Kiêu Phong
Tác giả: Tác giả: Hải Phong Nhi
Số chương: 453
Lần đọc: 186.928
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 11 12 13 ... 46 »
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 109
Äiá»u cầu xin bất ngá»
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Tân di nương vẻ mặt vui mừng gáºt đầu, buông mắt xuống suy nghÄ© má»™t chút, má»›i mở mắt dịu dà ng nói:
- Thiên Phong, chuyện cô cô muốn nhỠcháu giúp tà nữa hẵng nói, cô cô nghe nói cháu biết nhìn căn cốt, có thể nhìn căn cốt của cô cô một chút không.
Lục Thất sá»ng sốt, không nhịn được nhìn vá» phÃa Äông Thanh, thấy Äông Thanh sắc mặt khẽ biến, vá»™i la lên:
- Công tá», Äông Thanh chưa há» nói má»™t câu nà o hết.
Lục Thất mỉm cưá»i nói:
- Äông Thanh, ta không trách naÌ€ng, Tân cô cô cÅ©ng không phải là ngưá»i ngoà i.
Äông Thanh khẽ ồ má»™t tiếng, trên mặt vẫn còn nét bất an cúi đầu xuống.
Lục Thất quay đầu mỉm cưá»i nói vá»›i Tân di nương:
- Cô cô, cháu biết thuáºt nhìn căn cốt, xem ngưá»i được Ä‘o căn cốt có thÃch hợp vá»›i việc tu luyện khà công hay không, cÅ©ng không phải thuáºt giúp ngưá»i phục hồi lại xương cốt.
Tân di nương gáºt đầu dịu dà ng nói:
- Cô cô biết, cô cô cÅ©ng có chút hứng thú đối vá»›i loại khiÌ công kia cá»§a ngươi, nếu cô cô thÃch hợp tu luyện, hi vá»ng ngươi có thể truyá»n thuÌ£ cho cô cô.
Lục Thất kinh ngạc ồ má»™t tiếng, trong lòng biết Tân di nương chắc đã biết dị năng cá»§a Äông Thanh, má»›i muốn tu luyện. Hắn do dá»± má»™t chút, cá»± tuyệt chuyện nà y cÅ©ng không được. Lúc Ä‘ang suy nghÄ©, má»™t bà n tay ngá»c ngà nhỏ nhăÌn Ä‘ã đưa tÆ¡Ìi trước mặt, trong lòng hắn có chút bất đắc dÄ©, đà nh phải giÆ¡ tay trái ra giữ lấy bốn ngón tay, ngón giữa tay phải Ä‘iểm huyệt vị trong lòng bà n tay.
Lúc Ä‘iểm trúng, Tân di nương phát ra tiếng kêu Ä‘au đớn rất nhá», sá»± kiên cưá»ng chịu đựng loại Ä‘au đớn nà y, cà ng khiến Lục Thất khâm phục. Äang luÌc chăm chú nhiÌ€n, trên khuôn mặt hăÌn bỗng hiện lên biểu tiÌ€nh kinh ngaÌ£c, lòng bà n tay cá»§a Tân di nương không ngá» xuất hiện má»™t chút mà u son, theo Ä‘an thư nói, mà u đỠthắm thuá»™c vá» thể chất há»a thượng thừa, Ä‘iá»u nà y tháºt khiến cho Lục Thất cảm thấy bất ngá».
- Sao rồi, thể chất của cô cô có phù hợp luyện khà công hay không?
Tân di nương giá»ng Ä‘iệu dịu dà ng há»i, ánh mắt trà n đầy hi vá»ng nhìn Lục Thất.
- Căn cốt cá»§a cô cô là há»a thượng thừa, chắc sẽ thÃch hợp vá»›i việc tu luyện.
Sá»± tháºt bà y ra trước mắt, Lục Thất tuy rằng không ngá» nhưng cÅ©ng chỉ có thể ăn ngay nói tháºt, trong lòng hắn không hy vá»ng tu luyện vá»›i Tân di nương dù sao Tân di nương cÅ©ng là bá» trên.
- Tháºt váºy ư, nói như váºy cô cô có thể tu luyện loại khà công kia.
Tân di nương vội và ng nói.
Lục Thất chần chá» má»™t chút, gáºt gáºt đầu nói:
- Có thể tu luyện nhưng tu luyện loại khà công nà y cÅ©ng có nguy cÆ¡ thất bại, má»™t khi không thà nh rất có thể sẽ chết, Thiên Phong không hy vá»ng cô cô rÆ¡i và o hoà n cảnh nguy hiểm như váºy.
Nghe xong lá»i khuyên can cá»§a Lục Thất, Tân di nương cau mà y nói:
- Ngươi không muốn dạy ta?
Lục Thất do dự một chút thẳng thắn nói:
- Vâng, tu luyện loại khà công nà y sẽ có bất trắc, má»™t khi cô cô có chuyện gì ta sẽ cảm thấy hổ thẹn vá»›i Váºn Nhi, ngoà i ra loại khà công nà y còn do nam nữ cùng tu luyện, Thiên Phong không muốn vô lá»… vá»›i cô cô.
NeÌt măt Tân di nương tôÌi tăm quay đầu nhìn vá» phÃa cá»a phòng, má»™t lúc sau nhẹ nhà ng nói:
- Thiên Phong, ngươi có biết chuyện ta muốn nhỠngươi giúp là gì không?
Lục Thất hòa nhã nói:
- Cô cô muốn ta giúp chẳng nhẽ là chuyện tu luyện khà công.
- Không phải, ta muốn cầu ngươi nạp ta là m thiếp.
Tân di nương nhẹ nhà ng nói, giá»ng Ä‘iệu đặc biệt bình tÄ©nh.
Lục Thất sá»ng sốt, giáºt mình nhìn Tân di nương, Äông Thanh ở bên cạnh cÅ©ng kinh hãi giÆ¡ tay bưng kÃn cái miệng nhá» nhắn, đôi mắt xinh đẹp khó tin nhìn kÄ© Tân di nương.
- Có phải rất giáºt mình đúng không, có phải cảm thấy ta không biết thẹn, có phải cho là ta Ä‘iên rồi hay không.
Tân di nương bình tÄ©nh nhìn Lục Thất, má»™t chuá»—i câu há»i có phải hay không nhẹ nhà ng nói ra. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Không phải, cô cô chắc phải có nguyên nhân gì đó, má»›i có thể nói chuyện như váºy.
Lục Thất nghe xong trở tay không kịp, lá»i nói bối rối ứng đối, trong lòng hắn vẫn luôn kÃnh trá»ng Tân di nương.
- Ngươi nói đúng, ta muốn sống, ta muốn sống tự do, cho nên ta mới cầu ngươi nạp ta là m thiếp.
Tân di nương vẻ mặt có chút kÃch động nói.
Lục Thất chau mà y, lấy lại bình tĩnh, nghĩ một chút mới dịu dà ng nói:
- Cô cô, việc cô cô noÌi naÌ€y, ta rất khó giúp, cô cô có thể nói cho ta biêÌt cô cô Ä‘ã gặp phải chuyện gì hay không? Ta nhất định sẽ nghÄ© cách giúp cô cô.
Tân di nương vẻ mặt đỠđẫn, dịu dà ng nói:
- Vốn ta định nhá» Váºn Nhi thuyết phục ngươi nạp ta là m thiếp, nhưng hôm nay ngươi đã đến rồi, ta trá»±c tiếp cầu xin ngươi, ta không muốn nói ra sá»± bất hạnh cá»§a ta để cho ngươi thương hại, ngươi cÅ©ng đừng nói ta là bá» trên nên không thể bất kÃnh. Lý do cá»§a ta rất đơn giản, ta thÃch tÃnh giữ chữ tÃn cá»§a ngươi, thÃch khúc tuyá»n váºn cá»§a ngươi, bây giá» ta gặp phải tai há»a, cho nên ta má»›i cầu ngươi là m nÆ¡i tránh gió cho ta, ta hi vá»ng tuổi già có thể coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c một cuộc sống tá»± do.
Lục Thất nghe xong trầm mặc không nói, yêu cầu cá»§a Tân di nương hắn không thể chấp nháºn, trầm mặc má»™t lúc hắn dịu dà ng nói:
- Cô cô, ngưá»i gặp đại nạn, ta có thể dùng những cách khác giúp cô cô maÌ€.
Tân di nương đỠđẫn lắc đầu nói:
- Chỉ có ngươi lấy ta là m thiếp mới có thể giúp ta, nếu ngươi không chịu lấy ta ta cũng không thể nói cho ngươi biết vì sao lại đi cầu ngươi, chuyện của ta chỉ có thể tự mình ta gánh vác.
Lục Thất nhÃu mà y không nói, không thể tưởng tượng được Tân di nương cố chấp như váºy, lại trầm mặc má»™t lúc, Tân di nương khẽ thở dà i nói:
- Thiên Phong, ngươi hẳn là má»™t nam nhi dÅ©ng cảm quyết Ä‘oán, cần hay không cần nhiá»u nhất hai chữ, ngươi mau nói Ä‘i.
- Äây không phải là bức ta hay sao?
Lòng Lục Thất không hà i lòng, suy nghĩ một chút giương mắt nghiêm mặt nói:
- Váºn Nhi đã biết tâm yÌ nà y cá»§a cô cô chưa?
- Váºn Nhi biết, nhưng ta không muốn con beÌ sau khi bị ngươi cá»± tuyệt, sinh ra áy náy, đây là chuyện cá»§a ta, hẳn nên do ta tá»± mình chịu đựng.
Tân di nương ánh mắt bình tĩnh dịu dà ng nói.
Lục Thất quay đầu vá» phÃa khác suy tư, kì tháºt hắn cÅ©ng biết xuất giá tòng phu, trong táºp tục cá»§a ÄÆ°á»ng quốc, việc nữ nhân cuÌ€ng tá»™c khaÌc bôÌi phận cuÌ€ng hầu haÌ£ má»™t chồng, laÌ€ chuyện bình thưá»ng không traÌi vÆ¡Ìi lễ nghĩa, bởi vì quan hệ nhaÌ€ meÌ£ Ä‘ẻ của caÌc nữ thân quyến trong Ä‘aÌ£i tộc quan gia gần như đều coÌ quan hệ thân thiÌch mÆ¡ hồ vÆ¡Ìi nhau.
Nhưng khi loại chuyện nà y xảy ra vá»›i Lục Thất, hắn ở trong lòng cÅ©ng không muốn tiêÌp nhận, nếu Tân di nương là há» hà ng xa cá»§a Tân Váºn Nhi hay má»™t ngưá»i không coÌ quen biết vÆ¡Ìi Lục gia, váºy chuyện nạp là m thiếp cÅ©ng không khó nhưng chiÌnh viÌ€ quá quen thuá»™c, má»™t khi cưới và o Lục gia, đó là má»™t việc đáng xấu hổ.
- Công tá», Tân cô cô tốt như váºy, ngà i đồng ý Ä‘i.
Äông Thanh ở má»™t bên dịu dà ng nói.
Lục Thất ngẩn ra nhìn Äông Thanh, thấy Äông Thanh mặt đỠbừng, vẻ mặt túng quẫn, đôi mắt lại sáng ngá»i không e sợ nhìn hắn, cÅ©ng không biết tại sao, Lục Thất nhìn Äông Thanh có má»™t cảm giác thư sướng, cảm giác vô cùng thân thiết đáng tin.
- Äông Thanh, ta cưới Tân cô cô là m thiếp, hằng ngà y ở cùng vá»›i ngươi ngươi không cảm thấy xấu hổ hay sao?
Lục Thất ôn tồn nói xong.
Äông Thanh nhá» giá»ng nói:
- Công tá», chuyện nà y không có gì xấu hổ cả, Äông Thanh coÌ€n nhá»› có má»™t nhaÌ€ hà ng xóm kia khi nam nhân trong nhaÌ€ qua Ä‘á»i, mẹ con nhà kia liá»n cùng nhau trở thà nh thị thiếp cá»§a Bao lão gia, các nà ng không lo chuyện ăn mặc, sôÌng râÌt haÌ£nh phuÌc, chuyện nà y cÅ©ng không có ai chê cưá»i cả, nữ nhân gả và o má»™t nhà thiÌ€ chÃnh là ngưá»i má»™t nhà , cÅ©ng không cần để ý đến bôÌi pháºn trước kia.
Lục Thất bất đắc dÄ© cưá»i khổ, nhà ngưá»i ta là nhà ngưá»i ta, hắn cÅ©ng không phải nhà ngưá»i ta.
Chợt nghe Tân di nương dịu dà ng nói:
- Thiên Phong, nếu ngươi chiÌ£u lấy ta, ta sẽ không ở lại huyện Thạch Äại nữa, ta chỉ muốn lúc già đi, hồn có nÆ¡i để vá», ngoà i ra trở thà nh thiếp thâÌt cá»§a ngươi, ta cÅ©ng có được thân pháºn thân nhân cá»§a quan lại, có thể lợi duÌ£ng thân phận quan quyêÌn hợp phaÌp của miÌ€nh tá»± do Ä‘i ngao du sÆ¡n thủy chiêm ngưỡng caÌc di tiÌch cổ xưa, Ä‘i thá»±c hiện giấc má»™ng nhạc váºn cá»§a ta.
Lục Thất ngẩn ra kinh ngạc nói:
- Cô cô muốn có được thân pháºn để tá»± do Ä‘i ngao du aÌ€.
- Äúng váºy, ta tuy thân là nữ nhi nhưng lại giống nam nhi chà ở bốn phương, ta cầu ngươi nạp ta là m thiếp, má»™t là viÌ€ ngươi rất giống phu quân mà năm đó ta hằng mÆ¡ ước có được, năm đó ta cÅ©ng hâm má»™ dÅ©ng sÄ© hà o hiệp, chán ghét văn nhân hư vinh, hai là đi ngao du tứ phương cần thân pháºn thân nhân cá»§a quan lại má»›i có thể yên tâm, ba là đi ngao du tốn rất nhiá»u tiá»n, chỉ khi ta là m thiếp cá»§a ngươi rồi má»›i có thể không thẹn mà xin ngươi bạc để dùng. Bốn là ta là nữ nhân, tháºt tâm muốn tìm má»™t gia tá»™c yên ổn để sống nốt quãng Ä‘á»i nà y.
Tân di nương nhẹ nhà ng nói ra.
Lục Thất nghe xong trầm tư má»™t chút gáºt đầu nói:
- Nếu cô cô đã không chê ta, váºy ta đồng ý.
Tân di nương nghe xong cũng không vui vẻ, vẻ mặt ngược lại có chút thẫn thỠkhổ sở nói:
- Thiên Phong, hôm nay ta là má»™t nữ nhân vô sỉ, ngươi cÅ©ng đừng cưá»i chê ta.
Lục Thất thẳng lưng, mắt nhìn nà ng dịu dà ng nói:
- Nếu trong loÌ€ng ta thá»±c sá»± cưá»i nhaÌ£o cô cô, sẽ tuyệt đối không đồng ý vá»›i cô cô, ta rất kÃnh nể cô cô có thể nói thẳng thắn, theo Ä‘uổi hạnh phúc cá»§a chÃnh mình, con ngưá»i cá»§a ta không thÃch dối trá, nhưng ta cÅ©ng thưá»ng sống trong hoà n cảnh dối trá.
Tân di nương khổ sở nói:
- Thế giá»›i nà y không vì bản thân là thiệt thòi, gần như ai cÅ©ng sống trong sá»± dối trá, trong những ngưá»i mà ta đã từng gặp, chỉ có má»—i mình Äông Thanh là chân thà nh vô tư đối đãi vá»›i ngưá»i khác.
Äông Thanh sá»ng sốt, mặt có chút túng quẫn cúi đầu, Lục Thất mỉm cưá»i nhìn Äông Thanh, lúc trước chÃnh vì sá»± thiện lương thà nh thá»±c cá»§a Äông Thanh, hắn má»›i mua Äông Thanh và Tiểu Vân vá» là m tỳ nữ. ChÃnh hắn cÅ©ng không được coi là chÃnh nhân quân tá», nhưng lại thÃch có những ngưá»i thà nh thá»±c bên ngưá»i, Ä‘iá»u nà y khiến cho lòng hắn có thá»i gian yên tÄ©nh nghỉ ngÆ¡i.
- Cô cô, lúc cô cô vẫn chưa rá»i khá»i Chu phá»§, ta vẫn sẽ gá»i cô là cô cô, bây giá» cô cô hãy nói đã có chuyện gì xảy ra. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất ôn tồn nói.
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 110
Mưu kế của nữ nhân
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Tân di nương gáºt gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Thiên Phong, lão phu nhân cá»§a Chu phá»§ sắp qua Ä‘á»i rồi, cho nên đại nạn cá»§a ta sắp đến, nếu hôm nay ngươi không đồng ý, ta ra khá»i cửa tiệm thuốc nà y sẽ lập tưÌc chạy trốn đến má»™t miá»n quê nà o đó.
Lục Thất khó hiểu nói:
- Cô cô, có phải cô cô biết Chu phu nhân định hại mình không?
Tân di nương gáºt đầu nói:
- Äúng váºy, ta đã biết phu nhân và Nhị phu nhân đã thương lượng xong chuyện hại ta, chỉ chá» lão phu nhân mất Ä‘i, láºp tức Ä‘em ta bà máºt bán cho thanh lâu, sau đó Nhị phu nhân cá»§a Vương chá»§ bá»™ sẽ chuá»™c ta vá» là m gia kỹ cá»§a Vương gia.
- Cái gì? Nhị phu nhân của Vương chủ bộ, nà ng ta sao lại tham dự và o việc hại cô cô.
Lục Thất giáºt mình há»i, Vương nhị phu nhân sao lại là m loại chuyện như váºy.
Tân di nương lạnh nhạt nói:
- Có phải nghe xong thấy rất khó tin hay không, đáng tiếc vị Vương nhị phu nhân kia là ngưá»i chá»§ mưu hại ta đâÌy, chuyện nà y là do tỳ nữ bên ngưá»i Nhị phu nhân của Chu phá»§ Phong Lan nói cho ta biết, Phong Lan là do ta dùng hai trăm lượng bạc để mua chuá»™c, chÃnh là để bất cứ lúc nà o cÅ©ng có thể biết được phu nhân Chu phá»§ có gây bất lợi vá»›i ta không. Phong Lan nói mưá»i ngà y trước Nhị phu nhân đáp ứng lá»i má»i đến là m khách nhà Vương chá»§ bá»™, nghe được Vương nhị phu nhân nói, để cho Nhị phu nhân Chu phá»§ tìm cách bán ta cho thanh lâu, sau đó Vương nhị phu nhân sẽ tìm ngưá»i chuá»™c ta, qua tay nhiá»u ngưá»i cuối cùng sẽ do Vương nhị phu nhân mua ta. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất nghe xong trong loÌ€ng trở nên laÌ£nh lẽo, Tân di nương nói như váºy hắn còn có thể không rõ sao, Vương nhị phu nhân đây là muốn nắm Tân di nương trong tay, tác dụng lá»›n nhất đương nhiên là để ép Tân Váºn Nhi. Tân Váºn Nhi vì hạnh phúc cá»§a cô cô, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến mình để mình vÄ©nh viá»…n á»§ng há»™ Vương chá»§ bá»™, Vương nhị phu nhân nà y không ngá» là nữ nhân đầy tâm cÆ¡ ác độc.
- Thiên Phong, ngươi khá»i cần phải lo sợ Vương nhị phu nhân, cách là m cá»§a Vương nhị phu nhân cũng không tiÌnh laÌ€ sai, cho dù không có sá»± can thiệp cá»§a Vương nhị phu nhân, phu nhân cá»§a Chu phá»§ vẫn sẽ bán ta, tháºm chà còn giết chết ta, đây là háºn ý nhiá»u năm tÃch lại.
Tân di nương lạnh lùng nói.
Lục Thất chau mà y nói:
- Cô cô, phu nhân cá»§a Chu phá»§ chắc chắn sẽ bán ngưá»i Ä‘i, hay laÌ€ chờ cho đêÌn lúc Chu phá»§ bán cô cô Ä‘i, ta kịp thá»i Ä‘i mua cô cô về coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c không.
Tân di nương lắc đầu nói:
- Äến lúc đó thì quá trá»… rồi, bây giá» ngươi đã đồng ý lấy ta, chuyện đó liá»n rất đơn giản, hai ngà y nữa, ta sẽ dặn Váºn Nhi Ä‘i cầu khẩn Vương nhị phu nhân giúp, nói cho Vương nhị phu nhân, ngươi quyết định nạp ta là m thiếp. Chuyện nà y lá»t ra bên ngoà i rồi, Vương nhị phu nhân kia cÅ©ng chỉ có thể thuáºn nước dong thuyá»n, nhưng nếu như không có Ä‘iá»u kiện tiên quyêÌt laÌ€ ngươi muốn nạp ta là m thiếp, Vương nhị phu nhân chắc chắn sẽ không để Váºn Nhi đưa ta Ä‘i, Sau khi mua được ta, sẽ có thể hợp tình hợp lý đưa ta là m thị thiếp, nếu tháºt như váºy, ta thà rằng chết Ä‘i cho xong, cÅ©ng sẽ không là m nữ nhân cá»§a Vương chá»§ bá»™. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất ồ một tiếng, lo lắng nói:
- Cô cô, nếu chẳng may Váºn Nhi nói rõ rà ng ta muốn nạp cô cô là m thiếp, nhưng Vương nhị phu nhân vẫn không chịu thả ngưá»i thì laÌ€m sao đây?
Tân di nương nhướng đôi mi thanh tú, cương nghị nói:
- Sẽ không có chẳng may, bây giá» ngươi vô cùng quan trá»ng đối vá»›i thế lá»±c cá»§a Vương chá»§ bá»™, Vương nhị phu nhân tuyệt đối không dám dùng thá»§ Ä‘oạn để chá»c cháu tức giáºn, Váºn Nhi đến nhà thỉnh cầu, đủ để khiến Vương nhị phu nhân cảm nháºn được, tá»± nhiên sẽ không cần phải dùng thá»§ Ä‘oạn gây thù chuốc oán.
Lục Thất nghe xong cảm thấy có chút đáng tiếc, vị Tân di nương nà y đáng tiếc là pháºn nữ nhi, hÆ¡n nữa còn sinh ra không gặp thá»i phải laÌ€m thị thiếp cá»§a quan lại, nếu là pháºn nam nhi, ở cái thá»i loạn lạc đầy âm mưu nà y, nhất định sẽ là mưu sÄ© hạng nhất.
Lúc Ä‘ang tiếc tà i năng, chợt nhá»› tá»›i huyết án ở thị trấn và chuyện hạ độc, hắn thuáºn miệng há»i:
- Cô cô, một tháng trước trong thà nh xảy ra hai huyết án diệt môn quan gia, cô hẳn đã nghe qua, cô cho rằng là loại thổ phỉ nà o gây nên?
Tân di nương ngẩn ra, gáºt đầu nói:
- Huyết án trong thà nh ta đã nghe qua, các ngươi không tra ra được manh mối nà o hay sao?
Lục Thất lắc đầu nói:
- Má»™t chút manh mối cÅ©ng không có, bốn cá»a thà nh Ä‘á»u không phát hiện ra ngưá»i nà o khả nghi và o thà nh, chuyện nà y khiến cho ta má»™t tháng nay không thể an tâm, sợ bá»n thổ phỉ chưa chạy trốn và o lão trạch gây án.
Tân di nương trầm tư một lát, dịu dà ng nói:
- Thiên Phong, việc nà y đúng là ngươi cần phải cẩn tháºn hÆ¡n, theo ta thấy thì hung thá»§ bảy phần là ngưá»i cá»§a huyện nha, nguyên nhân chÃnh là không há» có chút manh mối nà o, mà huyết án không há» có chút manh mối nà o, Ä‘a sÃ´Ì Ä‘á»u là án do người nha môn Ä‘ã quá quen thuá»™c vÆ¡Ìi những Ä‘iểm thiếu soÌt khi gây aÌn laÌ€m ra, nếu như là thổ phỉ lẻn và o gây án, bình thưá»ng Ä‘á»u để lại kyÌ hiệu để dương danh, cÅ©ng không cố ý ẩn Ä‘i thá»§ pháp gây án.
Lục Thất nghe xong âm thầm giáºt mình, Tân di nương nói rất có lý, trong đầu hắn láºp tức rà xoát những ngưá»i trong huyện nha má»™t lần, cuôÌi cuÌ€ng cảm thâÌy ngoại trừ Vương chá»§ bá»™ tất cả những ngưá»i coÌ€n lại Ä‘á»u đáng nghi, mà ngưá»i đáng nghi nhất chÃnh là Triệu huyện thừa, trong hai vụ huyết án có hai vị tiểu thư mất tÃch, Triệu huyện thừa háo sắc lại ham tiá»n, chẳng lẽ là Triệu huyện thừa cấu kết vá»›i người trong quân gây án chia chiêÌn lợi phẩm.
- Cô cô, cô xem có phải Triệu huyện thừa cấu kết với người trong quân gây ra án mạng hay không?
Lục Thất đem hồ nghi trong lòng nói ra.
- Ồ, sao ngươi cho rằng hung thủ là Triệu huyện thừa?
Tân di nương dịu dà ng há»i ngược lại.
- Bởi vì trong hai vụ huyết án có hai vị tiểu thư mất tÃch, Triệu huyện thừa ham tiá»n lại háo sắc, ta nghÄ© tám phần là y.
Lục Thất giải thÃch.
Tân di nương suy tư một chút, lắc đầu nói:
- Không phải Triệu huyện thừa là m, Triệu huyện thừa là ngưá»i cá»±c kì có quyá»n lực ở huyện Thạch Äại, y sao có thể tá»± gây ra huyết án lá»›n như váºy để bị bá» trên khiển trách. Nếu huyết án thá»±c sá»± do ngưá»i trong huyện nha là m, váºy khẳng định là quan viên thu được lợi trong vuÌ£ việc naÌ€y, ngưá»i như Vương chá»§ bá»™ hay Triệu huyện thừa sẽ không là m những chuyện như váºy.
Lục Thất nghe xong nhướng mà y, sau khi nghe phân tÃch và loại bá» ngưá»i tình nghi cá»§a Tân di nương, ngưá»i có động cÆ¡ gây án giảm hÆ¡n phân ná»a, quan viên được lợi ư, chẳng nhẽ là y? Suy nghÄ© cá»§a hắn láºp tức táºp trung và o má»™t ngưá»i, Lôi huyện úy.
Trong số quan trên cá»§a huyện nha không bị huyết án gaÌn tá»™i chỉ có ba Huyện UÌy há»™ quân, Triệu huyện úy và Ngưu huyện úy là hai ngưá»i chịu trách nhiệm đầu tiên, bá»n há» chắc sẽ không tá»± Ä‘i tìm phiá»n não. Mà Huyện UÌy há»™ quân Lý Tống sinh sống ở đây, hÆ¡n nữa bá»™ dáng cá»§a ngưá»i kia giống như trói gà không chặt, chỉ còn lại hai ngưá»i là hắn và Lôi huyện úy, hắn và Lôi huyện úy Ä‘á»u là võ tướng, Ä‘á»u là ngưá»i giết ngưá»i không chá»›p mắt. HÆ¡n nữa Lôi huyện úy là ngưá»i thống lÄ©nh nha binh, thá»±c ra là má»™t quan lại không có quyá»n lá»±c, còn không bằng Lục Thất trong tay có thá»±c quyá»n quản là hÆ¡n trăm ngưá»i, và cửa thà nh tây beÌo bở.
- Tạ ơn cô cô, ta biết phải tra án thế nà o rồi.
Lục Thất cắn răng nói xong, bóng ma huyết án đã được diệt trừ, hắn vẫn luôn sống trong bất an quên ăn quên ngủ.
- Ngươi hoà i nghi ai rồi?
Tân di nương ôn nhu há»i.
- Lôi huyện úy, trong sÃ´Ì quan viên huyện nha, chỉ có Lôi huyện úy được lợi từ mấy vụ huyết án.
Lục Thất giá»ng Ä‘iệu khẳng định nói.
Tân di nương gáºt gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Thiên Phong, hoà i nghi không phải là sá»± tháºt, việc nà y ngươi chỉ có thể ngấm ngầm Ä‘iá»u tra, nếu không sẽ rước và o há»a sát thân đấy, hÆ¡n nữa nếu ngươi thá»±c sá»± Ä‘iá»u tra ra rồi, tốt nhất nên nhường công lao cho ngưá»i khác, tá»· như cho Triệu huyện úy, như váºy sẽ được nhiá»u lợi Ãch hÆ¡n.
Lục Thất ngẩn ra mỉm cưá»i nói:
- Cô cô yên tâm, ta đã hiểu, ta sẽ không là m ngưá»i nháºn công đầu.
Tân di nương gáºt gáºt đầu, lại quan tâm nói:
- Quan trưá»ng hung hiểm, ngươi tuyệt đối không được khinh suất.
Lòng Lục Thất ấm áp, hòa nhã nói:
- Cô yên tâm, ta ở trong quân là kị binh trinh sát, phá dân án ta không có kinh nghiệm, không biết bắt tay từ đâu, nhưng coÌ€n theo dõi một người cho đến khi Ä‘iều tra được thâÌu triệt, đó là bản lÄ©nh cá»§a ta.
Tân di nương cưá»i lá»… độ, tâm tình nà ng bây giá» vẫn suy tÃnh thiệt hÆ¡n, vô cùng phức tạp, tai nghe thấy Lục Thất nói chuyện hôm hôn lá»… có ngưá»i hạ độc, Tân di nương nghe xong giáºt mình, trầm tư má»™t lúc cÅ©ng không nghÄ© ra đầu mối nà o. Dù sao ngưá»i háºn Lục Thất rất nhiá»u, tá»· như quan binh ở cửa thà nh tây cÅ©ng Ä‘á»u có ngưá»i háºn tá»›i mưÌc coÌ khả năng Ä‘i đầu độc, cho nên việc nà y Tân di nương dù có thông minh thế nà o cÅ©ng không Ä‘oán ra được, chỉ có thể dặn Lục Thất phải cẩn tháºn hÆ¡n.
Nói chuyện đến táºn trưa, Äông Thanh cáo lui ra chuẩn bị cÆ¡m trưa, chờ Äông Thanh Ä‘i khá»i rồi Tân di nương nghiêm mặt nói:
- Thiên Phong, ăn cơm trưa xong ngươi sẽ dạy ta luyện khà công chứ.
Lục Thất ngẩn ra, nghÄ© rằng cÅ©ng quá nóng vá»™i Ä‘i, hắn vừa có phương hướng để phá án, trong lòng tất nhiên là muốn Ä‘i Ä‘iá»u tra hung thá»§, hÆ¡n nữa chuyện tu luyện hao phà mất mấy ngà y đâÌy. Hắn không những có công vụ cần phải là m không thể bá» bê mà chẳng may Ä‘aÌm thổ phỉ đêÌn lão trạch gây chuyện gì thì hối háºn cÅ©ng không kịp, hắn thẳng thắn nói ra băn khoăn trong lòng vÆ¡Ìi Tân di nương.
Tân di nương nghe xong nghiêm mặt nói:
- Thiên Phong, chuyện phá án cần thá»i gian dà i, mà ta bây giá» tình hình hết sức nguy ngập, ngươi trươÌc hêÌt phải giuÌp ta mÆ¡Ìi được, vá» phần công vụ ngươi có thể Ä‘i giao phoÌ cho mấy thá»§ hạ, lâÌp liêÌm noÌi vÆ¡Ìi caÌc thủ haÌ£ laÌ€ Ä‘i huyện lân cáºn Ä‘iều tra truy tìm thổ phỉ có khả năng gây án, như váºy có thể là m hung thá»§ mất cảnh giác, cÅ©ng có vẻ như ngươi đã tận chưÌc traÌch là m hết pháºn sá»±. Mà an toà n cá»§a lão trạch cÅ©ng dá»… giải quyết, ngươi dùng chút bạc nhá» mấy thá»§ hạ đến gác đêm, nếu vẫn không yên tâm thì bây giá» ngươi dạy Äông Thanh chút võ nghệ, để cho Äông Thanh Ä‘i bảo vệ lão trạch mấy hôm.
Nghe xong chá»§ ý cá»§a Tân di nương, Lục Thất ngẩn ngÆ¡, giáºt mình nói:
- Äể Äông Thanh Ä‘i bảo vệ lão trạch?
Tân di nương nghiêm mặt nói:
- Thiên Phong, vì sao ta phải vá»™i vã tu luyện khà công, cÅ©ng là bởi vì Äông Thanh, bản lÄ©nh cá»§a Äông Thanh bây giá» rất kinh ngưá»i, nà ng Ä‘i lại như gió, phản ứng cá»±c nhanh, trốn Ä‘i trong nháy mắt chỉ sợ ngay cả ngươi cÅ©ng không bắt được, có được sá»± nhanh nhẹn nà y ban đêm gặp thổ phỉ, chỉ cần mang cái mặt nạ quá»· diá»…n cÅ©ng đủ dá»a chết đám thổ phỉ rồi.
Lục Thất nghe xong ngÆ¡ ngác má»™t chút, trong đầu tưởng tượng ra má»™t nữ nhân đội mặt quá»· bay lÆ¡ lá»ng, bây giá» tôÌc độ nhanh nhẹn cá»§a Äông thanh quả thá»±c kinh ngưá»i, nếu laÌ€ thổ phỉ không biết nội tiÌ€nh gặp phải trong đêm tối, trong tình huống không đánh lại được cÅ©ng có thể Ä‘i hù chết bá»n chúng. Hắn biết rằng nỗi khaÌt voÌ£ng khẩn thiêÌt của Tân di nương biÌ£ khÆ¡i dậy bởi dị năng cá»§a Äông Thanh, hoà n toà n là do trong tâm bị ép buá»™c.
Trong lòng hắn thầm than thở, ‘Quy xaÌ€ Ä‘an thư’ quái diÌ£ naÌ€y vì sao không thể tăng độ nhanh nhẹn cá»§a bên nam, nếu hắn có được dị năng cá»§a Äông Thanh, như váºy năng lá»±c cá»§a hắn sẽ tăng lên hai ba lần, tháºt sá»± khiến ngưá»i ta bất đắc dÄ© mà , công pháp là m cho ngưá»i khác tiếc nuối.
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 111
Tâm sự chuyện cũ
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất nghÄ© cẩn tháºn má»™t chút, mắt nhìn Tân di nương nghiêm mặt nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cô cô, Äông Thanh tu luyện khà công đã có được dị năng, nhưng Thiên Phong vẫn muốn khuyên can cô cô, loại khà công Äông Thanh tu luyện ta chỉ có bà pháp tu luyện không có ghi lại bất cứ gì vá» Ä‘iá»u lợi Ä‘iều hại. Mấy ngà y nay tu luyện, Thiên Phong cảm thấy loại khà công nà y có chút tà môn, chỉ sợ tu luyện lâu ngà y, sẽ có hại đối vá»›i thân thể, hy vá»ng cô cô cân nhắc kÄ© má»™t chút.
Tân di nương ngơ ngác một chút, dịu dà ng nói:
- Ta đã suy nghÄ© kÄ© rồi, trước mắt ta cần loại khà công nà y bảo vệ, ta là nữ nhân, ra ngoà i ngao du cà ng cần năng lá»±c tá»± bảo vệ, nếu có má»™t ngà y tháºt sá»± vì luyện khà công mà bị thương đến thân thể, ta cÅ©ng không hối háºn.
Lục Thất nghe xong trong lòng thầm kÃnh trá»ng, Tân di nươngdũng cảm quả quyêÌt không hề thua keÌm đâÌng maÌ€y râu, hắn hòa nhã nói:
- Nếu cô cô đã quyết định, váºy sau giá» ngá» chúng ta tìm má»™t mảnh rừng trúc bà máºt tu luyện.
NeÌt mặt Tân di nương giãn ra mỉm cưá»i, khuôn mặt tiá»u tụy tươi sáng hÆ¡n, nà ng dịu dà ng nói:
- Cảm ơn ngươi.
Lục Thất thần thanh khà sảng, bình tĩnh nói:
- Ta vẫn luôn kÃnh trá»ng cô cô, yêu cầu cá»§a cô cô ta sẽ không dá»… dà ng cá»± tuyệt.
Tân di nương cưá»i dịu dà ng nói:
- Váºn Nhi chắc hết buổi trưa vẫn chưa vỠđược.
Lục Thất ngẩn ra, chợt nhớ tới một chuyện hòa nhã nói:
- Váºn Nhi và Vân Thưá»ng có phải đến chá»— Chu tiểu thư không?
- Äúng rồi, nghe nói Nhạn Nhi đã có ý vá»›i vị Lư công tá» nà y, nghe nói mẹ cá»§a Lư công tá» cÅ©ng đã tá»›i Chu phá»§ để gặp Nhạn Nhi, hai bên Ä‘á»u có ý kết thân. HÆ¡n nữa Lư công tá» kia ở trong kinh có thúc phụ là quan lá»›n, Chu phủ Ä‘ã quyêÌt Ä‘iÌ£nh trươÌc cuôÌi năm, Äại công tá» sẽ cùng Lư công tá» Ä‘i kinh thà nh mua quan chưÌc. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tân di nương bình thản nói.
Lục Thất kinh ngạc nói:
- Nói như váºy, Lư công tá» kia chưa chắc là giả.
Tân di nương bình thản nói:
- Tháºt hay giả cÅ©ng không liên quan đến chúng ta, má»™t ngưá»i nguyện ý đánh má»™t ngưá»i nguyện ý chịu đánh, xen và o chỉ trở thà nh lo chuyện bao đồng mà thôi.
Lục Thất ồ má»™t tiếng gáºt gáºt đầu, Tân di nương cưá»i nhạt nói:
- Thiên Phong, ngươi có phải vẫn còn băn khoăn chuyện Nhạn Nhi hay không?
Lục Thất ngẩn ra mỉm cưá»i nói:
- Nhạn Nhi tiểu thư ta đã gặp qua, khi gặp ta không há» có cảm giác gì, nếu ta thá»±c sá»± thÃch tuyệt đối sẽ không ngồi nhìn ngưá»i khác dá»… dà ng có được.
Tân di nương mỉm cưá»i dịu dà ng nói:
- Có thể nháºn ra, ngươi là má»™t ngưá»i vô cùng bá đạo.
Lục Thất cưá»i cưá»i không đáp lại, bây giá» thê thiếp cá»§a hắn đã rất nhiá»u, ná»™i tâm có chút cảm giác đủ. Bây giá» hắn quan tâm chÃnh là sá»± nghiệp gia tá»™c và giấc má»™ng là m tướng quân, sau nà y gia tá»™c già u có đến má»™t mức nhất định, hắn sẽ dùng bạc mua lấy chức quan tướng quân, đương nhiên nêÌu bây giá» có cách khác để thá»±c hiện giấc má»™ng, hắn tuyệt đối sẽ không bá» qua.
- Thiên Phong, loại khà công nà y là hợp tu, váºy có phải ngươi cÅ©ng có dị năng gì không?
Tân di nương lại chuyển đến chuyện tu luyện, nà ng tháºt sá»± vô cùng quan tâm.
Lục Thất ngẩn ra cưá»i khổ nói:
- Cô cô, loại khà công nà y nói là nam nữ cùng tu luyện, nhưng sau khi hợp tu dị năng cá»§a Äông Thanh siêu phà m, còn ta chỉ có được dị năng nhìn trá»™m sá»± váºt, nếu không phải đã có được di năng nhìn trá»™m, ta cÅ©ng sẽ buông tha không luyện nữa.
- Dị năng nhìn trá»™m bên ngoà i? Äó là dị năng gì?
Tân di nương tò mò há»i.
- Cái gá»i laÌ€ nhìn trá»™m bên ngoà i chÃnh là lúc ta nhắm mắt tập trung tư tưởng, có thể nhìn thấy bất cứ cái gì trong vòng mưá»ithươÌc, đối vá»›i ta mà nói má»i váºt gần như trong suốt.
Lục Thất thuáºn miệng giải thÃch.
Tân di nương nghe xong giáºt mình, kinh ngạc nói:
- Không ngá» ngươi có dị năng nhìn xuyên thâÌu váºt.
- Äúng váºy, nhưng loại dị năng nà y không có tÃnh ứng dụng thá»±c tế, ta không có thói quen rình trá»™m.
Lục Thất không thèm để ý nói, ánh mắt vô ý liếc qua thân thể Tân di nương, Tân di nương đỠmặt theo bản năng giơ tay che ngực.
Lục Thất nhìn có cảm giác thú vị, mỉm cưá»i nói:
- Cô cô không phải sợ, ta mở to mắt nhìn ngưá»i Ä‘á»u là bình thưá»ng, chỉ có lúc nhăÌm măÌt tập trung tư tưởng má»›i có thể nhìn thấu váºt.
Mặt Tân di nương hÆ¡i túng quẫn quay đầu không nói gì, không khà xấu hổ cÅ©ng trà n ngáºp, Lục Thất theo bản năng duá»—i tay phải đến trước nhìn, má»™t lúc sau má»›i thả tay xuống dịu dà ng nói:
- Cô cô, phu nhân cá»§a Chu phá»§ là vì quyá»n sở hữu tà i sản mà háºn cô sao?
Mặt Tân di nương trầm trá»ng, thở dà i nói:
- Äúng váºy, phu nhân Chu phá»§ không chỉ háºn ta, mà ngưá»i nà ng cà ng háºn hÆ¡n chÃnh là lão phu nhân, mà ta đối vá»›i lão phu nhân là vừa có ân vừa có oán.
Lục Thất kinh ngạc nói:
- Cô cô, sao ngưá»i lại oán háºn lão phu nhân Chu phá»§ váºy?
Tân di nương vẻ mặt mê man nhá»› lại, má»™t hồi lâu sau má»›i hạ giá»ng nói:
- Thiên Phong, lão phu nhân là má»™t nữ nhân có dục voÌ£ng vá» quyá»n lá»±c rất lá»›n, chưởng quản Chu phá»§ gần bốn mươi năm, lão phu nhân cá»§a những gia đình quan lại khác thưá»ng sẽ để đại bá»™ pháºn quyá»n lá»±c truyá»n cho nữ chủ tiêÌp nôÌi. Nhưng lão phu nhân má»™t chút quyá»n lá»±c cÅ©ng không thả ra, từ lúc Chu phu nhân xuất giá đến nay, ở Chu phá»§ chỉ để bà i trÃ, tháºm chà KyÌ€ lão Ä‘aÌ£i nhân thân laÌ€ nhi tử thÃªÌ maÌ€ không có quyá»n sá» dụng trăm lượng bạc trở lên, mà lúc ta và o Chu phá»§ liá»n thay mặt Chu lão phu nhân nắm quyá»n, vì thế tất cả oán háºn Ä‘á»u hướng và o ta, mà ta lại không cam lòng là m nữ nhân bình thưá»ng, biết rõ nhiá»u nguy hiểm vẫn cam tâm trở thà nh tâm phúc cá»§a lão phu nhân.
Lục Thất kinh hô ồ má»™t tiếng gáºt gáºt đầu, Tân di nương lại hạ giá»ng nói:
- Thiên Phong, ngươi không biết, Chu lão phu nhân là dì ruột của ta, mà trượng phu bây giỠcủa ta là biểu thúc của ta.
Lục Thất sá»ng sốt ngạc nhiên nhìn Tân di nương, Tân di nương hạ giá»ng nói:
- Năm đó Tân gia ta bị tai há»a thổ phỉ cướp bóc, ta má»™t mình Ä‘i ba bốn trăm dặm đến nương nhá» dì, đáng tiếc dì cá»§a ta tÃnh tình lãnh đạm, căn bản không muốn nháºn thân thÃch là ta, chỉ để là m tỳ nữ ở Chu phá»§. Sau nà y ta có dung mạo lại khéo lẽo hiểu lòng ngưá»i liá»n được dì cho là m thiếp thất cá»§a thúc, từ đó ta liá»n trở thà nh nhân váºt có thá»±c quyá»n ở Chu phá»§. Ta có được quyá»n lá»±c là mang đến nhiá»u ngưá»i ghét háºn, trong đó có cả trượng phu cá»§a ta, trượng phu cá»§a ta đến nay Ä‘á»u chưa từng chạm qua ta, má»—i lần và o trong phòng ta Ä‘á»u là ngủ cùng Vân Thưá»ng. Ban đầu ta cÅ©ng thương tâm khổ sở, cÅ©ng vì việc nà y mà trách cứ Vân Thưá»ng, sau nà y nghe Vân Thưá»ng nói rõ chân tướng, trượng phu cá»§a ta viÌ€ không daÌm háºn mẫu thân cá»§a miÌ€nh má»›i quay qua háºn ta, thÃªÌ nên cho đến nay ta vẫn coÌ€n thân trong trắng, trượng phu cá»§a ta không muốn ta sinh con dưỡng caÌi cho y.
Lục Thất nghe xong giáºt mình nhìn Tân di nương, tuyệt không há» nghÄ© tá»›i nà ng gả cho ngưá»i ta lâu như váºy vẫn còn nguyên vẹn, tháºt là khiến ngưá»i khó có thể tin.
Hắn thấy Tân di nương rơi lệ, một hồi lâu mới nghẹn ngà o nói:
- Ta không trách trượng phu cá»§a ta, y dá»i ná»—i háºn lên ta, đó chÃnh là do ta sai, là ta không dám chống lại mệnh lệnh cá»§a lão phu nhân, là tá»± ta tham luyến quyá»n lá»±c. Mấy năm trước Vân Thưá»ng từng khuyên ta lặng lẽ chuyển giao má»™t phần quyá»n sở hữu taÌ€i sản cho trượng phu và phu nhân, ta không là m như váºy, ta sợ lâÌy loÌ€ng hai bên không tốt sẽ lâm và o tình thế nguy hiểm. Ở Chu phá»§ ta chỉ có thể dá»±a và o lão phu nhân, ta không thể là m mất Ä‘i sá»± tÃn nhiệm cá»§a lão phu nhân, ta sợ lão phu nhân ghét ta sẽ bán ta Ä‘i. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất âm thầm thở dà i, cau mà y nói:
- Chu phá»§ cÅ©ng chỉ là má»™t gia tá»™c quan lại, không nghÄ© lại có thể tranh quyá»n Ä‘oạt lợi phức tạp như váºy.
Tân di nương khổ sở nói:
- Gia tá»™c lá»›n, chuyện gì cÅ©ng sẽ có, lão phu nhân là hoà ng đế cá»§a Chu phá»§, Trần phá»§ cÅ©ng là do Trần kyÌ€ lão má»™t tay che trá»i, ngươi hẳn cÅ©ng biết vá» Trần phá»§, ngươi thấy Trần kyÌ€ lão cÅ©ng già như váºy rồi, vẫn nắm giữ hết tất cả quyá»n lá»±c Trần phủ. Váºn mệnh cá»§a toà n gia tá»™c vẫn ở trong tay ông ấy, không được ná»a phần dị nghị, can đảm dám là m trái kết cục nhất định rất thê thảm. Giống như Thu ÄÆ°á»ng kia, là má»™t chiÌnh thiếp an pháºn hiá»n thục, phạm phải gia pháp láºp tức bị nghiêm trị, giống như người con gaÌi kia biÌ£ coi như suÌc sinh chưÌa vaÌ€o lồng heo laÌ€m đồ cươÌi cho Trần Tương Nhi đâÌy. Ở trong huyện thà nh, ngưá»i phạm pháp, Ä‘a số Ä‘á»u trình lên quan định tá»™i, mà ngưá»i ở trong gia tá»™c hương quan hoặc hương dân trong phaÌ£m vi laÌ€ng xã phạm pháp, tông pháp trong gia tộc hương quan chÃnh là quan pháp, bị cho và o lồng heo thả xuống sông năm nà o cÅ©ng có, quan lại ở xã chÃnh là ông trá»i, trên dưới Ä‘á»u không có công lý và vương pháp.
Lục Thất nghe xong im lặng, Tân di nương nói đúng là sá»± tháºt, Ä‘ang kết thân cùng Trần phá»§, hắn cũng biết gia tá»™c hương quan là độc tà i vô tình, trong mắt Trần kyÌ€ lão, nữ nhân trong tá»™c cÅ©ng chỉ như má»™t váºt phẩm, có thể không chút thương tiếc tặng cho ngưá»i khác, bởi váºy má»›i má»™t mạch đưa cho hắn ba ngưá»i, có lẽ trong mắt Trần kyÌ€ lão, giá trị cá»§a hắn rất lá»›n, đáng giá dùng má»™t iÌt váºt phẩm để thu mua.
Hắn thở phà o một hơi dịu dà ng nói:
- Cô cô, cô có phải sợ Chu phu nhân sẽ hại chết mình hay không.
Tân di nương ngẩn ra, nhìn Lục Thất gáºt đầu nói:
- Äúng váºy, Chu phu nhân đối vá»›i ta tÃch háºn quá sâu, lúc ta biết được lão phu nhân không còn sống được lâu nữa, liá»n biết mình phải Ä‘i lấy lòng phu nhân, đáng tiếc phu nhân vẫn luôn căm thù ta. Ná»a tháng trước ta Ä‘em toà n bá»™ quyá»n sở hữu tà i sản cá»§a ta chuyển cho phu nhân, kết quả ngà y hôm sau, phu nhân không ngá» hạ lệnh cho ngưá»i cấm cá»a ta. Sau đó Phong Lan nói cho ta biết chuyện cá»§a Vương nhị phu nhân, lòng ta sợ hãi không muốn bị ngưá»i khác săÌp đặt, sáng hôm nay liá»n mượn quyá»n lá»±c cá»§a Nhạn Nhi Ä‘i ra khá»i cá»a, chá»§ ý chÃnh là muốn trốn khá»i huyện Thạch Äại. Nhưng lúc ta và o tiệm thuốc, lại thấy được dị năng cá»§a Äông Thanh, bởi váºy ta má»›i có thể hi vá»ng tu luyện khà công, nếu ta có dị năng, cÅ©ng không cần trốn Ä‘i, cho dù Chu phu nhân háºn ta muốn lặng lẽ giết ta, ta cÅ©ng có khả năng phản kháng để chạy Ä‘i, nếu Chu phu nhân thả ta khá»i Chu phá»§ đấy là chuyện tốt nhất
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 112
Truyền công
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất gáºt đầu nói:
- Hóa ra cô cô tÃnh là m như váºy.
Tân di nương khổ sở nói:
- Ta là nữ nhân, nữ nhân nên yếu Ä‘uối ôn hòa, nhưng ta là nữ nhân mạnh mẽ, từ nhá» sinh ra ta đã vô cùng cao ngạo, là má»™t tà i nữ cầm kì thi há»a không thua ai nhưng váºn mệnh cá»§a ta vẫn không tốt, đúng lúc ta đến tuổi trưởng thà nh thì gia đình lụi bại. Ta bất đắc dÄ© phải lấy chồng, gả cho ngưá»i ta rồi mà bản tÃnh vẫn khó sá»a đổi, không biết Ä‘i lấy lòng chồng lại mê luyến quyá»n lá»±c đối nghịch lại vá»›i trượng phu. Cho đến hôm nay chá»— dá»±a cá»§a ta sắp mất Ä‘i, con đưá»ng tương lai sắp có thay đổi, ta thấy ngươi là ngưá»i có quyá»n thế ở huyện Thạch Äại, liá»n mong có thể dá»±a và o quyá»n thế cá»§a ngươi, có thể giuÌp cho ta sống được yên ổn nốt quãng Ä‘á»i còn lại trong Chu phá»§, có thể là m má»™t nữ nhân bình thưá»ng sống hết quãng Ä‘á»i còn lại. Nhưng Chu phu nhân không hỠđể ý đến quyá»n thế cá»§a ngươi, lúc ta giao ra quyá»n sở hữu tà i sản láºp tức xuống tay trả thù ta, laÌ£i coÌ€n âm mưu của Vương nhiÌ£ phu nhân, ta biết Chu phá»§ không thể là chốn dung thân cá»§a ta nữa rồi, cho nên mÆ¡Ìi tiÌnh toaÌn trôÌn Ä‘i. Ta biết rằng má»™t mình trốn Ä‘i có rất nhiá»u nguy hiểm nhưng lại không muốn ngồi chá» ngưá»i khác đến hại ta.
Lục Thất nghe xong im lặng, những lá»i nà y cá»§a Tân di nương hà m ẩn ý tứ mong được cảm thông, mà hắn đồng ý lấy Tân di nương là m thiếp chÃnh là xuất phát từ hai chữ giúp đỡ, hắn đối vá»›i Tân di nương chỉ có kÃnh trá»ng, không há» có má»™t chút tham luyến sắc đẹp nà o, tâm tình bình tÄ©nh giống như giúp đỡ má»™t ngưá»i bạn.
- Thiên Phong hy vá»ng cô cô có thể thuáºn lợi qua được cá»a ải nà y, có được dị năng.
Lục Thất ôn tồn rẽ sang chuyện khaÌc, hắn đối vá»›i những lá»i nói Ä‘au khổ cá»§a Tân di nương, không muốn phà tâm bình xét tốt hay xấu, dù sao hăÌn chỉ đơn giản laÌ€ giúp đỡ nà ng maÌ€ thôi.
- Thiên Phong, cảm ơn ngươi, không biết loại khà công nà y ngươi có được từ đâu?
Tân di nương thuáºn miệng dịu dà ng há»i.
Lục Thất ngẩn ra, chần chỠmột chút hòa nhã nói:
- Ta không muốn lừa cô, công pháp lấy được như nà o Thiên Phong tạm thá»i chưa thể nói ra.
Hắn đương nhiên không thể tiết lộ chuyện dạ minh châu, nhưng cũng không muốn gạt Tân di nương, không thể nói rõ rà ng được.
Tân di nương nghe xong mỉm cưá»i, lại dịu dà ng nói:
- Không thể nói ra váºy ta sẽ không há»i, nếu ta có thể thuáºn lợi qua cá»a ải nà y, Thiên Phong có thể Ä‘em công pháp tỉ mỉ sao cheÌp một phần cho ta được không?
Lục Thất kinh ngạc nhìn Tân di nương má»™t cái, gáºt đầu nói:
- Công pháp chia thà nh hai phần âm dương, phần chữ dương cô cô có cÅ©ng vô dụng, ta sẽ sao luÌ£c phần chữ âm tỉ mỉ cho cô, ngoà i ra còn có má»™t bản phụ trợ ta cÅ©ng sẽ sao laÌ£i cho cô, trong đó có cả thuáºt nháºn căn cốt.
Lục Thất tuy rằng không quan tâm đến công pháp ‘Quy xaÌ€ Ä‘an thư’ lắm, nhưng hắn vẫn không muốn truyá»n ra bên ngoà i để ngưá»i khác tu luyện, dù sao công pháp nà y cá»§a hắn chỉ có sÆ¡ táºp, có lẽ vá» sau sẽ phát hiện chỗ kì lạ, ngưá»i luyện võ đối vá»›i bà tịch Ä‘á»u trá»i sinh có lòng muốn độc chiếm.
- Váºy thì tốt rồi.
Tân di nương vui mừng dịu dà ng nói.
Lục Thất cưá»i, đứng dáºy Ä‘i lấy bút giấy, cùng Tân di nương ra sân, dá»±a và o trà nhá»› cá»§a hắn, tinh tế viết ra hÆ¡n vạn chữ cá»±c nhá» và tranh vẽ, Tân di nương Ä‘ang cầm má»™t tá» giấy đã viết xong, nhìn hết sức chăm chú, cho đến lúc Äông Thanh dá»n đồ ăn lên, nà ng má»›i buông giấy trên tay xuống, vá»™i và ng ăn ná»a bát cÆ¡m xong lại cầm giấy lên xem.
Lục Thất không vá»™i, viết xong công pháp thì ngồi xuống ăn cÆ¡m vá»›i Äông Thanh và Tiểu Vân, vừa ăn vừa há»i:
- Äông Thanh, Tuyết Nhi cÅ©ng Ä‘i theo đến Chu phá»§ rồi sao?
- Vâng, chá»§ mẫu cho Tuyết Nhi tỷ Ä‘i cùng, Tuyết Nhi tá»· rất Ãt nói, chá»§ mẫu mang theo Tuyết Nhi tá»· Ä‘i là để giải sầu.
Äông Thanh nhá» giá»ng đáp.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, Tiểu Vân chợt cưá»i nhu hòa nói:
- Công tá» quan tâm Tuyết Nhi tá»· như váºy à .
Lục Thất quay đầu nhìn vá» phÃa nà ng mỉm cưá»i nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- NêÌu Tiểu Vân không coÌ á»Ÿ nhà thì ta cÅ©ng sẽ quan tâm như váºy.
Tiểu Vân có chút choáng, trái tim ngá»t ngà o, cuÌi đầu ăn cÆ¡m, Lục Thất cưá»i trong lòng có chút ấm áp vui sướng, có thê thiếp xinh đẹp, gia nghiệp thiÌ£nh vượng, hắn là má»™t trượng phu laÌ€ nam chủ của một nhaÌ€, còn đòi há»i gì nữa, chÃnh là hai chữ hạnh phúc.
- Thiên Phong, bươÌc đầu của ‘XaÌ€ hình hóa nguyệt thuáºt’ nà y là thông thiên mạch, cần huyá»n châu dương thể hợp nhất tu luyện, má»›i có thể TruÌc CÆ¡ tạo thà nh nguyệt chi vu thân, ngươi là huyá»n châu thể dương sao?
Tân di nương đột nhiên nhẹ nhà ng đặt câu há»i.
Lục Thất ngẩn ra, tâm nghÄ© đây không phải là phà lá»i hay sao, mình không phải là huyá»n châu thể dương váºy sao có thể khiến cho Äông Thanh có dị năng? Trên mặt vẫn dịu dà ng nói:
- Ta là huyá»n châu thể dương, cô cô thông hiểu cổ văn aÌ€?
Tân di nương dịu dà ng nói:
- Từ nhá» ta đã rất thÃch Ä‘á»c sách văn tá»± cổ, hÆ¡n nữa Ä‘á»c nhiá»u đạo thư, rất nhiá»u thuáºt ngữ trong công pháp nà y Ä‘á»u là trên sách cổ, bởi váºy ta xem không thấy khó hiểu cho lắm.
Lục Thất nghe xong trong lòng thấy quái dị, đối vá»›i Tân di nương có cảm giác gần gÅ©i hÆ¡n, đời sôÌng phồn hoa bây giá» thi văn vô cuÌ€ng phổ biêÌn, nguyện ý Ä‘á»c sách cổ coÌ tiÌnh hoÌ£c thuật có rất Ãt ngưá»i, nữ nhân thì cà ng Ãt hÆ¡n. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thoạt nhìn Tân di nương quả tháºt là má»™t tà i nữ há»c rá»™ng biết nhiá»u, nà ng khát vá»ng luyện ‘Quy xaÌ€ Ä‘an thư’ như váºy chẳng lẽ laÌ€ biết Ä‘iểm đặc biệt cá»§a ‘Quy xaÌ€ Ä‘an thư’. Lục Thất nghi hoặc nhưng cÅ©ng không mang ra há»i, hắn không muốn thân cáºn quá mức vá»›i Tân di nương.
Sau khi ăn cÆ¡m trưa xong, ba ngưá»i Tân Váºn Nhi cÅ©ng không trở vá», chắc là ở lại Chu phá»§ dùng cÆ¡m, Tân di nương dịu dà ng nói muốn băÌt đầu tu luyện, dưới sá»± thúc giục cá»§a nà ng, Lục Thất mang nà ng và Äông Thanh rá»i khá»i tiệm thuốc. Lúc ba ngưá»i Ä‘i đến cá»a bảo, không ngá» thá»§ vệ không cho Tân di nương Ä‘i ra ngoà i, cứng rắn nói laÌ€ do KyÌ€ lão Ä‘aÌ£i nhân truyá»n quan lệnh xuống, không được để Tân di nương rá»i khá»i bảo.
Lục Thất nghe xong trong lòng tưÌc giáºn, lần nà y chứng minh lá»i nói cá»§a Tân di nương là tháºt, láºp tức rút lệnh bà i cá»§a Huyện UÌy ra lạnh nhạt nói:
- Bản quan là Huyện UÌy há»™ quân cá»§a huyện Thạch Äại, có quyá»n Ä‘iều động binh lÃnh trong Vá»ng Giang Bảo tiêu diệt thổ phỉ, các ngươi láºp tức tránh ra cho ta, nếu dám trái lệnh, bản quan liá»n xá» theo quân lệnh là chém đầu.
HÆ¡n mưá»i binh lÃnh thá»§ vệ tháºt ra cÅ©ng biết Lục Thất là Huyện UÌy há»™ quân, cÅ©ng Ä‘á»u nghe qua aÌc danh cá»§a Lục Thất, vừa nghe thấy Lục Thất dùng quan uy bức bách, ai cÅ©ng bị hù không dám không tránh đưá»ng, luáºn vá» chức quan, Kỳ lão đại nhân vẫn thấp hÆ¡n Huyện UÌy há»™ quân.
- Các ngươi nói cho Chu phu nhân biết, bản quan mang Tân cô cô Ä‘i tìm danh y, xin thuốc cho lão phu nhân Chu phá»§, mấy ngà y sau sẽ vá».
Lục Thất để lại má»™t lý do hợp tình hợp lÃ, má»›i dẫn Tân di nương rá»i Ä‘i, hắn đương nhiên không để lại Ä‘iểm sÆ¡ hở để ngưá»i khác bắt thóp.
Rá»i khá»i Vá»ng Giang Bảo tìm được má»™t khu rừng trúc, Lục Thất để Tân di nương má»™t mình luyện múa trên đất trống, hắn đưa Äông Thanh đến lão trạch trong thà nh.
Trên đưá»ng, hắn truyá»n lại phương pháp bảo vệ lão trạch cho Äông Thanh, dặn nà ng ban đêm nếu như thấy có thổ phỉ và o nhà , phải mặc má»™t bá»™ váy mà u trắng che mặt, lợi dụng sá»± nhanh nhẹn cá»§a bản thân hù dá»a thổ phỉ. Hắn biết rằng Äông Thanh còn nhá» chưa trải thế sá»±, nếu để nà ng xuất chiến sẽ há»ng việc, chÃnh là dạy cho nà ng má»™t chút hà nh động thể hiện sá»± nhanh nhẹn, thổ phỉ thấy bóng trắng mÆ¡ hồ nhất định sẽ bị dá»a sợ mà lui quân.
Sau khi đưa Äông Thanh vá» lão trạch, hắn lại đến cá»a thà nh phÃa tây dặn dò má»™t phen, từ cá»a thà nh phÃa tây đến quân trưá»ng dặn dò Äá»— Mãnh và Vương Äạo, ba thá»§ hạ trung thà nh không chút do dá»± đồng ý. Äá»— Mãnh tỠý để Vương Äạo huấn luyện quân, gã tá»± mình Ä‘i trông coi lão trạch, cho đến khi Lục Thất Ä‘i thăm dò thổ phỉ trở vá», Lục Thất nghe xong cÅ©ng an tâm, võ công cá»§a Äá»— Mãnh cÅ©ng rất được.
Lục Thất thoải mái đến rừng trúc, thấy Tân di nương duyên dáng múa ở trên đất trống, múa hoà n toà n đạt yêu cầu, hắn không khá»i thêm kÃnh trá»ng Tân di nương thông minh má»™t phần.
Hai ngưá»i gặp mặt chỉ nói ba câu, liá»n bắt đầu tu luyện, lần naÌ€y cuÌ€ng vÆ¡Ìi lần trước Ä‘aÌ£i để giôÌng nhau, theo ý niệm cá»§a Lục Thất huyá»n châu hóa thà nh hăÌc châm vô hiÌ€nh, từng châm theo thÆ°Ì tự đâm và o huyệt mạch cá»§a Tân di nương, trong quá trình Tân di nương thông thiên mạch, thân tá»a ra hà o quang mà u đỠnhư lá»a chỉ coÌ LuÌ£c ThâÌt thâÌy được, dần dần tạo thà nh má»™t cầu vồng maÌ€u son daÌ€y bằng ngón út cuộn quanh thân, sau khi cầu vồng maÌ€u son hình thà nh, bị ý niệm cá»§a Lục Thất dẫn dăÌt bay khỏi thân thể, nháºp và o vá»›i huyá»n châu cá»§a Lục Thất.
Tu luyện đến táºn lúc hoaÌ€n tâÌt, sau khi Tân di nương thần trà tỉnh táo, được Lục Thất chỉ Ä‘iểm, vui sướng Ä‘i khe núi tắm rá»a, Lục Thất chÃnh mình đứng ở chá»— cÅ© lẳng lặng suy nghÄ©. Lần tu luyện nà y, dị năng nhìn trá»™m cá»§a hắn mở rá»™ng ra thêm ná»a tấc, loại thà nh quả nhỏ beÌ nà y hắn không quan tâm, hắn Ä‘ang nghÄ© huyá»n châu lúc biến thà nh châm mà u Ä‘en có thể đả thương địch thá»§ trong khoảng cách có thể nhìn trá»™m hay không?
Hắn nhắm mắt lại minh tưởng, dùng huyá»n châu biến thà nh ba cái châm Ä‘en công kÃch má»™t cây trúc, sau khi mở mắt Ä‘i đến nhìn, trên cây trúc có ba chấm nhá», nhưng nhợt nhạt căn bản không tÃnh là thương tổn, Ä‘iá»u nà y là m hắn rất thất vá»ng, tâm tư lại đặt và o việc lÄ©nh ngá»™ ‘Quy xaÌ€ Ä‘an thư’.
Hắn chăm chỉ tìm hiểu như váºy, hoà n toà n là bị Äông Thanh và Tân di nương kÃch thÃch, hắn cÅ©ng không tin phần tu luyện dương thể cá»§a Ä‘an thư, tháºt sá»± chỉ là công pháp để cùng tu luyện vá»›i âm pháp.
Trong lúc yên tÄ©nh lÄ©nh ngá»™, má»™t thân váy mà u tÃm nhạt Tân di nương yên lặng đứng trước ngưá»i hắn, hắn có cảm giác ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt láºp tức sáng lên, trong mắt Tân di nương xinh đẹp động lòng ngưá»i, má»™t khuôn mặt trái xoan tinh xảo, má»™t đôi mắt hạnh có lệ quang, lúc nhìn chăm chú và o giống như tiên nữ giáng trần. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thiên Phong, ta sẽ nhớ kĩ đại ân của ngươi.
Tân di nương thà nh khẩn dịu dà ng nói.
- Vĩnh viễn nhớ kĩ đại ân của ta, hay là cô cô không muốn gả và o Lục gia nữa rồi.
Lục Thất tựa tiếu phi tiếu nói.
Lúc nà y trong lòng cá»§a hắn bá»—ng dâng lên khát vá»ng có được Tân di nương, có cảm giác sợ hãi bị ngưá»i khác Ä‘oạt Ä‘i mất, nói xong lá»i nà y chÃnh hắn còn cảm thấy kinh ngạc khó hiểu.
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 113
Ná»a đêm sao lại có ngưá»i đến?
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Tân di nương nghe xong ngẩn ra, dịu dà ng nói:
- Chỉ cần Chu gia chá»§ động bán ta, ta sẽ gả và o Lục gia sống nốt phần Ä‘á»i còn lại.
Lục Thất nghe xong không biết sao trong lòng lại thoải mái như váºy, mỉm cưá»i nói:
- Cô cô bây giỠthấy thế nà o?
- Cảm thấy thân thể rất nhẹ nhà ng, trên ngưá»i cÅ©ng thêm má»™t voÌ€ng saÌng mảnh lưu động mà u đỠthăÌm, cái voÌ€ng saÌng Ä‘ỏ thăÌm kia dưá»ng như rất nóng.
Tân di nương dịu dà ng nói.
Nà ng vừa dứt lá»i đã động thân Ä‘i ra ngoà i, thoaÌ£t nhìn coÌ vẻ không nhanh nheÌ£n giÌ€, nhưng chỉ mâÌy giây sau, Ä‘ã má»™t mình nhẹ nhà ng chuyển được hÆ¡n mưá»i cây gáºy trúc vá» chá»— cÅ©. TôÌc độ nhanh như váºy khiến cho Lục Thất thấy được vừa hâm má»™ vừa buồn phiá»n, trong lòng cÅ©ng coi trá»ng ‘Quy xaÌ€ Ä‘an thư hÆ¡n’, cho dù không giúp hắn được gì nhiá»u nhưng nếu bồi dưỡng mấy mỹ nữ thà nh cao thá»§, đó cÅ©ng tăng thêm được thá»±c lá»±c, tối thiểu cÅ©ng không cần lo lắng chuyện gia đình bị thổ phỉ giết hại.
Ngoà i ra thông qua hai lần tu luyện nà y, Lục Thất cÅ©ng biết tu luyện giữa căn cốt thượng thừa và căn cốt haÌ£ thừa. Hiệu quả có được quả nhiên khác biệt rất lá»›n, Äông Thanh và Tân di nương sau khi tu luyện thà nh công thì Ä‘i lại như gió, còn Tiểu Vân mặc dù cÅ©ng nhanh nhẹn hÆ¡n nhưng so vá»›i Äông Thanh thì vẫn kém rất nhiá»u. Äiá»u nà y chứng tá» chỉ có âm thể căn cốt thượng thừa má»›i thÃch hợp tu luyện ‘XaÌ€ hình hóa nguyệt thuáºt’, căn cốt haÌ£ thừa tu luyện cÅ©ng chỉ có được hiệu quả bình thưá»ng.
- Thiên Phong bây giỠcũng khoảng giữa trưa rồi, chúng ta mau vỠthôi.
Tân di nương dịu dà ng nói.
Lục Thất giáºt mình bừng tỉnh gáºt gáºt đầu, ôn tồn nói:
- Cô cô, bây giá» thân thể cô cô cÅ©ng nhanh nhẹn hÆ¡n nhiá»u, nếu như gặp phải cưá»ng đạo cÅ©ng có thể giữ lại mạng rồi, chá» cô cô và o Lục gia, ta sẽ chuẩn bị quan dẫn và ngân lượng cho cô cô Ä‘i ngao du bên ngoà i.
Tân di nương vẻ mặt dịu dà ng gáºt đầu không nói, hai ngưá»i vá»™i và ng trở vá» Vá»ng Giang Bảo, vỠđến hiệu thuốc má»›i biết hai ngưá»i đã tu luyện được ba ngà y, ba ngà y nà y Chu phá»§ phái ngưá»i đến há»i thăm rất nhiá»u lần, Tân Váºn Nhi cÅ©ng không thèm quan tâm ngưá»i được cử đến.
Äợi Tân di nương cầm má»™t túi thuốc bổ quay vá» Chu phá»§, Lục Thất láºp tức mang theo Tân Váºn Nhi vá» lão trạch, hắn để cho Váºn Nhi chuẩn bị má»™t phần lá»… váºt chuẩn bị cùng Tương Nhi Ä‘i cầu tình vá»›i Vương nhị phu nhân.
Tân Váºn Nhi rất bình tÄ©nh đối vá»›i sá»± phân phó cá»§a Lục Thất, không há»i nhiá»u yên lặng là m, quả đúng như Tân di nương dá»± Ä‘oán, Vương nhị phu nhân quả nhiên đáp ứng vá»›i việc Tân Váºn Nhi cầu khẩn, tá» vẻ mấy ngà y nữa sẽ mua lại Tân di nương, sau đó lại bán cho Lục gia.
Tân Váºn Nhi vừa Ä‘i khá»i lão trạch, Äông Thanh liá»n lặng lẽ nháy mắt vá»›i Lục Thất, LuÌ£c ThâÌt sau khi ứng phó qua loa vá»›i sá»± quan tâm cá»§a Ninh Nhi, liá»n gá»i Äông Thanh đến thư phòng.
Vừa tá»›i thư phòng Lục Thất ngồi xuống, Äông Thanh liá»n vá»™i và ng nói:
- Công tá», đêm hôm ná» có má»™t ngưá»i đến đây đã bị nô tỳ dá»a chạy.
Äông Thanh nháy mắt, Lục Thất liá»n biết là mấy hôm nay lão trạch nhất định có chuyện gì đó xảy ra, hắn từng dặn dò Äông Thanh mặc kệ có chuyện gì xảy ra cÅ©ng không được nói cho Ninh Nhi các nà ng ấy, dụng ý chÃnh là sợ Ninh Nhi các nà ng ấy sợ hãi.
- Äông Thanh, diện mạo cá»§a ngưá»i kia có thấy rõ không?
Trong loÌ€ng Lục Thất khẩn trương há»i, không thể tưởng được lão trạch quả tháºt có ngưá»i đến.
- Ngưá»i ná» mặc má»™t bá»™ quần áo bó sát mà u xanh, mặt chữ Ä‘iá»n, mắt tam giác, má trái hình như có vết sẹo. Ngưá»i ná» cÅ©ng biết khinh công, trên mái nhà đi qua Ä‘i lại nhẹ nhà ng như mèo, nô tỳ phát hiện có ngưá»i đến liá»n lặng lẽ lên mái nhà . Thấy ngưá»i kia Ä‘ang nhìn quanh phoÌ€ng ôÌc dươÌi sân trong, lúc ấy nô tỳ rất sợ hãi, nhưng lại sợ ngưá»i ná» nhảy xuống thương tổn Ninh Nhi tá»· caÌc naÌ€ng, liá»n thu hêÌt can Ä‘ảm dùng má»™t hòn đá nhá» Ä‘aÌnh vá» phÃa ngưá»i ná». Ngưá»i ná» phát hiện ra nô tỳ, liá»n nhà o vá» phÃa nô tỳ Ä‘uổi theo nô tỳ, nô tỳ trốn chạy trên nóc nhà má»™t vòng, ngưá»i ná» Ä‘uổi rất nhanh nhưng cÅ©ng không nhanh bằng nô tỳ. Nô tỳ lá»›n gan liá»n dùng má»™t hòn đá ném ngưá»i ná», sau Ä‘oÌ ngưá»i ná» không Ä‘uổi theo nữa, coÌ€n nói tiá»n bối chá»› hiểu nhầm, vãn bối đến không có ác ý, cáo từ, nói xong ngưá»i ná» lập tưÌc rời Ä‘i.
Äông Thanh tưá»ng thuáºt lại rõ rà ng những chuyện đã xảy ra.
Lục Thất nghe xong lại sá»ng sốt, nghe Äông Thanh thuáºt lại, ngưá»i ná» không giống như đến cướp cá»§a giết ngưá»i, phút cuối còn gá»i Äông Thanh là tiá»n bối, váºy nhất định bị khinh công siêu câÌp cá»§a Äông Thanh hù dá»a rồi, tưởng là bị vị cao nhân nà o đó đùa giỡn, nếu tháºt sá»± y là thổ phỉ, chắc có lẽ không nói những lá»i khách khà như váºy, ngưá»i áo xanh nà y coÌ lai lịch thế nà o đây?
Lục Thất suy nghÄ© má»™t hồi lâu cÅ©ng không hiểu được, trong lòng lại thêm má»™t chút lo lắng, huyện Thạch Äại nà y quả thá»±c là nhiá»u nhân tà i ẩn dáºt.
Bá»—ng nhiên nhướng mà y nghÄ© tá»›i má»™t khả năng, chẳng lẽ huyết án má»™t thaÌng trước có ngưá»i hoà i nghi là do mình là m, cho nên cho cao thá»§ đến để Ä‘iá»u tra, chuyện nà y rất có khả năng, hắn không phải cÅ©ng hoà i nghi Lôi huyện úy hay sao? NghÄ© đến đây lòng hắn thoải mái hÆ¡n rất nhiá»u.
- Äông Thanh, chuyện ngươi nhanh nhẹn hÆ¡n ngưá»i bình thưá»ng tuyệt đối đừng để cho ngưá»i khác biết kể cả thân nhân trong lão trạch.
Lục Thất ngẩng đầu ôn tồn dặn dò.
- Công tá» yên tâm Ä‘i, Äông Thanh bây giá» có thể khống chế tốc độ cá»§a mình rồi, cÅ©ng sẽ không nói vá»›i ngưá»i ngoà i.
Äông Thanh nhá» giá»ng cam Ä‘oan.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, lại há»i:
- Äá»— Mãnh mấy ngà y nay coÌ thưá»ng xuyên ghé qua đây chứ?
- Äá»— đại nhân má»—i đêm Ä‘á»u đến đây canh gác, hÆ¡n nữa vô cùng tôn trá»ng chúng ta.
Äông Thanh nhá» giá»ng đáp.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, ôn tồn nói:
- Äông Thanh, đợi Váºn Nhi quay lại, naÌ€ng cÅ©ng Ä‘i theo vá» Vá»ng Giang Bảo Ä‘i, ta bây giá» Ä‘i là m chút chuyện công vụ.
Nói xong liá»n đứng lên.
Äông thanh nhìn Lục Thất chần chá» má»™t chút, nhá» giá»ng nói:
- Công tá», nô tỳ có chuyện muốn cầu xin ngà i.
Lục Thất ngẩn ra cưá»i nói:
- HiêÌm thâÌy naÌ€ng có việc muốn cầu xin ta nha, có chuyện gì váºy?
Äông Thanh có chút choáng váng nhá» giá»ng nói:
- Công tá», nô tỳ nghe má»i ngưá»i nói tên cá»§a nô tỳ có chút thô tục, nô tỳ muốn sá»a đổi má»™t chút.
Lục Thất sững sá», láºp tức hiểu, Äông Thanh tên nà y thuá»™c vá» nô tỳ, bởi vì tỳ nữ chỉ xứng dùng tên tục, Äông Thanh bây giá» là thiÌ£ thiêÌp trong phoÌ€ng thê thất, dần dần cÅ©ng sẽ có lòng tá»± tôn cá»§a kẻ bá» trên.
- Nàng muốn đổi thà nh tên gì?
Lục Thất ôn tồn há»i, sá»a tên quả thá»±c là má»™t việc vô cùng bé.
- Nô tỳ nghe theo công tá».
Äông Thanh nhá» giá»ng nói.
Lục Thất cưá»i, dịu dà ng nói:
- Tá»· tá»· naÌ€ng tên Tiểu Vân váºy naÌ€ng đổi thà nh Tiểu Thanh được không?
Äông Thanh gáºt đầu nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, sau nà y nô tỳ tên là Tiểu Thanh, Ä‘a tạ công tá».
Lục Thất mỉm cưá»i giÆ¡ tay xoa khuôn mặt xinh đẹp cá»§a nà ng, dịu dà ng nói:
- Tên đã sá»a lại, tự xưng cÅ©ng phải đổi lại đấy.
Tiểu Thanh ngượng ngùng gáºt đầu nhá» giá»ng nói:
- Công tá», thiếp đã biết.
Lục Thất cưá»i duá»—i tay ôm nà ng và o lòng, cúi đầu khẽ hôn má»™t cái và o má, nói nhá» và o tai:
- Tiểu Thanh, ta đi đây.
Tiểu Thanh ngượng ngùng vui mừng cúi đầu ừ nhẹ má»™t tiếng, Lục Thất buông ra Ä‘i ra bên ngoà i, nà ng vá»™i và ng quay ngưá»i mang theo khuôn mặt theÌ£n thuÌ€ng ngâÌt ngây Ä‘i theo ra ngoà i tiễn đưa. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất Ä‘i khá»i nhà , trươÌc tiên liá»n đến cá»a thà nh phÃa tây, sau khi động viên thăm hỏi quan binh xong, lại Ä‘i tuần tra ngoà i thà nh. Hắn quả thá»±c đã suy nghÄ© kỹ, Ä‘iá»u tra chuyện cá»§a Lôi huyện úy không thể để má»™t mình hăÌn gánh vác, phải lôi kéo những ngưá»i khác cùng là m, như váºy lúc bại lá»™, có thể có ngưá»i chứng minh hắn không có tư tâm khi là m việc, hÆ¡n nữa việc nà y rất khó Ä‘iá»u tra rõ, đợi thêm mấy ngà y nữa ổn định rồi hẵng Ä‘iá»u tra.
Gần trưa ngà y hôm sau hắn theo lẽ thưá»ng đến Vá»ng Giang Bảo, vừa tá»›i tiệm thuốc thiÌ€ nghe noÌi, Tân Váºn Nhi lại má»™t mình Ä‘i Chu phá»§ tìm tiểu thư Nhạn Nhi.
Tiểu Vân nói cho hắn biết, Tân Váºn Nhi Ä‘i là vì Tân di nương, sáng sá»›m có ngưá»i lặng lẽ đến nói, Tân di nương ngà y hôm qua vừa hồi phá»§, Chu phu nhân liá»n tức giáºn cho ngưá»i nhốt Tân di nương và o Ä‘iÌ£a lao. Ngưá»i ná» nói Chu phu nhân bảo rằng , Tân di nương không tuân thá»§ tam tòng tứ đức, phải bị nghiêm trị, phá»ng chừng mấy ngà y nữa sẽ xá» tá» Tân di nương hoặc bán khá»i Chu phá»§, Lục Thất nghe xong tin nà y ngược lại lại an lòng hÆ¡n nhiá»u. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ä‚n xong cÆ¡m trưa, Tiểu Vân ra cá»a hà ng bán thuốc, Trần Tuyết Nhi và Vân thưá»ng giúp Tiểu Thanh thu tháºp việc bếp núc, Lục Thất dịu dà ng gá»i Vân Thưá»ng bảo có chuyện cần nói, cùng nhau Ä‘i và o phòng Tân Váºn Nhi.
Vừa và o phòng Lục Thất liá»n ngồi lên ghế trúc, Vân Thưá»ng liá»n dịu dà ng nói:
- Công tá», ngà i hẳn laÌ€ muốn há»i chuyện cá»§a Tân di nương, ngà i yên tâm, có Nhạn Nhi tiểu thư bảo vệ, Chu phá»§ có nghiêm trị cÅ©ng chỉ là bán Tân di nương Ä‘i thôi.
Lục Thất mỉm cưá»i gáºt đầu, chỉ vá» phÃa má»™t cái ghế trúc khác, dịu dà ng nói:
- Ở đây không có ngưá»i ngoà i, nà ng ngồi xuống rồi nói chuyện.
Vân Thưá»ng đáp ứng má»™t tiếng rồi ngồi xuống.
AÌnh măÌt Lục Thất ôn nhu nhìn Vân Thưá»ng daÌng vẻ thươÌt tha kiá»u diá»…m, đây là má»™t cô nương tÃnh tình nhu nhược rất biết Ä‘oÌn ý nói hùa theo chá»§ nhân, tuÌ€y thuộc và o sở thÃch của chủ nhân nà ng có thể Ä‘oan trang cao nhã, đánh đà n là m văn, ngoà i ra cÅ©ng có thể thể hiện nhiá»u vẻ diá»…m lệ, quyến rÅ© phoÌng tuÌng tận xương thá»a mãn được dục vá»ng nguyên thá»§y cá»§a nam nhân.
Lần đầu tiên có quan hệ vá»›i Vân Thưá»ng, Lục Thất vẫn rất ôn nhu, đối xá» tá» tế vá»›i mỹ nữ có ná»™i tâm bị thương tổn nà y. Trong cuá»™c sống, không có ngưá»i nà o nguyện ý là m má»™t ngưá»i gió chiá»u nà o theo chiá»u đấy nịnh hót ti tiện, chỉ có Ä‘iá»u váºn mệnh khiến cho không thể không là m như váºy.
- Vân Thưá»ng, ta muốn há»i naÌ€ng má»™t chút chuyện cá»§a Tân di nương, naÌ€ng cho rằng nói được thì nói, nêÌu không muốn nói thì cÆ°Ì thẳng thăÌn cho ta biêÌt, ta sẽ không trách naÌ€ng, ta thÃch nghe lá»i nói tháºt.
Lục Thất dịu dà ng nói. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vân Thưá»ng sá»ng sốt, dịu dà ng nói:
- Nếu công tỠđã cho phép nô tỳ quyá»n không muốn nói váºy công tá» cứ há»i Ä‘i.
Lục Thất suy nghĩ một chút, ôn tồn nói:
- Vân Thưá»ng, ta nghe nói Tân di nương vẫn là trinh nữ, có tháºt không?
Vân Thưá»ng ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Chuyện nà y nô tỳ không biết.
Lục Thất lại há»i:
- Vân Thưá»ng, ta nghe Tân di nương nói, Chu lão gia rất háºn nà ng, đến phòng ngá»§ cá»§a nà ng lại không cùng ngá»§ vá»›i nà ng, còn nói là Chu lão gia không muốn nà ng sinh con dưỡng caÌi, chuyện nà y có tháºt không?
Vân Thưá»ng ngẩn ra, chần chá» má»™t chút dịu dà ng nói:
- Công tá», vấn đỠnà y nô tỳ không thể trả lá»i.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- NaÌ€ng không trả lá»i cÅ©ng không sao.
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 114
Vũ ưng sao lại ở trong rừng chim
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Vân Thưá»ng do dá»± má»™t chút, khó hiểu nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Công tá», sao ngà i lại muốn biết những việc riêng tư nà y?
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Bởi vì nếu Chu phủ bán Tân di nương đi, ta sẽ mua Tân di nương vỠlà m thiếp trong Lục gia, cho nên cho ta muốn biết những chuyện riêng tư nà y.
Vân thưá»ng giáºt mình, má»™t hồi lâu má»›i khẽ thở dà i nói:
- Hóa ra là Tân cô cô sớm đã có ý gả và o Lục gia, trách không được đem nô tỳ bán cho Tân chủ mẫu.
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Tân di nương cÅ©ng không phải muốn rá»i khá»i Chu phá»§ tiến và o Lục gia, nà ng cũng chỉ laÌ€ dá»±a và o khả năng nguy cÆ¡ phát sinh, tìm cho mình má»™t đưá»ng lui. Nếu phu nhân Chu phá»§ e dè thế lá»±c cá»§a ta mà để Tân di nương lại, Tân di nương vẫn sẽ ở lại Chu phá»§, đến táºn lúc chết.
Vân Thưá»ng nghe xong lông mi hÆ¡i nhÃu lại, vẻ mặt có chút khác thưá»ng, tá»±a hồ có chút không giống như theo lá»i Lục Thất nói mà gáºt bừa.
Lục Thất nhìn thấy dịu dà ng nói:
- Vân Thưá»ng, Tân di nương vẫn luôn đối tốt vá»›i ngươi?
Vân Thưá»ng gáºt đầu nói:
- Äúng váºy, Tân di nương có lúc đối vá»›i nô tỳ như tá»· tá»· váºy.
- Có lúc giống như tá»· tá»·, váºy lúc không giống tá»· tá»· thì sao?
Lục Thất ôn tồn há»i ngược lại.
- Trong phòng mà không có ngưá»i ngoà i thì nô tyÌ€ và Tân di nương giống như tá»· muá»™i, còn lúc có ngưá»i ngoà i hoặc ở bên ngoà i, nô tyÌ€ phải nghe tất cả những lá»i dặn dò cá»§a Tân di nương.
Vân Thưá»ng dịu dà ng đáp.
- Ta nhớ Ninh Nhi từng nói, đã từng gặp qua Tân di nương và ngươi ở Chu phủ, ngươi chắc vẫn còn nhớ rõ.
Lục Thất ôn tồn há»i.
Vân Thưởng ngẩn ra, gáºt đầu nói:
- Nô tỳ vẫn nhá»›, lúc ấy tiểu thư Nguyệt Nhi đưa Ninh chá»§ mẫu đến, Tân di chủ mẫu thấy Ninh chá»§ mẫu xinh đẹp thanh tú, liá»n cố ý giáo huấn Ninh chá»§ mẫu. Nghe Tân di chủ mẫu nói, đấy là để dạy bảo tiểu thư Nhạn Nhi hiểu biêÌt chuÌt iÌt nhân tình thế thái, sau nà y Tân di chủ mẫu Ä‘ã biết rõ về Ninh chá»§ mẫu, cũng coÌ hối háºn, từng nói có thể nà ng đã là m má»™t chuyện sai lầm.
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Ninh Nhi tâm địa thiện lương, chuyện lần đó nà ng không hỠđể trong lòng.
Vân Thưá»ng gáºt đầu nói:
- Nô tỳ cÅ©ng biết Ninh chá»§ mẫu là má»™t ngưá»i thiện nương.
Lục Thất dịu dà ng nói:
- Vân Thưá»ng, nếu Tân di nương và o Lục gia, ngươi có nguyện ý lại trở vá» hầu hạ nà ng không?
Vân Thưá»ng sá»ng sốt, chần chá» má»™t chút, buông ánh mắt xuống dịu dà ng nói:
- Nô tỳ không có tư cách là m chủ.
Lục Thất ôn tồn nói:
- NaÌ€ng không thể quyết định nhưng ta thì có thể, sau nà y naÌ€ng muốn hầu hạ ngưá»i nà o thì bây giá» có thể nói.
Vân Thưá»ng giương mắt lo sợ nghi hoặc nhìn Lục Thất má»™t cái, Lục Thất vẻ mặt bình thản nhìn nà ng, Vân Thưá»ng bá»™ dáng phục tùng nói:
- Nô tỳ đã là người trong phòng Tân chủ mẫu rồi.
Lục thất dịu dà ng nói:
- NaÌ€ng ở phoÌ€ng của Váºn Nhi, sá»›m muá»™n gì cÅ©ng phải Ä‘i hầu hạ Tân di nương, ta lại không muốn naÌ€ng sau nà y lại hầu hạ Tân di nương, maÌ€ muốn naÌ€ng Ä‘i theo Tuyết Nhi.
Vân Thưá»ng giương mắt kinh ngạc nói:
- Công tỠmuốn đưa Tuyết Nhi lên thà nh chủ mẫu sao?
- Äúng váºy, đây là chuyện ta đã quyết định từ rất lâu rồi.
Lục Thất dịu dà ng nói.
Vân Thưá»ng trầm mặc má»™t lúc, dịu dà ng nói:
- Nô tỳ nguyện ý Ä‘i theo Tuyết Nhi chá»§ mẫu, Ä‘a tạ công tá».
Lục Thất hòa nhã nói:
- Nàng hình như cũng không muốn lại theo hầu hạ Tân di nương, có thể nói cho ta biết nguyên nhân không?
Vân Thưá»ng chần chá» má»™t chút hạ giá»ng nói:
- Tân di nương rất tốt vá»›i nô tỳ, chỉ có Ä‘iá»u Tân di nương là một nữ nhân triÌ tuệ, nô tỳ đã Ä‘i theo Tân chá»§ mẫu râÌt lâu, cảm thấy đã mệt má»i rồi.
Lục Thất ồ má»™t tiếng, gáºt đầu nói:
- Thì ra là như váºy, váºy khi nà o Váºn Nhi trở vá», ta sẽ dặn nà ng âÌy chuyển naÌ€ng sang phoÌ€ng Tuyết Nhi, từ hôm nay Tuyết Nhi lập phoÌ€ng trở thà nh chÃnh thiếp.
Vân Thưá»ng hạ thắt lưng xuống gáºt gáºt đầu, suy nghÄ© má»™t chút dịu dà ng nói:
- Công tá», Tân di chủ mẫu còn là trinh nữ hay không nô tỳ thật sự không biết, sau khi KyÌ€ lão lấy Tân di nương nô tyÌ€ má»›i vá» hầu hạ. Tuy nhiên Tân di chủ mẫu nói KyÌ€ lão ghét nà ng thiÌ€ không đúng sự thật, KyÌ€ lão Ä‘uÌng laÌ€ háºn Tân di nương, nhưng không phải ghét háºn mà là cáu giáºn. Má»™t trong những nguyên nhân chÃnh là lúc KyÌ€ lão đến phòng Ä‘á»u là Tân di chủ mẫu lệnh cho nô tỳ hầu hạ, chiÌnh bản thân Tân di chủ mẫu cá»± tuyệt việc vợ chồng vá»›i KyÌ€ lão. Từ khi nô tỳ được đưa vá»trong phoÌ€ng Tân di nương, chưa bao giá» thấy Tân di nương ngá»§ cùng giưá»ng vá»›i KyÌ€ lão, cũng chưa hề coÌ Ä‘uÌ£ng chaÌ£m thân thể, vì thế KyÌ€ lão bẩm báo vá»›i lão phu nhân, nhưng lão phu nhân lại không nói gì. Từ đó vá» sao, lão phu nhân lại cà ng tÃn nhiệm Tân di nương hÆ¡n, Tân di nương hoà n toà n trở thà nh ngưá»i đại diện nắm quyá»n thay lão phu nhân, tạo thà nh sá»± háºn thù ngà y hôm nay cá»§a KyÌ€ lão và phu nhân đối vá»›i Tân di nương.
Lục Thất nghe xong giáºt mình, má»™t lúc lâu sau má»›i kinh ngạc nói:
- Là do Tân di nương chủ động cự tuyệt việc vợ chồng với Kỳ lão à.
Vân Thưá»ng gáºt đầu nói:
- ÄuÌng váºy, nhưng chuyện nà y cÅ©ng có lý do, nô tỳ nghe nói ngà y xưa Tân di nương vốn được hứa gả là m chÃnh thiêÌp cá»§a Äại công tá», là do KyÌ€ lão thÃch dung mạo và trà tuệ cá»§a Tân di nương, liá»n xin vá»›i lão phu nhân cưỡng ép gả Tân di nương cho KyÌ€ lão Ä‘aÌ£i nhân. Có lẽ bởi vì nguyên nhân đó, Tân di nương vẫn không chịu trao thân cho KyÌ€ lão, kì tháºt nói vá» bối pháºn, KyÌ€ lão là biểu thúc ruột cá»§a Tân di nương, nhưng bây giá» táºp tục bị ngưá»i Hồ ảnh hưởng, chỉ cần không phải có quan hệ huyết thống trá»±c tiếp thì cÅ©ng không gá»i là loạn luân.
Lục Thất nghe xong cưá»i nhạt nói:
- Chu kyÌ€ lão tháºt ra rất có phong thái cổ nhân, có thể là m bạn vá»›i ÄÆ°á»ng Minh Hoà ng.
Vân Thưá»ng dịu dà ng nói:
- ÄÆ°á»ng Minh Hoà ng ở thá»i thái bình thịnh thế, Ä‘oạt con dâu vá» là m QuyÌ phi là không nên, nhưng hiện nay là thá»i chiến loạn không ngừng, nữ nhân để tang chồng chá»— nà o cÅ©ng có, nữ nhân chỉ cần tìm được nÆ¡i để nương tá»±a, ai còn cần Ä‘i tuân thá»§ cái tục lá»… bối pháºn, gia đình mất Ä‘i ngưá»i đà n ông, nữ nhân cùng má»™t nhà gả cho nam nhân là m thiếp rất nhiá»u, giống như công tá» lấy Váºn Nhi tiểu thư xong lại cưới Tân di nương và o cá»a, đó là chuyện bình thưá»ng rồi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất mỉm cưá»i nhìn Vân Thưá»ng, biết Vân Thưá»ng Ä‘ang giải đáp thắc mắc cá»§a hắn, hắn ôn tồn nói:
- Trách không được Chu kyÌ€ lão và Chu phu nhân lại oán háºn Tân di nương, thân là m thiếp thất lại dám cá»± tuyệt chuyện vợ chồng vá»›i phu quân, cÅ©ng quá lợi hại.
Vân Thưá»ng dịu dà ng nói:
- Tân di nương là má»™t tà i nữ tâm cao khà ngạo, nô tì biết nà ng ngưỡng má»™ nghÄ©a sÄ© hà o hiệp, nà ng thÃch nhất Việt Nữ thá»i cổ đại, tÆ¡ hồng đợi hiệp sÄ©, trong lòng căn bản không muốn chôn thân ở Chu phá»§ cả Ä‘á»i. Nhưng nà ng là nữ tá» yếu Ä‘uối không chá»— nương tá»±a, trà tuệ cao tá»›i đâu cÅ©ng không thoát được định kiến cá»§a xã há»™i đối vá»›i nữ nhân. Chu phá»§ kia má»™t mình naÌ€ng cÅ©ng không thể tá»± mình thoát khá»i, nếu bây giá» mà không gặp được công tá», không bao lâu nữa cÅ©ng sẽ thà nh kỹ nữ, may là Tân di chủ mẫu mệnh tốt.
Lục Thất nghe xong suy nghÄ© má»™t chút, hắn bây giá» cÆ¡ bản đã hiểu được Tân di nương, đây là má»™t vị nữ tá» bất khuất hiếm có, nhưng ngược lại cÅ©ng là má»™t con chim ưng không chịu khuất phục khi bị giáo huấn, bây giá» mình cho nà ng má»™t đôi cánh, nà ng rốt cuá»™c có thể phá bá» gông xiá»ng bay lên, vÅ© ưng sao lại ở trong rừng chim. Má»™t khi khát vá»ng biến thà nh động lá»±c, Tân di nương nà ng đã có được dị năng xaÌ€ hình hóa nguyệt, tương lai thÃªÌ naÌ€o không ai coÌ thể Ä‘oán biêÌt được, nhưng lần kyÌ€ ngộ nà y, lại cho nà ng bắt đầu má»™t cuá»™c sống má»›i.
Sau giá» ngá», Tân Váºn Nhi mang theo tâm traÌ£ng lo lắng nặng nề quay vá», tuy rằng đã cầu xin sá»± giúp đỡ cá»§a Vương nhị phu nhân và Nhạn Nhi tiểu thư, nhưng nà ng vẫn lo lắng Chu phu nhân quá oán háºn cô cô mà không mà ng tất cả cho ngưá»i giết cô cô.
Lục Thất ngược lại không há» lo lắng, thấy Tân Váºn Nhi như váºy thì an á»§i mấy câu, nói chuyện láºp phoÌ€ng cho Trần Tuyết Nhi và chuyện cá»§a Vân Thưá»ng, Tân Váºn Nhi nà o có tâm tư suy nghÄ© nhiá»u, không há» do dá»± đồng ý hết tất cả.
Trần Tuyết Nhi biết Ä‘iá»u vá»™i vã tạ Æ¡n, từ lần trước bị Lục Thất neÌm rÆ¡i chén traÌ€ doÌ£a sợ, nà ng dưá»ng như vẫn còn suy nghÄ© lung tung không muốn thuáºn theo, dù chưa cùng Lục Thất là m gì nhưng cÅ©ng giống như thiếu phụ tuân thá»§ lá»… tiết, chỉ có Ä‘iá»u ngà y bình thưá»ng Ãt nói Ãt cưá»i có chút đỠđẫn.
Buổi sáng bốn hôm sau, Tân Váºn Nhi tá»›i lão trạch, nà ng biết hôm qua Vương nhị phu nhân đã mua được cô cô, đến lúc nà y traÌi tim treo lÆ¡ lửng của naÌ€ng rôÌt cuộc coÌ thể buông xuôÌng, đến lão trạch đợi cô cô vá» thôi.
Gần trưa, Vương nhị phu nhân tá»± mình tá»›i lão trạch, không ngá» laÌ€ dùng kiệu hoa hồng loan đưa Tân di nương tá»›i, Tân di nương trên ngưá»i mặc hỉ phuÌ£c Ä‘ỏ choÌi mang đầy trang sức, đầu đội khăn hỉ, theo kiệu tá»›i còn có đồ cưới và nô tỳ, không ngỠđược duÌ€ng nghi lễ chiÌnh thưÌc gả và o Lục gia.
Hóa ra sau khi Vương nhị phu nhân tá»± mình Ä‘i Chu phá»§ mua được Tân di nương, vá» nhà tá»± nhiên nháºn là Tân di nương nhỏ hÆ¡n miÌ€nh và i tuổi, nháºn là m nghÄ©a nữ, đổi tên thà nh Vương Cầm Nhi, là m há»™ tịch chÃnh thức ở huyện, bây giá» là Vương tiểu thư gả cho Lục Thất.
Chiêu nà y cá»§a Vương nhị phu nhân, khiến cho Lục gia vô cùng bất ngá», Lục Thất và Tân Váºn Nhi cÅ©ng không biết nên là m gì, Chu Nguyệt Nhi Ä‘i ra, lấy thân pháºn là trưởng tẩu cÅ©ng giống như mẹ, đại biểu cho Lục gia cùng láºp hôn thư vá»›i Vương nhị phu nhân, lại chá»§ trì nghi thưÌc bái đưá»ng.
Tân Váºn Nhi mặc dù là chÃnh thất nhưng không dám để cô cô lạy mình, hết thảy Ä‘á»u để cho Chu Nguyệt Nhi chá»§ trì, hoà n thà nh xong tất cả các thá»§ tục, Vương nhị phu nhân hà i lòng Ä‘i khá»i, chiêu nà y cá»§a nà ng ta rõ rà ng là muốn kéo gần quan hệ thân thuá»™c vá»›i Lục gia, có thể nói là tÃnh toán quá chu toà n rồi.
Trong phòng cưới, Lục Thất vén khăn hỉ cá»§a Vương Cầm Nhi lên, thấy được khuôn mặt xinh đẹp bình tÄ©nh dịu dà ng, Vương Cầm Nhi dưá»ng như lại xinh đẹp hÆ¡n so vá»›i mấy hôm trước, má»™t đôi mắt đẹp trong suốt linh động.
- Ừ, ta hẳn nên gá»i nà ng là Cầm Nhi.
Lục Thất dịu dà ng nói xong, ném khăn hỉ lên giưá»ng, nhưng sau đó lại xoay ngưá»i Ä‘i rót hai chén rượu mang lại.
- Äến đây, Cầm Nhi, chúng ta trước tiên uống rượu xong rồi hãy nói chuyện tiếp.
Vương Cầm Nhi im lặng duá»—i cánh tay ngá»c ngà tiêÌp nháºn má»™t ly rượu, ly cá»§a hai ngưá»i khẽ chạm vang lên một tiêÌng gioÌ€n tan, bình tình nhìn nhau xong cùng uống hết.
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 115
Thả chim cho bay đi
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Uống xong rượu, Vương Cầm Nhi đứng dáºy cầm lấy chén cá»§a Lục Thất đặt trở vá», dịu dà ng quay lại nhìn Lục Thất, ánh mắt tÄ©nh lặng nói:
- Lão gia, ngưá»i cưới thiếp không vui sao?
Lục Thất bình tĩnh nhìn Vương Cầm Nhi, ôn tồn nói:
- Ta rất vui, bởi vì lòng cá»§a ta từng khát vá»ng có được nà ng, nhưng ta cảm thấy chúng ta lấy nhau quá gấp gáp, dưá»ng như giữa chúng ta thiếu cái gì đó.
Vương Cầm Nhi mỉm cưá»i dịu dà ng, khuôn mặt tươi cưá»i, thấy Lục Thất thần thanh khà sảng không há» có má»™t chút dục niệm.
- Giữa chúng ta chÃnh là thiếu tình yêu.
Vương Cầm Nhi cưá»i nhẹ nhà ng nói.
Lục Thất ngơ ngác một chút, quay đầu ngẫm nghĩ lại dịu dà ng nói:
- Cầm Nhi, chúng ta cầm tiêu hợp tấu, tương đối gần gÅ©i, cho nên ta cÅ©ng không cảm thấy giữa chúng ta thiếu tình yêu, mà là có má»™t Ä‘iá»u gì đó vô hình, Ä‘ang áp chế chúng ta khiến chúng ta không thể yêu.
Vương Cầm Nhi ngẩn ra, lông mi hÆ¡i nhÃu lại nói:
- Chà ng nói má»™t Ä‘iá»u gì đó vô hình là chỉ bối pháºn khác biệt hay sao?
- Không phải, nà ng không có quan hệ huyết thống vá»›i Lục gia, bối pháºn trước đây cá»§a nà ng là Tân gia đối vá»›i Lục gia cÅ©ng không quan hệ. Ta nói Ä‘iá»u gì đó vô hình chÃnh là lòng cá»§a nà ng, lòng cá»§a nà ng có khát vá»ng lá»›n lao, nó từng bị Chu phá»§ kìm hãm lại, hôm nay gả đến Lục gia lại má»™t lần nữa bị kìm hãm. Mà ta không muốn nÃu giữ lòng cá»§a nà ng, ta muốn nà ng được tá»± do ngao du thiên hạ, khi nà o mệt má»i thì trở vá».
Lục Thất ôn tồn nói.
- à cá»§a chà ng là , để cho ta rá»i khá»i đây.
Vương Cầm Nhi vẻ mặt bất ngỠdịu dà ng nói.
- Không phải ta cho nà ng rá»i Ä‘i, mà là ta không muốn dùng ân tình để nÃu giữ lòng nà ng lại, nà ng đã là ngưá»i cá»§a ta, dá»±a trên cÆ¡ sở đấy, ta nguyện ý để nà ng rá»i khá»i. Bây giá» nà ng có thể tá»± do lá»±a chá»n là m má»™t ngưá»i như nà o, là má»™t nữ nhân giống như bình thưá»ng sinh con quản việc gia đình hay là má»™t con chim phượng hoà ng tá»± do bay lượn hoà n thà nh giấc mÆ¡ cá»§a mình.
Lục Thất dịu dà ng nói.
Vương Cầm Nhi mặt bình tĩnh nhìn nến đỠđang cháy, dịu dà ng nói:
- Nói rất hay, chà ng không sợ thiếp bay quá cao sẽ một đi không trở lại hay sao?
- VÅ© ưng sao có thể ở lại rừng chim, má»™t khi khát khao thì sẽ biến thà nh phượng hoà ng, ta thÃch chÃnh là mỹ nữ yếu Ä‘uối như con chim nhá» nép và o mình, nhưng không muốn dùng lồng sắt để bắt mỹ nữ biến thà nh chim nhá». Cái gì gá»i là chim má»i vá» tổ, thá»i Ä‘iểm lòng cá»§a nà ng đã mệt má»i, lúc nà ng nhá»› ta, nà ng tá»± nhiên sẽ quay trở vá» vá»›i ta, nếu không thÃch là m con chim nhá» có thể tiếp tục bay Ä‘i, nếu ta không để nà ng Ä‘i, khóa chặt lòng cá»§a nà ng, mãi mãi sẽ có khát vá»ng được bay cao, như váºy sẽ biến thà nh má»™t Ä‘iá»u tiếc nuối trong cuá»™c Ä‘á»i cá»§a chúng ta.
Lục Thất ôn tồn nói rất lâu.
Vương Cầm Nhi dịu dà ng mỉm cưá»i, mắt nhìn Lục Thất dịu dà ng nói:
- Lão gia, cảm Æ¡n chà ng đã hiểu lòng thiếp, thiếp hôm nay gả và o Lục gia, trong tâm quả tháºt có chút mâu thuẫn, theo lẽ thưá»ng, thiếp hẳn nên tri ân yên pháºn ở lại Lục gia, sinh con dưỡng cái sống nốt quãng Ä‘á»i còn lại, nhưng thiếp vẫn mÆ¡ ước có thể Ä‘i ra ngoà i thế giá»›i để mở rá»™ng tầm mắt. Nếu lão gia đã đồng ý để thiếp được tá»± do bay lượn, thiêÌp thân chỉ muôÌn noÌi một câu, từ hôm nay trở Ä‘i, phần Ä‘á»i còn lại cá»§a thiếp vÄ©nh viá»…n là nữ nhân cá»§a lão gia, nếu như thay lòng đổi dạ, thiên địa bất dung.
Lục Thất gáºt đầu nói:
- Lục gia vÄ©nh viá»…n là nhà cá»§a nà ng, nếu mệt má»i rồi có thể quay trở lại giúp Váºn Nhi quản là việc gia đình, sáng mai ta sẽ đến huyện nha xin giấy thông hà nh cho nà ng, nà ng nghỉ ngÆ¡i Ä‘i, ta đưa Váºn Nhi các nà ng ấy vá» Vá»ng Giang Bảo, đêm nay không trở lại.
Vương Cầm Nhi ngẩn ra, mặt có chút choáng váng nói:
- Lão gia tối nay không cần thiếp hầu hạ sao?
Lục Thất mỉm cưá»i đưa tay phải ra, âu yếm vuốt ve bờ má xinh đẹp cá»§a nà ng, dịu dà ng nói:
- Không được, ta tin tưởng nà ng vẫn là thân thiếu nữ, ta nghe nói tu luyện Tiên Thiên diÌ£ công nếu là trinh nữ thì sẽ dá»… thà nh, nà ng vừa băÌt đầu tu luyện thuáºt ’XaÌ€ hiÌ€nh hoÌa nguyệt’, ta không muốn vì khoaÌi hoaÌ£t nhất thá»i mà là m há»ng căn cÆ¡ tu luyện cá»§a nà ng, chờ naÌ€ng hiểu sâu thêm về diÌ£ công, nếu xaÌc Ä‘iÌ£nh chuyện thất thân không ảnh hưởng đến tu luyện váºy khi đó hãy Ä‘em tấm thân trân quyÌ nhất cá»§a naÌ€ng cho ta.
Vương Cầm Nhi nghe xong sóng mắt lưu chuyển, mÆ¡ hồ thấy lệ quang, đột nhiên vươn hai tay ra ôm lấy Lục Thất, Ä‘em mặt chôn sâu và o trong ngá»±c Lục Thất, tháºt lâu sau không chịu buông ra. Lục Thất yêu thương ôm thân mình kiá»u diá»…m và o lòng, hai mắt nhắm nghiá»n, hưởng thụ sá»± dịu dà ng tháºt tâm nà y.
Sau khi rá»i khá»i phòng cá»§a Vương Cầm Nhi, trước khi đưa Tân Váºn Nhi vá» thà nh Vá»ng Giang, Lục Thất đến má»™t cá»a hà ng sắt tốt nhất, đưa má»™t bản vẽ và năm mươi lượng bạc, đặt là m hai bộ ngân châm hợp kim saÌng trong daÌ€i ba tâÌc, mưá»i hai phi tiêu má»ng như lá liá»…u và hai cái lá chắn kiểu mai ruÌ€a đường kiÌnh nửa thươÌc vây quanh cánh tay.
Sáng sá»›m hôm sau, hắn đưa Äông Thanh và o thà nh là m giấy thông hà nh, lại Ä‘i cá»a hà ng sắt lấy binh khÃ, sau đó trở lại lão trạch đưa cho Vương Cầm Nhi một bộ ngân châm, mưá»i hai cái phi tiêu laÌ liễu, và má»™t cái lá chắn kiểu mai ruÌ€a bao lâÌy cánh tay, ngân châm và lá chắn tay còn lại đưa cho Äông Thanh.
Sau khi đưa vÅ© khà xong, Lục Thất ở trong phòng hướng dẫn hai ngưá»i sá» dụng, khà lá»±c cá»§a hai nữ nhân cÅ©ng chỉ bằng má»™t nam nhân bình thưá»ng cho nên rất kiêng kị đánh bừa khi đôÌi địch, phải phát huy ưu thế nhanh nhẹn cá»§a thân thể. Lục Thất dạy các nà ng là m sao duÌ€ng ngân châm để công kÃch và o yếu Ä‘iểm cá»§a kẻ địch, là m thể nà o để dụ kẻ địch, là m thế nà o để dùng lá chắn ở cánh tay Ä‘aÌnh trả ám khà cá»§a kẻ địch.
Äiá»u khiến Lục Thất không ngá» chÃnh là Vương Cầm Nhi không ngá» còn biết chút võ, có thể dùng Việt Nữ kiếm phaÌp Ä‘iêu luyện nhưng lại thiếu nội công tu luyện chân chÃnh cá»§a võ đạo. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hướng dẫn hai nà ng thá»±c sá»± rất khó, trong đó Vương Cầm Nhi lÄ©nh há»™i nhanh hÆ¡n Äông Thanh, nhưng cÅ©ng phải mất đến má»™t ngà y rưỡi, kết quả phải lùi lại má»™t ngà y, Vương Cầm Nhi má»›i yên tâm ra ngoà i ngao du. Äối vá»›i việc Vương Cầm Nhi rá»i Ä‘i, Äông Thanh không thể hiểu nổi, theo nà ng Ä‘i nÆ¡i nà o cÅ©ng không tốt bằng việc ở lại bên cạnh công tá».
Mà Lục Thất cÅ©ng hiá»u được, má»™t lòng muốn được bay lượn, ở lại má»™t nÆ¡i sẽ không ổn định, Lục gia bây giá» rất tốt, có Tân Váºn Nhi hiá»n thục quản là việc gia đình là đủ rồi, hÆ¡n nữa thêm má»™t quân sư chưa chắc đã tốt.
Vương Cầm Nhi Ä‘i ra ngoà i ngao du nhưng khi nà ng tu luyện đủ âm nguyên cá»§a xaÌ€ hình hoÌa nguyệt thuật, nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải trở vá» cuÌ€ng Lục Thất âm dương hợp tu, sau khi hợp tu má»›i có thể tiếp tục tu luyện.
Mà Lục Thất cÅ©ng hiểu được, hắn cÅ©ng không được tùy ý huấn luyện võ thuáºt cho nữ nhân, huyá»n châu dương thể cá»§a hắn khi hợp tu, đỉnh Ä‘iểm giÆ¡Ìi haÌ£n là cùng vá»›i âm nguyên cá»§a nhoÌm nữ nhân cân bằng, má»™t khi hắn không thể hâÌp thu âm nguyên cá»§a bên nữ, sẽ tạo thà nh sá»± ngăn trở đối vá»›i việc tu luyện cá»§a bên nữ, háºu quả có thể dẫn đến sá»± oán giáºn của nhoÌm nữ võ.
Chuyện cá»§a Vương Cầm Nhi Ä‘ã giải quyêÌt xong xuôi rồi, tâm tư cá»§a Lục Thất bắt đầu chuyển sang việc phá án, sau mấy ngà y trì hoãn, sá»± nóng vá»™i lúc trước cá»§a hắn đã giảm nhiá»u, trước tiên phải suy nghÄ© cặn kẽ má»™t chút, suy nghÄ© kỹ xem nên hạ thá»§ thế nà o?
Trước khi hà nh động, hắn tìm Vương Äạo thảo luáºn về hoà i nghi cá»§a hắn, Vương Äạo nghe xong giáºt mình, cÅ©ng biết chuyện nà y vô cùng khó giải quyết, má»™t khi không cẩn tháºn sẽ mất chức lại còn rước há»a và o thân, cÅ©ng may Lục Thất chỉ bảo y theo dõi gia traÌ£ch của Lôi huyện úy, xem có người laÌ£ naÌ€o ra và o hay không, bởi vì hai vuÌ£ huyết án nà y, gần như xảy ra cùng má»™t lúc, nhất định là do cùng má»™t hung thá»§ gây ra.
Sau khi an bà i Vương Äạo phụ trách việc trinh sát, Lục Thất quyết định tranh thủ lúc Lôi huyện úy không có nhà lẻn và o thăm dò má»™t chút, trước mắt chỉ có thể theo bình thưá»ng là m công vụ, má»—i ngà y cưỡi ngá»±a tuần tra và huấn luyện quân.
Gần trưa hôm đó, Lục Thất rá»i khá»i nÆ¡i luyện quân theo lẽ thưá»ng Ä‘i vá» phÃa Vá»ng Giang Bảo, Ä‘i được ná»a đưá»ng thì thấy hai ngưá»i cưỡi ngá»±a hướng ngược lại. Mặc dù đã là ngà y tháng yên bình nhưng tÃnh cảnh giác quân nhân cá»§a Lục Thất vẫn rất cao, đã từng là m trinh saÌt trong quân, theo thói quen nhìn chăm chú người đêÌn, dùng kinh nghiệm Ä‘oán xem là ai. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trên hai con ngá»±a Ä‘á»u là nam nhân khoảng ba mươi tuổi, dáng ngưá»i rất gầy, Ä‘á»u mặc má»™t thân áo baÌ€o mà u tro bằng vải thô, trên đầu đội nón và nh trúc, ấn tượng đầu tiên cá»§a Lục Thất chÃnh là dưá»ng như không phải dân trong thà nh.
Hai ngưá»i nà y cưỡi ngựa không nhanh, khi tiêÌp cận LuÌ£c ThâÌt, má»™t ngưá»i đột nhiên keÌo cương ngựa dừng lại, nâng cánh tay chỉ vá» phÃa tây nói:
- Vị quan gia nà y, cho há»i Ä‘i Thất Lý Bảo là đi hướng nà y phải không?
- Không đúng, là... A!
Lục thất vừa giÆ¡ lên tay trái muôÌn chỉ đường lại đột nhiên thấy ngưá»i kia vung tay vá» phÃa hắn, cÆ¡ quan trong tay aÌo ngưá»i ná» vang lên một tiêÌng bắn ra mưá»i cái ám khÃ, Lục Thất sợ hãi hô lên rồi vá»™i nằm rạp xuống trên lưng ngựa, đáng tiếc cự ly quá gần, ám khà lại nhiá»u, mặc dù hắn phản ứng rất nhanh nhưng cánh tay phải vẫn bị trúng ám khà trở nên tê rần.
Lục Thất âm thầm sợ hãi, thân dán và o ngá»±a, tay phải lần tìm trưá»ng Ä‘ao, chân thúc ngá»±a vá»t tá»›i phÃa ngưá»i đó, trưá»ng Ä‘ao trong tay chợt loÌe như lôi Ä‘iÌ€nh chém qua.
- Chém rất nhanh.
Hắn hung ác chém, đổi lấy má»™t tiếng khen, đồng thá»i ngưá»i ná» thúc ngá»±a né tránh Ä‘ao chém, thuáºn thế quất ngá»±a vá»t Ä‘i.
- Xen và o việc cá»§a ngưá»i khác, chết Ä‘i.
Má»™t giá»ng nói châm biếm laÌ£nh lẽo truyá»n và o tai Lục Thất, là má»™t ngưá»i khác cưỡi ngá»±a theo Ä‘uôi người vừa rời Ä‘i nói.
Lúc Lục Thất vòng đầu ngá»±a lại, hai tên kia đã cách hắn khoảng hai mươi mét, Lục Thất háºn cắn răng định Ä‘uổi theo nhưng sắc mặt khẽ biến, sá» lên cánh tay phải, cánh tay phải trúng hai cái ám khÃ. Khiến Lục Thất hoảng hôt chÃnh là chá»— bị thương không có cảm chuÌt cảm giaÌc Ä‘au đơÌn, hắn chần chá» má»™t chút, hoảng sợ vá»™i thúc ngá»±a chạy vá» phÃa Vá»ng Giang Bảo, hắn biết ám khà có độc.
Tá»›i hiệu thuốc ở Vá»ng Giang Bảo, hắn nhảy xuống ngá»±a chạy và o tiệm thuốc, thấy bên trong chỉ có Tiểu Vân đứng sau quầy, hắn vá»™i la lên:
- Tiểu Vân, có thuốc giải độc không?
Tiểu Vân thấy Lục Thất sắc mặt khó coi hoảng loạn, ngẩn ra vội và ng nói:
- Có mấy vị giải xà trùng độc.
- ÄÆ°á»£c mang đến đây cho ta. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất vội nói.
Hắn duá»—i tay trái rút ám khà trên tay phải ra, vừa nhìn thấy âm thầm giáºt mình, ám khà là hai cây tang môn Ä‘inh thường duÌ€ng trong chôÌn giang hồ, khó trách có thể phá được khà công há»™ thể cá»§a hắn, khiến hắn cà ng giáºt mình chÃnh là thân Ä‘inh Ä‘en xì, có thể tưởng được độc naÌ€y lợi haÌ£i đến thế nà o.
Hắn vá»™i ném ám khà xuống, vá»™i và ng cởi quan y trên ngưá»i, vừa thấy bên sườn trên tay phải có hai nốt Ä‘en xì lÆ¡Ìn cỡ hai đồng tiền, ở giữa nốt Ä‘en laÌ€ lá»— vêÌt thương, kì quái chÃnh là trên hai lá»— vêÌt thương không há» chảy máu.
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 116
Dị năng sinh cơ
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Tiểu Vân vội vaÌ€ng lâÌy dược liệu, quay người laÌ£i vừa thâÌy vêÌt thương của LuÌ£c ThâÌt khuôn mặt xinh Ä‘eÌ£p kinh biêÌn, vội la lên:
- Công tử, độc thương naÌ€y thÃªÌ naÌ€o maÌ€ coÌ?
- LaÌ€ biÌ£ người aÌm toaÌn.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn noÌi.
Tiểu Vân băÌt lâÌy caÌnh tay phải của LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n kỹ vêÌt thương, khuôn mặt xinh Ä‘eÌ£p chợt taÌi nhợt.
- LaÌ€m sao vậy, naÌ€ng nhận biêÌt độc thương naÌ€y aÌ€?
LuÌ£c ThâÌt thâÌy săÌc mặt naÌ€ng, trong loÌ€ng liền biêÌt không ổn.
- Công tử, vêÌt thương naÌ€y dường như laÌ€ do thi truÌ€ng độc gây ra.
Tiểu Vân thiÌ€ thaÌ€o sợ hãi noÌi.
- Thi trùng độc?
LuÌ£c ThâÌt nghe xong loÌ€ng trầm xuôÌng, hăÌn không biêÌt thi truÌ€ng độc laÌ€ loaÌ£i độc giÌ€, nhưng caÌi tên cũng Ä‘ủ noÌi lên noÌ Ä‘aÌng sợ cỡ naÌ€o.
- Công tử, ngực của chaÌ€ng coÌ cảm giaÌc tê tê không?
Tiểu Vân nhỏ giọng hoảng sợ hỏi.
- Không coÌ, trên người ta không coÌ bâÌt kyÌ€ cảm giaÌc giÌ€ khaÌc thường.
LuÌ£c ThâÌt tự xem xeÌt, sau Ä‘oÌ nhiÌu maÌ€y Ä‘aÌp.
Tiểu Vân nghe xong đôi măÌt Ä‘eÌ£p saÌng ngời, vội cẩn thận kiểm tra trươÌc ngực sau lưng của LuÌ£c ThâÌt, laÌ£i nhiÌ€n caÌnh tay biÌ£ thương, cuôÌi cuÌ€ng kinh ngaÌ£c noÌi:
- Công tử, độc chaÌ€ng truÌng xaÌc thực giôÌng như thi truÌ€ng độc, chỉ laÌ€ miệng vêÌt thương thi truÌ€ng độc, không coÌ chảy maÌu maÌ€ thiÌ£t sẽ biÌ£ thôÌi vaÌ€ nổi lên đôÌm Ä‘en, vÆ¡Ìi laÌ£i người truÌng thi truÌ€ng độc, chỉ trong chôÌc laÌt độc sẽ xâm nhập vaÌ€o tim, trên người xuâÌt hiện những mảng đôÌm Ä‘en lÆ¡Ìn rồi chêÌt Ä‘i, độc sau khi xâm nhập vaÌ€o tim căn bản laÌ€ vô phương cưÌu chữa. Tuy nhiên công tử truÌng độc, nhưng thi truÌ€ng độc chỉ tồn taÌ£i ở vêÌt thương, không khuêÌch taÌn đêÌn nÆ¡i khaÌc, tựa hồ trong cÆ¡ thể công tử coÌ một lực lượng giÌ€ Ä‘oÌ chôÌng choÌ£i, ngăn trở thi truÌ€ng độc khuêÌch taÌn.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong sửng sôÌt, tâm tiÌ€nh kinh hoảng bâÌt an cũng theo Ä‘oÌ trở nên an tĩnh, hăÌn nhiÌ€n vêÌt thương trên caÌnh tay, rồi động động caÌnh tay phải hai caÌi, không coÌ cảm giaÌc tê cưÌng hay không thuận khaÌc thường naÌ€o cả, xem ra độc naÌ€y thật sự chỉ giÆ¡Ìi haÌ£n ở hai chỗ da thiÌ£t kia.
- Tiểu Vân, naÌ€ng laÌ€m sao biêÌt độc thương naÌ€y laÌ€ loaÌ£i giÌ€?
Trong luÌc cử động tay, LuÌ£c ThâÌt tuÌ€y yÌ hỏi.
- Công tử, thiêÌp thân ở hiệu thuôÌc naÌ€y từng theo phu nhân của chủ nhân trươÌc đây, maÌ€ y thuật của chủ nhân trươÌc laÌ€ mâÌy đời gia truyền, coÌ gom goÌp phương thuôÌc triÌ£ trên trăm căn bệnh, đôi khi chủ nhân trươÌc lệnh thiêÌp thân Ä‘em những bản phương thuôÌc Ä‘oÌ Ä‘i phÆ¡i năÌng queÌt buÌ£i, cho nên thiêÌp thân mÆ¡Ìi coÌ thể xem maÌ€ hoÌ£c tập, giôÌng như thi truÌ€ng naÌ€y cũng laÌ€ ghi laÌ£i trong Ä‘oÌ.
Tiểu Vân khẽ giải thiÌch.
LuÌ£c ThâÌt ồ một tiêÌng, tâm tư vẫn Ä‘ang suy nghĩ viÌ€ sao thi truÌ€ng độc không khuêÌch taÌn, chẳng lẽ laÌ€ bởi nguyên nhân tu luyện Tiên Thiên diÌ£ công, hăÌn thử cảm giaÌc luồng tử hỏa hồng quang trong cÆ¡ thể, nhưng không phaÌt hiện coÌ lực lượng phân ra ngăn trở thi truÌ€ng độc khuêÌch taÌn naÌ€o cả.
HăÌn trầm tư một laÌt, hai măÌt nhăÌm nghiền thần yÌ nội thiÌ£, một lần nội thiÌ£ naÌ€y hăÌn Ä‘ã tiÌ€m được nguyên nhân, chỉ thâÌy Huyền Châu trong cÆ¡ thể tự xoay chuyển taÌ£i vuÌ€ng Ä‘an Ä‘iền, Ä‘ang liên tuÌ£c tỏa ra hăÌc quang, hăÌc quang như coÌ như không bôÌc lên tÆ¡Ìi caÌnh tay, không ngừng vây ngăn hai luồng hăÌc vật, hai luồng hăÌc vật kia giôÌng như vật sôÌng không ngừng khaÌng cự hăÌc quang, nhiÌ€n kỹ hăÌc vật, tựa hồ laÌ€ do vô sÃ´Ì tiểu truÌ€ng taÌ£o thaÌ€nh, hăÌn cả kinh thần niệm khu động, hăÌc quang phoÌng ra từ Huyền Châu lập tưÌc Ä‘aÌ£i thiÌ£nh, xông thẳng tÆ¡Ìi vêÌt thương trên caÌnh tay phải, cưÌng răÌn Ä‘em hai luồng hăÌc vật đẩy Ä‘i ra ngoaÌ€i. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi hăÌc vật biÌ£ đẩy ra ngoaÌ€i, loÌ€ng LuÌ£c ThâÌt buông lỏng, laÌ£i thâÌy Huyền Châu tiêÌp tuÌ£c phoÌng thiÌch hăÌc quang nhằm hươÌng caÌnh tay phải, hăÌn cảm thâÌy kyÌ€ laÌ£ liền tập trung tinh thần nhiÌ€n xuyên thân thể miÌ€nh, thiÌ€ thâÌy hăÌc quang daÌ€y đặc bao phủ lâÌy vêÌt thương trên caÌnh tay phải, một laÌt sau Huyền Châu không tự phoÌng thiÌch ra hăÌc quang nữa.
- Công tử, miệng vêÌt thương của chaÌ€ng tự laÌ€nh rồi kiÌ€a.
LuÌ£c ThâÌt nghe được thanh âm diÌ£u daÌ€ng sửng sôÌt của Tiểu Vân.
HăÌn tản Ä‘i thần yÌ mở măÌt ra, quay đầu nhiÌ€n về phiÌa caÌnh tay phải, không coÌ€n thâÌy đôÌm Ä‘en trên caÌnh tay phải nữa, chỉ coÌ hai mảng da thiÌ£t nhợt nhaÌ£t, hăÌn bỗng nhiên ngửi thâÌy một muÌ€i tanh tưởi buồn nôn, theo bản năng cuÌi đầu nhiÌ€n trên mặt đâÌt, trươÌc măÌt hiện ra hai hăÌc vật kiÌch cỡ như hai đồng tiền.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ngÆ¡, một hồi lâu trên mặt mÆ¡Ìi lộ ra kinh hỉ, trời aÌ£, hoÌa ra tu luyện dương thể của ‘Quy XaÌ€ Äan Thư’, laÌ£i coÌ thể chữa thương phuÌ£c hồi cÆ¡ thể, hăÌn hiểu ra dương thể Huyền Châu tựa như một viên thần dược ÄaÌ£i HoaÌ€n Ä‘an, chẳng những coÌ thể tự động bảo hộ thân thể traÌnh biÌ£ thương tổn nghiêm troÌ£ng, hÆ¡n nữa coÌ€n coÌ thể chữa triÌ£ thương tổn trên thân thể, loaÌ£i diÌ£ năng naÌ€y đôÌi vÆ¡Ìi một người luyện võ maÌ€ noÌi, nêÌu laÌ€ giao đâÌu cuÌ€ng câÌp sẽ coÌ nhiều cÆ¡ hội sôÌng soÌt hÆ¡n.
Vui mừng một laÌt, LuÌ£c ThâÌt biÌ€nh tĩnh laÌ£i, vừa cẩn thận cảm ngộ tu luyện ‘quy tưÌc Ä‘an Ä‘ỉnh thuật’, cho ra kêÌt luận hăÌc quang maÌ€ dương thể Huyền Châu phoÌng thiÌch, ưÌng vÆ¡Ìi một loaÌ£i sinh mệnh thần nguyên, loaÌ£i sinh mệnh thần nguyên naÌ€y coÌ khả năng chữa thương luyện thể, đôÌi vÆ¡Ìi thân thể tăng thêm nguyên khiÌ, cho nên hăÌc quang châm do Huyền Châu biêÌn hoÌa ra, coÌ thể thông thiên maÌ£ch bồi dưỡng nữ võ.
Äiều naÌ€y cũng giải thiÌch viÌ€ sao hăÌc quang châm không coÌ tiÌnh công kiÌch, duÌ€ng hăÌc châm do Huyền Châu biêÌn hoÌa ra công kiÌch kẻ Ä‘iÌ£ch, thiÌ€ chẳng khaÌc naÌ€o tặng không sinh mệnh thần nguyên cho kẻ Ä‘iÌ£ch, cho duÌ€ đâm vaÌ€o tử huyệt, cũng laÌ€ sinh mệnh được bội thu lợi iÌch không thôi, giờ hăÌn Ä‘ã biêÌt rõ, sau naÌ€y sẽ không tuÌ€y yÌ lãng phiÌ Huyền Châu nguyên khiÌ nữa.
LuÌ£c ThâÌt sau khi nghĩ thông suôÌt nâng măÌt nhiÌ€n laÌ£i, chợt thâÌy Tiểu Vân Ä‘ang cầm công cuÌ£ Ä‘i thu thập hăÌc vật trên mặt đâÌt, hăÌn vội kêu một tiêÌng giữ laÌ£i Tiểu Vân, Ä‘oaÌ£t lâÌy công cuÌ£ trong tay naÌ€ng, tự miÌ€nh Ä‘em hăÌc vật cuÌ€ng vÆ¡Ìi hăÌc Ä‘inh trên mặt đâÌt neÌm vaÌ€o tuÌi giâÌy, sau Ä‘oÌ xuâÌt môn cưỡi ngựa Ä‘em ra ngoaÌ€i bảo chôn cho kỹ lưỡng.
Tiểu Vân đưÌng trươÌc cửa hiệu thuôÌc dõi măÌt nhiÌ€n theo boÌng lưng LuÌ£c ThâÌt Ä‘i xa, tâm hồn thiêÌu nữ vui mừng nghĩ, công tử đôÌi vÆ¡Ìi naÌ€ng thật che chở.
DoÌ£c đường ra bảo, tâm tư LuÌ£c ThâÌt chuyển đêÌn hai người Ä‘aÌnh leÌn hăÌn, năm chữ ‘xen vaÌ€o việc người khaÌc’ khiêÌn LuÌ£c ThâÌt nghi hoặc không thôi, rôÌt cuộc laÌ€ ai muôÌn bÃ´Ì triÌ dồn hăÌn vaÌ€o chỗ chêÌt? Lần trươÌc laÌ€ rượu độc, lần naÌ€y laÌ€ Ä‘aÌnh leÌn bằng độc Ä‘inh, hai lần naÌ€y chẳng lẽ laÌ€ cuÌ€ng một người gây nên? LaÌ€ Triệu huyện thừa? Hay laÌ€ một người khaÌc hoaÌ€n toaÌ€n?
‘Xen vaÌ€o việc người khaÌc’? Bản thân miÌ€nh từ khi trở về quê tÆ¡Ìi nay đều viÌ€ châÌn hưng gia tộc, viÌ€ troÌ£n veÌ£n một giâÌc mộng phuÌ quyÌ, không thể traÌnh khỏi ‘quản quaÌ mưÌc những việc không liên quan tÆ¡Ìi miÌ€nh’, kêÌt quả ngoaÌ£i trừ kêÌt minh cuÌ€ng Vương chủ bộ, kêÌt giao vÆ¡Ìi một Ä‘aÌm thủ haÌ£ coi như trung thực, trên đâÌt quan huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, hăÌn cũng coÌ Ä‘ÄƒÌc tội một nhoÌm người. Chuyện tiÌ€nh trên đời naÌ€y vôÌn coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c coÌ mâÌt, đăÌc tội người LuÌ£c ThâÌt không hôÌi hận, nhưng loaÌ£i cuÌ£c diện biÌ£ động chiÌ£u Ä‘oÌ€n maÌ€ không thể phản kiÌch naÌ€y, khiêÌn cho hăÌn caÌu giận nhưng cũng chỉ Ä‘aÌ€nh chiÌ£u.
Quay trở laÌ£i hiệu thuôÌc, LuÌ£c ThâÌt dặn doÌ€ Tiểu Vân, không được noÌi vÆ¡Ìi người khaÌc chuyện hăÌn biÌ£ thương, Tiểu Vân nhu thuận Ä‘aÌp ưÌng, naÌ€ng biêÌt LuÌ£c ThâÌt không muôÌn khiêÌn cho người nhaÌ€ lo lăÌng. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong luÌc duÌ€ng bữa trưa, Tân Vận Nhi đề xuâÌt nên Ä‘i Ä‘oÌn meÌ£ chồng trở về, LuÌ£c ThâÌt noÌi chờ qua mâÌy ngaÌ€y nữa, huyêÌt aÌn trong thaÌ€nh coÌ€n chưa phaÌ, hăÌn không daÌm Ä‘oÌn mẫu thân trở về.
Sau giờ ngoÌ£ LuÌ£c ThâÌt vội vaÌ€ng quay về huyện thaÌ€nh, hăÌn bỗng nhiên nghĩ đêÌn, liệu người tập kiÌch hăÌn phải chăng laÌ€ đồng lõa của Lôi huyện uÌy. NêÌu để cho Lôi huyện uÌy phaÌt giaÌc ra mưu đồ của miÌ€nh maÌ€ ra tay trươÌc, thÃªÌ thiÌ€ Vương ÄaÌ£o Ä‘ang giaÌm thiÌ£ Lôi huyện uÌy coÌ thể sẽ gặp nguy hiểm.
ÄêÌn huyện thaÌ€nh rồi, trông thâÌy Vương ÄaÌ£o vô sự hăÌn mÆ¡Ìi yên tâm, Vương ÄaÌ£o trinh saÌt không thu hoaÌ£ch được giÌ€, không phaÌt hiện ra Lôi traÌ£ch coÌ người laÌ£ naÌ€o ra vaÌ€o, nhưng LuÌ£c ThâÌt biÌ£ người duÌ€ng độc aÌm toaÌn choÌ£c tưÌc, quyêÌt Ä‘iÌ£nh đêm nay lẻn vaÌ€o Lôi traÌ£ch tra xeÌt.
MaÌ€n đêm buông xuôÌng, mây Ä‘en trên bầu trời che khuâÌt aÌnh trăng sao, một đêm tôÌi muÌ€ khoÌ nhiÌ€n thâÌy đường Ä‘i.
Gần vaÌ€o canh ba, LuÌ£c ThâÌt vaÌ€ Vương ÄaÌ£o Ä‘i đêÌn vaÌch tường sau của Lôi traÌ£ch, LuÌ£c ThâÌt để Vương ÄaÌ£o ở bên ngoaÌ€i tiêÌp ưÌng, kyÌ€ thực hăÌn keÌo theo Vương ÄaÌ£o laÌ€ để laÌ€m người laÌ€m chưÌng cho miÌ€nh.
LuÌ£c ThâÌt duÌ€ng khăn vải che mặt, thân thủ maÌ£nh mẽ phi thân nhảy lên tường, lộn người vaÌ€o trong traÌ£ch.
Lôi traÌ£ch nằm ở khu trung tâm, caÌch huyện nha chỉ coÌ trăm thươÌc, theo lời Vương ÄaÌ£o toÌ€a traÌ£ch naÌ€y nguyên laÌ€ hộ quan gia, sau khi luÌ£i baÌ£i toÌ€a traÌ£ch naÌ€y biÌ£ Vương chủ bộ mua laÌ£i, maÌ€ luÌc ban đầu Vương chủ bộ viÌ€ lôi keÌo Lôi huyện uÌy, Ä‘ã Ä‘em toÌ€a quan traÌ£ch naÌ€y tặng Ä‘i.
Lôi traÌ£ch râÌt lÆ¡Ìn, tiền viện coÌ khaÌch sảnh, tiêÌn tiêÌp vaÌ€o laÌ€ nội traÌ£ch, ở hậu viện laÌ€ một hoa viên nhỏ. LuÌ£c ThâÌt sau khi thâm nhập thiÌ€ nằm sâÌp trên mặt đâÌt, trươÌc hêÌt nghiêng tai nghe ngoÌng một chuÌt, sau Ä‘oÌ nhăÌm măÌt laÌ£i nhiÌ€n trộm chung quanh, cẩn thận thaÌm thiÌnh xong xuôi, mÆ¡Ìi khom người xuyên qua buÌ£i buÌ£i hoa cỏ tiêÌp cận phoÌ€ng ở, trong Lôi traÌ£ch cũng râÌt yên tĩnh, Ä‘oaÌn chừng toÌ€a traÌ£ch naÌ€y tÆ¡Ìi tay Lôi huyện uÌy không lâu, coÌ€n chưa mua nô bộc tăng thêm khiÌ người. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thân miÌ€nh LuÌ£c ThâÌt daÌn saÌt vaÌch tường, nhăÌm măÌt nhiÌ€n xuyên thâÌu, coÌ diÌ£ năng naÌ€y thật sự tiện lợi, chẳng những coÌ thể nhiÌ€n được tiÌ€nh huôÌng bên trong phoÌ€ng, cho duÌ€ ở sâu năm thươÌc dươÌi loÌ€ng đâÌt coÌ caÌi giÌ€ hăÌn cũng coÌ thể nhiÌ€n thâÌu không hề trở ngaÌ£i, nêÌu duÌ€ng để tầm baÌ€o, LuÌ£c ThâÌt cam Ä‘oan coÌ thể trở thaÌ€nh tầm bảo sư siêu câÌp, coÌ hai Ä‘aÌ£i diÌ£ năng laÌ€ sinh cÆ¡ vaÌ€ nhiÌ€n xuyên thâÌu naÌ€y, LuÌ£c ThâÌt Ä‘ã hoaÌ€n toaÌ€n coi troÌ£ng tu luyện ‘Quy XaÌ€ Äan Thư’.
DoÌ€ xeÌt không thâÌy người, LuÌ£c ThâÌt xoay thân daÌn ở chân tường như chuột không tiêÌng động di chuyển, xuyên qua haÌ€nh lang thông suôÌt trươÌc sau, lẻn vaÌ€o rồi tiêÌn nhập sân nhaÌ€, hăÌn cẩn thận daÌn taÌ£i đầu haÌ€nh lang, queÌt măÌt thăm doÌ€ phoÌ€ng ôÌc bôÌn phiÌa trong sân, trong boÌng tôÌi Ä‘en nghiÌ£t tựa hồ cũng không coÌ ai.
AÌnh măÌt của hăÌn nhiÌ€n chằm chằm đầu kia haÌ€nh lang thông đêÌn phoÌ€ng ở trong traÌ£ch, trong boÌng tôÌi huÌt một hÆ¡i khiÌ khom lưng voÌ£t chaÌ£y, măÌt thâÌy Ä‘ã săÌp đêÌn nÆ¡i, chợt nghe một tiêÌng ‘laÌch caÌch’, một tiêÌng naÌ€y như sâÌm bên tai, LuÌ£c ThâÌt kinh hãi câÌp tôÌc nằm sâÌp trên mặt đâÌt, dựng thẳng tai lăÌng nghe nÆ¡i phaÌt ra tiêÌng động.
Nằm sâÌp lăÌng nghe ươÌc chừng một khăÌc, mÆ¡Ìi laÌ£i vang lên một tiêÌng laÌch caÌch, vẻ mặt LuÌ£c ThâÌt lập tưÌc cảnh giaÌc quay về phiÌa một gian thiên phoÌ€ng bên traÌi, hăÌn không chuÌt do dự đưÌng dậy, nheÌ£ bươÌc Ä‘i tÆ¡Ìi trươÌc cửa thiên phoÌ€ng. Nương theo aÌnh saÌng nhaÌ€n nhaÌ£t, hăÌn thâÌy rõ cửa của gian thiên phoÌ€ng naÌ€y biÌ£ chặn từ bên ngoaÌ€i, chưÌng tỏ nêÌu trong phoÌ€ng coÌ người sẽ không thể ra ngoaÌ€i được.
LuÌ£c ThâÌt nhăÌm măÌt nhiÌ€n trộm một chuÌt, nhưng không thâÌy trong phoÌ€ng coÌ người. Căn cÆ°Ì theo kinh nghiệm, hăÌn xaÌc Ä‘iÌ£nh sau caÌnh cửa laÌ€ gian ngoaÌ€i, bên trong coÌ€n coÌ nội thâÌt. HăÌn suy nghĩ một laÌt, giÆ¡ tay ruÌt ra thanh chăÌn cửa, nheÌ£ nhaÌ€ng đẩy cửa ra.
KeÌt một tiêÌng vang nhỏ, nhưng giữa đêm yên tĩnh, tiêÌng động naÌ€y vô cuÌ€ng lÆ¡Ìn. HăÌn chợt laÌch người bươÌc vaÌ€o phoÌ€ng, cũng trở tay Ä‘oÌng cửa laÌ£i, tiêÌp theo hăÌn nghe được mâÌy tiêÌng động laÌch caÌch, aÌnh măÌt hăÌn nhaÌ£y beÌn Ä‘ảo qua. Dựa vaÌ€o nhãn lực do tu luyện Tiên Thiên diÌ£ công coÌ thể thâÌy rõ raÌ€ng căn phoÌ€ng trôÌng không, kêÌt câÌu trong căn phoÌ€ng quả nhiên Ä‘uÌng như hăÌn Ä‘oaÌn, tiêÌng động laÌch caÌch laÌ€ từ nội thâÌt truyền ra.
HăÌn bươÌc nhanh lẻn Ä‘i đêÌn cửa nội thâÌt, thân hÆ¡i khom lâÌy ra một cây dao găm giâÌu trong giaÌ€y phải, daÌn saÌt tường nhăÌm măÌt nhiÌ€n xuyên thâÌu, laÌ£i không thâÌy coÌ ai, nhưng âm thanh laÌch caÌch trong phoÌ€ng vang lên liên tiêÌp, dường như coÌ người đưÌng dậy.
LuÌ£c ThâÌt căÌn răng một caÌi chậm rãi Ä‘i vaÌ€o nội thâÌt, sau khi hăÌn chưÌng kiêÌn tiÌ€nh cảnh trong nội thâÌt thiÌ€ ngẩn ra, chỉ thâÌy trươÌc giường trong nội thâÌt coÌ hai nữ nhân trần truồng đưÌng soÌng đôi đôÌi diện vÆ¡Ìi cửa.
- Lão gia, ngài đã trở lại.
Hai nữ nhân khỏa thân đồng loaÌ£t cong người haÌ€nh lễ, trong thanh âm hÆ¡i khaÌ€n khaÌ€n ẩn chưÌa nỗi sợ hãi
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 117
BăÌt hung thủ
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
LuÌ£c ThâÌt ngây người giây laÌt liền tỉnh taÌo laÌ£i queÌt măÌt nhiÌ€n quanh nội thâÌt, thâÌy chỉ coÌ hai nữ nhân mÆ¡Ìi nheÌ£ nhaÌ€ng thở ra. Qua tia saÌng mờ miÌ£t mỏng manh, thâÌy hai thiêÌu nữ dung maÌ£o tiều tuÌ£y, trên người đầy rẫy những vêÌt xanh tiÌm, chân mỗi người biÌ£ khoÌa laÌ£i bằng một sợi xiÌch săÌt moÌc vaÌ€o chân giường, khoÌ traÌch vang lên tiêÌng động laÌch caÌch.
LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n maÌ€ mừng thầm, hai thiêÌu nữ naÌ€y taÌm phần chiÌnh laÌ€ tiểu thư mâÌt tiÌch trong vuÌ£ huyêÌt aÌn rồi, lần naÌ€y đêÌn thật vừa Ä‘uÌng, hăÌn không noÌi tiêÌng naÌ€o thôÌi lui đêÌn phoÌ€ng ngoaÌ€i nghĩ đôÌi saÌch, cường Ä‘aÌ£o không coÌ Æ¡Ì‰ hậu traÌ£ch, vậy laÌ€ Ä‘ã Ä‘i nÆ¡i naÌ€o, chẳng lẽ ở traÌ£ch ôÌc phiÌa trươÌc? Hỏi hai naÌ€ng kia cũng vô iÌch, LuÌ£c ThâÌt cũng không muôÌn baÌ£i lộ thân phận thật sự của miÌ€nh.
HăÌn vừa nghĩ vừa quan saÌt phoÌ€ng ngoaÌ€i, aÌnh măÌt chợt nhiÌ€n đêÌn hai chiêÌc ghÃªÌ truÌc, trên mỗi chiêÌc đặt một bao phuÌ£c lÆ¡Ìn. HăÌn Ä‘i qua gỡ bao ra thiÌ€ thâÌy, hay thật, tâÌt cả đều laÌ€ kim sưÌc châu ngoÌ£c, coÌ€n coÌ hai mươi mâÌy kim Ä‘ĩnh mười lượng.
Nhãn tiÌ€nh LuÌ£c ThâÌt saÌng lên chợt nổi loÌ€ng tham, hăÌn hÆ¡i chần chờ rôÌt cuộc chỉ lâÌy mười lăm kim Ä‘ĩnh, laÌ£i mở ra một bao phuÌ£c khaÌc cũng lâÌy mười lăm kim Ä‘ĩnh, cả thảy cho vaÌ€o tuÌi tuÌ€y thân của võ giả, lưng vaÌc nặng triÌ£ch, sau Ä‘oÌ Ä‘em hai bao phuÌ£c buộc laÌ£i như cũ.
Tham được kim Ä‘ĩnh, hăÌn vội suy nghĩ, caÌi goÌ£i laÌ€ đêm daÌ€i lăÌm mộng, hăÌn không muôÌn Ä‘i tÆ¡Ìi traÌ£ch viện Ä‘iều tra nữa, hẳn laÌ€ nên lập tưÌc ruÌt khỏi, sau Ä‘oÌ thông tri Triệu huyện uÌy, để cho Triệu huyện uÌy tÆ¡Ìi toÌ€a traÌ£ch naÌ€y xông xaÌo, ra mặt lâÌy chưÌng cÆ¡Ì băÌt hung thủ.
LuÌ£c ThâÌt biêÌt Lôi huyện uÌy coÌ lai liÌ£ch võ quan. NêÌu hăÌn xuâÌt đầu không chỉ hậu hoaÌ£n vô cuÌ€ng, maÌ€ coÌ€n rươÌc lâÌy ghen gheÌt của đông Ä‘ảo người, coÌ thể noÌi laÌ€ trăm haÌ£i một lợi, không bằng đưa ra một phần nhân tiÌ€nh, laÌ€m diÌ£u Ä‘i một chuÌt môÌi quan hệ đôÌi lập trên quan trường.
Nghĩ xong đôÌi saÌch, hăÌn lặng yên ra khỏi phoÌ€ng Ä‘oÌng cửa laÌ£i chặn cửa xong xuôi, sau Ä‘oÌ lặng lẽ thôÌi lui ra khỏi Lôi traÌ£ch. Vương ÄaÌ£o thâÌy LuÌ£c ThâÌt biÌ€nh an Ä‘i ra vô cuÌ€ng vui sươÌng, nghe coÌ thu hoaÌ£ch laÌ£i caÌ€ng thêm kinh hỉ, nhưng khi nghe LuÌ£c ThâÌt bảo y lặng lẽ Ä‘i thông baÌo cho Triệu huyện uÌy tÆ¡Ìi băÌt hung thủ, thiÌ€ không khỏi sửng sôÌt.
- ÄaÌ£i nhân, việc naÌ€y thông baÌo cho Vương Ä‘aÌ£i nhân mÆ¡Ìi tôÌt chưÌ?
Vương ÄaÌ£o kinh ngaÌ£c nhăÌc nhở.
- Không cần thông baÌo cho Vương Ä‘aÌ£i nhân. Người gây ra aÌn naÌ€y chiÌnh laÌ€ Lôi huyện uÌy, maÌ€ Lôi huyện uÌy laÌ€ do Châu quan căÌt cử Ä‘ảm nhiệm. NêÌu khiêÌn cho Vương Ä‘aÌ£i nhân biÌ£ cuôÌn vaÌ€o chuyện naÌ€y, chỉ tổ rươÌc lâÌy khiển traÌch vaÌ€o thân, cho nên aÌn naÌ€y ta vaÌ€ ngươi cũng không thiÌch hợp diÌnh liÌu vaÌ€o, công lao naÌ€y lập được hậu hoaÌ£n coÌ thừa, ngươi mau Ä‘i Ä‘i.
LuÌ£c ThâÌt giải thiÌch một phen, Vương ÄaÌ£o lĩnh mệnh rời Ä‘i.
Vương ÄaÌ£o vừa Ä‘i, LuÌ£c ThâÌt nhanh choÌng nhảy vaÌ€o hoa viên ở toÌ€a viện lân cận Lôi traÌ£ch, Ä‘em tuÌi vaÌ€ng neÌm vaÌ€o một miệng giêÌng cho chiÌ€m xuôÌng Ä‘aÌy. SÃ´Ì vaÌ€ng naÌ€y hăÌn không daÌm vaÌc trên người, Triệu huyện uÌy cũng laÌ€ một người tinh ranh, nêÌu y nhiÌ€n đêÌn chiêÌc tuÌi trĩu nặng sau lưng hăÌn nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ sinh nghi.
Thời gian ươÌc chừng duÌ€ng xong một chun traÌ€, Triệu huyện uÌy mang theo hai mươi thân binh đêÌn đây. VuÌ£ huyêÌt aÌn naÌ€y giôÌng như một quả nuÌi lÆ¡Ìn Ä‘eÌ€ nặng trong loÌ€ng y, vừa nghe coÌ manh môÌi, lập tưÌc không chuÌt do dự theo Vương ÄaÌ£o tÆ¡Ìi. ThâÌy LuÌ£c ThâÌt che mặt một thân aÌo Ä‘en daÌ£ haÌ€nh, cao lÆ¡Ìn trang nghiêm, y nghi hoặc nhiÌ€n chăm chuÌ.
- Triệu Ä‘aÌ£i nhân, xin Ä‘aÌ£i nhân leo tường Ä‘i vaÌ€o. TaÌ£i haÌ£ đơn độc đêÌn đây Ä‘iều tra, sau khi tiêÌn vaÌ€o traÌ£ch viện thiÌ€ gặp được hai viÌ£ tiểu thư biÌ£ giam lỏng. Cường Ä‘aÌ£o coÌ Æ¡Ì‰ trong traÌ£ch không vẫn coÌ€n chưa biêÌt.
LuÌ£c ThâÌt haÌ£ gioÌ£ng noÌi.
Triệu huyện uÌy thoaÌng do dự, rồi lập tưÌc quay đầu phân phoÌ mười người đêÌn cửa trươÌc ngầm chận, mười người treÌ€o tường lặng lẽ Ä‘i vaÌ€o thu thập tội chưÌng. DuÌ€ sao đây cũng laÌ€ đầu môÌi LuÌ£c ThâÌt cung câÌp, nêÌu coÌ sai lầm y cũng không sợ.
Sau khi mười tên quan binh tiêÌn vaÌ€o rồi, Triệu huyện uÌy thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân, viÌ€ sao thông baÌo ta tÆ¡Ìi băÌt hung thủ, maÌ€ không tự miÌ€nh tiÌ€m thuộc haÌ£ đêÌn haÌ€nh động.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn noÌi:
- CoÌ râÌt nhiều nguyên nhân. ThÆ°Ì nhâÌt ta laÌ€ Huyện UÌy hộ quân, không coÌ maÌ£ng lươÌi giao thiệp vÆ¡Ìi thượng quan để dựa vaÌ€o, lập được công lao cũng không thăng được quan chưÌc. Hai laÌ€ viÌ€ laÌ€m diÌ£u Ä‘i sự thuÌ€ Ä‘iÌ£ch của Ä‘aÌ£i nhân đôÌi vÆ¡Ìi ta, ta ở huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i thầm nghĩ muôÌn yên ổn buôn baÌn châÌn hưng gia nghiệp, không cần thiêÌt phải cuÌ€ng Ä‘aÌ£i nhân tranh hÆ¡n thua.
Triệu huyện uÌy khẽ ồ một tiêÌng, laÌ£i hỏi:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân, ngươi đôÌi vÆ¡Ìi vuÌ£ huyêÌt aÌn naÌ€y cũng râÌt lưu yÌ nha.
LuÌ£c ThâÌt ôn hoÌ€a noÌi:
- HuyêÌt aÌn lần naÌ€y vô cuÌ€ng nghiêm troÌ£ng, Triệu Ä‘aÌ£i nhân laÌ€ người đưÌng mũi chiÌ£u saÌ€o, coÌ€n ta tuy rằng traÌch nhiệm nhỏ nhoi, nhưng cũng laÌ€ người coÌ gia nghiệp, viÌ€ phoÌ€ng biÌ£ cường Ä‘aÌ£o maÌ€ ngaÌ€y đêm không yên. VôÌn ta cũng không coÌ manh môÌi phaÌ aÌn, nhưng coÌ một lần thiêÌp thâÌt nhaÌ€ ta noÌi giỡn, từng noÌi rằng huyêÌt aÌn naÌ€y không hề lưu laÌ£i chuÌt manh môÌi naÌ€o, thủ phaÌp saÌ£ch sẽ như thÃªÌ không chừng laÌ€ người công môn (công sở, nha môn) laÌ€m. Ta nghe xong thoaÌng cân nhăÌc, nêÌu laÌ€ người công môn laÌ€m, cả huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i naÌ€y người coÌ thể được lợi chỉ coÌ Lôi huyện uÌy, đương nhiên bản thân ta cũng coÌ hiềm nghi, nhưng ta không coÌ maÌ£ng lươÌi quan hệ, Ä‘aÌnh đổ Triệu Ä‘aÌ£i nhân vaÌ€ Ngưu Ä‘aÌ£i nhân, cũng không tÆ¡Ìi phiên ta laÌ€m tả hữu Huyện UÌy. HÆ¡n nữa ta sinh trưởng ở huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, tuyệt không daÌm mang đêÌn tai hoÌ£a cho hương thân của miÌ€nh, cho nên mÆ¡Ìi maÌ£o hiểm đêÌn Lôi traÌ£ch thăm doÌ€ Ä‘iều tra. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
HăÌn giải thiÌch raÌ€nh maÌ£ch, Triệu huyện uÌy nghe vậy gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- NêÌu lần naÌ€y thật sự phaÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c aÌn, Triệu mỗ vô cuÌ€ng cảm kiÌch Ä‘aÌ£i nhân.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn noÌi:
- Triệu Ä‘aÌ£i nhân, ta laÌ€m việc naÌ€y cũng laÌ€ viÌ€ người viÌ€ miÌ€nh, Ä‘aÌ£i nhân không cần quaÌ Ä‘ÃªÌ‰ yÌ, cũng đừng noÌi ra ngoaÌ€i chuyện ta vaÌ€ Vương ÄaÌ£o tra xeÌt. HÆ¡n nữa ta muôÌn xaÌc Ä‘iÌ£nh rõ vÆ¡Ìi Triệu Ä‘aÌ£i nhân, LuÌ£c Thiên Phong ta không phải người vong ân phuÌ£ nghĩa, lập trường của ta vĩnh viễn ủng hộ Vương Ä‘aÌ£i nhân, cho nên việc ngaÌ€y hôm nay laÌ€ ta duÌ€ng để đổi lâÌy quan hệ hoÌ€a thuận vÆ¡Ìi Triệu Ä‘aÌ£i nhân, nhưng cũng xin Triệu Ä‘aÌ£i nhân chÆ¡Ì coÌ hiểu lầm.
Triệu huyện uÌy lập tưÌc gật đầu noÌi:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân yên tâm, nhân tiÌ€nh hôm nay ta nhận được, ngaÌ€y sau sẽ không viÌ€ vậy maÌ€ quâÌy rầy LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân thêm phiền.
LuÌ£c ThâÌt chăÌp tay noÌi:
- Như vậy đa tạ đại nhân.
Vừa noÌi xong, trên tường xuâÌt hiện một quan binh, thâÌp gioÌ£ng vui mừng noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, thật sự coÌ hai viÌ£ tiểu thư biÌ£ mâÌt tiÌch trong vuÌ£ huyêÌt aÌn.
Triệu huyện uÌy mừng rỡ, vội vaÌ€ng goÌ£i LuÌ£c ThâÌt vaÌ€ Vương ÄaÌ£o leo tường vaÌ€o traÌ£ch viện. DươÌi sự dẫn đường của quan binh Ä‘i đêÌn thiên ôÌc maÌ€ LuÌ£c ThâÌt Ä‘ã Ä‘i qua, tiêÌp theo quan binh dâng lên của trộm cươÌp. Triệu huyện uÌy hưng phâÌn thẩm vâÌn hai viÌ£ tiểu thư, biêÌt được coÌ hai cường Ä‘aÌ£o, đều laÌ€ beÌ€ lũ trong quân của Lôi huyện uÌy, ngaÌ€y thường đều trôÌn taÌ£i Lôi traÌ£ch, chẳng biêÌt sao tôÌi nay laÌ£i Ä‘i ra ngoaÌ€i.
Triệu huyện uÌy sau khi thẩm vâÌn rõ raÌ€ng, quyêÌt Ä‘oaÌn haÌ£ lệnh ẩn naÌu chờ phỉ tặc chui đầu vaÌ€o lươÌi, đồng thời phaÌi hai người Ä‘i laÌ€m việc, một người Ä‘i theo dõi Lôi huyện uÌy tuần tra ban đêm, một người Ä‘i thông tri binh liÌnh giÆ¡Ìi nghiêm xung quanh cửa thaÌ€nh, trời saÌng cũng không cho bâÌt cÆ°Ì kẻ naÌ€o ra vaÌ€o.
Thời Ä‘iểm vừa vaÌ€o canh bôÌn, cửa Lôi traÌ£ch mở ra, hai gã hăÌc baÌ€o nhân Ä‘i vaÌ€o, trên tay mỗi người đều vaÌc theo hai bao phuÌ£c lÆ¡Ìn, xem ra đêm nay laÌ£i ra ngoaÌ€i laÌ€m một chuyêÌn rồi.
Hai gã hăÌc baÌ€o nhân không hề cảm giaÌc được nguy cÆ¡, trở về nÆ¡i ở traÌi laÌ£i khiêÌn cho boÌ£n hăÌn buông lỏng cảnh giaÌc, Ä‘oÌng cửa nghênh ngang Ä‘i đêÌn cửa sảnh. Khi Ä‘i đêÌn cửa sảnh, từ trong sảnh tôÌi om đột nhiên tiêu saÌi Ä‘i ra hai người, tiêÌp theo từ những chỗ râm tôÌi trong sân aÌ€o ra râÌt nhiều quan binh, một Ä‘aÌm tay cầm trường Ä‘ao saÌng boÌng đằng đằng saÌt khiÌ.
A! Hai gã hăÌc baÌ€o nhân sợ hãi thâÌt thanh kêu, đồng loaÌ£t neÌm xuôÌng bao phuÌ£c ruÌt Ä‘ao, coÌ một hăÌc baÌ€o nhân không ngờ tung người lên trên, muôÌn nhảy lên noÌc khaÌch phoÌ€ng chaÌ£y trôÌn, một tia saÌng laÌ£nh lẽo mãnh liệt queÌt về phiÌa đầu gã, bưÌc cho hăÌc baÌ€o nhân phải giÆ¡ Ä‘ao ngăn cản.
Ä...A...N...G...G! TiêÌng kim loaÌ£i va chaÌ£m vang lên. HăÌc baÌ€o nhân vừa mÆ¡Ìi bay lên Ä‘ã ngả nghiêng rÆ¡i xuôÌng đâÌt, boÌ£n quan binh nâng trường Ä‘ao quaÌt lÆ¡Ìn chen chuÌc nhaÌ€o tÆ¡Ìi.
- BăÌt sôÌng cho ta.
Sau khi Triệu huyện uÌy heÌt lÆ¡Ìn một tiêÌng, một trận gươm Ä‘ao kiÌ£ch liệt kêÌt thuÌc, dươÌi loaÌ£n Ä‘ao hai gã hăÌc baÌ€o nhân Ä‘ã biêÌn thaÌ€nh người taÌ€n tật, Ä‘aÌ£o haÌ€n Ä‘ao nhanh như gioÌ vừa nãy Ä‘ã không hề thương tiêÌc cheÌm thương hai Ä‘uÌ€i của gã hăÌc baÌ€o nhân phi thân.
BoÌ£n quan binh Ä‘em hai gã cường Ä‘aÌ£o toaÌ€n thân đẫm maÌu băÌt cheÌo hai tay sau lưng troÌi gô. CoÌ quan binh mở ra bôÌn bao phuÌ£c nhiÌ€n xem, bên trong hai bao phuÌ£c trong Ä‘oÌ laÌ£i laÌ€ nữ nhân trần truồng, xem ra hai gã cường Ä‘aÌ£o naÌ€y thật sự laÌ€ chuÌa haÌo săÌc laÌ€m liều maÌ€.
Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt trợ giuÌp băÌt toÌm cường Ä‘aÌ£o xong, Ä‘ang muôÌn bưÌt ra rời khỏi, nhưng khi hăÌn vô tiÌ€nh liêÌc măÌt qua hai nữ nhân khỏa thân, lập tưÌc kinh hãi xông lên phiÌa trươÌc nhiÌ€n kỹ một naÌ€ng trong Ä‘oÌ, nữ nhân khỏa thân kia biÌ£ nhiều nam nhân như vậy nhiÌ€n ngăÌm, xâÌu hổ mệt mỏi ôm mặt.
- Triệu Ä‘aÌ£i nhân, hai naÌ€ng naÌ€y laÌ€ thân nhân của ta, ta mang caÌc naÌ€ng trở về, caÌo từ.
LuÌ£c ThâÌt vội vaÌ€ng noÌi luôn, không đợi Triệu huyện uÌy đồng yÌ, hăÌn duÌ€ng bao phuÌ£c bằng vải bÃ´Ì bao lâÌy thân thể hai naÌ€ng, thoÌ€ ra hai caÌnh tay traÌi phải căÌp dậy hai naÌ€ng vội vã rời khỏi Lôi traÌ£ch, Vương ÄaÌ£o vội Ä‘i theo ra ngoaÌ€i.
- Chuyện lần naÌ€y, không coÌ hai nữ nhân naÌ€y.
Triệu huyện uÌy không ngăn trở, ngược laÌ£i phân phoÌ thủ haÌ£ không được pheÌp noÌi ra ngoaÌ€i, caÌi y muôÌn laÌ€ công lao, hai nữ nhân kia coÌ hay không cũng chẳng sao, để cho LuÌ£c ThâÌt mang Ä‘i cũng coi như laÌ€ hoaÌ€n trả chuÌt iÌt nhân tiÌ€nh.
Vương ÄaÌ£o Ä‘uổi theo LuÌ£c ThâÌt, hỏi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- ÄaÌ£i nhân, đây laÌ€ thân nhân của ngaÌ€i aÌ€?
- CoÌ một laÌ€ thiêÌp thâÌt Ä‘ã qua cửa của ta, Vương ÄaÌ£o, ngươi về trươÌc Ä‘i, chờ mâÌy ngaÌ€y nữa ta sẽ câÌp lợi iÌch cho ngươi, lần naÌ€y sẽ không để ngươi thiệt thoÌ€i đâu.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn noÌi.
- ÄaÌ£i nhân sao laÌ£i noÌi lời khaÌch khiÌ như vậy, những chuyện Ä‘oÌ, đều laÌ€ bổn phận Vương ÄaÌ£o phải laÌ€m maÌ€.
Vương ÄaÌ£o không haÌ€i loÌ€ng noÌi.
- A, laÌ€ ta noÌi sai rồi, ngươi Ä‘i trươÌc Ä‘i.
LuÌ£c ThâÌt ôn hoÌ€a cười noÌi, Vương ÄaÌ£o cung kiÌnh Ä‘aÌp ưÌng rời Ä‘i.
LuÌ£c ThâÌt vội vaÌ€ng doÌ£c theo bên đường maÌ€ Ä‘i. HăÌn tuyệt không nghĩ tÆ¡Ìi hai nữ nhân biÌ£ cường Ä‘aÌ£o băÌt tÆ¡Ìi coÌ một người laÌ€ TôÌng NgoÌ£c Nhi. HăÌn cuÌ€ng vÆ¡Ìi TôÌng NgoÌ£c Nhi laÌ€ do Vương nhiÌ£ phu nhân cưỡng dăÌt tÆ¡ hồng, đôi bên cũng không coÌ nhâÌt kiêÌn sinh tiÌ€nh, chẳng qua LuÌ£c ThâÌt thân laÌ€ nam nhân, thật ra râÌt haÌ€i loÌ€ng vÆ¡Ìi vẻ Ä‘eÌ£p của TôÌng NgoÌ£c Nhi, cho nên không cần quan tâm naÌ£p thêm một phoÌ€ng mỹ thiêÌp, nhưng coÌ€n TôÌng NgoÌ£c Nhi laÌ£i laÌ€ hoaÌ€n toaÌ€n biÌ£ eÌp buộc
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 118
RươÌc lâÌy oaÌn giận
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Äi được hÆ¡n hai mươi thươÌc LuÌ£c ThâÌt dừng laÌ£i. HăÌn bỗng nhiên yÌ thưÌc được miÌ€nh Ä‘ang laÌ€m một việc ngu xuẩn, nửa đêm canh bôÌn, hăÌn ôm hai người con gaÌi khỏa thân Ä‘i Ä‘i laÌ£i laÌ£i. NêÌu chẳng may gặp phải quan binh tuần tra ban đêm vaÌ€ người trực canh thiÌ€ xong đời. HăÌn Ä‘ảo măÌt nhiÌ€n quanh, nêÌu so về độ an toaÌ€n thiÌ€ đưa đêÌn nhaÌ€ Vương chủ bộ laÌ€ gần nhâÌt, nhưng đưa hai nữ nhân khỏa thân đêÌn cửa sẽ gây tổn haÌ£i thanh danh, vả laÌ£i luÌc naÌ€y cũng không thiÌch hợp gõ cửa nhaÌ€ người ta, hăÌn thoaÌng suy nghĩ rồi buông hai naÌ€ng xuôÌng. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Trên đường coÌ người, ta đưa caÌc naÌ€ng đêÌn một chỗ an toaÌ€n, đăÌc tội.
LuÌ£c ThâÌt noÌi xong bỏ mặc hai naÌ€ng xâÌu hổ hoảng sợ giãy giuÌ£a, baÌ€n tay to cưÌng răÌn âÌn đầu tuÌm chân, boÌ£c hai naÌ€ng thaÌ€nh hai caÌi bao phuÌ£c.
BoÌ£c thaÌ€nh bao phuÌ£c rồi LuÌ£c ThâÌt mÆ¡Ìi thở phaÌ€o một caÌi, traÌi tim của hăÌn đập maÌ£nh khaÌc thường, trên mặt cũng noÌng hầm hập. Ai da, cảm giaÌc ở hai tay thật kiÌch thiÌch, thân thể thươÌt tha xuÌc cảm trÆ¡n mềm, khiêÌn hăÌn ôm tÆ¡Ìi phaÌt nghiện.
Äặc biệt khiêÌn traÌi tim hăÌn rung động laÌ€ một nữ nhân khaÌc mười bảy mười taÌm xuân xanh, dung maÌ£o yêu kiều mi muÌ£c như hoÌ£a, tựa hồ so vÆ¡Ìi TôÌng NgoÌ£c Nhi coÌ€n xinh Ä‘eÌ£p hÆ¡n. Hai gã cường Ä‘aÌ£o kia cũng quaÌ lợi haÌ£i, ở loaÌ£i ‘điÌ£a phương nhỏ beÌ’ như huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i naÌ€y laÌ£i coÌ thể tiÌ€m ra ‘cực phẩm’ mỹ nữ như thêÌ.
LuÌ£c ThâÌt cởi ra y phuÌ£c daÌ£ haÌ€nh vaÌ€ khăn che mặt, lộ ra quan y bên trong. CoÌ lẽ laÌ€ do taÌc duÌ£ng tâm lyÌ, mặc y phuÌ£c daÌ£ haÌ€nh trên người luôn mang theo một loaÌ£i cảm giaÌc tặc phỉ chột daÌ£, thay đổi quan y rồi lập tưÌc cảm giaÌc thân người nheÌ£ nhõm, trong loÌ€ng cũng trỗi lên một cỗ ngang nhiên chiÌnh trực. Chợt nhÆ¡Ì tÆ¡Ìi hai bao phuÌ£c lÆ¡Ìn, hăÌn thẳng lưng sải bươÌc Ä‘i về phiÌa trươÌc.
Trên đường Ä‘i thật sự gặp phải hai tôÌp quan binh tuần tra ban đêm, gật đầu một caÌi liền thuận lợi Ä‘i lươÌt qua, không ai daÌm hỏi hăÌn viÌ€ sao vaÌc hai bao phuÌ£c lÆ¡Ìn.
HăÌn vôÌn Ä‘iÌ£nh mang hai naÌ€ng quay về lão traÌ£ch, thÃªÌ nhưng Ä‘i được nửa đường thiÌ€ laÌ£i cảm thâÌy không ổn. Mai sau khi TôÌng NgoÌ£c Nhi qua cửa LuÌ£c gia, lỡ maÌ€ sự kiện xâÌu hổ hôm nay biÌ£ người trong nhaÌ€ biêÌt được, sẽ gây thương tổn đêÌn tự aÌi của TôÌng NgoÌ£c Nhi. Sau khi cân nhăÌc, hăÌn tiÌ€m một nhaÌ€ khaÌch Ä‘iêÌm gõ cửa.
ÄiêÌm chủ mở cửa râÌt đỗi buồn bực, canh bôÌn laÌ€ luÌc người ta Ä‘ang say giâÌc. Nhưng khi mở cửa thâÌy laÌ€ Huyện uÌy Ä‘aÌ£i nhân, lập tưÌc vưÌt saÌ£ch buồn bực biêÌn đổi thaÌ€nh vẻ mặt tươi cười, khom lưng cuÌi đầu mời vaÌ€o cửa, âÌn theo sự phân phoÌ tiÌ€m một gian phoÌ€ng hảo haÌ£ng.
VaÌ€o khaÌch phoÌ€ng, Ä‘iêÌm chủ đôÌt Ä‘eÌ€n xong, liền biêÌt Ä‘iều rời khỏi phoÌ€ng Ä‘oÌng cửa laÌ£i. LuÌ£c ThâÌt Ä‘i đêÌn trươÌc giường nheÌ£ nhaÌ€ng đặt hai người con gaÌi trên giường, sau Ä‘oÌ vội vaÌ€ng mở ra hai bao phuÌ£c.
Vải bÃ´Ì vừa mở cảnh xuân vô haÌ£n, hai naÌ€ng xâÌu hổ hoảng sợ ôm lâÌy thân thể mệt mỏi. ÄÆ°Æ¡Ì€ng cong mê người kia vaÌ€ laÌ€n da trăÌng tuyêÌt hoaÌ€n mỹ kia, laÌ€m cho LuÌ£c ThâÌt xem đêÌn miệng mũi phun ra khiÌ noÌng, hung hăng nhiÌ€n choÌ€ng choÌ£c một caÌi mÆ¡Ìi Ä‘eÌ€ neÌn cảm xuÌc bâÌt lương, giÆ¡ tay cầm chăn đăÌp lên cho hai naÌ€ng. Hai naÌ€ng thâÌy coÌ Ä‘Ã´Ì€ che chăÌn, lập tưÌc vươn tay nhanh choÌng băÌt lâÌy chăn che đậy thân thể.
- NgoÌ£c Nhi, ta vôÌn Ä‘iÌ£nh mang naÌ€ng về nhaÌ€, chẳng qua ta nghĩ naÌ€ng nhâÌt Ä‘iÌ£nh không muôÌn người khaÌc biêÌt đêÌn chuyện xảy ra hôm nay, cho nên ta trươÌc tiên daÌ€n xêÌp naÌ€ng ở taÌ£i khaÌch Ä‘iêÌm naÌ€y, chờ đêÌn hừng đông ta mua quần aÌo mang tÆ¡Ìi cho naÌ€ng.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn noÌi.
TôÌng NgoÌ£c Nhi loÌ mặt ra nhiÌ€n về phiÌa LuÌ£c ThâÌt, trên gương mặt xinh Ä‘eÌ£p taÌi nhợt lộ rõ xâÌu hổ e sợ, khẽ noÌi:
- TaÌ£ Æ¡n công tử cưÌu giuÌp.
- CưÌu naÌ€ng laÌ€ chuyện ta nên laÌ€m, naÌ€ng như thÃªÌ naÌ€o maÌ€ rÆ¡i vaÌ€o tay cường Ä‘aÌ£o vậy?
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn noÌi.
TôÌng NgoÌ£c Nhi kiều dung hoảng sợ, một hồi lâu mÆ¡Ìi run gioÌ£ng noÌi:
- Ta cũng không biêÌt. Ta mÆ¡Ìi vừa lên giường ngủ, chợt nghe bên ngoaÌ€i vang lên tiêÌng người kinh sợ kêu la. Sau Ä‘oÌ coÌ một hăÌc baÌ€o nhân xông vaÌ€o phoÌ€ng, cầm trong tay một thanh trường Ä‘ao rỉ maÌu. Gã hăÌc baÌ€o nhân Ä‘oÌ vôÌn nâng Ä‘ao muôÌn giêÌt ta, nhưng laÌ£i thay đổi chủ yÌ, duÌ€ng chăn boÌ£c lâÌy ta mang Ä‘i ra ngoaÌ€i.
LuÌ£c ThâÌt ồ một tiêÌng, thầm nghĩ hẳn laÌ€ cường Ä‘aÌ£o thâÌy TôÌng NgoÌ£c Nhi xinh Ä‘eÌ£p mÆ¡Ìi Ä‘ao haÌ£ lưu tiÌ€nh băÌt Ä‘em Ä‘i Lôi traÌ£ch, hăÌn ôn hoÌ€a noÌi:
- Hiện taÌ£i không sao rồi. Chờ trời saÌng lên naÌ€ng cũng đừng về nhaÌ€, coÌ thể đêÌn ở taÌ£m nhaÌ€ Vương chủ bộ, tuyệt đôÌi đừng để biÌ£ cuôÌn vaÌ€o trong huyêÌt aÌn. NaÌ€ng cÆ°Ì noÌi tôÌi nay Ä‘ã ở taÌ£i Vương traÌ£ch laÌ€ được.
TôÌng NgoÌ£c Nhi sợ hãi gật đầu, LuÌ£c ThâÌt laÌ£i quay đầu nhiÌ€n về phiÌa một nữ nhân khaÌc. Nữ nhân kia chỉ lộ ra một đôi măÌt Ä‘eÌ£p quan saÌt LuÌ£c ThâÌt, aÌnh măÌt coÌ chuÌt cổ quaÌi, không sợ hãi như TôÌng NgoÌ£c Nhi, traÌi laÌ£i biÌ€nh tĩnh khaÌc thường.
- Nàng và Ngọc Nhi là người một nhà à?
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn hỏi.
- NaÌ€ng không phải, ta không biêÌt naÌ€ng.
TôÌng NgoÌ£c Nhi lập tưÌc trả lời thay.
LuÌ£c ThâÌt ồ một tiêÌng vẻ mặt kinh ngaÌ£c, noÌi như vậy laÌ€ coÌ hai nhaÌ€ Ä‘ã xảy ra huyêÌt aÌn rồi, hăÌn ôn hoÌ€a noÌi:
- Nàng tên là gì?
Nữ nhân kia thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- NgaÌ€i hỏi tên của ta laÌ€m giÌ€? Ta không muôÌn noÌi.
LuÌ£c ThâÌt ngÆ¡Ì ra, không ngờ nữ nhân naÌ€y đôÌi vÆ¡Ìi ân nhân laÌ£i duÌ€ng ngữ Ä‘iệu ngang ngaÌ£nh như vậy, không khỏi thuận miệng trêu Ä‘uÌ€a:
- Äêm nay ta Ä‘ã cưÌu naÌ€ng, theo lyÌ naÌ€ng nên lâÌy thân baÌo Ä‘aÌp mÆ¡Ìi Ä‘uÌng. Ta biêÌt tên của naÌ€ng rồi, mÆ¡Ìi coÌ thể mời baÌ€ mai Ä‘i cầu thân nha. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
AÌnh măÌt người con gaÌi trở nên laÌ£nh lẽo, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Ra tay cưÌu giuÌp Ä‘oÌ€i baÌo Ä‘aÌp không phải laÌ€ người quân tử. Tiểu nữ tử laÌ€ Ä‘aÌ€n baÌ€ Ä‘ã coÌ chồng, xin ngaÌ€i miệng mồm coÌ Ä‘Æ°Ìc haÌ£nh một chuÌt. Ân tiÌ€nh ngaÌ€y hôm nay, tiểu nữ tử nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ hồi baÌo.
LuÌ£c ThâÌt sửng sôÌt, trong nội tâm nổi lên tâm tiÌ€nh thâÌt voÌ£ng, luÌng tuÌng noÌi:
- Thật coÌ lỗi, ta chỉ Ä‘uÌ€a giỡn một chuÌt thôi, không phải thật sự muôÌn naÌ€ng baÌo Ä‘aÌp giÌ€ đâu.
Người con gaÌi kia quay đầu nhiÌ€n Ä‘i. TôÌng NgoÌ£c Nhi cuÌ€ng giâÌu người dươÌi chăn neÌt mặt trầm xuôÌng, đôi măÌt Ä‘eÌ£p thoaÌng liêÌc LuÌ£c ThâÌt không haÌ€i loÌ€ng. LuÌ£c ThâÌt không biêÌt giữ mồm giữ miệng, rõ raÌ€ng Ä‘ã khiêÌn cho TôÌng NgoÌ£c Nhi nổi lên aÌc cảm. NaÌ€ng laÌ€ một người con gaÌi thanh cao, luôn chaÌn gheÌt đồ haÌo săÌc không hoÌ£c vâÌn không nghề nghiệp. Không ngờ bây giờ LuÌ£c ThâÌt laÌ£i ở trươÌc mặt naÌ€ng Ä‘i taÌn tỉnh một mỹ nữ khaÌc, noÌi không tưÌc giận, laÌ€m sao coÌ thể.
LuÌ£c ThâÌt cũng yÌ thưÌc được miÌ€nh laÌ€m sai, một lần Ä‘uÌ€a vui rươÌc lâÌy hờn giận của hai mỹ nữ, không khiÌ trong phoÌ€ng nhâÌt thời trở nên luÌng tuÌng.
HăÌn mâÌt tự nhiên ho nheÌ£ một tiêÌng, ôn hoÌ€a noÌi:
- CaÌc naÌ€ng đợi ở chỗ naÌ€y, ta ra ngoaÌ€i tuần tra xong, sẽ mua quần aÌo về cho caÌc naÌ€ng thay.
NoÌi xong liền xoay người chaÌ£y ra ngoaÌ€i.
- Chủ Ä‘iêÌm, ngươi tiÌ€m người canh giữ trươÌc cửa phoÌ€ng naÌ€y. NêÌu coÌ người daÌm tiêÌn vaÌ€o trong ta sẽ tiÌ€m ngươi vâÌn tội đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt ra vẻ quan uy mười phần mệnh lệnh.
TôÌng NgoÌ£c Nhi ở trong phoÌ€ng buồn rầu khẽ thở daÌ€i một tiêÌng, băÌt naÌ€ng gả cho nam nhân tuÌ£c tằng không chuÌt văn vẻ naÌ€y, thật laÌ€ không cam loÌ€ng maÌ€.
Trong khaÌch phoÌ€ng yên lặng một hồi, người con gaÌi kia chợt chậm rãi quay đầu laÌ£i, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- CoÌ phải ngươi chaÌn gheÌt người nam nhân kia hay không.
TôÌng NgoÌ£c Nhi sửng sôÌt không Ä‘aÌp, naÌ€ng thật sự không quen biêÌt người con gaÌi bên caÌ£nh, laÌ€m sao coÌ thể tiêÌt lộ ra biÌ mật trong loÌ€ng vÆ¡Ìi một người xa laÌ£ được chưÌ.
- Người nam nhân naÌ€y hẳn laÌ€ một người tôÌt, coÌ một traÌi tim hêÌt sưÌc chân thaÌ€nh, so vÆ¡Ìi những văn nhân giả dôÌi ra vẻ Ä‘aÌ£o maÌ£o tôÌt hÆ¡n gâÌp trăm lần đâÌy. HăÌn cũng râÌt quan tâm ngươi, biêÌt mang ngươi về nhaÌ€ sẽ khiêÌn cho ngươi hổ theÌ£n cả đời. Ngươi tôÌt nhâÌt nên quyÌ troÌ£ng môÌi nhân duyên naÌ€y.
Người con gaÌi kia không ngờ laÌ£i duÌ€ng ngôn ngữ khuyên daÌ£y khuyên bảo TôÌng NgoÌ£c Nhi, gioÌ£ng Ä‘iệu coÌ vẻ râÌt lão thaÌ€nh.
TôÌng NgoÌ£c Nhi kinh ngaÌ£c quay đầu nhiÌ€n về phiÌa người con gaÌi kia. Người noÌ£ ra vẻ giaÌ€ đời khuyên bảo khiêÌn cho loÌ€ng naÌ€ng không haÌ€i loÌ€ng. Khi nhiÌ€n thâÌy kiều dung tuyệt mỹ của người noÌ£, caÌ€ng sinh loÌ€ng ghen tyÌ£, nhâÌt thời buồn bực nhêÌch mi noÌi:
- Ngươi noÌi caÌi giÌ€ Ä‘oÌ?
Người con gaÌi kia nhiÌu maÌ€y, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Ta cảm thâÌy ngươi dường như không thiÌch nam nhân kia lăÌm, cho nên khuyên ngươi phải quyÌ troÌ£ng nhân duyên.
TôÌng NgoÌ£c Nhi khinh thường hừ laÌ£nh một tiêÌng, châm choÌ£c noÌi:
- Ngươi thâÌy hăÌn vừa măÌt, sao mÆ¡Ìi nãy coÌ€n cự tuyệt.
Người con gaÌi kia laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Ta laÌ€ Ä‘aÌ€n baÌ€ Ä‘ã coÌ chồng, đương nhiên phải cự tuyệt. Ta khuyên ngươi laÌ€ xuâÌt phaÌt từ hảo tâm, ngươi không muôÌn nghe, thÃªÌ thiÌ€ coi như ta chưa từng noÌi qua.
TôÌng NgoÌ£c Nhi hừ laÌ£nh một tiêÌng, châm choÌ£c:
- Chuyện của ta cần ngươi lăÌm mồm sao? Thật sự laÌ€ không biêÌt theÌ£n maÌ€.
- Ngươi... ÄÆ°Æ¡Ì£c lăÌm được lăÌm.
Người con gaÌi kia tưÌc giận ngheÌ£n lời, gương mặt xinh Ä‘eÌ£p neÌn phẫn nộ quay đầu vaÌ€o trong, không noÌi nữa.
TôÌng NgoÌ£c Nhi hừ laÌ£nh một tiêÌng cũng nhăÌm laÌ£i đôi măÌt Ä‘eÌ£p. Tâm tiÌ€nh của naÌ€ng bây giờ cực keÌm, Ä‘ang luÌc phiền não không kiÌ€m nổi maÌ€ mở miệng noÌi ra lời cay nghiệt, nhưng naÌ€ng cũng không cảm thâÌy ân hận trong loÌ€ng. NaÌ€ng căn bản không biêÌt người con gaÌi cuÌ€ng giường naÌ€y, ai bảo naÌ€ng ta nhiều chuyện tự laÌ€m mâÌt mặt.
Trời saÌng lên LuÌ£c ThâÌt cầm hai bộ quần aÌo vừa mua xong trở laÌ£i khaÌch phoÌ€ng. HăÌn cũng không chuÌ yÌ săÌc mặt laÌ£nh luÌ€ng của hai naÌ€ng, để laÌ£i quần aÌo trên giường xong liền lui ra ngoaÌ€i, đưÌng lặng bên ngoaÌ€i cửa, thân thể phâÌn khiÌch tưởng tượng đêÌn hiÌ€nh ảnh hương diễm trong phoÌ€ng.
Từ trong quân trở về đêÌn nay hăÌn Ä‘ã trăÌng trợn thuÌ thê naÌ£p thiêÌp, bản tiÌnh nam nhân của hăÌn hoaÌ€n toaÌ€n baÌ£i lộ. TiêÌp xuÌc nhiều vÆ¡Ìi nữ nhân, da mặt hăÌn cũng daÌ€y hẳn lên, ngaÌ€y thường đều laÌ€ noÌi lời ngon ngoÌ£t động tay động chân vÆ¡Ìi thê thiêÌp, bằng không hăÌn cũng sẽ không Ä‘uÌ€a giỡn viÌ£ mỹ nữ kia, laÌ€ sÆ¡ xuâÌt do thoÌi quen taÌ£o thaÌ€nh.
Một laÌt sau cửa mở, chỉ Ä‘i ra một naÌ€ng mỹ nữ luÌ£c y, TôÌng NgoÌ£c Nhi không ra. LuÌ£c ThâÌt vừa trông thâÌy naÌ€ng ta, traÌi tim không thể không rung động thầm khen một câu quôÌc săÌc thiên hương. Mặt maÌ€y như vẽ dung maÌ£o như baÌ£ch ngoÌ£c, hoaÌ€n mỹ đêÌn mưÌc khiêÌn cho traÌi tim đầy săÌc duÌ£c của hăÌn không daÌm nổi lên yÌ Ä‘Ã´Ì€ khinh nhờn.
- Äa taÌ£ Ä‘aÌ£i ân LuÌ£c công tử cưÌu giuÌp, tiểu nữ tử xin caÌo từ, ngaÌ€y sau tiểu nữ tử nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ baÌo Ä‘aÌp.
Tuyệt săÌc mỹ nữ diÌ£u daÌ€ng noÌi lời taÌ£ Æ¡n rồi từ giã. LuÌ£c ThâÌt lưu luyêÌn muôÌn đưa tiễn một Ä‘oaÌ£n đường, nhưng vừa nghĩ tÆ¡Ìi TôÌng NgoÌ£c Nhi hăÌn không thể không chặt đưÌt voÌ£ng tưởng.
- NaÌ€ng coÌ thể noÌi cho ta biêÌt tên không? NaÌ€ng yên tâm, ta sẽ không tiÌ€m tÆ¡Ìi naÌ€ng đâu. NaÌ€ng vô cuÌ€ng xinh Ä‘eÌ£p, ta chỉ muôÌn lưu laÌ£i một kyÌ Æ°Ìc tôÌt Ä‘eÌ£p thôi.
LuÌ£c ThâÌt thâÌp gioÌ£ng xin phương danh, loÌ€ng hăÌn không nỡ cũng phải buông tay, chỉ Ä‘aÌ€nh cầu biêÌt danh tự lưu laÌ£i một hồi ưÌc tôÌt Ä‘eÌ£p.
Tuyệt săÌc mỹ nữ nghe xong aÌnh măÌt yên tĩnh, đôi măÌt saÌng nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt một caÌch cổ quaÌi. LuÌ£c ThâÌt vẻ mặt biÌ€nh thản, baÌ€y ra bộ daÌng rủ măÌt lăÌng nghe, bỗng nghe một tiêÌng than thở mềm maÌ£i, một gioÌ£ng noÌi diÌ£u daÌ€ng câÌt lên: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Công tử tội giÌ€ phải vậy, Ä‘aÌ£i danh tiểu nữ tử không daÌm cho biêÌt, khuê danh laÌ€ Tiểu PhưÌc. Tiểu PhưÌc cầu chuÌc công tử từ nay về sau moÌ£i việc thuận lợi.
- Äa taÌ£.
LuÌ£c ThâÌt haÌ£ gioÌ£ng noÌi, xoay người Ä‘i đêÌn khaÌch phoÌ€ng, thật không ngờ hăÌn không liêÌc nhiÌ€n tÆ¡Ìi Tiểu PhưÌc nữa. Tiểu PhưÌc biÌ£ haÌ€nh động kiên quyêÌt của LuÌ£c ThâÌt laÌ€m cho ngÆ¡ ngẩn, trên khuôn mặt maÌ luÌm xinh Ä‘eÌ£p hiện lên một nuÌ£ cười tự giễu, xoay người loaÌ£ng choaÌ£ng rời Ä‘i.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 11 12 13 ... 46 »