Kiêu Phong
Tác giả: Tác giả: Hải Phong Nhi
Số chương: 453
Lần đọc: 186.928
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 7 8 9 ... 46 »
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 69
SaÌt uy (GiêÌt một maÌ£ng lập uy)
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Hôm sau khi mặt trời lên cao, hăÌn cưỡi chiêÌn mã, hội hợp cuÌ€ng Vương ÄaÌ£o vaÌ€ Lãnh Nhung Ä‘i cửa thaÌ€nh Tây, Äỗ Mãnh Ä‘i thao trường chủ triÌ€ binh dũng quân.
Vừa đêÌn cửa thaÌ€nh Tây hăÌn gặp Quân taÌ€o đội phoÌ Thôi Lâm, Thôi Lâm naÌ€y daÌng người khôi ngô, bộ mặt chữ Ä‘iền to dữ tợn, vừa thâÌy liền biêÌt laÌ€ một binh liÌnh caÌ€n quâÌy không dễ choÌ£c, trông thâÌy LuÌ£c ThâÌt đêÌn thÃªÌ maÌ€ vẫn nghênh ngang đưÌng ở cửa thaÌ€nh giôÌng như không thâÌy.
- Thôi Ä‘aÌ£i nhân, hôm nay quân binh diễn tập đôÌt lửa hiệu gâÌp ruÌt cưÌu viện, khi lửa hiệu trên hương lộ nổi lên, mời Thôi Ä‘aÌ£i nhân lập tưÌc dẫn ba mươi người trong voÌ€ng một khăÌc chaÌ£y đêÌn Ä‘aÌ€i canh gaÌc đôÌt lửa hiệu.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn haÌ£ xuôÌng mệnh lệnh.
Thôi Lâm nghe xong laÌ£i laÌ€m như không nghe thâÌy, LuÌ£c ThâÌt lÆ¡Ìn tiêÌng noÌi:
- Quân lệnh như nuÌi, mời Thôi Ä‘aÌ£i nhân tự giaÌc biêÌt kỷ luật.
NoÌi xong phoÌng ngựa cuÌ€ng vÆ¡Ìi Vương ÄaÌ£o vaÌ€ Lãnh Nhung lao ra khỏi cửa thaÌ€nh, Thôi Lâm khinh thường phun một nguÌ£m nươÌc boÌ£t.
ƯơÌc chừng một khăÌc trôi qua, trên thaÌ€nh coÌ liÌnh gaÌc hô:
- Thôi Ä‘aÌ£i nhân, phiÌa hương lá»™ Äông Lưu khoÌi lửa Ä‘ã nổi lên.
- Ngươi con meÌ£ noÌ câm miệng cho ta.
Thôi Lâm từ chỗ cửa thaÌ€nh ngửa đầu tưÌc giận măÌng, gã liÌnh gaÌc kia biÌ£ huÌ€ ruÌ£t đầu về, gã laÌ€ liÌnh gaÌc, trông thâÌy khoÌi lửa không daÌm không baÌo. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thời gian qua Ä‘i một chuÌt, boÌ£n quan binh ở cửa thaÌ€nh phiÌa Tây nhiÌ€n nhau, coÌ người vẻ mặt lo lăÌng, coÌ người vui sươÌng khi người gặp hoÌ£a maÌ€ cười cười.
Một khăÌc trôi qua, hai khăÌc trôi qua, khi khăÌc thÆ°Ì ba gần qua Ä‘i thiÌ€, một đội nhân mã từ đằng xa hươÌng về phiÌa cửa thaÌ€nh Tây chaÌ£y đêÌn, người cầm đầu Ä‘uÌng laÌ€ LuÌ£c ThâÌt, theo ở phiÌa sau laÌ€ truyền lệnh kyÌ£ binh vaÌ€ binh dũng quân chaÌ£y bộ.
LuÌ£c ThâÌt phoÌng ngựa đêÌn cửa thaÌ€nh thiÌ€ dừng laÌ£i, laÌ£nh lẽo nhiÌ€n Thôi Lâm noÌi:
- Thôi Ä‘aÌ£i nhân, khoÌi lửa Ä‘ã nổi lên cho đêÌn luÌc naÌ€y Ä‘ã qua ba khăÌc rồi, taÌ£i sao ngươi chôÌng laÌ£i quân lệnh của ta không chiÌ£u xuâÌt binh.
Thôi Lâm Ä‘ảo măÌt ngaÌ£o maÌ£n noÌi:
- CoÌ khoÌi lửa sao? Ta không biêÌt.
LuÌ£c ThâÌt vung tay, quaÌt lên:
- Người tÆ¡Ìi, Ä‘em quan binh canh gaÌc trên tường thaÌ€nh xuôÌng đây.
- Vâng.
Lập tưÌc coÌ bôÌn truyền lệnh binh lên tiêÌng trả lời xuôÌng ngựa, tiêÌn lên mã Ä‘aÌ£o trên cửa thaÌ€nh băÌt liÌnh gaÌc xuôÌng dươÌi.
LiÌnh gaÌc kia vừa xuôÌng dươÌi thaÌ€nh liền biÌ£ doÌ£a sợ cả kinh kêu lên:
- Không liên quan đêÌn ta, ta coÌ baÌo coÌ khoÌi lửa maÌ€.
MăÌt LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n xoaÌy vaÌ€o Thôi Lâm laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Thôi Ä‘aÌ£i nhân, liÌnh gaÌc Ä‘ã baÌo coÌ khoÌi lửa, viÌ€ sao ngươi không xuâÌt binh?
MiÌ măÌt Thôi Lâm nhêÌch lên vẻ hờ hững, LuÌ£c ThâÌt laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Thôi Ä‘aÌ£i nhân không coÌ giÌ€ giải thiÌch hay sao?
Thôi Lâm vẫn không theÌ€m nhiÌ€n, LuÌ£c ThâÌt nhươÌng maÌ€y lên, quaÌt:
- Vương ÄaÌ£o, âÌn theo quân luật ÄÆ°Æ¡Ì€ng quôÌc ta, Thôi Ä‘aÌ£i nhân Ä‘ã phaÌ£m vaÌ€o tội giÌ€?
- Hồi Ä‘aÌ£i nhân, quân luật ÄÆ°Æ¡Ì€ng quôÌc quy Ä‘iÌ£nh, quân diễn đồng đẳng vÆ¡Ìi thời gian chiêÌn tranh, Thôi Ä‘aÌ£i nhân nghiêm troÌ£ng khaÌng lệnh quân diễn, âÌn theo luật phải cheÌm.
Vương ÄaÌ£o lÆ¡Ìn tiêÌng noÌi.
Cửa thaÌ€nh laÌ€ nÆ¡i người qua laÌ£i đông Ä‘uÌc, một trận ầm ĩ naÌ€y lập tưÌc keÌo đêÌn dân chuÌng tuÌ£ tập ở xa xa xem naÌo nhiệt, LuÌ£c ThâÌt phi thân xuôÌng ngựa, uy nghiêm đưÌng noÌi:
- Thôi đại nhân đã nghe mình phạm vào tội gì chưa?
Vẻ mặt Thôi Lâm trở nên coÌ chuÌt dữ tợn, gã vôÌn tưởng rằng LuÌ£c ThâÌt không daÌm laÌ€m khoÌ gã, nhưng vừa nghe tội traÌ£ng trong quân luật trong loÌ€ng của gã coÌ hÆ¡i chột daÌ£, cảm giaÌc một cỗ saÌt khiÌ, tay phải maÌ£nh mẽ năÌm lâÌy chuôi Ä‘ao, aÌnh măÌt cảnh giaÌc nhiÌ€n chằm chằm LuÌ£c ThâÌt.
GiêÌt! Một tiêÌng hô Ä‘iêÌc tai, thân hiÌ€nh LuÌ£c ThâÌt voÌ£t lên trươÌc, trường Ä‘ao như Ä‘iện xuâÌt ra taÌ€n khôÌc cheÌm tÆ¡Ìi Thôi Lâm, đừng thâÌy Thôi Lâm daÌng người khôi ngô mặt maÌ€y hung aÌc, khi gã đôÌi mặt vÆ¡Ìi tiêÌng rôÌng hung baÌ£o vaÌ€ công kiÌch của LuÌ£c ThâÌt, không ngờ laÌ£i hôÌt hoảng kinh hoaÌ€ng ruÌt Ä‘ao lui nhanh, Ä‘aÌng tiêÌc Ä‘ao mÆ¡Ìi ruÌt ra được một nửa, trường Ä‘ao săÌc beÌn Ä‘ã bổ từ vai traÌi gã thẳng xuôÌng ngực, thây đổ xuôÌng ngay trong vũng maÌu tươi, khi chêÌt coÌ€n mở to một đôi măÌt kinh hoaÌ€ng.
Dân chuÌng vây quanh từ xa theo dõi xôn xao kinh hô, quan binh trong cửa thaÌ€nh hoảng sợ thaÌo chaÌ£y về phiÌa động cửa thaÌ€nh, LuÌ£c ThâÌt thu Ä‘ao vaÌ€o vỏ, thầm măÌng một tiêÌng bao cỏ, hăÌn tưởng rằng Thôi Lâm ngang ngược hoaÌ€nh haÌ€nh như vậy, laÌ€ do coÌ một thân võ nghệ laÌ€m hậu thuẫn.
- ChuÌng quan binh nghe đây, Thôi Lâm vi phaÌ£m quôÌc phaÌp quân luật cheÌm chêÌt thiÌ£ chuÌng, quân diễn hôm nay kêÌt thuÌc, ngaÌ€y mai laÌ£i tiêÌp tuÌ£c đôÌt lửa hiệu quân diễn.
LuÌ£c ThâÌt lên ngựa lÆ¡Ìn tiêÌng uy nghiêm quaÌt, sau Ä‘oÌ dẫn binh dũng quân rời Ä‘i, hăÌn vừa Ä‘i boÌ£n quan binh mÆ¡Ìi daÌm nhặt xaÌc baÌo tang cho Thôi Lâm.
NgaÌ€y hôm sau ba người LuÌ£c ThâÌt, cũng laÌ€ khi mặt trời lên cao chaÌ£y tÆ¡Ìi cửa thaÌ€nh Tây, trông thâÌy ở cửa thaÌ€nh Tây chỉ coÌ mười bảy tên quan binh, trong Ä‘oÌ coÌ một Hỏa trưởng, thậm chiÌ hÆ¡n phân nửa quan quân caÌo ôÌm không tÆ¡Ìi.
LuÌ£c ThâÌt cười laÌ£nh trong loÌ€ng, đây chiÌnh laÌ€ tâm yÌ của hăÌn, đương nhiên caÌ€ng hợp vÆ¡Ìi tâm yÌ của Vương chủ bộ. HăÌn phân phoÌ noÌi:
- Lãnh Nhung, do ngươi Ä‘ảm nhiệm Quân taÌ€o đội phoÌ cửa thaÌ€nh Tây Ä‘i.
- Vương ÄaÌ£o, ngươi Ä‘i Huyện nha bẩm baÌo Vương Ä‘aÌ£i nhân, noÌi rằng quân lực cửa thaÌ€nh Tây khuyêÌt thiêÌu, xin Vương Ä‘aÌ£i nhân Ä‘iều binh đêÌn cửa thaÌ€nh Tây phoÌ€ng thủ.
Vương ÄaÌ£o lĩnh mệnh Ä‘iểm sÃ´Ì quan binh khuyêÌt thiêÌu rồi rời Ä‘i.
Vương ÄaÌ£o vừa Ä‘i, LuÌ£c ThâÌt Ä‘i đêÌn trươÌc mặt Hỏa trưởng kia, ôn hoÌ€a noÌi:
- Ngươi tên gọi là gì?
- Hồi đại nhân, thuộc hạ tên Cao Vinh.
Hỏa trưởng khaÌch khiÌ noÌi.
- Cao Vinh, Lãnh Nhung Ä‘aÌ£i nhân vaÌ€ Vương ÄaÌ£o Ä‘aÌ£i nhân đều laÌ€ người do Vương chủ bộ Ä‘iÌch thân bổ nhiệm, sau naÌ€y Lãnh Nhung Ä‘ảm nhiệm đội phoÌ thaÌ€nh môn ngươi phải chỉ giaÌo cho y một chuÌt, mặt khaÌc hôm trươÌc Tôn đội trưởng biÌ£ ngã không nheÌ£, chỉ sợ cần phải nghỉ ngÆ¡i Ä‘iều dưỡng một thời gian, trong thời gian Tôn đội trưởng tĩnh dưỡng, lợi iÌch maÌ€ caÌc ngươi nên được sẽ đưa đêÌn tay caÌc ngươi một phần cũng không thiêÌu.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn phân phoÌ, Lãnh Nhung vaÌ€ Cao Vinh đồng loaÌ£t lên tiêÌng Ä‘aÌp.
Sau nửa canh giờ tôÌp quan binh do Vương chủ bộ Ä‘iều tÆ¡Ìi đêÌn đây, trong Ä‘oÌ coÌ bôÌn gã Hỏa trưởng, ngầm thừa nhận Lãnh Nhung laÌ€m đội phoÌ do LuÌ£c ThâÌt bổ nhiệm, đêÌn luÌc naÌ€y cửa thaÌ€nh Tây Ä‘ã quy vaÌ€o dươÌi quyền Vương chủ bộ trực tiêÌp khôÌng chêÌ, LuÌ£c ThâÌt để cho quan binh nghỉ ngÆ¡i chỉnh đôÌn rồi, lệnh cho mười tên lên tường thaÌ€nh canh gaÌc coi giữ, những người coÌ€n laÌ£i phân thaÌ€nh hai nhoÌm cả buổi nề nêÌp tiêÌn haÌ€nh quân diễn đôÌt lửa hiệu.
ThaÌ€nh công của LuÌ£c ThâÌt râÌt nhanh Ä‘ã được Ä‘aÌp laÌ£i, ngaÌ€y hôm sau Trần phủ phaÌi người trả lời lời đề thân của LuÌ£c mẫu, trực tiêÌp lập hai phần hôn thư cho Trần Tương Nhi vaÌ€ Trần TuyêÌt Nhi, cũng Ä‘iÌ£nh xong ba ngaÌ€y sau cươÌi vợ.
CuÌ€ng ngaÌ€y Trần Phủ Ä‘aÌp laÌ£i lời đề thân, saÌng sÆ¡Ìm khi mặt trời lên cao, TôÌng NgoÌ£c Nhi vội vaÌ€ng đêÌn Vương gia phủ traÌ£ch cầu kiêÌn Vương nhiÌ£ phu nhân, Vương nhiÌ£ phu nhân không ra nghênh Ä‘oÌn, chỉ phaÌi tiÌ€ nữ dẫn TôÌng NgoÌ£c Nhi tÆ¡Ìi hậu traÌ£ch.
TôÌng NgoÌ£c Nhi một đường được tiÌ€ nữ dẫn vaÌ€o phoÌ€ng ngủ của Vương nhiÌ£ phu nhân, vừa vaÌ€o phoÌ€ng naÌ€ng hÆ¡i sửng sôÌt, chỉ thâÌy Vương nhiÌ£ phu nhân nửa nằm trên cẩm thaÌp, trong phoÌ€ng coÌ€n coÌ một nữ nhân xinh Ä‘eÌ£p trần như nhộng, uyển chuyển nheÌ£ nhaÌ€ng muÌa, nhiÌ€n kỹ thiÌ€ thâÌy không phải laÌ€ LuÌ£c Nga.
- NgoÌ£c muội tÆ¡Ìi, laÌ£i đây ngồi Ä‘i.
Vương nhiÌ£ phu nhân yêu kiều lười biêÌng ôn nhu kêu goÌ£i.
TôÌng NgoÌ£c Nhi nheÌ£ bươÌc Ä‘i đêÌn trươÌc giường xoay người ngồi trên giường, măÌt chăm chuÌ nhiÌ€n Vương nhiÌ£ phu nhân diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Thân thể tỷ tỷ không thoải maÌi sao?
Mặt Vương nhiÌ£ phu nhân coÌ chuÌt ửng Ä‘ỏ, cười nhaÌ£t noÌi:
- Thân thể của tỷ không coÌ việc giÌ€, laÌ€ tỷ phu của muội tôÌi hôm qua cao hưÌng, saÌng nay coÌ€n giaÌ€y voÌ€ tỷ một lượt.
TôÌng NgoÌ£c Nhi vừa nghe mặt liền Ä‘ỏ ửng, không nghĩ tÆ¡Ìi tộc tỷ đôÌi vÆ¡Ìi chuyện phoÌ€ng the tư mật không hề giữ miệng che giâÌu, lại nghe Vương nhiÌ£ phu nhân khẽ thở daÌ€i:
- Ngọc muội, tỷ tỷ thật hâm mộ muội nha.
TôÌng NgoÌ£c Nhi ngẩn ra, chaÌn nản noÌi:
- Tỷ tỷ, nên laÌ€ NgoÌ£c Nhi hâm mộ tỷ mÆ¡Ìi Ä‘uÌng.
Vương nhiÌ£ phu nhân lăÌc đầu, cười nhaÌ£t noÌi:
- Tỷ tỷ laÌ€ hâm mộ muội tuổi trẻ xinh Ä‘eÌ£p, coÌ€n coÌ tiền vôÌn quyÌ baÌu nhâÌt của nữ nhân.
TôÌng NgoÌ£c Nhi diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Tỷ tỷ naÌ€o coÌ giaÌ€.
Vương nhiÌ£ phu nhân lăÌc đầu, haÌ£ gioÌ£ng noÌi:
- Chuyện của tỷ tự tỷ rõ raÌ€ng, tỷ tuy không goÌ£i laÌ€ hoa taÌ€n iÌt bươÌm, thÃªÌ nhưng hưÌng thuÌ của tỷ phu muội đôÌi vÆ¡Ìi tỷ quả thật Ä‘ã giảm thiểu nhiều, nam nhân đôÌi vÆ¡Ìi nữ nhân thường thường đều laÌ€ coÌ mÆ¡Ìi nÆ¡Ìi cũ, giôÌng như đêm qua nêÌu không coÌ ả gia kỹ naÌ€y muÌa thoaÌt y trợ hưÌng, tỷ phu muội sẽ không nổi lên nhiều hưÌng thuÌ vÆ¡Ìi tỷ đâu.
TôÌng NgoÌ£c Nhi quay đầu nhiÌ€n về phiÌa nữ nhân trần truồng nhảy muÌa kia, thâÌy dung maÌ£o của nữ nhân lõa thể muÌa không bằng LuÌ£c Nga, tuy nhiên da trăÌng như ngoÌ£c, thân thể đường cong lồi lõm râÌt kiÌch thiÌch, caÌnh tay giang ra nheÌ£ nhaÌ€ng muÌa phong tiÌ€nh vaÌ£n chủng, miÌ£ thaÌi choÌ£c người.
- NaÌ€ng tên Hương NgoÌ£c, laÌ€ Triệu huyện thừa tặng cho tỷ phu muội đâÌy.
Vương nhiÌ£ phu nhân diÌ£u daÌ€ng noÌi.
Vừa nghe ba chữ Triệu huyện thừa traÌi tim TôÌng NgoÌ£c Nhi châÌn động maÌ£nh, mÆ¡Ìi hôm qua, chiÌnh thê Trần gia đột nhiên Ä‘em hai thiêÌp thâÌt maÌ€ trượng phu khi coÌ€n sôÌng yêu thiÌch baÌn cho Triệu huyện thừa, tiÌ€nh cảnh luÌc âÌy laÌ€m cho naÌ€ng kinh tâm thâÌt thôÌ, hai thiêÌp thâÌt kia khoÌc rôÌng đêÌn tê tâm phÃªÌ liệt biÌ£ troÌi laÌ£i tay chân, biÌ£t miệng neÌm vaÌ€o một chiêÌc xe ngựa, sau khi người biÌ£ lôi Ä‘i nô tiÌ€ taÌ€i vật của thiêÌp thâÌt đều biÌ£ chiÌnh thê vÆ¡ veÌt saÌ£ch sẽ.
Sự kiện kinh tâm naÌ€y doÌ£a cho TôÌng NgoÌ£c Nhi khiêÌp sợ khoÌ an, sợ hãi suy nghĩ hồi lâu naÌ€ng mÆ¡Ìi nhận thưÌc một thực tÃªÌ taÌ€n khôÌc vô tiÌ€nh, nêÌu lão Triệu huyện thừa kia cũng muôÌn naÌ£p naÌ€ng laÌ€m thiêÌp, người TôÌng phủ căn bản sẽ không đưÌng ra cản trở, TôÌng phủ Ä‘ã không ra mặt Trần gia caÌ€ng sẽ không ngăn trở, naÌ€ng caÌ€ng nghĩ caÌ€ng sợ, caÌ€ng nghĩ caÌ€ng cảm thâÌy LuÌ£c ThâÌt laÌ€ một nam nhân tôÌt Ä‘aÌng giaÌ nương tựa, bởi vậy vội vã đêÌn cầu Vương nhiÌ£ phu nhân. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- NgoÌ£c muội, thời tỷ bằng tuổi muội, cũng chaÌn gheÌt nữ nhân thanh lâu vaÌ€ gia kỹ, nhưng chờ đêÌn khi muội qua độ ba mươi rồi, muội sẽ biêÌt tầm quan troÌ£ng khi coÌ gia kỹ trong phoÌ€ng.
GioÌ£ng Ä‘iệu Vương nhiÌ£ phu nhân biÌ€nh thản như Ä‘ang noÌi việc nhaÌ€.
- Tỷ tỷ, việc hôm trươÌc tỷ noÌi, NgoÌ£c Nhi Ä‘ã suy nghĩ kỹ rồi, mời tỷ tỷ laÌ€m chủ cho.
TôÌng NgoÌ£c Nhi cuÌi đầu nhỏ gioÌ£ng noÌi ra yÌ Ä‘Ã´Ì€ đêÌn.
Thần tiÌ€nh Vương nhiÌ£ phu nhân laÌ£nh nhaÌ£t, quay đầu noÌi:
- Äều Ä‘i ra ngoaÌ€i Ä‘i.
TiÌ€ nữ vaÌ€ gia kỹ muÌa thoaÌt y cung kiÌnh thưa rồi lui ra ngoaÌ€i.
Vương nhiÌ£ phu nhân nhiÌ€n TôÌng NgoÌ£c Nhi, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- ThÃªÌ naÌ€o? Äã đổi yÌ muôÌn taÌi giaÌ vÆ¡Ìi LuÌ£c huyện uÌy rồi.
Thân miÌ€nh TôÌng NgoÌ£c Nhi run lên, nhỏ gioÌ£ng noÌi:
- Tỷ tỷ, ngaÌ€y âÌy NgoÌ£c Nhi không coÌ cự tuyệt, mâÌy ngaÌ€y nay Ä‘ã suy nghĩ kỹ, cho nên mÆ¡Ìi mời tỷ tỷ laÌ€m chủ.
Vương nhiÌ£ phu nhân laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- HoÌa ra laÌ€ suy nghĩ kỹ maÌ€ tÆ¡Ìi, tỷ coÌ€n tưởng laÌ€ muội đêÌn viÌ€ lo sợ âÌy chưÌ?
Thân miÌ€nh TôÌng NgoÌ£c Nhi run lên, chuyển thân quyÌ€ xuôÌng trươÌc giường, gioÌ£ng thê lương noÌi:
- Tỷ tỷ, NgoÌ£c Nhi biêÌt sai rồi, cầu tỷ tỷ tha thÆ°Ì cho NgoÌ£c Nhi trẻ tuổi vô tri
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 70
Tỷ muội đồng minh.
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Vương nhị phu nhân vẻ mặt hòa hoãn, giÆ¡ tay kéo Tống Ngá»c Nhi ngồi lên giưá»ng, khẽ thở dà i nói:
- Muá»™i muá»™i ngốc, cái thế giá»i nà y rất thá»±c tế, muá»™i ở Trần gia là pháºn thê thiếp, nhưng lại mẫu quý nhá» con trai, muá»™i không sinh má»™t đứa con cho Trần gia, Trần gia nếu không phải e dè thế lá»±c cá»§a tá»· phu muá»™i, thì ngay cả muá»™i cÅ©ng sẽ bị bán cho Triệu huyện thừa.
Tống Ngá»c Nhi khóc nói:
- Tá»· tá»·, Ngá»c Nhi đã hiểu rõ.
Vương nhị phu nhân lắc đầu nói:
- Ngá»c muá»™i, nữ nhân sinh ra đã không phải cao quà mà chỉ có đê tiện, cởi quần áo ra thì Ä‘á»u giống nhau là dâm đãng, chỉ có Ä‘iá»u hoà n cảnh khác nhau cho nữ nhân những cái áo khoác khác nhau. Muá»™i không phải luôn cho mình là thục nữ thiên kim cà nh và ng lá ngá»c hay sao, má»™t khi rÆ¡i và o hoà n cảnh khổ sở, muá»™i sẽ mất Ä‘i vá» bá»c cao quà trở thà nh ti tiện chứ.
Tống Ngá»c Nhi nghe lá»i trách mắng gáºt gáºt đầu, Vương nhị phu nhân lại nói:
- Tá»· tá»· biết muá»™i muốn tìm má»™t tà i tá» nho nhã, nhưng chuyện duyên pháºn không thể tháºp toà n tháºp mÄ©, phu quân vừa má»›i mất cá»§a muá»™i cÅ©ng là má»™t thư sinh nho nhã, nhưng hắn lại mê đắm thanh lâu Ãt vá» nhà , thói hư táºt xấu nà y muá»™i cÅ©ng biết đấy thôi.
Tống Ngá»c Nhi Ä‘au khổ nói:
- Tá»· tá»·, hắn ta cÅ©ng đã không còn rồi, những thói hư táºt xấu cÅ©ng là chuyện quá khứ rồi, không cần nhắc đến hắn ta nữa.
Vương nhị phu nhân khẽ thở dà i nói:
- Tá»· không nói đến hắn nữa, chúng ta nói chÃnh sá»± Ä‘i, tá»· tá»· nói tháºt vá»›i muá»™i, vì muá»™i má»›i vun và o cho muá»™i vá»›i Lục huyện úy, tá»· tá»· có tÃnh toán đấy. Bây giá» nam nhân trên thế giá»›i nà y Ä‘á»u vì quyá»n lá»±c mà cố kết hôn vá»›i ngưá»i có háºu thuẫn, nữ nhân chúng ta thưá»ng là váºt hi sinh giữa các thể lá»±c. Bây giá» nhà đẻ cá»§a chúng ta Tống phá»§ rÅ© bá» tá»· phu cá»§a muá»™i, muá»™i và tá»· Ä‘á»u là tiểu thư có tà i nhất trong Tống phá»§, ở Tống phá»§ cha mẹ huynh đệ cá»§a chúng ta không những không phải là chá»— dá»±a cá»§a chúng ta mà ngược lại dá»±a và o chúng ta để có được vinh qua. Tá»· chỉ sinh được má»™t đứa con gái cho Vương gia, vá» sau có thể gặp rất nhiá»u tai vạ, cho nên nam nhân kết hôn cầu phú quÃ, tá»· muá»™i chúng ta cÅ©ng phải đồng tâm hiệp lá»±c há»— trợ lẫn nhau, tá»· nói muá»™i có hiểu không? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tống Ngá»c Nhi gáºt gáºt đầu, thà nh khẩn nói:
- Ngá»c Nhi đã hiểu, nếu như Ngá»c Nhi trao thân cho Lục huyện úy, đến ngà y nà o đó tá»· tá»· gặp chuyện không may, Ngá»c Nhi sẽ táºn tâm giúp đỡ, ngược lại nếu Ngá»c Nhi gặp Ä‘iá»u gì bất hạnh, tá»· tá»· cÅ©ng sẽ táºn tâm tương trợ.
Vương nhị phu nhân cầm lấy bà n tay Tống Ngá»c Nhi vui mừng gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Mặt trăng có lúc tá» lúc má», lúc tròn lúc khuyết, ngưá»i có lúc buồn lúc vui, lúc lên lúc xuống, thế sá»± vô thưá»ng, Tống phá»§ không phải là nÆ¡i chúng ta có thể dá»±a và o, hy vá»ng tá»· muá»™i chúng ta đồng tâm có thể có được hạnh phúc như bây giá».
Tống Ngá»c Nhi vui sướng gáºt đầu, Vương nhị phu nhân dịu dà ng nói:
- Ngà y mai tá»· mở tiệc chiêu đãi Lục huyện úy, để y gặp muá»™i, sau đó láºp hôn thú.
Tống Ngá»c Nhi giáºt mình kinh hãi vá»™i há»i:
- Không được đâu, phu quân cá»§a muá»™i vừa mất, vá»™i và ng láºp hôn thú vá»›i hắn, ngà y sau hắn sẽ khinh thưá»ng muá»™i.
Vương nhị phu nhân dịu dà ng nói:
- Äiá»u ấy tá»· biết, nhưng muá»™i yên tâm, tá»· thay muá»™i láºp hôn thú vá»›i hắn, cÅ©ng ước định má»™t năm sau má»›i cưới vá», ngà y mai hắn đến gặp muá»™i, muá»™i giả bá»™ không biết việc nà y, giống như bình thưá»ng dạo quanh nhà má»™t vòng, tá»· không để cho hắn biết muá»™i đã biết việc đáp ứng hôn sá»±.
Tống Ngá»c Nhi nghi ngá» nói:
- Là m váºy có được không?
Vương nhị phu nhân dịu dà ng nói:
- Äêm dà i lắm má»™ng, bây giá» hắn sẵn sà ng góp sức cùng tá»· phu muá»™i, đối vá»›i việc tá»· tạo áp lá»±c cho hắn hắn tuyệt đối sẽ không dám cá»± tuyệt, nhưng thá»i gian lâu thì không dám nói. Tá»· thay muá»™i láºp hôn thú vá»›i hắn, váºy muá»™i chÃnh là thiếp sắp cưới cá»§a hắn, muá»™i có danh pháºn như váºy, Tống phá»§ sẽ không có quyá»n quyết định váºn mệnh cá»§a muá»™i, cÅ©ng có thể ngăn chặn hết tất cả nhưng phiá»n toái. ÄÃnh hôn xong tá»· sẽ ăn nói vá»›i Trần gia, chỠđến khi bốn chÃn ngà y muá»™i liá»n rá»i khá»i Trần gia, để tá»· tìm nÆ¡i ở cho muá»™i, khi đó sẽ tiếp tục tÃnh.
Tống Ngá»c Nhi gáºt gáºt đầu, trong lòng cÅ©ng an tâm hÆ¡n nhiá»u, nà ng tháºt sá»± bị chuyện Trần gia bán là m thiếp hù cho sợ hết hồn, cho nên má»›i vứt hết tá»± tôn, băn khoăn và không vui đến cầu cứu Vương nhị phu nhân.
- Tá»· tá»·, tá»· có biết tình hình cá»§a Tân Váºn Nhi tá»· tá»· không?
Có sá»± quyết tâm, Tống Ngá»c Nhi bất giác nghÄ© đến chuyện sau nà y.
- Biết, Tân Váºn Nhi vốn là tỳ nữ thiếp thân cá»§a tiểu thư Châu phá»§, cô cô cá»§a Tân Váºn Nhi Tân di nương trước kia là ngưá»i cá»±c kì có quyá»n lá»±c trong Chu phá»§. Cách là m ngưá»i cá»§a Tân Váºn Nhi thế nà o tá»· không biết nhưng đợi chuyện nà y định xong, tá»· sẽ giúp muá»™i tìm hiểu tưá»ng táºn vá» Lục gia.
Vương nhị phu nhân dịu dà ng nói.
Tống Ngá»c Nhi gáºt gáºt đầu, cảm khái nói:
- Tân Váºn Nhi kia cÅ©ng tháºt may mắn.
Vương nhị phu nhân cưá»i nhạt nói:
- Äúng là rất may mắn, từ nô tì biến thà nh thiếp cá»§a nhà quan, Tân di nương kia đúng là ngưá»i có mắt nhìn xa trông rá»™ng, có cÆ¡ há»™i tá»· muốn gặp bà ta nhá» vả má»™t chút.
Tống Ngá»c Nhi im lặng gáºt đầu, Vương nhị phu nhân cưá»i nhạt nói:
- Ngá»c muá»™i, tá»· đã nói rồi, thế sá»± vô thưá»ng, muá»™i không cần vì Tân Váºn Nhi có thân pháºn hÆ¡n muá»™i mà cảm thấy khuất nhục. Kỳ tháºt váºn may cá»§a Tân Váºn Nhi vốn thuá»™c vá» tiểu thư Chu phá»§, muá»™i cÅ©ng biết tiểu thư Chu phá»§ cÅ©ng là ngưá»i mỹ mạo song toà n như muá»™i. Äáng tiếc lần nà y Chu Nhạn Nhi lại Ä‘em may mắn giao cho Tân Váºn Nhi, bản thân Chu Nhạn Nhi lại không biết mình gặp phải váºn hạn.
Tống Ngá»c Nhi nghe xong kinh ngạc nói:
- Tá»· tá»·, Chu Nhạn Nhi vì cá»± tuyệt Lục gia cầu hôn mà sẽ gặp váºn rá»§i hay sao?
Vương nhị phu nhân lạnh nhạt nói:
- Tá»· nói như váºy Ä‘á»u có căn cứ cả, muá»™i cÅ©ng biết là tá»· phu cá»§a muá»™i cÅ©ng là ngưá»i có thá»±c quyá»n ở huyện Thạch Äại gần bằng Triệu huyện thừa, chuyện thá»±c quyá»n được mất tá»· phu cá»§a muá»™i vô cùng mẫn cảm. Vì váºy có thói quen thu tháºp tin tình báo cá»§a các thế lá»±c ở huyện Thạch Äại, Chu phá»§ cÅ©ng là má»™t thế lá»±c lâu Ä‘á»i, tá»± nhiên sẽ là nÆ¡i trá»ng Ä‘iểm khiến tá»· phu cá»§a muá»™i quan tâm, Chu lão gia là má»™t ngưá»i không cam lòng vá»›i xã há»™i bây giá», từng Ä‘i Trì Châu mở đưá»ng, mất má»™t số tiá»n lá»›n để được lá»t và o mắt xanh cá»§a Thứ sá» Mã đại nhân. Nhưng Ä‘iá»u kiện để lá»t và o mắt xanh cá»§a Mã đại nhân không chỉ là nhiá»u bạc, còn muốn Chu Nhạn Nhi gả là m thiếp, Chu lão gia chỉ có thể bá» nữ cầu quan, nhưng Chu Nhạn Nhi lại là tâm can bảo bối cá»§a Chu lão phu nhân, lão phu nhân không đồng ý, Chu lão gia cÅ©ng không dám Ä‘em nữ nhi gả cho Mã đại nhân. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tống Ngá»c Nhi ồ má»™t tiếng, dịu dà ng nói:
- Nếu đã được lão phu nhân che trở, Chu Nhạn Nhi chắc sẽ không gặp phải váºn rá»§i gì chứ.
Vương nhị phu nhân lạnh nhạt nói:
- Vấn đỠlà tá»· phu cá»§a muá»™i mua được má»™t đưá»ng dây ngầm, từ má»™t ngưá»i thưá»ng xem bệnh cho Chu lão phu nhân đã biết được Chu lão phu nhân có bệnh trong ngưá»i, thá»±c sá»± không thể sống thêm được mấy tháng nữa. Lão phu nhân vừa chết, Chu Nhạn Nhi sẽ phải gả đến táºn Trì Châu, Thứ sá» Trì Châu Mã đại nhân vốn là má»™t tên sắc lang giống Triệu huyện thừ, trong nhà thê thiếp hÆ¡n trăm ngưá»i, Chu Nhạn Nhi mà đến Mã gia chẳng khác gì Ä‘i và o miệng sói, váºn mệnh như váºy nhất định rất bi thảm.
Tống Ngá»c Nhi giáºt mình nói:
- Hóa ra Chu lão phu nhân sắp không qua khá»i.
Vương nhị phu nhân cưá»i nhạt nói:
- Äây là chuyện tháºt đấy, nếu không Tân di nương sao phải vá»™i và ng chuá»™c thân cho Tân Váºn Nhi, còn không ngại chá»§ động kết thân vá»›i Lục gia đã lụi bại, đây Ä‘á»u là do Chu lão phu nhân sắp qua Ä‘á»i. Chu Nhạn Nhi cÅ©ng giống muá»™i má»™t lòng muốn gả cho thư sinh nho nhã, mà Tân di nương vốn là muốn cho Chu Nhạn Nhi kết thân vá»›i Lục gia để tránh được kiếp nạn nà y, nhưng Chu Nhạn Nhi chÃnh là không chịu lấy má»™t võ quan, Tân di nương bị dồn và o đưá»ng cùng má»›i chuá»™c thân cho Tân Váºn Nhi mưu cầu hạnh phúc.
Tống Ngá»c Nhi nghe trong trong lòng khó chịu, nhÃu mà y khẽ nói:
- Tá»· tá»·, Tân di nương và Tân Váºn Nhi kia là m như váºy rất Ãch kỉ, Tân Váºn Nhi nếu như đã cùng Chu Nhạn Nhi lá»›n lên cùng nhau, sao lại không giúp đỡ Chu Nhạn Nhi vô Ä‘iá»u kiện?
Vương nhị phu nhân lạnh nhạt nói:
- Ngá»c muá»™i, muá»™i không cảm thấy là Chu Nhạn Nhi rất giống muá»™i hay sao?
Tống Ngá»c Nhi ngẩn ra, túng quẫn nói:
- Tá»· tá»·, tá»· nói như váºy muá»™i không hiểu.
Vương nhị phu nhân đạm mạc nói:
- Muá»™i không hiểu, cho nên Chu Nhạn Nhi sẽ cà ng không hiểu, Chu Nhạn Nhi lá»›n lên trong hoà n cảnh tốt, cô ta không biết lòng ngưá»i hiểm ác, theo ta Ä‘iá»u tra được Tân di nương rất quan tâm đến Chu Nhạn Nhi, Tân Váºn Nhi cÅ©ng thân như tá»· muá»™i vá»›i Chu Nhạn Nhi. Äáng tiếc Tân di nương và Tân Váºn Nhi cho dù khuyên như thế nà o cÅ©ng không có tác dụng, Chu Nhạn Nhi không tin cha ruá»™t cá»§a cô ta sẽ dùng hạnh phúc cả Ä‘á»i cá»§a cô ta để đổi lấy chức quan, ngược lại cảm thấy ghét cho rằng Tân di nương nói lung tung, giống như lần trước ta khuyên muá»™i, khi đó muá»™i có hiểu lòng tốt cá»§a tá»· không? Chỉ có Ä‘iá»u bây giỠđại há»a áºp đến má»›i biết tỉnh ngá»™ sợ hãi.
Tống Ngá»c Nhi nghe xong, lúm đồng tiá»n xinh đẹp cÅ©ng co giáºt, ảm đạm nhá» giá»ng nói:
- Tá»· tá»·, Ngá»c Nhi biết sai rồi.
Vương nhị phu nhân ôn hòa mỉm cưá»i dịu dà ng nói:
- Muội bây giỠtỉnh ngộ vẫn chưa muộn, vẫn có thể tìm được hạnh phúc.
Tống Ngá»c Nhi gáºt gáºt đầu, trong lòng có chút thông cảm vá»›i Chu Nhạn Nhi đồng bệnh tương liên, nà ng dịu dà ng nói:
- Tỷ tỷ, nếu Tân di nương nói cho Chu Nhạn Nhi biết tin tức xấu vỠlão phu nhân, Chu Nhạn Nhi có thể hiểu ra nguy cơ trước mắt không.
Vương nhị phu nhân lạnh nhạt nói:
- Tân du nương là ngưá»i do Ä‘Ãch thân Chu lão phu nhân chỉ định quản chuyện trong phá»§, lão phu nhân sắp Ä‘i tương đưá»ng vá»›i việc Tân di nương sắp mất quyá»n. Bây giá» Tân di nương bản thân còn khó bảo toà n, nếu Ä‘em tin tức xấu cá»§a lão phu nhân nói cho Chu Nhạn Nhi, Chu Nhạn Nhi tất nhiên sẽ chạy đến thăm há»i. Lão phu nhân nếu biết bản thân không sống được lâu nữa, tám phần sẽ sợ mình chết sá»›m, khi đó lá»—i cá»§a Tân di nương sẽ rất lá»›n, khi đó rất có thể sẽ bị cho và o lồng thả xuống sông.
Tống Ngá»c Nhi ngÆ¡ ngẩn nói:
- Hóa ra Tân Di Nương Ä‘ang lo sợ Ä‘iá»u nà y
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 71
Äáºu Ä‘á»
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Vương nhị phu nhân dịu dà ng nói:
- Kì tháºt trong Chu phá»§ ngưá»i biết chuyện Chu lão phu nhân sắp không qua được có rất nhiá»u, chỉ có Ä‘iá»u không ai dám nói ra, Tân di nương bây giá» tá»± mình tìm cho mình má»™t con đưá»ng tá»± cứu, có Lục huyện úy là chá»— dá»±a thông gia vững chắc, sau nà y Tân di nương ở Chu phá»§ cho dù không có quyá»n cÅ©ng sẽ không bị bắt nạt. Bây giá» Tân di nương chỉ cần ngáºm miệng không nói lung tung má»›i có thể bảo vệ tÃnh mạng cá»§a bản thân.
Tống Ngá»c Nhi tá»± có suy nghÄ© cá»§a mình gáºt gáºt đầy, Vương nhị phu nhân lại nói:
- Ngá»c muá»™i, tá»· tá»· lá»±a chá»n chá»— dá»±a cho muá»™i là Lục huyện úy đã trải qua suy tÃnh rất nhiá»u, không há» chỉ vì bảo vệ tá»· trong tương lai. Lục gia từng là quan lại nhất thá»i sa cÆ¡ lỡ bước, Lục gia cÅ©ng là gia đình giản dị thiện lươn, muá»™i gả Ä‘i Lục gia cÅ©ng sẽ không bị khinh bỉ, đổi thà nh Tống phá»§ Trần phá»§ chú trá»ng lợi Ãch như váºy thì muá»™i gả Ä‘i mãi mãi cÅ©ng không thể ngóc đầu lên được.
Tống Ngá»c Nhi gáºt đầu dịu dà ng nói:
- Äa tạ tá»· tá»·, Ngá»c Nhi đã hiểu, sẽ không tiếp tục ảo tưởng không thá»±c tế.
Vương nhị phu nhân gáºt gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Thá»i gian cÅ©ng sắp đến rồi, bây giá» tá»· tá»· đưa muá»™i quay vá» Trần gia, trá»±c tiếp đạt thà nh hiệp ước vá»›i chÃnh thê cá»§a Trần gia, sau khi thá»a thuáºn xong há»… là đồ váºt hay nô tà i gì thuá»™c vá» muá»™i toà n bá»™ mang ra khá»i Trần gia, tá»· tá»· sẽ tìm má»™t nÆ¡i cho muá»™i ở tạm.
Tống Ngá»c Nhi dá» dá»± nói:
- Tỷ tỷ, bây giỠlấy đồ đạc đi quá sớm, sợ Trần gia sẽ buồn bực.
Vương nhị phu nhân lắc đầu nói:
- Muá»™i nghÄ© sai rồi, muá»™i cầm đồ đạc cá»§a mình Ä‘i, ngưá»i Trần gia sẽ có thể an tâm, bá»n hỠước gì hôm nay muá»™i liá»n dá»n ra khá»i Trần gia. Muá»™i lấy Ä‘i đồ đạc cá»§a mình để bà y tá» thái độ, chÃnh thê cá»§a Trần gia và má»™t vị thiếp khác có thể chia nhau tà i sản, muá»™i má»™t ngà y không cầm đồ đạc Ä‘i, các nà ng sẽ thá»§y chung vẫn ngá» vá»±c muá»™i, cho nên muá»™i bây giá» không cần đếm xỉa đến ngưá»i khác nói gì.
Tống Ngá»c Nhi nghe xong lúm đồng tiá»n đẹp đẽ có chút vặn vẹo, gả và o Trần gia hÆ¡n hai năm, những ngưá»i thân bình thưá»ng ở cùng nhau bây giá» lại như kẻ thù đấu đá lẫn nhau.
Sắp đến giữa trưa, Lục Thất má»™t thân bà o y cưỡi ngá»±a đến thà nh Vá»ng Giang, tuy rằng đã là huyện úy há»™ quân có thá»±c quyá»n , Lục Thất là m việc vẫn khiêm tốn như trước, Vá»ng Giang Bảo là má»™t trong những khu vá»±c quan trá»ng mà hắn tiêu diệt thổ phỉ, hắn lại không muốn để ai ai cÅ©ng biết, cÅ©ng không muốn Ä‘i há»i thăm Chu Kỳ lão để là m công tác chà o há»i gì.
Và o thà nh đến trước cá»a hiệu thuốc nhà mình, thấy có hai ba ngưá»i và o mua thuốc, sinh ý cÅ©ng tạm được. Hắn xuống ngá»±a chợt thấy tiệm thuốc bắc ở bên tay trái nhà hắn có má»™t ngưá»i phụ nữ trung niên đứng đó, xiêm y cá»§a ngưá»i đó cÅ© nát đầy mảnh vá, sắc mặt và ng và ng, vẻ mặt hoảng sợ, thấy Lục Thất Ä‘i qua cuống quà cúi đầu.
Lục Thất hôm nay tá»›i là để nói cho Tân Váºn Nhi chuyện nạp thiếp và chuyện gia qui má»›i, hắn có chuyện phải Ä‘i khá»i Vá»ng Giang Bảo và i ngà y. Hắn thấy bá»™ dạng ngưá»i phụ nữ, Ä‘oán chừng là không có tiá»n mua thuốc má»›i đứng ở bên ngoà i.
Hắn Ä‘i tá»›i, dịu dà ng há»i:
- Ngươi đến mua thuốc sao?
Ngưá»i phụ nữ trung niên ngẩng đầu nhìn Lục Thất má»™t cái, chần chá» má»™t lúc gáºt gáºt đầu, Lục Thất dịu dà ng nói:
- Ngươi và o hiệu thuốc mua thuốc Ä‘i, nói vá»›i ngưá»i bán thuốc, tiá»n ta trả thay ngươi.
Ngưá»i phụ nữ trung niên sá»ng sốt, ánh mắt cảm kÃch gáºt đầu, giá»ng khà n khà n nói:
- Tạ ơn đại gia.
Lục Thất cưá»i hiá»n là nh, xoay ngưá»i Ä‘i và o trong tiệm thuốc.
Và o hiệu thuốc thấy có năm ngưá»i Ä‘ang mua thuốc, ánh mắt hắn di chuyển đến phÃa sau quầy lại sá»ng sốt. Hóa ra phÃa sau quầy có hai ngưá»i, má»™t ngưá»i là má»™t phụ nữ trung niên tráng kiện, còn má»™t ngưá»i khác là má»™t thiếu nữ xinh đẹp, cô gái kia tầm mưá»i bốn mưá»i lăm tuổi, lông mà y lá liá»…u, mắt Ä‘iểm chút sÆ¡n, gương mặt hÆ¡i gầy, má»™t mái tóc Ä‘en má»m mại buá»™c phÃa sau, yêu kiá»u đứng ở sau quầy cưá»i hiá»n hòa.
Lục Thất run rẩy má»™t chút má»›i nháºn ra ngưá»i kia chÃnh là Tiểu Vân, gần má»™t tháng không thấy, cô gái gầy yếu xấu xà kia không ngá» lại biến thà nh thiếu nữ xinh đẹp, khiến cho Lục Thất ngạc nhiên không thôi.
Tiểu Vân rất nhanh thấy Lục Thất, đôi mắt Ä‘iểm chút nước sÆ¡n sáng ngá»i, hai gò má có chút á»ng Ä‘á», nà ng không há» ra nghênh đón Lục Thất mà chỉ hướng Lục Thất gáºt gáºt đầu, không rá»i khá»i quầy bán thuốc tiếp tục bao thuốc.
Trong lòng Lục Thất kinh ngạc, cÅ©ng mỉm cưá»i gáºt đầu, sau đó âm thầm Ä‘i tá»›i sau quầy, khiến cho ngưá»i phụ nữ trung niên lấy há»™p thuốc há»™ Tiểu Vân sá»ng sốt, lại thấy Tiểu Vân để tất cả sổ sách xuống trước mặt Lục Thất, Lục Thất giÆ¡ tay tiếp nháºn đứng ở sau quầy láºt xem.
Nhìn và i trang ghi chép sau khi bán má»™t bao thuốc Ä‘á»u có má»™t chữ, trong đó nhiá»u nhất là bình, bá», chÃnh. Chá»— nà o có ghi chữ bình thì giá bán đúng, chữ bá» là không giá, chữ chÃnh là thuốc bán được giá. Lục Thất xem xong gáºt gáºt đầu, bán thuốc quả tháºt không thể chỉ muốn được lợi, phải bán thuốc vá»›i giá rẻ cho ngưá»i nghèo coi như giúp đỡ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất xem xong hết sổ sách lại để lại chá»— Tiểu Vân, Tiểu Vân nhá» giá»ng nói:
- Công tá», tiểu thư ở nhà sau.
Lục Thất mỉm cưá»i gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Tiểu Vân, bên ngoà i có má»™t ngưá»i phụ nữ trung niên muốn mua thuốc, giá tiá»n tÃnh theo giá thuốc chữ bá».
Tiểu Vân ngẩn ra, vẻ mặt có chút khó xá», cúi đầu nhá» giá»ng nói:
- Công tá», đấy là mẫu thân cá»§a nô tì, nô tì không thể không thể phá bá» qui tắc bán thuốc chữ bá».
Lục Thất nghe xong sá»ng sốt, suy nghÄ© má»™t chút dịu dà ng nói:
- Em không phá bỠquà tắc rất tốt, lần nà y ta muốn phá qui tắc, em cứ là m theo đi.
Tiểu Vân cảm kÃch đáp lại, Lục Thất cưá»i cưá»i xoay ngưá»i bước vá» nhà sau.
Vừa và o đến sân nhà sau, những thứ ở đây lại khiến cho Lục Thất bất ngá», chỉ thấy trong sân để má»™t cái bà n vuông, trên bà n có giấy má»±c nghiên bút, ngồi ở cạnh bà n có hai ngưá»i má»™t là Tân Váºn Nhi, má»™t ngưá»i khác là Äông Thanh.
Khiến cho Lục Thất không ngá» là Äông Thanh cÅ©ng thay đổi rất nhiá»n, khuôn mặt trái xoan trắng hÆ¡n trước kia rất nhiá»u, ngÅ© quan có khà chất xinh đẹp, lúc nà y Ä‘ang cầm bút viết chữ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tân Váºn Nhi thấy Lục Thất, hÆ¡i hÆ¡i sá»ng sốt khuôn mặt kiá»u diá»…m hiện lên nét vui sướng, dịu dà ng đứng dáºy nói:
- Thất lang, chà ng đã đến rồi.
Chỉ má»™t tiếng gá»i khiến cho Äông Thanh còn Ä‘ang viết chữ thân mình run lên, hoảng loạn buông bút lông đứng lên, quay thân Ä‘i đến bên trái Tân Váºn Nhi, đầu cÅ©ng không dám ngẩng lên khẩn trương nói:
- Nô tì cung nghênh công tá».
Lục Thất cưá»i, nhiá»u ngà y không gặp, Äông Thanh đối vá»›i hắn dưá»ng như vẫn có chút sợ sệt, hắn dịu dà ng gáºt đầu vá»›i Tân Váºn Nhi, Ä‘i tá»›i trước bà n vuông thấy trên bà n có má»™t chồng giấy đã viết, có má»™t tấm chữ viết xinh đẹp ngay ngắn còn má»™t tấm chữ viết xiêu vẹo. Thấy Tân Váºn Nhi muốn dạy Äông Thanh viết chữ, thấy chữ trương viết rất đẹp, thư pháp cá»§a Tân Váºn Nhi đúng là nhất. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thất lang, có đồng ý viết cho Äông Thanh má»™t chữ không?
Tân Váºn Nhi dịu dà ng nói.
Lục Thất mỉm cưá»i nhìn Tân Váºn Nhi má»™t cái, duá»—i tay phải cầm lấy bút lông, Tân Váºn Nhi láºp tức lấy má»™t tá» giấy chưa viết đặt trước mặt Lục Thất, đối mắt đẹp mong chá» nhìn Lục Thất.
Lục Thất chấm đủ mực, nhìn tỠgiấy đã ố và ng, suy nghĩ một chút hạ bút viết:
- Hồng Ä‘áºu sinh nam quốc, xuân lai phát kỉ chi. Nguyện quân Ä‘a thải hiệt, thá» váºt tối tương thư.
Viết xong hắn để bút xuống, mắt dịu dà ng nhìn Tân Váºn Nhi nói:
- Váºn Nhi, ta không giá»i là m thÆ¡, ta mượn bà i thÆ¡ “Hồng Ä‘áºu†cá»§a văn nhân Äại ÄÆ°á»ng để thay tâm ý cá»§a ta tặng cho nà ng.
Tân Váºn Nhi cà ng thẹn thùng hÆ¡n, giÆ¡ tay lấy giấy ra nhìn, nhìn bà i thÆ¡ “Hồng Ä‘áºu†viết trên giấy cÅ©ng là thể chữ khải thư, chữ viết mạnh mẽ hà o phóng, là m cho ngưá»i ta cảm thấy má»™t sá»± kiên quết, đúng là chữ đẹp chỉ có Ä‘iá»u bà i thÆ¡ “Hồng Ä‘áºu†nà y không hợp cảnh thôi.
- Thất lang, chữ cá»§a chà ng viết rất đẹp, tÃnh tế cÅ©ng lá»™ ra khà thế cương nghị, so vá»›i chữ cá»§a đám văn nhân kia đẹp hÆ¡n trăm lần.
Tân Váºn Nhi tán thưá»ng từ táºn đáy lòng.
Lục Thất nghe xong trong lòng vui sưá»ng, tình yêu đối vá»›i Tân Váºn Nhi lại cà ng sâu sắc hÆ¡n, từ lần trước hắn Ä‘i buôn thuốc, câu dặn dò dịu dà ng cá»§a Tân Váºn Nhi “ chỉ cần bình an, tất cả Ä‘á»u còn†đã khiến hắn rất cảm động, từ lúc đó, Tân Váºn Nhi đã Ä‘i và o lòng hắn chiếm cứ má»™t vị trà chắc chắn.
Hắn mỉm cưá»i dịu dà ng nói:
- Váºn Nhi, đây là cho nà ng, nhưng cÅ©ng có thể để cho Äông Thanh dùng luyện chữ.
Tân Váºn Nhi nÅ©ng nịu liếc Lục Thất má»™t cái, cưá»i nói:
- Thiếp đã biết, Äông Thanh muốn há»c cÅ©ng không há»c được chữ mạnh mẽ như váºy.
Trái tim Lục Thất bị Váºn Nhi là m cho rung động, sá» tay và o ngá»±c lấy ra hai lượng bạc vụn đưa vá» phÃa trước, dịu dà ng nói:
- Äông Thanh, bạc nà y ta thưởng cho em và tiểu Vân là m cá»§a riêng, mẹ em Ä‘ang ở bên ngoà i tiệm thuốc, em và Tiểu Vân cùng Ä‘i xem Ä‘i.
Äông Thanh giáºt mình, mãnh liệt ngẩng đầu lên, kinh sợ vá»™i la lên:
- Công tá», mẹ nô tỳ đến đây sao?
Lục Thất mỉm cưá»i gáºt đầu nói:
- Äúng váºy, em cầm chá»— bạc nà y rồi nhanh Ä‘i Ä‘i.
Äông Thanh thần tình có chút hoảng sợ vui mừng, nà ng liếc mắt nhìn bạc trong tay Lục Thất má»™t cái, lại chần chừ không dám lấy, Tân Váºn Nhi dịu dà ng nói:
- Äây là công tá» thưởng riêng cho em, mau cầm Ä‘i gặp mẹ em Ä‘i.
- Nô tỳ tạ ơn công tỠban thưởng.
Tân Váºn Nhi nói xong, Äông Thanh má»›i tạ Æ¡n ân thưởng, đỠmặt ngượng ngùng nhìn Lục Thất má»™t cái, tiến lên giÆ¡ tay cầm lấy bạc, cúi đầu chạy Ä‘i.
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 72
Hiá»n thê
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Äông Thanh vừa Ä‘i, Lục Thất tiến lên hai bước đứng trước mặt Tân Váºn Nhi, Tân Váºn Nhi cả kinh ngượng ngùng theo bản năng cúi đầu xuống, nhưng rất nhanh bị má»™t bà n tay to nâng lên. Nà ng e lệ nhìn thấy má»™t đôi mắt nóng cháy, má»™t khuôn mặt dịu dà ng tươi cưá»i, khuôn mặt tươi cưá»i tiếp cáºn, nà ng xấu hổ vui mừng nhắm hai mắt xinh đẹp lại. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™t cái hôn tháºt dà i khiến cho Tân Váºn Nhi hÃt thở không thông, thân mình lại sung sướng bồng bá»nh như ở cõi tiên, nà ng thÃch ái lang Ä‘iên cuồng, hoang dã chá»§ động. Nhưng lúc ái lang ôm nà ng và o trong phòng, nà ng cố nén lại tình cảm Ä‘ang trà o dâng đồng thá»i kháng cá»± yếu á»›t, bởi vì nà ng là thê thất, thê thất nhất định phải có khà chất Ä‘oan trang và tôn nghiêm, lần đầu tiên không thể qua loa cho ái lang, đây là điá»u cô cô nà ng dặn dò.
Lục Thất cÅ©ng biết nên tôn trá»ng Tân Váºn Nhi, lúc bị chống cá»± lại cÅ©ng không tức giáºn, bình ổn tâm tình má»™t chút, ôm nhẹ Tân Váºn Nhi ngồi xuống bên cạnh bà n vuông, uyển chuyển nói chuyện nạp thiếp, nhấn mạnh háºu quả nếu cá»± tuyệt, còn việc hắn chá»§ động Ä‘i thân cáºn là việc tuyệt đối không dám nói.
Tân Váºn Nhi nghe xong phản ứng rất bình tÄ©nh, thái độ ôn nhu cá»§a nà ng có thể hiểu và chấp nháºn. Tân Váºn Nhi nghe xong trầm tư má»™t lúc, cÅ©ng thể hiện thái độ á»§ng há»™, cái gia qui má»›i nà y cÅ©ng có thể khÆ¡i dáºy sá»± tÃch cá»±c cá»§a Lục gia, Lục gia có thể Ä‘oà n kết má»™t lòng có tiá»n góp tiá»n, có lá»±c góp lá»±c.
Sá»± á»§ng há»™ cá»§a Tân Váºn Nhi khiến cho Lục Thất vui mừng ôm lấy nà ng hôn má»™t cái, Tân Váºn Nhi bị hôn lại nghiêm mặt nói:
- Thất lang, thiếp ủng hộ gia qui mới của nhà nhưng thiếp cũng cần sự ủng hộ của chà ng.
Lục Thất sá»ng sốt cưá»i nói:
- Nà ng nói đi.
Tân Váºn Nhi nghiêm mặt nói:
- Thất lang, gia qui má»›i có thể khÆ¡i dáºy sá»± tÃch cá»±c cá»§a Lục thị gia tá»™c, nhưng dá»… dà ng dẫn đến thiếp thất và vợ kế có tâm tư riêng, bởi váºy thiếp đồng ý chuyện thiếp thất có tà i sản riêng, nhưng quyá»n kinh doanh nhất định phải nằm trong tay thê thất, không thể bởi vì cổ quyá»n cá»§a má»™t cá»a hà ng thiếp thất chiếm nhiá»u hÆ¡n thì dothiếp thất kinh doanh, nếu do thiếp thất là m chá»§ kinh doanh, Lục gia sẽ lâm và o hoà n cảnh lục đục, không đồng lòng.
Lục Thất nghe xong suy nghÄ© má»™t chút, gáºt đầu nói:
- Nà ng nói rất đúng, quyá»n kinh doanh bị phân tán rất dá»… dẫn đến má»i ngưá»i không đồng lòng, nhưng việc lấy hết quyá»n kinh doanh cá»§a thiếp thất cÅ©ng không thá»a đáng, sau nà y sẽ do nà ng là m chá»§ kinh doanh, thiếp thất sau khi được nà ng trao quyá»n sẽ có thể can thiệp và đối sách kinh doanh, nếu như thiếp thất có gì bất kÃnh vá»›i nà ng nà ng có thể thu hồi quyá»n kinh doanh.
Tân Váºn Nhi gáºt đầu nói:
- Như váºy cÅ©ng đúng, còn vá» gia qui má»›i cho thiếp thất quyá»n tá»± chá»§ vá» bản thân và cá»§a cải, thiếp muốn giữ lại quyá»n thê thất được quản giáo sai khiến thị thiếp các phòng và nô tì, mục Ä‘Ãch cá»§a yêu cầu nà y chÃnh là tạo ra quyá»n uy cá»§a thê thất, cá»§ng cố thế lá»±c cá»§a Lục gia.
Lục Thất sá»ng sốt, yêu cầu nà y cá»§a Tân Váºn Nhi gần như mâu thuẫn vá»›i gia qui má»›i cá»§a mình, hắn láºp ra gia quy má»›i lấy Ä‘i rất nhiá»u quyá»n hà nh cá»§a thê thất, nhưng Tân Váºn Nhi sau khi á»§ng há»™ lại từng chút từng chút má»™t lấy lại quyá»n hà nh. Nhưng nếu suy nghÄ© kÄ© má»™t chút, chÃnh thất nếu không có quyá»n uy, rất có thể sẽ nảy sinh chuyện gia đình không yên ổn, kì tháºt Tân Váºn Nhi có thể đồng ý chuyện thiếp thất có thể có quyá»n tá»± chá»§ vá» bản thân và cá»§a cải đã là sá»± nhượng bá»™ lá»›n nhất rồi.
- Có thể.
Lục Thất sau khi suy nghÄ© kÄ© cÅ©ng nhưá»ng má»™t bước.
Tân Váºn Nhi nhẹ nhà ng thở ra, sau khi Lục Thất nói vá» gia qui má»›i trong lòng nà ng rất sợ hãi, như váºy có nghÄ© là sau nà y thê thất như nà ng chẳng khác gì váºt bà i trà trong Lục gia, má»™t thê thất không được tôn trá»ng sẽ chỉ rÆ¡i và o hoà n cảnh khuất nhục. Lục gia hưng thịnh là công lao cá»§a tất cả thiếp thất hợp lá»±c lại, gia qui má»›i cá»§a Lục Thất còn nhiá»u chá»— thiếu sót, nhưng nà ng không thể phản đối trá»±c tiếp, chỉ có thể đồng ý sau đó má»›i ôn nhu lấy lại từng chút má»™t quyá»n lợi cá»§a ngưá»i vợt.
- Thất lang, thiếp còn một yêu cầu nho nhỠnữa.
Tân Váºn Nhi nhẹ nhà ng thở ra sau lại ôn nhu nói.
- Nà ng nói đi.
Lục Thất có chút bất đắc dÄ©, không biết Tân Váºn Nhi muốn nói gì, hắn phát hiện vị hôn thê nà y cÅ©ng không dá»… dà ng ứng phó như mình nghÄ©. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tân Váºn Nhi dịu dà ng nói:
- Yêu cầu cá»§a thiếp chÃnh là nháºn Tiểu Vân và Äông Thanh vá» là m tỳ nữ thiếp thân.
Lục Thất sá»ng sốt, hắn biết thiếp thân tì nữ là ý gì, hÆ¡i cau mà y nói:
- Chuyện nà y không hay, các nà ng vá» sau nên gả cho má»™t ngưá»i tốt nà o đó, hà tất phải là m thiếp.
Tân Váºn Nhi dịu dà ng nói:
- Thất lang, các nà ng xuất thân bần hà n, có thể là m tiểu thiếp cá»§a chà ng là hi vá»ng hạnh phúc nhất, nếu chà ng ngại các nà ng không đủ xinh đẹp, thiếp có thể cá»± tuyệt việc cho các nà ng là m tỳ nữ thiếp thân, tìm má»™t ngưá»i xinh đẹp khác để là m cá»§a hồi môn.
Lục Thất mặt biến đổi, không vui nói:
- Ta không có ý ghét bỠcác nà ng ấy.
Tân Váºn Nhi cưá»i dịu dà ng nói:
- Nếu Thất lang đã không chê các nà ng, váºy thiếp sẽ thà nh toà n cho nguyện ý cá»§a các nà ng.
Lục Thất ngẩn ra, láºp tức buồn bá»±c nói:
- Giá»i nha, nà ng dám lấy lá»i nói lừa ta, xem ta phạt nà ng thế nà o.
Nói xong cánh tay phải giữ chặt thân hình kiá»u diá»…m cá»§a Tân Váºn Nhi, miệng ngăn chặn lá»i nói, má»™t tay vươn và o trong quần áo vuốt ve nhẹ nhà ng, Tân Váºn Nhi trong nháy mắt đỠá»ng hai má, tay ngá»c bắt lấy áo cá»§a Lục Thất, yêu kiá»u rên rỉ và i tiếng, vặn vẹo eo nhá».
Hai ngưá»i triá»n miên má»™t hồi lâu, chợt nghe thấy tiếng Äông Thanh e lệ nói:
- Công tá», tiểu thư, Thương Nhi tá»· tá»· đến.
Hai ngưá»i Ä‘ang nhiệt tình giáºt mình, vá»™i tách ra chỉnh lại y phục, thấy Äông Thanh xấu hổ đỠmặt đứng cách đó năm bước, ngoại trừ Äông thanh, trong viện cÅ©ng không còn ai.
- Äông Thanh. ai tá»›i váºy?
Lục Thất trấn định ôn tồn há»i, hắn thân thiết vá»›i Tân Váºn Nhi cÅ©ng không kiêng rè Äông Thanh.
- Là Thương Nhi, Thương Nhi giống vá»›i nô tỳ trước đây, là tỳ nữ bên ngưá»i Nhạn Nhi tiểu thư.
Tân Váºn Nhi ở bên cạnh già nh trước dịu dà ng giải thÃch.
Lục Thất ồ một tiếng, suy nghĩ một chút nói:
- Có cơm không? Ta và o trong phòng dùng cơm, em gặp khách ở trong hoa viên đi.
- Công tá», váºy nô tỳ Ä‘i là m cÆ¡m.
Lục Thất vừa dứt lá»i, Äông Thanh phản ứng rất nhanh đáp trả.
Lục Thất ngẩn ra, gáºt đầu dịu dà ng nói:
- Em đi đi, là m thức ăn nhanh là được, sau giỠngỠta còn có việc.
Äông Thanh đáp lá»i vá»™i và ng Ä‘i và o phòng bếp, Lục Thất gáºt đầu má»™t cái vá»›i Tân Váºn Nhi Ä‘i và o phòng trong.
Tân Váºn Nhi sá»a sang lại dung nhan xong, Ä‘i ra hiệu thuốc gặp Thương Nhi, lại cùng nhau quay lại sân viện.
Thương Nhi cÅ©ng là má»™t cô gái xinh đẹp, mặt trái xoan, lông mi cong mắt hạnh, miệng nhá» nhắn như lúm đồng tiá»n, khà chất thanh nhã dịu dà ng, nà ng chÃn tuổi liá»n và o phá»§ là nha hoà n cá»§a tiểu thư Chu phá»§, so sánh vá»›i Tân Váºn Nhi cà ng được Chu Nhạn Nhi tÃn nhiệm hÆ¡n.
Hai nà ng sau khi ngồi xuống bên cạnh bà n, Tân Váºn Nhi láºp tức đưa thư cá»§a Lục Thất cho Thương Nhi xem, Thương Nhi xem xong kinh ngạc nói:
- Chữ viết nà y mạnh mẽ hà o phóng, lối hà nh văn rất được, là Lục công tỠcủa tiểu thư viết sao?
Tân Váºn Nhi dịu dà ng nói:
- Äúng váºy, Thương Nhi, Ä‘em thư nà y mang vỠđưa cho tiểu thư.
Thương Nhi lại lắc đầu nói:
- Muá»™i đừng hao tổn tâm tư nữa, hÆ¡n nữa tá»· đến đây là muốn nói vá»›i muá»™i, hôm qua tam công tá» cá»§a huyện lệnh huyện Thanh Dương, đã đến Chu phá»§ cầu hôn, muốn cưới tiểu thư vá» là m chÃnh thê. Vị Lư công tá» kia năm nay má»›i hai mươi ba tuổi, là ngưá»i văn võ song toà n, lại là quan thân cấp bát phẩm. Phu nhân rất hà i lòng, lão gia mặc dù không tá» vẻ đồng ý nhưng cÅ©ng không phản đối, việc nà y phu nhân có chá»§ trương là cố hết sức thá»±c hiện, tám phần sẽ thà nh công.
Tân Váºn Nhi sá»ng sốt, giÆ¡ tay cầm lại thư cá»§a Lục Thất, cưá»i nhạt nói:
- Nếu tiểu thư tìm được ngưá»i hợp ý, muá»™i đây cÅ©ng không cần tiếp tục áy náy nữa.
Thương Nhi cau mà y nói:
- Váºn Nhi, vị Lục công tá» kia đáng giá để muá»™i phó thác cả Ä‘á»i sao?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên đáng, Lục công tá» là ngưá»i đà n ông tốt nhất mà muá»™i từng gặp, muá»™i biết rõ tâm tư cá»§a Lục công tá», quà trá»ng sá»± dÅ©ng cảm cá»§a chà ng ấy, trình độ nhạc luáºt thần hóa tá»± nhiên.
Tân Váºn Nhi nghiêm nghị phản bác.
Thương Nhi lắc đầu, dịu dà ng nói:
- Ngưá»i luyện võ Ä‘a nghi, chuyện sau nà y rất khó nói.
Tân Váºn Nhi nghiêm mặt nói:
- Ngưá»i luyện võ Ä‘a nghi nhưng văn nhân cÅ©ng không bình an cả Ä‘á»i, bây giá» nạn trá»™m cướp loạn thế, ngưá»i luyện võ còn có thể tá»± bảo vệ mình, văn nhân gặp cưá»ng hà o chết là điá»u không thể nghi ngá».
Thương Nhi lắc đầu nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, tá»· biết con tim muá»™i đã có chá»§, tá»· muá»™i chúng ta tranh luáºn cÅ©ng không có tác dụng gì, nói nhiá»u còn là m tổn hại đến tình cảm bao nhiêu năm
Tân Váºn Nhi đạm mạc nói:
- Chuyện cá»§a tiểu thư muá»™i đã dốc hết sức, dù có lo lắng thế nà o cÅ©ng Ä‘á»u phà phạm, là tá»· muá»™i tốt muá»™i nói má»™t câu, bây giá» là thá»i loạn, sợ nhất là gặp phải ngưá»i mặt ngưá»i dạ thú. Lư công tá» tá»· nói chưa hẳn đã tốt, huyện Thanh Dương tùy không xa nhưng mỹ danh cá»§a tiểu thư chưa chắc đã đến táºn được huyện Thanh Dương. Ngoà i ra muá»™i lại nói thêm má»™t câu nữa, tất cả các con cháu cá»§a ngưá»i có quan chức cưới chÃnh thê Ä‘á»u cầu hôn con gái thượng quan, quyá»n thế cá»§a Chu phá»§ không hấp dẫn được con trai huyện lệnh đến cầu hôn là m chÃnh thê.
Thương Nhi lắc đầu nói:
- Váºn Nhi, tại sao muá»™i má»ichuyện Ä‘á»u nghÄ© đến chá»— xấu?
Tân Váºn Nhi đạm mạc nói:
- Muá»™i nói chuyện dá»±a và o lẽ thưá»ng, cÅ©ng biết nói như váºy tá»· và tiểu thư cÅ©ng sẽ không nghe, sẽ chỉ cho rằng muá»™i dụng tâm kÃn đáo, muá»™i nói như váºy cÅ©ng chỉ là má»™t ngưá»i mưu toan.
Thương Nhi ngơ ngác một lúc thở dà i nói:
- Váºn Nhi năm trước chúng ta vẫn còn ở vá»›i nhau cưá»i vui vẻ, nay muá»™i lại hoà n toà n thay đổi, tá»· tháºt sá»± không hiểu tại sao Tân di nương lại phải gả muá»™i khá»i Chu phá»§, muá»™i theo tiểu thư ở Chu phá»§ sẽ có chá»— dá»±a vững chắc, nhất định có được hạnh phúc bình an.
Tân Váºn Nhi trầm mặc má»™t chút dịu dà ng nói:
- Thương Nhi, muá»™i thá»±c sá»± đã tìm được hạnh phúc cá»§a chÃnh mình.
Thương Nhi nhÃu mà y liếc nhìn Tân Váºn Nhi má»™t cái, không hiểu được lắc lắc đầu
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 73
Quan trên
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lúc nà y Lục Thất Ä‘ang đứng sau cá»a phòng, hắn là ngưá»i luyện võ nên tai thÃnh mắt tinh, hai nà ng tranh luáºn hắn Ä‘á»u nghe thấy rõ, Tân Váºn Nhi tôn sùng và tháºt tâm vá»›i mình khiến hắn rất vui sướng, đồng thá»i cÅ©ng thể hiện bản tÃnh lương thiện cá»§a Tân Váºn Nhi.
Hắn cháºm rãi Ä‘i đến ngồi xuống chiếc giưá»ng nằm ở hướng bắc, ánh mắt tùy ý quét qua căn phòng, đây là phòng ngá»§ cá»§a Tân Váºn Nhi, phòng cÅ©ng coi như rá»™ng rãi, bố trà có chút đơn giản, má»™t cái bà n trúc, bốn cái ghế trúc, trên bà n có gương đồng và há»™p trang Ä‘iểm, phÃa tây cá»§a nhà có rương quần áo cÅ©.
PhÃa đông nhà có cá»a sổ, phÃa trước cá»a sổ bà y má»™t cái đà n cầm và má»™t cái đà n cổ, trong phòng sạch sẽ không nhiá»…m má»™t hạt bụi, trên giưá»ng chăn được gấp chỉnh tá», có má»™t loại thản nhiên ẩn chứa sá»± phóng khoáng, trong đơn giản lá» ra sá»± vui vẻ thanh nhã, Lục Thất ná»™i tâm thoải mái, có loại cảm giác an bình giống như vá» nhà .
Trong lúc Ä‘ang an tÄ©nh yên bình, Äông Thanh hai tay nâng bà n trúc nhẹ Ä‘i và o nhà , thấy Lục Thất ngồi bên giưá»ng, nà ng dừng lại đỠmặt nhá» giá»ng nói:
- Công tá», nô tỳ nấu má»™t bát mì và hai món ăn nhẹ, má»i công tá» dùng.
Nói xong xoay ngưá»i Ä‘i vá» phÃa bà n trúc đặt chiếc bà n trúc trên tay xuống.
Nhìn Äông Thanh, lòng Lục Thất có chút khác thưá»ng, hắn không há» cá»± tuyệt hẳn yêu cầu cá»§a Tân Váºn Nhi, cÅ©ng không phải không yêu quý Äông Thanh và Tiểu Vân mà là xuất phát từ sá»± thân cáºn và đồng cảm. Hắn biết rõ những thị nữ như Äông Thanh và Tiểu Vân, hi vá»ng lá»›n nhất chÃnh là được vá» là m thiếp cho má»™t nhà phú quà nà o đó, Ä‘iá»u những cô gái nghèo quan tâm nhất chÃnh là có thể không phải lo việc cÆ¡m áo gạo tiá»n, mà những thiên kim nhà phú quà coi trá»ng chÃnh là dòng dõi tà i hoa. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ở ÄÆ°á»ng quốc tiêu chuẩn thể hiện thà nh tá»±u cá»§a má»™t nam nhân chÃnh là quan vị, cá»§a cải và số lượng thê thiếp, ba tiêu chuẩn nà y Ä‘á»u có qui định hết , dá»±a theo luáºt cá»§a đất nước thưá»ng dân không được nạp thiếp vô cá»›, bởi váºy nhà già u má»™t chút thưá»ng mua nô tỳ là m thiếp, nô tỳ sinh con trai má»›i có thể dá»±a và o truyá»n tông để lên thà nh thiếp thất.
Nam nhân có công danh hoặc chức quan có thể cưới bình thê và nạp thiếp, thiếp thất chỉ giá»›i hạn ba ngưá»i, quan thất phẩm trở xuống có thể cưới bốn thiếp, quan thất phẩm trở lên có thể cưới bảy ngưá»i thiếp, tục xưng ba vợ bốn nà ng hầu. Thá»±c tế danh pháºn cá»§a ba vợ Ä‘á»u do quốc pháp lệnh phong, tiểu quan cÅ©ng không dám là m trái cưới nhiá»u hÆ¡n.
Thiếp thất lại không tuân theo quan chức, tiểu quan cưới mưá»i mấy tiểu thiếp, đại quan cưới hÆ¡n mưá»i ngưá»i thiếp chá»— nà o cÅ©ng có, số lượng thiếp có liên quan đến địa vị cá»§a nam nhân. Quan có địa vị thấp tuyệt đối không dám cưới mấy chục tiểu thiếp, phú hà o cÅ©ng chỉ có thể dưới hình thức nuôi dưỡng để có được mấy chục nữ nhân.
Lục Thất xuất thân trong gia đình quan lại, lại trải qua rất nhiá»u lần sinh tá» trong quân, lý tưởng bây giá» cá»§a hắn chÃnh là có được phú quÃ. Thân chỉ là má»™t nhân váºt nhá» bé, má»—i lần tìm đưá»ng sống Ä‘á»u mong có được cá»§a cải địa vị cùng nữ nhân cùng nhau Ä‘i hưởng lạc, muốn trở thà nh ngưá»i có thể bố trà việc thoát khá»i nguy hiểm, hắn khát vá»ng có được phú quà , chÃnh là trà o lưu hiện giá» cá»§a ÄÆ°Æ¡ng quốc.
Lục Thất quả thá»±c đói bụng, lúc Äông Thanh nhá» giá»ng má»i, hắn đứng dáºy Ä‘i đến ngồi xuống bên cạnh bà n trúc, vừa nhìn thấy trên bà n trúc có má»™t bát mì lá»›n, mùi hương bay và o mÅ©i hắn khiến hắn cảm thấy rất thèm ăn. Hắn bưng bát lên bắt đầu ăn, mì vừa và o miệng cảm thấy nóng lạnh vừa phải, sợi mì ở trong miệng tan ra, đây là lần đầu tiên trong cuá»™c Ä‘á»i nà y ăn bát mì ngon như váºy.
- Äông Thanh, đây là mì em là m?
Lục Thất vừa ăn vừa quái lạ há»i. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äúng là do nô tỳ là m, công tỠăn có hợp khẩu vị không?
Äông Thanh thấp thá»m không yên e sợ há»i.
Lục Thất quay đầu nhìn vá» phÃa Äông Thanh, cưá»i nói:
- Mì em là m ăn rất ngon, đây là lần đầu tiên ta ăn mì ngon như váºy, mì nà y tên là gì váºy?
Nghe Lục Thất khen Äông Thanh mắt sáng ngá»i, xấu hổ vui sướng nói:
- Công tỠđây là mì Bát Bảo Dương Xuân.
Lục Thất vừa nghe tên đã biết là m tô mì nà y rất phức tạp, mỉm cưá»i nói:
- Mì Bát Bảo Dương Xuân, Äông Thanh, không thể ngỠđược em lại là m được mì ăn ngon như váºy.
Äông Thanh nghe xong chần chá» má»™t chút nhá» giá»ng nói:
- Công tá», nô tỳ không dám giấu diếm, mì nà y tháºt ra nô tỳ há»c được từ má»™t ngưá»i đầu bếp, là do chá»§ mẫu mất má»™t trăm lượng bạc má»i má»™t vị đầu bếp ở trong cung đến dạy, hÆ¡n nữa vị đầu bếp kia chỉ dạy năm món, cÅ©ng không cho phép nô tỳ trong hai mươi năm truyá»n cho bất cứ ngưá»i nà o.
Lục Thất ngẩn ra, nhìn thoáng qua bát mì, cách là m má»™t tô mì nà y không ngá» phải dùng hai mươi lượng bạc để đổi lấy, vừa nghe thì thấy bị thiệt, nhưng Lục Thất lại nghÄ© đến giá trị lâu dà i thì đây là tiá»n vốn vô giá.
- Äông Thanh, Váºn Nhi sao lại phà má»™t số tiá»n lá»›n như váºy để cho em há»c nghá»?
Lục Thất ôn tồn há»i.
- Công tá», chá»§ mẫu nói sau nà y nô tì sẽ là chá»§ quản nhà bếp, nhất định phải há»c lá»… tiết, còn phải tinh thông nghá», cho nên chá»§ mẫu dùng tiá»n riêng cá»§a mình đà o tạo nô tỳ, chá»§ mẫu không dùng đến má»™t xu cá»§a tiệm thuốc bắc.
Äông Thanh khẩn trương giải thÃch.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, trong lòng biết Tân Váºn Nhi đà o tạo Äông Thanh là muốn cố gắng để kiên cưá»ng, hắn dịu dà ng nói:
- Äông Thanh, em có nguyện ý há»c không?
Äông Thanh vá»™i và ng gáºt đầu nói:
- Nô tỳ nguyện ý, nô tỳ tuy rằng táºp viết có cháºm má»™t chút nhưng việc há»c là m bếp nô tỳ có lòng tin và o bản thân.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Äông Thanh, em nhất định phải nhá»› kÄ©, má»™t ngưá»i phải thá»±c sá»± trải qua khổ luyện má»›i có thể đứng trên ngưá»i khác. Sau nà y em đừng khiến cho Váºn Nhi thất vá»ng, cÅ©ng phải nhá»› vá» sau có cuá»™c sống già u sang cÅ©ng là do Tân Váºn Nhi ban cho em.
Äông Thanh sá»ng sốt, gáºt đầu nói:
- Nô tỳ đã hiểu, nô tỳ sẽ mãi ghi nhớ đại ân đại đức của chủ mẫu.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Äông Thanh, trong nhà em có ai bị bệnh à ?
Äông Thanh thần sắc có chút chán nản nói:
- Äúng là phụ thân cá»§a nô tỳ bị nhiá»…m phong hà n, nghe mẹ nô tỳ nói thì vô cùng nghiêm trá»ng.
Lục Thất trầm mặc, nhanh chóng ăn hết mì Dương Xuân, buông bát lau miệng cưá»i nói:
- Xem ra sau nà y ta có lộc ăn rồi.
Äông Thanh vui mừng nói:
- Nếu công tá» thÃch ăn vá» sau nô tỳ sẽ thưá»ng là m cho công tỠăn.
Lục Thất nhìn nụ cưá»i trên mặt Äông Thanh, Äông Thanh bị Lục Thất nhìn thẳng xấu hổ đỠmặt, cúi đầu, hai tay xoắn và o nhau có chút bất an.
- Äông Thanh, em tháºt sá»± nguyện ý là m thị thiếp cá»§a ta?
Lục Thất nhìn thẳng Äông Thanh giá»ng Ä‘iệu ôn hòa há»i.
Äông Thanh thân mình run lên, chần chá» má»™t chút gáºt đầu, nhá» giá»ng nói:
- Công tá», Äông Thanh và tá»· tá»· nguyện ý hầu hạ ngà i và Tân chá»§ mẫu cả Ä‘á»i, chỉ có Ä‘iá»u Äông Thanh và tá»· tá»· tá»± biết mình không xứng vá»›i công tá».
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Nếu em và Tiểu Vân nguyện ý, kiếp nà y chúng ta chÃnh là có duyên, để ta bảo Váºn Nhi đưa cho cha mẹ em má»™t trăm lượng, sau nà y em và Tiểu Vân an tâm phục vụ Váºn Nhi, qua Ãt ngà y nữa ta cho kiệu đến rước các em đến Lục gia khấu kiến mẹ ta, sau đó các em trở vá» hầu hạ Váºn Nhi.
Äông Thanh nghe xong thân mình rung động, láºp tức quì xuống ngạc nhiên vui mừng nói:
- Tạ Æ¡n công tá» không chê nô tỳ, nô tỳ sẽ dùng hết sức để hầu hạ công tá», hầu hạ chá»§ mẫu.
Trong lòng Lục Thất cÅ©ng ưa thÃch những cô gái chất phác như váºy, giÆ¡ tay đỡ Äông Thanh đững dáºy. Bản thân hắn không phải là ngưá»i thÃch cứu khổ cứu nạn, là m việc có khuynh hướng không chịu thua thiệt, hắn thông cảm việc Äông Thanh có gia cảnh nghèo khó, cÅ©ng không nguyện ý dùng cách bố thà để giúp Äông Thanh.
Thá»±c tế hắn đồng ý bá» ra má»™t trăm lượng là m sÃnh lá»… là má»™t thua thiệt lá»›n, Äông Thanh và Tiểu Vân vốn là nô tỳ do Lục gia mua, Lục Thất có thể cho hai tá»· muá»™i danh pháºn là thiếp thất đã là ân trạch rất lá»›n, bây giá» còn dùng kiệu đón và o cá»a bái kiến Lục mẫu, đây là sá»± tiếp đãi vô cùng long trá»ng vá»›i Äông Thanh và Tiểu Vân. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhìn khuôn mặt hoảng sợ xen lẫn vui mừng cá»§a Äông Thanh, trong tâm Lục Thất cảm thấy rất sung sướng, vá» nhà má»›i có má»™t thá»i gian, hắn liá»n từ má»™t tiểu binh từng bị quát tá»›i quát lui nhảy lên trở thà nh bá» trên, loại cảm giác cao cao tại thượng nà y quả thá»±c rất thÃch, bất kể thá»i đại nà y, hai chữ quyá»n quà vÄ©nh viá»…n hấp dẫn con ngưá»i.
Dưới sá»± chỉ bảo ôn tồn cá»§a Lục Thất, Äông Thanh ngượng ngùng vui mừng thu dá»n bát đĩa Ä‘i xuống, Lục Thất đứng dáºy duá»—i gân cốt chuẩn bị trở vá» ná»›i luyện quân. Bây giá» hắn là ngưá»i có thá»±c quyá»n trong giá»›i quan lại ở huyện Thạch Äại, việc cần là m bây giá» là cá»§ng cố địa vị, muốn cá»§ng cố được địa vị thì phải nắm chắc thá»±c lá»±c cá»§a thá»§ hạ cá»§a chÃnh mình, hai là không thể để xuất hiện thổ phỉ ở trong khu vá»±c mình quản lý, hai Ä‘iá»u nà y hợp lại thì phải tăng mạnh huấn luyện binh sÄ©, nghiêm khắc thá»±c hiện việc tuần tra.
Ra nhà thấy hai nà ng vẫn Ä‘ang nói chuyện, Lục Thất vừa Ä‘i ra Thương Nhi láºp tức quay đầu lại nhìn, mặt trái xoan có lúm đồng tiá»n xinh đẹp bình thản, nhưng Lục Thất lại hai mắt sáng ngá»i, trong lòng tá»± nhiên tán thưởng má»™t câu, Thương Nhi nà y so vá»›i Tân Váºn Nhi còn có khà chất dung mạo hÆ¡n.
- Thất lang, đây là bằng hữu của thiếp, Thương Nhi.
Tân Váºn Nhi tao nhã giá»›i thiệu.
Lục Thất gáºt đầu khách khà nói:
- Chà o Thương Nhi cô nương.
Thương Nhi đứng dáºy dịu dà ng đáp lá»… nói:
- Thương Nhi chà o Lục công tá».
Lục Thất mỉm cưá»i nói:
- Thương Nhi cô nương là bằng hữu cá»§a Váºn Nhi, hy vá»ng vá» sau có thể thưá»ng xuyên tá»›i chÆ¡i.
Thương Nhi cưá»i nhu hòa nói:
- Thương Nhi quả tháºt muốn đến gặp Váºn Nhi thưá»ng xuyên, chỉ có Ä‘iá»u Váºn Nhi hứa thân cho Lục công tá» chỉ sợ vá» sau có lòng mà gặp được.
Lục Thất sá»ng sốt mỉm cưá»i nói:
- Má»—i ngưá»i Ä‘á»u có duyên pháºn cá»§a chÃnh mình, chia tay là điá»u khó tránh khá»i, Thương Nhi cô nương Ãt bạn hữu, váºy trong vòng trăm ngà y nà y thì đến thăm Váºn Nhi nhiá»u má»™t chút.
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 74
Già nh thể diện.
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Tân Váºn Nhi nghe xong lúm đồng tiá»n khẽ biến má»™t chút, đôi mắt đẹp oán háºn nhìn Lục Thất má»™t cái, Thương Nhi kinh ngạc nói:
- Lục công tá», nghe Váºn Nhi nói mấy hôm nữa ngà i sẽ cưới thêm hai vị tiểu thư Trần phá»§, sao lại phải trì hoãn ngà y cưới vá»›i Váºn Nhi?
Lục Thất dịu dà ng nhìn Tân Váºn Nhi má»™t cái, dịu dà ng nói:
- Ta vì má»™t số nguyên nhân không thể không đón hai vị Trần tiểu thư và o phá»§, Váºn Nhi là thê thất cá»§a ta, nhà cÅ© cá»§a ta bây giá» rất cÅ© nát, đợi sau khi sá»a chữa xong má»›i đón vợ và o cá»a.
Thương Nhi ánh mắt lưu chuyển, đổi đỠtà i ôn nhu nói:
- Nghe Váºn Nhi nói Lục công tá» thổi tiêu rất hay, có thể thổi má»™t khúc để Thương Nhi nghe không?
Lục Thất mỉm cưá»i nói:
- Tháºt xin lá»—i, ta thổi tiêu Ä‘á»u dùng tâm thổi, luôn luôn chỉ thổi cho ngưá»i tri âm nghe, Thương Nhi cô nương tiếp tục ở lại chÆ¡i ta còn có việc cần là m, thất lá»….
Nói xong chắp tay thi lễ tạm biệt với Thương Nhi.
Sau khi thi lá»… xong quay đầu dịu dà ng nói vá»›i Tân Váºn Nhi:
- Váºn Nhi, mấy hôm nữa ta cho kiệu hoa đến rước Äông Thanh và Tiểu Vân và o thà nh khấu kiến mẹ ta, sau đó ta sẽ đưa các nà ng ấy trở lại là m bạn vá»›i muá»™i, ngà y mai muá»™i đưa cho ngưá»i nhà cá»§a các nà ng ấy má»™t trăm lượng tiá»n cưới, còn có tiểu thư Trần phá»§ sau khi qua cá»a cÅ©ng sẽ đến đây quì gặp muá»™i, muá»™i quét dá»n nÆ¡i nà y má»™t chút.
Tân Váºn Nhi sá»ng sốt, vá»™i há»i:
- Thất lang, thiếp còn chưa có xuất giá, chà ng đừng cho tiểu thư Trần phủ tới đây gặp muội, chuyện nà y không đúng qui củ.
Lục Thất nhìn nà ng chăm chú, dịu dà ng nói:
- Váºn Nhi cưới và o cá»a chỉ là má»™t hình thức thôi, trong lòng ta nà ng đã là thê thất Lục gia, chuyện cá»§a Lục gia nà ng cÅ©ng nên táºp gánh vác Ä‘i. ÄÆ°á»£c rồi, ta còn có việc, mấy ngà y tá»›i ta sẽ đến cùng nà ng bà n việc gia đình sau.
Tân Váºn Nhi lặng ngưá»i có chút hoảng loạn, nà ng hiểu Lục Thất là m như váºy là không thá»a đáng nhưng thấy Lục Thất đã nói hết lá»i, láºp tức hướng vá» Thương Nhi gáºt đầu má»™t cái cất bước Ä‘i ra ngoà i, nà ng cÅ©ng vá»™i và ng Ä‘i ra ngoà i.
Lục Thất khi Ä‘i qua tiệm thuốc bắc, mỉm cưá»i gáºt đầu vá»›i Tiểu Vân ở sau quầy, Tiểu Vân mặt đỠá»ng xấu hổ, vui sướng nhìn trá»™m Lục Thất bước ra ngoà i.
Lục Thất bước ra khá»i cá»a tiệm, cởi dây buá»™c ở trên cá»a, Tân Váºn Nhi nhẹ nhà ng Ä‘i theo ra ngoà i, tá»›i bên ngưá»i Lục Thất nhá» giá»ng nói:
- Thất lang, cảm ơn chà ng.
Lục Thất dắt ngá»±a nhìn Tân Váºn Nhi, hắn tháºt sá»± thÃch vị hôn thê trà tuệ lại biết lá»… nghi nà y, nói những lá»i đó ngay trước mặt Thương Nhi chÃnh là già nh lại sÄ© diện cho Tân Váºn Nhi.
- Váºn Nhi, Äông Thanh là m mì ta ăn rất ngon, nà ng đừng quên chuyện sÃnh lá»…, mấy ngà y nữa ta sẽ đưa các nà ng và o trong thà nh khấu kiến mẹ ta, thấy mẹ có thể vui mừng vì nháºn được ngân lượng từ tiệm thuốc bắc, vá» sau chÃnh là tiá»n riêng cá»§a các nà ng, có thể cho cha mẹ các nà ng.
Lục Thất ôn tồn nói rõ nguyên nhân đưa Äông Thanh và Tiểu Vân và o thà nh.
Tân Váºn Nhi lúc hiểu ồ má»™t tiếng, dịu dà ng nói:
- Thất lang, chà ng đưa má»™t trăm lượng sÃnh lá»… cÅ©ng đủ cho cha mẹ các nà ng ấy từ nghèo lên thà nh gia đình khá giả rồi, bây giá» tốt nhất không nên cưới các nà ng để tránh ngưá»i ngoà i cưá»i chê.
Lục Thất mỉm cưá»i nói:
- Váºn Nhi, tâm tư cá»§a nà ng ta có thể hiểu, trong mắt cá»§a ta nữ nhân xinh đẹp chá»§ yếu là ở dung mạo và o khà chất, dung mạo không xinh đẹp có thể dùng đồ trang Ä‘iểm, khà chất lại rất khó có thể bồi dưỡng ra được. Nà ng muốn bồi dưỡng Äông Thanh và Tiểu Vân há»c nhạc há»c văn rất tốt, chỉ có Ä‘iá»u Äông Thanh và Tiểu Vân xuất thân bần hà n, sá»± tá»± ti cá»§a các nà ng rất lá»›n. Tá»± ti như váºy mà đi há»c văn há»c nhạc, cÅ©ng không thể bồi dưỡng ra khà chất, ta khiến cho các nà ng ấy có thể có được cá»§a cải địa vị cao, có thể giảm bá»›t sá»± tá»± ti cá»§a các nà ng, quan Ä‘iểm cá»§a ta nà ng thấy thế nà o?
Tân Váºn Nhi ngạc nhiên nhìn Lục Thất, má»™t lúc lâu sau má»›i gắt giá»ng nói:
- Một đại nam nhân như chà ng không cần quản chuyện của nữ nhân.
Lục Thất vui vẻ trêu đùa:
- Chia sẻ sự lo lắng với vợ đây là chuyện cùng chồng chia sẻ nỗi buồn.
Tân Váºn Nhi xấu hổ trừng mắt nhìn hắn má»™t chút, chợt sầm nét mặt nghiêm mặt nói:
- Thất lang, thiếp tháºt sá»± có má»™t chuyện muốn chà ng giúp đỡ.
Lục Thất mỉm cưá»i nói:
- ÄÆ°á»£c, có phải chuyện Ä‘iá»u tra công tá» cá»§a huyện lệnh Thanh Dương kia không?
Tân Váºn Nhi ngẩn ra nhá» giá»ng nói:
- Thất lang, chà ng cũng nghe thấy rồi?
Lục Thất cưá»i nhạt nói:
- Ta là ngưá»i luyện võ, thÃnh lá»±c tốt hÆ¡n ngưá»i thưá»ng mấy lần, chuyện lần nà y ta có thể thăm dò giúp nà ng, tuy nhiên nà ng phải đáp ứng vá»›i ta má»™t chuyện, sau khi là m xong chuyện nà y không tiếp tục lo lắng cho tiểu thư Chu phá»§ nữa.
Tân Váºn Nhi lại ngẩn ra, chần chá» má»™t chút chán nản nói:
- Thất lang, tiểu thư Chu phá»§ là ngưá»i thiếp mang Æ¡n, lúc thiếp rá»i khá»i Chu phá»§, tiểu thư chẳng những không trách cứ ngược lại còn cho thiếp 150 lượng bạc phòng thân và má»™t đôi hoa tai và ng, thiếp tháºt sá»± hổ thẹn vá»›i tiểu thư, không thể có Æ¡n mà không báo.
Lục Thất ồ má»™t tiếng, ác cảm đối vá»›i tiểu thư Chu phá»§ láºp tức giảm Ä‘i, ngược lại có chút kÃnh trá»ng, nữ nhân có thể khoan dung như váºy rất hiếm có, hắn dịu dà ng nói:
- Hóa ra tiểu thư Chu phá»§ đối vá»›i nà ng tốt như váºy, ta đây không ngăn trở nà ng nữa.
Tân Váºn Nhi cảm kÃch nhìn Lục Thất má»™t cái, Lục Thất mỉm cưá»i nói:
- Váºn Nhi, ta không cản trở việc nà ng lo lắng cho tiểu thư Chu phá»§, nhưng đối vá»›i nà ng vẫn có yêu cầu, mấy ngà y nữa ta muốn Ä‘i huyện Thanh Dương thăm tá»· tá»·, nà ng nhất định phải Ä‘i cùng ta. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tân Váºn Nhi ngẩn ra, láºp tức hiểu ra đây là má»™t sá»± thừa nháºn cá»§a Lục Thất đối vá»›i nà ng, không khá»i xấu hổ vui sướng nhá» giá»ng nói:
- Thiếp sẽ đi với chà ng.
Lục Thất cho tay phải lấy túi bạc từ trong ngá»±c ra, đưa cho Tân Váºn Nhi dịu dà ng nói:
- Trong túi nà y có hai trăm lượng bạc, nà ng giữ lại để giải quyết việc nhà .
Tân Váºn Nhi đưa tay nháºn lấy túi bạc nặng trÃch, chần chá» nói:
- Bạc nà y thiếp sẽ ghi chép lại.
Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Nà ng là thê thất, có quyá»n trưởng quản bạc còn lại cá»§a Lục gia, bạc nà y là cá»§a Lục gia, không thể lẫn lá»™n và o việc buôn bán. Sau nà y ta sẽ còn đưa cho nà ng mấy nghìn lượng bạc để quản lÃ, nà ng là thê thất có thể quản là việc nhà nhưng không được tiết lá»™ cho các thiếp thất và ngưá»i trong Lục gia, biết kể cả mẹ ta.
Tân Váºn Nhi giáºt mình nói:
- Thất lang, chuyện tiá»n bạc cá»§a Lục gia sao lại không cho mẫu thân biết.
Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Cá»§a cải bên ngoà i cá»§a Lục gia nhất định phải cho nương cá»§a ta biết, nhưng bạc ta đưa nà ng, Ä‘á»u là bạc được hối lá»™ lúc là m huyện úy, không thể để lá»™ ra ngoà i, ta không muốn để mẫu thân biết lại lo lắng, nà ng là thê tá», vá» sau bạc hối lá»™ sẽ do nà ng giữ, sau đó dùng là m việc gì đấy, chuyện ta nói nà ng có hiểu không? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tân Váºn Nhi nghe xong cảm thấy hoảng hốt, ngoà i mặt không dám há»i lung tung vá»™i và ng gáºt đầu nói:
- Thiếp đã hiểu.
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Váºn Nhi, không còn chuyện gì nữa thì ta Ä‘i đây.
Thân Váºn Nhi không nỡ gáºt gáºt đầu nói:
- Thất lang, chuyện công vụ nhất định phải cẩn tháºn hÆ¡n.
- Ta đã biết.
Trong lòng Lục Thất ấm áp đáp lại, quay ngưá»i lên ngá»±a cưá»i nhìn Tân Váºn Nhi má»™t cái, thúc ngá»±a rá»i Ä‘i. Tân Váºn Nhi nhìn đến táºn lúc không còn thân ảnh cá»§a Lục Thất má»›i quay vá» nhà .
Trở vá» sân nhà sau, Thương Nhi cưá»i dịu dà ng nói:
- Váºn Nhi, vị Lục công tá» nà y mặc dù là võ quan, nhưng cÅ©ng là ngưá»i biết lá»… nghÄ©a, thấy được Lục Thất rất để ý muá»™i, tá»· tháºt tâm chúc phúc cho muá»™i.
Tân Váºn Nhi dịu dà ng nói:
- Thương Nhi, Lục công tá»§ tuy là võ quan nhưng cÅ©ng tinh thông văn há»c cổ, văn võ song toà n, chẳng qua là Lục công tá» thÃch những bà i thÆ¡ khà thế hà o hùng, không thÃch những bà i thÆ¡ văn nhã hiện Ä‘ang lưu hà nh, tá»· trở vá» nói vá»›i tiểu thư má»™t câu.
Thương Nhi lắc đầu, dịu dà ng nói:
- Váºn Nhi, lòng tốt cá»§a muá»™i tá»· và tiểu thư Ä‘á»u hiểu, nhưng muá»™i đừng phà sức nữa, bây giá» cho dù tiểu thư không đáp ứng hôn sá»± vá»›i Lục gia cÅ©ng sẽ không ứng hôn vá»›i Lục gia. Muá»™i nói nhượng danh pháºn thê thất cho tiểu thư, đó là chuyện không thá»±c tế, danh pháºn thê thất cá»§a muá»™i là cho Lục gia sắp xếp, sẽ không vì muá»™i mà tùy ý nhượng qua nhượng lại. Theo tá»· thấy Lục công tá» là má»™t ngưá»i tâm cao khà ngạo, vá» sau trước mặt Lục công tá» tuyệt đối không được nói lá»i như váºy nữa, như váºy sẽ khiến Lục công tá» phản cảm.
Tân Váºn Nhi cau mà y nói:
- Sẽ không đâu, Lục công tá» rất hiá»n là nh. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thương Nhi lắc đầu nói:
- Muá»™i đừng khăng khăng má»™t má»±c như váºy nữa, Lục công tá» là ngưá»i luyện võ, ngưá»i luyện võ chắc chắn sẽ có má»™t mặt ác nghiệt. Lục công tỠđối vá»›i muá»™i dịu dà ng bởi vì coi muá»™i là thân nhân, còn tiểu thư lúc trước cá»± tuyệt hôn sá»±, trong lòng Lục công tỠđã có tức giáºn, nếu muá»™i không quà trá»ng danh pháºn thê thất mà Lục công tá» cho, kết cục chỉ có thể là lòng tốt khó có được sá»± báo đáp tốt.
Tân Váºn Nhi giáºt mình nói:
- Tá»· nghÄ© như váºy sao.
Thương Nhi dịu dà ng nói:
- Nhìn hà nh động Ä‘oán lòng ngưá»i, Lục công tá» cá»± tuyệt thổi tiêu, chÃnh là thể hiện sá»± không hà i lòng đối vá»›i tiểu thư, chuyện cá»§a tiểu thư muá»™i vẫn nên Ãt quan tâm thì tốt hÆ¡n.
Tân Váºn Nhi nghe trong tâm có chút giáºt mình, ngưá»i trong cuá»™c như nà ng má»™t lòng muốn báo ân khiến cho mê muá»™i, Thương Nhi vừa nói, nà ng má»›i nhá»› tá»›i má»™t số lá»i nói cá»§a Lục Thất, đúng là không thÃch việc nà ng lo lắng chuyện cá»§a tiểu thư Chu phá»§, đây chứng tá» ngưá»i khôn ngoan sẽ biết được mất.
- Váºn Nhi, tá»· tá»›i tìm muá»™i, là có má»™t số chuyện quan trá»ng muốn há»i ý kiến muá»™i được không?
Thương Nhi chuyển đỠtà i nói.
- Chuyện gì váºy?
Tân Váºn Nhi không yên lòng ôn tồn đáp lại.
Thương Nhi nhìn nà ng chăm chú nghiêm mặt nói:
- Váºn Nhi, tá»· nghe Hạnh Nhi nói, hôm qua Tân di nương Ä‘em sổ sách Chu phá»§ tá»›i chá»— phu nhân, dưá»ng như Ä‘ang Ä‘em quyá»n sở hữu tà i sản cá»§a Chu phá»§ giao cho phu nhân, muá»™i có biết tình hình cụ thể cá»§a chuyện nà y không?
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 75
Trò đùa nhân duyên..
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Tân Váºn Nhi nghe xong lòng chấn động, chần chá» má»™t chút dịu dà ng nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Muội năm ngà y rồi chưa gặp cô cô, chuyện gần đây của Chu phủ muội nà o có biết, chuyện tỷ nói, có phải là phu nhân lệnh cho cô cô của muội đưa sổ sách qua không?
Thương Nhi nghiêm mặt nói:
- Không phải, Hạnh Nhi nói là Tân di nương chủ động đưa đến.
Tân Váºn Nhi hạ giá»ng nói:
- Thương Nhi, muá»™i đã rá»i khá»i Chu phá»§, chuyện cá»§a Chu phá»§ tá»· không nên đến há»i muá»™i.
Thương Nhi dịu dà ng nói:
- Váºn Nhi, muá»™i đã rá»i khá»i Chu phá»§, nhưng chúng ta vẫn là tá»· muá»™i tốt, chuyện nà y có mức kì lah, lão phu nhân luôn nghiêm cấm hai vị phu nhân nhúng tay và o việc quản là tà i vụ cá»§a Chu phá»§. Nhưng Tân di nương bây giá» lại dám gạt lão tổ tông giao quyá»n sở hữu tà i sản cho phu nhân, trong chuyện nà y nhất định có ná»™i tình, muá»™i chắc chắn biết, muá»™i có thể nói cho tá»· biết được không? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tân Váºn Nhi vẻ mặt đỠđẫn, hạ giá»ng nói:
- Hạnh Nhi là tỳ nữ bên ngưá»i phu nhân, Ä‘iá»u nên biết Hạnh Nhi Ä‘á»u biết, tá»· há»i muá»™i chuyện Chu phá»§, muá»™i sao dám nói xằng báºy, tá»· vẫn nên dùng chút bạc há»i Hạnh Nhi thì hÆ¡n.
Mặt Thương Nhi khẽ biến, quay đầu nhìn vá» phÃa khác suy nghÄ©, má»™t hồi lâu má»›i hạ giá»ng nói:
- Váºn Nhi, đây là nguyên nhân muá»™i nóng lòng muốn gả Ä‘i hay sao?
Tân Váºn Nhi do dá»± má»™t chút hạ giá»ng nói:
- Thương Nhi, chúng ta Ä‘á»u là nữ nhân xuất thân nghèo hèn, ở Chu phá»§ lâu như váºy, cÅ©ng biết má»™t nô tỳ lắm mồm sẽ có kết cục rất thê thảm. Muá»™i nhá»› hai năm trước khi tỳ nữ Hương Thảo Ä‘i tiểu đêm, thấy má»™t bóng Ä‘en Ä‘i và o phòng Mục di nương, lắm mồm nói cho ngưá»i khác biết, kết quả Mục di nương thắt cổ chết rồi, Hương Thảo cÅ©ng bị vu oan hãm hại chá»§ nhân bị cho và o lồng heo thả xuống nước chết, chuyện nà y tá»· hẳn cÅ©ng biết Ä‘i.
Thương Nhi cả kinh, cau mà y nói:
- Váºn Nhi, muá»™i nhắc tá»›i chuyện nà y, là nhắc nhở tá»· không được nhiá»u lá»i hay sao?
Tân Váºn Nhi hạ giá»ng nói:
- Muá»™i chỉ tùy ý nói mấy câu thôi, còn có chuyện trước kia hiến nữ cầu quan, Ä‘á»u là muá»™i tùy ý nói, bây giá» suy nghÄ© má»™t chút cÅ©ng chỉ là ăn nói báºy bạ. Chu kỳ lão đại nhân nổi danh là cha hiá»n, sao có thể vì tiá»n đồ cá»§a mình và đại công tá» mà tặng con gái cho kẻ phú quà được. Còn có tiểu thư và đại công tá» Ä‘á»u là do phu nhân thân sinh, bà n tay hay mu bà n tay Ä‘á»u là thịt, phu nhân sao có thể dùng nữ nhi để đổi lấy tiá»n đồ cá»§a con trai được, tá»· trở vá» nói vá»›i tiểu thư, những chuyện trước đây muá»™i nói Ä‘á»u là giả, mong tiểu thư tha thứ.
Thương Nhi nghe xong sắc mặt trầm trá»ng, mắt nhìn Tân Váºn Nhi dịu dà ng nói:
- Váºn Nhi, tá»· nghe nói thân thể lão tổ tông không tốt, có phải là tháºt không?
Tân Váºn Nhi lắc đầu nói:
- Chuyện cá»§a lão tổ tông Chu phá»§ muá»™i tháºt tình không biết, cô cô giao sổ sách cho phu nhân, theo muá»™i thấy chÃn phần là do phu nhân yêu cầu, có lẽ chỉ là do phu nhân muốn xem sổ sách chứ không phải giao quyá»n quản là tà i sản gì cả, tá»· cÅ©ng biết cô cô ta là thiếp thất, phu nhân dặn dò sao dám là m trái.
Thương Nhi chau mà y, giáºt mình suy nghÄ© chốc lát, gáºt đầu nói:
- Váºn Nhi, cảm Æ¡n muá»™i.
Tân Váºn Nhi dịu dà ng nói:
- Chúng ta là tá»· muá»™i tốt không cần khách khÃ.
Thương Nhi đứng dáºy dịu dà ng nói:
- Váºn Nhi, tá»· phải trở vá» rồi.
Tân Váºn Nhi cÅ©ng đứng dáºy hạ giá»ng nói:
- Thương Nhi, chuyện lai lịch vị công tá» kia, muá»™i đã nhá» Lục công tá» thăm dò há»™, trước khi có tin chÃnh xác, tá»· và tiểu thư đừng nên tiếp xúc vá»›i vị Lư công tá» kia.
Thương Nhi mắt nhìn Tân Váºn Nhi dịu dà ng nói:
- Tỷ nhớ rồi, chúng ta vĩnh viễn là tỷ muội tốt.
Tân Váºn Nhi mắt có chút cay đầy lệ quang, gáºt đầu tiến lên, duá»—i tay ngá»c ngà nắm lấy đôi bà n tay trắng nõn cá»§a Thương Nhi.
Lục Thất quất ngá»±a Ä‘i khá»i Vá»ng Giang Bảo, trên đưá»ng Ä‘i đến nÆ¡i luyện quân, tâm tình cá»§a hắn rất vui, từng giấc má»™ng phú quà nhân sinh Ä‘á»u biến thà nh sá»± tháºt, trong đầu cá»§a hắn, hổi tưởng lại đủ loại cá»±c khổ cùng ngá»t ngà o, cÅ©ng thấy được tương lai đầy triển vá»ng cá»§a Lục thị.
Tuy rằng Lục Thất trở thà nh tâm phúc cá»§a Vương Chá»§ Bá»™ và là ngưá»i có thá»±c quyá»n nhất, nhưng trong tâm lại hiểu được rõ rà ng quyá»n lá»±c không ổn định. Hắn quản là tráºn tá»± ở phÃa tây thà nh và phố Tây Äại, nếu như hắn được má»™t tấc lại muốn má»™t thước Ä‘i xâm chiếm lợi Ãch cá»§a vương Chá»§ Bá»™, kết quả thế nà o có thể nghÄ© đến.
Trước đây hắn chỉ cần được chá»— cổng thà nh hối lá»™ thì đã thấy đủ rồi, tuyệt đối không tiếp tục mở cá»a hà ng ở trên đưá»ng phố Tây Äại, cho dùng dùng thá»§ Ä‘oạn để mua tiệm kinh doanh, vẫn có thể khiến cho thế lá»±c cá»§a Vương Chá»§ Bá»™ nghi kị bà i xÃch, má»™t câu, hắn không thể là m già u nhanh chóng ở trong huyệnThạch Äại.
Không thể phát triển kinh doanh trong thà nh Thạch Äại, tâm tư cá»§a Lục Thất chuyển đến xã, mở rá»™ng phát triển kinh doanh ở xã có thể tránh được việc xung đột vá»›i thế lá»±c trong thà nh, hắn là m há»™ quân huyện úy cÅ©ng đã chiếm được ưu thế trước mặt quan trên. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhưng ở xã nếu dá»±a và o việc mua Ä‘iá»n sản, thu tô thuế, như váºy không thể phát triển nhanh được, mua đất số lượng lá»›n cÅ©ng sẽ xung đột vá»›i thế lá»±c thân hà o ở nông thôn, Lục Thất nghÄ© Ä‘i nghÄ© lại, lại từ việc Äông Thanh luyện chữ tìm ra được chá»§ ý.
Lúc hắn còn trong quân chinh chiến, từng tiến và o má»™t nhà xưởng tạo giấy qui mô lá»›n, từ xưởng là m giấy tìm được má»™t bá»™ bà quyết là m giấy, lúc ấy trong quân cuá»™c sống nhà m chán, bá»™ bà quyết là m giấy kia chÃnh là thứ để hắn Ä‘á»c giải trÃ, láºt xem không dưới trăm lần, sách tuy rằng đã mất nhưng ná»™i dung vẫn còn nguyên trong đầu.
Huyện Thạch Äại là vùng sông nước, cây trúc má»c lan trà n, thÃch hợp là m giấy, bây giá» ÄÆ°á»ng quốc cao thấp Ä‘á»u trá»ng chữ nghÄ©a, yêu cầu rất lá»›n đối vá»›i giấy. Nếu Lục thị gia tá»™c đầu tư là m giấy, như váºy tà i nguyên nhân lá»±c cao thấp cá»§a toà n tá»™c Ä‘á»u được phát huy, Lục Thất suy nghÄ© tốt hướng Ä‘i, quyết định xây dá»±ng phưá»ng là m giấy ở xã Vá»ng Giang Pha, sau nà y giao cho Tân Váºn Nhi toà n quyá»n quản lÃ.
Lúc hoà ng hôn sau khi vá» nhà , thấy nhà cÅ© cá»§a mình đã tu sá»a xong, ở phÃa đông viện nhiá»u thêm má»™t cái cá»a sổ, đây là do mẫu thân mua lại nhà hà ng xóm chuyên để cho Lục Thất khi vỠở lại. Ninh Nhi và Vi Song Nhi dá»n phòng phÃa đông viện, phòng để cưới tiểu thư Trần phá»§ cÅ©ng Ä‘ang được bố trÃ, hÆ¡n mưá»i ngưá»i nam nữ cá»§a Lục thị ở trong nhà cÅ©, vẻ mặt tươi cưá»i báºn rá»™n.
Sau khi Lục Thất chà o há»i ngưá»i trong tá»™c thì Ä‘i gặp mẫu thân, lúc vấn an nói đến chuyện láºp phưá»ng là m giấy, mẫu thân tá» ra rất đồng ý. Sau đó nói cho Lục Thất, nhị phu nhân Vương Chá»§ Bá»™ phái ngưá»i đến, má»i Lục Thất sáng mai đến phá»§ có chuyện cần bà n bạc.
Bởi vì hai vị tiểu thư xinh đẹp của Trần phủ là do Vương nhị phu nhân giúp đỡ là m mối, Lục Thất rất cóthiện cảm với Vương nhị phu nhân.
Hôm sau hắn đến nÆ¡i huấn luyện, lấy ra hÆ¡n hai mươi lượng bạc, lệnh cho Vương Äạo Ä‘i Ä‘iá»u tra lai lịch cá»§a Lư công tá» hiện Ä‘ang ở Chu phá»§, lại phái mưá»i binh lÃnh Ä‘i Vá»ng Giang Bảo và Äông Lưu Bảo thay nhau tuần tra, sau khi an bà i xong công vụ hắn lấy cá»› Ä‘i tuần tra, trở vá» thà nh Ä‘i đến phá»§ cá»§a Vương Chá»§ Bá»™.
Lúc tá»›i Vương phá»§ Vương nhị phu nhân tá»± mình ra nghênh đón, sau khi Lục Thất cung kÃnh chà o, được má»i và o trong má»™t phòng khách thanh nhã. Vừa và o phòng khách, Lục Thất thấy má»™t nữ nhân mặc váy mà u trắng ngồi trong sảnh.
Nữ nhân thấy có ngưá»i Ä‘i và o láºp tức đứng lên, Vương nhị phu nhân cưá»i nhu hòa nói:
- Thiên Phong, đây là muá»™i muá»™i cá»§a ta, phương danh Tống Ngá»c Nhi, hôm nay đúng lúc có chuyện đến tìm ta.
- Ngá»c muá»™i, vị nà y chÃnh là Lục huyện úy.
Vương nhị phu nhân giá»›i thiệu hai ngưá»i vá»›i nhau.
Lục Thất vừa nghe xong thì đã biết là Vương nhị phu nhân má»i hắn đến là để gặp mặt, lòng hắn không khá»i có chút khẩn trương. Mắt nhìn thẳng hướng vá» Tống Ngá»c Nhi, vừa nhìn đã khiến tim hắn Ä‘áºp liên hồi, Tống Ngá»c Nhi trong ánh mắt cá»§a hắn má»›i có hai mươi tuổi, khà chất uyển chuyển, mặt trái xoan, đôi mi thanh tú tá»±a như trăng khuyết, má»™t đôi mắt đẹp dịu dà ng long lanh, da trắng như tuyết, thân mình cao gầy, khiến cho đôi mắt cá»§a Lục Thất như phát quang.
- Tiểu nữ khấu kiến Lục đại nhân.
Tống Ngá»c Nhi đỠá»ng gò má cúi đầu hà nh lá»… chà o Lục Thất.
Thanh âm má»m mại lá»t và o tai Lục Thất khiến tim hắn nhảy mạnh, vá»™i và ng khách khà đáp:
- Thiên Phong hữu lễ.
Tống Ngá»c Nhi sau khi hà nh lá»… xong quay đầu nhá» giá»ng nói:
- Tá»· tá»· có khách, Ngá»c Nhi đến nhà sau đợi tá»· tá»·.
- Muội đi đi.
Vương nhị phu nhân vừa nói, Tống Ngá»c Nhi liá»n rá»i bước Ä‘i khá»i phòng khách, Lục Thất không kìm được nhìn theo bóng dáng yểu Ä‘iệu thướt tha cá»§a Tống Ngá»c Nhi.
- Thiên Phong, có thÃch nà ng ấy không?
Vương nhị phu nhân thức thá»i mỉm cưá»i há»i.
Lục Thất mặt nóng lên, chần chá» má»™t chút gáºt đầu, Vương nhị phu nhân lại cưá»i nói:
- Muá»™i muá»™i cá»§a ta tÃnh tình dịu dà ng qui cá»§, tháºt vất vả má»›i có thể lừa nà ng đến đây, nếu ngươi đã thÃch, đợi qua trăm ngà y tang sá»±, ta sẽ là m mối cho ngươi.
Lục Thất ngẩn ngơ, kinh ngạc nói:
- Nà ng ấy không biết hôm nay đến gặp mặt sao.
Vương nhị phu nhân nhu hòa nói:
- Nà ng ấy Ä‘ang để tang chồng, ngà y thưá»ng không ra khá»i cá»a, nếu ta nói đến hai chữ gặp mặt chắc chắn nà ng sẽ không tá»›i. Nhưng ngươi yên tâm, chuyện cá»§a muá»™i muá»™i ta, ta là ngưá»i định Ä‘oạt, ta tuyệt đối sẽ không để nà ng ấy trở lại Tống phá»§, trở vá» Tống phá»§ nà ng sẽ lại bị gả Ä‘i vì tiá»n tà i lợi Ãch, ta hiện tại liá»n tìm cho nà ng má»™t trụ cá»™t vững chắc.
Lục Thất nghe xong chau mà y, hòa nhã nói:
- Trá»ng phu nhân, chuyện chung thân đại sá»± cho chÃnh nà ng ấy quyết định, phu nhân để ta đơn phương gặp mặt cÅ©ng không được hay cho lắm.
Vương nhị phu nhân dịu dà ng nói:
- Thiên Phong, ta biết ngươi tôn trá»ng ý kiến cá»§a nà ng ấy, nhưng hoà n cảnh hiện tại cá»§a nà ng ấy rất khó, nà ng ở nhà chồng không có nÆ¡i Ä‘i, bất cứ lúc nà o cÅ©ng có thể bị bán Ä‘i. Nếu trở vá» Tống phá»§, cÅ©ng bị gả Ä‘i vì tiá»n tà i, cho nên hiện tại ta phải tìm nÆ¡i cho nà ng giao phó cả Ä‘á»i, ngươi là huyện úy, nà ng có thể hứa thân cho ngươi là váºn may cá»§a nà ng, có sá»± bảo há»™ cá»§a ngươi có thể yên tâm trong lòng.
Lục Thất nghe xong lại chau mà y, Vương nhị phu nhân già nh nói:
- Thiên Phong, ngươi đã đáp ứng ta rồi đấy.
Lục Thất ngẩn ra, cân nhắc một chút thản nhiên nói:
- Thiên Phong đã đáp ứng Trá»ng phu nhân, việc nà y Thiên Phong sẽ nghe theo sá»± an bà i cá»§a Trá»ng phu nhân.
Vương nhị phu nhân mặt giãn ra cưá»i nói:
- Äây má»›i là lá»i nam nhân nên nói, được rồi, việc nà y quyết định như váºy Ä‘i, ta láºp tức láºp hôn thư cho ngươi, chỉ cần có hôn thư, sau nà y có ai dám cướp muá»™i muá»™i cá»§a ta ngươi có thể hợp tình hợp là đứng ra ứng cứu.
Lục Thất sá»ng sốt, hà nh động vá»™i vã cá»§a Vương nhị phu nhân khiến hắn có chút hoang mang, nhưng má»™t là hắn trước đó đã hứa, hai là hắn quả thá»±c động tâm trước dung mạo tuyệt mÄ© cá»§a Tống Ngá»c Nhi, láºp tức cÅ©ng không nhiá»u lá»i, có chút bị động. Lúc Vương nhị phu nhân lấy ra hai tá» hôn thú để kà tên và đóng dấu, má»™t tá» do Vương nhị phu nhân thay mặt giữ lại còn má»™t tỠđể hắn cất và o trong ngưá»i, hôn thư nà y được định Ä‘oạt nhanh chóng như trò đùa
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 76
Cưới
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Giải quyết xong việc nà y, Vương Nhị phu nhân cưá»i nói:
- Thiên Phong! Ngà y mai cháu sẽ cưới song kiá»u cá»§a Trần phá»§, trong nhà đã chuẩn bị xong cả chưa?
Lục Thất ôn tồn nói:
- Äã chuẩn bị xong hết cả rồi ạ!
Vương Nhị phu nhân nghiêm mặt nói:
- Thiên Phong! Hôm nay bảo cháu đến đây ngoà i việc xem mặt ra thì thÃm vẫn còn má»™t chuyện muốn nói vá»›i cháu.
Lục Thất ngẩn ngưá»i ra, ôn tồn nói:
- Xin thÃm cứ nói!
Vương Nhị phu nhân nghiêm mặt nói:
- Chuyện là như thế nà y, để tránh sau nà y Triệu Huyện thừa và Tống phá»§ thù háºn chúng ta, lý do Trần Tuyết Nhi há»§y hôn là bị thổ phỉ là m nhục, lý do nà y là tổn thương rất lá»›n vá»›i Tuyết Nhi, cÅ©ng vì thế mà Tuyết Nhi chỉ có thể dùng danh pháºn thị thiếp xuất giá cùng Tương Nhi. Äể bù đắp cho Tuyết Nhi, thÃm hy vá»ng ngà y mai cháu sẽ dùng hai kiệu hoa giống nhau đến đón dâu, đồng thá»i sau khi thà nh thân cÅ©ng nói cho Tuyết Nhi rằng cháu tin cô ấy vẫn còn trong trắng, sau nà y cÅ©ng phải đối tốt vá»›i cô ấy nữa.
Lục Thất nghe xong thì trong lòng rung động, trong lòng láºp tức xuất hiện hình ảnh Trần Tuyết Nhi vá»›i đôi mắt đẹp lông mi cong, mÅ©i cao môi son, xinh đẹp tuyệt trần. Lý do há»§y hôn là bị thổ phỉ là m nhục tháºt sá»± quá tà n nhẫn vá»›i Trần Tuyết Nhi rồi.
Hắn trầm tư má»™t chút, gáºt đầu nói:
- ThÃm cứ yên tâm, cháu sẽ đối xá» tốt vá»›i Tuyết Nhi.
Vương Nhị phu nhân mỉm cưá»i nói:
- Váºy thì ta cÅ©ng yên tâm rồi!
Dừng lại một chút, Vương Nhị phu nhân lại nói:
- Ngà y mai là ngà y đại há»· cá»§a cháu, thÃm cÅ©ng không giữ cháu ở lại dùng cÆ¡m trưa nữa, cháu quay vá» sắp xếp cẩn tháºn lá»… đón dâu Ä‘i!
Lục Thất thi lễ nói:
- Cảm Æ¡n thÃm đã tác thà nh, Thiên Phong xin cáo từ!
Vương Nhị phu nhân mỉm cưá»i tiá»…n Lục Thất ra Vương phá»§.
Lục Thất vừa rá»i khá»i Vương phá»§ thì Vương Nhị phu nhân láºp tức quay lại phòng, vui mừng nói cho Vương Chá»§ bá»™ biết chuyện đã thuáºn lợi rồi. Vương Chá»§ bá»™ nghe xong thì phản ứng rất bình thản, sắc mặt lại có chút trầm tư.
Vương Nhị phu nhân vừa nhìn liá»n kinh ngạc nói:
- Trá»ng lang! Chuyện đã thà nh rồi mà chà ng không vui sao?
Vương Chủ bộ ôn tồn nói:
- Không phải là ta không vui, chỉ là có chút lo lắng. Lần nà y ta dùng kế sách “dụ hổ uy hiếp sói†để cân bằng tình thế xấu, trước mắt là ổn định quyá»n uy. Chỉ có Ä‘iá»u, Lục Thiên Phong là tên lòng lang dạ sói, ta vốn nghÄ© rằng hắn ta sẽ dùng thá»§ Ä‘oạn dá»a cá»±c hình để Ä‘oạt lấy cá»a tây thà nh, nhưng tháºt không ngá» hắn lại dám dùng thá»§ Ä‘oạn giết ngưá»i láºp uy để Ä‘oạt lấy. Loại ngưá»i nà y so vá»›i Ngưu Huyện úy thì còn đáng sợ hÆ¡n nhiá»u, ta sợ há»a nuôi hổ lại thà nh ra hại mình.
Vương Nhị phu nhân dịu dà ng nói:
- Trá»ng lang! Có phải là chà ng lo lắng quá không?
Vương Chủ bộ trầm ngâm nói:
- Không phải ta lo lắng quá mức, Lục Thiên Phong rất giá»i trị quân, rất dá»… được lòng những thuá»™c hạ chịu Æ¡n hắn. Hiện giá» ta có thể nắm trong tay quan binh cá»a tây thà nh nhiá»u hÆ¡n hắn nhưng cÅ©ng không dùng được bao lâu, như váºy ta sẽ mất Ä‘i sức khống chế. Äến lúc hắn bị lợi lá»™c hấp dẫn mà đầu hà ng ngưá»i khác, váºy thì ta căn bản không là m gì được hắn.
Vương Nhị phu nhân ồ nhẹ một tiếng, nhau mà y ngẫm nghĩ một chút, dịu dà ng nói:
- Trá»ng lang! Ba ngưá»i từ binh sÄ© thăng lên là m quan võ cÅ©ng là chà ng ban ân cho. Chà ng cố gắng nghÄ© cách dụng tâm để lôi kéo há», chỉ cần bá»n há» không trung thà nh vá»›i Lục Thiên Phong thì Lục Thiên Phong cÅ©ng không dám á»· quyá»n mà kiêu ngạo nữa.
Vương Chủ bộ lắc đầu, ôn tồn nói:
- Ba ngưá»i đó nếu ta muốn lôi kéo cÅ©ng vô Ãch. Nếu so sánh thì ân trạch cá»§a Lục Thiên Phong đối vá»›i há» còn lá»›n hÆ¡n ta nhiá»u!
Vương Nhị phu nhân nhau mà y lại suy nghÄ© má»™t chút, chợt mắt nà ng sáng lên, cưá»i nói:
- Trá»ng lang! Chà ng cứ yên tâm, thiếp đã có cách để Lục Thiên Phong không thay đổi lòng trung thà nh vá»›i chà ng rồi.
Vương Chá»§ bá»™ ngẩn ngưá»i ra, có chút kinh ngạc nói:
- Nà ng có cách gì?
Vương Nhị phu nhân giảo hoạt cưá»i nói:
- Bây giá» cách đó phải giữ bà máºt, đợi khi thà nh rồi nói cÅ©ng chưa muá»™n!
Vương Chủ bộ nhếch mắt lên, nhìn Vương Nhị phu nhân với ánh mắt không vui. Vương Nhị phu nhân dịu dà ng nói:
- Trá»ng lang! Cách cá»§a thiếp là cách cá»§a phụ nữ, thiếp sẽ thân thiện vá»›i thê thiếp cá»§a Lục Thiên Phong để gián tiếp ảnh hưởng đến hắn.
Vương Chá»§ bá»™ ồ má»™t tiếng, gáºt đầu nói:
- Äây là cách rất hay! Nà ng có thể dùng má»™t chút tà i váºt để lôi kéo, đặc biệt là tá»· muá»™i Trần phá»§, nhất định phải để há» cảm nháºn được sá»± quan tâm và ân trạch cá»§a nà ng.
Vương Nhị phu nhân vâng má»™t tiếng, gáºt đầu. Vương Chá»§ bá»™ thẳng lưng, mỉm cưá»i nói:
- Mân nhi! Có phải là nà ng thấy ta phải bá» ra quá nhiá»u vá»›i tên Lục Thiên Phong đó không?
Vương Nhị phu nhân dịu dà ng nói:
- Thiếp nghÄ© rằng những gì Trá»ng lang bá» ra là để cho đại kế lâu dà i. Lục Thiên Phong là ngưá»i rất có năng lá»±c, nếu như có cÆ¡ há»™i thăng quan thÃch hợp thì hắn ta rất có thể từ cây nhá» biến thà nh cây đại thụ đấy. Vì váºy, hôm nay Trá»ng lang bá» ra nhiá»u hÆ¡n má»™t chút nhưng sau nà y có lẽ sẽ có được má»™t “cây đại thụ†để “hóng mát†đó.
Vương Chá»§ bá»™ cưá»i nhạt, ôn tồn nói:
- Nà ng nói không sai! Hiện giá» biên giá»›i loạn lạc, Lục Thiên Phong là võ quan trong quân, hắn ta sá»›m muá»™n gì cÅ©ng phải trở vá» quân đội, vì váºy ta bá» ra có vẻ hÆ¡i nhiá»u nhưng ta cÅ©ng không thể dung túng hắn xây dá»±ng quyá»n lá»±c mạnh mẽ ở huyện Thạch Äại, phá há»ng váºn mệnh nguyên sinh hiện giá».
*****
Sáng sá»›m, Lục Thất mặc y phục há»· Ä‘á», cưỡi ngá»±a dẫn đội quân đón dâu ra huyện thà nh. Äá»™i quân đón dâu tổng cá»™ng có hai mươi ngưá»i, tám ngưá»i khiêng hai kiệu há»·, hai ngưá»i phụ nữ Lục gia là m há»· nương, mưá»i nhạc công và ngưá»i Ä‘iểu khiển buổi lá»….
Tâm trạng lúc nà y cá»§a Lục Thất rất bình thản, tất cả những việc hắn là m bây giỠđối vá»›i hắn mà nói Ä‘á»u là kinh nghiệm cuá»™c Ä‘á»i mà ngưá»i đà n ông nên có. Äà n ông lấy vợ và nối dõi tông đưá»ng là chuyện rất đỗi bình thưá»ng, những tá»™c ngưá»i bằng tuổi hắn cÆ¡ bản Ä‘á»u là m cha cả rồi, có lẽ hắn không vá»™i thà nh thân nhưng mẫu thân lại rất nóng lòng. Hắn ta cÅ©ng muốn có con nối dõi để an á»§i mẫu thân, dù sao hắn cÅ©ng là quan võ, chiến sá»± ÄÆ°á»ng quốc căng thẳng khó tránh được việc phải rá»i gia đình trở vá» quân đội.
Ngồi trên lưng ngá»±a gió nhẹ quất và o mặt, ánh mắt Lục Thất có chút u buồn, hắn nhá»› lại Bạch Linh Nhi mà năm đó hắn yêu say đắm. Äến nay hắn đã có thê thiếp đẹp nhưng ngưá»i mà hắn yêu chân thà nh đã lấy ngưá»i khác và mãi mãi rá»i xa. Äiá»u nà y chỉ trách tạo hóa trá»› trêu, khiến con ngưá»i ta cả Ä‘á»i phải ân háºn hối tiếc. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äá»™i ngÅ© đón dâu tiến và o Äông Lưu Bảo đến trước cá»a Trần phá»§. Lục Thất xuống ngá»±a, láºp tức có hai ngưá»i hầu lại nghênh đón cung kÃnh gá»i tiếng cô gia. Lục Thất thấy cá»a phá»§ trống không, hai ngưá»i hầu mặc dù thần sắc cung kÃnh nhưng rất không tá»± nhiên, đến Trần phá»§ nhưng không há» nhìn thấy không khà vui mừng cá»§a gia đình có khuê nữ lấy chồng. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Trần phủ còn có việc gì khác sao?
Lục Thất rất nhạy cảm, hắn đã phát hiện ra sá»± khác thưá»ng cá»§a Trần phá»§ nên ôn tồn há»i ngưá»i hầu.
Hai ngưá»i hầu cá»a căng thẳng nhìn nhau má»™t cái, má»™t ngưá»i trong đó cưá»i nói:
- Xin Lục cô gia đợi cho một chút, hai tiểu thư nhà nô tà i vẫn chưa chuẩn bị xong, tiểu nhân sẽ đi bẩm báo luôn.
Nói xong gã quay ngưá»i vá»™i và ng Ä‘i, tên còn lại cúi đầu xuống, sợ Lục Thất há»i tiếp. Lục Thất vừa nhìn liá»n chau mà y, chỉ im lặng không nói và chỠđợi.
Äợi được ná»a canh giá», Lục Thất đợi đến mức sắc mặt sầm xuống, không biết Trần phá»§ Ä‘ang giở trò quái quá»· gì. Cứ coi như có chuyện thì cÅ©ng nên phái ngưá»i chá»§ quản ra tiếp đón, bắt hắn ta đợi ở trước cá»a váºy, quả là khinh thưá»ng quá.
Ngưá»i hầu đợi cà ng thấy khó chịu hÆ¡n, gã không ngừng nhìn và o cá»a phá»§, không ngừng lau mồ hôi, bá»™ dạng giống như ngồi trên bếp lá»a. Äá»™i đón dâu cÅ©ng đợi đến mức không nhẫn nhịn được nữa, bắt đầu xì xà o bà n tán lẫn nhau.
Trong lúc Lục Thất ngá» vá»±c vô căn cứ thì má»™t văn sÄ© trung niên mặc áo xanh từ trong cá»a phá»§ Ä‘i ra, phÃa sau là ngưá»i hầu vừa Ä‘i và o bẩm báo ban nãy. Văn sÄ© trung niên đến trước mặt Lục Thất, thi lá»… ôn tồn nói:
- Tôi tên là Trần Dịch, là NgÅ© bá cá»§a Tương chất nữ, đã khiến Lục hiá»n chất đợi lâu rồi!
Lục Thất vừa nhìn thấy có trưởng giả ra tiếp đón, buồn bá»±c cÅ©ng tiêu tan má»™t ná»a, vá»™i thi lá»… nói:
- Thiên Phong bái kiến Ngũ bá phụ!
Trần Dịch sá»ng sốt, sắc mặt có chút kinh ngạc, cưá»i nói:
- Hiá»n chất xin đợi cho má»™t lát, đợi lát nữa nghi thức chuẩn bị xuất giá cá»§a Tương Nhi sẽ xong thôi.
Lục Thất ồ một tiếng, ôn tồn nói:
- NgÅ© bá phụ! Trong phá»§ có chuyện gì váºy?
Trần Dịch lạnh lùng đáp:
- CÅ©ng không có gì, chỉ là xảy ra chút chuyện khiến gia phụ tức giáºn nên má»›i khiến hiá»n chất phải đợi lâu váºy.
Lục Thất ồ má»™t tiếng không nói gì, cái gá»i là nghịch sá»± cÅ©ng chÃnh là Trần phá»§ đã xảy ra chuyện bê bối gì đó, việc mà không thể truyá»n ra ngoà i. Hắn là cô gia má»›i, nếu như lúc nà y há»i quá nhiá»u sẽ khiến ngưá»i ta ghét, chẳng khác nà o dùng quạt đánh và o mặt Trần phá»§.
Trong lúc đợi, Trần Dịch và Lục Thất nói chuyện phiếm, vừa nói chuyện Lục Thất biết Trần Dịch là quan bát phẩm chinh sá»± lang. Trần Dịch nói năng khiêm tốn nho nhã, Lục Thất cÅ©ng là ngưá»i biết cung kÃnh lá»… nghÄ©a, vì váºy hai ngưá»i Ä‘á»u có chút cảm tình vá»›i nhau.
Khoảng ná»a canh giá» qua Ä‘i, má»™t tỳ nữ chạy ra hô hoán thì hai ngưá»i cÅ©ng kết thúc cuá»™c nói chuyện. Tỳ nữ hô má»i hai há»· nương và o phá»§ dìu tân nương, sau khi hai há»· nương và o, rất nhanh đã có bảy huynh đệ tầm tuổi vá»›i Trần phá»§ tiểu thư đến gặp Lục Thất. Trong chốc lát, không khà trước cá»a Trần phá»§ chuyển từ im ắng lạnh lẽo sang ồn áo náo nhiệt. Trong lúc Lục Thất “xã giao†vá»›i huynh đệ nhà tân nương, trong tiếng nhạc công thổi thì hai há»· nương dìu tân nương lên kiệu hoa, tiếp đó mưá»i nữ hầu cá»§a Trần phá»§ mang đồ cưới chuẩn bị đưa cho tân nương.
Chỉ đến khi ra khá»i Äông Lưu Bảo, Lục Thất má»›i thở phà o nhẹ nhõm, sá»± tiá»…n dâu nhiệt tình cá»§a Trần phá»§ khiến cho hắn ta không đáp lại được. Cảm nháºn lần đầu tiên đón dâu có chút phức tạp, trên đưá»ng Ä‘i hắn thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn hai kiệu hoa, nghÄ© đến động phòng đêm nay có thể nằm ôm hai ngưá»i đẹp là thân thể hắn lại nóng ran hết lên, thú tÃnh trong ngưá»i cÅ©ng dấy lên dục vá»ng, tháºt sá»± muốn Ä‘iên cuồng hét lên má»™t tiếng.
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 77
Biến cố
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Kiệu hoa đã tá»›i nhà cÅ© cá»§a Lục gia, theo như gia quy má»›i mà Lục Thất định ra thì toà n bá»™ lá»… váºt mà Trần phá»§ tặng sẽ đưa và o trong phòng tân hôn. Lục Thất dưới sá»± hoan hỉ cá»§a má»i ngưá»i thân, nhanh chóng bái đưá»ng thà nh thân và nắm sợi dây đỠcùng tân nương và o động phòng.
Ở trong phòng tân hôn, hai tân nương ngồi ở trên giưá»ng má»›i trong không khà vui tươi há»›n hở. Chỉ đến lúc nà y, Lục Thất má»›i phát hiện có Ä‘iá»u khác thưá»ng, hắn nhìn thấy tân nương ở đầu giưá»ng trái nhá» hÆ¡n nhiá»u so vá»›i tân nương ở đầu giưá»ng bên phải, thấp hÆ¡n ná»a cái đầu. Phát hiện ra Ä‘iá»u nà y khiến sắc mặt Lục Thất biến đổi, hắn đột nhiên hiểu ra chuyện gì đã xảy ra trong Trần phá»§.
Hắn chần chừ nhìn hai tân nương má»™t lá»›n má»™t nhỠở trên giưá»ng, trong lòng hiểu rõ Trần phá»§ đã đổi má»™t vị tân nương Ä‘Ãnh ước ban đầu. Tân nương vá»›i dáng ngưá»i nhá» bé thì tám phần là tiểu thư nhá» tuổi hÆ¡n cá»§a Trần phá»§, tại sao Trần phá»§ lại muốn đổi? Tân nương bị đổi là Trần Tuyết Nhi hay là Trần Tương Nhi?
Lục Thất giáºt mình, há»· nương nói xong những lá»i chúc cát tưá»ng thì giục Lục Thất đến vén khăn há»· lên. Lục Thất chần chá» má»™t chút rồi bước lại, nếu như đã được gả và o Lục gia thì chỉ có thể bình tÄ©nh đối mặt. Hắn giÆ¡ hai tay khẽ vén khăn há»· cá»§a tân nương bên phải, nhìn thấy gương mặt trắng như tuyết, kiá»u diá»…m, đó chÃnh là Trần Tương Nhi.
Lục Thất yên tâm được phần nà o, đồng thá»i cÅ©ng có chút thất vá»ng. Vốn là có thể cùng “hoa thược dược†và “hoa lan†chung vui nhưng bây giá» lại mất Ä‘i má»™t. Hắn nhìn thấy Trần Tương Nhi vá»›i vẻ mặt ngượng ngùng, trong đôi mắt đẹp có chút bất an.
Hắn nhẹ nhà ng nói:
- Tương Nhi! Nà ng đã là ngưá»i phụ nữ cá»§a Lục gia rồi, đây là nhà cá»§a chúng ta, nà ng không cần căng thẳng!
Trần Tương Nhi ngượng ngùng gáºt đầu.
Lục Thất mỉm cưá»i dá»i sang trái má»™t bước. Trong ánh mắt hoảng sợ cá»§a Trần Tương Nhi, hắn giÆ¡ tay vén khăn há»· cá»§a tân nương ở bên trái, má»™t gương mặt đẹp lá»t và o mắt hắn, má»™t đôi mắt to trong như nước sợ hãi nhìn Lục Thất má»™t cái rồi láºp tức cúi đầu xuống.
- Hai vị tẩu tẩu! Äây là lá»… tạ cá»§a đệ, xin hãy nói cho thân nhân và bạn bè cá»§a đệ, má»™t lát sau đệ sẽ ra uống rượu cùng há».
Lục Thất nhìn xong tiểu tân nương thì bình thản xoay ngưá»i, đưa cho há»· nương má»—i ngưá»i năm lạng bạc.
- Tạ ơn chủ lão gia!
Hai vị há»· nương vui vẻ nháºn bạc rồi Ä‘i ra ngoà i đồng thá»i đóng cá»a lại.
Cá»a vừa đóng thì Trần Tương Nhi láºp tức đứng dáºy quỳ xuống trước mặt Lục Thất, tiểu tân nương cÅ©ng sợ hãi đứng dáºy, quỳ xuống đất.
- Công tá»! Thiếp thay mặt Trần phá»§ xin thỉnh tá»™i vá»›i Ngưá»i.
Trần Tương Nhi sợ hãi, nhá» giá»ng nói.
Trong lòng Lục Thất có thể không phiá»n não sao, nhưng Trần Tương Nhi quỳ xuống như váºy khiến hắn má»m lòng. Hắn khẽ khom ngưá»i đỡ hai cô gái, ôn tồn nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tương Nhi! Nà ng có thể đến, ta rất vui rồi! Nói cho ta biết, tại sao Trần phủ lại đổi tân nương xuất giá?
Trần Tương Nhi lấy lại tinh thần, nhá» giá»ng nói:
- Äêm qua, Tuyết Nhi rá»i khá»i Trần phá»§ không biết Ä‘i đâu. Sáng sá»›m nay, tổ phụ tức giáºn, tra há»i nghiêm ngặt thì má»›i biết Tuyết Nhi đã chạy vá» Tống phá»§ rồi. Tổ phụ không thể phái ngưá»i đến Tống phá»§ bắt Tuyết Nhi vỠđược, sau khi bà n bạc vá»›i Trần tá»™c má»›i quyết định cho Trúc Nhi xuất giá thay. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất ồ một tiếng, ôn tồn nói:
- Hóa ra Trần Tuyết Nhi rá»i Trần phá»§ để đến Tống phá»§!
Trần Tương Nhi gáºt đầu nói:
- Vâng! Chuyện nà y khiến các trưởng giả cá»§a Trần phá»§ Ä‘á»u tức giáºn nhưng vá»›i thanh danh cá»§a Trần phá»§ hiện nay thì không thể tìm đến Tống phá»§ để truy cứu được. Vì váºy tổ phụ cảm thấy hổ thẹn vá»›i công tá» nên ngoà i việc để Trúc Nhi xuất giá thay, còn cho thiếp má»™t gia kỹ xuất giá cùng là m cá»§a hồi môn. Trần phá»§ hy vá»ng công tá» sẽ không oán háºn. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất ngẩn ngưá»i ra, mỉm cưá»i nói:
- Trần phá»§ đã có thà nh ý đối vá»›i ta như váºy, ta sẽ không giáºn đâu!
Trần Tương Nhi dịu dà ng nói:
- Váºy thì thiếp yên tâm rồi!
Lục Thất cưá»i ấm áp, quay đầu nhìn vá» phÃa tiểu tân nương, nhẹ nhà ng nói:
- Tên của nà ng là Trúc Nhi à ?
Tiểu tân nương Trần Trúc Nhi sợ hãi gáºt đầu. Lục Thất cưá»i hiá»n hòa, hắn biết thiếu nữ nhá» bé nà y trên thá»±c tế được xem như tỳ nữ thượng phòng xuất giá cùng Trần Tương Nhi, chỉ có Ä‘iá»u đã ngồi lên kiệu hoa thì trá»±c tiếp được mang danh pháºn thị thiếp. Lúc đầu láºp hôn thư vá»›i Trần phá»§, chÃnh là xác định rõ rà ng Trần Tuyết Nhi là thị thiếp xuất giá cùng chứ không phải tá»· muá»™i có địa vị bình đẳng cùng xuất giá.
Hắn giơ tay trái đỡ cánh tay của Trần Trúc Nhi, nhẹ nhà ng nói:
- Äây sẽ là nhà lâu dà i cá»§a nà ng, không cần sợ.
Äôi mắt Trần Trúc Nhi mở to, sợ hãi nhìn Lục Thất gáºt đầu.
- ÄÆ°á»£c rồi! Sau nà y căn phòng nà y sẽ là cá»§a các nà ng, lá»… váºt xuất giá cá»§a các nà ng cÅ©ng không cần ná»™p lại đâu, có thể mãi mãi thuá»™c vá» các nà ng. Sáng ngà y mai đến khấu kiến mẫu thân cá»§a ta, các nà ng còn được nháºn bạc há»· nữa. Bây giá» ta Ä‘i tiếp đãi khách, các nà ng ở trong phòng tá»± mình sắp xếp Ä‘i!
Lục Thất ôn tồn nói, nói xong cưá»i vá»›i hai cô gái rồi xoay ngưá»i Ä‘i ra khá»i phòng cưới.
Lục Thất vừa Ä‘i, Trần Tương Nhi như trút được gánh nặng, nà ng ngồi trở lại trên giưá»ng. Trần Trúc Nhi rụt rè bước lại ngồi cùng, nhá» giá»ng nói:
- Tương Nhi tá»· tá»·! Vị Lục công tá» nà y tÃnh cách cÅ©ng rất ôn hòa?
Trần Tương Nhi lắc đầu, khẽ thở dà i:
- Nha đầu ngốc! Äà n ông Ä‘á»u có mặt dữ tợn cá»§a há», phụ nữ chỉ có dùng cách dịu dà ng uyển chuyển má»›i có thể bình ổn tÃnh dữ dằn đó. Hiện giá» Lục công tá» không tức giáºn, đó là may mắn cá»§a chúng ta, lần nà y Tuyết Nhi tá»· đúng là hại ngưá»i hại mình rồi.
Trần Trúc Nhi nhá» giá»ng nói:
- Tương Nhi tỷ! Tuyết Nhi tỷ chạy đến Tống phủ thì sau nà y có thể có chuyện gì không?
Trần Tương Nhi lạnh lùng nói:
- Tuyết Nhi tá»· cá»§a em là m chuyện ngu ngốc lần nà y đã há»§y hoại chÃnh tá»· ấy rồi. Tá»· ấy tình nguyện đến Tống phá»§, Tống phá»§ và Trần phá»§ Ä‘á»u là quan thân gia tá»™c có gia quy rất nghiêm khắc, không bao giá» chấp nháºn những ngưá»i là m trái gia quy. Váºn mệnh cá»§a Tuyết Nhi tá»· từ nay vá» sau sẽ vô cùng thê thảm, Tống phá»§ tuyệt đối sẽ không đối xá» tốt vá»›i tá»· ấy đâu.
Trần Trúc Nhi nghe xong thì miệng nhá» há ra tá» vẻ kinh ngạc, má»™t lúc sau cô bé má»›i nhá»› đến Ä‘iá»u gì đó, vá»™i nói:
- Tương Nhi tỷ! Vương di nương vẫn ở trong lồng heo đấy, tay của cô ấy bị thương rất nặng. Chúng ta mau thả cô ấy ra đi.
- Em nói lung tung gì váºy?
Trần Tương Nhi đột nhiên trách mắng, Trần Trúc Nhi kinh ngạc nhìn vá» phÃa Trần Tương Nhi.
Trần Tương Nhi vẻ mặt lạnh như băng, cáu giáºn nói:
- Trúc Nhi! Nếu như không phải cô ta giúp Tuyết Nhi trốn khá»i Trần phá»§ thì em là m sao phải xuất giá khi tuổi còn nhá» thế nà y? Vương di nương kia là ngưá»i phụ nữ còn ngu xuẩn vô tri hÆ¡n Tuyết Nhi tá»· cá»§a em đó. Và o lồng heo là do cô ta tá»± chuốc lấy, hôm nay chúng ta không thể thả được, đợi qua đêm nay rồi hãy nói.
Trần Trúc Nhi nhút nhát vâng một tiếng, Trần Tương Nhi ôn tồn nói:
- Trúc Nhi! Ta và em đã là ngưá»i phụ nữ cá»§a Lục gia rồi, Trần phá»§- nhà mẹ đẻ cá»§a chúng ta là cá»a quan già u có biết lá»… nghÄ©a. Theo quy tắc cá»§a Lục gia thì em là thị thiếp trong phòng ta, nếu riêng tư thì em có thể gá»i ta là tá»· tá»·, còn trước mặt ngưá»i ngoà i thì em phải gá»i ta là chá»§ mẫu, nếu không sẽ là m ngưá»i khác chê cưá»i chúng ta là ngưá»i con gái không biết lá»… nghÄ©a, không hiểu quy tắc. Em có hiểu những Ä‘iá»u nà y không?
Trần Trúc Nhi sá»ng sốt, chần chá» má»™t chút, cúi đầu nhá» giá»ng nói:
- Chủ mẫu! Trúc Nhi hiểu rồi!
Trong lúc nói chuyện, nà ng nhìn ra phÃa ngoà i, thân ngưá»i chếch ná»a thước.
Trần Tương Nhi giÆ¡ tay nắm lấy tay nhá» bé cá»§a Trúc Nhi, nhẹ giá»ng nói:
- Trúc Nhi! Khi ở trong phòng thì em phải gá»i ta là tá»· tá»·, còn hai chữ “chá»§ mẫu†là để cho ngưá»i ngoà i nghe. Em hãy nhá»›, chúng ta là tá»· muá»™i thân tá»™c, ở trong Lục gia, quan hệ cá»§a chúng ta là thân nhất.
Trần Trúc Nhi sá»ng sốt, nhá» giá»ng nói:
- Tương Nhi tỷ! Trúc Nhi hiểu rồi!
Trần Tương Nhi cưá»i hiá»n nói:
- Váºy là đúng rồi! Năm nay em má»›i mưá»i ba tuổi, Ãt nhất phải ba tuổi nữa em má»›i thÃch hợp hầu hạ công tá», tá»· tá»· ta sẽ mãi mãi che chở cho em trong Lục gia nà y.
Trần Trúc nhi ngượng ngùng vâng nhẹ một tiếng.
- ÄÆ°á»£c rồi! Chúng ta Ä‘i sá»a sang sắp xếp đồ cưới, sau nà y đây sẽ mãi mãi là nhà cá»§a chúng ta.
Trần Tương Nhi dịu dà ng nói rồi đứng dáºy kéo Trần Trúc Nhi ra gian ngoà i.
Buổi chiá»u giá» Thân, Lục Thất trên ngưá»i đầy mùi rượu, hắn được Ninh Nhi khẽ dìu đến trước cá»a phòng tân hôn. Tá»u lượng cá»§a hắn không há» thấp, nhưng hôm nay cả gia tá»™c cùng chúc mừng, thân là m gia chá»§ nháºn được sá»± sùng kÃnh cá»§a gia tá»™c, trong không khà rạo rá»±c đó khiến hắn cảm thấy vinh dá»± đến mức thá»a mãn vô cùng. Hắn uống rất nhiá»u, hắn tháºt sá»± rất vui, con ngưá»i ta sống là vì cái gì, không phải là vì cuá»™c sống già u có và trở thà nh “rồng†trong loà i ngưá»i hay sao.
Ninh Nhi đưa hắn tá»›i trước cá»a phòng tân hôn để hắn bước và o nhưng không ngá» lại bị Lục Thất nắm chặt lấy tay ngá»c, đẩy cá»a cùng và o trong.
Phòng tân hôn có ba gian, gian ngoà i lá»›n nhất giống như thư phòng đãi khách cá»§a những gia đình già u có. Hai phòng ngá»§ cá»™ng lại má»›i lá»›n bằng gian ngoà i đó, bố cục chỉnh thể cá»§a phòng tân hôn là hình chữ nháºt.
Lục Thất đột ngá»™t và o phòng là m Tương Nhi và Trúc Nhi sợ hết hồn. Ninh Nhi bị kéo và o, vá»™i cung kÃnh nói:
- Nô tì Ninh Nhi tham kiến Tương di chủ!
Lục Thất kéo Ninh Nhi mạnh một cái, trợn mắt nói:
- Ninh Nhi! Tỷ đừng nói lung tung!
Ninh Nhi vội nói:
- Tá»· không nói nữa! Äệ buông tay ra Ä‘i!
Lục Thất không buông tay, sắc mặt đỠbừng nhìn vá» phÃa Tương Nhi và Trúc Nhi, ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Trúc Nhi! Äây là Ninh Nhi, là chÃnh thiếp cá»§a ta, sau nà y các nà ng phải tôn trá»ng tá»· ấy.
Tương Nhi bước lên phÃa trước dịu dà ng nói:
- Ninh Nhi tỷ! Tiểu muội Tương Nhi xin tham kiến!
Ninh Nhi lúng túng không biết nên ứng xá» thế nà o má»›i được. Lục Thất giÆ¡ tay phải nắm lấy tay ngá»c cá»§a Tương Nhi, ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Hiện giá» Ninh Nhi vẫn chưa chÃnh thức láºp phòng nhưng nà ng phải tôn trá»ng tá»· ấy. Nà ng tôn trá»ng tá»· ấy chÃnh là tôn trá»ng ta, nếu như nà ng không tôn trá»ng tá»· ấy chÃnh là đang “đánh†và o mặt ta đó.
Tương Nhi nghe xong thì kinh ngạc nhìn vá» phÃa Ninh Nhi. Những lá»i nà y cá»§a Lục Thất nghiêm trá»ng quá mức rồi.
Ninh Nhi ngượng ngùng, vội nói:
- Tương di chá»§! Thiếu chá»§ uống nhiá»u rồi, những lá»i thiếu chá»§ nói Ngưá»i đừng để trong lòng!
Tương Nhi dịu dà ng nói:
- Ninh Nhi tá»·! Ngưá»i ta thưá»ng nói, khi say lá»i nói má»›i tháºt, những lá»i hiện giá» cá»§a công tá», tiểu muá»™i Ä‘á»u hiểu. Bắt đầu từ bây giá» Tương Nhi sẽ tôn tá»· là tá»· tá»·, coi tá»· là chÃnh thiếp cá»§a Lục gia.
Äôi mắt đẹp cá»§a Ninh Nhi có chút phức tạp nhìn vá» phÃa Lục Thất, dịu dà ng nói:
- Tiểu Thất! Hôm nay là ngà y vui của đệ và Tương Nhi muội, mau buông tỷ tỷ ra đi!
Lục Thất ngoan ngoãn gáºt đầu buông tay ngá»c cá»§a Ninh Nhi ra, Ninh Nhi gáºt đầu vá»›i Tương Nhi và Trúc Nhi, xoay ngưá»i nhẹ bước Ä‘i ra ngoà i. Trong lúc kéo cá»a lại, trong mắt nà ng nhuốm lệ, trong lúc xoay ngưá»i bước Ä‘i, nà ng đã rÆ¡i những giá»t nước mắt vui mừng.
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 78
Äá»™ng phòng
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Ninh Nhi Ä‘i rồi, tay phải cá»§a Lục Thất vẫn nắm chặt lấy tay ngá»c cá»§a Tương Nhi, hai mắt nóng bừng bừng nhìn chằm chằm và o gương mặt đẹp kiá»u diá»…m đó, tay trái giÆ¡ ra ôm lên mặt bóng loáng cá»§a nà ng ta. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tương Nhi! Nà ng là cô gái tốt, ta rất thÃch!
Lá»i nói nhẹ nhà ng đó được phát ra cùng vá»›i men rượu nồng.
Trong lòng Tương Nhi cảm thấy ấm áp, nà ng ngượng ngùng nói:
- Công tá» uống nhiá»u rồi, để thiếp dìu công tá» lên giưá»ng nghỉ ngÆ¡i má»™t chút!
Nụ cưá»i cá»§a Lục Thất hiện trên khắp mặt, hắn nhìn Tương Nhi, đột nhiên xoay ngưá»i quÆ¡ cánh tay, mau chóng ôm Tương Nhi và o lòng. Tương Nhi chưa chuẩn bị, bị dá»a đến mức kêu lên má»™t tiếng, sau khi định thần thì dùng tay ngá»c cá»§a mình đánh và o vai cá»§a Lục Thất, gắt giá»ng:
- Con ngưá»i xấu xa nà y!
Lục Thất ôm ngưá»i đẹp trong lòng, nghe thấy những lá»i nói trách mắng bên tai, trong chốc lát thân thể thoải mái, cưá»i nói:
- Ta là ngưá»i xấu đấy, xấu thì sao nà o. Äi thôi!
Trong lúc nói, hắn ôm Tương Nhi nhanh bước xông và o phòng ngủ bên trái.
Trúc Nhi ở bên cạnh nhìn thấy thì khuôn mặt nhỠbé xấu hổ, mắt thấy tỷ tỷ bị công tỠôm và o phòng ngủ, cô bé chần chỠmột chút cuối cùng cũng không dám đi và o theo, một mình xấu hổ bất an, ngồi ở gian ngoà i chỠđợi.
Và o phòng ngá»§, Lục Thất khẽ đặt Tương Nhi lên giưá»ng. Tương Nhi vừa nằm xuống giưá»ng láºp tức ngồi dáºy, ngượng ngùng nói:
- Công tá»! Vẫn chưa và o đêm mà , lúc nà y không nên!
Lúc nà y thân thể Lục Thất như lá»a đốt, men rượu “khuấy động†dục tÃnh cá»§a hắn, váºy thì sao quản đêm ngà y chứ. Nghe thấy những lá»i từ chối khéo léo thẹn thùng cá»§a ngưá»i đẹp, lá»a dục trong ngưá»i hắn cà ng rạo rá»±c hÆ¡n. Hắn đứng ở trước giưá»ng, hai tay nhanh chóng cởi áo tân lang và quần áo trong ra, thân thể cưá»ng tráng lõa lồ nhảy lên giưá»ng ôm chặt lấy Tương Nhi.
- Không...Công tá»! Äừng...!
Tương Nhi đối mặt vá»›i thú tÃnh mãnh liệt cá»§a Lục Thất thì sợ hãi chống cá»±.
- Tương Nhi! Äừng sợ, ta sẽ từ từ thôi!
Mắt thấy ngưá»i đẹp sợ hãi chống cá»±, Lục Thất vá»™i tỉnh ngá»™ kiá»m chế sá»± mãnh liệt đó, nhẹ nhà ng trấn an.
- Không...Không! Công tá»! Thiếp nghe mẫu thân nói, ngưá»i đà n ông khi say mà động phòng thì sẽ ảnh hưởng đến trà tuệ và sức khá»e cá»§a con cái sau nà y. Thiếp muốn sinh cho công tá» những đứa con khá»e mạnh, thông minh, xin công tá» ngà y mai sẽ “cùng†thiếp được không?
Tương Nhi ngượng ngùng vội nói.
Lục Thất nghe xong thì rất không vui, hắn giơ tay nắm chặt lấy cánh tay của Tương Nhi, nhẹ nhà ng nói:
- Không sao! Hôm nay là ngà y vui của chúng ta, nên động phòng luôn thôi.
- Công tá»! Rượu chúng ta vẫn chưa uống mà .
Tương Nhi không cự tuyệt nhưng ngượng ngùng nhắc đến động phòng nhất định phải uống rượu giao bôi.
- Äúng, đúng, ta sẽ Ä‘i lấy!
Thấy ngưá»i đẹp không cá»± tuyệt, Lục Thất thấy trong lòng vui sướng, vá»™i nhảy xuống giưá»ng Ä‘i chân trần ra rót rượu. Tương Nhi cÅ©ng xuống giưá»ng, Lục Thất cầm hai chén rượu sứ quay lại, đưa cho Tương Nhi má»™t chén. Hai ngưá»i sau khi nhìn nhau ấm áp thì nâng rượu lên uống má»™t hÆ¡i cạn sạch.
Uống rượu xong, Tương Nhi giÆ¡ tay lấy chén rượu sứ trên tay cá»§a Lục Thất, xoay ngưá»i đưa chén rượu lại bà n. Nà ng vừa Ä‘i thì Lục Thất cÅ©ng Ä‘i cùng, từ phÃa sau vòng tay lại ôm chặt lấy Tương Nhi.
- Tương Nhi! Lúc nà y thì được rồi chứ!
Lục Thất nhẹ nhà ng nói, hắn nhìn được ra Tương Nhi có chút hoảng hốt, dù sao cÅ©ng là thiếu nữ mưá»i bảy tuổi, đối mặt vá»›i đà n ông thô lá»— và men rượu say, tất nhiên sẽ có chút hoảng sợ rồi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tương Nhi bị Lục Thất ôm, trái tim Ä‘áºp loạn nhịp, thân thể má»m yếu, xấu hổ nhẹ giá»ng đáp:
- Công tá»! Nhà mẹ thiếp có cho má»™t gia kỹ xuất giá cùng thiếp. Hiện giá» nà ng ấy vẫn ở trong lồng heo, công tá» hãy giúp thiếp thả nà ng ấy ra trước được không?
Lục Thất ngẩn ngưá»i ra, theo bản năng nói:
- Gia kỹ à ? Nà ng ấy đang ở đâu?
- Äang ở bên ngoà i phòng, chúng ta hãy thả nà ng ấy ra trước!
Trong lá»i nói dịu dà ng đó, Tương Nhi khẽ giãy dụa ra khá»i cái ôm cá»§a Lục Thất, tay ngá»c giÆ¡ ra kéo tay trái cá»§a Lục Thất Ä‘i ra ngoà i.
Lục Thất bị động Ä‘i ra phòng ngá»§. Trúc Nhi ở phòng ngoà i vừa nhìn thấy Lục Thất lõa lồ Ä‘i ra thì hoảng sợ ngượng ngùng đứng dáºy cúi đầu xuống. Tương Nhi chỉ ra phÃa tưá»ng tây ở phòng ngoà i, dịu dà ng nói:
- Công tá»! ChÃnh là ngưá»i đó. Bây giá» công tá» hãy thả nà ng ấy ra để nà ng ấy chịu bá»›t khổ Ä‘i!
Lục Thất thuáºn theo Tương Nhi chỉ thì nhìn thấy má»™t váºt thể dà i bị trói khăn Ä‘á». Hắn uống rượu nhiá»u cảm thấy choáng váng đầu óc, cÅ©ng không nghÄ© nhiá»u ừ má»™t tiếng rồi bước lại. Hắn dừng lại trước váºt thể đó rồi khom ngưá»i xuống, hai tay nắm lôi mạnh váºt đó và kéo đứt mạnh khăn Ä‘á». Hai tay hướng lên trên rồi nhấc ngưá»i phụ nữ đó ra. Nà ng ta mặc quần áo mà u Ä‘á», đầu đội khăn há»·, hai tay bắt chéo sau lưng và hai chân thì bị trói.
- Công tỠhãy ôm nà ng ấy và o trong phòng đi, hãy để nà ng ấy hầu hạ công tỠtrước được không? Thiếp cảm thấy hơi sợ!
Thân thể Tương Nhi dá»±a và o Lục Thất, e lệ nhá» giá»ng nói.
Lục Thất ngẩn ngưá»i ra, cánh tay trái ôm chầm lấy Tương Nhi, đầu cúi xuống hôn má»™t cái lên gương mặt kiá»u diá»…m e thẹn cá»§a nà ng, sau đó buông Tương Nhi ra. Hắn xoay ngưá»i ôm cô gái áo đỠtrên đất kia nhanh bước xoay ngưá»i vá» phòng ngá»§. Dục tÃnh cá»§a hắn lúc nà y cùng vá»›i lá»a cháy rừng rá»±c, Tương Nhi đã thể hiện ra sá»± e sợ vá» lần đầu tiên động phòng váºy thì đà nh tôn trá»ng ý kiến cá»§a nà ng ấy, trước tiên cứ “dạy†nà ng ấy đã.
Cô gái áo đỠbị Lục Thất ôm lên thì láºp tức uốn cong ngưá»i giãy dụa. Cánh tay Lục Thất khẽ dùng lá»±c khống chế để cô ấy khó nhúc nhÃch, và o trong phòng liá»n ném cô lên giưá»ng. Trong kÃch thÃch cá»§a dục tÃnh và men rượu, thú tÃnh cá»§a hắn kéo đứt dây buá»™c ở chân nà ng ta, hắn lá»™t quần đỠcá»§a nà ng và nhà o tá»›i giưá»ng đè ngưá»i nà ng ta xuống.
Nhìn hà nh vi dã man cá»§a Lục Thất, cô gái bị đè kêu rên Ä‘au đớn. Tương Nhi đỠá»ng mặt có chút hoảng sợ, ánh mắt có chút áy náy không nỡ. Nà ng yên lặng ngồi bên giưá»ng giống như ngưá»i ngoà i cuá»™c lặng lẽ chỠđợi.
Cuối cùng, Tương Nhi vá»›i trái tim Ä‘áºp loạn nhịp nghe thấy tiếng hô trầm thấp sảng khoái. Lục Thất toà n thân đầy mồ hôi đứng dáºy ngồi trên giưá»ng, sau gần ná»a canh giỠ“giải phóngâ€, thể xác và tinh thần cá»§a hắn Ä‘á»u sảng khoái dá»… chịu, rượu cÅ©ng tỉnh được hÆ¡n ná»a rồi.
Má»™t đôi tay trắng nõn cầm lấy vải lụa khẽ lau ngưá»i hắn. Lục Thất ấm áp trong lòng, ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Là nà ng cố ý phải không?
Tương Nhi dịu dà ng lau mồ hôi cho Lục Thất, nhẹ nhà ng nói:
- Công tá»! Thiếp quan tâm đến sá»± khá»e mạnh cá»§a con cái sau nà y, không muốn vui nhất thá»i lấy lòng công tá». Sau nà y công tá» uống nhiá»u rượu thì đừng đến phòng thiếp, đợi khi thiếp sinh con cho công tá» thì má»›i bá» lệnh cấm.
Trong lòng Lục Thất ấm áp, hắn khẽ gáºt đầu. Hắn phát hiện, mặc dù Tương Nhi má»›i mưá»i bảy tuổi nhưng rất trưởng thà nh và rất có chá»§ kiến, rất thông hiểu má»i việc. Có thể cưới được cô gái thông minh, hiểu lý lẽ, dịu dà ng như váºy, đó là phúc pháºn cá»§a ngưá»i đà n ông.
- Tương Nhi! Sau nà y nà ng vá» lại mặt ta sẽ đưa nà ng vá»!
Lục Thất ôn tồn nói.
Thân ngưá»i Tương Nhi khẽ chấn động, nà ng dãn nhẹ hai tay từ phÃa sau ôm chặt lấy Lục Thất, vui mừng nhá» giá»ng nói:
- Công tá»! Sau nà y Tương Nhi sẽ táºn tâm hầu hạ chà ng.
Lục Thất cưá»i không nói câu gì. Ngưá»i con gái xuất giá vá» lại mặt thông thưá»ng chỉ là đặc quyá»n cá»§a thê thất. Hắn không những cho phép Trần Tương Nhi vá» lại mặt mà còn tá»± mình đưa nà ng vá», đó là sá»± tôn trá»ng vô cùng lá»›n đối vá»›i Trần Tương Nhi.
Yên tĩnh ôm được một lát, Lục Thất ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Những lá»i ta nói vá»›i nà ng lần trước có chút thay đổi, sau nà y quyá»n buôn bán chỉnh thể cá»§a Lục gia thuá»™c quyá»n quản lý cá»§a thê thất. Nà ng chỉ có quyá»n đầu tư có lợi, cÅ©ng có quyá»n kiểm tra sổ sách, nếu như được thê thất cho phép thì nà ng cÅ©ng có thể tham gia và o buôn bán. Ngoà i ra, thị thiếp nô tì trong phòng nà ng cÅ©ng chịu sá»± quản lý cá»§a thê thất, thê thất có quyá»n quản giáo tất cả. Äây là mẫu thân ta yêu cầu, mẫu thân sợ quyá»n thê tá» không thiết láºp được thì Lục gia sẽ loạn.
Tương Nhi ngẩn ngưá»i ra, dịu dà ng nói:
- Công tá»! Thiếp có thể được tá»± chá»§ và có tà i sản trong phòng, đó đã là ân đức rất lá»›n vá»›i thiếp rồi. Sau nà y thiếp sẽ tôn trá»ng thê thất, các trưởng bối và các tá»· tá»·.
Lục Thất vui mừng gáºt đầu, nhẹ giá»ng nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nà ng có thể thấu tình đạt lý như váºy thì ta yên tâm rồi. Váºn Nhi là thê chá»§ dịu dà ng lương thiện, sau nà y nà ng muốn buôn bán cá»a hà ng thì có thể thỉnh cầu vá»›i nà ng ấy.
- Công tá»! Sau nà y Lục gia sẽ mở rất nhiá»u cá»a hiệu sao?
Tương Nhi dịu dà ng há»i.
- Sẽ không mở nhiá»u đâu, sẽ chỉ mở hai cá»a hà ng ở trong huyện thà nh, má»™t cái là hiệu thuốc ở phố tây, hiệu thuốc sẽ do huynh trưởng chá»§ quản, nà ng có thể đầu tư lấy lợi nhưng tuyệt đối không được kiểm tra can thiệp sổ sách. Má»™t cá»a hà ng khác chuẩn bị mở ở phố đông, phố đông có má»™t cá»a hà ng đã từng là cá»§a Lục gia, gần đây ta muốn mua lại. Nếu như mua lại được thì ta sẽ cố gắng để nà ng chá»§ quản việc buôn bán, buôn bán văn phòng tứ bảo và tạp hóa.
Lục Thất ôn tồn nói.
- Công tá»! Chà ng mua cá»a hiệu để bán văn phòng tứ bảo và tạp hoá, váºy có thể được lợi không?
Nghe thấy Lục Thất có ý để mình chá»§ buôn bán, Tương Nhi khẽ chấn động đưa ra nghi ngá».
- Văn phòng tứ bảo thì nhất định phải bán, bởi vì ta muốn mở má»™t xưởng chế tạo giấy ở xã Vá»ng Giang Pha, nhất định phải có sản xuất có tiêu thụ. Ngoà i văn phòng tứ bảo, bán gì là do nà ng là m chá»§.
Lục Thất ôn tồn giải thÃch và hứa.
- Công tá»! Thiếp biết, xây dá»±ng xưởng sẽ dùng đến rất nhiá»u bạc, nếu đã có bạc thì chi bằng mở thêm và i cá»a hà ng ở huyện thà nh, như váºy sẽ thuáºn tiện cho việc buôn bán, mà lợi thu vá» cÅ©ng rất lá»›n.
Tương Nhi dịu dà ng khuyên nhủ.
Lục Thất lắc đầu, ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Có những chuyện nà ng nhất định phải hiểu. Trong huyện Thạch Äại có rất nhiá»u thế lá»±c mạnh, chức Huyện Úy há»™ quân cá»§a ta không có chá»— dá»±a ở chốn quan trưá»ng, nếu muốn đảm nhiệm lâu dà i thì nhất định phải hà nh xá» khiêm tốn, tránh động đến lợi Ãch cá»§a các thế lá»±c lá»›n trong huyện thà nh. Vì váºy ta chỉ có thể mở hai cá»a hà ng ở huyện thà nh, sau nà y ở ngoà i, nà ng cÅ©ng không được vì ta là Huyện Úy mà khoe khoang ra. Äiá»u mà Lục gia cá»§a chúng ta muốn là già u có chứ không phải là quyá»n thế quan uy.
Tương Nhi khẽ ồ một tiếng, dịu dà ng nói:
- Thiếp hiểu rồi, sau nà y thiếp sẽ khiêm tốn hà nh sự!
Lục Thất ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Ta bảo nà ng khiêm tốn không phải là chuyện gì nà ng cÅ©ng chịu á»§y khuất. Ä‚n mặc tiêu dùng trong nhà không được vượt quá thê thất nhưng khi Ä‘i ra ngoà i nà ng có thể ăn mặc phú quý má»™t chút, đặc biệt là vá» Trần phá»§ cà ng không nên á»§y khuất. Ở bên ngoà i cho phép nà ng thể hiện vẻ phú quý nhưng lá»i nói và việc là m phải khiêm tốn và hà o phóng. Vá» Trần phá»§ có thể Ä‘em theo chút tiá»n, cÅ©ng có thể tặng thân thÃch trưởng bối chút lá»… váºt.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 7 8 9 ... 46 »