Say Mộng Giang Sơn
Tác giả: Tác giả: Nguyệt Quan
Số chương: 378
Lần đọc: 252.823
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
« 1 26 27 28 ... 38 »
14.08.2014
Chương 554-555
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 554: Ngà n dặm đến gặp gỡ
- Nhị Dao, con tới đây một chút.
Má»™t văn sÄ© trung niên mặc áo xanh cổ tròn đã giặt mòn đến trắng bạc, gá»i cô bé Ä‘ang ngồi bên Phùng Nguyên Nhất. Cô bé nghe tiếng gá»i liá»n nói vá»›i Phùng Nguyên Nhất:
- Nguyên Nhất đại ca, phụ thân gá»i muá»™i, muá»™i Ä‘i má»™t chút.
Phùng Nguyên Nhất gáºt đầu, lại tiếp tục chăm chú mà i thạch Ä‘ao.
Tiểu Dao chạy tá»›i trước mặt văn sÄ© trung niên, ngẩng mặt lên há»i:
- Cha, có chuyện gì ạ?
Văn sĩ trung niên khẽ thở dà i, muốn nói lại thôi, mặt đầy sầu khổ.
Ngưá»i nà y tên là Lã Huyá»n Ngô, vốn là Thư lại trong phá»§ Thứ sá», bởi vì thông viết lách, thiện mưu lược, là m việc cÅ©ng cẩn tháºn chặt chẽ, vô cùng bổn pháºn, cho nên được Phùng Thứ sá» tin cáºy.
Sau khi Phùng Thứ sá» binh bại bị giết, Vạn Quốc Tuấn tiếp quản phá»§ Thứ sá», bởi vì y chỉ là má»™t Thư lại nho bé, nên không bị giết theo Phùng Thứ sá». Tuy nhiên chút tiá»n tà i trong nhà cÅ©ng đã bị loạn binh cướp sạch rồi, nhưng không phải lo lắng tá»›i tÃnh mạng, sau đó lại được Vạn Quốc Tuấn trưng dụng, là m việc tại “Hà nh dinh Khâm saiâ€, vá» phương diện an toà n là không phải lo lắng gì.
Lã Huyá»n Ngô không muốn nói, nhưng con gái tuổi còn nhá» lại không hiểu chuyện, sợ con bé rước lấy tai há»a, bèn xoa xoa đầu bé, thở dà i nói:
- Nhị Dao à , sau nà y con đừng đi lại với tiểu công tỠnữa, tránh xa hắn một chút, bây giỠhắn là phạm quan rồi.
Tiểu Dao chớp chớp mắt mấy cái, khỠdại nói:
- Nhưng Nguyên Nhất đại ca không phải ngưá»i xấu, hÆ¡n nữa, Nguyên Nhất đại ca lại rất tốt vá»›i con, sao lại hại chúng ta được. Khi còn sống và o ngà y sinh nháºt Sá» Quân từng nói, nếu con và Nguyên Nhất đại ca thân thiết vá»›i nhau, thì sau nà y sẽ được gả và o Phùng gia, tương lai sẽ sống trá»n Ä‘á»i bên Nguyên Nhất đại ca đấy.
Tiểu nha đầu nói xong, trên gương mặt ngây thơ không ngỠlại hiện lên chút ngượng ngùng.
Tiểu nha đầu tuổi tuy nhá», nhưng lá»i nói nà y lại không giống lá»i cá»§a má»™t đứa trẻ.
Thá»i đại nà y thiếu nữ mưá»i lăm tuổi theo pháp luáºt quy định đã là tuổi kết hôn rồi, mà các cô gái địa khu phÃa nam tuổi nhá» hÆ¡n nhưng lại trưởng thà nh trước tuổi, má»™t số Ãt nữ tá» dân tá»™c thiểu số địa khu phÃa nam không cần đợi đến tuổi theo luáºt định, mưá»i ba mưá»i bốn tuổi là thà nh hôn rồi, tháºm chà tháºm chà mưá»i ba mưá»i bốn tuổi đã có con rồi.
Ở hoà n cảnh như váºy, các cô gái đương nhiên là trưởng thà nh sá»›m. Tiểu Dao nói những lá»i nà y là rất chân tháºt.
Lã Huyá»n Ngô nghe xong những lá»i nà y trong lòng cà ng thêm chua xót. Y là thân pháºn gì, sao có thể trèo cao được vá»›i Phùng gia là thế táºp Thứ sá», Vương hầu. Lúc trước chỉ là Phùng Quân Ãch nói đùa trong tiệc sinh thần mà thôi! Con gái cá»§a y có thể gả là m tiểu thiếp cho Phùng Nguyên Nhất, đã là phúc ba Ä‘á»i cá»§a phần má»™ tổ tiên Lã gia y rồi.
Nhưng lúc nà y không giống như trước, Phùng gia đã gặp đại nạn, hơn nữa...
Lã Huyá»n Ngô thương hại nhìn thoáng qua Phùng Nguyên Nhất Ä‘ang mà i thạch Ä‘ao phÃa bên kia, khẽ thở dà i:
- Nếu là lúc trước, phụ thân ước gì có thể được kết thân với Phùng gia... .Nhưng hiện tại thì không thể. Nhị Dao, Nguyên Nhất đại ca của con đã tịnh thân, sắp tiến cung là m nội thị đấy.
Nói Ä‘iá»u nà y cô bé không hiểu, chá»›p chá»›p mắt, lạ lùng há»i:
- Cha, tịnh thân là gì?
Lã Huyá»n Ngô muốn nói lại thôi, lại thở dà i nói:
- Tóm lại, con không nên tiếp cáºn hắn nữa. Nhá»› lấy! Nhá»› lấy!
***
Trạch viện của Phùng Gia giống như Tống gia ở Man châu, vô cùng rộng lớn.
Lúc nà y, trong háºu trạch là má»™t mảnh hoang vu, cá» um tùm, đột nhiên xuất hiện mấy bóng ngưá»i, miệng ngáºm Ä‘ao, phá»§ phục dưới bụi cá», lặng lẽ rình vá» phÃa trước. Äây là và i tá» sÄ© mà Phùng gia phái tá»›i để giải cứu vị tiểu công tá» cá»§a bá»n há».
Phùng gia ở LÄ©nh Nam không như bình thưá»ng. Phùng thị LÄ©nh Nam vốn là hoà ng tá»™c Bắc Yến, khi Bắc Yến diệt vong, hoà ng tá»™c Phùng Nghiệp dẫn ba trăm ngưá»i chạy trốn tá»›i LÄ©nh Nam định cư, cÅ©ng trở thà nh Thứ sỠđịa phương. Nhưng mà ông ta là ngưá»i bên ngoà i, má»›i tá»›i đất khách, hiệu lệnh không được, khó có thể mở ra cục diện.
Nhưng dù sao Phùng gia cÅ©ng đứng vững gót chân ở nÆ¡i nà y, mặc kệ Trung Nguyên ai là m Hoà ng đế, Phùng gia thá»§y chung vẫn là Thứ sỠở nÆ¡i nà y. Sau ba Ä‘á»i, háºu nhân Phùng Bảo cưới con gái Tiển thị đại tá»™c Lý Nhân là m vợ, được Lý Nhân toà n lá»±c á»§ng há»™, từ đó vá» sau Phùng gia má»›i chÃnh thức trở thà nh đệ nhất thế gia LÄ©nh Nam.
Tá»›i thá»i Tùy ÄÆ°á»ng, Tăng tổ phụ Phùng Ãng cá»§a Phùng Nguyên Nhất đã có được mấy chục châu thà nh mấy ngà n dặm, lá»›n mạnh hÆ¡n so vá»›i Vương hầu. Sau khi Phùng Ãng qua Ä‘á»i, thế lá»±c Phùng gia có chút giảm Ä‘i, nhưng vẫn giữ vị trà đại gia đệ nhất ở LÄ©nh Nam. Tá»›i thế hệ nà y, phụ thân cá»§a Phùng Nguyên Nhất là Phùng Quân Ãch kế thừa chức vị Thứ sá» Phan Châu.
Vạn Quốc Tuấn ở LÄ©nh Nam ngang ngược, đám tay chân cÅ©ng nhân cÆ¡ há»™i tác oai tác quái, gây tổn hại tá»›i bá»™ tá»™c Lý Nhân và gia tá»™c Phùng thị. Phùng Quân Ãch phẫn ná»™ dấy binh phản khán, kết quả bị Vạn Quốc Tuấn xin mượn đại quân viện trợ cá»§a Lý Thiên Lý, nhanh chóng bình ổn phản loạn, Phùng Quân Ãch bị giết.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, binh bại cÅ©ng không có nghÄ©a là Phùng gia hoà n toà n xong Ä‘á»i. Rết trăm chân chết vẫn đứng, rắn chết vẫn còn ná»c độc, huống chi là Phùng thị sống mấy Ä‘á»i tai LÄ©nh Nam, sức ảnh hưởng vô cùng to lá»›n khó tưởng tượng được. Chỉ là vì tránh đầu sóng ngá»n gió, tá»™c nhân Phùng thị còn sống sót hiện tại cÅ©ng đã ngay láºp tức ẩn nấp nhưng thế lá»±c ngầm thì vẫn có mặt khắp nÆ¡i.
Vá»›i bản thân Phùng Quân Ãch mà nói, tuy rằng Phùng Quân Ãch đã bị xá» tá», nhưng con út Phùng Nguyên Nhất và tá»· tá»· Phùng Viện cÅ©ng đã bị bắt, Phùng Nguyên Nhất còn bị thiến chuẩn bị sung là m cung nô, nhưng mẹ và huynh trưởng cá»§a cáºu là Phùng Nguyên Khuê, Nhị huynh trưởng Phùng Nguyên Tiến lại có thể thoát ra tìm đưá»ng sống, hiện tại không biết đã trốn ở đâu rồi.
Muốn diệt hoà n toà n thế gia nà y, Vạn Quốc Tuấn là là m không được.
Và i tá» sÄ© thăm dò má»i nÆ¡i, vung tay lên, rồi khom ngưá»i lặng lẽ trưá»n vá» trước, thân hình linh động, giống như con báo.
Hoá ra phủ Thứ sỠPhùng gia, hiện giỠđã là m hà nh dinh Khâm sai.
Sưá»n viện có má»™t nam tá» cao lá»›n, trên năm mươi tuổi, tóc hoa râm hai bên mai Ä‘ang bước nhanh và o. Ngưá»i nà y mặc trưá»ng bà o vải Ä‘ay, tuy tuổi trên năm mươi nhưng sống lưng thẳng tắp cao ngất, Ä‘i lại mạnh mẽ, tuy rằng Ä‘i ở trong ná»™i viện giam giữ phạm nhân nhưng lại giống như Ä‘i trong binh doanh, vô cùng uy nghiêm.
PhÃa sau ông ta có mưá»i mấy binh sÄ© mặc nhung trang, ngưá»i nà y chÃnh là Lý Thiên Lý đến Lý Liêu bình ổn phản loạn.
Lý Thiên Lý tên vốn là Lý Nhân, chÃnh là trưởng tá» dòng chÃnh cá»§a hoà ng tá» Lý Khác Lý Thế Dân. Sau khi Lý Khác chết, bốn con trai cá»§a ông bị lưu đà y LÄ©nh Nam. Tuy nhiên, xá» tá» Lý Khác là do Trưởng Tôn Vô Kỵ là m, không liên quan tá»›i Võ Tắc Thiên, lúc ấy Võ Tắc Thiên vẫn là má»™t tà i tá» nhá» bé trong háºu cung.
Sau khi Võ Tắc Thiên nắm giữ đại quyá»n, và o Nguyên Niên Quang Trạch, cÅ©ng là lúc Dương Phà m theo Trương Bạo rá»i bến, đêm có sao lá»›n sáng rá»±c trên cao kia, huynh đệ Lý Nhân được miá»…n xá, là m trưởng tá», Lý Thiên Lý còn được phong tước.
Lại nói tiếp, Trưởng Tôn Vô Kỵ chết và o tay Võ Tắc Thiên tay, xem như là có ân đối vá»›i Lý Thiên Lý, hÆ¡n nữa đặc xá Lý Thiên Lý Nhân cÅ©ng là bà , váºy thì đó lại cà ng là chịu ân huệ cá»§a Võ Tắc Thiên rồi.
Lý Thiên Lý rất biết là m việc, biết cách lấy lòng Võ Tắc Thiên. Sau nà y Võ Tắc Thiên vì đăng cÆ¡ tạo thế bốn phÃa, Lý Thiên Lý tÃch cá»±c hưởng ứng, hiến và o rất nhiá»u Ä‘iá»m là nh, bởi váºy khi Võ Tắc Thiên đại sát hoà ng tá»™c Lý ÄÆ°á»ng thì có hai ngưá»i vững như Thái SÆ¡n, nữ là công chúa Thiên Kim, nam là Lý Thiên Lý. Lý Nhân sá»a tên là Lý Thiên Lý, cÅ©ng là do Võ Tắc Thiên ban thưởng há» tên cho ông ta.
Lý Thiên Lý là m quan chỉ quản lý việc quân, không quản chÃnh vụ. Thá»±c quyá»n chÃnh vụ Ä‘á»u giao cho Trưởng sá» do Triá»u đình cắt cá» tá»›i phụ trách, đại khái đây cÅ©ng là nguyên nhân mà ông ta may mắn tránh khá»i những cuá»™c thanh trừ lá»›n cá»§a Võ Tắc Thiên.
Lúc Lý Thiên Lý Ä‘i và o khóa viện, và i Tiểu lại quản lý quan nô cung kÃnh đứng đợi ở đó.
Lý Thiên Lý quét mắt nhìn bá»n há», uy nghiêm há»i:
- Tội nô bị thiến giỠthế nà o rồi?
Má»™t tiểu quan lại khom ngưá»i đáp:
- Äại tướng quân, đám trẻ chuẩn bị sung là m quan nô tổng cá»™ng có năm mươi tư ngưá»i, trong đó có bảy ngưá»i đã chết sau khi thiến, còn lại thì thể chất suy yếu, không hồi phục được lại chết chÃn, hiện giá» cÅ©ng chỉ còn lại ba mươi tám ngưá»i, trong đó còn có mưá»i má»™t ngưá»i thương thế chưa khá»i hẳn, Ä‘i lại không tiện lắm.
Lý Thiên Lý gáºt gáºt đầu, nói:
- Ừ, váºy thì hai mươi bảy ngưá»i hiện giỠđã Ä‘i lại như thưá»ng rồi hả? Rất tốt! Triá»u đình lại phái má»™t vị khâm sai đến. Vạn trung thừa đã dẫn ngưá»i Ä‘i nghênh đón vị khâm sai nà y rồi. Sau khi tiếp đón xong, các ngưá»i phải đưa nữ tá» và tiểu đồng chuẩn bị tiến cung ra, ta muốn lá»±a chá»n má»™t và i ngưá»i có năng khiếu ca múa đấy. Mà trong đám tiểu đồng thì chá»n lấy ngưá»i mặt mà y thanh tú thông minh lanh lợi đưa Ä‘i. Vạn trung thừa chỉ bảo, phải để bá»n há» hiến ca múa cho vị Khâm sai má»›i tá»›i.
- Vâng, tiểu nhân tuân mệnh. Chỉ có Ä‘iá»u... sá»± việc gấp gáp, bá»n há» vẫn chưa được táºp luyện...
Lý Thiên Lý cưá»i nói:
- Chúng ta ở LÄ©nh Nam, bất kể quan dân, ai mà không giá»i ca múa chứ? Huống chi bá»n há» Ä‘á»u là con cháu quan lại, được há»c những thứ đó từ nhá» rồi, không cần lo lắng, không đủ nghiêm chỉnh cÅ©ng không sao, ta nghÄ©....chắc là Vạn Trung thừa muốn khoe mẽ chiến tÃch vá»›i vị Khâm sai má»›i tá»›i thôi.
Và i Tiểu lại vá»™i và ng lại khom ngưá»i đáp ứng, Ä‘i đưa những phạm quan nà y ra để Lý đại tướng quân sà ng chá»n.
Lúc nà y, và i tá» sÄ© Phùng gia lặng lẽ Ä‘i đến sau khu kiến trúc háºu trạch.
- YAA.A.A..!
Má»™t tỳ nữ ôm má»™t cháºu gá»— quần áo rất to Ä‘ang định Ä‘i vòng ra giếng phÃa sau để giặt quần áo, chợt thấy và i đại hán tay cầm Ä‘ao thép xuất hiện, sợ tá»›i mức hoa dung thất sắc, cháºu quần áo trong tay rÆ¡i xuống.
Từ lúc Vạn trung thừa và o ở trong phá»§ Thứ sá», tất cả nô bá»™c tôi tá»› trong phá»§ Thứ sá» Ä‘á»u Ä‘i theo Vạn Trung thừa. Tùy tùng, chấp dịch dưới tay Vạn Trung thừa luôn quát tháo ra lệnh đối vá»›i há», cháºu quần áo to nà y là bá»n há» ném cho tiểu nữ tỳ nà y Ä‘i giặt đấy.
"BA~!"
Má»™t thanh niên cao to khẽ khom ngưá»i đỡ lấy cháºu gá»— không để nó rÆ¡i xuống đất. Äại hán đó xuất hiện bất chợt vong qua phÃa sau tỳ nữ, tay bịt mÅ©i miệng nà ng, ngưá»i cầm đầu khoát tay ra hiệu, mấy ngưá»i liá»n kéo theo tỳ nữ và cháºu quần áo biến mất trong má»™t khu rừng gần đó.
Giây lát, trong đó vá»ng ra tiếng há»i: Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nói, tiểu công tỠnay đang ở đâu?
Ngoà i thà nh Phan Châu, Ä‘oà n ngưá»i Dương Phà m xuất hiện từ xa, đội quân tiá»n tiêu hồi báo, Vạn Quốc Tuấn dẫn quan lại địa phương cùng vá»›i các lão thá»§ lÄ©nh các trại Ä‘ang ở ngoà i cá»a thà nh đợi.
Mã Kiá»u nghe xong nói vá»›i Dương Phà m:
- Vạn Quốc Tuấn dẫn vạn chúng nghênh đón ngoà i thà nh, xem ra hà nh động cá»§a ngươi ở Man Châu đã dá»a hắn sợ vỡ máºt rồi, tháºt là đáng khen tặng ngươi đấy.
Dương Phà m lắc đầu, không cho là váºy, nói:
- Äám Ngá»± sỠđà i ngưá»i nà o ngưá»i nấy cÅ©ng kiêu ngạo, ngông cuồng quen thói, Hoà ng Cảnh Dung không sợ ta, Lưu Quang Nghiệp không sợ ta, sao Vạn Quốc Tuấn lại sợ ta chứ?
Hồ Nguyên Lá»… tiến đến chá»— Dương Phà m, dưá»ng như đã lây nhiá»…m hà o khà cá»§a hắn, nghe váºy cao giá»ng nói:
- Chúng ta lòng mang chÃnh nghÄ©a, vì nước chấp pháp, có tá»™i vô tá»™i, lấy pháp là m cán cân, vô tá»™i không sá»a chữa, có tá»™i tất trừng phạt, chẳng lo hắn không sợ!
Dương Phà m cưá»i to nói:
- Lá»i Hồ huynh chà phải, Vạn Quốc Tuấn rốt cuá»™c là loại ngưá»i gì, gặp là biết ngay. Äi, chúng ta Ä‘i gặp hắn!
Rồi thúc ngựa đi trước đội ngũ!
Chương 555: Äá» sức
Tưá»ng thà nh kháng đất chịu đủ mưa gió năm tháng ăn mòn, đã giống như má»™t mặt già nua không thể chịu nổi nữa. Cá»a thà nh loang lổ rõ rà ng còn già cá»—i hÆ¡n, chỉ cần đẩy má»™t cái láºp tức vang lên những tiếng ken ken thê thảm, khung cá»a thà nh Ä‘ong đưa, không biết nó sẽ còn thá» bao lâu nữa.
Dương Phà m ngẩng đầu nhìn binh lÃnh đứng trên tưá»ng thà nh. Cá» dại trên tưá»ng thà nh vươn cao đầy sức sống, nhìn còn có tinh thần hÆ¡n cả binh lÃnh trên đầu thà nh.
Theo sau, ánh mắt Dương Phà m cháºm rãi rÆ¡i xuống trên ngưá»i Vạn Quốc Tuấn.
Vạn Quốc Tuấn má»™t tay đạo diá»…n huyết án tại Kiếm Nam, Kiá»m Trung, LÄ©nh Nam và những nÆ¡i khác, bức bá»™ tá»™c ba nÆ¡i tạo phản hiện Ä‘ang đứng cưá»i dà i dưới thà nh, mặt mà y há»›n hở.
Thấy Dương Phà m ghìm ngá»±a đứng hồi lâu không tiến lên, Vạn Quốc Tuấn liá»n cháºm rãi Ä‘i lên trước, chắp tay, vẻ mặt ôn hoà nói: Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Dương lang trung, dá»c đưá»ng vất vả rồi. Bản quan nghênh tiếp cháºm trá»…, xin chá»› trách, ha hả...
Dương Phà m xoay ngưá»i xuống ngá»±a, chắp tay cưá»i nói:
- Hạ quan Ä‘i vòng qua Hoà n Châu, rồi Ä‘i Man Châu chưa hỠđược chà o đón, không những thế còn liên tục gặp nạn, nhiá»u lần bị ngưá»i ta bắt, thiếu chút nữa đã chôn vùi tÃnh mạng. Không ngá» tá»›i Man Châu lại được các vị quan viên Phan Châu và Vạn Trung thừa trịnh trá»ng đón chà o, tháºt sá»± là vô cùng bất ngá».
Vạn Quốc Tuấn là m như nghe không hiểu ý tứ châm chá»c cá»§a hắn, thần sắc nghiêm chỉnh nói:
- Lá»i Dương Lang trung sai rồi, ta và ngươi Ä‘á»u là Khâm sai, chẳng nói ai thấp hÆ¡n ai, nhưng nếu bà n vá» chức quan, bản quan là Ngá»± Sá» Trung Thừa, có thể cao hÆ¡n Dương Lang trung rất nhiá»u đấy. Lại luáºn tuổi, luáºn bối pháºn mà nói, ha hả, Dương lang trung ngươi là háºu bối, là vãn bối, nhưng bản Trung thừa lại nghe nói, lần nà y Dương Lang trung là m việc chÃnh là giám sát má»i hoạt động cá»§a bản Trung thừa ở LÄ©nh Nam, bởi váºy, bản Trung váºy lại không thể không nghênh đón. Mà nghênh đón túc hạ, là vì kÃnh trá»ng Bệ hạ thôi. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiểu nhân đắc chà có rất nhiá»u loại, trong đó có má»™t loại là giống như Vạn Trung Thừa váºy.
Văn võ bá quan Phan Châu đứng bên cạnh thấy Vạn Quốc Tuấn bá» ngoà i cung kÃnh nhưng trong lá»i nói lại vô cùng thô bỉ, thái độ hoà n toà n chẳng coi Dương Phà m ra gì, bởi váºy trong lòng cà ng thêm sợ uy phong cá»§a gã.
Dương Phà m nghe xong Vạn Quốc Tuấn nói váºy, sắc mặt cÅ©ng biến đổi trở nên vô cùng trịnh trá»ng thi lá»… tháºt sâu vá»›i Vạn Quốc Tuấn.
Vạn Quốc Tuấn kinh ngạc nói:
- Dương lang trung là m váºy là có ý gì?
Dương Phà m nghiêm nghị nói:
- Vạn Trung thừa chẳng ngại kinh thà nh nghìn vạn dặm xa mà vẫn má»™t lòng cung kÃnh Bệ hạ như thưá»ng, tháºt sá»± khiến vãn bối kÃnh nể không ngừng, Dương má»— tháºt bái phục, cần phải há»c há»i.
- A...
Vạn Quốc Tuấn tay vuốt chòm râu, nháy con ngươi, có vẻ như không rõ Dương Phà m trịnh trá»ng như váºy rốt cuá»™c là có ý gì. Muốn nói Dương Phà m bởi váºy mà hà nh lá»… bái phục gã, há»c há»i gã, có đánh chết gã cÅ©ng không tin.
Dương Phà m thi lễ xong, vẻ mặt hổ thẹn nói với Hồ Nguyên Lễ:
- Không dối gạt Hồ huynh, má»›i vừa rồi từ xa thấy quan viên lá»›n nhá» Phan Châu chắp tay cung nghênh, ngay cả Vạn Trung thừa cÅ©ng trang nghiêm đứng dưới cổng thà nh, trong lòng Dương má»— còn vô cùng đắc ý, giá» má»™t lá»i cá»§a Vạn Trung thừa đã là m thức tỉnh Dương má»—.
Hồ Nguyên Lá»… cÅ©ng không biết trong hồ lô cá»§a hắn bán thuốc gì, nhưng biết hắn tuyệt đối không tháºt lòng bái phục chịu nháºn sá»± dạy bảo cá»§a Vạn Quốc Tuấn, nhưng y cÅ©ng không biết nên nói thế nà o để phối hợp vá»›i Dương Phà m, đà nh phải vuốt chòm râu gáºt gáºt đầu, mỉm cưá»i không nói. Má»™t chiêu “Bế khẩu thiện†cá»§a Hồ Nguyên Lá»… Ãt nhất là vô cùng hiệu quả.
Dương Phà m nói vá»›i Hồ Nguyên Lá»… xong, lại lấy từ trong ống tay áo ra Thánh chỉ cá»§a Hoà ng đế ban cho hắn, vô cùng kÃnh cẩn nói:
- Lá»i Vạn Trung thừa chà phải, chúng ta thân là mệnh quan triá»u đình, hưởng bổng lá»™c cá»§a triá»u đình, tất cả quyá»n lợi, tôn vinh Ä‘á»u là do Thiên tá» ban tặng, thì cà ng nên thanh tỉnh, ngà n lần không được dá»±a và o quyá»n lá»±c để mà kiêu ngạo, đắc ý vênh váo.
Äạo Thánh chỉ nà y vá»›i hắn chẳng can hệ gì, nhưng nó đã là Thánh chỉ, triá»u thần cÅ©ng tốt, dân chúng cÅ©ng thế, khi thấy cÅ©ng Ä‘á»u phải trang nghiêm tôn kÃnh, bởi vì ở mức độ nà o đó nó cÅ©ng đại diện cho Hoà ng đế. Huống chi Hoà ng đế cấp đạo Thánh chỉ nà y cho Dương Phà m vốn là cho phép hắn giám sát quan viên các Äạo, quan viên các địa phương tháºm chà là còn giám sát cả Vạn Quốc Tuấn cùng các Khâm sai Ngá»± sá» khác nữa.
Văn võ bá quan Phan Châu vừa thấy Dương Phà m lấy Thánh chỉ ra, vẻ mặt nhất loạt nghiêm trang, đứng thẳng tắp hai bên, má»™t lần nữa hà nh lá»… vá»›i Dương Phà m. Má»›i vừa rồi Dương Phà m tá»›i, má»i ngưá»i chỉ chắp tay thi lá»…, hiện tại thì toà n bá»™ Ä‘á»u bái lạy rồi. Chúng quan viên giÆ¡ tay lên cao, lưng thẳng tắp rồi cúi xuống tháºt sâu. Chúng thá»§ lÄ©nh thì "nhìn quả bầu mà vẽ ra chiếc gáo" "vái chà o sát đất" theo. Äây là má»™t loại lá»… tiết tá» lòng cung kÃnh nhất.
Không ngỠVạn Quốc Tuấn vừa thấy Dương Phà m cầm Thánh chỉ thì choáng váng ngây ngốc.
Vì sao?
Bởi vì Lai Tuấn Thần là đại thần duy nhất cá»§a triá»u Võ Chu bất luáºn là điển lá»… quốc gia có trá»ng đại hay không, cho dù là trên Ä‘iện Võ Thà nh chỉ là kiến giá hà ng ngà y thì luôn luôn phải trịnh trá»ng như là lá»… tiết đại Chu cổ đại. Lai Tuấn Thần ngay từ lúc đầu tiên gặp Võ Tắc Thiên thì đã hà nh lá»… như váºy. Khi đó Võ Tắc Thiên Ä‘ang là Thái háºu, đợi khi Võ Tắc Thiên chÃnh thức trở thà nh Hoà ng đế, tá»± nháºn là háºu duệ Chu Võ Vương, thì Lai Tuấn Thần lại cà ng hà nh lá»… trịnh trá»ng như váºy.
Bởi váºy, văn võ bá quan trong triá»u ngưá»i bình thưá»ng khác khi gặp Hoà ng đế chỉ chắp tay lá»…, duy có Lai Tuấn Thần là quỳ lạy lá»…. Khi Vạn Quốc Tuấn là m trung thừa, việc nà y liá»n không dá»… là m rồi. Tiá»n nhiệm cá»§a gã là quỳ lạy lá»… đấy, nếu gã thấy Hoà ng đế mà sá»a lại quy cá»§, ai biết trong lòng Hoà ng đế sẽ có cảm giác gì?
Vạn Quốc Tuấn cÅ©ng không có dÅ©ng khà phá vỡ truyá»n thống, vì thế đà nh phải chiếu theo quy cá»§ tiá»n nhiệm cÅ©, tiến hà nh quỳ lạy lá»… vá»›i Võ Tắc Thiên.
Hiện tại Dương Phà m lấy ra Thánh chỉ, chẳng khác gì như Hoà ng đế thân lâm.
Vạn Quốc Tuấn má»›i vừa rồi luôn miệng nói gã dẫn ngưá»i tá»›i đón chà o không phải vì nghênh đón Dương Phà m, mà là vì tôn kÃnh Hoà ng đế, váºy thì gã lạy hay không lạy? Nếu không lạy, chuyện hôm nay truyá»n đến kinh thà nh, có thể sẽ để lại má»™t ấn tượng xấu trong lòng Hoà ng đế, trước mặt Hoà ng đế là má»™t vẻ, ra kinh lại má»™t vẻ khác hay không?
Nhiá»u ý nghÄ© rối loạn chuyển động trong đầu Vạn Quốc Tuấn, gã cắn răng quỳ xuống, quỳ rạp sát đất.
Quan lại Phan Châu ngÆ¡ ngác nhìn nhau, không còn cách nà o khác đà nh phải cÅ©ng quỳ xuống theo, mấy chục ngưá»i trước cá»a thà nh đồng loạt quỳ rạp xuống sát đất.
Dương Phà m một tay nâng cao Thánh chỉ, tay kia thì khẽ vuốt mặt gấm trơn nhẵn của Thánh chỉ, dương dương tự đắc.
Cúi đầu, lại lạy, chắp tay...
Äợi Vạn Quốc Tuấn dẫn văn võ quan lại Phan Châu lại má»™t lần nữa đứng dáºy, ánh mắt chúng quan viên nhìn vá» phÃa Vạn Quốc Tuần, vẻ kÃnh sợ trước đó đã giảm Ä‘i chút Ãt, tăng thêm ý mỉa mai.
- Ăn trộm gà không thà nh còn mất nắm gạo!
Vạn Quốc Tuấn vô cùng ảo não.
***
Tiệc đón gió là do quan lại Phan Châu tổ chức, tuy nói Phân Châu đất bần dân nghèo, lại vừa má»›i trải qua má»™t tráºn chiến loạn, nhưng dù có xương chết trắng đầy đưá»ng thì đám quan viên vẫn tổ chức bữa tiệc hết sức phong phú, dá»… như trở bà n tay đấy.
Trong bữa tiệc đương nhiên còn thăm dò dụng ý cá»§a Dương Phà m tá»›i Phan Châu, và đương nhiên Dương Phà m cÅ©ng há»i han tình hình hiện tại cá»§a Phan Châu.
Nhưng khi Dương Phà m há»i Ngá»± sá» có hà nh vi nà o vi phạm pháp ká»· ở Phan Châu, không đợi Vạn Quốc Tuấn mở miệng, chúng quan lại, thá»§ lÄ©nh đã tranh nhau cướp lá»i khen ngợi Vạn Quốc Tuấn anh minh như nà o, phá vỡ quá»· kế cá»§a Phùng Quân Ãch ra sao, bình tÄ©nh quyết Ä‘oán bình ổn phản loạn thế nà o...Tóm lại, Vạn Trung thừa có công vá»›i nước, có công vá»›i dân, tuyệt đối không sai lầm.
Khi Dương Phà m há»i nguyên do và biểu hiện cá»§a Phùng Quân Ãch ở Phan Châu gây loạn như nà o, Vạn Quốc Tuấn chỉ quét mắt má»™t cái, chúng quan viên, thá»§ lÄ©nh láºp tức đồng loạt tiến lên trước mặt Dương Phà m lên án Phùng Quân Ãch ở Phan Châu là m khổ bách tÃnh thế nà o, dá»a nam nạt nữ ra sao, chá»§ mưu tác loạn v.v....trừng phạt là đúng tá»™i.
Dương Phà m và Hồ Nguyên Lá»… liếc nhìn nhau cưá»i.
Tiếc đón gió nà y rõ rà ng là tiệc tỠuy phong mà .
Vạn Quốc Tuấn rõ rà ng là đang thị uy với Dương Phà m: Toà n bộ Phan Châu đã nằm trong lòng bà n tay của ta, ngươi đến đây rồi thì cũng vô kế khả thi, không đạt được gì đâu!
Sá»± tháºt có phải như thế không?
Dương Phà m cầm chén rượu lên cưá»i hÃp mắt nhìn Vạn Quốc Tuấn Ä‘ang giống như chuá»™t sợ mèo, trong đầu căn bản không há» tin tưởng các chá»§ trại, thá»§ lÄ©nh không có ai sợ Vạn Quốc Tuấn đến mức không dám tá» ra phản kháng chút nà o.
- Hôm nay yến tiệc nà y chủ yếu là tẩy trần đón gió cho Dương Lang trung, sao có rượu mà không có nhạc chứ?
Vạn Quốc Tuấn cưá»i dà i vá»— tay ba tiếng, dưới sảnh có má»™t ngưá»i mặc trang phục quân sá»± đứng thẳng lên chắp tay.
Vạn Quốc Tuấn nói:
- Tuyên bá»n há» Ä‘i lên ca múa chà o mừng giúp vui cho Dương Lang trung!
- Vâng!
Ngưá»i ná» hạ thấp ngưá»i thi lá»…, khom ngưá»i lui ra.
Vạn Quốc Tuấn quay đầu sang nói với Dương Phà m:
- Phản loạn Phan châu đã được bản quan bình ổn, dẹp yên kịp lúc. ÄÆ°Æ¡ng nhiên trong đó Lý Thiên Lý tướng quân cÅ©ng có công lao rất lá»›n, bản Trung thừa đã tấu lên triá»u đình, trong đó có nói rõ công lao cá»§a Lý Thiên Lý tướng quân.
Lý Thiên Lý nghe váºy vá»™i đặt chén rượu xuống, chắp tay vá»›i gã.
Vạn Quốc Tuấn lại nói:
- Quan viên há»™ tống Phung Quân Ãch đã bị Ä‘á»n tá»™i hết rồi...
Dương Phà m chen lá»i há»i:
- Tất cả Ä‘á»u Ä‘á»n tá»™i?
Vạn Quốc Tuấn đảo mắt, cưá»i nói:
- Có lẽ còn có một chút dư đảng đã trốn và o thâm sơn cùng cốc, song cũng không đáng lo ngại.
Rồi gã lại báºt cưá»i ha hả:
- Chiếu theo luáºt pháp triá»u đình, gia quyến phạm tá»™i sung là m quan nô, con trai, con gái cá»§a nhà phạm quan Ä‘á»u đã bị tước tịch, sung là m nô tỳ chuẩn bị tiến cung là m cung nữ và ná»™i thị. Hiện giá» còn chưa đưa Ä‘i thì hãy để bá»n há» ca mua giúp vui cho Lang trung.
Lúc đỠsức ở cá»a thà nh, Dương Phà m từ giá»ng Ä‘iệu cá»§a Vạn Quốc Tuấn mà lấy ra thánh chỉ, ván đầu tiên đã thắng. Äến bữa tiệc đón gió nà y, chÃnh là sân nhà cá»§a Vạn Quốc Tuấn rồi, gã đã chứng tá» sá»± thuáºn theo và cung kÃnh cá»§a đám quan viên địa phương Phan Châu và chúng thá»§ lÄ©nh đối vá»›i mình, đánh má»™t đòn uy thế phá»§ đầu Dương Phà m, hiện tại lại muốn dùng quan nô ca múa, như là muốn tiếp tục giáng má»™t đòn cho Dương Phà m.
Ngươi tá»›i chẳng phải là để là chá»— dá»±a cho bá»n há» sao? Chẳng phải là muốn chu toà n cho bá»n há» sao? Hiện tại kẻ đáng chết đã bị ta giết hết, có thể dò xét gì được ta chứ, chỉ còn lại má»™t và i kẻ, nam thì bị ta thiến hết rồi, để bá»n chúng hết là nam nhân, nữ tá» thì ta đưa tất và o cung, để các nà ng cô đơn đến già cả Ä‘á»i, rốt cuá»™c cÅ©ng không là m nữ nhân được.
Ngươi có thể là m gì nà o?
Ngươi là m gì được ta nà o!
Trong mắt Vạn Quốc Tuấn lóe ra tia sáng lạnh, khiêu khÃch nhìn Dương Phà m.
Dương Phà m không nói gì, vẻ mặt yên lặng, mắt nhìn phÃa trước, tháºm chà không há» liếc gã lấy má»™t cái, chỉ nâng chén rượu lên, cháºm rãi uống má»™t ngụm.
Äối vá»›i kẻ sắp chết, ngưá»i khác sẽ luôn khoan dung má»™t chút, chẳng sợ tá»™i ác hắn ta chồng chất bao nhiêu!
Cho dù Dương Phà m không đến Phan Châu, hắn cÅ©ng đã chắc chắn Vạn Quốc Tuấn chết như thế nà o rồi. Hắn đến, không phải là vì Vạn Quốc Tuấn, mà là vì má»™t tương lai xa hÆ¡n. Nếu như thế, hắn cần gì phải đấu võ mồm vá»›i má»™t kẻ sắp chết chứ? Vừa nghÄ© như thế, Dương Phà m cảm thấy lúc trước mình má»™t bước cÅ©ng không nhưá»ng ở cá»a thà nh Ä‘á»u trở nên dư thừa.
Vạn Quốc Tuấn nhìn chằm chằm Dương Phà m hồi lâu, Dương Phà m vẫn không nhìn gã, cÅ©ng không đôi co câu nà o. Vạn Quốc Tuấn thản nhiên cưá»i, không hứng thú mà thu lại ánh mắt, hăng hái nhìn vỠđằng trước.
Tám thiếu nữ, tám thiếu niên, mưá»i sáu con cá»§a phạm quan Ä‘ang mặc y phục rá»±c rỡ Ä‘i lên thượng đưá»ng.
Phùng Nguyên Nhất cao lá»›n nên đứng ở hà ng nam đầu tiên. Cáºu vừa tiến và o, liá»n căm háºn nhìn Vạn Quốc Tuấn. Trong mắt cáºu chỉ biết có má»™t Vạn Quốc Tuấn mà thôi.
Mưá»i sáu ngưá»i, mưá»i sáu đôi mắt cùng sáng rá»±c giống như những mÅ©i tên bắn vá» phÃa Vạn Quốc Tuấn!
15.08.2014
Chương 556-558
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 556: Tiệc đón gió kiểu mới
Thiếu nữ, thiếu niên nhà phạm quan nà y quả nhiên là đa tà i Ä‘a nghệ, nhưng Vạn Quốc Tuấn tháºt ra lại chẳng thèm để ý tá»›i tà i nghệ cá»§a bá»n há» cao siêu hay không, tháºt sá»± có tác dụng giúp vui lấy lòng khách nhân hay không, gã chỉ muốn lợi dụng những ngưá»i nà y để thị uy vá»›i Dương Phà m, cho nên gã không dùng nhạc sư mà hết thảy từ múa đến ca Ä‘á»u do những thiếu nữ, thiếu niên nà y Ä‘Ãch thân thá»±c hiện.
Tám nam tám nữ bắt đầu bà n bạc phân công, có đánh đà n, có cầm tranh, có thổi tiêu, có gẩy dây cung, tấu ra những khúc hay đến không ngá», còn những ngưá»i khác thì phân ra hai ngưá»i hát, ngưá»i còn lại thì biểu diá»…n Khúc hồ xoáy.
Bình thưá»ng Hồ xoáy là d hai ngưá»i cùng múa, lúc nà y lại là sáu ngưá»i cùng múa, hai ngưá»i má»™t đôi, má»—i đôi là nam nữ kết hợp, kỹ thuáºt múa cá»§a há» Ä‘á»u có cao thấp, nhưng tư thái múa thì hết sức chăm chú.
Chỉ có Ä‘iá»u động tác vÅ© đạo cá»§a tám thiếu nữ hoạt bát linh động, nhóm thiếu nam kém hÆ¡n má»™t chút, nhưng đây không phải là bởi vì vÅ© đạo cá»§a há» kém hÆ¡n các tá»· muá»™i mà là bởi vì bá»n há» vừa chịu cung hình không lâu lắm.
Những thiếu nam, thiếu nữ nà y múa hết sức chăm chú, đương nhiên không phải do có lòng tháºt sá»± giúp vui khách quý, mà là bị Vạn Quốc Tuấn bức bách, trong lòng trà n đầy sợ hãi, sợ là m không tốt sẽ bị tra tấn, cho nên bá»n há» gắng sức mà diá»…n tấu, vÅ© đạo, ca hát đấy. Nhưng trong đại sảnh lại yên tÄ©nh lặng ngắt như tá», dưá»ng như không má»™t ai thưởng thức.
Bá»n há» Ä‘á»u là con cháu quan lại, ở đây có rất nhiá»u quan viên quen thuá»™c vá»›i phụ thân bá»n há», trước kia còn có giao tình hết sức chặt chẽ nữa, cÅ©ng từng đến nhà bá»n há» thăm há»i nhiá»u lần, biết những đứa trẻ nà y, còn được đám trẻ tôn kÃnh gá»i là thúc phụ, bá phụ.
Hiện giá» chẳng những đám trẻ bị bắt là m nô tì, hÆ¡n nữa thiếu nam thì bị thiến, từ nay vá» sau trở thà nh phế nhân rồi. Không phải ngưá»i nà o cÅ©ng có trái tim sắt đá, nên những quan viên nà y sao có tâm trạng mà xem đám trẻ múa ca? Sao có thể vá»— tay hoan hô đám trẻ chứ? Bá»n há» không rÆ¡i lệ bởi đã cố gắng kìm nén rồi.
Vạn Quốc Tuấn ngay từ đầu chỉ lo thưởng thức sắc mặt cà ng ngà y cà ng âm trầm cá»§a Dương Phà m, trong lòng vô cùng sung sướng, đợi khi gã thưởng thức đủ rồi, lúc nà y má»›i để ý bầu không khà trong toà n bá»™ đại sảnh trà n ngáºp áp lá»±c. Vạn Quốc Tuấn nhướn mà y, bắt đầu vá»— tay tháºt to, hô to, cưá»i ha hả suồng sã.
Ngay từ đầu, đám quan viên không hòa cùng theo, nhưng khi thấy Vạn Quốc Tuấn mặt thì cưá»i ôn hòa nhưng ánh mắt thì âm u lạnh lẽo đảo qua từng ngưá»i bá»n há», đám quan viên tức thì đồng loạt phụ há»a:
- Hay! Hay!
- Tuyệt!
- Hát hay, múa hay, đánh đà n cũng hay! Ha ha, ha ha ha... Ha hả...
Nụ cưá»i trên mặt đám quan viên còn khó coi hÆ¡n cả khóc, mà tiếng cưá»i thì lá»›n hÆ¡n bình thưá»ng, có lẽ là bởi vì quá mức khẩn trương, tiếng cưá»i to cá»§a bá»n há» khá lạc giá»ng, nghe như là tiếng gà o khóc. Mà Vạn Quốc Tuấn thì lại cưá»i tháºt đúng là cưá»i, mà cưá»i vô cùng vui vẻ.
- Ha ha ha ha...
Vạn Quốc Tuấn cà ng cưá»i cà ng vui vẻ, ngá»a mặt liên tục đến mức ngồi không yên rồi.
Thiếu nam thiếu nữ Ä‘ang ca múa đương nhiên chẳng có gì buồn cưá»i, bá»n há» cÅ©ng không phải là biểu diá»…n hà i kịch. Vạn Quốc Tuấn cưá»i là bởi sắc mặt âm trầm cá»§a Dương Phà m, nhưng tiếng cưá»i nà y còn khó nghe hÆ¡n tiếng khóc cá»§a đám quan viên kia.
Vạn Quốc Tuấn cưá»i đến thở hồng há»™c, cưá»i đến chảy cả nước mắt, gã nhấc vạt áo lên lau nước mắt ở khóe mắt.
- Äúng lúc rồi!
Phùng Nguyên Nhất vẫn múa, cố nén cÆ¡ Ä‘au đớn dưới háng để múa, ánh mắt cáºu từ đầu đến cuối không há» rá»i khá»i Vạn Quốc Tuấn. Lúc Vạn Quốc Tuấn cúi đầu lau nước mắt, Phùng Nguyên Nhất láºp tức rá»i khá»i cô bé Ä‘ang múa Ä‘iệu Hồ xoáy cùng đôi vá»›i mình, lao tá»›i đánh vá» phÃa Vạn Quốc Tuấn.
Trong tay cáºu Ä‘ang nắm chặt vÅ© khà duy nhất: Thạch Ä‘ao.
Lúc bá»n há» tiến và o trước sảnh cÅ©ng từng bị kiểm tra, nhưng bởi trước đó khi bị sung là m quan nô thì cÅ©ng đã bị kiểm tra cẩn tháºn trong ngưá»i rồi, sau đó lại bị nhốt tại trong viện phÃa Tâu, ngưá»i nà o cÅ©ng tá» rõ bổn pháºn, cho nên khi được dẫn và o trong đại sảnh thì không bị kiểm tra chặt nữa.
Nói là thạch Ä‘ao thì cÅ©ng chỉ là má»™t cục đá cứng được mà i dẹt Ä‘i mà thôi, có cạnh sắc. Phùng Nguyên Nhất lúc tiến và o yến tiệc tại đại sảnh đã nhét nó và o trong già y, lại thừa dịp phải biểu diá»…n ca múa, khi cần sá»a sang lại trang phục thì đã có cÆ¡ há»™i lấy nó ra, thế cho nên đã gạt được ngưá»i kiểm tra.
Tuy Phùng Nguyên Nhất chỉ mưá»i tuổi, nhưng cáºu lại cưá»ng tráng như thiếu niên mưá»i bốn mưá»i lăm tuổi. Mặt cáºu đỠlên, trong mắt ngấn lệ, đầy căm háºn, tay cáºu nắm chặt chuôi thạch Ä‘ao, khà n giá»ng hét to:
- Ta phải giết ngươi!
Vạn Quốc Tuấn cưá»i đến chảy cả nước mắt, lúc gã Ä‘ang nâng ống tay áo lên lau khóe mắt, đột nhiên nghe thấy tiếng hét liá»n ngẩng đầu lên, chỉ thấy má»™t thiếu niên giống như mãnh hổ lao ra, rống giáºn đánh tá»›i phÃa gã, là m gã không khá»i thất kinh.
Vạn Quốc Tuấn không biết võ công, bị ngưá»i như váºy lao tá»›i gần bất ngá», muốn tránh cÅ©ng khó, mà nÆ¡i đây là yến tiệc, gã không thể nà o an bà i hai há»™ vệ sau lưng mình, nên đà nh phải trÆ¡ mắt nhìn thiếu niên kia lao tá»›i, đúng là không có bất kỳ cách nà o để ngăn cản được.
Lý Thiên Lý thấy cảnh tượng nà y thì kinh hoà ng, không khá»i hồn bay phách lạc. Phòng ngá»± nÆ¡i nà y là do y phụ trách, nếu Vạn Quốc Tuấn bị giết ở chá»— nà y, thì y khó tránh khá»i bị liên lụy. Lý Thiên Lý khoát tay nhấc ká»· án trước mặt mình lên ném tá»›i phÃa Phùng Nguyên Nhất, rồi láºp tức như hổ nhảy dá»±ng lên là m thế vồ tá»›i.
Cùng lúc, đám thị vệ chung quanh cùng phát hiện ra biến đổi láºp tức rút Ä‘ao đánh tá»›i phÃa trước.
- Bùm!
Ká»· án trúng và o ngưá»i Phùng Nguyên Nhất, là m cáºu bắn ra ngoà i, lăn mấy vòng, khi đứng lên, ná»a ngưá»i tê dại, thạch Ä‘ao trong tay cÅ©ng bị gãy. Chúng thị vệ Ä‘ang định nhà o lên để bắt cáºu lại thấy cáºu đụng va và o trong đám tân khách, liá»n vá»™i và ng bao vây vòng quanh, đánh tá»›i cáºu.
Trong chá»›p máy, đột nhiên có sá»± biến đổi kỳ lạ, trong sảnh bất chợt lại xông và o và i thị vệ, tay cầm Ä‘ao thép chém tá»›i, mà ngưá»i bị bổ chém cÅ©ng là Vạn Quốc Tuấn. Äám thị vệ thá»§ hạ cá»§a Vạn Quốc Tuấn liên tục kinh hãi hô to, có tiếng hét lá»›n:
- Các ngươi Ä‘iên rồi sao, sao lại chém ngưá»i má»™t nhà thế?
Lại có ngưá»i khác kêu to:
- Là gian tế! Bá»n há» là thÃch khách! Không phải ngưá»i cá»§a mình!
Lúc nà y má»™t thị vệ xông lên muốn chém Phùng Nguyên Nhất thì đụng phải má»™t tân khách bị trượt chân bắn ra ngoà i, đụng trúng Phùng Nguyên Nhất, là m cáºu bị đụng trúng lại thất tha thất thểu ngã lăn ra năm sáu bước, má»™t tên gian tế thấy thế vá»t tá»›i trước mặt cáºu, ôm lấy cáºu rồi lui tháºt nhanh, được sá»± yểm há»™ cá»§a đồng bạn nhanh chóng rút ra ngoà i chạy trốn.
Äám thị vệ cá»§a Vạn Quốc Tuấn tay cầm Ä‘ao sắc bén Ä‘uổi theo, Vạn Quốc Tuấn thì đã tỉnh hồn lại, chỉ thấy trong đại sảnh bừa bãi, thÃch khách đã sá»›m bá» Ä‘i không để lại dấu vết rồi.
Vạn Quốc Tuấn vừa rồi hoảng loạn nên không nhìn thấy hết thảy. Nếu như cảnh tượng phát sinh vừa rồi giảm cháºm tốc độ gấp 10 lần, có lẽ Vạn Quốc Tuấn sẽ thấy rõ má»›i vừa rồi trong sảnh rốt cuá»™c đã xảy ra chuyện gì:
Phùng Nguyên Nhất má»™t tay cầm thạch Ä‘ao đánh vá» phÃa Vạn Quốc Tuấn! Cáºu vốn mang lòng chết, bởi váºy căn bản không muốn trốn, cú bổ nhà o tá»›i là váºn toà n lá»±c, vÅ© khà trong tay cáºu là thạch Ä‘ao, cÅ©ng là thân thể cáºu như thiêu thân lao đầu và o lá»a, có Ä‘i không có vá»!
Vạn Quốc Tuấn ngẩng đầu, tay áo vẫn chưa buông xuống, vẫn đang lau nước mắt ở khóe mắt, khóe mắt bên phải vẫn còn rỉ nước mắt, trên mặt thì lộ vẻ vô cùng kinh ngạc.
Phùng Nguyên Nhất cầm thạch Ä‘ao ra sức đâm vá» phÃa trước, cách cổ há»ng Vạn Quốc Tuấn chưa tá»›i ná»a xÃch... Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lý Thiên Lý nhấc ká»· án lên ném ra, rồi nhảy dá»±ng ngưá»i lên...
Dương Phà m ngồi bên cạnh Vạn Quốc Tuấn dá»±ng hà ng lông mà y lên, chén rượu trên tay rá»i Ä‘i bay ra, đánh trúng và o mÅ©i chân cá»§a Lý Thiên Lý. Lý Thiên Lý lúc nhảy lên thì cảm giác như va đụng phải cái gì đó, y còn chưa rõ đó là cái gì thì đã Ä‘au ngã lăn xuống mặt đất, chén rượu vỡ nát.
Dưá»ng như lúc nà y Dương Phà m má»›i phát hiện có thÃch khách, hất mạnh bà n lên, chén đĩa đầy bà n rÆ¡i đầy mặt đất vỡ nát, chén rượu vỡ vụn kia đương nhiên cÅ©ng nằm trong đống há»—n loạn vỡ nát nà y.
Phùng Nguyên Nhất bị ká»· án Ä‘áºp trúng, ngã bắn và o giữa đám tân khách.
Các tân khách hoảng sợ, chạy đông chạy tây, hỗn loạn.
Nếu Vạn Quốc Tuấn nhìn được biểu hiện cá»§a bá»n há» và o thá»i khắc nà y sẽ là m gã tức đến chết mất. Lòng can đảm cá»§a đám quan viên nà y chỉ nhỠđến mức nà y sao? Trong bá»n há» có những mãnh tướng và dÅ©ng sÄ© ở trong thiên quân vạn mã mặt cÅ©ng không đổi sắc, váºy mà bị má»™t tráºn ám sát đã bị dá»a bể máºt rồi ư?
Bá»n há» giống như ruồi bá» không đầu rối loạn bá» chạy, cÅ©ng bởi váºy mà đúng lúc chặn được má»™t thị vệ cầm Ä‘ao thép đâm Phùng Nguyên Nhất. Thế cho nên Phùng Nguyên Nhất tay cầm thạch Ä‘ao bị gãy Ä‘ang sững sỠđứng ở đó may mắn không bị chém trúng.
Lúc nà y, bên ngoà i lại vá»t và i thị vệ, bởi vì đám thị vệ nà y cầm Ä‘ao xông và o đại sảnh, là m ngưá»i nà o ở trong yến tiệc cÅ©ng coi bá»n há» là ngưá»i mình, cho là bá»n há» xông và o là vì giải cứu khâm sai, cho nên không ai cản lại.
Ai ngá» bá»n há» vá»t và o đại sảnh láºp tức bắt đầu chém giết thị vệ trước mặt, đám thị vệ vừa sợ vừa giáºn, nhất thá»i khó phân biệt địch ta.
Dương Phà m láºt ngược cái bà n, rồi đột nhiên đứng lên, vốn là muốn xông vá» hướng Phùng Nguyên Nhất đấy, nhưng chợt thấy má»™t đám thị vệ vá»t và o không phải là thị vệ, Ä‘ao chém lung tung, dưới chân hắn láºp tức ngừng lại, mà động tác lúc nà y cá»§a hắn dù có cháºm hÆ¡n thì Vạn Quốc Tuấn cÅ©ng không nhìn rõ.
Dương Phà m chỉ khá»±ng ngưá»i lại, má»™t thá»§ lÄ©nh tai to mặt lá»›n bên cạnh hắn đột nhiên hét to má»™t tiếng, giống như quả cầu bắn ra ngoà i.
Triêm y tháºp bát diệt, tứ tháºp bát chiến, Ä‘oan địa tiêu hồn!
Thá»§ lÄ©nh máºp tròn như quả cầu ngá»a mặt bay ra, đụng và o lưng má»™t tên thị vệ Ä‘ang nâng Ä‘ao thép ra sức chém vá» phÃa Phùng Nguyên Nhất, thị vệ bị đụng trúng bắn ra va mạnh và o Phùng Nguyên Nhất. Phùng Nguyên Nhất ám sát thất bại, Ä‘ang lúc luống cuống đứng ngẩn ra chá»— đó bị va mạnh và o ngưá»i lại ngã lăn ra ngoà i năm sáu bước, nhưng lại rất gần vá»›i đám “thị vệ†vừa xông và o sảnh đã láºp tức lạm sát thị vệ trong sảnh.
Kế tiếp, một thị vệ giả ôm lấy Phùng Nguyên Nhất bỠchạy, đám thị vệ giả vừa yểm hộ vừa bỠchạy ra ngoà i.
Sau đó...Lý Thiên Lý thì vừa bò dáºy má» mịt nhìn chung quanh, đám thá»§ lÄ©nh và quan viên thì kinh hồn bạt vÃa chạy ngược chạy xuôi cÅ©ng đã hÆ¡n bình ổn lại, mà nhóm thiếu nam thiếu nữ thì ôm đầu ngồi chồm há»—m trên mặt đất run rẩy đứng lên, hoảng sợ co rúm lại...
Vạn Quốc Tuấn nhấp nháy mắt, nguyên thần bị dá»a bay rốt cuá»™c cÅ©ng quay vá», cái thấy duy nhất là sảnh đưá»ng bừa bãi...
- Äáng giáºn! Lá»›n máºt! Dám ám sát khâm sai! Ta phải chém hắn thà nh trăm ngà n mảnh, bầm thây vạn Ä‘oạn!
Vạn Quốc Tuấn rốt cục tỉnh táo lại, không kìm nổi giáºn dữ vá»— bà n, lấy chén đĩa trên bà n ném liên hồi xuống đất vỡ choang.
Mắt thấy Vạn Quốc Tuấn cầm bầu rượu lên định Ä‘áºp xuống, Dương Phà m khẽ vươn tay đỡ lấy bầu rượu. Hắn vểnh đầu ngón tay lên, lấy ngón cái và ngón trá» cầm vòi bình đưa đến bên miệng, rất ưu nhã uống má»™t ngụm, rồi ná»a cưá»i ná»a không nói vá»›i Vạn Quốc Tuấn nói:
- Vạn trung thừa, tiệc đón gió nà y tháºt đúng là kiểu má»›i đó nha!
Chương 557: Tiểu tỠthông minh!
Tiệc đón gió không thể tiếp tục tiến hà nh, nhóm thiếu nam thiếu nữ cá»§a phạm quan co rúm ró run rẩy bị ngưá»i dẫn Ä‘i tạm giam, lại có gia nhân tá»›i thu dá»n đống há»—n loạn bừa bãi tại đại sảnh. Vạn Quốc Tuấn dưới sá»± bảo vệ nghiêm máºt cá»§a thị vệ cùng Dương Phà m, Lý Thiên Lý và văn võ bá quan dẫn tá»›i má»™t gian phòng khách khác. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ước chừng qua hÆ¡n má»™t canh giá», má»™t thị vệ tiến và o bẩm báo, bá»n há» má»™t đưá»ng Ä‘uổi giết Ä‘i ra ngoà i, từ đại trạch cá»§a phá»§ Thứ sá» Ä‘uổi giết ra ngoà i thà nh đã Ä‘uổi kịp bốn tá» sÄ©, giết được ba ngưá»i, vốn có thể bắt sống được má»™t ngưá»i, ai ngá» trên đưá»ng trở vá» ngưá»i kia trúng độc mà chết, không ai biết hắn tá»± uống thuốc độc và o lúc nà o.
Thị vệ kia nói xong, nơm nớp lo sợ nói:
- Äứa trẻ tên là Phùng Nguyên Nhất được cứu Ä‘i là con trai cá»§a Phùng Thứ sá». Vá» phần lai lịch thÃch khách...bởi vì không còn ai sống sót nên không tra rõ được!
- Không rõ cái rắm!
Vạn Quốc Tuấn giáºn không ká»m chế được, vá»— án mắng:
- Bá»n chúng ngưá»i khác không cứu, chỉ cứu Phùng Nguyên Nhất, hẳn là dư nghiệt cá»§a Phùng thị còn bá» sót, còn gì mà không hiểu rõ chứ.
Dương Phà m cưá»i nhạt nói:
- Vạn Trung thừa từng nói đồng đảng cá»§a Phùng thị có lẽ có và i ngưá»i trốn và o rừng sâu, nhưng không đáng lo ngại, hiện giá» xem ra không đúng thế rồi.
Vạn Quốc Tuấn lạnh lùng lưá»m hắn má»™t cái, nói vá»›i Lý Thiên Lý:
- Thiên Lý tướng quân, chuyện lùng bắt dư nghiệt Phùng thị, ta giao cho ngươi phải bắt hết bá»n chúng cho ta.
Lý Thiên Lý hÆ¡i chau mà y ráºm, việc lùng bắt má»™t đám ngưá»i trốn sâu trong núi, nói dá»… hÆ¡n là m, mặc dù cho y mưá»i vạn đại quân y cÅ©ng không là m được.
Nhưng y không dám cãi lệnh cá»§a Vạn Quốc Tuấn, đà nh phải kháºp khiá»…ng bước ra lÄ©nh mệnh. Ngón chân cái cá»§a y bị gãy, hiện giá» y còn chưa biết lúc y ra sức nhảy lên đã đá trúng cái gì đến ná»—i bị thương nghiêm trá»ng như thế.
Tiệc đón gió tan rã trong không vui, Vạn Quốc Tuấn nghiến răng thá» phải giết táºn dư đảng cá»§a Phùng thị, chúng văn võ và thá»§ lÄ©nh thì ôm lòng vui sướng khi ngưá»i khác gặp há»a láºp tức giải tán. Vá» phần Dương Phà m cÆ¡m nước no nê thì được má»i và o trong phòng khách nghỉ ngÆ¡i.
Dương Phà m mặc dù là khâm sai, hÆ¡n nữa có rất nhiá»u ngưá»i Ä‘i theo cho nên được an bà i ở tại má»™t viện lạc khá rá»™ng. Trạch viện cá»§a Phùng gia khá lá»›n, còn đồ sá»™ hÆ¡n cả phá»§ đệ cá»§a Tống gia ở Man Châu. Viện lạc nÆ¡i nà y còn còn rá»™ng hÆ¡n má»™t tòa phá»§ đệ trong thà nh Lạc Dương, có thể bố trà cho hÆ¡n ba trăm ngưá»i ở.
Một mình Dương Phà m độc chiếm phòng xá ba gian, gian giữa là phòng khách, bên phải là thư phòng, bên trái là phòng ngủ. Phòng ngủ lại phân là m hai gian, gian ngoà i là chỗ ở của nô tỳ thị nữ, chỉ là không biết là Vạn Quốc Tuấn là quên hay là cố tình an bà i như thế, bởi vì gã không hỠphái một nô bộc nà o hầu hạ cho Dương Phà m cả.
Dương Phà m cÅ©ng không thèm để ý, tá»›i phòng mình rồi thì đóng cá»a lại, Ä‘ang định Ä‘i và o phòng ngá»§ nghỉ ngÆ¡i má»™t lát thì chân hắn ngừng bước, lá»— tai vểnh lên giáºt giáºt cảnh giác, con ngươi lóe sáng rồi lui bước mở cá»a phòng chÃnh nói vá»›i Mã Kiá»u Ä‘ang phòng ngá»± trong viện:
- Kiá»u ca, bảo ngưá»i cá»§a Vạn Quốc Tuấn rằng vừa rồi ta chưa ăn được gì ở yến tiệc, vẫn còn đói bụng, bảo hắn mang thức ăn đến.
Mã Kiá»u đáp lá»i, gá»i má»™t binh sÄ© tá»›i chỉ bảo và i câu, binh sÄ© kia liá»n Ä‘i ngay.
Vạn Quốc Tuấn Ä‘ang phẫn ná»™ quát tháo thá»§ hạ thì má»™t gã Long Võ Vệ há»™ tống Dương Phà m tá»›i Phan Châu bá»—ng nhiên thỉnh cầu gặp mặt, Vạn Quốc Tuấn không biết Dương Phà m lại đòi há»i chuyện gì, liá»n cho gã thị vệ và o há»i, thì ra là Dương Phà m yêu cầu mang thức ăn tá»›i cho hắn.
Vạn Quốc Tuấn tức giáºn lá»— mÅ©i bốc khói, hét lá»›n:
- Bản trung thừa không phải là quản gia cá»§a phá»§ Dương Phà m hắn, ngay cả việc nà y mà ta cÅ©ng phải an bà i cho hắn sao? Ngươi tá»± Ä‘i xuống nhà bếp mà lấy, những chuyện như nà y mà còn là m phiá»n bản quan nữa, thì ta sẽ đánh Ä‘uổi Ä‘i hết!
Long Võ Vệ kia là má»™t kẻ thô lá»—, là m cấm quân đã lâu nên trong xương cốt cÅ©ng mang khà chất kiêu ngạo, nghe Vạn Quốc Tuấn nói váºy liá»n nghênh ngang bá» Ä‘i, chẳng thi lá»…, cÅ©ng chẳng chà o má»™t câu. Vạn Quốc Tuấn rất muốn mắng chá»i, nhưng lại sợ cãi vã vá»›i má»™t tiểu tốt là m há»ng thân pháºn cá»§a mình nên thôi nhưng trong lòng thì vô cùng háºm há»±c.
Lý Thiên Lý kháºp khiá»…ng tiến lên khuyên giải, an á»§i:
- Trung thừa bá»›t giáºn, không cần phải chấp nhặt vá»›i hắn. Việc phòng ngá»± nÆ¡i nà y đã được mạt tướng sắp xếp xong rồi, giá» mạt tướng xin cáo từ hồi doanh, sáng sá»›m ngà y mai, mạt tướng láºp tức bố trà binh mã và o núi cà n quét.
Vạn Quốc Tuấn vuốt râu ngẫm nghÄ© má»™t chút, bá»—ng ha hả cưá»i:
- Dương Phà m tá»›i rồi Phan châu, má»™t thân bản lÄ©nh không chá»— thi triển, cÅ©ng chỉ có thể ở đây tranh phong vá»›i bản quan mà thôi. Ha hả, nghÄ© thông suốt rồi, bản quan cÅ©ng chẳng tức giáºn nữa.
Lý Thiên Lý nghÄ© thầm: “Ngưá»i nà y tháºt đúng là vui giáºn thất thưá»ng!
***
Thức ăn của thiện phòng rất nhanh được mang tới, nguyên nhân bởi vì có một và i món ăn là m còn chưa xong thì yến tiệc đã xảy ra sự kiện ám sát, hiện giỠchỉ cần đun nóng lên là có thể đưa tới cho vị Khâm sai kia.
Äồ ăn được đưa đến phòng cá»§a Dương Phà m còn có thêm má»™t bình rượu ngon. Dương Phà m tá»±a như hÆ¡i mệt, nháºn rượu và thức ăn xong thì đặt ở ngoà i phòng ngá»§, ngay giữa phòng, không há» dùng ngay mà và o trong nghỉ ngÆ¡i. Chỉ lát sau thì ngáy vang.
Tiếng ngáy cá»§a hắn vang to, mà đúng lúc nà y trong phòng nhá» dà nh cho tôi tá»›, má»™t cánh cá»a tá»§ âm sát tưá»ng đột nhiên mở ra, bên trong thò ra má»™t cái đầu nhá», giống như con chuá»™t nhìn ngó khắp nÆ¡i, sau đó chui ra má»™t thiếu niên. Thiếu niên nà y chÃnh là Phùng Nguyên Nhất.
Hóa ra, Phùng Quân Ãch sau khi binh bại thì bị bắt, thà nh viên gia tá»™c Phùng gia Ä‘á»u chạy trốn khắp nÆ¡i, gần đây có má»™t vị trưởng bối Phùng gia chạy lên núi đã phái ngưá»i và o thà nh thăm dò tin tức, biết Phùng Nguyên Nhất và tá»· tá»· cá»§a cáºu bị bắt, những ngưá»i khác thì sinh tá» chưa rõ, vị trưởng bối Phùng gia nà y lo lắng cho độc Ä‘inh cá»§a Phùng Quân Ãch, cho nên bất kể thế nà o cÅ©ng phải nghÄ© cách cứu cáºu ra, giữ lại chút hương khói cho Phùng Quân Ãch, ông ta liá»n phái và i tá» sÄ© và o thà nh cứu ngưá»i. Phùng Nguyên Nhất còn có má»™t tá»· tá»·, năm nay vừa mưá»i sáu tuổi, đã được gả Ä‘i, nhưng bởi vì liên lụy phụ thân mà cÅ©ng bị bắt theo. Vị trưởng bối Phùng gia nà y biết Ä‘oạt ngưá»i trong miệng cá»p còn khó hÆ¡n lên trá»i, nếu cứu cả hai ngưá»i thì lại cà ng khó khăn hÆ¡n, nên không để tâm tá»›i nà ng. Dù gì thì tá»· tá»· cá»§a Phùng Nguyên Nhất cÅ©ng đã láºp gia đình rồi, mà dù nà ng chưa láºp gia đình, vá»›i má»™t cô gái tại thá»i đại trá»ng nam khinh nữ nà y thì trong mắt bá» trên, nà ng không đáng gì cả. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Và i cái tá» sÄ© ẩn và o phá»§ Thứ sá», dá»±a theo tình báo xác minh trước đó tiến và o tây Khóa viện. Kết quả lại từ trong miệng tiểu tỳ Ä‘i giặt y phục kia biết tiểu công tỠđã bị Vạn Quốc Tuấn mang Ä‘i. Chỉ có Ä‘iá»u tiểu tỳ kia cÅ©ng chỉ biết má»™t mà không biết hai, cÅ©ng không rõ Vạn Quốc Tuấn Ä‘em tiểu công tỠđâu, có dụng ý gì.
Và i cái tá» sÄ© nghÄ© chắc Vạn Quốc Tuấn có ý xuống tay vá»›i Tiểu công tá», không khá»i vừa sợ vừa vá»™i, khẩn trương y phục thị vệ trong cháºu quần áo rồi vá»™i và ng Ä‘uổi tá»›i tiá»n viện.
Trong phá»§ thị vệ có ngưá»i cá»§a Vạn Quốc Tuấn, có ngưá»i cá»§a thà nh Phan Châu, cÅ©ng có ngưá»i cá»§a Lý Thiên Lý, rất phức tạp, trà trá»™n và o trong cÅ©ng không có ai nghi ngá», khó mà phân biệt được địch ta. HÆ¡n nữa hôm nay lại tổ chức tiệc đón gió cho Dương Phà m, văn võ quan viên và các vị thá»§ lÄ©nh cÅ©ng Ä‘á»u mang theo thị vệ, nên cà ng dá»… trà trá»™n và o trong.
Và i tá» sÄ© nà y vốn đã mang lòng dù chết cÅ©ng phải cứu ngưá»i, nên không sợ gì cả, khi trà trá»™n tìm đến đại sảnh bên cạnh yến khách, thấy Vạn Quốc Tuấn ra lệnh dẫn háºu nhân cá»§a các phạm quan tá»›i ca múa giúp vui, lúc nà y má»›i an tâm. Bá»n há» vốn đợi khi yến há»™i chấm dứt, những thiếu niên nà y thiếu nữ bị mang vá» chá»— ở thì má»›i hạ thá»§, kết quả Phùng Nguyên Nhất giáºn dữ đâm Vạn Quốc Tuấn, toà n bá»™ tình thế đã thay đổi không theo dá»± tÃnh ban đầu cá»§a bá»n há» nữa.
Tuy rằng bá»n hỠđúng lúc cứu ra Phùng Nguyên Nhất, nhưng muốn đưa câu Ä‘i cÅ©ng không phải dá»… dà ng. Bá»n há» theo kế hoạch ban đầu là lẻn và o nÆ¡i giam giữ đám con cháu cá»§a phạm quan rồi lặng lẽ cứu Phùng Nguyên Nhất Ä‘i, đợi khi rất nhiá»u quan binh tá»›i thì cÅ©ng không dá»… dà ng tróc nã bá»n há», cho nên số ngưá»i cứu viện cÅ©ng có hạn. Hiện giá» dẫn theo má»™t ngưá»i cố gắng phá vòng vây, nhân số đã là trứng trá»i vá»›i đá rồi. HÆ¡n nữa Phùng Nguyên Nhất đã bị ká»· án Ä‘áºp trúng và o ngưá»i, vô cùng Ä‘au đớn bên hông, không thể chạy nhanh được, mà tuy cáºu má»›i mưá»i tuổi nhưng cao lá»›n như đứa trẻ mưá»i bốn mưá»i lăm tuổi, bất kể là cõng hay ôm Ä‘á»u không tiện, cho nên bá»n há» lâm cảnh khốn khó.
May mắn Phùng Nguyên Nhất đủ thông minh, cáºu tuy nhá» tuổi nhưng tâm trà lại chÃn chắn hÆ¡n so vá»›i những đám bạn cùng lứa, tâm tư cÅ©ng cẩn tháºn hÆ¡n. Và i tá» sÄ© mang theo cáºu mở má»™t đưá»ng máu sau khi lao ra tiá»n viện, Phùng Nguyên Nhất cÅ©ng biết bá»n há» lá»±c má»ng, khó mà thoát khá»i được đám thị vệ cá»§a Vạn Quốc Tuấn, liá»n nảy ra ý hay.
Phùng Nguyên Nhất bảo ngưá»i lấy áo bà o cuốn lấy má»™t đống đồ váºt giả mạo là cáºu, bảo các tá» sÄ© ôm chạy Ä‘i, còn cáºu ở lại, tạm thá»i trốn. NÆ¡i nà y chÃnh là nhà cáºu mà từ nhá» cáºu lá»›n lên, ngà y ngà y cùng các tá»· muá»™i Lã gia và má»™t và i bạn nhá» chÆ¡i trốn tìm ở trong phá»§, nên chá»— nà o ở trong phá»§ cáºu Ä‘á»u hết sức quen thuá»™c, muốn tìm má»™t chá»— trốn thì cá»±c kỳ dá»… dà ng.
Ngưá»i khác cho là cáºu đã chạy trốn, nhưng cáºu thì vẫn ở trong phá»§, đợi khi sá»± việc ổn định thì má»›i bá» trốn, khả năng sẽ dá»… dà ng hÆ¡n. Chuyện quá khẩn cấp, các tá» sÄ© cÅ©ng biết muốn đưa cáºu trốn thoát truy binh là khó như lên trá»i, lại không còn thá»i gian để thương lượng phương pháp thá»a đáng, vì váºy liá»n đồng ý vá»›i cáºu.
Và i tá» sÄ© đơn độc bá» chạy tháºt ra rất đơn giản, nhưng vì muốn gây sá»± chú ý cho đám thị vệ để tạo cÆ¡ há»™i ẩn thân cho tiểu chá»§ tá» nên bá»n há» cố ý trì hoãn má»™t hồi, sau đó má»›i chạy ra ngoà i, cÅ©ng bởi váºy mà bị truy binh Ä‘uổi kịp, không má»™t ai trốn thoát.
NÆ¡i Phùng Nguyên Nhất trốn lại chÃnh là phòng xá bá» trống ở phòng ngá»§ cá»§a Dương Phà m. Chá»— nà y bình thưá»ng không có ngưá»i ở, chỉ có mấy tôi tá»› đúng giỠđến vẩy nước quét tước qua loa mà thôi, chá»— như thế đúng là nÆ¡i mà trước kia bá»n nhá» hay chÆ¡i trốn tìm, Phùng Nguyên Nhất theo bản năng liá»n chạy tá»›i đó.
Chỉ có Ä‘iá»u cáºu không thể ngỠđược rằng nÆ¡i nà y lại trở thà nh nÆ¡i ở cá»§a Khâm sai má»›i tá»›i. Lúc ba trăm Long Võ Vệ Ä‘i và o, cáºu gấp gáp trốn và o trong tá»§ âm sát tưá»ng.
Chá»— cáºu trốn là má»™t phòng ngăn nhá» nằm giữa phòng ngá»§ chÃnh và phòng khách, chuyên dùng cho tùy tùng hầu hạ chá»§ nhân nghỉ ngÆ¡i tạm và o buổi chiá»u nên không có ai để ý tá»›i, tá»§ âm sát tưá»ng láºp tức được ngưá»i ta xem như váºt bà i trÃ, lúc trước nhiá»u lần cáºu cùng đám bạn chÆ¡i trốn tìm từng trốn ở đó vẫn chưa từng bị ngưá»i nà o phát hiện.
Dương Phà m nháºn đồ ăn xong nhưng lại không ăn mà trở vá» phòng ngá»§ nghỉ ngÆ¡i, đồ ăn đặt ngay giữa phòng ngoà i, mùi thức ăn lan tá»a và o tá»§ âm là m Phùng Nguyên Nhất trốn ở trong liá»n cảm nháºn được cÆ¡n đói cồn cà o.
Bởi vì chuẩn bị cho mà n ca múa giúp vui tại buổi yến tiệc buổi chiá»u nên cáºu chưa được ăn cÆ¡m, hÆ¡n nữa bá»n cáºu là quan nô nên không có Ä‘iểm tâm ăn, lại từ lúc thấu háºn ám sát tá»›i lúc được cứu ra rồi Ä‘i ẩn núp, lúc nà y đã là hoà ng hôn, cáºu suốt má»™t ngà y chưa ăn gì, tai nghe tiếng ngáy vang như sấm ở trong phòng ngá»§, cáºu là m sao mà nhịn được nữa.
Má»›i vừa rồi khi Dương Phà m đặt mấy đĩa thức ăn trên bà n, cáºu từ khe hở trong tá»§ âm đã thấy rõ, từ đầu đến cuối Dương Phà m không há» mở thức ăn ra, nói váºy có ăn vụng cÅ©ng tuyệt đối sẽ không bị hắn phát hiện. NghÄ© đến đây, Phùng Nguyên Nhất liá»n mở tá»§ âm tưá»ng, rón ra rón rén bò ra ngoà i.
Cáºu nhẹ nhà ng nhấc lồng bà n lên, thấy bên trong là má»™t mâm lá»›n toà n là thịt nai mỡ mà ng, không khá»i nuốt nước miếng. Cáºu chẳng cần suy nghÄ©, bắt đầu cầm miếng thịt nai lá»›n nhét và o miệng.
Nhưng cáºu lại không hỠđể ý, Dương Phà m đã như bóng ma thần không biết quá»· không hay xuất hiện ngay tại cá»a, Ä‘ang khoanh tay cưá»i nhìn cáºu, mà quá»· dị hÆ¡n nữa là , tiếng ngáy cá»§a Dương Phà m vẫn còn vang to vá»ng khắp nhÃ
Chương 558: Uống rượu, giết ngưá»i
Dương Phà m là loại ngưá»i như thế nà o chứ, tuy Phùng Nguyên Nhất ẩn trốn rất bà máºt, nhưng lúc Dương Phà m bước và o phòng, bởi vì nó căng thẳng quá, nhịp tim và hÆ¡i thở cà ng ngà y cà ng trở nên dồn dáºp, chân khẽ chuyển, khuá»·u tay vẫn khẽ Ä‘áºp và o tá»§ tưá»ng, âm thanh tuy rằng nhá» nhẹ như chuá»™t, nhưng lại không giấu nổi tai mắt Dương Phà m.
Dương Phà m biết trong phòng có ngưá»i trốn, chỉ là chưa biết chắc ngưá»i trốn trong phòng là má»™t vị tá» sÄ©, hay là má»™t đứa trẻ to gan đến ná»—i dám đến hà nh thÃch khâm sai. Bây giá» thì hắn đã biết.
Lúc hắn ở tại bữa tiệc đón gió, chỉ biết đứa bé nà y có dÅ©ng khà mà ngưá»i bình thưá»ng khó mà có được, bây giá» hắn còn phải thừa nháºn, đứa bé nà y rất thông minh.
Phùng Nguyên Nhất Ä‘ang ngáºm trong miệng đồ ăn, đột nhiên cảm thấy bên cạnh hình như có ngưá»i, quay đầu nhìn lại, sợ đến ná»—i lùi lại hai bước, quay ngưá»i định chạy ra ngoà i.
Dương Phà m cưá»i nói:
- Bên ngoà i toà n là ngưá»i cá»§a ta, đệ có thể chạy Ä‘i đâu?
Phùng Nguyên Nhất chợt đứng lại, dừng trong chốc lát, chầm cháºm quay ngưá»i, nhìn Dương Phà m má»™t cách thù háºn.
Cáºu nháºn ra vị quan viên nà y. trên yến tiệc đón khách, vị quan viên nà y ngồi ở bên cạnh kẻ thù cá»§a cáºu – Vạn Quốc Tuấn.
Phùng Nguyên Nhất không xin tha thứ, cáºu không nói gì cả, chỉ nhếch miệng má»™t cách bướng bỉnh, môi cong lên thà nh má»™t đưá»ng cố chấp.
Dương Phà m bắt đầu cảm thấy tên tiểu tá» nà y khá thú vị, hắn thÃch sá»± ngang bướng và kiên cưá»ng cá»§a đứa trẻ nà y. Năm xưa hắn cÅ©ng giống đứa nhá» nà y, chỉ là theo sá»± phong phú từng trải cá»§a cuá»™c Ä‘á»i, sá»± sắc sảo cá»§a hắn không còn rõ rà ng như trước đây nữa, nhưng thá»±c ra vẫn chôn giấu sá»± ngang bướng và kiên cưá»ng và o trong xương cốt.
Mà Phùng Nguyên Nhất lại giống như hắn thá»i thiếu niên, thân gánh vác háºn thù chồng chất, lại tứ cố vô thân, cho nên có vẻ vô cùng ngang bướng, bởi vì cáºu cần lấy thái độ như váºy để bảo vệ mình.
Nụ cưá»i trên gương mặt Dương Phà m dần dần biến mất, hắn nghiêm túc nói:
- Äệ yên tâm, ta sẽ không giao đệ cho Vạn Quốc Tuấn đâu!
Thái độ cá»§a hắn thà nh khẩn lạ thưá»ng. Phùng Nguyên Nhất nhìn thấy bá»™ dạng nghiêm túc cá»§a hắn, không biết mình có nên tin hắn hay không?
Dương Phà m lại nói:
- Ta đến đây, chÃnh là để gây phiá»n phức cho Vạn Quốc Tuấn. Nếu như đệ tin ta, váºy thì tạm thá»i ở lại đây, đệ ở chá»— ta là an toà n tuyệt đối.
- Huynh... Là kẻ thù của Vạn Quốc Tuấn sao?
Phùng Nguyên Nhất vì căng thẳng quá, giá»ng nói có chút khà n khà n, nhưng cáºu không thể không há»i, vấn đỠnà y có sức hấp dẫn quá lá»›n vá»›i nó.
Dương Phà m lắc đầu nói:
- Không! Ta với y không có thù!
Ãnh mắt cá»§a Phùng Nguyên Nhất có chút mÆ¡ hồ. Mặc dù cáºu thông minh, nhưng chung quy lại cÅ©ng chỉ là đứa bé.
Dương Phà m kiên nhẫn giải thÃch:
- Trong quan trưá»ng, muốn đối đầu vá»›i ai, không cần phải có thù. Vạn Quốc Tuấn và phụ thân cá»§a đệ lẽ nà o trước đây có thù sao?
Phùng Nguyên Nhất nghiêng đầu nghÄ© ngợi, gáºt đầu tháºt mạnh, đồng ý vá»›i cách nói cá»§a Dương Phà m.
Dương Phà m nói:
- Vì váºy, đệ cứ yên tâm ở lại đây là được. Äây là chá»— ở cá»§a ta, không có sá»± cho phép cá»§a ta, sẽ không có ai được tá»± tiện xông và o, đệ ở đây sẽ rất an toà n. Hôm nay ta má»›i đến, vừa má»›i uống rượu...
Dương Phà m ngáp một cái, nói:
- Bây giỠđúng là hơi buồn ngủ. Ta quay vỠnghỉ ngơi một lát, căn phòng nà y, đệ cứ yên tâm mà ở lại.
Dương Phà m nói xong, quay ngưá»i Ä‘i và o phòng. Thái độ như váºy, đại khái có thể chứng minh hắn không há» có ác ý gì vá»›i Phùng Nguyên Nhất. MÅ©i chân cá»§a Phùng Nguyên Nhất hÆ¡i hÆ¡i di chuyển vá» hướng cổng, nhưng cuối cùng nó chá»n trèo lên trên giưá»ng, ngồi bó gối, lại cầm má»™t cái đùi gà từ trong mâm, gặm từng miếng từng miếng...
※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※
Sau cơn mưa, trong rừng núi có sương.
Mây mù bồng bá»nh trên núi, núi xanh thoắt ẩn thoắt hiện, giống như tiên cảnh trần gian.
Nhưng thu tầm mắt lại, nhìn vá» phÃa trong khe núi, ngươi sẽ phát hiện, ở đây không phải thiên đưá»ng, mà là địa ngục.
Từng tòa nhà tre đã thiêu há»§y gần hết, chỉ còn má»™t chút khung tà n chưa đổ, rõ rà ng ở kia là chá»— ngưá»i ở.
Bao nhiêu cái thi thể rải rác ở con đưá»ng nhá» trên núi, trong lùm cây, sau khi được nước mưa gá»™t rá»a, đã rất khó nhìn thấy vết máu trên cÆ¡ thể bá»n há», nhưng từng khuôn mặt trắng bệch lại cà ng lá»™ ra vẻ thê lương.
Trong rừng có vô số cây trúc, cây trúc xanh to bằng nắm tay, má»—i đốt chừng hai thước, thanh trúc thon dà i táºp hợp lại thà nh rừng, má»—i khi gió thổi qua, lá trúc sẽ rÆ¡i lả tả như mưa, bay và o trên thân ngưá»i.
Vạn Quốc Tuấn chưa mặc áo tÆ¡i, y hà o hứng ngồi trên lưng ngá»±a, tay khẽ vung roi ngá»±a, nhìn má»i thứ trước mắt, nói vá»›i Dương Phà m ở bên cạnh:
- NÆ¡i nà y chÃnh là má»™t chá»— cá»§a Phùng gia, có lẽ những tên phản bá»™i cÅ©ng trốn ở đây. Ngưá»i cá»§a ta lén bám theo tá» sÄ© cá»§a bá»n chúng, men theo vết máu tìm đến nÆ¡i nà y.
Dương Phà m mặt không chút thay đổi, chỉ dùng tay khẽ vuốt ve thân trúc bóng loáng, thản nhiên nói:
- Äá»u giết hết rồi sao?
Vạn Quốc Tuấn nói:
- Chưa! Ở vùng đất nà y, không thể nà o vây kÃn. Nhưng mà ...
Y quay đầu, nhìn Dương Phà m, mỉm cưá»i:
- Bá» chạy thì có gì là không tốt? Y chạy đến nÆ¡i nà o, ta sẽ Ä‘uổi đến nÆ¡i đó. Bao che loạn đảng mưu phản, ám sát Khâm sai triá»u đình, pháp không dung tình!
“Kétâ€. Má»™t gáºy trúc bị bẻ đứt Ä‘oạn, cây trúc thổi những chiếc lá trúc dà i, ngã xuống xà o xạc.
Dương Phà m đánh roi ngá»±a, phi nhanh vá» phÃa trước.
Vạn Quốc Tuấn cưá»i ha hả, hai chân đạp lên bà n đạp, dương dương đắc ý Ä‘i lên theo.
Y thÃch nhìn thấy bá»™ dạng kinh ngạc cá»§a Lưu Khám.
Hoà ng Cảnh Dung và Lưu Quang Nghiệp? Chết thì cÅ©ng chết rồi, Vạn Quốc Tuấn trước nay Ä‘á»u không quan tâm. Trong mắt những ngưá»i đó chỉ có Lai Tuấn Thần, xưa nay chưa từng coi y là gì. Äiá»u mà y muốn chỉ là Ngá»± SỠđà i không đổ, chứ không phải là bá»n ngưá»i Hoà ng Cảnh Dung, Lưu Quang Nghiệp không đổ. Chỉ cần Ngá»± SỠđà i trong lòng Hoà ng đế vẫn có tác dụng quan trá»ng như trước, y có thể cất nhắc má»™t đám ngưá»i bất cứ lúc nà o. Bá»n ngưá»i nà y chỉ phục tùng y, còn bản lÄ©nh cá»§a bá»n ngưá»i nà y lại chưa chắc đã kém bá»n ngưá»i Hoà ng Cảnh Dung, tháºm chà còn hÆ¡n.
NÆ¡i Dương Phà m đến, Hoà ng Cảnh Dung và Lưu Quang Nghiệp Ä‘á»u chết, chẳng phải y sẽ vui vẻ hay sao? Y dám giết ngưá»i trước mặt Dương Phà m, ngươi có thể là m gì được ta?
Hoà ng Cảnh Dung và Lưu Quang Nghiệp chết, là vì bá»n há» ngu xuẩn. Vạn Quốc Tuấn trước nay chưa cho rằng bản thân ngu xuẩn, y là ngưá»i mưu trà nhất Ngá»± Sá» Äà i, y chỉ cần nắm chắc được má»™t chữ “lýâ€, Dương Phà m, cần gì phải sợ!
Vạn Quốc Tuấn Ä‘uổi theo Dương Phà m, động tác vung roi ngả ngá»›n, tiếng cưá»i cà ng suồng sã!
Lý Thiên Lý nhìn bóng dáng cá»§a bá»n há», khe khẽ thở dà i. Khôi giáp cá»§a gã được tô Ä‘iểm bằng má»™t tầng hạt mưa, theo động tác lắc đầu, những hạt mưa trên vai rÆ¡i xuống tá»›i tấp, giống như những giá»t nước mắt...
※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※※
Từ ngà y đó trở đi, Dương Phà m không hỠđi theo Vạn Quốc Tuấn dương dương tự đắc kia đi khắp nơi truy giết loạn đảng nữa.
Thỉnh thoảng Phó sứ Hồ Nguyên Lá»… còn ra mặt gặp mặt quan viên địa phương, còn Dương Phà m Ä‘á»u giảm những Ä‘iá»u nà y Ä‘i.
Vạn Quốc Tuấn tuy rằng ngạo mạn, nhưng ngạo mạn cÅ©ng chỉ vì chá»c giáºn Dương Phà m, áp chế sá»± kiêu ngạo cá»§a Dương Phà m. Trong lòng y trước nay chưa há» lÆ¡ là cảnh giác vá»›i Dương Phà m, bất kể là Hồ Nguyên Lá»… há»™i ngá»™ quan viên, hay là Dương Phà m Ä‘i dạo bốn phương, tai mắt cá»§a y trước nay chưa há» rá»i khá»i hai ngưá»i nà y.
Tuy nhiên tất cả những tin tức có được Ä‘á»u cho thấy, Dương Phà m không há» là m bất cứ má»™t chuyện gì quan trá»ng, còn Hồ Nguyên Lá»… tiếp kiến quan viên địa phương, chỉ nói vá» má»™t số vấn đỠkhông Ä‘i đến đâu, thỉnh thoảng há»i đến sá»± tình Phùng Thị ở LÄ©nh Nam mưu phản. Câu trả lá»i cá»§a những quan viên đó cÅ©ng khiến Vạn Quốc Tuấn rất hà i lòng.
Vạn Quốc Tuấn dá»±a và o lý do lùng bắt những loạn đảng, ỳ ở Phan Châu không Ä‘i, y tuyệt đối sẽ không bá» Ä‘i, y không thể tin và o phẩm hạnh cá»§a quan viên địa phương Phan Châu và các thá»§ lÄ©nh bá»™ tá»™c. Nếu như y Ä‘i trước má»™t bước, nói không chừng đám ngưá»i bây giá» phục tùng y có thể láºp tức bán rẻ y.
Năm ngà y sau đó, Äạo Nhân Tháºp Phương tá»›i Phan Châu.
Äạo Nhân Tháºp Phương đến LÄ©nh Nam hái thuốc, chế đơn trưá»ng sinh bất lão chỉ là mượn danh nghÄ©a, mục Ä‘Ãch tháºt sá»± cá»§a lão đương nhiên là rá»i khá»i kinh thà nh, tá»± do tá»± tại. Trong lúc các nÆ¡i LÄ©nh Nam chuyển động, quan viên các nÆ¡i ra sức nịnh bợ Äại hồng nhân trước mặt Hoà ng đế như y, tiá»n tà i nữ tỠđòi há»i vô độ cần là có. Má»—i khi đến má»™t nÆ¡i được tiếp đón long trá»ng chẳng khác nà o Hoà ng đế, Äạo Nhân Tháºp Phương Ä‘á»u vui quên đưá»ng vá».
Äạo Nhân Tháºp Phương sau khi đến Phan Châu, các quan viên Dương Phà m, Vạn Quốc Tuấn, Lý Thiên Lý cùng Ä‘i nghênh tiếp, sau đó lÅ© lượt bố trà yến tiệc để vị sá»§ng thần Thiên TỠđón gió tẩy trần.
Äạo Nhân Tháºp Phương cÅ©ng ngá»§ lại ở phá»§ Thứ Sá» Phan Châu, chiếm hẳn má»™t cái sân nhá». Má»—i ngà y các quan viên lÅ© lượt đến bái kiến, a dua nịnh hót, trước cá»a xe ngá»±a nưá»m nượp không ngá»›t.
Dương Phà m ở phá»§ Thứ Sá», lúc ở kinh đã kết giao bạn tốt vá»›i Äạo Nhân Tháºp Phương. Äạo Nhân Tháºp Phương lần nà y vá» nam hưởng phúc, Ä‘á»u là vì được Dương Phà m dẫn dắt, nhìn thấy Dương Phà m tá»± nhiên thân thiết vô cùng. Có lúc Dương Phà m đến chá»— lão, có lúc lão lại đến chá»— cá»§a Dương Phà m, hai ngưá»i Ä‘i lại vô cùng thân thiết.
Cứ như váºy, những khách khứa đến tiếp kiến Äạo Nhân Tháºp Phương bất kể là đến chá»— ở cá»§a Äạo Nhân Tháºp Phương viếng thăm, hay là đến chá»— Dương Phà m cầu kiến, Dương Phà m đã có rất nhiá»u cÆ¡ há»™i tiếp xúc vá»›i bá»n há».
Vạn Quốc Tuấn nhìn chằm chằm và o Dương Phà m và Hồ Nguyên Lá»…, ban đầu không há» chú ý đến Äạo Nhân Tháºp Phương, đến táºn lúc tai mắt y phái đến bên cạnh Dương Phà m kể khổ nói thá»±c ra không có năng lá»±c nghe thấy ná»™i dung nói chuyện lén lút lúc uống rượu mà Dương Phà m, Tháºp Phương và các quan viên khác nói, Vạn Quốc Tuấn má»›i bắt đầu cảnh giác.
Vạn Quốc Tuấn không há» hứng thú vá»›i việc lùng bắt loạn đảng, mà là ở hà nh dinh cá»§a Khâm sai, sáng sá»›m má»—i ngà y đến chá»— Äạo Nhân Tháºp Phương báo danh, bất luáºn là ai đến, bất luáºn Äạo Nhân Tháºp Phương đến nÆ¡i nà o, y Ä‘á»u nhắm mắt theo Ä‘uôi, má»™t khắc cÅ©ng không rá»i, tháºm chà còn chịu khó hÆ¡n cả và o triá»u.
Nhưng dù là theo sát liên tục ba năm ngà y, Vạn Quốc Tuấn cÅ©ng không há» phát hiện ra tình hình khác thưá»ng nà o, ngược lại là Dương Phà m ghét cay ghét đắng y, lúc nhìn thấy y xuất hiện bên cạnh Äạo Nhân Tháºp Phương thì hắn lại không há» lá»™ diện. Vạn Quốc Tuấn mặc dù vẫn không dám lÆ¡ là cảnh giác, nhng trong lòng lại thầm cưá»i chÃnh mình cẩn tháºn quá mức.
Ngà y hôm nay, Vạn Quốc Tuấn lại giống như đứng sau đợi vua, cùng vá»›i những quan viên đến thăm Ä‘i uống rượu, Dương Phà m lại đóng chặt cá»a nhà , ngồi trong phòng ngá»§ nói chuyện vá»›i Phùng Nguyên Nhất.
- Nguyên Nhất, ngưá»i nhà cá»§a đệ vì cứu đệ, đã bị phá há»§y nhiá»u Ä‘iểm ẩn nấp, bây giá» bá»n há» bị ép chạy và o trong rừng ráºm rạp, trốn và o nÆ¡i Ä‘oạn tuyệt vá»›i Ä‘á»i, nếu như bây giỠđệ Ä‘i tìm bá»n há», rất khó có thể tìm thấy. Dù sao, đệ còn nhá», rất nhiá»u chuyện trong gia tá»™c, phụ thân đệ không thể nói cho đệ nghe, nếu như đệ cứ như váºy mà xông và o trong rừng...
Dương Phà m ngừng lại một chút, lại nói:
- Còn ta, cÅ©ng phải Ä‘i ngay bây giá», ta phải Ä‘i Trưá»ng An. Ta mà đi, đệ cÅ©ng không thể tiếp tục sống ở đây được.
Vẻ mặt ngây thÆ¡ cá»§a Phùng Nguyên Nhất trà n đầy lo sợ, cáºu dù sao cÅ©ng chỉ là má»™t đứa trẻ, lúc cáºu nghe thấy chá»— dá»±a duy nhất bây giá» cÅ©ng phải rá»i Ä‘i, trong lòng rất sợ hãi, nhưng lòng tá»± trá»ng khiến cáºu khó nói ra lá»i cầu khẩn.
Dương Phà m nói:
- Nếu như đệ đồng ý, đừng ngại Ä‘i theo ta! Tá»· tá»· cá»§a đệ vẫn còn ở trong tay Vạn Quốc Tuấn, dù gì vẫn phải Ä‘i và o trong cung rồi, có lẽ... Sau nà y khi sá»± việc có thể chuyển biến, cô ấy sẽ có thể được thả. Äến lúc đó, ta sẽ chuẩn bị má»™t chút lá»™ phà cho tá»· đệ các đệ, bảo ngưá»i đưa các đệ vá», thế nà o?
Phùng Nguyên Nhất nói:
- Dương đại ca, huynh... không phải huynh nói là đối đầu vá»›i tên cẩu tặc Vạn Quốc Tuấn sao, sao huynh lại Ä‘i như váºy?
Dương Phà m nói:
- Việc ở Phan Châu đã xong, ta không đi, còn ở lại đây là m gì?
Phùng Nguyên Nhất kinh ngạc mở to miệng, nói:
- Huynh... Huynh có là m cái gì đâu? ChÃnh là xem múa, nghe hát, uống rượu thôi sao?
Dương Phà m mỉm cưá»i, nhẹ nhà ng gáºt đầu nói:
- Dùng vÅ© lá»±c giết ngưá»i là chuyện tầm thưá»ng, trên quan trưá»ng, xem múa, nghe hát, uống rượu, là có thể giết ngưá»i vô hình. Ta đảm bảo vá»›i đệ, ngà y Vạn Quốc Tuấn vá» kinh, chÃnh là lúc đầu y rÆ¡i xuống, đệ không muốn táºn mắt Ä‘i xem sao?
15.08.2014
Chương 559-560
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 559: Trở vá»
- Tiên Trưởng, Dương má»— công vụ đã xong, giá» phải rá»i khá»i Phan Châu rồi, chúng ta hẹn gặp nhau ở kinh thà nh!
Dương Phà m Ä‘i tá»›i chá»— ở cá»§a Tháºp Phương Äạo Nhân chà o từ biệt, lúc nà y Vạn Quốc Tuấn, Lý Thiên Lý và rất nhiá»u quan viên Phan Châu Ä‘á»u ở đó. Vạn Quốc Tuấn rất muốn há»i:
- Không biết túc hạ ở Phan Châu là m công vụ gì?
Thế nhưng lá»i chưa ra khá»i miệng y lại kìm nén được, đối vá»›i má»™t ngưá»i thất bại, không cần phải khoe miệng lưỡi lợi hại, Ä‘iểm nà y Vạn Trung Thừa vẫn còn giữ được phong thái.
Tháºp Phương Äạo Nhân mỉm cưá»i chắp tay nói vá»›i Dương Phà m:
- Vô Thượng thiên tôn!Bần đạo chúc Lang trung thượng lộ bình an!
Tháºp Phương Äạo Nhân thá»±c ra là Dương Phà m má»i đến Phan Châu.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, chuyện nà y Dương Phà m sẽ không nói, Tháºp Phương Äạo Nhân là m việc gì cÅ©ng thÃch đổ cho thiên cÆ¡, đương nhiên cÅ©ng không thể nói. Vì váºy ngoà i hai ngưá»i bá»n há» ra, cÅ©ng không có ai biết.
Dù sao Quan lại Phan Châu đã bị vị đại quan Vạn Quốc Tuấn từ trong kinh tá»›i dá»a cho bể máºt, vừa nghe nói Diêu Châu lại phái đến má»™t vị Äạo nhân có lai lịch to hÆ¡n, đến Hoà ng Äế cÅ©ng tôn lão là m Tiên Sư, ngưá»i nà o cÅ©ng hết má»±c cung kÃnh, ra sức nịnh bợ, Tháºp Phương Äạo Nhân vô cùng hà i lòng vá»›i lần hà nh động nà y ở Phan Châu, thế là đủ rồi.
Dương Phà m ở Phan Châu không há» có được lợi Ãch gì, đã không có ngưá»i tặng cho hắn và ng bạc châu báu, cÅ©ng không có ai tặng cho hắn nữ nhân xinh đẹp như hoa, bởi vì ai cÅ©ng biết rõ rằng hắn đối đầu vá»›i Vạn Quốc Tuấn, tỠý tốt vá»›i hắn, chÃnh là đối địch vá»›i Vạn Quốc Tuấn.
Lúc mà Dương Phà m đi Diêu Châu và Man Châu, đi rất nhếch nhác, đến rất vẻ vang, duy chỉ có lần đi Phan Châu nà y là hoà n toà n ngược lại, hắn đến rất vẻ vang, đi lại nhếch nhác.
Äừng nhìn hắn nói năng đưá»ng hoà ng, nhưng ngưá»i sáng suốt ai không nhìn ra, hắn ở Phan Châu nÆ¡i nà o cÅ©ng chịu sá»± áp chế cá»§a Vạn Quốc Tuấn, căn bản không phát huy được mưu tÃnh, nên má»›i thảm hại rá»i Ä‘i.
Vạn Quốc Tuấn ngồi ở ghế đầu, mỉm cưá»i nâng chén:
- Hôm nay Dương Lang trung vá» triá»u, bá»n ta mượn tiệc rượu Tiên Trưởng Tháºp Phương tiá»…n biệt Dương Lang trung, mong Dương Lang trung uống cạn chén nà y, lần nà y Ä‘i thuáºn buồm xuôi gió, thượng lá»™ bình an!
Quan viên hai bên văn võ và tù trưởng Phan Châu Ly Liêu cùng má»™t đám rối giáºt dây lần lượt nâng cốc, nói như con vẹt:
- Hôm nay Dương lang trung vá» triá»u, bá»n ta tiá»…n biệt Dương lang trung, vẫn mong Lang trung uống cạn chén nà y, lần nà y Ä‘i thuáºn buồm xuôi gió, thượng lá»™ bình an!
Dương Phà m cưá»i, nâng chén rượu mặt mà y há»›n hở, có vẻ như không há» nhìn ra vẻ mỉa mai lá»™ ra mÆ¡ hồ trong ánh mắt Vạn Quốc Tuấn.
Tiệc đón khách lúc Dương Phà m đến, mặc dù là tiệc uy phong cá»§a Vạn Quốc Tuấn, dù sao cÅ©ng coi như đặt mua cho hắn má»™t tiệc rượu, nhưng lúc sắp Ä‘i nà y, căn bản không để tâm đến hắn, vẫn là hắn chá»§ động đến từ biệt Tháºp Phương Äạo Nhân. Vạn Quốc Tuấn thuáºn miệng nói má»™t câu, mượn rượu cá»§a Tháºp Phương Äạo Nhân, coi như tiá»…n biệt hắn.
Nhưng Dương Phà m tháºt sá»± không hỠđể tâm, sau khi ngồi xuống, lại chuyện trò vui vẻ. Tình hình như váºy trong mắt Vạn Quốc Tuấn đương nhiên cho rằng hắn miá»…n cưỡng bình tÄ©nh, bảo vệ thể diện.
Má»™t tiệc rượu lá»›n, má»—i ngưá»i má»™t quá»· quyệt.
Äợi cho những ngưá»i cuối cùng tan, Dương Phà m quay lại sân trong chá»— ở cá»§a mình, Ä‘i và o trong cá»a phòng ngá»§, đóng kÄ© cá»a lại, vừa Ä‘i và o trong phòng, vừa nói:
- Nguyên Nhất, chuyện bây giỠcũng đã xong, sáng sớm ngà y mai chúng ta đi.
Dương Phà m không nghe thấy Phùng Nguyên Nhất trả lá»i, Ä‘i đến gian phòng nhá» mà thị tì ở, cÅ©ng không thấy bóng dáng cá»§a Phùng Nguyên Nhất. Dương Phà m ngẩn ngưá»i, bước nhanh đến trước cá»a phòng ngá»§, đẩy mạnh cánh cá»a, cÅ©ng không thấy bóng dáng cá»§a Phùng Nguyên, Dương Phà m không khá»i biến sắc.
Bên ngoà i tưá»ng thà nh cao ở sân trong chá»— Lưu Khám ở, có má»™t căn phòng mà đầy tá»› và tạp dịch ở, giữa tưá»ng cao và phòng có má»™t khe hở rá»™ng, trong khe hở âm u ẩm ướt, cá» má»c đến đầu gối, Phùng Nguyên Nhất và tiểu cô nương Lã gia Lã Tiểu Tụ Ä‘ang ôm nhau khóc.
- Tiểu Tụ, muội yên tâm, ta sẽ quay lại!
Phùng Nguyên Nhất lau nước mắt, nói với Lã Tụ Nhi một cách nghiêm túc:
- A tá»· phải vì đưa đến kinh thà nh. Dương đại ca đồng ý vá»›i ta sẽ cứu a tá»· ra, đợi ta đón a tá»·, ta sẽ quay vá»!
Nói tá»›i đây, Phùng Nguyên Nhất cắn chặt răng, trong ánh mắt lá»™ rõ vẻ háºn thù:
- Dương đại ca còn nói, đừng nhìn tên cẩu tặc bây giá» Ä‘ang đắc ý, chỉ cần hắn quay vá» thà nh Lạc Dương, nhất định sẽ chết! Ta phải quay vá» Lạc Dương, ta phải táºn mắt nhìn thấy y chết!
Nói tá»›i đây, Phùng Nguyên Nhất không kiá»m chế nổi mình, cả ngưá»i run lên bần báºt, Lã Tụ Nhi tâm lý ôm lấy cáºu, đến táºn lúc cáºu bình tÄ©nh trở lại má»›i nhẹ nhà ng buông tay, gáºt đầu tháºt mạnh, nói:
- Vâng! Tụ Nhi sẽ ngoan ngoãn ở đây đợi Nguyên Nhất ca ca quay vá», Nguyên Nhất ca ca, huynh... nhất định phải trở vỠđấy!
Cách đó không xa, Dương Phà m lén lút rụt đầu trở lại, khe khẽ thở dà i.
Cánh cá»a sau phòng ngá»§ cá»§a Dương Phà m mở ra, Phùng Nguyên Nhất lặng lẽ trèo và o trong, sắc trá»i đã âm u, trong phòng không có ánh đèn, đến táºn lúc Phùng Nguyên Nhất trèo và o phòng, quay lại đóng cá»a, quay đầu lại lần nữa, má»›i bất ngá» phát hiện ra Dương Phà m Ä‘ang ngồi lặng lẽ cạnh bà n.
Phùng Nguyên Nhất giáºt mình, khẽ kêu lên má»™t tiếng:
- Dương đại ca!
Dương Phà m trầm lặng nói:
- Äệ Ä‘i là m gì váºy?
Phùng Nguyên Nhất cúi đầu đứng im, mặt đỠbừng không dám đáp lại.
Cáºu đối vá»›i Dương Phà m vừa thân thiết vừa tôn trá»ng, vừa tôn sùng vừa sợ hãi, vừa nhìn thấy ngữ khà cá»§a Dương Phà m lá»™ vẻ không hà i lòng, là m sao còn dám nói gì nữa.
Dương Phà m trầm mặc má»™t lát, không trách móc nó thêm nữa, chỉ há»i:
- Lệnh tôn thân là Thứ sá» Phan Châu, chắc chắn đệ cÅ©ng Ä‘á»c sách từ nhá», đệ cÅ©ng biết “bất xuất há»™ đình vô cữu†giải thÃch thế nà o đây?
Phùng Nguyên Nhất cúi thấp đầu, nói ngáºp ngừng:
- Mầm loạn sẵn mang trong lá»i. Vua không kÃn miệng, mất ngôi; thần không kÃn miệng, đầu. Tiết lá»™ bà máºt là thà nh há»a lá»›n, nên ngưá»i quân tá» phải cẩn tháºn!
Dương Phà m nói:
- Äệ biết là tốt! Ngà y mai phải xuất phát rồi, đồ ăn cá»§a đệ ta đã đặt trên bà n, ăn uống sá»›m rồi nghỉ ngÆ¡i!
- Vâng!
Phùng Nguyên Nhất đáp lại một tiếng, cúi đầu đi ra.
Dương Phà m nhìn bá»™ dạng đáng thương cá»§a cáºu, trong lòng có chút không nhẫn tâm, hÆ¡i má»m lòng, định trấn an cáºu mấy câu, nhưng nghÄ© lại, lòng hắn đã quyết.
Nhìn thấy Phùng Nguyên Nhất lâm và o cảnh khó khăn, và muá»™i muá»™i Tụ Nhi cá»§a cáºu, Dương Phà m luôn không kìm lòng được mà nghÄ© vá» thá»i thÆ¡ ấu cá»§a mình. Thế nhưng, thá»i thÆ¡ ấu, cho dù là hắn có thể bá» mạng vì Tiểu Man, bà máºt lá»›n cá»§a hắn, từ đầu đến cuối không há» nói vá»›i Tiểu Man. Không phải hắn không đủ tin tưởng Tiểu Man, nhưng không ai biết má»™t đưa trẻ nhá» sẽ có thể lỡ miệng hay không. Có má»™t số bà máºt, chỉ có thể cất giữ trong lòng, má»›i có thể là bà máºt.
Dương Phà m thầm suy nghĩ:
- Không biết giữ bà máºt, sẽ hại mình hại ngưá»i. Hôm nay mấy câu nặng lá»i nà y nếu có thể khiến nó lo lắng má»™t chút, đối vá»›i tương lai cá»§a nó, chưa hẳn đã là chuyện tốt.
Sau khi tan tiệc rượu, Vạn Quốc Tuấn ngâm nga một khúc hát, bước và o thư phòng.
Má»™t lát sau, má»™t gã tâm phúc lặng lẽ bước và o, chắp tay hà nh lá»… vá»›i y, đứng ở đó không nói má»™t lá»i.
Vạn Quốc Tuấn đặt quyển sách trên tay xuống, dặn dò:
- Ngà y mai Dương Phà m vá» kinh, ngươi Ä‘i theo bá»n há» cả dá»c đưá»ng, đến lúc bá»n há» rá»i khá»i ranh giá»›i Phan Châu, lại vá» hồi báo. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Gã kia chắp tay hà nh lẽ, lại nhanh chóng lui ra ngoà i.
Vạn Quốc Tuấn lại nhấc quyển sách lên, nghiêng đầu nghÄ© ngợi, cưá»i giá»…u cợt.
※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※※※※※
Gió thu hiu hiu, bầu trá»i xanh biếc.
Má»™t Ä‘oà n ngưá»i đánh ngá»±a giÆ¡ roi, rá»i khá»i Phan Châu, phÃa trước vẫn là mây nước tráºp trùng, cảnh nà y tình nà y, vô cùng vô táºn.
Lần nà y má»i ngưá»i trở vá» kinh thà nh, Ä‘i đưá»ng không vá»™i vã như lúc đến, lại không có tâm sá»± đè nặng, cho nên buông vó ngá»±a, tháºt là thoải mái.
Lần nà y bá»n há» Ä‘i vẫn không thể vá» thẳng kinh thà nh. Ban đầu là từ Trưá»ng An đến, bây giá» còn phải quay vá» Trưá»ng An, đón tiếp Thái Bình công chúa đã tế tổ xong, sau đó lại quay lại Lạc Dương.
NghÄ© đến không lâu sau là có thể nhìn thấy thê tá» kiá»u diá»…m cá»§a mình, nghÄ© đến Tiểu Man đã sắp đến kì sinh nở, Dương Phà m nhá»› nhà vô cùng. Mặc dù lúc nà y không phải là vì cứu ngưá»i, không cần ngà y đêm Ä‘i gấp, nhân mã đại đội Ä‘i tương đối thong thả, hắn lại bất tri bất giác tăng tốc độ, giÆ¡ roi đánh ngá»±a, tiến lên phÃa trước nhất cá»§a đội ngÅ©.
- Tiểu Man sắp sinh rồi, nà ng sẽ sinh cho ta má»™t tiểu tá» máºp mạp trắng trẻo, hay là má»™t nha đầu xinh đẹp dá»… thương đây?
Dương Phà m vui sướng nghÄ©, không kìm nổi cưá»i ha hả:
- Mặc kệ, bất kể là nà ng sinh tiểu tá» hay nha đầu, dù sao cÅ©ng Ä‘á»u gá»i ta là cha, Ä‘á»u là con cá»§a ta! Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mã Kiá»u và Hồ Nguyên Lá»… Ä‘i giữa đội ngÅ©, Ä‘ang nói chuyện hà o hứng vá» Tôn vÅ© Hiên.
Hồ Nguyên Lá»… vuốt râu, cưá»i tá»§m tỉm nói:
- Lần nà y rá»i kinh, cái thu được lá»›n nhất chÃnh là Tôn lang trung. Lần nà y Tôn Lang trung xuất kinh, đã có được má»™t vị giai nhân yêu kiá»u thướt tha ái má»™, đúng là đáng ghen tị!
Mã Kiá»u cÅ©ng hứng thú, cưá»i nói:
- Tôn Lang trung và vị Hồ Phi cô nương kia có tình lại có ý, đúng là một đôi đẹp. Chỉ là không biết lần nà y y vỠkinh, có ôm mỹ nữ vỠhay không?
Hồ Nguyên Lễ chần chừ:
- Cái nà y... e là không thể.
Dù sao y cÅ©ng là má»™t vị đại quan triá»u đình, trong nhà lại có trưởng bối phụ mẫu, trừ phi là cưới thiếp vá» nhà , nếu không là m gì có đạo lý không bẩm báo phụ mẫu, phải có mai mối, song thân gáºt đầu má»›i được. Trá»±c tiếp Ä‘em ngưá»i vá» kinh, không hợp đạo lý lắm.
Mã Kiá»u cưá»i ha hả nói:
- Từ Lạc Dương đến Man Châu, quả tháºt là quá xa, vừa Ä‘i vừa vá» tốn rất nhiá»u thá»i gian, nếu như còn muốn hồi kinh bẩm báo phụ mẫu, lại Ä‘i Man Châu đón dâu, như váºy rất vất vả. Ta thấy hai ngưá»i đó gắn bó keo sÆ¡n, e cÅ©ng không nỡ chia cách. Lần nà y chúng ta Ä‘i Kinh Phó, nói không chừng cÅ©ng có thể nhìn thấy Hồ Phi cô nương.
Hồ Nguyên Lá»… lắc đầu cưá»i, không cho là đúng.
Mã Kiá»u liếc mắt nhìn y, nói:
- Hồ Ngự sỠcó muốn đánh cuộc với tương lai không?
Hồ Nguyên Lá»… cưá»i nói:
- Äánh cuá»™c thì đánh cuá»™c! Ngươi nói xem, chúng ta đánh cuá»™c cái gì?
Má»™t văn má»™t võ trên con đưá»ng vắng vẻ, nhà n rá»—i vô vị, lại Ä‘em chung thân đại sá»± cá»§a Tôn VÅ© Hiên ra để đánh cuá»™c.
Phùng Nguyên Nhất cưỡi má»™t con ngá»±a tÃm, theo sát phÃa sau Dương Phà m, thỉnh thoảng nhìn trá»™m hắn má»™t cái. Dương Phà m chỉ lo đánh ngá»±a Ä‘i vá» phÃa trước, tinh thần sá»›m đã bay vá» Trưá»ng An rồi, vừa Ä‘i vừa nghÄ©, trên mặt vô thức nở ra nụ cưá»i.
Äuổi theo rất lâu, Phùng Nguyên Nhất cuối cùng không chịu được, giương roi đánh ngá»±a Ä‘uổi lên phÃa trước, ká» vai vá»›i Dương Phà m, không nhịn được há»i:
- Dương đại ca, lần nà y đi kinh thà nh, tên cẩu tặc kia đúng là sẽ bị trừng trị chứ?
- À, ừ!
Dương Phà m đã bừng tỉnh lại, cưá»i ha ha:
- Yên tâm Ä‘i! Lần nà y chúng ta Ä‘i, Vạn Quốc Tuấn cÅ©ng nên Ä‘i. Còn ngưá»i giết Vạn Quốc Tuấn sá»›m đã lần lượt lên đưá»ng rồi, đợi lúc y quay vá» kinh thà nh, chắc chắn sẽ chết. Tìm đưá»ng chết, cái gá»i là tìm đưá»ng chết, chÃnh là việc nà y, chỉ loại ngưá»i Vạn Quốc Tuấn...
Chương 560: Chuyện ngoà i ý muốn
Kinh Châu là nÆ¡i mà đám ngưá»i Tôn VÅ© Hiên và Dương Phà m hẹn gặp nhau.
Mấy ngà y nay, Tôn VÅ© Hiên cùng vá»›i Hồ Phi cô nương du ngoạn nhiá»u cảnh đẹp ở Kinh Châu, đến cả Hồng Hồ cÅ©ng đã Ä‘i rồi.
Nữ tá» Miêu gia tuy rằng cÅ©ng có quy tắc cá»§a bá»n há», nhưng theo thá»i là thế, tuyệt không ráºp khuôn cứng nhắc. Tôn VÅ© Hiên đối vá»›i Hồ cô nương tình cảm thắm thiết, ngưá»i cá»§a Hồ gia cÅ©ng Ä‘á»u nhìn thấy, hÆ¡n nữa Man Châu cách Lạc Dương quả thá»±c quá xa, nếu như đợi y vá» kinh bẩm báo phụ mẫu cao đưá»ng, lại quay vá» Diêu Châu rước dâu, đối vá»›i má»™t vị quan viên triá»u đình mà nói, đúng là có nhiá»u bất tiện.
Hồ Phi cô nương đã không phản đối, Hồ Phụ cũng đồng ý để hắn dẫn Phi Nhi vỠkinh thà nh trước.
Hồ cô nương hoạt bát vui tươi, có được nữ tá» tốt nà y, Tôn VÅ© Hiên cÅ©ng trà n đầy sức sống thanh xuân, má»—i ngà y Ä‘á»u cùng nà ng Ä‘i du ngạo sÆ¡n thá»§y, như hình vá»›i bóng, tâm đầu ý hợp. Tuy rằng bởi vì vẫn chưa bái đưá»ng thà nh thân, chưa từng là m vợ chồng chÃnh thức, nhưng tình cảm cá»§a hai ngưá»i nà y cÅ©ng tiến triển rất nhanh.
Hai ngưá»i ở lại trong quán trá», được biết ngà y mai Dương Phà m sẽ đến Kinh Châu, Tôn VÅ© Hiên biết phu nhân cá»§a Dương Phà m sắp đến kì sinh nở, Dương Phà m không thể lưu lại ở Kinh Châu, liá»n muốn trước khi hắn đến, sẽ cùng nữ nhân mà mình yêu mến hưởng thụ cuá»™c sống ấm áp cá»§a hai ngưá»i. Cho nên, vừa sáng sá»›m y đã cùng Hồ Phi cô nương ra ngoà i Ä‘i chÆ¡i rồi.
NÆ¡i mà hai ngưá»i hôm nay Ä‘i là Quan Äế miếu, nÆ¡i nà y hai ngưá»i chưa từng đến, bởi vì Tôn VÅ© Hiên mấy ngà y nay dẫn Hồ Phi cô nương Ä‘i du ngoạn, Ä‘a số là phong cảnh sÆ¡n thá»§y, còn Quan Äế miếu, bởi vì má»—i năm chỉ có hai lần há»™i lá»›n, lâu dần, ở đây trở thà nh má»™t khu buôn bán phồn hoa.
PhÃa trước Quan Äế Miếu có các loại con buôn, hà ng hóa bà y bán la liệt, đưá»ng phố náo nhiệt vô cùng, Hồ Phi cô nương nhìn thấy cảnh tượng nà y mặt mà y há»›n hở, vui vẻ lạ thưá»ng. Tháºt ra mấy lần du ngoạn sÆ¡n thá»§y trước, Tôn VÅ© Hiên muốn cố gắng tìm kiếm nÆ¡i có phong cảnh tao nhã, nhưng nói đến sÆ¡n thá»§y, từ nhá» Hồ Phi cô nương đã sống trong núi, nà o có cảm giác vui vẻ thoải mái như y, cho nên chiá»u theo ý cá»§a y má»™t chút, bây giá» Ä‘i há»™i miếu, má»›i đúng là điá»u mà cô nương yêu thÃch nhất.
Tôn VÅ© Hiên thấy bá»™ dạng vui vẻ cá»§a Hồ cô nương, trong lòng cÅ©ng vui sướng. Y thÃch bá»™ dạng hà o hứng phấn khởi cá»§a cô gái trẻ nà y, Hồ Phi cô nương nhìn hết bên nỠđến bên kia, vô cùng thÃch thú các loại vải vóc, tÆ¡ lụa, hầu bao, đồ trang sức, tháºm chà cả những đồ thá»§ công mà Tôn VÅ© Hiên không hỠđể ý đến. Ãnh mắt cá»§a Tôn VÅ© Hiên luôn luôn dõi theo Hồ cô nương, cà ng nhìn cà ng yêu.
- Tránh ra một chút, tránh ra một chút!
Hai gã mặc quần áo mà u xanh giống như ngưá»i hầu bình thưá»ng Ä‘ang rẽ đưá»ng ở phÃa trước, phÃa sau có hai vị văn sÄ© cầm quạt mặc trưá»ng bà o cổ tròn cháºm rãi Ä‘i tá»›i.
Cánh tay cá»§a Tôn VÅ© Hiên bị đẩy, vô ý lao vá» phÃa ven đưá»ng. Y không há» tức giáºn, chỉ quay đầu nhìn lại má»™t cái, chỉ là má»™t cái, y đã giống như bị trúng Äịnh Thân Pháp, ngÆ¡ ngác đứng ở đó.
Từ khuôn mặt nghiêm nghị, tư thế Ä‘i đưá»ng cá»§a hai ngưá»i tôi tá»› áo xanh kia, Tôn VÅ© Hiên láºp tức nháºn ra đây là hai ngưá»i quản gia, tôi tá»› bình thưá»ng tuyệt đối không có vẻ uy nghiêm đặc biệt cá»§a quản gia nà y. Nhưng nếu như quan viên cải trang ra ngoà i chÆ¡i cÅ©ng là chuyện thưá»ng, không đáng để y kinh ngạc đến váºy.
Y sở dÄ© đứng ngây ngưá»i ở đó, là vì y nhìn lướt qua, Ä‘ang lúc định quay đầu, lại vô tình nhìn thấy ngưá»i quen vốn không nên xuất hiện ở nÆ¡i nà y: Vương Hoằng NghÄ©a!
Là tên Vương Hoằng Nghĩa vì tham ô nên bị đầy đi Quỳnh Châu.
Vì cuá»™c chiến giữa Ngá»± SỠđà i và ChÃnh Sá»± đà i, sau khi phải trả giá ba vị Tể tướng Tô Vị Äạo, Thôi Nguyên Tống, Trương TÃch, bị Dương Phà m từ công đưá»ng khóa lại, lại bị Là Chiêu Äức vạch tá»™i, từ đó Vương Hoằng NghÄ©a bị Ä‘i đà y Quỳnh Châu mãi mãi không được trở vá».
Tôn VÅ© Hiên cho là mình nhìn nhầm, cho rằng ngưá»i nà y chỉ là có tướng mạo giống Vương Hoằng NghÄ©a. Thế nhưng y nhìn chằm chằm, chỉ thấy ngưá»i nà y và ngưá»i văn sinh trung niên bên cạnh thì thầm nói cưá»i, vẻ mặt phong độ, động tác cá» chỉ, Ä‘á»u hoà n toà n giống Vương Hoằng NghÄ©a, Ä‘iá»u nà y tuyệt đối không thể lầm được. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lúc hai ngưá»i nà y lướt qua bên cạnh y, Tôn VÅ© Hiên tháºm chà còn nghe thấy ngưá»i văn sÄ© trung niên ba sợi râu gá»i ngưá»i giống y hệt Vương Hoằng NghÄ©a nà y là “Hoằng NghÄ©a huynhâ€. Äiá»u nà y tuyệt đối không thể lầm được rồi, ngưá»i nà y quả thá»±c là Vương Hoằng NghÄ©a.
Vương Hoằng Nghĩa...
TÃnh thá»i gian, lúc nà y lão nên Ä‘eo cùm gông, trèo non lá»™i suối, còn Ä‘i trên đưá»ng Giao Chỉ, nếu như lão không chịu được tra tấn dá»c đưá»ng, váºy thì hai tháng sau, từng bước từng bước đến Giao Chỉ, sống quãng Ä‘á»i còn lại ở đó má»›i đúng, lão sao có thể xuất hiện ở đây, còn được khoản đãi như thế nà y?
Trong tay Hồ Phi cầm má»™t pho tượng Quan Công nhá», mừng rỡ quay đầu nói vá»›i Tôn VÅ© Hiên nói:
- A ca, huynh xem bức tượng nà y có đẹp không, muá»™i muốn mua má»™t cái, câu chuyện Quan Công sÆ¡ suất là m mất Kinh Châu, chá»— bá»n muá»™i cÅ©ng nghe nói rồi.
Bức tượng Quan Công trong tay nà ng tuy rằng nhá», râu dà i mặt Ä‘á», mắt phượng mà y ngà i, trong tay cầm má»™t thanh Ä‘ao Thanh Long, uy phong lẫm liệt, trà n đầy thần váºn.
Tôn VÅ© Hiên lúc nà y nà o còn nói nhiá»u, tiện tay ném mấy đồng tiá»n lên trên quầy hà ng, kéo tay Hồ Phi:
- Äi mau!
Hồ Phi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trá»ng cá»§a y, không khá»i tắt nụ cưá»i, khẽ há»i:
- A ca, đã xảy ra chuyện gì váºy?
Tôn VÅ© Hiên lắc đầu không đáp lại, chỉ là suốt dá»c đưá»ng nhìn Vương Hoằng NghÄ©a, đến táºn lúc lão và vị quan viên mặc thưá»ng phục Ä‘i và o trong miếu Quan công má»›i thôi. Miếu Quan Công không dá»… ẩn náu, nếu như còn Ä‘i theo và o, khó tránh sẽ bị Vương Hoằng NghÄ©a nhìn thấy.
- Lẽ nà o Vương Hoằng Nghĩa được miễn tội rồi sao?
Tôn Vũ Hiên đứng ở một góc ngoà i miếu Quan Công, chau mà y.
Tuy rằng y là má»™t con má»t sách, giác ngá»™ chÃnh trị không cao, nhưng đạo lý dá»… hiểu nà y vẫn còn hiểu được. Vương Hoằng NghÄ©a được miá»…n tá»™i không quan trá»ng, quan trá»ng là thái độ mà Hoà ng đế biểu lá»™ sau lưng. Nếu như Vương Hoằng NghÄ©a đã được miá»…n tá»™i, váºy thì Ngá»± SỠđà i lại vượt lên Tam Pháp Ti, tháºm chà vượt qua cả văn võ toà n triá»u, khôi phục lại uy phong khà phách ngá»± trị văn võ triá»u đình cá»§a Lai Tuấn Thần năm đó, cÅ©ng là chuyện tất nhiên.
Hồ Phi đứng má»™t bên nhìn Tôn VÅ© Hiên, mặc dù không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng biết có thể khiến Tôn VÅ© Hiên chau mà y, nhất định là có chuyện gì trá»ng đại nan giải. Nà ng ngoan ngoãn đứng má»™t bên, cÅ©ng không quấy rầy.
Tôn Vũ Hiên thầm nghĩ:
- Nếu như Vương Hoằng NghÄ©a được miá»…n tá»™i, chứng tá» rằng thái độ cá»§a bệ hạ đối vá»›i Ngá»± SỠđà i có sá»± chuyển biến to lá»›n. Hình bá»™ ta Ä‘ang đối đầu vá»›i Ngá»± SỠđà i, không thể không phái ngưá»i thông báo biến cố nà y cho bá»n há». Cho dù bá»n há» không thông báo cho ta, cÅ©ng nên báo cho Dương Phà m má»›i đúng, cÅ©ng không biết Dương Phà m đã biết chuyện nà y chưa.
Sá»± tình quan trá»ng, Tôn VÅ© Hiên hoà n toà n không còn hứng thú Ä‘i chÆ¡i, bèn nói vá»›i Hồ Phi má»™t cách áy náy:
- Phi Nhi, nà ng vá» nhà trá» trước Ä‘i, ta bá»—ng nhiên nhá»› ra má»™t chuyện, phải Ä‘i thăm há»i má»™t vị bằng hữu nháºm chức ở chá»— nà y.
Hồ Phi biết y nghÄ© má»™t đằng là m má»™t nẻo, nhưng không vạch trần, chỉ ngoan ngoãn gáºt đầu.
Tôn VÅ© Hiên gá»i má»™t ngưá»i dắt lừa thuê, trả tiá»n lừa, bảo Hồ Phi ngồi lên, để gã dắt lừa dẫn vá» quán trá». Tôn VÅ© Hiên Ä‘i vòng quanh Quan Äế Miếu má»™t vòng, ngồi trong má»™t tiệm cÆ¡m đối diện Quan Äế Miếu, tùy tiện gá»i mấy món nhắm rượu.
Quan Äế Miếu nà y còn có và i cá»a nách, nhưng vì không phải thá»i gian mở há»™i miếu, du khách trong miếu không nhiá»u lắm, cho nên lúc nà y Ä‘á»u được đóng. Ngoà i cá»a chÃnh chỉ có cá»a nách phÃa sau là mở, vá»›i khà phách cá»§a quan viên mặc thưá»ng phục Ä‘i cùng Vương Hoằng NghÄ©a ban nãy, bá»n há» không thể nà o chá»n cách rá»i khá»i đây bằng cá»a nách.
Tôn VÅ© Hiên ngồi trong quán ăn nhá» rất lâu, chỉ thấy vị quan viên Ä‘i cùng Vương Hoằng NghÄ©a bước ra, Tôn VÅ© Hiên vá»™i và ng thanh toán, đứng phÃa sau cách y xa xa. Vương Hoằng NghÄ©a ra khá»i Quan Äế miếu, lại Ä‘i dạo má»™t lượt trên phố xá, rá»i khá»i những ngưá»i Ä‘i cùng, đầu đưá»ng có má»™t chiếc xe Ä‘ang đợi, hai ngưá»i lên xe rá»i Ä‘i.
Tôn VÅ© Hiên cÅ©ng vá»™i và ng thuê má»™t con lừa, bảo gã dắt lừa Ä‘i theo sát phÃa sau Ä‘uôi xe. Chiếc xe Ä‘i trong thà nh má»™t hồi, đến má»™t chá»— phá»§ đệ (nÆ¡i ở cá»§a quan lại quý tá»™c hoặc địa chá»§), trong phá»§ có ngưá»i ra nghênh đón, Vương Hoằng NghÄ©a cùng tên quan viên xuống xe Ä‘i và o. Tôn VÅ© Hiên giả vá» lướt qua phá»§, thừa lúc con lừa đến trước phá»§ ngẩng đầu lên nhìn, láºp tức thầm sợ hãi, hóa ra đây lại là phá»§ cá»§a Thứ Sá» Kinh Châu.
Lần nà y Tôn VÅ© Hiên đến Kinh Châu, để Ãt xã giao, nhiá»u thá»i gian riêng tư vá»›i Hồ Phi cô nương hÆ¡n, cho nên chỉ và o ở trong quán trá», không há» gặp mặt vá»›i quan viên địa phương, cho nên y chưa từng gặp quan viên địa phương, nếu không ngưá»i khác y có thể không nháºn ra, ngưá»i Ä‘i cùng Vương Hoằng NghÄ©a, lúc trước y ở Quan Äế miếu nhất định sẽ nháºn ra, ngưá»i nà y chÃnh là Thứ Sá» Kinh Châu – Phà n Quảng.
Tôn VÅ© Hiên không nói lá»i nà o, lướt qua Phá»§ Thứ sá», Ä‘i vá» phÃa quán trá» mình ở.
※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※※
Sáng sá»›m hôm nay, thị thiếp mà Phà n Thứ Sá» sá»§ng ái nhất – Như Yên cô nương hầu hạ y rá»a mặt, dùng xong bữa sáng, liá»n ăn mặc chỉnh tá», Ä‘i tá»›i sân trước.
Quan lại lá»›n nhá» phá»§ Kinh Châu sá»›m đã đội mÅ© mặc áo bà o phục chỉnh tỠđợi ở đây, Phà n Thứ Sá» vừa đến, má»i ngưá»i nhất tá» hà nh lá»…:
- Bái kiến SỠQuân.
- Các vị buổi sáng tốt là nh!
Phà n Thứ Sá» và ái thiếp tối qua giằng co ná»a đêm, sáng nay lại dáºy sá»›m, bây giá» vẫn còn buồn ngá»§. Y chắp tay vá» hướng các quan viên, ngáp má»™t cái, nói:
- Hôm nay Khâm sai Dương Phà m đi qua nơi nà y, chúng ta đi nghênh tiếp trước đi.
Má»i ngưá»i không nói gì, theo phÃa sau Phà n Thứ Sá» ra khá»i Phá»§ Thứ Sá», sá»›m đã có ngưá»i chuẩn bị xe ngá»±a cho Phà n Thứ Sá», các vị quan viên lúc đến cÅ©ng Ä‘á»u cưỡi ngá»±a ngồi xe, lúc nà y Ä‘á»u lần lượt trèo lên xe hoặc ngá»±a cá»§a mình, má»™t hà ng dà i dÅ©ng mãnh Ä‘i ra khá»i thà nh Kinh Châu.
Tôn VÅ© Hiên cÅ©ng dáºy từ rất sá»›m, nếu như y đến Tháºp Lý Äình chỠđợi, cÅ©ng sẽ phải gặp bá»n ngưá»i Phà n Thứ sá», nếu như hôm qua trước khi gặp Vương Hoằng NghÄ©a, y không có băn khoăn gì, nhưng bây giá» thì không được, y muốn nói vá»›i Dương Phà m trước má»™t bước, vì váºy còn Ä‘i sá»›m hÆ¡n cả bá»n ngưá»i Phà n Thứ Sá».
Tôn VÅ© Hiên cưỡi ngá»±a, mặc thưá»ng phục, dẫn theo hai tùy tùng ra khá»i thà nh Kinh Châu.
Y Ä‘i vá» phÃa nam, qua “Tháºp Lý Äìnhâ€, lại tiếp tục Ä‘i vá» phÃa trước khoảng chừng bảy tám dặm, má»›i dừng lại ở cạnh quan đạo, lúc nà y mặt trá»i má»›i lên cao.
Lần nà y Dương Phà m trở vá», dẫn theo đại đội nghi trượng, muốn giấu cÅ©ng không thể giấu được, lá»… nghÄ©a trên quan trưá»ng phải chú ý má»™t chút. Hà nh trình má»—i ngà y bá»n há» Ä‘á»u phải tÃnh toán kÄ© lưỡng, lúc nà o lên đưá»ng, má»™t ngà y có thể Ä‘i bao nhiêu dặm, lúc nà o có thể đến nÆ¡i nà o, những Ä‘iá»u nà y Ä‘á»u phải được tÃnh toán. Vì váºy má»›i có thể phái ngưá»i đến trước nói cho hắn quan phá»§ địa phương sắp đến.
Dương Phà m cÅ©ng là sáng sá»›m xuất phát từ thị trấn ở ngà y hôm qua, cho nên Phà n Thứ Sá» vốn không cần dáºy sá»›m như váºy, chỉ là ngưá»i Ä‘i nghênh tiếp nhiá»u, hà nh động khó tránh khá»i cháºm chạp. Bá»n há» thà rằng Ä‘i sá»›m đến chá», chứ không muốn tá»›i trá»… hÆ¡n khách, đây cÅ©ng là lá»… nghi nên có.
Tôn VÅ© Hiên ngồi dưới cây nghỉ ngÆ¡i hÆ¡n ná»a canh giá», xa xa nhìn thấy quan binh cá»§a Long Võ Vệ thúc ngá»±a phi tá»›i, Tôn VÅ© Hiên láºp tức lên ngá»±a ra nghênh tiếp.
Tôn VÅ© Hiên xuyên qua hà ng ngÅ© kỵ binh Long Võ Vệ, đến trước mặt Dương Phà m, Ä‘ang định mở miệng nói, Hồ Nguyên Lá»… và Mã Kiá»u liá»n vui vẻ thúc ngá»±a đến đón, tất cả đồng thanh há»i:
- Tôn Lang trung, Hồ Phi cô nương có theo ngươi đến Kinh Châu không?
19.08.2014
Chương 561-563
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 561: Ngưá»i ác để ta là m.
Hồ Nguyên Lá»… và Mã Kiá»u đồng thanh há»i, nhất thá»i khiến Tôn VÅ© Hiên ngẩn ngưá»i, ngạc nhiên đáp:
- Ngươi... các ngươi đã biết rồi sao?
- Ha ha!
Mã Kiá»u vá»— tay cưá»i lá»›n nói:
- Hồ Ngá»± sá», ta thắng rồi! Bữa tiệc rượu nà y, ngươi má»i chắc rồi!
Hồ Nguyên Lá»… lắc đầu, cưá»i nói:
- Tôn huynh Æ¡i là Tôn huynh! Huynh đúng là khiến ta ngạc nhiên, ngưá»i đến tuổi trung niên, sao lại không chững chạc bằng thiếu niên?
Tôn VÅ© Hiên nghi hoặc há»i:
- Các ngươi đã phái ngưá»i đến Kinh Châu sao? Nếu không sao biết Hồ cô nương ở cùng ta?
Dương Phà m đánh ngá»±a tiến lên phÃa trước, cưá»i nói:
- Tôn huynh, huynh không cần để ý bá»n há», hai ngưá»i bá»n há» nhà n rá»—i không có việc gì là m má»›i Ä‘em huynh ra cá cuá»™c mà thôi. Tôn huynh sao lại nghênh tiếp xa như váºy, quá khách khà rồi?
Dương Phà m nhìn vá» phÃa sau Tôn VÅ© Hiên, má»™t tòa núi xanh tươi tốt um tùm, trên quan đạo có hai ba ngưá»i, mấy cái xe la, thà nh Kinh Châu đến hình bóng cÅ©ng vẫn còn chưa nhìn thấy.
Dương Phà m vừa há»i, Tôn VÅ© Hiên liá»n căng thẳng, vá»™i và ng nói:
- Dương Lang trung, ngươi đoán xem ta ở Kinh Châu đã nhìn thấy ai?
Dương Phà m và Hồ Nguyên Lá»…, Mã Kiá»u cùng nhìn nhau, vá»™i và ng há»i:
- Nhìn thấy ai?
Tôn Vũ Hiên gằn từng tiếng nói:
- Vương - Hoằng - Nghĩa!
- Vương Hoằng Äầu?
Hồ Nguyên Lễ kêu lên thất thanh:
- Sao lại có thể thế? Không phải ngươi nhìn nhầm chứ Vương Hoằng Nghĩa không phải đã bị đà y tới Giao Chỉ rồi sao?
Tôn Vũ Hiên nói:
- Ta tuyệt đối không nhìn lầm ngưá»i! CÅ©ng bởi vì Ä‘iá»u nà y, trong lòng ta má»›i sinh nghi. Dương Lang trung, ngươi đã từng nháºn được công báo cá»§a triá»u đình, nói vá» chuyện Vương Hoằng NghÄ©a được đặc xá chưa?
Sắc mặt Dương Phà m trầm lắng, hắn lắc đầu.
Hồ Nguyên Lễ lúc nà y đã nghĩ thông mấu chốt trong đó, mặt biến sắc, nói:
- Ngá»± SỠđà i láºt độ ba vị Tể tướng bá»n Tô Vị Äạo, ChÃnh sá»± đưá»ng còn dá»±a và o mà u sắc, lúc nà y má»›i giết Hầu Tư Chi, lưu đà y Vương Hoằng NghÄ©a. Vương Hoằng NghÄ©a bây giá» lại được đặc xá... Chẳng lẽ triá»u đình xảy ra biến cố? Chẳng lẽ Lý Tướng y xảy ra...
Dương Phà m tin rằng nếu như Lý Chiêu Äức xảy ra chuyện, hoặc là Hoà ng Äế bởi vì biến cố lá»›n mà có khuynh hướng trá»ng dụng Ngá»± SỠđà i, hắn có thể nháºn được tin tức. Bây giá» hắn và mấy bên thế lá»±c Ä‘á»u có liên hệ, Thái Bình công chúa, Lương Vương Võ Tam Tư, Lý Chiêu Äức cá»§a Tướng Quyá»n Phái và Hình Bá»™, chùa Bạch Mã cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a, còn có Ẩn Tông cá»§a Thẩm Má»™c.
Nếu trong triá»u xảy ra đại biến như váºy, Ãt nhất má»™t trong những phương thế lá»±c sẽ thông báo tin tức cho hắn, nhưng trên thá»±c tế trên đưá»ng hắn bà y ra nghi trượng Khâm sai đưá»ng hoà ng, không há» khó tìm, mà lại không há» nghe thấy triá»u đình xảy ra đại biến gì cả.
Mã Kiá»u cÅ©ng biết chút Ãt chuyện cá»§a Vương Hoằng NghÄ©a, nhìn ba ngưá»i bá»n há» biến thanh biến sắc, bá»™ dạng trầm mặc, không nén nổi nghi hoặc há»i:
- Nếu như trong triá»u không xảy ra biến cố gì, Vương Hoằng NghÄ©a không thể được đặc xá?
Dương Phà m nói:
- Äó là đương nhiên! Nếu không, đặc xá cho Vương Hoằng NghÄ©a, Lý Tướng chẳng lẽ lại chịu đồng ý, cả văn võ triá»u đình chẳng lẽ lại đồng ý?
Mã Kiá»u nói:
- Nói không chừng là do chÃnh y không chịu Ä‘i, á»· và o Kinh Châu không chịu Ä‘i vá» phÃa nam.
Dương Phà m và Hồ Nguyên Lá»…, Tôn VÅ© Hiên nhìn y vá»›i ánh mắt ngốc nghếch, Mã Kiá»u chá»›p chá»›p mắt, nói:
- Các ngươi nhìn ta như váºy là m gì?
Dương Phà m nói:
- Äi đà y Giao Chỉ, Ä‘á»u có sai dịch trục phó áp giải đưa Ä‘i, châu nà y Ä‘em áp giải đưa cho châu tiếp theo, phá»§ phó quan tiếp lại phái ngưá»i tiếp tục đưa Ä‘i, ngưá»i không đưa Ä‘i. Công sá»± không xong, y muốn á»· và o Kinh Châu không Ä‘i, là m sao có thể được? Má»™t kẻ tù phạm, có thể tá»± mình là m chá»§ sao?
Tôn Vũ Hiên nói thêm:
- Y chẳng những đang ung dung tự tại ở Kinh Châu, lại còn có Kinh Phó Thứ SỠPhà n Quảng tiếp đại như thượng khách.
Mã Kiá»u nói:
- Tháºt là kỳ lạ, các ngươi đã nói không thể được đặc xá, lại không thể muốn lưu lại là lưu lại, váºy thì y sao có thể tiêu dao vui vẻ ở Kinh Phác, còn được Kinh Phó Thứ sá» tiếp đãi long trá»ng đến váºy? Trừ phi y ngụy tạo má»™t bản thánh chỉ, tá»± đặc xá cho mình.
Mã Kiá»u cà ng nói cà ng kì cục, Hồ Nguyên Lá»… và Tôn VÅ© Hiên đã đến ánh mắt ngốc nghếch cÅ©ng bá» Ä‘i, chỉ giả như không nghe thấy y nói, Dương Phà m lắc lắc đầu, nói vá»›i Tôn VÅ© Hiên:
- Tin tức liên quan đến Vương Hoằng NghÄ©a, ta tháºt sá»± không biết gì cả.
Huynh không cần phải gấp gáp, nếu như tháºt sá»± xảy ra chuyện gì, thì cÅ©ng đã xảy ra rồi, chúng ta vá»™i cÅ©ng chẳng có tác dụng gì, vả lại đến Kinh Châu rồi tÃnh!
Tôn VÅ© Hiên không còn ý kiến gì khác, chỉ đà nh đồng ý. Äoà n ngưá»i tiếp tục Ä‘i vá» hướng bắc, sau ná»a canh giá», Tháºp Lý Äình đã có thể nhìn thấy phÃa xa xa, dưới đình mÆ¡ hồ nhìn thấy má»™t Ä‘oà n quan viên mặc áo lụa đỠthẫm Ä‘ang đợi ở đó.
Dương Phà m nhìn thấy xa xa, trong lòng bỗng nảy ra ý kiến, chợt thốt lên:
- Các huynh nói xem... Trong bá»n quan viên Ä‘ang chá» kia có Vương Hoằng NghÄ©a không?
Hồ Nguyên Lễ và Tôn Vũ Hiên ngơ ngác nhìn nhau, Tô Vũ Hiên chần chừ nói:
- Vương Hoằng Nghĩa và chúng ta trước nay không hợp nhau, e là sẽ không đến nghênh đón chúng ta.
Dương Phà m lắc đầu cưá»i nói:
- Không phải không phải! Nếu như ngưá»i nà y tháºt sá»± được đặc xá, cho dù y không được phục nguyên chức, y biết ta đến, cÅ©ng nhất định sẽ đến Tháºp Lý Äình gặp ta!
Hồ Nguyên Lá»… là m việc lâu trong Ngá»± SỠđà i, là ngưá»i hiểu Vương Hoằng NghÄ©a, nghe Dương Phà m nói như váºy, y cÅ©ng phản ứng lại, nói:
- Không sai! Nếu như ngưá»i nà y là Vương Hoằng NghÄ©a...
Tôn VÅ© Hiên ngắt lá»i nói:
- Không cần nếu như, đúng là y!
Hồ Nguyên Lễ nói:
- Váºy thì chỉ cần y đúng là được đặc xá, tất sẽ đến nghênh tiếp chúng ta.
Mã Kiá»u trừng mắt nói:
- Dá»±a và o cái gì? Chẳng lẽ bị thiệt lá»›n, bắt đầu há»c ngoan ngoãn rồi?
Tôn Vũ Hiên lúc nà y cũng hiểu, ánh mắt lóe sáng:
- Không sai! Nếu như y ở Kinh Châu là việc quang minh chÃnh đại, hôm nay nhất định y sẽ đến!
Mã Kiá»u vá»™i và ng vò đầu bứt tai, reo lên:
- Ba ngưá»i các ngươi rốt cục là đang thừa nước đục thả câu cái gì, có thể nói rõ chút ra có được không?
Hồ Nguyên Lá»… và Tôn VÅ© Hiên lại dùng ánh mắt ngốc nghếch nhìn y má»™t cái, không giải thÃch gì cả.
Dương Phà m cưá»i nói:
- Kiá»u đại ca, huynh không hiểu ngưá»i nà y, đương nhiên không hiểu nguyên do trong đó. Nguyên nhân thá»±c ra rất đơn giản, ngưá»i cá»§a Ngá»± Sá» Tả Äà i toà n là má»™t đám lưu manh vô lại mà Lai Tuấn Thần thu nhặt lại, bá»n ngưá»i nà y Ä‘á»u lÅ© chó không coi chá»§ nhân ra gì, nếu như y tháºt sá»± được đặc xá trở vá», cho dù là chưa được phục hồi nguyên chức, đối vá»›i y mà nói đã là má»™t thắng lợi lá»›n lao. Y không đến Tháºp Lý Äình khoe khoang má»›i lạ đấy!
Mã Kiá»u lúc nà y má»›i bừng tỉnh ngá»™.
Phà n Thứ Sá» Ä‘ang nghỉ ngÆ¡i trong đình, chợt thấy xa xa có cá» quạt phấp phá»›i, đội ngÅ© chỉnh tá», bất giác đứng dáºy. Gã sai nhân được phÃa đến phÃa trước nhìn vá»™i và ng chạy lại, bẩm báo vá»›i y, xác thá»±c khâm sai đã đến. Phà n Thứ sá» vá»™i và ng chỉnh sá»a áo mÅ©, cháºm rãi Ä‘i đến bên đưá»ng đứng đợi, các quan viên văn võ Kinh Châu cÅ©ng Ä‘á»u xếp theo các phẩm báºc đứng sau y.
Long Võ Vệ tá»›i Tháºp Lý Äình liá»n Ä‘i cháºm lại , dưới sá»± chỉ dẫn cá»§a nha sai Kinh Châu, phân thà nh hai hà ng trái phải, đứng vòng quanh Tháºp Lý Äình. Ba ngưá»i Dương Phà m, Hồ Nguyên Lá»… và Tôn VÅ© Hiên song song Ä‘i tá»›i, Phà n Thứ Sá» nhìn thấy đại kỳ Khâm sai cao sừng sững phÃa sau ba ngưá»i, chắp tay hà nh lá»…, cao giá»ng nói:
- Thứ SỠKinh Châu Phà n Quảng dẫn văn võ bổn phủ đến đón tiếp ba vị Khâm sai!
Ba ngưá»i Dương Phà m xoay ngưá»i xuống ngá»±a, rảo bước Ä‘i lên phÃa trước, chắp tay vá»›i y, cưá»i nói:
- Sá» Quân Ä‘a lá»… rồi, các vị đồng liêu Ä‘a lá»… rồi, là m phiá»n các vị đợi lâu, xin thứ tá»™i, thứ tá»™i!
Ba ngưá»i vừa chắp tay đáp lá»… vừa nhìn bốn xung quanh, Phà n Thứ SỠđứng trước mặt bá»n há», thấy ba ngưá»i vừa chắp tay nói chuyện vừa ngó đầu ra phÃa sau tìm kiếm, không khá»i kỳ lạ:
- Ấy... Ba vị Khâm sai tìm cái gì váºy?
- À? Ha ha, không có gì không có gì, bá»n ta đợt nà y chỉ Ä‘i qua đây, lại là m phiá»n nhiá»u vị đồng liêu Kinh Châu đến đón tiếp như váºy, phát động nhiá»u ngưá»i, tháºt là có chút áy náy!
Dương Phà m thu ánh mắt lại, đáp. Phà n Thứ Sá» nhìn ra hắn nghÄ© má»™t đằng nói má»™t nẻo, nhưng y chỉ muốn cố gắng cho táºn tình chá»§ khách, chiếu theo lá»… chế triá»u đình tiếp đón Khâm sai mà thôi, còn việc vị khách qua đưá»ng nà y có nghÄ© gì cÅ©ng không quan tâm, cho nên chỉ mỉm cưá»i, chắp tay nhưá»ng đưá»ng:
- Phà n má»— đã chuẩn bị tiệc rượu để má»i khách tẩy trần (bà y biện thết đãi ngưá»i từ xa đến) cho ba vị Khâm sai, má»i!
- Má»i!
Ba ngưá»i Dương Phà m khách sáo đáp lá»…, nhân cÆ¡ há»™i nà y liếc nhau má»™t cái, trong ánh mắt lá»™ ra ý tứ giống nhau:
- Không có Vương Hoằng Nghĩa!
Không có Vương Hoằng NghÄ©a, váºy thì chuyện nà y là vấn đỠlá»›n rồi.
Má»™t Ä‘oà n ngưá»i cùng vá»›i Dương Phà m và Phà n Thứ Sá» Ä‘i vá» phÃa thà nh Kinh Châu, nhìn thấy bóng dáng Mã Kiá»u cưỡi ngá»±a Ä‘eo Ä‘ao ngang nhiên Ä‘i phÃa trước đội ngÅ© Long Võ Vệ, Dương Phà m bá»—ng nảy ra ý nghÄ© kì quái:
- Không phải đúng như lá»i Kiá»u Ca nói, Vương Hoằng NghÄ©a tháºt ra là giả tạo thánh chỉ, tá»± mình miá»…n cho mình đấy chứ?
à nghÄ© nà y vừa má»›i nổi lên trong đầu, Dương Phà m liá»n không nhịn nổi cưá»i:
- Sao có thể chứ, ai có gan to như váºy, ai lại có thể là m chuyện ngu xuẩn dá»… bị bại lá»™ như váºy, lại còn dám huênh hoang ở Kinh Châu?
Phà n Quảng cưá»i há»i:
- Dương Lang trung hà cá»› lại báºt cưá»i?
Dương Phà m thản nhiên đáp:
- À, ta nhìn cá»a thà nh nà y to lá»›n, phong cách cổ xưa, chợt nhá»› tá»›i chuyện xưa Lưu Bị mượn Kinh Châu, Quan Công mất Kinh Châu, bất giác báºt cưá»i.
Phà n Quảng nghe hắn nói chuyện xưa của bản thà nh, có chút tự đắc, vuốt râu nói:
- Kinh Châu từ xưa đã là vùng đất binh gia giao tranh, lưu lại rất nhiá»u di tÃch lịch sá», và dụ như Äiểm Tướng Äà i, Suối Mã Bà o, Tà o Tháo trại, suối Äiểu Lâm, đồi Tá» Long, đưá»ng Hoa Dung, thà nh Tôn Phu Nhân vân vân, Dương Lang trung nếu như có thể ở lại Kinh Phó thêm mấy ngà y, Phà n Má»— có thể cùng Ä‘i du lãm vá»›i Kinh Châu.
Dương Phà m nói:
- Dương mỗ cầu còn không được, nhưng còn công vụ chồng chất!
Phà n Quảng khẽ mỉm cưá»i, chỉ roi ngá»±a vá» phÃa trước, nói:
- Hôm nay bá»n ta bà y tiệc để đón Khâm sai từ xa đến chÃnh là ở trên lầu Tân Dương.
Dương Phà m ngẩng đầu nhìn, liá»n thấy trên thà nh đà i cá»§a cổng Dần Tân, xây má»™t tòa lầu thà nh mà u rá»™ng lá»›n có trên đỉnh núi, có mái hiên để nghỉ ngÆ¡i. Lầu cao ba tầng, mái ngói mà u than chì, cá»™t trụ uốn khúc, nóc nhà uốn cong, trang Ä‘iểm bằng thú, cổ kÃnh và trang nghiêm lạ thưá»ng.
Phà n Quảng xoa tay cưá»i nói:
- Tam Quốc anh hùng, không chỉ má»™t vị từng uống rượu đón khách ở đây. Quan VÅ© lúc đóng giữ ở Kinh Phó, đã từng nhiá»u lần mở tiệc rượu, bá»n ta mở tiệc ở đây, vừa có thể thưởng thức phong cảnh từ trên cao, lại có thể cảm nháºn phong vị cá»§a ngưá»i xưa, nhất cá» lưỡng tiện, ha ha...
Phà n Thứ Sá» chuẩn bị rất đầy đủ, trên lầu không chỉ có tiệc rượu, có ca vÅ©, có rượu nguyên chất và mỹ nữ, còn có má»™t bá»™ đồ dùng để rá»a mặt. Cái gá»i là đón gió tẩy trần, không phải là má»™t lá»i nói suông, lặn lá»™i đưá»ng xa, dầm mưa giãi nắng, khó tránh khá»i mồ hôi đầm đìa, mà con đưá»ng đó Ä‘a số là đưá»ng đất, “gió bụi†cÅ©ng trở thà nh chuyện bình thưá»ng. Bá»n ngưá»i Dương Phà m lúc nà y đúng là mặt mÅ©i toà n gió bụi, không thể bá»™ dạng nà y mà nháºp tiệc uống rượu được, cho nên, bá»n há» phải rá»a mặt, tắm rá»a, thay quần áo.
Lúc bá»n há» vệ sinh thân thể, Phà n Thứ Sá» và các quan viên khác ngồi chÆ¡i trên lầu, hoặc là dá»±a và o lan can nhìn xa xa, thưởng thức phong cảnh trong thà nh ngoà i thà nh.
Má»™t gian phòng gá»—, mấy tầng ngăn cách, trong má»—i tầng riêng biệt Ä‘á»u có thùng tắm, khắn tắm và dụng cụ súc miệng. Dương Phà m nhấc má»™t thùng nước, dá»™i sạch bá»t cá»§a cây Ä‘áºu trên ngưá»i, sau đó quấn khăn tắm, cầm lấy cái bà n chải, chấm và o muối nhỠđánh răng.
Hồ Nguyên Lá»… và Tôn VÅ© Hiên thấy Dương Phà m tá»± lúc và o thà nh mặt mà y trầm tư, cho rằng trong lòng hắn đã có chá»§ ý, cho nên má»™t má»±c nhẫn nại không há»i. Nhưng suốt cho đến bây giá» Ä‘á»u không thấy Dương Phà m giải quyết chuyện nà y, giống như đã quên mất rồi, lại còn có thá»i gian chÆ¡i đùa cùng Mã Kiá»u.
Dương Phà m chải má»™t ngụm bá»t, lại còn mặt mà y há»›n hở khen cái bà n chải đánh răng nà y chất lượng tốt, khuyên Mã Kiá»u Ä‘ang tắm bên cạnh nên Ä‘i và o trong thà nh há»i thăm má»™t chút, há»c há»i phương pháp cá»§a ngưá»i ta, vá» nhà hiếu kÃnh Lão nương. Nói chuyện phiếm má»™t hồi, lại không phải là vấn đỠmà hai ngưá»i quan tâm nhất, hai ngưá»i cuối cùng không nén nổi tức giáºn.
- Quan viên đi nghênh đón không có Vương Hoằng Nghĩa!
- Vì váºy, y xuất hiện ở nÆ¡i nà y, không chỉ là không có đạo lý, mà còn rất kỳ lạ.
Hai ngưá»i nói rất ăn ý, nói xong, liá»n đồng thanh há»i:
- Dương Lang trung có cao kiến gì không?
Dương Phà m há miệng đầy bá»t, cưá»i nói:
- Không cáo cao kiến, nhưng “thấp kiến†thì có má»™t cái. Y không đến gặp chúng ta, chúng ta Ä‘i tìm y là được. Bá»n ta không phải là khách quý cá»§a Phà n Thứ Sá» hay sao? Lát nữa, ta trá»±c tiếp há»i y.
Hồ Nguyên Lễ do dự:
- Như váºy... Có phải là quá đưá»ng đột hay sao?
Dương Phà m nói:
- Cần gì phải nói dà i dòng, đưá»ng đột thì là m sao? Ngưá»i ác vẫn cần phải có ngưá»i là m, để ta là m là được!
Chương 562: To gan lá»›n máºt
Mấy ngưá»i Dương Phà m đã tắm rá»a xong, cả ngưá»i nhẹ nhà ng khoan khoái, thay khinh bà o quay vá» lầu chÃnh. Hai bên chá»§ khách lần lượt ngồi xuống, hà n huyên vá»›i nhau những lá»i khách sáo, mỹ tá»u và cao lương mỹ vị đưa lên như nước suối.
Phà n Thứ Sá» cưá»i nói:
- Ba vị Khâm sai sống ở Thần Äô đã lâu, những cao lương mỹ vị trên thế gian chắc cÅ©ng Ä‘á»u được thưởng thức, để khoản đãi ba vị Khâm sai, Phà n má»— hao tổn công sức. Mấy món ăn nà y tuy rằng không bì được vá»›i mỹ thá»±c ở Kinh thà nh, nhưng là phong vị cá»§a Kinh Châu, chắc mấy vị chưa được thưởng thức.
Phà n Thứ sá» nhấc đũa lên, chấm và o má»™t món ăn phÃa trước giá»›i thiệu:
- Món nà y là bánh ngá»t cá bách hợp, tương truyá»n là từ thá»i cổ xưa Nữ Anh đã tạo ra vì Nga Hoà ng, Sở Trang Vương cÅ©ng yêu thÃch món mỹ thá»±c nà y, đưa là m món ngon đứng đầu Sở cung vương đình, đưa và o miệng má»m mại thÆ¡m ngát ngon miệng. Món SÆ¡ Tá»± Nhục nà y cÅ©ng là đặc sản địa phương, thịt má»ng như giấy, hình như con thoi, mà u và ng óng ánh, chất thịt xốp, béo mà không ngấy...
Dương Phà m ngắt lá»i nói:
- Sá» Quân đúng là hao tâm rồi! À! Bản quan ở trên công đưá»ng, Vương Hoằng NghÄ©a Ngá»± Sá» vốn là bạn cÅ© cá»§a ta, sao không thấy y đến nhỉ?
Nói toạc móng heo! Äã không quanh co khúc khuá»·u, cÅ©ng lại không giả vá» há»i thăm xem Vương Hoằng NghÄ©a có ở Kinh Châu hay không, má»™t câu cá»§a Dương Phà m, trá»±c tiếp ấn định Vương Hoằng NghÄ©a Ä‘ang ở Kinh Châu, hÆ¡n nữa Ä‘i thẳng và o vấn đỠhá»i tung tÃch cá»§a y.
Dù là Tôn VÅ© Hiên và Hồ Nguyên Lá»… sá»›m đã có sá»± chuẩn bị tâm lý, cÅ©ng bị cách há»i cá»§a Dương Phà m là m cho sá»ng sốt, Phà n Thứ sá» lại cà ng ngây ngưá»i, y cầm đôi đũa ngẩn ngưá»i trong chốc lát, má»›i nói má»™t cách không tá»± nhiên:
- À, Vương Ngá»± sá» vốn là muốn đến, chỉ có Ä‘iá»u cảm phong hà n, sức khá»e không tốt nên không đến được!
Dương Phà m kinh ngạc nói:
- Hoằng Nghĩa huynh ngã bệnh? Bây giỠhuynh ấy đang ở phủ Sứ quân ư?
Phà n Thứ SỠvuốt cằm:
- Äúng váºy!
Dương Phà m nói:
- Nếu như thế, tiệc xong bản quan sẽ Ä‘i thăm há»i má»™t chút má»›i được.
Nói xong những lá»i nà y, Dương Phà m liá»n nhấc chén, vẻ mặt tươi cưá»i đứng dáºy, nói vá»›i má»i ngưá»i:
- Bá»n ta vì công vụ nên Ä‘i qua Kinh Châu, phiá»n các vị đồng liêu Kinh Châu vì ta mà thiết yến đón gió, Dương má»— và Hồ Ngá»± Sá», Tôn Lang trung cảm kÃch vô cùng. Chén thứ nhất nà y, bá»n ta mượn hoa dâng Pháºt, xin kÃnh Sá» Quân và chư quân...
Hồ Nguyên Lá»… và Tôn VÅ© Hiên cÅ©ng nâng chén đứng lên, đồng thanh phụ há»a.
Tiệc rượu mở ra, đà n sáo nổi lên, tung tăng nhảy múa, các quan viên thay nhau má»i rượu, không khà náo nhiệt vô cùng. Mã Kiá»u ngồi ở ghế dưới, nhìn thấy Dương Phà m đánh mắt ra hiệu má»™t cái, tiệc rượu bên nà y không khà vừa má»›i náo nhiệt, gã liá»n nhân cÆ¡ há»™i Ä‘i tiểu bá» Ä‘i, dẫn theo hÆ¡n mưá»i tên tâm phúc, rá»i khá»i lầu Tân Dương, đến thẳng phá»§ Thứ Sá».
Tên sai vặt cá»§a phá»§ Thứ Sá» chợt thấy hÆ¡n mưá»i vị quân nhân xuất hiện ở ngoà i cổng phá»§, trong đó có má»™t vị nhìn phục trang mÅ© áo còn là má»™t quân quan, vá»™i và ng ra ngoà i nghênh tiếp. Sau khi há»i, má»›i biết hôm nay trên lầu Tân Dương, Thứ SỠđại nhân và Khâm sai đại nhân cùng gặp mặt, phái ngưá»i tá»›i má»i Vương Hoằng NghÄ©a Vương Ngá»± Sá» cùng tá»›i dá»± tiệc. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tên sai vặt kia biết Thứ SỠđại nhân sáng sá»›m đã Ä‘i nghênh đón Khâm sai rồi, mặc dù cảm thấy Thứ Sá» không phái ngưá»i đến, mà ngược lại là Khâm sai phái ngưá»i đến đón Vương Ngá»± Sá» có vẻ hÆ¡i kỳ quái, nhưng không hỠđể ý. Gã nghÄ©, Khâm sai đến từ Kinh thà nh, Vương Ngá»± sá» cÅ©ng đến từ kinh thà nh, chắc chắn là do quan hệ hai bên thân thiết.
Gã sai vặt mở cá»a, đón các quân sÄ© và o trong, gá»i má»™t ngưá»i hầu mặc áo xanh, dẫn mấy vị quân nhân nà y và o trong phòng khách gặp Vương Hoằng NghÄ©a. Vương Hoằng NghÄ©a Ä‘ang tá»± rót nước uống má»™t mình trong phòng, chợt có ngưá»i ở ngoà i cá»a nói:
- Vương Ngá»± Sá», A Lang nhà ta Ä‘ang tiếp khách ở lầu thà nh, Khâm sai đặc biệt sai ngưá»i tá»›i má»i Ngá»± Sá» Ä‘i dá»± tiệc.
Nói chưa dứt lá»i, Mã Kiá»u liá»n dẫn ngưá»i xông và o trong, mặt Vương Hoằng NghÄ©a biến sắc, chén rượu trong tay “choang†má»™t tiếng rÆ¡i xuống đất. Y nhìn mấy ngưá»i đà n ông vạm vỡ phÃa trước vá»›i ánh mắt lá»™ vẻ bối rối, Ä‘ang định nói gì, Mã Kiá»u đã cưá»i:
- Vương Ngự SỠcó hứng uống rượu, tự rót tự uống, đã say rồi.
Mã Kiá»u vung tay, dặn dò:
- Các ngươi dìu Vương Ngá»± Sá», Vương Ngá»± sỠđã say rồi, nhưng đừng là m ngã Ngá»± Sá», khiến Dương Khâm sai không vui.
Trên đưá»ng Ä‘i đến, tả hữu sá»›m đã được Mã Kiá»u dặn dò, láºp tức hai ngưá»i tiến lên, má»™t trái má»™t phải, khống chế Vương Hoằng NghÄ©a Ä‘i. Tên ngưá»i hầu áo xanh dẫn đưá»ng cảm thấy vị khách nà y có chút thô lá»—, nhưng gã cÅ©ng vẫn chẳng nghÄ© nhiá»u, chỉ nghÄ© rằng những quân gia trong kinh thà nh Ä‘á»u có tÃnh tình thô lá»— như váºy.
Vương Hoằng NghÄ©a vừa bị dá»±ng lên, liá»n biết tình hình không ổn, sắc mặt đột nhiên thà nh tro tà n. Y cÅ©ng không kêu la, kêu la thì có tác dụng gì, mặt nạ má»™t khi bị bóc trần, đến cả Phà n Thứ sá» cÅ©ng sẽ không bảo vệ y.
Dương Phà m ở trên lầu thà nh, Ä‘ang nâng chén vui vẻ cùng vá»›i Phà n Thứ sá» và các quan liêu ở Kinh Châu, Mã Kiá»u đột nhiên cầm Ä‘ao rảo bước đến lên, thần sắc nghiêm nghị, phÃa sau có hai tên quân sÄ© Ä‘i sau, má»™t trái má»™t phải dìu Vương Hoằng NghÄ©a. Vừa nhìn thấy tình hình như váºy, tiếng cưá»i nói vui vẻ trên đưá»ng đột nhiên dừng lại, những vÅ© nữ Ä‘ang nhảy múa bị tản ra hoang mang nhìn chá»§ nhân. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phà n Thứ sá» kinh ngạc ngồi thẳng dáºy, nhìn thấy Dương Phà m ngồi bên cạnh, cưá»i nhạt, ánh mắt đã sắc bén như dao, lại nhìn Vương Hoằng NghÄ©a bị hai quân sÄ© khôi ngô khoác cánh tay, sắc mặt nghiêm nghị, phá»§i phá»§i bảo những vÅ© nữ kia Ä‘i ra, ngạc nhiên há»i:
- Dương Lang trung, ngưá»i nà y là ...
Dương Phà m không đáp, nói với Vương Hoằng Nghĩa:
- Vương Ngá»± Sá», đã lâu không gặp!
Vương Hoằng NghÄ©a vùng mạnh má»™t cái, nhưng không thoát ra khá»i đôi tay như kìm sắt, liá»n hét lên:
- Dương Phà m, ngươi cho ngưá»i bắt bổn quan lại, là muốn là m gì!
Phà n Thứ sỠánh mắt mÆ¡ mà ng, lát sau ổn định lại, lặng lẽ ngồi lại má»™t bên, không nói thêm câu nà o. Việc đã đến nước nà y, nếu như y còn không nhìn ra Ä‘iá»u kì quặc giữa hai ngưá»i nà y, chức Thứ sá» nà y cá»§a y cÅ©ng không cần là m nữa.
Phà n Thứ sá» vốn dÄ© không hiểu lắm vá» mối quan hệ giữa Vương Hoằng NghÄ©a và Dương Phà m, được biết lúc Dương Phà m sắp đến, y còn từng nói vá»›i Vương Hoằng NghÄ©a chuyện nà y, má»i y cùng đến nghênh đón. Ai ngá» Vương Hoằng NghÄ©a nghe xong lại không há» vui, cưá»i gằn má»™t tiếng nói:
- Dương Phà m hắn là cái thứ gì? Hắn đến ta phải đi đón sao? Ta không muốn gặp hắn!
Chỉ má»™t câu, Phà n Thứ sá» biết Ä‘iá»u: Có thể thấy được, Dương Phà m và Vương Hoằng NghÄ©a nà y chắc chắn không hợp nhau, như váºy thì tháºt sá»± không cần thiết phải Ä‘i gặp hắn nữa. Vương Hoằng NghÄ©a sở dÄ© an nhiên sống trong phá»§ Thứ sá», cÅ©ng là nhá» cáºy và o câu nói nà y.
Nếu đã biết hai ngưá»i không hợp, váºy thì Phà n Thứ sá» tuyệt đối không thể tá»± tìm bẽ mặt, trước mặt Dương Phà m chỉ nhắc và i lá»i có liên quan tá»›i y. Dương Phà m từ lúc đến đến lúc Ä‘i, từ đầu đến cuối Ä‘á»u không thể biết Vương Hoằng NghÄ©a y ở Kinh Châu. Nhưng y lại không thể nà o ngỠđược, hôm qua y Ä‘i chÆ¡i Quan Äế miếu, lại là m bại lá»™ tông tÃch.
Vương Hoằng NghÄ©a chất vấn má»™t câu, Dương Phà m vẫn đúng là không thể là m gì y. Chức Khâm sai nà y cá»§a hắn là đặc phái, đảm nháºn sứ mệnh tuần sát các đạo Lưu Nhân và những đạo Ngá»± sá» tuần sát có liên quan đến Lưu Nhân, không có lý do ôm đồm, thấy việc gì cÅ©ng quản, việc hôm nay nếu như hắn không có lá»i giải thÃch hợp lý, váºy là hắn đã lạm dụng chức quyá»n rồi.
Nhưng Dương Phà m tá»± có chá»§ ý, hắn quay vá» phÃa Hồ Nguyên Lá»…, nói vá»›i Hồ Nguyên Lá»…:
- Hồ Ngá»± sá», túc hạ thân là Giám Sát Ngá»± sá», là quan duy trì tráºt tá»± bách quan trong ngoà i Kinh, ở ngoà i thì tuần tra địa phương, giám sát châu huyện, kiểm tra quan sứ, sá»a chữa và vạch trần hà nh vi phạm tá»™i, chỉnh đốn tác phong và ká»· luáºt, xin phiá»n túc hạ!
Dương Phà m không quyá»n Ä‘iá»u tra chuyện cá»§a Vương Hoằng NghÄ©a, nhưng Hồ Nguyên Lá»… thì có. Hồ Nguyên Lá»… thân là Ngá»± Sá», việc nà y đúng là chức trách cá»§a y, y Ä‘i đến nÆ¡i nà o, là có thể Ä‘iá»u tra việc ở nÆ¡i đó, chỉ cần y cảm thấy không bình thưá»ng, thì chuyện gì cÅ©ng có thể Ä‘iá»u tra.
Hồ Nguyên Lá»… gáºt gáºt đầu, nghiêm nghị nói:
- Vương Hoằng NghÄ©a, ngươi bán chức mua tước, chịu sá»± trừng phạt cá»§a pháp luáºt, Ä‘i đà y Giao Chỉ, vÄ©nh viá»…n không được trở vá». Bây giá» tại sao lại xuất hiện ở Kinh Châu, lại còn trở thà nh thượng khách cá»§a Sá» Quân Äại nhân?
Dương Phà m ngoảnh mặt là m thinh, những lá»i nà y cá»§a Hồ Nguyên Lá»… nói ra, trên mặt những quan viên Kinh Châu không há» biến sắc, xem ra chuyện Vương Hoằng NghÄ©a bị lưu đà y, bá»n há» Ä‘á»u rõ cả. Nếu đã như váºy, lại còn tiếp đãi long trá»ng vá»›i Vương Hoằng NghÄ©a như váºy... Dương Phà m nhÃu mà y.
Vương Hoằng Nghĩa cố gắng ưỡn thẳng ngực, lớn tiếng nói:
- Nhá» và o long ân cá»§a Thánh thượng, Vương má»— lúc Ä‘i đến Kinh Châu, nháºn được thánh chỉ cá»§a Thánh Nhân miá»…n tá»™i. Thế nà o? Äây là nguyên nhân ngươi tróc nã bản quan sao?
Hồ Nguyên Lá»… trầm giá»ng nói:
- Äem thánh chỉ đến đây cho ta xem!
Vương Hoằng Nghĩa liếc y nói:
- Ngươi có tư cách gì mà xem Thánh chỉ Bệ Hạ cho ta?
Hồ Nguyên Lễ vỗ bà n nói:
- Dá»±a và o bổn quan là Giám Sát Ngá»± Sá»!
Vương Hoằng NghÄ©a bị giải đến Kinh Châu, sau khi được Kinh Châu phá»§ thu nháºn, nháºn được thánh chỉ miá»…n tá»™i cá»§a Hoà ng Äế.
Những tên sai nha kia không thể trước sau là hai ngưá»i được, từ Kinh thà nh xa xôi ngà n dặm đến Giao Chỉ, Ä‘á»u là áp giải phạm nhân từng trạm từng trạm má»™t. Vương Hoằng NghÄ©a vừa má»›i bị sai nha cá»§a Kinh Châu phá»§ áp giải chuẩn bị lên đưá»ng, liá»n nháºn được thánh chỉ miá»…m trừng phạt đối vá»›i y, sai nha cá»§a Kinh Châu Phá»§ đương nhiên thả ngưá»i.
Phà n Thứ sá» sau khi biết chuyện nà y, biết được Vương Hoằng NghÄ©a có hi vá»ng khôi phục, lúc nà y má»›i tiếp đãi y vô cùng long trá»ng. Nhưng Phà n Thứ sá» cÅ©ng chưa từng nhìn qua tá» Thánh Chỉ kia, nếu như cứ khăng khăng đòi xem Thánh chỉ cá»§a ngưá»i ta má»›i háºu đãi ngưá»i ta, thì tá» ra không tin tưởng, đến lúc đó không những không là m được ngưá»i tốt, ngược lại còn kết oan gia.
Dù sao Phà n Thứ sá» nghÄ©, tuyệt đối không thể có ngưá»i giả mạo thánh chỉ. Nhưng y là m sao ngỠđược, những bá»n thá»§ hạ mà Lai Tuấn Thần chiêu nạp căn bản Ä‘á»u là má»™t đám xuất thân lưu manh coi trá»i bằng vung, còn có chuyện gì mà bá»n chúng không dám là m, lại có hà nh vi tà n ác nà o mà bá»n chúng không là m được.
Lúc nà y nhìn thấy Hồ Nguyên Lá»… và Vương Hoằng NghÄ©a đối đáp, Phà n Thứ sá» không dám chắc chắn như váºy nữa.
Phà n Thứ sá» ho khan má»™t tiếng, trên mặt nở nụ cưá»i cứng ngắc, nói:
- Vương Ngá»± sá», nếu Hồ Ngá»± sỠđã có hoà i nghi như váºy, cÅ©ng là do chức trách. Vương Ngá»± sá» không ngại thì lấy thánh chỉ ra cho Hồ Ngá»± sá» xem, như váºy má»›i có thể trả lại sá»± trong sạch cho ngươi, tin rằng đến lúc đó Hồ Ngá»± sá» cÅ©ng sẽ trịnh trá»ng xin lá»—i ngươi.
Äạo thánh chỉ giả cá»§a Vương Hoằng NghÄ©a là do sai ngưá»i là m ra ngà y y xuất Kinh, đến táºn lúc y lá» má» Ä‘i đến Kinh Châu, ngưá»i ta má»›i là m xong thánh chỉ giả, phi ngá»±a đưa tá»›i. Äạo thánh chỉ giả cố nhiên là m rất tinh vi, có thể che mắt sai nha áp giải ở phá»§ Kinh Châu, nhưng là m sao có thể qua mắt Hồ Nguyên Lá»…?
Tên sai dịch kia căn bản chưa từng nhìn thấy thánh chỉ, hÆ¡n nữa cÅ©ng không dám kiểm tra thánh chỉ, nhưng Hồ Nguyên Lá»… lại sinh lòng nghi ngá», đạo thánh chỉ giả là m ẩu nà y, sao có thể qua mắt y? Vương Hoằng NghÄ©a nghe Phà n Thứ sá» nói, cúi thấp đầu, trầm ngâm má»™t lúc, ngẩng đầu lên, trả lá»i rất lưu manh:
- Thánh chỉ là do ta là m giả!
Lá»i nà y vừa nói ra, tất cả má»i ngưá»i ồ lên, Phà n Thứ sá» mặt lúc xanh lúc Ä‘á», cÅ©ng không biết nên xấu hổ hay nên tức giáºn. Má»™t tên tá»™i phạm nghiêm trá»ng cá»§a triá»u đình, lại được y coi là thượng khách, đưá»ng đưá»ng là Thứ sá» má»™t châu lại bị ngưá»i khác trêu đùa như váºy, lần nà y đúng là mất mặt.
Hồ Nguyên Lá»… trong lòng thấp thá»m, câu nói cá»§a Vương Hoằng NghÄ©a vừa được nói ra, lòng y má»›i yên tâm, không nhịn được cưá»i lá»›n má»™t tiếng. Y vô cùng hưng phấn, không để ý đến tất cả các quan viên Ä‘ang nghị luáºn ồn à o, chỉ hÆ¡i hÆ¡i nghiêng thân mình vá» phÃa Dương Phà m, khẽ há»i:
- Dương Lang trung, ngươi xem... Việc nà y nên xỠlà như thế nà o?
Dương Phà m nâng chén rượu, lấy tay áo che miệng, khẽ đáp lại:
- Äêm dà i lắm má»™ng, sao không noi theo chuyện xưa Lý Tướng đánh chết Hầu Tư Chỉ?
Chương 563: Quyá»n cao chấn chá»§
Hồ Nguyên Lá»… nghe câu nói cá»§a Dương Phà m, gáºt đầu, ngồi thẳng dáºy má»™t lần nữa, nghiêm nghị nói:
- Giả tạo thánh chỉ! Vương Hoằng NghÄ©a, ngươi tháºt đúng là to gan tà y trá»i!
Vương Hoằng NghÄ©a cưá»i thá» Æ¡, ngẩng đầu không thèm để ý đến y.
Giả tạo thánh chỉ, việc nà y tháºt ra là hiếm thấy, thá»i đại đó lại không có phương thức truyá»n bá câu truyện quần chúng hóa như loại â€Bình thư hà khúcâ€, ngưá»i mù pháp luáºt như Vương Hoằng NghÄ©a lại căn bản không biết bản thân mình rốt cuá»™c phạm phải tá»™i lá»›n như thế nà o. Trong suy nghÄ© cá»§a y, chỉ chẳng qua giả mạo thêm má»™t câu nói cá»§a Hoà ng đế mà thôi, tá»™i thì đã nặng rồi, cùng lắm cÅ©ng chỉ là đi đà y Giao Chỉ như trước mà thôi.
Hồ Nguyên Lễ nói:
- Khi quân phạm thượng, là tá»™i ác tà y trá»i! Vương Hoằng NghÄ©a, bây giá» ngươi là m ra vụ án như thế nà y, phạm trong tay ta, bổn quan không thể tha cho ngươi được!
Vương Hoằng NghÄ©a nghe thấy “tá»™i ác tà y trá»iâ€, lúc nà y má»›i cảm thấy không ổn, sắc mặt hÆ¡i hÆ¡i biến đổi, vá»™i và ng nói:
- Hồ Ngá»± sá», ta và ngươi Ä‘á»u là m việc ở Ngá»± sỠđà i, cÅ©ng coi như đồng liêu, ngươi đừng có ức hiếp ngưá»i quá đáng!
Hồ Nguyên Lá»… báºt cưá»i to, nói:
- Vương Hoằng NghÄ©a, ngà y trước lúc ngươi là m Ngá»± sá», Hồ má»— là Huyện Úy Lạc Dương! Bây giá» Ta là Giám Sát Ngá»± sá», ngươi là má»™t tên tù nhân bị lưu đà y! Bổn quan và ngươi, coi là đồng liêu cái thứ gì!
Nụ cưá»i cá»§a Hồ Nguyên Lá»… tắt lịm, lá»›n tiếng quát:
- Ngưá»i đâu! Lôi tên ác tặc to gan lá»›n máºt, giả truyá»n thánh chỉ nà y xuống, đánh bằng roi cho đến chết!
Vương Hoằng Nghĩa kêu lên kinh ngạc:
- Hồ Nguyên Lễ, ngươi dám giết ta!
Hồ Nguyên Lễ phủi tay áo nói:
- Quan viên từ NgÅ© phẩm trở xuống, bổn Ngá»± sá» có quyá»n xá» lý tại chá»—, huống hồ ngươi chỉ là má»™t kẻ tá»™i tù, giết ngươi thì là m sao? Lôi xuống!
Mấy tên lÃnh không nói lá»i nà o, lôi Vương Hoằng NghÄ©a Ä‘ang la hét không ngừng ra khá»i lầu Tân Dương, dùng hình ở trên lầu thà nh.
Má»™t lát sau, bên ngoà i mÆ¡ hồ vá»ng lại tiếng kêu la thảm thiết, khuôn mặt phẫn ná»™ cá»§a các quan viên trong lầu bây giá» má»›i dá»… coi hÆ¡n má»™t chút.
Vương Hoằng NghÄ©a giả mạo chỉ dụ không có liên quan gì đến bá»n há», bá»n há» nếu như chỉ uống rượu và xưng huynh gá»i đệ vá»›i Vương Hoằng NghÄ©a, e là sẽ không tức giáºn như váºy. Từ phản ứng lúc nà y cá»§a bá»n há» cho thấy đối vá»›i tên Vương Ngá»± sá» có hi vá»ng khôi phục lại ngà y xưa nà y, mấy ngà y trước bá»n há» không thiếu “tặng than trong tuyết†rồi...
...
Thá»§ lÄ©nh Thổ Man Diêu Châu lấy Huân Kỳ, Thiệt Trúc, Văn Hạo, Vân Hiên là m chá»§, thống lÄ©nh hÆ¡n mưá»i vị thổ ty, cùng vá»›i mấy vị động chá»§ khê chá»§ cá»§a Man Châu Tạ Man, thêm cả năm sáu vị đại thá»§ lÄ©nh cá»§a Ly Liêu LÄ©nh Nam, lục tục kéo tá»›i Kinh thà nh. PhÃa sau vẫn còn ngưá»i Ä‘ang Ä‘i đến, nhưng Võ Tắc Thiên đã có vẻ không chịu nổi.
Những thá»§ lÄ©nh nà y lúc Ä‘i tá»›i Lạc Dương cầu kiến Hoà ng đế, Võ Tắc Thiên nghe xong vẫn rất vui vẻ. Bà ta cảm thấy triá»u đình áp chế được những vùng nà y, há»—n loạn trong nháy mắt đã yên định, thá»§ lÄ©nh các bá»™ bây giá» Ä‘i đến Kinh thà nh thỉnh tá»™i, đây là má»™t chuyện vô cùng vinh quang. Cho nên sau khi bà ta dặn dò lá»… bá»™ dùng thá»i gian ba ngà y dạy cho những tù trưởng Man Di nghi lá»… diện giá, láºp tức tổ chức má»™t triá»u há»™i lá»›n, công khai tiếp kiến những thá»§ lÄ©nh Man Di nà y.
Các thá»§ lÄ©nh bá»™ lạc lên Ä‘iện gặp vua, hà nh lá»… cẩn tháºn không chút cẩu thả, Võ Tắc Thiên nét mặt vui mừng.
Nhưng những thá»§ lÄ©nh nà y vừa quỳ là không đứng dáºy, bá»n há» thỉnh tá»™i xong liá»n nước mắt lưng tròng, bắt đầu tố cáo má»™t cách vô cùng căm phẫn những Ngá»± SỠđến địa phương đã là m ra chuyện xấu trá»i oán ngưá»i giáºn như thế nà o, ép buá»™c bá»n hỠđến đưá»ng cùng má»›i bị bức bách tạo phản. Bá»n há» không chỉ tố cáo Ngá»± sỠđà i, mà còn tố cáo cả rất nhiá»u lưu quan địa phương được triá»u đình phái đến.
Má»™t mặt, triá»u đình phái lưu quan địa phương tháºt sá»± từ trong lòng có cảm giác kiêu ngạo, đối vá»›i bốn phương Di Man sáp nháºp thiếu thái độ đối đãi bình đẳng. Nếu như bá»n hỠđể thái độ kiêu ngạo ấy ở trong lòng thôi thì cÅ©ng không sao, má»™t khi hoán đổi thà nh động, chuyện ức hiếp lăng nhục hoặc là vô lá»… thuá»™c hạ sẽ không thiếu.
Mặt khác, những quan viên phái tá»›i nÆ¡i nà y phần lá»›n là những ngưá»i không được vừa lòng trên triá»u đình, bá»n há» tá»± biết tiá»n đồ vô vá»ng. Nhiệm kỳ nà y rất có thể sẽ phải “cáo lão hồi hươngâ€, sẽ kết thúc đưá»ng là m quan cá»§a bá»n há». Cho nên có rất nhiá»u ngưá»i vì bản thân, vì gia tá»™c, vì ngưá»i thân mà già nh lấy chá»— tốt. NghÄ© là m như váºy, không khó tránh khá»i bóc lá»™t vÆ¡ vét tà i sản cá»§a các bá»™ lạc địa phương, những thá»§ lÄ©nh thổ ty nà y tháºt sá»± rất uất ức.
Bá»n há» ta nói má»™t câu ngươi nói má»™t câu, những lá»i nói ra Ä‘á»u là sá»± tháºt, khiến cho Võ Tắc Thiên ngồi trên ghế rồng như ngồi trên đống lá»a, cả triá»u văn võ sắc mặt Ä‘á»u không có chút ánh sáng nà o. Nói đến chá»— phẫn ná»™, những thá»§ lÄ©nh Di Man nà y không hẹn mà cùng rút cây trâm, đặt trước mặt, dùng cây trâm vẽ má»™t đưá»ng trên mặt, khiến cho cả khuôn mặt đầy máu, lấy phương thức đặc biệt nà y để biểu lá»™ sá»± oán giáºn và uất ức cá»§a bá»n há». Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bản lÄ©nh thị uy nà y, nà o phải là Võ Tắc Thiên từ nhỠđã sinh trưởng trong gia đình quyá»n quý, mưá»i bốn tuổi Ä‘ang là thiếu nữ thướt tha độ tuổi trưởng thà nh đã nháºp cung, ngẩn ngÆ¡ má»™t khắc là cả Ä‘á»i nà y nhìn thấy, dù là bà ta lòng dạ lang sói, ý chà sắt đá cÅ©ng bị biểu hiện mạnh mẽ cá»§a những thá»§ lÄ©nh Thổ Man kia là m cho chân tay luống cuống, đà nh nhẹ nhà ng an á»§i.
Äại triá»u há»™i nhanh chóng kết thúc trong lá»i tố cáo cá»§a những tù trưởng Thổ Man, Võ Tắc Thiên trở vá» Ä‘iện Võ Thà nh, cÆ¡n giáºn vẫn còn chưa nguôi, bà ta vừa má»›i gá»i những tể tướng cá»§a ban ChÃnh sá»± đưá»ng tá»›i, Ä‘ang định thương lượng kÄ© cà ng vá»›i bá»n hỠđể tìm đối sách vá» chuyện mà những thá»§ lÄ©nh Man Di kia phản ánh thìtấu báo khẩn cấp cá»§a Hồ Nguyên Lá»… gá»i từ Kinh Châu gá»i đến lại trình lên ngá»± tiá»n.
DÃnh và o phÃa sau tấu chương cá»§a Hồ Nguyên Lá»… còn có má»™t bản thánh chỉ giả, mặt gấm lÄ©nh và ng, hai con rồng Ä‘ang ngáºm châu dệt bằng sợi và ng chỉ bạc, thánh chỉ lại là m giống y như đúc, chỉ là xem ná»™i dung, từ cách hà nh văn cá»§a thánh chỉ và sá» dụng đại ấn, má»›i có thể nhìn ra sÆ¡ hở.
Giả mạo thánh chỉ!
Má»™t tên tù phạm bị Hoà ng đế lưu đầy, lại dám giả mạo Thánh chỉ, tá»± mình đặc xá cho mình, hÆ¡n nữa sau khi việc thà nh công lại không há» lẩn trốn, lại còn giao du quyá»n quý ở Kinh Châu, không há» kiêng nể gì. Nếu không phải là Hồ Nguyên Lá»… kịp thá»i phát hiện, y lừa xong Kinh Châu, e là sẽ đến nÆ¡i khác lừa gạt, còn không biết tiêu dao ở bên ngoà i bao lâu, lừa bao nhiêu quan viên địa phương má»›i bị bại lá»™, tháºt là khiến triá»u đình mất hết thể diện.
- Lẽ nà o lại có là đó! Äúng là ná»±c cưá»i!
Võ Tắc Thiên giáºn đến ná»—i sắc mặt tái mét:
- Uyển Nhi, truyá»n chỉ! Những ngưá»i may mắn sống sót trong gia đình bị Ngá»± sá» sát hại, bất cứ ngưá»i nà o cÅ©ng không được giết thêm, Ä‘em toà n bá»™ đến cho bổn cung.
Uyển Nhi hạ thấp ngưá»i lÄ©nh chỉ, Võ Tắc Thiên nổi giáºn đùng đùng Ä‘i hai bước, lại nói:
- Hồ Nguyên Lá»… có công giết gian, truyá»n chỉ ngợi khen! Thứ sá» Kinh Châu Phà n Quảng bị tá»™i tù trêu đùa khống chế trong lòng bà n tay, là m mất thể diện cá»§a triá»u đình, láºp tức cách chức, bãi quan vá» quê!
Võ Tắc Thiên suy tư một lát, lại nói:
- Äiá»u Thứ sá» Tây Châu Trương Giản Chi, chuyển nhiệm Thứ sá» Kinh Châu!
Trong lòng Uyển Nhi giáºt mình, thầm nghÄ©:
- Cuối cùng cÅ©ng đến rồi! Ngưá»i nà y đầu tiên dùng má»™t tá» thư khuyên can để tá» rõ khả năng dá»± Ä‘oán cá»§a mình, lại bá»™c lá»™ tà i năng trong vụ Thổ man Diêu Châu mưu phản, bây giá» cuối cùng cÅ©ng được nở mà y nở mặt. Lần nà y tuy là điá»u chuyển, nhưng con đưá»ng hồi Kinh cÅ©ng đã coi như rá»™ng mở rồi!
Uyển Nhi thầm nghÄ© ngợi, vẫn không quên nhá»› những lá»i dặn dò cá»§a Võ Tắc Thiên.
Võ Tắc Thiên lại nói vá»›i bá»n tể tướng Lý Chiêu Äức:
- Äại Triá»u há»™i hôm nay, tù trưởng Di Äịch đã tố cáo việc các lưu quan là m việc không theo luáºt pháp, các ngươi cÅ©ng Ä‘á»u nghe thấy rồi. Lần trước đã từng có quan sứ ở Biên Châu dâng tấu lên triá»u đình, buá»™c tá»™i lưu quan Biên Châu Ä‘a số vừa không có lòng dẹp yên quân địch, vừa không có khả năng cai quản địa phương, chỉ lo cát cứ, chia bè kết cánh, bà y mưu tÃnh kế, đến ná»—i Trung Nguyên bá» mạng, Ä‘á»u nhìn vùng Biên Châu bất chấp đạo trá»i phép nước là m đất vui.
Lúc ấy trẫm vẫn chưa cho là đúng, cho rằng lá»i nói quá khoa trương, nhiá»u chá»— không đúng sá»± tháºt, bây giá» xem ra, tình hình các vùng Biên Châu còn nghiêm trá»ng gấp trăm lần những lá»i đó. Hôm nay sá»± phẫn ná»™ chất chứa trong lá»i nói cá»§a các tù trưởng các vùng, để được trẫm tin tưởng, bá»n há» không tiếc tá»± rạch mặt mình, máu nhuá»™m vạt áo, từ sá»± phẫn ná»™ sâu sắc nà y có thể Ä‘oán được toà n bá»™.
Hôm nay, bá»n hỠđã Ä‘em cáo trạng đến ngá»± tiá»n, nếu như tình trạng cá»§a bá»n há» vẫn không thể được cải thiện, e là ... Lần sau không phải là má»™t giá» má»™t vùng tạo phản, mà là vùng nà o cÅ©ng tạo phản, giá» nà o cÅ©ng tạo phản, hÆ¡n nữa cÅ©ng không thể nà o dá»… dà ng dẹp yên giống như lần nà y nữa, các vị Tể tướng, có kế sách hay không?
Lý Chiêu Äức liếc các vị Tể tướng má»™t lượt, khẽ ho khan má»™t tiếng, chắp tay nói:
- Cách mạng Äại Chu, vạn váºt duy tân. Thần cho rằng, khà tượng cá»§a vùng đất Di hoang vu, cÅ©ng nên được thay đổi rồi!
Các Tể tướng cùng chắp tay:
- Chúng thần tán thà nh!
Má»i ngưá»i nghị sá»± đã xong, lần lượt cáo lui, lúc nà y Thượng Quan Uyển Nhi cÅ©ng viết xong bốn tá» thánh chỉ, Võ Tắc Thiên phê duyệt đóng dấu, lúc nà y má»›i phất tay áo quay vá» Lệ Xuân Äà i.
Trên Lệ Xuân Äà i bà y mấy chiếc giưá»ng trúc có đệm gấm, Trương Xương Tông và Trương Dịch Chi mặc y phục mà u đỠthẫm, nằm ná»a ngưá»i trên giưá»ng vá»›i dáng vẻ uể oải, bên cạnh má»—i ngưá»i có má»™t tiểu cung nữ, Ä‘ang dùng bà n tay thon thon trắng ngần bóc vải đưa và o miệng bá»n há», hai ngưá»i cung nữ khác nâng khay bạc, phụ trách riêng việc nháºn những hạt vải bá»n há» nhổ ra.
Hai ngưá»i Ä‘ang ung dung tá»± tại nói cưá»i, chợt thấy Võ Tắc Thiên trở vá», hai ngưá»i vá»™i và ng đứng dáºy, má»™t tả má»™t hữu nghênh đón, dìu lấy Võ Tắc Thiên. Võ Tắc Thiên nhìn thấy hai tên thiếu niên đáng yêu, trên mặt má»›i nở ra nụ cưá»i.
Trương Dịch Chi nhìn sắc mặt, cẩn tháºn há»i:
- Thánh nhân hôm nà y lại gặp chuyện gì không vui trên triá»u sao?
Võ Tắc Thiên nói:
- Vẫn là bá»n khốn kiếp ở Ngá»± sỠđà i! Hừ! Má»™t đám không coi vua ra gì, hạng ngưá»i coi trá»i bằng vung, còn có chuyện to gan lá»›n máºt nà o mà bá»n há» không là m ra được nữa chứ?
Trong ánh mắt Võ Tắc Thiên lóe lên một nét nghiêm nghị, dặn dò:
- Những ngưá»i trong Ngá»± sỠđà i rá»i Kinh là m việc công, phụ sá»± kỳ vá»ng cá»§a ta, ngưá»i nà o cÅ©ng đáng chết! NgÅ© Lang, chuyện nà y trẫm giao cho ngươi!
Khóe mắt Trương Dịch Chi lóe lên má»™t nét vui mừng, vá»™i và ng nháºn lá»i:
- Vâng! Thánh nhân nói ai đáng chết, ngưá»i đó nhất định phải chết. Chuyện nà y, thánh nhân cứ yên tâm giao cho thần!
Huynh đệ nhà Trương Thị không giống như Tiết Hoà i NghÄ©a, bá»n há» là con nhà quan tháºt sá»±, đương nhiên có rất nhiá»u nhân mạch có thể sá» dụng. Bây giá» lại được thánh sá»§ng, rất nhanh sẽ thiết láºp được thế lá»±c má»™t phương thuá»™c vá» bá»n há». Vì thế, Võ Tắc Thiên má»›i Ä‘em chuyện nà y giao cho y giải quyết, còn trong quá trình y xá» lý việc nà y, đương nhiên cÅ©ng có thể mở rá»™ng thế lá»±c cá»§a mình thêm má»™t bước.
Hai huynh đệ trong lòng vui mừng, vá»™i và ng dìu Võ Tắc Thiên lên giưá»ng trúc, lại cướp lấy công việc cá»§a hai tiểu cung nữ, tá»± tay lá»™t vải đút cho bà ta ăn. Huynh má»™t câu ngá»t đệ má»™t câu ngá»t, dá»— cho bà ta dần dần lá»™ ra vẻ vui mừng. Chỉ là , giữa trán Võ Tắc Thiên mÆ¡ hồ lá»™ vẻ suy tư, từ đầu đến cuối không giải tá»a được.
Trương Dịch Chi để ý được, không nén được há»i, Võ Tắc Thiên cưá»i nhéo má cá»§a y, nói:
- Ta biết ngươi hiếu thuáºn rồi, không cần phải há»i, chuyện nà y ngươi không giúp được đâu.
Võ Tắc Thiên nói xong, liá»n ăn quả vải trong tay Trương Xương Tông, nhẹ nhà ng tá»±a và o giưá»ng, vừa thưởng thức chất dịch ngòn ngá»t, vừa hồi tưởng lại những chuyện vừa bà n bạc ở Ä‘iện Võ Thà nh. Lông mà y hoa râm hÆ¡i chau lại:
- Bây giá» Lý Chiêu Äức má»™t hô trăm vâng, có chút... quyá»n cao chấn chá»§ rồi...
19.08.2014
Chương 564-565
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 564: Ôn Nhu Hương, phưá»ng Bình Khang
Má»™t con bướm trong rừng mưa nhiệt đới sông Mã Tốn Hà vá»— đôi cánh, có thể trong hai tuần sau gây nên má»™t tráºn lốc xoáy ở châu Texas. Ngá»± sỠđà i dấy lên ở các vùng Trung Nam, Äông Nam, Tây Nam lá»›n như váºy, lại khiến cho cả vương triá»u Äại Chu nổi lên má»™t tráºn phong ba chÃnh trị lá»›n cỡ nà o?
Dương Phà m không biết tráºn sóng gió nà y rốt cuá»™c lá»›n thế nà o, nhưng biết nó nhất định không há» nhá», dù sao chuyện cá»§a hắn đã xong, không cần phải bước chân và o trong cÆ¡n lốc xoáy chÃnh trị nà y, vì váºy hắn rất thông minh tránh khá»i thà nh Lạc Dương, Ä‘i thẳng đến Trưá»ng An.
Theo là mà nói, nếu như lần nà y phÃa nam trá»i yên biển lặng, váºy thì hắn Ä‘i thẳng vá» Trưá»ng An cÅ©ng không sao, thế nhưng trên đưá»ng Ä‘i vá» phÃa nam xảy ra nhiá»u chuyện như váºy, má»™t quan viên táºn tụy vá»›i công việc, hoặc là nói là khôn khéo, giá» phút nà y việc nên là m nhất chÃnh là trở vá» Kinh thà nh, kịp thá»i xuất hiện trước mặt Hoà ng đế.
Bất kể là chỠđược há»i đến, hay là bà y mưu hiến kế, đây má»›i là bổn pháºn cá»§a ngưá»i là m thần, thế nà y má»›i có thể có được Hoà ng đế ưu ái, nhưng đối vá»›i Dương Phà m sức hấp dẫn còn xa má»›i bằng ánh mắt nhìn hắn cá»§a cốt nhục máu má»§ vừa má»›i ra Ä‘á»i cá»§a hắn kia.
HÆ¡n nữa, ngưá»i theo sát Ngá»± sỠđà i, Ä‘i dáºp tắt lá»a cả Ä‘oạn đưá»ng chÃnh là hắn, sau khi hắn liên tiếp chém hai tên Khâm sai, ngưá»i thuyết phục các thá»§ lÄ©nh tù trưởng Diêu Châu, Man Châu và Phan Châu cÅ©ng là hắn. Lúc nà y hồi Kinh, lợi Ãch không Ãt, nguy hiểm cÅ©ng tuyệt đối không Ãt, thêm má»™t chuyện chi bằng bá»›t má»™t chuyện.
Vì váºy, nhân lúc ngà y trước Võ Tắc Thiên không dặn dò rõ rà ng, không giải thÃch rõ rà ng lúc Thái Bình công chúa từ Trưá»ng An trở vá» có cần hắn đến há»™ tống hay không, Dương Phà m quyết định Ä‘i Trưá»ng An. Thế nhưng, phong ba không biết lá»›n thế nà o, tránh đến thà nh Trưá»ng An có thể trốn được hay không?
Gió vô hình, mây vô tướng, thế sá»± vô thưá»ng.
Äâu biết bước nà y cá»§a hắn, có thể không giẫm và o má»™t cÆ¡n lốc xoáy cà ng phức tạp và nguy hiểm hÆ¡n hay không? Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tá»›i Trưá»ng An rồi!
Má»›i bước và o thà nh Trưá»ng An, Dương Phà m gần như tưởng là trở vá» Lạc Dương. Tất cả má»i thứ ở đây Ä‘á»u gần giống như Lạc Dương, kết cấu cá»§a thà nh thị tương đương vá»›i Lạc Dương, các con đưá»ng ngang dá»c cÅ©ng bị những bức tưá»ng cao ngăn cách những phố phưá»ng mở ra, cÅ©ng là những cây hòe, cây du và cây liá»…u rá»§ được trồng ven đưá»ng Ãt nhất là hÆ¡n má»™t trăm năm.
Äi thêm và i bước, hắn lại phát hiện ra Ä‘iểm không giống.
Những rãnh nước ven đưá»ng ở đây rá»™ng hÆ¡n và sâu hÆ¡n ở Lạc Dương, hÆ¡n nữa Ä‘á»u là lá»™ thiên, vì váºy từng con đưá»ng Ä‘an xen Ä‘á»u phải hình cầu.
Ở đây cÅ©ng có hÆ¡n trăm vạn ngưá»i, không há» Ãt hÆ¡n ở Lạc Dương. Thế nhưng Ä‘i trên đưá»ng phố, thưá»ng tạo cho ngưá»i ta cảm giác dân cư thưa thá»›t, còn kém xa náo nhiệt so vá»›i Lạc Dương. bởi vì thà nh nà y lá»›n hÆ¡n Lạc Dương, đưá»ng phố cÅ©ng rá»™ng hÆ¡n ở Lạc Dương.
Má»™t Ä‘oà n ngưá»i Ä‘i và o trong thà nh liá»n Ä‘i đến phưá»ng Bình Khang.
Bên cạnh Dương Phà m còn có Hồ Nguyên Lá»… và Tôn VÅ© Hiên cùng vá»›i má»™t nhóm quân cá»§a Võ Long Vệ, hắn không thể vừa và o thà nh liá»n dứt bá» má»i ngưá»i, lao như mà đi tìm nhà há» Bùi, Ä‘i gặp vợ cá»§a hắn được. Vì váºy, hắn chỉ có thể Ä‘i tìm Thái Bình công chúa, phá»§ đệ cá»§a Thái Bình công chúa ở phưá»ng Bình Khang.
Men theo con đưá»ng Chu Tước rá»™ng chừng trăm bước rẽ và o phưá»ng Bình Khang, cảm giác dân cư thưa thá»›t láºp tức biến mất.
Trong phưá»ng và trên đưá»ng hoà n toà n là hai cảm giác khác nhau, so sánh vá»›i mấy phưá»ng trên con đưá»ng đã Ä‘i qua cÅ©ng rất khác nhau, ở đây ngưá»i đến ngưá»i Ä‘i, náo nhiệt vô cùng.
Hương rượu nhè nhẹ, Hồ CÆ¡ mặc má»™t bá»™ quần áo dân tá»™c mang Ä‘áºm sá»± lẳng lÆ¡ ngưá»i nước ngoà i, nhiệt tình vẫy tay vá»›i ngươi. Lúc ngươi Ä‘i vá» phÃa gần bá»n há», đôi mắt xinh đẹp mà u xanh biếc mê mẩn lòng ngưá»i trên vẻ mặt rạng rỡ, rãnh ngá»±c sâu và cao hòa cùng vá»›i hương thÆ¡m cá»§a rượu trong quán bay tá»›i, sẽ lÆ¡ lá»ng không ngá»›t trong đầu ngươi.
Sá»± lẳng lÆ¡ cá»§a mỹ nhân nước ngoà i còn chưa tan Ä‘i, trước mặt lại có hai ngưá»i đội “mạc ly†thong thả Ä‘i tá»›i, theo sau còn có hai tiểu tì mặc áo xanh, trên đầu đội mÅ© có và nh, từ trên viá»n mÅ© kéo dà i đến đầu gối là vải lưới má»ng mà u Ä‘en, khiến cho cả ngưá»i bị bao phá»§ trong đó, dáng ngưá»i lả lướt, lẳng lÆ¡ vô cùng.
So sánh vá»›i Hồ CÆ¡ bán rượu kia, những ngưá»i phụ nữ ăn mặc Ä‘áºm theo phong tục Tần Hán kia, lại có má»™t hương vị khác.
Tiệm nhạc khÃ, tiệm sách, tiệm châu báu, tiệm tÆ¡ lụa, quán rượu, hà ng bánh cháo nối tiếp nhau san sát...
Trên đưá»ng không chỉ có ngưá»i ÄÆ°á»ng, còn có ngưá»i Äá»™t Quyết, ngưá»i Hồi Há»™t, ngưá»i Thổ Há»a Là và ngưá»i Túc Äặc, tháºm chà nô lệ Côn Luân, nô tì Cao Ly (Triá»u Tiên cÅ©), hồ Ba Tư, Khá»a Lâm Ấp, Phiên tăng, đạo nhân vân vân, muôn hình muôn vẻ, dưá»ng như toà n bá»™ thế giá»›i Ä‘á»u tụ lại ở đây.
Dương Phà m tuy rằng vừa và o thà nh Trưá»ng An, tâm trạng lại trở nên cà ng thêm bức thiết, nhìn thấy cảnh tượng như váºy cÅ©ng không khá»i khen rằng:
- Phưá»ng Bình Khang nà y tháºt là náo nhiệt!
Dương Phà m chưa từng tá»›i Trưá»ng An, không biết ngoại trừ chợ Äông và chợ Tây ra, toà n bá»™ Trưá»ng An, nÆ¡i nà y là chá»— phồn hoa náo nhiệt nhất. Phưá»ng Bình Khang sở dÄ© náo nhiệt, là bởi vì đây là vùng đất ca múa và vui chÆ¡i.
Toà n bá»™ thà nh Trưá»ng An, kỹ viện cá»§a phưá»ng Khang Bình là nhiá»u nhất. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, phưá»ng Khang Bình nà y mặc dù là nÆ¡i tụ há»p phong lưu trong thà nh Trưá»ng An nhưng cÅ©ng không phải cả phưá»ng Ä‘á»u là kỹ viện. Những kỹ viện trong phưá»ng Bình Khang táºp trung ở phÃa bắc, còn phÃa nam, phÃa tây, phÃa đông còn lại vẫn là nhà bách tÃnh sinh sống.
Phá»§ đệ cá»§a những quan viên đã từng đảm nhiệm trá»ng thần văn võ triá»u đình như Vệ Quốc Công Lý Tịnh, Hà Nam Quáºn Công Chá» Toại Lương, Dương Äịch huyện hầu Chá» Lượng, Quốc Tá» Giám Tế Tá»u Khổng DÄ©nh Äạt vân vân Ä‘á»u ở đây. Trong hoà ng thất, Lan Lăng công chúa Lý Thục, và Thái Bình công chúa Lý Lệnh Nguyệt cÅ©ng Ä‘á»u có phá»§ đệ ở phưá»ng nà y.
PhÃa bắc phưá»ng Bình Khang má»›i là nÆ¡i táºp trung nhiá»u kỹ viện nhất.
Äi và o cá»a bắc, chÃnh là ba khúc cong trong Bắc Nam. Khúc Bắc chá»§ yếu là các kỹ viện mô hình nhá», má»™t tú bà má»™t kỹ nữ, đã số Ä‘á»u là mẹ con ruá»™t, con gái kế thừa nghiệp mẹ, lấy việc nà y để là m ăn sinh sống. Khúc Nam chá»§ yếu là kỹ viện có tiếng, má»—i kỹ nữ má»™t lầu, giống như thư phòng, nếu như không phải vương hầu hoà ng thân thì khó mà gần gÅ©i ngưá»i đẹp, tiá»n quà tặng cÅ©ng cao đến kinh ngưá»i. Khúc Trung lại chá»§ yếu là những kÄ© viện mô hình lá»›n, bên trong có kỹ nữ nhiá»u loại, ngưá»i có tiá»n thì đương nhiên có ngưá»i quốc sắc thiên hương hầu hạ, ngưá»i không có tiá»n thì có những kỹ nữ già hoa tà n Ãt bướm, nhan sắc bình thưá»ng tiêu khiển vá»›i ngươi.
- Äó là đương nhiên!
Hồ Ngá»± Sá» trước nay nói năng cẩn tháºn nghe Dương Phà m nói, trên mặt lá»™ ra má»™t nụ cưá»i mà chỉ có nam nhân má»›i có thể hiểu được:
- Lão đệ, ở đây là phưá»ng Bình Khang, là Ôn Nhu Hương trong thà nh Trưá»ng An đấy. Còn nhá»› năm đó lão phu thi Ä‘áºu Tiến sÄ©, sau khi xem hết danh sách, toà n bá»™ tân khoa tiến sÄ© khà thế hăng hái, cùng hẹn nhau đến phưá»ng Bình Khang uống rượu ngắm hoa, ha ha ha, Ä‘iên cuồng má»™t đêm, má»™t đêm Ä‘iên cuồng!
Mã Kiá»u bÄ©u môi:
- Những ngưá»i có há»c thức các ngươi, Ä‘á»c sách đúng là đá»c đến ngốc nghếch rồi, căn bản không tìm thấy niá»m vui, Ä‘áºu Tiến sÄ©, lại lấy việc ngắm hoa là m vui. Không biết trong thà nh Trưá»ng An hoa nà o nổi tiếng nhất à , Lão Hồ ngươi ngắm hoa mẫu đơn hay là hoa bìm bìm?
Hồ Nguyên Lá»… lưá»m y má»™t cái, bá»±c mình nói:
- Äúng là ngu xuẩn, đến phưá»ng Phú Bình ngắm hoa, đương nhiên là ngắm hoa nữ nhân rồi!
Mã Kiá»u ngạc nhiên nói:
- Hoa nữ nhân? Còn có loà i hoa thế nà y sao, ta lần đầu được nghe. Phà m ca, lần sau hai chúng ta cÅ©ng cùng nhau Ä‘i ngắm, nếu đúng tháºt là đẹp, ta Ä‘em má»™t cháºu vá» Lạc Dương!
Dương Phà m không nhịn được cưá»i nói:
- Hoa nữ nhân, nữ nhân đẹp như hoa. Nữ nhân hoa mà Hồ huynh nói, đương nhiên là mỹ nhân ở nÆ¡i đây rồi. NghÄ© ra, phưá»ng Phú Bình nà y cÅ©ng giống như phưá»ng Ôn Nhu ở Lạc Dương, thanh lâu tá»u quán nhiá»u vô kể!
Hồ Nguyên Lá»… cưá»i nói:
- Äúng váºy! NÆ¡i đây nữ tá» lầu xanh dung mạo quyến rÅ©, ăn nói khéo léo, khôn khéo hợp lòng ngưá»i, Ä‘a số Ä‘á»u tinh thông thÆ¡ từ ca phú. Bất kể là ngưá»i là thiếu hiệp Kinh Äô hay là lưu manh trên phố, văn nhân hay là cưá»ng hà o, bá»n há» Ä‘á»u có thể phân biệt các loại ngưá»i, rồi dá»±a và o thói quen thưởng thức cá»§a ngươi mà dụ dá»— cho ngươi lưu luyến không muốn vá»...
Mã Kiá»u vừa nghe thấy kỹ phưá»ng, day day mÅ©i, cưá»i nhạt nói:
- Äi lầu xanh thì nói là đi lầu xanh, còn nói cái gì mà hoa nữ nhân, ta lại không phải là ngưá»i có há»c thức, sao mà hiểu các ngươi khoe chữ. Äã là lầu xanh, váºy không Ä‘i cÅ©ng được, không phải bá» tiá»n ra tiêu và o bá»n há».
Hồ Nguyên Lễ lắc đầu liên tục, nói:
- Thiếu niên phong lưu mà , bây giá» sắp già rồi, thưá»ng là hay nhá»› lại, đợi đến lúc ngươi đến tuổi nà y cá»§a lão phu rồi, muốn Ä‘iên cuồng cÅ©ng không có khả năng lá»›n như váºy đâu.
Tôn VÅ© Hiên ở bên cạnh liên tục gáºt đầu, coi bá»™ đồng tình.
Dương Phà m giả vá» không nhìn thấy Hồ Phi cô nương xinh đẹp môi hồng răng trắng, mặc má»™t bá»™ quân phục cá»§a binh sÄ© Ä‘ang thúc ngá»±a đến gần Tôn VÅ© Hiên, lá»›n tiếng há»i:
- Nói như váºy, Tôn huynh năm đó lúc thi Ä‘áºu Tiến sÄ© cÅ©ng từng phong lưu rồi đúng không?
Tôn VÅ© Hiên nhá»› lại cưá»i:
- Ha ha, thiếu niên Ä‘á»c sách nà o năm đó chẳng phải Ä‘á»u như thế sao? Má»™t khi thi Ä‘áºu Tiến sÄ©, toà n bá»™ Ä‘á»u phải Ä‘i, không say nằm ôm ấp mỹ nhân, là m sao bù đắp được những vất vả đèn sách bao nhiêu năm. Còn nhá»› năm đó lúc và o Kinh Ä‘i thi, ta sống ở phưá»ng Tuyên Giáo Lạc Dương, thuê phòng ở đó chuẩn bị thi.
Thá»i gian đó, đã từng cùng mấy bằng hữu Ä‘i Ôn Nhu Phưá»ng. Ôn Nhu Phưá»ng từ cá»a tây Ä‘i và o, quán rượu thứ nhất, bên trong có má»™t nữ lang hầu rượu ngưá»i Ba Tư, nữ tá» nà y có thể giá»i ca múa, thân thể uyển chuyển, Tôn má»— vừa nhìn thấy đã say mê. Thá»i gian đó, ta thưá»ng đến uống rượu, không phải là vì uống rượu, mà là vì để nghe giá»ng nói cá»§a nà ng, có thể nhìn thấy dáng ngưá»i nà ng...
Tôn VÅ© Hiên nhá»› lại mình năm xưa đã say mê tương tư nữ lang Ba Tư kia, trên mặt không khá»i lá»™ ra và i phần si mê.
Mã Kiá»u cÅ©ng nhìn thấy Hồ Phi cô nương, đôi mắt to và sáng long lanh cá»§a nà ng Ä‘ang nheo lại đầy nguy hiểm, Mã Kiá»u cố nhịn cưá»i há»i:
- Váºy vị cô nương Ba Tư kia đâu?
Tôn Vũ Hiên cúi đầu, buồn bã nói:
- Bị má»™t vị phú thương Dương Châu dùng má»™t lượng châu ngá»c lá»›n đưa Ä‘i rồi. Ngà y ta đỗ tiến sÄ©, vui vẻ đến quán rượu, nhưng không thấy bóng dáng nà ng đâu, há»i ngưá»i trong quán, lúc đó như là bị sấm đánh đỉnh đầu...
Dương Phà m cưá»i như không cưá»i, nói:
- Không ngá» Dương Lang trung lại là ngưá»i Ä‘a tình như váºy, chẳng lẽ đến giá» ngươi vẫn mong nhá»› nà ng ta hay sao?
Tôn Vũ Hiên thở dà i nói:
- Ngưá»i đầu tiên yêu thương, suốt cuá»™c Ä‘á»i nà y sao có thể quên được? Ta...
Y vừa nói vừa ngẩng đầu lên, khóe mắt chợt liếc qua vừa đúng nhìn thấy Hồ Phi cô nương, quả tim Tôn Vũ Hiên nhảy dựng lên, mặt không biến sắc, vội và ng chữa lại, bình tĩnh nói:
- Nhưng từ lúc có Hồ cô nương, trong lòng ta không thể có thêm ai nữa.
Dương Phà m cưá»i ha ha nói:
- Lá»i nà y cá»§a ngươi, hay là giữ lại để thổ lá»™ vá»›i Hồ cô nương Ä‘i, nói cho ta nghe thì có tác dụng gì.
Dương Phà m cưá»i lá»›n thúc ngá»±a Ä‘i, Hồ Nguyên Lá»… và Mã Kiá»u cÅ©ng cưá»i trá»™m, Ä‘i theo, sau đó chỉ còn lại Tôn VÅ© Hiên nhăn nhó khổ sở đối mặt vá»›i Hồ Phi cô nương Ä‘ang cưá»i ngá»t ngà o.
Hồ Phi cô nương lông mà y cÅ©ng cưá»i, mắt cÅ©ng cưá»i, giá»ng nói ngá»t đến phát ngấy:
- Ngưá»i ta đúng là không biết A ca lại có nhiá»u chuyện cÅ© phong lưu đến váºy, vị cô nương đó tên Ba Tư đúng không? Nghe không giống như tên ngưá»i Hán, nà ng là ngưá»i nÆ¡i nà o, so vá»›i ngưá»i ta, ai xinh đẹp hÆ¡n?
Hồ Phi cô nương vừa nói, đôi tay thon dà i liá»n nhéo và o eo Tôn VÅ© Hiên má»™t cái. Má»™t lát sau, tiếng kêu chói tai thảm thiết vang lên ở phưá»ng Bình Khang, tiếp đến là tiếng hét bi phẫn cá»§a Tôn VÅ© Hiên:
- Tên hỠDương kia, ngươi đúng là không phải bạn bè chà cốt mà ...
Chương 565: Bão táp hồ điệp
Trước bà n trang Ä‘iểm, má»™t ngưá»i thị nữ đứng phÃa sau Thái Bình công chúa, vuốt vuốt mái tóc dà i cho nà ng.
Tòa phá»§ đệ nà y, ngà y trước Thái Bình ở không nhiá»u, từ lúc nà ng còn rất nhá», phụ hoà ng và mẫu háºu thưá»ng di giá Lạc Dương, những năm tháng thÆ¡ ấu cá»§a nà ng mặc dù là sống ở Trưá»ng An, nhưng lúc đó nà ng vẫn còn nhá», vẫn còn sống trong cung. Äợi lúc nà ng trưởng thà nh, xuất giá, được ban cho tòa phá»§ đệ nà y, nà ng má»›i ở Lạc Dương lâu dà i.
Nhưng tòa phá»§ đệ nà y giữ gìn vô cùng tốt, cho dù nà ng không đến Trưá»ng An, má»—i năm sẽ Ä‘á»u quan tâm má»™t chút đến việc tu sá»a và giữ gìn chá»— nà y. Lần nà y sau khi vá» Trưá»ng An, trong phá»§ chỉ mua thêm má»™t số đồ dùng hà ng ngà y, cả phá»§ công chúa liá»n có hÆ¡i ngưá»i.
Rèm giưá»ng trong phòng ngá»§ rá»±c rỡ, đồ nữ trang chăn gối Ä‘á»u xa xỉ, phÃa sau sáu tấm bình phong ngá»c thạch được mạ và ng và khảm da đồi mồi, chÃnh là má»™t chiếc giưá»ng Hồ cá»±c lá»›n có mà n che cao rá»§ xuống, trên giưá»ng đệm chăn má»m mại và thÆ¡m phức, vải vóc phát sáng.
Trên bà n trang Ä‘iểm vân gá»— tỠđà n, đặt má»™t chiếc gương đồng chạm trổ hoa ngá»c, Ä‘ang phản chiếc gương mặt xinh đẹp động lòng ngưá»i cá»§a Thái Bình công chúa, tóc mai ôm lấy gò má trắng như tuyết.
Hình ảnh phản chiếu cá»§a Thái Bình công chúa trong gương, từ góc độ cá»§a nà ng, vừa hay có thể nhìn thấy má»™t bóng ngưá»i ở cạnh tấm bình phong được phản chiếu trong gương.
Ngưá»i kia đầu đội khăn, mặc trưá»ng bà o, đứng khom ngưá»i, là má»™t ngưá»i nam tá». Ngưá»i nam tá» nà y Ä‘ang bẩm báo vá»›i Thái Bình công chúa:
- Ngưá»i cá»§a Ngá»± sỠđà i xuất kinh, ngông cuồng ngạo mạn, lần lượt bức phản ngưá»i Ô Man, Bạch Man, Tạ Man và Lý Liêu ở Kiếm Nam Äạo, Kiá»m Trung Äạo, LÄ©nh Nam Äạo.
Bây giá» những thá»§ lÄ©nh Thổ Man đó tá»›i Kinh thà nh tố cáo tình trạng, bá»n há» không chỉ tố cáo Ngá»± SỠđà i, mà còn tố cáo cả những lưu quan địa phương ở đó, nói bá»n chúng tham lam vô độ, nói bá»n chúng ngồi không ăn bám, Hoà ng Cách giáºn tÃm mặt, bây giỠđã lệnh cho ChÃnh sá»± đà i Ä‘iá»u tra việc nà y...
Thái Bình công chúa ngồi lẳng lặng, vừa nghe gã bẩm báo, vừa tiện tay mở tráp kÃnh, cá»a bên trái cá»§a bà n trang Ä‘iểm nhẹ nhà ng mở ra, bên trong trượt ra má»™t tiểu thị nữ là m bằng gá»—, đầu búi tóc, hai tay đỡ phÃa trước, trong tay cầm những váºt dụng như khăn che mặt, phấn, chì kẻ lông mà y...
Thái Bình công chúa từ nhỠđã lấy má»™t há»™p trang Ä‘iểm tá» tay ngưá»i thợ má»™c, nghe gã nói đến đây, tay bá»—ng nhiên dừng lại, nà ng chau mà y suy tư má»™t lát, cháºm rãi nói:
- Nói như váºy, Kiếm Nam Äạo, Kiá»m Trung Äạo, LÄ©nh Nam Äạo sẽ có má»™t loạt quan viên bị bãi chức rồi!
Thái Bình khoát tay, tiểu thị nữ phÃa sau ngừng tay, lui xuống má»™t bước.
Thái Bình công chúa tóc dà i ngang vai, bước đi thong thả trong phòng:
- Ngá»± SỠđà i trải qua chuyện nà y là sụp đổ hoà n toà n rồi, những quan viên có dây mÆ¡ rá»… má vá»›i Ngá»± SỠđà i cÅ©ng sẽ gặp xui xẻo. Quan viên các đạo phÃa nam sẽ đổi má»™t loạt ngưá»i, trong triá»u tất phải có má»™t số lượng lá»›n chức vị bị trống...
Ãnh mắt Thái Bình lấp lánh, dần dần trở lên sáng:
- Chẳng trách Ninh Kha trước nay không hay lá»™ diện lại má»i ta Ä‘i dá»± tiệc, ha ha e là có liên quan đến chuyện nà y!
Thái Bình công chúa bỗng nhiên quay đầu, chăm chú nhìn gã nói:
- Trong triá»u bây giá» có động tÄ©nh gì không?
Ngưá»i ná» hạ thấp ngưá»i nói:
- Võ Thừa Tá»± và Võ Tam Tư Ä‘ang hoạt động má»i nÆ¡i, nhưng bá»n há» không có hứng thú nhiá»u vá»›i vùng đất biên hoang, chỉ là muốn lợi dụng đợt giao dịch nà y, nắm lấy cà ng nhiá»u ghế trống trong triá»u từ trong tay các bè phái khác, để lại cho ngưá»i cá»§a y.
Ngoà i ra, huynh đệ Trương Dịch Chi và Trương Xương Tông, cÅ©ng đã nghe phong thanh định thu lợi từ việc nà y, nhưng bá»n há» cÅ©ng không mấy hứng thú vá»›i những quan viên ngoà i Kinh thà nh, cách nghÄ© cÅ©ng như Võ Tam Tư và Võ Thừa Tá»±, cÅ©ng Ä‘á»u muốn lợi dụng cách giúp ngưá»i khác tranh già nh chức quan địa phương để sắp xếp ngưá»i cá»§a mình và o.
Thái Bình công chúa nhÃu nhÃu mà y, ban đầu chức vị Thái tá» sắp sá»a không giữ được, nà ng dâng tặng Trương Xương Tông cho mẫu hoà ng, mặc dù theo giao ước là do Trương Xương Tông hòa giải, tạm thá»i giữ được chức vị Thái tá», nhưng không ngỠđến huynh đệ Trương Thị cÅ©ng không cam tâm là m má»™t đĩ đực, bá»n há» cÅ©ng Ä‘á»u ham thÃch quyá»n lá»±c.
Manh mối nà y khiến nà ng không thoải mái, tuy nhiên bây giá» thế lá»±c cá»§a huynh đệ Trương Thị vẫn còn rất hạn chế, Thái Bình công chúa cÅ©ng không cảm thấy đôi trai lÆ¡ nà y có thể trở thà nh mối há»a tâm phúc cho nà ng. Cho nên trong lòng nà ng mặc dù có chút không vui, nhưng cÅ©ng không có ý nghÄ© thù địch.
Thái Bình công chúa ngẫm nghÄ© má»™t lát, lại há»i:
- Lý Chiêu Äức lẽ nà o không có động tÄ©nh gì sao?
Ngưá»i kia nói:
- Bây giá» Là Chiêu Äức Ä‘ang triệu táºp Hình bá»™, ngưá»i cá»§a Äại Lý Tá»± và Ngá»± Sá» Tả đà i, Ä‘iá»u tra rõ chuyện lưu quan Biên Châu là m việc không hợp pháp, nhưng không thấy y có động tÄ©nh gì.
Thái Bình công chúa khẽ mỉm cưá»i, nói:
- Äúng rồi, bá»n chúng là m quan được ăn lá»™c vua, đương nhiên là không vá»™i!
Thái Bình công chúa suy tư một lát, nói:
- Không được! Cơ hội nà y, chúng ta không thể bỠlỡ! Ta phải nhanh chóng quay vỠLạc Dương!
Nói tới đây, đôi lông mà y kẻ đen của Thái Bình khẽ chau lại, tự nhủ:
- CÅ©ng không biết bây giá» hắn thế nà o rồi, sau khi rá»i khá»i Phan Châu hắn lại Ä‘i đâu, Ä‘ang trên đưá»ng vá» Kinh hay là ..
Còn chưa nói xong, bên ngoà i có tiếng ngưá»i cao giá»ng bẩm báo:
- Khởi bẩm điện hạ, Dương Phà m, Hồ Nguyên Lễ, Tôn Vũ Hiên dẫn một đội Long Hộ Vệ, đã tới trước phủ, cầu kiến điện hạ!
Thái Bình công chúa mặt mà y hớn hở, vui vẻ nói:
- Hắn đến rồi!
※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※※※※※
Thà nh hÆ¡n trăm vạn nhân khẩu, ở những năm đầu Ä‘á»i ÄÆ°á»ng nà y vô cùng hiếm thấy, nhưng cho dù như váºy khu phÃa nam thà nh Trưá»ng An lại dân cư thưa thá»›t, đất Ä‘ai hoang vu, bởi váºy có thể thấy được sá»± rá»™ng lá»›n cá»§a Trưá»ng An.
Dân số cá»§a thà nh Trưá»ng An chá»§ yếu phân bố ở ná»a thà nh phÃa bắc, trong đó dân số ở phưá»ng Sùng Nhân là nhiá»u nhất, những ngưá»i Trưá»ng An gốc sống Ä‘á»i Ä‘á»i kiếp kiếp ở đây, cho dù bây giá» không sống ở đây nữa, chỉ cần trong nhà còn chưa bị đổ nát, cÅ©ng nhất định có má»™t ngôi nhà ở trong phưá»ng nà y.
Phưá»ng Sùng Nhân gần vá»›i đưá»ng cổng cá»§a Hoà ng Thà nh, lại liên kết vá»›i chợ Äông, Äại Chu vẫn là thá»i Äại ÄÆ°á»ng, đô thà nh thiết láºp ở đây, có Tiến Tấu Viện cá»§a hai mươi mốt châu phá»§ Ä‘á»u được thiết láºp ở đây, những ngưá»i ở các tỉnh và o Kinh thà nh là m việc công, được tuyển và o Kinh thà nh đợi quan, tất cả Ä‘á»u táºp trung ở đây, lúc nà o cÅ©ng mở tiệc chiêu đãi, má»—i khi tá»›i đêm, những nÆ¡i khác Ä‘á»u yên tÄ©nh, nhưng ngoại trừ phưá»ng VÄ©nh Khang ra, phưá»ng Sùng Nhân nà y là náo nhiệt nhất, ồn à o đến táºn đêm, đèn Ä‘uốc sáng trưng.
Phá»§ đệ cá»§a cá»§a Triệu Quốc Công Trưởng Tôn Vô Kỵ và Thân Quốc Công Cao SÄ© Liêm cÅ©ng Ä‘á»u trong phưá»ng nà y, hai ngưá»i Ä‘á»u là nhân váºt trong ná»™i các ở Lăng Yên, má»™t ngưá»i đứng thứ nhất, má»™t ngưá»i đứng thứ sáu, nhưng công trạng lá»›n như thế cÅ©ng không thể đảm bảo bá»n há» cùng hưởng anh nhà n vá»›i nước, Trưởng Tôn Vô Kỵ bị Cao Tông Lý Trị ban chết, Cao SÄ© Liêm lúc đó đã chết, con trai cá»§a lão cÅ©ng bị liên lụy, bị giáng chức quan.
Trưởng Tôn Vô Kỵ là cáºu ruá»™t cá»§a Cao Tông Là Trị, Cao SÄ© Liêm lại là cáºu ruá»™t cá»§a Trưởng Tôn Vô Kỵ, là cáºu ngoại ruá»™t cá»§a Là Trị. Cao Tông lúc tuổi già lại phục hồi chức vị cho hai ngưá»i nà y, dù sao thì hai ngưá»i cÅ©ng đã chết, Võ Tắc Thiên không muốn vì thế mà trở mặt cãi nhau vá»›i Là Trị, liá»n để mặc không quan tâm.
Äá»i sau cá»§a hai ngưá»i kia tuy rằng may mắn khôi phục được chức vị cha truyá»n con nối, từ đó ngược lại lại trầm vô cùng, ru rú trong xó nhà , không dám can dá»± việc nước nữa, chỉ là m má»™t Quốc công gia thanh tÄ©nh vô vi, cÅ©ng bởi váºy tránh được việc gạt bá» chÃnh trị hết lần nà y đến lần khác.
Bây giá», trong má»™t phòng rá»™ng lá»›n ở nhà sau cá»§a phá»§ Thân Quốc Công, khó mà xuất hiện mưá»i mấy vị khách tụ táºp rầm rá»™.
Phòng lớn bố trà không xa hoa, nhưng lại rất sạch sẽ và thanh lịch.
Những ngưá»i khách không mặc trang phục gấm vóc, quần áo mà u sắc má»™c mạc, sạch sẽ thoải mái. Từ vị trà mà những vị khách nà y ngồi xuống mà nhìn, cà ng lá»™ ra má»™t chút cổ quái. Những ngưá»i khách nà y Ä‘a số là những ngưá»i già bảy tám mươi tuổi, thỉnh thoảng cÅ©ng có má»™t hai ngưá»i thanh niên trai tráng, nhưng thứ tá»± mà bá»n há» ngồi lại không có quy tắc nhất định.
Những ngưá»i nà y chưa chắc tất cả Ä‘á»u có tước vị, cÅ©ng không phải ngưá»i là m quan, váºy thì thứ tá»± ngồi nên dá»±a theo tuổi tác lá»›n nhá». Nhưng trên thá»±c tế lại không như váºy, má»™t văn sÄ© khoảng bốn mươi tuổi ngồi ở ghế thứ tư cá»§a bá» trên, còn ghế thứ sáu lại là má»™t thanh niên tuấn tú xem ra má»›i chừng hai mươi tuổi, thế nhưng những ngưá»i so le ngồi xuống hai bên trái phải Ä‘á»u là những lão già tóc trắng xóa, tháºt không biết bá»n há» ngồi dá»±a theo quy tắc nà o.
Những ngưá»i nà y Ä‘á»u là quỳ dưới đất mấy ngưá»i má»™t chiếu, cho dù là lão già tóc trắng xóa, Ä‘á»u là cổ thẳng tắp, sống lưng thẳng, ngồi vô cùng có sức sống, rõ rà ng bá»n há» từ nhỠđã chịu sá»± huấn luyện nghiêm khắc vá» việc ngồi nằm Ä‘i đứng, sá»›m đã trở thà nh thói quen. Cho nên lá»i nói hà nh động cá»§a bá»n há», từ trong xương cốt Ä‘á»u lá»™ ra vẻ tôn quý và ung dung.
Bá»n ngưá»i như váºy, đại Ä‘a số lại là những ngưá»i thưá»ng không hay Ä‘i lại bên ngoà i, cả thà nh Trưá»ng An đã rất khó tìm ra má»™t ngưá»i có thể nháºn ra toà n bá»™ những ngưá»i trong phòng, nếu như có thể tìm thấy má»™t ngưá»i có thể nháºn ra toà n bá»™, e là phải ngạc nhiên thán phục không ngừng, bởi vì những lão già , thanh niên và thiếu niên không đáng để mắt tá»›i ở đây đã táºp trung toà n bá»™ quản gia cá»§a những nhà quyá»n thế ở Quan LÅ©ng.
Những ngưá»i nà y tụ táºp cùng má»™t chá»—, mưu mô đương nhiên là chuyện lá»›n, nhưng trong ngoà i Cao phá»§, liên tiếp trong vòng ba con ngõ, toà n bá»™ Ä‘á»u bố trà trạm canh gác ngầm cá»§a bá»n há», đến má»™t con ruồi cÅ©ng đừng hòng bay và o trong được, sao có thể có ngưá»i nhìn thấy bá»n há» tụ táºp?
Xem ra bá»n hỠđã nói chuyện rất lâu, bây giỠđã đến lúc lặng im tạm thá»i.
Má»™t lát sau, má»™t lão già tóc bạc phÆ¡ ngồi ở ghế đầu cháºm rãi nói:
- Những năm gần đây, chúng ta vẫn luôn ná»— lá»±c đòi lại những thứ mất Ä‘i vốn thuá»™c vá» chúng ta! Äáng tiếc chúng ta hao tổn sức lá»±c, đã tổn thất má»™t đám ngưá»i trong khi tranh già nh, cho tá»›i nay vẫn không há» có kết quả.
Giá»ng nói cá»§a lão già rắn rá»i mà khà n khà n, nhưng không có ai dám coi lão như má»™t ngưá»i già không có sức lá»±c, giá»ng nói cá»§a lão vẫn có lá»±c như cÅ©, ánh mắt vẫn sắc bén như chim ưng như cÅ©.
Lão dùng ánh mắt lạnh lùng quét trái phải một cái, nhấn mạnh thêm:
- Äây là cÆ¡ há»™i chúng ta phục hưng, má»™t cÆ¡ há»™i khó có được. Có lẽ...là cÆ¡ há»™i cuối cùng cá»§a chúng ta! Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lão cÅ©ng không nói nhiá»u lắm, những ngưá»i ở đây Ä‘á»u là ngưá»i thông minh, má»i ngưá»i chắc cÅ©ng hiểu ý cá»§a lão. CÆ¡ há»™i nà y đã quan trá»ng vá»›i má»i ngưá»i như váºy, váºy thì cho dù là ai trong đó thu được lợi nhiá»u má»™t chút, ai thu được lợi Ãt má»™t chút, má»i ngưá»i Ä‘á»u nên toà n lá»±c ứng phó. Nếu như có ai vì Ä‘iá»u nà y mà phản đối lão, thì Ä‘á»u là kẻ thù chung cá»§a má»i ngưá»i.
Lão Thanh Äịch ngồi ở vị trà thứ hai ho nhẹ má»™t tiếng, cao giá»ng nói:
- Lão phu năm đó ngao du Äông Hải, từng tá»›i vùng ven biển đẹp như tiên cảnh, thấy ngưá»i ngư dân bắt cua. Cua có tám chân, lại có hai cà ng, những sá»t là m bằng cà nh liá»…u kia không há» mượn lá»±c bên ngoà i, cua có thể bò ra ngoà i.
Nhưng Ä‘iá»u kì lạ là , ngư dân lúc bắt con cua thứ nhất, phải Ä‘áºy lên cái mai phòng ngừa nó leo ra ngoà i, đợi đến lúc cua nhiá»u rồi, lại không cần phải Ä‘áºy nữa. Lão phu lúc ấy vẫn là thiếu niên, còn hiếu kỳ, liá»n Ä‘i thỉnh giáo ngư dân, ngư dân cưá»i: Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Con cua nà o muốn bò ra, tá»± có con khác vịn và o để bò ra, bá»n chúng không con nà o có thể bò ra ngoà i được. Lão phu quan sát cẩn tháºn, quả là thế!
Lão nói tá»›i đây, âm thanh đột nhiên ngừng lại, cưá»i cưá»i nói:
- à cá»§a Vi Công, ta nghÄ© má»i ngưá»i Ä‘á»u hiểu. Hi vá»ng má»i ngưá»i có thể từ bá» thà nh kiến, từ bá» lợi Ãch cá»§a bản thân, dốc sức toà n bá»™ cho hi vá»ng chung cá»§a chúng ta! Ai muốn là m con cua khiến má»i ngưá»i không ai leo ra ngoà i nổi...
Lão cưá»i ha ha hai tiếng, trong âm thanh có và i phần tiêu Ä‘iá»u:
- Váºy thì đó... chÃnh là kẻ địch chung cá»§a chúng ta!
19.08.2014
Chương 566-568
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 566: Quy củ với nà ng chỉ là đồ bỠđi
Dương Phà m cháºm rãi bước và o nhà sau cá»§a phá»§ công chúa, đưa mắt nhìn quanh, hoặc là xanh ngắt, hoặc là xanh tươi, khắp nÆ¡i Ä‘á»u là cây tỠđằng quấn quanh, cây cá» tươi tốt, thỉnh thoảng có con báo hoặc con sóc nhảy ra khá»i bụi cá», cÅ©ng không sợ ngưá»i, chỉ là đứng bên đưá»ng, trừng đôi mắt Ä‘en long lanh nhìn ngươi, đầy vẻ hoang dã.
Äây là má»™t cảnh tượng rất kì lạ, A Nô và Tiểu Man Ä‘á»u thÃch dá»n dẹp sân gá»n gà ng ngăn nắp, cho dù là má»™t khóm Tu trúc, má»™t gốc hoa tươi, các nà ng Ä‘á»u muốn sắp xếp theo thiết kế cá»§a riêng mình, khiến cho sân lúc nà o cÅ©ng đầy ắp hÆ¡i thở cá»§a sá»± sống. Còn Thái Bình công chúa lại hoà n toà n ngược lại, nà ng thÃch để má»i thứ phát triển tá»± nhiên.
Có lẽ Ä‘iá»u nà y có liên quan đến môi trưá»ng sống hoà n toà n không giống nhau cá»§a bá»n há». Tiểu Man và A Nô Ä‘á»u là từ nhỠđã mất cha mẹ, chịu đủ ná»—i khổ cá»±c lang thang vất vưởng, cho nên các nà ng quý trá»ng tất cả má»i thứ có được, chỉ cần thuá»™c vá» các nà ng, thì các nà ng Ä‘á»u thÃch chăm sóc cẩn tháºn, sắp xếp theo ý cá»§a mình.
Còn Lý Lệnh Nguyệt thân là công chúa cao quý, từ nhỠđã bị trói buá»™c má»i thứ, cho nên nà ng đặc biệt khát khao tá»± do, khát khao không có gì trói buá»™c. Äừng thấy Thái Bình công chúa tÃnh nóng như lá»a, Thượng Quan Uyển Nhi dịu dà ng như nước mùa xuân, nhìn từ Ä‘iểm nà y, tháºt ra hai bá»n há» giống nhau.
Mặc dù khuê phòng cá»§a Thượng Quan Uyển Nhi trong cung được bố trà đúng lá»… nghi phép tắc, nhưng bởi vì cho dù là khuê phòng cá»§a nà ng, cÅ©ng là trong hoà ng cung đại ná»™i, cÅ©ng bị trói buá»™c cá»§a quy cá»§. Còn lúc nà ng ngao du Long Môn, trong lúc má»™t mình quanh quẩn sÆ¡n thá»§y, thả mặc tâm tình cá»§a nà ng, những gì bá»™c lá»™ ra má»›i chÃnh là cách nghÄ© tháºt sá»± cá»§a nà ng. Nà ng cÅ©ng khao khát tá»± do, khát khao cuá»™c sống không bị rà ng buá»™c. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dương Phà m cÅ©ng không biết tại sao lúc nhìn thấy cảnh tượng trong vưá»n đầy tÃnh hoang dã nà y, đột nhiên nhá»› tá»›i sá»± khác nhau giữa bốn ngưá»i nữ tá». Lúc hắn thu ánh mắt khá»i má»™t bụi cúc dại sắp nở, liá»n nhìn thấy má»™t Ä‘oa mẫu đơn diá»…m lệ Ä‘ang nở rá»™, má»m rá»§ xuống phÃa hắn.
“Quần tha lục phúc tương giang thủy
Äố sát tân trán thạch lưu hoa
Tà váy đỠrá»±c tung bay, tấm lụa trắng bó chân bên trong váy má»m mại, là m tôn lên đôi chân dà i thẳng tắp.
Äây là Thái Bình, đến những cô gái bình dân cÅ©ng chú ý cưá»i không lá»™ răng, Ä‘i không lá»™ váy, thế nhưng quy cá»§ đối vá»›i nà ng - công chúa Äại ÄÆ°á»ng Là Lệnh Nguyệt lại chỉ là đồ bá» Ä‘i.
Trong sân có thị nữ cÅ©ng có thái giám, nhưng bá»n há» sá»›m đã quen vá»›i tác phong nà y cá»§a chá»§ nhân, coi như không nhìn thấy. Nhưng Dương Phà m nhìn thấy cảnh nà y giống như là đi ăn trá»™m, nhìn ngang nhìn dá»c liên tục, những thị nữ thái giám nà y Ä‘á»u rất thông minh, vừa nhìn thấy Dương Phà m lúng túng, láºp tức khôn khéo quay ngưá»i, biến mất rất nhanh.
- Nhị lang!
Thái Bình mái tóc dà i bay bay, vui vẻ chạy nhà o và o lòng Dương Phà m, Dương Phà m bất giác ôm lấy cÆ¡ thể má»m mại cá»§a nà ng, mái tóc dà i cá»§a nà ng lúc nà y má»›i chầm cháºm rÆ¡i trên cánh tay cá»§a Dương Phà m.
Từ lúc hai ngưá»i tâm sá»± ở trấn Thiết Môn, ý nguyện cá»§a Thái Bình công chúa được thá»a mãn, đáng tiếc ngà y tiếp theo Dương Phà m má»™t mình Ä‘i vá» phÃa nam, hai ngưá»i căn bản không có cÆ¡ há»™i chà ng chà ng thiếp thiếp, Thái Bình đà nh phải kìm nén tương tư đầy ắp, Ä‘au khổ chịu đựng đến hôm nay. Bây giá» vừa nhìn thấy Dương Phà m, ná»—i nhá»› kìm nén bao ngà y trà n dâng như đê vỡ, má»™t khi bá»™c lá»™ ra thì không thể thu lại.
Thái Bình dùng tất cả sức lá»±c cá»§a mình, ôm chặt lấy ngưá»i Dương Phà m, hồi lâu sau, nà ng má»›i cháºm rãi buông Dương Phà m ra. Äôi lông mà y mở to má»™t cách lẳng lÆ¡, trong đôi mắt sáng là niá»m yêu nhá»› triá»n miên:
- Nhị lang, cuối cùng thì chà ng cũng vỠrồi!
- Ừ! Ta... Ta vỠrồi!
Dương Phà m nhìn thấy niá»m vui sướng từ trong đáy lòng nà ng, cảm nháºn được tình cảm sâu nặng cá»§a nà ng, trong lòng không khá»i dâng lên má»™t ná»—i xúc động mÆ¡ hồ, vì váºy hắn trước nay vốn khéo ăn khéo nói, cuối cùng cÅ©ng chỉ có thể nói má»™t câu ngốc nghếch.
Thái Bình công chúa mắt cÅ©ng cưá»i, lông mà y cÅ©ng cong, nhẹ nhà ng nắm lấy bà n tay cá»§a Dương Phà m, ngá»t ngà o nói:
- Nà o, nhanh đến phòng ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, chúng ta nói chuyện!
Dương Phà m không há» cỠđộng, chỉ cưá»i gượng:
- Công chúa, Hồ Ngá»± sá» và Tôn lang trung vẫn còn Ä‘ang đợi ở tiá»n sảnh.
- Hả!
Thái Bình bừng tỉnh, chun chun cái mũi tỠvẻ không vui:
- Hai cái tên đáng ghét nà y đến là m gì chứ?
Dương Phà m cưá»i gượng, những lá»i không có đạo lý nà y, hắn ngoà i cưá»i gượng ra còn có thể nói gì.
Thái Bình trong chá»›p mắt hiểu ra, cưá»i rạng rỡ nói:
- Váºy... Chà ng Ä‘i theo ta, ta không thể bá»™ dạng nà y mà đi gặp bá»n hỠđược!
Dương Phà m do dự nói:
- Công chúa rá»a mặt thay quần áo, ta có vẻ không tiện... Hay là ta đợi ở bên ngoà i!
Thái Bình nghiêng đầu cưá»i vá»›i hắn:
- ChÃnh là muốn cho chà ng xem, không được sao?
Dương Phà m chần chỠnói:
- Nhưng nà ng... Bên cạnh nà ng có rất nhiá»u ngưá»i...
Thái Bình cưá»i khúc khÃch, đôi mắt cưá»i liếc hắn, cưá»i nhạo:
- Lúc không có ai ở đây, chà ng to gan hÆ¡n tất cả má»i ngưá»i, là sao? Bên cạnh ta có má»™t ả thị nữ má»™t tên ngưá»i hầu, chà ng liá»n sợ rồi sao?
Nà ng kéo tay Dương Phà m, không để hắn giải thÃch đã quay Ä‘i:
- Yên tâm Ä‘i! Bá»n há» Ä‘á»u là từ nhỠđã hầu hạ bên cạnh ta, không cần trốn tránh chuyện gì cả!
Äây là lá»i nói tháºt, những chuyện riêng tư như sinh hoạt vợ chồng trong những gia đình già u có Ä‘á»u không tránh ngưá»i bên cạnh, những nha hoà n thị tỳ kia phải ở bên cạnh bưng trà rót nước, hầu hạ khăn ướt, có lúc còn là m má»™t số việc giúp vui, chá»§ nhân sá»›m đã quen coi bá»n há» như những đồ váºt chứ không phải là con ngưá»i độc láºp.
Nhưng Dương Phà m nà o có thể quen được, bị nà ng kéo và o trong phòng, hắn không tự nhiên.
Hồ Ngự sỠvà Tôn lang trung ngồi trong sảnh đợi, bước thong thả đợi, nói chuyện tán gẫu đợi, đợi đợi đợi à ...
Chuyện tình yêu cá»§a Dương Phà m và Thái Bình công chúa, hai ngưá»i bá»n há» sá»›m đã nghe nói qua, vì váºy Thái Bình công chúa chỉ truyá»n má»™t mình Dương Phà m và o sân sau gặp mặt, bá»n há» cÅ©ng cảm thấy là lẽ đương nhiên. Bây giỠđợi lâu như váºy rồi không thấy hai ngưá»i Ä‘i ra, bá»n há» cÅ©ng vẫn cảm thấy là lẽ đương nhiên. Thế nên, hai ngưá»i cứ đợi mãi, đợi như má»™t lẽ đương nhiên...
※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※※※※
Hội nghị trong phủ Thân Quốc Công vẫn đang tiếp tục.
Chuyện mà bá»n há» bà n bạc, vá»›i tin tức mà Thái Bình công chúa vừa má»›i nháºn được là cùng má»™t chuyện:
- Triá»u đình se có má»™t số lượng lá»›n các chức quan bị trống!
Tấn công đám ác quan Ngự sỠđà i?
Lòng dạ và hoà i bão của Trương Giản Chi chẳng lẽ lại chỉ có một chút như thế.
Trương Giản Chi cÅ©ng là háºu duệ thế gia, ông là háºu nhân cá»§a Lưu Hầu Trương Lương đầu thá»i Hán.
Tổ phụ cá»§a Trương Lương đã từng đảm nháºn chức Tướng Quốc Hà n Quốc NgÅ© Äại thá»i kỳ Chiến Quốc, Trương Lương sau khi láºp nên chiến công hiếm có cho giang sÆ¡n nhà Hán, con ông được nương nhá» tổ phụ, ngà y cà ng lá»›n mạnh, từ triá»u Hán đến triá»u ÄÆ°á»ng, háºu duệ cá»§a Trương Lương có hÆ¡n hai mươi ngưá»i đảm nhiệm chức Tể tướng hoặc là những chức quan tương đương vá»›i Tể tướng. Trương gia, từ Chiến Quốc đến bây giá», và còn đến sau nà y, Ä‘á»u là má»™t gia đình Tể tướng. Kết quả những trong những háºu nhân được truyá»n xuống lại có mưá»i phái nhánh địa vị xã há»™i cao. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trương Giản Chi chÃnh là xuất thân trong mưá»i nhánh có địa vị xã há»™i cao trong háºu duệ Tương Dương Trương Thị. Äừng thấy Trương Giản Chi nói ná»—i hại cá»§a ác quan nghiêm trá»ng như váºy, nhưng thá»§ Ä‘oạn Ä‘au đầu thì chữa đầu, Ä‘au chân thì chữa chân không phải là kế sách lâu dà i, cho nên mục Ä‘Ãch chá»§ yếu cá»§a Trương Giản Chi không phải là chỉnh đốn lại lÅ© ác quan nà y.
Ngươi hôm nay tốn sức trừ bá» Ngá»± sỠđà i, ngà y mai chỉ cần Hoà ng Äế cảm thấy cần thiết, bà ta có thể trong má»™t sá»›m tối thiết láºp lại má»™t Ngá»± sỠđà i, Hoà ng đế vÄ©nh viá»…n không thiếu “nhân tà iâ€, bà ta cần nhân tà i gì, cho dù đã giết sạch cả triá»u đình, cÅ©ng có thể vÆ¡ vét cả đám trong dân gian.
Trong lòng những quan viên kiên quyết bảo vệ Lý phái như Trương Giản Chi, Võ Tắc Thiên là vua cướp ngôi, không vững tâm, duy chỉ có trá»ng dụng ác quan, ná»—i hại cá»§a ác quan vÄ©nh viá»…n không thể xóa bá», muốn cho thiên hạ thái bình, duy chỉ có hoà n lại chÃnh trị cho Là Thị. Muốn thá»±c hiên khát vá»ng cá nhân cá»§a ông, lưu danh sá» xanh, chấn hưng danh vá»ng tổ tiên, cÅ©ng chỉ có láºp đại công khôi phục ngai và ng nhà Lý.
Ngá»± SỠđà i có ý đồ “nuôi thổ phỉ để nâng cao bản thânâ€, đặt Ä‘iá»u phản loạn ở phÃa nam, cùng vá»›i Dương Phà m Ä‘i ngăn chặn, những chuyện nà y cố nhiên không nằm trong kế hoạch và dá»± liệu cá»§a bá»n chúng, nhưng cÅ©ng vì bởi vì bá»n chúng sá»›m đã có chà hướng, má»›i có thể nghÄ© tá»›i lợi dụng ảnh hưởng cá»§a chuyện nà y để khuếch đại ảnh hưởng cá»§a chuyện nà y lên, tiến tá»›i đạt mục Ä‘Ãch cá»§a bản thân.
Kế hoạch nà y quả nhiên thà nh công.
Sau khi Võ Tắc Thiên cướp lấy ngôi vị, để cá»§ng cố giang sÆ¡n, chưa hỠđộng chạm đến trấn thá»§ biên châu không há» có mối Ä‘e há»a, còn những ngưá»i chưa bị bà ta động đến, hoà n toà n là những ngưá»i tầm thưá»ng vô vi, những tướng lÄ©nh và quan viên răng Ä‘en bình thưá»ng có năng lá»±c tháºt sá»± ngược lại bị bà ta đỠphòng, gạt bá» từng ngưá»i má»™t.
Bây giá» giang sÆ¡n cá»§a bà ta đã ổn định, lại xuất hiện việc như thế nà y, Võ Tắc Thiên tháºt sá»± muốn nhân cÆ¡ há»™i nà y thanh là những địa phương nà y, triệt tiêu má»™t lượt những viên chức tầm thưá»ng nắm quyá»n lá»±c, không có mưu lược. Mà điá»u nà y, lại chÃnh là ý cá»§a những thế gia.
Thế lá»±c cá»§a thế gia chá»— nà o cÅ©ng nhúng tay và o, trừ con cháu háºu duệ cá»§a gia đình bá»n há» ra, còn có những ngưá»i thông qua quan hệ thông gia, đà o tạo, dìu đỡ được bá»n há» lôi kéo và o thế lá»±c cá»§a nhà mình, là m Hoà ng đế không thể vứt bá» tất cả những thế gia vá»ng tá»™c không dùng được.
Võ Tắc Thiên mặc dù chèn ép thế gia, nhưng đến những Tể tướng bên cạnh bà ta, Ä‘iá»u tra trong tổ tiên, trong mưá»i ngưá»i thì sáu bảy ngưá»i là háºu nhân thế gia, cà ng không phải nói đến trong nha môn thấp hÆ¡n má»™t báºc đầy rẫy bao nhiêu đệ tá» thế gia. Chỉ chẳng qua chÃnh sách chèn ép cá»§a Võ Tắc Thiên vẫn là cao kiến có hiệu quả, những thế gia đó không muốn nâng má»™t ngưá»i nữ tá» lên là m đế, háºu quả đối nghịch chÃnh là khó mà có thêm sức mạnh để lên cao hÆ¡n.
Sá»± việc lần nà y, đã cho bá»n há» má»™t cÆ¡ há»™i tuyệt vá»i, nếu như từ đầu đến cuối hiệu quả đã nhá» bé, bá»n há» liá»n tiến hà nh từ đầu đến cuối, từ ngoà i thẩm thấu theo đưá»ng cong. Dá»±a và o quan hệ và mạng lưới ở má»i nÆ¡i cá»§a bá»n chúng, chỉ cần có thể để cho con cháu thuáºn lợi là m quan, bá»n há» liá»n nắm chắc trong vòng mấy năm nà y, khiến cho con cháu là m quan ở biên châu thông qua thăng chức hoặc chuyển ngang, dần dần tiến và o triá»u đình.
Kế hoạch khổng lồ nà y má»™t khi thà nh công, những mục tiêu và là tưởng cà ng dá»… dà ng hÆ¡n nhiá»u. Nhưng thiên hạ không phải chỉ có má»™t nhánh quý tá»™c SÆ¡n Äông, nếu như bá»n há» có sức mạnh có thể thao túng tất cả, sá»›m đã có thể quyết định hưng phế cá»§a Hoà ng đế, hà tất phải tốn công tốn sức như váºy?
Võ Thừa Tá»±, Võ Tam Tư lần lượt thống lÄ©nh táºp Ä‘oà n Võ Thị, táºp Ä‘oà n Lý Thị cá»§a Thái Bình công chúa, táºp Ä‘oà n trai lÆ¡ cá»§a Trương Dịch Chi và Trương Xương Tông, còn táºp Ä‘oà n quý tá»™c SÆ¡n Äông, táºp Ä‘oà n quý tá»™c Quan LÅ©ng, còn có má»™t số đại thần có quyá»n lá»±c lá»›n trong tay cÅ©ng muốn nhân cÆ¡ há»™i nà y mở rá»™ng thá»±c lá»±c cá»§a bản thân mình.
Miếng bánh ngá»t lá»›n nà y, ngưá»i nà o cÅ©ng muốn chia, phần tốt là m sao rÆ¡i hết và o tay quý tá»™c SÆ¡n Äông được.
Há»™i nghị lần nà y, chÃnh là má»™t lần giãy chết cá»§a các quý tá»™c Quan LÅ©ng Ä‘ang dần dần suy bại.
Gia chá»§ Liá»…u Thị Hà Äông vừa má»›i lấy con cua ra là m và dụ nói xong câu, nhìn thấy má»i ngưá»i yên lặng không nói gì, liá»n liếc mắt nhìn ngưá»i thanh niên dung mạo thanh tú ngồi ở ghế thứ sáu, mở miệng há»i:
- Äá»™c Cô nghÄ© như thế nà o?
Chương 567: Quan và nữ nhân biết diễn trò
Äá»™c Cô tên là Äá»™c Cô VÅ©, bởi vì tổ phụ không trưá»ng thá», thân là cháu ruá»™t cả, y tuổi nhỠđã trở thà nh trưởng cá»§a má»™t tá»™c. Nhưng ngưá»i nà y mặc dù nhá» tuổi, bản lÄ©nh lại rất cao. Mấy năm nay Äá»™c Cô Thị giấu kÃn tà i năng, không cầu có hà nh động trên chÃnh đà n, vừa may tránh được những đợt tranh già nh chÃnh trị, bảo toà n thá»±c lá»±c cá»§a Äá»™c Cô Thị.
Äá»™c Cô Gia mấy năm nà y chuyên chú và o thôn tÃnh thổ địa, kinh doanh lương thá»±c, dần dần trở thà nh địa chá»§ lá»›n thứ nhất thứ hai và ngưá»i bán lương thá»±c lá»›n nhất trong khu vá»±c Quan Trung, có lương thá»±c trong tay cÅ©ng chÃnh là má»™t loại thá»±c lá»±c, bất luáºn là thá»i loạn hay là thá»i thịnh, ai cÅ©ng không thể rá»i khá»i bá»n há». Äá»™c Cô Thị từ đó mà có thá»±c lá»±c không thể coi thưá»ng trên quan trưá»ng.
Bất kể là lúc trước quyết tâm rá»i khá»i quan trưá»ng, từ đó tránh khá»i những kiếp nạn chÃnh trị, hay là bây giá» khuếch trương bản lÄ©nh giống như xuân vá» hoa nở, băng mất tuyết tan má»™t cách tá»± nhiên, thoát khá»i tai nạn giống như có thần phù trợ, những chuyện nà y chÃnh là những chuyện xảy ra trong những năm Äá»™c Cô VÅ© đảm nháºn gia chá»§ Äá»™c Cô Thị.
Bởi thế tuổi cá»§a y tuy rằng nhá», nhưng lại không ai dám coi thưá»ng y. Äá»™c Cô VÅ© không phải là má»™t ngưá»i nhanh trÃ, lúc qua lại vá»›i ngưá»i khác thỉnh thoảng còn vụng miệng, nhưng y có trà tuệ, tất cả má»i việc chỉ cần qua hắn tỉ mỉ cân nhắc má»™t lượt, nhất định tÃnh toán không bá» sót, bởi váºy gia chá»§ Liá»…u gia có tuổi tác lá»›n như thế, cÅ©ng không nhịn được phải há»i ý kiến cá»§a y.
- Vãn bối cho rằng, muốn chia quả đà o, bây giỠnói vẫn còn quá sớm!
Äá»™c Cô VÅ© nhe rằng cưá»i, bình tÄ©nh đáp lại:
- Bây giá» chúng ta nên tranh thá»§ cho kịp thá»i cÆ¡, đầu tiên là giúp triá»u đình kéo và i ngưá»i xuống ngá»±a, như váºy sau nà y má»›i có cà ng nhiá»u vị trà có thể chá»n lá»±a, cà ng nhiá»u quả đà o có thể chia, chúng ta nói lý vá»›i SÆ¡n Äông thế gia cÅ©ng lẽ thẳng khà hùng!
- Ừ!
Gia chá»§ Vi Thị đứng đầu khen ngợi gáºt đầu:
- Cô Äá»™c tuổi tác tuy rằng nhá», kiến thức cÅ©ng không Ãt. ChÃnh là đạo lý nà y. Cho nên, bây giá» các vị không cần phải nghÄ© đến tranh già nh phần tốt, chúng ta nên táºp trung lá»±c lượng, tạo ra cà ng nhiá»u vị trà trống hÆ¡n. Vị trà trống nhiá»u rồi, má»i ngưá»i cÅ©ng không cần phải tổn thương hòa khÃ. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Gia chủ Liễu Thị tán thà nh nói:
- Chư vị nếu như không có cách nghÄ© nà o khác, váºy bây giá» quay vá», má»i ngưá»i phát động lá»±c lượng cá»§a gia tá»™c mình, lợi dụng cÆ¡ há»™i nà y, già nh được cÆ¡ há»™i lá»›n hÆ¡n, bắt đầu hà nh động Ä‘i!
Má»i ngưá»i Ä‘á»u lÅ© lượt đứng dáºy, chắp tay hà nh lá»… vá»›i Vi Lão Äầu và chá»§ nhân ở đây Thân Quốc Công, vừa châu đầu ká» vai bà n bạc vừa rá»i Ä‘i.
Xe ngá»±a cá»§a bá»n há» dừng trong sân rá»™ng rãi cá»§a phá»§ Thân Quốc công, Cô Äá»™c VÅ© rá»i khá»i phòng khách, Ä‘i đến trước xe cá»§a mình, phu xe láºp tức đặt bà n đạp, nói nhá» và o tai y:
- A lang, vừa má»›i nháºn được tin tức, Dương Phà m đã đến Trưá»ng An!
- Hả?
Trên mặt Äá»™c Cô VÅ© lá»™ ra nét cưá»i đầy suy tư, nói:
- Hắn tháºt sá»± đến Trưá»ng An rồi sao? Ha ha, ngưá»i nà y không ngá» lại không quay vá» Lạc Dương... Quả nhiên... Không ngoà i dá»± Ä‘oán, không ngoà i dá»± Ä‘oán...
Äá»™c Cô VÅ© suy nghÄ© má»™t lát, liá»n mỉm cưá»i:
- Äi! Chúng ta Ä‘i phá»§ Bùi đại nương, ôm cây đợi thá»!
...
Tôn Vũ Hiên và Hồ Nguyên Lễ đợi ở trong phòng rất lâu, rất lâu...
Thái Bình công chúa cuối cùng cÅ©ng xuất hiện, vinh quang tá»a sáng, xinh đẹp rạng ngá»i giống như... má»™t tân nương vừa trải qua má»™t tráºn tưới nước mưa.
Vì thế, hai ngưá»i không hẹn mà gặp liếc mắt nhìn Dương Phà m má»™t cái, ánh mắt có chút suy tư, trong ánh mắt cÅ©ng có trêu chá»c, có hâm má»™, cà ng có khâm phục.
Dương Phà m không biết phải là m sao, hắn chẳng là m gì cả, đúng là chẳng là m gì cả, hắn chỉ là ngồi ở đó, nhìn Thái Bình công chúa vui vẻ trang Ä‘iểm, cuối cùng nà ng ra vẻ ngây thÆ¡ cầu khẩn, vì nhanh chóng là m cho vị Công chúa Ä‘iện hạ nà y Ä‘i gặp khách ở tiá»n sảnh, má»›i bất đắc dÄ© nhấc bút kẻ lông mà y, vẽ vẽ mấy nét mang tÃnh tượng trưng trên khuôn mặt Ä‘ang mỉm cưá»i và nhắm mắt cá»§a nà ng, lại chân tay vụng vá» cà i trâm và o tóc cho nà ng.
Hết rồi! Hắn đúng là chỉ là m má»™t chút chuyện đó, nhưng nhìn ánh mắt kỳ dị cá»§a hai tên thô tục nà y, sao có vẻ như hắn vừa xảy ra chuyện gì má»›i công chúa váºy?
Quá coi thưá»ng ngưá»i khác rồi, lúc nà y má»›i có chút thá»i gian, Dương đại quan nhân hắn sao có thể quăng mÅ© cởi giáp được? Nếu như hắn toà n lá»±c là m, bây giá» Lệnh Nguyệt cô nương Ä‘i lại còn là vấn Ä‘á», còn có thể Ä‘i uyển chuyển như mèo được hay sao? Dương lang trung không có cách nà o giải thÃch, đà nh ngẩng đầu ưỡn ngá»±c, cố gắng là m ra vẻ không thẹn vá»›i lương tâm.
Dương Phà m chợt phát hiện, nữ nhân trá»i sinh đã biết diá»…n kịch.
Má»›i vừa rồi Lệnh Nguyệt trong khuê phòng còn ngây thÆ¡, cưá»i ngá»t ngà o lẳng lÆ¡, bây giá» quay ngưá»i má»™t cái đã biến thà nh công chúa thiên gia ngồi tÃt trên cao, cao quý vô cùng.
Nà ng bước Ä‘i nhẹ nhà ng mà xinh đẹp, dáng ngưá»i tao nhã mà cao quý, nụ cưá»i Ä‘iá»m tÄ©nh mà ung dung, lúc chầm cháºm bước và o trong phòng, không cần nói đến tà váy không động Ä‘áºy, đến những hạt minh châu cà i trên búi tóc cÅ©ng không há» lay động.
Trong quá trình tiếp kiến Hồ Nguyên Lá»… và Tôn VÅ© Hiên cÅ©ng không thể bắt bẻ, bất luáºn là thái độ hay là lá»i nói, Ä‘á»u hòa nhã dá»… gần, khiến ngưá»i ta như được tắm gió xuân, lại trong nho nhã lá»… độ vẫn duy trì được sá»± tôn quý và tao nhã cá»§a má»™t vị công chúa Hoà ng gia, đúng là má»™t vị phu nhân xinh đẹp bước ra khá»i phòng.
Dương Phà m bá»—ng nhiên lại phát hiện, Tôn VÅ© Hiên và Hồ Nguyên Lá»… cÅ©ng rất biết diá»…n kịch, vừa nãy bá»n há» còn nhìn vá» phÃa mình vá»›i ánh mắt thô tục, nhưng khi đối diện vá»›i công chúa Ä‘iện hạ, lá»i nói cá» chỉ cá»§a bá»n há» cÅ©ng không thể bắt bẻ, giống y như má»™t quân tá». Nữ nhân sinh ra đã biết diá»…n kịch, ngưá»i là m quan lâu năm, không thể không biết diá»…n kịch.
Thái Bình công chúa và bá»n ngưá»i Tôn VÅ© Hiên, Hồ Nguyên Lá»… gặp nhau, sẽ không để cho Dương Phà m má»™t mình ở cùng vá»›i nà ng nữa. Thái Bình công chúa là m việc công, quan tâm bá»n há» lần nà y Ä‘i phÃa nam là m nhiệm vụ như thế nà o, nói và i tiếng vất vả vá»›i bá»n há», lại há»i nÆ¡i mà bá»n há» sẽ ở đã được sắp xếp ổn thá»a chưa, ước chừng ngà y trở vá» Lạc Dương, bá»n ngưá»i Dương Phà m phải cáo biệt.
Thái Bình công chúa biết bây giá» không phải là lúc quấn quýt lang quân, hÆ¡n nữa Tiểu Man cÅ©ng đã có bầu, Dương Phà m theo lý nên Ä‘i thăm nương tá», đà nh lưu luyến không rá»i tiá»…n bá»n há» rá»i Ä‘i. Äến lúc đó, kịch cá»§a Thái Bình công chúa cuối cùng cÅ©ng không thể diá»…n nổi nữa, lúc tiá»…n Dương Phà m đến dưới báºc, Thái Bình công chúa không kìm nén được, khẽ kéo vạt áo cá»§a Dương Phà m Ä‘i sau cùng, nói nhá»:
- Lần nà y Lang quân đi, lúc nà o mới quay vỠthăm ta?
Hồ Nguyên Lá»…, Tôn VÅ© Hiên và Mã Kiá»u chỉ má»›i bước xuống báºc thang được ba bước, tiếng nói nà y tuy rằng nhá», nhưng ba ngưá»i sao lại không nghe thấy? Chỉ là , bá»n thái giám và thị nữ phÃa sau Thái Bình công chúa giả vá»i không nghe thấy, ba ngưá»i Hồ Nguyên Lá»… đà nh giả vá» không nghe thấy.
Tôn VÅ© Hiên Ä‘ang muốn quay ngưá»i lại má»i công chúa dừng bước, đã quay hÆ¡n ná»a ngưá»i rồi, nghe thấy câu nói nà y cá»§a Thái Bình công chúa, Tôn VÅ© Hiên đứng hẳn ngưá»i lại, chau mà y, cố gắng quan sát bốn góc đình nhá»n hoắt tinh xảo ở trước mặt, dưá»ng như trên góc đình bá»—ng nhiên nở má»™t đóa hoa. Hồ Nguyên Lá»… thì lại đứng quay lưng vá» phÃa Công chúa, chỉnh quần áo, kéo vạt áo, vuốt tay áo, động tác cháºm chạp vô cùng. Chỉ có Mã Kiá»u là vẫn đứng thẳng ở đó, nghiêm trang như cá»™t cá», giữ bản sắc cá»§a má»™t quân nhân.
Dương Phà m vẫn chưa quen được nói những lá»i riêng tư trước nÆ¡i đông ngưá»i, hắn mất tá»± nhiên ho lên má»™t tiếng, tá»± lừa dối mình mà cao giá»ng nói:
- Công chúa Ä‘iện hạ xin dừng bước, chúng thần xin cáo lui. Äợi thu xếp ổn thá»a, chúng thần sẽ đến thỉnh an công chúa Ä‘iện hạ!
Thái Bình cưá»i, cưá»i ngá»t ngà o!
Một đóa mẫu đơn cao quý và duyên dáng khi nở rộ sẽ là cảnh tượng như thế nà o?
Nhan sắc diá»…m lệ không gì sánh được, khiến ngưá»i ta vừa nhìn thấy đã rung động, Dương Phà m không dám nhìn thẳng, nhưng lợi cho Mã Kiá»u, bá» lỡ hôm nay, y sao có thể nhìn thấy bá»™ dạng cá»§a má»™t cô gái trẻ xinh tươi duyên dáng như thế. Vốn dÄ©, y chỉ đứng thẳng, bây giỠđến ánh mắt cÅ©ng thẳng rồi.
Vừa ra khá»i phá»§ đệ, Mã Kiá»u láºp tức nắm lấy cánh tay Dương Phà m, ghé và o tai hắn, xúc động nói:
- Phà m ca, hai ngưá»i chúng ta không hổ là huynh đệ tốt!
- A, sao huynh lại nói váºy?
Mã Kiá»u nói:
- Ngay cả Công chúa mà ngươi ...................... cÅ©ng Ä‘á»u long trá»i lở đất mà trá»™m nha!
※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※※※※※※
Nhà cá»§a Bùi đại nương gia ở phưá»ng Äôn Hoa, nói chÃnh xác thì tòa phá»§ đệ nà y gá»i là phá»§ Công Tôn.
Lúc Dương Phà m má»™t mình cưỡi ngá»±a Ä‘i vá» phÃa nam, do bá»n ngưá»i Hồ Nguyên Lá»… và Tôn VÅ© Hiên há»™ tống Thái Bình công chúa đến Trưá»ng An, bá»n há» sau khi đưa Thái Bình công chúa đến chá»— ở phưá»ng VÄ©nh Khang xong, tiếp đó liá»n há»™ tống Tiểu Man đến phưá»ng Äôn Hoa, cho nên bá»n há» biết Ä‘oạn đưá»ng nà y.
Tuy nhiên lần nà y bá»n hỠđương nhiên không cần phải quấy rầy vợ chồng ngưá»i ta gặp gỡ, vì váºy chỉ là chỉ đưá»ng cho Dương Phà m, Ä‘oà n ngưá»i liá»n Ä‘i gặp Trưá»ng An lệnh Liá»…u Tuần Thiên. Bá»n há» hÆ¡n ba trăm ngà y, ngưá»i ăn ngá»±a uống, đương nhiên là phải do vị Trưá»ng An lệnh nà y sắp xếp.
Trượng phu cá»§a Bùi đại nương tên Công Mão Tôn Bất Phà m, chỉ có Ä‘iá»u biết sÆ¡ sÆ¡ cưỡi ngá»±a bắn cung, không hiểu quyá»n thuáºt. Phu nhân cá»§a lão, Bùi đại nương là em ruá»™t cá»§a quân sứ Bắc Bình Long Hoa – Bùi Mân Bùi Äại tướng quân, kÄ© thuáºt kiếm gia truyá»n, bà vô cùng tinh thông. Công Tôn Bất Phà m chỉ là má»™t gia đình quan lại giữ lá»… nghi phép tắc trong thà nh Trưá»ng An, danh tiếng không nổi, ở bên ngoà i chỉ có phu nhân và con gái cá»§a lão là nổi tiếng.
Ngưá»i Quan Trung võ giá»i, Trưá»ng An nhiá»u thiếu hiệp, chuyện Bùi đại nương và Công Tôn cô nương kiếp pháp xuất chúng cÅ©ng không cần phải che giấu, thanh danh được truyá»n bởi miệng cá»§a má»i ngưá»i, tá»± nhiên truyá»n đến thà nh Trưá»ng An không ai không biết.
Dương Phà m Ä‘i theo địa chỉ mà bá»n Mã Kiá»u chỉ cho hắn, thúc ngá»±a nhanh chóng chạy thẳng đến phưá»ng Äôn Hoa.
ÄÆ°á»ng trong phưá»ng Äôn Hoa vô cùng rá»™ng rãi, không chỉ là những con đưá»ng ngã tư rá»™ng rãi bằng phẳng, những ngõ ngách uốn khúc và o trong nhà cÅ©ng cá»±c kỳ rá»™ng, so vá»›i những ngõ nhá» hẹp trong thà nh Lạc Dương, đúng tháºt là có thể gá»i là đưá»ng lá»›n.
ÄÆ°á»ng Ä‘á»u là đầm đất, má»™t khi mưa bão, đưá»ng lầy lá»™i vô cùng, không thể Ä‘i lại được. Lúc Kinh đô còn láºp ở Trưá»ng An, thưá»ng có tình trạng vì trá»i mưa to mà Hoà ng đế không lên triá»u, nha môn không là m việc. Ở đây hai ngà y trước vừa có má»™t tráºn mưa to, sau khi đưá»ng khô lại, những vết bánh xe, vết móng chân trên đưá»ng vẫn còn chưa san bằng, nhìn những dấu vết nà y có thể tưởng tượng ra lúc mưa tầm tã, những ngưá»i bá»™ hà nh phải vất vả thế nà y má»›i vỠđược nhà .
Hai bên đưá»ng có ống thoát nước rất sâu, trên cống thoát nước có những cây hòe cao to rợp bóng, má»™t hai lão già vái chà o dưới cây hòe, ba năm phụ nữ nói chuyện dưới cây hòe, hết sức nhà n nhã.
Dương Phà m cà ng Ä‘i cà ng nhanh, mặc dù hắn đã há»i tỉ mỉ Mã Kiá»u địa chỉ nhà Bùi đại nương, Ä‘i trong phưá»ng vẫn có chút không rõ lắm, sau khi Ä‘i qua hai con đưá»ng ngõ, hắn Ä‘ang định tìm má»™t ngưá»i để há»i, liá»n nhìn thấy phÃa trước, trước cổng má»™t ngôi nhà tụ táºp bảy tám thiếu niên, khoa tay múa chân không biết Ä‘ang nói gì.
Dương Phà m láºp tức đánh ngá»±a Ä‘i vá» phÃa đó. Äến trước cá»a phá»§, Dương Phà m Ä‘ang định mở miệng há»i, liếc mắt má»™t cái, không nhịn nổi báºt cưá»i. Tháºt vừa đúng lúc, nhà nà y chÃnh là phá»§ Công Tôn, trên cạnh cá»a có má»™t tấm biển có ba chữ “Công Tôn phủ†mà u và ng thình lình xuất hiện.
Dương Phà m vui vẻ xuống ngá»±a, định bước lên thá»m đá gõ cá»a. Bảy tám ngưá»i thiếu niên kia hình như Ä‘ang cãi nhau cái gì đó, Dương Phà m vừa đến, bá»n há» liá»n ngừng bặt, lÅ© lượt nhìn Dương Phà m. Những ngưá»i thiếu niên nà y ai nấy Ä‘eo kiếm, trên ngưá»i mặc võ phục, ánh mắt nhìn Dương Phà m không mấy thiện cảm.
Chương 568: Kiếm khách và đao khách.
Mặc dù Dương Phà m cÅ©ng thấy những ngưá»i nà y đầy kỳ lạ, nhưng hắn nóng lòng Ä‘i gặp Tiểu Man, khong muốn xen và o việc cá»§a ngưá»i khác, liá»n bước lên báºc thang. Mấy thiếu niên thấy hắn không coi ai ra gì, thần sắc cà ng thêm không hà i lòng, má»™t thiếu niên mưá»i tám mưá»i chÃn tuổi trong nhóm liá»n chuyển thân, chắn ở trước mặt hắn, đánh giá hắn má»™t lượt, lạnh lùng há»i:
- Ngươi muốn và o Công Tôn phủ?
Dương Phà m kỳ lạ nhìn nhân váºt giống như thiếu hiệp Trưá»ng An nà y, mở miệng đáp:
- Không sai. Äúng là tại hạ muốn đến thăm há»i quý phá»§ Công Tôn, túc hạ là ai? Vì sao ngăn cản ta?
Dương Phà m vừa mở miệng, sá»± thù địch cá»§a mấy thiếu niên cà ng sâu, thiếu niên ngăn Dương Phà m liá»n đặt tay lên chuôi kiếm, cưá»i lạnh nói:
- Rõ rà ng là má»™t kẻ xứ khác, muốn và o cá»a chÃnh Công Tôn gia, nà o có dá»… dà ng như váºy, túc hạ không có bản lÄ©nh vượt qua chúng ta, sợ là khó mà và o được!
Dương Phà m nhìn gã, lại nhìn mấy thiếu niên Ä‘ang nóng lòng muốn thá», nhÃu mà y nói:
- Xin há»i các vị có quan hệ thế nà o vá»›i Công Tôn gia, đứng ở cá»a tranh tà i, là quy cá»§ cá»§a Công Tôn gia, hay là quy cá»§a cá»§a các ngươi thôi?
Thiêu niên kia nghếch mũi lên, dương dương đắc ý nói:
- Hiện tại ta dù không phải là ngưá»i cá»§a Công Tôn gia, nhưng sau nà y khó nói có phải là ngưá»i cá»§a Công Tôn gia hay không. Tóm lại, ngươi muốn Ä‘i và o, thì phải để bá»n ta lãnh giáo công phu cá»§a ngươi, bằng không, ngươi đến từ chá»— nà o vá» nÆ¡i đó Ä‘i.
Nói xong, thiếu niên rút trưá»ng kiếm trong vá» ra.
Dương Phà m cà ng nhÃu chặt mà y, nói:
- E là và i vị đã hiểu lầm rồi, tại hạ đến cá»a không phải là để khiêu khÃch, cÅ©ng không phải là tìm Công Tôn cô nương luáºn võ tranh tà i gì, chỉ là gia quyến cá»§a ta Ä‘ang là m khách ở trong quý phá»§ Công Tôn, nên ta má»›i đến để gặp ngưá»i nhà cá»§a mình thôi.
Thiếu niên ngăn hắn cưá»i ha hả nói:
- Ngưá»i muốn và o Công Tôn gia thưá»ng lấy đủ loại cá»›, có biện pháp gì mà chưa từng sá» dụng chứ. Gia quyến cá»§a ngươi ở trong quý phá»§ Công Tôn ư? Nếu ngươi bị Công Tôn cô nương nhìn trúng, váºy thì gia quyến cá»§a ngưá»i tháºt sá»± là ở trong quý phá»§ Công Tôn đấy, rút kiếm Ä‘i!
- Cái gì?
Dương Phà m nghe chẳng hiểu, liá»n há»i lại, thiếu niên kia giương kiếm lên, lá»›n tiếng nói:
- Thắng ta, thì ngươi được và o, nếu không, má»i vỠđưá»ng cÅ©!
Dương Phà m nhìn thiếu niên nà y, lại nhìn mấy thiếu niên kia tay Ä‘á»u Ä‘ang nắm chuôi kiếm, nghÄ© chốc lát, liá»n tháo Ä‘ao ở trên yên ngá»±a xuống. Hắn có hai thanh Ä‘ao, má»™t thanh bảo Ä‘ao Äạc Sao do Huân Kỳ tặng, Ä‘ao như tà n kÃch, chém sắt như chém bùn, má»™t thanh khác là đơn Ä‘ao chế thức, đương nhiên Dương Phà m sẽ không dá»±a và o lợi khà mà khinh ngưá»i, liá»n tháo đơn Ä‘ao mÅ©i hẹp xuống.
Thiếu niên thấy hắn cầm Ä‘ao, không há»i ngạc nhiên:
- Ngươi...không ngỠngươi lại dùng đao?
Dương Phà m há»i:
- Thì sao?
Thiếu niên khinh thưá»ng cong ngón tay búng ra, kiếm phong “ong†má»™t tiếng như rồng gầm, say mê nói:
- Kiếm, là binh khà dà nh cho quân tá», chà tôn chà quý, nhân thần Ä‘á»u tôn sùng.
Nắm nhẹ nhà ng, mang thần thái, dùng mau lẹ, dá»±ng thân láºp quốc, hà nh hiệp trượng nghÄ©a, là lá»±a chá»n cá»§a những du hiệp như chúng ta, túc hạ không dùng kiếm, sao xứng đến cá»a phá»§ Bùi đại gia được? Hãy mau rá»i khá»i đây để tránh rước lấy nhục!
Dương Phà m nóng lòng và o cá»a thăm thê tá», nà o có lòng tranh luáºn vá»›i gã, thần sắc liá»n trầm xuống, không giáºn tá»± uy:
- Ta muốn và o phá»§, ngươi có ngăn được không. Ngươi muốn động võ, nhưng lại nói nhảm nhiá»u như váºy, má»— nà o có thá»i gian mà tà o lao cÅ©ng ngươi, hoặc là chiến ngay, hoặc là cút ngay!
Thiếu niên cả giáºn nói:
- ÄÆ°á»£c! Ngươi không Ä‘i, ta sẽ Ä‘uổi ngươi Ä‘i!
Gã nghiêm sắc mặt, kiếm đưa ngang ngá»±c, vẻ mặt thiếu niên liá»n trở nên vô cùng trang nghiêm:
- Ta là má»™t kiếm khách! Há» Bá»™, tên má»™t chữ KÃch. Kiếm nà y có tên là Long Tuyá»n, dà i hai thước bảy tấc, nặng...
- Vẫn là những lá»i vô nghÄ©a!
Äao là bá vương trong binh khÃ, Dương Phà m cầm Ä‘ao trong tay cà ng toát lên khà phách đặc biệt, không đợi Bá»™ KÃch nói xong, cổ tay hắn vẩy lên, Ä‘ao hóa thà nh tấm lụa chém và o đầu Bá»™ KÃch.
Bá»™ KÃch Ä‘ang ba hoa bốc phét, thấy trước mặt có hà n quang lóe lên, má»™t ánh Ä‘ao ẩn hiện nhanh như gió bão bổ tá»›i và o mặt gã, là m gã hồn bay phách lạc, vá»™i và ng giÆ¡ kiếm lên đỡ.
Kiếm là váºt nhẹ, sao có thể đón đỡ váºt cứng rắn như Ä‘ao, Ä‘ao kiếm tương giao, “keng†má»™t tiếng, kiếm trong tay Bá»™ KÃch liá»n gãy đôi, Ä‘oạn kiếm gãy rÆ¡i xuống đất, cách mÅ©i chân gã ná»a tấc có thừa.
Bá»™ KÃch sợ ngây ngưá»i, cầm chuôi kiếm mặt và ng như đất, không nói được lá»i nà o.
Dương Phà m hừ má»™t tiếng, xách Ä‘ao xông tá»›i trước cá»a, mấy thiếu niên khác thấy váºy giáºn giữ, xiết chặt kiếm trong tay, nhà o vá» phÃa trước hắn, hét lá»›n:
- Ngươi là tên lừa gạt, đám đánh lén, không phải là anh hùng!
Dương Phà m có chút buồn cưá»i, cao giá»ng nói:
- Váºy các vị là quân tá» không ngá» lại xông hết lên như thế, cÅ©ng không biết xấu hổ sao?
Dương Phà m vừa nói vừa Ä‘i, từ chá»— hắn đứng đến trước thá»m phá»§ cách chừng bảy bước, thá»m đá còn ba báºc, tổng cá»™ng mưá»i ba báºc mà thôi. Dương Phà m tay trái cầm cương ngá»±a, tay phải cầm đơn Ä‘ao, hoặc đâm, hoặc kẹp, hoặc chém, hoặc quét, hoặc bổ, hoặc kéo ....Thanh Ä‘ao xuất theo tùy tâm, giống như má»™t tấm lụa vá»n quanh ngưá»i.
Dương Phà m Ä‘i được bảy bước, xuất liên tục bảy Ä‘ao, chỉ nghe những tiếng “đinh Ä‘ang†không dứt bên tai, khi hắn đến trước cá»a lá»›n, bảy tám thiếu hiệp Trưá»ng An Ä‘ang ngÆ¡ ngác đứng phÃa sau hắn, vẫn duy trì tư thế công kÃch, chỉ là hai tay bá»n há» trống trÆ¡n, binh khà đã không còn nữa.
Nếu kiếm trong tay cá»§a bá»n há» Ä‘á»u bị Dương Phà m cáºy dùng Ä‘ao nặng hÆ¡n hoặc là đánh gãy mạnh mẽ đánh gãy, có lẽ bá»n há» còn có thể nói, nhưng thanh Ä‘ao trong tay Dương Phà m còn nhẹ hÆ¡n so vá»›i kiếm, bá»n há» ngoại trừ kiếm cá»§a má»™t ngưá»i bị Dương Phà m đãnh gãy thì tất cả những ngưá»i khác Ä‘á»u là bị Dương Phà m dùng chuôi Ä‘ao gõ và o cổ tay, Ä‘au quá mà ném kiếm Ä‘i.
Nếu Dương Phà m có lòng muốn đả thương ngưá»i, giá» phút nà y bá»n há» chẳng phải đã trở thà nh những thiếu hiệp cụt má»™t tay rồi sao? Nếu Dương Phà m có lòng giết ngưá»i, váºy thì...
Chỉ nghÄ© đến đây thôi, chúng thiếu hiệp láºp tức túa mồ hôi ròng ròng, không thốt được lá»i nà o.
PhÃa trước ba bước chÃnh là thá»m đá, nhưng Dương Phà m tháºt sá»± đã dừng lại, không tiến lên gõ cá»a.
Chẳng biết từ lúc nà o, má»™t thiếu nữ áo xanh đã mở cá»a ngách ra, cưá»i dà i nhìn hắn, nhìn hắn động thá»§, nhìn hắn uy phong.
Thân hình thiếu nữ nhá» nhắn, má»m mại, váy xanh thanh lịch, uyển chuyển quyến rÅ©.
Äôi mắt nà ng trong trẻo thâm thúy nhìn Dương Phà m, dịu dà ng nói:
- Ngươi đã đến rồi!
- Ta đến rồi!
- A, ngươi vừa đến thì đã thể hiện uy phong rồi!
- Cái nà y không phải do ta, cÅ©ng chẳng biết những thiếu niên nà y muốn gì, tá»± nhiên bắt ngưá»i ta luáºn võ tranh tà i, đây là quy cá»§ cá»§a Trưá»ng An sao?
Thiếu nữ hé miệng cưá»i:
- Ngươi không cần để ý tá»›i há», những thiếu hiệp nà y Ä‘á»u là ngưỡng má»™ Công Tôn cô nương cả, cÅ©ng quá đáng ghét. Tuy nhiên ta thÃch thấy huynh thể hiện khà phách như váºy, nhưng từ khi ngươi là m qua, ta cÅ©ng chỉ có thể được thấy quan uy cá»§a ngươi thôi rất Ãt khi thấy ngươi tá»± nhiên phóng khoáng như hôm nay.
Dương Phà m nói:
- Dá»c đưá»ng Ä‘i vá» phÃa nam, ta đã nghÄ© thông suốt má»™t việc rồi. Cái nà ng muốn thấy, sau nà y sẽ luôn có khà phách nà y nà ng thấy.
- Nhìn cả Ä‘á»i có được không?
- Nhìn mấy Ä‘á»i cÅ©ng được! Chỉ cần nà ng không thấy phiá»n!
Dương Phà m cưá»i, cầm lấy tay thiếu nữ, cưá»i dịu dà ng.
Thiếu nữ áo xanh cÅ©ng cưá»i, nụ cưá»i duyên dáng xinh tươi, cà ng tăng thêm vẻ quyến rÅ©.
Chúng thiếu hiệp dưới báºc thá»m nhìn thấy cảnh nà y, rốt cuá»™c đã biết mình đã khiêu chiến nhầm ngưá»i rồi.
Tráºn chiến nà y tháºt sá»± là quá mất mặt, bá»n há» sá» sá» mÅ©i, rất mất hứng nhặt “Quân tá»â€ cá»§a mình lên, xám xịt Ä‘i hết.
***
- Tiểu Man còn chưa sinh?
- Không đợi được ngưá»i cha là ngươi vá» thì tiểu tá» kia sao đồng ý ra cÆ¡ chứ? Tuy nhiên, gần đây nó rất nghịch ngợm, chắc là đòi ra rồi.
- Có mấy thiếu niên trước cá»a là chuyện gì váºy?
- Hà o, còn không phải là do Công Tôn cô nương bà y ra. Công Tôn cô nương kiếm kỹ xuất chúng, rất có danh tiếng tại Trưá»ng An. Chỉ có Ä‘iá»u vẫn không tìm nhà chồng ưng ý, Công Tôn tiên sinh rất sốt ruá»™t, cÅ©ng từng nhá» bà mai giá»›i thiệu và i vị thiếu niên tuấn kiệt, tà i đức cho cô ấy, đáng tiếc Công Tôn cô nương lại chẳng vừa mắt vá»›i ai.
Thấy nà ng mưá»i bảy mưá»i tám mà vẫn chưa gả Ä‘i được, Bùi đại nương cÅ©ng rất sốt ruá»™t. Cặpvợ chồng già buá»™c Công Tôn cô nương mau chóng lá»±a chá»n tuyển hôn phu, Công Tôn cô nưng liá»n nghÄ© ra má»™t biện pháp như váºy, đòi tá»· thà chiêu thân, ai có thể đấu kiếm thắng nà ng má»™t ná»a chiêu thức, thì nà ng sẽ gả cho ngưá»i đó!
Tin tức vừa ra, các thiếu hiệp Trưá»ng An chen chúc tá»›i, Công Tôn phá»§ liá»n biến thà nh võ trưá»ng, ngà y nà o cÅ©ng có Ä‘ao quang kiếm ảnh, đấu không ngừng. Công Tôn cô nương vốn là muốn dùng biện pháp nà y để ép cha mẹ thu lại mệnh lệnh, ai ngá» lão phu thê kia chẳng báºn tâm, mặc kệ cô ấy gây sức ép, dù sao cÅ©ng vẫn phải lấy chồng thôi.
Thiên Ãi Nô cong cái miệng nhá» nhắn, cưá»i nói tiếp:
- Äáng tiếc, khắp Trưá»ng An ngưá»i có kiếm kỹ cao cưá»ng có thể sánh vá»›i Công Tôn cô nương tháºt sá»± là không có, và i ngà y đầu phá»§ Công Tôn còn đông như trảy há»™i, nhưng mấy ngà y vừa rồi thì ngưá»i đến cÅ©ng Ãt dần. Mấy vị thiếu hiệp vừa rồi Ä‘á»u là bị bại dưới tay Công Tôn cô nương, lòng không chịu, ngà y ngà y đứng ở trước cá»a phá»§ luáºn kiếm, chỉ trông mong Công Tôn cô nương cho bá»n há» má»™t cÆ¡ há»™i nữa.
Dương Phà m kinh ngạc nói:
- Váºy bá»n há» ngăn cả ta là m gì? Nếu ta tá»›i cá»a tá»· võ, đánh không lại bá»n há», đương nhiên cÅ©ng không phải đối thá»§ cá»§a Công Tôn cô nương, cho dù để ta và o cá»a, sau cÅ©ng thất bại quay vá» thôi. Nếu ta có kiếm kỹ cao hÆ¡n Công Tôn cô nương má»™t báºc, bá»n há» lại bại dưới tay Công Tôn cô nương rồi, thì sao có thể ngăn cản được ta?
Thiên Ãi Nô cưá»i nhìn hắn, sau má»™t lúc lâu mỉm cưá»i không đáp.
Dương Phà m chau mà y há»i:
- Sao váºy?
Thiên Ãi Nô thản nhiên nói:
- Ta Ä‘oán, bá»n há» là sợ công Tôn cô nương thấy phong thái cá»§a ngươi, nên cố ý nhưá»ng ngươi, thua ngươi hai chiêu.
Dương Phà m buồn cưá»i, nói:
- Ta chẳng có tướng mạo như Phan An, là ngươi quá khoa trương rồi.
Dương Phà m cố nhiên anh tuấn, nhưng trong mấy vị thiếu hiệp Trưá»ng An kia luáºn tướng mạo thì Ãt nhất có hai ngưá»i không kém hắn, nhưng há» nà o có sá»± từng trải như hắn chứ? Trong bá»n há» có ngưá»i nà o từ nhá» trải qua đại nạn, mang huyết hải thâm thù giết cha mẹ, lang thang vất vưởng, trải qua bao cá»±c khổ không?
Có ngưá»i nà o tuổi còn nhỠđã phải bôn ba ngà n dặm, đã trải qua sóng to gió lá»›n chưa? Có ngưá»i nà o chưa tá»›i nhược quán, không dá»±a và o phụ tổ ban cho, mà là dá»±a và o công lao cá»§a mình đạt được chức vụ quan trá»ng má»™t văn má»™t võ ở trong hai nha môn là Võ Lâm Vệ và Hình Bá»™, đã nuôi dưỡng được khà độ uy nghiêm kia?
Trên ngưá»i Dương Phà m có má»™t khà chất và phong độ cá»§a ngưá»i đà n ông chÃn chắn, Ä‘iá»u nà y đã mang tá»›i lá»±c sát thương cá»±c lá»›n đối vá»›i những thiếu nữ má»›i lá»›n, mà đám nhóc con huyết khà phương cưng chưa ráo máu đầu sao có thể so sánh cùng. Mà những ngưá»i đà n ông có được khà chất như váºy phần lá»›n Ä‘á»u đã qua tuổi trung tuần, có con có cháu rồi, Dương Phà m thì má»›i bao nhiêu chứ?
Hắn có sá»± hấp dẫn chÃn chắn riêng biệt nà y, lại kiêm đủ cả nhuệ khà và anh lãng cá»§a thiếu niên, váºy thì tuyệt đối là không bình thưá»ng rồi. Thượng Quan Uyển Nhi và Thái Bình Công chúa đúng là mắt nhìn tháºt hiếm có trước sau khi gặp Ä‘á»u ái má»™ hắn, đây không phải là cÆ¡ duyên mà chÃnh là bởi Dương Phà m có sức hấp dẫn độc đáo nà y. Bản thân Dương Phà m không tá»± nháºn ra, nhưng ngưá»i khác lại có thể cảm nháºn được, những thiếu hiệp nà y đương nhiên là nhìn thấy sá»± uy hiếp cá»±c lá»›n từ hắn rồi.
19.08.2014
Chương 569-570
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 569: Sư tỷ dã man
Dương Phà m và o Công Tôn phá»§, tá»± thấy nếu không Ä‘i gặp chá»§ nhân thì khá thất lá»…. Thiên Ãi Nô liá»n dẫn hắn Ä‘i gặp Công Tôn tiên sinh và Bùi đại nương. Äi rẽ đưá»ng trái có giao viện, trong có hòn giả sÆ¡n, trên hòn giả sÆ¡n có tiểu đình, trong đình có hai cô gái, má»™t ngưá»i bụng to, ngưá»i kia thì mặc y phục đỠrá»±c rỡ.
- Tiểu Man, kia là phu quân của muội sao?
Hồng Y nữ khoanh tay đứng ngạo nghá»…, há»i thiếu phụ mang thai.
- Ừm, huynh ấy sẽ là muội phu của tỷ đấy.
Tiểu Man mặt mà y há»›n hở, biết lang quân còn phải Ä‘i chà o há»i chá»§ nhân, nếu không thì nà ng đã sá»›m chạy xuống đình để gặp nhau rồi.
Hồng y nữ tỠnói:
- Tốt lắm! Ta muốn xem hắn có xứng với sư muội của ta không!
- Sư tỷ!
Tiểu Man báºt thốt lên, chưa kịp ngăn cản, Hồng y nữ tỠđã như má»™t ngá»n lá»a từ trong đình lao ra như mÅ©i tên bắn vá» phÃa Dương Phà m!
Dương Phà m và a Nô sóng vai Ä‘i và o trong viện, vừa xoay đầu lại, thấy dung nhan a Nô xinh đẹp như trước, cưá»i nói:
- Sao nà ng lại xuất hiện ở cá»a váºy, chẳng lẽ là tâm đầu ý hợp, ta vừa đến cá»a là biết?
A Nô lưá»m hắn má»™t cái nói:
- Tháºt đúng là ! Tiểu nương tá» cá»§a ngươi từ lúc ngươi Ä‘i mưá»i tháng hoà i thai thì ngà y nà o cÅ©ng đếm xem bao giá» ngươi vá», còn phái ngưá»i để ý giùm nữa. Hiện tại các ngươi hÆ¡n ba trăm ngưá»i trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp và o thà nh Trưá»ng An, chạy má»™t vòng đến Phưá»ng VÄ©nh Khang trước, rồi má»™t đưá»ng Ä‘uổi tá»›i phá»§ Trưá»ng An, thanh thế lá»›n như váºy, ai mà không biết chứ?
Nói đến đây, a Nô nhìn hắn cưá»i nói:
- Coi như ngươi có lương tâm, còn tưởng rằng ngươi muốn đi phủ nha trước rồi với quay vỠđây chứ.
- Công chúa là bất đắc dĩ gặp, vỠphần Lạc Dương lệnh...
Dương Phà m má»›i nói đến đây chợt trông thấy a Nô trợn to mắt, trong con ngươi cá»§a nà ng xuất hiện ngá»n lá»a, ngá»n lá»a cà ng lúc cà ng thiêu đốt, cà ng lúc cà ng gần, cà ng lúc cà ng lá»›n, nháy mắt gần như là che kÃn hết con ngươi cá»§a nà ng.
A Nô đột nhiên giÆ¡ tay, tay áo xanh trượt xuống, lá»™ ra cổ tay thon trắng ngần, nà ng vươn hai ngón tay thon dà i trắng mịn sá» lên trâm bạc. Dương Phà m và nà ng ở Hình Bá»™ ti gắn bó là m bạn lâu như váºy, đã biết rất nhiá»u vá» bà máºt cá»§a nà ng, tá»· như trâm cà i tóc cá»§a nà ng cÅ©ng là lợi khà giết ngưá»i.
Vừa thấy nà ng có động tác như váºy, tay Dương Phà m láºp tức đáp lên chuôi Ä‘ao, quay mạnh đầu lại. Äạc sao là má»™t thanh bảo Ä‘ao, hắn không thể để trên lưng ngá»±a cho tôi tá»› dắt Ä‘i được, thanh Ä‘ao nà y có thể cắt đứt sợi tóc thổi, hiện Ä‘ang cắm ở bên hông hắn. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dương Phà m quay đầu mà không né tránh, là vì a Nô Ä‘ang ở phÃa sau hắn, nếu quả tháºt gặp nguy hiểm, hắn tùy tiện tránh ra, váºy thì a Nô sẽ hứng mÅ©i chịu sà o, thà nh mục tiêu đánh lén cá»§a ngưá»i khác. Tuy rằng nhìn nét mặt là biết nà ng cÅ©ng có chuẩn bị, Dương Phà m cÅ©ng biết rõ công phu cá»§a nà ng, nhưng từ trước tá»›i giá» hắn không có thói quen để nữ nhân cá»§a mình hứng chịu trước nguy hiểm.
Khi Dương Phà m quay đầu lại, Äạc sao đã xuất vá» má»™t ná»a, sau đó hắn nhìn thấy má»™t ngưá»i giống như ngá»n lá»a cháy, ngưá»i kiếm hợp nhất Ä‘ang à o à o xông vá» phÃa hắn.
Thanh kiếm nà y rất dà i, giống như thanh kiếm thá»i cổ, dà i hÆ¡n rất nhiá»u so vá»›i thanh kiếm bình thưá»ng, nếu dắt nó sau lưng, nghÄ© muốn rút ra cÅ©ng là má»™t chuyện không dá»… dà ng.
Ãt nhất mÅ©i kiếm dà i bốn thước, như má»™t đạo ngân sương, nhanh như tia chá»›p thẳng tắp đâm tá»›i cổ há»ng cá»§a Dương Phà m, phụ trợ sau đó là má»™t đôi mắt cá»±c kỳ sắc bén lợi hại, anh khà kinh ngưá»i
Ngưá»i tháºt nhanh, kiếm tháºt nhanh!
Ngay lúc khoảnh khắc Dương Phà m xoay ngưá»i, Ä‘ao đã rút ra khá»i vỠđược má»™t ná»a, lúc nà y rhayas rõ ngưá»i và kiếm trước mắt, hắn lại “sạt†má»™t tiếng, Ä‘ao trong tay đã nằm lại trong vá» rồi.
MÅ©i kiếm lóe tá»›i chiếu và o Ä‘uôi lông mà y mà u chà m cá»§a Dương Phà m, tá»±a như má»™t đưá»ng cầu vồng chá»›p, trưá»ng kiếm dán trượt tá»›i cổ Dương Phà m, lướt qua ba thước, cứng rắn ngừng lại, giống như dòng thu thá»§y, lẳng lặng vượt qua trước mặt hắn.
Dương Phà m đưa mắt nhìn ngưá»i ná», chỉ thấy ánh mắt anh khà bừng bừng Ä‘ang hung hãn trừng mắt vá»›i hắn. Äây là má»™t giai nhân Hồng y, chân dà i eo nhá», da trắng như tuyết, đặc biệt là đôi mắt đầy anh khÃ, cả ngưá»i và kiếm vừa tăng thêm chút tÃnh cứng rắn, lại bá»›t và i phần má»m mại, uyển chuyển.
Giai nhân hồng y mất hứng nói:
- Sao ngươi lại ngây ra như phỗng thế, không né tránh cũng chẳng xuất đao?
Ngữ khà cá»§a nà ng hung hãn đấy, nhưng thanh âm rất trong trẻo, có cảm giác trung tÃnh.
Dương Phà m khẽ nhếch khóe môi lên, thản nhiên đáp:
- Vì ta sợ ngươi thua!
Trong mắt a Nô hiện lên ý cưá»i, Công Tôn cô nương thì mặt đỠbừng, oán háºn thu kiếm. Những lá»i nà y có lẽ ngưá»i khác nghe không hiểu, nhưng ba ngưá»i ở đây Ä‘á»u nghe hiểu rất rõ rà ng. Công Tôn Lan Chỉ từng công khai tuyên bố ai có thể đánh bại kiếm cá»§a nà ng, nà ng sẽ gả cho ngưá»i đó. Dương Phà m không ra Ä‘ao, là vì sợ nà ng thua, như váºy ngụ ý...
Lúc nà y, a Nô má»›i tò mò cưá»i há»i:
- Vì sao ngươi không phản kÃch?
Dương Phà m liếc mắt đánh giá thanh kiếm sắc trong tay Công Tôn cô nương, đáp:
- Bởi vì... động tác nà ng đưa tay rất nhanh, nhưng khi rút trâm thì lại dừng lại, khoảnh khắc ta quay đầu vẫn có thể nhìn thấy trong ánh mắt nà ng có tia bình thản, váºy chắc ngưá»i kia không phải là kẻ địch rồi. Ta không biết ngưá»i đến là ai, nhưng ta biết nà ng tuyệt đối sẽ không hại ta!
A Nô nhìn hắn, sóng mắt tươi đẹp láºp tức hóa thà nh là n thu thá»§y.
Dương Phà m lại nghiêm mặt, nói với nà ng:
- Tuy nhiên, Ä‘iá»u nà y tháºt sá»± là quá nguy hiểm đấy, vá»›i thế kiếm nhanh cá»§a Công Tôn cô nương, nếu ta né tránh lung tung, phương hướng né tránh lại không thá»a đáng, cô ấy thu kiếm vá» không kịp thì nà ng sẽ thá»§ tiết rồi đấy. Sau nà y vá»›i kiểu phiêu lưu vô vị nà y, đừng mạo hiểm nữa nhé!
Câu nói nà y vừa thốt ra, mặt a Nô cÅ©ng đỠlên. Nhưng tuy nà ng xấu hổ, lại không há» phản bác lá»i cá»§a Dương Phà m, vì thế mặt cà ng đỠhÆ¡, như má»™t đóa hoa đà o nở rá»™.
Hồng y nữ tỠđứng bên trái tức đỠmặt, mà nữ tỠbên phải xấu hổ đỠmặt, tôn nhau lên vô cùng thú vị. Dương Phà m đứng ở giữa, sa sầm mặt nói với Công Tôn Lan Chỉ:
- Giữa nam nữ, không phải là đấu võ Ä‘oạt quán quân đâu, nếu có thể đánh bại ngươi thì ngươi liá»n gả cho ngưá»i đó, váºy thì quá không nghiêm túc rồi!
- Ta...
Công Tôn cô nương vừa mới há miệng, Dương Phà m lại nói tiếp:
- Ta biết, ngươi rất tá»± tin vá»›i kiếm thuáºt cá»§a mình, nhưng nhưng nhân ngoại hữu nhân, nếu có rất nhiá»u ngưá»i có võ công cao hÆ¡n ngươi, ngươi lại không muốn gả cho ngưá»i đó thì sao? Cô nương coi chuyện chung thân như trò đùa, dù là tháºt sá»± có ngưá»i thÃch ngưá»i thì bị ngưá»i là m cho chạy mất rồi.
Công Tôn Lan Chỉ giáºn dữ nói:
- Ngươi đang dạy dỗ ta đó à ?
- Äúng thế!
Công Tôn Lan Chỉ không ngá» hắn lại trá»±c tiếp như váºy, láºp tức ngây ngưá»i.
Dương Phà m trầm mặt nói:
- Tùy hứng không nháºn tá»™i nhân thÃch, tùy hứng mà không biết nặng nhẹ, tháºt sá»± là m ngưá»i ta ghét.
Dương Phà m nói những lá»i nà y hÆ¡i nặng ná», là m mặt Công Tôn Lan Chỉ lúc đỠlại trắng.
A Nô có chút bất an, nhẹ nhà ng giáºt giáºt góc áo cá»§a hắn.
Nam nhân luôn dá»… dà ng nhưá»ng nhịn đối vá»›i những nữ nhân xinh đẹp, tÃnh cách cá»§a Dương Phà m lại khá hiá»n hòa, a Nô không rõ vì sao hôm nay Dương Phà m lại hà khắc vá»›i Công Tôn Lan Chỉ như váºy. Công Tôn Lan Chỉ không chỉ là má»™t cô gái xinh đẹp, mà còn là sư tá»· cá»§a Tiểu Man nữa.
Dương Phà m nói như váºy, đương nhiên là có lý do cá»§a hắn. Má»›i vừa rồi Công Tôn cô nương má»™t kÃch toà n lá»±c, nếu tà i nghệ thua xa hắn, hắn bá»—ng nhiên rút Ä‘ao phản kÃch, khó tránh khá»i sẽ là m Công Tôn Lan Chỉ bị thương. Nếu bản lÄ©nh cá»§a cô ấy cao minh hÆ¡n hắn, nếu hắn né tránh thất thố, má»™t kiếm như váºy cÅ©ng không chắc sẽ không là m hắn bị thương.
Mặc kệ là xuất hiện cục diện nà o, kết quả Ä‘á»u là bi kịch. Hắn đến là thăm vợ con hắn, chứ không phải là biến ngưá»i khác thà nh tà n phế hoặc là biến mình thà nh tà n phế. Má»™t kiếm nà y đối vá»›i Công Tôn cô nương mà nói có lẽ là hà nh động hứng trà nhất thá»i, nhưng tạo nên sá»± phản cảm trong lòng Dương Phà m.
Má»™t kÃch toà n lá»±c, thá» võ công ngưá»i?
Hiện nay tâm tÃnh cá»§a Dương Phà m đã chÃn chắn trưởng thà nh hÆ¡n, lại có thân pháºn địa vị, sao không cảm thấy vô vị đối vá»›i hà nh động kia chứ?
Hôm nay là Công Tôn Lan Chỉ không biết nặng nhẹ, còn trông cáºy và o hắn miệng cưá»i mà chống đỡ, khen và i câu Công Tôn đại cô nương kiếm pháp vô cùng cao minh, má»i ngưá»i cùng cưá»i ha hả, chà o há»i nhau. Tháºt ná»±c cưá»i!
Công Tôn Lan Chỉ bị Dương Phà m răn dạy xấu hổ vô cùng, thẹn quá thà nh giáºn giương kiếm nói:
- Dù ngươi là hôn phu của Tiểu Man, hôm nay ta cũng phải giáo huấn ngươi một chút! Dương Phà m! Nâng đao!
Dương Phà m ưỡn ngực, dùng khóe mắt liếc nà ng, thản nhiên nói:
- Không có thá»i gian, không hứng thú, không ý nghÄ©a!
- Ngươi... Ngươi...
Công Tôn đại cô nương tức giáºn đến mức cái mÅ©i xinh đẹp sắp lệch sang má»™t bên.
- Lan Chỉ!
Theo má»™t tiếng rống to, má»™t lão đầu máºp mạp đầu quấn khăn, mặc áo cổ tròn nổi giáºn đùng đùng Ä‘i tá»›i, vừa Ä‘i vừa quát:
- Tiểu nha đầu xấu xà ngươi tháºt sá»± là m vi phụ tức chết rồi, cà ng ngà y cà ng không hiểu quy cá»§, vá»›i khách nà o cÅ©ng đông Ä‘ao thương là sao hả!
Lão đầu Ä‘i lại mạnh mẽ có lá»±c, tiếng rống mang mưá»i phần trung khÃ, bá»™ dạng không há» bị tức chết, không biết có phải lão từ nhỠđã hay quát tháo con gái bảo bối múa thương cầm bổng không mà luyện được yết hầu có bá»™ loa lá»›n như thế, tiếng rống còn chẳng chút nà o thua kém Huân Kỳ Huân lão gia tá» bá»™ tá»™c Bạch Man Diêu Châu kia.
- Vá» phòng tá»± hối lá»—i cho ta! Hôm nay không được ăn cÆ¡m chiá»u!
Ông lão tiếng rống như tiếng sét, vang dá»™i bên tai Dương Phà m. Quát con gái xong, lão đầu liá»n quay sang đánh giá Dương Phà m má»™t lúc, rồi cưá»i tá»§m tỉm, nói:
- Túc hạ chÃnh là vị hôn phu cá»§a Tiểu Man?
Dương Phà m vội và ng chắp tay thi lễ:
- Äúng là vãn bối. Dương Phà m tham kiến Công Tôn lão bá.
- Tốt, tốt tốt!
Lão đầu nhi mặt mà y hớn hở nói:
- Vừa nhìn là thấy má»™t thiếu niên giá»i, tuổi trẻ tà i cao, tÃnh tình Ä‘iá»m đạm, chÃn chắn. Nha đầu Tiểu Man tháºt là tốt số nha!
Lão đầu nhi không để ý tới con gái nữa, cũng chẳng chút khách khà kéo Dương Phà m, vừa đi vừa cảm thán nói:
- Lan Chỉ đã bị ta chiá»u đến hư rồi, vẫn là nha đầu Tiểu Man kia nhu thuáºn biết Ä‘iá»u, lão phu vẫn luôn coi nó như con ruá»™t, chỉ háºn nó tháºt sá»± không phải là con ruá»™t cá»§a ta...
A Nô thấy Công Tôn Bất Phà m tá»± dẫn khách và o thì không Ä‘i cùng hắn nữa, mà quay lại cùng Công Tôn cô nương Ä‘ang tức giáºn Ä‘i đến tiểu đình. Công Tôn Lan Chỉ mang theo kiếm, hầm hầm Ä‘i và o tiểu đình, câu nói đầu tiên là :
- Cha ta lại khen muá»™i biết Ä‘iá»u hÆ¡n ta đấy!
Câu nói thứ hai chÃnh là :
- Lang quân nà y cá»§a muá»™i không tệ đâu, là má»™t hảo hán đấy! Còn mạnh hÆ¡n gấp nhiá»u lần cái đám kia, ta đấu võ chiêu thân, hắn thì là m con rùa rút đầu!
Tiểu Man cô nương nhìn Äại sư tá»· tÃnh tình còn hà o sảng hÆ¡n nam giá»›i kia, chỉ biết cưá»i khổ liên tục.
Lúc Dương Phà m đi và o phòng khách, phát hiện ở đây có một vị khách.
Nhìn thấy chá»§ nhân nÆ¡i nà y cùng Dương Phà m tiến và o, vị khách kia đặt chén trà xuống, cháºm rãi đứng lên, mặt mang nụ cưá»i. Ngưá»i nà y tuổi xấp xỉ Dương Phà , mặt mà y tuấn tú, tươi cưá»i nhẹ nhà ng khoan khoái, mặc áo trong mà u xanh trang nhã, áo khoác ngoà i trắng tuyết không nhiá»…m má»™t hạt bụi, cả ngưá»i khiến cho ngưá»i khác má»™t cảm giác vô cùng sạch sẽ.
Công Tôn Bất Phà m nói với Dương Phà m:
- Hà hả, nà o nà o, để lão phu giá»›i thiệu vá»›i các ngươi má»™t chút. Vị nà y là hiá»n chất vãn bối cá»§a lão phu, há» là Äá»™c Cô, tên má»™t chữ VÅ©, nhà hắn và lão phu có thông gia, thưá»ng qua lại quý phá»§ cá»§a nhau. Äá»™c Cô, vị nà y chÃnh là Lang trung Hình Bá»™ Ti đương triá»u...
Äá»™c Cô thị?
Trong lòng Dương Phà m bỗng nhiên khẽ xao động.
Dòng há» nà y tuy rằng không lá»›n thưá»ng thấy, nhưng há» Äá»™c Cô không lá»›n thưá»ng thấy nà y đã xuất hiện ba vị Hoà ng háºu, tuy rằng vị Äá»™c Cô VÅ© trước mặt nà y chưa hẳn là vị Äá»™c Cô thị mà Dương Phà m nghÄ©, nhưng nếu hắn ta cÅ©ng Ä‘ang ở Trưá»ng An, lại có kết giao vá»›i đại tá»™c Trưá»ng An có thân pháºn không tầm thưá»ng là Công Tôn Bất Phà m, thì chưa chắc hắn ta không phải là Äá»™c Cô thị kia?
Chương 570: Biệt lai thương hải sự
Dương Phà m nghe dòng há» y không tầm thưá»ng, mặc dù đối phương hiện là dân thưá»ng, nhưng hắn cÅ©ng không dám lên mặt, vá»™i và n bước tá»›i chắp tay cưá»i nói vá»›i thanh niên kia:
- Tại hạ Dương Phà m, ta và ngươi Ä‘á»u là vãn bối cá»§a Công Tôn lão bá, chúng ta nói chuyện không cần luáºn chức quan là m gì.
Äá»™c Cô VÅ© nà y cÅ©ng là ngưá»i tÃnh tình phóng khoáng, đại khái cÅ©ng không câu nệ Lang trung gì đó, liá»n cưá»i sang sảng, thuáºn theo Dương Phà m. Luáºn tuổi tác, Äá»™c Cô VÅ© nhìn trẻ hÆ¡n Dương Phà m hÆ¡n bốn tuổi, Dương Phà m bèn xưng hô là huynh trưởng.
Quan hệ giữa Äá»™c Cô VÅ© và Công Tôn Bất Phà m không há» tầm thưá»ng, hôm nay Dương Phà m đến nhà chÃnh là bái kiến theo lá»…, cÅ©ng không phải là có chuyện gì quan trá»ng muốn nói, cho nên Công Tôn Bất Phà m cÅ©ng không yêu cầu thế chất nà y tránh Ä‘i.
Dương Phà m khách sáo một hồi, sau khi đã cám ơn Công Tôn Bất Phà m đã chiếu cố Tiểu Man rồi, Công Tôn Bất Phà m nói:
- Hiá»n chất đưá»ng xa đến, chắc hẳn là rất nhá»› Tiểu Man, lão phu sao có thể kéo ngươi nói nhăng cuá»™i cùng được. Hiá»n chất Ä‘i gặp Tiểu Man Ä‘i, nếu ngươi đã đến đây rồi thì phải ở trong quý phá»§ cá»§a lão phu đấy, lát ta và ngươi sẽ tiếp tục nói chuyện nhé.
Dương Phà m vá»™i và ng đứng lên tạ Æ¡n, Äá»™c Cô VÅ© cÅ©ng đứng lên mỉm cưá»i:
- Äá»™c Cô và Nhị Lang má»›i quen đã than, hiện ta và ngươi vẫn chưa hết hứng thú nói chuyện, ngà y khác Äá»™c Cô thiết yến má»i Nhị Lang, hai ngưá»i chúng ta phải uống rượu trò chuyện say sưa, có được không?
- Dương mỗ sao không dám không nghe!
Dương Phà m vui vẻ đáp ứng, lại mỉm cưá»i chắp tay vá»›i y, lúc nà y má»›i để ngưá»i nhà quý phá»§ Công Tôn dẫn Ä‘i gặp Tiểu Man.
Công Tôn Bất Phà m vuốt râu, nhìn theo lưng Dương Phà m, sau khi thu lại ánh mắt, vẫn thấy Äá»™c Cô VÅ© Ä‘ang nhìn theo Dương Phà m, vẻ hÆ¡i trầm tư, không há»i hừ lạnh nói:
- Tiểu tỠngươi đó, ngoại trừ ngà y tết thì chẳng đến nhà , đã quên hẳn lão phu là huynh đệ kết nghĩa của cha ngươi rồi, tự nhiên hôm nay ân cần như thế, chỉ sợ cũng không phải là đến thăm lão phu rồi?
Äá»™c Cô VÅ© vá»™i và ng giả bá»™ oan ức, nói:
- Lão thúc, tháºt là oan uổng cho cháu, hôm nay cháu tá»›i là tháºt sá»± thà nh ý tá»›i thăm lão nhân gia ngưá»i đấy ạ.
- Khoác lác!
Công Tôn bất phà m mắng má»™t câu, lại nhÃu mà y, nói:
- Tiểu Man là lão phu nuôi nấng, tuy không phải là con ruột của ta, nhưng ta coi như là con của mình. Dương Phà m là hôn phu của nó, ngươi đừng có gây gì đấy.
Äá»™c Cô VÅ© vá»™i nói:
- Lão thúc quá lo rồi, Äá»™c Cô là tháºt lòng muốn kết giao vá»›i Nhị Lang, tuyệt đối không có ý là m tổn hại gì hắn.
Công Tôn Bất Phà m nghi ngá» nhìn y, Äá»™c Cô VÅ© bình thản đón, ánh măt trong suốt như khe suối thấy đáy.
Công Tôn Bất Phà m thở dà i nói:
- Cho dù ngươi không có ác ý, cÅ©ng không cho phép gây náo loạn tại nhà lão phu. Lão phu tá»± do tá»± tại, tiêu dao khoái hoạt, cÅ©ng không muốn dÃnh và o các ngươi nhà cao cá»a rá»™ng.
Äá»™c Cô VÅ© cưá»i:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là vâng theo chỉ bảo cá»§a lão thúc ạ!
***
Tiểu Man vẫn còn ở trong tiểu đình, khi Dương Phà m Ä‘i tá»›i, a Nô liá»n kéo Công Tôn Lan Chỉ Ä‘i ra.
Công Tôn Lan Chỉ hiển nhiên vẫn còn không vui đối vá»›i sá»± chống đối trước đó cá»§a Dương Phà m, nhưng nà ng rất thương yêu tiểu sư muá»™i nà y, mà cÅ©ng không muốn tranh chấp vá»›i hôn phu cá»§a sư muá»™i ngay trước mặt muá»™i ấy, nên chỉ dùng ánh mắt anh khà bừng bừng hung hãn lưá»m muá»™i phu vừa nãy không cho nà ng chút thể diện nà o má»™t cái, rồi nện cặp chân dà i uy vÅ© bá» Ä‘i.
Tiểu Man thấy Dương Phà m tá»›i rồi, trong mắt đã không còn ai khác, láºp tức vui mừng ra đón. Dương Phà m thấy nà ng nặng ná» mà vẫn Ä‘i lại nhanh như váºy, không khá»i lo lắng, khẩn trương tiến đến má»™t tay đỡ lấy eo nà ng, tay kia xoa bụng cá»§a nà ng, cảm thụ được sinh linh kết hợp giữa hắn và nà ng, lòng trà n đầy niá»m hạnh phúc.
Tiểu Man được lang quân dìu và o tiểu đình ngồi xuống, thấy hắn cẩn tháºn, lại thấy dáng vẻ hắn hết sức vui mừng, mà vui mừng lại biến thà nh hạnh phúc và thá»a mãn, nà ng vô cùng tá»± hà o.
- Muội biết ngay lang quân nhất định vì đứa con mà trở vỠgấp gáp đấy, hai ngà y nay bé cà ng lúc cà ng nghịch ngợm, đấm đá lung tung, chắc là biết cha nó sắp vỠrồi...
Tiểu Man dá»±a và o lòng Dương Phà m, ngá»t ngà o nói:
Dương Phà m ôm lấy nà ng, nhìn nà ng mỉm cưá»i, nghe tiếng nà ng nói thá»§ thá»§, trong lòng vô cùng thá»a mãn và hạnh phúc.
Có là n gió thổi trong đình, toà n bá»™ tâm trạng cá»§a Dương Phà m Ä‘á»u chìm đắm bên ngưá»i vợ yêu và đứa bé sắp sinh ra.
Tiểu Man vừa thấy Dương Phà m thì thao thao bất tuyệt, nà ng nói rất nhiá»u, rất nhiá»u...
Nà ng nói a Nô thua kiếm sư tá»·, trong lòng không phục, nhiá»u lần khiêu chiến vá»›i sư tá»·, lần nà o cÅ©ng chiến bại liên tiếp. Khi bại khi thắng, hai ngà y nay đã hoà n toà n từ bá» rồi, không còn hứng thú tranh tà i cùng sư tá»· nữa, nhưng sư tá»· vẫn rất hứng trÃ, nếu không phải bởi vì như thế, sư tá»· cÅ©ng sẽ không ngứa tay ngứa chân ra tay vá»›i lang quân như vừa nãy đâu.
Nà ng nói Công Tôn tiên sinh và Bùi đại nương thấy nà ng sắp sinh, mà sư tỷ của nà ng thì chưa gả đi, mà hai vợ chồng già nà y chỉ có mỗi bảo bối là con gái Công Tôn Lan Chỉ vẫn đang khuê phòng, hỠrất hâm mộ lại và sốt ruột, cả ngà y quở trách sư tỷ, sư tỷ mới bị bức bất đắc dĩ mà đòi “đấu võ chiêu thân†để ép lại cha mẹ.
Má»—i má»™t chuyện, Tiểu Man Ä‘á»u cưá»i, Ä‘á»u muốn chia sẻ niá»m vui nà y vá»›i lang quân.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, nà ng nói nhiá»u nhất là vỠđứa con trong bụng nà ng, vá» việc con chưa sinh ra, nà ng không biết con hình dáng như nà o, cÅ©ng không biết con sẽ gá»i nà ng là mẹ như nà o, rồi con bướng bỉnh nghịch ngợm nhiá»u ra sao, nà ng thuá»™c nằm lòng những chuyện vỠđứa con.
Nà ng nói nhiá»u như váºy, duy nhất là không nói nà ng rất nhá»› Dương Phà m.
TÃnh cà ng nồng thì lại cà ng nhạt.
Yêu cà ng Ä‘áºm thì tình yêu ấy liá»n thẩm thấu tá»›i các mặt trong cuá»™c sống, không còn là tình cảm mãnh liệt như hoa hồng nữa, mà là giống như hoa mai và ng nhẹ hợp lòng ngưá»i; nó không còn là lá»i thá» non hẹn biển trước hoa dưới trăng, mà là bình lặng như gợn sóng lăn tăn. Nó không còn sôi nổi ồn à o, mà là nắm tay bên nhau trá»n Ä‘á»i, lúc nà y chỉ muốn chuyển nó thà nh lá»i nói, trái lại sẽ mang đến má»™t cảm giác khó quên.
Dương Phà m mỉm cưá»i lắng nghe, hắn chưa từng kiên nhẫn như váºy, táºn đến khi Tiểu Man nói hết niá»m vui trong lòng, vẫn chưa thá»a mãn tá»±a và o ngá»±c hắn, thì hắn má»›i dịu dà ng nói bên tai nà ng:
- Khổ muội quá, lần nà y tới đây, ta không đi nữa, ta sẽ ở đây, đợi muội sinh con ra...
Tiểu Man trước khi đến Trưá»ng An đã từng nghe dá»± tÃnh cá»§a Dương Phà m, nà ng mặc dù không muốn nhưng cÅ©ng đồng ý, nhưng khi cà ng lúc cà ng gần tá»›i ngà y sinh con ra, lòng nà ng lại má»m Ä‘i, việc đã đồng ý hiện tại lại có chút muốn đổi ý rồi. Nà ng ôm hy vá»ng, đôi mắt trông mong nói:
- Lang quân, muá»™i...muá»™i muốn theo huynh vá» Lạc Dương, đợi con sinh ra rồi, muá»™i không sợ đưá»ng xá xóc nảy đâu...
Dương Phà m ôm nà ng chặt hơn, dịu dà ng nói;
- Muá»™i ở lại đây, ta ở Lạc Dương má»›i có thể yên tâm. Chuyến Ä‘i nà y cá»§a ta là muốn gây khó dá»… vá»›i Khương công tỠđấy, không Ä‘uổi hắn Ä‘i được, thì sẽ như có má»™t thanh Ä‘ao sắc bén treo trên đầu chúng ta. Ta không cho phép ngưá»i nhà cá»§a ta sống dưới tình trạng như váºy, , trước kia không cho phép, hiện giá» chúng ta lại sắp có con rồi, thì ta lại cà ng không cho phép.
Dương Phà m khẽ vuốt vuốt tóc cá»§a nà ng, giống như lá»i thá», gằn từng tiếng nói:
- Ta muốn muá»™i và ta hạnh phúc bình an đầu bạc răng long. Ta muốn con chúng ta sống vui vẻ lá»›n lên, lấy vợ sinh con, cả Ä‘á»i an bình.
- Vâng!
Tiểu Man cắn cắn môi, cúi đầu đáp lá»i, áp và o trước ngá»±c cá»§a hắn, nước mắt vòng quanh, nhưng không nói câu gì nữa. Sau má»™t lúc lâu, Tiểu Man như chợt nghÄ© ra gì đó, đột nhiên ngẩng lên mỉm cưá»i, hÃt mÅ©i nói:
- Lấy vợ sinh con? Lang quân nghÄ© đến tháºt dà i xa, huynh cứ là m như muá»™i nhất định sẽ sinh con trai hay sao?
- Äúng váºy, nếu là con gái, nếu là con gái....
Dương Phà m bá»—ng nhiên chau mà y, Tiểu Man láºp tức băÌt đầu thâÌp thỏm, nói:
- Lang quân... Lang quân không thÃch con gái sao?
Dương Phà m lắc đầu, nói:
- ThÃch! ÄÆ°Æ¡ng nhiên thÃch! Thân sinh cốt nhục cá»§a ta, vì sao không thÃch?
- Váºy...
Dương Phà m nghiêm mặt lại:
- Ta chợt nhá»› tá»›i má»™t việc. Tiểu Man à , nếu chúng ta sinh con gái, ngà n vạn lần đừng dạy con há»c võ công nhé.
Tiểu Man kỳ quái há»i:
- Vì sao?
Dương Phà m lo lắng nói:
- Con gái phải ra dáng con gái, để con gái múa thương xách bổng, má»™t khi biến thà nh sư tá»· cá»§a muá»™i, sẽ là m tức chết ngưá»i là m cha như ta đó.
Tiểu Man không kìm nén được phì cưá»i thà nh tiếng:
- Không phải đâu, tuy rằng sư tá»· tÃnh tình hà o sảng thẳng thắn, nhưng cÅ©ng không thô lá»— như váºy đâu. Lần nà y là vì...hà i, tá»· ấy không chịu nói, nhưng đại khái muá»™i cÅ©ng biết má»™t Ãt, dưá»ng như là tá»· ấy thÃch má»™t nam tá» nà o đó, nhưng ngưá»i đó luôn trốn tránh tá»· ấy, nên tá»· ấy má»›i dùng biện pháp nà y kÃch ngưá»i kia ra mặt...
Tiểu Man cưá»i nói:
- Muá»™i và a Nô Ä‘á»u là ngưá»i táºp võ, có ai kiêu căng hống hách đâu chứ?
Dương Phà m thoải mái cưá»i nói:
- Váºy cÅ©ng đúng, đúng là ta suy nghÄ© nhiá»u rồi.
Dương Phà m biết Công Tôn cô nương “đấu võ chiêu thân†là có mục Ä‘Ãch khác, mặc dù thiện cảm vá»›i nà ng không thay đổi gì mấy, nhưng cÅ©ng không chút đỠphòng nà ng. Bằng không mà nói, thì chỉ dá»±a và o việc nà ng dùng phương thức hoang đưá»ng “đấu võ chiêu thân†để gá»i gắm chung thân đại sá»± cá»§a mình, thì Dương Phà m đã suy xét đưa Tiểu Man Ä‘i an trà ở nÆ¡i khác rồi. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vị Công Tôn đại cô nương nà y rất ngang bướng, mà không có ai quản được cô ta, Dương Phà m lo lắng cô ta sẽ là m há»ng tiểu Nữu Nữu cá»§a mình, vừa nghÄ© tá»›i việc an trà nÆ¡i khác, Dương Phà m liá»n nghÄ© đến ngưá»i quen duy nhất cá»§a hắn ở Trưá»ng An, không kìm nổi há»i:
- Äúng rồi, sau khi muá»™i đến Trưá»ng An, Thẩm Má»™c có phái ngưá»i đến thăm muá»™i không?
Tiểu Man gáºt đầu nói:
- Có! Hắn có phái ngưá»i đến thăm muá»™i, thấy muá»™i ở đây rất an toà n má»›i giảm bá»›t số lần tá»›i thăm. Tuy nhiên cứ cách má»™t thá»i gian sẽ có ngưá»i tá»›i thăm má»™t chút. Äúng rồi, bản thân Thẩm Má»™c hiện không ở Trưá»ng An, huynh có biết không?
Dương Phà m nói:
- Hôm nay ta vừa đến là đi gặp muá»™i luôn rồi, vẫn chưa liên lạc vá»›i y. Y không ở Trưá»ng An thì Ä‘i đâu? Hay là đi Tây Vá»±c?
Tiểu Man lắc lắc đầu nói:
- Không phải Tây Vực, lúc nà y xa hơn, hắn đi Tân La.
Dương Phà m kinh ngạc há»i:
- Hắn đến nơi đó là m gì?
Tiểu Man nói:
- Ngưá»i hắn phái tá»›i nói cÅ©ng không tỉ mỉ, chắc là bởi vì Thẩm Má»™c không lá»™ diện, nên bá»n há» má»›i giải thÃch vá»›i muá»™i má»™t chút thôi. Äại khái là bởi vì Thẩm Má»™c phải là m má»™t chuyện gì đó, động tÄ©nh quá lá»›n, kinh động tá»›i các trưởng bối, cho nên đã bị trách phạt mệnh hắn Ä‘i Tân La là m việc, chắc là để trừng phạt cảnh cáo. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dương Phà m ồ một tiếng, trong lòng thầm nghĩ:
- Chuyện nà y, e là đấu pháp giữa hắn và Khương công tá» rồi. Hai ngưá»i nà y đấu nhau tại Trưá»ng An, Ä‘á»u tá»± thao túng giá lương thá»±c, khi thì Quan Trung ngà n văn tiá»n má»™t đấu gạo, khi thì lương thá»±c giá rẻ vô cùng, đã kinh động đến triá»u đình. Khương công tỠđấu pháp thất bại, chắp tay giao ra Trưá»ng An, thất bại chạy vá» Lạc Dương. Thẩm Má»™c tuy rằng thu được toà n thắng, nhưng chuyện nà y thanh thế quá lá»›n, thế gia không thể nà o thá» Æ¡ được.
NghÄ© đến đây, Dương Phà m chợt nhá»› lúc hắn tá»›i Miêu trại, gặp Lâm Tá» Hùng trà trá»™n trong hà nh thương đã từng nói, nếu hắn tá»›i Trưá»ng An, nói không chừng sẽ có má»™t lão nhân gia muốn gặp hắn, trong lòng hắn láºp tức dao động, thầm nhá»§:
- Hay là Hiển Tông và Ẩn Tông đấu quá gay gắt, chiến các lão già ẩn phÃa sau tấm mà n nà y cảm thấy đám vãn bối nà y không đáng tin cáºy lắm, kìm nén không đặng muốn rá»i núi sao?
19.08.2014
Chương 571-573
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 571: Nhà cao cá»a rá»™ng
Núi giả quanh co khúc khuá»·u, hà nh lang uốn khúc mái cong, đây là má»™t lâm viên tú lệ trang nhã, khác biệt vá»›i sá»± hoang dã cá»§a phá»§ Thái Bình công chúa, nÆ¡i nà y không có dấu vết cá»§a bụi cá» nà o, bất luáºn má»™t chá»— nà o cÅ©ng được bố trà sáng tạo cấu tứ, an bà i gá»n gà ng ngăn nắp.
Phòng rất rá»™ng rá»™ng rãi, bởi vì chỉ có má»™t chiếc bà n nên cà ng trở nên trống trải. Sau bà n ngồi má»™t ngưá»i chừng ba mươi tuổi, áo bà o má»m nhẹ, tướng mạo bình thưá»ng, nhưng đôi mắt lại có thần sắc bén, đầu đội cao quan, mang Ä‘ai rá»™ng, ngồi sau bà n dà i cà ng tăng thêm thần váºn.
Ở trước mặt y được đặt đầy bà n các loại đồ ăn gia vị: Nước tương, tá»i giã, rau cải dụ, hồ tiêu, vu thê, trá»±c hoà ng, hà ng gừng đặt trong các đĩa nhá», lại có nai sống, gáy dê, lưỡi gà , tôm bóc vá», bướu lạc đà , thịt bò, các loại nấm v..v được căt xếp Ä‘á»u tăm trắp, hình như cánh hoa. Giữa bà n là má»™t nồi lẩu bằng đồng đỠkiểu dáng phong cách đỉnh thanh đồng lá»›n cổ xưa, trong nồi nước sôi sùng sục, nóng hôi hổi.
Má»™t thiếu nữ mặc váy trắng tay chiết hẹp, phần eo được thắt má»™t dây lưng quyến rÅ©, ngồi bên bà n, Ä‘ang nhướn ngưá»i ra, đôi bà n tay nhá» bé mảnh mai như hoa đâu và o đấy Ä‘em gia vị cho và o nồi nước sôi, lại dùng đôi đũa ngà voi gắp má»™t miếng thịt nai, nhúng và o trong nước sôi, chấm nước tương đặt và o đĩa hoa lan nhá», hai tay dâng lên trước mặt chá»§ nhân, động tác cá»±c kỳ tao nhã.
Vị nam tá» mang quan cao quan kia cÅ©ng không để tâm tá»›i món ăn nà ng đưa tá»›i, mà hÆ¡i nghiêng bả vai, má»™t tay nâng cằm lên, Ä‘ang lắng nghe má»™t ngưá»i Ä‘ang khom ngưá»i ở công đưá»ng nói chuyện.
- Dương Phà m đã đến Trưá»ng An, trước tiên đến bái kiến Thái Bình công chúa, sau đó chia tay vá»›i dại đội nhân mã, má»™t mình đến Công Tôn phá»§.
- Công Tôn phủ? Là nhà của Công Tôn Bất Phà m sao?
- Vâng!
Nam tá» mang cao quan há miệng nháºn lấy miếng thịt nai, cháºm rãi nhai nuốt miếng thịt, sau đó má»›i há»i:
- Hắn và Công Tôn thế gia có quan hệ như nà o?
Ngưá»i nỠđáp:
- Thê tá» cá»§a Dương Phà m khi còn nhá» từng là thị tỳ trong Công Tôn phá»§, nhưng lại được Công Tôn cô nương coi như tá»· muá»™i, cho nên cÅ©ng được Công Tôn Bất Phà m đối xá» như con ruá»™t cá»§a mình. Hiện giá» cô ta Ä‘ang mang bầu đến Trưá»ng An và o ở trong Công Tôn phá»§. Dương Phà m đến đó là thăm thê tá» cá»§a hắn đấy.
Vị công tá» kia cưá»i lạnh má»™t tiếng nói:
- Dương Phà m! Nếu hắn đã đến Trưá»ng An, váºy thì đừng mong Ä‘i rồi!
Ngưá»i kia chần chừ nói:
- Chẳng phải Äại công tá» sắp bà máºt trở vá» Trưá»ng An sao, việc nà y có nên thảo luáºn vá»›i Äại Công tá» má»™t chút không ạ? Dù sao, hắn cÅ©ng là mệnh quan triá»u đình!
Vị công tá» kia nheo mắt liếc nhìn ngưá»i ná» má»™t cái, cưá»i lạnh nói:
- Chỉ là một Lang trung Hình Bộ, chỉ cần để hắn chết không có chứng cứ, thì có vấn đỠgì chứ. Chẳng lẽ ta không tự là m chủ được sao?
Ngưá»i ná» biến đổi sắc mặt, không dám nhiá»u lá»i, vá»™i và ng khom ngưá»i nói:
- Vâng!
- Dương Phà m!
Nam tá» mang cao quan ngăn đôi đũa ngà voi, trên mặt lá»™ vẻ phẫn háºn:
- Nếu không phải là ngươi, Äại huynh ta sao dá»… dà ng bị thua được! Lúc nà y đây, nếu ngươi đã đến đây rồi, ta sẽ khiến ngươi không Ä‘i đâu được nữa.
Ãnh mắt y cháºm rãi nhướng lên, Ä‘iá»m nhiên nói:
- Ngươi đi an bà i đi, ta muốn mau chóng nghe tin tức vỠcái chết của hắn!
Ngưá»i ná» không nói gì nữa, chỉ cúi chà o tháºt sâu, lặng yên lui ra ngoà i.
Công tỠđội cao quan Ä‘uổi ngưá»i ná» rá»i khá»i, liá»n chuyên tâm ăn uống. Y ăn uống rất từ tốn, nhai cháºm rãi rồi nuốt, tá»±a như viết má»™t quyển sách, vô cùng kiên nhẫn chuyên chú, hÆ¡n nữa lúc ăn không nói lá»i nà o. Tiểu thị nữ bên cạnh nhúng thịt tươi chấm tương đưa tá»›i trước mặt y, ngưá»i bình thưá»ng ăn uống cháºm như váºy sẽ cảm thấy rất khó chịu, nhưng vị công tá» nà y dưá»ng như đã sá»›m thà nh thói quen, hÆ¡n nữa tốc độ ăn uống cá»§a y tháºt sá»± không nhanh nên quá trình thị nữ nhúng thịt, chấm tương cÅ©ng rất thong dong.
Lúc nà y, lại có ngưá»i được dẫn đến đại sảnh, Công tỠđặt đũa xuống, y có thói quen lúc nói chuyện thì không ăn.
Äây là má»™t vị khách, nghiêm chỉnh mà nói, cÅ©ng không phải là khách, mà là má»™t ngưá»i là m ăn.
Ngưá»i là m ăn nà y có má»™t thương phẩm, chÃnh là : Ngưá»i!
Gã là má»™t ngưá»i buôn láºu nô lệ, là kẻ buôn láºu nô lệ lá»›n nhất trong thà nh Trưá»ng An, Long Phi.
Long Phi vóc ngưá»i không quá cao, tháºm chà có chút yếu á»›t, trên mặt lúc nà o cÅ©ng mang theo nụ cưá»i hèn má»n, nhưng ai cÅ©ng biết gã cá»±c kỳ hung ác. Có thể trở thà nh tay buôn láºu nô lệ số má»™t tại thà nh Trưá»ng An, nếu không có bản lÄ©nh tháºt sá»±, sao có thể trấn áp được má»™t đám thá»§ hạ âm tà n giả dối?
Nhưng hiện tại vẻ hèn má»n trên mặt gã là xuất phát từ ná»™i tâm, bởi vì vị Công tá» trước mặt gã là há» Lư, nhà ở Phạm Dương. Äây là má»™t con cháu quý tá»™c chân chÃnh, có lá»±c lượng khổng lồ, Long Phi ở trước mặt vị Công tá» cao quý nà y thì ngay cả tư cách liếm ngón chân cÅ©ng không có.
Long Phi không dám nói cưá»i, khiêm tốn khom lưng trước vị Lư công tá».
Nô lệ cá»§a Long Phi bán ra cá»±c kỳ phong phú, bất kể là mã phỉ trên thảo nguyên Tây Vá»±c, hoặc là hải tặc Äông Hải, Nam Hải, Ä‘á»u có liên hệ chặt chẽ vá»›i gã. Cho nên, tù binh Äá»™t Quyết Thổ Phiên, quý tá»™c lụi bại Ba Tư, thiếu nữ Triá»u Tiên Tân La, ngưá»i Thái và Côn Nô phương nam có thể cuồn cuá»™n chảy và o trong tay gã.
Nô lệ qua tay Long Phi từ trước tá»›i nay Ä‘á»u không có ngưá»i ÄÆ°á»ng, bởi vì buôn bán bình dân quốc ná»™i là trái pháp luáºt, mạo hiểm cá»±c lá»›n, mất nhiá»u hÆ¡n được. Những nô lệ dị tá»™c nà y lại rất được nhưng thế gia hà o môn ưa thÃch, cho nên Long Phi là má»™t thương nhân buôn bán nô lệ hợp pháp, bởi váºy gã cÅ©ng là má»™t thương nhân được thế gia hà o môn nghênh đón nhất, cho nên gã có má»™t vị trà nhá» nhoi ở trước mặt Lư Công tá».
Nhưng Long Phi tá»± đứng ở chá»— đó, không dám nhúc nhÃch má»™t bước, tá»±a như sợ là m ô uế đại sảnh cá»§a ngưá»i ta. Gã giữ vững tinh thần, ra sức ba hoa trước mặt Lư công tá» mang cao quan, đối mặt vá»›i vị nam tá» dung mạo khác thưá»ng nhưng là con nối dòng cá»§a Lư thị Phạm Dương, là má»™t trong những ngưá»i mua hà ng lá»›n nhất cá»§a gã. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Lư công tá», lúc nà y trong tay tiểu nhân có món hà ng má»›i váºn chuyển tá»›i, ba trăm thiếu nữ Tân La, vô cùng kiá»u diá»…m xinh đẹp, tÃnh tình dịu dà ng, hÆ¡n nữa ngưá»i nà o cÅ©ng giá»i ca múa, là m thị nữ bên ngưá»i, hoặc là m cÆ¡ thiếp, nhạc sư vÅ© kỹ Ä‘á»u được. Ngoà i ra còn có trăm Côn Luân nô, ngưá»i nà o cÅ©ng chịu được vất vả, trong đó có chÃn ngưá»i giá»i bÆ¡i lá»™i.
Năm trước công tá» nhất thá»i sÆ¡ suất, chẳng phải thất bại Thôi công tỠở trò chÆ¡i tìm châu trong nước sao, ha hả, chỉ cần công tá» tuyển má»™t ngưá»i trong chÃn ngưá»i nà y thôi, tin rằng mấy vị công tá» khác sẽ không ai thắng được Công tá» ngà i đâu.
Và o nước tìm châu là má»™t thú chÆ¡i cá»§a quý giá»›i công tá», bá»n há» Ä‘em minh châu có giá trị ném và o trong nước sông, sau đó sai những nô bá»™c có kỹ năng bÆ¡i tốt và o nước tìm châu, nô bá»™c cá»§a ai mò lên được trước nhất thì là thắng, nếu mò được cháºm hoặc là tìm được không được, thì là thua.
Vừa má»›i nghe nói có ba trăm nô Tân La, tỳ Triá»u Tiên, Lư công tá» còn lưá»i biếng không để ý, nhưng vừa nghe có Côn Luân Nô giá»i bÆ¡i lá»™i, Lư Công tá» láºp tức hứng trÃ:
- Tốt! Ta mua hết chÃn ngưá»i nà y!
Long Phi ngẩn ra:
- Công tá», và o nước tìm châu...chỉ cần má»™t hai ngưá»i có kỹ năng bÆ¡i là được, cần gì phải...
Lư công tỠtrừng mắt nhìn gã, nói:
- Nếu chẳng may thả mấy Côn Luân nô kia ra trong đó lại có ngưá»i có kỹ năng bÆ¡i tốt bị ngưá»i khác mua mất, ai có thể đảm bảo ta sẽ thắng? Ta phải mua hết những ngưá»i nà y! Như thế má»›i tuyệt đối không có sai sót nhầm lẫn.
Lư công tá» ngồi thẳng ngưá»i, gắp miếng thịt nai đã được nhúng đưa lên miệng từ từ nhai nuốt, nhấp má»™t ngụm rượu, đợi khi nuốt xong rồi, má»›i nói thêm:
- Sắp đến thá» thần Thiên Nhân cá»§a tổ mẫu ta rồi, ngươi hãy chá»n má»™t trăm nữ Tân La, Triá»u Tiên tốt nhất mang đến, ta muốn đưa Ä‘i hầu hạ bà ná»™i.
Long Phi luôn miệng nói:
- Dạ dạ dạ. Công tỠmuốn đi xem một chút không ạ?
Lư công tỠkhoát tay, nói:
- Không cần, cÅ©ng không phải lần đầu giao dịch vá»›i ngươi, ta tin con mắt nhìn cá»§a ngươi. Ngoại trừ chÃn ngưá»i có kỹ năng bÆ¡i tốt, ngươi hãy chá»n mang đến năm mươi Côn Luân Nô khá»e mạnh cưá»ng tráng cho ta.
- Dạ dạ dạ!
- Ngà y mai!
Lư công tỠhưng trà bừng bừng nói:
- Äem chÃn Côn Luân nô kia đến Khúc Giang, ta muốn Ä‘Ãch thân xem bản lÄ©nh cá»§a bá»n há».
Hiện giỠđã là cuối thu, lúc sáng sá»›m, trên lá cây còn phá»§ má»™t tầng sương trắng, lá phong trên núi đã biến thà nh mà u đỠthẫm. Nước Khúc Giang cÅ©ng bắt đầu lạnh, Côn Luân Nô đến từ phÃa nam, cÅ©ng chưa kịp thÃch ứng vá»›i nước sông lạnh rét, nhưng y muốn nhìn bản lÄ©nh cá»§a những Côn Luân Nô và o mùa nà y, những Côn Luân nô cÅ©ng chỉ có thể nhảy và o trong nước sông tìm kiếm viên minh châu mà y ném xuống, giúp vui cho y.
- Nếu như thá»§y tÃnh cá»§a bá»n há» quả nhiên là tà i giá»i, thì nhất định phải tìm đám Tiểu Thôi đến, để má»i ngưá»i tiếp tục so tà i!
Lư Công tỠở trên bá» vá»— đùi kÃch động nói:
- Lần trước ta đã mất má»™t Công chúa Ba Tư mà ta cá»±c kỳ yêu thÃch thua cho bon há» rồi, lúc nà y ta muốn thắng lại thị thiếp yêu thÃch nhất cá»§a hắn, báo thù nà y!
Long Phi cưá»i nịnh ná»t:
- Công tỠnhất định đạt được ước muốn!
Lư công tá» báºt cưá»i ha hả, trong mắt y, giết chết má»™t quan to ngÅ© phẩm cá»§a triá»u đình dưá»ng như còn không quan trá»ng bằng chÆ¡i trò chÆ¡i “và o nước tìm châuâ€
***
Dương Phà m ở lại Công Tôn phủ.
Công Tôn Bất Phà m cÅ©ng rất hà o phóng, rất hiếu khách, chỉ ở chung trong thá»i gian ngắn ngá»§i, Dương Phà m liá»n phát giác tÃnh cách nam tÃnh cá»§a vị Công Tôn Lan Chỉ cô nương khiến cha cô vô cùng căm ghét lại chÃnh là di truyá»n từ bản thân vị Công Tôn lão tiên sinh nà y, nhưng tÃnh cách nà y nếu là ở trên ngưá»i nam nhân thì sẽ khiến ngưá»i khác rất thoải mái, cho nên hắn và Công Tôn lão đầu vô cùng hợp nhau.
Bùi đại nương xuất thân thế gia Bùi Tá»±, tuy rằng má»™t thân kiếm kỹ kinh ngưá»i, nhưng trong mắt nhiá»u ngưá»i, bà chỉ là má»™t phụ nhân ung dung cao quý. “ Cư di khÃ, dưỡng di thểâ€, vị Bùi đại nương nà y nhiá»u năm không Ä‘i lại bên ngoà i, nên nhìn bá» ngoà i bà giống má»™t lão phụ nhân hiá»n là nh hÆ¡n.
(Cư di khÃ, dưỡng di thể: Äại ý câu nà y là cư trú có thể là m thay đổi khà chất, nuôi dưỡng có thể là m thay đổi thể chất con ngưá»i ta)
Hiện giá» Bùi đại nương sùng tin Pháºt giáo, việc thưá»ng là m nhất chÃnh là ở trong pháºt đưá»ng nhà mình gõ mõ, cho nên Dương Phà m cÅ©ng chỉ gặp bà má»™t lần thì không có cÆ¡ há»™i gặp nữa.
Ngà y ngà y sống an bình ở Công Tôn phá»§, sáng sá»›m, Dương Phà m cùng Tiểu Man tản bá»™ trong hoa viên, Công Tôn cô nương Ä‘ang ở trong rừng luyện kiếm; sau đó Dương Phà m cùng Tiểu Man và a Nô cùng nhau dùng bữa sáng, còn Công Tôn cô nương vẫn Ä‘ang luyện kiếm, đợi khi mặt trá»i lên cao, Dương Phà m chuẩn bị Ä‘i ra cá»a bái vá»ng Phá»§ lệnh Trưá»ng An Liá»…u Tuẫn Thiên, Công Tôn cô nương vẫn Ä‘ang luyện kiếm.
Dương Phà m suy nghÄ©, nếu má»™t ngưá»i có thể chuyên tâm má»™t việc, cho dù là ngưá»i đó thiên tư bình thưá»ng, thì thà nh tá»±u cÅ©ng tuyệt đối không tầm thưá»ng. Huống chi Công Tôn cô nương cÅ©ng không phải là ngưá»i ngốc, mà sư phụ nà ng cÅ©ng không phải là hạng ngưá»i bình thưá»ng. Nghe Tiểu Man nói, a Nô và công Tôn cô nương liên tiếp thắng liên tiếp bại, hiện giá» nhìn nà ng luyện kiếm cổ cá»±c như nà y, nếu tháºt sá»± phải động thá»§, chỉ sợ mình chưa chắc là đối thá»§ cá»§a cô ấy.
Sư phụ nháºn và o cá»a, tu hà nh ở cá nhân.
Việc Dương Phà m cần phải là m rất nhiá»u, thá»i gian hắn tu luyện võ công còn xa má»›i bằng vị Công Tôn cô nương nà y.
Dương Phà m vốn còn muốn tìm thá»i gian để đỠkiếm vá»›i Công Tôn cô nương, dù sao cô ấy cÅ©ng là sư tá»· cá»§a Tiểu Man, cứng quá cÅ©ng không tốt, dùng cách luáºn võ, không chừng có thể là m dịu Ä‘i quan hệ cá»§a nhau, hiện giá» thấy Công Tôn cô nương táºp luyện kiếm nhiệt tình như thế, ý nghÄ© nà y sá»›m đã không cánh mà bay Ä‘i rồi.
Äồng thá»i hắn cÅ©ng lại không muốn đỠkiếm hay đỠvõ công vá»›i Công Tôn cô nương, vợ hắn và ngưá»i sắp thà nh vợ hắn Ä‘á»u ở bên cạnh quan sát, thắng thì cÅ©ng không nở mặt, mà thua thì lại rất mất mặt đấy!
Chương 572: Äến Ä‘i vá»™i vã (1)
Tôn VÅ© Hiên và Hồ Nguyên Lá»…, Mã Kiá»u biết thá»i gian Dương Phà m sum há»p cùng ngưá»i nhà có hạn, vì váºy Ä‘á»u không đến là m phiá»n hắn.
Ba ngưá»i vì sở thÃch bất đồng nên cÅ©ng không tụ há»p cùng nhau mà ai theo sở thÃch ngưá»i nấy, dạo chÆ¡i thà nh Trưá»ng An.
Hồ Nguyên Lá»… đến Trưá»ng An há»c phá»§, nÆ¡i đó có lưu giữ mấy độc bản quý hiếm, hắn nghe danh đã lâu, vừa may nhân cÆ¡ há»™i nà y đến sao chép lại. Tôn VÅ© Hiên hứng chà trà n trá» lôi kéo Hồ Phi muá»™i muá»™i cá»§a hắn du sÆ¡n ngoạn thá»§y. Tuy Hồ Phi cô nương rõ rà ng là có hứng thú vá»›i việc dạo phố hÆ¡n, nhưng nà ng lại muốn giả vá» văn nhã trước mặt tình lang, còn Tôn VÅ© Hiên cÅ©ng chẳng phát hiện ra Hồ Phi kì thá»±c là má»™t ngưá»i cuồng mua sắm.
Mã Kiá»u thì lại dạo hết Nam thà nh đến Bắc thà nh, mua má»™t đống thứ Ä‘oán chừng là mẹ hắn và nương tá» sẽ thÃch. ÄÆ°Æ¡ng nhiên hắn cÅ©ng không quên chuẩn bị má»™t số thứ cho đứa con sắp sá»a chà o Ä‘á»i. Tuy còn chưa biết đứa trẻ là nam hay nữ, nhưng đồ dùng trẻ con vốn chẳng khác nhau là bao, như là áo da hổ, mÅ© đầu hổ, còn có cả má»™t món đồ chÆ¡i nhá» là chiếc trống bá»i.
Trưá»ng An vốn là kinh đô cá»§a Äại ÄÆ°á»ng, nay là phụ đô cá»§a Äại Chu, không phải là má»™t nÆ¡i tầm thưá»ng. Thân là Trưá»ng An lệnh, trong triá»u đình hiển nhiên có vây cánh và ngưá»i đứng sau giáºt dây, vì váºy Liá»…u Tuẫn Thiên biết rất rõ vá» uy tÃn và địa vị cá»§a Dương Phà m tại Lạc Dương. Y biết vị lang trung Hình bá»™ trẻ tuổi nà y, hiện nay trong triá»u là nhân váºt tiên phong đối đầu vá»›i Ngá»± sỠđà i.
Biểu hiện lúc đầu cá»§a Dương Phà m luôn rất cẩn trá»ng khiêm nhưá»ng, ngoại trừ lúc đấu vá»›i Ngá»± sỠđà i ra, luôn tạo cho ngưá»i ta cảm giác vô công rá»—i nghá», cÅ©ng chưa từng lá»™ ra là có háºu thuẫn hay lá»±c lượng mạnh mẽ gì, mà lại giống như má»™t tên ngốc liá»u mạng. Thế nhưng, Liá»…u Tuẫn Thiên lại không thấy như váºy.
Hiện nay Ngá»± sỠđà i tuy không lá»›n mạnh như trước, nhưng há» vừa má»›i ra tay, liá»n vẫn như trước láºt đổ được ba vị tướng công cá»§a ChÃnh sá»± đưá»ng. Tô Vị Äạo, Thôi Nguyên Tống và Trương TÃch, có ngưá»i nà o là không là m quan nhiá»u năm, có ngưá»i nà o là không có vây cánh và quan hệ rá»™ng rãi, bên trên còn có má»™t nhân váºt dưới má»™t ngưá»i trên vạn ngưá»i như Là Tướng Công là m chá»— dá»±a, còn không phải vừa nói đổ là đổ ngay đấy sao?
Ngá»± sỠđà i tuy nhìn thì tình thế nguy ngáºp, nhưng má»™t chuyến vá» phương nam, chẳng phải vẫn như trước quấy nhiá»…u đến trá»i long đất lở, cả triá»u đình và dân chúng Ä‘á»u phải kinh hãi đó thôi? Cho dù là má»™t nÆ¡i đáng sợ như váºy, Dương Phà m vẫn cố tình công khai đối đầu vá»›i bá»n há», lại có thể không bị tổn hại đến má»™t cá»ng lông sợi tóc, sau lưng hắn lại có thể không có má»™t thế lá»±c to lá»›n á»§ng há»™ sao?
Nếu Liá»…u Tuẫn Thiên tin rằng đây là do Dương Phà m gặp váºn may, thì hắn cÅ©ng đã không đảm nhiệm nổi chức vị nà y đến táºn bây giá». Vì váºy, hắn đối vá»›i Dương Phà m cá»±c kỳ khách khÃ, láºp tức bà y tá»u yến, chiêu đãi nồng háºu. Buổi tiệc rượu nà y uống mãi đến giá» mùi má»›i tuyên bố kết thúc. Thịnh tình khó khước từ, quan lại tiếp rượu lại nhiá»u, dù là má»—i ngưá»i chỉ má»i má»™t ly thôi thì lúc ra vá» Dương Phà m cÅ©ng đã chếnh choáng muốn say rồi. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi rá»i khá»i phá»§ Liá»…u Tuẫn Thiên, Dương Phà m thả mặc ngá»±a tùy ý dạo chÆ¡i, vốn chỉ là muốn xua tan bá»›t men rượu, đồng thá»i thưởng thức phong cảnh Trưá»ng An má»™t chút, nà o ngá» trong lúc bất tri bất giác đã đến VÄ©nh Khang phưá»ng. Äợi đến sau khi hắn phát hiện ra thì ngá»±a đã đến trước phá»§ Thái Bình công chúa. Không biết có phải vì nó đã từng đến đây hay không mà lại có thể tìm được nÆ¡i nà y.
Dương Phà m báºt cưá»i khanh khách, xoay ngưá»i xuống ngá»±a, Ä‘ang lúc do dá»± không biết lúc nà y có nên và o thăm há»i hay không thì cổng phá»§ công chúa đột nhiên mở ra, má»™t đám tùy tùng quần áo xa hoa bảo vệ má»™t chiếc yếm địch xa Ä‘i ra ngoà i. Äịch vÅ© che phá»§, bò Ä‘eo đồng bạch, rèm xanh trong suốt, mà n đỠbá»c vải dầu, là nghi lá»… xuất hà nh chÃnh thức cá»§a công chúa.
Dương Phà m hÆ¡i lá»™ vẻ kinh ngạc, thấy công chúa xuất hà nh, hắn bèn có ý muốn ra vá». Không ngá» rèm xe Thái Bình công chúa còn chưa cuá»™n xuống, đã trông thấy lang quân Ä‘ang đứng dá»±a và o ngá»±a, trên mặt Thái Bình công chúa láºp tức lá»™ vẻ vui mừng, dặn dò má»™t tiếng, liá»n có má»™t tì nữ áo xanh đứng hầu bên xe cháºm rãi bước đến, cúi ngưá»i hà nh lá»… vá»›i Dương Phà m, nhẹ nhà ng nói:
- Äiện hạ má»i lang trung lên trước gặp mặt!
Dương Phà m hÆ¡i do dá»± má»™t chút, rồi phóng khoáng Ä‘i qua đó. Thái Bình công chúa vốn ngồi ở giữa xe, lúc nà y đã nhÃch sang bên cạnh, nhìn hắn mỉm cưá»i. Dương Phà m hiểu ý, sau khi leo lên xe, tiểu tì nữ áo xanh bám gót theo sau liá»n thuáºn tay buông rèm xuống. Chiếc xe bò cháºm rãi Ä‘i vá» phÃa trước.
- Coi như chà ng có lương tâm, nhanh như váºy đã đến thăm ta.
Thái Bình mỉm cưá»i xinh đẹp, nhẹ nhà ng áp trán lên vai Dương Phà m, ôm lấy cánh tay hắn, thở dà i thá»a mãn.
- Hôm nay đến thăm Trưá»ng An phá»§ lệnh, lừa hắn khoản đãi má»™t bữa thịnh soạn, sau bữa rượu để mặc ngá»±a tùy ý Ä‘i, bất tri bất giác đã đến đây.
Dương Phà m thuáºn miệng đáp lại má»™t câu, đặt bà n tay trắng nõn mịn mà ng cá»§a nà ng và o lòng bà n tay mình dịu dà ng vuốt ve, há»i:
- Từ trước đến giá» nà ng ra ngoà i vẫn luôn thÃch xe nhẹ ngưá»i Ãt, cà ng thÃch báºn nam trang hÆ¡n, chỉ vì muốn thoải mái gá»n nhẹ. Hôm nay lại trang trà long trá»ng, đầy đủ nghi thức thế nà y là muốn Ä‘i đâu?
Thái Bình công chúa ngẩng đầu lên, cưá»i nói:
- Ta được ngưá»i ta má»i đến dá»± yến, nÆ¡i đó toà n là những ngưá»i chú ý chuẩn má»±c quy cá»§, nếu như ta quá tùy tiện, đối vá»›i bá»n há» mà nói chÃnh là má»™t kiểu coi thưá»ng, thá»±c bất đắc dÄ©.
Dương Phà m ngạc nhiên nói:
- Nhà nà o váºy, ngay cả nà ng cùng không thể không coi trá»ng.
Thái Bình công chúa cưá»i nói:
- Là má»™t ngưá»i bạn chÆ¡i từ thuở nhá», cô ấy tên là Ninh Kha, xuất thân từ Äá»™c Cô thế gia.
- Äá»™c Cô?
Tim Dương Phà m đột nhiên Ä‘áºp mạnh má»™t cái. Cái há» hiếm thấy nà y, gần đây số lần xuất hiện bên tai hắn dưá»ng như hÆ¡i quá thưá»ng xuyên.
Äá»™c Cô Ninh Kha mà Thái Bình công chúa nói nếu đã là bạn chÆ¡i chung từ nhá» vá»›i nà ng, tuổi tác và thân pháºn cá»§a hai ngưá»i há» có lẽ cÅ©ng không chênh lệch bao nhiêu, thế thì Äá»™c cô thế gia mà nà ng ta xuất thân ắt hẳn là dòng hỠđã từng có ba vị hoà ng háºu cá»§a ba triá»u đại Bắc Chu, Äại Tùy, Äại ÄÆ°á»ng. Chỉ là không biết giữa vị Äá»™c Cô cô nương nà y vá»›i Äá»™c Cô VÅ© mà mình gặp hôm qua có quan hệ gì không? CÅ©ng không rõ vị Äá»™c Cô VÅ© kia vá»›i mình quả thá»±c là vừa gặp mà như đã quen thân hay còn có mục Ä‘Ãch nà o khác?
Dương Phà m âm thầm đỠcao cảnh giác.
Thái Bình công chúa phải Ä‘i dá»± yến, Dương Phà m cÅ©ng không tiện trì hoãn quá nhiá»u thá»i gian. Vì váºy Dương Phà m nhanh chóng nói rõ dá»± định cá»§a mình:
- Công chúa có thể cố tình kéo dà i thêm thá»i gian ở lại Trưá»ng An được không? Ngà y sinh nở cá»§a Tiểu Man sắp đến, nhưng chưa xác định cụ thể là ngà y nà o. Ta không thể ở bên cạnh đứa bé lúc đầy tháng, trăm ngà y, thì dù sao cÅ©ng phải ở bên cạnh nó được thêm và i ngà y.
- Ừm...
Giá»ng Ä‘iệu Thái Bình có chút mÆ¡ hồ không xác định. Dương Phà m nhìn nà ng vá»›i vẻ khó hiểu. Thái Bình vẻ mặt do dá»±, có chút phân vân chưa quyết.
Dương Phà m nhịn không nổi há»i:
- Sao váºy?
Thái Bình công chúa nói:
- Ta..., vốn định hôm nay đến dự yến tiệc của Ninh Kha, ngà y mai xỠlý những việc khác một chút rồi ngà y kia sẽ khởi hà nh trở vỠLạc Dương.
Dương Phà m kinh ngạc nói:
- Nhanh váºy sao?
Thái Bình "Ừ" má»™t tiếng vá»›i vẻ bất mãn, không mấy vui vẻ. Rõ rà ng là nà ng cÅ©ng rất muốn cùng Dương Phà m ở lại Trưá»ng An lâu hÆ¡n.
Dương Phà m nhÃu chặt mà y, nói:
- Tiểu Man còn chưa sinh, việc nà y..., việc nà y nên là m thế nà o bây gi�
Thái Bình khẽ thở dà i, cầm tay hắn nói:
- Việc xảy ra gấp gáp, nếu không thì, ta vốn cÅ©ng muốn kéo dà i thêm chút thá»i gian ở đây, có Ä‘iá»u... trong cung xảy ra má»™t số chuyện...
Chương 572.1: Äến Ä‘i vá»™i vã (2)
Thái Bình công chúa thuáºt lại sÆ¡ lược sá»± tình đã diá»…n ra cùng những dá»± tÃnh cá»§a nà ng cho Dương Phà m nghe. Dương Phà m lúc nà y má»›i hiểu ra, nhiá»u biến cố xảy ra, hóa ra lại là do mình ở phương Nam góp phần thúc đẩy.
Thái Bình nói:
- Chà ng cÅ©ng biết, hai vị hoà ng huynh kia cá»§a ta bị mẫu hoà ng quản rất chặt, không dám có bất kỳ hà nh động nà o. Muốn giữ gìn huyết mạch hương há»a Lý ÄÆ°á»ng thì phải kịp sá»›m chuẩn bị lá»±c lượng. Cho tá»›i nay, lá»±c lượng cá»§a gia tá»™c há» Võ mạnh hÆ¡n nhiá»u so vá»›i ta, ta chỉ có thể lặng lẽ tÃch trữ chút lá»±c lượng, mở rá»™ng kết giao, nếu mất Ä‘i cÆ¡ há»™i nà y, khoảng cách lá»±c lượng giữa ta và há» sẽ cà ng lá»›n hÆ¡n. HÆ¡n nữa...
Äôi lông mà y tô vẽ cong cong mà tinh tế cá»§a Thái Bình khẽ nhÃu lại, tá»±a như vầng trăng khuyết bị phá»§ lên má»™t lá»›p sương mù ưu sầu.
- Không may là chà ng đã nói trúng! Ta tặng Trương Xương Tông cho mẫu hoà ng, mượn Trương Xương Tông góp ý, tuy đã xóa Ä‘i được ý nghÄ© phế thái tá» cá»§a mẫu háºu. Nhưng, sau khi được mẫu hoà ng sá»§ng hạnh, hai huynh đệ há» Trương cÅ©ng đã nảy sinh dã tâm.
- Hiện giá» bá»n chúng còn chưa là m nên trò trống gì, nhưng cứ tiếp tục thế nà y cÅ©ng rất khó nói. Ta vá»™i vã hồi kinh, cÅ©ng là muốn ngăn chặn bá»n chúng thông qua chuyện nà y cà ng chiếm thêm nhiá»u quyá»n lợi. Nếu không, cái há»a nhà há» Võ còn chưa trừ, nạn há» Trương lại nổi lên, há» Lý ta đã như ngá»n đèn cầy trước gió, tháºt không chịu nổi nhiá»u đợt sức ép như thế.
Dương Phà m cắn răng nói:
- Váºy thôi! Ta há»™ tống nà ng hồi kinh! Tiểu Man là ngưá»i thấu tình đạt lý, sẽ không trách ta đâu! Vá» phần con trai ta...
Dương Phà m cưá»i má»™t tiếng nói:
- Trẻ sÆ¡ sinh, chẳng hiểu gì, ta ở trước mặt nó, cÅ©ng là ta biết nó, nó không biết ta, qua má»™t thá»i gian gặp lại cÅ©ng chẳng sao. Hôm nay dốc sức như váºy, còn không phải là vì muốn nó ra Ä‘á»i được sống những ngà y thái bình thịnh trị hay sao!
- Không! Ta vá» Lạc Dương, là vì giang sÆ¡n nhà há» Lý ta. Chà ng ở lại là vì cốt nhục thân sinh. Äây là đứa con đầu lòng cá»§a chà ng, nếu ta bắt chà ng theo ta hồi kinh thì tháºt quá đáng. Chà ng chẳng nói gì thì Tiểu Man cÅ©ng sẽ oán ta. HÆ¡n nữa, cuá»™c đấu giữa thế lá»±c các phương, sÆ¡ suất má»™t chút, sẽ tan xương nát thịt, nếu để liên lụy chà ng, tuyệt đối không phải là chuyện tốt!
Thái Bình công chúa nhìn chằm chằm Dương Phà m, dịu dà ng nói:
- Ta trở vá»! Chà ng ở lại!
Dương Phà m cau mà y nói:
- Ta không vá» Lạc Dương mà đến Trưá»ng An, vốn là để há»™ tống nà ng trở vá» Lạc Dương. Nếu nà ng Ä‘i rồi, ta lại ở lại, thì phải giải thÃch thế nà o vá»›i hoà ng thượng đây?
Thái Bình công chúa nghiêng đầu cưá»i vá»›i hắn, lại có chút vẻ nghịch ngợm:
- Ngốc quá! Nếu chà ng đổ bệnh, hoà ng thượng dù sao cũng không thể bắt chà ng ôm bệnh mà khởi hà nh được?
Dương Phà m trầm mặc trong chốc lát, cưá»i khổ nói:
- Thế thì... đà nh phải váºy thôi!
- Phà m lang, ta... cÅ©ng muốn ở lại Trưá»ng An cùng chà ng. Hiện giá» tháºt sá»± là do bất đắc dÄ©, chà ng... đừng trách ta... Thái Bình hoà n toà n không phải là vì tham luyến quyá»n lá»±c.
Thái Bình công chúa lại dá»±a và o vai hắn, khẽ bám và o cánh tay hắn, trong lưu luyến không rá»i có chút thấp thá»m lo âu.
Dương Phà m nhẹ nhà ng vỗ vỠlưng nà ng, dịu dà ng nói:
- Hiện nay Lý gia chỉ có thể dựa và o sự chống đỡ của nà ng, ta hiểu rõ, sao có thể trách nà ng được. Là m việc nà ng nên là m, đây lẽ ra... cũng là việc mà ta muốn là m, đúng không?
- Ừm!
Thái Bình công chúa cúi đầu đáp lá»i, khóe mắt thoáng chốc đã đỠlên.
Nà ng ngẩng khuôn mặt xinh đẹp quyến rÅ© lên, bá»—ng vòng đôi cánh tay má»m mại qua cổ Dương Phà m, áp đôi môi mê ngưá»i cá»§a nà ng lên...
※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※※
Xe bò Ä‘i thẳng má»™t mạch vá» phÃa trước, váºy mà cÅ©ng đến Tông Nhân phưá»ng. Hóa ra phá»§ đệ cá»§a Äá»™c Cô thế gia ở tại Tông Nhân phưá»ng. Dương Phà m từ trong xe cá»§a Thái Bình công chúa Ä‘i ra, đổi sang cỡi con ngá»±a cá»§a mình, nhìn xa giá nghi thức cá»§a công chúa tiếp tục tiến vá» phÃa trước, lúc nà y má»›i rẽ sang hướng phá»§ đệ cá»§a Công Tôn Bất Phà m.
Lúc Dương Phà m quay vá» chá»— Tiểu Man, Tiểu Man và A Nô Ä‘ang ngồi trong đình tiếp chuyện má»™t ngưá»i đà n ông mặc quân trang, nhìn kỹ hóa ra là Mã Kiá»u. Trông thấy Dương Phà m đến, hai cô gái má»›i đứng dáºy, cáo lá»—i vá»›i Mã Kiá»u rồi A Nô dìu Tiểu Man trở vá» phòng nghỉ ngÆ¡i. Dương Phà m trông thấy trên bà n có đặt má»™t số thứ như áo da hổ, mÅ© đầu hổ, nhịn không nổi cưá»i nói:
- Mua cho con huynh sao?
Mã Kiá»u cưá»i nói:
- Ta vừa mua là mua luôn hai bá»™, những thứ y phục trẻ con nà y không phân nam nữ. Nhóc con mà , Ä‘á»u có thể mặc được hết. Ha ha, không phải là đồ chÆ¡i quý giá gì, nhưng lại là chút thà nh ý cá»§a kẻ là m đại bá ta đây.
Dương Phà m ngồi xuống, cầm hai bá»™ y phục lên săm soi má»™t lúc, trải ra hoà n toà n không lá»›n, so vá»›i bà n tay cá»§a hắn cÅ©ng chẳng lá»›n hÆ¡n bao nhiêu. NghÄ© đến đứa trẻ đó sinh ra cÅ©ng chỉ to bằng ngần nà y, trong lòng Dương Phà m không khá»i dâng lên má»™t loại cảm giác kì diệu, nghÄ© đến con hắn mặc bá»™ đồ nhá» nà y, nằm trong lòng hắn..., mặt Dương Phà m bất tri bất giác trà n đầy ý cưá»i.
Cầm chÆ¡i hồi lâu, Dương Phà m bá»—ng nhá»› lại quyết định cá»§a Thái Bình công chúa, vá»™i vã đặt đồ xuống, nói vá»›i Mã Kiá»u:
- Äúng rồi! Ngà y đại tẩu sinh con sắp tá»›i, e là huynh cÅ©ng nhá»› nhà lắm rồi. Huynh không cần quá lo lắng, sáng sá»›m ngà y kia, công chúa muốn khởi hà nh trở vá» Lạc Dương, huynh có đồ đạc gì cần mua sắm, ngà y mai nên nhanh chóng thu xếp Ä‘i.
- Nhanh váºy sao?
Mã Kiá»u kinh ngạc há»i:
- Thế... Tiểu Man thì sao?
Dương Phà m nói:
- Ta ở lại, má»i ngưá»i Ä‘i!
Hắn Ä‘em sá»± tình đã diá»…n ra kể lại má»™t lượt. Mã Kiá»u gáºt gáºt đầu, trên mặt thoáng lá»™ vẻ khác thưá»ng.
Dương Phà m lấy là m ngạc nhiên há»i:
- Sao váºy?
Mã Kiá»u chần chừ má»™t lát rồi vẫn nói ra cảm giác trong lòng:
- Ta luôn cảm thấy phụ nữ thì nên giúp chồng dạy con, yên ổn sống qua ngà y. Chuyện quốc gia đại sá»±, không đến phiên má»™t ngưá»i phụ nữ can dá»± và o. Thiên hạ nà y là thiên hạ cá»§a nam nhân, phụ nữ can dá»± và o, cứ cho vốn là do có ý tốt, nhưng cÅ©ng sẽ là m há»ng việc.
Dương Phà m trầm mặc một lát, nói:
- Nà ng ấy không chỉ là má»™t ngưá»i phụ nữ mà còn là công chúa cá»§a Äại ÄÆ°á»ng! Lúc Cao Tổ khởi binh ở Thái Nguyên, trong đám con cái có ba ngưá»i xuất sắc nhất, chÃnh là thái tá» Lý Kiến Thà nh, Tần Vương Lý Thế Dân và Bình Dương công chúa. Công chúa Äại ÄÆ°á»ng, từ trước đến nay Ä‘á»u không cảm thấy được mình là phụ nữ thì khá»i phải để ý đến chuyện quốc gia đại sá»±.
- Tuy rằng, trong số há» có rất nhiá»u ngưá»i chỉ vì để chiếm lấy quyá»n lá»±c, đã là m nhiá»u chuyện hồ đồ, nhưng chà Ãt những việc là m trước mắt cá»§a Thái Bình công chúa, đối vá»›i tương lai Äại ÄÆ°á»ng chỉ có lợi mà thôi. Vị Lư Lăng Vương ở Phòng Châu kia có dáng vẻ thế nà o ta và huynh Ä‘á»u không biết, nhưng thái tá» gia trong cung thì huynh và ta Ä‘á»u rất rõ. Dá»±a và o ngà i ấy ư? Thế thì thiên hạ nhất định sẽ mang há» Võ.
Mã Kiá»u lắc lắc đầu, rồi lại gáºt gáºt đầu. Gã đồng ý vá»›i cách nói cá»§a Dương Phà m, nhưng gã vẫn theo bản năng phản đối lại việc phụ nữ tham chÃnh, đây cÅ©ng là cách nghÄ© cá»§a Ä‘a số ngưá»i thá»i ÄÆ°á»ng. Võ Tắc Thiên xưng đế đã lâu như váºy, vẫn sợ bóng sợ gió như trước, nghe mưu phản mà đổi sắc mặt, cÅ©ng chÃnh là vì nguyên nhân nà y: "Thiên hạ nà y là cá»§a nam nhân!"
Dương Phà m thở dà i, nói:
- Nếu lúc nà y, không có ngưá»i trong hoà ng thất đứng ra kêu gá»i lòng dân, chỉ dá»±a và o các đại thần hết lòng dốc sức, há» Lý cÅ©ng sẽ không có cÆ¡ há»™i. Ta chỉ hy vá»ng, Thái Bình là m được Ä‘iá»u nà y thì tốt, lúc nà ng ấy nắm giữ được quyá»n lá»±c lá»›n hÆ¡n, đừng bị quyá»n lá»±c che mỠđôi mắt, trở thà nh... má»™t Võ Tắc Thiên thứ hai!
Lúc nà y, một gia nhân của Công Tôn phủ đi đến, đứng ngoà i tiểu đình, từ đằng xa vái chà o Dương Phà m.
Dương Phà m đứng dáºy há»i:
- Chuyện gì?
Gia nhân Công Tôn phá»§ cao giá»ng trả lá»i:
- Äá»™c Cô công tá» muốn má»›i Dương lang trung giá» Mùi ngà y mai, tại Phù Dung Viên Khúc Giang uống rượu dùng cÆ¡m, đây là thiếp má»i.
Chương 573: Äến Khúc Trì dá»± yến
Khúc Giang nằm ở Thăng Bình phưá»ng phÃa đông nam thà nh Trưá»ng An. Lạc Du viên trong Thăng Bình phưá»ng ở tại nÆ¡i có địa thế cao nhất Trưá»ng An, tá»±a như má»™t bà n cá» ngay ngắn, thu hết và o tầm mắt toà n bá»™ thà nh Trưá»ng An khà thế khoáng đạt hùng vÄ©. PhÃa nam Lạc Du viên lại ở nÆ¡i địa thế cá»±c thấp, nÆ¡i đây sóng biếc dáºp dá»n, má»™t dòng sông dà i chảy qua, gá»i là Khúc Giang.
Hai bên bá» Khúc Giang, liá»…u rÅ© tá»±a mây, hoa sắc nhân ảnh, chÃnh là nÆ¡i thắng địa cá»§a Trưá»ng An. Má»—i năm và o lá»… Thượng Tỵ mồng ba tháng ba và tết Trung Nguyên ngà y rằm tháng bảy, các gia đình quyá»n quý thương nhân già u có Ä‘á»u tụ táºp tại đây, tiệc tùng kết giao bạn bè, múa hát không ngừng, váºy nên má»›i có câu "Tam nguyệt tam nháºt thiên khà tân, Trưá»ng An thá»§y biên Ä‘a lệ nhân." (1)
(1) TrÃch "Lệ nhân hà nh" cá»§a Äá»— Phá»§:
Mồng ba tháng ba khà trá»i trong xanh
Trưá»ng An lắm mỹ nhân bên sông
Dương Phà m lần đầu tá»›i nÆ¡i nà y, đến bên hồ Khúc Thá»§y, chỉ thấy hoa cá» vây quanh, long lanh khói nước, bá» hồ quanh co uốn khúc, trong là n sóng xanh biếc lại có và i chiếc thuyá»n con, hoa sen, xương bồ má»c um tùm bên hồ, đình lâu Ä‘iện các thấp thoáng trong đám cá» cây, liá»…u âm tứ hợp, thá»§y quang vô sắc, trầm lặng khả ái, lòng không khá»i cảm thấy vui vẻ thoải mái.
Dương Phà m vì không quen đưá»ng xá, nên lúc đến nÆ¡i sá»›m hÆ¡n nhiá»u so vá»›i thá»i gian đã hẹn, hiện giá» thấy phong cảnh nÆ¡i đây quả tháºt không tầm thưá»ng, không khá»i nổi hứng muốn dạo chÆ¡i, bèn xoay ngưá»i leo xuống ngá»±a, nắm lấy dây cương, má»™t ngưá»i má»™t ngá»±a, ung dung nhà n nhã, cháºm rãi dạo quanh bá» hồ ngoằn ngoèo quanh co.
Tiết trá»i đã và o cuối thu, du khách ở Khúc Giang không nhiá»u, động tiên thanh tÄ©nh, vừa vặn là m dịu bá»›t tâm trạng phấn khÃch tán thưởng phong cảnh đất trá»i nÆ¡i đây.
Thá»i tiết cuối thu, hoa sen thưa dần, nhiá»u lá sen cÅ©ng đã dần tà n lụi, nhưng lại để lá»™ ra từng mảng từng mảng những đà i sen chắc khá»e. Cuống sen dà i mảnh nâng đóa đóa đà i sen nổi lên, vươn cổ ló đầu ra nhìn giữa đám lá sen xanh thẫm, tá»±a như má»™t đứa trẻ bướng bỉnh hiếu kỳ nhìn ngó những vị khách Ä‘ang dạo chÆ¡i trên bá».
Sau lưng Dương Phà m cách khoảng má»™t tầm tên bắn, có hai ngưá»i dẫn ngá»±a cÅ©ng Ä‘ang cháºm rãi thưởng ngoạn phong cảnh Khúc Giang, ngoà i há» ra không còn ngưá»i nà o khác.
Lá sen xanh tốt um tùm chen chúc nhau. Gió lướt qua cÅ©ng chỉ có thể khiến chúng khẽ lay động má»™t chút. Trong là n sóng xanh biếc tình cá» nổi lên má»™t chút đỠtươi, lại là má»™t đóa phù dung nở muá»™n, lúm đồng tiá»n yêu kiá»u trắng nõn vừa má»›i hé mở, y như má»™t thiếu nữ mảnh mai duyên dáng, Ä‘ang chèo má»™t chiếc thuyá»n ngá»c xanh biếc, thò đầu ra giữa đám lá sen liếc mắt trá»™m nhìn ngưá»i trên bá».
Lại má»™t cÆ¡n gió nữa thổi đến. Vị thiếu nữ hoa sen thẹn thùng vá»™i vã cuống quýt kéo đám lá xanh là m tay áo. che Ä‘i khuôn mặt đỠbừng cá»§a nà ng, ngăn chặn tầm mắt Dương Phà m. Dương Phà m mỉm cưá»i nhìn đóa hoa sen giấu mình dưới tán lá, rồi lại liếc mắt nhìn hai ngưá»i dắt ngá»±a ngừng lại phÃa sau hắn.
Hai ngưá»i dắt ngá»±a Ä‘ang đứng xoay mặt vá» hướng hoa sen trong hồ, chỉ chỉ trá» trá», gáºt gù đắc ý, tá»±a như Ä‘ang ngâm thÆ¡ tác phú. Dương Phà m xoay ngưá»i lại, bước từng bước thong thả, cháºm như rùa tiếp tục Ä‘i vá» phÃa trước. Hai ngưá»i dắt ngá»±a cÅ©ng giống như bị hắn "dắt" bằng má»™t sợi dây cương vô hình, bước từng bước theo hắn...
※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※※※※
Một thanh tiểu đao trong tay Tiểu Man linh hoạt xoay chuyển, tán lê bị nà ng cuốn vòng vòng vẫn như trước dán và o thân cây lê, thủ pháp cực kỳ linh động.
A Nô và Công Tôn Lan Chỉ ngồi bên cạnh. Hai ngưá»i lại Ä‘ang cãi nhau.
Công Tôn Lan Chỉ dụ hoặc nói:
- Kỹ thuáºt không bằng ngưá»i ta cÅ©ng chẳng sao, nhưng không có gan chiến đấu, thế má»›i là chẳng còn gì để nói. Sao? Cuối thu khà trá»i quang đãng, ta và ngươi nhà n rá»—i chẳng có gì là m, có muốn khoa tay múa chân má»™t chút không?
A Nô hừ một tiếng, nói:
- Bị ngưá»i hà nh hạ đủ trò, ngươi đã vui chưa! Ta thì không vui. Kiếm pháp cá»§a ngươi xuất chúng. Ta không phải là đối thá»§, có Ä‘iá»u sở trưá»ng cá»§a ta vốn không phải là kiếm thuáºt. Sao phải bá» sở trưá»ng lấy sở Ä‘oản, cứ phải tranh cao thấp vá»›i ngươi là m gì?
- Thế sở trưá»ng cá»§a ngươi là gì?
- Giết ngưá»i! Giết ngưá»i bằng bất kì thá»§ Ä‘oạn nà o!
- Nghe có vẻ rất lợi hại.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên.
Cái mũi nhỠcủa A Nô kiêu ngạo hếch lên:
- Äấu kiếm, ta không bằng ngươi. Nhưng nếu tháºt sá»± là tráºn đấu sinh tá», ta có thể giết chết ngươi!
Công Tôn Lan Chỉ sáng mắt lên:
- Chi bằng chúng ta thỠxem?
A Nô lắc đầu:
- Thá» không được, bản lãnh giết ngưá»i, chỉ có thể dùng để giết ngưá»i, ta lại không muốn giết ngươi!
Công Tôn Lan Chỉ nhìn nà ng cưá»i lạnh, tá» vẻ khinh thưá»ng:
- Khoác lác!
A Nô không bị nà ng khÃch tướng, nói:
- ThÃch tin hay không thì tùy. Dù sao, ta cÅ©ng không muốn lại động thá»§ vá»›i ngươi.
Công Tôn Lan Chỉ tròng mắt khẽ chuyển động, bá»—ng nhiên cưá»i toe toét nói:
- Ta thấy Dương Phà m có vẻ rất lợi hại, chi bằng ngươi nói với hắn, kêu hắn tỉ thà với ta một chút.
A Nô nghiêm mặt nói:
- Không được đấu!
Công Tôn Lan Chỉ trừng đôi mắt xinh đẹp nói:
- Tại sao? Ngươi sợ hắn thua?
A Nô thở dà i nói:
- Ta sợ ngươi thua!
Công Tôn Lan Chỉ trừng mắt không nói gì. A Nô lại nói:
- Lạc Dương tấc đất tấc và ng, nÆ¡i ở cá»§a Dương gia thá»±c không coi là lá»›n, nhưng không chứa nổi nhiá»u tá»· muá»™i như váºy!
Tiểu Man nhịn không nổi mỉm cưá»i hòa giải:
- ÄÆ°á»£c rồi được rồi, tháºt không biết hai ngưá»i có phải là oan gia đối đầu từ kiếp trước không nữa! Vừa gặp mặt đã đấu kiếm, giá» lại đấu võ mồm. Nà y! Ä‚n lê Ä‘i!
Tiểu Man cầm đầu quả lê kéo má»™t cái, giống như kéo ra được má»™t con rắn dà i, lá»™ ra phần thịt lê sáng óng ánh bên trong. Tiểu Man ném vá» Ä‘i, xẻ má»™t Ä‘ao ở giữa, hai miếng lê trắng liá»n rÆ¡i và o trong mâm:
- Má»—i ngưá»i má»™t ná»a, công bằng không thiên vị.
Tiểu Man từ khi có thai, thân thể đẫy đà hÆ¡n nhiá»u so vá»›i trước đây, hiện giá» ngay cả mặt cÅ©ng đã tròn lên, cái cằm vốn thon nhá»n xinh đẹp giỠđã hÆ¡i tròn, hai má căng má»ng, lúc nà y cưá»i lên, tháºt giống như má»™t em bé mÅ©m mÄ©m má»›i sinh, vô cùng đáng yêu. Công Tôn Lan Chỉ và A Nô tuy thÃch đấu qua đấu lại, nhưng Ä‘á»u yêu quý nà ng, đặc biệt thÃch nhìn dáng vẻ cá»§a nà ng như hiện giá».
Tiểu Man vừa mỉm cưá»i ngá»t ngà o đáng yêu, hai ngưá»i liá»n không đấu võ mồm nữa. A Nô nhón lấy ná»a quả lê. Công Tôn Lan Chỉ má»™t tay cầm miếng lê nhìn dáng vẻ đáng yêu cá»§a sư muá»™i, tay kia không nhịn được xoa xoa lên khuôn mặt khá»e khoắn cá»§a nà ng, nói:
- Sư muá»™i à , muá»™i lại tháºt sá»± nhẫn nại chỠđợi được sao? Cháu gái ta lúc nà o má»›i có thể ra Ä‘á»i đây? Ta còn đợi dạy nó võ công nữa.
Hiện giá», tÃnh khà Tiểu Man đặc biệt tốt, nà ng cưá»i tÃt mắt chữa lá»i:
- Sao phải nhất định là cháu gái? Không thể là cháu trai sao?
Công Tôn Lan Chỉ nói:
- Cháu trai có gì hay, lá»›n lên thà nh xú nam nhân. Nam nhân Ä‘á»u chẳng phải là thứ tốt là nh gì.
Lúc nà y, má»™t thứ không phải là thứ tốt là nh gì dẫn theo má»™t thứ không phải là thứ tốt là nh khác Ä‘i đến ngoà i tiểu sảnh. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
PhÃa trước là má»™t tiểu quản sá»± cá»§a Công Tôn phá»§, phÃa sau lại là má»™t ngưá»i ngoà i, nhìn trang phục cá»§a hắn, ắt hẳn cÅ©ng là nô bá»™c cá»§a gia đình nà o đó.
- Dương gia đại nương tá», ngưá»i nà y phụng mệnh chá»§ nhân hắn đến đưa thiếp má»i muốn gặp Dương lang trung.
Quản sá»± Công Tôn phá»§ vừa nói, ngưá»i bên cạnh liá»n mỉm cưá»i vái chà o hà nh lá»…:
- Tham kiến ba vị nương tá»!
Tiểu Man áy náy nói:
- Lang quân nhà ta đã đến Phù Dung viên Khúc Giang dá»± yến rồi, tạm thá»i chưa thể vá» ngay được. Không biết quý tÃnh đại danh cá»§a chá»§ nhân nhà ngươi có lưu lại trên thiếp má»i hay không? Äợi lang quân nhà ta quay vá», sẽ lá»±a ngà y đến bái kiến.
Ngưá»i ná» ngạc nhiên nói:
- Dương lang trung Ä‘i dá»± yến rồi sao? Chưa từng nhá»› Dương lang trung có ngưá»i quen nà o ở Trưá»ng An, xin thứ cho tiểu nhân mạo muá»™i, có thể há»i má»™t câu được không. Ngưá»i má»i Dương lang trung Ä‘i dá»± yến là ai váºy?
Công Tôn Lan Chỉ trừng mắt nói:
- Ngươi đã biết là mạo muá»™i rồi còn há»i, má»›i hắn Ä‘i dá»± yến là ngưá»i cá»§a Äá»™c Cô thế gia. Sao?
Con ngươi ngưá»i đó hÆ¡i lóe lên, mỉm cưá»i nói:
- A! Hóa ra là ngưá»i cá»§a Äá»™c Cô thế gia, thế thì... tiểu nhân cứ chiếu theo đấy mà trở vá» trả lá»i vá»›i chá»§ nhân. Ngà y sau lại đến má»›i Dương lang trung gặp mặt. Cáo từ!
Ngưá»i đó và i chà o các nà ng, dâng thiếp má»i lên, rồi láºp tức xoay ngưá»i rá»i Ä‘i.
Tiểu Man mở phong thiếp má»i đó ra, nhìn lạc khoản, nghi hoặc nói:
- Lâm Tá» Hùng? A Nô, tá»· đã từng nghe đến ngưá»i nà y chưa?
A Nô bĩu môi nói:
- Tên đó là m việc luôn thÃch thần thần bà bÃ, không biết có bao nhiêu chuyện giấu diếm không dám để bá»n ta biết. Có trá»i má»›i biết cái tên Lâm Tá» Hùng nà y là thần thánh phương nà o?
Tiểu Man cưá»i tÃt mắt bênh vá»±c lang quân:
- Nếu chà ng không nói, nhất định là vì sợ chúng ta lo lắng cho chà ng. A Nô hà tất vì chuyện nà y mà trách cứ chà ng.
Công Tôn Lan Chỉ rùng mình á»›n lạnh, tuyệt vá»ng nói:
- Nhá»› lúc đầu Tiểu Man đáng yêu là thế, gả cho ngưá»i ta rồi đã thà nh dáng vẻ gì đây. Nếu đây gá»i là nhà n thê lương mẫu thì ta tình nguyện không lấy chồng.
Thiên Ãi Nô láºp tức tiếp lá»i:
- Giá»i lắm! Ngưá»i mà ngươi ngà y nhá»› đêm mong nếu mà đến thì ngươi ngà n vạn lần đừng để ý đến hắn.
Công Tôn Lan Chỉ trừng mắt nói:
- Äể ý hắn thì sao?
Thiên Ãi Nô hếch cằm lên, nói:
- Ta sẽ coi thưá»ng ngươi!
Công Tôn Lan Chỉ nói:
- Ta má»›i coi thưá»ng ngươi, có bản lÄ©nh thì tỉ kiếm vá»›i ta Ä‘i!
Tiểu Man khổ não thở dà i, nâng cái cằm vốn thon nhá»n giỠđây lại tròn vo, Ä‘au khổ nói:
- Lại bắt đầu ầm Ä© rồi, hai ngưá»i không thể ngừng nghỉ được má»™t khắc nà o sao...
※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※※
Dương Phà m cháºm rãi bước Ä‘i, vì thá»i gian còn sá»›m nên hắn cÅ©ng không vá»™i, thong thả dạo bước men theo bá» hồ Khúc Giang. Con đưá»ng phÃa trước bá»—ng nhiên trông thấy má»™t ngưá»i bán thức ăn vặt. Cuối thu, du khách quá Ãt, không có cÆ¡ há»™i tốt để là m ăn, ngưá»i bán hà ng rong đó Ä‘ang uể oải tá»±a và o tảng đá lá»›n bên bá» sông, mÅ© rÆ¡m úp lên mặt đánh má»™t giấc.
Dương Phà m Ä‘i đến thò đầu và o trong xe thăm dò, ngá»i thấy má»™t mùi hương ngá»t ngà o. Thức ăn trên xe dùng vải Ä‘áºy lại, chỉ vén má»™t góc lên, để lá»™ ra má»™t món long lanh như ngá»c vá»›i hai mà u trắng đỠxen lẫn. Äây là bánh tăng cao, món ăn vặt nổi tiếng cá»§a Quang Trung, còn có tên là bánh thá»§y tinh long phụng, mà u sắc tươi sáng, má»m dẻo ngon ngá»t, hương thÆ¡m nức mÅ©i.
Lúc nà y ánh mặt trá»i mùa thu phản chiếu lên má»™t góc bánh tăng cao được vén lên, gạo nếp trắng sáng, nhân táo đỠtươi, nho khô xanh biếc, bị ánh mặt trá»i chiếu sáng long lanh, khiến ngưá»i ta thèm thuồng. Dương Phà m mỉm cưá»i há»i:
- Nà y! Bánh ngá»t nà y cá»§a ngươi bán thế nà o?
Ngưá»i bán hà ng rong đó Ä‘ang tá»±a mình và o tảng đá ngá»§ gà ngá»§ gáºt, vừa nghe thấy có mối là m ăn đến nhà , liá»n vá»™i vã kéo cái mÅ© rÆ¡m lên đỉnh đầu, niá»m nở nhảy dá»±ng lên, tươi cưá»i trả lá»i:
- Khách quan muốn mua tăng cao sao? Äây chÃnh là món ngon nhất, thÆ¡m ngon vừa miệng, mùi vị cá»±c tuyệt, giá cả cÅ©ng không đắt, hai văn tiá»n có thể mua được má»™t miếng lá»›n...
Hai ngưá»i dắt ngá»±a ở phÃa xa thấy Dương Phà m dừng lại mua bánh, cÅ©ng vá»™i vã dừng bước, ngưá»i nà y tiện tay chỉ ra mặt hồ, ngưá»i kia liá»n gáºt gù liên tục, là m bá»™ là m tịch kéo dà i thá»i gian. Dương Phà m mua má»™t miếng tăng cao, lại liếc mắt nhìn vá» phÃa hai ngưá»i ná» rồi mỉm cưá»i bước tiếp.
Má»™t miếng tăng cao, ngưá»i ăn má»™t phần ba, ngá»±a ăn hai phần ba, rá»a tay bằng nước sông trong veo, rồi Ä‘i vá» phÃa trước không xa, thì trông thấy má»™t tòa bảo tháp bảy tầng cao ngất tầng mây. Äó chÃnh là tòa tháp Äại Nhạn do Huyá»n Trang sau khi từ Thiên Trúc thỉnh kinh trở vỠđã tá»± mình chá»§ trì việc thi công, bên trong thá» phụng xá lợi, Bối Diệp Phạn Văn chân kinh cùng vá»›i nhiá»u loại bảo váºt pháºt môn.
Phù Dung viên ở phÃa nam tháp Äại Nhạn, trông thấy tháp Äại Nhạn, cÅ©ng tức là đã đến Phù Dung viên.
19.08.2014
Chương 574-575
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 574: Giai nhân trên sông, hổ bên bá»
Phù Dung viên được xây dá»±ng trên mặt nước, đắp đất là m đảo, trên đảo xây dá»±ng lầu các. Từ bỠđến đảo ước chừng hÆ¡n mưá»i trượng, nối vá»›i nhau bởi má»™t cây cầu cong, mặt cầu lát đá xanh, hai bên là lan can bằng cẩm thạch có Ä‘iêu khắc sư tá» hổ báo và các loà i mãnh thú, chỉ cao đến thắt lưng ngưá»i trưởng thà nh. Hai bên cầu vẫn là sông nước, lá sen má»c um tùm.
Dương Phà m buá»™c ngá»±a và o dưới tán cây liá»…u bên bá» sông, ung dung bước vá» phÃa đầu cầu.
Äảo kia không nhá», đưa mắt nhìn thoáng qua, chà Ãt cÅ©ng phải đến năm sáu tòa hồng lâu, bảy tám tòa đình các. Dương Phà m Ä‘oán chừng Äá»™c Cô VÅ© không thể nà o chỉ chiêu đãi khách tại má»™t nÆ¡i, nhưng bao hết cả Phù Dung viên, đó là kiểu đốt tiá»n cá»§a nhà già u má»›i nổi, chứ không phải là hà nh vi cá»§a con cháu gia đình danh giá, có Ä‘iá»u trên thiếp má»i cá»§a Äá»™c Cô VÅ© lại không nói rõ địa Ä‘iểm má»i.
Thu hồi lại ánh nhìn, trông thấy ở đầu cầu có hai gã đầy tá»› áo xanh mÅ© nồi Ä‘ang nhìn đông ngó tây, Dương Phà m trong lòng khẽ động, liá»n Ä‘i vá» phÃa trước, nói:
- Bỉ chức há» Dương, Dương Phà m. ÄÆ°á»£c Äá»™c Cô công tá» má»i đến Phù Dung viên dá»± yến. Hai vị đồng tá» là do Äá»™c Cô huynh phải đến tiếp đón sao?
- A, đúng thế! Lang quân đến tháºt sá»›m quá!
Hai tiểu đồng không ngừng vội vã đáp lễ, vui mừng hớn hở nói:
- Xin lang quân đợi một chút, tiểu nhân sẽ bẩm báo công tỠđến đây đón tiếp!
Nói xong, má»™t tên tiểu đồng liá»n xoay ngưá»i chạy Ä‘i.
Dương Phà m vừa nghe há» chÃnh là ngưá»i do Äá»™c Cô VÅ© phái đến đón tiếp, còn cho rằng hai ngưá»i há» sẽ dẫn đưá»ng, tá»± mình đến đảo kia là được rồi, không ngá» rằng há» lại trịnh trá»ng kì lạ, bèn cưá»i cưá»i, dừng bước, trong lòng thầm nghÄ©:
- Lá»… nghi khách sáo, quy cá»§ thế nà y, chỉ e Äá»™c Cô VÅ© đúng là ngưá»i cá»§a gia đình mà mình suy Ä‘oán, nhưng không biết tại sao hắn lại cố tình muốn kết giao vá»›i mình, hai ngưá»i Ä‘i theo sau mình, liệu có phải là do hắn phái đến không?
Dương Phà m nghÄ© đến đây, theo bản năng quay đầu lại nhìn, hai ngưá»i dắt ngá»±a luôn dừng lại phÃa sau hắn không biết đã biệt tÃch từ lúc nà o, bất giác ngẩn ra, bằng không hắn đã tin chắc rằng hai ngưá»i đó suốt Ä‘oạn đưá»ng nhắm mắt bám Ä‘uôi theo dõi hà nh động cá»§a hắn, giỠđây lại phải nghi ngá» mình đã nhìn nhầm.
Dương Phà m nghÄ© ngợi má»™t hồi, nhưng cÅ©ng không tiếp tục tìm kiếm tăm tÃch hai ngưá»i kia nữa. Lúc nà y theo hắn thấy, hai ngưá»i ná» mưá»i phần thì hết tám chÃn phần là do Äá»™c Cô VÅ© phái đến theo dõi hắn, nếu đã như váºy, lại cà ng khiến hắn thêm lòng hiếu kỳ, Äá»™c Cô VÅ© là m đủ trò như thế, rốt cuá»™c là có ý muốn gì đây?
Hai bên cây cầu dà i, trong dòng sông lại má»c hoa sen. Lá sen dần dần tà n lụi, đà i sen lá»™ ra ngoà i. Vì khoảnh sông nà y nằm dưới ánh mặt trá»i, thưá»ng được mặt trá»i chiếu rá»i, nên giữa đám lá sen héo rÅ© lại có mấy đóa sen nở muá»™n, hoặc trắng hoặc Ä‘á», vẫn nở rá»™ như trước.
Dương Phà m bá»—ng phát hiện má»™t con thuyá»n nhá», Ä‘ang lẳng lặng đỗ lại trong đám lá sen. Vì nó từ đầu đến cuối chẳng há» nhúc nhÃch, nên ban nãy Dương Phà m má»›i không chú ý.
Chiếc thuyá»n không lá»›n, giống như má»™t con thuyá»n độc má»™c. Thuyá»n nhá»n nhá»n như con thoi, má»™t đầu là má»™t cô nương chèo thuyá»n áo nâu tay cầm cây sà o dà i, đầu đội nón trúc, ống quần xắn lên, chân trần Ä‘ang đứng. Äầu kia là má»™t thiếu nữ áo xanh nhạt Ä‘ang ngồi.
Thiếu nữ ngồi ở đầu thuyá»n, con thuyá»n rất má»ng manh, đầu thuyá»n lại hẹp dà i, từ xa nhìn lại, cà ng giống như Ä‘ang ngồi giữa đầm sen. Bên cạnh nà ng, má»™t đóa sen tịnh đế Ä‘ang nở, dáng vẻ thướt tha, mà u sắc trắng nõn, cà ng thêm tôn lên bóng hình nhá» nhắn mà trà n đầy sức sống đó. Giống như thiếu nữ kia cÅ©ng là má»™t đóa hoa sen, bạch liên hoa Ä‘ang chá»›m nở.
Tình nà y cảnh nà y, tháºt có thể vẽ nên má»™t bức tranh. Dương Phà m không khá»i chú tâm nhìn kÄ©.
Gió mát chầm cháºm thổi đến, hoa sen khẽ mở ra. Äà i sen lắc lư, hoa sen khe khẽ lay động, mặt nước hÆ¡i gợn sóng, mái tóc Ä‘en nhánh cá»§a thiếu nữ kia cÅ©ng nhẹ nhà ng vén lên. Dương Phà m lúc nà y má»›i phát hiện ra thiếu nữ đó chưa búi tóc cÅ©ng chưa cà i lược, mái tóc dà i chỉ dùng má»™t dải băng mà u xanh nhạt tùy tiện buá»™c lên sau lưng.
Gió thổi mặt hồ lay động, thiếu nữ không hỠđộng Ä‘áºy, tuy rằng mái tóc nà ng bị cuốn bay lên, nhưng từ đầu đến cuối lại luôn tạo cho ngưá»i ta má»™t cảm giác tÄ©nh lặng, cá»±c kỳ tÄ©nh lặng!
Thiếu nữ Ä‘ang nhìn vá» phÃa xa, thân hình có chút đẫy đà , thần thái cá»±c kỳ Ä‘iá»m tÄ©nh, nhưng Dương Phà m vẫn nhìn nà ng má»™t cách chăm chú, vì váºy cÅ©ng khiến cho nà ng ta chú ý, không khá»i quay đầu sang nhìn vá» phÃa Dương Phà m.
Núi xa bóng má», nước xanh trong vắt.
Dáng ngưá»i bên rặng liá»…u tá»±a như dải lụa uyển chuyển nhảy múa, nhảy múa đến mức con thuyá»n nhá» bên sông tá»±a như cÅ©ng động Ä‘áºy theo, nhưng thiếu nữ đó vẫn lặng yên như trước, chỉ có cái quay đầu lại nhìn nà y, đôi mắt long lanh ngá»i sáng chạm phải tầm mắt Dương Phà m, má»›i khiến Dương Phà m cảm thấy nà ng ta Ä‘ang cỠđộng.
Ãnh mặt trá»i phản chiếu lên khuôn mặt nà ng, khuôn mặt trắng như tuyết tá»±a gần như trong suốt, mái tóc Ä‘en nhánh, bá» môi đỠhồng, là n da trắng trẻo. Äây là má»™t cô gái cá»±c kỳ thanh lệ.
Trông thấy ánh nhìn chăm chú cá»§a Dương Phà m, cô gái không há» xấu hổ, cÅ©ng không há» lảng tránh. Nà ng nhìn ra Dương Phà m chỉ có ánh mắt tán thưởng, thế nên khóe miệng hÆ¡i cong lên, lá»™ ra nụ cưá»i nhà n nhạt. Gió lại thổi đến, hất tung mái tóc trên vai nà ng, tạo nên cảm giác mát mẻ trong là nh cá»§a mùa thu.
Dương Phà m mỉm cưá»i gáºt đầu chà o há»i. Trong má»™t khoảnh khắc, hắn chợt cảm thấy má»™t cô gái linh lợi thuần khiết như váºy, chỉ có thể hợp sinh ra ở vùng sông nước Giang Nam, tạo cảm giác bao bá»c dịu dà ng, chứ không phải là đặt trong khung cảnh mùa thu đìu hiu, lá sen lụi tà n thế nà y. Nhưng ý nghÄ© chợt thay đổi, lại cảm thấy quả thá»±c không còn cảnh tượng nà o đẹp hÆ¡n, có thể dung nạp và là m nổi báºt nét thanh lệ và linh lợi cá»§a nà ng.
Dung mạo cá»§a nà ng ta cÅ©ng không hẳn là tuyệt mỹ. Chà Ãt thì vẻ dịu dà ng cá»§a Uyển Nhi, diá»…m lệ cá»§a Thái Bình, xinh tươi cá»§a A Nô, tuấn tú cá»§a Tiểu Man, má»—i ngưá»i Ä‘á»u có nét đặc sắc, không há» thua kém nà ng ta. Ngay cả vị Huân Nhi cô nương ở Diêu Châu Nam Cương kia cÅ©ng không há» thua kém. Thế nhưng lại không ai có được cảm giác cá»±c kỳ tÄ©nh lặng như nà ng.
Cảnh tượng đó, chỉ có thể thuộc vỠthiên đình.
Tuy rằng cô gái đó rá»™ng lượng, Dương Phà m cÅ©ng không há» có chút ý nghÄ© khinh nhá»n nà o mà chỉ là sá»± tán thưởng đơn thuần, nhưng cÅ©ng không hay lắm nếu cứ nhìn chằm chằm quá lâu và o má»™t cô gái không há» quen biết. Vì váºy sau khi khẽ mỉm cưá»i hắn liá»n thu hồi lại ánh mắt, ánh mắt vừa thu lại, bèn trông thấy Äá»™c Cô VÅ© dẫn theo tiểu đồng chạy Ä‘i báo tin ban nãy từ đầu kia cá»§a cây cầu nhá» nhanh chân bước đến.
Dương Phà m bước lên định nghênh đón, nhưng má»›i chỉ bước được má»™t bước, liá»n cảm thấy mùi nguy hiểm.
Lúc trước, khi hắn từ Diêu Châu vá»™i vã quay vá» Man Châu, trên đưá»ng Ä‘i cÅ©ng từng có cảm giác đỠphòng giống như bản năng động váºt thế nà y, đáng tiếc là thá»§ pháp thổi tiá»…n cá»§a ngưá»i Miêu đó tháºt sá»± lặng lẽ không má»™t tiếng động, hắn không né kịp. Nhưng ở cố đô Äại ÄÆ°á»ng nà y, hiển nhiên là không ai sá» dụng thứ đồ chÆ¡i đó.
Dương Phà m đột nhiên xoay ngưá»i, phát hiện bốn đại hán cao to vạm vỡ, không biết từ lúc nà o đã đến gần đầu cầu, Ä‘ang ôm hai vai, ánh mắt không thiện cảm nhìn hắn.
Dương Phà m chỉ nhìn má»™t cái, liá»n từ thân pháp, vị trà mÅ©i chân, động tác ôm vai cá»§a há» phát hiện ra đây là bốn cao thá»§ đô váºt, e là kỹ thuáºt ắt hẳn không hÆ¡n kém bao nhiêu so vá»›i tám nữ đô váºt kỹ thuáºt cá»±c cao bên cạnh Thái Bình công chúa.
Dương Phà m nhướng nhướng mà y, cảm giác có chút phiá»n phức. Má»™t cao thá»§ quyá»n thuáºt, đánh chÃn mưá»i ngưá»i bình thưá»ng dá»… như trở bà n tay, nhưng nếu đối phương cÅ©ng là cao thá»§ quyá»n thuáºt, mà khu vá»±c lại khá hẹp, không cho phép hắn di chuyển quá nhiá»u, thế thì hÆ¡i phiá»n phức.
Việc lúc trước hắn nổi giáºn xông và o phá»§ tể tướng, bị nữ đô váºt thuá»™c hạ cá»§a Thái Bình công chúa lấy tay chế trụ cổ chân kéo từ trên ngá»±a xuống, hắn hãy còn chưa quên. Lúc đó nữ đô váºt kia vốn không muốn là m hắn bị thương, còn ánh mắt cá»§a bốn ngưá»i trước mặt đây lại trà n đầy sát khÃ.
- Biết rõ yến hội hôm nay có chút kì quái, mình đáng ra nên mang theo thanh đao!
Dương Phà m giương mắt lên, nhìn vá» phÃa sau bốn tay đô váºt. PhÃa sau lại có tám ngưá»i cháºm rãi bước đến, thân thể tám ngưá»i kia còn xa má»›i cưá»ng tráng bằng bốn tay đô váºt nà y, nhưng khá»e mạnh và nhanh nhẹn còn có ý nghÄ©a hÆ¡n nhiá»u. Tám ngưá»i đến gần, giống như con sói xám bước Ä‘i nhẹ nhà ng. Äiá»u quan trá»ng nhất là , bá»n há» Ä‘á»u mặc áo bà o rá»™ng thùng thình, dưới tấm áo căn phồng ra, không biết là mang theo vÅ© khà gì.
Dương Phà m cưá»i khổ:
- Tuy biết yến tiệc hôm nay có vẻ cổ quái, nhưng chỉ Ä‘oán được mục Ä‘Ãch cá»§a Äá»™c Cô VÅ© không chỉ đơn thuần là kết giao bạn bè. Ai lại ngá» rằng đây má»™t bữa tiệc Hồng Môn Yến chứ?
Dương Phà m quay đầu lại nhìn, quả đúng như dá»± Ä‘oán, phÃa sau Äá»™c Cô VÅ© cách khoảng hÆ¡n hai mươi bước, cÅ©ng có hÆ¡n mưá»i ngưá»i Ä‘i theo.
Hắn bị bao vây rồi, vây dưới Äại Nhạn tháp, đầu cầu Phù Dung.
Dương Phà m nhìn chằm chằm Äá»™c Cô VÅ©. Những ngưá»i theo sau còn cách Äá»™c Cô VÅ© hÆ¡n hai mươi bước. Dương Phà m Ä‘ang nghÄ© nếu phi thân qua đó, có thể kịp "bắt giặc phải bắt vua trước" trước khi những ngưá»i kia trợ giúp hay không? Nhưng hắn còn chưa có động tác gì, vì phát hiện ra Äá»™c Cô VÅ© chưa chắc đã là vị "tặc vương" đó!
Äá»™c Cô VÅ© vốn Ä‘ang bước rất nhanh qua nghênh đón. Lúc sau lưng Dương Phà m đột ngá»™t xuất hiện bốn gã cao to, bước chân cá»§a Äá»™c Cô VÅ© chợt ngừng lại má»™t lát, tá»±a như có chút kinh ngạc. Lúc lại có tám ngưá»i nữa từ trong rừng hiện ra, rõ rà ng là tiếp cáºn Dương Phà m thì y dừng hẳn bước chân, quay đầu nhìn ra đằng sau lưng, lúc quay đầu lại, cả khuôn mặt mang đầy vẻ hoang mang.
Nếu cục diện nà y là do y bố trÃ, y đương nhiên chẳng cần phải đến lúc nà y còn giả vá» giả vịt. Trong lòng Dương Phà m nhất thá»i khẽ động:
- Nếu không phải là hắn ta, thì là ai muốn đối phó với mình?
Äá»™c Cô VÅ© tăng tốc bước chân, tá»±a như chạy vá» phÃa Dương Phà m, trong đám lá sen có và i con thá»§y Ä‘iểu, tháºm chà còn có mấy con vịt trá»i. Con thuyá»n nhá» và thiếu nữ trên thuyá»n kia đã nán lại trong đám lá sen lâu như thế mà không há» là m kinh động đến mấy con thá»§y Ä‘iểu nà y, nhưng tiếng bước chân thình thịch cá»§a Äá»™c Cô VÅ© lại dá»a chúng chạy mất.
Thủy điểu giương cánh, kêu to rồi bay xa.
Dương Phà m không khá»i thở dà i: Tên Äá»™c Cô VÅ© nà y vốn không biết võ công. Hắn thà rằng Äá»™c Cô VÅ© chạy bán sống bán chết, cÅ©ng không muốn y chạy đến đây tá» vẻ anh hùng. Hắn bị những ngưá»i nà y vây quanh, tuy tình cảnh không phải tốt đẹp gì, nhưng nếu có thêm má»™t ngưá»i bằng hữu không biết võ công nữa, hắn muốn chạy thoát được lại cà ng thêm khó rồi.
Äá»™c Cô VÅ© nhanh chân bước qua. Y tuy không biết võ công, nhưng lại là thanh niên cưá»ng tráng, mấy bước nà y không đến mức khiến y thở hồng há»™c, nhưng hô hấp cá»§a y vẫn gấp gáp như váºy, là vì căng thẳng và phẫn ná»™:
- Nhị lang, chuyện nà y là sao?
Dương Phà m xòe tay ra: Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ta chỉ mang theo cái bụng đến đây uống rượu ăn cÆ¡m mà thôi. Ta chẳng có kẻ thù nà o ở Trưá»ng An, có khi nà o là tìm ngươi không ?
Äá»™c Cô VÅ© đáp lại còn tuyệt hÆ¡n:
- Ở Trưá»ng An, ai dám tìm ta báo thù?
Nói xong, Äá»™c Cô VÅ© ưỡn ngá»±c, sầm mặt tiến lên nghênh tiếp:
- Trưá»ng An Äá»™c Cô thế gia ở đây má»i khách quý, mấy thứ Ä‘ui mù các ngươi là ai? Gá»i chá»§ tá» các ngươi ra đây gặp ta! Chuyện hôm nay, các ngươi nếu không cho Äá»™c Cô VÅ© ta má»™t lá»i giải thÃch rõ rà ng, thế thì ta sẽ tÃnh sổ vá»›i các ngươi!
Câu nà y cá»§a Äá»™c Cô VÅ© nói ra rất hùng hồn, đáng tiếc y chưa kịp nói xong, nhưng ngưá»i đó lại giống như tai Ä‘iếc, há» quả thá»±c là có phản ứng, cỠđộng cá»§a há» chÃnh là , "đôi cà ng" mở ra cá»§a bốn tên cao thá»§ đô váºt tá»±a như cái cà ng cua, dà n hà ng ngang bước đến, bả vai hÆ¡i hạ xuống, là m ra tư thế muốn đấu váºt.
Bốn ngưá»i dà n hà ng ngang, che kÃn cả đầu cầu đến mức má»™t giá»t nước cÅ©ng không chạy lá»t. Tám ngưá»i thân hình cưá»ng tráng mặc áo bà o thùng thình phÃa sau cÅ©ng lôi vÅ© khà từ trong áo ra. Dương Phà m và Äá»™c Cô VÅ© nhìn thấy vÅ© khà trong tay há», sắc mặt hÆ¡i tái Ä‘i: Thứ há» cầm trong tay là ná», ná» cá»§a quân đội! Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thiết tiá»…n đã lên dây, ngón tay đã móc và o huyá»n Ä‘ao, cánh tay giương cái ná» có thể bắn trong vòng ba trăm bước xuyên thá»§ng bảy lá»›p gá»—, chim bay vụt qua, cÅ©ng đừng hòng tránh nổi!
Chương 575: Chém giết trên cầu
Vạn sá»± Ä‘á»u đã sẵn sà ng, chỉ còn chá» gió đông thổi.
Gió đông nằm trên cây quạt nhá» cá»§a Lư công tá».
Lư công tá» phe phẩy quạt, trà n đầy phấn khÃch bước ra từ Phù Dung viên.
Hôm nay Lư công tỠđến đây là để thá» khả năng bÆ¡i lá»™i cá»§a mấy tên nô lệ Côn Lôn. Gã vạn lần không thể ngá» rằng Dương Phà m cÅ©ng đến Phù Dung viên. HÆ¡n nữa, thuá»™c hạ cá»§a gã còn vừa vặn chá»n ngay Phù Dung viên là m nÆ¡i hạ thá»§.
Mùa nà y, nÆ¡i đây cá»±c kỳ thưa thá»›t du khách. Trong quá trình động thá»§ nếu ngẫu nhiên có má»™t hai du khách trông thấy, cứ giải quyết hết là được, háºu há»a cÅ©ng không mấy nghiêm trá»ng. Chẳng phải chÃnh là địa Ä‘iểm hà nh hung tốt nhất hay sao?
Nhưng thuá»™c hạ cá»§a Lư công tá» biết công tá» Ä‘ang ở đây, vì váºy lúc hai ngưá»i dắt ngá»±a bám theo Dương Phà m phát hiện ra hắn men theo Khúc giang tiến thẳng đến đây, nÆ¡i dừng chân chÃnh là Phù Dung viên, má»™t trong hai ngưá»i liá»n nhanh chóng cỡi ngá»±a băng rừng đến đây, vá»™i và ng xin chỉ thị cá»§a Lư công tá», xem có cần đổi thá»i gian hay không, để tránh khá»i ảnh hưởng đến hứng thú cá»§a công tá».
Lư công tá» tuy không có hứng thú đặc biệt vá»›i việc chạy đến xem thá»§ hạ cá»§a gã xá» tá» má»™t quan viên triá»u đình là kẻ địch cá»§a đại huynh mình như thế nà o, nhưng nếu hai bên đã trá»i xui đất khiến vô tình gặp nhau, thì gã cÅ©ng không ngại xem xem. Vì váºy, việc nà y không há» là m mất Ä‘i hứng thú cá»§a gã, hứng thú cá»§a gã vẫn rất trà n trá».
Lư công tá» mặt mà y há»›n hở, cây quạt nhá» phe phẩy cà ng thêm tiêu sái. Nan quạt là m bằng ngà voi, đế bằng vải trắng, há»a tiết thì dùng thá»§ pháp thêu hai mặt, má»™t mặt úp và o trong là hỉ thước Ä‘áºu cà nh, má»™t mặt lá»™ ra ngoà i lại là khổng tước xòe Ä‘uôi, mẫu đơn và hoa mai Ä‘an và o nhau, má»™t con khổng tước xòe rá»™ng chiếc Ä‘uôi sặc sỡ, cá»±c kỳ giống vá»›i vẻ mặt dương dương tá»± đắc cá»§a Lư công tá».
- Khẩu khà lá»›n quá nhỉ! Ngươi muốn tÃnh sổ gì vá»›i ta đây?
Lư công tá» nghe thấy lá»i Äá»™c Cô VÅ©, láºp tức u ám tiếp lá»i.
Äá»™c Cô VÅ© liá»n quay đầu lại, hai ngưá»i bốn mắt gặp nhau, nhất thá»i ngây ra. Äá»™c Cô VÅ© kinh ngạc nói:
- Lư Tân Chi?
Lư công tỠcũng ngạc nhiên nói:
- Äá»™c Cô VÅ©?
Äá»™c Cô VÅ© trông thấy ngưá»i quen, liá»n thở phà o nhẹ nhõm. Äối phương đã bà y tráºn thế nà y rồi, nếu là ngưá»i không quen biết, y còn tháºt sá»± e rằng đối phương chẳng chút kiêng nể. Äá»™c Cô VÅ© lá»›n tiếng nói:
- Nhị lang là bằng hữu cá»§a Äá»™c Cô VÅ©. Hôm nay má»i hắn đến Khúc Trì dá»± yến, Lư huynh bà y tráºn thế nà y là có dụng ý gì?
Lúc nà y Lư Tân Chi cÅ©ng đã định thần trở lại. Mệnh quan triá»u đình gã dám giết, nhưng giết cÅ©ng phải giết sao cho không để lại vết tÃch, cứ cho là không thể biến hắn thà nh má»™t má»™t cái chết tình cá» thì cÅ©ng phải không để cho ngươi ta nắm được cán dao má»›i được. Nếu không thì tráºn phong ba nà y, ngay cả gã cÅ©ng không gánh vác nổi. Hiện giá» gã đã Ä‘iá»u ngưá»i đến rồi, đã dà n tráºn tất sát cả rồi, bất kể là ai trông thấy, cÅ©ng Ä‘á»u chẳng có lý gì mà thu tay và o lúc nà y. Lúc nà y thu tay lại, Dương Phà m sẽ chịu bá» qua sao?
Chỉ là gã vốn định bất kể ai trông thấy chuyện nà y cÅ©ng Ä‘á»u nhất loạt giải quyết sạch, nhưng chẳng ngá» rằng ngưá»i chứng kiến lại là gia chá»§ cá»§a Äá»™c Cô gia. Lư Tân Chi thầm nghÄ©:
- Xúi quẩy thế nà y, sao lại chá»n ngay hắn ở hiện trưá»ng? Sau khi xong việc phải bịt miệng hắn má»›i được, không khá»i hao tổn nhiá»u tâm sức.
Lòng nghÄ© váºy, giá»ng Ä‘iệu cá»§a Lư Tân Chi bèn ôn hòa Ä‘i nhiá»u:
- Äại lang, tháºt ngại quá! Lư má»— trước đó hoà n toà n không biết hắn hôm nay là khách cá»§a huynh, nếu không thì nhất định sẽ bá» qua hôm nay. Có Ä‘iá»u...
Lư Tân Chi khép quạt lại, chỉ Dương Phà m, u ám nói:
- Ngưá»i nà y là khách nhân cá»§a huynh, nhưng lại là cừu nhân cá»§a ta! Äá»™c Cô huynh nếu còn muốn nháºn ngưá»i bằng hữu là ta đây, thì xin lùi qua má»™t bên, đợi ta giải quyết xong ngưá»i nà y rồi xin thỉnh tá»™i vá»›i Äá»™c Cô huynh cÅ©ng chưa muá»™n!
Äá»™c Cô VÅ© tức giáºn nói:
- Lư Tân Chi, ngươi đã biết hắn là khách của ta mà còn dám động thủ sao?
Lư Tân Chi cưá»i ha hả nói:
- Tráºn thế cá»§a Lư huynh ta cÅ©ng đã bà y ra cả rồi, đã rút Ä‘ao ra thì khó tra lại và o vá»!
Giá»ng nói chợt thay đổi, quát lên má»™t tiếng:
- Äá»™ng thá»§!
- Kẻ nà o dám!
Äá»™c Cô VÅ© giang tay ra, chắn trước mặt Dương Phà m, khó khăn lắm má»›i chặn được phương hướng cá»§a tám tên mặc áo bà o rá»™ng Ä‘ang cầm ná», lá»›n tiếng nói:
- Lư Tân Chi, ngươi đừng khinh ngưá»i quá đáng! NÆ¡i đây là Trưá»ng An, không phải là trang viên cá»§a nhà há» Lư ngươi!
Lư Tân Chi khóe miệng khẽ nhếch lên, lạnh lùng nói:
- Ta biết ngươi là cưá»ng hà o ác bá ở đây, nhưng ta nếu không phải là cưá»ng long, há lại dám vượt qua con sông Trưá»ng Giang nà y cá»§a huynh. Äá»™c Cô huynh, huynh dá»a không nổi ta đâu!
Äá»™c Cô VÅ© nói:
- Ta dá»a không nổi ngươi, còn triá»u đình thì sao? Nhị Lang là mệnh quan triá»u đình, giết quan cÅ©ng như tạo phản, giữa thanh thiên bạch nháºt, ngươi dám là m xằng là m báºy?
Lư Tân Chi cưá»i nói:
- Ngưá»i cá»§a ta đã không chế bên ngoà i rồi, sẽ không còn ai và o đây nữa. Những ngưá»i có mặt ở hiện trưá»ng, ta vốn định giết sạch, nhưng không ngá» rằng huynh cÅ©ng ở đây, đây là chuyện ngoà i dá»± liệu cá»§a ta. Huynh và ta quen biết đã lâu, ta cÅ©ng không nhẫn tâm thá»§ tiêu cả huynh... Ha ha, còn không mau lôi Äá»™c Cô công tá» ra! Tránh để hắn ở giữa khó xá»!
Hai cao thá»§ đô váºt thân hình khẽ động, cánh tay đưa vá» phÃa Äá»™c Cô VÅ©, hai bả vai dịch chuyển, tá»±a như chấn động cả má»™t ngá»n núi. Ngưá»i còn chưa đến, khà thế đã bức ngưá»i ta đến mức thở không ra hÆ¡i.
Äá»™c Cô VÅ© bị chá»c giáºn, phẫn ná»™ quát lên:
- Há» Lư kia! Ngươi tháºt quá ngông cuồng, đừng cho rằng Äá»™c Cô gia ta sợ Lư phiệt các ngươi! Äây là Quan Trung, không phải là SÆ¡n Äông cá»§a các ngươi! Ngươi dám coi ta như vô hình, bá»n ta cùng lắm thì giải quyết triệt để Ä‘i. Ngươi dám là m khách quý cá»§a ta bị thương, có tin ta Ä‘em chuyện nà y nói toạc ra cho cả thiên hạ biết không?
Lư Tân Chi mà mắt rũ xuống, thản nhiên nói:
- Ta không tin! Huynh dám là m thế, chÃnh là kết thà nh tá» thù vá»›i Lư gia ta! Äừng nói hắn chỉ là má»™t vị khách cá»§a huynh, cứ cho hắn là cha ruá»™t cá»§a huynh Ä‘i chăng nữa, nếu cái giá phải trả là cả gia tá»™c, ta tin huynh cÅ©ng sẽ không tuyên chiến vá»›i Lư thị ta. Vì huynh là trưởng tá»™c!
Äá»™c Cô VÅ© dưá»ng như bị gã nói trúng tim Ä‘en, sắc mặt tái mét, thân hình run rẩy.
Lư Tân Chi lại nói tiếp:
- Nếu không phải ta chắc chắn ở Ä‘iểm nà y, ta sá»›m đã giết luôn cả huynh rồi, tuy thế sẽ phiá»n phức hÆ¡n má»™t chút, nhưng chỉ cần tay chân ta đủ sạch sẽ, Äá»™c Cô thế gia huynh liệu có thể là m khó dá»… được ta sao? Ta còn phải uốn nắn cho huynh ở má»™t Ä‘iểm, Äá»™c Cô huynh, ta không phải muốn là m hắn bị thương, mà là ... giết hắn!
Dương Phà m vẫn đứng đó, nếu nói lúc đầu hắn không há» có cÆ¡ há»™i tháo chạy, thì khi Äá»™c Cô VÅ© giang hai cánh tay như gà mẹ bảo vệ con thay hắn ngăn trở kình ná», hắn không phải là không có chút cÆ¡ há»™i nà o. Khúc giang nước sâu, chá»— sâu nhất không biết bao nhiêu, nhưng Dương Phà m đã có thể mặc sức vẫy vùng giữa biển khÆ¡i, chá»— nà y đối vá»›i hắn mà nói dÄ© nhiên không phải là vấn Ä‘á».
Nếu trong khoảnh khắc Äá»™c Cô VÅ© giang hai cánh tay che chắn cho hắn, Dương Phà m nhảy xuống sông đà o thoát, dá»±a và o khả năng bÆ¡i lá»™i cá»§a hắn, những kình ná» kia chưa chắc đã có thể bắn trúng. Nhưng Dương Phà m vẫn không hỠđộng Ä‘áºy, tiếp tục đứng đó nghe ngưá»i Ä‘ang muốn giết chết mình tá» vẻ hung ác. Äáng tiếc hắn nghe lâu như váºy, ngoại trừ biết ngưá»i nà y há» Lư, tên gá»i là Tân Chi, xuất thân từ đại gia tá»™c ở SÆ¡n Äông ra, những Ä‘iá»u khác vẫn hoà n toà n không biết gì cả, hắn không thể không nói.
Dương Phà m ho một tiếng, nói:
- Vị Lư công tỠđây, tại hạ nghe ngà i nói hồi lâu, đáng tiếc còn chưa biết tại hạ và ngà i rốt cuộc là có thù hằn gì? Các hạ quân tỠphong độ, dù sao cũng không thể chưa dạy dỗ mà đã trừng phạt đấy chứ? Có phải cũng nên cho tại hạ được chết một cách minh bạch không?
Lư Tân Chi nhìn chằm chằm Dương Phà m trong chốc lát, Ä‘uôi mà y khẽ nhướng lên, mỉm cưá»i:
- Thân dù rÆ¡i và o đưá»ng cùng, vẫn còn gan dạ như váºy, tháºt khiến ngưá»i ta bái phục! Lư má»— trước giá» vẫn luôn khâm phục dÅ©ng sÄ©, đáng tiếc, lại không thể vì váºy mà bá» qua cho ngươi. Hôm nay, ngươi không chết không được! Ngươi muốn biết lý do chết, cÅ©ng dá»…...
Lư Tân Chi thần sắc chợt nghiêm lại, lạnh giá»ng nói:
- Vì... ngươi là kẻ địch cá»§a đại huynh ta! Äại huynh ta hao tâm tổn sức tổ chức xây dá»±ng ở Trưá»ng An nhiá»u năm, giỠđây cả cÆ¡ nghiệp quý báu Ä‘á»u bị há»§y hoại trong chốc lát, truy tìm nguồn gốc, chưa hẳn không có nguyên nhân là vì ngươi. Äại huynh chẳng thèm giết ngươi, kẻ là m đệ đệ ta đây, dÄ© nhiên phải thay huynh ấy là m giúp má»›i phải!
Dương Phà m mà y nhá»n như Ä‘ao khẽ nhăn lại, nhÃu chặt trong giây lát, rồi lại từ từ giãn ra, trong mắt lá»™ ra vẻ thư thái:
- Khương công t�
Lư Tân Chi giá»ng Ä‘iệu căm háºn nói:
- Không sai!
Dương Phà m hÆ¡i gáºt gáºt đầu, tá»± nhá»§ nói:
- Hóa ra là Khương công tá» há» Lư? Äúng rồi, há» Lư vốn là từ há» Khương, hắn muốn dùng tên há» giả, dÄ© nhiên lấy há» Khương là hay nhất. Ha ha, nói váºy, các ngươi là Lư thị ở Phạm Dương?
Lư Tân Chi mỉm cưá»i cao ngạo, không hỠđáp lại, tá» vẻ chẳng thèm trả lá»i. Hắn thu quạt lại, ngón tay thá»§ sẵn má»™t viên minh châu to như quả long nhãn, cao giá»ng nói:
- Trước khi hắn chết, ai có thể kiếm được hạt châu nà y, bổn công tá» sẽ trá»ng thưởng háºu hÄ©nh.
Lư Tân Chi búng ngón tay, viên minh châu liá»n lao vút theo má»™t đưá»ng cong trong không trung, dưới phản chiếu cá»§a ánh mặt trá»i, tá»a ra ánh sáng bảy mà u, tá»±a như má»™t dải cầu vồng sau cÆ¡n mưa.
Dải cầu vồng má»™t đầu giống như còn buá»™c trên tay Lư công tá», đầu kia đã rÆ¡i và o dòng nước trong vắt. Mấy nô lệ Côn Lôn đứng sau lưng Lư công tá» chen lấn tranh nhau bổ nhà o vá» phÃa dòng sông.
- Ào à o!
Mấy nô lệ Côn lôn lần lượt nhảy và o dòng sông. Cùng lúc đó, bốn cao thá»§ đô váºt Ä‘ang cháºm rãi tiến vá» phÃa trước cÅ©ng đột nhiên gia tăng tốc độ, mạnh mẽ bổ nhà o vá» phÃa Dương Phà m.
Bá»n hắn từ bên cạnh Äá»™c Cô VÅ© phóng như bay qua, đạp đến mức tảng đá dưới chân rung động tá»±a như tấm ván gá»—, "thình thịch" vang lên âm thanh kinh tâm động phách. Lúc thân hình cao lá»›n đó từ bên cạnh Äá»™c Cô VÅ© rÃt lên lao Ä‘i, giống như bốn con trâu đực phát cuồng từ bên cạnh Bắc Lá»™c phóng qua, Äá»™c Cô VÅ© lạnh run, cuối cùng cÅ©ng không có dÅ©ng khà ngăn lại.
Y cÅ©ng có thị vệ, nhưng không mang theo bên ngưá»i. Y là m sao biết được đến đầu cầu đón khách lại đón được má»™t mà n như thế nà y? HÆ¡n nữa Lư Tân Chi đã chuẩn bị kỹ cà ng, cứ cho là y mang theo hai tên thị vệ đến, e là cÅ©ng chẳng là m nên trò trống gì. Sá»± xấc xược cá»§a Lư Tân Chi khiến y vừa tức giáºn vừa căm háºn, nhưng sá»± uy hiếp cá»§a Lư Tân Chi cÅ©ng khiến y âm thầm phát lạnh, y còn tháºt sá»± sợ rằng Lư Tân Chi hạ quyết tâm, là m thịt luôn cả y.
Vì váºy, lúc bốn gã gấu đực phẫn ná»™ từ bên ngưá»i y lao Ä‘i, y không đủ dÅ©ng khà để ngăn cản lại.
Lúc bốn cao thá»§ đô váºt đánh vá» phÃa Dương Phà m, Dương Phà m xoay ngưá»i ra sau, tá»±a như má»™t con báo Ä‘i săn lao vá» phÃa Lư Tân Chi. Trâu chạy phÃa sau, báo săn phÃa trước, giống như cùng đánh vá» phÃa Lư Tân Chi. Dương Phà m đợi mãi đến lúc nà y, là vì muốn xác nháºn thân pháºn cá»§a đối phương, hiện giá» chân tướng đã rõ, dÄ© nhiên còn muốn bắt được tướng giặc. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Bịch bịch bịch"
Quyá»n, chưởng, thoái, cước, chỉ trong khoảnh khắc không biết đã sá» dụng bao nhiêu công phu để giao đấu. Có Ä‘iá»u trong nháy mắt, Dương Phà m và hai tên thị vệ lao đến trước ngưá»i Lư Tân Chi đã giao đấu hÆ¡n mưá»i hiệp. Bên cạnh Lư Tân Chi còn có hai thị vệ nữa Ä‘ang đứng, giữ sức chỠđợi.
Hai thị vệ lao đến Ä‘á»u là ngưá»i có công phu khổ luyện, quyá»n cước đấu nhau vá»›i Dương Phà m, phát ra những âm thanh công phá khiến ngưá»i ta phải khiếp sợ, tay chân Dương Phà m đã hÆ¡i tê.
Hắn nắm chắc khả năng đốn ngã được hai gã nà y, nhưng cần phải có thá»i gian. Äốn ngã được hai ngưá»i nà y, phÃa sau lại còn hai ngưá»i nữa. Lúc nà y bốn tay đô váºt đã lao đến, giống như hai con sóng lá»›p lá»›p kéo đến, mạnh mẽ Ä‘áºp vá» phÃa Dương Phà m. Nếu để bá»n hắn hết sức váºt ngã tháºt, e là sẽ trá»±c tiếp bẻ gẫy thắt lưng Dương Phà m.
Äấu cùng bốn tên cẩu hùng nà y, chỉ có thể dùng công phu khéo léo, nếu lấy cứng đối cứng, há» có thể dá»±a và o thể trá»ng để áp chế Dương Phà m. Nhưng cây cầu nhá» hoà n toà n không quá rá»™ng, nà o có chá»— để Dương Phà m tùy ý xoay chuyển. Dương Phà m nghiêng ngưá»i như nhà nh liá»…u, thân ngưá»i lá»§i thoát ra ngoà i giống như má»™t chú vượn linh hoạt, má»™t tay ôm lấy thà nh lan can bằng đá, toà n cÆ¡ thể rÃt lên, treo lÆ¡ lá»ng trên sông.
- Vèo vèo!
Thân thể vừa má»›i thò và o bên trong cầu, hai cây ná» tiá»…n lại không chút kẽ hở bắn vá» phÃa tÃnh mệnh Ä‘ang treo lÆ¡ lá»ng.
19.08.2014
Chương 576-578
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 576: Äá»™c Cô Ninh Kha
Trừ khi vạn bất đắc dÄ©, những tay ná» thá»§ nà y cÅ©ng không muốn bắn chết Dương Phà m, bởi má»™t khi bắn trúng hắn, trên cÆ¡ thể sẽ có vết thương. Nếu có thể, đương nhiên tạo dá»±ng cho hắn má»™t cái chết tá»± nhiên vẫn là Ãt phiá»n toái nhất, và như... chết Ä‘uối.
Má»—i năm, số ngưá»i chết Ä‘uối ở Khúc Giang không Ãt, có vụ do thuyá»n láºt mà chết, có vụ do tắm sông mà chết. Mệnh quan triá»u đình cÅ©ng là ngưá»i, sao lại không thể chết Ä‘uối? Nhưng nếu hắn đã áp sát công tá», thế thì thà bắn chết cÅ©ng không cho phép hắn trở thà nh mối uy hiếp đối vá»›i công tá», dù cho chỉ là má»™t khả năng Ä‘i chăng nữa.
Dương Phà m nếu không vạn bất đắc dÄ©, cÅ©ng không muốn lá»™ ra trong tầm bắn cá»§a bá»n chúng, bay lên cao thì nghÄ© cÅ©ng chẳng cần nghÄ©, dưới sá»± khống chế cá»§a tám chiếc ná» quân dụng nếu ai muốn bay lên, láºp tức có thể biến thà nh má»™t con chim chết, má»™t con chim chết ngu ngốc.
Vì váºy cÆ¡ thể hắn chỉ xoay tròn bên ngoà i lan can đá, rồi lại đột nhiên xoay ngược trở vá». Chẳng ngá» rằng chỉ vá»›i chút kẽ hở như váºy, bá»n chúng cÅ©ng nắm bắt được thá»i cÆ¡ ra tay. Những ngưá»i nà y Ä‘á»u là cao thá»§ dụng tiá»…n tháºt sá»±, không những bắn rất chuẩn xác, mà còn giá»i nắm bắt cÆ¡ há»™i.
Lúc thân hình Dương Phà m xoay ra phÃa ngoà i rồi đột nhiên vòng trở vá», hai mÅ©i tên bắn sượt qua chân hắn. Dương Phà m xoay trở vá» cầu má»™t lần nữa, hai chân đá và o lưng gấu cá»§a tay đô váºt, đá hắn ngã cái rầm, Ä‘áºp mạnh đến mức cả mặt cầu rung lên.
Trên mặt nước thỉnh thoảng lại nổi lên mấy khuôn mặt ngăm Ä‘en tóc quăn. Äó là mấy tên nô lệ Côn Lôn nhảy xuống sông tìm ngá»c. Bá»n há» hÃt má»™t hÆ¡i dà i, rồi mạnh mẽ chui tá»t xuống nước, lại má»™t lần nữa lặn xuống dưới sông. Khả năng bÆ¡i lá»™ cá»§a bá»n há» cá»±c kỳ tốt, má»™t vòng xoáy trên mặt nước xoáy xuống dưới theo cÆ¡ thể cá»§a bá»n há», láºp tức hóa thà nh gợn sóng lăn tăn, ngay cả má»™t chút bá»t nước cÅ©ng không thấy bắn lên.
Äá»™c Cô VÅ© hồn bay phách lạc đứng đó. Hắn muốn xông lên ngăn lại, nhưng hắn vừa không có năng lá»±c đó lại vừa không có dÅ©ng khà đó. Nếu bắt hắn nhìn mà như không thấy thì hắn lại không là m được. Äá»™c Cô VÅ© vô cùng thống khổ, trong lòng đấu tranh, sá»›m đã háºn chết Lư Tân Chi.
Lư công tỠlại xòe quạt ra, một con khổng tước xòe đuôi trước ngực hắn đang vù vù dao động.
Trên trá»i có đám mây bay qua, in bóng xuống mặt nước, tá»±a như má»™t con cá lá»›n ẩn mình dưới đáy Khúc Giang.
Những tên nô lệ Côn Lôn tóc quăn ngăm Ä‘en thỉnh thoảng nổi lên khá»i mặt nước, chỉ hÃt má»™t hÆ¡i dà i, rồi lại mạnh mẽ chui xuống lòng sông.
Sáu tên ná» thá»§ trên bá» lặng lẽ nhìn chằm chằm và o tráºn đấu trên cầu, mÅ©i tên sắc bén chá»™p được hình bóng Dương Phà m trong đám ngưá»i động tác mau lẹ. Hai tay ná» thá»§ khác lấy từ chiếc túi sau lưng ra hai cây thiết tiá»…n, không chút hoang mang đặt lên dây. Lá»±c sát thương cá»§a ná» còn mạnh hÆ¡n so vá»›i cung, có Ä‘iá»u tốc độ lắp tên lại cháºm hÆ¡n nhiá»u, nhưng vá»›i cục diện trước mắt, bá»n hắn đương nhiên không vá»™i.
Lư Tân Chi còn Ä‘ang phe phẩy quạt. Dương Phà m bị bốn tên đô váºt quấn lấy, không tấn công vá» hướng hắn nữa. Hai tên thị vệ trước ngưá»i hắn cÅ©ng đã lui vá», bốn ngưá»i vây quanh bảo vệ hắn chặt chẽ.
PhÃa xa, sau đám cây cối phÃa đối diện và men theo hai bá» Khúc Giang xuất hiện má»™t số ngưá»i. Thỉnh thoảng có ngưá»i đến gần, bá»n há» liá»n láºp tức ngăn cản, không biết nói gì, khuyên đối phương bá» Ä‘i.
Gần khúc sông đó chỉ có má»™t con thuyá»n nhá». Con thuyá»n nhá» dà i hẹp như má»™t chiếc lá. Nó tá»±a như không hỠđộng Ä‘áºy, nhưng trong lúc bất tri bất giác, đã áp sát cây cầu dà i.
Trá»i động, đất động, cảnh động, ngưá»i động.
Thân hình Dương Phà m linh hoạt tá»±a như má»™t bóng ma, ở giữa bốn tên đô váºt to khá»e như gấu, chuyển động qua lại tá»±a như hồ Ä‘iệp xuyên hoa. Bốn tay đô váºt Ä‘á»u là cao thá»§, nếu thân thá»§ hÆ¡i ngưng trệ thì chỉ cần bị má»™t tên trong số chúng quấn lấy, ba tên khác Ä‘á»u có thể xông lên khống chế hắn, lúc đó hắn có bản lÄ©nh đầy mình cÅ©ng chẳng thể hiện được. Vì váºy Dương Phà m không dám ngừng lại chút nà o.
Dương Phà m dưá»ng như vẫn muốn phá vỡ vòng vây cá»§a bốn tên, lao vá» phÃa Lư Tân Chi, nhưng bốn tên đại hán tạo thà nh má»™t tổ chức phòng ngá»± và tấn công giống như má»™t tấm lưới chắc chắn, Dương Phà m căn bản không thể nà o xông ra ngoà i. Dù cho có xông ra được, bên cạnh Lư Tân Chi cÅ©ng còn bốn tên nữa, hắn sao có thể công phá được phòng tuyến cá»§a đối phương.
Vì váºy, Dương Phà m lại từ từ nhÃch vá» phÃa mé cầu, xem dáng vẻ là muốn tìm cÆ¡ há»™i tẩu thoát. Thân pháp cá»§a hắn vô cùng khéo léo, từ đầu đến cuối quấn lấy bốn tên đô váºt lúc gần lúc xa, mượn thân thể bá»n há», thay hắn ngăn cản ná» tiá»…n phÃa sau.
Năm ngươi Ä‘ang đánh nhau kịch liệt, bốn tay đô váºt đó hiển nhiên không phát giác ra ý đồ cá»§a hắn. Lư công tá» không phe phẩy quạt nữa. Hắn cau mà y lại, thu quạt chỉ vá» phÃa trước, quát lên:
- Giết! Ta chỉ cần hắn chết!
Cùng vá»›i tiếng quát chói tai kia, hai thị vệ trước ngưá»i hắn liá»n xông lên. Bốn tay đô váºt ai nấy Ä‘á»u xuất ra tuyệt chiêu, má»™t ngưá»i phá»§ từ trên xuống, má»™t ngưá»i xông lên phÃa trước ôm cứng. hai ngưá»i cúi xuống bắt lấy chân Dương Phà m là hai gã đô váºt phÃa sau lưng. Thân hình há» vừa cúi xuống, liá»n để lá»™ ra ná»a ngưá»i trên cá»§a Dương Phà m, tám tên đại hán dùng quân ná» liá»n láºp tức chÄ©a vá» phÃa Dương Phà m, ngón tay đặt lên "huyá»n Ä‘ao", láºp tức có thể bắn tên.
Dương Phà m cong ngưá»i lại, đầu gối đụng mạnh và o mặt tên đại hán Ä‘ang tÃnh ôm lấy hắn, song quyá»n cùng lúc vung ra, "châm lá»a đốt trá»i", đánh vá» phÃa ngá»±c cá»§a gã tráng sÄ© Ä‘ang phá»§ xuống. Nhưng lúc nà y, Dương Phà m lại tránh không khá»i hai gã ở đằng sau ôm lấy chân hắn.
Nhưng chẳng ai ngá» rằng, trong thá»i Ä‘iểm đó, hắn còn dám dùng hư chiêu. Khoảnh khắc Dương Phà m vung nắm đấm lên, đột nhiên thu bụng khom ngưá»i, đầu gối Ä‘ang đụng và o mặt đại hán phÃa trước cùng rụt vá», hai chân giẫm mạnh lên mặt đất, nghiêng ngưá»i đâm xuyên qua lan can ở đầu cầu, lá»§i xuống sông.
Lúc thân thể Dương Phà m lao xuống dòng sông vá»›i má»™t góc độ kì lạ, cánh tay to như hai gá»ng kiá»m cá»§a hai gã đại hán vồ vá» phÃa chân Dương Phà m khép rầm lại, khó khăn chụp lấy khoảng không. Gã đại hán từ trên không trung phá»§ xuống mất Ä‘i mục tiêu, Ä‘áºp mạnh xuống đất. Gã đại hán từ phÃa đối diện nhà o đến vừa thấy đầu gối đánh vá» hắn, bà n tay to như cái quạt hương bá»™ vốn xòe ra chụp tá»›i vá»™i vã thu vá», che chắn phÃa trước.
Chỉ trong khoảnh khắc, Dương Phà m đã nhảy vá»t xuống sông, giống như má»™t áng mây trong không trung, lướt má»™t đưá»ng bóng má» trên mặt nước, tá»±a như má»™t ngưá»i cá còn nhá» hÆ¡n nhiá»u so vá»›i bóng mây kia, từ dưới đáy sông đột ngá»™t bÆ¡i qua.
- HÃ ~~~
Má»™t gã nô lệ Côn Lôn lại từ dưới đáy sông trồi lên, vừa má»›i hÃt má»™t hÆ¡i dà i, Dương Phà m đã đạp má»™t chân lên đầu hắn. Tên nô lệ Côn Lôn "á»›" lên má»™t tiếng, tá»±a như má»™t cái cá»c bị nện xuốt đất, đâm thẳng xuống lòng sông. Dương Phà m ở trên mặt nước mượn lá»±c nhảy vá» phÃa trước năm thước.
Ngưá»i phương Bắc ngoại trừ những ngưá»i là m nghỠđánh bắt cá, nếu không thì hiếm có ngưá»i biết bÆ¡i.
Hoặc là những thiếu niên vùng quê phương Bắc, thuở nhá» nghịch ngợm, ngà y hè thưá»ng xuống sông chÆ¡i đùa, sẽ luyện táºp khả năng bÆ¡i lá»™i trong vùng ao hồ Hoà ng Hà Trưá»ng giang. Nhưng ngưá»i sống trong thà nh, đặc biệt là con em gia đình già u có danh giá, hoà n toà n chẳng có lý do gì để luyện táºp bÆ¡i lá»™i. Lư Tân Chi biết Dương Phà m là đối thá»§ cá»§a đại huynh mình, nhưng lại không biết vá» lai lịch cá»§a hắn, không phải là nghe ngóng không ra, mà là chẳng thèm tìm hiểu.
Vì váºy, Lư Tân Chi không biết Dương Phà m biết bÆ¡i, lúc ngăn cản Dương Phà m, cÅ©ng không ngá» ngưá»i nà y biết bÆ¡i, có thể nhân đó mà lẩn trốn dưới nước. Còn từ khi Dương Phà m bị chặn ở đầu cầu, biểu hiện cho đến giá», cÅ©ng hoà n toà n không giống như là ngưá»i biết bÆ¡i. Cho dù lúc nà y nằm trong tầm công kÃch cá»§a ná» tiá»…n, hắn cÅ©ng không chui xuống nước, mà là mượn tên nô lệ Côn Lôn kia, cố gắng nhảy lên trong không trung.
Tất cả má»i biểu hiện, Ä‘á»u chứng minh rằng: Hắn không quen bÆ¡i lá»™i.
Vì váºy, khi ba tay ná» thá»§ ở góc độ tốt nhất lại chiếm vị trà phÃa trước chÄ©a mÅ©i tên vá» phÃa Dương Phà m trên mặt nước, má»™t ngưá»i dáng vẻ như là thá»§ lÄ©nh ở phÃa sau ánh mắt chợt lóe lên, bước lên phÃa trước, đẩy khuá»·u tay hai ngưá»i, "vèo vèo" hai tiếng, hai tiếng ná» tiá»…n xuyên mây bay Ä‘i. Hai ngưá»i kinh ngạc quay đầu lại, ngưá»i phÃa sau vá»™i nói:
- Äể hắn chết dưới sông, há chẳng phải vừa đúng lúc sao?
Bá»n chúng không biết Dương Phà m có biết bÆ¡i hay không, nhưng cho dù biết bÆ¡i thì đã là m sao? Dưới sông hiện Ä‘ang có chÃn tên nô lệ Côn Lôn sở trưá»ng vá» bÆ¡i lá»™i, ở trong nước linh hoạt tá»±a như bốn con cá chạch. Cứ cho là hắn biết bÆ¡i, lẽ nà o có thể giá»i hÆ¡n những tên nô lệ Côn Lôn nà y? Cứ cho là kỹ năng bÆ¡i lá»™i cá»§a hắn tháºt sá»± rất giá»i, má»™t đấu chÃn, hắn vẫn nhất định phải chết dưới sông.
Lư Tân Chi hiển nhiên cÅ©ng nhanh chóng nghÄ© đến Ä‘iểm nà y, khóe miệng hắn không khá»i lá»™ ra ý cưá»i: Lần nà y, Dương Phà m tháºt sá»± tá»± sát rồi, cao thá»§ xỠán và hà nh động ngang ngược giá»i giang nhất cÅ©ng đừng hòng tìm ra chút manh mối nà o. Äáng tiếc, còn có má»™t mÅ©i tên Ä‘ang bắn vá» phÃa Dương Phà m, Lư Tân Chi hiện giá» chỉ mong Dương Phà m gặp váºn may, có thể tránh khá»i mÅ©i tên nà y.
Dương Phà m đạp chân lên tên nô lệ Côn Lôn, bay thêm năm thước nữa, vẫn tránh khá»i phải rÆ¡i xuống nước, nhưng hắn vừa má»›i phóng qua được bốn thước, thì có má»™t cây sà o trúc sắc bén lăng không đâm đến. Cú đâm nà y tốc độ vô cùng nhanh, mÅ©i nhá»n sắc bén cá»§a cây sà o hoà n toà n không thua kém trưá»ng mâu, nếu đâm trúng, hoà n toà n có thể xuyên thá»§ng cÆ¡ thể hắn. Nhưng mÅ©i sà o lại đâm vá» chá»— cách trước mặt hắn ba thước, sao có thể là m hắn bị thương được?
Cây sà o nà y, không phải là muốn là m ngưá»i ta bị thương, mà là để cứu ngưá»i.
Dương Phà m bay vá»t lên trên không, dá»±a và o thÃnh lá»±c vô cùng cao minh cá»§a hắn tháºm chà còn nghe thấy má»™t tiếng kêu yểu Ä‘iệu cá»§a thiếu nữ:
- Cứu hắn!
Dương Phà m vạn bất đắc dÄ© quyết không chịu rÆ¡i xuống nước dÄ© nhiên là có suy nghÄ© cá»§a hắn. Nhưng đã đến lúc nà y, hắn cÅ©ng không còn cách nà o khác, vốn Ä‘ang muốn thuáºn thế lặn xuống, vừa thấy có ngưá»i đưa cây sà o qua, liá»n vá»™i vã xóa Ä‘i ý nghÄ© đó. Hắn vươn tay ra, nắm lấy cây sà o. Cô gái chèo thuyá»n cầm sà o dùng lá»±c kéo vá», Dương Phà m bèn vá»t lên đầu thuyá»n.
Ná» thá»§ có cao minh Ä‘i chăng nữa cÅ©ng không thể ngá» rằng Dương Phà m Ä‘ang bay trên không còn có thể thay đối phương hướng xẹt ngang qua. Trong không trung không có chá»— mượn lá»±c, đây vốn là chuyện không có khả năng, thế là má»™t tiá»…n đó đã bắn uổng phà rồi. MÅ©i tên nhá»n bằn vèo tá»›i, cách đế già y Dương Phà m má»™t thước.
- Bịch!
Má»™t tiếng động nhẹ vang lên, Dương Phà m đáp xuống thuyá»n.Trong khoảnh khắc hắn đáp xuống, cô gái chèo thuyá»n tuổi quá trung tuần nhưng dung mạo vẫn đẹp như cÅ© đó đưa tay ra đỡ lấy hắn, vì váºy lá»±c rÆ¡i xuống cá»±c nhẹ, chỉ khiến con thuyá»n dạo động mạnh mấy cái.
Cô gái áo trắng ngồi ở má»™t chá»— khác cá»§a thuyá»n, má»™t tay nắm lấy mạn thuyá»n, tay kia che miệng, Ä‘ang ho dữ dá»™i. Con thuyá»n nhá» dao động mấy cái, rồi từ từ bình ổn trở lại, tiếng ho cá»§a thiếu nữ trong thuyá»n cÅ©ng trở nên nhẹ hÆ¡n.
- Äừng động thá»§! Äó là muá»™i tá» cá»§a ta!
Äá»™c Cô VÅ© từ nãy đến giá» vẫn đứng trên cầu tiến thoái lưỡng nan trông thấy tình cảnh nà y, đột nhiên tá»±a như lấy lại được hồn phách kêu lên. Hắn vừa kêu vừa lao vá» phÃa đầu cầu, vịn và o lan can cẩm thạch, hoảng hốt nói:
- Ninh Kha, muá»™i... muá»™i là m gì váºy?
Lư Tân Chi cau mà y lại, vá»™i vã giÆ¡ quạt lên, ra hiệu thá»§ hạ dừng tay. Dù sao tên Dương Phà m nà y cÅ©ng chạy không thoát, ngưá»i cá»§a Äá»™c Cô thế gia nếu có thể thì không kết oán vẫn tốt hÆ¡n. Lư Tân Chi hắn hoà n toà n không phải hạng chẳng biết nặng nhẹ, sở dÄ© dám giết Dương Phà m là vì hà nh động kinh thế hãi tục cỡ nà y, chỉ cần là m đủ kÃn đáo, thì tuyệt đối chẳng nhằm nhò gì đến Lư gia hắn. Thế thì cho dù trá»i long đất lở, hắn cÅ©ng có gì mà phải sợ?
- Ninh Kha? Muá»™i tá»? Äá»™c Cô... Ninh Kha!
Dương Phà m má»›i nghe được cái tên nà y từ miệng Thái Bình công chúa ngà y hôm qua, chẳng ngá» rằng hôm nay đã trông thấy ngưá»i, ngưá»i con gái dừng chân giữa hồ sen, dịu dà ng trầm tÄ©nh tá»±a như má»™t đóa hoa sen nà y, lại có thể là Äá»™c Cô Ninh Kha?
Chương 577: Ông già khó hiểu
Äá»™c Cô Ninh Kha vừa rồi hô “Cứu hắn†má»™t tiếng, thanh âm cÅ©ng không gá»i là cao, Ãt nhất sau khi quen Huân Kỳ, tháºm chà là Công Tôn Bất Phà m và Công Tôn Lan Chỉ giá»ng còn hét lá»›n hÆ¡n nữa, Dương Phà m cảm thấy giá»ng nói cá»§a vị cô nương nà y má»m giòn dá»… vỡ, quả thá»±c giống như giá»ng hát cá»§a chim hoà ng oanh Ä‘áºu trên đầu cà nh ngá»n liá»…u.
Nhưng chÃnh là má»™t giá»ng hét “rất nhá»â€ như váºy, có vẻ như Ninh Kha cô nương bình thưá»ng cÅ©ng rất Ãt khi dùng tá»›i, cho nên má»™t tiếng hét ra, nà ng bắt đầu ho không ngừng.
Lúc Dương Phà m di chuyển vá» phÃa sau nà ng, gương mặt trắng nõn như trứng gà bóc cá»§a nà ng Ä‘ang á»ng hồng lên vì bị ho khan sặc sụa, gương mặt nhá» như bà n tay gầy tá»›i tinh xảo, bà n tay cá»§a nà ng lại che miệng, liá»n chỉ có thể nhìn thấy hai má á»ng hồng và đôi mắt thông minh.
Cô nương nhìn hắn má»™t cái, ánh mắt thâm thúy giống như bầu trá»i mùa thu xanh thẳm, sau đó mi mắt cá»§a nà ng liá»n khẽ rá»§ xuống, chặt đứt Ä‘i ánh mắt sáng ngá»i kia. Khi mi mắt rá»§ xuống, lông mà y liá»n thoáng cong lên, đầu lông mà y cá»§a nà ng rất nhá», cong lên thà nh má»™t đưá»ng cong tao nhã.
Thuyá»n Nương cầm sà o từ bên cạnh Dương Phà m Ä‘i tá»›i, thuyá»n vừa nhá» lại hẹp, Dương Phà m không chỉ biết kỹ năng bÆ¡i, mà còn có thể trèo thuyá»n, cho nên hắn vừa má»›i ngã thuyá»n, ngay láºp tức đã đứng vá»›i tư thế rất vững trên thuyá»n.
Thuyá»n nương kia đương nhiên cÅ©ng là cao thá»§ lái thuyá»n, vừa thấy tư thế đứng cá»§a Dương Phà m liá»n biết ngưá»i nà y am hiểu kỹ năng bÆ¡i, rõ rà ng xuống nước là cách chạy trốn tốt nhất, tuy dưới nước cÅ©ng không an toán, nhưng rõ rà ng sá»± nguy hiểm so vá»›i trên bá» là giảm Ä‘i nhiá»u, hắn lại luôn không chịu cố gắng ngã xuống nước, Ä‘iá»u nà y có chút kỳ quái. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bởi váºy khi thuyá»n nương từ bên cạnh hắn Ä‘i tá»›i, liếc thấy ánh mắt cá»§a hắn có chút kỳ quái.
Thuyá»n nương Ä‘i tá»›i, liá»n nhẹ nhà ng dìu Ninh Kha cô nương, gương mặt cá»§a nà ng vô cùng mảnh mai, cÆ¡ thể lại cà ng mảnh khảnh, hóa ra khi ngồi còn không cảm thấy, lúc đứng dáºy, Dương Phà m chỉ cảm thấy eo nhá» cá»§a nà ng, giống như là má»™t bà n tay có thể nắm được, chiếc váy mà u trắng nguyệt Ä‘ang tung bay trong gió, giống như láºp tức thuáºn gió trở lại.
Äá»™c Cô VÅ© bổ nhà o đến bên cầu, thấy muá»™i tá» Ä‘ang đứng lên, cÅ©ng không bị ngưá»i ta là m ngá»™ thương, lúc nà y má»›i thở nhẹ ra, nói:
- Ninh Kha à , muá»™i sắp dá»a ta chết rồi, muá»™i không ngoan ngoãn đợi ở đó, nhảy ra là m gì?
Ninh Kha nói:
- Äại huynh là m việc, không ổn.
Trên mặt Äá»™c Cô VÅ© hiện ra sá»± xấu hổ, nhẹ nhà ng cúi đầu nói:
- Äúng váºy!, huynh không thể, là m ảnh hưởng tá»›i thanh danh cá»§a Äá»™c Cô thế gia.
Ninh Kha khẽ lắc đầu, Dương Phà m nhìn vá» phÃa sau, chỉ có thể nhìn thấy cái cổ mảnh mai cá»§a nà ng khẽ lay động, nà ng lắc đầu má»™t ách tao nhã, thong thả mà kiên định:
- Thanh danh, không quan trá»ng.
Ninh Kha cô nương vịn cây sà o cá»§a thuyá»n nương định trong nước, giống như má»™t thiếu nữ cô đơn vịn má»™t cây trúc sà i:
- Äạo lý má»›i quan trá»ng! Huynh.. là huynh má»i khách tá»›i, thế gian không có đạo lý tiếp khách như váºy.
Giá»ng nói cá»§a nà ng có chút khà n khà n, giống như bình thưá»ng rất Ãt nói, cho nên vừa mở miệng, cho nên từng chữ phát âm có chút trúc trắc, bởi lá»i nói cá»§a nà ng là nói vô cùng đơn giản, nhưng giá»ng nói dịu dà ng cá»§a nà ng lại lá»™ ra ý hà m súc kiên cưá»ng, và không vì sá»± dịu dà ng cá»§a giá»ng nói mà thấp xuống.
Äá»™c Cô VÅ© chần chừ nói:
- Ta..ta cũng không muốn, hưng ta bất lực…
Ninh Kha nói:
- Là trách nhiệm của huynh, vô lực gánh vác, cũng phải chịu trách nhiệm.
Gia đình già u có thưá»ng rất trá»ng quy cá»§, nói trưởng ấu. Ninh Kha là muá»™i muá»™i, nhưng từng câu từng chữ cá»§a nà ng Ä‘á»u Ä‘ang giáo huấn huynh trưởng, Äá»™c Cô VÅ© cÅ©ng không biết chiá»u chuá»™ng nà ng hay là kÃnh trá»ng nà ng, lại không cảm thấy ngữ khà cá»§a muá»™i muá»™i có chút nà o không thá»a, y cưá»i khổ nói:
- Tiểu muá»™i, ta lo Lư gia…, ta má»™t thân gánh vác Cô Äá»™c thế gia, sao có thể tùy tiện cáºy nhá» cưá»ng địch?
Ninh Kha cô nương khẽ cưá»i hai tiếng, nhướn mà y há»i:
- Cái gì là thế gia? Äại nương lái thuyá»n, thằng nhá» phÃa sau bà , thị vệ phÃa trước Lư công tá», má»—i má»™t ngưá»i Ä‘á»u có tổ tông, tại sao há» không có Thế gia? Nếu kế thừa lại chỉ có cá»§a cải, váºy còn là má»™t thế gia sao?
Những lòi nói nà y dà i má»™t chút, nói xong nà ng liá»n ho nhẹ, hÆ¡i có chút má»i mệt.
- Ha ha ha.., nói rất hay.
Lư Khách Chi khép quạt lại, Ä‘i tá»›i quan sát nà ng má»™t lúc, nhìn thấy dáng vẻ thanh lịch thoát tục cá»§a Ninh Kha cô nương, trong mắt hÆ¡i có chút ngạc nhiên, láºp tức liá»n khôi phục sá»± thong dong, cưá»i nói:
- Äáng tiếc cô nương không phải đà n ông, nếu không, Cô Äá»™c thế gia nên gá»i cô nương cô lÃ ÄÆ°Æ¡ng gia má»›i đúng!
Lư Khách Chi dùng cây quạt vuốt lòng bà n tay, thản nhiên nói:
- Nhưng, lá»i cá»§a cô nương, Lư má»— không dám gáºt bừa! Thanh danh quả tháºt không quan trá»ng, đạo lý mà , cÅ©ng không quan trá»ng như váºy. Äiá»u quan trá»ng chỉ có má»™t, thá»±c lá»±c! Xa chúng ta không nói, nói Hoà ng đế hiện giá», mẫu Ä‘oạt tá» vị, vì ngôi Hoà ng đế, vì Hoà ng vị, con trai cÅ©ng giết, con gái cÅ©ng giết, nhà chồng cÅ©ng giết, nhà mẹ cÅ©ng giết, có đạo lý gì có thể nói ?
Lư Khách Chi đã quyết định, hôm nay phải giết Dương Phà m, đồng thá»i cÅ©ng căn bản không lo lắng ngưá»i cá»§a Cô Äá»™c gia sẽ ngu ngốc mà đưá»ng hoà ng truyá»n những lá»i nói nà y ra ngoà i, cho nên nói không há» có chút kiêng kỵ.
Ninh Kha cô nương nói:
- Công đạo ở tại lòng ngưá»i.
Lư Khách Chi khinh thưá»ng nói:
- Lòng ngưá»i? Lòng ngưá»i có tác dụng gì! Lạc Khách Văn má»™t tá» lạc văn, mắng má»™t cách sảng khoái, nhưng bà ta vẫn là Nữ hoà ng đế ở trên cao! Những ngưá»i bị bà ta giết, có ngưá»i chết chồng, có ngưá»i mất con, còn không phải phục dưới chân bà ta mà cung phụng bà ta đó sao? Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nói không chừng hà ng trăm hà ng ngà n năm sau, háºu nhân còn phải khen ngợi bà ta lên táºn trá»i cao, chỉ vì bà ta là Nữ hoà ng đế độc nhất vô nhị! Có thể thà nh ngưá»i thưá»ng không thể, liá»n là anh hùng cái thế, ai quản việc cá»§a ngươi là m ngưá»i bất nhân nghÄ©a, không nói đạo lý. Không thá»±c lá»±c, đạo lý cả ngưá»i ngươi, cÅ©ng không có ai khuyên ngươi, có thá»±c lá»±c, ngươi có thể quyết định tất cả! Ha ha.
Lư Khách Chi nói không há» có chút kiêng kỵ, cưá»i đến không kiêng nể gì.
Ninh Kha cô nương nhẹ nhà ng lắc đầu, nói:
- Lòng ngưá»i mà ta nói, không phải tim ngươi, tim hắn, mà là tim ta, tâm ta. Dương huynh là khách cá»§a Äá»™c Cô gia, sá»± an nguy cá»§a huynh ấy, Äá»™c Cô gia phải có trách nhiệm bảo vệ, Lư công tá» muốn giết huynh ấy, như váºy trừ phi ngươi giết sạch tất cả ngưá»i trong Äá»™c Cô gia chúng ta.
Giá»ng nói cá»§a nà ng luôn không vui, cÅ©ng không vang, lại luôn rất có lá»±c, cÆ¡ thể cá»§a nà ng mảnh khảnh giống như má»™t đóa hoa, nhưng tinh khà cá»§a nà ng khi nà ng nói ra lại cứng cáp giống như má»™t gốc cây Thanh tùng ở bên đưá»ng cao vạn trượng.
Lư Khách Chi mắt mÅ©i co rụt lại, lạnh giá»ng nói:
- Cô uy hiếp ta? Cho dù ta giết các cô, cô tưởng ngưá»i cá»§a Äá»™c Cô gia chắc chắn là do ta giết sao? Không có bằng chứng rõ rà ng, cô tưởng Äá»™c Cô gia không tiếc má»i thứ mà khai chiến vá»›i Lư gia chúng ta sao? Cô chết theo hắn, có Ãch lợi gì?
Ninh Kha cô nương lẳng lặng nói:
- Không có hắn, nhưng cầu tâm an.
Trên mặt Lư Khách Chi bắt đầu thay đổi liên tục, ánh mắt phiêu hốt giống như trên mây. Dương Phà m nhìn bà n tay của gã, bà n tay của gã đang dần dần nắm chắt cây quạt kia, trong mắt mơ hồ có chút dữ tợn.
Dương Phà m láºp tức hiểu được sá»± quyết Ä‘oán cá»§a Lư Khách Chi đã định, hÆ¡n nữa từ phản ứng trong ánh mắt cá»§a gã có thể thấy, sá»± nhúng tay cá»§a Äá»™c Cô gia không khiến gã thu tay lại, trái lại ép gã phải được ăn cả ngã vá» không.
Dương Phà m khẽ hÃt và o má»™t hÆ¡i, mÅ©i chân khẽ nhÃch má»™t tấc vá» phÃa trước, kế hoạch vốn có cá»§a hắn không thể không có thay đổi, ngưá»i là xông và o vì hắn, hắn không thể để cô gái yếu á»›t vô tá»™i nà y bị hại. ChÃnh là lúc nà y, Dương Phà m đột nhiên nhìn hai cô gái, hắn Ä‘ang muốn búng ngưá»i lên lại láºp tức ngừng lại.
Lư Khách Chi nói qua, ngưá»i cá»§a gã đã khống chế bốn phÃa, không cho phép bất cứ kẻ nà o tiến và o nhìn những thứ mà không nên nhìn thấy. Dương Phà m tin câu nói nà y, Lư Khách Chi đã sắp xếp sát thá»§ để đối phó vá»›i hắn, là m như váºy là tất nhiên.
Äừng thấy Lư Khách Chi hiện giá» rất cà n rở, dám ban ngà y ban mặt giết quan, nhưng chá»— nhá» cáºy lá»›n nhất cá»§a gã chÃnh là sẽ không để có ngưá»i biết là thá»§ hạ cá»§a gãlà m, tháºm chà sẽ không ai biết Dương Phà m vì sao mà chết.
Nếu việc nà y lá»™ ra ngoà i, gã không gánh vác nổi, bất cứ má»™t thế gia nà o cÅ©ng không gánh vác nổi, lão hổ không ở đây, gã có thể nhe nanh múa vuốt phát uy, giống như gãchÃnh là lão hổ, gã còn giống lão hổ hÆ¡n cả lão hổ, nhưng lão hổ tháºt sá»± má»™t khi phát uy, gã cản bản không đỡ được má»™t trảo.
Bởi váºy, bốn phÃa tuyệt đối không thể có ngưá»i nà o bước và o, cho dù Lư gia dùng cách gì cÅ©ng Ä‘á»u không thể để ngưá»i khác và o, nhưng bây giá» lại có hai ngưá»i Ä‘ang Ä‘i tá»›i.
Dương Phà m là ngưá»i đầu tiên nhìn thấy, bởi vì hắn tháºt sá»± vẫn kiêng kỵ không phải là bốn phÃa váºt thá»§, cÅ©ng không phải là bốn thị vệ bên cạnh Lư công tá», hắn tháºt sá»± Ä‘ang cẩn tháºn để ý chỉ có ngưá»i cầm tám cây ná» trong tay kia, cho nên cho dù hắn Ä‘ang nghe thấy gì, nhìn thấy gì, hắn vẫn không bá» qua ngưá»i đó.
Hai ngưá»i đột nhiên xuất hiện nà y chÃnh là xuất hiện từ phÃa sau tám ngưá»i kia Ä‘ang Ä‘i ra từ trong rừng, trong rừng có đưá»ng mòn, đưá»ng mòn uốn lượn, hai ngưá»i từ từ Ä‘i tá»›i từng bước má»™t, má»™t ngưá»i trong đó dìu lấy ngưá»i kia, Ä‘i còn cháºm hÆ¡n cả Ninh Kha cô nương nói chuyện.
Ngưá»i được dìu kia là lão già tóc bạc, đỉnh đầu đội má»™t chiếc mÅ© không bình thưá»ng, Ä‘ang mặc má»™t bá»™ y phục tay áo rất rá»™ng, tay áo đó cÅ©ng không biết rá»™ng đến mức nà o, phá»ng chừng xé ra cÅ©ng đủ là m thêm má»™t bá»™ quần áo, bên ngoà i y phục lại có thêm má»™t thiá»n y mà u cánh ve, dưới chân lại Ä‘i má»™t đôi guốc gá»— răng cao.
Tuổi cá»§a ông lão nà y không nhá», nhưng tinh thần lại đầy sinh lá»±c, xem ra cÆ¡ thể cá»§a ông ta còn rất rắn chắc, cái cổ dà i nhá» ngẩng lên, lưng cÅ©ng thẳng tắp, guốc gá»— di chuyển rất tùy ý, từng bước từng bước má»™t, thế là đi giống như má»™t con hạc chân dà i già cá»—i, chẳng trách ông ta Ä‘i không nhanh.
Ngưá»i đỡ ông ta cÅ©ng qua tuổi trung niên, tướng mạo bình thưá»ng, mặc má»™t bà o phục mà u xanh, hai tay đỡ ông già , vẻ mặt tươi cưá»i. Nhưng không có ai chú ý tá»›i ngưá»i nà y, không có ai quen quan sát má»™t ngưá»i dưới, ngưá»i ta chỉ có thể Ä‘i nhìn chá»§ nhân cá»§a gã, chỉ có Dương Phà m ngoại lệ.
Dương Phà m nhìn qua ngưá»i nà y má»™t lượt, cảm thấy có chút quen mặt, cẩn tháºn nhìn lại, láºp tức nhá»› ra ngưá»i nà y là Lâm Tá» Hùng, khi ở Man châu, hắn từng gặpLâm tá» Hùng nà y ở sÆ¡n trại.
Khi Dương Phà m nhìn thấy bá»n há», Ninh Kha cô nương cÅ©ng nhìn thấy há», Ninh Kha cả kinh trước, sau đó thì vui mừng, thần sắc cá»§a nà ng liá»n thay đổi trong mắt hai ngưá»i Äá»™c Cô VÅ© và Lư Khách Chi, hai ngưá»i láºp tức cÅ©ng quay đầu nhìn lại. Sau đó cùng ngây ngưá»i, láºp tức Äá»™c Cô VÅ© vui mừng, Lư gia biến sắc.
Lão già đầu bạc tiếp tục Ä‘i lên phÃa trước, ngưá»i đà n ông áo xanh giÆ¡ ná» lúc nà y cÅ©ng phát hiện có động tÄ©nh, xoay ngưá»i, Lư Khách Chi mặt biến sắc chợt hô lên má»™t tiếng:
- Dừng tay hết! Lui qua một bên.
Tám ná» thá»§ bá»—ng nhiên phân trái phải hai bên, ông già tóc trắng kia bước chân không nhanh không cháºm, vẫn là nện bước rất tao nhã, bốn cao thá»§ cÅ©ng theo bản năng lùi lại, đứng lại phÃa lan can, nhưá»ng đưá»ng cho ông ta, ông già đi tá»›i bên cạnh Äá»™c Cô VÅ©, dừng lại.
Dung mạo cá»§a ông ta rõ rà ng, trên là n da đã bò đầy những nếp nhăn, nhưng bảo dưỡng hiển nhiên là tốt, là n da vẫn trắng nõn sáng bóng. Ãnh mắt cá»§a ông già quét qua mặt cá»§a Äá»™c Cô VÅ© và Lư Khách Chi, hai ngưá»i láºp tức chỉnh đốn trang phục, lạy dà i, ấp úng nói:
- Thái công!
Ãnh mắt cá»§a ông già không dừng lại trên ngưá»i bá»n há», mà trá»±c tiếp đặt trên ngưá»i Cô Äá»™c Ninh Kha.Vừa thấy Cô Äá»™c Ninh Kha, vẻ mặt đầy nếp nhăn cá»§a ông gia láºp tức cưá»i thà nh má»™t đóa hoa cúc nở rá»™, láºp tức kÃch động hướng vá» phÃa nà ng:
- Nha đầu Ninh Kha, hai ngà y trước ta vừa mới đà o được một bảo bối, ha ha, con đoán xem là gì.
Ông già đại khái là má» mắt rồi, ở đây dầy đặc sát khÃ, ông ta lại không nhìn thấy gì, chỉ lo khoe khoang bảo bối mà mình yêu thÃch vá»›i ngưá»i khác.
Chương 578: Không phải là bùn nhão
Äá»™c Cô Ninh Kha nhìn thấy ông già nà y xuất hiện, láºp tức trầm tÄ©nh lại, nà ng không biết tại sao ông già nà y đột nhiên xuất hiện ở đây, nhưng ông ta tá»›i rồi, thì sẽ không xảy ra việc gì nữa, mây bay, gió nhẹ, vạn sá»± không. Lư Khách Chi lúc nà y giống như má»™t con mèo nhá» Ä‘ang bú sữa mẹ.
Äá»™c Cô Ninh Kha vui vẻ thi lá»… vá»›i ông già kia, trong giá»ng nói lá»™ ra sá»± ngây thÆ¡ đối vá»›i bá» trên:
- Ninh Kha ra mắt Lý lão thái công. Không biết Lý lão thái công có được bảo bối gì?
- Ha ha, lão phu đà o được bảo bối đó nhưng phà rất nhiá»u công sức, con thấy nhất định vui mừng. Lão phu trước tiên phải giữ bà máºt đã, không nói cho con biết, đợi con thấy rồi má»›i kinh ngạc.
Ông già nói xong, quay đầu nói:
- Hai ngưá»i các ngươi hôm nay là ai thiết yến má»i khách váºy?
Äá»™c Cô VÅ© tiến lên má»™t bước, khoanh tay đáp:
- Lão thái công, là cháu khoản đãi khách đấy ạ.
Ông già cưá»i ha ha nói:
- Váºy được, ta phải Ä‘i ngáºm uống má»™t chén rượu vá»›i ngươi má»›i được.
Lão thiên tỠnói xong rồi, lại nói với Ninh Kha:
- Nha đầu, con cũng tới, ngồi với lão phu đi.
Nói tá»›i đây, ông ta má»›i liếc nhìn Dương Phà m, cưá»i hÃp mắt nói:
- Ngưá»i bạn nhá» nà y là bạn cá»§a Ninh Kha sao, váºy cÅ©ng tá»›i đấy Ä‘i.
Ông già nói xong, lại bước chân giống như con hạc, một đôi guốc gỗ cao lẹp bẹp đi tới, đi đến bên cạnh Lư Khách Chi, dưới chân nện bước không ngừng, trong miệng nói:
- Còn cả ngươi nữa.
Äá»™c Cô VÅ© quay đầu nhìn Ninh Kha, lại nhìn Dương Phà m, Ninh Kha hiểu ý gáºt đầu vá»›i y, Äá»™c Cô VÅ© lúc nà y má»›i Ä‘uổi theo ông già . Lúc nà y y đã hoà n toà n yên tâm, có lão nhân gia ở đây, trừ phi Lư Khách Chi Ä‘iên rồi, nếu không sao dám động võ nữa, trong trưá»ng hợp đó việc nà y giải quyết như váºy sao? Khó, khó đó.
Äá»™c Cô Ninh Kha quay ngưá»i nhin Dương Phà m, trên mặt liá»n lá»™ ra và i phần vui mừng, dịu dà ng nói:
- Äá»™c Cô Thế gia tiếp quý khách, thá»±c sá»± rất xin lá»—i, vẫn mong Dương huynh đừng trách.
- Dương huynh không ngại đi cùng và o Phù Dung viên, chỉ cần có Lý lão thái công ở đây, nhất định bảo đảm Dương huynh an toà n.
Trên cầu, Lư Khách Chi bại hoại nói:
- Lý lão thái công sao lại ở đây? Ai tìm ông ta tới?
Câu nói nà y đương nhiên không ai trả lá»i, Lư Khách Chi ngẫm nghÄ©, ngoắc tay gá»i má»™t thị vệ tá»›i, hạ giá»ng nói:
- Ngươi đi, mau chóng vỠphủ...
Giá»ng nói cá»§a Lư Khách Chi thấp dần, cố tá»›i khi không còn nghe thấy nữa, thị vệ kia nghe xong gáºt đầu, phi như bay rá»i khá»i. Tám ngưá»i đà n ông cầm ná» chạy tá»›i trước mặt Lư Khách Chi, Lư Khách Chi nháy mắt vá»›i há», liá»n âm trầm mặt Ä‘uổi theo lão đầu kia.
Tám ná» thá»§ láºp tức tản ra nhìn thẳng Dương Phà m, xem ra chỉ cần hắn dám chạy trốn, những ngưá»i nà y vẫn không khách sáo mà bắn hắn má»™t mÅ©i tên. DÄ© nhiên kế hoạch đã bà y sẵn, lão già kia vừa tá»›i, tuy tạm thá»i trì hoãn cục diện, việc nà y không có kết quả, sao có thể giải quyết như váºy?
Chiếc thuyá»n nhá» cá»§a Äá»™c Cô Ninh Kha tách ra bụi ráºm, thản nhiên lay động, thuyá»n tá»›i bến, Dương Phà m vẫn vững và ng đứng trên thuyá»n như váºy, Ninh Kha cô nương không quen bÆ¡i, khi thuyá»n Ä‘i đã ngồi xuống, tá»›i bên bá», thuyá»n nương kia lên bá» trước, buá»™c thuyá»n lại, sau đó đỡ Ninh Kha, Ninh Kha lúc nà y má»›i bước lên bá».
Hai chân Dương Phà m vẫn đứng vững trên thuyá»n, cho tá»›i khi Ninh Kha ô nương đứng vững trên bá», lúc nà y má»›i từng bước Ä‘i lên, theo Ninh Kha cô nương Ä‘i tá»›i Phù Dung viên, tám ná» thá»§ kia thấy váºy, lúc nà y cÅ©ng buông lá»ng cảnh giác, đứng ở phÃa sau bá»n há», giống như là áp giải phạm nhân.
Má»™t Côn Luân nô chui ra từ trong nước, tay nâng má»™t viên minh châu, la to, hô và i tiếng má»™t cách quá»· dị, đạp đạp lên nước đứng trên sông, nhất thá»i không biết nên là m gì má»›i phải.
Ninh Kha cô nương nói với Dương Phà m:
- Dương huynh tuổi còn trẻ mà đã quản lý môn há»™ rồi. Trong nhà lại có trưởng bối chi phong, chi thứ luôn luôn không chịu phục huynh ấy, thưá»ng đâm và o táºt xấu cá»§a há», gia huynh cần luôn cẩn tháºn, việc gì cÅ©ng phải chú ý, dần dà , liá»n dưỡng thà nh tÃnh nhìn trước ngó sau, lúc nà y má»›i không biết hết sức giữ gìn, Dương huynh chá»› trách ạ..
Bà i nói nà y rất dà i, Ninh Kha cô nương tuy nói nhá» mà cháºm, từng câu từng câu, nhưng vì vừa Ä‘i vừa nói, nên hÆ¡i thở không được thoáng,không kìm nổi ho khan. Dương Phà m khẽ cau mà y, nói:
- Sức khá»e cá»§a Ninh Kha cô nương dưá»ng như không được tốt?
Ninh Kha thản nhiên cưá»i, nói:
- Bệnh từ trong bà o thai rồi, đã thà nh thói quen, không sao cả đâu.
Dương Phà m nói:
- Vừa rồi Äá»™c Cô huynh bênh vá»±c lẽ phải cho Dương má»—, Dương má»— Ä‘á»u thấy rõ. Trong tình cảnh như váºy, Äá»™c Cô huynh cÅ©ng rất khó là m được gì hÆ¡n cho Dương má»—, sao lại bắt huynh ấy cùng chết vá»›i Dương má»— chứ? Dương má»— tình nguyện để huynh ấy sống, má»—i lần ngà y giá»— còn có Ä‘inh, có ngưá»i đốt chút hương nến cho ta, gia quyến thân nhân cÅ©ng được quan tâm chăm sóc tá»›i...
Ninh Kha thấp giá»ng nói:
- Äa ta Dương huynh thứ lá»—i.
Dương Phà m sang sảng cưá»i, nói:
- Chưa nói tá»›i, Äá»™c Cô huynh vừa rồi biểu hiện cÅ©ng là chuyện thưá»ng tình cá»§a con ngưá»i, Dương má»— không thể trách móc. Nhưng Ninh Kha cô nương đây nữ anh hùng không thua đấng mà y râu, khiến Dương má»— vô cùng ngưỡng má»™.
Dương Phà m cưá»i nói rồi quay đầu lại, lúc nà y má»›i phát hiện nà ng đã cháºm ở phÃa sau minh hai bước, tuy hán Ä‘i không nhanh, nhưng Ninh Kha cô nương vẫn không Ä‘uổi kịp, hoặc là để có thể Ä‘uổi kịp bước chân cá»§a hắn, Ninh Kha đã Ä‘i tá»›i mặt đỠbừng, lại còn nhẫn nại, Dương Phà m nhìn thấy, vá»™i và ng Ä‘i cháºm lại.
Ninh Kha cảm thấy được sá»± nghỉ ngÆ¡i cá»§a hắn, dịu dà ng cưá»i vá»›i hắn.
Dương Phà m thầm nghĩ:
- Trước đây chỉ nghe nói yếu Ä‘uối mong manh, hôm nay thấy sức cÆ¡ thể kiá»u mị cá»§a Ninh Kha cô nương, má»›i coi như là lÄ©nh giáo chân chÃnh.
***
Äây là má»™t buổi yến há»™i cổ quái.
Ngồi trên ghế chá»§ nhân là má»™t ông già không hiểu ra sao cả, ông già nà y từ lúc tá»›i là chiếm luôn ghế chá»§ nhân, chá»§ nhân liá»n bị đẩysang má»™t bên.
Lâm Tá» Hùng và Dương Phà m coi như là ngưá»i quen cÅ©, nhưng hai ngưá»i luôn không nói chuyện vá»›i nhau, Lâm Tá» Hùng đứng sau ông lão nà y, chỉ há miệng báo hiệu vá»›i Dương Phà m, xem ra trừ phi ông lão nà y tá»± giá»›i thiệu, nếu không Lâm Tá» Hùng tuyệt đối không được giá»›i thiệu cho hắn.
Ninh Kha cô nương vốn không tham dá»± yến tiệc, nà ng hôm nay sở dÄ© tá»›i bên hồ, ngoại trừ Ä‘i thuyá»n giải khuây ra, cÅ©ng chỉ là muốn gặp Dương Phà m, kết quả bây giá» không những có tiệc, hÆ¡n nữa được ông già nà y kéo ngồi ở vị trà thứ hai. Nhưng sá»± đãi ngá»™ cá»§a Ninh Kha so vá»›i ông già nà y vẫn cao hÆ¡n, phÃa sau chá»— ngồi cá»§a nà ng là có chá»— tá»±a lưng, trên chá»— tá»±a còn đặt má»™t tếm đệm má»m mại.
Äá»™c Cô VÅ© và Dương Phà m ngồi sóng vai, vì có trưởng bối ở phÃa trên, không tiện nói, hÆ¡n nữa má»›i vừa rồi nhất thá»i yếu Ä‘uối, khiến thiếu chá»§ nhân cá»§a Äá»™c Cô thế gia ở phÃa trước mặt Dương Phà m có chút xấu hổ, không dám không ngẩng đầu bắt chuyện cùng hắn.
Lư Khách Chi ngồi đối diện vá»›i Dương Phà m, giống như là má»™t con chó nóng lòng muốn thá», nhưng phÃa trên Ä‘ang ngồi là Lý lão đầu, Lư Khách Chi có chút kiêng kỵ, không dám vá»ng động. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dương Phà m không yên lòng suy Ä‘oán thân pháºn và lai lịch cá»§a những ngưá»i nà y.
Lâm Tá» Hùng là được Ẩn tông cá» Ä‘i liên lạc vá»›i hắn, phÃa sau Ẩn tông là Thất tông ngÅ© tÃnh. Lúc nà y gã đứng ở phÃa sau Lý lão đầu, ôn thuần giống như má»™t con chó giữ nhà , vị Lý lão thái công nà y ngay cả Lư công tá» Ä‘iên cuồng gặp cÅ©ng không dám lá»— mãng, như váºy ông ta hẳn t là nhân váºt quan trá»ng trong Thất tông ngÅ© tÃnh, chỉ là không biết ông là LÅ©ng Tây Lý hay là Triệu Quáºn Lý đây.
Thân pháºn cá»§a Lư Khách Chi đã thông qua Äá»™c Bất VÅ© và hắn biết trước được câu trả lá»i rõ rà ng, Lư Khách Chi là Lư Thị Phạm Dương, lúc nà y ngay cả thân pháºn thá»±c sá»± cá»§a Khương công tá» cÅ©ng xác định rồi. Äiá»u nà y đối vá»›i Dương Phà m mà nói là má»™t việc tốt, hắn muốn đối phó vá»›i Khương công tá», biết lai lịch thá»±c sá»± cá»§a Khương công tá», tương đương vá»›i nắm chắc được Ä‘iểm yếu cá»§a Khương công tá».
Äiá»u Dương Phà m kỳ quái là , cho dù là Lý thị hay là Lư thị Ä‘á»u là nhà già u có ở SÆ¡n Äông, Äá»™c Cô thị lại là quý tá»™c ở Quan LÅ©ng, lẽ nà o hai phe đối láºp nà y dưới sá»± chèn ép cá»§a Nữ hoà ng đế đã ký kết liên minh?
Ngưá»i già trên 80 tuổi nếu là tinh lá»±c dồi dà o, tÃnh cách cởi mở, đại Ä‘a số Ä‘á»u có thể biến già thà nh trẻ, vị Lý lão thái công nà y cÅ©ng không ngoại lệ, trong số má»i ngưá»i ở đây tuổi cá»§a ông ta là lá»›n nhất, nhưng tÃnh cách ông ta lại giống như má»™t đứa trẻ nhất. Vừa rồi, ở trên cầu, ông ta còn nói muốn giữ bà máºt, đợi Ninh Kha tá»›i phá»§ cá»§a ông ta thì ông ta sẽ cho nà ng nhìn bảo bối đó gì đó, kết quả má»›i ngồi má»™t lát, ông ta liá»n không kiá»m chế được.
Tháºt không dá»… gặp được bạn vong niên, lão đầu còn chưa kịp vá» nhà , vừa ngồi xuống, ông ta liá»n dương dương tá»± đắc để Ninh Kha Ä‘oán xem ông ta có được thứ gì, Ninh Kha mấy lần Ä‘á»u Ä‘oán sai, lão đầu sốt ruá»™tđến độ vò đầu bứt tai, kìm nén không được, liá»n công bố đáp án:
- TỠHằng có cầm đặt tên là Hà o Chung, Sở Vương có cầm đặt là Nhiễu Lương, Tư Mã có cầm đặt là Lục Khỉ, Thái Ung có cầm đặt là Tiêu Vỹ. Ninh Kha, con đoán ta có được cái gì trong đó?
Ninh Kha cô nương ngồi mệt má»i, Ä‘ang thả lá»ng ngưá»i dá»±a và o ghế, nghe câu nói nà y liá»n vui mừng, ngồi thẳng ngưá»i, vui vẻ nói:
- Lão thái công đã có được một chiếc đà n cổ? Là Lục Khỉ hay là Tiêu Vĩ?
- Hà o chung†và “Nhiá»…u lương†là danh cầm thá»i kỳXuân Thu Chiến quốc, niên đại thá»±c sá»± quá lâu rồi, Lý lão thái công có được khả năng không lá»›n, đó chỉ có thể là “Lục Khỉ†hoặc “Tiêu Vĩ†má»™t trong hai mà thôi.
Lão già vuốt râu, mặt mà y hớn hở nói :
- Là Lục khỉ! Ha ha, chiếc đà n cổ nà y, hôm nay là thuộc vỠta rồi.
- Tháºt sao?
Ãnh mắt Ninh Kha cô nương sáng lên:
- Là Lục Khỉ của Tư Mã Tương Như từng tấu khúc “Phượng cầu hoà ng†sao? Cháu muốn xem!
Lão già đắc chà mà nói:
- Con muốn xem cÅ©ng được, nhưng không được phép đòi há»i lão phu! Ha ha, đợi lão phu chÆ¡i đủ rồi, ừm..., đợi sang năm khi sinh nháºt con, lão phu sẽ tặng nó cho con như má»™t món quà sinh nháºt.
Ninh Kha vui vẻ ra mặt nói:
- Nhất ngôn cá»u đỉnh.
- Ai.., ta còn có thể nói dối hay sao, đợi sinh nháºt năm tá»›i cá»§a con, Lục Khỉir nà y chÃnh là thuá»™c vá» con! Ha ha,…
Lão già vừa nâng chén, Äá»™c Cô VÅ© và Lư Khách Chi láºp tức bưng chén lên, Dương Phà m lại không cỠđộng, đôi tay hắn đặt trên án, ánh mắt lạnh lùng.
Khi lão già nhìn sang hắn, Dương Phà m nghiêm mặt nói:
- Tiá»n bối, hôm nay vốn là Äá»™c Cô huynh má»i ta tá»›i dá»± tiệc, tiá»n bối giá»ng khách át giá»ng chá»§ cÅ©ng không sao, vãn bối đương nhiên là nháºn ra thân pháºn tôn quý cá»§a tiá»n bối.
Äá»™c Cô VÅ© kinh ngạc, lặng lẽ kéo áo cá»§a hắn.
Dương Phà m không để ý, nghiêm nghị nói:
- Tiá»n bối tại sao tá»›i, vãn bối không biết, nhưng là Lư Khách Chi tụ chúng ám sát vãn bối, tin rằng tiá»n bối không phải không phát giác Ä‘iá»u gì. Hôm nay tiá»n bối kéo bá»n ta tá»›i đây, ha ha, “nói chuyện cầm, thưởng rượu, việc nà y có thể không giải quyết được gì sao? Sá»± tình liên quan tá»›i tÃnh mạng cá»§a Dương má»—, liên quan tá»›i ká»· cương quốc pháp, lão nhân gia, thể diện cá»§a ông lá»›n như váºy, cục diện nà y, cÅ©ng không trấn áp được ta đâu.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
« 1 26 27 28 ... 38 »