Kiêu Phong
Tác giả: Tác giả: Hải Phong Nhi
Số chương: 453
Lần đọc: 186.883
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 44 45 46 »
29.06.2015
Quyển 4: Thái Hồ vi trì, hưng vân bố vũ.
Chương 76
Bình Hải.
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
A! Ngưá»i trên thuyá»n láºp tức kinh hoà ng nhìn nhau, Lục Thất Ä‘i tá»›i đầu thuyá»n, đứng bên cạnh đội trưởng bình thản nói:
- Bá»n há» tá»›i tìm ta đấy, ngươi tiếp tục cho ngưá»i lên bá» Ä‘i.
Äá»™i trưởng kia bị hù dá»a nhảy má»™t bước cách xa ra, nhanh chóng quay ngược lại đối mặt vá»›i Lục Thất rút mã tấu ra. Lục Thất cÅ©ng không nhìn y, liá»n đứng lên mÅ©i thuyá»n lá»›n tiếng nói:
- Bổn vương là ngưá»i đứng đầu Tấn quốc, gá»i Cốc tướng quân cá»§a các ngươi đến đây, bổn vương có Ä‘iá»u muốn nói vá»›i y.
A! Äằng sau Lục Thất má»™t mảnh tiếng kinh hô, cung tiá»…n ở trên bá» biển láºp tức Ä‘á»u hướng vá» phÃa Lục Thất. Lục Thất im lặng đưÌng ở trên mÅ©i thuyá»n, thản nhiên không sợ hãi nhìn quan tướng kia, quan tướng kia bị Lục Thất nhìn, láºp tức hô:
- Ngươi chÃnh là Tấn vương? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äúng, bổn vương muốn nói chuyện vá»›i Cốc tướng quân.
Lục Thất đáp lại.
- Ngươi chỠđấy.
Quan tướng kia đáp lại, sau Ä‘oÌ dặn dò ngưá»i Ä‘i thông báo.
Lục Thất thấy ngưá»i truyá»n tin rá»i Ä‘i, hắn bá»—ng nhiên ngá»a đầu quát lá»›n:
- Bình Hải.
Má»™t tiếng nà y cá»±c kì đột ngá»™t, cÅ©ng rất vang, rất nhiá»u ngưá»i bị kinh sợ theo bản năng run lên, những cung thá»§ kia thiếu chút nữa rá»i tay bắn, rất nhiá»u cung thá»§ vá»™i hạ thấp cung xuống, không có lệnh mà bắn địch chÃnh là tá»™i lá»›n đấy.
- Bình Hải, Bình Hải.
Sau khi tiếng vang vá»ng, rất nhanh có nhiá»u ngưá»i đáp lại hô lá»›n, sau đó rất nhiá»u thuyá»n xảy ra bạo loạn.
Trên khóe miệng Lục Thất là nụ cưá»i lạnh nhạt, vẫn tốt, má»™t nghìn quân đầu hà ng cÅ©ng không có chưa lâm tráºn đã tạo phản. Chá»§ ý cá»§a hắn là muốn ám sát Cốc Minh ở trên đất liá»n, hoặc là sau khi đổ bá»™ phát động binh biến, hắn muốn chiếm được thuyá»n biển cá»§a Mân quốc hoà n hảo không bị hư há»ng, cho nên không muốn xảy ra hải chiến, hoặc là xuất hiện thá»§y quân trốn chạy.
Sau khi rất nhiá»u thuyá»n cá»§a thá»§y quân nước Mân xuất hiện bạo loạn, trong khi lâm và o mê mang, đấu tranh ná»™i bá»™ rất dá»… khiến cho các tướng sÄ© khác không biết phải là m sao. Mà Lục Thất sở dÄ© phát động binh biến, má»™t là nhìn phản ứng cá»§a má»™t nghìn quân đầu hà ng, tuy rằng thân nhân cá»§a quân đầu hà ng Ä‘á»u ở Phúc Châu, nhưng khó bảo đảm rằng dưới uy vá»ng cá»§a Cốc Minh sẽ có thể khiến quân đầu hà ng chưa lâm tráºn đã phản bá»™i hay không.
Hai là tiên phát chế nhân hà nh động trước để kiá»m giữ đối phương, Lục Thất không thể chá» Cốc Minh trước đối phó vá»›i má»™t nghìn quân đầu hà ng, trong thá»i gian Ä‘i trên biển, Lục Thất vẫn giám thị đội tà u có giống bình thưá»ng không, nếu như phát hiện thuyá»n trưởng triệu thuyá»n phó Ä‘i qua, như váºy trên đưá»ng Ä‘i sẽ phát động binh biến. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ba là là m lá»›n thanh thế, trá»±c tiếp ngả bà i đối chá»i vá»›i đối phương. Cốc Minh thoáng cái đã đến, Lục Thất liá»n tá»›i đà m phán chiêu hà ng, nếu không đồng ý tiếp nháºn đầu hà ng, váºy thì khai chiến. Bây giá» thuyền tá»›i gần bá» biển, muốn quay đầu hay lui vá» biển rất khó nhanh chóng là m được, là m cho Lục Thất có cÆ¡ há»™i nắm chắc việc giữ lại những thuyá»n biển naÌ€y.
Má»™t lát sau, mưá»i mấy tướng sÄ© mặc áo giáp Ä‘i tá»›i chá»— cung thá»§, ở đằng trước là má»™t tươÌng lĩnh trung niên mặc giáp quang minh, mà y kiếm mắt hổ, dáng ngưá»i khôi ngô uy mãnh, y đứng yên ở bá» biển, nhìn vá» phÃa Lục Thất, qua mấy giây má»›i trầm giá»ng há»i:
- Ngươi chÃnh là Tấn vương?
- Äúng là bổn vương.
- Ngươi chÃnh là Cốc tướng quân muốn tá»± láºp đất nước.
Lục Thất nói trắng ra, khiêu khÃch nói.
Tướng soái trung niên ngẩn ngưá»i, láºp tức đưa tay chỉ quát lên:
- ÄÆ°á»£c, là ngươi tá»± chui đầu và o lưới.
- Thối lắm, bổn vương nghe nói ngươi muốn tá»± xây dá»±ng ở đảo Lưu Cầu, cho nên không thể không tá»± mình đến thu nháºn thá»§y quân cá»§a Phúc Châu, bổn vương nếu như không phải sợ ngươi dẫn theo thá»§y quân lưu vong dị quốc, sao có thể theo thuyá»n đến đây.
Lục Thất không khách khà nói tục phản kÃch, đối thá»§ rõ rà ng ngôn ngữ vô lá»…, hắn cÅ©ng chẳng cần thiết phải má»m má»ng đối đáp.
Tướng soái trung niên vẻ mặt giáºn dữ, phẫn ná»™ nói:
- Tiểu bối, nói không biết ngượng, bổn quân đang ở đây, là m gì có đất để cho ngươi ngang ngược.
Lông mà y Lục Thất nhướng lên, lớn tiếng nói:
- Tướng sÄ© thá»§y quân nghe đây, thân nhân cá»§a các ngươi ở Phúc Châu Ä‘ang đợi các ngươi trở vá», bổn vương hứa, nếu các tướng sÄ© vá» dưới trướng bổn vương, vẫn có thể là m thá»§y quân Phúc Châu như trước, bây giá» ba nghìn thá»§y quân ở Phúc Châu đã vá» dưới trướng cá»§a bổn vương.
- Bắn tên.
Má»™t tiếng quát chói tai vang vá»ng, tướng soái trung niên hạ lệnh, láºp tức mưa tên ở bá» biển bắn ra, bay vá» phÃa thuyá»n cá»§a Lục Thất.
- Né tránh.
Lục Thất lạnh lùng quát má»™t tiếng, dá»i sang bên phải má»™t bước, tay phải nâng lên đẩy cái đội trưởng kia Ä‘ang kinh sợ giáºt mình kia má»™t cái, Ä‘ang lúc không chuẩn bị gì cả bị đẩy láºp tức ngã sấp xuống, kết quả không ngá» bay ra khá»i thuyá»n.
Lục Thất đẩy đội trưởng kia Ä‘i rồi, nhưng chÃnh hắn cÅ©ng không tránh né, nhìn thấy mưa tên sắp bay đên trúng và o thân thể hắn, láºp tức trúng hÆ¡n hai mươi mÅ©i tến, chỉ có Ä‘iá»u hai mươi mÅ©i tên nà y sau khi bắn trúng Lục Thất xong, không ngá» Ä‘á»u từ từ rá»i xuống.
A! Tất cả má»i ngưá»i nhìn thấy Ä‘á»u khiếp sợ khó có thể tin, thân thể không mặc giáp, lại không bị mÅ©i tên là m bị thương, đây là ngưá»i gì váºy? Äây còn là ngưá»i sao?
- Con mẹ ngươi, đám khốn khiếp các ngươi.
Bỗng nhiên có một tiếng mắng xuất hiện, là tiếng nói từ trong biển.
Sau khi có tiếng mắng, bốn tướng sÄ© trong thuyá»n chạy tá»›i mép thuyá»n, tung dây thừng xuống kéo đội trưởng lên, đội trưởng kia nhanh chóng bò lên thuyá»n, nhìn thấy Lục Thất vẫn đứng ở đầu thuyá»n không khá»i ngẩn ra, bốn tướng sÄ© sau khi kéo y lên thuyá»n cÅ©ng vá»™i và ng lui ra sau.
- Cốc Minh, ngươi là m như váºy là không muốn quy vá» dưới trướng bổn vương?
Thanh âm cá»§a Lục Thất lạnh lùng truyá»n đến.
Tướng sÄ© ở trên bá» biển giáºt mình nhìn Lục Thất, thuyá»n cách bá» biển khoảng 40m, cung tiá»…n ở trong khoảng cách 40m lá»±c sát thương rất mạnh, nhưng không ngá» không xuyên qua được thân thể kẻ địch. Kẻ thù rõ rà ng là không mặc áo giáp, loại kết quả nà y đúng là khiến ngưá»i khác cảm thấy rất bất thưá»ng, cổ nhân cá»±c kì mê tÃn, láºp tức khiến cho rất nhiá»u ngưá»i hoảng sợ, Tấn vương nà y chẳng nhẽ được thần linh bảo vệ?
Cốc tướng quân kia cÅ©ng giáºt mình, nhưng y lại hiểu được, Tấn vương nà y hẳn là nhân váºt luyện võ đạt đến cảnh giá»›i thượng thừa, cho nên có thể Ä‘ao thương bất nháºp. Äến lúc nà y, tác dụng cá»§a cung tiá»…n bình thưá»ng trong khoảng cách bốn mươi mét có bắn thêm cÅ©ng vô dụng.
Yên tÄ©nh trong chốc lát, bá»—ng nhiên có ngưá»i phÃa sau Lục Thất hô lên:
- Các huynh đệ, Cổ Lục ta đã quy hà ng Tấn vương rồi, Phà n Long, Lưu Mang là huynh đệ đã theo ta rồi.
Lục Thất ngẩn ra cÅ©ng không quay đầu lại, mấy giấy sau, hai chiếc thuyá»n biển tá»›i gần có ngưá»i cao giá»ng đáp lại, tiếp theo dần dần có thuyá»n lên tiếng hưởng ứng, không ngờ liên tiếp có hai mươi mấy thanh âm đáp lại, nói cách khác, Ãt nhất có hÆ¡n hai mươi quan tướng trên các thuyá»n biển tá» vẻ quy thuáºn Tấn vương. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Câm mồm.
Má»™t tiếng quát chói tai vang lên, chÃnh là Cốc tướng quân ở trên bá» biển giáºn dữ quát.
- Thối lắm.
Lục Thất láºp tức giá»…u cợt nói má»™t câu.
Hắn đương nhiên không thể để mặc cho Cốc Minh thị uy, ưu thế cá»§a hắn so vá»›i Cốc Minh chÃnh là ở thân nhân cá»§a thá»§y quân Mân quốc ở Phúc Châu, cuÌ€ng vá»›i má»™t nghìn thá»§y quân đầu hà ng hăÌn mang đến, cho nên hắn nắm chắc có thể xúi giuÌ£c được thá»§y quân Mân quốc, bởi vì rất Ãt ai tiÌ€nh nguyện vÄ©nh viá»…n không gặp gỡ thân nhân.
Lục Thất nói lá»›n má»™t tiếng thối lắm, láºp tức khiến lá»±c uy hiếp cá»§a Cốc Minh giảm hẳn, khiến cho những ngưá»i nghe thấy Ä‘á»u thả lá»ng muôÌn cưá»i, chỉ có Ä‘iá»u sẽ không ai cưá»i, rất nhiá»u ngưá»i vẻ mặt quái dị nhìn, tâm tình rÆ¡i và o trạng thái xem chừng.
Cốc tướng quân phẫn ná»™ nhìn chằm chằm Lục Thất, sá»± vô lại cá»§a Lục thất khiến y rất bị động, y tuy rằng là thống soái thá»§y quân Mân quốc buôn bán trên biển nhiá»u năm, nhưng trên thá»±c tế y cÅ©ng không thể má»™t tay che trá»i, quan tướng thá»§y quân gần như Ä‘á»u là nhân váºt quyá»n quý hoặc là thân nhân cá»§a Mân vương đảm nhiệm, xuất ngoại cÅ©ng phái Vương tá» giám sát y, y cÅ©ng không có quyá»n bổ nhiệm, miá»…n nhiệm hay thay đổi quan tướng, cho nên y có ảnh hưởng không sâu đối vá»›i quan tướng.
Äang lúc im lặng giằng co, bá»—ng nhiên có ngưá»i kinh sợ hô:
- Có thuyá»n đến.
Lục Thất nghe thấy tiếng quay đầu nhìn lại, thấy trên biển xuất hiện rất nhiá»u thuyá»n lá»›n nhá» không Ä‘á»u, xếp thà nh má»™t hà ng vá»™i vã Ä‘i đến đảo Lưu Cầu, nhìn số lượng có khoảng mấy chục chiếc.
- Chẳng lẽ là thủy quân Bà nh Hồ?
Lục Thất sau khi nhìn thì đoán.
Bá»—ng nhiên ở bá» biển có ngưá»i sợ hãi kêu lên, Lục Thất vá»™i nhìn lại, láºp tức ngẩn ra, chỉ thấy bên trong đất liá»n đảo Lưu Cầu, xuất hiện rất nhiá»u tướng sÄ© không đếm được, trong vòng mấy trăm mét giống như đà n trâu rừng chạy như Ä‘iên đến bá» biển.
Lục Thất bá»—ng nhiên mỉm cưá»i, ánh mắt nhạy bén cá»§a hắn thấy rõ tướng sÄ© chạy đến mặc áo giáp cá»§a Tấn quốc, hẳn là ưÌng quân lệnh cá»§a hắn, quân Vân Tiêu rời khỏi đồn truÌ huyện Bà nh Hồ. CoÌ lẽ là sau khi hắn thông báo sá»± tồn tại cá»§a thá»§y quân Mân quốc, quân lá»±c Bà nh Hồ Ä‘ã thừa cÆ¡ tiến đến chiếm lấy nÆ¡i nà y.
- Äây là tướng sÄ© cá»§a bổn vương, quan tướng nguyện ý quy vá» dưới trướng cá»§a bổn vương, má»i đứng ở đầu thuyá»n.
Lục Thất lá»›n tiếng tuyên cáo bắt đầu xúi giục, có thể trước một bươÌc đầu hà ng, so vá»›i sau khi trở thà nh tù binh má»›i đầu hà ng, trong lòng lại cà ng không dá»… lật loÌ£ng.
Sau khi Lục Thất hô, quan tướng ở phụ cáºn má»™t trăm mét nghe được, láºp tức luÌng tuÌng. Bởi vì bá» biển xuất hiện quân mai phuÌ£c, hÆ¡n phân ná»a quan tướng thá»§y quân Ä‘á»u đứng lên đầu thuyá»n nhìn, nghe được Lục Thất kêu gá»i đầu hà ng, theo bản năng nhìn trái phải, không biết có nên rá»i khá»i đầu thuyá»n không. Kết quả ngươi xem ta ở đầu thuyá»n, ta xem ngươi ở đầu thuyá»n, nhất thá»i không có ngưá»i dám rá»i khá»i đầu thuyá»n.
29.06.2015
Quyển 4: Thái Hồ vi trì, hưng vân bố vũ.
Chương 77
Có được quân đội
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Cốc tướng quân ở trên bá» biển kinh sợ, y tháºt sá»± không ngá» sẽ xuất hiện nhiá»u quân địch như váºy, trên thá»±c tế y đã dò la chá»— Bà nh Hồ rồi, tin tức gá»i tá»›i chỉ có bốn nghìn quân đóng ở đấy, mà thì ra chỉ có hai nghìn lục quân, có hai nghìn thá»§y quân má»›i đến huyện Bà nh Hồ gần đây. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong tay Cốc tướng quân chỉ có ba nghìn quân, má»™t nghìn quân đóng quân ở địa khu bà máºt ở phÃa bắc đảo Lưu Cầu, hai nghìn thá»§y quân, nhưng hai nghìn thá»§y quân trên thá»±c tế Ä‘á»u là tướng sÄ© cao thuyá»n, tướng sÄ© chân chÃnh Ä‘á»u Ä‘i đến Phúc Châu. Cho nên Cốc tướng quân không nắm chắc cÆ¡ há»™i có thể chiếm Ä‘oạt được Bà nh Hồ, chỉ có thể đợi chiến quân quay vá» má»›i có thể tiến công đánh Bà nh Hồ.
Cốc tướng quân biết sá»± hiện hữu cá»§a Lục Thất, là má»™t máºt thám y bố trà ở trong quân bà máºt báo cáo lại, Cốc tướng quân bởi vì Lưu Äạo Minh truyá»n tin giả nói và o trước là chá»§, không há» hoà i nghi quân Phúc Châu đã có thay đổi. Mà máºt thám kia lẫn trong đám binh lÃnh đầu hà ng, cÅ©ng không dám là m cái gì khác thưá»ng trên biển, cho đến khi tá»›i đảo Lưu Cầu má»›i có cÆ¡ há»™i lên bá» báo cáo.
Cốc tướng quân nháºn được máºt báo kinh sợ không thôi, vá»™i Ä‘iá»u cung thá»§ từ soái thuyá»n Ä‘i đối phó Lục Thất, đồng thá»i cÅ©ng cho ngưá»i Ä‘i gá»i quan tướng cao thấp đến nghị sá»±. Nhưng vừa ra quân lệnh, cÅ©ng không thấy có ngưá»i Ä‘i đến, được báo cáo lại Lưu Äạo Minh trá»±c tiếp cá»± tuyệt Ä‘i đến, Cốc tướng quân sau khi biết được hối háºn không ngá»›t, y không nên để Lưu Äạo Minh lúc ở Phúc Châu rá»i khá»i soái thuyá»n quay vá» chiến quân.
- Toà n quân rá»i bến.
Cốc tướng quân quyết định rất nhanh, lá»›n tiếng hạ lệnh cho thuyá»n biển rá»i khá»i đảo Lưu Cầu trốn chạy.
- Cốc tướng quân nói ngưá»i đồng ý Ä‘i theo y tha hương ở hải ngoại nhanh chóng rá»i khá»i.
Lục Thất lấp tức lá»›n tiếng châm chá»c thông báo.
Cốc tướng quân nghe xong thiếu chút nữa há»™c máu, sau khi Mân quốc diệt vong, y sở dÄ© khó có thể nắm giữ hoà n toà n thá»§y quân Mân quốc không phải bởi vị sá»± tồn tại cá»§a Vương tá» Mân quốc, mà là thân nhân cá»§a các tướng sÄ© Ä‘á»u ở Phúc Châu. Cho nên y chỉ có thể để cho Vương tá» Mân quốc mang chiến quân đến Mân quốc, sau đó nghe nói Vương tá» Mân quốc thu phục được quan tướng trấn thá»§ Phúc Châu cá»§a Tấn quốc, y cÅ©ng từng nghÄ© phục quốc cà ng tốt, y có thể thà nh ngưá»i quan trá»ng nhất cá»§a Mân quốc.
Cốc tướng quân uất háºn nhìn chằm chằm Lục Thất, chạy vá»™i vá» thuyá»n cá»§a mình, bây giá» không phải là chuyện phản kÃch nữa rồi mà là có thể có khả năng chạy thoát hay không, má»™t khi cứng rắn đối đầu vá»›i Tấn vương, muốn đầu hà ng cÅ©ng không dám đầu hà ng.
Không ngá» má»›i cùng thuá»™c hạ chạy được ba mươi mét, trước mặt đã có rất nhiá»u tướng sÄ© chặn đầu, ngưá»i cầm đầu chÃnh là Lưu Äạo Minh, Lưu Äạo Minh hô lá»›n nói:
- Các huynh đệ, đầu hà ng Ä‘i, các ngươi nếu đến hải ngoại chỉ có đưá»ng chết thôi.
Mấy trăm tướng sÄ© đằng sau Cốc tướng quân dừng lại, có ngưá»i giÆ¡ cao binh khÃ, không biết là m sao lo sợ nhìn, Cốc tướng quân quát to:
- Cung thủ, bắn.
- Các ngươi dám bắn ta giết cả nhà .
Lưu Äạo Minh láºp tức lá»›n tiếng Ä‘e dá»a.
Má»™t câu hăm há»a khiến cho mấy trăm cung thá»§ hÆ¡n phân ná»a láºp tức hạ cung xuống, cung thá»§ không hạ thấp cung cÅ©ng không dám buông tay bắn, chiến quân có uy danh rất cao trong lòng thá»§y quân, hÆ¡n nữa Lưu Äạo Minh cÅ©ng là quan tướng có thá»±c quyá»n trong thá»§y quân, lúc nà y đấu tranh ná»™i bá»™, các tướng sÄ© rất dá»… dà ng dao động trong khuynh hướng mạnh mẽ cứng rắn.
Sau khi Lưu Äạo Minh uy hiếp, nhìn Cốc tướng quân lạnh nhạt nói:
- Cốc tướng quân, hẳn là ngươi, trước phản bá»™i Vương tá» Ä‘iện hạ, ngươi nên đầu hà ng để bảo toà n tÃnh mệnh Ä‘i.
Cốc tướng quân thù háºn nhìn chằm chằm Lưu Äạo Minh, lạnh lùng nói:
- Äiện hạ đâu?
- Tất nhiên ở Phúc Châu.
Lưu Äạo Minh hiên ngang đáp lại, đúng là ở Phúc Châu chẳng qua là chết rồi thôi.
Cốc tướng quân ánh mắt buồn bã, xua tay trầm giá»ng nói:
- Quy hà ng.
Vừa có tiếng quy hà ng, tướng sÄ© ở đằng sau Ä‘á»u buông vÅ© khà xuống, Lưu Äạo Minh hạ lệnh Ä‘i thu binh khà lại, Cốc tướng quân vừa đầu hà ng, thá»§y quân Mân quốc không tiếp tục phản kháng nữa.
Lục Thất nhìn kết quả quay đầu mỉm cưá»i nói:
- Ngươi tên là Cổ Lục?
- Äúng váºy, tiểu nhân tên Cổ Lục.
Cổ Lục cung kinh thi lễ đáp lại.
Lục Thất gáºt đầu nói:
- Sau nà y ngươi là Giáo úy cá»§a năm thuyá»n.
- Tạ Æ¡n Äại vương cất nhắc.
Cổ Lục vui mừng đáp lại.
Lục Thất nghe xong thấy buồn cưá»i, rất hiểu, thá»§y quân Mân quốc thá»±c hiện chế độ má»™t thuyá»n má»™t đội trưởng, năm thuyá»n có má»™t Giáo úy, má»—i thuyá»n hai mươi ngưá»i, tổng coongjc so hai nghìn thá»§y quân, có ba nghìn chiến quân, chiến quân được bố trà thà nh sáu doanh, chiến quân không thuá»™c vá» binh lá»±c trên thuyá»n, mà là theo quân lệnh lên thuyá»n chiến đấu. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất Ä‘i thuyá»n nhá» lên bá» biển, Lưu Äạo Minh láºp tức Ä‘i nhanh đến bên ngưá»i hắn, chà o theo nghi thức quân đội nói:
- Thuộc hạ bái kiến chủ thượng.
Lục Thất mỉm cưá»i gáºt đầu nói:
- Ngươi là m rất tốt, công lao hôm nay cá»§a ngươi ta sẽ nhá»›, ngươi bây giá» nên suy nghÄ© xem muốn Ä‘i nháºm chức Tả đô úy Phúc Châu hay là nháºm chức chá»§ soái ba nghìn Bình Hải quân. Bổn vương đã quyết định xây dá»±ng ba vạn thá»§y Bình Hải quân, mưá»i nghìn quân đóng ở Phúc Châu, hai vạn đóng ở đây, cho dù là ngươi chá»n lá»±a thế nà o thì ngươi cÅ©ng có thể dẫn theo huynh đệ trong bản doanh Ä‘i theo.
- Vâng, tạ ơn ân điển của chủ thượng, thuộc hạ sẽ thương lượng cùng với các huynh đệ.
Lưu Äạo Minh cung kÃnh đáp lại.
Lục Thất gáºt đầu, cất bước Ä‘i đến nÆ¡i nghỉ chân mà quân mai phục đã sắp xếp, hắn vẫn chưa Ä‘i đến nÆ¡i quân mai phục thì trong quân mai phục đã có rất nhiá»u quan tướng Ä‘i ra, đứng đầu chÃnh là má»™t tướng soái anh khà mặc kim giáp dáng ngưá»i khôi ngô, mà y kiếm, chÃnh là Cao Dương cá»§a Vân Tiêu quân.
- Thần Cao Dương bái kiến chủ thượng.
Cao Dương nhìn thấy Lục Thất, vui mừng cung kÃnh chà o theo nghi thức quân đội, quan tướng ở đằng sau cÅ©ng Ä‘á»u chà o theo nghi thức quân đội.
- Miễn lễ, khổ cực rồi.
Lục Thất mỉm cưá»i nói, các tướng quân buông tay ngẩng đầu.
Cao Dương bước lên hai bước mỉm cưá»i nói;
- Không biết chá»§ thượng Ä‘Ãch thân tá»›i, chúng thần lá»— mãng rồi.
- Không phải lá»— mãng, các ngươi đến rất đúng lúc, bổn vương đến đây chÃnh là muốn thu phục thá»§y quân Mân quốc, nếu không có sá»± xuất hiện đột nhiên cá»§a các ngươi, thá»§y quân Mân quốc chắc sẽ không dá»… dà ng đầu hà ng như váºy, mà bổn vương muốn chÃnh là chiếm được toà n bá»™ thá»§y quân Mân quốc.
Lục Thất mỉm cưá»i đáp lại Cao Dương, trá»±c tiếp thừa nháºn công lao cá»§a Vân Tiêu quân.
Các tướng quân nghe xong, rất nhiá»u ngưá»i Ä‘á»u vui vẻ, Lục Thất chuyển đỠtà i há»i:
- Bổn vương nghe nói ở đây có hai vạn dân thưá»ng cá»§a Mân quốc, có tháºt không?
Cao Dương ngẩn ra, đáp lại:
- Có dân di dá»i, nhưng là hÆ¡n bốn nghìn ngưá»i, ngoà i ra còn có có má»™t vạn hai nghìn nô lệ, từ đây Ä‘i hai mươi dặm, có má»™t chá»— khai hoang, ước chùng có khoảng hÆ¡n hai vạn mẫu đất, hÆ¡n nữa chất đất rất tốt, đảo Lưu Cầu nà y, không, Hải Châu chÃnh là má»™t nÆ¡i rất thÃch hợp để dân định cư và trồng trá»t.
Lục Thất gáºt đầu, Cao Dương lại nói;
- Thần đã nắm giữ được nÆ¡i khai hoang, tù binh Ä‘á»u bị giam ở đó.
Lục Thất gáºt đầu nói;
- Äợi chút nữa bổn vương Ä‘i xem.
Cao Dương đáp ứng, Lục Thất xoay ngưá»i Ä‘i, tá»›i bá» biển, quan tướng cá»§a thá»§y quân Mân quốc Ä‘á»u đến bái kiến, Lục Thất sau khi được bái kiến há»i Lưu Äạo Minh:
- Ngươi muốn sao?
- Bẩm chá»§ thượng, thuá»™c hạ đã quen việc cầm quân, nguyện ý tiếp tục là m quan tướng thá»§y quân, chỉ có Ä‘iá»u không biết quân chế cá»§a chá»§ thượng có phải giống bây giá» hay không?
Lưu Äạo Minh cung kÃnh trả lá»i.
Lục Thất ngẩn ra, bình thản nói:
- Bổn vương định xây dá»±ng ba vạn Bình Hải quân, sẽ có mưá»i nghìn lục quân thay nhau đến đây đóng quân, mưá»i nghìn quân sẽ là thá»§y quân chân chÃnh, nếu như ngươi cảm thấy không ổn có thể đỠxuất ý kiến.
Lưu Äạo Minh thi lá»… nói:
- Chá»§ thượng, thuá»™c hạ cảm thấy, đối vá»›i mưá»i nghìn thá»§y quân mà nói, số lượng thuyá»n biển bây giá» chắc chắn là thiếu rất nhiá»u, mà quân nhân giống như thuá»™c hạ không rá»i khá»i được thuyá»n biển. Thuá»™c hạ cảm thấy, có thể theo quân chế bây giá», ba nghìn quân chia thà nh quân Ä‘iá»u khiển thuyá»n và chiến quân, Ä‘em những thuyá»n biển nà y đưa cho các quân nhân, cho tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u có cÆ¡ há»™i là m thá»§y quân.
Lục Thất suy nghÄ© má»™t chút, hắn hiểu được ý cá»§a Lưu Äạo Minh, chÃnh là má»—i má»™t chá»§ soái cá»§a Bình Hải quân, Ä‘á»u có được thá»§y quân và thuyá»n biển, mà chế độ trước cá»§a hắn, cÅ©ng là đem hai vạn quân trá»±c tiếp quy vá» quân lục chiến, lúc không có chiến tranh thì ở trên đất liá»n, có chiến tranh thì lên thuyá»n chiến đấu, như váºy có chá»§ soái không có thuyá»n biển để Ä‘iá»u khiển.
Lưu Äạo Minh đỠnghị như váºy không phải chỉ vì má»—i y, chÃnh y đã thà nh má»™t trong những chá»§ soái cá»§a ba nghìn thá»§y quân, y Ä‘ang nói vì cà ng nhiá»u tướng sÄ© khác, tại sao phải có loại đỠnghị nà y, bởi vì thá»§y quân không có khả năng chỉ đóng quân trên đất đợi có chiến sá»±, còn có chuyện buôn bán trên biển và Ãch lợi cá»§a nghỠđánh cá.
- ÄÆ°á»£c, đỠnghị cá»§a ngươi bổn vương chấp nháºn, nhưng vì cân bằng quân lá»±c, má»™t ná»a thuyá»n biển sẽ thuá»™c sở hữu cá»§a Bà nh Hồ quân, mà Bà nh Hồ quân cÅ©ng sẽ có má»™t ná»a số thuyá»n thuá»™c sở hữu cá»§a Bình Hải quân, các tướng sÄ© tùy theo thuyá»n được sở hữu, ngoà i ra sau nà y buôn bán trên biển, bổn vương sẽ bố trà quan khác đến quản lÃ, các ngươi không được vi phạm quân quy tư lợi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất nhượng bộ bình thản đáp lại.
- Vâng, chúng thuộc hạ đã hiểu.
Các tướng quân quy hà ng Ä‘á»u chà o theo nghi thức quân đội đáp ứng.
29.06.2015
Quyển 4: Thái Hồ vi trì, hưng vân bố vũ.
Chương 78
TÃn ngưỡng.
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất gáºt đầu, lại ngẩng đầu nhìn vá» phÃa biển, và i chục con thuyá»n lá»›n nhỠđã tiếp cáºn bá» biển, hắn nhìn Lưu Äạo Minh nói:
- Lưu tướng quân, ngươi sau nà y sẽ thuộc vỠBà nh Hồ quân được chứ?
Lưu Äạo Minh ngẩn ra, sau đó cung kÃnh chà o theo nghi thức quân đội nói:
- Vâng, thuộc hạ tuân mệnh.
Lục Thất gáºt đầu nói;
- Sau nà y Bà nh Hồ quân cÅ©ng xây dá»±ng thà nh ba vạn quân, nÆ¡i đóng quân là Bà nh Hồ và dải đảo phÃa nam, cùng vá»›i Tuyá»n Châu và Chương Châu Ä‘á»u thuá»™c sở hữu cá»§a các tướng sÄ© Bà nh Hồ quân, thân nhân há» có thể chuyển đến Tuyá»n Châu và Chương Châu, bổn vương sẽ cấp cho đất vưá»n, đất và nhà ở Phúc Châu sẽ định giá bán cho quan gia hoặc bà con.
- Tạ ơn chủ thượng ban ân.
Lưu Äạo Minh cung kÃnh đáp.
- Äây là các tướng sÄ© nên có.
Lục thất cưá»i nhạt nói, Lưu Äạo Minh nghe xong ngẩn ra, có chút không quen cách nói cá»§a Lục Thất.
- Thống soái Bà nh Hồ quân tên Lý Thương, từng buôn bán, cho nên sẽ không bảo thá»§ gạt bá» thá»§y quân kinh doanh, chá» y đến đây, ngươi cùng vá»›i má»™t số quan tướng nguyện ý Ä‘i Bà nh Hồ quân trá»±c tiếp Ä‘i tiếp nháºn Ä‘i.
Lục Thất thản nhiên nói.
- Vâng, thuộc hạ đã hiểu, tạ ơn chủ thượng cân nhắc.
Lưu Äạo Minh cung kÃnh đáp lại, sau đó Ä‘i há»i xem có ai nguyện ý Ä‘i Bà nh Hồ quân.
Lục Thất xoay ngưá»i Ä‘i vá» phÃa Cao Dương, các tướng quân thảo luáºn má»™t chút quyết định Vân Tiêu quân lưu lại đảo Nam má»™t năm, má»™t năm sau đồng ý ở lại thì sẽ được nháºn đất, không muốn ở lại thì có thể trở vá» Chương Châu.
Ná»a giá» sau, Bà nh Hồ quân cho ngưá»i đưa tin đến chứng thá»±c, sau khi bái kiến Lục Thất và nhìn thấy Vân Tiêu quân má»›i yên tâm quay vá» truyá»n tin. Ná»a giá» sau, Lý Thương mang theo quan tướng Bà nh Hồ quân lên bá» bái kiến Lục Thất, trong lúc vui mừng vì gặp lại, Lục Thất khen ngợi và i câu.
Sau đó Lục Thất đứng ra phân quân, dưới ánh trăng Ä‘em năm mươi mốt thuyá»n biển cá»§a Mân quốc quy vá» thuá»™c sở hữu cá»§a Bà nh Hồ quân. Má»™t ná»a số thuyá»n cá»§a Bà nh Hồ quân thuá»™c sở hữu cá»§a Bình Hải quân, Lục Thất còn trá»±c tiếp là m theo chế độ xây dá»±ng ba vạn quân, lấy ra tám chá»§ soái đảm nhiệm tám kì quân cá»§a Bà nh Hồ quân, trá»±c tiếp phân xong thuyá»n chiến.
Lục Thất còn nói rõ, số tướng sÄ© còn thiếu cá»§a Bà nh Hồ quân và Bình Hải quân thì tá»± mình thay nhau má»™ binh, binh được chiêu má»™ sẽ có đồn Ä‘iá»n và cùng tiết chế quân soái, cho đến ná»a đêm, má»›i kết thúc việc phân quân tá»± mình Ä‘i nghỉ ngÆ¡i. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngà y thứ hai, Lục Thất và rất nhiá»u quan tướng cùng Ä‘i xem huyện dân mà Cốc Minh bà máºt cho Ä‘i khai thác, tá»›i nÆ¡i vừa nhìn, đúng là má»™t nÆ¡i có đất có nhà , chỉ là rất đơn sÆ¡. Phòng ở là phòng trúc và cá», hÆ¡n má»™t vạn nô lệ Lục Thất cÅ©ng xem qua, nhìn qua rất thảm hại, không phân biệt nam nữ Ä‘á»u có hình cụ trên ngưá»i, bị nhốt ở trong chuồng cá», Ä‘a số là không mặc gì hoặc là da thú vây lấy eo.
Lục Thất cÅ©ng không dám có ý tốt nói phải giáo hóa đối xá» tá» tế vá»›i thổ dân, bây giá» số thổ dân đấy má»™t khi bá» Ä‘i hình cụ sẽ là má»™t đám ác lang, chỉ có thể trước tiên nô dịch như váºy, đợi thá»i gian lâu rồi sẽ dần dần chịu quy và chịu giáo hóa.
Lục Thất cÅ©ng gặp qua tù binh, cư dân bình thưá»ng và binh lÃnh trá»±c tiếp đầu hà ng, toà n bá»™ quan tướng bị Ä‘uổi vá» Phúc Châu, sau đó Lục Thất lại hiểu má»™t chút vá» nÆ¡i nà y, biết được Cốc Minh đã chiếm giữ nÆ¡i nà y được năm năm rồi.
Năm năm nà y, có rất thứ có được thông qua việc khai thác, nhưng cÅ©ng đã chết hÆ¡n hai nghìn ngưá»i, má»™t Ãt là chết vì bệnh, Ä‘a số là bị thổ dân giết chết. Nhưng bây giá» phÃa bắc đảo thổ dân Ãt hÆ¡n nhiá»u, hoặc là bị giết hoặc là bị bắt thà nh tù binh là m nô lệ, hoặc là rá»i khá»i.
Lục Thất nghe xong rất xúc động, ngưá»i mở đưá»ng thưá»ng sẽ phải bá» ra cái giá rất lá»›n, Cốc Minh có lòng khai thác nÆ¡i nà y, cÅ©ng bá» ra rất nhiá»u, cÅ©ng khó trách y rất rất muốn chiếm đảo Lưu Cầu tá»± láºp. PhÃa bắc đảo Lưu Cầu đối vá»›i Cốc Minh mà nói là má»™t quả được kết từ nhiá»u năm khổ cá»±c, hiện giá» bị Lục Thất hái được, mà Cốc Minh bây giỠđã thà nh má»™t tù binh cá»§a Bà nh Hồ, sẽ bị đưa đến Dương Châu tống và o đại lao, Lục Thất bâu giá» chưa muốn giết Cốc Minh, sợ dẫn đến sá»± phản cảm và lo sợ trong lòng quân.
Äến gần trưa, Lục Thất để lại má»™t ná»a Tiêu Vân quân và Bà nh Hồ quân trấn thá»§, má»™t ná»a khác quay vá» Bà nh Hồ trấn thá»§. Còn hắn mang theo má»™t ná»a thuyá»n biển khởi hà nh vá» Phúc Châu, đợi vỠđến Phúc Châu, sẽ cùng Tả Kiếm Huy thương lượng việc xây dá»±ng Bình Hải quân.
Thuyá»n biển rất thuáºn lợi vỠđến Phúc Châu, thân nhân cá»§a các tướng sÄ© đã đưa Ä‘i cÅ©ng mang vá» má»™t ná»a, má»™t ná»a khác ngà y mai sẽ quay vá», Lục Thất không há» bắt ở ở lại, hắn cà ng muốn có những thân cá»§a cá»§a các tướng sÄ© thá»§y quân Mân quốc có thể tiếp tục ở lại Phúc Châu.
Äêm đến, Lục Thất có chút mệt má»i nghỉ ngÆ¡i trong hoà ng cung tại Phúc Châu, hoà ng cung Mân quốc xây dá»±ng rất tốt, đình đà i lầu các, Ä‘iêu lan ngá»c thế, lại còn có hồ nhân tạo, chẳng qua luáºn vá» sá»± xa hoa thì không bằng hoà ng cung Giang Ninh, luáºn vá» lịch sá»± tao nhã thì không bằng vương phá»§ Tô Châu.
Hoà ng cung ở đây có rất nhiá»u chá»— bị phá hại rồi, lúc Vương tá» Mân quốc muốn chạy trốn, phẫn háºn nên cho ngưá»i phá hư, thiếu chút nữa lấy lá»a đốt hoà ng cung, cÅ©ng may có thuá»™c hạ cấp báo phản loạn, má»›i dá»a Vương tá» Mân quốc trốn Ä‘i, chỉ có Ä‘iá»u vừa ra khá»i hoà ng cung Mân quốc đã bị loạn quân giết chết.
Lục Thất nằm trên giưá»ng, đầu gối lên chân cá»§a Vân Khê, tay cá»§a Vân Khê nhẹ nhà ng xoa huyệt thái dương cho Lục Thất, Lục Thất nói Ä‘au đầu, cho nên má»›i cần tiểu mỹ nhân hầu hạ, chỉ có Ä‘iá»u khuôn mặt nhá» nhắn cá»§a Vân Khê, giống như hương mai thanh lệ trong tuyết.
- Vân Khê, kỳ tháºt, nà ng tốt nhất là ở lại đây không nên Ä‘i Hải Châu.
Lục Thất Ä‘ang nhắm mặt nhẹ giá»ng nói.
- Thiếp ở lại đó cÅ©ng được, có lẽ thiếp Ä‘i Hải Châu rồi sẽ không muốn rá»i khá»i nữa.
Vân Khê Ä‘iá»m đạm đáp lại.
- Äúng váºy, ta trước kia từ trong quân vá» huyện Thạch Äại, cÅ©ng không muốn rá»i Ä‘i nữa. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất bùi ngùi nói.
- Thiếp vẫn sẽ đến Hải Châu, Thiếp phải hầu hạ Thất Lang.
Vân Khê nhá» giá»ng nói.
Khóe miệng Lục Thất có ý cưá»i, má»™t lát sau má»›i nhá» giá»ng nói:
- Sau nà y Vân Khê có con trai, chÃnh là Vân Vương, có con gái chÃnh là Hải Vân công chúa.
Vâng! Vân Khê ngượng ngùng khẽ đáp lại, trong các lại yên lặng, nhưng vẫn rất ấm áp, tháºt lâu sau, Lục Thất má»›i nhá» giá»ng nói:
- Vân Khê, tÃn ngưỡng cá»§a nà ng là gì? Äạo, pháºt, hay là không tin theo cái gì?
- Thiếp theo mẫu thân tin pháºt, mẫu thân cá»§a thiếp rất thà nh kÃnh Quan Thế Âm Bồ Tát.
Vân Khê dịu dà ng trả lá»i.
- Quan Thế Âm Bồ Tát.
Lục Thất khẽ nói.
- Äúng váºy, Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn, phổ độ chúng sinh.
Vân Khê ôn nhu nói.
Ãnh mắt cá»§a Lục Thất bá»—ng nhiên mở to nhìn trần nhà , thoáng chút suy nghÄ©, má»™t lát sau má»›i khẽ nói:
- Vân Khê, nà ng biết không ta còn là đạo sĩ Mao Sơn đấy.
- Thiếp biết, thiếp từng nghe nói, Hoà ng đế bệ hạ phong là Ngô Thà nh Phò mã, Mao Sơn chân nhân, không không, là quốc chủ.
Vân Khê dịu dà ng khẽ nói, biết sai nói lại.
Lục Thất mỉm cưá»i, nhá» giá»ng nói:
- Ta là Mao Sơn chân nhân, ngay cả nà ng cũng biết.
- Ngưá»i trong kinh thà nh Ä‘á»u biết, thiếp nghe nói, thân thể chà ng bị trá»ng thương không chết, chÃnh là do tiên khà Mao SÆ¡n giúp đỡ đấy, hÆ¡n nữa nghe nói chà ng có váºn phú quý, chÃnh là số mệnh được Mao SÆ¡n phù há»™, cho nên có rất nhiá»u ngưá»i Ä‘á»u đến Mao SÆ¡n cúng bái cầu váºn may.
Vân Khê ôn nhu nói.
á»’! Lục Thất nghe xong cÅ©ng ngồi dây, má»™t ý niệm đột nhiên dần hình thà nh trong hắn, bái đạo cầu phú quà váºn may, bái pháºt cầu bình an Ãt tai ương, hai cái nà y tháºt ra có thể cùng tồn tại. Bây giá» Tấn quốc vừa má»›i thà nh láºp, trên thá»±c tế trong má»™t thá»i gian ngắn rất khó lấy được sá»± tán thà nh cá»§a má»i ngưá»i, hÆ¡n phân ná»a Ä‘á»u dùng vÅ© lá»±c để uy hiếp, lòng dân á»§ng há»™ hay phản đối, cần phải dùng má»™t phương pháp, nắm giữ được lòng ngưá»i má»›i tốt. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thất Lang, sao váºy?
Vân Khê dịu dà ng há»i.
- Không có việc gì, chợt nhớ tới một chuyện.
Lục Thất mỉm cưá»i đáp lại, sau đó đứng dáºy rá»i Ä‘i, ra bên ngoà i dặn dò ngưá»i má»™t chút.
Sáng sá»›m hôm sau, Lục Thất mặc má»™t đạo bà o mà u xanh bình thưá»ng, mặc áo bà o, lưng Ä‘eo má»™t tiểu hồ lô lá»›n bằng bà n tay, cùng mưá»i vệ sÄ© mặc áo gấm rá»i khá»i hoà ng cung, thản nhiên Ä‘i trên đưá»ng.
Lục Thất Ä‘i như váºy, sau còn có vệ sÄ© mặc áo gấm, tất nhiên vô cùng đáng chú ý, Lục Thất thần tình lại lạnh nhạt nhìn không chá»›p mắt, áo bà o phóng khoáng bước Ä‘i thản nhiên nhưng lại chạy đến Ô SÆ¡n trong thà nh.
Ô SÆ¡n là má»™t trong ba ngá»n núi trong thà nh Phúc Châu, cùng vá»›i Vu SÆ¡n và Bình SÆ¡n tạo thà nh thế chân vạc, ba ngá»n núi ở Phúc Châu rất nổi danh, Ô SÆ¡n còn được gá»i là Ô Thạch SÆ¡n, trong núi đá lởm chởm, rừng heo hút, thiên nhiên giống như tiên cảnh.
Lục Thất Ä‘i như váºy, lại khiến cho những ngưá»i biết chuyện Ä‘i theo, má»™t đưá»ng Ä‘i tá»›i chân núi Ô SÆ¡n, lại nhìn thấy Lục Thất đối diện vá»›i Ô SÆ¡n, má»™t tay thi lá»… cúi đầu, sau đó ngẩng đầu nhìn núi.
Tháºt lâu sau, Lục Thất má»›i quay đầu lại, thản nhiên ra lệnh:
- Bổn vương muốn xin được khà tốt của núi Phúc Châu, các ngươi đi theo không được quấy nhiễu, nhìn thấy cái gì cũng không cần quan tâm.
- Vâng.
Lãnh Nhưng ở trong mưá»i vệ sÄ© chà o theo nghi thức quân đội đáp ứng.
Lục Thất quay ngưá»i nhìn núi Ô SÆ¡n, bắt đầu cất bước Ä‘i lên, nhìn thấy hắn Ä‘i lên núi Ô SÆ¡n mưá»i thước, bá»—ng nhiên đứng lại, dưá»ng như là gặp trở ngại gì đó. Nhưng thấy tay trái hắn duá»—i ra dùng phất má»™t cái, sau đó cất bước chạy lên, mưá»i vệ sÄ© đằng sau Ä‘i theo, bá»n há» không biết Tấn Vương Ä‘ang là m gì, Lãnh Nhưng chỉ được dặn dò má»™t chút, chuẩn bị sẵn sà ng.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 44 45 46 »