Y Thống Giang Sơn
Tác giả: Tác giả: Thạch Chương Ngư
Số chương: 88
Lần đọc: 55.820
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
« 1 7 8 9 »
03.06.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹.
Chương 32
Cái gì gá»i là lãng mạn
Ngưá»i dịch: luv +tandangminh
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
An Äức Toà n bá»—ng nhiên gá»i Hồ Tiểu Thiên lại nói: "Ngươi chá» má»™t chút!"
Hồ Tiểu Thiên vừa dừng bước, liá»n thấy An Äức Toà n lấy từ trong lòng ra má»™t cái há»™p Ä‘en, cái há»™p Ä‘en nà y có thể nói là đã khắc sâu trong trà nhá»› cá»§a hắn, vừa rồi tiểu cô nương kia đã dùng thứ nà y bắn hắn má»™t châm, thằng nà y giống như chim sợ cà nh cong, sợ tá»›i mức liên tiếp lùi vá» phÃa sau hai bước: "Ngươi muốn là m gì?"
An Äức Toà n nói: "Ngươi không cần sợ, thứ nà y là ta tặng cho ngươi để phòng thân."
Hồ Tiểu Thiên bây giá» má»›i hiểu được ý cá»§a hắn, như trút được gánh nặng cưá»i cưá»i nói: "Ngươi không nói sá»›m, là m ta sợ chết khiếp!"
An Äức Toà n đưa Bạo VÅ© Lê Hoa Châm cho hắn, hạ giá»ng nói: "ÄÆ°a ám khà vá» phÃa trước, ngắm chuẩn thì ấn đằng sau xuống, sẽ bắn ra độc châm, má»™t lần sẽ bắn ra má»™t trăm châm, có thể bắn liá»n ba lượt."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Là m thế nà o để bắn ra một châm?". Vừa thấy hộp chỉ có một nút bấm, hắn có chút kỳ quái, vừa rồi tiểu nha đầu kia khi bắn hắn chỉ thấy bắn ra có một châm.
An Äức Toà n âm trầm cưá»i nói: "Cái cá»§a ngươi không có tinh xảo bằng cá»§a nà ng."
Hồ Tiểu Thiên không nói gì nữa, hắn đâu có ngu mà không lấy chứ, nếu như không thể bắn từng châm, nhưng lại có thể bắn liá»n ba lượt má»—i lượt trăm châm thì cÅ©ng là uy lá»±c vô cùng,nghÄ© váºy, hắn liá»n thÃch chà thu lại Bạo VÅ© Lê Hoa Châm. Trong lúc An Äức Toà n nói chuyện vá»›i hắn, tiểu cô nương kia Ä‘á»u đứng ở má»™t bên, Hồ Tiểu Thiên nói: "Hai ngưá»i các ngươi cứ tâm sá»± tá»± nhiên, ta Ä‘i xem xem má»i việc đã chuẩn bị đến đâu rồi.â€
Bên ngoà i mưa đã nhá» Ä‘i nhiá»u, chỉ còn má»™t Ãt mưa phùn, mấy tên gia Ä‘inh đã chuẩn bị sẵn sà ng, Má»™ Dung Phi Yên Ä‘ang boÌ chặt áo tÆ¡i, thấy Hồ Tiểu Thiên Ä‘i tá»›i, nhịn không được liá»n há»i: "Ngươi sao lại đổi ý định rồi hả?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ta là ngưá»i có lòng tốt mà , niá»m vui cá»§a ta là giúp đỡ ngưá»i khác!â€
Mộ Dung Phi Yên nhìn hắn bằng vẻ mặt không thể tin nổi.
Hồ Tiểu Thiên biết rằng nà ng sẽ không tin mình Ä‘i là m chuyện tốt, thế nên hắn cầm khối ngá»c bá»™i quÆ¡ quÆ¡ nói: "Cái nà y là tiá»n phà vất vả!"
Má»™ Dung Phi Yên nhìn qua là hiểu, nà ng cá»±c kỳ khinh bỉ Ä‘i qua Hồ Tiểu Thiên rồi liếc hắn nói: "Ta sá»›m đã biết ngươi không có lòng tốt như váºy."
Trong lòng Hồ Tiểu Thiên cá»±c kỳ buồn bá»±c, oan ức lần nà y hắn biết tìm ai để nói đây? Lại nhá»› tá»›i uy lá»±c cá»§a Thất nháºt Ä‘oạn hồn châm, hắn không nén nổi khiếp sợ, dù như thế nà o trước tiên phải qua má»™t cá»a nà y rồi hãy nói tiếp.
Thừa dịp tạnh mưa, má»™t đám ngưá»i Ä‘i ra khá»i Lan Nhược Tá»± rồi tiếp tục Ä‘i vá» phÃa trước, bởi vì là đưá»ng núi, tất cả má»i ngưá»i đà nh phải Ä‘i bá»™ lên núi, dãy núi liên miên không ngừng, giống như Ä‘ang bay vá» phÃa chân trời, núi non trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp, trông như hải đà o bôn đằng, cá»± lãng bà i không. (sóng biển lao nhanh, sóng lá»›n tầng tầng lá»›p lá»›p)
Những đám mây trên trá»i như bay thấp xuống, tá»±a hồ đưa tay ra là có thể chạm đến được, má»i ngưá»i ai cÅ©ng Ä‘á»u cúi đầu gấp rút bước Ä‘i, không có ngưá»i nà o nói chuyện, sÆ¡n cốc vắng vẻ thỉnh thoảng truyá»n đến tiếng dã thú rÃt gà o, bầu không khà lúc nà y trở nên vô cùng áp lá»±c.
Thiệu Nhất Giác và Lý Cẩm Hạo Ä‘i đằng trước mở đưá»ng, Má»™ Dung Phi Yên và tiểu cô nương kia Ä‘i ngay phÃa sau bá»n há», tiếp đến là Hồ Tiểu Thiên, chịu trách nhiệm Ä‘oạn háºu chÃnh là Lương Äại Tráng và Hồ Pháºt. Lương Äại Tráng xưa nay hay nói bây giá» cÅ©ng nÃn lặng, khi nãy ở Lan Nhược Tá»± Hồ Tiểu Thiên đánh hắn má»™t tráºn Ä‘au nhức khiến cho hắn nhá»› mãi, có và i chuyện là không thể nói lung tung được, nếu như không phải An Äức Toà n từ chối ý tốt cá»§a Hồ Tiểu Thiên, váºy thì giá» phút nà y có lẽ Lương Äại Tráng hắn còn Ä‘ang ở lại Lan Nhược Tá»± cùng chịu chết vá»›i lão thái giám.
Hồ Tiểu Thiên nhìn vá» phÃa trước, ánh mắt cá»§a hắn cÅ©ng không phải là để nhìn Má»™ Dung Phi Yên dáng ngưá»i yểu Ä‘iệu kia, mà là hÆ¡i nghi ngá» nhìn chằm chằm và o tiểu cô nương bóng lưng non ná»›t kia, nhưng cÅ©ng không phải Hồ Tiểu Thiên đối vá»›i nà ng có cái ý đồ Ä‘en tối gì, mà là háºn đến ngứa răng, thỉnh thoảng lại sá» sá» Bạo VÅ© Lê Hoa Châm Ä‘eo bên hông, lại nhìn cánh tay mình bây giỠđã thà nh vết ban đỠto cỡ đồng tiá»n, đã váºy lại còn vừa ngứa vừa Ä‘au, xem ra cái Thất nháºt Ä‘oạn hồn châm kia nhất định là hà ng tháºt, Hồ Tiểu Thiên ngầm hạ quyết tâm, nếu như hắn mà không sống được, hắn sẽ không nhân từ, có chết cÅ©ng nhất định phải kéo theo tiểu nha đầu nà y chết cùng, ngươi có Bạo VÅ© Lê Hoa Châm, lão tá» hiện tại cÅ©ng có, ta nếu không sống được, nhất định phải Ä‘em ngươi bắn thà nh tổ ong vò vẽ. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Con đưá»ng phÃa trước đột nhiên trở nên hẹp lại, đã không cách nà o để cho hai ngưá»i ká» vai mà đi, bá»n hắn đà nh xếp thà nh hà ng mà tiến tá»›i, phÃa dưới chÃnh là vá»±c sâu vạn trượng, cúi đầu nhìn xuống, mây mù che chắn cảm giác như sâu không thấy đáy. Äi đầu là Thiệu Nhất Giác sợ hãi bước Ä‘i, đằng sau dắt theo con ngá»±a, đầu ngá»±a nà y đã bị bịt kÃn hai mắt, nếu để cho con súc váºt nà y thấy cảnh hiện giá», chắc chắn cÅ©ng sẽ phát cuồng.
Má»™ Dung Phi Yên Ä‘i ở chÃnh giữa lại cà ng Ä‘i cà ng cháºm, thấy tiểu cô nương kia Ä‘i tá»›i phÃa trước, Má»™ Dung Phi Yên bị tụt lại má»™t khoảng cách tháºt lá»›n, Hồ Tiểu Thiên Ä‘i tá»›i, đã thấy khuôn mặt nà ng trở nên trắng bệch như tá» giấy, không còn chút huyết sắc nà o, trên trán thì đầy mồ hôi lạnh, môi dưới cắn chặt, trong đôi mắt đẹp giá» trà n đầy sợ hãi, Hồ Tiểu Thiên vừa nhìn đã hiểu ra, hẳn là Má»™ Dung Phi Yên nà y mắc chứng sợ độ cao, Ä‘i đến nÆ¡i nà y thấy má»™t bên vá»±c sâu vạn trượng, đương nhiên sẽ sợ tá»›i mức tay chân run rẩy vô lá»±c, vừa rồi gắng gượng kiên trì bước Ä‘i được má»™t chút, bây giá» liá»n đứng im bất động.
Hồ Tiểu Thiên ghé sát qua phÃa nà ng, thấp giá»ng há»i: "Ngươi sợ độ cao?"
Má»™ Dung Phi Yên đáng thương gáºt gáºt đầu.
Hồ Tiểu Thiên cưá»i nói: "Không nghÄ© ra nha, bình thưá»ng thấy ngươi bay nhảy leo trèo, đầu tưá»ng nóc nhà như Ä‘i trên đất bằng, thế nà o bây giá» tá»± nhiên lại sợ độ cao như váºy a?"
Má»™ Dung Phi Yên giá»ng run run nói: "Váºy cÅ©ng gá»i là cao sao, là m sao... có thể so vá»›i bây giỠđược?" nà ng vì sợ quá thà nh ra ngay cả lời nói cÅ©ng Ä‘á»u run rẩy.
Trong lòng Hồ Tiểu Thiên cưá»i lên vui vẻ, hắn còn tưởng rằng cô nà ng nà y không sợ trá»i không sợ đất, hóa ra nà ng cÅ©ng có nhược Ä‘iểm. Má»i ngưá»i Ä‘a số là luôn thÃch cưá»i trên ná»—i Ä‘au cá»§a ngưá»i khác, Hồ Tiểu Thiên thấy Má»™ Dung Phi Yên như váºy, trong lòng không sảng khoái má»›i lạ, thế mà lại quên luôn chuyện mình bị trúng Thất nháºt Ä‘oạn hồn châm.
Má»™ Dung Phi Yên thấy thằng nà y cứ váºy mà cưá»i trên ná»—i Ä‘au cá»§a mình, tức giáºn phát Ä‘iên lên: "Ngươi còn dám cưá»i ta, có tin ta đạp ngươi bay xuống dưới luôn không?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ngươi ngay cả Ä‘i cÅ©ng không dám, thế mà coÌ€n nói ra loại lá»i nà y, nha đầu, thá»±c ra thì ngưá»i bình thưá»ng Ãt nhiá»u Ä‘á»u có chút sợ độ cao, cÅ©ng chỉ vì tâm lý mà thôi, chỉ cần vượt qua chướng ngại tâm lý, sau nà y liá»n không thà nh vấn Ä‘á», ngươi đừng nhìn xuống nữa, nhìn bên trái Ä‘i."
Má»™ Dung Phi Yên quay mặt nhìn sang phÃa bên vách núi, lại cảm thấy má»™t bà n tay nhẹ nhà ng đặt lên phần eo bên phải cá»§a nà ng. Không cần há»i ngoà i Hồ Tiểu Thiên ra thì chẳng còn ngưá»i nà o khác, hắn lúc nà y váºy mà vẫn không quên sà m sỡ nà ng.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Cứ cháºm rãi mà đi, có ta ở phÃa sau đỡ ngươi, ngươi không cần sợ!"
CÅ©ng tháºt là kỳ quái, tuy rằng Má»™ Dung Phi Yên nghÄ© rằng Hồ Tiểu Thiên là đang sà m sỡ nà ng, thế nhưng trong đáy lòng nà ng cÅ©ng không có biểu hiện ra quá nhiá»u phản cảm cùng kháng cá»± đối vá»›i loại hà nh vi nà y cá»§a Hồ Tiểu Thiên, ngược lại cảm giác được trong lòng an tâm hÆ¡n rất nhiá»u.
Gió núi thổi qua, mây mù lÆ¡ lá»ng xung quanh bá»n há», thế mà lại Ä‘em đưá»ng Ä‘i che phá»§ từng Ä‘oạn đứt quãng, mặc dù là khoảng cách rất gần, thế nhưng ngưá»i Ä‘i phÃa trước hình dáng cÅ©ng trở nên má» mịt.
Mưa lưa thưa rÆ¡i và o trên trán trên vai Má»™ Dung Phi Yên, không ngừng mang đến cho nà ng từng chút cảm giác mát lạnh nhè nhẹ, loại cảm giác nà y khiến nà ng vốn Ä‘ang cảm thấy bất an cứ váºy mà nhanh chóng bình tÄ©nh lại.
Hồ Tiểu Thiên sau lưng bỗng nhiên thốt lên một câu cảm khái: "Ta muốn trở thà nh những hạt mưa a!"
Má»™ Dung Phi Yên không quay đầu lại, nà ng hÃt má»™t luồng khà tươi mát mang theo ẩm ướt, có chút Ãt tò mò há»i: "Tại sao phải biến thà nh mưa?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Biến thà nh mưa thì có thể rơi xuống trên vai của ngươi rồi a."
Má»™ Dung Phi Yên cưá»i nói: "Thế thì ta không phải là ướt hết cả ngưá»i sao?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Tình cảnh như thế nà y, ngươi không cảm thấy mặc dù là khó chịu nhưng cÅ©ng vô cùng lãng mạn sao?". Trong lá»i cá»§a hắn thế nhưng lại không có liên quan tá»›i việc Má»™ Dung Phi Yên ướt hết cả ngưá»i.
Má»™ Dung Phi Yên lúc nà y cÅ©ng hiểu ra, khuôn mặt mắc cỡ đỠbừng, trong lòng thầm mắng cái thằng nà y vô sỉ, cứ thế lại thừa cÆ¡ chiếm tiện nghi cá»§a nà ng, nếu như ở trên đất bằng, nhất định phải đánh hắn má»™t tráºn cho răng rÆ¡i đầy đất, nhưng lúc nà y là ở trên vách núi, Má»™ Dung Phi Yên căn bản là không dám là m bừa, cắn cắn môi anh đà o, biện pháp tốt nhất chÃnh là giả ngu, coi như cái gì cÅ©ng không hiểu: "Cái gì gá»i là lãng mạn?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Câu nà y là đến từ chÃnh quê hương cá»§a ta, cÅ©ng gá»i là Romantic, lãng mạn là khi ngươi gặp mưa, có ngưá»i đưa cho ngươi má»™t cái dù, cùng ngươi Ä‘i trong mưa; lãng mạn là khi ngươi rét lạnh, có ngưá»i ôm ngươi và o trong ngá»±c, lãng mạn là khi ngươi cảm thấy hạnh phúc, ngưá»i ngươi yêu Ä‘ang bên cạnh ngươi..."
Má»™ Dung Phi Yên nghe Hồ Tiểu Thiên nói xong, không khá»i có chút say mê, nà ng cháºm rãi nhắm mắt lại, giá» nà y khắc nà y nà ng bá»—ng nhiên cảm thấy Hồ Tiểu Thiên chÃnh là cái gá»i là lãng mạn đó.
PhÃa trước chợt truyá»n đến tiếng hừ lạnh: "Lá»i ngon tiếng ngá»t, mánh khóe lừa gạt vụng vá» như váºy cÅ©ng Ä‘i lừa Má»™ Dung tá»· tá»·, rốt cuá»™c thì mục Ä‘Ãch cá»§a ngươi là gì?"
Má»™ Dung Phi Yên vừa nghe lá»i cá»§a tiểu cô nương kia liá»n láºp tức tỉnh ngá»™, nà ng mở to mắt, nở nụ cưá»i: "Thá»§ Ä‘oạn nà y cá»§a hắn cÅ©ng chỉ lừa được nữ hà i tá» Ä‘ang vị thà nh niên thôi, lại còn cái gì mà romentuc nữa chứ? Tháºt sá»± là buồn cưá»i."
Hồ Tiểu Thiên dở khóc dở cưá»i, tiểu nha đầu kia cÅ©ng quá thÃnh Ä‘i. Lão tá» vất vả lắm má»›i tạo được má»™t chút không khà lãng mạn, váºy mà chỉ má»™t câu cá»§a nà ng đã phá há»ng tất cả. Hừ, không lẽ ta lại không thèm đưa ngươi Ä‘i nữa. Hắn ho khan má»™t tiếng rồi nói: "Không phải romentuc, là romantic. Ta nói nà y tiểu muá»™i muá»™i, em còn chưa trưởng thà nh, chá» tá»›i lúc em lá»›n, sẽ hiểu ra má»™t số chuyện mà những cô cái xinh đẹp phải biết."
Tiểu cô nương đứng trước Mộ Dung Phi Yên hừ lạnh một tiếng: "Có gì hay chứ? Nam nhân không có kẻ nà o tốt hết!"
Lá»i nà y quả tháºn là là m cho nhân thần cá»™ng phẫn, đến cả bốn gã gia Ä‘inh cÅ©ng cảm thấy cô gái nhá» nà y tháºt sá»± là quá mức võ Ä‘oán, vÆ¡ đũa cả nắm, má»™t đòn chết vô số ngưá»i. Công tá» có thể không phải ngưá»i tốt, thế nhưng đám gia Ä‘inh bá»n hắn Ä‘á»u chỉ là kẻ nghèo thuá»™c giai cấp vô sản mà thôi, đương nhiên không phải là kẻ xấu nha.
Hồ Tiểu Thiên cưá»i thầm má»™t tiếng, má»™t tiểu cô nương mưá»i má»™t mưá»i hai tuổi lại nói ra những lá»i nà y, giống như kinh nghiệm tình trưá»ng phong phú lắm váºy.
Lương Äại Tráng ở phÃa sau nói: "CÅ©ng không phải tất cả nam nhân Ä‘á»u không tốt, thiếu gia cá»§a chúng ta chÃnh là má»™t nam nhân hoà n mỹ tá»›i cá»±c Ä‘iểm." Từ khi gia há»a nà y tiết lá»™ thân pháºn cá»§a Hồ Tiểu Thiên ở Lan Nhược tá»± đến nay, trong ná»™i tâm cÅ©ng có chút xấu hổ, bây giá» gặp được cÆ¡ há»™i nịnh ná»t, y láºp tức hăm hở xông và o không cần biết đạo lý gì.
Hồ Tiểu Thiên thầm mắng gia há»a nà y vuốt mông ngá»±a cÅ©ng không có kÄ© thuáºt gì cả, cái gì mà "nam nhân hoà n mỹ cá»±c phẩm" cÆ¡ chứ, là ca nghe lầm sao? Tại sao nghe kiểu gì cÅ©ng thấy cá»±c kỳ trà o phúng như váºy? Tên nà y Ä‘ang nói mát sao?
Má»™ Dung Phi Yên cưá»i khanh khách, là m cho Hồ Tiểu Thiên cà ng khẳng định suy nghÄ© cá»§a mình, tên kia chắc chắn là đang nói mát.
Tiểu cô nương kia nói: "Ngưá»i cà ng hoà n mỹ cà ng chết sá»›m, ngươi chưa từng nghe câu ngưá»i tốt không trưá»ng thá», tai há»a sống ngà n năm sao?"
Lương Äại Tráng lòng đầy căm phẫn nói: "Ngươi nói gì váºy? Äây rõ rà ng là đang nguyá»n rá»§a thiếu gia nhà ta, ngươi có lương tâm hay không? Nếu như không có thiếu gia nhà ta, hai ông cháu ngươi sá»›m đã bị sói ăn thịt rồi." Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äến Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng cảm thấy miệng lưỡi tiểu cô nương nà y quá độc ác. Tuy bình thưá»ng Hồ Tiểu Thiên hÆ¡i vô lại má»™t chút, miệng cÅ©ng hÆ¡i ti tiện má»™t chút, thế nhưng hắn cÅ©ng chưa từng là m việc ác gì cả, nhất là đối vá»›i đối vá»›i tiểu cô nương nà y và gia gia cá»§a nà ng, cÅ©ng coi như có ân cứu mạng. Váºy mà nà ng lại không những không biết Æ¡n, ngược lại nói những lá»i cay nghiệt như váºy, giống như má»™t kẻ lấy oán trả Æ¡n. Những tiểu cô nương tầm tuổi nà y Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng đã gặp không Ãt, thế nhưng loại ngưá»i như thế nà y thì thá»±c sá»± má»›i gặp lần đầu tiên. Cô gái nhá» nà y nhìn thế nà o cÅ©ng cảm thấy có chút quá»· dị.
Ngược lại, Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng chẳng cảm thấy con bé nà y nói gì không đúng cả. Bởi vì những hà nh động cá»§a nó còn độc hÆ¡n lá»i nói rất nhiá»u, lúc trước ở Lan Nhược Tá»± đã bắn hắn má»™t châm, Thất Nháºt Äoạn Hồn Châm, đó má»›i thá»±c sá»± là độc ác!
Äi qua Ä‘oạn đưá»ng núi dà i hẹp vừa rồi, má»i ngưá»i má»›i Ä‘i đến má»™t nÆ¡i bằng phẳng nghỉ ngÆ¡i má»™t chút. Hồ Tiểu Thiên thừa dịp má»i ngưá»i không có chú ý liá»n kéo tay áo lên nhìn kỹ nÆ¡i bị châm bắn và o. Lúc nà y vết thương đã lá»›n như nắm tay, dá»±a theo tốc độ lan truyá»n cá»§a nó, có lẽ không bao lâu cả cánh tay cá»§a mình cÅ©ng biến thà nh mà u Ä‘á». Hắn lặng lẽ dùng ngón tay ấn và o vết thương, không còn cảm giác gì nữa cả, có độc, chắc chắn là có độc, dây thần kinh nÆ¡i nà y đã tê liệt cả rồi. Hắn Ä‘i đến má»™t cây tùng cổ xiêu vẹo ngồi xuống, từ xa nhìn lại cô gái nhá» kia, thấy nó Ä‘ang nhìn vá» hướng chùa Lan Nhược. Lúc nà y, trên đỉnh núi Ä‘ang dà y đặc mây mù, thỉnh thoảng còn có mưa nhá» lất phất, căn bản là không nhìn thấy gì cả. Thế nhưng từ biểu hiện cá»§a nó, hẳn là vô cùng quan tâm lão thái giám An Äức Toà n đó, cÅ©ng coi như có chút lương tâm.
Nhá»› tá»›i An Äức Toà n, Hồ Tiểu Thiên tháºt sá»± công nháºn lão là má»™t kỳ nhân, có thể trải qua phẫu thuáºt cưa chân trong Ä‘iá»u kiện thiếu thuốc như thế, Ä‘iá»u nà y tuyệt đối không chỉ dá»±a và o ý chà mà là m được. NghÄ© tá»›i những phẫu thuáºt từng là m khi xưa, Hồ Tiểu Thiên phát hiện ngưá»i cá»§a thế giá»›i nà y có thể chịu được Ä‘au đớn hÆ¡n những ngưá»i ở nÆ¡i kia nhiá»u, khả năng kháng nhiá»…m trùng cÅ©ng cá»±c tốt. Có lẽ là do nÆ¡i nà y không trải qua công nghiệp hóa, hoà n cảnh sống cÅ©ng rất tốt, chất kháng sinh còn chưa bị lạm dụng, đương nhiên có lẽ cÅ©ng có chá»— bất đồng vá» cấu tạo sinh lý, có Ä‘iá»u hắn đã thá»±c hiện mấy cuá»™c phẫu thuáºt cÅ©ng chưa tìm ra Ä‘iểm gì khác biệt cả, đến như các mạch máu thần kinh cÅ©ng không có gì khác vá»›i kết cấu y há»c hết. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™ Dung Phi Yên Ä‘i đến bên cạnh Hồ Tiểu Thiên đưa túi nước cho hắn, tá»›i bây giá», quan hệ đối láºp cá»§a bá»n há» cÅ©ng giảm Ä‘i nhiá»u, hiện tại Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng không còn chút địch ý nà o vá»›i hắn nữa.
Hồ Tiểu Thiên nháºn lấy ấm nước uống má»™t ngụm.
Má»™ Dung Phi Yên nói: "Äợi qua Bồng Âm SÆ¡n, ta sẽ đưa con bé Ä‘i tiếp tá»›i Tiếp Châu, các ngưá»i cứ Ä‘i huyện Thanh Vân trước, tránh bị cháºm trá»…."
Hồ Tiểu Thiên lại lắc đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm và o tiểu cô nương kia, thấy con bé không chú ý tá»›i mình liá»n đưa cánh tay trái ra cho Má»™ Dung Phi Yên. Má»™ Dung Phi Yên thấy chấm đỠkhá lá»›n trên cánh tay hắn, không khá»i khẽ hô lên má»™t tiếng.
Hồ Tiểu Thiên dùng ánh mắt ám chỉ nà ng không được lá»™ ra, hạ giá»ng nói: "Con bé kia dùng độc châm bắn ta, theo lá»i cá»§a nó, ta chỉ có thể sống bảy ngà y, nếu như trong bảy ngà y không thể đưa nó đến nÆ¡i, ta chỉ còn má»™t con đưá»ng chết."
Nghe váºy, Má»™ Dung Phi Yên liá»n hÃt má»™t hÆ¡i khà laÌ£nh, trên khuôn mặt đẹp bất giác toát ra vẻ ân cần, trong lòng láºp tức trà n đầy căm phẫn, nà ng cả giáºn nói: "Äể ta Ä‘i tìm con bé . ." Hồ Tiểu Thiên kịp thá»i kéo nà ng lại, hạ giá»ng nói: "Chuyện nà y cứ coi như ngươi không biết Ä‘i, nó không tin tưởng bất kỳ ai trong số chúng ta nên chỉ khi tÃnh mạng ta nằm trong tay cá»§a nó thì nó má»›i yên tâm."
Má»™ Dung Phi Yên nói: "Tại sao nó có thể là m như váºy? Äây chÃnh là lấy oán trả Æ¡n!"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ta không lo nó lấy oán trả Æ¡n, Ä‘iá»u ta lo sợ là không biết bá»n hỠđã gặp phải đối thá»§ lợi hại đến mức nà o." Thấy tiểu cô nương kia nhìn qua bên nà y, Hồ Tiểu Thiên cuống quÃt ngáºm miệng lại.
Má»™ Dung Phi Yên thấp giá»ng nói: "Ngươi định là m gì?"
Hồ Tiểu Thiên đợi khi tiểu cô nương kia nhìn vá» nÆ¡i khác, má»›i nói tiếp: "Chỉ còn cách đưa nó tá»›i Tiếp Châu thôi, hy vá»ng trên đưá»ng bình an vô sá»±."
Mộ Dung Phi Yên cắn cắn môi anh đà o nói: "Ngươi yên tâm đi, nếu nó dám hại ngươi, ta tuyệt đối sẽ không tha cho nà ng."
Hồ Tiểu Thiên bá»—ng nhiên nở nụ cưá»i, nụ cưá»i cá»§a tên nà y dưới ánh mặt trá»i trở nên cá»±c kỳ cuốn hút. Äối mặt vá»›i khuôn mặt nà y cá»§a Hồ Tiểu Thiên, Má»™ Dung Phi Yên cảm thấy có chút không ý tứ, mắng: "Lúc nà y ngươi còn cưá»i được?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Cưá»i cÅ©ng là má»™t Ä‘á»i, khóc cÅ©ng là má»™t Ä‘á»i, cho nên ta quyết định dùng mặt cưá»i đối mặt vá»›i nhân sinh!"
Chỉ má»™t câu đơn giản như váºy lại là m ná»™i tâm Má»™ Dung Phi Yên khẽ động, thân trúng kỳ độc rõ rà ng coÌ€n có thể lạc quan như váºy, tâm lý cá»§a hắn còn có thể mạnh mẽ đến mức nà o, Hồ Tiểu Thiên rốt cục là ngưá»i như thế nà o?
Gió giáºt trước lúc bão vá»! Trong phút chốc, mây mù trong sÆ¡n cốc đã bị gió núi thổi tan, dãy núi liên miên bất táºn rốt cục cÅ©ng lá»™ ra hình dáng vốn có cá»§a nó, sắc trá»i cà ng trở nên ảm đạm, vô số những đám mây mà u xám tro Ä‘ang kéo lại trên đỉnh đầu bá»n há», ép tá»›i ná»—i lòng má»—i ngưá»i trở nên nặng trịch.
Má»™t cây cầu treo Ä‘ung đưa giữa hai ngá»n núi! Äây là con đưá»ng duy nhất Ä‘i qua Bồng Âm SÆ¡n. Cây cầu treo lắc lư trong hư không, những sợi xÃch sắt đầy gỉ sét va và o nhau tạo ra âm thanh cá»±c kỳ chói tai, những âm thanh bén nhá»n nà y truyá»n tá»›i bên tai má»i ngưá»i là m cho trong lòng bá»n há» cảm thấy lạnh lẽo.
Lúc nà y, má»i ngưá»i dừng lại phÃa Äông cầu treo, khuôn mặt Má»™ Dung Phi Yên đã trở nên trắng bệch như tá» giấy, đừng nói là đi qua, chỉ cần nhìn khung cảnh trước mắt đã là m cho nà ng cảm thấy hoa mắt chóng mặt. Bên dưới cầu treo chÃnh là vá»±c sâu vạn trượng, chỉ cần sÆ¡ ý té xuống nhất định sẽ thịt nát xương tan.
Sắc mặt mấy tên gia Ä‘inh cÅ©ng trở nên cá»±c kỳ khó coi, sá»›m biết con đưá»ng nà y nguy hiểm như váºy, không bằng lúc trước bá»n há» Ä‘i vòng qua Bồng Âm SÆ¡n, mặc dù thêm mấy ngà y lá»™ trình nhưng cÅ©ng tốt hÆ¡n Ä‘i qua nÆ¡i nà y. Những con ngá»±a kia cho dù đã vượt qua những con đưá»ng núi trà n đầy nguy hiểm thì cÅ©ng không dám Ä‘i tiếp tá»›i cầu treo phÃa trước. Có mấy con ngá»±a đã phát ra tiếng Hi..i...iiii vô cùng hoảng sợ. Hồ Pháºt thò tay vuốt ve bá»m ngá»±a, dùng động tác nà y trấn an tinh thần chúng nó. Äợi sau khi lÅ© ngá»±a bình tÄ©nh trở lại, Hồ Pháºt Ä‘i tá»›i bên ngưá»i Hồ Tiểu Thiên, thấp giá»ng nói: "Thiếu gia, những con ngá»±a nà y không thể Ä‘i qua được!"
08.06.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹.
Chương 33
Cầu treo. (Thượng)
Ngưá»i dịch: luv +tandangminh
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Hồ Tiểu Thiên khẽ gáºt đầu, ngay cả ngưá»i Ä‘i lên thì cầu treo nà y cÅ©ng đã lảo đảo rồi, chứ cần gì phải nói đến ngá»±a. HÆ¡n nữa cầu treo nà y là do những tấm ván gá»— được nối tiếp vá»›i nhau tạo thà nh, khoảng cách giữa má»—i tấm ván gá»— còn đến hÆ¡n ba mươi phân, nếu như cứ cứng rắn dắt ngá»±a qua cầu, thì tám chÃn phần mưá»i lÅ© ngá»±a sẽ bị chấn kinh. Nếu móng ngá»±a mà lá»t và o khe hở, thì háºu quả sẽ khó mà tưởng tượng nổi. Lá»±a chá»n đúng nhất bây giá» chÃnh là bá» lại lÅ© ngá»±a, thế nhưng đây chÃnh là đang ở rừng hoang núi thẳm nha, bá» ngá»±a lại đây cÅ©ng chẳng khác gì là m mồi cho lÅ© hổ lang sà i báo. Mặc dù lÅ© ngá»±a chỉ là súc váºt, nhưng cÅ©ng đã cưỡi chúng Ä‘i má»™t chặng đưá»ng dà i tá»›i đây, nói gì thì nói vẫn có chút tình cảm. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên quyết định tháºt nhanh rồi nói: "Hồ Pháºt, Lý Cẩm Hạo, hai ngưá»i các ngươi mang theo lÅ© ngá»±a trở vá» Ä‘i!" à định ban đầu cá»§a hắn là để cho bá»n há» há»™ tống hắn đến huyện Thanh Vân rồi để cho bá»n hắn quay vá» kinh thà nh. Bây giá» cÅ©ng đã tiến và o trong cảnh ná»™i Tây Xuyên, nên cÅ©ng coi như đã hoà n thà nh hÆ¡n phân ná»a sứ mạng. Mà lý do chá»n hai ngưá»i bá»n há» trở vá» là vì, Hồ Pháºt là ngưá»i lá»›n tuổi nhất, mà trong nhà Lý Cẩm Hạo thì còn có con nhá» Ä‘ang quấn tã, trong số mấy ngưá»i, y là ngưá»i có nhiá»u lo lắng nhất. Có thể nói Hồ Tiểu Thiên là m việc cÅ©ng cân nhắc vô cùng chu đáo đấy.
Hồ Pháºt nói: "Thiếu gia, Lão gia đã giao cho chúng ta há»™ thống ngà i đến táºn Thanh Vân mà !" Ngoà i mồm thì nói như thế nhưng trong lòng y lại cá»±c kỳ vui mừng vì quyết định nà y cá»§a Hồ Tiểu Thiên.
Hồ Tiểu Thiên vẫy vẫy tay áo nói: "Không cần! Có bá»™ đầu Má»™ Dung Ä‘i cùng, cho dù gặp phải tình huống nà o cÅ©ng có thể ứng phó, các ngươi Ä‘i theo cÅ©ng chẳng giúp được gì." Lá»i hắn nói xác thá»±c cÅ©ng đúng vá»›i thá»±c tế.
Trong ná»™i tâm Lương Äại Tráng cùng Thiệu Nhất Giác vô cùng hâm má»™, vì sao không cho bá»n há» cùng quay vá»? Bá»n há» tháºt sá»± không muốn qua cái cầu treo dây cáp Ä‘ung đưa kiểu nà y má»™t chút nà o. Hồ Tiểu Thiên để hai tên nà y tiếp tục Ä‘i cùng, cÅ©ng không phải do nhìn trúng năng lá»±c cá»§a bá»n chúng, chẳng qua là vì, hà nh lý mang theo không Ãt, nếu để cho mấy tên gia Ä‘inh nà y kéo nhau vá» hết, chÃnh mình chẳng phải là tá»± Ä‘i chịu khổ sao? Lương Äại Tráng và Thiệu Nhất Giác Ä‘á»u là thân hình vạm vỡ, nói vá» sức lá»±c thì vẫn có, nên Ä‘oạn đưá»ng phÃa sau vẫn phải cần đến hai tên nà y là m cu li nha.
Mấy ngưá»i tiến đến nhấc hà nh lý từ trên lưng ngá»±a xuống, cố gắng bá» bá»›t những thứ không cần thiết, váºy mà vẫn còn chất đầy hai cái bao lá»›n. Hai cái bao lá»›n nà y tá»± nhiên là quy lên hai ngưá»i Lương Äại Tráng và Thiệu Nhất Giác rồi. Äồ đạc cá»§a Má»™ Dung Phi Yên không nhiá»u, nên cô cÅ©ng lưá»i giao cho ngưá»i khác, chẳng qua là thá»i gian con ngá»±a Ä‘en kia Ä‘i theo cô chà Ãt cÅ©ng có hai năm trá»i, tình cảm giữa hai bên đã trở nên rất sâu Ä‘áºm, cho nên khi phải từ biệt nó, cô tất nhiên cảm thấy có phần sầu não. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Còn cô bé kia thì cầm trong tay má»™t cái bá»c nhá» mà u lam, có in hoa, nó Ä‘ang lẳng lặng đứng bên cạnh cầu treo, nhìn qua ngá»n núi đối diện, tá»±a hồ những chuyện ở đằng sau chẳng có liên quan gì đến nó cả.
Sau khi Hồ Pháºt cùng Lý Cẩm Hạo xá» lý tốt đống đồ đạc thì Hồ Tiểu Thiên lệnh cho bá»n há» láºp tức quay vá». Sắc trá»i cà ng ngà y cà ng âm u, chỉ sợ trá»i lại sắp mưa. ÄÆ°á»ng núi khó Ä‘i, bá»n há» lại dắt theo nhiá»u ngá»±a như váºy, gian khổ trên đưá»ng vá» cÅ©ng chẳng kém nhóm hắn là bao.
Äợi sau khi bá»n há» rá»i Ä‘i, Hồ Tiểu Thiên má»›i nói: "MÅ©i tên đã bắn ra sẽ không bao giá» quay đầu lại, nếu đã muốn là m quan, thì nhất định phải qua cây cầu treo nà y. Ai muốn sang trước đây?"
Thiệu Nhất Giác nói: "Tôi sẽ Ä‘i trước!" Thá»i khắc mấu chốt hắn vẫn còn biểu hiện ra chút dÅ©ng khÃ.
Lưng Ä‘eo hà nh lý, Thiệu Nhất Giác cẩn tháºn từng bước Ä‘i lên cầu treo. Gẫm trên ván gá»—, phát ra âm thanh "kẽo kẹt, kẽo kẹt". Lúc ban đầu còn khá tốt, đến lúc Ä‘i ra xa má»™t chút, biên độ lay động cá»§a cầu treo cà ng lúc cà ng lá»›n. Má»™ Dung Phi Yên nhìn thấy tình huống như váºy, sợ tá»›i mức nhắm chặt đôi mắt. Hồ Tiểu Thiên má»™t má»±c chú ý biểu hiện cá»§a cô, mỉm cưá»i nói: "Không có chuyện gì đâu, ta vá»›i cô cùng sang!"
Má»™ Dung Phi Yên nói: "Ta có lẽ sẽ quay trở vá», cầu treo kia ta tháºt sá»± không thể qua được!"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Cô mà quay trở vỠthì ai sẽ bảo vệ an toà n cho ta?"
Mộ Dung Phi Yên mở ra đôi mắt đẹp, khuôn mặt ngơ ngác kiểu không hiểu gì mà nói: "Sống chết của ngươi có quan hệ gì với ta?"
Thá»i Ä‘iểm Thiệu Nhất Giác sắp qua đến bên kia thì Lương Äại Tráng cÅ©ng bắt đầu bước lên cầu treo. Cái thằng nà y thân thể béo tốt, trên lưng lại cõng theo má»™t bao quần áo, má»™t ngưá»i nhưng trá»ng lượng cÅ©ng như hai ngưá»i. Y vừa bước lên, cầu treo đã bắt đầu lảo đảo. Äoạn đưá»ng y Ä‘i qua, quả tháºt có chút cháºt váºt, thưá»ng thưá»ng cứ bước được và i bước, y lại phải dừng lại, đợi đến khi cầu treo bá»›t lắc lư, má»›i dám tiếp tục bước tiếp. Tá»›i khi sang đến bên kia, tÃnh thá»i gian thì trá»n vẹn gấp đôi cá»§a Thiệu Nhất Giác.
Äúng lúc nà y bầu trá»i âm u bị tia chợp xẹt ngang qua, rạch lên má»™t vệt dà i vặn vẹo. Theo tiếng sấm vang, từng giá»t mưa to như hạt Ä‘áºu nà nh cÅ©ng bắt đầu đổ xuống. Hồ Tiểu Thiên lá»›n tiếng hét: "Äi mau! Không thể cháºm trá»… nữa, cà ng cháºm trá»… mưa sẽ cà ng lá»›n hÆ¡n!"
Cô bé kia đã bắt đầu Ä‘i lên cầu treo. Tuổi nó tuy nhá», nhưng sá»± can đảm thì hÆ¡n ngưá»i, bước trên cầu rất nhẹ nhà ng, má»›i thoáng chốc đã ra đến giữa cầu.
Hồ Tiểu Thiên nhìn thấy Má»™ Dung Phi Yên vẫn đứng đó ngÆ¡ ngác, bất đắc dÄ© hắn phải Ä‘i qua, thấp gá»ng nói: "Phi Yên, chúng ta cùng sang, để ta đỡ cô."
Mộ Dung Phi Yên dùng sức cắn chặt bỠmôi, mạnh mẽ rũ bỠtâm tình thiếu nữ: "Ngươi đi ở đằng trước!"
Hồ Tiểu Thiên quả tháºt có chút dở khóc dở cưá»i, không thể tưởng tượng nổi, má»™t ngưá»i so ra còn cưá»ng hãn hÆ¡n cả nam nhân như Má»™ Dung Phi Yên nà y, rõ rà ng lại sợ độ cao đến mức ấy. Hắn bước lên cầu treo, Mô Dung Phi Yên run lẩy bẩy rón rén theo qua. Cô bám chặt lấy bước chân cá»§a Hồ Tiểu Thiên mà đi, hắn Ä‘i má»™t bước thì cô bước theo má»™t bước. Má»›i Ä‘i được khoảng hai trượng thì mưa bắt đầu to hÆ¡n, gió cÅ©ng lá»›n hÆ¡n rất nhiá»u. Cầu treo lắc lư dữ dá»™i, Má»™ Dung Phi Yên gắt gao bám chặt lấy xÃch sắt hai bên, cảm tưởng như hai chân Ä‘á»u nhÅ©n ra, đến bước Ä‘i cÅ©ng không thể bước nổi.
Hồ Tiểu Thiên đưa mắt nhìn lại, thấy được con bé kia đã qua được ba phần tư cầu treo. Lại nhìn vá» phÃa Má»™ Dung Phi Yên, má»™t tia sét xẹt qua phÃa chân trá»i chiếu rá»i lên khôn mặt đã tái nhợt cá»§a cô, trong đôi mắt đẹp trà n đầy sợ hãi cùng bất lá»±c. Hai tay bám chặt xÃch sắt, thân thể má»m mại run lên từng đợt.
Hồ Tiểu Thiên biết rằng bệnh tâm lý nà y của Mộ Dung Phi Yên không thể vượt qua trong chốc lát được, nên hắn lắc đầu, vươn tay ra cầm chặt lấy tay Mộ Dung Phi Yên và nói: "Cứ từ từ thôi, từng bước một đi tới, nhớ phải hết sức chú ý và o ván gỗ bên dưới, không được giẫm hụt."
Má»™ Dung Phi Yên nhìn qua ánh mắt kiên nghị cá»§a Hồ Tiểu Thiên, lại nhìn má»™t chút xuống dưới chân, rốt cuá»™c cÅ©ng lấy hết dÅ©ng khÃ, tiến vá» phÃa trước má»™t bước.
Hồ Tiểu Thiên cưá»i nói: "Không có việc gì, cô nhìn xem, hoà n toà n không có việc gì!" Hắn cầm má»™t tay cá»§a Má»™ Dung Phi Yên đặt lên vai cá»§a mình, rồi dẫn theo cô cháºm rãi Ä‘i vá» phÃa trước. Mưa cà ng lúc cà ng lá»›n, quất và o mặt há» khiến mở mắt cÅ©ng khó khăn. Hồ Tiểu Thiên nhìn thấy lá» má» phÃa trước là thân ảnh nhá» gầy cá»§a cô bé kia, thân ảnh mÆ¡ hồ vẫn Ä‘ang cố gắng tiến lên từng chút trong mưa.
Äá»™t nhiên, biên độ lắc lư cá»§a cầu treo lá»›n hÆ¡n rất nhiá»u trong khi gió không mạnh hÆ¡n lúc nãy bao nhiêu. Hồ Tiểu Thiên có chút kinh ngạc quay đầu nhìn lại, hắn liá»n thấy má»™t thân ảnh mà u xám hiện ra phÃa sau bá»n há», bởi vì trá»i mưa quá lá»›n nên hắn cÅ©ng không nhìn rõ mặt mÅ©i cá»§a đối phương. Hồ Tiểu Thiên cứ tưởng rằng hai ngưá»i Hồ Pháºt cùng Lý Cẩm Hạo Ä‘i mà quay lại, nên hắn lá»›n tiếng nói: "Hồ Pháºt, là các ngươi sao?"
Thân ảnh kia đón lấy mưa gió Ä‘i lên cầu treo, má»™t tia chá»›p rá»±c rỡ sáng lòa phÃa chân trá»i, chiếu lên thân ảnh mà u xám phÃa sau. Ãnh sáng phản chiếu chói lên từ lưỡi Ä‘ao lạnh buốt trong tay phải y. Ãnh chá»›p cùng ánh Ä‘ao phản chiếu Ä‘an xen và o nhau, rá»i thẳng và o mắt Hồ Tiểu Thiên, hắn vô thức mà nhắm lại hai mắt, sau đó lại nhanh chóng mở mắt ra. Ná»—i hoảng sợ trong ná»™i tâm trà n ra khắp thân thể: "Cẩn tháºn!"
Mô Dung Phi Yên cÅ©ng ý thức được nguy hiểm tiếp cáºn, cô trợn tròn đôi mắt đẹp, bá»—ng nhiên quay ngưá»i lại.
Thân ảnh mà u xám kia đã chạy lên cầu treo, chân phải y đạp lên ván gá»—, lợi dụng phản lá»±c từ tấm ván, thân thể y nhảy vá»t lên, trong chá»›p mắt đã vượt qua khoảng cách hai mươi mét, trưá»ng Ä‘ao trong tay chặt qua mưa lá»›n, nhắm thẳng và o đỉnh đầu Má»™ Dung Phi Yên mà chém xuống.
Má»™ Dung Phi Yên quát lên: "Äi mau!" Trong nháy mắt nà y cô đã quên mất sợ hãi, thá»i Ä‘iểm nguy cÆ¡ cáºn ká» sẽ khiến cho tinh lá»±c con ngưá»i táºp trung hết và o chuyện trước mắt. Bá»i vì địch nhân đột nhiên xuất hiện, đột ngá»™t công kÃch nên Má»™ Dung Phi Yên đã hoà n toà n quên mất chuyện mình sợ độ cao, thân thể má»m mại cá»§a cô xoay tròn trên tấm ván rá»™ng khoảng ba mươi phân, tay phải rút ra trưá»ng kiếm bên hông, chặn ngang tại phÃa trên đỉnh đầu, ngăn trở má»™t Ä‘ao cá»§a ngưá»i áo xám kia. “Kenggggg...!†Äao kiếm chạm nhau, ma sát bắn ra ngà n vạn tia lá»a, hai cá»— lá»±c lượng đâm sầm và o nhau tại Ä‘iểm tiếp xúc giữa Ä‘ao và kiếm, dòng khà lưu cưá»ng đại lấy thân thể hai ngưá»i là m trung tâm, trà n ra xung quanh như những là n sóng, quấn theo những hạt mưa bắn vung khắp nÆ¡i. Mái tóc tán loạn cá»§a Má»™ Dung Phi Yên bị luồng kình phong thổi tung ra phÃa sau, tấm ván gá»— dưới chân không chịu nổi lá»±c va chạm cưá»ng đại liá»n gãy rá»i. May mà cô kịp thá»i lùi vá» sau má»™t bước, đứng trên tấm ván gá»— phÃa sau, má»™t tay cầm chặt xÃch sắt, thân thể má»m mại theo cầu treo mà liên tục lay động.
Ngưá»i áo xám má»™t kÃch không trúng, cÆ¡ thể liá»n cuốn má»™t cái vá» phÃa sau, vững và ng rÆ¡i trên má»™t tấm ván gá»—. Trưá»ng bà o mà u xám bị kình phong thổi tung bay vá» phÃa sau, dán chặt lên ngưá»i y. Thân thể cá»§a y thon gầy, khô héo, đến cả bá»™ mặt cÅ©ng là da bá»c xương, nhìn thoáng qua trông giống như là má»™t bá»™ xương khô hình ngưá»i váºy.
Cầu treo lắc lư mạnh nhất vẫn là đoạn giữa, Hồ Tiểu Thiên sợ tá»›i mức tóm vá»™i lấy xÃch sắt hai bên. Còn cô bé kia cÅ©ng đã sắp tá»›i được bỠđối diện, nhưng đột nhiên có má»™t bóng Ä‘en áºp tá»›i trước mặt nó, lại còn là má»™t con chim ưng, Ä‘ang vá»— đôi cánh Ä‘en như má»±c, móng vuốt và ng kim sắc bén chụp thẳng và o mặt con bé kia.
11.06.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹.
Chương 33
Cầu treo. (Hạ)
Ngưá»i dịch: luv +tandangminh
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Phản ứng cá»§a cô cÅ©ng cá»±c kỳ nhanh chóng, vá»™i giÆ¡ há»™p Ä‘en lên nhắm đúng chim ưng kia rồi ấn cÆ¡ quan, sau trà ng tiếng rÃt xé gió là hÆ¡n trăm cây cương châm phóng ra, đáng tiếc trúng thì nhiá»u nhưng không chà mạng, con chim ưng chỉ kêu nhẹ rồi liá»u mạng hướng thẳng đến chá»— tiểu cô nương, cô bé tiếp tục ấn cÆ¡ quan, lại là má»™t loạt cương châm nữa phóng ra. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chim ưng nghiêng ngưá»i định tránh khá»i xạ kÃch cá»§a Bạo VÅ© Lê Hoa Châm, nhưng ám khà nà y chế tạo tinh xảo, đâu có dá»… tránh né như thế, vô số cương châm tiếp tục găm và o mình chim ưng, nó kêu lá»›n rồi rÆ¡i thẳng xuống.
Cô bé gấp rút bước nhanh vá» trước, nhưng lại là má»™t bóng Ä‘en từ trong mà n mưa bụi phóng tá»›i sau lưng cô. Äợi cô bé kịp ý thức, cái đầu chim ưng to chảng đã cách cô không tá»›i ba thước, cô bé vá»™i quay ngưá»i bắn nốt đợt kim châm cuối cùng, nhưng vẫn như cÅ©, con chim ưng không há» ngừng lại, cặp ưng trảo lợi hại chụp trúng vai cá»§a cô bé, xé rách má»™t mảng lá»›n xiêm y, cắt và o da thịt má»m mại lưu lại năm vệt máu đáng sợ.
Chim ưng cố gắng bay ngược lên cao, vá»— cánh bay vòng quanh lấy đà định tiếp tục lao xuống cô bé, mục tiêu lần nà y cá»§a nó chÃnh là cặp mắt. Äôi mắt đẹp cá»§a cô bé chợt toát ra vẻ sợ hãi cùng bất lá»±c, Bạo VÅ© Lê Hoa Châm trong tay đã bắn hết nhưng vô phương ngăn cản con chim hung ác nà y, phải là m thế nà o đây?
Mắt thấy con chim ưng sắp nhà o tá»›i nÆ¡i, thì đột nhiên cÆ¡ thể nó khá»±ng lại giữa không trung, thì ra Hồ Tiểu Thiên không biết từ lúc nà o xuất hiện kịp thá»i, dùng chá»§y thá»§ đâm và o phần lưng con chim ưng, lông vÅ© bay tán loạn, hai cánh vá»— phà nh phạch hất đầy nước mưa và o hai ngưá»i há», Hồ Tiểu Thiên nhấc tay quẳng xác con chim hung ác kia xuống vá»±c sâu vạn trượng.
Còn tên áo xám, hắn bá»—ng bước ra gần cầu treo, trưá»ng Ä‘ao trong tay múa thà nh má»™t đưá»ng sáng hình vòng cung, keng! dây treo bên phải bị cắt đứt Ä‘oạn, cầu treo nghiêng nhẹ sang má»™t bên.
Má»™ Dung Phi Yên nắm chặt xÃch sắt cá»§a cây cầu Ä‘ang nghiêng ngả, nà ng cắn môi anh đà o, nghe tiếng kêu la hoảng sợ phÃa sau, lại nhìn tên áo xám kia giÆ¡ trưá»ng Ä‘ao lên nhắm má»™t sợi dây xÃch khác mà chém, cầu treo có bốn sợi dây xÃch căng bốn góc, nếu bị chặt hết thì ba ngưá»i bá»n há» trên cầu chết là cái chắc.
Má»™ Dung Phi Yên nhìn qua tên áo xám, khoảng cách giữa há» chỉ trên dưới sáu trượng, bình thưá»ng nà ng dư sức vượt qua, nhưng hiện tại...
Nà ng không dám nhìn xuống dưới, không dám nghÄ© đến nó, hiện tại cÅ©ng không có thá»i giỠđể nghÄ©, không hà nh động nhanh thì chỉ có nước chết. Trà ng nguy cÆ¡ nà y quá rõ rà ng, kÃch thÃch mạnh và o suy nghÄ© cá»§a cô, sinh tá» trước mắt không chỉ có bản thân mình mà còn đồng bạn cá»§a mình, chẳng còn là vấn đỠvỠđộ cao nữa. Chết thì chết, Má»™ Dung Phi Yên nghÄ© tá»›i đây, trong lòng chợt nhói lên, quát to má»™t tiếng, Ä‘iểm chân tháºt mạnh má»m mại tung ngưá»i lên không, như mÅ©i tên rá»i cung bay thẳng tá»›i chá»— tên áo xám kia. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai mắt gã lá»™ ra vẻ kinh ngạc, hẳn không nghÄ© đến Má»™ Dung Phi Yên vẫn còn sức chiến đấu cưá»ng hãn như thế, gã đà nh dừng Ä‘ao Ä‘ang chặt dây lại, huy động trưá»ng Ä‘ao chiến đấu vá»›i Má»™ Dung Phi Yên má»™t lần nữa.
Äứng dá»±a và o xÃch sắt Ä‘ang chòng chà nh lắc lư, Hồ Tiểu Thiên tay nắm chặt dây xÃch, miệng hô to:
- "Äi mau!"
Cô bé vừa rồi bị con chim ưng hù má»™t tráºn hoảng hồn, nghe được tiếng la cá»§a Hồ Tiểu Thiên thì như ngưá»i tỉnh má»™ng, tranh thá»§ nắm lấy dây xÃch lung la lung lay chạy vá» phÃa bên kia.
VÃu! Chợt má»™t mÅ©i tên lông vÅ© phá không bay tá»›i trước ngá»±c cô bé, cô bé nhanh chóng ngả ngưá»i ra sau, mÅ©i tên bay sượt qua đầu cô, nhưng tên đầu vừa qua, tên thứ hai đã tá»›i, cô bé thấy thế hoảng sợ lui lại phÃa sau, vô tình bước và o khe hở giữa mấy tấm ván, cả ngưá»i nhá» bé sắp sá»a rÆ¡i xuống dưới, Hồ Tiểu Thiên mắt thấy tình hình không ổn liá»n nhà o ngưá»i vá» trước chụp lấy cánh tay cô. Hồ Tiểu Thiên quên mình liá»u giúp không phải vì lòng tốt, cÅ©ng không muốn là m anh hùng cứu mỹ nhân, hắn tháºm chà háºn con bé nà y táºn xương, chỉ là tÃnh mạng hắn hiện bị cô ta nắm trong tay. Con nhá» nà y mà bá» mạng thì hắn cÅ©ng tiêu tùng. Cứu cái mạng nhá» nà y cÅ©ng chÃnh là tá»± cứu lấy bản thân hắn.
Vừa vặn lúc Hồ Tiểu Thiên nắm được tay cô bé, mÅ©i tên lông vÅ© cắm xuống ván gá»— ngay bên cạnh hắn "đốp" má»™t tiếng, găm tháºt sâu và o trong ván, lông vÅ© trên Ä‘uôi tên lất phất không ngừng.
Lương Äại Tráng cùng Thiệu Nhất Giác cả hai bị má»™t tráºn lá»™n xá»™n dá»a cho mất máºt, Thiệu Nhất Giác là kẻ đầu tiên tỉnh táo lại, hắn nháºn ra mấy mÅ©i tên lông vÅ© được bắn từ bên phải mé núi, hắn láºp tức hô lá»›n: Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- "Äại Tráng, ngươi ở lại tiếp ứng!" - Việc cấp bách trước mắt chÃnh là hạ tên tiá»…n thá»§ Ä‘ang mai phục trong rừng.
Tại phÃa đầu và o cầu treo, thân thá»§ Má»™ Dung Phi Yên cùng gã áo xám linh hoạt chuyển động, lấy nhanh đánh nhanh, Ä‘ao qua kiếm lại thoáng cái đã hÆ¡n mưá»i chiêu. Má»™ Dung Phi Yên kiếm thế lăng lệ bức lui gã áo xám vá» phÃa sau, gã áo xám sau khi liên tiếp đỡ hai sát chiêu cá»§a Má»™ Dung Phi Yên, hắn kêu má»™t tiếng bá»±c bá»™i, tay phải múa lên kéo theo ánh Ä‘ao lạnh lẽo tạt tá»›i trước cổ Má»™ Dung Phi Yên.
Má»™ Dung Phi Yên quan sát vị trà cùng góc độ cá»§a ánh Ä‘ao, Ä‘oán được đối phương xuất Ä‘ao cá»±c lẹ, nà ng liá»n váºn ná»™i lá»±c, bước dà i qua bên phải hai bước rồi chém ngang má»™t kiếm, hai bước tuy không xa nhưng vừa vặn tránh được đòn công kÃch cá»§a đối thá»§, trưá»ng Ä‘ao vụt qua sát ngưá»i Má»™ Dung Phi Yên thì bị kiếm cá»§a nà ng đánh tạt Ä‘i, nghiêng qua má»™t bên. Gã áo xám nắm chặt tay, trưá»ng Ä‘ao láºp tức biến thà nh Ä‘ao ảnh đầy trá»i.
Trước mặt Má»™ Dung Phi Yên Ä‘á»u là đao ảnh, từng luồng Ä‘ao khà bá đạo kÃch động không trung, mang theo từng đợt gió mạnh, thổi vù vù vạt áo Má»™ Dung Phi yên ra phÃa sau. Bá»™ pháp gã áo xám như mãnh thú, chân phải bước dà i ra trước mượn lá»±c vá»t tá»›i, Ä‘ao ảnh đầy trá»i đột ngá»™t táºp trung lại thà nh má»™t, kéo lên cao rồi chém xuống, Ä‘ao chưa đến, kình lá»±c lạnh buốt đã phá không kéo đến.
Má»™ Dung Phi Yên kinh ngạc, nà ng không nghÄ© má»™t gã thon gầy như hắn lại có thể phát ra sức lá»±c mạnh mẽ đến váºy, Ä‘ao pháp cùng ná»™i lá»±c gã nà y hoà n toà n có thể xếp và o loại cao thá»§ số má»™t.
Mộ Dung Phi Yên không thể lùi lại, mặc dù nà ng không nhìn, nhưng từ những tiếng kinh hô đằng sau cũng đủ để nà ng tưởng tượng tình huống nơi ấy hung hiểm như thế nà o.
Lưỡng cưá»ng tương ngá»™, duy dÅ©ng giả thắng!
Keng! Kiếm trong tay nhanh chóng đâm thẳng tới lưỡi đao của đối phương.
Ãnh mắt hai ngưá»i xuyên thấu qua tầng tầng mà n mưa, đụng nhau giữa không trung, đồng tá» gã áo xám hÆ¡i co rút má»™t chút, hắn không nghÄ© tá»›i nữ nhân trẻ tuổi kia có thể quáºt cưá»ng và trầm ổn như thế.
MÅ©i kiếm cùng mÅ©i Ä‘ao đụng và o nhau phát ra âm thanh nặng ná», cùng lúc đó, ná»n trá»i chói lên má»™t tia chá»›p tê thiên địa liệt, rạch thẳng xuống vá»±c sâu không đáy bên dưới, đánh và o má»™t gốc tùng già bên vách đá, cây tùng tét là m đôi ngá»t xá»›t rồi cháy rá»±c, theo sau là tiếng sấm rá»n vang. Má»™ Dung Phi Yên chợt vặn cổ tay, thân kiếm đột nhiên tách rá»i khá»i chuôi, như mÅ©i tên rá»i cung nương theo thân Ä‘ao bay thẳng tá»›i ngá»±c gã áo xám.
Quá bất ngá» bởi sát chước nà y cá»§a Má»™ Dung Phi Yên, huống hồ khoảng cách quá gần, gã hoà n toà n không kịp chống đỡ, thân kiếm bay tá»›i cắm ngáºp và o giữa ngá»±c gã, trưá»ng Ä‘ao trên tay gã rÆ¡i xuống đất. Má»™ Dung Phi Yên bước tá»›i, chuôi kiếm cùng thân kiếm má»™t lần nữa hợp lại là m má»™t, cổ tay nà ng khẽ động đâm thẳng vá» trước, mÅ©i kiếm sáng như tuyết đâm xuyên từ trước ra sau cÆ¡ thể gã áo xám, nà ng rút kiếm ra, rồi tung má»™t cước đá bay thi thể gã lăn xuống vách núi.
Vụ cháy từ tia sét hồi nãy giỠđã lan rá»™ng, hÆ¡i nóng hừng há»±c, khói đặc cuồn cuá»™n Ä‘ang lan tá»›i đầu ra cá»§a cây cầu. CÅ©ng chÃnh bởi vì khói đặc cùng hÆ¡i nóng từ vụ cháy mà tên tiá»…n thá»§ núp trong rừng tạm thá»i không thể nhắm trúng mục tiêu. Hồ Tiểu Thiên thừa dịp chụp lấy cổ tay cô bé, má»™t lần nữa kéo cô xuống cầu.
Hồ Tiểu Thiên chỉ chỉ hướng ra đang bị khói che phủ, hét lớn:
- "Chạy qua mau!"
Tiểu nha đầu kia như vẫn chưa hoà n hồn, cÅ©ng không nghe tiếng Hồ Tiểu Thiên nói gì, hắn cả giáºn, la lên:
- "Äồ đần, chạy lẹ lên!"
15.06.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹.
Chương 34
Trăng lạnh giữa rừng.
Ngưá»i dịch: luv +tandangminh
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Tiểu nha đầu kia bấy giá» má»›i khôi phục tinh thần, không nói lá»i nà o cầm lấy xÃch sắt cẩn tháºn bước Ä‘i. Hồ Tiểu Thiên thở hồng há»™c quay ngưá»i lại, nhìn thấy Má»™ Dung Phi Yên Ä‘ang gian nan Ä‘i dá»c theo cầu treo nghiêng ngả, cây cầu căng dây bốn góc bị chém đứt má»™t góc, tháºt sá»± ảnh hưởng rất lá»›n, nhưng nà ng rõ rà ng đã khắc phục được chứng sợ độ cao sau mà n chém giết sinh tá» vừa nãy, xem ra, ngưá»i ta lúc cáºn ká» sống chết má»›i có thể đột phá bản thân.
Hồ Tiểu Thiên đưa tay ra, Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng duá»—i bà n tay má»m mại vá» trước, mưá»i đầu ngón tay rốt cục chạm và o nhau.
XIÌU...UU! Má»™t mÅ©i há»a tiá»…n xuyên qua mà n mưa bụi bắn vá» phÃa cầu treo,"đốp" má»™t tiếng dÃnh và o ván gá»—, Hồ Tiểu Thiên hÃt má»™t hÆ¡i khà lạnh, đối phương quả tháºt muốn Ä‘uổi táºn giết tuyệt đây.
Mộ Dung Phi Yên hoảng sợ nói:
- "Äi mau!"
Hai ngưá»i má»™t trước má»™t sau chạy vá» phÃa đầu cầu, há»a tiá»…n vừa bắn ra cÅ©ng đã bị nước mưa dá»™i tắt. Lúc nà y, phÃa đầu cầu đã bị khói đặc phong bế hoà n toà n, Hồ Tiểu Thiên cùng Má»™ Dung Phi Yên bám và o xÃch sắt, nÃn thở lò dò bước tá»›i, dù là như thế cÅ©ng bị hun cho nước mắt nước mÅ©i tèm nhem.
Cháºt váºt mãi cuối cùng cÅ©ng qua được Ä‘oạn cầu còn lại, há»a diá»…m bên dưới đã bén lên đến cây cầu, mưa cà ng lúc cà ng nhá» không cách nà o dáºp tắt được đám lá»a, khói Ä‘en nhanh chóng tá»±u lại cá»±c nhiá»u xung quanh há». Má»™ Dung Phi Yên sau khi xuống cầu, múa kiếm chặt đứt bốn dây căng, cây cầu bén lá»a theo đà rÆ¡i xuống Ä‘áºp và o vách núi dá»±ng đứng bên kia, vỡ tan từng mảnh, Má»™ Dung Phi Yên bất đắc dÄ© là m thế cÅ©ng để đảm bảo truy binh phÃa sau không thể Ä‘uổi theo.
Hồ Tiểu Thiên dùng vải ướt che kÃn miệng mÅ©i, thấy hai ngưá»i Lương Äại Tráng cùng tiểu cô nương Ä‘á»u nấp chỠở phÃa sau đại thụ, Thiệu Nhất Giác thì không thấy đâu, há»i qua má»›i biết hắn đã và o rừng cây truy tung tên tiá»…n thá»§.
Äúng lúc Ä‘ang lo lắng thì Thiệu Nhất Giác từ má»™t góc rừng Ä‘i ra, Ä‘i được mấy bước hắn đã lảo đảo ngã sấp xuống, trên lưng cắm lắc lư hai mÅ©i tên lông vÅ©.
Hồ Tiểu Thiên cuống quÃt kéo hắn lại dá»±a hắn và o gốc cây, sá» lên động mạch cổ thì phát hiện Thiệu Nhất Giác đã tuyệt khà bá» mạng. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- "Äịch nhân ở trong tối, chúng ta thì ngoà i sáng, xâm nháºp rừng ráºp đúng là không khôn ngoan." - Má»™ Dung Phi Yên sau khi dò xét hÆ¡i thở Thiệu Nhất Giác thì lắc đầu ảo não nói.
Thiệu Nhất Giác tuy là hảo thá»§ trong phá»§ Thượng thư, nhưng không có nhiá»u kinh nghiệm thá»±c chiến, so vá»›i cao thá»§ chân chÃnh còn chênh lệch rất lá»›n, vừa nãy hắn mạo hiểm tiến và o rừng tìm tên tiá»…n thá»§ nên cÅ©ng kiá»m chế được phần nà o chú ý cá»§a tên kia, nếu như không có hắn, chưa chắc Hồ Tiểu Thiên cùng Má»™ Dung Phi Yên có thể thuáºn lợi qua cầu.
Hồ Tiểu Thiên dù không có quá nhiá»u cảm tình vá»›i Thiệu Nhất Giác, đôi khi còn bá»±c bá»™i gia há»a nà y nhát gan vô dụng, nhưng chứng kiến hắn gục trước mặt mình như thế, trong lòng cÅ©ng cảm thấy xúc động, hắn nắm chặt hai tay, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn thẳng và o mặt tiểu nha đầu.
Cô bé sắc mặt tái nhợt, nhưng cũng không có vẻ gì sợ hãi hay thương cảm, ánh mắt còn chẳng nhìn đến thi thể dưới đất một cái.
Chứng kiến đồng bạn bá» mạng, Lương Äại Tráng hai mắt đỠhoe, hắn chỉ và o mặt cô bé:
- "Cũng tại ngươi! Nếu không vì ngươi, Thiệu đại ca đã không chết oan như thế."
Nha đầu kia không há» phản bác hay thừa nháºn, yên lặng khoác bao hà nh lý mà u lam in hoa lên vai, cắn môi Ä‘i vá» phÃa đưá»ng chÃnh. Äi được và i bước thì dừng lại nói:
- "Các ngưá»i muốn ở lại đây chá» chết à ?"
Hồ Tiểu Thiên không phản ứng gì, nói vá»›i Lương Äại Tráng:
- "Äại Tráng, tìm má»™t hố đất, chúng ta chôn cất Nhất Giác."
Cô bé kinh ngạc quay ngưá»i lại nhìn bá»n hắn.
Má»™ Dung Phi Yên tìm thấy má»™t khoảng đất trÅ©ng, Hồ Tiểu Thiên cùng Lương Äại Tráng đặt thi thể Thiệu Nhất Giác xuống rồi dùng đá lấp lại, bá»n há» cÅ©ng chỉ có thể là m như váºy mà thôi.
Má»™ Dung Phi Yên cẩn tháºn quan sát động tÄ©nh xung quanh, lo sợ còn có tiá»…n thá»§ khác mai phục trong rừng nhân lúc bá»n há» sÆ¡ hở mà hạ thá»§, nhìn má»™t lượt, ánh mắt nà ng dừng lại chá»— cô bé kia Ä‘ang ngồi xổm ven đưá»ng, không biết Ä‘ang là m gì. Má»™ Dung Phi Yên bất giác cảm thấy hối háºn, có lẽ nà ng đã sai, nếu lúc trước nghe lá»i Hồ Tiểu Thiên không nhúng tay và o chuyện cá»§a hai ông cháu há» thì bá»n nà ng chắc đã không gặp phiá»n toái, Thiệu Nhất Giác không vì thế mà bá» mạng tại nÆ¡i hoang sÆ¡n dã lÄ©nh.
Khói từ đám cháy cà ng lúc cà ng dà y, sau khi hai ngưá»i đà n ông chôn cất Thiệu Nhất Giác xong, bá»n há» khui túi rượu, đổ má»™t vòng trước ngôi má»™ má»›i đắp, nghẹn ngà o nói:
- "Nhất Giác, bảo trá»ng! Chá» chúng ta an định xong sẽ cho ngưá»i tá»›i đây há»™ tống hà i cốt cá»§a huynh trở vá» gia hương."
Lương Äại Tráng không nói gì, quỳ trước má»™ khóc lóc thê lương, Hồ Tiểu Thiên vá»— vai hắn rồi bảo: Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- "Äi thôi."
Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng nhẹ cúi đầu trước má»™ phần, cuối cùng là cô bé kia, cô Ä‘em tá»›i má»™t nhúm hoa dại má»›i hái, đặt khẽ lên má»™ Thiệu Nhất Giác, xoay lưng lại má»i ngưá»i, nói rất nhá»:
- "Xin lá»—i..."
Trá»i đã tạnh mưa, mây đã tan hết nên đưá»ng xuống núi dá»… Ä‘i hÆ¡n nhiá»u, thế nhưng cái chết cá»§a Thiệu Nhất Giác trong lòng bá»n há» chẳng cách nà o có thể tiêu Ä‘i nhanh chóng.
Hồ Tiểu Thiên cùng Lương Äại Tráng Ä‘á»u giữ thái độ lạnh nhạt vá»›i nha đầu kia, ngay cả Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng sinh ra bà i xÃch cô bé, kỳ tháºt sá»± bà i xÃch nà y đã manh nha từ lúc cô bé đối phó vá»›i Hồ Tiểu Thiên rồi.
Rốt cục bá»n há» cÅ©ng vượt qua Bồng Âm sÆ¡n khi trá»i vừa tối, cÅ©ng lạ là tên tiá»…n thá»§ kia dá»c đưá»ng không còn công kÃch bá»n há» nữa.
Äên đó má»i ngưá»i hạ trại giữa sưá»n núi, Má»™ Dung Phi Yên cẩn tháºn chá»n má»™t bụi ráºm kÃn đáo, hạ trại ở giữa mấy khối đá thiên quân to lá»›n, đứng trên đá có thể nhìn thấy bao quát rõ rà ng xung quanh, vị trà nà y là vừa đẹp để tránh khá»i xạ kÃch cá»§a tiá»…n thá»§.
Lương Äại Tráng nhóm lá»a chuẩn bị cÆ¡m tối, nha đầu kia tá»±a hồ cảm thấy má»i ngưá»i lạnh nhạt vá»›i mình nên cÅ©ng không tham gia, tìm má»™t chá»— khuất gió ngồi, lặng lẽ ôm bao hà nh lý và o ngá»±c nhìn lên bầu trá»i đêm, cÅ©ng không biết Ä‘ang nghÄ© Ä‘iá»u gì. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™ Dung Phi Yên tung ngưá»i bay vút lên trên má»™t tảng đá lá»›n, đứng trên đó quan sát động tÄ©nh xung quanh, không bao lâu sau chợt nghe tiếng xá»™t xoạt đằng sau, quay ngưá»i nhìn lại thì thấy Hồ Tiểu Thiên Ä‘ang dùng cả bốn chi, dốc sức chÃn trâu hai hổ bò lên. Má»™ Dung Phi Yên nhìn bá»™ dáng ngu ngốc cá»§a hắn không khá»i buồn cưá»i, nà ng chìa tay ra kéo hắn lên trên.
Hồ Tiểu Thiên cả ngà y băng đèo vượt núi sá»›m đã kiệt sức, leo lên được tảng đá thì đã mệt bở hÆ¡i tai, tuy tÃnh hắng cố chấp nhưng lần nà y phải thừa nháºn thể chất Má»™ Dung bá»™ đầu quả hÆ¡n hắn rất nhiá»u, đặt mông xuống tảng đá mát lạnh, hai tay ôm hông mà thở hồng há»™c, hắn nói:
- "Mệt muốn chết!"
Mộ Dung Phi Yên liếc hắn:
- "Loại công tá» nhà già u như ngươi an nhà n đã quen, căn bản không biết chịu khổ." - Nói thế thôi, chứ trải qua thá»i gian dà i tiếp xúc nà ng biết Hồ Tiểu Thiên không phải dạng cáºu ấm được nuông chiá»u từ bé, lại không khó ưa như nà ng từng nghÄ©, dần dà nà ng thấy hắn cÅ©ng có không Ãt ưu Ä‘iểm bên ngưá»i.
Hai ngưá»i má»™t ngồi má»™t đứng cùng nhìn lên bầu trá»i. Cảnh đêm bao la má» mịt, vách núi vách đá tối om om, mảnh trăng khuyết lạnh lẽo cháºm rãi nhô lên từ sau rặng núi nhấp nhô cách quãng giống như hà m răng chó, láºp lòe xen kẽ mấy ngôi sao lẻ loi, bóng đêm cứ yên tÄ©nh như thế, rÆ¡i xuống qua mạng nhện những ngá»n cây, như lặng lẽ chi phối cả thế giá»›i.
Má»™ Dung Phi Yên ngắm nhìn cảnh đêm mÆ¡ má»™ng, ánh trăng rá»i lên cái cằm thon thon Ä‘ang ngẩng cao lưu lại má»™t đưá»ng nét hoà n mỹ, ánh trăng vuốt ve lên ngưá»i nà ng, ánh hồng lên vầng sáng thánh khiết mà thần bÃ.
GiỠphút nà y Hồ Tiểu Thiên bị nà ng thu hút hoà n toà n, mắt nhìn không chớp. Mà Mộ Dung Phi Yên vẫn mãi mê ngắm vầng trăng non trên kia, ôn nhu nói:
- "Quê nhà cá»§a ngươi có ánh trăng đẹp như váºy không?"
- "Quê cá»§a ta?" - Nếu không phải Má»™ Dung Phi Yên há»i tá»›i, Hồ Tiểu Thiên hầu như đã quên mất thế giá»›i cÅ© cá»§a hắn. Hắn nhá»› lại cÅ©ng không có gì vui, lắc đầu nói:
- "Cảnh sắc không quan trá»ng, quan trá»ng là tâm trạng như thế nà o thôi!"
15.06.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹.
Chương 34
Trăng lạnh giữa rừng. (Hạ)
Ngưá»i dịch: luv +tandangminh
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Mộ Dung Phi Yên quay đầu lại, có chút kinh ngạc nhìn hắn.
"Nếu không sao lại có thể tức cảnh sinh tình ra những lá»i nà y?"
Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng không bị những lá»i nà y cá»§a hắn là m cho xúc động, ánh mắt má»™t lần nữa dá»i vá» vầng trăng khuyết bên trên, khẽ nói: "Cho đến bây giỠđây là vầng trăng đẹp nhất ta nhìn thấy."
Hồ Tiểu Thiên cưá»i ha ha má»™t tiếng, không biết xấu hổ mà nói vá»›i Má»™ Dung Phi Yên: "Äó là vì có ta bên cạnh cô."
Má»™ Dung Phi Yên nói: "Vốn Ä‘ang tình thÆ¡ ý há»a tâm tình tuyệt hảo mà chỉ vì sá»± sá»± hiện hữu cá»§a ngươi mà tụt không Ãt cảm xúc đâu."
Hồ Tiểu Thiên phát hiện Má»™ Dung Phi Yên rõ rà ng cÅ©ng đã há»c được cách trêu chá»c, so vá»›i cách nói luôn má»™t má»±c nghiêm túc cá»§a nà ng Ä‘Ãch thá»±c là má»™t thay đổi cá»±c lá»›n.
Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng ý thức được biến hóa cá»§a mình, hiểu rõ đây là do lây nhiá»…m Hồ Tiểu Thiên nà y mà ra, Hồ Tiểu Thiên hoà n toà n có loại năng lá»±c nà y, trên đưá»ng Ä‘i sá»± lạc quan và hà i hước cá»§a hắn sẽ bất tri bất giác lây sang rất nhiá»u ngưá»i, kể cả mình.
Má»™ Dung Phi Yên ngồi xuống cạnh hắn, ôm trưá»ng kiếm trong ngá»±c, lúc nà y cÅ©ng không buông lá»ng cảnh giác, khẽ nói: "Äêm nay chúng ta thay nhau canh gác, ta lo lắng kẻ bắn cung kia có thể quay lại."
Hồ Tiểu Thiên gáºt nhẹ, thở dà i nói: "Ãnh trăng đẹp như váºy vốn là thá»i Ä‘iểm Ä‘á»c thÆ¡ ngâm phú tuyệt hảo, nói đến đám kia tháºt là mất hứng."
Má»™ Dung Phi Yên nhá»› tá»›i lúc hắn ở trên phố thuáºn miệng là m má»™t bà i thÆ¡ kinh diá»…m, bá»—ng đỠnghị: "Nếu như hứng là m thÆ¡ cá»§a ngươi trá»—i dáºy, không bằng là m luôn má»™t bà i Ä‘i." Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên tá»§m tỉm cưá»i nhìn khuôn mặt má»m mại cá»§a nà ng: "Sao? Thá» ta hả?" Nhưng trong lòng thầm nghÄ©, đâu chỉ thi hứng trá»—i dáºy chứ, ông đây cả thú tÃnh cÅ©ng ngo ngoe ngóc đầu dáºy rồi đây."
Má»™ Dung Phi Yên nói: "Chẳng lẽ ngươi chỉ biết bà i kia sao? À đúng rồi, chúng ta Ä‘i vá»›i nhau như váºy không nghe thấy ngươi là m thÆ¡ a? Thà nh tháºt khai báo Ä‘i, bà i kia là ngươi đạo từ đâu?" Nà ng cÅ©ng không nghÄ© oan cho tên nà y, Hồ Tiểu Thiên đâu có là m thÆ¡, căn bản chÃnh là đi đạo văn, chỉ là không để lại dấu vết, trương đối cao minh mà thôi.
Hồ Tiểu Thiên nói:" Thá»±c sá»± muốn thá» ta? Ra đỠđi!" Tên nà y trà n ngáºp tin tưởng, Ä‘á»c thuá»™c ba trăm bà i thÆ¡ ÄÆ°á»ng, không có thì bịa ra, há»c thức siêu cấp sâu rá»™ng như ta chẳng lẽ còn có thể bị cô là m khó?
Má»™ Dung Phi Yên nhìn vá» phÃa xa, Hồ Tiểu Thiên cho rằng nà ng sẽ chỉ vá» vầng trăng, đã bắt đầu động não nhá»› đến các bà i thÆ¡ vá» trăng rồi. Nhưng Má»™ Dung Phi Yên lại duá»—i ngón tay chỉ vá» ngá»n núi lá»›n phÃa xa: "Lấy núi lá»›n là m đỠa! Nếu ngươi là m tốt ta thay ngươi trá»±c đêm, nếu không được thì ngươi thay ta trá»±c, thế nà o?"
Hồ Tiểu Thiên nhẹ gáºt đầu, sau đó nhÃu mà y là m bá»™ trầm tư suy nghÄ©.
Má»™ Dung Phi Yên cho rằng đã là m khó được hắn, không khá»i cưá»i nói: "ÄÆ¡n giản như váºy cÅ©ng không nghÄ© ra, ngươi nháºn thua Ä‘i!" Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên đứng dáºy Ä‘i lên hai bước, sau đó nói: "Äã có, bà i thÆ¡ cá»§a ta nhất định sẽ tốt đến mức bong bóng cÅ©ng phải bốc lên."
"Khoác lác!"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Nếu ta nói ra, dù là có là bà i thơ có một không hai tự cổ chà kim đi chăng nữa, cô cũng sẽ vì không muốn thay ta trực đêm mà là m trái lương tâm rồi bảo thơ ta không hay."
Má»™ Dung Phi Yên nói: "Nhất định sẽ không như váºy, ngươi hoà n toà n có thể yên tâm."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Nếu ta Ä‘á»c bà i nà y mà khiến cô báºt cưá»i thì coi như ta thắng, ý cô thế nà o?"
Má»™ Dung Phi Yên thầm nghÄ©, má»™t bà i thÆ¡ lại dám cược cho mình báºt cưá»i, coi bản thân là tiên thÆ¡ hả? Nếu tháºt là ngươi có thể là m má»™t bà i khiến ta cưá»i , cÅ©ng coi như ngươi có thá»±c há»c - ta đây cÅ©ng sẽ tình nguyện trá»±c thay, láºp tức gáºt đầu nói: "ÄÆ°á»£c! Quyết định váºy Ä‘i!"
Hồ Tiểu Thiên đứng trên khối đá to, rung đùi đắc ý nói:
"Xa nhìn núi lớn đen ngòm
Thượng đầu thanh mảnh hạ đầu thô
Nếu một ngà y kia có đảo lại
Hạ đầu lại mảnh thượng đầu thô."
- Dịch giả @luv bachngocsach.com
"Xa trông ngá»n núi thấy Ä‘en sì
Äỉnh mảnh chân thô thấy cÅ©ng kì
Ngà y kia nghịch chuyển cà n khôn lại
Trên thô dưới mảnh có khác chi ???"
_Bạn @nguyenminhnhut1491900 bachngocsach.com_
Má»™ Dung Phi Yên nghe đến đó không nhịn được, khanh khách cưá»i, miệng nói: "Nói nhảm liên hết bà i nỠđến bà i kia, tầm thưá»ng không chịu nổi, cái nà y cá»§a ngươi cÅ©ng gá»i là thÆ¡...haha..."
Hồ Tiểu Thiên cưá»i tá»§m tỉm nhìn nà ng nói: "Cô thua rồi!"
PhÃa dưới truyá»n đến thanh âm phụ há»a cá»§a Lương Äại Tráng: "Tuyệt cú a, chữ chữ như châu ngá»c, Xa nhìn núi lá»›n Ä‘en ngòm - Thượng đầu thanh mảnh hạ đầu thô - Nếu má»™t ngà y kia có đảo lại - Hạ đầu lại mảnh thượng đầu thô! Thiếu gia đại tà i, Thiếu gia đại tà i a!" CMN phải nói là vuốt mông ngá»±a không cần biết đúng sai đẹp xấu!
Äạo văn thì vẫn là đạo văn như cÅ©, nhưng đạo văn cÅ©ng phân ra cao thấp, nếu muốn thà nh công chiếm được nụ cưá»i mỹ nhân, không phải là dùng cái gì động lòng ngưá»i má»›i đạt được mục Ä‘Ãch, đột xuất kỳ binh, không Ä‘i và o lối mòn thông thưá»ng má»›i có thể đạt được hiệu quả kỳ diệu.
Má»™ Dung Phi Yên tuyệt đối không thừa nháºn bà i thÆ¡ Hồ Tiểu Thiên sáng tác là má»™t bà i thÆ¡ hay, tháºm chà nà ng còn không coi nó là thÆ¡, nhưng nà ng vẫn không nhịn được mà bị bà i thÆ¡ cá»§a Hồ Tiểu Thiên chá»c cưá»i, do đã nói trước nên bị thất bại triệt để, dù ná»™i tâm không phục nhưng ngoà i miệng vẫn phải nháºn thua.
Sau buổi cÆ¡m tối, má»i ngưá»i sá»›m nghỉ ngÆ¡i, nếu như tất cả thuáºn lợi sẽ có thể ra khá»i phạm vi Bồng Âm SÆ¡n, má»™t lần nữa tá»›i được đưá»ng bằng, cuá»™c hà nh trình cÅ©ng chuẩn bị kết thúc, vá» cÆ¡ bản là sẽ rất thuáºn lợi.
Lương Äại Tráng là ngưá»i đầu tiên chịu trách nhiệm trá»±c đêm, Má»™ Dung Phi Yên Ä‘i dò xét xung quanh.
Hồ Tiểu Thiên cùng tiểu cô nương ngồi đối diện qua đống lá»a, Hồ Tiểu Thiên thì nhìn tiểu cô nương kia, tiểu cô nương kia lại nhìn đống lá»a, hai ngưá»i không nói gì, chỉ nghe những nhánh cây bị ngá»n lá»a thiêu đốt không ngừng phát ra tiếng tà tách.
Tiểu cô nương dưá»ng như có chút mệt má»i, ngáp má»™t cái, tá»±a trên mặt đá nhắm mắt lại. Con bé cảm giác Hồ Tiểu Thiên vẫn Ä‘ang nhìn mình, rút cuá»™c không nhịn được, mở mắt ra, có chút phẫn ná»™ nhìn lại Hồ Tiểu Thiên: "Có phải ngươi đổ lá»—i gây ra cái chết cá»§a thá»§ hạ ngươi cho ta không?"
Hồ Tiểu Thiên hỠhững nhìn nó, cũng không nói là không phải.
Tiểu cô nương cả giáºn nói: ""Äúng, chÃnh xác là ta liên lụy đến các ngưá»i, nhưng ta sẽ Ä‘á»n bù tổn thất cho các ngươi, kể cả tên thá»§ hạ kia sau nà y ta nhất định sẽ Ä‘á»n bù tổn thất cho hắn, cho hắn chết có ý nghÄ©a." Nà ng tuy tÃnh tình lạnh lùng, nhưng tuổi vẫn còn nhá» không thể nà o duy trì bình thản.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Có phải trong lòng em vẫn cho rằng tÃnh mạng cá»§a mình so vá»›i ta và so vá»›i bá»n hắn cao quý hÆ¡n nhiá»u?"
Tiểu cô nương có chút sá»ng sốt, chÃnh nét mặt đã là m bại lá»™ tâm tư cá»§a nó, Hồ Tiểu Thiên nói: "Em không hiểu, má»—i ngưá»i từ khi sinh ra Ä‘á»u bình đẳng không có ai cao quý hÆ¡n ai cả, không có ai có số mệnh ti tiện cả Ä‘á»i, chẳng qua là có ngưá»i có khà váºn tốt trùng hợp sinh ra trong nhà Vương Hầu." Lần nà y đạo lý dá»… hiểu tại quá khứ mà trong bốn biển Ä‘á»u là đạo lý tiêu chuẩn, tá»›i thá»i nà y nói ra trong mắt Ä‘a số ngưá»i lại lá»™ vẻ không thể tưởng tượng nổi tháºm chà còn kinh thế hãi tục, Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng không phải là cố tình lên giá»ng mà đây là do cảm xúc nhất thá»i cá»§a hắn phát ra, hắn cảm giác sâu sắc cái chết cá»§a Thiệu Nhất Giác là không đáng, nếu không trùng hợp gặp tiểu cô nương nà y, nếu như không phải bá»n há» có thiện tâm trợ giúp, cả bá»n hoà n toà n có thể yên ổn tá»›i huyện Thanh Vân nháºm chức mà không phải cùng con bé dấn thân mạo hiểm.
Tiểu cô nương không phản bác mÃm chặt môi, tuy ngoà i miệng không nói gì nhưng trong lòng lại không á»§ng há»™ lá»i nà y cá»§a Hồ Tiểu Thiên. Trong suy nghÄ© cá»§a nó khi ngưá»i ta sinh ra đã phân cao thấp, má»™t và i cái tÃnh mạng cá»§a dân chúng sao có thể đánh đồng vá»›i mình, trong lòng thì nó vẫn có cảm kÃch Thiệu Nhất Giác đấy, cÅ©ng đúng là trong lòng có Ä‘iểm áy náy, nhưng lại không nháºn là Thiệu Nhất Giác vì mình mà toi mạng vô Ãch, trái lại nó thấy loại hy sinh nà y đáng giá. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên nói: "Em có biết tại sao lúc đầu ta cá»± tuyệt em không?" Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trá»i sao: "Không phải vì ta sợ chết mà là không muốn bằng hữu dưới tay ta phải mạo hiểm, ta biết thân pháºn bá»n em không bình thưá»ng, nhưng có cái chó chết gì liên quan tá»›i ta? Vì tÃnh mạng cá»§a em mà hy sinh má»™t đám ngưá»i?" Hắn cháºm rãi lắc đầu: "Không đáng!"
Tiểu cô nương dùng sức cắn môi, trong mắt nó không có phẫn nộ, mà là ủy khuất, khổ sở.
Hồ Tiểu Thiên: "Không cần biết em có thừa nháºn hay không, hắn vì em má»›i chết, Ãt nhất em phải cho hắn sá»± tôn trá»ng tối thiểu, Ãt nhất em cÅ©ng phải nhá»› kỹ tên hắn!" Nói xong lá»i nà y hắn liá»n đứng lên Ä‘i vá» phÃa xa, tìm được má»™t nÆ¡i xa vị tiểu cô nương nà y rồi chui và o chăn bông, như tiến và o má»™ng đẹp.
Tiểu cô nương nhìn qua Hồ Tiểu Thiên, cắn môi, lá»i nà y cá»§a Hồ Tiểu Thiên hiển nhiên đã động chạm đến lòng tá»± ái cá»§a nó, nó đứng lên Ä‘i vá» phÃa ngược lại, dưá»ng như muốn tránh xa Hồ Tiểu Thiên, tránh đống lá»a kia. Bóng cá»§a tảng đá lá»›n bao phá»§ đè xuống bóng dáng nhá» xÃu cá»§a nó, tiểu cô nương cà ng tá» ra nhá» bé bất lá»±c, nhưng ánh mắt nó lại trở nên kiên định như lúc đầu. Trong tay nó lúc nà o cÅ©ng không quên giữ chặt cái túi hoa xanh cá»§a mình.
15.06.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹.
Chương 35
Dã thú hung dữ (Thượng).
Ngưá»i dịch: luv +tandangminh
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Vừa bước được hai bước đã bị Má»™ Dung Phi Yên Ä‘i tuần tra trở vá» ngăn lại. Tiểu cô nương ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt cảnh giác cá»§a Má»™ Dung Phi Yên, cô bé nhanh chóng cảm thấy nà ng Ä‘ang dần thay đổi thái độ. Sá»± đồng cảm lúc ban đầu dần đã trở thà nh cảnh giác, tháºm chà là có chút phản cảm. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Äã trá»… như váºy còn Ä‘i đâu nữa?"
"Muội chỉ muốn đi ra ngoà i cho bớt bực mình thôi."
Má»™ Dung Phi Yên lắc đầu, từ chối ý định cá»§a cô: "Rừng núi hoang sÆ¡ có không Ãt dã thú, tốt nhất đừng có Ä‘i lại linh tinh, cả ngà y mệt má»i rồi, Ä‘i ngá»§ sá»›m Ä‘i."
Tiểu cô nương nói: "Tỷ có trách muội không?"
Má»™ Dung Phi Yên bị cô bé há»i đột ngá»™t nên có chút ngây ngưá»i, nà ng thản nhiên cưá»i nói: "Má»i ngưá»i bèo nước gặp nhau, mưa gió cùng đưá»ng cÅ©ng là duyên pháºn, có má»™t số việc trá»i cao đã định nên cái gì đến sẽ đến, sao có thể trách ngươi được chứ?"
Tiểu cô nương nói: "Muá»™i biết má»i ngưá»i Ä‘á»u trách muá»™i, Ä‘á»u cho rằng muá»™i hại chết ngưá»i kia ..."
Má»™ Dung Phi Yên nói: "Không có ai trách ngươi cả, là lương tâm ngươi tá»± áy náy. Äi ngá»§ Ä‘i, ngà y mai tỉnh lại sẽ là má»™t ngà y đẹp trá»i."
Tiểu cô nương nhìn qua Mộ Dung Phi Yên, cắn chặt bỠmôi của mình bởi vì nếu không là m như thế, nước mắt của nà ng đã sớm chảy xuống.
Ná»a đêm, Má»™ Dung Phi Yên cùng Lương Äại Tráng đổi ca, bởi vì bà i thÆ¡ kia đã là m nà ng báºt cưá»i nên Má»™ Dung Phi Yên phải thay Hồ Tiểu Thiên canh gác, từ ná»a đêm đến bình minh nà ng phải gác má»™t mình. Thua là phải là m, Má»™ Dung Phi Yên xem lá»i nói đáng giá ngà n và ng, từ trước tá»›i nay chưa bao giá» láºt lá»ng chuyện gì.
Lương Äại Tráng sá»›m đã mệt má»i không chịu nổi, dù rằng cố gắng hết sức để tỉnh táo nhưng trên đưá»ng vẫn nhiá»u lần ngá»§ gáºt. CÅ©ng may trong khoản thá»i gian nà y không có ai đánh lén, gia há»a nà y tháºm chà cho rằng bá»n há» cảnh giác quá mức.
Má»™ Dung Phi Yên ngồi trên má»™t phiến đá to, tay chống trưá»ng kiếm, ánh trăng đã lên cao trên bầu trá»i đêm, những vì sao bên cạnh tinh nghịch chá»›p nháy như đôi mắt. Trên bầu trá»i mây Ä‘en đã tản Ä‘i hết, xem ra ngà y mai trá»i sẽ quang đãng, trong xanh. Bốn bá» tÄ©nh lặng, cÅ©ng không có động tÄ©nh gì bất thưá»ng, hy vá»ng đêm nay sẽ bình yên. Nà ng cúi xuống nhìn qua đống đá lá»›n chá»— đám ngưá»i Hồ Tiêu Thiên lại không thấy bóng dáng cá»§a hắn đâu. Má»™ Dung Phi Yên láºp tức cảnh giác, bắt đầu đứng lên thì thấy Hồ Tiểu Thiên không biết từ lúc nà o đã đứng dáºy, Ä‘i tá»›i chá»— tảng đá lá»›n, bắt đầu leo lên bằng tay không.
Má»™ Dung Phi Yên Ä‘an chéo hai tay trước ngá»±c, thú vị nhìn qua Hồ Tiểu Thiên. Tuy rằng trong mắt nà ng động tác cá»§a hắn tháºt vụng vá» nhưng không thể phá»§ nháºn khả năng leo trèo cá»§a hắn cÅ©ng không tệ, không có trợ giúp cá»§a nà ng mà vẫn leo lên được phiến đá to như thế nà y.
Hồ Tiểu Thiên vừa lên đến liá»n nằm ngá»a xuống thở phà o nhẹ nhõm nói: "Mệt chết ta rồi".
Má»™ Dung Phi Yên nói: "Váºy còn không nghỉ ngÆ¡i cho đà ng hoà ng, ná»a đêm cá»±c khổ lên đây là m gì?" Nói váºy nhưng trong lòng nà ng có chút cảnh giác, cái tên nà y tiếp cáºn mình không biết có mưu đồ gì không? Tuy rằng cùng nhau Ä‘i suốt chặng đưá»ng, ấn tượng cá»§a nà ng đối vá»›i Hồ Tiểu Thiên đã thay đổi khá nhiá»u thế nhưng vẫn không thể nà o xem hắn là má»™t ngưá»i tốt tháºt sá»± được. Có lẽ trong quảng thá»i gian vừa qua có quá nhiá»u nguy cÆ¡ nên hắn không thể không bá» qua mâu thuẫn để Ä‘oà n kết lại, gia há»a nà y nói không chừng tạm thá»i giấu Ä‘i Ä‘uôi sói cá»§a mình, giả bá»™ trở thà nh ngưá»i tốt. Có trá»i má»›i biết vượt qua giai Ä‘oạn nguy hiểm nà y, hắn có lại chứng nà o táºt nấy nữa không.
Hồ Tiểu Thiên vỗ vỗ và o khoảng không bên cạnh mình rồi nói: "Nằm xuống nói chuyện!".
Má»™ Dung Phi Yên trừng mắt liếc hắn má»™t cái, cái tên nà y tháºt sá»± cà ng ngà y cà ng quá đáng, nghÄ© sao lại kêu mình nằm cạnh hắn nói chuyện. Là m sao có thể được chứ, ngưá»i ta vẫn là hoà ng hoa khuê nữ chưa chồng đấy. Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng mặc kệ hắn, vẫn ôm kiếm đứng ở nÆ¡i đó nhìn xuống Hồ Tiểu Thiên. Má»™ Dung Phi Yên là ngưá»i nguyên tắc, đứng cùng má»™t phe không có nghÄ©a là phải nằm cùng má»™t chá»—.
Hồ Tiểu Thiên gối tay sau đầu ung dung ngắm Má»™ Dung Phi Yên, không thể không thừa nháºn Má»™ Dung Phi Yên là má»™t đại mỹ nữ toà n diện không chút tì vết. Nếu muốn nói đến khuyết Ä‘iểm có lẽ là nà ng quá nam tÃnh, thiếu sá»± ôn nhu cá»§a thiếu nữ. Nhưng như thế lại hay, tÃnh cách như thế ở thá»i đại nà y đã hiếm lại cà ng hiếm.
Tuy cảnh ban đêm bao la má» mịt, nhưng Má»™ Dung Phi Yên vẫn có thể cảm giác được ánh mắt nóng rá»±c cá»§a tên nà y. Vì váºy nà ng liá»n ngồi xuống bên cạnh, lạnh lùng nói: "Ngươi vừa má»›i nói gì mà khiến cho cô bé á»§y khuất muốn rá»i đội trốn Ä‘i váºy?".
Hồ Tiểu Thiên nói: "Không có gì, chỉ là là m cho nó hiểu nó cÅ©ng không có gì khác má»i ngưá»i."
Má»™ Dung Phi Yên nói: "Cô bé mà rá»i Ä‘i chẳng phải ngươi sẽ chết chắc sao?" Nhá»› tá»›i cảnh Hồ Tiểu Thiên trúng Thất Nháºt Äoạn Hồn Châm nà ng lại có chút cảm thông. Hồ Tiểu Thiên nheo mắt lại tá»±a hồ như bị ánh trăng sáng ngá»i là m chói mắt:" Sống chết có số, phú quý do trá»i, có má»™t số việc không thể cưỡng cầu. Nếu cô bé bá» Ä‘i có thể ta sẽ chết, nhưng nếu cô ta ở lại có thể tất cả chúng ta sẽ chết. Nếu có thể dùng cái chết cá»§a mình ta đổi lấy bình an cho má»i ngưá»i ta sẽ không chút do dá»±". Lá»i nói tháºt dõng dạc, chỉ có mình Hồ Tiểu Thiên biết mình giả dối cỡ nà o. Chết tá» tế không bằng còn sống, chỉ cần còn má»™t tia hy vá»ng hắn cÅ©ng mặt dà y mà y dạn mà sống. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™ Dung Phi Yên thở dà i má»™t hÆ¡i, cắn bá» môi, lấy hết dÅ©ng khà nói: "Ta trách oan ngươi rồi, có lẽ ngay từ đầu ta nên nghe lá»i ngươi".
Hồ Tiểu Thiên nói: "Biết sai mà sá»a là tốt, vá» sau nghe lá»i cá»§a ta là được".
"Dá»±a và o cái gì?" Má»™ dung Phi Yên láºp tức trợn tròn mắt nói.
Hồ Tiểu Thiên Ä‘ang muốn mở miệng thì bị Má»™ Dung Phi Yên chặn lại, sau đó nà ng nhanh chóng thả ngưá»i nằm xuống, đưa ngón trá» lên đôi môi anh đà o cá»§a mình ra dấu im lặng.
Dưới ánh trăng xuất hiện má»™t bóng Ä‘en Ä‘ang bay tá»›i bay lui, thì ra là má»™t con hắc ưng Ä‘ang bay lượn trên bầu trá»i đêm, dang đôi cánh che mất má»™t phần ánh trăng tạo thà nh má»™t cái bóng lá»›n ở dưới nà y. Hai ngưá»i Ä‘á»u ngẩng đầu nhìn con ưng kia. Con hắc ưng bay tá»›i phÃa trên bá»n há» cà ng lúc cà ng gần, có lẽ nó Ä‘ang tìm kiếm cái gì đó.
Äến lúc hắc ưng chỉ còn là má»™t Ä‘iểm nhá» trong mắt hai ngưởi, Hồ Tiểu Thiên má»›i thở phà o nhẹ nhõm nói: "Chỉ là con chim ngốc bay ngang qua, không có việc gì đâu". Vừa má»›i nói xong con hắc ưng đã liá»n bay trở lại, lượn vòng bên trên hai ngưá»i. Äôi mắt ưng sắc bén dưới ánh trăng lá»™ ra sá»± lạnh lẽo âm u, xuyên thấu mà n đêm tìm kiếm mục tiêu. Äống lá»a Ä‘ang cháy rốt cuá»™c cÅ©ng lá»t và o tầm mắt cá»§a nó.
Má»™t tiếng kêu vang lên trong mà n đêm yên ắng, vá»ng lại trong sÆ¡n cốc tháºt lâu, Má»™ Dung Phi Yên vừa nghe thì mặt liá»n biến sắc: "Không xong, chúng ta bị phát hiện rồi!".
Hồ Tiểu Thiên nói: "Äi!". Hắn vừa dứt lá»i, Má»™ Dung Phi Yên đã đứng dáºy, từ phiến đá lá»›n nhảy xuống. Hồ Tiểu thiên không có được bản lÄ©nh như nà ng, chỉ có thể từ từ dá»c theo đưá»ng cÅ©. Khi hắn xuống tá»›i mặt đất, Má»™ Dung Phi Yên đã đánh thức Lương Äại Tráng cùng tiểu cô nương, thấp giá»ng nói: "Äi! Rá»i khá»i đây ngay láºp tức!" Cả bá»n nhanh chóng thu lại hà nh lý, riêng Má»™ Dung Phi Yên thì rút vÅ© khÃ, ra khá»i bãi đá lá»›n chạy xuống dưới chân núi. Vừa Ä‘i vừa nhìn lại, con hắc ưng vẫn theo ngay trên đầu, táºp trung và o bá»n há». Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äi trong đêm không phải chuyện dá»… dà ng, huống chi đây là tại lưng chừng núi. Vừa Ä‘i được và i bước chợt có tiếng cá»§a tiểu cô nương thét lên, cô không cẩn tháºn giẫm và o má»™t khe đá, mắc kẹt lại ở đó. Hai ngưá»i Lương Äại Tráng và Hồ Tiểu Thiên hợp sức di dá»i tảng đá ra, chân cá»§a tiểu cô nương may mắn không bị gãy xương, nhưng lại bị tráºt, ảnh hưởng tá»›i Ä‘i lại. Cô gái nhá» nà y cÅ©ng kiên trì nén Ä‘au để Ä‘i tiếp nhưng Ä‘i được hai bước thì chịu không nổi ngã xuống, trong lúc nhất thá»i không thể đứng dáºy được nữa. Hồ Tiểu Thiên lắc đầu, Ä‘em bá»c hà nh lý giao cho Lương Äại Tráng, bất đắc dÄ© Ä‘i tá»›i chá»— tiểu cô nương cúi ngưá»i xuống nói: "Ta cõng ngươi!"
"Không cần ...." Cô bé ngoà i miệng nói không cần, nhưng hai tay đã quà ng lấy cổ của Hồ Tiểu Thiên. Hồ Tiểu Thiên thầm than, lúc nà o rồi mà còn mạnh miệng như thế?
Gặp gỡ cô gái nhá» nà y là điá»u hối háºn nhất cá»§a hắn, chẳng những phải mất má»™t tên thuá»™c hạ, mà vì cô ta mà mình gặp nguy hiểm và o sinh ra tá», lo lắng hoảng sợ. Äúng là sao quả tạ mà , lão tá» gặp ngươi thì váºn rá»§i tá»›i không ngừng, ngươi xuất hiện trên thế giá»›i nà y là để là m khắc tinh cá»§a ta sao?
Äang Ä‘i vá» phÃa trước thì bá»—ng nhiên Má»™ Dung Phi Yên giÆ¡ tay cản lại, mấy chục cặp mắt xanh biếc chá»›p động hai bên mé rừng giống như ma trÆ¡i, Hồ Tiểu Thiên chưa bao giá» nhìn thấy cảnh tượng quá»· quái như váºy, chá»›p chá»›p hai mắt, thấp giá»ng há»i:" Cái gì váºy?"
17.06.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹.
Chương 35
Dã thú hung dữ (Hạ).
Ngưá»i dịch: tandangminh
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Má»™t tiếng tru thê lương từ trong rừng cây vang lên. Dưới ánh trăng, mấy chục con sói đồng loạt lao ra rừng ráºm như cÆ¡n gió, nối Ä‘uôi nhau vá»t tá»›i chá»— cá»§a Hồ Tiểu Thiên. Lương Äại Tráng sợ hãi kêu lên má»™t tiếng, chẳng nghe thấy Má»™ Dung Phi Yên nói gì. Rõ rà ng là tên nà y bị dá»a sợ tá»›i mất trà rồi, chạy chân không xuống dưới núi. Chạy được hai bước, cảm thấy bá»c hà nh lý là m cháºm tốc độ cá»§a mình liá»n chẳng suy nghÄ© mà ném xuống dưới núi. Hai bá»c hà nh lý nhanh chóng biến mất, không biết bị quăng xuống chá»— nà o rồi. Lương Äại Tráng lúc nà y chỉ lo đến mạng mình đến chá»§ là ai cÅ©ng không để ý thì quan tâm đến hà nh lý là m gì nữa. Tên nà y cÅ©ng tháºt dứt khoát, hai tay ôm đầu, cuá»™n ngưá»i lại lăn xuống sưá»n dốc như cục thịt lăn xuống. Như bình thưá»ng thì chắc chắn hắn sẽ không dám là m váºy. Thế nhưng trước mắt đằng nà o cÅ©ng chết, thay vì để bá»n sói hoang cắn xé chẳng bằng ngã chết. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên lúc nà y cÅ©ng chẳng thèm quản gã, tay nắm gáºy công sai, cõng tiểu cô nương chạy vá» phÃa cục đá to lúc trước nằm nghỉ. Äiá»u đầu tiên hắn là m là leo lên tảng đá lá»›n đó để tránh sá»± bao vây cá»§a đà n sói.
Má»™ Dung Phi Yên theo sau hắn, con sói đầu tiên đã Ä‘i tá»›i. Lúc cách bá»n há» hai trượng, chân sau cá»§a nó co thấp xuống, sau đó nhảy lên không mở cái miệng lá»›n dÃnh máu cá»§a mình. Hai hà m răng trắng xóa hướng vá» phÃa Má»™ Dung Phi Yên mà cắn. Trưá»ng kiếm trong tay Má»™ Dung Phi Yên vung lên, chém và o phần cổ con sói. Phốc! đầu con sói đứt lìa, máu tươi phun ra xối xả
Äá»™ng tác cá»§a Má»™ Dung Phi Yên không chút ngừng nghỉ, trở tay đâm và o đầu má»™t con sói đánh lén. MÅ©i kiếm đâm và o thân nó, khi rút ra con sói tru lên lên má»™t tiếng rồi nằm trên mặt đất.
Hai con sói, má»™t trái má»™t phải Ä‘uổi theo tá»›i chá»— Hồ Tiểu Thiên. Má»™ Dung Phi Yên vung kiếm bốn phÃa đánh lui đà n sói, bảo vệ Hồ Tiểu Thiên, cùng bá»n hắn lui lại bãi đá. Hồ Tiểu Thiên tay cầm gáºy công sai cÅ©ng không rảnh rá»—i, quÆ¡ quÆ¡ xung quanh đẩy lùi đám sói chặn đầu. May mắn là bá»n há» cách bãi đá không xa, nhanh chóng trở lại chá»— nghỉ ngÆ¡i lúc nãy. Äầu tiên Hồ Tiểu Thiên đẩy tiểu cô nương lên phiến đá to, sau đó chÃnh mình bò lên. Má»™ Dung Phi Yên sau khi liên tiếp chém ba đầu sói cÅ©ng lui vá» nhảy lên chá»— hai ngưá»i. Chỉ có Lương Äại Tráng là không rõ tình hình, lúc gặp đà n sói gã đã lăn xuống dưới núi, sống chết không rõ.
Lui lại bãi đá là lá»±a chá»n duy nhất cá»§a má»i ngưá»i. Äà n sói tuy dung dữ nhưng bá»n chúng lại không biết leo trèo. Cho nên chỉ có leo lên chá»— cao má»›i tạm thá»i thoát khá»i sá»± bao vây cá»§a đà n sói.
Chỉ trong thá»i gian ngắn nhưng đã có gần ba mươi con sói chạy theo tá»›i bãi đá. Chúng bao vây và di chuyển xung quanh tảng đá mà đám ngưá»i Hồ Tiểu Thiên đứng. Có con đứng thẳng lên, hai chân trước bám lên tảng đá, dùng móng vuốt sắc bén cá»§a mình cà o lên mặt đá. Tiếng móng vuốt ma sát vá»›i mặt đá phát ra chói tai. Tiếng sói liên tiếp tru lên, thê lương cá»±c kỳ.
Äà n sói dữ cà ng lúc cà ng nhiá»u. Nhìn thấy đà n sói kéo tá»›i cà ng lúc má»™t đông như thá»§y triá»u áºp tá»›i, trong lòng hai ngưá»i Hồ Tiểu Thiên và Má»™ Dung Phi Yên không rét mà run. Tiểu cô nương kia thì vừa lạnh vừa sợ, hai tay ôm lấy đầu vai cá»§a mình, cắn môi tháºt chặt kiá»m chế không hét lên.
Hồ Tiểu Thiên nói:" Sao đột nhiên đà n sói lại kéo tá»›i nhiá»u dữ váºy?"
Má»™ Dung Phi Yên lắc đầu. Äà n sói vẫn không ngừng kéo tá»›i, nhẩm tÃnh cÅ©ng cỡ sáu bảy chục con. Bá»n chúng tru lên liên tục kéo đồng loại tá»›i.
Tiểu cô nương bá»—ng nhiên nói:" Ngá»± Thú Sư! Những con sói nà y bị há» dẫn dụ tá»›i đấy." Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai ngưá»i Hồ Tiểu Thiên và Má»™ Dung Phi Yên cùng xoay ngưá»i lại, Má»™ Dung Phi Yên nói:" Là m sao em biết?" Sau khi há»i xong Má»™ Dung Phi Yên láºp tức nghÄ© đến tiểu cô nương nà y chắc chắn lúc trước cÅ©ng gặp qua những tình huống nguy hiểm như váºy. Cho nên nó má»›i nháºn ra tình huống nà y. Con bé nà y đúng là ngưá»i mang phiá»n phức mà . Từ khi gặp nó, bá»n há» cÅ©ng liên tục gặp xui xẻo, giá» còn dẫn cả sói đến rồi.
Tiểu cô nương kia cÅ©ng không giải thÃch, chỉ thấp giá»ng nói:" Ngá»± Thú Sư dùng phương pháp đặc thù khống chế và điá»u khiển đám dã thú nà y. Nếu muốn thoát được hoà n cảnh nà y phải tìm chá»— nấp cá»§a Ngá»± Thú Sư Ä‘ang ẩn nấp gần đây, sau đó giết chết. Nói cách khác, những dã thú nà y chỉ biết tụ táºp má»—i lúc má»™t nhiá»u, hÆ¡n nữa không đạt được mục Ä‘Ãch bá»n chúng sẽ không rá»i Ä‘i".
Má»™ Dung Phi yên nhẹ gáºt đầu, nà ng cÅ©ng từng nghe vá» chuyện nà y chẳng qua chưa từng gặp những Ngá»± Thú Sư thần bà nà y bao giá». Nghiêng tai lắng nghe, trong tiếng sói tru liên tiếp nà ng tá»±a như nghe thấy má»™t thanh âm hÆ¡i khác, thanh âm kia lanh lảnh kéo dà i, xen lẫn trong tiếng sói tri. Âm thanh có lẽ phát ra từ hướng Tây Nam, Má»™ Dung Phi Yên nắm chặt trưá»ng kiếm, nói vá»›i Hồ Tiểu Thiên:" Các ngươi ở lại chá»— nà y chá» ta, ta Ä‘i má»™t chút sẽ trở lại!"
Hồ Tiểu Thiên nói:" Phi Yên, ta xem hay là ở lại vẫn an toà n hÆ¡n. Äợi đến lúc hừng đông đám sói nà y sẽ rá»i Ä‘i".
Tiểu cô nương nói:" Ngươi nghÄ© đơn giản quá đó, chỉ cần Ngá»± Thú Sư tiếp tục ra lệnh, đám sói nà y sẻ tá»›i cà ng nhiá»u, hÆ¡n nữa rất có thể có dã thú khác nữa".
Hồ Tiểu Thiên nhìn qua tiểu nha đầu, trong lòng phiá»n muá»™n tá»›i cá»±c Ä‘iểm. Con bé nà y rốt cuá»™c là ai? Sao lại kinh động đến nhiá»u nhân váºt lợi hại như váºy truy sát nó chứ. Ãnh mắt nhìn xuống bá»c đồ mà u xanh có hoa văn bên trên tay nó, chẳng lẽ nó tháºt sá»± Ä‘ang giữ má»™t váºt gì đó rất quan trá»ng sao?
Tiểu cô nương nhìn thấy ánh mắt cá»§a Hồ Tiểu Thiên liá»n cảnh giác. Nó ôm bá»c đồ in hoa lam và o trong ngá»±c, xoay ngưá»i sang má»™t bên. Hà nh động nà y cà ng chứng minh cho suy Ä‘oán cá»§a Hồ Tiểu Thiên. Có Ä‘iá»u Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng không có ý đồ gì vá»›i bá»c đồ cá»§a nó, việc quan trá»ng bây giá» là bảo vệ tÃnh mạng. Dù nó có mang theo báu váºt quý giá cỡ nà o thì so vá»›i tÃnh mạng cÅ©ng không đáng nhắc tá»›i.
Má»™ Dung Phi Yên Ä‘ang chuẩn bị Ä‘i lại nghe Hồ Tiểu Thiên nói:" Phi Yên, cô nhất định phải bình an trở vá»!". Xoay ngưá»i lại nhìn thấy ánh mắt đầy quan tâm và lo lắng cá»§a Hồ Tiểu Thiên trong lòng nà ng cảm thấy tháºt ấm áp. Nà ng nhìn Hồ Tiểu Thiên, lá»™ ra má»™t nụ cưá»i xinh đẹp là m tan chảy băng tuyết. Nà ng nói:" Hồ đại nhân, chúng ta còn chưa nháºm chức mà ". Nói xong, mÅ©i chân nà ng Ä‘iểm nhẹ trên mặt tảng đá, thân thể má»m mại bay vút lên. Trước lúc tung ngưá»i bay lên nà ng đã chá»n được Ä‘iểm rÆ¡i thÃch hợp tiếp theo, nhảy ra khá»i vòng vây bốn phÃa cá»§a đà n sói, dừng lại trên má»™t khối đá hÆ¡i thấp má»™t lát rồi láºp tức lại nhảy đến má»™t phiến đá khác. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên nhìn thấy nà ng phi thân nhẹ nhà ng như chim yến, nhảy qua nhảy lại trên mặt đá cũng như giẫm trên đất bằng thì cũng yên lòng. Với võ công Mộ Dung Phi Yên dù không thể nà o diệt trừ đà n sói nà y nhưng tự bảo vệ mình thì có lẽ không khó.
Ngay khi Má»™ Dung Phi Yên nhảy ra khá»i bãi đá, mÅ©i chân vừa chạm mặt đá, bá»—ng nhiên xuất hiện má»™t con sói to bằng cỡ con nghé đột nhiên từ sau tảng đá lá»›n nhảy ra lao vá» phÃa nà ng. Dưới ánh trăng, cái miệng lá»›n dÃnh đầy máu há ra hết cỡ, hà m răng trắng ởn phản chiếu ra ánh sáng âm lãnh. Tuy khoảng cách khá xa, Hồ Tiểu Thiên vẫn có thể nhìn thấy nước dãi văng từ trong miệng con sói nà y.
Má»™ Dung Phi Yên phản ứng cá»±c nhanh, nhắm chuẩn và o cái miệng lá»›n dÃnh máu cá»§a con sói kia, trưá»ng kiếm trong tay như chá»›p giáºt đâm thẳng trong cái mõm lá»›n cá»§a nó, má»™t kiếm xuyên tim. Tuy thoát khá»i cú cắn xé hung mãnh cá»§a con sói, nhưng vì khoảng cách quá gần lại phát sinh đột ngá»™t nên không thể tránh được hoà n toà n cú vồ nà y cá»§a con sói, chân trước cá»§a con sói kia vẫn đáp xuống đầu vai nà ng.
Hồ Tiểu Thiên thầm kêu không ổn. Äã thấy Má»™ Dung Phi Yên nhấc chân đá văng con sói ra, tung ngưá»i lên không trung nhảy ra khá»i khối đá. Nà ng vừa nhảy lên thì có ba đầu sói nhà o tá»›i cùng lúc. Nếu cháºm má»™t giây đồng hồ đã bị ba đầu sói bao vây.
Mắt thấy Má»™ Dung Phi Yên chạy ra xa, thà nh công thoát khá»i vòng vây đà n sói, Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng thở dà i má»™t hÆ¡i.
Dưới tảng đá, đà n sói đã tụ táºp gần trăm con. Cả đám tru lên, vây xung quanh tảng đá. Tuy tố chất tâm lý cá»§a Hồ Tiểu Thiên vô cùng vững và ng nhưng lúc nà y trong lòng cÅ©ng không khá»i run sợ. Có thể nói, ba ngưá»i có thể phá vòng vây, đẩy lùi đám sói nà y được hay không toà n bá»™ Ä‘á»u dá»±a và o Má»™ Dung Phi Yên. Nếu như Má»™ Dung Phi Yên tìm được Ngá»± Thú Sư thì có lẽ còn có thể đẩy lui đám sói dữ nà y. Nếu Má»™ Dung Phi Yên xảy ra chuyện gì váºy thì cÅ©ng đồng nghÄ©avá»›i việc bá»n há» toà n bá»™ xong Ä‘á»i. Nói cách khác, tÃnh mạng cá»§a bá»n há» Ä‘á»u dá»±a và o thà nh bại trong lần Ä‘i nà y cá»§a Má»™ Dung Phi Yên.
20.06.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹.
Chương 36
Ngự thú (thượng).
Ngưá»i dịch: tandangminh
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Äà n sói kia đã vây khốn được ná»a ngà y nhưng vẫn không cách nà o trèo lên tảng đá to, lang tÃnh xảo trá, lại nghÄ© ra má»™t biện pháp, và i con sói tá»›i gần tảng đá láºp tức lại có và i con sói leo lên trên lưng cá»§a bá»n nó, xếp chồng lên nhau như La Hán tráºn, dán chặt lấy tảng đá, đắp cao dần lên, cố gắng bằng cách nà y bò lên trên đỉnh tảng đá to.
Tiểu cô nương kia phát hiện ra chuyện nà y đầu tiên, liá»n vá»™i và ng kéo vạt áo Hồ Tiểu Thiên, Hồ Tiểu Thiên nâng thá»§y há»a côn (gáºy công sai) trong tay, nhắm và o đầu con sói cao nhất kia hung hăng Ä‘áºp xuống, máu bắn tung tóe khắp nÆ¡i, con sói kia bị Hồ Tiểu Thiêm Ä‘áºp cho choáng váng đầu óc, rÆ¡i từ trên lưng đồng bá»n xuống. Nhưng vừa má»›i đánh lui má»™t con thì con khác đã hung hăng leo lên.
Hồ Tiểu Thiên không dám buông lá»ng, vung thá»§y há»a côn trong tay Ä‘áºp loạn xuống, phòng đám ác lang nà y leo lên tảng đá to.
Tiểu cô nương cÅ©ng sáp đến, giÆ¡ cái há»™p Ä‘en trong tay nhắm vá» lÅ© sói phÃa dưới, bắn ra má»™t lượt, Bạo VÅ© Lê Hoa Châm cÅ©ng không phải dùng để trưng cho đẹp, má»™t lượt bắn ra, láºp tức có bảy tám con trúng châm, kêu thảm ngã xuống, tráºn hình láºp tức tan vỡ, lang tÃnh cá»±c kỳ tà n nhẫn, thấy đồng bá»n Ä‘ang hấp hối, ngược lại xông lên tranh nhau xé xác ăn, lại má»™t cảnh huyết nhục văng tung tóe, tiếng sói tru từng tráºn, cảnh máu tanh nà y là m cho bất cứ ai thấy cÅ©ng phải buồn nôn.
Tiểu cô nương kia bịt chặt miệng mÅ©i lại, khuôn mặt nhăn nhó tái mét quay sang bên cạnh nôn má»a liên tục.
Hồ Tiểu Thiên tuy rằng cÅ©ng cảm thấy có chút buồn nôn, nhưng vẫn không dám xem thưá»ng, giÆ¡ cái thá»§y há»a côn lên chuẩn bị sẵn, chỉ sợ có con sói nà o thừa cÆ¡ mà trèo lên.
Lúc nà y trên trá»i truyá»n đến nhiá»u tiếng chim kêu, và i chục con hắc ưng giương cánh bay tá»›i, xoay quanh trên đỉnh đầu bá»n há», Hồ Tiểu Thiên ngẩng đầu nhìn lên, vẻ mặt trầm trá»ng, cái cảnh nà y chÃnh là lục không liên hợp tác chiến, vừa rồi là tráºn địa chiến, lúc nà y đổi thà nh không táºp rồi.
Và i chục đầu hắc ưng gần như đồng thá»i lao xuống phÃa hắn, Hồ Tiểu Thiên cảm thấy rất buồn bá»±c a, Ngá»± Thú Sư, thì ra cái thế giá»›i nà y còn tồn tại chức nghiệp ngưu bức, phong cách như váºy, ngưá»i còn chưa thấy đâu, đã phát động ra cầm thú quân Ä‘oà n quy mô khổng lồ, hôm nay nếu hắn bại tráºn, chẳng phải là so vá»›i cầm thú cÅ©ng không bằng? NghÄ© đến mấy chữ nà y, không khá»i nhá»› đến lúc trước hắn đã từng nói qua, nhưng và o lúc nà y đúng là không cưá»i nổi. Hắn nhìn tiểu cô nương kia, thấy trên mặt nà ng toát ra sợ hãi tháºt sâu, Bạo VÅ© Lê Hoa Châm trong tay nà ng hướng lên trá»i bắn ra, nhưng cương châm bên trong dù sao cÅ©ng có hạn, sau ba lượt bắn ra cÅ©ng đã biến thà nh má»™t cái há»™p vất Ä‘i.
Äứng giữa ranh giá»›i sinh tá», hai ngưá»i đã hoà n toà n buông bá» phòng bị lẫn nhau, Hồ Tiểu Thiên móc ra Bạo VÅ© Lê Hoa Châm mà An Äức Toà n đưa cho hắn, đưa tá»›i, tiểu cô nương kia tiếp nháºn há»™p kim châm, Ä‘ang chuẩn bị xạ kÃch, Hồ Tiểu Thiên nói: "Chừa lại má»™t lượt, thá»i Ä‘iểm sống còn hãy dùng đến!" Hai tay cá»§a hắn giÆ¡ thá»§y há»a côn lên, nhắm và o má»™t con hắc ưng Ä‘ang bay nhà o xuống mà đáºp, má»™t côn nện trúng cánh hắc ưng, lông vÅ© bay loạn, hắc ưng gà o thét rÆ¡i xuống, còn chưa rÆ¡i xuống đất, đã bị má»™t con sói xanh nhảy lên ngoạm lấy, láºp tức có thêm và i con sói nữa xúm lại tranh mồi, sau và i giây tranh cướp đã bị mấy con ác lang xé thà nh mảnh nhá».
Hồ Tiểu Thiên vung vẩy thá»§y há»a côn che chở cho tiểu cô nương kia, tạm thá»i ngăn cản hắc ưng từ trên trá»i lao xuống, thế nhưng theo thá»i gian trôi qua, thể lá»±c hắn Ä‘ang không ngừng suy yếu, hai tay trở nên nhức má»i, cái thá»§y há»a côn nà y cÅ©ng trở nên nặng hÆ¡n nhiá»u, Hồ Tiểu Thiên bức lui hai con hắc ưng tiến công, ánh mắt nhìn núi rừng phÃa xa, trong ná»™i tâm lại lo lắng, không biết tình hình Má»™ Dung Phi Yên lúc nà y như thế nà o?
Lúc trước Má»™ Dung Phi Yên tiến và o rừng ráºm, vai phải đã bị vuốt sói là m tổn thương, vất vả lắm má»›i thoát khá»i vòng vây cá»§a ác lang, tiến và o trong rừng, nhìn nhìn vai phải cá»§a mình, đã thấy đầu vai bị vuốt sói cà o trúng, lưu lại bốn vết máu, nhìn thấy mà giáºt mình, nà ng cắn cắn môi anh đà o, trở tay Ä‘iểm trúng huyệt đạo ở ngá»±c mình, không cho vết thương chảy máu, lại thá» nhúc nhÃch cánh tay, thấy không có thương tổn đến gân mạch cùng xương cốt, quay đầu nhìn lại, thấy dưới ánh trăng, trong bầu trá»i đêm, trên tảng đá lá»›n mấy chục đầu phi ưng Ä‘ang bay vòng vòng, tuy rằng cách rất xa, nhưng nà ng cÅ©ng có thể Ä‘oán được tình huống hai ngưá»i Hồ Tiểu Thiên lúc nà y hung hiểm cỡ nà o.
Má»™ Dung Phi Yên kiá»m chế xúc động muốn giết ngưá»i, ngưng thần tÄ©nh khÃ, nghiêng tai nghe ngóng, trong rừng ráºm bên phải phÃa trước nà ng vẫn Ä‘ang truyá»n đến tiếng tru đứt quãng, má»›i nghe thì thanh âm nà y tá»±a hồ thuá»™c loại dã thú nà o đó, nhưng cẩn tháºn phân biệt, thanh âm nà y hẳn là con ngưá»i phát ra.
Má»™ Dung Phi Yên phân biệt vị trÃ, bay lên ngá»n cây, nhảy qua những nhánh cây, yên lặng tiếp cáºn vị trà phát ra thanh âm.
Thanh âm trở nên cà ng ngà y cà ng rõ rà ng, Má»™ Dung Phi Yên dùng tán cây yểm há»™, tiến lại gần. Thấy phÃa trước tầm hai mươi trượng, chá»— đó có má»™t gã đà n ông mặc áo xám ngồi khoanh chân, tóc dà i xõa vai, trên mặt mang má»™t cái mặt nạ bằng đồng xanh, dưới ánh trăng phản xạ ánh kim loại thâm trầm, mặt nạ xấu xà mà dữ tợn, trong tay cầm má»™t thanh trúc côn, Ä‘áºp lên mặt đất theo nhịp, miệng lẩm bẩm, phát ra đủ loại thanh âm kỳ quái, khi thì như dã thú gà o rú, khi thì như cầm Ä‘iểu gà o thét, bắt chước giống như đúc.
Má»™ Dung Phi Yên liá»n khẳng định, ngưá»i nà y nhất định là Ngá»± Thú Sư Ä‘iá»u khiển đà n dã thú kia, nà ng trèo dá»c theo tán cây, lặng lẽ tá»›i gần Ngá»± Thú Sư kia, chỉ còn cách chưa đến mưá»i trượng nhưng đối phương vẫm không cảm thấy gì, Má»™ Dung Phi Yên hÃt sâu má»™t hÆ¡i, nhảy khá»i nhánh cây, tay phải cầm trưá»ng kiếm đâm thẳng phÃa trước, thân thể má»m dẻo bay trên không, xoáy tròn như Ä‘inh ốc, tốc độ kinh ngưá»i, trong giây lát chỉ còn cách đối phương má»™t trượng.
Lúc Má»™ Dung Phi Yên lao ra khá»i tán cây thì Ngá»± Thú Sư kia cÅ©ng đã phát hiện ra, hắn ngẩng đầu lên, đằng sau lá»— thá»§ng trên mặt nạ là má»™t cặp mắt lạnh như băng, trà n ngáºp sát cÆ¡, cổ há»ng phát ra thanh âm cổ quái.
Hưu...u...u! Ẩn trong tán cây bên trái, má»™t đạo ánh sáng mà u bạc bắn vá» phÃa Má»™ Dung Phi Yên.
Má»™ Dung Phi Yên cẩn tháºn mấy cÅ©ng có sÆ¡ sót, nà ng không phát hiện ra còn má»™t tiá»…n thá»§ ẩn nấp xung quanh, mÅ©i tên chứa đầy lá»±c lượng, lao nhanh như bắn vá» phÃa Má»™ Dung Phi Yên, nà ng đà nh bá» qua nhất kÃch tất sát, thu trưá»ng kiếm trong tay lại, đánh và o mÅ©i tên Ä‘ang bắn tá»›i, mÅ©i tên kia cÅ©ng không phải tên gá»— bình thưá»ng, mà là Tinh Cương rèn mà thà nh, tiá»…n kiếm đụng và o nhau, BA~! má»™t tiếng giòn vang.
MÅ©i tên nà y lá»±c lượng cưá»ng đại khiến Má»™ Dung Phi Yên kinh ngạc, thân thể bá»i vì va chạm nên cứ váºy mà rÆ¡i xuống đất.
Hai chân nà ng còn chưa chạm đất, trong tán cây lại phóng tá»›i má»™t mÅ©i tên, mÅ©i tên nà y hướng thẳng cổ há»ng Má»™ Dung Phi Yên mà bay đến, đầu mÅ©i tên hà n quang lấp lánh, thân tên mà u bạc, lông Ä‘uôi mà u trắng, trông như sao băng xẹt qua trong đêm tối, trong tÃch tắc đã bay tá»›i trước mặt Má»™ Dung Phi Yên. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™ Dung Phi Yên dùng hết toà n lá»±c, vung trưá»ng kiếm ra, đâm vá» phÃa mÅ©i tên, mÅ©i tên cùng mÅ©i kiếm chạm và o nhau vá»›i tốc độ cao mà bắn ra những đốm lá»a chói mắt, mÅ©i tên Ä‘ang bay nhanh bị đâm trúng, liá»n bay chệch sang má»™t bên.
Cùng lúc đó, Ngá»± Thú Sư kia không nói má»™t lá»i, thân thể bắn khá»i mặt đất, song trảo trảo vá» phÃa hạ thân Má»™ Dung Phi Yên. Má»™t trảo nà y vô thanh vô sắc, cá»±c kỳ ác độc.
Hai chân Má»™ Dung Phi Yên chưa kịp chạm đất, chân phải đá ra như thiển Ä‘iện, phát sau mà đến trước, chá»›p mắt liá»n đá trúng cổ tay Ngá»± Thú Sư, Ngá»± Thú Sư cưá»i lên dữ tợn, cổ tay trái xoay ngược lại áp lên mắt cá chân Má»™ Dung Phi Yên.
Má»™ Dung Phi Yên thu hai chân lại, cÆ¡ thể má»m dẻo lá»™n ngược ra sau, lùi vá» bãi cá» sau lưng, hai tay Ngá»± Thú Sư như vuốt chim, ngón trá» và ngón giữa tay phải xuyên thẳng đến hai con ngươi Má»™ Dung Phi Yên, chân phải đá và o bụng dưới, hắn dùng Ä‘á»u là sát chiêu, chiêu nà o cÅ©ng âm tà n ác độc. Tay phải móc mắt Má»™ Dung Phi Yên chỉ là hư chiêu, ý đồ là m nhiá»…u lá»±c chú ý cá»§a nà ng, còn chân phải vô thanh vô tức đá ra má»›i là sát chiêu chà mạng.
Má»™ Dung Phi Yên vẫn lá»™n vá» phÃa sau thoát khá»i bà n tay Ä‘ang móc tá»›i, Ngá»± Thú Sư mừng rỡ, nghÄ© rằng chân phải chắc chắn sẽ đá trúng, lại không ngá» tá»›i, thanh kiếm trong tay Má»™ Dung Phi Yên đâm xuống phÃa dưới, má»™t kiếm nà y đâm trúng đùi phải Ngá»± Thú Sư, má»™t kiếm nà y lá»±c lượng cÅ©ng không lá»›n, nhưng Ngá»± Thú Sư kia đá ra là dùng toà n lá»±c, thế nên má»™t kiếm nà y mạnh hÆ¡n không Ãt. Phốc! má»™t tiếng, trưá»ng kiếm liá»n xuyên thá»§ng bắp chân hắn. Ngá»± Thú Sư phản ứng cÅ©ng nhanh, hắn nhanh chóng rụt chân vá», bắp chân máu tươi đầm đìa khiến hắn kêu lên Ä‘au đớn.
Má»™ Dung Phi Yên không bá» lỡ cÆ¡ há»™i khó kiếm, trưá»ng kiếm thuáºn thế chém vá» phÃa đũng quần hắn, kiếm quang lóe lên, Ngá»± Thú Sư phản ứng cháºm má»™t nhịp, bị má»™t kiếm chém từ háng chém lên, máu tươi phun ra Ä‘iên cuồng, mất mạng tại chá»—.
20.06.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹.
Chương 36
Ngự thú (hạ).
Ngưá»i dịch: Drovenger
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Từ sâu trong tán cây lại liên tiếp bắn ra hai mÅ©i tên, Má»™ Dung Phi Yên chống đỡ liên tục, nà ng cảm thấy lá»±c lượng hai mÅ©i tên nà y so vá»›i lúc nãy yếu Ä‘i không Ãt, bình thưá»ng hẳn là sẽ có hai loại khả năng, má»™t là khà lá»±c đối phương bắt đầu suy kiệt, hoặc là đối phương thấy Ngá»± Thú Sư bị giết, đã bắt đầu chạy trốn, mÅ©i tên do khoảng cách tăng lên mà uy lá»±c yếu Ä‘i. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™ Dung Phi Yên thấy cây cối đằng xa lau động, chắc chắn là tên kia chạy trốn, cả giáºn nói: “Chạy Ä‘i đâu?â€. Nà ng nhảy lên ngá»n cây, thấy má»™t cái bóng đằng xa Ä‘ang nhảy khá»i cà nh cây, sau đó thân thể ở giữa không trung quay lại, liên tục bắn ra ba mÅ©i tên.
Má»™ Dung Phi Yên lợi dụng cây cối xung quanh che chắn, tránh thoát khá»i đợt xạ kÃch cá»§a hắn, bụp! Bụp! Bụp! Sau ba tiếng trầm đục, ba mÅ©i tên đã cắm sâu và o thân cây. Tên kia lợi dụng khi Má»™ Dung Phi Yên mải tránh né đã chạy ra xa, chỉ thiếu chút nữa là chạy tá»›i rừng trúc ở phÃa trước.
Má»™ Dung Phi Yên quyết tâm không để cho ngưá»i nà y chạy thoát. Cả ngưá»i trầm xuống, chân đạp mạnh, cà nh cây dưới chân nà ng bị đạp cong lại, nà ng dá»±a và o phản lá»±c mà bắn ra xa, Má»™ Dung Phi Yên bay cao đến tầm ba trượng, nà ng cảm thấy đã tá»›i Ä‘iểm cao nhất, hai tay giang ra như chim xòe cánh, bay thẳng vá» phÃa trước.
Tiá»…n thá»§ áo Ä‘en kia thấy Má»™ Dung Phi Yên Ä‘uổi theo không dứt, mà hắn lại không có cách nà o thoát khá»i, tránh bị nà ng truy tung, hắn liá»n ngừng chạy trốn, trở tay ra sau lưng, rút từ túi đựng tên ra ba mÅ©i, đặt lên cung, hai tay dùng sức kéo, cánh cung cong lại thà nh hình bán nguyệt, hắn buông dây cung đã căng đến đỉnh Ä‘iểm ra, ba mÅ©i tên chia ra ba góc khác nhau mà bắn vá» phÃa Má»™ Dung Phi Yên, ba mÅ©i tên nà y có cấu tạo lông vÅ© ở Ä‘uôi tên không há» giống nhau, lúc đặt lên cung cÅ©ng phải theo cách nà o đó, tất cả sẽ quyết định quỹ tÃch bay cá»§a chúng, mÅ©i tên ở giữa thì bay thẳng vá» phÃa ngá»±c Má»™ Dung Phi Yên, hai mÅ©i bên ngoà i thì bay chệch ra, tạo thà nh má»™t hình cong, cuối cùng má»›i nhắm và o Má»™ Dung Phi Yên mà bay đến.
Nhìn thấy ba mÅ©i tên Ä‘ang bay tá»›i, Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng không nâng kiếm lên đỡ, mà rÆ¡i thẳng xuống như diá»u đứt dây, ba mÅ©i tên thì bay xẹt qua đỉnh đầu nà ng.
Má»™ Dung Phi Yên ném trưá»ng kiếm trong tay ra, kiếm bay xoay tròn trong không trung như quạt gió, bay thẳng vá» phÃa tiá»…n thá»§ áo Ä‘en.
Tiá»…n thá»§ áo Ä‘en kia sau khi bắn xong ba mÅ©i tên, lại thấy Má»™ Dung Phi Yên ném trưá»ng kiếm đến, hắn chỉ còn cách lấy trưá»ng cung chặn lại, hắn giÆ¡ cây Giác Cung (cung khảm sừng; cung dùng sừng trang trÃ) lên, trưá»ng kiếm chém mạnh và o thân cung, thân cung chỉ rắc má»™t tiếng liá»n gãy đôi ra, trưá»ng kiếm vẫn tiếp tục bay tá»›i, mÅ©i kiếm nhá» hẹp đâm và o ngá»±c tên tiá»…n thá»§, hắn bất lá»±c nhìn chuôi kiếm cắm trên ngá»±c, thân thể rÆ¡i thẳng xuống đất, xương cốt phát ra tiếng gãy rõ rệt.
Má»™ Dung Phi Yên sau khi rÆ¡i xuống đất, bước nhanh đến, nắm lấy chuôi kiếm, nà ng sợ tên kia vẫn chưa chết, liá»n cắm kiếm sâu thêm xuống, thấy hắn không còn cá»±a quáºy nữa, nà ng má»›i Ä‘en trưá»ng kiếm rút ra, quệt lên ngưá»i hắn để lau cho sạch máu rồi má»›i quay ngưá»i, chạy vá» phÃa Hồ Tiểu Thiên.
Hồ Tiểu Thiên và tiểu cô nương kia vẫn Ä‘ang táºn lá»±c chống đỡ, trên ngưá»i cả hai đã dÃnh đầy vết máu, xung quanh chá»— nà o cÅ©ng thấy lông hắc ưng bay loạn, dưới chân nằm ngổn ngang hÆ¡n mưá»i cái xác hắc ưng, chúng Ä‘á»u là do Bạo VÅ© Lê Hoa Châm bắn chết, chết nhiá»u như váºy cÅ©ng không ảnh hưởng đến lÅ© hắc ưng kia vẫn Ä‘ang tiếp tục tấn công không nghỉ.
Äà n sói phÃa dưới đã ăn sạch mấy cái xác kia, rồi bá»n chúng lại tiếp tục tấn công dữ dá»™i, Hồ Tiểu Thiên luân phiên khổ chiến, cÆ¡ thể đã đến cá»±c hạn, hắn gắng sức toà n thân, vung vẩy thá»§y há»a côn trong tay, Ä‘áºp thẳng và o đầu má»™t con sói vừa trèo lên, con sói kia nhanh nhẹn né sang bên phải, thá»§y há»a côn Ä‘áºp trượt, Ä‘áºp xuống tảng đá, kêu rắc má»™t tiếng, thá»§y há»a côn bị gãy, chấn động hổ khẩu (gan bà n tay), khiến Hồ Tiểu Thiên Ä‘au nhức kịch liệt.
Äầu sói kia tránh thoát má»™t kÃch toà n lá»±c cá»§a Hồ Tiểu Thiên xong, liá»n hung mãnh nhà o tá»›i, trong tay Hồ Tiểu Thiên chỉ còn lại má»™t Ä‘oạn côn gãy dà i chừng hai thước, hắn vá»™i và ng dùng cái đầu côn bị gãy mà đâm vá» phÃa con sói kia, hắn hoà n toà n là m theo bản năng, cái động tác nà y cÅ©ng không có chút tác dụng nà o, không thể tạo thà nh vết thương trà mạng cho con sói kia được.
Hai mắt Hồ Tiểu Thiên nhìn chằm chằm và o cặp mắt âm u cá»§a đầu sói kia, đầu óc hắn hoà n toà n trống rá»—ng, bên tai chỉ nghe thấy tiếng tim Ä‘áºp cá»§a chÃnh mình, chẳng lẽ hắn thá»±c sá»± phải bá» mạng ở đây?
Thá»i Ä‘iểm sống còn! Tiểu cô nương kia giÆ¡ Bạo VÅ© Lê Hoa Châm lên, nhắm và o đầu con sói kia mà bắn, không biết vì nà ng sợ hãi hay là vì nà ng không chắc bắn ra má»™t lần có thể giết được con sói kia, thế nên nà ng dứt khoát bắn liá»n ba lượt, bắn ra hết sạch châm.
Con sói kia té lăn trên đất mà kêu lên thảm thiết, Hồ Tiểu Thiên còn chưa kịp hoà n hồn, má»™t con hắc ưng đã bay nhà o đến trước mặt hắn, móng vuốt sắc nhá»n nhắm thẳng cặp mắt cá»§a hắn.
Tiểu cô nương kêu lên kinh hãi: “Cẩn tháºn!â€
Hồ Tiểu Thiên giáºt mình tỉnh lại, ném cây côn gãy ra, Ä‘áºp thẳng và o con hắc ưng kia, hắc ưng giang hai cánh ra, lượn thà nh má»™t hình vùng cung trên không, tránh thoát Ä‘oạn côn gãy được ném ra, nhưng mà bá» ngá»±a bắt ve, chim sẻ núp đằng sau, má»™t đầu sói xám đột nhiên nhảy lên, cắn trúng và o cổ con hắc ưng kia, cùng lúc đó lại có thêm ba con sói leo được lên trên tảng đá.
Bạo VÅ© Lê Hoa Châm trong tay tiểu cô nương đã bắn hết, cái côn cá»§a Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng đã ném mất, hai ngưá»i chỉ còn lại má»™t thanh chá»§y thá»§, nhìn lại mấy chục con sói lần lượt trèo lên, đà n hắc ưng tuy tạm thá»i chưa tấm công, nhưng vẫn Ä‘ang xoay quanh đỉnh đầu hai ngưá»i mà bay, tá»±a hồ không muốn rá»i Ä‘i.
Hồ Tiểu Thiên từ trước đến giá» vẫn chưa trải qua tình cảnh nà o nguy hiểm như váºy, hắn thầm than trong lòng, lão tá» trăm cay nghìn đắng tá»›i đây, chỉ để là m cái chức quan cá»u phẩm ở Thanh Vân huyện, không thể tưởng được cuối cùng lại và o bụng lÅ© sói nà y.
Bên tai bá»—ng có tiếng tiểu cô nương nói: “Là ta liên lụy ngươi, thá»±c xin lá»—i!â€
Hồ Tiểu Thiên kinh ngạc quay sang, đã thấy sắc mặt tiểu cô nương kia tái nhợt, đôi mắt sáng bình tĩnh nhìn hắn, đây cũng không phải bởi vì hắn đẹp trai, mà là vì nà ng không dám nhìn đà n sói hung ác kia.
Sắp chết đến nÆ¡i, Hồ Tiểu Thiên ngược lại lại không thấy sợ hãi, hắn cưá»i nói: “Ta tá»™i gì phải chấp nhặt vá»›i má»™t tiểu nha đầu, bất quá có thể chết cùng má»™t chá»—, cÅ©ng coi như là hữu duyên.â€
Tiểu cô nương đưa cho Hồ Tiểu Thiên một cái bình sứ.
Hồ Tiểu Thiên kinh ngạc nói: "Cái gì?"
"Giải dược!"
Hồ Tiểu Thiên dở khóc dở cưá»i, bây giá» là lúc nà o rồi mà còn muốn đưa giải dược cho hắn? Hắn có ăn và o cÅ©ng chết, mà không ăn thì cÅ©ng chết, Thất nháºt Ä‘oạn hồn châm! Hy vá»ng lão tá» thịt Ä‘á»u có độc, đám ác lang nà y ăn và o sẽ bị hạ độc chết hết.
Äà n sói từng bước ép sát, Hồ Tiểu Thiên che lấy tiểu cô nương ở phÃa sau, tuy rằng hắn phải chết không thể nghi ngá», sinh tá» quan đầu, hắn cÅ©ng không ngại tá» ra rá»™ng lượng, tá» vẻ Hồ Tiểu Thiên hắn cÅ©ng là ngưá»i có phẩm chất tốt đẹp, biết tròn biết méo.
Tiểu cô nương cÅ©ng rất quáºt cưá»ng: “Không cần ngươi che chở, ta không sợ chết!"
Hồ Tiểu Thiên nói: “Chết tá» tế không bằng còn sống, trong ngưá»i ta là Thất nháºt Ä‘oạn hồn châm, thịt ta có độc đấy, nếu chúng nó ăn ta trước, có khả năng sẽ khiến chúng bị hạ độc chết, ngươi có lẽ sẽ còn má»™t đưá»ng sinh cÆ¡.†Hắn nói ra rất cảm động, nhưng trong lòng Hồ Tiểu Thiên hiểu rõ, loại tình huống nà y căn bản sẽ không phát sinh, hai ngưá»i bá»n hắn vẫn sẽ biến thà nh thức ăn trong bụng ác lang mà thôi. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äã có bảy con sói bò lên được, nhưng chúng cÅ©ng không vá»™i tấn công, mà là quây lại thà nh má»™t vòng, cháºm rãi dồn hai ngưá»i và o giữa, trong mắt đà n sói, hai ngưá»i sá»›m đã trở thà nh thức ăn trong bụng.
Hồ Tiểu Thiên thở dà i nói: “Không kịp nữa rồi!†Ãnh mắt cá»§a hắn vẫn Ä‘ang nhìn ra phÃa xa.
Tiểu cô nương lạnh lùng nói: "Ngươi vẫn còn chá» nà ng tá»›i cứu chúng ta?" Nà ng lắc đầu nói: "Tai vạ rÆ¡i xuống thì tá»± gánh, nà ng đã sá»›m rá»i Ä‘i!"
Hồ Tiểu Thiên cưá»i cưá»i, cô nhóc nà y tuổi còn nhá», thế nhưng cá»±c kỳ cảnh giác, cÆ¡ bản là không há» tÃn nhiệm ngưá»i khác, hắn tin Má»™ Dung Phi Yên chắc chắc sẽ không bá» hắn mà đi, nhưng bây giá» chỉ sợ không còn kịp nữa.
Hồ Tiểu Thiên nắm chặt dao găm trong tay, chuẩn bị liá»u mạng, đánh cược má»™t lần, thấp giá»ng há»i: “Ngươi rút cuá»™c là ai? Tên gì?†Hắn muốn trước khi chết phải biết được rõ rà ng, mình rốt cuá»™c vì ai mà chết.
"Ta là Thất Thất!"
Hồ Tiểu Thiên lặp lại cái tên có chút quái dị nà y, đến táºn bây giá», con nhóc nà y vẫn trà n đầy cảnh giác, không há» nói ra, Thất Thất thá»±c ra là cái gì, là má»™t cái danh hiệu hay là xếp hạng cá»§a nà ng? Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng không muốn há»i cho rõ rà ng, bởi vì hắn không có thá»i gian, hắn giÆ¡ chá»§y thá»§ lên đánh tá»›i má»™t đầu sói, lúc nà y trong lòng hắn chỉ muốn tiêu diệt má»™t hai con sói, lấy lại vốn trước khi bị chúng xé xác mà thôi.
22.06.2015
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹.
Chương 37
Thoát khá»i hiểm cảnh.
Ngưá»i dịch: Drovenger
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Con sói kia đột nhiên quay lại, cÅ©ng không quản Hồ Tiểu Thiên Ä‘ang lao đến, những con khác cÅ©ng thế. Hồ Tiểu Thiên cảm thấy ngạc nhiên, ta nói, hóa ra ta còn có khà phách uy mãnh như váºy, lại có thể dá»a lùi lÅ© ác lang nà y. Nhưng hắn ngay láºp tức liá»n hiểu rằng chuyện gì Ä‘ang xảy ra, là Má»™ Dung Phi Yên kịp thá»i giết đến, trưá»ng kiếm trong tay nà ng múa tán loạn, mở ra má»™t đưá»ng máu, loà i động váºt nà o cÅ©ng có dá»± cảm khi gặp nguy hiểm, bảy con sói trèo lên tảng đá cảm thấy Má»™ Dung Phi Yên má»›i là kẻ có khả năng uy hiếp tÃnh mạng bá»n chúng, thế nên bá»n nó má»›i quay lại tìm cách đối phó Má»™ Dung Phi Yên. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™ Dung Phi Yên xuất ra và i chiêu đã giết chết hai con, mấy con ác lang nà y không há» hung tà n như lúc nãy, thấy đồng bá»n bị giết, rõ rà ng cảm thấy sợ hãi, chen nhau mà nhảy xuống.
Tản Ä‘i đầu tiên là đà n hắc ưng, lát sau, đà n sói cÅ©ng dẫn dần lui ra xa, Ngá»± Thú Sư cÅ©ng không phải chỉ Ä‘iá»u khiển má»™t đà n sói, khi chúng lui lại, trên đưá»ng xảy ra xung đột, hai đà n sói lại lao và o Ä‘iên cuồng giết chóc, tiếng kêu thảm, tiếng gà o thét, tiếng gầm gừ liên tiếp, lại thêm má»™t trà ng máu tanh đến cá»±c Ä‘iểm, vô cùng thê thảm.
Äến khi đà n sói đã tản Ä‘i hết, cÅ©ng chẳng ai để ý rằng bình minh đã đến. Toà n thân cả ba Ä‘á»u đẫm máu, má»i mệt không chịu nổi, Hồ Tiểu Thiên ngồi dưới đất, cái mạng cá»§a hắn cÅ©ng đủ cứng, hắn đã nghÄ© rằng đêm qua hẳn phải chết, không nghÄ© rằng bây giá» hắn vẫn còn sống, nhưng thiếu nợ Má»™ Dung Phi Yên má»™t cái nhân tình tháºt lá»›n, hắn chẳng biết dùng cách nà y báo đáp, chỉ còn cách lấy thân báo đáp a, liệu Má»™ Dung Phi Yên có cần hắn lấy thân báo đáp má»™t lần không nhỉ?
Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng má»i mệt tá»›i cá»±c Ä‘iểm, nà ng cÅ©ng chẳng biết nói gì, ngồi sát mép tảng đá, ánh mắt vẫn cảnh giác qian sát động tÄ©nh xung quanh, nà ng chỉ sợ đà n sói quay lại.
Hướng đông cÅ©ng dần hiện ra má»™t mảng mà u tÃm nhạt lẫn mà u trắng bạc nhu hòa,ánh rạng đông mà u xanh trắng và sương sá»›m nhà n nhạt giao hòa cùng má»™t chá»—, như tô them mà u cho sÆ¡n thá»§y, cảnh ban đêm lặng yên tan rã trong bình minh tươi mát.
Trên trá»i vẫn còn má»™t con hắc ưng Ä‘ang bay, nhưng không há» có ý tấn công, khi ánh sáng mặt trá»i và ng rá»±c chiếu xuống, hắc ưng cuối cùng cÅ©ng ngừng lại, bay theo hướng mặt trá»i má»c mà đi, nó cà ng bay cà ng xa, cuối cùng chỉ còn lại má»™t Ä‘iểm nhá» cô độc phÃa châm trá»i.
Nhìn cái Ä‘iểm Ä‘en kia cuối cùng cÅ©ng biến mất khá»i tầm mắt, Hồ Tiểu Thiên thở phà o, Má»™ Dung Phi Yên mặc dù không nói chuyện, thế nhưng trên mặt nà ng cÅ©ng tá» ra như trút được gánh nặng. Thất Thất tá»±a lên đầu vai Má»™ Dung Phi Yên không biết đã thiếp Ä‘i từ lúc nà o, nà ng ngá»§ rất yên tÄ©nh, mặc dù trên khuôn mặt nhá» nhắn vẫn còn nét ngây thÆ¡, thế nhưng cÅ©ng không khó Ä‘oán ra khuôn mặt nà ng trong tương lai đẹp tá»›i mức nà o.
Hồ Tiểu Thiên cảm thán thá»±c ra cÅ©ng không phải là dung mạo nà ng đẹp thế nà o, mà là sá»± tỉnh táo và trà tuệ kinh khá»§ng cá»§a nà ng, không biết con nhóc nà y trưởng thà nh sẽ thà nh kẻ gây há»a cỡ nà o, Hồ Tiểu Thiên nghÄ© tá»›i bốn chữ há»a quốc ương dân, khóe môi lá»™ ra nụ cưá»i bất đắc dÄ©, kèm theo là má»™t cái lắc đầu chầm cháºm. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™ Dung Phi Yên tá»±a hồ đã hiểu ra ý tứ cá»§a Hồ Tiểu Thiên, nhá» giá»ng nói: “Nà ng dù sao cÅ©ng chỉ là má»™t đứa trẻ.†Kỳ tháºt nói ra những lá»i nà y đến nà ng cÅ©ng không tin nổi, tuy rằng Thất Thất chỉ là má»™t đứa trẻ, nhưng nà ng lại không có chút nà o giống trẻ con bình thưá»ng. Má»™ Dung Phi Yên bổ sung: “Äể cho nà ng nghỉ ngÆ¡i thêm má»™t chút nữa.â€
Hồ Tiểu Thiên vươn tay ra, vá»— nhè nhẹ bả vai gầy yếu cá»§a Thất Thất: “Trá»i đã sáng, chúng ta nên lên đưá»ng thôi!†Không phải vì Hồ Tiểu Thiên hắn nhẫn tâm, hay tà n nhẫn gì, bá»n hắn nhất định phải mau rá»i khá»i cái vùng đất hiểm ác nà y, rá»i khá»i Bồng Âm SÆ¡n.
Thất Thất bị trẹo chân phải, mặc dù không có bị thương và o xương cốt nhưng cÅ©ng không thể tá»± Ä‘i đưá»ng, mà ngá»±a cá»§a bá»n há» cÅ©ng Ä‘á»u bị Hồ Pháºt Ä‘em vá», vì hắn là nam nhân duy nhất trong nhóm, Hồ Tiểu Thiên đương nhiên phải chịu trách nhiệm cõng Thất Thất, mặc dù trong lòng hắn cÅ©ng không tình nguyện chút nà o, nhưng trên thế giá»›i nà y có rất nhiá»u sá»± tình Ä‘á»u phải là m trái vá»›i lương tâm.
Giúp đỡ má»™t tiểu cô nương lẻ loi má»™t mình thá»±c ra cÅ©ng chẳng đáng gì, nhưng Hồ Tiểu Thiên lần nà y là bị bắt ép, Thất Thất nham hiểm độc ác, dùng Thất nháºt Ä‘oạn hồn châm bắn hắn má»™t phát, ép hắn há»™ tống nà ng Ä‘i đến Tiếp Châu, đây không phải là ép hắn lấy Æ¡n báo oán hay sao.
Cái vết châm kia đã lan đến táºn khuá»·u tay Hồ Tiểu Thiên, Thất Thất lúc trước có nói sẽ đưa giải dược cho hắn, nhưng hắn lúc ấy cho rằng mình đã chắc chắn phải chết, lại ra vẻ ta đây không thèm mà từ chối, bây giá» nguy cÆ¡ đã qua, con nhóc nà y lại không há» nói đụng đến việc đưa giải dược ra, cà ng kỳ quái hÆ¡n, nà ng thế mà nằm trên lưng Hồ Tiểu Thiên ngá»§ má»™t cách ngon là nh, thoải mái.
Hồ Tiểu Thiên bây giá» hối háºn cÅ©ng không kịp, sá»›m biết như thế, hắn đã nháºn lấy giải dược trong tay nà ng.
Má»™ Dung Phi Yên nhìn Thất Thất Ä‘ang ngá»§ say mà há»i Hồ Tiểu Thiên: “Tay cá»§a ngươi thế nà o?â€
Hồ Tiểu Thiên nói: “Vừa Ä‘au lại còn tê dại, xem ra cÅ©ng đã gần đến lúc độc phát.†Nhưng lá»i nà y là hắn Ä‘ang có ý nói cho Thất Thất nghe.
Má»™ Dung Phi Yên nhÃu mà y buồn bã, trong lòng âm thầm tÃnh toán, nà ng muốn tìm biện pháp để cho Thất Thất chá»§ động lấy giải dược ra.
Lúc nà y Thất Thất mở mắt ra, thở dà i nhẹ giá»ng nói: “Tối hôm qua lúc ta đưa cho ngươi giải dược ngươi còn không muốn?â€
Hồ Tiểu Thiên giá» cÅ©ng chẳng thèm quan tâm đến thể diện: “Trước khác nay khác, tối hôm qua không cần, không có nghÄ©a là bây giá» cÅ©ng không cần, tiá»…n Pháºt thì tiá»…n đến táºn Tây Thiên, ngươi yên tâm, ta đã đáp ứng đưa ngươi đến Tiếp Châu thì nhất định sẽ đưa đến nÆ¡i, chắc chắn sẽ không bá» ngươi giữa đưá»ng.†Hắn nói ra đưá»ng đưá»ng chÃnh chÃnh.
Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng nói: "Äiểm nà y ta có thể giúp hắn là m chứng."
Thất Thất nhìn Hồ Tiểu Thiên lại nhìn Má»™ Dung Phi Yên má»™t chút, rồi nà ng thở dà i nói: “Má»™ Dung Phi Yên tá»· tá»·, coi như ta không tin hắn, cÅ©ng nhất định tin ngươi, nhưng giải dược cá»§a Thất nháºt Ä‘oạn hồn châm nà y hiện giá» ta cÅ©ng không có.â€
Trong lòng Hồ Tiểu Thiên thầm mắng con nhóc nà y chỉ giá»i nói những lá»i bịa đặt, hắn chỉ háºn không thể ném nà ng từ trên lưng xuống.
Thất Thất mở trừng hai mắt, mẻ mặt đơn thuần thiện lương, bá»™ dáng trẻ con, nói: “Ngươi hôm qua may mắn vì không có tin ta, ta đưa cho ngươi bình sứ kia là độc dược, là kịch độc vô cùng mạnh, ngươi nếu uống cái lá» thuốc kia, ta sẽ đá xác ngươi xuống, đám sói kia ăn thịt ngươi xong, nhất định sẽ bị đầu độc chết toà n bá»™, ta sẽ thừa cÆ¡ trốn thoát.â€
Hồ Tiểu Thiên nghe đến đó liá»n lạnh sống lưng, ta nói con nhóc nà y, tuổi còn nhá», tâm địa thế nà o lại độc ác váºy? May mà lão tá» nhạy bén, bằng không thì tháºt sá»± bị ngươi hại chết cÅ©ng không biết. Nhưng nghÄ© lại, chuyện nà y không chừng là do nà ng từ lá»i mình nói mà có gợi ý, hiện tại đã hết nguy hiểm, nà ng không muốn giao giải dược ra cho nên nói như váºy. TÃnh mạng nằm trong tay ngưá»i ta, chỉ có thể tạm thá»i ném giáºn, trên đầu chữ nhẫn(å¿) còn có má»™t cây Ä‘ao(刀), mặc dù trong lòng hắn hiện giá» lá»a giáºn phừng phừng. ÄÆ°á»£c rồi, lão tá» không thèm so Ä‘o vá»›i con nhóc nhà ngươi.
Hồ Tiểu Thiên thì cố chịu đựng, nhưng Má»™ Dung Phi Yên lại không kìm nén được, tá»›i giá» mặc dù nà ng đồng ý đưa Thất Thất đến Tiếp Châu, nhưng nà ng cÅ©ng không đồng ý Thất Thất và An Äức Toà n lợi dụng thá»§ Ä‘oạn như váºy, nói thế nà o cÅ©ng là Hồ Tiểu Thiên cứu bá»n há» trong lúc nguy nan, nhưng bá»n hắn đã không biết cám Æ¡n lại còn lấy oán báo ân, Má»™ Dung Phi Yên nói: “Rá»i khá»i Bồng Âm SÆ¡n đã cách Tiếp Châu không xa, chúng ta theo ước định đưa ngươi đến đấy, mong rằng ngươi cÅ©ng biết giữ lá»i.†Khi nà ng nói ra những lá»i nà y, ánh mắt vô cùng lạnh lùng, bất luáºn kẻ nà o cÅ©ng Ä‘á»u nháºn ra nà ng Ä‘ang vá» phe Hồ Tiểu Thiên. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thất Thất đương nhiên cảm nháºn được lá»i nói Má»™ Dung Phi Yên ẩn chứa sát khÃ, môi nà ng lá»™ ra má»™t nụ cưá»i ngây thÆ¡: “Má»™ Dung tá»· tá»·, ngươi cần gì phải tức giáºn, ta nếu đã đáp ứng thì nhất định sẽ là m được.â€
Mộ Dung Phi Yên nói: “Là m được thì tốt!†Nà ng đã hạ quyết tâm, nếu con nhóc Thất Thất nà y dám lừa gạt nà ng, nà ng tuyệt đối sẽ không tha cho nó.
Giá» Mùi cùng ngà y, ba ngưá»i thuáºn lợi rá»i khá»i Bồng Âm SÆ¡n, hầu như ai cÅ©ng quay đầu nhìn lại Bồng Âm SÆ¡n má»™t lần cuối, nhá»› lại tình cảnh tối qua hung hiểm cỡ nà o, trong lòng ai cÅ©ng cảm thấy may mắn muôn phần.
Má»™ Dung Phi Yên chỉ phÃa trước: “Äi vá» phÃa trước chÃnh là quan đạo rồi.â€
Hồ Tiểu Thiên nhẹ gáºt đầu.
Thất Thất nói: “Hồ đại ca, ngươi có mệt không, ta cảm thấy chân đã hết Ä‘au rồi, hay là ngươi thả ta xuống nghỉ má»™t chút.†Sau khi trải qua hoạn nạn, nà ng ngoà i mặt thái độ tá» ra lá»… phép vá»›i Hồ Tiểu Thiên hÆ¡n rất nhiá»u.
Hồ Tiểu Thiên thầm nghÄ© trong lòng, ngươi cho rằng ta muốn cõng ngươi à ? Hắn hạ thấp ngưá»i thả Thất Thất xuống, nháºn lấy túi nước Má»™ Dung Phi Yên đưa tá»›i, Thất Thất ở bên cạnh cẩn tháºn bước thá» má»™t hai bước, cảm thấy mắt cá chân đã không còn Ä‘au đớn như lúc trước, có lẽ có thể Ä‘i từ từ được rồi.
Má»™ Dung Phi Yên nói: “ChỠđến phiên chợ phÃa trước, chúng ta sẽ mướn má»™t chiếc xe.†Nói đến đây, nà ng má»›i nghÄ© ra má»™t cái vấn đỠcá»±c kỳ phiá»n toái, tất cả hà nh lý, châu báu nữ trang Ä‘á»u là Lương đại tráng cầm, thằng nà y lúc gặp đà n sói đã chạy mất tăm, lúc nà y không biết có biến thà nh bữa nháºu cho đà n sói kia không? Còn bá»n há» thì kiếm đâu ra tiá»n?
Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng đã nghÄ© đến vấn đỠnà y, đâu chỉ hà nh lý, lá»™ phÃ, ngay cả quan ấn và công văn nháºn chức Thanh Vân huyện cÅ©ng do Lương đại tráng cầm, không tìm thấy mấy thứ đó, hắn cÅ©ng không thể chứng minh thân pháºn cá»§a mình.
Thất Thất nói: “Các ngươi Ä‘á»u ném hà nh lý Ä‘i, là m gì còn tiá»n để mướn xe? Bất quá, ta còn có chút lá»™ phÆNà ng vá»— vá»— cái bá»c mà u lam in hoa, cái bá»c nà y nà ng vẫn mang theo, mặc dù là liên tục gặp phải truy sát, nà ng cÅ©ng không là m mất.
Hồ Tiểu Thiên tháºt ra cÅ©ng mang theo đồ tùy thân, nói tiếp là m cho ngưá»i ta hổ thẹn, thứ đó chÃnh là “bức tranh†mà Sá» Há»c Äông đưa cho hắn. Hắn cầm theo không phải vì thứ nà y quan trá»ng, mà là vì cái bức tranh nà y tháºt sá»± là có chút không chịu nổi, để ngưá»i khác thấy được không phải là sẽ há»ng mất hình tượng đứng đắn hắn má»›i dá»±ng được sao.
Cái gá»i là lá»™ phà cá»§a Thất Thất tháºt sá»± cÅ©ng không nhiá»u lắm, miá»…n cưỡng đủ cho bá»n há» má»™t ngà y ba bữa, vá» phần mua ngá»±a mướn xe chỉ có thể trở thà nh hi vá»ng xa vá»i mà thôi.
Má»™ Dung Phi Yên trước giá» cÅ©ng không phải là thiên kim tiểu thư được nuông chiá»u từ bé, nà ng đương nhiên có khả năng chịu khổ, vá» phần Thất Thất, tuy rằng tâm cÆ¡ rất sâu, nhưng cô nhóc nà y váºy mà cÅ©ng chịu được khổ cá»±c. Vá» phần Hồ Tiểu Thiên, hắn cÅ©ng không phải cái kiểu công tá» nhà già u, ăn ngon mặc đẹp, sống an nhà n sung sướng, hắn biến thà nh công tá» nhà Thượng Thư tÃnh ra cÅ©ng chỉ đến ná»a năm, gia há»a nà y thì cái gì mà chẳng trải qua rồi.
Rá»i khá»i Bồng Âm SÆ¡n, còn cách Tiếp Châu tầm ba ngà y lá»™ trình, lúc đầu Hồ Tiểu Thiên còn lo lắng trên đưá»ng lại gặp phải truy sát, thế nên bá»n há» Ä‘á»u tá» ra vô cùng cẩn tháºn, may là má»™t đưá»ng bình an, không bị ai Ä‘uổi giết, xem ra bá»n hỠđã thà nh công thoát khá»i đám thÃch khách truy sát Thất Thất. Äi ra khá»i rừng núi hoang vắng, trên quan đạo xe tá»›i ngưá»i Ä‘i, tá»± nhiên cÅ©ng không thể nà o gặp phải cảnh dã thú tấn công, bá»n há» cÅ©ng không có quan ấn và văn kiện, tá»± nhiên cÅ©ng không thể nà o ăn chùa ở trạm dịch được, đà nh phải nhá» lá»™ phà Ãt á»i cá»§a Thất Thất, ba ngưá»i mà n trá»i chiếu đất, vượt mưa vượt gió mà đi gấp tá»›i Tiếp Châu.
Tiếp Châu là đại thà nh thứ hai cá»§a Tây Xuyên, quy mô gần bằng Tây Châu, nhưng mà danh khà Tiếp Châu lại hÆ¡n Tây Châu rất nhiá»u, từ xưa đến nay Tiếp Châu Ä‘á»u là trá»ng trấn Tây Nam, thá»i đại bảy nước đã từng là đại đô Thục Quốc, cảnh ná»™i có dãy Bà n Long sÆ¡n mạch từ Äông Bắc đến Tây Nam, dãy sÆ¡n mạch nà y cÅ©ng trở thà nh ranh giá»›i giữa đồng bằng và rừng núi Tiếp Châu, phÃa đông Bà n Long sÆ¡n mạch là má»™t dải bình nguyên, sông ngòi ngang dá»c, đất Ä‘ai phì nhiêu, dân sinh già u có và đông đúc, mà phÃa tây toà n là sông và núi, đồi núi cháºp chùng, cÅ©ng rất Ãt ngưá»i sống ở đây, vì hoà n cảnh nên sống khổ hÆ¡n rất nhiá»u.
Thanh Vân huyện mà Hồ Tiểu Thiên muốn Ä‘i nháºn chức thuá»™c vá» Tiếp Châu, là má»™t cái huyện thà nh nhỠở trong vùng núi hẻo lánh, nghe nói là địa phương thiếu thốn nhất Tiếp Châu, tháºm chà là toà n bá»™ Tây Xuyên.
Tưá»ng thà nh Tiếp Châu không cao, có thể là trải qua năm tháng đã lâu, hoặc do không có giữ gìn tu sá»a, trên tưá»ng thà nh má»c đầy cá» hoang, tưá»ng gạch bị gió mưa bà o mòn, đầy vết loang lổ, lồi lõm, nhìn qua trà n đầy cảm giác tang thương.
Ãnh trá»i chiá»u, thá»§ vệ binh sÄ© Ä‘ang đứng, dùng ánh mắt lưá»i biếng đánh giá ngưá»i qua đưá»ng, bởi vì thá»i tiết vô cùng nóng bức, bá»n hắn chẳng muốn động tay động chân, tìm chá»— khuất nắng dưới tưá»ng thà nh mà đứng.
Bởi vì có Bà n Long sÆ¡n mạch như bức chắn cá»§a thiên nhiên, nên chiến há»a rất Ãt khi lan đến thà nh Tiếp Châu, tÃnh ra nÆ¡i nà y đã gần năm mươi năm không có chiến sá»± rồi, cÅ©ng khó trách thá»§ quân lại lưá»i nhác váºy.
Ba ngưá»i Hồ Tiểu Thiên Ä‘á»u phong trần mệt má»i, Ä‘i qua thà nh khác khẳng định sẽ là đối tượng bị chú ý đặc biệt, nhưng hiện giá», bá»n hắn váºy mà nghênh ngang Ä‘i và o thà nh Tiếp Châu. Thá»§ vệ binh sÄ© chẳng qua là dùng ánh mắt hững há» nhìn qua bá»n há» má»™t lần, cÅ©ng chẳng là m gì đã nhìn ra chá»— khác, thá»i gian dà i hòa bình đã khiến cho đám thá»§ vệ mất Ä‘i cảnh giác tối thiểu.
Thuáºn lợi Ä‘i và o thà nh Tiếp Châu, muốn tìm được Chu gia già u có kia hiển nhiên không phải là việc gì khó khăn, Hồ Tiểu Thiên tìm ngưá»i qu a đưá»ng há»i thăm, vừa há»i đã biết rằng Chu gia nà y cá»±c kỳ nổi danh, chá»§ nhân Chu gia đã từng là quan to nhất phẩm đương triá»u, chÃnh là Äại Khang hữu thừa tướng, thái tá» thái sư, Hà n Lâm há»c sÄ© phụng chỉ, đồng bình chương sá»±, thượng trụ quốc, Chu Duệ Uyên. Ba năm trước, bởi vì thái tá» Long Diệp Lâm bị phế mà gặp phải liên lụy, bị đương kim hoà ng thượng tước chức thà nh thưá»ng dân, trở vá» quê an dưỡng tuổi già . Mà thá»i Ä‘iểm Chu Duệ Uyên bị miá»…n chức, Hồ Bất Vi còn hung hăng ném đá xuống giếng.
Hồ Tiểu Thiên thầm than, thế giá»›i nà y cÅ©ng tháºt sá»± là kỳ diệu, cha hắn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi cá»§a, nguyên nhân cÅ©ng bởi vì hắn lúc trước cùng con gái Chu gia láºp thà nh hôn ước, vá» sau Chu Duệ Uyên bởi vì biết hắn là má»™t kẻ đần, vì váºy mà liá»n hối hôn, cha hắn vẫn coi đó là thâm cừu đại háºn.
Hồ Tiểu Thiên đối vá»›i Chu gia cÅ©ng chẳng có cừu háºn gì, dù sao hắn bây giá» cÅ©ng là má»™t ngưá»i hoà n toà n khác, nghÄ© lại thì ai cÅ©ng không muốn gả nữ nhi cá»§a mình cho má»™t kẻ ngu si đần độn.
Theo lá»i chỉ dẫn, bá»n há» tìm được Chu phá»§, nÆ¡i nà y khác vá»›i tưởng tượng cá»§a Hồ Tiểu Thiên, nÆ¡i đây chỉ là má»™t cái sân, gạch xanh ngói xám, đại môn mà u Ä‘en, trước cá»a ngay cả sư tỠđá cÅ©ng không có, cùng vá»›i mấy há»™ gia đình xung quanh cÅ©ng không lá»™ là chút bất đồng nà o.
Hồ Tiểu Thiên lại nghÄ©, lạc đà gầy còn hÆ¡n ngá»±a béo, Chu Duệ Uyên mặc dù đã bị tước chức thà nh dân thưá»ng, nhưng dù sao cÅ©ng đã từng là quan to nhất phẩm đương triá»u, chắc sẽ không ở trong cái dân trạch bình thưá»ng nà y chứ. Trừ phi lão gia há»a nà y tâm tư cẩn máºt, quyết định ẩn cư, tạm thá»i thu liá»…m dã tâm cùng khát vá»ng chÃnh trị, là m má»™t ngưá»i bình thưá»ng.
Ba ngưá»i đứng trước cái cá»a trông bình thưá»ng đến ná»—i không thể bình thưá»ng hÆ¡n, do dá»± trong chốc lát, vừa rồi Hồ Tiểu Thiên đã gõ cá»a vang lên khắp nÆ¡i, thế nhưng vẫn chẳng có ai Ä‘i ra, quan to nhất phẩm thế nà y cÅ©ng quá keo kiệt Ä‘i, nha đầu Thất Thất nà y không biết có quan hệ thế nà o vá»›i Chu gia, vì sao phải trải qua vất vả tá»›i đây nương tá»±a và o bá»n há». Liên tưởng tá»›i lão thái giám An Äức Toà n, Hồ Tiểu Thiên cà ng khẳng định Thất Thất có quan hệ máºt thiết cùng hoà ng tá»™c, tuy rằng trong lòng hắn thấy hiếu kỳ, nhưng hắn không định truy vấn ngá»n nguồn, hắn vì bảo há»™ Thất Thất mà má»™t đưá»ng tao ngá»™ đủ loại truy sát đã chứng minh con nhá» nà y mang theo má»™t cái âm mưu kinh thiên động địa nà o đó, Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng không muốn tìm phiá»n toái cho mình. ChÃnh trị không dà nh cho ngưá»i bình thưá»ng, quá mệt má»i, Hồ Tiểu Thiên kiếp trước kiếp nà y Ä‘á»u không có chút hứng thú nà o đối vá»›i chÃnh trị.
Äợi ở trước cá»a hÆ¡n ná»a ngà y, má»›i thấy có ngưá»i tá»›i mở cá»a, mở cá»a là má»™t ngưá»i trung niên bị câm, thấy ba ngưá»i Hồ Tiểu Thiên không phải ngưá»i quen, giÆ¡ tay múa may má»™t hồi. Hồ Tiểu Thiên tuy từng là tiến sÄ© y há»c, nhưng hắn lại không hiểu ngôn ngữ câm Ä‘iếc, hai ngưá»i Má»™ Dung Phi Yên và Thất Thất cÅ©ng váºy, ba ngưá»i trợn mắt há mồm, Má»™ Dung Phi Yên kinh ngạc nhìn Thất Thất nói: “Chẳng nhẽ chúng ta tìm nhầm rồi?â€
Thất Thất cắn cắn môi, xem ra nà ng cũng chẳng biết là m gì với cục diện trước mắt nà y.
Trong lúc mấy ngưá»i Ä‘ang chẳng biết là m gì, chợt nghe thấy thanh âm ôn nhu từ trong ná»™i viện nói ra: “A Phúc, trong nhà có khách tá»›i thăm đúng không?â€
Ngưá»i câm kia vừa gáºt gáºt đầu vừa quay ngưá»i lại, ba ngưá»i nhìn và o bên trong, thấy má»™t vị mỹ phụ trung niên mặc áo vải, đầu cà i trâm, cháºm rãi Ä‘i tá»›i, nhìn qua nà ng khoảng hÆ¡n bốn mươi, vẻ mặt hiá»n hòa, dung mạo Ä‘oan trang, chẳng qua hai bên tóc mai đã Ä‘iểm không Ãt sợi trắng, tuy rằng nà ng ăn mặc bình thưá»ng, nhưng từ cá» chỉ khà độ mà nhìn, nà ng tuyệt đối không phải má»™t dân phụ tầm thưá»ng.
Ngưá»i câm đứng sang má»™t bên, mỹ phụ trung niên kia bước ra trước cá»a, nhìn ba ngưá»i đánh giá má»™t chút, mỉm cưá»i nói: “Không biết ba vị có gì chỉ giáo?†Nà ng chưa bao giá» gặp ai trong ba ngưá»i nà y, cho nên má»›i há»i câu nà y.
Hồ Tiểu Thiên hắng giá»ng má»™t cái, có chút cung kÃnh vái chà o: “Phu nhân...â€
Mỹ phụ trung niên kia nghe hắn xưng hô vá»›i nà ng như váºy, láºp tức mở miệng sá»a chữa, nói: “Vị công tá» nà y, ta tuy rằng tuổi không còn trẻ, thế nhưng lại chưa láºp gia đình.â€
Hồ Tiểu Thiên láºp tức lúng túng, nà ng kia lá»›n tuổi như váºy rồi mà chưa láºp gia đình, hắn lại có thể nhìn lầm, xưng hô vá»›i ngưá»i ta là phu nhân, đã vô tình đắc tá»™i nà ng. Hắn liá»n tranh thá»§ khi nà ng nói xong, nói: “Tiểu thư... vãn bối nhất thá»i không nhìn rõ, mạo muá»™i rồi, mạo muá»™i rồi!â€
Mỹ phụ trung niêm thấy bá»™ dáng hắn lúng túng như váºy, không khá»i nở nụ cưá»i, khi nà ng cưá»i liá»n nổi dáºy vẻ mặt cá»±c kỳ sinh động, sóng mắt lưu chuyển, chói lá»i, không khá»i nghÄ© đến, lúc nà ng còn trẻ nhất định xinh đẹp tuyệt luân, hôm nay tuy nà ng đã già đi, nhưng bá»™ dáng thùy mị vẫn còn lại không Ãt. Nà ng nói khẽ: “Ngươi cÅ©ng không cần gá»i ta là tiểu thư, vá»›i tuổi cá»§a ta thì đáng là m trưởng bối cá»§a ngươi rồi, ngươi nên gá»i ta má»™t tiếng cô cô má»›i phải, lại không biết mấy ngưá»i các ngươi đến nhà chúng ta rốt cuá»™c là vì sá»± tình gì?â€
Hồ Tiểu Thiên và Má»™ Dung Phi Yên đồng thá»i nhìn sang Thất Thất, bá»n hắn vốn nghÄ© rằng đưa Thất Thất đến nÆ¡i nà y, má»i việc sau đó Ä‘á»u thuáºn lợi giải quyết, không nghÄ© đến việc ngưá»i ta căn bản cÅ©ng không nháºn ra Thất Thất.
Thần thái Thất Thất biểu lá»™ ra cÅ©ng là không nháºn ra hai ngưá»i trước mặt, nà ng chá»›p chá»›p hai mắt nói: “Xin há»i nÆ¡i nà y là nhà cá»§a Chu thái sư phải không?â€
Mỹ phụ trung niên kia lắc đầu nói: “Nơi nà y không có Chu thái sư! Chư vị có lẽ nên trở vỠđi.†Nói đến đây, biểu cảm trên mặt nà ng trở nên có chút lãnh đạm.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
« 1 7 8 9 »