Say Mộng Giang Sơn
Tác giả: Tác giả: Nguyệt Quan
Số chương: 378
Lần đọc: 252.801
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
« 1 2 3 ... 38 »
29.01.2013
Quyển 1: Phá kén hóa bướm
Chương 10
Thiếu nữ thầm yêu
Dịch: mts86vt
Biên: Ooppss
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Nội dung thu gọn
Hứa Tiểu Kiệt thấy má»i ngưá»i Ä‘á»u nhìn vá» phÃa mình, liá»n cưá»i hì hì nói:
- Chuyện xảy ra mấy hôm trước ở phưá»ng Quy Nhân. Khuê nữ nhà há» Hạ thÃch má»™t chà ng trai há» Tôn cùng phưá»ng nhưng thẹn không dám thổ lá»™, nà ng lại không biết chữ cho nên nghÄ© tá»›i nghÄ© lui không biết sao bèn tặng chà ng ta má»™t tấm khăn lụa.
Chà ng trai kia nháºn khăn nhưng lại không biết ý tứ cá»§a con gái ngưá»i ta liá»n Ä‘i há»i má»™t ngưá»i có ăn há»c trong phưá»ng. Ngưá»i trà thức có ăn há»c kia cầm khăn lụa xem Ä‘i xem lại nhiá»u lần, ông ta cÅ©ng mù má», trên khăn không có lấy má»™t chữ, cÅ©ng không có thêu gì. Nhưng sau khi cẩn tháºn suy nghÄ© lại, ông ta liá»n vui mừng nói vá»›i chà ng trai:
- Chúc mừng, chúc mừng, đây là con gái ngưá»i ta có tình ý vá»›i ngươi đó.
Mấy tên đà n ông Ä‘ang xì xà xì xụp mì Tà u cÅ©ng mồm năm miệng mưá»i chõ và o:
- Chỉ dá»±a và o chiếc khăn lụa trắn trÆ¡n kia là m sao ngưá»i trà thức ná» biết được tâm ý con gái ngưá»i ta?
Hứa Tiểu Kiệt đắc ý nói:
- Thế má»›i nói, ông ta là ngưá»i có ăn há»c, đầu óc thông minh lanh lợi. Ông ta nói vá»›i chà ng trai: "Ngươi xem, chiếc khăn lụa trắng trÆ¡n nà y xem tá»›i xem lui, láºt qua láºt lại cÅ©ng chỉ toà n là tÆ¡ tằm. TÆ¡, cÅ©ng là tư, nà y không phải là cô nương ngưá»i ta thÃch ngươi sao? Kết quả là chuyện tình cá»§a hai ngưá»i cứ thế mà tiến tá»›i.
(TÆ¡ Ä‘á»c giống vá»›i tư, tư có nghÄ©a là nhá»›)
Một gã đà n ông vỗ đùi:
- A! Sao tôi lại không nghĩ tới chứ, đúng quá rồi, khăn lụa có ý nghĩa tương tư vương vấn chớ còn gì nữa?
Hôm nay Hứa Tiểu Kiệt má»›i kể chuyện vá» trai gái yêu đương, chưa kể đến chuyện các quan lại nà y ná», nếu cứ để bá»n há» tiếp tục đấu láo, chỉ sợ buổi chuyện phiếm sáng nay phải chuyển sang chuyên đỠvá» trai gái mất. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dương Phà m cÅ©ng muốn bá»n há» kết thúc đỠtà i nà y, chà ng cố ý lái câu chuyện sang chuyện vá» gia đình các quan lại lý thú hÆ¡n, vì váºy nói:
- Theo tôi thì chÃnh bản thân cô nương kia khi tặng khăn cÅ©ng không có suy nghÄ© sâu xa như váºy. Nà ng chỉ là má»™t cô gái mà lại can đảm tặng khăn tùy thân cho chà ng trai kia, tình ý như váºy không cần nói cÅ©ng đã rõ. Còn chà ng trai ná» cÅ©ng hÆ¡i tháºt thà chất phác má»™t tà nên không nháºn ra tình ý cá»§a con gái ngưá»i ta. Phần ngưá»i có ăn há»c kia thì lại phức tạp hóa vấn Ä‘á», cÅ©ng may suy diá»…n cá»§a ông ta lại hợp vá»›i tình huống cá»§a hai ngưá»i, không là m lỡ chuyện tình cá»§a ngưá»i ta. Trần nhị thúc, thúc hầu hạ ở phá»§ Thị Lang gần đây có chuyện gì hấp dẫn không?
Vị Trần nhị thúc Ä‘ang cắm đầu ăn nghe váºy liá»n ngẩng đầu lên cưá»i, Ä‘ang định mở miệng thì có má»™t thiếu nữ mặc váy ngắn liá»n eo mà u xanh, khoác áo ngoà i mà u trắng vá»›i hai tay áo rá»™ng, vẻ mặt "không coi ai ra gì" bước tá»›i.
Thiếu nữ bước Ä‘i nhẹ nhà ng như mèo. Má»—i khi trên đưá»ng có ngưá»i quen chà o há»i, nà ng tá» vẻ rất "kinh ngạc", chăm chú nhìn sau đó giáºt mình như sá»±c nhá»› ra liá»n lá»… phép ân cần thăm há»i lại ngưá»i kia má»™t câu.
- Trần nhị thúc ở đâu?
Thiếu nữ bước đến gần, mắt nheo nheo há»i thăm má»i ngưá»i. Ở phÃa đối diện cách nà ng năm xÃch, má»™t ngưá»i râu quai nón cục mịch Ä‘ang ngồi dá»±a gốc cây, lão chÃnh là Trần nhị thúc mà Dương Phà m gá»i lúc nãy. Trần nhị thúc cưá»i vang:
- Tiểu Äông cô nương, cô đã đến rồi, tôi ở chá»— nà y.
- A, Trần nhị thúc, áo của thúc cháu là m xong rồi.
Tiểu Äông cô nương mắt Ä‘ang dáo dác tìm thấy mục tiêu liá»n bước thẳng vá» phÃa Trần nhị thúc, má»™t hán tá» mặt rá»— Ä‘ang ngồi bên cạnh vá»™i và ng rút chân lại sợ nà ng vấp ngã.
Tiểu Äông cô nương cưá»i tá»§m tỉm bước đến gần Trần nhị thúc, đưa bá»™ áo Ä‘ang cầm trên tay cho lão, nhá» nhẹ nói:
- Nhị thúc, áo của thúc đây.
Thiếu nữ không những có giá»ng nói nhá» nhẹ, mà thân hình cÅ©ng mảnh mai, khuôn mặt nà ng thanh tú xinh đẹp, trên cánh mÅ©i, trên gò má có mấy nốt tà n nhang nhá» xinh đã nhạt không còn rõ nét.
Trần nhị thúc đặt bát cÆ¡m xuống, hai tay xoa xoa lên ngưá»i, sau đó tiếp lấy bá»™ áo. Lão chăm chú nhìn đưá»ng may tỉ mỉ, khéo léo liá»n vui vẻ nói:
- Ha ha, Tiểu Äông à , bá»™ y phục nà y cô may vừa nhanh lại vừa đẹp.
Tiểu Äông cưá»i cưá»i:
- Nhị thúc khách sáo quá, nếu như nhị thúc thÃch sau nà y muốn may áo cứ tìm cháu, má»i ngưá»i Ä‘á»u là láng giá»ng, giá cả nhất định sẽ rẻ hÆ¡n chút Ãt.
Trần nhị thúc gáºt đầu liên tục:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, đương nhiên.
Tiểu Äông hÆ¡i do dá»±, mặt chợt á»ng hồng khẽ há»i:
- Vừa rồi cháu... hình như có nghe tiếng của Nhị lang, Nhị lang... cũng ở đây sao?
Tiểu Äông nói xong liá»n nheo nheo mắt nhìn vá» phÃa mấy ngưá»i Ä‘ang ngồi dưới tán cây. Thị lá»±c cá»§a nà ng bẩm sinh vốn không tốt, theo như cách nói hiện đại là bị cáºn thị cao độ, vì váºy lúc muốn nhìn xa phải nheo mắt lại.
Dương Phà m chỉ có má»™t thân má»™t mình, ở nhà lại không nấu ăn, vì váºy ngà y nà o cÅ©ng ăn cÆ¡m ở đây, lúc nà y không ở đây thì ở đâu? Tiểu Äông cô nương biết rõ nhưng cố tình giả vá» há»i.
Dương Phà m lúc nà y Ä‘ang bưng bát canh, nghe váºy vá»™i lá»§i ra sau lưng ngưá»i khác trốn. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Từ dạo Tiểu Äông cô nương bị té ngã, vừa lúc Dương Phà m trông thấy vá»™i nhà o tá»›i đỡ dáºy, cô nà ng liá»n nảy sinh tình ý vá»›i chà ng, chỉ cần nhìn thấy chà ng ở bất cứ nÆ¡i đâu, dù không có việc gì cÅ©ng tìm cá»› nói chuyện nà y ná» bám dÃnh lấy chà ng. Mặc dù Dương Phà m cÅ©ng lá» má» Ä‘oán được tâm tư cá»§a nà ng, nhưng ngưá»i ta chưa há» bà y tá», chà ng cÅ©ng không dám sá»— sà ng cá»± tuyệt, chỉ còn cách hết sức né tránh.
Không ngá» má»™t anh chà ng ở bên cạnh chÆ¡i xấu, thừa lúc Dương Phà m không chú ý liá»n đẩy chà ng ra phÃa trước. Dương Phà m la "ối" má»™t tiếng, ngưá»i lảo đảo, bát cÆ¡m cầm trên tay còn sót tà canh chưa húp hết văng tung tóe, không những đổ lên tay chà ng mà còn bắn lên váy cá»§a Tiểu Äông cô nương.
- Xin lá»—i, xin lá»—i. Tiểu Äông cô nương, tôi không cẩn tháºn...
Dương Phà m quay đầu trừng mắt nhìn anh chà ng chÆ¡i xấu kia, sau đó quay vá» phÃa Tiểu Äông lá»™ vẻ áy náy. Tiểu Äông cô nương bước tá»›i gần, nhìn thấy rõ là Dương Phà m thì vui mừng nói:
- Không sao, Nhị lang không phải cố tình, đừng khách sáo như thế, Nhị lang có bị bá»ng không?
Tiểu Äông vừa nói vừa lấy từ trong tay áo ra má»™t chiếc khăn tay, giúp chà ng lau dầu mỡ trên quần áo.
Dương Phà m xấu hổ:
- A... Tiểu Äông cô nương, tôi không sao. Canh đã nguá»™i rồi, cô không cần... cái nà y... ha ha ha...
Tiểu Äông cô nương nắm lấy tay chà ng, cẩn tháºn lau sạch, cháºm rãi nhá» nhẹ nói:
- Nhị lang má»™t thân má»™t mình, lúc nà o cÅ©ng phải cẩn tháºn má»™t chút, không nên hấp tấp như váºy. Quần áo cá»§a chà ng có bẩn không, hay là cởi ra để ta mang vá» giặt cho sạch.
Nói xong nà ng định cởi áo ngoà i cá»§a chà ng ra. Dương Phà m sợ quá cuống quÃt xua tay:
- A, không sao đâu, không sao đâu. Tiểu Äông cô nương, cô không cần phải như thế, tôi... tôi chỉ có má»™t bá»™ quần áo nà y, nếu cởi ra thì không còn gì để mặc.
Tiểu Äông khẽ thở dà i, ân cần nói:
- Äà n ông ra ngoà i xã giao, sao lại không có má»™t bá»™ quần áo cho hẳn hoi, coi sao cho được. Äây chÃnh là thể diện cá»§a nam nhân, Nhị lang, chà ng theo ta vá» nhà má»™t chuyến, ta Ä‘o đạc rồi may giúp chà ng má»™t bá»™ y phục.
Dương Phà m cưá»i gượng:
- Không cần, tôi... trong túi tôi còn có má»™t Ãt tiá»n, không đủ để may má»™t bá»™ y phục má»›i.
Tiểu Äông cô nương ôn nhu nói:
- Tưởng vấn đỠgì, chừng nà o chà ng có tiá»n thì trả cÅ©ng được, mà dù không có tiá»n cÅ©ng... không sao...
Nói đến đây, Tiểu Äông cô nương hÆ¡i cúi đầu xuống, mặt có chút e thẹn xấu hổ.
Dương Phà m bối rối nói:
- Cảm Æ¡n ý tốt cá»§a Tiểu Äông cô nương, tạm thá»i... tôi chưa cần quần áo má»›i, chỠđến lúc tôi muốn may má»™t bá»™, nhất định sẽ tìm cô nương. Ã, ông chánh phưá»ng gá»i, chắc là có chuyện muốn tôi Ä‘i là m, còn chuyện kia... Tiểu Äông cô nương, tôi Ä‘i trước, chúng ta gặp lại sau.
Dương Phà m cầm... bát cÆ¡m lên chạy trối chết, phÃa sau vá»ng theo tiếng cưá»i cá»§a mấy tay đà n ông:
- Dương Nhị tháºt không có đạo lý gì cả, tình ý nà y so vá»›i "tÆ¡ chÃnh là tư" kia còn rõ rà ng hÆ¡n, thế mà cứ giả ngây giả dại.
- Äúng váºy, đúng váºy, Dương Nhị à , Hoa đại nương ở phưá»ng Châm Chức thiếu gì tiá»n chứ, Hoa đại nương chỉ có má»™t cô con gái bảo bối, ngưá»i ta đối vá»›i ngươi tình thâm ý trá»ng, chi bằng ngươi đồng ý tá»›i ở rể Ä‘i, từ nay vá» sau ăn no mặc ấm, lại còn được má»™t cô vợ nhá» tháºt vừa ý, vừa biết ý lại vừa thương ngươi hết má»±c.
Má»i ngưá»i cưá»i lên ha hả, mặt Tiểu Äông đỠlá»±ng vì xấu hổ, nà ng chịu hết nổi giáºm chân nói:
- Ai da, mấy ngưá»i ăn nói báºy bạ gì đó, ngưá»i ta không để ý tá»›i mấy ngưá»i nữa.
Nói xong nà ng liá»n vén váy chạy Ä‘i, mặc dù mắt nà ng thị lá»±c kém, nhưng nà ng quen thuá»™c má»i nÆ¡i má»i chá»— trong cái phưá»ng nà y cho nên cÅ©ng không có vấn đỠgì.
Nhìn bóng tiểu cô nương Ä‘ang chạy trốn, tiếng cưá»i dưới tán cây cà ng lúc cà ng lá»›n.
o0o
Phưá»ng Ä‘inh là m việc má»—i ngưá»i má»™t nÆ¡i, không có việc gì cố định. Dương Phà m là m má»—i nÆ¡i má»™t Ãt, cứ váºy nhà n nhã hết má»™t ngà y. Äêm xuống, hắn lại cùng Mã Kiá»u Ä‘i khóa cổng phưá»ng.
Thà nh Lạc Dương cấm Ä‘i lại ban đêm, đến tối chỉ có những ngưá»i có giấy phép đặc biệt má»›i được xuất hà nh, còn những ngưá»i khác Ä‘á»u không được ra đưá»ng. Tất cả bách tÃnh Ä‘á»u ở trong từng phưá»ng, má»—i phưá»ng nà y tương đương vá»›i má»™t khu, bên ngoà i có xây tưá»ng cao gần hai trượng, buổi tối phải khóa cổng phưá»ng.
Cổng phưá»ng má»™t khi đóng lại, tất cả các con phố Ä‘á»u trở nên vắng vẻ. Khi mà n đêm buông xuống, trên phố cà ng tối om, ngay cả má»™t bóng quá»· cÅ©ng chẳng thấy, lúc nà y nhà nhà đá»u sáng đèn, giống như sao lốm đốm trên bầu trá»i. VÅ© hầu (lá»±c lượng canh gác) thỉnh thoảng Ä‘i tuần tra trên con phố lá»›n số mưá»i, nếu ai ra ngoà i và o buổi tối mà bị bá»n há» bắt được thì chắc chắn sẽ bị ốm đòn, ăn má»™t mà n Ä‘au khổ.
Muốn nói đến nÆ¡i đèn Ä‘uốc sáng như ban ngà y thì cÅ©ng có. Hà o môn phú há»™ bà y tiệc lá»›n ở nhà khoản đãi khách nhân, hay là uống rượu ca múa mua vui, có tiểu mỹ nhân trong thanh lâu kỹ phưá»ng vừa múa vừa hát trợ hứng, đà n sáo ngân nga, oanh oanh yến yến cÅ©ng không ai quản. Lệnh cấm Ä‘i lại ban đêm chỉ cấm trên phố, còn ngươi náo nhiệt vui vẻ ở nhà như thế nà o thì mặc ngươi, không liên quan đến ngưá»i bên ngoà i. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Có Ä‘iá»u quy cá»§ là do ngưá»i định. Có ngưá»i đặt ra quy cá»§, thì đương nhiên cÅ©ng có ngưá»i là m trái quy cá»§. Ngưá»i trong phưá»ng Tu Văn ngoại trừ không được Ä‘i lại trên con phố lá»›n số mưá»i hay các con phố, con hẻm thuá»™c vá» các tuyến đưá»ng chÃnh, còn thì ban đêm Ä‘i lại trong phưá»ng, phần lá»›n thá»i gian các VÅ© hầu mắt nhắm mắt mở cho qua, không thèm quản tá»›i.
Nhà cá»§a Dương Phà m là căn cuối cùng cá»§a lý thứ nhất hẻm thứ bảy trong phưá»ng Tu Văn. (Thá»i xưa ngưá»i ta chia: năm nhà là má»™t lân, năm lân là má»™t lý, má»™t lý có hai mươi lăm nhà )
Trong bóng đêm, chà ng lặng lẽ trốn ra khá»i sân nhà , đứng yên trong hẻm má»™t lúc lâu, quan sát thấy chung quanh tháºt sá»± yên tÄ©nh, lúc nà y má»›i lén lén lút lút lần mò Ä‘i vá» phÃa trước. Cùng lúc đó, từ trong hẻm thứ tám cÅ©ng có má»™t bóng Ä‘en Ä‘ang mò Ä‘i ra.
- Kiá»u ca.
- Tiểu Phà m.
Hai ngưá»i tiến đến gặp nhau, cẩn tháºn ngó tá»›i ngó lui, sau đó Mã Kiá»u vá»— vai Dương Phà m, nói:
- Äi, là m việc thôi.
02.02.2013
Quyển 1: Phá kén hóa bướm
Chương 11
Hà nh thÃch Võ Háºu
Dịch: mts86vt
Biên: Ooppss
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Nội dung thu gọn
BỠbắc Lạc Thủy, cung Thái Sơ.
Trong cung Thái SÆ¡ có hồ Cá»u Châu, mặt hồ rá»™ng mưá»i khoảnh (má»™t khoảng: 100 mẫu Trung Quốc, chừng 6,6667 hec-ta), nước hồ sâu hÆ¡n mưá»i trượng, chim bay cá lá»™i, hoa cá» trồng khắp nÆ¡i. Hình dạng cá»§a hồ uốn lượn vòng quanh, phá»ng theo mô hình hòn Cá»u Châu ở biển đông, trên châu có suối trong vắt lượn quanh, tre trúc má»c ráºm rạp ven bá».
Trên hồ Cá»u Châu có Ä‘iện Dao Quang mỹ lệ và khoáng đạt, mái hiên ba tầng, cá»™t trụ và ng rồng cuốn, cá»a sổ có chấn song, mái cong uốn lượn, tưá»ng vôi đỠnhiá»u hình dạng, ngói uyên ương hình vảy xanh biếc. Từng viên ngói, từng gốc cây ngá»n cá» Ä‘á»u thể hiện tâm tư ngưá»i nghệ nhân, có thể nói tà i nghệ tháºt Ä‘iêu luyện sắc sảo.
Võ Tắc Thiên từ Ä‘iện Dao Quang chầm cháºm bước ra mang theo má»™t trà ng cưá»i sảng khoái.
Lúc nà y vầng thái dương đã khuất, trăng sáng đã lên. Hai hà ng đèn cung đình phÃa trước Ä‘iện sáng như ban ngà y, soi rõ dung nhan cá»§a bà : trán vuông má rá»™ng, khuôn mặt thon dà i, giá»ng nói du dương thánh thót. Võ Háºu mặc áo lụa hở ngá»±c, áo choà ng lụa mà u và ng ôm lấy bá» vai, trong sá»± khoan thai có nét dịu dà ng.
Võ Háºu biết cách giữ gìn sắc đẹp, mặc dù là má»™t cụ bà trên sáu mươi tuổi con cháu đầy đà n, nhưng thoạt nhìn bà chỉ trên dưới bốn mươi, lúc nà y hai gò má trắng nõn cá»§a bà đỠbừng giống như ngưá»i say rượu, thế nhưng đôi mắt lại rất sáng, nhìn không thấy chút đỠđẫn nà o.
Võ Tắc Thiên dừng lại trên báºc thá»m, hà o hứng nói:
- Gá»i Thẩm thái y nấu chén canh giải rượu sau đó đợi ở tẩm cung, trẫm Ä‘i dạo ở vưá»n mẫu đơn má»™t lát cho bá»›t mùi rượu.
à chỉ ban ra, hà ng trăm chiếc đèn trong vưá»n mẫu đơn ngoà i Dao Quang Ä‘iện Ä‘á»u được thắp lên. Ãnh đèn phản chiếu xuống mặt nước hòa lẫn vá»›i ánh sao, hai hà ng cung nữ khêu đèn Ä‘i trước, Võ Háºu nâng tay thong thả bước xuống thá»m Ä‘i và o vưá»n.
PhÃa trước đèn cung đình treo cao, phÃa sau vÅ© phiến Ä‘ong đưa, mưá»i hai cung nữ xếp thà nh hai hà ng sáu phÃa trước sáu phÃa sau nhẹ nhà ng gót sen theo hầu, Võ Háºu Ä‘i ở giữa Ä‘uôi áo trải dà i hÆ¡n ba xÃch tha thướt lượt là , nhìn bà chẳng khác nà o Vương mẫu hạ phà m.
Võ Tắc Thiên yêu thÃch hoa mẫu đơn, mẫu đơn ở Lạc Dương rất Ä‘a dạng phong phú, toà n những chá»§ng loại nổi tiếng, sau khi được các nghệ nhân trồng hoa chăm sóc nuôi cấy, rất nhiá»u giống trước kia thưá»ng chỉ nở và o mùa xuân và mùa thu nay có thể nở rá»™ và o mùa đông do được nuôi trồng trong những hầm ấm. Trăm hoa Ä‘ua sắc nở rá»™, hương thÆ¡m lan tá»a bốn phÃa khiến ngưá»i Ä‘i dạo như Ä‘i trên gấm, lòng thêm vui sướng thoải mái. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tâm tình của Võ Tắc Thiên đêm nay rất tốt, vừa thưởng thức rượu vừa xem chúng thần cùng là m văn ngâm thơ khiến bà cà ng thêm sảng khoái.
Hiện giá» trong triá»u và bà n dân thiên hạ ngưá»i có can đảm chống đối vá»›i bà ngà y cà ng Ãt Ä‘i.
Nhá»› năm Quang Trạch nguyên niên, Từ KÃnh Nghiệp ăn gan hùm uống máºt gấu mưu phản, nhưng chỉ gần hai tháng đã bị bà phái binh đánh tan tác. Từ KÃnh Nghiệp dẫn theo và i kỵ binh đột vây định ra biển thẳng hướng đông đến Cao Ly tìm nÆ¡i nương tá»±a, nhưng bất ngá» lại bị bá»™ hạ là m phản giết chết, đám bá»™ hạ tranh công quy hà ng vá»›i bà .
Sau đó đám tôn thất Lý ÄÆ°á»ng: Hà n vương, Hoắc vương, Giang Äô vương, Lá»— vương, Việt vương, Quắc vương, Phạm Dương vương, Lang Tà vương từng ngưá»i từng ngưá»i má»™t bị bà bức phản, nhưng dưới sá»± chuẩn bị chu đáo cá»§a bà , các cuá»™c tạo phản vá»n vẹn chỉ được mấy ngà y rồi cÅ©ng bị tiêu diệt.
Sau khi các chư vương tôn thất phản loạn lần lượt Ä‘á»n tá»™i, địa vị cá»§a bà ngà y cà ng vững chắc, mặc dù trong triá»u cÅ©ng có và i đại thần mang lòng chống đối, nhưng không có tôn thất chư vương Lý ÄÆ°á»ng dá»±ng lá cỠđầu, đám đại thần kia cÅ©ng không là m được gì.
Gần đây trong nước thưá»ng có Ä‘iá»m là nh cẩn báo vá» triá»u, hôm nay lại có má»™t viên huyện lệnh tá»›i báo Ä‘iá»m may mắn, má»™t nhà nông ở địa phương y cai quản có con gà trống biết đẻ trứng. Äiá»m là nh ùn ùn kéo đến chÃnh là biểu thị lòng dân hướng vá», do đó trong lòng Võ Háºu vui sướng khôn tả.
Võ Háºu Ä‘i dạo vòng quanh, Ä‘i bên cạnh bà có má»™t thiếu niên công tá» mình mặc trưá»ng bà o cổ tròn mà u xanh nhạt, đầu vấn khăn má»m. Công tá» có dáng ngưá»i thon thon, vai gầy eo nhá», cả ngưá»i toát ra khà chất linh hoạt, vừa sáng lạn rạng rỡ lại dịu dà ng thuần khiết như viên ngá»c quý, đẹp không thể tả.
Nếu nói Võ Háºu là má»™t đóa mẫu đơn phú quý Ä‘ang nở rá»™, thì ngưá»i bên cạnh Võ Háºu có thể coi là má»™t đóa bách hợp trắng ngần, xinh đẹp tươi mát trong u cốc, má»™t ánh mắt nhìn cá»§a nà ng là m ngưá»i khác như cảm thấy hương thÆ¡m nhè nhẹ phả và o mặt. Ngưá»i nà y rất được Võ Háºu tin cáºy trá»ng dụng, chÃnh là Thượng Quan Uyển Nhi.
Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ đỡ cánh tay Võ Tắc Thiên, khẽ nói:
- Tân Bình quân đại tổng quản Tiết Hoà i NghÄ©a hôm nay dâng tấu chương, báo đã phát hiện tung tÃch cá»§a Äá»™t Quyết Khả Hãn Cốt Äốt Lá»™c, y suất lÄ©nh hai mươi vạn đại quân Ä‘uổi theo.
Võ Tắc Thiên hà i lòng mỉm cưá»i:
- Trẫm vốn có ý dà nh đại công nà y cho A Sư, đáng tiếc lần trước hắn dẫn binh đến Tá» Hà quân Äá»™t Quyết không chiến mà chạy, hy vá»ng lần nà y hắn có thể truy Ä‘uổi được Cốt Äá»™t Lá»™c, láºp được đại công.
Thượng Quan Uyển Nhi cưá»i duyên:
- Tiết Sư vÅ© dÅ©ng, nhất định sẽ không phụ lòng kỳ vá»ng cá»§a Thiên Háºu.
Võ Tắc Thiên mỉm cưá»i, há»i:
- Còn chuyện gì nữa không?
Thượng Quan Uyển Nhi trả lá»i cho qua:
- Bẩm còn có má»™t việc, sau khi Từ KÃnh Nghiệp Ä‘á»n tá»™i, đệ đệ cá»§a y là Từ KÃnh Chân lẩn trốn khắp nÆ¡i nên vẫn chưa bắt được. Dạo gần đây y trốn tá»›i Äịnh Châu, muốn nương tá»±a ngưá»i Äá»™t Quyết nhưng bị Äịnh Châu phá»§ sai ngưá»i bắt được, lúc nà y y Ä‘ang được áp giải vá» Lạc Dương. Äịnh Châu phá»§ đã trình lên hồ sÆ¡ thẩm vấn trước...
- Ừm.
Võ Tắc Thiên liếc Thượng Quan Uyển Nhi, Thượng Quan Uyển Nhi liá»n lùi lại má»™t bước, nói:
- Äịnh Châu phá»§ báo sau khi bắt được Từ KÃnh Chân đã từng thẩm vấn y, Từ KÃnh Chân cung khai y được Lạc Châu Tư Mã Cung Tá»± Nghiệp và Lạc Dương Lệnh Trương Tá»± Minh âm thầm giúp đỡ, do đó y má»›i chạy được tá»›i Äịnh Châu.
(Lạc Dương Lệnh - như huyện lệnh)
Võ Tắc Thiên dừng bước, vầng trán cau lại nổi lên sát ý lạnh lẽo:
- Trương Tá»± Minh! Trẫm đối xá» vá»›i hắn không tệ, cho hắn là m Lạc Dương lệnh, không ngá» hắn hai lòng ba ý vá»›i trẫm! ÄÆ°á»£c, được, được lắm! Nếu ân huệ cá»§a trẫm không đổi được lòng trung thà nh cá»§a hắn, váºy để Ä‘ao phá»§ đến móc cái chân tâm cá»§a hắn ra.
Hai hà ng lông mà y của Võ Tắc Thiên giãn ra, bà nói với Thượng Quan Uyển Nhi:
- Bắt Cung Tá»± Nghiệp, Trương Tá»± Minh hạ ngục, sau khi Từ KÃnh Chân áp giải đến thì giao tất cả cho Chu Hưng tra khảo. Từ KÃnh Chân lẩn trốn nhiá»u năm chưa từng bị bắt, đám ngưá»i âm thầm giúp hắn chắc chắn không chỉ có hai ngưá»i Cung Tá»± Nghiệp và Trương Tá»± Minh.
Thượng Quan Uyển Nhi ngầm hiểu, vội vã ứng tiếng:
- Vâng! Sáng sớm ngà y mai Uyển Nhi sẽ báo cho Chu Hưng biết.
Võ Tắc Thiên "ừ" nhá» má»™t tiếng rồi tiếp tục cất bước vá» phÃa trước nhưng không còn má»™t chút hà o hứng nà o.
Ngưá»i ngoà i chỉ biết Võ Tắc Thiên là báºc cân quắc không thua đấng mà y râu, nhưng cái bá»n há» thấy mãi mãi chỉ là cái mặt khà phách lá»™ ra bên ngoà i mà lại không biết bà còn là má»™t nữ nhân, tâm tÃnh nữ nhân thưá»ng thay đổi chóng vánh.
CÅ©ng bởi vì bà tá»± cho là mình đã thu phục được nhân tâm quần thần trong triá»u và bà n dân thiên hạ, hÆ¡n nữa cÅ©ng không có ai dám công khai phản kháng bà trong má»™t khoảng thá»i gian, cho nên khi nghe Trương Tá»± Minh, ngưá»i mà bà trá»ng dụng lại có hà nh động phản bá»™i, tâm tình cá»§a ngưá»i phụ nữ nắm trong tay toà n bá»™ thiên hạ nà y không khá»i giảm sút.
- Má»™t tay ta đỠbạt cất nhắc hắn lên, vì sao hắn phải phản bá»™i ta chứ? Chẳng lẽ bởi vì ta là nữ nhân? Nữ nhân thì không thể nắm quyá»n?
Võ Tắc Thiên căm phẫn trách, trăm hoa Ä‘ua nở như dệt gấm trước mắt nhưng bà không còn hứng thú ngắm nhìn. Thượng Quan Uyển Nhi thấy bà ủ rÅ© kém vui liá»n khuyên nhá»§:
- Thiên Háºu mệt rồi, hay là đi nghỉ sá»›m Ä‘i. Ngà y mai lâm triá»u còn có quốc sá»± cần là m.
- Ừ.
Võ Tắc Thiên gáºt đầu, khẽ phất tay:
- Bãi giá, hồi cung.
Võ Tắc Thiên vừa má»›i xoay ngưá»i, dị biến đột ngá»™t xảy ra.
Thị vệ trong cung ẩn nấp khắp nÆ¡i trong vưá»n, vị trà cá»§a bá»n há» nhìn có vẻ rá»i rạc nhưng tháºt ra bảo vệ chặt chẽ bốn phương tám hướng xung quanh Võ Háºu. Lúc nà y, cách Võ Háºu hÆ¡n mưá»i trượng ở vá» phÃa bên trái có tiếng má»™t thị vệ kêu lên, sau đó tất cả trở lại yên ắng như cÅ©. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Âm thanh phát ra rất cao nhưng rất ngắn, nó giống như vừa má»›i bắt đầu nhưng còn chưa kịp phát ra khá»i cuống há»ng thì đã bị chặn lại. Tình hình vì váºy trở nên vô cùng quái dị.
Tiếng kêu tuy kỳ lạ nhưng không lá»›n. Sau khi tâm tình Võ Háºu xuống thấp, xung quanh không ai dám to tiếng, trong vưá»n mẫu đơn yên ắng lạ thưá»ng, vì váºy dù tiếng kêu nhá» cách đó hÆ¡n mưá»i trượng nhưng bá»n há» ai cÅ©ng nghe thấy.
Võ Tắc Thiên khẽ nhướng mà y nhìn vá» phÃa phát ra tiếng kêu, lại thêm má»™t tiếng kêu ngắn ngá»§i quái đản vang lên, âm thanh như muốn phát ra mà không được. Lần nà y bá»n há» nhìn thấy má»™t tên binh sÄ© mặc giáp không ẩn nấp trong bụi cá» hoa mà đứng ngay đó chỉ cách Võ Háºu khoảng tám trượng.
Liá»n sau đó lại má»™t tiếng thét kinh hãi vang lên, lần nà y vì đám thị vệ đã có đỠphòng nên tiếng thét nà y thoát ra được khá»i cổ há»ng nhưng cÅ©ng chỉ được có ná»a tiếng:
- Có...
Ngay láºp tức tiếng thét ngưng bặt, tiếng thét chỉ còn cách Võ Tắc Thiên có sáu trượng.
Thượng Quan Uyển Nhi dáng ngưá»i cao, nà ng chợt thấy phÃa bên trái vưá»n mẫu đơn bị tách ra, ở chÃnh giữa những khóm hoa như có con mãng xà to bằng cái thùng nước Ä‘ang trưá»n nhanh đến, hoa rá»i khá»i cà nh, cánh hoa tung bay. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thượng Quan Uyển Nhi ngÆ¡ ngác nhìn, giáºt mình hoảng sợ lanh lảnh quát lên:
- Hộ giá.
Thượng Quan Uyển Nhi hét lá»›n má»™t tiếng, đám giáp sÄ© được huấn luyện nghiêm ngặt lâp tức lao đến, trong vòng bốn trượng bao bá»c vây kÃn Võ Háºu và o giữa giống như dá»±ng lên má»™t bức tưá»ng đồng vách sắt quanh bà .
"Bùng"
Một khóm hoa nổ tung, những bông mẫu đơn to bằng miệng bát cùng vô số nhánh hoa bắn lên cao hai trượng như cột nước, sau đó những cánh hoa rực rỡ lả tả rơi xuống tạo thà nh cơn mưa hoa.
Trong cÆ¡n mưa hoa lá giăng đầy trá»i, má»™t bóng ngưá»i mà u xanh nhạt vá»t lên, dừng lại trong chá»›p mắt rồi vù má»™t tiếng hóa thà nh má»™t luồng ánh sáng lấp lánh lao thẳng và o má»™t góc cá»§a bức tưá»ng thị vệ.
Vị trà kia của đám thị vệ vừa khép lại chưa kịp ổn định.
- Ha!
Mặc dù phÃa góc đó cá»§a đám thị vệ vừa má»›i kịp khép kÃn, nhưng do tất cả Ä‘á»u được huấn luyện nghiêm ngặt, võ nghệ lại cao cưá»ng nên phản ứng cá»±c nhanh, cả đám cùng quát má»™t tiếng, bốn thanh đơn Ä‘ao đồng loạt chém vá» phÃa bóng ngưá»i áo xanh nhạt.
ÄÆ¡n Ä‘ao khà thế dữ dá»™i, lưỡi má»ng sống dầy, lưỡi thẳng sống thẳng sắc bén dị thưá»ng. Thị vệ trong cung sá» dụng loại đơn Ä‘ao thuá»™c hạng thượng phẩm bách luyện mà thà nh, lưỡi Ä‘ao sáng quắc, sắc bén cứng rắn vô cùng.
Bốn thanh Ä‘ao má»™t thanh bổ xuống đầu, má»™t thanh chém cổ, má»™t thanh đâm và o bụng, thanh còn lại chém ngang chân tạo thà ng má»™t mà ng lưới cương Ä‘ao chụp xuống bóng ngưá»i Ä‘ang lao nhanh đến, nếu chém trúng ngưá»i kia chỉ có tan xương nát thịt.
Khó khăn lắm má»›i đỡ được má»™t thanh Ä‘ao, bóng ngưá»i áo xanh kia đột nhiên trầm xuống, "à o" má»™t tiếng lẩn mình và o khóm mẫu đơn. Bốn ngưá»i rút Ä‘ao vừa định biến thế công thì bóng ngưá»i kia lại xuất hiện từ trong khóm hoa được nghệ nhân trong cung chăm chút tỉ mỉ cuốn tá»›i nhanh như gió, thân hình chỉ cách đầu đóa hoa má»™t ly.
Bóng ngưá»i mà u xanh nhạt cuốn mình tá»›i, má»™t trong bốn gã thị vệ đứng đầu hét to má»™t tiếng quỵ gối xuống đất, bắp chân cá»§a gã bị đối phương dùng kiếm đâm thá»§ng, máu từ hai đầu vết thương phun ra. Hà nh động cá»§a tên thÃch khách quá nhanh, cho đến lúc gã thị vệ phát hiện máu chảy ra thì gã má»›i hét lên.
ChuÌ thiÌch:
Thá»i đó Võ Tắc Thiên đương nhiên không được gá»i là Võ Tắc Thiên, thá»±c tế đến bây giá» bà cÅ©ng không được gá»i là Võ Tắc Thiên, theo sách sá» ghi chép bà chỉ được gá»i là Võ thị, ngay cả tên cÅ©ng không có, hay có lẽ có nhưng không hỠđược ghi chép lại. Sau khi bà là m tà i tá», Lý Thế Dân ban thưởng cho bà má»™t cái tên: Võ Mị.
Sau khi là m hoà ng đế, bà lấy ý nháºt nguyệt giữa trá»i (nháºt nguyệt đương không), tá»± đặt cho mình má»™t chữ: Chiếu, gá»i là Võ Chiếu. Tên chÃnh thức cá»§a bà nên gá»i là Võ Mị, Võ Tắc Thiên là do ngưá»i Ä‘á»i sau dùng tôn hiệu Tắc Thiên Äại Thánh Hoà ng Äế để gá»i thay, do đó má»i ngưá»i thà nh thói quen gá»i bà là Võ Tắc Thiên.
10.09.2013
Chương 12
Tiểu cung nữ hầu quạt
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Bóng ngưá»i mà u xanh nhạt cuốn tá»›i như má»™t cá»— xe gió, nghiá»n nát những hóa mẫu đơn diá»…m lệ phú quý tạo thà nh má»™t tráºn mưa cánh hoa, khiến cho thân hình hắn cÅ©ng trở nên thoắt ẩn thoắt hiện. Khi hết đà , hắn lại lẩn xuống dưới những bụi hoa. Khi bảy tám thanh hoà nh Ä‘ao đâm và o lùm hoa, thì ở bên dưới hắn đã kịp thối lui, nhanh nhạy như má»™t con mãng xà linh hoạt, rồi lại xuất hiện ở bên ngoà i vòng vây, cách đó ba trượng.
- A!
Những tiếng kêu thảm thiết dồn dáºp vang lên, đám thị vệ đứng hà ng đầu ở nÆ¡i mà tên thÃch khách má»›i lá»™n nhà o qua đồng loạt báºt lên tiếng kêu Ä‘au đớn. Bá»n há», ngưá»i thì bị đứt mất ngón trá», ngưá»i thì bị thÃch khách cứa rách cổ tay, máu tươi ròng ròng chảy xuống, lẩn khuất xuống lùm hoa cùng vá»›i ngón tay bị chặt đứt. Ngưá»i thì không còn nắm giữ nổi thanh hoà nh Ä‘ao trong tay nữa, Ä‘ao đã tuá»™t khá»i tay rÆ¡i xuống, kế đến chỉ thấy má»™t đưá»ng máu, hiện lên huyá»n ảo dưới ánh đèn.
Các cung nữ thất kinh hoảng hốt, những ngá»n đèn trên tay giống như bị cuồng phong thổi lay, thoắt sáng thoắt tối phản chiếu gương mặt cá»§a Võ háºu. Bá»n há» không dám bá» chạy, cÅ©ng không thể bá» chạy, chỉ có Ä‘iá»u là bản năng khi hoảng sợ, khiến bá»n há» không thể tá»± chá»§ mà có những hà nh động né tránh, chạy trốn. Vì thế khiến cho ánh đèn trở nên mÆ¡ hồ, cháºp chá»n, mà ánh đèn tranh tối tranh sáng như thế, cà ng khiến cho bầu không khà trở nên nguy cấp kỳ bà khác thưá»ng.
- Tất cả đứng cho vững, giơ cao đèn lồng lên!
Tuy Thượng Quan Uyển Nhi không biết võ công, nhưng lòng can đảm thì không thua kém gì báºc nam nhi. Má»™t tiếng hét cá»§a nà ng, đã chế ngá»± được những cung nữ Ä‘ang hoảng hốt sợ hãi kia, Ä‘oạn nà ng tiến nhanh lên má»™t bước, đỡ lấy Võ háºu, lúc nà y chân đã muốn đứng không vững.
Bà n tay cá»§a Võ Tắc Thiên Ä‘ang run lên, những sợi tóc Ä‘en nhánh như mặc ngá»c Ä‘ang nhè nhẹ rung lên, mặt mà y xanh tái mét. Không phải vì bà ta sợ hãi, mà vì bà ta Ä‘ang nổi giáºn: nổi giáºn vì có ngưá»i dám cả gan ám sát bà ta!
Thiên hạ Äại ÄÆ°á»ng ngà y nay, lại có ngưá»i dám ám sát bà ta, Thánh Mẫu Thần Hoà ng Võ Thái háºu! Vừa má»›i nháºn được tin báo Trương Tá»± Minh phản bá»™i, lại có ngưá»i dám đến ám sát bà ta!
Võ Tắc Thiên uy nghiêm quát:
- Trẫm muốn sống đấy! Trẫm muốn xem xem, trong thiên hạ nà y, kẻ nà o dám to gan đến váºy!
Dư chấn của tiếng quát khiến những hạt chân châu tròn trặn trước trán bà ta cũng khe khẽ lay động.
Äúng và o lúc nà y, cái bóng ngưá»i má»›i thối lui hồi nãy lại đột nhiên búng tá»›i. Thừa lúc đám thị vệ hà ng đầu Ä‘ang Ä‘au đớn gục ngã, đám thị vệ phÃa sau Ä‘ang chuẩn bị dâng lên, tráºn hình có chút há»—n loạn, hắn chá»›p lấy khoảnh khắc đó, đột nhiên bám sát mặt đất mà lướt tá»›i.
Và o lúc nà y, thế gian còn chưa có “Äịa thảng Ä‘ao phápâ€, tuy các giáp sÄ© Ä‘á»u có má»™t thân tuyệt kỹ võ nghệ, nhưng lại không thÃch ứng được vá»›i cách đánh nằm rạp dưới đất như thế nà y. Cá»™ng thêm bá»n há» còn vướng giáp trụ trên ngưá»i, rất khó khăn để có thể cúi được ngưá»i xuống đến mức như váºy, động tác bị ngưng trệ, nên bị ngưá»i ná» xông thẳng được tá»›i, lao và o giữa vòng vây cá»§a các thị vệ.
Hà nh động cá»§a tên thÃch khách ná» hết sức quá»· dị, trái đâm má»™t kiếm, phải đâm má»™t kiếm, lướt qua lướt lại giống như má»™t là n khói nhẹ. Sau khi liên tiếp đâm gục mấy ngưá»i, đột nhiên hắn thả ngưá»i như mÅ©i tên, biến mình thà nh má»™t mÅ©i tên sắc nhá»n vừa bay ra khá»i cánh cung, à o má»™t chiêu kiếm, nhắm thẳng Võ háºu!
Thượng Quan Uyển Nhi bảo vệ Võ Tắc Thiên vá»™i vã thối lui, cặp mắt tinh tưá»ng cá»§a nà ng đã nhìn rõ tên thÃch khách Ä‘ang lao tá»›i. Hắn mặc quần áo mà u xanh nhạt, mặt cÅ©ng được che lại bằng má»™t chiếc khăn xanh, đây là loại khăn trùm đầu, chỉ chừa ra má»™t khe hở chá»— hai con mắt. Ngoại trừ hai con mắt sáng rá»±c như những vì sao lạnh lẽo trên trá»i ra, không thấy gì khác.
Dưới tấm khăn xanh, hai con mắt hắn hÆ¡i nheo lại. Thưá»ng thì khi ngưá»i ta đánh ra má»™t chiêu vá»›i ý đồ giết ngưá»i, bất luáºn do căng thẳng, hay do hưng phấn, Ä‘á»u sẽ cảm thấy hồi há»™p mà mở to mắt. Còn ngưá»i nà y, xông và o giữa vòng vây cá»§a thị vệ để ám sát Thái háºu đương triá»u, nhưng mắt hắn lại hÆ¡i nheo lại.
Cái kiểu lạnh lùng, tá»± nhiên nà y giống như là cá»§a má»™t tên đồ tể đã giết lợn cả Ä‘á»i, hắn cầm Ä‘ao lên, chẳng qua cÅ©ng chỉ giống như là m việc thưá»ng ngà y mà thôi, thá»c má»™t Ä‘ao và o yết hầu cá»§a con lợn Ä‘ang bị trói, dù có nhắm mắt hắn cÅ©ng là m được. Nhưng có má»™t Ä‘iểm không giống, giết lợn thì không có gì nguy hiểm, nhưng ám sát Võ háºu thì ngược lại, thế mà hắn đã gạt bá» hoà n toà n sá»± sống chết cá»§a mình sang má»™t bên rồi.
Äiá»u duy nhất khiến Thượng Quan Uyển Nhi chú ý là ánh mắt lạnh lùng lóe sáng cá»§a tên thÃch khách, cùng vá»›i tấm khăn bịt mặt Ä‘ang dán chặt và o mặt hắn vì gió, cÅ©ng như vạt áo tung bay cá»§a hắn. Còn vá» phần nhát kiếm chà mạng cá»§a hắn, thì nà ng lại không để ý. Kiếm ở trong tay ngưá»i, thứ nguy hiểm không phải là kiếm, mà là ngưá»i cầm kiếm.
- Hộ giá! Hộ giá!
Thượng Quan Uyển Nhi kêu to má»™t cách tuyệt vá»ng, cô nương luôn Ä‘iá»m đạm như má»™t bông cúc nà y cuối cùng cÅ©ng đánh mất sá»± ung dung vốn có, bắt đầu bối rối.
Võ Tắc Thiên vá»™i và ng thối lui, lui thêm ba bước, bà ta ngang nhiên đứng lại, không lùi thêm dù chỉ là ná»a bước.
Äuôi váy cá»§a bà ta quá dà i, quét đất ba trượng, lùi đến đây là đã tá»± dẵm phải váy cá»§a mình, còn lùi thêm nữa chắc chắn sẽ té ngã má»™t cách thảm hại. Vá»›i địa vị cá»§a Võ háºu hiện nay, vá»›i lòng kiêu ngạo cá»§a Võ háºu hiện nay, thà bị chết vì má»™t kiếm cá»§a ngưá»i, còn hÆ¡n là ngã chổng bốn vó, để cho ngưá»i Ä‘á»i chê cưá»i!
Võ Tắc Thiên đứng lại, đứng rất vững và ng, thân như bà n thạch, thứ duy nhất còn lay động chÃnh là hai cây trâm cà i tóc cá»§a bà ta. Mắt bà ta cÅ©ng hÆ¡i nheo lại, tá»±a hồ như muốn nhìn cho rõ cái ngưá»i Ä‘ang muốn lấy mạng bà ta!
Võ háºu bị hà nh thÃch, các thị vệ cả trong tối và trong sáng Ä‘á»u nháo nháo nhảy ra nghênh địch. Ngưá»i thì Ä‘ang phi thân lao tá»›i truy kÃch thÃch khách, ngưá»i thì Ä‘ang nén tiếng kêu rên Ä‘au đớn, có cung nữ thì sợ hãi quá vứt cả đèn Ä‘i, ngồi thụp xuống đất kêu thét, cÅ©ng có những cung nhân và hoạn quan Ä‘ang lanh lảnh gá»i ngưá»i.
Thượng Quan Uyển Nhi kéo lấy Võ Tắc Thiên, thần sắc dưá»ng như có chút do dá»±, tá»±a hồ như vừa muốn chắn lên phÃa trước đỡ cho Võ háºu má»™t kiếm, lại dưá»ng như không có đủ dÅ©ng khÃ. Trong mắt tất cả má»i ngưá»i, lúc nà y chỉ có má»™t tên má»™t tên thÃch khách đó thôi, còn trong mắt tên thÃch khách, thì chỉ có má»™t Võ Tắc Thiên mà thôi.
Kiếm quang như Ä‘iện, từ khoảng cách mấy trượng, loáng cái đã tá»›i! Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lúc nhát kiếm cá»§a tên thÃch khách Ä‘ang đâm tá»›i Võ háºu, má»™t nhát ngang trá»i, giống như ánh sáng xẹt qua cắt ngang bầu không, cắt ngang khoảng cách. Có ngưá»i thì mặt và ng như nghệ, có ngưá»i thì kêu lên chói lói, có ngưá»i thì phẫn ná»™ gầm lên mà lao tá»›i, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u không để ý đến hai ngưá»i, hai tiểu cung nữ.
Äó là hai tiểu cung nữ hầu quạt, hai tiểu cung nữ nhá» bé thuá»™c Ty Trượng Ty. Bá»n há» Ä‘á»u búi tóc hình xoắn ốc, gương mặt thanh tú như nhau, trước trán vẽ hình hoa mai, Ä‘á»u mặc áo tay hẹp mà u Ä‘á», vai khoác rải lụa trắng, váy xanh chạm đất, bên hông váy phất phÆ¡ “miếng kết đồng tâmâ€. (là má»™t thứ đồ trang sức được kết bằng sợi dây nhá» mà u Ä‘á», rất công phu và đẹp mắt, thưá»ng được các cô gái thá»i xưa là m để tặng cho ngưá»i thân yêu nhất – DG).
Dáng ngưá»i khoan thái, duyên dáng yêu kiá»u, giống như hai cây dương liá»…u biết Ä‘i theo sau Võ háºu, cÅ©ng giống như hai đóa sen lay động, vẻ quyến rÅ© nhẹ nhà ng như toát ra từ bên trong. Nhưng mà , không cần biết hai nà ng ấy là dương liá»…u hay là hoa sen, có Võ háºu đứng đằng trước, nên không ai chú ý đến bá»n há» cả.
Äứng phÃa trước bá»n há» là Hoà ng háºu Äại ÄÆ°á»ng, ngưá»i coi hoà ng thất Lý ÄÆ°á»ng như không há» tồn tại, ngưá»i nắm giữ hà o kiệt thiên hạ trong tay, ngưá»i sáng chói rá»±c rỡ như má»™t vầng mặt trá»i má»›i má»c. Äi bên cạnh Thiên háºu là Thượng Quan Uyển Nhi, ngưá»i nắm giữ Bắc môn há»c sỹ, được mệnh danh là Cân quắc Tể tướng, dung nhan yêu kiá»u, giống như má»™t vầng trăng sáng!
Ai mà lại thèm để ý đến hai nha đầu hầu quạt nhá» tuổi non ná»›t cÆ¡ chứ? Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bá»n há» chỉ là hai tiểu cung nữ hầu quạt mà thôi.
Trong tay hai nà ng, má»—i ngưá»i cầm má»™t cây “Chướng phiến†(quạt che), cán quạt chỉ to cỡ ngón tay, dà i chừng trượng hai, bá» mặt quạt được là m bằng lông chim trÄ© ngÅ© sắc. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Khi Thiên háºu Ä‘i ra ngoà i, thì dùng để che nắng che bụi cho Thiên háºu. Khi Thiên háºu lâm triá»u, thì bá»n hỠđứng phÃa sau là m đồ trang trÃ, giống như hai cây “Chướng phiến†váºy. Ngà y lại qua ngà y, má»i ngưá»i Ä‘á»u dưá»ng như lãng quên mất sá»± tồn tại cá»§a hai nà ng ấy.
Nhưng món đồ có Ãch, và món đồ dùng hà ng ngà y là hai thứ hoà n toà n khác nhau.
Kiếm giấu mưá»i năm, khi rút ra khá»i vá» vẫn là thanh kiếm sắc có thể giết ngưá»i. Má»™t cây chổi, dù có được dùng hà ng ngà y thì nó cÅ©ng vẫn chỉ là má»™t cây chổi. Khi mÅ©i kiếm cá»§a tên thÃch khách ngưng tụ thà nh má»™t Ä‘iểm sáng, đâm thẳng tá»›i yết hầu cá»§a Võ Tắc Thiên, thì hai cô gái, hai cây quạt luôn là m váºt trang trà phÃa sau cho Võ Tắc Thiên đột nhiên cỠđộng.
ThÃch khách như kiếm, kiếm tá»±a hà n quang, lao tá»›i như sao xẹt, hai cây quạt cÅ©ng loáng chuyển động, dịch chuyển lên phÃa trước Võ háºu. Hai cây quạt bắt chéo qua, đón lấy đạo kiếm quang ná».
Má»™t tiếng uỳnh vang lên, hai cây quạt bị phá rách, lông vÅ© bay đầy trá»i. Cùng lúc nà y, má»™t tiếng “cách†vang lên, ở vị trà mà mÅ©i kiếm va chạm vá»›i thân quạt, bùng lên má»™t ngá»n lá»a chói mắt.
Ngưá»i áo xanh kia và thanh kiếm trong tay hắn mÆ¡ hồ quá»· mị, không ai bắt được, thế mà khi chỉ còn cách Võ Tắc Thiên có ba trượng, hắn lại bị hai cây quạt lông má»ng manh, tá»±a hồ không chịu nổi má»™t đòn ngăn lại.
Lông vÅ© tung bay, những chiếc lông ngÅ© sắc bị ánh đèn phản chiếu biến thà nh mưá»i mà u, chợt lóe, chợt lóe trong không trung, hết sức đẹp mắt. Nhưng cảnh đẹp nà y lại ẩn chưa sát khà vô hạn.
Hai tiểu cung nữ khẽ lắc cánh tay, nghe “cách†má»™t tiếng, từ hai tay chiếc cán đã không còn quạt lá»™ ra hai mÅ©i kÃch dà i hÆ¡n má»™t tấc, hai chiếc cán quạt láºp tức biến thà nh hai cây trưá»ng thương đáng sợ. Cổ tay hai nà ng rung lên, hai mÅ©i thương như con linh xà , đâm thẳng vá» phÃa tên thÃch khách.
Tên thÃch khách hoà n toà n bị bất ngá», hắn không Ä‘á»i nà o có thể ngá» rằng há»™ vệ mạnh nhất cá»§a Võ Tắc Thiên lại là hai tiểu cung nữ hầu quạt nà y. Lúc nà y hắn má»›i để ý đến bá»™ dạng cá»§a hai tiểu cung nữ.
Hai tiểu cung nữ, má»™t ngưá»i mà y liá»…u cong cong, má»m mại như cầu vồng.
Ngưá»i còn lại sở hữu đôi mà y kiếm, vừa Ä‘en vừa sáng, có phần anh tuấn hÆ¡n đại Ä‘a số nữ nhi.
Giữa hai đầu chân mà y cá»§a hai tiểu cung nữ Ä‘á»u vẽ hình hoa mai năm cánh, ngụ ý ngưá»i đẹp hÆ¡n hoa. Thế nhưng, cây thương trong tay các nà ng ấy thì không đẹp chút nà o, thương như linh xà thổ tÃn, không nhát nà o là không nhắm và o những Ä‘iểm yếu trên ngưá»i thÃch khách, chỉ cần để trúng má»™t nhất, thì tên thÃch khách tất sẽ phải chịu tráºn tại chá»— trong đêm nay. ThÃch khách không thể không từ bá» mục tiêu Võ Tắc Thiên, chuyển sang quyết đấu vá»›i hai tiểu cung nữ.
Do vì đánh bất ngá», nên thÃch khách bị mất Ä‘i ưu thế, rÆ¡i và o thế trống đỡ, đà nh phải thối lui từng bước. Những tiếng leng keng không ngá»›t vang lên, những đốm lá»a lóe lên giữa mà n đêm. Tất cả má»i ngưá»i có mặt, đến táºn lúc nà y má»›i phát hiện ra má»™t Ä‘iá»u: đến thá»i Ä‘iểm nà y, đến khi phải giao đấu vá»›i hai tiểu cung nữ, thì binh khà cá»§a tên thÃch khách má»›i lần đầu tiên có sá»± va chạm vá»›i binh khà cá»§a đối thá»§!
Còn trước đó, khi tên thÃch khách giao chiến cÅ©ng những ngưá»i khác, binh khà cá»§a hắn chưa chạm và o binh khà cá»§a đối thá»§ thì đã biến chiêu thà nh đâm. Từ đầu đến cuối, binh khà cá»§a đám thị vệ Ä‘á»u chưa từng chạm và o kiếm cá»§a hắn qua.
Giao đấu năm hiệp, chỉ năm hiệp, tên thÃch khách đột nhiên búng ngưá»i nhảy lên, nhắm vá» hướng những lùm hoa đã bị hắn giẫm nát lúc và o, thân hình thoắt má»™t cái, lại thoắt má»™t cái, đã xuất hiện ở phÃa ngoà i cách đó mưá»i trượng.
Vừa giao đấu vá»›i nhau, tên thÃch khách đã phát hiện ra là võ công cá»§a hai thị nữ hầu quạt bên cạnh Võ háºu hết sức cao cưá»ng, hai ngưá»i bá»n há» cùng ra tay, hắn không có chút cÆ¡ há»™i thắng nà o. Những giáp sỹ khác cÅ©ng đã kịp khép chặt vòng vây, nếu còn không chạy cho nhanh, nhất định hắn sẽ bị bắt lại, cho nên nhanh chóng lắc mình rá»i Ä‘i.
Nhưng, tốc độ cá»§a hắn dù nhanh, cÅ©ng không nhanh được hÆ¡n tốc độ cá»§a mÅ©i tên. Trong khoảnh khắc hắn lắc mình lao Ä‘i, má»™t tiểu cung nữ đã kịp ném theo cây trưá»ng thương trong tay nà ng. Cây trưá»ng thương mảnh mai như thân dương liá»…u dưá»ng như biến thà nh má»™t mÅ©i tên khổng lồ, Ä‘uổi theo bóng hình như sương khói cá»§a tên thÃch khách, đâm xuyên qua bả vai hắn.
Tên thÃch khách “hự†lên má»™t tiếng, dùng tay rút cây trưá»ng thương trên vai ra, ném trả lại phÃa sau, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện má»™t cái thì đã biến mất.
14.02.2014
Chương 13
Hai huynh đệ ngồi trên tưá»ng.
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Trẫm muốn sống đấy.
Võ háºu trầm giá»ng quát, tiểu cung nữ ném thương liá»n bay ngưá»i phóng ra ngoà i. Tốc độ nhanh không cháºm kém thÃch khách, thân hình lóe lên hai cái, cô đã xuất hiện ở chá»— thÃch khách trúng thương. Trên dá»c đưá»ng cô đã bắt lấy mãnh thương mà thÃch khách trở tay ném lại, nhanh nhẹn bay tá»›i tiếp tục Ä‘uổi theo thÃch khách.
Má»™t tiểu cung nữ khác vẫn lui vá» phÃa sau Võ háºu, ấn lên cán quạt ở tay má»™t cái. “Xoảng†má»™t tiếng, mÅ©i thương nhá»n hoắt đã tra và o cán quạt. Sứ mạng cá»§a cô là bảo vệ an toà n cá»§a Võ háºu, nếu Võ háºu bị đâm, cho dù cá»u tá»™c cá»§a thÃch khách bị diệt, cÅ©ng không thể là m nên chuyện gì. Cho nên hai thị vệ phụ trách há»™ vệ Võ háºu trước giá» không cùng lúc rá»i khá»i Võ háºu.
Binh tà o tham quân sá»± Ô Hữu Äạo Ä‘ang trá»±c đêm đó nghiêng ngả chạy tá»›i, chưa tá»›i má»™t trượng liá»n “phịch phịch†má»™t tiếng tê liệt quỳ xuống đất. Cái đầu nặng ná» dáºp xuống, nÆ¡p ná»›p lo sợ nói:
- Thần há»™ giá cháºm! Thái háºu thứ tá»™i!
Lúc nà y lông chim bay lượn đầy trá»i tung bay như tuyết trắng, xoay múa lên.
Võ Tắc Thiên không có liếc nhìn y, chỉ há»i Thượng Quan Uyển Nhi:
- Tối nay nhất vệ nà o trá»±c cấm cung? Ngưá»i nà o thống quân?
Thượng Quan Uyển Nhi hạ thấp ngưá»i nói:
- Vũ lâm hữu trung lang tướng Vương Như Phong!
- Toà n bá»™ quân tốt hữu vệ trá»±c tối đà y Ä‘i biên ải Doanh Châu. Từ Vương Như Phong trở xuống, toà n bá»™ tướng tá tống và o tù tra xét. VÅ© lâm vệ đại tướng quân Tuyá»n Hiến Thà nh ngà y mai ở Ä‘iện Hà m Nguyên gặp trẫm! Chuyện nà y không được truyá»n ra ngoà i, ai dám là m loạn cắt lưỡi, giết không tha!
Võ Tắc Thiên căn dặn xong, liá»n phẩy tay áo bá» Ä‘i.
Võ công cá»§a thÃch khách rất cao minh, đặc biệt là thân pháp mÆ¡ hồ quá»· mị khiến ngưá»i ta kinh hãi. HÆ¡n nữa hoà ng cung đại ná»™i được cảnh giá»›i nghiêm máºt nhất ở trong cung, bởi vìhoà ng cung đại ná»™i chÃnh là nÆ¡i ở cá»§a Äế háºu, là nÆ¡i duy nhất há» có thể bá» mặt nạ thả lá»ng nghÄ© nÆ¡i. Ai mà bố trà trá»ng binh khắp nÆ¡i từng ngá»n cây cá»ng cá» trong nhà mình chứ. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngoà i chặt trong lá»ng, phòng ngá»± chá»§ yếu cá»§a hoà ng cung bố trà ở bên ngoà i.
Äế cung chÃn tầng lá»›p, cung Ä‘iện cao chá»c trá»i, ná»™i ngoại cung tương trong vòng trăm trượng không có má»™t gốc cây, cả ngá»n cá» nà o. Ngưá»i không phải chim, là m sao vượt qua khoảng cách hÆ¡n trăm trượng trống trải mà không bị ngưá»i ta phát hiện chứ? Bao bá»c bên ngoà i hoà ng thà nh ba bước má»™t trạm năm bước má»™t gác, Ä‘á»u là thị vệ đại ná»™i tinh minh can luyện, thÃch khách là m sao có thể không chút tiếng động mà qua được?
Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ThÃch khách có thể ở trước mặt bà quát tháo không xem ai ra gì. Cà ng lạ là , y là m thế nà o có thể xuất hiện trước mặt bà ?
Giải thÃch duy nhất chỉ có má»™t, trong cung có ngưá»i tiếp ứng!
Giây khắc Võ Tắc Thiên gần như bị đâm, thì nghÄ© tá»›i vấn đỠnà y: Tuy mấy vị chư vương Lý ÄÆ°á»ng đã chết hết, nhưng còn có ngưá»i tâm tà thì chưa chết!
Lúc nãy thÃch khách đâm đến, trong mắt Uyển nhi đáng sợ nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ngưá»i cầm kiếm. Có nghÄ©a là trong mắt Äế háºu đáng sợ nhất không phải là thÃch khách đó mà là ngưá»i khống chế thÃch khách đó.
Võ háºu ngáºm nụ cưá»i lạnh, sát khà dần dần trà n đầy nháºp và o chân mà y cong dà i.
Binh tà o tham quân sá»± Ô Hữu Äạo quỳ trong “hoa tuyết†bay đầy trá»i, ánh mắt cầu khẩn nhìn vá» phÃa Thượng Quan Uyển Nhi. Thượng Quan Uyển Nhi cÅ©ng không có nhìn y, chỉ phất tay áo má»™t cái, giống như đám mây trắng từ từ mà đi.
Hai tên giáp sĩ đi tới, cánh tay to nặng nỠđặt lên vai y!
Thiên háºu giáºn dữ, má»™t tráºn máu tươi tanh hôi sắp bắt đầu.
***
Thà nh Lạc Dương giống như bà n cá» lá»›n ngay ngắn chỉnh tá».
Lạc Thá»§y chÃnh là đưá»ng ranh giá»›i phân chia trong bà n cá», chia thà nh Lạc Dương thà nh hai phần. Hai bên bá» sông Ä‘á»u là dá»c ngang thẳng tắp, má»—i má»™t đưá»ng phố chÃnh là đưá»ng kẻ trên bà n cá». Má»—i má»™t phưá»ng chÃnh là ô vuông trên bà n cá». Ngưá»i trong trong phưá»ng nà y chÃnh là quân cá» trong bà n cá» nà y.
Cung thà nh và hoà ng thà nh thuá»™c phÃa bắc Lạc Thá»§y. PhÃa bắc Lạc Thá»§y ngoại trừ hoà ng cung còn có 28 phưá»ng, má»™t chợ bắc. PhÃa nam Lạc Thá»§y lại có 81 phưá»ng và 1 chợ tây, 1 chợ nam. ÄÆ°á»ng lá»›n hẻm nhá» tung hoà nh ở giữa 109 phưá»ng, giao thông tiện lợi. Ngoại trừ Lạc Thá»§y xuyên qua thà nh Lạc Dương, giữa phưá»ng thị cÅ©ng là sông ngòi Ä‘an xen, giao thông thá»§y bá»™ rất tiện lợi.
Thà nh Lạc Dương tuy nÆ¡i nÆ¡i là hình dạng má»™t bà n cá», nhưng bên trong tá»± có Cà n Khôn. Trong nà y có tòa lầu “Thiên đưá»ng†cao nhất thiên hạ, tòa lầu “Minh đưá»ng†cao thứ hai thiên hạ. có thể ngồi ở đây mà thấy được hÆ¡n mưá»i tượng pháºt tháºt lá»›n bé như ngón tay út được xây dá»±ng bên trong “ Thiên ÄÆ°á»ng “ , cÅ©ng là tòa có tượng pháºt trong thà nh thị lá»›n nhất.
NÆ¡i nà y có cá»±c lá»›n, có đồ sá»™, có hoa lệ, đương nhiên cÅ©ng có đẹp đẽ, tinh xảo và lung linh. Và dụ như gốc cây cổ thụ quạ ngá»§, cầu nhá» nước chảy, còn có há»™ gia. NÆ¡i Dương Phà m ẩn thân chÃnh là có cây có quạ, có cầu, có nước, còn có con ngưá»i. Trên nước tháºm chà còn có má»™t guồng nước gần hồ nước tinh khiết có thể thưởng thức
Tiếng nước róc rách chảy xuôi dòng, guồng nước láºt qua, phát ra âm thanh rầm ráºp, cứ nằm phục dưới bóng cây trên tưá»ng có thể nhìn tất cả ngưá»i Ä‘i đưá»ng qua lại trêncác đưá»ng lá»›n ngá» nhá», còn ngưá»i khác đừng mÆ¡ nhìn thấy được hắn. Tiếng nước chảy Ä‘á»u Ä‘á»u rầm ráºp, ở đây nói chuyện thế nà o cÅ©ng không sợ ngưá»i ta nghe thấy.
Tối nay, Dương Phà m và Mã Kiá»u ra ngoà i ăn trá»™m.
Mã Kiá»u là má»™t phưá»ng Ä‘inh, thu nháºp cá»§a phưá»ng Ä‘inh kỳ thá»±c rất Ãt á»i. Cho nên gã ban ngà y giúp đỡ Võ Hầu duy trì trị an trong phưá»ng, tối lại lắc ngưá»i má»™t cái biến thà nh má»™t tiểu tặc, trốn Võ Hầu trá»™m đồ trong phưá»ng. Gã trá»™m đồ cÅ©ng không phải là tham lam, không phải ngà y nà o cÅ©ng Ä‘i ăn trá»™m và cÅ©ng không trá»™m đồ váºt đáng giá. Cho nên tuy án trá»™m liên tiếp nhưng Võ Hầu cÅ©ng không quan tâm,cùng lắm láng giá»ng chỉ là đứng ở cá»a chá»i mắng mấy tiếng rồi thôi.
Kéo Dương Phà m nháºp bá»n hoà n toà n là vì Mã Kiá»u tá»™i nghiệp tiểu huynh đệ nà y. Thấy má»™t mình hắn kiếm ăn ở Lạc Dương là không dá»… dà ng, chỉ dá»±a và o chút thu nháºp phưá»ng Ä‘inh miá»…n cưỡng lắm chỉ đủ miếng cÆ¡m, chứ đừng nói dà nh dụm tiá»n cưới vợ, ngay cả ăn thịt uống rượu cÅ©ng khó khăn. Do đó có lòng dẫn tiểu huynh đệ nà y gia nháºp nhằm kiếm vá»›t bên ngoà i bù và o chi phà trong nhà .
Thế là má»™t buổi tối hôm ná» Mã Kiá»u cắt nữa cân đầu heo, má»™t bình rượu Lục NghÄ©, chạy tá»›i nhà Dương Phà m là m công tác thuyết phục. Kỳ thá»±c Mã Kiá»u rất thông thuá»™c phưá»ng nà y, thưá»ng má»™t mình gây án hoà n toà n không cần giúp đỡ, đây chỉ là lòng tốt muốn giúp huynh đệ.
Thịnh tình khó có thể từ chối, Dương Phà m cảm thấy đối vá»›i chuyện nà y vừa lúc mình có thể thưá»ng xuyên ra ngoà i lúc ná»a đêm để thăm dò, cho nên liá»n nháºn lá»i, Ä‘i là m lại nghá» cÅ©, theo Mã Kiá»u bắt đầu là m tiểu tặc mà rất nhiá»u năm rồi hắn không là m nữa, đồ ăn trá»™m vẫn là đồ vặt vãnh không đáng giá.
Dương Phà m ngồi trên đầu tưá»ng Ä‘ang đợi Mã Kiá»u trở vá». Hắn ngẩng đầu ngÆ¡ ngẩn nhìn bầu trá»i sao, ánh mắt sáng như sao. Dưới ánh sáng cá»§a các vì sao, mÅ©i cá»§a hắn thẳng tắp, đôi môi dầy dặn, thanh tú giống như con gái. Trong sắc đêm, diện mạo hắn hiện lên rõ rà ng, gương mặt tuấn lãng rất khó bảo ngưá»i ta tin đây lại là tiểu tặc.
- Tiểu Phà m, Tiểu Phà m!
Má»™t bóng ngưá»i lén lút từ trong tiểu viện chui ra, thò đầu nhìn xung quanh. Dương Phà m ngồi trên đầu tưá»ng Ä‘ang trầm tư chợt bừng tỉnh, vẫy tay vá»›i gã, nhẹ giá»ng hô:
- Ta ở đây.
Mã Kiá»u rất nhanh chạy tá»›i dưới tưá»ng, Tiểu Phà m giÆ¡ tay kéo gã lên đầu tưá»ng. Tưá»ng đó là đất và ng đắp thà nh, thá»i gian lâu, gió thổi mưa dầm đã mục nát, bị Mã Lục đạp mấy khối đất bung ra. CÅ©ng may gần đây có con suối, nước suối à o à o, che âm thanh góc đất rÆ¡i xuống.
Mã Kiá»u ngồi ở trên đầu tưá»ng, liá»n khen ngợi nói: Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tiểu Phà m, ngươi tháºt là tinh mắt, chá»n được chá»— tháºt là bà ẩn, cả ta Ä‘i ra cÅ©ng tìm không được ngươi. Sẽ có má»™t ngà y ngươi sẽ trò giá»i hÆ¡n thầy đấy.
Tiểu Phà m cưá»i khan nói:
- Là m má»™t tiểu tặc trò giá»i hÆ¡n thầy à ? Ta thấy hay là thôi Ä‘i.
Mã Lục hừ hừ hai tiếng, há»i:
- Võ Hầu có tới chưa?
Tiểu Phà m nói:
- Bá»n há» luôn tuần tra trên đưá»ng Tháºp Tá»±, Ãt khi tá»›i trong hẻm tuần tra, không cần lo lắng. Ngươi trá»™m được những gì, nhanh lấy ra xem.
Trong ngá»±c Mã Kiá»u căng phồng, gã ngồi vững trên đầu tưá»ng, từ trong ngá»±c móc ra má»™t cái đĩa rá»™ng miệng, hai cái bình cắm cà nh liá»…u tươi, nói:
- Tháºt xúi quẩy, vốn tưởng rằng Hoà ng viên ngoại nà y già u có thế nà o. Ai biết ông ta là chỉ có cái mã bên ngoà i, ngoà i bóng bẩy trong không bóng bẩy, nhìn xa xỉ mà trong nhà cÅ©ng không có váºt gì đáng giá, chỉ lấy được mấy món đồ thế nà y.
Dương Phà m cưá»i ha ha, nhét cái đĩa đó và o trong ngá»±c, nói:
- Cái nà y thuộc vỠta, cái bình thuộc vỠngươi.
Mã Kiá»u nói:
- ÄÆ°á»£c.
Gã đưa tay và o ngực lại móc ra hai món đồ, đưa lên trước mặt Dương Phà m, đắc ý nói:
- Ngươi xem đây là cái gì?
- Cái gì váºy?
Dương Phà m vưa giÆ¡ tay, từ trong tay gã Ä‘oạt lại. Tròn tròn, lá»›n hÆ¡n trứng vịt má»™t chút, chạm và o tay có chút má»m, đặt lên mÅ©i ngá»i, bất giác vui vẻ nói:
- Quả cam!
Mã Kiá»u ngạc nhiên nói:
- A, ngươi cũng biết hà ng đấy, không được ăn, trả lại cho ta.
Dương Phà m cưá»i ha ha, ngăn cánh tay cá»§a Mã Kiá»u, tách mạnh quả cam ra, đưa má»™t múi và o miệng trước. Múi cam nhiá»u nước, hÆ¡i có chút chua, vừa cắn nước trà n đầy miệng, lại cảm thấy chỉ vị thÆ¡m ngon. Mã Kiá»u mắt nhìn hắn, há»i:
- Thế nà o, ngon không?
Dương Phà m tách má»™t ná»a đưa và o tay Mã Kiá»u, Mã Kiá»u nhẹ nhà ng tách ra tiếp, trước tiên đưa lên mÅ©i ngá»i má»™t cái, vẻ mặt vui vẻ. Sau đó Ä‘em múi cam bá» và o miệng, cẩn tháºn cắn má»™t cái, chân mà y giáºt lên má»™t cái nói:
- Ngon, quả nhiên ngon!
Dương Phà m không đồng ý nói:
- Cam nà y còn chưa chÃn, có chút chua, ta không thÃch ăn, hai cái nà y cho ngươi đó.
Mã Kiá»u nói:
- Nếu ngươi không ăn thì nói sớm đi, sao lột ra rồi.
Vừa giáºn dá»—i, vừa nháºn lấy cam trong tay Dương Phà m.
Loại ngưá»i nhà nhố như bá»n há», cÆ¡ há»™i ăn được quả cam không nhiá»u. Tuy sau nà y cam quýt có số lượng lá»›n trên thị trưá»ng nhưng giá cả vẫn hết sức đắt Ä‘á», vẫn không phải thứ bá»n há» có thể mua được, hoặc là nói không nở bá» tiá»n Ä‘i hưởng thụ loại xa xỉ phẩm nà y.
Lúc nà y cam quýt còn chưa có số lượng lá»›n trên thị trưá»ng, trong thà nh Lạc Dương có thể ăn được cam quýt là hoà ng thất và quan viên, tiếp theo đó là thân sÄ© và thương nhân có tiá»n, những tiểu dân như bá»n há» không có lá»™c ăn loại quả nà y.
Dương Phà m cÅ©ng không phải không thÃch ăn cam, chỉ là hắn biết Mã Kiá»u tuy có chút táºt xấu trá»™m vặt móc túi, nhưng là ngưá»i chà hiếu. Quả cam mà gã để lại nhất định là muốn mang vá» hiếu kÃnh mẹ. Lúc nãy cho gã nữa quả cam, gã cÅ©ng không nỡ ăn, tất nhiên cÅ©ng muốn hiếu kÃnh mẫu thân. Cho nên má»›i kêu không thÃch ăn camđể Mã Kiá»u cÅ©ng có thể nếm thá» mùi vị cá»§a quả cam.
Mã Kiá»u chà hiếu, hiếu tá»›i mức độ Dương Phà m không thể tưởng tượng nổi. Cha cá»§a Mã Kiá»u tên Mã Lạc, vì trong cái tên nà y có chữ “lạc†cho nên Mã Kiá»u trước giá» chưa bao giá» cưá»i. ChÃnh lúc nãy, gã muốn cưá»i, thì hừ hừ hai tiếng tỠý cưá»i. Tuy ngưá»i khác nghe cổ quái, nhưng gã từ nhá» dùng loại nà y thay cho tỠý vui mừng, là m tá»›i mức rất tá»± nhiên.
Tục danh cá»§a cha tất nhiên là phải tránh, nhưng tránh tá»›i mức như váºy thì không thể tưởng tượng được, Dương Phà m thấy mà chán ngán. Tuy váºy nhưng hắn cÅ©ng rất tôn trá»ng hà nh vi hiếu tâm như váºy. Tháºm chà Mã Kiá»u còn có mẹ có thể hiếu kÃnh, còn hắn thì sao?
Dương Phà m ngẩng đầu, vá»ng nhìn bầu trá»i thần bÃ, sâu kÃn phát ra má»™t tiếng thở dà i: Muốn nuôi dưỡng mà ngưá»i thân không đợi! Có má»™t sá»± tiếc nuối, là mãi mãi cÅ©ng không thể bù đắp được
Dương Phà m còn Ä‘ang cảm khái bá»—ng nhiên phát hiện trong bầu trá»i xuất hiện má»™t cảnh tượng kỳ dị. Giữa các vì sao, có má»™t đưá»ng bóng Ä‘en lưng mang trưá»ng kiếm, tay áo bồng bá»nh, giống như con chim to giương cánh Ä‘ang muốn xuyên qua bầu trá»i.
14.02.2014
Chương 14
Thiên tiên nữ hạ phà m.
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Nhìn thấy thân ảnh đó bay vút lên Ä‘i tá»›i, hai mắt Dương Phà m hÆ¡i hÃp lại, . má»™t đưá»ng tinh quang xuyên qua con ngươi bắn ra giống như má»™t cặp tên nhá»n vô hình nhìn chằm chằm bóng ngưá»i bay như chim trong không trung.
Sau đó hắn giáºt mình má»™t cái, vì hắn nhìn thấy “ngưá»i chim†đó rÆ¡i xuống.
Chẳng lẽ ánh mắt của mình lại có thể hóa thà nh mũi tên vô hình?
Dương Phà m kinh ngạc trước công năng đặc dị cá»§a mình. “Ngưá»i chim†đó phịch rá»›t xuống lại đúngdưới tưá»ng sau lưng Mã Kiá»u.
Mã Kiá»u chỉ cảm thấy sau ót nổi gió, trong miệng theo bản băng là m động tác nuốt má»™t cái, má»™t ná»a miếng cam vướng ở cổ há»ng cá»§a gã, Mã Kiá»u đánh ợ má»™t cái, nghiêng đầu nhìn xem, nghi ngá» há»i:
- Kỳ quái, hình như có thứ gì? Sao ta đột nhiên cảm thấy có má»™t tráºn gió thổi qua?
Dương Phà m không trả lá»i, hắn Ä‘ang nhìn chằm chằm mặt đất sau lưng Mã Kiá»u, hai tay ấn lên mặt tưá»ng, mưá»i ngón ta giương ra như móng chim ưng, hai chân hÆ¡i cong và o trong, mu bà n chân cá»§a hai chân kẹp chắc mặt tưá»ng. Nếu không phải nhá» sá»± che lấp cá»§a quần áo, hÆ¡n nữa sắc đêm tối má», có lẽ ngưá»i bên cạnh sẽ phát hiện cái mông cá»§a hắn đã hoà n toà n rá»i khá»i mặt tưá»ng rồi.
Cả ngưá»i hắn má»—i má»™t tấc bắp thịt Ä‘á»u căng ra, hắn bây giá» giống như con diá»u hâu móng vuốt sắc nhá»n bám và o vách đá, ánh mắt nhìn như vô hại Ä‘ang sắc bén nhìn chằm chằm con mồi cá»§a nó, bất cứ lúc nà o cÅ©ng có thể nhà o tá»›i.
Bóng ngưá»i đó từ trên đất cháºm rãi đứng lên. Thoạt nhìn y tuy từ trong không trung thoắt cái rÆ¡i xuống, nhưng lúc rÆ¡i vẫn có chuẩn bị, cho nên không có té gãy xương cốt.
Cả ngưá»i Dương Phà m căng lên nhưng dưới che Ä‘áºy cá»§a bà o phục, thì vẻ khác thưá»ng duy nhất chỉ có gò má căng cứng và ánh mắt mở to cá»§a hắn. Nhưng biểu hiện như váºy thoạt nhìn chỉ là ngẩn ngưá»i, giống như sợ đến ngây ra. Ngưá»i Ä‘i đêm đó cÅ©ng chưa nhìn ra tình trạng đáng nghi gì ở hắn.
Mã Kiá»u vốn chỉ là tùy tiện quay đầu nhìn, vừa xoay lại, đột nhiên phát hiện sau lưng xuất hiện má»™t đôi mắt trong suốt. Gã giáºt mình kinh hãi mạnh mẽ uốn cái cổ, chỉ nghe “rắc†má»™t tiếng, thắt lưng và cổ cá»§a gã đã xoay góc độ lá»›n nhất, chỉ cần xoay chút nữa đứt rá»i rồi.
Ngưá»i từ không trung rÆ¡i xuống cả ngưá»i mặc áo xanh, áo xanh và bóng đêm hoà n mỹ dung hợp má»™t chá»—, giống như nước hòa và o nước, thuần túy má»™t mà u, đến ná»—i Mã Kiá»u trong lúc vá»™i vã cả hình dáng cá»§a ngưá»i đó cÅ©ng nhìn không rõ. Chỉ nhìn thấy má»™t đôi mắt sáng ánh từ trong sắc đêm lững lá» thong dong hiện lên.
- Ôi ma....
Mã Kiá»u thét má»™t tiếng chói tai, tóc gáy trên cổ cÅ©ng dá»±ng lên. Nhưng gã tay trái cầm cái bình sứ cổ lá»›n tinh xảo giấu dưới bên sưá»n, tay còn lại nâng hai miếng cam, dù có hoảng hốt đến mấy cÅ©ng không ném cái bình, cÅ©ng không vứt cam, bản lÄ©nh nà y tháºt là là m ngưá»i ta khen ngợi không ngừng.
Bóng ngưá»i mà u xanh nà y chÃnh là thÃch khách đã lẻn và o Ä‘iện Dao Trì hà nh thÃch Võ Tắc Thiên, trên vai ngưá»i đó bị thương, mất rất nhiá»u máu, phÃa sau còn có tiểu cung nữ thị vệ bám riết theo truy giết, cuối cùng vì khà lá»±c suy kiệt rÆ¡i xuống đất ngã sấp. Lúc nà y thÃch khách tuy có thể miá»…n cưỡng đứng dáºy, nhưng trước mắt vẫn là má»™t mảnh tối tăm.
ThÃch khách nhìn hai ngưá»i ngồi ở đầu tưá»ng, liá»n sÆ¡ lược Ä‘oán ra thân pháºn cá»§a hai ngưá»i nà y. Trong thà nh quy định cấm Ä‘i lại ban đêm, ná»aa đêm canh ba du đãng ở ngoà i, không phải gian cÅ©ng là tặc. Hai ngưá»i nà y ngồi ở đầu tưá»ng, ngoà i trừ tiểu tặc thì có thể là gì chứ? Huống hồ trong tay bá»n há» Ä‘ang cầm tang váºt.
ThÃch khách không rảnh nhìn, chỉ là hừ lạnh má»™t tiếng, giÆ¡ tay vừa bám tưá»ng thấp, nhảy lên trên, như mÅ©i tên chạy Ä‘i. Tưá»ng thấp nà y là xây bằng gạch đất, gió thổi mưa dầm nhiá»u năm không tu sá»a, chỉ cần nhẹ nhà ng đụng má»™t cái thì rá»›t xuống. Nhưng ngưá»i nà y giống như con báo chạy như bay, mãi tá»›i y hoà n toà n lẫn và o sắc đêm, nhẹ như đám khói nhưng lại không chạm rá»›t chút bụi đất nà o. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mã Kiá»u tiếp tục lắc cổ và eo vá» phÃa sau, trừng to đôi mắt bò nhìn bóng ma chợt lóe lên, phát ra má»™t tiếng thét chói tay như phụ nữ:
- Có ma!
- Câm miệng!
Dương Phà m má»™t tay bịt miệng cá»§a gã, thấp giá»ng nói:
- Ngươi muốn dẫn Võ Hầu đến cả sao?
Mã Kiá»u ê a chỉ phÃa sau lưng, Dương Phà m trầm giá»ng nói:
- Äó không phải là quá»·, là ngưá»i!
Mã Kiá»u vừa nghe, láºp tức im bặt. Nói ra, lá gan cá»§a Mã Kiá»u cÅ©ng đủ lá»›n, loại hư vô má» mịt như quá»·, gã khá sợ hãi. Nhưng nếu là ngưá»i, chưa thấy gã sợ ai.
Dương Phà m nhìn chằm chằm hướng ngưá»i đó biến mất, nhẹ nhà ng nói:
- Chúng ta là tiểu tặc, ngưá»i đó nhất định là đại tặc! Nhưng bất luáºn tặc lá»›n bao nhiêu, tóm lại vẫn là tặc, má»i ngưá»i Ä‘á»u không thể lá»™ ra ngoà i ánh sáng, có gì mà sợ?
Lúc Dương Phà m nói tá»›i từ “sợâ€, giá»ng bá»—ng nhiên hÆ¡i dừng, tá»±a hồ nghe được tiếng động gì, nhưng hắn láºp tức nói tiếp, Mã Kiá»u vẫn chưa phát hiện biến hóa tinh tế nà y.
Mã Kiá»u thất kinh hÆ¡i định hồn lại, Ä‘ang vá»™i tay chân luống cuống nhét cái bình cổ to và o trong ngá»±c. Lúc nãy gã thiếu chút nữa lỡ tay ném cái bình Ä‘i, đó là vì gã bị kinh sợ tá»›i hồn bay phách lạc rồi, hoà n toà n không động Ä‘áºy được.
Tháºt sá»± là quá nguy hiểm, cái bình nà y Ãt nhất có thể đổi thịt heo cho mẹ ăn mấy ngà y, không thể đụng bể. Mã Kiá»u nhét chiếc bình và o trong ngá»±c, kinh hồ bạt vÃa nói:
- Chỗ nà y không nên ở lâu, hay là chúng ta đi thôi!
Hai ngưá»i tay chân luống cuống, vừa định nhảy xuống dưới tưá»ng lại nghe trong bầu trá»i đêm lại truyá»n đến má»™t hồi âm thanh kỳ quái. Dưá»ng như mãnh vải trên cá» Ä‘ang trong gió phát ra âm thanh phần pháºt, giống như con quạ tối vá» dang rá»™ng cánh chui và o ổ trên cây ở nóc nhà mà bá»n chúng xây.
Mã Kiá»u lại xoay cổ bị tráºt kịch liệt xoay vá» phÃa sau lần nữa, không kìm được lại má»™t tiếng kinh hãi:
- Phi tiên rơi à ?
Kỳ tháºt lá gan cá»§a Mã Kiá»u cÅ©ng không coi là nhá», chỉ là vì Lạc Dương cấm Ä‘i đêm, buổi tối ra ngoà i vốn ngay cả bóng ngưá»i cÅ©ng không thấy. Tối nay không những liên tiếp xuất hiện bóng ngưá»i, mà má»—i lần xuất hiện Ä‘á»u là phong cách như váºy, không ngá» ai cÅ©ng không Ä‘i trên đất, Mã Kiá»u chưa gặp qua Ä‘iá»u nà y, đương nhiên kinh hãi.
Trong bầu trá»i đêm lại xuất hiện bóng ngưá»i, chỉ liếc nhìn Dương Phà m liá»n biết là nữ nhân, giống như thiên tiênnữ Äại Phà m, tóc mai như mây, dà i bồng bá»nh, dáng ngưá»i uyển chuyển, phiêu dáºt má»m mại và bay trong mây. Phi thiên tiên nữ như mây như tiên vô cùng hấp dẫn ly kỳ.
Duy nhất không giống là trong tay cô không phải ôm tỳ bà , mà là má»™t thanh trưá»ng thương, mÅ©i thương nhá» nhá»n như tÆ¡, dưới ánh sao nhà n nhạt lóe lên má»™t đưá»ng ánh sáng tuy rất nhá» nhưng chói mắt.
Dương Phà m ngá»a đầu nhìn lên bầu trá»i, theo bản năng hÆ¡i nhep mắt. ThÃch khách lúc nãy giống như chim trúng tên từ trên trá»i rá»›t xuống, tiên nữ nà y có thể cÅ©ng rá»›t xuống không? Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiên nữ đáp xuống, không phải rớt xuống mà là bay đáp xuống.
Trong bóng đêm đầy sao sáng, hình dáng của vị tiểu tiên nữ nà y tuy nhìn không rõ lắm, nhưng có thể mơ hỠnhìn ra mặt mà y ngũ quan của cô vô cùng mỹ lệ.
Dáng ngưá»i vô cùng yểu Ä‘iệu, tay áo hẹp, áo ngắn và ngá»±c cao, eo nhá» váy dà i, cá»™ng thêm khăn lụa mà u trắng vòng trên vai, là m cô duyên dáng yêu kiá»u, giống như tiêu tá» hạ phà m. Chỉ là má»™t cây trưá»ng thương được cô nắm ngược sau lưng toát lên phong thái hiên ngang trong nhu có cương.
Dương Phà m và Mã Kiá»u Ä‘á»u chưa có và o cung nên chưa từng thấy cung nữ ăn mặc hoa lệ như váºy, thấy hình tượng nà y cá»§a cô, lại kết hợp tư thái bay xuống lúc nãy, quả tháºt đã coi cô là tiên tá» trên trá»i rồi.
Tiên tá» lên tiếng rồi, tiếng nói trong trẻo ngá»t ngà o không nằm ngoà i dá»± đóan, đồng thá»i lại có vị uy nghiêm cá»§a loại ở chá»— cao nhìn xuống:
- Hai ngưá»i các ngươi có từng thấy má»™t tên tặc tá» che mặt chạy hướng vá» nà y không?
Mã Kiá»u thấy tiểu mỹ nhân yểu Ä‘iệu nà y xinh đẹp can đảm thì không chút ý sợ hãi, hai mắt gian tà chằm chằm nhìn lên ngưá»i tiểu tiên tỠđó, miá»…ng lưỡi trÆ¡n tru há»i:
- Tiểu nương tá» là tiên tá» trên trá»i hạ phà m bắt yêu, hay là thiếu phá»§ cá»§a kinh huyện xỠán bắt trá»™m?
Còn chưa dứt lá»i, trên vai gã hÆ¡i nặng, mÅ©i thương sáng tuyết đã ká» lên vai cá»§a gã, tiểu tiên nữ Ä‘iá»m nhiên nói:
- Là ta Ä‘ang há»i ngươi, không phải ngươi Ä‘ang há»i ta. Nói mau! Ngưá»i chạy hướng nà o?
Mã Kiá»u ngá»i được mùi máu tươi trên thân thương truyá»n đến, lúc nà y má»›i biết đại cô nương bách mị thiên kiá»u nà y lại là kẻ tháºt sá»± dám giết ngưá»i. Gã láºp tức thức thá»i ngáºm miệng, rắm cÅ©ng không dám thả.
Dương Phà m nói:
- Cô nương, cô tin không, chỉ cần ta hô má»™t tiếng, thì có thể ngưá»i cả Võ Hầu Phô Ä‘á»u đến cả đấy!
Tiểu cung nữ bá»—ng nhiên quay đầu nhìn vá» phÃa hắn, cưá»i lạnh nói:
- Tiểu tá», ngươi tin không, chỉ cần ta hô má»™t tiếng, Võ Hầu được ngươi gá»i đến sẽ chém đầu cá»§a ngươi!
Dương Phà m nghiêng đầu nhìn kỹ hÆ¡n má»™t chút. Trước tiên hắn chú ý tá»›i lông mà y cá»§a tiểu tiên nữ nà y vừa Ä‘en vừa sáng, ngÅ© quan cá»§a cô rõ rà ng tư nhu thanh mỹ đưá»ng cong nhu mỹ. ChÃnh vì hai đưá»ng chân mà y nà y toát lên vẻ anh khà bừng bừng. Giữa chân mà y cô còn có má»™t đóa hoa mai xinh đẹp, là m ngưá»i ta vừa thấy cảm thấy kinh sợ diá»…m lệ.
Hắn chỉ nhìn lướt qua, trên mặt cô, trong lòng nảy sinh ra má»™t cảm giác: hÆ¡i có yêu khÃ, không thấy tư thái kiá»u mị nữa.
Dương Phà m nghi ngá» há»i:
- Cô nương cô... là ngưá»i trong quan phá»§?
Dương Phà m đối vá»›i quan phá»§ có má»™t loại chống đối bản năng. Nhưng tiểu tiên nữ nà y không há» thấy kỳ lạ đối vá»›i sá»± đỠphòng trong mắt bá»n há» Nhìn cách ăn mặc cá»§a hai ngưá»i nà y, còn cái ngá»±c căng phòng, rõ rà ng chÃnh là hai tiểu tặc Ä‘i đêm, bá»n há» thấy ngưá»i trong quan phá»§ sinh lòng dè chừng, đó là chuyện đương nhiên.
Tiểu tiên nữ hừ một tiếng nói:
- Ngưá»i Ä‘i đêm đó bị ta truy Ä‘uổi, có thể là ẩn núp hà nh tung. Các ngươi lại ở chá»— nà y ăn trá»™m, chắc chắn nhìn thấy được y, mau nói, y chạy hướng nà o? Bản quan bắt là giang dương đại đạo, không rảnh quan tâm đám tiểu tặc trá»™m chó trá»™m gà như ngươi!
Dương Phà m nói:
- Hai tiểu tặc chúng tôi là m gì có bản lÄ©nh giúp cô bắt đại tặc. Cô nương ở đây chỉ lãng phà thêm chút thá»i gian thôi, tên trá»™m đó, cô muốn Ä‘uổi cÅ©ng Ä‘uổi không kịp.
- Ngươi!
Tiểu tiên nữ dá»±ng hà ng lông mà y kiếm lên nổi giáºn, Mã Kiá»u khẩn trương chỉ Ä‘iểm nói:
- Chúng tôi lúc nãy nhìn thấy má»™t ngưá»i Ä‘i đêm, chạy dá»c theo bức tưá»ng nà y.
Tiểu tiên nữ cưá»i lạnh nói:
- Là m sao ta biết ngươi không phải đang gạt ta?
Miệng nói váºy nhưng thân hình vẫn là phi thân xẹt theo hướng đó, thÃch khách đó bị thương, chá»— bay lên chắc chắn có vết máu lưu lại. Tiểu tiên nữ ngá»i mùi, biết Mã Kiá»u không có nói dối, thả ngưá»i nhảy má»™t cái liá»n nhảy lên tưá»ng đất, men theo chá»— ngưá»i đó mất tÃch trước đó chạy như bay. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mã Kiá»u nhìn vá» hướng tiểu tiên nữ biến mất, ngỡ ngà ng nói:
- Tiểu Phà m, ngươi nói tiểu nương tá» xinh đẹp đó tháºt sá»± là quan sao? Là m quan sao không bắt chúng ta nhỉ?
Dương Phà m nhìn vá» hướng guồng nước lá»™c cá»™c đó tháºt lâu, thấp giá»ng nói:
- Chỉ sợ... đúng tháºt sá»± là quan. Không bắt chúng ta, chỉ là cô ta không rảnh báºn tâm tiểu tặc như chúng ta mà thôi.
Mã Kiá»u nói:
- Tháºt sá»± là quan! Quan cá»§a nha môn nà o mà ăn mặc như thế chứ? Ta không là m phưá»ng Ä‘inh nữa mà đến nha môn là m việc cho cô ta, cho dù là m tôi tá»›i bung trà dâng nước cÅ©ng được!
14.02.2014
Chương 15
PhÃa trước có ngá»n núi
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Dương Phà m chăm chú nhìn vá» phÃa tiểu cung nữ biến mất hình bóng, cÅ©ng không đáp lại lá»i khiêu khÃch cá»§a Mã Kiá»u.
Mã Kiá»u không biết vì sao, nhưng Ãt nhiá»u gã biết má»™t số chuyện bà ẩn cá»§a triá»u đình.
Gã biết trong thâm cung bên cạnh Võ Tắc Thiên có má»™t nhóm lá»±c lượng thần bÃ, gá»i là Mai Hoa Ná»™i Vệ, giúp Võ Tắc Thiên tạo ra chứng cứ tru sát tông thất Lý ÄÆ°á»ng và loại bá» má»™t số lá»±c lượng phản đối mà không thể công khai xá» phạt trừng trị. Ná»™i vệ nà y có năng lá»±c cá»±c lá»›n. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dương Phà m chỉ từ trong công văn phÃa quan lại xem được má»™t số ghi chép có liên quan vá» Mai Hoa Ná»™i Vệ đôi câu và i lá»i, nên cÅ©ng biết trang phục cách ăn mặc, chức trách cá»§a bá»n há». Nhưng lúc nãy vừa thấy thấy bông hoa mai ở giữa chân mà y cá»§a tiểu tiên nữ đó, không biết vì sao hắn nghÄ© tá»›i tổ chức thần bà nà y.
Lúc nà y lần lượt hai cái bóng ngưá»i từ đầu tưá»ng lóe qua và hai tiếng “ Ma†cá»§a Mã Kiá»u đã kinh động Võ Hầu Ä‘i tuần ra ban đêm, có ngưá»i kêu to:
- Ai ná»a đêm ra đưá»ng?
Xa xa có má»™t ngá»n đèn dầu loe lóe Ä‘i tá»›i. Dương Phà m và Mã Kiá»u vừa thấy không rảnh nói nhiá»u, láºp tức giống như chim thú tản ra Ä‘i.
Hai ngưá»i từ lâu đã quen Ä‘i lại trong phưá»ng nà y, má»™t cá»ng cây ngá»n cá», miếng ngói miếng gạch Ä‘á»u rõ như lòng bà n tay. Hai ngưá»i Ä‘i má»™t mạch, đặc biệt tránh né đưá»ng lá»›n, chỉ chốc lát thì thoát khá»i Võ Hầu, chạy tá»›i chá»— gần hai ngưá»i ở, giÆ¡ tay ra đưa cho nhau, lần lượt phân chia tang váºt rồi lách và o trong sân nhà mình.
Mã Kiá»u nhanh chóng Ä‘i và o sân nhà mình, đứng nghiêm ngưá»i, lén lút tháºp thò nhìn xung quanh, từ trong ngá»±c móc ra má»™t món đồ. Món đồ nà y hÆ¡i tròn má»m má»m, run rẩy mở ra, hình như là chiếc áo yếm bằng lụa.
Mã Kiá»u sá» và o, hÃt sâu ngá»i má»™t cái, lẩm bẩm:
- Tháºt là thÆ¡m! Nương tá» Hoà ng gia đã là phụ nữ hÆ¡n ba mươi tuổi rồi mà còn mặc áo yếm đẹp như váºy, hì!
Mã Kiá»u nhét áo yếm cá»§a phụ nữ và o trong ngá»±c, rón rén Ä‘i trên đất, vừa đẩy cá»a, mẹ cá»§a gã quả nhiên để cá»a cho gã. Mã Kiá»u lách ngưá»i và o cá»a, cà i chốt, trong khe hở cá»a lá»™ ra đưá»ng ánh sáng.
Lúc đèn nhà Mã Kiá»u sáng lên, trong con hẻm nhá» Dương Phà m ở quá»· dị lóe ra má»™t bóng ngưá»i. Ngưá»i đó đứng yên chốc lát, quan sát động tÄ©nh xung quanh má»™t chút, thấy trên con phố chữ tháºp lặng im không chút tiếng động, liá»n bay vút qua, Ä‘i và o má»™t má»™t con hẻm khác.
Bóng ngưá»i nà y nhanh thần kỳ, hÆ¡n nữa cá»±c kỳ thông thuá»™c địa hình trong phưá»ng. Trong má»—i con hẻm trên phố y thoắt ẩn thoắt hiện rất nhanh thì vá» tá»›i chá»— đầu tưá»ng lúc nãy Mã Kiá»u và Dương Phà m ngồi. Y cúi đầu ngá»i vết máu ở đầu tưá»ng, sau đó thì giống như tìm kiếm gì đó, bắt đầu lục lá»i xung quanh.
Má»™t lát sau, ngưá»i nà y xuất hiện bên cái guồng nước, cúi đầu nhìn xuống đất, lẩm bẩm nói:
- Tháºt khôn ngoan! Không ngá» Ä‘i rồi mà còn quay lại, ẩn thân dưới nước. Äáng tiếc ngưá»i tÃnh không bằng trá»i tÃnh, nếu mất quá nhiá»u máu nằm hôn mê ở đây, cứ như váºy chá» tá»›i trá»i sáng, vẫn không tránh khá»i bị ngưá»i ta bắt.
Ãnh sáng cá»§a các ngôi sao nhà n nhạt chiếu lên mặt cá»§a ngưá»i nà y, chÃnh là Dương Phà m lúc nãy vừa rá»i khá»i. Dưới chân hắn Ä‘ang lẳng lặng má»™t bóng Ä‘en nằm sấp. Ná»a thân ngưá»i cá»§a bóng Ä‘en đã bò ra dòng suối, nhưng hai chẫn vẫn ngâm trong nước, nhìn quần áo ăn mặc rõ rà ng chÃnh là thÃch khách lúc nãy. Y đã hôn mê, không động Ä‘áºy.
Dương Phà m cúi đầu nhìn ngưá»i đó, ánh mắt lóe sáng, dưá»ng như có chút do dá»± nhưng khi nhìn dáng vẻ ngưá»i đó hôn mê, giống tình cảnh như năm đó mình bị ngưá»i ta đá rÆ¡i xuống nước. Dương Phà m lặng lẽ bá» Ä‘i nữa, cuối cùng hắn thở dà i má»™t hÆ¡i, khom lưng xuống, ôm ngưá»i Ä‘i đêm ngâm trong dòng suối đó lên.
Vừa ôm ngưá»i vừa và o lòng, Dương Phà m liá»n kinh sợ “a†má»™t tiếng, tá»±a hồ có phát hiện, nhưng động tác cá»§a hắn cÅ©ng không dừng, chỉ là hÆ¡i khá»±ng lại má»™t chút. Má»™t ngưá»i sống to lá»›n nặng trên dưới 110kg liá»n được hắn ôm và o lòng mà động tác cá»§a hắn vẫn nhanh nhẹn vô cùng, vừa nhảy qua tưá»ng đất cao ná»a ngưá»i, nhanh chóng lẫn và o trong bóng đêm.
***
Mở then cá»a, đốt đèn. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngá»n đèn sáng lên trà n ngáºp cả căn phòng, chiếu lên ngưá»i đó nằm thẳng trên giưá»ng.
Dương Phà m má»™t tay che ngá»n nến trước mặt, cầm ngá»n nến từ từ Ä‘i tá»›i bên cạnh ngưá»i bịt mặt mà hắn cứu vá». Ngồi xổm xuống, đặt ngá»n đèn lên bà n, cẩn tháºn dò xét “yâ€.
Ngá»n đèn lu má», ngưá»i trên giưá»ng ngưá»i ướt sÅ©ng, quần áo ẩm ướtđưá»ng cong cÆ¡ thể lá»™ ra không sót chá»— nà o trước mắt hắn. Quả nhiên là má»™t nữ nhân, lúc nãy khi hắn vừa bắt đầu ôm ngưá»i ta, thì phát hiện sá»± khác thưá»ng rồi, nhưng phải đến lúc nà y má»›i có thể nhìn rõ rà ng được bá»™ dạng tháºt ngưá»i đó.
Ão lụa má»ng manh sau khi ướt đẫm đã dán chặt lên cÆ¡ thể cá»§a ngưá»i Ä‘i đêm hoà n toà n không giấu được những nÆ¡i nhấp nhô, cặp đùi tròn tròn, thon dà i, rắn chắc, no đủ hiện ra dưới con mắt cá»§a hắn. Quần áo ướt đẫm dán lên ngưá»i, cả chá»— chiếc quần cÅ©ng bị ướt sÅ©ng má»ng manh.
Ãnh mắt cá»§a Dương Phà m nhanh chóng từ chá»— đó lướt qua, bao gồm đưá»ng cong bá»™ ngá»±c hÆ¡i nhỏ cá»§a nữ thÃch khách. CÆ¡ thể cá»§a nữ thÃch khách quả tháºt rất đẹp, đối vá»›i má»™t thiếu niên mà nói, đặc biệt cà ng thêm hấp dẫn. Nhưng hắn không há» dùng ánh mắt khinh nhá»n đối vá»›i cÆ¡ thể cá»§a cô gái nhá» nà y.
Hắn nhìn mảnh khăn che mặt ướt đẫm dÃnh chặt trên mặt thiếu nữ, hÆ¡i chau mà y, hắn liá»n nâng cổ cô lên, cởi bá» khăn che mặt cho cô. Khăn trùm đầu tháo xuống, lá»™ ra mái Ä‘en tóc tú lệ buá»™c thà nh Ä‘uôi ngá»±a. Hắn đặt cô nằm ngá»a, dưới ánh đèn nhìn hình dáng cô Ä‘oán chừng cô gái mưá»i lăm mưá»i sáu tuổi.
Thiếu nữ nà y có dung mạo thanh tú, có vẻ đẹp trong sáng cá»§a việt nữ Giang Nam. Lúc nà y cô vẫn Ä‘ang hôn mê, lông mà y thanh tú trong hôn mê hÆ¡i chau lại, có cảm giác cá»§a má»™t chút quáºt cưá»ng, nhưng gò má tái nhợt lại toát lên sá»± yếu Ä‘uối.
Ãnh mắt cá»§a Dương Phà m chỉ chần chừ trên mặt cô chốc lát, liá»n chuyển tá»›i bả vai cô. Ở đó thá»§ng má»™t lá»—, lúc nà y đã không có máu chảy ra, chá»— áo bị thá»§ng ẩn hiện là n da trắng mượt, ở đó có má»™t vết thương.
Dương Phà m nhÃu mà y Ä‘i tá»›i góc phòng mở má»™t cái tá»§ bể nứt ra, từ bên trong lấy ra má»™t cái há»™p tá»›i bên cạnh thiếu nữ, Mở nắp há»™p, từ trong há»™p lấy ra má»™t cái kéo, nhẹ nhà ng đặt lên quần áo chá»— vết thương cá»§a cô rồi cắt xuống.
Y phục ẩm ướt che Ä‘i bá»™ ngá»±c lung linh, thiếu nữ tuy nhá» tuổi nhưng thân hình đã có nét nữ nhân. Dương Phà m khắc chế bản năng cá»§a con mắt, sau khi cắt y phục gần chá»— vết thương cá»§a cô, từ trong há»™p lấy ra má»™t cuá»™n băng vải trắng bằng phẳng, dùng con dao nhá» cắt ra má»™t đưá»ng “xoẹt xoẹt†xé ra má»™t Ä‘oạn dà i.
Cứ như váºy xé ra năm miếng băng vải, từ trong há»™p lấy ra má»™t cái hồ lô nhá», dùng miệng cắn mở nút hồ lô, má»™t bà n tay đặt dưới ngưá»i nữ thÃch khách, nâng cô hÆ¡i nghiêng ngưá»i lên.
Nữ thÃch khách trong hôn mê tá»±a hồ cảm nháºn được Ä‘au đớn, khẽ rên rỉ. Dương Phà m nhanh chóng mở miệng hồ lôrắc bá»™t thuốc mà u và ng và o chá»— vết thương mÆ¡ hồ máu thịt lẫn và o nhau ở trên vai nà ng, Sau đó đặt hồ lô xuống, nhẹ nhà ng quấn băng vải trắng đã chuẩn bị xong.
Sau đó Dương Phà m lại đặt nữ thÃch khách nằm úp xuống, cÅ©ng đắp thuốc lên chá»— vết thương cho cô. Nữ thÃch khác bị mÅ©i thương đâm xuyên qua bả vai, cÅ©ng may chưa đâm và o phế phá»§, kịp thá»i chữa trị nên không nguy hiểm tá»›i tÃnh mạng. Nhưng vẫn là m tổn thương gân mạch, có ảnh hưởng võ nghệ cá»§a cô không, bây giá» khó nói trước được.
Dương Phà m thoa thuốc, quấn băng vải xong, sau đó lại cầm băng vải thứ hai lên, lúc hắn quấn tá»›i băng vải thứ ba thì trên trán đã lấm tấm mồ hôi. Hắn tuy giữ lá»… quân tá», không nhìn cÆ¡ thể nữ nhân hiện ra lồ lá»™ đó, nhưng lý trà là má»™t chuyện, bản năng lại là má»™t chuyện khác. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hắn là thiếu niên huyết khà phương cương. Lúc thì nâng cái eo nhá» nhắn cá»§a thiếu nữ, lúc thì nâng sau gáy má»n mại bóng bẩy cá»§a thiếu nữ, lúc thì băng vết thương, là m sao mà tránh cho được. Mà thá» ngá»c lung linh hình dáng và đưá»ng cong tuyệt mỹ dù không muốn cÅ©ng Ä‘áºp và o mắt, cÆ¡ thể cá»§a hắn theo bản năng đã bắt đầu có phản ứng.
- Ưư....
Giãy giụa lại má»™t hồi, nữ thÃch khác rên rỉ má»™t tiếng tỉnh dáºy.
Äôi lông mi nữ thÃch khách khẽ động, ánh đèn lá»t và o là m cô giáºt mình kinh hãi, cô giÆ¡ tay theo bản năng cầm lấy kiếm!
Dương Phà m kêu lên má»™t tiếng Ä‘au đớn, cả ngưá»i láºp tức cứng ngắc.
- Ngươi là ai?
Ãnh mắt cá»§a nữ thÃch khách Ä‘ang mÆ¡ mà ng, nhanh chóng sáng lên tỉnh táo, sắc bén nhìn Dương Phà m.
- Ta... là ... ngưá»i... cứu cô!
Nữ thÃch khách nhanh chóng quét qua tình hình trong phòng, tin tưởng đây không phải là quan nha, lại há»i:
- Äây là nhà cá»§a ngươi?
Trên mặt Dương Phà m xuất hiện một chút thần khà khó chịu và ngại ngùng:
- Như thế nà y... nói chuyện sẽ mất sức!.. cô nương... xin buông tay ra trước!
- Hả?
Nữ thÃch khách hÆ¡i sá»ng sốt, mắt nhìn xuống dưới, lúc nà y má»›i phát hiện thứ mà cô Ä‘ang nắm cứng ngắc lại cà ng cứng, lại không phải chuôi kiếm cá»§a cô, vị trà cô nắm lại là dưới đũng quần cá»§a nam nhân. Hai gò má cá»§a nữ thÃch khách Ä‘ang tái nhợt, nà ng kêu “á†má»™t tiếng kinh ngưá»i rồi đỠá»ng cả mặtlên . Tay nhá» cá»§a cô giống như bị bá» cạp cắn nhanh chóng run lên, mạnh mẽ buông ra.
Dương Phà m thở phà o má»™t cái tháºt dà i, bởi vấn đỠgóc độ “súng†cá»§a hắn gần như bị cú nắm mạnh cá»§a nữ thÃch khách bẻ cong thà nh 90 độ. Còn may “chất lượng cá»§a “súng†rất tốt, chỉ vừa buông lá»ng tay nó kéo thẳng tắp. Dương Phà m khom ngưá»i xuống, thẹn thùng nói:
- Tại hạ tháºt sá»± không có tà niệm, chỉ là lúc xé áo băng vết thương, khó tránh được...
- Äừng nói nữa!
Nữ thÃch khách cụp mắt xuống, đỠá»ng cả mặt, dùng giá»ng Ä‘iệu bá»±c bá»™i để che giấu sá»± xấu hổ cá»§a mình, rồi rất nhanh chuyển đỠtà i nói:
- Trả kiếm cho ta!
- Hả, được!
Dương Phà m đứng báºt dáºy, chạy tá»›i bên cạnh bà n lấy trưá»ng kiếm lại.
Nữ thÃch kháchcầm kiếm ở tay, tinh thần thoải mái rất nhiá»u, tá»±a như kiếm là váºt bảo đảm an toà n lá»›n nhất cá»§a cô.
Cô thở dà i, vẻ đỠá»ng trên mặt dần dần mất Ä‘i, ngẩng lên nhìn kỹ Dương Phà m, tá»±a hồ có phát hiện, đột nhiên nói:
- Ngươi là tiểu.... tiểu.... mà ta gặp lúc nãy.
Dương Phà m cưá»i nói:
- LÃ ta.
Trong mắt nữ thÃch khách lóe lên má»™t chút hồ nghi, há»i:
- Tại sao ngươi cứu ta?
Dương Phà m ngẩn ra, há»i ngược lại:
- Tại sao? Cứu ngưá»i... cÅ©ng cần lý do sao?
Nữ thÃch khách nhìn chằm chằm hắn nói:
- Cách ăn mặc nà y cá»§a ta, trên vai còn bị thương, ngươi nên nhìn ra ta không phải ngưá»i bình thưá»ng, ngươi là tên trá»™m đấy, không sợ ta gây phiá»n phức cho ngươi sao?
Nữ thÃch khách há»i như váºy, cÅ©ng không phải cô không có tình ngưá»i. Vụ án cô gây ra, tháºt sá»± là không tầm thưá»ng chút nà o. Có lẽ má»™t ngưá»i sẽ ra tay giúp đỡ má»™t ngưá»i gặp nạn sắp chết nằm phá»§ phục bên đưá»ng, nhưng đối vá»›i má»™t ngưá»i xúc phạm vương pháp, hắn còn dám khẳng khái tương trợ sao, cà ng huống hồ ngưá»i ra tay giúp đỡ là má»™t tiểu tặc. Cô há»i Dương Phà m lý do cứu cô, đồng thá»i cÅ©ng không dám ở đây thêm má»™t khắc nà o nữa.
Dương Phà m do dá»± má»™t chút, cÅ©ng không trả lá»i.
Trong mắt cô nương mÆ¡ hồ hiện lên má»™t đưá»ng sát khÃ, lạnh lùng nói:
- Nói!
Dương Phà m ho hai tiếng giống như thiếu niên giữa phố bình thưá»ng bị ngưá»i ta nói ra bà máºt trong lòng, ngượng ngùng nói:
- Äây là phưá»ng Tu Văn, dưới gốc cây Du lá»›n, ngõ Tây tam khúc đưá»ng Tháºp Tá»± phưá»ng Tu Văn cá»§a chúng ta có má»™t há»™ gia đình há» Tiêu, Tiêu gia có con trai tên Thiên Nguyệt...
Nữ thÃch khách nghe tá»›i đây thì vẻ mặt má» má»t, kinh ngạc nói:
- Vấn đỠnà y thì có liên quan gì với ta?
14.02.2014
Chương 16
Ta nghĩ mình đã nhặt được một cô vợ.
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Dương Phà m ấp a ấp úng nói:
- Tiêu Thiên Nguyệt nà y vì tướng mạo xấu xÃ, gia cảnh nghèo khó, vì thế mà đã ba mươi vẫn chưa lấy được vợ.
Nữ thÃch khách nhÃu nhÃu hà ng lông mà y:
- Thế đã sao?
Dương Phà m lấy hết dũng khà nói:
- Nhưng đầu năm nay, y nhặt được má»™t cô nương trên đưá»ng, sau đó…cô nương đó liá»n trở thà nh vợ y.
Dương Phà m nói tá»›i đây, liá»n thẹn thùng cúi thấp đầu, mục Ä‘Ãch lá»i nói cá»§a hắn tá»›i đây đã quá rõ rà ng.
Cái Ä‘iệu bá»™ ngượng ngùng kia hoà n toà n là phản ứng bình thưá»ng cá»§a má»™t kẻ thiếu niên bị bắt thổ lá»™ tình cảm vá»›i ngưá»i khác. Dương Phà m tá» ra nhẹ nhà ng như thế cÅ©ng là do đây là bản lÄ©nh mà từ nhá» hắn đã được tôi luyện để ứng phó vá»›i những ngưá»i con gái Nam Dương hoạt bát, nhiệt tình, mạnh mẽ.
Nữ thÃch khách giáºt mình.
Những Ä‘iá»u Dương Phà m nói, trong thá»i đại nà y không phải là chuyện hiếm, dưá»ng như ở má»—i thà nh phố, má»—i vùng quê, Ä‘á»u có chuyện như váºy xảy ra, má»™t cô nương không nÆ¡i nương tá»±a, được ngưá»i khác cưu mang, sau đó là m vợ ngưá»i ta, việc như váºy quả là thưá»ng gặp
.
Tháºm chÃ, sau khi nữ thÃch khách nghe xong lá»i nói cá»§a Dương Phà m, láºp tức nghÄ© đến bản thân, năm đó, chẳng phải nà ng cÅ©ng không có nÆ¡i nà o Ä‘i, thiếu chút nữa đã trở thà nh con dâu nuôi nhà ngưá»i ta sao?
Nhưng, tên tiểu tặc trước mắt khá ưa nhìn nà y, mục Ä‘Ãch cứu nà ng trở vá», không ngá» lại muốn noi theo tên hà ng xóm tốt bụng há» Tiêu kia, kiếm má»™t cô vợ cho bản thân! Hắn muốn lấy nữ thÃch khách muốn ám sát Thiên háºu vá» là m vợ! Nà ng tháºt sá»± không biết nên đánh giá thế nà o vỠý tưởng kì quái cá»§a vị nhân huynh nà y, thế nên, nà ng lặng Ä‘i, má»™t lúc lâu mà không trả lá»i.
Dương Phà m thấy nà ng không nói, mặt đỠhơn, hắn gãi gãi đầu, đỠmặt nói:
- Ta lúc đó, tháºt ra chỉ là hồ đồ suy nghÄ© vá»› vẩn, cÅ©ng không tháºt sá»± phải…Khụ khụ, thi ân không cầu báo đáp má»›i đúng, cô yên tâm, việc nà y ta không miá»…n cưỡng cô, ta cÅ©ng chỉ nghÄ© váºy thôi…
Hắn tất nhiên không thể nói vá»›i nà ng, nói hắn cứu nà ng chỉ vì nà ng là ngưá»i quan phá»§ Ä‘ang truy sát, mà bản thân hắn cÅ©ng chán ghét quan phá»§, cho nên nà ng và hắn cùng chung mối thù. Hắn cÅ©ng không thể nói vá»›i nà ng, bá»™ dạng khi nà ng bất lá»±c quỳ trước suối nước, rất giống hắn lúc nhá», cho nên hắn má»›i xúc động. Nói ra là do như thế má»›i không phải đỠcáºp tá»›i những là do trong quá khứ. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nữ thÃch khách tin đó là tháºt, nà ng cÅ©ng không rõ nên giáºn hay nên cưá»i, nà ng đưa mắt nhìn Dương Phà m má»™t lúc lâu, khóc cưá»i chẳng xong liá»n thở dà i, nói:
- Túc hạ đối với ta có ân cứu mạng, ta xin tạ ân, ta tất nhiên cần phải báo đáp, nhưng…
Nhìn ánh hà o quang trong mắt Dương Phà m, nữ thÃch khách nói tiếp:
- Tuy nhiên, không phải như ngươi nghÄ©, tóm lại, ta sẽ báo đáp ngươi, ta không thÃch nợ tình ngưá»i khác. Ta hiện tại rất mệt má»i, trước phải nghỉ ngÆ¡i má»™t chút, có gì sáng mai nói tiếp, được chứ? Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- ÄÆ°á»£c, được!
Dương Phà m há»c Mã Kiá»u khi bị mẹ giáo huấn, luống cuống tay chân, xoa tay, cưá»i ngây ngô, nói:
- Váºy chúng ta Ä‘i nghỉ trước, cÅ©ng khuya rồi, sáng sá»›m mai ta còn phải dáºy sá»›m, có chuyện gì, ngà y mai nói.
Nói xong, Dương phà m liá»n ngồi xuống bên giưá»ng, bắt đầu cởi già y.
Nữ thÃch khách giáºt mình nói:
- Ngươi định là m gì?
Dương Phà m mù mỠnói:
- Ta chỉ có má»™t chiếc giưá»ng gá»— nà y, không phải cô… là muốn ta ngá»§ trong phòng cá»§i đó chứ?
Buồn cưá»i!
Nữ thÃch khách nghiêm nghị khuôn mặt xinh đẹp, nói:
- Ngươi ngủ dưới đất!
Dương Phà m nói:
- Cô nương, cô nói chút đạo là có được không? Äây là nhà ta mà !
Nữ thÃch khách nhấn thang kiếm, “keng†má»™t tiếng, kiếm sắc bắn ra ná»a thước, Dương Phà m hoảng sợ, vá»™i và ng tuá»™t xuống sà n nhà , từ bá» việc phân định phải trái vá»›i nà ng.
Nữ thÃch khách khẽ hừ má»™t tiếng, trả kiếm và o vá», ôm trước ngá»±c.
Dương Phà m nằm dưới mặt đất, len lén liếc mắt nhìn nà ng, nói một cách quan tâm:
- Cô nương, mặc đồ ướt sũng mà ngủ sẽ không tốt, nhưng ta chỉ có một bộ xiêm y không thể đổi cho cô, nếu cô muốn cởi ra thì cũng không có gì lo lắng, dù sao đèn cũng đã thổi, ta cũng không thấy gì cả.
Nữ thÃch khách không nói lá»i nà o, chỉ trừng trừng đôi mắt to xinh đẹp nhìn hắn.
Nà ng đã nháºn ra, tên tiểu tá» nà y chỉ có chút vô lại cá»§a những tên không phẩm hạnh, nhưng lại không phải đại gian đại ác, cÅ©ng không có can đảm là m ra những chuyện đại gian đại ác, hắn cÅ©ng không phải dạng an pháºn thá»§ thưá»ng hoặc nói không chừng lại má»™t má»±c có chút tà tâm vá»›i bản thân, không nên có thái độ tốt vá»›i hắn.
Dương Phà m bị ánh mắt cá»§a nà ng nhìn đến sợ hãi, liá»n nhá» giá»ng:
- Chẳng phải trên giưá»ng còn má»™t chiếc chăn sao, cô đắp lên chẳng phải sẽ …
Dương Phà m nói xong, liá»n dáºp tắt đèn.
Ngá»n đèn tắt, trong phòng….bá»—ng sáng trong.
Tối nay trăng lưỡi liá»m như móc câu, sao rạng rỡ đầy trá»i, Dương Phà m cứ nghÄ© tắt đèn thì má»i thứ sẽ tối hẳn, ai ngá» trong phòng sáng lạnh như sương. Dương Phà m liếc nhìn nà ng, bắt gặp ánh mắt to trong suốt cá»§a nà ng, ngay cả ngÅ© quan cá»§a nà ng, hắn cÅ©ng mÆ¡ hồ nhìn thấy.
Dương Phà m thà nh khẩn nói:
- Tháºt mà , không thấy gì, ta bị quáng gà .
Nữ thÃch khách vẫn không nói lá»i nà o, chỉ giương cặp mắt to xinh đẹp nhìn hắn.
Dương Phà m không thể chịu đựng được nữa, đà nh xoay ngưá»i sang nÆ¡i khác ngá»§.
Khóe miệng nà ng giáºt giáºt, vai nà ng rất Ä‘au, toà n thân mệt má»i, nhưng không hiểu sao, nà ng lại muốn cưá»i:
- Sao lại gặp má»™t kẻ dở hÆ¡i váºy chứ…
***
Trá»i vừa tá» má» sáng, trên thiên môn đã có chuông báo sáng.
Khi hồi trống thứ nhất vang, nữ thÃch khách liá»n mở mắt, tuy nà ng vẫn còn buồn ngá»§, nhưng thanh âm hồi trống vang dá»™i như váºy, là m sao có thể ngá»§ được. Nà ng vừa mở mắt, phát hiện nam nhân ngá»§ trên sà n nhà không còn đó nữa, nà ng căng thằng, láºp tức xoay ngưá»i ngồi dáºy, do ngồi dáºy quá mạnh, tác động tá»›i vết thương nên rất Ä‘au.
Nà ng nhăn mà y, ngồi cố định, nhẹ nhà ng nhấn và o đầu vai, cảnh giác nhìn má»i phÃa.
Ãnh bình minh xuyên qua cá»a sổ chiếu và o phòng, vẫn còn khoảng tối má» mịt, căn phòng trống rá»—ng, chỉ có má»™t chiếc giưá»ng, má»™t chiếc ká»· án và chiếc giương cÅ© ở góc tưá»ng, cÅ©ng chẳng có gì khác, đồ đạc tuy không nhiá»u nhưng lại khiếm ngưá»i khác có cảm giác vô cùng loạn mắt, đây rõ rà ng là đặc thù cá»§a những ngưá»i nam nhân độc thân, phòng vừa bẩn vừa lôi thôi, ngoại trừ những nÆ¡i chá»§ nhà thưá»ng xuyên chạm và o, những chá»— khác bụi bám đầy. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nữ thÃch khách Ä‘i tá»›i bên tưá»ng, mở chiếc rương cÅ© ra nhìn, đây là đồ gia dụng duy nhất có trong căn phòng vừa loạn vừa bẩn nà y. Quả như lá»i hắn nói, bên trong chả có bá»™ đồ nà o, toà n bá»™ đồ đạc cá»§a hắn dưá»ng như chỉ có những gì trên ngưá»i hắn. Nếu ta mặc bá»™ đồ Ä‘i đêm nà y ra ngoà i và o ban ngà y…
Nữ thÃch khách khẽ lắc đầu.
Tuy rằng nà ng không rõ tên nam nhân chưa biết tên hỠkia đã đi đâu, nhưng nà ng không lo hắn sẽ đi báo quan phủ, nếu hắn muốn báo quan, tối qua cũng không mạo hiểm khiêng nà ng vỠnhà , trực tiếp đưa nà ng tới Võ Hầu Phố là được rồi. Cho dù hắn thay đổi ý kiến, nhân lúc nà ng đang hôn mê đi báo tin thì cũng không chỠtới lúc nà y mới đi.
Nhưng nà ng có thể tin tưởng hắn, có thể mượn nơi nà y để dưỡng thương không? Tiểu tỠnà y tuy rằng khéo léo nhưng nhìn kĩ thì thấy cũng là kẻ có ý xấu nhưng không có gan, không cần lo lắng hắn sẽ gây bất lợi cho mình, tuy nhiên….
Nữ thÃch khách trầm ngâm.
Tuy rằng nhiệm vụ cá»§a nà ng thất bại, nhưng nà ng không lo lắng vá» Ä‘iá»u đó, ám sát Thiên Háºu đâu dá»… dà ng như váºy, lúc đầu lúc tiến cung ám sát, công tỠđã dá»± Ä‘oán khả năng thà nh công không cao lắm, nhưng cho dù chỉ có 1% thà nh công cÅ©ng phải thá».
Hiện nà y tuy rằng thất bại nhưng trong Võ Lâm Vệ lúc nà o cÅ©ng có ná»™i ứng cá»§a công tá», nà ng có thể dá»… dà ng ẩn và o trong Dao Quang Äiện để ám sát chÃnh là vì có ná»™i ứng há»— trợ. Sá»± chạy trốn và thất bại cá»§a nà ng, nhất định công tỠđã nắm trong lòng bà n tay, công tỠđã biết được những việc nà y tất nhiên sẽ biết cách ứng phó.
Việc mà nà ng cần là m lúc nà y là tá»± bảo vệ mình, mà điá»u nà ng lo là không biết quan phá»§ có cho lục soát toà n thà nh không, nếu váºy, tên tiểu tặc nhát gan nà y liệu có khiếp sợ mà bán đứng nà ng hay không?
NghÄ© nghÄ©, nà ng lại an tâm. Những năm gần đây, Võ háºu muốn diệt trừ hoà ng thất Lý ÄÆ°á»ng nên lúc con cả và con thứ cá»§a bà ta Ä‘á»u trở thà nh chướng ngại váºt cá»§a bà , bà ta cÅ©ng không do dá»± mà giết chết. Võ háºu phân bố ác quan khắp nÆ¡i, chép đủ loại danh mục, thanh trừ trừ những ngưá»i trung thà nh vá»›i Lý ÄÆ°á»ng, liên tiếp tạo ra “Hiến thụy†nhằm tạo thế cho bản thân, rõ rà ng là muốn trừ khá» Lý ÄÆ°á»ng.
Lúc nà y Võ háºu Ä‘ang hao tâm khổ tứ xây dá»±ng không khà “ thiên hạ quy tâmâ€, sao bà ta có thể để việc bị ám sát loan ra thiên hạ để đám phán loạn có thế lá»±c mà kiêu căng chứ?
***
“ Phì, phì phì! “
Trong lúc trầm tư, nà ng nghe mÆ¡ hồ có tiếng động truyá»n tá»›i, nà ng khép chiếc rương Ä‘i ra cá»a.
Trong vưá»n, Dương Phà m Ä‘ang đánh răng bên giếng nước.
Xương trâu là m cán, lông mao lợn là m cá»ng chải, chấm muốn tinh để đánh răng.
Dương Phà m phì phì phun những cá»ng lông trong miệng, thầm nói:
- Bà n chải nà y là mới mà dùng một hồi đã bị rụng lông, bà n chải đánh răng của đại nương nà y là m chẳng ra sao, sao lại bán được ra ngoà i chứ?
Lúc nà y, phần lá»›n má»i ngưá»i Ä‘á»u dùng cà nh liá»…u đánh răng, Ä‘em cà nh liá»…u ngâm trước trong nước, dùng rằn nanh nhẹ nhà ng cắn ra, những thÆ¡ ở cà nh liá»…u sẽ tạo thà nh những sợi nhá» như cây lược gá»—, hoặc nếu không thì dùng ruá»™t dây mướp. Tuy nhiên ngà nh bà n chải đã xuất hiện, chỉ là kem đánh rằn dùng phục linh và các dược liệu chế thà nh tá»›i lúc nà y vẫn chưa có, phải dùng muối tinh như trước.
Tuy nhiên, đầu những năm nà y, bà n chải đánh răng còn là má»™t váºt phẩm xa xỉ, những gia đình bình thưá»ng không tiêu xà i thứ đó, Dương Phà m do ở gần thân thiết, mà mẹ cá»§a Mã Kiá»u là ngưá»i là m bà n chải, nên má»›i được miá»…n phà mấy chiếc, hắn cÅ©ng trở thà nh ngưá»i thá» bà n chải đầu tiên cá»§a Mã thị.
Chỉ có Ä‘iá»u nhìn qua thì dưá»ng như bà n chải đánh răng cá»§a Mã thị là sản phẩm giả mạo, lông bà n chải vẫn còn vị lông lợn, cán xương trâu thì gặp nước và i lần liá»n biến thà nh mà u Ä‘en, có chá»— thì thô ráp, dá»… là m tổn thương lợi.
Trên thá»±c tế, là m bà n chải cÅ©ng có bà quyết không thể truyá»n ra ngoà i, như chẻ xương trâu, bện lông lợn, những bước đó chỉ nhìn qua là có thể là m. Nhưng để chẻ tốt xương trâu, cần ngâm và i ngà y trong nước gạo để ngừa mục, xương ngâm xong cần á»§ trong áo tang, để trong thùng gá»— và ng đánh bóng, sau khi là m xong, dùng lưu huỳnh bóng tẩy vị, đó là những bà quyết ngưá»i ta không nói, nên cÅ©ng không dá»… dà ng mà nghÄ© ra được.
Dương Phà m khẽ bá»±c tức, “két†má»™t tiếng, cá»a phòng mở.
Nữ thÃch khách lẳng lặng đứng yên nÆ¡i đó, như má»™t cây lan má»c nÆ¡i thâm cốc u tối, bá»™ dạng lúc nhã nhặn lịch sá»± hoà n toà n không có chút dÅ©ng mãnh, sát khà cá»§a nữ thÃch khách chút nà o.
Nà ng đứng cạnh cá»a, hai má tiá»u tụy vì mất máu quá nhiá»u, có vẻ nà ng tái nhợt Ä‘i, hai má đã trắng giá» khiến ngưá»i khác cảm giác như trong suốt, mấy túm tóc buông xuống là m hai má trằng như lòng trắng trứng, khiến cho là n da trắng như ngá»c.
Dương Phà m mỉm cưá»i, nhìn nà ng dương dương tá»± đắc, nói:
- Cô nương đã thức dáºy rồi thì ra đây Ä‘i, không sao đâu, lúc nà y vừa má»›i có má»™t hồi trống, trong phưá»ng Tu Văn nà y không ai dáºy sá»›m hÆ¡n ta đâu.
Hắn cưá»i rạng rỡ, rạng rỡ như ánh mặt trá»i, khi cưá»i trên má còn ẩn hiện má lúm đồng tiá»n, nữ thÃch khách nhìn trong mắt, bá»—ng có cảm giác “ vốn là ngưá»i tốt, sao có thể là m tặcâ€.
14.02.2014
Chương 17
Uy tÃn cá»§a Dương Phà m.
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Nữ thÃch khách vô ý thức nhìn vá» phÃa ngoà i vưá»n, đỡ bả vai khoan thai Ä‘i tá»›i. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nà ng vẫn mặc bá»™ trang phục Ä‘i đêm kia, qua má»™t đêm, áo lụa má»ng manh đã được hong khô, loại vải tốt lại trở nên má»m mại như ban đầu, không để lá»™ ra những đưá»ng cong cÆ¡ thể.
Nữ thÃch khách ngồi xuống trước mặt Dương Phà m, nói vá»›i hắn:
- Ngươi sao lại dáºy sá»›m váºy?
Dương Phà m đang đánh răng, nói một cách mơ hồ:
- Bởi vì ta là phưá»ng Ä‘inh trong phưá»ng nà y, tháng nà y đến lượt ta trá»±c, sáng sá»›m phải tá»›i mở cá»a phưá»ng.
Nữ thÃch khách kinh ngạc nói:
- Ngươi là phưá»ng Ä‘inh? Phưá»ng Ä‘inh là ngưá»i giúp Võ hầu phòng trá»™m, ngươi sao lại là phưá»ng ăn trá»™m…
Dương Phà m gãi gãi đầu nói:
- Vấn đỠnà y, tháºt sá»± không dá»… trả lá»i. Cô nói xem, là m quan đáng ra phải yêu dân như con, tại sao lại có nhiá»u kẻ là m quan mà tham lam tà n bạo, coi dân chúng như chó cá» váºy chứ?
- á»’, ta không ngá», kẻ ngốc như ngươi cÅ©ng nói có đạo là đó chứ!
Nữ thÃch khách ngẫm nghÄ© má»™t chút, gáºt đầu nói, nà ng nhìn quanh khu vưá»n trống, lại há»i:
- Nhà ngươi ở đây chỉ một mình ngươi?
Dương Phà m nói:
- Äúng váºy, lúc nhá» ta đã lưu lạc từ Côn Luân tá»›i Nam Hải, phì, phì. Cho tá»›i lúc trưởng thà nh má»›i trở vá», phì! Ta đến thà nh Lạc Dương chưa tá»›i má»™t năm.
Nữ thÃch khách lại lần nữa nhÃu hà ng lông mà y, hồ nghi nói:
- Ngươi lúc nhá» lưu lạc ở ngoà i, trở vá» Äại ÄÆ°á»ng chưa tá»›i má»™t năm, liá»n trở thà nh ngưá»i Lạc Dương, còn được là m phưá»ng Ä‘inh Tu Văn?
Dương Phà m nheo mắt nhìn nà ng nói:
- Chẳng lẽ ngươi không biết, không phải dá»… dà ng mà ta có được há»™ tịch ở Äại ÄÆ°á»ng nà y?
Nữ thÃch khách yên lặng, nà ng biết Dương Phà m nói tháºt.
Trong năm đại nghiệp vua Tùy Dương, ngưá»i Trung Nguyên có hÆ¡n bốn ngà n sáu trăm vạn ngưá»i, nhưng thá»i đại cá»§a ÄÆ°á»ng Thái Tổ số dân chỉ vẻn vẹn có hÆ¡n má»™t ngà n năm trăm vạn, giảm mất hai phần ba.
Cố nhiên, vì cuối Ä‘á»i Tùy thiên hạ đại loạn, chết rất nhiá»u ngưá»i, nhưng trong chiến tranh, tháºt ra số ngưá»i chết cÅ©ng có hạn, nhiá»u ngưá»i không phải tá» tráºn tại chiến trưá»ng mà là do bị thương mà chết sau khi từ chiến trưá»ng trở vá». Nông nghiệp bị phá hoại, lúc ấy, số lượng dân chúng chết do đói khát còn gấp mấy chục lần so vá»›i chiên tranh. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dù váºy, số dân ở đầu Ä‘á»i ÄÆ°á»ng cÅ©ng không thể giảm mạnh như váºy, lúc đó số dân giảm mạnh là do giấu diếm việc báo tạm trú. Trong lúc chiến loạn, nông dân lưu lạc khắp nÆ¡i, là m há»ng chế độ há»™ tịch như lúc đầu. sau khi thiên hạ ổn định, rất nhiá»u nông dân đã nhá» sá»± bao che cá»§a các nhà quyá»n quý là m nô bá»™c hoặc ta Ä‘iá»n, có muốn thống kê nhân khẩu cÅ©ng hết sức khó khăn.
Những năm gần đây, triá»u đình không ngừng thống kê nhân khẩu, chế độ đã hoà n thiện hÆ¡n những năm đầu, những vẫn còn có quá nhiá»u lá»— hổng, vì thế, muốn giấu tạm trú, hoặc thu thêm má»™t há»™ khẩu má»›i cÅ©ng không phải chuyện khó khăn gì.
- Ngươi tên là gì?
Hai ngưá»i trầm mặc má»™t hồi, đột nhiên cùng mở lá»i, câu nói vừa phát ra, Dương Phà m liá»n không nhịn được cưá»i rá»™ lên, nữ thÃch khách lại không cảm thấy buồn cưá»i, nà ng nghiêm mặt, nhìn Dương Phà m vá»›i con mắt trong suốt như nước, khiến cho Dương Phà m cảm thấy nụ cưá»i cá»§a mình quả hÆ¡i thất thố, hắn cố kiếm chế nụ cưá»i, tá»± giá»›i thiệu:
- Ta là Dương Phà m, là con thứ hai, má»i ngưá»i Ä‘á»u gá»i ta là Dương Nhị hoặc Nhị Lang, không biết phương danh cá»§a cô nương là …
Nữ thÃch khách suy nghÄ© má»™t lát, nói:
- Ta là Thiên Ãi Nô.
Dương Phà m kinh ngạc nói:
- Ngươi há» Thiên? Äúng là má»™t dòng há» lá»›n.
Nữ thÃch khách lắc đầu nói:
- Không, ta không có há», ta gá»i là Thiên Ãi Nô, tên cá»§a ta là Thiên - Ãi - Nô.
Thiên Ãi Nô - cái tên nà y không có gì là lạ lẫm, khi đó, nữ nhân thưá»ng không có địa danh, chỉ có tên tá»±. Hoà ng háºu cá»§a Ngụy Văn Äế Tà o Phi được gá»i là Quách nữ vương. Hoà ng háºu cá»§a Hán Hằng Äế Lưu chà gá»i là Äặng mãnh liệt nữ. Hán Hoà ng háºu cá»§a Chiêu đế Lưu Phất Lăng gá»i là Thượng Quan tiểu muá»™i. Mà trưởng tôn Hoà ng háºu cá»§a triá»u đại Thái Tông Hoà ng đế lại được gá»i là Quan Âm tỳ.
Hoà ng háºu phần lá»›n xuất thân gia đình danh môn, nhÅ© danh còn như váºy, trong dân gian, nhÅ© danh cá»§a cáccô gái còn kì quái nhiá»u vô kể nên không có gì lạ cả. Nhưng cô gái không có tên thì thưá»ng thấy, không có há» thì sao có thể? Dương Phà m ý thức không nên há»i nhiá»u, hắn biết, ở cô nương nà y có má»™t bà máºt không thể cho ai biết cÅ©ng giống như hắn váºy.
Dương Phà m không muốn tìm hiểu bà máºt cá»§a ngưá»i khác, liá»n cưá»i nói:
- Thiên Ãi Nô, tên rất hay, ngươi có đánh răng không, ta má»i!
Ãnh mắt xinh đẹp cá»§a Thiên Ãi Nô nhìn chằm chằm và o chiếc bà n chải hắn Ä‘ang giÆ¡ lên, lông mà y khẽ nhướn lên, hướng vá» phÃa Dương Phà m. Hắn cưá»i rá»™ lên, nói:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên không phải, ta còn và i cái bà n chải má»›i nữa.
Dương Phà m đứng dáºy Ä‘i và o phòng, chốc lát đã mang ra má»™t chiếc bà n chải má»›i tinh, thuáºn tay còn mang ra má»™t bầu nước, múc ná»a gáo nước. Dương Phà m đưa gáo nước, bà n chải đánh răng và muối tinh đưa cho Thiên Ãi Nô, nói:
- Vâng, đây là bà n chải đánh răng cá»§a Mã thị phưá»ng Tu Văn, gia công tinh xảo, chất lượng hạng nhất, tiếng là nh đồn xa bốn phưá»ng tám xã..
Mặt trá»i đỠmá»c theo hướng đông, lá»™ lên trên đám mây ở phÃa chân trá»i, những ánh và ng theo khe hở cá»§a những đám mây rá»i tá»›i, chiếu trên thà nh Lạc Dương. Khi vưá»n nhá» trong nhà Dương Phà m, má»™t nam má»™t nữ, má»—i ngưá»i má»™t gáo nước và bà n chải, đối mặt nhau đánh răng dưới ánh mặt trá»i.
- Ta cần một bộ quần áo, phì, phì, phì…
- ÄÆ°á»£c, chá» tá»›i lúc mở cá»a phưá»ng, ta sai ngưá»i kiếm cho cô má»™t bá»™ quần áo, phì, phì, phì…
- Cảm ơn, phì…
- Không cần cảm tạ, nhà ta không đốt bếp, ta kiếm cho cô Ãt đồ ăn, trong phưá»ng nà y có má»™t cá»a hà ng mì nước Giang gia, là m mì nước rất ngon, nước thanh đủ vị, tiếng là nh đồn xa bốn phưá»ng tám xã , phì, phì…
- Váºy sao, nói tháºt ta cÅ©ng quá đói rồi.
***
Sáng sá»›m, cá»a phưá»ng các nÆ¡i chỉ mở má»™t lúc, và i ngưá»i mặc y phục thưá»ng ngưá»i, cưỡi ngá»±a vá»™i vã Ä‘i và o con đưá»ng cá»§a phưá»ng Tu Văn.
Nếu như có ngưá»i nháºn ra bá»n há», sẽ kinh ngạc mà nháºn ra rằng, trong những ngưá»i nà y có Lạc Dương úy ÄÆ°á»ng Trung và hình bá»™ pháp quân sá»± Tà o Tham Kiá»u Quân Ngá»c. Khiến hai con ngưá»i nà y sá»›m tinh mÆ¡ Ä‘i cùng nhau quả thá»±c không dá»…, cÅ©ng không biết có phải đã xảy ra vụ án lá»›n gây chấn động Cá»u thà nh hay không.
Lạc Dương ý ÄÆ°á»ng Tung ước chừng bốn mươi tuổi, miệng rá»™ng, mà y ráºm, mắt sâu, dưới cầm là bá»™ râu Ä‘en dà i, rất uy nghi. ở tuổi nà y hắn đã đạt tá»›i đỉnh Ä‘iểm vá» tinh thần thể lá»±c cá»§a má»™t ngưá»i nam nhân, áo trưá»ng bà o trên ngưá»i, những đưá»ng cong cá»§a ngá»±c và cánh tay có thể thấy ngưá»i nà y vô cùng cưá»ng tráng, rắn chắc.
Ngưá»i cưỡi ngá»±a bên tay trái hắn là Hình bá»™ pháp Tà o Tham quân Kiá»u Quân Ngá»c. Kiá»u Quân Ngá»c cÅ©ng tầm trên dưới bốn mươi, ngưá»i gầy hÆ¡n ÄÆ°á»ng Tung má»™t chút, gương mặt không rá»™ng lắm, những nếp nhăn trên mặt cà ng khiến y thêm phần nà o nho nhã.
Ngưá»i Ä‘ang giục ngá»±a bên cạnh y là má»™t thiếu niên áo bà o gấm Ä‘ai ngá»c, thiếu niên nà y thấp hÆ¡n Kiá»u Quân Ngá»c ná»a cái đầu, mặc áo trưá»ng bà o mà u xanh ngá»c, dây Ä‘ai thất tinh, đầu vấn khăn vấn, dáng ngưá»i mảnh khảnh, ước chừng mưá»i sáu tuổi xuân, gương mặt tuấn tú, hai hà ng lông mà y như lưỡi kiếm.
ÄÆ°á»ng Tung vừa giục ngá»±a Ä‘i trước, vừa trầm giá»ng nói:
- Kiá»u tham quân, dân số Lạc Dương đến triệu ngưá»i, cá rồng lẫn lá»™n, muốn tìm má»™t ngưá»i quả thá»±c không há» dá»… dà ng, triá»u đình lại không muốn gây chiến lá»›n, chẳng phải là là m khó ngưá»i rồi sao? Nói tháºt, cho dù có má»i Dương Lang Trung tá»›i chá»§ trì, ta cÅ©ng không hi vá»ng quá lá»›n. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Kiá»u Quân Ngá»c thở dà i, nếp nhăn nÆ¡i khóe mắt cà ng dà y đặc.
Thà nh Lạc Dương to như váºy mà muốn tìm má»™t ngưá»i là khó khăn vô cùng, y sao mà không biết, thêm nữa, còn phải lặng lẽ tiến hà nh, không được là m xôn xao dư luáºn, tháºt sá»± là là m khó ngưá»i khác mà , nhưng…
Kiá»u Quân Ngá»c nhìn sang bên cạnh, nhìn gương mặt cá»§a vị thiếu niên mặc ngá»c bà o Ä‘i bên cạnh y kia mặt đã trầm như nước, trong lòng y vô cùng căng thẳng, vá»™i và ng cưá»i ha hả, nói:
- Ngưá»i kia bị thương, đó là má»™t manh mối rất rõ rà ng. Phạm nhân mất tÃch ở phưá»ng Tu Văn nà y, chúng ta cần lấy phưá»ng Tu Văn là m trung tâm, Ä‘iá»u tra ra xung quanh. Nếu phá»§ Lạc Dương không đủ nhân sá»±, có thể Ä‘iá»u động Võ hầu và phưá»ng Ä‘inh ở các phưá»ng, để bá»n há» dốc sức Ä‘iá»u tra là được.
ÄÆ°á»ng Tung nghe xong lại lá»›n tiếng cà u nhà u:
- Kiá»u Tham quân ngươi nói tháºt dá»…. Dưới chân thiên tá», má»™t lão già áo tÆ¡i câu cá bên dòng suối rất có thể lại là má»™t vị Thượng thư thị lang nà o đó, má»™t tên thiến niên đá cầu lại có thể là má»™t vị hoà ng thân quốc thÃch nà o đó. Má»™t ngôi chùa nhá», má»™t vị thà chá»§ Ä‘ang cung phụng trong má»™t đạo quan nhá», không chừng lại là công tá» Vương hầu, Ä‘iá»u tra, Ä‘iá»u tra thế nà o? Tiến hà nh, tiến hà nh ra sao?
Kiá»u Quân Ngá»c khẽ liếc nhìn vị thiếu niên bên cạnh, sắc mặt cà ng ngà y cà ng âm trầm, trong lòng không khá»i âm thầm kêu khổ, lại ngăn lại:
- ÄÆ°á»ng Tung chấp pháp nhiá»u năm, trải qua nhiá»u khó khăn, có thể coi như là ngưá»i biết tình thế, sao lại không nháºn ra được thân pháºn cá»§a vị nữ nhân Ä‘ang Ä‘i cạnh ta đây chÃnh là ngưá»i cá»§a Ná»™i vệ, cho dù ngươi không nhìn ra thân pháºn cá»§a cô nương đây, chả lẽ ngươi cÅ©ng không nhìn thấy chiếc trâm cà i tóc kia sao?
Việc Vá»™i vệ giao lại, có thể thoái thác được sao. Tuy rằng vị Tạ cô nương Tạ Má»™c Văn nà y chỉ là má»™t Äô úy Quả Nghị trong Ná»™i vệ, nhưng cho dù là Hình Bá»™ thị lang, Hình Bá»™ thượng thư cÅ©ng không dám coi thưá»ng nà ng. Ná»™i vệ là cái gì, đó là thanh kiếm trong tay đương kim Thiên Háºu.
Cây kiếm nà y muốn giết ngưá»i, không cần thẩm vấn, không cần giam giữ, tháºm chà không cần tá»™i danh, đây chÃnh là cái gá»i là tiá»n trảm háºu tấu, ngươi không thấy vị Tạ Äô Úy vừa tá»›i Hình bá»™, ngay cả Chu Hưng Chu thị lang cÅ©ng phải tôn sùng nà ng là thượng khách ư, láºp tức bố trà ta đưa nà ng tá»›i gặp Dương Lang Trung, để Dương Lang Trung Ä‘Ãch thân phụ trách án nà y, ÄÆ°á»ng Thiếu Phá»§ à , ÄÆ°á»ng Thiếu Phá»§, ngươi hôm nay mắc bệnh gì váºy?
Y lại không biết, ÄÆ°á»ng Tung thân là Lạc Dương úy, chá»§ quản Lạc Dương tư pháp, ÄÆ°á»ng Tung cÅ©ng sá»›m biết có sá»± tồn tại cá»§a Mai Hoa ná»™i vệ nà y, biết cô nương có chiếc trâm cà i tóc luôn Ä‘i theo bên cạnh Kiá»u Tham quân, nhìn có vẻ như là tùy chúng cá»§a Kiá»u Tham quân, nhưng Kiá»u Tham quân lại luôn để ý sắc mặt nà ng nên ÄÆ°á»ng Tung sá»›m đã Ä‘oán ra thân pháºn cá»§a nà ng rồi.
Lúc nà y ÄÆ°á»ng Tung ra vẻ không biết, chÃnh là cố ý cà u nhà u cho nà ng nghe. Sai dịch nô bá»™c ở phá»§ Lạc Dương có thể tÃnh được, dùng má»™t và i tên sai dịch ở Lạc Dương quản là khu thà nh trì rá»™ng lá»›n nà y, trên triệu nhân khẩu, ngà y nà o cÅ©ng báºn tối mắt tối mÅ©i, có dá»… không? Nếu Ná»™i vệ tùy tiện phái tá»›i má»™t ngưá»i, Ä‘iá»u động nhiá»u nhân lá»±c, váºy thì ai sẽ chịu trách nhiệm trị an ở thà nh Lạc Dương, ai gánh vác nhiá»…u loạn?
ÄÆ°á»ng Tung hiểu được Ä‘iá»u đó nhưng cứ ra vẻ hồ đồ, giải phóng bất mãn trong lòng và o Ná»™i vệ kua. Vị Tạ đô úy nữ cải trang nam kia cÅ©ng nháºn ra là y Ä‘ang hướng vá» phÃa mình cà u nhà u, đôi lông mà y nhướn lên, Ä‘ang định trả lá»i lại má»™t cách mỉa mai, bên đưá»ng đột nhiên chạy lại mấy tên ăn mà y, chắp tay hà nh lá»… nói:
- Các vị đại nhân thương cho tiểu nhân, bố thà Ãt thức ăn Ä‘i…
14.02.2014
Chương 18
Hình bộ Ti hình Lang Trung
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Mù à , cút ngay!
Kỵ mã Ä‘i ở bên ngoà i sưá»n chÃnh là thá»§ hạ cá»§a Hình Bá»™ và Phá»§ Lạc Dương, đám ăn mà y vừa đến gần thì roi đã không chút do dá»± vung xuống bá»n há». Äám ăn mà y nà y không ngá» những ngưá»i nà y lại hung hãn đến váºy, hai tên ăn mà y ở ngay trước không tránh kịp, bị trúng hai roi, Ä‘au kêu “ ối “ má»™t tiếng.
Thấy những ngưá»i kia không tốt đẹp gì, và i tên ăn mà y biết đã tìm nhầm đối tượng, láºp tức không dám nói nhiá»u quay ngưá»i trốn.
- Khoan, không được đánh ngưá»i!
Tạ Äô Úy bá»—ng nhiên hét lá»›n má»™t tiếng, quát mấy ngưá»i là m công kia ngừng tay, quay đầu ngá»±a Ä‘i vá» phÃa mấy tên khất cái. Kiá»u Quân Ngá»c vÃ ÄÆ°á»ng Túng không hiểu nà ng muốn là m gì, Ä‘á»u ghìm cương ngá»±a dừng lại, Tạ Äô Úy đánh ngá»±a tá»›i trước mặt mấy tên ăn mà y, sắc mặt vừa rồi lạnh như sương nay đã ôn hòa hÆ¡n.
Mấy tên ăn mà y không hiểu dụng ý cá»§a nà ng, thần sắc có vẻ sợ hãi,Tạ Má»™c Văn từ trên ngá»±a quan sát bá»n há» má»™t lượt rồi lấy từ trong ống tay áo ra mấy miếng Khai Nguyên thông bảo, hà nh động nà y khiến mấy tên ăn mà y bừng tỉnh, nhanh chóng dâng hai tay lên, đồng tiá»n lá»›n rÆ¡i xuống tay bá»n há», mấy tên ăn mà y vừa mừng vừa sợ, vá»™i vã khom ngưá»i cúi đầu khom ngưá»i nói:
- Äa tạ quý nhân, Ä‘a tạ quý nhân!
Tạ Äô Úy nhướn đôi mà y đầy anh khà lên, hừ lạnh nói:
- Ta thấy các ngươi Ä‘á»u chân tay là nh lặn, khá»e mạnh, không Ä‘i tìm má»™t việc gì là m mà chỉ biết Ä‘i là m khất cái xin ăn, tháºt sá»± là không có tiá»n đồ. Các ngươi Ä‘i trá»™m Ä‘i cướp vẫn còn hÆ¡n là đi ăn xin!
Mấy tên ăn mà y đối mặt vá»›i những lá»i chà lý như váºy, gáºt đầu như gà mổ thóc:
- Vâng! Vâng! Vâng! Quý nhân giáo huấn rất đúng!
Tạ Äô Úy thấy bá»n há» vui vẻ đáp ứng nhưng căn bản không để trong lòng, liá»n thở dà i, trừng mắt vá»›i bá»n há» rồi đánh ngá»±a quay trở lại.
Hai vị quan viên Lạc Dương Úy ÄÆ°á»ng Túng, Hình Bá»™ Pháp Tà o Tham Quân Kiá»u Quân Ngá»c phụ trách chấp pháp nghe nà ng nói như váºy thì nhìn nhau cưá»i khổ. Thấy nà ng quay lại, Kiá»u Tham Quân vá»™i thay đổi vẻ mặt thà nh tươi rói, nói:
- Tạ Äô Úy tháºt sá»± là bối vi dÄ© hoà i, có lòng thương xót đối vá»›i mấy tên ăn mà y.
Ta Äô Úy lãnh đạm nói:
- Nếu không phải bất đắc dĩ thì ai muốn là m ăn xin đâu, gặp cảnh túng quẫn mà không giúp đỡ thì cũng không cần thiết phải như chó đi xua đuổi.
Kiá»u Tham Quân không dám tiếp câu chuyện nà y nữa, ngượng ngùng ho khan, nói:
- Äô Úy nói phải, má»i Äô úy nhìn, phÃa trước là phá»§ đệ cá»§a Dương Lang Trung rồi.
Bá»n há» Ä‘i thà nh Lạc Dương chá»§ yếu Ä‘i đưá»ng chÃnh, mặt đưá»ng toà n đất và ng, hai bên đưá»ng cây du, cây hòe, má»c thà nh hà ng, sau hà ng cây là kênh nước rất sâu, trước kênh nước là là bức tưá»ng phưá»ng cao chừng má»™t trượng, trong phưá»ng tưá»ng có nhà cao cá»a rá»™ng, mái hiên cong lầu gác nhiá»u tầng lá»›p cá»§a chùa miếu đạo quán.
Thỉnh thoảng có thể thấy má»™t tòa trạch viện rất có khà phái, cá»a mở rá»™ng hướng vá» phÃa đưá»ng cái thà nh thị, hai bà i kÃch xếp ở cá»a, còn có giáp sÄ© hà o nô trông coi. Äó là nhà cá»§a quan to vương công quý thÃch cấp tam phẩm trở lên, đã được cấp giấy phép đặc biệt má»›i có thể mở rá»™ng cá»a đối diện vá»›i đưá»ng cái, môn há»™ cá»§a nhà bình thưá»ng chỉ có thể hướng và o trong phưá»ng. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
PhÃa trước không xa chÃnh là phưá»ng môn cá»§a phưá»ng Tu Văn. Hình Bá»™ Ti Lang Trung Dương Minh Sanh chức quan chưa tá»›i tam phẩm, phá»§ đệ cá»§a ông ta đương nhiên cÅ©ng xây dá»±ng tại trong phưá»ng.
Lúc đám ngưá»i Kiá»u Quân Ngá»c Ä‘i và o phưá»ng Tu Văn cÅ©ng không gây ra rầm rá»™ gì, ở trong phưá»ng nà o hầu như cÅ©ng Ä‘á»u có má»™t và i viên quan thân sống ở trong đó, quan thân giao du rá»™ng, không qua lại vá»›i dân Ä‘en, mà có khách quý tá»›i nhà là chuyện thưá»ng.
Ngà y hôm nay bách quan không phải và o triá»u, giữa các quan viên qua lại vá»›i nhau thì lại cà ng bình thưá»ng hÆ¡n. Hoà ng đế Äại ÄÆ°á»ng vốn ngà y nà o cÅ©ng phải thượng triá»u, nhưng sau tháng năm năm Hiển Khánh thứ hai, các tể tướng khải tấu vá»›i Cao Tông Hoà ng đế, rằng thiên hạ thái bình, không có nhiá»u chÃnh sá»± phải xá» lý, xin hoà ng thượng cách má»™t ngà y thì thượng triá»u, từ đó vá» sau triá»u đình đổi thà nh ngà y lẻ thì thượng triá»u, ngà y chẵn thì không thượng triá»u.
Äoà n ngưá»i Kiá»u Quân Ngá»c Ä‘i thẳng và o trong nhà cá»§a Hình Bá»™ Ti Hình Ti Lang Trung Dương Minh Sanh.
Hình Bá»™ Ti Hình Ti Lang Trung chỉ đứng sau Hình bá»™ thượng thư, Hình bá»™ thị lang, há»… thẩm tra xá» lý những vụ án trá»ng đại phải do Hình bá»™ Lang trung lấy danh nghÄ©a Hình bá»™ thị lang cùng Ngá»± Sá» Trung thừa để giải quyết. Äại Lý Tá»± Khanh là m Tam Ti Sá», Tam Ti Há»™i thẩm.Triá»u đình tuyên bố đại xá lệnh, lại do Hình bá»™ lang trung đại diện cho Hình bá»™ tuyên bố danh sách đại xá thiên hạ, cho nên quyá»n uy rất lá»›n.
Hình Bá»™ Lang Trung Dương Minh Sanh trên dưới bốn mươi tuổi, tóc đã chá»›m hoa râm, cÆ¡ thể đã có chút nhão, cho nên nếp nhăn đặc biệt thâm hÆ¡n. Vóc ngưá»i ông ta dà i, cổ cÅ©ng dà i, mÅ©i chim ưng, đôi mắt sắc bén, nhìn giống như loà i kên kên chuyên rình mồi, vô cùng đáng sợ.
Nhất là hai đưá»ng cánh mÅ©i ông ta rất sâu và lõm xuống tạo thà nh nếp nhăn, khiến khuôn mặt ông ta toát lên thần khà nghiêm khắc lạnh lùng. Khi ba hình bá»™ Äại đưá»ng bắt tay, Dương Minh Sanh luôn luôn nói năng tháºn trá»ng, có tiếng là là m việc nghiêm túc tà n bạo trong hình bá»™, Hình Bá»™ Pháp Tà o Tham Quân Kiá»u Quân Ngá»c đã cá»™ng sá»± vá»›i ông ta nhiá»u năm nhưng chưa từng thấy ông ta cưá»i lần nà o.
Lúc nà y ông ta lại chuyện trò vui vẻ, cưá»i đến mức nét mặt già nua như thu cúc, ngay cả những nếp nhăn má» nhẹ cÅ©ng giãn ra như cánh hoa cúc. Nụ cưá»i cá»§a ông ta nở ra đương nhiên là dà nh cho Hoa Mai Ná»™i Vệ Quả Nghị Äô Úy Tạ Má»™c Văn Tạ cô nương. Äối mặt vá»›i ná»™i vệ cá»§a Thiên Háºu thì ngay cả Dương Lang Trung nói năng tháºn trá»ng cÅ©ng phải phá lệ.
- Má»i, Tạ Äô Úy, má»i và o trong.
- Lang Trung, má»i!
Lúc nà y cách xưng hô “ Äại Nhân “ vẫn chuyên dà nh cho trưởng bối chà thân, cho nên trên quan trưá»ng chỉ xưng hô chức quan vá»›i nhau, cho dù má»™t ngưá»i là Huyện lệnh và má»™t ngưá»i là Tể tướng cÅ©ng chỉ xưng hô vá»›i đối phương là Má»— tướng quốc, Tể tướng xưng hô lại là má»— Huyện lệnh.Trong đối đáp nhân gian Ä‘á»u tá»± xưng là “ Má»— “ , nếu Huyện lệnh không chịu khiêm nhưá»ng xưng là hạ quan, ty chức, thì xưng hô như kia cÅ©ng không được coi là thất lá»…, cho nên Tạ Má»™c Văn vá»›i Dương Minh Sanh đã xưng hô vá»›i nhau như váºy. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dương Minh Sanh cưá»i dà i má»i Tạ Má»™c Văn đến trong thư phòng, Kiá»u Quân Ngá»c vÃ ÄÆ°á»ng Túng ngồi tại phòng khách. Dương Minh Sanh ở trong thư phòng nghe Tạ Äô Úy kể lại má»™t lượt nguyên nhân háºu quả cá»§a sá»± việc, xúc động nói:
-Tạ Äô úy yên tâm, nếu Thái háºu phân phó, Chu Thị Lang sai phái, Dương Má»— nhất định táºn tâm táºn lá»±c tìm ra hung thá»§.
Tạ Mộc Văn vui vẻ nói:
- Sá»± việc trá»ng đại, váºy ta phó thác Dương Lang Trung!
Dương Minh Sanh vá»— tay ba cáo, cao giá»ng:
- ÄÆ°á»ng Thiếu Phá»§, Kiá»u Tham Quân, và o rồi nói!
Hai ngưá»i Ä‘i và o thư phòng, là m lá»… ngồi và o chá»— cá»§a mình, Dương Minh Sanh nhìn Lạc DƯơng Úy ÄÆ°á»ng Túng, trầm giá»ng há»i:
- Äã phái ngưá»i kiểm tra nÆ¡i cá»a thà nh chưa?
ÄÆ°á»ng Túng nói:
- Lang Trung yên tâm, thà nh môn cá»§a toà n bá»™ thà nh Lạc Dương trước khi chưa mở má»— đã phái ngưá»i Ä‘i kiểm tra rồi, phà m là ngưá»i nà o trên vai có thương tÃch Ä‘á»u không cho ra khá»i thà nh!
- Ừ!
Dương Minh Sanh gáºt đầu, bởi vì môi vểnh lên, cho nên hai đưá»ng nếp nhăn dưới cánh mÅ©i cà ng sâu, rất giống hai khe rãnh rất sâu ở hai bên cánh mÅ©i diá»u hâu cá»§a ông ta, ông ta lẳng lặng suy tư má»™t hồi, cháºm rãi nói:
- Kiá»u Tham Quân!
Kiá»u Quân Ngá»c vốn Ä‘ang ngồi quỳ trên ghế dà nh cho khách láºp tức ngồi thẳng lên, khấu đầu nói:
- Có!
Dương Minh Sanh nói:
- Ngươi láºp tức thông báo Lạc Dương Doãn, phái nhân viên tiến hà nh kiểm tra má»™t trăm linh ba phưá»ng trong thà nh. Phá»§ nha phụ trách má»™t trăm linh ba phưá»ng, má»—i phưá»ng do võ hầu cai phưá»ng phụ trách cá»a hà ng, má»—i má»™t Ä‘inh phưá»ng cá»§a phưá»ng Ä‘á»u tá»± quy định má»™t khúc hoặc má»™t ngõ, lần lượt kiểm tra từng há»™, đồng thá»i phát bố cáo, bất cứ ai giấu ngưá»i, má»™t khi bị tra ra thì sẽ bị định tá»™i che giấu ngưá»i! Ngoà i ra, cÅ©ng thông báo treo giải thưởng!
- Vâng!
- Còn nữa, thà nh Bắc là nÆ¡i thương thà nh, chá»— nà o cÅ©ng là kho lúa, đơn giản không được để ai tiến nháºp và o đó, nhưng cÅ©ng rất dá»… ẩn náu, ngươi láºp tức thông báo quan lại thương thà nh dẫn ngưá»i Ä‘i kiểm tra kho lúa. Còn có chợ Tam Lạc Dương, chợ Tam Ä‘á»u sau giá» ngá», có thể cho ngươi đến đó cổng chợ gác để gác trước, bất kể tiểu thương nà o và o chợ, ngưá»i Ä‘i đưá»ng cÅ©ng phải kiểm tra từng ngưá»i má»™t,những nÆ¡i khác như khách Ä‘iếm bình dân,tá»u quan, thanh lâu, chợ nô lệ, cÅ©ng là những nÆ¡i dá»… lẩn trốn, phải nghiêm ngặt kiểm tra! Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
-Vâng!
- ÄÆ°á»ng Thiếu Phá»§...
Tạ Äô Úy ngồi bên quan sát Dương Minh Sanh phân phó đâu và o đấy, Tạ Äô Úy cÅ©ng không nói ra đêm qua lúc Ä‘uổi bắt thÃch khách đã từng gặp phải hai tiểu tặc. Nang tin tưởng hai tiểu tặc đó không há» liên quan đến thÃch khách kia, nhưng má»™t khi nà ng nói ra, hai ngưá»i kia chắc chắn sẽ khó tránh khá»i liên lụy.
“ A huynh “ cá»§a nà ng chÃnh là má»™t tiểu tặc, có lẽ nguyên do yêu ai yêu cả đưá»ng Ä‘i, cho nên lúc bắt đầu giá»›i thiệu vụ án, nà ng có chút do dá»± rồi quyết định bá» qua hai tiểu tặc trá»™m đêm kia.
- A huynh...
Tạ Äô Úy đắm chìm trong hồi ức, táºn đến lúc Kiá»u Quân Ngá»c vÃ ÄÆ°á»ng Túng đứng lên cáo từ má»›i giáºt mình bừng tỉnh. Tạ Má»™c Văn vá»™i thu lại tâm trạng, cÅ©ng đứng lên theo, nói:
- Váºy thì đã là m phiá»n Lang Trung rồi, má»— chá» tin tức tốt cá»§a Lang Trung, không là m phiá»n nữa, xin cáo từ!
Dương Minh Sanh tươi cưá»i đứng lên nói:
- Dương mỗ nhất định toà n lực ứng phó, xin cứ yên tâm.
Dung nhan Tạ Mộc Văn tươi tắn, nói:
- Tốt, nếu có tin tức gì mong Lang Trung thông báo kịp lúc cho mỗ biết.
- Ha hả, đương nhiên, Dương má»— tiá»…n Tạ Äô úy.
- Không dám không dám, Lang Trung khách khà rồi.
- Tạ Äô Úy, má»i.
Hai ngưá»i sóng và i nhau Ä‘i ra ngoà i, ÄÆ°á»ng Túng và Kiá»u Quân Ngá»c Ä‘i theo sau.
Hai ngá»i nà y từ trước đến nay không biết phạm nhân mà bá»n há» Ä‘ang truy bắt phạm tá»™i gì, vì sao bắt ngưá»i. Nhưng bá»n há» sống lâu trên quan trưá»ng, đương nhiên hiểu há»… là vụ án cá»§a ná»™i vệ Kinh Biện thì đại thể không muốn ai biết, có lẽ can hệ cá»±c kỳ trá»ng đại, cho nên cÅ©ng không há»i nhiá»u, tốt nhất là cứ theo đó mà là m là tốt nhất.
Dương Minh Sanh cưá»i dà i tiá»…n Tạ Má»™c Văn đến táºn cá»a nhị đưá»ng, Tạ Má»™c Văn xoay ngưá»i lại ôm quyá»n nói:
- Lang Trung dừng bước, mỗ xin cáo từ ở đây!
Dương Minh Sanh đứng báºc dưới, hai tay chắp cao vái chà o Tạ cô nương:
- Äi thong thả!
Tạ Má»™c Văn vÃ ÄÆ°á»ng Túng, Kiá»u Quân Ngá»c Ä‘i ra trước viện, lão Lưu quản sá»± tiếp tục thay chá»§ nhân tiá»…n khách,Dương Minh Sanh vẫn chưa quay Ä‘i mà vẫn đứng ở trước cá»a, như có chút suy nghÄ© nhìn theo bóng lưng cá»§a bon há», lão Lưu quản sá»± tiá»…n khách xong chạy lên bên ông ta, nói:
- A lang (lão gia), ngà i còn chưa ăn sáng, đồ ăn đã nguội rồi....
Dương Minh Sanh khoát tay, nói:
-Lát nữa đi, mỗ có việc phải là m, lát nữa mang và o thư phòngđi.
- Vâng!
Lưu quản sá»± đáp lá»i, lặng lẽ lui ra.
Dương Minh Sanh trở lại thư phòng, ngồi và o chá»— cá»§a mình, tay vuốt chòm râu, hÆ¡i trầm ngâm: “ Hà nh thÃch, đây là chuyện lá»›n, thÃch khách lại mất tÃch ở trong thà nh Lạc Dương, còn nữa, trong thà nh không có chá»— ẩn nấp, chếch vá» phÃa trạch viện quan là đến phưá»ng Tu Văn, chỉ sợ là cố tình kéo mầm há»a đến đây. “
Tròng mắt Dương Minh Sanh xoay chuyển, trầm ngâm chốc lát, cÅ©ng không biết nghÄ© được cái gì, khóe môi chợt nhếch lên nụ cưá»i lạnh lẽo...
14.02.2014
Chương 19
Cô nương dựa và o ngươi rồi.
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Dương Minh Sanh suy nghÄ© má»™t chút vá» chuyện bắt thÃch khách rồi láºp tức bá» qua má»™t bên. Ông ta chấp chưởng hình ngục nhiá»u năm, đương nhiên hiểu rõ muốn bắt má»™t ngưá»i tại thà nh Lạc Dương, độ khó chẳng khác gì tìm kim dưới đáy biển, ông ta căn bản không há» trông cáºy và o việc tháºt sá»± bắt được thÃch khách nà y, tháºm chà ông ta hoà i nghi thÃch khách nà y căn bản là giả không có tháºt, cÅ©ng không há» tồn tại. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chỉ má»™t thÃch khách, sao Thái háºu để và o mắt chứ, lại còn Ä‘Ãch thân Thái háºu phân phó Ä‘i tróc nã kẻ trá»™m nữa. Thái háºu phái ngưá»i Ä‘i gặp Chu Hưng, Chu thị Lang thì lại phái ngưá»i đến nã đầu ta, e rằng...còn có ý khác.
Dương Minh Sanh gõ ngón trá» trên mặt bà n suy nghÄ© má»™t lúc lâu, hai mắt chợt sáng rá»±c, ông ta nghÄ© thông suốt rồi, đây là Thái háºu dùng cách nà y để nhắc nhở mình, tiếp tục thanh lý những công thần không nghe lá»i trong triá»u đây!
Dương Minh Sanh phá lên cưá»i, tá»± cảm thấy hiểu rõ Thái háºu. Bắt kẻ tặc, đó là chuyện nhá», ông ta cứ phân phó xuống, có thể bắt được hay không thì phải xem bản lÄ©nh cá»§a đám Tiểu Lại Ä‘i bắt kẻ trá»™m nà y. Quan, muốn là m quan là m nên việc, quan là m được việc chÃnh là theo tâm ý cá»§a Thiên Háºu, thá»a mãn ý muốn cá»§a Thiên Háºu!
Ông ta biết mình nên là m như nà o rồi.
Dương Phà m Ä‘i và i vòng trong phưá»ng, giấu bá»™ y phục nữ nhân má»›i mua và o ngưá»i, sau đó thì Ä‘i Giang Húc Ninh để mua mỳ. Dương Phà m mượn cá»› sáng nay quá đói nên Ä‘i mua hai bát mỳ nước, Ä‘ang bưng mỳ quay lại thì chợt nghe ở trong ngõ nhá» vá»ng ra tiếng thét chói tai cá»§a ngưá»i đà n ông, thê thảm như hoa cúc bị nát:
-Trá»i hãy giết đám chuá»™t nhắt thiếu đạo đức Ä‘i, Võ hầu ở đâu, ta muốn báo quan, ta muốn báo quan!
Dương Phà m nghe thấy tiếng kêu liá»n quay đầu lại, thấy má»™t ngưá»i đà n ông chừng bốn mươi tuổi, mặc má»™t áo bà o có hoa văn đồng tiá»n, có hai râu trê, Ä‘ang đứng chá»i đổng ở trong ngõ: Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tên tiểu tặc nà o thiếu đạo đức, đã trá»™m Bình nhi Äiệp nhi ta vừa mua được thì thôi, lại còn trá»™m cả áo yếm mà ta vừa mua để tặng nương tá» chứ, đó là loại tÆ¡ lụa tốt nhất đấy...
Rất nhiá»u dân chúng nghe xong báºt cưá»i. Lạc Dương Úy ÄÆ°á»ng Túng từ trong quý phá»§ Dương Trang Trung Ä‘i ra, trước tiên phái Phưá»ng ChÃnh cá»§a phưá»ng Ä‘i thông báo, Phưá»ng ChÃnh Tô Mặc Hà m nháºn chỉ thị cá»§a ÄÆ°á»ng Túng, tiá»…n ÄÆ°á»ngTúng Ä‘i rồi thì nghe thấy tiếng kêu to kia, gã bá»±c bá»™i chạy tá»›i, quát:
- Hoà ng Chiêu Bình, ngươi...mới sáng sớm ngươi ồn à o gì ở đây thế?
Hoà ng Viên Ngoại thấy Phưá»ng ChÃnh tá»›i, lại thấy Bất Lương Soái cá»§a Võ Hầu Phô cÅ©ng Ä‘i theo sau, láºp tức như thấy ngưá»i thân nhà o tá»›i kể lể:
- Phưá»ng ChÃnh, Bất Lương Soái, hai vị Ä‘á»u ở đây thì tháºt tốt quá! Äêm qua nhà cá»§a ta có trá»™m, bị mất má»™t cặp bình hoa song nhÄ© Thiên Má»™c Dụ, má»™t chiếc đĩa nhá» ba tầng mà u dụ, đấy còn không tÃnh, ngay cả áo yếm mà ta mua tặng nương tá» cÅ©ng bị kẻ trá»™m lấy Ä‘i rồi, tên trá»™m đáng chết...
Dương Phà m Ä‘ang cầm bát gá»—, con ngươi đảo quanh, nghÄ© thầm: “ Thằng nhãi Mã Kiá»u nà y còn lén trá»™m má»™t cái áo yếm phụ nữ nữa sao, sao không thấy hắn lấy ra, chẳng lẽ...hắn còn có ham mê đặc biệt?
Tô Mặc Hà m nà o rảnh rá»—i để ý tá»›i việc nà y, liá»n phất tay nói:
-ÄÆ°á»£c rồi được rồi! Ngươi ầm Ä© cái gì, chẳng phải chỉ mất và i món đồ thôi sao, lát nữa đến trạm Võ Hầu báo chú ý ba dặm nam tây bắc cho ngươi, kêu gà o như thế thì ra thể thống gì? Má»™t đại nam nhân mà bắt chước đà n bà chanh chua chá»i đổng, vá» Ä‘i!
Răn dạy xong Hoà ng viên ngoại, Tô Phưá»ng ChÃnh quay đầu lại thì vừa lúc thấy Dương Phà m bưng hai bát lá»›n, lại bảo:
- Dương Nhị, ngươi chạy đi đâu đấy?
Dương Pháp đứng lại, thuáºn miệng đáp:
- À,Tô Phưá»ng ChÃnh, Mã Kiá»u hÆ¡i lạnh bụng, ta Ä‘i mua chút mỳ nóng cho hắn.
Tô Mặc Hà m hừ một tiếng:
- Hắn nhiá»u chuyện quá nhỉ, suốt ngà y nếu không phải là đau đầu thì là ngứa mông, ngươi mau Ä‘i Ä‘i, bảo hắn ăn xong thì cùng ngươi quay lại chá»— ta, có việc phân phó cho các ngươi.
- ÄÆ°á»£c rồi, Phưá»ng ChÃnh yên tâm, chúng ta láºp tức đến ngay, chuyện gì mà tháºn trá»ng như thế?
- Vụ án! Vụ án lá»›n! Biết không, phạm nhân mất tÃch ngay tại phưá»ng Tu Văn cá»§a chúng ta, Hình Bá»™ Sai đã phái tá»›i, không thể qua loa được, nhanh lên, lát nữa đến nhà ta báo danh.
Tô Phưá»ng ChÃnh nói xong Ä‘i vá»™i vã, Bất Lương Soái mặt vẫn lãnh đạm cùng Ä‘i vá»›i hắn, chỉ chốc lát, giá»ng to cá»§a Tô Phưá»ng ChÃnh lại vang lên ở má»™t ngõ khác phÃa trước:
- Trần A Äại, ngươi Ä‘i gá»i các phưá»ng Ä‘inh tại các khúc các ngõ đến nhà cá»§a ta, có việc phân phó các ngươi! Mau Ä‘i.
Dương Phà m thầm suy nghÄ©, Phưá»ng ChÃnh nà y mưá»i ngà y ná»a tháng cÅ©ng không là m gì cả, hôm nay có hà nh động, chẳng lẽ...
Dương Phà m thoáng nghÄ© tá»›i nữ tặc kia Ä‘ang giấu ở trong nhà mình, trong lòng căng thẳng vá»™i và ng chạy Ä‘i. Dương Phà m vá»™i vã vỠđến nhà , trước tiên đưa bát mỳ cho Thiên Ãi Nô, nói:
-Ngươi ăn cái nà y trước rồi thay quần áo cũng không muộn.
- Äa tạ!
Thiên Ãi Nô nháºn lấy bát mỳ, cảm Æ¡n hắn.
Dương Phà m khoanh chân ngồi đối diện vá»›i nà ng, trầm giá»ng há»i:
- Cô nương, ta có lá»i há»i ngươi, rốt cuá»™c ngươi gây ra vụ án gì sao lại lại rầm rá»™ như váºy?
Thiên Ãi Nô bưng bát mỳ, vừa nâng lên, nghe váºy nheo mắt há»i Dương Phà m:
- Sao? Rầm rộ như nà o?
Nà ng đã rá»a mặt, tóc tai gá»n gà ng,tuy rằng y phục trên ngưá»i vẫn nhăn nhúm nhưng đã khôi phục lại dáng dấp xinh đẹp. Mỹ nhân dù sao cÅ©ng là mỹ nhân, tá»±a như má»™t viên trân châu, dù là bị vùi nÆ¡i dÆ¡ bẩn nhưng chỉ cần lau xÆ¡ qua sẽ tá»a ra ánh sáng mê ngưá»i.
Lúc nà y bộ dạng nà ng nhìn Dương Phà m vô cùng khả ái, nhưng Dương Phà m hiện giỠkhông có tâm tư mà thưởng thức, cấp thiết nói:
- Vừa rồi Phưá»ng ChÃnh muốn sau khi ta ăn cÆ¡m xong phải đến nhà hắn báo danh, ta còn thấy Bất Lương Soái cá»§a Võ Hầu Phô ở đó, ta quan sát nhất định là có liên quan đến ngươi. Ta không biết rốt cuá»™c ngươi phạm và o vụ án gì, nhưng nếu đã kinh động đến Phưá»ng ChÃnh là Bất Lương Soái rồi, theo ta thấy ngươi nên nhanh Ä‘i Ä‘i.
- á»’?
Trong mắt Thiên Ãi Nô lóe lên tia sáng kỳ lạ, nhưng nà ng nhanh chóng giấu Ä‘i, rất ưu nhã lắc đầu, nói:
- Nếu đúng như lá»i ngươi nói, chỉ sợ giá» ta có Ä‘i cÅ©ng không được!
- Äi không được?
Dương Phà m kinh ngạc nhìn nà ng, há»i:
- Sao đi không được?
Thiên Ãi Nô nói:
- Nếu như ngay cả Phưá»ng ChÃnh trong phưá»ng nà y cùng vá»›i Bất Lương Soái Ä‘á»u nháºn được tin tức Ä‘i bắt ngưá»i, váºy ngươi nói xem, má»i hang cùng ngõ hẻm cá»a thà nh các nÆ¡i sao không tăng cưá»ng phòng bị chứ?
Thiên Ãi Nô khẽ thở dà i, nhẹ đến mức ngay cả Dương Phà m cÅ©ng không rõ nà ng có phải là thở dà i không, rồi chán nản nói:
- Nếu đã kinh động đến phưá»ng các ngươi rồi, váºy thì những phưá»ng khác, bao gồm cả khách Ä‘iếm bình dân, tá»u quán, hiệu thuốc...toà n bá»™ Ä‘á»u đã được tăng mạnh kiểm tra, nÆ¡i cá»a thà nh cÅ©ng không ngoại lệ, hiện tại mà đi, Ä‘i cÅ©ng không được.
Dương Phà m thất thanh nói:
-Rốt cuá»™c ngươi đã gây ra vụ án gì? Chấn động cả chÃn thà nh!
Thiên Ãi Nô ái ngại nói:
- Ta không thể nói cho ngươi.
Dương Phà m nhìn nà ng chằm chằm:
- Chẳng phải sáng sớm ngươi muốn thay đổi y phục sao?
- Ta đổi ý rồi!
Thiên Ãi Nô hùng hồn nói:
- Phụ nữ thay đổi chủ ý bất cứ lúc nà o, đây chẳng phải là chuyện kinh thiên động địa đó sao?
Dương Phà m:
-...
Thiên Ãi Nô thấy dáng vẻ cá»§a hắn như váºy, thoải mái nói:
- Ngươi không cần lo lắng, thà nh Lạc Dương lá»›n như váºy, muốn tìm má»™t ngưá»i dá»… lắm sao. HÆ¡n nữa, ngươi là phưá»ng Ä‘inh cá»§a phưá»ng Tu Văn, mà ta lại ở trong nhà ngươi, Phưá»ng ChÃnh tìm ngươi Ä‘i bắt ngưá»i, váºy thì ta ở trong nhà ngươi là vô cùng an toà n.
Dương Phà m Ä‘i lại trong phòng, sắc mặt nghiêm trá»ng nói:
- An toà n, sợ rằng không phải váºy, ngươi ở lại sẽ rất nguy hiểm.
Thiên Ãi Nô nói:
- Ta biết, đối với ngươi đi cà ng nguy hiểm hơn.
- Là ta nói..ngươi ở lại rất nguy hiểm.
- Cho nên, ngươi nhất định phải cẩn tháºn, phải giấu ta tháºt tốt để tránh ngưá»i ta phát hiện ra.
Dương Phà m nói:
- Ngươi không sợ ta tố cáo ngươi sao?
Thiên Ãi Nô ưu nhã gắp má»™t tiếng Diện Phiến Nhi, nhẹ nhà ng thổi thổi, mỉm cưá»i nói:
- Không sợ! Nếu ngươi tố cáo ta, ta sẽ nháºn ngươi là đồng đảng. Ân công, ngươi vãn còn chưa hiểu, vụ án cá»§a ta má»™t khi đã và o quan phá»§, thì những ngưá»i liên lụy Ä‘á»u bị chém đầu hết.... Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
-...
Thiên Ãi Nô đặt bát mỳ xuống, nói vá»›i hắn:
- Tháºt sá»± ngươi không cần quá lo lắng, muốn tra rõ thà nh Lạc Dương, trừ phi Ä‘iá»u động hai mươi vạn đại quân đến đây. Hôm nay quan phá»§ còn dùng cả phưá»ng Ä‘inh Võ Hầu, có thể thấy việc tra xét cÅ©ng chỉ là m cho có mà thôi, ta ở chá»— nà y vô cùng an toà n, lúc nà y ta mà bá» Ä‘i thì má»›i trúng kế “ Äả thảo kinh xà “ cá»§a bá»n há».
Dương Phà m đau khổ nói:
- Ta cứu ngươi vốn nghÄ© là ...không ngá» lại rước đến má»™t phiá»n toái lá»›n, ta mang tá»™i gì đây chứ.
Nếu Dương Phà m đã ra tay cứu ngưá»i thì sẽ không ở giữa đưá»ng đẩy ngưá»i ta Ä‘i, nhưng ngay cả thân pháºn đối phương hắn còn không biết, đương nhiên không cam lòng bị dÃnh lÃu đến, hÆ¡n nữa, thái độ kia cá»§a Thiên Ãi Nô trước mặt hắn má»›i khiến hắn có phản ứng như thế.
Nhìn vẻ mặt hắn ấm ức như ngưá»i vợ nhá» bị ức hiếp, Thiên Ãi Nô má»m lòng, thoải mái nói:
- Ta nói rồi, Æ¡n cứu mạng cá»§a ngươi, ta sẽ báo đáp. Như váºy Ä‘i, chỉ cần ngươi có thể yểm há»™ ta tránh khá»i sá»± lùng bắt cá»§a quan phá»§, ta sẽ đưa ngươi má»™t khoản tiá»n đủ để ngươi cưới được má»™t cô nương xinh đẹp, ngươi thấy sao?
- ...
- Haizz, nhìn trong nhà ngươi nà y, lung tung như chuồng heo ý, có chá»— nà o tá» tế cho ngưá»i ở chứ, ta ở nhà ngươi mấy ngà y, ngà y nà o cÅ©ng giúp ngươi dá»n dẹp, ngươi yên tâm, ta sẽ dá»n dẹp nhà cá»a đảm bảo không dÃnh má»™t hạt bụi.
-...
- Ta còn có thể giúp ngươi giặt quần áo, được không? Ngươi yên tâm, ta giặt y phục sẽ sạch như mới.
Dương Phà m tức giáºn nói:
- Cám ơn nhé! Ta chỉ có một bộ quần áo, ngươi mang đi giặt sạch rồi thì ta lấy gì mà mặc.
Thiên Ãi Nô ôn hòa nói:
- Váºy cÅ©ng không sao, ngươi có thể mua và i cuá»™c vải vá», ta may mấy bá»™ má»›i cho ngươi. Ngươi yên tâm, tà i may y phục cá»§a ta còn hÆ¡n cả tay nghá» may vá “ phưá»ng Thà nh Thức “ nổi tiếng ở thà nh Lạc Dương!
Má»™t tiểu mỹ nhân dùng giá»ng Ä‘iệu má»m mại thá»§ thỉ như váºy, Dương Phà m hết biết nói, đà nh phải nhìn nữ tặc thần bà đột nhiên hóa thà nh nữ đầu bếp, ngưá»i may vá, ngưá»i giặt giÅ©...hắn ho khan má»™t tiếng, ngượng ngùng cưá»i nói:
- Äã như váºy...như váºy...cÅ©ng bao gồm cả thị tẩm đúng không? (thị tẩm: hầu hạ giấc ngá»§).
Hai hà ng lông mà y như trăng non cá»§a Thiên Ãi Nô chau nhá»n lên thà nh hai cái móc câu, sau đó cặp mắt to đẹp nheo lại, nhẹ nhà ng nói:
- Việc nà y...ngươi có thể thỠxem.
Ãnh mắt Dương Phà m rÆ¡i và o tấm eo thon nhá» cá»§a nà ng, thanh kiếm cá»§a nà ng đã Ä‘eo ở bên hông, Dương Phà m đã từng nhìn thấy lưỡi kiếm đó, vô cùng sắc bén, tuyệt đối là má»™t thanh kiếm tốt để giết ngưá»i. Hiện tại bà n tay xinh đẹp tuyệt trần kia Ä‘ang đặt lên chuôi kiếm.
Dương Phà m day day mũi, thở dà i nói:
- Không cần nữa, ta quyết định giữ thân như ngá»c cho tá»›i lúc lấy được vợ!
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
« 1 2 3 ... 38 »