Kiêu Phong
Tác giả: Tác giả: Hải Phong Nhi
Số chương: 453
Lần đọc: 186.928
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 16 17 18 ... 46 »
23.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 34
TiêÌng Ä‘aÌ€n khiêÌn người xoÌt thương
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
TrươÌc hoaÌ€ng hôn xe ngựa tiêÌn vaÌ€o huyện thaÌ€nh Vĩnh ÄiÌ£nh, người Ä‘aÌnh xe quen thuộc đường Ä‘i trực tiêÌp chaÌ£y tÆ¡Ìi trươÌc cửa cửa haÌ€ng vải voÌc Thiên PhaÌt dừng laÌ£i. LuÌ£c ThâÌt trầm mặt xuôÌng xe Ä‘i vaÌ€o cửa haÌ€ng vải voÌc Thiên PhaÌt, vừa vaÌ€o cửa Ä‘ảo măÌt liền thâÌy Triệu lão gia beÌo mập người đầy mỡ Ä‘ang đưa lưng về phiÌa cửa noÌi chuyện vÆ¡Ìi ai Ä‘oÌ.
HăÌn cười laÌ£nh bươÌc nhanh Ä‘i qua, giÆ¡ tay vỗ ‘ba’ một tiêÌng lên trên quầy vải, caÌi quầy răng răÌc biÌ£ đập naÌt, vải voÌc baÌ€y bên trên quầy lập tưÌc rÆ¡i xuôÌng taÌn loaÌ£n.
- Triệu lão gia, ra thu hàng đi.
LuÌ£c ThâÌt hung aÌc quaÌt.
Triệu lão gia hoảng sợ, xoay người laÌ£i liền thâÌy laÌ€ LuÌ£c ThâÌt, ông ta biÌ£ doÌ£a hêÌt hồn, cả kinh noÌi:
- Ngươi laÌ€m sao tÆ¡Ìi đây được?
LuÌ£c ThâÌt trừng măÌt hung aÌc noÌi:
- Triệu lão gia, lần tÆ¡Ìi laÌ€m ăn buôn baÌn coÌ thể đừng tiÌ€m bằng hữu thổ phỉ tÆ¡Ìi cươÌp haÌ€ng hay không?
SăÌc mặt của Triệu lão gia lập tưÌc biêÌn thaÌ€nh maÌ€u gan lợn, kinh hoảng noÌi:
- CaÌi giÌ€? GiÌ€... giÌ€ maÌ€ bằng hữu.
LuÌ£c ThâÌt thô baÌ£o noÌi:
- BÆ¡Ìt noÌi nhảm Ä‘i, trong loÌ€ng ta vaÌ€ ngươi đều hiểu rõ, nhanh choÌng tÆ¡Ìi thu haÌ€ng lâÌy baÌ£c đêÌn đây.
Triệu lão gia biÌ£ doÌ£a sợ người run rẩy, vội vaÌ€ng gật đầu noÌi:
- Ta thu hàng, ta thu hàng.
Lập tưÌc hô goÌ£i tiểu nhiÌ£ Ä‘em haÌ€ng hoÌa thêu dệt trên xe chuyển vaÌ€o cửa hiệu vải, laÌ£i để cho phoÌ€ng kÃªÌ toaÌn thanh toaÌn bằng hai mươi tờ ngân phiêÌu mỗi tờ giaÌ triÌ£ năm trăm lượng.
LuÌ£c ThâÌt xem xeÌt thâÌy không coÌ giÌ€ sai mÆ¡Ìi cười laÌ£nh noÌi:
- Triệu lão gia, laÌ€m ăn thiÌ€ phải ngay thẳng một chuÌt, lần tÆ¡Ìi nhÆ¡Ì mở con măÌt saÌng chuÌt laÌ€m việc nha.
NoÌi xong lập tưÌc ra khỏi cửa haÌ€ng vải, để laÌ£i Triệu lão gia mặt maÌ€y như Ä‘ang khoÌc tang đưÌng yên taÌ£i chỗ.
LuÌ£c ThâÌt câÌt kỹ ngân phiêÌu, lên xe noÌi:
- Lão ca, bây giờ trở về đi.
Người Ä‘aÌnh xe ngẩn ra noÌi:
- Lão đệ, giờ maÌ€ quay về thiÌ€ trời Ä‘ã tôÌi rồi, sẽ không vaÌ€o thaÌ€nh được đâu.
LuÌ£c ThâÌt xua tay quyêÌt Ä‘oaÌn noÌi:
- Miễn nghĩ tại chỗ này, ngủ ở bên ngoài cũng được, đi thôi.
Người Ä‘aÌnh xe Ä‘aÌ€nh phải nghe lời Ä‘aÌnh xe ra khỏi thaÌ€nh, ra khỏi thaÌ€nh rồi LuÌ£c ThâÌt mỉm cười noÌi:
- Lão ca, tên Triệu lão gia kia chiÌ£u thiệt, nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ không dễ daÌ€ng bỏ qua đâu, chẳng may lão ta tiÌ€m người ở trong thaÌ€nh đôÌi phoÌ vÆ¡Ìi chuÌng ta, Ä‘aÌnh nhau sẽ gây kinh động tÆ¡Ìi quan nha, nhỡ maÌ€ choÌ£c vaÌ€o quan biÌ£ băÌt vaÌ€o nguÌ£c, mâÌt mâÌy ngaÌ€y chuÌng ta cũng không Ä‘i được.
Người Ä‘aÌnh xe nghe xong bừng tỉnh, gật đầu noÌi:
- ÄuÌng Ä‘uÌng, diÌnh vaÌ€o kiện tuÌ£ng lao nguÌ£c laÌ£i phải duÌ€ng tiền, lão đệ quả laÌ€ saÌng suôÌt.
LuÌ£c ThâÌt cười nhaÌ£t noÌi:
- Triệu lão gia này không phải là một nhân vật đơn giản, khẳng định là thổ địa của nơi này, tội gì ở địa phương của lão chọc quan chịu tội lao ngục.
Xe trôÌng nên nheÌ£, Ä‘i được mau hÆ¡n, xuyên qua rừng nuÌi tôÌi Ä‘en, Ä‘i qua Tân gia tập, khi trời Ä‘ã tôÌi Ä‘en thiÌ€ tÆ¡Ìi một nÆ¡i goÌ£i laÌ€ trâÌn Khang BiÌ€nh. LuÌ£c ThâÌt quyêÌt Ä‘iÌ£nh ở laÌ£i trâÌn Khang BiÌ€nh nghỉ một đêm.
Người Ä‘aÌnh xe ở trong trâÌn tiÌ€m được một lữ quaÌn đơn xÆ¡, LuÌ£c ThâÌt thuê một gian nhỏ riêng, lâÌy ra baÌnh nhân thiÌ£t coÌ€n dư ăn, sau Ä‘oÌ ngồi trên caÌi giường gỗ cũ trong gian của miÌ€nh nhăÌm măÌt dưỡng thần.
Một laÌt sau, coÌ người khẽ gõ cửa noÌi:
- Lão đệ, ta vaÌ€o coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c không?
LuÌ£c ThâÌt nghe ra laÌ€ tiêÌng của người Ä‘aÌnh xe, cười noÌi:
- Lão ca vào đi.
Cửa đẩy ra liền coÌ hai người Ä‘i vaÌ€o, Ä‘i trươÌc laÌ€ người Ä‘aÌnh xe, Ä‘i ở phiÌa sau laÌ€ một người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi mặc vaÌy aÌo bằng vải bôÌ, LuÌ£c ThâÌt ngÆ¡Ì ra nhiÌ€n người Ä‘aÌ€n baÌ€ kia. Người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi tươi cười noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- ÄaÌ£i gia, muôÌn tiÌ€m người vui vẻ hay không?
LuÌ£c ThâÌt vừa nghe liền hiểu rõ:
- Không cần.
Người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi tiêÌn lên một bươÌc, cười niÌ£nh noÌi:
- ÄaÌ£i gia muôÌn nghe xươÌng khuÌc, thư giãn gân côÌt, hay laÌ€ tiÌ€m người bồi ngủ, chuÌng ta đều coÌ, giaÌ coÌ€n râÌt rẻ đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt lăÌc đầu noÌi:
- Ta không coÌ hưÌng thuÌ, baÌ€ Ä‘i ra ngoaÌ€i Ä‘i.
Người Ä‘aÌnh xe ho một tiêÌng, tươi cười noÌi:
- Lão đệ, Ä‘ã Ä‘i ra ngoaÌ€i rồi, tiện nghe xươÌng một khuÌc cũng được maÌ€, chỉ cần mười lăm văn thôi, goÌ£i một người nghe thử Ä‘i. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt nghe xong lập tưÌc hiểu ra người Ä‘aÌnh xe thường chaÌ£y ngoaÌ€i, đương nhiên khoÌ traÌnh muôÌn dẫn môÌi kiêÌm thêm chuÌt tiền ngoaÌ€i. HăÌn không tiện cự tuyệt, cười nhaÌ£t noÌi:
- Lão ca muôÌn nghe xươÌng khuÌc, vậy thiÌ€ ta mời một người.
Người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi cao hưÌng gật đầu Ä‘aÌp lời, vừa Ä‘iÌ£nh bươÌc Ä‘i ra ngoaÌ€i laÌ£i nghe LuÌ£c ThâÌt noÌi:
- Ta không thiÌch nghe những thÆ°Ì lộn xộn linh tinh, tiÌ€m người coÌ nhaÌ£c nghệ tôÌt một chuÌt.
Người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi noÌi:
- CoÌ coÌ, ngaÌ€i đợi chuÌt.
Người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi vừa Ä‘i, LuÌ£c ThâÌt cÃ´Ì yÌ trêu Ä‘uÌ€a cười noÌi:
- Lão ca, vừa yÌ ngươi nha.
Người Ä‘aÌnh xe cười theo noÌi:
- Äã Ä‘i ra bên ngoaÌ€i thiÌ€ nên khoan khoaÌi một chuÌt.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong chỉ cười không noÌi, danh kỹ sông Tần HoaÌ€i hăÌn coÌ€n không theÌ€m Ä‘i, ở nÆ¡i laÌ€ng quê trâÌn nhỏ naÌ€y thiÌ€ coÌ thể coÌ haÌ€ng tôÌt giÌ€ chưÌ.
Một laÌt sau ngoaÌ€i cửa truyền đêÌn tiêÌng bươÌc chân, người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi đẩy cửa dẫn vaÌ€o một người phuÌ£ nữ mặc y phuÌ£c đầy châÌp vaÌ, người phuÌ£ nữ naÌ€y toÌc rôÌi bời phủ che mặt, ôm theo một cây Ä‘aÌ€n tyÌ€ baÌ€ cũ kỹ, người Ä‘aÌnh xe chau maÌ€y noÌi:
- Cẩm tỷ, người naÌ€y châÌt lượng quaÌ keÌm.
Người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi cười noÌi:
- ÄaÌ€n khuÌc của naÌ€ng ở đây tiÌnh ra laÌ€ nổi trội nhâÌt đâÌy, nêÌu Ä‘aÌ£i gia không haÌ€i loÌ€ng thiÌ€ coÌ thể đổi.
LuÌ£c ThâÌt vôÌn chỉ Ä‘aÌp ưÌng theo hoaÌ€n cảnh, cũng không phải tiÌ€m kỹ nữ qua đêm, liêÌc nhiÌ€n người phuÌ£ nữ kia một caÌi, hăÌn gật đầu noÌi:
- Thôi được, chọn nàng đi.
Người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi vội diÌ€u người phuÌ£ nữ ngồi lên ghÃªÌ gỗ trong phoÌ€ng. LuÌ£c ThâÌt trông daÌng vẻ uể oải của người phuÌ£ nữ, mở miệng hỏi:
- CoÌ phải laÌ€ naÌ€ng âÌy chưa ăn uôÌng giÌ€ hay không?
Người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi luÌng tuÌng cười cười, LuÌ£c ThâÌt noÌi:
- Phiền baÌ€ mang chuÌt baÌnh ngoÌ£t traÌ€ nươÌc đêÌn đây, ta trả tiền.
Người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi vội lên tiêÌng trả lời Ä‘i ra ngoaÌ€i, người phuÌ£ nữ thanh âm khaÌ€n khaÌ€n noÌi:
- Xin hỏi Ä‘aÌ£i gia muôÌn nghe giÌ€?
LuÌ£c ThâÌt mỉm cười noÌi:
- Không vội, chờ ăn xong rồi nàng hãy đàn.
Người phuÌ£ nữ khaÌ€n khaÌ€n noÌi:
- Vậy thiÌ€ tiện nô trươÌc tiên xin Ä‘aÌ€n cho Ä‘aÌ£i gia nghe nửa Ä‘oaÌ£n Phượng HoaÌ€ng Phi.
NoÌi xong liền ôm tyÌ€ baÌ€ băÌt đầu Ä‘aÌ€n.
Thanh âm vừa câÌt lên, khiêÌn cho LuÌ£c ThâÌt ngẩn ngÆ¡ một hồi, cảm thuÌ£ tiêÌng tyÌ€ baÌ€ trong trẻo như tiêÌng suôÌi ngoÌ£c băÌn tung toÌe, caÌ€ng nghe caÌ€ng say đăÌm, trong doÌ€ng Ä‘iệu tyÌ€ baÌ€ hăÌn như nghe thâÌy tiêÌng baÌch Ä‘iểu vui mừng hoÌt vang, lăÌng nghe tiêÌng Ä‘aÌ€n tâm thần đều trở nên thư sươÌng.
Khi khuÌc Ä‘aÌ€n kêÌt thuÌc, LuÌ£c ThâÌt vôÌn coÌ triÌ€nh độ nhaÌ£c luật râÌt cao cũng không khỏi ngaÌ£c nhiên nhiÌ€n người phuÌ£ nữ, hăÌn biêÌt nhaÌ£c nghệ của người phuÌ£ nữ naÌ€y hẳn laÌ€ trên cả hăÌn. Æ Ì‰ trong một trâÌn nhỏ thÃªÌ naÌ€y, không ngờ coÌ thể gặp được một cao thủ nhaÌ£c nghệ, khiêÌn hăÌn giật miÌ€nh không thôi.
- Tiện nô Ä‘aÌ€n không được tôÌt, bêu xâÌu rồi.
Người phuÌ£ nữ duÌ€ng châÌt gioÌ£ng khaÌ€n khaÌ€n noÌi.
- Không không, naÌ€ng Ä‘aÌ€n râÌt hay.
LuÌ£c ThâÌt thaÌn phuÌ£c vỗ tay Ä‘aÌp laÌ£i.
Người phuÌ£ nữ khom người khaÌ€n khaÌ€n noÌi:
- NgaÌ€i quaÌ khen.
LuÌc naÌ€y người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi mang Ä‘iểm tâm tÆ¡Ìi đặt trên caÌi baÌ€n ở đầu giường. LuÌ£c ThâÌt đưÌng dậy cầm lâÌy Ä‘iểm tâm, tự miÌ€nh đưa đêÌn trươÌc mặt người phuÌ£ nữ, ôn hoÌ€a noÌi:
- Ăn đi.
Người phuÌ£ nữ ngheÌ£n ngaÌ€o noÌi:
- Tạ ơn đại gia.
Vươn ra caÌnh tay phải phủ đầy ban Ä‘ỏ, cầm lâÌy Ä‘iểm tâm đưa vaÌ€o miệng, tươÌng ăn ngôÌn nga ngôÌn nghiêÌn râÌt khoÌ coi. ViÌ€ ăn quaÌ nhanh, cho nên biÌ£ sặc suÌ£a một hồi, người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi vội đưa nươÌc traÌ€ qua cho người phuÌ£ nữ, rồi noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chậm một chuÌt.
Người phuÌ£ nữ nhận lâÌy cheÌn nươÌc uôÌng.
Người Ä‘aÌnh xe Ä‘i tÆ¡Ìi, noÌi khẽ bên tai LuÌ£c ThâÌt:
- Lão đệ, đừng Ä‘uÌ£ng vaÌ€o naÌ€ng, cẩn thận biÌ£ nhiễm bệnh đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt cũng nhiÌ€n ra người phuÌ£ nữ coÌ bệnh, mở miệng hỏi người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi:
- BaÌ€ baÌ€, viÌ€ sao không tiÌ€m tiên sinh chẩn bệnh cho naÌ€ng âÌy?
Người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi bâÌt đăÌc dĩ noÌi:
- MuôÌn no buÌ£ng coÌ€n khoÌ, noÌi chi laÌ€ coÌ tiền xem bệnh.
Nghe lời noÌi thẳng thăÌn như thêÌ, LuÌ£c ThâÌt khẽ thở daÌ€i lăÌc đầu, người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi cười khổ noÌi:
- GiôÌng như naÌ€ng vậy, chỉ coÌ thể chờ chêÌt thôi.
LuÌ£c ThâÌt cau maÌ€y noÌi:
- NaÌ€ng âÌy biÌ£ bệnh giÌ€, không coÌ caÌch naÌ€o chữa triÌ£ hay sao?
Người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi cười noÌi:
- CoÌ thể triÌ£.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, người phuÌ£ nữ laÌ£i khaÌ€n khaÌ€n noÌi:
- ÄaÌ£i gia đừng nghe, bệnh của ta laÌ€ bệnh lậu, không triÌ£ hêÌt được đâu.
Mặt của người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi kia lập tưÌc tôÌi sầm, cả giận noÌi:
- Mi muôÌn chêÌt ở chỗ naÌ€y, coÌ€n chưa được lão nương cho pheÌp đâu, chờ trời saÌng mi cuÌt Ä‘i cho ta.
Vẻ mặt LuÌ£c ThâÌt trầm xuôÌng, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- BaÌ€ cuÌt ra ngoaÌ€i trươÌc cho ta.
Người Ä‘aÌ€n baÌ€ lÆ¡Ìn tuổi ngÆ¡Ì ra, nhưng không daÌm choÌ£c vaÌ€o LuÌ£c ThâÌt, Ä‘aÌ€nh tưÌc giận xoay người rời Ä‘i. Người phuÌ£ nữ ho khan hai tiêÌng noÌi:
- TaÌ£ Æ¡n Ä‘aÌ£i gia cho ta thưÌc ăn, thật không ngờ săÌp chêÌt rồi, coÌ€n coÌ người thưởng thưÌc Ä‘aÌ€n khuÌc của ta, ta thật sự khăÌc sâu trong loÌ€ng.
LuÌ£c ThâÌt thở daÌ€i:
- KhuÌc Ä‘aÌ€n của naÌ€ng tựa như tiêÌng nhaÌ£c thần tiên, viÌ như nhaÌ£c khuÌc kêÌt thuÌc một đời người, ông thời quả râÌt bâÌt công.
Người phuÌ£ nữ ngẩng đầu lên, lộ ra một gương mặt phuÌ€ thũng đầy châÌm Ä‘ỏ kinh khủng như quỷ, liêÌc nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt một caÌi sau laÌ£i guÌ£c đầu xuôÌng noÌi:
- Ta laÌ£i Ä‘aÌ€n cho Ä‘aÌ£i gia hai khuÌc, cảm taÌ£ Ä‘aÌ£i ân tri ngộ của ngaÌ€i.
LuÌ£c ThâÌt thoaÌng suy nghĩ, lăÌc đầu noÌi:
- ÄÆ°Ì€ng Ä‘aÌ€n, naÌ€ng nghỉ ngÆ¡i một chuÌt, ngaÌ€y mai ta dẫn naÌ€ng Ä‘i kinh thaÌ€nh tiÌ€m y sĩ triÌ£ bệnh.
Thân thể người phuÌ£ nữ run lên, lăÌc đầu noÌi:
- Không cần, bệnh của ta Ä‘ã nghiêm troÌ£ng lăÌm rồi, không ai coÌ thể triÌ£ đâu.
LuÌ£c ThâÌt kiên Ä‘iÌ£nh noÌi:
- Chỉ bằng vaÌ€o taÌ€i nghệ âm nhaÌ£c của naÌ€ng, ta cũng muôÌn tận tâm cưÌu naÌ€ng.
Người Ä‘aÌnh xe ở bên vừa nghe, giật miÌ€nh noÌi:
- Lão đệ, ngươi thật sự muôÌn mang naÌ€ng Ä‘i aÌ€.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu:
- Gặp nhau chiÌnh laÌ€ duyên, hÆ¡n nữa kỹ nghệ chÆ¡i Ä‘aÌ€n của naÌ€ng xuâÌt thần nhập hoÌa, ta muôÌn cưÌu naÌ€ng.
Người Ä‘aÌnh xe nghe xong không cho laÌ€ Ä‘uÌng, khuyên nhủ:
- Nữ nhân biêÌt Ä‘aÌnh Ä‘aÌ€n coÌ nhiều lăÌm, lão đệ chÆ¡Ì nên rươÌc phiền toaÌi vaÌ€o thân.
LuÌ£c ThâÌt lười nhiều lời cuÌ€ng kẻ ngu dôÌt không hiểu âm luật, cười nhaÌ£t noÌi:
- Ngươi ra ngoaÌ€i tiÌ€m thuÌ vui Ä‘i, ngaÌ€y mai ta sẽ trả tiền cho.
Người Ä‘aÌnh xe vừa nghe liền mừng rỡ, vui tươi hÆ¡Ìn hở bươÌc ra ngoaÌ€i rồi Ä‘oÌng cửa laÌ£i.
LuÌ£c ThâÌt roÌt cheÌn nươÌc đưa đêÌn trươÌc mặt người phuÌ£ nữ noÌi:
- UôÌng thêm chuÌt nươÌc Ä‘i.
Người phuÌ£ nữ gật đầu nhận lâÌy uôÌng hêÌt nửa cheÌn.
LuÌ£c ThâÌt nhận laÌ£i cheÌn thiÌ€ thâÌy người phuÌ£ nữ hÆ¡i chao Ä‘ảo, vội ôn hoÌ€a noÌi:
- NaÌ€ng Ä‘ã mệt mỏi rồi, ta đỡ naÌ€ng lên giường nằm một laÌt.
Người phuÌ£ nữ lăÌc đầu noÌi:
- Không không, thân thể tiện nô măÌc chưÌng bệnh khoÌ chữa, sao coÌ thể nằm trên giường của ngaÌ€i.
LuÌ£c ThâÌt mỉm cười vươn tay đỡ naÌ€ng dậy, cưÌng răÌn diÌ€u naÌ€ng đêÌn bên giường, nheÌ£ nhaÌ€ng đỡ naÌ€ng nằm trên giường. Người phuÌ£ nữ giãy giuÌ£a khaÌ€n gioÌ£ng noÌi:
- ÄaÌ£i gia, ta coÌ bệnh, thật sự không thể ngủ trên giường của ngaÌ€i.
LuÌ£c ThâÌt Ä‘eÌ€ naÌ€ng laÌ£i, cười noÌi:
- Ta không ngủ trên giường, nàng an tâm nghỉ tạm đi.
NoÌi xong buông naÌ€ng ra, rồi ngồi xuôÌng trên mặt đâÌt bên giường.
Người phụ nữ vội la lên:
- NgaÌ€i coÌ thể naÌ€o ngồi ở trên đâÌt.
LuÌ£c ThâÌt cười noÌi:
- Ta luôn coÌ thoÌi quen ngồi dươÌi đâÌt qua đêm đâÌy.
Người phuÌ£ nữ ngẩn ra, dường như hiểu được gật đầu, ôm chặt tyÌ€ baÌ€. LuÌ£c ThâÌt biÌ£ châÌn động bởi nhaÌ£c nghệ của người phuÌ£ nữ naÌ€y, trỗi lên loÌ€ng tiêÌc taÌ€i, liền quyêÌt Ä‘iÌ£nh mang theo người phuÌ£ nữ naÌ€y trở về hêÌt loÌ€ng cưÌu triÌ£ thử xem, hăÌn ôn hoÌ€a noÌi:
- NaÌ€ng Ä‘i coÌ cần mang theo giÌ€ không?
23.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 35
Duyên pháºn
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Ngưá»i phụ nữ nghiêng đầu nhìn hắn, khà n giá»ng nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ngươi dẫn má»™t ngưá»i sắp chết như ta vá» cÅ©ng không có tác dụng gì đâu, đừng phà tâm nữa.
Lục Thất mỉm cưá»i nói:
- Nhạc nghệ cá»§a ngươi giống như tiên âm, dẫn theo ngươi vá», ta sẽ có phúc được nghe nhạc hay.
Ngưá»i phụ nữ nghe xong giáºt mình nhìn Lục Thất, má»™t hồi lâu sau má»›i dá»i mắt Ä‘i chá»— khác, khóc khà n giá»ng nói:
- Tri âm khó tìm, không thể tưởng được lúc ta sắp chết lại có thể gặp được má»™t tri âm, nếu ta còn có thể cứu được, tháºt sá»± sẽ là m trâu là m ngá»±a báo đáp lại tấm lòng cá»§a ngà i, nhưng ta không cứu chữa được rồi.
Lục Thất an ủi:
- Ngươi yên tâm, ta biết không Ãt danh y, đảm bảo có thể cứu sống ngươi.
Ngưá»i phụ nữ nghe xong không nói được gì, má»™t mình ngồi khóc nhìn trần nhà ngẩn ngưá»i, Lục Thất sợ kÃch thÃch cô ta, cÅ©ng không mở miệng há»i, trong ánh đèn má» mỠđôi mắt nhắm nghiá»n dưỡng thần.
Ước chừng khoảng má»™t canh giá» sau, ngưá»i phụ nữ chợt quay đầu nhìn vá» phÃa Lục Thất nhẹ giá»ng kêu:
- Công tá».
Lục Thất mở mắt ra ôn tồn nói:
- Có chuyện gì sao?
Ngưá»i phụ nữ hạ giá»ng nói:
- Công tá» ngà i định dẫn ta theo tháºt sao?
Lục Thất gáºt đầu nghiêm mặt nói:
- Là tháºt.
Ngưá»i phụ nữ gáºt đầu nói:
- Nếu công tá» không chê, ta cÅ©ng không muốn chết ở chá»— nà y, bởi váºy cầu công tá» cho ta má»™t danh pháºn, cho ta trở thà nh thị thiếp cá»§a ngà i.
Lục Thất ngẩn ra, hắn chỉ tiếc tà i năng âm nhạc cá»§a ngưá»i phụ nữ nên má»›i định mang vá» chữa trị, cÅ©ng không muốn thu nà ng là m thị thiếp, hÆ¡n nữa khuôn mặt nà y rất khó được gắn vá»›i hai chữ thiếp đẹp, nhưng hắn lại có má»™t ý nghÄ© khác, dịu dà ng nói:
- Bằng nhạc nghệ cá»§a ngươi, có thể khiến ta tiếp nháºn là thiếp thị, nhưng ta có rất nhiá»u thê thiếp rồi, ta cÅ©ng luôn tôn trá»ng các nà ng ấy, sau khi há»i ý kiến cá»§a các nà ng ta má»›i có thể thu nháºn ngươi.
Ngưá»i phụ nữ nghe xong lãnh đạm nói:
- Nô tỳ cÅ©ng chỉ là má»™t ngưá»i ty tiện, tá»± biết không xứng vá»›i công tá», công tá» không muốn thu nạp chÃnh là ý như váºy, cần gì phải dùng ý cá»§a thê thiếp để lừa dối, nếu công tá» không thể lấy nô tỳ là m thiếp váºy Ä‘i cùng công tá» Ä‘i có ý nghÄ©a gì nữa.
Lục Thất vừa nghe đã biết ngưá»i phụ nữ nà y tÃnh tình rất bướng bỉnh, dịu dà ng nói:
- Ta muốn dẫn ngươi đến kinh thà nh chữa bệnh.
Ngưá»i phụ nữ lạnh nhạt nói:
- Äa tạ lòng tốt cá»§a công tá», bệnh cá»§a nô tỳ có Ä‘i kinh thà nh cÅ©ng không trị khá»i được, nếu công tá» thá»±c sá»± có tấm lòng tri âm tri kỉ váºy hãy thu nô tỳ là m thiếp, cÅ©ng có thể cho nô tỳ sau nà y hồn có chốn quay vá».
Lục Thất nghe xong tâm khẽ động, dịu dà ng nói:
- Bệnh cá»§a ngươi có Ä‘i kinh thà nh cÅ©ng không thể trị khá»i sao?
Ngưá»i phụ nữ lạnh nhạt nói:
- Không thể trị khá»i, công tá» cÅ©ng đừng phà tâm.
Lục Thất nghe xong suy nghÄ© má»™t chút, cÅ©ng nghÄ© đến vị hôn thê Lâm Tiểu Äiệp, bệnh cá»§a Lâm Tiểu Äiệp chắc hẳn cÅ©ng có phần giống bệnh cá»§a Ngưá»i phụ nữ nà y rồi.
Suy nghĩ hồi lâu, hắn mới dịu dà ng nói:
- Ta đồng ý thu ngươi là m thiếp, nhưng ta cÅ©ng cho ngươi biết má»™t chuyện, ngươi là m thiếp cá»§a ta thì chÃnh là nữ nhân cá»§a ta, ta sẽ cố hết sức cứu chữa. Nếu dùng dược không có tác dụng ta sẽ dùng má»™t loại khà công trị bệnh cho ngươi, nhưng dùng khà công trị bệnh có rất nhiá»u nguy hiểm, nếu không thà nh công ngược lại có thể là m bệnh cá»§a ngươi nặng hÆ¡n, khiến ngươi chết trước thá»i gian, cho nên ngươi nhất định phải suy nghÄ© kÄ©.
Ngưá»i phụ nữ nghe xong ngạc nhiên nhìn vá» phÃa Lục Thất má»™t hồi lâu sau má»›i gáºt đầu nói:
- Thiếp thân muốn sống cÅ©ng không sống được bao lâu nữa, nguyện ý là m thiếp thất cá»§a công tá», cÅ©ng nguyện ý lấy thân mình ra thá» nghiệm tìm đưá»ng sống trong chá»— chết.
Lục Thất gáºt đầu nói:
- ÄÆ°á»£c, chỠđến kinh thà nh ta sẽ là m há»™ tịch cho ngươi, sau đó tìm danh y chữa bệnh, đến táºn khi dược và châm cứu không có tác dụng, ta má»›i dùng đến khà công, ngươi bây giá» chuẩn bị tinh thần Ä‘i, mai ta dẫn ngươi Ä‘i. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngưá»i phụ nữ gáºt đầu nói:
- Thiếp thân tạ ơn công tỠđã không bỠrơi.
Lục Thất mỉm cưá»i gáºt đầu, quay đầu bắt đầu Ä‘iá»u tức, ngưá»i phụ nữ nhìn chăm chú nóc nhà , cuối cùng bất giác ngá»§ mất.
Sáng hôm sau, Lục Thất đợi trá»i sáng ra khá»i nhà , đứng ở trong sân duá»—i gân cốt, dạo bước, dần dần có ngưá»i Ä‘i ra.
Phu xe má»›i tỉnh ngá»§, liếc mắt nhìn Lục Thất má»™t cái, vá»™i Ä‘i tá»›i tươi cưá»i nói:
- Lão đệ chà o buổi sáng.
Lục Thất nhìn hắn má»™t cái mỉm cưá»i nói:
- Lão ca đêm qua chắc ngủ rất ngon.
Phu xe cưá»i ha hả, mỠám nói:
- Cô nương kia cÅ©ng tạm được, máºp béo trắng như cừu non.
Lục Thất cưá»i, chuyển lá»i nói:
- Lão ca giúp ta há»i xem mất bao nhiêu bạc má»›i có thể đưa ngưá»i Ä‘i?
Phu xe sá»ng sốt, cưá»i khổ nói:
- Lão đệ, ngươi tháºt sá»± muốn đưa nữ nhân ná»a sống ná»a chết kia Ä‘i, mang vá» chết tại nhà rất xui đấy.
Lục Thất mặt trầm xuống, không vui nói:
- Có muốn “món†tối hôm qua ngươi tự mình trả không?
Phu xe sắc mặt láºp tức biến đổi, vá»™i cưá»i cưá»i nói:
- Ta đi đây.
Nói xong lắc lắc đầu rồi đi.
Khoảng một nén hương sau, phu xe trở vỠnói:
- Lão đệ, nữ nhân kia là kỹ nữ bán nghệ, ngà i không cần bỠra một xu cũng có thể đưa đi.
Lục Thất gáºt đầu nói:
- Như váºy cÅ©ng bá»›t phiá»n phức.
Chợt thấy tú bà kia vui mừng từ trong nhà đi ra, đến táºn bên cạnh Lục Thất cưá»i nói:
- Äại gia muốn dẫn Phượng Nhi lên kinh chữa bệnh sao?
Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Äúng váºy, ngươi không đồng ý? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tú bà vội nói:
- Äồng ý, đại gia muốn cứu ngưá»i, ta sao có thể cản trở, ta Ä‘i chuẩn bị má»™t Ãt thức ăn cho ngà i.
Nói xong quay ngưá»i rá»i Ä‘i.
Lục Thất trở vá» phòng cá»§a mình, thấy ngưá»i phụ nữ đứng dáºy ngồi ở bên ngưá»i, ôm lấy đà n tỳ bà ngẩn ngÆ¡. Hắn gõ hai phát và o khung cá»a, ngưá»i phụ nữ má»›i giáºt mình tỉnh lại, quay đầu nhìn vá» phÃa Lục Thất.
- Thu dá»n má»™t chút rồi Ä‘i.
Lục Thất ôn tồn nói.
Ngưá»i phụ nữ đứng dáºy ôm đà n tỳ bà đi vá» phÃa hắn, Lục Thất nói:
- Không mang cái gì nữa sao?
Ngưá»i phụ nữ lắc đầu, Lục Thất xoay ngưá»i cùng Ngưá»i phụ nữ Ä‘i ra sân, đỡ nà ng lên xe, phu xe ở bên cạnh nhÃu chặt mà y, không hiểu nổi hà nh vi cá»§a Lục Thất, không rõ vị ông chá»§ nà y trúng tà gì.
Má»™t lúc sau, má»™t tiểu nhị cưá»ng tráng mang đồ ăn và nước tá»›i, Lục Thất nháºn lấy để và o trong xe, thanh toán ngân lượng rồi lên xe nói:
- Äi thôi.
Xe vững và ng Ä‘i khá»i trấn Bình Khang, bệnh cá»§a ngưá»i phụ nữ không thể chống đỡ được vẫn luôn nằm trên xe không nói gì, phu xe trong lòng không vui nên cÅ©ng Ãt nói, Lục Thất có được thanh tÄ©nh nhìn vá» phÃa xa xa, thưởng thức cảnh váºt xung quanh.
Vô thức đã Ä‘i được má»™t Ä‘oạn đưá»ng, sau giá» ngá», phu xe chợt chỉ vá» phÃa trước nói:
- Lão đệ, sắp đến kinh thà nh rồi.
Lục Thất ngẩng đầu nhìn vá» phÃa đó, quả nhiên trông thấy thà nh trì Giang Ninh rá»™ng lá»›n.
Äi xem ná»a giá» nữa đến được cá»a thà nh phÃa nam, khi qua cá»a Lục Thất phát hiện số binh lÃnh gác cá»a nhiá»u hÆ¡n hôm qua gấp ba bốn lần, kiểm tra nghiêm túc ngưá»i ra và o thà nh, dưá»ng như có chuyện gì đó xảy ra.
Lúc đến lượt bá»n há», má»™t binh lÃnh cá»§a quân Tà o yêu cầu Lục Thất xuất ra giấy chứng nháºn, Lục Thất khách khà đem giấy chứng nháºn đưa ra, phu xe cÅ©ng lấy ra. Binh lÃnh xem xong giấy chứng minh thân pháºn cá»§a hai ngưá»i, chỉ và o trong xe nói:
- Còn giấy chứng nháºn cá»§a cô ta đâu?
Lục Thất ôn tồn nói:
- Äây là nữ nhân ta má»›i mua được.
Binh lÃnh liếc mắt nhìn Lục Thất má»™t cái, dù sao đây cÅ©ng là má»™t võ quan cao hÆ¡n y hai báºc, cÅ©ng khách khà nói:
- Váºy vắn khế đâu?
Lục Thất hòa nhã nói:
- Sau khi và o thà nh láºp tức là m.
Binh lÃnh quân Tà o lại nói:
- Vị đại nhân nà y, bên trên có lệnh phà m là ngưá»i có thân pháºn không rõ rà ng, ngưá»i khả nghi Ä‘á»u bắt tạm giam, tất nhiên nữ nhân nà y là đại nhân vừa mua, váºy má»i đại nhân lấy ra năm lượng bạc là m há»™ tịch Ä‘i.
Lục Thất sá»ng sốt, hắn biết là m há»™ tịch là chuyện thuá»™c công việc cá»§a nha môn, từ khi nà o cá»a thà nh cÅ©ng có thể là m há»™ tịch thế, hắn không rõ nhưng lại không thể không biết Ä‘iá»u gây phiá»n phức, đà nh phải lấy ra năm lượng bạc đưa cho binh lÃnh, binh lÃnh vung tay lên, có má»™t quan binh tiến lên đưa ba ngưá»i Lục Thất Ä‘i là m há»™ tịch.
Äi theo quan binh tá»›i má»™t cá»a hiệu ở trên đưá»ng, Lục Thất đỡ ngưá»i phụ nữ Ä‘i theo quan binh và o cá»a.
Vừa Ä‘i và o cá»a thấy có không Ãt ngưá»i Ä‘ang là m thá»§ tục, có ba quan lại Ä‘ang là m việc.
Quan binh yêu cầu văn khế cá»§a ngưá»i phụ nữ, Ngưá»i phụ nữ từ mặt trái cá»§a tỳ bà lấy ra má»™t cái há»™p, từ bên trong lấy ra má»™t tá» giấy gấp gá»n gà ng đưa cho quan binh, sau đó nhanh chóng đóng há»™p lại, Lục Thất đảo mắt nhìn qua chiếc há»™p kia trong đó có má»™t Ãt tá» giấy cuá»™n, hắn Ä‘oán là nhạc phổ.
Quan binh tiếp nháºn văn khế cá»§a ngưá»i phụ nữ và công văn thân pháºn cá»§a Lục Thất, há»i:
- Äại nhân mua nữ nhân nà y vá» là m gì?
Lục Thất ôn tồn nói:
- Lấy vỠlà m thiếp thị.
Quan binh sá»ng sốt, kinh ngạc nhìn Lục Thất, lại nhìn ngưá»i phụ nữ má»™t cái, kinh ngạc nói:
- Äại nhân, ngà i đã nghÄ© kÄ© chưa, tháºt sá»± muốn lấy vá» là m thiếp thị.
Lục Thất không chút do dá»± gáºt gáºt đầu nói:
- Äã nghÄ© kÄ©, ngươi mau là m Ä‘i.
Quan binh tuy rằng kinh ngạc nhưng cÅ©ng không nói gì nữa, xoay ngưá»i tách những ngưá»i khác ra, chen lên phÃa trước là m cho Lục Thất trước, ngưá»i phụ nữ kinh ngạc nhìn đám ngưá»i, mà ánh mắt Lục Thất lại yên tÄ©nh giống như nước.
Má»™t lát sau, quan binh là m xong há»™ tịch cầm ra ngoà i, Ä‘em tất cả đưa cho Lục Thất, Lục Thất nháºn lấy thưởng cho quan binh má»™t xâu tiá»n, quan binh tạ Æ¡n rồi Ä‘i khá»i.
Lục Thất cẩn tháºn nhìn hồ sÆ¡ trong tay, trong hồ sÆ¡n có công văn chứng minh thân pháºn cá»§a hắn, cÅ©ng có văn khế Ä‘i đưá»ng và thân pháºn thiếp thất cá»§a ngưá»i phụ nữ kia. Hắn mở văn khế cÅ© ra Ä‘á»c, Ä‘á»c xong hắn hÆ¡i sá»ng sốt, hóa ra Ngưá»i phụ nữ tên là Äiệp Y, vốn là kÄ© nữ cá»§a Vạn Hoa lâu
23.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 36
Quan tâm
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Äiệp Y? Váºy không phải là Äiệp Y mà từng ở cùng vá»›i Lâm Tiểu Äiệp kia hay sao, khó trách nhạc nghệ cá»§a nà ng lại xuất sắc như váºy. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hắn nhìn má»™t lúc, không nói lá»i nà o vá» chuyện cá»§a Lâm Tiểu Äiệp, trá»±c tiếp đưa giấy thông hà nh cho Äiệp Y, những thứ khác hắn giữ lại cất và o bên trong. Bởi vì từ giá» khắc nà y, nữ nhân xấu xà thân mang bệnh nà y đã thuá»™c vá» hắn, thá»±c sá»± đã là thiếp thất cá»§a Lục gia nổi danh gần xa.
- Äi thôi, ta đưa nà ng đến thà nh nam nghỉ ngÆ¡i má»™t chút, sau đó má»›i má»i danh y đến chữa trị.
Lục Thất ôn tồn nói, tâm tình cá»§a hắn có chút khác thưá»ng, giá»ng Ä‘iệu cÅ©ng có chút dịu dà ng hÆ¡n so vá»›i trước, bởi vì hắn biết nữ nhân xấu xà thân mang bệnh nà y từng là mỹ nhân tuyệt sắc vang danh ở sông Tần Hoà i.
Äiệp Y dưá»ng như có chút mất mát, sau khi nghe thấy thì ồ má»™t tiếng, bá»—ng khà n giá»ng nói:
- Công tá» không cần má»i thầy lang cho thiếp, trá»±c tiếp dùng khà công trị bệnh Ä‘i.
Lục Thất nghe xong rÆ¡i và o trầm tư, má»—i lần hắn thông mạch trúc cÆ¡ cho nữ nhân, Ä‘á»u tiêu hao mất ba bốn ngà y, lần đưa hà ng và o thà nh thà nh công nà y, kiếm thêm gần vạn bạc tiá»n lãi cho công thêu, cÅ©ng là đặt ná»n móng cho việc kinh doanh thêu dệt sau nà y, việc kinh doanh thêu dệt vá» sau không cần hắn quan tâm.
Ngoại trừ việc vướng báºn vá» Tú trang, mấy ngà y gần đây còn thêm chuyện Ä‘i gặp Ung Vương phá»§ Trưởng tiếp nháºn chức lữ soái, theo lý bây giá» hắn phải vá» huyện Thạch Äại để ổn định binh quyá»n cá»§a mình. Nhưng chuyện nháºm chức lữ soái không cho phép hắn vá» huyện Thạch Äại, chỉ có thể chá» xong chuyện nháºm chức lữ soái má»›i có thể trở vá» huyện Thạch Äại. Mấy ngà y không có việc gì là m nà y hắn có thể dùng để huấn luyện nữ nhân luyện võ, dù sao Äiệp Y nà y bệnh cÅ©ng quá nghiêm trá»ng rồi, nên trị sá»›m thì tốt hÆ¡n.
Sau khi suy nghÄ© hắn gáºt đầu nói:
- Có thể, nếu như nà ng đã tuyệt vá»ng vá»›i việc thầy lang chữa trị, váºy ngà y mai ta liá»n dùng khà công chữa bệnh cho nà ng.
- Thiếp Ä‘a tạ công tá».
Äiệp Y giá»ng khà n khà n nói, giá»ng Ä‘iệu dưá»ng như có chút kÃch động.
- Chúng ta bây giá» là ngưá»i má»™t nhà rồi, Ä‘i thôi.
Lục Thất cưá»i nói, vừa nói vừa duá»—i tay ôm lấy Diệp Y đưa ra ngoà i, sá»± đối láºp vá» dung mạo và xiêm y nhưng lại có những hà nh động thân máºt như váºy thu hút không biết bao nhiêu ánh mặt kinh ngạc nhìn theo.
Ra khá»i cá»a lên xe, Lục Thất dặn phu xe Ä‘i đến phưá»ng Cát Xương ở thà nh nam, sau đó đưa Äiệp Y cho Äá»— Lan Nhi chăm sóc, Lục Thất sắp xếp xong cho Äiệp Y, Ä‘i ra lên xe thư giãn tinh thần, ôn tồn nói:
- Lão cao, vá» phưá»ng thêu Ä‘i.
Phu xe sá»›m đã không còn kiên nhẫn được nữa, trả lá»i xong liá»n vung roi Ä‘iá»u khiển xe ngá»±a rá»i khá»i thịnh phưá»ng Cát Hưng.
Ná»a canh giá» sau thì tá»›i phưá»ng thêu, Lục Thất thấy cá»a chÃnh cá»§a phưá»ng thêu mở rá»™ng, phu xe trá»±c tiếp Ä‘iá»u khiển xe ngá»±a Ä‘i và o bên trong.
Sau khi xe và o trong viện, Lục Thất thấy thá»§ vệ cưá»ng tráng A Hồng và Tiểu Mai Ä‘ang ngồi ở trong viện. Vừa thấy xe vá», Tiểu Mai vui mừng đứng dáºy, chạy nhanh ra đón, A Hồng thì cao hứng chạy và o thông báo.
Lục Thất xuống xe, Tiểu Mai thân thiết nắm lấy cánh tay của Lục Thất, vội la lên:
- Công tá», ngà i vá» rồi thì tốt quá.
Trong lòng Lục Thất cảm thấy ấm áp, mỉm cưá»i nói:
- Chắc đợi rất lâu rồi nhỉ.
Äôi mắt xinh đẹp cá»§a Tiểu Mai có lệ quang, nuốt giá»ng nói:
- Công tá», tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u vô cùng quan tâm ngà i, thiếp tỳ tháºt hối háºn tiếp nháºn lần buôn bán nà y.
Chợt có tiếng bước chân rầm ráºp, tất cả nữ tá» từ các phòng nối Ä‘uôi nhau Ä‘i ra, má»™t đám ngưá»i vây lại, ánh mắt thân thiết nhìn Lục Thất.
Lục Thất giương mắt nhìn hai nữ tỠđứng thẳng trong hà ng, chÃnh là Lâm Tiểu Äiệp và Lý Tuyết Tâm, hắn nhìn há», Lâm Tiểu Äiệp hÆ¡i gáºt đầu, xoay ngưá»i cùng Lý Tuyết Tâm Ä‘i và o trong.
ÄÆ°á»£c nhiá»u mỹ nữ quan tâm như váºy, tâm tình cá»§a Lục Thất rất tốt, quét mắt nhìn đám nữ tá» má»™t cái, cưá»i nói:
- Hà ng đưa rất thuáºn lợi, ta cÅ©ng trở vá» bình an, lần nà y khiến các ngươi lo lắng rồi.
Phu xe ở trên xe lại nói lầm bầm:
- CÅ©ng không phải rất thuáºn lợi, trên đưá»ng chúng ta gặp phải thổ phỉ, có thể bảo toà n tÃnh mạng trở vỠđã rất tốt rồi.
Chúng nữ tá» nghe xong mặt Ä‘á»u thay đổi, Tiểu Mai sợ hãi nói:
- Công tá», Ä‘á»u là lá»—i cá»§a thiếp, biết rõ có nguy hiểm còn nháºn.
Lục Thất cưá»i nói:
- Không có chuyện gì đâu, ta không phải đã trở vỠbình an rồi sao.
Tư Trúc tiến lên một bước, dịu dà ng nói:
- Äại ca, tối qua chúng ta Ä‘á»u không ngá»§, cùng nhau quyết định, đợi đại ca trở vá», chúng ta cÅ©ng theo ngà i trở vá» cố hương.
Tư Ngá»c cÅ©ng dịu dà ng nói:
- Äúng váºy, chỉ cần đại ca có thể trở vá» bình an, chúng ta Ä‘á»u nguyện ý rá»i khá»i kinh thà nh.
Lục Thất nghe xong trong lòng cảm thấy ấm áp, gáºt đầu nói:
- Chúng ta không chuyển, ta sao có thể để cho các nà ng chịu khổ chứ.
Nói xong lấy ra ngân phiếu nói:
- Hà ng đã đưa xong, đây là ngân phiếu đổi được.
Nói xong nhét và o tay Tiểu Mai.
Chúng nữ tỠnhìn nhau, Tiểu Mai tay cầm ngân phiếu, cầm ngân phiếu lên nhìn ngẩng đầu nghi ngỠnói:
- Công tá», không phải ngà i gặp phải thổ phỉ sao? Hà ng thêu không há» bị tổn thất sao?
Phu xe ở trên xe cưá»i nói:
- Công tỠđúng là cá»±c kì dÅ©ng mãnh, đối mặt vá»›i cưá»ng đạo, thân vừa động liá»n chế trụ được thá»§ lÄ©nh cá»§a thổ phỉ, bình an đưa hà ng đến nÆ¡i rồi trở vá».
Lục Thất nghe xong mặt nóng lên, ngượng ngùng nói:
- Äừng nghe y nói lung tung, cÅ©ng chỉ có ba bốn tên thôi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phu xe phản bác lại nói:
- Công tá», ta cÅ©ng không há» thổi phồng lên.
Tiểu Mai cưá»i dịu dà ng nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, má»i ngưá»i mau Ä‘i chuẩn bị tiệc ăn mừng Ä‘i.
Chúng nữ tá» láºp tức cưá»i vui vẻ Ä‘i vá» phÃa các cá»a.
Phu xe cưá»i nói:
- Mai tổng quản, mau quyết toán tiá»n xe Ä‘i.
Tiểu Mai ồ má»™t tiếng gáºt gáºt đầu, Lục Thất ôn tồn nói:
- Lão ca trên đưá»ng khiếp sợ rồi, thưởng thêm cho hai mươi lượng, tá»· đưa năm mươi lượng Ä‘i.
Tiểu Mai gáºt đầu từ trong ngá»±c lấy ra ngân phiếu năm mươi lượng đưa cho phu xe, phu xe cưá»i vui vẻ nói:
- Äa tạ công tá», Ä‘a tạ phu nhân, lần tá»›i nếu cần dùng xe cứ gá»i tiểu nhân láºp tức đến.
Nói xong lên xe vui mừng Ä‘i khá»i, ngưá»i nà y nói nhiá»u chẳng phải là muốn có nhiá»u tiá»n thưởng hÆ¡n hay sao.
Phu xe vừa Ä‘i, tiểu Mai vá»™i dặn dò A Hồng Ä‘i mua Ãt đồ dùng, lúc nà y tiểu viện chỉ còn Lục Thất và Tiểu Mai. Tiểu Mai dịu dà ng nói:
- Công tá», ta để cho đám nhân công nghỉ hai ngà y, đợi các nà ng trở vá» thưởng cho má»—i ngưá»i năm lượng, hai vị tổng quản má»—i ngưá»i 50 lượng, đại phu nhân đã đồng ý rồi, ngà i thấy có được không?
Lục Thất duá»—i cánh tay ra ôm lấy nà ng cưá»i nói:
- Tỷ là tổng quản, tỷ tự quyết định đi.
Tiểu Mai bị ôm có chút e lệ, vội đẩy nhẹ ra dịu dà ng nói:
- Công tá», thân máºt ở đây để cho ngưá»i khác nhìn thấy không tốt.
Lục Thất lúc nà y tâm tình rất tốt, bá»™ dáng e lệ cá»§a Tiểu Mai phảng phất sá»± thướt tha thà nh thục cá»§a nữ nhân, khiến cho Lục Thất tâm có chút nhá»™n nhạo, cà ng không chịu buông tay, kÃch động ôm lấy, nhẹ nhà ng hôn lên khuôn mặt kiá»u diá»…m xinh đẹp.
Tiểu Mai đẩy và i cái rồi cÅ©ng đứng im, để mặc Lục Thất hôn mình. Äang lúc thân máºt Lục Thất chợt phát hiện ra có ngưá»i, vá»™i và ng nhìn vá» phÃa các phòng, thấy ở cá»a phòng có má»™t thiếu nữ xinh đẹp, mặt đỠbừng đứng ở đấy.
Lục Thất mặt nóng lên, không biết là Tư Trúc hay là Tư Ngá»c. Tiểu Mai cÅ©ng phát hiện ra, hoảng sợ ngượng ngùng lùi và i bước tránh khá»i Lục Thất. Lục Thất không tá»± nhiên hô:
- Có chuyện gì váºy?
Tiểu cô nương đôi mắt xinh đẹp xấu hổi, nhá» giá»ng há»i ngược lại:
- Äại ca, huynh thÃch Tiểu Mai tá»· sao?
Lục Thất sá»ng sốt, sá»± tháºt ngay trước mắt hắn không thể phá»§ nháºn chỉ có thể gáºt đầu, ôn tồn nói:
- Muội là Tư Trúc?
Tư Trúc gáºt đầu nói:
- Äúng váºy, muá»™i mặc xiêm y thêu cây trúc. Muá»™i muá»™i mặc chÃnh là xiêm y thêu hoa ngá»c lan.
Lục Thất thấy xiêm y trên ngưá»i nà ng quả tháºt có thêu thúy trúc, mặt giãn ra cưá»i nói:
- Äúng váºy, ta quá ngu ngốc rồi.
Tư Trúc nhá» giá»ng nói:
- Äại ca, phu nhân sai ta đến tìm ngà i, nói có chuyện cần thương lượng.
Lục Thất ồ má»™t tiếng, mỉm cưá»i nói:
- ÄÆ°á»£c, ta Ä‘i đây.
Nói xong cất bước Ä‘i vá» hướng cá»a, Tư Trúc Ä‘i theo bên ngưá»i đến háºu trạch.
Tá»›i sân háºu trạch, Lục Thất trá»±c tiếp Ä‘i và o phòng Lâm Tiểu Äiệp, vừa và o chÃnh là phòng ngoà i, ánh mắt Lục Thất nhìn xung quanh hÆ¡i ngẩn ra, thấy Lâm Tiểu Äiệp ngồi ở ghế khách bên cạnh cây tỠđằng, hai chân duá»—i trên má»™t chiếc giưá»ng trúc, mà Lý Tuyết Tâm xinh đẹp ná»a quì trên mặt đất, Ä‘ang dùng tay nhẹ nhà ng đấm chân cho Lâm Tiểu Äiệp, vị trà nữ chá»§ nhân nà y Lâm Tiểu Äiệp cÅ©ng quá phô trương Ä‘i.
Lục Thất chau mà y, xoay ngưá»i lại đóng cá»a xong Ä‘i tá»›i, đứng bên cạnh Lâm Tiểu Äiệp, dịu dà ng nói:
- Tiểu Äiệp, Lý tiểu thư là khách, nà ng hẳn nên tôn trá»ng nà ng ấy.
Lâm Tiểu Äiệp nhìn hắn, duá»—i tay chỉ Lý Tuyết Tâm, lại chỉ Lục Thất, hai tay nắm cùng má»™t chá»—, ý là Lý Tuyết Tâm không phải là thiếp thất cá»§a chà ng sao?
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Tiểu Äiệp, Lý tiểu thư là do ta giúp Ngá»c Trúc cứu vá», trên danh nghÄ©a là thuá»™c vá» ta, nhưng nà ng ấy và Tư Trúc, Tư Ngá»c Ä‘á»u là ngưá»i tá»± do, vá» sau các nà ng ấy phải gả ra ngoà i.
Lâm Tiểu Äiệp gáºt gáºt đầu, giÆ¡ tay từ phòng khách lấy ra giấy và bút, chấp bút viết mấy chữ, viết xong đưa tá»›i trước mặt Lý Tuyết Tâm, Lý Tuyết Tâm nháºn lấy Ä‘á»c sau cúi đầu không nói, Lục Thất cÅ©ng không thấy rõ Lâm Tiểu Äiệp viết gì.
Äang nghi ngá», chợt thấy Lý Tuyết Tâm đứng lên, dá»i bước Ä‘i đến bên ngưá»i Lục Thất, cúi đầu duá»—i cánh tay ôm lấy Lục Thất, Lục Thất Ä‘ang kinh ngạc, nghe thấy Lý Tuyết Tâm nhá» giá»ng nói:
- Lão gia.
Thân thể Lục Thất không kìm được run lên, nháy mắt khuôn mặt hoảng sợ cùng giáºt mình, tay phải hắn đưa ra cầm tá» giấy trong tay Lý Tuyết Tâm đưa lên Ä‘á»c, thấy trên giấy viết:
- Tuyết Tâm, ngươi đã nghe rõ, lão gia bây giá» cho ngươi cÆ¡ há»™i tái giá, nếu như ngươi ghét bá» lão gia thì láºp tức Ä‘i khá»i đây, nếu không ghét thì phải ôm lấy lão gia gá»i má»™t tiếng.
Lục Thất xem xong tháºt sá»± dở khóc dở cưá»i, Lâm Tiểu Äiệp nà y chỉ Ä‘ang đùa ngưá»i thôi, hắn vừa muốn đẩy Lý Tuyết Tâm ra, trước mặt chợt có tá» giấy.
Hắn nháºn lấy tá» giấy, thấy trên giấy viết:
- Thất lang, ta là kỹ nữ, thá»±c sá»± không thể sinh con cho ngà i, Tuyết Tâm nguyện ý là m thiếp cá»§a ngà i, sau nà y Tuyết Tâm sẽ sinh con cho ngà i, thiếp cÅ©ng coi như con mình sinh ra, cÅ©ng tức là con cá»§a Tuyết Tâm sẽ là con vợ cả cá»§a Lục gia, hy vá»ng phu quân đừng nói lá»i gì là m tổn thương lòng thiếp nữa
23.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 37
Äiệp VÅ©
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất Ä‘á»c xong sắc mặt liá»n trầm xuống, hắn suy nghÄ© má»™t chút nhẹ nhà ng đẩy Lý Tuyết Tâm ra, ánh mắt dịu dà ng nhìn Lâm Tiểu Äiệp, Lâm Tiểu Äiệp cÅ©ng Ä‘ang nhìn hắn, má»™t đôi mắt đẹp dưá»ng như hà m chứa cả Ä‘au thương và hi vá»ng.
- Tiểu Äiệp, ta không nói lá»i đưá»ng hoà ng gì cả, nà ng là nữ chá»§ nhân cá»§a Lục gia, ta tôn trá»ng yêu cầu nà y cá»§a nà ng, nhưng có má»™t và i gia quy cá»§a Lục gia ta cÅ©ng muốn nà ng tuân theo, Lục gia có má»™t gia qui khác vá»›i những nhà khác, chÃnh là thiếp thất có quyá»n tá»± do và quyá»n được có tà i sản riêng. Ở Lục gia má»—i vị thiếp Ä‘á»u có tà i sản riêng cá»§a chÃnh mình, tà i sản cá»§a thiếp thất, thê thất không thể Ä‘oạt lấy, nếu như ta gặp phải Ä‘iá»u gì không may, tất cả thiếp thất có quyá»n mang theo tà i sản cá»§a mình rá»i khá»i Lục gia, nà ng là thê thất không có quyá»n ngăn cản.
Lục Thất nghiêm nghị đáp lại.
Lâm Tiểu Äiệp sá»ng sốt, suy nghÄ© má»™t chút, lấy bút viết:
- Thất lang, thiếp thất có quyá»n tá»± do và quyá»n được có tà i sản riêng, váºy Lục gia không loạn được sao?
Lục Thất xem xong dịu dà ng nói:
- Không loạn, ở huyện Thạch Äại, tà i vụ cá»§a Lục gia do Váºn Nhi quản lý, mặc dù thiếp thất ai cÅ©ng có tà i sản riêng nhưng chỉ có quyá»n nắm giữ và chút tiá»n lá»i, và dụ ta nạp má»™t vị thiếp thất, đầu tiên thiếp thấy kia sẽ nháºn được hồng bao cá»§a mẹ ta, đồ cưới mà thiếp thất mang theo cÅ©ng là tà i sản riêng cá»§a mình. Thiếp thất có thể dùng tiá»n cá»§a mình để đầu tư và o cá»a hà ng cá»§a Lục gia để thu lợi, góp nhiá»u vốn sẽ được quyá»n kinh doanh. Nhưng thiếp thất mặc dù có quyá»n tá»± do và có tà i sản riêng, nhưng cÅ©ng phải nghe theo những lá»i chỉ bảo hợp tình hợp lý cá»§a thê thất.
Lâm Tiểu Äiệp nghe xong lại viết:
- Chà ng nói là , thiếp thân không có quyá»n gá»i Tuyết Tâm đến hầu hạ.
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Không phải, nà ng là thê thất, có quyá»n gá»i các thiếp thất đến hầu hạ nà ng, nhưng ta không muốn nà ng cố tình là m nhục thiếp thất.
Lâm Tiểu Äiệp lại viết: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Váºy thì tốt, thiếp rất thÃch có ngưá»i hầu hạ, có quyá»n nà y rồi, thiếp đã cảm thấy đủ rồi.
Lục Thất nhìn xong trong lòng cảm thấy là lạ, thầm nghÄ© vị hôn thê nà y từng chịu nhiá»u tá»§i nhục, có phải tâm lý có chút biến thái hay không. Hắn bình tÄ©nh nói:
- Tiểu Äiệp, nà ng tìm ta đến có chuyện gì?
Lâm Tiểu Äiệp viết:
- Thiếp má»™t là muốn tâm sá»±, hai là muốn há»i chà ng chuyện Tư Trúc và Tư Ngá»c, chà ng định giữ các nà ng lại lâu không? Còn có Tiểu Mai, Uyển Ngá»c và Băng Nhi, thiếp muốn giữ các nà ng lại.
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Ta coi Tư Trúc và Tư Ngá»c như muá»™i muá»™i, sau nà y sẽ gả cho má»™t gia đình tốt, Uyển Ngá»c và Bằng Nhi cÅ©ng có quyá»n tá»± do, Tiểu Mai ta đã quyết định lưu lại Lục gia rồi.
Lâm Tiểu Äiệp viết:
- Thiếp tôn trá»ng quyết định cá»§a chà ng, sau nà y sẽ chuẩn bị nhiá»u cá»§a hồi môn, mà Tuyết Tâm và Tiểu Mai chÃnh thức thuá»™c vá» Lục gia.
Lục Thất nhìn vá» phÃa Lý Tuyết Tâm Ä‘ang cúi đầu, hắn cÅ©ng muốn nói là sẽ chuẩn bị cá»§a hồi môn cho Lý Tuyết Tâm, nhưng chuẩn bị nói ra lại nuốt trở và o, cá»± tuyệt mỹ nhân khuynh thà nh như váºy, nếu hắn tháºt sá»± cứ là m trái lương tâm không lấy và o nhà , tháºt sá»± có lá»—i vá»›i bản chất nam nhi cá»§a hắn. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Giấy nhoáng một cái lại xuất hiện trước mắt, hắn tự mình cầm lên nhìn, trên giấy viết:
- Thất lang, thiếp không muốn đến huyện Thạch Äại huyện ở để Váºn Nhi muá»™i muá»™i ghét bá», sau nà y sẽ ở lại phưá»ng thêu nà y được không?
Lục Thất xem xong sá»ng sốt, láºp tức trong lòng rất vui sướng, Lâm Tiểu Äiệp không muốn chuyển đến ở huyện Thạch Äại đúng như ý cá»§a hắn.
Hắn ngoà i mặt chần chỠmột chút, dịu dà ng nói:
- Tiểu Äiệp, nà ng muốn ở đâu cÅ©ng được, nhưng nhất định phải thà nh thân ở huyện Thạch Äại, hÆ¡n nữa má»—i năm phải đến huyện Thạch Äại má»™t lần để thỉnh an nương.
Lâm Tiểu Äiệp nghe xong im lặng, nà ng dưá»ng như có tâm sá»± gì đó, má»™t hồi lâu sau má»›i gáºt đầu, lại cầm bút lên viết:
- Äợi bệnh cá»§a thiếp đỡ, sẽ Ä‘i huyện Thạch Äại thà nh thân, thiếp không muốn khiến ngưá»i khác chê cưá»i.
Lục Thất tâm có chút đau xót, dịu dà ng nói:
- Tiểu Äiệp, chá» bệnh cá»§a nà ng khá»i, ta dẫn nà ng đến huyện Thạch Äại gặp mẫu thân, và đến tế bái má»™ cá»§a cha ta, sau đó trở lại kinh thà nh thà nh thân.
Lâm Tiểu Äiệp ngẩng đầu nhìn Lục Thất, đôi mắt xinh đẹp lóe lên cảm xúc phức tạp, nhìn qua liá»n buông mắt xuống gáºt gáºt đầu. Lục Thất buông lá»ng tâm, dịu dà ng nói:
- Tiểu Äiệp, còn chuyện gì nữa không?
Tiểu Äiệp lắc đầu, cầm bút lên viết:
- Không còn chuyện gì nữa, Thất lang, chà ng cùng Tuyết Tâm ra ngoà i tâm sự đi, thiếp muốn yên tĩnh một mình.
Lục Thất xem xong dịu dà ng nói:
- Tiểu Äiệp, ta có việc phải rá»i khá»i kinh thà nh ba bốn ngà y má»›i vá».
Lâm Tiểu Äiệp dưá»ng như tâm tình trầm xuống, cầm bút viết:
- Chà ng Ä‘i Ä‘i, là m việc gì cÅ©ng phải cẩn tháºn.
Lục Thất lòng ấm áp gáºt gáºt đầu.
Sau khi Lục Thất và Lý Tuyết Tâm rá»i khá»i, đôi mắt Lâm Tiểu Äiệp giáºt mình nhìn kỹ cá»a phòng xuất thần, má»™t lát sau bá»—ng nhiên nà ng lắc lắc đầu, tiện đà thân thể ngồi trên ghế bay lên, cả ngưá»i nhẹ giống như lông chim, bay nhẹ nhà ng ra ba thước má»›i hạ xuống.
Lúc thân mình hạ xuống, váy bay bay má»m nhẹ thoáng như tiên tá» bay, nhưng thấy cánh tay nà ng tao nhã nâng lên, váy áo giáºt dây, bà n tay trắng như ngá»c, chỉ vá» phÃa hoa Nhược Lan, eo nà ng uốn éo, thân mình nhẹ nhà ng Ä‘i vá» phÃa trước ba bước, chợt thân thể cá»§a nà ng xoay tròn nhảy lên, xiêm y bay thấp tháng, như bươm bướm Ä‘ang nhà o đến...
Trong sân vưá»n, mùi đồ ăn thấp thoáng, chúng nữ tá» chuẩn bị má»™t bà n đồ ăn thịnh soạn, nhìn thấy sáu mỹ nữ dịu dà ng, Lục Thất ăn uống rất vui vẻ.
Äiá»u khiến hắn vui nhất chÃnh là thái độ cá»§a Lý Tuyết Tâm đối vá»›i hắn có sá»± chuyển biến, chẳng những chá»§ động ngồi bên cạnh hắn, còn lúc nà o cÅ©ng gắp thức ăn rót rượu cho hắn. Tuy rằng sắc mặt cá»§a Lý Tuyết Tâm lạnh nhạt nghiêm trang không cưá»i nhưng khiến cho Lục Thất có loại cảm giác được sá»§ng ái kÃnh sợ, nếu không có những ngưá»i khác ở đây, hắn nhất định sẽ mượn rượu hôn mỹ nhân má»™t cái.
Sau khi ăn xong, A Hồng đưa tới một phong thư, Lục Thất vừa mở thư ra, trên thư viết:
- Sư đệ, ngu tá»· rá»i kinh Ä‘i Dương Châu thăm ngưá»i thân, trong vòng mưá»i ngà y không trở vá», việc thụ nghệ để sau, xin hãy bảo trá»ng.
Lục Thất xem xong thư giáºt mình má»™t lúc, đây là thư thông báo cá»§a sư tá»·, xem xong tin hắn biết rằng tối nay hắn không cần đến Long Uy tiêu cục rồi.
Thư hắn Ä‘á»c rất nhiá»u lần, ná»™i tâm rất ấm áp, sư tá»· cÅ©ng rất xinh đẹp, nhưng so vá»›i vị hôn thê Lâm Tiểu Äiệp có kém má»™t chút, trong ấn tượng cá»§a hắn, trong tất cả thê thiếp tá»± thể tốt nhất là Tân Váºn Nhi. Nhá»› tá»›i Tân Váºn Nhi ná»™i tâm hắn có chút hổ thẹn, không thể tưởng được Ä‘i kinh thà nh giao hà ng má»™t lần sẽ phạm và o đà o hoa lá»›n như váºy.
- Äại ca, uống trà đi.
Giá»ng nói má»m mại kéo Lục Thất hồi phục lại tinh thần, hắn gấp thư lại bá» và o trong ngá»±c, sau đó giÆ¡ tay tiếp nháºn trà Tư Trúc đưa tá»›i.
- Tư Trúc, lần sau phải dùng khay bê, cầm trà như váºy rất dá»… bá»ng tay.
Lục Thất quan tâm ôn tồn nói.
- Äại ca, Tư Trúc nhá»› rồi.
Tư Trúc ngượng ngùng nhá» giá»ng nói, đôi mắt xinh đẹp vui mừng trá»™m nhìn kỹ Lục Thất.
Lục Thất cÅ©ng không chú ý đến sá»± xấu hổ cá»§a Tư Trúc, lòng hắn bình thản uống trà , nghÄ© đến tối nay không phải Ä‘i gặp Lục Châu, hắn Ä‘ang nghÄ© Quy xà đan thư vốn là cá»§a Lục Châu, nếu căn cốt cá»§a Lục Châu thÃch hợp tu luyện Tiên Thiên công, váºy hắn hẳn nên thà nh toà n, Lục Châu đối vá»›i hắn cÅ©ng là tình thâm ý trá»ng.
Có ý nà y khiến hắn ngồi không yên, đứng dáºy kêu Tư Trúc Ä‘i gá»i Tiểu Mai, dặn Tiểu Mai là hắn Ä‘i ra ngoà i là m việc ba bốn ngà y không vá», chuyện buôn bán ở Tú trang do Tiểu Mai toà n quyá»n phụ trách. Nếu Lâm Tiểu Äiệp muốn quản thì nghe theo Lâm Tiểu Äiệp, Lâm Tiểu Äiệp không yêu cầu thì cÅ©ng không cần Ä‘i là m phiá»n nà ng, Tiểu Mai liên tục đáp ứng cùng vá»›i Tư Trúc lưu luyến đưa Lục Thất ra cá»a.
Rá»i khá»i Tú trang hắn mướn xe đến cá»a sau lầu Khổng Tước, xuống xe thấy trên sông Tần Chuẩn ngá»n đèn trên thuyá»n hoa sáng ngá»i, trên bá» ngá»±a xe cÅ©ng vô cùng náo nhiệt.
Lúc nà y má»›i lên đèn, đúng là thá»i gian thanh lâu hoạt động, hắn cất bước Ä‘i và o cá»a, vừa và o cá»a đã thấy ba bốn tú bà đang kêu gá»i khách, Lưu tú bà cÅ©ng ở trong đó, trên mặt trà n đầy tươi cưá»i tiếp đón má»™t khách nhân áo dà i và o trong.
Lục Thất vá»™i bước nhanh mấy bước mỉm cưá»i nói:
- Bà bà , có rảnh không?
Lưu tú bà thấy hắn thì hÆ¡i sá»ng sốt, láºp tức cưá»i nói:
- Lục công tỠđến đây má»i theo ta và o trong chá» má»™t chút.
Lúc nà y có rất nhiá»u ngưá»i Ä‘i và o, đứng ở bên ngoà i chỠđúng là hÆ¡i bất tiá»n, Lục Thất gáºt gáºt đầu cùng khách nhân áo dà i Ä‘i theo Lưu tú bà và o phòng khách. Sau khi và o phòng thì ngồi xuống, Lưu tú bà dâng trà cho khách nhân áo dà i, kêu ba bốn cô nương, khách nhân áo dà i nhìn trúng má»™t cô nương ôm Ä‘i khá»i phòng.
Lưu tú bà là m xong chuyện, cưá»i mang Lục Thất đến chá»— cá»§a Ngá»c Trúc.
Tá»›i nÆ¡i Ngá»c Trúc ở, Lục Thất nhìn má»™t chút cá»a, Lưu tú bà cưá»i nói:
- Không cần nhìn, từ khi công tá» là m chá»§ Tú trang, Ngá»c Trúc không còn tiếp khách nà o khác.
Lục Thất khẽ kêu má»™t tiếng, trong lòng lại có cảm giác sung sướng khác thưá»ng, hắn tá»± tay gõ cá»a hai cái, chỉ chốc lát sau, cá»a mở ra, Ngá»c Trúc mặc áo ngá»§ mà u trắng, thanh nhã xinh đẹp hiện ra trước mặt Lục Thất.
- Công tá» như thế nà o lại đến trước thá»i gian váºy, và o Ä‘i.
Ngá»c Trúc trên mặt dịu dà ng nói.
Lục Thất nói tiếng cảm Æ¡n vá»›i Lưu tú bà sau đó và o cá»a, Ngá»c Trúc sau khi hắn Ä‘i và o thì đóng cá»a, hắn dùng bước đánh giá phòng má»™t chút, hết thảy không khác gì so vá»›i trước đây. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhưng lúc hắn nhìn quét qua bên trong, từ trong ná»™i thất lại Ä‘i ra má»™t nữ nhân mặc áo ngá»§ mà u trắng, thần thái có vẻ hÆ¡i tiá»u tụy , sau khi mỹ nữ xuất hiện, dùng đôi mắt ôn nhu xinh đẹp nhìn Lục Thất, đúng là Lục Châu nhiá»u lần chịu tá»§i nhục tổn thương
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 38
Thương lượng
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất dịu dà ng nhìn Lục Châu, dưới sá»± tiếp đón dịu dà ng cá»§a Ngá»c Trúc, hắn và Lục Châu ngồi xuống cạnh bà n, Ngá»c Trúc bưng lên má»™t chén trà đặt trước mặt hắn, cưá»i ôn nhu nói:
- Công tá» má»i uống trà .
Lục Thất cưá»i nói:
- Tỷ tỷ khách khà quá.
Ngá»c Trúc dịu dà ng cưá»i cÅ©ng ngồi xuống bên cạnh bà n, dịu dà ng nói:
- Công tá», Tú trang kinh doanh có thuáºn lợi không?
- Tú trang kinh doanh cÅ©ng tương đối thuáºn lợi, ta để Tiểu Mai toà n quyá»n chuyện kinh doanh, mong tá»· tá»· đừng để ý.
Lục Thất lá»i nói ra tháºn trá»ng.
- Tú trang cần má»™t ngưá»i đứng đầu để quản là việc kinh doanh, công tá» là đông chá»§ có quyá»n quyết định như váºy.
Ngá»c Trúc dịu dà ng nói.
Lục Thất nâng chén lên uống một ngụm trà , buông chén xuống dịu dà ng nói:
- Tá»· tá»·, tá»· để ta mưá»i ngà y sau lại đến được không, ta đến đây trước thá»i gian là có chuyện muốn nói.
Ngá»c Trúc dịu dà ng nói:
- Công tỠcó chuyện cứ nói.
Lục Thất suy nghĩ một chút, dịu dà ng nói:
- Chuyện thứ nhất là có liên quan đến Tú trang, chá»§ nhân thá»±c sá»± cá»§a Tú trang là tá»· tá»·, nhưng hiện tại ta có ý phát triển kinh doanh ở kinh thà nh, bởi váºy ta mặt dà y đến xin tá»· có thể bán lại má»™t ná»a quyá»n sở hữu Tú trang cho ta không?
Ngá»c Trúc ngẩn ra, dịu dà ng nói:
- Công tá», ta mua Tú trang là muốn có chá»— an thân, hÆ¡n nữa bạc mua Tú trang cÅ©ng là cá»§a Kim Trúc muá»™i muá»™i, thá»±c ra Tú trang Ä‘á»u cá»§a Kim Trúc, nếu công tá» muốn mua má»™t ná»a quyá»n sở hữu Tú trang, ta không thể cá»± tuyệt, không biết công tá» có thể bá» ra bao nhiêu bạc đưa cho Kim Trúc muá»™i muá»™i.
- Năm ngà n lượng, tỷ tỷ thấy thế nà o?
Lục Thất không do dự đưa ra một cái giá.
- Tú trang ta mua với giá bảy nghìn lượng bạc, Kim Trúc năm nghìn ta hai nghìn, công tỠđưa giá quá cao rồi.
Ngá»c Trúc nghe xong cảm thấy bất ngá» nói. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Không cao, cần phải trả đúng giá, bây giỠta cần Tú trang.
Lục Thất ôn tồn nói.
Trên thá»±c tế giá trị cá»§a Tú trang đã tăng gấp bá»™i, nhưng Lục Thất không muốn tÃnh chung cả vạn lượng tiá»n lãi và o giá trị Tú trang, cho dù có tÃnh và o thì cÅ©ng là đợi sau nà y sẽ thương lượng vá»›i Ngá»c Trúc sau, bởi vì số tiá»n lá»i kia là hắn mạo hiểm tÃnh mạng má»›i có được.
- Tất nhiên công tá» nói như váºy thì ta cÅ©ng đồng ý, sau nà y má»™t ná»a Tú trang thuá»™c vá» công tá», má»™t ná»a khác thuá»™c vá» ta và Kim Trúc.
Ngá»c Trúc dịu dà ng đồng ý.
- Äa tạ tá»· tá»·, kì thá»±c ta mua má»™t ná»a Tú trang, nguyên nhân chÃnh là Tú trang chÃnh là má»™t ná»a gia đình cá»§a ta ở kinh thà nh, ta ở kinh thà nh tìm được vị hôn thê thất lạc nhiá»u năm, vị hôn thê cá»§a ta không muốn vá» huyện Thạch Äại sinh sống, cho nên Tú trang sau nà y chÃnh là nhà cá»§a vị hôn thê cá»§a ta.
Lục Thất ôn tồn nói ra nguyên do.
Ngá»c Trúc và Lục Châu nghe xong sắc mặt khẽ biến, Ngá»c Trúc kinh ngạc nói:
- Vị hôn thê của công t� Nà ng... vỠsau sẽ sống ở Tú trang sao?
- Äúng váºy, nhưng tá»· tá»· yên tâm, Tú trang có hai tòa nhà , vị hôn thê cá»§a ta sau nà y sẽ chỉ tá»›i nhà giữa, Tiểu Mai và Lý Tuyết Tâm cÅ©ng ở lại nhà bên cạnh. Äợi sau nà y tá»· tá»· dá»n vá», có thể cùng Tư Trúc, Tư Ngá»c, Uyển Ngá»c và Băng Nhi ở tại nhà cá»§a tá»· tá»·, ta có thể cam Ä‘oan vá»›i tá»· tá»·, sau nà y vị hôn thê cá»§a ta tuyệt đối sẽ không quấy rối cuá»™c sống cá»§a tá»· tá»·.
Lục Thất trịnh trá»ng giải thÃch.
Mặt Ngá»c Trúc trầm xuống, mặt Lục Châu cÅ©ng có chút lo lắng không yên, hai ngưá»i biết Tú trang có hai nữ chá»§ nhân là thế nà o, Lục Thất quay đầu nhìn Lục Châu, ôn tồn nói:
- Châu Nhi, sau nà y nà ng không cần quan tâm, sau nà y nếu nà ng không muốn ở lại kinh thà nh, ta dẫn nà ng vá» huyện Thạch Äại sống.
Lục Châu bất an khẽ kêu má»™t tiếng, Ngá»c Trúc dịu dà ng nói:
- Công tá», tÃnh tình cá»§a vị hôn thê cá»§a công tá» có ôn hòa không? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất nghe câu há»i chần chá» má»™t chút, ấn tượng Lâm Tiểu Äiệp để lại cho hắn hôm nay, khiến hắn không dám nói hai chữ dịu dà ng, hắn suy nghÄ© má»™t chút dịu dà ng nói:
- Ta má»›i gặp lại vị hôn thê, vẫn chưa hiểu rõ tÃnh tình cá»§a nà ng cho lắm, nhưng tá»· tá»· yên tâm, nếu như tá»· tá»· gả cho ta, ta sẽ viết cho tá»· tá»· và Tư Trúc các nà ng má»™t cái công văn, cam Ä‘oan cho má»i ngưá»i tá»± do và có quyá»n sở hữu tà i sản riêng.
Äôi mi thanh tú cá»§a Ngá»c Trúc hÆ¡i nhÃu lại, dịu dà ng nói:
- Công tá», ta há»i môt câu, công tỠở huyện Thạch Äại có phải cÅ©ng có thê thiếp rồi đúng không?
Lục Thất gáºt đầu nói:
- Ta ở huyện Thạch Äại cÅ©ng có má»™t thê tá» và và i thiếp thất rồi, các nà ng Ä‘á»u là ngưá»i ôn hòa, hÆ¡n nữa tÃnh tình cá»§a thê tá» Tân Váºn Nhi là dịu dà ng nhất.
Lục Châu chợt dịu dà ng nói:
- Công tá», thiếp nhá»› rõ công tá» từng nói ở cố hương không có thê thiếp.
Lục Thất nhìn nà ng, dịu dà ng nói:
- Lúc ta ở trong quân không có thê thiếp, sau nà y vỠđến cố hương má»›i lấy, vá»›i tuổi cá»§a ta sau khi vá» quê không thể nà o không thà nh thân. Cho dù ta không vá»™i thà nh thân, mẫu thân cÅ©ng rất nhanh chóng tìm cho ta, Tân Váºn Nhi chÃnh là do nương ta là m chá»§ để ta lấy nà ng và o cá»a, nà ng yên tâm Ä‘i, Tân Váºn Nhi là má»™t nữ tá» thiện lương, nà ng từng là tỳ nữ cá»§a thiên kim tiểu thư, vá» xuất thân nà ng ấy sẽ không khinh thưá»ng nà ng.
Lục Châu ngẩn ra, dịu dà ng nói:
- Công tỠlà quan viên, sao có thể cưới tỳ nữ là m thê thất được?
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Äây là duyên pháºn, lúc ta má»›i vá» cố hương, trong nhà rất nghèo khó, chị dâu cá»§a ta giúp ta cầu hôn má»™t thiên kim tiểu thư, chỉ tiếc là thiên kim tiểu thư má»™t lòng muốn gả cho má»™t văn nhân tao nhã, lúc ấy Tân Váºn Nhi và cô cô cá»§a nà ng thay mặt nhà kia đến gặp ta. Sau việc hôn nhân không thà nh, cô cô cá»§a Tân Váºn Nhi liá»n chuá»™c thân cho Váºn Nhi, lấy thân pháºn nữ nhi Tân gia cầu khẩn mẹ ta đồng ý hôn sá»±, mẹ ta thấy Tân gia không chê gia cảnh nhà ta bần hà n rất cảm động. Lúc đầu chỉ định lấy vá» là m thiếp nhưng Tân gia chuẩn bị cho Tân Váºn Nhi ba nghìn lượng bạc trắng là m cá»§a hồi môn, mẹ ta sau khi nháºn được rất cảm động, liá»n bảo ta lấy nà ng vá» là m thê tá», mà ta cÅ©ng thÃch tÃnh cách hiá»n thục dịu dà ng cá»§a Váºn Nhi, cÅ©ng không phản đối quyết định cá»§a mẫu thân.
Lục Châu ồ một tiếng, Lục Thất lại dịu dà ng nói:
- Há»an nạn má»›i biết chân tình, Lục gia vốn là má»™t gia tá»™c sa cÆ¡ thất thế, lúc ta không có nhà , tiểu muá»™i và di nương cá»§a ta bị bắt phải bán mình và o Ä‘i là m nô tỳ cho ngưá»i ta. Ba nghìn lượng bạc đối vá»›i phú há»™ trong kinh thà nh chỉ rất nhá» nhưng ở huyện Thạch Äại thì là vô cùng già u có, ở huyện Thạch Äại ba bốn trăm lượng có thể mua được má»™t mỹ nữ, nhưng ở kinh thà nh mỹ mạo như váºy phải dùng đến vạn lượng bạc để chuá»™c thân.
Ngá»c Trúc mặt khác thưá»ng nhìn Lục Thất, dịu dà ng nói:
- Nghe công tá» nói như váºy, váºy thê thiếp cá»§a công tỠở huyện Thạch Äại Ä‘á»u là mỹ nhân nha.
Lục Thất ôn tồn nói:
- Các nà ng có lẽ không xinh đẹp bằng tá»· tá»·, nhưng ta rất thÃch các nà ng, ta cưới thê nạp thiếp rất trá»ng tình cảm, cưới vá» sẽ chăm sóc cả Ä‘á»i, tuyệt đối không có chuyện có má»›i ná»›i cÅ©.
Ngá»c Trúc dịu dà ng nói:
- So sánh giá trị con ngưá»i cá»§a công tá», ta nháºn ra công tá» rất thÃch thê thiếp ở huyện Thạch Äại, nếu ta nương nhá» công tá», má»™t ngà y nà o đó ta muốn đến ở huyện Thạch Äại, không biết có được không?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên được, ta từng nói quan hệ giữa ta và tá»· tá»· là quan hệ giúp đỡ lẫn nhau, tá»· tá»· sau khi phó thác cho ta, bất cứ lúc nà o cÅ©ng có thể rá»i khá»i, nhưng trước lúc tá»· tá»· phó thác cho ta ta có má»™t yêu cầu. Má»™t là sau khi tá»· tá»· gả cho ta không được tiếp tục sống cuá»™c sống như váºy nữa, tá»· tá»· chỉ có thể giống như thiên kim tiểu thư tìm má»™t ngưá»i tốt nương tá»±a cả Ä‘á»i. Hai là sau khi tá»· tá»· nương nhá», ta chỉ cho tá»· tá»· thá»i gian má»™t năm để tìm kiếm ngưá»i có thể nương tá»±a, qua má»™t năm tá»· tá»· sẽ trở thà nh thiếp thất chân chÃnh cá»§a ta. Ba là sau khi tá»· tá»· phó thác cho ta chÃnh là thiếp thất cá»§a ta, tá»· tá»· không thể cá»± tuyệt chuyện vợ chồng. Nếu ba yêu cầu nà y tá»· tá»· không thể đồng ý váºy ta không thể để tá»· tá»· nương nhá» rồi.
Lục Thất nghiêm nghị đưa ra yêu cầu.
Ngá»c Trúc nghe xong ngẩn ra, khác thưá»ng nhìn Lục Thất má»™t cái, gáºt đầu dịu dà ng nói:
- Yêu cầu của công tỠđối với ta mà nói quả thực là rất khoan dung rồi, ta đồng ý.
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Tá»· tá»· tÃn nhiệm ta, ta rất vui, có má»™t Ä‘iá»u ta muốn bổ sung má»™t chút, bây giá» Lý Tuyết Tâm và Tiểu Mai nguyện ý là m thiếp thất và thiếp tỳ cá»§a ta, ta quyết định thu nạp các nà ng, việc nà y mong tá»· tá»· thứ lá»—i. Ngoà i ra Tư Trúc , Tư Ngá»c, Băng Nhi và Uyển Ngá»c các nà ng vá» sau lá»±a chá»n gả cho ai mong tá»· tá»· không can thiệp, ta đã đồng ý cho các nà ng sau nà y có thể tá»± mình quyết định.
Ngá»c Trúc sá»ng sốt, kinh ngạc nói:
- Tư Trúc và Tư Ngá»c còn nhá», nên tá»± mình quyết định việc gả cho ai, Băng Nhi và Uyển Ngá»c sao có thể để cho các nà ng tá»± mình chá»n lá»±a việc gả cho ai.
Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất sá»ng sốt, dịu dà ng nói:
- Tá»· tá»· không muốn cho các nà ng tá»± mình lá»±a chá»n sao?
- Ta đương nhiên không muốn, công tá» tâm tÃnh thiện lương muốn là m việc thiện, nhưng sáu tá»· muá»™i Lục gia là do ta dùng bạc cứu được, công tá» thÃch Tuyết Tâm và Tiểu Mai, ta có thể nhưá»ng cho, Tư Trúc và Tư Ngá»c cÅ©ng giống ta, ta nhất định sẽ đối xá» tá» tế. Uyển Ngá»c và Băng Nhi nếu công tỠđã không cần các nà ng váºy các nà ng hoà n toà n thuá»™c vá» ta, ta dá»±a và o cái gì phải để cho các nà ng được tá»± do lá»±a chá»n.
Ngá»c Trúc dùng lá»i lẽ để nói ra quyá»n lợi cá»§a chÃnh mình.
Lục Thất nghe xong kinh ngạc, hắn lúc nà y má»›i phát hiện ra má»™t mặt tháºt cá»§a Ngá»c Trúc, lá»i cá»§a Ngá»c Trúc hắn cÅ©ng không nói là có gì không đúng, thá»±c tế là hắn chuyên quyá»n xâm phạm và o quyá»n lợi cá»§a Ngá»c Trúc, Ä‘iá»u nà y khó nói, không khà trong phòng vô cùng nặng ná».
Má»™t lúc lâu sau Ngá»c Trúc má»›i dịu dà ng nói:
- Mong công tá» không trách ta vô lá»…, ta là má»™t kỹ nữ, vô cùng coi trá»ng tà i váºt, không biết dùng bạc bằng xương máu kiếm ra Ä‘i cứu khổ cứu nạn, ta cứu nữ nhân Lý gia cÅ©ng là vì tình cÅ©, là ta cam tâm tình nguyện cứu, mong công tá» có thể hiểu được
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 39
Há»i ý kiến
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất nghe xong ná»™i tâm có chút chua xót, hắn đồng ý nhưng quên mất việc Ngá»c Trúc má»›i là ngưá»i nắm giữ váºn mệnh cá»§a sáu tá»· muá»™i, hắn cÅ©ng coi như là ngưá»i giữ chữ tÃn không bắt nạt kẻ yếu, nhưng sẽ không bởi vì yếu thế hÆ¡n Ngá»c Trúc mà thẹn quá hóa giáºn không nói đạo lý.
- Tỷ tỷ, là do ta quá lỗ mãng.
Lục Thất dịu dà ng nói, trong lòng lại có chút không thoải mái.
Ngá»c Trúc dịu dà ng nói:
- Công tá» là ngưá»i tốt, Uyển Ngá»c và Băng Nhi vá» sau chÃnh là nô tỳ thân cáºn cá»§a ta, sau nà y ra rá»i Ä‘i, sẽ mang các nà ng Ä‘i theo. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất nghe xong trong lòng có chút thẫn thá», nâng chén lên uống trà không nói gì cả. Ngá»c Trúc vẫn luôn quan sát phản ứng cá»§a Lục Thất, thấy Lục Thất không nói, nà ng cưá»i hiá»n nói:
- Công tỠđến chỗ của ta không phải chỉ để nói chuyện nà y chứ.
Lục Thất ngẩn ra nhìn vá» phÃa Lục Châu, nhìn má»™t lúc hắn má»›i quay đầu ôn tồn nói:
- Ta đến chá»§ yếu là để thương lượng chuyện nương nhá» vá»›i tá»· tá»·, ta định ngà y mai sẽ tá»›i đón tá»· tá»· và Châu Nhi rá»i khá»i nÆ¡i nà y đến Tú trang.
Ngá»c Trúc dịu dà ng nói:
- Ngà y mai đã đón và o cá»a có phải có chút vá»™i vã hay không?
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Äúng là có chút vá»™i và ng nhưng hiện tại ta sẵn sà ng góp sức vá»›i Ung Vương Phá»§, đảm nhiệm chức lữ soái phá»§ quân, mai có việc phải rá»i khá»i kinh thà nh ba bốn ngà y, sau khi là m xong trở vá» còn phải đến Ung Vương Phá»§ lÄ©nh ấn chức lữ soái và là m quen vá»›i quan trên quan dưới. Sau đó ta lại trở vá» huyện Thạch Äại để xá» lý công vụ, xá» lý xong công vụ còn có việc phải là m, bởi váºy ngà y mai ta nhất định phải nháºp tịch cho tá»· tá»· và Lục Châu, như váºy má»›i có thể an tâm rá»i Ä‘i.
Ngá»c Trúc kinh ngạc nói:
- Công tỠgóp sức với Ung Vương phủ, đảm nhiệm chức lữ soái?
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Không phải là Dá»±c vệ lữ soái mà là Phá»§ quân lữ soái thấp hÆ¡n má»™t báºc, không có quyá»n lá»±c gì cả. Ta sẵn sà ng giúp đỡ Ung Vương phá»§ chÃnh là để ở kinh thà nh có ngưá»i cá»§a mình, sau nà y ta sẽ còn ở huyện Thạch Äại phát triển, kì tháºt ta thÃch là m tiểu quan ở huyện Thạch Äại hÆ¡n.
Ngá»c Trúc gáºt đầu nói:
- Ở kinh thà nh đảm nháºn chức quan cao không có thá»±c quyá»n không bằng Ä‘i đảm nháºn má»™t chức quan nhỠở địa phương có thá»±c quyá»n.
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Tá»· tá»· có đồng ý ngà y mai nháºp tịch không?
Ngá»c Trúc nghÄ© má»™t chút, dịu dà ng nói:
- Ta muốn đợi thêm má»™t khoảng thá»i gian nữa, ngà y mai công tỠđến đón Lục Châu Ä‘i. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất sá»ng sốt, chần chá» má»™t chút gáºt đầu nói:
- Äa tạ tá»· tá»·, khi nà o tá»· tá»· muốn nháºp tịch thì thông báo cho Tiểu Mai, sau khi ta nháºn được tin, sẽ mau chóng trở là m thá»§ tục nháºp tịch cho tá»· tá»·.
Ngá»c Trúc dịu dà ng nói:
- Äa tạ công tá».
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Tá»· tá»· không cần cảm Æ¡n, tháºt ra ta rất kÃnh trá»ng tá»· tá»·.
Ngá»c Trúc cưá»i dịu dà ng nói:
- Công tỠvà Lục Châu nói chuyện đi, ta đi đến chỗ Kim Trúc muội muội nói chuyện Tú trang.
Lục Thất nghe xong trong lòng vui sướng, Ngá»c Trúc rất khéo léo hiểu lòng ngưá»i, là m tan biến sá»± không hà i lòng trước đây cá»§a hắn.
Sau khi Ngá»c Trúc Ä‘i, ánh mắt hắn hoà n toà n chuyển lên ngưá»i Lục Châu, ánh mắt dịu dà ng nhìn Lục Châu, ánh mắt cá»§a Lục Châu cÅ©ng dịu dà ng nhìn lại, hai ngưá»i cùng tâm trạng, Ä‘á»u nhá»› lại lần trước gặp mặt triá»n miên má»™t đêm.
- Châu Nhi, thân thể của nà ng đã tốt hơn chưa?
Lục Thất dịu dà ng quan tâm.
- Äã đỡ nhiá»u rồi, công tá», nguyên danh cá»§a thiếp là Äá»— Băng Nhạn, công tá» có thể gá»i thiếp là Băng Nhạn được không?
Lục Châu dịu dà ng đưa ra yêu cầu.
- ÄÆ°á»£c, Băng Nhạn.
Lục Thất dịu dà ng đáp ứng, trong lòng hắn rất ấm áp, mỹ nhân trước mắt là ngưá»i khiến hắn cảm thấy nuối tiếc nhất lúc còn trong quân, rốt cục có thể dùng chÃnh năng lá»±c cá»§a mình vãn hồi lại thứ đã từng mất Ä‘i.
- Công tá», Ngá»c Trúc tá»· là má»™t ngưá»i thiện lương, chuyện vừa rồi, hy vá»ng công tá» không sinh lòng oán giáºn.
Äá»— Băng Nhạn vì Ngá»c Trúc dịu dà ng giải thÃch.
- Ngá»c Trúc tá»· giúp ta, ta sẽ không có gì oán giáºn nà ng cả, thá»±c ra chuyện nà y là ta là m sai trước.
Lục Thất ôn tồn nói.
Äá»— Băng Nhạn gáºt gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Công tá», ngà y mai ngà i đón thiếp đến Tú trang, phu nhân đã đồng ý chưa?
Lục Thất ngẩn ra dịu dà ng nói:
- Chuyện cá»§a nà ng ta chưa từng nói vá»›i Tiểu Äiệp, nhưng nà ng yên tâm, Tiểu Äiệp chắc chắn sẽ không phản đối chuyện ta đón nà ng vá», hÆ¡n nữa vá» sau ở cùng má»™t chá»—, nà ng ấy cÅ©ng sẽ không khinh thị nà ng.
Äá»— Băng Nhạn bất an nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Công tỠhẳn nên bà n bà n trước với phu nhân chuyện đón thiếp, lúc thiếp đến, phu nhân có thể cho và o ở nhưng sẽ cảm thấy không hà i lòng.
- Nà ng yên tâm, đêm nay ta sẽ nói vá»›i Tiểu Äiệp, thá»±c ra nà ng không cần quan tâm, Tiểu Äiệp là vị hôn thê thất lạc nhiá»u năm cá»§a ta, ta tìm được nà ng, má»›i mang nà ng vỠđược ba bốn ngà y thôi, Tiểu Äiệp cÅ©ng từng lưu lạc trên sông Tần Hoà i, cho nên nà ng ấy sẽ không khinh thưá»ng nà ng đâu.
Lục Thất dịu dà ng an ủi.
- Cũng từng lưu lạc trên sông Tần Hoà i, công tỠnói phu nhân từng là kĩ nữ.
Äá»— Băng Nhạn mở to đôi mắt xinh đẹp kinh ngạc nói.
- Äúng váºy.
Lục Thất gáºt đầu , Ä‘em chuyện cá»§a Tiểu Äiệp nói cho Äá»— Băng Nhạn, cuối cùng ôn tồn nói:
- Là Lục gia có lá»—i vá»›i Tiểu Äiệp, cho nên cho dù Tiểu Äiệp đã từng trải qua những gì, ta Ä‘á»u thừa nháºn nà ng là chÃnh thê cá»§a ta.
Äá»— Băng Nhạn kinh ngạc gáºt đầu, Lục Thất kể lại sá»± tình khiến cho nà ng xúc động, má»™t lúc lâu sau má»›i thở dà i nói:
- Thiếp có thể gặp được công tỠđúng là vô cùng may mắn.
Lục Thất tâm tình vui sướng cưá»i, có được sá»± tÃn nhiệm cá»§a ngưá»i khác đối vá»›i hắn là má»™t loại kiêu ngạo. Hắn nắm lấy tay phải cá»§a Äá»— Băng Nhan, giÆ¡ tay lấy má»™t qá»§a long nhãn trên bà n đưa tá»›i nói:
- Lại đây, ngáºm long nhãn nà y trong miệng.
Äá»— Băng Nhạn bị hắn cầm tay gò má á»ng hồng, láºp tức lại bị yêu cầu cá»§a Lục Thất khiến cho ngạc nhiên, không hiểu nháºn lấy long nhãn chưa bóc vá» bá» và o trong miệng, vừa cho nhãn và o trong miệng, láºp tức kêu lên má»™t tiếng nhảy dá»±ng lên, lòng bà n tay phải tá»± nhiên cảm thấy rất Ä‘au, nà ng há mồm phun long nhãn ra, kinh hãi nhìn Lục Thất.
- Công tá», ngà i....
Nà ng vừa định chất vấn, chợt thấy Lục Thất cứa lên lòng bà n tay phải, trên tay xuất hiện má»™t Ãt máu Ä‘en.
Lục Thất buông tay Äá»— Băng Nhạn ra, sau khi dùng thuáºt nháºn biết căn cốt, Äá»— Băng Nhạn là thể chất thá»§y tiểu thừa, Ä‘iá»u nà y có nghÄ©a là Äá»— Băng Nhạn có thể tu luyện “Xà hình hóa nguyệt thuáºtâ€, Lục Thất trước tiên tá»›i gặp Äá»— Băng Nhạn là quyết định chÃnh xác.
- Công tá», ngà i là m gì váºy?
Mặt Äá»— Băng Nhạn có chút sợ hãi nhá» giá»ng há»i, nà ng biết hà nh động nà y cá»§a Lục Thất không phải là vô bổ.
Äã biết Äá»— Băng Nhạn có thể tu luyện Tiên Thiên công, trong lòng Lục Thất có nhiá»u vấn đỠmuốn há»i hÆ¡n, lúc hắn đến ở trong xe đã từng nghÄ© qua, nếu Äá»— Băng Nhạn có thể chất thÃch hợp tu luyện Tiên Thiên công, váºy hắn liá»n há»i má»™t chút vá» lai lịch cá»§a máºt tịch Quy xà đan thư.
Dù sao tu luyện Quy xà đan thư cÅ©ng gần như tà môn, nếu thể chất cá»§a Äá»— Băng Nhạn không thÃch hợp tu luyện Tiên Thiên công, váºy hắn sẽ không thảo luáºn vấn đỠbà máºt Long châu vá»›i Äá»— Băng Nhạn.
- Băng Nhạn, ta há»i nà ng má»™t chuyện, viên trân châu nà ng đưa cho ta có được từ đâu?
Lục Thất nhìn Äá»— Băng Nhạn ôn tồn nói.
Äá»— Băng Nhạn ngẩn ra, nghi hoặc nhìn Lục Thất nhá» giá»ng nói:
- Viên trân châu kia là váºt gia truyá»n cá»§a thiếp.
Lục Thất trầm ngâm một lúc, lại dịu dà ng nói:
- Nếu đã là váºt gia truyá»n, váºy nà ng có biết trân châu kia có chá»— nà o khác thưá»ng không?
Äá»— Băng Nhạn nghi hoặc nhìn Lục thất, nhá» giá»ng nói:
- Viên trân châu kia nghe nói có thể trừ tà và chiếu sáng.
- Ngoại trừ dùng để trừ tà và chiếu sáng còn có công dụng nà o khác không?
Lục Thất ôn tồn há»i.
- Công tá» há»i như váºy, chẳng lẽ đã phát hiện ra có Ä‘iểm gì khác thưá»ng rồi hay sao?
Äá»— Băng Nhạn nghi hoặc há»i ngược lại.
Lục Thất chần chá» má»™t chút, gáºt đầu nói:
- Äúng váºy, ta phát hiện trong trân châu có chữ viết.
- Cái gì? Công tá» nhìn thấy có chữ, có tháºt không?
Äá»— Băng Nhạn hoảng sợ há»i.
- Tháºt sá»± có chữ viết, có phải nà ng cÅ©ng biết trong trân châu có chữ viết hay không?
Lục Thất bình tĩnh dịu dà ng nói.
Äá»— Băng Nhạn ngÆ¡ ngác má»™t chút, vá»™i và ng gáºt đầu nói:
- Thiếp có biết, thiếp còn biết chữ trong trân châu như nà o, chỉ có thân thể cá»±c dương má»›i có thể nhìn ra, nói như váºy công tá» là thân thể cá»±c dương rồi.
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Ta không biết ta có phải thân thể cá»±c dương hay không, nà ng có thể nói cho ta má»™t chút bà máºt cá»§a trân châu hay không?
Äá»— Băng Nhạn gáºt gáºt đầu, nhá» giá»ng nói:
- Viên trân châu kia là váºt bà truyá»n hÆ¡n trăm năm nay cá»§a gia tá»™c thiếp, bởi vì chiến tranh loạn lạc mà thất lạc lưu vong tứ phÃa, lúc Ä‘i trốn thiếp ở cùng vá»›i tá»™c trưởng, lúc tá»™c trưởng bị chém trá»ng thương, trước lúc lâm chung giao trân châu cho thiếp, nói cho thiếp trân châu có thể trừ tà , hÆ¡n nữa trong trân châu có giấu má»™t bá»™ thiên thư cá»§a tiên nhân. Nhưng thiên thư ở trong trân châu chỉ có ngưá»i có thể chất cá»±c dương má»›i có thể nhìn được, hÆ¡n nữa thiên thư có chứa đựng tiên pháp, chỉ có thể là thân thể cá»±c dương má»›i có thể tu luyện.
Lục Thất nghe xong ồ má»™t tiếng, nghÄ© thầm Băng Nhạn cÅ©ng không biết nguồn gốc cá»§a tiên pháp ở trong long châu, nghe Äá»— Băng Nhạn nhá» giá»ng nói:
- Công tá», ngà i có thể thấy chữ bên trong trân châu, có phải đã tu luyện tiên pháp trong thiên thư rồi?
Lục Thất đã quyết định đà o tạo Äá»— Băng Nhạn, thấy nà ng há»i thản nhiên nói:
- Ta dá»±a theo thiên pháp tu luyện đã có chút thà nh tá»±u nhưng hình như không có Ãch đối vá»›i ta nhiá»u lắm.
Äá»— Băng Nhạn sá»ng sốt, nhá» giá»ng kinh ngạc nói:
- Công tá» tu luyện tháºt sá»± có được thà nh tá»±u sao? Thiếp nghe tá»™c trưởng nói tiên pháp bên trong châu vô cùng lợi hại.
Trong lòng Lục Thất biết không nên nói nhiá»u bà máºt ở lầu Khổng Tước, vá»™i dịu dà ng nói:
- Chữ bên trong trân châu, thá»±c ra là má»™t loại công pháp dưỡng khÃ, không phải là tiên thuáºt, công pháp kia không có Ãch đối vá»›i ta cho lắm nhưng lại có thể cùng nữ tá» cùng tu luyện má»™t loại công pháp, vừa rồi ta xem thể chất cá»§a nà ng phá»§ hợp cùng ta hợp tu, ngà y mai ta đến đón nà ng và o phá»§, sau khi xong ta dẫn nà ng đến má»™t nÆ¡i hợp tu, chuyện nà y chúng ta không nên nói nhiá»u nữa, có gì mai chúng ta lại nói tiếp.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 40
Äón mỹ nhân vá»
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Äá»— Băng Nhạn nghe xong nhu thuáºn gáºt đầu, Lục Thất lại nói:
- Băng Nhạn, chuyện hợp tu, sau nà y không được nói cho bất cứ ai.
Äá»— Băng Nhạn dịu dà ng nói:
- Thiếp đã biết, công tỠyên tâm đi.
Lục Thất cưá»i vui vẻ, mắt dò xét nhìn Äá»— Băng Nhạn, ngá»n đèn dầu chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp cá»§a Äá»— Băng Nhạn, Ä‘iá»m tÄ©nh giông như má»™t đóa Ngá»c Lan, hắn đưa hai tay ôm mỹ nhân và o ngá»±c.
Mỹ nhân thẹn thùng cúi đầu, toà n thân dá»±a và o lồng ngá»±c rắn chắc cá»§a hắn, nhu thuáºn giống như má»™t con cừu nhá», tùy ý hai bà n tay hắn trêu đùa, thân thể má»m mại bị kÃch thÃch không kìm được vặn vẹo khẽ ngâm, cuối cùng láºt ngưá»i lại, hai tay đưa ra chá»§ động ôm lấy nam nhân xấu xa nà y.
Sáng sá»›m, Lục Thất tỉnh dáºy trên giưá»ng đầy mùi hương say lòng ngưá»i, vẻ mặt vui sướng nhìn đôi nữ nhân trong phòng, đêm qua hắn ngá»§ lại nÆ¡i Ngá»c Trúc ở, vốn chỉ là cùng Băng Nhạn cá nước thân máºt, không nghÄ© tá»›i ná»a đưá»ng lại thêm má»™t Ngá»c Trúc.
Má»™t đêm ân ái khiến Lục Thất rất thÃch, hắn rất hà i lòng vá»›i kỹ xảo lên giưá»ng cá»§a Ngá»c Trúc tá»· tá»·.
- Công tá», sau khi trở vỠđừng để Lục Châu hầu hạ, Lục Châu vẫn chưa khá»e hẳn, hầu hạ xong mệt má»i dá»… dẫn đến tạo thà nh căn bệnh. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngá»c Trúc vừa trang Ä‘iểm vừa dịu dà ng khuyên bảo Lục Thất, đêm qua nà ng gia nháºp chÃnh là vì không muốn Äá»— Băng Nhạn quá mệt nhá»c, xuất phát từ thiện ý má»›i hầu hạ Lục Thất.
- Tỷ tỷ, không bằng nà ng cũng theo ta đi.
Lục Thất hi vá»ng.
Ngá»c Trúc lắc đầu, dịu dà ng nói:
- Äợi thêm mấy ngà y nữa.
Lục Thất khó hiểu nói:
- Tá»· tá»· không tÃn nhiệm ta sao?
Ngá»c Trúc trầm mặc má»™t lúc lắc đầu nói:
- Không phải, ta hiểu rõ công tá» là ngưá»i trá»ng chữ tÃn, ta hôm nay không Ä‘i cùng công tá» là vì đợi má»™t ngưá»i.
Lục Thất ngẩn ra dịu dà ng nói:
- Tá»· tá»· phải đợi ngưá»i, ngưá»i đó là ý trung nhân sao?
- Äúng váºy, ta đã đáp ứng đợi ngưá»i kia má»™t năm, bây giá» má»›i chỉ được ná»a năm.
Ngá»c Trúc thẳng thắn nói.
Lục Thất nghe xong trong lòng thẫn thá», suy nghÄ© má»™t chút ôn tồn nói:
- Tá»· tá»·, tá»· vẫn nên theo ta Ä‘i, tá»· có thể đợi ngưá»i kia ở Tú trang, tá»· chỉ cần dùng chút bạc dặn dò bà bà , nếu như ngưá»i kia tá»›i, có thể đến Tú trang tìm tá»·.
Ngá»c Trúc nghe xong dừng lại việc trang Ä‘iểm trầm ngâm, Äá»— Băng Nhạn ở bên dịu dà ng nói:
- Ngá»c Trúc tá»·, công tá» nói rất có lý, tá»· tá»· nếu như ở lầu Khổng Tước đợi thêm ná»a năm, chÃnh là mất nhiá»u hÆ¡n được.
Trong phòng yên lặng má»™t lúc, Ngá»c Trúc gáºt đầu dịu dà ng nói:
- Váºy được rồi, ta trước tiên gả cho công tá» trên danh nghÄ©a, Ä‘i Tú trang đợi ngưá»i.
Lục Thất trong tâm vui sướng, mỉm cưá»i nói:
- Tá»· tá»· cứ yên tâm, ngưá»i kia nếu như tìm đến Tú trang, đến lúc đó nếu tá»· tá»· nguyện ý gả cho hắn, ta sẽ coi tá»· tá»· giống như chị ruá»™t gả Ä‘i.
Ngá»c Trúc xoay ngưá»i nhìn Lục Thất dịu dà ng nói:
- Äa tạ công tá».
Mặt trá»i đã lên cao, Lưu tú bà mướn xe có rèm che, chở Lục Thất, Lưu tú bà , Ngá»c Trúc và Äá»— Băng Nhạn đến huyện nha.
Sau khi đến huyện nha là m thá»§ tục nháºp tịch rất nhanh, đưa thêm năm lượng bạc, chưa đến má»™t canh đã xong xuôi. Lục Thất trước Ä‘em văn khế nháºp tịch cho Ngá»c Trúc, cÅ©ng để Ngá»c Trúc tá»± cất giữ, còn văn khế cá»§a Băng Nhạn hắn thu lại, sau đó hắn đưa Ngá»c Trúc trở vá» lầu Khổng Tước thu tháºp váºt dụng.
Xe tá»›i lầu Khổng Tước, Ngá»c Trúc xuống xe, Lục Thất kêu phu xe Ä‘i đến thà nh nam, bố trà cho Băng Nhạn ở chá»— Äá»— Lan Nhi, sau đó trở vá» lầu Khổng Tước, đón Ngá»c Trúc đến Tú trang Thiên Công.
Sau khi là m xong chuyện cá»§a Ngá»c Trúc, hắn má»›i có thể an tâm Ä‘i cùng hai nà ng hợp tu Tiên Thiên công.
Lúc xe trở lại Ngá»c Trúc vẫn chưa ra, Lục Thất ở cá»a hông lầu Khổng Tước kiên nhẫn chá». Äợi khoảng má»™t canh giá», Ngá»c Trúc và Lưu tú bà đi ra, có bốn quân nô cầm váºt phẩm lên xe, còn có bảy nữ nhân xinh đẹp đưa tiá»…n, vẻ mặt lưu luyến không rá»i kêu Ngá»c Trúc tá»· tá»·, xem ra Ngá»c Trúc ở lầu Khổng Tước rất được lòng ngưá»i. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tá»›i trước xe, Lục Thất đỡ Ngá»c Trúc lên xe, có má»™t ngưá»i mặc váy áo mà u xanh má»m mại như ngá»c, giÆ¡ tay khẽ chạm và o Lục Thất, nghiêm mặt nói:
- Công tá», Ngá»c Trúc tá»· là ngưá»i tốt, mong công tá» có thể đối xá» tá» tế vá»›i Ngá»c Trúc tá»·.
Lục Thất cảm động trước tình bạn của các nà ng, quay đầu nói với cô gái mặc váy xanh:
- Yên tâm, ta sẽ đối tốt vá»›i Ngá»c Trúc tá»·.
Hắn vừa dứt lá»i, bảy cô nương Ä‘á»u lấy ra má»™t cái bao nhá» ném và o trong xe, Ngá»c Trúc vá»™i và ng ngăn cản, nhưng Lưu tú bà khuyên không cần ngăn, đôi mắt xinh đẹp cÅ©ng đầy lệ quang.
- Các muá»™i muá»™i, mau và o Ä‘i, Ä‘i lâu quá sẽ khiến chá»§ nhân giáºn.
Ngá»c Trúc vừa nói, tất cả những cô gái ở đây Ä‘á»u rÆ¡i lệ nói lá»i tạm biệt, tháºt lâu sau không chịu trở vá», khiến cho Lục Thất có chút cảm động.
Lưu tú bà hô:
- ÄÆ°á»£c rồi, mau trở vá» thôi.
Lục Thất cũng khuyên nhủ:
- Má»i ngưá»i đừng thương tâm, các nà ng nhá»› Ngá»c Trúc tá»· có thể đến nhà ta để gặp.
Có má»™t mỹ nữ khuôn mặt trái xoan nhìn hắn nhá» giá»ng nói:
- Công tá», chúng ta là kỹ nữ, đến nhà công tá» sẽ bị phu nhân cá»§a công tỠđánh Ä‘uổi ra ngoà i.
Lục Thất cưá»i nói:
- Các nà ng yên tâm, Ngá»c Trúc ở má»™t tòa tiểu viện riêng biệt, ở nhà không ai có thể quản nà ng.
Chúng nữ tá» nghe xong không dám tin, ai cÅ©ng lạnh lẽo nhìn Lục Thất má»™t cái, khiến cho Lục thất rất xấu hổ, đà nh phải ngáºm miệng lên xe, phu xe vung roi Ä‘iểu khiển xe rá»i khá»i.
Chúng nữ tỠđứng từ xe phất tay chia tay vá»›i Ngá»c Trúc, xe Ä‘i khoảng hÆ¡n hai mươi mét, Lục Thất má»›i dám thở ra.
Ngá»c Trúc lau nước mắt nhặt lấy bao vải, Lục Thất giúp nà ng nhặt tất cả lên, dịu dà ng nói:
- Những muá»™i muá»™i đó cá»§a nà ng Ä‘á»u rất có tình nghÄ©a.
Ngá»c Trúc thê lương nói:
- Äá»u là ngưá»i đáng thương đồng bệnh tương liên, không giúp đỡ lẫn nhau váºy ai sẽ giúp chúng ta.
Nói xong vuốt ve bao vải thở dà i:
- Trong nà y Ä‘á»u là kim châu ngá»c thúy, ta còn có mưá»i ba nghìn lượng tÃch góp được, công tá» Ä‘á»u cầm lấy Ä‘i.
Lục Thất sá»ng sốt, mỉm cưá»i nói:
- Tỷ tỷ có phải đang thỠdò xét ta hay không?
Ngá»c Trúc cưá»i khổ nói:
- Còn thá» cái gì, tất cả những gì cá»§a ta bây giá» Ä‘á»u là cá»§a công tá», còn nghÄ© đến cái khác có tác dụng không?
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Tá»· tá»·, ta kÃnh trá»ng tá»·, bây giá» cÅ©ng không muốn nói nhiá»u gì nữa, ở lâu sẽ biết lòng, lá»±a chá»n hôm nay cá»§a tá»· tá»· sẽ không khiến tá»· tá»· thấy hối háºn đâu.
- Äúng đấy Ngá»c Trúc, công tá» là ngưá»i giữ chữ tÃn, nhất định sẽ đối xá» tá» tế vá»›i cô.
Lưu tú bà vội nói chen và o, nà ng bây giỠđã là nô tà i của Lục gia rồi.
- Ta cÅ©ng tin tưởng công tá».
Ngá»c Trúc nhá» giá»ng nói.
Lục Thất nghe ra giá»ng Ä‘iệu cá»§a Ngá»c Trúc có chút yếu á»›t, hắn không nói gì, chỉ giÆ¡ tay nắm lấy bà n tay phải cá»§a Ngá»c Trúc, yên lặng khẽ vuốt.
Xe đã tá»›i Tú trang Thiên Công, Ngá»c Trúc liá»n nghe thấy bên trong Tú trang truyá»n ra tiếng cưá»i, Tư Trúc và Tư Ngá»c rất vui mừng, hai bên lôi kéo tay Ngá»c Trúc, ân cần thăm há»i, Ngá»c Trúc cÅ©ng yêu thương trả lá»i hai tá»· muá»™i.
Tiểu Mai nói cho Lục Thất, đại phu nhân đã Ä‘i khá»i, đến tá»± an lá»… pháºt cầu phúc, không biết khi nà o trở vá», bảo Tiểu Mai chuyển lá»i không cần lo lắng.
Lục Thất nghe xong cÅ©ng không nói gì, hắn vốn định giải thÃch chuyện cá»§a Ngá»c Trúc vá»›i Tiểu Äiệp, sau đó má»›i Ä‘i hợp tu, bây giá» Tiểu Äiệp không có ở đây giải thÃch thể nà o đây.
Sau đó hắn dặn Tiểu Mai, sau khi an bà i cho Ngá»c Trúc đến ở Thiên Tỉnh trạch viện, cÅ©ng tuyên bố Uyển Ngá»c và Băng Nhi thuá»™c vá» Ngá»c Trúc, Tư Trúc và Tư Ngá»c cÅ©ng chuyển đến ở Thiên Tỉnh trạch viện. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chúng nữ tá» nghe xong cÅ©ng không có dị nghị gì, Ngá»c Trúc là đại ân nhân cá»§a các nà ng, quyết định cá»§a Lục Thất, cÅ©ng không khiến cho các nà ng cảm thấy có gì không ổn, Uyển Ngá»c và Băng Nhi quỳ trước Ngá»c Trúc, cùng Ä‘i hâu viện quét tước nhà cá»a.
Sau khi sắp xếp xong cho Ngá»c Trúc, Lục Thất lại đón xe đến nhà ở thà nh nam, xuống xe và o trong nhà thấy huynh trưởng và Äá»— Lan Nhi, lại thấy Lục Nga, sau đó má»›i dẫn theo Äiệp Y và Băng Nhạn rá»i khá»i, đón xe ra khá»i thà nh Giang Ninh, thẳng đến núi Thanh Long ngoà i thà nh.
Lục Thất lá»±a chá»n núi Thanh Long để tu luyện, nguyên nhân thứ nhất là do trong kinh thà nh nhân khà há»—n độn, nên tìm má»™t nÆ¡i bà máºt yên tÄ©nh trong núi hợp tu má»›i tốt, thứ hai là hắn sợ Äiệp Y Ä‘ang tu luyện tá» vong, quan viên biết được lại tạo thà nh phiá»n toái.
Thá»±c ra, ước nguyện ban đầu cá»§a Lục Thất, má»™t ná»a là muốn Ä‘em Äiệp Y thà nh váºt thà nghiệm, xem có thể trị bệnh đưá»ng sinh dục cá»§a nà ng hay không, nếu trị được, sau ngà y Lâm Tiểu Äiệp bệnh nặng, hắn sẽ dùng hợp tu để tìm đưá»ng sống cho Lâm Tiểu Äiệp, má»™t ná»a nguyên nhân khác chÃnh là tiếc tà i nghệ cá»§a nà ng, sau lại biết nà ng là Äiệp Y, cÅ©ng tiếc duyên pháºn và tấm lòng cá»§a nà ng.
Ra khá»i thà nh, dá»c đưá»ng Ä‘i Äiệp Y trầm mặc không nói, chỉ có nhẹ nhà ng ôm lấy âu yếm đà n tỳ bà , dưá»ng như có má»™t hồi ức gì đó liên quan, Lục Thất hiểu cÅ©ng ngồi yên không quấy rầy Äiệp Y.
Tá»›i chân núi Thanh Long, Lục Thất quay đầu nhìn lại, thấy núi Thanh Long địa hình dá»±ng đứng, núi non trùng Ä‘iệp, cây cối xanh mướt ráºm tạp, hoa trên núi rạng rỡ, theo thế núi có má»™t rừng trúc xanh um tươi tốt, ba ngưá»i cùng nhau theo đưá»ng ngoắt nghéo Ä‘i sao và o rừng, trên đưá»ng lại thấy rừng phong, khiến cho trong lòng cảm thấy thoải mái thư sướng.
Cho đến khi Ä‘i và o rừng trúc, tìm được má»™t chá»— đất bằng phẳng thÃch hợp tu luyện, Lục Thất tùy ý chặt và i cây trúc cắm xuống đất, rất nhanh bố trà xong, kế tiếp hắn truyá»n thụ kÄ© thuáºt giẫm trúc để nhảy múa, chỉ trong thá»i gian uống má»™t chén trà , Äiệp Y đã biết nhảy, má»™t lúc sau, Băng Nhạn cÅ©ng biết nhảy rồi
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 41
Quan gia
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Trước khi tu luyện, Lục Thất dịu dà ng nói vá»›i Äiệp Y: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äiệp Y, dùng khà công chữa bệnh sẽ nguy hiểm đến tÃnh mạng, nà ng nghÄ© lại Ä‘i.
- Thiếp đã nghÄ© kÄ©, chết cÅ©ng không hối tiếc, cảm tạ sá»± thương xót cá»§a công tá».
Äiệp Y nhẹ giá»ng trả lá»i.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, ôn tồn nói:
- Nà ng là thiếp của ta, nếu như chẳng may gặp phải bất hạnh, ta sẽ đem nà ng chôn cất trong tộc mộ của Lục thị, vĩnh viễn là nữ nhân của Lục Thiên Phong ta.
- Thiếp tạ Æ¡n ân nghÄ©a cá»§a công tá», thiếp nếu chẳng may gặp phải Ä‘iá»u gì bất hạnh, khẩn cầu công tá» Ä‘em đà n tỳ bà nà y chôn cùng vá»›i thiếp luôn.
Äiệp Y nhá» giá»ng nói.
Lục Thất sá»ng sốt, liếc mắt nhìn chiếc đà n tỳ bà hÆ¡i cÅ© Äiệp Y ôm trong tay má»™t cái, thầm nghÄ© Äiệp Y đúng là má»™t nữ tá» yêu nhạc hiếm thấy, hắn dịu dà ng nói:
- Äiệp Y, ta đã biết.
Äiệp Y nghe xong cúi đầu hà nh lá»…, sau đó im lặng xoay ngưá»i Ä‘i đến chá»— tu luyện, Lục Thất nhìn bóng dáng ốm yếu cá»§a Äiệp Y, hắn chưa từng xem căn cốt cá»§a Äiệp Y, nếu Äiệp Y căn cốt bình thưá»ng, váºy lần hợp tu nà y thá»±c sá»± là má»™t khảo nghiệm sinh tỠđối vá»›i nà ng.
Băng Nhạn cÅ©ng im lặng đứng ở chá»— bãi trúc, Lục Thất đã giải thÃch vá»›i nà ng việc tu luyện không có nguy hiểm, bởi váºy lòng cá»§a nà ng chỉ có chút không yên, Lục Thất hô má»™t tiếng, hai nà ng bắt đầu dá»c theo mấu trúc múa quanh Lục Thất. Lục Thất nhắm mắt bắt đầu nhìn các nà ng, từ Ä‘an Ä‘iá»n huyá»n châu biến thà nh hai cái hắc châm bay đến đâm và o huyệt cá»§a các nà ng.
Lúc má»›i hợp tu, phản ứng cá»§a hai nà ng không khác nhau lắm, xung quanh Äá»— Băng Nhạn hiện ra khói mà u Ä‘en nhạt, quanh thân Äiệp Y tản ra khói mà u và ng đất, thấy được Äiệp Y khi tu luyện có phản ứng, Lục Thất cÅ©ng an tâm hÆ¡n nhiá»u, căn cốt cá»§a Äiệp Y cÅ©ng không phải bình thưá»ng, xác nháºn là thuá»™c tÃnh đất, đến lúc nà y nguy hiểm tÃnh mạng gần như không còn.
Tu luyện tiến hà nh thuáºn lợi, trên ngưá»i Äá»— Băng Nhạn dần hình thà nh má»™t cầu vồng mà u Ä‘en nhạt, khói xung quanh Äiệp Y dần ngưng tụ thà nh má»™t cầu vồng mà u và ng đất, sau khi hai cầu vồng hình thà nh dần tách khá»i thân thể, nháºp và o miệng Lục Thất cùng viện trợ vá»›i âm dương huyá»n châu.
Rốt cục sáng sá»›m ba ngà y sau, hợp tu hoà n thà nh thuáºn lợi, Băng Nhạn và Äiệp Y cùng nhau Ä‘i đến khe núi tắm rá»a, Lục Thất tâm tình rất tốt đứng lặng ở ngoà i rừng trúc, ngắm phong cảnh núi Thanh Long chỠđợi.
Má»™t lúc sau, hai nà ng tắm rá»a xong quay lại, Lục Thất thấy vẻ ngoà i Äiệp Y cÅ©ng chẳng xinh đẹp lên được chút nà o, trên là n da vẫn còn rất nhiá»u ban mà u Ä‘á», nhưng bệnh trạng sưng đỠđã đánh tan, khôi phục khuôn mặt trái xoan, khuôn mặt Ä‘oan chÃnh ngÅ© quan tinh tế, hẳn phải là má»™t mỹ nữ.
Lục Thất lo lắng ở bên ngoà i lâu ngà y sẽ há»ng việc, liá»n yêu cầu xuống núi, trên đưá»ng Ä‘i, thấy hai nà ng Ä‘i lại rất nhẹ nhà ng, trên đưá»ng Ä‘i vô cùng thoải mái, nhìn ra được bệnh tình cá»§a Äiệp Y đã tốt hÆ¡n nhiá»u, Lục Thất tá»± nhiên cÅ©ng rất vui mừng, nghÄ© đến bệnh cá»§a Lâm Tiểu Äiệp, sau nà y có khả năng chữa khá»i, sẽ có má»™t ná»a hy vá»ng.
Xuống núi đón xe trở vá» kinh thà nh, sau khi và o thà nh trước tiên đưa các nà ng đến chá»— nhà đại huynh, biết được La trưởng sá» rất hà i lòng vá»›i tà i hoa cá»§a đại huynh, đã đồng ý cầu ngưá»i tiến cá».
Sau khi Lục Thất trao đổi vá»›i huynh trưởng xong, đón xe đến phá»§ Ung Vương, sau khi đến phá»§ thì bái kiến La trưởng sá» nói lá»i cảm tạ, lại biết chức sá»± cá»§a Binh bá»™ ngà y hôm qua đã được định Ä‘oạt xong, Lục Thất chỉ cần cầm công văn đến Binh bá»™ để là m hồ sÆ¡ là có thể lấy được ấn cá»§a lữ soái.
Sau khi biết Lục Thất cung kÃnh nói tạ Æ¡n, La trưởng sá» lại há»i địa chỉ nÆ¡i hắn thưá»ng ở, nói mấy ngà y nà y kiên nhẫn ở lại kinh thà nh chá», đợi đến khi toà n bá»™ chức vị cá»§a phá»§ Ung Vương được bổ nhiệm xong, thì sẽ đến bái kiến Ung Vương Ä‘iện hạ và đến chà o há»i các quan viên cao thấp cá»§a Ung Vương phá»§. Lục Thất để lại địa chỉ Tú trang, má»™t lòng muốn rÆ¡i xuống đất, rá»i khá»i nhà cá»§a La trưởng sá».
Lục Thất vá» tá»›i Tú trang, vừa và o trong sân, thấy Tiểu Mai và Tư Trúc, Tư Ngá»c, ba ngưá»i cưá»i rạng rỡ như hoa nghênh đón hắn trở vá», hắn mỉm cưá»i ân cần há»i thăm ba ngưá»i, Tiểu Mai táºn trách nhiệm bẩm báo chuyện thu chi cá»§a Tú trang, hắn cÅ©ng từ Tiểu Mai biết được Lâm Tiểu Äiệp vẫn chưa trở vá», chẳng nhẽ đến lá»… pháºt lại ở lại luôn an tá»± sao?
Lâm Tiểu Äiệp vẫn chưa vá» Tú trang, Lục Thất láºp tức đến Thiên Tỉnh trạch viện thăm Ngá»c Trúc, Tư Trúc muốn Ä‘i theo nhưng bị Tiểu Mai gá»i ngược lại.
Sau khi tá»›i trạch viện Thiên Tỉnh, láºp tức nhìn thấy Ngá»c Trúc, Băng Nhi và Uyển Ngá»c Ä‘ang cùng nhau thêu thùa, ba ngưá»i thấy Lục Thất trở vá» phản ứng không giống nhau, Ngá»c Trúc khuôn mặt xinh đẹp cưá»i nhạt, Băng Nhi khuôn mặt xinh đẹp cÅ©ng có chút hồng lên, ánh mắt nhìn vá» phÃa Lục Thất ngượng ngùng có chứa tình cảm.
Trong lòng Lục Thất có chút khác thưá»ng, đối mặt vá»›i ba nữ nhân, mỉm cưá»i há»i Ngá»c Trúc đã quen vá»›i việc sống ở đây chưa, sau đó yên lặng như nước xem bức tranh các nà ng thêu. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äó là má»™t bức phong lan, tranh thêu xinh đẹp thanh nhã, hắn khen và i câu từ táºn đáy lòng, sau đó lấy cá»› mệt má»i và o trong phòng Ngá»c Trúc nghỉ ngÆ¡i, sau đó hắn nói phải tá»a công, sợ có ngưá»i quấy nhiá»…u, các nà ng biết Ä‘iá»u liá»n rá»i khá»i, đóng cá»a lại.
Lục Thất Ä‘i đến ngồi xuống bên giưá»ng, trong mÅ©i trà n ngáºp mùi thÆ¡m nhà n nhạt, khiến cho thân thể hắn thoải mái hÆ¡n, hắn lá»±a chá»n ở trong phòng Ngá»c Trúc yên tÄ©nh suy nghÄ© là xuất phát từ hai lý do. Má»™t là Ngá»c Trúc trong Tú trang có uy cá»§a má»™t đại tá»·, hắn yên lặng suy nghÄ© có Ngá»c Trúc ngăn cản, cô bé có tÃnh tình kÃch động như Tư Trúc cÅ©ng sẽ không đột nhiên quấy rầy.
Hai là hắn đã đón Ngá»c Trúc đến Tú trang, chắc chắn sẽ không để nam nhân khác tùy ý cướp Ä‘i, cách tốt nhất lấy được trái tim cá»§a Ngá»c Trúc chÃnh là ba chữ không khách khÃ, hắn chá»§ cần khiến Ngá»c Trúc là m nữ nhân cá»§a Lục gia, trong hoà n cảnh bị lạnh nhạt, dần dần sẽ không muốn rá»i xa nÆ¡i ấm áp yên bình, nà ng dù sao cÅ©ng đã lá»›n tuổi, tuy rà ng hâm má»™ văn nhân nhưng so vá»›i tâm tình cá»§a thiếu nữ có chút thá»±c tế hÆ¡n.
Hưởng thụ mùi thÆ¡m cá»§a phòng mỹ nhân trong chốc lát, Lục Thất bắt đầu suy tư, hắn đã rá»i khá»i huyện Thạch Äại má»™t thá»i gian rồi, đến kinh thà nh cÆ¡ bản là hoà n thà nh được ước nguyện, hắn nhá»› ngưá»i nhà , cÅ©ng vô cùng lo lắng cho an nguy cá»§a ngưá»i thân, không biết Triệu huyện thừa chết có ảnh hưởng tá»›i cuá»™c sống cá»§a ngưá»i nhà hay không, hắn tháºt sá»± rất muốn bây giá» liá»n vá» huyện Thạch Äại, cÅ©ng may có Vương Cầm Nhi quay lại bảo vệ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ná»a giá» sau, ngoà i cá»a phòng chợt vang lên má»™t giá»ng nữ, nhẹ nhà ng nói:
- Công tá», có má»™t vị quan gia tá»›i thăm.
Lục Thất ngẩn ra, biết được ngoà i cá»a là Tiểu Mai, quan gia tá»›i thăm? Chẳng lẽ là quan viên cá»§a phá»§ Ung Vương tá»›i tìm hắn? Tháºt sá»± là có khả năng đó.
Hắn kinh ngạc đứng dáºy mở cá»a, trá»±c tiếp há»i:
- Tiểu Mai, quan gia ở đâu đến?
- Thiếp không biết, cÅ©ng không dám há»i nhiá»u.
Tiểu Mai e sợ nhá» giá»ng nói.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, ra khá»i phòng Ä‘i vá» phÃa nhà trước, tá»›i nhà trước, hắn thấy ba ngưá»i, má»™t ngưá»i mặc áo gấm, trên mặt có má»™t vết dao, hai ngưá»i khác mặc áo xanh, khuôn mặt trắng nõn, khoảng hai mươi tuổi, khà chất có vẻ âm nhu, giống như hai đầy tá»›.
- Là Ôn đại nhân.
Mặt Lục Thất láºp tức xuất hiện niá»m vui bất ngá» mỉm cưá»i tiến lên, thân thiết gá»i.
Ngưá»i tá»›i thăm không ngá» là Ôn VÅ© đã gặp qua ở huyện Thạch Äại. Ôn VÅ© là phá»§ vệ Äại Lý Tá»±, từng là ngưá»i là m những việc lá»›n cho Äại Lý tư trá»±c. Mặc dù Ôn VÅ© chức quan không cao, nhưng lại là quan hà nh ti ở kinh thà nh, Lục Thất không thể nghÄ© tá»›i quan tá»›i thăm lại chÃnh là Ôn VÅ©.
Trên mặt có vết Ä‘ao cá»§a Ôn VÅ© nở nụ cưá»i, đối mặt vá»›i Lục Thất cưá»i nói:
- Lục đại nhân, không ngá» ngưá»i đến đây là ta đúng không.
Lục Thất dừng lại cưá»i nói:
- Äúng là không ngá» ngưá»i đến chÆ¡i lại chÃnh là Ôn đại nhân.
Ôn VÅ© mỉm cưá»i gáºt đầu nói:
- Lục đại nhân, chuyện lần trước may mà có đại nhân giúp đỡ, phần ân tình kia, hạ quan vẫn còn nhớ.
Lục Thất ngẩn ra cưá»i nói:
- Ôn đại nhân quá lá»i rồi, chuyện lần trước là chuyện nên là m, đại nhân không cần để ý.
Ôn VÅ© mỉm cưá»i nói:
- Cần để tâm, hạ quan cố ý đến tìm đại nhân trả lại chút tình nghĩa đó.
Lục Thất ngẩn ra, không hiểu nhìn Ôn VÅ©, Ôn VÅ© mỉm cưá»i nói:
- Äại nhân má»i Ä‘i theo ta, chúng ta tìm nÆ¡i thanh tÄ©nh nói chuyện.
Lục Thất vô cùng nghi hoặc Ä‘i theo Ôn VÅ© ra khá»i Tú trang, Ä‘i trà lâu ở phụ cáºn uống trà , sau khi ngồi xuống má»™t phòng trà , Ôn VÅ© ôn tồn nói:
- Lục đại nhân, ngà i đã đến kinh thà nh và i ngà y rồi, không biết mấy ngà y nà y ngà i có dự định gì không?
Lục Thất vô cùng nghi hoặc, nghĩ một chút, nhẫn nại ôn tồn nói:
- Ta ở kinh thà nh còn má»™t số việc phải xá» lý, mấy ngà y gần đây cÅ©ng có chút dá»± định, má»™t là đi thăm thú kinh thà nh phồn hoa, xem nÆ¡i nà o có khả năng để mở cá»a hà ng, hai là muốn Ä‘i chùa lá»… pháºt.
Ôn Vũ ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Lục đại nhân muốn Ä‘i chùa lá»… pháºt, chẳng nhẽ đại nhân tin và o pháºt?
Lục Thất không đoán ra được lý do Ôn Vũ đến, rốt cuộc muốn nói cái gì, đà nh phải nói:
- Gia mẫu tin và o pháºt, ta từ nhỠđã tin và o pháºt.
Thá»±c ra sáng mai hắn muốn Ä‘i chùa, nhưng là đi vì Lâm Tiểu Äiệp, muốn tìm hiểu lý do sao Lâm Tiểu Äiệp không vá», Lục Thất thân là phu quân, hẳn nên quan tâm Lâm Tiểu Äiệp, không thể để cho Lâm Tiểu Äiệp ở bên ngoà i không quan tâm lo lắng.
Ôn Vũ ôn tồn nói:
- Lục đại nhân là võ tướng từng chinh chiến, võ tướng tin pháºt cÅ©ng không nhiá»u.
Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Pháºt tổ từ bi, nhưng cÅ©ng có kim cương há»™ pháp, ta nháºp ngÅ© chinh chiến là vì đất nước, tuy rằng tay đầy máu tanh nhưng trong lòng luôn hướng vá» pháºt.
Ôn VÅ© gáºt đầu nói:
- Trong lá»i nói Lục Äại nhân có thiên cÆ¡, đúng là ngưá»i có duyên vá»›i pháºt.
Lục Thất nghe xong thầm cưá»i trá»™m, nói báºy bạ má»™t câu thà nh thiên cÆ¡, hắn trước kia theo mẫu thân lạy pháºt, nhưng từ nhỠđến lá»›n chưa bao giá» tin pháºt, hắn chỉ tin chÃnh mình, chỉ tin thá»±c lá»±c cá»§a bản thân, hắn không chi rằng cung kÃnh bái pháºt có thể trừ há»a giải nạn áo cÆ¡m không lo.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 42
Kinh sợ
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
- Ôn đại nhân ngà i có chuyện gì quan trá»ng muốn nói vá»›i ta sao?
Nói mấy câu há»i thăm, Lục Thất Ä‘i thẳng và o vấn Ä‘á».
Ôn VÅ© cưá»i, ôn tồn nói:
- Lục đại nhân, ngà i có biết Lễ bộ thị lang Lý đại nhân không?
Lục Thất nghe xong cả kinh, trên mặt vẫn bình tĩnh nói:
- Không biết, Ôn đại nhân hẳn biết xuất thân và gia cảnh cá»§a ta, sao có thể quen biết thị lang đại nhân quyá»n cao chức trá»ng được.
Ôn VÅ© gáºt đầu, hòa nhã nói:
- Xuất thân cá»§a Lục đại nhân tại hạ biết, nhưng sao Lục đại nhân lại mua lại gia quyến cá»§a tá»™i thần váºy?
Sắc mặt Lục Thất biến hóa, láºp tức nghe ra có chuyện không ổn, hắn nghi hoặc liếc nhìn Ôn VÅ© má»™t cái, má»›i nói tháºt chuyện cá»§a Ngá»c Trúc, cuối cùng ôn tồn nói:
- Ôn địa nhân, Ngá»c Trúc cÅ©ng coi như là bằng hữu cá»§a ta, ta giúp nà ng mua thân nhân cá»§a ngưá»i yêu cÅ©, cho dù ta mua rồi thì cÅ©ng không phạm và o quốc pháp.
Ôn Vũ nghe xong lắc đầu, hòa nhã nói:
- Lục đại nhân mua gia quyến cá»§a tá»™i thần vá» là m thiếp, mặc dù không phạm quốc pháp nhưng thân pháºn cá»§a Lục đại nhân rất đặc biệt, ngà i là ngưá»i giữ chức võ quan trong Hưng Hóa quân Tiết Äá»™. HÆ¡n nữa sau khi Lục đại nhân đến kinh thà nh thưá»ng xuyên có việc phải là m, đầu tiên là đi bái kiến Công bá»™ thị lang, sau đó lại cùng gia quyến cá»§a Lục đại nhân Ä‘i bái kiến Lá»… bá»™ thượng thư, tiếp đó Lục đại nhân không ngá» lại xin là m môn hạ cá»§a Trưởng sá» phá»§ Ung Vương. Còn đảm nhiệm chức Lữ soái phá»§ Ung Vương, những chuyện Lục đại nhân đã là m nà y sao có thể không dẫn đến ngá» việc cá»§a triá»u đình, triá»u đình bây giá» hoà i nghi trong tướng soái cá»§a Hưng Hóa quân có kẻ cấu kết cùng tá»™i thần.
Lục Thất nghe xong vô cùng sợ hãi, vá»™i há»i:
- Mua gia quyến của tội thần là chuyện của một mình ta, tuyệt đối không có bất cứ quan hệ nà o với tướng soái trong Hưng Hóa quân.
Ôn Vũ nghiêm mặt nói:
- Triá»u đình chỉ hoà i nghi, vẫn chưa truy vấn tá»™i thá»±c sá»±, hÆ¡n nữa việc nà y dÃnh dáng đến Công bá»™ thị lang, Lá»… bá»™ thượng thư và Trưởng sá» Ung Vương phá»§, triá»u đình không thể tùy ý giáng tá»™i.
Lục Thất cau mà y nói:
- Chuyện nà y cũng không hỠcó liên quan gì đến Công bộ thị lang, Lễ bộ thượng thư và Trưởng sỠphủ Ung Vương.
- Như váºy sao Lục đại nhân lại quen biết ba vị đại nhân kia?
Ôn VÅ© ôn tồn há»i má»™t câu.
- Ta không há» quen biết Công bá»™ thị lang và Lá»… bá»™ thượng thư, lần nà y ta tá»›i kinh chỉ là há»™ tống Vương chá»§ bá»™ phu nhân đến thăm ngưá»i thân, hÆ¡n nữa Triệu huyện thừa viết má»™t phong thư tiến cá» ta vá»›i Công bá»™ thị lang. Ta đến phá»§ Công bá»™ thị lang là để đưa thư tiến cá» và đưa má»™t số váºt phẩm, lúc ấy Tam phu nhân nhìn thấy ta, nháºn lấy lá»… váºt và thư tiến cá» trong tay ta, sau đó bảo ta quay vỠđợi tin. Ta đợi ba ngà y đến há»i má»™t chút, kết quả là Thị lang đại nhân không muốn nháºn ta là m môn hạ, cho nên ta má»›i đến Trưởng sá» Ung Vương phá»§ tìm kiếm con đưá»ng tiến thân, được đảm nháºn chức lữ soái cá»§a Ung Vương phá»§, còn vá» việc Vương phu nhân đến nhà Lá»… bá»™ thượng thư thăm ngưá»i thân không há» có liên quan gì đến chuyện nà y.
Lục Thất giải thÃch qua má»™t chút.
Ôn VÅ© nghe xong gáºt đầu, lại há»i: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Lục đại nhân tại sao lại biết rTưởng sỠphủ Ung Vương?
Lục Thất nghe xong do dự một chút nói:
- Trước đó và i ngà y, ta ở huyện Thạch Äại đã từng gặp Tam phu nhân và công tá» cá»§a La đại nhân, lúc ấy Ä‘ang bị thổ phỉ bao vây, ta ra tay trợ giúp má»™t chút, vì thế La phu nhân dặn ta sau nà y đến kinh thà nh sẽ dẫn Ä‘i gặp La trưởng sá».
Ôn VÅ© ồ má»™t tiếng gáºt gáºt đầu, Lục Thất nghi hoặc há»i:
- Ôn đại nhân, việc nà y sao lại do ngà i há»i váºy?
Ôn Vũ ôn tồn nói:
- Là do quan trên hạ lệnh cho Äại Lý Tá»± tra xét rõ rà ng, bởi vì ta đã từng đến huyện Thạch Äại tra án, việc giải quyết việc nà y quan trên liá»n há»i ý kiến ta, ta vừa thấy tư liệu vá» Lục đại nhân liá»n chá»§ động xin tham gia tra xét. Lục đại nhân ngà i yên tâm Ä‘i, việc nà y ta sẽ báo cáo tá»· mỉ lại vá»›i quan trên, sẽ không có phiá»n toái gì cả. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất vừa nghe xong chắp hai tay nghiêm mặt nói:
- Thiên Phong đa tạ Ôn đại nhân.
Ôn Vũ ôn tồn nói:
- Lục đại nhân không cần khách khÃ, đây cÅ©ng là việc chung mà ta phải là m. Giá» cÅ©ng không còn sá»›m nữa, ta sẽ không là m phiá»n đến Lục đại nhân nữa.
Lục Thất ngẩn ra nhìn vá» phÃa Ôn VÅ©, thấy Ôn VÅ© nháy nháy mắt nhìn hắn, hắn liá»n ngá»™ ra, vá»™i và ng đứng dáºy thi lá»… nói:
- Ôn đại nhân, hôm nay có việc, chúng ta hôm khác lại nói tiếp, cáo từ.
Lục Thất rá»i khá»i trà lâu, Ôn VÅ© liá»n đến trà các ở cách vách, trong phòng có hai ngưá»i mặc áo gấm Ä‘ang ngồi, má»™t ngưá»i trung niên mặt mÅ©i Ä‘oan chÃnh, trên ngưá»i có khà chất nho nhã, má»™t ngưá»i nam trung niên khác mặt trắng hÆ¡i béo, còn có hai ngưá»i mặc áo xanh khuôn mặt trắng nõn đứng hầu ở trong trà lâu.
- Tiểu nhân bái kiến Hình đại nhân.
Ôn VÅ© cung kÃnh thi lá»…, bái kiến ngưá»i trung niên khuôn mặt trắng hÆ¡i béo.
- ÄÆ°á»£c rồi, chuyện nà y ngươi xá» lý rất tốt.
Ngưá»i trung niên khuôn mặt trắng hÆ¡i béo mở miệng nói, y hình như là má»™t thái giám.
- Tạ đại nhân khen ngợi.
Ôn VÅ© cung kÃnh nói.
- ÄÆ°á»£c rồi, việc nà y cÅ©ng đến đây thôi, ta hồi cung báo cáo.
Nam trung niên khuôn mặt trắng hơi béo nói.
- Äại nhân, Lục giáo úy là ngưá»i trung nghÄ©a, võ nghệ xuất chúng, mong đại nhân nói tốt cho ngà i ấy nhiá»u hÆ¡n.
Ôn VÅ© cung kÃnh nói.
- Là m cà n, còn không nhanh lui xuống.
Nam trung niên tai to mặt lớn đột nhiên quát lớn, Ôn Vũ đáp một tiếng, cúi đầu lui qua một bên.
- Hình đại nhân, cháu trai của ta lỗ mãng, mong đại nhân không để ý.
Nam trung niên tai to mặt lá»›n khiêm tốn cung kÃnh nói.
- Ha hả, Äá»— đại nhân quá lá»i rồi, cháu trai cá»§a ngà i là ngưá»i có tình có nghÄ©a, nghe nói lần nà y Ä‘i tuần lại láºp được công lá»›n, tiá»n đồ rất rá»™ng mở, lá»i nói vừa rồi cÅ©ng là vì nước vì dân, ta hồi cung chắc chắn sẽ báo cáo tỉ mỉ.
Hình đại nhân ôn tồn nói xong, không hỠcó bất cứ phản ứng không hà i lòng nà o.
- Äa tạ Hình đại nhân không trách.
Äá»— đại nhân cung kÃnh nói, khách khà tiá»…n Hình đại nhân cùng hai ngưá»i áo xanh Ä‘i.
Hình đại nhân Ä‘i rồi, Äá»— đại nhân mặt trầm xuống không vui nói:
- Cháu nói lung tung gì đấy, tháºt sá»± không biết nặng nhẹ.
Ôn VÅ© cung kÃnh nói:
- Cáºu, Lục đại nhân là má»™t vị tướng tà i, cÅ©ng là ngưá»i trá»ng chữ tÃn, bây giá» lại có quan hệ vá»›i Trưởng sá» Ung Vương phá»§, bởi thế đáng được chúng ta trá»ng dụng.
Äá»— đại nhân lắc đầu, cau mà y nói:
- Cháu nghÄ© quá đơn giản, bây giá» trong triá»u đình Ä‘ang đấu đá tranh già nh mãnh liệt, tất cả quan lại Ä‘á»u tháºn trá»ng từ lá»i nói đến hà nh động để tránh rước há»a và o thân, ngưá»i há» Lục nà y lại mua gia quyến cá»§a tá»™i thần, không biết sẽ rước và o thân tai há»a gì, cháu giúp đỡ hắn cÅ©ng chÃnh là rước há»a và o thân.
Ôn Vũ kinh ngạc nói:
- Cáºu, ý cá»§a cáºu là , ÄÆ°á»ng hoà ng bệ hạ muốn truy cứu truyện cá»§a Lý thị lang đại nhân?
Äá»— đại nhân cau mà y nói:
- Chuyện nà y rất khó nói, đương kim hoà ng thượng từ bi nhân háºu, giết Lý thị lang là vì bất đắc dÄ©, theo lý mà nói thì chá»§ thượng sẽ không tiếp tục truy cứu chuyện nà y, nhưng chá»§ thượng sợ nhất là võ tướng bất trung, má»™t khi đã có lòng nghi ngá», thì các ngưá»i há» Lục nà y cÅ©ng gặp đại há»a rồi.
Ôn Vũ khó hiểu nói:
- Cáºu, Lý thị lang chỉ là má»™t quan lá»… không có quyá»n thế, bệ hạ rốt cuá»™c sao lại giết y?
Äá»— đại nhân lãnh đạm nói:
- Vì cái gì, lý do rất nhiá»u, Lý thị lang là má»™t ngưá»i bảo thá»§ không biết tốt xấu, đương kim hoà ng thượng tin và o pháºt, nhưng lão lại tá»± cao tá»± đại mình là nguyên lão hai triá»u, nhiá»u lần dâng sá»› nói bệ hạ không quan tâm đến việc trị quốc, công kÃch pháºt há»c, đây là má»™t trong những lý do rước há»a. Lý do thứ hai chÃnh là đương kim hoà ng thượng không tÃn nhiệm quan viên xuất thân từ phương bắc, Lý thị lang biết lại không chịu chá»§ động từ quan. Lý do thứ ba chÃnh là lão đắc tá»™i Háºu đảng.
Ôn Vũ ôn tồn nói:
- Cáºu, theo tiểu VÅ© nghÄ©, bệ hạ sẽ không tiếp tục truy cứu chuyện nà y đâu.
Äá»— đại nhân đạm mạc nói:
- Cho dù là ngưá»i há» Lục kia không bị liên lụy, hắn cÅ©ng không đáng để cho cháu cầu tình cho, hắn chẳng qua chỉ là má»™t võ quan không có thá»±c quyá»n.
Ôn VÅ© cung kÃnh nói:
- Câu, tiểu Vũ chỉ là dùng hết sức để cầu tình giúp hắn, cũng không phải bỠra cái gì để đánh đổi.
Äá»— đại nhân lạnh nhạt nói:
- Cháu nêu ý kiến trước mặt Hình công công, có biết là đã mắc nợ một ân tình hay không?
Ôn VÅ© cung kÃnh nói:
- Cáºu, trong cung Hình công công chẳng qua cÅ©ng chỉ là má»™t quản sá»± thất phẩm, cáºu là Äại Lý Tá»± Thiếu Khanh, đưá»ng đưá»ng là trá»ng thần triá»u đình, Hình công công chỉ ước gì có thể mắc nợ thôi, để cho tiểu VÅ© mượn cá»› nà y để đưa cho y má»™t nghìn lượng bạc Ä‘i, để y có thể thân cáºn vá»›i cáºu hÆ¡n.
Äá»— đại nhân liếc mắt nhìn Ôn VÅ© má»™t cái, mỉm cưá»i nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, năng lá»±c cá»§a cháu đã có tiến bá»™.
Ôn VÅ© cung kÃnh nói:
- Äá»u là nhá» sá»± dạy bảo cá»§a cáºu.
Äá»— đại nhân cưá»i cưá»i, ôn tồn nói:
- Tiểu VÅ©, cáºu biết cháu không cam lòng chỉ ở lại Äại Lý Tá»±, vẫn luôn mÆ¡ ước được trở thà nh tướng quân có binh quyá»n, cháu không nên quá gấp gáp, cáºu sẽ tÃnh giúp cháu.
Ôn VÅ© cung kÃnh nói:
- Cáºu là trưởng bối mà tiểu VÅ© luôn noi theo, có cáºu nghÄ© giúp tiểu VÅ©, chÃnh là điá»u may mắn trong cuá»™c Ä‘á»i cá»§a cháu.
Äá»— đại nhân hiá»n từ gáºt đầu, đưa tay phải ra vá»— vá»— vai trái cá»§a Ôn VÅ©.
Lục Thất ra khá»i trà lâu quay lại Tú trang, trong lòng hắn có chút sầu lo, không biết chuyện tá»™i thần có liên lụy đến hắn không, trong lòng không yên Ä‘i được má»™t Ä‘oạn, hắn chợt không kìm được cưá»i, thầm nghÄ© sầu lo như váºy có Ãch gì, nếu liên lụy đến hắn, váºy có trốn tránh cÅ©ng không tránh được.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 43
Bướm đêm
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Ở Tú trang yên tÄ©nh qua má»™t buổi chiá»u, cùng các nà ng ăn xong má»™t bữa cÆ¡m chiá»u ấm áp, sau đó rá»i khá»i Tú trang Ä‘i tá»›i hoa viên tiêu cục, Lục Thất hy vá»ng sư tá»· đã trở lại, có thể nói chuyện cùng nhau và i câu.
Ôm hi vá»ng yên lặng chỠđợi, hắn đứng cạnh ao sen, tâm vô tạp niệm suy tư vá» các kỹ xảo võ công. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ná»a giá» sau, thấy bóng dáng cá»§a sư tá»· xuất hiện, hắn láºp tức nháºn ra, không khá»i vui mừng, nhất thá»i tÃnh trẻ con nổi lên đột nhiên xoay ngưá»i, linh hoạt đánh má»™t quyá»n vá» phÃa sư tá»·. Sư tá»· không tiếng động đến bên cạnh hắn, lan hoa chỉ đánh vá» phÃa chá»— ma huyệt sưá»n trái cá»§a hắn.
Lục Thất thân nhoáng má»™t cái nhảy ra xa hai bước, xoay ngưá»i cưá»i nói:
- Sư tá»· vẫn giá»i hÆ¡n đệ.
Sư tá»· Ä‘eo khăn che nhìn hắn, hạ giá»ng nói:
- Äệ lá»›n như váºy rồi vẫn còn tinh nghịch.
Lục Thất cưá»i hì hì nói:
- Sư tá»·, đệ là m như váºy là má»™t loại rèn luyện.
Sư tá»· gáºt đầu, hạ giá»ng nói:
- Nhìn dáng vẻ của đệ, hình như tâm tình rất tốt.
Lục Thất mỉm cưá»i gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Sư tỷ, đệ đã bắt đầu đảm nhiệm chức lữ soái phủ quân phủ Ung Vương.
- Quan trưá»ng há»a phúc khó lưá»ng, đệ đảm nhiệm chức lữ soái phá»§ quân chưa chắc là chuyện tốt, cÅ©ng đừng đắc ý quá. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sư tá»· nhá» giá»ng nhắc nhở Lục Thất.
Lục Thất tâm hiểu được, gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Sư tá»· dặn dò đệ sẽ nhá»› kÄ©, đệ cÅ©ng biết quan trưá»ng há»a phúc khó lưá»ng, sau nà y đệ sẽ không lại Ä‘i tìm cách có được quyá»n lá»±c cá»§a quan lá»›n, có thể đảm nhiệm chức lữ soái phá»§ quân cá»§a Ung Vương phá»§ thì đệ đã cảm thấy đủ rồi.
Sư tá»· nghe xong gáºt gáºt đầu, hai ngưá»i trầm mặc má»™t lúc, Lục Thất dịu dà ng nói:
- Sư tỷ hôm nay định dạy ta cái gì?
Sư tá»· nhìn hắn, nhá» giá»ng nói:
- Ta đã không còn gì để dạy đệ rồi, sau nà y không cần đến hoa viên chỠta nữa.
Lục Thất kinh ngạc, sợ hãi nhìn chằm chằm sư tá»·, giáºt mình nói:
- Sư tá»·, tá»· nói gì váºy?
Sư tá»· bình tÄ©nh nhìn Lục Thất, hạ giá»ng nói:
- à ta là , ta sẽ không liên quan tới đệ nữa.
- Vì sao không thể gặp mặt đệ nữa.
Lục Thất sợ hãi truy vấn.
Sư tá»· cúi đầu, hạ giá»ng nói:
- Ta là nữ nhân đã có chồng, vá» lý mà nói phải thá»§ tiết, ta và đệ nam nữ ở riêng, nếu để ngưá»i khác nhìn thấy, háºu quả rất đáng sợ, đệ vá» sau đừng đến nữa có được không?
Giá»ng nói cá»§a sư tá»· trầm thấp Ä‘a cảm, má» hồ có sá»± hy vá»ng.
Lục Thất ngẩn ra, trong lòng giống như bị kim châm Ä‘au đớn, Ä‘au đớn đến thẫn thá», hắn kinh ngạc nhìn sư tá»·, má»™t hồi lâu sau má»›i cất giá»ng:
- Là tháºt sao.
- Chúng ta tháºt sá»± đã hết duyên pháºn, đệ bảo trá»ng.
Sư tá»· nhá» giá»ng nói, thân vừa động láºp tức xoay ngưá»i rá»i Ä‘i. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất ngây ngốc má»™t chút, má»›i chợt há»i:
- Sư tỷ, tên của tỷ là gì có thể nói cho đệ biết không?
Sư tá»· hÆ¡i dừng bước má»™t chút xong lại tiếp tục Ä‘i thẳng vá» phÃa trước, Lục Thất chân định bước Ä‘i nhưng lại dừng lại, ánh mắt bất đắc dÄ© nhìn theo bóng dáng sư tá»·, cho đến lúc sư tá»· biến mất, hắn vẫn còn ngẩn ngÆ¡ nhìn theo, má»™t lát sau má»›i thẫn thá» quay ngưá»i rá»i khá»i tiêu cục.
Ngay lúc Lục Thất vừa rá»i khá»i hoa viên tiêu cục, má»™t thân ảnh khôi ngô xuất hiện, cháºm rãi Ä‘i tá»›i nÆ¡i Lục Thất từng đứng, đột nhiên má»™t bóng trắng xuất hiện, sư tá»· Ä‘i rồi lại quay lại, đôi mắt xinh đẹp cá»§a nà ng nhìn theo bóng dáng khôi ngô, ngưá»i có khuôn mặt khôi ngô kia không ngá» là Lâm tổng tiêu đầu.
- Tiểu Äiệp, cha hi vá»ng con có thể chấm dứt được Ä‘oạn tình nà y, con phải biết rằng mình là ai, không được lại phân tâm lần nữa, rất dá»… há»ng việc đấy.
Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn nói.
- Phụ thân yên tâm, nữ nhi tá»± biết chừng má»±c, chỉ là nữ nhi không nghÄ© đến lại ở chá»— nà y gặp được phu lang, cho nên má»›i nghÄ© xằng báºy, mong vẹn toà n ước mong được là m vợ chồng mấy ngà y.
Sư tá»· dịu dà ng trả lá»i.
- Duyên pháºn cÅ©ng chỉ là má»™t thứ gì đó hư vô, cÅ©ng sẽ không thể trở thà nh sá»± tháºt, con chắc biết được, dưới chế độ quan lại ở ÄÆ°á»ng quốc, con và Lục Thiên Phong không thể trở thà nh vợ chồng chân chÃnh, vi phụ không muốn phá há»§y duyên pháºn cá»§a con, nhưng nếu như con lại tiếp tục không muốn buông tha cho, váºy háºu quả nhất định sẽ xảy ra chuyện lá»›n.
Lâm tổng tiêu đầu giá»ng Ä‘iệu lo lắng khuyên can.
- Con đã buông xuôi rồi, sẽ sắp xếp tốt để từng bước má»™t rá»i khá»i Lục Thiên Phong, mong phụ thân yên tâm, con gái tuyệt đối sẽ không là m há»ng việc.
Sư tỷ dịu dà ng cam đoan.
- Con nói có thể từng bước rá»i xa, vi phụ cÅ©ng có thể hiểu được, lòng cá»§a con không dá»… dà ng buông xuống như váºy, dù sao Lục Thiên Phong cÅ©ng thông qua được khảo nghiệm cá»§a con, lòng cá»§a con tất nhiên vẫn còn nhá»› đến hôn ước năm đó, vi phụ cÅ©ng hiểu được lòng cá»§a con vẫn luôn khát vá»ng có được danh pháºn thê thất chÃnh thống.
Lâm tổng tiêu đầu ôn hòa nói.
Sư tá»· im lặng, má»™t lát sau hạ giá»ng nói:
- Phụ thân, con gái sẽ lấy đại cục là m trá»ng.
- Tiểu Äiệp, ý cá»§a vi phụ là , Lục Thiên Phong đáng để cho chúng ta già nh lấy, hắn có võ công cao cưá»ng, lại là má»™t vị tướng giá»i.
Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn nói.
- Thôi đừng nên phức tạp quá, cho dù hắn là tướng tà i, cÅ©ng rất khó trở thà nh nhân váºt có quyá»n cao chức trá»ng trong ÄÆ°á»ng quốc, hắn bấy giá» chỉ là má»™t tướng lÄ©nh không có tiá»n đồ, không đáng để chúng ta mạo hiểm, hÆ¡n nữa Lục Thiên Phong dù sao cÅ©ng chỉ là má»™t quân nhân lá»›n lên từ nhỠở ÄÆ°á»ng quốc, từ trong cốt tá»§y sẽ phản cảm vá»›i chuyện phản quốc.
Sư tá»· nhẹ giá»ng đáp lại.
Lâm tổng tiêu đầu gáºt đầu, ôn tồn nói:
- Nếu con lấy đại cục là m trá»ng, vi phụ sẽ không nói nhiá»u lá»i nữa, chuyện con và Lục Thiên Phong, sau nà y vi phụ sẽ cố hết sức để thà nh toà n.
- Con gái tạ ơn phụ thân quan tâm.
Sư tỷ dịu dà ng đáp.
- Quan hệ giữa Phượng Lan và Lý Thiá»n, đã vô cùng thân thiết, mấy hôm nữ, con Ä‘i gặp Phượng Lan và Lý Thiá»n má»™t chút, gặp xem có thể từ Lý Thiá»n, có được cÆ¡ há»™i tiến thân.
Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn nói.
- Con gái đã biết, con sẽ phối hợp là m việc cùng Phượng Lan muội muội.
Sư tỷ dịu dà ng đáp lại.
- Vì đại cục, chỉ có thể để con chịu oan ức.
Lâm tổng tiêu đầu áy náy nói.
- Con gái có thể có ngà y hôm nay, có ơn tất báo, cho dù chịu oan ức gì cũng là chuyện nên là m.
Sư tỷ ôn nhu đáp lại.
Lâm tổng tiêu đầu thân thể không nhúc nhÃch, ôn nhu nói:
- Vi phụ quay vỠđây.
- Con gái tiễn phụ thân.
Sư tá»· hà nh lá»…, Lâm tổng tiêu đầu gáºt đầu, quay ngưá»i Ä‘i khá»i, sư tá»· xoay ngưá»i má»™t mình nhìn hướng ao nước, dưới bóng đêm, cô đơn lặng lẽ.
Bầu trá»i rạng rỡ đầy sao, là má»™t buổi đêm sáng sá»§a không gió, tâm tình Lục Thất lại từ vui mừng biến thà nh buồn bã, hắn tuy rằng má»›i ở cùng vá»›i sư tá»· và i ngà y, trong lòng đã có cảm giác thân thiết không muốn rá»i xa. Bất chợt chia ly không ngà y gặp lại, khiến cho hắn hoang mang khó có thể tiếp nháºn, nhưng hắn biết rằng khó có thể tiếp nháºn nhưng vẫn phải tiếp nháºn, hắn không thể vì tình cảm riêng mà hại đến sư tá»· được.
Äi trong đêm, nhìn ngá»n đèn dầu sáng lá» mỠở trên các cá»a hà ng, cùng vá»›i nhưng ngưá»i qua đưá»ng lướt qua, trong tim hắn chua xót không thoải mái, ngẫm lại vì tìm kiếm lai lịch cá»§a mỹ nữ Tiểu Phức mà và o tiêu cục Long Uy, kết quả chuyện cá»§a Tiểu Phức vẫn chưa tra ra, lại gặp được sư tá»·, sư tá»· mặc dù không phải mỹ nữ nhưng lại là m cho hắn có cảm giác thoải mái, cuá»™c sống giống như nằm má»™ng.
Äêm rất tối, Lục Thất lòng buồn khổ Ä‘i dạo ở bên ngoà i má»™t lúc, cuối cùng vẫn trở vá» Tú trang, giống như má»™t ngưá»i mệt má»i quay vá» tổ, hắn trở vá», khiến cho ngưá»i gác cá»a Tú trang A Hồng không ngá», hắn thản nhiên gáºt đầu ân cần há»i thăm, trá»±c tiếp Ä‘i đến háºu trạch thấy Ngá»c Trúc đứng ngoà i cá»a, giÆ¡ tay khẽ gõ cá»a.
Ngưá»i mở cá»a là Uyển Ngá»c, vừa nhìn thấy Lục Thất, khuôn mặt hÆ¡i sá»ng sốt, xấu hổ vui sướng nhá» giá»ng má»i Lục Thất và o trong, thấy sắc mặt xấu hổ ôn nhu cá»§a Uyển Ngá»c, tâm tình nặng ná» cá»§a Lục Thất thoáng cái lại biến thà nh vui mừng như gió xuân, hắn và o phòng thấy Ngá»c Trúc và Băng Nhi mặc áo lụa trắng Ä‘ang ngồi.
- Công tỠđến đây.
Ngá»c Trúc cất bước ra nghênh đón, mặt tươi cưá»i yếu á»›t, dịu dà ng ân cần thăm há»i, tá»± nhiên thân thiết không há» có phản ứng bất ngá», giống như Lục Thất vẫn ở trong nhà chưa từng rá»i khá»i.
Lục Thất lòng ấm áp, ánh mắt ôn nhu nhìn Ngá»c Trúc, dịu dà ng nói:
- Tỷ tỷ, đêm nay ta không đi đâu nữa.
Ngá»c Trúc cưá»i khẽ gáºt đầu, quay đầu nhá» giá»ng nói:
- Băng Nhi, hầu hạ công tỠthay quần áo.
Băng Nhi đứng sau ôn nhu đáp má»™t tiếng, Uyển Ngá»c chá»§ động nói:
- Nô tì đi đun nước.
- Thiếp đi lấy trà thượng phẩm.
Ngá»c Trúc tươi cưá»i ôn nhu nói, xoay ngưá»i Ä‘i và o ná»™i thất.
Băng Nhi Ä‘i tá»›i, đưa bà n tay xinh đẹp hầu hạ Lục Thất cởi quần áo, ánh mắt Lục Thất dịu dà ng nhìn, thấy hai má cá»§a Băng Nhi đỠbừng, khuôn mặt ngượng ngùng không dám ngẩng đầu, dưới ánh đèn chiếu rá»i vô cùng mê ngưá»i, dịu dà ng giống như má»™t gốc cây thược dược ná»a mở ná»a khép.
- Băng Nhi, bánh lần trước, ăn rất ngon, cảm Æ¡n ngưá»i.
Lục Thất trong lòng có chút xốn xao, chợt đưa tay phải ra cầm bà n tay xinh đẹp cá»§a Băng Nhi, ánh mắt nhìn mỹ nhân như hoa, lá»i nói giống như có chút si mê.
Thân hình Băng Nhi t run lên, cúi đầu trong chốc lát, má»›i nhá» giá»ng nói:
- Nếu công tá» thÃch ăn, sau nà y nô tỳ nguyện ý dùng cả Ä‘á»i nà y để là m đầu bếp cho công tá».
- Tháºt váºy sao? Váºy ta có lá»™c ăn rồi.
Lục Thất nhá» giá»ng nói lá»i yêu thương, tay trái nâng khuôn mặt cá»§a mỹ nhân lên, tay phải đưa ra ôm lấy eo cá»§a mỹ nhân, hắn cúi đầu, hôn lên đôi môi xinh đẹp, Băng Nhi ngượng ngùng khép mắt, chợt thấy tay ở trên cằm rá»i khá»i, ngưá»i bị bế lên giưá»ng, má»™t bà n tay linh hoạt sá» nắn đùi cá»§a nà ng, không há» kiêng kỵ nhẹ nhà ng âu yếm, trái tim cá»§a nà ng Ä‘áºp mạnh, thân mình theo bản năng bị vuốt ve nhẹ nhà ng vặn vẹo.
Ngá»c Trúc đứng ở cá»a phòng, hai tay cầm má»™t khay trà , trên mặt là nụ cưá»i yếu á»›t, im lặng nhìn hai ngưá»i Ä‘ang quên mất mình.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 16 17 18 ... 46 »