Say Mộng Giang Sơn
Tác giả: Tác giả: Nguyệt Quan
Số chương: 378
Lần đọc: 252.823
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
« 1 8 9 10 ... 38 »
02.03.2014
Chương 86-88
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 86: Trong mà n mưa thu
- Sách gì cơ?
- Ngà y xưa, khi Thiên Háºu còn là má»™t chiêunghi ở trong cung, để Ä‘oạt ngôi vị Hoà ng háºu, bà ta đã biên soạn ra “Liệt nữtruyệnâ€, “Thần quỹâ€, “Bách liêu tân giá»›iâ€, “Nhạc thư†rồi cho ban bố khắp trongthiên hạ nhằm tạo dá»±ng thanh thế cho mình. Những cuốn sách nà y Ä‘á»u là do nhữngvăn nhân thân tÃn bên cạnh Võ Háºu biên soạn. Và Miêu Thần Khách chÃnh là má»™ttrong số đó.
Dương Phà m ngẩn ngưá»i ra, há»i:
- Váºy thì sao?
Vưu Äá» lại nói:
- Hai mươi năm trước, má»i việc cá»§a thiên tá» từlá»›n đến nhá» Ä‘á»u do Thiên Háºu đứng sau giáºt dây, đại quyá»n thiên hạ Ä‘á»u táºptrung hết vá» trong cung. Ngươi nói xem, Thiên Háºu phải xá» lý bao nhiêu chuyệnquốc gia đại sá»± đó như thế nà o?
Dương Phà m đã hiểu ra đôi chút, nói:
- à huynh là ...
Vưu Äá» lại nói:
- Hai mươi năm trước, Thiên Háºu Ä‘Ãch thân chá»nlá»±a má»™t số những nhà há»c thức uyên bác, lại nhanh nhẹn, thức thá»i để và o TrungThư, Môn Hạ, cùng vá»›i Hà n Lâm Viện và nha môn trung khu triá»u đình và nhamôn,biên tu. Chức quan mà hỠđảm nhiệm cao nhất cÅ©ng không tá»›i ngÅ©, lục phẩm; nhưnghỠđược phép không cần qua Nam Nha mà có thể trá»±c tiếp theo Bắc Môn cá»§a hoà ngcung, qua Huyá»n VÅ© môn để và o trong cung cấm, bất cứ lúc nà o cÅ©ng có thể gặpmặt Thiên Háºu. Há» không phải là Tể tướng, nhưng quyá»n lợi cá»§a Tể tướng lại bịbá»n há» Ä‘oạt mất. Những ngưá»i đó được gá»i là “Bắc môn há»c sÄ©â€.
Dương Phà m nghe những lá»i Vưu Äá» lại nói mà ngây ngẩn cả ngưá»i. Hắn những tưởng có thể dá»… dà ng hạ thá»§ vá»›i Miêu Thần Khách,chẳng ngá» gã lại là má»™t nhân váºt có lai lịch còn ghê gá»›m hÆ¡n cả Khâu Thần TÃch.Trong chốn quan trưá»ng ở Äại ÄÆ°á»ng nà y, mặc dù không có má»™t Tể tướng như váºy,nhưng y rõ rà ng Ä‘ang từng bước từng bước trở thà nh má»™t cánh tay đắc lá»±c dá»nđưá»ng cho Võ Tắc Thiên leo lên ngôi vị cao nhất trong thiên hạ.
Ngưá»i ta nói Thượng Quan Uyển Nhi là ná»™i tướngở trong cung, Miêu Thần Khách rõ rà ng chÃnh là ẩn tướng cá»§a Äại ÄÆ°á»ng rồi. Nóinhư váºy thì hai ngưá»i nà y địa vị tháºt ra là tương đương nhau.
Thế nhưng nếu y được Võ Tắc Thiên tÃn nhiệmnhư váºy, quyá»n lá»±c phải rất lá»›n, váºy thì vì sao lại phải mai danh ẩn tÃch, mà tung tÃch cá»§a y lại chỉ có duy nhất Thượng Quan Uyển Nhi biết được?
Khi Dương Phà m há»i tá»›i vấn đỠnà y thì Vưu Äá»lại nở nụ cưá»i đầy vẻ “gian thươngâ€, nói:
- Vấn đỠmà tiểu huynh đệ đây há»i can hệ đếnrất nhiá»u vấn đỠkhác, những lá»i ta có thể nói chỉ đến như váºy thôi, cho nên,nếu ngươi muốn biết nhiá»u hÆ¡n thì cần phải bá» ra thêm má»™t chút đỉnh nữa.
Nói xong, lão liá»n giÆ¡ cái tay nải lên ra sứcnhét và o ngá»±c áo mình.
Dương Phà m cầm chiếc dù trong tay, má»™t mìnhlặng bước trong cÆ¡n mưa. CÆ¡n mưa phùn là m ướt vạt áo trước cá»§a hắn, hắn cÅ©ngkhông báºn tâm tá»›i. Bây giá» hắn đã hoà n toà n đắm chìm trong dòng suy nghÄ© vá»những lá»i Vưu Hạo Dương vừa nói. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Võ Tắc Thiên từng bước từng bước thá»±c hiệntham vá»ng quyá»n lá»±c cá»§a mình, cho tá»›i ngà y nà y hôm nay, không thể phá»§ nháºn bà ta là má»™t thiên tà i vá» thao lược. Nhưng bà ta lại ở trong cung cấm, trong quátrình soán ngôi Ä‘oạt vị cần phải có lá»±c lượng há»— trợ cá»±c kì lá»›n từ bên ngoà i đểphục vụ cho bà ta. Lá»±c lượng đó chia là m văn võ nhị đồ, giống như âm dươnglưỡng đạo.
Bên võ tất nhiên là ná»™i vệ Mai Hoa, còn bênvăn, chÃnh là Bắc môn há»c sÄ©.
Thà nh phần chá»§ chốt trong Bắc môn há»c sÄ© gồmcó sáu ngưá»i, ban đầu khi được Võ Tắc Thiên sá» dụng, chức quan cá»§a há» cÅ©ngkhông cao, theo thứ tá»± lần lượt là Trứ Tác Lang Nguyên Vạn Khoảnh, tả sá» PhạmLý Băng, Miêu Thần Khách và Lưu y chi, hữu sá» Chu Tư Máºu và Hồ Sở Tân. MiêuThần Khách chÃnh là má»™t thà nh viên trong số đó, là má»™t trong lục ẩn tướng phòtá Võ háºu thay thế Cao Tông thống trị Äại ÄÆ°á»ng .
Hiện giá», lục ẩn tướng Ä‘ang ở đâu?
Trứ Tác Lang Nguyên Vạn Khoảnh, ban đầu đảmnhiệm Thông Sá»± Xá Nhân. Thá»i Cà n Phong, đại tướng Lý TÃch chinh phạt Triá»uTiên, Nguyên Vạn Khoảnh đảm nhiệm tổng quản ký thất Liêu Äông, từng phụng mệnhlà m hịch văn lên án công khai Triá»u Tiên, châm chá»c ngưá»i Cao Ly không hiểubinh pháp, không biết cố thá»§ địa thế hiểm yếu cá»§a Ãp Lục giang. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cuối cùng ngưá»i Cao Ly thấy hịch văn thì láºptức phái binh cố thá»§ Ãp Lục giang. Quan quân Äại ÄÆ°á»ng nhiá»u lần không tấn côngđược, thương vong tổn thất nặng ná». Nguyên Vạn Khoảnh bởi váºy mà cÅ©ng bị lưuđà y, sau đó được đại xá hồi kinh, gặp được Trứ Tác Lang, rồi được Võ Tắc Thiênlá»±a chá»n, trở thà nh má»™t trong sáu bắc môn há»c sÄ©. Hiện tại gã Ä‘ang là PhượngCác Thị lang, hay chÃnh là Tể tướng đương triá»u.
Tả sá» Phạm Lý Băng, ban đầu là há»™ Tà o Thamquân cá»§a Chu vương phá»§, sau thà nh bắc môn há»csÄ©. Trong thá»i gian hai mươi năm, y đã nhiá»u lần đảm nhiệm những chức vụ nhưLoan đà i, Thiên quan nhị Thị lang, rồi được thăng tiến lên là m Xuân quan Thượngthư ( Lá»… Bá»™ Thượng thư ), cùng vá»›i Phượng Các loan đà i Bình Chương Sá»± trở thà nhTể tướng Äại ÄÆ°á»ng. Trước đó không lâu y đã bị Chu Hưng tố cáo là cấu kết vá»›iđảng phản loạn nên đã bị xá» trảm đầu năm nay.
Tả sá» Lưu Y Chi, cÅ©ng là má»™t Phượng Các Thịlang, cùng vá»›i Tam phẩm phượng các loan đà i giữ chức vụ Tể tướng Äại ÄÆ°á»ng. Hainăm trước y bị Lai Tuấn Thần tố cáo là nháºn đút lót cá»§a Quy Châu đô đốc Tôn VạnVinh, có tư tình vá»›i má»™t tiểu thiếp xinh đẹp cá»§a phản tặc Từ KÃnh Nghiệp má»™tđẹp thiếp nên đã được Võ háºu ban được chết.
Hữu sá» Chu Tư Máºu, sau khi được Võ háºu trá»ngdụng thì dá»i tá»›i Lân đà i, trở thà nh há»c sÄ© cá»§a Sùng Văn quán. Năm trước bị TácNguyên Lá»… buá»™c tá»™i tư thông phản nghịch, bị giam và o ngục và nháºn án tá» hình.
Hữu sá» Hồ Sở Tân, năm trước cÅ©ng bị liên lụyvì tá»™i phản nghịch như váºy nên cÅ©ng đã chết trong ngục.
Võ Tắc Thiên má»™t tay bồi dưỡng Lục Äại tâmphúc, hiện giá» ngoại trừ vị cư Tể tướng Nguyên Vạn Khoảnh, Miêu Thần Khách đãmai danh ẩn tÃch thì tất cả Ä‘á»u hoặc là vì khép tá»™i phản loạn, hoặc là tư thôngphản loạn mà bị xá» tá», phải chăng là Võ Tắc Thiên không biết nhìn ngưá»i? Bà tá»±tay bồi dưỡng tâm phúc, khi đó bà ta chưa nắm quyá»n lá»±c thá»±c sá»± trong táy. Cònhiện giá» khi bà ta đã nắm trong tay quyá»n lá»±c tuyệt đối toà n thiên hạ, bá»n há»từng ngưá»i từng ngưá»i má»™t lại có mưu đồ tạo phản?
Dương Phà m không cần Ä‘oán cÅ©ng biết, đây là cái gá»i là qua cầu rút ván, ăn cháo đá bát. Bắc môn lục há»c sÄ© từ lúc Võ háºuvừa má»›i lên ngôi hoà ng háºu đã được bà rất má»±c trá»ng dụng, bao nhiêu năm trá»ibá»n há» nhất định đã nắm được rất nhiá»u những Ä‘iá»u cÆ¡ máºt mà Võ háºu không muốnđể cho ngưá»i khác biết, và cách an toà n nhất để giữ bà máºt đương nhiên chÃnh là là m cho bá»n há» vÄ©nh viá»…n câm miệng.
Vì thế, Võ háºu bắt đầu dá»n dẹp chướng ngạicuối cùng trước khi xưng đế. Nhưng, vì sao Nguyên Vạn Khoảnh vẫn còn ung dungchá»…m chệ ngồi trên vị trà cao như váºy? Là Võ háºu còn chưa kịp xuống tay ư? Và Miêu Thần Khách vì sao lại đột nhiên biệt tÃch? Võ háºu nếu đã xuống tay thì đâucần phải giấu diếm tin tức vá» cái chết cá»§a hắn như váºy, kết cục cá»§a mấy ngưá»itrước đó cho thấy, nhất định bà ta sẽ gán cho há» má»™t tá»™i danh hợp lÃ.
Dương Phà m thở dà i má»™t cái, hắn tá»±a như Ä‘angchÃm trong lá»›p lá»›p sương mù, hắn Ä‘ang Ä‘i xuyên qua từng lá»›p từng lá»›p sương mùđó, từ thôn nhá» Äà o Nguyên đến thà nh Lạc Dương nà y. Hắn cứ Ä‘i xuyên qua má»™t lá»›psương mù thì lại có má»™t lá»›p sương mù khác dà y đặc hÆ¡n quấn lấy hắn, khiến chohắn cảm thấy má»i việc cà ng lúc cà ng cảm thấy mông lung mÆ¡ hồ hÆ¡n. Rốt cục thìđến khi nà o má»›i có thể tìm ra chân tướng rõ rà ng má»i việc?
Mưa. mưa cà ng lúc cà ng lớn. Mưa thu miên miênkhông dứt.
Gió cÅ©ng cà ng lúc cà ng mạnh, mưa bụi dà y đặcnhư vồ lấy Dương Phà m, khiến cho hắn không thể không dừng bước mà chạy và o trúmưa dưới mái hiên cá»§a trong má»™t cá»a hà ng hương liệu.
Trên lầu, Tạ Tiểu Man đang nâng chén uống mộtmình.
Äây là cá»a hà ng hương liệu cá»§a nà ng, vì ahuynh cá»§a nà ng mà mở ra.
Tất cả má»i sau nà y sinh hoạt cá»§a a huynh Ä‘á»uđã được nà ng chuẩn bị kÄ© lưỡng, ngay cả việc tìm cho a huynh má»™t nương tá» tốtnà ng cÅ©ng đã tìm rồi. Chỉ có Ä‘iá»u cho tá»›i giá» nà ng vẫn chưa thể tìm được ahuynh cá»§a mình. Có thể giá» nà y a huynh đã không chịu nổi kiếp sống ăn xin vấtvả, và đã... nhưng Tiểu Man ngay láºp tức loại bá» suy nghÄ© nà y, nà ng tin chắcrằng a huynh cá»§a nà ng vẫn còn sống.
Nà ng cả quyết như váºy, thay vì nói là tintưởng a huynh thì nói đúng hÆ¡n là nà ng sợ phải đối mặt vá»›i ná»—i sợ hãi từ táºntrong thâm tâm nà ng. Ngưá»i thân duy nhất bá»—ng nhiên biến mất, chỉ còn lại má»™tmình nà ng cô đơn vá»›i trá»i nà y, đất nà y, váºy thì tất cả những cố gắng cá»§a nà ngcòn có ý nghÄ©a gì đây?
Nà ng vốn chỉ là má»™t tiểu thị nữ cá»§a Công TônLan Chỉ, chăm lo cuá»™c sống hằng ngà y cho tiểu thư, cùng tiểu thư luyện võ. VốndÄ© nà ng chỉ định luyện táºp để bảo vệ a huynh, không để a huynh bị ngưá»i ta đánhcho tá»›i mức há»™c máu, bị ngưá»i ta ức hiếp đến mức đầu rÆ¡i máu chảy.
Nà ng luyện táºp hết sức chăm chỉ, còn chăm chỉhÆ¡n cả tiểu thư Công Tôn Lan Chỉ nữa. Nà ng mau chóng tá» ra là ngưá»i có khả năngthiên phú vá» võ thuáºt. Trong má»™t ngà y mùa hè nắng chói chang, nà ng tình cỠđượcTạ đại nương là sư muá»™i cá»§a Bùi đại nương để mắt tá»›i. Lúc đó, nà ng Ä‘ang luyệnvõ dưới ánh mặt trá»i, khắp ngưá»i đầm đìa mồ hôi, mồ hôi là m ướt cả tóc, cả tránnà ng.
Tạ đại nương há»i nà ng có đồng ý theo mình haykhông, có thể nà ng sẽ phải luyện công cá»±c khổ hÆ¡n nhưng sẽ không phải là m thịnữ nữa, lại có thể nắm giữ trong tay rất nhiá»u cá»§a cải và quyá»n lá»±c. Những Ä‘iá»unà y vốn không phải những gì mà nữ nhi theo Ä‘uổi, nhưng Nữu Nữu đã không chút dodá»± mà nháºn lá»i ngay, bởi nà ng cảm thấy đó là những gì mà a huynh cá»§a nà ng cần.
Vì thế, nà ng trở thà nh ngưá»i cá»§a Mai Hoa ná»™ivệ. Biểu hiện cá»§a nà ng ngà y má»™t xuất sắc hÆ¡n, và nà ng cÅ©ng nháºn được cảm tìnhngà y má»™t nhiá»u hÆ¡n từ phÃa Tạ đại nương, được bà ta nháºn là m nghÄ©a nữ, rồi đổitên thà nh Tạ Má»™c Văn. Sau đó nà ng lại vinh dá»± được Thiên Háºu ban cho má»™t cáitên nữa: A Man.
Nhưng đó không phải là những gì nà ng cần, bởithứ nà ng cần chÃnh là a huynh, nà ng muốn được nắm tay a huynh, má»™t a huynh ướtnhư chuá»™t lá»™t chạy trong mưa trong kà ức cá»§a nà ng.
Tiểu Man ngồi dưới mái hiên ngắm mưa. Mưa bụimãi không dứt, hạt mưa rÆ¡i má»—i lúc má»™t mau. Nà ng uể oải ngắm nhìn từng giá»tmưa, nhưng lại không thể nà o nhìn rõ, bởi mưa rÆ¡i quá nhanh, còn nhanh hÆ¡n cảtốc độ xuất kiếm cá»§a nà ng. Nà ng nhìn ngắm chăm chú hồi lâu, có cảm giác dưá»ngnhư tâm trà mình lâng lâng bất định như muốn bay lên trên bầu trá»i xám xịt mưabay kia.
Vì thế, nà ng liá»n cúi đầu xuống ngắm hết giá»tmưa nà y đến giá»t mưa khác rÆ¡i xuống tạo ra những gợn sóng trên những vÅ©ng nướcÄ‘á»ng, giống như những đóa hoa nở rồi tà n, tà n rồi lại nở. Nà ng không để ý tá»›icó má»™t ngưá»i Ä‘ang đứng trú mưa dưới mái hiên kia, chỉ chăm chú lắng nghe tiếngmưa rÆ¡i xuống mái hiên tạo ra những tiếng “lá»™p bá»™p†liên hồi.
Nhìn tráºn mưa nà y, nghe những tiếng “lá»™pbá»™pâ€nà y, nà ng chợt nhá»› tá»›i lúc cùng a huynh ngồi dưới tán cây chuối tiêu, má»—ingưá»i cầm má»™t ná»a chiếc bánh bao không nhân đã mục ra vì nước mưa. Ngà y đó, haingưá»i đã cùng nhau ngồi ăn bánh bao vui vẻ trong mà n mưa...
Dương Phà m cầm ô đứng dưới mái hiện đợi mưangớt, tiếng mưa rơi lộp bộp trên chiếc ô của hắn, từng dòng nước giỠxuống mặtđất, tạo thà nh những bong bóng nước. Những bóng bóng nước ấy nổi lên, rồi lạivỡ ra, lại nổi lên, rồi lại vỡ ra, không biết từ đâu hiện ra, và cũng chẳngbiết đã biến mất đi nơi nà o...
Xa xa, bức tượng Pháºt cao vút trong"Thiên đưá»ng" Ä‘ang lặng lẽ quan sát tình hình toà n thà nh.
Pháºt gia nói: “Má»™t hạt cát, má»™t thế giá»›iâ€,không biết má»™t bong bóng nước nà y có phải là má»™t thế giá»›i hay không. Nếu nócÅ©ng là má»™t thế giá»›i thì trong mắt cá»§a con ngưá»i, sá»± sinh ra rồi mất Ä‘i cá»§a nóchỉ trong nháy mắt, không đáng để tâm tá»›i. Nhưng trong thế giá»›i cá»§a chÃnh nó,liệu có phải đó đã là má»™t khoảng thá»i gian rất dà i, rất dà i rồi hay không?
Trong con mắt vÄ©nh hằng cá»§a Pháºt gia, thế giá»›icá»§a con ngưá»i cÅ©ng đâu phải không có Ä‘iểm kết thúc, ngắn cÅ©ng được, mà dà i cÅ©ngtốt. Trong thế giá»›i đó, con ngưá»i được sinh ra chÃnh là thế giá»›i cá»§a ngưá»i đó.Trong thế giá»›i đó, má»™t bên vai cá»§a con ngưá»i gánh ná»—i háºn thù, má»™t bên vai là để gánh tình yêu, bất luáºn là yêu hay thù Ä‘á»u phải có kết quả. Äó chÃnh là sứmệnh cá»§a con ngưá»i. Nhìn đám bong bóng nước tan biến Ä‘i, hắn mÆ¡ hồ trông thấytráºn đại há»a hoạn năm đó ở sÆ¡n thôn, thấy được thi thể bị đốt trá»i, thấy đầu Atá»· bay lên, thấy Sá»u nha đầu má»c răng nanh, thấy gã hiệp sÄ© cá»§a phá»§ đô đốc vá»›ibá»™ ông râu quai nón cầm kiếm xông và o...
Trên bầu trá»i đột nhiên vang lên má»™t tiếngsấm, Dương Phà m thở dà i, ngẩng đầu nhìn vá» phÃa không trung xa xăm má» mịt kia.
“Tiếp cáºn Miêu Thần Khách thì không được, đà nhphải bắt đầu từ chá»— Khâu Thần TÃch thôiâ€.
Dương Phà m khẽ thở dà i, âm thầm hạ quyết định.
Mưa cÅ©ng nhá» dần, hắn nắm chặt ô trong tay,bước ra khá»i mái hiên.
Tiểu Man ngồi má»™t mình trong lầu, nhìn là n mưabụi, cÅ©ng trông thấy cả ngưá»i Ä‘ang cầm ô bước Ä‘i trong mưa. Ngưá»i nà y bước Ä‘itrầm lặng mà vững chãi như thể không há» lo rằng mưa có thể sẽ lá»›n hÆ¡n. Gió thốcvà o là m vạt áo cá»§a hắn tung bay lên rồi lại rÆ¡i xuống. Dáng vẻ ấy hiện lên má»™tvẻ cô đơn khó diá»…n tả bằng lá»i, đó cÅ©ng chÃnh là tâm tư cá»§a Tiểu Man lúc nà y.
Tiểu Man đưa tay chỉnh lại đầu tóc một chút,hà ng lông mi dà i cong tuyệt đẹp hiện ra.
Chương 87: Hắc Sơn lão yêu
Khi Dương Phà m trở lại phưá»ngTu Văn, vì hôm nay là má»™t ngà y mưa nên trong phưá»ng chẳng có mấy bóng ngưá»i qualại, ngay cả đến mấy tiệm ăn vặt cÅ©ng vắng tanh vắng ngắt. Chá»§ cá»§a mấy tiệm đóđã và o nhà trong nghỉ hết nhưng vẫn chưa cất biển hiệu Ä‘i, đợi sau khi mưa tạnhthì sẽ tiếp tục kinh doanh.
Nhưng khi Dương Phà m vá» tá»›i trước cá»a nhà thìtrông thấy má»™t chiếc xe vá»›i bốn con tuấn mã lặng yên đứng gặm bó cỠđược thắtbên cổ chúng. Phu xe ngồi trên xe, mình gã váºn chiếc áo tÆ¡i, từng giá»t nước mưaÄ‘ang rá» ra từ chiếc áo ấy.
Dương Phà m nháºn ra đây là chÃnh là gã phu xeXa Bả Thức cá»§a Thái Vân cô nương, bèn gáºt đầu vá»›i gã. Ngưá»i kia vẫn ngồi lặngyên không há» nhúc nhÃch, trông xa chẳng khác nà o má»™t pho tượng.
Dương Phà m cưá»i cưá»i, hắn biết ngưá»i nà y vốntrầm mặc Ãt nói, và có lẽ cÅ©ng là do gã có chút kiêu ngạo nữa. Má»™t ngưá»i gã phuxe ngá»±a, cho dù là phu xe cá»§a má»™t nhà quyá»n quý Ä‘i chăng nữa thì thá»±c ra cÅ©ngkhông có tư cách gì để mà kiêu ngạo cả, ngược lại có rất nhiá»u ngưá»i vốn dÄ©hoà n toà n có thể ngẩng cao đầu kiêu ngạo trước mặt ngưá»i khác nhưng lại luônluôn giữ thái độ khiêm nhưá»ng, còn kẻ kiêu căng kia lại chÃnh là bá» tôi cá»§a há»,muốn thay chá»§ nhân mình tá» ra kiêu căng tá»± phụ.
Dương Phà m không báºn tâm tá»›i thái độ cá»§a gã mà đẩy cá»a bước và o, Ä‘i tá»›i hà nh lang, hắn thu ô, giÅ© giÅ© cho bá»›t nước, đặt ô bêncá»a rồi đẩy cá»a bước và o. Thái Vân cô nương mình váºn áo xanh Ä‘ang ngồi trongphòng, nghe thấy tiếng cánh cá»a mở ra thì vá»™i và ng chạy ra đón.
- Bệnh cá»§a Nhị Lang đúng là đã tốt lên nhiá»urồi. Trá»i mưa thế nà y ngươi còn muốn ra ngoà i là m gì váºy?
Rồi nà ng lại cưá»i hi hi nói:
- Nhị Lang đã Ä‘i đâu váºy? Là m ngưá»i ta đợimãi.
Dương Phà m cưá»i nói:
- Tiểu đệ cÅ©ng không biết tá»· tá»· sẽ tá»›i, ở nhà má»™t mình rảnh rá»—i buồn chân buồn tay nên Ä‘i loanh quanh má»™t lát cho khuây khá»a.Tá»· ấy, trá»i mưa lá»›n như váºy mà còn tá»›i đây, hay là tá»›iđể cho đệ món gì ngonngon đúng không?
Thái Vân hé miệng cưá»i, nói:
- Lần nà y nha, chẳng cần tá»· tá»· mang đồ ăn ngontá»›i cho đệ rồi. Không lâu nữa Nhị Lang sẽ được ăn ngon mặc đẹp,thưởng thức tấtcả các sÆ¡n hà o hải vị trên Ä‘á»i, lúc đó ngươi đâu còn đếm xỉa tá»›i mấy món mà tá»·tá»· mang tá»›i nữa.
Dương Phà m kinh ngạc nói:
- Tá»· tá»· nói váºy là có ý gì? Tiểu đệ không phảiquan, lại cÅ©ng đâu có nhặt được và ng bạc châu báu gì, lấy đâu ra sÆ¡n hà o hải vịmà ăn ngon vá»›i chả mặc đẹp?
Thái Vân cưá»i má»™t cách rất thần bÃ, nói:
- Mấy thứ nà y, ngưá»i ngoà i tất nhiên là cầukhông được, nhưng Nhị Lang thì không như váºy. Có má»™t vị quý nhân Ä‘ang muốn tặngcho đệ cả má»™t trá»i vinh hoa phú quý, hôm nay tá»· tá»· chÃnh là phụng mệnh ngưá»i đótá»›i đón ngươi. Ngươi chỉ cần Ä‘i theo tá»· tá»·, trước mặt quý nhân đó gáºt đầu má»™tcái thì quãng Ä‘á»i còn lại cá»§a ngươi hưởng không hết phú quý rồi.Chỉ sợ đến lúcđó Nhị Lang có được vinh hoa phú quý rồi sẽ quên mất ngưá»i là m tá»· tá»· như tathôi. Lúc đó ấy à , ngươi chỉ cần cho ta má»™t phần rất nhá» rất nhá» thôi là tacÅ©ng đã mãn nguyện lắm rồi.
Khi nói, cặp mắt long lanh ngá»i sáng cá»§a nà ngánh lên tia nhìn u oán như há»n dá»—i, như trách móc Dương Phà m. Dương Phà m bịnhững lá»i nà y cá»§a Thái Vân là m cho sá»± hiếu kì đè nén bấy lâu bá»—ng bùng phátlên. Không thèm báºn tâm tá»›i vẻ u oán trong mắt nà ng, hắn vui vẻ nói:
- Tôn chủ nhân đồng ý gặp ta rồi ư?
Thái Vân cô nương lưá»m hắn má»™t cái, thở dà i:
- Nam nhân đó, Ä‘á»u là loại vong ânphụ nghÄ©a như váºy cả. Vừa nghe nói thấy được lợi má»™t cái là ngay láºp tức muốnruồng bá» tá»· tá»· rồi. Äi thôi, tá»· tá»· đợi ngươi lâu như váºy, sợ là chá»§ nhân đã sá»›mkhông kiên nhẫn được nữa rồi.
Chiếc xe kia nhìn từ bên ngoà i thì chỉ là má»™tchiếc rất bình thưá»ng và có thể bắt gặp ở bât cứ nÆ¡i nà o ở thà nh Lạc Dương nà y.Nhưng khi bước và o bên trong thì má»›i biết chiếc xe nà y hoa lệ đến nhưá»ng nà o.Kiểu hoa lệ đó không biểu hiện ở bên ngoà i, không phải dùng tÆ¡ lụa lăng la bá»cnệm ghế, cÅ©ng không dùng thảm Ba Tư hoa mỹ để trang trà bốn vách tưá»ng, các đồváºt cÅ©ng không được là m bằng và ng hay bất kì má»™t thứ đắt tiá»n nà o mà sá»± xa hoavà tráng lệ cá»§a nó được thể hiện trong những chi tiết nhá» nhất.
Äây là loại xe gá»— thô đánh véc-ni, vách sÆ¡ndầu, đồng trắng bá»c ở các góc, vá»›i hình trang trà tuÌ€ng trúc vô cùng trang nhã.Má»—i bá»™ pháºn lắp rắp vá»›i nhau Ä‘á»u khÃt, không có lấy má»™t kẽ hở; xe Ä‘i rất êm,cho dù là chạy đưá»ng dà i cÅ©ng hoà n toà n không khiến cho ngưá»i ngồi trong xe cảmthấy mệt má»i. Xe tốt, ngưá»i kéo xe cÅ©ng rất thuần thục. Taynghá» cá»§a Xa Bả Thức quả thá»±c không thể chê và o đâu được, gã Ä‘iá»u khiển chochiếc xe chạy gần như không lúc nà o bị xóc.
Dương Phà m nhìn ra cá»— xe nà y đã được tháo Ä‘irất nhiá»u đồ trang trà hoa lệ đắt tiá»n để khiến nó có trông vẻ bình thưá»ngkhông có gì đặc biệt, bởi có rất nhiá»u chá»— lá»™ ra những dấu vết rất nhá» cho thấychá»— đó đã từng được gắn thứ gì đó bên ngoà i.
Nhưng cÅ©ng chÃnh bởi váºy nên diện tÃch bêntrong xe trở nên rá»™ng hÆ¡n rất nhiá»u, chá»— vốn chỉ đủ má»™t ngưá»i ngồi thì giá» haingưá»i cÅ©ng có thể ngồi được mà không cảm thấy cháºt chá»™i. Vốn dÄ© hai ngưá»i vẫncó thể ngồi tách xa nhau má»™t chút nhưng Thái Vân cô nương lại cố ý muốn dịchsát và o gần Dương Phà m, còn hắn thì là m bá»™ như không để ý.
CÅ©ng may, vị Thái Vân cô nương nà y tuy rằng cá»vẻ như chỉ muốn nhảy bổ và o ôm chầm lấy hắn nhưng lại có cái gì đó khiến nà ngta phải giữ kẽ nên chỉ dám ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại trêu chá»c hắn má»™tchút. Dương Phà m không có phản ứng gì, nà ng ta cÅ©ng không dám “tiến thêm má»™tbước†để có hà nh động gì thái quá nhưng sắc mặt rõ rà ng là không vui.
Tấm rèm cá»§a cá»— xe từ từ buông xuống, DươngPhà m cảm thấy có chút gì đó không được thoải mái, định kéo rèm lên thì lại bịThái Vân cô nương ngăn lại. Dương Phà m mặc dù không nhìn được cảnh tượng bênngoà i nhưng con đưá»ng nà y lại rất đỗi quen thuá»™c vá»›i hắn. Hắn cảm giác xe má»—imá»™t lần xe quẹo và o hay Ä‘i thẳng Ä‘á»u đúng như trong suy tÃnh trong đầu hắn. Nếuhắn Ä‘oán không nhầm thì cá»— xe nà y sau khi Ä‘i ra từ phưá»ng Tu Văn thì rẽ ngayvà o phưá»ng Thượng Thiện.
Xe Ä‘i má»™t Ä‘oạn nữa thì bá»—ng nhiên dừng lại. Vịđại thúc đánh xe ở bên ngoà i nói và i câu gì đó, đợi má»™t lúc rồi chiếc xe lạitiếp tục lên đưá»ng. Bây giá» cá»— xe quẹo rất nhiá»u lần, Dương Phà m cảm thấy nhưxe vừa má»›i rẽ trái xong thì đã quẹo ngay sang phải, có vẻ như không phải Ä‘angÄ‘i trên đưá»ng lá»›n trên phố mà giống như là đã và o má»™t phá»§ đệ nà o đó.
Cá»— xe tiếp tục rẽ đông rẽ tây thêm má»™t hồi lâunữa, nếu như nó đã thá»±c sá»± Ä‘i và o má»™t phá»§ đệ nà o đó thì có thể thấy phá»§ đệ nà yrá»™ng lá»›n như thế nà o. Lại qua má»™t hồi nữa thì cá»— xe dừng lại hẳn, Cá»a phÃa Äôngmở ra, đại thúc đánh xe mặt lạnh nỠđứng ở đầu xe, chân đã bước xuống đất, vẫnkhông nói câu nà o. Thái Vân cô nương dưá»ng như đã quen vá»›i bá»™ dạng nà y cá»§a gãnên cÅ©ng không để thèm báºn tâm tá»›i, chỉ quay sang Dương Phà m thản nhiên nói:
- Nhị Lang, má»i xuống xe.
Dương Phà m xoay ngưá»i bước ra khá»i xe, khi hắnđặt chân trên mặt đất thì phát hiện ra chiếc xe đã đỗ dưới má»™t trưá»ng đình cóhình dạng giống như má»™t con dÆ¡i Ä‘ang xòe cánh, vá»›i từng dãy hà nh lang vươn dà i,hai bên những cá»™t trụ sÆ¡n Ä‘á», ở giữa treo má»™t dãy đèn loại dùng trong cungđình. Rõ rà ng tòa dinh thá»± lá»™ng lẫy xa hoa nà y thuá»™c sở hữu cá»§a má»™t nhà cá»±c kìquyá»n quý.
Bên ngoà i trá»i còn Ä‘ang mưa. Chiếc xe dừng lạingay chá»— hà nh lang nên không cần phải báºt ô lên nữa. Thái Vân cô nương cÅ©ngxuống xe, quay sang nói vá»›i Dương Phà m:
- Nhị Lang, xin má»i Ä‘i theo ta!
Dương Phà m cÅ©ng không há»i nhiá»u mà chỉ theochầm cháºm theo sau bước nà ng.
Trên cả quãng đưá»ng là những dãy hà nh langngoằn nghoèo gấp khúc dẫn tá»›i đình viện sâu hun hút và o phÃa trong, xung quanhcó hòn giả sÆ¡n, có suối chảy róc rách, phượng các loan lầu, có những bức phùđiêu vô cùng tinh xảo, đâu đâu cÅ©ng hiện lên vẻ xa hoa và tráng lệ. Hẳn là chá»§nhân già u có cá»§a nó đã phải bá» ra không Ãt tiá»n để xây dá»±ng nên má»™t hoa viênxinh đẹp lá»™ng lẫy thế nà y. Äứng từ xa trông lại, những mái ngói cong cong caovút nổi báºt trên ná»n bức tưá»ng sÆ¡n trắng và dãy cây cối xanh rì chung quanh,sÆ¡n thá»§y hữu tình, nên thÆ¡ mà đầy ý vị.
Dương Phà m thấy cảnh tượng như váºy thì tronglòng không khá»i thầm kinh ngạc: “Lẽ nà o đây là dinh thá»± cá»§a má»™t vị vương hầu?â€
Vốn dÄ© hắn cho rằng, bất luáºn là ngưá»i chá»§nhân kia Ä‘ang có mục Ä‘Ãch gì nhưng tuyệt đối không phải muốn gây bất lợi chohắn, bởi váºy nên hắn vẫn hết sức thản nhiên. Nhưng đến lúc nà y thì hắn khôngthể không cảnh giác, bởi cho dù là đối phương không có mục Ä‘Ãch gì, nhưng má»™tquý nhân có thân pháºn cao quý đến mức nà y mà lại hao tổn biết bao tâm sức chỉđể tiếp cáºn vá»›i má»™t phưá»ng Ä‘inh nho nhá» như hắn, như váºy chẳng phải rất kì lạhay sao?
Việc bất thưá»ng ắt có yêu ma ẩn giấu trong đó.
Yêu ma xuất hiện rồi, mà hơn nữa lại là mộtHắc Sơn lão yêu!
Dương Phà m Ä‘i theo vị Thái Vân cô nương kiabước và o, Ä‘i qua từng dãy hà nh lang gấp khúc, rồi lại Ä‘i qua những chá»— giếngtrá»i, qua tiếp những háºu viện, lòng vòng thêm hồi lâu nữa thì má»›i tá»›i má»™t tinhxá.
Äi và o trong phòng, chỉ thấy những thứ như ká»·,án, thụ, quầy, đà i giá, bình phong, được là m từ những váºt liệu gá»— cao cấp nhấtnhư đà n, nam, trầm hương, thứ nà o thứ nấy được chế tạo vô cùng tinh xảo, trangnhã. Tấm bình phong được là m từ cây tỠđà n và chiếc giá bác cổ chạm rá»—ng chiacăn phòng là m mấy phần, tạo nên vẻ ngoắt nghéo sâu thẳm cho căn phòng.
Dương Phà m chưa từng khu nhà nà o cao cấp đếnnhư váºy, khi hắn ở Nam Dương, mặc dù sư phụ hắn cÅ©ng là thiếu chá»§ cá»§a má»™t quốcgia nhưng Nam Dương dù sao cÅ©ng chỉ là má»™t nước nhá», phòng xá bố trà hết sứctùy tiện, ngay cả nhà quyá»n quý cÅ©ng không ở trong những tòa dinh thá»± xa hoanhư Trung thổ Äại ÄÆ°á»ng.
Hắn Ä‘i thẳng tá»›i hà nh lang dẫn tá»›i háºu trạch,nghe Thái Vân giá»›i thiệu má»™t lượt các gian phòng. Cho tá»›i lúc nà y hắn vẫn khôngthể ngỠđược rằng mình đã bước và o phòng ngá»§ cá»§a chá»§ nhân tịnh xá nà y. Bước quatấm bình phong, hai cá»™t đèn hiện ra rõ rà ng trước mắt, lúc nà y hắn má»›i cảm giáccó gì đó bất thưá»ng.
Äó là hai cá»™t đèn cao bằng ná»a thân ngưá»i,được trang trà bằng các hình hoa lá bằng đồng xanh, bên trên là những chú chimvá»›i muôn hình vạn trạng, con thì Ä‘ang nghiêng mình rỉa lông, con thì Ä‘ang ngá»ađầu hót, con lại Ä‘ang cúi đầu mổ, má»—i con có má»™t dáng vẻ khác nhau, vô cùngsống động và bắt mắt. Ngá»n nến được cắm trên đầu những con chim bằng đồng xanhđó, ánh sáng chiếu rá»i cả căn phòng, sáng rõ chẳng khác nà o ban ngà y.
Má»™t tấm bình phong ngăn căn phòng thà nh má»™tchá»— ngá»§, bà n trang Ä‘iểm đặt ở má»™t góc, các há»™p nữ trang được xếp thà nh ba tầng,trong đó nổi báºt nhất là những há»™p châu báu mà u tÃm. Chiếc gương đồng cao bằngthân ngưá»i đặt ngay cạnh bà n trang Ä‘iểm, lúc nà y Ä‘ang phản chiếu hình ảnh cá»§ahắn. Dương Phà m cả kinh, vá»™i và ng nhìn lại, phát hiện Thái Vân cô nương đã lặnglẽ lui ra.
Má»™t giá»ng nói già nua khẽ cưá»i nói:
- Tiểu lang quân, chà ng Ä‘ang lo sợ Ä‘iá»u gìváºy?
Giá»ng nói nà y có vẻ như được phát ra từ phÃasau tấm bình phong, bình phong nà y đã che mất ná»a giưá»ng, từ chá»— đứng cá»§a DươngPhà m lúc nà y, hắn không thể nhìn rõ được toà n bá»™ chiếc giưá»ng. Dương Phà mthoáng chút do dá»±, rồi liá»u mình tiến lên thì trông thấy má»™t mỹ nhân đứng tuổiÄ‘ang ưá»n mình trên giưá»ng, cưá»i khanh khách nhìn hắn.
Dương Phà m nhìn kÄ© lại thì thấy ngưá»i nà y đâuphải là má»™t mỹ nhân đứng tuổi mà rõ rà ng là má»™t lão bà bà . Tuy tóc cá»§a bà ta đãđược nhuá»™m Ä‘en, thân thể cÅ©ng được chăm sóc vô cùng cẩn tháºn nhưng những nếpnhăn đã hằn sâu trên khuôn mặt kia thì son phấn nà o có thể che giấu được, chỉlà do ánh sáng má» má» tá» tá» cá»§a ngá»n nến hắt và o tấm bình phong khiến cho nếunhìn thoáng qua thì bà ta như trẻ Ä‘i hai mươi tuổi váºy.
Lão phụ nằm cho trên giưá»ng, tạo hình như má»™tmỹ nhân Ä‘ang ngá»§, ngưá»i chỉ khoác má»™t lá»›p áo choà ng má»ng má»m mại vá»›i ống tay áorá»™ng, bên trong hình như không mặc gì. Dương Phà m vá»™i và ng cúi đầu xuống khôngdám ngẩng lên, hÆ¡i chắp tay nói:
- Tại hạ Dương Phà m bái kiến lão phu nhân,không biết lão phu nhân triệu kiến tiểu tỠlà có việc gì?
Lão phu nhân Ä‘ang tươi cưá»i, nghe hắn gá»i má»™ttiếng “Lão phu nhân†như váºy thì rất là không hà i lòng, bà ta nhìn đánh giáDương Phà m má»™t lượt, trông thấy dung mạo anh tuấn bất phà m cá»§a hắn, cÆ¡n tứcgiáºn cá»§a ả dưá»ng như cÅ©ng nguôi ngoai Ä‘i phần nà o. Ả nở nụ cưá»i quyến rÅ©, dịudà ng nói:
- Tiểu lang quân, bệnh tình đã đỡ hÆ¡n nhiá»uchưa?
Chương 88: Vị công chúa dẫnmối
Nghe má»™t lão phu nhân thốt ramá»™t câu á»n à á»n ẻn như váºy, Dương Phà m nổi hết cả da gà . Hắn khom lưng má»™t cáchđúng má»±c, tá» ra không ngạo mạn mà cÅ©ng không luồn cúi, nói:
- Nói váºy thì chÃnh là lão phu nhân đây đã saiThái Vân cô nương tá»›i thăm bệnh cho vãn bối, lại má»i cả danh y tá»›i khám và chữabệnh cho ta rồi. Vãn bối và lão phu nhân vốn không thân không thÃch, được lãophu nhân nâng đỡ như thế, tiểu tá» thá»±c là vô cùng cảm kÃch.
Lão phụ che miệng khẽ cưá»i nói:
- Tiểu lang quân khách khà rồi, ngồi xuống nóichuyện đi.
Äầu thá»i ÄÆ°á»ng, mặc dù ghế tá»±a cá»§a ngưá»i Hồ ởTây Vá»±c cÅ©ng đã được du nháºp và o Trung Nguyên nhưng vẫn chưa thịnh hà nh, nhấtlà trong xã há»™i thượng lưu thì lại cà ng không được chấp nháºn. Mặc dù lúc nà yảnh hưởng cá»§a Tây Vá»±c tá»›i Trung Thổ đã khá sâu sắc vá» các mặt ẩm thá»±c, trangphục, văn hóa... Còn vá» phương diện xây dá»±ng nhà cá»a thì vẫn giữ nguyên theotáºp tục xây nhà cao cá»a rá»™ng cá»§a ngưá»i Hán.
Bản thân há» cÅ©ng biết trang phục và những dụngcụ hằng ngà y cá»§a ngưá»i Hồ tiện lợi và có tÃnh thá»±c dụng cao hÆ¡n. Bình thưá»ngkhi ra đưá»ng há» cÅ©ng thÃch mặc trang phục cá»§a ngưá»i Hồ, nhưng trong những dịpquan trá»ng thì vẫn ăn váºn chỉnh tá» nghiêm trang theo Hán phục. Nói cách khác,há» cho rằng Hồ phục rất tiện lợi, nhưng vá» kiểu dáng thì vẫn không thể sánhđược vá»›i Hán phục. Nếu Ä‘em so sánh ra thì Hán phục má»›i được xem là trang phụcchÃnh, giống như chúng ta ngà y nay, bình thưá»ng vẫn hay mặc quần bò áo phông,tháºm chà cởi trần mặc quần sooc cÅ©ng chẳng có vấn đỠgì, thế nhưng và o nhữngdịp quan trá»ng như tham dá»± há»™i nghị hay Ä‘i dá»± tiệc thì không thể không đóngcomle cà vạt được.
Những dụng cụ gia đình cÅ©ng váºy, bá»n há» tá» rakhá bà i xÃch ghế tá»±a cá»§a ngưá»i Hồ mà vẫn giữ nguyên theo phong cách cá»§a ngưá»iHán. Bởi váºy nên những váºt dụng trong gia đình thưá»ng Ä‘á»u rất thấp, bà n thấp,ghế thấp, giưá»ng thấp...cái gì cÅ©ng không cao.
Bởi váºy nên bên cạnh Dương Phà m lúc nà y khôngcó má»™t chiếc ghế tá»±a nà o mà chỉ có má»™t đệm cói được bá»c gấm bên ngoà i. Hắn vénvạt áo lên, quỳ xuống ngồi lên tấm đệm cói kia, cung kÃnh nói:
- Lão phu nhân cÅ©ng đừng khách khà như váºy,xin cứ gá»i thẳng tên há» cá»§a vãn bối. Vãn bối trong nhà đứng hà ng thứ thÆ°Ì hai,lão phu nhân cứ gá»i ta Dương Nhị là được.
Lão phụ cưá»i ha hả, nói:
- Váºy bổn...lão phụ sẽ gá»i ngươi là Nhị Lang.Chuyện cá»§a Nhị Lang lão phụ ta đã nghe nói rồi, nghe nói lúc ấy quản sá»± Dươngphá»§ đã ra giá má»™t triệu tiá»n trá»ng thưởng nên Nhị Lang má»›i liá»u mình xông và ođám cháy cứu ngưá»i, cÅ©ng bởi váºy nên má»›i bị thương. Không biết giỠđã hồi phụchay chưa, mau lại đây cho lão phụ xem nà o.
Vừa nói ả vừa ngồi dáºy, dùng ánh mắt sắc nhưdao cau nhìn Dương Phà m.
Chiếc áo má»ng tang là m cả thân thể cá»§a ả cứ lồlồ ra trước mắt, khi ngồi dáºy thì lại cà ng rõ rà ng hÆ¡n. Lão phụ nà y đã lá»›ntuổi, lại sống an nhà n sung sướng như váºy nên cÆ¡ thể căng trà n đẫy đà hÆ¡n bìnhthưá»ng. Thế nên tuy khuôn mặt thì đầy những nếp nhăn nhưng nhìn thân thể cá»§a ảvẫn chỉ như má»™t phu nhân Ä‘ang ở tuổi tứ tuần.
Dương Phà m nà o dám đến gần, chỉ dám khấu đầunói:
- Lão phu nhân, vết thương cá»§a vãn bối dÄ©nhiên đã khá»i hẳn.
Lão phụ thấy hắn tá» ra cung kÃnh quá mức nhưváºy thì mà y hÆ¡i nhăn lại, liá»n cháºm rãi nằm xuống giưá»ng, lấy tay chống cằm, tá»vẻ lưá»i biếng nói:
- Chắc Nhị Lang chưa biết thân pháºn cá»§a lãophụ rồi, và hẳn là cÅ©ng không biết lão phụ vì sao lại má»i chà ng tá»›i đây, đúngkhông?
Dương Phà m nhìn sà n nhà sáng loáng tới mức cóthể coi gương được, nói:
- Vâng! Thái Vân cô nương nói, lão phu nhân là má»™t vị trưởng bối Dương gia nên má»›i có lòng chiếu cố tá»›i vãn bối như váºy. Vãnbối biết Thái Vân cô nương nói như váºy chỉ là cái cá»›, vãn bối Ä‘ang muốn thỉnhgiáo lão phu nhân, chẳng hay vì sao lão phu nhân lại có lòng chiếu cố tá»›i vãnbối như thế?
Lão phụ ha hả cưá»i nói:
- Nhị Lang, xem ra chà ng đã hoà n toà n quên lãophụ rồi. Chà ng ngẩng đầu lên nhìn cho kĩ lại xem, ta và chà ng đã từng gặp nhaurồi đó.
Dương Phà m nghe váºy, lúc nà y má»›i dám ngẩng đầulên, cẩn tháºn liếc mắt sang chá»— ả, lắc đầu nói:
- Hình như Vãn bối chưa bao giỠgặp lão phunhân cả.
Mắt lão phụ hiện lên má»™t tia không hà i lòng,láºp tức lại nở nụ cưá»i như tá»± giá»…u:
- Ha hả, đúng rồi! Lúc ấy trước mặt chà ng là hai đóa hoa xinh đẹp nhất Äại ÄÆ°á»ng, má»™t ngưá»i lá»™ng lẫy yêu kiá»u như mẫu đơn,má»™t ngưá»i Ä‘oan trang quyến rÅ© như bách hợp, chà ng đâu thể nhá»› lão bà bà ta đâylà ai được chứ? Nhị Lang à , bên sông Lạc Thá»§y, chà ng đã từng gặp ta má»™t lần,còn nhá»› hay không?
- Bên sông Lạc Thủy?
Nghe ả vừa nói váºy, Dương Phà m chợt nghÄ© ngaytá»›i má»™t bóng hình xinh đẹp, mình váºn áo Ä‘á», nà ng tá»±a như má»™t nà ng tiên cá vá»›ichiếc Ä‘uôi mà u đỠđang vui vẻ nô đùa trên dòng sông Lạc Thá»§y, vẻ kiá»u diá»…m ướtát ấy thá»±c không gì sánh được.
Sau đó, má»™t bóng hình xinh đẹp khác má»›i dầndần hiện ra trong tâm trà hắn, thướt tha yểu Ä‘iệu, phong tư ấy, thần thái ấy,mảnh mai như trăng, dịu dà ng như nước, tá»±a như má»™t đóa bách hợp thuần khiết ưunhã được sinh ra trong hình hà i má»™t mỹ nhân ngư váºy.
Ãi má»™ những thứ xinh đẹp là bản năng vốn cócá»§a con ngưá»i. Nhất là đối vá»›i má»™t ngưá»i đà n ông, lại Ä‘ang ở tuổi thiếu niênthì má»™t ngưá»i khác phái xinh đẹp sẽ để lại ấn tượng khó phai trong lòng hắn.Cho nên khi lão phụ vừa nhắc tá»›i bốn chữ “ Bên sông Lạc Thá»§y†kia thì hắn láºptức nhá»› ra má»™t thiếu nữ mà vẻ đẹp cá»§a nà ng mãnh liệt tá»›i ná»—i có thể khiến chongưá»i ta như tan chảy ra trước vẻ đẹp ấy, và má»™t thiếu nữ vô danh vá»›i vẻ đẹpdịu dà ng như nước xuân, trong sáng tá»±a nước thu. Hắn còn mÆ¡ hồ nhá»› lại bên cạnhhai đóa hoa xinh đẹp ấy, quả tháºt là có má»™t lão phụ nhân.
Dương Phà m khẽ “À†lên một tiếng, nói:
- Äúng váºy, tiểu tá» nhá»› ra rồi, hôm đó bênsông Lạc Thá»§y đúng là đã từng gặp lão phu nhân.
Lão phụ khẽ mỉm cưá»i, nói:
- Lão phu nhân? Ngươi có biết bổn cung rốtcuộc là ai không?
Lão phụ đã tá»± xưng mình là bổn cung như váºyrồi, thân pháºn cá»§a ả lẽ nà o còn chưa rõ rà ng hay sao? Má»™t nữ nhân tá»± xưng là bổn cung không phải thị nữ trong cung thì chỉ có thể là công chúa mà thôi.Dương Phà m nghÄ© đến Thái Bình công chúa, lão phụ nà y đã ngồi chung giưá»ng vá»›inà ng, váºy lẽ nà o bà ta cÅ©ng là má»™t công chúa ư?
Dương Phà m không nhá»› rõ nhiá»u vá» chuyện cá»§ahoà ng gia. Hoà ng tá» hoà ng nữ trong hoà ng thất thá»±c sá»± quá nhiá»u, ngoại trừ TháiBình công chúa thÃch gây chuyện long trá»i lở đất ra thì hắn cÅ©ng chẳng nhá»› đượcbao ngưá»i. Lão phụ kia dưá»ng như cÅ©ng biết hắn không thể biết thân pháºn cá»§amình, bèn tá»± mình lên tiếng:
- Bổn cung là con gái thứ mưá»i tám cá»§a ÄạiÄÆ°á»ng Cao Tổ Hoà ng đế - Thiên Kim công chúa!
Thiên Kim công chúa đã nói toạc thân pháºn cá»§amình ra như váºy, Dương Phà m không thể nà o giả bá»™ ngây ngốc được, đà nh cúi đầuhạ giá»ng cung kÃnh nói:
- Bái kiến Công chúa điện hạ!
Thiên Kim Công chúa khẽ cưá»i, khoát tay nói:
- Chá»— thân quen cả, đâu cần phải Ä‘a lá»… nhưváºy.
Những lá»i phong tình nà y nếu là từ miệng má»™tthiếu nữ xinh đẹp nói ra thì đúng là không đấng nam nhi nà o không thể không cảmthấy rá»™n rạo khấp khởi trong lòng, chỉ tiếc là những lá»i ấy lại được thốt ra từmiệng má»™t lão bà , Dương Phà m lạnh toát cả sống lưng, chỉ dám cúi gằm mặt khôngnói câu nà o.
Thiên Kim Công chúa lên tiếng:
- Nhị Lang, ngươi có biết vì sao bổn cung lạilệnh cho thái vân thưá»ng xuyên lui tá»›i thăm khám chăm sóc cho ngươi như váºykhông?
Dương Phà m nói:
- Tại hạ không biết!
Thiên Kim
Công chúa nói:
- Thiếu niên nà y, trông thì thông minh mà saochẳng có mắt như váºy? Hôm đó Thái Bình muốn ngươi tá»›i quý phá»§ cá»§a bà ta chuyêntâm táºp luyện môn cưỡi ngá»±a đánh bóng, vì sao ngươi lại không đồng ý?
Dương Phà m nói:
- Nếu tại hạ đồng ý, tuy rằng trên danh nghÄ©asẽ trở thà nh môn hạ cá»§a Thái Bình công chúa nhưng thá»±c tế thì chẳng qua cÅ©ngchỉ là má»™t nô bá»™c cá»§a bà mà thôi. Cưỡi ngá»±a đánh bóng được công chá»§ sá»§ng ái,đương nhiên là sẽ nháºn được rất nhiá»u vinh hoa phú quý? Thế nhưng những vinhhoa phú quý ấy sẽ có thể kéo dà i được bao lâu? Cho nên, tại hạ thà là m má»™t báchtÃnh bình thưá»ng, tá»± do tá»± tại trên phố chứ quyết không tá»›i là m nô bá»™c cho nhà quyá»n quý.
Thiên Kim Công chúa nói:
- Sao ngươi biết khi và o phá»§ cá»§a Thái Bìnhcông chúa rồi thì sẽ phải là m nô bá»™c? Ngươi biết đó, đương kim triá»u đình rấtnhiá»u quan lá»›n, tháºm chà cả đương triá»u Tể tướng cÅ©ng Ä‘á»u là nhỠđược Thái Bìnhtiến cá» mà được Thiên Háºu trá»ng dụng hay sao? Ngươi có thể lá»t và o mắt cá»§a TháiBình như vây, sao không biết táºn dụng cÆ¡ há»™i?
Dương Phà m thản nhiên cưá»i nói:
- Äám quan viên đó là báºc đại tướng công thần,bản thân đã có tà i định quốc an gia, công chúa tiến cá» ngưá»i hiá»n chỉ là giúptà i năng cá»§a hỠđược Thiên Háºu biết đến mà thôi. Còn tại hạ chỉ là má»™t gã vôdanh tiểu tốt không há»c vấn không nghá» nghiệp, cho dù có đánh bóng hay hÆ¡n nữa,giá»i hÆ¡n nữa thì cÅ©ng có tiá»n đồ gì?
Hai ngưá»i cứ thế nói qua nói lại má»™t hồi, cuốicùng vẫn chẳng có cách nà o để tiếp tục đà m phán nữa, Thiên Kim công chúa đà nhphải Ä‘i thẳng và o vấn Ä‘á».
Vị Thiên Kim công chúa nà y là muá»™i muá»™i cùngcha khác mẹ cá»§a Lý Thế Dân, là con gái thứ mưá»i tám trong mưá»i chÃn ngưá»i congái cá»§a Äại ÄÆ°á»ng khai quốc Hoà ng đế Lý Uyên, là cô tổ mẫu cá»§a Thái Bình côngchúa, xét vá» vai vế thì còn là bá» trên cá»§a Võ Tắc Thiên.
Khi Võ Tắc Thiên tà n sát hoà ng tá»™c Lý ÄÆ°á»ngthì đám công chúa, ngưá»i cá»±c lá»±c chống đối lại, ngưá»i lại quay ra khúm núm lấylòng Võ háºu. Chỉ có vị Thiên Kim công chúa nà y là khác, để lấy lòng Võ háºu mà bà ta đã không từ má»™t thá»§ Ä‘oạn nà o, cho dù là đê hèn hay xấu xa nhất.
Mấy ngà y trước Dương Phà m ở trên đưá»ng đãtrông thấy gã bán thuốc Phùng Tiểu Bảo kia, gã chÃnh là “món hà ng†mà Thiên Kimcông chúa dâng tặng lên cho Võ Tắc Thiên. Khi đó Phùng Tiểu Bảo còn là má»™t kẻbiểu diá»…n tạp kÄ© ở đầu đưá»ng, gã gian dÃu vá»›i má»™t tỳ nữ trong quý phá»§ cá»§a ThiênKim công chúa. Tỳ nữ đó, không ai khác, chÃnh là Thái Vân.
Hai ngưá»i tình nồng ý thắm, Thái Vân tháºm chÃcòn đã lặng lẽ mang gã và o phá»§ công chúa để hai ngưá»i sá»›m tối tay ấp vai ká»,kết quả bị ngưá»i ta phát hiện, Ä‘i tố giác vá»›i Thiên Kim công chúa, bị công chúabắt tại tráºn. Công chúa Thiên Kim vốn là muốn nghiêm trị hai kẻ nà y để răn Ä‘echo những ngưá»i khác, nhưng vừa thấy Phùng Tiểu Bảo kia cưá»ng tráng anh tuấnnên trong lòng cÅ©ng động tà tâm.
Kết quả, sau khi Ä‘i bắt gian thì công chúaThiên Kim lại biến chÃnh kẻ gian dâm là Phùng Tiểu Bảo nà y trở thà nh gian tìnhcá»§a mình. Khi Võ Tắc Thiên bắt đầu gây sá»± vá»›i hoà ng tá»™c Lý ÄÆ°á»ng, công chúaThiên Kim lo mình cÅ©ng bị Võ háºu thanh toán nên đã dùng má»™t số tiá»n không nhá»mua chuá»™c má»™t thị nữ bên cạnh Võ háºu để giúp bà ta thám thÃnh tin tức cá»§a Võháºu.
Võ háºu bá» ngoà i vu phong hoán vÅ©, mạnh mẽchẳng khác nà o má»™t đấng nam nhi, ấy váºy mà bên trong, bà cÅ©ng Ä‘ang héo mòntrong ná»—i cô đơn giống như bất cứ má»™t ngưá»i phụ nữ nà o. Biết được Ä‘iá»u nà y,công chúa Thiên Kim liá»n Ä‘em gã trai lÆ¡ Phùng Tiểu Bảo cá»§a mình dâng tặng choVõ háºu, nhá» công lao nà y mà ả đã được Võ Tắc Thiên rất má»±c ưu ái, trở thà nh tâmphúc cá»§a Võ Tắc Thiên. Mấy năm qua, đám Vương gia, công chúa trong hoà ng tá»™c LÃ½ÄÆ°á»ng hết ngưá»i nà y đến ngưá»i khác liên tiếp gặp tai há»a, chỉ có duy nhất côngchúa Thiên Kim là vẫn an nhiên vô sá»±.
Công chúa Thiên Kim cảm thấy dưá»ng như TháiBình công chúa rất có thiện cảm vá»›i Dương Phà m thì láºp tức nảy sinh tâm kế,nghÄ© ngay tá»›i chuyện tiến cỠ“trai lơ†cho nà ng ta. Trước đã dâng tặng cho VõTắc Thiên má»™t gã trai lÆ¡ rồi, giá» lại tiếp tục tặng cho con gái bà ta là TháiBình công chúa nữa, lần lượt là m vui lòng hai mẹ con há», có như váºy, ngôi vịcông chúa Thiên Kim cá»§a ả má»›i có thể an tâm ngồi vững được. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nếu so vá»›i rất nhiá»u vị công chúa phong lưuphóng đãng khác cá»§a Äại ÄÆ°á»ng thì Thái Bình công chúa nà y cÅ©ng được xem là đoanchÃnh lắm rồi. Thái Bình công chúa 16 tuổi thà nh thân vá»›i Tiết Thiệu, hai ngưá»ilà m vợ chồng7 năm, phu thê tình thâm, chưa từng để xảy ra tai tiếng gì. Nhưngnăm trước, Tiết Thiệu đã bị gán cho tá»™i danh mưu phản mà đã bị hại chết.
Năm trước khi Việt Vương Lý Trinh phản Võ, haica ca cá»§a Phò mã Tiết Thiệu cÅ©ng tham gia và o trong đó. Lý Trinh phản Võ thấtbại, hai ca ca cá»§a Tiết Thiệu là Tiết Äầu, Tiết Tá»± Ä‘á»u bị xá» trảm, Tiết Thiệuvốn không tham dá»± và o việc nà y nhưng cÅ©ng bị tống giam và o ngục, may nhá» có thânpháºn là chồng cá»§a Thái Bình công chúa mà đã được Thái háºu khai ân, tha khôngchém đầu mà để hắn chết được toà n thây. Cuối cùng vị Phò mã nà y đã bị bỠđói mà chết ở trong ngục.
Thái Bình công chúa hiện giá» Ä‘ang ở thá»§ tiết,tâm tình hết sức buồn khổ. Công chúa Thiên Kim đã là m mối cho Thái háºu, giá» lạimưu tÃnh muốn Ä‘em Dương Phà m là m món quà dâng lên cho con gái Võ háºu, tiến cá»hắn trở thà nh ngưá»i đà n ông cá»§a đóa hoa thà nh Lạc Dương, đồng thá»i cÅ©ng là vị Công chúa trong các Công chúa cá»§a đế quốc Äại ÄÆ°á»ng - Lý Lệnh Nguyệt.
02.03.2014
Chương 89-90
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 89: Nam nhi thânnhư tùng bách.
Dương Phà m vẫn đứng ngâyngưá»i ra, hắn vẫn luôn tá»± há»i chá»§ nhân cá»§a Thái Vân cô nương là ai, và ngưá»i đócó lòng quan tâm chiếu cố tá»›i hắn như váºy là có mục Ä‘Ãch gì. Nhưng cho dù sứctưởng tượng cá»§a hắn có phong phú tá»›i đâu cÅ©ng không thể nà o nghÄ© được rằng bà ta chÃnh là muốn hắn trở thà nh “nhân tình†cá»§a Thái Bình công chúa Lý LệnhNguyệt.
Lý Lệnh Nguyệt dung mạo như hoa, kiá»u diá»…m,say đắm lòng ngưá»i. Cùng Tiết Thiệu bảy năm ân ái, nà ng ta chưa bao giá» có hà nhđộng không phải đạo là m vợ. Äiá»u đó cho thấy từ trong tiá»m thức, trong cốt tá»§ynà ng đã không phải là má»™t ngưá»i phụ nữ phóng đãng. Má»™t ngưá»i phụ nữ như váºy,má»™t khi đã tháºt lòng thÃch ai thì sẽ dà nh trá»n trái tim mình cho ngưá»i đó, bấtkể là có thể cho ngưá»i đó danh pháºn hay không.
Giống như mẹ nà ng là đương kim Võ háºu vá»›i TiếtHoà i NghÄ©a cÅ©ng váºy. Mặc dù bà ta đã gần như chạm tay được và o ngai và ng, và việc chỉ ân sá»§ng duy nhất má»™t ngưá»i là không thể, thế nhưng tình cảm và sá»± sá»§ngái cá»§a bà ta dà nh Tiết Hoà i NghÄ©a kia trước sau không thay đổi. Huống hồ là vịThái Bình công chúa kia thì cà ng chẳng cần phải nói, tuổi trẻ tình thâm trà nđầy nhiệt huyết, nếu ai đó may mắn được nà ng để mắt tá»›i thì vinh hoa phú quýchắc chắn hưởng cả Ä‘á»i cÅ©ng không hết.
Äặc biệt là Thái Bình công chúa không giốngvá»›i meÌ£ nà ng, hiện giá» nà ng má»›i 24 tuổi, vẫn Ä‘ang ở cái tuổi xuân xanh, cho dùnà ng không có địa vị và quyá»n lá»±c như bây giá», chỉ cần dá»±a và o dung nhan hoanhưá»ng nguyệt thẹn kia cá»§a nà ng thôi là đã đủ để vô số đà n ông trong thiên hạphải khao khát rồi. Lại thêm và o thân pháºn cao quý khó lòng vá»›i tá»›i cá»§a nà nghiện giá», thá» há»i, ngưá»i đà n ông nà o có thể kháng cá»± được sá»± hấp dẫn như váºy?
Cho nên, công chúa Thiên Kim nói ra sá»± tháºt vá»mục Ä‘Ãch cá»§a mình má»™t cách rất thản nhiên mà không há» suy nghÄ© xem liệu Dương Phà mcó thể sẽ cá»± tuyệt hay không.
Tiá»n và ng, sắc đẹp, quyá»n bÃnh, đưa tay ra má»™tcái là có.
Má»™t ngưá»i nguyện nhảy và o đám cháy để lấy má»™ttriệu tiá»n thưởng, lợi Ãch béo bở đã dâng đến táºn mặt như váºy rồi, liệu hắn sẽtừ chối sao?
Nhìn thần sắc kinh ngạc cá»§a Dương Phà m, côngchúa Thiên Kim chỉ nghÄ© rằng hắn vui mừng quá đến mức ngây ngưá»i, ả không khá»imỉm cưá»i nói:
- Nhị Lang không cần phải lo lắng, hôm đó TháiBình cũng rất chú ý tới ngươi đó. Bổn cung đã xem xét ngươi kĩ cà ng rồi, ha ha,nếu nhìn kĩ thì thần thái của ngươi cũng có và i phần giống Tiết Phò mã đó. Dungmạo mặc dù không thể nà o giống nhau được hoà n toà n nhưng thần thái cũng có bảytám phần tương tự. Khó trách nha đầu Lệnh Nguyệt kia vừa thấy ngươi thì đã...
Công chúa Thiên Kim báºt cưá»i má»™t tiếng, lạinói:
- Tuy nhiên, nếu như ngươi tá»›i trước mặt TháiBình rồi thì không thể tá»± do phóng túng giống trên phố, cÅ©ng không thể có hà nhvi thô tục vô lá»… được. Bổn cung gá»i ngươi lại đây là muốn dạy cho ngươi trướcmá»™t chút quy cá»§ phép tắc trong phá»§ quý nhân, đồng thá»i...
Công chúa Thiên Kim liếc mắt sang Dương Phà mmá»™t cái, trong mắt liá»n nảy sinh má»™t tia xuân ý:
- Tiểu lang quân chà ng tuy rằng dung mạo tuấntú nhưng dù sao vẫn còn nhá», cÅ©ng chắc vẫn chưa tá»›i nhược quán (cách gá»i thanhniên khoảng 20 tuổi), việc nam nữ e là cÅ©ng không có kinh nghiệm, nếu muốn đượcThái Bình thá»±c sá»± yêu thÃch thì chỉ dá»±a và o dung mạo thì không đủ...
Dứt lá»i, Công chúa Thiên Kim liá»n ngồi dịchqua má»™t bên, ánh mắt đưa tình, giá»ng đầy ẩn ý, nói:
- Nhị Lang đêm nay cÅ©ng đừng vá» nữa mà lại ởquý phá»§ cá»§a Bổn cung Ä‘i. Äợi khi ngươi có đủ bản lÄ©nh rồi qua được cá»a ải cá»§aBổn cung thì Bổn cung sẽ cho ngươi tá»›i gặp Thái Bình. Ha ha, ngoại trừ phò mãra thì Thái Bình chưa từng ân ái vá»›i ngưá»i đà n ông nà o khác. Muốn mê hoặc đượcngưá»i đà n bà như váºy thì chỉ có cách là phải chăm chỉ luyện táºp mà thôi.
Lúc đầu Dương Phà m nghe thấy những lá»i nà y cá»§aả thì láºp tức nghÄ© ngay tá»›i mỹ nhân ngư áo đỠxinh đẹp như hoa kia, quả nhiêntrong đầu hắn cÅ©ng nảy sinh chút tà niệm. Nhưng đó chỉ là phản ứng rất bìnhthưá»ng cá»§a má»™t ngưá»i đà n ông đối vá»›i má»™t ngưá»i khác phái xinh đẹp mà thôi, hắnhoà n toà n không có ý định là m má»™t gã trai lÆ¡ giống Liá»…u Quân Phan kia, như váºychẳng khác nà o má»™t món đồ chÆ¡i trên giưá»ng cá»§a má»™t ngưá»i phụ nữ quyá»n quý.
Má»™t bà lão lục tuần như công chúa Thiên Kimlại dùng thân thể để má»i gá»i má»™t chà ng thanh niên chưa tá»›i hai mươi như hắn,chỉ cần nghÄ© tá»›i thôi Dương Phà m đã cảm thấy lợm giá»ng. Hắn giữ thẳng lưng,nghiêm nghị nói:
- Công chúa đúng là có ý tốt chiếu cố tá»›i ta,nhưng Dương Phà m ta là m ngưá»i cÅ©ng có quy tắc cá»§a riêng mình. ÄÆ°á»ng đưá»ng là nam tá» hán đại trượng phu, ta không bao giá» có ý định là m cái trò quỵ lụy dướigối đà n bà để cầu vinh hoa phú quý cả. Tâm ý lần nà y cá»§a Công chúa, xin thứ choDương Phà m không dám tiếp nháºn. Cáo từ!
Dương Phà m dứt lá»i, đứng dáºy bước Ä‘i, nụ cưá»itrên môi công chúa Thiên Kim bá»—ng vụt tắt. Ả không bao giá» có thể ngá» rằng má»™ttên phưá»ng Ä‘inh cá»n con như Dương Phà m lại có chà khà đến như váºy. Vốn dÄ© chỉcần gáºt đầu má»™t cái là bao nhiêu vinh hoa quý sẽ dâng đến táºn mặt hắn, váºymà ...hắn lại tá» ra không chút tiếc nuối mà cá»± tuyệt má»™t lá»i đỠnghị không thểhấp dẫn hÆ¡n như váºy. Äiá»u nà y khiến cho ả nhất thá»i không kịp phản ứng, cho tá»›ikhi Dương Phà m đã bước qua chá»— bình phong, công chúa Thiên Kim má»›i như sá»±c tỉnhlại, tức giáºn quát:
- Äứng lại!
Dương Phà m bước cháºm lại, khẽ quay ngưá»i, dángvẻ không kiêu ngạo cÅ©ng không nhún nhưá»ng, nói:
- Chẳng hay điện hạ còn có gì chỉ giáo?
Công chúa Thiên Kim vừa kinh sợ vừa tức giáºnngồi thụp xuống, trong lòng vá»™i và ng cân nhắc, chợt như bừng tỉnh ra Ä‘iá»u gìđó, không khá»i cảm thấy xấu hổ. Lẽ ra khi nghe thấy má»™t đỠnghị hấp dẫn như váºythì hắn phải hoan hỉ chấp nháºn ngay má»›i phải cả. Äừng nói má»™t kẻ không tiếctÃnh mạng nhảy và o biển lá»a vì má»™t triệu tiá»n thưởng như hắn, ngay cả đám vănnhân thi sÄ©, tá»± cho mình là háºu duệ cá»§a thánh nhân, cứ mở mồm ra là giảng giảiđạo nghÄ©a kia, trong lòng thá»±c ra cÅ©ng mÆ¡ còn chẳng được má»™t tấc lên giá»i nhưthế. Dương Phà m nà y trẻ ngưá»i non dạ, e ngại sá»± cách biệt quá lá»›n vá» tuổi tácnên má»›i không muốn lên giưá»ng vá»›i mình mà thôi.
Công chúa Thiên Kim tá»± đưa ra giải thÃch choviệc Dương Phà m thẳng thừng từ chối lá»i đỠnghị mà ả đưa ra. Thấy Thái Bìnhcông chúa có vẻ rất quan tâm tá»›i tên tiểu tá» nà y, bà ta muốn dẫn hắn hắn lêngiưá»ng, mục Ä‘Ãch chÃnh là để lấy lòng Thái Bình công chúa. Chỉ cần bá» công radạy dá»— tên tiểu tá» nà y má»™t chút vá» cách đưa đẩy là m vui lòng đà n bà , rồi chohắn và i cÆ¡ há»™i trèo lên giưá»ng Thái Bình, tá»›i lúc hai bên đã tình nồng ý thắmkhông thể dứt ra được rồi thì còn sợ gì Thái Bình sẽ không tiếp nháºn tâm ý cá»§amình! Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
NghÄ© đến đây, công chúa Thiên Kim liá»n bấtchấp xấu hổ, nói:
- Ngưá»i thiếu niên nà y, tháºt chẳng biết tốtxấu gì cả! Nếu Bổn cung muốn đà n ông thì chỉ cần vung tay má»™t cái thì đà n ôngtrong thiên hạ sẽ chen nhau xếp hà ng dà i rồi. Ta chẳng qua là có ý tốt muốn dạydá»— cho ngươi bản lÄ©nh là m vui lòng Thái Bình mà thôi. Ngươi lại chê Bổn cunggià , váºy thì...váºy thì gá»i Thái Vân tá»›i hầu hạ ngươi Ä‘i, ngươi cố gắng để ý má»™tchút, há»c há»i các kÄ© năng trên giưá»ng. Äà n ông ấy, chỉ có dung mạo thôi thìkhông thể lấy lòng phụ nữ được đâu. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thá»±c ra Thái Vân vẫn chưa Ä‘i xa mà đứng ngaysau tấm bình phong để chá» nháºn lệnh, thấy công chúa Thiên Kim nói như váºy thìvừa mừng vừa lo, má»™t thiếu niên dung mạo anh tuấn động lòng ngưá»i như DươngPhà m dâng cho nà ng thì chẳng khác nà o mỡ để miệng mèo.
Thái Vân nà y sinh ra đã có tÃnh háo dâm, nếukhông trước kia nà ng ta đâu có gian dÃu vá»›i má»™t gã bán thuốc đầu đưá»ng nhưPhùng Tiểu Bảo. Chỉ có Ä‘iá»u Dương Phà m lại là ngưá»i mà công chúa Thiên Kim đãngắm tá»›i từ trước nên nà ng ta má»›i không dám “ăn vụng†cá»§a chá»§ mà thôi. Chẳngngá» quanh Ä‘i quang lại cuối cùng vẫn là mình được hưởng đầu tiên.
Thái Vân Ä‘ang vui như mở cá» trong bụng thìchợt nghe Dương Phà m cưá»i lạnh má»™t tiếng, nói:
- Công chúa Ä‘iện hạ nói rất đúng, nam nhi,không phải chỉ dá»±a và o vẻ bá» ngoà i là có thể chiếm được trái tim ngưá»i phụ nữ. Nam nhi sống ởtrên Ä‘á»i, dung mạo chỉ là thứ yếu, cái quan trá»ng nhất chÃnh là bản lÄ©nh và chÃkhÃ. Äó cÅ©ng chÃnh là phẩm cách cá»§a nam nhi đại trượng phu.
- Mạnh Kha có nói: “Phú quý bất năng dâm, bầntiện bất năng di, uy vÅ© bất năng khuất, (tạm dịch: không để tiá»n tà i danh vá»ngcám dá»— là m lu lỠý chÃ) đó má»›i là đại trượng phu chân chÃnh.†Dương Phà m ta tuychỉ là má»™t gã thất phu đưá»ng phố, nhưng nếu phải khom lưng uốn gối hầu hạ đà nbà thì cho dù ngà y ngà y được ôm mỹ nhân, quyá»n lá»±c trong tay, phú quý khắpngưá»i thì cÅ©ng chẳng có gì vui vẻ. Ta không thèm là m cái loại bã thuốc như váºy!
Nói năng hùng hồn như váºy xong, Dương Phà m láºptức ngang nhiên phất ao ra Ä‘i, bá» lại công chúa Thiên Kim ở phÃa sau, mặt trắngbệch ra vì tức giáºn.
Từ “Bã thuốc†nà y bắt nguồn từ má»™t má»™t truyệncưá»i trên phố, truyện kể rằng có má»™t vị đế vương ná» má»™t hôm thấy hoà ng háºu và chúng phi tần đầy vẻ u sầu, da dẻ cÅ©ng không tốt, bèn truyá»n ngá»± y tá»›i. Ngá»± yliá»n kê đơn: “Thanh niên trai tráng tám tên.†Mấy ngà y sau, Hoà ng đế Ä‘i tuầnhồi cung, thấy chúng phi tần ai nấy mặt mÅ©i hồng hà o rạng rỡ thì mừng lắm. Lạithấy tám gã thanh niên bá»§ng beo gầy gò lần lượt tiến ra, kinh sợ há»i:
- Các ngươi là ai?
Ngá»± y trả lá»i:
- Bã thuốc!
Truyện cưá»i dân gian nà y được ngưá»i ta truyá»nlưu rất rá»™ng, ngay cả những ngưá»i thuá»™c tầng lá»›p thượng lưu cÅ©ng biết đến. Côngchúa Thiên Kim đương nhiên cÅ©ng đã nghe truyện cưá»i nà y, giá» bị Dương Phà m lấyra để châm biếm thì ná»—i tức giáºn Ä‘ang kìm nén bấy lâu bá»—ng phun trà o.
Thái Vân cô nương thấy tình hình như váºy, bấtgiác có chút hoảng sợ, nghe tiếng bước chân cá»§a Dương Phà m đã xa dần, nà ng má»›iliá»u mình bước và o phòng ngá»§ cá»§a công chúa. Công chúa Thiên Kim Ä‘ang ngồi ởtrên giưá»ng, ngá»±c Ä‘áºp liên hồi, mặt tÃm tái Ä‘i vì giáºn. Thái Vân cô nương kinhhãi thốt lên:
- Công chúa?
Mắt cá»§a Công chúa Thiên Kim đột nhiên xẹt quatia hung dữ, ả trầm giá»ng nói:
- Äi, giết chết hắn cho ta!
Thái Vân sững ngưá»i, do dá»± đáp:
- Công chúa, vô cá»› giết ngưá»i, e là ...
Công chúa Thiên Kim cưá»i lạnh má»™t tiếng, nói:
- Sao lại là vô cá»›? Tiểu tặc nà y đêm hôm lẻnvà o phá»§ đệ cá»§a Bổn cung ăn cắp, bị gia Ä‘inh quý phá»§ đánh giết tại chá»—, có gì mà không thể! Äi mau!
Thái Vân run lên bần báºt, vá»™i và ng “Vâng†má»™ttiếng rồi xoay ngưá»i vá»™i vã chạy ra sắp xếp má»i việc.
Lúc Dương Phà m ra khá»i phòng ngá»§ cá»§a công chúaThiên Kim thì trá»i đã tối. Äèn từ khắp các dãy hà nh lang, trong các căn phòngÄ‘á»u đã được thắp lên. Dương Phà m vốn định tìm má»™t gã nô bá»™c trong phá»§ công chúađể dẫn hắn ra ngoà i nhưng ở đây không má»™t bóng ngưá»i, cảnh tượng vắng vẻ đến lạkì.
Việc đám công chúa trong Hoà ng thất nuôi trailÆ¡ trong nhà thì không ai không biết, bởi há» thưá»ng hay dẫn những gã nhân tìnhcá»§a mình Ä‘i du ngoạn săn bắn, nên chuyện nà y cÅ©ng chẳng có gì là bà máºt nữa.Thế nhưng ở trong nhà thì cÅ©ng phải giữ thể diện má»™t chút, và dụ như công chúaThiên Kim đã con cháu đầy đà n rồi nên đâu thể phóng đãng má»™t cách công khaiđược? Bởi thế nên cần có nhiá»u kẻ hầu ngưá»i hạ đứng ngoà i để đánh tiếng.
Sắc trá»i má»—i lúc má»™t tối, nếu còn cháºm trá»… thìcổng phưá»ng sẽ đóng mất, Dương Phà m thấy bốn bá» vắng lặng bèn tá»± mình bước dá»ctheo dãy hà nh lang.
Vì mưa triá»n miên mãi không dứt nên sắc trá»icứ âm u như váºy, lại đã sắp vỠđêm nên cảnh váºt cà ng có vẻ tÄ©nh mịch u ám hÆ¡n.Mây Ä‘en đã hạ gần như chạm xuống táºn mái nhà , mưa giăng trắng xóa khắp hai bênhà nh lang.
Bên má»™t dãy hà nh lang có má»™t hồ nước. Trên mặthồ có má»™t cây cầu chÃn nhịp dẫn tá»›i má»™t tòa tiểu lâu ba tầng tinh xảo, thanhlịch. Từ phÃa tiểu lâu đó nhìn qua, nước mưa táp và o lá sen rồi rá»›t xuống mặthồ, khiến cho những cánh hoa lắc lư theo gió. Những bong bóng nước tá»± sinh rarồi lại tá»± tan biến Ä‘i...
Cá»a sổ trên tầng cao nhất cá»§a tiểu lâu nà yÄ‘ang mở rá»™ng cánh. Má»™t vị trung niên văn sÄ© áo bà o trắng như tuyết ngồi đốidiện cá»a sổ, trước mặt y bà y má»™t cây đà n cổ. Bà i trà trong căn phòng hết sứcđơn giản, từng chiếc cá»™t đỡ, từng chiếc ká»·, chiếc bà n Ä‘á»u phảng phất nét cổđiển ưu nhã. Bức tưá»ng trắng như tuyết treo đầy những bức văn thÆ¡.
Cách đó không xa là má»™t lò sưởi Ä‘ang cháy,than vẫn còn đỠrá»±c trong lò. Khi lá»a trong đã lò cháy lá»›n, nước trong chiếcbình có quai vá»›i hình dáng cổ Ä‘iển đã sôi sùng sục. Bên lò có đặt má»™t tấm trà ngkỉ, bên trên bà y biện các dùng cụ pha chế trà , các loại trà vá»›i đủ sắc đủhương. Má»™t thiếu nữ mình váºn bá»™ y phục mà u lá sen xanh nhạt Ä‘ang ngồi trêntrà ng kỉ pha trà .
Vị thiếu nữ nà y, chÃnh là Thiên Ãi Nô.
Chương 90: Cô gái đội “Thiểnlá»™â€
Thá»i nà y, những ngưá»i uốngtrà vẫn còn rất Ãt, ngoại trừ ngưá»i Thục ra thì chỉ có các đại đức cao tăng và số rất Ãt những gia đình nhà cao cá»a rá»™ng là có tục uống trà . Trà ở thá»i nà y khiÄ‘em pha chế phải bá» thêm các loại gia vị như hà nh lá, gừng, hồ tiêu, đại táo,bạc hà và đã có trà đạo. Thiên Ãi Nô tráng bình, rá»a má»™t lượt các dụng cụ phachế, bá» trà và o, tráng qua má»™t lần nước sôi rồi bá» thêm các loại hương liệukia, động tác cá»§a nà ng vô cùng tá»± nhiên, tao nhã, tạo cảm giác đẹp mà thoáttục. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nà ng nhấc bình trà lên rót ra các chén, haitay nâng má»™t chiếc chén sứ nhá», nhẹ nhà ng đưa đến trước mặt vị công tá» mặc áobà o trắng kia. Nà ng thoáng liếc mắt ra ngoà i, chợt trông thấy Dương Phà m Ä‘angtừ hà nh lang Ä‘i tá»›i, bá»—ng "A!" lên má»™t tiếng, bà n tay khẽ run lên,nước trà trong chén cÅ©ng trà n ra khiến cho ngón tay bị bá»ng má»™t chút.
- Sao lại bất cẩn như váºy?
Vị văn sÄ© áo bà o trắng Ä‘ang thả hồn trong tráºnmưa thu đầy ý vị nà y, gã thản nhiên nhìn ngắm mái hiên cá»§a lầu đình Ä‘ang phÆ¡imình trong là n mưa bụi mênh mông, ngón tay đặt trên đà n khẽ giáºt như muốn tấulên má»™t khúc nhạc, bá»—ng nghe thấy Thiên Ãi Nô “A†lên má»™t tiếng thì liá»n thulại ánh mắt, quay sang nà ng, dùng má»™t giá»ng nói hết sức ân cần để há»i.
- Là do nô tỳ bất cẩn. Công tá» Ã , vị thiếuniên Ä‘ang đứng ngoà i hà nh lang kia là ai váºy? Xem cách ăn mặc cá»§a hắn thì có vẻkhông phải là ngưá»i cá»§a phá»§ công chúa.
Thiên Ãi Nô nhẹ nhà ng lên tiếng giải thÃch,rồi vá»™i và ng chuyển chá»§ Ä‘á». Văn sÄ© áo bà o trắng liếc qua hà nh lang má»™t cái,thản nhiên nói:
- Äó là ngưá»i mà công chúa Thiên Kim đã ngắmtá»›i, xem ra bà ta là muốn hiến trai lÆ¡ cho Võ Mị, được hưởng sung sướng rồi.
Khi Công tỠáo bà o trắng nhắc đến công chúaThiên Kim thì vẻ mặt rất thản nhiên, khi nhắc tá»›i đương triá»u Thiên Háºu cÅ©ngchẳng chút kiêng dè mà gá»i thẳng tên bà ta ra. Trong lá»i nói cá»§a gã có thể nháºnra gã cá»±c kì khinh thưá»ng những bá»n trai lÆ¡ chuyên Ä‘i dụ dá»— đà n bà . Dù chỉ là má»™t câu nói rất nhẹ nhà ng nhưng ngữ khà và thái độ khinh bỉ đó Ä‘á»u được biểu lá»™ra hết, toát ra má»™t vẻ cao ngạo đầy trịch thượng.
Xa xa, má»™t tòa kiến trúc cá»±c kì đồ sá»™ Ä‘angđứng sừng sững giữa bầu trá»i đêm mênh mông thăm thẳm, đó chÃnh là "Thiênđưá»ng". Trong “Thiên đưá»ng†có má»™t bức tượng Pháºt khổng lồ Ä‘ang lặng lẽquan sát má»i động tÄ©nh cá»§a thà nh Lạc Dương, ánh mắt hiá»n là nh, vẻ mặt hết sứcÄ‘iá»m tÄ©nh như không mà ng chút sá»± Ä‘á»i. Äó là bởi trong đôi mắt ấy, vạn váºt Ä‘á»ubình đẳng hay là bởi đối vá»›i bức tượng thì má»i váºt Ä‘á»u quá đỗi nhá» bé, căn bảnkhông đáng để nó phải biến đổi sắc mặt?
Công tỠáo bà o trắng khi nhìn ngoà i cá»a sổ bấtkể là nhắc tá»›i công chúa Thiên Kim hay Võ Tắc Thiên tá»›i thì mặt gã vẫn khôngbiến sắc, vẫn tá» thái độ tá»± nhiên, bình thản như bức tượng Pháºt lá»›n trong ThiênÄÆ°á»ng kia. Thần thái cá»§a gã cứ bình thản như thế, không kÃnh ngưỡng cÅ©ng chẳngchán ghét, dưá»ng như trên Ä‘á»i nà y căn bản chẳng có gì đáng để khiến cho gã phảibiến đổi sắc mặt cả.
Kỳ tháºt vị công tỠáo bà o trắng nà y dung mạothưá»ng thưá»ng không có gì đặc biệt, lông mà y bình thưá»ng, mắt bình thưá»ng, ngÅ©quan bình thưá»ng, nhưng bất luáºn là đầu tóc, lông mà y cá»§a gã, hay chòm râu dướihà m kia Ä‘á»u khiến cho ngưá»i ta có cảm giác đứng đắn chỉnh tá» không dÃnh chútbụi trần, tháºm chà má»™t chi tiết rất nhá» như cái cổ áo cÅ©ng được gã chăm chút vôcùng tỉ mỉ.
Vì thế, tướng mạo thưá»ng thưá»ng không có gìđặc biệt nà y lại toát ra má»™t khà chất dá»… gần, ôn nhu mà thanh cao như ngá»c.
- Trai lơ? Của Công chúa Thiên Kim ư?
Thiên Ãi Nô cảm thấy có chút khó tin, trên mặthÆ¡i lá»™ ra thần sắc kinh ngạc.
Công tá» cưá»i áo trắng nhạt má»™t tiếng, nói:
- Äó chỉ là mưu tÃnh cá»§a công chúa Thiên Kimmà thôi, bà ta muốn Ä‘em vị thiếu niên nà y hiến cho Thái Bình công chúa. Kỳ lạtháºt, gã thiếu niên nà y có Ä‘iểm gì đặc biệt mà bà ta lại có thể chắc chắn sẽnháºn được sá»± ưu ái cá»§a Thái Bình công chúa như váºy?
Dương Phà m Ä‘ang Ä‘i trong dãy hà nh lang mà haibên Ä‘ang rì rà o tiếng mưa. Tuổi hắn vẫn chưa tá»›i nhược quán (cách gá»i thanhniên khoảng 20 tuổi), vóc ngưá»i cao to, khuôn mặt tuấn tú, nét mặt hiện lên vẻgì đó như cá»§a má»™t nữ nhân phong tình lắng Ä‘á»ng lại theo năm tháng, rất dá»… rungđộng lòng ngưá»i. Khà chất nam nhi, cÅ©ng cần phải có thá»i gian và sá»± tôi luyệntrong chÃnh bản thân má»›i có thể thể hiện ra ngoà i được.
Dương Phà m tuổi trẻ tá»±a như má»™t cà nh trúc má»ctrong mưa, má»™t cây tùng nhá» sống trên vách đá. Äối vá»›i má»™t ngưá»i đã nhìn thấumá»i nhân tình thế thái trên Ä‘á»i, lại luôn đặt tầm mắt cao quá đỉnh đầu như gãthì hắn lại cà ng tá» ra non ná»›t và chẳng có gì đặc biệt đáng để chú ý cả.
Vị công tỠáo trắng khẽ lầm bầm má»™t câu, lạibình thản cưá»i nói:
- Nhưng xem ra vị thiếu niên nà y đã cá»± tuyệtlá»i đỠnghị cá»§a bà ta rồi, nếu không giá» nà y hắn Ä‘ang phải ra sức “há»c há»iâ€trên giưá»ng cá»§a bà ta kia...
Vị công tỠáo trắng nói tới đây thì bỗng dừnglại, như thể gã sợ rằng nếu còn tiếp tục nói thì sẽ là m ô uế bản thân.
Thiên Ãi Nô nghe đến đó, hai hà ng lông mà y độtnhiên nhÃu lại, bất giác cảm thấy vui mừng. Äôi mắt sáng trong cá»§a nà ng vừaliếc qua chợt trông thấy má»™t má»™t cảnh tượng rất kỳ lạ.
Căn tiểu lâu ba tầng nà y là tòa kiến trúc caonhất trong phá»§ công chúa, đứng từ trên cao nhìn xuống, có thể nhìn được rõ rà nghết thảy má»i việc Ä‘ang diá»…n ra trong đình viện. Lúc nà y nà ng trông thấy đám thịvệ phá»§ công chúa Ä‘ang vá»™i vã bước nhanh tá»›i, rồi dừng lại đằng sau hòn giả sÆ¡n,trong tay kẻ nà o kẻ nấy Ä‘á»u Ä‘ang cầm má»™t lưỡi dao sắc bén. Má»™t tỳ nữ áo xanhhình như Ä‘ang dặn dò gì đó vá»›i bá»n há», sau đó bá»n há» liá»n chạy tá»›i chá»— hà nhlang, tiếp tục nghe ngóng động tÄ©nh...
Khuôn mặt xinh đẹp cá»§a Thiên Ãi Nô thoáng chútcăng thẳng, thất thanh nói:
- Bá»n há» muốn giết ngưá»i sao?
Công tỠáo trắng hướng tầm mắt ra phÃa ngoà i,thản nhiên nói:
- Thẹn quá hóa giáºn, lại lo ngưá»i ta sẽ tiếtlá»™ chuyện nà y ra ngoà i, giết ngưá»i bịt miệng có gì kì lạ đâu?
Thiên Ãi Nô Ä‘ang ngồi quỳ bá»—ng đứng phắt dáºy,lại nhìn vị công tá» vẫn Ä‘ang ngồi rất bình thản trước mặt thì đôi chân nà ngdưá»ng như lại bị má»™t hòn núi lá»›n đè xuống, không cách nà o nhấc lên được, đà nhbất đắc dÄ© ngồi thụp xuống. Nà ng vô cùng lo lắng trông vá» phÃa cá»a sổ, đám thịvệ cầm Ä‘ao nà y đã tá»›i cuối hà nh lang, Ä‘ang tăng tốc truy Ä‘uổi.
Thiên Ãi Nô cà ng thêm hoảng loạn, tiểu tá»Dương Phà m kia chỉ là má»™t phưá»ng Ä‘inh, nếu chỉ là ẩu đả trên phố thì còn có thểnhá» và o thân thá»§ linh hoạt mà chống đỡ má»™t lúc, chứ là m sao có thể đối chá»i lạiđược vá»›i võ sÄ© cá»§a phá»§ công chúa? Thiên Ãi Nô nhìn sang vị công tỠáo trắng,lấy hết dÅ©ng khà nói:
- Công tá», xin hãy cứu hắn má»™t mạng!
Công tỠáo trắng ngồi rất ngay ngắn, cốt cáchtựa như một vị thần tiên vô ưu vô lo, thản nhiên nói:
- sSinh linh thế gian, có sinh có tá», ngươicứu được tất cả sao?
Thiên Ãi Nô cắn chặt răng, đáp:
- Nhưng...nhưng hắn thì khác!
Äỉnh lông mà y cá»§a vị công tỠáo trắng khẽnhướng lên, há»i:
- Hắn ta có gì khác?
Thiên Ãi Nô đáp:
- Hắn... đã cứu tÃnh mạng cá»§a a Nô!
Vị công tỠthoáng lộ ra thần sắc kinh ngạc,lên tiếng:
- á»’! Vị thiếu niên nà y... chÃnh là ngưá»i đãcứu ngươi má»™t mạng ư?
Thiên Ãi Nô cúi đầu đáp:
- Vâng!
Công tỠáo trắng không nói gì, chỉ nhẹ nhà ngnâng chén trà lên.
Thiên Ãi Nô cắn chặt răng, nói:
- Công tỠđã từng nói, có ân thì phải báo!
Chén trà sứ trắng trong tay công tỠáo trắngvừa má»›i chạm môi, liá»n ngừng lại trong không trung, lúc sau, gã má»›i lên tiếng:
- Äi Ä‘i.
Thiên Ãi Nô mừng rỡ, khấu đầu nói:
- Vâng!
Lúc nà y đám thị vệ đã Ä‘uổi cà ng lúc cà ng gần,Thiên Ãi Nô thấy tình hình cấp bách như váºy thì không dám thong dong xuống lầumà nhảy ngay xuống theo lối cá»a sổ, lúc nhảy xuống tay nà ng dưá»ng như đã nắmđược váºt gì, thân thá»§ mau lẹ như má»™t con chim yến, thoắt cái đã đứng trên câycầu chÃn nhịp trên hồ, đặt chân trên thà nh cầu rồi bước Ä‘i như bay vá» phÃatrước Ä‘uổi theo đám thị vệ kia.
- Äứng lại, kẻ trá»™m to gan, dám lẻn và o phá»§công chúa trá»™m đồ!
Truy binh còn chưa Ä‘uổi tá»›i Dương Phà m đã ngheđược tiếng bước chân, vừa quay đầu lại liá»n trông thấy mưá»i mấy võ sÄ© tay xáchÄ‘ao Ä‘uổi tá»›i, chưa kịp lên tiếng đã nghe bá»n chúng hét lá»›n, hắn biết ngay đâylà mưu kế cá»§a công chúa Thiên Kim, bà ta thẹn quá thà nh giáºn muốn giết ngưá»idiệt khẩu đây mà .
“Là m sao bây giá»? Không đánh trả thì sẽ bá»mạng, còn nếu ra tay thì việc ta biết võ công sẽ bị bại lá»™. Nếu như là lúc bìnhthưá»ng, để bại lá»™ có võ công cao cưá»ng cÅ©ng chẳng có vấn đỠgì, thế nhưng còncó nhiá»u nhân váºt thân thá»§ bất phà m vẫn còn chưa lá»™ diện. Lúc đó khi ở phá»§Dương lang trung ta đã từng trúng má»™t nhát kiếm, nếu để lá»™ ra là biết võ côngthì thân pháºn cÅ©ng sẽ bị bại lá»™, muốn ở lại ở kinh thà nh tiếp tục Ä‘iá»u tra hungthá»§, e là sẽ muôn trùng khó khăn.â€
Những ý nghÄ© nà y Dương Phà m vá»™i và ng cất nhắctrong đầu, chẳng cần suy nghÄ© nhiá»u hắn cÅ©ng biết bất luáºn như thế nà o nhấtđịnh cÅ©ng phải trả đòn rồi. Dương Phà m dưới chân khẽ dùng sức, còn chưa kịpxuất chiêu thì má»™t bóng ngưá»i mà u xanh nhạt bất ngá» xuất hiện, cùng vá»›i đó là giá»ng nữ má»™t trầm thấp uy nghiêm:
- Dừng tay! Tất cả lui ra!
Dương Phà m bá»—ng ngẩng đầu, chỉ thấy má»™t cô gáimặc áo xanh Ä‘ang đứng trên má»™t hòn giả sÆ¡n, mình váºn má»™t bá»™ y phục vá»›i ống tayáo ngắn, cánh tay có thêu hình má»™t cà nh mai nhá», chiếc eo nhá» nhắn duyên dáng,có lẽ nà ng vẫn còn rất trẻ. Nà ng đội má»™t chiếc mũ“Thiển lá»™â€, tấm mà n phÃa trướcbuông xuống chỉ chỉ để lá»™ ra chiếc cằm kiên nghị, vì cách ăn mặc như váºy nênkhó có thể Ä‘oán ra tuổi thá»±c cá»§a nà ng.
Äám thị vệ phá»§ công chúa nháºn ra cô nương nà ynên vừa trông thấy nà ng xuất hiện liá»n kinh ngạc dừng bước, má»™t kẻ có vẻ là thá»§lÄ©nh trong số đó, cung kÃnh nói:
- Cô nương, chúng ta phụng...
Thiên Ãi Nô ngắt lá»i:
- Ta biết rồi! Các ngươi lui hết đi! Chỗ côngchúa đã có công tỠnhà chúng ta lo liệu rồi!
Vị công tá» mà nà ng nói tá»›i hẳn là ngưá»i rất cóvai vế trong phá»§ công chúa Thiên Kim. Bá»n thị vệ đưa mắt nhìn nhau, thoáng chútdo dá»± rồi tá»± khắc thu binh khÃ, nhất loạt lui vá».
Thiên Ãi Nô rất giá»i giả giá»ng, lúc nà y nà ngđã đổi giá»ng nói nên Dương Phà m không nháºn ra nà ng là ai. Thiên Ãi Nô thấy hắnÄ‘ang kinh ngạc tò mò nhìn đánh giá mình, sợ bị bại lá»™ thân pháºn nên vừa thấybá»n thị vệ đã lui hết thì nà ng cÅ©ng láºp tức bay ngưá»i nhảy lên. Loáng má»™t cái,bóng áo xanh cá»§a nà ng đã mất hút trong bụi hoa.
Dương Phà m vẫn đứng ở nguyên tại chá»—, chỉ thấybóng áo xanh đó cứ thoắt ẩn thoắt hiện như thá»§y triá»u, còn hắn thì đã bị bá» lạimá»™t bên, dưá»ng như việc sống chết cá»§a hắn hoà n toà n không phải do hắn là m chá»§váºy.
“Vị cô nương đầu đội “thiển lộ†kia là ai?â€
Dương Phà m cẩn tháºn ngẫm nghÄ© má»™t lát vá» giá»ngnói cá»§a cô nương kia, thanh âm trầm thấp cương nghị đó, hắn chưa bao giá» nghethấy. Trong lòng Dương Phà m cảm thấy có gì đó rất khả nghi, nhưng nÆ¡i nà y khôngthể ở lại lâu nên hắn cÅ©ng chẳng suy nghÄ© nhiá»u nữa mà láºp tức lui bước chạy rangoà i.
Thiên Ãi Nô trở lại tiểu lâu, tháo chiếc mũ“Thiển lộ†xuống treo lên tưá»ng, quỳ xuống khấu đầu vá»›i vị công tỠáo trắng,nói:
- Äa tạ công tá» chấp thuáºn!
Công tỠáo trắng tay Ä‘ang nâng tách trà , nghenói váºy thì cÅ©ng không quay đầu lại, chỉ thản nhiên nói:
- Chỉ duy nhất lần nà y thôi đó, không có lầnsau đâu!
Thiên Ãi Nô đáp:
- Vâng!
Công tỠáo trắng đặt chén trà xuống, nhìn là nmưa bụi mỠmịt bên ngoà i, tự nói một mình:
- Và o thu rồi, Thẩm Mộc cũng sắp tới Lạc Dươngkinh thà nh rồi...
02.03.2014
Chương 91-93
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 91:Thanh mai trúc mã
Trong nhà Dương Phà m, Giang Húc Ninh cứ thấp thá»m không yên, hết đứng lên ngồi xuống rồi lại bước ra cá»a đứng ngóng. NhÃu mà y tá» vẻ lo lắng, nà ng nói:
- Cổng phưá»ng sắp đóng rồi mà sao Tiểu Phà m vẫn chưa vá» nhỉ, không phải đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?
Mã Kiá»u gối đầu lên hai tay, nằm vắt chéo chân trên giưá»ng cá»§a Dương Phà m, miệng lẩm nhẩm hát má»™t Ä‘oạn tiểu khúc, Ä‘ang đến Ä‘oạn cao trà o thì lại nghe Giang Húc Ninh thốt ra má»™t câu như váºy thì mất cả hứng, tá» ra bất mãn nói:
- Ây dà , hắn đã là má»™t đại nam nhân, ngươi g còn lo có ngưá»i cướp sắc hay sao? Còn tiá»n á, lục cả ngưá»i hắn cÅ©ng móc không ra má»™t cắc lẻ, còn phải lo gì nữa đây?
Giang Húc Ninh lưá»m y má»™t cái, nói:
- Coi ngươi kìa, ngươi má»™t chút cÅ©ng chẳng tá» ra quan tâm tá»›i hắn, còn dám mở miệng ra xưng là huynh đệ vá»›i hắn cÆ¡ đấy, mau ra khá»i phưá»ng tìm hắn Ä‘i.
Mã Kiá»u nói:
- Yên tâm đi, đệ ấy đâu còn là một đứa trẻ nữa, lớn thế rồi còn sợ cái gì nữa! Mà ngươi bảo ta biết đi đâu tìm hắn bây giỠđây? Nhỡ trong lúc ta đi tìm mà hắn vỠnhà rồi thì sao? Lúc ấy thì ta mới bị nhốt ở ngoà i, sẽ phải ngủ qua đêm ở một xó xỉnh nà o đó, ngươi có đau lòng không?
Giang Húc Ninh “hừm†má»™t tiếng rồi ngồi xuống bên giưá»ng, miệng lầm bầm:
- Cái đồ bà không thương mẹ không yêu như ngươi, ai thèm đau lòng chứ?
Mã Kiá»u cưá»i "Hừ hừ", giá»ng châm chá»c:
- Ai ya, tiểu Ninh, lấy cho ta quả trứng gà lại đây, ta đói bụng rồi.
Giang Húc Ninh nói:
- Äó là trứng cho Tiểu Phà m bồi bổ, ngươi khoẻ như trâu ấy mà còn đòi cái gì, muốn ăn thì vá» nhà ngươi mà ăn.
Mã Kiá»u hừ mÅ©i nói:
- Keo kiệt!
Y Ä‘ang nằm rung đùi, chợt như nhá»› ra Ä‘iá»u gì, bèn cao hứng ngồi dáºy, xán lại gần Giang Húc Ninh, dùng vai cố ý khẽ đẩy và o vai Giang Húc Ninh, nói:
- Tiểu Ninh à , ngươi còn nhớ chuyện hồi nhỠta dẫn ngươi đi trộm trứng gà không?
Giang Húc Ninh lo lắng trông ra cá»a, đáp bâng quÆ¡:
- Lâu như váºy chuyện rồi, ai còn nhá»› rõ được?
Mã Kiá»u nói:
- Ngươi quên rồi sao? Khi đó sân nhà nà ng có trồng cây táo lá»›n, cÅ©ng không sai quả lắm nhưng cÅ©ng có cà nh đã vươn ra ngoà i tưá»ng. Ngươi muốn ăn trứng gà , nhưng lại phải để dà nh trứng Ä‘em bán. Không được ăn, ngươi bèn xúi ta Ä‘i lấy trá»™m. Ta đứng trên vai ngươi trèo lên cây táo, men theo thân táo tá»›i chá»— ổ gà . Mấy ngà y liá»n mẹ ngươi cứ than thở là con gà mái trong nhà không đẻ trứng nữa.
Giang Húc Ninh nghe y kể lại câu chuyện vui vẻ hồi ấu thÆ¡ thì không khá»i báºt lên tiếng cưá»i thÃch thú, nói:
- Còn nữa, có má»™t lần, ngươi vừa má»›i trượt xuống khá»i cây, còn chưa kịp trá»™m trứng thì cha ta đã từ trong nhà bước ra, bắt gặp ngươi Ä‘ang định trá»™m trứng bèn rút già y ném trúng và o mông ngươi, khiến cho ngươi kêu la thảm thiết!
Mã Kiá»u nói:
- Còn không à , bị cha ngươi đánh cho tÆ¡i tả như váºy mà vẫn kiên quyết không khai ra tòng phạm là ngươi. Ta nghÄ©a khà quá còn gì! Sau đó cha ngươi còn bắt ta vá» thú tá»™i vá»›i mẹ ta cÆ¡, trước mặt ông ấy ta cÅ©ng không nói, chỉ đến khi cha ngươi vá» rồi ta má»›i nói ra sá»± tháºt.
- Ừ!
Giang Húc Ninh cưá»i khanh khách, liếc mắt sang má»™t cái, nói:
- Coi như ngươi cÅ©ng có chút nghÄ©a khÃ.
Mã Kiá»u lại "Hừ hừ" hai tiếng, nói:
- Lúc ấy ngươi cÅ©ng như váºy đó, còn nhá»› khi ấy ngươi đã an á»§i ta như thế nà o không?
Giang Húc Ninh ngẫm nghĩ một chút, mặt bỗng đỠbừng lên, lắc đầu nói:
- Không nhớ rõ.
Mã Kiá»u "Hừ hừ" nói:
- Ta thì lại nhá»› rõ như in kia. Lúc ta bị ngã xuống đầm lầy bò lên được thì quần đã rách bươm, mông thì sưng tấy hết lên, ngươi đã dùng tay xoa bóp cho ta…xoa bóp.. ôi…sướng tháºt…
Mã Kiá»u cà ng nói mặt Giang Húc Ninh lại cà ng ngà y cà ng đỠrần lên, còn đỠhÆ¡n cả trứng gà trong giá» kia. Nà ng thoáng chút tức giáºn, quát:
- Ngươi nói tung lung cái gì váºy, sướng cái gì mà sướng, ngươi qua đây, bổn cô nương cho ngươi biết thế nà o là sướng!
Giang Húc Ninh đỠmặt nhéo hắn, Mã Kiá»u kêu oai oái đứng phắt dáºy. Hai ngưá»i Ä‘ang trêu đùa thì cá»a phòng bá»—ng mở ra, kêu đánh két má»™t cái. Dương Phà m bước và o.
- Tiểu Phà m, đệ vỠrồi.
Giang Húc Ninh từ trên giưá»ng bước xuống, sá»a sang lại mấy sợi tóc rối, khuôn mặt vẫn còn chưa hết Ä‘á»:
- Äệ đã Ä‘i đâu váºy, muá»™n như thế nà y rồi má»›i vá», là m tá»· tá»· lo chết Ä‘i được.
Dương Phà m cưá»i nói:
- Ninh tá»·, má»™t đại nam nhân như đệ có thể xảy ra chuyện gì được đây, chỉ là đi dạo xa quá mà quên bẵng mất giá» vá», lúc nhá»› ra thì đã tối muá»™n rồi.
Mã Kiá»u cÅ©ng đứng dáºy nói:
- Ngươi xem Ä‘i, ta đã nói là không sao mà . Äệ ấy đâu có phải là má»™t tiểu cô nương đâu, mà cho dù là mất tÃch má»™t đêm thì cuối cùng cÅ©ng sẽ trở vá» an toà n thôi, ngươi cứ lo mãi! Ngươi mà mất tÃch chúng ta má»›i phải lo ấy!
Giang Húc Ninh “xuỳ†một tiếng:
- Äúng là mồm chó nhả không ra ngà voi mà , bổn cô nương còn lâu má»›i mất tÃch, có ngươi mất tÃch ấy!
Ba ngưá»i cùng cưá»i lên vui vẻ, trá»i đã tối, mà Dương Phà m đã trở vá», nên Giang Húc Ninh cÅ©ng cảm thấy yên lòng, liá»n cáo từ trở vá». Giang Húc Ninh vừa Ä‘i, Mã Kiá»u láºp tức nghiêm mặt há»i:
- Äã xảy ra chuyện gì váºy?
Dương Phà m liếc y một cái, nói:
- Là m sao huynh biết ta đã xảy ra chuyện?
Mã Kiá»u nói:
- Äệ gạt được tiểu Ninh, chứ sao qua mắt được ta. Äệ là m gì có há» hà ng thân thÃch nà o ở cái thà nh Lạc Dương nà y, mà đệ lại đâu có sở thÃch Ä‘i dạo phố. Hôm nay mưa lá»›n như váºy, đến giá» vẫn chưa tạnh, váºy đệ Ä‘i dạo ở đâu? Äịnh gạt ai chứ hả, nà o, mau nói Ä‘i, rút cuá»™c đã xảy ra chuyện gì?
Dương Phà m thở dà i một tiếng, nói:
- Chuyện thì có đấy, có Ä‘iá»u, cÅ©ng không phải chuyện gì nguy hiểm cả, huynh không cần lo lắng đâu.
Dương Phà m kể lại đầu Ä‘uôi câu chuyện cho Mã Kiá»u nghe, đương nhiên, hắn chỉ nói ngưá»i kia là má»™t ngưá»i quyá»n quý chứ không tiết lá»™ ra thân pháºn Công chúa cá»§a bà ta, cÅ©ng không kể chuyện công chúa Thiên Kim thẹn quá hoá giáºn mà định giết hắn để bịt miệng, rồi chuyện bất ngá» có má»™t cô nương từ đâu tá»›i cứu hắn.
Mặc dù váºy, nhưng nghe xong những lá»i Dương Phà m nói, Mã Kiá»u cÅ©ng trợn mắt há hốc mồm, luôn miệng nói:
- Còn có chuyện như váºy sao? Còn có chuyện như váºy sao? Thế mà còn coi là chuyện tốt ư?
Rồi y nhìn Dương Phà m một lượt từ đầu tới chân, lắc đầu xuýt xoa nói:
- Trông đệ chẳng khác nà o một vị cô nương cả, có gì hay mà hỠlại ngắm trúng đệ mà không thèm để ý tới ta?
Dương Phà m cưá»i nói:
- Nếu như huynh thÃch, ta sẽ cho huynh biết đó là ngưá»i nà o, huynh cứ việc tá»›i trước cá»a nhà ngươi ta mà đong đưa ve vãn, không biết chừng lại lá»t và o mắt xanh cá»§a ngưá»i ta cÅ©ng nên.
Mã Kiá»u hai mắt sáng như sao, vá»™i và ng há»i:
- Vị quý nhân đó có xinh đẹp không?
Dương Phà m chợt nghÄ© tá»›i “mỹ nhân ngư†áo đỠbên sông Lạc Thá»§y kia, khẽ mÄ©m cưá»i nói:
- Tuồi tầm đôi mươi, xinh đẹp tuyệt trần!
Mã Kiá»u nghe xong nước miếng chảy ròng, xoa xoa tay, rồi như chợt ngẫm ra Ä‘iá»u gì đó, y lắc lắc đầu nói:
- Không đúng! Là m ngưá»i đà n ông cá»§a má»™t phụ nữ như thế ta mÆ¡ còn chẳng được. Còn là m trai lÆ¡ cá»§a nà ng thì ta chẳng thèm! Cho dù ngưá»i ta có là tiên nữ Ä‘i chăng nữa thì ta cÅ©ng quyết không chấp thuáºn! Mã Kiá»u ta phải ngẩng cao đầu ưỡn ngá»±c mà là m ngưá»i chứ!
Dương Phà m cất giá»ng trêu đùa:
- CÅ©ng chẳng phải là cùng cô ta lên giưá»ng hay sao, có gì khác nhau đâu?
Mã Kiá»u nói:
- Nói thế là ý gì hả? Khác nhiá»u chứ! Nhưng… không được, tóm lại là rất khác, rất rất khác!
Dương Phà m vui vẻ nói:
- Thế má»›i là huynh đệ tốt cá»§a ta chứ, nếu huynh vừa nghe ngưá»i ta vừa có tiá»n lại xinh đẹp mà vứt bá» tôn nghiêm, vứt bá» nhân cách, ta sẽ là ngưá»i đầu tiên khinh thưá»ng huynh!
Mã Kiá»u đắc ý nói:
- Chứ sao! Mã Kiá»u ta mặc dù không phải là nhân váºt gì ghê gá»›m cả nhưng vẫn tá»± hà o là má»™t nam tá» hán đại trượng phu đầu đội trá»i chân đạp đất!
Dương Phà m thu lại nụ cưá»i, nghiêm nghị nói:
- Nhưng những lá»i nà y huynh cÅ©ng đừng Ä‘em kể vá»›i ai, vá»›i mẹ huynh cÅ©ng không được. Má»™t khi chuyện nà y truyá»n ra, là m huá»· hoại thanh danh cá»§a ngưá»i ta, lúc đó thì tiểu đệ gay to!
Mã Kiá»u nói:
- Äệ cứ yên tâm, chuyện lần trước ta tưởng rằng đệ muốn cùng vị a Nô cô nương kia ở bên nhau nên che giấu giúp đệ, nà o ngỠđâu, sau nà y a nương biết còn giáºn ta mãi! Nhưng chuyện nà y thì khác, đệ đừng tưởng ca ca xưa nay lÆ¡ ngÆ¡ khá» khạo, cái gì nên cái gì không nên trong lòng ta Ä‘á»u có cân nhắc kÄ© cà ng cả đó!
Khi nói ra những lá»i nà y, ánh mắt gã bá»—ng thâm trầm như có gì đó muốn nói. Nhưng Dương Phà m lại chưa phát hiện ra sá»± kì lạ trong đối mắt ấy.
Hai ngưá»i lại trò chuyện má»™t hồi, Mã Kiá»u không nén được tò mò bèn há»i tá»›i những chuyện xảy ra sau khi Dương Phà m bị dẫn và o toà nhà cao cấp kia.
Dương Phà m miêu tả cho y toà nhà đó xa hoa tráng lệ như thế nà o, và nữa chá»§ nhân cá»§a nó thì hắn nói là bông hoa Lạc Dương Lý Lệnh Nguyệt, từng thứ đồ trong đó tinh xảo lá»™ng lẫy ra sao, quý giá thế nà o, toà n bá»™ câu chuyện từ đầu chà cuối chẳng khác nà o truyện cổ tÃch mà các bà các mẹ vẫn hay kể cho bá»n trẻ con nghe để dá»— chúng Ä‘i ngá»§. Lúc nà y, trà tò mò cá»§a Mã Kiá»u má»›i tạm được thoả mãn, y vui vẻ rá»i khá»i nhà Dương Phà m để ra vá».
Tiá»…n Mã Kiá»u xong, Dương Phà m ngẫm lại sá»± việc vừa qua, trong lòng tá»± vẫn còn cảm thấy ná»±c cưá»i. Thế nhưng nghÄ© tá»›i dung mạo yêu kiá»u cá»§a Thái Bình công chúa, rồi nghÄ© tá»›i khi mình chỉ cách nà ng có má»™t bước chân, trong lòng hắn không khá»i nảy sinh những ý nghÄ© không đứng đắn. Anh hùng khó quá ải mỹ nhân, hương vị cá»§a ngưá»i phụ nữ xinh đẹp đã trưởng thà nh, có mấy ngưá»i đà n ông nà o có thể cưỡng lại được?
Lúc lâu sau, Dương Phà m mới dừng suy nghĩ vỠchuyện nà y để đi xuống bếp.
Giang Húc Ninh đã đã là m xong đồ ăn cho hắn, bây giá» chỉ cần hâm lại là được. Dương Phà m ăn qua loa má»™t chút rồi Ä‘i rá»a mặt lên giưá»ng nằm, không nghÄ© tá»›i câu chuyện hoang đưá»ng vừa qua nữa mà vắt tay lên trán tÃnh toán tiếp sau đó sẽ phải hà nh động như thế nà o. Thá»±c ra trên đưá»ng vá» từ chá»— gặp gỡ Vưu Äá» lại hắn đã suy nghÄ© tá»›i chuyện nà y, nếu không phải Thái Vân cô nương đột nhiên xuất hiện ở nhà dẫn hắn tá»›i phá»§ công chúa thì có lẽ lúc nà y hắn đã có thể đưa ra được quyết định rồi.
Theo những lá»i cá»§a Vưu Äá» lại nói thì vị Miêu Thần Khách nà y xem chừng là nh Ãt dữ nhiá»u, cho dù là còn sống thì cÅ©ng Ä‘ang bị ngưá»i ta khôống chế. Äã từng là tâm phúc cá»§a Võ Tắc Thiên, là ẩn tướng cá»§a Äại ÄÆ°á»ng, giỠđể cho má»™t vị ná»™i tướng là Thượng Quan Uyển Nhi theo dõi gã, ngẫm ra thì Ä‘iá»u nà y cÅ©ng khá là hợp lÃ.
Như váºy việc hắn muốn tìm Miêu Thần Khách là vô cùng khó khăn bởi Dương Phà m không thể tá»± do ra và o chốn đại ná»™i hoà ng cung như chốn không ngưá»i được.
Vốn hắn cho rằng Khâu Thần TÃch thân là Tả Kim Ngô Äại tướng quân, mà muốn xâm nháºp và o đại bản doanh cấm quân, tiếp xúc vá»›i vị Khâu Äại Tướng quân nà y là việc hết sức khó khăn nên má»›i chuyển hướng sang nghe ngóng tung tÃch cá»§a Miêu Thần Khách. Nhưng hiện giá» tung tÃch cá»§a Miêu Thần Khách đã trở thà nh má»™t câu há»i vô cùng hóc búa, mà ngưá»i duy nhất biết vá» tung tÃch cá»§a Miêu Thần Khách lại là má»™t vị đại thần cá»u phẩm trong đại ná»™i hoà ng cung, muốn tiếp cáºn được vá»›i ngưá»i đó còn khó hÆ¡n Khâu Thần TÃch gấp vạn lần.
Vì thế, tất cả lại trở vá» xuất phát Ä‘iểm, mục tiêu cá»§a hắn má»™t lần nữa đã nhằm và o Khâu Thần TÃch.
Việc nà y không giống như việc sư phụ cá»§a hắn là Trương Bạo năm đó xông và o phá»§ đô đốc Quảng Châu. Lần nà y là má»™t quân doanh, hÆ¡n nữa lại là má»™t đại bản doanh toà n là cấm quân tinh nhuệ, cho dù là sư phụ cá»§a hắn Trương Bạo năm đó xông và o phá»§ đô đốc lấy thá»§ cấp cá»§a Lá»™ đô đốc phải tức khắc bá» Ä‘i ngay chứ không trá»±c tiếp giao chiến vá»›i đám quân tốt đó. Huống hồ hiện giá» võ công cá»§a hắn còn kém xa sư phụ. tháºm chà còn không bằng cả sư huynh Trương Thiếu, việc đơn phương độc mã xông và o đó chẳng khác nà o là tá»± đâm đầu và o chá»— chết. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tả Kim Ngô Vệ đóng quân ở Mạnh Tân, mặc dù cách Lạc Dương không xa nhưng muốn là m má»™t việc đại sá»± như váºy rồi trở vá» trong ngà y là vô cùng khó. Ở thà nh Lạc Dương nà y hắn không thân không thÃch, đêm đến không chốn nương thân, biết tìm là do gì để xoá tan ná»—i hoà i nghi cá»§a ngưá»i Ä‘á»i đây?
Dương Phà m đột nhiên nghÄ© tá»›i Tô Phưá»ng chÃnh và công chúa Thiên Kim, hai ngưá»i nà y có lẽ sẽ có Ãch trong lúc nà y.
Chương 92: Vừa khéo
Kiá»u ca, ta phải rá»i khá»i Lạc Dương và i ngà y.
- Sao?
- Vị phu nhân kia rất có thế lá»±c, ta lo ả thẹn quá hóa giáºn mà sẽ cố tình gây bất lợi cho ta. Bởi váºy nên ta sẽ trốn Ä‘i và i ngà y, đợi khi bà ta nguôi giáºn rồi sẽ trở vá». Cẩn tắc vô áy náy mà .
- Nói rất đúng, lòng dạ đà n bà nhá» nhen lắm. Váºy đệ định Ä‘i đâu?
- Ra ngoại thà nh, tìm lấy má»™t chá»— tá túc. Nhưng chuyện nà y tuyệt đối không được nói vá»›i Ninh tá»·, khá»i là m phiá»n tá»· ấy phải lo lắng.
- Ừ. Nhưng ngá»™ nhỡ nếu cô ấy há»i tá»›i thì ta biết xá» trà sao?
- Cái nà y dá»… thôi. Ta đã nói rồi, việc Ä‘i tuần ở phưá»ng thì ta đã bị cắt rồi, giá» ta muốn Ä‘i đây Ä‘i đó má»™t chút, kiếm việc gì đó để là m. Huynh cứ đừng nói vá»›i tá»· ấy là được.
....
- Ninh tá»·, ta phải rá»i khá»i Lạc Dương và i ngà y.
- Sao cơ?
- Tá»· biết đấy, sau khi ta bị thương thì Tô Phưá»ng chÃnh đã cắt chức cá»§a ta ở phưá»ng rồi.
- Ừ, ta cÅ©ng đã nghe nói qua rồi, tháºt chẳng ra sao cả. Sao Tô Phưá»ng chÃnh lại có thể là m như chứ, hÆ¡n nữa, giỠđệ cÅ©ng đã trị là nh vết thương rồi, có bị tà n táºt hay Ä‘ui mù gì đâu. Äể ta bảo mẫu thân ta nói vá»›i ông ta má»™t tiếng, xem có thể...
- Không cần đâu. Nói tháºt, là m cái chân phưá»ng Ä‘inh cÅ©ng chẳng có gì tiá»n đồ. Ta còn trẻ, muốn Ä‘i ra ngoà i mở mang tầm mắt má»™t chút, biết đâu lại có thể tìm được cÆ¡ há»™i tốt hÆ¡n.
- Váºy...đệ muốn Ä‘i lâu không?
- Không đâu. Chỉ mấy ngà y thôi, trước tiên ta sẽ Ä‘i loanh quanh nghe ngóng má»™t chút tin tức, bất luáºn có được hay không ta cÅ©ng sẽ quay vá». Yên tâm Ä‘i, có số tiá»n Dương gia và phưá»ng cấp cho kia, cho dù ta có không là m việc thì cÅ©ng có thể sống thoải mái má»™t năm, tạm thá»i không phải lo cái ăn cái mặc nữa.
- Váºy được. Äệ có chà như thế cÅ©ng tốt, nam nhi đại trượng phu, cÅ©ng phải có chút tiá»n đồ má»›i được. Chỉ có Ä‘iá»u, bất luáºn có già nh được cÆ¡ há»™i hay không, nhất định phải sá»›m trở vỠđó nhé, đừng để tá»· tá»· phải lo lắng nghe không?
- ÄÆ°á»£c. Ninh tá»·, ta Ä‘i đây.
***
Manh SÆ¡n, Mạnh Tân. Äây là nÆ¡i đóng quân cá»§a cấm quân tả Kim Ngô Vệ.
Manh SÆ¡n là má»™t ngá»n núi đất badan, không cao lắm, địa hình cÅ©ng không mấy hiểm trở. Thá»±c tế thì nó giống như má»™t mô đất badan lá»›n nhưng lại có rất có tiếng tăm.
Thầy phong thá»§y nói rằng, Manh SÆ¡n, đầu gối lên Hoà ng Hà , chân giẫm lên vùng đất thánh Y Khuyết ( vùng đất khi xưa diá»…n ra tráºn đánh lịch sá» giữa ba nước tần, Ngụy, Hà n thá»i Chiến Quốc). Chỉ tÃnh riêng lăng má»™ cá»§a Hoà ng đế Hán triá»u cÅ©ng có Ãt nhất ba lăng. Nhưng Hoà ng đế khai quốc Äông Hán là Lưu Tú cÅ©ng không được chôn cất ở Manh SÆ¡n nà y mà lại được chôn cất ở bãi đất ven sông Hoà ng Hà phÃa bắc Má»™ SÆ¡n.
Lý do là bởi, tương truyá»n rằng Thái tá» cá»§a Hán Quang VÅ© Äế Lý Tú vốn tÃnh cách phản nghịch, mà theo như ngôn ngữ hiện đại thì chÃnh là “Lừaâ€, y rất thÃch đối đầu vá»›i phụ thân mình.Váºy là khi Lưu Tú bệnh nặng sắp qua Ä‘á»i, nghÄ© tá»›i tÃnh tình quái đản cá»§a vị Thái tá» nà y, bản thân ngà i thì muốn được chôn cất ở trên núi nhưng lại sợ con trai lại muốn chôn mình ở bãi sông thì bèn cố ý dặn dò rằng sau khi băng hà thì muốn được chôn cất ở bãi sông để con trai sẽ là m được lại.
Ai ngá» vị Thái Tá» nà y cả Ä‘á»i luôn cố tình là m ngược lại ý cha, nhưng khi ông sắp qua Ä‘á»i thì lại thay tÃnh đổi nết, ngoan ngoãn tuân theo dặn dò cá»§a cha trước lúc lâm chung mà lo liệu háºu sá»±. Váºy là cuối cùng, lăng tẩm cá»§a Lưu Tú đã được xây dá»±ng ở ven sông Hoà ng Hà .
Hán Quang VÅ© má»™t Ä‘á»i anh hùng, cuối cùng cÅ©ng không thể chuyện gì cÅ©ng đạt được như ý nguyện. Nắm trong tay tiên cÆ¡, tạo phúc cho con cháu, không hổ thẹn vá»›i tổ tiên. Nhưng ông muốn lo chuyện mấy mấy trăm mấy ngà n năm sau thì cÅ©ng chỉ là vá»ng tưởng, lại có má»™t đứa con trai chẳng ra gì nên đến cả háºu sá»± cá»§a chÃnh mình cÅ©ng chẳng lo liệu được như ý nguyện.
Äây là ngà y thứ năm Dương Phà m rá»i khá»i Lạc Dương.
Bóng đêm thăm thẳm, cảnh váºt vô cùng yên tÄ©nh. Trong đại doanh cá»§a Tả Kim Ngô Vệ, các đội binh sÄ© tay nắm Ä‘ao luân phiên Ä‘i tuần trong yên lặng, trừ thỉnh thoáng tiếng quát há»i khẩu lệnh và tiếng xét há»i lệnh bà i thì cÆ¡ hồ trong đại doanh chỉ có tiếng leng keng cá»§a áo giáp và tiếng bước chân cá»§a các quân sÄ© Ä‘i tuần mà thôi.
Dương Phà m mình váºn áo xanh, giống như má»™t con hồ ly nấp trong bụi cây, lặng lẽ mò tá»›i bên cạnh đại doanh, nhân lúc hai đội tuần tra đổi gác bèn lách qua má»™t khe hở. Hắn khẽ bóp chiếc mặt nạ quá»· trên mặt, nháy mắt đã lẻn được và o trong đại doanh Kim Ngô Vệ.
Hắn đã ở Manh Sơn nà y được ba ngà y. Trong ba ngà y nà y, hắn ở nhỠmột nhà nông phu dưới chân Manh Sơn. Ngà y nà o hắn cũng trèo lên Manh Sơn, ban ngà y, hắn quan sát kĩ bố trà trong đại doanh Kim Ngô Vệ dưới chân núi, đêm đến hắn lại quan sát tình hình tuần tra trong quân doanh.
Hiện giá» hắn đã thuá»™c nằm lòng tất cả các doanh trướng được bố trà trong Kim Ngô Vệ trong đại doanh nà y, thá»i gian binh sÄ© Ä‘i tuần như thế nà o, quy luáºt thay phiên trá»±c gác ra sao hắn cÅ©ng Ä‘á»u nắm rõ.
Trong quân doanh cÅ©ng có kiểu “thắt chặt bên ngoà i ná»›i lá»ng bên trongâ€. Thá»i bình, dưới chân thiên tá», vì là cảnh vệ hoà ng gia nên đương nhiên quân ká»· phải hết sức nghiêm khắc, nhưng đây là nÆ¡i mà bá»n hỠđóng quân, không thể ngà y ngà y qua ngà y khác, tháng nà y qua tháng khác ở tư thế sẵn sà ng chiến đấu như quân địch sắp đánh đến nÆ¡i được. Váºy là sau mấy lượt thay phiên Ä‘i tuần là Dương Phà m là có thể Ä‘i lại thong dong rồi.
Äại trướng cá»§a Khâu Thần TÃch rất dá»… tìm, bởi doanh địa nà y là nÆ¡i đóng quân vÄ©nh viá»…n cá»§a Kim Ngô Vệ, bởi váºy nên soái trướng không giống vá»›i trướng cá»§a quân đội Ä‘i hà nh quân bình thưá»ng. Soái trướng (lá»u lá»›n cá»§a tướng soái) được dá»±ng trên mảnh đất gồm ba vòng sân, trên thá»±c tế cÅ©ng tương đương vá»›i má»™t phá»§ soái.
Vòng sân thứ nhất là má»™t tòa nhà nghị sá»± cá»±c kỳ rá»™ng lá»›n. Äây là nÆ¡i Khâu Thần TÃch má»—i ngà y Ä‘á»u cho nổi trống táºp kết các tướng sÄ© và điểm mão. (thá»i xưa và o tầm 5- 7h sáng Ä‘iểm danh ngưá»i đến là m việc). Vòng sân thứ hai là nÆ¡i Khâu Thần TÃch há»™i kiến những thuá»™c hạ quan trá»ng dưới trướng ông ta, là nÆ¡i giải quyết các công việc nghị sá»± thưá»ng ngà y. Vòng thứ ba má»›i là nÆ¡i ông ta nghỉ ngÆ¡i sinh hoạt.
Phòng vệ ở phủ Soái lại nghiêm ngặt hơn một chút.
Dương Phà m lên núi quan sát kÄ© cà ng ba ngà y, vì khi thay ca gác các binh sÄ© Ä‘á»u phải đốt đèn nên đứng quan sát từ xa hắn cÅ©ng có thể trông thấy được rõ rà ng. Trong phá»§ soái có tất cả hai chi đội tuần tra, má»—i chi đội chia là m ba đội nhá» luân phiên Ä‘i tuần ở tiá»n và háºu viện phá»§ soái.
Hai vệ đội, má»™t đội gác canh hai ba khắc sẽ thay ngưá»i, rồi gác tá»›i sáng hôm sau. Äá»™i kia canh ba ba khắc thay ngưá»i, cÅ©ng gác tá»›i sáng hôm sau. Ở giữa khoảng đó thì không thay quân, hai chi đội sắp xếp xen kẽ thá»i gian tuần gác như váºy là để đỠphòng có kẻ thừa lúc thay quân lÆ¡ là cảnh giác để lẻn và o bản doanh. Ban đêm nhất định cần phải thay quân má»™t lần, là tránh cho binh lÃnh phải Ä‘i tuần từ đêm cho tá»›i táºn sáng hôm sau, thể lá»±c và trà lá»±c Ä‘á»u sẽ bị giảm sút.
Dương Phà m còn phát hiện, khi bá»n há» thay quân sẽ Ä‘iểm danh những ngưá»i không tá»›i gác và những ngưá»i thay trá»±c, là m như váºy là để tránh kẻ lạ hoặc những binh sÄ© không phải trá»±c đêm đó trà trá»™n và o trong đội.
Dương Phà m chá»n thá»i Ä‘iểm nà y để hà nh động. Phòng bị có nghiêm máºt hÆ¡n nữa, khi thay quân cÅ©ng sẽ có má»™t chi đội tạm rút khá»i tuần tra, lá»±c lượng tuần tra sẽ bị suy yếu, đây là lúc rất thuáºn lợi cho hắn lẻn và o. Thế nhưng khoảng thá»i gian nà y hết sức ngắn ngá»§i, chỉ không quá má»™t nén hương. Trong khoảng thá»i gian ngắn ngá»§i đó tìm được Ä‘Ãch xác chá»— nghỉ cá»§a Khâu Thần TÃch thì không khó, khó là ở chá»— không thể ung dung như lần lẻn và o phòng ngá»§ cá»§a Dương Minh Sanh được.
Trước khi hà nh động Dương Phà m đã tÃnh toán tá»›i việc nà y, hắn quyết định: mau lẹ dứt khoát, má»™t Ä‘ao chém đứt đầu ngưá»i!
Trong quân doanh hết sức nguy hiểm như váºy, lại phải giao đấu vá»›i má»™t mãnh tướng như Khâu Thần TÃch, muốn tất cả Ä‘á»u được thá»±c hiện hoà n hảo đúng theo dá»± tÃnh là điá»u không thể. Trong tình thế hiểm nguy, đối mặt vá»›i má»™t nhân váºt nguy hiểm như váºy, cần phải đánh “má»™t lần trúng ngay†rồi láºp tức cao chạy xa bay. Má»™t khi nhân váºt tầm cỡ như Khâu Thần TÃch xảy ra chuyện thì chắc chắn kẻ đứng sau ông ta sẽ không thể tiếp tục ngồi yên được.
Dương Phà m giống như má»™t bóng ma trong doanh trại, hắn lặng lẽ kiên nhẫn chỠđợi. Có má»™t gã binh sÄ© quần áo xá»™c xệch bước ra ngoà i, thấy bốn bá» vắng lặng không má»™t bóng ngưá»i, bèn lén đứng tiểu tiện ngay chá»— bá» tưá»ng, rồi lại mÆ¡ mÆ¡ mà ng mà ng quay và o trong doanh trại. Sau đó bốn bá» lại trở vá» yên lặng.
Cuối cùng cÅ©ng đợi được đến lúc thay quân. Nấp ở đây, Dương Phà m không quan sát được động tÄ©nh trong phá»§ soái nhưng thầm nhẩm tÃnh lúc nà y là lúc đội vệ binh thứ nhất thay quân, hắn bèn xông ra ngoà i, hà nh tung hết sức mau lẹ, chỉ trong nháy mắt đã lẻn và o trong doanh trại mà không gây ra má»™t tiếng động nà o.
Quả nhiên, trong đó má»™t đội thị vệ Ä‘ang tiến hà nh thay quân ở vòng sân thứ hai, cÆ¡ hồ có thể nghe thấy tiếng xướng danh và tiếng đáp lại. Dương Phà m không dám cháºm trá»…, láºp tức nằm rạp ngưá»i xuống bò trên mặt đất. Bóng hắn lóe lên má»™t cái rồi vụt và o trong má»™t bụi cây, lại lóe lên má»™t cái thì đã vá»t lên táºn mái nhà .
Cách bà i trà trong phá»§ Soái hắn đã nắm rõ như trong lòng bà n tay, hắn nhanh chóng vá»t tá»›i má»™t đình viện, bóng hắn vừa lóe lên thì láºp tức lại xuất hiện ở hà nh lang. Như má»™t con báo Ä‘ang trốn trong bóng đêm, rất khó có thể phát hiện ra hắn. Khi bóng hắn vừa biến mất thì tiếng già y cá»§a má»™t đội tuần tra đã vang lên huỳnh huỵch trên hà nh lang.
NÆ¡i nghỉ ngÆ¡i cá»§a Khâu Thần TÃch là má»™t tòa nhà lá»›n nằm chÃnh giữa vòng sân thứ ba. Dương Phà m khẽ sá» và o cây Ä‘ao bên hông, hÃt má»™t hÆ¡i tháºt sâu rồi chạy vá»t nhanh ra ngoà i. Khoảng cách gần sáu trượng từ đình viện mà chỉ trong nháy mắt hắn đã đứng trước chÃnh đưá»ng, Dương Phà m rút Ä‘ao ra, dùng dầu cải đã chuẩn bị sẵn đổ và o trục cá»a và then cá»a, rồi dùng dao nhá»n nhẹ nhà ng cắm và o trong.
Cánh cá»a mở ra mà không má»™t âm thanh phát ra. Dương Phà m cầm ngược chuôi Ä‘ao, nhẹ nhà ng bước và o trong, khép cá»a phòng lại, quay ngưá»i định bước thì bá»—ng chân hắn giẫm phải má»™t váºt gì đó, láºp tức có tiếng chuông báo động vang lên.
Tiếng chuông chỉ kêu"Äinh linh" hai tiếng rồi bất ngá» có má»™t tiếng“oà nh†vang lên, hai chi đội tuần tra cầm Ä‘uốc gần như cùng lúc chạy tá»›i. Hai bên tả hữu và chÃnh đưá»ng gặp nhau tại NhÄ© đưá»ng. Những tiếng bước chân dồn dáºp, những bó Ä‘uốc láºp lòe sáng rá»±c trong đêm, hai hà ng thị vê tay cầm Ä‘ao đã có mặt, láºp tức bao vây lấy Dương Phà m.
Äèn Ä‘uốc sáng rá»±c như ban ngà y.
Má»™t ngưá»i đầu đội mÅ© giáp, sưá»n Ä‘eo cây Ä‘ao cá»§a Äại tướng quân, ngạo nghá»… tiến và o. Ngưá»i nà y dáng ngưá»i không cao nhưng lại khiến cho ngưá»i ta cảm giác rất đáng nể sợ. Bá»™ râu quai nón, hà ng lông mà y ráºm rạp, má»c há»—n loạn như bụi cá» dại, cả ngưá»i gã toát lên vẻ đằng đằng sát khÃ.
Ngưá»i nà y chÃnh là mãnh tướng cá»§a Äại ÄÆ°á»ng, sát thần thà quá»· ---- Khâu Thần TÃch
Khâu Thần TÃch vá»›i tư thế ngạo nghá»… như Ä‘ang đón đầu giặc, cao giá»ng cưá»i to nói:
- Túc hạ, ta đợi ngươi đã lâu!
***
Cùng lúc đó, Mã Kiá»u lén lút chuồn ra khá»i phòng, tá»›i nhà Bảo Ngân Ngân.
Cá»§i lá»a gặp đúng ngá»n lá»a Ä‘ang cháy lá»›n, má»™t nam nhi hừng há»±c khà thế gặp má»™t cô nương cÅ©ng hừng há»±c lá»a tình, hai ngưá»i nhanh chóng kéo nhau lên giưá»ng.
Má»™t tráºn mây mưa đã tưới mát ná»—i khát khao cháy bá»ng cá»§a hai ngưá»i. Há» chuyển sang ôm lấy nhau nói những lá»i tâm tình thá»§ thỉ.
Bảo Ngân Ngân vuốt ve bá»™ ngá»±c vạm vỡ cá»§a Mã Kiá»u, giá»ng há»n dá»—i, nói:
- Năm bữa ná»a tháng má»›i thấy mặt huynh. Huynh nhẫn tâm lắm!
Mã Kiá»u nói:
- Hồi trước thì ra ngoà i cÅ©ng không vấn đỠgì, giá» Tiểu Phà m không ở trong phưá»ng, ta muốn Ä‘i đâu cÅ©ng phải tìm lý do chÃnh đáng má»™t chút để a nương khá»i nghi ngá». Tháºt sá»± là bất đắc dÄ© mà , bảo bối Ngân Ngân cá»§a ta, đừng giáºn mà .
Bảo ngân ngân nói:
- Hừ! Chẳng mấy mà trá»i trở lạnh rồi, A Äức Thác nhân báo tin vá», hắn sắp từ Äại Lương trở vá» rồi, khi đó ngưá»i ta sao có thể gần gÅ©i huynhnhư bây giỠđược, đà nh phải đợi tá»›i táºn đầu xuân năm sau thôi. Ta mặc kệ, tối hôm nay, huynh nhất định phải ở lại đây vá»›i ta, bắt huynh phải ôm ta ngá»§.
Mã Kiá»u giá»ng dá»— dà nh:
- Ngân Ngân ngoan cá»§a ta, ta đã nói vá»›i a nương là ta Ä‘i đánh bà i nên không được vá» quá muá»™n được. A nương không thấy ta vá» nhà , nhất định sẽ lo lắng mà cả đêm không ngá»§ được.Mai ta sẽ lại tá»›i, váºy là được rồi chứ gì, còn đêm nay thì không được đâu.
Bảo Ngân Ngân bĩu môi nói:
- Váºy...Äêm nay huynh phải phục vụ ta nhiá»u thêm má»™t chút, nếu không ta má»™t thân má»™t mình nằm rét như váºy sao ngá»§ ngon được?
Mã Kiá»u cưá»i "Hừ hừ", nói:
- Nà ng yên tâm, con mèo nhỠháu đói của ta mà ! Ta đây hùng dũng tráng kiện như thế, còn sợ không cho nà ng ăn đủ no hay sao?
Bảo Ngân Ngân trầm giá»ng nói :
- Huynh muốn đến thì đến, muốn Ä‘i thì Ä‘i, ngưá»i ta má»™t thân má»™t mình, thê lương cô quạnh biết bao, chỉ mong được cùng huynh mãi mãi thắm thiết như thế nà y thôi.
Hai ngưá»i Ä‘ang ngưá»i dá»—i kẻ ná»±ng thì cá»a phòng đột nhiên vang lên tiếng “cá»™c cá»™câ€. Má»™t giá»ng nói phát ra từ bên ngoà i:
- Ngân Ngân, Ngân Ngân, ta vỠrồi!
Chương 93: Ãn mạng
Tiếng hô ngoà i cá»a khiến cho Mã Kiá»u và Bảo Ngân Ngân kinh hãi như thể trá»i Ä‘ang rét mà lãnh ngay gáo nước lạnh xuống đầu váºy, cả hai tay chân bá»§n rá»§n cÆ¡ hồ không dám nhúc nhÃch. Mãi lâu sau, Bảo Ngân Ngân má»›i lên tiếng, giá»ng run rẩy:
- Lão quỷ nhà ta đã vỠrồi sao? Sao lại vỠsớm thể hả? Sao giỠđã vỠrồi?
Mã Kiá»u luống cuống, hạ giá»ng gấp gáp nói:
- Giá» còn nói những lá»i vô dụng đó là m chi, giá» phải xá» trà ra sao đây? Xá» trà ra sao đây?
Tiếng gõ cá»a lại dồn dáºp hÆ¡n, tiếng thúc giục cÅ©ng lá»›n hÆ¡n:
- Ngân Ngân, mau mở cá»a cho ta, ta là A Äức đây mà !
Trên giưá»ng Ä‘ang giống như má»™t má»› há»—n độn, trên bức tưá»ng cạnh đó có má»™t cái cá»a sổ nhưng lại không lá»›n lắm, hÆ¡n nữa đây lại là cá»a sổ là m bằng sà o trúc, ô cá»a tương đối hẹp, má»™t ngưá»i đà n ông cao lá»›n như Mã Kiá»u là m sao có thể chui ra ngoà i được. Mã Kiá»u vá»™i và ng vá»› hết quần áo già y dép rồi cứ thế chân đất chạy ra sau tấm bình phong, ở đó có má»™t cái bồn cầu, là nÆ¡i để Ä‘i vệ sinh.
Bảo Ngân Ngân vội kêu lên khe khẽ:
- Chỗ nà y đâu thể nấp được, nhỡ hắn đi tiểu tiện thì chẳng phải sẽ bắt gặp huynh hay sao?
Mã Kiá»u giá»ng đầy lo lắng, nói:
- Váºy phải là m sao đây?
Bảo Ngân Ngân nhanh chóng đảo mắt má»™t lượt quanh phòng, thấy cạnh giưá»ng có má»™t cái tá»§ kê sát tưá»ng, vá»™i nói:
- Mau, huynh mau nấp và o sau đó đi.
Mã Kiá»u không nghÄ© nhiá»u, vá»™i và ng chui ra nấp sau chiếc tá»§. Lúc nà y đã là cuối thu, trượng phu cá»§a Bảo Ngân Ngân đột nhiên trở vá» như váºy, lại còn giữa đêm hôm gõ cá»a như thế, có ai là không giáºt mình cho được.
- Äến rồi đến rồi, là A Äức đó ư?
Bảo Ngân Ngân thấy Mã Kiá»u đã nấp kÄ© rồi má»›i vá»™i và ng chỉnh lại áo ngá»§, sá»a sang lại tóc tai, giả vá» như vẫn còn Ä‘ang ngái ngá»§, bước ra cá»a nghênh đón.
Ngưá»i đà n ông ngoà i cá»a lá»›n tiếng nói:
- Ha ha, là ta đây. Nương tá», mau mở cá»a Ä‘i. Ta còn tưởng nà ng chết trong đó rồi chứ.
Bảo Ngân Ngân xác thá»±c đúng là giá»ng nói cá»§a trượng phu mình, liá»n kéo then mở cá»a. Nà ng còn chưa kịp kéo hết then thì bóng Ä‘en ngoà i cá»a đã vá»™i vã xông và o, Bảo Ngân Ngân vá»™i và ng đưa tay ngăn lại. Dưới bóng đèn má» má» tá» tá», quả nhiên đúng là trượng phu Ngô Quảng Äức cá»§a nà ng, gã uống say tá»›i mức mặt đỠnhư gan lợn. Gã vừa bước và o phòng thì láºp tức mùi men rượu xá»™c lên táºn mÅ©i, vô cùng khó chịu.
Bảo Ngân Ngân lấy tay phẩy phẩy trước mÅ©i, nhÃu mà y nói:
- A Äức, sao giá» mà huynh đã vá» rồi. Bây giá»...cổng phưá»ng đã đóng rồi, sao huynh lại vẫn và o được? Huynh...Ä‘i đâu mà uống đến ná»—i say mèm như váºy hả?
Ngô Quảng Äức hai mắt lá» Ä‘á», véo mạnh má»™t bên má phấn cá»§a nà ng, cưá»i ha hả nói:
- Ta...ta từ lúc cháºp tối đã và o thà nh rồi, nghÄ© không kịp vá» phưá»ng liá»n...liá»n ở tạm trong má»™t quán trỠở phưá»ng Hoà i NhÆ¡n bên cá»a thà nh, uống...uống rượu...vá»›i mấy huynh đệ cùng ta trở vá» lần nà y...
Ngô Quảng Äức vừa nói vừa bước và o trong phòng, chân nam đá chân chiêu, loạng quạng ngã dúi dụi. Tá»›i bên giưá»ng, Bảo Ngân Ngân sức yếu không đỡ được thân hình to lá»›n nặng như cối xay cá»§a gã, thế là gã bèn ngã oà nh má»™t cái xuống giưá»ng, lại vá»›i tay kéo nà ng xuống áp và o ngá»±c mình, vừa mân mê bá»™ ngá»±c má»m mại cá»§a nà ng vừa nói:
- Chúng ta...Ä‘ang uống rượu, thì có má»™t nhà đang và o phưá»ng đón tân nương. Ha, ta nháºn ra ngay, đó chÃnh là ...há»±...là má»™t nhà trong phưá»ng chúng ta...ta bèn từ biệt các huynh đệ bằng hữu...há»±...rồi ta..ta theo Ä‘oà n rước dâu đó và o cá»a đông cá»§a phưá»ng.
Hoá ra, lá»… thà nh thân ở thá»i nà y Ä‘á»u được cá» hà nh và o ban đêm, ngà y xưa cÅ©ng gá»i là “Hôn lễ†nhưng dùng chữ “hôn†trong “hoà ng hôn†tức là buổi tối, sau má»›i đổi lại là chữ “hôn†trong “hôn nhânâ€. Từ đó vá» sau hôn lá»… được cá» hà nh và o lúc hoà ng hôn, dụng ý là muốn lấy thá»i khắc âm dương hoán đổi. Nếu nhà mẹ đẻ và nhà chồng cách xa nhau, hoặc nếu nhà chồng tổ chức đón dâu quá trá»ng thị hay nhà mẹ đẻ tổ chức tiá»…n con gái quá long trá»ng rưá»m rà thì hôn lá»… ấy còn có thể kéo dà i mãi tá»›i táºn ná»a đêm.
Chúng ta xem “Liêu trai chà dịâ€, trong đó thưá»ng có má»™t thư sinh nà o đó ná»a đêm canh ba trông thấy hai hà ng đèn Ä‘uốc sáng trưng trên cánh đồng hoang, phÃa trước sáo trống tưng bừng, Ä‘i giữa là má»™t chiếc kiệu nhá» và má»™t vị lang quân cưỡi ngá»±a Ä‘i bên cạnh. Äó chÃnh là cảnh cá» hà nh hôn lá»…, đón dâu qua cá»a.
Ngô Quảng Äức từ Äại Lương trở vá», vá»™i và ng chạy tá»›i thà nh Lạc Dương, trông thấy cổng phưá»ng đã đóng, vá» nhà thì không kịp bèn sang phưá»ng Hoà i NhÆ¡n bên cạnh lúc nà y vẫn chưa đóng cổng, tìm má»™t quán trá» rồi ngồi uống rượu cùng mấy bằng hữu, vốn định đợi sáng hôm sau sẽ trở vá».
Nhưng cuối cùng phưá»ng Tu Văn hôm nay lại có má»™t gia đình Ä‘ang có há»·, mà nhà thông gia cá»§a há» lại ở phưá»ng Hoà i NhÆ¡n, lại ở ngay cạnh quán trá» mà Ngô Quảng Äức Ä‘ang ngồi uống rượu. Thà nh thân và o buổi tối thì chắc chắn sẽ phải Ä‘i lại trên phố và o ban đêm, bởi váºy nên trước đó gia đình nà y đã trình báo vá»›i quan phá»§ để cho phép hỠđược thông hà nh. Hai gã phưá»ng Ä‘inh phụ trách ở cá»a Äông phưá»ng Tu Văn cÅ©ng đã nháºn được thông báo nà y nên đã đợi sẵn Ä‘oà n rước dâu nà y và o phưá»ng rồi má»›i lại đóng cá»a.
Bởi váºy Ngô Quảng Äức bèn theo Ä‘oà n rước dâu nà y và o phưá»ng Tu Văn. Bảo Ngân Ngân căn bản không bao giá» nghÄ© rằng cổng phưá»ng đã đóng rồi mà trượng phu vẫn còn có thể trở vỠđược, giá» lại Ä‘ang chặn Mã Kiá»u ở trong phòng không ra ngoà i được. CÅ©ng may mà Ngô Quảng Äức uống đến say mèm nên cÅ©ng không phát hiện ra Ä‘iá»u kì lạ trong phòng, Bảo Ngân Ngân cÅ©ng cảm thấy an tâm phần nà o.
Ngô Quảng Äức dịch thân mình sang má»™t chút, nói:
- Khát quá, nương tá», mang cho ta chén nước lại đây.
Bảo Ngân Ngân đáp má»™t tiếng rồi đẩy ngá»±c gã ra để dáºy Ä‘i rót nước. Ngô Quảng Äức hai mắt nhắm chặt, mÆ¡ mà ng rút cây Ä‘ao há»™ thân bên hông ra đặt ở trên giưá»ng, chiếc hầu bao trên vai cÅ©ng tháo xuốn, bên trong có má»™t số bạc là kiếm được từ việc buôn bán. Hai tay gã lúc nà y Ä‘ang cầm túi bạc nặng trÄ©u, vừa buông xuống thì đã phát ra tiếng “Cá»™c†rõ to.
Ngô Quảng Äức say mèm nên rất buồn ngá»§, khi Bảo Ngân Ngân bưng nước tá»›i thì gã đã ngáy o o. Cả căn phòng nồng nặc mùi rượu.
- Phu quân, A Äức?
Bảo Ngân Ngân thỠđánh tiếng gá»i, lại khẽ đẩy gã mấy cái, thấy gã vẫn không có phản ứng gì má»›i nhẹ nhà ng bước tá»›i chá»— tá»§ nÆ¡i Mã Kiá»u Ä‘ang nấp, vẫy tay nháy mắt ra hiệu cho y.
Mã Kiá»u thò đầu ra nghe ngóng, thấy gã thương nhân Ngô Quảng Äức từ Äại Lương trở vỠđã nằm ngaÌy o..o...thì vá»™i rón ra rón rén bước ra, đứng sau tấm bình phong mặc quần áo. Bảo Ngân Ngân cÅ©ng không dám lên tiếng mà chỉ giúp y mặc lại y phục. Trông hai ngưá»i lúc nà y chẳng khác nà o Ä‘ang diá»…n kịch câm.
Mã Kiá»u mặc quần áo, xá» già y xong, Ä‘ang định bước ra khá»i phòng thì cảm thấy dưá»ng như vẫn còn sót thứ gì, bèn nhá»› ra ban nãy trong lúc cấp bách đã để quên mất trướng đội đầu.
Mã Kiá»u đưa mắt tìm kiếm xung quanh, không khá»i hoảng sợ. Chiếc trướng đội đầu cá»§a y đã bị thanh Ä‘ao cá»§a Ngô Quảng Äức chặn bên trên, may mà Ngô Quảng Äức Ä‘ang trong tình trạng say khướt nên má»›i không phát hiện ra, nếu không thì đúng là nguy to.
Mã Kiá»u khẩn trương chỉ chỉ và o chiếc trướng đội đầu bên gối Ngô Quảng Äức, ra hiệu cho Bảo Ngân Ngân. Bảo Ngân Ngân thấy váºy thì vừa căng thẳng vừa sợ hãi, chần chừ nhìn Mã Kiá»u má»™t lúc. Mã Kiá»u là m bá»™ dáºm chân, lại hướng mắt vá» phÃa Ngô Quảng Äức hung hăng trừng mắt, tặc lưỡi như thúc giục nà ng.
Bảo Ngân Ngân thoáng chút do dá»±, cắn răng xoay ngưá»i Ä‘i đến, nhẹ nhà ng nhấc thanh Ä‘ao bên ngưá»i Ngô Quảng Äức lên rồi chạy nhanh vá» phÃa Mã Kiá»u. Giá»ng run run, nà ng nói: Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Như thế được không? Hắn vá» rồi, nhà có hôn lá»… cÅ©ng đã trông thấy rồi, chà ng giết hắn như váºy chắc chắn sẽ kinh động đến quan phá»§. Nếu thá»±c sư phải giết hắn, chi bằng đợi đến đầu năm sau khi hắn lại tá»›i Äại Lương hãy động thá»§, ná»a đưá»ng truy sát, hắn sẽ bá» xác ở má»™t nÆ¡i hoang vu hẻo lánh, ngưá»i không biết quá»· thần không hay. Ná»a năm sau ta sẽ lên báo vá»›i quan phá»§ là hắn đã mất tÃch, rồi chÃnh thức kết thà nh phu thê vá»›i huynh.
Mã Kiá»u thấy nà ng nắm Ä‘ao chạy tá»›i, trong lòng đã cảm thấy kỳ quái, tá»± há»i không biết nà ng cầm cây Ä‘ao tá»›i để là m cái gì, sau khi nghe những lá»i nà y cá»§a nà ng thì bất giác cả kinh, y nhìn chằm chằm ngưá»i phụ nữ ban nãy còn ân ái vá»›i mình trên giưá»ng. Y chỉ biết si mê sá»± quyến rÅ© vá» thể xác ngưá»i đà n bà nà y mà không ngỠả lại có lòng dạ hiểm độc như váºy. Má»™t đêm vợ chồng tÄ©nh nghÄ©acô nà ng ta lại nỡ lòng xuống tay như váºy sao?
Bảo Ngân Ngân thấy ánh mắt y nhìn mình có vẻ kì lạ thì tưởng rằng y không hà i lòng, vá»™i nhá» giá»ng giải thÃch nói:
- Oan gia, ngưá»i ta đâu phải không đồng ý theo huynh, chỉ là ta lo sợ rằng huynh giải quyết không chu tất, kinh động đến quan phá»§ thì rắc rối to. Nếu huynh có biện pháp nà o thá»a đáng thì ta sẽ giúp huynh giải quyết cái váºt đáng ghét kia luôn, huynh thấy sao?
Mã Kiá»u rốt cuá»™c không kìm nổi cÆ¡n tức giáºn trong lòng, giÆ¡ tay đẩy Bảo Ngân Ngân ra, cầm trướng xoay ngưá»i bước Ä‘i. Bảo Ngân Ngân bấy giá» má»›i hiểu được ý cá»§a y, không khá»i “Hừ†lên má»™t tiếng, mặt đỠbừng lên vì thẹn. Mã Kiá»u cá»±c kì căm ghét ngưá»i đà n bà lòng dạ rắn rết nà y, là m mặt lạnh không nói câu nà o mà bước ra ngoà i.
Bảo Ngân Ngân thấy thái độ cá»§a y như váºy thì trong lòng sợ hãi, liá»n vá»™i và ng tiến lên giữ chặt lấy y, khép nép giải thÃch:
- Kiá»u lang hiểu lầm rồi, chá»› có tức giáºn...
Mã Kiá»u hạ giá»ng quát:
- Lòng dạ heo chó, ngươi là cái loại đà n bà gì váºy?
Rồi y vung tay thoát khá»i tay Bảo Ngân Ngân, bước ra ngoà i. Bảo Ngân Ngân Ä‘ang mặc áo ngá»§, bước Ä‘i không vững, bị y đẩy mạnh như váºy thì lảo đảo ngã vá» phÃa sau. Mã Kiá»u không thèm để ý đến ả mà đẩy cá»a tiến ra.
Túi hầu bao rÆ¡i xuống, ngã oạch má»™t cái, ót nà ng Ä‘áºp trúng và o cạnh sắc cá»§a má»™t thá»i bạc, máu tươi bắn lên xối xả. Bảo Ngân Ngân chìm trong cÆ¡n hôn mê bất tỉnh. Mã Kiá»u đã rá»i khá»i nên không hay biết gì. Ngô Quảng Äức nằm ở trên giưá»ng nằm ngaÌy o..o..., e là lúc nà y trá»i sáºp gã cÅ©ng chẳng cá»±a nổi mình.
Sáng sá»›m ngà y hôm sau. Mã Kiá»u hôm nay không cần Ä‘ang trá»±c, không cần dáºy sá»›m như má»i ngà y, ngá»§ má»™t mạch cho tá»›i táºn lúc mặt trá»i cao quá đầu má»›i uể oải thức giấc. Mã Kiá»u đã xong rá»a mặt, quần áo sẵn sà ng chu tất, cháºm chạp bước ra khá»i nhà , thấy hà ng xóm láng giá»ng ai nấy Ä‘á»u vá»™i và ng chạy theo cùng má»™t hướng, trong lòng bất giác kinh ngạc, Ä‘ang muốn giữ má»™t ngưá»i há»i xem có chuyện gì thì thấy Tô Phưá»ng chÃnh vá»™i và ng chạy tá»›i.
Mã Kiá»u vá»™i và ng nghênh đón nói:
- Phưá»ng chÃnh, đã xảy ra chuyện gì mà tất cả má»i ngưá»i vá»™i vã Ä‘i xem váºy?
Tô Phưá»ng chÃnh dáºm chân nói:
- Xui quá! Xui quá! Trong phưá»ng ta liên tục gặp chuyện không may, đúng là tai há»a áºp xuống rồi! Lão phu phải mau chóng má»i má»™t đạo nhân đến cúng bái trừ tà má»›i được. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nói rồi cũng vội vội và ng và ng bước đi.
Mã Kiá»u nghe váºy thì trợn mắt há hốc mồm, Ä‘ang định Ä‘i theo đám ngưá»i kia xem xem rút cuá»™c là đã xảy ra chuyện gì, lại thấy Giang Húc Ninh cÅ©ng vá»™i vã chạy tá»›i, bèn chặn nà ng lại há»i:
- Tiểu Ninh, ngươi không Ä‘i buôn bán mà lại Ä‘i xem cái gì đó? Trong phưá»ng ta đã xảy ra chuyện ma quái gì sao?
Giang Húc Ninh thấy Mã Kiá»u, liá»n dừng lại, nói:
- Không hay rồi, hôm qua gã bán dạo Ngô Quảng Äức phưá»ng ta say rượu trở vá», cÅ©ng chẳng rõ sá»± thể là m sao mà đánh chết nương tá», sáng sá»›m hôm nay tỉnh lại má»›i phát hiện ra, lúc đó thì nương tá» cá»§a gã đã thà nh má»™t cái xác cứng ngắc rồi. Nhà há» Bảo đã chạy tá»›i, Ä‘ang khóc lóc ầm Ä© ở đó rồi. Quan phá»§ cÅ©ng đã cho ngưá»i tá»›i bắt gã vá» quy án rồi.
- Hả?
Mã Kiá»u vừa nghe, láºp tức giáºt mình đứng chôn chân tại chá»—.
02.03.2014
Chương 94-95
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 94: Lá»i giáo huấn cá»§a Thái sư phụ
Sóng tung bá»t trắng xóa vá»— và o bỠđá. Từng đà n hải âu vượt trên ngá»n sóng vá»— cánh bay qua.
Má»™t lão già râu tóc bạc phÆ¡ ngồi trên má»™t hòn đá giữa lúc sóng to gió lá»›n, tay nắm má»™t chiếc cần câu. Phao câu cá»§a lão lá»nh bá»nh trên những đám bá»t sóng nhưng đôi mắt tinh anh cá»§a lão vẫn có thể nhìn được rõ rà ng.
Cách đó không xa, có má»™t thiếu niên Ä‘ang đứng trên bãi san hô bị sóng biển từng đợt từng đột vá»— và o. Cáºu để lưng trần, cả ngưá»i chỉ có má»™t tấm vải bố quấn quanh hông, đứng vững chãi trên má»m đá vừa trÆ¡n vừa hẹp, thản nhiên hứng lấy từng cÆ¡n sóng cứ thi nhau táp và o ngưá»i.
- Thái sư phụ, chắc ngưá»i không biết truyá»n kỳ vá» ngưá»i ở Äại ÄÆ°á»ng đã lưu truyá»n rá»™ng rãi thế nà o đâu. Nhắc đến đại danh cá»§a ngưá»i thì ngay cả ngưá»i già trẻ nhá» cÅ©ng biết. Má»i ngưá»i vẫn nói, cả Ä‘á»i Cầu Nhiêm Khách chưa từng nếm qua mùi thất bại, tung hoà nh khắp thiên hạ, không ai địch nổi. Tuy ngưá»i không Ä‘oạt được thiên hạ, nhưng ở trên đưá»ng Lục Lâm xưa nay chưa có má»™t ai xứng sánh vai cùng ngưá»i.
Ngưá»i thiếu niên đứng trung bình tấn, thản nhiên để cho sóng biển táp và o ngưá»i, hướng vá» phÃa ông lão Ä‘ang ngồi thả câu, nói.
Lão già cất tiếng cưá»i to:
- Tung hoà nh thiên hạ, chưa từng nếm mùi thất bại? Thế gian Ä‘á»u truyá»n tai nhau những lá»i như váºy sao? Ừm, cÅ©ng có lý, như váºy má»›i phù hợp vá»›i hình tượng tuấn kiệt trong lòng há», cho dù lão phu có muốn tá»± mình đứng ra phá»§ nháºn, e cÅ©ng không được.
Ha ha, dưới gầm trá»i nà y, nà o có vị tướng nà o trăm tráºn trăm thắng? Nà o có vị anh hùng nà o chưa từng nếm mùi thất bại? Lão phu năm đó bước chân và o giang hồ, kết bạn vá»›i các hà o kiệt trong thiên hạ, mưu tÃnh đại sá»±, đâu phải không có những lúc phải nếm trải thất bại, đâu phải không có những lúc bị ngưá»i ta Ä‘uổi giết? Äánh không lại thì phải trốn, không trốn má»›i là ngu ngốc.
Cái gì mà “chá»› lấy thà nh bại luáºn anh hùngâ€? Kẻ dung tục trong thiên hạ nà y có quá nhiá»u, liệu có mấy ai là có thể là m được cái gá»i là “không lấy thà nh bại luáºn anh hùng†đó? Cho nên, khi hà nh sá»±, cái khác thì có thể không nghÄ©, không thể không suy xét tá»›i con đưá»ng lui cho mình. Giả sá» nếu năm đó lão phu chết rồi thì giá» còn phô trương, còn khoe mẽ cái quái gì được nữa, cuối cùng cÅ©ng chỉ như đám thà nh vương bại quan Äá»— Phục Uy, Äáºu Kiến Äức, Vương Bá ÄÆ°Æ¡ng, Lý Máºt kia mà thôi.
Nhưng những Ä‘iá»u nà y ngưá»i ta cÅ©ng chẳng còn nhá»› nữa rồi. Anh hùng được ngưá»i Ä‘á»i thổi phồng lên hoà n mỹ, hoà nh trán đến mức cuối cùng chÃnh ngươi cÅ©ng không thể nháºn ra ngưá»i mà há» Ä‘ang hết lá»i tung hô đó chÃnh là ngươi.
- Thái sư phụ cũng có thất bại ư?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là có. Sức ngưá»i là có hạn, cả Ä‘á»i lão phu đơn phương độc mã hà nh tẩu giang hồ, nà o dám tá»± nháºn là thiên hạ vô địch, huống chi, dưới sức ép cá»§a thiên binh vạn mã ngươi dù có bản lÄ©nh thông thiên cÅ©ng khó lòng cầm cá»± nổi. Lão phu nếu có đủ thá»±c lá»±c thì cần gì phải tránh ra ngoà i đảo nà y?
- Ãch...Phà m Nhi nghe nói, năm đó Thái sư phụ từng gia nháºp Thái Nguyên phá»§, gặp mặt Tần vương Lý Thế Dân, thấy y dương dương tá»± đắc, tướng mạo bất phà m, có khà chất vương giả cá»§a là Chân Long Thiên Tá» nên má»›i đột ngá»™t rá»i Ä‘i, bá» lại hết gia tà i để tá»›i chốn hải ngoại nà y.
Lão già ôm bụng cưá»i cưá»i ha hả:
- Ha ha, ta nhổ và o! Khà vương giả cái quái gì, Lý Nhị là m Hoà ng đế còn có khà chất vương giả, nhưng hắn không là m Hoà ng đế, hắn chỉ là Lý Nhị, trên hắn còn có Lý Äại, mà trên Lý Äại còn có Lý Uyên. Lý Nhị móc đâu ra “khà chất Vương giả†đó, ha ha, Ä‘Ãch thị là Lý Nhị chân thúi vô sỉ nà y đã bắt đám văn sÄ© bịa ra đó mà .
Lão già váºn áo tang vui vẻ nói:
- Cuối thá»i Tùy thiên hạ đại loạn, các đạo nghÄ©a quân có không dưới trăm chi, váºy mà giá» Ä‘ang ở đâu? Lão phu ta không phải không phải không muốn tranh già nh, mà là không tranh được vá»›i Lý Uyên...Lý gia thá»i Ngụy Tấn là má»™t trong “'Bát đại trụ quốc†(Tám nước hùng mạnh nhất), căn cÆ¡ thâm háºu, thế lá»±c hùng háºu, lão phu tiên thiên không đủ, đâu thể cùng hắn tranh chấp? Từ bá» tranh bá má»›i là kẻ thức thá»i.
Chiếc cần câu trong tay lão vừa thu lại, má»™t con cá tươi Ä‘uôi bạc được nhấc lên. Lão già vá»™i tháo lưỡi câu xuống, Ä‘em cá ném và o sá»t, cất kỹ mồi câu rồi lại ném con cá vá» phÃa biển, nói:
- Tuy nhiên, xem tình hình hiện nay thì Lý Nhị tuy rằng đã xưng đế nhưng cũng không được sống sung sướng thoải mái bằng lão phu.
Tiểu quốc Nam Dương nà y, dân chúng Ä‘á»u rất giản dị, cuá»™c sống an nhà n tá»± tại, không bao giá» phải phiá»n lòng vá» quốc sá»±, không có kẻ mưu quyá»n tiếm lợi. Nhá»› năm đó lão phu hà o quang vạn trượng, giá» thá»±c sá»± là đã già rồi, già rồi nên có lẽ cÅ©ng đã nhìn thông suốt má»i chuyện trên Ä‘á»i, cảm thấy cuối thá»i Tùy có biết bao anh hùng hà o kiệt, nhưng cả Ä‘á»i sống thảnh thÆ¡i vui vẻ nhất chỉ có má»™t mình lão phu ta thôi. Äám phản vương kia đâu thể sánh được vá»›i ta, tên tiểu tá» Lý Nhị kia thì cà ng không thể sánh được.
Lão già mặc áo tang liếc sang ngưá»i thiếu niên, nói:
- Hà i nhi, con phải nhá»› kÄ©, phà m là m chuyện gì cÅ©ng phải chừa cho mình má»™t đưá»ng lui! Trước khi nghÄ© tá»›i chiến thắng thì phải nghÄ© tá»›i thất bại trước đã...Lão phu cho ngươi hay, võ công, chỉ là má»™t công cụ rất nhá», má»™t ngưá»i chỉ dá»±a và o võ công đơn thuần sẽ không thà nh được nghiệp lá»›n đâu, cho dù hắn đã luyện được tá»›i võ công vô địch thiên hạ Ä‘i chăng nữa thì mãi mãi cÅ©ng chỉ là má»™t con tốt trong tay ngưá»i khác mà thôi, thứ lợi hại nhất, chÃnh là đây!
Lão già chỉ chỉ và o đầu mình, lại nói:
- Hữu dũng vô mưu, khó thà nh đại sự.
- Thái sư phụ đúng là cao kiến!
- Ha ha, tiểu tá» ngươi Ãt nịnh hót ta thôi. Äây gá»i là già mà không chết thì là giặc đó, già rồi nên con mắt nhìn Ä‘á»i sâu sắc hÆ¡n chút thôi, ha ha ha ha...
“ Oạpâ€, lại má»™t con sóng xô tá»›i, con sóng nà y đặc biệt lá»›n, táp và o khiến cho ngưá»i thiếu niên phải hÆ¡i lắc thân mình.
Lông mà y thanh tú cá»§a Dương Phà m khẽ cau lại. Từ trong giấc má»™ng tỉnh lại, hắn từ từ mở mắt, chỉ thấy má»™t tia sáng nhá» xuyên qua khe cá»a. Trá»i sắp sáng.
Dương Phà m cháºm rãi ngồi dáºy, cẩn tháºn xá» già y, kéo cá»a trúc lên bước ra. Trước mặt hắn lúc nà y là má»™t ngá»n núi xanh ngắt, lúc nà y còn Ä‘ang đắm mình trong là n sương sá»›m, cảnh tượng chẳng khác nà o chốn thần tiên ảo má»™ng.
NÆ¡i nà y là núi Má»™t khe núi ở Vương á»c SÆ n.
Manh SÆ¡n cách thà nh Lạc Dương hÆ¡n mưá»i dặm, có thể Ä‘i lại trong ngà y. Dương Phà m rá»i khá»i Lạc Dương năm ngà y, ngà y thứ ba má»›i tá»›i Manh SÆ¡n. Váºy hai ngà y kia hắn đã là m gì?
Sắp xếp đưá»ng lui!
“Chưa nghÄ© thắng mà phải nghÄ© tá»›i bại trước.†Lá»i giáo huấn nà y cá»§a Thái sư phụ, hắn vẫn ghi tạc trong lòng.
Hắn mua trước con ngá»±a và má»™t hầu bao, đóng giả thà nh má»™t gã bán dạo. Hắn tìm được má»™t nhà ngưá»i miá»n núi trong khe núi bà máºt ở núi Vương á»c, tá»± xưng mình là thương nhân tá»›i chá»n mua đặc sản vùng núi, đưa tiá»n đặt cá»c rồi nói phải qua mấy ngà y nữa má»›i tá»›i ở, sau đó liá»n tiến và o Mạnh Tân. Và o cái đêm thăm dò quân doanh đó, hắn đã Ä‘em con ngá»±a kia buộc sẵn ở trong rừng để phòng khi thất bại có thể mau chóng rút lui.
Lúc Khâu Thần TÃch cưá»i lá»›n má»™t tiếng, nói ra câu “Ta đã đợi ngươi lâu lắm rồi†thì Dương Phà m ngay láºp tức hà nh động. Hắn phản ứng hết sức mau lẹ, vá»™i và ng thối lui né tránh, nhảy lên chá»— tưá»ng viện, tất cả các động tác Ä‘á»u cá»±c kì nhanh gá»n dứt khoát, gần như không thể nhìn rõ.
Vừa thấy cảnh tượng vừa rồi là hắn đã biết kế hoạch đã thất bại. Ãm sát trở thà nh trá»±c tiếp đối đầu, bất kể thắng hay bại, cuối cùng hắn cÅ©ng sẽ phải nháºn lấy cái chết. Giống như lá»i Thái sư phụ đã từng nói: “Lúc đó thì còn đánh đấm cái quái gì!â€
Trốn chạy không có gì đáng thẹn, vẫn còn có thể ngóc đầu dáºy. Thất bại cÅ©ng không có gì đáng thẹn, vẫn có cÆ¡ há»™i là m lại, chuyển bại thà nh thắng. Biết rõ không thể là m mà vẫn cố gắng xông và o má»›i là ngu ngốc hết thuốc chữa, kẻ chết như váºy không có gì đáng tiếc!
Dương Phà m không muốn trở thà nh kẻ ngu ngốc như lá»i Thái sư phụ nói kia nên, hắn quyết định tháo chạy vá»›i tốc độ cá»±c nhanh, tháºm chà còn khiến cho Khâu Thần TÃch phải má»™t phen kinh ngạc.
Khâu Thần TÃch rút Ä‘ao liá»n truy Ä‘uổi, trên suốt quãng đưá»ng hai ngưá»i đã giao đấu vá»›i nhau ba Ä‘ao, Dương Phà m đã trúng má»™t vết Ä‘ao cá»§a gã ở sau lưng. Äây là Dương Phà m cố ý nhưá»ng gã má»™t Ä‘ao để nhân cÆ¡ há»™i rút khá»i vòng vây, chạy miết và o trong rừng sâu chặt đứt dây cương, cưỡi ngá»±a bá» trốn.
Hai ngưá»i chỉ giao thá»§ ba lần nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngá»§i đó Dương Phà m đã có thể biết rằng Khâu Thần TÃch Ä‘ao pháp như thần, rõ rà ng là cao hÆ¡n hắn. Nếu đổi lại là sư phụ Trương Bạo ở và o vị trà cá»§a hắn thì có thể nắm chắc phần thắng, đổi lại là đại sư huynh Trương Thiếu thì có khả năng đấu ngang vá»›i Khâu Thần TÃch.
Nhưng, hắn không thì không thể.
Hắn luyện công vô cùng cá»±c khổ, căn cÆ¡ nắm rất vững, thế nhưng công phu vẫn đòi há»i sá»± tÃch lÅ©y và lắng Ä‘á»ng, không ai có thể Ä‘i đưá»ng tắt mà thà nh công ngay cả.
Nhưng hắn muốn đối phó Khâu Thần TÃch, lại không có thể đợi và i năm nữa khi công phu cá»§a hắn đã mạnh hÆ¡n. Lúc đó thì Khâu Thần TÃch đã già , trà lá»±c và thể lá»±c Ä‘á»u đã giảm sút. Gã nắm bình quyá»n trong tay nên không thể trá»±c tiếp giao đấu vá»›i gã được. CÆ¡ há»™i thà nh công duy nhất cá»§a hắn chỉ có thể là ám sát.
Nhưng, há»™ vệ Khâu Thần TÃch nếu đã biết được sá»± tồn tại cá»§a hắn thì việc ám sát nà y sao có thể thá»±c hiện được nữa? Trừ phi ở đây hắn có má»™t cÆ¡ sở ngầm bên cạnh Khâu Thần TÃch, có thể nắm bắt được chÃnh xác má»i hà nh tung cá»§a gã. Nếu không, cho dù hắn có thá»§ sẵn bên ngoà i mưá»i năm thì cÅ©ng chẳng khác gì ba ngà y ngắn ngá»§i nà y. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mà Khâu Thần TÃch lại là ngưá»i hắn nhất định phải giết. Nếu như ban đầu khi Dương Minh Sang để lá»™ ra ngưá»i nà y có liên quan đến vụ tà n sát thôn Äà o Nguyên, hắn má»›i chỉ có chút hoà i nghi thì giỠđây hắn đã có thể hoà n toà n chắc chắn Khâu Thần TÃch chÃnh là thá»§ phạm đứng đằng sau vụ huyết án đó.
Cái chết cá»§a Dương Minh Sang và Thái Äông Thà nh đã khiến gã đỠcao cảnh giác. Tháºm chà khi đứng từ xa trên Manh SÆ¡n giám sát quân doanh gã cÅ©ng đã biết có sá»± tồn tại cá»§a má»™t kẻ như váºy.
Thù, nhất định phải báo. Nhưng muốn giết được Khâu Thần TÃch ư, việc nà y nói dá»… hÆ¡n là m!
Dương Phà m khoanh tay đứng trên núi, nhìn vá» phÃa sưá»n núi mây bay đỉnh núi chìm trong sương, bản thân hắn cÅ©ng như Ä‘ang chìm và o cõi hư vô mênh mông vô táºn.
Khi còn nhá», hắn vốn tưởng rằng cả Ä‘á»i nà y sẽ không bao gá» có cÆ¡ há»™i báo thù cho cha mẹ và ngưá»i thân cá»§a mình. Sau đó hình ảnh Trương Bạo xông và o phá»§ đô đốc đã mở ra má»™t cánh cá»a trong tâm hồn thÆ¡ bé cá»§a hắn, từ đó trở Ä‘i, hắn ngà y ngà y khổ công tu luyện võ công, hy vá»ng có thể dá»±a và o cái dÅ©ng cá»§a thất phu, Ä‘á»n ân trả oán.
Nhưng hiện tại hắn má»›i phát hiện ra, hung thá»§ phÃa sau mà n kia vốn có sức mạnh quá lá»›n, lá»›n hÆ¡n tưởng tượng cá»§a hắn rất nhiá»u. Dương Minh Sang, Thái Äông Thà nh, hắn có thể dá»±a và o vÅ© lá»±c để giải quyết, còn Khâu Thần TÃch, chẳng những võ công đứng trên hắn mà lại nắm giữ binh quyá»n trong tay, cái nà y thì không thể dá»±a và o công phu cá»§a bản thân mà có thể đối phó được.
Còn có Miêu Thần Khách kia, căn cứ và o những gì mà hắn nắm được thì ông ta chỉ là má»™t văn sÄ© trói gà không chặt, cho dù hắn không biết võ công Ä‘i chăng nữa thì cÅ©ng có thể hạ gục má»™t cách dá»… dà ng. Nhưng hà nh tung cá»§a Miêu Thần Khách gã lại bị khống chế trong tay má»™t vị nữ quan, bởi váºy nên hắn chỉ có thể đứng nhìn từ xa mà thôi.
Trên thế giá»›i nà y, cái dÅ©ng cá»§a thất phu, tại má»™t số thá»i Ä‘iểm tháºm chà có thể nổi lên tác dụng đến ngay cả đế vương cÅ©ng không là m được. Thế nhưng đổi lại hầu hết thá»i Ä‘iểm cái dÅ©ng cá»§a thất phu lại không có đất dụng võ. Trên Ä‘á»i nà y không có thần hiệp kiếm tiên có lá»±c lượng thế tục siêu việt, như váºy thì đối mặt vá»›i quyá»n lá»±c thế tục khổng lồ, vÅ© dÅ©ng cá nhân có chịu nổi má»™t kÃch không?
- Có lẽ, ta phải nắm quyá»n lá»±c trong tay. Cây đạo quyá»n lá»±c nà y còn sắc bén hÆ¡ nhiá»u vá»›i cây Ä‘ao võ công kia. Nhưng chốn quan trưá»ng cÅ©ng gian nan gấp trăm ngà n lần so vá»›i con đưá»ng luyện võ kia...
Sáng sá»›m nay, Dương Phà m ngắm ngá»n núi trong mà n sương, nhìn mà n sương trong ngá»n núi, hắn đã suy ngẫm vá» rất nhiá»u, rất nhiá»u Ä‘iá»u. Dưá»ng như hắn đã nháºn ra gì đó, nhưng lại không có cách nà o nắm bắt lấy được..
Chương 95: Nam nhi phố phưá»ng
Thương nhân Ngô Quảng Äức giết vợ bị phá»§ Lạc Dương phán án tá» hình!
Tin tức nà y nhanh chóng được truyá»n ra khắp phưá»ng Tu Văn, có ngưá»i nhá»› tá»›i lão Ngô thưá»ng ngà y đối nhân xá» thế cÅ©ng không tệ thì không khá»i tiếc thay cho y. Có ngưá»i nói y có nhân tình ở bên ngoà i, vá» nhà thóa mạ, hà nh hạ vợ rồi lỡ tay giết chết vợ. Váºy là biết bao câu chuyện đã được thêu dệt nên xung quanh vụ án nà y.
Ngô Quảng Äức hôm đó uống rượu say khướt, sáng sá»›m tỉnh lại thì bất ngá» phát hiện nương tá» cá»§a hắn Bảo Ngân Ngân Ä‘ang nằm trên sà n nhà , sau đầu là má»™t vÅ©ng máu, gã kinh hãi xem sau đầu nà ng thì thấy nà ng đã tắc thở từ bao giá», toà n thân cứng ngắc, liá»n chạy ra ngoà i cá»a la to lên. Má»™t võ hầu Ä‘ang Ä‘i tuần tra nghe thấy váºy thì vá»™i và ng chạy và o xem, trông thấy cảnh tượng trong nhà bèn chạy tá»›i tìm tuần bổ công sai phá»§ Lạc Dương.
Phái viên quan phá»§ đến Ä‘iá»u tra hiện trưá»ng, phát hiện thấy hầu bao cá»§a gã tung tóe đầy mặt đất, phu nhân Bảo thị nằm úp mặt xuống đất, gáy Ä‘áºp đúng và o má»™t khối bạc chết bất đắc kì tá». Nhưng nà ng vì sao lại té ngã, đó má»›i là mấu chốt.
Ngô Quảng Äức là m sao có thể nói được rõ rà ng, đà nh phải bịa ra là nương tá» trượt chân té ngã, nhưng mà ngưá»i nhà mẹ đẻ Bảo Ngân Ngân kiên quyết không chịu buông tha, kêu khóc thống thiết chạy đến quan phá»§, nói Ngô Quảng Äức giết vợ, lại mượn cá»› để chối tá»™i.
Ngưá»i đứng ra thụ lý vụ án nà y lÃ ÄÆ°á»ng thiếu phá»§ ÄÆ°á»ng Tung, vốn dÄ© cÅ©ng không muốn là m to chuyện, nhưng khổ chá»§ cứ nằng nặc như váºy nên cÅ©ng đà nh phải tiếp tục Ä‘iá»u tra. Sau khi Ä‘iá»u tra thì thấy Ngô Quảng Äức ở Äại Lương đã xây dá»±ng má»™t căn nhà cho nhân tình bên ngoà i cá»§a gã. Vị tiểu nương tá» nà y năm nay mưá»i bảy tuổi, dung mạo như hoa, rất được Ngô Quảng Äức yêu chiá»u, nhà mà gã xây cho nà ng ta còn bá» thế hÆ¡n căn nhà ở phưá»ng Tu Văn rất nhiá»u. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Còn phát hiện thêm, Ngô Quảng Äức thân là kẻ bán dạo, vì dùng vải vóc để giao dịch rất phiá»n toái nên gã đã trá»±c tiếp dùng và ng bạc và kim loại đắt tiá»n để trao đổi buôn bán. Việc nuôi vợ bé ở bên ngoà i là hà nh vi thưá»ng thấy ở các con buôn thá»i bấy giá», thế nhưng đến ná»—i ra tay giết vợ thì chuyện nà y đã trở nên nghiêm trá»ng hÆ¡n rất nhiá»u. Mà gã lại vi phạm lệnh cấm sá» dụng và ng bạc để trao đổi buôn bán nên trước mắt ÄÆ°á»ng Tung lúc nà y, gã đã trở thà nh má»™t kẻ thân mang trá»ng tá»™i không thể dung tha.
Ngô Quảng Äức đáng thương nà y sau khi trở vá» thì ngá»§ li bì không biết trá»i trăng gì, đêm đó gã đã vá» nhà như thế nà o, đã nghe nương tá» nói những gì, tất cả Ä‘á»u không nhá»› rõ nữa. Váºy thì là m sao gã có thể biện giải cho mình má»™t cách rõ rà ng được đây?
ÄÆ°á»ng Tung thấy gã không chịu nháºn tá»™i, liá»n lệnh cho ngưá»i dùng hình vá»›i gã. Thá»±c ra không thể cứ hoà n toà n tuân theo pháp luáºt má»™t cách cứng nhắc để giải quyết má»i việc được, ngay cả truyá»n thuyết xỠán như thần trong dân gian là Bao Thanh Thiên, chấp pháp như núi, khi tại nhiệm ở Phá»§ doãn Khai Phong cÅ©ng có khi đã sá» dụng tá»›i nghiêm hình bức cung nên má»›i đến chuyện xỠán oan là thế.
Trên công đưá»ng, Ngô Quảng Äức không chịu nổi dùng hình tà n bạo là dùng kẹp gá»— kẹp bà n tay, đà nh phải nháºn tá»™i, quan cai ngục nói gì gã cÅ©ng chỉ gáºt đầu đáp đúng cho xong. Lúc bấy giá» thì tá»™i danh giết ngưá»i cá»§a gã đã được định Ä‘oạt trước bà n dân thiên hạ, muốn chối cãi cÅ©ng đã muá»™n. Khi hồ sÆ¡ vụ án được gá»i tá»›i Hình Bá»™ Chu Hưng, Chu Hưng láºp tức ra lệnh treo cổ!
Thá»i ÄÆ°á»ng có hai hình thức xá» phạt là chém đầu và treo cổ, nếu là hình phạt treo cổ có thể giữ được toà n thây. Vụ án nà y cá»§a Ngô Quảng Äức không dÃnh dáng đến triá»u chÃnh mà chỉ là má»™t vụ án dân sá»± bình thưá»ng. Chu Hưng - má»™t ngưá»i nổi tiếng là dùng hình vô cùng tà n bạo, căn bản không hứng thú vá»›i vụ án nà y, không suy nghÄ© nhiá»u mà láºp tức ra lệnh treo cổ.
Thá»±c ra dá»±a theo luáºt pháp thì phán án tá» hình còn phải qua phúc thẩm, bẩm báo lên Hoà ng đế, qua ba trình tá»± rồi má»›i được kết án. Nhưng vì gần đây liên tục gặp chuyện không hay, quan viên triá»u đình liên tục gặp tai há»a nên trong thà nh cÅ©ng có nhiá»u biến động, Chu Hưng liá»n mau chóng đưa ra phán quyết để tránh rưá»m rà , trong ngục cá»§a y còn biết bao quan viên quyá»n cao chức trá»ng còn Ä‘ang chá» xét xá», y đâu còn thá»i giá» mà để tâm tá»›i má»™t gã thương nhân nhá» nhoi kia nữa?
Lúc nà y Ä‘ang là giữa thu, nếu không kịp thá»i giải quyết vụ nà y thì Ngô Quảng Äức sẽ phải ở trong lao ăn cÆ¡m tù thêm ná»a năm nữa, đợi đến mùa thu năm sau má»›i bị Ä‘em ra xét xá». Cho nên hiệu suất là m việc cá»§a quan phá»§ cÅ©ng nhanh hÆ¡n, chuẩn bị hai ngà y, là m xong các thá»§ tục rồi sẽ Ä‘em Ngô Quảng Äức áp giải Ä‘i hà nh quyết công khai.
Hà nh quyết phạm nhân luôn luôn được tiến hà nh công khai ở má»™t nÆ¡i náo nhiệt nhất, đây gá»i là “Khà thịâ€, dụng ý là muốn răn Ä‘e dân chúng, thị uy vá»›i há», khiến cho há» khiếp sợ luáºt pháp mà không dám sinh lòng ác. Ngà y Hà nh quyết Ngô Quảng Äức, phưá»ng Tu Văn có rất nhiá»u ngưá»i nháºn ra gã đã láºp tức chạy tá»›i xem náo nhiệt.
Äá»i ÄÆ°á»ng, thá»i gian xá» quyết phạm nhân luôn là và o giá» Mùi, tức là khoảng từ má»™t giỠđến năm giá» chiá»u. Ngà y đầu tiên tin nà y được truyá»n ra trong phưá»ng Tu Văn, Mã Kiá»u đã thức dáºy từ sáng sá»›m, đứng ngồi không yên, lúc nà o cÅ©ng trong tình trạng bất an. Äến giữa trưa, hắn ăn qua loa và i hạt cÆ¡m rồi thá»±c sá»± không thể nuốt trôi được nữa, bèn nói vá»›i lão nương:
- A nương, con muốn ra ngoà i một chút, xem hà nh quyết phạm nhân.
Mã mẫu cưá»i mắng:
- Xem con kìa, cứ như ngưá»i mất hồn váºy. Giết ngưá»i có cái gì hay mà đi xem, máu me ghê lắm, nhưng con muốn Ä‘i thì cứ Ä‘i Ä‘i, vá» sá»›m má»™t chút, đừng có gây chuyện ở bên ngoà i đó.
- Ai ya, váºy...hà i nhi Ä‘i đây.
Mã Kiá»u vâng má»™t tiếng rồi vá»™i vã Ä‘i ra cá»a.
Pháp trưá»ng ở giữa Nam thị và phưá»ng Gia Thiện, đây là má»™t nÆ¡i cá»±c kì náo nhiệt.
ChÃnh Ngá». Trước khi phạm nhân bị lôi ra hà nh quyết, quan coi ngục sẽ ban rượu và đồ ăn cho gã để gã được là m má»™t con ma no. Hôm đó những kẻ bị xá» tá» tổng cá»™ng có bảy tên. Ngô Quảng Äức đầu tóc rối bù, ngÆ¡ ngác ngồi trong phòng giam, cho đến lúc nà y, thá»±c sá»± gã vẫn không biết mình rốt cuá»™c đã giết thê tá» như thế nà o.
Lát sau, thá»i khắc hà nh quyết đã tá»›i. Bảy phạm nhân lần lượt bước lên xe để áp tải tá»›i pháp trưá»ng.
Ngoà i pháp trưá»ng, dòng ngưá»i tấp náºp hối hả như Ä‘i xem há»™i. Mã Kiá»u chen chúc trong đám ngưá»i, nghển cổ lên xem.
Bảy ngưá»i bị áp giải lên pháp trưá»ng, cả hiện trưá»ng láºp tức xôn xao hết cả lên. Ngưá»i nhà há» Ngô khóc lóc kêu gà o thảm thiết, bị công nhân ngăn ở ngoà i không và o được. ÄÆ°á»ng Túng mình váºn áo quan, nghiêm nghị tiến và o lá»u giám trảm, tuyên bố phán quyết và ban lệnh hà nh hình. Láºp tức có ba phạm nhân bị áp giải tá»›i pháp đà i, ba ngưá»i nà y Ä‘á»u là những kẻ cá»±c kì hung ác, giết ngưá»i không ghê tay, chịu hình phạt chém đầu.
Má»—i phạm nhân lại được ban cho má»™t chén rượu nữa. Äao vung lên má»™t cái, ba dòng máu tươi phun ra, ba cái đầu rÆ¡i xuống, lăn lốc trên mặt đất. Äám ngưá»i tá»›i xem bắt đầu bà n tán dôi nổi, ai nấy Ä‘á»u mặt mà y rạng rỡ, chỉ thỉnh thoảng vang lên mấy tiếng kêu khóc, Ä‘á»u là cá»§a ngưá»i nhà những phạm nhân đó.
Ngay sau đó bốn phạm nhân chịu hình phạt treo cổ cÅ©ng bị giải lên pháp đà i, trên cổ đã Ä‘eo sẵn dây treo, quỳ trên mặt đất. Má»™t ngưá»i đưa tá»›i má»™t chén rượu, Ngô Quảng Äức tay cầm bát rượu, òa khóc nức nở, nước mắt hòa vá»›i nước rượu. Gã khóc nói:
- Ta hôm nay phải bỠmạng nơi đây, dù không phải là m con ma đói nhưng lại bị là m một con ma hồ đồ
Dứt lá»i, nước mắt rÆ¡i như mưa, gã nâng bát rượu ngá»a cổ tu má»™t hÆ¡i cạn sạch. Äao phá»§ phụ trách hà nh hình vẫn dá»ng dưng như không, có lẽ bởi gã đã hà nh quyết rất nhiá»u phạm nhân, những hà nh vị kì lạ cổ quái thế nà o cÅ©ng đã gặp rồi. Váºy nên gã chỉ nhìn tên phạm nhân nà y bằng con mắt lạnh lùng. Ai thèm so Ä‘o vá»›i má»™t kẻ sắp chết kia chứ?
- Con à , con Æ¡i! Con tháºt đúng là hồ đồ, nuôi tiểu thiếp ở bên ngoà i mà là m gì, để con hồ ly tinh ấy nó là m đầu óc con mê muá»™i đến mức giết cả vợ hả con? Con chết Ä‘i rồi, bảo a nương phải sống sao đây. con cá»§a ta, con cá»§a ta...
Má»™t tiếng kêu khóc ai oán đến gai ngưá»i vang lên. Mã Kiá»u quay đầu nhìn lại, vị phụ nhân Ä‘ang khóc thét kia đứng cách hắn không xa, bà đang kêu khóc thống thiết gần như sắp ngất Ä‘i, may mà có hai ngưá»i đà n ông đứng cạnh đỡ lấy bà , chắc cÅ©ng là con trai cá»§a bà . Ngưá»i phụ nữ nà y tóc đã Ä‘iểm bạc, đấm ngá»±c dáºm chân gà o khóc. Nghe những lá»i bà nói thì rõ rà ng bà là lão nương cá»§a Ngô Quảng Äức.
- Nương, con bị oan, con bị oan mà ...
Trên hình đà i, Ngô Quảng Äức Ä‘au xót nhìn mẫu thân lần cuối rồi nhắm chặt mắt lại ngăn không cho hai hà ng nước mắt chảy ra.
- Hà nh hình!
ÄÆ°á»ng Túng nhặt má»™t thẻ tre đỠném xuống pháp trưá»ng, giá»ng sang sảng hô to.
Bốn cái dây treo cổ từ từ được kéo lên. Thân thể bốn phạm nhân không ngừng bị kéo lên, chân há» bị nhấc khá»i mặt đất, cả ngưá»i treo lÆ¡ lá»ng trên không trung.
- Con ơi...
Không chịu nổi kÃch động, lão phụ kia thét lên má»™t tiếng bi ai thống thiết rồi lăn ra ngất xỉu. Hai ngưá»i đà n ông vá»™i và ng đặt bà xuống để gá»i ngưá»i tá»›i cấp cứu.
Ngô Quảng Äức chết Ä‘i, sẽ không còn ai biết đến nguyên nhân thá»±c sá»± dẫn đến cái chết cá»§a Bảo Ngân Ngân nữa, Mã Kiá»u cÅ©ng có thể nhởn nhÆ¡ ngoà i vòng pháp luáºt, thế nhưng, cảnh tượng trước mắt khiến cho hắn không khá»i cảm thấy Ä‘au nhói trong lòng. Mã Kiá»u rẽ đám đông phÃa trước ra, bước lên phÃa trước, hô to:
- Chá»› giết nhầm ngưá»i vô tá»™i! Hung thá»§ giết ngưá»i là ta!
Äám dân chúng vây lại xem, thấy có ngưá»i đẩy mình ra thì tá» vẻ khó chịu, chợt nghe những Ä‘iá»u Mã Kiá»u vừa nói thì không khá»i kinh hãi, láºp tức rẽ sang hai bên nhưá»ng đưá»ng cho hắn tiến lên trước.
Hai công nhân cầm Ä‘ao ngăn hắn lại. Mã Kiá»u chỉ và o Ngô Quảng Äức trên hình đà i, hô to:
- Thả gã xuống, ta má»›i chÃnh là hung thá»§. Ngưá»i là do Mã Kiá»u ta giết, không liên quan gì đến Ngô Quảng Äức cả.
Trên Giam hình đà i, ÄÆ°á»ng Túng đứng báºt dáºy, mặt biến sắc, nói:
- Hắn Ä‘ang nói gì váºy?
***
- Äại thúc, đại nương, ta Ä‘i đây, sá»± khoản đãi cá»§a hai vị mấy ngà y qua thá»±c khiến ta vô cùng cảm kÃch.
Dương Phà m Ä‘i được mấy bước thì dừng lại, quay ngưá»i chắp tay bái biệt nhà ngưá»i miá»n núi mà hắn đã ở trong suốt mấy ngà y qua.
Ngưá»i miá»n núi giản dị lại rất hiếu khách, thứ gì trong nhà cÅ©ng là kiếm được từ trên núi, hái được nắm rau dại hay bắt được con thá» hoang, con chim hoang há» Ä‘á»u mang ra đãi khách. Nháºn được món tiá»n lá»›n như váºy từ Dương Phà m, há» lại cảm thấy rất áy náy. Hôm nay Dương Phà m Ä‘i rồi, cả nhà há» Ä‘á»u ra táºn cá»a tiá»…n. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äại huynh đệ, con thá» xông khói nà y ngươi cầm lấy mà ăn đưá»ng.
Nữ chá»§ nhân là má»™t phụ nữ mặc bá»™ quần áo vải mà u máºn, đầu cà i trâm, bà có khuôn mặt tròn và dáng ngưá»i đẫy đà phúc háºu. Bà kiên quyết nhét con thá» và o tay Dương Phà m khiến hắn cÅ©ng chẳng cách nà o từ chối, bèn bá» con thá» và o trong bao ngá»±a, chắp tay bái biệt vá»›i há» rồi nắm cương ngá»±a hướng vá» phÃa chân núi.
Bá» môi cá»§a lão nông tháºt thà chất phác khẽ mấp máy như định nói Ä‘iá»u gì rồi lại thôi, cuối cùng chỉ cưá»i cưá»i, phất tay vá»›i hắn. Con chó và ng dưới gối sá»§a lên hai tiếng như thay lá»i từ biệt.
Trong rừng cây xanh ráºm um tùm có má»™t con đưá»ng mòn rá»™ng hÆ¡n má»™t thước, hai bên cây cối ráºm rạp, Ä‘iểm xuyết thêm những mà u và ng và ng đỠđỠcá»§a có những loại quả không rõ tên, to như hạt Ä‘áºu.
Núi xa xanh ngắt, quay đầu nhìn lại, căn nhà cá»§a há»™ nông dân miá»n núi kia chỉ còn lại bóng dáng thấp thoáng sau những bụi cây, tạo cho con ngưá»i ta cái cảm giác yên tÄ©nh đến lạ thưá»ng.
Dương Phà m khẽ thở dà i má»™t cái, bất luáºn là biển Nam Dương hay núi Vương á»c Ä‘á»u khiến cho hắn có cảm giác thư thái an nhà n. Hắn thÃch cuá»™c sống bình yên tá»± tại như váºy. Nhưng con ngưá»i sống ở trên Ä‘á»i đâu thể lá»±a chá»n cuá»™c sống theo ý thÃch cá»§a bản thân. Và hắn sẽ phải tiếp tục dấn thân và o gió tanh mưa máu kia...
Äá»™t nhiên, Dương Phà m cảm thấy vô cùng ngưỡng má»™ cuá»™c sống tá»± nhiên tá»± tại cá»§a Thái sư phụ khi ngưá»i còn sống.
Dương Phà m không vá» thẳng Lạc Dương mà tá»›i má»™t thị trấn ở gần đó bán ngá»±a, xá» là tất cả những gì khả nghi trên ngưá»i rồi thuê má»™t con la để trở vá» thà nh Lạc Dương.
Khi Dương Phà m trở lại phưá»ng Tu Văn thì má»›i vừa qua chÃnh Ngá». Vừa bước và o cổng phưá»ng hắn đã cảm thấy bầu không khà trong phưá»ng hôm nay có gì đó không bình thưá»ng. Ngưá»i qua lại không nhiá»u như má»i ngà y, vẻ mặt ai nấy Ä‘á»u có vẻ gì đó rất kì lạ, trên phố thỉnh thoảng bắt gặp má»™t đám ngưá»i Ä‘ang xúm và o má»™t góc bà n tán gì đó, chốc chốc lại lắc đầu thở dà i.
Dương Phà m thấy váºy thì trong lòng bắt đầu nảy sinh ná»—i nghi ngá».
03.03.2014
Chương 96-98
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 96: Kiá»u ca hồ đồ chịu chết
Dương Phà m chần chừ má»™t lát, tá»± nhá»§ mình phải tháºn trá»ng. Chợt trông thấy Tô Phưá»ng chÃnh chắp tay sau lưng, nhÃu mà y bước ra từ trong ngõ, hắn láºp tức chạy theo, vẫy tay chà o há»i:
- Tô Phưá»ng chÃnh!
Tô Phưá»ng chÃnh thấy hắn liá»n dừng lại, nói:
- Ồ, Tiểu Phà m đã vỠrồi!
Dương Phà m nói:
- Vâng, ra ngoà i dạo chÆ¡i mấy ngà y, chẳng tìm được nghá» ngá»—ng gì tá» tế cả. Phưá»ng chÃnh, mấy ngà y nay trong chúng ta phưá»ng không xảy ra chuyện gì chứ? Sao trông má»i ngưá»i Ä‘á»u có vẻ kì lạ váºy?
- Phưá»ng chúng ta…ôi!
Tô Phưá»ng chÃnh lắc đầu thở dà i nói:
- Ngươi đó, mau Ä‘i gặp Mã Kiá»u Ä‘i, đứa nhá» nà y, lần nà y coi như xong rồi!
Dương Phà m giáºt mình kinh hãi, nói:
- Mã Kiá»u là m sao váºy?
Tô Phưá»ng chÃnh lại lắc đầu thở dà i nói:
- Chuyện nói ra thì dà i lắm, ây da, đợi lão phu kể xong thì e là ngươi không kịp nhìn mặt hắn lần cuối rồi, ngươi mau đi gặp hắn đi.
- Váºy được.
Dương Phà m không há»i thêm gì nữa mà vá»™i và ng chạy tá»›i Mã gia, Tô Phưá»ng chÃnh nói vá»›i theo:
- Ngươi chạy Ä‘i đâu váºy, hắn Ä‘ang ở nÆ¡i hà nh hình Nam môn cá»§a Nam thị ấy! Äến nhà hắn bây giá» phá»ng có Ãch gì?
- Hà nh hình ư?
Dương Phà m cà ng kinh hãi hÆ¡n, liá»n ba chân bốn cẳng chạy ra ngoà i phưá»ng, vừa chạy vừa nghÄ©:
“Hà nh hình? Má»›i qua có mấy ngà y mà Mã Kiá»u đã xảy ra chuyện gì?â€
Tô Phưá»ng chÃnh ngẩng đầu lên nhìn trá»i, lắc đầu thở dà i rồi lại cúi đầu than thở, dáºm chân nói:
- Không được, lần nà y không trừ tà không được rồi! Ai ya, Nhị Há»a, ngươi mau tá»›i chá»— Hoằng Thá»§ quan kêu Nhất Trá»c tá»›i Ä‘i!.... À, Nhất Trá»c đạo trưởng giỠđã là hòa thượng rồi, ngươi và o thà nh xem còn có vị đạo trưởng nà o nữa không, má»i y và o phưá»ng là m phép xua Ä‘uổi tà ma, mau lên!
Ngã tư phố lúc nà y ngưá»i xúm lại xem còn đông hÆ¡n hôm hà nh quyết bảy phạm nhân, chỉ có Ä‘iá»u, giỠđây ngưá»i sắp sá»a bị hà nh quyết lại chỉ có má»™t, đó chÃnh là Mã Kiá»u.
Mã Kiá»u hiện giỠđã là ngưá»i nổi tiếng khắp thà nh Lạc Dương.
Tuy gã đã thông dâm vá»›i thê tá» cá»§a thương nhân Ngô Quảng Äức, lại lỡ tay đẩy ngã chết ngưá»i đà n bà nà y nhưng quan phá»§ lại không Ä‘iá»u tra được gã. Nhưng ngay tại pháp trưá»ng nà y, gã đã quang minh lá»—i lạc đứng ra nháºn tá»™i để minh oan cho Ngô Quảng Äức thì trong lòng bách tÃnh thá»i ÄÆ°á»ng, rất nhiá»u ngưá»i đã quên Ä‘i hà nh vi bại hoại cá»§a gã lúc trước mà chỉ nhá»› tá»›i hà nh động trượng nghÄ©a cá»§a gã bây giá» mà thôi.
Bởi váºy nên ngưá»i kéo tá»›i xem hà nh hình hôm nay đặc biệt đông, có ngưá»i thì là vì tò mò, ngưá»i thì muốn trông thấy táºn mắt ngưá»i “nổi tiếng†ở Lạc Dương nà y.
Kỳ thá»±c trong lòng những ngưá»i tưá»ng táºn ná»™i tình và am hiểu luáºt pháp cÅ©ng cảm thấy bất bình thay cho Mã Kiá»u. Bởi theo pháp luáºt thá»i ÄÆ°á»ng thì trừ cố ý giết ngưá»i, các hà nh vi phạm tá»™i khác nếu không bị quan phá»§ bắt giam mà chá»§ động tá»± thú thì có thể được miá»…n tá»™i. Nhưng lúc nà y, có ai dÅ©ng cảm dám đứng ra bênh vá»±c cho má»™t thanh niên đưá»ng phố mà đắc tá»™i vá»›i Hình Bá»™ phá»§ Lạc Dương Chu Hưng đây?
Việc xỠán oan, giết lầm ngưá»i vô tá»™i đã mang lại tiếng xấu cho phá»§ Lạc Dương, hỠđã cố ý gán cho Mã Kiá»u tá»™i cố ý giết ngưá»i, ban án tá» hình.
Mà Mã Kiá»u lại không hiểu chút nà o vá» luáºt pháp, gã căn bản không hiểu tá»™i danh ghi trong bản án là “ Quá phẫn ná»™ gây án mạng†và “Äẩy ngã gây chết ngưá»i†đối vá»›i phán quyết cuối cùng dà nh cho gã lại có sá»± khác biệt lá»›n đến như thế nà o. Trong đầu gã chỉ nghÄ© tá»›i cái chết, lại nghÄ© Bảo Ngân Ngân tuy ác độc nhưng cÅ©ng không đáng chết trong tay mình nên giá» nháºn án tá» như váºy cÅ©ng là đÃch đáng. Thế là gã cÅ©ng chẳng suy nghÄ© nhiá»u, láºp tức Ä‘iểm chỉ nháºn tá»™i.
Giang Húc Ninh và mẹ hai ngưá»i hai bên dìu Mã mẫu, nước mắt lưng tròng nhìn Mã Kiá»u trên hình đà i.
Mã Kiá»u tay bị trói quặt vá» sau, lưng cắm má»™t thẻ bà i ghi chữ “Trảm†bên trên, quỳ gối trên hình đà i.
Huynh đệ Mã gia Ä‘á»u đã đến đây, các cô dì chú bác cá»§a Mã Kiá»u tổng cá»™ng có sáu ngưá»i còn tại thế, hà ng anh em vá»›i gã thì có đưá»ng huynh đưá»ng đệ, đưá»ng tá»· đưá»ng muá»™i tất cả gần như Ä‘á»u đã có mặt đông đủ, chiếm trá»n má»™t góc pháp trưá»ng, nhưng lại không Ä‘em quan tà i đến.
Bởi vì sau khi Võ Tắc Thiên lên cầm quyá»n thì đã khởi xướng khôi phục Chu Lá»…, tá»™i nhân sau khi bị xá» tá» thì sẽ bị bá» xác ngoà i đưá»ng thị chúng ba ngà y rồi má»›i cho phép ngưá»i nhà đem thi thể vá». Sáu phạm nhân bị hà nh quyết mấy hôm trước cÅ©ng bị phÆ¡i thây ba ngà y giữa chợ rồi ngưá»i nhà má»›i được Ä‘em quan tà i đến đưa vá». Mã Kiá»u tuy là tá»± thú nhưng cÅ©ng không ngoại lệ.
Hôm nay ngưá»i giám sát hà nh hình không phải Lạc Dương úy ÄÆ°á»ng Túng, bởi lần trước y đã vá»™i và ng kết án lầm cho Ngô Quảng Äức nên rất mất mặt, đương nhiên không dám tá»›i giám sát việc hà nh hình nữa. Chá»§ trì việc hà nh quyết là má»™t vị quan khác cá»§a phá»§ Lạc Dương - thôi quan Hô Phá.
Mã Kiá»u quỳ gối trên pháp đà i, nhìn mẹ già mà khóc không thà nh tiếng, kêu lá»›n:
- Mẹ, hà i nhi bất hiếu, đã phụ công ơn nuôi dưỡng của mẹ rồi!
Nói xong, Mã Kiá»u dáºp đầu ba cái.
Mã Kiá»u thẳng lưng, nước mắt lăn dà i, hướng sang các huynh đệ Mã gia nói:
- Các vị huynh đệ, Mã Kiá»u Ä‘i đây, Cao đưá»ng lão mẫu sau phải nhá» vả cả và o các vị rồi.
Dứt lá»i, gã cúi ngưá»i khấu đầu ba cái.
Quan giám trảm Hô Phá khẽ cau mà y, vươn ngưá»i thò tay rút ra má»™t tấm thẻ mà u đỠném xuống pháp đà i, trầm giá»ng nói:
- GiỠkhắc đã tới, hà nh hình!
Má»™t Ä‘ao phá»§ mình trần, cổ quà ng má»™t chiếc khăn đỠcầm má»™t chén rượu lên nói vá»›i Mã Kiá»u:
- Ngưá»i anh em há» Mã nà y, ngươi là má»™t đại trượng phu mà ta vô cùng khâm phục, hôm nay tiá»…n ngươi lên đưá»ng, má»i ngưá»i anh em cạn chén rượu nà y để lên đưá»ng cho thanh thản.
Gã Ä‘ao phá»§ nà y mặt mà y dữ tợn, giá»ng nói cÅ©ng đầy vẻ hung dữ. Mã Kiá»u nhìn gã, vuốt cằm nói:
- Äa tạ lão huynh, chén rượu nà y, mượn tay huynh, ta cạn.
Äao phá»§ cưá»i ha hả, nói:
- Sảng khoái lắm!
Gã nâng bát rượu tá»›i trước mặt Mã Kiá»u, Mã Kiá»u tu ừng á»±c má»™t hÆ¡i.
Mã Kiá»u bình thưá»ng rất thÃch ẩu đả gây lá»™n trên phố, hung hăng không biết sợ chết là gì, đến mức gã còn được ngưá»i ta đặt cho biệt danh là “ Mã to gan†. Nhưng hôm nay, khi thá»±c sá»± phải đối mặt vá»›i cái chết, trong lòng gã cÅ©ng không khá»i kinh sợ, bát rượu trước mặt má»™t hÆ¡i uống cạn, đầu óc đã có chút choáng váng nên ná»—i sợ hãi cÅ©ng đã giảm Ä‘i nhiá»u.
Sau khi uống cạn không còn má»™t giá»t rượu, Mã Kiá»u thở dốc, liếm chút rượu còn lại bên mép, gã nhìn lướt qua mẫu thân Ä‘ang đứng dưới. Mẫu thân gã tuổi đã cao, táºn mắt trông thấy con mình sắp sá»a bị chém đầu thì không chịu nổi kÃch động mà ngất lịm Ä‘i.
- Tráng sÄ©, lên đưá»ng thôi!
Gã Ä‘ao phá»§ hét lá»›n má»™t tiếng, liá»n giương cây Ä‘ao đầu quá»· trong tay lên!
- Dừng tay!
Má»™t tiếng hét lá»›n vang lên, chỉ thấy má»™t má»™t gã công nhân duy trì tráºt tá»± ngã nhà o trên mặt đất. Sau đó là má»™t lưỡi Ä‘ao sáng loáng như gương tức thì bay vá» phÃa hình đà i, ngăn lại cây Ä‘ao trong tay gã Ä‘ao phá»§. Tiếp đó, má»™t bóng ngưá»i nhà o tá»›i, nhảy lên pháp trưá»ng, ngay láºp tức chá»™p lấy Ä‘ao đầu quá»·, chặt đứt dây trói sau lưng Mã Kiá»u chỉ trong nháy mắt.
- Äi!
Ngưá»i che mặt hét lá»›n má»™t tiếng, kéo Mã Kiá»u Ä‘i. Lúc nà y tên công nhân duy trì tráºt tá»± má»›i cháºt váºt bò lên, rút Ä‘ao bên hông ra hét lá»›n:
- Có kẻ cướp pháp trưá»ng!
Nhưng vừa sá» tá»›i hông gã đã phát hiện ra Ä‘ao cá»§a mình đã bị lấy mất từ bao giá».
Ngưá»i bịt mặt má»™t tay cầm Ä‘ao, má»™t tay kéo Mã Kiá»u Ä‘i, bước chân vô cùng gấp gáp.
- Cướp pháp trưá»ng! Có kẻ cướp pháp trưá»ng!
Äám dân chúng vây lại xem cÅ©ng hô to, vừa có chút hoảng sợ lại vừa cảm thấy phấn khÃch.
Ngưá»i phÃa sau ra sức đẩy ngưá»i phÃa trước, sợ kẻ cướp pháp trưá»ng kia sẽ giết nhầm mình mà cố sống cố chết chen chúc xô đẩy nhau, cả pháp trưá»ng láºp tức trở nên há»—n loạn.
Mã gia có nhiá»u huynh đệ tá»· muá»™i như váºy, những ngưá»i cÆ¡ trà thông minh trông cảnh tượng tán loạn trước mắt bèn mau chóng giúp Mã Kiá»u chạy trốn.
Cảnh cướp pháp trưá»ng nà y ở trong Bình thư, trong hà kịch được tái hiện hà ng trăm lần, nhưng ở trong hiện thá»±c thì trăm năm cÅ©ng khó gặp được má»™t lần, đám công nhân quan phá»§ là m việc đã quen, xưa nay xá» quyết phạm nhân nhiá»u lắm chỉ gặp cảnh ngưá»i nhà phạm nhân khóc rống gà o thét, dân chúng vây quanh náo loạn quá thì dùng cá»c gá»— đóng bốn gốc rồi lấy dây thừng kéo căng xung quanh để tạo cách ly vá»›i ngưá»i dân, chỉ duy có cảnh cướp pháp trưá»ng nà y thì đúng là lần đầu tiên nên kinh nghiệm không đủ, trong lúc nhất thá»i không kịp phản ứng.
Ngưá»i bịt mặt kia má»™t tay đánh lui được hai gã công nhân, xông và o đám đông trước mặt. HÆ¡n ngà n ngưá»i láºp tức trở thà nh má»™t đám há»—n loạn. HÆ¡n hai mươi công nhân phụ trách duy trì tráºt tá»± ở pháp trưá»ng cÅ©ng đà nh bó tay, trong biển ngưá»i trước mặt là m sao còn phân biệt ra được tá»™i phạm vá»›i dân thưá»ng nữa?
Mẹ cá»§a Mã Kiá»u từ trong cÆ¡n hôn mê dần dần tỉnh lại, kêu lên má»™t tiếng thống thiết:
- Con của ta…
Giang Húc Ninh mừng rỡ kêu lên:
- Äại nương, Mã Kiá»u được ngưá»i ta cứu Ä‘i rồi! Có ngưá»i cướp pháp trưá»ng!
Giang Húc Ninh nói xong, trong lòng dáºy lên má»™t ná»—i nghi vấn:
“ Kì lạ tháºt, ngưá»i tá»›i cướp pháp trưá»ng kia có thể là ai đây? Nhìn bóng hắn sao lại giống Tiểu Phà m như váºy?â€
***
Ngưá»i bịt mặt kéo Mã Kiá»u chạy như Ä‘iên không dám ngÆ¡i nghỉ má»™t má»™t phút nà o. Sau khi thoát khá»i sá»± truy Ä‘uổi cá»§a đám công nhân, chạy và o phưá»ng Gia Thiện, há» rẽ và o má»™t con phố, cuối cùng dừng lại ở má»™t con hẻm nhá» yên tÄ©nh, quay lại nhìn Mã Kiá»u, dùng giá»ng nói ngưá»i khà n khà n cá»§a ngưá»i trung niên nói:
- E là ngươi không vỠđược nhà nữa rồi, nhân lúc cổng thà nh vẫn còn chưa bị phong toả, hãy mau chóng lánh đi đi.
Mã Kiá»u dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn gã, nói:
- Tiểu Phà m?
Ãnh mắt ngưá»i bịt mặt trong phút chốc lá»™ ra vẻ kì quặc, trong lúc cấp bách, hắn chỉ kịp xé tạm má»™t mảnh áo là m khăn che mặt, đầu tóc còn chưa kịp cải trang nên trông không giống vá»›i má»™t gã trung niên chút nà o. Thế nhưng vì sao Mã Kiá»u lại dám chắc đây nhất định là hắn?
Mã Kiá»u chắc như Ä‘inh đóng cá»™t, nói:
- Tiểu Phà m, ta biết chÃnh là đệ!
Ngưá»i bịt mặt thoáng chút do dá»±, tháo khăn bịt mặt xuống. Quả nhiên là Dương Phà m, Dương Phà m vẻ mặt đầy hoà i nghi, nói:
- Sao huynh nháºn được ra ta?
Mã Kiá»u trên mặt cÅ©ng hiện ra vẻ kì quái:
- Ta không nháºn ra, chỉ biết rằng, chắc chắn là đệ! Còn có ai có thể cứu ta đây? Ha ha…thá»±c ra… đêm hôm đó, ở phá»§ Dương lang trung, thá»i Ä‘iểm Hoà ng Kỳ Lân bị giết, ta đã táºn mắt trông thấy đệ bắn chết Hoa Tiểu Tiá»n bằng má»™t mÅ©i tên rồi lại giả bá»™ lăn ra bất tỉnh.
Dương Phà m giáºt mình, trong mắt liá»n lá»™ ra má»™t tia ấm áp, vá»— vá»— vai Mã Kiá»u, nói:
- NÆ¡i nà y không phải chá»— để nói chuyện, chúng ta mau ra khá»i thà nh đã rồi nói!
Phạm nhân bị cướp ra khá»i pháp trưá»ng, mà pháp trưá»ng nà y lại còn ở ngay dưới chân thiên tá», tin tức nà y láºp tức gây xôn xao cả kinh thà nh. Vị quan giám trảm hôm đó đã bị mang tiếng xấu, má»™t mặt sai ngưá»i vá» nha môn bẩm báo, má»™t mặt sai ngưá»i thông báo cho Cá»u thà nh sát sao việc kiểm tra những ngưá»i ra và o thà nh, huy động tất cả nhân lá»±c hùng háºu nhất Ä‘uổi theo hướng bá»n Dương Phà m đã biến mất.
Dương Phà m quẳng Ä‘ao quá»· đầu và khăn che mặt Ä‘i, cùng Mã Kiá»u chạy qua má»i hà ng cùng ngõ táºn, mau chóng chạy tá»›i cổng thà nh. Thấy ngưá»i ra và o thà nh xếp thà nh má»™t hà ng dà i, Mã Kiá»u mặt biến sắc, bá»±c bá»™i nói:
- Không hay rồi! Chúng ta cháºm mất rồi!
Lúc nà y, lại thấy trên đưá»ng lá»›n có bảy tám gã công nhân tay xách Ä‘ao vá»™i vã chạy tá»›i, trong đó có cả gã quan giám sát hà nh hình ban nãy. Gã tức giáºn quát lá»›n:
- Phải đỠphòng cẩn máºt không được lÆ¡ là ! Phá»§ nha đã tăng cưá»ng Ä‘iá»u động nhân sá»±, nhất định phải tóm bằng được phạm nhân và tên hung đồ to gan dám cướp pháp trưá»ng kia!
- Nơi nà y không ổn rồi, chúng ta đi thôi!
Dương Phà m kéo Mã Kiá»u chạy và o trong ngõ rồi rẽ theo má»™t hướng khác.
Lúc nà y, Tiết Hoà i NghÄ©a chùa Bạch Mã dẫn theo má»™t đám hòa thượng ô lại, nghênh ngang bước trên phố, thấy lúc nà y có rất nhiá»u công nhân sai nha, kẻ xách Ä‘ao ngưá»i cầm côn, dáng vẻ ai nấy vô cùng vá»™i vã thì không khá»i tò mò lẩm bẩm:
- Äám cẩu tá» kia vá»™i vã Ä‘i đâu thế?
Chương 97: Tiết đại sư phổ độ chúng sinh
Tiết Hoà i NghÄ©a còn chưa dứt lá»i thì thấy má»™t ngưá»i trung niên mặc trưá»ng bà o cổ tròn ống tay lá»›n, đầu đội khăn cá»§a văn sÄ©, Ä‘ang dạo bước cùng má»™t phụ nữ xuất hiện, phÃa sau há» là má»™t gã hầu nam trẻ tuổi và má»™t nha hoà n.
Tiết Hoà i NghÄ©a mắt sáng như sao, chỉ tay vá» phÃa ngưá»i trung niên kia, quay sang trái há»i:
- Các ngươi xem, gã kia là Thị ngự sỠPhạm Bân đúng không?
Một tiểu hòa thượng đứng cạnh ngó đầu ra xem, nói:
- Sư phụ nói rất đúng, chÃnh là gã há» Phạm đó!
Tiết Hoà i Nghĩa nói:
- Khà ! Hôm nay bổn Pháºt gia ta lại có dịp xả giáºn rồi đây! Thằng nhãi nà y thưá»ng xuyên nói xấu ta trước mặt Thiên Háºu. Mấy ngà y trước Pháºt gia dùng Pháºt Vô thượng cảm hóa khiến lão đạo Nhất Trá»c phải nháºp Pháºt môn ta, gã nà y cứ ở trước mặt Thiên Háºu nói sụt sùi, mẹ nó, cho nó má»™t bà i há»c nhá»› Ä‘á»i cho ta, để bổn Pháºt gia ta được hả cÆ¡n tức giáºn!
- Tuân lệnh!
Äám hòa thượng giả kia thá»±c chất Ä‘á»u là lÅ© lưu manh vô lại, chuyên Ä‘i sách nhiá»…u gây sá»±, vừa nháºn lệnh cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a xong thì láºp tức xắn quần xắn áo sấn sổ tiến lại gần chá»— Phạm ngá»± sá» Ä‘ang Ä‘i dạo phố cùng nương tá». Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phạm ngá»± sá» Ä‘ang cùng phu nhân Ä‘i tá»›i, bá»—ng trông thấy đám hoà thượng không biết từ đâu xông ra, dìm đầu đấm đá túi bụi. Phạm ngá»± sá» là ngưá»i Ä‘á»c sách, đâu thể là đối thá»§ cá»§a đám hòa thưá»ng vô lại chuyên lấy việc đánh nhau là m nghá» kiếm cÆ¡m kia được. Y cà ng giãy dụa lại cà ng bị chúng đánh hăng hÆ¡n, chỉ biết ôm đầu kêu rên thảm thiết.
Nương tỠPhạm gia thất kinh, khóc lóc xông và o kéo tay đám lưu manh, nói:
- Hoà thượng các ngưá»i vô duyên vô cá»› đánh ngưá»i, có biết trượng phu ta là ai không? Chà ng chÃnh là ngá»± sỠđương triá»u đó!
Äám hoà thượng hôm nay được đánh ngưá»i thoả thuê như váºy thì kẻ nà o kẻ nấy vô cùng phấn chấn, cưá»i ha hả nói:
- Cút mẹ Ä‘i, ngá»± sá» cái rắm ấy! Còn lấy ra hù doạ ai đấy? Ông mà y hôm nay đánh Phạm ngá»± sá». Ha ha, đánh! Äánh cho đến chết thì thôi!
Tiết Hoà i NghÄ©a, hai tay chống nạnh, tư thế oai phong lẫm liệt, thản nhiên chống mắt đứng má»™t bên xem Phạm ngá»± sá» bị đánh. Trong mắt gã, việc má»™t mệnh quan triá»u đình bị đánh căn bản chẳng có gì đáng để lưu tâm.
Tiết Hoà i NghÄ©a xuất thân là má»™t kẻ lưu manh, đừng nói là là má»™t ngá»± sá», cho dù là Tể tướng đương triá»u thì đã sao? Hai tháng trước y dẫn binh chinh phạt Tây Äá»™t Quyết Cốt Äốt Lá»™c, Tể tướng Lý Chiêu Äức còn là cấp dưới cá»§a y, hai ngưá»i luôn bất đồng trong má»i việc, Phùng Tiểu Bảo cứ động má»™t cái là lại dùng vÅ© lá»±c để Ä‘e doạ ngưá»i khác.
Lý Chiêu Äức tÃnh tình cương nghị thẳng thắn, lại thân là má»™t Tể tướng, má»™t nhân váºt vô cùng lợi hại như váºy mà cÅ©ng phải cúi mình xin tha trước y! Huống hồ hôm nay ngá»± sá» Phạm Bân nà y, so vá»›i Tể tướng đương triá»u thì cấp báºc còn kém xa, chỉ cần không gây ra án mạng thì cÅ©ng chả có gì nghiêm trá»ng.
Tiết Hoà i Nghĩa dương dương đắc ý kêu lên:
- Äánh, cứ thoải mái mà đánh Ä‘i. Dám bêu xấu bổn Pháºt gia ta à !
Dương Phà m và Mã Kiá»u chạy trên đưá»ng, mấy lần bị công sai nha dịch phát hiện bá»™ dạng khả nghi, định chạy tá»›i tra há»i nhưng Dương Phà m và Mã Kiá»u thân thá»§ nhanh nhẹn, lách đông rẽ tây hết sức linh hoạt, há» vừa má»›i chạy tá»›i đưá»ng cái.
Má»™t đám Äại hòa thượng bên đưá»ng vây đánh má»™t vị sÄ© tá», láºp tức thu hút được sá»± chú ý cá»§a rất nhiá»u ngưá»i. Dương Phà m và Mã Kiá»u vá»™i và ng Ä‘i qua, liếc mắt nhìn trong đám ngưá»i, bất ngá» phát hiện ra Äại hòa thượng Tiết Hoà i NghÄ©a kia. Dương Phà m vừa thấy y, liá»n nảy ra má»™t ý hay, thốt lên:
- Kiá»u ca, chúng ta có cách thoát thân rồi.
***
Trong Tri Thủ quan, một sư phụ, một đồ đệ.
Tên đồ đệ lên tiếng:
- Sư phụ, Trương viên ngoại xin hà nh lá»… cầu phúc, ngưá»i đã từ chối rồi.
Sư phụ nhắm mắt ngồi yên, lẩm bẩm:
- Äạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn váºt...
- Vưu trưởng quỹ Khai Quang (cạo đầu), an vị hà nh lá»…, ngưá»i cÅ©ng từ chối rồi.
- Hữu váºt há»—n thà nh. Tiên thiên địa sinh. Äá»™c láºp bất cải, chu hà nh bất đãi, khả dÄ© vi thiên hạ mẫu...
- Văn Xương nhà Hồng tú tà i hà nh lá»… cầu quan, ngưá»i cÅ©ng cá»± tuyệt rồi ạ.
- Nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp đạo, đạo pháp tự nhiên...
- Hôm nay Tô Phưá»ng chÃnh phưá»ng Tu Văn má»i ngưá»i tá»›i là m phép trừ tà , ngưá»i cÅ©ng không đồng ý. Thùng gạo cá»§a chúng ta chỉ còn trÆ¡ lại má»—i cái đáy không thôi, ngưá»i xem, mai chúng ta biết lấy cái gì bá» và o miệng đây?
- Äại đạo vô hình, sinh vu thiên địa, đại đạo vô tình, váºn hà nh nháºt nguyệt, đại đạo vô danh, trưá»ng dưỡng vạn váºt...
Äồ đệ giáºn dá»—i, dáºm chân nói:
- Nhị thúc, ngưá»i mau nói chuyện hẳn hoi Ä‘i.
Lão đạo mở mắt, nói:
- Äồ đệ, hai bá»™ đạo bà o mùa xuân năm ngoái cá»§a chúng ta gần như vẫn còn má»›i, vi sư Ä‘ang đặt tại Tam Thanh tá»a, ngươi Ä‘i lấy đổi chút gạo và mì vá» Ä‘i.
Äồ đệ ngạc nhiên nói:
- Nhị... Sư phụ, áo bà o đó là để chúng ta mặc đi là m lễ mà , dùng nó đổi lấy gạo rồi, sau nà y biết là m thế nà o đây?
Lão đạo thở dà i, nói:
- Äồ đệ, đạo hữu Nhất Trá»c cá»§a Hoằng Thá»§ quan đã bị Tiết Hoà i NghÄ©a ép là m hòa thượng rồi, lúc nà y vi sư còn dám ra ngoà i là m pháp sá»± hay sao? Nếu chẳng may gặp phải kia Tiết Hoà i NghÄ©a, ngươi nói ta là m sao sống tiếp?
Äồ đệ lầm bầm:
- Theo Pháºt thì theo Pháºt, chỉ cần no cái bụng là được.
- Nói báºy! Bần đạo từ nhỠđã nháºp Äạo, cả Ä‘á»i theo Äạo, sao có thể bá» dở giữa đưá»ng mà theo Pháºt được?
Lão đạo nghiêm nghị nói:
- Äi Ä‘i, Ä‘em áo bà o đổi lấy chút lương thá»±c vá». Tiết Hoà i NghÄ©a chỉ là nhất thá»i hứng trà lên thôi, chắc chắn hắn không thể ngà y nà o cÅ©ng ra đưá»ng tìm đạo sÄ© bắt vá» là m hoà thượng đâu. Qua má»™t thá»i gian nữa, khi má»i chuyện yên ổn rồi, ta lại Ä‘i là m pháp sá»± là được chứ gì?
- Vầng!
Tiểu đạo đồng bÄ©u môi bước và o Tam Thanh bảo Ä‘iện (nÆ¡i tu hà nh cá»§a các đạo sÄ©), lát sau, hắn há»›t hải chạy vá», miệng kêu to:
- Sư phụ, sư phụ, đạo bà o mà ngưá»i nói kia Ä‘ang ở đâu, chẳng thấy đâu cả!
Lão đạo vừa má»›i nhắm mắt lại, nghe váºy thì thở dà i, tức giáºn nói:
- Äứa nhá» nà y, chả lẽ phải buá»™c ở cổ ngươi thì ngươi má»›i thấy?
Lão đạo đứng dáºy bước ra, tá»›i Tam Thanh bảo Ä‘iện, vừa nhìn và o chiếc bà n đặt trong Ä‘iện thì mặt láºp tức biến sắc, môi run run như nhìn thấy ma.
Äồ đệ nói:
- Sư phụ, ngưá»i xem, con không nói dối chứ? Trên hương án nà y quả tháºt chẳng có gì mà !
Lão đạo tức giáºn giáºm chân, nước mắt lã chã:
- Mấy ngà y tá»›i đây…thá»±c sá»± không còn cách nà o sống tiếp nữa rồi! Äến đồ cá»§a ngưá»i xuất gia mà chúng cÅ©ng trá»™m! Äồ cá»§a ngưá»i xuất gia mà chúng cÅ©ng trá»™m! Trên Ä‘á»i còn có đạo là không?
- A? Sư phụ, sau lư hương hình như có cái gì nà y. A, là hai xâu tiá»n!
- Tháºt sao?
Sư phụ vá»™i và ng tiến lên trước, sau lư hương quả nhiên có hai xâu Khai Nguyên thông bảo (niên hiệu cá»§a vua ÄÆ°á»ng Huyá»n Tông). Lão đạo mặt mà y láºp tức rạng rỡ hai hẳn lên, tay hợp thà nh chữ tháºp, thi lá»… Tam Thanh đạo tôn, nói:
- Vô thượng Thái Ất thiên tôn, quả là trá»i không tuyệt đưá»ng ngưá»i.
***
Phạm ngá»± sá» bị má»™t đám hòa thượng là thuá»™c hạ cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a đấm đá túi bụi, má»™t lúc sau thì ngất xỉu Ä‘i. Tiết Hoà i NghÄ©a lúc nà y má»›i cưá»i lạnh, ngạo nghá»… nói:
- Muốn đối chá»i vá»›i Pháºt gia ta ư? Hừ! Không biết tốt xấu như ngươi, bổn Pháºt gia ta gặp ở đâu sẽ trừng trị ngay tại đó!
Dứt lá»i, y dẫn má»™t đám hòa thượng vai rá»™ng eo thon nghênh ngang Ä‘i tiếp. Nương tá» Phạm gia nhà o và o ôm lấy trượng phu, kêu khóc than thống thiết. Gã hầu nam trẻ tuổi và tiểu nha hoà n còn nhá» tuổi không hiểu chuyện, lóng nga lóng ngóng đứng má»™t bên, cÅ©ng không biết phải khẩn trương vá» nhà gá»i ngưá»i đưa chá»§ nhân Ä‘i chữa trị.
Tiết Hoà i NghÄ©a vừa bước được mấy bước thì trông thấy hai tiểu đạo sÄ© Ä‘i tá»›i, chân mang đôi hà i mÅ©i nhá»n, mình váºn đạo bà o mà u xanh vẫn còn khá má»›i, đầu búi tóc theo kiểu đạo sÄ©, tuổi cÅ©ng có vẻ không lá»›n. Hai ngưá»i vừa Ä‘i vừa hóa duyên những ngưá»i Ä‘i đưá»ng.
Tiết Hoà i NghÄ©a trông thấy láºp tức trừng mắt, quát:
- Äứng lại!
Hai tiểu đạo sÄ© bất ngá» bị má»™t đám Äại hòa thượng ngăn lại, không khá»i có phần khiếp đảm. Má»™t tiểu đạo sợ hãi lên tiếng:
- Các vị đại sư, không biết các vị ngăn lại hai sư huynh đệ ta là có việc gì?
Tiết Hoà i Nghĩa nói:
- Hai ngưá»i các ngươi, là đạo sÄ© ở đạo quán nà o?
Tiểu đạo đồng kinh hãi đáp:
- Tiểu đạo tên Vân Phà m, đây là sư huynh ta, Vân Kiá»u. Hai huynh đệ chúng ta là Vân Du đạo nhân, chu du khắp thiên hạ, truyá»n bá giáo lÃ.
- Phì! Chẳng phải là đi khắp nơi ăn xin sao, nói nghe hay thế!
Tiết Hoà i Nghĩa khinh bỉ, nói:
- Từ nay vá» sau, các ngươi không cần là m đạo sÄ© nữa…gia nháºp Pháºt môn, bái Bổn Pháºt gia ta là m sư phụ Ä‘i! Ngưá»i đâu, chuẩn bị quy y cho bá»n chúng, thay áo tăng cho chúng!
- Không không không, chúng ta không là m hòa thượng đâu, sư huynh đệ ta má»™t lòng thà nh kÃnh hướng đạo, chúng ta phải trung thà nh vá»›i Äạo gia đến cùng. Chúng ta phải giữ thân như ngá»c...
Hai tiểu đạo sÄ© kêu hét ầm Ä© cả lên, bị mấy gã Äại hòa thượng to lá»›n đè xuống. Tiết đại sư má»™t lòng “độ nhân hướng thiện", lại lần nữa Ä‘Ãch thân cầm dao cạo dùng hà nh động vÄ© đại để “cảm hóa†dị giáo đồ. Lát sau, tóc tung bay theo gió, hai cái đầu trá»c lốc hiện ra, hai tiểu đạo đồng đã trở thà nh hai tiểu hoà thượng.
- Cởi đạo bà o ra, mau thay tăng bà o nà y và o!
- Khà ! Tiểu tá» ngươi cạo tóc Ä‘i trông cà ng tuấn tú đó! Nghe cho kỹ đây, chúng ta Ä‘á»u là đệ tá» dưới trướng Äại sư đây, Ä‘á»u lấy chữ “Hoằng†là m tên đệm. Hiện giá» sư phụ có mưá»i sáu đệ tá» thân truyá»n, ngươi, từ nay vá» sau chÃnh là Hoằng Tháºp Thất, ngươi, từ nay vá» sau chÃnh là Hoằng Tháºp Bát.
- Nhưng… Vân Kiá»u là sư huynh cá»§a ta, sao ta lại xếp thứ mưá»i bảy được!
- Nháºp Pháºt môn ta rồi đương nhiên phải xếp lại từ đầu chứ! Thứ tá»± cá»§a các ngươi trong Äạo gia từ nay không được tÃnh nữa. ÄÆ°á»£c rồi, mau Ä‘i theo sư phụ Ä‘i! Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiết Hoà i NghÄ©a vô cùng đắc chÃ, nghênh ngang Ä‘i phÃa trước. Má»™t đám đồ đệ bước theo sau, hai tên tiểu đạo vừa má»›i “quy y cá»a Pháºt†kia bị bá»n há» vây lại ở bên trong, mặt nhăn mà y nhó.
Äám ngưá»i cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a vừa má»›i rá»i khá»i không lâu thì Lạc Dương úy ÄÆ°á»ng Túng liá»n xách Ä‘ao cưỡi ngá»±a dẫn mưá»i mấy công nhân chạy tá»›i, trông thấy Tiết Hoà i NghÄ©a, không khá»i thoáng chút kinh ngạc, vá»™i và ng xoay ngưá»i xuống ngá»±a, tránh sang má»™t bên nhưá»ng đưá»ng cho đám ngưá»i Tiết Hoà i NghÄ©a.
Tâm trạng cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a Ä‘ang rất tốt, lại thấy gã rất má»±c cung kÃnh hà nh lá»… vá»›i mình thì hà i lòng lắm, há»i:
- Ngươi, là thuộc nha môn nà o?
ÄÆ°á»ng Túng vá»™i và ng nói:
- Tiết sư, hạ quan là Lạc Dương úy ÄÆ°á»ng Túng.
- Ờm, ta thấy hôm nay đầy đưá»ng Ä‘á»u là công nhân phá»§ Lạc Dương các ngươi, cứ chạy tá»›i chạy lui, rút cuá»™c đã xảy ra chuyện gì váºy?
ÄÆ°á»ng Túng nói:
- Bẩm Tiết sư, hôm nay ở ngã tư phố xá» trảm phạm nhân, bất ngá» xuất hiện má»™t kẻ tá»›i cướp pháp trưá»ng cứu hung thá»§ giết ngưá»i bá» trốn. Hạ quan chÃnh là đang dẫn ngưá»i Ä‘i truy bắt.
- Khà ! Cướp pháp trưá»ng ư? Tháºt là má»™t nháºt váºt! ÄÆ°á»£c rồi, Ä‘i là m việc cá»§a ngươi Ä‘i!
Tiết Hoà i NghÄ©a phất tay, ÄÆ°á»ng Túng liá»n lui qua má»™t bên. Mưá»i mấy gã công nhân giữ Ä‘ao nhất tỠđứng lại, hạ thấp ngưá»i thi lá»…, cung kÃnh tiá»…n Tiết Hoà i NghÄ©a Ä‘i qua. Hai tiểu hòa thượng vừa má»›i quy y liếc nhau, mặt hiện lên má»™t nụ ngưá»i gian giảo, nghênh ngang bước qua trước mặt ÄÆ°á»ng Túng.
Tiá»…n đám ngưá»i cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a xong, ÄÆ°á»ng Túng tiếp tục lên đưá»ng. Nương tá» cá»§a Phạm ngá»± sá» kia vừa thấy sai nha thì vá»™i và ng chặn lại kêu oan. ÄÆ°á»ng Túng nghe kể Tiết Hoà i NghÄ©a đánh ngưá»i, khuôn mặt không khá»i hiện lên ná»—i e ngại.
Nương tá» Phạm gia khóc sướt mướt, luôn miệng kêu trượng phu mình oan uổng. Äến khi nà ng kể ra chuyện Tiết Hoà i NghÄ©a ngăn lại hai tiểu đạo sÄ© để ép chúng quy y thì mắt ÄÆ°á»ng Túng láºp tức sáng lên, tá»± lẩm bẩm má»™t mình: “Hai đạo sÄ© tha phương ư?â€
Chương 98: Hoằng Tháºp Thất - tiểu Biện CÆ¡
Dương Phà m và Mã Kiá»u trở thà nh hai tiểu hòa thượng chùa Bạch Mã.
Má»™t ngưá»i pháp danh Hoằng Tháºp Thất, má»™t ngưá»i pháp danh Hoằng Tháºp Bát.
NÆ¡i nà y rất an toà n, cho dù thà nh Lạc Dương có náo loạn long trá»i lở đất gì thì cÅ©ng chả sợ, bởi đã có vị “đại Bồ Tát†Tiết Hoà i NghÄ©a trấn giữ nÆ¡i nà y, dù là ngưu quá»· xà thần cÅ©ng chẳng dám bén mảng tá»›i đây.
Dương Phà m là m hoà thượng được ba ngà y thì phát hiện ra nguyên nhân vì sao từ xưa đến nay có nhiá»u nữ nhân mà chỉ cần nà ng đồng ý thì sẽ có biết bao gã đà n ông trai tráng tuấn tú xếp hà ng dà i để mong được trở thà nh khách sau mà n cá»§a nà ng cá»§a nà ng, ấy váºy mà nà ng lại chỉ má»™t lòng muốn yêu đương vụng trá»™m vá»›i hòa thượng.
Và như Từ Phi cá»§a Lương Nguyên Äế (tên tháºt là Tiêu Dịch, tá»± là Thế Thà nh, con thứ bảy cá»§a Lương VÅ© đế Tiêu Diá»…n), Hoà ng háºu cá»§a hoà ng đế Tá» VÅ© Thà nh Äế (là vị vua thứ hai cá»§a nước Tá», tên tháºt là Tiêu Trách, tá»± Tuyên Viá»…n, con cả cá»§a Tá» Cao đế Tiêu Äạo Thà nh) và tháºm chà là ngay cả công chúa Cao Dương cá»§a bổn triá»u nữa…
Cả ngà y ăn không ngồi rồi chẳng có việc gì, tinh khà tháºn thá»§y vô cùng sung túc, đám đà n ông bình thưá»ng trong thiên hạ đâu thể sánh được. Và như Phan Xảo Vân trong Thá»§y Há» lúc sắp chết mắng Dương Hùng má»™t câu: “Má»™t đêm cùng sư huynh cá»§a ta, còn hÆ¡n mưá»i năm ở vá»›i ngươiâ€.
Phan, lư, đặng, tiểu, nhà n, duy chỉ có hòa thượng có được chữ Nhà n nà y mà thôi.
Má»™t ngà y ba bữa, Ä‘á»u có ngưá»i bưng thức ăn ngon dâng đến táºn miệng, chẳng phải phiá»n muá»™n lo nghÄ© Ä‘iá»u gì, cÅ©ng chẳng phải vất vả cá»±c nhá»c là m việc gì. Quan văn tướng võ, sÄ© tá» văn nhân, thương nhân thân hà o, vì công danh lợi lá»™c mà có trăm mối lo toan, tiểu dân thị tỉnh ngà y ngà y phải đổ mồ hôi sôi nước mắt vất vả lao động để kiếm lấy miếng cÆ¡m, có ai được nhà n hạ như đám hòa thượng nà y.
Äám hòa thượng nà y cả ngà y chẳng có việc gì, chỉ chuyên tâm và o rèn luyện thân thể, há» không chỉ có thân thể khoẻ mạnh mà tinh lá»±c cÅ©ng rất dồi dà o. HÆ¡n nữa bá»n há» cÅ©ng chẳng phải lo toan chuyện nuôi vợ nuôi con nên có quá nhiá»u thá»i gian rảnh rá»—i, tinh lá»±c trà n đầy là điá»u dá»… hiểu, hÆ¡n nữa những hòa thượng nà y không tuân thá»§ thanh quy, lại ăn thịt uống rượu thì chẳng khác nà o đã tinh tráng rồi còn tinh tráng hÆ¡n.
Dương Phà m và Mã Kiá»u cÅ©ng Ä‘ang ăn thịt, uống rượu ở đây.
Khi há» là m phưá»ng Ä‘inh, má»—i ngà y Ä‘á»u phải là m việc vô cùng cá»±c khổ mà cÅ©ng chỉ kiếm được mấy đồng đủ để nuôi sôÌng gia Ä‘iÌ€nh. Và o chùa nà y, má»—i ngà y Ä‘á»u có ngưá»i tá»± động Ä‘em và ng bạc dâng đến. Chả trách đám hòa thượng kia lại suốt ngà y thÃch gây chuyện thị phi như váºy, đó là bởi bá»n chúng ăn no dá»ng mỡ, tinh lá»±c quá dồi dà o đến mức thừa thãi, phải tìm chá»— để phát tiết.
Dương Phà m và Mã Kiá»u lúc nà y Ä‘ang ở trong háºu viện chùa Bạch Mã cùng đám hoà thượng và gã giữ cá»a cá»§a chùa gặm đùi dê uống rượu!
Dương Phà m đã cạo trá»c đầu, việc không có tóc lại cà ng khiến cho ngưá»i ta chú ý hÆ¡n tá»›i dung mạo cá»§a hắn, bởi thế nên sá»± tuấn tú vốn có lại cà ng trở nên đặc biệt. Hắn môi hồng răng trắng, tuấn tú động lòng ngưá»i. Nghe má»™t lão hòa thượng trong chùa nói, Dương Phà m rất có phong thái cá»§a hòa thượng Biện CÆ¡ - gã tình nhân năm đó cá»§a Công chúa Cao Dương.
Hoằng Lục nghe xong cÅ©ng không khá»i thốt lên má»™t lá»i khen là hắn quả thá»±c rất tuấn tú. Vá»›i dung mạo trá»i cho nà y mà không “tiếp khách†thì đúng là uổng phÃ. Nếu để hắn tiếp khách thì nhất định chùa Bạch Mã sẽ thu hút được không Ãt nữ tá» nhà già u gần xa tá»›i “dâng hươngâ€. Có khi còn có thể câu dẫn được cả vị công chúa nà o cÅ©ng nên, lúc đó thì hắn thá»±c sá»± sẽ trở thà nh Biện CÆ¡ rồi.
Dương Phà m vừa nghe thấy chá»§ ý nà y cá»§a gã thì vô cùng hoảng sợ. Khi còn ở Nam Dương, vì tướng mạo anh tuấn nà y mà hắn đã bị biết bao ong bướm vây quanh, vô cùng phiá»n phức. HÆ¡n nữa vá»›i thân pháºn cá»§a hắn bây giá», là m sao có thể đưá»ng hoà ng lá»™ diện trước mặt công chúng được nữa sao? Dương Phà m vá»™i và ng lấy lý do là không giá»i ăn nói để từ chối.
Cùng ăn thịt uống rượu vá»›i Dương Phà m và Mã Kiá»u còn có má»™t lão hòa thượng gầy tong teo, mặt đầy nếp nhăn. Lão cứ cắn má»™t miếng thịt lại niệm má»™t câu “Vô thượng Thái Ất thiên tôn!†uống má»™t há»›p rượu lại nói má»™t câu “A Di Äà Pháºt!â€. Dương Phà m và Mã Kiá»u nghe nhiá»u cảm thấy như thể lão Ä‘ang Ä‘á»c tá»u lệnh váºy.
Lão hòa thượng nà y chÃnh là Tháºp NgÅ© sư huynh – hay chÃnh là Nhất Trá»c, quán chá»§ Hoằng Thá»§ Quán.
Dương Phà m cưá»i hì hì nói:
- Tháºp NgÅ© sư huynh, huynh ăn nhiá»u thịt như váºy thì cÅ©ng đừng có luôn miệng niệm Tam Thanh đạo tôn nữa. Ba vị ấy báºn rá»™n lắm, không để ý đến huynh rượu thịt ê chá» thế nà y đâu. Huynh gá»i thế há» má»›i phát hiện ra đó!
Nhất Trá»c đạo trưởng có chút xấu hổ, đỠmặt nói:
- Bá»n há» ai cÅ©ng ăn thịt uống rượu cả, ta không ăn cÅ©ng không được. Ä‚n thì ăn, sợ gì. Thá»±c ra bất luáºn Pháºt hay Äạo thì ban đầu cÅ©ng ăn thịt hết. Bần đạo là m thế nà y cÅ©ng không thể coi là phá giá»›i được.
Mã Kiá»u ngạc nhiên nói:
- Hả? Hòa thượng và đạo sĩ, ban đầu cũng ăn thịt sao?
Nhất Trá»c đạo nhân nói:
- Äúng thế…. pháºt gia kị ăn tanh. Cái “tanh†nà y ấy, không phải cái tanh cá»§a thịt cá thế tục đâu, mà cái gá»i là “tanh†nà y chÃnh là để chỉ những gia vị là m dáºy mùi như hà nh, tá»i vân vân… Chỉ cần là thịt “ba sạchâ€, má»™t là ta không nhìn thấy ngưá»i giết, hai là không phải ta giết, ba là không phải vì ta mà giết thì có thể ăn rồi.
Ngưá»i xuất gia, Ä‘á»u dá»±a và o cá»§a bố thà cá»§a các tÃn đồ. TÃn đồ bố thà cái gì thì há» liá»n ăn cái đó, nà o dám bắt bẻ Ä‘iá»u gì. Cho đến thá»i Lương VÅ© Äế, vị Hoà ng đế nà y má»›i đỠxuất không được ăn thịt. Hoà ng đế đã mở kim khâu, đương nhiên ai dám chống lại, váºy là từ đó, các tăng nhân má»›i bắt đầu phải ăn chay. Äạo gia ta thì không có ghi chép rõ rà ng vá» việc nà y, thiết nghÄ© chắc cÅ©ng trong khoảng thá»i gian đó, thuáºn theo ý chỉ cá»§a Hoà ng đế má»›i sá»a lại quy cá»§.
Cách đó không xa, mưá»i mấy hòa thượng Ä‘ang đá bóng trên sân. Dương Phà m liếc bá»n há» má»™t cái, chợt thấy má»™t tên hòa thượng không khống chế được, để bóng rá»i khá»i chân bay tá»›i phÃa hắn. Hắn cưá»i nói vá»›i lão đạo sÄ©:
- Äã váºy thì đại sư cứ ăn tá»± nhiên Ä‘i, hà tất phải bất an như váºy? Ha ha, ta Ä‘i tiểu tiện má»™t chút.
Dương Phà m đứng dáºy, phất tăng bà o má»™t cái, dưới chân hắn Ä‘i má»™t đôi cao guốc gá»—, bước Ä‘i cháºm rãi tá»± nhiên, hương rượu toả khắp không gian theo từng bước chân cá»§a hắn, quả nhiên là có và i phần phong thái phong lưu cá»§a Biện CÆ¡ hòa thượng năm nà o.
- Tháºp Thất đệ, đá quả bóng qua đây.
Có tên hòa thượng thấy hắn vừa lúc Ä‘i tá»›i thì không chạy tá»›i nhặt bóng nữa mà hô lên má»™t tiếng. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- ÄÆ°á»£c!
Dương Phà m đáp ứng má»™t tiếng rồi chạy tá»›i chá»— quả bóng. Bóng da thá»i nà y không được thổi căng phồng lên mà được là m từ má»™t khối da thuá»™c có sáu mảnh, ở giữa cắm má»™t váºt nhẹ như lông và có tÃnh đà n hồi, ở chÃnh giữa thì có thêm má»™t váºt nặng để quả bóng không quá nhẹ đến mức không thể khống chế được.
Äám hòa thượng nà y không tuân thá»§ thanh quy, uống rượu ăn thịt, ẩu đả gây lá»™n, chẳng việc xấu nà o không là m, duy chỉ có má»™t việc đó là : không dám động đến nữ sắc. Bởi vì Tiết Hoà i NghÄ©a là nhân tình cá»§a Thiên Háºu đương triá»u, dá»±a và o uy danh cá»§a Thiên Háºu mà gã không phải kiêng nể bất cứ Ä‘iá»u gì, chẳng có việc xấu nà o không dám là m, duy chỉ có má»™t Ä‘iá»u là không dám động và o nữ giá»›i, tránh không để Thái háºu phải báºn lòng.
Gã không dám đụng và o phụ nữ, nên cÅ©ng yêu cầu đối vá»›i thuá»™c hạ cÅ©ng cá»±c kỳ nghiêm khắc, bởi gã sợ lỡ may có kẻ nà o đó buông lá»i rèm pha trước mặt Võ Tắc Thiên thì cÅ©ng khó bá» giải thÃch.
Kể từ đó, những hòa thượng tinh lá»±c quá thịnh nà y ở trong chùa không có việc gì, cảm thấy vô cùng nhà m chán, mà há» lại không phải những ngưá»i tu hà nh chân chÃnh nên cÅ©ng không biết tụng kinh, và đối vá»›i việc nà y cÅ©ng chẳng há» hứng thú. Lúc bấy giá» lại Ä‘ang thịnh hà nh má»™t trò chÆ¡i đó là đá bóng, váºy nên ngà y nà o há» cÅ©ng lôi bóng ra là m trò tiêu khiển.
Dương Phà m Ä‘i đến bóng da không cúi ngưá»i nhặt bóng mà dùng mÅ©i chân hẩy lên, lại dùng vai hÃch má»™t cái, bá»™ dạng giống y như má»™t ngôi sao túc cầu thá»±c thụ. Hắn dùng chân giữ quả bóng lại, thể hiện kÄ© thuáºt bóng Ä‘iêu luyện nhất cá»§a mình. Quả bóng cứ lên xuống thà nh má»™t đưá»ng vô cùng đẹp mắt, mÅ©i chân, mu bà n chân, đầu gối, mắt cá chân... cá»§a hắn, tất thảy Ä‘á»u hoạt động vô cùng uyển chuyển, linh hoạt.
Quả bóng nhá» trên đôi chân hắn chuyển động quay tròn như má»™t ngôi sao băng, ngưá»i xem dõi theo đến hoa cả mắt mà bóng vẫn chưa há» rÆ¡i xuống đất. Dương Phà m là m bá»™ như chỉ chú tâm và o đá bóng nhưng thá»±c chất khóe mắt hắn lúc nà y lại Ä‘ang dõi theo động tÄ©nh bên phÃaTiết Hoà i NghÄ©a, thấyTiết Hoà i NghÄ©a cÅ©ng Ä‘ang chăm chú theo từng động tác cá»§a mình thì “bá»™p†má»™t cái, quả bóng da bay trở lại trong sân. Chúng hòa thượng không ai bảo ai, tất cả cùng hô lên má»™t tiếng:
- Hay lắm!
- Hả?
Tiết Hoà i NghÄ©a Ä‘ang uể oải nằm xem đám đệ tá» chÆ¡i bóng bá»—ng ngồi báºt dáºy, hai mắt sáng rá»±c lên. Ban nãy xem động tác tâng bóng cá»§a Dương Phà m, gã đã bắt chú ý tá»›i, giá» táºn mắt thấy cú đá mạnh mẽ dứt khoát cá»§a hắn thì hai mắt Tiết Hoà i NghÄ©a bá»—ng sáng lên như thể nhìn thấy má»™t hòm châu báu váºy.
Gã phải ngồi dáºy để xem cho rõ hÆ¡n, thấy Dương Phà m khai triển ra kỹ thuáºt Ä‘iá»u khiển bóng vô cùng cao siêu. Äôi già y mà hắn Ä‘i không phải á»§ng da, cÅ©ng không phải kiểu già y mÅ©i nhá»n mà là má»™t đôi guốc gá»— có bánh răng vá»›i hai dây nhá» vắt qua các ngón chân. Miệng gã không khá»i há hốc ra vì kinh ngạc. Có thể đá ra má»™t cú bóng đẹp mắt đến váºy đã không dá»… dà ng rồi, mà chân lại Ä‘ang Ä‘i má»™t đôi guốc gá»—, độ khó cà ng tăng thêm gấp bá»™i, ấy vây mà tên tiểu tá» nà y lại có bản lÄ©nh cao cưá»ng đến thế, Pháºt gia ta phen nà y đã nhặt được bảo bối rồi!
Tiết Hoà i Nghĩa như mở cỠtrong bụng!
Tiết Hoà i Nghĩa là một kẻ cực kì cực kì mê bóng.
Lão Tiết đá bóng chẳng ra gì, nhưng vẫn rất mê bóng. Vì cá»±c kì thÃch đá bóng nên sau khi chá»§ trì chùa Bạch Mã gã đã cho ngưá»i xây dá»±ng má»™t sân bóng để những lúc nhà n rá»—i thì ngồi má»™t bên xem đám hòa thượng lưu manh nà y đá bóng, và thỉnh thoáng thì còn thi đấu vá»›i cả đội bóng cá»§a các nhà quý tá»™c nữa.
Nhưng đám hòa thượng Ä‘á»u là là những tên lưu manh vô lại đầu đưá»ng xó chợ, đâu có biết chÆ¡i đẹp là gì, để già nh chiến thắng, chúng sẵn sà ng dùng bất cứ thá»§ Ä‘oạn nà o. Kết quả là tráºn đấu bóng đá trở thà nh má»™t tráºn đấu bóng bầu dục. Äám quý tá»™c nhà già u nà o dám tranh cãi đúng sai vá»›i Tiết Hoà i NghÄ©a, đà nh nén giáºn trở vá», nhưng từ đó há» cÅ©ng chẳng bao giá» thèm tá»›i đấu bóng vá»›i gã nữa. Thế là lão Tiết - má»™t ngưá»i cá»±c kì mê bóng đà nh “tá»± tấu đà n tá»± thưởng thức†má»™t mình váºy.
GiỠđã gần cuối năm, hà ng năm và o dịp tết Nguyên Tiêu hoà ng gia Ä‘á»u sẽ tổ chức cuá»™c thi quy mô lá»›n vá»›i các hạng mục thi đấu là đá cầu, đô váºt, cưỡi ngá»±a đánh bóng để chà o đón năm má»›i. Tiết Hoà i NghÄ©a vẫn nuôi ước vá»ng tham dá»± nhưng trong lòng gã cÅ©ng biết rõ đám đệ tá» cá»§a mình chẳng có chút bản lÄ©nh gì. Bình thưá»ng tranh tà i vá»›i ngưá»i khác thì gã còn có thể bù lu bù loa lên, nhưng đây là má»™t đại lá»… cấp hoà ng gia, đâu thể cho má»™t đội bóng chẳng rõ lai lịch tham gia thi đấu được?
HÆ¡n nữa, Thiên Háºu còn ngồi xem tại đó nên cÅ©ng không thể tá» ra quá vô sỉ được. Bởi váºy nên ước muốn cÅ©ng chỉ là ước muốn mà thôi, gã căn bản không dám mÆ¡ có thể già nh được thứ hạng gì trong tráºn đấu cấp hoà ng gia nà y. Nhưng hôm nay, bất ngá» phát hiện ra má»™t cầu thá»§ ngôi sao siêu cấp, Tiết Hoà i NghÄ©a mừng hÆ¡n bắt được và ng.
- Qua đây qua đây, kêu hắn đến đây. Hắn là đệ tá» thân truyá»n cá»§a bổn gia ta đúng không? Mau gá»i qua đây!!!
Tiết Hoà i NghÄ©a vui sướng chỉ tay vá» phÃa Dương Phà m, kêu lên.
Äúng lúc nà y, Lạc Dương úy ÄÆ°á»ng Túng dẫn theo rất nhiá»u công sai tuần bổ, hùng hùng hổ hổ xông và o chùa Bạch Mã.
ÄÆ°á»ng Túng cảm thấy rất nghi ngá» hai tên “đạo sÄ© lang thang†kia nhưng chuyện nà y lại có sá»± can dá»± cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a nên y cÅ©ng không dám hà nh động thiếu suy nghÄ©. Bởi váºy. trước tiên, y đã cho ngưá»i giả là m khách hà nh hương đến tìm hiểu tin tức vá» hai kẻ kia. Chùa Bạch Mã tuy rằng có rất đông khách hà nh hương nhưng xâm nháºp được và o háºu viện cá»§a các tăng nhân không phải là điá»u dá»… dà ng. Phải bá» ra rất nhiá»u tâm sức và thá»i gian y má»›i xác nháºn được Mã Kiá»u thá»±c sá»± Ä‘ang ở trong chùa Bạch Mã.
Cáo thị truy bắt Mã Kiá»u đã dán ở khắp phố lá»›n ngõ nhá», tuy rằng hắn đã cạo đầu, nhưng các công nhân đâu thể không nháºn ra, liá»n vá»™i và ng vá» bẩm báo vá»›i ÄÆ°á»ng Túng.
Việc cướp pháp trưá»ng nà y đã gây nên má»™t chấn động lá»›n ở khắp kinh thà nh Lạc Dương nà y, ÄÆ°á»ng Túng thân là m chá»§ quan phụ trách bắt tá»™i phạm, áp lá»±c hết sức nặng ná». Y cho rằng, Tiết Hoà i NghÄ©a cÅ©ng là bị ngưá»i ta che mắt chứ không há» cố ý bao che hung phạm. Äã đến nước nà y, chỉ cần giải thÃch rõ rà ng má»i việc thì cho dù gã có ngang ngạnh đến thế nà o thì cÅ©ng chẳng có là do gì để bao che cho tá»™i phạm cả.
Cho nên, sau khi tin tức cấp báo trở vá», ÄÆ°á»ng Túng không dám cháºm trá»…, láºp tức tá»›i chùa Bạch Mã bắt ngưá»i.
03.03.2014
Chương 99-100
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chương 99: Chuyện lớn cái rắm ấy
Tiểu sa di Tri Hà nh thân cáºn bên Tiết Hoà i NghÄ©a liá»n chạy Ä‘i gá»i Dương Phà m. Tiết Hoà i NghÄ©a vuốt vuốt cái đầu trá»c cá»§a gã chỠđợi, tươi cưá»i há»›n hở.
Dương Phà m được Tri Hà nh đưa đến trước mặt Tiết Hoà i NghÄ©a. Tiết Hoà i NghÄ©a nhìn hắn má»™t lượt từ đầu đến chân, cà ng nhìn cà ng thấy hà i lòng, không khá»i báºt cưá»i ha hả nói:
- Ừm, công phu tốt lắm! Äây là lần đầu tiên bổn phatạ gia được chiêm ngưỡng kỹ thuáºt bóng rất tuyệt vá»i đến váºy! …ngươi là …đồ đệ thứ bao nhiêu ấy nhỉ?
Dương Phà m khom ngưá»i nói:
- Äệ tá» là Tháºp thất ạ.
- Ừm, tốt, tốt!
Tiết Hoà i NghÄ©a há»i han thêm Dương Phà m mấy câu, cà ng nhìn cà ng cảm thấy thuáºn mắt, không chỉ là bởi vì hắn là má»™t cầu thá»§ đầy tiá»m năng,gã có thể có cÆ¡ há»™i nở mặt nở mà y trong tráºn bóng hoà ng thất, mà còn là vì gã thá»±c sá»± rất yêu thÃch đá bóng, trông thấy má»™t cầu thá»§ ngôi sao thì tá»± nhiên cÅ©ng nảy sinh niá»m ngưỡng má»™. Bởi váºy mà cà ng nhìn Dương Phà m thì cà ng yêu thÃch.
- Äệ tá» chẳng qua chỉ là đá cho vui thôi, kỹ thuáºt bất nhã, phương trượng đại sư ngà i quá khen rồi!
- Rắm! Cái gì mà bất nhã chứ? Cái bá»n văn hà o thi phú ấy, tá»± cho mình là nho nhã, phải khổ công luyện táºp má»›i có thể thà nh tà i. Váºy đá bóng thì có chá»— nà o không giống nà o? ThÆ¡ phú ấy mà , chẳng ra được cÆ¡m ăn, cÅ©ng chẳng ra được áo mặc, chả được cái tÃch sá»± quái gì cho dân cho nước cả. Âu chẳng phải cÅ©ng chỉ là thứ tiêu khiển, lấy ra để giết thì giá» hay sao. Äồ đệ không cần khiêm tốn như váºy…
Tiết Hoà i Nghĩa quay đầu nhìn tiểu sa di, liếc mắt một cái, tiểu sa di kia vội và ng xun xoe nịnh hót, nói:
- Khiêm tốn quá!
Tiết Hoà i Nghĩa hét lớn:
- Äúng, không việc gì phải cam chịu! Vi sư rất trá»ng dụng ngươi! Tri Hà nh, ngươi Ä‘i lấy áo cà sa cá»§a thá»§ tá»a chùa Bạch Mã ra đây cho Tháºp Thất thay và o. Từ nay trở Ä‘i, ngươi, chÃnh là thá»§ toạ cá»§a chùa Bạch Mã nà y.
Tiểu sa di Tri Hà nh thất kinh:
- Phương trượng, Tháºp Thất sư huynh là m thá»§ tá»a chùa Bạch Mã chúng ta, váºy Tam SÆ¡n đại sư thì tÃnh sao đây?
Tiết Hoà i Nghĩa xua tay nói:
- Giáng hắn xuống Tây ÄÆ°á»ng, các hòa thượng ban thá»§, cứ thế mà giáng xuống má»™t báºc.
Tri Hà nh đáp lại một tiếng rồi vội và ng bước đi.
Dưới Phương trượng có tứ đại ban thá»§, theo thứ tá»± là Thá»§ tá»a, Tây đưá»ng, Háºu đưá»ng vÃ ÄÆ°á»ng chá»§. Äáng thương thay cho Tam SÆ¡n đại sư, vốn là phương trượng chùa Bạch Mã nà y, má»™t ngưá»i
đức cao vá»ng trá»ng, Pháºt pháp thâm háºu như thế mà cứ má»—i năm lại không bằng năm trước. Äầu tiên là vì má»™t ý chỉ cá»§a Võ Tắc Thiên, từ phương trượng lão đã bị giáng xuống là m thá»§ tá»a, giá» lại bị Tiết Hoà i NghÄ©a giáng từ Thá»§ tá»a xuống Tây đưá»ng rồi.
Dương Phà m nghe xong, không tá» ra vui mừng, cúi ngưá»i lạy dà i nói:
- ÄÆ°á»£c Phương trượng đại sư xem trá»ng như váºy, đệ tá» vô cùng cảm kÃch, chỉ có Ä‘iá»u... Äệ tá» không thông Pháºt pháp, tháºt sá»± không dám đảm nháºn nà y trá»ng trách.
Tiết Hoà i NghÄ©a cưá»i nói:
- Trá»ng trách cái rắm, có chuyện gì thì cứ cho Tam SÆ¡n Ä‘i lo liệu là được. Ngươi chỉ cần phụ trách má»™t việc là đá bóng thôi. Ngươi cứ đá bóng tháºt tốt cho sư phụ, chịu khó bảo ban dạy dá»— các huynh đệ. Cuá»™c thi đấu hoà ng gia năm nay, ta có thể ngẩng cao đầu rồi. Ha ha ha...
Tiết Hoà i NghÄ©a báºt cưá»i ha hả đứng lên.
Dương Phà m khóe miệng hơi nhếch lên, rồi trong nháy mắt biến thà nh bộ dạng đau khổ, đột nhiên nằm sấp xuống đất, nức nở nói:
- Sư phụ ưu ái như thế, đệ tá» tháºt sá»± là được sá»§ng ái mà lo sợ . Nhưng... Nhưng được sư phụ nâng đỡ như thế, đệ tá» tháºt sá»± không dám lừa gạt sư phụ, đệ tá» có má»™t ẩn tình khó nói, không dám xuất đầu lá»™ diện. Chức vị thá»§ tá»a nà y... Tháºt sá»± là không dám nháºn.
- Hả?
Tiết Hoà i Nghĩa trừng mắt, lớn tiếng nói:
- Nam tá» hán đại trượng phu mà khóc lóc như thế còn ra thể thống gì? Nói! Ngươi có ná»—i khổ gì, vi sư sẽ thay ngươi là m chá»§! Äi, đến thiện phòng cá»§a ta nói chuyện!
Bên trong thiện phòng, Tiết Hoà i NghÄ©a ngồi trên giưá»ng thiá»n, tay trái cầm bình rượu. tay phải cầm bát rượu lá»›n. Khi Dương Phà m và Mã Kiá»u kể cho gã nghe đầu Ä‘uôi câu chuyện thì bát rượu trong tay gã đã uống hết phân ná»a.
- Phương trượng, chÃnh là như váºy đó. Chuyện nà y dù sao cÅ©ng dÃnh tá»›i Quốc pháp, đệ tá» trong lòng vô cùng sợ hãi. Vốn dÄ© không định nói ra nhưng hôm nay thấy phương trượng có lòng chiếu cố tá»›i đệ tá» như váºy, đệ tá» thá»±c sá»± vô cùng cảm kÃch, không dám má»™t lá»i giấu diếm. Hiện giỠđệ tỠđã nói ra tất cả, phương trượng ngà i nghÄ© xem, đệ tá» thân mang tá»™i nghiệp, nà o dám đảm nháºn trá»ng trách thá»§ toạ kia, Ä‘i theo phương trượng? Lúc nà y chi bằng…ôi, chúng ta Ä‘i tá»± thú Ä‘i.
Dương Phà m vẻ mặt vô cùng thống khổ, mắt rÆ¡m rá»›m lệ. Mã Kiá»u bị hắn bất ngá» nhắc đến thì không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, vốn còn chưa hiểu ý tứ cá»§a Dương Phà m, vẫn đứng ngây như phá»—ng ra đó, chỉ đến khi bị Dương Phà m âm thầm giẫm má»™t cái và o chân thì láºp tức cÅ©ng giá»…u ra bá»™ mặt vô cùng bi thương.
- Hự…
Tiết Hoà i Nghĩa ợ một hơi, mắt lỠđỠnói:
- Ta còn tưởng là chuyện đại sá»± đếch gì, ra là chuyện nhá» như đánh rắm váºy à ?
- Äúng váºy, phương trượng.
- Thế thì khá»i lo!
Tiết Hoà i Nghĩa vung tay lên, lớn tiếng nói:
- Ngươi cứ việc theo chỉ thị cá»§a ta mà là m thá»§ toạ Ä‘i, ta xem kẻ nà o ăn tim gấu máºt báo dám động tá»›i má»™t sợi lông chân cá»§a ngươi.
Tiết Hoà i NghÄ©a dứt lá»i thì má»™t “Tri khách tăng†vá»™i vã xông và o, dáng vẻ hốt hoảng nói:
- Phương trượng, phương trượng, việc lá»›n rồi. Rất nhiá»u công nhân phá»§ Lạc Dương đã đến đây, bao vây chùa Bạch Mã ta, nói là ... là muốn bắt cái gì mà …tá»™i phạm bá» trốn.
- Cái gì?
Tiết Hoà i NghÄ©a vừa nghe thì giáºn tÃm mặt, hung hăng ném bình rượu xuống đất vỡ toang má»™t cái, mảnh sà nh và rượu bắn tung toé trên mặt đất. Tiết Hoà i NghÄ©a để ngá»±c trần, hai chân trần trụi nhảy báºt lên, tức giáºn quát to:
- Bá»n cẩu chó to gan! Äể ta Ä‘i xem sao!
Tiết Hoà i NghÄ©a đùng đùng nổi giáºn xắn tay áo Ä‘i già y tăng, quay sang Dương Phà m vá»— ngá»±c nói:
- Bổn hoà thượng không biết tụng kinh cÅ©ng không biết giáo là nhà Pháºt, không dạy dá»— được gì cho ngươi, nhưng chắc chắn sẽ đảm bảo được cho ngươi sá»± an toà n. Ngươi gây hoạ bên ngoà i, bổn Pháºt gia ta sẽ đứng ra chống lưng cho! Niệm cái gì mà niệm, bái cái gì mà bái, ta chÃnh là pháºt cá»§a các ngươi, cứ yên tâm đợi ở đây.
Dương Phà m nháy mắt vá»›i Mã Kiá»u, hai ngưá»i cùng nhau đã bái tạ:
- Äa tạ phương trượng đại sư!
Tiết Hoà i NghÄ©a cất tiếng cưá»i to, phất tay áo má»™t cái rồi bước Ä‘i như bay ra ngoà i.
ÄÆ°á»ng Túng dẫn ngưá»i vây quanh háºu viện chùa Bạch Mã, để tránh không cho hai kẻ tá»™i phạm trốn thoát, y đã mệnh cho má»™t tăng nhân chạy và o bẩm báo vá»›i Tiết Hoà i NghÄ©a, định là sẽ nói thẳng má»i việc cho xong rồi áp giải tá»™i phạm Ä‘i, để không là m to chuyện.
Äang đứng ở cổng chá», bá»—ng trông thấy má»™t Äại hòa thượng to lá»›n khôi ngô, mình để ngá»±c trần bước Ä‘i như bay lao tá»›i. Theo sau gã là má»™t đám đệ tá» và tăng nhân là m nhiệm vụ tiếp khách. Nhìn kÄ© lại thì thấy chÃnh là Tiết Hoà i NghÄ©a, y liá»n vá»™i và ng sá»a sang lại sá»a sang lại áo mÅ©, khom ngưá»i cung kÃnh. Tiết Hoà i NghÄ©a chẳng nói chẳng rằng mà xách cổ áo nhấc bổng y lên.
Tiết Hoà i Nghĩa trừng mắt quát to:
- Ngươi ăn tim gấu gan báo hay sao dám bao vây chùa Bạch Mã ta!
ÄÆ°á»ng Túng vá»™i vã phân minh:
- Tiết sư bá»›t giáºn, Tiết sư, xin nghe hạ quan giải thÃch, chuyện nà y...
- Phì!
Tiết Hoà i NghÄ©a nhổ ngay má»™t bãi nước bá»t và o mặt ÄÆ°á»ng Túng không kìm nổi giáºn dữ nói:
- Dẫn theo ngưá»i cá»§a ngươi, láºp tức CÚT ngay cho ta! Ngươi xứng nói chuyện vá»›i bổn Pháºt gia sao? Kêu phá»§ doãn phá»§ Lạc Dương Lã Triết tá»›i gặp ta!
Tiết Hoà i NghÄ©a nói xong, hung hăng quăng mạnh ÄÆ°á»ng Túng xuống đất, lá»›n tiếng quát:
- Ngưá»i đâu, Ä‘uổi đánh đám ngưá»i nà y cho ta!
Äám thá»§ hạ cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a lăm lăm côn thiết trong tay, hô má»™t tiếng rồi láºp tức nhà o tá»›i. Äám tuần bổ công sai có “dụng cụ cắt gá»t†ở eo, đâu dám động thá»§ vá»›i hòa thượng nà y. Tiết Hoà i NghÄ©a còn Ä‘ang nổi giáºn đùng đùng đứng nhìn kia kìa.
ÄÆ°á»ng Túng không tránh kịp cÅ©ng đã lãnh hai phát côn bổng, trong lòng vô cùng tức giáºn nhưng cÅ©ng không dám phản kháng, đà nh phải nén tức giáºn lùi vá» sau ra ngoà i, sắc mặt đã xanh mét. Thá»±c sá»± y không bao giá» có thể nghÄ© rằng Tiết Hoà i NghÄ©a lại ngang ngược tá»›i mức nà y.
- Äánh, đánh Ä‘uổi hết chúng cho ta!
Tiết Hoà i NghÄ©a đứng ở trên báºc thang, lên tiếng cưá»i mắng:
- Äúng là gan to bằng trá»i! Kẻ nà o dám coi chùa Bạch Mã trở thà nh háºu hoa viên nhà hắn, ta sẽ láºp tức chôn xác hắn ở đây luôn! Má»™t đám sai nha chó chết!
***
ÄÆ°á»ng Túng cháºt váºt mãi má»›i trốn được vá» nha môn, luôn miệng tố khổ vá»›i Phá»§ doãn Lã Triết. Phương trượng chùa Bạch Mã, tả võ Vệ đại tướng quân, Lương quốc công Tiết Hoà i NghÄ©a gá»i danh thiếp tá»›i phá»§ Lạc Dương, phá»§ doãn phá»§ Lạc Dương Lã Triết vá»™i và ng gác lại má»i công chuyện, thúc ngá»±a chạy tá»›i chùa Bạch Mã bái yết Tiết Hoà i NghÄ©a.
Chưa tá»›i thá»i gian cháy hết hai nén hương, Lã Phá»§ doãn bị Tiết Hoà i NghÄ©a mắng cho tÆ¡i tả hoảng sợ ra khá»i chùa Bạch Mã. Sau trở lại phá»§ nha, gã láºp tức cho gá»i ÄÆ°á»ng Túng, yêu cầu Ä‘i thu hồi cáo thị ở cá»u thà nh, thu lại các công văn đã truyá»n tá»›i các châu huyện, hạ lệnh tha cho Mã Kiá»u và kẻ bà máºt cướp pháp trưá»ng kia, tất cả má»i tá»™i danh Ä‘á»u được xoá bá» hết.
ÄÆ°á»ng Túng kinh hãi nói:
- Phá»§ doãn, má»™t vụ án tà y đình như váºy mà nói bá» là bá» sao?
Lã Triết sầm mặt nghiêm nghị, thấp giá»ng nói:
- Bản quan căn dặn như váºy, ngươi chỉ việc tuân theo là được, há»i nhiá»u như váºy là m gì?
ÄÆ°á»ng Túng vá»™i la lên:
- Äại nhân, việc cướp pháp trưá»ng trăm năm khó gặp má»™t lần, không ngá» chúng ta lại đụng phải, giá» cả triá»u đình và dân chúng Ä‘á»u đã nghe nói tá»›i chuyện nà y rồi. Nếu cứ vứt gánh giữa đưá»ng như váºy e là …
Lã Triết cưá»i lạnh, nói: Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thì đã sao? Ai hÆ¡i đâu để tâm tá»›i chuyện nà y là m gì? Trương Thượng Thư Hình Bá»™ ốc còn không mang nổi mình ốc nữa là , Hừ! Ngươi cứ tuân theo chỉ thị cá»§a ta mà là m Ä‘i, nếu có chút sÆ¡ suất gì, bản quan sẽ há»i tá»›i ngươi đầu tiên đó! Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ÄÆ°á»ng Túng cố nén cÆ¡n giáºn trong lòng, đáp lại má»™t tiếng rồi xoay ngưá»i bước Ä‘i.
Lã Triết gá»i vá»›i theo, giá»ng nghiêm nghị:
- ÄÆ°á»ng thiếu phá»§, huá»· bá» vụ án nà y, nhất định phải là m cho gá»n gà ng sạch sẽ. Nếu ngươi không cam lòng mà âm thầm tiếp tục nhúng tay và o…hắc, bản quan có thể không quan tâm tá»›i, nhưng chùa Bạch Mã nhất định sẽ không buông tha cho ngươi đâu. Chá»§ nhân vô lý quấy ba phần, tốt nhất ngươi nên suy nghÄ© kÄ© trước khi hà nh động nhé!
Từ sau vụ án nà y, ÄÆ°á»ng Túng đã rất mất thể diện, quả tháºt có chút không cam lòng, vốn định muốn lợi dụng chức quyá»n cá»§a mình để âm thầm tiếp tục Ä‘iá»u tra, nhưng nghe xong những lá»i dặn dò nà y cá»§a Lã Triết, trong lòng cÅ©ng không khá»i kinh sợ mà cân nhắc thiệt hÆ¡n, ná»—i tức giáºn nghẹn ứ trong há»ng cÅ©ng nguôi ngoai Ä‘i nhiá»u.
ÄÆ°á»ng Túng rá»i Ä‘i, theo đúng dặn dò cá»§a Lã Phá»§ doãn mà cho ngưá»i Ä‘i khắp toà n thà nh rút lại bố cáo truy nã, xoả bá» hồ sÆ¡ vụ án nà y, lại cho ngưá»i thu hồi các công văn gá»i tá»›i các châu huyện, tiếp đó, y cho ngưá»i tá»›i nhà Ngô Quảng Äức và nhà mẹ đẻ Bảo Ngân Ngân.
Ngô Quảng Äức suýt nữa chết oan, may nhá» có Mã Kiá»u kịp thá»i đứng ra tá»± thú nên sá»›m cÅ©ng đã không háºn Mã Kiá»u nữa. Lại biết đầu Ä‘uôi câu chuyện thá»±c sá»± là do nương tá» gã lòng dạ rắn rết, đã yêu đương vụng trá»™m thì thôi lại còn muốn giết mình, nay Mã Kiá»u đã thay hắn trừ bỠđược má»™t con rắn độc trong nhà , mặc dù cÅ©ng cảm thấy bà ng hoà ng kinh hãi nhưng gã cÅ©ng không còn muốn truy cứu gì nữa.
Vì Mã Kiá»u tá»± thú, chân tướng má»i việc đã rõ rà ng, Bảo gia giỠđã mang tiếng xấu, xấu hổ còn chưa hết, lại nghe tên thầy cãi phân trần thì tư tưởng cÅ©ng đã thông suốt, tuyệt không có ý nghÄ© muốn truy cứu nữa. Váºy là từ đó vá» sau, chẳng có má»™t ai nhắc đến vụ án đó nữa, như thể nó chưa từng xảy ra váºy.
Chương 100: Ão gấm vá» nhÃ
Bên trong Tháp Lâm háºu viện chùa Bạch Mã bầu không khà hoà n toà n yên lặng.
Mã Kiá»u vui vẻ nói vá»›i Dương Phà m:
- Tiểu Phà m, đệ tÃnh chuyện như thần váºy, nghÄ© ra được cả việc dá»±a và o quyá»n thế cá»§a Tiết hòa thượng để giúp ta thoát khá»i khốn đốn! Ha, Phá»§ doãn Phá»§ Lạc Dương đã hạ lệnh xoá án cho ta rồi, từ nay chúng ta được an toà n rồi. Từ lúc đệ trá»™m đạo bà o chuẩn bị trà trá»™n và o chùa Bạch Mã đã nảy ra kế sách nà y rồi ư?
Dương Phà m cưá»i nói:
- Äâu thể thế được, ta đâu có tÃnh toán được xa như váºy? Cứ Ä‘i được bước và o hay bước đó, bước má»™t bước rồi lại tÃnh bước tiếp theo đó chứ. Lúc đó, ta chỉ là muốn thoát thân, chợt nghÄ© ngay tá»›i Tiết Äại hòa thượng thÃch độ hóa đạo sÄ© mà thôi.
Dương Phà m ngồi xuống ná»n tháp Xá Lợi, nói:
- Sau khi và o chùa, ta phát hiện vị phương trượng đại sư nà y đặc biệt thÃch đá bóng, lại nghe nói và o dịp đầu năm, trong cung sẽ tổ chức má»™t đại há»™i thi đấu. Mà vị phương trượng đại sư nà y vốn tÃnh thÃch tranh già nh lại hiếu thắng, lúc đó ta má»›i bá»™t phát nảy ra ý định thi triển chút bản lÄ©nh để gây sá»± chú ý vá»›i gã.
Mã Kiá»u ngồi xuống bên cạnh hắn, nghe hắn nói.Hắn nói tiếp:
- Vị phương trượng đại sư nà y, ngay cả đến con cháu cá»§a Thiên Háºu Võ gia gia đương triá»u trông thấy gã còn phải nhất má»±c cung kÃnh, kiêng dè không dám đắc tá»™i. Vụ án nà y cá»§a huynh trong nhân gian có thể coi như là long trá»i lở đất, nhưng trong triá»u đình thì có vị đại thần nà o để ý tá»›i? Có vị Äại hòa thượng nà y đứng ra che chở, chúng ra nhất định có thể biến nguy thà nh an, quả nhiên..
Dương Phà m nói tá»›i đây đã không kìm nổi sá»± vui sướng mà khẽ báºt cưá»i.
Từ lúc tá»›i chùa Bạch Mã nà y, những Ä‘iá»u mà hắn suy tÃnh đâu chỉ là mượn quyá»n thế cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a để xoá tá»™i cho Mã Kiá»u. Hắn còn nghÄ© sâu xa hÆ¡n thế nhiá»u, đó chÃnh là muốn nhân cÆ¡ há»™i nà y để Ä‘iá»u tra tung tÃch cá»§a kẻ thù thá»±c sá»±.
Ban đầu, hắn Ä‘em mục tiêu thứ nhất đặt và o Miêu Thần Khách. Kết quả, sau má»™t thá»i gian nghe ngóng, Miêu Thần Khách đột nhiên biết mất má»™t cách thần bÃ, và tung tÃch cá»§a y thì chỉ có duy nhất Thượng Quan Uyển Nhi - má»™t ná»™i quan trong cung biết. Tiếp sau đó, hắn chuyển hướng sang Khâu Thần TÃch. Sau khi ám sát Khâu Thần TÃch thất bại, hắn vốn tưởng rằng kế hoạch cá»§a mình sẽ phải tạm dừng má»™t thá»i gian nữa, chẳng ngá» trong hoà n cảnh khốn cùng, má»™t tia hy vá»ng lại bất ngá» loé lên, hắn lại có thêm má»™t cÆ¡ há»™i để Ä‘iá»u tra tung tÃch cá»§a Miêu Thần Khách.
Hắn có thể lấy danh nghÄ©a và o cung dá»± thi để tiếp cáºn vá»›i Thượng Quan Uyển Nhi. Mặc dù muốn tiếp xúc vá»›i tâm phúc cá»§a Thiên Háºu trong đại ná»™i hoà ng cung là điá»u vô cùng khó khăn, nhưng chà Ãt thì đó cÅ©ng là má»™t tia hy vá»ng. Tất nhiên quyết định nà y, hắn vẫn bà máºt giữ trong lòng mà không tiết lá»™ ra cho Mã Kiá»u.
Mã Kiá»u cảm động nói:
- Tiểu Phà m, nếu không phải đệ xông và o pháp trưá»ng cứu ta thì ta đã bị xá» tá» rồi, giá» lại khiến đệ phải chịu thiệt thòi như váºy… Nếu không cả Ä‘á»i nà y ta sẽ mãi mãi là má»™t tên tá»™i phạm trốn chui trốn lá»§i. Äại ân đại đức nà y cá»§a đệ, ta….
Dương Phà m ngắt lá»i gã:
- Nếu ta không coi huynh là anh em thì sẽ không vì huynh mà là m những chuyện như váºy đâu! Äã coi nhau như huynh đệ rồi thì còn phải nói những lá»i khách sáo như váºy sao? Hôm đó ở phá»§ Dương lang trung, huynh chẳng phải cÅ©ng đã giúp đỡ ta hay sao, rõ rà ng đã nhìn thấy má»i hà nh động cá»§a ta nhưng vẫn che giấu giúp ta.
Mã Kiá»u nói:
- Hai việc nà y sao có thể đánh đồng vá»›i nhau được. Nói đến chuyện nà y, ta lại cà ng cảm thấy bất an. Äệ ẩn náu trong phưá»ng Tu Văn, mang trên mình thâm thù đại háºn, nếu vì cứu ta là là m thân pháºn cá»§a đệ bị bại lá»™, là m trá»… nải đại sá»± cá»§a đệ thì…
Dương Phà m nghiêm nghị nói:
- Kiá»u ca, những lá»i nà y không cần phải nói nữa. Thù, đương nhiên là ta không quên! Nhưng cho dù biết rõ thân pháºn sẽ bị bại lá»™, ta cÅ©ng sẽ cứu huynh. Cho dù cả Ä‘á»i nà y không báo được thù ta cÅ©ng sẽ cứu huynh. Nếu ta vì muốn báo thù cho ngưá»i đã khuất mà bá» rÆ¡i những ngưá»i thân và bằng hữu Ä‘ang sống bên ta, như váºy há chẳng phải là quá mức ngu xuẩn hay sao? Nếu chỉ được chá»n má»™t trong hai con đưá»ng, hoặc báo thù cho ngưá»i đã chết, hoặc cứu lấy tÃnh mạng cá»§a ngưá»i Ä‘ang còn sống, váºy ta sẽ không chút do dá»± mà từ bá» háºn thù để bảo vệ cho những ngưá»i thân và bằng hữu Ä‘ang còn sống bên cạnh ta.
Hắn ngẩng đầu nhìn phÃa phương nam xa xôi, giá»ng xúc động:
- Báo thù là trách nhiệm cá»§a ta, nhưng không thể vì thù háºn mà biến mình thà nh công cụ giết ngưá»i được, đây là lá»i mà Thái sư phụ ta đã dạy. Ông ấy là má»™t báºc đại anh hùng. Äiá»u mà ta hối tiếc nhất chÃnh là ông ấy chưa từng dạy võ công cho ta.
Khi đó, ta ở bá» biển luyện công, còn ông ấy thì Ä‘ang ngồi câu cá. Ông ấy là ngưá»i nói chuyện nhiá»u nhất vá»›i ta, thế nhưng khi đó, sở dÄ© ta chấp nháºn nói chuyện vá»›i ông chỉ là để lấy lòng ông, hy vá»ng má»™t ngà y nà o đó ông sẽ dạy võ công cho ta.
Tiếc là , ông ấy vẫn chỉ nói chuyện phiếm vá»›i ta, mà lại toà n nói những việc ta không há» thÃch nghe chút nà o. Sau khi lá»›n lên ta má»›i phát hiện ra rằng, những Ä‘iá»u mà ông đã dạy cho ta còn hữu dụng hÆ¡n mấy chiêu quyá»n cước kia rất nhiá»u. ChÃnh ông đã khiến ta không trở thà nh má»™t ngưá»i bị thù háºn là m cho má» mắt, vì báo thù mà bất chấp thá»§ Ä‘oạn.
Mã Kiá»u cÅ©ng nhìn vá» phÃa nam theo hướng ánh mắt cá»§a hắn, tá» vẻ kÃnh ngưỡng, nói:
- Nhà vị lão nhân kia ở Nam Hải sao?
Dương Phà m gáºt gáºt đầu, lại lắc đầu, nói:
- Äó là trước kia thôi. Bây giá»â€¦
Dương Phà m ngẩng đầu lên nhìn những đám mây đang lững lỠtrôi, khẽ nói:
- Ông ấy Ä‘ang ở trên trá»i.
***
Sáng sá»›m hôm sau, Dương Phà m và Mã Kiá»u trở vá» phưá»ng Tu Văn má»™t chuyến.
Lần nà y trở vá» không giống như bình thưá»ng, Ä‘i theo hầu hạ Dương Phà m có cả thảy tám Äại hòa thượng, ngưá»i nà o ngưá»i nấy vai rá»™ng eo thon, tay cầm thiá»n trượng.
Sở dÄ© Tiết Hoà i NghÄ©a để cho Dương Phà m áo gấm vá» nhà như váºy, không phải vì gã lo lắng có kẻ dám gây khó dá»… cho Dương Phà m, mà là muốn giữ thể diện cho cầu thá»§ ngôi sao cá»§a gã, và cÅ©ng là giúp bản thân gã được vẻ vang. Tiết Hoà i NghÄ©a vốn là má»™t gã bán thuốc dạo ngoà i phố, sau khi leo được đến bên cạnh Võ Tắc Thiên, kết giao vá»›i rất nhiá»u ngưá»i quyá»n quý, thấy được rất nhiá»u mặt cá»§a xã há»™i nhưng những thứ thuá»™c chất thì vẫn không há» thay đổi.
Dương Phà m đã trở thà nh thá»§ tá»a đại sư chùa Bạch Mã.
Dương Phà m bên trong mặc áo ngÅ© Ä‘iá»u, lại mặc thêm áo thất Ä‘iá»u, ngoà i áo thất Ä‘iá»u là má»™t chiếc áo khoác.
Ão khoác cá»§a tăng nhân chia là m ba phẩm, má»—i phẩm lại chia là m ba loại. Dương Phà m là thá»§ tá»a chùa Bạch Mã, được mặc chiếc áo khoác đệ nhất đẳng trong hà ng thượng phẩm, vá»›i hai mươi lăm mảnh, má»™t trăm hai mươi bảy ô, bên ngoà i khoác áo cà sa đỠthẫm bằng lông khổng tước và sợi tÆ¡ tằm, kim câu Ngá»c Hoà n, dáng vẻ trang nghiêm hùng dÅ©ng, oai phong lẫm liệt.
Mã Kiá»u Ä‘i bên cạnh hắn, chỉ mặc má»™t chiếc áo tăng máu xám xanh bình thưá»ng. Mã Kiá»u sợ lão nương vì lo lắng cho mình mà sinh bệnh, lòng như lá»a đốt, bước Ä‘i như chạy. Dương Phà m biết tâm sá»± cá»§a gã nên chân bước cÅ©ng nhanh hÆ¡n.
Dương Phà m và Mã Kiá»u Ä‘ang Ä‘i thì bắt gặp má»™t chiếc xe bò cháºm rãi tiến tá»›i. ÄÆ°á»ng rất rá»™ng, chiếc xe bò kia lại được che kÃn nên hai ngưá»i nhất thá»i không để ý đến nó.
Xe bò nà y là loại xe mà các sÄ© tá»™c, thế phiệt từ Ngụy Tấn tá»›i nay thÃch cưỡi nhất. Trừ khi là đi xa nhà hoặc có việc gấp, nếu không bá»n há» sẽ dùng xe bò, bởi Ä‘i xe bò cháºm rãi thong thả mà vững và ng, thùng xe vừa rá»™ng vừa cao, có thể nằm ngồi tuỳ ý, rất thÃch hợp để những nhà quý tá»™c quyá»n Ä‘i chÆ¡i.
Những chiếc xe bò nà y rất thịnh hà nh trong giá»›i thượng lưu, mãi cho đến thá»i Tùy ÄÆ°á»ng NgÅ© Äại má»›i chấm dứt, thá»i Tống lại thịnh hà nh trở lại rồi sau đó thì dần dần biến mất. Chiếc xe bò trước mắt là kiểu xe vá»›i thùng xe hình chữ nháºt được quét sÆ¡n dầu, trên có mái che, cá»a đằng sau có rèm che, trước và hai bên có hai cá»a sổ hình vòm mà trước và sau Ä‘á»u có mái hiên dà i.
Cá»— xe bò có rèm che bằng tÆ¡ lụa được buông rá»§ xuống, trên chiếc rèm có thêu hình hoa mai, dáng vẻ vô cÅ©ng hoa lệ ưu nhã. Gã Ä‘iá»u khiển cá»— xe nhà n nhã Ä‘i bá»™ bên cạnh xe. Má»™t vị công tỠáo trắng tầm trên dưới ba mươi tuổi ngồi ngay ngắn trong xe, nhắm mắt dưỡng thần, bên cạnh gã, Thiên Ãi Nô xinh đẹp mình váºn áo xanh, nà ng vén rèm lên nhẹ nhà ng ló đầu ra ngắm cảnh.
Nà ng biết đã đến phưá»ng Tu Văn, nhìn cảnh váºt bên đưá»ng liá»n nghÄ© ngay tá»›i Dương Phà m, không biết hiện giá» hắn đã ra sao rồi. Äể giải vây cho bằng hữu mà hắn đã Ä‘em kim châu ngá»c bảo nà ng tặng Ä‘em bán Ä‘i rồi. Có lẽ tên nà y đến gìơ vẫn chưa lấy được má»™t vị cô nương nà o như ý đâu .
Nhá»› tá»›i quãng thá»i gian khi ở cùng vá»›i Dương Phà m, nghÄ© tá»›i hắn là má»™t thiếu niên tuấn tú lại là m kẻ tặc nhưng lại tuyệt đối không có hà nh vi gian ác, đối vá»›i ngưá»i thân và bằng hữu thì luôn nhiệt tình nghÄ©a khÃ, môi nà ng Thiên Ãi Nô không khá»i khẽ nở nụ cưá»i tươi rói động lòng ngưá»i.
Nhưng nụ cưá»i nà y láºp tức cứng lại bên miệng, bởi nà ng bất ngá» trông thấy má»™t vị hoà thượng áo đỠđối diện Ä‘i tá»›i.
Hòa thượng nà y Ä‘ang mặc chiếc áo cà sa Bát Bảo Cát Tưá»ng đỠthẫm, bên trên dà y đặc các loại pháp loa, pháp luân, bảo tán bạch cái, liên hoa, bảo bình, kim ngư, bà n trưá»ng. tr ên tay gã hoà thượng là má»™t chuá»—i Pháºt châu cổ bằng gá»— đà n hương, Ä‘i bên cạnh là má»™t tăng nhân áo xám, phÃa sau là đám tuỳ tùng Ä‘i theo hầu hạ, cảnh tượng hết sức phô trương.
Có thể phô trương như váºy lẽ ra phải là má»™t cao tăng lá»›n tuổi má»›i phải, nhưng nhìn khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sáng ngá»i, chiếc mÅ©i thẳng cao cÅ©ng bá» môi đẹp đẽ chẳng khác nà o má»™t vị cô nương ấy cá»§a hắn, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u không khá»i giáºt mình. Nếu nhìn kÄ© hÆ¡n má»™t chút thì thấy gã hoà thượng nà y dáng vẻ còn rất ngây thÆ¡ trong sáng, chẳng ai có thể tưởng tượng được hắn chÃnh là gã phưá»ng Ä‘inh Dương Phà m hồi nà o.
- Trá»i!
Thiên Ãi Nô giáºt mình kinh hãi, không khá»i kêu lên má»™t tiếng.
Công tỠáo trắng nghe váºy thì liá»n mở mắt, liếc mắt nhìn nà ng.
Thiên Ãi Nô vá»™i và ng buông tấm rèm xuống. Vị công tỠáo trắng nói:
- Dạo nà y ngươi không còn giữ được vẻ Ä‘iá»m tÄ©nh như trước nữa.
- Vâng, tỳ nữ…
Thiên Ãi Nô lên tiếng, muốn nói gì rồi lại thôi.
Vị công tỠáo trắng mắt sáng lên, há»i:
- Là m sao váºy?
Thiên Ãi Nô hÆ¡i cúi đầu, rụt rè nói:
- Tỳ nữ…lại thấy hắn rồi.
- Hắn?
Công tỠáo trắng hÆ¡i có chút nghi hoặc. Cuá»™c sống cá»§a Thiên Ãi Nô vô cùng đơn giản, nà ng rất Ãt kết giao vá»›i ngưá»i ngoà i. Vị công tá» nà y liá»n nghÄ© ngay đến má»™t ngưá»i, nói:
- ChÃnh là ngưá»i đã cứu ngươi đúng không? Trông thấy hắn rồi có cần phải ngạc nhiên đến thế không?
Thiên Ãi Nô cưá»i khổ, nói:
- Hắn… hắn đang mặc đồ của hoà thượng.
- Hả?
- Nếu chỉ là má»™t tiểu hoà thượng thôi thì tỳ nữ cÅ©ng chẳng lấy gì là m kinh ngạc, có Ä‘iá»u má»›i mấy ngà y không gặp mà hắn hiện giỠđã không phải chỉ là má»™t hòa thượng bình thưá»ng mà xem chừng phẩm cấp trong chùa cÅ©ng không thấp, e là nhiá»u tăng nhân có tụng kinh cả Ä‘á»i cÅ©ng chẳng leo lên được vị trà như bây giá» cá»§a hắn đâu. Không phải tỳ nữ kinh ngạc vì má»™t chuyện cá»n con mà hắn…thá»±c sá»± khiến cho ngưá»i ta không thể không giáºt mình đó.
Vị công tỠáo trắng luôn vững và ng như núi Thái SÆ¡n, chẳng có việc gì khiến y phải giáºt mình, lúc nà y đây cÅ©ng không nén nổi tò mò. Hòa thượng được thăng chức còn khó hÆ¡n quan lại được thăng cấp nhiá»u, má»›i hôm qua hắn còn là má»™t tay phưá»ng Ä‘inh cá»n con, ấy váºy mà đột nhiên đã cạo đầu xuất gia, hÆ¡n thế nữa, theo như những gì mà a Nô nói thì địa vị cá»§a hắn cÅ©ng không nhá»â€¦
Công tỠáo trắng cÅ©ng không khá»i cảm thấy tò mò, vén rèm hướng mắt ra ngoà i, không khá»i có chút kinh sợ.
- Công t�
- Äiá»u tra hắn xem rốt cuá»™c có là chuyện gì.
Vâng!
Thiên Ãi Nô không khá»i cảm thấy kì lạ, công tá» nà y xưa nay vốn không há» lưu tâm vá» bất cứ chuyện gì, váºy mà y lại hứng thú vá»›i Dương Phà m. Có Ä‘iá»u, nà ng có thể nhân cÆ¡ há»™i nà y nghe ngóng thêm được tin tức vá» Dương Phà m. Trong lòng Thiên Ãi Nô cảm thấy vui vẻ nên nhanh chóng xua tan Ä‘i cảm giác kì lạ ấy.
04.03.2014
Chương 101-103
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 101: Mã mẫu dạy con. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai phưá»ng Ä‘inh phưá»ng Tu Văn sau và i ngà y đã trở thà nh chấp sá»± tăng và thá»§ tá»a chùa Bạch Mã uy danh hiển hách, má»™t sá»± kiện như váºy cÅ©ng đủ để khiến phưá»ng Tu Văn kinh động. Mà trong đó má»™t ngưá»i má»›i hai ngà y trước còn lên pháp trưá»ng khiến việc nà y cà ng mang tÃnh truyá»n kì hÆ¡n.
Lúc má»›i và o phưá»ng Tu Văn, hai ngưá»i trong lòng Ä‘á»u lo sợ, sá»± lo lắng cá»§a Mã Kiá»u thì không cần nói, Dương Phà m thì không phải là sợ quan phá»§ đột nhiên xông tá»›i bắt ngưá»i mà là lo lắng bị ngưá»i ta tá»›i nhà gây náo loạn, chung quy không nên đối mặt.
Nhưng mà , những bách tÃch không liên quan tá»›i việc nà y thần sắc có chút kì lạ, nhưng đại Ä‘a số những ngưá»i có hiểu biết Ä‘á»u chá»§ động chà o há»i há», còn vị thương nhân du nhân bốn phương Ngô Quảng Äức tuy rằng ngụ ngay trong phưá»ng, nhưng cÅ©ng không tá»›i gây rối.
Sau khi bắt chuyện qua lại vá»›i các hà ng xóm láng giá»ng có giao tình thâm háºu, hai ngưá»i liá»n chạy vá» nhà Mã Kiá»u, mẹ con gặp lại, ôm nhau khóc lá»›n. Má»™t lát sau, Diện Phiến Nhi cùng mẹ nà ng cÅ©ng tá»›i, mẹ Diện Phiến Nhi an á»§i Mã mẫu:
- Chị à , con chị đã bình an vô sự, chị còn khóc gì nữa, nên vui mới đúng chứ!
Mã mẫu lau nước mắt, tát Mã Kiá»u, mắng:
- Ngươi đúng là đồ súc sinh, không nghe lá»i dạy cá»§a mẹ, lại không chịu há»c hà nh, thông đồng vá»›i ngưá»i khác, là m bại hoại ná»n nếp gia đình, lại còn đùa giỡn vá»›i tÃnh mạng, nếu không có nghÄ©a sÄ© cứu, sá»›m đã chôn vùi mạng sống. Hiện giá» tuy rằng giữ được cái mạng nà y, nhưng lại xuất gia, cha ngươi chỉ có mình đứa con trai là ngươi, việc nà y đúng là việc bất hiếu, ta tháºt sá»± chỉ muốn giết chết ngươi!
Dứt lá»i, bà quÆ¡ lấy cây chổi, mẹ Diện Phiến Nhi nhanh tay tiến đến ngăn lại, lại khuyên giải má»™t hồi.
Mã Kiá»u quỳ trên mặt đất không dám nói lá»i nà o, Dương Phà m tiến tá»›i phÃa trước:
- Äại nương, ngưá»i đừng lo lắng, chúng con gia nháºp chùa Bạch Mã, nhưng chỉ là muốn tránh sóng gió mà thôi. Hiện giá», Tiết Hoà i NghÄ©a Ä‘ang chá»§ trì ở đó, có lẽ đại nương cÅ©ng đã nghe nói tá»›i vị hòa thượng nà y, không nên căng thẳng, chá» thêm chút thá»i gian nữa, Kiá»u ca muốn hoà n tục cÅ©ng không có gì là khó.
Mã mẫu nghe xong nhẹ lòng nhìn Dương Phà m, nói:
- Tiểu Phà m, cháu cũng cùng nó và o chùa Bạch Mã rồi hả?
Dương Phà m nói:
- Lúc đó con vừa trở lại phưá»ng, nghe nói Kiá»u ca gặp chuyện không may, liá»n tá»›i chợ Nam thì đụng phải nghÄ©a sÄ© cứu mạng Kiá»u ca, con láºp tức Ä‘uổi theo hai ngưá»i. NghÄ©a sÄ© kia sau khi cứu Kiá»u ca trốn thoát liá»n hiên ngang bá» Ä‘i, con và Kiá»u ca liá»n cùng nhau trốn, đám quan nhân lại Ä‘uổi tá»›i quá nhanh, liá»n trá»™m hai bá»™ bà o phục cá»§a đạo quán, nà o ngá»â€¦
Mã mẫu thở dà i:
- Äứa con bất hiếu nà y cá»§a ta, còn là m liên lụy tá»›i cháu nữa.
Dương Phà m nói:
- Không sao, không sao, đại nương ngưá»i cÅ©ng thấy đó, đám đại hòa thượng bên ngoà i kia Ä‘á»u bảo vệ mạng cá»§a con, Tiểu Phà m hiện giá» rất uy phong! Äại nương, hãy để Kiá»u ca đứng lên, huynh ấy cÅ©ng chỉ là nhất thá»i hồ đồ, hiện giỠđã biết sai rồi!
Mẹ Diện Phiến Nhi nói:
- Äúng váºy, chị à , chị cÅ©ng không nên nóng giáºn. Ta cÅ©ng đã gặp qua Bảo nương tá», má»™t thiếu niên phương cương huyết khà như Kiá»u nhi đương nhiên dá»… dà ng bị dụ dá»— rồi.
HÆ¡n nữa, Kiá»u nhi là m ra chuyện sai lầm như thế, sau khi phát hiện ra tâm địa độc ác cá»§a cô ta liá»n dứt khoát cắt đứt quan hệ, sau khi lỡ tay giết ngưá»i, không để ngưá»i khác thay nó chết oan mà chá»§ động đầu thú, cÅ©ng có thể thấy rằng đây là nam tá» nghÄ©a khà rồi!
Mẹ Diện Phiến Nhi và Dương Phà m khuyên nhá»§ má»™t hồi, Mã mẫu má»›i thở phì phì nói vá»›i Mã Kiá»u:
- ÄÆ°á»£c rồi, ngươi đứng lên, nếu không có đại nương ngươi nói giúp, Tiểu Phà m thay ngươi nói chuyện, hôm nay ta cÅ©ng sẽ không tha tá»™i cho ngươi.
Dứt lá»i, Mã mẫu giữ chặt tay Dương Phà m, nói:
- Tiểu Phà m, may là có cháu, nếu cháu không tỉnh táo, đứa con ngu xuẩn nà y cá»§a lão nương đã bị quan phá»§ bắt Ä‘i rồi, hiện giỠđể quan phá»§ há»§y bá» vụ án nay Ä‘á»u là công lao cá»§a cháu. Kiá»u nhi đã gây liên lụy tá»›i cháu, khiến cháu phải theo nó là m hòa thượng, đại nương tháºt sá»± thấy có lá»—i.
Dương Phà m nói:
- Äại nương khách khà rồi, tiểu chất và Kiá»u ca tình như huynh đệ, huynh gặp nạn, con đâu có thể ngồi yên. Nếu con có xảy ra chuyện, tin rằng, Kiá»u ca cÅ©ng sẽ là m như váºy thôi.
Mã mẫu nhìn sang Mã Kiá»u, gương mặt dạo nạt, quát lá»›n:
- Lại đây!
Mã Kiá»u ngoan ngoãn tiến tá»›i bên cạnh mẫu thân, Mã mẫu gõ và o đầu y nói:
- Từ nay vá» sau, không thể ngươi gây chuyện nữa, nhất là ta, quyết không cho phép ngươi gây chuyện bê bối nữa, nếu không, để ta nghe thấy, ta láºp tức thắt cổ tá»›i tìm cha ngươi, đỡ phải lo lắng thêm cho ngươi, đỡ mất mặt vá»›i hà ng xóm ở đây.
Lá»i nói có phần nặng ná», Mã Kiá»u biến sắc, láºp tức quỳ xuống nói:
- Mẹ, con bất hiếu, quyết không dám gây chuyện để mẫu thân tức giáºn nữa, mẹ chá»› buồn bá»±c, con đã nhá»› trong lòng, con tuyệt không dám tái phạm.
Mã mẫu sắc mặt ôn hòa, ân cần dạy bảo tiếp:
- Tiểu Phà m giao hảo vá»›i con, tÃnh tình tốt là nh, lại là ân nhân cứu mạng cá»§a con, ân tình nà y, coni hãy ghi sâu trong lòng. Ngưá»i Mã gia ta trá»ng tình trá»ng nghÄ©a, có ân tất báo, lá»i nà y vi nương dạy bảo con, con chá»› có quên.
Mã Kiá»u gáºt đầu tháºt mạnh, nói:
- Mẹ yên tâm, con đã nhớ rõ.
Giang Húc Ninh nhìn Dương Phà m, nét mặt hiếu kì nói:
- Tiểu Phà m, ngà y đó cứu Kiá»u ca là má»™t nghÄ©a sÄ© không biết tên sao, ta nhìn bóng dáng ngưá»i đó rất giống vá»›i đệ.
Câu há»i nà y cá»§a nà ng, khiến Mã mẫu và mẹ Diện Phiến Nhi Ä‘á»u hướng nhìn Dương Phà m, Dương Phà m ngẩn ngưá»i, cưá»i ha hả đáp:
- Ninh tỉ, ngưá»i tháºt khéo đùa, Tiểu Phà m dù có khà lá»±c phi thưá»ng, công phu quyá»n cước giá»i mấy thì cÅ©ng chỉ có thể khoa chân múa tay và i cái, nhưng để cứu ngưá»i trong đám quan nhân, ta tháºt sá»± không có bản lÄ©nh nà y, ngưá»i cứu Kiá»u ca là má»™t ngưá»i khác.
Mã Kiá»u cÅ©ng biết thân pháºn tháºt sá»± cá»§a Dương Phà m không thể để bị bại lá»™, nên cÅ©ng nói đệm và o:
- Vâng, ngưá»i cứu ta Ä‘Ãch tháºt là má»™t vị nghÄ©a sÄ© che mặt, hắn thấy Tiểu Phà m Ä‘uổi tá»›i, còn tưởng là công sai nha môn, nếu không phải ta hô hoán thì Tiểu Phà m đã ăn má»™t Ä‘ao cá»§a hắn rồi!
Mã mẫu và mẹ Diện Phiến Nhi Ä‘á»u cảm thấy Dương Phà m rất thân thuá»™c, cÅ©ng không tin là tiểu huynh đệ luôn Ä‘i theo sau Mã Kiá»u nà y lại giấu tà i không để lá»™, công phu giá»i giang, nghe xong lá»i nà y lại cà ng không chút nghi ngá», chỉ cho rằng Mã Kiá»u không muốn liên lụy ngưá»i vô tá»™i, dÅ©ng cảm đầu thú khiến giang hồ du hiệp cảm động mà trượng nghÄ©a ra tay cứu giúp.
Mẹ con Mã Kiá»u gặp lại, cần phải là m hòa thượng ở chùa Bạch Mã má»™t thá»i gian, trong má»™t thá»i gian ngắn không thể trở vá» chăm sóc mẫu thân, hÆ¡n nữa mấy ngà y nà y Mã mẫu ngà y đêm lo lắng cho con trai, hiện nay mẫu tá» gặp lại, tất nhiên có nhiá»u lá»i muốn nói, cho nên ngồi thêm chốc lát mẹ Diện Phiến Nhi liá»n dẫn con cáo từ.
Dương Phà m cÅ©ng lấy cá»› đứng dáºy, nói cần vá» thăm nhà , xá» là và i việc và mang thêm Ãt đồ, đến bữa trưa sẽ quay lại.
***
Dương Phà m lại trở vá» tiểu viện, mở cá»a Ä‘i và o, nhìn căn nhà nhá» bé đã ở đến ná»a năm, khẽ thở dà i.
Từ lúc Thiên Ãi Nô Ä‘i, căn phòng cá»§a hắn lại trở lại trạng thái cá»§a má»™t ngưá»i đà n ông độc thân, chăn Ä‘ay vứt trên giưá»ng, không gấp, gáo nước lá»›n đã dùng còn lại ná»a gáo, đặt ở trên bà n, góc tưá»ng còn có mấy chiếc xương gà đã gặm, chỉ còn có sà n nhà , trong thá»i gian ngắn ngá»§i vẫn giữ được bản sắc gá»— thô mà Thiên Ãi Nô ngà y nà o cÅ©ng lau chùi.
Dương Phà m ngồi xuống sà n nhà , ôm hai đầu gối lẳng lặng nhìn sá»± quen thuá»™c nà y, nhưng vẫn có gì đó xa lại, suy tư vá» tiá»n đồ sau nà y.
Tiết Hoà i NghÄ©a, ngưá»i nà y thân pháºn rất đặc biệt, tể tướng Äại ÄÆ°á»ng thân pháºn dưới má»™t ngưá»i trên vạn ngưá»i, đám ngưá»i dám đắc tá»™i vá»›i hắn không có mấy, ngay cả cháu há» Võ Háºu là Võ Tam Ân, Võ Thừa Tá»± cÅ©ng không dám, có thể trở thà nh tâm phúc cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a, muốn và o đại ná»™i sẽ không còn là việc khó nữa.
Äiá»u nà y rất có lợi cho hà nh động kế tiếp cá»§a hắn, hắn cÅ©ng có ý định tiếp tục là m má»™t hòa thượng rất có tiá»n đồ nà y. Chỉ không biết chuyện cứu ngưá»i trên pháp trưá»ng đã bị truyá»n ra chưa, có là m ảnh hưởng tá»›i bản thân không, do đó có thể Ä‘oán ra nhiá»u thứ hÆ¡n. Mã mẫu và mẹ Diện Phiến Nhi dá»… lừa, thì không có nghÄ©a những ngưá»i khác cÅ©ng dá»… dà ng bị đánh lừa.
Nếu má»™t khi để ngưá»i khác vì việc nà y liên tưởng tá»›i huyết án cá»§a Dương Lang Trung phá»§, thì dù có thần há»™ mệnh Tiết Hoà i NghÄ©a thì việc nà y cÅ©ng quá sức nghiêm trá»ng. Nhất là , má»™t khi kẻ thù cá»§a hắn nháºn ra thân pháºn cá»§a hắn hoặc hoà i nghi hắn, như váºy hắn sẽ không còn sót lại chá»— ẩn thân nà o nữa.
Dương Phà m Ä‘ang lẳng lặng suy nghÄ© những vấn đỠnà y, chợt nghe trong viện truyá»n tá»›i những tiếng động rất nhá», Dương Phà m rùng mình, nhảy dá»±ng lên, hắn Ä‘ang ngồi xếp bằng dưới đất, lấy khá»u tay chống đầu gối, chống cằm, lẳng lặng trầm tư, tiếng động nhá» như thá» chạy, cá»±c mau lẹ, từ xa đã vá»t tá»›i cạnh cá»a.
Ba, ba, ba!
Ba tiếng vá»— tay cháºm rãi từ đằng sau hắn vang lên, Dương Phà m bá»—ng xoay ngưá»i, chỉ thấy cá»a sau không biết khi nà o đã mở ra, Thiên Ãi Nô đứng sau, hai tay vá»— hoan nghênh, cưá»i nói:
- Giác quan thứ sáu tháºt tà i tình, thân thá»§ linh hoạt, đúng là má»™t phưá»ng Ä‘inh tà i giá»i, Dương Phà m, ngươi lừa ngưá»i khác giá»i quá.
Dương Phà m hÆ¡i kinh hãi, láºp tức mừng rỡ nói:
- A Nô, sao ngươi lại trở v�
Thiên Ãi Nô hừ má»™t tiếng, khuôn mặt xinh đẹp nói:
- Ngươi đừng ngắt lá»i, ta vừa há»i tình hình cá»§a ngươi ở trên phố, trong lòng có chút nghi ngá», vừa nãy thá» má»™t chút, ngưá»i gá»i là nghÄ©a sÄ© cướp pháp trưá»ng kia, e rằng chÃnh là bản thân ngươi mà thôi? Tiểu phưá»ng Ä‘inh, hừ! đúng là giá»i tháºt, ngươi lại dám gạt ta?
Dương Phà m không nhịn nổi cưá»i, nói:
- Trông bô dạng uất háºn cá»§a ngươi kìa, ta không có lừa thân thể ngươi, cÅ©ng không lừa gạt tâm can ngươi, chỉ có Ä‘iá»u ta không nói là ta có võ công mà thôi, sao ngươi lại nói như váºy được?
Thiên Ãi Nô đỠmặt, nhÃu mÅ©i lại nói:
- Ngươi còn nói những lá»i thô tục, không thể đứng đắn hÆ¡n được sao?
Dương Phà m buông tay nói:
- Ta sợ ta đứng đắn, ngươi lại không vui, chê ta có mắt không tròng, thấy một đại mỹ nhân ở trước mắt mà không có chút rung động, cứ như một khúc gỗ cứng nhắc.
- Hừ!
Thiên Ãi Nô hừ má»™t tiếng, những lá»i ca ngợi cá»§a hắn, không biết là nên vui hay nên phản bác, đà nh phải nói tránh Ä‘i:
- Ngươi có bản lÄ©nh giá»i như váºy, vì sao phải là m phưá»ng Ä‘inh ở nÆ¡i nà u, âm thầm là m má»™t tiểu tặc ở đây?
Dương Phà m nói:
- Có chút võ công ta không là m tiểu tặc, còn có thể là m chuyện gì khác? Chẳng lẽ tới một nhà hà o môn nà o đó là m võ sư hộ viện hay sao?
Chương 102: Nhá» sá»± giúp đỡ cá»§a Thiên Ãi Nô!
Äá»i sau tiểu thuyết võ hiệp trà n lan, khiến ngưá»i ta có cảm giác dưá»ng như cao thá»§ võ thuáºt không gì là không thể là m được, còn giá»i hÆ¡n hết thảy má»i quyá»n lá»±c.
Quan lá»›n, quý nhân, công Hầu vương gia, tháºm chà Hoà ng Äế, thấy cao thá»§ võ lâm Ä‘á»u lá»… độ cung kÃnh, má»™t má»±c tôn thá».
Nhưng trên thá»±c tế, võ công Ä‘Ãch thá»±c là cái gì đó không đáng bà n cãi, mặc dù thá»i ÄÆ°á»ng coi trá»ng văn võ, coi trá»ng chinh chiến sa trưá»ng, võ công Ä‘iá»u khiển thiên binh vạn mã, xếp binh tác chiến, năng lá»±c cá»§a thống soái ngà n quân, chứ không phải là cái dÅ©ng cá»§a kẻ thất phu.
Má»i ngưá»i có thể há»c võ khá»e thân, nhưng không thể khiến võ công đạt được mức cao siêu.
Từ sau Ä‘á»i ÄÆ°á»ng, trong tiểu thuyết kiếm hiệp, gần như trống trÆ¡n, Hồng tuyến nữ, Nhiếp Ẩn Nương võ công được miêu tả đã đạt tá»›i mức cá»±c Ä‘iểm, đạt tá»›i cảnh giá»›i kiếm hiệp trong truyá»n thuyết, nhưng thân pháºn cá»§a há» cÅ©ng vẫn là đại tướng quân, tiết độ sứ hoặc là má»™t môn hạ tá» sÄ©, tay sai cá»§a nhà quyá»n thế.
Có được võ công cao thá»§, từ cổ chà kim, cÅ©ng không được cho là cách hiệu quả để tiến thân lên vị trà cao. Tuy nhiên, không cần biết là tà i nghệ gì, chỉ cần có chút võ nghệ, cÅ©ng không có nghÄ©a là sẽ suy tà n, Ä‘i là m má»™t phưá»ng Ä‘inh. Thiên Ãi Nô biết hắn Ä‘ang có mưu đồ, chỉ có Ä‘iá»u bà máºt cá»§a bản thân không thể nói cho hắn biết, đương nhiên cÅ©ng không tiện há»i bà máºt cá»§a ngưá»i khác.
Dương Phà m vui vẻ, nghênh ngang nói:
- Tại sao ngươi lại trở vá», hay trong lòng không nỡ xa ta? Ngươi cÅ©ng biết đó, ngà y mà ngươi Ä‘i, ngưá»i trên phố Ä‘á»u đồn rằng, tiểu nương tá» cá»§a Dương Phà m ta đã bá» trốn cùng ngưá»i khác, những ngà y đó, má»i ngưá»i Ä‘á»u dị nghị ta, tháºt là khổ không thể tả được.
Thiên Ãi Nô gương mặt chợt Ä‘á», nói:
- Tin tức là do ta loan ra đó, ta nghÄ© nên như váºy nếu không ta Ä‘i lại hết sức thần bÃ, sợ ngưá»i ngoà i nghi ngá» ngươi che dấu tá»™i phạm, liên luy tá»›i ngươi. Ngươi là đại nam nhân có gì mà sợ chứ, ngưá»i ta chỉ tá»± phá há»ng thanh danh cá»§a mình thôi mà .
Dương Phà m là m dáng vái chà o, nói:
- A Nô cao thượng, xin nháºn cá»§a Dương Phà m má»™t lạy. Äến đây, đến đây, chúng ta ngồi xuống nói chuyện!
Dương Phà m bá» chiếc chăn xoắn trên giưá»ng ra, hướng vá» phÃa Thiên Ãi Nô, má»i nà ng ngồi xuống. Thiên Ai Nô không ngồi xuống chiếc giưá»ng đơn đó, mà nghiêng đầu nhìn cái đầu trá»c cá»§a Dương Phà m, tò mò há»i:
- Sao ngươi lại đi là m hòa thượng?
- Hòa thượng?
Dương Phà m nhìn trên ngưá»i, má»›i nhá»› ra thân pháºn hòa thượng cá»§a mình lúc nà u, vá»™i và ng thi lá»…, nghiêm nghị nói vá»›i Thiên Ãi Nô:
- A Nô chỉ cần hứa sẽ gả cho bần tăng thì lão nạp láºp tức sẽ hoà n tục!
Thiên Ãi Nô phì cưá»i, sau đó nghiêm nghị gương mặt Ä‘ang tươi cưá»i, nói:
- Ngươi mà không nói chuyện đứng đắn chút, ta bỠđi đó!
Dương Phà m cứng rắn kéo nà ng ngồi xuống giưá»ng, nói:
- Thôi được rồi, đừng giả bộ nữa, chúng ta là phu thê rồi, ai mà chả biết chứ, không giải đáp được sự hiếu kì của ngươi, ngươi chịu đi mới lạ, ngồi xuống, ta nói cho.
Thiên Ãi Nô vẻ mặt bất đắc dÄ©, trước kia căn bản chưa ai dám dùng vẻ mặt cợt nhả, miệng lưỡi trÆ¡n tru nói chuyện vá»›i nà ng, hiện giá», tên há» Dương nà y…hóa ra là vì hắn giả ngây giả ngô, thì cho qua váºy. Hiện tại đã biết hắn không phải là má»™t tên Ä‘iên cuồng chỉ muốn kiếm má»™t cô vợ, chỉ là miệng lưỡi quá trÆ¡n tru thôi...
Thiên Ãi Nô giả bá»™ như không nghe thấy những lá»i nói khùng Ä‘iên lúc đầu cá»§a hắn, há»i:
- Ngươi nói đi!
Thiên Ãi Nô là m gì, Dương Phà m không biết, nhưng Dương Phà m biết láºp trưá»ng cá»§a nà ng đối nghịch vá»›i quan phá»§, còn quá trình khiến hắn trở thà nh hòa thượng, quan phá»§ Ä‘á»u biết rõ, cÅ©ng không cần phải giấu diếm nà ng, cho nên Dương Phà m Ä‘em nguyên nhân hắn trở thà nh đạisư thá»§ tá»a ở chùa Bạch Mã nói cho Thiên Ãi Nô.
Thiên Ãi Nô nghe xong, trợn mắt há mồm, kinh ngạc nói:
- Tháºt không thể tưởng tượng được, chỉ có thể gặp tên hòa thượng nà o không há» giống hòa thượng trên trần Ä‘á»i nà y ngươi má»›i có thể lâm và o tình thế kì quặc như váºy.
Dương Phà m trong lòng xúc động, đột nhiên nói:
- Äúng, ta đúng là có việc khá» xá» lÃ, muốn tìm ngưá»i tá»›i giúp, nhưng lại không tìm ra ngưá»i thÃch hợp, ngươi tá»›i tháºt đúng lúc. Thấy ngươi, ta má»›i nghÄ© ra, chuyện nà y, không ai hợp hÆ¡n ngươi được.
Thiên Ãi Nô cảnh giác nhìn hắn, há»i:
- Ngươi muốn là m gì?
***
- Mẹ, ngưá»i quay vá» Ä‘i, chùa Bạch Mã không còn xa, rảnh con sẽ trở lại thăm ngưá»i. Äại nương, tiểu Ninh, các vị bà con, má»i ngưá»i hãy vá» Ä‘i!
Trá»i sắp tối, nếu không vá» sẽ tá»›i giá» cấm đêm, không kịp trở vá» chùa Bạch Mã, lúc nà y trên đưá»ng ngưá»i đã thưa thá»›t dần!
Dương Phà m và Mã Kiá»u cáo từ Mã mẫu, Giang mẫu, lúc Ä‘i, những ngưá»i hà ng xóm tốt bụng Ä‘á»u tá»›i đưa tiá»…n. Trải qua cả ngà y, má»i ngưá»i dần dần thÃch ứng được vá»›i việc nà y, chuyện Mã Kiá»u từng là hung thá»§ giết ngưá»i, má»i ngưá»i không còn phản ứng gay gắt nữa.
Dù sao, đến quan phá»§ cÅ©ng đã giả câm giả Ä‘iếc rồi, bá»n há» còn báºn tâm chuyện đó là m gì?
Dương Phà m và Mã Kiá»u Ä‘ang định Ä‘i, má»™t ngưá»i bịt mặt đột nhiên xuất hiện trên môn lầu cá»a phưá»ng, từ trên cao khoanh tay nhìn bá»n há». Ngưá»i nà y mặc má»™t bá»™ áo cổ tròn mà u và ng, đầu đội khăn lưới, cà i má»™t cây trâm bằng gá»— tỠđà n, trên mặt là tấm khăn lụa trắng nõn.
Những ngưá»i dân đưa tiá»…n Dương Phà m và Mã Kiá»u láºp tức kinh hô, hai ngưá»i đưa lưng vá» phÃa cá»§a phưá»ng, nhất thá»i không hiểu chuyện gì, xoay ngưá»i nhìn, vừa mừng vừa sợ, hai ngưá»i vá»™i tiến lên ba bước, xoay ngưá»i quỳ gồi, Mã Kiá»u bất ngá» vui mừng kêu lên:
- Ngưá»i có phải là ân công không?
Ngưá»i trên cá»a phưá»ng cưá»i ha hả, cao giá»ng nói:
- Ngà y đó trên đưá»ng tá»›i thà nh Nam, thấy ngươi là má»™t nam tá», nhân rượu say cao hứng mà thuáºn tay cứu ngươi, nhưng lại chưa đưa ngươi ra khá»i thà nh. Sau khi tỉnh rượu, trong lòng có chút bất an, hôm nay tá»›i đây, vốn là muốn há»i thăm tin tức cá»§a ngươi, ngươi đã bình an vô sá»± rồi thì ta có chút yên tâm!
Dương Phà m lớn tiếng nói:
- Tráng sÄ© hôm đó trượng nghÄ©a cứu huynh đệ nhà ta trên pháp trưá»ng, tại hạ vô cùng cảm kÃch. Hôm nay có thể gặp được tráng sÄ©, trong lòng hết sức vui mừng, hai huynh đệ ta nguyện chuẩn bị rượu nhạt, Ä‘a tạ ân công, mong ân công đáp ứng mong muốn cá»§a hai huynh đệ ta.
Mã mẫu cũng kinh ngạc nói:
- Trên cá»a phưá»ng là má»™t vị du hiệp, chÃnh là tráng sÄ© đã cứu con trai ta, ai ya, Ä‘a tạ tráng sÄ©!
Mã mẫu vá»™i và ng tiến lên quỳ gối cảm Æ¡n, tráng sÄ© trên cá»a phưá»ng dưá»ng như không muốn nháºn sá»± cúi đầu cá»§a Mã mẫu, nghiêng má»™t bên thân, lánh việc thi lá»…, nói:
- Các ngươi vô sá»±, ta hoà nh hà nh thiên ạ, ân Ä‘á»n oán trả, ra tay cứu ngưá»i, chỉ là do ta muốn váºy, không cần tạ Æ¡n, cáo từ!
Nói xong, bả vai lay động như chim lá»›n lướt dá»c Ä‘i, sá»›m chốc đã không thấy bóng dáng đâu. Bách tÃnh trong thà nh gặp vị kì long thấy đầu mà không thấy Ä‘uôi, chỉ má»™t khắc đã không thấy bóng dáng đâu, không tránh được cảm thấy kì lạ, lại má»™t phen bà n luáºn, chỉ sợ, không cần tá»›i sáng sá»›m mai, những câu chuyện vá» du hiệp má»›i mẻ sẽ được truyá»n Ä‘i!
Hà nh động lần nà y cá»§a Dương Phà m chỉ là cách che giấu việc hắn trên pháp trưá»ng cứu Mã Kiá»u, dá»… bị ngưá»i có tâm nghi ngá» liệt hắn và o đối tượng hoà i nghi. Miêu Thần Khách hiện ở nÆ¡i nà o hắn không biết, Khâu Thần TÃch ở Mạnh Tân hắn cÅ©ng đã biết, lúc trước hắn vá»™i và ng tá»›i Mạnh Tân, KhâuThần TÃch sá»›m đã có chuẩn bị, hiển nhiên cái chết cá»§a Dương Minh Sanh và Thái Äông Thà nh đã khiến ông tađỠcao cảnh giác.
Tuy rằng Khâu Thần TÃch võ công cao cưá»ng, lại Ä‘ang ở quân doanh, chưa chắc đã coi thÃch khách như hắn là đại địch, nhưng Khâu Thần TÃch nhất định là biết vá» tất cả những việc việc đã xảy ra ở quý phá»§ cá»§a Dương Minh Sanh. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, Khâu Thần TÃch có thể phái ngưá»i tá»›i phá»§ Dương Minh Sanh Ä‘iá»u tra má»i chuyện, nhưng không có khả năng sai ngưá»i ở lại phưá»ng Tu Văn, quan tâm tá»›i những việc phát sinh dưới phưá»ng lầu nà y.
Chuyện Mã Kiá»u được cứu ở pháp trưá»ng chưa chắc ông ta đã biết, cho dù có biết, cÅ©ng không chắc sẽ có liên hệ vá»›i chuyện xảy ra ở phá»§ Dương Minh Sanh, tháºm chà ông ta còn không biết trước đây bản thân hắn từng là phưá»ng Ä‘inh là m việc tại phá»§ Dương Minh Sanh. Dù là như váºy, cuối cùng cÅ©ng là má»™t tai há»a ngầm, để vị “nghÄ©a sĩ†nà y đứng ra, khiến má»i ngưá»i Ä‘á»u biết quả tháºt có má»™t ngưá»i như thế tồn tại, đó má»›i không có gì sai sót!
Thiên Ãi Nô dá»±a và o thân hình nhanh nhẹn, xuất hiện ở mấy phố ngõ, Ä‘i và o nÆ¡i không có ngưá»i, tháo khăn lụa che mặt xuống, thở dà i nói:
- Ôi! Từ lúc quen biết tên tiểu tặc nà y, bổn cô nương cà ng ngà y cà ng phải lăn lộn, giỠcòn cải trang thà nh một kẻ lừa đảo nữa!
Thiên Ãi Nô lắc lắc đầu, hướng vá» phÃa phá»§ Kim Công Chúa, Ä‘i gặp công tá».
Thiên Ãi Nô thấy công tỠáo trắng, liá»n nói hết chuyện nguyên nhân háºu quả Dương Phà m là m hòa thượng nói cho y, công tỠáo trắng ngạc nhiên nói:
- Ngưá»i nà y có võ công?
Thiên Ãi Nô nói:
-Vâng!
Nô tỳ trong lòng tò mò, cố ý muốn thá», ngưá»i nà y quả thá»±c có võ công!
- á»’!
Công tỠáo trắng đánh dây đà n, trầm ngâm trong chốc lát, lại há»i:
- So với ngươi thì sao?
Thiên Ãi Nô chỉ lắc lắc đầu nói:
- Nô tỳ chỉ chỉ thá» võ công cá»§a hắn, nhưng chưa thấy hắn ra tay, lại chưa từng đỠsức vá»›i hắn, ngưá»i nà y công phu cao thâm thế nà o tháºt chưa biết được.
- Ừ!
Công tỠáo trắng gáºt gáºt đầu, không để tâm tá»›i việc nà y.
Công tỠáo trắng là ngưá»i có tiếng tăm, thế lá»›n tà i hùng, bởi vì cái gá»i là “nghèo văn già u võâ€, nên nếu y dụng tâm há»c võ, bất kể là danh sư, hay là các loại thuốc tẩm bổ thân thể khi còn nhá», các loại dược liệu cưá»ng tráng gân cốt quý báu Ä‘á»u có trong tay thì đến hiện tại võ công chắc chắn sẽ cá»±c kì cao minh.
Nhưng y lại là công tá» danh môn, chỉ cần má»™t câu, ngưá»i võ công cao hÆ¡n y chục lần, muốn y ba canh sẽ chết, thì cÅ©ng chẳng sống tá»›i canh năm, cần gì phải chịu khổ cá»±c. Cho nên, mặc dù y thuở nhá» cÅ©ng há»c võ, chỉ giúp thân thể cưá»ng tráng mà thôi, hiện tại võ công không bằng má»™t phần mưá»i cá»§a Thiên Ãi Nô.
Äạo võ công, y cÅ©ng không am hiểu, cÅ©ng không coi trá»ng.
Y suy tư một lát, nói:
- Thá»§ tá»a chùa Bạch Mã. Ha ha, xem ra, tên thất phu phưá»ng phố Phùng Tiểu Bảo kia rất coi trá»ng ngưá»i nà y!
Thiên Ãi Nô nhá»› tá»›i lần gặp gỡ Dương Phà m kì quặc nà y, nhất là cái đầu trá»c lóc sáng loáng kia, liá»n muốn cưá»i phá lên, khóe miệng nà ng giãn ra, đáp:
- Vâng!
Công tỠáo trắng khẽ hÃt má»™t hÆ¡i, nói:
- Ngưá»i nà y, ngươi vá» sau để ý má»™t chút, nói không chừng, sẽ hữu dụng.
Thiên Ãi Nô âm thầm ngẩn ra, thầm nghÄ©:
“TÃnh toán cá»§a công tá», can hệ trá»ng đại, má»™t khi thất bại, nhẹ thì sát thân, nặng thì vong tá»™c. Ta chịu Æ¡n cứu mạng cá»§a công tá», tất nhiên vì công tá» mà không chịu nguy hiểm, nhưng lại liên lụy tá»›i tên Dương Phà m kia.â€
NghÄ© tá»›i đây, liá»n cảm thấy hối háºn, hối háºn không nên thẳng thắn nói vá»›i công tá».
Công tỠáo trắng lại không biết những ý niệm hồi tâm chuyển ý trong ná»™i tâm nà ng, A Nô là do y thu nháºn và giúp đỡ, nuôi dưỡng trưởng thà nh, từ nhá» chưa từng có mệnh lệnh gì mà chưa tuân theo, y sẽ không ngá» Thiên Ãi Nô vì không đà nh lòng kéo Dương Phà m xuống nước, trong lòng đã có ý niệm bảo vệ, những Ä‘iá»u công tỠáo trắng vừa căn dặn, liá»n bay tá»›i nÆ¡i nà o khác rồi!
Chương 103: Tìm viện trợ ở bên ngoà i!
Buổi sáng ngà y hôm sau, trên sân cầu háºu viện chùa Bạch Mã.
- Tháºp Thất, ngươi thấy sao? Äá»™i ngÅ© nà y cá»§a chúng ta có thể trở thà nh ngưá»i đứng đầu trong tráºn bóng Thượng Nguyên không?
Tiết Hoà i NghÄ©a mặc trung y, trên đầu buá»™c dây mà u đỠbừng, thở hổn hển, vẻ mặt rất mong chá» há»i Dương Phà m.
Tiết Hoà i NghÄ©a năm đó là kẻ chỉ bán thuốc dạo ở đầu đưá»ng xó chợ, thân thể cá»±c kì cưá»ng tráng, những năm gần đây tuy rằng sống an nhà n sung sướng, ăn ngon mặc đẹp, nhưng vì cần hầu hạ Võ Háºu, y rất chú ý tá»›i việc rèn luyện thân thể, công phu không há» hao hụt, võ công cá»§a y tuy rằng có tháºt sá»± dùng để đấu võ giết ngưá»i thì chỉ có thể coi là bình thưá»ng mà thôi, nhưng để rèn luyện thân thể thì quả tháºt rất tốt, cho nên khà lá»±c cá»§a y má»›i cưá»ng tráng như thế.
Dù váºy, trải qua quãng thá»i gian dà i chạy như váºy, y cÅ©ng mệt má»i mồ hôi ướt đẫm, thở hồng há»™c, chứ nói gì tá»›i những đồ đệ cá»§a y, những ngưá»i nà y ham mê tá»u sắc, không có gì không là m, nếu nói đánh nhau thì đúng là là nh nghá» rồi, nhưng, cÅ©ng chỉ là do bá»n há» lòng lang dạ sói, hiện giá» lại cáºy và o quyá»n thế cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a, không ai dám đứng ra phản kháng.
Khà lá»±c cá»§a bá»n há» cÅ©ng không há» cưá»ng tráng, cÅ©ng chỉ là có má»™t chút sức lá»±c bá»™c phát để mà ra quyá»n đánh ngưá»i thôi chứ không được lâu dà i, giá» phút nà y má»™t đám ngã dà i trên sân cầu nằm yên như chết không thể động Ä‘áºy được nữa rồi!
Dương Phà m nghe xong lá»i nói cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a, khẽ lắc đầu!
Tiết Hoà i Nghĩa nói:
- Sái gia đương nhiên không phải nói tới hiện tại, mà nói tới việc sau khi được ngươi chỉ dạy, có thể có cơ hội chứ?
Dương Phà m khổ cưá»i, lắc đầu nói:
- Phượng trượng, hiện giá» cách tết Nguyên Tiêu có ba bốn tháng, trong thá»i gian ngắn như váºy, để dạy dá»— há» thì quả thá»±c quá khó!
Tiết Hoà i NghÄ©a quay đầu nhìn đám chó chết như Ä‘ang nằm trên sân, như đám phế váºt lè đầu lưỡi thở nặng ná» , cÅ©ng hiểu được để Ä‘oạt giải nhất cÅ©ng có chút là m khó Dương Phà m, liá»n yêu cầu, há»i:
- Váºy...nếu trải qua khoảng thá»i gian dạy dá»— nà y, khả năng trên tráºn bóng có thể đạt được tam giáp chứ? á»’, chỉ sợ tam giáp cÅ©ng không được?
Dương Phà m hit má»™t hÆ¡i tháºt sâu, nói:
- Khó lắm! Thuáºt đá cầu cá»§a các vị sư huynh đệ, chỉ là má»™t chút công phu đẹp đẽ bá» ngoà i thôi, cònđể đứng yên má»™t chá»— là m các thá»§ thuáºt Ä‘a dạng má»›i khó. Nếu Ä‘i thi, e rằng…khó!
Ngưá»i thấy khó thì không là m được, ngưá»i là m được thì không khó. Quy tắc đá cầu Dương Phà m vừa nghe đã hiểu liá»n, má»™t khi biết được phương thức và yêu cầu cụ thể để thi đấu, phải xem xét cả kÄ© thuáºt đá cầu cá»§a các vị hòa thượng nà y, đánh giá khả năng thắng là bao nhiêu.
Tuy rằng hắn chưa từng gặp qua cao thá»§ đá cầu tháºt sá»±, đội bóng ngưá»i khác bản lÄ©nh ra sao, nhưng ngà y đó khi hắn đóng giả ngưá»i Tây Vá»±c tá»›i, có nhìn thấy đám ngưá»i Sở Cuồng Ca rảnh rá»—i đá cầu trong ngõ. So sánh vá»›i kỹ thuáºt cá»§a đám ngưá»i Sở Cuồng Ca và đám hòa thượng trước mắt, không chỉ hÆ¡n hẳn má»™t báºc, do đó, Dương Phà m suy nghÄ© như váºy cÅ©ng là điá»u hợp lý thôi.
Tiết Hoà i Nghĩa trợn trừng mắt:
- Không thể nà o! Ttuy rằng kÄ© thuáºt bóng cá»§a há» không phải tốt, nhưng khi sái gia và đội bóng cá»§a và i vương hầu khác thi đấu, bá»n há» cÅ©ng thắng rất nhiá»u lần rồi!
Dương Phà m cưá»i khan nói:
- Phương trượng, đệ tá» thưá»ng ngà y nghe các sư huynh nói chuyện phiếm, Ãt nhiá»u cÅ©ng biết đôi chút, thiết há»™ buá»™c trên đùi há», tay áo dấu vôi, thế vẫn chưa đủ, kéo chân, ngáng chân, dùng các thá»§ Ä‘oạn như thế má»›i có thể thắng được ngưá»i ta. Nhưng trước mặt Thái háºu, những thá»§ Ä‘oạn nà y là m thế nà o mà triển khai?
Những lá»i nà y nếu là ngưá»i khác nói vá»›i Tiết Hoà i NghÄ©a, lão Tiết nhất định sẽ trợn mắt mà tranh luáºn, nhưng đây là lá»i nói cá»§a ngưá»i nhà , lại là thá»§ tá»a chùa Bạch Mã mà y hết sức coi trá»ng và sùng bái, lão Tiết bất giác cảm thấy phản cảm lắm rồi, mặt y đỠlên, ảo não vá»— vá»— trán nói: Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Bà nó, nói như váºy, năm nay lão Tiết ta không thể mở mà y mở mặt trong cung được rồi!
Dương Phà m thầm nghĩ:
“ Ngươi không tiến cung, ta sao tiến cung được? Ta còn muốn tìm Thượng Quan Uyển Nhi bức há»i tung tÃch cá»§a Miêu Thần Khách, nói không chừng, ta còn phải nhá» ngươi để tiếp cáºn Khâu Thần TÃch, nếu tráºn cầu mà không thà nh công, sợ rằng cái vị trà chá»§ tá»a nà y cá»§a ta cÅ©ng không thể tiếp tục phục vụ ngươi, dù sao ngươi tiến cung là để hầu hạ ngưá»i đà n bà kia, là m sao ta có thể cùng Ä‘i vá»›i ngươi?â€
NghÄ© như váºy, chuyện cá»§a y Dương Phà m lại không thể không để ý, hắn nhÃu mà y suy tư tháºt lâu, nói:
- Phương trượng, đến tết Nguyên Tiêu, trong cung có rất nhiá»u tráºn đấu, đội nà o là lợi hại nhất?
Tiết Hoà i NghÄ©a thÃch đá cầu, tuy rằng chÃnh y thi đấu rất tồi, nhưng lại là má»™t kẻ mê bóng thá»±c thụ nên những tin tức nà y y hiểu rất rõ rà ng, thuá»™c nằm lòng như nắm trong lòng bà n tay, giá»›i thiệu vá»›i Dương Phà m:
- Những đội có thể tham gia thi đấu, mấy năm nay vẫn váºy, trong đó có đội ngưá»i Äá»™t Quyết và Thổ Phiên, bá»n há» bình thưá»ng chỉ tham gia đánh cầu và đô váºt.
Ngưá»i Äá»™t Quyết đánh cầu, giá»i hÆ¡n nhiá»u so vá»›i bên Äại ÄÆ°á»ng ta, cho nên bá»n há» vẫn là ngưá»i đứng đầu, đứng thứ hai là đội cầu Cấm quân Tổ thà nh cá»§a Äại ÄÆ°á»ngvà đội cầu Thổ Phiên , hai bên thế lá»±c ngang nhau, mấy năm nay khi thì ngươi thứ hai, ta thứ ba, khi thì ngươi thứ ba, ta thứ hai, các đội khác thì không ai có thể sánh bằng.
Vá» ngưá»i Thổ Phiên, đô váºt cÅ©ng giá»i, Äại ÄÆ°á»ng ta cÅ©ng có má»™t đội đô váºt giá»i, chÃnh là đội được đà o tạo từ phá»§ Thái Bình công chúa. Thái Bình công chúa có nuôi má»™t đội đánh cầu, đội đá cầu, còn có cả đội đô váºt, trong đó đội đô váºt là lợi hại nhất, phá»§ công chúa không chỉ có nam tướng đô váºt, mà còn có cả nữ váºt, dÅ©ng mãnh hÆ¡n nhiá»u nam nhi.
Trong những tráºn đấu mấy năm gần đây, những đô váºt đứng đầu Ä‘á»u là ngưá»i trong phá»§ Thái Bình công chúa, thứ hai, thứ ba là đội cấm quân, đội Äá»™t Quyết, đội Thổ Phiên lần lượt xếp tiếp sau. Nói tá»›i đá cầu cá»§a chúng ta, haha, không có phân biệt, duy chỉ có má»™t nhà nà y, đá cầu, Ä‘á»u là các chân đá đại ná»™i đạt giải.
Dương Phà m nhướn mà y, nói:
- Chân đá đại nội? Cấm quân hay thị vệ đại nội?
Tiết Hoà i NghÄ©a cưá»i nói:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên không phải cấm quân, đại ná»™i thị vệ cÅ©ng có má»™t chút, không hoà n toà n, má»™t số Ãt là cung tần, cung nữ, nữ quan, công chúa hoà ng thất, và như Thái Bình công chúa, Thượng Quan Äãi Chiếu, đây Ä‘á»u là những ngưá»i trong đội đá cầu cả.
Dương Phà m nghe xong sững sá» há»i:
- Phương trượng, ngưá»i nói là , đó là đội đá cầu toà n là nữ lưu, hÆ¡n nữa, còn nhiá»u lần thắng, đến nam nhi cÅ©ng không so được vá»›i các nà ng?
Tiết Hoà i Nghĩa nói:
- Äúng váºy, bên ngoà i những ngưá»i không biết chuyện thưá»ng nói, chỉ vì đội đá cầu Ä‘á»u là nữ, nên các nam nhân Ä‘á»u nhưá»ng nhịn các nà ng, hÆ¡! Äó là do há» không biết, ta đã từng xem các nà ng đá bóng, bá»n há», hỠđá rất giá»i, ngưá»i khác chưa chắc đã bằng tháºt!
Lúc đó đá cầu, chá»§ yếu là kÄ© thuáºt, có mang tÃnh cạnh tranh nhất định, nhưng không kịch liệt như hiện tại, cÅ©ng không há» giống vá»›i lá»›p hòa thượng chùa Bạch Mã, buá»™c sắt ở đùi, tay áo vôi bao, chá»™p gạch ra tráºn, để tráºn cầu còn thảm liệt hÆ¡n cả tráºn bóng bầu dục.
Nếu nói vá» kÄ© thuáºt, thì không phân nam nữ.
Những cung nga, tần phi, công chúa nà y chạy được có hai bước mồ hôi đã chảy ròng ròng, thở hổn hển, Ä‘á»u là những cô gái yếu á»›t, mà ngay cả Thượng Quan Uyển Nhi thân hình yểu Ä‘iệu như trăng lưỡi liá»m cÅ©ng là má»™t kiện tướng sân bóng, đấu vá»›i các nữ lưu đó, khi thi đấu không được va chạm mạnh, mà kÄ© thuáºt đá cầu so ra thì kém xa các nà ng, do đó hà ng năm, đội nữ luôn thắng!
Nước ta bóng đá thì âm thịnh dương suy, tháºt ra lại là má»™t truyá»n thống tốt đẹp cá»§a Äại ÄÆ°á»ng.
Thượng Quan Uyển Nhi cÅ©ng sẽ tham gia đá tráºn cầu?
Dương Phà m nghe được tin tức nà y tim Ä‘áºp thình thịch.
Khi đá cầu không có sá»± phân biệt đội nam đội nữ, ngươi muốn đấu thì phải coi nhẹ việc phân biệt nam nữ, cùng nhau tranh Ä‘oạt vị trà quán quân, cÅ©ng giống như tráºn Mã Cầu hai bên không cần phải có quân số như nhau, nếu váºy, chỉ cần Dương Phà m dẫn dắt đội chùa Bạch Mã tiến tá»›i trạn chung kết là có thể tiếp xúc được vá»›i Thượng Quan Uyển Nhi.
Nếu không, hắn đà nh phải bắt cóc Thượng Quan Uyển Nhi ép há»i tung tÃch Miêu Thần Khách, nhưng nếu ngay cả Thượng Quan Uyển Nhi cÅ©ng không biết, những ngưá»i trong cung khác chưa chắc đã biết, nhiá»u nữ nhân váºy, trong muôn hoa chá»n má»™t cà nh, nói dá»… hÆ¡n là m! Äại ná»™i hoà ng cung thì không dá»… dà ng lẻn và o, sao có thể xuống tay?
Nghe được tin tức nà y Dương Phà m nhất thá»i phấn chấn, tâm trà mạnh mẽ nói vá»›i Tiết Hoà i NghÄ©a:
- Phương trượng đại sư không cần lo lắng, đệ tá» nhất định dốc hết sức lá»±c, giúp đội chùa Bạch Mã có thể tiến và o chung kết, tháºm chà còn có thể đạt giải nhất, chỉ có Ä‘iá»u…
Dương Phà m liếc nhìn đám huynh đệ vừa được hắn thao luyện má»™t ngà y mà đã tê liệt nằm trên mặt đất như chó chết, liá»n nói vá»›i Tiết Hoà i NghÄ©a:
- Trong các vị sư huynh, chỉ có Hoằng Nhất, Hoằng Lục, Hoằng Cá»u là kÄ© thuáºt bóng còn được, trong thá»i gian ngắn váºy thì các vị sư huynh khác đệ tá» cÅ©ng bất lá»±c, đệ tá» cần…gá»i thêm và i ngưá»i nữa tá»›i má»›i được!
***
Phưá»ng Tụ Hiá»n, trên ngã tư, bên đưá»ng má»c lên những cây hòe lá»›n, và i ngưá»i đà n ông phanh áo lá»™ bụng lưá»i biếng ngồi dưới, bên trong cùng đối diện vá»›i đưá»ng, má»™t ngưá»i đà n ông vạm vỡ ngồi dưới, hai cánh tay vạm vỡ bằng đùi cá»§a má»™t ngưá»i bình thưá»ng có hình xăm vô cùng bắt mắt :
“Sống không sợ Kinh Triệu doãn", "Chết không sợ Diêm La Vương".
Sở Cuồng Ca, phưá»ng tụ Hiá»n là địa bà n cá»§a Sở Cuồng Ca, huynh đệ cá»§a y lúc nà o cÅ©ng buôn bán ở đây.
Äám lưu manh trong phưá»ng nhiá»u vô số, Sở Cuồng Ca yêu cầu rất nghiêm vá»›i thá»§ hạ ở đây, bởi vì y thế lá»±c lá»›n, công phu giá»i, nhưng có và i tên không chịu nổi sá»± trói buá»™c cá»§a y, có ngưá»i cho rằng y quá hà khắc nên cÅ©ng không tá»›i kinh doanh nữa mà tản Ä‘i nÆ¡i khác. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mấy năm qua, những ngưá»i đồng ý theo y còn rất Ãt, chỉ có hÆ¡n mưá»i ngưá»i, nhưng mưá»i ngưá»i nà y lại rất trung thà nh và táºn tâm vá»›i y, có thể sánh bằng gần má»™t trăm lưu manh khác trong phưá»ng. Những ngưá»i đó chẳng qua là má»™t đám ô hợp, nếu đánh, thì đã bằng mưá»i ngưá»i đà n ông cùng ở đó, cho nên y má»›i có thể chiếm giữ địa bà n phưá»ng nà y như trước.
Không ai nháºn ra rằng ngưá»i Ä‘i theo Sở Cuồng Ca tuy rằng không có đưá»ng tiến sáng lạng như các phưá»ng khác, nhưng mấy năm trôi qua, huynh đệ cá»§a Sở Cuồng Ca cÅ©ng chẳng ai chết, chẳng ai tà n, Sở Cuồng Ca và huynh đệ cá»§a y, giống như mấy cây hòe trên ngã tư đưá»ng cái kia, vẫn cứ đứng đó.
Mà các đầu lÄ©nh lưu manh ở các phưá»ng khác, bá»n lâu la thá»§ hạ thay đổi cứ như đèn kéo quân, rất nhiá»u đám mấy năm trước nổi giá» Ä‘á»u không còn, bá»n há» giỠđã trở thà nh những thi thể ở khe cống ngầm hoặc đã trở thà nh ngưá»i tà n phế, lặng lẽ rá»i khá»i giang hồ, trở thà nh những tiểu dân dưới đáy xã há»™i trong phưá»ng.
Äúng má»±c, ánh mắt.
Bà quyết sừng sững không gục gã cá»§a Sở Cuồng Ca, chÃnh là y biết y có thể là m gì, không thể là m gì, trong lòng y sá»›m đã có thanh thước Ä‘o. Äây là bản lÄ©nh y tôi luyện nhiá»u năm khi còn nháºp ngÅ© trong Thiên Ngưu Vệ, những lưu manh đầu lÄ©nh khác còn thua xa y vá» Ä‘iểm nà y.
Trên đưá»ng lá»›n và i vị đại hòa thượng Ä‘i tá»›i, Sở Cuồng Ca nheo mắt liếc má»™t cái, rồi lại thu hồi ánh mắt.Y không mấy hiếu kì, những việc không liên quan tá»›i y, từ trước tá»›i nay y Ä‘á»u không quan tâm.Y là lưu manh, những ngưá»i nà y là hòa thượng, hòa thượng và lưu manh không thể cùng giao hảo.
Nhưng, đám hòa thượng đó cố tình tiến tá»›i trước bá»n y.
04.03.2014
Chương 104-105
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Mưá»i mấy hòa thượng Ä‘ang mặc tăng y mà u xám, mà u Ä‘en, mà u xanh, đại diện cho thân pháºn và địa vị khác nhau cá»§a há» trong miếu chùa. Bá»n há» Ä‘ang vây quanh má»™t vị khoác áo cà sa đỠthẫm như những vì sao vây quanh mặt trăng, bảo trướng nghiêm trang, cái đầu trá»c lóc bóng loáng trông như…
- OH!
Sở Cuồng Ca chăm chú nhìn vị cao tăng quá sức trẻ tuổi kia, bá»—ng nhiên ngây ngẩn ngưá»i.
Ngưá»i nà y...
Sao ngưá»i nà y lại có thể giống tên thiếu niên tuấn tú đáng yêu, áo gấm mÅ© nồi Dương Phà m kia thế nhỉ?
Sở Cuồng Ca nhìn hắn, miệng dần dần mở ra, mở lá»›n tá»›i mức có thể nhét được cả quả trứng ngá»—ng và o miệng. Những tên lưu manh bên cạnh y cÅ©ng đứng ngây ngưá»i, cả ná»a ngà y, bá»—ng má»™t tên lưu manh bá»—ng nhảy dá»±ng lên, thất thanh kêu:
- Tiểu Phà m, là ngươi sao? Ngươi, ngươi ăn mặc kiểu gì váºy, tÃnh hát tuồng sao?
- To gan, đây là thá»§ tá»a chùa Bạch Mã, Hoằng Tháºp Thất đại sư, kẻ nà o dám vô lá»…?
Má»™t tên hòa thượng Ä‘i ra trịnh trá»ng tuyên bố thân pháºn cá»§a Dương Phà m, và i tên lưu manh nghe xong hết sức kinh ngạc.
Dương Phà m cưá»i nói:
- Sở thà chủ! Các vị thà chủ, đã lâu không gặp?
Sở Cưá»ng Ca kinh ngạc đứng lên, đánh giá Dương Phà m từ trên xuống dưới, cháºm rãi nở má»™t nụ cưá»i Ä‘au khổ, nói:
- Dương Phà m đại sư, ngươi xuất hiện như váºy, tháºt sá»± là là m ngưá»i khác không ngá» tá»›i.
Dương Phà m mỉm cưá»i nói:
- Sở thà chá»§, bên nà y, má»i, bần tăng có chuyện muốn nói.
Hai ngưá»i Ä‘i sang đưá»ng bên kia, dưới gốc cây hòa, đám hòa thượng và lưu manh cùng gưá»m gưá»m nhau, giữa há» có má»™t tinh thần không ai phục ai.
Hiểu ra ngay là những hòa thượng nà y vốn cÅ©ng xuất thân từ đám lưu manh, hai nhóm đứng hai bên, đương nhiên cảm nháºn được hÆ¡i thở giống nhau cá»§a đồng loại, Ä‘á»u là cuồn cuá»™n, tá»± nhiên lại có má»™t loại địch ý cạnh tranh, cho nên hai bên chỉ là khuôn mặt bằng lòng nhưng sá»›m đã không thuáºn mắt từ lâu rồi!
Bên kia đưá»ng, Dương Phà m Ä‘em tình hình cá»§a mình ra kể đơn giản vá»›i Sở Cuồng Ca. Ngay cả Mã Kiá»u chết tiệt bị tá»™i chết cÅ©ng được má»™t câu cá»§aTiết Hoà i NghÄ©a mà bị xóa sạch, hắn không sợ Sở Cuồng Ca tìm ra bà máºt gì. Sở Cuồng Ca cÅ©ng không có khả năng đà o móc ra được bà máºt tháºt sá»± gì.
Huống chi, hắn rõ, Sở Cuồng Ca là ngưá»i có chừng má»±c. Má»™t ngưá»i từng trải nghiệm chốn quan trưá»ng, đặc biệt đã từng bị chèn ép quá lá»›n, nhất định không có lòng hiếu kì kiểu nhà m chán nà y. Lấy việc đà o móc bà máºt cá»§a ngưá»i khác là m cái vui cho bản thân.
Hắn tin tưởng Sở Cuồng Ca sẽ đáp ứng yêu cầu của hắn, bởi vì chuyện nà y đối với Sở Cuồng Ca chỉ có trăm lợi mà không có hại.
Quan trá»ng hÆ¡n, Sở Cuồng Ca năm đó bị Ä‘uổi ra Thiên Ngưu Vệ, những năm gần đây lang thang vất vưởng, trong lòng sá»›m đã rất bất bình, giống năm đó hắn lưu lạc ở phá»§ đô đốc Quảng Châu, chỉ cần cho hắn cÆ¡ há»™i, hắn sẽ bắt lấy. Mặc dù chỉ cải biến má»™t lý do cho tình cảnh hiện giá» cá»§a hắn cÅ©ng đủ để Sở Cuồng Ca là m việc cho hắn rồi.
Cho nên, Dương Phà m rất thản nhiên nhìn Sở Cuồng Ca. ChỠđợi y trả lá»i.
Sở Cuồng Ca nhìn thẳng Dương Phà m, nói:
- Äám huynh đệ nà y cá»§a ta sau khi Ä‘i, không hẳn là đi tu tháºt chứ?
Dương Phà m thở dà i, giÆ¡ tay chỉ xéo qua bả vai. Äang rung đùi, chÃnh là đám hòa thượng còn vô lại hÆ¡n đám thá»§ hạ vô lại cá»§a Sở Cuồng Ca, há»i:
- Ngươi xem những ngưá»i đó giống như Ä‘i tu hay sao? Cạo đầu, thay tăng y, má»›i có thể lấy danh nghÄ©a chùa Bạch Mã dá»± thi, đúng chứ?
Sở Cuồng Ca gáºt gáºt đầu, lại xác nháºn nói:
- Má»—i ngà y ba mươi đồng tiá»n công, má»™t khi đã tháºt sá»± tiến và o tráºn chung kết, má»—i ngưá»i sẽ được thưởng vạn tiá»n?
Dương Phà m mỉm cưá»i nói:
- Không chỉ có váºy, nếu như có thể để Tiết Sư vui vẻ, Sở huynh có thể trở vá» Thiên Ngưu, à , giỠđã đổi tên thà nh Phụng Thần Vệ rồi, Sở huynh có thể trở vá» Phụng Thần Vệ, cÅ©ng không phải là việc khó.
Sở Cồng Ca bá»—ng dưng xúc động, hai mắt mở lá»›n, căng thẳng nhìn Dương Phà m, giá»ng run run nói:
- Tháºt sao?
Dương Phà m nói:
- Dưới gầm trá»i nà y, quả tháºt không có nhiá»u việc công bằng như váºy. Äối vá»›i Sở huynh, bách chiến sa trưá»ng, lục địch vô số, chiến đấu quên mình, muốn ở lại Thiên Ngưu Vệ, muốn thăng quan tiến chức cÅ©ng không phải là việc dá»…, nhưng đối vá»›i Tiết Sư mà nói, nếu y cho ngươi trở vá», tháºm chà phục được nguyên chức cÅ©ng chỉ cần má»™t câu nói mà thôi, quan trá»ng là , ông ta có muốn là m hay không?
- ÄÆ°á»£c! Ta Ä‘i vá»›i ngươi!
Ãnh mắt Sở Cuồng Ca phát ra ánh hà o quang là m ngưá»i khác phát run, trong thoáng chốc, dưá»ng như má»™t lá»›p bụi đất trên ngưá»i gã rÆ¡i xuống, cứ như má»™t võ sÄ© bị đóng trong bùn lâu ngà y, thoát khá»i giam cầm, thân thể cháºm rãi giãn ra, nắm chặt cây thương trong tay lại.
Eo lưng cá»§a y thẳng đứng, bá»—ng chốc trở lên nghiêm nghị, trên trán lá»™ ra sinh khà bừng bừng, y đứng bên đó, cứ như má»™t cây thương, là má»™t kiêu tướng ẩn náu trong đám phố phưá»ng, chỉ vì má»™t câu cá»§a Dương Phà m, liá»n thay da đổi thịt, dưá»ng như đã khôi phục phong thái ngà y xưa.
***
- Phương trượng, đệ tá» tÃnh toán như váºy, mấy vị sư huynh ở bổn chùa, hay đá cầu, đệ tá» và Tháºp Cá»u sư đệ Sở Cuồng Ca cùng gia nháºp trong đó, có hai vị sư huynh Hoằng Nhất, Hoằng Lục, thêm và o đệ tá» và Tháºp Cá»u sư đệ nếu không Ä‘oạt được giải nhất thì cÅ©ng coi như đánh cược má»™t phen. Äể các vị huynh đệ chùa Bạch Mã chuyên tâm đá cầu, không chút phân tâm thì cÅ©ng có thể mau má»™t chút.
- ÄÆ°á»£c, được, được!
Tiết Hoà i NghÄ©a nghe theo, láºp tức gá»i Hoằng Nhất tá»›i trước mặt, ưỡn ngá»±c ưỡn bụng nói:
- Ngươi nghe đây, hiện tại, các đệ tá» không được rá»i chùa Bạch Mã, ăn uống chÆ¡i gái tất cả không được dÃnh tá»›i, giá» nghe theo sá»± bố trà cá»§a đệ tá» Tháºp Thất an bà i, táºp luyện đá cầu, đợi đến Tết Nguyên Tiêu má»›i được lá»™ mặt ra cho Sái gia ta.
Hoằng Nhất láºp tức đáp ứng.
Äạo trưởng Hoằng Tháºp Lục Nhất Trá»c tiến lên, mặt mà y nhăn nhó nói:
- Phương trượng, đệ tỠtuổi cao, còn phải đá bóng sao?
Tiết Hoà i Nghĩa nói:
- Ngươi, phụ trách nhặt bóng!
- á»’!
Tiết Hoà i Nghĩa chỉ bảo xong, Dương Phà m lại nói:
- Vá»›i lại đệ tá» thấy đệ tá» cùng Tháºp Cá»u sư đệ cùng nhau luyện táºp môn đánh bóng ngá»±a, nhưng con ngá»±a nà y…
Tiết Hoà i Nghĩa vỗ ngựa nói:
- Không thà nh vấn Ä‘á», ta láºp tức Ä‘i binh bá»™, tìm và i chục chiến mã tốt tá»›i, nÆ¡i táºp cÅ©ng có, ngay sau chùa Bạch Mã có má»™t bãi đất trống có thể táºp luyện được.
Tiết Hoà i NghÄ©a nói xong, vuốt cái đầu trá»c hà i lòng cưá»i nói:
- Haha, đá cầu à , đấu cùng má»™t đám đà n bà , thắng cÅ©ng không khá»i mang tiếng xấu, nếu có thể thể hiện uy phong trên tráºn cầu đó má»›i là bản lÄ©nh đà n ông! Sái gia năm trước tại Tết Nguyên Tiêu, chỉ có thể ngồi má»™t chá»— xem uy phong cá»§a ngưá»i khác, lần nà y, ta Ä‘á»u có thể lá»™ mặt trong cả tráºn đá cầu lẫn đánh cầu rồi!
Có vẻ gã thuá»™c trưá»ng phái lạc quan, dù chưa tá»›i đâu nhưng trong nháºn thức gã đã chắc chắn đội bóng cá»§a mình nhất định thắng lợi.
Sở Cuồng Ca có ý muốn mượn sức mạnh của vị Tiết đại sư nà y để trở vỠcấm quân, vội đón ý mà hùa và o nói:
- Dưới tay tướng mạnh không có binh hèn, các đệ tá» tuyệt sẽ không để đại sư phải mất mặt, ngá»±a còn chưa đưa tá»›i, đệ tá» và Tháºp Thất huynh đệ xin táºp đá cầu trước.
- ÄÆ°á»£c, được, các ngươi Ä‘i luyện, mau Ä‘i luyện, ta có thể uy phong má»™t lần ở trong Tết Nguyên Tiêu hay không, tất cả là phụ thuá»™c và o các ngươi!
- Ồ, đợi đã!
Sở Cuồng Ca lúc nà y cÅ©ng cạo đầu trá»c, mặc tăng phục ngắn ống tay bó, trên thá»±c tế có pha chút võ phục, trước đó, trang phục cá»§a tăng nhân khá Ä‘a dạng, không thống nhất, chỉ sau khi Äại ÄÆ°á»ng láºp quốc, có quy định mà u sắc vá»›i các cấp báºc quan chức, mà thá»i Lý ÄÆ°á»ng lại coi trá»ng tam giáo, Pháºt, Äạo, Nho, cho nên, cÅ©ng có quy định vá»›i tăng bà o, lúc đó má»›i thống nhất lại.
Chỉ có Ä‘iá»u, tăng nhân Ä‘á»u là áo ngắn tay dà i, quần áo ngắn vốn rất Ãt, mà lại không được mặc trước mặt tÃn đồ, triá»u đình cÅ©ng chưa có quy định rõ rà ng, bởi váºy trong tráºn đấu thÃch hợp mặc tăng phục quần áo ngắn hÆ¡n, kì thá»±c thì đó là bá»™ bà o phục được sá»a theo võ phục mà ra, cho nên, tuy rằng đầu thì cạo trá»c, nhưng vẫn cứ uy phong lẫm liệt.
Tiết Hoà i Nghĩa kêu Sở Cuồng Ca, đánh giá cao thấp y một phen:
- Ngươi to lá»›n cưá»ng tráng thế, có hiểu gì vỠđô váºt không?
Sở Cuồng Ca cưá»i cưá»i, ngạo nghá»… nói:
- Không dám gạt phương trượng, đệ tá» năm đó ở Thiên Ngưu Vệ, đô váºt tranh tà i vá»›i hÆ¡n 120 ngưá»i, nhiá»u lần đã đạt giải quán quân.
Tiết Hoà i NghÄ©a hai con mắt láºp tức sáng lên, lá»›n tiếng nói:
- Tốt! Ha ha ha, trên phương diện đô váºt, chúng ta cÅ©ng có ngưá»i đứng ra tranh cao thấp rồi!
Sở Cuồng Ca khom ngưá»i nói:
- Nguyện vì phương trượng cống hiến sức lực.
Tiết Hoà i NghÄ©a nghe Dương Phà m nói qua chuyện cá»§a Sở Cuồng Ca chuyện, thấy y cung kÃnh như thế, liá»n vá»— bá» vai cá»§a y nói:
- Tháºp cá»u, ngươi yên tâm, chuyện cá»§a ngươi, Tháºp Thất cÅ©ng đã nói vá»›i ta, chỉ cần ngươi mang thể diện vá» cho ra, ta liá»n cho ngươi trở vá» Thiên Ngưu Vệ! Ta là ngưá»i thô thiển, lá»i nói ra tất sẽ là m. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sở Cuồng Ca nghe xong trong lòng kÃch động không ngừng, láºp tức ôm quyá»n nói:
- Phương trượng yên tâm, Sở Cuồng Ca nhất định sẽ mang thể diện vỠcho phương trượng.
Quá kÃch động, y là m hà nh động như nghi thức quân đội, Tiết Hoà i NghÄ©a đã không phải hòa thượng đứng đắn, cÅ©ng không cần để ý, rất hà i lòng vá»›i thái độ cá»§a y, liá»n liên tục gáºt đầu nói:
- Tốt, tốt, ngươi chăm chỉ luyện táºp, thà nh công rồi, ta tuyệt không nuốt lá»i!
Tráºn đấu nà y, đối vá»›i Tiết Hoà i NghÄ©a chỉ có vấn đỠthể diện, y thÃch náo động, hÆ¡n nữa thÃch là m náo động trước mặt Võ Tắc Thiên, còn đối vá»›i Sở Cuồng Ca mà nói, cÅ©ng chỉ là tiá»n đồ đại sá»± cả Ä‘á»i, không dám cháºm trá»…. NghÄ© tá»›i việc cao thá»§ đô váºt nhiá»u như mây, chỉ vá»›i mình y, không ai trợ giúp, má»™t khi thất bại, thì hy vá»ng trở vá» cấm quân chỉ như bá»t nước.
Sở Cuồng Ca nhân tiện nói:
- Phương trượng, đệ tá» không sợ cùng so tà i đấu váºt vá»›i ngưá»i khác, chỉ có Ä‘iá»u má»—i đội Ä‘á»u có rất nhiá»u cao thá»§, đệ tá» má»™t ngưá»i, nếu như má»™t mình liên đấu, chỉ sợ “má»™t bà n tay vá»— không nên tiếngâ€, nếu như có ngưá»i trợ giúp, phần thắng sẽ tăng lên rất nhiá»u, không bằng má»i Tháºp Thất sư huynh và các huynh đệ cùng dá»± thi, ngưá»i thấy thế nà o?
- Tháºp Thất?
Tiết Hoà i Nghĩa nhìn Dương Phà m, nhếch chiếc miệng rộng, lắc đầu như trống lắc:
- Không được, không được, ngươi coi cái thân thể gầy gò kia, đánh cầu, đá cầu Ä‘á»u dá»±a và o sá»± linh hoạt, tất nhiên có thể lên tỉ thÃ, còn Ä‘i đấu váºt thì không được, thân thể đó, không thể được.
Sở Cuồng Ca giáºt mình mà nói:
- Phương trượng, Tháºp Thất huynh giao pháp như thần, ngưá»i không biết sao?
- á»’?
Tiết Hoà i NghÄ©a ngạc nhiên nhìn vá» phÃa Dương Phà m:
- Tháºp Thất, ngươi còn có thể giao pháp?
Dương Phà m vuốt mÅ©i, ngại ngùng mỉm cưá»i, nói:
- Có hiểu đôi chút, một chút!
Chương 105: Dương thá»§ tá»a láºp uy.
Dù là Sở Cuồng Ca vẫn luôn thổi phồng Dương Phà m, Tiết Hoà i NghÄ©a vẫn không tin, y lôi Dương Phà m và o giữa tráºn đấu, bởi vì vừa đá má»™t tráºn, Hoằng Cá»u đã nằm trên mặt đất giả chết, đầu lưỡi vươn ra thở hổn hển trên mặt đất. Tiết Hoà i NghÄ©a đạp y má»™t cước, quát: Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cút sang má»™t bên mà giả chết, ta muốn đỠsức vá»›i Tháºp Thất.
Tiết Hoà i NghÄ©a cởi tăng bà o, lá»™ ra má»™t thân hình cÆ¡ bắp, không cần nói, Tiết Hoà i NghÄ©a dáng vẻ đưá»ng đưá»ng, thân thể vô cùng to lá»›n, hÆ¡n nữa khó đạt được là , má»™t thân nam nhi to lá»›n như thế, nhưng là n da lại không Ä‘en như cá»§a Dương Phà m và Sở Cuồng Ca. Dương Phà m mà u da lá»™ lên mà u lúa mì, Sở Cuồng Ca mà u da đồng cổ, còn Tiết Hoà i NghÄ©a thân hình vô cùng to lá»›n, nhưng mà u da lại trắng nõn.
Nam tá» mà Võ Háºu thÃch, nhất định phải đạt được ba Ä‘iá»u kiện, má»™t là tuấn tú, hai là là n da trắng nõn, ba là miệng không hôi, Tiết Hoà i NghÄ©a cả ba Ä‘iá»u kiện Ä‘á»u phù hợp.
Tiết Hoà i Nghĩa tư thế kiêu ngạo, nói với Dương Phà m:
- Tá»›i đây, Tháºp Thất, cho ta lãnh giáo má»™t chút công phu cá»§a ngươi!
Dương Phà m rõ Tiết Hoà i NghÄ©a coi trá»ng thể diện hÆ¡n cả trá»i, tuy rằng là do chÃnh bản thân gã chá»§ động đỠsức, nhưng hắn cÅ©ng không dám tháºt lá»±c tỉ võ vá»›i gã, bởi váºy liên tục từ chối nói:
- Äệ tá» tuyệt đối không dám đỠsức vá»›i sư tôn, xin thứ cho đệ tá» không thể tòng mệnh.
Tiết Hoà i Nghĩa liên tục yêu cầu, Dương Phà m nhất quyết không đồng ý, Tiết Hoà i Ngĩa bất đắc dĩ, nói với Hoằng Lục:
- Tiểu Lục tá», ngươi tá»›i đây!
Phần lá»›n đệ tá» cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a kì thá»±c Ä‘á»u là các bằng hữu kết nghÄ©a khi y còn lưu lạc ở thà nh Lạc Dương năm đó, khi đó, vẫn còn xưng huynh gá»i đệ vá»›i nhau, lúc rảnh rá»—i cÅ©ng từng đỠgiao pháp, tuy rằng lúc đó Hoằng Lục vẫn chưa phải là đối thá»§ cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a, nhưng thá»±c lá»±c hai ngưá»i không khác biệt nhiá»u. Äể gã tá»›i tỉ thà má»™t phen, Tiết Hoà i NghÄ©a sẽ biết được công phu cá»§a Dương Phà m cao thâm ra sao?
Hoằng Lục thấy những Ä‘á»u tốt đẹp Ä‘á»u bị Tháºp Thất đệ Ä‘oạt Ä‘i, trong lòng sá»›m đã không khuất phục, vừa nghe Tiết Hoà i NghÄ©a chỉ bảo, láºp tức ná»›i lá»ng áo khoác, phanh ngá»±c, nói vá»›i Dương Phà m:
- Tháºp Thất đệ, đến đây, cùng Lục ca nà y khoa chân múa tay chút.
Dương Phà m thấy thế cÅ©ng tháo dây lưng, ná»›i lá»ng áo khoác.
Dương Phà m cở xong xiêm y, Hoằng Lục liá»n ở giữa sân nói lá»›n:
- Ta từ nhỠđã Ä‘i theo Ä‘i theo danh sư đô váºt Lạc Dương táºp luyện kÄ© năng, sau khi lá»›n lên lại có cÆ¡ há»™i tá»›i đấu vá»›i giao thá»§ vá»›i đệ nhất Trưá»ng An. Tên hiệu “ cá»™t trụ trá»i†cá»§a Kim Thanh Kim Sư phó chỉ Ä‘iểm, hiện giá» trong thà nh Lạc Dương, các đô váºt cao minh hÆ¡n ta chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Các sư huynh đệ không cho y chut thể diện nà o, cưá»i ha hả nói:
- Lục sư huynh có bản lÄ©nh như váºy, sao không thay chùa Bạch Mã ta tham gia thi đấu trên đại há»™i Thượng Nguyên, giúp sư phụ già nh vinh quang vá»? Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hoằng Lục khoát tay nói:
- Nếu có thể tham gia tráºn đấu, ta sao có thể không Ä‘i. Äáng tiếc mấy năm trước giao tranh vá»›i phưá»ng lưu manh, bị thương ở má»™t chân, khiến sức lá»±c không hẳn tốt, đấu sức vá»›i Tháºp Thất thì còn được chứ lên võ đà i và tỉ thà cao thấp vá»›i các cao thá»§, không may sẽ là m mất mặt sư phụ.
Chung quanh láºp tức có những ồn à o.
Dương Phà m ná»›i lá»ng áo khoác, giống như Hoằng Lục. Äể phanh lưng và cánh tay, dù thân thể hắn có hÆ¡i gầy má»™t chút, nhưng cÅ©ng có từng khối cÆ¡ bắp, cÆ¡ bắp cuồn cuá»™n, tháºt nhìn không ra Tiểu Tháºp Thất thưá»ng ngà y ăn mặc thanh tú như những cô nương, dáng ngưá»i lại khó lưá»ng đến thế.
Hoằng Lục đá rơi giầy, chân trần đứng trên sân bóng, vẫy tay nói với hắn:
- Tháºp Thất, đến đây.
Dương Phà m đứng vững, ôm quyá»n nói:
- Tiểu đệ cung thỉnh Lục sư huynh chỉ giáo.
Hoằng Lục hét lá»›n má»™t tiếng, tá»±a như mãnh hổ hạ sÆ¡n lao tá»›i, đừng nghÄ© rằng y nói chuyện cởi mở như vừa rồi, mà nghÄ© ngay láºp tức đánh sấp Dương Phà m, trước mặt các huynh đệ, dá»±a và o thân hình tráng kiện hÆ¡n Dương Phà m, y cưỡng ép tiến tá»›i. Dương Phà m ngoắc chân, dưá»ng như muốn ngạnh háng trá»±c tiếp y, nhưng động tác cháºm dần, Hoằng Lục là m thế hổ vồ, lấy tay khống chế thắt lưng hắn.
- A..
Hoằng Lục vừa chạm và o thân hình Dương Phà m, liá»n như quÆ¡ được má»™t bình dầu, trên tay trÆ¡n trượt, căn bản không bắt được thắt lưng cá»§a Dương Phà m, bị Dương Phà m ngạng chân, thất thểu ngã vá» phÃa trước, ngăn không được thân mình, trá»±c tiếp nhà o ra bên ngoà i sân , nếu nhu Ä‘ang trong má»™t tráºn đấu chÃnh thức, thì coi như là đã thua.
Xung quanh có những tiếng kêu lá»›n, Hoằng Lục đỠmặt tÃa tai nói:
- Lần nà y không tÃnh, là do ta không cẩn tháºn, Tháºp Thất đệ chỉ là nhất thá»i gặp may, căn bản chưa đỠsức tháºt sá»±, nà o là m lại lần nữa.
Dương Phà m khẽ cưá»i, trầm ổn bước chân, mở rá»™ng hai tay nói:
- Lục sư huynh, má»i!
-Yaaaaaaaaaaa
Nóng lòng thay đổi cục diện, Hoằng Lục sải bước đến khoảng giữa, Dương Phà m vẫn vững và ng đứng ở đó, mắt thấy Hoằng Lục chỉ còn cách mình má»™t bước ngắn, đột nhiên lại tiến lên, tay phải khống chế cánh tay Hoằng Lục, tay trái nắm và o đũng quần y, thấp ngưá»i, chỉnh thân, đụng và o trong lòng ngá»±c Hoằng Lục, bả vai hướng và o ngá»±c bụng y, quát má»™t tiếng:
- Lên!
Dương Phà m dùng toà n bộ sức lực nâng Hoằng Lục lên, vù vù quay mấy vòng, hét lớn:
- Chư vị sư huynh đệ, tiếp lấy!
Rá»i tay ném Hoằng Lá»±c ra xa hÆ¡n má»™t trượng, bốn năm tên hòa thượng lưu manh xông vá» phÃa trước đón tá»›i, bị thân hình Hoằng Lục đẩy vá» năm sáu bước má»›i có thể đứng vững.
Chiêu giao pháp Trung Nguyên nà y được gá»i là 'Bồ câu nhà xoáy", giao pháp cá»§a ngưá»i dân du mục, và sau đó là “ bốc quăng pháp†cá»§a các đô váºt Nháºt Bản, những chiêu nà y vá»›i chiêu thức cá»§a Dương Phà m không có gì khác biệt, trải qua trăm ngà n năm giao thoa, các loại giao pháp Ä‘á»u tụ hợp lại, tá»± nhiên sẽ có má»™t loạt các chiêu pháp tương tá»± xuất hiện.
Hoằng Lục bị Dương Phà m ném má»™t cái, nếu rÆ¡i trên mặt đất, sợ là ngã tá»›i thất Ä‘iên bát đảo, phải lúc lâu má»›i có thể tỉnh lại được, y được các huynh đệ đỡ lấy, đầu óc vẫn mÆ¡ hồ mất ná»a ngà y má»›i tỉnh lại, thấy vẻ mặt các sư huynh đệ cưá»i không dám cưá»i khiến mặt y đỠlên, nói:
- Ta là sư huynh, ta rất thÃch những ngưá»i tà i năng má»›i, các ngươi biết rồi đấy…
Nói xong, liá»n đứng không vững, như say rượu hướng vá» phÃa trước mà đi tá»›i, lần nà y không ai có thể dìu y, Hoằng Lục loạng choạng và i cái rồi lại ngã xuống mặt đất, là m má»i ngưá»i cưá»i ha hả.
Tiết Hoà i NghÄ©a thấy thế thÃch thú mặt mà y há»›n hở nói:
- Tốt, giao pháp cá»§a Tháºp Thất rất tốt, công phu như váºy, nhất định có thể giúp sức cho Sái gia, khà khà ...
***
- Kì lạ, má»›i vừa rồi Hoằng Lục ra tay nắm thắt lưng cá»§a ngươi, ta thấy đúng là như thế, tay cá»§a y rõ rà ng nắm ở thắt lưng cá»§a ngươi, sao lại ná»›i tay ra được, sau đó ngã xuống, hai ngưá»i không phải diá»…n trò cho ta xem đó chứ?
Bởi vì má»i ngưá»i Ä‘á»u rất mệt má»i rồi. Tiết Hoà i NghÄ©a tuy rằng háºn má»™t ná»—i không thể láºp tức bắt bá»n há» thao luyện, nhưng cÅ©ng đà nh phải để há» nghỉ ngÆ¡i má»™t chút, dùng cÆ¡m trưa, buổi chiá»u lại tiếp tục táºp luyện. Má»i ngưá»i vừa má»›i tản ra, Mã Kiá»u liá»n Ä‘uổi theo Dương Phà m để truy há»i, y đã nhẫn nhịn việc nà y trong lòng lâu lắm rồi!
Dương Phà m cưá»i nói:
- Huynh hãy nhìn sắc mặt cá»§a Hoằng Lục kìa, háºn má»™t ná»—i không thể má»™t phát quẳng ta ngã gục. Gã đồng ý phối hợp vá»›i ta để chÃnh gã phải xấu mặt sao?
Mã Kiá»u vò đầu nói:
- Nói cũng phải, nếu là ta, còn có thể cùng đệ diễn trò, Hoằng Lục đâu có tâm ý tốt như thế, có thể gã lúc đó…
Dương Phà m nói:
- Huynh hiểu được là tốt, giữa trưa nay ta cần nghỉ ngơi một chút, huynh đi theo ta.
Dương Phà m áo còn chưa kịp mặc, liá»n khoác và o cánh tay, dẫn Mã Kiá»u và o tháp lâm, thuáºn tay treo áo lên má»™t nhánh cây, nói vá»›i Mã Kiá»u:
- Äến đây, huynh để tay áp lên sau lưng ta.
Mã Kiá»u nói:
- Äặt trên lưng, sao kì lạ váºy?
Vừa nói, vừa theo lá»i Dương Phà m đặt tay trên lưng hắn.
- A!
Mã Kiá»u king sợ kêu lên má»™t tiếng, như gặp quá»· trừng mắt nhìn Dương Phà m, rồi nhìn bà n tay mình bị đẩy văng ra, ngạc nhiên nói:
- Ngươi là m thế nà o váºy? Äây là thuáºt gì? CÅ©ng đâu có thấy ngươi nhúc nhÃch, tay ta sao lại có thể văng ra như váºy, còn run run lên nữa?
Dương Phà m cưá»i nói:
- Cái nà y gá»i là tháºp bát Ä‘iệt, là má»™t môn công phu quần chiến cáºn thân, hoán đổi thân ảnh. Thừa thế mượn lá»±c, tiến cá» thất bại, lấy khéo léo kiá»m chế công phu kém, tuy nhiên nó cÅ©ng không phải má»™t kiểu mượn lá»±c tháo gỡ, sau khi tiêu tan lá»±c đạo cá»§a đối phương, cÅ©ng phải nắm bắt lá»±c cÅ© cá»§a đối phương. Lá»— hổng chưa phát sinh trong lá»±c má»›i, thì phát kình đẩy ngã địch.
Dương Phà m biểu diá»…n cho y má»™t lượt, lần nà y Mã Kiá»u thấy rất rõ rà ng, phần eo cá»§a Dương Phà m trong chá»›p mắt rung động và i cái, có má»™t lá»±c đạo mạnh mẽ trong sá»± má»m dẻo đó, dá»… dà ng đẩy tay y văng ra, khiến bà n tay y run lên, đây là do y đã không dùng sức , chỉ có Ä‘iá»u tay đặt trên hông Dương Phà m nếu cÅ©ng dùng sức, bị Dương Phà m tiêu mất lá»±c đạo thừa cÆ¡ phản chấn, thì sức mạnh kình đạo khó mà tưởng tượng được.
Mã Kiá»u váºn động bà n tay Ä‘ang run lên, kinh ngạc nói:
- Tháºt là lợi hại, đệ lại có được công phu thần kì như thế, vừa rồi eo đẹ như chấn động tá»›i mưá»i mấy lần, sức eo chắc chắn có lá»±c, căn bản không thể nắm bắt được đệ.
Dương Phà m cưá»i nói:
- Hiện tại huynh hiểu tại sao gã lại bị đánh ngã ra ngoà i rồi chứ? Tuy nhiên, phần eo chấn động không giá»›i hạn trong mưá»i cái, mà có thể nhiá»u hoặc Ãt, trong má»™t lúc cÅ©ng có thể chấn động bốn mươi tám cái trở xuống, thốn kình như sóng, khiến ngưá»i muốn giữ cÅ©ng không được.
- Bốn mươi tám cái trở xuống, trong một khắc, chấn động tới bốn mươi tám cái…
Ãnh mắt Mã Kiá»u sáng rá»±c, mước miếng nhanh chóng chảy ra:
- Ta muốn há»c, Tiểu Phà m…à , không, thá»§ tá»a đại sư, ngươi nháºn ta là m đồ đệ, ta muốn há»c công phu cá»§a ngươi, ta muốn há»c ngươi cái gì, cái gì mà Tháºp bát Ä‘iệt đó.
Dương Phà m nói:
- Dạy huynh chút công phu cưá»ng thân kiện thể không thà nh vấn Ä‘á», nhưng công phu nà y cÅ©ng không dá»… há»c, huynhđã trưởng thà nh, căn bản xương cốt cứng rắn, há»c ngạnh công còn được, chứ há»c môn công phu nà y có vẻ thà nh tá»±u sẽ có hạn thôi.
Mã Kiá»u nói:
- Không, không, không, thân thể cá»§a ta vẫn đủ cưá»ng tráng, những thứ khác không cần há»c, ta chỉ há»c Tháºp Bát Äiệt.
Dương Phà m kinh ngạc nói:
- Ngươi sao lại ưa thÃch Tháºp Bát Äiệt? Nếu uy phong, thì ta có thể dạy ngươi Tam Hoà ng Pháo Chá»§y, đánh ngưá»i quyá»n bổ như búa, băng quyá»n như mÅ©i tên, chui quyá»n như chùy, hoà nh quyá»n như lương, vá»›i khà lá»±c cá»§a ngươi, chăm chỉ táºp luyện, cÅ©ng sẽ có thà nh tá»±u, sẽ rất oai phong.
Mã Kiá»u lắc đầu liên tục, xoa xoa tay, dáng Ä‘iệu không muốn nói:
- không, không, không, cái gì mà pháo vá»›i chùy, đâu uy phong bằng Tháºp Bát Äiệt, ta phải há»c Tháºp Bát Äiệt! Trong má»™t khắc, eo bụng chấn động không quá bốn mươi tám lần, chiêu nà y khi cùng nữ nhân hoan hợp mà sá» dụng thì sợ rằng nà ng ta sẽ phải kêu cha gá»i mẹ, quăng mÅ© cởi giáp, đầu hà ng ta mà thôi, khà khà ...
Dương Phà m ngÆ¡ ngẩn, hắn trừng to mắt nhìn Mã Kiá»u sau má»™t lúc lâu, không nói được má»™t lá»i, quay đầu bước Ä‘i.
Mã Kiá»u vá»™i và ng Ä‘uổi theo mau nói:
- Aizzz, đệ đừng Ä‘i, Tiểu Phà m, thá»§ tá»a, sư phụ…
Dương Phà m tức giáºn nói:
- Ngươi đừng gá»i ta! Nếu để cho sư phụ ta biết, ta Ä‘em môn công phu nà y truyá»n cho ngươi, chỉ để ngươi thể hiện uy phong trên ngưá»i nữ nhân, sư phụ ra sẽ tức mà chết tươi mất.
Mã Kiá»u cưá»i là m là nh nói:
- Ai nói ta há»c môn công phu nà y chỉ để thể hiện uy phong trên ngưá»i nữ nhân? Tất nhiên là cÅ©ng có thể thể hiện uy phong trên ngưá»i đám nam nhân rồi!
Dương Phà m nói:
- Hừ, ngươi còn có ham mê nà y sao?
Mã Kiá»u cá»±c kỳ bại hoại mà nói:
- Ngươi nghÄ© Ä‘i đâu váºy, ý ta là , ra oai trước mặt đám nam nhân, đương nhiên chÃnh là giống như ngươi vừa rồi, vô cùng oai phong…haha!
Dương Phà m quay đầu tiếp tục đi:
- Không được, ngươi tâm địa bất chÃnh, không dạy!
- Sư phụ!
Mã Kiá»u Ä‘au buồn kêu lên, bám chặt lấy mà đuổi theo!
05.03.2014
Chương 106-108
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Chương 106: Dấu vết để lại.
Những ngà y tiếp theo, chùa Bạch Mã nghiá»…m nhiên trở thà nh nÆ¡i huấn luyện, các hòa thượng bắt đầu hừng há»±c khà thế táºp luyện đá cầu, từ Hoằng Nhất tá»›i Hoằng Tháºp NgÅ©, má»—i ngà y Ä‘á»u bị Dương Phà m và Sở Cuồng Ca thao luyện sống dở chết dở, buổi tối bổ nhà o và o giưá»ng, ngá»§ say như chó chết, chẳng có thá»i gian mà ra đưá»ng gây chuyện nữa. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chỉ có Nhất Trá»c “cầu đồng†là thấy thoải mái hÆ¡n bá» há» nhiá»u, không nhặt bóng thì bóng cÅ©ng luôn ở trong sân đó thôi, ngẫu nhiên hoạt động má»™t chút, ăn được ngá»§ được.
Dương Phà m không chỉ dạy các hòa thượng chÆ¡i bóng, mà chÃnh hắn cÅ©ng há»c chÆ¡i bóng.
ÄÆ°á»£c Tiết Hoà i NghÄ©a giúp đỡ tôn lên đến địa vị nà y cÅ©ng không phải là Chân pháºt hòa thượng, nên Dương Phà m không dám bá»™c lá»™ sá»± yếu kém ở trước mặt gã, không muốn để lá»™ sá»± tháºt hắn không thà nh thạo đá cầu và đánh cầu. Hiện nay có Sở Cuồng Ca ở đây, hắn cần trau dồi kiến thức vá» vấn đỠnà y, quen vá»›i các quy tắc thi đấu thể thao.
Nhất là thuáºt cưỡi ngá»±a, muốn đánh cầu ngá»±a nhất định phải có kỹ năng cưỡi ngá»±a, thuáºt cưỡi ngá»±a đâu chỉ là ngồi trên lưng ngá»±a, giục cho ngá»±a chạy như bay là được, các kỹ xảo thuáºt cưỡi ngá»±a như bước ngang, chạy ngược lại, nhảy lên, kỹ xảo chuyển đổi ... Ä‘á»u cần thà nh thạo, mà Dương Phà m thì ngay cả kỹ thuáºt cÆ¡ bản nhất cÅ©ng thấy thiếu.
Lần trước Ä‘i Mạnh Tân ám sát Khâu Thần TÃch, hắn cÅ©ng đã chuẩn bị má»™t chút kỹ thuáºt cưỡi ngá»±a quen thuá»™c, trên yên ngá»±a còn lót đệm dà y, chạy như Ä‘iên trên má»™t con đưá»ng dà i mệt rã rá»i cả ngưá»i. May mắn là Kim Ngô Vệ toà n bá»™ không phải là Long Võ Vệ kỵ binh, Khâu Thần TÃch trước đó cÅ©ng không nghÄ© tá»›i hắn có thể quyết Ä‘oán phá vỡ vòng vây, không kịp chuẩn bị ngá»±a Ä‘uổi theo, má»›i giúp hắn tránh được kiếp nạn.
Tráºn nà y coi như giúp Dương Phà m để Sở Cuồng Ca dạy hắn thà nh thục các thuáºt cưỡi ngá»±a. Má»—i sáng và tối, Dương Phà m Ä‘á»u cùng Sở Cuồng Ca Ä‘i táºp luyện kỹ thuáºt cưỡi ngá»±a, các huynh đệ kia cá»§a Sở Cuồng Ca cÅ©ng Ä‘i theo phóng ngá»±a rong ruổi khổ luyện kÄ© thuáºt cưỡi ngá»±a, đồng thá»i tạo thà nh nhiá»u chướng ngại ở khoảng không rá»™ng lá»›n mặt sau chùa Bạch Mã, luyện táºp kỹ xảo Ä‘iá»u khiển ngá»±a.
Dương Phà m vốn có má»™t võ công tốt nhưng mà mấy ngà y luyện thì xương sống thắt lưng đã Ä‘au thắt, bắp đùi nhức má»i. Mã Kiá»u thì cà ng không phải nói, tuy nhiên Dương Phà m vốn có tố chất và thân thể tốt, cho nên há»c thuáºt cưỡi ngá»±a rất mau, thuần thục rất nhanh những thuáºt cÆ¡ bản, lúc nà y cách Tết Nguyên Tiêu có ba bốn tháng, má»—i ngà y Ä‘á»u táºp luyện như thế. Lại có danh sư chỉ Ä‘iểm, khi tá»›i Tết Nguyên Tiêu, kÄ© thuáºt cưỡi ngá»±a cá»§a hắn đã đủ dùng cho tráºn đấu.
Những ngà y nà y, thông qua đám hòa thượng vô lại và tai mắt bên kia Triệu Du, Dương Phà m cÅ©ng biết đôi chút tình hình trong kinh thà nh, Khâu Thần TÃch gặp chuyện căn bản không truyá»n ra khá»i kinh thà nh, giống như chưa từng phát sinh chuyện nà y, Dương Phà m do đó mà cà ng thêm chắc chắn: Huyết án sÆ¡n thôn huyết án không phải do Triá»u đình gây nên, ngưá»i trong cuá»™c lại má»™t lần nữa che lấp sá»± tháºt, nhưng chân tướng sá»± tháºt thì cà ng khó phân biệt được.
Hắn muốn biết được chân tướng, muốn biết được tại sao các thân nhân và hương thân vô tội bị hại.
Hôm nay chạng vạng, mà u ngÅ© sắc đầy trá»i, má»™t ngà y huấn luyện đã chấm dứt, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u mệt má»i, mồ hôi túa ra, ngay cả tắm cÅ©ng không tắm, trở vá» phòng, tê liệt ngã xuống giưá»ng nghỉ ngÆ¡i.
Tinh thần Dương Phà m vẫn tỉnh táo, nhìn vẫn chưa tá»›i giá» táºp luyện cưỡi ngá»±a, liá»n vá»™i Ä‘i tắm rá»a, sau khi trở vá» thấy Nhất Trá»c Ä‘ang ngồi thiá»n trên thá»m đá, miệng lẩm bẩm, cÅ©ng không biết là niệm kinh pháºt hay là Äạo kinh, Dương Phà m Ä‘i qua, lên tiếng chà o há»i lão, tán gẫu và i câu.
Hà n huyên mấy câu, Dương Phà m liá»n chuyển chá»§ đỠsang Hạ Lan Mẫn Chi.
Nhất Trá»c mặt mà y há»›n hở nói:
- Nhắc tá»›i Hạ Lan Mẫn Chi, năm đó đúng là má»™t nhân váºt chấn động kinh sư! Lúc trước, Thiên Háºu vừa trở thà nh Hoà ng Háºu cá»§a Cao Tông hoà ng đế, bởi vì hai huynh trưởng cùng cha khác mẹ và mẹ con không hòa thuáºn, liá»n tìm chút cá»›, Ä‘em giáng chức đầy bá»n há» khá»i kinh thà nh.
Thiên Háºu nắm quyá»n, đương nhiên sẽ trá»ng dụng con cháu trong nhà , có những quốc thÃch đó địa vị cá»§a Thiên Háºu má»›i vững chắc, bà ta luôn không thÃch hai huynh trưởng, nhưng phải bồi dưỡng ai má»›i được? Sau đó, hai vị huynh trưởng Ä‘á»u chết tha hương, Thiên Háºu cÅ©ng không có lòng triệu hồi háºu duệ cá»§a hai huynh trưởng, nên để đứa con cá»§a bà o tá»· là Hạ Lan Mẫn Chi sá»a há» thà nh Võ, kế thừa tước vị cá»§a phụ thân nà ng, nháºm chức Chu Quốc Công.
Thì ra mẫu thân cá»§a Hạ Lan Mẫn Chi là bà o tá»· cá»§a Thiên Háºu, dung mạo vô cùng xinh đẹp, không há» kém thiên háºu, sau khi gặp mặt Cao Tông Hoà ng Äế đã được phong là m Hà n Quốc phu nhân , thưá»ng má»i và o trong cung, vô cùng sá»§ng ái, sau đó không hiểu tại sao mà phát bệnh chết. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hạ Lan Mẫu Chi còn có má»™t ngưá»i chị là Hạ Lan Thị, Hạ Lan Thị trẻ trung xinh đẹp còn hÆ¡n ngưá»i mẹ, sau cÅ©ng được Cao Tông Hoà ng Äế sá»§ng ái, thụ phong là m Ngụy Quốc phu nhân, kết quả, không bao lâu, cÅ©ng phát bệnh mà chết.
Dương Phà m ánh mắt lóe lên, cháºm rãi nói:
- NghÄ© lại, hai mẹ con nà y phát bệnh chết Thiên Háºu khó thoát khá»i can hệ?
Nhất Trá»c đạo nhân nhìn quanh má»™t lượt, thấp giá»ng nói:
- Haizz, ta cÅ©ng không biết, dù sao thì trên phố Ä‘á»u truyá»n lại như váºy. Ngăn cản chuyện cá»§a Thiên Háºu ư, coi chừng ăn đủ đó, đừng nói tá»›i chị ruá»™t hay ngưá»i ngoà i, cho dù là con ruá»™t thì đã sao? Hai vị Lý Hiá»n, Lý Hoằng Ä‘á»u là Thái tá», Ä‘á»u là máu má»§ ruá»™t già cá»§a thiên háºu, kết quả là ...
Nhất Trá»c đạo nhân cưá»i ha hả, lại lách trở vỠđỠtà i đầu, nói:
- Hạ Lan Mẫn Chi nà y có tà i há»c hà nh, lúc còn ở Hoằng Văn Quán, còn soạn má»™t trăm cuốn “ Tam tháºp quốc xuân thuâ€, quen biết rất nhiá»u văn nhân mặc khách, há»c táºp nhiá»u văn thÆ¡, đúng là cÅ©ng là m được nhiá»u việc.
Nhưng từ khi mẹ và tá»· tá»· lần lượt ra Ä‘i, vị Chu Quốc Công nà y trở nên thay đổi, tình cảm giữa Hạ Lan Mẫn Chi, mẫu thân và tá»· tá»· vô cùng tốt, mẫu thân và tá»· tá»· lần lượt chết không rõ rà ng, có lẽ y cÅ©ng Ä‘oán được là do Thiên Háºu gây ra, từ đó vá» sau không chịu cầu tiến, đối địch vá»›i Thiên Háºu.
Hạ Lan Mẫn Chi ngá»c thụ lâm phong, cá»±c kỳ tuấn tú, hÆ¡n nữa y thân là quốc công, quyá»n cao chức trá»ng, muốn có nữ nhân nà o mà chả được? Nhưng hà ng ngà y y phóng đãng không có đức hạnh, dâm đãng là m ngưá»i khác chướng mắt, y tháºm chà còn…
Nhất Trá»c đạo nhân lại theo bản năng ngó nghiêng bốn phia, Dương Phà m không kìm nổi, cưá»i nói:
- Sư huynh không cần tháºn trá»ng như váºy, ở đây ngoà i huynh và ta ra, không còn ai nữa.
Nhất Trá»c đạo nhân cưá»i gượng hai tiếng nói:
- Ừm! Hạ Lan Mẫn Chi còn có quan hệ không trong sáng với ngoại tổ mẫu Dương Thị của y.
Dương Phà m giáºt mình nói:
- Dương thị? Äó là mẹ đẻ Thiên Háºu, ngoại tổ mẫu cá»§a y, không ngá» hai ngưá»i há» ...
Nhất Trá»c đạo nhân phất tay, khinh thưá»ng nói:
- Rốt cục là dị tá»™c, lá»… giáo đối vá»›i bá»n há» cÅ©ng chỉ là những thứ chó má! Nếu không năm xưa Thái Tông Hoà ng Äế kén nữ nhân, tại sao lại khinh miệt thế gia ở SÆ¡n Äông. Äiá»u nà y cÅ©ng cho qua, Hạ Lan Mẫn Chi tuy rằng không có hạnh kiểm gì, nhưng có sá»± che chở cá»§a Thiên háºu thì chẳng có ai dám phản đối y.
Sau khi y nghi ngá» Thiên Háºu hại mẹ và tá»· tá»· cá»§a y, liá»n táºp trung là m khó Thiên Háºu. Lúc đó Thiên Háºu mải tuyển chá»n con gái cá»§a Ti Vệ Thiếu Khanh Dương Tư Kiệm là m Thái tá» phi cho Thái Tá» Lý Hoằng, thấy ngà y kết hôn tá»›i gần, y thừa dịp nữ tá» nà y Ä‘ang Ä‘i du xuân mà cưỡng hiếp nà ng, đến ná»—i Hoà ng gia phải cấp bách sá»a đổi việc láºp Thái tá» phi.
Lúc ấy, Thiên Háºu vẫn che chở y, sau đó, dưá»ng như Thiên Háºu đã nháºn thấy Hạ Lan Mẫn Chi Ä‘ang sinh lòng nghi ngá» mình, liá»n nổi sát tâm vá»›i y. Sau khi Dương Thị qua Ä‘á»i, Thiên Háºu bá» ra má»™t khoản tiá»n, giúp Hạ Lan Mẫn Chi xây dá»±ng cho ngưá»i mẹ đã mất má»™t bức tượng Pháºt cầu phúc, kết quả y mang số tiá»n đó ra ăn chÆ¡i đà ng Ä‘iếm, chưa qua tang kì cá»§a Dương thị, y đã gá»i những ca cÆ¡ vÅ© nữ tầm hoan hưởng lạc. Thiên Háºu kiá»m nén không được, rốt cuá»™c nổi giáºn, Ä‘em những tá»™i danh cá»§a y bao gồm thông dâm vá»›i ngoại tổ mẫu, tham ô công khoản, Ä‘em ra trừng trị.
Dương Phà m thất thanh nói:
- Äiá»u nà y có thể bêu rếu ra ngoà i? Ngưá»i xưa có câu, việc xấu trong nhà tốt nhất không nên truyá»n ra ngoà i, huống chi đây là mẫu thân Hoà ng Háºu và cháu ngoại trai cá»§a Thiên Háºu.
Nhất Trá»c đạo nhân nói:
- Thiên hạ hiện nay chịu ảnh hưởng cá»§a ngưá»i Hồ, mở ra bầu không khà như tiên thiên, thế gian còn có ngưá»i coi đó như hồng thá»§y mãnh thú! HÆ¡n nữa, những vụ bê bối đó cá»§a Hạ Lan Mẫn Chi, dân gian sá»›m đã truyá»n ra, Thiên Háºu không nói, ai cÅ©ng biết, ai quang minh lá»—i lạc, ngưá»i cÅ©ng nên biết, ÄÆ°Æ¡ng Kim Thiên Háºu khà phách đó đến nam nhi cÅ©ng không thể sánh vá»›i bà ta.
Dương Phà m xoa cằm đồng ý.
Nhất Trá»c đạo nhân lại nói:
- Thiên háºu bãi chức quan cá»§a y, bãi tước vị cá»§a y, nhưng khôi phục há» Hạ Lan cho y, đưa Ä‘i lưu đà y Lôi Châu. ÄÆ°Æ¡ng nhiên y biết phÃa trước sẽ không có gì thuáºn lợi, lúc tá»›i Thiá»u Châu, đã dùng dây cương treo cổ tá»± tá» rồi!
Dương Phà m kÃch động:
- Thiá»u Châu?
Thiá»u Châu, treo cổ tá»± tá» tại Thiá»u Châu, việc nà y vá»›i huyết án thôn núi nhá» có gì liên quan chăng? Hạ Lan Mẫn Chi treo cổ tá»± tỠở Thiá»u Châu, năm sau, thôn Äà o Nguyên đột nhiên xuất hiện, giữa hai việc nà y…
Dương Phà m có chút hoang mang, hắn dưá»ng như ngá»™ ra Ä‘iá»u gì đó, lại dưá»ng như chưa hiểu gì cả. Bốn năm sau cái chết cá»§a Hạ Lan Mẫn thì hắn má»›i ra Ä‘á»i, hÆ¡n nữa Hạ Lan Mẫn Chi lại không có huynh đệ tá»· muá»™i, cho nên hắn và Hạ Lan Mẫn Chi có lẽ không có quan hệ gì cả.
Như váºy, phụ thân cá»§a hắn và những ngưá»i trong thôn nà y là bạn tốt hay bá»™ hạ cÅ© cá»§a Hạ Lan Mẫn Chi? Những phạm quan nà y vì liên lụy nên bị giáng chức hay sao? Nếu đúng, muốn giết thì lúc đó cÅ©ng giết rồi, tại sao sau khi Hạ Lan Mẫn Chi chết mưá»i má»™t năm má»›i phát sinh? Khoảng cách mưá»i năm, quân tá» báo thù, mưá»i năm không muá»™n sao? Quả thá»±c là không hiểu ra sao nữa?
Dương Phà m cà ng nghÄ© cà ng hồ đồ, Nhất Trá»c đạo nhân lại vá»— đùi, cảm khái:
- Võ Thừa Tá»±, Võ Tam Tư lúc đó Ä‘á»u là hai huynh trưởng khác mẹ năm xưa cÅ©ng bị Thiên Háºu giáng chức đến những nÆ¡i xa xôi, Thiên Háºu cÅ©ng không thÃch bá»n há», bá»n há» có quyá»n thế như thế, nếu năm đó Hạ Lan Mẫn Chi không cố chấp đối đầu vá»›i Thiên Háºu, chỉ sợ ngoà i Thiên Háºu ra, chỉ còn có y.
Lão Ä‘ang nói thì thấy má»™t khách tăng cùng má»™t vị tăng nhân mặc thâm y cháºm rãi Ä‘i tá»›i, tướng mạo tăng nhân kia kì dị, lông mi trắng như tuyết, khuôn mặt thanh tú, thoạt nhìn tuổi không còn trẻ. Những hòa thượng Ä‘i ngang qua, thấy vị tăng nhân kia, Ä‘á»u dừng lại, cung kÃnh thi lá»….
Tuy nói rằng chùa Bạch Mã bị Tiết Hoà i NghÄ©a chiếm, còn uống rượu ăn thịt vi phạm thanh quy cá»§a hòa thượng, nhưng không ngá» những ngưá»i tu hà nh chân chÃnh vẫn còn ở lại trong chùa, hà ng ngà y lo sá»± vụ trong chùa Bạch Mã. Bá»n há» nháºn ra vị tăng nhân nà y, chắc là má»™t vị cao tăng có địa vị cao trong giáo giá»›i Pháºt.
Nhất Trá»c đạo nhân thấy tăng nhân kia Ä‘i tá»›i, vá»™i đứng lên thi lá»…, Dương Phà m cÅ©ng nghiêm trang thi lá»… chá» vị tăng nhân mặc thâm y kia Ä‘i và o, má»›i thì thầm vá»›i Nhất Trá»c đạo nhân:
- Sư huynh biết vị hòa thượng nà y sao?
Nhất Trá»c nói:
- Äúng, đây là Tam Giá»›i Äại Sư, đệ tá» thân truyá»n cá»§a tổ sư cao tăng Huyá»n Trang
Dương Phà m không hiểu nhiá»u vá» Pháºt giáo, nghe xong chỉ ồ lên má»™t tiếng, kì quái nói:
- Ông ta tá»›i đây là m gì, coi hướng Ä‘i cá»§a y, chÃnh là hướng thiện phòng. Äúng rồi, gần đây có rất nhiá»u hòa thượng chân chÃnh Ä‘i lại ở nÆ¡i nà y, vị phương trượng đại sư nà y cá»§a chúng ta không phải muốn há»c Pháºt đấy chứ?
Nhất Trá»c đạo nhân cưá»i khổ nói:
- Tinh thần phương trượng như thiên mã trên không, sao phà m nhân như ta và ngươi có thể đoán ra được.
Dương Phà m đồng tình, vì thế gáºt đầu tán thà nh.
Chương 107: Sái gia cÅ©ng hiến Ä‘iá»m là nh.
Lúc Tam Giá»›i đại sư Ä‘i và o thiện phòng, bên trong đã có má»™t đám lão hòa thượng, xem ra tuổi cÅ©ng không thấp, má»—i ngưá»i Ä‘á»u có bá»™ dạng cá»§a ngưá»i tu hà nh cao thâm, vừa thấy Tam Giá»›i đại sư tiến và o, các tăng nhân Ä‘ang nói chuyện vá»›i nhau liá»n đứng dáºy thi lá»… vấn an, Tam Giá»›i nhất nhất đáp lá»…, tươi cưá»i chân thà nh.
Äại phương trượng Hoà i NghÄ©a Ä‘ang dá»±a trên chiếc giưá»ng La Hán uống rượu, thấy Tam Giá»›i tá»›i, mắt say lá» Ä‘á», mông lung liếc y, vẫy tay nói:
- Tam Giới hòa thượng, ngươi cuối cùng cũng tới rồi, ngồi xuống đây, cùngnhau nghĩ biện pháp.
Huyá»n Trang năm đó thu rất nhiá»u đệ tá», trong đó quan trá»ng nhất vá»›i ông là tiểu đệ tá» Biện CÆ¡, Biện CÆ¡ là má»™t vị tăng nhân há»c vấn nổi danh nhất thà nh Trưá»ng An mà Huyá»n Trang thu nháºn, là má»™t trong chÃn mươi vị cao tăng tham gia dịch “Äại ÄÆ°á»ng Tây Du KÃâ€, y lúc đó trẻ tuổi nhất, má»›i có hÆ¡n hai mươi.
Không ngá», ải mÄ© nhân khó qua, nghiệp duyên giữa Biện CÆ¡ hòa thượng và công chúa Cao Dương đã chôn vùi tÃnh mạng y, bị Lý Thế Dân phán quyết chém eo. Kế tiếp, trong các cao túc cá»§a Huyá»n Trang, Khuy CÆ¡ đại sư là nổi danh nhất, há»c vấn cao thâm nhất, nhưng y đã viên tịch và o năm VÄ©nh Thuần thứ hai rồi, sau nà y vẫn còn có Viên Trắc, Äạo Chứng, Thắng Trang, Thái Hiá»n, những ngưá»i nà y còn khá»e mạnh, nhưng do tuổi đã cao, nên Ãt Ä‘i lại trên thế gian, Tam Giá»›i đại sư nà y không phải là đệ tá» nổi danh nhất cá»§a Huyá»n Trang, nhưng là ngưá»i có tà i nhất hiện giá».
Tiết Hoà i Nghĩa cầm lấy chén rượu, liếc nhìn Tam Giới hòa thượng, nói:
- Ta má»i rất nhiá»u đại hòa thượng tá»›i, rất tiếc là vẫn chưa nghÄ© ra được biện pháp gì, má»i ngưá»i Ä‘á»u nói ngươi pháºt há»c thâm háºu, Ä‘á»c nhiá»u sách vở, cho nên má»i ngươi đến, thảo luáºn má»™t và i chá»§ ý. Nếu ngươi có thể thay ta giải quyết vấn đỠkhó khăn nà y, Pháºt giáo rất có thể trấn áp đạo giáo, trở thà nh quốc giáo Äại ÄÆ°á»ng, hoà n thà nh tâm nguyện bình sinh cá»§a ngươi.
Tam Giá»›i đại sư nhìn má»™t lượt bên trong thiện phòng, tất cả Ä‘á»u là giá»›i pháºt há»c tri thức uyên bác, đức cao vá»ng trá»ng mà lão quen biết hoặc có hiểu biết. Trên giưá»ng, dưới đất, trên bà n, đâu đâu cÅ©ng có những cuốn kinh thư, khắc ấn có, viết tay có, tháºm chà còn có cả má»™t cặp thẻ tre từ xưa, chẳng trách vị đại sư nổi danh “phong hòa thượng†nà y lại thấy thấp thá»m trong lòng, vá»™i chắp tay nói:
- Bần tăng không dám nháºn sá»± tán thưởng cá»§a Hoà i NghÄ©a đại sư, chỉ có Ä‘iá»u, không biết phương trượng má»i lão nạp tá»›i, rốt cuá»™c là muốn là m gì?
Tiết Hoà i NghÄ©a cÅ©ng không kiêng kị, Ä‘em tÃnh toán cá»§a gã nói ra. Phải nói rằng, Tiết Hoà i NghÄ©a tuy rằng há»c vấn không cao, nhưng sức tưởng tượng thì có thừa, Võ Tắc Thiên thuá»™c mệnh Lý ÄÆ°á»ng, mưu mô và tÃnh toán chuyển ngà y đổi thứ, ai ai cÅ©ng biết. Là má»™t ngưá»i nằm cùng giưá»ng như Tiết Hoà i NghÄ©a thì có gì mà không biết?
Nương tá»±a và o tá»™c nhân há» Võ cá»§a Võ Tắc Thiên, những văn thần võ tướng mà bà ta trá»ng dụng Ä‘á»u phải vắt hết trà óc ra giúp bà ta vượt chướng ngại, Tiết Hoà i NghÄ©a cÅ©ng là ngưá»i không cam cô đơn, cÅ©ng muốn láºp má»™t phần công lao to lá»›n, mà không cần dá»±a và o việc phụng dưỡng trên giưá»ng để được sá»§ng ái.
Nhưng, trò â€hiến thụy†đã bị Võ Thừa Tá»± là m qua, y lấy tảng đá ném và o Lạc Thá»§y, rồi lại mò lên, nói tà o lao là đá thần Thiên Thụ, chiêu kì Võ háºu là m chá»§ thiên hạ. Tá»›i nay đâu đâu cÅ©ng hưởng ứng, Ä‘iá»m là nh thì không ngừng xuất hiện, nếu Tiết Hoà i NghÄ©a theo chân hiến Ä‘iá»m là nh, thì chẳng bằng bắt chước ngưá»i khác.
Tẩy trừ hoà ng tá»™c Lý ÄÆ°á»ng và đại thần trung thà nh vá»›i Lý ÄÆ°á»ng Ä‘á»u có các ác quan đảm nháºn, những ngưá»i xuất gia tháºt sá»± không xen tay và o được. Bức đạo sÄ© tin Như Lai, chỉ là trò cá»n con chẳng phải việc lá»›n gì, hà nh vi nà y chỉ để thể hiện lòng trung thà nh cá»§a y vá»›i Võ Háºu, chứ không giúp Ãch gì cho việc Võ Háºu đăng cÆ¡.
Äã là m thì phải là m cho độc nhất.
Tiết Hoà i NghÄ©a trước đây xây dá»±ng Minh đưá»ng lá»›n chưa từng có, kiến tạo Thiên ÄÆ°á»ng cÅ©ng lá»›n chưa từng có, tháºm chà ngay cả ngà y há»™i đánh cầu vui vẻ trong cung y cÅ©ng muốn là m náo động, y vốn dÄ© đã có tÃnh cạnh tranh như váºy rồi, và o lúc nà y sao có thể chịu đứng sau ngưá»i khác chứ? Cho nên, y linh động, nghÄ© có thể từ trong Pháºt há»c kinh Ä‘iển tìm ra bằng chứng Võ Háºu là m chá»§ thiên hạ, kể từ đó, chẳng phải là y đã láºp được công lao độc nhất vô nhị rồi hay sao?
Tiết Hoà i NghÄ©a nghÄ© đến liá»n là m, láºp tức gá»i các cao tăng tá»›i miếu, để bá»n há» nghÄ© kế. Tiết Hoà i NghÄ©a tuy rằng cà n quấy ở Lạc Dương, nhưng việc y là m cÅ©ng tốt cho pháºt giáo, mấy vị cao tăng nà y ngoà i miệng không đồng ý nhưng trong lòng cÅ©ng mừng thầm, cho nên mấy ngưá»i nà y cÅ©ng không mâu thuẫn gì vá»›i ý tưởng nà y cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a.
HÆ¡n nữa Tiết Hoà i NghÄ©a là m ra chá»§ ý nà y, cÅ©ng không cho phép ngưá»i khác phản đối. Còn nữa, nếu có thể là m được việc nà y, Pháºt giáo sẽ được tăng báºc, áp đảo đạo giáo, cho nên những đại đức cao tăng nà y Ä‘á»u dốc hết sức lá»±c, hết sức tìm ra căn cứ chÃnh xác trong pháºt giáo kinh Ä‘iển nói Võ Háºu là m chá»§ thiên hạ.
Năm xưa các đệ tá» Pháºt tổ ThÃch Ca Mâu Ni cÅ©ng không biết ngà i muốn truyá»n giáo ở Trung Nguyên, muốn trở thà nh đại giáo hà ng đầu trung thổ cần phải có thứ nà y, nếu không, chỉ cần má»™t câu Kệ ngữ năm xưa ThÃch Ca Mâu Ni thuáºn mồm nói, ngà y nay các đệ tỠđồ tôn cá»§a ngưá»i đã không suy giảm khà lá»±c Ä‘i nhiá»u như thế!
Những đại hòa thượng nà y hao tổn tâm cÆ¡, tìm hiểu kinh thư, cÅ©ng không tìm ra căn cứ đăng cÆ¡ cá»§a Võ Háºu, vạn bất đắc dÄ© có ngưá»i vô tình nhá»› tá»›i cao đồ cá»§a Huyá»n Trang là Tam Giá»›i đại sư Ä‘ang du ngoạn ở Trưá»ng An hai năm, vừa má»›i trở lại Lạc Dương cho nên nhanh chóng nhắc nhở Tiết Hoà i NghÄ©a má»i tá»›i.
Phải tìm ra căn cứ chÃnh xác trong Pháºt giáo kinh Ä‘iển nói Thiên Háºu là m chá»§ thiên hạ? Là m cho pháºt giáo áp đảo đạo giáo, trở thà nh tôn giáo lá»›n nhất Trung Thổ.
Tam Giá»›i đại sư nhiệt huyết sôi trà o, láºp tức dốc sức nghÄ© ra chá»§ ý. Tiết Hoà i NghÄ©a không phải hòa thượng tốt, nhưng lại là lãnh đạo giá»i, thấy Tam Giá»›i đại sư còn Ä‘ang suy ngẫm thì tuyệt đối không tá»›i quấy rầy, nằm lại trên giưá»ng, đến cả thanh âm uống rượu cÅ©ng hết sức nhá» nhẹ.
Tam Giới ngồi xếp băng trên bồ đoà n, nhắm mắt suy tư một hồi lâu, đột nhiên hai mắt mở ra, gương mặt vui mừng nói:
- Có rồi!
Äám hòa thượng Ä‘ang nghiên cứu kinh thư, nghÄ© các Ä‘iển cố kinh Ä‘iển trong kinh Pháºt, ai nấy Ä‘á»u báºn tối mặt mÅ©i, đột nhiên nghe được câu nà y, đồng loạt xúm lại, vá»™i và ng há»i:
- Tam Giá»›i đại sư, ngưá»i Ä‘ang nghÄ© được gì?
Tiết Hoà i Nghĩa uống rượu say, đang khá buồn ngủ, vừa mới ngáp một cái, đột nhiên nghe Tam Giới đại sư nói:
- Có rồi!
Tiết Hoà i NghÄ©a láºp tức tinh thần phấn chấv báºt dáºy nhảy trên mặt đất, hai chân trần chạy tá»›i, hai cánh tay đẩy đám hòa thượng ra, trừng trừng đôi mắt to nói:
- Nói mau, ngươi nghÄ© ra Ä‘iá»u gì?
***
- Những con ngá»±a Tiết sư tìm tá»›i, Ä‘á»u là những con ngá»±a tốt. Có ngá»±a tốt, ngưá»i luyện kỹ thuáºt cưỡi ngá»±a sẽ dá»… dà ng má»™t chút, lúc tranh tà i, không chỉ khảo nghiệm kÄ© thuáºt ngá»±a, còn có sá»± phối hợp giữa ngưá»i cà ngá»±a, sá»± phối hợp nà y, chÃnh là hà nh động và khẩu lệnh cá»§a ngươi, mà chỉ có con ngá»±a nà o biết ngươi má»›i chấp hà nh khẩu lệnh cá»§a ngươi.
Sở Cuồng Ca và Dương Phà m giục ngá»±a rong ruổi, bước cháºm rồi phi nhanh, cứ thế không ngừng biến hóa, đồng thá»i truyá»n thụ kinh nghiệm cá»§a mình:
- Äừng nghÄ© ngá»±a mình mạnh bạo, má»™t con ngá»±a nặng ngà n cân, ngươi thì nặng bao nhiêu? Phải khống chế theo sức mạnh cá»§a nó, ngá»±a có linh tÃnh, nó đã đối đầu thì hãy khen khen, vá»— vá»— cổ nó, hoặc sá» và o hầu nó, nó sẽ giống như má»™t đứa trẻ, sẽ cảm thấy cao hứng.
Nó là m sai, phải láºp tức xá» phạt, lá»›n tiếng quát, ghìm cương ngá»±a, dùng mã đạp đá nó, nó sẽ biết mình sai, tuyệt đối không để sá»± việc xảy ra rồi má»›i nói, ngá»±a không có trà nhá»›. Ha ha, đúng rồi, nói vá»›i Tiết Sư cho Ãt kẹo, ngá»±a rất thÃch ăn ngá»t, lúc thưởng kẹo cho nó, con váºt tÃnh trẻ con nà y sẽ rất vui vẻ.
Hai ngưá»i nói xong, liá»n chạy vá» sÆ¡n môn chùa Bạch Mã, hai ngưá»i xoay ngưá»i xuống ngá»±a, cưá»i nói Ä‘i và o trong, chỉ thấy Tiết Hoà i NghÄ©a mặc cà sa đỠthẫm, cùng Ä‘i vá»›i hai báºc hòa thượng khôi ngô Hoằng Nhất, Hoằng Nhị Ä‘ang vá»™i vã Ä‘i vá» phÃa bên ngoà i, nhìn mặt y vô cùng vui vẻ, xem ra tâm tình cÅ©ng tốt.
Dương Phà m nhìn thấy nhanh bước tới đón nói:
- Phương Trượng!
- á»’, Tháºp Thất, haha, lại Ä‘i cưỡi ngá»±a hả? Các ngươi xem, Tháºp Thất tháºt bản lÄ©nh, má»—i ngà y Ä‘á»u luyện táºp không ngừng, các ngươi thì cả ngà y kêu mệt, mệt cái gì? Nếm trải Ä‘au khổ, thà nh ngưá»i hÆ¡n ngưá»i, không mệt không thà nh? Hãy há»c táºp Tháºp Thất má»™t chút?
Bá»n đệ tá» vá»™i và ng xưng vâng, Dương Phà m cưá»i nói:
- Phương trượng quá khen, đệ tá» có chút việc cần nói vá»›i ngưá»i!
- Hả, không sao, thiếu cái gì, ngươi lúc nà o cÅ©ng có thể lấy, Hoà ng Äế cÅ©ng không để binh đói, sái gia sẽ Ä‘i chuẩn bị cho ngươi. Ngươi hãy chá» ta vá» rồi nói sau, bổn phương trượng cần và o cung má»™t chuyến.
- Phương trượng muốn và o cung? Tháºt là may mắn, đệ tá» có chuyện nà y, nói không chừng cần có trong cung đồng ý.
Dương Phà m khẩn trương nói:
- Là như thế nà y, phương trượng, huynh đệ chúng ta khổ luyện đã nhiá»u ngà y rồi, nhưng hoà n toà n không biết gì vỠđối thá»§ cả, nếu cứ nhắm mắt là m liá»u, e rằng không có thà nh tá»±u. HÆ¡n nữa thá»±c lá»±c đối thá»§ mạnh hay yếu, thói quen đấu pháp ra sao, chúng ta hoà n toà n không nắm rõ. Bởi vì cái gá»i là biết ta trăm tráºn trăm thắng, trên chiến trưá»ng chÃnh là như thế, trên sân bóng cÅ©ng là như thế, cho nên, kÃnh xin phương trượng có thể tạo cÆ¡ há»™i tốt cho huynh đệ, có thể má»™t lần đỠsức vá»›i đội mạnh trong cung.
Tiết Hoà i NghÄ©a cưá»i nói:
- Việc nà y dá»… thôi, đợi ta tiến cung sẽ nói vá»›i Thiên Háºu.
***
Trong cung Ä‘iện, Võ Tắc Thiên phê má»™t chồng tấu chương, trên mặt đột nhiên vui mừng tươi cưá»i, Thượng Quan Uyển Nhi nhìn thần sắc cá»§a Võ Tắc Thiên liá»n nói:
- Thiên Háºu nhìn thấy chuyện gì vui hay sao?
Võ Tắc Thiên đưa tấu chương kia cho nà ng, cưá»i nói:
- Uyển Nhi chưa từng xem qua phần tấu chương nà y sao?
Thượng Quan Uyển Nhi nhìn qua, đó là tấu chương cá»§a đại sứ tuần phá»§ Giang Nam Äịch Nhân Kiệt, vá»™i và ng xem qua, nói:
- Phần tấu chương nà y Thượng Quan Uyển Nhi đã xem qua, Äịch Công nói đã phá há»§y má»™t nghìn bảy trăm tòa dâm từ, nhưng phá há»§y toà n từ xã, so vá»›i công tÃch cá»§a y năm đó ở Äại Lý Tá»± thì đúng là má»™t trá»i má»™t vá»±c, có gì mà khiến Thiên Háºu vui thế?
Võ Tắc Thiên lắc đầu, mỉm cưá»i nói:
- Không phải, lúc Äịch Nhân Kiệt đảm nhiệm Äại Lý Tá»± Khanh, trong vòng má»™t năm, xá» lý gần hai mươi nghìn vụ án tồn Ä‘á»ng ai cÅ©ng tâm phục khẩu phục, không ai tố oan, chấn động kinh sư, hà nh vi như váºy trong mắt trẫm, chỉ coi như có tà i mà thôi chứ không đến mức như thần.
Võ Tắc Thiên nháºn lại tấu chương từ tay Thượng Quan Uyển Nhi, vá»— nhè nhẹ nói:
- Mà đây phá há»§y má»™t ngà n bảy trăm tòa dâm từ, má»›i là có công lao vá»›i triá»u đình, má»›i là thần đối vá»›i trẫm, trong lòng vui mừng, nên má»›i báºt cưá»i.
Thượng Quan Uyển Nhi kinh ngạc nói:
- Äây là đạo là gì, Uyển Nhi ngu muá»™i, xin Thiên Háºu chỉ giáo!
Chương 108: Lấy chứng đạo Pháºt.
Dâm từ cÅ©ng không thể hiểu theo mặt chữ nghÄ©a là các miếu cung phụng dã thần dâm đãng, mà là các chùa miếu chưa được chÃnh thức thừa nháºn thần linh chÃnh thống, chỉ là miếu thá» mà dân gian tá»± láºp ra để cung phụng các loại thần linh cổ quái.
Thiên hạ đâu đâu cÅ©ng có các miếu thá» do ngưá»i dân tá»± phát mà thà nh, đất Ngô Sở còn nhiá»u các loại chùa miếu thá» dã thần hÆ¡n, gì mà miếu Hạng Võ, Äồng Thúc Vương, Trần phá»§ Hầu Vương, NgÅ© Hiển Äại Äế, Lâm Tứ Hầu Vương, Bạch Hạc đại đế, Lưu Bồn Tá» Äại Vương, Lá»™c Mã Tương Công, Äấu Tinh Äế Quân…
Ngưá»i dân muốn thá» thì thá», hoà n toà n cÅ©ng là má»™t dạng mang tÃch công đức, những chùa miếu đó cÅ©ng chẳng có đạo nhân tôn giáo gì khiến ngưá»i ta hướng vá» tinh thần tôn giáo, nhân sinh triết lÃ. Như váºy, sẽ không tránh được việc có những ngưá»i giả thần giả thánh nhân cÆ¡ há»™i tá»›i vÆ¡ vét cá»§a cải, lợi dụng sá»± mê tÃn là m xằng là m báºy, hÆ¡n nữa còn dÃnh tá»›i vấn đỠtÃn ngưỡng.
Cho dù lúc đó, hà nh vi lợi dụng tôn giáo tÃn ngưỡng hoạt động chÃnh trị không phải nhiá»u, cÅ©ng không rõ rà ng, nhưng loại hình tôn giáo nà y phát triển rá»™ng khắp, tất nhiên sẽ gây ra há»a lá»›n. Năm đó, NgÅ© Äấu Má»… Giáo cÅ©ng được, Thái Bình Äạo cÅ©ng được, nhưng chẳng phải sẽ khiến cả nước loạn lên sao?
Thiên Tá» Äại ÄÆ°á»ng tôn trá»ng Äạo giáo và Võ Tắc Thiên nắm giữ Pháºt giáo, chứ không phải là do biết được tôn giáo có má»™t sức mạnh khổng lồ mà lợi dụng, vá»›i con mắt cá»§a Võ Tắc Thiên, đương nhiên có thể nháºn ra hà nh động nà y cá»§a Äịch Nhân Kiệt có tầm cỡ chÃnh trị quan trá»ng như thế nà o. Theo bà , những vụ án oan chẳng qua chỉ là thể hiện năng lá»±c cá»§a má»™t viên quan lại,, có thể sá»a đổi táºn gốc, định vương độ má»›i là bản lÄ©nh cá»§a kẻ là m thần trong triá»u đình.
Võ Tắc Thiên trầm tư một lát, thản nhiên nói:
- Triá»u đình hiện giá» Ä‘ang trong lúc cần ngưá»i, để Äịch Công ở Giang Nam, có thể nói là có chút không trá»ng dụng nhân tà i!
Thượng Quan Uyển Nhi nghe xong trong lòng láºp tức xúc động, biết rằng Äịch Nhân Kiệt có thể sẽ được phục chức.
Äịch Nhân Kiệt là thế gia quan lại, ông ná»™i Äịch Hiếu Tá»±, thá»i Trinh Quán từng là Thượng Thư Tả Thừa, phụ thân Äịch Tri Tốn, chÃnh là Quỳ Châu Trưởng Sá». Äịch Nhân Kiệt bản thân cÅ©ng vượt qua kì thi Ä‘áºu tiến sÄ©, là m quan tá»›i nay, chiến tÃch lá»›n lao, con đưá»ng là m quan thuáºn buồm xuôi gió.
Thế nhưng năm trước khi Lang Gia Vương Lý khởi binh phản Võ, Võ Tắc Thiên phái Tể tướng Trương Quang Phụ dẹp loạn, Äịch Nhân Kiệt đảm nhiệm Thứ Sá» Dá»± Châu, thu tháºp loạn cục, giữa hai ngưá»i nà y lại xảy ra xung đột. Trương Quang Phụ á»· và o công lao kiêu ngạo, thấy Äịch Nhân Kiệt sau khi nháºn chức tiếp quản phần lá»›n váºt tư phản quân để lại, liá»n đổi ý muốn vÆ¡ vét tà i sản hối lá»™.
Äịch Nhân Kiệt không đồng tình, ngược lại còn giáºn giữ mắng má» Trương Quang Phụ không nên giết chóc ngưá»i tốt, lấy hết công lao. Trương Quang Phụ ghi háºn trong lòng, sau khi hồi triá»u tìm tá»™i danh buá»™c tá»™i Äịch Nhân Kiệt. Gã quyá»n cao chức trá»ng, thân lÃ ÄÆ°Æ¡ng Triá»u Tể Phụ, lại có công dẹp loạn, Võ Tắc Thiên vì thưởng công thần liá»n giáng chức Äịch Nhân Kiệt Ä‘i Giang Nam.
Hiện giá» xem ra, hà nh động nà y cá»§a Äịch Nhân Kiệt rất được lòng Thiên Háºu, bà ta đã muốn trá»ng dụng lại rồi.
Võ Tắc Thiên lẩm bẩm tá»± nói má»™t câu như váºy, đương nhiên không phải tùy tiện nói đấy, kỳ tháºt chÃnh là để lá»™ tin cho nà ng nghe. Äịch Nhân Kiệt phải hồi triá»u, đương nhiên cần có ngưá»i Ä‘i giá»›i thiệu, tạo thế, mà việc nà y chỉ có triá»u thần như nà ng Ä‘i tiến hà nh thì má»›i hợp thôi.
Thượng Quan Uyển Nhi là m có tốt hay không, lục lượng phản đối trong triá»u đình mạnh mẽ hay yếu, Thiên Háºu má»›i có thể quyết định thêm bước nữa. Nếu sá»± phản đối quyết liệt, bà cÅ©ng dá»… thoái lui. Thượng Quan Uyển Nhi nắm quyá»n bÃnh quan trá»ng, đây cÅ©ng là má»™t sá»± thể hiện.
Mặc dù Thượng Quan Uyển Nhi rất khéo léo, không có ý lá»™ng quyá»n, lúc giúp ngươi là m việc có hết lòng hay không cÅ©ng có thể quyết được chức quan cá»§a ngươi cao hay thấp. Má»™t khi chức vị cá»§a ngươi được xác định, có muốn thăng tiếp cÅ©ng khó khăn. Có đôi khi, có ngưá»i cả Ä‘á»i cố thá»§ ở vị trà đó nhưng lại vá»t được lên địa vị quang vinh. Thượng Quan Äãi Chiếu là ná»™i tướng cÅ©ng do những nguyên nhân nà y, vô tình ảnh hưởng tá»›i triá»u chÃnh, ảnh hưởng tá»›i các quan viên lên chức và bị giáng chức.
***
Lúc nà y, có ngưá»i tiến và o bẩm báo nói:
- Thiên Háºu, có trụ trì chùa Bạch Mã cầu kiến.
Võ Tắc Thiên lông mà y hơi giương lên, kinh ngạc nói:
- A Sư tới đây?
Má»i y và o Ä‘i.
Nói xong thuáºn tay buông tấu chương trong tay xuống.
Thương Quan Uyển Nhi khoát tay, các thái giám, cung nữ trong Ä‘iện Ä‘á»u lui ra, Thượng Quan Uyển Nhi chỉnh lại trang phục hướng vá» phÃa Võ Tắc Thiên nghiêm trang nói:
- Uyển Nhi lui xin lui và o trong chỠlệnh!
- Ừ!
Võ Tắc Thiên gáºt gáºt đầu, ánh mắt chợt lóe lên khi thấy Tiết Hoà i NghÄ©a nện bước Ä‘i nhanh, vá»™i và ng xông và o.
- Thượng Quan Äãi Chiếu!
Äối vá»›i vị cáºn thần thiên tá» nà y, Tiết Hoà i NghÄ©a cÅ©ng không dám vô lá»…, dừng chân hướng vá» phÃa nà ng chắp lá»….
Thượng Quan Uyển Nhi tá»± nhiên cưá»i nói, nói
- Tiết Sư!
Uyển Nhi cưá»i, quyến rÅ© xinh đẹp khiến Tiết Hoà i NghÄ©a nhìn không chá»›p mắt, lá»… xong, liá»n tiến tá»›i trước má»™t bước, hai tay hợp thà nh chữ tháºp, trịnh trá»ng hạ lá»… vá»›i Võ Tắc Thiên:
- Bần tăng bái kiến Thiên Háºu!
Uyển Nhi lắc nhẹ tay áo, Ä‘i ra ngoà i, Võ Tắc Thiên nhẹ nhà ng vặn cái lưng má»i, nghiêng ngưá»i nằm trên ngưá»i, cưá»i khanh khách mà nói vá»›i y:
- A Sư sao lại tới lúc nà y?
Lúc nà y, cảm giác má»›i mẻ mà Tiết Hoà i NghÄ©a cao tu lá»±c lưỡng Ä‘em lại cho Võ Tắc Thiên không còn mãnh liệt như trước nữa, nếu Võ Tắc Thiên mở há»™i nạp trai lÆ¡, cÅ©ng không có gì kiêng kị, lúc Tiết Hoà i NghÄ©a lãnh binh thảo phạt Äông Äá»™t Quyết, Võ Háºu đã nhìn trúng thái y Thẩm Nam Liêu.
Thẩm thái y nho nhã, phong độ khà chất không giống như thất phu phố phưá»ng Tiết Hoà i NghÄ©a, mặc dù không cao to bằng Tiết Hoà i NghÄ©a, nhưng lại có sá»± phóng khoáng nhã nhặn, cho nên trở thà nh tân sá»§ng cá»§a Võ Tắc Thiên, Tiết Hoà i NghÄ© lại chẳng biết gì. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhưng là m trai lÆ¡ đầu tiên cùng bà ta giưá»ng chiếu nhiá»u năm như váºy, cảm tình cá»§a Võ Tắc Thiên đối vá»›i Tiết Hoà i NghÄ©a vẫn rất sâu Ä‘áºm, địa vị cá»§a hắn trong lòng bà vẫn cao nhất, bà sá»§ng ái nhất cÅ©ng là hắn, đây cÅ©ng là điá»u Thẩm Nam Liêu không bì kịp.
Tiết Hoà i NghÄ©a cưá»i ha hả, vòng qua bên giưá»ng rồi ngồi xuống, má»™t tay đặt lên hông Võ Tắc Thiên, khẽ vuốt vuốt nói:
- Thiên Háºu, Hoà i NghÄ©a tá»›i, muốn báo cho Thiên Háºu má»™t tin vui.
Võ Tắc Thiên má»™t tay chống má, lưá»i biếng nhắm mắt lại, nắm tay y chuyển qua trước ngá»±c, giá»ng Ä‘iệu thoải mái thở nói:
- Cái gì mà chuyện vui, chùa Bạch Mã cá»§a ngươi có Ä‘iá»m là nh gì xảy ra sao?
Nghe khẩu khà nà y cá»§a bà chỉ sợ thiên hạ đâu đâu cÅ©ng xuất hiện đủ loại Ä‘iá»m là nh, hoặc là gán gép miá»…n cưỡng, hoặc là lừa gạt, trong lòng bà hiểu rõ hết, việc như váºy không thể qua mắt được bà . Tuy nhiên, những thứ được tạo ra đó lại là m cho vô số thảo dân trong thiên hạ tin tưởng không chút nghi ngá», cho nên bà có tin hay không thì cÅ©ng không cần lo, thái độ cá»§a bà rất nghiêm túc, rất hoan nghênh.
Những trò như váºy, bà đã là m nhiá»u rồi, bà không cá»± tuyệt, trong lòng thì lại má»i mệt, cho nên, lúc nà y lại má»™t ngưá»i khác, cho dù có là má»™t tên côn đồ, nói rằng gã phát hiện ra Ä‘iá»m là nh gì đó thì Võ Háºu cÅ©ng hết sức tin tưởng, giả bá»™ dạng vui mừng, nhưng ở trước ngưá»i đà n ông cá»§a mình, bà liá»n thể hiện thái độ tháºt sá»±.
Tiết Hoà i NghÄ©a cưá»i ha hả nói:
- Äiá»m là nh, không sai, đúng là điá»m là nh, đó là điá»m là nh lá»›n nhất dưới gầm trá»i nà y, còn lá»›n hÆ¡n cả Ä‘iá»m là nh Thần Thạch Lạc Dương, Thiên Háºu muốn nghe chứ?
Võ Tắc Thiên nghe thấy quả nhiên lại là điá»m là nh, trong lòng không thấy thú vị, cÅ©ng không hứng trÃ, bèn lưá»i biếng nói:
- Váºy nói nghe xem!
Tiết Hoà i Nghĩa dương dương đắc ý mà nói:
- Thiên Háºu, Tiết Hoà i NghÄ©a từ khi được Thiên Háºu phong là m chá»§ tá»a chùa Bạch Mã, ngà y nà o cÅ©ng khổ Ä‘á»c kinh thư, nghiên cứu các kinh Ä‘iển trong Tà ng Kinh Các, nhưng lại phát hiện, Thiên Háºu là m chá»§ thiên hạ, Pháºt chá»§ ThÃch Ca Mâu Ni đã sá»›m dá»± báo trước rồi.
Y má»™t mặt nói, má»™t mặt vá»— vỠđùa giỡn trong ngá»±c Võ Tắc Thiên, Võ Tắc Thiên nhắm mắt lại, hưởng thụ sá»± vá»— vá» chÆ¡i đùa cá»§a y, hai đầu gối thì trải dà i trên đùi y, nhưng khi những lá»i nà y lá»t và o tai, Võ Tắc Thiên báºt ngồi dáºy, hai mắt sáng rá»±c, niá»m vui bất ngá» nói:
- Lá»i đó là tháºt sao?
Muốn có thiên hạ, đương nhiên là cần thá»±c lá»±c, nhưng muốn vững thiên hạ thì thá»±c lá»±c đâu đã đủ, không có lòng ngưá»i thì thá»±c lá»±c mạnh yếu sá»›m muá»™n cÅ©ng thất thế. Võ Tắc Thiên hiện giá» nắm chÃnh quyá»n, đã có đủ thá»±c lá»±c, cho nên bà ta không cho phép ai lên ngôi, nhưng tuổi tác như váºy lại không thể kiên nhẫn chỠđợi, cÅ©ng bởi vì bà ta thế vẫn chưa tạo đủ, còn chưa nắm giữ được lòng ngưá»i.
Lúc nà y, Tiết Hoà i NghÄ©a lại nói y tìm ra căn cứ trong kinh Pháºt nói bà có thể xưng đế, Võ Tắc Thiên sao mà không kinh ngạc, sao mà không vui mừng được chứ?
Tiết Hoà i Nghĩa thấy Võ Tắc Thiên biến đổi sắc mặt, trong lòng đắc ý, nói:
- Äúng váºy! Hoà i NghÄ©a Ä‘á»c trong “ Äại Vân Kinh†bên trong có ghi lại, có má»™t vị Tịnh Quang Thiên Nữ, từng được pháºt giảng Niết Bà n, sau lại bá» qua thân pháºn trên trá»i, đầu thai là m má»™t nữ nhân, trở thà nh má»™t vị quốc chá»§, lấy thá»§ há»™ chÃnh pháp. Nếu từng có má»™t vị Thiên nữ có thể chuyển thế đầu thai, trở thà nh quốc chá»§, như váºy Thiên Háºu ngà i đương nhiên cÅ©ng có thể xưng đế.
Võ Tắc Thiên đầu tiên nghe xong cảm thấy vui vẻ, cần tháºn nghÄ© ngợi, lại lắc đầu, Tiết Hoà i NghÄ©a không khá»i lo lắng, vá»™i há»i:
- Sao, không ổn sao?
Võ Tắc Thiên cân nhắc một lúc, nói:
- A Sư, câu chuyện như váºy, có vẻ quá mịt má» rồi, khó có thể giáo hóa được thế nhân.
Tiết Hoà i NghÄ©a vắt hết óc ra má»›i có thể nghÄ© ra má»™t ý kiến hay như thế, vừa nghe Võ Tắc Thiên há»§y bỠý tưởng, không khá»i thất vá»ng, nói:
- Cái nà y, không đủ để trở thà nh bằng chứng cho Thiên Háºu ngà i xưng đế sao?
Võ Tắc Thiên cưá»i, vuốt cái đầu trá»c cá»§a y, dịu dà ng nói:
- A Sư, ngươi táºn tâm như thế vì trẫm, trẫm tháºt cao hứng. Trẫm cÅ©ng không nói rằng những câu chuyện xưa nà y cá»§a ngươi không có tác dụng, nhưng ngươi là giải không đúng, nói cÅ©ng không rõ rà ng.
Tiết Hoà i Nghĩa mù tịt nói:
- Thiên Háºu cho rằng, cần phải giảng giải thế nà o?
Nếu là ngưá»i khác, Võ Tắc Thiên chỉ cần má»™t câu ám chỉ, má»™t ánh mắt, đối phương cÅ©ng có thể xá» là tốt má»i việc, và như Thượng Quan Uyển Nhi, nhưng đối vá»›i ngưá»i thô thiển như Tiết Hoà i NghÄ©a, bà không thể không giải thÃch rõ rà ng, như váºy Tiết Hoà i NghÄ©a má»›i có thể lÄ©nh ngá»™ được.
Dù sao ở đây cÅ©ng không có ai, hai ngưá»i bên ngoà i là quân thần, nhưng thá»±c chất lại là vợ chồng, cÅ©ng không có lá»i gì không tiện nói, Võ Tắc Thiên nhân tiện nói:
- A Sư, ngươi nghÄ© xem, hoà ng thất Äại ÄÆ°á»ng tÃn ngưỡng nhất là đạo giáo. Trong tam giáo, đạo giáo là nhất. Trẫm thì thá» phụng Pháºt giáo, đúng là từ lúc trẫm cầm quyá»n tá»›i nay, Pháºt giáo má»›i có nhiá»u thà nh tá»±u, giá»i hÆ¡n đạo giáo, ngươi nói xem, đây có phải là thá»§ há»™ chÃnh pháp không?
Tiết Hoà i Nghĩa trầm tư.
Võ Tắc Thiên cÅ©ng không để y phải suy nghÄ© nhiá»u, trá»±c tiếp nói:
- CÅ©ng không phải nói, trẫm có thể giống như vị Tịnh Quang Thiên Nữ kia chuyển thế thà nh Vương, mà phải nói, trẫm, chÃnh là vị Tịnh Quang Thiên Nữ, chÃnh là pháp dụ cá»§a Pháºt Tổ, chuyển thế thà nh Vương, thống trị nhân gian, ngươi rõ chưa?
- À!
Hoà i Nghĩa đã hiểu!
Võ Tắc Thiên nói như váºy, Tiết Hoà i NghÄ©a sao mà không hiểu, y láºp tức gáºt đầu liên tục.
Võ Tắc Thiên nói:
- Những Ä‘iá»u chứa đựng trong kinh pháºt, đơn giản chỉ là những câu chuyện từ hà ng trăm năm trước, ngôn ngữ tối nghÄ©a khó hiểu, sao có thể giáo thụ thế nhân bây giá»? Theo trẫm, A Sư ngươi nên táºp hợp các cao tăng đại đức, biên táºp lại “Äại Vân Kinh†viết lại má»™t các tỉ mỉ pháºt lý trong đó, Ä‘em ý tứ nói trẫm xưng đế nói rõ rà ng hÆ¡n, để ngưá»i Ä‘á»i hiểu được!
05.03.2014
Chương 109-110
Nguồn: metruyen.com
Nội dung thu gọn
Tiết Hoà i Nghĩa luôn miệng nói:
- Hoà i NghÄ©a hiểu, Hoà i NghÄ©a tháºt ngu xuẩn, chá»§ ý như váºy mà còn phải để Thiên Háºu chỉ giáo, sau khi trở vá» ta sẽ là m theo chỉ bảo cá»§a Thiên Háºu, chỉ mất mấy ngà y, Hoà i NghÄ©a sẽ mang cuốn “Äại Vân Kinh†đến cho Thiên Háºu xem qua.
Võ Tắc Thiên cưá»i lá»›n, nắm hai má y, nhẹ nhà ng hôn má»™t cái, thân thiết mà nói rằng:
- Ngươi tháºt tốt, ngươi thay trẫm chia sẻ phiá»n muá»™n, trong lòng trẫm, đã vui vẻ lắm rồi. Là m có tốt hay không không thà nh vấn Ä‘á», chỉ cần có tâm ý nà y là được rồi!
Những ngà y gần đây, Hoà i NghÄ©a chưa được Võ Tắc Thiên gá»i tá»›i hầu hạ, là m tên trai lÆ¡ cá»§a Thiên Háºu, y cÅ©ng nghiá»…m nhiên trở thà nh nam phi tần cá»§a vị nữ hoà ng vô miện nà y, không dám chạm và o nữ sắc, vá»›i má»™t ngưá»i đà n ông tinh tráng như y thì tháºt là quá tà n độc rồi.Võ Tắc Thiên nói những lá»i má»m giá»ng nà y, khiến Tiết Hoà i NghÄ©a nảy sinh dục vá»ng, đũng quần cá»§a má»™t tên tiểu hòa thượng bá»—ng dưng bừng bừng, muốn ấn ngay Võ Háºu lên giưá»ng.
Nhìn thấy ánh mắt nồng cháy cá»§a y, trong lòng Võ Tắc Thiên cÅ©ng có chút hứng thú, thân thể bà nhẹ nhà ng dá»±a và o sau, ná»a ngồi trên chiếc ghế tá»±a má»m, khẽ nhắm mắt phượng nghiêng nhìn Tiết Hoà i NghÄ©a, Tiết Hoà i NghÄ©a ngầm hiểu, Ä‘ang định đứng lên cởi áo ná»›i dây lưng, thì nghe ngoà i cá»a có ngưá»i nói:
- Thiên Háºu, Thu Quan Thị Lang Chu Hưng cầu kiến!
Tiết Hoà i NghÄ©a tức giáºn nói:
- Bảo y chỠđó!
- Cho y và o!
Võ Tắc Thiên ngồi xuống, sá»a lại hai bên tóc mai rối bá»i, hÆ¡i trừng mắt liếc nhìn Tiết Hoà i NghÄ©a.
Con ngưá»i có đủ loại dục vá»ng, không biết là từ lúc nà o, ở trong lòng Võ Tắc Thiên, thứ dục vá»ng khao khát nhất muốn ngừng mà không được chỉ còn lại có ham mê quyá»n lá»±c. Cho dù bà lúc đó có chút động tình, nhưng bà không phải ngưá»i bị tình cảm là m cho má» mắt, cà ng không phải là má»™t nữ nhân bị trói buá»™c bởi tình dục, chỉ cần được nghe chuyện quan trá»ng bà láºp tức khôi phục sá»± khôn khéo và bình tÄ©nh.
Võ Tắc Thiên trấn an Tiết Hoà i Nghĩa đang khó chịu, nói:
- A Sư, ngươi hãy tá»›i háºu Ä‘iện nghỉ ngÆ¡i má»™t chút, Chu Hưng tá»›i là có chuyện quan trá»ng cần nói.
Tiết Hoà i NghÄ©a nghe bà nói như váºy, hiểu rằng hôm nay còn có cÆ¡ há»™i khoe sở dục, đổi giáºn thà nh vui, liá»n đồng ý, sải bước và o phÃa háºu Ä‘iện.
Võ Tắc Thiên sá»a sang lại má»™t chút dung nhan, ngồi thẳng trên án, cầm lên má»™t bản tấu chương, con ngươi uy nghiêm lạnh toát, lại nghiêng nhìn vá» phÃa cá»a Ä‘iện. Tiếng bước chân vang lên, má»™t quan viên Ä‘i già y gấm Ä‘en bước và o cánh cá»a cao cao, má»™t thanh âm trong trẻo truyá»n đến:
- Thần, Thu Quan Thị Lang Chu Hưng, tham kiến Thiên Háºu!
Quan viên mặc má»™t áo quan bà o đỠthẫm, phẩm quan triá»u ÄÆ°á»ng, trong các Thị Lang, chỉ có Lại Bá»™ Thị Lang Tứ Phẩm trở lên, còn các Lại Bá»™ Thị Lang từ cấp Tứ Phẩm xuống. Qquan Tứ phẩm được mặc bà o đỠthẫm. Chu Hưng là Hình Bá»™ Thị Lang, tất nhiên mặc quan y mà u đỠthẫm.
Chu Hưng năm nay má»›i qua bốn mươi, dáng ngưá»i vừa tầm, không máºp không gầy. Khuôn mặt thanh trong, lông mà y ráºm, lông mi hướng cao vá» phÃa trước, thân lông mà y hÆ¡i thấp, mà u sáng, đôi mắt xếch, dưới hà m là ba túm râu nhá», thể hiện sá»± nho nhã tá»± nhiên cá»§a ngưá»i Ä‘á»c sách, chỉ có Ä‘iá»u đôi gò má hÆ¡i cao.
Thấy Võ Háºu, Chu Hưng vá»™i nghiêng vá» trước chà o.
Cái gá»i là chà o chÃnh là vái chà o mà thôi, thá»i đại nà y, trên triá»u đình không còn phải quỳ lạy , khi Hoà ng Äế lâm triá»u, các quan lại cÅ©ng ngồi đó, trong cung và ng Ä‘iện ngá»c bố trà các đệm cói, các quan lại ngồi đó cùng thảo luáºn chÃnh sá»± vá»›i Hoà ng Äế.
Cho tá»›i Tống triá»u, Triệu Khuông Dáºn láºp đế, lúc nà y má»›i triệt hồi chá»— ngồi, các quan lại đứng thẳng thảo luáºn chÃnh sá»±, nhưng khi và o triá»u kiến giá, cÅ©ng phải vái chà o như trước, tá»›i Nguyên triá»u, má»›i bắt đầu đổi thà nh lá»… quỳ lạy, nhưng bây giá» không có lá»… tiết quỳ lạy nữa.
Võ Tắc Thiên quơ quơ ống tay áo, nói:
- Chu Thị Lang không cần Ä‘a lá»…, vụ án Từ KÃnh Chân thế nà o rồi?
Chu Hưng từ trong tay áo lấy ra má»™t phần bản tấu chương, khom ngưá»i nói:
- Thiên Háºu, sau khi thần nháºn được ý chỉ, láºp tức tiến hà nh thẩm vấn phạm nhân Từ KÃnh Chân, Cung Tá»± Nghiệp, Trương Tá»± Minh. Lạc Phác Tư Mã Cung Tá»± Nghiệp sợ tá»™i tá»± sát, Lạc Dương Lệnh Trương Tá»± Minh, em trai Từ KÃnh Nghiệp là Từ KÃnh Chân sợ hãi thiên uy, khai nháºn nhiá»u đồng đảng, thần không dám cháºm trá»…, liá»n láºp tức tá»›i bẩm Thiên Háºu.
Trong mắt Võ Tắc Thiên toát lên ánh sáng lẫm liệt, vươn má»™t bà n tay ra phÃa trước, Chu Hưng láºp tức tiến lên trước, Ä‘em tấu chương dâng lên, cung kÃnh nói:
- Mặt sau có kèm lá»i khai cá»§a Từ KÃnh Chân và Trương Tá»± Minh.
Võ Tắc Thiên không trả lá»i, mở tấu chương, nghiêm túc nhìn, Chu Hưng thấy thế, lui vá» sau hai bước, hÆ¡i khom ngưá»i, đứng hầu má»™t bên, chá» Võ Háºu há»i han.
Chu Hưng trong lòng có hÆ¡i lo lắng, y láºt đổ không Ãt ngưá»i, nhưng lần nà y trong những ngưá»i muốn láºt đổ có ngưá»i trá»±c tiếp lãnh đạo y là Hình Bá»™ Thượng Thư Trương Sở Kim. Võ Tắc Thiên lệnh y thẩm tra xá» là em trai Từ KÃnh Nghiệp là Từ KÃnh Chân, vốn bà máºt mang theo hà ng láºu, muốn mượn án nà y để tẩy trừ quan lại phản Võ bảo vệ Hoà ng đảng trong triá»u.
Mà Chu Hưng thì là má»™t trong số đó, nhân cÆ¡ há»™i kéo cả ngưá»i lãnh đạo y là Trương Sở Kim và o.
Trương Sở Kim cÅ©ng không phải ngưá»i bình thưá»ng, có thể đè đầu cưỡi cổ má»™t nhân váºt gắt gao như Chu Hưng, mánh khóe cÅ©ng không vừa? Trương Sở Kim là đại tá»™c Tịnh Châu, thế gia quan lại, từ lúc là m Hình Bá»™ Thượng Thư tá»›i nay, có thể nói là má»™t nhân váºt nói năng thần cán, Chu Hưng sá»›m muốn láºt đổ gã, nếu không dùng thá»§ Ä‘oạn vá»›i Trương Sở Kim, y sao có thể an tá»a.
Là m má»™t quan Hình Bá»™, tâm phúc cá»§a Trương Sở Kim nhiá»u hÆ¡n Chu Hưng, thế lá»±c cÅ©ng nhiá»u hÆ¡n, Chu Hưng cÅ©ng không muốn tá»± mình ra tráºn, tá»± mình động thá»§, y bắt đầu bà y mưu láºp kế để tâm phúc Dương Minh Sanh ra mặt, kết quả Dương Minh Sanh xảy ra chuyện, Chu Hưng bất đắc dÄ©, không thể để lỡ cÆ¡ há»™i nà y, đà nh kiên trì tá»›i cùng tá»± thân xuất mã.
Láºp trưá»ng chÃnh trị cá»§a Trương Sở Kim cÅ©ng không rõ rà ng, không á»§ng há»™ Lý, cÅ©ng chẳng á»§ng há»™ Võ, Võ Háºu kéo má»™t phái, đánh má»™t phái, khá khoan dung vá»›i bên trung gian, cho nên Võ Háºu cÅ©ng không đồng ý xếp Trương Sở Kim và o bên phản tặc, Chu Hưng trong lòng không nắm chắc.
Võ Tắc Thiên cẩn tháºn xem ná»™i dung tấu chương, những lá»i khai đằng sau thì không xem, những ác quan mà bà sá» dụng bà rất rõ, bà cà ng rõ hÆ¡n những vụ án oán do há» tạo ra, tuy nhiên, hiện bà cần là bá»n tay sai như thế, chúng tá»± nguyện phục vụ mình, không cần phà công Ä‘á»c khẩu cung dùng cá»±c hình bức cung.
Trương Tá»± Minh, Từ KÃnh Chân là khiếp đảm sợ chết cÅ©ng được, chịu không nổi khổ hình cÅ©ng được, hoặc bám uy ngưá»i khác cầu sống cÅ©ng được, mục Ä‘Ãch là gì không quan trá»ng, quan trá»ng là …dưới sá»± lãnh đạo cá»§a Chu Hưng, bá»n chúng có dám trừ khá» những ngưá»i bà muốn trừ khá» không, bà muốn biết, là có ngưá»i nà o bị liệt và o danh sách thanh trừ.
Phượng Các Thị lang Nguyên Vạn Khoảnh...
Cái tên đầu tiên lá»t và o măt, rõ rà ng là má»™t vị tể tướng đương triá»u, bắc môn há»c sÄ© năm đó chỉ còn lại duy nhất má»™t ngưá»i trong triá»u. Nhìn thấy cái tên nà y, đôi mắt phượng cá»§a Võ Tắc Thiên hÆ¡i nhÃu lại, có má»™t cảm giác yếu Ä‘uối. Äây là tâm phúc năm đó đã cùng bà vượt song to gió lá»›n, cướp lấy quyá»n lá»±c cao nhất, từng vì bà mà láºp bao công lao hiển hách.
Nhưng sá»± má»m lòng nà y cÅ©ng chỉ trong nháy mắt, sau đó lại trong trẻo lạnh lung như sương tuyết, đôi bà n tay má»m mại trắng nõn, nhẹ nhà ng nâng bút, chấm má»±c, viết má»™t gạch trên cái tên đó, dưá»ng như Ä‘em chuyện tình xưa nghÄ©a cÅ© chiêu dụng tá»›i Hoà ng Háºu, rồi tá»›i Thiên Háºu, Thái Háºu, lúc nà y đã qua mấy chục năm sương gió, chua cay đắng ngá»t, cÅ©ng phải xóa bá» rồi.
Ngưá»i thứ hai là Thiên Quan Thị Lang Äặng Huyá»n Khá, ngưá»i nà y năm đó rất thân máºt vá»›i Thượng Quan Nghi Cá»±c, sau còn kết giao vá»›i Nhữ Nam Vương Lý VÄ©, Bà Dương Vương Lý Yên. ÄÆ°Æ¡ng nhiên trong danh sách tẩy trừ, sắc mặt Võ Tắc Thiên hiện lên sá»± vui vẻ, nhẹ nhà ng viết má»™t nét.
Ngưá»i thứ ba Thị Ngá»± Sá» Ngụy Nguyên Trung.
Ngưá»i nà y từng là m Giám quân, đánh bại phản quân Từ KÃnh Nghiệp, công lao nà y không nên dÃnh dáng tá»›i việc đó, đối vá»›i những ngưá»i cản trở Võ Háºu thì không cần biết tà i năng thế nà o, cà ng có tà i cà ng phải giết, nhưng lại không được để thiên hạ thấy chướng mắt, muốn xưng đế cÅ©ng cần biết trá»ng dụng đám ác quan cắn ngưá»i nà y, tương lai trị thiên hạ cần có và i tên lưu lại là m thần. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tuy nhiên ngưá»i nà y lại rất đồng cảm vá»›i Hoà ng Äế Lý Äán, chỉ cần có cÆ¡ há»™i, ngưá»i nà y sẽ là nhân tố quan trá»ng.
Võ háºu trầm ngâm má»™t lát, dưới tên y chấm má»™t chấm, vết chấm nà y là có thể miá»…n tá» rồi, nhưng lưu đà y giáng chức thì khó tránh khá»i.
Ná»™i Sá» Trương Quang Phụ, Thiểm Châu Thứ Sá» Quách ChÃnh Nhất, Bà nh Châu Thứ Sá» Lưu Dịch Tòng…
Những ngưá»i nà y láºp trưá»ng bảo vệ Hoà ng phái rất rõ rang, Võ Tắc Thiên không chút do dá»±, bút sÆ¡n gạch má»™t nét, đó là má»™t cái mạng, ánh mắt không há» chá»›p, lúc bút son trong tay bà gạch tá»›i Thượng Thư Trương Sở Kim thì có chút ngừng lại ngoà i ý muốn.
Chu Hưng vẫn đứng hầu má»™t bên, liếc nhìn động tác cá»§a Võ háºu, thấy bút son bà ngừng lại, liá»n láºp tức thu hồi ánh mắt, mắt nhìn mÅ©i, mÅ©i hướng vá» tim, không há» chá»›p mắt.
Võ háºu trầm ngâm má»™t lát, trong lòng bà biết rõ, Chu Hưng bà máºt mang theo hà ng láºu. Trương Sở Kim có thể giết hoặc không, Ä‘á»u không có trở ngại gì, tuy nhiên hiện tại ngà y đăng cÆ¡ sắp tá»›i, còn cần trá»ng dụng tâm phúc Chu Hưng nà y, muốn y nghe lá»i, thì cần phải mạnh tay, vì thế, chỉ suy nghÄ© má»™t lát, bút son trên tay liá»n gạch má»™t gạch, sức đỠhiện rõ nhưng kiếm sắc rút ra khá»i vá», bừng bừng trên giấy.
Chu Hưng giả vá» nhìn không chá»›p mắt, chỉ dùng khóe mắt nhìn Võ Háºu, động tác nà y khiến y âm thầm thở phà o.
Võ Tắc Thiên hạ bút son, thản nhiên nói:
- Ãi khanh là m việc rất tốt. Tuy nhiên, những ngưá»i nà y mưu đồ quá nhiá»u, vây cánh cá»§a chúng sợ không chỉ có từng đó, khanh nên Ä‘iá»u tra tiếp tránh để cá lá»t lưới.
“ Äã có nhiá»u quan viên như váºy, Thái Háºu còn sợ giết thiếu?â€
Chu Hưng nghe váºy âm thầm cả kinh, y biết, quy mô tẩy trừ nà y còn chưa đạt tá»›i mức Võ Háºu muốn, liá»n khẩn trương khom ngưá»i đáp:
- Vầng, sau khi trở vá» nhất định nghiêm thẩm Trương Tá»± Minh, Từ KÃnh Chân, không để má»™t phản nghịch nà o lá»t lưới.
Võ háºu liếc nhìn y, cưá»i như không cưá»i, nói:
- Ukm! Trương Sở Kim phụ lòng tÃn nhiệm cá»§a trẫm, cấu kết vá»›i chúng, vị trà Thu Quan Thượng Thư nà y lại trống rồi, là m rất tốt, ngoà i ngươi ra, vị trà nà y không ai thÃch hợp hÆ¡n rồi. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chu Hưng mặt nóng lên, biết tâm tư mình đã bị Thiên Háºu biết, nhưng nghe lá»i chỉ bảo như váºy, trong lòng mừng rỡ, vá»™i và ng cám Æ¡n:
- ÄÆ°á»£c Thiên Háºu tÃn nhiệm, đỠbạt, thần xin táºn tâm táºn tụy, chết má»›i dừng!
Võ háºu thản nhiên nói:
-Lui ra đi!
- Vâng, thần xin cáo lui!
Chu Hưng Ä‘i ra, xuống dưới hà nh lang, cảm thấy ánh mặt trá»i rạng rỡ, thân thể thoải mái, má»™t vấn đỠlại nổi lên trong lòng.
Thiên Háºu gấp rút tẩy trừ triá»u thần, cho thấy ngà y đăng cÆ¡ sắp tá»›i rồi, nhưng tuổi cá»§a bà tađã già như váºy, sợ là không sống lâu nữa, nếu muốn váºn là m quan lâu dà i, cần bám và o má»™t cây đại thụ.
Tân hoà ng sắp đăng cơ, Thái tỠsẽ là ai chứ?
Chương 110: Bịa đặt “Äại Vân Kinh SÆ¡â€.
Chu Hưng Ä‘i rồi, Tiết Hoà i NghÄ©a từ sau tấm bình phong dò xét, rón rén Ä‘i ra ngoà i, từ sưá»n mái hiên liếc nhìn ánh mắt cá»§a Võ Tắc Thiên, trong lòng liá»n nguá»™i lạnh. Ãnh mắt Võ Tắc Thiên thanh sáng, mang theo những suy nghÄ©, rõ rà ng như Ä‘ang suy xét chuyện gì đó.
Thứ quyá»n lá»±c đã bao ngưá»i khát khao, huống hồ là nữ nhân như Võ Tắc Thiên, tình ái đối vá»›i nà ng chỉ là má»™t váºt để Ä‘iá»u hòa, lúc mà nà ng Ä‘ang có việc cần suy xét trong lòng, đâu còn để tâm đến chuyện hoan ái nam nữ ở trong lòng nữa.
Tiết Hoà i NghÄ©a hầu hạ nà ng nhiá»u năm, biết rõ tÃnh nết cá»§a nà ng, nhìn thấy bá»™ dạng nay cá»§a nà ng, liá»n biết là hôm nay không có duyên là m khách sau tấm mà n, y nhanh chóng cáo từ Võ Tắc Thiên. Võ Tắc Thiên áy náy cưá»i, dịu dà ng nói:
- A Sư, trẫm có quốc sự cần suy xét, ngươi đi vỠtrước đi, hai ngà y sau, đến cung thăm trẫm cũng được.
Tiết Hoà i Nghĩa phấn chấn tinh thần, nói:
- Vâng, Thiên Háºu ngà y đêm vất vả là m quốc sá»±, cÅ©ng nên trân trá»ng thân thể, váºy, Tiết Hoà i NghÄ©a xin cáo từ trước.
Tiết Hoà i NghÄ©a xoay ngưá»i định Ä‘i, chợt nhá»› tá»›i lá»i dặn dò cá»§a Dương Phà m, vá»™i nói:
- Ah, đúng rồi, Thiên Háºu, Hoà i NghÄ©a có má»™t chuyện, muốn được sá»± cho phép cá»§a Thiên Háºu.
Võ Tắc Thiên chống tay lên cằm, trầm tư, nghe y nói chuyện, hÆ¡i nhướn con ngươi, cưá»i nói:
- A Sư có chuyện gì cứ nói
Tiết Hoà i Nghĩa nói:
-Thiên Háºu, Thượng Nguyên hà ng năm, trong cung Ä‘á»u tổ chức các loại trò chÆ¡i long trá»ng để chúc mừng như tổ chức đá cầu, đánh cầu và các loại trò chÆ¡i khác. Hoà i NghÄ©a hiện giá» cÅ©ng tổ chức má»™t đội đá cầu, đô váºt để tham dá»± tráºn đấu và o Tết Nguyên Tiêu, nếu có thể là m Thiên Háºu cưá»i vui thì đó chÃnh là tâm ý cá»§a Hoà i NghÄ©a.
Chỉ có Ä‘iá»u, đội ngÅ© nà y Hoà i NghÄ©a vừa má»›i đà o tạo ra, cÅ©ng chưa quen vá»›i các đội mạnh, nếu như bại thì sẽ mất thể diện. Có câu, biết ngưá»i biết ta, trăm tráºn trăm thắng, Hoà i NghÄ©a có ý đỠsức trước vá»›i đội mạnh năm nà o cÅ©ng thắng, để các đệ tá» thÃch ứng má»™t chút.
Võ Tắc Thiên cưá»i nói:
- Tháºt là tâm hiếm có, được rồi, ngươi muốn tranh tà i vá»›i ai?
Äá»™i đá cầu cá»§a Tiết Hoà i NghÄ©a tiếng xấu lan xa, nổi danh không tuân theo quy cá»§, má»—i lần thi đấu Ä‘á»u dùng đủ loại thá»§ Ä‘oạn tồi tệ như đánh cho hôn mê, vẩy vôi, kéo chân...tóm lại là bất cứ thá»§ Ä‘oạn tồi tệ nà o cÅ©ng có. Tác phong ác liệt cá»§a chùa Bạch Mã trong giá»›i quyá»n quý không ai không biết, không ai không hiểu.
Nếu Tiết Hoà i NghÄ©a muốn vui đùa, y có thể tìm mấy đội đá cầu giải buồn giết thì giá», bằng quyá»n thế cá»§a y, cÅ©ng có thể tìm tá»›i mấy nhà quyá»n quý buá»™c ngưá»i ta tá»· thà vá»›i y, nhưng y nghÄ© thể hiện được ở trong cung thì phải có bản lÄ©nh thá»±c sá»±. Muốn đỠsức vá»›i đội mạnh tháºt sá»± thì không thể dùng sức mạnh được rồi.
Tiết Hoà i Nghĩa nói:
- Hoà i NghÄ©a muốn má»i đội đô váºt cá»§a quý phá»§ Thái Bình công chúa, đội đá cầu Cấm Vệ cùng đỠsức vá»›i đội chùa Bạch Mã.
Võ Tắc Thiên báºt cưá»i nói:
- Khẩu vị cá»§a A Sư quả thá»±c không tồi, khiêu chiến vá»›i đội mạnh nhất Äại ÄÆ°á»ng, không sợ mặt xám mà y tro sao?
Nà ng cưá»i suy tư, nói:
- Äá»™i đá cầu Cấm Vệ sao, có thể, trẫm sẽ nói vá»›i Khâu Thần TÃch má»™t tiếng, kêu gã chuẩn bị nhân mã tham gia tráºn đá cầu tại Thượng Nguyên cùng đỠsức vá»›i đội chùa Bạch Mã má»™t phen. Trong cung sao, cÅ©ng không thà nh vấn Ä‘á», mấy ngà y nữa ngươi hãy dẫn đội đá cầu cá»§a ngươi tiến cung, khoa chân múa tay vá»›i các nà ng đó, trẫm sẽ sai Uyển Nhi sắp xếp. Tuy nhiên chá»— Thái Bình…
Võ Tắc Thiên khe khẽ thở dà i, nói:
- Thái Bình gần đây tâm tÃnh không tốt, ta thấy tốt nhất ngươi đừng chá»c và o cái Ä‘inh đó, trong cấm quân có nhiá»u cao thá»§ đô váºt, nhất là bên Khâu Thần TÃch.
***
Tiết Hoà i NghÄ©a bừng bừng trở lại chùa Bạch Mã, láºp tức triệu táºp các hòa thượng, Ä‘em ý tứ cá»§a Thiên Háºu nói vá»›i há», để hợp mưu hợp sức vá»›i há», nguyên phương trượng chùa Bạch Mã hiện giá» là Trưởng Lão Tam SÆ¡n Äại Sư Tây ÄÆ°á»ng cÅ©ng được má»i tá»›i. Tam SÆ¡n, Tam Giá»›i, Tam Sấu, Pháp Minh, Pháp ChÃnh, ChÃnh Giác...ngưá»i nà o cÅ©ng Ä‘á»u là cao tăng đại đức danh chấn má»™t phương, vì để cho Pháºt giáo trấn áp Äạo giáo, trở thà nh Giáo lá»›n nhất Trung thổ, ngưá»i nà o cÅ©ng giả thần giả thánh cùng gã lưu manh Phùng Tiểu Bảo bóp méo ý nghÄ©a kinh Ä‘iển.
à Thiên Háºu là không cần che Ä‘áºy, hổ thẹn, phải trá»±c tiếp nói nà ng chÃnh là phụng chỉ dụ cá»§a Pháºt Tổ, tá»›i nhân gian trái đất thống nhất chúng nhân, nói cách khác, nà ng chÃnh là vị Tịnh Quang Thiên Nữ. Nhưng mà trên Pháºt Giá»›i, địa vị cá»§a Thiên Nữ không cao lắm, rõ rà ng không xứng đáng vá»›i vị trà đứng đầu Äại ÄÆ°á»ng cá»§a Võ Tắc Thiên.
Vì thế, thông qua thảo luáºn cá»§a cao tăng, quyết định sá»a đổi “Äại Vân Kinhâ€, trong “Kinh Sơ†có chỉ rõ, Võ Háºu kiếp trước là Di Lặc Pháºt Tổ, chịu pháp chỉ cá»§a ThÃch Ca Mâu Ni, chuyển thể là m ngưá»i, ngưá»i trong thiên hạ phải quy thuáºn sùng bái nà ng.
ChÃnh Giác hòa thượng trược tiếp biên dịch phạn văn trong “Kinh Sơ†thà nh “ngưá»i trá»™m mây là ngưá»i há» Võ, vốn dÄ© thuá»™c thần thánh, mẹ cá»§a vạn nước, sinh sôi triệu ngưá»i!â€. Rất rõ rà ng lấy danh nghÄ©a Pháºt Như Lai là ngưá»i há» Võ, “thần hoà ng xưng đế, mẫu lâm vạn nướcâ€.
Lúc đó, triá»u chÃnh Ä‘á»u nằm trong tay Võ Tắc Thiên, là pháºn nữ và thân pháºn Hoà ng Thái Háºu, nếu nà ng muốn xưng đế thì sẽ vấp phải hai vấn đỠlá»›n là nữ thân và dòng há». Hoà ng Äế luôn tá»± cho mình là con trá»i, nếu Võ Háºu xưng đế cÅ©ng là thiên ý, tất cả vấn đỠsẽ tá»± nhiên được giải quyết dá»… dà ng.
Pháp Minh và Pháp ChÃnh chịu trách nhiệm biên soạn các lá»i tiên tri, những thứ nay má»™t khi lưu truyá»n ra ngoà i, dân chúng phố phưá»ng sẽ hết lòng tin tưởng. Bá»n há» láºp tức sẽ truyá»n bá lá»i tiên tri, rất ngắn gá»n, những lá»i tiên tri sẽ là má»™t câu há»i, và như nữ nhân chuyển thế cá»§a Di Lặc Pháºt Tổ, như là Giang SÆ¡n ngưá»i Lý sẽ bị chuyển sang há» Võ…
Tam SÆ¡n và Tam Sấu hai vị hòa thượng phụ trách thu tháºp Ä‘iá»m là nh và báo động, miá»…n cưỡng phụ há»a cho việc Võ Tắc Thiên xưng đế, bá»n há» không chỉ liệt kê chi tiết các vùng đất xuất hiện kì tÃch, tá»· như tảng đá dà i quá hồng tâm, gà trống đẻ trứng, Lạc Thá»§y xuất hiện đá thần, vân vân…tháºm chà ngay cả việc động đất cÅ©ng liệt và o, nói rằng đó là dá»± báo cá»§a trá»i đất, căn cứ chÃnh xác Võ Háºu xưng đế.
Tam Giá»›i Äại Sư thì trở thà nh ngưá»i biên soạn, phụ trách sá»a sang, chỉnh là những thứ mà các cao tăng nà y thu tháºp được thà nh bản cuối cùng.
Còn phải nói thêm, Tiết Hoà i NghÄ©a tuy rằng không có há»c vấn, nhưng sức tưởng tượng cá»§a y vượt xa so vá»›i ngưá»i bình thưá»ng, má»™t mình y nằm trên giưá»ng La Hán, nhà n rá»—i uống rượu, nằm cưá»i, vá»— trán, không ngá» cÅ©ng nghÄ© ra được má»™t chá»§ ý trợ thế cho Võ Háºu.
Y nghÄ© tá»›i má»™t Ä‘iệu hát dân gian, khúc ca nà y có tên “Võ Mị Nươngâ€. “Võ Mị Nương†là bà i hát có từ rất lâu, lúc đầu thá»i ÄÆ°á»ng và thá»i Tùy, trong má»™t và i tà i liệu yến tiệc liên quan tá»›i triá»u đình có ghi chép lại. Bà i hát nà y ngoà i cái tên “Võ Mị†mà Thái Tông ban thưởng cho Võ Tắc Thiên thì hai thứ tháºt ra chẳng có mối liên quan gì.
Tiết Hoà i NghÄ©a cÅ©ng chỉ là hát lung tung, bá»—ng dưng nhá»› lại khúc ca nà y, Tiết Hoà i NghÄ©a nói ra chá»§ ý nà y, Tam Giá»›i Äại Sư đồng ý, biến hóa ca từ thà nh đơn giản, sai ngưá»i tá»›i phố phưá»ng truyá»n xướng.
Các hòa thượng trong thiện phòng cÅ©ng vô cùng báºn rá»™n, cần phải có ngưá»i ở bên hầu hạ, hÆ¡n nữa phải có ngưá»i am hiểu văn hóa, những hòa thượng rảnh rá»—i trong miếu mà biết chữ Ä‘á»u bị phái tá»›i, bởi vì không đủ ngưá»i, mà Nhất Trá»c hòa thượng cÅ©ng biết chữ nên Tiết Hoà i NghÄ©a lại bắt lão là m việc như tráng Ä‘inh.
Nhất Trá»c xuất thân từ đạo sÄ©, mắt thấy đám cao tăng Pháºt môn đạo mạo nà y bịa chuyện, vị trà cá»§a đạo giáo Ä‘ang bị Ä‘e dá»a, nên trong lòng có chút khó chịu. Vì thế, ban ngà y Nhất Trá»c bưng nước canh hầu hạ đám hòa thượng nà y, quan sát những thứ mà đám hòa thượng bịa chuyện, buổi tối dùng cà nh than và giấy lá»™n ghi chép những gì ban ngà y lão chứng kiến.
Lão còn đặt tên cho cái thứ mình viết ra là “Äại Vân Kinh SÆ¡ Vấn Thế Lụcâ€. Viết xong lão lại Ä‘em giấu trong Tháp Lâm Lý, chá» má»™t ngà y nà o đó sẽ bóc mẽ bá»™ mặt ghê tởm cá»§a đám cao tăng kia.
Những cao tăng đó sẽ không ngỠlà bên cạnh mình đang có một đạo gia nằm vùng, không chút nghi ngỠkiêng dè gì, tha hồ phát huy sáng tạo...
***
Biên soạn kinh sÆ¡ cÅ©ng không phải má»™t chuyện dá»… dà ng, tuy rằng bá»n há» gò ép liên hệ chuyện cá»§a Tịnh Quang Thiên Nữ vá»›i Võ Tắc Thiên, nhưng phải lấy được lòng tin cá»§a ngưá»i trong thiên hạ, Kinh SÆ¡ muốn viết cÅ©ng phải kÃn đáo, cà ng giống cà ng tốt, viết xong rồi còn phải xem xét lại, đó là má»™t quá trình khá dà i.
Tiết Hoà i NghÄ©a còn không biết hết chữ, lúc đầu còn nhiệt tình tán dóc vá»›i há», sau đó thì chả biết gì nên Tiết Hoà i NghÄ©a Ä‘á»u mÆ¡ mÆ¡ hồ hồ, liá»n cảm thấy chán nản, vì thế Ä‘em chuyện nà y á»§y quyá»n cho Tam Giá»›i, Pháp Minh và và i vị cao tăng, y lại chạy Ä‘i xem các đệ tỠđá cầu.
Võ Tắc Thiên đồng ý để cấm quân đỠsức đá cầu vá»›i chúng, chỉ dụ vừa xuống, Khâu Thần TÃch liá»n đáp ứng. à chỉ cá»§a Thiên Háºu sao có thể không nghe? HÆ¡n nữa, đội đánh cầu cá»§a Khâu Thần TÃch Ä‘á»u là các cao thá»§ được chá»n lá»±a trong cấm quân mà ra, Ä‘á»u có xuất thân nhất định, tuy rằng tiếng xấu chùa Bạch Mã vang xa, nhưng tranh tà i vá»›i những ngưá»i nà y, chắc cÅ©ng không dám là m ra những hà nh vi quá đáng. Truyện "Say Má»™ng Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lúc trẻ Khâu Thần TÃch cÅ©ng là má»™t cao thá»§ đá cầu, năm đó khi Lý Thế Dân tổ chức thi đá cầu ở Äại ÄÆ°á»ng, lão là đội viên chá»§ lá»±c trong đội đánh cầu cấm quân Äại ÄÆ°á»ng, hiện giá» tuy rằng lá»›n tuổi, những vẫn chÆ¡i rất tốt. Hằng năm khi Tết Nguyên Tiêu, cấm quân tham gia đá cầu Ä‘á»u do lão thống nhất huấn luyện các lá»™ trong đám cao thá»§ cấm quân, hiện tại có thể nói, lão chÃnh là tổng giáo luyện đội đá cầu cấm quân.
Trong quan trưá»ng, quan lại quyá»n quý, ngưá»i nà o cÅ©ng nghiêm túc, đứng đắn, trong quan trưá»ng là thế, trong Ä‘á»i sống cÅ©ng như thế, đối vá»›i bạn bè, đồng nghiệp, ngưá»i thân, Ä‘á»u phải sống kiểu cách nhà quan, chẳng có nhân vị. Kỳ thá»±c không phải váºy, bá»n há» cÅ©ng có những sở thÃch giống má»i ngưá»i như uống rượu, ca múa, tán chuyện ...
Khâu Thần TÃch là má»™t kẻ Ä‘am mê đánh cầu, trong sá»± tÃnh toán cá»§a lão, vì sắp tá»›i Thượng Nguyên nên phải liên hệ chuẩn bị vá»›i các tướng lÄ©nh các lá»™ cấm quân khác, Ä‘iá»u động các cao thá»§ đá cầu trong doanh trại, táºp trung tiến hà nh huấn luyện, hiện giá» Võ Háºu đã chỉ dụ váºy, lại tiện cho cả hai.
Chỉ là lão Ä‘iá»u động các cao thá»§ tá»›i từ các lá»™ cấm quân, nên mất và i ngà y má»›i có thể táºp hợp đủ ngưá»i. Tiết Hoà i NghÄ©a đợi hai ngà y vẫn chưa thấy Khâu Thần TÃch phái ngưá»i tá»›i, tháºt sá»± không chỠđược nữa, liá»n kéo ngưá»i tá»›i cung tìm Thượng Quan Uyển Nhi.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
« 1 8 9 10 ... 38 »