thất Dạ nói ra:
- Công tá», chúng ta mua là được!
Mặc dù nói Trần Bảo Kiá»u đã rá»i khá»i Trần gia, nhưng vẫn có tÃch súc, huống chi cha mẹ cá»§a nà ng thương yêu con gái bảo bối, trước khi chia tay vụng trá»™m đưa cho nà ng không Ãt tà i sản.
Sư muá»™i Ä‘i theo Lý Thất Dạ cùng má»™t chá»—,chuyện nà y khiến Lãnh Thừa Phong khó chịu, bây giá» còn có thêm Trần Bảo Kiá»u dung nhan tuyệt mỹ, có thể nói là là m cho Lãnh Thừa Phong ghen ghét.
- Hừ, Tẩy Nhan Cổ Phái cũng chỉ có thể dựa và o nữ nhân ăn cơm thôi!
Lãnh Thừa Phong khinh thưá»ng nói.
- Sư huynh --
Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lý Sương Nhan cÅ©ng hiểu được Lãnh Thừa Phong quá mức hùng hổ dá»a ngưá»i, muốn mở miệng, nhưng, lại bị Lý Thất Dạ ngăn lại.
Lý Thất Dạ nhìn Lãnh Thừa Phong, nói ra:
- Ngươi đúng là muốn mua cái thùng nà y?
- Ta mua chắc rồi!
Lãnh Thừa Phong cưá»i nhạt má»™t chút, nói ra:
- Cho dù ta không mua, bằng ngươi cÅ©ng có thể lấy ra tám trăm vạn vương hầu tinh bÃch sao?
- Ngươi?
Lý Thất Dạ cưá»i rá»™ lên, lắc đầu, nói ra:
- Chỉ bằng ngươi cÅ©ng muốn giáºt đồ vá»›i ta? Chưởng quầy, ta muốn.
- Chưởng quầy, một ngà n hai trăm vạn!
Lãnh Thừa Phong nhìn Lý Thất Dạ, cưá»i lạnh nói:
- Bổn công tá» gần đây phát tà i, không có thứ gì nhiá»u, chỉ có tinh bÃch là nhiá»u.
Chưởng quầy cũng nhìn qua Lý Thất Dạ, Lãnh Thừa Phong ra giá cao như thế, mà Lý Thất Dạ xuất ra tám trăm vạn thì hắn sẽ bán cho Lãnh Thừa Phong.
- Hoà ng Chung Côn Ngô, Nhất Minh động thiên.
Lý Thất Dạ nói sau, sau đó nhìn qua chưởng quầy.
Vừa nghe được lá»i nà y cá»§a Lý Thất Dạ, chưởng quầy biến sắc, con mắt trừng to nhìn qua Lý Thất Dạ, trong khoảng thá»i gian ngắn có cảm giác không tưởng tượng nổi.
Chưởng quầy phục hồi tinh thần lại, láºp tức nhìn Lý Thất Dạ nói ra:
- Nếu công tá» muốn, nà y thùng nà y tặng cho quý công tá».
- Chưởng quầy, mặc kệ hắn ra bao nhiêu tiá»n, ta sẽ dùng chân nhân tinh bÃch mua váºt nà y.
Äá»™t nhiên chưởng quầy chuyển biến thái độ, chuyện nà y là m cho sắc mặt Lãnh Thừa Phong trầm xuống, lạnh giá»ng nói.
Chưởng quầy lắc đầu nói ra:
- Vị khách quan kia, tháºt xấu hổ, cái thùng nà y chúng ta không bán. Tiểu Ä‘iếm sẽ đưa cho ngươi má»™t món đồ, dùng bà y tá» tâm ý.
- Ngươi --
Chưởng quầy nói ra lá»i nà y, sắc mặt Lãnh Thừa Phong láºp tức biến hóa, không nói ra lá»i.
Chưởng quầy trầm giá»ng nói:
- Khách quan, hiện tại tiểu Ä‘iếm đóng cá»a, kÃnh xin khách quan rá»i khá»i, chiêu đãi không chu toà n, xin hãy tha lá»—i.
- Ngươi --
Lãnh Thừa Phong láºp tức biến sắc, trợn mắt nhìn, nhưng mà chưởng quầy vô cùng bình tÄ©nh, dưá»ng như không có cảm nháºn được tức giáºn cá»§a Lãnh Thừa Phong.
Cuối cùng nhất, Lãnh Thừa Phong cÅ©ng thở dà i, thất ý rá»i khá»i. Tuy Lãnh Thừa Phong là hùng hổ dá»a ngưá»i, nhưng mà đạo lý cÆ¡ bản vẫn hiểu, tại Thiên Cổ Thà nh nà y rồng rắn lẫn lá»™n, coÌ thể là m thương nhân như Cổ à Trai, địa vị thưá»ng vô cùng kinh ngưá»i, nếu không đã sá»›m bị ngưá»i ta cướp sạch!
- Có tiá»n có gì tốt chứ!
Lãnh Thừa Phong rá»i khá»i, Nam Hoà i Nhân nói:
- So sánh vá»›i đại sư huynh cá»§a chúng ta, chút tiá»n cá»§a ngươi dùng cái rắm gì.
Lãnh Thừa Phong bị Nam Hoà i Nhân nói lá»i nà y là m tức giáºn run rẩy, sắc mặt tái nhợt, vô cùng khó coi, cuối cùng vẫn xám xịt rá»i Ä‘i.
- Ngươi tiểu tá» nà y, miệng độc như váºy.
Lý Thất Dạ lắc đầu, vừa cưá»i vừa nói. Nói hắn mắng, không bằng nói là khen.
- Hắc, Äại sư huynh, ta chỉ là không quen bá»™ dáng nhà già u má»›i nổi cá»§a hắn, có tiá»n dÆ¡ bẩn cÅ©ng không có gì tốt cả.
Nam Hoà i Nhân cưá»i hì hì nói ra.
Lúc nà y chưởng quầy nói lưu loát, tá»± mình gói đồ váºt lại, đưa cho Lý Thất Dạ, nói ra:
- Tệ nhân là có mắt không nhìn được thái sÆ¡n, không biết tiên sinh uyên bác như thế. Món quà nhá» nà y mong tiên sinh vui lòng nháºn cho.
Chưởng quầy khách khà như thế, cung kÃnh như thế, đừng nói là đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân, cho dù là đám ngưá»i Lý Sương Nhan cÅ©ng động dung, Lý Thất Dạ chỉ nói má»™t câu đã hoà n toà n cải biến thái độ cá»§a chưởng quầy, Ä‘iá»u nà y đúng là không thể tưởng tượng nổi.
- Chưởng quầy. Äại sư huynh cá»§a ta má»™t câu nói đáng giá ngà n vạn đấy.
Äám ngưá»i Khuất Äao Ly không dám nhiá»u lá»i, Nam Hoà i Nhân là chó săn thì liếm đầu lưỡi, nhịn không được nói ra:
- Hắc, chưởng quầy, ta cũng nói một câu ’ Hoà ng Chung Côn Ngô, Nhất Minh động thiên ’. Chưởng quầy có tặng cho ta một món đồ hay không?
Lý Thất Dạ vá»— ót cá»§a hắn má»™t cái, cưá»i mắng:
- Tiểu tá», ngươi biết cái gì Hoà ng Chung Côn Ngô, Nhất Minh động thiên, đó là bà máºt tiên dân viá»…n cổ đấy.
- Hắc, Äại sư huynh biết rõ, ta không có biết rõ.
Nam Hoà i Nhân là mà y dạn mặt dà y.
Lý Thất Dạ trừng hắn, Nam Hoà i Nhân láºp tức câm miệng. Hắn đương nhiên hiểu cái gì nên nói, cái gì không thể nói.
- Tiên sinh đi và o bên trong ngồi chứ? Tệ nhân muốn thỉnh giáo tiên sinh.
Chưởng quầy tháºp phần cung kÃnh nói.
- Cũng không sao.
Lý Thất Dạ gáºt gáºt đầu, mang theo đám ngưá»i Lý Sương Nhan Ä‘i và o trong ná»™i đưá»ng Cổ à Trai, mà chưởng quầy Cổ à Trai phân phó tiểu nhị đóng cá»a, hôm nay không buôn bán.
Sau khi Ä‘i và o ná»™i đưá»ng, chưởng quầy vô cùng nhiệt tình, xoát sau đó tặng cho đám ngưá»i Lý Sương Nhan má»—i ngưá»i má»™t khối bảo ngá»c, nói ra:
- Äây là ngá»c ấn khách khà cao cấp nhất cá»§a Cổ à Trai. Chư vị chiếu cố sinh ý Cổ à Trai, tất cả chiết khấu bảy mươi phần trăm!
Chưởng quầy nhiệt tình như váºy, láºp tức khiến má»i ngưá»i động dung, phải biết rằng, Cổ à Trai chÃnh là buôn bán tinh phẩm cao cấp, động và o là mấy trăm vạn tinh bÃch, chiết khấu bảy mươi phần trăm là rất dá»a ngưá»i.
Thá»i Ä‘iểm nà y đám ngưá»i Lý Sương Nhan má»›i ý thức được Lý Thất Dạ má»™t câu giá trị vạn kim! ChÃnh là miệng và ng lá»i ngá»c.
- Tiểu điếm có chỗ không hiểu, còn cần tiên sinh chỉ điểm sai lầm.
Chưởng quầy ngồi xuống sau đó chà xát tay. Nghiêm túc nói với Lý Thất Dạ.
06.05.2015
Chương 249
Tiên dân cá»u ngữ (2)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Chưởng quầy muốn tiên dân cá»u ngữ thì cứ nói thẳng, theo ta thấy, chưởng quầy cÅ©ng là ngưá»i có thể là m chá»§.
Lý Thất Dạ cưá»i nói.
Chưởng quầy tâm thần kịch chấn, "Tiên dân cá»u ngữ" nà y vá»›i hắn quá rung
động, ngưá»i khác không biết, nhưng mà gia tá»™c cá»§a hắn biết thứ nà y trân
quý ra sao.
- Tiên sinh cao nhân --
Chưởng quầy vội và ng cuối đầu, nói ra:
- Không biết tôn xưng của tiên sinh?
- Ta nha.
Lý Thất Dạ cưá»i nói:
- Äệ tá» Tẩy Nhan Cổ Phái, Lý Thất Dạ. Không biết chưởng quầy có phải là đại chấp sá»± Cổ gia nhất mạch hay không?
- Không dám, không dám.
Chưởng quầy lúc nà y động dung, vội và ng nói:
- Tệ nhân được tộc nhân nâng đỡ, miễn cưỡng là m gia chủ.
- Chuyện nà y ta cũng hơi ngoà i ý muốn.
Lý Thất Dạ vừa cưá»i vừa nói:
- Gia chá»§ Cổ gia tá»± mình buôn bán, Ä‘iá»u nà y tháºt sá»± là không dá»….
Vá» phần đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân lại đưa mắt nhìn nhau, Lý Thất Dạ nói Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
chuyện vá»›i chưởng quầy, bá»n há» căn bản nghe không rõ, cái gì Cổ gia, cái
gì đại chấp sá»±, bá»n há» nghe không hiểu.
- Gia quy Cổ gia, ta biết rõ.
Lý Thất Dạ thong dong nói:
- Cổ gia Hoà ng Chung ta cÅ©ng biết. Gia chá»§, Cổ gia là cá»a hiệu lâu Ä‘á»i
ngà n vạn năm, danh dự Cổ gia buôn bán sinh ý ta cũng biết rõ.
- Tiên dân cá»u ngữ, tiên sinh ra giá.
Cổ chưởng quầy quả nhiên là ngưá»i buôn bán, cÅ©ng không dây dưa daÌ€i doÌ€ng, láºp tức nói.
- Ta muốn không nhiá»u, như váºy Ä‘i.
Lý Thất Dạ vừa cưá»i vừa nói:
- Ta chỉ muốn ba trang giấy của ngươi, chưởng quầy thấy thế nà o?
- Cái nà y --
Chưởng quầy biến sắc. Trên thá»±c tế không chỉ là chưởng quầy, cho dù lÃ
đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân cÅ©ng chấn động, phải biết rằng, ba trang giấy
cổ chÃnh là đế váºt.
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói ra:
- Chưởng quầy, đối với Cổ gia, ta đã ra giá công đạo rồi, nếu không, ta
đã sớm lấy cả ba trang giấy và tảng đá. Chưởng quầy nên biết thứ mà Cổ
gia các ngươi cần trá»ng yếu cỡ nà o.
- Không dám dấu diếm tiên sinh.
Chưởng quầy trầm ngâm một chút, cuối cùng nói ra:
- Chúng ta cần má»™t chút cam Ä‘oan, dù sao chuyện nà y quá trá»ng yếu, má»i ngưá»i nói miệng không bằng chứng.
Lý Thất Dạ nhìn qua chưởng quầy, sau đó cưá»i lên, nói ra:
- CÅ©ng phải, Cổ gia các ngươi kinh doanh ngà n vạn năm rồi, cÅ©ng lÃ
biển chữ và ng, tÃn dá»± cá»§a Cổ gia ta còn tin được. Lấy giấy bút ra, ta
ghi cho các ngươi một câu, các ngươi có thể trở vỠđi thương lượng một
chút. Ta với Cổ gia có lòng tin khá lớn.
- Cảm tạ tiên sinh tÃn nhiệm Cổ gia!
Cổ chưởng quầy lại cáo từ, sau đó mang giấy bút tới đưa cho Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ cầm giấy bút, suy tư một chút sau đó mua bút, công tác liên tục, sau đó đưa cho Cổ chưởng quầy, nói ra:
- Äi thôi, đừng quá lâu, kiên nhẫn cá»§a ta có giá»›i hạn.
Chưởng quầy phân phó tiểu nhị chiêu đãi đám ngưá»i Lý Thất Dạ, sau đó vá»™i và ng rá»i Ä‘i, không dám lãnh đạm!
Sau khi Cổ chưởng quầy rá»i khá»i, đám ngưá»i Lý Sương Nhan vô cùng nghi
vấn nhìn qua Lý Thất Dạ, đến bây giá» Nam Hoà i Nhân cÅ©ng không dám há»i.
- Cái gì là tiên dân cá»u ngữ?
Cuối cùng vẫn là Trần Bảo Kiá»u mở miệng, nà ng nhịn không được mà há»i thăm.
Lý Thất Dạ nhìn qua Trần Bảo Kiá»u, lắc đầu, nói ra:
- Äây không phải thứ mà các ngươi nên biết, đây là chuyện liên quan tá»›i thá»i đại cổ xưa.
Nghe được Lý Thất Dạ nói như váºy, Trần Bảo Kiá»u không há»i, nếu như Lý
Thất Dạ muốn nói, không cần nà ng há»i cÅ©ng sẽ nói cho nà ng biết. Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cái Hoà ng Chung kia là mấu chốt?
Vẫn là Äồ Bất Ngữ Ãt nói mở miệng há»i, hắn vẫn Ãt nói chuyện, chú ý nhiá»u, là m việc còn đáng tin hÆ¡n Nam Hoà i Nhân nhiá»u.
- Ãnh mắt rất tốt.
Lý Thất Dạ nhìn Äồ Bất Ngữ sau đó khen.
- Ba trang giấy là đế váºt, chẳng lẽ Hoà ng Chung là tiên đế chân khÃ? Hoặc là thứ còn quý hÆ¡n tiên đế chân khÃ?
Nam Hoà i Nhân nói:
- Thứ trá»ng yếu như váºy cÅ©ng dám bà y ra, không sợ bị ngưá»i ta Ä‘oạt sao?
Äúng như chưởng quầy nói, ba tấm giấy và ng là đế váºt, dùng ba kiện đế
váºt đổi lấy "Tiên dân cá»u ngữ", mà cái gá»i là "Tiên dân cá»u ngữ" có
quan hệ tá»›i Hoà ng Chung, như váºy thứ nà y còn quý hÆ¡n đế váºt, ý tứ chỉ sợ
là cao hÆ¡n cả tiên đế bảo khà hoặc là tiên đế chân khÃ.
- Äoạt?
Lý Thất Dạ cưá»i rá»™ lên, lắc đầu, nói ra:
- Hoà ng Chung đặt ở đó, ngưá»i có thể cướp Ä‘i không có bao nhiêu ngưá»i. Lại nói ngưá»i dám Ä‘oạt cá»§a Cổ gia cÅ©ng không nhiá»u.
- Cổ gia có lai lịch gì?
Khuất Äao Ly lại không nhịn được lên tiếng há»i. CoÌ thể mở ra bảo Ä‘iếm
như thế, nhưng mà dám mở cá»a tiệm đầy bảo váºt như thế, tuyệt đối có lai
lịch kinh thiên.
- Là tồn tại vô cùng cổ xưa, mà Nam Thiên thế gia cổ xưa gì đó so sánh vá»›i bá»n há», vẫn còn kém xa.
Lý Thất Dạ vừa cưá»i vừa nói:
- Không xuất thế không có nghÄ©a là ngưá»i ta không cưá»ng đại! Trong cá»u
giới, có chút tồn tại đã vượt qua tưởng tượng của các ngươi, thế gian
nà y cưá»ng đại nhất không phải là đế thống tiên môn!
- Còn tồn tại cưá»ng đại hÆ¡n cả đế thống tiên môn sao?
Lạc Phong Hoa cÅ©ng động dung há»i thăm. Là đệ tá» trẻ tuổi, trong mắt hắn
xem ra, đế thống tiên môn đã là vô thượng, tháºm chà là quái váºt khổng
lồ.
- Còn mạnh hÆ¡n đế thống tiên môn, còn mạnh hÆ¡n cả Thanh Huyá»n quốc gia
cổ cÅ©ng không phải không có, còn cưá»ng đại hÆ¡n Trưá»ng Hà Tông vẫn có,
nhưng mà nha...
Nói đến đây, Lý Thất Dạ hÃp mắt không nói nữa.
- Trưá»ng Hà Tông rất cưá»ng đại sao? Truyá»n thuyết Thanh Huyá»n quốc gia cổ có hai Ä‘á»i tiên đế đấy.
Hứa Bá»™i Ãt nói chuyện há»i thăm.
CÅ©ng không chỉ có Hứa Bá»™i cho rằng như váºy, trên thá»±c tế chỉ sợ rất
nhiá»u đệ tá» chưa thấy các mặt xã há»™i vẫn cho rằng là như váºy, Thanh
Huyá»n quốc gia cổ, má»™t quốc gia ra hai đế, đây là quái váºt khổng lồ,
không ngưá»i nà o coÌ thể rung chuyển, bất luáºn đại giáo cương quốc gì
cũng biến sắc.
- Trưá»ng Hà Tông còn đáng sợ hÆ¡n cả Thanh Huyá»n quốc gia cổ.
Lý Thất Dạ cÅ©ng không nói gì, Lý Sương Nhan cÅ©ng không nói chuyện, nhưng mà Äồ Bất Ngữ Ãt nói chuyện lại thở dà i, nói:
- Trưá»ng Hà Tông là má»™t môn ba đế, nó nằm ở Äông Bách Thà nh, có thể nói
là quái váºt khổng lồ chân chÃnh, không ngưá»i nà o có thể rung chuyển!
- Một, một, một môn ba đế --
Trương Ngu trung thực cũng chấn động, nói chuyện cà lăm, trên thực tế,
bị chấn động không chỉ có Trương Ngu, Hứa Bội, các đệ tỠkhác cũng thế.
- Một môn ba đế!
Cho tá»›i bây giỠđám ngưá»i Lạc Phong Hoa cÅ©ng phải hÃt sâu má»™t hÆ¡i.
Thanh Huyá»n quốc gia cổ có hai Ä‘á»i tiên đế, trong mắt bá»n há» cà ng lÃ
quái váºt khổng lồ, má»™t môn ba đế như Trưá»ng Hà Tông, cuối cùng còn đáng
sợ tới bực nà o!
- ChÃn giá»›i mênh mông, có nhiá»u thứ vượt xa tưởng tượng cá»§a các ngươi.
Lý Thất Dạ vừa cưá»i vừa nói:
- Tuy nhân hoà ng giá»›i cá»§a chúng ta sinh ra tiên đế không thua gì các Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
giá»›i khác, nhưng mà có nhiá»u thứ vẫn không phải thể chá»c. Nếu có má»™t
ngà y các ngươi ra khá»i nhân hoà ng giá»›i, Ä‘i tá»›i nÆ¡i khác, sẽ có ngà y nhìn
thấy mà thôi.
06.05.2015
Chương 250
Tiên dân cá»u ngữ (3)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Lá»i nà y khiến đám ngưá»i
Khuất Äao Ly đưa mắt nhìn nhau, trước đó đối vá»›i bá»n há» mà nói muốn ra Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
khá»i trung tâm vá»±c cÅ©ng khó khăn, trung tâm vá»±c rá»™ng lá»›n khôn cùng, rá»™ng
ức ức vạn dặm, từ trung tâm vá»±c đến Äông Bách Thà nh hoặc là đại dương
phÃa bắc mênh mông, đây là chuyện không dá»… dà ng, mở đạo môn cÅ©ng cần hao
tốn vô số tinh bÃch.
- Truyá»n thuyết từ khi Hắc Long Vương cùng Äạp Không tiên đế đánh má»™t
tráºn xong, xé rách thiên mệnh, giá»›i đạo nứt vỡ, giá»›i bÃch bị phong tá»a,
chÃn giá»›i không tương thông vá»›i nhau nữa.
Khuất Äao Ly lúc nà y nhẹ giá»ng nói.
- Äúng nha, chÃn giá»›i không tương thông nhau đã ba bốn vạn năm rồi.
Ngưu Phấn cũng thở dà i một hơi, nói ra:
- Truyá»n thuyết năm đó Hắc Long Vương cùng Äạp Không tiên đế đánh má»™t
tráºn chiến, quá bá đạo, mấy ngà y thiên mệnh bị nứt vỡ. Chỉ háºn không
sinh ra trong năm đó, không thể gặp đại chiến của Hắc Long Vương cùng
Äạp Không tiên đế.
- Hắc Long Vương lợi hại như váºy sao?
Với tư cách nữ đệ tỠHứa Bội cũng trợn to mắt lên, sợ hãi nói:
- Không phải nói tiên đế vô địch sao? Hắc Long Vương tháºt sá»± có thể đại chiến vá»›i Äạp Không tiên đế?
Nhắc tá»›i "Hắc Long Vương", cho dù là đám ngưá»i thế hệ trước như Ngưu Phấn cÅ©ng phải động dung, mấy lão đầu bá»n há» nhìn nhau.
- Hắc Long Vương, có thể nói là tồn tại cấm kỵ.
Cuối cùng vẫn là Ngưu Phấn mở miệng, nói ra:
- Truyá»n thuyết hắn là ngưá»i thế nhân biết nhiá»u nhất, hắn sống ba Ä‘á»i,
ba thế ngang trá»i, ba thế kinh thiên. Truyá»n thuyết hai tiên đế thà nh
đạo trước Äạp Không tiên đế cÅ©ng phải kÃnh trá»ng Hắc Long Vương bảy
phần. Tháºm chà có đồn đãi nói, Hắc Long Vương xuất hà nh, ngay cả tiên đế
cũng không muốn gặp, nhượng bộ lui binh.
- Cái nà y, cái nà y, cưá»ng đại như váºy? Chẳng lẽ hắn cÅ©ng như tiên đế?
Nghe được Ngưu Phấn nói như váºy, Khuất Äao Ly bá»n hắn cái nà y tuổi trẻ đồng lứa cÅ©ng không khá»i chịu động dung.
- Hắc Long Vương đã cưá»ng đại như váºy, vì cái gì hắn không chịu tải thiên mệnh, chưởng chấp cà n khôn, trở thà nh tiên đế chứ?
Lạc Phong Hoa cÅ©ng tò mò há»i.
Ngưu Phấn lắc đầu, nói ra:
- Chuyện nà y chỉ sợ không có ai biết, nghe nói chuyện nà y vẫn là câu há»i, đệ tá» Hắc Long Vương cÅ©ng chưa chắc biết rõ vì cái gì.
- Hắc Long Vương cùng Äạp Không tiên đế đánh má»™t tráºn, là ai thắng?
Nam Hoà i Nhân hưng phấn nói ra. Một là tam thế kinh thiên, một là vô
địch tiên đế, cả hai đánh má»™t tráºn, xé rách thiên mệnh, đây là tráºn
chiến đáng sợ cỡ nà o.
- Không biết.
Ngưu Phấn cưá»i khổ má»™t tiếng, nói ra:
- Nghe sợ đến bây giá», không có ai biết kết quả tráºn đánh đó. Äánh xong
tráºn nà y, Hắc Long Vương biến mất, Äạp Không tiên đế cÅ©ng không xuất
hiện, đế uy vẫn nhạt nhòa! Thiên mệnh cũng mất.
Äám ngưá»i Lạc Phong Hoa nghe xong lại thất thần, có thể đấu vá»›i tiên đế,
đây là tồn tại khó lưá»ng, xé rách thiên mệnh, là m cho chÃn giá»›i sau
thá»i đại đạo gian không tương thông, là m cho tu sÄ© thiên hạ già y vò ba
vạn năm, đây là tráºn chiến đáng sợ cỡ nà o?
Trong khi đám ngưá»i Lạc Phong Hoa bà n vá» Hắc Long Vương, Lý Thất Dạ
không nói câu nà o, hắn ngồi đó ngẩn ngưá»i, lâm và o trong trầm mặc.
Với tư cách kiếm thị tùy tùng, Lý Sương Nhan phát hiện Lý Thất Dạ khác
thưá»ng, thá»i Ä‘iểm má»i ngưá»i lâm và o trầm mặc, Lý Sương Nhan lúc nà y má»›i
nhẹ nhà ng há»i:
- Như thế nà o?
Lý Thất Dạ phục hồi tinh thần lại, cưá»i lên, lắc đầu, nói ra:
- Không có việc gì, truyá»n thuyết đặc sắc tuyệt luân, là m cho ngưá»i ta hướng tá»›i.
Nói đến đây, trong lòng cá»§a hắn cÅ©ng không khá»i nhẹ nhà ng mà thở dà i má»™t
hÆ¡i, hắn đương nhiên biết rõ Tiểu Hắc tá» tại sao phải ra tay trá»ng sinh
thần tống tiểu bạch hồ!
- Tuyệt thế quyết đấu, đáng tiếc không sinh ra ở thá»i đại đó, không thể thấy đại chiến kinh thiên nà y.
Khuất Äao Ly cÅ©ng cảm khái.
Vá» phần đám ngưá»i Lạc Phong Hoa cà ng thất thần, tháºt lâu không nói.
CÅ©ng không biết quá bao lâu, Cổ chưởng quầy rốt cục trở vá», hắn Ä‘i và o đã bái Lý Thất Dạ, trịnh trá»ng nói:
- Tiên sinh vô song, trải qua các trưởng lão trong gia tộc xem xét, đây
tuyệt đối là chữ tháºt. Cổ gia chư lão đã đồng ý yêu cầu cá»§a tiên sinh,
tiên sinh giao ’ tiên dân cá»u ngữ’ cho chúng ta, chúng ta dùng ba trang
giấy trao đổi.
- Cổ gia buôn bán đúng là thống khoái.
Lý Thất Dạ gáºt gáºt đầu, nói ra:
- Ta hiện tại cho các ngươi ’ tiên dân cá»u ngữ ’, nếu như có chá»— nà o không rõ, tùy thá»i có thể tá»›i Tẩy Nhan Cổ Phái tìm ta! Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi nói xong Lý Thất Dạ vung bút viết ra, đám ngưá»i Lý Sương Nhan
cÅ©ng biết nặng nhẹ, Ä‘á»u đứng ở má»™t bên, không dám đứng ngoà i quan sát.
Lý Thất Dạ viết xong "tiên dân cá»u ngữ", láºp tức niêm phong đưa cho Cổ
chưởng quầy, lúc nà y Cổ chưởng quầy đã chuẩn bị tốt ba trang giấy cho Lý
Thất Dạ, dùng há»™p báu cất kỹ, cung kÃnh đưa cho Lý Thất Dạ.
- Hy vá»ng lần sau còn có cÆ¡ há»™i hợp tác vá»›i tiên sinh.
Trịnh trá»ng cất kỹ "tiên dân cá»u ngữ", Cổ chưởng quầy nói ra.
Lý Thất Dạ cưá»i nói:
- Sẽ, buôn bán tương lai sẽ có rất nhiá»u thá»i Ä‘iểm phải giao dịch vá»›i Cổ gia các ngươi.
Nói xong Lý Thất Dạ cÅ©ng không ở lâu, mang theo đám ngưá»i Lý Sương Nhan rá»i Ä‘i.
Lúc rá»i Ä‘i, Lạc Phong Hoa nhìn qua Du Long Tác không ngừng bay qua đỉnh
đầu và i lần, hắn tháºt sá»± ưa thÃch đạo ngoại kỳ bảo nà y, đáng tiếc, dùng
thực lực của hắn mua không nổi.
Lúc nà y Cổ chưởng quầy thò tay một trảo, bắt lấy Du Long Tác, đưa cho Lạc Phong Hoa đang lưu luyến, nói ra:
- Nếu tiểu hữu ưa thÃch, váºy tặng tiểu hữu.
Lạc Phong Hoa lúc nà y không dám tin và o lá»— tai cá»§a mình, láºp tức chấn
động, nhịn không được văn vê dụi mắt nhìn qua Du Long Tác trước mặt.
- Còn không mau đa tạ Cổ chưởng quầy hùng hồn!
Lý Thất Dạ gáºt gáºt đầu, mỉm cưá»i nói.
Lạc Phong Hoa phục hồi tinh thần lại, cất kỹ Du Long Tác sau đó hưng
phấn cảm kÃch Cổ chưởng quầy, sau đó nhìn Lý Thất Dạ khom ngưá»i nói ra:
- Äa tạ đại sư huynh.
Lạc Phong Hoa là đệ tá» trẻ tuổi có tư chất, hắn cÅ©ng là ngưá»i thông
minh, biết rõ Cổ chưởng quầy tặng đồ váºt trân quý như váºy cho hắn, đó lÃ
bởi vì tá» tình cảm vá»›i đại sư huynh, nếu không dùng thân pháºn cá»§a hắn,
căn bản là không quan tâm tới một tiểu tu sĩ như mình.
Nhìn thấy cảnh nà y, là m cho Nam Hoà i Nhân cÅ©ng chảy nước miếng, mà y dạn mặt dà y, nhịn không được khẽ cưá»i má»™t tiếng, nói ra:
- Cổ tiá»n bối, hắc, không thể bên nặng bên nhẹ a...
Nam Hoà i Nhân vẫn chưa nói xong, Lý Thất Dạ đã tát và o ót cá»§a hắn, cưá»i mắng:
- Tiểu tá» chá»› có lòng tham, hôm nay Cổ chưởng quầy đã xuất huyết nhiá»u, Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ngươi da mặt dầy như thế, lần sau không mang theo ngươi đi.
Nam Hoà i Nhân gượng cưá»i và i tiếng, không dám lại mở miệng đòi há»i, Lý Thất Dạ nói chuyện, hắn không dám khiêu khÃch.
- Chúng ta Ä‘i tá»›i biệt viện Ä‘i, sư tôn đã phân phó môn hạ đệ tá».
Rá»i khá»i Cổ à Trai, Lý Sương Nhan nhìn sắc trá»i không còn sá»›m, nhìn Lý Thất Dạ nói ra.
- Cũng phải, trước tìm nơi ở lại.
Lý Thất Dạ gáºt gáºt đầu, mang theo Lý Sương Nhan Ä‘i biệt viện cá»§a Tẩy Nhan Cổ Phái.
Tuy Cá»u Thánh Yêu Môn không cách nà o so sánh vá»›i đế thống tiên môn,
nhưng mà nó thà nh láºp từ thá»i đại Minh Nhân tiên đế, vẫn sừng sững tá»›i
bây giá», căn cÆ¡ sâu Ä‘áºm, cá»§a cải cÅ©ng tháºt dầy, trong tấc đất tấc và ng
như Thiên Cổ Thà nh, Cá»u Thánh Yêu Môn vẫn có sản nghiệp.
06.05.2015
Chương 251
Thiên cổ thi địa. (1)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Sản nghiệp Cá»u Thánh Yêu Môn
tại Thiên Cổ Thà nh là một tiểu viện, bỠngoà i nhìn qua chỉ là tiểu
viện, sau khi đi và o thì thấy có động thiên khác, chỉ thấy bên trong lầu
các san sát như rừng, đình viện vá»n quanh, có thể là non xanh nước
biếc.
Không há» nghi ngá», tiểu viện nà y đã bị luyện hóa thà nh động thiên, coÌ thể thu nạp ngà n ngưá»i.
Lúc trước Luân Nháºt Yêu Hoà ng đã có mệnh lệnh, cho nên đám ngưá»i Lý Thất
Dạ và o đây ở thì đệ tá» Cá»u Thánh Yêu Môn láºp tức an bà i cuá»™c sống sinh
hoạt hằng ngà y cho đám ngưá»i Lý Thất Dạ.
Thấy trong Thiên Cổ Thà nh tấc đất tấc và ng nà y có động thiên non xanh
nước biếc như thế, chuyện nà y là m cho đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân hâm má»™
không thôi, thá»i Ä‘iểm nà y bá»n há» cÅ©ng ý thức được chênh lệch giữa Tẩy
Nhan Cổ Phái cùng Cá»u Thánh Yêu Môn.
- Nơi nà y đáng giá nha.
Nam Hoà i Nhân như sắp rớt con mắt xuống, tiểu tỠnà y từ khi đi theo Lý Thất Dạ thì cà ng ngà y cà ng tham tà i.
- Truyá»n thuyết trước kia Tẩy Nhan Cổ Phái chúng ta cÅ©ng có sản nghiệp to lá»›n trong Thiên Cổ Thà nh.
Äồ Bất Ngữ Ãt nói cÅ©ng thở dà i, nói thêm:
- Äáng tiếc vá» sau xuống dốc, khó mà chèo chống, cuối cùng đà nh phải bán nó Ä‘i. Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äồ Bất Ngữ nói ra lá»i nà y là m đám tiểu tá» buồn bả, Tẩy Nhan Cổ Phái
xuống dốc, đây là sá»± tháºt bá»n há» không thừa nháºn cÅ©ng không được.
- Tuy chúng ta hiện tại không có sản nghiệp, má»™t ngà y nà o đó, chúng ta sẽ mua sản nghiệp Tẩy Nhan Cổ Phái vá».
Nam Hoà i Nhân cÅ©ng khÃch lệ nói.
TÃnh cách sinh động như Lạc Phong Hoa cÅ©ng gáºt đầu:
- Äúng váºy, má»™t ngà y nà o đó Tẩy Nhan Cổ Phái chúng ta sẽ quáºt khởi.
Tuy Khuất Äao Ly không có nói, nhưng mà hắn cÅ©ng xiết chặc năm đấm.
Äối vá»›i đám tiểu tỠđồng tâm hiệp lá»±c, sức mạnh như thà nh đồng, Lý Thất Dạ mỉm cưá»i không nói.
Má»i ngưá»i Ä‘á»u dà n xếp tốt, vá»›i tư cách thị nữ Lý Sương Nhan, Trần Bảo Kiá»u phải ở lại bên cạnh Lý Thất Dạ.
Và o trong phòng, Lý Thất Dạ lấy hộp báu ra, lại lấy ba tấm giấy bên
trong ra ngoà i, tỉ mỉ phá»ng Ä‘oán má»™t lần, cuối cùng cÅ©ng cảm khái nói:
- Giấy cá»§a tiên đế, quả nhiên danh bất hư truyá»n, hữu duyên có được.
- Äây không phải đế giấy sao?
Lý Thất Dạ vừa nói như váºy, Trấn Bảo Kiá»u không có trầm ổn như Lý Sương Nhan há»i thăm.
- Äế giấy?
Lý Thất Dạ nhìn nà ng má»™t cái, cưá»i rá»™ lên, lắc đầu, nói ra:
- Äây đương nhiên không phải đế giấy, nếu không là m sao có thể đổi ’
tiên dân cá»u ngữ ’. Cổ gia luôn luôn là biển chữ và ng, tÃn dụng vô song.
Lúc nà y ta cÅ©ng không tÃnh là chiếm tiện nghi cá»§a bá»n há», ta muốn tÃnh
toán bá»n há», chỉ sợ bá»n há» cÅ©ng phải đưa tảng đá kia lên cùng má»›i coÌ
thể đổi ’ tiên dân cá»u ngữ ’.
- Ngươi nói là , ba trang giấy nà y còn quý hÆ¡n cả đế váºt? Cổ à Trai cÅ©ng không biết giá trị cá»§a tấm giấy nà y?
Lý Sương Nhan cũng động dung.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, bằng không thì là m sao ta cầm ’ tiên dân cá»u ngữ ’ để đổi
nó chứ, nếu chỉ là đế váºt, chưa đủ đổi ’ tiên dân cá»u ngữ ’ đâu.
Lý Thất Dạ cưá»i nói.
Trần Bảo Kiá»u động dung, nói ra:
- Thế nhưng mà , Cổ chưởng quầy lại dùng đồ váºt mà Kiêu Hoà nh tiên đế ban thưởng cho tổ tiên bá»n há» ra đổi, chẳng lẽ là giả bá»™?
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói ra:
- Không, Ä‘iểm nà y không có gì là tháºt giả, thứ nà y đúng là váºt Kiêu
Hoà nh tiên đế ban xuống, nhưng mà , nó không phải đế váºt, chÃnh là tiên
lệnh chỉ.
- Tiên lệnh chỉ là cái gì?
Lý Sương Nhan cÅ©ng há»i tiếp. Nếu như ba trang giấy và ng trước mặt chỉ lÃ
đế váºt, vá»›i ánh mắt cá»§a nà ng thì không nhìn ra nó có Ä‘iểm nà o trân quý
hÆ¡n đế váºt.
Lý Thất Dạ cầm ba trang giấy và o trong tay, nhẹ nhà ng phá»ng Ä‘oán, cuối cùng nói ra:
- Tiên chỉ lệnh vừa ra, thần ma tránh lui. Tiên chỉ lệnh là trá»i cao ban xuống.
Nghe được Lý Thất Dạ nói như thế, Lý Sương Nhan cùng Trần Bảo Kiá»u nhìn
nhau, khó trách ba trang giấy nà y còn trân quý hÆ¡n đế váºt, tiên chỉ
lệnh, cái tên nghe tháºt hùng hồn.
- Trên thá»±c tế, háºu đại Cổ gia đã hiểu lầm ý cá»§a tổ tiên bá»n há».
Lý Thất Dạ vừa cưá»i vừa nói:
- Tổ tiên Cổ gia đúng là có ân với Kiêu Hoà nh tiên đế, vỠsau hắn ban
thưởng chÃn tấm tiên chỉ lệnh. Và o thá»i đại đó tổ tiên Cổ gia đã dùng
xong sáu trang giấy, có thể nói tiên chỉ lệnh vừa ra, không gì không là m
được. Vá» sau truyá»n thừa ba trang giấy nà y, Cổ gia Ä‘á»i sau nhìn thà nh
vinh quang, nghÄ© lầm là Kiêu Hoà nh tiên đế ban thưởng, cho rằng thá»i đại
Kiêu Hoà nh tiên đế chỉ cần giấy nà y vừa xuất, Kiêu Hoà nh tiên đế có thể
thá»a mãn bất cứ yêu cầu nà o cá»§a Cổ gia bá»n há». Äáng tiếc, tổ tiên Cổ
gia chết đi quá sớm, không có nói rõ chuyện tiên chỉ lệnh, bằng không
chỉ sợ ba trang giấy cuối cùng nà y đã bị dùng xong rồi.
Tiên chỉ lệnh, và o thá»i đại xa xôi, hắn lúc còn là âm nha đã từng nhìn
thấy má»™t lần, đáng tiếc lúc ấy vá»™i và ng, bị Kiêu Hoà nh tiên đế lấy được, Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
hắn cÅ©ng không có được chÃn trang giấy nà y.
Cưá»i cưá»i, Lý Thất Dạ cất kỹ tiên chỉ lệnh. Ba trang giấy và ng nà y,
trong mắt cá»§a ngưá»i khác là không đáng tiá»n, nhưng mà Lý Thất Dạ lại
biết, ba tấm tiên chỉ lệnh nà y chÃnh là đồ váºt cứu mạng.
Lý Thất Dạ ở lại trong biệt viện Cá»u Thánh Yêu Môn, đệ tá» Cá»u Thánh Yêu
Môn đã sá»›m có Luân Nháºt Yêu Hoà ng phân phó, dùng quy cách cao nhất tiếp
đãi đám ngưá»i Lý Thất Dạ. Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong biệt viện ngà y hôm sau, Lý Sương Nhan nháºn được tin tức cá»§a sư phụ nà ng. Nhìn Lý Thất Dạ nói ra:
- Chiến Thần Äiện chư lão không có tá»›i nhanh như thế, Chiến Thần Äiện
truyá»n lá»i nhắn, trước khi U Minh Thuyá»n xuất hiện bá»n há» má»›i tá»›i.
Lý Thất Dạ cưá»i lên, nói ra:
- Äám lão đầu Chiến Thần Äiện gần đây Ä‘á»u sỉ diện, bà y cái giá lá»›n mà thôi.
Äối vá»›i chuyện nà y Lý Sương Nhan chỉ có thể cưá»i mà không nói. Chuyện
nà y chÃnh là Cá»u Thánh Yêu Môn không thể là m chủ, cho dù là sÄ© diện cá»§a
Chiến Thần Äiện thì bá»n há» cÅ©ng không có cách nà o, dù sao Cá»u Thánh Yêu
Môn vá» sau còn phải dá»±a và o Chiến Thần Äiện.
- Äi, chúng ta Ä‘i trước, đám lão đầu kia nói sẽ tá»›i sau.
Lý Thất Dạ gá»i đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân, vừa cưá»i vừa nói:
- Chúng ta nhà n rỗi cũng nhà n rỗi. Ở chỗ nà y phơi nắng, không bằng tiến và o thiên cổ thi địa đoạt bảo đi.
- Và o thiên cổ thi địa Ä‘oạt bảo váºt!
Nghe được Lý Thất Dạ nói như thế đám ngưá»i nà y chấn động tinh thần, Nam
Hoà i Nhân là tiểu tỠtham tà i nước miếng chảy ròng, hưng phấn nói:
- Hắc, hắc, hắc. Äại sư huynh, ta Ä‘ang cần binh khà tiện tay đây.
Äám ngưá»i Khuất Äao Ly thì không dám như tiểu tá» Nam Hoà i Nhân đòi há»i
bảo váºt từ Lý Thất Dạ được, mặc dù là như váºy, bá»n há» nghe được tiến và o
thiên cổ thi địa Ä‘oạt bảo váºt cÅ©ng đã hưng phấn, cho dù không thể đạt
được bảo váºt, tiến và o thiên cổ thi địa trải nghiệm cÅ©ng tốt.
- Cho dù là tìm bảo váºt, lần đầu tiến và o cÅ©ng không phải ngươi!
Lý Thất Dạ tức giáºn vá»— ót cá»§a hắn, cưá»i mắng nói ra.
- Không coÌ sao, không coÌ sao, ta có thể đợi, đợi đến cuối cùng cÅ©ng được.
Nam Hoà i Nhân cÅ©ng không ngại, mà y dạn mặt dà y, quấn quÃt chặt lấy.
Lý Thất Dạ cưá»i lên, lắc đầu. Mặc dù là như thế, hắn cÅ©ng không bạc đãi ngưá»i theo hắn.
06.05.2015
Chương 252
Thiên cổ thi địa. (2)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
- Chỉ bằng mấy ngưá»i chúng ta sao? Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Gần đây Äồ Bất Ngữ Ãt nói cÅ©ng lo lắng, nói ra:
- Thiên cổ thi địa không phải nơi tốt là nh gì.
- Chúng ta chỉ Ä‘i tầm bảo thôi, cÅ©ng không phải Ä‘i đánh nhau, chỉ mấy ngưá»i chúng ta là dư xà i.
Lý Thất Dạ cưá»i rá»™ lên, phân phó Lý Sương Nhan mang theo cái rương.
Lý Sương Nhan cầm lấy cái rương mà Cổ chưởng quầy đưa, trong rương có
má»™t bá»™ quần áo cÅ©, má»™t cái há»™p chưa mở ra, còn có má»™t cái chùy nhá» vÃ
cái chiêng đồng.
Lý Thất Dạ sau khi tấm rá»a dâng hương, thay bá»™ quần áo cÅ© và o, trên lưng
mang cái hộp không mở ra, một tay cầm đồng chùy, một tay cầm cái
chiêng.
Äá»™t nhiên Lý Thất Dạ ăn mặc thà nh như váºy, không chỉ Nam Hoà i Nhân khó hiểu, cho dù là Lý Sương Nhan cÅ©ng há hốc mồm.
- Bá»™ dáng cá»§a ngươi giống ngưá»i bán hà ng rong ở nông thôn đấy.
Trần Bảo Kiá»u đứng bên cạnh Lý Thất Dạ nhìn qua bá»™ dáng cá»§a hắn, cÅ©ng
muốn cưá»i lên, nà ng ngưá»i khuynh quốc khuynh thà nh, vá»™i và ng che miệng
lại, thu liá»…m ngưng cưá»i nhưng mà trên amwtj mang theo và i phần vui vẻ.
Nghe Trần Bảo Kiá»u nói như váºy, má»i ngưá»i nhìn qua Lý Thất Dạ, Ä‘á»u cảm
thấy Lý Thất Dạ ăn mặc như thế đúng là giống ngưá»i bán hà ng rong ở nông
thôn, ngưá»i không biết tình huống tháºt sá»± cho rằng hắn giống như ngưá»i
bán hà ng rong ở nông thôn a!
Má»i ngưá»i thấy Lý Thất Dạ ăn mặc như thế, tháºm chà muốn cưá»i, nhưng lại
không dám cưá»i, cho dù thế hệ trước như Thạch Cảm ÄÆ°Æ¡ng cÅ©ng nÃn cưá»i.
- Ãch, sư huynh, ngươi, cách ăn mặc cá»§a ngươi tháºt giống như ngưá»i bán hà ng rong nha.
Nam Hoà i Nhân cÅ©ng cưá»i lên.
- Giao dịch.
Lý Thất Dạ mang theo thần thái trang trá»ng, từ từ nói:
- Chúng ta tiến và o thiên cổ thi địa là m mua bán vá»›i ngưá»i chết má»™t phen.
- Buôn bán vá»›i ngưá»i chết?
Nghe được lá»i nà y, má»i ngưá»i sởn hết gai ốc, buôn bán vá»›i ngưá»i chết, chuyện nà y cà ng nghe cà ng không hợp thói thưá»ng.
- Äại sư huynh, ngưá»i chết là m buôn bán được sao?
Hứa Bội nhát gan sắc mặt trắng bệch.
Lý Thất Dạ vừa cưá»i vừa nói:
- Váºy cÅ©ng phải xem ngưá»i nà o chết, cÅ©ng phải nhìn là ai buôn bán, ngưá»i
hiểu việc sẽ có thể buôn bán, ngưá»i không hiểu là đi tìm chết. Äi,
chúng ta đi thiên cổ thi địa, hôm nay cho các ngươi mở mang kiến thức,
cái gì gá»i là buôn bán vá»›i ngưá»i chết.
Nghe được chuyện không hợp thói thưá»ng như thế, tháºm chà là m ngưá»i ta
sởn hết gai ốc, đám tiểu tá» sợ hãi, lại không thể kiá»m nén hưng phấn,
bá»n há» chưa từng thấy chuyện buôn bán vá»›i ngưá»i chết bao giá».
- Buôn bán vá»›i ngưá»i chết?
Liá»n Ngưu Phấn thì thà o nói ra.
Thiên Cổ Thà nh xây dựng gần thiên cổ táng địa, mặc dù nói, Thiên Cổ
Thà nh cách thiên cổ thi địa rất gần, nhưng nhắc tới cũng kỳ, thiên cổ
thi địa có vô số tá» thi, chôn cất vô số ngưá»i chết, nhưng mà từ xưa đến
nay, cho bao giá» có ai nghe thấy có địa thi rá»i khá»i thiên cổ táng địa,
hoặc là nói tiến và o Thiên Cổ Thà nh! Äây là chuyện không ai hiểu rõ.
Äứng bên ngoà i thiên cổ thi địa, đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân lúc nà y trợn
mắt há hốc mồm, ngay từ đầu bá»n há» cho rằng thiên cổ táng địa chÃnh lÃ
nÆ¡i xương trắng như biển, trong tưởng tượng cá»§a bá»n há», thiên cổ thi địa
hẳn là nÆ¡i hoang vu đất chết, tháºm chà là thi khà trùng thiên.
Nhưng mà thiên cổ thi địa trước mặt lại là thanh sơn lục thủy, phóng
nhãn nhìn quanh thì thấy dãy núi pháºp phồng, có núi lá»›n như trâu nằm, có
sÆ¡n mạch như rồng ngá»§, sương mù trà n ngáºp, trong phiến thiên Ä‘ia nà y có
đại thụ chống trá»i, có dòng thác trắng xóa.
Nếu không phải nhìn thấy má»™t Ãt quan tà i, ngưá»i khác tháºt sá»± cho rằng đây là tiên cảnh đấy.
Phiến thiên địa trước mặt nà y tuy dãy núi pháºp phồng, đại thụ chống
trá»i, thác nước reo vang. Nhưng mà có thể nhìn thấy không Ãt quan tà i,
lúc tu sÄ© cưá»ng đại mở thiên nhãn nhìn ra xa, coÌ thể nhìn thấy rất
nhiá»u nÆ¡i không tưởng tượng nổi, có vách núi treo má»™t cá»— quan tà i, có
quan tà i bằng đồng, có quan tà i bằng đá, cà ng có quan tà i bằng và ng...
CÅ©ng có quan tà i nằm trên đỉnh núi cô độc, khà thế vô cùng bà ng bạc, giống như quan tà i nà y Ä‘ang nằm táºn trá»i cao.
CÅ©ng có quan tà i nằm dưới đầy lầy vô cùng yên tÄ©nh, ngẫu nhiên có độc xà bÆ¡i qua, ngưá»i nà o nhìn thấy cÅ©ng sởn hết cả gai ốc!
- Äây chÃnh là thiên cổ thi địa?
Khuất Äao Ly không thể tin nổi, nÆ¡i trước mặt chÃnh là thiên cổ táng địa
mà ngưá»i nà o cÅ©ng biến sắc, hắn ngay từ đâu còn tưởng là thi sÆ¡n biển
cốt đấy.
- Không phải nói thiên cổ thi địa khắp nơi là địa thi sao? Vì sao không thấy địa thi?
Lạc Phong Hoa hiếu kỳ há»i.
- Nhìn đám tu sĩ kia đi.
Và o lúc nà y Thạch Cảm ÄÆ°Æ¡ng chỉ qua má»™t đám tu sÄ© tiến và o thiên cổ táng địa nói ra.
Äám ngưá»i Lý Thất Dạ nhìn theo, trong dãy núi pháºp phồng không ngá»›t, và o
lúc nà y có má»™t đám tu sÄ© trong môn phái nhảy nhót lên núi, dưá»ng như
bá»n há» có mục Ä‘Ãch mà tá»›i, bá»n há» xem chuẩn cá»a và o má»™t hạp cốc, bên
trong có khả năng có bảo váºt, bá»n há» liá»n xông và o.
Nhưng mà khi bá»n há» tiến và o trong hạp cốc, đột nhiên trong rừng, trong
hạp cốc, trong thạch động toát ra má»™t bóng dáng, toà n bá»™ Ä‘á»u là ngưá»i Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
chết, quần áo khác nhau, cũng tới từ các thiên địa khác, khác môn phái,
vô số ngưá»i chết nà y nhanh chóng lao tá»›i đám tu sÄ©.
- Giết --
Các đệ tá» môn phái nà y là m tốt chuẩn bị chém giết, hét lá»›n má»™t tiếng, láºp tức lao tá»›i chém giết ngưá»i chết.
Mà ngưá»i chết không có gá»i, không có thét to, yên tÄ©nh đánh giết đám tu
sÄ©, nhắc tá»›i cÅ©ng quá»· dị, vô số cá»— ngưá»i chết lại tế bảo khÃ, có thần
kiếm, có âm kỳ, có ná»™ thương... Từng kiện từng kiện bảo khÃ, chân khÃ
mang theo âm tà chém giết với tu sĩ ở đây.
Âm thanh pháp tắc rung động, ngưá»i chết không chỉ sá» dụng vÅ© khÃ, cà ng coÌ thể diá»…n biến công pháp!
- Ah --
Má»™t tu sÄ© bị ngưá»i chết má»™t Ä‘ao chém chết, chỉ thấy Ä‘ao có xÃch diá»…m cuồn cuá»™n, giống như há»a long gà o thét!
- Äây là XÃch Diá»…m Môn Long Viêm Äao Pháp nha.
Nhìn thấy cảnh nà y, Thạch Cảm ÄÆ°Æ¡ng động dung nói:
- Äịa thi nà y chỉ sợ là nhân váºt cấp trưởng lão.
Phốc --
Có tu sÄ© chém giết mấy ngưá»i chết, nhưng mà trong lúc nhất thá»i không
biết từ đâu có con nhện như lòng bà n tay láºp tức cưỡi lên đầu tu sÄ© nà y,
"Răng rắc" một tiếng, thoáng cái cắn nát đầu lâu của tu sĩ, nó lại phát
ra âm thanh xì xì hút lấy tuỷ não! Tiếng thét thê lương của tu sĩ nà y
vang vá»ng trong hạp cốc!
- Giết --
Cao thá»§ trong môn phái nà y có chuẩn bị, thá»±c lá»±c không tầm thưá»ng, bá»n há» không ngừng cưá»ng công, tiến và o trong hạp cốc.
Ông --
Và o thá»i Ä‘iểm thắng lợi trước mắt, lúc bá»n há» liá»u chết tiến và o hạp cốc
kia, đột nhiên trong hạp cốc có bảo tháp bay ra, bảo tháp biến lớn như
lỗ đen đáng sợ, hoặc giống như miệng ác ma hút lấy đám tu sĩ tiến và o
trong hạp cốc, tiếng kêu thảm thiết vang vá»ng các nÆ¡i, tu sÄ© bị cuốn và o
trong bảo tháp liá»n hóa thà nh huyết thá»§y! Sau đó bảo tháp bay ra khá»i
hạp cốc, toà n bộ địa thi thối lui vô thanh vô tức.
Trong khoảng thá»i gian ngắn, cả hạp cốc khôi phục lại bình tÄ©nh, nếu
không tất nhiên bên trên còn có lưu máu tươi, ai Ä‘á»u tưởng tượng không
đến vừa rồi ở chỗ nà y phát sinh qua một hồi thảm thiết chiến đấu!
06.05.2015
Chương 253 Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thiên cổ thi địa. (3)
Nguồn: sưu tầm
Nội dung thu gọn
Lúc nà y gió lạnh thổi qua, Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
đám tiểu tá» Nam Hoà i Nhân láºp tức run lên, lần đầu tiên bá»n há» nhìn thấy
thi thể sá» dụng vÅ© khÃ, thi triển công pháp, bá»n há» cho rằng địa thi
giống như cương thi hoặc là khôi lỗi.
- Trong hạp cốc đó Ãt nhất có địa thu cấp Thánh Tôn tá»a trấn.
Thạch Cảm ÄÆ°Æ¡ng nhìn qua hạp cốc, thở dà i má»™t hÆ¡i, nói ra:
- CÅ©ng không biết trong hạp cốc có bảo váºt hoặc là linh Ä‘an dược thảo gì?
Lúc nà y đám tiểu tá» Nam Hoà i Nhân má»›i tháºt sá»± ý thức được địa thi cưá»ng
đại thế nà o, cÅ©ng chÃnh thức ý thức được thiên cổ táng địa đáng sợ,
trước mắt chỉ là ở cá»a thiên cổ táng địa mà thôi, má»™t đám tu sÄ© cưá»ng
đại khinh địch bị chém giết, thỠnghĩ xem, sâu trong thiên cổ thi địa
nà y có địa thi biến thái cỡ nà o.
- Như thế nà o, sợ rồi sao?
Lý Thất Dạ nhìn đám tiểu tá» sắc mặt tái nhợt thì há»i thăm.
Nam Hoà i Nhân nuốt nước bá»t má»™t cái, cố lấy can đảm. Hắc hắc cưá»i nói:
- Có Äại sư huynh ở đây, chúng ta sợ cái gì, gặp ma trảm ma, gặp thần đồ thần!
Nói đến đây hắn cÅ©ng cảm thấy tim Ä‘áºp nhẹ hÆ¡n, lá gan lá»›n hÆ¡n không Ãt.
- Ãt vuốt mông ngá»±a."
Lý Thất Dạ tát và o ót cá»§a hắn, cưá»i mắng. Mà Nam Hoà i Nhân cÅ©ng cưá»i hắc hắc.
- Äại sư huynh. Ta, ta, chúng ta buôn bán vá»›i địa thi sao?
Hứa Bội là nữ tỠnhát gan, cũng sởn hết gai ốc. Nếu như không phải Lý Thất Dạ ở đây, chỉ sợ hai chân của nà ng nhũn ra.
- Không, địa thi sẽ không buôn bán. Chúng ta buôn bán với bảo chủ.
Lý Thất Dạ lắc đầu nói ra.
Trương Ngu cÅ©ng tò mò há»i:
- Bảo chủ là cái gì? Chủ nhân địa thi sao? Là hắn quản lý địa thi?
- Không.
Lý Thất Dạ lắc đầu nói ra:
- Bảo chủ không phải chá»§ nhân địa thi, nói má»™t cách chÃnh xác, địa thi
chưa từng có chá»§ nhân, nếu quả tháºt muốn nói địa thi có chá»§ nhân, chá»§
nhân cá»§a chúng chÃnh là thiên cổ thi địa. Bảo chủ chỉ là xưng hô hư vô
mỠmịt, tại thiên cổ thi địa. Không chỉ có địa thi, còn có bảo chủ, địa
tiên.
- Äịa tiên?
Lúc nà y Trần Bảo Kiá»u động dung nói:
- Äây là tiên nhân sao? Hoặc là tiên nhân chết ở đây?
- Cũng không phải.
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói ra:
- Äịa thi, bảo chủ, địa tiên có thể nói Ä‘á»u là ngưá»i chết, nhưng mà có
Ä‘iểm khác nhau. Äịa thi là tồn tại nhiá»u nhất trong thiên cổ thi địa. Kể
cả tu sÄ© chết ở đây, chim bay cá nhảy, độc váºt trùng vương! Má»™t khi bị
thi khà xâm nháºp thì chÃnh là địa thi, địa thi là không có ý thức, không
có trà tuệ, chỉ là tá» thi, nhưng mà chuÌng đã có ý thức lãnh địa, nếu
ai bước và o thiên cổ táng địa Ä‘á»u bị công kÃch.
- Bảo chủ cùng địa tiên thì sao?
Lúc nà y chúng tiểu tá» vô cùng tò mò, cách nói nà y lần đầu tiên bá»n há» nghe thấy.
- Bảo chủ chÃnh là ngưá»i chết ẩn nấp trong phong thá»§y bảo địa, hoặc lÃ
nói những tu sÄ© cưá»ng đại còn thừa má»™t hÆ¡i trong phong thá»§y bảo địa.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên khi chôn mình trong thiên cổ thi địa, má»™t khi không có nÆ¡i
chôn cất cũng biến thà nh địa thi, trở thà nh khôi lỗ của thiên cổ thi
địa!
Lý bảy nói ra:
- CoÌ thể chôn cất trong phong thá»§y bảo địa, khi còn sống là đại nhân
váºt vô cùng cưá»ng đại, tháºm chà là đại hiá»n, bá»n há» khi còn sống là nhân
váºt quát tháo tám phương. Bảo địa trong thiên cổ thi địa không phải ai
cÅ©ng có thể chôn cất, muốn chÃnh thức chôn cất trong phong thuá»· bảo địa,
Ä‘iá»u nà y phải là tu sÄ© thá»±c lá»±c cưá»ng đại má»›i được.
- Chôn cất trong phong thuá»· bảo địa tháºt có thể trá»ng sinh sao?
Lý Sương Nhan há»i thăm Thiên cổ thi địa cho tá»›i nay là nÆ¡i ngưá»i sắp
chết hướng tá»›i, bởi vì cưá»ng giả sắp chết Ä‘á»u hi vá»ng được trá»ng sinh.
- Trá»ng sinh sống lại cuá»™c Ä‘á»i má»›i, nói dá»… váºy sao.
Lý Thất Dạ vừa cưá»i vừa nói:
- Chôn cất trong phong thuá»· bảo địa cÅ©ng khó mà trá»ng sinh, nhưng mà nếu
như ngươi đã chết, như váºy ngươi chôn cất trong phong thuá»· bảo địa,
ngươi có thể còn thở giống như phục sinh, đương nhiên cũng chỉ là một
hơi, nếu như ngươi chôn cất cà ng lâu, ngươi thở một hơi cũng cà ng lâu,
theo thá»i gian chuyển dá»i, hoặc nhiá»u hoặc Ãt sẽ khôi phục má»™t Ãt huyết
khÃ, nhưng muốn trá»ng sinh, rất khó, coÌ khả năng phải chôn cất mấy
ngà n vạn năm má»›i có thể ôn dưỡng ra má»™t Ãt tuổi thá», nói thà dụ như mưá»i
năm tám năm tuổi thá». Năm đó ngươi còn chưa chết, ngươi chôn cất bản
thân mình, tình huống cà ng lạc quan một chút.
- Chôn cất trong phong thuá»· bảo địa là có cÆ¡ há»™i trá»ng sinh.
Trần Bảo Kiá»u động dung.
Lý Thất Dạ gáºt gáºt đầu, nói ra:
- Trên nguyên tắc mà nói, là có, nhưng mà tỷ lệ còn nhỠhơn cả ngươi đi
trên đưá»ng nhặt được tiên đế chân khÃ. Ngươi chôn cất trong phong thuá»·
bảo địa, ngươi phải chôn cất trên mấy trăm vạn năm tháºm chà là mấy ngà n
vạn năm má»›i có thể hà m dưỡng ra má»™t Ãt tuổi thá», coÌ thể dưỡng ra mưá»i
năm tám năm tuổi thỠđã vô cùng nghịch thiên. Ngươi chôn cất ở chỗ nà y,
không phải nói có thể chôn cất vÄ©nh cá»u, coÌ khả năng sẽ bị cưá»ng giả
nghịch thiên tiến tá»›i, sau đó móc ngươi ra, Ä‘oạt bảo váºt cá»§a ngươi, hoặc
là ngưá»i tá»›i sau nhìn trúng phong thá»§y bảo địa cá»§a ngươi, móc ngươi ra
ngoà i, bản thân hắn chôn cất và o! Cho nên nó, bảo chủ muốn phục sinh lÃ
khó có thể tưởng tượng!
- Chuyện nà y nói rõ bảo chủ muốn chôn cất phải có thực lực mạnh mẽ, hoặc
là tráºn pháp, hoặc là sát phạt, hoặc là phòng ngá»±, dùng cái nà y để ngăn
cản háºu nhân đà o móc phong thuá»· bảo địa.
Lý Sương Nhan thì thà o nói ra.
- Äúng là như thế, đồng thá»i, nếu như ngươi tháºt muốn đà o phong thuá»· bảo
địa, bảo chủ bị bức phải bất đắc dĩ, hắn sẽ leo ra đánh giết địch
nhân. Nhưng mà không đến tình cảnh cuối cùng, bá»n há» sẽ không dá»… dà ng
leo ra giết địch, nà y sẽ là m cho cố gắng ngà n vạn năm cá»§a bá»n há» trôi
theo dòng nước.
Lý Thất Dạ gáºt đầu nói ra.
Nghe được lá»i nà y, đám tiểu tá» sÆ¡n gai ốc, chết lâu như váºy còn có thể leo ra giết địch.
- Chôn cất mấy ngà n vạn năm má»›i có thể khôi phục má»™t chút tuổi thá», bá»n
hỠkhi còn sống có thể phục dụng đan dược, thỠdược kéo dà i tuổi thỠa.
Hứa Bá»™i nói câu nà y tháºt khá» dại.
- Ngươi cho rằng khi còn sống bá»n há» chưa phục dụng qua sao?
Lý Thất Dạ vừa cưá»i vừa nói:
- Äối vá»›i má»™t Ãt đại nhân váºt mà nói, khi còn sống đã sợ chết, những thứ
có thể kéo dà i tuổi thá» thì bá»n hỠđã nếm qua rồi! Thá» dược không phải
vạn năng, ngươi phục dụng cà ng nhiá»u, dược hiệu cà ng yếu, đến cuối cùng
là hoà n toà n vô dụng. Nếu như không đi tới tuyệt cảnh, ai nguyện ý chôn
mình ở nơi nà y?
- Váºy địa tiên thì sao?
Lạc Phong Hoa tò mò há»i:
- Äịa Tiên là cái gì?
- Trên thực tế, địa tiên cũng giống như bảo chủ.
Lý Thất Dạ nói ra:
- Nhưng mà địa tiên cà ng đáng sợ hơn, địa tiên chôn cất trong long
huyệt, trên nguyên tắc địa tiên có cÆ¡ há»™i phục sinh lá»›n hÆ¡n bảo chá»§. CoÌ
thể chôn cất thà nh địa tiên, đó là tồn tại cưá»ng đại tá»›i đáng sợ, bá»n
há» tháºm chà là tồn tại vô địch thá»i cá»§a bá»n há», đại biểu cho quyá»n uy!
Äáng sợ hÆ¡n là , địa tiên có thể thống ngá»± tùy tùng và bá»™ hạ bồi táng Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
theo, địa tiên cưá»ng đại đến không thể tưởng tượng nổi, tháºm chà có thể
ngự sỠđịa thi!
08.05.2015
Chương 254
Cùng ngưá»i chết là m giao dịch. (1)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
- Loại truyá»n thuyết nà y ta có nghe qua. Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngưu Phấn cũng thì thà o nói:
- Truyá»n thuyết trước thá»i đại chư đế, đã từng có cá»± đầu tồn tại sánh ngang tiên đế chôn cất bản thân và o long huyệt, tình huống cụ thể có thà nh địa tiên hay không thì không biết. Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chúng tiểu tá» hoảng sợ, tồn tại sánh ngang tiên đế, cho dù không bằng tiên đế nhưng cÅ©ng là tồn tại có thể đồ diệt cá»u thiên tháºp địa, là đáng sợ đến bá»±c nà o!
- Nói như váºy, trong thiên cổ thi địa nà y địa thi có cấp báºc thấp nhất, sau đó là bảo chủ, cưá»ng đại nhất là địa tiên.
Trần Bảo Kiá»u nói ra.
- Lá»i nà y cÅ©ng đúng, cÅ©ng không đúng.
Lý Thất Dạ nói ra:
- Äịa thi không nhất định là yếu nhất. Äã từng có tồn tại vô địch đánh và o nÆ¡i sâu nhất cá»§a thiên cổ thi địa, cuối cùng hắn thất bại, trở thà nh khôi lá»—i cá»§a thiên cổ thi địa, hóa thà nh địa thi. Äịa thi như váºy vừa xuất hiện, đừng nói là bảo chủ, cho dù là địa tiên cÅ©ng phải tránh lui.
Nghe được Lý Thất Dạ nói tá»›i chuyện nà y, chúng tiểu tá» rốt cuá»™c cÅ©ng có khái niệm vá» cấp báºc cá»§a thiên cổ thi địa, địa tiên chưa chắc mạnh nhất, địa thi chưa chắc yếu nhất.
- Äại sư huynh, chúng ta là m sao giao dịch vá»›i bảo chá»§ đây, sao không giao dịch vá»›i địa tiên?
Hứa Bá»™i tò mò há»i.
- Äịa Tiên không được.
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói ra:
- Cưá»ng giả đạt tá»›i địa tiên chết Ä‘i, sẽ không dá»… dà ng Ä‘i giao dịch, trừ phi là bái tế. HÆ¡n nữa chúng ta cÅ©ng không có tá»›i nÆ¡i địa tiên chôn cất, mặc dù có ta và thân thiên cổ y che chở, nhưng mà trước mắt các ngươi không thể chèo chống tá»›i nÆ¡i chôn cất địa tiên, các ngươi sẽ bị thi khà xâm nháºp.
- Bảo chủ Ä‘á»u chôn cất dưới đất, bá»n há» sẽ đứng ra giao dịch sao?
Trần Bảo Kiá»u cÅ©ng cảm thấy không tưởng tượng nổi.
- Bảo chủ cÅ©ng tốt, địa tiên cÅ©ng tốt, chôn cất ở chá»— nà y chẳng khác nà o là chết Ä‘i, bá»n há» chỉ Ä‘ang ngá»§ say, tuy bá»n há» có má»™t Ãt ý thức, thá»i gian cà ng lâu thì ý thức cà ng há»—n độn, nhưng mà có chút thá»i Ä‘iểm bá»n há» bừng tỉnh, bá»n há» sẽ cam tâm tình nguyện leo ra là m giao dịch vá»›i chúng ta. Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nói đến đây, Lý Thất Dạ cưá»i cưá»i, nói ra:
- Äi theo ta, các ngươi Ä‘i theo đằng sau ta, má»—i ngưá»i cach ná»a xÃch, đừng cách ta quá xa, nhá»› kỹ, lúc ta giao dịch không thể nói chuyện, nếu không coi chừng chết ở chá»— nà y.
Nói xong cất bước đi và o thiên cổ thi địa.
Äám ngưá»i Lý Sương Nhan đồng thá»i rùng mình, không dám khinh thưá»ng, xếp thà nh hai đội nhao nhao Ä‘i theo sau lưng Lý Thất Dạ.
Khi đám ngưá»i Lý Thất Dạ bước và o Thiên Cổ Thi Äịa, trong nháy mắt, cưá»ng giả như đám ngưá»i Lý Sương Nhan, Thạch Cảm ÄÆ°Æ¡ng Ä‘á»u thoáng cái cảm nháºn được trong rừng, trong thạch động, tháºm chà là dưới mặt đất Ä‘á»u có từng đôi mắt thoáng cái trợn đến, thoáng cái có vô số ngưá»i chết xông ra.
Äá»™t nhiên có Äịa Thi xuất hiện, khiến đám ngưá»i không khá»i sởn hết cả gai ốc, hai chân nhịn không được run.
Keng… keng… keng… nhưng mà , vừa lúc đó, Lý Thất Dạ dùng đồng chùy trong tay gõ tiểu đồng la, từng tiếng đồng la mang theo một loại tiết tấu thần bà vang lên.
- Thiên du du, địa mang mang, lá»™ quy lá»™, kiá»u quy kiá»u, Thiên Cổ địa sứ giao dịch đến. Thần cÅ©ng tốt, quá»· cÅ©ng tốt, Äịa Thi cà ng là lui ba miếu. . .
Lúc nà y Lý Thất Dạ kéo ra cuống há»ng, phối thêm tiết tấu đồng la hát lên.
Thanh âm Äồng la, thanh âm la hét, lấy tiết tấu thần bà há»—n hợp ở cùng nhau, hóa thà nh má»™t loại tấu chương khiến ngưá»i ta không nói được.
Ở trong tiếng đồng la, ở trong tiếng hét to, bầu không khà trở nên kinh khá»§ng hÆ¡n, tá»±a như là có ngưá»i Ä‘i ở trong bóng tối vá»›i vô số cá»— tá» thi, khiến ngưá»i ta không khá»i sởn hết cả gai ốc!
Nhưng mà , nói đến kỳ quái, tiếng đồng la vang lên, tiếng thét vang lên, Äịa Thi xuất hiện vậy maÌ€ giống như u linh cháºm rãi thối lui, trốn và o rừng cây, trôÌn vaÌ€o thạch động, trôÌn vaÌ€o dưới mặt đất. . .
Thấy má»™t mà n như váºy, đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân Ä‘á»u cảm thấy bất khả tư nghị, ở thời Ä‘iểm naÌ€y, má»i ngưá»i má»›i hiểu được vì cái gì Lý Thất Dạ sẽ xem trá»ng má»™t rương y phục rách rưới nà y!
- Thiên du du, địa mang mang, lá»™ quy lá»™, kiá»u quy kiá»u, Thiên Cổ địa sứ giao dịch đến. Thần cÅ©ng tốt, quá»· cÅ©ng tốt, Äịa Thi cà ng là lui ba miếu. . .
Theo Lý Thất Dạ gõ đồng la, vừa tẩu biên hét lá»›n, cháºm rãi bước và o Thiên Cổ Thi Äịa.
Dãy núi lên xuống, dòng sông lao nhanh, tại địa phương sÆ¡n hà tú lệ, lại là mai táng vô số tu sÄ©, bao gồm rất nhiá»u đại nhân váºt, tháºm chà đã từng là thế hệ vô địch.
Bước và o Thiên Cổ Thi Äịa, theo bá»n hắn xâm nháºp, vùng đất nà y lượn lá» bôÌc lên thi khÃ, theo thi khà toát ra, bắt đầu táºp hợp ở bên cạnh đám ngưá»i Lý Thất Dạ.
Nhìn thấy thi khà lượn lá» hướng cạnh mình táºp hợp mà đến, trong ná»™i tâm đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân cÅ©ng không khá»i vì đó phát lạnh, nếu thi khà nháºp và o cÆ¡ thể, đó cÅ©ng không phải là má»™t việc hay, nhẹ thì đạo hạnh bị hao tổn, nặng thì trở thà nh Äịa Thi.
Æ Ì‰ thời Ä‘iểm naÌ€y, cái há»™p dà i mà Lý Thất Dạ vác ở trên lưng kia phun ra nuốt và o lấy quang hoa nhà n nhạt, cháºm rãi toát ra từng luồng dược hương, má»™t loại mùi thuốc nói không nên lá»i, có ba phần tanh, bảy phần xạ vị, quanh quẩn không ngừng, bao phá»§ đám ngưá»i bá»n há».
Nhắc tá»›i cÅ©ng cổ quái, thời Ä‘iểm mùi thuốc nà y ở quanh thân bá»n hắn lượn lá» không tiêu tan, thi khà vậy maÌ€ không có biện pháp tá»›i gần.
Cà ng là chá»— sâu trong Thiên Cổ Thi Äịa, thi khà lại cà ng nặng, mà địa phương Äịa Thi cà ng nhiá»u, thi khà sẽ cà ng thêm dà y đặc! Nhưng mà , y nguyên không cách nà o xâm nháºp quanh thân đám ngưá»i Lý Thất Dạ, dược hương nà y che chở lấy đám ngưá»i Lý Thất Dạ má»™t đưá»ng Ä‘i vá» phÃa trước.
Äám ngưá»i Lý Thất Dạ Ä‘i không nhanh, cÅ©ng không tÃnh cháºm, leo núi lội nươÌc. Từng bước má»™t Ä‘i vá» phÃa trước, ở trên đưá»ng, bá»n hắn gặp được vô số Äịa Thi, có tu sÄ© loà i ngưá»i, có tu sÄ© yêu tá»™c, cÅ©ng có Quá»· Tiên, Thiên ma. . . HÆ¡n nữa, những tu sÄ© đã trở thà nh Äịa Thi nà y khi còn sống Ä‘á»u là đạo hạnh không kém!
Mặc dù như thế, Lý Thất Dạ má»™t đưá»ng la hét, má»™t đưá»ng Ä‘áºp đồng la, rất nhiá»u Äịa Thi sau khi biết bá»n hắn Ä‘i và o, Ä‘á»u là xa xa nhìn thoáng qua. CÅ©ng không có công kÃch đám ngưá»i Lý Thất Dạ, sau đó lại nằm trở vá» chá»— cÅ©!
Dá»c theo đưá»ng Ä‘i, đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân gặp được rất nhiá»u quan tà i, có đồng quan, có má»™c quan, có nê quan, có thạch quan, có kim quan, tháºm chà có thần má»™c chi quan. . . Vô số cá»— quan tà i có treo ở trên huyá»n nhai, có phù ở trong nước, có chìm dưới đầm, có phong trên cá»± thụ. . .
Nhìn thấy vô số cá»— quan tà i có cÅ© có má»›i nà y, đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân cÅ©ng không khá»i vì đó sởn hết cả gai ốc, nÆ¡i nà y được gá»i là Thiên Cổ Thi Äịa, hoà n toà n là phù hợp xưng hô như váºy, nÆ¡i nà y mai táng tu sÄ© nhiá»u lắm!
Äám ngưá»i Nam Hoà i Nhân nhìn thấy nhiá»u quan tà i như váºy, cÅ©ng là hết sức tò mò, Ä‘á»u rất muốn biết trong những quan tà i nà y có thi thể hay không, có Ä‘iá»u, không có Lý Thất Dạ đồng ý, bá»n hắn không dám tùy tiện hà nh động.
08.05.2015
Chương 255
Cùng ngưá»i chết là m giao dịch. (2)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Trên thá»±c tế, đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân cÅ©ng rất kỳ quái, vì cái gì Äại sư huynh lấy đồng la mở đưá»ng, trong miệng hét lá»›n má»™t Ãt cổ chú khiến ngưá»i ta nghe không rõ, lại có thể là m cho tất cả Äịa Thi không công kÃch bá»n hắn.
CÅ©ng không biết Ä‘i qua mấy ngá»n nuÌi, lá»™i qua mấy con sông, cuối cùng, Lý Thất Dạ ở trong má»™t sÆ¡n cốc bằng phẳng ngừng lại, sÆ¡n cốc bằng phẳng nà y tá»±a như là ruá»™ng đồng đã từng bị bá» hoang, má»™t lÅ©ng má»™t lÅ©ng, hết sức chỉnh tá», nếu như nÆ¡i nà y không phải Thiên Cổ Thi Äịa, tháºt đúng là khiến ngưá»i ta cho rằng, nÆ¡i nà y đã từng có ngưá»i ở chá»— nà y là m ruá»™ng.
- Bảo Chá»§ thứ nhất liá»n tuyển cái nà y.
Lý Thất Dạ đứng ở trong cốc, trên dưới đánh giá chỗ nà y, cuối cùng là m quyết định.
Lúc nà y, ở bên ngoà i cốc không Ãt Äịa Thi du đãng, vô số cá»— Äịa Thi con mắt Ä‘á»u tản mát ra ánh sáng u u, giống như là con mắt ngưá»i chết, lại như là ác quá»· má»›i có, khiến ngưá»i ta thấy sởn hết cả gai ốc.
Äứng ở trong cốc nà y, trong ná»™i tâm đám ngưá»i cÅ©ng không khá»i có chút sợ hãi, lá»›p lá»›n như Thạch Cảm ÄÆ°Æ¡ng ngược laÌ£i còn tôÌt má»™t Ä‘iểm, mà trong suy nghÄ© chúng tiểu nhân cho rằng, Bảo Chá»§ không sai biệt lắm là mang ý nghÄ©a Ãc Ma LÄ©nh Chá»§, nói không chừng là đầu sinh sừng thú, cao trăm trượng, toà n thân dà i tóc xanh mÆ¡ hồ.
- Má»™t khấu phá»§ đệ, hai bái Bảo Chá»§, ba há»i ý kiến mua bán. Thiên Cổ địa sứ, phụ thiên cổ chi dược, nháºn u âm chi khÃ, nháºp Bảo SÆ¡n, đạp âm địa, gõ đánh Äịa Phá»§. . .
Lý Thất Dạ vòng quanh sÆ¡n cốc mà chuyển, gõ đồng la, hét lá»›n nói ra. Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lý Thất Dạ xoay trái ba vòng, rẽ phải ba vòng, cuối cùng ngừng lại, má»™t giá»t máu tươi tÃch nháºp dưới mặt đất, tùy theo quát lên:
- Má»™t máu là minh, quaÌ tam ba bận, ứng giả xuất quan. . .
Cuối cùng thét một tiếng, ở trên mặt đất cúi đầu!
Lý Thất Dạ dạng nghi thức nà y đừng bảo là đám ngưá»i Nam Hoà i Nhân, ngay cả đám ngưá»i Lý Sương Nhan cÅ©ng không khá»i sởn hết cả gai ốc, dạng nghi thức nà y chá»— nà o giống như là giao dịch, cà ng giống là gá»i quá»·.
Nhưng mà , kế tiếp chuyện cà ng đáng sợ hÆ¡n xảy ra, "Oanh, oanh, oanh" má»™t hồi tiếng sấm vang lên, đại địa như là mở ra, chỉ trong nháy mắt, dưới mặt đất toà n bá»™ sÆ¡n cốc phát sáng lên, từng đạo từng đạo quang hoa phun ra ngoà i, xen lẫn thà nh má»™t cái đại tráºn, đại tráºn sáng lên, thanh âm kiếm minh không ngừng, khà tức bá đạo vô cùng giống như sóng lá»›n, thao thao bất tuyệt!
"Oanh" chỉ trong nháy mắt, dưới mặt đất cháºm rãi hiện lên má»™t cổ quan tà i, cổ quan mà u tÃm, Ä‘iêu có Long Phượng, đã nhìn không ra cổ quan nà y gánh chịu bao nhiêu tuế nguyệt.
Nhìn thấy dạng cổ quan nà y, đám ngưá»i cÅ©ng không khá»i trong ná»™i tâm sợ hãi, trong nà y là ngưá»i chết a, đáng sợ hÆ¡n là , ngưá»i chết lại muốn phục sinh!
- Ngươi có gì giao dịch?
Rốt cục, ở trong cổ quan vang lên một tiếng nói già nua.
Lý Thất Dạ ngồi xếp bằng trên đấ, lấy xuống cổ hộp vác trên lưng, khoan thai nói ra:
- Thiên Cổ Thi Äịa, Thiên Cổ địa sứ, chá»— giao dịch chi váºt. Duy nhất há»™p thiên cổ chi dược, nháºn u âm chi khÃ. Há»™p không mở ra, thừa thiên cổ chi dược, không thể nà o có được. Thiên Cổ nguyên tắc, quaÌ tam ba bận, Ä‘á»u có trước sau.
Yết… yết… yết… rốt cục, cổ quan tá» sắc cháºm rãi mở ra, ngưá»i nằm bên trong má»™t bước đạp Ä‘i ra.
Æ Ì‰ thời Ä‘iểm naÌ€y, má»i ngưá»i má»›i nhìn rõ rà ng, từ trong cổ quan bước ra tá»›i chÃnh là má»™t lão đạo nhân. Lão đạo nhân cổ hi vô cùng, đầu đội tá» kim cổ quan, cầm trong tay Phượng VÄ© Huy Trần, chân đạp Tiên Vân Bảo Ngoa, ở trên lồng ngá»±c cá»§a hắn, có thêu má»™t cái đạo huy. Truyện "Äế Bá " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lão đạo nhân mặc dù nhắm hai mắt, tinh lá»±c trên ngưá»i hắn có cÅ©ng được mà không có cÅ©ng không sao, nhưng mà khà tức bà ng bạc vô táºn kia lại là m cho trong lòng ngưá»i không khá»i vì đó run lên, đạo nhân nà y khi còn sống tuyệt đối là cưá»ng đại!
- TỠHà Quan Quán chủ…
Nhìn thấy đưá»ng huy trước ngá»±c lão đạo nhân nà y, Nam Hoà i Nhân ở má»™t bên không khá»i thất thanh nói.
Nam Hoà i Nhân má»›i mở miệng, lão đạo sÄ© đột nhiên trợn hai mắt lên, trong đôi mắt lóe ra hai vệt huyết quang. Hai vệt huyết quang như là thần tiá»…n bắn vá» phÃa Nam Hoà i Nhân.
- Không tốt…
Sắc mặt Ngưu Phấn đại biến, trong nháy mắt Ä‘em tiểu xác trên lưng quét ngang, "Äùng" má»™t tiếng vang tháºt lá»›n, hai vệt huyết quang bắn ở phÃa trên tiểu xác cá»§a Ngưu Phấn, như là Thiên Lôi nổ tung, Ngưu Phấn chấn động đến bay ra ngoà i. Mà Nam Hoà i Nhân cÅ©ng bị dư kình chấn tung bay, cuồng phun má»™t ngụm máu tươi.
Mạnh mẽ như váºy, để đám ngưá»i cÅ©ng không khá»i vì đó phát lạnh, Ngưu Phấn ở trong bá»n hắn là thế hệ cao thâm mạt trắc, cụ thể mạnh cỡ bao nhiêu chỉ có Lý Thất Dạ rõ rà ng. Nhưng mà , hiện tại Ngưu Phấn lại bị hai đạo ánh mắt tung bay, cái nà y có thể nghÄ© lão đạo trước mắt là đáng sợ bá»±c nà o.
Keng…
Ngay khi lão đạo sÄ© lần thứ hai mở mắt, Lý Thất Dạ nặng ná» gõ đồng la trong tay má»™t cái, đồng la vừa vang lên, tiếng chiêng như soÌng to gioÌ lÆ¡Ìn, cuồn cuá»™n hướng lão đạo sÄ© đánh tá»›i!
"Ba" má»™t tiếng, khi sóng âm như sóng trùng kÃch ở trên thân thể lão đạo sÄ©, cÅ©ng là m thân thể hắn chấn động, đông đông đông liá»n lùi lại và i bước!
- Tiểu bối vô tri, mở miệng tương phạm, đã không còn lần thứ hai.
Lý Thất Dạ trịnh trá»ng ngưng thần nói ra:
- Quý phá»§ nếu muốn giao dịch, ta và ngươi liá»n ngồi xuống, nếu không giao dịch, ta quay ngưá»i liá»n Ä‘i, ở bên trong Thiên Cổ Thi Äịa, chắc hẳn có không Ãt ngưá»i nguyện ý cùng ta giao dịch.
Cuối cùng, lão đạo sĩ nhắm mắt lại vẫn là ngồi xuống, coi như là ngồi xuống, hắn cũng vẫn nhắm mắt lại, tựa như là đang ngủ.
Æ Ì‰ thời Ä‘iểm naÌ€y, Nam Hoà i Nhân bò dáºy cÅ©ng không dám lại nói ná»a chữ, coi như hắn muốn mở miệng mưá»i vạn lần cảm kÃch Ngưu Phấn, lúc nà y cÅ©ng không dám mở lá»i, còn chúng tiểu nhân cà ng là ngáºm chặt miệng, ngay cả thở cÅ©ng cẩn tháºn.
- Xuất dược…
Sau khi ngồi xuống, lão đạo sÄ© mở lá»i phun ra hai chữ.
Lúc nà y Lý Thất Dạ má»›i giải khai bảo hạp phong ấn, bảo hạp phong ấn rất cổ quái, không phải là lấy công pháp chú ngữ mở ra, cÅ©ng không phải lấy bạo lá»±c đến mở ra, mà là dùng má»™t cái thá»§ ấn rất cổ quái phong ở phÃa trên bảo hạp, sau đó bảo hạp cháºm rãi mở ra.
Lý Sương Nhan cùng Trần Bảo Kiá»u đứng tương đối gần Lý Thất Dạ ở thời Ä‘iểm naÌ€y má»›i nhìn rõ rà ng, bảo hạp chi có chÃn váºt, má»—i má»™t kiện đồ váºt cÅ©ng không giống nhau, hÆ¡n nữa, má»—i má»™t dạng đồ váºt Lý Sương Nhan cùng Trần Bảo Kiá»u Ä‘á»u không gá»i được tên, căn bản không biết là cái gì.
Lý Thất Dạ cẩn tháºn xét lại đồ váºt bên trong bảo hạp cá»§a mình, cuối cùng, lấy ra má»™t váºt lá»›n nhá» như hạt hạnh nhân, nhẹ nhà ng đặt ở trên mặt đất, khoan thai nói ra:
- Má»™t cái Thiên cổ thi hạch, ngưá»i kết hạch, là má»™t đầu Tiá»m Long, nên hạch chìm nổi thiên cổ tám vạn năm, chỉ sợ có thể tăng lên ngươi Tháºp Thiên thá» nguyên!
Thi hạch, đám ngưá»i Lý Sương Nhan cÅ©ng không biết lai lịch ra sao, nhưng mà , Ngưu Phấn lại biết má»™t Ãt, truyá»n thuyết, đã từng có má»™t Ãt tồn tại vô địch muốn đánh và o chá»— sâu nhất cá»§a Thiên Cổ Thi Äịa.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
« 1 22 23 24 ... 85 »