Cái Ghế Trống
Tác giả: Tác giả: Jeffery Deaver
Số chương: 46
Lần đọc: 21.190
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
1 2 3 4 5
15.06.2015
PHẦN 1: PHÃA BẮC SÔNG PAQUO
CHÆ¯Æ NG 11
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn
Há» theo lối mòn Ä‘i xuyên qua khu rừng, xung quanh toà n mùi dầu thông và hương thÆ¡m ngá»t cá»§a má»™t trong những thứ cây cá» mà há» quệt phải. Lucy Kerr nháºn ra đó là hương thÆ¡m cá»§a má»™t loại dây nho.
Mắt chăm chú soi lối mòn trải trước mặt, trông chừng dây bẫy, cô bá»—ng dưng để ý rằng đã má»™t lúc lâu rồi há» chẳng có nhìn thấy bất cứ dấu chân nà o cá»§a Garrett và Lydia. Cô Ä‘áºp lên cổ, tưởng đó là má»™t con bá» Ä‘ang bò, nhưng hóa ra đó là má»™t dòng mồ hôi Ä‘ang chảy xuống gây cảm giác nhá»™t nhá»™t. Hôm nay, Lucy thấy tháºt bẩn thỉu. Những lúc khác – buổi tối hoặc ngà y nghỉ - cô mê được ở ngoà i trá»i, trong vưá»n nhà mình. Cứ vỠđến nhà sau ca là m việc tại Văn phòng Cảnh sát trưởng, cô lại mặc chiếc quần soóc kẻ ca rô đã bạc và áo phông, xỠđôi già y chạy mà u xanh lÃnh thá»§y, ra chăm bẵm má»™t trong ba mảnh vưá»n vây xung quanh ngôi nhà kiểu thuá»™c địa quét vôi mà u xanh lá cây nhạt mà Bud hăm hở ký chia cho cô khi là m thá»§ tục ly dị, vá»›i tâm trạng cá»§a kẻ có lá»—i. Lucy săn sóc các luống hoa tÃm cá»±a dà i, lan nữ hà i mà u và ng tươi, địa lan, loa kèn mà u da cam. Cô xá»›i đất, bắc cho cây leo lên già n mắt cáo, tưới nước và thì thầm động viên y như cô Ä‘ang nói vá»›i những đứa con mà cô từng chắc chắn rằng cô và Buddy sẽ có cùng nhau má»™t ngà y nà o đấy.
Thi thoảng, nhiệm vụ đưa cô và o vùng ná»™i địa cá»§a Carolina, thức hiện má»™t lệnh bắt hoặc Ä‘iá»u tra xem tại sao chiếc Honda hay Toyota được giấu trong ga ra cá»§a má»™t ngưá»i nà o đó tình cá» lại thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a má»™t ngưá»i khác, Lucy để ý thấy má»™t cái cây non và khi đã giải quyết xong công việc, cô sẽ đánh nó đưa vá» nhà như đưa vá» má»™t đứa trẻ bị bá» rÆ¡i váºy. Theo cách nà y, cô đã đưa vá» má»™t khóm ngá»c trúc. Cả má»™t khóm phục linh. Và bụi trinh nữ dá»… thương dưới bà n tay săn sóc cá»§a cô đã cao sáu feet.
Ãnh mắt Lucy bây giá» chỉ nhìn lướt những cây cá» cô Ä‘ang Ä‘i ngang qua trong cuá»™c truy Ä‘uổi căng thẳng: má»™t cây cÆ¡m cháy, má»™t cây nhá»±a ruồi, những khóm lau. Há» Ä‘i ngang qua má»™t cây anh thảo tháºt đẹp, rồi đám cá» nến và lúa dại – chúng cao hÆ¡n bất cứ ai trong đội tìm kiếm, có lá sắc như lưỡi dao. Và đây là má»™t cây thuá»™c há» huyá»n sâm, loà i thảo dược sống ký sinh, mà Lucy Kerr cÅ©ng biết vá»›i cái tên khác nữa: cá» chổi. Cô liếc nhìn nó má»™t cái, rồi lại quan sát lối mòn. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lối mòn dẫn tới một quả đồi dốc đứng – một quả đồi toà n đá tảng cao chừng hai mươi feet. Lucy leo lên dễ dà ng, nhưng đến đỉnh đồi thì cô dừng bước, suy nghĩ. Không, có cái gì đó không ổn ở đây.
Bên cạnh cô, Amelia Sachs cÅ©ng đã leo lên đến đỉnh đồi và đứng đợi. Má»™t lát sau, Jesse và Ned xuất hiện. Jesse thở dốc, còn đối vá»›i Ned, má»™t tay bÆ¡i lá»™i và thưá»ng xuyên váºn động ngoà i trá»i, thì cuá»™c việt dã vừa rồi chẳng mùi mẽ gì.
“Sao thế?†Amelia thấy Lucy cau mà y, há»i.
“Khả năng nà y không hợp lý. Garrett không có lẽ lại Ä‘i đưá»ng nà y.â€
“Chúng ta đã theo lối mòn kia, như ông Rhyme hướng dẫnâ€, Jesse nói. “Äó là rặng thông duy nhất chúng ta Ä‘i qua. Dấu chân cá»§a Garrett dẫn đến đưá»ng nà y mà .â€
“Các dấu chân đã dẫn đến phÃa nà y. Nhưng má»™t lúc lâu rồi chúng ta chẳng còn nhìn thấy gì nữa.â€
“Sao chị nghÄ© hắn không Ä‘i đưá»ng nà y?†Amelia há»i.
“Hãy nhìn cây cá» má»c ở đâyâ€, Lucy chỉ tay. “Má»—i lúc má»™t nhiá»u các loà i thá»±c váºt vùng đầm lầy hÆ¡n. Và bây giỠđứng trên cao nà y, chúng ta có thể nhìn bao quát hÆ¡n – hãy xem đất Ä‘ai đã trở nên lầy lá»™i như thế nà o. Nà o, hãy suy nghÄ© Ä‘i, Jesse. Theo lối nà y thì sẽ tóm được Garrett ở đâu? Chúng ta Ä‘ang tiến thẳng đến đầm lầy Sầu Thảm.â€
“Cái gì?â€, Amelia há»i Lucy. “Äầm lầy Sầu Thảm à ?â€
“Má»™t đầm lầy mênh mông, má»™t trong những đầm lầy lá»›n nhất bá» biển miá»n Äôngâ€, Ned giải thÃch.
Lucy tiếp tục: “Không có gì che chắn ở đó, không nhà cá»a, đưá»ng sá. Cách tốt nhất mà hắn có thể là m là lá»™i sang Virginia, nhưng như thế thì mất hà ng ngà y trá»i.â€
Ned Spoto bổ sung thêm: “Và và o thá»i gian nà y cá»§a năm, thuốc chống côn trùng không được sản xuất đủ để ngưá»i ta tránh bị bá»n chúng ăn gá»i. Chưa kể rắn rết.â€
“Có chá»— nà o xung quanh đây há» có thể ẩn nấp không? Hang động? Nhà cá»a?†Sachs nhìn xung quanh.
Ned nói: “Không hang động. Có lẽ cÅ©ng có và i ngôi nhà cÅ©. Nhưng thá»±c tế là má»±c nước ngầm đã thay đổi. Äầm lầy ngà y cà ng tiến vá» phÃa nà y và nhiá»u ngôi nhà cÅ© bị ngáºp rồi. Lucy đúng đấy. Nếu Garrett Ä‘i đưá»ng nà y cÅ©ng có nghÄ©a là hắn Ä‘ang Ä‘i và o ngõ cụt.â€
Lucy nói: “Tôi nghÄ© chúng ta phải quay lại.â€
Cô tưởng Amelia sẽ xì má»™t tiếng trước gợi ý nà y, những cô gái ấy đơn giản là rút Ä‘iện thoại di động ra gá»i. Cô nói và o Ä‘iện thoại: “Bá»n em Ä‘ang ở trong rừng thông, Rhyme. Có má»™t lối mòn nhưng bá»n em chẳng thể tìm thấy bất cứ dấu hiện nà o cho thấy Garrett đã Ä‘i theo lối mòn nà y. Lucy nháºn định rằng việc hắn đã Ä‘i theo lối mòn nà y không hợp lý. Cô ấy bảo vá» phÃa đông bắc chỉ chá»§ yếu là đầm lầy. Chẳng có chá»— nà o cho hắn Ä‘i cả.â€
Lucy lên tiếng: “Tôi nghÄ© hắn Ä‘i vá» phÃa tây. Hoặc phÃa nam, quay lại bên kia sông.â€
“Theo lối đó hắn có thể tá»›i Millertonâ€, Jesse gợi ý.
Lucy gáºt đầu. “Má»™t số nhà máy xung quanh đó đã đóng cá»a khi các công ty chuyển việc kinh doanh sang Mexico. Các ngân hà ng tịch thu rất nhiá»u bất động sản thế chấp. Có hà ng chục tòa nhà bá» hoang cho hắn ẩn nấp.â€
“Hoặc phÃa đông namâ€, Jesse lại gợi ý. “Nếu là tôi, tôi sẽ Ä‘i theo hướng đó – theo đưá»ng 112 hay theo tuyến đưá»ng sắt. “Vá» phÃa ấy cÅ©ng có hà ng lô nhà cá»a và chuồng trại cÅ©.â€
Amelia nhắc lại những lá»i nà y cho Rhyme.
Trong lúc ấy, Lucy Kerr tá»± nhá»§ thầm: Anh ta là má»™t con ngưá»i má»›i lạ lùng là m sao, bị tà n táºt rất nặng mà vẫn rất tá»± tin.
Nữ cảnh sát đến từ New York lắng nghe rồi cúp máy. “Lincoln bảo cứ tiếp tục Ä‘i. Các chứng cứ không cho thấy hắn Ä‘i theo những hướng kia.â€
“Không phải là không có bất cứ cây thông nà o vá» phÃa tây và phÃa nam saoâ€, Lucy nói gay gắt.
Nhưng cô gái tóc đỠlắc đầu. “Äiá»u đó nghe có thể hợp lý, tuy nhiên không phải là điá»u mà các chứng cứ chỉ ra. Chúng ta tiếp tục Ä‘i.â€
Ned và Jesse nhìn hai ngưá»i phụ nữ, hết ngưá»i nà y lại sang ngưá»i kia. Lucy liếc qua bá»™ mặt Jesse và đá»c được sá»± si mê kỳ cục, hiển nhiên anh ta sẽ chẳng á»§ng há»™ cô. Cô cứng rắn bảo vệ ý kiến cá»§a mình: “Không. Tôi nghÄ© chúng ta nên quay lại, thá» xem chúng ta có thể tìm thấy chá»— hỠđã rẽ khá»i lối mòn không.â€
Amelia cúi đầu, đăm đăm nhìn thẳng và o mắt Lucy. “Tôi bảo chị Ä‘iá»u nà y… Chúng ta có thể gá»i cho Jim Bell nếu chị muốn.â€
Má»™t lá»i nhắc nhở vá» việc Jim đã tuyên bố rằng cái tay Rhyme chết tiệt ấy sẽ chịu trách nhiệm tiến hà nh Ä‘iá»u tra và rằng anh ta cá» Amelia chỉ huy đội tìm kiếm. Tháºt Ä‘iên rồ - má»™t ngưá»i đà n ông và má»™t ngưá»i phụ nữ có lẽ từ trước tá»›i nay chưa bao giỠở Bắc Carolina, hai kẻ không biết gì vá» cư dân, đặc Ä‘iểm địa lý khu vá»±c nà y lại Ä‘i bảo những ngưá»i đã sống ở đây cả Ä‘á»i phải là m công việc cá»§a há» như thế nà o.
Tuy nhiên Lucy Kerr biết rằng mình đã ký hợp đồng là m má»™t công việc mà , cÅ©ng giống trong quân đội, ngưá»i ta vốn vẫn tuân thá»§ mệnh lệnh từ trên xuống dưới. â€œÄÆ°á»£c rồiâ€, cô tức tối lầm bầm. “Nhưng xin nhá»› cho là tôi phản đối việc Ä‘i vá» hướng ấy. Nó không có nghÄ©a gì cảâ€. Cô quay ngưá»i, tiếp tục bước Ä‘i theo lối mòn, bá» những thà nh viên khác cá»§a đội lại đằng sau. Tiếng bước chân cá»§a cô đột ngá»™t biến mất khi cô giẫm lên má»™t lá»›p lá thông dà y phá»§ trên lối mòn.
Äiện thoại cá»§a Amelia đổ chuông và cô Ä‘i cháºm lại trong lúc nháºn cuá»™c gá»i.
Lucy sải bước vá»™i vã trên lá»›p lá thông dà y, cố gắng kiá»m chế ná»—i tức giáºn. Garrett Hanlon không Ä‘á»i nà o lại Ä‘i đưá»ng nà y. Tháºt lãng phà thá»i gian. Há» nên dẫn theo chó nghiệp vụ. Há» nên gá»i cho Elizabeth City và xin máy bay trá»±c thăng cá»§a cảnh sát bang. Há» nên…
Rồi má»i thứ xung quanh trở nên mỠảo và Lucy ngã lá»™n nhà o vá» phÃa trước, thét lên má»™t tiếng ngắn – hai bà n tay vươn ra chống xuống đất. “Lạy Chúa!â€
Lucy ngã đánh huỵch, đau tắc thở, lá thông đâm và o lòng bà n tay.
“Äừng di chuyểnâ€, Amelia nói, đứng dáºy sau khi kéo Lucy ngồi dáºy.
“Như thế là cái quái quá»· gì?â€, Lucy hổn hển, hai bà n tay Ä‘au nhoi nhói vì cú sượt trên ná»n đất.
“Äừng di chuyển! Cả Ned và Jesse nữa.â€
Ned và Jesse đứng sững, bà n tay đặt và o súng, nhìn xung quanh, không rõ chuyện gì đang diễn ra.
Amelia cau mà y, tháºn trá»ng bước khá»i lá»›p lá thông, tìm thấy má»™t cái que dà i giữa đám cây cối, nhặt lên. Cô từ từ di chuyển vá» phÃa trước, chá»c cái que xuống ná»n đất. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cách Lucy chừng hai feet, nÆ¡i cô sắp sá»a giẫm lên, cái que mất hút và o má»™t đống cà nh thông. “Äó là má»™t cái bẫy.â€
“Nhưng không có dây bẫyâ€, Lucy nói. “Tôi vẫn quan sát mà â€
Amelia tháºn trá»ng nhấc những cà nh thông và lá thông ra. Chúng được đặt trên những Ä‘oạn dây câu Ä‘an nhằng nhịt, che má»™t cái hố sâu khoảng hai feet.
“Dây câu không phải là dây bẫyâ€, Ned nói. “Dây câu chỉ để che cái kia – má»™t cái bẫy sáºp. Lucy, suýt nữa thì chị sa xuống đó.â€
“Còn bên trong? Có bom không?†Jesse há»i.
Amelia bảo anh ta: “Cho tôi mượn đèn pin cá»§a anhâ€. Anh ta đưa đèn pin cho cô. Cô chiếu đèn xuống cái hố, rồi nhanh chóng lùi lại.
“Gì thế?â€, Lucy há»i
“Không có bomâ€, Amelia trả lá»i. “Tổ ong bắp cà y.â€
Ned nhìn xuống. “Lạy Chúa, má»™t thằng tháºt độc ác…â€
Amelia tháºn trá»ng nhấc nốt các cà nh thông ra, lá»™ cái hố và tổ ong bắp cà y, kÃch thước cỡ quả bóng chà y.
“Trá»i đấtâ€, Ned lẩm bẩm, nhắm mắt lại, chắc chắn Ä‘ang rùng mình hình dung cảnh bị hà ng trăm con ong bắp cà y bu xung quanh đùi và thắt lưng.
Lucy xoa hai bà n tay và o nhau – chúng Ä‘au nhức sau cú ngã. Cô đứng dáºy. “Là m sao cô biết?â€
“Tôi không biết. Mà là Lincoln gá»i Ä‘iện. Anh ấy Ä‘ang Ä‘á»c qua các cuốn sách cá»§a Garrett. Có má»™t Ä‘oạn được gạch chân viết vá» má»™t loà i côn trùng gá»i là kiến sư tá». Chúng đà o những cái hố và khi kẻ thù rÆ¡i xuống hố thì đốt chết. Garrett đã khoanh tròn Ä‘oạn nà y, mà u má»±c cho thấy má»›i và i ngà y trước thôi. Rhyme liên hệ vá»›i chá»— lá thông bị cắt rá»i khá»i cà nh và cuá»™n dây câu. Anh ấy nghÄ© hắn có thể bố trà má»™t cái bẫy sáºp và bảo tôi đỠphòng những đám cà nh thông trên đưá»ng.â€
“Chúng ta hãy đốt cái tổ ong Ä‘iâ€, Jesse nói.
“Khôngâ€, Amelia trả lá»i.
“Nhưng để đó thì nguy hiểm.â€
Lucy đồng ý vá»›i ngưá»i nữ đồng nghiệp. “Lá»a sẽ là m lá»™ vị trà cá»§a chúng ta và Garrett sẽ biết chúng ta Ä‘ang ở chá»— nà o. Hãy cứ để cái tổ ong đấy, đừng che phá»§ để ngưá»i ta có thể nhìn thấy nó. Chúng ta sẽ quay lại xá» lý nó sau. Dù sao cÅ©ng chưa chắc đã có ai Ä‘i qua đây.â€
Amelia gáºt đầu. Cô gá»i Ä‘iện. “Bá»n em phát hiện ra nó rồi, Rhyme. Tất cả Ä‘á»u an toà n. Không có bom – hắn đặt bên trong má»™t tổ ong bắp cà y… ÄÆ°á»£c. Bá»n em sẽ cẩn tháºn…. Hãy tiếp tục Ä‘á»c cuốn sách đó. Hãy cho bá»n em biết anh có tìm thấy thêm Ä‘iá»u gì nữa không.â€
Há» lại bắt đầu xuôi theo lối mòn và sau khi Ä‘i thêm má»™t phần tư dặm yên ổn thì Lucy không thể không nói ra những lá»i nà y. “Cảm Æ¡n. Cô và anh ấy đã đúng vá» chuyện hắn Ä‘i theo lối nà y. Tôi đã saiâ€. Cô lưỡng lá»± hồi lâu nữa, rồi thêm:. “Jim đã lá»±a chá»n chÃnh xác – má»i các vị từ New York xuống đây để giải quyết vụ án. Ban đầu tôi không thá»±c sá»± hà o hứng, tuy nhiên tôi sẽ không phá»§ nháºn kết quả.â€
Amelia cau mà y. “Má»i chúng tôi xuống đây? à chị là gì váºy?â€
“Äể giúp đỡ.â€
“Jim không là m việc đó.â€
“Cái gì?â€, Lucy há»i.
“Không, không, chúng tôi tá»›i trung tâm y khoa ở Avery. Lincoln chuẩn bị là m phẫu thuáºt. Jim nghe nói chúng tôi sẽ có mặt tại đây nên sáng hôm nay anh ấy đã đỠnghị chúng tôi xem xét há»™ má»™t số chứng cứ.â€
Im lặng hồi lâu. Rồi Lucy cưá»i to vì cảm thấy hoà n toà n nhẹ nhõm. “Tôi tưởng anh ấy xoáy tiá»n cá»§a quáºn để các vị bay xuống đây sau vụ bắt cóc xảy ra ngà y hôm qua.â€
Amelia lắc đầu. “Ngà y kia má»›i tiến hà nh phẫu thuáºt. Chúng tôi có má»™t chút thá»i gian rá»—i. Thế thôi.â€
“Anh chà ng đó – Jim. Anh ta chẳng há» nói má»™t lá»i vá» việc nà y. Äôi khi anh ta có thể là má»™t ngưá»i rất kÃn đáo.â€
“Chị đã lo lắng rằng anh ấy không tin chị sẽ giải quyết được vụ án?â€
“Tôi nghÄ© đấy chÃnh xác là tâm trạng cá»§a tôi.â€
“Anh há» Jim là m việc cùng chúng tôi ở New York. Anh ấy nói vá»›i Jim rằng chúng tôi sẽ xuống đây và i tuần.â€
“Khoan đã, ý cô là Ronald?â€, Lucy há»i. “Tất nhiên rồi, tôi biết anh ấy. Biết cả vợ anh ấy nữa, trước khi chị ấy qua Ä‘á»i. Hai đứa con trai cá»§a anh ấy tháºt đáng yêu.â€
“Há» má»›i tá»›i chá»— chúng tôi để dá»± bữa tiệc thịt nướng ngoà i trá»iâ€, Amelia nói.
Lucy lại cưá»i to. “Tôi cho là tôi Ä‘ang mắc chứng hoang tưởng…Váºy, các vị tá»›i Avery à ? Trung tâm y khoa à ?â€
“Vâng.â€
“Äó là nÆ¡i Lydia Johansson là m việc. Cô biết đấy, cô ấy là y tá ở đó.†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Tôi không biết.â€
Hà ng tá những ká»· niệm lướt qua tâm trà Lucy. Có những ká»· niệm khiến cô bồi hồi xúc động. Có những ká»· niệm khiến cô muốn chạy trốn như chạy trốn đà n ong bắp cà y mà cô suýt nữa đã sa xuống trong cái bẫy sáºp cá»§a Garrett. Cô không biết liệu mình có muốn kể cho Amelia Sachs nghe bất cứ ká»· niệm nà o hay không. Cuối cùng, cô nói: “Äó là lý do tại sao tôi hăng hái Ä‘i cứu cô ấy. Cách đây mấy năm tôi phải Ä‘iá»u trị ở bệnh viện và Lydia là má»™t trong số các y tá chăm sóc tôi. Cô ấy là má»™t ngưá»i tốt. Tốt nhất trên Ä‘á»i nà y.â€
“Chúng ta sẽ cứu cô ấyâ€, Amelia nói, và cô nói bằng âm sắc mà Lucy đôi khi – không thưá»ng xuyên, nhưng đôi khi – nghe thấy trong chÃnh giá»ng nói cá»§a mình. Má»™t âm sắc không bá»™c lá»™ chút nghi ngá» gì.
Lúc nà y, há» Ä‘i từ từ hÆ¡n. Cái bẫy sáºp khiến tất cả há» hoảng sợ. Và cái nóng thì thá»±c sá»± khiến há» khổ sở.
Lucy há»i Amelia: “Thế cuá»™c phẫu thuáºt sắp sá»a tiến hà nh vá»›i bạn cô? Äể giải quyết… tình trạng cá»§a anh ấy à ?â€
“Vângâ€
“Sao trông cô lo lắng thế?â€, Lucy há»i, để ý thấy má»™t bóng Ä‘en thoáng qua mặt ngưá»i con gái kia.
“Nó có thể chẳng có Ãch gì.â€
“Váºy tại sao anh ấy lại định phẫu thuáºt?â€
Amelia giải thÃch: “CÅ©ng có cÆ¡ há»™i cải thiện được tình hình. CÆ¡ há»™i rất mong manh. Nó mang tÃnh thà nghiệm mà . Chưa có ai bị chấn thương như anh ấy – tức là bị nặng như anh ấy – mà khá hÆ¡n được.â€
“Và cô không muốn anh ấy là m phẫu thuáºt?â€
“Tôi không muốn.â€
“Tại sao không?â€
Amelia ngáºp ngừng. “Vì nó có thể giết chết anh ấy. Hoặc khiến anh ấy bị nặng thêm.â€
“Cô đã trao đổi vá»›i anh ấy vá» việc nà y?â€
“Vâng.â€
“Nhưng chẳng tác dụng gìâ€, Lucy nói.
“Chẳng tác dụng gì.â€
Lucy gáºt đầu. “Tôi cho rằng anh ấy cÅ©ng thuá»™c loại bướng bỉnh.â€
Amelia đáp lá»i: “Nói như thế vẫn còn nhẹ đấy.â€
Có tiếng sá»™t soạt ở gần, trong bụi cây, và tá»›i lúc Lucy đặt được tay và o khẩu súng lục thì Amelia đã nhằm bắn trúng ức má»™t con gà tây hoang. Bốn thà nh viên cá»§a đội tìm kiếm mỉm cưá»i, nhưng sá»± thÃch thú chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc, rồi nó được thay thế bởi ná»—i hồi há»™p vì máu há» từ từ ngấm chất adrenaline.
Cất súng và o bao, chăm chú quan sát lối mòn, há» tiếp tục tiến vá» phÃa trước, tạm thá»i giữ im lặng.
Ngưá»i ta có má»™t số cách biểu hiện khác nhau trước tình trạng cá»§a Rhyme.
Có ngưá»i thì bông lÆ¡n, má»™t cách bạo mồm bạo miệng. Äùa giỡn những kẻ tà n táºt, cÅ©ng chẳng ai bị bá» tù cả.
Có ngưá»i, giống như Henry Davett, lại hoà n toà n phá»›t lá» tình trạng cá»§a anh.
Phần lá»›n thì cư xá» theo cách mà Ben Ä‘ang là m – cố gắng giả vá» rằng Rhyme không tồn tại và cầu nguyện cho mình được thoát khá»i nÆ¡i nà y cà ng sá»›m cà ng tốt.
Äây là kiểu phản ứng mà Rhyme căm ghét nhất – nó là sá»± gợi nhắc trắng trợn nhất vá» việc anh khác vá»›i má»i ngưá»i biết bao. Nhưng anh chẳng có thá»i gian báºn tâm đến thái độ cá»§a anh chà ng trợ lý bất đắc dÄ©. Garrett Ä‘ang đưa Lydia tiến sâu hÆ¡n và o rừng. Còn Mary Beth McConnell thì có thể Ä‘ang chết ngạt hoặc chết khát hoặc bị má»™t vết thương giết dần chết mòn.
Jim Bell bước và o căn phòng. “Có lẽ là có tin tức tốt từ bệnh viện. Ed Schaeffer đã nói gì đó vá»›i má»™t trong số các y tá. Rồi lại bất tỉnh ngay. Nhưng tôi thấy dấu hiệu nà y khả quan đấy.â€
“Ông ấy đã nói gì?â€, Rhyme há»i. “Äiá»u ông ấy phát hiện được trên tấm bản đồ à ?â€
“Cô y tá bảo nghe như là từ quan trá»ng. Rồi từ ô liuâ€, Bell bước tá»›i trước tấm bản đồ. Anh ta đặt tay và o má»™t ô vá» phÃa đông nam Tanner’s Corner. “Có má»™t khu dân cư ở đây. Ngưá»i ta đặt tên các con đưá»ng theo tên cây cá», hoa trái và đại loại váºy. Trong đó có phố Ô liu. Nhưng đấy là lối Ä‘i vá» phÃa nam lạch Äá. Liệu tôi có nên bảo Lucy và Amelia thá» kiểm tra không? Tôi cho rằng chúng ta nên bảo há».â€
A, sá»± xung đột muôn thuở đây, Rhyme nghÄ©: tin tưởng tang chứng hay tin tưởng nhân chứng? Nếu anh lá»±a chá»n nhầm, Lydia hoặc Mary Beth có thể sẽ chết. “Há» nên tiếp tục hướng Ä‘ang Ä‘i, vá» phÃa bắc con sông.â€
“Anh chắc chắn chứ?†Bell nghi ngá» há»i.
“Chắc chắn.â€
â€œÄÆ°á»£c rồiâ€, Bell nói.
Äiện thoại đổ chuông và vá»›i má»™t động tác ấn phÃm dứt khoát bằng ngón tay Ä‘eo nhẫn bên trái, Rhyme nháºn cuá»™c gá»i.
Giá»ng Sachs lạo xạo trong bá»™ tai nghe cá»§a anh. “Bá»n em Ä‘ang gặp bế tắc, Rhyme. Äến đây có bốn, năm lối mòn Ä‘i theo các hướng khác nhau, mà bá»n em thì không có manh mối nà o cho thấy hướng Garrett đã Ä‘i.â€
“Anh chưa có thông tin gì thêm cho em, Sachs ạ. Bá»n anh Ä‘ang cố gắng xác định thêm các chứng cứ.â€
“Không có gì thêm từ mấy cuốn sách à ?â€
“Không có gì cụ thể. Nhưng có Ä‘iá»u nà y rất thú vị - chúng là những cuốn sách khá nghiêm túc đối vá»›i má»™t thiếu niên mưá»i sáu tuổi. Hắn thông minh hÆ¡n anh tưởng. ChÃnh xác em Ä‘ang ở đâu, Sachs?†Rhyme ngẩng nhìn lên. “Ben! Là m Æ¡n đến trước tấm bản đồ há»™ tôi cái.â€
Anh ta di chuyển thân hình khổng lồ cá»§a mình vá» phÃa bức tưá»ng treo tấm bản đồ và đứng bên cạnh.
Sachs há»i má»™t ngưá»i nà o đó trong đội tìm kiếm. Rồi nói: “Chừng bốn dặm vá» phÃa đông bắc vị trà bá»n em lá»™i qua lạch Äá, gần như theo đưá»ng thẳng.â€
Rhyme nhắc lại cho Ben, để anh ta chỉ tay lên tấm bản đồ. Ô J-7.
Gần ngón trá» to tướng cá»§a Ben là má»™t khu vá»±c hình chữ L không được xác định. “Ben, cáºu biết khu vá»±c đó là gì chứ?â€
“Tôi nghÄ© nó là cái mỠđá cÅ©.â€
“Ôi, lạy Chúaâ€, Rhyme lẩm bẩm, bá»±c bá»™i lắc đầu.
“Sao ạ?â€, Ben há»i, lo lắng rằng mình vừa là m sai Ä‘iá»u gì.
“Quái quá»· thế nà o mà chẳng ai nói vá»›i tôi là ở gần đó có má»™t mỠđá?â€
Khuôn mặt tròn cá»§a Ben tháºm chà sưng lên hÆ¡n cả lúc trước. Anh ta coi sá»± buá»™c tá»™i kia nhằm và o riêng mình. “Tôi thá»±c sá»± không…â€
Nhưng Rhyme tháºm chà chẳng buồn lắng nghe. Anh chẳng trách móc ai ngoà i chÃnh bản thân anh ta. Äã có ngưá»i nói vá»›i anh vá» mỠđá – Henry Davett, khi ông ta bảo rằng đá vôi từng là nguồn lợi lá»›n ở khu vá»±c nà y. Liệu còn có cách nà o khác để các công ty sản xuất đá vôi thương phẩm? Rhyme đáng lẽ phải há»i thăm ngay vá» má»™t mỠđá sau khi được cho biết như váºy. Và nitrate chẳng phải là từ những quả bom ống mà là từ những vụ nổ mìn phá đá – các chất lắng loại nà y vốn vẫn tồn tại qua hà ng tháºp ká»·.
Anh nói và o Ä‘iện thoại: “Có má»™t mỠđá cÅ© cách chá»— em không xa. Vá» phÃa tây nam.â€
Cuá»™c Ä‘iện thoại tạm thá»i bị ngắt quãng. Bên ngoà i loáng thoáng những câu trao đổi. Rồi Amelia nói: “Jesse biết mỠđá nà y.â€
“Garrett đã ở đó. Anh không biết liệu hắn có còn ở đó hay không. Vì thế hãy cẩn tháºn. Và nhá»› là hắn chắc không đặt bom nhưng sẽ bố trà bẫy. Phát hiện được Ä‘iá»u gì thì gá»i cho anh.â€
Bây giá», khi Lydia đã thoát khá»i Không gian Bên ngoà i và cảm thấy khá hÆ¡n vì không còn bị nóng ná»±c, kiệt sức như lúc trước, cô nháºn ra rằng cô phải đương đầu vá»›i Không gian Bên trong. Và không gian ấy cÅ©ng Ä‘ang chứng tá» là đáng sợ chẳng kém.
Kẻ bắt giữ cô Ä‘i tá»›i Ä‘i lui má»™t lúc, nhìn qua cá»a sổ, rồi ngồi xổm xuống, búng móng tay và lẩm bẩm má»™t mình, ngắm nghÃa thân hình cô, rồi lại Ä‘i tá»›i Ä‘i lui. Có má»™t lần, Garrett liếc nhìn xuống sà n và nhặt lên cái gì đó. Hắn đút tá»t nó và o mồm, nhai ngấu nghiến. Cô tá»± há»i liệu đó có phải là má»™t con côn trùng không và ý nghÄ© nà y suýt khiến cô phát nôn.
Căn phòng há» Ä‘ang ở xem chừng trước đây là văn phòng cá»§a cối xay. Từ đây, Lydia nhìn qua được dãy hà nh lang, má»™t phần đã bị cháy trong vụ há»a hoạn, thấy má»™t loạt phòng khác – chắc là các phòng chứa ngÅ© cốc và xay xát. Ãnh nắng buổi chiá»u rá»±c rỡ trà n qua những bức tưá»ng và trần hà nh lang đã cháy rụi.
Má»™t cái gì đó mà u và ng da cam Ä‘áºp và o mắt cô. Cô nheo mắt và trông thấy các túi Doritos<23>. Cả khoai tây chiên Cape Cod nữa. Những phong bánh bÆ¡ lạc nhãn hiệu Reese. Thêm những gói bÃch quy phó mát vá»›i bÆ¡ lạc nhãn hiệu Planters mà Garrett đã ăn ở mỠđá. Sô Ä‘a và nước tinh khiết nhãn hiệu Deer Park. Cô không trông thấy những thứ nà y khi há» vừa và o cối xay.
Tại sao lại có tất cả những thứ thức ăn nà y? HỠsẽ ở đây bao lâu? Garrett bảo chỉ đêm nay thôi nhưng bằng ấy thức ăn đủ cho cả một tháng. Gã định giữ cô ở đây lâu hơn dự định gã nói với cô chăng?
Lydia há»i: “Mary Beth ổn chứ? Cáºu chưa là m gì cô ấy chứ?â€
“Ồ, phải, như thể là tao sẽ là m gì cô ấyâ€. Garrett mỉa mai nói. “Tao không nghÄ© thế đâuâ€. Lydia quay Ä‘i, chăm chú nhìn những tia nắng xuyên qua phần tưá»ng còn lại cá»§a dãy hà nh lang. Bên kia tưá»ng, vá»ng má»™t tiếng kêu cót két – cái thá»›t cối quay, cô tá»± nhá»§ thầm váºy.
Garrett tiếp tục: “Lý do duy nhất khiến tao đưa cô ấy Ä‘i là để chắc chắn rằng cô ấy được ổn thá»a. Cô ấy muốn thoát khá»i Tanner’s Corner. Cô ấy thÃch ra bãi biển. à tao là , Ä‘.mẹ, ai lại không thÃch chứ? Ở đó dá»… chịu hÆ¡n ở cái thị trấn Tanner’s Corner bẩn tưởi nà yâ€. Gã búng móng tay nhanh hÆ¡n và mạnh hÆ¡n. Gã bị bối rối và căng thẳng. Hai bà n tay to tướng cá»§a gã xé toạc má»™t túi khoai tây chiên. Gã cho mấy vốc và o mồm, nhai nhồm nhoà m, các mẩu vụn rÆ¡i lả tả. Gã uống má»™t hÆ¡i hết lon Coca Cola. Lại ăn khoai tây chiên.
“Chá»— nà y bị cháy hai năm trướcâ€, Garrett nói. “Tao chẳng biết ai gây ra. Mà y thÃch cái âm thanh đó không? Cái bánh xe nước hả? Nó khá thú vị. Cái bánh xe quay, quay. Nó gợi cho tao nhá»› tá»›i bà i hát nà y, cha tao từng suốt ngà y hát quanh nhà . Bánh xe to tướng quay mãi, quay mãi…†Gã bốc thêm khoai tây chiên tá»ng và o mồm và bắt đầu nói. Trong khoảnh khắc, Lydia không thể hiểu nổi gã. Gã nuốt. “… Ở đây rất nhiá»u. Mà y ngồi đây và o ban đêm, lắng nghe tiếng lÅ© ve sầu và ễnh ương. Nếu tao Ä‘i tuốt ra biển – giống như tao Ä‘ang Ä‘i đây – bao giá» tao cÅ©ng chá»n chá»— nà y là m chá»— nghỉ ban đêm. Ban đêm, mà y sẽ thấy thÃchâ€. Gã ngừng nói và đột ngá»™t vươn vá» phÃa cô. Sợ hãi tá»›i mức không dám nhìn trá»±c diện gã, cô cụp mắt xuống nhưng vẫn cảm nháºn được gã Ä‘ang chăm chú quan sát mình. Rồi, chỉ mất má»™t giây, gã báºt dáºy và khom ngưá»i xuống sát bên cạnh cô.
Lydia nhăn mặt khi bị mùi cơ thể Garrett phả và o mũi. Cô chỠđợi hai bà n tay gã sỠsoạng trên ngực, giữa hai đùi cô.
Nhưng gã chẳng mà ng đến cô, có vẻ thế. Garrett dịch má»™t tảng đá sang bên cạnh và nhấc cái gì đó từ phÃa dưới ra.
“Con nhiá»u chânâ€, Garrett mỉm cưá»i. Con váºt dà i, mà u và ng xanh và nhìn nó Lydia thấy kinh tởm.
“Bá»n nà y rất đáng yêu. Tao thÃch chúngâ€. Garrett để nó bò trên mu bà n tay và cổ tay. “Chúng chẳng phải côn trùng đâuâ€, gã giảng giải. “Chúng giống như những ngưá»i anh em. Chúng nguy hiểm khi mà y cố gắng là m hại chúng. Chúng cắn Ä‘au vô cùng. Những ngưá»i Anh Ä‘iêng ở xung quanh đây từng nghiá»n chúng ra và tẩm chất độc cá»§a chúng và o đầu mÅ©i tên. Khi má»™t con nhiá»u chân hoảng sợ, nó phun chất độc, rồi chạy trốn. Má»™t con săn mồi bò qua chá»— khà đó và nghẻo. Äúng là đá»i sống hoang dã, phải không?â€
Garrett trở nên im lặng, chăm chú ngắm nghÃa con nhiá»u chân, theo cái cách mà bản thân Lydia vốn vẫn ngắm nghÃa những đứa cháu – vá»›i sá»± quý mến, thÃch thú, gần như là tình yêu.
Lydia cảm thấy nỗi khiếp sợ dâng lên trong cô. Cô biết rằng cô phải giữ bình tĩnh, biết rằng cô không nên là m trái ý Garrett, mà phải giả vỠtán thưởng gã. Nhưng nhìn cái con bỠkinh tởm kia bò trên cánh tay gã, nghe tiếng gã búng móng tay, nhìn da dẻ gã đầy mụn, nhìn cặp mắt ướt nhoèn, đỠquạch của gã, những vết thức ăn trên cằm gã, cô run rẩy vì khiếp sợ.
Khi ná»—i kinh tởm và khiếp sợ sôi sục trong ngưá»i, Lydia tưởng như nghe thấy má»™t giá»ng nói mÆ¡ hồ, thúc giục. “Phải, phải, phải!â€. Má»™t giá»ng nói chỉ có thể thuá»™c vá» má»™t thiên thần há»™ mệnh mà thôi.
Phải, phải, phải!
Lydia lăn ngưá»i. Garrett ngẩng nhìn lên, mỉm cưá»i thÃch thú táºn hưởng cảm giác con bá» bò trên da thịt, tò mò muốn biết cô Ä‘ang là m gì. Và Lydia co cả hai chân đạp mạnh hết sức. Cô có đôi chân khá»e, nó từng đỡ thân hình to béo cá»§a cô suốt các ca trá»±c tám tiếng ở bệnh viện, và cú đạp khiến gã ngã ngá»a ra đằng sau. Gã Ä‘áºp đầu và o tưá»ng đánh huỵch, lăn xuống sà n, choáng váng. Rồi gã thét rống lên, ôm lấy cánh tay. Con nhiá»u chân hẳn đã cho gã má»™t phát cắn.
Phải! Lydia hân hoan nghÄ© trong lúc vặn ngưá»i ngồi dáºy. Cô cố gắng đứng lên và mò mẫm chạy vá» phÃa buồng nghiá»n bá»™t ở cuối dãy hà nh lang.
Chú ThÃch:
<23> Nhãn hiệu một loại ngô chiên do công ty Frito-Lay, Mỹ, sản xuất
16.06.2015
PHẦN 1: PHÃA BẮC SÔNG PAQUO
CHÆ¯Æ NG 12
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn
Theo như Jesse Corn ước lượng thì hỠđã sắp sá»a tá»›i mỠđá.
“Äi chừng năm phút nữaâ€, anh ta bảo Sachs. Rồi anh ta liếc nhìn cô hai lần và nói sau khi thầm cân nhắc gì đó: “Chị biết đấy, tôi đã định há»i chị… Khi chị rút khẩu súng, khi con gà tây chui ra khá»i bụi cây ấy. Chà , và cả ở Bến tà u kênh Nước Ä‘en khi Rich Culbeau bất ngá» xuất hiện… Như thế… á», như thế chẳng phải thưá»ng. Chị có vẻ cÅ©ng biết đóng Ä‘inh, nhỉ.â€
Qua Roland Bell, Sachs biết ngưá»i miá»n Nam nói “đóng Ä‘inh†nghÄ©a là bắn súng.
“Má»™t trong số các sở thÃch cá»§a tôi đấyâ€, cô trả lá»i.
“Äừng đùa!â€
“Dá»… dà ng hÆ¡n chạy†Sachs nói. “Äỡ tốn kém hÆ¡n việc tham gia má»™t câu lạc bá»™ sức khá»e.â€
“Chị có thi đấu không?â€
Sachs gáºt đầu. “Tôi thuá»™c Câu lạc bá»™ súng ngắn bá» Bắc Long Island.â€
“Thế thể loại kia thì sao?â€, Jesse há»i nhiệt tình má»™t cách đáng sợ. “Các cuá»™c thi bắn trúng hồng tâm cá»§a Hiệp há»™i Súng trưá»ng Quốc gia ấy?â€
“Có tham gia.â€
“Äó cÅ©ng là môn thể thao tôi luyện táºp! Chà , tất nhiên, bắn đĩa theo hướng chéo và thẳng. Nhưng tôi chuyên vá» súng ngắn.â€
Sachs cÅ©ng chuyên vá» súng ngắn, tuy váºy cô nghÄ© tốt nhất là không chia sẻ quá nhiá»u Ä‘iểm tương đồng vá»›i anh chà ng Jesse Corn Ä‘ang si mê.
“Chị tá»± nhồi lại đạn à ?â€, anh ta há»i.
“Ừ. Ờ thì, đạn cỡ .38 và .45. Tất nhiên không phải loại có kÃp nổ nằm ở mép đáy cát tút. Lấy hết được bá»t khà ra khá»i cát tút – đấy là cả má»™t vấn Ä‘á».â€
“Chà , chị không định nói vá»›i tôi rằng chị tá»± chế tạo luôn vỠđạn đấy chứ?â€
“Tôi tá»± chế tạoâ€, Sachs thừa nháºn, nhá»› lại má»—i buổi sáng Chá»§ nháºt, khi các căn há»™ khác trong tòa nhà cô ở ngà o ngạt mùi bánh quế và thịt lợn muối thì căn há»™ cá»§a cô sá»±c nức cái mùi cá»§a chì bị nấu chảy chẳng lẫn và o đâu được.
“Tôi không tá»± chế tạoâ€, Jesse nói giá»ng hối tiếc. “Tôi mua ở ngoà i.â€
Há» Ä‘i bá»™ thêm và i phút nữa trong im lặng, má»i con mắt Ä‘á»u chăm chú nhìn xuống đất, đỠphòng những cái bẫy sáºp khác.
“Váºyâ€, Jesse Corn nói, vừa nở má»™t nụ cưá»i rụt rè vừa hất mạnh mái tóc và ng xòa xuống vầng trán ướt mồ hôi. “Tôi sẽ cho chị thấy thà nh tÃch cá»§a tôi…†Sachs giá»…u cợt nhìn anh ta và anh ta tiếp tục. “à tôi là , thà nh tÃch tốt nhất cá»§a chị ra sao? Trong các cuá»™c thi bắn trúng hồng tâm ấy?†Thấy cô do dá»±, anh ta động viên: “Nà o, chị có thể nói vá»›i tôi. Chỉ là má»™t môn thể thao thôi mà .. Và nà y, tôi đã thi đấu mưá»i năm nay. Tôi sẽ có chút lợi thế hÆ¡n chị.â€
“Hai nghìn bảy trăm Ä‘iểmâ€, Sachs nói.
Jesse gáºt đầu. “Phải, ý tôi là ná»™i dung ấy đấy – ba súng ngắn, má»—i súng đạt tối Ä‘a chÃn trăm Ä‘iểm. Äiểm cao nhất cá»§a chị là bao nhiêu?â€
“Không, Ä‘iểm cá»§a tôi đấyâ€, Sachs nói, nhăn mặt vì má»™t cÆ¡n Ä‘au khá»›p bất chợt lan suốt đôi chân má»i nhừ. “Hai nghìn bảy trăm Ä‘iểm.â€
Jesse quay sang cô, xem có vẻ gì là đùa không. Thấy cô hoà n toà n không cưá»i, anh ta cưá»i phá lên. “Nhưng đấy là má»™t Ä‘iểm số hoà n hảo.â€
“Ồ, tôi không tham gia má»i cuá»™c thi. Nhưng anh há»i thà nh tÃch tốt nhất cá»§a tôi mà .â€
“Nhưng… “ Jesse trợn tròn mắt. “Tôi tháºm chà chưa từng gặp ngưá»i nà o bắn được hai nghìn bảy trăm Ä‘iểm.â€
“Bây giá» thì cáºu đã gặp rồi đấyâ€, Ned vừa nói vừa cưá»i ha hả. “Và đừng cảm thấy phiá»n lòng – chỉ là má»™t môn thể thao thôi mà .â€
“Hai nghìn bảy trăm…†Anh chà ng cảnh sát trẻ tuổi lắc đầu.
Sachs Ä‘i đến kết luáºn là đáng lẽ cô nên nói dối. Vá»›i thông tin vá» tà i thiện xạ nà y cá»§a cô, xem chừng sá»± si mê mà Jesse Corn dà nh cho cô sẽ không gì có thể lay chuyển.
“Giả dụ như, sau khi vụ việc kết thúc…â€, anh ta bẽn lẽn nói, “chị có chút thá»i gian rá»—i rãi, có lẽ chị và tôi có thể ra trưá»ng bắn, tiêu tốn Ãt đạn dược đấy nhỉ.â€
Và Sachs tá»± nhá»§ thầm: Thà má»™t há»™p Winchester đặc biệt cỡ .38 còn hÆ¡n má»™t tách Starbucks kèm theo những lá»i tâm sá»± rằng gặp gỡ phụ nữ ở Tanner’s Corner má»›i khó khăn là m sao.
“Äể xem tình hình thế nà o.â€
“Coi như má»™t cuá»™c hẹn hò nhéâ€, Jesse nói, sá» dụng đúng cái từ mà Sachs đã hy vá»ng anh ta đừng nói ra.
“Kìaâ€, Lucy lên tiếng. “Thấy chưa?†Há» dừng lại bên bìa rừng, nhìn cái mỠđá đã ở trước mặt.
Sachs ra hiệu cho má»i ngưá»i khom mình xuống. Chết tiệt, Ä‘au quá. Cô dùng condroitin và glucosamine hà ng ngà y, nhưng sức nóng và độ ẩm cá»§a vùng Carolina nà y – tháºt là địa ngục đối vá»›i các khá»›p xương bệnh táºt cá»§a cô. Cô đăm đăm trông xuống cái hố khổng lồ - rá»™ng gần hai trăm thước và sâu dá»… đến má»™t trăm feet. Các vách má» mà u và ng nhạt, giống như mà u xương lâu ngà y, và dá»±ng đứng trong là n nước lợ mà u xanh lá cây bốc mùi chua chua. Cây cối trên phạm vi bán kÃnh gần hai mươi thước xung quanh mỠđá chết rụi cả.
“Äừng chạm tá»›i nước đóâ€, Lucy thì thầm cảnh báo. “Nước đó độc. Trẻ con từng bÆ¡i ở đây. Thá»i gian há» má»›i ngừng khai thác. Thằng cháu tôi từng bÆ¡i ở đây má»™t lần – thằng em trai Ben. Nhưng tôi chỉ cần cho nó xem ảnh cá»§a nhân viên Ä‘iá»u tra chụp khi vá»›t thi thể Kevin Dobbs lên sau má»™t tuần ngâm dưới nước, nó cạch không bao giá» dám quay lại đây.â€
“Tôi nghÄ© đấy là phương pháp mà Tiến sÄ© Spock khuyên dùngâ€, Sachs nói. Lucy cưá»i to.
Sachs lại suy nghĩ vỠnhững đứa trẻ.
Không phải bây giá», không phải bây giá»â€¦
Máy di động cá»§a cô rung lên. Vì hỠđã đến gần con mồi, cô tắt chuông Ä‘iện thoại. Cô nháºn cuá»™c gá»i. Giá»ng Rhyem giáºt cục: “Sachs. Em Ä‘ang ở đâu?â€
“Trên miệng mỠđáâ€, cô thì thà o.
“Có dấu vết gì cá»§a hắn không?â€
“Bá»n em vừa tá»›i đây. Chưa có gì cả. Bá»n em sắp sá»a bắt đầu rà soát. Tất cả các tòa nhà đá»u đã bị phá sáºp và em không thấy hắn ẩn nấp được và o chá»— nà o. Nhưng có hà ng chục vị trà mà hắn có thể đặt bẫy.â€
“Sachs…â€
“Gì thế, Rhyme?†Giá»ng nói nghiêm trá»ng cá»§a anh khiến cô á»›n lạnh.
“Có Ä‘iá»u nà y anh phải nói vá»›i em. Anh vừa nháºn được kết quả phân tÃch ADN và huyết thanh từ trung tâm y khoa. Trên tá» khăn giấy Kleenes em tìm thấy tại hiện trưá»ng sáng hôm nay.â€
“Và ?â€
“Äó đúng là tinh dịch cá»§a Garrett. Còn máu – thì là cá»§a Mary Beth.â€
“Hắn đã cưỡng hiếp cô gáiâ€, Sachs thì thà o.
“Hãy tháºn trá»ng, Sachs, nhưng nhanh lên. Anh nghÄ© Lydia chẳng còn nhiá»u thá»i gian đâu.â€
Cô trốn trong một cái thùng tối mò, bẩn thỉu, đã từng được sỠdụng để đựng ngũ cốc.
Hai tay bị trói quặt ra đằng sau, vẫn xây xẩm mặt mà y vì cái nóng và tình trạng mất nước, Lydia Johansson loạng choạng chạy vá» phÃa cuối dãy hà nh lang sáng sá»§a, chạy khá»i chá»— Garrett Ä‘ang nằm quằn quại, và tìm thấy nÆ¡i ẩn nấp nà y – nó nằm trên sà n, phÃa dưới buồng nghiá»n bá»™t. Khi cô chui và o bên trong và đóng cá»a thùng lại rồi, cả chục con chuá»™t thoăn thoắt bò qua bà n chân cô và cô phải váºn dụng hết ý chà để khá»i kêu thét lên.
Bây giá», trong tiếng thá»›t cối quay chầm cháºm gần đó, cô chá» nghe tiếng bước chân cá»§a Garrett.
Ná»—i khiếp sợ xâm chiếm Lydia và cô bắt đầu hối háºn vì đã cả gan chạy trốn. Nhưng không thể quay lại, cô quyết định như thế. Cô đã ra tay vá»›i Garrett và bây giá» gã sẽ ra tay vá»›i cô nếu gã tìm thấy cô. Có lẽ gã sẽ ra tay ác liệt hÆ¡n. Chẳng còn cách nà o khác ngoà i cách cố gắng trốn thoát.
Không, Lydia quyết định, đó không phải lối suy nghÄ© đúng đắn. Má»™t trong các cuốn sách thiên thần cá»§a cô viết rằng không tồn tại những cái “cố gắng†như thế. Ngưá»i ta hoặc hà nh động hoặc không hà nh động. Cô sẽ không cố gắng trốn thoát. Cô sẽ trốn thoát. Cô chỉ cần có niá»m tin
Lydia nhìn qua khe hở trên cá»a thùng, tháºn trá»ng lắng nghe. Cô nghe thấy tiếng Garrett ở má»™t phòng gần đó, lẩm bẩm nói má»™t mình, mở toang cá»a các thùng và ngăn chứa đồ đạc. Cô đã hy vá»ng rằng gã sẽ nghÄ© cô chạy ra ngoà i qua bức tưá»ng sáºp cá»§a dãy hà nh lang bị cháy rụi, nhưng cuá»™c lục soát rất có phương pháp chứng tá» rõ rà ng là gã biết cô vẫn còn xung quanh đây. Cô chẳng thể ngồi trong cái thùng nà y lâu hÆ¡n nữa. Gã sẽ phát hiện được cô. Cô liếc nhìn qua khe hở trên cá»a thùng, không trông thấy gã, cô chui ra khá»i thùng, chạy sang căn phòng bên cạnh, đôi giảy vải mà u trắng không gây nên tiếng động nà o. Lối thoát duy nhất khá»i căn phòng nà y là má»™t cầu thang dẫn lên tầng hai. Cô lảo đảo Ä‘i lên, thở hổn hển và thiếu mất hai bà n tay để giữ thăng bằng, cứ hết va và o tưá»ng lại va và o lan can cầu thang bằng sắt rèn.
Lydia nghe thấy giá»ng Garrett vang vá»ng trong hà nh lang. “Mà y là m nó cắn tao!â€, gã hét. “Äau quá, Ä‘au quá.â€
Ước gì nó châm và o mắt mà y hay dái mà y ấy, Lydia nghÄ© và cháºt váºt leo lên cầu thang. Thằng chó thằng chó thằng chó!
Cô nghe thấy Garrett mở toang cá»a các ngăn chứa đồ trong căn phòng phÃa dưới. Nghe thấy tiếng rên rỉ nÆ¡i cổ há»ng gã. Tưởng chừng nghe thấy tiếng móng tay gã búng tanh tách.
Hình dung ấy lại khiến Lydia run sợ. Cơn buồn nôn dâng lên.
Căn phòng trên đầu cầu thang rá»™ng và có má»™t loạt cá»a sổ mở vá» phÃa bị cháy cá»§a cối xay. Có má»™t cá»a ra và o không khóa, Lydia đẩy cánh cá»a ra, bước và o chÃnh khu vá»±c nghiá»n bá»™t – hai thá»›t cối lá»›n nằm ở giữa căn phòng. Các bá»™ pháºn bằng gá»— đã mục, âm thanh cô nghe thấy lúc trước không phải cá»§a hai thá»›t cối mà cá»§a bánh xe nước quay bởi nước từ con suối đổi dòng. Nó vẫn còn quay cháºm cháºm. nước mà u gỉ sắt trút xuống má»™t cái hố hẹp và sâu, trông giống như má»™t cái giếng. Lydia không trông thấy đáy. Nước ấy ắt phải chảy trở ra suối theo những mạch ngầm nà o đấy.
“Dừng lại!â€, Garrett quát.
Lydia choáng váng giáºt nảy ngưá»i trước tiếng quát giáºn dữ. Gã đứng ở ngưỡng cá»a. Cặp mắt gã đỠquạch và trợn trừng. Gã ôm cánh tay bị má»™t vết thâm to tướng. “Mà y là m nó cắn taoâ€, gã lẩm bẩm, chằm chằm nhìn cô đầy căm thù. “Nó chết rồi. Mà y là m tao phải giết nó! Tao không muốn nhưng mà y bắt buá»™c tao! Bây giá» thì xuống gác Ä‘i, đồ khốn kiếp. Tao sẽ trói chân mà y lại.â€
Garrett bước vá» phÃa Lydia.
Cô nhìn bá»™ mặt xương xẩu cá»§a gã, đôi lông mà y giao nhau, đôi bà n tay há»™ pháp, ánh mắt giáºn dữ. Trong tâm trà cô bất chợt hiện lên cả chuá»—i hình ảnh: má»™t bệnh nhân ung thư cá»§a cô, Ä‘ang chết dần chết mòn. Mary Beth McConnell bị giam giữ ở đâu đó. Gã trai Ä‘iên cuồng nhai khoai tây chiên. Con nhiá»u chân nhoay nhoáy bò. Các ngón tay búng tanh tách. Không gian Bên ngoà i. Những đêm cô đơn dà i dằng dặc, chỠđợi – má»™t cách tuyệt vá»ng – cuá»™c Ä‘iện thoại ngắn ngá»§i từ ngưá»i bạn trai. Việc mang hoa đến Bến tà u kênh Nước Ä‘en, mặc dù cô không thá»±c sá»± muốn…
Tất cả đối với cô đã quá đủ.
“Khoanâ€, Lydia nói giá»ng bình thản.
Garrett chớp mắt. Gã dừng bước.
Cô mỉm cưá»i vá»›i gã – cái cách cô mỉm cưá»i vá»›i má»™t bệnh nhân mắc chứng nan y – và gá»i lá»i cầu nguyện giã biệt tá»›i ngưá»i bạn trai, Lydia, vá»›i hai bà n tay vẫn bị trói quặt ra đằng sau, nhảy lao đầu xuống cái hố hẹp đầy nước tối thẫm.
Äôi vai cá»§a nữ cảnh sát tóc đỠlá»t và o chÃnh giữa chiếc kÃnh ngắm Hitech.
Tóc ấy mới Chúa là m sao, Mason Germain tự nhủ thầm.
Anh ta và Nathan Groomer Ä‘ang ở trên má»™t quả đồi nhá» trông xuống mỠđá cÅ© cá»§a Công ty Äá Anderson. Cách đội tìm kiếm gần má»™t trăm thước.
Nathan rốt cuá»™c cÅ©ng đưa ra cái kết luáºn mà anh ta hẳn đã có từ ná»a tiếng đồng hồ trước. “Việc chúng ta Ä‘ang là m đây chẳng liên quan gì tá»›i Rich Culbeau cả.â€
“Không, không liên quan. Không hẳn là liên quan.â€
“Thế nghÄ©a là sao? Không hẳn là liên quan?â€
“Culbeau Ä‘ang quanh quẩn đâu đây. Vá»›i Sean O’Sarian…â€
“Thằng ấy đáng sợ hÆ¡n cả hai thằng Culbeau.â€
“Miá»…n tranh luáºnâ€, Mason nói. “Và Harris Tomel nữa. Nhưng đó không phải việc chúng ta Ä‘ang là m.â€
Nathan ngoảnh nhìn lại mấy ngưá»i đồng sá»± và nữ cảnh sát tóc Ä‘á». “Tôi cho là váºy. Tại sao anh ngắm Lucy Kerr bằng súng cá»§a tôi?â€
Lát sau, Mason đưa trả khẩu Ruger M77 và nói: “Vì tôi quên mang cái ống nhòm chết tiệt. Và tôi không nhìn Lucy.â€
Há» bắt đầu Ä‘i dá»c theo dải đất bằng phẳng trên đỉnh đồi. Mason suy nghÄ© vá» nữ cảnh sát tóc Ä‘á». Suy nghÄ© vá» Mary Beth McConnell xinh đẹp. Và vá» Lydia. Anh ta cÅ©ng suy nghÄ© vá» việc là m sao mà cuá»™c Ä‘á»i đôi khi cứ không như mong muốn. Và dụ, Mason Germain biết rằng đáng lẽ cho đến bây giá» mình đã phải tiến xa hÆ¡n vị trà má»™t sÄ© quan cấp cao. Anh ta biết rằng mình đáng lẽ đã phải đưa ra yêu cầu được đỠbạt theo cách khác. Giống như anh ta đáng lẽ đã phải xá» lý má»i việc theo cách khác và o thá»i Ä‘iểm Kelley bá» anh ta vì cái gã lái xe tải năm năm vá» trước, và vá» vấn đỠnà y, anh ta đáng lẽ đã phải xá» lý toà n bá»™ cuá»™c hôn nhân theo cách khác, trước khi cô ta nói lá»i chia tay.
Và đáng lẽ đã phải giải quyết vụ án đầu tiên liên quan tá»›i Garrett Hanlon theo cách khác hẳn. Vụ án mà Med Blanchard thức dáºy khá»i giấc ngá»§ trưa, thấy từng đám ong bắp cà y bu trên mặt, ngá»±c và cánh tay… má»™t trăm ba mươi bảy phát đốt và cái chết khá»§ng khiếp đến từ từ.
Bây giá» thì Mason Ä‘ang trả giá cho những lá»±a chá»n sai lầm đó. Cuá»™c Ä‘á»i anh ta chỉ là chuá»—i ngà y tháng lặng lá», đầy lo lắng, ngồi ngoà i hà ng hiên uống như hÅ© chìm, tháºm chà không có sức lá»±c để buông thuyá»n xuống sông Paquo Ä‘i bắt cá vược. Cố gắng má»™t cách tuyệt vá»ng để là m sao thu xếp được cái có lẽ sẽ chẳng thể thu xếp. Anh ta… Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Váºy anh có cho tôi biết chúng ta Ä‘ang là m gì không?†Nathan há»i.
“Chúng ta Ä‘ang tìm kiếm Culbeau.â€
“Nhưng anh vừa bảo…†Giá»ng Nathan nhá» dần. Khi Mason không nói gì khác, viên cảnh sát thở dà i đánh sượt. “Nhà cá»§a Culbeau, nÆ¡i chúng ta phải tá»›i, cách sáu, bảy dặm, còn chúng ta thì ở đây, phÃa bắc sông Paquo, tôi vá»›i khẩu súng săn nai, và anh vá»›i cái miệng câm như hến.â€
“Tôi định bảo là nếu Jim há»i, chúng ta sẽ trả lá»i rằng chúng ta Ä‘ang ở đây tìm kiếm Culbeau.â€
“Thế việc chúng ta thá»±c sá»± là m là gì?â€
Vá»›i khẩu Ruger, Nathan Groomer có thể bắn gãy các cà nh cây ở khoảng cách năm trăm thước. Sau ba phút anh ta có thể kiếm được má»™t tà i xế mang nồng độ cồn 0,05% trong máu ra khá»i xe. Anh ta có thể đẽo những con chim mồi bán cho các tay sưu táºp lấy năm trăm đô la má»—i con nếu buồn bán. Nhưng tà i năng và trà thông minh cá»§a anh ta không vượt quá mức ấy.
“Chúng ta sẽ hạ thằng nhãiâ€, Mason nói.
“Garrett.â€
“Phải, Garrett. Còn đứa nà o và o đây nữa? Bá»n há» sẽ xua hắn ra cho chúng taâ€. Mason hất đầu vá» phÃa nữ cảnh sát tóc đỠvà các đồng sá»±. “Còn chúng ta sẽ hạ hắn.â€
“Anh nói “hạ†nghÄ©a là sao?â€
“Chúng ta sẽ bắn hắn, Nathan. Và bắn hắn chết thẳng cẳng.â€
“Bắn hắn?â€
“Vâng, thưa sếpâ€, Mason trả lá»i.
“Khoan. Anh sẽ không phá há»§y sá»± nghiệp cá»§a tôi chỉ vì quá máu mê hạ thằng nhãi.â€
“Cáºu chẳng có sá»± nghiệp gì hếtâ€, Mason quát. “Cáºu đã có má»™t cái nghá». Và nếu cáºu muốn giữ cái nghỠđó hãy là m như tôi bảo. Nghe đây – tôi từng nói chuyện vá»›i hắn. Garrett. Trong những cuá»™c Ä‘iá»u tra ấy, khi hắn giết những ngưá»i ấy.â€
“Ừ. Anh từng nói chuyện vá»›i hắn? Tôi nghÄ© là váºy, chắc chắn rồi.â€
“Và biết hắn bảo tôi gì không?â€
“Không. Gì nà o?â€
Mason cân nhắc xem liệu nói Ä‘iá»u nà y có đáng tin không. Rồi nhá»› tá»›i vẻ chăm chú cá»§a Nathan khi anh ta dà nh hà ng tiếng đồng hồ đánh nhẵn Ä‘uôi má»™t con vịt đẽo từ gá»— thông, sung sướng chìm đắm trong sá»± lãng quên xung quanh, viên cảnh sát cấp cao tiếp tục: “Garrett bảo nếu cần thiết hắn sẽ hạ bất cứ tay cảnh sát nà o cố gắng ngăn cản hắn.â€
“Hắn nói thế à ? Cái thằng nhãi đó?â€
“Phải. Nhìn thẳng và o mắt tôi và nói thế. Và nói hắn cÅ©ng Ä‘ang chỠđợi Ä‘iá»u đó. Hắn đã hy vá»ng tôi là kẻ đầu tiên, nhưng hắn sẽ hạ bất cứ nà o nếu cần thiết.â€
“Cái thằng con hoang. Anh nói vá»›i Jim chứ?†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Tất nhiên tôi nói rồi. Cáºu nghÄ© tôi lại không nói à ? Nhưng anh ta chẳng mảy may chú ý. Tôi vốn vẫn ưa Jim Bell. Cáºu biết váºy mà . Nhưng sá»± thá»±c thì anh ta quan tâm đến chuyện giữ cái công việc nhà n hạ cá»§a anh ta hÆ¡n là là m nó.â€
Viên cảnh sát gáºt đầu và Mason có phần kinh ngạc vì Nathan chấp nháºn những chi tiết nà y dá»… dà ng đến thế, tháºm chà không há» phá»ng Ä‘oán rằng còn có má»™t lý do khác nữa để anh ta quá máu mê hạ thằng nhãi.
Tay thiện xạ suy nghÄ© giây lát. “Garrett có súng không?â€
“Tôi không biết, Nathan. Nhưng hãy nói tôi nghe xem: việc kiếm má»™t khẩu súng ở Bắc Carolina khó khăn tá»›i mức nà o? Câu trả lá»i là : như trở bà n tay thôi, phải không?â€
“Phải.â€
“Xem đấy, Lucy và Jesse – tháºm chà cả Jim – há» không hiểu thằng nhãi đó như tôi đâu.â€
“Hiểu?â€
“Tôi muốn nói là hiểu mức độ nguy hiểm.â€
“Ồ.â€
“Cho tá»›i nay hắn đã giết chết ba ngưá»i, có thể là cả Todd Wilkes nữa, treo cổ thằng bé đó lên. Hay Ãt nhất cÅ©ng Ä‘e dá»a nó tá»›i mức nó phải tá»± tá». Như thế có khác nà o là tên sát nhân. Và cô gái bị ong đốt? – Meg ấy? Cáºu trông thấy các bức ảnh chụp gương mặt cô gái sau khi bị bầy ong bắp cà y đốt chứ hả? Rồi hãy nghÄ© vá» Ed Schaeffer. Cáºu và tôi vừa Ä‘i uống cùng ông ấy tuần trước. Bây giá» thì ông ấy nằm trong bệnh viện và có thể sẽ vÄ©nh viá»…n không tỉnh dáºy nữaâ€.
“Tôi sẽ không là m má»™t tay bắn tỉa đâu, Mase.â€
Nhưng Mason Germain không định lui lấy má»™t inch. “Cáºu biếttoà n án sẽ xá» như thế nà o. Hắn mưá»i sáu tuổi. Bá»n há» sẽ nói: “Thằng bé tá»™i nghiệp. Mồ côi cả cha lẫn mẹ. Chúng ta hãy cho thằng bé và o trưá»ng giáo dưỡngâ€. Rồi hắn sẽ thoát khá»i đó sau sáu tháng hay má»™t năm và sẽ lặp lại má»i chuyện. Sẽ sát hại má»™t cầu thá»§ bóng bầu dục Ä‘ang chuẩn bị trở thà nh sinh viên phân hiệu Chapel Hill<24> khác, má»™t cô gái khác ở thị trấn chưa từng là m lại ai cả.â€
“Nhưng…â€
“Äừng lo lắng, Nathan. Tanner’s Corner sẽ mang Æ¡n cáºu.â€
“Tôi không định nói Ä‘iá»u đó. Vấn đỠlà , nếu chúng ta giết chết hắn, chúng ta mất má»i cÆ¡ há»™i tìm thấy Mary Beth. Chỉ hắn má»›i biết cô gái ở chá»— nà o.â€
Mason báºt tiếng cưá»i chua chát. “Mary Beth? Cáºu nghÄ© cô ấy vẫn còn sống à ? Äừng hòng. Garrett đã cưỡng hiếp, đã giết chết, và vùi xác cô ấy dưới má»™t cái hố nông choèn nà o đấy rồi. Chúng ta có thể thôi lo lắng cho cô ấy được rồi. Nhiệm vụ cá»§a chúng ta bây giá» là là m sao cho chuyện đó chắc chắn không xảy ra vá»›i bất cứ ai khác nữa. Cáºu theo tôi chứ?†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nathan im lặng, nhưng tiếng lách cách cá»§a băng đạn dà i được viên cảnh sát nhét và o khẩu súng trưá»ng đã thay câu trả lá»i.
Chú ThÃch:
<24> Má»™t phân hiệu cá»§a Äại há»c Tổng hợp Bắc Carolina, đặt tại thị trấn Chapel Hill.
16.06.2015
PHẦN 2: CON NAI CÃI LÔNG TRẮNG
CHÆ¯Æ NG 13
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn
Bên ngoà i cá»a sổ là má»™t tổ ong bắp cà y lá»›n.
Mary Beth McConnell đã kiệt sức đăm đăm nhìn nó, tá»±a đầu và o ô kÃnh bám đầy dầu mỡ cá»§a cái nhà tù Ä‘ang giam giữ cô.
Cái tổ ong - xám xịt, ẩm ướt, đáng kinh tởm - khiến cô tuyệt vá»ng, hÆ¡n bất cứ thứ gì khác xung quanh cái chốn khá»§ng khiếp nà y.
HÆ¡n cả những chấn song Garrett cẩn tháºn lắp bên ngoà i cá»a sổ. HÆ¡n cả cánh cá»a gá»— sồi dà y vá»›i ba ổ khóa to tướng. HÆ¡n cả ký ức vá» chuyến Ä‘i lê lết cùng Thằng Bá» từ Bến tà u kênh Nước Ä‘en.
Cái tổ ong bắp cà y có hình nón, chóp chúc xuống đất. Nó nằm trên má»™t chạc ba mà Garrett cắm gần cá»a sổ. Cái tổ hẳn phải chứa hà ng trăm con ong mình vằn Ä‘en và và ng bóng loáng cứ chui ra chui và o qua cái lá»— ở dưới đáy tổ.
Sáng hôm nay, khi cô thức giấc thì Garrett đã Ä‘i rồi. Sau khi nằm thêm má»™t tiếng đồng hồ trên giưá»ng - chuếnh choáng và buồn nôn do cú Ä‘áºp trá»i giáng và o đầu đêm hôm qua - Mary Beth lẩy bẩy đứng dáºy, nhìn qua cá»a sổ. Thứ đầu tiên cô trông thấy là cái tổ ong bên ngoà i ô cá»a sổ phÃa sau, sát phòng ngá»§.
LÅ© ong vốn không tá»± là m tổ ở đó, chÃnh Garrett Ä‘em đặt nó bên ngoà i cá»a sổ. Äầu tiên, Mary Beth không thể nghÄ© ra lý do tại sao. Nhưng rồi, vá»›i cảm giác tuyệt vá»ng, cô hiểu rằng: kẻ bắt giữ cô đã để nó ở đó như lá cá» chiến thắng.
Mary Beth McConnell biết vá» lịch sá». Cô biết vá» những cuá»™c chiến tranh, biết vá» những đạo quân chinh phục những đạo quân khác. Mục Ä‘Ãch cá»§a các lá cá» bình thưá»ng và cá»§a các lá cá» hiệu không chỉ để xác định phe nà y hay phe kia, mà còn để nhắc nhở là kẻ từng bị đánh bại bây giá» nắm trong tay quyá»n hà nh.
Và Garrett đã thắng.
Ờ, gã đã thắng tráºn đánh ấy, nhưng kết quả cá»§a cuá»™c chiến tranh thì chưa được quyết định. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mary Beth ấn và o vết thương trên đầu. Äó là má»™t cú Ä‘áºp khá»§ng khiếp nÆ¡i thái dương và là m trầy mất Ãt da. Cô tá»± há»i liệu nó có bị nhiá»…m trùng không.
Mary Beth tìm thấy sợi dây thun trong ba lô, cô buá»™c vồng mái tóc dà i mà u nâu lên. Mồ hôi chảy xuống cổ, và cô cảm thấy khát ghê gá»›m. Cô tắc thở vì cái nóng ngá»™t ngạt trong căn phòng đóng kÃn. Cô nghÄ© tá»›i việc cởi chiếc sÆ¡ mi vải bò dà y cá»™p ra - sợ có rắn rết hay nhện, cô bao giá» cÅ©ng mặc áo dà i tay khi đà o bá»›i gần các bụi ráºm, các đám cá» cao. Nhưng bây giá» tuy nóng, cô quyết định không cởi chiếc sÆ¡ mi. Cô chẳng biết lúc nà o thì kẻ bắt giữ cô trở vá», bên trong cô chỉ mặc má»—i chiếc áo lót ren mà u hồng, mà Garrett Hanlon thì chắc chắn chẳng cần đến bất cứ sá»± khuyến khÃch nà o trong cái lÄ©nh vá»±c ấy.
Liếc nhìn tổ ong lần cuối cùng, Mary Beth rá»i cá»a sổ. Rồi cô lại Ä‘i xung quanh ngôi nhà ba phòng tồi tà n, mất công vô Ãch tìm kiếm khe hở nà o đó để trốn thoát. Äây là má»™t ngôi nhà kiên cố, xây dá»±ng từ lâu lắm rồi. Tưá»ng dà y - là m bằng các khúc cây đẽo sÆ¡ sà i đóng Ä‘inh và o những tấm ván nặng. Bên ngoà i ô cá»a sổ phÃa trước là bãi cá» cao trải rá»™ng đến hà ng cây to ở cách đó gần trăm thước. Bản thân ngôi nhà cÅ©ng nằm trên má»™t khoảng đất đầy cây to. Nhìn qua ô cá»a sổ phÃa sau - ô cá»a sổ có tổ ong bắp cà y - cô chỉ trông thấy được, qua những thân cây, mặt nước sáng lấp lánh cá»§a cái ao mà ngà y hôm qua hỠđã Ä‘i men theo bỠđể và o đây. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ChÃnh những căn phòng tuy nhá» nhưng sạch sẽ má»™t cách đáng ngạc nhiên. Phòng khách bà y chiếc Ä‘i văng dà i sÆ¡n hai mà u nâu và và ng kim, mấy chiếc ghế dá»±a cÅ© kỹ đặt xung quanh chiếc bà n ăn rẻ tiá»n, chiếc bà n thứ hai xếp cả chục lá» cỡ má»™t lÃt vốn đựng nước quả bây giá» Ä‘áºy nắp lưới, nhốt đầy côn trùng mà Garrett sưu tầm được. Căn phòng thứ hai có má»™t tấm nệm và má»™t tá»§ gương trang Ä‘iểm. Căn phòng thứ ba không đồ đạc gì trừ và i há»™p sÆ¡n mà u nâu còn phân ná»a để trong góc, xem chừng Garrett má»›i quét sÆ¡n phÃa ngoà i ngôi nhà . Mà u sÆ¡n tối, gây tâm trạng chán nản và Mary Beth không hiểu tại sao gã lại chá»n - cho tá»›i lúc cô nháºn ra rằng nó đồng mà u vá»›i vá» các thân cây má»c xung quanh. Má»™t kiểu ngụy trang. Và cô lại nghÄ© cái Ä‘iá»u ngà y hôm qua cô đã nghÄ© - rằng gã trai tháºn trá»ng hÆ¡n nhiá»u, nguy hiểm hÆ¡n nhiá»u so vá»›i trước đây cô tưởng.
Phòng khách xếp hà ng đống đồ ăn - đồ ăn vặt và hà ng dãy rau quả đóng há»™p - nhãn hiệu Farmer John. Từ các nhãn há»™p, má»™t ông chá»§ trang trại lãnh đạm mỉm cưá»i vá»›i Mary Beth, hình ảnh nà y cÅ©ng lá»—i thá»i y như hình ảnh cá»§a nhãn hiệu Betty Crocker có từ tháºp niên 1950. Cô tuyệt vá»ng lục soát khắp ngôi nhà tìm kiếm nước hoặc sô Ä‘a - bất cứ thứ gì uống được - nhưng không tìm thấy gì cả. Trong rau quả đóng há»™p sẽ có nước ép, nhưng không có cái mở há»™p hay bất cứ dụng cụ gì để mở. Cô còn mang theo ba lô, nhưng đã bá» lại các dụng cụ khảo cổ ở Bến tà u kênh Nước Ä‘en. Cô thá» Ä‘áºp má»™t há»™p và o cạnh bà n cho vỡ ra, nhưng há»™p kim loại cứng quá.
Dưới gác có cái hầm chứa mà ngưá»i ta xuống qua ô cá»a trổ trên sà n căn phòng chÃnh cá»§a ngôi nhà . Mary Beth liếc nhìn và rùng mình kinh tởm, sởn gai ốc. Äêm hôm qua sau khi Garrett Ä‘i ra ngoà i má»™t lúc - Mary Beth thu hết can đảm, lần theo những báºc cầu thang á»p ẹp xuống cái tầng hầm trần thấp tè, tìm kiếm má»™t lối thoát khá»i ngôi nhà kinh khá»§ng nà y. Nhưng không có lối thoát nà o cả - chỉ có hà ng chục chai lá», há»™p, túi cÅ©.
Cô không nghe thấy tiếng Garrett trở vá» và đột ngá»™t, gã nhảy à o xuống cầu thang, lao tá»›i chá»— cô. Cô thét lên và cố gắng chạy trốn, nhưng việc tiếp theo mà cô nhá»› là thấy mình nằm trên sà n nhà bẩn thỉu, máu vấy đầy ngá»±c và đông bết lại trong tóc, còn Garrett, cÆ¡ thể bốc mùi lâu ngà y chưa tắm gá»™i, từ từ đứng dáºy, hai cánh tay vòng ôm lấy cô, ánh mắt dán chặt và o ngá»±c cô. Gã bế cô lên và cô cảm thấy cái ấy cá»§a gã cứng ngắc áp sát cÆ¡ thể cô trong lúc gã cháºm rãi đưa cô lên gác, là m ngÆ¡ má»i sá»± phản kháng...
Không! Mary Beth tá»± nhá»§. Äừng nghÄ© tá»›i Ä‘iá»u đó.
Äừng nghÄ© tá»›i cái Ä‘au đớn. Hay ná»—i sợ hãi.
Và bây giỠGarret đang ở đâu?
Ngà y hôm qua, Mary Beth khiếp sợ trong lúc gã cứ lững thững đi xung quanh ngôi nhà như thế nà o thì bây giỠcô cũng khiếp sợ gã bỠquên cô như thế. Hay thiệt mạng vì một tai nạn.
Hay ăn đạn cá»§a các cảnh sát Ä‘ang tìm kiếm cô. Và cô sẽ chết khát ở đây. Mary Beth McConnell nhá»› tá»›i dá»± án mà giáo viên hướng dẫn đỠtà i tốt nghiệp cho cô và cô tham gia: công trình khai quáºt do Há»™i Sá» há»c Bắc Carolina tà i trợ được tiến hà nh đối vá»›i má»™t ngôi má»™ từ hồi thế ká»· XIX, để thá» ADN trên thi thể chôn bên trong ngôi má»™ xem liệu đó có phải là thi thể cá»§a háºu duệ Hầu tước Francis Drake như má»™t truyá»n thuyết địa phương vẫn khẳng định không. Khi nhấc nắp quan tà i ra, cô kinh hoà ng thấy các xương cánh tay tá» thi giÆ¡ lên, và vẫn còn những vết cà o phÃa bên trong nắp quan tà i.
Ngưá»i đà n ông đã bị chôn sống.
Ngôi nhà nà y sẽ trở thà nh chiếc quan tà i của cô. Và chẳng một ai...
Gì thế kia? Nhìn qua ô cá»a sổ phÃa trước, Mary Beth cho rằng cô đã trông thấy má»™t bóng ngưá»i chuyển động ngay ở bìa rừng đằng xa. Qua các bụi ráºm và lá cà nh, cô nghÄ© đó có lẽ là má»™t ngưá»i đà n ông. Vì quần áo và chiếc mÅ© rá»™ng và nh ông ta Ä‘ang mang thẫm mà u, cùng vá»›i tư thế tá»± tin, dáng Ä‘iệu, cô tá»± nhá»§ thầm: ông ta trông giống má»™t nhà truyá»n giáo nÆ¡i hoang dã.
Nhưng khoan nà o... Thực sự có ai ở kia ư? Hay đây chỉ là ánh sáng trên những tán cây? Mary Beth chẳng thể khẳng định được.
“Ở đây!â€, cô kêu lên. Tuy nhiên, cá»a sổ bị đóng kÃn bằng Ä‘inh, và tháºm chà nếu nó có mở thì cô cÅ©ng không chắc ông ta sẽ nghe thấy tiếng kêu yếu á»›t phát ra từ cổ há»ng khô khốc cá»§a cô, ở khoảng cách xa ngần nà y.
Mary Beth vá»› lấy cái ba lô, hy vá»ng cô vẫn mang theo chiếc còi mà bà mẹ mắc chứng hoang tưởng cá»§a cô mua cho cô phòng trưá»ng hợp cần tá»± vệ. Mary Beth đã báºt cưá»i trước ý tưởng đó - má»™t chiếc còi phòng trưá»ng hợp bị cưỡng hiếp ở Tanner’s Corner? - còn bây giá» thì cô Ä‘ang tuyệt vá»ng tìm kiếm nó.
Nhưng chiếc còi đâu mất rồi. Có thể Garrett phát hiện ra nó và lấy nó Ä‘i khi Mary Beth bất tỉnh trên tấm nệm đẫm máu. Ờ, dù sao cô cÅ©ng sẽ kêu cứu - kêu cứu to hết mức có thể, bất chấp cái cổ há»ng Ä‘ang khát cháy. Mary Beth vá»› lấy má»™t trong những chiếc lỠđựng côn trùng, định ném nó qua kÃnh cá»a sổ. Cô đưa nó vá» phÃa sau như má»™t cầu thá»§ ném bóng chuẩn bị ném cú cuối cùng chẳng ai đánh được. Rồi bà n tay cô lại hạ xuống. Không! Nhà truyá»n giáo đã biến mất. Chá»— ông ta xuất hiện lúc nãy bây giá» chỉ là má»™t thân liá»…u sẫm mà u, cá» và má»™t cây nguyệt quế, Ä‘ung đưa trong gió nóng bá»ng.
Có thể đó là tất cả những gì Mary Beth vừa nhìn thấy.
Có thể ông ta chưa hỠở đấy.
Äối vá»›i Mary Beth McConnell - nóng, khiếp hãi, bị cÆ¡n khát hà nh hạ - cái thá»±c và cái ảo bây giá» hòa trá»™n và o nhau và má»› truyá»n thuyết mà cô từng nghiên cứu vá» vùng nông thôn Bắc Carolina đáng sợ nà y dưá»ng như Ä‘á»u trở nên thá»±c. Có thể nhà truyá»n giáo ấy chỉ là má»™t trong số các nhân váºt tưởng tượng, giống như Nà ng tiên vùng Hồ Drummond.
Giống như những hồn ma khác của đầm lầy Sầu Thảm.
Giống như Con Nai Cái Lông Trắng trong truyá»n thuyết cá»§a ngưá»i Anh Ä‘iêng - câu chuyện Ä‘ang trở nên giống đến đáng sợ câu chuyện xảy ra cho chÃnh cô.
Äầu Ä‘au nhức, mặt mà y xây xẩm vì nóng, Mary Beth nằm xuống chiếc Ä‘i văng cÅ© rÃch, nhắm mắt lại, nhìn những con ong bắp cà y bay lượn gần đó, rồi chúng chui và o cái tổ xám xịt, lá cá» chiến thắng cá»§a kẻ bắt giữ cô.
Lydia cảm thấy bà n chân cô chạm xuống đến lòng suối và cô đạp để ngoi lên.
Ngạt thở, phì nước trong miệng ra, cô thấy mình đã trôi xuôi theo dòng suối tá»›i má»™t vÅ©ng lầy cách cối xay chừng năm mươi feet. Hai bà n tay vẫn bị trói quặt vá» phÃa sau, cô đạp mạnh để lấy thăng bằng, nhăn mặt Ä‘au đớn. Mắt cá chân cô đã bị trẹo hoặc vỡ do Ä‘áºp và o guồng bánh xe nước khi cô nhảy xuống cá»a cống. Tuy nhiên nước chá»— nà y sâu phải tá»›i sáu hoặc bảy feet và nếu không đạp cô sẽ chết Ä‘uối.
Cảm giác Ä‘au ở mắt cá chân tháºt kinh khá»§ng, nhưng Lydia cố gắng hết sức để ngoi lên. Cô nháºn ra rằng bằng cách hÃt không khà đầy phổi và láºt ngá»a ngưá»i, cô có thể nổi và giữ được mặt bên trên mặt nước trong lúc dùng bà n chân là nh lặn đạp dần dần và o bá».
Vừa di chuyển chừng năm feet thì cô cảm thấy má»™t cái gì đó lạnh lẽo trưá»n qua phÃa sau cổ, quấn xung quanh đầu và tai, hướng tá»›i mặt cô. Rắn! Cô khiếp đảm nháºn ra. Vụt hiện lên trong đầu má»™t ca cấp cứu tháng trước - ngưá»i đà n ông bị rắn chuông nước cắn, cánh tay sưng to gần gấp đôi, anh ta Ä‘au đến cuồng loạn. Cô xoay tròn và con rắn cuồn cuá»™n trưá»n qua miệng cô. Cô thét lên. Nhưng vá»›i hai lá phổi hết không khà và chẳng có gì giữ cho nổi, cô chìm xuống nước, bắt đầu ngạt thở. Cô không còn nhìn thấy con rắn nữa. Nó đâu rồi, đâu rồi? Cô Ä‘iên cuồng nghÄ©. Má»™t phát cắn trúng mặt có thể khiến cô bị mù. Trúng động mạch cảnh hoặc tÄ©nh mạch cảnh thì cô tiêu Ä‘á»i.
Äâu rồi ? Nó ở bên trên cô à ? Äang chuẩn bị mổ má»™t phát?
Xin Ngưá»i, xin Ngưá»i, xin hãy cứu con, cô nghÄ© tá»›i vị thần há»™ mệnh.
Và có lẽ là lá»i cầu xin cá»§a Lydia đã thấu tá»›i tai vị thần đó. Vì khi lại ngoi lên khá»i mặt nước, cô chẳng còn nhìn thấy bóng dáng con váºt đâu. Cuối cùng thì hai bà n chân Ä‘i bÃt tất dà i cÅ©ng chạm được đến lòng suối nhá»›p nhúa - cô bị tuá»™t già y khi lao xuống nước. Cô ngừng má»™t chút, hÃt thở và cố gắng trấn tÄ©nh. Cô cháºm chạp, nhá»c nhằn lê vá» phÃa bá», trèo lên cái dốc dá»±ng đứng đầy bùn lầy, đầy những cà nh cây trÆ¡n trượt, tầng tầng lá»›p lá»›p lá mục - nó khiến cô cứ loạng choạng trèo lên hai bước thì lại tụt má»™t bước. Hãy cẩn tháºn vá»›i đất sét Carolina, cô tá»± nhắc nhở mình, nó sẽ giữ ngưá»i ta y như cát lầy váºy.
Khi Lydia vừa lảo đảo bò được lên cạn, má»™t phát đạn, ở rất gần, nổ xé không khÃ.
Lạy Chúa, Garrett có súng! Gã đang bắn!
Lydia lại buông mình xuông nước, lặn cho chìm nghỉm. Cô lặn lâu hết mức có thể nhưng rốt cuá»™c vẫn phải ngoi lên. Hổn hển, cô ngoi lên khá»i mặt nước đúng lúc con hải ly quáºt Ä‘uôi phát nữa, tạo tiếng nổ to thứ hai. Con váºt mất hút vá» phÃa cái Ä‘áºp cá»§a nó má»™t cái Ä‘áºp lá»›n, dà i tá»›i hai trăm feet. Cô cảm thấy muốn báºt cưá»i rÅ© rượi trước ná»—i sợ hãi ảo, nhưng cố gắng kiá»m chế.
Rồi Lydia ngã dúi và o đám lau lách, bùn lầy. Cô nằm nghiêng ngưá»i, hổn hển thở và phì nước khá»i miệng. Năm phút sau cô lấy lại được hÆ¡i thở. Cô vặn mình ngồi dáºy, nhìn xung quanh.
Không thấy bóng dáng Garrett đâu cả. Lydia dồn hết sức để đứng lên. Cô cố gắng dứt hai bà n tay ra, tuy nhiên, mặc dù bị ướt sÅ©ng, băng dÃnh vẫn dÃnh chặt. Từ đây, cô có thể trông thấy cái ống khói cháy dở cá»§a cối xay. Cô xác định phương hướng và xác định được hướng phải Ä‘i để gặp lối mòn sẽ đưa cô trở vá» phÃa nam sông Paquo, trở vá» nhà . Cô cách nó không xa, cô má»›i trôi xuôi theo con lạch má»™t Ä‘oạn không xa lắm.
Nhưng Lydia chẳng thể nà o buộc mình nhúc nhắc được.
Cô cảm thấy tê liệt Ä‘i vì sợ hãi và tuyệt vá»ng.
Rổi cô nghÄ© tá»›i chương trình ti vi cô vẫn ưa thÃch - Bà n tay thiên thần<25> - và khi nghÄ© tá»›i chương trình đó, trong cô hiện lên má»™t ká»· niệm khác, ká»· niệm vá» lần gần đây nhất cô xem. Khi chương trình vừa kết thúc và đến phần quảng cáo, cánh cá»a ngôi nhà cô báºt mở và bạn trai cô đứng đấy vá»›i má»™t két sáu chai bia. Anh ấy hầu như chưa bao giá» bất ngỠđến thăm cô và cô đã sung sướng đến mê mẩn. Há» cùng nhau trải qua hai tiếng đồng hết sức thú vị. Cô Ä‘i đến kết luáºn rằng vị thần há»™ mệnh cá»§a cô Ä‘em đến ká»· niệm ấy đúng lúc nà y như là dấu hiệu cho thấy luôn luôn có hy vá»ng khi ngưá»i ta tuyệt vá»ng nhất.
Tâm trà bám chắc lấy cái ý nghÄ© đó, Lydia khó khăn vặn mình đứng lên, bắt đầu vượt qua lau lách và cỠđầm lầy. Cô nghe thấy má»™t âm thanh phát ra từ cổ há»ng ở gần. Má»™t tiếng gừ gừ yếu á»›t. Cô biết xung quanh đây, phÃa bắc sông Paquo, có những con linh miêu. Có cả gấu và lợn lòi. Nhưng mặc dù chân kháºp khiá»…ng Ä‘au đớn, Lydia vẫn bước vá» phÃa lối mòn tá»± tin như thể cô Ä‘ang Ä‘i tua ở bệnh viện, phát thuốc, nói những câu chuyện phiếm và động viên tinh thần các bệnh nhân cá»§a cô.
Jesse Corn tìm thấy một cái túi.
“Nà y! Nhìn nà y. Tôi tìm thấy cái nà y. Má»™t cái bao bố.â€
Sachs Ä‘i xuống má»™t cái vách dốc thoai thoải ở rìa mỠđá, tá»›i chá»— anh chà ng cảnh sát Ä‘ang đứng chỉ và o váºt gì đó nằm trên gỠđá vôi đã bị nổ mìn san bằng. Cô có thể trông thấy vô số khe được khoan và o những khối đá xám xịt để đặt dynamite. Thảo nà o mà Rhyme phát hiện ra nhiá»u nitrate thế, nÆ¡i nà y từng là bãi phá đá lá»›n.
Sachs bước tá»›i chá»— Jesse. Anh ta Ä‘ang đứng trước má»™t cái túi vải cÅ©. “Rhyme, anh nghe thấy em nói không?â€, Sachs gá»i và o Ä‘iện thoại.
“Báo cáo Ä‘i. Nhiá»…u lắm, nhưng anh nghe được.â€
“Bá»n em tìm thấy má»™t cái túi ở đâyâ€, Sachs nói vá»›i Rhyme. Rồi cô há»i Jesse: “Các anh gá»i nó là gì?â€.
“Bao bố. Äây là cách ngưá»i dân ở đây gá»i má»™t cái túi vải gai.â€
Sachs bảo Rhyme: “Má»™t cái bao bố cÅ©. Hình như có cái gì đó bên trong.â€
Rhyme há»i: “Garrett để đó à ?â€
Sachs nhìn xuống. NÆ¡i đáy và vách mỠđá tiếp giáp nhau. “Äây chắc chắn là các dấu chân cá»§a Garrett và Lydia. Hai ngưá»i đã Ä‘i lên mép mỠđá.â€
“Chúng ta hãy Ä‘uổi theoâ€, Jesse nói.
“Chưaâ€. Sachs đáp lại. “Chúng ta cần kiểm tra cái túi đã.â€
“Hãy mô tả nó xem nà o†nhà hình sá»± há»c ra lệnh.
“Vải gai. CÅ©. Dà i chừng hai mươi tư inch, rá»™ng chừng ba mươi sáu inch. Không đựng gì nhiá»u. Miệng túi kÃn. Không buá»™c, chỉ xoắn lại.
“Hãy tháºn trá»ng mở nó ra xem sao, nhá»› đỠphòng bẫy.â€
Sachs khe khẽ kéo một góc túi xuống, ngó và o bên trong.
“An toà n, Rhyme.â€
Lucy và Ned Ä‘i xuống lối mòn và cả bốn ngưá»i đứng xung quanh cái túi y như thể nó là cái xác chết Ä‘uối được vá»›t từ dưới mỠđá lên.
“Có gì bên trong?â€
Sachs xỠđôi găng cao su, chúng má»m oặt ra dưới tác dá»™ng cá»§a ánh nắng mặt trá»i. Hai bà n tay cô ngay láºp tức đổ mồ hôi vì ngứa ngáy và nóng.
“Các vá» chai nước. Nhãn hiệu Deer Park. Không nhãn giá, không nhãn kiểm kê. Giấy gói hai phong bÃch quy bÆ¡ lạc vá»›i phó mát nhãn hiệu Planters. CÅ©ng không nhãn giá. Anh có muốn lấy mã UPC<26> để lần ra nÆ¡i gá»i hà ng không?â€
“Có thể, nếu chúng ta có má»™t tuầnâ€, Rhyme lẩm bẩm. “Không, không phải mất công. Các chi tiết khác trên cái túi nà oâ€, anh ra lệnh.
“Có má»™t Ãt chữ in bên trên. Nhưng má» quá không Ä‘á»c được. Có ai xác định được là gì không?â€, Sachs há»i những ngưá»i khác.
Chẳng ai Ä‘á»c được.
“Có ý kiến gì vá» mục Ä‘Ãch sá» dụng ban đầu cá»§a nó không?â€, Rhyme há»i.
Sachs nhặt cái túi lên ngá»i. “Mùi mốc. Äã bị vứt đâu đó má»™t thá»i gian dà i. Không thể nói nó từng đựng gì.†Sachs lá»™n trái cái túi ra và lấy bà n tay Ä‘áºp mạnh. Mấy hạt ngô cÅ©, nhăn nheo rÆ¡i xuống đất.
“Ngô, Rhyme.â€
“Trùng há» vá»›i tôiâ€, Jesse báºt cưá»i.<27>
Rhyme há»i: “Có các trang trại nà o xung quanh đây không?â€
Sachs nhắc lại câu há»i cho đội tìm kiếm.
“Trang trại sữa thì có, chứ không phải ngôâ€, Lucy nói, nhìn Ned và Jesse, hai ngưá»i nà y gáºt đầu.
Jesse nói: “Nhưng ngưá»i ta cho bò ăn ngôâ€.
“Chắc chắn thế, Ned nói. “Tôi phá»ng Ä‘oán rằng nó từ má»™t cá»a hiệu bán thức ăn chăn nuôi. Hoặc từ má»™t kho hà ng.â€
“Anh nghe thấy không, Rhyme?â€
“Thức ăn chăn nuôi. ÄÆ°á»£c rồi. Anh sẽ bảo Ben và Jim kiểm tra. Còn gì nữa, Sachs?â€
Cô nhìn hai bà n tay mình. Chúng Ä‘en nhẻm. Cô láºt cái túi lại. “Có vẻ như có muá»™i than trên túi, Rhyme. Nó không bị cháy, nhưng nó đã ở chá»— nà o đó từng xảy ra há»a hoạn.â€
“Có gì để xác định là chá»— nà o không?â€
“Có những vụn than cá»§i, có vẻ váºy. Nên em phá»ng Ä‘oán vá» má»™t chá»— nà o đó có gá»—.â€
â€œÄÆ°á»£c rồiâ€, Rhyme nói. “Sẽ bổ sung chi tiết nà y và o danh sách chứng cứ.â€
Sachs liếc nhìn dấu chân cá»§a Garrett và Lydia. “Bá»n em lại tiếp tục Ä‘uổi theo hai ngưá»i đâyâ€, Cô bảo Rhyme.
“Anh sẽ gá»i khi có thêm thông tin gì.â€
Sachs nói vá»›i đội tìm kiếm: “Quay lại trên kia thôi†Cảm thấy những cÆ¡n Ä‘au nhói trong đầu gối, cô đăm đăm nhìn lên mép mỠđá, lẩm bẩm: “Lúc chúng ta xuống đây thì có vẻ nó chẳng cao đến thế.â€
“Ồ, nà y, đây là má»™t quy luáºt - núi đồi bao giá» cÅ©ng cao gấp đôi khi Ä‘i lên so vá»›i khi Ä‘i xuốngâ€, Jesse Corn, má»™t kho các câu châm ngôn địa phương, vừa nói vừa lịch sá»± để Sachs bước lên lối mòn hẹp trước mình.
Chú ThÃch:
<25> Nguyên văn là “Touched by an angleâ€.
<26> UPC (viết tắt cá»§a Usagc Parameter Control): Äiá»u khiển Thông số Sá» dụng (thẻ ATM).
<27> “Corn†có nghÄ©a là “ngôâ€.
16.06.2015
PHẦN 2: CON NAI CÃI LÔNG TRẮNG
CHÆ¯Æ NG 14
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn
Lincoln Rhyme, phá»›t lá» con nhặng xanh bóng bay vù vù gần đó, chăm chú nhìn bảng chứng cứ tiếp theo vừa láºp xong. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
TÃŒM THẤY TẠI HIỆN TRƯỜNG GIÃN TIẾP - MỎ ÄÃ
Túi vải gai cÅ© - Không Ä‘á»c được tên in bên trên
Ngô - Thức ăn chăn nuôi?
Muội than trên túi
Nước đóng chai nhãn hiệu Deer Park
BÃch quy phó mát nhãn hiệu Planters
Những chứng cứ khác thưá»ng nhất là những chứng cứ hữu Ãch nhất. Äối vá»›i Rhyme, không khi nà o hạnh phúc hÆ¡n lúc anh tìm thấy cái gì đó hoà n toà n chưa xác định được. Vì Ä‘iá»u đó có nghÄ©a rằng nếu anh có thể xác định được nó thì anh giá»›i hạn được phạm vi truy tìm.
Nhưng những thứ nà y - những chứng cứ mà Sachs tìm thấy tại mỠđá - thuá»™c loại phổ biến. Nếu Ä‘á»c được các chữ in bên trên túi thì anh có lẽ sẽ chỉ phải truy tìm đến má»™t nguồn duy nhất thôi. Tuy nhiên lại không Ä‘á»c được. Nếu vá» chai nước và giấy gói bÃch quy có nhãn giá thì há» có lẽ sẽ lần ra cá»a hiệu nà o đã bán chúng, sẽ lần ra nhân viên bán hà ng, ngưá»i nà y sẽ hình dung lại Garrett và biết đâu sẽ cung cấp được những thông tin liên quan tá»›i nÆ¡i gã lẩn trốn. Tuy nhiên lại không có nhãn giá gì hết. Và gá»— bị cháy sém? Chi tiết ấy dẫn tá»›i tất cả các bữa tiệc thịt nướng ngoà i trá»i ở quáºn Paquenoke. Tháºt vô Ãch. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Những hạt ngô có thể hữu Ãch - Jim Bell và Steve Farr ngay bây giá» Ä‘ang gá»i Ä‘iện cho các cá»a hiệu bán thức ăn chăn nuôi - nhưng Rhyme ngá» rằng các nhân viên bán hà ng sẽ chẳng nói gì hÆ¡n là “Vâng. Chúng tôi bán ngô. Äá»±ng trong các túi vải gai cÅ©. Giống như má»i ngưá»i vẫn là m.â€
Chết tiệt! Anh hoà n toà n không biết gì vá» nÆ¡i nà y. Anh cần hà ng tuần, tháºm chà hà ng tháng má»›i có cảm nháºn vá» nÆ¡i nà y được.
Nhưng, tất nhiên, hỠkhông có hà ng tuần hay hà ng tháng.
Ãnh mắt anh đảo từ bảng nà y sang bảng kia, nhanh chẳng kém con nhặng.
TÃŒM THẤY TẠI HIỆN TRƯỜNG TRá»°C TIẾP - BẾN TÀU KÊNH NƯỚC ÄEN
Khăn giấy Kleenex thấm máu
Bụi đá vôi
Nitrate
Phốt phát
Ammonia
Chất tẩy
Camphene
Chẳng suy luáºn được gì thêm từ bảng nà y.
Quay lại với những cuốn sách vỠcôn trùng, Rhyme quyết định.
“Ben, cuốn sách đằng kia - Thế giá»›i thu nhá». Tôi muốn xem nó.â€
“Vâng, thưa ông.†Anh chà ng trẻ tuổi nói lơ đãng, mắt nhìn bảng chứng cứ. Anh ta cầm cuốn sách lên, giơ ra cho Rhyme.
Mất má»™t lát, cuốn sách lÆ¡ lá»ng trong khoảng không ngang ngá»±c nhà hình sá»± há»c. Rhyme giá»…u cợt nhìn Ben, anh chà ng liếc nhìn lại và trong tÃch tắc, giáºt nảy mình, lùi vá» phÃa sau, nháºn ra rằng anh ta Ä‘ang đưa má»™t váºt cho ngưá»i sẽ cần đến sá»± can thiệp thần kỳ má»›i có thể đón lấy nó được.
“Ôi, trá»i Æ¡i, ông Rhyme... nghe nà yâ€, Ben buá»™t miệng, khuôn mặt tròn đỠlá»±ng lên. “Tôi vô cùng xin lá»—i. Tôi Ä‘ang không chú ý, thưa ông. Trá»i Æ¡i, tháºt ngu ngốc. Tôi thá»±c sá»±...â€
“Benâ€, Rhyme nói giá»ng Ä‘á»u Ä‘á»u. “Câm ngay cái mồm lại.â€
Anh chà ng khổng lá» sững sá» chá»›p mắt, nuốt nước bá»t. Cuốn sách, bé tà trong bà n tay đồ sá»™ cá»§a anh ta, hạ xuống. “Tôi chẳng may, thưa ông. Tôi đã bảo tôi Ä‘ang...â€
“Câm mồm.â€
Ben không nói nữa. Anh ta ngáºm miệng lại, nhìn xung quanh căn phòng tìm kiếm sá»± cứu vá»›t nhưng xem ra sẽ chẳng có sá»± cứu vá»›t nà o. Thom đứng dá»±a và o tưá»ng, im lặng, hai tay khoanh trước ngá»±c, chẳng định là m má»™t ngưá»i lÃnh gìn giữ hòa bình cá»§a Liên Hiệp Quốc.
Rhyme tiếp tục hạ giá»ng lầm bầm: “Cáºu Ä‘ang cư xá» quá rón rén và tôi chán ngấy cái kiểu nà y rồi. Xin thôi trò khúm núm chết tiệt ấy cá»§a cáºu ngay Ä‘i.â€
“Khúm núm? Tôi chỉ Ä‘ang cố gắng không là m mất lòng má»™t ngưá»i mà ... à tôi là ...â€
“Không, không đúng. Cáºu Ä‘ang nghÄ© xem có cách quái nà o để mau mau thoát khá»i đây mà không phải nhìn tôi nhiá»u hÆ¡n mức cần thiết, không phải là m căng thẳng cái hệ thần kinh nhá» bé mong manh cá»§a chÃnh bản thân cáºu.â€
Äôi vai đồ sá»™ cứng lại. “Chà , bây giá», thưa ông, tôi nghÄ© như thế là không hoà n toà n công bằng.â€
“Mẹ kiếp. Äã đến lúc tôi tháo găng tay ra...†Rhyme cưá»i hằn há»c. “Cáºu thấy phép ẩn dụ đó thế nà o? Tôi, tháo găng tay ra? Má»™t việc mà lúc nà y tôi sẽ không thể thá»±c hiện nhanh chóng cho lắm, phải không?... Äể bông lÆ¡n vá» những kẻ què quặt thì câu ấy thế nà o hả?â€
Ben tha thiết muốn chạy trốn - muốn biến mất qua cái khung cá»a kia - nhưng đôi chân sừng sững cá»§a anh ta bị chôn chặt xuống, giống như hai thân cây sồi.
“Tôi có bị bệnh truyá»n nhiá»…m đâuâ€, Rhyme quát. “Cáºu nghÄ© nó sẽ lây lan à ? Nó không lây lan theo cách đó đâu. Cáºu bước qua bước lại, cáºu hÃt thở ở đây, và rồi ngưá»i ta sẽ cho cáºu lên má»™t chiếc xe lăn mà đưa Ä‘i. Khỉ gió, cáºu tháºm chà e sợ rằng nếu nhìn tôi thì rốt cuá»™c cáºu cÅ©ng giống như tôi váºy.â€
“Không đúng!â€
“Không đúng à ? Tôi nghÄ© là đúng đấy. Là m thế nà o mà tôi lại khiến cáºu sợ hãi đến thế?â€
“Không!â€, Ben lắp bắp. “Không há»!â€
Rhyme nổi cÆ¡n thịnh ná»™. “Ồ, có đấy, tôi có khiến cáºu sợ hãi đấy. Cáºu sợ hãi phải ở trong cùng má»™t căn phòng vá»›i tôi. Cáºu là thằng hèn nhát khốn kiếp.â€
Anh chà ng to lá»›n vươn ngưá»i ra phÃa trưóc, nước bá»t xì qua môi, quai hà m giáºt giáºt quát trả: “Ờ, Ä‘.mẹ, Rhyme!â€. Trong khoảnh khắc, anh ta tức giáºn đến mức không nói được, rồi tiếp tục. “Tôi tá»›i đây vì dì tôi nhá». Tất cả các kế hoạch cá»§a tôi Ä‘á»u rối loạn và tôi đếch nháºn được má»™t xu! Tôi nghe thấy ông chỉ huy những ngưá»i xung quanh cứ như ông chúa lắm ấy. Tôi muốn nói, tôi đếch biết ông chui ra từ chá»— quái quá»· nà o, thưa ông…†Giá»ng anh ta nhá» dần và anh ta nheo mắt nhìn Rhyme Ä‘ang cưá»i ha hả.
“Gì thế?â€, Ben quát. “Ông Ä‘ang cưá»i cái quái quá»· gì?â€
“Thấy có dá»… dà ng không nà o?â€, Rhyme há»i, bây giá» chỉ còn tá»§m tỉm cưá»i. Thom cÅ©ng Ä‘ang cố gắng kìm má»™t nụ cưá»i mỉm.
Thở mạnh và đứng thẳng ngưá»i lên, Ben chùi miệng. Cảnh giác, tức tối. Anh ta lắc đầu. “Ông muốn nói gì hả? Cái gì dá»… dà ng?â€
“Nhìn thẳng và o tôi và bảo tôi rằng tôi là đồ ngu ngốc.†Rhyme tiếp tục, giá»ng bình thản: “Ben, tôi hoà n toà n giống bất kỳ ai. Tôi không thÃch khi ngưá»i ta cư xá» vá»›i tôi y như thể vá»›i má»™t con búp bê sứ. Và tôi biết há» chẳng bao giá» buồn báºn tâm rằng chÃnh há» sẽ khiến tôi phải rạn vỡ.â€
“Ông đã lừa tôi. Ông đã nói những Ä‘iá»u đó chỉ để chá»c tức tôi.â€
“Xin hãy nói là : chỉ để cáºu hiểu tôi.†Rhyme không chắc chắc rằng có lúc nà o Ben trở thà nh má»™t Henry Davett được - má»™t ngưá»i chỉ quan tâm đến cái cốt lõi, cái sức mạnh tinh thần, cá»§a ngưá»i ta và bá» qua cái vá» bá» ngoà i. Nhưng Ãt nhất thì Rhyme cÅ©ng đã đẩy cho nhà động váºt há»c Ä‘i được và i bước trên con đưá»ng khai sáng đầu óc.
“Tôi nên bước ra qua cánh cá»a kia và đi hẳn luôn.â€
“Nhiá»u ngưá»i sẽ hà nh động như váºy, Ben. Nhưng tôi cần cáºu. Cáºu phù hợp vá»›i công việc, có khiếu khám nghiệm. Nà o, tiếp tục nà o. Chúng ta đã xua Ä‘i phần nà o ná»—i căng thẳng, e ngại. Hãy quay lại vá»›i công việc.â€
Ben bắt đầu đặt cuốn Thế giá»›i thu nhá» lên thiết bị láºt trang - Vừa là m anh ta vừa liếc nhìn Rhyme, há»i: “Thế thá»±c sá»± có nhiá»u ngưá»i vẫn nhìn thẳng và o ông và gá»i ông là đồ con hoang à ?â€
Rhyme, đăm đăm nhìn bìa cá»§a cuốn sách, để Thom trả lá»i há»™: “Ồ, chắc chắn rồi. Tất nhiên chỉ sau khi há» hiểu anh ấy.â€
Lydia vẫn chỉ cách cối xay chừng một trăm feet.
Cô di chuyển nhanh hết mức có thể vá» phÃa lối mòn sẽ đưa cô tá»›i vá»›i tá»± do, nhưng mắt cá chân cô Ä‘au nhức nhối và là m cháºm bước cô rõ rệt. Vả lại, cô cÅ©ng đà nh di chuyển từ từ - việc len lá»i qua các bụi ráºm má»™t cách tuyệt đối im lặng đòi há»i ngưá»i ta sá» dụng đến đôi bà n tay. Nhưng, giống như những nạn nhân cá»§a chứng tổn thương não mà cô từng chăm sóc tại bệnh viện, cô không giữ cho mình được hoà n toà n thăng bằng và chỉ có thể loạng choạng bước từ chá»— trống nà y sang chá»— trống khác, gây nên tiếng động nhiá»u hÆ¡n ý muốn.
Lydia vòng ra xa đằng trước cối xay. Ngừng lại. Không thấy bóng dáng Garrett. Tịnh không má»™t âm thanh trừ tiếng nước cá»§a con suối đổi dòng đổ và o cái vÅ©ng đáng nguyá»n rá»§a.
Thêm năm feet rồi mưá»i feet.
Nà o, hỡi thiên thần há»™ mệnh, Lydia tá»± nhá»§ thầm. Hãy ở lại vá»›i con thêm má»™t chút nữa. Hãy giúp đỡ con vượt qua chá»— nà y. Xin Ngưá»i... Chỉ và i phút thôi và chúng ta sẽ trở vá» nhà , tá»± do.
Ôi, trá»i Æ¡i, Ä‘au quá. Lydia không biết liệu có phải gãy xương không. Mắt cá chân cô sưng vù, và cô biết rằng, nếu đúng là bị gãy xương, cứ Ä‘i mà không có gì chống đỡ như thế nà y có thể khiến tình trạng trầm trá»ng hÆ¡n gấp mưá»i lần. Da chá»— đó cÅ©ng thâm tÃm lại - dấu hiệu cá»§a sá»± vỡ mạch. Có thể xảy ra nhiá»…m độc máu. Cô nghÄ© đến nguy cÆ¡ hoại tá». Phẫu thuáºt cắt bá» chân. Nếu Ä‘iá»u nà y xảy ra, bạn trai cô sẽ nói gì? Cô đồ là anh ấy sẽ chia tay cô. Có tốt đẹp nhất cÅ©ng chỉ là má»™t mối quan hệ há» hững - Ãt nhất là vá» phÃa anh ấy. Ngoà i ra, từ kinh nghiệm là m việc vá»›i bệnh nhân ung bướu, cô còn biết rằng khi bắt đầu mất Ä‘i các bá»™ pháºn cÆ¡ thể có nghÄ©a là ta bắt đầu mất Ä‘i má»i ngưá»i xung quanh.
Lydia ngừng lại, nghe ngóng, ngó nghiêng. Garrett đã chuồn rồi ư? Gã đã từ bỠcô và đi ra BỠNgoà i với Mary Beth?
Lydia tiếp tục di chuyển vá» phÃa lối mòn sẽ đưa cô quay lại mỠđá. Má»™t khi tìm thấy lối mòn đó, cô tháºm chà sẽ phải di chuyển tháºn trá»ng hÆ¡n - đỠphòng cái bẫy. Cô không nhá»› chÃnh xác Garrett đặt bẫy chá»— nà o.
Thêm ba mươi feet nữa… và nó kia - lối mòn sẽ đưa Lydia trở vỠnhà .
Cô lại ngừng lại, lắng nghe. Không có gì. Cô để ý thấy một con rắn da thẫm mà u, bình thản nằm sưởi nắng trên gốc cây tuyết tùng già . Tạm biệt, cô nhủ thầm với nó. Tao trở vỠnhà đây.
Lydia vừa dợm bước vá» phÃa trước.
Và thế là bà n tay Thằng BỠđột ngá»™t thò ra từ dưới lùm nguyệt quế lá sum suê, tóm lấy cổ chân là nh lặn cá»§a cô. Mất thăng bằng, hai bà n tay không sá» dụng được, Lydia chẳng thể là m gì khác ngoà i việc vặn ngưá»i sang bên, và bởi váºy đã ngã Ä‘áºp đôi mông chắc nịch xuống đất. Con rắn bị tiếng thét cá»a cô đánh thức, lẩn Ä‘i đằng nà o.
Garrett leo lên ngưá»i Lydia, ghìm chặt cô xuống đất, giáºn dữ đỠmặt. Gã hẳn đã nằm đây mưá»i lăm phút. Im lặng, không nhúc nhÃch má»™t inch cho tá»›i lúc cô ở khoảng cách đủ gần. Y như má»™t con nhện chỠđợi cú tiêu diệt mồi tiếp theo.
“Xin cáºuâ€, Lydia lẩm bẩm, choáng váng đến không thở được và trà n ngáºp ná»—i khiếp sợ rằng thiên thần há»™ mệnh đã phản bá»™i cô. “Äừng là m hại...â€
“Imâ€, Garrett giáºn dữ thì thà o, ngó nghiêng xung quanh “Mà y là m tao quá sức chịu đựng rồi.†Gã thô bạo đẩy Lydia đứng dáºy. Gã có thể nắm lấy cánh tay cô, láºt ngưá»i cô lại và kéo cô đứng dáºy theo cách ấy. Nhưng không, gã ôm lấy cô từ đằng sau, hai bà n tay gã xòe trùm lên ngá»±c cô, và gã nhấc cô đứng dáºy. Cô cảm thấy cÆ¡ thể căng cứng cá»§a gã gá»›m ghiếc cá» và o lưng và mông cô. Cuối cùng, sau cái tưởng chừng như không bao giá» ngừng lại, gã buông cô ra nhưng những ngón tay xương xẩu vẫn tóm cánh tay cô và kéo cô Ä‘i theo vá» phÃa cối xay, chẳng buồn chú ý tá»›i tiếng cô khóc nức nở. Gã chỉ dừng bước má»™t lần, xem xét má»™t đà n kiến dà i vắt ngang qua lối mòn, khiêng những cái trứng bé tÃ. “Äừng có là m hại chúngâ€, gã lẩm bẩm. Và cẩn tháºn quan sát bà n chân cô để chắc chắn rằng cô không giẫm lên đà n kiến.
Vá»›i âm thanh mà Rhyme vẫn luôn luôn nghÄ© nó giống như tiếng liếc dao cá»§a hà ng thịt, thiết bị láºt trang loạt soạt láºt má»™t trang nữa trong cuốn Thế giá»›i thu nhá» - cuốn sách, nếu đánh giá qua tình trạng nhà u nhÄ© cá»§a nó, là cuốn sách được Garrett Hanlon ưa thÃch.
Côn trùng có khả năng bảo toà n sá»± sống đáng kinh ngạc. Loà i bướm bu-lô<28> chẳng hạn, bình thưá»ng chúng mà u trắng, nhưng ở các khu vá»±c xung quanh thà nh phố công nghiệp Manchester, Anh, chúng chuyển thà nh mà u Ä‘en để lẫn vá»›i mà u bồ hóng bám trên những thân cây trắng và xem ra đỡ bị kẻ thù phát hiện.
Rhyme láºt qua các trang khác, ngón Ä‘eo nhẫn bên trái còn trung thà nh vá»›i anh chạm và o bảng Ä‘iá»u khiển Ä‘iện tá», soạt, soạt, từng trang sách được láºt trên khung thép. Anh Ä‘á»c các Ä‘oạn Garrett đánh dấu. Äoạn vá» cái bẫy cá»§a loà i kiến sư tỠđã cứu đội tìm kiếm khá»i rÆ¡i xuống má»™t trong những cái bẫy do gã trai đặt, và Rhyme Ä‘ang cố gắng rút ra thêm kết luáºn từ cuốn sách nà y. Như chuyên gia nghiên cứu tâm lý cá, Ben Kerr nói vá»›i anh, hà nh vi cá»§a động váºt thông thưá»ng là khuôn mẫu tốt cho con ngưá»i bắt chước - đặc biệt đối vá»›i việc bảo toà n sá»± sống.
Bá» ngá»±a cá» cánh và o bụng là m phát ra âm thanh kỳ dị, khiến kẻ săn Ä‘uổi chúng mất phương hướng. Nhân tiện, cÅ©ng xin lưu ý rằng bá» ngá»±a sẽ ăn thịt bất cứ sinh váºt nà o nhá» hÆ¡n, kể cả chim và thú...
Có giả thuyết cho rằng ngưá»i cổ đại đã nảy sinh ý tưởng vá» cái bánh xe khi quan sát loà i bá» hung...
Má»™t nhà tá»± nhiên há»c tên là Réaumer ở thế ká»· XVIII quan sát thấy ong bắp cà y là m những chiếc tổ giấy bằng cách trá»™n sợi gá»— vá»›i nước bá»t. Äiá»u ấy khiến ông hình thà nh ý tưởng là m giấy từ bá»™t gá»— chứ không phải từ vải, như các nhà sản xuất giấy vốn vẫn thá»±c hiện cho tá»›i bấy giá»...
Nhưng chi tiết nà o giữa những chi tiết nà y sẽ giúp Ä‘iá»u tra vụ án? Liệu có cái gì có thể há»— trợ Rhyme tìm thấy hai con ngưá»i Ä‘ang chạy trốn đâu đó trên cả trăm dặm vuông rừng và đầm lầy?
Côn trùng triệt để lợi dụng khứu giác. Äối vá»›i chúng, khứu giác là má»™t giác quan Ä‘a chiá»u. Chúng thá»±c sá»± “cảm thấy†được các mùi và sá» dụng trong nhiá»u việc. Trong giáo dục, trong tình báo, trong thông tin liên lạc. Khi má»™t con kiến phát hiện ra thức ăn, nó trở vá» tổ và để lại má»™t vệt mùi bằng cách thi thoảng chạm bụng xuống mặt đất. Khi những con kiến khác gặp vệt mùi nà y, chúng theo đó Ä‘i tá»›i chá»— thức ăn. Chúng biết phải Ä‘i hướng nà o vì mùi để lại “có hình dángâ€, đầu hẹp cá»§a mùi chỉ vá» phÃa thức ăn tá»±a như mÅ©i tên định hướng. Mùi cÅ©ng là lá»i cảnh báo vá» kẻ thù Ä‘ang rất gần. Vì má»™t con côn trùng nháºn ra được má»™t phân tá» mùi từ cách xa hà ng dặm, sá»± xuất hiện cá»§a kẻ thù hiếm khi khiến côn trùng bất ngá»...
Cảnh sát trưởng Jim Bell vá»™i vã bước và o phòng. Gương mặt lo lắng cá»§a anh ta nở má»™t nụ cưá»i. “Vừa nghe được từ má»™t y tá tại bệnh viện. Tin tức vá» Ed. Xem chừng ông ấy Ä‘ang thoát khá»i cÆ¡n hôn mê và đã nói gì đó. Và i phút nữa bác sÄ© sẽ đến. Tôi hy vá»ng chúng ta sẽ biết chữ “ô liu†ông ấy nói mang ý nghÄ©a như thế nà o và phải chăng ông ấy đã trông thấy cái gì đó cụ thể trên tấm bản đồ trong chòi săn.â€
Mặc dù vốn vẫn hoà i nghi các lá»i chứng, Rhyme Ä‘i tá»›i kết luáºn rằng giỠđây anh lại cảm thấy mừng rỡ vì có được má»™t nhân chứng. Sá»± bất lá»±c, sá»± mất phương hướng cá»§a cá-mắc-cạn, Ä‘ang đè xuống anh nặng trÄ©u.
Bell cháºm rãi Ä‘i Ä‘i lại lại trong la-bô, ngóng ra cá»a má»—i khi nghe tiếng bước chân đến gần.
Lincoln Rhyme lại ngả ngưá»i, đặt đầu và o cái tá»±a đầu cá»§a xe lăn. Ãnh mắt dõi lên bảng chứng cứ, dõi lên tấm bản đồ, rồi trở vá» vá»›i cuốn sách. Và suốt thá»i gian đó, con nhặng xanh bé bằng hạt đỗ cứ bay vèo vèo trong căn phòng, vá»›i ná»—i tuyệt vá»ng không rõ rệt xem chừng cÅ©ng giống hệt ná»—i tuyệt vá»ng chÃnh anh Ä‘ang mang. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™t con váºt phóng vụt qua lối mòn rồi biến mất.
“Con gì thế?â€, Sachs hất đầu chỉ con váºt, há»i. Äối vá»›i cô, nó có vẻ như má»™t con váºt lai giữa chó và giống mèo hoang lá»›n.
“Cáo xámâ€, Jesse nói. “Tôi không hay trông thấy chúng lắm. Nhưng tôi cÅ©ng không hay Ä‘i dạo ở phÃa bắc sông Paquo.â€
Há» di chuyển cháºm chạp, cố gắng bám theo các dấu vết má» nhạt cá»§a Garrett. Và há» luôn luôn phải để mắt canh chừng những cái bẫy sáºp, hay nguy cÆ¡ bị phục kÃch từ cây cối, bụi ráºm xung quanh.
Má»™t lần nữa, linh cảm vẫn theo riết Sachs từ ban sáng, từ lúc há» lái xe Ä‘i ngang qua đám tang cá»§a đứa trẻ ná» lại xuất hiện. HỠđã bá» lại rừng thông đằng sau và đang ở trong má»™t loại rừng khác. Cây cối giống như trong rừng nhiệt đới váºy. Khi cô há»i, Lucy bảo đây là những cây sÆ¡n thù du, những cây bụt má»c lưu niên, tuyết tùng. Chúng chằng chịt và o vá»›i nhau bởi các lá»›p rêu và dây leo.
Các lá»›p rêu và dây leo nà y hấp thụ âm thanh giống như sương mù dà y đặc và khiến cảm giác sợ hãi phải ở trong má»™t không gian đóng kÃn xâm chiếm cô. Nấm, nấm mốc và những đầm lầy nổi váng ở khắp xung quanh há». Không khà đầy mùi mục nát.
Sachs nhìn xuống mặt đất mòn dấu chân. Cô há»i Jesse: “Chúng ta cách thị trấn hà ng dặm rồi. Ai tạo ra những lối mòn nà y?â€
Jesse nhún vai: “Phần lá»›n là bá»n nợ xấu.â€
“NghÄ©a là thế nà o?â€, Sachs há»i, nhá»› ra rằng Rich Culbeau cÅ©ng đã sá» dụng phương ngữ.
“Chị biết đấy, những ngưá»i không trả được nợ. Vá» cÆ¡ bản nó chỉ có nghÄ©a là đám cặn bã. Äám nấu rượu láºu, oắt con, dân đầm lầy, đám Ä‘iá»u chế PCP<29>.â€
Ned Spoto há»›p má»™t ngụm nước và nói: “Thi thoảng lại có những cú Ä‘iện thoại gá»i cho chúng tôi: xảy ra bắn nhau, ai đó la hét, những lá»i kêu gá»i giúp đỡ, những ánh đèn đánh tÃn hiệu má»™t cách bà hiểm. Äại loại váºy. CÆ¡ mà há»… chúng tôi tá»›i nÆ¡i lại chẳng có gì... Chẳng có má»™t ngưá»i nà o, chẳng đối tượng, chẳng nhân chứng. Äôi khi chúng tôi tìm thấy má»™t vệt máu, nhưng nó không dẫn đến đâu cả. Chúng tôi Ä‘i - chúng tôi bắt buá»™c phải Ä‘i - nhưng không ai trong đồn chúng tôi từng đến những khu vá»±c nà y má»™t mình.â€
Jesse nói: “Ở đây ngưá»i ta cảm thấy khác biệt. Ngưá»i ta cảm thấy - Ä‘iá»u nà y nghe kỳ cục - nhưng ngưá»i ta cảm thấy cuá»™c sống khác biệt, rẻ rúng hÆ¡n. Tôi thà đi bắt mấy thằng lá»i có vÅ© khà đang sắp sá»a xà i ma túy tại má»™t siêu thị mi ni còn hÆ¡n bị gá»i tá»›i đây. Ãt nhất thì đằng kia vẫn có các luáºt lệ. Ngưá»i ta biết Ä‘iá»u gì sẽ diá»…n ra. Chứ ở đây…â€, Anh ta nhún vai.
Lucy gáºt đầu. “Äúng đấy. Và luáºt lệ bình thưá»ng không áp dụng đối vá»›i bất cứ ai ở phÃa bắc sông Paquo. Cả chúng tôi lẫn bá»n há». Anh có thể thấy chÃnh anh nhả đạn trước khi anh Ä‘á»c cho ngưá»i ta biết vá» các quyá»n cá»§a ngưá»i ta và điá»u đó hoà n toà n không vấn đỠgì cả. Khó có thể giải thÃch.â€
Sachs không ưa kiểu nói chuyện gây hồi há»™p nà y. Nếu bản thân ba ngưá»i cảnh sát kia không nghiêm trang và căng thẳng đến thế thì cô sẽ nghÄ© há» Ä‘ang diá»…n trò để hù dá»a má»™t cô gái thà nh phố.
Cuối cùng, há» dừng lại nÆ¡i lối mòn chia là m ba ngả. Há» Ä‘i và o má»—i ngả chừng năm mươi feet, nhưng không phát hiện được dấu vết nà o cho thấy ngả mà Garrett và Lydia đã lá»±a chá»n. Há» quay lại chá»— ngã tư.
Trong tâm trà Sachs âm vang lá»i Rhyme. Hãy tháºn trá»ng, Sachs, nhưng hãy di chuyển khẩn trương lên. Anh nghÄ© chúng ta chẳng còn nhiá»u thá»i gian đâu.
Di chuyển khẩn trương…
Nhưng không có má»™t gợi ý nà o cho há» thấy là há» phải Ä‘i đến đâu và khi Sachs nhìn xuống những ngã rẽ ráºm rạp, dưá»ng như không ai, tháºm chà Rhyme, có thể Ä‘oán định được nÆ¡i con mồi cá»§a hỠđã Ä‘i.
Rồi Ä‘iện thoại di động cá»§a cô rung lên và cả Lucy lẫn Jesse Corn cùng hướng ánh mắt và o cô vẻ chỠđợi, hy vá»ng, giống y như cô, rằng Rhyme đã có gợi ý má»›i vá» hướng Ä‘i cho há».
Sachs nháºn cuá»™c gá»i, lắng nghe nhà hình sá»± há»c, rồi gáºt đầu, cúp máy. Cô hÃt và o má»™t hÆ¡i và nhìn ba ngưá»i đồng nghiệp.
“Gì thế?â€, Jesse Corn há»i.
“Lincoln và Jim vừa được bệnh viện thông báo tin tức vá» Ed Schaeffer. Dưá»ng như ông ấy chỉ tỉnh dáºy đủ để nói: “Tôi yêu các con tôiâ€, rồi qua Ä‘á»i... Má»i ngưá»i nghÄ© lúc trước ông ấy đã nói cái gì đó vá» phố “Oliveâ€, nhưng hóa ra chỉ là ông ấy cố gắng nói “I love<30>“. Ông ấy nói có thế thôi. Tôi rất lấy là m tiếc.â€
“Ôi, lạy Chúaâ€, Ned lẩm bẩm.
Lucy cúi đầu và Jesse quà ng cánh tay ôm lây vai cô. “Chúng ta là m gì đây?â€, anh ta há»i.
Lucy ngẩng lên nhìn. Sachs có thể thấy những giá»t lệ trong mắt cô. “Chúng ta sẽ tóm cổ thằng nhãi ấy, đó là việc chúng ta sẽ là mâ€, cô nói vá»›i quyết tâm sắt đá. “Chúng ta sẽ lá»±a chá»n ngã rẽ hợp lý nhất và đi cho tá»›i lúc tìm thấy hắn. Và chúng ta sẽ Ä‘i khẩn trương. Cô không phản đối chứ?â€, cô há»i Sachs, lúc nà y hoà n toà n sẵn sà ng nhưá»ng quyá»n chỉ huy cho ngưá»i nữ đồng nghiệp.
“Chắc chắn không rồi.â€
Chú ThÃch:
<28> Cây bu-lô: một loà i cây phương bắc, thân nhẵn mà u trắng.
<29> PCP (viết tắt của phenylcyclohexylpiperidine): tên một loại ma túy.
<30> “Olive và I loveâ€, có nghÄ©a là ô liu†và “tôi yêuâ€, khi phát âm nghe gần giống nhau
16.06.2015
PHẦN 2: CON NAI CÃI LÔNG TRẮNG
CHÆ¯Æ NG 15
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn
Lydia từng bắt gặp cái nhìn nà y trong mắt đà n ông cả trăm lần.
Một nhu cầu. Một ham muốn. Một sự thèm khát.
Có khi là một sự thèm khát vô nghĩa. Có khi là một biểu hiện vụng vỠcủa tình yêu.
Cô gái to béo nà y, vá»›i mái tóc xõa xượi, má»™t gương mặt nổi đầy mụn ở tuổi thiếu niên và bây giá» là má»™t gương mặt rá»—, nghÄ© rằng cô hầu như không có gì để Ä‘em lại cho những ngưá»i đà n ông. Nhưng cô cÅ©ng biết há» sẽ, Ãt nhất trong vòng và i năm, đòi há»i ở cô má»™t Ä‘iá»u và từ lâu cô đã Ä‘i đến kết luáºn rằng muốn xoay xở được trên Ä‘á»i nà y cô sẽ phải lợi dụng cái sức mạnh nhá» bé mà cô có. Và bởi váºy mà giỠđây Lydia Johansson Ä‘ang bước và o má»™t sân chÆ¡i rất quen thuá»™c.
Hai ngưá»i lại ở trong cối xay, trong cái văn phòng tối om. Garrett đứng nhìn xuống cô, da đầu gã dưới lá»›p tóc cắt cua lam nham óng ánh vì mồ hôi. Có thể thấy cái ấy cá»§a gã dá»±ng lên bên trong quần.
Ãnh mắt gã lướt qua ngá»±c cô, nÆ¡i bá»™ đồng phục ướt đẫm, nhìn xuyên thấu được, bị báºt cúc khi cô lao xuống cá»a cống (hay gã giáºt nó ra khi chá»™p lấy cô trên con đưá»ng mòn?), quai áo lót cá»§a cô bị đứt (hay gã đã dứt đứt?).
Lydia tháºn trá»ng dịch ra khá»i chá»— Garrett, nhăn mặt vì mắt cá chân bị Ä‘au. Ngồi dá»±a lưng và o tưá»ng, hai chân giạng ra cô xem xét cái nhìn trong mắt gã trai. Dâng lên ná»—i ghê tởm tá»›i mức lãnh cảm.
Tuy nhiên, Lydia vẫn nghĩ: Mình có nên để hắn là m không?
Garrett Ãt tuổi. Gã sẽ ngay láºp tức đút và o và tất cả sẽ kết thúc. Có thể sau đó gã sẽ lăn ra ngá»§ và Lydia có thể tìm thấy con dao cá»§a gã, cắt đứt băng dÃnh Ä‘ang trói tay cô. Rồi Ä‘áºp cho gã bất tỉnh, tróigã lại.
Nhưng những ngón tay xương xẩu đỠá»ng, bá»™ mặt đầy các vết lằn ká» bên ngá»±c cô, hÆ¡i thở gá»›m ghiếc và mùi thân thể hôi thối… Là m sao cô chịu đựng nổi. Lydia nhắm mắt lại trong chốc lát. Cô thầm Ä‘á»c má»™t lá»i cầu nguyện lúc nà y cÅ©ng há»i hợt chẳng kém thứ phấn mắt hiệu Blue Sunset cô vốn vẫn dùng. Có hay không?
Nhưng má»i thiên thần ở xung quanh Ä‘á»u im lặng trước quyết định hết sức quan trá»ng nà y.
Tất cả những gì cô sẽ phải là m là mỉm cưá»i vá»›i gã, Chỉ má»™t phút thôi, gã sẽ ở bên trong cô. Hoặc cô có thể ngáºm cái cá»§a gã... Sẽ chẳng ý nghÄ©a gì cả.
Yêu em nhanh lên rồi chúng mình xem phim... Câu nói đùa giữa bạn trai cô và cô. Cô bao giá» cÅ©ng đón anh ấy ở cá»a, trong bá»™ đồ lót áo liá»n quần mà u đỠmà cô đặt mua qua thư từ má»™t cá»a hiệu cá»§a hãng Sears. Cô sẽ quà ng cánh tay ôm lấy vai anh ấy và thì thầm những lá»i nà y.
Mà y là m đi, Lydia tự nhủ, và mà y có cơ trốn thoát.
Nhưng mình không thể!
Ãnh mắt Garrett dán chặt và o cô, lướt qua lướt lại trên thân hình cô. Cái cá»§a gã cÅ©ng không thể xúc phạm cô ghê gá»›m hÆ¡n cặp mắt đỠkè lúc nà y. Lạy Chúa, gã không chỉ là má»™t con bá» - gã là má»™t sinh váºt đột biến bước ra từ những cuốn truyện kinh dị cá»§a Lydia, má»™t loà i mà Dean Koontz hay Stephen King có lẽ đã tạo dá»±ng.
Các móng tay búng tanh tách.
Gã Ä‘ang xem xét đôi chân cô, tròn trịa và mịn mà ng - nét đẹp nhất trên thân thể cô, cô nghÄ© như váºy.
Garrett quát: “Tại sao mà y khóc? Tá»± mà y là m Ä‘au mà y. Äáng lẽ ra mà y đừng có chạy. Äể tao xem.†Gã hất đầu chỉ cái mắt cá chân sưng vù cá»§a Lydia.
“Nó không saoâ€, Lydia nói nhanh, nhưng rồi, má»™t cách miá»…n cưỡng, cô giÆ¡ bà n chân cho Garrett xem.
“Năm ngoái mấy đứa khốn nạn ở trưá»ng đẩy tao ngã xuống đồi đằng sau trạm xăng Mobil. Tao bị trẹo mắt cá. Trông giống như thế nà y. Äau thấy mẹ.â€
Hãy chịu đựng cho xong, Lydia tự nhủ thầm. Mà y sẽ ở gần nhà hơn.
Yêu em nhanh lên...
Không!
Nhưng Lydia không quay Ä‘i khi Garrett ngồi xuống trước mặt cô. Gã cầm chân cô. Những ngón tay dà i nghêu cá»§a gã - lạy Chúa, những ngón tay khổng lồ - chúng tóm chặt bụng chân cô, rồi tóm chặt mắt cá chân cô. Gã Ä‘ang run rẩy. Gã nhìn và o những lá»— thá»§ng trên đôi bÃt tất trắng, nÆ¡i da thịt hồng hà o cá»§a cô lòi ra. Gã xem xét bà n chân cô.
“Không bị cứa. Nhưng thâm tÃm toà n bá»™. Thế là là m sao?â€
“Có thể bị gãy xương.†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Garrett không đáp lá»i, xem chừng không thông cảm gì. Như thể ná»—i Ä‘au đớn cá»§a Lydia là vô nghÄ©a đối vá»›i gã. Như thể gã không hiểu được rằng má»™t con ngưá»i có lẽ Ä‘ang phải chịu đựng biết bao khổ sở. Sá»± quan tâm cá»§a gã chỉ là cái cá»› để sá» mó cô.
Lydia duỗi dà i chân hơn, các bắp thịt run run vì phải nỗ lực nhấc cái chân lên. Bà n chân cô chạm và o bụng dưới Garrett.
Mi mắt gã cụp xuống. Hơi thở gấp gáp.
Lydia nuốt nước bá»t.
Garrett di chuyển bà n chân cô. Nó lại chạm và o cái cá»§a gã qua lá»›p vải ẩm ướt. Nó cứng như cái guồng bánh xe nước mà cô bị Ä‘áºp má»™t phát lúc chạy trốn.
Garrett trưá»n bà n tay lên phÃa trên chân Lydia. Cô cảm thấy những móng tay gã móc và o chiếc bÃt tất.
Không...
ÄÆ°á»£c mà ...
Rồi Garrett bá»—ng sững ngưá»i lại.
Äầu gã nghiêng ra phÃa sau và hai cánh mÅ©i phồng lên. Gã hÃt sâu và o. Hai lần.
Lydia cÅ©ng khịt khịt mÅ©i ngá»i không khÃ. Có mùi chua chua. Mất má»™t lát cô má»›i nháºn ra. Mùi ammonia.
“Mẹ kiếpâ€, Garrett thì thầm, mắt mở to hoảng hốt. “Là m sao bá»n nó tá»›i đây nhanh như thế được nhỉ?â€
“Cái gì?â€, Lydia há»i.
Garrett báºt dáºy. “Cái bẫy! Bá»n nó vướng cái bẫy! Mưá»i phút nữa là bá»n nó tá»›i đây! Là m thế quái nà o bá»n nó tá»›i đây nhanh như thế chứ?†Gã ghé sát và o mặt Lydia và cô chưa bao giá» trông thấy trong mắt ai ná»—i tức giáºn lẫn căm thù lá»›n tá»›i mức ấy. “Mà y có đánh dấu đưá»ng Ä‘i không? Mà y có nhắn nhá»§ gì bá»n nó không?â€
Lydia co rúm ngưá»i lại, chắc chắn rằng Garrett sắp sá»a giết chết cô. Gã có vẻ hoà n toà n mất tá»± chá»§. “Không! Tôi thá»! Tôi xin thá»!â€
Garrett bước vá» phÃa Lydia. Cô co rúm ngưá»i lùi lại, nhưng gã vá»™i vã Ä‘i qua cô. Gã phát Ä‘iên lên, cởi bá» mà gần như xé toạc áo sÆ¡ mi, quần dà i, đồ lót, bÃt tất. Cô nhìn chằm chằm thân hình gầy guá»™c cá»§a gã, cái kia vừa dá»±ng ngược lên bây giá» chỉ hÆ¡i xìu xuống. Trần truồng, gã chạy tá»›i góc phòng. Ở đó có má»™t số món quần áo khác được gáºp lại, đặt trên sà n. Gã mặc chúng và o. Xá» cả già y nữa.
Lydia vươn đầu lên, nhìn ra bên ngoà i cá»a sổ. Qua cá»a sổ, mùi hóa chất ấy Ä‘ang sá»™c và o. Váºy cái bẫy cá»§a Garrett không phải là má»™t quả bom - gã sá» dụng chÃnh ammonia là m vÅ© khÃ, nó đã rÆ¡i xuống ngưá»i đội tìm kiếm, đốt cháy da thịt há», là m mù mắt há».
Garrett tiếp tục nói bằng giá»ng gần như thì thà o: “Tao phải tá»›i chá»— Mary Beth.â€
“Chân tôi không thể Ä‘i đượcâ€, Lydia nức nở. “Cáºu sẽ là m gìtôi?â€
Garrett rút từ túi quần ra con dao gấp. Gã mở nó kêu cách má»™t tiếng to. Quay vá» phÃa Lydia.
“Äừng, đừng, xin đừng...â€
“Mà y Ä‘au chân thế. Là m sao mà mà y theo kịp tao.â€
Lydia nhìn chằm chằm lưỡi dao. Nó ố bẩn và quăn queo. Cô thở gấp gáp.
Garrett bước đến gần hÆ¡n. Lydia báºt khóc.
Là m sao bá»n há» tá»›i đây nhanh như thế? Garrett Hanlon lại băn khoăn tá»± há»i trong lúc vá»™i vã Ä‘i từ cá»a trước cối xay ra chá»— con suối, ná»—i sợ hãi là m tim gã nhói lên liên tục chẳng khác gì da thịt bị những lá sồi độc châm.
Chỉ mất mấy tiếng đồng hồ, bá»n kẻ thù cá»§a gã đã Ä‘i được từ Bến tà u kênh Nước Ä‘en tá»›i cối xay nà y. Gã kinh ngạc, gã cứ tưởng rằng bá»n há» phải mất Ãt nhất má»™t ngà y, có khi hai ngà y má»›i tìm thấy dấu vết gã. Gã trai nhìn vá» phÃa lối mòn dẫn từ mỠđá tá»›i. Không có bóng dáng ai cả. Gã quẹo theo hướng ngược lại và bắt đầu từ từ bước xuôi má»™t lối mòn khác - lối mòn nà y dẫn Ä‘i xa khá»i mỠđá.
Vừa búng móng tay tanh tách gã vừa tá»± há»i: Là m sao, là m sao, là m sao?
Thư giãn nà o, Garrett tá»± nhá»§. Còn khối thá»i gian. Sau khi chai ammonia đổ xuống những tảng đá, đám cảnh sát sẽ di chuyển cháºm chạp như lÅ© bá» hung vần các cục phân, vì phải lo lắng đỠphòng các cái bẫy khác. Chỉ và i phút nữa gã sẽ ở giữa những bãi lầy và bá»n há» sẽ không thể nà o Ä‘uổi theo gã. Tháºm chà nếu có chó. Gã sẽ ở bên cạnh Mary Beth sau tám tiếng đồng hồ. Gã…
Äến đây, Garrett dừng lại.
Bên lá» lối mòn là má»™t vá» chai nhá»±a đựng nước. Trông y như ai đó vừa vứt nó ra đây. Garrett khịt khịt mÅ©i đánh hÆ¡i, nhặt cái vá» chai lên, ngá»i bên trong. Ammonia!
Tâm trà gã đột ngá»™t xuất hiện má»™t hình ảnh: má»™t con ruồi vướng phải mạng nhện. Gã nghÄ©: Mẹ kiếp! Bá»n há» lừa mình!
Má»™t giá»ng phụ nữ quát: “Äứng nguyên đó, Garrettâ€. Má»™t phụ nữ tóc đỠxinh đẹp mặc quần bò và áo phông Ä‘en bước ra khá»i bụi ráºm. Cô ta cầm khẩu súng lục chÄ©a thẳng và o ngá»±c gã. Ãnh mắt cô ta hướng đến con dao trong tay gã, rồi lại hướng lên bá»™ mặt gã.
“Hắn ở đâyâ€, ngưá»i phụ nữ gá»i to. “Tôi tóm được hắn rồi.†Tiếp theo, cô ta hạ giá»ng và nhìn thẳng và o Garrett: “Hãy là m như tôi bảo và cáºu sẽ không sao. Tôi muốn cáºu quẳng con dao Ä‘i, nằm úp mặt xuống đất.â€
Nhưng gã trai không nằm xuống.
Gã chỉ đứng im, dáng lòng khòng vụng vá», ngón cái và ngón trá» cá»§a bà n tay trái cứ mê mải búng móng tanh tách. Gã trông hết sức sợ hãi, tuyệt vá»ng. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Amelia Sachs liếc nhìn lần nữa con dao ố bẩn gã vẫn cầm chặt. á»ng ngắm khẩu Smith & Wesson cá»§a cô chưa rá»i khá»i ngá»±c Garrett.
Mắt cô cay sè vì ammonia và mồ hôi. Cô lấy ống tay áo lau mặt.
“Garrett…â€, Sachs nói vá»›i giá»ng Ä‘iá»m tÄ©nh. “Hãy nằm xuống. Sẽ không có ai là m hại cáºu nếu cáºu là m những gì chúng tôi bảo.
Sachs nghe thấy tiếng hét từ đằng xa. “Tôi tìm thấy Lydia rồiâ€, Ned Spoto nói to. “Cô ấy ổn. Mary Beth không có ở đây.â€
Lucy gá»i: “Äâu, Amelia?â€
“Trên lối mòn dẫn ra suốiâ€, Sachs hét. “Ném con dao ra kia, Garrett. Ném xuống đất ấy. Rồi nằm xuống.â€
Garrett tháºn trá»ng nhìn Sachs chằm chằm. Da gã nổi đầy các vệt Ä‘á», mắt ướt nhèm.
“Nà o, Garrett. Chúng tôi đây có bốn ngưá»i. Cáºu chẳng là m gì được đâu.â€
“Là m sao?â€, Garrett há»i. “Là m sao các ngưá»i tìm thấy tôi?†Giợng gã nghe như giá»ng trẻ con, trẻ hÆ¡n phần lá»›n những thiếu niên mưá»i sáu tuổi.
Tất nhiên, Sachs không cho Garrett biết rằng nhá» có Lincoln Rhyme mà hỠđã phát hiện ra cái bẫy và cái cối xay. Ngay khi há» vừa bắt đầu Ä‘i xuôi theo lối mòn ở giữa, chá»— ngã tư trong rừng, nhà hình sá»± há»c đã gá»i Ä‘iện cho cô. Anh nói: “Má»™t ngưá»i bán thức ăn chăn nuôi mà Jim Bell há»i thăm cho biết dân vùng nà y không sá» dụng ngô là m thức ăn chăn nuôi. Anh ta bảo nó có lẽ là từ má»™t cái cối xay nà o đó và Jim biết má»™t cái cối xay bị bá» hoang năm ngoái đã xảy ra há»a hoạn. Äiá»u ấy giải thÃch cho các vết cháy sém.â€
Bell cầm Ä‘iện thoại hướng dẫn đội tìm kiếm đưá»ng đến chá»— cối xay. Rồi Rhyme lại cầm Ä‘iện thoại bổ sung thêm: “Anh cÅ©ng có suy nghÄ© vá» chất ammonia.â€
Rhyme đã Ä‘á»c mấy cuốn sách cá»§a Garrett và phát hiện ra má»™t Ä‘oạn được gạch chân mô tả việc côn trùng sá» dụng mùi để truyá»n Ä‘i những lá»i cảnh báo. Vì ammonia không có trong các loại chất nổ được bán trên thị trưá»ng, và dụ như loại ngưá»i ta từng dùng phá đá ở mỠđá, anh Ä‘i đến kết luáºn rằng Garrett chắc đã dá»±ng má»™t cái bẫy ammonia vá»›i dây bẫy là m bằng dây câu. Bẫy được thiết kế sao cho khi ngưá»i Ä‘uổi theo gã vướng phải sẽ đánh đổ ammonia, gã ngá»i thấy mùi mà biết há» Ä‘ang đến gần, do đó có thể chạy trốn.
Sau khi phát hiện ra cái bẫy, tới lượt Sachs nảy ra ý tưởng trút ammonia và o chai nước của Ned, lặng lẽ bao vây cối xay và tưới ammonia lên mặt đất bên ngoà i cối xay để xua gã trai.
Và gã trai đã bị há» xua ra tháºt.
Nhưng gã vẫn không thực hiện chỉ thị của Sachs. Garrett nhìn xung quanh, rồi săm soi và o gương mặt cô, y như thể cố gắng đoán định xem liệu cô có thực sự sẽ siết cò hay không.
Gã gãi má»™t đám ban trên mặt và lau mồ hôi, rồi nắm nắm lại con dao, liếc trái liếc phải, ánh mắt đầy ná»—i hoang mang, tuyệt vá»ng.
Sợ là m gã hốt hoảng mà bá» chạy - hoặc tấn công mình - Sachs cố gắng nói vá»›i giá»ng như giá»ng má»™t bà mẹ ép con ngá»§. “Garrett, hãy thá»±c hiện Ä‘iá»u tôi yêu cầu. Má»i cái sẽ ổn. Chỉ cần thá»±c hiện Ä‘iá»u tôi yêu cầu. Nà o.â€
“Cáºu bắn chứ hả? Bắn Ä‘iâ€, Mason Germain thì thà o.
Cách chá»— cô ả tóc đỠngưá»i New York Ä‘ang đối đầu vá»›i kẻ sát nhân gần trăm thước, Mason và Nathan ở trên đỉnh má»™t quả đồi trá»c.
Mason đứng. Còn Nathan nằm sấp xuống mặt đất nóng bá»ng. Anh ta kê khẩu Ruger lên mấy tảng đá xếp thà nh chồng thâm thấp và táºp trung Ä‘iá»u hòa hÆ¡i thở, cái cách mà các thợ săn nai, săn ngá»—ng và săn ngưá»i vốn vẫn cần là m trước khi há» nhả đạn.
“Nà oâ€, Mason thúc giục. “Không có gió. Tầm ngắm đã rõ rà ng thế. Bắn Ä‘i!â€
“Mason, thằng nhãi Ä‘ang không là m gì cả.â€
Há» trông thấy Lucy Kerr và Jesse Corn bước và o khoảng đất trống cùng vá»›i tóc Ä‘á», cÅ©ng chÄ©a thẳng há»ng súng và o gã trai. Nathan tiếp tục: “Tất cả Ä‘á»u Ä‘ang chÄ©a súng và o hắn và hắn thì chỉ có má»—i con dao. Má»™t con dao bé tà tẹo. Có vẻ như hắn sắp sá»a vứt nó Ä‘i.â€
“Hắn sẽ không vứt nó Ä‘i đâuâ€, Mason Germain là u bà u, sốt ruá»™t chuyển cái trá»ng lượng khiêm tốn cá»§a cÆ¡ thể từ chân nà y sang chân kia. “Tôi đã bảo cáºu rồi - hắn Ä‘ang giả vỠđấy. Hắn sẽ hạ má»™t ngưá»i trong số há» ngay khi há» lÆ¡ là . Cái chết cá»§a Ed Schaeffer đối vá»›i cáºu chẳng có ý nghÄ©a gì à ? Steve Farr đã gá»i Ä‘iện thông báo tin buồn nà y cách đây ná»a tiếng đồng hồ.†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Thôi nà o, Mason. Chuyện ấy cÅ©ng khiến tôi Ä‘au lòng y như bất cứ ai khác. Nhưng nó chẳng liên quan gì tá»›i các quy tắc giao tranh. Vá»›i lại, anh nhìn xem? Lucy và Jesse chỉ cách hắn không đầy sáu feet.â€
“Cáºu sợ sẽ bắn phải há»? Äéo mẹ, cáºu có thể nhắm trúng má»™t đồng mưá»i xu ở khoảng cách nà y mà , Nathan. Cáºu là tay súng thiện nghệ nhất. Bắn Ä‘i. Bắn Ä‘i nà o.â€
“Tôi...â€
Mason Ä‘ang quan sát cái vở kịch nhá» lạ lùng diá»…n ra ở khoảng đất trống. Tóc đỠhạ súng xuống và bước vá» phÃa trước má»™t bước. Garrett vẫn cầm con dao. Äầu gã lắc qua lắc lại.
Ngưá»i phụ nữ bước thêm má»™t bước vá» phÃa gã.
á»’, như thế tháºt có Ãch, cô ả Æ¡i.
“Cô ta ở trong đưá»ng đạn cá»§a cáºu à ?â€
“Không. Nhưng, ý tôi là ...â€, Nathan nói, “chúng ta tháºm chà không nên có mặt tại đây.â€
“Äây đâu phải là vấn Ä‘á»â€, Mason lẩm bẩm. “Chúng ta Ä‘ang ở đây. Tôi được phép yểm trợ cho đội tìm kiếm và tôi yêu cầu cáºu bắn. Cáºu tháo chốt an toà n chưa?â€
“Tháo rồi.â€
“Thế thì bắn Ä‘i.â€
Nathan nhìn qua kÃnh ngắm.
Mason quan sát nòng khẩu Ruger được giữ im phăng phắc, khi Nathan nháºp mình và o vá»›i vÅ© khà cá»§a mình là m má»™t. Mason từng quan sát Ä‘iá»u nà y nhiá»u lần - trong các cuá»™c Ä‘i săn cùng những ngưá»i bạn có tinh thần thể thao hÆ¡n hẳn. Nó là má»™t cái gì đó bà hiểm mà anh ta không thấu hiểu hoà n toà n. VÅ© khà trong tay ta trở thà nh má»™t phần con ngưá»i ta, rồi ngay sau đây nó nhả đạn, gần như tá»± nó nhả đạn váºy.
Mason chỠđợi tiếng nổ cá»§a khẩu súng trưá»ng.
Không một mảy gió. Một mục tiêu rõ rà ng. Một khung cảnh rõ rà ng.
Bắn, bắn, bắn! Là câu hô thầm trong tâm trà Mason.
Nhưng thay cho tiếng nổ cá»§a khẩu súng trưá»ng, anh ta nghe thấy má»™t tiếng thở dà i. Nathan cúi đầu xuống. “Tôi không thể.
â€œÄÆ°a tôi khẩu súng chết giẫm.â€
“Không, Mason. Thôi nà o.â€
Nhưng ánh mắt viên cảnh sát cấp cao hÆ¡n khiến tay thiện xạ im lặng, trao khẩu súng trưá»ng, lăn sang bên.
“Băng đạn có bao nhiêu viên?â€, Mason quát.
“Tôi...â€
“Băng đạn có bao nhiêu viên?â€, Mason nói trong lúc nằm sấp xuống và giữ tư thế y như đồng sá»± cá»§a mình má»™t khoảnh khắc trước đó.
“Năm. Nhưng, Mason, tôi không định đả kÃch anh, nhưng thá»±c tế là anh không phải tay súng trưá»ng cừ nhất thế giá»›i và có ba ngưá»i vô tá»™i ở vùng Ä‘Ãch, nếu anh...†Nhưng giá»ng Nathan nhá» Ä‘i. Chỉ có má»™t chá»— cho câu tiếp theo và Nathan chẳng muốn Ä‘i cùng câu nà y tá»›i cái chá»— đó.
Äúng, Mason biết, anh ta đâu phải tay súng cừ nhất thế giá»›i. Nhưng anh ta đã hạ cả trăm con hươu. Và anh ta đã đạt Ä‘iểm cao trên trưá»ng bắn cá»§a cảnh sát bang ở Raleigh. Vá»›i lại, bắn tốt hay dở thì Mason cÅ©ng biết rằng Thằng Bá» phải chết và phải chết ngay bây giá».
Anh ta cÅ©ng hÃt thở Ä‘á»u, cong ngón tay móc và o cò súng. Và phát hiện ra Nathan đã nói dối. Hắn ta chưa há» tháo chốt an toà n. Mason tức tối đẩy cái nút bấm và lại bắt đầu Ä‘iá»u hòa hÆ¡i thở.
HÃt và o, thở ra.
Mason để kÃnh ngắm thẳng mặt thằng nhãi.
Tóc đỠdi chuyển đến gần Garrett hÆ¡n và có má»™t lúc vai cô ta ở trong đưá»ng đạn Ä‘i.
Lạy Chúa tôi, cô Ä‘ang gây khó khăn đó, thưa cô. Cô ta chuyển động vá» phÃa sau, rá»i khá»i tầm ngắm. Rồi cái cổ cô ta lại hiện ra giữa kÃnh ngắm. Cô ta chuyển động sang bên trái nhưng vẫn gần như ở giữa kÃnh ngắm.
HÃt thở, hÃt thở.
Mason, phá»›t lá» thá»±c tế là bà n tay mình Ä‘ang run quá mức, táºp trung và o bá»™ mặt nổi đầy vệt đỠcá»§a mục tiêu.
Hạ kÃnh ngắm xuống ngá»±c Garrett.
Nữ cảnh sát tóc đỠmá»™t lần nữa ở trong đưá»ng đạn Ä‘i. Rồi cô ta lại từ từ di chuyển ra phÃa ngoà i.
Mason biết rằng anh ta nên nhẹ nhà ng siết cò. Nhưng như vẫn thưá»ng xuyên xảy ra trong cuá»™c Ä‘á»i anh ta, ná»—i tức tối thao túng và già nh quyá»n quyết định. Anh ta giáºt mạnh cái lẫy kim loại.
16.06.2015
PHẦN 2: CON NAI CÃI LÔNG TRẮNG
CHÆ¯Æ NG 16
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn
Sau lưng Garrett, má»™t vốc đất bắn vá»t lên không trung và gã Ä‘áºp bà n tay và o tai, nÆ¡i gã, cÅ©ng giống như Sachs, đã cảm thấy má»™t viên đạn bay vèo qua.
Má»™t tÃch tắc sau, tiếng nổ cá»§a súng dá»™i khắp khoảng đất trống.
Sachs xoay má»™t vòng. Qua việc viên đạn đến trước và qua tiếng súng nổ, cô biết phát bắn không phải là từ Lucy hay Jesse mà từ khoảng cách chừng má»™t trăm thước phÃa sau lưng há». Hai đồng nghiệp cá»§a cô cÅ©ng Ä‘ang ngoảnh nhìn đằng sau, súng giÆ¡ lên, cố gắng nháºn ra kẻ vừa siết cò.
Khom ngưá»i lại, Sachs liếc qua bá»™ mặt Garrett và cô bắt gặp ánh mắt gã - ánh mắt đầy bối rối và kinh hoà ng. Trong khoảnh khắc, chỉ má»™t khoảnh khắc hết sức ngắn ngá»§i, gã không phải kẻ giết ngưá»i đã đánh vỡ sá» cáºu trai trẻ, không phải kẻ cưỡng dâm đã là m Mary Beth McConnell đổ máu rồi xâm phạm thân thể cô. Gã là má»™t thằng bé Ä‘ang hoảng sợ, rên rỉ: “Không, không!â€
“Ai thế?â€, Lucy Kerr há»i to. “Culbeau à ?†Há» núp và o mấy bụi ráºm.
“Núp xuống Ä‘i, Ameliaâ€, Jesse gá»i. “Chúng ta không biết kẻ nà o đó định bắn ai. Có thể là đồng đảng cá»§a Garrett, nhằm và o chúng ta.â€
Tuy nhiên, Sachs không nghĩ thế. Viên đạn là nhằm và Garrett. Cô xem xét kỹ lưỡng mấy đỉnh đồi xung quanh, tìm kiếm bóng dáng tay bắn tỉa.
Một phát súng nữa nổ vang. Phát nà y còn cách xa mục tiêu hơn cả phát trước.
“Äức mẹ Æ¡iâ€, Jesse Corn nói, nuốt xuống má»™t lá»i báng bổ rõ rà ng là không bình thưá»ng. “Nhìn kìa, trên kia kìa - đó là Mason!Và Nathan Groomer. Trên cái gò kia kìa.â€
“Germain à ?â€, Lucy há»i giá»ng lạnh lẽo, nheo mắt nhìn. Cô giáºn dữ bấm nút truyá»n trên máy bá»™ đà m cá»§a mình và hét to: “Mason, anh Ä‘ang là m cái quái quá»· gì ở đây váºy? Anh có đó chứ? Anh nghe thấy tôi chứ?... Trung tâm. Truyá»n Ä‘i, Trung tâm. Chết tiệt. Không có sóng.â€
Sachs rút Ä‘iện thoại di động ra và gá»i cho Rhyme. Anh trả lá»i sau má»™t lát. Cô nghe thấy giá»ng anh, vang vá»ng, qua loa ngoà i. “Sachs, em đã…?â€
“Bá»n em đã bắt được hắn, Rhyme. Nhưng viên cảnh sát đó, Mason Germain, anh ta ở trên má»™t quả đồi bên cạnh đấy, nhằm bắn hắn. Bá»n em không thể nà o liên lạc vá»›i anh ta qua bá»™ đà m.â€
“Không, không, không, Sachs! Anh ta không thể giết chết hắn được. Anh đã kiểm tra độ thoái biến cá»§a máu trên tá» khăn giấy rồi - cho đến đêm hôm qua thì Mary Beth vẫn còn sống! Nếu Garrett chết, chúng ta sẽ không bao giá» tìm ra cô gái đâu.â€
Sachs hét to thông báo Ä‘iá»u nà y cho Lucy, nhưng ngưá»i nữ cảnh sát vẫn chẳng thể nà o gá»i được Mason qua bá»™ đà m.
Má»™t phát súng nữa. Má»™t tảng đá vỡ toác, hất bụi và o ngưá»i há».
“Dừng lại!â€, Garrett nức nở. “Äừng, đừng... Tôi sợ. Bắt hắn dừng lại Ä‘i!â€
Sachs nói vá»›i Rhyme: “Há»i Bell xem Mason có Ä‘iện thoại di động không, bảo Bell gá»i cho anh ta, yêu cầu anh ta ngừng bắn.â€
â€œÄÆ°á»£c rồi, Sachs...â€
Rhyme cúp máy.
Nếu Garrett chết chúng ta sẽ không bao giỠtìm ra cô gái đâu...
Amelia Sachs Ä‘i đến má»™t quyết định gấp gáp, ném khẩu súng cá»§a cô xuống đất, phÃa sau lưng mình, rồi bước lên phÃa trước, đối diện vá»›i Garrett, cách gã chừng ná»a bước, chắn giữa há»ng súng cá»§a Mason và gã trai. Cô nghÄ©: Trong lúc ta thá»±c hiện hà nh động nà y, Mason có thể đã siết cò và viên đạn, Ä‘i nhanh hÆ¡n tiếng súng nổ, có thể sẽ găm trúng và o lưng ta. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cô nÃn thở. Hình dung rằng cô có thể cảm thấy được viên đạn xuyên thấu mình.
Một lát trôi qua. Không có phát súng nà o cả.
“Garrett, cáºu phải bá» con dao xuống.â€
“Các ngưá»i đã cố giết tôi! Các ngưá»i đã lừa tôi!â€
Sachs tá»± há»i liệu Garrett có đâm cho cô má»™t nhát không - trong cÆ¡n giáºn dữ hay hoảng sợ. “Không. Chúng tôi không liên quan gì đến việc nà y. Nhìn đây, tôi Ä‘ang đứng trước cáºu. Tôi Ä‘ang bảo vệ cáºu. Anh ta sẽ không bắn nữa đâu.â€
Garrett tháºn trá»ng săm soi mặt Sachs bằng cặp mắt giáºt giáºt.
Cô tá»± há»i liệu Mason có Ä‘ang đợi cô dịch sang bên chỉ vừa vặn đủ để anh ta đặt kÃnh ngắm và o Garrett không. Anh ta hiển nhiên là má»™t tay súng tồi và cô tưởng tượng thấy viên đạn là m xương sống cô vỡ toác.
A, Rhyme Æ¡i, Sachs nghÄ©, anh đến đây phẫu thuáºt để cố gắng được giống như em hÆ¡n, nhưng có thể chÃnh ngà y hôm nay em sẽ trở nên giống như anh hÆ¡n ấy chứ...
Jesse Corn Ä‘ang guồng chân chạy bạt qua các bụi ráºm lên đỉnh đồi, khoát khoát hai cánh tay và gá»i: “Mason, ngừng bắn Ä‘i! Ngừng bắn!â€
Garrett tiếp tục tháºn trá»ng nhìn Sachs. Rồi gã quẳng con dao sang bên và bắt đầu mê mải búng móng tay tanh tách.
Trong lúc Lucy chạy tá»›i còng tay Garrett, Sachs quay vá» phÃa quả đồi nÆ¡i Mason đã kê súng bắn. Cô trông thấy anh ta Ä‘ang đứng, nói chuyện Ä‘iện thoại. Anh ta nhìn thẳng xuống cô, có vẻ váºy, rồi nhét Ä‘iện thoại và o túi quần, bắt đầu Ä‘i xuống đồi.
“Anh đã nghÄ© cái quái quá»· gì thế hả?â€, Sachs nổi xung lên há»i Mason. Cô Ä‘i thẳng tá»›i trước anh ta. HỠđứng cách nhau không đầy ná»a bước và cô cao hÆ¡n anh ta chừng má»™t inch.
“Äể bảo vệ mông cô đấy, thưa côâ€, Mason đáp má»™t cách ác nghiệt. “Cô không tình cá» trông thấy hắn có vÅ© khà à ?â€
“Masonâ€, Jesse Corn ná»— lá»±c xoa dịu tình hình. “Cô ấy đã cố gắng là m cho hắn bình tÄ©nh mà . Cô ấy đã bảo được hắn vứt vÅ© khà đi.â€
Nhưng Amelia Sachs không cần bất cứ ai phải tá» ra che chở. Cô nói: “Tôi thá»±c hiện công việc bắt giữ tá»™i phạm nhiá»u năm nay rồi. Hắn chẳng định tấn công tôi. Mối Ä‘e dá»a duy nhất là từ anh. Anh đã có thể bắn trúng má»™t trong hai ngưá»i chúng tôi.â€
“Ồ, vá»› vẩn.†Mason vươn đến sát Sachs và cô ngá»i được mùi xạ hương cá»§a nước thÆ¡m sau khi cạo râu anh ta xức cứ như tưới đẫm lên mình.
Cô tránh khá»i đám mây mùi, nói: “Và nếu anh giết Garrett, Mary Beth có lẽ sẽ chết đói hoặc chết ngạt.â€
“Cô ta chết rồiâ€, Mason quát. “Cô gái ấy Ä‘ang nằm trong má»™t cái mồ ở đâu đó và chúng ta sẽ chả bao giá» tìm thấy xác cô ta được đâu.â€
“Lincoln đã có báo cáo xét nghiệm máu cá»§a cô ấyâ€, Sachs đáp trả. “Cho đến đêm hôm qua cô ấy vẫn còn sống.â€
Thông tin nà y khiến Mason im lặng má»™t lát. Rồi anh ta lầm bầm: “Äêm hôm qua đâu phải là bây giá».â€
“Thôi nà o, Masonâ€, Jesse nói. “Vấn đỠđã được giải quyết.â€
Nhưng Mason chưa trấn tÄ©nh lại. Anh ta vung hai cánh tay lên vá»— đùi Ä‘en đét. Anh ta nhìn thẳng và o Sachs: “Tôi cóc biết chúng tôi cần cô xuống đây là m cái mẹ gì.â€
“Masonâ€, Lucy Kerr xen và o. “Chấm dứt được rồi đấy. Không nhá» có ông Rhyme và Amelia ở đây thì chúng ta đã không tìm thấy Lydia. Chúng ta phải cảm Æ¡n há». Cho qua việc nà y Ä‘i.â€
“Cô ta má»›i là kẻ không cho qua.â€
“Khi ngưá»i nà o đấy nhắm súng và o tôi ngưá»i ấy nên có lý do tháºt xác đángâ€, Sachs nói giá»ng Ä‘á»u Ä‘á»u. “Và hoà n toà n không có lý do gì để anh bắn gã trai đó vì anh không thể tá»± mình xét xá» hắn được.â€
“Tôi là m công việc cá»§a tôi như thế nà o không mượn cô bà n luáºn. Tôi...â€
â€œÄÆ°á»£c rồi, chúng ta chấm dứt việc nà y ở đâyâ€, Lucy nói. “Và hãy quay lại văn phòng. Chúng ta vẫn sẽ giải quyết vụ án theo giả định rằng Mary Beth chưa chết và chúng ta phải tìm ra cô ấy.â€
“Nà yâ€, Jesse Corn gá»i. “Có cái cánh quạt tá»›i.â€
Má»™t chiếc trá»±c thăng từ trung tâm y khoa đỗ xuống khoảng đất trống gần cối xay, các nhân viên y tế cáng Lydia ra, cô bị say nắng nhẹ, còn mắt cá chân thì tráºt khá»›p nghiêm trá»ng. Thoạt đầu, cô gái ở trong tình trạng cuồng loạn - Garrett đã cầm con dao bước tá»›i chá»— cô và mặc dù hóa ra gã sá» dụng nó chỉ để cắt băng dÃnh nhá»±a dán miệng cô lại, cô vẫn run như cầy sấy. Cô cố gắng trấn tÄ©nh đủ để nói vá»›i má»i ngưá»i rằng Mary Beth không ở gần cối xay - Garrett đã giấu cô gái đâu đó gần biển, khu Bá» Ngoà i. Cô không biết chÃnh xác địa Ä‘iểm. Lucy và Mason cố gắng bắt Garrett nói - nhưng gã cứ câm lặng, hai bà n tay bị còng đằng sau lưng, đăm đăm nhìn xuống đất vẻ á»§ rÅ©.
Lucy bảo Mason: “Anh, Nathan và Jesse Ä‘i bá»™ đưa Garrett sang đưá»ng Easedale. Tôi sẽ đỠnghị Jim cho má»™t chiếc xe đến đấy. Chá»— lạch Possum phân nhánh. Amelia muốn khám xét cối xay. Tôi sẽ há»— trợ cô ấy. Chừng ná»a tiếng nữa cÅ©ng cho má»™t chiếc xe đến Easedale đón chúng tôi.â€
Nếu Mason muốn đỠmắt thì Sachs rất vui lòng. Nhưng anh ta đã chuyển sá»± chú ý sang Garrett, nhìn gã trai Ä‘ang sợ sệt từ đầu tá»›i chân như viên lÃnh gác quan sát má»™t kẻ tá» tù. Mason hất đầu bảo Nathan: “Äi thôi. Còng khóa chặt chẽ rồi chứ, Jesse?â€
“Chặt chẽ rồi, tất nhiênâ€, Jesse nói.
Sachs mừng vì có Jesse Ä‘i cùng để Mason phải xá» sá»± cho đúng má»±c. Cô từng nghe những câu chuyện vá» tù nhân “trốn chạy†bị cảnh sát áp giải đánh. Äôi khi, rốt cuá»™c là há» thiệt mạng.
Mason thô bạo tóm cánh tay Garrett, kéo gã Ä‘i. Gã trai hướng ánh mắt tuyệt vá»ng sang Sachs. Rồi Mason dẫn gã Ä‘i xuôi theo lối mòn.
Sachs bảo Jesse Corn: “Hãy để mắt tá»›i Mason. Các anh có lẽ sẽ cần đến sá»± hợp tác cá»§a Garrett để tìm ra Mary Beth. Và nếu hắn quá sợ hãi hay tức giáºn, đừng mong hắn khai Ä‘iá»u gì.â€
“Tôi xin đảm bảo việc nà y, Amelia.†Má»™t cái nhìn dà nh cho cô. “Tháºt là dÅ©ng cảm, việc chị đã là m ấy. Bước tá»›i trước hắn. Phải tôi thì tôi không dám đâu.â€
“Chà â€, Sachs đáp, chẳng có tâm trạng tiếp nháºn thêm bất cứ sá»± hâm má»™ nà o. “Äôi khi, ngưá»i ta cứ hà nh động mà không suy nghÄ© gì.â€
Jesse hồ hởi gáºt đầu y như thể muốn cá»™ng cả cái gáºt đầu ấy và o lá»i nói. “Ồ, nà y, tôi đã định há»i - chị có biệt hiệu không?â€
“Không hẳn.â€
“Tốt. Tôi thÃch chỉ là “Amelia†thôi.â€
Trong má»™t khoảnh khắc tức cưá»i, cô nghÄ© Jesse đã định hôn cô để chúc mừng cuá»™c bắt giữ. Rồi anh ta xuất phát, Ä‘uổi theo Mason, Nathan và Garrett.
Ngưá»i anh em, Amelia Sachs Ä‘ang trong tâm trạng bá»±c bá»™i vừa nhìn Jesse quay lại vui vẻ vẫy tay vá»›i cô vừa nghÄ© thầm, các cảnh sát ở đây, má»™t thì muốn bắn chết tôi, má»™t thì rắp ranh đặt chá»— tại nhà thá» và khách sạn.
Sachs tháºn trá»ng Ä‘i theo đưá»ng bà n cá» bên trong cối xay - táºp trung và o căn phòng Garrett đã giữ Lydia. Äi tá»›i Ä‘i lui, từng bước má»™t.
Cô biết ở đây sẽ có và i manh mối vá» nÆ¡i Mary Beth McConnell Ä‘ang bị giam giữ. Nhưng đôi khi mối liên hệ giữa đối tượng và địa Ä‘iểm mong manh tá»›i ná»—i ở mức độ mắt thưá»ng không trông thấy được và Sachs rà soát khắp căn phòng, chẳng phát hiện ra chứng cứ gì hữu Ãch cả - chỉ có đất, những mẩu kim loại, những mẩu gá»— cháy - dấu vết cá»§a các bức tưá»ng bị sáºp xuống trong vụ há»a hoạn, thức ăn, nước, các giấy gói kẹo bánh và băng dÃnh nhá»±a mà Garrett mang đến (tất cả Ä‘á»u không có nhãn cá»a hiệu). Cô phát hiện ra tấm bản đồ Ed Schaeffer tá»™i nghiệp đã xem. Nó chỉ đưá»ng Garrett Ä‘i tá»›i cối xay nhưng sau đó thì không có cái Ä‘Ãch nà o được đánh dấu.
Tuy nhiên Sachs vẫn rà soát lại lần thứ hai. Rồi má»™t lần nữa. Phần vì nhá»› lá»i dạy cá»§a Rhyme, phần vì đây cÅ©ng chÃnh là bản tÃnh cá»§a cô. (Và phần vì, cô tá»± há»i, má»™t chiến thuáºt trì hoãn chăng? Là m cho cuá»™c hẹn cá»§a Rhyme vá»›i Tiến sÄ© Weaver cà ng cháºm cà ng tốt?)
Giá»ng Lucy gá»i to: “Tôi tìm thấy cái nà y.â€
Sachs đã đỠnghị ngưá»i nữ đồng nghiệp lục soát buồng nghiá»n bá»™t. Theo như Lydia kể, thì đó là nÆ¡i cô cố gắng trốn chạy khá»i Garrett, và Sachs láºp luáºn rằng nếu đã có váºt lá»™n thì có thể đã có váºt gì đó rÆ¡i ra từ túi quần túi áo cá»§a Garrett. Cô đã cho Lucy má»™t bà i giảng cấp tốc vá» phương pháp Ä‘i theo đưá»ng bà n cá» những thứ phải tìm kiếm, cách thu nhặt váºt chứng.
“Xem đâyâ€, Lucy nồng nhiệt nói, bê cái há»™p các tông tá»›i chá»— Sachs. “Phát hiện ra những thứ nà y giấu đằng sau thá»›t cối.â€
Bên trong cái hộp là một đôi già y cũ, một áo khoác ngắn không thấm nước, một la bà n và một bản đồ bỠbiển Bắc Carolina. Sachs cũng để ý thấy vết cát trắng bên trong đôi già y và ở nếp gấp tấm bản đồ.
Lucy định mở tấm bản đồ ra.
“Äừngâ€, Sachs nói. “Có thể sẽ có dấu vết gì đó bên trong. Äể đến khi chúng ta quay lại chá»— Lincoln đã.â€
“Nhưng biết đâu hắn đã đánh dấu nÆ¡i giam giữ cô gái.â€
“Có thể. Dù sao thì chá»— đánh dấu vẫn còn đó khi chúng ta quay lại la-bô. Bây giá» mà chúng ta bị mất dấu vết, chúng ta sẽ bị mất vÄ©nh viá»…n luôn.†Rồi Sachs nói: “Chị tiếp tục lục soát bên trong nhé. Tôi muốn kiểm tra cái lối mòn mà hắn Ä‘ang Ä‘i thì bị chúng ta chặn lại. Nó dẫn vá» phÃa con suối. Có thể hắn giấu thuyá»n đằng ấy. Có thể sẽ có má»™t tấm bản đồ nữa hoặc váºt nà o đấy khác chăng.†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sachs rá»i khá»i cối xay và vá»™i vã bước vá» phÃa con suối. Khi Ä‘i ngang qua quả đồi nÆ¡i Mason đã bắn xuống, cô rẽ ngoặt và phát hiện ra hai gã đà n ông Ä‘ang nhìn cô chằm chằm. Hai gã cầm hai khẩu súng trưá»ng.
Ôi, không. Không phải là hỠchứ.
“Chà â€, Rich Culbeau nói, gạt má»™t con ruồi Ä‘áºu trên cái trán sạm nắng. Gã hất đầu và đuôi tóc tết dà y bóng loáng Ä‘ung đưa như Ä‘uôi ngá»±a.
“Cảm Æ¡n rất nhiá»u, thưa côâ€, gã kia cất giá»ng thoáng vẻ châm chá»c.
Sachs nhá»› ra tên gã: Harris Tomel - cái gã trông giống má»™t doanh nhân miá»n Nam cÅ©ng như Culbeau trông giống má»™t tay tổ lái.
“Không có phần thưởng cho chúng tôiâ€, Tomel tiếp tục. “Mất má»™t ngà y trá»i dãi nắng.â€
Culbeau nói: “Thằng nhãi nói vá»›i cô Mary Beth ở đâu chưa?â€
“Việc ấy các anh phải há»i Cảnh sát trưởng Bellâ€, Sachs trả lá»i.
“Chúng tôi cứ tưởng hắn đã nói.â€
Rồi Sachs băn khoăn tá»± há»i: Là m sao hai gã nà y phát hiện ra cái cối xay? Có thể hai gã đã bám theo đội tìm kiếm, nhưng cÅ©ng có thể hai gã đã có thông tin - có thể từ Mason Germain, vá»›i hy vá»ng có được sá»± á»§ng há»™ nhá» nhoi cho chiến dịch bắn tỉa vô ká»· luáºt.
“Tôi đã Ä‘oán đúngâ€, Culbeau tiếp tục.
“Cái gì?â€, Sachs há»i.
“Sue McConnell đã tăng phần thưởng lên hai nghìnâ€, gã nhún vai.
Tomel nói thêm: “Miếng ăn đến miệng rồi còn để rÆ¡i mất.â€
“Xin lỗi các anh, tôi có việc phải là m.†Sachs bắt đầu đi qua hai gã, nghĩ bụng: Còn gã thứ ba của cái nhóm nà y đâu? Gã gầy giơ xương...
Má»™t âm thanh lướt nhanh phÃa sau Sachs và cô cảm thấy khẩu súng lục được rút ra khá»i bao. Cô xoay lại, khom ngưá»i trong lúc khẩu súng mất hút và o bà n tay cá»§a gã Sean O’Sarian đầy tà n nhang, gầy nhẳng. Gã nhún nhảy lùi ra xa cô, nhăn nhở cưá»i.
Culbeau lắc đầu: “Sean, thôi nà oâ€.
Sachs chìa bà n tay ra: “Cho tôi xin lạiâ€.
“NghÃa tà thôi mà . Äẹp đấy. Harris đây sưu tầm súng. Khẩu nà y đẹp đấy, phải không, Harris?â€
Tomel chẳng nói gì, chỉ thở dà i và lau mồ hôi trên trán.
“Anh Ä‘ang tá»± chuốc lấy phiá»n phức đấy.â€
Culbeau bảo: “Trả cho cô ta Ä‘i, Sean. Không phải trò nghịch ngợm cá»§a mà y đâu.â€
Gã giả vỠđưa cho Sachs, chìa báng súng ra trước, rồi nhăn nhở cưá»i và rụt tay lại. “Nà y, cưng, chÃnh xác thì cô em từ đâu đến? New York hả, anh nghe nói thế. Ở đó ra sao nhỉ? Má»™t nÆ¡i hoang dã, anh cuá»™c là thế.â€
“Äừng lãng phà thá»i gian vá»›i cái khẩu súng chết tiệt ấy nữaâ€, Culbeau lầm bầm. “Chúng ta bị tuá»™t mất khoản tiá»n kia rồi. Hãy chấp nháºn Ä‘iá»u đó và quay lại thị trấn Ä‘i.â€
“Trả vÅ© khà cho tôiâ€, Sachs lẩm bẩm.
Nhưng O’Sarian Ä‘ang nhún nhẩy bước vòng quanh, nhăm súng lên các vòm cây y như thể má»™t thằng nhóc mưá»i tuổi chÆ¡i trò công an bắt kẻ cướp váºy. “Pằng, pằng...â€
â€œÄÆ°á»£c rồi, bá» qua chuyện nà y Ä‘i.†Sachs nhún vai. “Dù sao thì nó cÅ©ng chẳng phải cá»§a tôi. Khi nà o anh chÆ¡i xong cứ việc Ä‘em trả cho văn phòng cảnh sát trưởng.†Cô quay ngưá»i bước qua O’Sarian.
“Nà yâ€, gã nói, cau mà y thất vá»ng vì Sachs bá» dở trò chÆ¡i. “Cô không…â€
Sachs né sang bên phải O’Sarian, chúi xuống và nhanh chóng đứng thẳng dáºy đằng sau gã, vòng cánh tay khóa lấy cổ gã. Chỉ ná»a giây, con dao bấm đã được rút khá»i túi quần cô, lưỡi dao mở ra và mÅ©i dao Ä‘áºp Ä‘áºp và o những cái nốt đỠphÃa dưới cằm gã.
“Ôi, lạy Chúa, cô Ä‘ang là m cái quái quá»· gì thế?â€, O’Sarian thốt lên, rồi nháºn ra rằng khi nói cổ há»ng gã bị ấn thêm và o mÅ©i dao. Gã câm miệng.
â€œÄÆ°á»£c rồi, được rồi.†Culbeau giÆ¡ hai tay lên. “Chúng ta đừng...â€
“Hãy thả vÅ© khà xuống đấtâ€, Sachs nói. “Tất cả các anh.â€
“Tôi chẳng là m gì cảâ€, Culbeau phản đối.
“Thưa cô, cô nghe nà yâ€, Tomel nói, cố gắng lấy giá»ng biết Ä‘iá»u. “Chúng tôi không định gây rắc rối. Ông bạn chúng tôi đây...â€
MÅ©i dao chá»c và o cái cằm lởm chởm râu cá»§a O’Sarian.
“à á, là m Ä‘i, là m Ä‘i!â€, O’Sarian tuyệt vá»ng nói, hai hà m răng nghiến lại. “Vứt mấy khẩu súng chết giẫm xuống.â€
Culbeau thả khẩu súng trưá»ng cá»§a gã xuống đất. Tomel cÅ©ng váºy.
Trong lúc bị cái mùi không tắm gá»™i bốc ra từ cÆ¡ thể O’Sarian tấn công, Sachs trượt bà n tay dá»c theo cánh tay gã, tịch thu khẩu súng. Gã đà nh buông tay. Cô bước lùi lại, đẩy O’Sarian má»™t cái, vẫn chÄ©a khẩu súng ngắn và o gã.
“Tôi chỉ đùa thôiâ€, O’Sarian nói. “Tôi chỉ đùa. Tôi chẳng là m gì cả. Tôi chẳng có ý gì cả. Hãy bảo cô ta là tao chẳng là m gì cả...â€
“Chuyện gì xảy ra thế nà y?â€, Lucy Kerr há»i, bước xuôi theo lối mòn, bà n tay đặt trên báng khẩu súng ngắn.
Culbeau lắc đầu. “Sean giở trò ngu ngốc.â€
“Những cái trò sẽ khiến anh ta mất mạng có ngà yâ€, Lucy nói
Sachs đóng con dao bấm bằng một tay và lại đút nó và o túi quần.
“Xem nà y, tôi bị cứa đứt da. Xem nà y, máu!†O’Sarian giơ lên một ngón tay dây máu.
“Chết tiệtâ€, Tomel nói vẻ sợ sệt, tuy Sachs chẳng biết gã định ám chỉ Ä‘iá»u gì.
Lucy nhìn Sachs. “Cô muốn xá» lý việc nà y như thế nà o đây?â€
“Tắm má»™t cáiâ€, Sachs trả lá»i.
Culbeau báºt cưá»i.
Sachs nói thêm: “Chúng ta không có thá»i gian mà lãng phà vá»›i há».â€
Ngưá»i nữ cảnh sát hất đầu bảo mấy gã đà n ông: “Äây là hiện trưá»ng vụ án. Các anh không có cÆ¡ há»™i già nh phần thưởng đâu.†Cô hất đầu chỉ mấy khẩu súng trưá»ng. “Nếu các anh muốn săn bắn gì, hãy Ä‘i chá»— khác.â€
“Ồ, giống như Ä‘ang mùa săn bắn ấy nhỉâ€, O’Sarian nói giá»ng châm chá»c, coi câu bình luáºn cá»§a Lucy tháºt ngá»› ngẩn. “à tôi là , rõ khỉ.â€
“Rồi quay lại thị trấn Ä‘i - trước khi các anh rước thêm rắc rối cho cuá»™c Ä‘á»i mình.â€
Mấy gã đà n ông nhặt súng lên. Culbeau cúi đầu nói và o tai O’Sarian những lá»i thì thầm, tức tối. O’Sarian nhún vai, nhăn nhở cưá»i. Trong khoảnh khắc, Sachs nghÄ© Culbeau sắp sá»a đánh gã.
Nhưng rồi gã đà n ông to lá»›n đó đã bình tÄ©nh lại và quay sang Lucy: “Các cô tìm thấy Mary Beth chưa?â€
“Chưa. Nhưng chúng tôi đã bắt được Garrett và hắn sẽ cho chúng tôi biết cô ấy Ä‘ang ở đâu.â€
Culbeau nói: “Giá mà chúng tôi có cÆ¡ há»™i lÄ©nh phần thưởng, nhưng tôi cÅ©ng mừng vì hắn đã bị bắt. Thằng nhãi ấy là cái há»a.â€
Khi bá»n há» Ä‘i rồi, Sachs há»i: “Chị phát hiện được gì ở cối xay không?â€
“Không. Nên nghÄ© tôi sẽ xuống đây há»— trợ cô tìm kiếm con thuyá»n.â€
Trong lúc tiếp tục Ä‘i xuôi theo lối mòn, Sachs nói: “Có má»™t việc tôi quên mất. Chúng ta phải cá» ngưá»i quay lại chá»— cái bẫy kia - cái tổ ong bắp cà y ấy mà . Giết chết chúng Ä‘i và lấp cái hố.â€
“Ồ, Jim đã cá» Trey Williams, má»™t trong số các cảnh sát cá»§a chúng tôi, tá»›i đó, mang theo há»™p xịt ong bắp cà y và xẻng. Nhưng chẳng có con ong nà o. Nó là má»™t cái tổ cÅ©.â€
“Bá» không à ?â€
“Phải.â€
Váºy nó hoà n toà n chẳng phải má»™t cái bẫy, chỉ là má»™t mánh khóe để ghìm chân há». Sachs cÅ©ng nhá»› lại rằng chai ammonia không được bố trà để là m hại ai cả. Garrett đã có thể bố trà để nó đổ xuống những ngưá»i Ä‘uổi theo gã, là m há» bị mù. Tuy nhiên, gã đã đặt nó trên má»™t vách đá nhá». Nếu há» không phát hiện ra sợi dây câu và vướng và o nó, cái chai cÅ©ng sẽ đổ xuống những tảng đá - phÃa dưới mưá»i feet so vá»›i lối mòn, cảnh báo Garrett bằng mùi ammonia, nhưng không là m hại ai.
Sachs lại hình dung ra cặp mắt mở to, hốt hoảng của Garrett.
Tôi sợ. Bắt hắn ngừng bắn đi.
Sachs nháºn ra Lucy Ä‘ang nói chuyện vá»›i cô.
“Xin lá»—i, chị bảo gì cÆ¡?â€
Ngưá»i nữ cảnh sát há»i: “Cô há»c được ở đâu cách sá» dụng con dao ấy?â€
“Sá»± hoang dã đã dạy tôi đấy.â€
“Sá»± hoang dã ư? Ở đâu?â€
“Má»™t nÆ¡i được gá»i là Brooklynâ€, Sachs đáp.
ChỠđợi.
Mary Beth McConnell đứng bên cạnh khung cá»a sổ bụi bặm. Cô bức bối và xây xẩm mặt mà y - vì hÆ¡i nóng ngá»™t ngạt trong cái nÆ¡i Ä‘ang giam giữ cô và vì cÆ¡n khát cháy cổ. Khắp ngôi nhà nà y, cô không tìm được má»™t giá»t chất lá»ng nà o để uống. Liếc nhìn qua ô cá»a sổ phÃa sau, ánh mắt vượt qua tổ ong bắp cà y, cô có thể thấy các vá» chai nước nằm trên má»™t đống rác. Chúng khiêu khÃch cô và là m cô khát thêm. Cô biết mình không sống được quá má»™t hay hai ngà y trong cái nóng như thế nà y mà không có nước uống.
Ông ở đâu? Ở đâu? Cô thầm nói vá»›i nhà truyá»n giáo.
Nếu quả thá»±c đã xuất hiện má»™t ngưá»i đà n ông ở đằng kia - và ông ta chẳng phải là do trà tưởng tượng tuyệt vá»ng, bị cÆ¡n khát hà nh hạ cá»§a cô sáng tạo ra.
Mary Beth dá»±a ngưá»i và o bức tưá»ng nóng bá»ng. Tá»± há»i liệu cô có xỉu Ä‘i không. Cố gắng nuốt nhưng trong miệng chẳng còn chút nước bá»t nà o. Không khà bao phá»§ mặt cô, ngá»™t ngạt tá»±a như len nóng sá»±c.
Rồi Mary Beth giáºn dữ nghÄ©: Ôi, Garrett... Tao đã biết mà y sẽ gây ra tai há»a. Cô nhá»› có câu tục ngữ xưa: Là m Æ¡n mắc oán.
Mình đáng lẽ không nên cứu hắn… Nhưng sao mình lại có thểkhông được? Sao mà mình lại có thể không cứu hắn thoát khá»i đám nam sinh trung há»c đó được? Cô nhá»› hôm trông thấy bốn cáºu nam sinh đứng nhìn Garrett nằm ngất trên phố Cây ThÃch dạo năm ngoái. Má»™t cáºu cao lá»›n, có Ä‘iệu cưá»i nhếch mép khinh bỉ, bạn cùng đội bóng bầu dục vá»›i Billy Stail, kéo khóa chiếc quần bò Guess!, lôi cái cá»§a cáºu ta ra và sắp sá»a đái và o Garrett. Cô đã lao tá»›i quát mắng cả bá»n, giáºt lấy Ä‘iện thoại di động cá»§a má»™t cáºu khác để gá»i xe cấp cứu đưa Garrett Ä‘i.
Tất nhiên, mình phải là m thế.
Nhưng một khi mình cứu hắn rồi, mình lại thuộc vỠhắn…
Thoạt đầu, sau vụ tai nạn, Mary Beth thÃch thú thấy Garrett cứ bám theo cô như má»™t kẻ hâm má»™ bẽn lẽn. Gá»i tá»›i nhà để kể cho cô những tin tức gã nghe được, tặng cô những món quà (cÆ¡ mà quà gì chứ, con bá» cánh cứng mà u xanh lá cây bóng loáng đựng trong cái chuồng bé tÃ, các bức vẽ vụng vá» những con nhện và những con nhiá»u chân, con chuồn chuồn buá»™c và o sợi dây - vẫn còn sống!).
Nhưng rồi cô bắt đầu nháºn ra có gã ở gần quá thưá»ng xuyên. Cô nghe được tiếng bước chân đằng sau lưng má»—i khi Ä‘i bá»™ từ xe và o nhà , lúc đêm khuya. Trông thấy má»™t dáng ngưá»i trên những vòm cây xung quanh nhà cô ở Bến tà u kênh Nước Ä‘en. Nghe thấy cái giá»ng cao, kỳ dị lẩm bẩm những lá»i cô không thể luáºn ra là gì, tá»± nói hay hát vá»›i chÃnh gã. Gã nháºn ra cô giữa phố ChÃnh và đi thẳng tá»›i, chuyện trò lan ma lan man, lấy mất thá»i gian quý báu cá»§a cô, khiến cô cà ng ngà y cà ng khó chịu. Liếc nhìn - cả ngượng ngùng lẫn thèm muốn - ngá»±c cô, chân cô, tóc cô.
“Mary Beth, Mary Beth... chị có biết nếu má»™t cái mạng nhện mà giả dụ như, chăng khắp thế giá»›i, trá»ng lượng cá»§a nó cÅ©ng chưa đầy má»™t ounce không... Nà y, Mary Beth, chị có biết mạng nhện là váºt liệu bá»n hÆ¡n thép gấp năm lần không? Và nó đà n hồi hÆ¡n nilon? Có má»™t số mạng nhện rất hay - chúng giống như những chiếc võng. LÅ© ruồi ngả lưng xuống đó và không bao giá» tỉnh dáºy.â€
(Cô đáng lẽ đã phải nháºn ra, giỠđây cô nhá»› lại, rằng phần lá»›n những chuyện tầm phà o cá»§a Garrett là vá» nhện và các côn trùng bẫy mồi.)
Và bởi váºy cô đã sắp xếp lại cuá»™c sống hà ng ngà y để tránh đụng phải gã, Ä‘i mua sắm tại các cá»a hiệu má»›i, vá» nhà theo các tuyến đưá»ng khác vá»›i trước đây, lá»±a chá»n các lối mòn khác để đạp xe, leo núi.
Nhưng rồi xảy ra má»™t việc là m há»ng má»i ná»— lá»±c cá»§a Mary Beth nhằm giữ khoảng cách vá»›i Garrett Hanlon: cô có má»™t khám phá. Và tình cá» là khám phá nà y lại ở trên bá» sông Paquenoke ngay tại trung tâm Bến tà u kênh Nước Ä‘en - nÆ¡i gã trai đã xà là m lãnh địa riêng cá»§a mình. Tuy nhiên, khám phá nà y quan trá»ng tá»›i ná»—i tháºm chà ngay má»™t băng rượu láºu, chứ kể gì má»™t gã trai gầy giÆ¡ xương bị ám ảnh bởi lÅ© côn trùng, cÅ©ng không thể khiến cô sợ không đến đó.
Mary Beth chẳng biết vì sao môn lịch sá» lại gây cho cô nhiá»u hứng thú thế. Nhưng luôn luôn là như váºy. Cô nhá»› những lần tá»›i khu di tÃch thuá»™c địa Williamsburg thuở nhá». Nó chỉ cách Tanner’s Corner hai tiếng đồng hồ Ä‘i ô tô và gia đình cô hay tá»›i đó. Mary Beth thuá»™c các con đưá»ng gần thị trấn ấy tá»›i mức cô biết lúc nà o há» sắp sá»a đến nÆ¡i. Rồi cô nhắm mắt và sau khi cha cô phanh chiếc Buick lại cô bảo mẹ dắt tay cô và o công viên để trong đó cô có thể mở mắt, giả vá» như mình Ä‘ang thá»±c sá»± quay trở vá» nước Mỹ thá»i thuá»™c địa.
Mary Beth cảm thấy chÃnh niá»m phấn chấn nà y - chỉ có Ä‘iá»u nó lá»›n lao hÆ¡n gấp trăm lần - khi cô bước dá»c theo hai bá» sông Paquenoke ở khu vá»±c Bến tà u kênh Nước Ä‘en tuần trước, nhìn xuống đất và nháºn ra cái gì đó bị vùi lấp má»™t ná»a trong bùn lầy. Cô quỳ thụp xuống, bắt đầu gạt bùn lầy sang bên vá»›i sá»± tháºn trá»ng cá»§a ngưá»i bác sÄ© phẫu thuáºt Ä‘ang mổ quả tim bệnh táºt. Và , phải, chúng đấy: các di váºt cổ - các chứng cứ mà Mary Beth McConnell đã tuyệt vá»ng tìm kiếm và giỠđây khiến cô gái hai mươi ba tuổi phải sững sá». Các chứng cứ có thể chứng minh cho giả thuyết cô đưa ra - nó sẽ viết lại lịch sá» nước Mỹ.
Giống như tất cả má»i ngưá»i dân Bắc Carolina - và giống như hầu hết trẻ em Mỹ - Mary Beth McConnell từng há»c vá» Thuá»™c địa Roanoke Biến mất trong các giá» há»c lịch sá»: Và o cuối thế ká»· XV, thá»±c dân Anh đặt chân lên đảo Roanoke, nằm giữa vùng ná»™i địa Bắc Carolina và khu Bá» Ngoà i. Sau má»™t thá»i gian tiếp xúc hầu như hòa hợp giữa ngưá»i Anh đến định cư và ngưá»i Mỹ bản xứ, các mối quan hệ trở nên xấu Ä‘i. Mùa đông đến gần và những ngưá»i thá»±c dân thiếu thức ăn cÅ©ng như các đồ dá»± trữ khác, Thống đốc John White, ngưá»i sáng láºp thuá»™c địa nà y, dong buồm trở vá» Anh xin cứu trợ. Nhưng khi ông quay lại Roanoke, những ngưá»i thá»±c dân - hÆ¡n má»™t trăm ngưá»i, cả đà n ông, đà n bà và trẻ em - đã biến mất.
Manh mối duy nhất vá» sá»± việc xảy ra là từ “Croatoan†được khắc trên vá» cây gần nÆ¡i hỠđịnh cư. Äây là tên tiếng Anh Ä‘iêng cá»§a Hatteras, cách Roanoke chừng năm mươi dặm vá» phÃa nam. Phần lá»›n các sá» gia tin tưởng rằng những ngưá»i thá»±c dân đã thiệt mạng ngoà i khÆ¡i trên đưá»ng đến Hatteras hoặc đã bị giết chết khi đến nÆ¡i, tuy không có ghi chép nà o cho thấy há» từng cáºp bá» và o đây.
Mary Beth đã đến thăm đảo Roanoke mấy lần, đã xem buổi trình diá»…n tái hiện tấn thảm kịch tại má»™t nhà hát nhỠở đảo. Vở kịch khiến cô xúc động và lạnh toát ngưá»i. Nhưng cô chưa bao giá» suy nghÄ© nhiá»u vá» câu chuyện ấy mãi cho tá»›i khi cô lá»›n hÆ¡n và và o trưá»ng Tổng hợp Bắc Carolina, phân hiệu Avery, nÆ¡i cô đã Ä‘á»c rất sâu vá» Thuá»™c địa Biến mất. Má»™t khÃa cạnh cá»§a câu chuyện gợi lên các câu há»i chưa có câu trả lá»i vá» số pháºn những ngưá»i thá»±c dân liên quan đến má»™t cô gái tên là Virginia Dare cùng truyá»n thuyết Con Nai Cái Lông Trắng.
Äó là má»™t câu chuyện mà Mary Beth McConnell - cô gái con má»™t mang chút đầu óc nổi loạn và độc láºp suy nghÄ© - có thể hiểu được. Virginia Dare là đứa trẻ ngưá»i Anh đầu tiên chà o Ä‘á»i ở Mỹ. Cô là cháu gái Thống đốc White và là má»™t trong số những ngưá»i thá»±c dân bị biến mất. Theo các sách lịch sá», cô được cho là đã thiệt mạng cùng hỠở Hatteras hoặc trên đưá»ng đến Hatteras. Nhưng khi Mary Beth tiếp tục tiến hà nh nghiên cứu, cô phát hiện ra rằng chẳng bao lâu sau sá»± kiện những Ngưá»i Thá»±c Dân Biến Mất, lúc ngưá»i Anh bắt đầu định cư đông hÆ¡n ở vùng Duyên hải miá»n Äông, nhiá»u truyá»n thuyết địa phương vá» Thuá»™c địa Biến mất bắt đầu xuất hiện.
Má»™t truyá»n thuyết cho rằng những ngưá»i thá»±c dân không bị giết chết ngay mà vẫn sống sót và tiếp tục sống lẫn giữa những bá»™ lạc ngưá»i bản xứ. Viginia Dare lá»›n lên thà nh cô thiếu nữ xinh đẹp - da trắng, tóc và ng, ý chà mạnh mẽ và độc láºp. Má»™t thầy lang Ä‘em lòng yêu cô nhưng cô cá»± tuyệt và chẳng bao lâu sau thì cô biến mất. Thầy lang kia khẳng định ông ta không hãm hại cô, tuy nhiên, vì cô cá»± tuyệt tình yêu cá»§a ông ta, ông ta đã phù phép cho cô trở thà nh con nai cái lông trắng.
Tất nhiên, chẳng ai tin lá»i ông ta, nhung chẳng bao lâu sau ngưá»i ta bắt đầu trông thấy trong vùng má»™t con nai cái lông trắng dưá»ng như là thá»§ lÄ©nh cá»§a tất cả các loà i váºt trong rừng. Bá»™ lạc ấy, khiếp hãi trước sức mạnh rõ rà ng cá»§a con nai cái, đã tổ chức má»™t cuá»™c thi xem tay thợ săn nà o bắn được nó.
Má»™t tay thợ săn trẻ dÅ©ng cảm đã lần theo được dấu vết cá»§a con nai và đã bắn Ä‘i mÅ©i tên đầu bịt bạc ở khoảng cách xa đến mức khó tin. MÅ©i tên xuyên và o ngá»±c con nai và khi nằm xuống trút hÆ¡i thở cuối cùng, nó ngước nhìn tay thợ săn bằng cặp mắt ngưá»i tháºt đáng sợ.
Anh ta lắp bắp há»i: “Mi là ai?â€
“Virginia Dareâ€, Con nai cái thì thầm trả lá»i, rồi tắt thở.
Mary Beth quyết định xem xét câu chuyện Con Nai Cái Lông Trắng má»™t cách nghiêm túc. Miệt mà i nhiá»u ngà y đêm trong phòng tà i liệu lưu trữ ở Äại há»c Tổng hợp Bắc Carolina, phân hiệu Chapel Hill, và ở Äại há»c Tổng hợp Duke, Ä‘á»c các cuốn nháºt ký cÅ© từ thế ká»· XVI, XVII, cô phát hiện ra hà ng loạt những tà i liệu tham khảo vỠ“con nai cái lông trắng†và “những con quái váºt lông trắng†bà ẩn ở vùng đông bắc Bắc Carolina. Nhưng những trưá»ng hợp ngưá»i ta trông thấy chúng không phải là ở Roanoke hay ở Hatteras. Mà những sinh váºt nà y được trông thấy dá»c theo “hai bá» kênh Nước Ä‘en nÆ¡i sông Uốn Khúc bắt nguồn từ đầm lầy Sầu Thảm chảy vá» phÃa tây.†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mary Beth biết sức mạnh cá»§a truyá»n thuyết và bao giá» cÅ©ng có sá»± thá»±c trong tháºm chà là các câu chuyện huyá»n hoặc nhất. Cô láºp luáºn rằng có thể Những Ngưá»i Thá»±c Dân Biến Mất, sợ hãi vì bị những bá»™ lạc địa phương tấn công, đã để lại chữ “Croatoan†nhằm đánh lạc hướng há», và chạy trốn không phải vá» phÃa nam mà là vá» phÃa tây, nÆ¡i hỠđịnh cư dá»c theo hai bá» cá»§a, phải, cá»§a sông Paquenoke uốn khúc - gần Tanner’s Corner, ở khu vá»±c bây giỠđược gá»i là Bến tà u kênh Nước Ä‘en. Ở đó, Những Ngưá»i Thá»±c Dân Biến Mất cà ng ngà y cà ng mạnh lên khiến những ngưá»i Anh Ä‘iêng, sợ hãi trước mối Ä‘e dá»a nà y, đã tấn công và giết chết há». Virginia Dare - Mary Beth cho phép mình tá»± phá»ng Ä‘oán, diá»…n giải truyá»n thuyết vá» Con Nai Cái Lông Trắng - hẳn là ngưá»i định cư cuối cùng sống sót, đã chiến đấu cho tá»›i lúc chết.
Chà , đây là giả thuyết cá»§a cô, nhưng Mary Beth chưa bao giá» tìm thấy bất cứ bằng chứng nà o á»§ng há»™ nó. Cô dà nh cả ngà y trá»i lang thang xung quanh Bến tà u kênh Nước Ä‘en vá»›i những tấm bản đồ cổ, cố gắng suy luáºn chÃnh xác địa Ä‘iểm những ngưá»i thá»±c dân hẳn đã cáºp bá» và nÆ¡i hỠđịnh cư. Rồi cuối cùng, tuần trước, Ä‘ang bước Ä‘i dá»c bá» sông Paquo, cô phát hiện ra những chứng cứ thuá»™c vá» Thuá»™c Äịa Biến Mất.
Mary Beth nhớ nỗi khiếp sợ của mẹ khi cô bảo bà rằng cô sẽ tiến hà nh công việc khảo cổ tại Bến tà u kênh Nưóc đen.
“Không phải ở đóâ€, ngưá»i phụ nữ có nước da trắng bệch nói gay gắt, y như thể chÃnh mình gặp nguy hiểm. “Äó là nÆ¡i Thằng Bá» chuyên giết ngưá»i. Nó sẽ phát hiện ra mà y, nó sẽ hãm hại mà y.â€
“‘Mẹâ€, Mary Beth gay gắt đáp trả. “Mẹ cÅ©ng giống như lÅ© khốn nạn ở trưá»ng suốt ngà y trêu chá»c hắn.â€
“Mà y lại nói cái từ ấy. Tao đã bảo mà y đừng nói cÆ¡ mà . Cái từ ‘khốn nạn’ ấy.â€
“Mẹ, thôi nà o - mẹ nói nghe như má»™t tÃn đồ phái Baptist không khoan nhượng, ngồi trên băng ghế lo âu.†à cô là hà ng ghế phÃa trước trong nhà thá», nÆ¡i an tá»a cá»§a những ngưá»i xứ đạo đặc biệt hay bà n khoăn vá» phẩm hạnh cá»§a chÃnh mình, hoặc - nhiá»u khả năng hÆ¡n - vá» phẩm hạnh cá»§a những ngưá»i khác.
“Ngay cái tên cÅ©ng đáng sợ rồiâ€, Sue McConnell lẩm bẩm. “Nước Ä‘en.â€
Và Mary Beth giải thÃch rằng có đến hà ng chục kênh Nước Ä‘en ở Bắc Carolina. Bất cứ con sông nà o bắt nguồn từ những vùng đầm lầy Ä‘á»u được gá»i là sông nước Ä‘en vì nước sông thẫm mà u do thá»±c váºt mục nát lắng xuống. Sông Paquenoke nháºn nước từ đầm lầy Sầu Thảm và các bãi lầy xung quanh.
Nhưng thông tin nà y không khiến cho bà mẹ bá»›t lo lắng. “Mẹ xin con, con yêu, đừng Ä‘i.†Rồi ngưá»i phụ nữ sá» dụng đến biện pháp gợi mặc cảm tá»™i lá»—i. “Bây giá» bố mất rồi, nếu có chuyện gì xảy ra vá»›i con thì mẹ chẳng còn ai nữa... Mẹ sẽ cô độc má»™t mình. Mẹ sẽ phải là m gì? Con không muốn như thế chứ, hả con?â€
Nhưng Mary Beth, bị kÃch thÃch bởi chất adrenaline vốn vẫn luôn luôn kÃch thÃch các nhà thám hiểm và các khoa há»c gia, đã gói ghém những cái chổi, những cái lá» và túi đựng các thứ thu tháºp được, cùng vá»›i xẻng là m vưá»n, rồi buổi sáng hôm qua, trong bầu không khà nóng ná»±c, và ng vá»t, ẩm ướt, đã xuất phát để tiếp tục thá»±c hiện công việc khảo cổ.
Và đã xảy ra chuyện gì? Mary Beth đã bị Thằng BỠtấn công, bắt cóc. Mẹ cô đã dự đoán đúng.
Bây giá», ngồi trong ngôi nhà gá»— gá»›m ghiếc, nóng ná»±c nà y, phải chịu đựng cảm giác Ä‘au đớn, nôn nao, ná»a như mê sảng, cô nghÄ© vá» mẹ. Chồng chết vì bị ung thư sau má»™t thá»i gian ốm yếu hao mòn, cuá»™c sống cá»§a ngưá»i phụ nữ nà y Ä‘ang tan vỡ. Bà đã từ bá» bạn bè, công việc tình nguyện tại bệnh viện, má»i vẻ bá» ngoà i cá»§a lá» thói và trạng thái bình thưá»ng. Mary Beth thấy mình bắt đầu đảm nhiệm vai trò cha mẹ, trong khi mẹ cô thì trượt và o thế giá»›i xem ti vi ban ngà y và ăn vặt. Béo lùn, không cảm xúc, lúc nà o cÅ©ng thèm thuồng, bà chẳng khác nà o má»™t đứa trẻ đáng thương.
Nhưng má»™t trong những Ä‘iá»u ngưá»i cha từng dạy Mary Beth - bằng cả cuá»™c Ä‘á»i ông lẫn cái chết khó nhá»c - là ngưá»i ta luôn luôn là m cái mà ngưá»i ta đã được định hướng và không thay đổi con đưá»ng Ä‘i vì bất cứ ai. Mary Beth không bá» há»c để nháºn má»™t công việc gần nhà như mẹ cô nà i nỉ. Cô cân bằng nhu cầu được nương tá»±a cá»§a mẹ vá»›i các nhu cầu cá»§a chÃnh bản thân cô - lấy bằng cá» nhân và sang năm, khi há»c xong, sẽ tìm kiếm má»™t công việc để có thể thá»±c hiện những nghiên cứu Ä‘iá»n dã vá» nhân chá»§ng há»c Mỹ. Nếu được gần nhà thì tốt. Nhưng nếu phải tiến hà nh khai quáºt vá» ngưá»i da đỠở Santa Fe, vá» ngưá»i Eskimo ở Alaska, hay vá» ngưá»i Mỹ gốc Phi ở Manhattan, cô cÅ©ng sẽ Ä‘i mà không ngần ngại. Cô sẽ luôn luôn ở bên cạnh mẹ khi cần thiết, nhưng cô còn có cả cuá»™c Ä‘á»i cá»§a chÃnh bản thân cô trước mắt.
Trừ lúc nà y đây, đáng lẽ cô Ä‘ang phải đà o bá»›i và thu tháºp thêm chứng cứ tại Bến tà u kênh Nước Ä‘en, tham khảo ý kiến cá»§a giáo viên hướng dẫn luáºn văn tốt nghiệp, viết đỠxuất, kiểm tra váºt đã phát hiện được, thì cô lại mắc kẹt trong cái ổ yêu đương - má»™t gã trai má»›i lá»›n mắc chứng tâm thần.
Má»™t cÆ¡n tuyệt vá»ng lan khắp ngưòi cô.
Cô cảm thấy nước mắt ứa ra.
Nhưng rồi cô chặn đứng nó lại.
Thôi nà o!... Hãy mạnh mẽ lên. Hãy là con gái cá»§a bố, chiến đấu vá»›i bệnh táºt từng giây từng phút má»—i ngà y, không ngÆ¡i nghỉ. Äừng là con gái cá»§a mẹ.
Hãy là Virginia Dare, ngưá»i là m sống lại Thuá»™c Äịa Biến Mất.
Hãy là Con Nai Cái Lông Trắng, nữ chúa cá»§a tất cả các loà i váºt trong rừng.
Và rồi, đúng lúc Mary Beth Ä‘ang nghÄ© tá»›i bức tranh minh há»a con nai cái đưá»ng bệ trong má»™t cuốn sách táºp hợp những truyá»n thuyết vùng Bắc Carolina, má»™t sá»± chuyển động nữa vụt xuất hiện ở bìa rừng. Nhà truyá»n giáo bước ra khá»i cây cối ráºm rạp, vai Ä‘eo chiếc ba lô lá»›n.
Ông ta có thực!
Mary Beth vá»› lấy chiếc lá» mà Garrett đựng con bá» cánh cứng trông giống má»™t con khá»§ng long, ném mạnh và o kÃnh cá»a sổ. Chiếc lá» bay qua kÃnh và vỡ tan trước những chấn song sắt lắp phÃa ngoà i.
“Cứu tôi vá»›i!â€, Mary Beth hét lên, giá»ng hầu như không nghe thấy được vì cổ há»ng cô đã khô rang rồi. “Cứu vá»›i!â€
Cách đây gần má»™t trăm thước, ngưá»i đà n ông dừng bước. Ông ta nhìn xung quanh.
“Là m Æ¡n! Cứu tôi vá»›i!†Má»™t câu rá»n rÄ© kéo dà i.
Ông ta ngoái nhìn đằng sau. Rồi bước đi và o rừng.
Mary Beth hÃt sâu má»™t hÆ¡i và cố gắng gá»i lần nữa, nhưng cổ há»ng cô nghẹn lại. Cô cảm thấy nghẹt thở, nhổ ra Ãt máu.
Và ở phÃa bên kia cánh đồng cá», nhà truyá»n giáo tiếp tục bước và o rừng. Má»™t lát sau, bóng ông ta khuất hẳn.
Mary Beth nặng ná» buông ngưá»i xuống chiếc Ä‘i văng mốc meo và tuyệt vá»ng dá»±a đầu và o tưá»ng. Cô đột ngá»™t ngước nhìn, cô lại bắt gặp sá»± di động nà o đấy. Nó ở gần thôi - trong ngôi nhà gá»— nà y. Con bá» cánh cứng trong chiếc lá» - con khá»§ng long ba sừng tà hon - vẫn sống sót sau cú chấn động vì mất nhà . Mary Beth quan sát nó ngoan cưá»ng bò lên mép miếng thá»§y tinh vỡ, xòe má»™t đôi cánh, rồi xòe má»™t đôi cánh nữa, đôi cánh nà y rung má» Ä‘i và nhấc nó rá»i khá»i báºu cá»a sổ, bay ra bầu trá»i tá»± do.
16.06.2015
PHẦN 2: CON NAI CÃI LÔNG TRẮNG
CHÆ¯Æ NG 17
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn
"Chúng tôi đã bắt được hắnâ€, Rhyme nói vá»›i Jim Bell và cáºu em rể anh ta, cảnh sát Steve Farr. “Amelia và tôi. Äấy là điá»u đã được thá»a thuáºn. Bây giá» thì chúng tôi phải quay lại Avery.†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Chà , Lincolnâ€, Bell tế nhị mà o đầu. “Chỉ có Ä‘iá»u Garrett chẳng chịu khai gì. Hắn chẳng chịu cho chúng tôi biết nÆ¡i Ä‘ang giữ Mary Beth.â€
Ben Kerr ngáºp ngừng đứng gần đó, bên cạnh đưá»ng đồ thị nhấp nhô như núi đồi, lấp lóe sáng trên mà n hình máy vi tÃnh nối vá»›i máy tách hợp chất. Sá»± do dá»± ban đầu đã biến mất và bây giá» anh ta xem chừng nuối tiếc khi kết thúc nhiệm vụ. Amelia Sachs cÅ©ng Ä‘ang ở trong la-bô. Mason không có mặt, như thế là khôn ngoan - Rhyme Ä‘ang Ä‘iên tiết vì anh ta dám Ä‘e dá»a tÃnh mạng Sachs bằng những phát bắn tỉa và o cối xay. Bell giáºn dữ ra lệnh cho anh ta tạm thá»i không tham gia giảỉ quyết vụ án.
“Tôi hiểu.†Rhyme gạt phắt, đáp lại ý ngấm ngầm đỠnghị được giúp đỡ thêm cá»§a Bell. “Nhưng cô gái không ở trong hoà n cảnh nguy ngáºp cấp bách.†Lydia đã thông báo rằng Mary Beth vẫn còn sống và đã nói khái quát địa Ä‘iểm giam giữ cô. Má»™t cuá»™c tìm kiếm táºp trung khu Bá» Ngoà i sẽ có thể tìm thấy cô sau và i ngà y. Và bây giá» thì Rhyme đã sẵn sà ng cho ca phẫu thuáºt. Giữa tất cả các sá»± việc, anh bám lấy cái Ä‘iá»m kỳ lạ báo trước may mắn - đó là lúc Henry Davett thô lá»— tranh luáºn vá»›i anh, và ánh mắt tá»±a thép nung đỠcá»§a ngưá»i đà n ông nà y. Hình ảnh cá»§a vị thương nhân thúc giục anh quay lại bệnh viện, hoà n thà nh các xét nghiệm và nằm xuống dưới lưỡi dao mổ. Anh liếc nhìn Ben và sắp sá»a yêu cầu anh ta thu dá»n thiết bị khám nghiệm thì Sachs tiếp tục mục tiêu cá»§a Bell: “Bá»n em tìm thấy má»™t số chứng cứ ở chá»— cối xay, Rhyme. Thá»±c ra ngưá»i tìm thấy là Lucy. Những chứng cứ hữu Ãch.â€
Rhyme nói gắt gá»ng: “Nếu đây là những chứng cứ hữu Ãch, má»™t ngưá»i khác sẽ xác định được chúng dẫn đến đâu.â€
“Xin anh hãy nghe, Lincoln.†Bell lại mà o đầu bằng cái chất giá»ng vùng Carolina không nặng lắm. “Tôi không có ý ép anh nhưng xung quanh đây anh là ngưá»i duy nhất có kinh nghiệm giải quyết những vụ trá»ng án như thế nà y. Chẳng hạn, chúng tôi có cố gắng cÅ©ng chẳng hiểu cái ấy nó nói mô tê gì.†Anh ta hất đầu chỉ chiếc máy tách hợp chất. “Hay cục đất nà y hay dấu chân kia có ý nghÄ©a ra sao.â€
Cá» cỠđầu và o cái gối tá»±a đầu cá»§a chiếc Storm Arrow, Rhyme liếc nhìn gương mặt đầy cầu khẩn cá»§a Sachs. Thở dà i, cuối cùng anh há»i: “Garrett không nói gì à ?â€
“Hắn có nóiâ€, Farr trả lá»i, giáºt má»™t bên tai to như lá cá». “Nhưng hắn phá»§ nháºn việc giết Billy và bảo rằng hắn đưa Mary Beth Ä‘i khá»i Bến tà u kênh Nước Ä‘en vì muốn tốt cho chÃnh cô gái. Thế đấy. Hắn sẽ chẳng chịu khai nÆ¡i Ä‘ang giữ cô gái đâu.â€
Sachs nói: “Rhyme, vá»›i cái nóng như thế nà y, cô ấy có thể chết khát.â€
“Hoặc chết đóiâ€, Farr nêu ý kiến.
Ôi, vì Chúa...
“Thomâ€, Rhyme quát. “Gá»i cho Tiến sÄ© Weaver. Bảo tôi sẽ ở đây thêm má»™t chút nữa. Nhấn mạnh và o từ má»™t chút.â€
“Chúng tôi cÅ©ng chỉ đỠnghị có váºy, Lincolnâ€, Bell nói, vẻ nhẹ nhõm hiện trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. “Má»™t hoặc hai tiếng đồng hồ. Chúng tôi chắc chắn rất biết Æ¡n anh - chúng tôi sẽ coi anh là công dân danh dá»± cá»§a Tanner’s Cornerâ€, viên cảnh sát trưởng nói đùa. “Chúng tôi sẽ trao cho anh chìa khóa mở cá»a thị trấn.â€
Chẳng qua là để mở cánh cá»a kia và biến khá»i đây nhanh chóng hÆ¡n. Rhyme hoà i nghi nhá»§ thầm. Anh há»i Bell: “Lydia đâu?â€
‘Trong bệnh viện.â€
“Cô ta ổn chứ?â€
“Không có gì nghiêm trá»ng. Há» giữ cô ấy lại má»™t ngà y để theo dõi.â€
“Cô ta nói thế nà o - chÃnh xác?â€, Rhyme đưa ra mệnh lệnh.
Sachs trả lá»i: “Cô ấy nói Garrett bảo Ä‘ang giữ Mary Beth tại má»™t chá»— ở vá» phÃa đông, gần biển. Khu Bá» Ngoà i. Hắn cÅ©ng bảo hắn không thá»±c sá»± bắt cóc cô gái. Cô gái tá»± nguyện Ä‘i theo. Hắn chỉ Ä‘ang canh chừng cho cô và cô sẵn lòng ở đó. Lydia còn nói chúng ta bắt được Garrett trong lúc hắn hoà n toà n mất cảnh giác. Hắn chẳng nghÄ© chúng ta lại tá»›i cối xay nhanh đến thế. Khi ngá»i thấy mùi ammonia, hắn hoảng hốt, thay quần áo, bịt miệng cô ấy rồi chạy ra ngoà i.†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
â€œÄÆ°á»£c rồi... Ben, chúng ta có má»™t số thứ để xem xét.â€
Nhà động váºt há»c gáºt đầu, lại xỠđôi găng tay cao su và o - chẳng cần Rhyme phải yêu cầu, nhà hình sá»± há»c thầm nháºn xét như váºy.
Rhyme há»i tá»›i chá»— thức ăn và nước uống tìm thấy tại cối xay. Ben giÆ¡ chúng lên. Nhà hình sá»± há»c nháºn xét “Không nhãn cá»a hiệu. Giống như những thứ khác sẽ không hữu Ãch gì cho chúng ta. Xem có cái gì bám và o mặt dÃnh cá»§a băng dÃnh nhá»±a không.â€
Sachs và Ben khom lưng tìm kiếm mưá»i phút vá»›i má»™t chiếc kÃnh lúp cầm tay. Cô giáºt ra các mảnh gá»— và Ben lại bê kÃnh hiển vi cho Rhyme soi. Nhưng dưới thấu kÃnh hiển vi, rõ rà ng là chúng phù hợp vá»›i gá»— ở cối xay. “Chẳng có gì cảâ€, cô nói.
Rồi Ben cầm lên tấm bản đồ quáºn Paquenoke. Nó được đánh dấu bằng các dấu nhân (X) và mÅ©i tên, thể hiện lối Garrett đã Ä‘i từ Bến tà u kênh Nước Ä‘en đến cối xay. CÅ©ng không có nhãn giá.
Và không chỉ ra nÆ¡i gã sẽ Ä‘i sau khi rá»i khá»i cối xay.
Rhyme há»i Bell: “Các vị có ESDA chứ?â€
“Có cái gì cÆ¡?â€
“Thiết bị phát hiện dấu vết bằng tÄ©nh Ä‘iện.â€
“Tháºm chà không biết cái đó là cái gì.â€
“Äể nháºn ra những nét bút hằn trên giấy. Nếu Garrett đã viết lên má»™t tá» giấy kê bên trên tấm bản đồ, tên má»™t thị trấn hoặc má»™t địa chỉ, chúng ta sẽ Ä‘á»c được.â€
“Chà , chúng tôi không có thiết bị ấy. Hay để tôi gá»i cho cảnh sát bang?â€
“Thôi, chẳng cần. Ben, hãy chiếu đèn pin theo má»™t góc thấp lên tấm bản đồ. Xem có nét hằn nà o không.â€
Ben thực hiện và mặc dù rà soát từng ly từng tà hỠcũng không phát hiện ra nét chữ hay nét đánh dấu nà o.
Rhyme yêu cầu Ben kiểm tra tấm bản đồ thứ hai, tấm bản đồ Lucy tìm thấy tại cối xay. “Hãy xem có dấu vết gì ở các mép gấp không. Phiếu đặt mua tạp chà thì nhá» quá. GiÅ© nó ra má»™t tá» báo váºy.â€
Nhiá»u cát rÆ¡i xuống. Rhyme ngay láºp tức thấy đây thá»±c tế là cát ven biển, loại cát có ở khu Bá» Ngoà i - các hạt cát trong suốt chứ không mỠđục như cát đất liá»n.
“Hãy chạy má»™t mẫu qua máy tách hợp chất. Xem có dấu vết gì hữu Ãch không.â€
Ben khởi động cái máy kêu ầm ầm.
Trong lúc chỠđợi kết quả, anh ta trải tấm bản đồ ra bà n Bell, Ben và Rhyme xem xét nó cẩn tháºn. Nó thể hiện dải bá» biển miá»n đông nước Mỹ vá»›i các tuyến đưá»ng hà ng hải từ Norfolk Virginia và Hampton Roads xuôi xuống táºn Nam Carolina. Há» xem xét từng ly từng tÃ, nhưng Garrett chẳng khoanh tròn hay đánh dấu bất cứ địa Ä‘iểm nà o.
Tất nhiên là không, Rhyme nghĩ thầm, không bao giỠlại dễ dà ng như thế. HỠcũng chiếu đèn pin lên tấm bản đồ nà y. Tuy nhiên không phát hiện ra nét bút hằn nà o cả.
Kết quả từ máy tách hợp chất lóe sáng trên mà n hình. Rhyme liếc nhanh qua nó. “Chẳng giúp Ãch mấy. Natri clorua - muối ăn thông thưá»ng - cùng vá»›i muối, các chất hữu cÆ¡. Tất cả Ä‘á»u liên quan đến nước biển. Nhưng hầu như không có dấu vết gì khác. Chẳng giúp Ãch mấy cho chúng ta trong việc liên hệ chá»— cát nà y vá»›i má»™t địa Ä‘iểm cụ thể.†Rhyme hất đầu chỉ đôi già y để trong há»™p cùng vá»›i tấm bản đồ. Anh há»i Ben: “Xem có dấu vết gì khác ở đôi già y không?â€
Chà ng thanh niên xem xét chúng cẩn tháºn, tháºm chà tháo cả dây già y ra - đúng lúc Rhyme Ä‘ang định bảo anh ta. Cáºu chà ng nà y có khả năng trở thà nh má»™t nhà hình sá»± há»c giá»i đây, Rhyme tá»± nhá»§ thầm. Cáºu ta không nên lãng phà tà i năng cho những con cá bị loạn thần kinh.
Äôi già y cÅ© kỹ hiệu Nikes - là loại già y phổ biến tá»›i ná»—i không thể nà o lần ra cá»a hà ng mà Garrett đã mua nó.
“Vết lá khô, trông có vẻ thế. Lá thÃch hoặc lá sồi. Nếu tôi bắt buá»™c phải phá»ng Ä‘oán.â€
Rhyme gáºt đầu. “Còn gì khác trong há»™p không?â€
“Không.â€
Rhyme ngẩng nhìn các bảng chứng cứ trước. Ãnh mắt anh dừng lại ở chất camphene.
“Sachs, trong cối xay, có những cái đèn đốt cổ treo trên tưá»ng không? Hoặc là đèn lồng?â€
“Khôngâ€, Sachs trả lá»i. “Không có.â€
“Em có chắc chắn không?â€, Rhyme cá»™c cằn gặng. “Hay em hoà n toà n không chú ý?â€
Sachs khoanh tay trước ngá»±c, nói giá»ng Ä‘á»u Ä‘á»u: “Sà n lát gạch hai mươi lăm<31> mà u nâu đỠsẫm, tưá»ng là vách trát vữa. Má»™t bức có dòng chữ graffiti bằng sÆ¡n phun mà u xanh da trá»i: “Josh và Brittany, yêu nhau mãi mãiâ€, từ “love†(yêu) được viết thà nh L-U-V. Có má»™t chiếc bà n kiểu Shaker, bị nứt ở giữa và sÆ¡n mà u Ä‘en, ba chai nước hiệu Deer Park, má»™t phong kẹo sôcôla nhân bÆ¡ lạc hiệu Reese’s, năm túi Doritos, hai túi khoai tây chiên Cape Cod, sáu lon Pepsi, bốn lon Coke, tám phong bÃch quy bÆ¡ lạc vá»›i phó mát hiệu Planters. Có hai cá»a sổ. Má»™t bịt ván. Má»™t không bịt ván thì chỉ còn má»™t tấm kÃnh là nh lặn - các tấm khác đã bị Ä‘áºp vỡ - và tất cả các quả đấm cá»a, các chốt cà i cá»a sổ Ä‘á»u đã bị đánh cắp. Có các công tắc Ä‘iện kiểu cÅ© gắn trên tưá»ng. Và , phải, em chắc chắn rằng không có cái đèn đốt cổ nà o cả.â€
“Ãi chà , ông thua chị ấy rồi, Lincolnâ€, Ben vừa nói vừa cưá»i to.
Vá» phe vá»›i Sachs, chà ng thanh niên nháºn được cái quắc mắt cá»§a Rhyme. Nhà hình sá»± há»c lại đăm đăm nhìn bảng chứng cứ rồi lắc đầu, bảo Bell: “Tôi xin lá»—i, Jim, tôi chẳng thể nói được gì hÆ¡n ngoà i việc cô gái có lẽ Ä‘ang bị giữ trong má»™t ngôi nhà không cách xa biển nhưng - nếu những loà i cây thay lá má»c gần đó - nó không ởsát biển. Vì sồi và thÃch không có ở vùng cát. Và đó là má»™t ngôi nhà cổ - vì có đèn đốt bằng camphene. Từ thế ká»· XIX. Tôi e rằng tôi chỉ nói được váºy thôi.†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bell nhìn tấm bản đồ bá» biển miá»n Äông, lắc đầu. “Chà , tôi sẽ nói chuyện lại vá»›i Garrett, xem hắn có chịu hợp tác không. Nếu không, tôi sẽ gá»i cho á»§y viên công tố và tÃnh tá»›i má»™t thá»a thuáºn Ä‘iá»u đình nháºn tá»™i để đổi lấy thông tin. Trong trưá»ng hợp xấu nhất, tôi sẽ tiến hà nh lục soát khu Bá» Ngoà i. Tôi phải nói vá»›i anh Lincoln, anh là ân nhân cứu mạng. Tôi không thể cảm Æ¡n anh cho đủ được. Anh còn ở đây má»™t lát nữa chứ?â€
“Chỉ đủ để bảo Ben cách thu dá»n các thiết bị thôi.â€
Rhyme tá»± nhiên lại nghÄ© tá»›i biểu tượng may mắn cá»§a mình, Henry Davett. Nhưng anh ngạc nhiên thấy sá»± phấn chấn vì nhiệm vụ đã kết thúc bị lấn át bởi ná»—i thất vá»ng khi câu trả lá»i cuối cùng cho bà i toán tìm kiếm Mary Beth McConnell vẫn trốn tránh anh. Tuy nhiên, như vợ cÅ© anh từng nói má»—i lần anh bước ra khá»i cá»a căn há»™ cá»§a hai ngưá»i lúc má»™t hay hai giá» sáng để Ä‘i khám nghiệm hiện trưá»ng má»™t vụ án, “anh không thể cứu vá»›t cả thế giá»›iâ€. “Tôi chúc anh may mắn, Jim.â€
Sachs bảo Bell: “Anh không cảm thấy phiá»n nếu tôi Ä‘i cùng anh chứ? Äi gặp Garrett?â€
“Xin cứ tá»± nhiênâ€, viên cảnh sát trưởng đáp. Anh ta xem chừng muốn nói thêm Ä‘iá»u gì - có thể là vá» việc cái duyên dáng cá»§a nữ giá»›i sẽ giúp há» khai thác thông tin từ gã trai. Nhưng rồi anh ta rõ rà ng là - và Rhyme tá»± nhá»§ thầm, như thế là khôn ngoan - đã suy nghÄ© lại.
“Chúng ta bắt tay và o việc nà o, Benâ€, Rhyme nói. Anh lăn xe đến chá»— chiếc bà n đặt các ống nghiệm thá» tá»· trá»ng. “Bây giá» thì hãy lắng nghe cho cẩn tháºn nà y. Dụng cụ cá»§a má»™t nhà hình sá»± há»c cÅ©ng giống như vÅ© khà cá»§a má»™t sÄ© quan tác chiến váºy. Chúng phải được gói ghém và bảo quản đúng cách. Cáºu đối xá» vá»›i chúng như thể tÃnh mạng má»™t ngưá»i nà o đó sẽ phụ thuá»™c và o chúng vì, tin tôi Ä‘i, sẽ đúng là như thế đấy. Cáºu có nghe không đấy, Ben?â€
“Tôi Ä‘ang nghe đây ạ.â€
Chú ThÃch:
<31> Gạch vuông, mỗi cạnh hai mươi lăm centimét.
16.06.2015
PHẦN 2: CON NAI CÃI LÔNG TRẮNG
CHÆ¯Æ NG 18
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn
Khu tạm giam cá»§a Tanner’s Corner cách văn phòng cảnh sát trưá»ng hai khối phố dà i.
Sachs và Bell bước dá»c theo vỉa hè nóng bá»ng để đến đấy. Hai gã say rượu ốm yếu há» trông thấy khi má»›i tá»›i vẫn còn ở khu trung tâm, ngồi trên chiếc ghế băng, câm lặng. Má»™t phụ nữ gầy giÆ¡ xương, tóc chải ôm sát lấy đầu, đỗ chiếc Mercedes và o dãy đỗ xe trống không, trèo ra khá»i xe và bước và o tiệm là m móng. Chiếc xe hà o nhoáng xem chừng hoà n toà n lạc lõng trong thị trấn nhá» nà y. Chẳng còn ai ngoà i phố. Sachs để ý thấy dăm bảy cÆ¡ sở kinh doanh từng hoạt động. Má»™t trong số đó từng là cá»a hiệu bán đồ chÆ¡i. Má»™t manÆ¡canh trẻ con mặc bá»™ đồ nỉ đã bị ánh nắng là m cho bạc mà u nằm trong khung cá»a sổ. Cô lại nghÄ©, trẻ con ở đâu hết rồi?
Rồi Sachs trông sang bên kia đưá»ng và bắt gặp má»™t bá»™ mặt Ä‘ang quan sát cô từ căn phòng tối má» má» cá»§a quán bar Eddie. Cô nheo mắt. “Ba cái gã kia kìa?â€, cô hất đầu nói.
Bell nhìn. “Culbeau và các chiến hữu cá»§a anh ta ấy à ?â€
“Vâng. Mấy gã thÃch gây chuyện. Mấy gã đã lấy khẩu súng tôi Ä‘ang Ä‘eo trên ngưá»iâ€, Sachs nói. “Má»™t gã trong số đó. O’Sarian.â€
Viên cảnh sát trưởng cau mà y. “Sá»± việc như thế nà o rồi?â€
“Tôi đã lấy lạiâ€, Sachs trả lá»i ngắn gá»n.
“Chị có muốn tôi đưa anh ta vỠđồn không?â€
“Không. Có Ä‘iá»u tôi nghÄ© là anh nên biết: mấy gã khó chịu vì bị tuá»™t mất phần thưởng. Tuy nhiên, nếu anh há»i tôi, tôi sẽ nói rằng còn hÆ¡n thế nữa kia. Mấy gã Ä‘ang tìm cÆ¡ há»™i tấn công thằng nhãi.â€
“Bá»n há» và tất cả những ngưá»i còn lại cá»§a thị trấn.â€
Sachs nói: “Nhưng tất cả những ngưá»i còn lại cá»§a thị trấn không vác những khẩu lúng Ä‘i nạp đạn Ä‘i lung tung.â€
Bell tá»§m tỉm cưá»i. “Ờ, dù sau thì cÅ©ng không phải tất cả những ngưá»i còn lại.â€
“Tôi cÅ©ng hÆ¡i tò mò muốn biết là m sao mà mấy gã tình cá» mò đến được chá»— cối xay.â€
Viên cảnh sát trưởng suy nghÄ© má»™t lát. “Chị cho là Mason?â€
“Vângâ€, Sachs đáp.
“Giá mà tuần nà y anh ta Ä‘i nghỉ. Nhưng chẳng mong hòng gì được chuyện đó. Chà , chúng ta tá»›i nÆ¡i rồi. Không giống má»™t nhà tù lắm. Nhưng nó là m việc hiệu quả đấy.â€
Há» bước và o tòa nhà má»™t tầng xây bằng những khối bê tông. Chiếc máy Ä‘iá»u hòa nhiệt độ kêu ì ì giữ cho căn phòng mát mẻ dá»… chịu. Bell bảo Sachs bá» súng và o két sắt. Anh ta cÅ©ng là m thế và há» bước và o phòng thẩm vấn. Anh ta đóng cánh cá»a lại.
Mặc bá»™ đồ nỉ mà u xanh da trá»i được phát, Garrett Hanlon ngồi bên chiếc bà n bằng gá»— ép công nghiệp, đối diện vá»›i Jesse Corn. Viên cảnh sát mỉm cưá»i chà o Sachs và cô đáp lại bằng nụ cưá»i dè dặt hÆ¡n. Rồi cô nhìn gã trai và lại bị ấn tượng vì gã trông má»›i buồn bã, tuyệt vá»ng là m sao.
Tôi sợ. Bắt hắn ngừng bắn đi!
Trên mặt và cánh tay Garrett có những vết lằn mà lúc trước chưa có. Sachs há»i: “Da dẻ cáºu bị là m sao váºy?â€.
Garrett nhìn xuống cánh tay và ngượng ngáºp gãi gãi. “Do lá sồi độcâ€, gã lẩm bẩm.
Bell nói giá»ng tá» tế: “Cáºu đã nghe các quyá»n cá»§a cáºu rồi, phải không? Cảnh sát Kerr đã Ä‘á»c cáºu nghe chưa?â€
“Rồi.â€
“Và cáºu hiểu các quyá»n đó?â€
“Tôi nghÄ© thế.â€
“Luáºt sư Ä‘ang trên đưá»ng tá»›i đây. Ông Fredericks. Ông ấy vừa rá»i khá»i má»™t cuá»™c há»p ở Elizabeth City và ông ấy sẽ sá»›m có mặt. Cáºu không phải nói gì cho tá»›i lúc ông ấy tá»›i. Cáºu hiểu Ä‘iá»u ấy chứ?â€
Gã trai gáºt đầu.
Sachs liếc nhìn tấm gương má»™t chiá»u. Băn khoăn tá»± há»i ai Ä‘ang ở phÃa bên kia cá»§a tấm gương, Ä‘iểu khiển máy quay video.
“Nhưng chúng tôi hy vá»ng cáºu sẽ trò chuyện, Garrettâ€, Bell tiếp tục. “Chúng tôi muốn há»i cáºu má»™t số việc thá»±c sá»± quan trá»ng. Thứ nhất, có đúng như thế không? Mary Beth vẫn còn sống?â€
“Chắc chắn cô ấy vẫn còn sống.â€
“Cáºu đã cưỡng hiếp cô ấy?â€
“Nói chung, tôi không bao giá» là m cái việc đóâ€, gã trai trả lá»i, trong khoảnh khắc vẻ thống thiết nhưá»ng chá»— cho vẻ phẫn ná»™.
“Nhưng cáºu đã bắt cóc cô ấyâ€, Bell nói.
“Không hẳn.â€
“Không hẳn?â€
“Cô ấy, nói chung, không hiểu rằng Bến tà u kênh Nước Ä‘en là chốn nguy hiểm. Tôi bắt buá»™c phải đưa cô ấy Ä‘i, nếu không cô ấy sẽ không an toà n. Váºy thôi. Tôi đã cứu cô ấy. Nói chung, đôi khi mình phải bắt buá»™c má»™t ngưá»i nà o đó là m những việc mà ngưá»i ta không muốn. Vì lợi Ãch cá»§a chÃnh bản thân ngưá»i ta. Và rồi thì ông biết đấy, ngưá»i ta sẽ hiểu.â€
“Cô ấy Ä‘ang ở chá»— nà o đó gần bãi biển, đúng không? Khu Bá» Ngoà i, đúng không?â€
Nghe Ä‘iá»u nà y, Garrett chá»›p mắt, cặp mắt đỠké nhÃu lại. Gã nháºn ra rằng hỠđã tìm thấy tấm bản đồ và đã trao đổi vá»›i Lydia. Gã nhìn xuống mặt bà n gá»— ép. Không trả lá»i gì cả.
“ChÃnh xác thì cô ấy ở đâu, Garrett?â€
“Tôi không nói cho ông được.â€
“Con trai, cáºu Ä‘ang gặp rắc rối nghiêm trá»ng. Cáºu Ä‘ang phải đối diện vá»›i tá»™i giết ngưá»i đấy.â€
“Tôi không giết Billy.â€
“Là m sao cáºu biết tôi Ä‘ang định nói tá»›i Billy?â€, Bell há»i ngay. Jesse Corn nhướn má»™t bên lông mà y vá»›i Sachs, khâm phục sá»± nhanh trà cá»§a sếp mình.
Garrett búng móng tay. “Cả thế giá»›i biết Billy bị giết.†Ãnh mắt láo liên cá»§a gã đảo xung quanh căn phòng, liên tục dừng lại ở Amelia Sachs. Cô chỉ chịu đựng được ánh mắt van nà i nà y má»™t lát rồi phải nhìn Ä‘i chá»— khác.
“Chúng tôi có dấu vân tay cá»§a cáºu trên chiếc xẻng đã giết chết Billy.â€
“Chiếc xẻng? Cái đã giết chết Billy ấy à ?â€
“Phải.â€
Garrett dưá»ng như hình dung lại việc đã xảy ra. “Tôi nhá»› đã nhìn thấy nó nằm dưới đất. Tôi nghÄ© có lẽ là tôi đã cầm nó lên.â€
“Tại sao?â€
“Tôi không biết. Lúc ấy tôi không nghÄ© gì cả. Tôi cảm thấy tháºt đáng sợ. Khi nhìn thấy Billy nằm đó, nói chung, toà n máu là máu.â€
“Ờ, cáºu có biết ai đã giết Billy không?â€
“Gã đà n ông nà y. Mary Beth bảo tôi rằng cô ấy, nói chung, Ä‘ang thá»±c hiện má»™t dá»± án cho nhà trưá»ng ở đó, bên bá» sông, và Billy dừng lại nói chuyện vá»›i cô ấy. Rồi gã đà n ông nà y xuất hiện. Gã đã bám theo Billy và bá»n há» bắt đầu cãi vã và choảng nhau. Gã nà y chá»™p chiếc xẻng Ä‘áºp chết Billy. Rồi tôi đến và gã bá» chạy.â€
“Cáºu trông thấy hắn ta?â€
“Vâng, thưa ông.â€
“Bá»n há» cãi vã vá» việc gì?â€, Bell hoà i nghi há»i.
“Ma túy gì đó, Mary Beth nói váºy. Nghe như là Billy Ä‘ang bán ma túy cho lÅ© ôn con trong đội bóng bầu dục. Nói chung, các thứ thuốc chứa steroid ấy hả?â€
“Ãi chà â€, Jesse Corn vừa nói vừa gượng cưá»i.
“Garrettâ€, Bell cất lá»i. “Billy không dây và o ma túy. Tôi biết cáºu ta. Và chúng tôi chưa bao giá» có báo cáo nà o vá» chất steroid ở trưá»ng trung há»c.â€
“Tôi hiểu rằng Billy Stail từng trêu chá»c cáºu rất nhiá»uâ€, Jesse Corn nói. “Billy và má»™t và i cáºu khác trong đội bóng.â€
Sachs nghÄ© như thế nà y tháºt không nên - hai cảnh sát to lá»›n hợp sức vá»›i nhau tấn công Garrett.
“Các cáºu ấy đã giá»…u cợt cáºu. Gá»i cáºu là Thằng Bá». Cáºu đã má»™t lần đâm Billy và Billy cùng vá»›i đám bạn đã nện cáºu nhừ tá».â€
“Tôi không nhá»› nữa.â€
“Thầy Hiệu trưởng Gilmore đã cho chúng tôi biếtâ€, Bell nói. “Há» phải gá»i bảo vệ tá»›i.â€
“Có thể. Nhưng tôi không giết Billy.â€
“Ed Schaeffer đã qua Ä‘á»i, cáºu biết đấy. Ông ấy bị lÅ© ong bắp cà y trong cái chòi săn đốt chết.â€
“Tôi rất tiếc vì việc đã xảy ra. Nhưng chẳng phải lá»—i tại tôi. Tôi không đặt cái tổ ong và o đấy.†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Không phải má»™t cái bẫy à ?â€
“Không, chẳng qua nó ở đấy, trong cái chòi săn. Tôi đến đấy suốt - tháºm chà ngá»§ ở đấy - và chúng chẳng là m phiá»n gì tôi. LÅ© ong chỉ đốt khi chúng lo sợ rằng ngưá»i ta Ä‘ang định phá hoại gia đình chúng.â€
“Ờ, hãy cho chúng tôi biết vá» gã đà n ông mà cáºu bảo đã giết Billyâ€, viên cảnh sát trưởng nói. “Cáºu đã trông thấy gã ở xung quanh đây bao giá» chưa?â€
“Rồi, thưa ông. Hai hay ba lần trong vòng và i năm qua. Äi bá»™ xuyên những cánh rừng xung quanh Bến tà u kênh Nước Ä‘en. Rồi má»™t lần tôi trông thấy gã gần trưá»ng há»c.â€
“Da trắng hay da Ä‘en?â€
“Da trắng. Và gã thuá»™c loại cao. Có lẽ bằng tầm tuổi ông Babbage...â€
“Tứ tuần à ?â€
“Vâng, tôi nghÄ© thế. Gã tóc và ng. Và gã mặc quần yếm. Mà u nâu và ng. SÆ¡ mi trắng.â€
“Nhưng chỉ có dấu vân tay cá»§a cáºu và cá»§a Billy trên chiếc xẻngâ€, Bell nêu nháºn xét. “Không có cá»§a ai khác.â€
Garrett đáp: “Nói chung, tôi nghÄ© lúc ấy gã Ä‘i găng tay.â€
“Tại sao gã lại Ä‘i găng tay và o thá»i gian nà y trong năm chứ?â€, Jesse há»i.
“Có lẽ như váºy gã sẽ không để lại dấu vân tayâ€, Garrett đáp trả.
Sachs suy nghÄ© lại vá» các dấu vân tay trên chiếc xẻng. Cô và Rhyme đã không tá»± lấy các dấu vân tay. Äôi khi có thể lấy dấu găng tay da. Dấu găng tay vải hay len khó phát hiện hÆ¡n rất nhiá»u, tuy nhiên những sợi vải lại có thể tuá»™t ra và mắc và o chá»— nhám trên bá» mặt gá»—, trên tay cầm cá»§a má»™t dụng cụ chẳng hạn.
“Chà , Garrett, Ä‘iá»u cáºu nói có thể đã xảy raâ€, Bell bình luáºn. “Nhưng xem chừng chẳng ai nghÄ© đó là sá»± tháºt được.â€
“Billy đã chết! Tôi chỉ cầm chiếc xẻng lên xem. Việc đáng lẽ tôi không nên là m. Nhưng tôi đã là m. Tất cả chỉ có như váºy thôi. Tôi biết Mary Beth Ä‘ang gặp nguy hiểm nên tôi đưa cô ấy Ä‘i cho an toà n.†Garrett nói Ä‘iá»u nà y vá»›i Sachs, đăm đăm nhìn cô bằng ánh mắt cầu khẩn.
“Chúng ta hãy quay lại chuyện Mary Bethâ€, Bell đỠnghị. “Tại sao cô ấy gặp nguy hiểm?â€
“Vì cô ấy ở Bến tà u kênh Nước Ä‘en.†Garrett lại búng móng tay... Khác vá»›i thói quen cá»§a mình, Sachs tá»± nhá»§ thầm. Mình chá»c móng tay và o da thịt, còn hắn thì búng móng tay và o nhau. Thói quen nà o tệ hÆ¡n? Cô băn khoăn tá»± há»i. Thói quen cá»§a mình, cô Ä‘i đến kết luáºn, có hại hÆ¡n.
Garrett lại hướng cặp mắt ướt nhoèn, đỠké vá» phÃa Sachs.
Thôi đi! Tôi không thể chịu đựng được cái nhìn đó! Sachs nghĩ, đưa ánh mắt qua chỗ khác.
“Thế Todd Wilkes? Thằng bé đã tá»± treo cổ ấy? Cáºu đã Ä‘e dá»a nó phải không?â€
“Không!â€
“Tuần trước anh trai nó trông thấy cáºu quát tháo nó.â€
“Nó thả diêm Ä‘ang cháy và o các tổ kiến. Như thế tháºt độc ác và đê tiện, tôi bảo nó đừng là m như thế nữa.â€
“Còn Lydia?â€, Bell há»i. “Tại sao cáºu bắt cóc cô ấy.â€
“Tôi cÅ©ng lo lắng cho cô ta.â€
“Vì cô ấy ở Bến tà u kênh Nước Ä‘en?â€
“Vâng.â€
“Cáºu định cưỡng hiếp cô ấy, phải không?â€
“Không!†Garrett bắt đầu khóc. “Tôi không định là m hại cô ta. Hay bất cứ ai! Và tôi không giết Billy! Tất cả má»i ngưá»i Ä‘ang cố gắng ép tôi nháºn đã là m những việc tôi không là m!â€
Bell lôi lên một tỠkhăn giấy hiệu Kleenex, đưa cho gã trai.
Cánh cá»a báºt mở tung, Mason Germain bước và o. Anh ta có lẽ là ngưá»i ngồi quan sát qua tấm gương má»™t chiá»u và vẻ mặt anh ta thể hiện rõ rà ng rằng anh ta đã mất kiên nhẫn. Sachs ngá»i thấy sặc sụa mùi nước hoa cologne. Cô bắt đầu ghét cái mùi thÆ¡m đến ngạt thở ấy.
“Mason...â€, Bell lên tiếng.
“Nghe tao nà y, thằng nhãi, mà y hãy nói cho chúng tao biết cô gái Ä‘ang ở đâu và mà y hãy nói ngay bây giá»! Vì nếu không mà y sẽ được đưa Ä‘i Lancaster và mà y sẽ ở đó cho tá»›i khi ngưá»i ta xét xá» mà y... Mà y đã nghe nói tá»›i Lancaster rồi, phải không? Trong trưá»ng hợp mà y chưa nghe bao giá», để tao nói…â€
â€œÄÆ°á»£c rồi, đủ rồi đấyâ€, má»™t giá»ng the thé ra lệnh.
Má»™t ngưá»i thấp bé sải bước và o phòng - má»™t ngưá»i đà n ông tháºm chà còn thấp hÆ¡n Mason, vá»›i mái tóc cắt tỉa gá»n gà ng được xịt keo giữ nếp má»™t cách hoà n hảo. Bá»™ com lê mà u xám, tất cả các khuy cà i chặt, chiếc sÆ¡ mi mà u trứng sáo và cà vạt kẻ sá»c. Ông ta Ä‘i đôi già y cao ba inch.
“Äừng nói thêm lá»i nà o nữaâ€, ông ta bảo Garrett.
“Xin chà o, Calâ€, Bell nói, không vui vẻ gì khi vị khách xuất hiện. Viên cảnh sát trưởng giá»›i thiệu Sachs vá»›i Calvin Fredericks, luáºt sư cá»§a Garrett.
“Các vị Ä‘ang thẩm vấn thân chá»§ tôi cái quái quá»· gì khi tôi chưa có mặt tại đây thế?†Ông ta hất đầu bảo Mason. “Và vụ Lancaster là cái quái quá»· gì? Tôi nên yêu cầu ngưá»i ta tống giam anh vì kiểu ăn nói vá»›i cáºu ấy như váºy.â€
“Hắn biết cô gái Ä‘ang ở đâu, Calâ€, Mason lẩm bẩm. “Hắn không chịu khai vá»›i chúng tôi. Hắn đã được nghe Ä‘á»c vá» các quyá»n cá»§a mình. Hắn...â€
“Má»™t cáºu thiếu niên mưá»i sáu tuổi? Chà , tôi những muốn vứt ngay cái vụ nà y Ä‘i và ăn tối cho sá»›m.†Fredericks quay sang Garrett. “Nà y, anh bạn trẻ, cáºu cảm thấy thế nà o?â€
“Mặt tôi bị ngứa.â€
“Há» xịt hÆ¡i cay khống chế cáºu hả?â€
“Không, thưa ông, chẳng may thôi.â€
“Chúng ta sẽ yêu cầu được chăm sóc. Bôi kem hoặc đại loại váºy. Bây giá», tôi sẽ là luáºt sư cá»§a cáºu. ChÃnh quyá»n bang chỉ định tôi. Cáºu không phải trả tiá»n. HỠđã Ä‘á»c cho cáºu nghe các quyá»n cá»§a cáºu? Äã bảo cáºu không phải nói gì cả?â€
“Vâng, thưa ông. Nhưng cảnh sát trưởng Bell muốn há»i tôi và i câu.â€
Fredericks bảo Bell: “Ồ, việc nà y hay đấy, Jim. Các vị Ä‘ang nghÄ© gì thế hả? Bốn cảnh sát có mặt tại đây à ?†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mason nói: “Chúng tôi Ä‘ang nghÄ© vá» Mary Beth McConnell. Cô gái mà hắn đã bắt cócâ€.
“Bị cho là đã bắt cóc.â€
“Và cưỡng hiếpâ€, Mason lẩm bẩm.
‘Tôi không là m cái việc ấy!â€, Garrett hét lên.
“Chúng tôi thu được má»™t tá» khăn giấy thấm máu và đầy tinh dịch cá»§a hắnâ€, Mason giá»ng gay gắt.
“Không, không!â€, gã trai nói, gương mặt đỠbừng má»™t cách đáng sợ. “Mary Beth tá»± là m mình bị thương. Chuyện đã xảy ra như thế. Cô ấy bị Ä‘áºp đầu và tôi, nói chung, đã lau máu cho cô ấy bằng má»™t tá» Kleenex tôi thấy trong túi quần. Còn vá» việc kia... thỉnh thoảng tôi chỉ, các ông biết đây, chỉ tự… Tôi biết là tôi không nên. Tôi biết là nó sai trái. Nhưng tôi không đừng được.â€
“Xuỵt, Garrettâ€, Fredericks nói. “Cáºu không phải giải thÃch bất cứ Ä‘iá»u gì vá»›i bất cứ ai.†Ông ta bảo Bell: “Bây giá», cuá»™c thẩm vấn nà y đã kết thúc. ÄÆ°a cáºu ấy quay lại phòng giam Ä‘i.â€
Khi Jesse Corn Ä‘ang dẫn Garrett ra khá»i cá»a thì gã đột ngá»™t dừng lại, quay vá» phÃa Sachs. “Xin cô, cô phải giúp tôi má»™t việc. Xin cô! Phòng riêng cá»§a tôi ở nhà - có má»™t số lá».â€
“Äi Ä‘i, Jesseâ€, Bell ra lệnh. â€œÄÆ°a hắn Ä‘i.â€
Nhưng Sachs thấy mình lên tiếng: “Khoan đã.†Cô há»i Garrett: “Những cái lá»? Äá»±ng côn trùng ấy à ?â€
Gã trai gáºt đầu. “Cô sẽ đổ nước và o chứ? Hay Ãt nhất hãy cho chúng bò ra - ra bên ngoà i - để chúng có cÆ¡ há»™i tồn tại. Ông bà Babbage, há» sẽ chẳng là m gì giúp chúng sống sót đâu. Xin cô...â€
Sachs do dá»±, cảm nháºn được ánh mắt tất cả má»i ngưá»i Ä‘ang hướng vá» phÃa mình, rồi gáºt đầu. “Tôi sẽ là m. Tôi hứa.â€
Gương mặt Garrett thoáng má»™t nụ cưá»i dà nh cho Sachs.
Bell nhìn Sachs đầy ẩn ý, rồi hất đầu vá» phÃa cá»a và Jesse dẫn gã trai ra. Ông luáºt sư dợm bước theo nhưng Bell gà ngón tay trá» và o ngá»±c ông ta. “Anh không Ä‘i đâu cả, Cal. Chúng ta sẽ chỠở đây cho tá»›i lúc McGuire đến.â€
“Äừng động và o tôi, Fredericks lẩm bẩm. Nhưng ông ta cÅ©ng ngồi xuống theo như mệnh lệnh, “Lạy Chúa, tất cả cái chuyện ngu ngốc nà y là gì, các vị thẩm vấn má»™t thiếu niên mưá»i sáu tuổi mà không...
“Ngáºm miệng lại Ä‘i, Cal. Tôi chẳng định moi lấy lá»i thú tá»™i đâu. Hắn chưa thú gì cả mà nếu có thì tôi cÅ©ng không sá» dụng. Chúng tôi đã nắm trong tay nhiá»u bằng chứng hÆ¡n mức cần thiết để tống giam hắn vÄ©nh viá»…n. Tôi chỉ quan tâm đến việc tìm thấy Mary Bell. Cô ấy Ä‘ang ở chá»— nà o đó khu Bá» Ngoà i và nếu không được giúp đỡ thì khó khăn ngang mò kim đáy bể.â€
“Äừng hòng. Cáºu ta sẽ không khai thêm má»™t lá»i nà o đâu.â€
“Cô ấy có thể chết khát, Cal, cô ấy có thể chết đói. Bị say nắng, bị ốm...â€
Khi ông luáºt sư không đáp lá»i, viên cảnh sát trưởng nói: “Cal, thằng nhãi đó là má»™t mối Ä‘e dá»a. Hắn có cả đống báo cáo các vụ việc chống lại hắn…â€
“Những báo cáo mà thư ký cá»§a tôi đã Ä‘á»c cho tôi nghe trên đưá»ng đến đây rồi. Rõ khỉ, phần lá»›n là vá» tá»™i trốn há»c. á»’, và vá» tá»™i nhìn trá»™m - khi cáºu ta, tháºt tức cưá»i, tháºm chà không ở trong phạm vi đất Ä‘ai nhà cá»a cá»§a ngưá»i đâm đơn kiện, chỉ Ä‘i loăng quăng trên vỉa hè.â€
“Vụ cái tổ ong bắp cà y cách đây mấy nămâ€, Mason tức tối nói. “Meg Blanchard.â€
“Các vị đã thả cáºu ta raâ€, ông luáºt sư vui vẻ lưu ý má»i ngưá»i. “Tháºm chà không truy tố gì cả.â€
Bell nói: “Vụ nà y khác, Cal. Chúng tôi có nhân chứng, chúng tôi có những chứng cứ chắc chắn và bây giá» thì Ed Schaeffer đã qua Ä‘á»i. Chúng tôi gần như có thể muốn là m gì thằng nhãi thì là m.â€
Má»™t ngưá»i đà n ông mảnh khảnh mặc bá»™ vét vải sá»c mà u xanh lÆ¡ bước và o phòng thẩm vấn. Mái tóc muối tiêu thưa thá»›t, khuôn mặt đầy nếp nhăn cá»§a tuổi năm mươi lăm. Ông ta nhìn Amelia vá»›i cái gáºt đầu lÆ¡ đãng, rồi nhìn Fredericks vẻ u ám hÆ¡n. “Tôi đã nghe được thông tin đủ để nghÄ© rằng đây là má»™t trong những vụ giết ngưá»i, bắc cóc và cưỡng hiếp dá»… dà ng nhất mà tôi từng thụ lý suốt nhiá»u năm qua.â€
Bell giá»›i thiệu Sachs vá»›i Bryan McGuire, công tố viên quáºn Paquenoke.
“Cáºu ta má»›i mưá»i sáuâ€, Fredericks nói.
Ông á»§y viên công tố đáp lại bằng giá»ng Ä‘iá»m tÄ©nh: “Sẽ không tòa án nà o ở bang nà y định xét xá» hắn như xét xá» má»™t kẻ đã thà nh niên và tống giam hắn hai trăm năm cả.â€
“Thế thì, thẳng thắn luôn Ä‘i, McGuireâ€, Fredericks sốt ruá»™t nói. “Các anh Ä‘ang muốn thương lượng. Tôi biết cái giá»ng đó.†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
McGuire gáºt đầu vá»›i Bell và Sachs suy luáºn rằng viên cảnh sát trưởng và ông á»§y viên công tố trước đấy đã có má»™t cuá»™c trao đổi vá» chÃnh vấn đỠnà y.
“Tất nhiên chúng tôi sẽ thương lượngâ€, Bell tiếp tục. “Khả năng lá»›n là cô gái vẫn còn sống và chúng tôi muốn tìm thấy cô ấy trước khi cô ấy chẳng còn sống nữa.â€
McGuire nói: “Chúng tôi có rất nhiá»u lá»i buá»™c tá»™i trong vụ nà y, Cal ạ, anh sẽ kinh ngạc vá»›i mức độ xá» lý linh hoạt cá»§a chúng tôiâ€.
“Hãy là m tôi kinh ngạc Ä‘iâ€, ông luáºt sư bà o chữa kiêu ngạo đáp.
“Tôi có thể đưa ra hai Ä‘iểm buá»™c tá»™i vá» tấn công và giam giữ ngưá»i trái phép, hai Ä‘iểm buá»™c tá»™i vá» giết ngưá»i cấp độ má»™t - má»™t cho Billy Stail, má»™t cho viên cảnh sát đã chết. Thưa ngà i, tôi sẵn sà ng là m thế đấy. Tất cả nhằm tìm thấy cô gái vẫn còn sống.â€
“Ed Schaefferâ€, ông luáºt sư phản công. “Äó là má»™t tai nạn.â€
Mason nổi khùng: “Äó là má»™t cái bẫy ghê gá»›m do thằng nhãi sắp đặt.â€
“Tôi sẽ dà nh cho các anh tá»™i giết ngưá»i cấp độ má»™t đối vá»›i Billyâ€, McGuire đỠnghị. “Và tá»™i ngá»™ sát đối vá»›i cảnh sát Schaeffer.â€
Fredericks cân nhắc má»™t lát. “Äể xem tôi có thể là m gì.†Gót già y khua vang, ông luáºt sư biến mất vá» phÃa các phòng giam để tham khảo ý kiến thân chá»§. Năm phút sau, ông ta quay lại, không vui vẻ gì.
“Tình hình thế nà o?â€, Bell há»i, thất vá»ng trước vẻ mặt ông luáºt sư.
“Không may mắn rồi.â€
“Bế tắc à ?â€
“Hoà n toà n bế tắc.â€
Bell lẩm bẩm: “Cal, nếu anh biết được Ä‘iá»u gì mà không nói vá»›i chúng tôi, tôi đếch thèm quan tâm đến quyá»n trao đổi riêng tư giữa luáºt sư và thân chá»§...â€
“Không, không, Jim, tháºt đấy. Cáºu ta bảo cáºu ta Ä‘ang che chở cho cô gái. Cáºu ta bảo cô gái sung sướng được ở đó và các anh phải Ä‘i mà tìm kiếm cái gã mặc quần yếm mà u nâu và ng, sÆ¡ mi trắng.â€
Bell nói: “Hắn tháºm chà đã không cung cấp má»™t sá»± mô tả rõ rà ng và nếu có chăng nữa thì ngà y mai sá»± mô tả cÅ©ng sẽ thay đổi vì hắn chỉ Ä‘ang bịa đặt mà thôi.â€
McGuire vuốt ngược mái tóc vốn dÄ© đã được chải mượt ra đằng sau rồi. Ông luáºt sư dùng keo Aqua Net, Sachs có thể nháºn ra mùi. Ông công tố viên dùng keo Brylcreem. “Cal, nghe nà y, đây là vấn đỠcá»§a anh. Tôi Ä‘ang đỠnghị anh những gì tôi có thể đỠnghị. Anh giúp chúng tôi biết được nÆ¡i Ä‘ang giam giữ cô gái và tìm thấy cô ấy vẫn còn sống, tôi sẽ giảm các Ä‘iểm buá»™c tá»™i. Nếu không, tôi sẽ đưa ra cho tòa án xét xá» và sẽ buá»™c tá»™i nặng. Thằng nhãi không bao giỠđược nhìn thấy cuá»™c Ä‘á»i bên ngoà i nhà tù nữa. Cả tôi lẫn anh Ä‘á»u biết Ä‘iá»u đó.â€
Một thoáng im lặng.
Fredericks nói: “Tôi nghÄ© thế nà y.â€
“Ờ.†McGuire hoà i nghi đáp lại.
“Không, nghe nà y... Cách đây Ãt lâu tôi đã gặp má»™t vụ ở Albermarle, ngưá»i phụ nữ đó khẳng định rằng con trai mình bá» nhà đi. Nhưng chuyện có vẻ đáng ngá» vá»±c.â€
“Vụ nhà William chứ gì?â€, McGuire há»i. “Cái bà da Ä‘en ấy?â€
“Phải rồi.â€
“Tôi đã nghe nói tá»›i. Anh đại diện cho bà ta à ?â€, Bell há»i.
“Phải. Bà ta kể vá»›i chúng tôi những câu chuyện khá kỳ quặc và có tiá»n sá» bệnh tâm thần. Tôi thuê má»™t bác sÄ© tâm lý từ Avery đến, hy vá»ng ông ta có thể cho tôi kết luáºn rằng bà ta bị rối loạn thần kinh Ông ta tiến hà nh và i bà i trắc nghiệm. Lúc Ä‘ang tiến hà nh má»™t trong những bà i trắc nghiệm đó thì bà ta trở nên cởi mở và nói vá»›i chúng tôi vá» việc đã xảy ra.â€
“Thôi miên à - cái trò khôi phục trà nhá»› vá»› vẩn?â€, McGuire há»i.
“Không, má»™t thá»§ thuáºt khác. Ông ta gá»i nó là liệu pháp chiếc ghế trống. Tôi chẳng biết chÃnh xác cÆ¡ chế tác động cá»§a nó, tuy nhiên nó thá»±c sá»± đã khiến cho bà ta trò chuyện. Giống như tất cả những gì bà ta cần là đẩy nhẹ má»™t cái. Äể tôi gá»i cho ông bác sÄ© nà y và bảo ông ta đến đây nói chuyện vá»›i Garrett. Thằng bé có thể sẽ thấy lẽ phải… nhưng...†Bây giá» thì tá»›i lượt ông luáºt sư gà ngón tay trá» và o ngá»±c Bell. “Má»i Ä‘iá»u há» trao đổi vá»›i nhau là bà máºt, các anh không được biết má»™t chút gì trừ phi ngưá»i giám há»™ hợp phápvà tôi đồng ý.â€
Bell nháºn ánh mắt cá»§a McGuire và gáºt đầu. Ông á»§y viên công tố nói: “Gá»i cho ông ta Ä‘i.
ÄÆ°á»£c rồi. Fredericks bước tá»›i chá»— chiếc máy Ä‘iện thoại đặt trong góc phòng thẩm vấn.
Sachs nói: “Xin lá»—i ôngâ€.
Ông luáºt sư quay sang cô.
“Cái vụ mà bác sÄ© tâm lý đã giúp đỡ ông ấy? Vụ nhà Williamấy?â€
“Thì sao?â€
“Chuyện gì đã xảy ra cho cáºu con trai? Cáºu ta bá» nhà đi à ?â€
“Không, ngưá»i mẹ đã giết cáºu ta. Dùng lưới thép má»ng bó cáºu ta và o má»™t khối bê tông và dìm cáºu ta chết Ä‘uối dưới cái ao đằng sau nhà . Nà y, Jim, gá»i Ä‘iện ra bên ngoà i bằng cách nà o?â€
Cô hét to tá»›i mức cổ há»ng khô khốc Ä‘au rát như phải bá»ng và tất cả những gì Mary Beth biết là các dây thanh cá»§a cô sẽ vÄ©nh viá»…n bị tổn thương.
Nhà truyá»n giáo, Ä‘ang bước tá»›i gần bìa rừng, dừng lại. Ông ta má»™t vai Ä‘eo chiếc ba lô, tay cầm chiếc bình trông giống như bình xịt thuốc diệt cá». Ông ta liếc nhìn xung quanh.
Là m Æ¡n, là m Æ¡n, là m Æ¡n, Mary Beth nghÄ© thầm. Phá»›t lá» cÆ¡n Ä‘au, cô cố gắng lần nữa. “Ở đằng nà y! Cứu tôi!â€
Nhà truyá»n giáo nhìn ngôi nhà gá»—. Ông ta bắt đầu bước Ä‘i.
Mary Beth hÃt sâu má»™t hÆ¡i, nghÄ© tá»›i tiếng búng móng tay tanh tách cá»§a Garrett Hanlon, nghÄ© tá»›i cặp mắt ướt nhoèn và cái kia cương cứng, nghÄ© tá»›i cuá»™c từ biệt cõi Ä‘á»i đầy can đảm cá»§a cha cô, nghÄ© tá»›i Virginia Dare... Và cô hét má»™t tiếng to chưa từng thấy.
Lần nà y, nhà truyá»n giáo dừng bước, lại nhìn vá» phÃa ngôi nhà gá»—. Ông ta tháo mÅ©, bá» ba lô và chiếc bình xuống đất, bắt đầu chạy vá» phÃa Mary Beth.
Cảm Æ¡n... Cô báºt khóc nức nở. Ôi, cảm Æ¡n!
Nhà truyá»n giáo vóc dáng mảnh khảnh nhưng da sạm nắng. Ở tuổi ngÅ© tuần, tuy nhiên vẫn còn phong độ. Rõ rà ng là má»™t ngưá»i hay hoạt động ngoà i trá»i.
“Có chuyện gì thế?â€, ông ta há»i to, hổn hển, khi còn cách chừng năm mươi feet, ông ta chuyển sang Ä‘i túc tắc “Cô có sao không?â€
“Là m Æ¡n!â€, Mary Beth nói vá»›i giá»ng khà n khà n. CÆ¡n Ä‘au nÆ¡i cổ há»ng cô dâng trà o. Cô nhổ ra nhiá»u máu hÆ¡n.
Nhà truyá»n giáo tháºn trá»ng bước tá»›i chá»— ô cá»a sổ bị Ä‘áºp vỡ, nhìn những mảnh kÃnh trên đất.
“Cô cần giúp đỡ à ?â€
“Tôi không thể ra ngoà i được. Có ngưá»i đã bắt cóc tôi...â€
“Bắt cóc à ?â€
Mary Beth lau khuôn mặt ướt mồ hôi lẫn vá»›i nước mắt sung sướng. “Má»™t nam sinh trung há»c ở Tanner’s Corner.â€
“Hẵng khoan… Tôi có nghe nói vá» việc ấy. Tin tức trên các phương tiện truyá»n thông. Cô là ngưá»i hắn đã bắt cóc ư?â€
“Phải ạ.â€
“Bây giá» hắn đâu?â€
Mary Beth cố gắng nói nhưng cổ há»ng Ä‘au quá. Cô thở tháºt sâu và rốt cuá»™c cÅ©ng trả lá»i được: “Tôi không biết. Hắn rá»i khá»i đây đêm hôm qua. Là m Æ¡n... ông có nước không?â€
“Má»™t bi đông, Ä‘ang để vá»›i các thứ cá»§a tôi đằng kia. Tôi sẽ mang lại đây cho cô.â€
“Và gá»i cảnh sát. Ông có Ä‘iện thoại chứ?â€
“Tôi không mang theo.†Nhà truyá»n giáo nhăn nhó lắc đầu.
“Tôi Ä‘ang là m việc hợp đồng cho quáºn.†Ông ta hất đầu vá» phÃa chiếc ba lô và bình xịt. “Chúng tôi tiêu diệt cần sa, cô biết đấy, bá»n trẻ trồng xung quanh đây. Quáºn phát máy di động cho chúng tôi nhưng tôi chẳng bao giá» dùng tá»›i nó cả. Cô Ä‘au lắm à ?†ông ta xem xét đầu cô, chá»— máu đã đông lại.
“Không sao. Nhưng... nước. Tôi cần nước.â€
Nhà truyá»n giáo túc tắc Ä‘i trở lại phÃa bìa rừng và trong má»™t khoảnh khắc kinh khá»§ng Mary Beth lo sợ rằng ông ta sẽ cứ Ä‘i mãi. Nhưng ông ta đã cầm lên chiếc bi đông mà u xanh xám, chạy trở lại.
Cô đón lấy nó bằng đôi bà n tay run rẩy và bắt buá»™c mình phải uống từ từ. Nước nóng và có mùi mốc nhưng cô chưa bao giỠđược uống thứ gì tuyệt vá»i hÆ¡n thế.
“Tôi sẽ cố gắng đưa cô raâ€, ngưá»i đà n ông nói. Ông ta bước tá»›i cá»a trước. Lát sau, cô nghe thấy má»™t tiếng huỵch nhẹ khi ông ta hoặc là đã dùng chân đá cánh cá»a hoặc là đã cố gắng dùng vai phá nó. Má»™t lần nữa. Hai lần. Ông ta nhặt má»™t tảng đá Ä‘áºp mạnh và o cánh cá»a gá»—. Không ăn thua. Ông ta quay lại chá»— cá»a sổ. “Nó chẳng nhúc nhÃch gì.†Ông ta lau mồ hôi trên trán trong lúc xem xét các chấn song cá»a sổ. “Trá»i đất, hắn đã tá»± mình xây dá»±ng má»™t nhà tù ở đây. Dùng cưa sắt phải mất hà ng tiếng đồng hồ. ÄÆ°á»£c rồi, tôi sẽ Ä‘i gá»i ngưá»i giúp đỡ. Tên cô là gì?â€
“Mary Beth McConnell.â€
“Tôi sẽ gá»i cảnh sát rồi quay lại đưa cô ra.â€
“Là m Æ¡n, đừng Ä‘i lâu.â€
“Tôi có ngưá»i bạn ở cách đây không xa lắm. Tôi sẽ tá»›i đây gá»i 911 và chúng tôi sẽ quay lại đây. Thằng kia... hắn có súng không?â€
“Tôi không biết. Tôi không trông thấy. Nhưng tôi không biết.â€
“Cô ngồi nguyên đấy, Mary Beth. Cô sẽ ổn thôi. Bình thưá»ng thì tôi không chạy nhưng hôm nay tôi sẽ chạy.†Nhà truyá»n giáo quay Ä‘i và bắt đầu băng ngang qua cánh đồng cá».
“Ông... cảm Æ¡n ông.â€
Nhưng nhà truyá»n giáo không đáp lại lá»i cảm Æ¡n cá»§a Mary Beth. Ông ta guồng chân chạy qua những đám lau lách và cá» cao, mất hút và o rừng, tháºm chà không dừng lại lấy đồ cá»§a mình. Mary Beth vẫn đứng trước cá»a sổ, ôm lấy chiếc bi đông Ä‘u đưa y như thể nó là má»™t đứa bé sÆ¡ sinh váºy.
16.06.2015
PHẦN 2: CON NAI CÃI LÔNG TRẮNG
CHÆ¯Æ NG 19
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn
Bên kia phố đối diện khu tạm giam, Sachs trông thấy Lucy Kerr Ä‘ang ngồi trên chiếc ghế băng công viên phÃa trước cá»a hiệu bán đồ ăn, uống má»™t ly trà đá Arizona. Hai ngưá»i phụ nữ gáºt đầu vá»›i nhau.
Sachs để ý thấy tấm biển phÃa trước cá»a hiệu. BIA LẠNH. Cô há»i Lucy: “Ở Tanner’s Corner có luáºt cấm uống bia rượu ngoà i phố à ?â€
“Vângâ€, Lucy nói. “Và chúng tôi thá»±c hiện khá nghiêm. Luáºt quy định là nếu anh định uống từ chai, lon gì đó thì nó dứt khoát phải được mở hay khui ra rồi.â€
Hiểu ngay câu đùa<32>, Sachs cưá»i to, nói: “Chị muốn thứ gì nặng đô hÆ¡n không?â€
Lucy hất đầu chỉ ly trà đá. “Cái nà y tốt rồi.â€
Má»™t phút sau, Sachs quay ra vá»›i suất bia Sam Adams trà o bá»t đựng trong cốc nhá»±a dùng má»™t lần cỡ lá»›n. Ngồi xuống bên cạnh ngưá»i nữ đồng nghiệp, cô kể cho Lucy nghe vá» cuá»™c thảo luáºn giữa McGuire và Fredericks, vá» vị bác sÄ© tâm lý kia.
“Hy vá»ng cách ấy Ä‘em lại hiệu quảâ€, Lucy nói. “Theo Jim tÃnh toán thì có hà ng nghìn ngôi nhà cÅ© ở khu Bá» Ngoà i. Chúng tôi sẽ phải phần nà o thu hẹp được phạm vi rà soát.â€
Há» im lặng và i phút. Má»™t cáºu thiếu niên trượt vèo qua trên đôi patanh kêu loảng xoảng rồi mất hút. Sachs bình luáºn vá» sá»± vắng bóng trẻ em trong thị trấn nà y.
“Äúngâ€, Lucy nói. “Tôi chưa bao giá» suy nghÄ© vá» Ä‘iá»u nà y nhưng không có nhiá»u trẻ em ở đây tháºt. Tôi cho là hầu hết các cặp vợ chồng trẻ đã chuyển Ä‘i, có thể là đến những khu vá»±c giáp ranh giữa các bang hoặc những thị trấn lá»›n hÆ¡n. Tanner’s Corner chẳng phải nÆ¡i phù hợp vá»›i bất cứ ai muốn vươn lên.â€
Sachs há»i: “Chị có đứa nà o không? Con cái ấy?â€
“Không. Buddy và tôi chưa bao giá» có con. Rồi chúng tôi chia tay nhau và tôi chưa há» gặp ai sau đó. Tôi sẽ phải nói rằng đối vá»›i tôi đây là sá»± hối tiếc lá»›n nhất. Không con cái.â€
“Chị ly hôn bao lâu rồi?â€
“Ba năm.â€
Sachs ngạc nhiên vì ngưá»i phụ nữ nà y chưa tái hôn. Cô rất hấp dẫn - đặc biệt là đôi mắt. Thá»i gian Sachs còn là m ngưá»i mẫu chuyên nghiệp ở New York, trước khi cô quyết định Ä‘i theo nghá» nghiệp cảnh sát cá»§a cha cô, cô thưá»ng xuyên là m việc vá»›i nhiá»u cô gái đẹp tuyệt. Nhưng há» hay có cái nhìn trống rá»—ng. Mà nếu đôi mắt không đẹp, Amelia Sachs đã Ä‘i đến kết luáºn, thì con ngưá»i cÅ©ng không đẹp.
Sachs bảo Lucy: “Ồ, rồi chị sẽ gặp ai đó, và sẽ có má»™t gia đình.â€
“Tôi có công việcâ€, Lucy nói nhanh. “Ngưá»i ta không cần phải là m hết thảy má»i việc trong cuá»™c Ä‘á»i, cô biết đấy.â€
Má»™t cái gì đó không được nói ra ở đây - má»™t cái gì đó mà Sachs cảm thấy là Lucy không muốn tiết lá»™. Sachs băn khoăn không biết mình có nên gạn há»i không. Cô thá» Ä‘i đưá»ng vòng. “Chắc hẳn cả nghìn đà n ông quáºn Paquenoke muốn hẹn hò vá»›i chị đến chết Ä‘i được.â€
Im lặng má»™t lát, Lucy nói: “Thá»±c ra, tôi chẳng hẹn hò mấy.â€
“Tháºt sao?â€
Lại im lặng. Sachs nhìn xuôi nhìn ngược con phố bụi bặm vắng ngắt. Cáºu bé trượt patanh đã khuất đằng xa. Lucy hÃt má»™t hÆ¡i định nói gì, nhưng lại thôi, há»›p má»™t ngụm dà i trà đá. Rồi đưá»ng như bất chợt, ngưá»i nữ cảnh sát nói: “Cô biết cái lần Ä‘iá»u trị y tế tôi đã nói vá»›i cô đấy?â€
Sachs gáºt đầu.
“Ung thư vú. Chưa tiến triển nhanh, nhưng bác sÄ© bảo có lẽ há» nên xá» lý cho tháºt triệt để. Và hỠđã xá» lý như thế.â€
“Tôi rất lấy là m tiếcâ€, Sachs nói, chau mà y lại cảm thông. “Chị đã trải qua các cuá»™c Ä‘iá»u trị à ?â€
“Phải. Äầu trá»c lốc mất má»™t thá»i gian. Trông cÅ©ng thú vị.†Lucy nhấp thêm má»™t Ãt trà . “Äã ba năm rưỡi rồi. Cho tá»›i bây giá» thì tình hình vẫn ổnâ€, Lucy tiếp tục. “Căn bệnh đó thá»±c sá»± là cái thòng lá»ng bá»—ng dưng quăng và o cổ tôi. Gia đình tôi không ai mắc nó cả. Bà tôi khá»e như vâm. Mẹ tôi vẫn là m việc năm ngà y má»—i tuần tại khu Bảo tồn Sinh thái Quốc gia Mattamuskeet. Cha mẹ tôi cÅ©ng Ä‘i bá»™ việt dã trên rặng Appalachian má»—i năm hai, ba lần.â€
Sachs há»i: “Chị không thể có con vì chạy xạ à ?â€
“Ồ, không, hỠđã sá» dụng tấm chắn bảo vệ... Tôi nghÄ© là tôi không muốn hẹn hò cho lắm. Cô biết bà n tay đà n ông sẽ đưa đến chá»— nà o ngay sau cái hôn nghiêm túc đầu tiên...â€
Sachs chẳng thể phá»§ nháºn Ä‘iá»u ấy.
“Tôi sẽ gặp má»™t anh chà ng tá» tế và chúng tôi sẽ Ä‘i uống cà phê chẳng hạn, nhưng chỉ mưá»i phút thôi tôi bắt đầu lo lắng tá»± há»i anh ta sẽ nghÄ© gì khi phát hiện ra sá»± tháºt. Cuối cùng là tôi không nháºn các cuá»™c Ä‘iện thoại cá»§a anh ta.â€
Sachs nói: “Váºy chị từ bá» việc láºp gia đình?â€
“Có lẽ, khi nhiá»u tuổi hÆ¡n, tôi sẽ gặp má»™t ông góa vợ có và i đứa con đã trưởng thà nh. Như thế sẽ dá»… chịu.â€
Lucy nói vẻ há» hững, nhưng nghe giá»ng cô Sachs thấy được là cô đã thưá»ng xuyên tá»± nhắc Ä‘i nhắc lại Ä‘iá»u nà y vá»›i chÃnh mình. Có lẽ là hà ng ngà y.
Lucy cúi đầu, thở dà i. “Tôi sẽ ngay láºp tức từ bá» công việc để có những đứa con. Nhưng, ái chà , cuá»™c Ä‘á»i đâu phải bao giá» cÅ©ng Ä‘i theo hướng chúng ta muốn.â€
“Và chồng cÅ© chia tay chị sau khi chị là m phẫu thuáºt à ? Chị nói lại xem tên anh ta là gì nhỉ?â€
“Bud. Không phải ngay sau đó. Mà là tám tháng sau. Rõ khỉ, tôi không thể trách móc anh ấy.â€
“Tại sao chị nói váºy?â€
“Gì cÆ¡?â€
“Nói rằng chị không thể trách móc anh ta được?â€, Sachs há»i.
â€œÄÆ¡n giản là , tôi không thể, tôi đã thay đổi và rốt cuá»™c khác vá»›i má»i ngưá»i. Tôi biến thà nh má»™t cái gì đó anh ấy vốn chẳng dá»± tÃnh đến.â€
Sachs im lặng má»™t lát, rồi nói: “Lincoln khác vá»›i má»i ngưá»i. Rất khácâ€.
Lucy cân nhắc ý nà y. “Thế thì mối quan hệ giữa hai ngưá»i còn hÆ¡n là đồng nghiệp, phải không?â€
“Phảiâ€, Sachs nói.
“Tôi đã nghÄ© có lẽ là như váºy.†Rồi Lucy cưá»i to. “Nà y, cô là má»™t cảnh sát thuá»™c loại cứng cá»i ở thà nh phố lá»›n… Cô cảm thấy thế nà o vá» chuyện con cái?â€
“Tôi thÃch có và i đứa. Pop - cha tôi - vốn vẫn muốn có cháu bế. Ông cÅ©ng là má»™t cảnh sát. Ông thÃch cái ý tưởng vá» ba thế hệ cùng tham gia lá»±c lượng. Cho rằng tạp chà People hẳn sẽ đăng má»™t câu chuyện vá» gia đình chúng tôi hoặc đại loại váºy. Trước, ông cụ mê tá» tạp chà ấy lắm.â€
‘Trước?
“Ông cụ mất cách đây mấy năm.â€
“Vì bệnh tim à ?â€
Sachs cân nhắc nhưng cuối cùng cÅ©ng trả lá»i: “Ung thư.â€
Lucy im lặng má»™t lát. Cô nhìn nghiêng Sachs, xoay lưng lại khu tạm giam. “Anh ấy có con được không? Lincoln ấy?â€
Bá»t bia xẹp xuống trong cốc bia và Sachs há»›p má»™t ngụm lá»›n. “Vá» lý thuyết thì có.â€
Và cô quyết định không kể cho Lucy nghe rằng sáng hôm nay, tại Viện Nghiên cứu Thần kinh ở Avery, cái lý do khiến cô Ä‘i ra khá»i phòng theo Tiến sÄ© Weaver là để há»i xem liệu cuá»™c phẫu thuáºt có ảnh hưởng đến khả năng là m cha cá»§a Rhyme không. Ngưá»i bác sÄ© nói sẽ không có ảnh hưởng và đang bắt đầu trình bà y vá» những kỹ thuáºt can thiệp cần thiết để cho cô thụ thai thì Jim Bell xuất hiện vá»›i lá»i khẩn cầu giúp đỡ.
Cô cÅ©ng không kể cho ngưá»i nữ đồng nghiệp nghe rằng má»—i lần cô nói đến đỠtà i con cái thì Rhyme lại lảng tránh và cô đà nh tá»± phá»ng Ä‘oán vá» nguyên nhân khiến anh ngần ngại quá như váºy. Tất nhiên, nguyên nhân có thể là rất nhiá»u: anh sợ gia đình sẽ cản trở công việc Ä‘iá»u tra hình sá»±, má»™t công việc đòi há»i anh phải giữ đầu óc được tỉnh táo. Hoặc anh biết, Ãt nhất vá» mặt thống kê, ngưá»i liệt tứ chi có tuổi thá» ngắn hÆ¡n ngưá»i bình thưá»ng. Hoặc biết đâu anh muốn tá»± do để ngà y nà o đấy thức dáºy, quyết định rằng anh đã sống đủ và không mong sống thêm nữa. Có lẽ là tất cả những nguyên nhân nà y, kết hợp vá»›i cái suy nghÄ© Ä‘inh ninh là anh và Sachs khó có thể là m những ngưá»i cha ngưá»i mẹ bình thưá»ng nhất (tuy cô vẫn phản công rằng: Váºy chÃnh xác thì ngà y nay như thế nà o là bình thưá»ng?). Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lucy trầm ngâm. “Tôi luôn luôn tá»± há»i nếu có con liệu tôi còn tiếp tục là m việc không? Phần cô, cô nghÄ© thế nà o?â€
“Tôi mang theo vÅ© khà tháºt, nhưng chỉ chá»§ yếu là m nhiệm vụ khám nghiệm hiện trưá»ng. Tôi sẽ không tham gia những công việc mạo hiểm nữa. Ngay bây giá» tôi Ä‘ang có chiếc Camaro 360 mã lá»±c Ä‘áºu trong ga ra nhà tôi ở Brooklyn. Tôi thá»±c sá»± chẳng thể hình dung ra má»™t chá»— ngồi cho trẻ nhá» lắp trong xe.†Sachs báºt cưá»i. “Tôi nghÄ© mình phải há»c lái má»™t chiếc Volvo gia đình số tá»± động. Chắc tôi há»c được.â€
“Tôi có thể hình dung ra cô rồ ga lao vụt khá»i bãi đỗ xe cá»§a má»™t cá»a hiệu Food Lion.â€
Im lặng trùm xuống, sá»± im lặng giữa những con ngưá»i xa lạ vừa chia sẻ vá»›i nhau các bà máºt phức tạp và nháºn thấy há» chẳng thể chia sẻ thêm được nữa.
Lucy nhìn đồng hồ Ä‘eo tay. “Tôi phải quay lại trụ sở. Giúp Jim gá»i Ä‘iện ra khu Bá» Ngoà i.†Cô quăng cái chai không và o thùng rác, lắc đầu. “Tôi vẫn suy nghÄ© vá» Mary Beth. Chẳng biết cô gái Ä‘ang ở đâu, có là m sao không, có sợ hãi không.†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tuy nhiên, khi Lucy nói Ä‘iá»u nà y, Amelia Sachs không nghÄ© vá» cô gái kia mà nghÄ© vá» Garrett Hanlon. Vì há» vừa trò chuyện vá» con cái, Sachs tưởng tượng tá»›i cảm giác cá»§a mình nếu cô có má»™t đứa con trai bị buá»™c tá»™i bắt cóc và giết ngưá»i. Kẻ Ä‘ang nhìn và o cái viá»…n cảnh phải trải qua đêm đêm trong tù. Có thể là hà ng trăm đêm, có thể là hà ng nghìn. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lucy ngừng lại. “Cô cÅ©ng trở vá» chứ?â€
“Má»™t, hai phút nữa.â€
“Hy vá»ng được gặp cô trước khi cô rá»i khá»i đây.†Ngưá»i nữ cảnh sát Ä‘i ngược lên trên con phố, khuất dần.
Và i phút sau, cánh cá»a khu tạm giam mở và Mason Germain bước ra. Sachs chưa lúc nà o trông thấy anh ta mỉm cưá»i và lúc nà y anh ta cÅ©ng không cưá»i. Anh ta sải bước trên vỉa hè nứt vỡ, mất hút và o má»™t tòa nhà - má»™t cá»a hiệu hay quán bar gì đó - trên đưá»ng Ä‘i vá» phÃa trụ sở chÃnh quyá»n quáºn.
Rồi má»™t chiếc xe dừng lại bên kia con phố và hai ngưá»i đà n ông bước ra. Má»™t ngưá»i là Cal Fredericks, luáºt sư cá»§a Garrett, và má»™t ngưá»i to béo trạc ngÅ© tuần. Ông ta mặc sÆ¡ mi, thắt cà vạt - khuy cổ không cà i, còn cái nút thắt cẩu thả cá»§a chiếc cà vạt kẻ sá»c bị kéo trá»… xuống chừng và i inch. Tay áo xắn lên và chiếc áo vét mà u xanh tÃm than vắt trên cánh tay. Chiếc quần mà u nâu và ng nhăn nhúm. Gương mặt ông ta có nét hiá»n háºu cá»§a má»™t thầy giáo tiểu há»c. Há» bước và o khu tạm giam.
Sachs quăng cái cốc và o chiếc thùng rác vốn là thùng đựng dầu nhá»›t đặt bên ngoà i cá»a hiệu. Cô băng ngang con phố không bóng ngưá»i và và o theo há».
Chú ThÃch:
<32> Luáºt nà y được gá»i bằng tiếng Anh là “open-container lawâ€: luáºt (vá») chai/lon... đã mở/khui. Thá»±c chất đây là luáºt cấm chế biến và /hoặc uống bia rượu từ chai/lon... đã mở/khui ở má»™t số nÆ¡i công cá»™ng, và dụ như phố xá.
16.06.2015
PHẦN 2: CON NAI CÃI LÔNG TRẮNG
CHÆ¯Æ NG 20
Dịch giả: Äinh Minh Hương
Nguồn: NXB Văn há»c
Nội dung thu gọn
Cal Predericks giới thiệu Sachs với Tiến sĩ Elliott Penny.
“Ồ, cô Ä‘ang là m việc cùng Lincoln Rhyme à ?â€, ông bác sÄ© há»i, khiến Sachs ngạc nhiên.
“Vâng.â€
“Cal cho tôi biết là hầu như nhá» cô và anh ấy mà há» bắt được Garrett. Anh ấy có mặt tại đây không? Lincoln ấy?†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Ngay bây giá» thì anh ấy Ä‘ang ở trụ sở chÃnh quyá»n quáºn. Có lẽ anh ấy chẳng còn ở lại đây lâu nữa.â€
“Chúng tôi có má»™t ngưá»i bạn chung. Tôi muốn được chà o anh ấy. Tôi sẽ ghé thăm nếu thuáºn tiện.â€
Sachs nói: “Anh ấy còn lưu lại đây chừng má»™t tiếng đồng hồâ€. Cô quay sang Cal Fredericks: “Tôi há»i ông việc nà y được không?â€
“Vâng, thưa cô.†Ông luáºt sư bà o chữa trả lá»i tháºn trá»ng. Vá» lý thuyết, Sachs Ä‘ang là m việc cho phÃa đối láºp.
“Lúc nãy Mason Germain vừa nói chuyện vá»›i Garrett tại đây. Anh ta có nhắc tá»›i Lancaster. Äó là nÆ¡i nà o váºy?â€
“Äó là Trung tâm Tạm giam Tá»™i phạm mang tÃnh côn đồ. Cáºu ta sẽ bị chuyển đến đấy sau khi bên nguyên phát đơn kiện. Sẽ bị giữ ở đấy cho tá»›i lúc tòa án xét xá».â€
“Chá»— đó dà nh cho trẻ vị thà nh niên à ?â€
“Không, không. Dà nh cho ngưá»i thà nh niên chứ.â€
“Nhưng hắn má»›i mưá»i sáuâ€, Sachs nói.
“Ồ, McGuire sẽ đưa cáºu ta ra xét xá» như xét xá» má»™t ngưá»i thà nh niên - nếu chúng tôi không thể Ä‘i đến má»™t thá»a thuáºn Ä‘iá»u đình nháºn tá»™i.â€
“Chá»— đó tồi tệ tá»›i mức nà o?â€
“Cái gì, Lancaster á?†Ông luáºt sư nhún đôi vai hẹp. “Cáºu ta sẽ bị đánh Ä‘áºp. Äây là cái thá»±c tế phải chấp nháºn. Tôi không biết nó tồi tệ tá»›i mức nà o. Nhưng cáºu ta sẽ bị đánh Ä‘áºp. Má»™t thằng bé như cáºu ta ở Trung tâm Tạm giam sẽ là má»™t con tép thuá»™c hà ng bét gÃ, bị đủ thứ đầu gấu bắt nạt.â€
“Hắn có thể được đối xỠđặc biệt không?â€
“Không phải ở đó. Há» nhốt chung tất cả. Vá» cÆ¡ bản, chỉ có độc má»™t phòng giam lá»›n. Nhiá»u nhất thì chúng tôi cÅ©ng chỉ hy vá»ng lÃnh gác sẽ trông chừng cho cáºu ta.â€
“Thế còn việc bảo lãnh tại ngoại?â€
Fredericks cưá»i to: “Chẳng thẩm phán nà o trên Ä‘á»i nà y lại cấp giấy tại ngoại cho má»™t trưá»ng hợp như trưá»ng hợp cáºu ta đâu. Cáºu ta luôn luôn chỉ chá» cÆ¡ há»™i chạy trốn.â€
“Chúng tôi có thể là m gì để hắn được đưa tá»›i nÆ¡i giam giữ khác không? Lincoln có bạn bè ở New York.â€
“New York?†Fredericks mỉm cưá»i má»™t cách lịch sá»± nhưng châm biếm cá»§a ngưá»i miá»n Nam. “Tôi nghÄ© nó không có trá»ng lượng lắm ở phÃa nam biên giá»›i Mason-Dixon<33>. Có lẽ tháºm chà cÅ©ng không có trá»ng lượng lắm ở phÃa tây sông Hudson.†Ông ta hất đầu chỉ Tiến sÄ© Penny. “Không, tốt nhất là chúng tôi thuyết phục được cáºu ta hợp tác, rồi vạch ra má»™t thá»a thuáºn Ä‘iá»u đình nháºn tá»™i.â€
“Cha mẹ nuôi hắn có nên đến đây không?â€
“Có, nên đến. Tôi gá»i Ä‘iện cho há» nhưng Hal bảo thằng bé hãy tá»± mình quyết định lấy má»i việc. Ông ta tháºm chà sẽ không để tôi nói chuyện vá»›i Maggie, mẹ cá»§a cáºu ta.â€
“Nhưng Garrett chẳng thể tá»± quyết định được. Hắn vẫn còn là má»™t đứa trẻ.â€
“Ồ†Fredericks giải thÃch. “Trước khi có lá»i buá»™c tá»™i hoặc thương lượng vá» bà o chữa, tòa án sẽ chỉ định má»™t ngưá»i giám há»™ hợp pháp. Yên tâm, cáºu ta sẽ có ngưá»i chịu trách nhiệm.â€
Sachs quay sang ông bác sÄ©: “Ông sẽ là m gì? Thá»±c hiện bà i trắc nghiệm chiếc ghế trống à ?â€
Tiên sÄ© Penny liếc nhìn ông luáºt sư, ông nà y gáºt đầu cho phép giải thÃch. “Nó không phải má»™t bà i trắc nghiệm. Nó là má»™t kiểu trị liệu Gestalt - má»™t kỹ thuáºt được biết có thể giúp ngưá»i ta nhanh chóng hiểu những cách ứng xá» nhất định. Tôi sẽ để Garrett tưởng tượng rằng Mary Beth Ä‘ang ngồi trên má»™t chiếc ghế trước mặt cáºu ta và để cáºu ta trò chuyện vá»›i cô gái. Trình bà y vá»›i cô ấy lý do tại sao cáºu ta bắt cóc cô. Tôi hy vá»ng sẽ khiến cáºu ta hiểu được rằng cô ấy Ä‘ang lo lắng, hoảng sợ và rằng việc cáºu ta đã là m là sai trái. Rằng cô ấy sẽ vui hÆ¡n nếu cáºu ta nói vá»›i chúng tôi nÆ¡i Ä‘ang giam giữ cô.â€
“Và kỹ thuáºt nà y sẽ có tác dụng?â€
“Nó không thá»±c sá»± nhằm giải quyết các tình huống thuá»™c loại nà y, nhưng tôi nghÄ© nó có thể có tác dụng.â€
Ông luáºt sư liếc nhìn đồng hồ Ä‘eo tay. “Sẵn sà ng chưa, tiến sÄ©?â€
Ông ta gáºt đầu.
“Chúng ta đi thôi. Ông bác sĩ và Fredericks bước và o phòng thẩm vấn.
Sachs do dá»±, vặn lấy má»™t cốc nước từ bình nước có bá»™ là m lạnh. Cháºm rãi há»›p từng ngụm. Khi viên cảnh sát ở bà n tiếp khách lại chăm chú vá»›i tá» báo, Sachs vá»™i vã bước qua cánh cá»a phòng quan sát, nÆ¡i đặt máy quay video ghi hình các đối tượng. Phòng không có ai. Cô kéo cho cánh cá»a đóng lại và ngồi xuống, nhìn sang phòng thẩm vấn. Cô trông thấy Garrett ngồi trên má»™t chiếc ghế đặt ở giữa phòng. Ông bác sÄ© ngồi bên bà n. Cal Fredericks ngồi trong góc, hai tay khoanh trước ngá»±c, bắt chéo chân, để lá»™ chiá»u cao cá»§a đôi gót già y vuông chằn chặn.
Một chiếc ghế khác, không có ai ngồi, đặt đối diện với Garrett.
Trên bà n bà y những lon Coke. Nước ngưng Ä‘á»ng lại ở mặt ngoà i lon.
Qua cái loa rẻ tiá»n kêu rá»™t roạt gắn bên trên tấm gương, Sachs nghe thấy giá»ng há».
“Garrett, tôi là Tiến sÄ© Penny. Cáºu khá»e chứ?â€
Không có câu trả lá»i.
“Trong nà y hÆ¡i ấm, nhỉ?†Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Garrett vẫn chẳng nói gì. Hắn nhìn xuống. Ngón cái và ngón trá» búng móng và o nhau. Sachs không nghe được tiếng búng. Cô phát hiện ra ngón cái cá»§a chÃnh mình Ä‘ang bấm và o chá»— thịt đầu ngón trá». Cảm giác ươn ướt, trông thấy máu chảy. Dừng lại dừng lại dừng lại, cô tá»± nhá»§ và ép mình buông bà n tay xuống hai bên sưá»n. Truyện "Cái Ghế Trống " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
“Garrett, tôi ở đây để giúp đỡ cáºu. Tôi là m việc vá»›i luáºt sư cá»§a cáºu, ông Fredericks đây và chúng tôi Ä‘ang cố gắng để giảm án cho những tá»™i cáºu đã phạm phải. Chúng tôi có thể giúp đỡ cáºu nhưng chúng tôi cần cáºu hợp tác.â€
Fredericks nói: “Ông bác sÄ© sẽ trò chuyện vá»›i cáºu, Garrett. Chúng tôi sẽ cố gắng tìm hiểu má»™t số Ä‘iá»u. Tuy nhiên, tất cả những gì cáºu nói sẽ chỉ là giữa chúng ta mà thôi. Chúng tôi sẽ không nói lại vá»›i bất cứ ai nếu không có sá»± đồng ý cá»§a cáºu. Cáºu hiểu chứ?â€
Garrett gáºt đầu.
“Hãy nhá»› nhé, Garrettâ€, ông bác sÄ© nói. “Chúng tôi là những ngưá»i tá» tế. Chúng tôi đứng vá» phÃa cáºu… Bây giá», tôi muốn thá» cái nà y.â€
Ãnh mắt Sachs chiếu và o gương mặt gã trai. Gã gãi gãi má»™t vết lằn Ä‘á». Gã bảo: “Tôi cÅ©ng nghÄ© thế.â€
“Cáºu trông thấy chiếc ghế kia không?â€
Tiến sÄ© Penny hất đầu chỉ chiếc ghế và gã trai liếc nhìn nó. “Có.â€
“Chúng ta sẽ chÆ¡i má»™t trò chÆ¡i. Cáºu sẽ giả vá» là má»™t ngưá»i nà o đó vô cùng quan trá»ng Ä‘ang ngồi ở chiếc ghế ấy.â€
“Như là tổng thống chẳng hạn á?â€
“Không, tôi muốn nói, má»™t ngưá»i nà o đó quan trá»ng đối vá»›i cáºu. Má»™t ngưá»i nà o đó cáºu biết trong Ä‘á»i thá»±c. Cáºu sẽ giả vá» như ngưá»i đó Ä‘ang ngồi trước mặt cáºu. Tôi muốn cáºu trò chuyện vá»›i há». Và tôi muốn cáºu hết sức thà nh tháºt vá»›i há». Cáºu nói bất cứ Ä‘iá»u gì mà cáºu muốn nói. Chia sẻ vá»›i há» những bà máºt cá»§a cáºu. Nếu cáºu tức tối vá»›i há», hãy nói ra. Nếu cáºu yêu mến há», hãy nói ra. Nếu cáºu thèm muốn há» - kiểu như cáºu vốn vẫn thèm muốn má»™t cô gái - cÅ©ng hãy nói ra. Hãy nhá»›, nói bất cứ Ä‘iá»u gì Ä‘á»u được cả. Sẽ chẳng ai bá»±c bá»™i vá»›i cáºu đâu.â€
“Cứ trò chuyện vá»›i chiếc ghế?â€, Garrett há»i ông bác sÄ©. “Vì sao?â€
“Vì má»™t Ä‘iá»u, nó sẽ khiến cáºu cảm thấy thoải mái hÆ¡n sau những chuyện tồi tệ đã xảy ra hôm nay.â€
“Ông muốn nói và dụ chuyện bị bắt ấy à ?â€
Sachs mỉm cưá»i.
Bản thân Tiến sÄ© Penny xem chừng cÅ©ng kìm nén má»™t nụ cưá»i và dịch chiếc ghế lại gần Garrett hÆ¡n chút Ãt. “Bây giá», hãy tưởng tượng rằng ai đấy quan trá»ng Ä‘ang ngồi ngay kia. Mary Beth McConnell chẳng hạn. Hãy tưởng tượng rằng cáºu có chuyện muốn nói vá»›i cô ấy và lúc nà y đây là cÆ¡ há»™i cho cáºu. Chuyện gì đó cáºu chưa từng nói bao giá» vì nó quá khó nói. Chuyện gì đó thá»±c sá»± quan trá»ng. Không phải những chuyện vá»› vẩn.â€
Garrett bối rối nhìn xung quanh căn phòng, nhìn ông luáºt sư cá»§a gã, ông ta gáºt đầu động viên. Gã trai hÃt sâu má»™t hÆ¡i và thở ra từ từ. â€œÄÆ°á»£c rồi. Tôi nghÄ© là tôi đã sẵn sà ng.â€
“Tốt. Bây giá», hãy hình dung vá» Mary Beth trong...â€
“Nhưng tôi không muốn nói gì vá»›i cô ấy cảâ€, Garrett ngắt lá»i.
“Cáºu không muốn?â€
Gã lắc đầu. “Tôi đã nói hết vá»›i cô ấy má»i Ä‘iá»u tôi muốn nói rồi.â€
“Không còn Ä‘iá»u gì nữa ư?â€
Garrett lưỡng lá»±. “Tôi không biết. Có lẽ. Chỉ có Ä‘iá»u... tôi thÃch hình dung ra má»™t ngưá»i khác Ä‘ang ngồi ở chiếc ghế kia hÆ¡n. Chúng ta có thể, nói chung, là m như thế không?â€
“Chà , bây giá», chúng ta hãy cứ là m vá»›i Mary Beth. Cáºu nói có lẽ còn Ä‘iá»u gì đó cáºu muốn nói vá»›i cô ấy. Äiá»u gì váºy? Cáºu muốn nói cô ấy đã bá» rÆ¡i và là m tổn thương cáºu như thế nà o à ? Hay muốn nói cô ấy là m cáºu giáºn? Cáºu muốn trả thù cô ấy ra sao? Bất cứ Ä‘iá»u gì, Garrett ạ. Cáºu có thể nói bất cứ Ä‘iá»u gì. Không sao đâu.â€
Garrett nhún vai. “Ừm, tại sao không thể là má»™t ngưá»i khác?â€
“Bây giá», chúng ta hãy cứ bảo rằng đây phải là Mary Beth Ä‘i.â€
Gã trai bất chợt quay vá» phÃa tấm gương má»™t chiá»u và nhìn thẳng và o vị trà Sachs Ä‘ang ngồi. Cô bất giác lùi lại, y như thể gã biết là cô Ä‘ang ngồi đấy, tuy gã thá»±c ra không thể nà o trông thấy cô.
“Cố gắng lênâ€, ông bác sÄ© khuyến khÃch.
Gã trai quay lại vá»›i Tiến sÄ© Penny. â€œÄÆ°á»£c rồi. Tôi nghÄ© là tôi sẽ nói rằng tôi mừng vì cô ấy Ä‘ang an toà n.â€
Ông bác sÄ© cưá»i tươi: “Tốt Garrett. Chúng ta hãy bắt đầu ở đó nhé. Nói vá»›i cô ấy rằng cáºu đã cứu cô ấy. Nói vá»›i cô ấy lý do tại sao.†Ông ta hất đầu chỉ chiếc ghế.
Garrett băn khoăn nhìn chiếc ghế trống. Gã bắt đầu: “Cô ấy đã đến Bến tà u kênh Nước đen và ...
“Không, hãy nhá»› rằng cáºu Ä‘ang nói chuyện vá»›i Mary Beth. Hãy giả vá» như cô ấy Ä‘ang ngồi trên chiếc ghế kia.â€
Garrett hắng giá»ng. “Chị đã đến Bến tà u kênh Nước Ä‘en. Chá»— đó, nói chung, rất rất nguy hiểm. Ngưá»i ta bị là m hại ở Bến tà u kênh Nước Ä‘en, ngưá»i ta bị giết chết ở đó. Tôi lo lắng cho chị. Tôi không muốn gã đà n ông mặc quần yếm là m hại cả chị nữa.â€
“Gã đà n ông mặc quần yếm à ?â€, ông bác sÄ© há»i.
“Cái gã đã giết Billy.â€
Ông bác sÄ© nhìn qua Garrett tá»›i chá»— ông luáºt sư, ông nà y lắc đầu.
Tiến sÄ© Penny nói: “Garrett, cáºu biết đấy, dù cáºu đã cứu Mary Beth, cô ấy vẫn có thế nghÄ© là cô ấy đã là m gì đó khiến cáºu nổi giáºn.â€
“Nổi giáºn à ? Cô ấy chẳng là m gì khiến tôi nổi giáºn cả.â€
“Chà , cáºu đã đưa cô ấy Ä‘i khá»i gia đình cô ấy đấy thôi.â€
“Tôi đưa cô ấy Ä‘i để đảm bảo cho cô ấy được an toà n.†Garrett nhá»› ra luáºt chÆ¡i và lại nhìn chiếc ghế: “Tôi đưa chị Ä‘i để đảm bảo cho chị được an toà n.â€
Ông bác sÄ© tiếp tục nói giá»ng dịu dà ng: “Tôi không thể không nghÄ© rằng cáºu còn muốn nói chuyện gì đó. Từ lúc trước tôi đã cảm nháºn được Ä‘iá»u nà y - rằng còn có chuyện gì đó khá quan trá»ng để nói mà cáºu không muốn nói ra.â€
Sachs cÅ©ng trông thấy Ä‘iá»u nà y trên bá»™ mặt gã trai. Ãnh mắt gã bá»™c lá»™ vẻ lo lắng, nhưng gã bị trò chÆ¡i cá»§a ông bác sÄ© gây tò mò. Äiá»u gì Ä‘ang Ä‘i qua tâm trà gã? Có chuyện gì đó gã muốn nói. Chuyện gì?
Garrett nhìn xuống những móng tay dà i, đầy đất cát. “À, á», có lẽ là có chuyện nà y.â€
“Cố gắng lên.â€
“Äây là ... chuyện khó nói.â€
Cal Fredericks ngồi vươn ngưá»i ra phÃa trước, bút giÆ¡ lăm lăm trên má»™t táºp giấy.
Tiến sÄ© Penny nói nhẹ nhà ng: “Chúng ta hãy hình dung khung cảnh nà o... Mary Beth ở ngay kia. Cô ấy Ä‘ang chỠđợi. Cô ấy muốn cáºu nói ra.â€
Garrett há»i: “Cô ấy muốn? Ông nghÄ© thế à ?â€
“Tôi nghÄ© thế, ông bác sÄ© cam Ä‘oan vá»›i Garrett. “Cáºu muốn bảo cô ấy Ä‘iá»u gì đó liên quan đến chá»— cô ấy Ä‘ang ở chăng? Chá»— cáºu đã đưa cô ấy tá»›i? Nó như thế nà o? Có thể là lý do tại sao cáºu lại đưa cô ấy tá»›i cái chá»— đó?â€
“Khôngâ€, Garrett đáp. “Tôi không muốn nói bất cứ Ä‘iá»u gì vá» việc ấy.â€
“Thế cáºu muốn nói gì?â€
“Tôi...†Giá»ng Garrett nhá» Ä‘i. Móng tay búng tanh tách.
“Tôi biết là khó nói.â€
Trên ghế cá»§a mình, Sachs cÅ©ng ngồi vươn ngưá»i ra phÃa trước. Nà o, cô thấy mình tá»± nhá»§, nà o, Garrett. Chúng tôi muốn giúp đỡ cáºu. Hãy thá»a hiệp vá»›i chúng tôi Ä‘i.
Tiến sÄ© Penny tiếp tục, giá»ng như thôi miên: “Bắt đầu nà o, Garrett. Mary Beth ngồi ngay trên chiếc ghế kia. Cô ấy Ä‘ang chỠđợi. Cô ấy băn khoăn không biết cáºu sắp sá»a nói gì. Hãy trò chuyện vá»›i cô ấyâ€. Ông bác sÄ© đẩy lon nước ngá»t lại gần Garrett và gã uống từng hÆ¡i dà i, chiếc còng va lanh canh và o vá» lon vì gã cầm bằng cả hai tay. Sau chốc lát nghỉ giải lao nà y, ông bác sÄ© tiếp tục. “Chuyện cáºu thá»±c sá»± muốn nói vá»›i cô ấy là gì? Cái chuyện quan trá»ng đó? Tôi có thể thấy cáºu muốn nói ra. Tôi có thể thấy cáºu cần nói ra. Và tôi nghÄ© cô ấy cần được nghe.â€
Ông bác sÄ© đẩy chiếc ghế trống lại gần hÆ¡n. “Cô ấy kia, Garrett, ngồi ngay kia, trước mặt cáºu, nhìn cáºu. Chuyện cáºu sẽ nói vá»›i cô ấy mà từ trước tá»›i nay chưa thể nói là gì? Bây giá» là cÆ¡ há»™i cho cáºu. Bắt đầu Ä‘i.â€
Má»™t ngụm Coke nữa. Sachs để ý thấy đôi bà n tay gã trai run run. Äiá»u gì sẽ tá»›i? Cô băn khoăn tá»± há»i. Gã sắp sá»a nói gì?
Bá»—ng nhiên, Garrett vươn mình ra phÃa trước, buá»™t thốt lên vá»›i chiếc ghế khiến cả hai ngưá»i đà n ông trong căn phòng Ä‘á»u kinh ngạc “Tôi thá»±c sá»±, thá»±c sá»± thÃch chị, Mary Beth. Và ... và tôi nghÄ© là tôi yêu chịâ€. Gã hÃt sâu mấy hÆ¡i, búng móng tay và i lần, rồi bối rối túm lấy tay vịn ghế và cúi đầu, mặt đỠnhư gấc.
“Äó là điá»u cáºu muốn nói?â€, ông bác sÄ© há»i.
Garrett gáºt đầu.
“Còn Ä‘iá»u gì nữa không?â€
“Ừm, không.â€
Lần nà y tá»›i lượt ông bác sÄ© liếc nhìn ông luáºt sư và lắc đầu.
“Ôngâ€, Garrett lên tiếng. “Bác sĩ… Tôi, nói chung, có câu há»i nà y.â€
“Cáºu há»i Ä‘i, Garrett.â€
â€œÄÆ°á»£c rồi... tôi có cuốn sách ở nhà và tôi rất muốn nó được Ä‘em tá»›i đây. Äó là cuốn Thế giá»›i thu nhá». Liệu có được không?â€
“Chúng tôi sẽ xem có thể thu xếp khôngâ€, ông bác sÄ© nói. Ông ta nhìn qua Garrett tá»›i chá»— Fredericks, ông nà y đảo mắt thất vá»ng. Hai ngưá»i đà n ông đứng dáºy, mặc áo khoác.
“Tạm thá»i thế đã, Garrett.â€
Gã trai gáºt đầu.
Sachs vá»™i vã đứng dáºy và bưóc trở ra văn phòng. Viên cảnh sát Ä‘ang trá»±c không để ý việc cô nghe trá»™m.
Fredericks và ông bác sĩ bước ra ngoà i trong lúc Garrett bị dẫn quay lại phòng giam.
Jim Bell lao à o qua cá»a. Fredericks giá»›i thiệu anh ta vá»›i ông bác sÄ©, và viên cảnh sát trưởng há»i: “Có kết quả gì không?â€
Fredericks lắc đầu: “Không gì cảâ€.
Bell nói cương quyết: “Tôi vừa là m việc vá»›i bồi thẩm Ä‘oà n. Sáu giá», há» sẽ tiến hà nh buá»™c tá»™i hắn và cho hắn đến Lancaster trong đêm nayâ€.
“Äêm nay?â€, Sachs há»i.
“Nên đưa hắn ra khá»i thị trấn thì hÆ¡n. Xung quanh đây có và i ngưá»i muốn tá»± tay mình giải quyết vấn đỠvá»›i hắn.â€
Tiến sÄ© Penny nói: “Tôi có thể thá» lại sau. Ngay bây giá» cáºu ta Ä‘ang rất bối rốiâ€.
“Tất nhiên là hắn bối rốiâ€, Bell lẩm bẩm. “Hắn vừa để bị bắt vì tá»™i bắt cóc và giết ngưá»i. Như thế nếu là tôi, tôi cÅ©ng bối rối. Hãy là m bất cứ việc gì ông muốn ở Lancaster, nhưng McGuire Ä‘ang vạch lá»i buá»™c tá»™i hắn và chúng tôi sẽ đưa hắn Ä‘i bằng tà u thá»§y trước lúc trá»i tối. À mà nà y, Cal, tôi phải bảo anh: McGuire sẽ buá»™c tá»™i giết ngưá»i đấy.â€
Ở trụ sở chÃnh quyá»n quáºn, Amelia Sachs thấy Rhyme Ä‘ang khó chịu đúng như cô nghÄ©.
“Nà o, Sachs, hãy giúp đỡ cáºu Ben tá»™i nghiệp thu dá»n các thiết bị và chúng ta rá»i khá»i đây thôi. Anh đã bảo Tiến sÄ© Weaver là anh sẽ có mặt tại bệnh viện trong năm nay mà .
Nhưng cô cứ đứng bên cạnh cá»a sổ, nhìn ra bên ngoà i. Cuối cùng, cô nói: “Rhyme.â€
Nhà hình sá»± há»c ngẩng lên, nheo mắt xem xét cô theo cái cách anh vẫn xem xét má»™t dấu vết mà anh chưa thể xác định được. “Anh không thÃch như thế đâu, Sachs.â€
“Cái gì?â€
“Anh không thÃch chút nà o cả. Ben, không, cáºu phải tháo phần ứng ra trước khi đóng nó lại.â€
“Phần ứng ấy ạ?†Ben Ä‘ang cháºt váºt đóng thiết bị thay đổi nguồn sáng, được sá» dụng là m hiện các chất mà mắt thưá»ng không trông thấy được.
“Cái bút quangâ€, Sachs giải thÃch và tiếp quản công việc nà y.
“Cảm Æ¡n.†Ben bắt đầu cuá»™n dây máy vi tÃnh lại.
“Dáng vẻ cá»§a em ấy, Sachs ạ. Äó là cái anh không ưa. Dáng vẻ và giá»ng Ä‘iệu cá»§a em.â€
“Benâ€, Sachs há»i. “Cáºu có thể cho chúng tôi nói chuyện riêng mấy phút được không?â€
“Không, cáºu ta không thể, Rhyme quát. “Chúng ta không có thá»i gian. Chúng ta phải gói ghém đồ đạc và rá»i khá»i đây.â€
“Năm phútâ€, Sachs nói.
Ben nhìn từ Rhyme sang Sachs và vì cô chiếu và o anh ta ánh mắt cầu khẩn chứ không phải ánh mắt tức giáºn, cô già nh chiến thắng. Anh chà ng to lá»›n bước ra khá»i phòng.
Rhyme cố gắng chặn trước: “Sachs, chúng ta đã là m tất cả những gì chúng ta có thể. Chúng ta đã cứu Lydia. Chúng ta đã bắt được kẻ tá»™i phạm. Hắn sẽ chấp nháºn má»™t thá»a thuáºn Ä‘iá»u đình nháºn tá»™i và khai vá»›i há» Mary Beth Ä‘ang ở đâu.â€
“Hắn không định khai cô ấy Ä‘ang ở đâu.â€
“Nhưng đó chẳng phải vấn đỠcá»§a chúng ta. Chẳng còn gì nữa...â€
“Em không nghÄ© hắn đã là m việc đó.â€
“Giết Mary Beth ấy à ? Anh đồng ý. Vết máu cho thấy cô gái có lẽ vẫn còn sống, nhưng…â€
“à em là , giết Billy ấy.â€
Rhyme lắc lắc đầu để hất má»™t lá»n tóc khó chịu cứ xõa xuống trán. “Em tin tưởng và o câu chuyện vá» gã đà n ông mặc quấn yếm mà u nâu và ng mà Jim đỠcáºp tá»›i à ?â€
“Vâng, em tin.â€
“Sachs, hắn là má»™t thằng bé bất hạnh và em cảm thấy thương hại hắn. Anh cÅ©ng váºy. Nhưng...â€
“Äiá»u đó chẳng liên quan gì.â€
“Em đúng đấy, chẳng liên quan gìâ€, Rhyme nói gay gắt. “Äiá»uduy nhất liên quan là bằng chứng. Mà bằng chứng thì cho thấy không có gã đà n ông mặc quần yếm nà o, đồng thá»i cho thấy Garrett đã phạm tá»™i.â€
“Bằng chứng gợi ý rằng hắn đã phạm tá»™i, Rhyme. Nó chưa chứng minh được Ä‘iá»u ấy. Bằng chứng có thể được diá»…n giải theo nhiá»u cách khác nhau. Vả lại, em có má»™t số bằng chứng cá»§a chÃnh mình.â€
“Và dụ?â€
“Hắn nhá» em trông nom đến lÅ© côn trùng hắn nuôi.â€
“Thế ư?â€
“Không có vẻ hÆ¡i kỳ cục sao, khi má»™t kẻ giết ngưá»i máu lạnh lại quan tâm đến những gì xảy ra cho những con bá» chết tiệt nà o đó?â€
“Äây chẳng phải là bằng chứng, Sachs ạ. Äấy là chiến thuáºt cá»§a hắn. Là cuá»™c chiến tâm lý, nhằm cố gắng phá vỡ sá»± phòng thá»§ cá»§a chúng ta. Thằng nhãi ấy thuá»™c loại thông minh, hãy nhá»› như thế. Chỉ số IQ cao, Ä‘iểm số các môn há»c ở trưá»ng cao. Và hãy nhìn những thứ hắn Ä‘á»c. Toà n những Ä‘iá»u khôn ngoan - hắn đã há»c há»i rất nhiá»u từ lÅ© côn trùng. Và má»™t đặc Ä‘iểm cá»§a chúng là chúng chẳng có nguyên tắc đạo đức gì cả. Chúng chỉ quan tâm đến việc tồn tại thôi. Äấy là những bà i há»c hắn đã há»c. Äấy là sá»± phát triển cá»§a hắn ở tuổi ấu thÆ¡. Nó đáng buồn, tuy nhiên nó chẳng phải vấn đỠcá»§a chúng ta.â€
“Anh biết cái bẫy hắn đã đặt. Cái bẫy cà nh thông ấy?â€
Rhyme gáºt đầu.
“Nó chỉ sâu hai feet. Và cái tổ ong bắp cà y bên trong thì sao? Không có gì. Không có con ong bắp cà y nà o cả. Và cái bẫy ammonia không được bố trà để là m hại ai. Chỉ để cảnh báo hắn là má»™t đội tìm kiếm Ä‘ang đến gần cối xay.â€
“Äây không phải các bằng chứng thá»±c tế, Sachs ạ. Không phải các bằng chứng như tá» khăn giấy thấm máu chẳng hạn.â€
“Hắn bảo rằng hắn từng thá»§ dâm. Rằng Mary Beth bị Ä‘áºp đầu và hắn dùng tá» khăn giấy ấy lau vết thương. Dù sao, nếu hắn đã cưỡng hiếp cô gái, má»™t tá» khăn giấy sẽ có Ãch lợi gì?â€
“Äể chùi sạch sẽ sau đó.â€
“Chẳng phù hợp vá»›i mô tả nà o vá» tá»™i phạm cưỡng dâm em từng biết cả.â€
Rhyme tá»± trÃch dẫn mình, từ lá»i nói đầu cuốn sách giáo khoa vá» hình sá»± há»c anh viết: “Sá»± mô tả là ngưá»i hướng dẫn. Chứng cứ là …â€
“Chúa Trá»iâ€, Sachs Ä‘á»c nốt. â€œÄÆ°á»£c rồi, thế thì - có biết bao nhiêu dấu chân ở hiện trưá»ng vụ án. Hãy nhá»› rằng hiện trưá»ng vụ án bị xéo nát. Má»™t số dấu chân có thể là cá»§a gã đà n ông mặc quần yếm.â€
“Không có các dấu vân tay khác trên vÅ© khà giết ngưá»i.â€
“Hắn khẳng định gã đà n ông đó đã Ä‘i găng tayâ€, Sachs phản công.
“Nhưng cÅ©ng không có vân da.â€
“Có thể là găng tay vải. Äể em kiểm tra và ...â€
“Có thể, có thể... Thôi nà o, Sachs, đây đơn thuần là sá»± phá»ng Ä‘oán.â€
“Nhưng anh nên nghe những lá»i hắn nói vá» Mary Beth má»›i phải. Hắn lo lắng cho cô gái ấy.â€
“Hắn Ä‘ang đóng kịch đấy. Quy tắc thứ nhất cá»§a anh là gì?â€
“Anh có nhiá»u quy tắc lắmâ€, Sachs lẩm bẩm.
Rhyme tiếp tục chẳng chút bối rối: “Äó là quy tắc không thể tin tưởng và o nhân chứng được.â€
“Hắn nghÄ© hắn yêu cô gái, hắn quan tâm đến cô ấy. Hắn thá»±c sá»± Ä‘inh ninh rằng hắn Ä‘ang bảo vệ cô ấy.â€
Má»™t giá»ng nói cắt ngang. “Ồ, hắn đúng là đang bảo vệ cô gái. Sachs và Rhyme nhìn ra phÃa cá»a. Tiến sÄ© Elliott Penny. Ông ta nói thêm! “Bảo vệ cô ấy trước chÃnh bản thân hắn.â€
Sachs giá»›i thiệu hai ngưá»i vá»›i nhau.
“Tôi muốn gặp anh, Lincoln. Tôi chuyên nghiên cứu vá» tâm lý pháp lý. Năm ngoái Bert Markham và tôi cùng tham gia má»™t há»™i đồng xét xá», anh ấy đánh giá cao vá» anh.
“Bert là ngưá»i bạn tốtâ€, Rhyme nói. “Vừa được bổ nhiệm là m Trưởng phòng Khám nghiệm Sở Cảnh sát Chicago.
Tiến sÄ© Penny hất đầu chỉ ra hà nh lang. “Ngay lúc nà y, luáºt tư cá»§a Garrett Ä‘ang thảo luáºn vá»›i á»§y viên công tố, nhưng tôi không nghÄ© kết quả sẽ rất thuáºn lợi cho thằng bé đâu.â€
“Ông có ý gì khi nói tá»›i việc bảo vệ cô gái trước chÃnh bản thân hắn?â€, Sachs hoà i nghi há»i. “Má»™t kiểu Ä‘a nhân cách vá»› vẩn à ?â€
“Khôngâ€, ông bác sÄ© đáp, chẳng há» bị vẻ hoà i nghi đáng khó chịu cá»§a Sachs gây bối rối. “Rõ rà ng là có những kiểu rối loạn tinh thần và xúc cảm, tuy nhiên không có gì kỳ cục như Ä‘a nhân cách. Garrett biết chÃnh xác việc hắn là m vá»›i Mary Beth và Billy Stail. Tôi khá chắc chắn rằng hắn Ä‘ang giấu cô gái ở đâu đó để cô gái tránh xa được Bến tà u kênh Nước Ä‘en, nÆ¡i có lẽ hắn quả đã sát hại những ngưá»i khác mấy năm qua, và khiến cho - tên thằng bé là gì nhỉ? - thằng bé nhà Wilkes sợ hãi tá»›i mức tá»± tá». Tôi nghÄ© hắn dá»± định cưỡng Ä‘oạt và giết Mary Beth cùng lúc hắn giết Billy, nhưng cái phần trong hắn nói yêu cô gái không để hắn là m việc nà y. Hắn đã đưa cô gái Ä‘i khá»i Bến tà u kênh Nước Ä‘en cà ng nhanh cà ng tốt để khá»i hãm hại cô ấy. Tôi nghÄ© hắn quả đã cưỡng hiếp cô gái, tuy đối vá»›i hắn đó không phải là cưỡng hiếp, đó đơn giản là việc hoà n tất cái mà hắn nhìn nháºn như là má»™t mối quan hệ. Hắn thấy nó bình thưá»ng như là vợ chồng Ä‘ang trong tuần trăng máºt. Nhưng hắn vẫn cảm thấy ná»—i thôi thúc phải giết chết cô gái nên hôm sau hắn quay lại Bến tà u kênh Nước Ä‘en và tóm được nạn nhân thay thế, Lydia Johansson. Không nghi ngá» gì, hắn đã sắp sá»a sát hại cô gái ấy thay thế cho Mary Beth.â€
“Tôi hy vá»ng ông không xuất hiện trong phần bà o chữaâ€, Sachs nói gay gắt. “Nếu đây là lá»i chứng mang tÃnh thông cảm cá»§a ông.â€
Tiến sÄ© Penny lắc đầu. “Căn cứ và o những chứng cứ tôi đã nghe được, thằng bé đó sẽ bị bá» tù dù có hay không có nhân chứng.â€
“Tôi không nghÄ© hắn giết cáºu thiếu niên kia. Và theo tôi vụ bắt cóc chẳng hiển nhiên như chúng ta Ä‘ang khiến cho nó trở thà nh hiển nhiên đâu.â€
Tiến sÄ© Penny nhún vai: “Quan Ä‘iểm nghá» nghiệp cá»§a tôi nói hắn đã phạm tá»™i. Hiển nhiên tôi chưa thá»±c hiện tất cả các bà i trắc nghiệm, nhưng hắn đã thể hiện những hà nh vi phản xã há»™i và rối loạn nhân cách rõ rà ng - và tôi Ä‘ang nghÄ© tá»›i cả ba hệ thống chẩn Ä‘oán quan trá»ng. Phân loại bệnh quốc tế, Sổ tay chẩn Ä‘oán và thống kê vá» rối loạn tâm thần, Liệt kê có sá»a chữa bổ sung các chứng tâm thần.Bình thưá»ng tôi có phải tiến hà nh tất cả các bà i trắc nghiệm không? Tất nhiên. Nhưng hắn đã bá»™c lá»™ rõ rà ng má»™t nhân cách tá»™i phạm, phản xã há»™i vô cảm. Hắn có chỉ số IQ cao, hắn thể hiện những lối tư duy chiến lược và hà nh vi phạm tá»™i mang tÃnh tổ chức, coi việc trả thù là chấp nháºn được, không tá» ra ăn năn... hắn là má»™t kẻ rất nguy hiểmâ€.
“Sachsâ€, Rhyme nói. “Vấn đỠlà gì? Äây đâu còn là cuá»™c chÆ¡i cá»§a chúng ta nữa.â€
Sachs phá»›t lá» Rhyme và ánh mắt như mÅ©i dùi cá»§a anh. “Nhưng, thưa tiến sÄ©...â€
Ông bác sÄ© giÆ¡ bà n tay lên: “Tôi có thể há»i cô má»™t câu không?â€.
“Gì ạ?â€
“Cô có con không?â€
Má»™t thoáng lưỡng lá»±. “Khôngâ€, Sachs trả lá»i. “Sao cÆ¡?â€
“Cô thông cảm vá»›i hắn là điá»u có thể hiểu được, tôi nghÄ© tất cả chúng ta Ä‘á»u thông cảm vá»›i hắn, tuy nhiên có lẽ cô Ä‘ang lẫn lá»™n tình cảm nà y vá»›i bản năng là m mẹ tiá»m ẩn.â€
“NghÄ©a là thế nà o?â€
Ông bác sÄ© tiếp tục: “Tôi muốn nói nếu bản thân cô Ä‘ang khao khát được là m mẹ, cô có thể không có quan Ä‘iểm khách quan vá» sá»± vô tá»™i hay có tá»™i cá»§a má»™t thằng bé mưá»i sáu tuổi. Äặc biệt là má»™t thằng bé mồ côi từng phải chịu đựng những năm tháng nghiệt ngã trong cuá»™c Ä‘á»iâ€.
“Tôi có thể đóng vai trò hoà n toà n khách quanâ€, Sachs nói gay gắt. “Quá nhiá»u Ä‘iá»u chẳng hợp lý gì cả. Äá»™ng cÆ¡ cá»§a Garrett là vô lý, hắn...â€
“Äá»™ng cÆ¡ là cái chân không vững và ng cá»§a chiếc ghế chứng cứ, em biết Ä‘iá»u đó mà , Sachs.â€
“Em chẳng cần thêm bất cứ câu châm ngôn nà o, Rhymeâ€, Sachs nói gay gắt.
Nhà hình sá»± há»c thở dà i thất vá»ng, liếc nhìn đồng hồ treo tưá»ng.
Tiến sÄ© Penny tiếp tục: “Tôi đã nghe thấy cô há»i Cal Fredericks vá» Lancaster, vá» những gì sẽ xảy ra vá»›i thằng bé.â€
Sachs nhướn một bên lông mà y.
“Chà , tôi nghÄ© cô có thể giúp đỡ hắnâ€, ông bác sÄ© nói. “Việc hữu Ãch nhất mà cô có thể là m là dà nh chút thá»i gian cho hắn. ChÃnh quyá»n quáºn sẽ bố trà má»™t nhân viên công tác xã há»™i để liên lạc vá»›i ngưá»i giám há»™ do tòa án chỉ định và cô phải được phê chuẩn, nhưng tôi chắc chắn rằng chuyện nà y có thể thu xếp. Hắn tháºm chà có thể cởi mở vá»›i cô vá» Mary Beth.â€
Trong lúc Sachs Ä‘ang cân nhắc thì Thom xuất hiện ở ngưỡng cá»a: “Xe bên ngoà i rồi, Lincolnâ€.
Rhyme liếc nhìn tấm bản đồ má»™t lần cuối cùng, rồi quay vá» phÃa ngưỡng cá»a. “Hãy xông lên má»™t lần nữa, hỡi các anh em...â€<34>
Jim Bell bước và o phòng và đặt bà n tay lên cánh tay đã mất má»i cảm giác cá»§a Rhyme: “Chúng tôi Ä‘ang tổ chức má»™t cuá»™c lục soát khu Bá» Ngoà i. Vá»›i chút Ãt may mắn, chúng tôi sẽ tìm thấy cô gái sau và i ngà y. Nghe nà y, tôi chẳng thể cảm Æ¡n anh cho đủ được, Lincoln.â€
Rhyme lảng tránh sá»± biết Æ¡n ấy bằng cái gáºt đầu và chúc viên cảnh sát trưởng may mắn.
“Tôi sẽ đến bệnh viện thăm anh, Lincolnâ€, Bell nói. “Tôi sẽ mang rượu Scotch tá»›i. Lúc nà o thì há» cho phép anh uống lại, nhỉ?â€
“Không sá»›m lắm đâu.â€
“Em sẽ giúp đỡ Ben thu dá»nâ€, Sachs nói vá»›i Rhyme.
Bell bảo cô: “Chúng tôi sẽ cho xe đưa chị Ä‘i Avery.â€
Sachs gáºt đầu: “Cảm Æ¡n. Em sẽ đến đó sá»›m, Rhyme.â€
Nhưng dưá»ng như nhà hình sá»± há»c đã rá»i khá»i Tanner’s Corner rồi, vá» tinh thần nếu không phải là vá» thể xác, và anh không nói gì. Sachs chỉ nghe thấy tiếng rÃt nhá» dần khi chiếc Storm Arrow lao nhanh vá» phÃa cuối dãy hà nh lang.
Mưá»i lăm phút sau, há» thu dá»n xong phần lá»›n thiết bị khám nghiệm và Sachs cho Ben Kerr vá» nhà , cảm Æ¡n anh ta đã tình nguyện giúp đỡ.
Theo sau anh ta, Jesse Corn xuất hiện bên cạnh Sachs. Cô băn khoăn tá»± há»i liệu có phải Jesse đã rình ráºp bên ngoà i hà nh lang, chỠđợi cÆ¡ há»™i gặp cô má»™t mình không.
“Ông ấy là má»™t ngưá»i tháºt đáng nể, phải không? Ông Rhyme ấy.†Anh chà ng cảnh sát bắt đầu xếp thà nh chồng những cái há»™p chẳng cần xếp.
“Anh ấy là như thế đấyâ€, Sachs đáp vẻ há» hững.
“Cuá»™c phẫu thuáºt mà ông ấy nói tá»›i. Nó có chữa khá»i cho ông ấy không?â€
Nó sẽ giết chết anh ấy. Nó sẽ khiến bệnh tình anh ấy trầm trá»ng hÆ¡n. Nó sẽ khiến anh ấy phải sống Ä‘á»i sống thá»±c váºt.
“Không.â€
Sachs nghÄ© Jesse sẽ há»i: Thế thì tại sao ông ấy lại tiến hà nh phẫu thuáºt? Nhưng anh chà ng cảnh sát đã đưa ra thêm má»™t trong những câu châm ngôn cá»§a mình: “Äôi khi ngưá»i ta thấy cần phải là m má»™t việc gì đó. Dù cho nó có vẻ vô vá»ng.â€
Sachs nhún vai, tá»± nhá»§ thầm: Phải, đôi khi ngưá»i ta cứ như thế.
Sachs bấm những cái khóa khóa há»™p kÃnh hiển vi và cuá»™n lại những Ä‘oạn dây Ä‘iện cuối cùng. Cô để ý thấy má»™t chồng sách trên bà n, mấy cuốn sách cô tìm được trong phòng riêng cá»§a Garrett tại nhà cha mẹ nuôi gã. Cô cầm cuốn Thế giá»›i thu nhá» lên, cuốn sách gã trai đã đỠnghị Tiến sÄ© Penny Ä‘em đến cho. Cô mở nó ra. Láºt qua các trang, Ä‘á»c má»™t Ä‘oạn.
Có 4.500 loà i thú được biết tá»›i trên thế giá»›i nà y, nhưng có 980.000 loà i côn trùng được biết tá»›i và ước tÃnh chừng hai đến ba triệu loà i nữa vẫn chỠđợi được phát hiện. TÃnh Ä‘a dạng và tÃnh kiên cưá»ng đáng kinh ngạc cá»§a những sinh váºt nà y Ä‘em lại cho ngưá»i ta còn hÆ¡n cả sá»± ngưỡng má»™ thuần túy. Ngưá»i ta nghÄ© tá»›i thuáºt ngữ “biofilia†do E.O.Wilson, Giáo sư sinh váºt há»c và côn trùng há»c Harvard, đưa ra, ý muốn nói cái tình cảm gắn bó mà con ngưá»i cảm thấy đối vá»›i các sinh váºt khác. Chắc chắn cÅ©ng có cÆ¡ há»™i lá»›n cho má»™t mối liên hệ giữa con ngưá»i vá»›i côn trùng, giống như mối liên hệ giữa con ngưá»i vá»›i má»™t con chó cảnh hay má»™t con ngá»±a Ä‘ua lấy giải hay thá»±c tế, giữa con ngưá»i vá»›i con ngưá»i.
Sachs liếc nhìn ra bên ngoà i hà nh lang, nÆ¡i Cal Fredericks và Bryan McGuire vẫn Ä‘ang mê mải vá»›i cuá»™c khẩu chiến. Ông luáºt sư cá»§a Garrett rõ rà ng sẽ thua.
Sachs đóng áºp cuốn sách lại. Cô nghe thấy trong tâm trà những lá»i nói cá»§a ông bác sÄ©.
Việc hữu Ãch nhất cô có thể là m là dà nh chút thá»i gian cho hắn.
Jesse bảo: “Có thể ra trưá»ng bắn thì hÆ¡i cáºp ráºp. Nhưng chị có muốn Ä‘i uống cà phê không?â€
Sachs phá lên cưá»i thầm. Thế là rốt cuá»™c cô cÅ©ng nháºn được má»™t lá»i má»i cà phê cà pháo. “Có lẽ không được. Tôi sẽ Ä‘em cuốn sách nà y tá»›i phòng tạm giam. Rồi tôi phải tá»›i bệnh viện ở Avery. Äể dịp khác nhé?â€
“Thế là chị nháºn lá»i rồi đấy nhé.â€
Chú ThÃch:
<33> Biểu tượng cho biên giá»›i văn hóa giữa các bang miá»n Bắc và miá»n Nam nước Mỹ.
<34> Nguyên văn là “Once more into the breach, dear friends...â€: Rhyme Ä‘á»c má»™t câu trong vở kịch Henry V cá»§a Shakespeare.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
1 2 3 4 5