Thanh Quan
Tác giả: Tác giả: Qua Nhân
Số chương: 955
Lần đọc: 473.968
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
« 1 3 4 5 ... 96 »
14.08.2014
Chương 40
Lão Lâm đi ra là m rối​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Tư tưởng của Tần MuÌ£c laÌ£i cuÌ€ng nhâÌt triÌ vÆ¡Ìi BaÌ£ch Quang Lượng, râÌt coÌ thể sẽ coÌ Ä‘Æ°á»£c sự ưu aÌi của BaÌ£ch Quang Lượng. HÆ¡n nữa hăÌn laÌ£i coÌ quan hệ chặt chẽ vÆ¡Ìi thiên kim Chủ tiÌ£ch huyện, đầu oÌc khôn kheÌo của QuaÌch Tự TaÌ£i nhanh choÌng liền coÌ thể nhiÌ€n ra được tương lai saÌng laÌ£n, thăng chưÌc nhanh choÌng của Tần MuÌ£c.
Dựa theo tư liÌ£ch của QuaÌch Tự TaÌ£i, nêÌu như không coÌ tiÌ€nh huôÌng giÌ€ đặc biệt, sau khi BaÌ£ch Quang Lượng taÌ£m rời cương viÌ£ công taÌc sẽ giuÌp hăÌn săÌp xêÌp một chưÌc viÌ£ trưởng trâÌn, hoặc laÌ€ phoÌ biÌ thư Ä‘ảng giÌ€ doÌ. So vÆ¡Ìi caÌn bộ Ä‘i lên từ cÆ¡ sở như Tần MuÌ£c thiÌ€ rễ Ä‘ã mỏng hÆ¡n nhiều. QuaÌch Tự TaÌ£i nhanh choÌng nghĩ laÌ£i bản thân miÌ€nh, nhiÌ€n về phiÌa chaÌ€ng thanh niên Tần MuÌ£c naÌ€y vÆ¡Ìi aÌnh măÌt hưÌng thuÌ hÆ¡n nhiều, liền nheÌ£ gioÌ£ng cười một tiêÌng:
- ThÃªÌ naÌ€o. BiÌ thư Hồ, trưởng thôn Tần, caÌc người lên bờ, coÌ€n để chá»§ tịch huyện BaÌ£ch đưÌng đây aÌ€?
Một câu noÌi laÌ€m cho BaÌ£ch Quang Lượng giật miÌ€nh tỉnh laÌ£i, lão cũng nhận ra bản thân Ä‘ã thâÌt thôÌ, liền cười noÌi:
- Không vội, không vội, nghe noÌi trưởng thôn Tần coÌ công ty chaÌ£m khăÌc gỗ giÌ€ Ä‘oÌ? Tôi muôÌn Ä‘i thăm chuÌt, nêÌu không, chờ moÌ£i người nghỉ chuÌt rồi cuÌ€ng Ä‘i?
Chủ tiÌ£ch huyện lên tiêÌng, tâÌt cả moÌ£i người đều cuÌ€ng hưởng ưÌng, Tần MuÌ£c liền Ä‘i trước dẫn đường, Ä‘i vaÌ€o nhaÌ€.
- Trưởng thôn Tần, trưởng thôn Tần.
ÄoaÌ€n người Ä‘ang Ä‘i, đột nhiên coÌ một người chaÌ£y từ trong ngõ hẻm ra, kêu Tần MuÌ£c.
Tần MuÌ£c vừa thâÌy váºy liá»n nhÃu mà y lại, hoÌa ra chiÌnh laÌ€ Lão Lâm. Trong khoảng thời gian naÌ€y không laÌ€m ra chuyện caÌ€n quâÌy giÌ€, chiÌnh laÌ€ noÌi xâÌu người noÌ£ người kia. Giờ lão laÌ£i Ä‘i ra, coÌ khi laÌ£i châm lửa gây hoÌ£a rồi. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Quả nhiên, lão Lâm Ä‘i đễn trước mặt Tần MuÌ£c, khom lưng cuÌi đầu nhiÌ€n về phiÌa Chủ tiÌ£ch huyện, vẻ mặt niÌ£nh noÌ£t tươi cười. Hồ Lão TÆ°Ì bên caÌ£nh khẽ hừ một tiêÌng:
- Chủ tiÌ£ch huyện BaÌ£ch, đây laÌ€ lão Lâm ở thôn chuÌng tôi, trong nhaÌ€ coÌ bảy mâÌu đâÌt, tay nghề laÌ€m việc cưÌng Ä‘oÌ
NoÌi xong liền liêÌc măÌt ra hiệu vÆ¡Ìi Tần MuÌ£c.
Tần MuÌ£c không dâÌu vêÌt lăÌc đầu vÆ¡Ìi Hồ Lão TưÌ, lão Lâm đêÌn Ä‘uÌng diÌ£p như thêÌ, khẳng Ä‘iÌ£nh laÌ€ coÌ người mật baÌo cho lão, laÌ€ coÌ liên hệ vÆ¡Ìi người naÌ€o trên trâÌn đây? Tần MuÌ£c chợt trượt măÌt xuôÌng, liêÌc nhiÌ€n moÌ£i người một voÌ€ng, laÌ£i không coÌ biểu cảm đặc biệt giÌ€.
- Xin chaÌ€o, lão Lâm aÌ€, ông Ä‘uÌng laÌ€ được, Ä‘i, vừa Ä‘i vừa noÌi.
BaÌ£ch Quang Lượng nhiệt tiÌ€nh năÌm tay lão Lâm, vừa keÌo vừa hưng triÌ bừng bừng noÌi vÆ¡Ìi Tần MuÌ£c:
- Tiểu Tần aÌ€, tôi thay cậu mời một người khaÌch, cậu không để tâm chưÌ?
Tần MuÌ£c liền cười noÌi:
- BaÌ£ch Chủ tiÌ£ch huyện, ông đừng noÌi thêÌ, tôi sao laÌ£i cảm thâÌy thÃªÌ Ä‘Æ°á»£c, ngà i Ä‘ang phê biÌ€nh tôi không hoÌ€a miÌ€nh cũng quần chuÌng hay sao, tôi nghe maÌ€ bâÌt an Ä‘oÌ.
Tần MuÌ£c trẻ tuổi, laÌ£i noÌi vÆ¡Ìi BaÌ£ch Quang Lượng coÌ chưÌc vuÌ£ hÆ¡n miÌ€nh râÌt nhiều bằng gioÌ£ng Ä‘iệu như thêÌ, vừa coÌ cảm giaÌc giôÌng như người trẻ laÌ€m nũng vÆ¡Ìi người giaÌ€, laÌ£i ẩn cam Ä‘oan, laÌ€m cho BaÌ£ch Quang Lượng nghe xong vô cuÌ€ng vui mừng, noÌi giỡn:
- Nhanh choÌng dẫn đường Ä‘i, caÌi anh naÌ€y.
Lão Lâm không nghe ra những lời naÌ€y của BaÌ£ch Quang Lượng mang theo yêu thiÌch, coÌ€n tưởng rằng Chủ tiÌ£ch huyện Ä‘ang răn daÌ£y Tần MuÌ£c, không khỏi cười tươi đăÌc yÌ nhiÌ€n sang.
Tần MuÌ£c coi như lão không tồn taÌ£i, lão Lâm sôÌng trong nuÌi hẻo laÌnh, chá»— Ä‘i xa nhất là thiÌ£ trâÌn. Tần MuÌ£c vôÌn chưa từng coi lão laÌ€ đôÌi thủ chiÌnh triÌ£, lão Lâm naÌ€y, coÌ€n không coÌ Ä‘ủ tư caÌch để Tần MuÌ£c nhăÌc tÆ¡Ìi..
ÄoaÌ€n người vừa noÌi cười Ä‘i vaÌ€o nhaÌ€ Tần MuÌ£c, trên đường Ä‘i, lão Lâm vẫn luôn khoe đâÌt nhaÌ€ miÌ€nh rộng bao nhiêu, trồng bao nhiêu, thu hoaÌ£ch thÃªÌ naÌ€o, chuẩn biÌ£ cho sang năm laÌ£i trồng thÃªÌ naÌ€o, trồng giôÌng naÌ€o giÌ€ Ä‘oÌ… cả Ä‘aÌm người nghe xong đều gật đầu, săÌc mặt LyÌ ÄaÌ£i Äồng cũng khaÌ hÆ¡n chuÌt.
Vừa Ä‘i vaÌ€o sân nhaÌ€ Tần MuÌ£c, BaÌ£ch Quang Lượng Ä‘ã biÌ£ mâÌy caÌi gôÌc cây, rễ cây hiÌ€nh thuÌ€ kyÌ€ quaÌi quanh chân mâÌy người phuÌ£ nữ hâÌp dẫn. Lão bỏ qua Ä‘aÌm người, Ä‘i đêÌn bên người Tề thẩm, cầm lâÌy một khôÌi rễ cây không lÆ¡Ìn, cẩn thận tỉ mỉ ngăÌm nhiÌ€n. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tề thẩm không biêÌt người naÌ€y laÌ€ ai, nhưng maÌ€ mâÌy ngaÌ€y naÌ€y baÌ€ cũng hoÌ£c được caÌch nhiÌ€n mặt maÌ€ băÌt hiÌ€nh dong, thâÌy Hồ Lão TÆ°Ì cuÌ€ng Tần MuÌ£c đều đưÌng bên caÌ£nh, biêÌt rằng người naÌ€y Ä‘uÌng laÌ€ quan laÌ£i, khẳng Ä‘iÌ£nh chưÌc coÌ€n lÆ¡Ìn hÆ¡n hai người Tần MuÌ£c cuÌ€ng hồ Lão TưÌ, liền dừng tay, coÌ chuÌt câu nệ nhiÌ€n BaÌ£ch Quang Lượng.
- Äồng chiÌ, mâÌy người rửa rễ cây naÌ€y duÌ€ng laÌ€m giÌ€?
BaÌ£ch Quang Lượng cẩn thận nhiÌ€n cảnh chaÌ£m khăÌc gỗ, tuÌ€y miệng hỏi.
- Trưởng thôn của chuÌng tôi noÌi, phải gia công rễ cây naÌ€y, cẩn thận chaÌ£m khăÌc, sau Ä‘oÌ baÌn cho thương gia lÆ¡Ìn, đổi lâÌy tiền lÆ¡Ìn.
Nghe Chu AÌi QuôÌc thiÌ€ thầm nhiều lần, mặc duÌ€ noÌi nghe lăÌp băÌp, nhưng cũng đầy Ä‘ủ yÌ tưÌ.
Bạch Quang Lượng gật đầu, lại hỏi:
- CaÌc người laÌ€m một ngaÌ€y công tiểu Tần cho caÌc người tiền lương không?
Tề thẩm vội vaÌ€ng liêÌc nhiÌ€n Tần MuÌ£c, thâÌy hăÌn Ä‘iềm nhiên, vô tội noÌi: Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chủ tiÌ£ch huyện hỏi dì, dì cÆ°Ì noÌi thẳng, nêÌu nhiÌ€n tôi, cho duÌ€ dì noÌi thật thì người khaÌc coÌ€n cho rằng dì sợ tôi băÌt eÌp, nghĩ biện phaÌp lừa biÌ£p Chủ tiÌ£ch huyện đấy.
Tần MuÌ£c cười khẽ, noÌi toaÌ£c ra quy tăÌc lừa gaÌ£t chôÌn quan trường, laÌ£i không laÌ€m cho moÌ£i người thâÌy choÌi tai. QuaÌch Tự TaÌ£i nheÌ£ nhaÌ€ng vỗ vai Tần MuÌ£c, noÌi:
- CaÌi anh tiểu Tần naÌ€y, đều noÌi anh laÌ€ đầu gỗ, anh cũng không cần thaÌi quaÌ như thÃªÌ chưÌ? CoÌ ai laÌ£i Ä‘i noÌi như anh chưa?
Tần MuÌ£c vội vaÌ€ng giải thiÌch noÌi:
- Thư kyÌ QuaÌch, ngà i đừng oan uổng tôi, tôi coÌ noÌi giÌ€ nấy.
BaÌ£ch Quang Lượng cười khoaÌt tay, noÌi vÆ¡Ìi Tề thẩm:
- Äồng chiÌ, cÆ°Ì noÌi thẳng, nêÌu anh ta daÌm eÌp dì, tôi caÌch chưÌc trưởng thôn của anh ta.
Tề thẩm cũng cười:
- Chủ tiÌ£ch huyện aÌ€, ngà i đừng caÌch chưÌc trưởng thôn nha. Anh ta laÌ€ người hiền laÌ€nh, chuÌng tôi laÌ€m mâÌy chuyện lặt vặt naÌ€y, chẳng những mỗi ngaÌ€y bao hai bữa cÆ¡m, laÌ£i coÌ€n được hai đồng tiền đâu.
- Ồ, Ä‘uÌng thÃªÌ không?
BaÌ£ch Quang Lượng laÌ€ ủy viên thường vuÌ£ huyện, cũng laÌ€ ngưá»i lÆ¡Ìn lên trong nuÌi, vẫn luôn râÌt chuÌ yÌ tÆ¡Ìi những huyện ngheÌ€o khoÌ nông thôn. Nghe noÌi Tần MuÌ£c chẳng những bao cÆ¡m laÌ£i coÌ€n trả tiền, liền vừa loÌ€ng gật đầu vÆ¡Ìi Tần MuÌ£c.
- MâÌy caÌi rễ cây raÌch naÌt Ä‘oÌ coÌ giÌ€ maÌ€ phải rửa lại, tôi thâÌy, vẫn nên thaÌ€nh thật chăm chỉ caÌ€y câÌy mÆ¡Ìi laÌ€ Ä‘uÌng đăÌn.
Vừa luÌc Ä‘oÌ, một gioÌ£ng noÌi không haÌ€i hoÌ€a xuâÌt hiện.
GioÌ£ng Ä‘iệu cưÌng nhăÌc của lão Lâm vừa thôÌt lên, chẳng những mâÌy người laÌ€m công ở Ä‘oÌ săÌc mặt biêÌn xanh meÌt, ngay cả neÌt mặt QuaÌch Tự TaÌ£i cũng lộ ra vẻ mâÌt hưÌng.
BaÌ£ch Quang Lượng laÌ£i giôÌng như không chiÌ£u chuÌt ảnh hưởng, quay đầu cười hỏi:
- Lão Lâm, ông noÌi xem, viÌ€ sao trồng troÌ£t mÆ¡Ìi laÌ€ Ä‘uÌng đăÌn.
Vừa nghe thâÌy BaÌ£ch Quang Lượng hưÌng thuÌ hỏi, QuaÌch Tự TaÌ£i hung hăng trừng măÌt nhiÌ€n lão Lâm, laÌ£i noÌi vÆ¡Ìi Tần MuÌ£c:
- Trưởng thôn Tần, anh xem anh laÌ€m trưởng thôn, coÌ€n không chuẩn biÌ£ một caÌi phoÌ€ng cho chủ tiÌ£ch huyện nghỉ ngÆ¡i một chuÌt? Ngà i âÌy bao nhiêu tuổi, laÌ£i leo lên Ä‘ỉnh nuÌi cao như thêÌ, anh cho rằng Chủ tiÌ£ch huyện laÌ€ bằng săÌt hay sao?
Theo yÌ của QuaÌch Tự TaÌ£i, thừa diÌ£p Tần MuÌ£c dẫn BaÌ£ch Quang Lượng Ä‘i tÆ¡Ìi phoÌ€ng nghỉ, hăÌn tiÌ€m cÆ¡ hội răn daÌ£y lâÌy lão lâm. Ai ngờ Tần MuÌ£c laÌ£i lộ ra vẻ mặt khoÌ xử, nhiÌ€n nhiÌ€n laÌ£i chủ phoÌ€ng của miÌ€nh, laÌ£i nhiÌ€n vaÌ€o caÌi phoÌ€ng dột naÌt lộ maÌi kia, miệng ngập ngừng, laÌ£i noÌi không thaÌ€nh lời.
14.08.2014
Chương 41-43
Tâm tư của Chủ tịch huyện Bạch.
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Vừa thâÌy biểu tiÌ€nh naÌ€y của Tần MuÌ£c, mỗi người ở đây đều hồ nghi, chẳng lẽ phoÌ€ng của Tần MuÌ£c laÌ£i laÌ€ laÌ€m bằng vaÌ€ng bằng baÌ£c, không thể cho người khaÌc Ä‘i vaÌ€o sao?
Hồ Lão TÆ°Ì cũng nhiÌu maÌ€y traÌch:
- Tiểu Tần, anh có thaÌi độ gì thế?
Lão Lâm Ä‘ảo một voÌ€ng, cười noÌi:
- Trưởng thôn Tần, nhiÌ€n anh xem, sao laÌ£i không noÌi giÌ€ thêm Ä‘i, không phải laÌ€ đôÌi tượng của anh Ä‘ang ở trong phoÌ€ng chưÌ? Hay laÌ£i laÌ€ coÌ caÌi giÌ€ aÌm muội, laÌ€ nha đầu HaÌ€ Tinh kia Ä‘oÌ sao?
Lão vừa thôÌt nên lời naÌ€y, không iÌt người thầm nghiêÌn răng nghiêÌn lợi. TiÌ€nh huồng hiện tại như thêÌ, duÌ€ sao cũng không tÆ¡Ìi phiên lão noÌi chuyện chưÌ?
BaÌ£ch Quang Lượng vừa nghe thâÌy câu naÌ€y của lão Lâm, cÆ¡ mặt cũng run lên, duÌ€ng aÌnh măÌt hoaÌ€i nghi nhiÌ€n Tần MuÌ£c.
PhoÌ trưởng trâÌn Kim Tiểu Lượng thâÌy săÌc mặt BaÌ£ch Quang Lượng coÌ chuÌt không Ä‘uÌng, suy nghĩ, liền giaÌ€nh trước Ä‘i lên đẩy cửa phoÌ€ng. NgaÌ€y sau Ä‘oÌ Kim Tiểu Lượng laÌ£i “a†một tiêÌng, vội chaÌ£y từ trong nhaÌ€ Ä‘i ra, đêÌn bên tai BaÌ£ch Quang Lượng nhỏ gioÌ£ng noÌi mâÌy câu.
Chỉ laÌ€ động taÌc naÌ€y cũng Ä‘ủ laÌ€m cho Tần MuÌ£c hiểu được, Kim Tiểu Lượng naÌ€y coÌ thể thân cận vÆ¡Ìi Chủ tiÌ£ch huyện như thêÌ, hẳn laÌ€ người thuộc phe của Chủ tiÌ£ch huyện rồi.
Biểu cảm trên mặt BaÌ£ch Quang Lượng coÌ chuÌt mâÌt hưÌng, traÌ€n ngập yÌ tÆ°Ì haÌ€m xuÌc nhiÌ€n Tần MuÌ£c, laÌ£i gật đầu vÆ¡Ìi Kim Tiểu Lượng, Ä‘i về phiÌa căn phoÌ€ng.
Những caÌn bộ khaÌc laÌ£i hai mặt nhiÌ€n nhau, không biêÌt chuyện giÌ€ xảy ra. BiÌ thư LyÌ ChiêÌu Hùng Ä‘ang muôÌn Ä‘i theo sau, laÌ£i biÌ£ Kim Tiểu Lượng keÌo caÌnh tay, hÆ¡i lăÌc đầu.
Tần MuÌ£c bên caÌ£nh nhiÌ€n rõ raÌ€ng, trong loÌ€ng caÌ€ng nổi thêm nghi ngờ. Kim Tiểu Lượng râÌt rõ raÌ€ng laÌ€ thân tiÌn của BaÌ£ch Quang Lượng, nhưng cÃ´Ì tiÌ€nh laÌ£i coÌ chuÌt quan hệ sâu xa vÆ¡Ìi biÌ thư trâÌn maÌ€ BiÌ thư trâÌn LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng tuyệt đôÌi không coÌ khả năng laÌ£nh nhaÌ£t vÆ¡Ìi BiÌ thư huyện, nêÌu không cũng sẽ không thể đưÌng vững trên chưÌc BiÌ thư naÌ€y.
Quan hệ thật laÌ£ luÌ€ng, nhưng cũng thật thuÌ viÌ£. Tần MuÌ£c mỉm cười thản nhiên, giôÌng như aÌnh măÌt của moÌ£i người đôÌi vÆ¡Ìi hăÌn maÌ€ noÌi chỉ như gioÌ thoảng qua thôi.
Cả Ä‘aÌm caÌn bộ trâÌn đều đưÌng ở trong nội viện, trên đầu quaÌ£ Ä‘en bay lÆ¡ lửng.
Hồ Lão TÆ°Ì không yên loÌ€ng, tiêÌn đêÌn bên người Tần MuÌ£c, duÌ€ng đầu vai hÆ¡i huyÌch một caÌi.
Tần MuÌ£c nhiÌ€n Hồ Lão TưÌ, hÆ¡i hÆ¡i lăÌc đầu, laÌ€m cho Hồ Lão TÆ°Ì biÌ€nh tĩnh đừng vội. Dựa theo caÌch nhiÌ€n của Tần MuÌ£c, Kim Tiểu Lượng khẳng Ä‘iÌ£nh nhiÌ€n thâÌy cả nhaÌ€ HưÌa LuÌ£c, khẳng Ä‘iÌ£nh Ä‘ã phaÌt hiện Ä‘iều giÌ€. NêÌu không y cũng Ä‘ã không vội vã chaÌ£y tÆ¡Ìi thông baÌo cho BaÌ£ch Quang Lượng. Tin tưÌc naÌ€y khẳng Ä‘iÌ£nh Ä‘ã thu huÌt BaÌ£ch Quang Lượng, nêÌu không nghe lời noÌi suông, lão cũng không một miÌ€nh Ä‘i vaÌ€o.
Nhưng laÌ€, rôÌt cuộc laÌ€ bên trong phoÌ€ng xảy ra chuyện giÌ€ thêÌ?
MoÌ£i người Ä‘ang buồn bực, BaÌ£ch Quang Lượng laÌ£i quay vá», vừa Ä‘i vừa noÌi:
- Ông cuÌ£, ngà i yên tâm, chuyện naÌ€y tôi nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ cho caÌc hương thân câu trả lời thuyêÌt phuÌ£c, xin tin tưởng chiÌnh phủ, tin tưởng tôi.
Bên trong phoÌ€ng cũng không biêÌt laÌ£i noÌi giÌ€, BaÌ£ch Quang Lượng laÌ£i sang sảng cười ha ha:
- NoÌi cho cuÌ€ng, ông cụ, caÌn bộ của Ä‘ảng chuÌng ta chiÌnh laÌ€ cần moÌ£i người giaÌm saÌt nhiều hÆ¡n, chỉ Ä‘iểm nhiều hÆ¡m, gôÌc rễ của Ä‘ảng chiÌnh laÌ€ dân chuÌng, nêÌu không coÌ sự duy triÌ€ của dân chuÌng, chuÌng tôi không thể naÌ€o kiêÌn thiêÌt được một dân quôÌc đổi mÆ¡Ìi được.
Trong phoÌ€ng mÆ¡ hồ coÌ tiêÌng ho khan truyền tÆ¡Ìi, sau Ä‘oÌ moÌ£i người chợt nghe một gioÌ£ng ồm ồm:
- Trưởng thôn Tần Ä‘ã cho người Ä‘i tiÌ€m baÌc sĩ rồi, trưởng thôn tôÌt như thêÌ, cũng không hổ danh trưởng thôn.
MoÌ£i người nghe thâÌy lời naÌ€y vô cuÌ€ng ruÌ£t reÌ€, giôÌng như duÌ€ng hêÌt dũng khiÌ noÌi.
BaÌ£ch Quang Lượng cười noÌi:
- Trưởng thôn tiểu Tần laÌ€ người coÌ năng lực, muÌ£c tiêu của anh cũng sẽ râÌt cao. Má»i ngưá»i yên tâm, chiÌnh phủ sẽ không chậm trễ tiền đồ của mâÌy người trẻ tuổi.
NoÌi tÆ¡Ìi đây, BaÌ£ch Quang Lượng kéo rèm ra ngoà i, laÌ£i cong xuôÌng, kinh hô:
- Ông cụ, ông laÌ€m giÌ€ thêÌ? Mau đưÌng lên, mau đưÌng lên.
Nghe thâÌy câu noÌi của BaÌ£ch Quang Lượng, moÌ£i người vội vaÌ€ng chaÌ£y tÆ¡Ìi, veÌn reÌ€m lên, bên trong toaÌ€n bộ người nhaÌ€ hoÌ£ HưÌa Ä‘ang quyÌ€ trên đâÌt, hai tay BaÌ£ch Quang Lượng Ä‘ang nâng Hứa phụ.
MâÌy người vội vaÌ€ng đỡ mâÌy người lên, mâÌy người cũng coÌ thể nghe ra ông cuÌ£ naÌ€y Ä‘ang lo lắng cho vận mệnh chiÌnh triÌ£ của Tần MuÌ£c, cũng không biêÌt laÌ€ xuâÌt phaÌt từ nguyên nhân giÌ€ maÌ€ BaÌ£ch Quang Lượng laÌ£i đôÌi thoaÌ£i cũng boÌ£n hoÌ£.
NhiÌ€n nuÌ£ cười ẩn yÌ â€œyên tâm Ä‘i†của HưÌa phụ, trong lòng Tần MuÌ£c thầm bi ai thở daÌ€i. TiÌ€nh huôÌng thÃªÌ naÌ€y hăÌn không mong thâÌy, lợi duÌ£ng dân chuÌng gây aÌp lực vÆ¡Ìi quan viên tầng trên, thủ Ä‘oaÌ£n chiÌnh triÌ£ như naÌ€y chiÌnh laÌ€ heÌ€n haÌ£ nhâÌt, Tần MuÌ£c hăÌn coÌ€n khinh thường không duÌ€ng. ChiÌnh laÌ€ do sai soÌt ngẫu nhiên, moÌ£i chuyện laÌ£i coÌ thể phaÌt sinh như thêÌ, xem ra hiÌ€nh tượng của hăÌn trong măÌt BaÌ£ch Quang Lượng khẳng Ä‘iÌ£nh Ä‘ã biêÌn thaÌ€nh kẻ tiểu nhân khôn vặt Ä‘ang baÌ€y troÌ€ rồi.
MâÌy người caÌn bộ độ nhaÌ£y cảm chiÌnh triÌ£ keÌm trên trâÌn coÌ€n biểu hiện thaÌi độ hâm mộ vÆ¡Ìi Tần MuÌ£c. ChiêÌn tiÌch cao laÌ£i coÌ thể loÌ£t được vaÌ€o măÌt Chủ tiÌ£ch huyện, thÃªÌ không phải laÌ€ không bao lâu nữa, Tần MuÌ£c sẽ giôÌng như găÌn tên lửa vaÌ€o lưng, bay nhanh thăng chưÌc sao. NêÌu để boÌ£n hoÌ£ biêÌt được suy nghĩ thực sự trong loÌ€ng Tần MuÌ£c, phỏng chừng mâÌy người hoÌ£ sẽ kinh hãi tÆ¡Ìi mực không biêÌt noÌi giÌ€ cho phải.
Quả nhiên, an ủi cả nhaÌ€ hoÌ£ HưÌa, Ä‘oaÌ€n người laÌ£i Ä‘i ra sân nhaÌ€ Tần MuÌ£c, săÌc mặt BaÌ£ch Quang Lượng liền âm trầm noÌi:
- ÄÆ°á»£c rồi, không voÌ€ng vo nữa, quay về huyện, chiều coÌ€n coÌ cuộc hoÌ£p.
Biểu cảm của Chủ tiÌ£ch huyện đột nhiên thay đổi, toaÌ€n bộ Ä‘oaÌ€n người trên trâÌn coÌ chuÌt hoảng hôÌt, không biêÌt viÌ€ sao BaÌ£ch Quang Lượng laÌ£i dột nhiên coÌ sự thay đổi nh thêÌ. QuaÌch Tự TaÌ£i Ä‘i theo Chủ tiÌ£ch huyện nhiều năm, râÌt hiểu rõ gioÌ£ng Ä‘iệu cảu Chủ tiÌ£ch huyện, cười noÌi:
- Buổi chiều coÌ€n coÌ một cuộc hoÌ£p ở trâÌn, moÌ£i người cÆ°Ì Æ¡Ì‰ đây tham quan, tôi cuÌ€ng Bạch Chủ tiÌ£ch huyện Ä‘i trước một bước.
BaÌ£ch Quang Lượng Ä‘ã Ä‘i thẳng về phiÌa trước, QuaÌch Tự TaÌ£i ở đằng sau cản laÌ£i moÌ£i người Ä‘ang coÌ yÌ cuÌ€ng về, ho khan hai tiêÌng vÆ¡Ìi Tần MuÌ£c, xoay người Ä‘uổi theo BaÌ£ch Quang Lượng.
Bởi vậy, aÌnh măÌt moÌ£i người đều tập trung nhiÌ€n về phiÌa Tần MuÌ£c, thaÌi độ của BaÌ£ch Quang Lượng Ä‘aÌng để người ta suy nghĩ sâu xa.
Tần MuÌ£c nhưng laÌ£i cảm thâÌy không sao cả, tuy rằng hăÌn tự nhận rằng âÌn tượng của hăÌn trong loÌ€ng BaÌ£ch Quang Lượng Ä‘ã tuÌ£t giảm maÌ£nh, nhưng đường đường laÌ€ một Chủ tiÌ£ch huyện cũng sẽ không khai Ä‘ao một trưởng thôn beÌ nhỏ, vừa hay Tần MuÌ£c căÌm rễ ở thôn, coÌ thể săÌp xêÌp tâm tư.
Lão Lâm đăÌc yÌ giương măÌt nhiÌ€n về phiÌa Ä‘aÌm người, chỉ laÌ€ Tần MuÌ£c Ä‘ang nghĩ tÆ¡Ìi chuyện khaÌc, không chuÌ yÌ tÆ¡Ìi Ä‘iểm naÌ€y, nêÌu không hăÌn nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ nghĩ ra chuÌt quan hệ ẩn bên trong.
Bởi viÌ€ caÌi nhiÌ€n naÌ€y của lão Lâm laÌ€ Ä‘ang chiêÌu về BiÌ thư LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng.
Bước Ä‘i của BaÌ£ch Quang Lượng râÌt kiên quyêÌt, QuaÌch Tự TaÌ£i Ä‘i theo đằng sau, cũng không noÌi giÌ€, trên mặt coÌ€n mang theo nuÌ£ cười thản nhiên, giôÌng như nghĩ ra chuyện giÌ€ thuÌ viÌ£ lăÌm, không nhiÌ£n được maÌ€ phải mỉm cười vậy.
- Cười, cười caÌi giÌ€, Tự TaÌ£i aÌ€, cậu cũng không phải laÌ€ người tuÌ€y tiện như thÃªÌ chưÌ?
BaÌ£ch Quang Lượng nghiêng đầu nhiÌ€n y, nheÌ£ nhaÌ€ng noÌi chuyện, nhưng cũng không hề coÌ yÌ tưÌc giận.
- Chủ tiÌ£ch huyện, tôi Ä‘ang cảm thâÌy con người Tần MuÌ£c naÌ€y thật thuÌ viÌ£, hăÌn nhâÌt Ä‘iÌ£nh không laÌ€m ra chuyện không coÌ chuẩn mực như thêÌ.
QuaÌch Tự TaÌ£i noÌi tiêÌp:
- Thủ phaÌp quaÌ Ä‘Ã´Ìƒi biÌ€nh thường naÌ€y của lão Lâm coÌ€n chưa Ä‘ủ để Tần MuÌ£c xem troÌ£ng.
BaÌ£ch Quang Lượng gật đầu, không theÌ€m nhăÌc laÌ£i, tăng nhanh bước chân,
- Ô?
QuaÌch Tự TaÌ£i đột nhiên ngẩng đầu, nhiÌ€n thâÌy hai boÌng daÌng xinh Ä‘eÌ£p Ä‘ang dăÌt nhau Ä‘i xuôÌng dươÌi, laÌ£ luÌ€ng hỏi:
- Sao Nhược HaÌ€m laÌ£i tÆ¡Ìi nữa?
- Sao cơ?
MăÌt BaÌ£ch Quang Lượng hÆ¡i keÌm, nhiÌ€n theo hươÌng ngoÌn tay QuaÌch Tự TaÌ£i quả nhiên thâÌy BaÌ£ch Nhược HaÌ€m Ä‘ang mặc aÌo khoaÌc blouse trăÌng cuÌ€ng một cô gaÌi trẻ Ä‘i xuôÌng nuÌi, coÌ€n Ä‘eo một caÌi tuÌi đựng y cuÌ£.
- ÄÆ°Ìa nhỏ naÌ€y, noÌi muôÌn cuÌ€ng ta tÆ¡Ìi trâÌn HaÌ€ Tử thăm baÌ£n hoÌ£c cũ, hoÌa ra vẫn laÌ€ nhÆ¡Ì thương Tần MuÌ£c aÌ€?
BaÌ£ch Quang Lượng tỏ ra khoÌ hiểu, dường như coÌ chuÌt rôÌi răÌm, laÌ£i dường như laÌ£i coÌ chuÌt thả lỏng.
QuaÌch Tự TaÌ£i cười noÌi:
- KyÌ€ thật thằng nhỏ Tần MuÌ£c naÌ€y cũng không tệ lăÌm, xưÌng vÆ¡Ìi tiểu HaÌ€m.
SăÌc mặt BaÌ£ch Quang Lượng nghiêm laÌ£i, giả bộ quaÌt:
- Tự TaÌ£i, từ khi naÌ€o anh laÌ£i noÌi chuyện không coÌ chừng mực như thêÌ?
QuaÌch Tự TaÌ£i liền cười:
- Ngà i cũng đừng coÌ maÌ€ cưÌng nhăÌc quaÌ, tôi đây không Ä‘uÌng mực chăng phải laÌ€ choÌ£c phaÌ tầng giâÌy boÌ£c kia cho ngaÌ€i?
BaÌ£ch Quang Lượng liền cười ha ha, keÌo QuaÌch Tự TaÌ£i nuÌp một bên, đợi BaÌ£ch Nhược HaÌ€m cuÌ€ng HaÌ€ Tinh cuÌ€ng xuôÌng nuÌi, mÆ¡Ìi chậm rãi noÌi:
- Thằng nhỏ Tần MuÌ£c naÌ€y, coÌ năng lực, cũng coÌ dã tâm, tôi râÌt xem troÌ£ng noÌ. Nhưng maÌ€ tôi sợ đưÌa nhỏ Nhược HaÌ€m naÌ€y quaÌ thiện lương, không thể khôÌng chÃªÌ Ä‘Æ°á»£c Tần MuÌ£c âÌy.
QuaÌch Tự TaÌ£i vội vaÌ€ng hỏi:
- Chủ tiÌ£ch huyện, ngaÌ€i noÌi chuyện quaÌ cao sâu rồi, sao tôi laÌ£i nhiÌ€n không ra, Tần MuÌ£c coÌ năng lực laÌ£i coÌ€n coÌ cả dã tâm?
BaÌ£ch Quang Lượng liền traÌch cưÌ:
- Tự TaÌ£i, anh đây hiểu được coÌ€n giả bộ hồ đồ. CoÌ€n coÌ vaÌ€i năm nữa tôi cũng phải về hưu rồi, giờ tôi cho anh biêÌt, vÆ¡Ìi tiÌnh tiÌ€nh naÌ€y của anh, laÌ€m chưÌc phoÌ thủ trưởng thiÌ€ coÌ€n được, vĩnh viễn không thể lên được chưÌc viÌ£ chiÌnh. Anh biêÌt taÌ£i sao không? ÄoÌ laÌ€ viÌ€ anh không coÌ nhân caÌch miÌ£ lực quaÌ lÆ¡Ìn, không coÌ tiÌnh caÌch rõ raÌ€ng. NêÌu coÌ người chỉ đường cho anh, anh sẽ hoà n thà nh nhiệm vụ viên mãn. Nhưng maÌ€ nêÌu không coÌ ai quyêÌt Ä‘iÌ£nh cho anh, tiÌnh quyêÌt Ä‘oaÌn của anh laÌ£i coÌ€n keÌm quaÌ xa.
Äây chiÌnh laÌ€ lần đầu tiên QuaÌch Tự TaÌ£i nghe được lời Ä‘aÌnh giaÌ rõ raÌ€ng của BaÌ£ch Quang Lượng về bản thân sau chừng đâÌy năm Ä‘i theo ông. Vừa noÌi, QuaÌch Tự TaÌ£i chảy mồ hôi roÌ€ng roÌ€ng. Mỗi một câu của BaÌ£ch Quang Lượng giôÌng như Ä‘aÌnh vaÌ€o trong loÌ€ng ông, laÌ€m cho ông hôÌt hoảng. Vừa nghĩ laÌ£i cẩn thận, những Ä‘iều maÌ€ BaÌ£ch Quang Lượng noÌi đều laÌ€ những Ä‘iểm mâÌu chôÌt, Ä‘oÌ chiÌnh laÌ€ vâÌn đề về tiÌnh caÌch của mỗi con người, không phải dễ daÌ€ng sửa đổi được.
- Con người Tần MuÌ£c naÌ€y, noÌi như thÃªÌ naÌ€o nhỉ, tôi cũng Ä‘ã laÌ€m quan và i chục năm, duÌ€ sao cũng coÌ chuÌt tâm đăÌc. Nhưng tôi laÌ£i coÌ chuÌt cảm giaÌc nhiÌ€n không thâÌu hăÌn.
BaÌ£ch Quang Lượng không để yÌ tÆ¡Ìi biểu cảm của QuaÌch Tự TaÌ£i, cÆ°Ì thÃªÌ noÌi:
- Người coÌ thể laÌ€m cho tôi nhiÌ€n không thâÌu, tôi daÌm râÌt tự tin maÌ€ noÌi rằng, hoặc giả hăÌn laÌ€ thằng ngu, hoặc hăÌn laÌ€ kẻ loÌ€ng daÌ£ giâÌu thật sâu.
Ông lâÌy thuôÌc ra, neÌm cho QuaÌch Tự TaÌ£i một câu, QuaÌch Tự TaÌ£i laÌ£i từ trong tuÌi lâÌy chiêÌc maÌy lửa ra châm cho BaÌ£ch Quang Lượng.
- Tần MuÌ£c không phải laÌ€ thằng ngôÌc, người thanh niên naÌ€y râÌt thông minh. Từ ngaÌ€y Ä‘oÌ hăÌn xử lyÌ chuyện Ä‘oÌ cũng Ä‘ã coÌ thể thâÌy được hăÌn không phải laÌ€ loaÌ£i người gặp chuyện laÌ€ loaÌ£n.
BaÌ£ch Quang Lượng hiÌt một hÆ¡i thuôÌc, chậm rãi noÌi:
- Nhưng maÌ€, tôi nghĩ, một người như thÃªÌ thiÌ€ muÌ£c tiêu của hăÌn ở đây? HăÌn chăÌc chăÌn không muôÌn ở chỗ thôn cuÌ€ng sÆ¡n dã naÌ€y cả đời chưÌ?
QuaÌch Tự TaÌ£i lăÌc đầu, hăÌn coÌ€n chưa hiểu được yÌ tÆ°Ì trong lời noÌi của BaÌ£ch Quang Lượng. Dựa theo yÌ naÌ€o Ä‘oÌ, bộ maÌy huyện ủy kia khả năng sẽ coÌ thay đổi, nhâÌt laÌ€ BaÌ£ch Quang Lượng, thÃªÌ nhưng dường như laÌ£i coÌ yÌ muôÌn về hưu. NêÌu không thêÌ, người laÌ€m lãnh Ä‘aÌ£o nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ không dễ daÌ€ng để lộ Ä‘aÌnh giaÌ của bản thân vÆ¡Ìi thư kyÌ.
BaÌ£ch Quang Lượng nhiÌ€n BaÌ£ch Nhược HaÌ€m Ä‘ã Ä‘i xuôÌng dươÌi tận chân nuÌi, như coÌ suy nghĩ giÌ€ noÌi:
- Tự Tại à, anh theo tôi bao năm rồi?
Quả Ä‘uÌng laÌ€ như thêÌ! Trong loÌ€ng QuaÌch Tự TaÌ£i bâÌt an, nhỏ gioÌ£ng Ä‘aÌp laÌ£i:
- Bảy năm.
- Bảy năm rồi, cũng vâÌt vả cho anh. Ban bè năm nay chỉ sợ coÌ biêÌn động, anh Ä‘ã chuẩn biÌ£ tôÌt để gaÌnh troÌ£ng traÌch chưa?
NoÌi xong, ông quay đầu sang nhiÌ€n QuaÌch Tự TaÌ£i, trong măÌt hÆ¡i coÌ thần thaÌi.
QuaÌch Tự TaÌ£i kiềm chÃªÌ không để tim đập loaÌ£n nhiÌ£p, coÌ chuÌt traÌnh neÌ nhiÌ€n BaÌ£ch Quang Lượng, nhưng vẫn noÌi:
- Dạ rồi.
BaÌ£ch Quang Lượng liền nở nuÌ£ cười, noÌi:
- Năng lực của trưởng trâÌn VaÌ£n Hữu naÌ€y không tệ, chuẩn biÌ£ cho hăÌn tham gia lÆ¡Ìp tu nghiệp thăng chưÌc, viÌ£ triÌ của hăÌn nhâÌt Ä‘iÌ£nh laÌ€ để trôÌng. Năng lực của Kim Tiểu Lượng cũng không tệ, thay thÃªÌ cho VaÌ£n Hữu đương nhiên thiÌch hợp, tôi cũng coÌ chung yÌ kiêÌn naÌ€y vÆ¡Ìi BiÌ thư QuyÌ.
NoÌi xong, BaÌ£ch Quang Lượng huÌt lâÌy một hÆ¡i thuôÌc thật daÌ€i. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong loÌ€ng QuaÌch Tự TaÌ£i vừa coÌ chuÌt sợ hãi về thoaÌi yÌ của BaÌ£ch Quang Lượng, laÌ£i coÌ kiÌch động viÌ€ săÌp được lên năÌm thực quyền. Nghe theo yÌ tÆ°Ì của BaÌ£ch Quang Lượng, thậm chiÌ coÌ thể cho hăÌn Ä‘i laÌ€m chủ quản công nghiệp của HaÌ€ Tử, thÃªÌ thiÌ€ Ä‘uÌng laÌ€ chuyện quaÌ tôÌt Ä‘eÌ£p rồi, tuy rằng công nghiệp của trâÌn HaÌ€ Tử cũng không được tôÌt lăÌm.
- LyÌ ÄaÌ£i Äồng mâÌy năm nay cũng được, để cho hăÌn quản công nghiệp mâÌy năm, anh Ä‘i phaÌt triển ngaÌ€nh nông nghiệp của trâÌn HaÌ€ Tử. Tần MuÌ£c cũng coÌ một sÃ´Ì yÌ tưởng râÌt laÌ£ đôÌi vÆ¡Ìi ngaÌ€nh nông nghiệp giai Ä‘oaÌ£n hiện tại, anh coÌ thể tiÌ€m hắn ta xem.
BaÌ£ch Quang Lượng thản nhiên cười, aÌnh măÌt tập trung vaÌ€o boÌng aÌo trăÌng bên dươÌi. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tiểu tử kia laÌ€ ngựa chêÌt hay lừa chêÌt, cũng đều phải để hăÌn anh ta phát triển thôn Tây SÆ¡n mÆ¡Ìi được.
QuaÌch Tự TaÌ£i nghe xong mâÌy câu naÌ€y của BaÌ£ch Quang Lượng, trong loÌ€ng chợt rõ raÌ€ng như aÌnh chÆ¡Ìp giữa đêm đông. BaÌ£ch Quang Lượng naÌ€y rõ raÌ€ng Ä‘ã coi Tần MuÌ£c laÌ€ con rể tương lai của miÌ€nh. Lần naÌ€y giao quyền cho bản thân miÌ€nh ở trâÌn HaÌ€ Tử, rõ raÌ€ng chiÌnh laÌ€ để loÌt đường cho chaÌ€ng rể tương lai đây!
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m đêÌn laÌ€m cho Tần MuÌ£c coÌ chuÌt ngoaÌ€i yÌ muôÌn, vôÌn cho rằng trong luÌc nhaÌ£y cảm thÃªÌ naÌ€y, BaÌ£ch Quang Lượng nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải laÌ€m cho BaÌ£ch Nhược HaÌ€m traÌnh gioÌ traÌnh soÌng, vaÌ£n nhâÌt chuyện baÌ£i lộ thiÌ€ cũng dễ daÌ€ng maÌ€ chữa chaÌy.
Nhưng BaÌ£ch Nhược HaÌ€m laÌ£i đương nhiên xuâÌt hiện ở thôn Tây SÆ¡n naÌ€y, duÌ£ng yÌ của BaÌ£ch Quang Lượng Ä‘uÌng laÌ€ laÌ€m cho Tần MuÌ£c coÌ chuÌt khoÌ hiểu.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m chỉ chaÌ€o hỏi Hồ Lão TÆ°Ì cuÌ€ng Tần MuÌ£c một caÌi, liền Ä‘i theo HaÌ€ Tinh vội vã về nhaÌ€ Tần MuÌ£c. Về phần Ä‘aÌm người Kim Tiểu Lượng giôÌng như cũng coi như không thâÌy BaÌ£ch Nhược HaÌ€m, trong chuyện naÌ€y coÌ Ã¢Ì‰n yÌ giÌ€, Tần MuÌ£c cũng không hiểu được.
BiÌ thư LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng không để yÌ chuÌt chuyện vặt naÌ€y, tâm tư của boÌ£n hoÌ£ đều đặt ở chuyện sau naÌ€y phải xử triÌ thôn Tây SÆ¡n naÌ€y sao đây, phải đôÌi Ä‘ãi vÆ¡Ìi trưởng thôn naÌ€y ra sao, viÌ€ vậy vẫn coÌ€n chưa để yÌ tÆ¡Ìi một baÌc sĩ trẻ Ä‘i qua.
NêÌu Chủ tiÌ£ch huyện lên tiêÌng, những người naÌ€y cũng không daÌm sÆ¡Ìm trở laÌ£i trâÌn, người người keÌo Hồ Lão TÆ°Ì noÌi mâÌy câu chẳng yÌ nghĩa giÌ€, ngược laÌ£i laÌ£nh luÌ€ng nhìn qua Tần MuÌ£c. Không phải boÌ£n hoÌ£ không thể hiện giuÌp đỡ Tần MuÌ£c, chiÌnh laÌ€ thaÌi độ của Chủ tiÌ£ch huyện vẫn chưa rõ raÌ€ng, cho nên vẫn không cần hữu hảo cho lăÌm.
Một khi Chủ tiÌ£ch huyện noÌi “con người Tần MuÌ£c naÌ€y coÌ thể duÌ€ng đượcâ€, hay “Tần MuÌ£c naÌ€y Ä‘uÌng là không tệ†giÌ€ Ä‘oÌ, thaÌi độ của những thượng câÌp như boÌ£n hoÌ£ vÆ¡Ìi trưởng thôn nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ thân thiêÌt.
Cỗ kiệu duÌ€ cao nhưng sẽ coÌ nhiều người nâng, nhưng người ở bên vaÌch nuÌi, cũng không nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ coÌ râÌt nhiều người vươn tay ra đỡ.
Tần MuÌ£c vui vẻ thoải maÌi, thảnh thÆ¡i Ä‘i đằng sau moÌ£i người, nhiÌ€n naÌ€y noÌ£, trong đầu vẫn Ä‘ang suy nghĩ về con đường Ä‘i tương lai cho thôn Tây SÆ¡n.
Lão Lâm cũng không biêÌt laÌ€m thÃªÌ naÌ€o laÌ£i dương dương đăÌc yÌ Ä‘i theo bên người Hồ Lão TưÌ, giôÌng như hăÌn mÆ¡Ìi laÌ€ trưởng thôn Tây SÆ¡n.
LuÌc naÌ€y không biêÌt Ä‘ã noÌi đêÌn đề taÌ€i giÌ€, Kim Tiểu Lượng noÌi:
- ViÌ£ đồng hương naÌ€y, ông noÌi xem, thôn Tây SÆ¡n phải laÌ€m giaÌ€u như thÃªÌ naÌ€o đây?
Lão Lâm laÌ£i liêÌc măÌt nhiÌ€n LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng một caÌi, Tần MuÌ£c Ä‘ang nghĩ chuyện, vôÌn không nhiÌ€n thâÌy, chiÌnh laÌ€ đột nhiên laÌ£i nghe thâÌy gioÌ£ng của lão Lâm lÆ¡Ìn lên, thÃªÌ mÆ¡Ìi giật miÌ€nh tỉnh hồn laÌ£i.
- Trồng! Dân chuÌng chuÌng ta chỉ coÌ trồng troÌ£t, giôÌng tôÌt, khai quật đâÌt meÌ£, chỉ cần kiên triÌ€ nâng cao sản lượng, dân nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ giaÌ€u coÌ.
Lão Lâm noÌi xong, niÌ£nh noÌ£t cười nhiÌ€n LyÌ ÄaÌ£i Äồng.
Tần MuÌ£c đưÌng bên nghe, cũng không biêÌt taÌ£i sao laÌ£i đột nhiên bật cười, xiÌ€ một tiêÌng, từ từ hỏi:
- ChiÌnh laÌ€ không biêÌt chờ tÆ¡Ìi khi naÌ€o, những thÆ°Ì sản lượng giaÌ triÌ£ Ä‘oÌ mÆ¡Ìi Ä‘aÌ£t được muÌ£c tiêu của ông thêÌ?
Lão Lâm coÌ€n Ä‘ang đăÌm chiÌ€m trong ảo mộng khăÌp nÆ¡i laÌ€ biển luÌa vaÌ€ng kia, nghe thâÌy câu hỏi coÌ chuÌt châm choÌ£c của Tần MuÌ£c giôÌng như biÌ£ hăÌt chậu nươÌc lanh, trên mặt liền lộ ra vẻ tưÌc giận, đầu đầy gân xanh kêu lên:
- Chỉ cần chuÌng ta kiên triÌ€ Ä‘i theo con đường của Äảng, kiên triÌ€ Ä‘i theo sự lãnh Ä‘aÌ£o của Tổng BiÌ thư, một ngaÌ€y naÌ€o Ä‘oÌ coÌ thể daÌ£t được muÌ£c tiêu naÌ€y.
Tần MuÌ£c trợn trăÌng măÌt không theÌ€m nhăÌc laÌ£i, những câu naÌ€y của lão Lâm Ä‘uÌng laÌ€ giương cao cÆ¡ hiều. Kiên triÌ€ Ä‘i theo con đường của Äảng không sai, kiên triÌ€ Ä‘i theo sự lãnh Ä‘aÌ£o của bà thư cũng không sai, nhưng lão Lâm coÌ€n dừng laÌ£i ở giai câÌp những câu noÌi suông, không nhiÌ€n thâÌy yêu cầu bưÌc thiêÌt của Ä‘ảng vÆ¡Ìi việc laÌ€m giaÌ€u cho người nông dân, laÌ€m cho đâÌt nươÌc maÌ£nh lên.
LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng hÆ¡i lăÌc đầu, đôÌi vÆ¡Ìi biểu hiện của lão Lâm thậm chiÌ coÌ€n không haÌ€i loÌ€ng. Lão Lâm naÌ€y gần như laÌ€ thân thiÌch của hăÌn, mâÌy lần bên tai hăÌn lẩm bẩm rằng Tần MuÌ£c sao laÌ£i tuổi trẻ, Ä‘aÌnh giaÌ trong thôn cũng không cao, laÌ€m cho LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng cũng sinh ra hoaÌ€i nghi năng lực của viÌ£ trưởng thôn đầu gỗ naÌ€y, vôÌn coÌ chuÌt tâm tư thưởng thưÌc Tần MuÌ£c liền phai nhaÌ£t Ä‘i nhiều.
VôÌn Ä‘iÌ£nh mượn cÆ¡ hội Chủ tiÌ£ch huyện lần naÌ€y xuôÌng nông thôn, để lão Lâm biểu hiện chuÌt, sao Ä‘oÌ LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng laÌ£i đưÌng bên caÌ£nh lão Lâm noÌi mâÌy câu lời hay, cho duÌ€ không lật được Tần MuÌ£c thiÌ€ iÌt nhâÌt cũng coÌ thể laÌ€m cho lão Lâm lên trâÌn laÌ€m chuyện giÌ€ Ä‘oÌ. Ai ngờ đêÌn vôÌn kÃªÌ hoaÌ£ch râÌt hay, nhưng mâÌy chuyện ở thôn Tây SÆ¡n naÌ€y rõ raÌ€ng noÌi rằng Tần MuÌ£c Ä‘ã loÌ£t vaÌ€o măÌt xanh của Chủ tiÌ£ch huyện, mặc duÌ€ cuôÌi cuÌ€ng yÌ tÆ°Ì của Chủ tiÌ£ch huyện coÌ€n chưa rõ, thậm chiÌ coÌ€n coÌ bộ daÌ£ng nổi giận Ä‘uÌ€ng Ä‘uÌ€ng, nhưng đêÌn tột cuÌ€ng laÌ€ viÌ€ Tần MuÌ£c hay viÌ€ thâÌy bộ daÌ£ng khôÌn cuÌ€ng đêÌn thÃªÌ của mâÌy người hương thân, yÌ tÆ°Ì trong Ä‘oÌ coÌ€n chưa rõ raÌ€ng.
ÄÆ°Ì€ng thâÌy những caÌn bộ đưÌng cuÌ€ng Tần MuÌ£c Ä‘ang phân rõ giôÌng như ranh giÆ¡Ìi, nhưng khi gioÌ coÌ chuÌt đổi chiều, boÌ£n hoÌ£ lập tưÌc sẽ qua sông, đưÌng về phiÌa Tần MuÌ£c ngay.
Quân cờ lão Lâm naÌ€y coÌ lẽ hỏng rồi, LyÌ ChiêÌu Hùng ảo não nghĩ tÆ¡Ìi.
NhiÌ€n Tần MuÌ£c, tuổi trẻ maÌ€ tinh thần phâÌn châÌn, không coÌ Ä‘ÄƒÌc yÌ vênh vaÌo, cũng không mâÌt maÌt khổ sở, chỉ giôÌng như vân Ä‘aÌ£m phong khinh. LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng đột nhiên sinh ra ảo giaÌc, người thanh niên naÌ€y giôÌng như căn bản không để boÌ£n hoÌ£ vaÌ€o trong măÌt, giôÌng như trong măÌt hăÌn chỉ coÌ ngoÌ£n nuÌi naÌ€y, chỉ coÌ mảng đâÌt Ä‘en naÌ€y.
NhiÌ€n laÌ£i lão Lâm, tâm tiÌ€nh sÆ¡Ìm lộ rõ trên mặt, LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng laÌ£i caÌ€ng thâÌy lão Lâm không vừa măÌt. LuÌc trước sao laÌ£i biÌ£ người naÌ€y qua mặt nhỉ.
Tần MuÌ£c không biêÌt được tâm tư của hắn, hăÌn chiÌnh laÌ€ quan saÌt cảnh săÌc xung quanh, coÌ chuÌt thong thả noÌi:
- ÄuÌng thêÌ, một ngaÌ€y naÌ€o Ä‘oÌ sẽ Ä‘aÌ£t được muÌ£c tiêu kia.
HăÌn không phản baÌc lời noÌi của lão Lâm, đâÌt Ä‘ai thiÌ€ caÌ€ng ngaÌ€y caÌ€ng iÌt, dân cư caÌ€ng ngaÌ€y caÌ€ng nhiều, đề cao sản lượng lương thực chiÌnh laÌ€ phương hươÌng phâÌn đâÌu của mỗi quôÌc gia trên thÃªÌ giÆ¡Ìi. Nhưng maÌ€ những lời naÌ€y trong tai mâÌy người khaÌc laÌ£i dường như cũng mang chuÌt yÌ khaÌc.
Mười năm? Trăm năm? NgaÌ€n năm? Không ai biêÌt được, giờ không phải laÌ€ giai Ä‘oaÌ£n sai lầm trước kia nữa, từng caÌn bộ đều biÌ£ nghiêm câÌm quaÌ lời. Lão lâm thiêÌt tưởng cũng quaÌ Ä‘Æ¡n thuaÌ€n. Hiện tại từng caÌn bộ đều Ä‘ang nghĩ caÌch nâng cao thu nhập từ thuêÌ, gia tăng chiêÌn tiÌch của miÌ€nh, caÌch laÌ€m lâu daÌ€i naÌ€y laÌ€m cho người khaÌc cảm thâÌy chaÌn chường, laÌ£i cũng không hợp vÆ¡Ìi thời Ä‘aÌ£i nữa rồi.
Suy nghĩ của những người đưÌng Ä‘oÌ rõ raÌ€ng Ä‘ã gợn soÌng lÆ¡Ìn, Tần MuÌ£c cũng không để yÌ xem moÌ£i người coÌ phuÌ£c hay không, noÌi vÆ¡Ìi Hồ Lão TưÌ:
- Lão TÆ°Ì thuÌc, đồ ăn cho caÌc lãnh Ä‘aÌ£o trên trâÌn không phải laÌ€m phiền chuÌ, tiÌnh cho công ty chaÌ£m khăÌc gỗ nghệ thuật Tây SÆ¡n chuÌng tôi Ä‘i. ÄêÌn luÌc Ä‘oÌ, chuÌ trực tiêÌp mang hoÌa đơn laÌ£i đây cho tôi. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Lão TÆ°Ì sửng sôÌt, công ty chaÌ£m khăÌc gỗ noÌi trăÌng ra laÌ€ hiện tại coÌ€n chưa kiêÌm được chuÌt tiền naÌ€o. Äó là chuyện ai cÅ©ng biết, Tần MuÌ£c noÌi như thêÌ, tá» ra mình sẽ bá» tiá»n chiêu đãi cán bá»™, cũng kiên quyêÌt không động chaÌ£m tÆ¡Ìi tiền của người dân trong thôn. Mặc dù là tiá»n cá»§a LyÌ Kim Bưu, nhưng bây giá» thuá»™c tà i sản cá»§a Tần MuÌ£c.
Hồ Lão TÆ°Ì Ä‘ang Ä‘iÌ£nh lên tiêÌng phản baÌc, Tần MuÌ£c lại khoát tay và o vai cá»§a lão, hÆ¡i hÆ¡i duÌ€ng sưÌc, là m cho lão nhất thá»i hiểu rõ, liền gật đầu đồng yÌ vÆ¡Ìi Tần MuÌ£c.
Tần MuÌ£c liền mỉm cười noÌi moÌ£i người Ä‘i trước, hăÌn nhanh chân tá»›i xem tình hình cá»§a cha mẹ Hứa Lục, caÌc lãnh Ä‘aÌ£o ở đây cũng biêÌt Ä‘oÌ laÌ€ ngưá»i đã gặp mặt Chủ tiÌ£ch huyện, cũng laÌ€ người được Chủ tiÌ£ch huyện nhận lời, liền giuÌ£c Tần MuÌ£c nhanh Ä‘i.
NhiÌ€n boÌng lưng Ä‘i xa của Tần MuÌ£c, LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng như coÌ suy nghĩ hỏi:
- Công ty chaÌ£m khăÌc gỗ, kiêÌm được nhiều tiền lăÌm aÌ€? Vừa mở miệng Ä‘ã noÌi trả sÃ´Ì tiền kia rồi?
Trong loÌ€ng Hồ Lão TÆ°Ì châÌn động, Tần MuÌ£c quả nhiên vừa ra aÌm hiệu Ä‘ã phaÌt huy taÌc duÌ£ng, hăÌn thở daÌ€i noÌi:
- ÄÆ°Ì€ng noÌi nữa, thật ra bên kia Ä‘ã sắp truyền tin đêÌn, coÌ mâÌy công ty Ä‘a quôÌc gia Ä‘ã coÌ yÌ Ä‘iÌ£nh Ä‘aÌ€m phaÌn kyÌ kêÌt vÆ¡Ìi chuÌng tôi, chiÌnh laÌ€ nghe noÌi nÆ¡i naÌ€y ở trong nuÌi, muôÌn mang đồ mỹ nghệ ra ngoaÌ€i phải mâÌt râÌt nhiều công sưÌc, nhưng laÌ£i coÌ€n sợ hãi trên đường coÌ tổn haÌ£i giÌ€ Ä‘oÌ, nên vẫn râÌt do dự.
KyÌ€ thật những chuyện naÌ€y đều laÌ€ giả, nhưng Tần MuÌ£c từng noÌi cho Hồ Lão TưÌ, nêÌu như muôÌn laÌ€m cho thôn Tây SÆ¡n naÌ€y hoaÌ€n toaÌ€n chaÌ€o taÌ£m biệt vÆ¡Ìi ngheÌ€o khoÌ thiÌ€ chuyện phaÌ nuÌi laÌ€ chuyện tâÌt yêÌu.
LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng vừa nghe liền thâÌy hưÌng thuÌ, hỏi:
- Vậy sÃ´Ì gôÌc cây naÌ€y của caÌc người coÌ thể baÌn được bao nhiêu tiền, coÌ thể kiêÌm laÌ£i được phiÌ duÌ£ng phaÌ nuÌi mở đường naÌ€y không?
Hồ Lão TÆ°Ì tiêÌp tuÌ£c mang vẻ mặt Ä‘au khổ noÌi:
- KiêÌm thiÌ€ nhâÌt Ä‘iÌ£nh laÌ€ coÌ thể kiêÌm ra rồi, nhưng maÌ€ không mở đường, ngươi ta không muôÌn duÌ€ng nhiá»u công sưÌc laÌ£i vận chuyển, thật Ä‘uÌng laÌ€ Ä‘au đầu maÌ€.
14.08.2014
Chương 44-45
Tâm sự biết nói cùng ai.
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
HăÌn lặng lẽ nhiÌ€n săÌc mặt LyÌ ChiêÌu Hùng, thâÌy cÆ¡ mặt coÌ chuÌt run run, liền dựa theo những lời trước Ä‘oÌ Tần MuÌ£c noÌi vÆ¡Ìi hăÌn, nói:
- NêÌu muôÌn già u trước mở đưá»ng, nêÌu muôÌn taÌ€i, phải phá núi. ChuÌng ta phá phá tan dãy núi ngăn cản chúng ta ra ngoà i, phải giúp thôn xóm tiếp xúc vá»›i thế giá»›i bên ngoà i. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Lão TÆ°Ì mặt đầy nêÌp nhăn laÌ£i coÌ thể noÌi ra những lời noÌi nho nhã như thêÌ, đúng rồi, các lãnh đạo trấn Ä‘á»u cưá»i.
La VaÌ£n Hữu cười noÌi:
- Lão Hồ aÌ€, tôi quen ông lâu lăÌm rồi, sao trước kia chưa từng nghe ông noÌi ra lời mực thươÌc như thêÌ?
Ông vừa noÌi xong, Hồ Lão TÆ°Ì liền nở nuÌ£ cười hắc hắc, từ trong tuÌi quần lâÌy ra một hộp thuôÌc in hiÌ€nh con bươÌm, mời caÌc lãnh Ä‘aÌ£o huÌt thuôÌc.
Lão Lâm cũng lâÌy một Ä‘iêÌu, nhiÌ€n ba chữ xinh Ä‘eÌ£p trên Ä‘iêÌu thuôÌc, tuy rằng không biêÌt yÌ nghĩa của noÌ, nhưng laÌ£i thâÌy được vẻ mặt khiêÌp sợ của caÌc caÌn bộ.
Quả nhiên, La VaÌ£n Hữu năÌm lâÌy Ä‘iêÌu thuôÌc trong tay noÌi:
- Tôi noÌi lão Hồ naÌ€y, đây không phải thuôÌc xiÌ£n aÌ€, khi naÌ€o laÌ£i huÌt loaÌ£i naÌ€y thêÌ? Äây chiÌnh laÌ€ thuôÌc đăÌt lăÌm nheÌ?
Hồ Lão TÆ°Ì tiêÌp tuÌ£c cười hăÌc hăÌc, huÌt thuôÌc.
LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng nhiÌ€n ra được yÌ của Hồ Lão TưÌ, gật đầu noÌi:
- NgaÌ€ mai tôi liền Ä‘i lên huyện, xin chiÌnh saÌch, xin taÌ€i chiÌnh, xem coÌ thể mở mang ngoÌ£n nuÌi naÌ€y không.
Hồ Lão TÆ°Ì vừa nghe liền mừng rõ, laÌ£i cũng không daÌm thể hiện quaÌ rõ sự vui mừng trên neÌt mặt, chỉ luôn cảm taÌ£, nhỏ gioÌ£ng noÌi;
- Mở nuÌi, mở nuÌi giaÌ€u dân chuÌng, moÌ£i người laÌ€m lãnh Ä‘aÌ£o, cũng nở maÌ€y nở mặt hÆ¡n.
LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng nghe câu naÌ€y của Hồ lão, loÌ€ng saÌng như tuyêÌt, yÌ tÆ°Ì kia râÌt rõ raÌ€ng, ngaÌ€i laÌ€ BiÌ thư cầm lâÌy chiêÌn tiÌch phá núi laÌ€m giaÌ€u dân chuÌng, chuÌng tôi cũng tiÌch cực phôÌi hợp, chỉ cần lợi iÌch thực tÃªÌ của việc mở đường naÌ€y, coÌ€n caÌi danh hiệu trổng rỗng, tôi không giaÌ€nh vÆ¡Ìi ông.
LyÌ ChiêÌu Hùng Ä‘iÌ tÆ¡Ìi trâÌn HaÌ€ Tử naÌ€y, trâÌn đưÌng choÌt về kinh tÃªÌ của huyện, ở chỗ naÌ€y cũng gần ba năm rồi, trấn HaÌ€ Tử vẫn chưa hề coÌ dâÌu hiệu khởi săÌc naÌ€o. MuôÌn sải bước Ä‘i tiêÌp trên con đường chiÌnh triÌ£, không coÌ chiêÌn tiÌch Ä‘aÌng chuÌ yÌ laÌ€ không thể đưÌng vững chân được.
LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng cảm thâÌy, tâm tư của miÌ€nh mâÌy năm nay Ä‘ã reÌ€n luyện thật thuần thuÌ£c rồi, coÌ khi ThaÌi SÆ¡n đổ suÌ£p trước mặt cũng không đổi săÌc, nhưng luÌc naÌ€y tâm tiÌ€nh của hăÌn râÌt kiÌch động, nhiệt huyêÌt trên người cũng biÌ£ thiêu đôÌt.
- ÄuÌng thêÌ! LaÌ€m quan một phương phải taÌ£o phuÌc cho dân quê. Từ thời cổ Ä‘aÌ£i laÌ€m quan Ä‘ã coÌ Ä‘aÌ£o lyÌ naÌ€y rồi, LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng tôi laÌ€m BiÌ thư trâÌn ở thời Ä‘aÌ£i mÆ¡Ìi maÌ€ không laÌ€m ra chuyện giÌ€ coÌ lợi iÌch thực tÃªÌ cho dân chuÌng thiÌ€ phải laÌ€ coÌ lỗi vÆ¡Ìi caÌi mũ quan trên đầu rồi.
LyÌ ChiêÌu HuÌ€ng năÌm lâÌy tay Hồ Lão TưÌ, hai quan viên cÆ¡ sở, nhờ caÌi băÌt tay naÌ€y maÌ€ Ä‘aÌ£t thaÌ€nh một ươÌc Ä‘iÌ£nh hai bên đều hiểu.
LyÌ ChiêÌu huÌ€ng mang tâm tiÌ€nh tôÌt, noÌi vÆ¡Ìi người chung quanh:
- CÆ¡m hôm nay chuÌng ta không cần ăn nữa, lập tưÌc trở laÌ£i trâÌn, thaÌ€nh lập một tổ truÌ€ biÌ£ phương aÌn mở đường cho thôn Tây SÆ¡n, phải laÌ€m truÌ£ cột kiên cÃ´Ì nhâÌt!
CaÌc lãnh Ä‘aÌ£o trên trâÌn rời Ä‘i, Tần MuÌ£c cũng không biêÌt. HăÌn traÌnh Ä‘i chiÌnh laÌ€ để Hồ lão lăn lộn lâu năm Ä‘aÌnh mê hồn trận vÆ¡Ìi boÌ£n hoÌ£, không coÌ Tần MuÌ£c ở Ä‘oÌ, boÌ£n hoÌ£ noÌi chuyện tuÌ€y yÌ hÆ¡n nhiều.
Nhưng maÌ€ tiÌ€nh hiÌ€nh trước măÌt của Tần MuÌ£c Ä‘uÌng laÌ€ vô cuÌ€ng không tôÌt. BaÌ£ch Nhược HaÌ€m vừa laÌ€m kiểm tra cho hai ông baÌ€ hoÌ£ HưÌa, cũng viêÌt đơn thuôÌc cho boÌ£n hoÌ£, hung hăng nhiÌ€n Tần MuÌ£c Ä‘ang đưÌng bên, thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- Theo em ra ngoài.
Tần MuÌ£c không hiểu ra sao, dặn HưÌa LuÌ£c mâÌy ngaÌ€y naÌ€y phải chăm soÌc hai ông baÌ€ thật tôÌt, sau khi yên tâm mÆ¡Ìi đầu đầy mờ miÌ£t Ä‘i theo BaÌ£ch Nhược HaÌ€m ra ngoaÌ€i.
- Äi lên nuÌi một chuÌt vÆ¡Ìi em.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m không theÌ€m nhiÌ€n Tần MuÌ£c Ä‘ang đưÌng sau, chiÌnh laÌ€ nhiÌ€n cảnh săÌc phương xa noÌi.
- Äi thiÌ€ Ä‘i thôi, nêÌu không anh goÌ£i thêm HaÌ€ Tinh, tiện thể xem xem coÌ gôÌc cây naÌ€o coÌ giaÌ triÌ£.
Tần MuÌ£c vừa noÌi xong,liền cảm thâÌy mũi chân miÌ€nh Ä‘au, ai da một tiêÌng rồi cuÌi đầu, nhiÌ€n thâÌy goÌt giầy của BaÌ£ch Nhược HaÌ€m Ä‘ang hung hăng giẫm lên mũi giaÌ€y bông của hăÌn,
Nghe tiêÌng kêu của Tần MuÌ£c, BaÌ£ch Nhược HaÌ€m hung hăng căÌn môi dươÌi, không cam tâm laÌ£i duÌ€ng chân nghiên thêm chuÌt lực.
Tần MuÌ£c cũng coÌ chuÌt mâÌt hưÌng, Ä‘ang Ä‘iÌ£nh trầm gioÌ£ng quaÌt lên một câu, laÌ£i thâÌy khoÌe măÌt BaÌ£ch Nhược HaÌ€m phiêÌm sương muÌ€, dường như giận dỗi chaÌ£y về phiÌa cửa nhỏ.
Tần MuÌ£c laÌ£i caÌ€ng thêm hồ đồ, nhưng laÌ£i không thể để BaÌ£ch Nhược HaÌ€m cÆ°Ì thÃªÌ chaÌ£y Ä‘i ra xa, coÌ€n chưa kiÌ£p nghĩ xem coÌ Ä‘iều giÌ€, Ä‘aÌ€nh bỏ mặc, chaÌ£y theo BaÌ£ch Nhược HaÌ€m ra ngoaÌ€i trước Ä‘ã.
Vừa Ä‘uÌng luÌc naÌ€y cửa phoÌ€ng Chu AÌi Quân mở ra, HaÌ€ Tinh vừa rồi coÌ€n Ä‘ang hoÌ£c kỹ xảo Ä‘iêu khăÌc đơn giản cuÌ€ng Chu AÌi Quân, truÌ€ng hợp nhiÌ€n thâÌy BaÌ£ch Nhược HaÌ€m cuÌ€ng Tần MuÌ£c một trước một sau Ä‘i ra khỏi phoÌ€ng chiÌnh, Ä‘iÌ£nh buông công cuÌ£ trong tay xuôÌng, Ä‘iÌ£nh noÌi chuyện mâÌy câu vÆ¡Ìi Tần MuÌ£c. Ai ngờ cô naÌ€ng vừa Ä‘i ra cửa, laÌ£i thâÌy BaÌ£ch Nhược HaÌ€m cuÌ€ng Tần MuÌ£c một trước một sau rời Ä‘i.
NhiÌ€n hai người bỏ chaÌ£y, không giôÌng như baÌ£n beÌ€ biÌ€nh thường, laÌ£i giôÌng như người yêu giận dỗi nhau, khuôn mặt vui cười của HaÌ€ Tinh chợt trầm xuôÌng, lặng lặng nhiÌ€n caÌnh cửa đêÌn xuâÌt thần, trong luÌc nhâÌt thời tâm loaÌ£n như ma, giôÌng như khiÌ lực cả người biÌ£ ruÌt caÌ£n.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m chaÌ£y không hề chậm, Tần MuÌ£c ở đằng sau vẻ mặt bâÌt đăÌc dĩ Ä‘uổi theo, từ xa thâÌy được boÌng daÌng Ä‘oaÌ€n caÌn bộ trên nuÌi, không khỏi lộ ra nuÌ£ cười khe khẽ, xem ra Hồ Lão TÆ°Ì noÌi chuyện cuÌ€ng boÌ£n hoÌ£ râÌt được.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m vừa chaÌ£y vừa vuÌ£ng trộm nhiÌ€n xem Tần MuÌ£c, laÌ£i thâÌy Tần MuÌ£c nở nuÌ£ cười, bên trong dường như mang ẩn yÌ cao thâm, trong loÌ€ng đột nhiên run lên, nghĩ tÆ¡Ìi chuyện biÌ£ Tần MuÌ£c nhiÌ€n ra tâm tiÌ€nh, không khỏi coÌ chuÌt mừng thầm. Nhưng da mặt của con gaÌi vôÌn cực mỏng, không thể chiÌ£u được chuyện người ta lâÌy tâm tiÌ€nh của miÌ€nh ra maÌ€ Ä‘uÌ€a giỡn, caÌ€ng nghĩ laÌ£i caÌ€ng thâÌy xẩu hổ, liền ngồi xổm người xuôÌng, nhặt lâÌy hoÌ€n Ä‘aÌ nhỏ, giận dữ neÌm về phiÌa Tần MuÌ£c, trên tay thoaÌng duÌ€ng chuÌt sưÌc.
- ÔÌi!
Tần MuÌ£c chỉ lo nhiÌ€n Ä‘oaÌ€n người, không chuÌ yÌ tÆ¡Ìi động taÌc của BaÌ£ch Nhược HaÌ€m, traÌn tê rần, vội vaÌ€ng lâÌy tay che, coÌ chuÌt caÌu giận nhiÌ€n BaÌ£ch Nhược HaÌ€m noÌi:
- BaÌ£ch Ä‘aÌ£i tiểu thư, cô hôm nay rôÌt cuộc muôÌn thÃªÌ naÌ€o hả? Anh tay yêÌu chân mềm, không gaÌnh được lá»a giáºn cá»§a Chủ tiÌ£ch huyện nhaÌ€ cô đâu!
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m ai nha che caÌi miệng, trên mặt đầy vẻ xin lỗi, laÌ£i nghe câu noÌi của Tần MuÌ£c, đột nhiên cảm giaÌc coÌ chuÌt bâÌt lực, mờ miÌ£t noÌi:
- ThiÌ€ ra anh cũng biêÌt thân phận cá»§a em rồi.
Tần Mục cười ha ha,:
- Chẳng qua laÌ€ thiên kim Chủ tiÌ£ch huyện maÌ€ thôi, sao phải thÃªÌ chưÌ?
HăÌn lẳng lặng Ä‘i đêÌn bên BaÌ£ch Nhược HaÌ€m, nheÌ£ gioÌ£ng noÌi:
- Danh nghĩa của người khaÌc không coÌ nghĩa laÌ€ thân phận tương lai, laÌ€m giÌ€ phải để yÌ thêÌ.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m lăÌc đầu noÌi:
- Anh không để yÌ, nhưng râÌt nhiều người không như thêÌ.
NoÌi xong, đột nhiên bật cười, noÌi:
- ChuÌng ta laÌ€m caÌi giÌ€ thÃªÌ naÌ€y, chÆ¡i troÌ€ Ä‘uổi băÌt sao?
Tần MuÌ£c cũng cười, không theÌ€m nhăÌc laÌ£i, traÌn hÆ¡i hÆ¡i Ä‘au, quả nhiên laÌ€ biÌ£ hoÌ€n Ä‘aÌ vừa rồi laÌ€m sưng.
- Äể em xem.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m heÌ miệng cười, nhiÌ€n traÌn Tần MuÌ£c, từ trong tuÌi lâÌy ra chiêÌc khăn tay, chậm rãi lau traÌn Tần MuÌ£c.
Khăn tay truyền tÆ¡Ìi muÌ€i thÆ¡m thản nhiên, vaÌ€o giữa muÌ€a đông laÌ£nh, laÌ€m loÌ€ng Tần MuÌ£c coÌ vaÌ€i phần lửa noÌng.
- NgaÌ€y Ä‘oÌ, anh rôÌng em thêÌ, em biêÌt laÌ€ viÌ€ tôÌt cho em.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m vừa nheÌ£ nhaÌ€ng cầm khăn, nheÌ£ nhaÌ€ng noÌi. Tần MuÌ£c nhiÌ€n xuyên qua chiêÌc khăn trong, ản ẩn nhiÌ€n thâÌy hai maÌ BaÌ£ch Nhược HaÌ€m ửng Ä‘ỏ, cũng không biêÌt laÌ€ viÌ€ gioÌ laÌ£nh thổi Ä‘ỏ, hay laÌ€ vừa chaÌ£y noÌng.
Tần MuÌ£c không noÌi giÌ€, chiÌnh laÌ€ lung tung ừ một tiêÌng.
- Tâm traÌ£ng của anh em hiểu được, anh laÌ€ viÌ€ bảo hộ em, luÌc âÌy em cũng mờ miÌ£t, mâÌy ngaÌ€y qua mÆ¡Ìi nghĩ cẩn thận. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m laÌ€ baÌc sĩ, đương nhiên rõ raÌ€ng luÌc naÌ€y không nên lau lên chỗ sưng của Tần MuÌ£c, nhưng nêÌu không coÌ chiêÌc khăn tay naÌ€y che, cô cảm thâÌy miÌ€nh không coÌ dũng khiÌ tiêÌp tuÌ£c noÌi.
Tần MuÌ£c nghe thâÌy lời noÌi của BaÌ£ch Nhược HaÌ€m coÌ yÌ khaÌc, nhưng laÌ£i không ngăn cản. HăÌn thậm chiÌ không biêÌt nên laÌ€m thÃªÌ naÌ€o để ngăn cả. Tần MuÌ£c thừa nhận, hăÌn quả thật coÌ chuÌt phuÌc hăÌc, nêÌu coÌ nhân tÃ´Ì naÌ€o coÌ lợi cho hăÌn, hăÌn sẽ yên lặng không chuÌt dâÌu vêÌt maÌ€ lợi duÌ£ng. Nhưng maÌ€ đôÌi mặt vÆ¡Ìi một mỹ nÆ°Ì thản nhiên tao nhã như thêÌ, hăÌn không biêÌt nên duÌ€ng caÌch naÌ€o để ngăn cản câu noÌi tiêÌp theo của BaÌ£ch Nhược HaÌ€m, chỉ laÌ€ yêÌt hầu cảm thâÌy khô, miệng đăÌng, nên laÌ£i khaÌ€n khaÌ€n ừ một tiêÌng,
- Xì!
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m đột nhiên cười, cầm lâÌy khăn tay ôn nhu đập một caÌi vaÌ€o sau lưng Tần MuÌ£c, nũng niÌ£u noÌi:
- Chỉ biêÌt ừ ừ ừ, giôÌng như con heo ngôÌ!
NuÌ£ cười naÌ€y của cô nhâÌt thời giôÌng như Ä‘oÌa baÌch hợp, trong boÌng tôÌi tỏa hương thÆ¡m ngát, taÌ£o thaÌ€nh boÌng daÌng cá»±c kỳ xinh Ä‘eÌ£p.
Tần MuÌ£c ngây người, nhiÌ€n BaÌ£ch Nhược HaÌ€m thanh lệ giôÌng như Ä‘oÌa sen mÆ¡Ìi nở, laÌ£i mang chuÌt mê hoặc, hoaÌ€n toaÌ€n ngây daÌ£i.
Không coÌ€n khăn tay che chăÌn, hai người giôÌng như đưÌng saÌt vaÌ€o nhau. Cô muÌ€i thÆ¡m thản nhiên trên người BaÌ£ch Nhược HaÌ€m lặng yên chui vaÌ€o trong mũi Tần MuÌ£c, muÌ€i hương chen lẫn hÆ¡i thở thanh xuân thiêÌu nữ laÌ€m trong oÌc Tần MuÌ£c ầm vang một tiêÌng. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
MaÌ€ nhiệt khiÌ nam tiÌnh trên người Tần MuÌ£c cũng giôÌng như thuôÌc thôi miên laÌ€m cho BaÌ£ch Nhược HaÌ€m choaÌng vaÌng, ngây ngẩn mê người không giÌ€ saÌnh được. Trong măÌt naÌ€ng dần dần mang doÌ€ng tiÌ€nh cảm không theÌ€m che dâÌu, chậm rãi cuÌi đầu.
- BaÌc sĩ BaÌ£ch…
Tần MuÌ£c vừa noÌi xong câu Ä‘oÌ, hận không thể tự taÌt miÌ€nh một caÌi, biÌ€nh thường nhanh mồm nhanh miệng, sao luÌc naÌ€y laÌ£i noÌi câu saÌt phong cảnh như thêÌ.
Quả nhiên, BaÌ£ch Nhược HaÌ€m không nghe dậm chân một caÌi, hai ngoÌn tay liều maÌ£ng xoăÌn caÌi khăn, dường như muôÌn voÌ€ naÌt caÌi khăn ra.
Tần MuÌ£c hiÌt một hÆ¡i daÌ€i, chậm rãi noÌi:
- Bạch tiểu thư…
Giờ coÌ€n chưa tÆ¡Ìi niên Ä‘aÌ£i thiÌ£nh haÌ€nh từ “tiểu thư†mang theo nghĩa khaÌc (gaÌi goÌ£i) nên Tần MuÌ£c chỉ Ä‘aÌ€nh goÌ£i như thêÌ.
- BaÌc sĩ BaÌ£ch, Bạch tiểu thư, anh không thể đổi được à ?
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m giôÌng như phaÌt hiện ra Tần MuÌ£c không hiểu phong tiÌ€nh, oaÌn giận noÌi:
- Bây giá» laÌ€ chủ nghĩa khoa hoÌ£c xã hội rồi, anh goÌ£i tên em thiÌ€ thÃªÌ naÌ€o? CoÌ mâÌt khôÌi thiÌ£t naÌ€o sao?
Tần MuÌ£c cười khổ một tiêÌng, noÌi:
- BaÌ£ch Nhược HaÌ€m, thÃªÌ bệnh của ông baÌ€ HưÌa sao rồi?
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m cuÌi đầu nghe câu noÌi naÌ€y của Tần MuÌ£c, nhâÌt thời trở nên ngây daÌ£i. MâÌy ngaÌ€y nay cô vôÌn nghĩ laÌ£i chuyện mâÌy hôm trước thật rõ raÌ€ng, hÆ¡n nữa Bạch Quang Lượng cũng tiÌ€m cô noÌi chuyện một lần, còn nói suy nghĩ hoaÌ€n toaÌ€n cẩn thận. NgaÌ€y Ä‘oÌ Tần MuÌ£c hoaÌ€n toaÌ€n laÌ€ viÌ€ bảo vệ danh tiêÌng của miÌ€nh, thậm chiÌ coÌ€n lo lăÌng tÆ¡Ìi cả tiÌ€nh cảnh của Bạch Quang Lượng. Cô cũng biêÌt cha miÌ€nh cuÌ€ng BiÌ thư huyện á»§y coÌ yÌ kiến bâÌt hoÌ€a, Ä‘ang đâÌu Ä‘aÌ tuÌi buÌ£i, hoaÌ€n toaÌ€n không thể coÌ sÆ¡ soÌt giÌ€, cho nên vô cuÌ€ng cảm kiÌch Tần MuÌ£c. ÄÆ¡Ì£i cho tÆ¡Ìi khi cô hiểu được tiền căn hậu quả của việc naÌ€y, sự bảo vệ của Tần MuÌ£c laÌ£i laÌ€m cho cô thiểu nữ hai mươi môÌt tuổi sinh ra cảm giaÌc thân cận khoÌ noÌi nên lời. LaÌ£i nhìn thấy con người, tiÌnh tiÌ€nh cuÌ€ng nhân phẩm của Tần MuÌ£c, BaÌ£ch Nhược HaÌ€m laÌ£i caÌ€ng yên tâm, bâÌt tri bâÌt giaÌc laÌ£i caÌ€ng chuÌ yÌ tÆ¡Ìi Tần MuÌ£c.
Hôm nay noÌi chuyện vôÌn cho rằng vÆ¡Ìi sự thông minh của Tần MuÌ£c nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ nhanh choÌng hiểu được tâm tư của miÌ€nh, caÌi giÌ€ maÌ€ quan quan laÌ€m thân đều không cần để yÌ nữa. Cô thậm chiÌ coÌ€n nghĩ muôÌn ở laÌ£i thôn dã yên tĩnh naÌ€y, nhiÌ€n xem Tần MuÌ£c bận rộn bôn ba laÌ€m việc viÌ€ haÌ£nh phuÌc cho dân chuÌng.
VôÌn cô cũng không để yÌ tÆ¡Ìi ruÌ£t reÌ€, tiêÌt lộ tâm tư của miÌ€nh trước, hy voÌ£ng Tần MuÌ£c cũng noÌi mâÌy câu aÌi mộ, cô liền ỡm ờ maÌ€ Ä‘aÌp ưÌng thaÌ€nh người yêu của Tần MuÌ£c. Ai ngờ Tần MuÌ£c laÌ£i giôÌng như tên đầu gỗ, ngây ngôÌc noÌi câu chẳng ra đâu vaÌ€o đâu như váºy, nhâÌt thời săÌc mặt BaÌ£ch Nhược HaÌ€m cũng giôÌng như tiêÌt trời thaÌng saÌu, chợt taÌi nhợt.
Tần MuÌ£c không phải người ngu, hăÌn đương nhiên laÌ€ hiểu được tâm tư của BaÌ£ch Nhược HaÌ€m, nhưng maÌ€ hăÌn không thể. Thân ảnh của Chu Tiểu Mai hiển hiện trong đầu hăÌn, triÌ nhÆ¡Ì vôÌn coÌ của thân thể cuÌ€ng triÌ Ã¢Ìn tượng của hăÌn về Chu Tiểu Mai coÌ thân thÃªÌ bâÌp bênh Ä‘ã hoÌ€a laÌ€m một, cho nên hăÌn chỉ Ä‘aÌ€nh bâÌt đăÌc dĩ choÌ£n caÌch giả ngu.
- Tần MuÌ£c! ÄuÌ€a vui lăÌm phải không? Anh thâÌy miÌ€nh thông minh lăÌm Ä‘uÌng không?
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m cuÌi đầu, hai tay hung hăng voÌ€ caÌi khăn, laÌ€m cho noÌ biêÌn thaÌ€nh Ä‘ủ loaÌ£i hiÌ€nh daÌ£ng, cuôÌi cuÌ€ng không chiÌ£u được sưÌc lực của cô naÌ€ng, raÌch toaÌ£c một caÌi.
Tần MuÌ£c chua soÌt cười, chậm rãi noÌi:
- CoÌ người thanh niên, thầm mêÌn một chiÌ£ lÆ¡Ìn hÆ¡n miÌ€nh một tuổi, maÌ€ chiÌ£ naÌ€y laÌ£i cuÌ€ng hăÌn laÌ€ thanh mai truÌc mã. Hai người ươÌc Ä‘iÌ£nh đợi tÆ¡Ìi khi hai người trưởng thaÌ€nh liền kêÌt hôn sinh con, vĩnh viễn đều không xa rời nhau.
NuÌ£ cười gượng trên mặt Tần MuÌ£c laÌ€m cho BaÌ£ch Nhược HaÌ€m mẫn cảm hiểu được thanh niên nhiÌ€n như trầm tĩnh naÌ€y, trong loÌ€ng cũng coÌ chuyện.
Tần MuÌ£c tiÌ€m một tảng Ä‘aÌ ngồi xuôÌng, giôÌng như phaÌt tiêÌt nhặt một hoÌ€n Ä‘aÌ lên, neÌm về phiÌa xa xa.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m biÌ£ Tần MuÌ£c thu huÌt, cũng tiÌ€m tảng Ä‘aÌ ngồi xuôÌng bên caÌ£nh, hoÌ£c động taÌc của hăÌn, cũng lâÌy hoÌ€n Ä‘aÌ neÌm Ä‘i.
- Nhưng maÌ€ sự thật cũng không đơn thuần như boÌ£n hoÌ£ nghĩ. Chuyện xảy ra laÌ€ sau naÌ€y, gần như sÆ¡n thôn naÌ€o cũng coÌ chuyện như thêÌ. ÄÆ¡Ì£i cho tÆ¡Ìi khi cô beÌ kia lÆ¡Ìn lên, coÌ€n chưa kiÌ£p noÌi chuyện của hai người vÆ¡Ìi cha meÌ£ trong nhaÌ€ thì nhận được tin phải đổi lâÌy một cô dâu cho anh trai miÌ€nh.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m đột nhiên trợn troÌ€n hai măÌt, coÌ chuÌt khoÌ hiểu noÌi:
- Äổi cô dâu?
Tần MuÌ£c gật đầu, khoÌe miệng mang theo chua soÌt:
- ViÌ€ thêÌ, cô beÌ naÌ€y phải lâÌy một nam nhân thân thể nhiều bệnh tâÌt, maÌ€ anh của cô gaÌi laÌ£i lâÌy em của người nam nhân Ä‘oÌ, chiÌnh laÌ€ như thêÌ.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m giật miÌ€nh che caÌi miệng nhỏ, cô căn bản chưa từng nghĩ tÆ¡Ìi trong sÆ¡n thôn ngheÌ€o khoÌ laÌ£i coÌ€n tiÌ€nh huôÌng giôÌng như thời nguyên thủy thế nà y.
Tần MuÌ£c quay đầu noÌi vÆ¡Ìi BaÌ£ch Nhược HaÌ€m, cười cười:
- Một chuyện râÌt đơn giản Ä‘uÌng không? Anh trai của cô beÌ kia ngay một ngaÌ€y sau hôm kết hôn liền mang theo cả nhaÌ€ rời Ä‘i caÌi thôn naÌ€y. MaÌ€ người chồng của cô beÌ kia, ba ngaÌ€y sau khi kêÌt hôn viÌ€ bệnh tiÌ€nh nặng thêm maÌ€ rời Ä‘i nhân thêÌ. Chỉ coÌ€n laÌ£i coÌ cô beÌ Ä‘oÌ, bâÌt ly bâÌt khiÌ chăm soÌc baÌ€ meÌ£ chồng luÌc âÌy cũng không khỏe maÌ£nh giÌ€.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m nhiÌ€n thâÌy Tần MuÌ£c coÌ nươÌc măÌt traÌ€n ra, hiểu rõ raÌ€ng chaÌ€ng trai thanh mai truÌc mã trong câu chuyện kia chiÌnh laÌ€ Tần MuÌ£c, nhâÌt thời cảm động, vươn baÌ€n tay mềm maÌ£i, nheÌ£ nhaÌ€ng băÌt lâÌy baÌ€n tay to daÌ€y của Tần MuÌ£c.
18.08.2014
Chương 46
Thổ Lộ Không Có Kết Quả. (1)
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Giờ khăÌc naÌ€y, không liên quan giÌ€ tá»›i phong nguyệt.
Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần MuÌ£c cưá»i chua sót, không noÌi thêm giÌ€ nữa, nhiÌ€n dãy nuÌi xa xa, thở daÌ€i thật sâu.
- MâÌy năm nà y anh… thật khổ?
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m cầm chặt lâÌy tay Tần MuÌ£c, trên tay truyền tÆ¡Ìi cảm giác âÌm aÌp, laÌ€m cho Ä‘aÌy loÌ€ng BaÌ£ch Nhược HaÌ€m rung động mềm maÌ£i, Ä‘iềm tĩnh laÌ£i laÌ€m cho cô Ä‘au loÌ€ng.
- Không coÌ giÌ€ maÌ€ khổ cả.
Tần MuÌ£c bật cười, vỗ vỗ baÌ€n tay nhỏ beÌ của BaÌ£ch Nhược HaÌ€m:
- GioÌ lÆ¡Ìn, chuÌng ta trở về Ä‘i.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m cÃ´Ì châÌp lăÌc đầu, nhiÌ€n Tần MuÌ£c không chÆ¡Ìp măÌt noÌi:
- Em muôÌn biêÌt chuyện của anh cuÌ€ng cô âÌy.
Chuyện kia laÌ€ thật, cũng laÌ€ chuyện Tần MuÌ£c đời trước, cho nên khi hăÌn hiểu được cảm nhận cuÌ€ng tiÌ€nh cảm của Chu Tiểu Mai, cũng cảm nhận được tiÌ€nh cảm che dâÌu của Tần MuÌ£c vÆ¡Ìi Chu Tiểu Mai, tiÌ€nh cảm ẩn sâu kia liền phun traÌ€o, toaÌ€n bộ tiÌ€nh cảm dâng traÌ€o, chặt chẽ quâÌn lâÌy trên người Chu Tiểu Mai.
ThâÌy BaÌ£ch Nhược HaÌ€m mang bộ daÌ£ng truy hỏi tÆ¡Ìi cuÌ€ng, Tần MuÌ£c liền nở nuÌ£ cười, kiềm chÃªÌ nỗi nhÆ¡Ì Chu Tiểu Mai trong loÌ€ng, thản nhiên noÌi:
- Sai Ä‘oÌ, chà ng trai kia thâÌy được hiện traÌ£ng bần cuÌ€ng của người dân cuÌ€ng quê, lập chiÌ laÌ€m một gã thôn quan tốt. Người khaÌc đánh giá thế nà o hắn không quản, hăÌn chỉ thầm nghĩ muôÌn giúp những người dân chung quanh miÌ€nh thoaÌt ly Ä‘oÌi ngheÌ€o, iÌt nhâÌt giúp boÌ£n hoÌ£ ăn cÆ¡m đủ no, aÌo mặc Ä‘ủ âÌm.
NoÌi xong, Tần MuÌ£c laÌ£i cảm thâÌy khoÌe măÌt miÌ€nh chua xoÌt, tiêu saÌi đưÌng lên, phủi mông, duÌ€ng ngữ khiÌ vui Ä‘uÌ€a noÌi:
- Giờ xem như em biêÌt suy nghĩ của anh rồi, đừng coÌ chê cười anh không ôm chiÌ lÆ¡Ìn nheÌ.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m liền maÌ£ng lăÌc đầu, trong măÌt hiện lên tia saÌng kyÌ€ diÌ£, baÌ€n tay nhỏ beÌ năÌm lâÌy tay Tần MuÌ£c, luôn miệng noÌi:
- Anh không phải laÌ€ không ôm chiÌ lÆ¡Ìn, maÌ€ anh hiểu được laÌ€m sư ngaÌ€y naÌ€o gõ mõ ngaÌ€y âÌy, anh Ä‘ang duÌ€ng tâÌm loÌ€ng chân thật của miÌ€nh để giuÌp dân chuÌng.
Tần MuÌ£c cười noÌi:
- Anh không vĩ Ä‘aÌ£i cao thượng như em nghĩ, anh chiÌnh laÌ€ muôÌn không laÌ€m thâÌt voÌ£ng lương tâm của chiÌnh bản thân miÌ€nh thôi.
HăÌn bâÌt đăÌc dĩ lăÌc đầu, thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- ChiÌnh laÌ€ râÌt khoÌ, râÌt khoÌ.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m giôÌng như an ủi vỗ vỗ tay Tần MuÌ£c, ôn nhu noÌi:
- ChuÌng ta giờ coÌ phải baÌ£n beÌ€ không?
Tần MuÌ£c gật đầu noÌi:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên laÌ€ baÌ£n beÌ€, đương nhiên nêÌu luÌc anh ôÌm em kê đơn thuôÌc cho anh coÌ thể không cần coi anh laÌ€m baÌ£n, đừng coÌ tiêÌt kiệm tiền thuôÌc cho anh laÌ€ được.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m nghe lời noÌi naÌ€y của Tần MuÌ£c maÌ€ bật cười, baÌ€n tay coÌ€n laÌ£i năÌm thaÌ€nh năÌm tay nhỏ, nheÌ£ nhaÌ€ng đập xuôÌng ngực Tần MuÌ£c, oaÌn traÌch noÌi: Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Em không coÌ y đưÌc như thÃªÌ aÌ€? NêÌu chuÌng ta laÌ€ baÌ£n beÌ€, thÃªÌ thiÌ€ em cũng phải noÌi cho anh biêÌt một câu?
Tần MuÌ£c gật đầu, aÌnh măÌt chân thaÌ€nh nhiÌ€n BaÌ£ch Nhược HaÌ€m.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m hô hâÌp thật sâu mâÌy caÌi, giôÌng như lâÌy hêÌt dũng khiÌ, baÌ€n tay nhỏ hÆ¡i laÌ£nh cầm lâÌy baÌ€n tay Tần MuÌ£c laÌ€m trong loÌ€ng hăÌn Ä‘au xoÌt. HăÌn cẩn thận nhiÌ€n cô gaÌi tao nhã naÌ€y, trong luÌc nhâÌt thời laÌ£i nhận ra loÌ€ng miÌ€nh Ä‘ang rôÌi loaÌ£n.
Trên mặt BaÌ£ch Nhược HaÌ€m chợt ửng Ä‘ỏ, trong trời đông reÌt laÌ£nh laÌ£i mang vẻ xinh Ä‘eÌ£p laÌ£. Tay cô khẽ run lên, duÌ€ng ngữ khiÌ kiên Ä‘iÌ£nh mềm maÌ£i noÌi:
- Tần MuÌ£c, nêÌu... Em noÌi laÌ€ nêÌu, coÌ một ngaÌ€y hai người không thể ở cuÌ€ng nhau, thÃªÌ anh sẽ quay người laÌ£i nhiÌ€n một người con gaÌi vẫn luôn laÌ€m baÌ£n bên caÌ£nh anh không?
Cô noÌi thêÌ, nhâÌt thời cảm thâÌy khiÌ lực cả người đều biÌ£ ruÌt caÌ£n, tâÌt cả tinh thần đều tập trung vaÌ€o vẻ mặt hÆ¡i ngu ngÆ¡ của Tần MuÌ£c. BâÌt tri bâÌt giaÌc, khoÌe măÌt BaÌ£ch Nhược HaÌ€m laÌ£i lặng yên traÌ€o hai haÌ€ng nươÌc maÌt, khuôn mặt của Tần MuÌ£c cũng caÌ€ng ngaÌ€y caÌ€ng mÆ¡ hồ. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần MuÌ£c nhiÌ€n gương mặt tinh xảo coÌ chuÌt taÌi nhợt của BaÌ£ch Nhược HaÌ€m, trong loÌ€ng đột nhiên noÌng lên, ôm lâÌy naÌ€ng thiên kim Chủ tiÌ£ch huyện dũng cảm thổ lộ hêÌt tâm sự trong loÌ€ng miÌ€nh vaÌ€o trong lồng ngực.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m giôÌng như nai con hôÌt hoảng, vật lộn trong loÌ€ng Tần MuÌ£c, laÌ£i không nghĩ sưÌc lực của Tần MuÌ£c laÌ£i lÆ¡Ìn như thêÌ, maÌ£nh mẽ như thêÌ, giôÌng như muôÌn ôm naÌ€ng hoÌ€a vaÌ€o trong cÆ¡ thể. Cô gaÌi nhỏ dần dần đăÌm chiÌ€m trong caÌi ôm âÌm aÌp của Tần MuÌ£c, lẳng lặng đưÌng im, hiÌt lâÌy hÆ¡i thở nam tiÌnh dễ chiÌ£u trên người hăÌn, lăÌng nghe nhiÌ£p tim đập dồn dập.
Môi Tần MuÌ£c nheÌ£ nhaÌ€ng saÌt laÌ£i gần maÌi toÌc thÆ¡m ngaÌt của BaÌ£ch Nhược HaÌ€m, BaÌ£ch Nhược HaÌ€m Ä‘ang ở yên trong loÌ€ng hăÌn yên tĩnh như thêÌ, giôÌng như mặt biển không chuÌt gợn soÌng, thể hiện những giÌ€ ôn nhu nhâÌt của bản thân cho hăÌn. Tần MuÌ£c noÌi không cảm động chiÌnh laÌ€ lừa miÌ€nh dôÌi người, nhưng maÌ€ trong loÌ€ng hăÌn laÌ£i laÌ€ tiÌ€nh cảm truÌ€ng Ä‘iệp của những hai con người, chỉ Ä‘aÌ€nh duÌ€ng hêÌt sưÌc ôm lâÌy BaÌ£ch Nhược HaÌ€m vaÌ€o trong loÌ€ng, ôm caÌi ôm ôn nhu nhâÌt Ä‘aÌnh dâÌu caÌi chêÌt cho Ä‘oaÌ£n tiÌ€nh cảm naÌ€y.
Hai người không noÌi giÌ€, thật sâu ghi khăÌc laÌ£i khoảnh khăÌc naÌ€y trong loÌ€ng.
CaÌnh tay BaÌ£ch Nhược HaÌ€m đột nhiên duÌ€ng sưÌc, giãy miÌ€nh khỏi loÌ€ng Tần MuÌ£c.
Tần MuÌ£c coÌ€n chưa hiểu chuyện giÌ€ xảy ra, chỉ nghe thâÌy “bôÌp†một caÌi, sau Ä‘oÌ hai maÌ hăÌn truyền đêÌn Ä‘au đơÌn, BaÌ£ch Nhược HaÌ€m dường như duÌ€ng caÌi taÌt tay naÌ€y để phaÌt tiêÌt toaÌ€n bộ tâm tiÌ€nh.
- Tần MuÌ£c, anh chiÌnh laÌ€ tên trộm traÌi tim người khaÌc.
Hai măÌt BaÌ£ch Nhược HaÌ€m đẫm lệ trong suôÌt, laÌ£i mang nuÌ£ cười khổ, hung hăng taÌt cho Tần MuÌ£c một caÌi xong, người con gaÌi tao nhã naÌ€y vừa chuÌ€i nươÌc măÌt trên mặt, nhanh choÌng chaÌ£y Ä‘i không hề quay đầu laÌ£i.
Tần MuÌ£c gượng cười vuôÌt mặt, caÌi taÌt naÌ€y ẩn chưÌa tâm tiÌ€nh ra sao, chẳng những Tần MuÌ£c không biêÌt, chỉ sợ chiÌnh bản thân BaÌ£ch Nhược HaÌ€m cũng không hiểu rõ được.
Tần MuÌ£c laÌ£i chậm rãi ngồi xuôÌng mỏm Ä‘aÌ, nhiÌ€n mảnh đâÌt dươÌi chân, tâm tư không biêÌt bay Ä‘i đâu mâÌt.
- Tần Mục, Tần Mục!
Không biêÌt bao lâu sao, gioÌ£ng noÌi của Hồ Lão TÆ°Ì truyền tÆ¡Ìi.
Tần MuÌ£c giật miÌ€nh tỉnh laÌ£i, vội vaÌ€ng đưÌng lên Ä‘oÌn mâÌy bước, thoaÌng dừng laÌ£i một chuÌt, đưa tay che Ä‘i nửa goÌ€ maÌ biÌ£ Ä‘aÌnh kia, thÃªÌ mÆ¡Ìi Ä‘i xuôÌng chỗ Hồ Lão TưÌ.
Hồ Lão TÆ°Ì không nhận ra Tần MuÌ£c khaÌc thường, gâÌp gioÌ£ng noÌi:
- Nhanh choÌng trở về, coÌ bưu kiện của cậu.
Tần MuÌ£c thâÌy buồn bực, ai laÌ£i gửi bưu kiện cho miÌ€nh cÆ¡ chưÌ? Chu Tiểu Mai mÆ¡Ìi Ä‘i Quảng Châu hÆ¡n mười ngaÌ€y, không coÌ khả năng nhanh như thÃªÌ Ä‘ã coÌ hồi âm, thân trong chôÌn nuÌi rừng thÃªÌ naÌ€y, laÌ£i không coÌ liên hệ giÌ€ vÆ¡Ìi bên ngoaÌ€i, ai laÌ£i Ä‘i gửi bưu kiện cho miÌ€nh đây?
Tần MuÌ£c Ä‘i theo Hồ Lão TÆ°Ì về nhaÌ€, laÌ£i thâÌy trong viện nhaÌ€ miÌ€nh toaÌ€n bộ Ä‘aÌm Ä‘aÌ€n baÌ€ con gaÌi đều dừng laÌ€m việc lại, nhâÌt tề trừng măÌt nhìn HaÌ€ Tinh Ä‘ang đưÌng giữa sân.
MaÌ€ trong tay HaÌ€ Tinh laÌ£i cầm một caÌi bưu kiện, không coÌ niêm phong, nhưng cũng coÌ thể Ä‘oaÌn được bưu kiện naÌ€y chiÌnh laÌ€ gửi cho Tần MuÌ£c.
- CaÌc người đây laÌ€ Ä‘ang laÌ€m giÌ€ thêÌ, sao coÌ€n không chiÌ£u Ä‘i laÌ€m việc Ä‘i.
Tần MuÌ£c thoaÌng lên gioÌ£ng, Ä‘i tÆ¡Ìi bên người HaÌ€ Tinh, Ä‘iÌ£nh cầm laÌ£i bưu kiện,
Không biêÌt viÌ€ sao thân miÌ€nh HaÌ€ Tinh laÌ£i lui laÌ£i, baÌ€n tay nhỏ beÌ giâÌu phong bưu kiện kia đằng sau.
Tần MuÌ£c khoÌ hiểu, noÌi:
- Em Ä‘ang laÌ€m caÌi giÌ€ thêÌ, coÌ phải laÌ€ thư của anh không, nhanh lâÌy ra đây.
HaÌ€ Tinh kiên quyêÌt lăÌc đầu, thân miÌ€nh coÌ€n lui laÌ£i đằng sau.
Tần MuÌ£c cũng coÌ chuÌt giận, daÌ£y dỗ:
- Tiểu HaÌ€, tư taÌ€ng thư tiÌn của người khaÌc chiÌnh laÌ€ phaÌ£m phaÌp, em laÌ€ sinh viên, chăÌc laÌ€ biêÌt chưÌ?
18.08.2014
Chương 47
Thổ Lộ Không Có Kết Quả. (2)
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
HaÌ€ Tinh laÌ£i lăÌc đầu một caÌi, răng căÌn chặt môi dươÌi, chiÌnh laÌ€ không chiÌ£u đưa thư cho Tần MuÌ£c. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần MuÌ£c gượng cười lăÌc đầu, bâÌt đăÌc dĩ hươÌng aÌnh măÌt nhiÌ€n về phiÌa Hồ Lão TưÌ.
Hồ Lão TÆ°Ì noÌi:
- Tiểu HaÌ€, đây chiÌnh laÌ€ thư của trưởng thôn Tần, không chừng coÌ€n laÌ€ chuyện quan troÌ£ng, nhanh choÌng đưa thư cho Tần MuÌ£c!
KhoÌe miệng haÌ€ Tinh trề xuôÌng, không biêÌt laÌ€ Ä‘iÌ£nh khoÌc hay cười, bả vai nhỏ khẽ run lên, gioÌ£ng mêÌu maÌo noÌi:
- Không cho, đưa cho anh, anh nhâÌt Ä‘iÌ£nh rời khỏi thôn Tây SÆ¡n naÌ€y của chuÌng ta.
Cô naÌ€ng noÌi câu naÌ€y cũng khiêÌn cho Ä‘aÌm Ä‘aÌ€n baÌ€ con gaÌi xung quanh trở thaÌ€nh đồng minh, đều đưÌng dậy, dần dần taÌ£o thaÌ€nh một voÌ€ng troÌ€n, vây lâÌy Tần MuÌ£c bên trong.
- Trưởng thôn Tần, anh không được Ä‘i, anh Ä‘i rồi, chuÌng tôi coÌ€n biêÌt trông cậy vaÌ€o ai nữa…
Người đầu tiên mở miệng là Tề thẩm.
- ÄuÌng thêÌ, không được Ä‘i, đừng Ä‘i maÌ€, anh Ä‘i rồi, chuÌng tôi coÌ€n biêÌt laÌ€m thÃªÌ naÌ€o đây.
- Trưởng thôn Tần cũng được, thôn Tây SÆ¡n cũng dược, nghe noÌi bên BăÌc Kinh kia đường Ä‘i rộng lăÌm, Ä‘i đường cũng mâÌt công nhiều.
Tần MuÌ£c nghe maÌ€ không hiểu sao, vươn hai tay lên, lÆ¡Ìn tiêÌng noÌi:
- ÄÆ¡Ì£i Ä‘ã, đợi Ä‘ã, caÌc người noÌi caÌi giÌ€ maÌ€ tôi cũng không hiểu. CaÌi giÌ€ maÌ€ BăÌc Kinh, caÌi giÌ€ maÌ€ rời Ä‘i? Tôi đây không phải Ä‘ang yên ổn sôÌng ở đây sao? Ai laÌ£i noÌi giÌ€ lung tung thêÌ, đây không phải laÌ€ biÌ£a chuyện gây hoÌ£a aÌ€?
- BiÌ£a chuyện, anh noÌi ai biÌ£a chuyện?
HaÌ€ Tinh giận giữ đưa bưu phẩm trong tay neÌm vaÌ€o tay Tần MuÌ£c, lÆ¡Ìn tiêÌng noÌi:
- Thư của trường đảng trung ương, anh đừng tưởng là em không hiểu.
Trong loÌ€ng Tần MuÌ£c lộp bộp, quả thật coÌ chuÌt không daÌm tin tưởng, trường Ä‘ảng trung ương, Ä‘oÌ chiÌnh laÌ€ chỗ để bồi dưỡng caÌn bộ chủ chiÌnh câÌp thà nh phố, laÌ€m sao coÌ thể gửi thư cho miÌ€nh? LaÌ£i noÌi caÌn bộ hoÌ£c tập ở trong trường Ä‘ảng ra, ra ngoaÌ€i công taÌc laÌ£i coÌ thêm chuÌt côÌng hiêÌn thì được thăng chưÌc, được quôÌc gia troÌ£ng duÌ£ng mÆ¡Ìi coÌ thể coÌ Ä‘Æ°á»£c cÆ¡ hội như thêÌ, miÌ€nh đây thiÌ€ sao coÌ thể được?
ViÌ€ thêÌ, Tần MuÌ£c buÌng vaÌ€o traÌn HaÌ€ Tinh, cười noÌi:
- Tiểu nha đầu chưa hiểu rõ giÌ€ hêÌt, biêÌt caÌi giÌ€ về câÌp bậc của trường Ä‘ảng chưÌ. Em nha, không coÌ việc giÌ€ thiÌ€ cũng đừng laÌ€m loaÌ£n thêm. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
HaÌ€ Tinh không tin, nươÌc mắt vẫn rÆ¡i xuôÌng như mưa, nhiÌ€n nuÌ£ cười tươi roÌi coÌ chuÌt Ä‘aÌng giận của Tần MuÌ£c, trong loÌ€ng cô gaÌi nhỏ như biÌ£ ma xui quỷ khiêÌn, cảm xuÌc đột nhiên bộc phaÌt qua, hung hăng nhaÌ€o vaÌ€o trong loÌ€ng Tần MuÌ£c, lÆ¡Ìn tiêÌng khoÌc hô:
- Em không cho anh đi, em ko cho anh đi. Anh khi dễ em, anh phụ em!
Chiêu naÌ€y của HaÌ€ Tinh Ä‘uÌng laÌ€ đột ngột, laÌ€m cho moÌ£i người cảm thâÌy không biêÌt theo ai. Tần MuÌ£c vội vaÌ€ng đẩy thân thể HaÌ€ Tinh ra, cũng không để yÌ aÌnh măÌt của người khaÌc, noÌi:
- Em gaÌi, em yên tâm, Tần MuÌ£c anh không chỉnh laÌ£i thôn Tây SÆ¡n naÌ€y Ä‘aÌ€ng hoaÌ€ng, tuyệt đôÌi không rời đây.
NoÌi xong, hăÌn laÌ£i nhiÌ€n người xung quanh, lẳng lặng noÌi:
- Má»i ngưá»i cũng yên tâm, không để từng người coÌ thể ăn thiÌ£t, Tần MuÌ£c tôi cả đời naÌ€y ở laÌ£i thôn. Tôi không phải lời noÌi gioÌ bay, hôm nay coÌ Hồ Lão TÆ°Ì cũng ở chỗ naÌ€y chưÌng kiêÌn, xem Tần MuÌ£c tôi coÌ giữ lời không.
HaÌ€ Tinh vừa rồi nhâÌt thời không kiÌ€m loÌ€ng được, vong tiÌ€nh lao vaÌ€o loÌ€ng Tần MuÌ£c, tuy rằng Tần MuÌ£c nhanh choÌng traÌnh ra, nhưng trong loÌ€ng laÌ£i mừng thầm, cuôÌi cuÌ€ng cũng coÌ thể biểu lộ tiÌ€nh cảm của miÌ€nh. HÆ¡n nữa nghe thâÌy lời hưÌa không Ä‘i của Tần MuÌ£c, cô gaÌi nhỏ liền mặt Ä‘ỏ bừng bừng, mang daÌng vẻ khaÌc hẳn.
Tần MuÌ£c cam Ä‘oan, baÌ€ con laÌ£i châu đầu vaÌ€o tiêÌp tuÌ£c laÌ€m việc, cô gaÌi nhỏ ngượng nguÌ€ng noÌi:
- Em Ä‘i roÌt nươÌc cho moÌ£i người.
Tần MuÌ£c cuÌ€ng Hồ Lão TÆ°Ì liền Ä‘i tÆ¡Ìi căn nhaÌ€ dột kia, Tần MuÌ£c Ä‘oÌn lão ngồi xuôÌng, luÌc naÌ€y mÆ¡Ìi mở laÌ thư coÌ Ã¢Ìn của “trường Ä‘ảng trung ương†trong tay ra.
SăÌc mặt Tần MuÌ£c âm trầm xem hêÌt phong thư, trong nhâÌt thời coÌ cảm giaÌc muôÌn khoÌc. HăÌn thật sâu hiÌt vaÌ€o một hÆ¡i, nheÌt thư vaÌ€o trong tuÌi, Ä‘iều chỉnh tâm tiÌ€nh noÌi vÆ¡Ìi Hồ Lão TưÌ:
- ChuÌ, trên trâÌn noÌi sao về chuyện mở đường của thôn chuÌng ta?
Hồ Lão TÆ°Ì thâÌy Tần MuÌ£c không noÌi giÌ€ về nội dung bưÌc thư kia, cũng không hỏi nhiều, noÌi:
- LyÌ BiÌ thư noÌi muôÌn thaÌ€nh lập một tiểu tổ mở núi, ngà y mai Ä‘i lên huyện xin chiÌnh saÌch.
Tần MuÌ£c khẽ lăÌc đầu noÌi:
- ChiÌnh saÌch laÌ€ phải lâÌy được, mở núi laÌ€ chuyện lÆ¡Ìn, không phải laÌ€ chuyện một lần laÌ€ xong, nhân viên phải chuẩn biÌ£ thÃªÌ naÌ€o, những Ä‘iều naÌ€y đều cần phải lo lăÌng. NêÌu trên trâÌn coÌ thể hiện thaÌi độ thiÌ€ chuÌng ta không cần lo rồi. Hai ngaÌ€y nữa tôi Ä‘i tiÌ€m thư kyÌ QuaÌch xem coÌ thể biêÌn chuyện mở núi của thôn Tây SÆ¡n chuÌng ta thaÌ€nh việc trên huyện không.
Hồ Lão TÆ°Ì liền cười noÌi:
- Tiểu Tần aÌ€, tâm của anh Ä‘uÌng laÌ€ không nhỏ, chiÌnh saÌch của huyện của thà nh phố coÌ thể dễ daÌ€ng tÆ¡Ìi thÃªÌ sao?
Tần MuÌ£c nghe xong câu noÌi của Hồ Lão TưÌ, trong loÌ€ng hôÌt hoảng. Bản thân hăÌn biÌ£ nội dung trong laÌ thư naÌ€y kiÌch thiÌch, thÃªÌ laÌ£i quên mâÌt chuyện laÌ€m quan lâÌy gôÌc rễ laÌ€m chiÌnh, nêÌu không tiÌnh khiÌ noÌng nảy bộp chộp, nhảy qua ban bệ trên trâÌn, laÌ£i xông lên huyện xin chiÌnh saÌch, quả thật Ä‘uÌng laÌ€ thiêÌu suy nghĩ rồi. một haÌ€nh động không Ä‘uÌng sẽ mang tiêÌng ngay. HÆ¡n nữa hăÌn laÌ£i không coÌ chuÌt căn cÆ¡ naÌ€o, cÆ°Ì như thÃªÌ nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ diÌnh Ä‘aÌ của quan viên thượng câÌp.
Nghĩ tÆ¡Ìi đây, Tần MuÌ£c coÌ chuÌt cảm kiÌch, noÌi:
- ChuÌ Lão TưÌ, cảm Æ¡n chuÌ.
- Cảm Æ¡n caÌi giÌ€, thằng ranh nhaÌ€ cậu, tôi nhiÌ€n cậu lÆ¡Ìn lên, coÌ€n đưÌng nhiÌ€n cậu tự nhảy vaÌ€o hÃ´Ì sao?
Hồ Lão TÆ°Ì huÌt mâÌy nguÌ£m thuôÌc, vỗ baÌ€n noÌi:
- Ai nha, sao tôi laÌ£i quên mâÌt người kia.
- ChuÌ Lão TưÌ, chuÌ noÌi tÆ¡Ìi ai cÆ¡?
Tần Mục lại lùng hỏi.
- Người nổi danh taÌ€i ba của trâÌn HaÌ€ Tử, Hầu VaÌ£n Lâm, lập nghiệp ở Mã Hương laÌ€m về pin, năm Ä‘oÌ cha hăÌn coÌ giao tiÌ€nh vÆ¡Ìi tôi, tôi Ä‘i tiÌ€m hăÌn keÌo iÌt tiền về.
Hồ Lão TÆ°Ì vui vẻ noÌi.
- Pin?
Hai haÌ€ng lông maÌ€y Tần MuÌ£c nhiÌu lên, thập niên 90 coÌ râÌt nhiều nhaÌ€ maÌy hoÌa châÌt, nhâÌt laÌ€ laÌ€m pin đều coÌ vâÌn đề nghiêm troÌ£ng về ô nhiễm môi trường, nêÌu để cho Hồ Lão TÆ°Ì diÌnh tÆ¡Ìi khuÌc măÌc về tiền tà i vÆ¡Ìi người naÌ€y, chuyện về sau khoÌ maÌ€ noÌi rõ raÌ€ng được.
- Không được, chuÌ Lão TưÌ, chuÌng ta không thể laÌ€m như thêÌ, dựa vaÌ€o bản thân.
Tần MuÌ£c suy tư, ngăn cản yÌ tưởng tiÌ€m kiêÌm taÌ€i trợ của Hồ Lão TưÌ, trầm ngâm rồi noÌi:
- Äi tiÌ€m LyÌ ÄaÌ£i Äồng.
- LyÌ ÄaÌ£i Äồng?
Hồ Lão TÆ°Ì laÌ£ luÌ€ng noÌi:
- Cậu vÆ¡Ìi hăÌn không hợp nhau, hÆ¡n nữa hăÌn săÌp rÆ¡i Ä‘aÌ€i rồi, tiÌ€m hăÌn coÌ€n coÌ taÌc duÌ£ng giÌ€ nữa?
Tần MuÌ£c miÌ€m cười lăÌc đầu noÌi:
- CaÌi naÌ€y khoÌ maÌ€ noÌi trước được, năng lực của LyÌ ÄaÌ£i Äồng naÌ€y laÌ€ coÌ, huôÌng chi nhiều năm laÌ€m chủ quản nông nghiệp của trâÌn, một sÃ´Ì công taÌc không phải laÌ€ noÌi chÆ¡i.
Tần MuÌ£c coÌ€n coÌ một câu noÌi chưa noÌi ra, trên Ä‘aÌ€i chiÌnh triÌ£ không coÌ baÌ£n beÌ€ vĩnh viễn, cũng không coÌ kẻ thuÌ€ vĩnh viễn, chỉ cần tiÌ€m được Ä‘iểm cân bằng thiÌ€ sẽ coÌ lợi cho bản thân râÌt nhiều.
Hồ Lão TÆ°Ì mặc duÌ€ ở cÆ¡ sở laÌ€m việc nhiều năm, năÌm thâÌu được tiÌnh tiÌ€nh của caÌc caÌn bộ, nhưng cũng chỉ giÆ¡Ìi haÌ£n trong sÃ´Ì caÌn bộ câÌp trâÌn, đôÌi vÆ¡Ìi Ä‘oaÌ€n thể caÌn bộ câÌp trên, lão vẫn laÌ€ không rõ lăÌm.
- Cho duÌ€ laÌ€ LyÌ ÄaÌ£i Äồng, hăÌn chẳng qua laÌ€ coÌ Ã¢Ìn tượng viÌ€ chuyện của chaÌu mình mÆ¡Ìi thêÌ, dễ daÌ€ng thay đổi được.
Tần MuÌ£c thoải maÌi noÌi.
18.08.2014
Chương 48
Lý Äại Äồng Gặp Chuyện​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
- TiÌ€m hăÌn laÌ€m giÌ€, hăÌn chỉ laÌ€ phoÌ trâÌn cục nông nghiệp, coÌ€n coÌ thể tiÌ€m đường maÌ€ giuÌp đỡ anh được sao?
Hồ Lão TÆ°Ì lăÌc đầu, noÌi:
- Anh đấy, người trẻ tuổi, trải qua quaÌ iÌt chuyện.
Tần MuÌ£c cười không noÌi, giấn kÃn nổi lòng, laÌ€m cho Hồ Lão TÆ°Ì buồn bực, nhiÌ€n Tần MuÌ£c ra vẻ thần biÌ, lão vươn tay vỗ quả đầu dưa của Tần MuÌ£c, vờ giận noÌi:
- NhiÌ€n cậu coÌ€n trẻ, thÃªÌ maÌ€ cũng mưu ma chươÌc quỷ, cũng không phải haÌ£ng xoaÌ€ng.
HaÌ£ng xoaÌ€ng, khoÌe miệng Tần MuÌ£c không cưá»i, tâm tiÌ€nh cũng trầm xuôÌng.
Tin tưÌc Tần MuÌ£c không rời thôn Tây SÆ¡n nhanh choÌng được Hồ Lão TÆ°Ì tuyên truyền ra ngoaÌ€i, laÌ€m Ä‘aÌm Ä‘aÌ€n baÌ€ con gaÌi yên tâm laÌ€m rễ cây, mâÌy người laÌ£i liÌu riÌu laÌ€m việc, coÌ Ä‘Ã´i khi laÌ£i châu đầu gheÌ tai, nhiÌ€n về phiÌa HaÌ€ Tinh đầy ẩn yÌ.
LuÌc naÌ€y HaÌ€ Tinh không yên, nhÆ¡Ì tÆ¡Ìi cảm giaÌc âÌm aÌp luÌc nhaÌ€o vaÌ€o trong loÌ€ng Tần MuÌ£c, cô naÌ€ng mặt Ä‘ỏ tim đập biÌ€nh biÌ£ch, cũng không theÌ€m cằn nhằn mâÌy muÌ£ kia, tự nghiÌ£ch cuÌ£m rễ cây trong tay.
Chuyện cÆ°Ì thÃªÌ Ä‘i qua, đêÌn luÌc chiều, BaÌ£ch Nhược HaÌ€m cũng caÌo biệt Tần MuÌ£c, noÌi mâÌy ngaÌ€y nữa tham gia khoÌa huâÌn luyện y sĩ nửa năm, nêÌu Tần MuÌ£c coÌ cÆ¡ hội Ä‘i thăm thiÌ€ nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ ăn cÆ¡m cuÌ€ng Tần MuÌ£c… Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần MuÌ£c cười đồng yÌ, hai người cÃ´Ì hêÌt sưÌc không noÌi về chuyện kia. DuÌ€ laÌ€ như thêÌ, luÌc gần Ä‘i BaÌ£ch Nhược HaÌ€m vẫn u oaÌn liêÌc nhiÌ€n hăÌn một caÌi, laÌ€m cho suôÌt nửa năm sau, mỗi lần Tần MuÌ£c mộng tỉnh laÌ£i đều cảm thâÌy coÌ chuÌt Ä‘au loÌ€ng.
BaÌ£ch Nhược HaÌ€m vôÌn Ä‘iÌ£nh không đồng yÌ cho Tần MuÌ£c tiễn, tự miÌ€nh Ä‘i, vừa hay Hồ Lão TÆ°Ì muôÌn Ä‘i lên trâÌn hoÌ£p việc lập tổ công taÌc mở đường, liền cuÌ€ng BaÌ£ch Nhược HaÌ€m Ä‘i. Tần MuÌ£c cũng nhờ thÃªÌ maÌ€ yên tâm hÆ¡n nhiều.
Giải quyêÌt xong mâÌy chuyện naÌ€y, Tần MuÌ£c băÌt đầu toaÌ€n tâm toaÌ€n yÌ băÌt đầu vaÌ€o chuyện quy hoaÌ£ch trong tương lai của thôn Tây SÆ¡n. Buổi chiều, Tần MuÌ£c cuÌ€ng Chu AÌi Quân noÌi chuyện, hai người hoaÌ€n toaÌ€n giữ kiÌn biÌ mật về chuyện loaÌ£i hiÌ€nh Ä‘iêu khăÌc gỗ. Trên đường Ä‘i, Tần MuÌ£c goÌ£i HưÌa LuÌ£c tÆ¡Ìi, noÌi suy nghĩ của bản thân miÌ€nh cho Chu AÌi Quân cuÌ€ng HưÌa LuÌ£c nghe. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chu AÌi Quân cuÌ€ng HưÌa LuÌ£c nghe kÃªÌ hoaÌ£ch lÆ¡Ìn mật của Tần MuÌ£c maÌ€ hoaÌ€n toaÌ€n ngây người, yÌ viÌ£ vỗ đầu noÌi sao miÌ€nh laÌ£i không nghĩ tÆ¡Ìi. Dung hợp hai phương diện triÌ thưc naÌ€y, nghệ thuật chaÌ£m khăÌc gỗ nông thôn nhâÌt Ä‘iÌ£nh coÌ thể kiêÌm được sÃ´Ì tiền thật lÆ¡Ìn. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
HưÌa LuÌ£c nhanh nhaÌ£y, liền hoÌ£c lâÌy yÌ tưởng của Tần MuÌ£c aÌp duÌ£ng lên việc Ä‘iêu khăÌc Ä‘aÌ. Tần MuÌ£c nghe xong laÌ£i caÌ€ng mừng, goÌ£i hai viÌ£ sư phuÌ£ tÆ¡Ìi.
MâÌy người hoÌ£p tÆ¡Ìi tận khuya, đợi cho tÆ¡Ìi khi kêÌt thuÌc trời tôÌi Ä‘en như mực, Tần MuÌ£c vẫn luôn hưng triÌ, keÌo mâÌy người chaÌ£y tÆ¡Ìi nhaÌ€ Hồ Lão TưÌ, ăn hêÌt đôÌng đồ ăn vôÌn Ä‘iÌ£nh chuẩn biÌ£ cho mâÌy người Chủ tiÌ£ch huyện .
Hồ Lão TÆ°Ì vôÌn Ä‘ang tiêÌc chỗ rượu thiÌ£t kia, nhưng nghe nội dung noÌi chuyện cả buổi chiều của Tần MuÌ£c, luÌc âÌy cũng hồ hÆ¡i, goÌ£i Hồ thiÌm Ä‘i kiêÌm hêÌt mâÌy biÌ€nh rượu lâu năm trong thôn ra, quyêÌt Ä‘iÌ£nh không say không nghỉ cuÌ€ng mâÌy người Tần MuÌ£c. Sau Ä‘oÌ, Ä‘aÌm người Tần MuÌ£c nghe haÌ€ng xoÌm của Hồ Lão TÆ°Ì noÌi đêÌn hai giờ đêm coÌ€n nghe được tiêÌng quaÌt lÆ¡Ìn của thiÌm Hồ cuÌ€ng tiêÌng Hồ lão haÌt Ä‘iệu “sa gia banhâ€.
ChÆ¡Ìp măÌt mâÌy ngaÌ€y qua Ä‘i, LyÌ CHiêÌu HuÌ€ng Ä‘i lên huyện, cũng không biêÌt xin vÆ¡Ìi bên trên ra sao, nhưng mà trên trâÌn truyền tin laÌ£i rằng sau khi Ä‘i về, Lý ChiêÌu HuÌ€ng tinh thần hÆ¡i keÌm, cũng không mang bộ daÌ£ng hâÌp tâÌp kia. Hồ Lão TÆ°Ì chaÌ£y lên trâÌn ngoÌng tin mâÌy lần, laÌ£i được cho biêÌt hiện nay phải triển khai công taÌc caÌ€y bừa vuÌ£ xuân, chuyện mở đường cần dời laÌ£i.
Hồ Lão TÆ°Ì buồn bực, chaÌ£y về tÃ´Ì khổ vÆ¡Ìi trưởng thôn Tần MuÌ£c. Tần MuÌ£c liền an ủi lão, noÌi mâÌy ngaÌ€y nữa lên trâÌn gặp LyÌ ÄaÌ£i Äồng, xem chuyện coÌ€n coÌ chuyển cÆ¡ naÌ€o không.
NươÌc Hoa laÌ€ nươÌc lâÌy nông nghiệp laÌ€m gôÌc, chuyện laÌ€m ruộng chiÌnh laÌ€ quôÌc saÌch ưu tiền haÌ€ng đầu, yÌ nghĩ của lão Lâm không sai. Nhưng maÌ€ tư tưởng của lão quaÌ cưÌng nhăÌc, chỉ biêÌt laÌ€m ruộng, thÃªÌ nhưng không biêÌt laÌ€m ruộng cũng coÌ râÌt nhiều caÌch, không phải cÆ°Ì baÌn mặt cho đâÌt baÌn lưng cho trời quanh năm laÌ€ coÌ thể nâng cao sản lượng.
Nghỉ ngÆ¡i một ngaÌ€y, hôm sau trời vừa saÌng sÆ¡Ìm, Tần MuÌ£c liền chaÌ£y lên trâÌn. Lần naÌ€y hăÌn đặc biệt tÆ¡Ìi tiÌ€m LyÌ ÄaÌ£i Äồng, không Ä‘i lên ủy ban maÌ€ Ä‘i ra ngoaÌ€i, tiÌ€m Vương ChiÌ Chu liên laÌ£c, noÌi chuyện trong chôÌc laÌt.
- TiÌ€m LyÌ ÄaÌ£i Äồng? Trực tiêÌp tÆ¡Ìi nhaÌ€ lão laÌ€ được. Hiện tại lão giaÌ€ naÌ€y không coÌ việc giÌ€ laÌ€m, cả ngaÌ€y chờ người tÆ¡Ìi tiêÌp quản công việc của lão maÌ€.
Thủ haÌ£ của Lưu ÄaÌ£i Hữu quả nhiên cũng coÌ tiÌnh tiÌ€nh giôÌng hăÌn, Vương ChiÌ thâÌy LyÌ ÄaÌ£i Äồng măÌt chẳng ra măÌt, miệng không phải miệng, laÌ£i hỏi Tần MuÌ£c tiÌ€m lão coÌ chuyện giÌ€. ChuÌt xiÌu quyền lực của LyÌ ÄaÌ£i Äồng trên trâÌn cũng nhanh choÌng biÌ£ mâÌt Ä‘i, lão giaÌ€ naÌ€y hiện nay chỉ ở nhaÌ€ chăm hoa nhỏ cỏ.
Tần MuÌ£c cười Ä‘uÌ€a, noÌi LyÌ ÄaÌ£i Äồng giờ Ä‘ang ở dươÌi Ä‘aÌy, miÌ€nh muôÌn laÌ€m chuÌt đầu tư tiÌ€nh cảm, không chừng coÌ ngaÌ€y LyÌ ÄaÌ£i Äồng trở miÌ€nh, hăÌn cũng được thÆ¡m lây.
Hai người coÌ Lưu ÄaÌ£i Hữu laÌ€m cầu nôÌi, hÆ¡n nữa chuyện tôÌi hôm Ä‘oÌ cũng coÌ liên quan chặt chẽ tÆ¡Ìi nhau, Vương ChiÌ khuyên Tần MuÌ£c đừng lãng phiÌ tâm cÆ¡ như thêÌ, người hÆ¡n năm mươi tuổi cho duÌ€ coÌ trở miÌ€nh cũng chẳng được mâÌy năm.
Tần MuÌ£c chỉ cười, sau Ä‘oÌ mời Vương ChiÌ cuÌ€ng Chu Thông tÆ¡Ìi nhaÌ€ haÌ€ng ăn uôÌng, hai người vội vaÌ€ng xua tay, noÌi vừa mÆ¡Ìi sang năm mÆ¡Ìi, coÌ€n một đôÌng chuyện dồn laÌ£i, chờ thôn Tây SÆ¡n phaÌt taÌ€i, boÌ£n hoÌ£ mỗi ngaÌ€y sẽ chaÌ£y tÆ¡Ìi hoÌng ở thôn Ä‘oÌ€i ăn.
MâÌy người laÌ£i cười Ä‘uÌ€a chôÌc laÌt, Tần MuÌ£c liền caÌo biệt hai người, luÌc Ä‘i ra cửa laÌ£i thâÌy Kim Tiểu Lượng đẩy cửa tiêÌn vaÌ€o, Tần MuÌ£c nhiệt tiÌ€nh thăm hỏi mâÌy câu, hai người băÌt tay, Tần MuÌ£c liền chaÌ£y về nhaÌ€ của LyÌ ÄaÌ£i Äồng.
Kim Tiểu Lương nhiÌ€n boÌng lưng của Tần MuÌ£c dường như coÌ suy nghĩ, ngay cả Vương ChiÌ lên tiêÌng chaÌ€o hỏi cũng không để yÌ.
Tần MuÌ£c rời Ä‘i, men theo con đường trong triÌ nhÆ¡Ì maÌ€ tÆ¡Ìi nhaÌ€ LyÌ ÄaÌ£i Äồng, quan hệ vÆ¡Ìi LyÌ ÄaÌ£i Äồng coÌ thể trở nên tôÌt hÆ¡n hay không thiÌ€ phải xem lão coÌ€n nhiệt tiÌ€nh vÆ¡Ìi quan lộ hay không.
LyÌ ÄaÌ£i Äồng cũng không quaÌ oai phong, ở goÌc tây nam trâÌn HaÌ€ Tử, nhaÌ€ đơn sân rộng. Trên tường trong sân coÌ mâÌy nông sản, haÌ£t tiêu, ngô phÆ¡i daÌ€i thaÌ€nh một haÌ€ng, trong vườn coÌ€n nuôi chuÌt gaÌ€ viÌ£t, hoaÌ€n toaÌ€n mang hÆ¡i hươÌng nông thôn.
Lần trước Tần MuÌ£c đêÌn đây, hăÌn coÌ€n chưa cẩn thận quan saÌt cảnh naÌ€y nên chưa nghiền ngẫm về con người lão. Lần naÌ€y nhiÌ€n thâÌy cảnh như thêÌ, nhâÌt thời cũng yên tâm hÆ¡n nhiều. LyÌ ÄaÌ£i Äồng laÌ€ chủ quản nông nghiệp cũng không phải noÌi suông, Ä‘uÌng laÌ€ coÌ vẻ yêu thiÌch nông nghiệp.
Vợ lão mở cửa cho Tần MuÌ£c, vừa lau tay vừa noÌi:
- Trong nhaÌ€ loaÌ£n quaÌ, Ä‘i, vaÌ€o nhaÌ€ ngồi.
Sau Ä‘oÌ baÌ€ lÆ¡Ìn gioÌ£ng goÌ£i:
- Ông lão, mau ra đây, coÌ người tÆ¡Ìi thăm ông.
Tần MuÌ£c cười noÌi:
- Cũng không daÌm để lãnh Ä‘aÌ£o tiêÌp tôi, tự tôi vaÌ€o trong laÌ€ được.
NoÌi xong liền Ä‘i vaÌ€o trong.
LyÌ ÄaÌ£i Äồng Ä‘ang nằm trong phoÌ€ng trong, nghe thâÌy vợ goÌ£i, cũng không biêÌt laÌ€ ai, vội vaÌ€ng Ä‘i giầy chaÌ£y ra ngoaÌ€i.
Một người Ä‘i ra ngoaÌ€i, một người vaÌ€o trong, hai người đột nhiên đôÌi mặt nhiÌ€n nhau.
SăÌc mặt LyÌ ÄaÌ£i Äồng nhaÌy măÌt trầm xuôÌng, mặc kệ Tần MuÌ£c, quaÌt vợ:
- BaÌ€ xem măÌt baÌ€ sao rồi, mặc kệ người tôÌt xâÌu sao đều cho người ta Ä‘i vaÌ€o trong phoÌ€ng, không sợ người ta laÌ€m ra chuyện giÌ€ aÌ€?
18.08.2014
Chương 49
Là m đồng minh tạm thá»i. (1)
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
BaÌ€ vợ coÌ€n chưa noÌi giÌ€, Tần MuÌ£c liền cười noÌi:
- Lãnh Ä‘aÌ£o, xem ra ông vẫn hiểu lầm tôi nhiều lăÌm.
LyÌ ÄaÌ£i Äồng hừ laÌ£nh một tiêÌng, xoay người chăÌp tay sau lưng Ä‘i vaÌ€o phoÌ€ng. Tần MuÌ£c cười hiền laÌ€nh gật đầu vÆ¡Ìi baÌ€ vợ, đưa tuÌi trong tay cho baÌ€, noÌi:
- Lãnh Ä‘aÌ£o coÌ hiểu lầm vÆ¡Ìi tôi, tôi đây tÆ¡Ìi laÌ€ để chiÌ£u Ä‘oÌ€n nhận tội đây. Mời cÆ°Ì laÌ€m việc, không chừng trưa chuÌng tôi coÌ€n uôÌng mâÌy cheÌn cuÌ€ng nhau thôi.
LyÌ ÄaÌ£i Äồng Ä‘i trước nghe thâÌy Tần MuÌ£c noÌi chuyện vÆ¡Ìi ngữ Ä‘iệu như thêÌ, trong loÌ€ng cũng hÆ¡i động.
BaÌ€ vợ vui mừng tiêÌp nhận mâÌy thÆ°Ì trong tay Tần MuÌ£c, lầm bầm:
- Lão giaÌ€ naÌ€y quaÌ bươÌng bỉnh, tiểu tử, chaÌu tên giÌ€ thêÌ?
Lời noÌi vẫn mang châÌt nông thôn.
Tần MuÌ£c cười noÌi:
- ThiÌm, chaÌu laÌ€ Tần MuÌ£c, không biêÌt lãnh Ä‘aÌ£o từng nhăc tÆ¡Ìi chưa?
- Tần Mục?
BaÌ€ vợ hiển nhiên chưa từng nghe tÆ¡Ìi tên của hăÌn, vẻ mặt mờ miÌ£t.
- ThiÌm, thiÌm Ä‘i trước Ä‘i, cháu Ä‘i noÌi chuyện cuÌ€ng lãnh Ä‘aÌ£o, coÌ chỗ naÌ€o laÌ€m không tôÌt vẫn coÌ€n cần lãnh Ä‘aÌ£o phê biÌ€nh, giaÌm saÌt.
Tần MuÌ£c mỉm cười, không coÌ chút laÌ€m ra vẻ.
- Äi Ä‘i, lão giaÌ€ bươÌng bỉnh, nêÌu noÌi chuyện khoÌ nghe, cháu bảo thiÌm.
BaÌ€ tủm tỉm cười, cầm lâÌy đồ Tần MuÌ£c đưa Ä‘i sang phoÌ€ng khaÌc.
Tần MuÌ£c Ä‘i vaÌ€o trong phoÌ€ng, lâÌy một hộp ThaÌ£ch Lâm, chậm rãi boÌc ra, sau Ä‘oÌ Ä‘Æ°a một Ä‘iêÌu thuôÌc cho LyÌ ÄaÌ£i Äồng, rồi thở daÌ€i:
- LyÌ trưởng trâÌn, chuÌng ta hiểu lầm sâu thật nha.
LyÌ ÄaÌ£i Äồng đẩy tay Tần MuÌ£c sang một bên, laÌ£nh luÌ€ng hừ một tiêÌng. Lão laÌ€m phoÌ trưởng trâÌn, vôÌn laÌ€ không cần nể mặt Tần MuÌ£c, hÆ¡n nữa chaÌu LyÌ ÄaÌ£i Äồng biÌ£ Tần MuÌ£c laÌ€m cho vaÌ€o tuÌ€, trong loÌ€ng lão đương nhiên vô cuÌ€ng khoÌ chiÌ£u.
Äây cũng laÌ€ liÌ do viÌ€ sao Hồ Lão TÆ°Ì noÌi Tần MuÌ£c tÆ¡Ìi tiÌ€m LyÌ ÄaÌ£i Äồng chiÌnh laÌ€ tự mua dây buộc miÌ€nh.
Tần MuÌ£c cười, tự miÌ€nh châm thuôÌc, suy tư biểu hiện của LyÌ ÄaÌ£i Äồng nghĩa laÌ€ trong loÌ€ng lão vẫn coÌ€n chuÌt âÌn tượng, nêÌu không chỉ cần vừa nghe tá»›i là Tần MuÌ£c, hắn trá»±c tiếp Ä‘uổi hắn ra ngoà i ngay
Hai măÌt Tần MuÌ£c quan saÌt gian phoÌ€ng, bÃ´Ì triÌ râÌt mộc maÌ£c, giường sưởi ngầm, bên dươÌi coÌ châm chuÌt củi lửa. VaÌch tường bôÌn phiÌa treo đầy giâÌy khen, bên trên đều coÌ tên LyÌ ÄaÌ£i Äồng, từng việc, từng việc từ xưa tÆ¡Ìi giờ.
Nhưng maÌ€ aÌnh măÌt Tần MuÌ£c laÌ£i biÌ£ một bưÌc tranh chữ trên tường thu huÌt, chậm rãi Ä‘oÌ£c noÌi:
- Thiên hạ chi bản.
Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LyÌ ÄaÌ£i Äồng hừ một tiêÌng, laÌ£nh luÌ€ng noÌi:
- CoÌ việc thiÌ€ noÌi Ä‘i, không coÌ việc giÌ€ thiÌ€ biêÌn mau.
Tần MuÌ£c huÌt một nguÌ£m thuôÌc, chậm rãi nhả khoÌi. HăÌn Ä‘i đêÌn bên caÌ£nh baÌ€n laÌ€m việc, cẩn thận nhiÌ€n bôÌn chữ rồng bay phượng muÌa kia, noÌi:
- Thiên haÌ£ chi bản, tÆ°Ì hải giai dân. LyÌ trưởng trâÌn, bưÌc tranh chữ naÌ€y của ông không đầy Ä‘ủ.
LyÌ ÄaÌ£i Äồng không nhiÌ£n được, noÌi:
- ÄÆ°Ì€ng coÌ noÌi mâÌy chuyện voÌ€ng vo naÌ€y, nhau anh coÌ chuyện giÌ€ mau noÌi, coÌ răÌm…
Một lão chiÌnh khaÌch chừng năm mươi tuổi cư nhiên biÌ£ một thằng ranh toÌc coÌ€n Ä‘ỏ hỏn eÌp tÆ¡Ìi mưÌc noÌi tuÌ£c, coÌ thể thâÌy được LyÌ ÄaÌ£i Äồng háºn Tần MuÌ£c ra sao.
Tần MuÌ£c bỗng nhiên xoay người, hai măÌt saÌng ngời nhiÌ€n LyÌ ÄaÌ£i Äồng, căÌn chặt từng chữ noÌi:
- LyÌ trưởng trâÌn, ngà i cảm thâÌy laÌ€ dân chuÌng quan troÌ£ng hay là danh dá»± là m quan quan trá»ng hÆ¡n?
NêÌu như haÌ£ câÌp nói chuyện như váºy vá»›i thượng câÌp nhưTần MuÌ£c thiÌ€ chiÌnh laÌ€ Ä‘iều tôÌi kyÌ£ trong chôÌn quan trường. Ngang nhiên không che dâÌu maÌ€ châÌt vâÌn lãnh Ä‘aÌ£o, trừ khi hăÌn không coÌ€n muôÌn laÌ€m quan nữa. Nhưng từ khi vaÌ€o trong nhaÌ€, Tần MuÌ£c quan saÌt hiểu được tiÌnh caÌch cuÌ€ng tư tưởng laÌ€m quan của LyÌ ÄaÌ£i Äồng, cho nên mÆ¡Ìi daÌm noÌi một lời sắc bén như thÃªÌ ra khỏi miệng, daÌng vẻ hiên ngang daÌm châÌt vâÌn quan to triều Ä‘iÌ€nh.
Trong loÌ€ng LyÌ ÄaÌ£i Äồng châÌn động, nhiÌ€n Tần MuÌ£c trong laÌ€n khoÌi thuôÌc mÆ¡ hồ.
- Anh đêÌn tìm tôi rốt cuÌ€ng laÌ€ muôÌn noÌi giÌ€?
LyÌ ÄaÌ£i Äồng hiÌt một hÆ¡i thật sâu, cÃ´Ì găÌng tăng khiÌ thÃªÌ của miÌ€nh lên.
- Trưởng trâÌn LyÌ, tôi biêÌt ngà i có thaÌ€nh kiêÌn vÆ¡Ìi tôi, nhâÌt laÌ€ về chuyện của LyÌ Kim Bưu.
Tần MuÌ£c ngồi đôÌi diện LyÌ ÄaÌ£i Äồng, băÌt đầu noÌi về mâu thuẫn của hai người.
- Nhưng maÌ€, nêÌu laÌ£i để cho tôi choÌ£n laÌ£i, tôi vẫn choÌ£n laÌ€m như thêÌ, bởi viÌ€ LyÌ Kim Bưu không chỉ nuôÌt troÌ£n tiền mồ hôi nươÌc măÌt của nông dân chuÌng tôi, thậm chiÌ coÌ€n muôÌn tuồn bảo vật quôÌc gia ra nươÌc ngoaÌ€i. ThÃªÌ Ä‘oÌ goÌ£i laÌ€ caÌi giÌ€, goÌ£i laÌ€ nội tặc! GoÌ£i laÌ€ quân baÌn nươÌc!
Tần MuÌ£c hung hăng huÌt một hÆ¡i thuôÌc.
LyÌ ÄaÌ£i Äồng săÌc mặt âm tiÌ€nh bâÌt Ä‘iÌ£nh, trong phoÌ€ng yên lặng.
Qua một luÌc lâu, LyÌ ÄaÌ£i Äồng thở daÌ€i một tiêÌng, noÌi:
- ÄÆ°Ìa nhỏ Kim Bưu naÌ€y laÌ€ tôi tận măÌt nhiÌ€n noÌ lÆ¡Ìn lên, laÌ€m sao laÌ£i coÌ thể Ä‘i lên con đường âÌy chưÌ.
Tần MuÌ£c lăÌc đầu, noÌi cuÌ€ng LyÌ ÄaÌ£i Äồng:
- Äều laÌ€ con người nông dân, đều laÌ€ những kẻ lao động vâÌt vả, nêÌu trong tay coÌ tiền, ai laÌ£i nghĩ tÆ¡Ìi chuyện đường ngang ngõ tăÌt naÌ€y?
- Không coÌ tiền cũng không thể laÌ€m như thêÌ, thÃªÌ laÌ€ coÌ lỗi vÆ¡Ìi tổ tông!
Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LyÌ ÄaÌ£i Äồng biÌ£ Tần MuÌ£c choÌ£c tÆ¡Ìi, tưÌc giận kêu lên.
- Ông giaÌ€, ông rôÌng caÌi giÌ€ thêÌ, không noÌi chuyện biÌ€nh thường được aÌ€?
TiêÌng noÌi của baÌ€ vợ voÌ£ng vaÌ€o từ sân.
LyÌ ÄaÌ£i Äồng cười khổ một tiêÌng, nhiÌ€n Tần MuÌ£c bằng aÌnh măÌt phưÌc taÌ£p. Tần MuÌ£c laÌ£i lâÌy ra Ä‘iêÌu thuôÌc, LyÌ ÄaÌ£i Äồng cầm lâÌy, Tần MuÌ£c liền giuÌp lão châm lửa.
- Già rồi, già rồi.
LyÌ ÄaÌ£i Äồng huÌt một nguÌ£m thật sâu, dựa lưng vaÌ€o tường âÌm, ngẩng đầu nhiÌ€n noÌc nhaÌ€.
- GiaÌ€? Bản thân tôi laÌ£i không cho laÌ€ như thêÌ.
KhoÌe miệng Tần MuÌ£c băÌt đầu lộ ra vẻ tươi cười.
- Mỗi ngaÌ€y đều coÌ người ngoÌng trông tôi rÆ¡i Ä‘aÌ€i, ra mâÌy aÌm chiêu ngầm, mâÌy năm nay tôi cũng mệt mỏi rồi.
LyÌ ÄaÌ£i Äồng đột nhiên thở daÌ€i một tiêÌng, nhiÌ€n Tần MuÌ£c cười:
- Từ chuyện của Kim Bưu kia, anh chiÌnh laÌ€ người đầu tiên tÆ¡Ìi nhaÌ€ thăm tôi.
MâÌt quyền lá»±c thì loÌ€ng người cũng laÌ£nh, đây chiÌnh laÌ€ chuyện biÌ€nh thường trong chôÌn quan trường, không ai coÌ thể thay đổi được cả.
- LyÌ trưởng trâÌn, tôi cảm thâÌy tư tưởng của ngà i bi quan quaÌ rồi. Về phương diện nông nghiệp naÌ€y, những người tuổi caÌ€ng lÆ¡Ìn thiÌ€ caÌ€ng nhiều kinh nghiệm, tuyệt đôÌi không phải một hai tên goÌ£i laÌ€ chuyên gia coÌ thể Ä‘aÌ ngang được.
Tần MuÌ£c hÆ¡i cuÌi người, duÌi thuôÌc vaÌ€o gaÌ£t taÌ€n, hai tay năÌm vaÌ€o nhau, nhiÌ€n LyÌ ÄaÌ£i Äồng chân thaÌ€nh noÌi.
- Anh nghÄ© như thêÌ?
LyÌ ÄaÌ£i Äồng nhiÌ€n hai măÌt saÌng ngời của Tần MuÌ£c, hiện tại viÌ£ thÃªÌ của Tần MuÌ£c trong loÌ€ng caÌc lãnh Ä‘aÌ£o trấn HaÌ€ Tử dâng cao, duÌ€ sao ngay cả Chủ tiÌ£ch huyện cũng biêÌt tÆ¡Ìi tên hăÌn, trong toaÌ€n bộ sÃ´Ì caÌn bộ câÌp thôn của huyện, ai laÌ£i coÌ vinh haÌ£nh coÌ Ä‘ÄƒÌ£c quyền như thêÌ? Tuy rằng thaÌi độ của Chủ tiÌ£ch huyện luÌc rời khỏi thôn Tây SÆ¡n râÌt khoÌ Ä‘oaÌn, nhưng tin từ phiÌa qtt thiÌ€ Chủ tiÌ£ch huyện BaÌ£ch vẫn khaÌ coi troÌ£ng tiÌ€nh hiÌ€nh phaÌt triển của thôn Tây SÆ¡n kia. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhưng maÌ€ Tần MuÌ£c coi troÌ£ng nông nghiệp như thêÌ, viÌ€ sao ngaÌ€y Ä‘oÌ laÌ£i không kêÌt hợp vÆ¡Ìi khoa kỹ thuaÌ£t nông nghiệp để triển khai trồng hoa cuÌc, hay hăÌn Ä‘iÌ£nh duÌ€ng kÃªÌ kim thiền thoaÌt xaÌc, cheÌ€n eÌp chuyện naÌ€y trước, sau Ä‘oÌ mÆ¡Ìi không haÌ£n chÃªÌ nữa?
Tần MuÌ£c gật đầu, noÌi:
- Nông nghiệp, chiÌnh laÌ€ gôÌc rễ quôÌc gia. NươÌc chuÌng ta dân đông, chuyện lương thực chiÌnh laÌ€ vâÌn đề lÆ¡Ìn nhâÌt.
Thân miÌ€nh hăÌn laÌ£i thoaÌng cuÌi thâÌp xuôÌng chuÌt, biểu hiện tư thÃªÌ haÌ£ câÌp baÌo caÌo vÆ¡Ìi thượng câÌp, laÌ€m cho LyÌ ÄaÌ£i Äồng sinh ra cảm giaÌc ưu việt: người thanh niên naÌ€y cuôÌi cuÌ€ng vẫn laÌ€ thuộc haÌ£ của miÌ€nh.
18.08.2014
Chương 50
Là m đồng minh tạm thá»i. (2)​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
KhoÌe măÌt Tần MuÌ£c haÌong nhiÌ€n vẻ mặt của LyÌ ÄaÌ£i Äồng, tiêÌp tuÌ£c noÌi: Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nhưng maÌ€ tôi cũng không gật bừa mâÌy kiểu gieo trồng phải tiÌnh theo muÌ€a như thêÌ, nhu cầu thiÌ£ trường laÌ€ thêÌ, nêÌu mỗi nÆ¡i đều cuÌ€ng laÌ€m, cuôÌi cuÌ€ng kẻ thiệt thoÌ€i chỉ coÌ dân chuÌng.
HăÌn chậm rãi đưÌng lên, aÌnh măÌt chuyên chuÌ nhiÌ€n LyÌ ÄaÌ£i Äồng:
- Thôn Tây SÆ¡n cũng chỉ coÌ mâÌy khoảng ruộng như thêÌ, huôÌng chi laÌ£i chẳng phiÌ€ nhiêu giÌ€, chuÌng tôi thật sự không daÌm lâÌy miêÌng ăn ra maÌ€ Ä‘uÌ€a.
LyÌ ÄaÌ£i Äồng giôÌng như nghe Tần MuÌ£c noÌi truÌng tâm sự, thở daÌ€i một tiêÌng noÌi:
- Chuyện naÌ€y tôi cũng nhiều lần baÌo lên huyện, trừ thôn Tây SÆ¡n caÌc anh ra, những thôn khaÌc đều gieo trồng hoa cuÌc, tôi vẫn noÌi maÌ€ không được. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
NoÌi xong, ông laÌ£i cười tự giễu một chuÌt:
- CoÌ thể laÌ€ coÌ một sÃ´Ì người không thuận măÌt tôi.
Tần MuÌ£c bật cười noÌi:
- Trưởng trâÌn LyÌ, ông coÌ khi buồn lo vô cÆ¡Ì rồi. ChiÌnh saÌch của quôÌc gia không đổi, chẳng lẽ huyện laÌ£i laÌ€m traÌi Ä‘i sao? Bây giá» coÌ nhiều chỗ toaÌ€n bộ đều trồng hoa cuÌc, nhưng laÌ£i không thuận theo quy luật thiÌ£ trường, boÌ£n hoÌ£ chiÌ£u thua thiệt, guÌ£c cũng Ä‘uÌng thôi.
Câu naÌ€y Tần MuÌ£c noÌi ra vẻ râÌt lão laÌ€ng, dường như coÌ hÆ¡i hươÌm của người laÌ€m quan.
LyÌ ÄaÌ£i Äồng cũng coÌ chuÌt ngoaÌ€i yÌ muôÌn, lão vẫn luôn coi Tần MuÌ£c laÌ€ caÌi gai trong măÌt, caÌi Ä‘inh trong thiÌ£t, nhưng laÌ£i vẫn luôn không noÌi nên lời, nhâÌt laÌ€ khi hăÌn noÌi tÆ¡Ìi chuyện trồng hoa cuÌc trong huyện, không coÌ mâÌy người hiểu được, sao Tần MuÌ£c laÌ£i noÌi ra chưÌ?
Tần MuÌ£c cũng cảm nhận được sự thay đổi trong aÌnh măÌt của LyÌ ÄaÌ£i Äồng, laÌ£i lâÌy thuôÌc ra, hai người không noÌi một lời, xoaÌ£ch xoaÌ£ch huÌt.
Mãi đêÌn khi huÌt xong Ä‘iêÌu thuôÌc, LyÌ ÄaÌ£i Äồng mÆ¡Ìi chậm rãi noÌi:
- Kỳ thật tôi nên hận anh đấy.
Tần MuÌ£c cười cười, không noÌi giÌ€.
LyÌ ÄaÌ£i Äồng laÌ£i noÌi tiêÌp:
- Nhưng maÌ€ thâÌy anh neÌ traÌnh kỹ thuật viên trồng hoa, trong loÌ€ng tôi vẫn laÌ€ vui mừng, iÌt nhâÌt coÌ€n coÌ một người không phải chỉ chăm chăm laÌ€m theo quan lÆ¡Ìn trong huyện maÌ€ bâÌt kể Ä‘iều khaÌc. NêÌu không coÌ chuyện của Kim Bưu, tôi coÌ€n thật sự thưởng thưÌc anh.
Tần MuÌ£c vẫn không noÌi, mặc cho LyÌ ÄaÌ£i Äồng noÌi.
- NoÌi Ä‘i, tiÌ€m tôi coÌ chuyện giÌ€, duÌ€ sao tôi cũng săÌp về hưu rồi, chỉ coÌ€n ở nhaÌ€ chờ mà thôi. Chuyện của Kim Bưu trong khoảng thời gian ngăÌn vẫn thêÌ, tôi coÌ coÌ€n giận viÌ€ chuyện của noÌ nữa cũng không Ä‘aÌng, ai bảo thằng ranh Ä‘oÌ không chiÌ£u hoÌ£c tôÌt.
LyÌ ÄaÌ£i Äồng hoaÌ€n toaÌ€n thả lỏng cỗ oaÌn khiÌ vẫn giâÌu trong loÌ€ng, cảm giaÌc trên người thoải maÌi hÆ¡n nhiều. Tuy rằng lão Ä‘au loÌ€ng thằng chaÌu, nhưng caÌch laÌ€m của Tần MuÌ£c vẫn không sai.
Tần MuÌ£c laÌ£i trầm mặc một hồi, mÆ¡Ìi ngẩng đầu noÌi:
- Trưởng trâÌn LyÌ, tôi biêÌt tôi laÌ€m những chuyện kia Ä‘uÌng laÌ€ là m ngà i mâÌt mặt, nhưng mà…
- CoÌ giÌ€ mau noÌi Ä‘i!
LyÌ ÄaÌ£i Äồng không khỏi nhiÌu maÌ€y, tên đầu gỗ naÌ€y khi naÌ€o thiÌ€ hoÌ£c được mâÌy câu phân rõ traÌi phải văn nhã như thÃªÌ chưÌ?
LuÌc naÌ€y, Tần MuÌ£c mÆ¡Ìi cười noÌi:
- ThÃªÌ tôi cÆ°Ì noÌi thoải maÌi nheÌ, nghe noÌi bên kia…
Tần MuÌ£c chỉ về phiÌa tây noÌi:
- CoÌ chuÌt cao sản râÌt thiÌch hợp để trồng ở những khu đâÌt vuÌ€ng nuÌi cằn cỗi. YÌ của tôi laÌ€, chuÌng ta coÌ nên tiÌ€m caÌch thử thiÌ nghiệm gieo trồng xem sao? Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chỉ phương tây, nghĩa là chủ nghĩa tư bản xã hội.
Trong loÌ€ng LyÌ ÄaÌ£i Äồng châÌn động, chiêu naÌ€y của Tần MuÌ£c Ä‘uÌng laÌ€ liều, thÃªÌ nhưng biêÌt bên kia coÌ thu hoaÌ£ch lÆ¡Ìn, nêÌu như quả thật loaÌ£i giôÌng cây naÌ€y maÌ€ gieo trồng thaÌ€nh công, bản thân lão cũng lập thêm được chiêÌn tiÌch trước khi về giaÌ€, luÌc về hưu coÌ thể laÌ€ caÌn bộ câÌp phoÌ€ng ở huyện, Ä‘ãi ngộ sẽ tăng hÆ¡n một câÌp.
- Anh coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì€ng tuồn sang sao?
Hai măÌt LyÌ ÄaÌ£i Äồng saÌng lên noÌi.
- QuôÌc gia hẳn laÌ€ sẽ coÌ chiÌnh saÌch để giuÌp đỡ, mâÌy chuyện thiÌ nghiệm giôÌng cây trồng đều được trợ câÌp maÌ€.
Tần MuÌ£c laÌ€m bộ như do dự, nhỏ gioÌ£ng noÌi.
- NgaÌ€y mai tôi liền lên huyện… không được, tôi lên thaÌ€nh phôÌ, tôi coÌ baÌ£n hoÌ£c cũ laÌ€m ở ngay cuÌ£c nông nghiệp của thaÌ€nh phôÌ.
- NêÌu ngà i muôÌn coÌ chiÌnh saÌch hỗ trợ, thôn Tây SÆ¡n chuÌng tôi tiÌ€nh nguyện laÌ€m đôÌi tượng thiÌ nghiệm đầu tiên.
Tần MuÌ£c đưa hai tay ra, đặt trước mặt LyÌ ÄaÌ£i Äồng.
Trong loÌ€ng LyÌ ÄaÌ£i Äồng chợt nảy ra không iÌt yÌ nghĩ, nhưng cuôÌi cuÌ€ng vẫn năÌm lâÌy tay Tần MuÌ£c.
Sợi dây hợp taÌc lặng lẽ nôÌi liền hai con người từng laÌ€ kẻ thuÌ€.
- Tần MuÌ£c, anh râÌt coÌ tiền đồ.
LyÌ ÄaÌ£i Äồng nhiÌ€n ra xa, sâu kiÌn nghĩ.
- LyÌ ÄaÌ£i Äồng, con người naÌ€y vẫn luôn để tâm tÆ¡Ìi dân chuÌng, Ä‘uÌng laÌ€ thật đôn hậu.
Năm cũ qua Ä‘i, năm mÆ¡Ìi Ä‘ã tÆ¡Ìi từ bao giá», nhaÌy măÌt Ä‘ã sang thaÌng giêng, tuyêÌt trên nuÌi dần dần coÌ dâÌu hiệu tan ra, muÌ€a xuân săÌp tởi rồi.
Trong luÌc quan hệ giữa Lý Äại Äồng cuÌ€ng Tần MuÌ£c Ä‘ang dần diÌ£u Ä‘i, nhâÌt laÌ€ sau khi Lý Äại Äồng lên thaÌ€nh phÃ´Ì tiÌ€m gặp baÌ£n hoÌ£c cũ, tiÌ€m hiểu về thông tin chiÌnh saÌch quôÌc gia hỗ trợ cho cây nông nghiệp sản lượng cao thiÌ€ cũng Ä‘ã nhiÌ€n Tần MuÌ£c vÆ¡Ìi cặp măÌt khaÌc xưa. Lão laÌ£i tÆ¡Ìi tiÌ€m Tần MuÌ£c mâÌy lần, thương thảo xem nên choÌ£n loaÌ£i cây naÌ€o để tiêÌn haÌ€nh thiÌ nghiệm.
Tần MuÌ£c trước tiêÌp chuyển chuyện naÌ€y cho Hồ Lão TưÌ, bản thân hăÌn không tiÌnh tÆ¡Ìi chuyện naÌ€y nữa. Tuy Hồ Lão TÆ°Ì vẫn noÌi rằng sẽ chuyển chưÌc BiÌ thư Ä‘ảng bộ thôn cho Tần MuÌ£c, nhưng Tần MuÌ£c laÌ£i luôn cự tuyệt. Tần MuÌ£c mÆ¡Ìi lên nhậm chưÌc, không coÌ chuÌt uy thÃªÌ naÌ€p, công taÌc của Tần MuÌ£c cũng khoÌ maÌ€ triển khai.
Chu AÌi Quân Ä‘ã chaÌ£m khăÌc được chừng hÆ¡n hai mươi caÌi, trong Ä‘oÌ coÌ€n coÌ hÆ¡n ba caÌi dựa theo yÌ tưởng taÌ£o hiÌ€nh lÆ¡Ìn mật của Tần MuÌ£c, tên lần lượt laÌ€ ThoÌ£ Tinh hiêÌn Ä‘aÌ€o, VaÌ£n trư thiên hồng cuÌ€ng vÆ¡Ìi Khai quôÌc thiÌ£nh thêÌ. Ba taÌc phẩm naÌ€y đặc biệt được Tần MuÌ£c để yÌ dặn doÌ€, chiÌnh laÌ€ Ä‘oÌ€n saÌt thủ để sau naÌ€y Chu Tiểu Mai dẫn khaÌch tÆ¡Ìi.
NgaÌ€y hai thaÌng hai, Tần MuÌ£c saÌng sÆ¡Ìm Ä‘ã loay hoay chaÌ£y lên huyện.
Trong huyện hôm nay coÌ một diÌ£p đặc biệt, chiÌnh laÌ€ toaÌ€n bộ ban bệ đưÌng đầu của huyện đều sẽ tÆ¡Ìi tham dự hoÌ£p nhâm vuÌ£. BiÌ€nh thường lẽ ra một trưởng thôn nho nhỏ như Tần MuÌ£c sẽ không coÌ tư caÌch tham gia, nhưng QuaÌch Thư kyÌ của huyện yÌ tự miÌ€nh chỉ tên, muôÌn Tần MuÌ£c chuẩn biÌ£ chuÌt taÌ€i liệu, noÌi về yÌ tưởng sản xuâÌt mÆ¡Ìi cuÌ€ng hươÌng Ä‘i sau naÌ€y của thôn ts.
ThaÌi độ của QuaÌch Tự TaÌ£i cũng chiÌnh laÌ€ thaÌi độ của BaÌ£ch Quang Lượng, Ä‘aÌm caÌn bộ coÌ€n mÆ¡ hồ của trâÌn HaÌ€ Tử cuôÌi cuÌ€ng cũng nghĩ ra, Tần MuÌ£c naÌ€y chỉ sợ sẽ được troÌ£ng duÌ£ng thôi.
Người truyền tin cho Tần MuÌ£c chiÌnh laÌ€ Kim Tiểu Lượng. Người mÆ¡Ìi hÆ¡n ba mươi tuổi như y laÌ£i coÌ thể ngồi lên viÌ£ triÌ chủ quản công nghiệp hẳn laÌ€ cũng không tầm thường.
Kim Tiểu Lượng thông baÌo cho Tần MuÌ£c, thân thiêÌt mời Tần MuÌ£c cuÌ€ng nhau lên huyện. Tần MuÌ£c nghĩ tÆ¡Ìi chuyện sau naÌ€y công taÌc hẳn laÌ€ cần coÌ sự ủng hộ của những ban bệ trên huyện, hÆ¡n nữa quan hệ vÆ¡Ìi Lý Äại Äồng coÌ€n non, hăÌn caÌ€ng cần tiÌ€m thêm một viÌ£ minh hữu trên huyện nữa.
ÄêÌn trâÌn, Tần MuÌ£c phaÌt hiện Kim Tiểu Lượng sÆ¡Ìm ngồi chờ trong chiêÌc xe Jeep không mÆ¡Ìi cũng không cũ, nhiÌ€n xung quanh tiÌ€m kiêÌm, thâÌy Tần MuÌ£c nhảy xuôÌng khỏi maÌy keÌo, Kim Tiểu Lượng liền câÌt tiêÌng cười to noÌi:
- Tiểu Tần naÌ€y, thật Ä‘uÌng laÌ€ không để yÌ chuÌt naÌ€o, Ä‘i lên huyện baÌo caÌo maÌ€ cũng không mặc lâÌy bộ quần aÌo mÆ¡Ìi.
Sự thân thiêÌt cÃ´Ì yÌ naÌ€y laÌ€m cho Tần MuÌ£c cũng giật miÌ€nh, cười noÌi:
- Äều laÌ€ nông dân laÌ€m ruộng, coÌ€n chuÌ yÌ giÌ€ chưÌ.
18.08.2014
Chương 51
Nói chuyện trên đưá»ng Ä‘i​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
NoÌi xong, nhanh choÌng lên xe Jeep, laÌi xe khởi động, ba người liền băng băng lên đường.
Xe Jeep gioÌ luÌ€a vaÌ€o, Kim Tiểu Lượng noÌi vÆ¡Ìi laÌi xe:
- BaÌc taÌ€i, keÌo caÌi đằng sau của baÌc lên, săÌp laÌ£nh cưÌng cả đầu tôi rồi.
Người laÌi xe ừm một tiêÌng, keÌo kiÌnh caÌch âm đằng sau lên.
Kim Tiểu Lượng cũng keÌo cả vải che bên caÌ£nh tâÌm kiÌnh caÌch âm ra, laÌ€m cho laÌi xe không thể nhiÌ€n rõ được động taÌc phiÌa sau của boÌ£n hoÌ£ nữa, sau Ä‘oÌ từ trong ngực lâÌy một hộp thuôÌc xin, neÌm cho Tần MuÌ£c một Ä‘iêÌu, tự hăÌn cũng châm một Ä‘iêÌu.
Tần MuÌ£c không châm, năÌm lâÌy Ä‘iêÌu thuôÌc trong tay, để Ä‘iêÌu thuôÌc lăn lộn qua laÌ£i.
Hai người nhâÌt thời không noÌi giÌ€, Tần MuÌ£c không Ä‘oaÌn được Kim Tiểu Lượng Ä‘iÌ£nh noÌi giÌ€ vÆ¡Ìi miÌ€nh, Kim Tiểu Lượng laÌ£i không biêÌt mở lời ra sao.
LuÌc naÌ€y xe Jeep Ä‘i trên Ä‘oaÌ£n đường đầy Ä‘aÌ nhỏ, lăÌc la lăÌc lu, Tần MuÌ£c a một tiêÌng, noÌi:
- ÄÆ°Æ¡Ì€ng naÌ€y cũng nên sửa rồi, sau naÌ€y nêÌu coÌ người đêÌn chỗ chuÌng ta đầu tư, nêÌu thâÌy đường naÌ€y khẳng Ä‘iÌ£nh sẽ quay đầu bước Ä‘i.
Lời naÌ€y vừa noÌi ra, Kim Tiểu Lượng cũng không cÃ´Ì kyÌ£, cười tủm tỉm noÌi:
- Äầu tư? Chỗ trấn HaÌ€ Tử naÌ€y của chuÌng ta coÌ€n coÌ chỗ Ä‘aÌng giaÌ Ä‘Ã¢Ì€u tư sao?
Tần MuÌ£c vui mừng, noÌi:
- TrâÌn trưởng Kim, ngaÌ€i đây laÌ€ hiểu rõ maÌ€ coÌ€n giả vờ hồ đồ rồi, trâÌn HaÌ€ Tử chuÌng ta sÆ¡n thủy tôÌt, người tôÌt, viÌ€ sao laÌ£i không coÌ người tÆ¡Ìi đầu tư chưÌ?
Hai người vôÌn đều laÌ€ người coÌ tâm tư, lần lượt duÌ€ng lời noÌi doÌ€ xeÌt đôÌi phương, lời noÌi của Tần MuÌ£c đột nhiên keÌo gần chủ đề của hai người râÌt nhiều, Kim Tiểu Lượng liền thuận thÃªÌ noÌi: Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- AÌ€i? DoÌ£c đường Ä‘i naÌ€y duÌ€ sao cũng không coÌ việc giÌ€, cậu noÌi tôi nghe chuÌt, trâÌn HaÌ€ Tử chuÌng ta phải laÌ€m sao đây?
Tần MuÌ£c hoÌ£c haÌ€nh đầy Ä‘ủ, taÌ€i nguyên ở trâÌn HaÌ€ Tử Ä‘aÌ£i khaÌi Ä‘ã rõ raÌ€ng hêÌt trong đầu noÌ. HăÌn nghĩ chuÌt rồi noÌi:
- Kim trưởng trâÌn, coÌ vâÌn đề tôi không nên noÌi, nhưng nêÌu không hỏi laÌ£i cảm thâÌy khoÌ yên trong loÌ€ng.
Kim Tiểu Lượng cũng không daÌm xem thường viÌ£ trưởng thôn tâm phuÌc của Chủ tiÌ£ch huyện naÌ€y, thân thiêÌt noÌi:
- Anh đấy, chuÌng ta tuổi taÌc cũng không caÌch nhau xa quaÌ, coÌ giÌ€ maÌ€ không thể noÌi chưÌ? Äa phần coi như bông Ä‘uÌ€a. ThÃªÌ naÌ€y, hôm nay anh cũng đừng Kim trưởng trâÌn, trâÌn trưởng giÌ€, tôi cũng không goÌ£i tiểu Tần giÌ€ nữa. Anh goÌ£i tôi laÌ€ Tiểu Lượng ca, tôi goÌ£i anh laÌ€ Tần lão đệ, chuÌng ta noÌi chuyện vÆ¡Ìi tư caÌch baÌ£n beÌ€ hữu hảo.
Tần MuÌ£c băÌt được tiÌn hiệu thân cận của Kim Tiểu Lượng, liền châm thuôÌc, noÌi:
- NêÌu Kim trưởng trâÌn Ä‘ã noÌi như thêÌ, tôi đây coÌ noÌi thêm chuÌt cũng không coÌ chuyện giÌ€.
Kim Tiểu Lượng cười ha ha noÌi:
- CoÌ€n goÌ£i laÌ€ Kim trưởng trâÌn, Tần lão đệ aÌ€, noÌi thật, anh đây râÌt bội phuÌ£c chú đấy.
- Ồ, thÃªÌ không daÌm.
Tần MuÌ£c cũng cười, con người Kim Tiểu Lượng naÌ€y không phải laÌ€ kẻ truyền thôÌng, chừng ba mươi tuổi, trẻ trung laÌ£i haÌ€o khiÌ, Ä‘iều naÌ€y noÌi rõ một vâÌn đề, hoặc laÌ€ con người naÌ€y thật sự haÌ€o phoÌng coÌ thừa, hoặc laÌ€ mười phần quan cao, gặp ai cũng noÌi như thêÌ. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Kim Tiểu Lượng xoa xoa đầu miÌ€nh, noÌi:
- NoÌi thật, chiÌnh laÌ€ công ty chaÌ£m khăÌc gỗ kia của anh Ä‘ã Ä‘iÌ£nh hươÌng lÆ¡Ìn cho tôi. Nông dân cũng không nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải sôÌng dựa vaÌ€o laÌ€m ruông. NươÌc từ trên nuÌi chảy xuôÌng của chuÌng ta cũng laÌ€ taÌ€i nguyên. NoÌi xem, anhcos yÌ nghĩ giÌ€ hay không, chỉ cần laÌ€ coÌ tiền đồ, trên trâÌn nhâÌt Ä‘iÌ£nh Ä‘aÌ£i lực duy triÌ€.
YÌ tÆ°Ì của Kim Tiểu Lượng râÌt rõ raÌ€ng, muôÌn Tần MuÌ£c tiêÌt lộ kinh nghiệm.
Tần MuÌ£c huÌt hÆ¡i thuôÌc, nhiÌ€n quang cảnh lao vuÌ€n vuÌ£t qua ở bên ngoaÌ€i, đột nhiên noÌi một câu:
- NêÌu như tôi coÌ thể keÌo mâÌy caÌi nhaÌ€ maÌy hoÌa châÌt tÆ¡Ìi đầu tư, trên trâÌn coÌ phải laÌ€ coÌ thể đêÌn đỡ chuÌt không?
- NhaÌ€ maÌy hoÌa châÌt?
AÌnh măÌt Kim Tiểu Lượng nhâÌt thời saÌng lên, noÌi:
- TrâÌn chuÌng ta coÌ€n chưa coÌ Ä‘Æ°á»£c caÌi nhaÌ€ xưởng hẳn hoi, chỉ cần anh coÌ thể keÌo tÆ¡Ìi… ừm, chừng hai caÌi nhaÌ€ maÌy, phiÌ duÌ£ng mở nuÌi laÌ€m đường của anh, tôi giuÌp anh Ä‘i tiÌ€m.
Tần MuÌ£c lăÌc đầu, nhiÌ€n chằm chằm vaÌ€o Kim Tiểu Lượng, noÌi:
- Nhưng những nhaÌ€ maÌy hoÌa châÌt naÌ€y taÌ£o thaÌ€nh nươÌc thải ô nhiễm vô cuÌ€ng nghiêm troÌ£ng, không đúng sao?
Kim Tiểu Lượng nghe xong thì nhÃu mà y, hăÌn coÌ thể hiểu được yÌ tÆ°Ì của Tần MuÌ£c, suy nghĩ chuÌt rồi noÌi:
- Ô nhiễm nghiêm troÌ£ng lăÌm aÌ€?
Tần MuÌ£c gật đầu noÌi:
- Chỉ cần laÌ€ nươÌc thải công nghiệp thiÌ€ đều ô nhiễm râÌt nghiêm troÌ£ng.
- Nghiêm troÌ£ng tÆ¡Ìi chừng naÌ€o cÆ¡?
Biểu cảm của Kim Tiểu Lượng trở nên ngưng trọng.
- NêÌu như nhanh, thiÌ€ sản lượng cây nông nghiệp của năm Ä‘oÌ sẽ biÌ£ ảnh hưởng.
Tần MuÌ£c thở daÌ€i, laÌ€m bộ daÌ£ng vô cuÌ€ng rôÌi răÌm:
- Tôi quả thật coÌ chiêu, nhưng maÌ€ như thÃªÌ laÌ£i tổn haÌ£i tÆ¡Ìi lợi iÌch của nông dân, coÌ phải laÌ€ được không buÌ€ nổi mâÌt không? Tôi nghe noÌi coÌ một nhaÌ€ maÌy sản xuâÌt pin, nươÌc thải ra đều coÌ muÌ€i cả, caÌ trong sông gặp nước thải đều biêÌn mâÌt luôn.
Hai măÌt Kim Tiểu Lượng saÌng lên, khoÌe miệng cũng băÌt đầu cong lÆ¡Ìn, cuôÌi cuÌ€ng nở thaÌ€nh nuÌ£ cười ha ha.
Hai người ngầm hiểu lẫn nhau, đều nhả khoÌi. Trong loÌ€ng đều Ä‘ang tự nghĩ.
Äây laÌ€ một cuộc noÌi chuyện mang tiÌnh doÌ€ xeÌt, Tần MuÌ£c miÌ£t mờ noÌi ra yÌ tưởng laÌ€m quan của miÌ€nh, chuyện tổn haÌ£i dân chuÌng laÌ€ không được laÌ€m. MaÌ€ Kim Tiểu Lượng cũng từ trong những câu noÌi của Tần MuÌ£c maÌ€ hiểu được một yÌ khaÌc. Nhiều thôn trâÌn đều Ä‘ang tiêÌn cử đầu từ caÌi giÌ€ về hoÌa châÌt, laÌ€m cho Kim Tiểu Lượng thâÌy vô cuÌ€ng khoÌ thở. Äột nhiên nghe thâÌy Tần MuÌ£c bảo caÌi nhaÌ€ maÌy hoÌa châÌt naÌ€o Ä‘oÌ laÌ€m ô nhiễm môi trường nghiêm troÌ£ng, nêÌu như miÌ€nh laÌ€m tôÌt, râÌt coÌ thể sẽ biêÌn thaÌ€nh bậc thang đệm cho miÌ€nh.
Cho nên, những lời như thÃªÌ maÌ€ người khaÌc nghe liền mang yÌ nghĩa khaÌc rồi.
Tần MuÌ£c nhiÌ€n nuÌ£ cười tươi của Kim Tiểu Lượng laÌ£i mang chuÌt vẻ âm hiểm, trong loÌ€ng cũng thầm giật miÌ€nh, Kim Tiểu Lượng naÌ€y Ä‘uÌng laÌ€ không hề tầm thường, miÌ€nh coÌ thể năÌm lâÌy chuôi của hăÌn hay không, chăÌc cần phải xaÌc Ä‘iÌ£nh laÌ£i thêm.
Cuộc noÌi chuyện bao haÌ€m nhiều yÌ tÆ°Ì dừng laÌ£i, trong loÌ€ng Kim Tiểu Lượng đều laÌ€ kÃªÌ hoaÌ£ch phải laÌ€m sao nhaÌo chuyện ô nhiễm môi trường của mâÌy nhaÌ€ xưởng trong huyện, liền kheÌp măÌt laÌ£i.
Tần MuÌ£c cũng Ä‘ang nghĩ ngợi, trong xe nhâÌt thời chợt yên tĩnh, chỉ coÌ tiêÌng ôÌng khoÌi cũ kỹ Ä‘ang đơn Ä‘iệu kêu lên.
Hai người tÆ¡Ìi Ä‘aÌ£i viện của huyện ủy, Lưu ÄaÌ£i Hữu sÆ¡Ìm chờ sẵn ở Ä‘oÌ. Lão lăn lộn trên trâÌn chừng mười năm, vừa nghe tiêÌng xe Jeep kia liền biêÌt người của trâÌn HaÌ€ Tử Ä‘ã đêÌn. ÄÆ¡Ì£i cho tÆ¡Ìi khi Tần MuÌ£c cuÌ€ng Kim Tiểu Lượng nhảy xuôÌng xe, Lưu ÄaÌ£i Hữu laÌ£i giaÌ€nh trước vươn tay ra, laÌ£i năÌm lâÌy tay Tần MuÌ£c. Kim Tiểu Lượng mỉm cười vươn tay coÌ€n Ä‘ang đơ giữa khoảng không, chợt ngẩn ngÆ¡, không biêÌt tiêÌp tuÌ£c duỗi ra năÌm lâÌy, hay thu về. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần MuÌ£c nhâÌt thời choaÌng vaÌng, Lưu ÄaÌ£i Hữu naÌ€y cũng lăn lộn chôÌn quan trường nhiều năm, sao laÌ£i ngay cả chiÌnh yêÌu vaÌ€ thÆ°Ì yêÌu đều không phân biệt được rõ raÌ€ng chưÌ? LuÌc naÌ€y Kim Tiểu Lượng nên giaÌ€nh trước năÌm lâÌy tay Lưu ÄaÌ£i Hữu mÆ¡Ìi Ä‘uÌng, thÆ°Ì tự lÆ¡Ìn beÌ laÌ€ không thể sai được. Lưu ÄaÌ£i Hữu tột cuÌ€ng laÌ€ coÌ yÌ giÌ€?
Kim Tiểu Lượng vô cuÌ€ng xâÌu hổ, trong măÌt vừa coÌ vẻ ngaÌ£i nguÌ€ng vừa coÌ yÌ giận. Tay Tần MuÌ£c liền hung hăng nheÌo tay Lưu ÄaÌ£i Hữu, sau Ä‘oÌ co tay laÌ£i, Ä‘iÌ£nh hoÌa giải tiÌ€nh huôÌng xâÌu hổ naÌ€y.
Lưu ÄaÌ£i Hữu laÌ£i caÌ€ng keÌo tay Tần MuÌ£c về phiÌa miÌ€nh hÆ¡n, mặt maÌ€y hÆ¡Ìn hở:
- Ai nha, cuÌ£c trưởng Tần, sao giờ mÆ¡Ìi tÆ¡Ìi, lão Lưu tôi đợi anh thật lâu rồi.
18.08.2014
Chương 52
Tần Mục là váºt hi sinh trong tranh đấu chÃnh trị. (1)​
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Cục trưởng Tần? Tần Mục cùng Kim Tiểu Lượng hai mặt nhìn nhau, lão Lưu này hồ đồ rồi à?
- ÄÆ¡Ì£i Ä‘ã, đợi Ä‘ã, Lưu PhoÌ cuÌ£c, ông goÌ£i tôi laÌ€ caÌi giÌ€? CuÌ£c trưởng Tần? Hôm nay ông uôÌng nhầm thuôÌc aÌ€?
Tần MuÌ£c saÌt ngôn quan săÌc, thoaÌng nhiÌ€n săÌc mặt hoÌ€a hoãn của Kim Tiểu Lượng, thuận thÃªÌ noÌi.
- Xem xem, cuÌ£c trưởng Tần, tin tưÌc của anh coÌ€n không linh thông bằng tôi.
Lưu ÄaÌ£i Hữu thần biÌ nở nuÌ£ cười:
- ÄÆ°Ì€ng quan tâm nhiều như thêÌ, hôm nay hoÌ£p xong, Lưu ÄaÌ£i Hữu tôi mời, chuÌng ta Ä‘i TÆ°Ì Hải Quy phải ăn bữa thật ngon, coÌ€n coÌ cả Kim trưởng trâÌn, phải hoaÌ€ng traÌng một trận.
TÆ°Ì Hải Quy, đây chiÌnh laÌ€ khaÌch saÌ£n tôÌt nhâÌt huyện, xem ra Lưu ÄaÌ£i Hữu naÌ€y không phải Ä‘ang mÆ¡ hồ.
NhiÌ€n thâÌy biểu hiện thoải maÌi nhiÌ€n Tần MuÌ£c của Lưu ÄaÌ£i Hữu, Kim Tiểu Lượng vội vaÌ€ng vươn hai tay ra, mở miệng đồng yÌ noÌi:
- NhâÌt Ä‘iÌ£nh, nhâÌt Ä‘iÌ£nh rồi.
Lưu ÄaÌ£i Hữu cũng cầm lâÌy tay Kim Tiểu Lượng, tuy rằng vẻ thân thiêÌt không bằng vÆ¡Ìi Tần MuÌ£c, nhưng cũng laÌ€m cho trong loÌ€ng Kim Tiểu Lượng thoải maÌi hÆ¡n nhiều.
Lưu ÄaÌ£i Hữu băÌt tay Kim Tiểu Lượng noÌi:
- TrâÌn HaÌ€ Tử chuÌng ta Ä‘uÌng laÌ€ coÌ người taÌ€i rồi. Tần trưởng thôn naÌ€y của chuÌng ta coÌ thể được laÌ€m cuÌ£c trưởng cuÌ£c chiêu thương maÌ€ huyện Ä‘iÌ£nh thiÌ nghiệm thaÌ€nh lập. Kim trưởng trâÌn, ông noÌi xem, câÌp bậc lễ nghĩa tôi haÌ€nh xử không sai chưÌ?
NoÌi xong, sang sảng nở nuÌ£ cười.
Trong loÌ€ng Kim Tiểu Lượng châÌn động, aÌnh măÌt nhiÌ€n về phiÌa Tần MuÌ£c coÌ vaÌ€i phần tôn kiÌnh, nhÆ¡Ì tÆ¡Ìi mâÌy lời maÌ€ hăÌn noÌi luÌc trên xe, tên thanh niên naÌ€y haÌo ra laÌ€ băÌn tên coÌ muÌ£c Ä‘iÌch.
Bản thân Tần MuÌ£c Ä‘uÌng laÌ€ không hiểu ra sao, khi naÌ€o maÌ€ hăÌn laÌ£i trở thaÌ€nh người đưÌng đầu của CuÌ£c Chiêu thương rồi? CuÌ£c Chiêu thương, nêÌu không nhÆ¡Ì lầm thiÌ€ hẳn laÌ€ tầm năm 92, 93 mÆ¡Ìi được thaÌ€nh lập, sao laÌ£i đột nhiên xuâÌt hiện ở huyện Tây BiÌ€nh? Quỹ Ä‘aÌ£o của liÌ£ch sử coÌ sự thay đổi sao?
LoÌ€ng đầy nghi vẫn, Tần MuÌ£c cuÌ€ng hai người Lưu ÄaÌ£i Hữu, Kim Tiểu Lượng Ä‘i vaÌ€o phoÌ€ng hoÌ£p huyện ủy.
Hội trường Ä‘ã coÌ khaÌ nhiều người ngồi, toaÌ€n bộ thaÌ€nh viên trên huyện của hai mươi ban hương trâÌn đều đêÌn hội trưá»ng, tiÌnh qua cũng chừng một trăm sáu mươi người rồi.
Trên Ä‘aÌ€i treo tâÌm biển viêÌt “đaÌ£i hội ra quân cho kÃªÌ hoaÌ£ch nông nghiệp năm 1990†chữ viêÌt maÌ£nh mẽ hữu lực, râÌt khiÌ khaÌi. Trên Ä‘aÌ€i được đặt chừng mười caÌi ghÃªÌ daÌ€nh cho lãnh Ä‘aÌ£o trong huyện,
ÄaÌm người Tần MuÌ£c tiÌ€m mâÌy chỗ trôÌng ngồi xuôÌng, Lưu ÄaÌ£i Hữu nhanh choÌng keÌo Tần MuÌ£c ngồi caÌ£nh, kể một sÃ´Ì Ä‘iều maÌ€ lão hiểu biêÌt về trên huyện. SăÌc mặt Kim Tiểu Lượng biÌ€nh tĩnh ngồi một bên, nhiÌ€n giôÌng như nhăÌm măÌt laÌ£i nghỉ ngÆ¡i, thật ra hai tai đều Ä‘ang dựng đưÌng nghe hai người bên caÌ£nh noÌi chuyện.
Chỉ laÌt sau, ban bệ trong huyện Ä‘i tÆ¡Ìi, người chủ triÌ€ tuyên bÃ´Ì Ä‘aÌ£i hội băÌt đầu.
Tần Mục lần đầu tiên tham gia hội nghiÌ£ trên huyện, cho duÌ€ laÌ€ triÌ nhÆ¡Ì trong đầu cũng không coÌ, cho nên hăÌn vô cuÌ€ng cẩn thận lăÌng nghe, hÆ¡n nữa ghi nhÆ¡Ì toaÌ€n bộ những nhân vật chủ yêÌu. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong cuộc hoÌ£p, huyện ủy lâÌy vâÌn đề taÌc phong Ä‘ảng, xây dựng Ä‘ảng laÌ€m vâÌn đề troÌ£ng tâm, mãnh liệt nhăÌc tÆ¡Ìi tầm quan troÌ£ng của việc phaÌt triển chủ nghĩa xã hội nông nghiệp khoa hoÌ£c, muôÌn chưÌng thực chiÌnh saÌch của trung ương Ä‘ảng, đặt nông nghiệp ở viÌ£ triÌ haÌ€ng đầu, phải năÌm vững troÌ£ng tâm. HÆ¡n nữa, QuyÌ BiÌ thư coÌ€n nhâÌn maÌ£nh mâÌy trâÌn nông nghiệp, trâÌn ngheÌ€o khoÌ phải nâng cao sản lượng nông nghiệp, phoÌ€ng trừ sâu bệnh.
Lý Äại Äồng cũng tham gia hội nghiÌ£,nghe thâÌy nội dung cuộc noÌi chuyện của BiÌ thư QuyÌ Thu, không khỏi mang aÌnh măÌt cảm kiÌch nhiÌ€n về phiÌa Tần MuÌ£c. NgaÌ€y hôm qua lão Ä‘ã mang tin tưÌc nông nghiệp từ LyÌ ÄaÌ£i ở ThaÌnh phÃ´Ì baÌo cho PhoÌ Chủ tiÌ£ch huyện Vương, được coi troÌ£ng, tỏ vẻ huyện nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ đưa ra chiÌnh saÌch để nâng đỡ dự aÌn “quả mông non sÃ´Ì 2†laÌ€ do quả bông vải lai giôÌng maÌ€ lão tiêÌn cử.
Trong loÌ€ng Lý Äại Äồng cũng râÌt hưng phâÌn, giôÌng như nhiÌ€n thâÌy được tiền đồ của miÌ€nh nhờ mâÌy cây bông vải nho nhỏ naÌ€y maÌ€ coÌ sự thay đổi vô cuÌ€ng lÆ¡Ìn. Cuộc hoÌ£p hôm nay BiÌ thư huyện ủy Ä‘ã nhâÌn maÌ£nh tÆ¡Ìi chuyện phaÌt triển nông nghiệp, nhờ thÃªÌ maÌ€ Lý Äại Äồng cũng cảm thâÌy nheÌ£ cả người, giôÌng như Ä‘ang bay bổng.
BiÌ thư laÌ£i noÌi thêm mâÌy vâÌn đề nữa, chủ yêÌu laÌ€ muôÌn chưÌng thực chiÌnh saÌch của quôÌc gia, giúp cho huyện Tây BiÌ€nh phát triển kinh têÌ. Tuy rằng râÌt nhiều câu trong Ä‘oÌ Ä‘ÃªÌ€u laÌ€ lời saÌo rỗng, nhưng tâÌt cả moÌ£i người đều laÌ€ người lăn lộn chôÌn quang trường, sao laÌ£i không thể chăÌt loÌ£c được những Ä‘iều Ä‘aÌng giaÌ từ trong Ä‘oÌ chưÌ.
BiÌ thư QuyÌ noÌi xong liền tÆ¡Ìi chủ tiÌ£ch huyện BaÌ£ch Quang Lượng. BaÌ£ch Quang Lượng không noÌi nhiều lăÌm, chủ yêÌu laÌ€ phaÌt biểu chuÌt caÌch nhiÌ€n của lão về công taÌc phoÌ€ng haÌ£n, muôÌn caÌc lãnh Ä‘aÌ£o câÌp dươÌi thi haÌ€nh caÌc biện phaÌp phoÌ€ng haÌ£n thiêÌt thực, cũng đưa ra mâÌy yÌ kiêÌn về phương diện cải thiện thủy lợi.
Hai người noÌi xong, dựa theo lệ thường thiÌ€ hội nghiÌ£ naÌ€y cÆ¡ bản Ä‘ã kêÌt thuÌc. Nhưng maÌ€, BaÌ£ch Quang Lượng laÌ£i vịn lâÌy microphone noÌ:
- Trưởng thôn Tần MuÌ£c của thôn Tây SÆ¡n trâÌn HaÌ€ Tử, tuy rằng Ä‘ảm nhiệm chưÌc coÌ€n chưa tÆ¡Ìi nửa năm nhưng anh âÌy coÌ thể vận duÌ£ng lyÌ luận của chủ nghĩa khoa hoÌ£c xã hội, thiêÌt kÃªÌ một con đường coÌ thể thực haÌ€nh laÌ€m giaÌ€u cho thôn Tây SÆ¡n, tôi Ä‘ã mời cậu âÌy đêÌn đây ngaÌ€y hôm nay để cho moÌ£i người nghe thêm một chuÌt về liÌ luận của anh âÌy cuÌ€ng tham khảo.
NoÌi xong, mỉm cười đẩy mic sang một bên.
AÌnh măÌt QuyÌ Thu chậm rãi haÌ£ xuôÌng, giôÌng như không hề quan tâm chuyện naÌ€y.
Trên hội trường vang lên tiêÌng vô tay vô cuÌ€ng thưa thÆ¡Ìt, Tần MuÌ£c đưÌng lên, từ từ biÌ€nh tĩnh Ä‘i lên Ä‘aÌ€i hội nghiÌ£.
BaÌ£ch Quang Lượng khẽ gật đầu, Tần MuÌ£c naÌ€y thật ra coÌ chuÌt phong độ của một Ä‘aÌ£i tươÌng, coÌ thể thăng tiêÌn.
Tần MuÌ£c dươÌi aÌnh nhiÌ€n của một trăm cặp măÌt, không hề coÌ chuÌt khiêÌp Ä‘ảm naÌ€o, tiÌ€nh huôÌng như thÃªÌ naÌ€y hăÌn cũng từng gặp mâÌy lần, cÆ¡ bản đều vô cuÌ€ng yên ổn.
Äi vaÌ€o phiÌa bên traÌi nhâÌt của Ä‘aÌ€i hội nghiÌ£, Tần MuÌ£c đặt hai tay lên baÌ€n, thân thể vô cuÌ€ng biÌ€nh ổn. HăÌn không hề chuẩn biÌ£ bản thảo, đôÌi vÆ¡Ìi hăÌn, dựa vaÌ€o bản thảo maÌ€ phaÌt biểu thiÌ€ hoaÌ€n toaÌ€n không Ä‘ủ để biểu hiện những lời noÌi trong loÌ€ng cá»§a mình.
NhiÌ€n xung quanh toaÌ€n laÌ€ đầu người, khoÌe miệng Tần MuÌ£c cong cong, nói rõ rà ng:
- Thôn Tây SÆ¡n laÌ€ một thôn khôÌn cuÌ€ng, Ä‘iểm âÌy tâÌt cả moÌ£i người đều biêÌt đêÌn. NêÌu coÌ ai Ä‘oÌ xung phong đêÌn thôn Tây SÆ¡n Ä‘ảm nhiệm chưÌc BiÌ thư chi bộ hay trưởng thôn, tôi cuÌ€ng chuÌ Lão TÆ°Ì nhâÌt Ä‘iÌ£nh giÆ¡ hai tay hoan nghênh.
HăÌn noÌi lời naÌ€y nghe coÌ chuÌt xuÌc động, mâÌy người trên trâÌn đều hiểu rõ, Tần MuÌ£c để boÌ£n hoÌ£ Ä‘i laÌ€m BiÌ thư chi bộ, laÌ€m trưởng thôn, nguÌ£ yÌ chiÌnh laÌ€ không hề coÌ chuÌt yÌ tưởng răÌp tâm bâÌt lương naÌ€o. Không iÌt người đều nghĩ như thÃªÌ trong loÌ€ng, săÌc mặt BaÌ£ch Quang Lượng cũng âm trầm xuôÌng, chằm chằm nhiÌ€n vaÌ€o khuôn mặt tự nhiên của Tần MuÌ£c.
KhoÌe miệng QuyÌ Thu không dâÌu vêÌt nhêÌch lên, vô cuÌ€ng Ä‘aÌ£m baÌ£c, cho duÌ€ laÌ€ nhiÌ€n kỹ cũng không dễ daÌ€ng phaÌt hiện ra.
- Nhưng mà!
TiêÌng noÌi của Tần MuÌ£c laÌ£i nâng cao lên, chậm rãi noÌi:
- NêÌu Ä‘ã laÌ€m chức naÌ€y rồi thiÌ€ sẽ phải lo lăÌng moÌ£i chuyện ở đây. LuÌc mÆ¡Ìi laÌ€m trưởng thôn tôi râÌt lo lăÌng không biêÌt laÌ€m sao để coÌ thể laÌ€m cho dân chuÌng trong thôn không măÌng chửi. Truyện "Thanh Quan " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Những câu naÌ€y của Tần MuÌ£c duÌ€ng nhiÌ£p Ä‘iệu nhanh goÌ£n noÌi, râÌt giaÌ€u sưÌc cuôÌn huÌt. Trên cuộc hoÌ£p cũng coÌ người cảm thâÌy lưng laÌ£nh ra, không reÌt maÌ€ run, coÌ người coÌ€n thoaÌng quay đầu nhiÌ€n laÌ£i sau lưng.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
« 1 3 4 5 ... 96 »