Kiêu Phong
Tác giả: Tác giả: Hải Phong Nhi
Số chương: 453
Lần đọc: 186.883
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 2 3 4 ... 46 »
25.05.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 19
Lòng thương xót
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Trái tim hắn vừa buông xuống, cưá»i nói: - Ta cÅ©ng biết là không thà nh đấy. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äông Thanh kinh ngạc nói: - Công tá» không biết Nhạn Nhi tiểu thư thÃch hay không thÃch cái gì, là m sao biết là không thà nh.
Lục Thất sá»ng sốt, vá» lý do ngăn cưới chÃnh thê đã nói vá»›i mẫu thân rồi, nói cho Äông Thanh cÅ©ng có thể, hÆ¡i chần chá», thuáºn miệng nói qua loa: - Từ nhá» ta đã Ä‘Ãnh hôn, nhưng bởi vì chiến loạn đã mất Ä‘i liên lạc vá»›i gia đình nhà gái, mặc dù đã mất liên hệ nhưng cÅ©ng không thể há»§y hôn, cho nên chỉ có thể cưới bình thê, Nhạn Nhi tiểu thư có Ä‘iá»u kiện tốt như váºy, đương nhiên không có khả năng ưng thuáºn mối hôn nhân là m bình thê rồi.
Äông Thanh liá»n tin tưởng khẽ ồ má»™t tiếng, Lục Thất vì bản thân lừa gạt má»™t tiểu nữ hà i mà cảm thấy xấu hổ, bèn rẽ sang chuyện khác: - Äông Thanh, trong nhà ngươi còn có ai?
Äông Thanh nhá» giá»ng nói: - Trong nhà nô tì có tổ phụ, phụ mẫu, có má»™t đệ đệ tám tuổi, má»™t tá»· tá»· lá»›n hÆ¡n nô tì má»™t tuổi, hiện tại Ä‘ang là m nô tì cho nhà Vương lão gia, còn có má»™t ca ca năm nay hai mươi mốt tuổi, năm năm trước hưởng ứng lệnh triệu táºp mà nháºp ngÅ©, đến nay vẫn chưa thấy trở vá», nghe ngưá»i ta nói tám phần là không vỠđược nữa rồi, mẫu thân nô tì luôn len lén khóc. Tiểu cô nương nói xong đôi mắt đỠlên nước mắt tuôn rÆ¡i.
Lục Thất nghe mà lòng chấn động, năm năm trước nháºp ngÅ©, đây không phải là giống vá»›i mình hay sao? Tình huống cá»§a nhà Äông Thanh cÅ©ng rất tương tá»± nhà mình, ngẫm lại ba bốn năm đẫm máu khổ chiến, ngưá»i bên cạnh mình chết má»™t đám lại má»™t đám, có thể trở vá» quê hương nà o có được mấy ngưá»i. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ca cá»§a ngươi tên là gì? Lục Thất nặng ná» há»i.
- Äại danh cá»§a ca nô tì là Chu ChÃnh Nhân, tên mụ là Mao nhi. Ngữ khà Äông Thanh hà m chứa sá»± chá» mong, Lục Thất nghe xong lắc đầu, tên nà y xa lạ quá.
- Äông Thanh, tá»· tá»· ngươi sống ở nhà Vương lão gia có tốt không? Cảnh ngá»™ tương đồng khiến cho Lục Thất đồng cảm, buá»™t miệng quan tâm má»™t câu.
Äông Thanh lắc đầu, buồn bã Ä‘au xót nói: - Tá»· tá»· ở nhà Vương lão gia tháºt không tốt, nghe nói thưá»ng bị đánh mắng, thái độ là m ngưá»i cá»§a Vương lão gia hết sức khắc nghiệt, chÃnh là thương nhân nổi danh lòng dạ hiểm độc khắp hương bảo nà y đấy. Tá»· tá»· cá»§a nô tì ban đầu là bán cho Triệu gia, sau Triệu gia trong kinh thương thua lá»— nợ bạc cá»§a Vương lão gia, nên lấy tá»· tá»· cá»§a nô tì gán má»™t Ãt nợ, nhà nô tì biết rõ Vương lão gia ác độc, có Ä‘iá»u không có tiá»n để trước đó chuá»™c vá» tá»· tá»· từ Triệu gia, chỉ có thể trÆ¡ mắt nhìn tá»· tá»· rÆ¡i và o hố lá»a.
Lục Thất liếc mắt nhìn Äông Thanh má»™t cái, ôn hòa nói: - Tức là hiện tại tá»· tá»· cá»§a ngươi Ä‘ang ở Vương gia chịu tá»™i, váºy sáng mai ta Ä‘i Vương gia cÅ©ng mua tá»· tá»· cá»§a ngươi vá» luôn.
- Tháºt sá»±? Công tá» ngà i nói là sá»± tháºt. Äông Thanh mãnh liệt kinh sợ nhìn kỹ Lục Thất, vá»™i và ng chứng thá»±c.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là tháºt, Vương gia dùng bao nhiêu bạc mua tá»· tá»· ngươi? Lục Thất mỉm cưá»i nói.
- Là ba mươi lượng, dá»±a theo quy cá»§ chuá»™c lại phải là sáu mươi lượng đấy. Äông Thanh giá»ng Ä‘iệu mong ngóng mà lại cẩn tháºn nói.
- Ồ, ta còn mua nổi, sáng mai đi ngay, ngươi yên tâm đi. Lục Thất ôn tồn nói.
Khuôn mặt nhá» nhắn cá»§a Äông Thanh kÃch động đỠbừng, vừa vui mừng vừa hoảng sợ đến chân tay luống cuống, hạ thấp thân quỳ xuống, Lục Thất giÆ¡ tay ra bắt được cánh tay trái cá»§a nà ng, trầm giá»ng nói: - Quên lá»i ta nói rồi sao?
Äông Thanh cả kinh gương mặt tươi cưá»i láºp tức hiện ra sợ hãi, nhưng rất nhanh nhá» giá»ng vá»™i nói: - Nô tì không quên, nô tì là muốn đấm chân cho công tá» má»›i ngồi xổm xuống đấy thôi.
Lục Thất nghe liá»n mỉm cưá»i, buông Äông Thanh ra, tiểu cô nương nà y đúng là thông minh, hắn vươn lưng ra nhìn vá» phÃa cá»a, lúc nà y nhiá»u nhất chỉ má»›i qua canh đầu, nếu Ä‘i ngá»§ sá»›m, vắng mặt Ninh nhi trong lòng hắn cảm thấy có chút trống vắng.
- Äông Thanh, lúc nà y bên ngoà i còn cho Ä‘i lại không? Lục Thất ôn tồn há»i.
- Công tá», Vá»ng Giang Bảo canh ba má»›i cấm Ä‘i lại ban đêm, hiện tại bên ngoà i là chợ đêm, rất náo nhiệt đấy. Äông Thanh nhẹ nhà ng nói.
- Tháºt sao, váºy ngươi có tình nguyện cùng ta Ä‘i ra ngoà i má»™t chút không? Ta muốn mở mang má»™t chút kiến thức vá» Vá»ng Giang Bảo. Lục Thất ôn hòa nói.
Äông Thanh nghe xong chần chá», nhá» giá»ng nói: - Công tá», phu nhân tiểu thư Ä‘á»u không có ở nhà , nô tì không dám là m chá»§ đâu.
- Ta cho ngươi là m chá»§ sao? Äi thôi. Lục Thất cưá»i nói, đứng dáºy Ä‘i ra ngoà i, Äông Thanh sá»ng sốt vá»™i theo ra ngoà i.
Giang Nam tháng bảy đúng là thá»i Ä‘iểm khà trá»i nóng ná»±c, đêm đến thì mát mẻ được má»™t tÃ. Lục Thất tay trái cầm Ä‘ao, Äông Thanh đồng hà nh bên phải hắn. Trên phố phưá»ng chữ tháºp cá»§a Vá»ng Giang Bảo các cá»a hà ng Ä‘ang mở ra chợ đêm, chẳng qua ngưá»i trên phố cÅ©ng không nhiá»u, so vá»›i dòng ngưá»i như mắc cá»i trong huyện thà nh thì kém hÆ¡n nhiá»u rồi.
Äông Thanh có lẽ rất Ãt Ä‘i ra ngoà i, khuôn mặt nhá» nhắn ở bên cạnh Lục Thất hưng phấn hết nhìn đông tá»›i nhìn tây, lại giống như Lục Thất là ngưá»i địa phương mang theo nà ng Ä‘i dạo chÆ¡i váºy, tâm tình Lục Thất rất tốt, trên đưá»ng Ä‘i còn mua má»™t Ãt đồ ăn cho Äông Thanh, còn có những món chỉ thêu nữ công và son phấn mà Äông Thanh nhìn nhiá»u và i lần tất cả Ä‘á»u mua má»™t chút cho nà ng, là m cho Äông Thanh cảm động đến trong mắt ngấn lệ, cố nén không để trà o ra ngoà i.
Lục Thất cÅ©ng không phà công Ä‘i dạo, tại má»™t cá»a tiệm chuyên bán đồ cÅ© dùng năm phân bạc mua được má»™t cây tiêu trúc tÃa, cây tiêu trúc tÃa kia toà n thân tá»±a ngá»c, có khảm những vằn nước mảnh mai tinh mỹ, mua xong cầm trong tay cảm giác mát lạnh, yêu thÃch không thôi, tiện tay giắt ở bên hông.
Giữa đưá»ng dạo chÆ¡i vui vẻ thì vô tình Äông Thanh dừng lại trước má»™t cá»a hà ng, đó là má»™t nhà bán gạo thu mua gạo, trên cá»a hà ng treo hai cái đèn lồng khà tá» phong, trên biển cá»a hà ng đỠbốn chữ to Vạn Máºu Vương Ký, Äông Thanh mong ngóng dòm ngó và o trong cá»a hà ng.
- Tá»· tá»· ngươi ở trong nà y phải không? Lục Thất ôn tồn há»i.
Äông Thanh lo sợ không yên gáºt đầu, nhá» giá»ng nói: - Äúng váºy, tá»· tá»· cá»§a nô tì ở trong ná»™i trạch phÃa sau cá»a hà ng.
Lục Thất gáºt đầu cất bước Ä‘i đến cá»a hà ng gạo, Äông Thanh khiếp sợ theo ở phÃa sau.
Và o cá»a hà ng gạo, láºp tức có má»™t ngưá»i đà n ông gầy gò mặc áo vải bố chà o đón, khách khà nói: - Äại gia, ngà i đến mua gạo hay là bán gạo.
Lục Thất không để ý đến gã, quay đầu quét mắt má»™t vòng cá»a hà ng gạo, thấy cá»a hà ng gạo có trên dưới ba mươi thước vuông, có má»™t cá»a sau và má»™t cá»a trước đối láºp nhau, ở giữa phòng theo chiá»u dá»c có ngăn má»™t cái quầy dà i, trên quầy đặt hai ngá»n đèn dầu, rá»i sáng cá»a hà ng gạo, sau quầy để hai bồ gạo chỉ còn non ná»a, gạo nhìn cÅ©ng không nhiá»u, ngoại trừ ngưá»i đà n ông gầy gò thì không thấy ai khác.
- Ngươi là chá»§ nhân cá»a hà ng gạo Vương lão gia đúng không? Lục Thất lãnh đạm há»i.
Ngưá»i đà n ông gầy ngẩn ra, vá»™i khách khà nói: - Tiểu nhân không phải, lão gia nhà ta ở háºu trạch, ngà i muốn tìm lão gia nhà ta có chuyện gì sao?
- Có việc, ta là nha vệ trong huyện tá»›i đây, có vụ án muốn há»i Vương lão gia, ngươi láºp tức mang ta Ä‘i háºu trạch gặp Vương lão gia Ä‘i. Lục Thất lạnh lùng nói, ngón cái tay trái bắn ra, xoạt má»™t tiếng Ä‘ao ra khá»i vá» ba tấc, mÅ©i nhá»n lạnh lẽo trong ánh chiếu cá»§a ngá»n đèn dầu láºp lòe kinh tâm.
Ngưá»i đà n ông gầy gò bị dá»a sợ hãi khẽ run rẩy, khuôn mặt thô Ä‘en biến đổi và ng như nghệ, đầu năm nay những nhà chá»c phải quan lại hÆ¡n chÃn thà nh Ä‘á»u bị nhà tan cá»a nát, nhìn Lục Thất mặt lạnh như băng, còn có lưỡi Ä‘ao láºp lòe lạnh lẽo kia, y hoảng sợ ngáºm miệng gáºt đầu, má»™t ngón tay chỉ và o bên trong lại gáºt gáºt đầu.
- Dẫn đưá»ng. Lục Thất quát lạnh, ngưá»i đà n ông gầy lại khẽ run rẩy, vá»™i và ng xoay ngưá»i chạy đến cá»a sau, Lục Thất nhanh chân theo sát, khuôn mặt nhá» nhắn cá»§a Äông Thanh nghi hoặc kinh hoảng khiếp sợ, do dá»± má»™t chút cÅ©ng chạy cháºm Ä‘uổi theo.
Qua cá»a sau là ra đến má»™t tòa nhà rá»™ng rãi, tòa nhà phÃa sau là má»™t đại viện chiếm diện tÃch trăm thước vuông, trong đại viện có má»™t dãy mưá»i phòng chÃnh, toà n bá»™ là nhà dân phổ thông đúng quy cách, trong viện có hai cây phong can, bên trên treo hai chuá»—i đèn lồng khà tá» phong, chiếu sáng trong đại viện ná»a hôn ná»a ám.
Khi bước và o trong đại viện, Lục Thất chứng kiến má»™t cảnh tượng tà n nhẫn, tại đại viện dưới má»™t cây phong can, có má»™t thiếu nữ toà n thân trần trụi, thiếu nữ kia ước chừng mưá»i bốn mưá»i lăm tuổi, da dẻ và ng vá»t thân thể gầy như que cá»§i, trên thân còn rải rác mấy chục vết thương tụ huyết má»›i cÅ©, trên cổ chân trái khóa má»™t sợi xÃch sắt cá»™t trụ trên phong can, trước mặt cô gái là má»™t cháºu gá»— lá»›n, trong cháºu có rất nhiá»u quần áo, dưới ánh đèn cô gái Ä‘ang gian nan quỳ trên mặt đất giặt quần áo.
Còn có má»™t cảnh tượng khác khiến ngưá»i ta căm háºn, cách cô gái ngoà i năm sáu thước, má»™t ngưá»i trung niên bốn mươi tuổi có khuôn mặt vuông vắn Ä‘ang nhà n nhã nằm trên ghế trúc, thân hình dà i, đôi mắt lại him hÃp nhìn chằm chằm và o cô gái trần truồng Ä‘ang giặt quần áo, giống như thưởng thức má»™t món đồ chÆ¡i thú vị.
- Lão gia, có vị quan gia đến tìm ngà i. Ngưá»i đà n ông gầy và o viện kinh hoảng kêu to.
Ngưá»i trung niên trên ghế trúc cả kinh, cô gái Ä‘ang giặt quần áo kia cÅ©ng ngẩng đầu xem, ánh mắt đỠđẫn má» mịt. Lục Thất cÅ©ng không vì cảnh tượng trước mắt mà nổi giáºn, những việcbất bình trên Ä‘á»i hắn thấy qua không Ãt, kẻ yếu Ä‘á»u là như thế mà đau khổ sống qua ngà y, hắn quay đầu nhìn vá» phÃa Äông Thanh, thấy Äông Thanh bi phẫn nhìn cô gái giặt quần áo, tá»± thần tình kia đã khẳng định hết thảy.
Lục Thất quay đầu lại tiến lên má»™t bước, oai nghiêm lấn tá»›i lạnh nhạt nói: - Ngươi chÃnh là Vương lão gia phải không?
Ngưá»i trung niên kinh sợ ngÆ¡ ngẩn nhìn Lục Thất, bị khà thế hung ác cá»§a Lục Thất áp đảo, theo bản năng gáºt đầu nói: - Ta là Vương Nhân Thá», ngà i là ai?
Lục Thất lạnh nhạt nói: - Bản quan là nha vệ trong huyện, đến đây tìm ngươi mục Ä‘Ãch là muốn mua cô gái kia, ngươi Ä‘em khế ước bán thân cá»§a cô gái tá»›i sang tay Ä‘i. Trong khi nói chuyện má»™t ngón tay chỉ tá»›i cô gái trần truồng.
Vương Thá» ngẩn ra, láºp tức kịp phản ứng, ưỡn thắt lưng liếc mắt đánh giá Lục Thất, nhếch mà y nói: - Ngươi là ai mà đến đây, lại dám giả mạo quan nhân ban đêm xông và o nhà dân.
Lục Thất mặt lạnh lẽo, lạnh nhạt nói: - Ta đến mua nô, ngươi bán không?
- Không bán, bản lão gia vì cái gì phải bán cho ngươi. Vương Nhân ThỠcứng rắn cự tuyệt.
20.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 20
TÃnh kiêu phỉ
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất lao ngưá»i lên trước, tay trái láºt Ä‘ao vung ra vá»›i tốc độ cá»±c nhanh, phịch má»™t tiếng, Ä‘uôi Ä‘ao mang theo vá» quét xuống mặt bên phải cá»§a Vương Nhân Thá», Vương Nhân Thá» kêu gà o thảm thiết quay tròn má»™t vòng tại chá»—, sau đó ngã phịch xuống, phun ra má»™t đống máu răng lẫn lá»™n.
- Thế nà o? Có bán không? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äuôi Ä‘ao cá»§a Lục Thất thoáng qua trước mắt Vương Nhân Thá».
- Bán, ta bán.
Vương Nhân Thá» sợ hãi vá»™i bò lùi vá» phÃa sau.
- Bán là tốt, đi lấy văn tự bán mình đi.
Lục Thất cưá»i lạnh nói.
Vương Nhân ThỠvội đứng lên, ôm lấy mặt phải sưng tấy, sợ sệt nhìn Lục Thất, chần chừ một lát mới thì thầm nói:
- Äại gia, Nữ Oa nà y tÃnh tình ngá»— ngược, đã chạy trốn rất nhiá»u lần ở chá»— tôi rồi, ngà i mua nó sẽ rất thiệt đấy.
Lục Thất lạnh lùng nói:
- Thiệt cũng muốn mua, mặt bên trái của ngươi có phải cũng chê gầy không?
Vương Nhân Thá» sợ hãi quay ngưá»i bá» chạy, ngã dúi dụi quay vá» phòng lấy văn tá»± bán mình và giấy bút lại, viết văn khế chuyển nhượng dưới cái nhìn chăm chú lạnh lẽo cá»§a Lục Thất, Lục Thất cầm văn khế chuyển nhượng và văn tá»± bán mình lên xem kỹ, sau đó cất Ä‘i, cưá»i nhạt nói:
- Coi như ngươi thức thá»i, láºp tức mở khóa thả ngưá»i.
Vương Thá» Nhân không dám lá» má», vá»™i lấy chìa khóa cởi xiá»ng chân cá»§a cô gái giặt quần áo. Lục Thất Ä‘i tá»›i nhìn cô gái, lông mà y cá»§a cô gần giống vá»›i Äông Thanh, nhưng khuôn mặt gầy và ánh mắt ngây dại không há» có hÆ¡i thở thanh xuân cá»§a thiếu nữ. Lục Thất giÆ¡ tay cởi áo bà o trên ngưá»i xuống, khoác lên che thân cho cô gái, hắn cúi ngưá»i xuống, giÆ¡ cánh tay trái cầm Ä‘ao ra ôm lấy cô, quay ngưá»i Ä‘i ra ngoà i.
- Äại gia, ngà i còn chưa trả tiá»n.
Vương Nhân ThỠvội và ng đuổi theo kêu to.
Lục Thất dừng lại, cho tay và o ngá»±c lôi ra mưá»i đồng ném xuống đất, Vương Thá» Nhân thấy thế vá»™i la lên:
- Äại gia, là sáu mươi lượng bạc mà .
Lục Thất quay ngoắt ngưá»i, tay phải hung bạo túm lấy ngá»±c áo Vương Nhân Thá» xách đến trước mắt, hai mắt uy hiếp nói:
- Vương lão gia, là ông nói mua cô gái nà y sẽ rất thiệt, mua vá» chữa bệnh đã mất cả trăm lượng rồi, còn trả ông sáu mươi lượng thì bản quan chẳng phải lá»— lá»›n à , ngà i là thương nhân, chuyện nà y chắc biết tÃnh chứ, nếu không biết tÃnh, bản quan có thể đưa ngà i tá»›i đại lao cá»§a huyện để tÃnh toán chi tiết. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất nói xong cánh tay quăng mạnh, đẩy ngã ngưá»i Vương Nhân Thá» xuống đất, hắn liếc nhìn hừ lạnh má»™t tiếng nghênh ngang rá»i Ä‘i, Ä‘iá»u đã nói đã là m hoà n toà n là tác phong ngang tà ng cá»§a binh phỉ.
Ép mua được Nữ Oa, Lục Thất thấy rất thoải mái, ra khá»i cá»a hà ng gạo là đi tìm cá»a hà ng quần áo gần đó, mua bá»™ quần áo tỳ nữ mà u xanh nhạt cho cô gái mặc và o, sau đó dẫn cô tá»›i má»™t cá»a hà ng mỳ, gá»i thức nhắm và mỳ xuân dương cho cô ăn.
Cô gái được Lục Thất mua trước sau không nói má»™t lá»i, cÅ©ng không để ý tá»›i lá»i kêu gà o thắm thiết cá»§a Äông Thanh, tháºm chà dùng ánh mắt thù háºn nhìn chằm chằm Äông Thanh, nhưng khi nhìn thấy bát mỳ Dương Xuân trên bà n cô đã có phản ứng, hÆ¡n nữa còn phản ứng kịch liệt ăn ngấu ăn nghiến, mấy lần ăn vá»™i còn ho khan, Äông Thanh giúp cô vá»— lưng liá»n bị cô đẩy ra, khiến cho Äông Thanh nước mắt lưng tròng nhìn tá»· tá»·.
Lục Thất nhìn cô gái vá»›i vẻ mặt bình tÄ©nh, hắn hiểu cô gái háºn bị ngưá»i thân bán Ä‘i, háºn ngưá»i thân không cứu cô. Khi cô ăn xong ná»a bát mỳ Dương Xuân, hắn đột nhiên giÆ¡ tay cướp bát mỳ đặt trước mặt mình, cô gái kinh sợ nhìn chằm chằm bát mỳ, sau đó lại ngẩng đầu nhìn Lục Thất, ánh mắt khá kinh hoà ng. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Biết tại sao ta mua ngươi không?
Lục Thất lạnh lùng há»i.
- Không biết.
Cô gái kinh sợ cúi đầu xuống, khẽ đáp lại.
- LÃ muá»™i muá»™i cty=
ư/.cqủa ngươi cầu xin ta, cho nên hôm nay ta mới đến mua ngươi.
Lục Thất lạnh giá»ng nói, cô gái quay đầu nhìn Äông Thanh, vẻ mặt có phần Ä‘au xót bi ai.
- Tá»· tá»·.
Äông Thanh kêu lên thân thiết, nước mắt trà n ra.
- Äông Thanh, biết tại sao ta đồng ý mua ngươi không?
Lục Thất lại lạnh lùng há»i.
Äông Thanh sá»ng sốt, rưng rưng nói:
- Bởi vì công tỠcó lòng tốt, thương hại nô tì.
Lục Thất lạnh lùng đáp:
- Äông Thanh, ta nói rõ cho ngươi biết, ta mua ngươi không phải vì lòng tốt, trong thói Ä‘á»i nà y, ngưá»i có lòng tốt chỉ có thể là ngà y cà ng nghèo khó, ta đồng ý mua ngươi là vì ngươi đã từ chối mưá»i đồng tiá»n cá»§a ta, là phẩm đức không tham lam cá»§a ngươi đáng để ta thu nạp ngươi và o Lục gia, bây giá» mưá»i đồng tiá»n mà ngươi không cần, ta thay ngươi mua tá»· tá»· ngươi vá», vì thế tá»· tá»· cá»§a ngươi có má»™t ná»a thuá»™c vá» ngươi, nói cách khác từ nay vá» sau ở Lục gia, tá»· tá»· ngươi là do ngươi sai khiến, sau nà y ngươi phải gá»i thẳng nô danh cá»§a cô ấy ở Lục gia, không được kêu hai chữ tá»· tá»·, ngươi là tỳ nữ cá»§a Lục gia, cô ấy cÅ©ng là tỳ nữ cá»§a Lục gia, lá»i ta nói ngươi nhất định phải ghi nhá»›, hiểu chưa?
Äông Thanh chần chừ má»™t lát, thấp giá»ng nói:
- Äại ân cá»§a công tá» nô tì xin ghi nhá»›, lá»i chỉ bảo cá»§a công tá» nô tì cÅ©ng sẽ nhá»› kỹ.
Lục Thất nghiêm nghị gáºt đầu, sau đó quay ra há»i cô gái:
- Nô danh của ngươi là gì?
Cô gái kinh sợ khẽ trả lá»i:
- Nô tì tên là Tiểu Vân, là do Triệu phu nhân đặt cho.
Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Tiểu Vân, sau nà y ngươi là nô tì cá»§a Lục gia, nếu ngươi không là m ta vừa lòng, bất cứ lúc nà o ta cÅ©ng có thể bán ngươi Ä‘i, từ nay vá» sau ngươi do Äông Thanh sai khiến, bất luáºn Äông Thanh Ä‘i hầu hạ ai, ngươi cÅ©ng Ä‘á»u phải Ä‘i theo, bây giá» gá»i má»™t tiếng Äông Thanh tá»· ta nghe xem nà o.
Cô gái tên Tiểu Vân quay đầu nhìn Äông Thanh, ngáºp ngừng kinh sợ khẽ gá»i:
- Äông Thanh tá»·.
Lục Thất láºp tức nhìn Äông Thanh chăm chú, Äông Thanh ngượng ngùng, dưới con mắt nhìn chòng chá»c cá»§a Lục Thất, cô sợ hãi thấp giá»ng nói:
- Tiểu Vân.
- Tốt lắm, sau nà y nhất định phải ghi nhớ quy củ, ăn đi.
Lục Thất ôn tồn nói, tay đẩy bát mì trở lại.
Tiểu Vân vừa nhìn thấy mỳ đã vá»™i ôm bát ăn, Äông Thanh ở má»™t bên chần chừ má»™t lát, dịu dà ng nói:
- Tiểu Vân, mau Ä‘a tạ công tá».
- Nô tì Ä‘a tạ công tá».
Tiểu Vân vừa ăn vừa nói, xem ra là đã đói rất lâu, Lục Thất lại gá»i bát mỳ cho cô ăn, bát thứ ba thì không dám gá»i, sợ xảy ra chuyện không may.
Tiểu Vân ăn xong mỳ đã có sức sống hÆ¡n nhiá»u, ngẩng đầu nhìn Äông Thanh rồi nhìn Lục Thất, sau đó đứng lên vòng qua bà n Ä‘i tá»›i trước mặt Lục Thất quỳ xuống:
- Nô tì ân tạ công tá», sau nà y nguyện mãi mãi hầu hạ công tá».
- Äứng lên Ä‘i, ta không thÃch ai quỳ lạy.
Lục Thất ôn tồn nói.
Vừa rồi hắn là m váºy là muốn hóa giải ná»—i háºn cá»§a Tiểu Vân vá»›i ngưá»i thân, để Tiểu Vân biết muá»™i muá»™i cÅ©ng là tì nữ không tá»± chá»§ được, Tiểu Vân từ nay vá» sau nghe lá»i Äông Thanh gắn bó như hình vá»›i bóng, thế thì Tiểu Vân vá»›i sá»± quan tâm cá»§a Äông Thanh má»›i nảy sinh lòng cảm kÃch, hai tá»· muá»™i vì lợi Ãch tương quan cÅ©ng sẽ đồng tâm hòa thuáºn. Tá»· muá»™i nếu ở cùng má»™t địa vị, cảm giác là m tá»· tá»· không được muá»™i muá»™i quan tâm, trái lại lúc nà o cÅ©ng nhá»› muá»™i muá»™i hạnh phúc may mắn hÆ¡n mình, mãi mãi ghi háºn cha mẹ đã tìm được ngưá»i tốt cho muá»™i muá»™i để là m nô tì, mà nghÄ© cha mẹ không quan tâm và bất công vá»›i mình.
Tiểu Vân ngồi lại vị trÃ, Lục Thất ôn tồn há»i:
- Tiểu Vân, tên hỠVương đó hà nh hạ bừa bãi cô như thế, là vì cô đã bỠtrốn sao?
Trong mắt Tiểu Vân rÆ¡m rá»›m, giá»ng nói khà n khà n:
- Công tá», Vương lão gia là má»™t đại ác nhân, ông ta bức nô tì đồng ý là m tỳ thiếp, nô tì hiểu là m tỳ thiếp là có thêm chút tiá»n bạc cho gia đình, nhưng không thể thoát được khá»i Vương gia, ông ta đã nhiá»u lần cưỡng hiếp nô tì, Ä‘á»u bị nô tì liá»u chết chống cá»±, có mấy lần còn là m ông ta bị thương, ông ta liá»n nổi giáºn quất nô tì, nô tì không chịu nổi chạy trốn hai lần, bị ông ta bắt được lá»™t quần áo khóa lại. Khóa xong ông ta nói không có hứng thú vá»›i nô tì, không ép nô tì nữa, hà ng ngà y để nô tì giặt quần áo, chỉ cho má»™t bát cháo loãng, ông ta thưá»ng ngồi má»™t bên nhìn nô tì giặt quần áo, cứ dừng lại là đánh mắng nô tì, có khi còn lấy bánh bao thịt dụ nô tì xin xỠông ta, nô tì thà rằng đói chết chứ không cầu xin tên đại ác nhân đấy.
Câu nói cuối cùng rất mạnh mẽ hùng hồn, Lục Thất nghe song thầm kÃnh ná», thầm nghÄ© tiểu cô nương nà y rất có khà phách, hắn hòa nhã nói:
- Sau nà y ở Lục gia, ngươi sẽ không phải chịu bắt nạt nữa.
Tiểu Vân lau nước mắt, gáºt đầu nói:
- Nô tì biết công tỠsẽ đối tốt với Tiểu Vân.
Lục Thất nghe váºy sá»ng sốt, mỉm cưá»i cÅ©ng không để tâm, liếc mắt nhìn ra bên ngoà i cưá»i nói:
- Trá»i không còn sá»›m, chúng ta vá» thôi.
Rá»i khá»i hà ng mỳ đã là canh hai, trên đưá»ng hầu hết các cá»a hà ng Ä‘á»u đã đóng cá»a, ngưá»i qua lại trên đưá»ng cà ng Ãt hÆ¡n, chỉ có quán rượu vẫn sáng ánh đèn, canh ba giá»›i nghiêm ban đêm là chỉ không được Ä‘i lại trên đưá»ng, còn uống cả đêm ở quán rượu thì không ai quản.
Trên đưá»ng Ä‘i, Äông Thanh dìu Tiểu Vân cháºm rãi Ä‘i, Lục Thất cÅ©ng không vá»™i, mặc dù Ä‘oán là mẫu thân đến thăm đã vá», giá» vá»™i vá» cÅ©ng không mất bao nhiêu thá»i gian.
Äi được má»™t lát, Lục Thất nhìn cá»a hà ng hai bên đưá»ng nghÄ© ngợi, quay đầu nói:
- Äông Thanh, trong Vá»ng Giang Bảo có hiệu thuốc không?
Äông Thanh sá»ng sốt, Tiểu Vân khẽ nói:
- Công tá», chỉ có đưá»ng phÃa tây có hiệu thuốc, khám bệnh trong Vá»ng Giang Bảo rất khó, không có lương y, cÅ©ng cá»±c thiếu thuốc, bệnh nhẹ Ä‘á»u dùng phương thức dân gian trị bệnh, bệnh nặng Ä‘á»u Ä‘i và o huyện thà nh khám, nhà già u có tiá»n cÅ©ng má»i thầy thuốc từ phÃa huyện thà nh vá» khám.
Lục Thất kinh ngạc há»i:
- Ngươi biết những chuyện nà y ư?
Tiểu Vân chán nản nói:
- Hiệu thuốc ở đưá»ng phÃa tây vốn là cá»§a Triệu gia, nô tì trước đây thưá»ng giúp bán thuốc trong hiệu thuốc, sau đó Triệu gia buôn bán mua dược liệu xảy ra chuyện má»›i bán trao tay.
Lục Thất gáºt đầu nói:
- Hiệu thuốc nhà đó giỠra sao?
Tiểu Vân nhá» giá»ng nói:
- Triệu gia kinh doanh không tốt, chá»§ yếu là thiếu nguồn thuốc, thuốc rẻ tiá»n chữa trị phong hà n tiêu chảy thưá»ng dùng nhất cÅ©ng thiếu.
Lục Thất suy nghĩ một lát, ôn tồn nói:
- Trước đây hiệu thuốc của Triệu gia bán bao nhiêu bạc?
- Một trăm hai mươi lượng.
Tiểu Vân khẽ đáp lại, cô nhìn Lục Thất kinh ngạc.
20.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 21
Cưá»ng quyá»n
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất gáºt đầu, thầm nghÄ© cá»a hà ng nÆ¡i nà y tháºt rẻ, nghÄ© rằng đã mua đất ở Vá»ng Giang Bảo, không bằng mua cá»a hà ng thuốc kia là m chi nhánh. Chỉ có Ä‘iá»u chuyển nhượng cá»a hà ng dá»… dà ng quá, không ai có thể thay thế việc buôn bán. Hắn ta không kìm được nhìn Tiểu Vân má»™t cái, cô nương nà y còn Ãt tuổi nhưng lại là cô gái thông minh. Nếu như bán thuốc ở đây thì thá»i kỳ đầu có thể giao cho cô ấy bán, nếu như không là m được thì cÅ©ng có ngưá»i là m thuê trong thá»i gian rảnh. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äứng lại!
Má»™t tiếng hét lá»›n cùng vá»›i tiếng chân chạy dồn dáºp, Äông Thanh và Tiểu Vân bị hù dá»a đến mức nấp ngay sau lưng Lục Thất, chỉ thấy phÃa trước có mưá»i mấy tên lÃnh chạy lại, trong đó có ba ngưá»i cầm đèn lồng.
Lục Thất nhau mà y, hắn đã nhìn thấy Vương Nhân Thá» Ä‘i theo phÃa sau những tên lÃnh đó. Tên nà y quả tháºt không thể là m ngưá»i ta thÃch được. Tên lÃnh xông lại láºp tức rút Ä‘ao vung thương vây ba ngưá»i lại.
- To gan! Các ngươi muốn giết quan tạo phản hả?
Lục Thất đương đầu quát lớn một tiếng, trước tiên phải chụp mũ đã.
Nhóm binh lÃnh kinh ngạc, theo bản năng lùi lại phÃa sau má»™t bước, cúi đầu xuống, dân là nh không đấu vá»›i quan, tá»™i danh giết quan tạo phản có thể sẽ mất mạng. Má»™t binh sÄ© mặt chữ Ä‘iá»n mắt to thu Ä‘ao lại, vừa kinh ngạc vừa nghi ngá»:
- Xin há»i! Ngà i là đại nhân ở đâu?
Lục Thất hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt sầm lại, nói:
- Bản quan luôn trá»ng đạo lý, sẽ không lấy quan áp bức ngưá»i. Tại sao các ngươi lại muốn lấy Ä‘ao thương đâm bản quan, luáºn vá» lý thì bản quan sẽ tá»± báo chức.
Tên lÃnh dẫn đầu không nắm được lai lịch cá»§a Lục Thất, khà thế trước đó giảm xuống, không dám lá»— mãng, gã quay ngưá»i lại hô:
- Vương lão gia! Xin má»i qua đây!
Vương Nhân ThỠche mặt bên phải bước lại, thấy Lục Thất thì chỉ, vội la lên:
- Tất tổng binh! ChÃnh là kẻ nà y đã xông và o nhà bổn lão gia, cướp nô tỳ nhà ta, còn đả thương bổn lão gia nữa.
Tiểu Vân hoảng sợ vùi đầu ở sau lưng Lục Thất, toà n thân run lẩy bẩy. Lục Thất nghe thấy Vương Nhân Thá» xác nháºn thì vẻ mặt thản nhiên, không há» sợ hãi, ngược lại còn ngạc nhiên nói:
- Vương lão gia! Ban nãy còn bình thưá»ng, sao mặt ông va Ä‘áºp ở đâu lại thà nh ra như váºy?
Vương Nhân Thá» tức giáºn, quát:
- Không phải là va Ä‘áºp, mà chÃnh tên cưá»ng đạo như ngươi đã đánh ta, tên cưá»ng đạo đáng chết nhà ngươi!
Lục Thất mặt trầm xuống, lạnh nhạt nói:
- Vương lão gia! Ông nói là ta đánh ông, váºy ông có chứng cá»› không?
Vương Nhân ThỠquát lớn:
- Vương Phú nhà ta đã táºn mắt nhìn thấy. Vương Phú lại đây!
Má»™t ngưá»i con trai gầy gò đáp má»™t tiếng nhưng sợ hãi liếc nhìn Lục Thất má»™t cái, chỉ dám gáºt đầu.
Lục Thất lạnh lùng nói:
- Vương lão gia! Nhân chứng phải tránh là ngưá»i thân quen, y thì là nhân chứng gì chứ, nếu như váºy thì ta cÅ©ng có nhân chứng.
Nói xong hắn xoay tay kéo Tiểu Vân ra, vịn và o vai cá»§a Tiểu Vân, khẽ dùng lá»±c nắm, đồng thá»i chỉ và o Vương Nhân Thá», lá»›n tiếng nói:
- Tiểu Vân! Mặt cá»§a Vương lão gia là do ta đánh hay là tá»± va Ä‘áºp!
Tiểu Vân vốn đã rất sợ, bị Lục Thất kéo ra ấn và o vai má»™t cái thì Ä‘au đến mức tâm trà xoay chuyển. Bên tai nghe thấy tiếng há»i quát hùng hồn cá»§a Lục Thất thì tinh thần cô chấn động. Mắt thấy Vương Nhân Thá» không khá»i dấy lên ý háºn thù, cô láºp tức kêu lên má»™t tiếng:
- Không phải do công tỠđánh mà do ông ấy Ä‘áºp và o trên khung cá»a.
Tay cá»§a Lục Thất khẽ đẩy nhẹ Tiểu Vân ra phÃa sau lưng, mắt trừng trừng nhìn Vương Nhân Thá», hắn lạnh lùng nói:
- Vương lão gia tá»± mình va Ä‘áºp, tại sao lại muốn hãm hại bản quan?
Vương Nhân Thá» tức giáºn đến mức hai mắt phóng há»a. Gã chỉ và o Lục Thất, quát lá»›n:
- Con tiểu tiện kia, ngươi lại dám cấu kết vá»›i cưá»ng đạo. Äợi khi bắt vá», bổn lão gia nhất định sẽ đánh chết nhà ngươi.
Lục Thất nhau mà y, cả giáºn nói:
- Vương Nhân Thá»! Ông lại dám vu tá»™i bổn quan dụ dá»— dân nữ hay sao, bổn quan không thể tha cho ông được.
Những lá»i tức giáºn liên tục được “phun†ra, Lục Thất nắm cổ áo cá»§a Vương Nhân Thá», đầu tiên thụi đầu gối và o bụng rồi tay đè xiết cổ gã. Vương Nhân Thá» gà o lên má»™t tiếng rồi gục xuống, sau đó lại bị Lục Thất đá bay ra ba thước, lăn năm vòng bất động.
Nhóm binh lÃnh má»™t phen kinh ngạc, Ä‘ao thương giÆ¡ hết cả lên. Lục Thất ung dung vá»— tay, giÆ¡ tay lấy khế ước và yêu lệnh cá»§a Huyện Úy ra. Trong tay hắn cầm yêu lệnh đó, mắt nhìn chằm chằm và o binh lÃnh dẫn đầu, lạnh lùng nói:
- Bản quan má»›i nháºm chức Huyện Úy há»™ quân trừ phiến loạn cá»§a huyện Thạch Äại, ngươi lại đây kiểm tra Ä‘i!
Binh lÃnh dẫn đầu kinh sợ lên trước lấy yêu lệnh Huyện Úy, sau khi xem xong thì đặt lại và o tay cá»§a Lục Thất, nhưng sắc mắt vẫn kinh sợ như trước, bá»±c tức nói:
- Ngà i là Huyện Úy đại nhân nhưng xông và o nhà dân cướp bóc, tá»™i danh giết ngưá»i cÅ©ng không phải là nhẹ.
Lục Thất lạnh lùng nói:
- Việc trước đó Vương Nhân ThỠvu tội bản quan nhất định phải nghiêm trị, bổn quan chỉ đánh gã ta bất tỉnh thôi. Còn vỠviệc xông và o nhà dân cướp bóc thì ngươi có chứng cớ không, bản quan có đầy đủ khế ước, nói gì đến hai chữ ‘cướp bóc’.
Lục Thất nói xong thì đưa khế ước bán thân ra.
Tên lÃnh dẫn đầu nhìn khế ước, lạnh lùng nói:
- Äại nhân! Chuyện nà y vượt quá quyá»n hạn cá»§a tiểu nhân nên xin đại nhân đến gặp Kỳ lão đại nhân để giải thÃch cho thá»a đáng.
Lục Thất không muốn là m to chuyện nà y, đến chá»— Kỳ lão đại nhân chắc chắn sẽ là m kinh động đến toà n huyện. Chức Huyện Úy cá»§a hắn không căn cÆ¡, là do Vương Chá»§ bạc cần dùng tạm thá»i mà được đảm nhiệm chứ không phải là thá»±c chức, rất không muốn gây chuyện thị phi. Mắt thấy tên lÃnh dẫn đầu nà y tá» vẻ uy phong mà không nói đến tình lý, hắn không khá»i cảm thấy buồn bá»±c.
Äầu óc hắn chuyển động, lạnh lùng cưá»i, nói:
- Ngươi quả đúng là đã là m đúng pháºn sá»± cá»§a mình. ÄÆ°á»£c! Bản quan sẽ đến gặp Kỳ lão đại nhân để giải thÃch, nhưng trước khi Ä‘i bản quan muốn nói má»™t câu. Gần đây loạn thổ phỉ hung hăng ngang ngược, bản quan thân là m Huyện Úy trừ phiến loạn chức trách quan trá»ng, nhưng lại vô cùng thiếu ngưá»i tÃnh táºn trung dÅ©ng cảm. Bản quan thấy ngươi và các binh lÃnh kia Ä‘á»u rất khá»e, sau khi vá» huyện sẽ hạ má»™t công văn ‘má»i’ các vị Ä‘i diệt trừ thổ phỉ vì nước nhà . Xin má»i!
Lục Thất nói xong thì xoay ngưá»i ngang nhiên Ä‘i thẳng vá» phÃa trước.
Sắc mặt binh lÃnh dẫn đầu có chút biến đổi, ngẩn ngưá»i nhìn Lục Thất đã rá»i Ä‘i, phÃa sau có má»™t binh lÃnh vá»™i nói:
- Tam ca! Chúng ta bị trưng Ä‘i huyện, váºy có khác nà o Ä‘i chịu chết, không thể đắc tá»™i vá»›i vị đại nhân nà y được.
Binh lÃnh dẫn đầu đó kinh ngạc, láºp tức hiểu ra. Nếu như bị Ä‘iá»u đến huyện diệt trừ thổ phỉ thì vá»›i sá»± căm háºn cá»§a vị đại nhân nà y, chắc chắn há» sẽ bị bắt xung phong xông tráºn, như váºy thì chắc chắn không sống nổi rồi. NghÄ© đến đây, y sợ đến mức vá»™i vã Ä‘uổi theo Lục Thất.
- Äại nhân! Xin đại nhân dừng bước, tiểu nhân đã hiểu rõ rồi!
Binh lÃnh dẫn đầu chặn Lục Thất lại, vá»™i nói.
Lục Thất dừng lại, lạnh lùng nói:
- Ngươi hiểu rõ Ä‘iá»u gì?
- Äại nhân! Khế ước cá»§a Ngà i đầy đủ, hợp pháp để mua nô tỳ kia rồi. Vương lão gia không đâu lại vu tá»™i đại nhân, lại còn ra tay đánh đại nhân nữa. Ngà i vừa tránh thì ông ấy không cẩn tháºn bị ngã bất tỉnh. Những việc nà y Ä‘á»u là chuyện nhá», không cần kinh động đến Kỳ lão đại nhân đâu, tiểu nhân có quyá»n giải quyết!
Tên lÃnh đó nói má»™t hÆ¡i ra những gì mình hiểu được.
Trong lòng Lục Thất thầm mắng “nói nhẹ không ưa lại muốn ưa nặngâ€, sau đó ôn tồn nói:
- Äây quả tháºt là chuyện nhá» nhặt, vì thế sau khi mua nô tỳ, bản quan vẫn chưa rá»i Ä‘i. Bản quan ép mua nô tỳ là bởi vì Vương Nhân Thá» ngược đãi nô tỳ má»™t cách quá đáng, bản quan đến Vá»ng Giang Bảo là để thăm Chu lão gia, ngà y mai sẽ Ä‘i. Vì váºy không muốn chỉ vì chút chuyện nhá» nà y mà ảnh hưởng đến danh tiếng quan viên. Tục ngữ có nói ‘mình dá»… vá»›i ngưá»i thì ngưá»i cÅ©ng dá»… lại’. Chuyện hôm nay ta xin nói cảm Æ¡n trước.
Lục Thất khách sáo váºy khiến tên lÃnh đó yên tâm phần nà o và cÅ©ng có chút cảm tình. Y vá»™i thi lá»…, nói:
- Äại nhân khách khà rồi! Những chuyện phÃa sau tiểu nhân sẽ giải quyết ổn thá»a, sắp tá»›i lúc tuần đêm rồi, xin đại nhân hãy vá» phá»§! Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất gáºt đầu, quay đầu gá»i Äông Thanh và Tiểu Vân Ä‘i vá». Trên đưá»ng Tiểu Vân trầm ngâm không nói gì, Äông Thanh lo lắng, nói:
- Công tá»! Vị Vương lão gia đó chết rồi sao?
Lục Thất lạnh lùng nói:
- Bây giỠkhông chết nhưng hai tháng sau sẽ chết!
Äông Thanh kinh ngạc nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vương lão gia hai tháng sau chết thì có liên lụy đến công tỠkhông?
Lục Thất lạnh lùng nói:
- Không đâu, ngươi không cần lo lắng!
Äông Thanh ‘ồ’ nhẹ má»™t tiếng, Ä‘i được má»™t lát thì Tiểu Vân đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Lục Thất, bất chợt há»i:
- Sao công tỠlại muốn giết tên Vương lão gia đó?
Lục Thất sá»ng sốt dừng bước, quay đầu nhìn Tiểu Vân, ánh mắt cá»§a Tiểu Vân trong suốt hÆ¡n trước rất nhiá»u.
Lục Thất mỉm cưá»i, giÆ¡ tay vá»— vai Tiểu Vân, bình tÄ©nh nói:
- Bởi vì lão ta đáng chết.
Nói xong nhẹ nhà ng dìu Tiểu Vân tiếp tục đi.
Trong khi Ä‘i, Tiểu Vân từ từ dá»±a và o ngưá»i Lục Thất. Lục Thất nghÄ© rằng cô bé thân thể yếu á»›t nên cÅ©ng không để ý, ná»a đỡ ná»a ôm mà đi.
Lúc sắp tới Chu gia, Lục Thất chợt nói:
- Ngà y mai trước khi đi, ta sẽ đi mua hiệu thuốc ở phố tây. Các ngươi ở lại giúp ta quản lý hiệu thuốc.
Hai ngưá»i kinh ngạc, dừng bước, rồi Ä‘á»u ngẩng đầu lên nhìn Lục Thất. Lục Thất cưá»i nói:
- Sao lại không đi nữa, hay là không muốn ở lại bán thuốc?
Äông Thanh giáºt mình nói:
- Công tỠbảo nô tỳ bán thuốc, nô tỳ có thể là m được sao?
Lục Thất mỉm cưá»i nói:
- Nếu như ngươi nghÄ© rằng không được thì có thể Ä‘i hầu hạ Nguyệt Nhi tẩu, hai việc nà y ta cho các ngươi được chá»n má»™t trong hai.
- Công tá»! Nô tỳ và Äông Thanh tá»· có thể là m được!
Äông Thanh vừa má»›i ngá» vá»±c năng lá»±c cá»§a mình thì Tiểu Vân lại tá»± tin nói rằng mình có thể.
Lục Thất nhìn ánh mắt khao khát cá»§a Tiểu Vân thì gáºt đầu nói:
- Ngươi hãy nhá»› rõ những căn dặn cá»§a ta, ta sẽ cho các ngươi cÆ¡ há»™i lần nà y, sau nà y các ngươi sẽ chÃnh là tỳ nữ cá»§a nhà ta. Buôn bán thu chi cá»§a hiệu thuốc, các ngươi cứ báo trá»±c tiếp cho mẫu thân cá»§a ta là được.
Äông Thanh lo lắng nói:
- Công tá»! Ngưá»i cho chúng nô tỳ quản lý hiệu thuốc thì Nguyệt Nhi tiểu thư có giáºn không?
Lục Thất ôn tồn nói:
- Äông Thanh! Ta nói là lần nà y cho các ngươi cÆ¡ há»™i, tại sao ta muốn các ngươi là tỳ nữ trong nhà ta mà lại tránh để Nguyệt Nhi tẩu gây phiá»n hà cho các ngươi. Ta là m như váºy không phải là muốn đối đầu vá»›i tẩu ấy mà không muốn ‘nuốt’ lấy tà i sản riêng. Äây chỉ là cách thức buôn bán thôi, buôn bán và chuyện gia đình không được lẫn lá»™n. Äi thôi, trá»i tối lắm rồi!
20.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 22
Oan ức
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Ban đêm Lục Thất đưa tỳ nữ vá» nhà khiến cả nhà rất bất ngá», nhìn dáng ngưá»i gầy gò và ng vá»t cá»§a Tiểu Vân, má»i ngưá»i Ä‘á»u rất cảm thông. Lục Thất nói kế hoạch mua lại hiệu thuốc chia là m các chi nhánh nhá» trước mặt má»i ngưá»i đồng thá»i cÅ©ng nói rõ Äông Thanh và Tiểu Vân từ nay vá» sau sẽ là tỳ nữ trong nhà . Lục mẫu thấy con trai nói rất nghiêm túc nên bà cÅ©ng không muốn là m mất Ä‘i lòng tá»± tôn cá»§a con, bà mỉm cưá»i gáºt đầu. Bà lấy lại ba mươi lạng bạc đã giao cho Chu Nguyệt Nhi. Chu Nguyệt Nhi cÅ©ng không có gì bất mãn cả, thá»±c tế hôm nay nà ng ta rất vui.
Sau khi cuá»™c há»p nhá» gia đình vừa tan, Tiểu Vân Ä‘i theo Äông Thanh đến phòng ốc dà nh cho tỳ nữ để ngá»§, Lục Thất và Ninh Nhi trở lại phòng. Ninh Nhi vừa đóng cá»a lại thì eo thon nhá» cá»§a nà ng bị má»™t bà n tay có lá»±c ôm chặt lấy, ôm nà ng lên giưá»ng. Bà n tay ‘ma lá»±c’ đó lá»™t y phục cá»§a nà ng ra, sau mấy giây đè ngưá»i cá»§a nà ng xuống. Nà ng lấy góc chăn nhét và o miệng, cánh tay ngá»c ngà chá»§ động ôm lấy cổ cá»§a Lục Thất, thầm kết hợp vá»›i thế ‘tấn công’ mãnh liệt cá»§a hắn.
Sau những phút giây mặn nồng, Lục Thất xoay ngưá»i nằm nghiêng lại nhưng cánh tay vẫn ôm ấp thân thể má»m mại cá»§a Ninh Nhi. Ninh Nhi nhô ngưá»i ra khá»i góc chăn nhá» thở nhẹ, qua phút giây mặn nồng thân ngưá»i nà ng má»m nhÅ©n và cÅ©ng cảm thấy thoải mái hÆ¡n, nhưng hÆ¡n hết là trái tim đã nguá»™i lạnh bao lâu nay cá»§a nà ng. Má»™t ngưá»i con gái luôn ở trong nhà như cấm cung khao khát Ä‘iá»u gì, đối vá»›i nà ng ta mà nói thì đó chẳng phải là tình yêu cá»§a ngưá»i đà n ông hay sao? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tiểu Thất! Äệ thÃch tá»· tá»· không?
Giá»ng nói cá»§a Ninh Nhi khao khát, nhá» giá»ng há»i.
- ThÃch!
Lục Thất uể oải đáp, ngưá»i đà n ông sau những phút giây mặn nồng Ä‘á»u có chút thá» Æ¡ như váºy.
Hai giá»t nước mắt cá»§a Ninh Nhi trong suốt khẽ rÆ¡i xuống gối, tiếng nấc nhẹ là m Lục Thất Ä‘ang lưá»i nhác kinh hãi. Hắn vá»™i chống khuá»·u tay dáºy nhìn Ninh Nhi, thấy gương mặt má lúm đồng tiá»n cá»§a nà ng như hoa đà o gặp mưa.
- Tá»· tá»·! Tiểu Thất tháºt sá»± rất thÃch tá»·, cÅ©ng sẽ mãi mãi đối tốt vá»›i tá»·!
Lục Thất nghÄ© rằng câu trả lá»i thá» Æ¡ cá»§a mình đã là m tổn thương trái tim Ninh Nhi. Hắn có tình cảm rất sâu Ä‘áºm vá»›i đại tá»· tá»· nà y, từ táºn đáy lòng không muốn nà ng ta rá»i xa mình. Äây cÅ©ng là lý do mà hắn gạt bá» tất cả đắn Ä‘o để tiếp nháºn Ninh Nhi nháºp phòng.
Ninh Nhi quay ngưá»i bổ nhà o và o ngá»±c Lục Thất, khóc thút thÃt rồi nghẹn ngà o nói:
- Tiểu Thất! Có những lá»i nà y cá»§a đệ thì tá»· tá»· ta có chịu oan ức hÆ¡n nữa cÅ©ng cam lòng.
Lục Thất ngẩn ngưá»i ra, trong lá»i nói nà y dưá»ng như có ẩn ý, vá»™i âu yếm vá»— nhẹ lên vai trắng cá»§a nà ng, nhẹ nhà ng nói:
- Tá»· tá»·! Có phải có ngưá»i Chu gia ức hiếp tá»· không!
Ninh Nhi khẽ nấc, nói:
- CÅ©ng không gá»i là ức hiếp, là do tá»· chưa quen lắm.
Lục Thất nghe xong rồi liên tục há»i, Ninh Nhi ấp úng nói. Thì ra là nà ng Ä‘i cùng Lục mẫu và Chu Nguyệt Nhi đến Kỳ lão Chu phá»§, trong lúc thăm Chu lão phu nhân thì Chu Nguyệt Nhi gá»i nà ng cùng đến gặp đưá»ng muá»™i Chu Nhạn Nhi. à đó tất nhiên là để Ninh Nhi thay Lục Thất đến xem mặt Nhạn Nhi tiểu thư.
Tháºt không ngỠđến chá»— Chu Nhạn Nhi lại gặp phải Tân di nương cá»§a Chu phá»§. Bà Tân di nương (*) đó rất kiêu ngạo phách lối, Chu Nguyệt Nhi Ãt tuổi hÆ¡n nên dưá»ng như không muốn đắc tá»™i vá»›i bà ta. Sau khi thi lá»… xong há» ngồi nói chuyện cùng nhau. Tất nhiên là Chu Nguyệt Nhi có ý muốn giá»›i thiệu tình hình gần đây cá»§a Lục gia, khen tiểu thúc nhà mình anh hùng giá»i giang như nà o.
(*) di nương: vợ hai, vợ lẽ
Nhạn Nhi tiểu thư nghe xong thì không phản ứng gì mấy, chỉ cưá»i nhạt lắng nghe. Nhưng Tân di nương lại rất có hứng thú, ngẫu nhiên há»i nhá» má»™t câu, trong khi nói Tân di nương có nhìn Ninh Nhi và i lần. Bà ta cưá»i há»i lai lịch cá»§a Ninh Nhi, Chu Nguyệt Nhi nói là Lục mẫu mong có cháu bế nên cố ý ‘mua’ vá» cho Lục Thất má»™t tỳ thiếp. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tân Di Nương nghe xong thì nhìn sang Ninh Nhi luôn, không khách khà gì mà gá»i Ninh Nhi lại. Bà ta giống như nữ chá»§ nhân mệnh lệnh cho Ninh Nhi phải cởi đồ ra để kiểm tra, sau đó lại dùng giá»ng Ä‘iệu dạy dá»— trách mắng Ninh Nhi thiếu giáo dục.
Lúc ấy sau lưng Tân di nương còn có má»™t tỳ thiếp rất xinh đẹp khác, bị Tân di nương gá»i ra là m những động tác trêu ghẹo cợt nhả, sau đó ép Ninh Nhi phải há»c theo tỳ thiếp xinh đẹp đó. Vì Chu Nguyệt Nhi im lặng không ngăn lại, Ninh Nhi không dám không theo và bị ‘giáo huấn’ gần ná»a canh giá». Lúc đó trong khuê phòng vẫn còn năm tỳ nữ nữa, há» Ä‘á»u chỉ trá» bình phẩm Ninh Nhi, Ä‘iá»u đó khiến Ninh Nhi cảm thấy rất nhục nhã. Cuối cùng Nhạn Nhi tiểu thư nói không còn sá»›m nữa nên chuyện đó má»›i kết thúc.
Lục Thất nghe xong thì nhau mà y lại, đến Chu gia sao lại có thể xảy ra chuyện như thế được. Ninh Nhi chịu tá»§i nhục, nhưng sá»± tá»§i nhục nà y là yêu không thể hồi báo. Theo như thói quen thông thưá»ng thì tỳ thiếp trong những quan gia nhà già u chÃnh là những gia kỹ giá»i văn thiện vÅ©. Hà nh động cá»§a Tân di nương kia chỉ có thể coi là không tôn trá»ng khách.
Trầm ngâm một lúc lâu, Lục Thất bất đắc dĩ ôm chặt lấy Ninh Nhi, ôn tồn nói:
- Ninh Nhi! Tỷ phải chịu tủi nhục rồi!
Ninh Nhi không còn khóc nức nở nữa, dá»±a và o ngá»±c Lục Thất trầm ngâm má»™t lúc lâu, nhá» giá»ng nói:
- Tiểu Thất! Chỉ là tá»· tá»· chưa quen nên má»›i cảm thấy tá»§i thân, tháºt ra trong lòng tá»· tá»· biết thân pháºn cá»§a má»™t tỳ thiếp là như nà o. Cách là m cá»§a Tân di nương đó không thể nói là cố ý là m nhục, sau nà y tá»· tá»· sẽ dần dần quen thôi. Tá»· tá»· chỉ cầu xin đệ má»™t chuyện, đó là sau nà y nếu như đệ không thÃch tá»· nữa thì có thể để tá»· là m ngưá»i nấu cÆ¡m giặt giÅ© chứ đừng Ä‘em tá»· cho ngưá»i khác.
- Äừng nói nữa! Äá»i nà y kiếp nà y, chỉ cần Lục Thất đệ còn sống thì sẽ mãi mãi không để tá»· rá»i xa đệ đâu!
Lục Thất xót xa ôm chặt lấy Ninh Nhi, nói ra những lá»i hứa hẹn cá»§a má»™t nam nhi. Ninh Nhi tá»§i thân dá»±a và o ngá»±c hắn rồi lại khóc tiếp.
Mà n đêm tháºt yên tÄ©nh, Lục Thất vuốt nhẹ mái tóc cá»§a Ninh Nhi, trong lòng chứa đầy sá»± ấm áp, yên bình. Hắn xuất thân trong gia đình quan thần, từ nhỠđã sống trong lá»… nghi tông pháp, trước nay vẫn luôn tôn trá»ng mẫu thân và huynh tẩu. Quan niệm vá» tông pháp gia tá»™c nhà hắn rất nặng, ở bên ngoà i có thể cho mình là m xằng là m báºy nhưng ở trong nhà lại có sá»± bó buá»™c vô hình đó là quan niệm tình thân.
Mẫu thân là bó buá»™c tình thân lá»›n nhất cá»§a hắn. Dung nhan già nua và mái tóc bạc dần cá»§a mẫu thân cÅ©ng vì hắn mà trở nên như váºy, hắn không thể phá há»§y những quy tắc cá»§a gia tá»™c là m mẫu thân tức giáºn được. Äây cÅ©ng là lý do hắn thÃch Ninh Nhi nhưng không thể đưá»ng hoà ng cho nà ng ta danh pháºn thiếp thất tháºt sá»±. Chỉ có thể đợi Ninh Nhi có con cho Lục gia thì mẫu thân má»›i có thể nghe theo thỉnh cầu cá»§a hắn.
- Tiểu Thất! Äệ không ngá»§ mà cứ nghÄ© ngợi gì váºy?
Ninh Nhi dá»±a và o hắn nói, khóc lóc kể lể má»™t lúc, nà ng cÅ©ng thấy tâm trạng mình tốt lên nhiá»u.
Lục Thất ôm nhẹ nà ng một cái, trêu đùa:
- Äệ Ä‘ang nghÄ© thân thể Ninh Nhi trắng như ngá»c, Tân di nương và Chu Nhạn Nhi đó nhất định sẽ rất ghen tị.
- Äệ nói báºy bạ cái gì váºy. Trước đây cứ nhìn thấy con gái là đệ liá»n đỠmặt lảng tránh, má»›i mấy năm không gặp mà đã biến thà nh tên háo sắc, đúng là trở nên hư đốn tháºt rồi.
Ninh Nhi nÅ©ng nịu trách mắng, tay ngá»c ngà cá»§a nà ng nhéo lên ngá»±c cá»§a Lục Thất.
Trong lòng Lục Thất mừng rỡ, cúi đầu hôn Ninh Nhi má»™t cái, cưá»i nói:
- Tên háo sắc như đệ là do tá»· tá»· là m hư, ai bảo tá»· đẹp mê lòng ngưá»i khiến đệ ‘ăn’ thế nà o cÅ©ng không thấy no.
Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ninh Nhi giÆ¡ tay ngá»c ngà ra vá»— nhẹ và o má hắn, gắt giá»ng:
- Cái miệng nà y của đệ cũng hư rồi!
Lá»i nói giáºn há»n đó khiến trái tim Lục Thất rung động, hắn cúi đầu xuống hôn lên môi nà ng. Ninh Nhi vui sướng ôm chầm lấy Lục Thất, hôn say đắm má»™t lúc lâu má»›i buông ra rồi ôm nhẹ lấy nhau.
- Tiểu Thất! Hôm nay đệ đưa Äông Thanh và Tiểu Vân vá» là m tá»· tá»· sợ hết hồn. Tá»· nghÄ© rằng đệ chê tá»· già rồi.
Ninh Nhi nhá» giá»ng nói.
- Tá»· đừng Ä‘a nghi! Äông Thanh và Tiểu Vân Ä‘á»u là trẻ con, đệ mua hai cô bé là do thương hại, cÅ©ng là do Äông Thanh cầu xin đệ. Hai cô bé đó có đại huynh năm năm trước Ä‘i chiêu binh rá»i quê, đến nay không có tin tức gì. Äông Thanh còn nói trong nhà Chu lão bá ngà y cà ng khốn khó, nuôi mưá»i mấy ngưá»i hầu là gánh nặng rồi, cô bé là cô gái lương thiện, đệ thưởng tiá»n nhưng cô bé không lấy nên đệ bảo há» hãy vá» nhà đệ, từ nay vá» sau ở lại hiệu thuốc Vá»ng Giang Bảo bán thuốc.
Lục Thất ôn tồn giải thÃch.
- Äệ muốn giữ há» lại buôn bán hiệu thuốc đó liệu có được không?
Ninh Nhi hoà i nghi, nói.
- ChÃnh há» nói là được, đệ đã cho há» cÆ¡ há»™i đó. Nếu như không được đà nh phải để hỠđến huyện thà nh hầu hạ mẫu thân cá»§a đệ thôi.
Lục Thất nói.
- Lần đầu tiên được gặp chá»§ nhân Ä‘iá»m đạm tốt bụng như đệ, đó là phúc cá»§a há» rồi.
Ninh Nhi than thở.
Lục Thất nghe xong thì ánh mắt lại buồn bã, khổ sở nói:
- Nhìn thấy hỠđệ lại nghÄ© đến Tiểu Nghiên. Ngưá»i như đệ cảm thấy mãi mãi nợ muá»™i ấy.
- Tiểu Thất! Tiểu Nghiên cũng muốn theo đuổi hạnh phúc của riêng mình, nà ng ấy không quay vỠcũng không trách đệ được.
Ninh Nhi vội dịu dà ng khuyên giải.
- Thôi, không nghĩ nữa! Tỷ không buồn ngủ sao?
Lục Thất lắc đầu, nhẹ nhà ng cưá»i nói.
- Không biết tại sao, tối nay không buồn ngủ!
Ninh Nhi nhá» giá»ng nói.
- Äệ cÅ©ng váºy, chúng ta cứ ôm thế nà y đến khi trá»i sáng Ä‘i!
Lục Thất ôm Ninh Nhi, nhẹ nhà ng nói.
Ninh Nhi “ừ†má»™t tiếng, ghé ngưá»i và o Lục Thất, hai ngưá»i áp sát và o nhau giả ngá»§. Bất giác qua Ä‘i má»™t lúc lâu, ngưá»i Ninh Nhi khẽ động má»™t cái, Lục Thất vá»— nhẹ nhà ng lên ngưá»i nà ng, chợt trong lòng nghÄ© đến má»™t chuyện.
- Tỷ tỷ! Tỷ đã ngủ chưa?
Lục Thất khẽ há»i.
- Chưa! Äệ có chuyện gì à ?
Ninh Nhi hÆ¡i ngẩng đầu lên, nhá» giá»ng nói.
- Tá»· tá»·! Äệ đã nói vá»›i Äông Thanh là từ nhỠđệ đã Ä‘Ãnh hôn, vì váºy chỉ có thể lấy bình thê. Sau nà y nếu Äông Thanh há»i thì tá»· nhá»› nói đỡ cho đệ nhé!
Lục Thất nói.
20.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 23
Trò chuyện trong đêm
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Ninh Nhi nghe xong lại trầm ngâm không nói gì. Lục Thất ngạc nhiên há»i:
- Tỷ tỷ! Tỷ không nghe rõ sao?
Ninh Nhi nhá» giá»ng nói:
- Ta nghe rõ rồi, tháºt ra lúc nhỠđệ đã từng Ä‘Ãnh hôn đấy.
- Sao? Tá»· tá»· nói gì váºy?
Lục Thất chống mạnh khuá»·u tay lên, ngạc nhiên há»i.
Ninh Nhi nằm nhìn hắn, nhá» giá»ng nói:
- Äệ đừng ngạc nhiên! Chuyện đệ Ä‘Ãnh hôn là phụ thân cá»§a đệ nói cho ta nghe. Ông nói rằng lúc đệ hai tuổi có Ä‘Ãnh hôn vá»›i má»™t cô gái má»™t tuổi con cá»§a má»™t vị Trung Lang Tướng.
Lục Thất kinh ngạc nói:
- Có chuyện nà y sao? Sao mẫu thân không nói gì với đệ.
Ninh Nhi nhá» giá»ng nói:
- Chuyện nà y có chút phức tạp! Nghe phụ thân cá»§a đệ kể chuyện, năm đó sau khi Thá» Châu bị chiếm đóng, triá»u đình luáºn tá»™i những tướng lÄ©nh bại tráºn. Vị Trung Lang Tướng kia vì đánh tráºn thất bại nên bị triá»u đình xét nhà . Lúc đó, phụ thân đệ toà n thân trá»ng thương nên chưa bị truy tá»™i, sau nà y tình thế loạn lạc nên đưa cả nhà trốn đến đây. Phụ thân đệ sau đó cÅ©ng phái ngưá»i Ä‘i kinh thà nh nghe ngóng nhưng không tìm được bất cứ thông tin nà o vá» vị Trung Lang Tướng kia và ngưá»i nhà cá»§a ông ta; cÅ©ng không biết là còn sống hay đã chết. Phụ thân đệ vẫn luôn vì chuyện nà y mà canh cánh trong lòng.
Lục Thất gáºt đầu nói:
- Hóa ra là không tìm thấy ngưá»i.
Ninh Nhi nhá» giá»ng nói:
- Không tìm thấy ngưá»i là má»™t chuyện, phu nhân không nói cho đệ nghe việc nà y là vì phu nhân không thÃch chuyện hôn sá»± nà y. Lý do là cô gái con vị Trung Lang Tướng kia không nói được, là má»™t cô gái câm, nghe được nhưng không nói được, phu nhân tất nhiên không hy vá»ng đệ lấy phải má»™t cô gái câm rồi.
Lục Thất cảm thấy bất ngỠ‘ồ’ lên một tiếng kinh ngạc, nói:
- Là cô gái câm?
Ninh Nhi gáºt đầu nói:
- Ừm, là cô gái câm! Năm đó Ä‘Ãnh hôn, cô gái đó má»›i má»™t tuổi vẫn chưa biết là câm, sau đó má»›i biết là không nói được. Vị Trung Lang Tướng kia chá»§ động yêu cầu từ hôn nhưng phụ thân đệ không chịu. GiỠđây không có tin tức gì, việc hôn sá»± cÅ©ng có nghÄ©a là không có. Äệ sắp hai mươi ba tuổi rồi, cô gái đó hai mươi hai mốt tuổi, nếu chưa chết thì cÅ©ng thà nh thân rồi.
Lục Thất gáºt đầu như thoáng có chút suy nghÄ©. Ninh Nhi nhá» giá»ng nói:
- Chuyện nà y đệ đừng nói cho phu nhân, được không?
Lục Thất cưá»i, gáºt đầu ôm nà ng lại bên mình.
Hai ngưá»i lại ôm nhau má»™t lát, Lục Thất nhẹ nhà ng nói:
- Tỷ tỷ! Tỷ có biết cô gái đó tên là gì không?
- Ta không biết! Lúc đầu phụ thân cá»§a đệ chỉ nhá»› lại rồi nói, chứ không nói vị Trung Lang Tướng đó tên gì? Äệ há»i là muốn thừa nháºn chuyện hôn sá»± nà y sao?
Ninh Nhi nhá» giá»ng nói.
Lục Thất trầm ngâm má»™t hồi, nhẹ giá»ng nói:
- Phụ thân đệ là ngưá»i rất trá»ng tÃn nghÄ©a, chuyện nà y khi ông còn sống đã canh cánh trong lòng, chẳng khác nà o di nguyện vẫn chưa thá»±c hiện được. Äệ là m con có trách nhiệm thay ông hoà n thà nh tâm nguyện, vá» sau có thá»i gian đệ sẽ Ä‘i kinh thà nh tìm xem sao. Nếu như có thể tìm thấy, và cô gái đó chưa thà nh thân thì đệ sẽ chấp nháºn chuyện hôn sá»± nà y.
- Sao đệ lại chấp nháºn?
Ninh Nhi há»i, Ä‘iá»u nà y có liên quan đến hạnh phúc sau nà y cá»§a nà ng ta.
Lục Thất nhẹ nhà ng nói:
- “Gia hòa vạn sá»± hưngâ€, đệ không thể lấy vá» má»™t ngưá»i phụ nữ chanh chua không biết đạo lý được. Nếu như cô gái đó lương thiện, hiểu đạo lý thì đệ sẽ không vì cô ấy bị câm mà ghét bá» không lấy.
- Váºy đệ sẽ giải thÃch thế nà o vá»›i phu nhân?
Ninh Nhi lại lo lắng há»i, hiện giá» thân pháºn nà ng thấp kém, sợ nhất là chá»c giáºn chá»§ nhân.
- Tá»· tá»· yên tâm, nếu như đệ tìm thấy thì sẽ nói là má»™t ngưá»i bạn cÅ© cá»§a phụ thân trong quân đội nói cho đệ biết.
Lục Thất nhẹ nhà ng nói, Ninh Nhi kiá»u diá»…m ‘ừ’ má»™t tiếng yên tâm.
Hai ngưá»i trò chuyện như váºy đến khi buồn ngá»§. Lục Thất nhìn ra cá»a sổ má» má», má»™t lát sau chợt cưá»i nói:
- Tá»· tá»·! Äệ sá»›m biết việc hôn sá»± gần đây không thà nh, tá»· Ä‘i xem mặt giúp đệ, thấy Nhạn Nhi tiểu thư là cô gái có tÃnh cách như nà o?
Ninh Nhi cưá»i sẵng giá»ng:
- Sao? Có phải là nhớ nhung hồng nhan rồi?
Lục Thất cưá»i nói:
- Có gì mà nhớ nhung chứ, nà ng ta có đẹp đến mức nà o cũng không thể vượt qua tỷ được.
Ninh Nhi lại cưá»i, nói:
- Miệng lưỡi đệ đúng là ngá»t mê ngưá»i.
Lục Thất chân thà nh nói:
- Tá»· tá»·! Äệ nói tháºt lòng đó, trong những cô gái mà đệ từng gặp thì tá»· là ngưá»i đẹp nhất!
Con gái thÃch nhất là khi nghe ngưá»i khác khen mình xinh, Ninh Nhi tất nhiên cÅ©ng vui mừng trong lòng. Nà ng dịu dà ng nói:
- Tiểu Thất! Tỷ tỷ tự thấy dung mạo của mình không thua kém Nhạn Nhi tiểu thư kia lắm nhưng khà chất tao nhã thanh cao của Nhạn Nhi tiểu thư thì tỷ không so được.
Lục Thất cưá»i nói:
- Äệ nghe Äông Thanh nói Nhạn Nhi tiểu thư thÃch những văn nhân há»c sÄ©, kiểu tiểu thư chỉ ngưỡng má»™ văn nhân như váºy phần lá»›n Ä‘á»u là tá»± cho mình thanh cao, hoà n toà n không biết đến sá»± khác biệt giữa cuá»™c sống và ‘má»™ng đẹp’. Sau khi thà nh thân rồi sẽ tá»± than mình bạc mệnh không tìm được văn sÄ© tao nhã tháºt sá»±.
Ninh Nhi cưá»i nói:
- Câu nà y của đệ có chút gì đó ghen tuông đó!
Mặt Lục Thất có chút nóng lên, hắn giải thÃch:
- Äệ nói Ä‘á»u là tháºt, những kẻ được gá»i văn nhân nho sÄ© kia, có mấy ngưá»i không lưu luyến hồng trần phà m tục. Trong rất nhiá»u câu thÆ¡ cá»§a danh nhân xưa nay Ä‘á»u lưu truyá»n rá»™ng rãi từ thanh lâu, những ngưá»i sáng tác trong nhà nổi danh truyá»n tụng tháºt sá»± không nhiá»u.
Ninh Nhi cưá»i sẵng giá»ng:
- Cổ nhân nếu như nghe thấy những lá»i nà y cá»§a đệ thì sẽ tức chết mất. Äệ nói như thế chẳng phải là cÅ©ng muốn lưu luyến hồng trần, cÅ©ng viết những bà i thÆ¡ truyá»n tụng đó sao?
Lục Thất cưá»i hì hì nói:
- Äệ là ngưá»i luyện võ chứ không phải ngưá»i phong lưu. Äệ sẽ không đến chốn thanh lâu đó đâu.
Ninh Nhi chợt giÆ¡ tay ngá»c ra che miệng cá»§a Lục Thất, dịu dà ng nói:
- Tiểu Thất! Nam nhi đến chốn thanh lâu là hoà n toà n bình thưá»ng, sau nà y đệ không muốn Ä‘i thì cÅ©ng có bạn đệ rá»§ Ä‘i. Tá»· tá»· không muốn nghe đệ nói những lá»i nói suông không thá»±c tế váºy.
Lục Thất sá»ng sốt, ngượng ngùng cưá»i. Trên thá»±c tế hắn cÅ©ng không thể bảo đảm mình sẽ không đến thanh lâu vui đùa.
Ninh Nhi thu tay lại, dịu dà ng nói:
- Tiểu Thất! Tá»· không có quyá»n giáo huấn đệ, chỉ nhắc đệ má»™t câu. Äến thanh lâu chÆ¡i đùa thì má»™t là cẩn tháºn bị lây nhiá»…m bệnh, cố gắng tìm những ca kỹ chân chÃnh; hai là đừng rung động trước há». Thanh lâu là nÆ¡i chÆ¡i bá»i, nếu thỉnh thoảng đến vui chÆ¡i thì được nhưng nếu như đệ mê mẩn cô ca kỹ nà o thì cứ coi như trong tay đệ có vạn lạng bạc thì cÅ©ng sẽ hết. Äến lúc bạc không còn thì tình cÅ©ng hết, thanh lâu là nÆ¡i giao dịch mua bán, căn bản là biết tiá»n chứ không biết ngưá»i.
Những lá»i nhẹ nhà ng má»m mại cá»§a Ninh Nhi khiến cho Lục Thất cảm thấy hổ thẹn trong lòng, vá»™i gáºt đầu nói:
- Những lá»i tá»· tá»· nói đệ sẽ ghi nhá»› trong lòng.
Ninh Nhi vui mừng mỉm cưá»i, dịu dà ng nói:
- Tháºt ra những cô gái thanh lâu rất đáng thương, từ xưa đến nay có không Ãt giai thoại lưu truyá»n vá» những cô gái si tình ở thanh lâu, sau nà y đệ chá»› có khinh bỉ há».
Lục Thất ngẩn ngưá»i ra, cảm thấy lá»i nói và hà nh vi cá»§a Ninh Nhi có chút khác thưá»ng. Thông thưá»ng những cô gái lương thiện, đà ng hoà ng không thÃch phu quân cá»§a mình đến thanh lâu, cÅ©ng rất khinh bỉ căm háºn những kỹ nữ. Ninh Nhi không những không khuyên hắn đừng Ä‘i mà còn đồng cảm vá»›i những kỹ nữ đó. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äiá»u mà hắn không hiểu chÃnh là không để ý đến thân pháºn cá»§a Ninh Nhi hiện giá». Äịa vị cá»§a Ninh Nhi không hÆ¡n những cô gái thanh lâu là bao, cÅ©ng biết rõ nếu cương quyết khuyên Lục Thất sau nà y đừng Ä‘i thanh lâu thì cÅ©ng vô dụng, chi bằng nói năng chỉ bảo nhẹ nhà ng. Bởi vì Ninh Nhi không muốn sau nà y Lục Thất lừa dối nà ng ta chuyện gì. Có má»™t lần lừa dối mà bị lá»™ ra, dùng cách thông cảm thấu hiểu khiến Lục Thất tin tưởng nà ng, như váºy thì Lục Thất có chuyện gì không hà i lòng hoặc không vui thì Ä‘á»u tìm nà ng ta nói chuyện. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thấy ánh mắt Lục Thất không hiểu, Ninh Nhi cưá»i, nói:
- Tiểu Thất! Äệ Ä‘oán Nhạn Nhi tiểu thư năm nay bao nhiêu tuổi?
Lục Thất sá»ng sốt, nghÄ© má»™t chút rồi nói:
- Hai mươi!
Ninh Nhi sá»ng sốt, cưá»i dịu dà ng:
- Hóa ra đệ biết rồi!
Lục Thất lắc đầu nói:
- Äệ không biết, là do giá»ng Ä‘iệu há»i cá»§a tá»·, hÆ¡n nữa Nhạn Nhi tiểu thư thÃch ‘bắt bẻ’ văn nhân, cho thấy nà ng ta cÅ©ng lá»›n tuổi rồi. Nhưng cÅ©ng không phải là quá lá»›n, nói hai mươi tuổi chỉ là đệ Ä‘oán thôi.
Ninh Nhi gáºt đầu, nhá» giá»ng nói:
- Tiểu thư khuê các hai mươi tuổi vẫn chưa định chuyện chung thân đại sá»±, vì váºy các báºc Kỳ lão Chu phá»§ rất sốt ruá»™t. Chỉ có Ä‘iá»u vị Nhạn Nhi tiểu thư nà y tÃnh tình kiêu ngạo, rất nhiá»u nhà già u đến cầu hôn mà đá»u bị từ chối, còn vùng đất Vá»ng Giang Bảo thì có rất Ãt những ngưá»i tà i mạo song toà n. ChÃnh vì huyện Thạch Äà i cÅ©ng không tìm thấy mấy ngưá»i nên nhân duyên cá»§a Nhạn Nhi tiểu thư tháºt sá»± rất khó khăn.
Lục Thất cưá»i nói:
- Nhưng Chu phá»§ lại tháºt sá»± rất cưng chiá»u vị Nhạn Nhi tiểu thư nà y.
Ninh Nhi cưá»i nói:
- Äệ nói đúng! Nhạn Nhi tiểu thư là ‘điểm yếu’ cá»§a Chu phá»§ lão phu nhân. Có lão phu nhân là m chá»— dá»±a thì không ai dám ép Nhạn Nhi tiểu thư đồng ý chuyện hôn sá»± cả.
Lục Thất cưá»i nói:
- Vị tiểu thư được cưng chiá»u như váºy, đệ tháºt sá»± không xứng đâu. Chúng ta đừng nói đến nà ng ta nữa.
Ninh Nhi cưá»i hiá»n, nói:
- Không nói đến nà ng ta thì nói đến đệ Ä‘i. Hãy nói cho tá»· nghe, A à là ai váºy?
Lục Thất sá»ng sốt, tiếp đó né tránh, cố ý kinh ngạc:
- A Ã? Äệ không quen ngưá»i nà y.
Ninh Nhi gắt giá»ng:
- Äệ nói không quen, váºy tại sao lần trước trong lúc ngá»§ say đệ lại gá»i tên A Ã. Äệ kêu lên rằng “à Ã! Tôi không cứu được cô!â€. Giá»ng nói đó vô cùng thảm thiết.
Lục Thất ngồi dáºy, vẻ mặt cố ra vẻ suy tư không biết gì. Cái tên “A Ælà bà máºt trong lòng hắn, năm tám tuổi hắn ngã ngá»±a dưá»ng như chết Ä‘i má»™t lần rồi, sau khi tỉnh dáºy thì dưá»ng như biến thà nh ngưá»i tên là “Lý Trácâ€. Nhưng con ngưá»i Lý Trác đó không xóa bá» con ngưá»i vốn có cá»§a hắn mà chỉ là tiếp thêm cho hắn rất nhiá»u ý chà là m ngưá»i cùng vá»›i những Ä‘iá»u kỳ lạ không thể hiểu nổi.
Sau đó hắn trưởng thà nh thì tất cả con ngưá»i Lý Trác đó Ä‘á»u dần má» nhạt trong cuá»™c sống cá»§a Lục Thất, cÅ©ng có thể nói tất cả những gì vá» Lý Trác đã bị “đồng hóa†bởi sá»± trưởng thà nh và môi trưá»ng sống cá»§a hắn. Hắn hiện tại là Lục Thất, tất cả vá» Lý Trác dưá»ng như là má»™t giấc má»™ng kỳ quái, hÆ¡n nữa có lúc chÃnh là má»™t ná»—i ác má»™ng, bà máºt nà y hắn không nói cho bất cứ ai. Nếu như nói ra thì ngưá»i khác chỉ nói hắn là mượn xác hoà n hồn, như váºy sẽ tá»± tìm phiá»n phức
20.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 24
Mua hiệu thuốc
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Sau khi Lục Thất là m bộ suy tư thì hắn quay đầu nghi ngỠnói:
- Tá»· tá»·! Äệ chưa từng tiếp xúc vá»›i ngưá»i tên là A à đó, đệ tháºt sá»± đã gá»i tên ngưá»i đó sao?
Ninh Nhi nhìn bá»™ dạng không giống Ä‘ang giấu diếm gì cá»§a Lục Thất, chuyện nà y dưá»ng như cÅ©ng không cần phải giấu, trong lòng Ninh Nhi đột nhiên dấy lên má»™t suy nghÄ©. Nà ng nhá»› là khi Lục Thất còn nhá», hắn ta dưá»ng như bị trúng tà má»™t lần, tiếng la thất thanh cá»§a Lục Thất đêm đó tháºt kinh hãi, nhưng không phải là những lá»i nói xằng nói báºy bị trúng tà trong đêm được. Loại trúng tà nà y kiêng kỵ nhắc lại ký ức cá»§a ngưá»i bị trúng tà , như váºy sẽ rước thêm tai há»a thôi.
Trong lòng nà ng ta sợ hãi, vội nói:
- Äệ đừng nghÄ© nữa, có lẽ là ta nghe nhầm!
Lục Thất sá»ng sốt, gáºt đầu, ôn hòa nói:
- Äệ không nhá»› nổi, sau nà y có lẽ sẽ nhá»› được ngưá»i tên là A à đó là ai.
Ninh Nhi giơ tay sỠhai má của hắn, quan tâm, dịu dà ng nói:
- Nếu như không nhớ được thì đừng nhớ nữa!
Lục Thất gáºt đầu, tâm trà chuyển sang chuyển khác. NghÄ© trong chốc lát, hắn ôn tồn nói:
- Tá»· tá»·! Äệ quên nói cho tá»· nghe chuyện nà y. Hôm nay, à phải là sáng hôm qua, đệ đến huyện nha là m việc thì tạm thá»i được bổ nhiệm là m Huyện Úy há»™ quân cá»§a huyện Thạch Äại, chuyên trách há»™ tống thuế lương thá»±c.
- Tháºt sao? Äệ được là m Huyện Úy Thạch Äại sao?
Ninh Nhi vui mừng nói. Huyện Úy là má»™t chức quan, mặc dù nhá» nhưng cÅ©ng có thá»±c quyá»n có bổng lá»™c, lá»›n hÆ¡n tán quan thất phẩm hư danh nhiá»u.
- Tá»· tá»· đừng quá vui mừng, cÅ©ng đừng phô trương ra. Huyện Thạch Äại có đầy đủ tả hữu Huyện Úy rồi, đệ chỉ là Huyện Úy há»™ quân không thể can thiệp và o chÃnh vụ thôi. HÆ¡n nữa đệ cÅ©ng không có chá»— dá»±a, Ä‘oán chừng sẽ không là m lâu dà i được chức quan nà y đâu. Nhưng là m quan cÅ©ng rất có uy, có chức quan Huyện Úy nà y thì việc buôn bán sau nà y cá»§a Lục gia ta sẽ giảm bá»›t được nhiá»u bóc lá»™t hÆ¡n. Äợi đến khi Lục gia tháºt sá»± già u lên thì sẽ không sợ gì nữa. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất ôn tồn giải thÃch.
- Tá»· tá»· hiểu, chỉ có Ä‘iá»u chuyện nà y cần phải để phu nhân và trưởng thiếu chá»§ phu nhân biết nữa.
Ninh Nhi dịu dà ng nói.
- Äợi hôm nay rá»i khá»i Vá»ng Giang Bảo, đệ sẽ nói. Hôm nay, sau khi trá»i sáng đệ sẽ đến hiệu thuốc, ngà y mai đệ Ä‘i nháºm chức huấn luyện binh sÄ©. Qua mấy ngà y, đệ đến huyện nha có việc quan trá»ng phải giải quyết, đợi sau khi giải quyết xong việc công, đệ láºp tức cùng đại huynh đến Tuyên Châu buôn thuốc, quay vá» sẽ chÃnh thức mở quán.
Lục Thất ôn tồn nói đến kế hoạch mấy ngà y tới.
- Tuyên Châu rất xa, bây giỠxã hội rất loạn, đệ đi sẽ rất nguy hiểm, chi bằng đến Trì Châu gần đây để buôn thuốc.
Ninh Nhi lo lắng khuyên can.
- Trì Châu thà nh là nÆ¡i thiếu dược liệu, nếu như buôn thuốc ở đó đến Thạch Äại chỉ thu được rất Ãt lợi. Tá»· yên tâm Ä‘i, đệ buôn thuốc sẽ không có chuyện gì đâu.
Lục Thất tự tin nói.
Ninh Nhi trầm ngâm, nà ng lo lắng duá»—i cánh tay ôm chặt lấy Lục Thất. Lục Thất vá»— nhẹ vai ngá»c ngà cá»§a nà ng, nhìn mái tóc cá»§a nà ng, trong lòng hắn chợt nhá»› đến má»™t thiếu nữ yếu Ä‘uối, xinh đẹp.
- Tỷ tỷ! Tiểu Linh Nhi của Bạch gia giỠổn không? Có phải là thà nh thân rồi không?
Lục Thất ôn tồn há»i.
Ninh Nhi run rẩy cả ngưá»i, má»™t hồi lâu má»›i thở dà i:
- Hồng nhan bạc mệnh! Äệ vẫn nhá»› Tiểu Linh Nhi à ?
Lục Thất kinh ngạc, vá»™i há»i:
- Tỷ tỷ! Tiểu Linh Nhi hiện giỠkhông được ổn sao?
Ninh Nhi buông Lục Thất ra, nhá» giá»ng nói:
- Chắc là không ổn! Äệ Ä‘i được hÆ¡n má»™t năm thì Tiểu Linh Nhi được gả cho Huyện thừa đại nhân là m thiếp rồi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tỷ nói sao? Tiểu Linh Nhi gả cho Huyện thừa. Tỷ nói là lão Huyện thừa hiện giỠsao?
Lục Thất kinh ngạc vá»™i há»i, trong đầu hắn láºp tức hiện ra hình ảnh lão Huyện thừa gần sáu mươi tuổi, to béo, tai to mặt lá»›n.
- Ừm! Là do phụ thân Tiểu Linh Nhi muốn để con cả cá»§a mình được nháºm chức Huyện Tá sá» nên đã gả Tiểu Linh Nhi cho Huyện thừa là m thiếp.
Ninh Nhi nói vá»›i giá»ng cảm thông.
Hai mắt Lục Thất đăm chiêu, hắn ‘ồ’ buồn má»™t tiếng rồi tinh thần suy sụp. Tiểu Linh Nhi tên tháºt là Bạch Linh Nhi, là mỹ nhân nổi tiếng huyện Thạch Äại, nhà chuyển từ Giang Bắc đến, cách Lục gia chỉ trăm bước. Bạch Linh Nhi thưá»ng cùng mẫu thân đến Lục gia tìm Trình di nương há»c thêu, lúc đó Lục gia già u hÆ¡n Bạch gia má»™t chút.
Äúng như câu “yểu Ä‘iệu thục nữ, quân tá» hảo cầuâ€, Lục Thất vá»›i thân thể cá»§a ngưá»i mưá»i lăm mưá»i sáu tuổi, má»—i lần nhìn thấy Tiểu Linh Nhi thì mặt đỠtim Ä‘áºp loạn nhịp, chÃnh hắn cÅ©ng không thể nói rõ là tại sao. Lý di nương rất tâm lý đã phát hiện ra “bà máºt†cá»§a hắn, sau khi trêu đùa thì đã nói vá»›i Lục mẫu. Lục mẫu rất long trá»ng má»i mối đến cầu hôn.
Tháºt không ngỠđã bị phụ thân cá»§a Bạch Linh Nhi từ chối, hÆ¡n nữa mẹ con Linh Nhi sau đó cÅ©ng không đến Lục gia nữa. Lục Thất vì Ä‘iá»u nà y mà buồn rầu rất lâu, thưá»ng tá»± mình chạy ra ngoà i thà nh để thổi tiêu giải sầu. Sau nà y Lý di nương nói cho hắn biết, không chỉ có Lục gia đến cầu hôn bị từ chối, mà những nhà già u có Ä‘iá»u kiện tốt hÆ¡n Lục gia đến cầu hôn cÅ©ng bị từ chối. Bạch gia đã nói, Bạch Linh Nhi chỉ được gả cho quan. Lục Thất sau khi biết được Ä‘iá»u nà y thì đã từ bá» hy vá»ng.
- Tiểu Thất! Äừng nghÄ© ngợi linh tinh nữa, đây là do Tiểu Linh Nhi không may mắn có phụ thân hám lợi thôi. Tiểu Linh Nhi đã gả cho ngưá»i ta, mặc dù lấy ngưá»i rất già nhưng cÅ©ng coi như được sống trong vinh hoa phú quý, đệ có nghÄ© cÅ©ng vô Ãch.
Tâm trạng Ninh Nhi nặng trĩu, nói.
- Tá»· tá»·! Äệ hiểu, đệ hiểu đây là chuyện cá»§a quá khứ rồi.
Lục Thất lấy lại tinh thần và ôn tồn nói, má»™ng tình cá»§a thá»i niên thiếu cuối cùng cÅ©ng chỉ là giấc má»™ng. Tiểu Linh Nhi không gả cho lão Huyện thừa kia thì cÅ©ng không đến lượt hắn, Ä‘iá»u nà y trong lòng Lục Thất rất rõ. Hắn chỉ cảm thấy Ä‘au lòng khi Tiểu Linh Nhi gặp bất hạnh.
- Tiểu Thất! Có chuyện tá»· tá»· vốn không muốn nói vá»›i đệ nhưng không nói thì sẽ rất đáng tiếc. Trong lúc Tiểu Linh Nhi xuất giá, nà ng ấy đã đưa đến Lục gia má»™t đôi chuông bạc mà nà ng thưá»ng Ä‘eo bên mình. Lúc đó đã đưa cho Tiểu Nghiên, Tiểu Linh Nhi nói là tặng Tiểu Nghiên là m ká»· niệm, hiện giỠđôi chuông đó Ä‘ang ở chá»— phu nhân. Äệ biết là được rồi, nhất định đừng đến chá»— phu nhân lấy.
Ninh Nhi dịu dà ng căn dặn.
Lục Thất khẽ nhăn mặt, trầm ngâm một lát rồi thở dà i:
- Äệ đến lấy thì có tác dụng gì chứ!
Ninh Nhi bất an nói:
- Tiểu Thất! Tháºt ra tá»· không nên nói chuyện nà y ra!
Lục Thất mặt giãn ra mỉm cưá»i, dịu dà ng nói:
- Tá»· tá»· là ngưá»i phụ nữ tốt cá»§a đệ.
Nói xong rồi ôm chặt lấy Ninh Nhi.
*****
Ngà y hôm sau Lục Thất và Ninh Nhi dáºy rất sá»›m, Ninh Nhi đến thỉnh an và hầu hạ Lục mẫu. Lục Thất ở trước phòng hÃt thở và i cái, rèn luyện thể thể và lấy lại tinh thần. Hôm nay hắn có rất nhiá»u việc cần là m, nếu như tháºt sá»± có được hiệu thuốc đó thì phải báºn má»™t thá»i gian dà i.
Sau khi ăn bữa sáng cùng vá»›i ngưá»i nhà Chu gia, Lục Thất và huynh trưởng đưa Äông Thanh và Tiểu Vân Ä‘i phố tây. Tiểu Vân qua má»™t đêm được nghỉ ngÆ¡i an dưỡng, hÆ¡n nữa lại được ăn uống hồi phục lại bình thưá»ng, tiểu cô nương nà y mặc dù sắc mặt vẫn và ng vá»t nhưng động tác đã linh hoạt hÆ¡n rất nhiá»u.
Äến phố tây rồi, bốn ngưá»i Ä‘i thẳng đến hiệu thuốc, vừa đến nhìn đã thấy hiệu thuốc tháºt lá»›n. Bá» mặt rá»™ng mưá»i mét, bước và o trong là quầy thuốc rá»™ng trăm mét vuông. PhÃa tây quầy là những tá»§ thuốc được xếp dà y đặc, trước những tá»§ thuốc là má»™t quầy thuốc nhá» dà i hai mét. PhÃa đông bắc quầy thuốc có má»™t lối ra cá»a sau, phÃa sau có lẽ là sân và nÆ¡i ở. Kết cấu nà y không khác lắm so vá»›i hà ng gạo nhà Vương Nhân Thá».
Trong hiệu thuốc có má»™t ngưá»i trung niên tầm bốn mươi tuổi, mặc má»™t chiếc áo mà u lam, giặt nhiá»u đến mức trắng bệch ra rồi, mặt dà i, mắt nhá», trông rất bình thưá»ng. Lúc nà y, vừa mở cá»a đã thấy có khách đến nhưng sắc mặt cÅ©ng không mấy vui mừng.
- Hai vị gia gia, dược liệu vẫn chưa nhiá»u, xin há»i các ngà i cần loại nà o?
Chá»§ tiệm há»i vá»›i giá»ng bình thản.
Lục Thất cưá»i nhạt, bán hà ng mà dùng giá»ng Ä‘iệu đó để tiếp đón khách, cho thấy rõ sá»± thiếu lá»… phép. Hắn ôn hòa há»i:
- Ông là chủ tiệm nà y sao?
Chá»§ hiệu thuốc sá»ng sốt, gáºt đầu nói:
- Äúng váºy! Khách gia có chuyện gì không?
Lục Thất lại quan sát cá»a hà ng má»™t chút, cho tay và o ngá»±c lấy ra năm thá»i má»™t trăm lượng bạc đặt ở quầy, ôn tồn nói:
- Ta nghe nói ở đây bán cá»a hiệu vá»›i giá má»™t trăm lượng. Ông mang khế ước đến Ä‘i.
Chá»§ hiệu thuốc ngây ngưá»i ra, nhìn chá»— bạc đó, kinh ngạc nói:
- Ngà i nhầm rồi thì phải, chỗ chúng tôi không nói là sẽ bán quầy thuốc nà y.
Vẻ mặt Lục Thất sá»ng sốt, quay ngưá»i lại nhìn trước sau má»™t lượt, giÆ¡ tay vá»— đầu, nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ồ, không phải nơi nà y sao? Ta đã nhầm à ?
- á»’, tháºt xin lá»—i, ta đến cá»a hà ng khác để há»i váºy.
Nói xong, hắn cất bạc vá».
Xoay ngưá»i định Ä‘i thì Lục Thất bá»—ng nhiên quay lại nói vá»›i chá»§ hiệu thuốc:
- Xin há»i má»™t chút, ông có biết cá»a hiệu nà o Ä‘ang định bán không. Bạn cá»§a ta nói phố tây có ba cá»a hiệu Ä‘ang muốn bán, ta đã quên há»i tên cá»a hà ng ấy rồi.
Chá»§ hiệu thuốc sá»ng, cúi xuống nhìn tay cá»§a Lục Thất má»™t cái, ôn tồn nói:
- Tôi cÅ©ng không biết cá»a hiệu nà o Ä‘ang bán, khách gia mua cá»a hiệu ở đây là m gì?
Lục Thất nói:
- Không nhất định là hiệu thuốc, ta từ huyện thà nh đến, muốn mua cá»a hiệu buôn bán ở đây, mua được cá»a hiệu nà o thì là m đó. Tất nhiên tốt nhất là cá»a hà ng gạo, thu hoạch gạo năm nay mà bán đúng là được lợi lá»›n.
Chủ hiệu thuốc nhìn Lục Thất một cái, do dự một chút rồi nói:
- Cá»a hiệu nà y cÅ©ng có thể bán nhưng phải má»™t trăm hai mươi lượng.
Lục Thất sá»ng sốt, nói:
- Cá»a hiệu cá»§a ông cÅ©ng bán à ?
Chá»§ hiệu thuốc gáºt đầu, nói:
- Cũng bán!
Lục Thất nhìn lướt qua, lắc đầu nói:
- Bạn cá»§a ta nói, cá»a hiệu ở đây chỉ đáng giá má»™t trăm lượng thôi, ta mua má»™t trăm hai mươi lượng thì sẽ lá»— rất nhiá»u.
Chủ hiệu thuốc vội nói:
- Không lá»— đâu! Äây là hiệu thuốc, dược liệu hiện giá» Ãt nhất cÅ©ng đáng giá năm mươi lượng, tôi bán cả cá»a hiệu và cả thuốc đó.
Lục Thất gáºt đầu nói:
- Là thế sao?
Lục Thất nói xong liá»n quay đầu nói vá»›i Lục Thiên Hoa ở sau lưng:
- Äại huynh! Mua cá»a hiệu nà y rồi, chúng ta cÅ©ng bán thuốc được không?
Lục Thiên Hoa ngây ngưá»i ra, gáºt đầu nói:
- Cũng được!
Lục Thất quay đầu lại, lại lấy bạc ra, sáu thá»i bạc đặt trước quầy, thẳng thắn nói:
- ÄÆ°á»£c! Ta mua, ông lấy bạc còn để lại cá»a hiệu và thuốc.
Chá»§ hiệu thuốc ngẩn ngưá»i ra, nhìn chá»— bạc đó má»™t cái rồi lại chần chá». Lục Thất không kiên nhẫn được, nói:
- Ông có bán không, không bán thì ta đi đây!
Chá»§ hiệu thuố do dá»± má»™t chút, cắn răng má»™t cái, gáºt đầu nói:
- Tôi bán, nhưng đồ dùng sau nhà và chăn mà n quần áo tôi Ä‘á»u mang Ä‘i.
Lục Thất gáºt đầu nói:
- Những cái đó chắc chắn phải mang hết Ä‘i chứ. Láºp khế ước Ä‘i!
22.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 25
Một khúc kiêu phong
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Má»™t buổi sáng chỉ mất ná»a canh giỠđã có thể mua được cá»a hiệu, chá»§ cá»a hiệu đưa ngưá»i nhà và đồ dùng chuyển Ä‘i. Ngưá»i nhà chá»§ cá»a hiệu vừa Ä‘i thì Äông Thanh và Tiểu Vân vui mừng ôm chầm lấy nhau, sau đó vui sướng Ä‘i ra nhà sau quét dá»n, sắp xếp lại.
Lục Thiên Hoa cÅ©ng vui mừng, cưá»i nói:
- Cá»a hà ng nà y không tệ! Nhưng Tiểu Thất nà y, hình như đệ mua hÆ¡i vá»™i, nếu như thương lượng kỹ má»™t chút thì chắc chắn có thể bá»›t được chút. Bởi vì huynh thấy ông chá»§ đó rất muốn bán.
Lục Thất lắc đầu, mỉm cưá»i nói:
- Äại huynh! Nếu như huynh là chá»§ cÅ© cá»§a cá»a hiệu nà y, ban đầu huynh bá» ra má»™t trăm hai mươi lượng mua cá»a hiệu, bây giỠđệ chá»§ động bà y tá» muốn mua cá»a hiệu nà y, huynh có thể bán thấp hÆ¡n vá»›i giá cÅ© không?
Lục Thiên Hoa ngây ngưá»i ra, Lục Thất lắc đầu nói:
- Äại huynh chắc chắn sẽ không bán đâu, vì chá»§ tiệm không chá»§ động muốn bán. Thấy có ngưá»i muốn mua thì ông ta sẽ cà ng không hạ giá bán, chúng ta cà ng mặc cả vá»›i ông ta thì ông sẽ cà ng cảm thấy cá»a hiệu cá»§a mình đáng giá. Lúc đó, chúng ta có bá» ra má»™t trăm năm mươi lượng cÅ©ng không có được cá»a hiệu nà y. Nếu như ông ta nhìn ra chúng ta muốn có hiệu thuốc nà y thì hôm nay có bá» ra hai trăm lượng cÅ©ng không mua được nó đâu. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thiên Hoa nghe xong như thoáng có chút suy nghÄ©, gáºt đầu nói:
- Váºt cà ng cần thì cà ng có giá, má»™t vị thuốc chỉ đáng má»™t xu nhưng nếu như nhiá»u ngưá»i cần thì bán má»™t lượng cÅ©ng không đắt chút nà o.
Lục Thất cưá»i nói:
- ChÃnh là cái lý đó! Nhưng bán thuốc không thể ăn lợi quá lá»›n, thuốc có thiếu cÅ©ng không thể ăn lợi nhiá»u, tiá»n kếch sù nhá» và o bán thuốc có thể gây thù kết oán khắp nÆ¡i. Äại phu cần phải có y đức, bán thuốc cÅ©ng không được có lòng tham. Chúng ta đừng trước kiếm được chút tiá»n mà sau lại rước lấy há»a, gây phẫn ná»™ lòng dân đến Ä‘áºp cá»a hiệu lấy mạng mình. Như váºy chẳng phải là lợi bất cáºp hại sao?
Lục Thiên Hoa nghe xong thì ngạc nhiên nhìn đệ đệ. Tháºt không ngá», năm năm không gặp mà đệ ấy nhìn thấu tình hình xã há»™i như váºy, kiến thức đã vượt qua mình rất nhiá»u, đúng là “đá»c vạn cuốn sách không bằng Ä‘i ngà n dặm đưá»ngâ€.
Hai huynh đệ bắt đầu thu dá»n sá»a sang lại hiệu thuốc, mặc dù vừa mua được nhưng cÅ©ng không thể kinh doanh luôn. Lục Thất gá»i Tiểu Vân lại thu dá»n thuốc, hắn ta phối hợp cùng, rồi lại bảo Äông Thanh đến Chu gia báo, má»i má»i ngưá»i đến xem.
Không bao lâu ngưá»i thân Ä‘á»u đến cả, Chu lão gia vô cùng vui mừng, nhưng cÅ©ng lấy tư cách cá»§a trưởng bối dặn dò há» là không được quên là m việc thiện tÃch đức. Hai huynh đệ Lục gia tất nhiên sẽ nghe dạy bảo, việc đầu tiên phải là m Ä‘iá»u thiện, thứ hai má»›i là kiếm tiá»n. Chu lão gia xem xong, nói xong thì quay vá» cùng phu nhân, nhưng có hai ngưá»i hầu giá»i việc ở lại giúp đỡ.
Mua được hiệu thuốc khiến má»i ngưá»i Ä‘á»u rất vui, sau khi vui mừng giúp đỡ sá»a sang thì rất nhanh đã có ngưá»i bệnh đến mua thuốc. Tiểu Vân bình tÄ©nh há»i bệnh tình ngưá»i bệnh, dá»±a theo bệnh tình mà giá»›i thiệu thuốc sẵn có. Thấy Lục Thất ngầm gáºt đầu, cái gá»i là chữa bệnh lâu thà nh thầy thuốc, giỠđây bốc thuốc lâu ngà y cÅ©ng thà nh thầy thuốc rồi. Tiểu cô nương là ngưá»i có ý chà lại thông minh, lúc nà y Lục Thất má»›i yên tâm tháºt sá»± giao toà n quyá»n quản lý cho Tiểu Vân.
Hắn bảo Tiểu Vân dá»±a theo thuốc kết hợp hiện có, có gì thiếu thì nhất định phải liệt kê và o danh sách, chuẩn bị đến nÆ¡i lân cáºn để nháºp giá cả, kết hợp bán thuốc hiện có, không thể vì thiếu phương thuốc kết hợp mà là m há»ng số thuốc sẵn có được, dược liệu cÅ©ng có thá»i hạn bảo hà nh nữa.
Náo nhiệt đến giữa trưa thì cá»a hiệu cÅ©ng gá»n gà ng ngăn nắp rồi. Lúc nà y có hai vị khách đến khiến Lục Thất bất ngá», là Tân di nương cá»§a Kỳ lão Chu phá»§ và má»™t tỳ nữ tầm mưá»i bảy mưá»i tám tuổi xinh đẹp tuyệt trần.
Tân di nương đến láºp tức trở thà nh tiêu Ä‘iểm, Lục mẫu là chá»§ nhân cÅ©ng thi lá»… vá»›i nét mặt tươi cưá»i, những bá» dưới tất nhiên cÅ©ng phải lên trước thi lá»… kÃnh chà o. Lục Thất thấy Tân di nương 27-28 tuổi, da trắng, gương mặt trái xoan, lông mi cong mắt đẹp, mÅ©i cao má đà o, mặc váy tÃm nhạt, quả là má»™t mỹ nhân khiến ngưá»i khác vừa nhìn đã phải trầm trồ khen ngợi.
Tân di nương cưá»i dịu hiá»n vá»›i má»i ngưá»i, khiến ngưá»i ta cảm thấy tháºt hòa đồng thân thiện. Trong lòng Lục Thất vì chuyện cá»§a Ninh Nhi nên đã coi Tân di nương là điêu phụ. Nhưng hôm nay vừa gặp đã thấy bất ngá», nhan sắc cá»§a Tân di nương tháºt sá»± không nhìn ra sá»± xảo quyệt đó.
Sau khi Lục Thất chà o há»i xong thì Tân di nương không chút e ngại nhìn chằm chằm Lục Thất, nhìn đến mức mặt Lục Thất nóng ran lên, trong lòng có chút lo sợ. Nhưng để cho ngưá»i ta nhìn lâu má»™t chút cÅ©ng không có gì lạ, hắn biết ý đứng lùi sang má»™t bên. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tai nghe thấy Tân di nương cưá»i hiá»n, nói:
- Lục phu nhân! Tiểu công tá» nhà bà quả tháºt rất tuấn tú, không hổ danh là con cháu nhà tướng.
Con trai được khen thì tất nhiên Lục mẫu sẽ vui mừng, khẽ cưá»i nói:
- Di phu nhân quá khen rồi!
Tân di nương quay đầu nhìn sắp xếp cá»§a hiệu thuốc, cưá»i hiá»n:
- Vá»ng Giang Bảo trước nay vẫn luôn thiếu đại phu và thuốc. Lục phu nhân mua được hiệu thuốc, nếu như nguồn thuốc đầy đủ thì dân chúng cá»§a Vá»ng Giang gặp may rồi.
Lục mẫu thà nh khẩn nói:
- Chúng tôi cÅ©ng hy vá»ng có thể mang lại hạnh phúc cho ngưá»i Vá»ng Giang Bảo, sau nà y vẫn mong Tân phu nhân phối hợp cùng.
Tân di nương cưá»i hiá»n, nói:
- Lục phu nhân yên tâm! Chúng ta là thân thÃch mà , chỉ cần hiệu thuốc không trái luáºt thì không có ai dám đến gây sá»± đâu.
Lục mẫu thà nh khẩn nói:
- Äa tạ Tân phu nhân!
Lục Thất ở bên cạnh, nghe xong thầm nghÄ©: “ Vị Tân di nương nà y đúng là ngưá»i thẳng thắn, không ngá» lại dám nói nhiá»u chuyện váºy, cho thấy địa vị cá»§a Tân di nương trong Chu phá»§ không há» thấp, kém nhất cÅ©ng là ái thiếp cá»§a Chu phá»§ lão đại nhân.â€
Äang suy Ä‘oán thì đột nhiên nghe thấy Tân di nương cưá»i, nói:
- Lục Thất công tá»! Tân di muốn há»i cáºu má»™t và i chuyện, cáºu có thể thà nh tháºt trả lá»i không?
Lục Thất ngẩn ngưá»i ra, ngẩng đầu lên trấn tÄ©nh thi lá»…:
- Xin Tân di cứ há»i, Lục Thất nhất định sẽ thà nh tháºt trả lá»i.
Tân di nương cưá»i nói:
- Nghe Lục phu nhân nói, cáºu trong quân đã láºp được công lá»›n, được là m quan. Váºy tại sao cáºu không ở lại trong quân đội để phát triển lâu dà i?
Lục Thất sá»ng sốt, không hiểu Tân di nương nà y tại sao lại há»i hắn câu há»i nà y. Hắn nghÄ© má»™t lúc rồi ôn tồn nói:
- Câu há»i nà y cá»§a Tân di nương...Vãn bối không tiện trả lá»i, nếu như thà nh tháºt trả lá»i sẽ phạm tá»™i!
Tân di nương cưá»i, nói:
- Ở đây Ä‘á»u là ngưá»i thân, không ai nói lung tung đâu, Tân di rất muốn nghe những lá»i nói thá»±c cá»§a cáºu.
Lục Thất thấy Tân di nương nói không ngớt, nghĩ một chút, hắn thản nhiên nói:
- Vãn bối không ở lại trong quân đội chá»§ yếu là hai lý do. Má»™t là vãn bối nhá»› ngưá»i thân, hai là vãn bối dù láºp được công lao nhưng triá»u đình lại trá»ng văn khinh võ, công lao cá»§a vãn bối chỉ có thể được phong thưởng Tán quan. Vãn bối ở trong quân không có chá»— dá»±a, rất khó có được thá»±c chức và thăng tiến. Tất cả hai lý do trên khiến vãn bối muốn rá»i khá»i quân đội vá» nhà để phát triển, mưu cầu muốn buôn bán để có được phú quý.
Tân di nương gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Cáºu có thể nhìn ra Ä‘iểm thiếu sót cá»§a mình mà biến báo, sau nà y sẽ rất có tương lai.
Lục Thất ôn tồn nói:
- Vãn bối chỉ là ngưá»i không có hoà i bão, có thể có được chút lợi lá»™c trước mắt cÅ©ng đủ rồi.
Tân di nương cưá»i dịu dà ng nói:
- ÄÆ°á»ng cÅ©ng phải Ä‘i từng bước mà thà nh, chức cao cÅ©ng phải ‘trèo’ từng cấp má»™t. Lợi trước mắt mà không nắm bắt được thì ôm chà lá»›n cÅ©ng là kẻ vô tÃch sá»±.
Lục Thất nghe xong liá»n sá»ng sốt, không khá»i nhếch mắt nhìn Tân di nương má»™t cái, đánh giá rất cao mỹ nữ có há»c thức ở trước mặt mình đây, chắc phải thuá»™c và o những phụ nữ rất tà i ba.
Tân di nương nhìn một cái rồi lại nói:
- Lục Thất công tá» thắt lưng có bảo tiêu, có phải là cÅ©ng thÃch nhạc luáºt không?
Lục Thất lại ngẩn ra, cầm cây tiêu ở thắt lưng mình, nói:
- Vãn bối rất thÃch nhạc luáºt, nhưng chỉ những lúc nhà n rá»—i Ä‘iá»u chỉnh tâm trạng chứ cÅ©ng không tinh thông lắm.
Hắn vừa khiêm tốn nói xong thì Chu Nguyệt Nhi tẩu tẩu vội nói:
- Tân di! Thất đệ thổi tiêu vô cùng hay!
Lục Thất sá»ng sốt quay đầu nhìn vá» phÃa đại tẩu thì đã thấy Chu Nguyệt Nhi mỉm cưá»i, nháy mắt vá»›i hắn. Lúc nà y Lục Thất cÅ©ng hiểu ra phần nà o, mặt liá»n nóng ran lên, tim cÅ©ng bắt đầu Ä‘áºp loạn nhịp.
Tai nghe thấy Tân di nương cưá»i nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Váºy sao? Váºy Lục Thất công tá» có thể thổi má»™t khúc cho Tân di thưởng thức, có được không?
Lục Thất do dá»± má»™t chút rồi rút tiêu cầm trong tay. Hắn không có lý do gì để từ chối giá»ng nói dịu dà ng cá»§a Tân di nương. Thổi má»™t khúc cÅ©ng không sao, sau khi cầm tiêu xong thì hắn nói:
- Xin Tân di chỉ giáo!
Tiêu vừa đưa lên miệng thì âm thanh ngá»t ngà o xuất hiện, khiến má»i ngưá»i được buông lá»ng tâm hồn, không thể kìm lòng nghe theo khúc nhạc đó. Âm thanh nhá» nhưng lại dá»… nghe giống như đưa con ngưá»i và o những suy tư.
Trong âm Ä‘iệu nhá» dần chợt có ‘châu ngá»c’ nhảy lên, trong trẻo ngắn ngá»§i giống như tiếng suối chảy. Âm tiêu dần vang lên, lúc cao lúc thấp, lúc trầm lúc bổng, có tiếng nước chảy trong vắt trong khe núi, chảy theo dòng suối, phồn âm cá»§a âm tiêu tăng dần lên, có lúc giống như tiếng suối chảy nhẹ rồi thà nh nước lÅ©, mang theo khà thế hùng dÅ©ng Ä‘áºp và o đá, lao xuống núi rồi lại hòa nháºp và o dòng sông, trong là n sóng lá»›n mãnh liệt đó không chịu đắm mình.
Bất giác ná»a canh giá» qua Ä‘i, trong tiếng suối hòa nháºp và o dòng sông, thì tiếng tiêu bá»—ng dưng ngừng lại khiến cảm xúc cá»§a má»i ngưá»i, Ä‘ang trà o dâng lại chấn động quay vá» vá»›i hiện thá»±c. Lục Thất buông tiêu xuống, nhẹ giá»ng nói:
- Tân di! Vãn bối bất tà i rồi!
Tân di nương kinh ngạc nhìn Lục Thất, giáºt mình nhìn má»™t chút rồi ngạc nhiên nói:
- Äây là khúc “Tuyá»n†trong cầm phổ, không ngá» cáºu có thể dùng âm tiêu để thể hiện khà thế hùng dÅ©ng cá»§a nước suối hòa nháºp và o dòng sông. Nhạc công cá»§a cáºu không thua kém gì những nhạc sư nổi tiếng đâu!
Lục Thất nghe xong trong lòng cũng có chút kiêu ngạo, rồi lại khiêm tốn nói:
- Vãn bối chỉ có chút tâm đắc vá»›i tiêu sáo, nhưng vẫn còn kém xa những nhạc sư tháºt sá»±!
Tân di nương khen ngợi, nói:
- Lục Thất công tá» quả là ngưá»i văn võ toà n tà i hiếm thấy!
Lục Thất láºp tức lắc đầu nói:
- Tân di nói như váºy Lục Thất tháºt sá»± không dám nháºn. Lục Thất chỉ là có chút hứng thú thôi, đối vá»›i quân võ vãn bối má»›i có má»™t chút tá»± tin.
22.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 26
Cầm tâm động
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Tân di nương dịu dà ng cưá»i cưá»i, quay đầu nói vá»›i Lục mẫu:
- Lục phu nhân, hôm nay mạo muá»™i đến, không kịp chuẩn bị lá»… váºt, hôm sau Tiểu Cầm nhất định sẽ mang.
Lục mẫu ôn tồn bảo:
- Tân phu nhân khách sáo rồi, phu nhân đến đã là chuyện may mắn của Lục gia rồi đấy.
Tân di nương thi lễ nói:
- Tiểu Cầm còn có chút việc nhà , không quấy rầy phu nhân và các vị nữa.
Lục mẫu khách sáo tiá»…n Tân di nương hai câu, Chu Nguyệt Nhi trong tiệm cưá»i má»™t trà ng rồi nói:
- Mẹ, Nguyệt Nhi thấy ý đồ Tân di nương đến, tám phần là vì để coi mắt Tiểu Thất.
Lục Thất nghe xong sắc mặt bình thản, Lục mẫu cưá»i nói:
- Mẹ cũng đã nhìn ra, có phải là Chu phủ có ý với Tiểu Thất hay không.
Chu Nguyệt Nhi dịu dà ng nói:
- Hẳn là váºy. Vị Tân di nương nà y trước giá» vẫn chưởng quản tà i váºt ở nhà đưá»ng bá cá»§a Nguyệt Nhi, là ngưá»i mà đưá»ng tổ mẫu vô cùng tÃn nhiệm. Nếu là Tân Di có lòng hòa giải, đưá»ng tổ mẫu cá»§a Nguyệt Nhi có lẽ sẽ đáp ứng. Tỳ nữ xinh đẹp vừa má»›i Ä‘i cùng Tân di nương kia, là tỳ nữ bên cạnh cá»§a đưá»ng muá»™i Nhạn Nhi, nhất định là đến coi mắt Tiểu Thất.
Lục mẫu vui mừng nói:
- Nếu như có thể thà nh thông gia, thì quả là phúc cá»§a Lục gia rồi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất nghe xong, trong lòng biết mẫu thân đã nhìn ra Chu phá»§ có địa vị Kỳ lão, kết thân vá»›i quan đương nhiên là có lợi Ãch rất nhiá»u. Ngược lại, trong lòng hắn không quan tâm đến dòng dõi quan gia gì, mà là vị tiểu thư Nhạn Nhi như thế cÅ©ng khó cầu, nếu như trở thà nh ngưá»i con gái cá»§a hắn cÅ©ng là má»™t chuyện đáng kiêu ngạo. ÄÆ°Æ¡ng nhiên Ä‘iá»u chÃnh yếu nhất là , hắn biết tiểu thư Nhạn Nhi là mỹ nữ dịu dà ng, ná»™i Ä‘iá»u nà y đã đủ để khÆ¡i dáºy lòng háo cầu cá»§a hắn.
Thế là Lục gia cứ nghÄ© vá» phương diện tốt. Sau khi Tân di nương và tỳ nữ rá»i khá»i hiệu thuốc, lúc Ä‘i được ba mươi mấy mét Tân di nương quay đầu dịu dà ng nói:
- Váºn Nhi, con xem vị công tá» Lục Thất nà y có được không?
Tỳ nữ xinh đẹp Váºn Nhi gáºt đầu dịu dà ng nói:
- Rất là được, thÃnh nhạc tri tâm, hỉ khúc tri nhân, đây là má»™t ngưá»i rất biết cầu tiến, công tỠấy dùng trái tim để thổi tiêu, trình độ nhạc luáºt rất cao thâm.
Tân di nương gáºt đầu nói:
- Äúng váºy, má»™t ngưá»i có thể dùng trái tim để dung nháºp và o nhạc luáºt, thì ngưá»i nà y Ãt nhất cÅ©ng là ngưá»i biết lá»… nghÄ©a, công tỠấy tuyệt sẽ không phải là kẻ vÅ© phu bạo ngược vô tình. Lại xem thỠđám văn nhân nhã sỹ chỉ biết ngâm thÆ¡, trong bá»n há» có mấy ngưá»i biết đến sá»± gian khổ cá»§a thế đạo, chẳng qua chỉ là má»™t đám sâu má»t sống không mục Ä‘Ãch. Văn cá»§a bá»n há» không thể an bang phò quốc, cả ngà y lưu luyến thanh lâu liá»n tá»± cho mình là phong lưu thanh cao, là m chút thÆ¡ nà y ná» thì có Ãch lợi gì.
Mỹ tỳ Váºn Nhi lắc đầu nói:
- Cô cô, ngưá»i nói những thứ nà y vá»›i Váºn Nhi là vô dụng thôi, tiểu thư tâm tÃnh thiện lương không tranh già nh vá»›i ai, tiểu thư không thÃch vÅ© phu đánh đánh giết giết, Váºn Nhi cÅ©ng đã khuyên hết nước hết cái.
Tân di nương lắc đầu thở dà i:
- Tiểu thư không hiểu tình Ä‘á»i như thế quả là hết thuốc chữa, sá»›m muá»™n gì cÅ©ng sẽ là m hại đến chÃnh mình, cô cô không giúp tiểu thư là không được rồi.
Mỹ tỳ Váºn Nhi trầm mặc không nói, lại Ä‘i được mấy mét, Tân di nương dịu dà ng nói:
- Váºn Nhi, hay là con trở vá» khuyên Ä‘i, khen ngợi trình độ nhạc luáºt cá»§a công tá» Lục Thất nhiá»u và o. Nếu bá» lỡ lần nà y, e rằng sau nà y cà ng khó khăn hÆ¡n.
Mỹ tỳ Váºn Nhi gáºt đầu nói:
- Váºn Nhi sẽ khuyên.
Lại Ä‘i được mưá»i mấy mét, Tân di nương bá»—ng dừng bước, giÆ¡ tay nắm lấy ngá»c thá»§ cá»§a mỹ tỳ Váºn Nhi, nghiêm trang nói:
- Váºn Nhi, nếu Nhạn Nhi không nghe lá»i khuyên, thì con có nguyện ý gả cho công tá» Lục Thất không?
Mỹ tỳ Váºn Nhi giáºt thót ngưá»i, trên đôi má lún đồng tiá»n láºp tức đỠá»ng, xấu hổ nói:
- Cô cô, ngưá»i nói cái gì thế?
Tân di nương nghiêm mặt nói:
- Cô cô suy nghÄ© cho con đó, Nhạn Nhi má»™t lòng muốn gả cho tà i tá», nhưng thiếu niên tuấn nhã tà i đức vẹn toà n tháºt sá»±, tìm đây tìm đó, sẽ là m hại đến cả Ä‘á»i cá»§a con. Con là cháu gái cá»§a cô cô, cha con lại mất sá»›m, cô cô vì để con được hạnh phúc, cố ý bảo mẹ con bán con và o Chu gia để hầu hạ Nhạn Nhi. Bảy năm nay con há»c nhạc biết chữ, dung nhan và thân hình cÅ©ng xinh đẹp trắng trẽo nhá» và o bối cảnh phú quý. Vốn dÄ© cho rằng con có thể theo Nhạn Nhi gả và o chá»— tốt, nhưng hiện tịa Nhạn Nhi cố chấp như váºy, cô cô cà ng lúc cà ng lo lắng cho con. Nếu như con thấy công tá» Lục Thất vừa ý, cô cô có thể chuá»™c thân cho con, đưá»ng đưá»ng chÃnh chÃnh xuất giá.
- Không, con không thể rá»i khá»i tiểu thư, con sẽ không gả Ä‘i đâu.
Mỹ tỳ Váºn Nhi không chút do dá»± mà từ chối thẳng thừng.
Khuôn mặt xinh đẹp cá»§a Tân di nương lá»™ ra chút Ä‘au thương nhà n nhạt, ánh mắt thất vá»ng nhìn mỹ tỳ Váºn Nhi. Trong lòng mỹ tỳ Váºn Nhi hoảng sợ liá»n cúi thấp đầu, áy náy nhá» giá»ng nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cô cô, trước giá» tiểu thư vẫn xem Váºn Nhi là muá»™i muá»™i, Váºn Nhi không thể phụ lòng.
Tân di nương đau đớn lắc đầu, khổ sở nói:
- Váºn Nhi, con không muốn phụ Nhạn Nhi, nhưng lại bằng lòng phụ cô cô sao?
Mỹ tỳ Váºn Nhi giáºt mình nhìn Tân di nương , kinh ngạc nói:
- Cô cô, lá»i nà y cá»§a cô cô là ý gì? Váºn Nhi không rá»i khá»i tiểu thư sẽ phụ cô cô sao?
Tân di nương ngẩng đầu cảnh giác xung quanh, thấp giá»ng nói:
- Äi, cô cô tìm chá»— để nói vá»›i con má»™t và i chuyện.
Mỹ tỳ Váºn Nhi bị Tân di nương dẫn đến má»™t cá»a hà ng vải vá»›i vẻ nghi hoặc, đó là má»™t trong những sản nghiệp cá»§a Chu phá»§ Kỳ lão, ở Vá»ng Giang Bảo chỉ có Chu phá»§ Kỳ lão má»›i mở má»™t cá»a hà ng vải ở má»—i con đưá»ng đông tây nam bắc, ngưá»i khác không dám là m như váºy, đây chÃnh là đặc quyá»n cá»§a quan bá.
Nhìn thấy Tân di nương chá»§ quản thu chi tà i váºt đến kiểm tra, chưởng quầy và hai gã tiểu nhị mặt tươi cưá»i cúi đầu khom lưng. Tân di nương há»i và i câu rồi lấy cá»› mệt má»i, cùng mỹ tỳ Váºn Nhi Ä‘i và o háºu trạch nghỉ ngÆ¡i, căn dặn không ai được quấy rầy. Không được căn dặn, thì không ai dám tá»± ý và o phòng nghỉ cá»§a nữ chá»§ nhân.
Tiến và o phòng, Tân di nương nắm lấy tay cá»§a Váºn Nhi, nghiêm mặt nói:
- Váºn Nhi, những ngà y tháng tốt đẹp cá»§a cô cô sắp hết rồi, con cứu cô cô được không?
Mỹ tỳ Váºn Nhi vừa kinh sợ vừa nghi hoặc, nói:
- Cô cô, ngưá»i nói rõ rà ng hÆ¡n má»™t chút được không?
Tân di nương thấp giá»ng nói:
- Váºn Nhi, lá»i nói cá»§a cô cô con ngà n vạn lần đừng nói ra ngoà i, nếu con nói cho Nhạn Nhi, váºy thì con sẽ bị tròng lồng heo đó.
Mỹ tỳ Váºn Nhi giáºt mình kinh hãi, lo sợ nói:
- Cô cô, chuyện gì váºy, Váºn Nhi sẽ không nói đâu.
Tân di nương thấp giá»ng nói:
- Là bệnh nan y cá»§a lão phu nhân, sống không quá ná»a năm nữa. Chuyện nà y chỉ có phu nhân và cô cô biết, lão gia cÅ©ng không biết. Phu nhân có nói là không được tiết lá»™, ý là để lão phu nhân sống vui vẻ trong quãng Ä‘á»i còn lại. Nếu cô cô tiết lá»™ việc nà y, phu nhân sẽ bán cô cô và o thanh lâu. Hiện giá» con cÅ©ng biết, nếu như việc nà y truyá»n ra ngoà i nhẹ thì bán Ä‘i thanh lâu, nặng thì lấy tá»™i tung lá»i đồn nguyá»n rá»§a chá»§ nhà mà xá» tá», vì váºy con ngà n vạn lần đừng nói cho Nhạn Nhi. Nhạn Nhi lòng tốt lại đơn thuần, sau khi biết nhất định sẽ ngà y ngà y lo lắng, Ä‘i gặp lão phu nhân cÅ©ng sẽ rÆ¡i lệ, tháºm chà thiết hương án cầu phúc, nếu thế thì con và cô cô cÅ©ng đừng nghÄ© đến con đưá»ng sống nữa.
Mỹ tỳ Váºn Nhi sợ hãi gáºt đầu nói:
- Cô cô, Váºn Nhi không nói.
Tân di nương thở dà i:
- Con không nói thì sẽ không sao cả. Hai năm trước khi tỳ nữ Hương Thảo Ä‘i nhà xà và o ban đêm, thấy có bóng Ä‘en Ä‘i và o trong phòng cá»§a Mục di nương, lắm mồm kẻ cho ngưá»i khác nghe, kết quả là Mục di nương đã thắt cổ chết rồi. Hương Thảo vì vu tá»™i cho chá»§ bị tròng lồng heo xá» tá», việc nà y con biết chứ.
Mỹ tỳ Váºn Nhi giáºt thót ngưá»i, sợ hãi gáºt đầu nói:
- Váºn Nhi biết.
Tân di nương lạnh nhạt nói:
- Hương Thảo quả tháºt là đáng chết, là m nô tỳ kiêng kỵ nhất là nhiá»u chuyện, nữ nhân và nô bá»™c cá»§a quan gia già u có nếu muốn bình yên, thì im lặng là hai chữ quan trá»ng nhất.
Mỹ tỳ Váºn Nhi khổ sở nói:
- Cô cô không cần nói, Váºn Nhi đã mưá»i chÃn tuổi rồi, biết tốt xấu cả.
Tân di nương gáºt đầu nói:
- Là cô cô quá lo lắng rồi, Váºn Nhi cá»§a ta tháºt sá»± là đã trưởng thà nh.
- Cô cô, nếu lão phu nhân qua Ä‘á»i, có phải cô cô sẽ không thể chưởng quản tà i váºt nữa.
Mỹ tỳ Váºn Nhi rất hiểu chuyện, há»i.
Tân di nương lạnh lùng lắc đầu, đỠđẫn nói:
- Äó là chuyện tất nhiên. Nếu lão phu nhân tạ thế, cô cô cÅ©ng sẽ đại nạn lâm đầu, rất có thể sẽ bị xá» tỠđấy.
- Sẽ không chứ, cô cô ngưá»i đừng dá»a Váºn Nhi nha.
Mỹ tỳ Váºn Nhi hoảng sợ nói, Tân di nương trong lòng nà ng còn thân hÆ¡n mẹ đẻ. Không có vị cô cô nà y bảo há»™, từ lúc nhá» nà ng sá»›m đã bị bán là m dâu, có còn có cuá»™c sống phú quý như tiểu thư không.
- Äiá»u cô cô nói là sá»± tháºt. Trước khi cô cô chưa gả là m thiếp thất, tà i váºt cá»§a Chu phá»§ vẫn do lão phu nhân Ä‘Ãch thân quản, phu nhân chỉ có quyá»n chi phối rất Ãt tà i váºt bao gồm cả gia nhân. Sau khi cô cô được gả đã chiếm được tÃn nhiệm cá»§a lão phu nhân, khi tình hình sức khá»e không ổn đã hạ lệnh cho ta đại diện chưởng quản tà i váºt, sau cùng phu nhân đã mất Ä‘i quyá»n lá»±c. Oán háºn chồng chất hÆ¡n mưá»i năm, lần nà y lão phu nhân chỉ còn sống được ná»a năm, phu nhân lại nghiêm lệnh cô cô không được tiết lá»™ ra ngoà i. Cô cô biết là phu nhân muốn trả thù, má»™t khi lão phu nhân ra Ä‘i, phu nhân sẽ mang tá»™i lừa bịp đổ lên đầu cô cô. Mấy năm gần đây cà ng ghen ghét cô cô hÆ¡n, chá»— dá»±a vững chắc cá»§a cô cô vừa mất, chÃn thà nh sẽ bị xá» tá», còn lại má»™t thà nh hy vá»ng sống cÅ©ng sẽ bị bán và o thanh lâu, cho nên cô cô cần Váºn Nhi cứu mạng.
Tân di nương bi ai giải thÃch.
Mỹ tỳ Váºn Nhi hiểu, nghiêm mặt nói:
- Cô cô, Váºn Nhi đã hiểu, nguyện nghe theo sá»± an bà i cá»§a cô cô.
Tân di nương vui mừng gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Váºn Nhi, con nói tháºt cho cô cô, con có vừa ý vá»›i công tá» Lục Thất kia không?
Mỹ tỳ Váºn Nhi đỠmặt, do dá»± má»™t chút, má»›i cúi đầu nhá» giá»ng đáp:
- Váºn Nhi thÃch nhạc luáºt, đối vá»›i công tá» Lục Thất cÅ©ng coi như vừa ý, chỉ có Ä‘iá»u Váºn Nhi xuất thân ty tiện, Lục gia có thÃch không
22.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 27
Ngưá»i giá»i mưu thì dùng mưu
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Tân di nương cưá»i dịu dà ng nói:
- Chỉ cần Váºn Nhi vừa ý là được, cô cô tá»± có cách để khiến Lục gia cưới há»i con đà ng hoà ng.
Mỹ tỳ Váºn Nhi kinh ngạc gáºt đầu, Tân di nương nghiêm mặt lại nói tiếp:
- Tuy nhiên, tốt nhất là con có thể khuyên được Nhạn Nhi, như váºy tức là đã cứu Nhạn Nhi, cÅ©ng tránh khá»i sau nà y Chu phá»§ ghi háºn Lục gia, bởi vì con là ngưá»i thân cá»§a cô cô, sẽ chịu liên lụy.
Mỹ tỳ Váºn Nhi bất đắc dÄ© đà nh nói:
- Váºn Nhi sẽ cố gắng hết sức.
Nói như váºy tất nhiên là khả năng khuyên được rất nhá».
Tân di nương lắc đầu thở dà i:
- Lão phu nhân vừa đi, hạnh phúc của Nhạn Nhi cũng đã kết thúc rồi. Tuy Nhạn Nhi là phu nhân thân sinh, nhưng mẹ con hỠtrước giỠkhông thân, sau khi lão phu nhân đi rồi, Nhạn Nhi rất nhanh sẽ xuất giá.
Mỹ tỳ Váºn Nhi cả kinh nói:
- Cô cô, ngưá»i có phải là biết chuyện gì đó không?
Tân di nương trầm mặc, mỹ tỳ gấp gáp nói:
- Cô cô ngưá»i nói Ä‘i.
Tân di nương cưá»i khổ nói:
- Cô cô nói ra con cũng sẽ không tin đâu.
- Váºn Nhi tin, cô cô ngưá»i nói Ä‘i.
Mỹ tỳ Váºn Nhi kinh sợ nhanh chóng thúc giục há»i, tình cảm cá»§a nà ng và tiểu thư tháºt sá»± là quá sâu Ä‘áºm.
Tân di nương thở dà i:
- Năm ngoái lão gia Ä‘i Trì Châu dâng lá»… mưu chức quan, Thứ sá» Trì Châu Mã đại nhân cho gá»i đến, bảo lão gia lấy vạn lượng bạc trắng và hôn thư cá»§a con gái đến gặp. Sau khi trở vá» lão gia đã suy nghÄ© rất lâu, cuối cùng sợ lão phu nhân giáºn mà gác lại, nhưng Thứ sá» Trì Châu Mã đại nhân đã tức giáºn, phái ngưá»i đến bức bách lão gia nháºn lá»i kết hôn. Lão gia cầm ba ngà n lượng bạc trắng Ä‘i gặp Thứ sá» Mã đại nhân, khẩn cầu nói lão mẫu không đồng ý không dám nháºn lá»i kết hôn, Mã đại nhân kia má»›i chịu nháºn bạc bá» qua cho lão gia. Lão gia đã mất trắng bạc lại đắc tá»™i vá»›i quan lá»›n, buồn bá»±c nên sinh bệnh. Bây giá» nếu lão phu nhân ra Ä‘i, cho dù là lão gia nhá»› đến tình thân không hại Nhạn Nhi, Mã đại nhân kia nếu nghe phong thanh sẽ lại đến bức bách, cho nên chỉ có khi lão phu nhân còn tại thế thì Nhạn Nhi má»›i có thể tá»± chá»§ hôn sá»±.
Mỹ tỳ Váºn Nhi vừa kinh sợ vừa nghi hoặc, nói:
- Mã đại nhân kia sao lại phải cưới tiểu thư chứ?
Tân di nương lạnh lùng nói:
- Äây là má»™t loại quy tắc ngầm trong quan trưá»ng, quan nhá» cầu quan lá»›n đỠbạt, nhất định phải dâng con gái hoặc muá»™i muá»™i kết thà nh thông gia, ngược lại quan lá»›n muốn đỠbạt thuá»™c cấp, Ä‘a số cÅ©ng sẽ lấy con gái gả cho. Äây chÃnh là dùng quan hệ thông gia để kết thà nh quan đảng. Vị Mã đại nhân kia đã năm mươi tuổi, thê thiếp có danh pháºn trong nhà đến mấy mươi ngưá»i, y muốn cưới Nhạn Nhi căn bản không phải là thÃch, mà là để được bạc và kết đảng, nếu như con theo Nhạn Nhi Ä‘i Trì Châu và o Mã gia, lão già kia nhiá»u lắm là chÆ¡i và i lần sẽ vứt như già y cÅ©. Khi đó các con liá»n trở thà nh nô tì thấp hén cá»§a Mã gia, kết cục thảm đến mức và o thanh lâu là m kỹ nữ cÅ©ng không bằng.
Mỹ tỳ Váºn Nhi giáºt mình, sợ hãi nói:
- Cô cô, Váºn Nhi dùng chuyện nà y để khuyên tiểu thư được không?
Tân di nương lắc đầu nói:
- Vô dụng, Nhạn Nhi ngoà i má»m trong cứng, đối vá»›i tình Ä‘á»i lại ôm ảo tưởng đẹp đẽ, hai ta quan tâm hôn sá»± cá»§a tiểu thư, chỉ khiến tiểu thư mang tâm lý phản cảm, tiểu thư sẽ cho rằng là rung cây nhát khỉ.
Mỹ tỳ Váºn Nhi nghe xong im lặng, khuôn mặt có đôi má lúm đồng tiá»n đã trÄ©u nặng, Tân di nương mỉm cưá»i nói:
- Con không cần phải buồn bã, nếu như con có thể thuáºn lợi thoát ra khá»i Chu phá»§ gả và o Lục gia, váºy thì có cÆ¡ há»™i cứu được Nhạn Nhi rồi.
Mỹ tỳ Váºn Nhi kinh ngạc nói:
- Cô cô ngưá»i có cách sao?
Tân di nương gáºt đầu nói:
- Có đấy, nếu Nhạn Nhi tháºt sá»± phải lấy chồng xa táºn Trì Châu, cô cô tá»± có cách để cứu tiểu thư, mà còn quanh minh chÃnh đại cùng con Ä‘i Lục gia. Tuy nhiên Ä‘iá»u kiện tiên quyết là cô cô và con nhất định phải tá»± cứu mình thà nh công.
Mỹ tỳ Váºn Nhi rung động, nghiêm mặt nói:
- Cô cô ngưá»i nói Ä‘i.
Tân di nương gáºt gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Vốn dÄ© cô cô muốn thuyết phục lão phu nhân, gả Nhạn Nhi cho tam công tá» cá»§a Thôn Thạch Äà m Nghiêm phá»§ Kỳ lão đại nhân là m bình thê. Tam công tá» cá»§a Nghiêm phá»§ là má»™t vị lang quân có chức quan lại nho nhã, cÆ¡ bản là phù hợp vá»›i Ä‘iá»u kiện cá»§a Nhạn Nhi. Cô cô muốn mượn quyá»n thế cá»§a Nghiêm phá»§ để giải trừ đại nạn, nhưng ám thị cầu thân cá»§a Chu Nguyệt Nhi đêm qua, khiến cô cô cảm thấy Lục gia thÃch hợp giúp chúng ta hÆ¡n. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vì sao?
Mỹ tỳ Váºn Nhi không hiểu, há»i.
Tân di nương mỉm cưá»i nói:
- Bởi vì Lục gia thân tình nồng háºu, trước kia cô cô từng tiếp xúc vá»›i ngưá»i cá»§a Lục gia qua má»™t lần. Chu Nguyệt Nhi có thể gả và o Lục gia, chÃnh là Chu lão gia đã nhìn trúng gia phong hòa thuáºn cá»§a Lục gia, mà Nghiêm phá»§ ở thôn Thạch Äà m thân tình lạnh nhạt giống như Chu phá»§, Ä‘á»u có gia phong chỉ nháºn quyá»n quý không nháºn thân. Nếu như Váºn Nhi con được gả Ä‘i Lục gia, chỉ cần biết giữ quy cá»§, nhất định sẽ được Lục mẫu yêu thÃch.
Mỹ tỳ Váºn Nhi bất an nói:
- Lục gia cũng có quy củ gì đó sao?
Tân di nương cưá»i nói:
- Hiện tại coi như mình là ngưá»i cá»§a Lục gia rồi à .
Khuôn mặt lúm đồng tiá»n cá»§a mỹ tỳ Váºn Nhi đỠá»ng, xấu hố nói:
- Cô cô.
Tân di nương mỉm cưá»i nói:
- Không cưá»i con nữa. Kỳ thá»±c quy cá»§ cá»§a Lục gia rất bình thưá»ng. Lục mẫu là ngưá»i thiện lương, nhưng quan niệm truyá»n thống gia tá»™c rất nặng, nếu con tháºt sá»± và o Lục gia, Ä‘iá»u đầu tiên phải tuân thá»§ chÃnh là tôn trưởng. Chỉ cần con Ä‘i vấn an Lục mẫu, nói chuyện cùng Lục mẫu thì có thể được Lục mẫu yêu thÃch.
Mỹ tỳ Váºn Nhi kinh ngạc nói:
- ÄÆ¡n giản thế.
Tân di nương nghiêm mặt nói:
- Äúng là rất đơn giản, ngoại trừ Lục mẫu ra ngưá»i thứ hai con phải tôn trá»ng là Chu Nguyệt Nhi. Lục mẫu là ngưá»i đà n bà chÃnh trá»±c, tuy trưởng tá» không phải là thân sinh nhưng vẫn đối đãi công bằng. Trong lòng Lục mẫu, con dâu trưởng cá»§a trưởng tá» là tôn trưởng cá»§a Lục Thất công tá», cho nên con phải đặc biệt tôn trá»ng Chu Nguyệt Nhi. Chỉ cần con tôn trá»ng Lục mẫu và Chu Nguyệt Nhi, trên dưới Lục gia sẽ tôn trá»ng con, huynh đệ Lục gia Ä‘á»u là ngưá»i đà n ông hiếu thuáºn.
Mỹ tỳ Váºn Nhi gáºt gáºt đầu, Tân di nương lại nghiêm mặt nói:
- Là m được tôn thượng, còn phải xác láºp địa vị cá»§a con vá»›i kẻ dưới. Nếu như con bước chân và o cá»a Lục gia, chỉ cần là nô tì trong phòng Lục Thất, con Ä‘á»u phải lệnh cho bá»n há» giữ quy cá»§ theo bổn pháºn, ai phạm và o quy cá»§ tuyệt đối không thể nhân nhượng, cho dù là Lục Thất nói cÅ©ng không được thá»a hiệp, trừ phi là Lục mẫu và Chu Nguyệt Nhi lên tiếng. Con phải cho đám nô tì biết nam chá»§ ngoại nữ chá»§ ná»™i, sá»± việc trong nhà con nói sao thì là váºy. Và dụ như thiếp tỳ Ninh Nhi, rõ rà ng là con phải lệnh cho nó là m tốt bổn pháºn thiếp tỳ, không là m được thì con liá»n trách phạt. Tối qua cô cô nghie xong lá»i nói cá»§a Chu Nguyệt Nhi, lúc đó đã quyết định cố hết sức để dá»±a dẫm và o Lục gia, là cố ý kiếm chuyện để là m nhục Ninh Nhi kia, mục Ä‘Ãch là cho nó biết rõ mình là thiếp tì ti tiện, không thể để cho nó á»· được chiá»u chuá»™ng mà đối kháng vá»›i Nhạn Nhi, hiện tại không phải là Nhạn Nhi, mà là con đó. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mỹ tỳ Váºn Nhi giáºt mình nói:
- Cô cô, nếu như còn là m nhục Ninh Nhi kia như ngưá»i, Lục Thất công tá» nhất định sẽ ghét bá» con.
Tân di nương nghiêm mặt nói:
- Ghét cÅ©ng chỉ là ghét nhất thá»i, chỉ cần con giữ quy cá»§, đà n ông quen rồi thì tá»± nhiên cÅ©ng không ghét nữa. Nếu con thá»a hiệp, Lục mẫu sẽ cho rằng con không có năng lá»±c đảm đương gia đình, bá»n nô tì cÅ©ng sẽ không tôn trá»ng con, thá»i gian trôi qua Lục Thất cÅ©ng sẽ không để ý đến con nữa. Vì váºy con nhất định phải láºp ra quy cá»§, nắm lấy sở thÃch cá»§a Lục Thất trong lòng bà n tay. ÄÆ°Æ¡ng nhiên sau khi con xung đột vá»›i Lục Thất, nhất định phải dùng lá»i xin lá»—i để dụ dá»—, và dụ như quỳ xuống xin hắn tha thứ, Ä‘a số đà n ông tôn kÃnh mẫu thân Ä‘á»u sẽ bị việc đà n bà quỳ xuống mà má»m lòng.
Mỹ tỳ Váºn Nhi gáºt gáºt đầu, ngượng ngáºp nói:
- Cô cô, chuyện cá»§a Lục gia giá» nói vẫn còn hÆ¡i sá»›m, hay là ngưá»i nói thá» xem phải là m gì bây giá»?
Tân di nương gáºt gáºt đầu, nghiêm mặt nói:
- Váºn Nhi, con nguyện ý giúp cô cô thoát nạn, sá»± tình chẳng khác gì đã thà nh công má»™t nữa rồi. Sáng mai cô cô chuẩn bị lá»… váºt dẫn con Ä‘i thăm há»i Lục gia, lúc Ä‘i cô cô sẽ giúp con chuẩn bị tốt má»™t bá»™ váy cá»§a tiểu thư nhà già u có mặc, lại tỉ mỉ trang Ä‘iểm. ÄÆ°Æ¡ng nhiên Ä‘iá»u kiện tiên quyết là con, sá»± tháºt là đã không còn cách nà o khuyên Nhạn Nhi nháºn lá»i kết hôn vá»›i Lục gia.
Mỹ tỳ Váºn Nhi gáºt gáºt đầu, ngẫm nghÄ© lại ngà y mai váºn mệnh có thể sẽ thay đổi, nôi tâm có chút hoảng sợ và khẩn trương.
Tai nghe Tân di nương lại nói tiếp:
- Sau khi chúng ta thăm há»i Lục gia, nếu như Lục mẫu có ấn tượng tốt vá»›i con, thì hôm sau cô cô sẽ Ä‘i má»™t mình đến gặp Lục mẫu trao đổi việc hôn nhân. Chuyện nà y còn cứ yên tâm, sau đó cô cô láºp tức Ä‘i chuá»™c lấy nô tịch cho con để con có thân pháºn bình dân tiểu thư Tân gia, khi đó Lục mẫu sẽ cho má»i bà mai đến cầu thân.
Mỹ tỳ Váºn Nhi nghi hoặc nói:
- Cô cô, sao ngưá»i cho rằng Lục gia nhất định sẽ nháºn lá»i cầu thân nà y?
Tân di nương dịu dà ng nói:
- Váºn Nhi, Lục gia cÅ©ng không phải là nhà cao cá»a rá»™ng, là má»™t nhà tiểu phú vừa thoát khá»i cảnh nghèo khó. Cô cô không dối gạt con, từ lúc thay mặt lão phu nhân chưởng quản quyá»n quản lý tà i sản Chu phá»§, lúc đó ta đã nghÄ© đến kết cục bi thảm trong tương lai. Vì váºy năm năm nay cô cô dùng chút thá»§ Ä‘oạn giấu được sáu ngà n lượng bạc trắng, cô cô cầm ba ngà n lượng bạc trắng Ä‘i bà n chuyện hôn sá»±. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, Lục mẫu là ngưá»i truyá»n thống thá»§ lá»…, đưa bạc đến trước nhất định là không thà nh, cô cô sẽ nói con sắp gặp phải bất hạnh, thỉnh cầu Lục mẫu thu nháºn là m con dâu. Lục mẫu là ngưá»i đà n bà tâm địa rất thiện lương, ắt sẽ nháºn lá»i cầu thân, đợi khi Lục mẫu mở lá»i chấp nháºn, cô cô liá»n để lại bạc láºp tức rá»i khá»i. Lục mẫu nháºn được bạc ân huệ nà y, sẽ có bảy thà nh hy vá»ng giúp con trở thà nh bình thê. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mỹ tỳ Váºn Nhi giáºt mình nói:
- Cô cô ngưá»i……
Tân di nương khoát tay ngắt lá»i, dịu dà ng nói:
- Ba ngà n lượng bạc khác cô cô đưa cho con giữ, sau nà y nếu như cô cô chết rồi, con Ä‘i thuê ngưá»i Ä‘i tìm thi thể cá»§a cô cô rồi chôn trong phần má»™ cá»§a Lục gia, trên bia má»™ cấp cho cô cô má»™t danh pháºn cá»§a Lục gia, cô cô không muốn hồn không có chá»— vá», mà nếu chết cÅ©ng không muốn là m ma Chu gia nữa
22.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 28
Äắc quân
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Câu nói âm trầm dá»a ngưá»i, khiến cho Váºn Nhi hoảng sợ nhìn cô cô, Tân di nương lại dịu dà ng nói:
- Äó là kết quả thảm nhất. Kết quả thứ hai là cô cô vẫn là m thiếp ở Chu phá»§, nhưng kết quả nà y, cô cô sẽ giữ nghiêm nữ tắc sống hết quãng Ä‘á»i còn lại trong Chu phá»§, không cần con quan tâm đến chuyện cá»§a cô cô nữa.
Vẻ mặt Váºn Nhi như buông lá»ng, gáºt đầu, đột nhiên lại lắc đầu nói:
- Nếu như cô cô sống cuá»™c sống không tốt, Váºn Nhi sẽ nghÄ© cách cứu cô cô ra khá»i Chu phá»§ đấy.
Tân di nương cảm động nhìn âu yếm Váºn Nhi má»™t cái, đứa cháu gái thân tá»™c nà y cá»§a mình quả tháºt không uổng công bà chiếu cố. Bà trầm tư má»™t chút, lại dịu dà ng nói:
- Kết quả thứ ba là cô cô bị Chu phá»§ bán, con nghÄ© cách tìm kiếm rồi mua cô cô vá», để cho cô cô và o Lục gia là m thiếp tỳ.
Váºn Nhi sá»ng sốt, nhá» giá»ng nói:
- Cô cô, ngưá»i muốn là m thiếp tỳ cá»§a Lục Thất công tá» sao?
Khuôn mặt lúm đồng tiá»n cá»§a Tân di nương hÆ¡i choáng, buông thõng đôi mắt má»™t hồi, má»›i nhá» giá»ng nói:
- Nữ nhân gả cho ngưá»i nà o thì thuá»™c vá» ngưá»i đó, thá»i thiếu nữ cô cô say mê tiếng đà n, khúc “Tuyá»n†cá»§a Lục Thất công tá» cất lên như thần ý tương hợp. Nếu có duyên pháºn, cô cô rất muốn cùng hắn thá»a lòng bằng má»™t khúc cầm tiêu hợp tấu. Váºn Nhi, con có khinh bỉ cô cô là má»™t nữ nhân vô sỉ không?
Váºn Nhi bình tÄ©nh lắc lắc đầu, dịu dà ng nói:
- Váºn Nhi sẽ không như váºy đâu. Váºn Nhi biết lúc cô cô chưa được gả Ä‘i ái má»™ nhất chÃnh là hà o dÅ©ng chi sỹ, nếu cuá»™c sống đã cho cô cô thêm má»™t cÆ¡ há»™i hoà n thà nh ước mÆ¡, Váºn Nhi chỉ biết thà nh toà n mà thôi.
Thá»i kỳ Äại ÄÆ°á»ng là má»™t thá»i đại khá thoáng, tiếp nháºn má»™t cách bao dung các loại tư tưởng cá»§a các dân tá»™c, tháºm chà má»™t số táºp tục, giống như ÄÆ°á»ng Cao Tông nạp phong Tà i nhân Võ Mị Nương cá»§a ÄÆ°á»ng Thái Tông là m hoà ng háºu, ÄÆ°á»ng Huyá»n Tá»™ng Ä‘oạt phong Thá» Vương Phi cá»§a con trai mình là m Dương Quý Phi. Vì váºy trong quan dân con nạp thiếp cá»§a cha cÅ©ng không kỳ lạ, bản thân tỳ thiếp chÃnh là tà i sản trong nhà .
Từ sau loạn An Sá», thiên hạ đại loạn ngoại tá»™c tà n sát bừa bãi. Chiến loạn đã tạo nên tình cảnh cá»a nát nhà tan, nam Ä‘inh giảm mạnh, cô nhi quả phụ trong xã há»™i nÆ¡i đâu cÅ©ng có, vì sinh tôn chỉ có cho ngưá»i trong nhà là m nô hoặc tái giá và o nhà giầu, trở tà nh nô tỳ cÅ©ng tức là tà i sản cá»§a nhà chá»§ nhân. Những ngưá»i nam chá»§ đó nà o quan tâm ngươi là mẫu thân hay là con gái, thÃch thì có thể chÆ¡i đùa hết, đà n bà sinh được con thì khai ân cho danh pháºn thiếp thất. Tóm lại thá»i kỳ chiến loạn sau Äại ÄÆ°á»ng là xã há»™i phụ hệ tuyệt đối, nữ nhân bước và o cá»a nhà nà o là ngưá»i cá»§a nhà đó, nam chá»§ ôm nữ nhân lên giưá»ng không quan tâm bối pháºn vá»›i nữ nhân, chỉ để ý cái bụng cá»§a nữ nhân to lên có phải là giống cá»§a hắn hay không.
Váºn Nhi không chút mâu thuẫn mà đáp ứng, Tân di nương cÅ©ng ngẩn ngưá»i, mưá»i mấy giây sau bá»—ng lắc đầu bá»±c bá»™i nói:
- Không, thế nà y không được, ta là nữ nhân của Chu gia, sao ta có thể có những ý niệm vô sỉ đó trong đầu.
- Cô cô, ngưá»i là nữ nhân, hiện tại ngưá»i Ä‘ang và o tình cảnh hung hiểm tìm đưá»ng lui thì phải váºy thôi, sau nà y khi Chu gia không cần ngưá»i nữa, Lục gia đương nhiên có thể cần ngưá»i, đây là chuyện tùy duyên, ngươi hồ đồ tá»± trách mình như thế sẽ há»ng việc mất. Ngưá»i tỉnh lại chút Ä‘i, trước hết chú ý má»™t chút vá» nguy cÆ¡ trước mắt, đó má»›i là chuyện mấu chốt.
Váºn Nhi kéo tay Tân di nương, vá»™i và ng lay tỉnh.
Tân di nương giáºt mình, khẽ ồ má»™t tiếng hoà n hồn lại, ngẩn ngÆ¡ suy nghÄ© thêm má»™t hồi lâu rồi má»›i bình thưá»ng trở lại, bà có chút mệt má»i ôn tồn nói:
- CÅ©ng không có gì, chuyện còn lại Ä‘á»u là chuyện cá»§a cô cô. Äợi khi sắp xếp xong xuôi chuyện cá»§a con, cô cô sẽ lặng lẽ chuyển quyá»n sở hữu tà i sản cho phu nhân (chÃnh thê) và nhị phu nhân (bình thê), sau đó đến chá»— lão phu nhân ngà y đêm hầu hạ, hy vá»ng việc á»§y quyá»n và hầu hạ lão phu nhân, có thể đổi lấy hy vá»ng sống sót.
Váºn Nhi gáºt gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Cô cô, nếu con thoát ly Chu phá»§, váºy thì thưá»ng xuyên đến bầu bạn vá»›i tiểu thư có thÃch hợp không?
Tân di nương dịu dà ng nói:
- Không sao cả, chỉ cần lão phu nhân khá»e mạnh, con Ä‘i gặp Nhạn Nhi sẽ không ai dám nhiá»u chuyện đâu, tuy nhiên con phải chú ý lá»i nói và hà nh động cá»§a mình, gặp ngưá»i ta phải nhã nhặn hÆ¡n trước.
Váºn Nhi gáºt đầu nói:
- Con đã nhớ kỹ.
Tân di nương thở nhẹ má»™t hÆ¡i, ánh mắt nhìn vá» nÆ¡i má» mịt. Äôi mắt xinh đẹp cá»§a Váºn Nhi dịu dà ng nhìn cô cô, nà ng chẳng những thân thiết mà còn kÃnh trá»ng cô cô, cô cô là ngưá»i nữ nhân tà i ba, trong hoà n cảnh đấu tranh gay gắt cá»§a Chu phá»§ vẫn sừng sững không ngã, tá»± cô cô chưởng quản quyá»n tà i sản Chu phá»§, là m việc luôn nhanh gá»n, dứt khoát, quyết Ä‘oán. Tà i phú cá»§a Chu phá»§ tăng lên gấp bá»™i, hiện tại Chu phá»§ đã có gia sản trên hai mươi vạn bạc trắng.
Nhưng cÅ©ng chÃnh ngưá»i nữ nhân giúp Chu phá»§ già u có lên, giá» lại phải mất Ä‘i tất cả, bởi vì bà là đà n bà , bởi vì bà là ngưá»i đà n bà có địa vị thiếp thất, bà chỉ có thể đưa mình và o là m má»™t phần tà i sản cá»§a Chu phá»§, tà i sản không có quyá»n tá»± chá»§. Nếu như lần nà y lá»±a chá»n gả cho Lục gia tháºt sá»± có thể trở thà nh bình thê, đó hoà n toà n là đại ân trá»i ban cá»§a cô cô. Trong thâm tâm, Váºn Nhi chợt nôn nóng trông chá» và o ngà y mai và ngà y kia nữa, rất muốn biết mình có thể đạt được địa vị nữ chá»§ mang danh “thê†cao quý hay không.
…
Mặt trá»i chiếu trên đỉnh đầu, trong quân doanh táºp huấn ngoà i cổng thà nh tây năm dặm, Lục Thất mặc quan phục Huyện úy mà u xanh sáºm, hông Ä‘eo trưá»ng Ä‘ao quan chế. Hắn ưỡn ngá»±c oai phong, ánh mắt lạnh lùng nhìn vá» phÃa trước. Ở trước mặt hắn năm mét, có năm hà ng tráng sỹ mặt áo mà u xanh, má»—i hà ng hai mươi ngưá»i. Má»™t trăm tráng dÅ©ng nà y là do hắn chá»n từ trong hÆ¡n bảy trăm binh dÅ©ng cả buổi sáng nay.
Ãnh mắt cá»§a má»™t trăm ngưá»i Ä‘a số Ä‘á»u có chút nghi hoặc đối vá»›i vị Huyện úy đại nhân trẻ tuổi nà y, tư thế xếp hà ng có chút xao nhãng, tháºm chà mấy hà ng sau còn có kẻ châu đầu ghé tai thì thầm vá»›i nhau.
- Các vị, bổn quan phụng mệnh lệnh cá»§a thượng quan tuyển chá»n binh dÅ©ng đặc huấn há»™ lương, sau nà y các ngưá»i sẽ nằm dưới sá»± tiết chế cá»§a bổn quan. Bắt đầu từ thá»i khắc nà y, bổn quan hy vá»ng các ngưá»i có thể nể mặt bổn quan, nếu ai không muốn nể mặt bổn quan, bổn quan là quân tướng giết địch trên trăm, bất cứ lúc nà o cÅ©ng có thể ăn miếng trả miếng, có nghe rõ không? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất lạnh lùng nghiêm nghị bắt đầu phát biểu.
- Äã nghe rõ.
Có hai ba mươi ngưá»i rải rác đáp lại.
Lục Thất chau mà y, ánh mắt sắc bén quét qua đám binh dÅ©ng, binh dÅ©ng vừa chạm và o ánh mắt cá»§a hắn láºp tức cúi đầu hoảng sợ trốn tránh.
- Các vị, lá»i dá»… nghe bổn quan sẽ không nói nhiá»u, chỉ là cảnh tỉnh các vị má»™t câu. Quân pháp vô tình, nếu có ai không phục sá»± tiết chế cá»§a bổn quan, lúc đó đừng trách bổn quan lòng dạ độc ác.
Lục Thất vừa thấy đám binh dÅ©ng xao nhãng như thế, đà nh phải bắn tiếng Ä‘e dá»a. Chỉ có Ä‘iá»u sau khi Ä‘e dá»a có chút hiệu quả, nhưng cÅ©ng có rất nhiá»u binh dÅ©ng trên mặt lá»™ vẻ khinh thưá»ng. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ngươi, lấy cung tiễn cho bổn quan. Ngươi, cầm bia bắn tên đặt cách xa năm mươi bước.
Lục Thất đưa tay chỉ, lạnh lùng nghiêm nghị ra lệnh cho hai gã binh dũng là m việc.
Má»™t gã binh dÅ©ng đặt binh khà xuống rồi mang cung tiá»…n đưa cho Lục Thất, má»™t gã binh dÅ©ng khác thì xách bia bắn tên chạy ra ngoà i năm mươi bước. Lục Thất lạnh lùng nhìn vá» phÃa bia bắn tên ở ngoà i năm mươi bước, tay cầm cung giương lên bằng má»™t lá»±c đạo quen thuá»™c, lấy má»™t mÅ©i tên đặt lên dây cung bắn ra. Äám binh dÅ©ng nhất tá» quay đầu nhìn vá» phÃa bia bắn tên, mắt thấy mÅ©i tên bắn và o giữa hồng tâm, ây da, láºp tức có mưá»i mấy gã binh dÅ©ng kêu lên kinh hãi.
Lục Thất cưá»i ngạo nghá»…. Khi hắn sáu tuổi đã được phụ thân hằng ngà y chỉ dạy bắn cung, là bản lÄ©nh sở trưá»ng nhất cá»§a hắn. Chỉ thấy hắn lấy ra từng mÅ©i từng mÅ©i bắn liên tiếp, đến lúc hắn hạ cung xuống, má»™t bình ba mươi mÅ©i tên đã hoà n toà n nằm trên bia. Äám binh dÅ©ng Ä‘á»u xem đến ngây ngốc, không khà đột nhiên rÆ¡i và o im lặng trang nghiêm. Rất nhiá»u binh dÅ©ng nhìn vá» phÃa ánh mắt cá»§a Lục Thất đã có kÃnh ý, có lúc, thần kỹ hÆ¡n ngưá»i cà ng có thể khiến ngưá»i ta kÃnh phục.
- Các vị, hiện tại bổn quan muốn dá»±a và o tà i để phân chức trách. Trăm ngưá»i phải phân thà nh bốn binh chá»§ng, ba mươi ngưá»i trưá»ng thương binh, ba mươi ngưá»i Ä‘ao thuẫn binh, ba mươi ngưá»i kỵ xạ tiên phong, còn có mưá»i ngưá»i là truyá»n lệnh do thám.
Sau khi Lục Thất trổ tà i đã trở nên lạnh lùng, cao giá»ng nói, nói xong bắt đầu phân phối từng binh dÅ©ng. Äầu tiên căn cứ và o sở thÃch cá nhân để phân ngạch lá»›n, sau đó lại căn cứ và o năng lá»±c cá nhân để phân lại, báºn rá»™n hai canh giá» má»›i xong.
- Các vị, giá» bổn quan phát ra mệnh lệnh, việc huấn luyện hôm nay đã xong, giá» mão ngà y mai táºp kết thao luyện ở đây, bổn quan cảnh cáo má»™t lần, ai đến sau giá» mão sẽ phạt nặng ba quân côn, mưá»i ngưá»i binh truyá»n tin thì ở lại, còn lại giải tán.
Phân phối xong Lục Thất cao giá»ng hạ lệnh.
Äám binh dÅ©ng dạ vâng má»™t tiếng vui mừng rồi giải tán. Binh dÅ©ng không so vá»›i quan quân chÃnh thức được, thuá»™c dạng dân binh ná»a trưng ná»a thuê. Ngà y thưá»ng thì táºp huấn định kỳ, có nhiệm vụ táºp kết bất cứ lúc nà o, được quân hưởng chỉ có má»™t phần ba quan quân. Lần nà y tuyển trăm ngưá»i là m binh dÅ©ng há»™ quân, binh dÅ©ng được tuyển đã biết quân hưởng hà ng tháng do quan quân cấp, vốn dÄ© cho rằng cÅ©ng được như quan quân trong quân doanh váºy. Bây giá» vẫn còn là binh dÅ©ng táºp huấn, lúc nà y đám binh dÅ©ng đương nhiên còn cao hứng, số quân hưởng nà y rất đáng giá.
Mưá»i tên binh truyá»n tin là do Lục Thất tuyển chá»n từ trong trăm ngưá»i, Ä‘á»u là ngưá»i cÆ¡ mẫn thân thá»§ nhanh nhẹn. Trên thá»±c tế mưá»i ngưá»i nà y chÃnh là đầu mục binh dÅ©ng rồi, cÅ©ng là thân binh lâm thá»i cá»§a Lục Thất, bất cứ lúc nà o cÅ©ng phải nghe mệnh lệnh cá»§a Lục Thất, đương nhiên là mưá»i ngưá»i nà y cÅ©ng kiêm chức thám mã. Binh chá»§ng Äại ÄÆ°á»ng lại gá»i lòa thám báo, tác dụng cá»§a thám mã trong hà nh quân tác chiến cá»±c kỳ quan trá»ng, rất nhiá»u hung hiểm và thá»i cÆ¡ chiến đấu Ä‘á»u là nhá» thám mã Ä‘iá»u tra phát hiện.
Lục Thất lưu lại mưá»i tên binh truyá»n tin chá»§ yếu là là m quen vá»›i bá»n há», hắn không thể dá»±a và o quan úy để áp chế quân binh dÅ©ng, phải lôi kéo và i ngưá»i có tà i để tâng bốc
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 2 3 4 ... 46 »