Kiêu Phong
Tác giả: Tác giả: Hải Phong Nhi
Số chương: 453
Lần đọc: 187.042
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 19 20 21 ... 46 »
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 64
Rình trộm
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Rá»i khá»i Nam đại doanh trở vá» Kinh thà nh, Lục Thất giải tán cấp dưới nhưng ra lệnh yêu cầu ngà y mai vẫn phải mặc quân giáp. Sáng sá»›m táºp hợp trước quán rượu Túy Vân. Các tướng quân lĩnh lệnh rồi giải tán.
Lục Thất má»™t mình đến Di Tâm trà các. Uy danh hung aÌc của con hổ Chu ChÃnh Phong kia, hắn nhất định phải lợi dụng đúng lúc.
Tá»›i Di Tâm trà các rồi, há»i mÆ¡Ìi biết Kim Trúc không có ở đó, hắn để tiểu nhị Ä‘i má»i. Tiểu nhị trươÌc tiên cung kÃnh má»i hắn đêÌn má»™t gian nhã caÌc, rồi má»›i vá»™i và ng Ä‘i. Lục Thất ngồi má»™t mình trong trà các nâng bát trà lên thản nhiên chá» mỹ nhân Kim Trúc.
Vá» phiá»n toái sau khi quy về dươÌi quyá»n cá»§a Chu ChÃnh Phong, hắn biết là lo lăÌng vô dụng. Chu ChÃnh Phong nhất định sẽ là m khó hắn, hắn cÅ©ng nghÄ© rồi. Thá»§ Ä‘oạn gây khoÌ xử hăÌn cá»§a Chu ChÃnh Phong, đơn giản là cắt xén quân lương và quân nhu, vaÌ€ khi ra trận diệt phỉ sẽ để hắn đánh tráºn đầu, còn sở dÄ© hắn ở ngoà i doanh ăn uôÌng thá»±c ra là đã tÃnh toán rồi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cân nhăÌc cá»§a hắn là , lần nà y diệt phỉ sẽ không dôÌc sưÌc lập công, tháºm chà tôÌt nhâÌt là nên gánh chuÌt lá»—i. Hắn nghÄ© là vẫn có thể trở vá» huyện Thạch Äại, không muốn bá»™c lá»™ tà i năng trở thà nh quân cá» quan trá»ng cá»§a Ung Vương phá»§.
Trước mắt hắn có thể coÌ Ä‘Æ°á»£c quan mạch á»§ng há»™ cá»§a La trưởng sá», cùng vá»›i thuÌc châÌt Äông thị và Tống Lão Thanh đã trở thà nh thế lực đồng minh ngầm của hăÌn. Hắn thấy như váºy là đủ rồi, hắn hy vá»ng có thể nhảy ra khá»i cái lưới đấu đá quyền lực cá»§a kinh thà nh. Quay vá» huyện Thạch Äại Ä‘i là m má»™t binh bá coÌ thá»±c quyá»n. Nước cá»§a kinh thà nh quá sâu khiến hắn có cảm giác rất không tá»± do.
Ná»a thời sau, maÌ€n truÌc của nhã gian được veÌn lên, Lục Thất nhìn thấy má»™t mỹ nhân khoảng mười saÌu mười bảy tuổi mặc váy xanh Ä‘i và o, dung maÌ£o xinh đẹp, nước da trắng như ngá»c. Vừa nhìn, hắn đã thấy rất quen.
- Công tá» không nháºn ra nô gia à ?
Mỹ nhân mặc váy mà u xanh và o phòng nhìn Lục Thất tươi cưá»i nói.
Lục Thất chỉ ngây ngưá»i ra, tiêÌp đó hắn cưá»i yếu á»›t nói:
- Sao lại không nháºn ra, cô đã từng Ä‘i tiá»…n Ngá»c Trúc.
Mỹ nhân mặc váy xanh tươi cưá»i nói:
- Không ngờ công tỠcòn nhớ rõ nô.
- Cô là mỹ nhân đương nhiên là ta nhớ rồi.
Lục Thất cưá»i yếu á»›t đáp lại.
Mỹ nhân mặc váy mà u xanh mỉm cưá»i gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Nô tên Thanh Phù, xin công tỠhãy nhớ trong lòng.
Lục Thất gáºt đầu nói:
- Thanh Phù, ta nhớ rồi.
Mỹ nhân mặc váy mà u xanh cưá»i dịu dà ng nói:
- Công tá», Kim Trúc tỷ tỷ Ä‘ang phải tiếp khách quý, ngay lúc nà y không thể rá»i Ä‘i được, cho nên bảo nô đến trò chuyện vá»›i công tá».
Lục Thất vừa nghe váºy đã nhÃu mà y, lòng hắn không vui tháºm chà còn phiá»n não, hắn trầm mặc không nói gì.
Thanh Phù nhìn thấy thế vội nói:
- Công tá», Kim Trúc tá»· tá»· phải tiếp hai viÌ£ nữ quan khách quý rất quan trá»ng đối vá»›i việc kinh doanh cá»§a trà các sau nà y. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất ngẩn ra, hắn ôn tồn nói:
- Nữ quan khách quý?
- Là nữ quan khách quý. Việc kinh doanh trà các nà y không dá»… dà ng gì. Nhất định phải lôi kéo được má»™t và i văn nhân và khách quý. Như váºy má»›i có thu nháºp cố định, cÅ©ng là để ngưá»i xấu không dám đến đây quấy rối. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thanh Phù dịu dà ng giải thÃch.
Lục Thất gáºt đầu trong lòng hắn bình thản hÆ¡n nhiá»u hắn nói:
- Ta không vá»™i, có thể ở đây chá».
Äôi mắt đẹp cá»§a Thanh Phù nhìn hắn, Lục Thất cảm thấy được Ä‘iá»u nà y, hắn không khá»i cưá»i nói:
- Cô không ngồi sao?
Thanh Phù hơi chần chừ, rồi chợt dịu dà ng nói:
- Công tỠđi theo nô.
Lục Thất hÆ¡i giáºt mình, lại thấy có bà n tay bé nhá» giÆ¡ ra nắm lấy tay phải cá»§a hắn keÌo Ä‘i, hăÌn Ä‘aÌ€nh phải đứng dáºy để bản thân biÌ£ tuÌ€y yÌ keÌo Ä‘i. ÄÆ°á»£c bà n tay ngá»c ngà nắm lấy, trong lòng hắn có cảm giác khác thưá»ng, cÆ¡ thể phấn khÃch coÌ phản ưÌng động tiÌ€nh.
Äi cùng Thanh Phù ra khá»i nhã gian, Ä‘i đến mặt sau cá»§a trà các, đây là má»™t Ä‘aÌ£i viện coÌ sân vườn, được bao vây bởi lầu các hai tầng. Thanh Phù dẫn Lục Thất Ä‘i và o phÃa bên trái sân sau, rồi Ä‘i và o má»™t gian phòng ở tầng má»™t. Cách bà i trà trong phòng rất tao nhã, có mùi thÆ¡m ngây ngất lòng ngưá»i, cũng giống như mùi thÆ¡m ở nÆ¡i maÌ€ Ngá»c Trúc từng ở qua.
Dục vá»ng cá»§a Lục Thất cà ng mãnh liệt, Thanh Phù dẫn hắn đến đây, váºy đương nhiên là … Không ngá» Thanh Phù quay đầu lại, giÆ¡ ngón tay nhá» che miệng, ra hiệu chá»› có lên tiếng. Sau đó, giáºt Lục Thất Ä‘i nhẹ vá» phÃa vách tưá»ng bên trái. Vách tưá»ng trái có treo bôÌn bức tranh hoa Ä‘iểu. Thanh Phù nhấc lên bức tranh thÆ°Ì hai, sau đó nghiêng mặt áp thân và o vách tưá»ng, aÌp chừng giây laÌt, sau đó nà ng lui vá» sau hai bước, quay đầu báo hiệu cho Lục Thất Ä‘i qua.
Lục Thất đã nhìn thấy trên vách tưá»ng có má»™t lá»— nhá». Hắn tò mò tiến lên daÌn măÌt vaÌ€o xem. Lúc nhìn rõ cảnh tượng trong phòng caÌch vaÌch, phản ứng cá»§a hắn là cả thể xác và tinh thần Ä‘á»u phấn chấn. Liếc mắt nhìn là đã thấy má»™t cÆ¡ thể mỹ miá»u Ä‘ang uyển chuyển muÌa, ánh mắt cá»§a hắn láºp tức bị thu hút. Nhìn hau háu má»™t lúc, hắn má»›i biết mỹ nhân kia không phải là đang muÌa kiÌch tiÌ€nh, mà là đang biểu diá»…n nhu thuật.
Nhìn thấy cÆ¡ thể mỹ nhân trắng ngá»c kia ôm chân đưÌng thaÌ€nh một tư thÃªÌ hiÌ€nh chữ mã (马), sau Ä‘oÌ buông chân ngoÌ£c xuôÌng, tay trái xêÌp thaÌ€nh hiÌ€nh hoa lan nhẹ nhà ng giÆ¡ lên, sau đó chân phải như tuyêÌt ngoÌ£c cháºm rãi giương cao vá» sau, thân thể lả lươÌt ngã tÆ¡Ìi trươÌc. Lúc chân phải nâng lên được má»™t ná»a thiÌ€ bà n tay nhỏ beÌ nắm lâÌy baÌ€n chân ngoÌ£c ngaÌ€ tinh xảo, nhẹ nhà ng dùng lá»±c, chân phải nhâÌc bổng lên, cÆ¡ thể lả lướt Ä‘ã taÌ£o thà nh một đưá»ng cong hoaÌ€n mỹ.
- Xương côÌt mềm maÌ£i của mỹ nhân naÌ€y, đối vá»›i nam nhân chÃnh là má»™t bảo bối hiếm có nha.
Lục Thất nhìn trá»™m, dục vá»ng cà ng mãnh liệt, nhưng ánh mắt cá»§a hắn không chỉ coÌ thể riÌ€nh coi cÆ¡ thể của mỹ nhân, maÌ€ coÌ€n coÌ thể duÌ€ng diÌ£ năng nhiÌ€n xuyên thâÌu nhiÌ€n tÆ¡Ìi nÆ¡i khaÌc, ánh mắt vừa chuyển hắn liền giật miÌ€nh.
Hóa ra hắn nhìn thấy nhiều nữ nhân quen mặt. HăÌn thấy Kim Trúc và mỹ tyÌ€ Tú Lan mặc y phục mà u xanh. Hai nà ng đứng trong đó, coÌ€n có hai mỹ nhân Ä‘ang ngồi trên ghế, nhìn dung mạo, không ngá» má»™t ngưá»i trong đó lại là Lâm nhị tiểu thư cá»§a tiêu cục. Má»™t ngưá»i khác Lục Thất thấy còn quen hÆ¡n, đó chÃnh là thiếu phu nhân cá»§a Tiêu phá»§ hắn đã từng cứu.
Lục Thất nhÄ©n rõ ngưá»i, hắn do dá»± má»™t chút rồi chợt xoay ngưá»i rá»i khá»i vách tướng. Hắn chá»™t dạ sợ các mỹ nhân trong phòng caÌch vaÌch biết hắn Ä‘ang nhìn trá»™m. Hắn quyết Ä‘oán hướng vá» phÃa Thanh Phù khoát tay ra hiệu, tự miÌ€nh Ä‘i ra ngoà i. Thanh Phù có vẻ ngạc nhiên, nà ng cho rằng hắn sẽ ham mà nhìn trá»™m tháºt lâu. Nà ng vá»™i và ng buông bức tranh xuống rồi nhẹ nhà ng bước ra ngoà i.
Và o trong sân vưá»n, Lục Thất má»›i kiÌn Ä‘aÌo thở phà o nhẹ nhõm. Cảm giác hiện tại cá»§a hắn như Ä‘ang cuÌ€ng mỹ nhân gian dâm, đột nhiên bị thê thiếp phát hiện. Cảm giác nà y chÃnh là xấu hổ, chá»™t dạ, hổ theÌ£n, không biết phải là m sao. Má»™t phản ứng nhân tÃnh phát ra từ lương tri.
Nỗi chột daÌ£ của LuÌ£c ThâÌt, không ngá» cũng phaÌ tan duÌ£c voÌ£ng của hăÌn đôÌi vÆ¡Ìi Thanh Phù. Hắn lặng im Ä‘i thẳng vá» nhã gian trong trà các. Thanh Phù im lặng và o nhã gian, chá»§ động Ä‘i đổi một biÌ€nh traÌ€ noÌng cho Lục Thất. Lục Thất cầm bát trà nhâÌp má»™t hÆ¡Ìp.
- Thanh Phù, cảm ơn cô!
Lục Thấy nói lá»i cảm Æ¡n.
- Nô là m như váºy là không muốn công tá» hiểu lầm Kim Trúc tá»· tá»·.
Thanh Phù ngồi xuống dịu dà ng đáp lại.
Lục Thất gáºt đầu, lại nghe thấy Thanh Phù dịu dà ng nói:
- Nô nghe Kim Trúc tá»· tá»· nói, công tỠđối xá» rất tốt vá»›i Ngá»c Trúc tá»· tá»·.
Lục Thất giương mắt nhìn nà ng cưá»i yếu á»›t nói:
- Ta đối xá» tốt vá»›i Ngá»c Trúc là vì Ngá»c Trúc đáng được ta thÃch và tôn trá»ng.
Thanh Phù hÆ¡i giáºt mình, khuôn mặt cá»§a nà ng như thoáng suy nghÄ© trong chốc lát, rồi nà ng chợt nhìn hắn, dịu dà ng nói:
- Công tá», sau nà y nô phải nhá» và o công tá» rồi, ngà i có đồng ý cho nô gia má»™t danh pháºn thiÌ£ thiếp hay không?
Lục Thất ngây ra nhìn Thanh Phù, nhìn giây laÌt hắn má»›i nói:
- Ta là quan võ, không hợp với cô đâu.
Thanh Phù mỉm cưá»i nhẹ nhà ng, rồi dịu dà ng nói:
- Nô không giống vá»›i Ngá»c Trúc tá»· tá»·, cÅ©ng không thÃch văn nhân chỉ biết phong hoa tuyết nguyệt. Äiá»u nô muốn chỉ là có má»™t cuá»™c sống được tôn trá»ng.
Lục Thất nghe xong im lặng, uống một ngụm trà , nghĩ một lát hắn mới nói:
- Thê thiếp cá»§a ta có rất nhiá»u rồi.
- Có một trăm chưa?
Thanh Phù ôn tồn nói.
Hắn ngây ngưá»i ra nhìn Thanh Phù, đôi mắt xinh đẹp cá»§a Thanh Phù nhìn hắn. Hai ngưá»i đối mặt nhau trong chốc lát, Lục Thất má»›i nói:
- Ta không dũng mãnh tÆ¡Ìi váºy đâu.
Thanh Phù nghe xong thản nhiên cưá»i, dịu dà ng nói:
- Công tá» muốn nô là được, đợi thêm mấy năm nữa, nô sẽ Ä‘i hầu hạ Ngá»c Trúc tá»· tá»·.
Lục Thất ngẩn ngưá»i ra cưá»i yếu á»›t nói:
- Chuyện mấy năm nữa, bây giờ cô đã nói có phải hơi sớm không.
Thanh Phù nhẹ nhà ng lắc đầu, dịu dà ng nói:
- Không phải nô lừa công tử đâu, nô thá»±c sá»± muốn thuá»™c vá» công tá». Chỉ có Ä‘iá»u hiện thá»±c bất đắc dÄ©, nô vẫn không thể tá»± chuá»™c thân mình. Còn đối vá»›i công tá» mà nói, muốn mua lại nô e là tà i lá»±c cÅ©ng không đủ, giá cá»§a nô là ba vạn lượng bạc.
Lục Thất hÆ¡i giáºt mình, tiện đà đó hắn gáºt đầu im lặng rồi lại nghe Thanh Phù dịu dà ng nói:
- Có ngưá»i từng ra giá ba vạn lượng bạc muốn mua nô, là nô báo vá»›i nghÄ©a mẫu không muốn, để ngưá»i kia biết khó mà rút lui.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 65
Thanh Phù
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất yên lặng gáºt đầu, lại nghe thấy Thanh Phù dịu dà ng nói:
- Nô nguyện ý trở thà nh ngưá»i cá»§a công tá», nhưng không muốn công tá» tổn taÌ€i, nô đã không còn nguyên vẹn, thêm và i năm nữa má»›i đáng giaÌ, lá»i nói ti tiện cá»§a nô, mong công tá» sau nà y chá»› sinh tâm là phiá»n chán.
Lục Thất nhÃu mà y, Thanh Phù là má»™t cô gái ăn ngay nói tháºt, hắn ôn nhu nhìn kÄ© Thanh Phù, dịu dà ng nói:
- Năng lực của ta cũng không giúp được nà ng, chỉ mong có thể cùng nà ng cùng nhau cố gắng.
Äôi mắt xinh đẹp cá»§a Thanh Phù nhìn kỹ Lục Thất, dần dần xuất hiện lệ quang, nà ng chợt gáºt đầu, quay đầu nâng chén lên, rót cho chÃnh mình má»™t chén trà , sau đó bà n tay xinh đẹp giÆ¡ chén trà lên, đôi mắt xinh đẹp nhìn Lục Thất.
- Công tá», hi vá»ng công tá» có thể uống cùng nô chén nà y.
Thanh Phù dịu dà ng nói.
Lục Thất gáºt đầu, cÅ©ng giÆ¡ chén trà lên, sau khi hai ngưá»i nhìn nhau, cùng uống hết chén trà , Thanh Phù để nhẹ chén trà xuống bà n, lại đứng dáºy, cầm bình lên nghiêng ngưá»i rót cho Lục Thất má»™t chén nữa.
Sau khi để bình trà xuống bà n, nà ng bá»—ng nhiên tiến lên ná»a bước, nghiêng ngưá»i cúi xuống hôn lên trán Lục Thất, vừa hôn má»™t chút đã láºp tức rá»i khá»i, đứng thẳng ôn nhu nhìn má»™t cái, xoay ngưá»i ra khá»i phòng.
Lục Thất giáºt mình nhìn kÄ© mà n trúc, má»™t lúc lâu sau má»›i cưá»i khổ lắc đầu, hắn không biết hà nh động cá»§a Thanh Phù là tháºt tâm hay là giả dối nữa, hắn tá»± thấy chÃnh mình không phải là tuyệt thế mỹ nam khiến cho nữ nhân vừa gặp đã yêu, hắn cÅ©ng có chút lay động, nhưng nếu dùng là trà thì hà nh động vừa rồi cá»§a Thanh Phù là tháºt hay giả, Ä‘i há»i Ngá»c Trúc là biết, tâm là cá»§a hắn cÅ©ng không bà i xÃch việc mỹ nhân tá»›i cá»a xin là m thiÌ£ thiếp.
Ná»a thời sau, Kim Trúc Ä‘i và o trong phòng Lục Thất, vừa thấy Lục Thất ngồi má»™t mình, khuôn mặt xinh đẹp cá»§a nà ng có chút không hà i lòng, khoan thai ngồi xuống bên cạnh Lục Thất, đôi mắt xinh đẹp nhìn Lục Thất, dịu dà ng xin lá»—i: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Có khách quà đến, không thể rá»i khá»i được, nô để Thanh Phù đến bầu bạn vá»›i công tá», cô ấy không đến sao?
Lục Thất cưá»i, dịu dà ng nói:
- Thanh Phù đã tới, hơn nữa vì khiến ta tin chuyện tỷ đang tiếp khách còn đưa ta đến xem.
Kim Trúc khuôn mặt khẽ thay đổi, ánh mắt có chút bất an, Lục Thất dịu dà ng nói:
- Tỷ cÅ©ng không cần lo lắng, ta cÅ©ng không phải loại ngưá»i lắm chuyện.
Kim Trúc gáºt đầu, lại thấy Lục Thất dịu dà ng há»i:
- Mỹ nhân xương côÌt mềm maÌ£i kia là ngưá»i lầu Khổng Tước sao?
Äôi mắt xinh đẹp cá»§a Kim Trúc oán trách nhìn Lục Thất, chợt đứng dáºy nghiêng ngưá»i ngồi và o trong lòng Lục Thất, Lục Thất rất tá»± nhiên duá»—i tay ôm lấy thân mình má»m mại trong ngá»±c, nhìn thấy mỹ nhân vươn cổ ngoÌ£c, khuôn mặt ngẩng lên dán và o má trái cá»§a hắn, hôn má»™t chút.
- Sắc quỷ, nữ nhân xương côÌt mềm maÌ£i kia không phải là kÄ© nữ, nà ng là nô tỳ được tiêu cục Long Uy mua vỠở CaÌt Châu, là thân mình trá»i sinh có xương côÌt mềm dẻo. Lâm nhị tiểu thư cá»§a Long Uy tiêu cục muốn đưa nữ nhân kia và o trong cung dâng cho Tiêu phi nương nương, để cầu được nhận một phần aÌp tải quan ngân. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Kim Trúc áp tai nhá» giá»ng nói.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, lại nhá» giá»ng há»i:
- Váºy nữ nhân ngồi cùng Lâm nhị tiểu thư là ai?
- Chà ng nha, đúng là sắc quỷ, đó là thiếu phu nhân cá»§a Tiêu thị, là nữ nhân tôn quà có thể và o hoà ng cung, Tiêu thị ở ÄÆ°á»ng quốc có thÃªÌ lá»±c rất mạnh, nếu không thì nô đã sá»›m tÆ¡Ìi gặp công tá» rồi.
Kim Trúc dịu dà ng trả lá»i.
Sá»± tháºt lại được chứng mình má»™t lần nữa, Lục Thất có chút thất vá»ng gáºt đầu, hắn biết quan hệ giữa Tiêu thị và phá»§ Ung Vương rất chặt chẽ, là má»™t loại liên minh chÃnh trị gắn chặt như keo sÆ¡n, hắn vô tình rÆ¡i và o bên trong, tương lai gặp hoÌ£a hay phúc tháºt khó lưá»ng.
- Công tỠrảnh rỗi tới gặp nô, có phải là vì chuyện khế ước cửa hàng hay không?
Kim Trúc ôn nhu há»i.
Lục Thất gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Sáng sá»›m ngà y mai tỷ mang theo khế ước đến Túy Vân, sau đó cùng ta Ä‘i gặp ngưá»i chá»§ bán cửa hà ng, ta chỉ có thể sá» dụng thá»§ Ä‘oạn đánh nhanh thắng nhanh thôi, là m xong chuyện nà y nhanh má»™t chút.
Kim Trúc gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Nô cÅ©ng hi vá»ng là m xong xuôi nhanh má»™t chút.
Lục Thất cúi đầu thơm nà ng một cái, ôn tồn nói:
- Kỳ tháºt, tỷ nên áp dụng phương phaÌp thÃªÌ châÌp khoản nợ để có thể lấy được quyá»n kinh doanh.
- Nô cÅ©ng muốn như váºy, chỉ có Ä‘iá»u chá»§ cá»a hà ng không muốn.
Kim Trúc bất đắc dÄ© dịu dà ng trả lá»i.
Lục Thất ồ má»™t tiếng, hai ngưá»i chỉ nghỉ ngÆ¡i chốc lát, Kim Trúc thở dà i:
- Kỳ tháºt, nô bị má»™t quan viên lừa, chÃnh là Ngô thần bá»™ trước kia chà ng từng gặp qua, ông ta là khách quyÌ cá»§a nô, đã dẫn đến không Ãt quan nhân cùng khách cho nô, Ä‘á»u là do ông ta tÃnh kế khiêÌn nô rÆ¡i và o bẫy, nô má»™t năm sau má»›i hiểu được, chỉ có đã lấy theo há» Ngô, ông ta má»›i có thể xuất đầu Ä‘i tìm ngưá»i mua.
Lục Thất bất ngỠồ một tiếng, lại nghe thấy Kim Trúc dịu dà ng nói:
- Công tá», tâm tư công tá» rất tốt, cái ngưá»i há» Ngô kia mặc dù chỉ là quan nha bát phẩm, nhưng ở kinh thà nh có rất nhiá»u mánh khóe, nếu công tỠđắc tá»™i, chỉ sợ sau naÌ€y sẽ bị trả thù.
Lục Thất gáºt đầu thoáng suy nghÄ© má»™t chút, má»™t lát sau chợt cưá»i dịu dà ng nói:
- Ta không sợ ông ta, chỉ có Ä‘iá»u đắc tá»™i tên há» Ngô ấy, sau nà y hai cá»a hà ng sợ khó có thể kinh doanh tốt được, tháºm chà có thể từ thịnh vượng biến thà nh cá»a hà ng không có đến má»™t khách, muốn bán cÅ©ng không ai dám mua. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Kim Trúc ngẩn ra, tiện đà ôn nhu nói:
- Nô biết lợi hại, nô cÅ©ng từng nghÄ©, cho dù là mất Ä‘i cá»a hà ng, nô cÅ©ng sẽ không nháºp và o nhà há» Ngô kia, hÆ¡n nữa nô tình nguyện mất má»™t số tiá»n lá»›n cÅ©ng không nguyện để cho cái tên há» Ngô kia lấy được bạc xương máu cá»§a thiếp.
Lục Thất gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Tỷ biết lợi hại là tốt.
Hai ngưá»i im lặng má»™t lúc, Kim Trúc chợt duá»—i bà n tay xinh đẹp ra xoa má trái cá»§a Lục Thất, ngá»a mặt dịu dà ng nói:
- Công tá», sáng mai trước dẫn nô Ä‘i nháºp và o há»™ tịch.
Lục Thất ngẩn ra, cưá»i yếu á»›t nói:
- Cái gì? Tỷ đã nghĩ kỹ rồi.
- Nô đã nghÄ© kÄ© rồi, công tỠđối vá»›i nữ nhân luôn dịu dà ng, là phu quân thÃch hợp để nô nương nhá», nô và Ngá»c Trúc là m bạn hÆ¡n mưá»i năm, tá»· muá»™i hai ngưá»i vẫn luôn ở cùng má»™t chá»—.
Kim Trúc ôn nhu nói.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, suy nghÄ© má»™t chút, dịu dà ng nói:
- Chuyện tá»· tá»· nháºp tịch đợi sau khi ta diệt xong thổ phỉ trở vá» hẵng Ä‘i.
Kim Trúc ngẩn ra, im lặng gáºt đầu, bá»—ng nghe Lục Thất dịu dà ng nói:
- Tỷ tỷ, ta cần gấp hai vạn lượng bạc, tỷ có bạc không cho ta mượn.
Kim Trúc cả kinh, ngá»a mặt nhìn kÄ© Lục Thất, Lục Thất bình tÄ©nh cúi đầu xuống nhìn nà ng, Kim Trúc chần chừ má»™t chút, dịu dà ng nói:
- Công tá» muốn mượn nhiá»u bạc như váºy để là m gì?
Lục Thất cúi đầu nhỠgiọng nói:
- Ta phải lĩnh quân đi tiêu diệt thổ phỉ, lúc đầu cần dùng bạc để mua được lòng quân, toà n quân tâm phục tuân theo hiệu lệnh của ta, ta mới có thể không bị thất bại, võ quan mà thất bại cũng sẽ bị bãi quan truy cứu tội trạng đấy.
Kim Trúc ồ má»™t tiếng gáºt đầu, cúi đầu trầm tư má»™t chút, má»›i ngá»a mặt dịu dà ng nói:
- Hai vạn lượng bạc, thiếp có thể cho công tỠmượn, nhưng thiếp cần công tỠviết cho nô một tỠgiấy nợ.
Lục Thất mỉm cưá»i, gáºt đầu nói:
- Ta biết rồi, ta sẽ viêÌt giâÌy nợ thÃªÌ châÌp hai cá»a hà ng cho tá»·, hÆ¡n nữa sẽ đưa lên quan chứng nháºn.
Kim Trúc gáºt đầu, chợt cưá»i dịu dà ng nói:
- Nô còn tưởng rằng công tỠmượn bạc là để chuộc thân cho Thanh Phù.
Lục Thất ngẩn ra, ôn tồn nói:
- Tỷ tỷ biết chuyện Thanh Phù muốn là m nữ nhân của ta rồi.
Kim Trúc lắc đầu, dịu dà ng nói:
- Nô không biết, laÌ€ nô Ä‘oán đấy, trước đây Thanh Phù từng há»i nô chuyện vá» Ngá»c Trúc, mà hiện tại nà ng ấy lại khác thưá»ng là m trái vá»›i luáºt lệ, nô nghÄ© Thanh Phù hẳn là có tâm tư muốn là m nữ nhân cá»§a công tá».
- Tá»· tá»·, Thanh Phù rá»i khá»i, sao có thể nhìn ra là muốn là m nữ nhân cá»§a ta?
Lục Thất khó hiểu há»i.
- Công tá» ngốc, thanh lâu có má»™t quy định ngầm, nếu như cô nương nà o vừa ý ngưá»i nà o đó, hÆ¡n nữa đã có ước định thì sẽ không tiếp tục bồi ngưá»i kia, cho dù là bồi bạn hay bồi trên giưá»ng, cùng sẽ không cần bạc, tháºm chà còn đưa bạc cho mang Ä‘i. Sau nà y nếu chà ng Ä‘i gặp Thanh Phù, nà ng sẽ coi chà ng là vị hôn phu, hoặc là không muốn gặp chà ng, hoặc là sau khi gặp chà ng sẽ đưa cho chà ng bạc mang Ä‘i.
Kim Trúc buồn cưá»i giải thÃch.
Lục Thất giáºt mình, cÅ©ng nhá»› lại kinh nghiệm lần đầu tiên đến thanh lâu gặp Ngá»c Trúc, hắn cưá»i yếu á»›t lắc đầu, ôn tồn nói:
- Hóa ra có loại quy cá»§ nà y, khó trách lúc trước ta gặp Ngá»c Trúc tá»· tá»·, Ngá»c Trúc tá»· tá»· cÅ©ng không lấy bạc cá»§a ta, sau đó bà bà dẫn đưá»ng nghe xong cÅ©ng nói là Ngá»c TruÌc tá»· tá»· đã nhìn trúng ta.
Kim Trúc ngẩn ra dịu dà ng nói:
- Khi đó Ngá»c Trúc chưa chắc nhìn trúng công tá», maÌ€ là muốn nương nhá», là do nà ng bị mê hoặc, vá»™i vã muốn cứu thân nhân cá»§a Lý tội quan, cho nên má»›i không thể không nhá» công tá», Ngá»c Trúc quá mức thiện lương.
Lục Thất nghe xong gáºt đầu, đó cÅ©ng là nguyên do chÃnh hắn kÃnh trá»ng Ngá»c Trúc. Hai ngưá»i lại trầm mặc, má»™t lúc sau, Kim Trúc chợt cưá»i dịu dà ng nói:
- Có má»™t bà máºt công tá» có muốn nghe không?
Lục Thất ngẩn ra, dịu dà ng nói:
- Muốn nghe.
Kim Trúc cưá»i dịu dà ng nói:
- Nàng mỹ tỳ mà công tỠlần trước cầu hôn hôm nay đến trà các.
Lục Thất ngẩn ra cưá»i nói:
- Ta đã biết.
- Nhưng công tá» sẽ không biết, ngưá»i kia chÃnh là chị ruá»™t cá»§a Thanh Phù.
Kim TruÌc diÌ£u daÌ€ng noÌi tiêÌp.
- Cái gì?
Lục Thất thất thanh nói, ánh mắt nhìn chằm chằm Kim Trúc.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 66
Hoảng sợ.
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Kim Trúc khẽ thở dà i:
- Công tá», hai nà ng ấy là tá»· muá»™i cùng cha khác mẹ, Thanh Phù nguyên danh là Ngá»c Lan, vị mỹ nhân kia danh xưng Tú Lan, nghe nói nhà các nà ng gặp phải há»a nạn, Thanh Phù chá»§ động bán mình cho thanh lâu, để lấy năm nghìn lượng bạc cho ngưá»i nhà .
Lục Thất không ngỠồ một tiếng, dịu dà ng nói:
- Thanh Phù chủ động bán mình cho thanh lâu à .
- Äúng váºy, nếu không kiếm đâu ra năm nghìn lượng bạc. Nếu như bị ép bán, hai nghìn lượng bạc là nhiá»u nhất rồi. Nếu như lai lịch bất minh, giống như Thanh Phù Ä‘oan trang xinh đẹp như vậy, cao nhâÌt cÅ©ng chỉ được nghìn lượng bạc. Mỹ nhân chá»§ động bán mình, dá»… dà ng dạy dá»—, cÅ©ng có thể rất nhanh trở thà nh danh kỹ. Nữ nhân ở thanh lâu có rất nhiá»u ngưá»i vô cùng xinh đẹp, nhưng trở thà nh danh kỹ thì lại rất Ãt. Muốn đà o tạo ra được má»™t danh kỹ không những phải giá»i Ä‘a tà i Ä‘a nghệ, còn phải bá» ra rất nhiá»u để tạo hình ảnh.
Kim TruÌc diÌ£u daÌ€ng giảng giải về quaÌ triÌ€nh Ä‘aÌ€o taÌ£o một danh kỹ.
Lục Thất thuáºn mồm ồ má»™t tiếng, không nghÄ© đến Kim Trúc lại trách móc:
- Sao váºy, công tá» không tin?
- Ta tin, tỷ tỷ đừng hiểu lầm.
Lục Thất vội và ng đáp lại.
- Nô nói Ä‘á»u là sá»± tháºt. Lá»i nói cá»§a nô có và i phần đả thương ngưá»i mong công tử tha thưÌ. Công tá» thÃch cái ngưá»i tên Băng Nhạn kia, vẻ Ä‘eÌ£p cÅ©ng xâÌp xỉ nô, nhưng nếu không phải công tá» cứu nà ng âÌy, váºn mệnh cá»§a nà ng âÌy chỉ có thể là m những công việc vá» thể xác như kỹ nữ thôi, không đến hai năm, nà ng âÌy cÅ©ng không đáng giá đến hai trăm bạc.
Kim Trúc lại không thuáºn theo nói má»™t lần nữa.
Sắc mặt Lục Thất láºp tức âm trầm, lạnh nhạt nói:
- Tá»· tá»· có phải là nói nhiá»u quá rồi hay không.
Kim Trúc ngá»a mặt cưá»i nhìn kỹ hắn, duá»—i cánh tay ra âu yếm hai gò má Lục Thất, dịu dà ng nói:
- Công tá» có phải là tức giáºn hay không?
Lục Thất chau mà y, lạnh nhạt nói:
- Tá»· tá»· nói lá»i không nên nói.
Kim Trúc ôn nhu nhìn hắn, nhẹ nhà ng nói:
- Nếu là bình thưá»ng, công tá» không nên tức giáºn, nếu tức giáºn thì cÅ©ng là sau nà y.
Lục Thất ngẩn ra nghiêng đầu nhìn kĩ khuôn mặt Kim Trúc, nhìn chốc chát, mới dịu dà ng nói:
- Tá»· tá»· cố ý nói như váºy.
Kim Trúc khuôn mặt ảm đạm, khép đôi mắt xinh đẹp nhá» giá»ng nói:
- Vá» sau có ngưá»i nói xấu nô, công tá» cÅ©ng tức giáºn sao?
Lục Thất mỉm cưá»i, gáºt đầu dịu dà ng nói:
- Nếu có ngưá»i nói xấu tá»· tá»·, ta nhất định sẽ tức giáºn.
Kim Trúc khuôn mặt bình tÄ©nh gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Nô không nên là m công tá» tức giáºn, nhưng mà lại nói lỡ lá»i rồi.
Lục Thất im lặng, hắn hiểu tâm tư của Kim Trúc. Sau nà y, nếu như nà ng gửi găÌm không Ä‘uÌng người, nà ng sẽ tổn thất nghiêm trá»ng vaÌ€ thê thảm. Nà ng nếu như không trao thân cho Lục Thất, Ãt nhất vẫn có thể tiêÌp tuÌ£c là m chá»§ cá»a hà ng kinh doanh, nà ng có thể kiếm về cà ng nhiá»u lợi nhuận hÆ¡n.
- Công tá», Thanh Phù rất cảm Æ¡n Ngá»c Trúc đấy, Ngá»c Trúc từng cho Thanh Phù tám nghìn lượng bạc, để Thanh Phù có thể cứu trợ ngưá»i nhà , cho nên Thanh Phù chẳng khác gì bán mình được má»™t vạn ba nghìn lượng bạc.
Kim Trúc chợt dịu dà ng nói thêm.
Lục Thất sá»ng sốt, cÅ©ng nhá»› Thanh Phù từng nói, mấy năm nữa sẽ Ä‘i hầu hạ Ngá»c Trúc, hoÌa ra là Thanh Phù từng mang Æ¡n Ngá»c Trúc.
Kim Trúc lại dịu dà ng nói:
- NaÌ€ng tỳ nữ muội muội kia cá»§a Thanh Phù từng vô tình gặp Thanh Phù ở trà lâu. Lúc ấy mỹ nữ ấy thất thanh gá»i tá»· tá»·, Thanh Phù lại không để ý đến tiêu sái rá»i Ä‘i, coÌ tiểu nhị nghe được thuật laÌ£i cho nô. Sau đó mỹ tyÌ€ kia cùng công tỠđến trà các, tháºt ra, nà ng âÌy đến là muốn gặp Thanh Phù, bởi vì lúc nô tiễn nà ng âÌy, nà ng ấy đã thăm há»i về Thanh Phù.
Lục Thất giáºt mình gáºt đầu, khó trách Tú Lan lại má»™t mình trên đường Ä‘i đến đây, sau khi thấy mình, lại chá»§ động muốn tá»›i Di Tâm trà các.
Kim Trúc lại dịu dà ng nói:
- Má»™t đôi tá»· muá»™i nà y, Ä‘á»u đáng trân trá»ng, nhất là muá»™i muá»™i cùng cha khác mẹ kia, không há» ghét bá» tá»· tá»· mình là kỹ nữ, nếu như đổi lại là ngưá»i khác, thì sẽ cảm thấy vì thân nhân là kỹ nữ mà cảm thấy sỉ nhục, giống như thấy ác quá»· hoảng sợ chạy trốn.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, ôn tồn nói:
- Không nói chuyện các nà ng nữa, chúng ta hiện tại không cứu được các nà ng, nhưng có má»™t chuyện tá»· tá»· có thể bá» quên rồi. ChÃnh là chuyện tá»· tá»· một khi đắc tá»™i vá»›i tên há» Ngô đấy, chỉ sợ tên há» Ngô thẹn quá hóa giáºn sinh ra saÌt yÌ, ông ta có khả năng sẽ ám hại tá»· tá»·, để tiết mối háºn trong lòng.
Kim Trúc cả kinh, đứng phắt dáºy, khuôn mặt cÅ©ng chuyển thà nh ngưng trá»ng, hà ng lông mi cong nhÃu lại suy nghÄ©, má»™t lát sau, má»›i quay đầu dịu dà ng nói:
- Công tử chắc hẳn đã có cách giải quyết giúp nô. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất ôn tồn nói:
- Ta cÅ©ng chỉ có má»™t cách, chÃnh là trốn Ä‘i, tá»· tá»· hoặc là rá»i khá»i kinh thà nh Ä‘i nÆ¡i khác sinh sống, hoặc là trốn và o nhà quan lại để được che chở.
Kim Trúc khuôn mặt trà n ngáºp hoảng sợ, đôi mắt xinh đẹp nhìn xung quanh, má»™t hồi lâu sau má»›i khổ sở nói:
- Nô tháºt sá»± phải rá»i khá»i nÆ¡i nà y sao?
- Tá»· tá»· nếu như đắc tội tên há» Ngô, chỉ có thể tạm thá»i rá»i khá»i đây, nếu không cÅ©ng chỉ có thể tiếp tục kiên nhẫn như nà y, cho đến khi tên há» Ngô kia hết kiên nhẫn, sẽ buá»™c tá»· tá»· nháºp và o há»™ tiÌ£ch cá»§a hắn. Nếu tá»· tá»· kiên quyết không đồng ý, tên há» Ngô kia rất có thể sẽ giết tá»· tá»·, sau đó danh chÃnh ngôn thuáºn thu lại cá»a hà ng.
Lục Thất ôn tồn nói.
Kim Trúc nghe xong đứng dáºy, khuôn mặt kinh hãi nhìn Lục Thất, nà ng cÅ©ng không phải cho rằng Lục Thất nói không ngoa, nà ng ở nÆ¡i phong trần nhiá»u năm, nghe qua chuyện ác tháºt sá»± rất nhiá»u. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
HÆ¡n nữa, tên há» Ngô kia đúng là có rất nhiá»u thá»§ Ä‘oạn âm độc, nà ng tìm kiếm sá»± trợ giúp cá»§a Lục Thất chÃnh là muốn tên há» Ngô kia e dè. Tháºt ra nà ng có thể thaÌc thân cho quan lại cà ng lá»›n hÆ¡n, nhưng nà ng không dám Ä‘em hạnh phúc sau naÌ€y cá»§a mình ra đánh cuá»™c, sá»± xuất hiện cá»§a Lục Thất giúp nà ng có thể hoà n thà nh tâm nguyện.
- Công tá», nô có thể trốn ở đấu?
Kim Trúc yếu á»›t há»i.
- Má»™t là huyện Thạch Äại, nÆ¡i đó có thế lá»±c cá»§a ta, hai là tÆ¡Ìi caÌc Châu trị phồn hoa không kém kinh thà nh. Tỷ có thể mua cá»a tiệm một lần nữa gầy dựng sự nghiệp, ba là ta cầu xin má»™t vị quan lại thu nháºn và giúp đỡ tỷ, trước tiên trốn traÌnh má»™t thá»i gian, sau đó má»›i tÃnh tiếp. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất ôn tồn trả lá»i.
- Cầu quan lại thu nháºn và giúp đỡ, công tỠđịnh nhá» ai?
Kim Trúc ôn nhu há»i.
- ChÃnh là thiếu phu nhân Tiêu phá»§ tỷ từng gặp qua Ta ở huyện Thạch Äại từng gặp nà ng, còn có chút giao tình, nhưng năng lá»±c cá»§a nà ng ấy chỉ có thể bảo vệ tỷ, sẽ không vì chúng ta mà trở mặt vá»›i các thể lá»±c ác ở kinh thà nh.
Lục Thất ôn tồn trả lá»i.
Äôi mắt xinh đẹp cá»§a Kim Trúc sáng ngá»i, dịu dà ng nói:
- Vị thiếu phu nhân kia tháºt sá»± có thể thu nháºn nô sao? Nô là kỹ nữ đấy.
Lục Thất mỉm cưá»i, tá»± tin nói:
- Tỷ có thể mượn cá»› laÌ€m nhạc công cho nà ng ấy, cÅ©ng không phải bán mình cho nà ng âÌy.
Kim Trúc gáºt đầu, vui mừng nói:
- Nô đồng ý đến chỗ vị thiếu phu nhân kia.
Lục Thất có chút kyÌ€ quái nhìn nà ng, chỉ laÌ€ Ä‘i ăn nhỠở Ä‘áºu, không nên vui mừng như váºy Ä‘i. Hắn đương nhiên không thể hiểu được tâm tư trong lòng má»™t kỹ nữ, danh kỹ vì sao đồng ý gả cho quan lại văn nhân, không phải chÃnh là muốn có được sự tự tôn cao quyÌ hay sao.
Kim Trúc có thể cùng má»™t nữ nhân nhaÌ€ quyÌ tộc ở má»™t chá»—, đó là má»™t chá»— dá»±a quyÌ giá, mượn vinh quang cá»§a viÌ£ quyÌ nữ kia, cùng nà ng khế ước cÅ©ng là má»™t loại quyÌ giá. NoÌi đơn giản, chÃnh là cùng ở vá»›i ngưá»i nà o thì sẽ có địa vị như ngưá»i đó.
- Nhưng trà các và quán rượu laÌ€m sao tiêÌp tuÌ£c kinh doanh đây?
Kim Trúc rất nhanh quay vỠhiện thực.
- Rất đơn giản, chÃnh là tỷ mang cá»a hà ng bán cho ta, bên ngoà i thiÌ€ ta là chá»§, ta hoà n toà n không biết chuyện cá»§a nà ng và tên há» Ngô, nói cách khác, muốn tên há» Ngô cho rằng, ta bị tá»· lừa mua cá»a hà ng, mà tá»· lại cầm giấy nợ hai mươi mấy vạn lượng cá»§a ta, nên cÅ©ng sẽ không có tổn thất gì.
Lục Thất ôn tồn cưá»i nói.
Kim Trúc gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Chỉ có Ä‘iá»u, khi nô nháºp và o há»™ tiÌ£ch cá»§a công tá», tên há» Ngô sẽ biết ngay.
Lục Thất lại mỉm cưá»i dịu dà ng nói:
- Tá»· tá»· nếu như tháºt sá»± muốn trở thà nh nữ nhân cá»§a ta, váºy thì chuyện nháºp há»™ tịch cÅ©ng chỉ là hình thức thôi, muá»™n và i năm cÅ©ng không sao cả.
Kim Trúc gắt giá»ng:
- Muá»™n và i năm, công tá» không sợ nô rá»i Ä‘i ư, giaÌ triÌ£ của nô tÆ¡Ìi hai mươi mấy vạn bạc đâÌy.
Lục Thất mỉm cưá»i, ôn tồn nói:
- ChÃnh là bởi vì giá trị cá»§a tá»· tá»· đáng giá hÆ¡n hai mươi vạn bạc, ta má»›i do dá»± chuyện để tá»· tá»· nháºp tịch. Lục gia chúng ta cho phép thiÌ£ thiếp được có tà i sản riêng, sở dĩ ta cần dùng bạc lại không thể đến vay mượn Ngá»c Trúc tá»·, laÌ€ viÌ€ ta sợ Ngá»c Trúc tá»· hiểu lầm ta.
Kim Trúc đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Lục Thất, Lục Thất thu lại caÌnh tay Ä‘ang ôm Kim Trúc vaÌ€o loÌ€ng, ôn hòa nói:
- Tá»· tá»·, ta là quan võ cầm binh báºc trung, so vá»›i quan văn gặp nhiá»u nguy hiểm hÆ¡n. Nếu như sau naÌ€y ta gặp phải Ä‘iá»u gì bất hạnh, tà i sản nhiá»u kia cá»§a tá»· tá»· sẽ dẫn đến loạn, cho dù là ta để lại di mệnh, nhưng sau nà y chưa hẳn là hữu dụng. Qua và i năm nếu ta tháºt sá»± có chuyện gì bất hạnh, cÅ©ng van cầu tá»· có thể giúp đỡ nữ nhân cá»§a ta ở tuÌ trang.
Kim Trúc im lặng chưa đáp ứng, giáºt mình trong chốc lát, chậm rãi dán mặt trên ngá»±c Lục Thất.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 67
Mượn da hổ
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Ngà y hôm sau mặt trá»i đã lên cao, Lục Thất cùng vá»›i binh lÃnh dưới trướng cá»§a mình tụ há»p lại ở quán rượu Túy Vân, ai cÅ©ng aÌo giaÌp chỉnh tá», lưng Ä‘eo quân Ä‘ao, đứng cùng má»™t chá»— tạo thà nh sát khà nặng ná». Äám thuộc quan không biết hôm nay Chá»§ tướng thông báo tụ há»p có chuyện gì, ai cÅ©ng không dám không đến, mà Lục Thất cÅ©ng sợ có ngưá»i không đến cho nên trước đấy cÅ©ng không nói gì cả.
Lục Thất đối mặt vá»›i đám thuá»™c hạ, ánh mắt bình thản quét qua má»™t chút, cÅ©ng nhìn thấy Lá»— Hải không kiên nhẫn nhìn hắn, cái ngưá»i dÅ©ng mãnh thiện chiến nà y rõ rà ng không phục hắn, nhưng vẫn có thể tuân thá»§ quy tắc. Tất nhiên là do QuyÌ NgÅ© thúc dặn dò, nếu mà so sánh thì Diêu Tùng trầm ổn hÆ¡n nhiều, Lục Thất đương nhiên biết, QuyÌ NgÅ© thúc cÅ©ng giống như má»™t ná»a sư phụ cá»§a hai ngưá»i nà y, có ân truyá»n dạy.
- Äi thôi.
Lục Thất sau khi nhìn qua, chỉ nói ngắn gá»n hai chữ, xoay ngưá»i bước Ä‘i, nhóm thá»§ hạ nhìn nhau cÅ©ng đà nh phải xếp thà nh hai hà ng Ä‘i theo.
Lục Thất đương nhiên không phải Ä‘i lung tung, cách chá»— hắn khoảng hai mươi thươÌc có má»™t chiếc xe có rèm che, hai hà ng vẫn Ä‘i theo hai bên xe, đến trước cá»a má»™t tòa nhà phú quyÌ. Tòa nhà kia cÅ©ng có khà chất phú quyÌ, trên báºc cá»a có hai con sư tá» bằng Ä‘aÌ uy vÅ©, trên báºc cá»a cÅ©ng có hai gã gia Ä‘inh đứng.
- Diêu Tùng, Ä‘i thông báo má»™t tiếng, bổn tướng muốn gặp Tôn Ngá»c Thư đại nhân.
Lục Thất sau khi nghỉ chân, quay đầu lại ôn tồn dặn dò, Diêu Tùng ở phÃa sau nhanh chóng lên tiếng, tay trái đỡ quân Ä‘ao Ä‘i qua.
Gia Ä‘inh ở cá»a chÃnh kinh ngạc nhìn má»™t đám quan quân mặc áo giáp, Diêu Tùng Ä‘i qua má»™t tay đỡ Ä‘ao thị uy, kiêu căng nói:
- Bá»n ngươi nhanh chóng Ä‘i thông báo cho Tôn Ngá»c Thư đại nhân có tướng quân nhà ta đến chÆ¡i.
Có má»™t gia Ä‘inh vá»™i và ng đáp lá»i Ä‘i và o. Lục Thất âm thầm gáºt đầu, Diêu Tùng là m như váºy rất tốt, rất có khà thế. Tôn Ngá»c Thư kia sau khi được bẩm báo, bởi vì không biết là vị quan nà o tá»›i chÆ¡i, tâÌt nhiên sẽ không dám cháºm trá»…, vội vã Ä‘i ra đón tiếp ngay. Bởi vì Tôn Ngá»c Thư chỉ là má»™t viên chưÌc Thừa PhuÌ£ng Lang bát phẩm, chỉ cần y Ä‘i ra gặp miÌ€nh, Lục Thất có thể cưỡng chế Ä‘i và o khuôn khổ.
Äợi Diêu Tùng quay lại, Lục Thất lại dặn dò nói:
- Diêu Tùng, QuyÌ NgÅ©, Äầm Viêm, Lá»— Hải, tiÌ nữa lúc và o trong traÌ£ch các ngưá»i Ä‘i theo bổn tươÌng, những huynh đệ còn lại thì ở traÌ£ch viện chá».
QuyÌ NgÅ© Thúc ba ngưá»i đồng loạt cung kÃnh đáp ứng, Lá»— Hải chỉ ừ má»™t tiếng, Lục Thất cÅ©ng không nhìn hắn. Má»™t lúc sau, má»™t ngưá»i trung niên mặc áo bà o mà u xanh ngá»c Ä‘i ra cổng lá»›n, cÅ©ng là má»™t mỹ nam nho nhã mặt như quan ngá»c. Ngưá»i trung niên dừng lại trên báºc, ánh mắt nghi hoặc nhìn, y không biết những quân tướng đứng ở bên ngoà i nà y.
Lục Thất nhìn bá»™ dánh thư sinh nho nhã cá»§a Tôn Ngá»c Thư, thầm nghÄ© khó trách Kim Trúc cÅ©ng bị rÆ¡i và o bẫy, cưá»i nói:
- Tôn đại nhân, bổn tướng mạo muội tới chơi.
Tôn Ngá»c Thư vá»™i và ng đáp lá»… , văn nhã nói:
- Äại nhân khách khà rồi, không biết đại nhân có chuyện gì đến tìm hạ quan váºy?
Lục Thất mỉm cưá»i hạ giá»ng nói:
- Tôn đại nhân, bổn tướng phụng mệnh đến có việc, có phải là nên và o trong ngồi nói chuyện hay không.
Tôn Ngá»c Thư cả kinh, nhìn Lục thất chần chừ má»™t chút, đà nh phải gáºt đầu nói:
- Hạ quan thất lá»…, đại nhân má»i.
Lúc Tôn Ngá»c Thư má»i Ä‘i và o trong, Lục Thất nghênh ngang tiêu sái và o cổng lá»›n, đợi Tôn Ngá»c Thư cùng Ä‘i và o nhà , QuyÌ NgÅ© Thúc bốn ngưá»i cÅ©ng Ä‘i theo phiÌa sau, những binh lÃnh còn lại xếp thà nh hai hà ng nối Ä‘uôi nhau Ä‘i và o, gia Ä‘inh ở cá»a không dám ngăn cản, ngược lại tươi cưá»i liên tục gáºt đầu. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi và o nhà , Lục Thất nghênh ngang Ä‘i và o sảnh, Tôn Ngá»c Thư ở phÃa sau trong lòng ngạc nhiên không yên, không biết đây là cái đại nhân váºt gì, nhìn áo giáp và má»™t đám quân Ä‘i theo, ngưá»i nà y Ãt nhất cÅ©ng phải là má»™t chá»§ tướng cá»§a má»™t đội quân.
Và o sảnh. Lục Thất nghênh ngang ngồi lên ghế chá»§ vị, QuyÌ NgÅ© Thúc bốn ngưá»i Ä‘i và o trong sảnh má»—i ngưá»i đứng má»™t phÃa thị uy, Lá»— Hại vốn định đến ngồi chá»— ghế cá»§a khách, nhưng bị Diêu Tùng giÆ¡ tay giáºt lại, Lá»— Hải quay đầu bất mãn nhìn chằm chằm Diêu Tùng, sau đó đứng bên cạnh QuyÌ NgÅ© Thúc.
Äợi Tôn Ngá»c Thư ngồi xuống đối diện, Lục Thất cưá»i yếu á»›t nói:
- Tôn đại nhân, bổn tướng là má»™t trong những Chá»§ tướng của quân tiêu diệt thổ phỉ, là tướng dưới trướng cá»§a Chu ChÃnh Phong tướng quân. Chu ChÃnh Phong tướng quân chÃnh là huynh trưởng cá»§a Hoà ng háºu nương nương, hiện giá» Ä‘ang là Chá»§ soái thống lÄ©nh vạn quân, không biết Tôn đại nhân đã từng nghe qua thanh danh cá»§a Chu tướng quân chưa?
Tôn Ngá»c Thư nghe xong kinh sợ khuôn mặt khẽ biến, vá»™i vã cung kÃnh nói:
- Äại danh cá»§a Chu tướng quân, hạ quan sao có thể không biết, hạ quan coÌ€n biêÌt râÌt rõ đâÌy.
Lục Thất gáºt đầu, cưá»i yếu á»›t nói:
- Tôn đại nhân biết là tốt rồi, cũng không cần bổn tướng nói lằng nhằng, Tôn đại nhân xem cái nà y đi.
Lục Thất lấy ra khế ước cá»§a Kim Trúc và Tôn Ngá»c Thư, đặt lên trên bà n đẩy qua, Tôn Ngá»c Thư ánh mắt nghi hoặc lấy tư khế, mở mắt ra nhìn má»™t chút, chợt quay đầu sợ hãi nhìn Lục Thất, cả kinh nói:
- Äại nhân, đây là ý gì?
Lục Thất vươn ngưá»i ra giÆ¡ tay lấy tư khế lại, sau đó ngồi xuống lạnh nhạt nói:
- Tôn đại nhân, bổn tướng tới là muốn ngươi nhượng khế ước.
Khuôn mặt tuấn tú cá»§a Tôn Ngá»c Thư biến sắc, láºp tức lắc đầu nói:
- Khế ước nà y không thể chuyển nhượng.
Lục Thất lạnh lẽo nhìn Tôn Ngá»c Thư, lạnh nhạt nói:
- Tôn đại nhân, cá»a hà ng chắc chắn ta sẽ mua được, ngươi vì cái gì không muốn chuyển nhượng, bổn tướng cÅ©ng lưá»i há»i nhiá»u, bổn tướng cho ngươi hai lá»±a chá»n, má»™t là đi cùng bổn tướng chuyển nhượng khế ước, hai là bổn tướng dẫn ngươi Ä‘i gặp Chu tướng quân nói chuyện.
- Ngươi, bổn quan là Thừa Phụng Lang, ngươi không có quyá»n bức bách bản quan, ngươi tá»± ý xông và o nhà quan có ý đồ bất chÃnh, bản quan sẽ Ä‘i kiện ngươi vá»›i cấp trên.
Tôn Ngá»c Thư sợ hãi đứng lên, hướng vá» phÃa Lục Thất nói má»™t loạt.
- Lỗ Hải, Diêu Tùng, các ngươi bắt Tôn đại nhân lại.
Lục Thất lạnh lùng ra lệnh, Diêu Tùng đáp ứng má»™t tiếng đánh tá»›i, Lá»— Hải ngẩn ra cÅ©ng vá»™i và ng xuất chiêu, hai ngưá»i hai bên kiá»m chế Tôn Ngá»c Thư.
Lục Thất đứng dáºy Ä‘i qua, nhìn thấy gương mặt sợ hãi cùng giáºn dữ cá»§a Tôn Ngá»c Thư, hắn vá»— vá»— má trái cá»§a Tôn Ngá»c Thư, cưá»i lạnh nói:
- Tôn đại nhân, xem ra là ngà i muốn Ä‘i gặp Chu tướng quân rồi, váºy thì má»i ngà i đến Nam đại doanh ở ngoà i thà nh váºy.
- Ngươi, ngươi Ä‘ang phạm tá»™i uy hiêÌp quan đấy, ngươi muốn mất đầu à , ngươi thân là tướng quân, sao dám can đảm là m trái pháp luáºt ở kinh thà nh.
Tôn Ngá»c Thư kinh hoà ng uy hiếp.
Lục Thất cưá»i cưá»i, dịu dà ng nói:
- Tôn đại nhân, bổn tướng chỉ là má»i ngà i Ä‘i gặp Chu tướng quân thôi, gặp Chu tướng quân rồi ngà i có thể quay vá».
Tôn Ngá»c Thư sợ hãi nhìn chằm chằm Lục Thất, Lục Thất cưá»i cưá»i, dùng ánh mắt đánh giá trên dưới, lại ôn tồn nói:
- Da cá»§a Tôn đại nhân tháºt là trắng, chỠđến Nam đại doanh, nếu Chu tướng quân tạm thá»i không rảnh, bổn tướng nguyện ý ở lại an á»§i đại nhân, sẽ má»i Tôn đại nhân Ä‘i tắm nước nóng, nhất định phải tháºt thoải mái, các huynh đệ trong doanh rất vất vả, có má»™t Ãt huynh đệ thÃch chÆ¡i cắm liá»…u.
Lục Thất nói xong, khóe miệng cưá»i tà nhìn Tôn Ngá»c Thư, Tôn Ngá»c Thư vừa hoảng sợ vừa tức giáºn nhìn Lục Thất, chợt Lá»— Hải vươn tay trái, đánh má»™t phát lên mông Tôn Ngá»c Thư, Tôn Ngá»c Thư láºp tức kêu ra má»™t tiếng kì quái.
- Ừ, rất tốt.
Lá»— Hải gáºt đầu nói má»™t câu, sau đó lại vươn đầu nhìn đánh giá Tôn Ngá»c Thư.
Lục Thất ngẩn ra, láºp tức lạnh nhạt nói:
- Äi, đưa y Ä‘i gặp Chu tướng quân.
Lục Thất nói xong xoay ngưá»i rá»i Ä‘i, sau đó lại nghe được giá»ng nói cá»§a Lá»— Hải:
- Äi thôi, Tôn đại nhân cá»§a ta.
Lục Thất vừa Ä‘i đến miệng sảnh, chợt nghe thấy tiếng hô hoảng sợ cá»§a Tôn Ngá»c Thư ở đằng sau:
- Ngươi, cút Ä‘i, không được sá», a, đại nhân, đại nhân, bản quan đồng ý chuyển nhượng, đại nhân, hạ quan đồng ý, hạ quan đồng ý.
Lục Thất dừng lại quay đầu, ánh mặt lạnh lẽo liếc qua má»™t cái, thấy tay phải cá»§a Lá»— Hải vừa rút khá»i ngá»±c cá»§a Tôn Ngá»c Thư, hắn đạm mạc nói:
- Dẫn hắn Ä‘i lấy ấn tÃn.
Ở trong sảnh đợi ba ngưá»i Lá»— Hải quay lại, Lục Thất thấy rõ rà ng là ngá»±c giaÌp cá»§a Lá»— Hải và Diêu Tùng căng phồng hÆ¡n trươÌc, Tôn Ngá»c Thư lại vẻ mặt cầu xin, Lục Thất không nói gì cất bước ra khá»i phòng, tụ há»p vá»›i đám lÃnh ở traÌ£ch viện, sau đó hắn Ä‘i đằng trước, Lá»— Hải và Diêu Tùng áp giải Tôn Ngá»c Thư ở phÃa sau, Ä‘oà n ngưá»i uy vũ rá»i khá»i Tôn phá»§.
Ra khá»i Tôn phá»§, Tôn Ngá»c Thư bị áp giải và o trong xe, má»™t mình Diêu Tùng sẽ trông coi, Ä‘oà n ngưá»i xếp thà nh hà ng, Ä‘i thẳng đến nha môn tiÌ€m há»™ tà o là m giấy chuyển nhượng.
Tá»›i nha môn, Lục Thất tá»± mình Ä‘i và o tìm quan há»™ tà o, hắn lại dùng danh cá»§a Chu ChÃnh Phong, khiến cho quan há»™ tà o quan còn cung kÃnh hÆ¡n cả thấy cha ruá»™t, sau khi thị uy, Lục Thất lại lấy ra ngân phiêÌu ba trăm lượng đưa cho bảo đây là phiÌ bồi dưá»ng thêm, trên thá»±c tế thì lại là phà giả bộ hồ đồ.
Quả nhiên, sau Ä‘oÌ Tôn Ngá»c Thư bị áp giải và o, vừa nhìn thấy vẻ mặt bị ép buá»™c kia, quan há»™ tà o quan sao có thể không biết là có vấn Ä‘á», nhưng mà được lợi rồi, lại sợ aÌc danh cá»§a Chu ChÃnh Phong, láºp tức cung kÃnh là m giấy chuyển nhượng cho Lục Thất, thể hiện má»™t bá»™ dáng hèn má»n hết mức, sau nà y lỡ gặp phiá»n phức có thể kiếm cỡ rÅ© bá» trách nhiệm. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi chuyển nhượng xong, Lục Thất để cho QuyÌ NgÅ© Thúc một miÌ€nh áp giải Tôn Ngá»c Thư vá» nhà , hắn không dám để cho Diêu Tùng đưa Ä‘i, lúc hai thằng nhãi kia áp giải ngưá»i Ä‘i lấy ấn tÃn, lại là m chuyện mượn gió bẻ măng, má»™t khi đến Tôn phá»§, là m không tốt có thể bị thá»§ hạ dưới tay Tôn Ngá»c Thư bắt ngưá»i, sau đó cắn ngược lại, có tang chứng váºt chứng váºy thì hắn liá»n xong Ä‘á»i rồi.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 68
Ân và uy
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Äoà n ngưá»i quay lại quán rượu Túy Vân, trong đó có hai ngưá»i thể hiện thái độ không hà i lòng, bá»n há» Ä‘á»u là phuÌ£ng mệnh quy vaÌ€o dưới quyá»n Lục Thất, ở trong lòng đối vá»›i Chá»§ tướng là Lục thất gần như không có chút sợ hãi nà o.
Bây giá» bá»n há» Ä‘á»u nhìn ra Lục Thất Ä‘ang là m việc tư, ngươi là m việc tư thì là m Ä‘i, cÅ©ng bắt binh lÃnh Ä‘i theo Ä‘i tá»›i Ä‘i lui là m cái gì, như váºy đúng là không biết nặng nhẹ, coi thưá»ng uy phong cá»§a chá»§ tướng.
Quán rượu Túy Vân hôm nay không kinh doanh, Lục Thất dẫn binh lÃnh Ä‘i và o tầng một, tầng má»™t có coÌ kêÌt câÌu như đại sảnh, đặt ba mươi sáu cái bà n tinh xảo, rất khoáng đạt. Quán rượu quả tháºt kinh doanh rất tốt, lợi nhuáºn thu được gấp năm lần Di Tâm traÌ€ caÌc.
Nhưng Di Tâm trà caÌc chá»§ yếu là nÆ¡i kết giao mở rộng quan hệ ở Ä‘iÌ£a phương, có lúc không cần tiá»n. Khách nhân muôÌn duÌ€ng cÆ¡m tá»± nhiên sẽ đến quán rượu Túy Vân, sinh ý cá»§a cả hai cá»a hà ng trên thá»±c tế là dá»±a và o nhau, Kim Trúc kinh doanh rất khôn khéo, cÅ©ng hiểu được việc được mất. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Các quan tướng sau khi ngồi xuống, tiểu nhị đóng cá»a, Lục Thất đứng ở sườn đông, cưá»i yếu á»›t nhìn đám quan tươÌng, sau khi nhìn lướt qua, hắn giÆ¡ tay phải lên, có má»™t tiểu nhiÌ£ nâng một khay gỗ Ä‘i về phiÌa caÌc quan tươÌng, từ khay gỗ lâÌy ra từng tâÌm ngân phiếu đặt lên bà n trươÌc mặt caÌc quan tươÌng, các quan tướng kinh ngạc giÆ¡ tay cầm lấy, thấy Ä‘á»u là ngân phiếu năm trăm lượng, ai cÅ©ng nhìn vá» phÃa Lục Thất.
- Các vị huynh đệ, ngân phiếu là phần đáp lá»… cá»§a ta, mong nháºn lấy.
Lục Thất ôn tồn nói.
Các quan tướng nhìn nhau, Trung Quân Lệnh Äịch Bình đứng dáºy chăÌp tay nói:
- Äại nhân, lá»… nà y không Ãt, thuá»™c hạ thá»±c sá»± không thể nháºn được.
Lục Thất cưá»i cưá»i, dịu dà ng nói:
- Phần lá»… nà y là đáng để bá» ra, má»™t là để cảm tạ má»i ngưá»i giúp đỡ, cho ta thuáºn lợi lấy được tá»u lâu nà y. Tá»u lâu nà y là cá»§a má»™t vị bằng hữu cá»§a ta mua được ba năm rồi, chẳng qua laÌ€ giao keÌ€o bằng tư khêÌ. Bạn cá»§a ta đã baÌn laÌ£i cho ta vá»›i giá gốc, ta cÅ©ng không coÌ thời gian cuÌ€ng tên hoÌ£ Tôn kia văn đấu, cho tên trá»±c tiếp đến nhà kêu y chuyển nhượng.
Các quan tướng giáºt mình, Lục Thất nói hồi, lại tiếp tục nói:
- Hai là ta cảm thấy hổ thẹn vá»›i má»i ngưá»i, ta có thể là đã đắc tá»™i vá»›i Chu tướng quân, đắc tá»™i vá»›i thượng quan là má»™t việc rất kinh khá»§n. Nhưng ta không cho rằng mình đã là m sai, thân là võ quan, chuyện quan trá»ng nhất chÃnh là nghe lệnh, trước khi trở thà nh thá»§ hạ cá»§a Chu tướng quân, ta chỉ nghe lệnh cá»§a Binh bá»™ và quân lệnh cá»§a Ung Vương phá»§.
Lục Thất dừng lại má»™t chút lại ôn tồn nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nếu như ta đắc tá»™i vá»›i Chu tướng quân, như váºy ngà y sau sẽ không thể nà o được như ý, mà nếu như ta không được như ý thì cÅ©ng ảnh hưởng đến các huynh đệ, cái trá»±c tiếp nhất chÃnh là quân lương và quân nhu sẽ Ãt hÆ¡n, quân lương và quân nhu không đủ thì sức chiến đầu yếu, mà quân lá»±c không mạnh thì háºu quả chÃnh là thất bại, mà nếu thất bại thì sẽ thà nh ngưá»i có tá»™i.
Các quan tướng lẳng lặng lắng nghe, còn hÆ¡i gáºt đầu, Lục Thất tiếp tục nói:
- Cho nên ta chỉ có thể dốc hết sức cứu chữa, phần lá»… cá»§a ta, có thể nói là phần lá»… bồi thưá»ng cho việc ảnh hưởng đến các huynh đệ, mong các huynh đệ nháºn cho. Sau nà y nên nghe theo mệnh lệnh cá»§a ta, quân lệnh vừa ra nếu như có ai là m trái, ta sẽ không nể tình, má»™t câu thôi, ta cần có sá»± á»§ng há»™ cá»§a các huynh đệ.
- Äại nhân, không có phần lá»… nà y, ta vẫn sẽ nghe theo quân lệnh cá»§a ngà i.
Äịch Bình bình thản đáp lại.
Lục Thất tươi cưá»i, ôn tồn nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, má»i các huynh đệ đến nhà sau cùng nhau đà m đạo má»™t chút.
Lục Thất xoay ngưá»i Ä‘i, các quan tướng Ä‘á»u đứng dáºy Ä‘i theo, ngân phiếu cÅ©ng tá»± nhiên cầm lấy. Sau khi tá»›i sân sau, má»™t tiểu nhị cầm cây thương cá»§a Lục Thất lên, Lục Thất nháºn lấy thương quay lại nhìn thoáng quan, giÆ¡ cây thương lên, bắt đầu múa thương.
Nhìn thấy cây Ä‘aÌ£i thương daÌ€i hai thươÌc trong tay hắn như có sinh mạng, đâm tÆ¡Ìi linh hoaÌ£t như rắn theÌ€ lưỡi chá»›p nhoáng như Ä‘iện, quét qua giống như tráºn cuồng phong. Bổ, đâm, trảm, đâm, quét, xoay ngưá»i, cây thương giống như dÃnh trên ngưá»i hắn vÅ© động, tháºm chà còn biến hóa ra thương ảnh.
Các tướng quân nhìn thấy Ä‘á»u kinh ngạc, liếc mắt má»™t cái biết thương pháp cá»§a Lục Thất không chỉ thuần thục mà tốc độ cá»±c nhanh. Ưu thế chiến đấu vá»›i quân địch chÃnh là nhanh hÆ¡n và mạnh hÆ¡n, nhất là binh khà trưá»ng thương, tốc độ cà ng nhanh caÌ€ng lợi haÌ£i hÆ¡n.
Nhìn thấy Lục Thất tay trái nắm trưá»ng thương, thu thêÌ, sau Ä‘oÌ lại nhìn các quan tướng, ôn tồn nói:
- Cha ta lúc còn sống thÃch dùng thương, mà ta lại thÃch dùng Ä‘ao, không biết các huynh đệ có nguyện ý luáºn baÌ€n vá»›i ta má»™t chút hay không? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Các quan tướng nghe xong nhìn nhau, lại không có ai lên tiêÌng. Nhìn Lục Thất múa thương, gần như Ä‘á»u tá»± biết bản thân đấu không lại, chợt có ngưá»i lá»›n tiếng nói:
- Ta đến.
Má»™t quan tướng khôi ngô Ä‘i lên phÃa trước, chÃnh là Lá»— Hải, Lá»— Hải đứng lại, nhìn Lục Thất nói:
- Äại nhân, ta luôn dùng búa, hôm nay lại không mang theo, đại nhân có đồng ý đánh quyá»n không?
Lục Thất nhìn Lá»— Hải, hắn biết ngưá»i nà y nhìn bề ngoà i thô kệch nhưng lại là ngưá»i tá»· mỉ, đầu oÌc cÅ©ng không phải ngốc ngếch, hắn gáºt đầu nói:
- ÄÆ°á»£c, ta sẽ dùng hai loại quyá»n pháp, má»™t má»m má»™t rắn đánh, trước tiên chúng ta đánh má»m trước.
Lá»— Hải ngẩn ra, nhưng rất nhanh tiến lên phÃa trước, ngưá»i giống như con gấu má»™t quyá»n đánh qua, Lục Thất nhìn má»™t quyá»n hung mãnh Ä‘ang đến, thong dong nâng tay phải lên đón. Tay phải rất tùy ý nắm lấy, cầm lấy cổ tay cá»§a Lá»— Hải, Lá»— Hải hét lá»›n má»™t tiếng nhảy lên đá, động tác cá»§a gã toà n bá»™ là công kÃch, Lục Thất xoay cổ tay, nhìn như kiểu toà n bá»™ bị thế tấn công cá»§a Lá»— Hải áp đảo.
Lục Thất cÅ©ng không sợ hãi, thân thể đột nhiên di chuyển, thân mình cong lại nắm lấy tay Lá»— Hải, lấy cánh tay Lá»— Hải là m trục, thân thể nhảy xoáy hình vòng cung vá» phÃa sau Lá»— Hải, rất nhanh chuyển ra sau lưng Lá»— Hải, thấy Lục Thất nâng chân phải lên đạp má»™t cái, đá trúng mông Lá»— Hải, Lá»— Hải láºp tức giống như chim bay vá» phÃa trước.
Bay xa bảy tám mét, Lỗ Hải mới đứng lại được, mãnh liệt quay lại nhìn chằm chằm Lục Thất, Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Äây là thá»§ pháp má»m, nếu như ngươi là kẻ địch, thì cái mà ta dùng sẽ là dao găm, hiểm độc đâm và o mông ngươi đâÌy, còn bây giá» là thá»§ pháp cứng rắn, tiếp chiêu.
Lục Thất dứt lá»i láºp tức nhảy lên, thân mình giống như mãnh hổ đánh vá» phÃa Lá»— Hải. Lá»— Hải cÅ©ng hừng há»±c tinh thần, nghiêng thân vung quyá»n đánh đến, hắn đánh má»™t quyá»n hướng tá»›i ngưá»i Lục Thất, Lục Thất thân mình đạp tá»›i, chân tiếp đất bịch má»™t cái, cÅ©ng giống như tảng đá rÆ¡i xuống, mặt đất hÆ¡i rung. Hắn dùng tay trái đón lấy quyá»n cá»§a Lá»— Hải, thân thể cÅ©ng trá»±c tiếp đánh vá» phÃa Lá»— Hải.
Rầm! Má»™t tiếng chấn động, hai ngưá»i giống như hai chiếc xe haÌ€ng đâm và o nhau, Lá»— Hải kêu lên má»™t tiếng, thân hình cao lá»›n Ä‘ang lao tÆ¡Ìi trươÌc biến thà nh ngá»a ra sau bay trở vá», rầm má»™t tiếng Ä‘áºp và o ván cá»a, thân hình Lục Thất lay nhẹ hai cái đứng yên tại chá»—.
Các quan tướng nhìn thấy mặt Ä‘á»u biến sắc, hai ngưá»i rõ rà ng chỉ là đấu sức bình thưá»ng, Lá»— Hải má»™t ngưá»i sức lá»±c như gấu không ngỠđơn giản như váºy bị đánh bay ra ngoà i, đây chứng tở sức lá»±c và độ cứng cá»§a thân thể Lục Thất hÆ¡n xa Lá»— Hải.
Rầm! Lá»— Hải phá cá»a Ä‘i ra, má»™t đôi mắt khiếp sợ nhìn Lục Thất, miệng giáºt giáºt, rốt cục lá»›n tiếng nói:
- Tướng quân, ta thua rồi, ngà i rất giá»i.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, xoay ngưá»i Ä‘i đến trước các quan tướng, đứng im ôn tồn nói:
- Các vị huynh đệ, luáºn vá» võ nghệ, ta tương đối am hiểu, nhưng trên chiến trướng, cho dù cá nhân có giá»i thế nà o Ä‘i nữa, cÅ©ng không thể tránh khá»i được việc bị đánh bại, cÅ©ng không tránh được bị cung tên ná» bắn trúng. Ta muốn nói chÃnh là trong lúc tiêu diệt thổ phỉ các huynh đệ phải á»§ng há»™ ta, không thể chiến đấu loạn xạ rá»i rạc được, má»™t câu, chÃnh là phải tuân thá»§ mệnh lệnh.
Các quan tướng Ä‘á»u gáºt đầu, Äịch Bình chăÌp tay nói:
- Lá»i nói cá»§a đại nhân, thuá»™c hạ đã nhá»› kÄ©.
Lục Thất mỉm cưá»i gáºt đầu, ôn tồn nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, hôm nay vất vả cho các huynh đệ rồi, ta còn chuyện phải là m, sẽ không giữ các huynh đệ lại uống rượu nữa.
Các quan tướng Ä‘á»u ngẩn ra, tiêÌp Ä‘oÌ má»›i chăÌp tay haÌ€nh lá»…, cùng nói:
- Thuộc hạ cáo lui.
Lục Thất mỉm cưá»i gáºt đầu, lại ôn tồn nói:
- Ta còn má»™t câu nữa muốn nói, hy vá»ng các huynh đệ có thể đều tá»± trở vá» nhà , nếu như không muốn vá» nhà , có thể Ä‘i tiêu dao má»™t chút, tuy nhiên chỉ Ä‘i một miÌ€nh, chÆ¡Ì nên tụ lại vá»›i nhau, đưá»ng hoà ng nhiêu rồi sẽ dá»… gây há»a. HÆ¡n nữa ta chỠđợi chuyện tiêu diệt thổ phỉ, ở trong thà nh phải biết kiá»m chế.
Các quan tướng nghe xong liá»n nhìn nhau, lại nghe Lục Thất ôn tồn nói:
- Các huynh đệ đi đi, ta không tiễn.
Các quan tướng lại hà nh lá»…, xoay ngưá»i tâm tình phức tạp rá»i khá»i quán rượu Túy Vân, chỉ còn Lá»— Hải chưa Ä‘i. Hắn Ä‘i tá»›i bên cạnh Lục Thất định nói chuyện, Lục Thất già nh nói trước:
- Ngươi vỠđi, là m tốt chuyện cái đuôi ở Tôn phủ, kẻo để lâu ngà y sẽ thà nh rắm thối.
Lá»— Hải ngẩn ra, láºp tức hà nh lá»… vá»›i Lục Thất, xoay ngưá»i Ä‘i khá»i.
Lá»— Hải vừa Ä‘i, cá»a ở phÃa sau láºp tức mở ra, Kim Trúc Ä‘i ra, tao nhã đến bên cạnh Lục Thất, má»™t đôi mắt xinh đẹp phức tạp nhìn Lục Thất.
Lục Thất mỉm cưá»i dịu dà ng nói:
- Tá»· tá»·, trên giưá»ng ta rất ôn nhu, nếu không tin, tá»· tá»· Ä‘i há»i Ngá»c Trúc tá»· sẽ biết.
Kim Trúc má phá»›t hồng, đôi mắt oán trách lưá»m hắn má»™t cái, Lục Thất cưá»i, dịu dà ng nói:
- Tỷ tỷ, đi thôi.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 69
Lâm tổng tiêu đầu.
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Sau khi cùng Kim Trúc rá»i khá»i quán rượu, đón xe đến phường quan gia, do phường chiÌnh chưÌng giâÌy mượn nợ giaÌ triÌ£ hai mươi hai vạn bạc, sau Ä‘oÌ Lục Thất dẫn Kim Trúc đến tiền trang Bảo Phong, Ä‘em giâÌy nợ cho tiền trang bảo lưu. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau đó đến tiêu cục Long Uy, tÃnh để Kim Trúc tạm thá»i ẩn thân ở tiêu cục mấy ngà y, đợi Lục Thất gặp thiếu phu nhân cá»§a Tiêu phá»§ nhá» vả, còn vá» việc kinh doanh của trà các và quán rượu, Kim Trúc á»§y thác cho Thanh Phù quản lý, đương nhiên ở bên ngoà i thì Lục Thất Ä‘ã là chá»§.
Tá»›i tiêu cục, Lục Thất thuáºn lợi gặp được Lâm tổng tiêu đầu, Lâm tổng tiêu đầu cÅ©ng sảng khoái đáp ứng thỉnh cầu cá»§a Lục Thất, Lục Thất lại xin lá»—i chuyện đã là m phiá»n đến tiêu đầu, Lâm tổng tiêu đầu rá»™ng lượng tỏ yÌ không coÌ gì, sau đó gá»i ngưá»i đưa Kim Trúc Ä‘i gặp Tú Lan, để Tú Lan sắp xếp nÆ¡i ở cho Kim Trúc, mà Lục Thất lại bị giữ lại ở trong sảnh nói chuyện.
Kim Trúc vừa Ä‘i, Lâm tổng tiêu đầu mỉm cưá»i nhìn Lục Thất, Lục Thất bị nhìn có chút sợ hãi, hòa nhã há»i:
- Tổng tiêu đầu, tại hạ có gì không ổn sao?
Lâm tổng tiêu đầu lắc đầu, ôn tồn nói:
- Ngươi có biết ta là ngưá»i như nà o không?
Lục Thất ngẩn ra nhìn Lâm tổng tiêu đầu, Lâm tổng tiêu đầu cưá»i cưá»i, ôn tồn nói:
- Ta là tộc huynh của Lâm Chi Hòa.
Lục Thất kinh hãi nhìn Lâm tổng tiêu đầu, kinh ngạc nói:
- Ngà i là tộc huynh của Lâm Chi Hòa?
Lâm tổng tiêu đầu mặt hiện lên vẻ thương cảm, ôn tồn nói:
- Äúng váºy, ngươi vốn dÄ© nên là con rể cá»§a tộc đệ cá»§a ta.
Lục Thất sắc mặt biến hóa, chần chừ một chút hòa nhã nói:
- Việc con rể, sao ngà i lại biết?
- Là nghÄ©a nữ cá»§a ta nói cho ta biết, ngoà i ra con ta là Phó Äiển Quân trong phá»§ Ung Vương, chuyện cá»§a ngươi ta tất nhiên biết.
Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn trả lá»i.
Lục Thất ồ má»™t tiếng gáºt đầu, im lặng má»™t chút, lại há»i:
- Chuyện cá»§a Lâm Tiểu Äiệp, sao ngà i lại biết?
- Biết, thá»±c ra lúc ngươi đến Tiểu Diệp các tìm Tiểu Äiệp, là Tiểu Äiệp vừa đến đó đấy.
Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn trả lá»i.
- Cái gì?
Lục Thất sợ hãi la thất thanh nhìn chằm chằm Lâm tổng tiêu đầu.
Lâm tổng tiêu đầu cưá»i khổ, ôn tồn nói:
- Là do nghÄ©a nữ cá»§a ta nhiá»u chuyện, nói vá»›i Tiểu Äiệp là ngươi tá»›i tìm nà ng, kết quả là tiểu Äiệp tá»± mua dây buá»™c mình Ä‘i gặp ngươi, nhưng bệnh cá»§a nà ng, nhiá»u năm nay ta má»i rất nhiá»u ngưá»i đến chữa trị nhưng vẫn không chuyển biến tốt. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục thất hiểu gáºt gáºt đầu, lại nghe thấy Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn nói:
- Tiểu Diệp là do ta bà máºt thu nháºn và giúp đỡ, má»™t là nà ng có bệnh, hai là nà ng xuất thân là con gái cá»§a tá»™i thần, ta không thể trêu chá»c đến quan trên, Tiểu Äiệp vẫn luôn ẩn cư ở am ni cô, bởi vì nà ng am hiểu đà n cầm, nghÄ©a nữ cá»§a ta sau khi nghe được thì thưá»ng đến gặp Tiểu Äiệp.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, cÅ©ng đứng lên, thi lá»… nói:
- Thiên Phong hẳn nên gá»i ngà i má»™t tiếng bá phụ, bái kiến bá phụ.
- ÄÆ°á»£c rồi, hiá»n chất ngồi Ä‘i.
Lâm tổng tiêu đầu ôn hòa nói.
Lục Thất ngồi xuống, Lâm tổng tiêu đầu ánh mắt ôn hòa nhìn hắn, ôn tồn nói:
- Thiên Phong, con ta tên là Lâm Khiếu Vân, năm nay ba mươi tuổi, nghe con ta nói, cháu mặc dù đảm nhiệm chức Lữ Soái phủ Ung Vương, nhưng lại ở trong đội ngũ đi diệt thổ phỉ, sắp phải đi tiêu diệt thổ phỉ rồi.
Lục Thất gáºt đầu nói:
- Äúng váºy.
Lâm tổng tiêu đầu dịu dà ng nói:
- Äi tiêu diệt thổ phỉ, đối vá»›i cháu mà nói không tốt chút nà o, quân lá»±c cá»§a phá»§ Ung Vương, nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ biÌ£ kiêng kiÌ£, sẽ bị Chá»§ tướng cố ý chèn ép, cháu chỉ nên chấp hà nh chÆ¡Ì coÌ tranh công, có thể bình an quay vá» là tốt rồi.
Lục Thất gáºt đầu, ôn hòa nói:
- Bá phụ dạy bảo, Thiên Phong sẽ ghi tạc trong lòng.
Lâm tổng tiêu đầu gáºt gáºt đầu, Lục Thất chần chừ má»™t chút, há»i:
- Bá phụ, Khiếu Vân huynh là Phó Äiển Quân cá»§a phá»§ Ung Vương, chức nà y rất cao a.
Lâm tổng tiêu đầu mỉm cưá»i nhìn Lục Thất, ôn tồn nói:
- Cháu muốn há»i, sao Khiếu Vân lại được đảm nháºn chức cao như váºy Ä‘uÌng không, rất đơn giản, Khiếu Vân là cáºn vệ thân tÃn cá»§a Ung Vương, từng hai lần ngăn chặn thÃch khách, Ung Vương tất nhiên sẽ trá»ng dụng.
Lục Thất hiểu gáºt đầu, lại nghe thấy Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thiên Phong, ta cho cháu má»™t lá»i khuyên, sau nà y phải đỠphòng La trưởng sá», không được quá mức tin tưởng, La trưởng sá» là má»™t ngưá»i có dã tâm, cháu sẵn sà ng góp sức vì La trưởng sá», tuyệt đối không được quên y lúc nà o cÅ©ng có thể bá» rÆ¡i cháu.
Lục Thất ngẩn ra, suy nghĩ một chút, ôn hòa nói:
- Bá phụ, Khiếu Vân huynh và La trưởng sá» hẳn Ä‘á»u góp sức vì Ung Vương.
Lâm tổng tiêu đầu lắc đầu, ôn tồn nói:
- Thế lá»±c cá»§a Ung Vương phá»§ rất phức tạp, Khiếu Vân chỉ là ngưá»i đứng đầu má»™t bộ phận Dá»±c Vệ, là ngưá»i thá»±c tâm á»§ng há»™ Ung Vương, còn La trưởng sá» trên thá»±c tế là má»™t nhánh quyá»n lá»±c cá»§a Tiêu thị, mà Bà ng tư mã cá»§a Ung Vương phá»§ là ngưá»i của Bệ haÌ£ đâÌy.
Lục Thất gáºt đầu, lại thấy Lâm tổng tiêu đầu nói tiếp:
- Thiên Phong, cháu cảm thấy hoà ng đế bệ hạ có quyá»n lá»±c rất lá»›n sao?
Lục Thất ngẩn ra, ôn nhu nói:
- Tất nhiên là lớn nhất.
Lâm tổng tiêu đầu gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Äúng là lá»›n nhất, nhưng không phải mạnh nhất, mạnh nhất là ngÅ© đại thế gia cá»§a ÄÆ°á»ng quốc, là Chu thị, Tiêu thị, Trương thị, Vinh thị và VÅ© Văn thị, ngÅ© đại thế gia nà y âm thầm câÌu kết để chống lại Hoà ng đế bệ hạ đâÌy.
Lục Thất ngẩn ra nhìn chằm chằm Lâm tổng tiêu đầu, Lâm tổng tiêu đầu cưá»i cưá»i, ôn tồn nói:
- Quyá»n lá»±c cá»§a năm đại thế gia nà y có cả ở trong triá»u đình, đến quan địa phương, cả ở trong quân cÅ©ng có thế lá»±c, ta nói như váºy có lẽ cháu sẽ không tin, nhưng cháu không phải cÅ©ng cho rằng tất cả quan viên ÄÆ°á»ng quốc Ä‘á»u do Hoà ng đế bệ hạ bổ nhiệm đấy chứ?
Lục Thất gáºt đầu, lại thấy Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn nói:
- Äúng là do Hoà ng đế bổ nhiệm, nhưng quan viên tÆ¡Ìi địa phương rồi cÅ©ng sẽ bị thế gia mua chuá»™c, nếu không bị mua chuá»™c hoặc sẽ bị mất hết quyá»n lá»±c, hoặc là bị tiêu diệt, cháu hẳn sẽ hiểu việc nà y.
Lục Thất giáºt mình nhìn Lâm tổng tiêu đầu, Lâm tổng tiêu đầu cưá»i cưá»i lại ôn tồn nói:
- Hoà ng đế bệ hạ đối vá»›i ngÅ© đại thế gia đúng là muốn đánh nhưng còn e ngại, không dám công khai vấn tá»™i, bởi vì thế gia nắm trong tay quá nhiá»u quân quyá»n cá»§a ÄÆ°á»ng quốc, quan tươÌng năÌm thực quyền trong quân Ä‘a số đều cuÌ€ng các thế gia có quan hệ nhân đảng trá»±c tiếp hoặc gián tiếp, ở địa phương cÅ©ng như váºy.
Lục Thất ồ má»™t tiếng gáºt đầu, lại nghe Lâm tổng tiêu đầu nói tiếp:
- Hoà ng đế bệ hạ không thể công khai thu hồi quyá»n lá»±c cá»§a ngÅ© đại thế gia, các thế gia cÅ©ng không dám trắng trợn là m chuyện trái luáºt pháp. Bởi vì giữa các thế gia vẫn luôn đỠphòng lẫn nhau, Hoà ng đế bệ hạ vẫn là ngưá»i xác thá»±c có quyá»n uy tuyệt đối. Chỉ có Ä‘iá»u đương kim Hoà ng đế không giá»i việc cầm quân, mà chuyện xâm phạm biên giá»›i lại khiến cho ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng bệ haÌ£ không daÌm laÌ€m suy yêÌu chiêÌn lực quân đội quaÌ mưÌc, vì thế chỉ có thể má»™t bên duy triÌ€ hiện traÌ£ng, một bên tiêÌp tuÌ£c thi hà nh quốc sách hưng văn cá»§a tiên Hoà ng, mềm mỏng là m suy yếu lực hiệu triệu của thÃªÌ gia.
Lục Thất gáºt đầu thuÌ£ giaÌo, lại thấy Lâm tổng tiêu đầu nói tiếp:
- So vá»›i đương kim hoà ng đế, Ung Vương Ä‘iện hạ cÅ©ng bất mãn vá» tư tưởng bảo thủ lâÌy văn triÌ£ quôÌc, maÌ€ laÌ€ chá»§ trương coi trá»ng cả văn lẫn võ, chá»§ trương hướng vá» việc nâng cao thá»±c lá»±c cá»§a quân đội như Việt quôÌc, giải trừ mối lo thống nhất phương Nam về sau. Mà đương kim Hoà ng thượng lại lo lắng không khống chế được đại tướng thống quân, lo lắng phương Bắc xảy ra binh loạn, cÅ©ng lo lắng thá»±c lá»±c cá»§a má»™t nước không thể chịu được việc hao tổn cá»§a chiến tranh.
Lục Thất gáºt đầu, Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn há»i:
- Thiên Phong, cá nhân cháu cảm thấy chá»§ trương cá»§a đương kim Hoà ng thượng hay Ung Vương Ä‘iện hạ thÃch hợp vá»›i tình hình ÄÆ°á»ng quốc hiện nay?
Lục Thất ngẩn ra, suy nghĩ một chút ôn tồn nói:
- Bá phụ, Thiên Phong chỉ là má»™t võ quan, đối vá»›i việc trị quốc bình thiên hạ không hiểu biết, bởi vì việc trị quốc cần râÌt nhiều suy tiÌnh, cá nhân cháu cảm thấy, lúc nà y chÃnh là thá»i cÆ¡ thống nhất phÃa Nam, má»™t là quân chá»§ lá»±c cá»§a Chu quốc Ä‘ang chiến đấu vá»›i Yến quốc, mà Hoà ng đế Việt quốc nghe nói cÅ©ng hoang dâm vô độ, thá»±c lá»±c quốc gia không mạnh.
Lâm tổng tiêu đầu ồ một tiếng, ôn tồn nói:
- Hiá»n chất nói Hoà ng đế Việt quốc hoang phÃ, thá»±c lá»±c quốc gia không mạnh, nhưng sao vẫn còn muốn xâm phạm ÄÆ°á»ng quốc chúng ta?
Lục Thất do dự một chút, dịu dà ng nói:
- Bá phụ, Thiên Phong ở trong quân nghe được má»™t tin, nói Việt quốc sở dÄ© xâm phạm ÄÆ°á»ng quốc, là do Chu quốc phái sứ thần sang thuyết phục, Thiên Phong còn nghe nói, Yến quốc cÅ©ng phái sứ thần tá»›i ÄÆ°á»ng quốc chúng ta thuyết phục liên thá»§, nhưng mà Bệ hạ cá»± tuyệt.
Lâm tổng tiêu đầu sắc mặt khẽ biến, ông nhìn Lục Thất một cái, sau đó thoáng suy nghĩ một chút, một lát sau mới ôn tồn hỏi:
- Hiá»n chất cho rằng, đương kim Hoà ng thượng coÌ nên hợp tác cùng Yến quốc hay không?
Lục Thất suy nghĩ một chút nói:
- Cá nhân Thiên Phong cảm thấy, vá» lâu vá» dà i thì nên, bởi vì Chu quốc má»™t khi chiếm được Yến quốc, váºy sẽ quay đầu tấn công ÄÆ°á»ng quốc chúng ta, sá» sách có ghi lại, Tần diệt sáu nước, cÅ©ng không phải thá»±c lá»±c cá»§a Tần quốc mạnh hÆ¡n sáu nước, mà là tiêu diệt từng bá»™ pháºn thâu tóm từ từ các nước, má»—i khi chiếm được má»™t nước, thá»±c lá»±c cá»§a Tần quốc mạnh lên rất nhiá»u.
Lâm tổng tiêu đầu gáºt gáºt đầu, ôn tồn nói:
- Hiá»n chất giải thÃch như váºy rất đúng, nhưng đương kim Hoà ng thượng lại nói, lo lắng sau khi liên minh vá»›i Yến quốc, rất có thể là m cho quân chá»§ lá»±c cá»§a Chu quốc chuyển hướng tâÌn công ÄÆ°Æ¡Ì€ng quôÌc, khi đó Yến quốc chưa chắc đã giữ lá»i hứa tiến công Chu quốc. ÄÆ°Æ¡ng kim Hoà ng đế nghÄ© rằng không nên khởi binh, maÌ€ cố gắng dùng văn hóa ổn định đất nước.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 70
Tần Hạo
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất nghe xong im lặng, hắn không hiểu được kiêÌn giải của Hoà ng đế bệ hạ, bây giá» Ä‘ang loạn lạc, tăng cưá»ng binh lá»±c và bắt được thá»i cÆ¡ chiến đấu má»›i có thể nắm được quyá»n chá»§ đạo. Cách giải thÃch cá»§a ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng chỉ là cầu bình an, nhưng cách thôÌng triÌ£ cá»§a ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng cÅ©ng không thể nói là sai, khởi binh công phaÌ£t đúng là dá»… dà ng tạo cÆ¡ hội cho quan tươÌng nắm Ä‘aÌ£i quyá»n baÌ€nh trươÌng thÃªÌ lực.
HÆ¡n nữa phà hao tổn cho chiến tranh cÅ©ng rất lá»›n, cho dù là thắng hay bại cÅ©ng sẽ khiến má»™t nước hao hết quốc lá»±c, dân chúng gặp há»a, trừ phi có thể liên tục thắng để lấy chiến tranh nuôi chiến tranh, nhưng trong chiến đấu, Ãt nhất có má»™t ná»a sẽ rÆ¡i và o thế cục giằng co, quân lá»±c cá»§a Việt quốc so vá»›i ÄÆ°á»ng quốc cÅ©ng không phải yếu hÆ¡n nhiá»u lắm.
- Xem ra cách nghÄ© cá»§a hiá»n châÌt vá»›i cách nghÄ© cá»§a Bệ hạ khác biệt.
Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn nói.
Lục Thất cả kinh, láºp tức lắc đầu nói:
- Bá phụ hiểu lầm rồi, cá nhân Thiên Phong cho rằng, cách nghÄ© cá»§a Hoà ng đế bệ hạ và Ung Vương Ä‘iện hạ Ä‘á»u có Ä‘iểm lợi Ä‘iểm hại, hÆ¡n nữa đạo trị quốc, Thiên Phong kiến thức nông cạn, không thể nhìn toà n diện, vì váºy nói lung tung vá» quốc sá»±.
Lâm tổng tiêu đầu gáºt đầu, lại mỉm cưá»i nói:
- Hôm nay hiếm khi gặp nhau, hiá»n chất có đồng ý ở lại ăn bữa cÆ¡m không?
Lục Thất vừa nghe, khéo léo từ chối:
- Bá phụ, Thiên Phong còn chuyện chưa là m xong, hôm khác lại đến thăm bá phụ.
Lâm tổng tiêu đầu mỉm cưá»i gáºt đầu, ôn hòa nói:
- CÅ©ng được, xem ra hiá»n chất cÅ©ng mệt má»i rồi.
*****
Tiá»…n Lục Thất Ä‘i, Lâm tổng tiêu đầu quay lại sảnh, trong sảnh có má»™t thanh niên áo lam Ä‘ang đứng, thanh niên khuôn mặt chữ Ä‘iá»n, khà chất oai hùng hiên ngang, nếu Lục Thất thấy chắc chắn sẽ kinh ngạc, ngưá»i thanh niên kia không ngá» chÃnh là má»™t trong những đội trưởng thôÌng binh dươÌi trươÌng cá»§a hắn, tên là Tần Hạo.
- Không thể nghÄ© ra đại nhân lại có quan hệ vá»›i Lục đại nhân nà y. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần Hạo nhã nhặn nói.
- Không gá»i là thân thiết, nhưng nghe lá»i ngươi nói thì đây cũng là má»™t nhân váºt.
Lâm tổng tiêu đầu vẻ mặt ngưng trá»ng nói.
- Äúng váºy, ngưá»i nà y rất biết lôi kéo lòng quân, có sá»± quyết Ä‘oán cá»§a ngưá»i là m đại sá»±, hÆ¡n má»™t vạn lượng bạc, rá»™ng rãi đưa Ä‘i, hÆ¡n nữa còn cho Ä‘i như Ä‘iá»u tất nhiên, là m cho ngưá»i khác có được bạc trong lòng rất thoải mái, ngưá»i nà y võ thuáºt cùng rất giá»i, chỉ sợ không thua Khiếu Thiên đại nhân mấy.
Tần Hạo hòa nhã đáp.
Lâm tổng tiêu đầu gáºt đầu như thoáng suy nghÄ© má»™t chút, má»™t lúc sao, Tần Hạo lại nói:
- Äại nhân, ngưá»i nà y chưa chắc trung vá»›i triá»u đình ÄÆ°á»ng quốc, không bằng dùng tiá»n bạc mua chuá»™c vá».
Lâm tổng tiêu đầu nhìn Tần Hạo một cái, ôn tồn nói:
- Có thể nháºn ra, ngươi có ấn tượng rất tốt đối vá»›i Lục Thiên Phong.
Tần Hạo không ngá» gáºt đầu nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äúng là rất tốt, ngưá»i nà y là má»™t tướng tà i, nếu có thể mang theo troÌ£ng binh cho chuÌng ta quy haÌ€ng, sau nà y công lao cá»§a chúng ta má»›i cà ng hiển hách.
Lâm tổng tiêu đầu gáºt đầu, ôn tồn nói:
- Ta phái ngưá»i đến huyện Thạch Äại, bối cảnh cá»§a Lục Thiên Phong rất đơn giản, phải nói hắn hôm nay vẫn chưa bị bất cứ thế lá»±c nà o lôi kéo. Nếu như ta kéo hắn và o, có thể có khả năng bảy phần, nhưng chúng ta không thể khinh thưá»ng là m há»ng chÃnh sá»±, còn vá» việc lôi kéo, tốt nhất để sau khi là m xong việc cá»§a Ung Vương.
- Äến lúc đó má»›i lôi kéo, chỉ sợ không dá»….
Tần Hạo bác bỠnói.
Lâm tổng tiêu đầu mỉm cưá»i, dịu dà ng nói:
- Sẽ không biến thà nh khó khăn, trong tay ta có má»™t Ä‘iá»u vướng báºn mà Lục Thiên Phong không thể bá» qua.
Tần Hạo ngẩn ra, lại nghe thấy Lâm tổng tiêu đầu nói:
- Bây giỠkhông thể là m phức tạp lên, ngươi cứ ủng hộ Lục Thiên Phong hết mức đi.
- Vâng, thuộc hạ hiểu.
Tần Hạo đáp ứng.
*****
Lục Thất rá»i khá»i tiêu cục Long Uy, hắn mang sá»± cảnh giác rá»i khá»i, hắn biết Lâm tổng tiêu đầu không phải chỉ đơn thuần là ngưá»i đứng đầu má»™t tiêu cục, rất có thể là má»™t lá»±c lượng âm thầm trợ giúp Ung Vương, nhưng cÅ©ng có thể là ngưá»i cá»§a Hoà ng đế, hoặc là má»™t quân cá» cá»§a thế gia.
Hắn bây giá» kiêng kị nhất chÃnh là dÃnh và o việc tranh đấu quyá»n lá»±c ở kinh thà nh, sa và o quá sâu, hắn không muốn trở thà nh má»™t quân cỠđể ngưá»i khác bà i bố, hắn chỉ ước gì có thể rá»i khá»i kinh thà nh, Ä‘i là m Huyện UÌy há»™ quân phiêu lưu không lá»›n kia.
Trở vá» tuÌ trang, Lục Thất sống yên ổn vui vẻ hai ngà y, trong hai ngà y nà y Lâm Tiểu Äiệp cÅ©ng không trở vá», nhưng đã biết việc biÌ£ lừa dôÌi, trong lòng hắn có chút không vui, nhưng lại không ghét háºn Lâm Tiểu Äiệp, chỉ có Ä‘iá»u trong lòng không há» lo lắng như trươÌc nữa. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mặt trá»i lên cao, A Hồng tá»›i háºu viện, quấy rầy Lục Thất Ä‘ang thưởng thêu, mang đến má»™t phong thư, Lục Thất mở ra, bên trong có má»™t phần là công văn quân lệnh cá»§a Ung Vương phá»§, lệnh cho hắn há»™ tống thiếu phu nhân Tiêu phá»§ xuất hà nh, cùng má»™t phong thư coÌ chữ viêÌt xinh đẹp kêu hắn đến cá»a thaÌ€nh đông chá».
Lục Thất nhìn kÄ© quân lệnh, phát hiện quan ấn không ngá» lại là ấn của Äiển Quân Dá»±c Vệ cá»§a phá»§ Ung vương, hắn nhÃu lông mà y, phần quân lệnh nà y đúng là có phần vượt quyá»n.
Thá»±c tế, hắn là Lữ Soái Phá»§ quân phá»§ Ung Vương, quan trên lãnh đạo trá»±c tiếp nên là Tư Mã phá»§ Ung Vương, nhưng Äiển Quân phá»§ Ung Vương đối vá»›i hắn mà nói cÅ©ng là quan trên, cÅ©ng có quyá»n ra lệnh cho hạ quan như hắn, là m chút chuyện há»™ vệ bình thưá»ng.
Tuy rằng quân lệnh có vượt quyá»n, Lục Thất lại có thể giả bá»™ hồ đồ nghe lệnh là m việc, trong lòng cá»§a hắn nguyện ý là m há»™ hoa sứ giả cá»§a mỹ nhân Tiểu PhưÌc, hÆ¡n nữa hắn còn có chuyện muốn nhá», lưu luyến không rá»i chà o tạm biệt các mỹ nhân ở tuÌ trang, Lục Thất thay đổi quần áo, lấy quân Ä‘ao Ä‘i vá» phÃa cá»a thaÌ€nh đông.
Tá»›i cá»a đông, láºp tức có má»™t nam nhân trung niên tá»›i gá»i hắn, hắn Ä‘i theo, bằng kiến thức cá»§a ngưá»i luyện võ, nhìn ra được ngưá»i nam trung niên thân thể rất bình thưá»ng, Ä‘i ra khoà ng trăm mét, thấy má»™t chiếc xe ngá»±a có rèm che cÅ© đơn độc, ngưá»i trung niên mở cửa xe, để cho Lục Thất lên xe, y thiÌ€ ngồi ở trước là m phu xe.
Lục Thất vừa và o xe liá»n ngá»i được má»™t mùi thÆ¡m là m cho hắn ngây ngất, hắn cÅ©ng nhìn thấy trong xe có má»™t nữ nhân Ä‘ang ngồi, nữ nhân mặc má»™t bá»™ váy áo mà u xanh nhạt, trên đầu có đội mÅ©i, còn có khăn che khuôn mặt chỉ lá»™ ra đôi mắt xinh đẹp dịu dà ng.
Cách ăn mặc cá»§a nữ nhân khiến cho Lục Thất nghi hoặc, hắn má»›i ngồi đối diện vá»›i nữ nhân, nháºn ra đúng là thiếu phu nhân Tiêu phá»§, hắn dịu dà ng há»i:
- Thiếu phu nhân muốn đi đâu?
- Huynh biết ta gá»i laÌ€ Tiểu Phức, sau nà y cứ gá»i ta Phức tiểu thư được không?
Nữ nhân không đáp lại ngược lại dịu dà ng đưa ra yêu cầu.
Lục Thất ngẩn ra, cưá»i yếu á»›t gáºt đầu nói:
- Ta đồng ý sau nà y gá»i cô là Phức tiểu thư.
Tiểu Phức gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Ta phụng mệnh ra khá»i thà nh Ä‘i là m chút chuyện, cảm Æ¡n huynh đồng ý há»™ vệ cho ta.
Lục Thất hÆ¡i giáºt mình, dịu dà ng nói:
- Không cần cảm tạ, ta đến là do quân lệnh.
- Quân lệnh kia huynh có thể không là m theo, huynh là Phủ quân không phải Dực Vệ.
Tiểu Phức dịu dà ng nói trắng ra, nói rõ bản chất quân lệnh.
Lục Thất cưá»i cưá»i, ôn nhu nói:
- Cô không xin được quân lệnh của Tư Mã phủ Ung Vương sao?
- Không xin được, Tư Mã phá»§ Ung Vương thá»±c ra là người của đương kim Hoà ng thượng đâÌy, hóa ra Tư Mã phá»§ Ung Vương sá»›m đã bị Ä‘iều đêÌn biên cương xa xôi nhậm chưÌc, sau đó ở biên cương bị ám sát. ÄÆ°Æ¡ng kim Bệ haÌ£ bề ngoà i là má»™t ngưá»i từ bi lương thiện tin Phật, nhưng thá»±c ra thÃch nhất là mưu hại ngưá»i khác.
Tiểu PhưÌc khoÌ chiÌ£u Ä‘aÌp laÌ£i.
Lục Thất chau mà y, ôn tồn nói:
- Cô không nên nói những lá»i nói đại nghịch bất đạo như váºy, Bệ hạ là Hoà ng đế, nếu Hoà ng đế thá»±c sá»± nhân từ thì háºu quả chÃnh là trở thà nh má»™t hôn quân.
Tiểu Phức ngẩn ra, dịu dà ng nói:
- Giải thÃch cá»§a huynh đúng là rất minh bạch, chẳng qua Bệ hạ hiện nay, quá mức thù háºn Ung Vương.
Lục Thất lắc đầu, ôn nhu nói:
- Không nên nói nữa, ta không muốn rước lấy tai há»a lên ngưá»i.
Tiểu Phức gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Ta má»i huynh đến một laÌ€ là m há»™ vệ, ngoà i ra còn có má»™t việc muốn nhá» huynh.
Lục Thất ngẩn ra, cưá»i yếu á»›t nói:
- Tháºt may quá, ta cÅ©ng có chuyện muốn nhá» cô.
Tiểu Phức ngẩn ra, dịu dà ng nói:
- Huynh có chuyện muốn cầu ta, váºy huynh nói trước Ä‘i.
Lục thất nói chuyện Kim Trúc muốn nương nhá», Tiểu Phức nghe xong dịu dà ng nói:
- Huynh đúng là rất thú vị, không ngá» lại cầu ta chuyện như váºy, Kim Trúc kia tÃn nhiệm huynh như váºy, rõ rà ng là muốn nương nhá» huynh rồi, huynh để cô ấy nháºp tịch là được rồi, là m gì phải phức tạp như váºy.
- Ta cÅ©ng không muốn là m phức tạp lên, chỉ có Ä‘iá»u người lừa gạt Kim Trúc là Ngô lão gia ở kinh thà nh được xưng tụng là thần bộ, đó là má»™t nhân váºt rất tà ác coÌ thÃªÌ lực Ä‘en ở kinh thaÌ€nh. Trà các và quán rượu nếu muốn tiếp tục kinh doanh, không thể ở bên ngoà i trở mặt vá»›i tên há» Ngô, cho nên Kim Trúc tạm thá»i không thể nháºp và o há»™ tịch cá»§a ta.
Lục Thất ôn tồn giải thÃch.
Tiểu Phức gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- ÄÆ°á»£c, ta đáp ứng vá»›i huynh, trở vá» sẽ chấp nháºn để Kim Trúc đến là m bạn vá»›i ta.
Lục Thất cưá»i yếu á»›t nói:
- Ta rất cảm ơn cô, cô nói chuyện của cô đi.
Tiểu Phức gáºt đầu dịu dà ng nói:
- Chuyện cá»§a ta khó hÆ¡n rất nhiá»u, ta cÅ©ng cần huynh giúp ta thuyết phuÌ£c và i ngưá»i luyện võ.
Lục Thất ngẩn ra, dịu dà ng nói:
- Thuyết phục ngưá»i luyện võ? Là luáºn võ sao?
- Không phải là luáºn võ, mà là cho huynh đến gặp má»™t số ngưá»i, lúc gặp, huynh cần tá»± xưng là Phong Kỵ lệnh chủ.
Tiểu Phức ôn nhu trả lá»i.
- Phong Kỵ lệnh chá»§? Cô để ta gặp ngưá»i trong giang hồ sao?
Lục Thất kinh ngạc nói.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 71
Nói chuyện trong xe (một).
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Cái gá»i là hiệp sÄ© giang hồ, là má»™t thân pháºn hợp pháp cá»§a ngưá»i luyện võ, địa vị cá»§a những ngưá»i luyện võ kia giống như nhân váºt trong tiêu cục, có khi sẽ tạo thà nh má»™t bang há»™i. Giống như Vương Cầm Nhi bây giá», cÅ©ng có thân pháºn là hiệp sÄ© giang hồ, có thân pháºn hợp pháp được Ä‘i ra ngoà i ngao du, nhưng có rất nhiá»u hiệp sÄ© giang hồ thá»±c ra là thổ phỉ.
Có bang há»™i tổ chức của người luyện võ, ngưá»i đứng đầu xưng là Lệnh chá»§, ÄÆ°á»ng chá»§ và Tiêu đầu. Mà những thổ phỉ tụ hợp lại, thưá»ng xưng là SÆ¡n chá»§, Trại chá»§, cÅ©ng có má»™t Ãt xưng là Äại vương, nhưng phần lá»›n những ngưá»i xưng là đại vương thưá»ng sẽ không được triá»u đình dung thứ, không tiếc bất cứ gì để diệt trừ, cho nên bá»n cướp nhá» sẽ không vì hư danh mà tá»± rước há»a và o thân.
Tháºt ra Lục Thất cÅ©ng không biết nguyên nhân dẫn đến lần tiêu diệt thổ phỉ nà y. Sở dĩ ÄÆ°Æ¡Ì€ng Hoà ng cho má»™t lượng lá»›n quân đội Ä‘i tiêu diệt thổ phỉ như váºy, cÅ©ng vì có má»™t máºt tấu dâng lên, trong máºt tấu có nói thổ phỉ ở vùng ven sông Ä‘ã được Chu quốc phong quan, trở thà nh nguy cÆ¡ đối vá»›i việc phòng ngá»± ở Äại Giang, ngoà i ra còn có hÆ¡n nghìn ngưá»i lên núi là m thổ phỉ, kì thá»±c chÃnh là ám binh maÌ€ thế gia nuôi dưỡng. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hoà ng đế sau khi nghe xong rất kinh ngạc, khuấy động sá»± mẫn cảm cá»§a y, vì thế từng sách lược liên quan được đưa ra vaÌ€ băÌt đầu thực thi, mà Lục Thất lại vì mua Lý Tuyết Tâm, má»›i khiến cho Hoà ng đế biết đến sá»± tồn tại cá»§a hắn, sau đó má»›i biết hắn là quan tướng trong quân Hưng Hóa.
Äối vá»›i Hoà ng đế mà nói, cho gá»i Lục Thất, nhưng Lục Thất ở trong mắt Hoà ng đế, chỉ là má»™t võ quan nho nhá», vẫn chưa đến mức phải để trong lòng.
- Cho dù là ngưá»i giang hồ, nhưng những ngưá»i đó Ä‘a số là dân chúng lương thiện, là võ vệ mà ta chiêu má»™ ở Trì Châu. Ta bây giá» gá»i những ngưá»i đó đến phuÌ£ cận kinh thà nh, laÌ€ muốn chÃnh thức lập một bang hội cho bá»n há», gá»i là Phong Kỵ lệnh, do huynh đảm nhiệm Lệnh chá»§ thống lÄ©nh bá»n há».
Tiểu Phức dịu dà ng trả lá»i.
Lục Thất nghe xong cả kinh, vội và ng lắc đầu nói:
- Không được, ta là võ quan triá»u đình, nếu là m ngưá»i đứng đầu má»™t bang há»™i, như váºy sẽ phạm và o tá»™i mưu đồ tạo phản, ta không là m như váºy được.
- Huynh là m lệnh chá»§ sẽ không sao, bởi vì Phong Kỵ lệnh chỉ là má»™t bang há»™i nhỏ, ta cÅ©ng cần võ uy cá»§a huynh, trợ giúp ta quản giáo bá»n há», qua không bao lâu, bá»n há» sẽ chÃnh thức trở thà nh Dá»±c Vệ phá»§ Ung Vương.
Tiểu Phức ôn nhu giải thÃch.
- Trở thà nh Dá»±c Vệ phá»§ Ung Vương? Cô và phá»§ Ung Vương có quan hệ rất máºt thiết sao?
Lục Thất kinh ngạc nghi ngỠnói, Dực Vệ cũng không phải dễ dà ng được và o đâu.
- Sao huynh lại ngẩn ngÆ¡ như váºy, ta là thiếu phu nhân Tiêu phá»§, quan hệ giữa Tiêu phá»§ và phá»§ Ung Vương, quan viên trong kinh thà nh không ai không biết.
Tiểu Phức giáºn dá»—i phản bác.
Lục Thất nghe ngữ Ä‘iệu há»n dá»—i, cưá»i xấu hổ, trong lòng ngược lại có chút buồn bã, thiếu phu nhân Tiêu phá»§ xưng hô như váºy có phần chói tai, hắn gáºt gáºt đầu, lại ôn nhu nói:
- Sao cô không trá»±c tiếp để những ngưá»i đấy thà nh Dá»±c Vệ?
- Bởi vì ta muốn những ngưá»i đó trung vá»›i ta, để cho bá»n há» thà nh Dá»±c Vệ sá»›m quá, bá»n há» cÅ©ng sẽ không nghe lá»i ta nữa, ta cÅ©ng cần thá»i gian để tạo láºp quan hệ thân cáºn đôi bên, cũng giống như huynh thống lÄ©nh quân vậy, thống lÄ©nh quân lâu rồi thì tướng sÄ© dưới quyá»n huynh cÅ©ng trở thà nh thân quen vá»›i huynh.
Tiểu Phức dịu dà ng giải thÃch.
Lục Thất ngẩn ra, sau đó gáºt đầu nói:
- Cô nói coÌ Ä‘áº¡o lyÌ.
Nói xong hắn thấy đôi mắt cá»§a Tiểu Phức cong cong, vui vẻ mỉm cưá»i, trong lòng hắn có chút khác thưá»ng, không kìm được mỉm cưá»i nói:
- Nhưng cô để cho ta là m Lệnh chá»§ thống lÄ©nh bá»n hoÌ£, như váºy để cho ta thân cáºn vá»›i bá»n há», cô cÅ©ng không có lợi gì.
Äôi mắt xinh đẹp cá»§a Tiểu Phức nhìn Lục Thất, dịu dà ng nói:
- Ta là má»™t nữ nhân không biết võ, vốn cÅ©ng không thể khiến cho những ngưá»i luyện võ sinh ra lòng kÃnh phục, cho nên ta chỉ có thể mượn võ uy cá»§a huynh để phục chuÌng. Huynh đảm nhiệm chức Lệnh chá»§, nêÌu huynh tôn trá»ng và ủng há»™ ta, những ngưá»i đó tá»± nhiên cÅ©ng sẽ nguyện ý cam tâm tình nguyện là m việc cho ta.
Lục Thất nghe xong kinh ngạc, ánh mắt có chút khác thưá»ng nhìn Tiểu Phức, thượng binh phạt mưu, biết dùng trà tuệ để nắm vÅ© lá»±c trong tay, đây má»›i là vương giả chân chÃnh, có giá»i võ thế nà o Ä‘i nữa, cÅ©ng chỉ có thể là m việc cho vương giả, nếu như hai bên phản rồi, thì chỉ có thể là má»™t thất phu chỉ có dÅ©ng. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cô nói ta nên là m gì?
Lục Thất ôn nhu há»i.
Tiểu Phức gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Lúc gặp mặt, ta sẽ nói huynh là cáºn vệ cá»§a ta, là quan tươÌng cá»§a phá»§ Ung Vương, những ngưá»i đó sở dÄ© đáp ứng lá»i chiêu má»™ cá»§a ta, gần như cÅ©ng là vì có thể có được quan chức, hoặc là trở thà nh thá»§ vệ phá»§ Ung Vương, ta chỉ dám má»i những ngưá»i có xuất thân là dân chúng lương thiện, huynh gặp bá»n há» rồi, phải giúp ta quản lyÌ bá»n há» thà nh năm đội, tuyển ra năm KyÌ€ chá»§.
Lục Thất gáºt đầu, ôn tồn nói:
- Không tuyển má»™t Phó lệnh chá»§ sao? Ta không thể giúp cô má»™t thá»i gian dà i thống lÄ©nh những ngưá»i kia được.
- Những ngưá»i đó cÅ©ng chỉ hÆ¡n bốn mươi ngưá»i, để KyÌ€ chá»§ đưÌng đầu là m Phó lệnh chá»§ laÌ€ được.
Tiểu Phức dịu dà ng trả lá»i.
Lục Thất gáºt đầu, thầm nghÄ© xuất thân lương dân chắc sẽ dá»… quản lyÌ, lại nghe thấy Tiểu Phức dịu dà ng nói:
- Ở huyện Thạch Äại, ta sở dÄ© bị bá»n thổ phỉ bắt chÃnh vì Ä‘i má»i ngưá»i luyện võ, kết quả trên đưá»ng vá» gặp thổ phỉ, phu xe bị giết.
Lục Thất ngẩn ra, ôn tồn há»i:
- Sao cô lại Ä‘i má»i và o ban đêm?
- Ta là thiếu phu nhân Tiêu phá»§, việc chiêu má»™ chỉ có thể bà máºt tiến hà nh, ta trên đưá»ng Ä‘i bị bắt lại, bị chúng mang theo đến Trần gia hà nh hung, tên thổ phỉ vaÌc ta trong lúc gây aÌn, đột nhiên thoát quần áo cá»§a ta Ä‘i, dùng chăn bao lấy ta.
Tiểu Phức ôn nhu trả lá»i.
Lục Thất gáºt đầu, ôn tồn há»i lại:
- Cô đi là m việc chiêu mộ, chắc là Tiêu phủ không đồng ý.
- Äúng váºy, Tiêu phá»§ kiêng kị Hoà ng đế giáng tá»™i, không dám nắm nhiá»u quyá»n lá»±c ở huyện Thạch Äại, nhưng ta phải đến định cư ở kinh thà nh, cần có thế lá»±c trung thà nh Ä‘i theo, cho nên chỉ có thể vá»™i và ng chiêu má»™ ngưá»i luyện võ.
Tiểu Phức dịu dà ng trả lá»i.
- Cô muốn định cư ở kinh thà nh?
Lục Thất kinh ngạc nói.
- Äúng váºy, phu quân cá»§a ta vừa nháºn chức quan viên phá»§ Ung Vương.
Tiểu Phức dịu dà ng trả lá»i.
Lục Thất baÌ€y ra daÌng vẻ chà công vô tư gáºt đầu, lúc sau đột nhiên lại há»i:
- Chuyện cô chiêu má»™ ngưá»i luyện võ, phu quân cá»§a cô có á»§ng há»™ không?
Tiểu Phức im lặng, một lúc sau mới dịu dà ng nói:
- Äó là chuyện nhà ta, ta có thể không trả lá»i không?
Lục Thất gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên có thể, là do ta quá mạo muá»™i rồi.
Tiểu Phức gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Huynh đã cứu ta, ta sẽ nhá»› Æ¡n nghÄ©a cá»§a huynh, ta tháºt lòng hy vá»ng, sau nà y huynh và ta sẽ hỗ trợ cho nhau.
Lục Thất im lặng, một lúc sau mới ôn nhu nói:
- Phức tiểu thư, ta không thể đồng ý vá»›i cô, trên thá»±c tế, ta xem như là ngưá»i á»§ng há»™ La tam phu nhân cá»§a La trưởng sá».
- Ngươi nói là ủng há»™ La tam phu nhân, chẳng nhẽ không phải là ủng há»™ La trưởng sá»? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiểu Phức cảm thấy quái lạ há»i.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên không phải La trưởng sá», chức vụ cá»§a ta ở phá»§ Ung Vương, là do La tam phu nhân xin cho ta, La trưởng sá» và La tam phu nhân ở trong lòng ta mức độ á»§ng há»™ là khác nhau, La tam phu nhân má»›i là maÌ£ng lươÌi quan hệ chân chÃnh của ta.
Lục Thất ôn tồn nói quan điểm của mình.
Tiểu Phức nghe xong thoáng chút suy nghĩ, một lát sau, Lục Thất dịu dà ng nói:
- Phức tiểu thư, cô và La tam phu nhân có quan hệ thân cáºn, ta đây cÅ©ng coi như là gián tiếp á»§ng há»™ cô.
Äôi mắt xinh đẹp cá»§a Tiểu Phức nhìn Lục Thất, chợt lắc đầu, ôn nhu nói:
- Quan hệ giữa ta vá»›i La tam phu nhân còn chưa đến mức thân thiết, chỉ là ở bên ngoà i tôn trá»ng lẫn nhau, ta đến kinh thà nh không có người thân cáºn nói chuyện, cho nên má»›i tìm La tam phu nhân troÌ€ chuyện, ta cảm thấy La tam phu nhân trong lá»i nói và việc là m Ä‘á»u có sá»± phòng bị đối vá»›i ta.
- Các cô hẳn là ngưá»i có cùng quan hệ vá»›i Tiêu thị chứ.
Lục Thất kì lạ nói.
- Huyết thống Tiêu thị, trong Tiêu thị cÅ©ng có tranh Ä‘oạt lợi Ãch đấy, cÅ©ng có thà nh lÅ©y rõ rà ng đấy. Æ Ì‰ ÄÆ°á»ng quốc Tiêu thị có bốn chi, Tiêu phá»§ ở huyện Thạch Äại chỉ là má»™t trong bốn chi thôi, đương nhiên cÅ©ng xem như là chi đứng đầu. Mà chÃnh thê cá»§a La trưởng sá» cÅ©ng xuất thân Tiêu phá»§ Thưá»ng Châu, cùng vá»›i Tiêu phá»§ ở Trì Châu lúc là m đại sá»± tiến thoái rõ rà ng, còn vá» việc nhá» thì Ä‘á»u có thà nh lÅ©y phân tranh rõ rà ng.
Tiểu Phức dịu dà ng giải thÃch.
Lục Thất gáºt đầu, tâm khẽ động, nhất thá»i hiếu kyÌ€ nói:
- Phức tiểu thư, lúc ta ở huyện Thạch Äại, ngẫu nhiên nghe được có ngưá»i nói, Tiêu Phá»§ có nữ nhân là m QuyÌ phi trong hoà ng cung.
Tiểu Phức ngẩn ra, dịu dà ng nói:
- Huynh nói là Tiêu phi nương nương ư? Tiêu phi nương nương ba năm trước đây bị Hoà ng đế triệu nháºp cung là m phi, Tiêu phi nương nương xuất thân từ Tiêu phá»§ ở Trì Châu, khi còn ở Tiêu phá»§ là tam tiểu thư. Huynh đã từng gặp Tiêu tứ tiểu thư, chÃnh là em gái cùng cha khác mẹ cá»§a Tiêu phi nương nương.
Lục Thất ngẩn ra, dịu dà ng nói:
- Ta chưa từng nhìn thấy mặt tháºt cá»§a Tiêu tứ tiểu thư.
Tiểu Phức gáºt đầu, dừng má»™t chút má»›i dịu dà ng nói:
- Huynh còn nghe qua chuyện gì vỠTiêu phủ nữa?
Lục Thất nghÄ© đến muá»™i muá»™i Tiểu Nghiên, tâm tình có chút Ä‘i xuống, bị há»i, má»›i ôn nhu nói:
- Không còn gì.
- Tháºt không còn gì không? Huynh không nghe nói gì vá» ta sao?
Tiểu Phức dịu dà ng truy vấn.
Lục Thất ngẩn ra, nhìn Tiểu Phức, chợt mỉm cưá»i, dịu dà ng nói:
- Ta không quản chuyện trong thà nh, cho nên đối vá»›i ngưá»i và việc cá»§a Tiêu phá»§ ta biết rất Ãt.
- Ta không tin.
Tiểu Phức ôn nhu bác bá», giá»ng Ä‘iệu giống như cô gái nóng nảy.
Lục Thất nghe xong buồn cưá»i, suy nghÄ© má»™t chút má»›i ôn tồn nói:
- Ta không lừa gạt cô, ta trở vá» huyện Thạch Äại cÅ©ng không lâu, hÆ¡n nữa viÌ€ chuyện cá»§a muá»™i muá»™i Tiểu Nghiên, ta cÅ©ng không muốn chạm đến Tiêu phá»§.
Tiểu Phức gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Ta tin huynh.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 72
Nói chuyện trong xe (hai).
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất buồn bã gáºt đầu, đột nhiên há»i:
- Phức tiểu thư, cô có biết con người Vinh Xương thÃªÌ naÌ€o không?
- Vinh Xương, ta từng há»i La tam phu nhân, có hiểu má»™t chút, La tam phu nhân nói Vinh Xương là má»™t ma đầu, tá»± cao tá»± đại, ngông cuồng, tÃnh cách giống hệt Chu ChÃnh Phong, lúc hai ngưá»i đấy vẫn còn thiêÌu niên, ác danh ở kinh thà nh khiến cho rất nhiá»u ngưá»i oán háºn.
Tiểu Phức dịu dà ng trả lá»i.
Lục Thất tâm tình trầm trá»ng gáºt đầu, lại lo lắng cho hạnh phúc cá»§a muá»™i muá»™i, không nghÄ© tá»›i Tiểu PhưÌc lại nói:
- Tiêu tứ biÌ£ hứa gả là m biÌ€nh thê cá»§a Vinh Xương, thá»±c là bất hạnh, Vinh Xương ngưá»i kia có táºt thÃch hà nh hạ nữ nhân, thÃch hà nh hạ thê thiếp trầm luân trong hoan lạc.
- Cái gì?
Lục Thất sợ hãi nhìn chằm chằm Tiểu Phức.
- Là La tam phu nhân nói Vinh Xương có cái táºt xấu kia, Ä‘ã khiến cho má»™t biÌ€nh thê không chịu được sá»± tra tấn mà tá»± vẫn, thiếp và nô tỳ tá»± sát cÅ©ng có đến mấy ngưá»i, cho nên La tam phu nhân nói Vinh Xương là ma đầu do aÌc ma chuyển kiêÌp thaÌ€nh.
Tiểu Phức ngữ khà trầm trá»ng nhá» giá»ng nói.
Lục Thất sắc mặt âm trầm, lại nghe thấy Tiểu Phức dịu dà ng nói:
- Ta cho huynh biết những chuyện nà y, laÌ€ hi vá»ng sau nà y huynh cẩn tháºn má»™t chút. Ta nghe nói, lần nà y tiêu diệt thổ phỉ sẽ chia thà nh ba đưá»ng, mà Vinh Xương lại thống lÄ©nh má»™t đường, nghe nói đội quân dươÌi trươÌng gã laÌ€ bốn doanh quân phá»§ Ung Vương mÆ¡Ìi được mở rộng. Äến lúc đó huynh là m thuá»™c hạ của Vinh Xương nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải là m việc khiêm tốn, chá»› có nói muá»™i muá»™i cá»§a huynh là tỳ nữ cá»§a Tiêu Tứ , nếu không huynh sẽ gặp xui xẻo.
Lục Thất ngẩn ra, không hiểu nhìn Tiểu Phức, thấy Tiểu Phức cúi đầu, dịu dà ng nói:
- Huynh không biết, Tiêu Tứ sau khi đến kinh thà nh, đến diện kiến Tiêu Phi nương nương, kêÌt quả Tiêu phi nương nương truyền lời tÆ¡Ìi Vinh gia, muôÌn hôn ước giữa Vinh gia và Tiêu Tứ được giải trừ, khiến cho Vinh gia phiá»n não vô cùng, cÅ©ng không chịu chá»§ động giải trừ hôn ước, mà Tiêu gia bên nà y cÅ©ng xấu hổ trầm mặc không là m gì.
Lục Thất nghe xong sá»ng sốt, má»™t lát sau, lại nghe thấy Tiểu Phức dịu dà ng nói:
- Tiêu Tứ là một cô gái có chủ kiến, có thể là do nà ng ấy cầu xin Tiêu phi nương nương, nếu không Tiêu phi nương nương tuyệt đối không dám là m náo loạn mối quan hệ thông gia giữa các thế gia.
Lục Thất gáºt đầu, ôn nhu nói:
- Theo cô thì việc giải trừ hôn ước có được không?
- Khó mà nói, vấn đỠkia liên quan đến thể diện và Ãch lợi cá»§a hai thế gia, Tiêu gia và Vinh gia cÅ©ng sẽ không đồng ý giải trừ hôn ước. Tuy nhiên ÄÆ°Æ¡Ì€ng Hoà ng lại vẫn không biểu hiện gì, như váºy chứng tá» Hoà ng đế bệ hạ á»§ng há»™ việc giải hôn, nếu không sẽ bác bá» lá»i nói cá»§a Tiêu phi nương nương, bởi vì Tiêu phi nương nương truyền lời laÌ€ không hợp vá»›i lá»… pháp.
Tiểu Phức ôn nhu trả lá»i.
Lục Thất gật gáºt đầu, lại nghe thấy Tiểu Phức dịu dà ng nói:
- Huynh không nói, Vinh Xương chắc sẽ không biết xuất thân cá»§a tỳ nữ cá»§a Tiêu Tứ, huynh nhất định phải dặn dò kỹ thuá»™c hạ, không được truyá»n Ä‘i.
Lục Thất gáºt đầu, cảm thấy cảm kÃch, ôn hòa nói:
- Cảm ơn cô.
Äôi mắt xinh đẹp cá»§a Tiểu Phức cong cong, Lục Thất nhìn thấy tâm tình vui vẻ, thuáºn miệng há»i:
- Sao việc tiêu diệt thổ phỉ lại chia thà nh ba đưá»ng?
- Nghe nói, chá»§ yếu là cho Chu ChÃnh Phong tÃch lÅ©y công trạng, cho nên Chu ChÃnh Phong là Chá»§ soái, Vinh Xương là Tư Mã hà nh quân thống lÄ©nh tân quân cá»§a phá»§ Ung Vương. Còn có má»™t đưá»ng là Hữu Quân Lang Tướng, nguyên là Võ Lâm Lang Tướng thá»§ vệ hoà ng cung, ngưá»i nà y nghe nói là thôÌng lĩnh tân kinh quân.
Tiểu Phức ôn nhu trả lá»i.
Lục Thất hiểu rõ gáºt đầu, lại quay đầu, ôn tồn há»i:
- Bây giỠđang đi đâu?
- Äang đêÌn trấn Thạch Kiá»u, chắc là sẽ nhanh thôi.
Tiểu Phức má»m mại trả lá»i.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, hai ngưá»i im lặng má»™t lúc, Tiểu Phức chợt ôn nhu há»i:
- Nghe nói, huynh từng cầu thân Chu Nhạn Nhi?
Lục Thất ngẩn ra nhìn Tiểu Phức, trong lòng cảm thấy Tiểu Phức rất giống sư tá»·, hẳn mỉm cưá»i nói:
- Äúng là từng cầu thân, nhưng Chu tiểu thư không thÃch võ quan như ta.
- Huynh bị cá»± tuyệt rồi, huynh có háºn nà ng âÌy không?
Tiểu Phức dịu dà ng há»i.
Lục Thất lắc đầu, dịu dà ng nói:
- Không háºn, ta ngược lại cảm thấy kÃnh trá»ng, Chu tiểu thư tâm địa thiện lương, lúc tỳ nữ cá»§a nà ng rời Ä‘i gả cho ta là m vợ, nà ng âÌy chẳng những không oán háºn, mà còn tặng cho Váºn Nhi của hồi môn để gả Ä‘i.
Tiểu Phức bất ngỠồ má»™t tiếng, gáºt đầu nói:
- Nà ng âÌy là m như váºy, đúng là rất hiếm thấy.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, nhưng trong lòng lại bị gợi lại chuyện buồn, hắn thở dà i nói:
- CÅ©ng không biết trong nhà thÃªÌ nà o rồi, ta đến kinh thà nh, vốn chỉ là m nhiệm vụ há»™ tống đơn giản, nhưng bây giá» không ngá» lại hãm sâu và o khó trở vá».
- Con ngưá»i Ä‘á»u hươÌng vá» chỗ cao, huynh có thể đảm nhiệm chức Lữ Soái phá»§ Ung Vương, hẳn sẽ có tiá»n đồ hÆ¡n, chẳng nhẽ huynh tháºt sá»± nguyện ý trở vá» huyện Thạch Äại, là m cái chức Huyện UÌy há»™ quân mà bất cứ lúc nà o cÅ©ng có thể mất Ä‘i. Huynh nên biết, nêÌu huynh bị mất chức Huyện UÌy ở huyện Thạch Äại, háºu quả sẽ vô cùng nghiêm trá»ng đấy.
Tiểu Phức dịu dà ng bác bá».
Lục Thất đương nhiên không thể nói, hắn được ÄÆ°Æ¡Ì€ng Hoà ng đặc biệt ban cho chức Huyện UÌy há»™ quân, bây giá» chỉ cần LaÌ£i bá»™ không bãi miá»…n hắn, Thứ Sá» Trì Châu tất nhiên không có quyá»n bãi miá»…n hắn, chỉ có thể xin lệnh bãi miá»…n từ LaÌ£i bá»™.
Mà hắn là được ÄÆ°Æ¡Ì€ng Hoà ng đặc biệt ban cho, LaÌ£i bá»™ cho dù là thấy tấu của ThÆ°Ì Sử, cÅ©ng không dám chỉ vì việc nhá» mà mạo phạm long nhan, nói cách khác sau nà y chỉ cần Lục Thất là m việc thỏa Ä‘aÌng, chức Huyện UÌy há»™ quân ở huyện Thạch Äại, sẽ luôn là chức quan cá»§a hắn.
- Háºu quả ta biết, ta cÅ©ng nguyện ý tiếp nháºn chức Lữ Soái phá»§ Ung Vương, chỉ là ta vốn cho rằng có thể vá» huyện Thạch Äại đóng quân, nà o ngá» phải Ä‘i tiêu diệt thổ phỉ, chuyện tiÌ€nh tiêu diệt thổ phỉ nà y, không biết sau nà y sẽ biến thà nh thế nà o.
Lục Thất nuối tiếc nói.
- Phủ quân của phủ Ung Vương quay vá» huyện Thạch Äại đóng quân ư? Cách nghÄ© cá»§a huynh và La tam phu nhân quá khá» khạo rồi. ÄÆ°Æ¡ng kim Hoà ng thượng quan tâm nhất chÃnh là biêÌn động của quân đội, huynh muốn vỠđóng quân ở huyện Thạch Äại là chuyện không có khả năng xảy ra. Khả năng lÆ¡Ìn nhâÌt sau naÌ€y chiÌnh laÌ€ huynh sẽ bị Ä‘iều đến vùng biên cương Ä‘oÌng quân laÌ€m tươÌng trâÌn thủ, còn vá» phần là nÆ¡i giaÌ€u coÌ hay ngheÌ€o khổ, còn phải xem váºn may cá»§a huynh rồi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiểu Phức lắc đầu ôn nhu nói.
Lục Thất vẻ mặt trầm trá»ng gáºt đầu, kết quả như váºy tháºt ra hắn cÅ©ng từng nghÄ© đến, chỉ có Ä‘iá»u trong lòng không nguyện ý tiếp nháºn, lại thấy Tiểu Phức má»m nhẹ nói:
- Nói chuÌt chuyện nhẹ nhà ng Ä‘i, chị dâu cá»§a huynh là Chu Nguyệt Nhi phải không?
Lục Thất ngẩn ra nhìn Tiểu Phức, kinh ngạc nói:
- Äúng váºy.
- Chu Nguyệt Nhi là hoÌ£ haÌ€ng cá»§a thÃªÌ gia Chu thị đâÌy, chỉ có Ä‘iá»u cách nhánh chÃnh cá»§a tá»™c vẫn còn xa. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiểu Phức nói.
- Không phải chứ.
Lục Thất kinh ngạc hoà i nghi nói.
- Äúng là sá»± tháºt, nếu không huynh đệ cá»§a Chu Nguyệt Nhi sao có thể là m quan viên, huynh trưởng cá»§a Chu Nguyệt Nhi ở kinh thà nh là Giám sá»± kho vÅ© khÃ, quan giai Nho Lâm Lang. Äệ đệ cá»§a Chu Nguyệt Nhi ở trong quân Ninh Quốc TiêÌt Äộ quân, là má»™t đội trưởng trong TiêÌt Äộ SÆ°Ì Nha quân, quan giai Bồi Nhung Giáo UÌy.
Tiểu Phức dịu dà ng nói.
Lục thất kinh ngạc gáºt đầu, lại nghe thấy Tiểu Phức dịu dà ng nói:
- Nhạc phụ cá»§a huynh trưởng huynh là ngưá»i ngay thẳng, cho nên xa cách vá»›i nhánh chÃnh, nếu không có thể mượn lá»±c để có được quan chức, thấp nhất cÅ©ng có thể là m PhoÌ quan cá»§a má»™t Châu.
Lục Thất ngẩn ra, hoà i nghi nói:
- Có thể là m Phó quan của một Châu? Không thể nà o, Chu kỳ lão ở Vọng Giang Bảo muốn có được chức quan, còn phải đi cầu Thứ SỠđại nhân của Trì Châu cơ mà.
- Huynh nói là Chu kyÌ€ lão, là ngưá»i có quan hệ xa hÆ¡n nhiều vá»›i nhánh chÃnh Chu gia, căn bản không thể so sánh được vá»›i phụ thân cá»§a Chu Nguyệt Nhi. Nhánh chÃnh cá»§a Chu gia coÌ phân ra lÆ¡Ìn nhỏ, phụ thân cá»§a Chu Nguyệt Nhi coÌ thể nhập vaÌ€o doÌ€ng nhỏ, nói cách khác, nhánh chÃnh thừa nháºn phụ thân cá»§a Chu Nguyệt Nhi có quan hệ. ChÃnh bởi vì là doÌ€ng nhỏ, huynh đệ Chu Nguyệt Nhi má»›i được nhánh chÃnh để mắt tá»›i, má»›i cho bá»n há» thà nh má»™t phần lá»±c lượng trong Chu gia. Chỉ có Ä‘iá»u, chức quan cá»§a hai huynh đệ quá nhá», lại không thân cáºn vá»›i những quyá»n thần cá»§a Chu gia, cho nên bá»n há» vẫn lâm và o hoà n cảnh khốn đốn, không thể quan tâm đến huynh trưởng của huynh, đương nhiên caÌ€ng không coÌ khả năng giúp huynh.
Tiểu Phức ôn nhu giải thÃch.
Lục Thất nghe xong gáºt đầu, lại nghe thấy Tiểu Phức dịu dà ng nói:
- Vì sao ta lại nhắc đến Chu Nguyệt Nhi, huynh hiểu không?
Lục Thất ngẩn ra, sau đó nói:
- à của cô là , ta hẳn nên đi gặp chị dâu.
- Huynh đúng là không ngu ngốc, nhưng lại có chút không hiểu sá»± đời, nếu huynh là m quan, váºy nên tự giaÌc chá»§ động Ä‘i tìm hiểu giao kêÌt. Huynh và huynh trưởng cá»§a huynh nên Ä‘i bái kiến huynh trưởng cá»§a Chu Nguyệt Nhi, để cầu kết quan thêÌ. Sau khi kết quan thÃªÌ rồi, các huynh má»›i có thể ăn yÌ vÆ¡Ìi nhau, lúc huynh có cÆ¡ há»™i, có thể đỠbạt huynh trưởng cá»§a Chu Nguyệt Nhi, ngược lại y cÅ©ng có thể giúp huynh. Ãt nhất lúc có tin tức gì, y có thể thông báo cho huynh, chức quan ở kinh thà nh cho dù nhá», cÅ©ng quen biết rất nhiá»u thế lá»±c trong maÌ£ng lươÌi quan laÌ£i đấy.
Tiểu Phức ôn nhu chỉ giáo.
Lục Thất thụ giáo gáºt đầu, ôn tồn nói:
- Ta và huynh trưởng sẽ đến tiếp kiến, chỉ là ngại đi nịnh bợ.
- Nịnh bợ, y hẳn nên nịnh bợ huynh má»›i đúng, huynh dù sao cÅ©ng là Doanh tướng thống quân rồi, sau nà y có thể Ä‘i là m tướng trâÌn thủ một Ä‘iÌ£a phương. Lúc đó, huynh có thể cầu La trưởng sá», để huynh trưởng cá»§a Chu Nguyệt Nhi đến là m quan huyện cá»§a nÆ¡i huynh đóng quân, khi đó các huynh có thể há»— trợ lẫn nhau, Ä‘á»u có được lợi Ãch lá»›n. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiểu Phức má»m giá»ng nói.
Lục Thất nghe xong cảm thấy quái lạ nhìn Tiểu Phức, dịu dà ng nói:
- Sẽ không đơn giản như cô nghÄ© chứ, ta nếu như đến trấn thá»§ vùng biên cương, nÆ¡i Ä‘oÌ khẳng định laÌ€ một nÆ¡i nguy hiểm, tháºm chà là nghèo khó, đến là m quan chức ở chá»— đó, còn không bằng ở kinh thà nh.
Tiểu Phức nghe xong lại lắc đầu, dịu dà ng nói:
- Äúng là do huynh không hiểu má»›i nói như váºy. Sao huynh lại muốn trở vá» huyện Thạch Äại, chẳng phải laÌ€ bởi huyện Thạch Äại có thế lá»±c cá»§a huynh ư, ở huyện Thạch Äại huynh có thể nắm trong tay rất nhiá»u chuyện. CoÌ€n vì sao huynh lại không muốn ở kinh thà nh, laÌ€ bởi vì huynh bị chèn ép, là m chuyện gì cÅ©ng phải cẩn tháºn đêÌn lá»i nói và hà nh động, ta nói có đúng không?
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 73
Nói chuyện trong xe (ba).
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất kinh ngạc nhìn Tiểu Phức, đôi mắt xinh đẹp cá»§a Tiểu Phức cong cong, nà ng dịu dà ng nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cùng má»™t đạo lÃ, chỉ cần không phải hạng ngưá»i yếu Ä‘uối vô năng, tiểu quan ở kinh thà nh khát vá»ng nhất chÃnh là được vỠđịa phương. Cho dù là tá»›i địa phương nghèo khó, cÅ©ng có quyá»n lá»±c cao cao tại thượng, còn vá» chuyện biên cương nhiá»u nguy hiểm, đối vá»›i quan văn mà nói, đánh mất thà nh trì cÅ©ng không bị trá»ng tá»™i gì, nếu giữ được thà nh trì, ngược lại còn láºp công lá»›n.
Lục Thất ồ má»™t tiếng gáºt đầu, ôn tồn nói:
- Kiến thức của cô khiến cho ta khâm phục.
- Huynh là ngưá»i vừa má»›i bước chân và o quan trưá»ng, tất nhiên là không hiểu rõ quan trưá»ng, chá» qua và i năm nữa, huynh sẽ cá»±c kì lão luyện.
Tiểu Phức ôn nhu nói.
Lục Thất cưá»i không nói, má»™t lúc sau, lại nghe thấy Tiểu Phức dịu dà ng nói:
- Huynh ở kinh thà nh, chỉ muốn dá»±a và o việc buôn bán cá»§a cá»a hà ng cá»§a Kim Trúc thôi sao?
Lục Thất ngẩn ra, ôn nhu nói:
- Không phải, tiá»n lá»i cá»§a cá»a hà ng Kim Trúc ta chỉ lấy có má»™t phần, ta tÃnh bố trà má»™t cá»a hà ng độc quyá»n kinh doanh giấy, nếu có khả năng, ta cÅ©ng muốn mở má»™t tiệm thuốc.
- Mở tiệm thuốc, nếu như huynh mở tiệm thuốc, có bằng lòng hợp tác với ta không, ta cũng muốn mở một tiệm thuốc ở kinh thà nh.
Tiểu Phức dịu dà ng nói.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là có thể, tiệm giấy ta cÅ©ng đồng ý hợp tác vá»›i cô, tiá»n vốn cá»§a ta không nhiá»u.
Lục Thất cưá»i dịu dà ng nói.
- Má»™t lá»i đã định, mấy ngà y nữa ta sẽ láºp khế ước vá»›i huynh.
Tiểu Phức má»m mại nói.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, suy nghÄ© má»™t chút, ôn tồn nói:
- Phức tiểu thư, chuyện riêng cá»§a cô ta không nói nhiá»u nữa, nhưng chúng ta cÅ©ng coi như là thân quen, ta cảm thấy, cách cô chiêu má»™ ngưá»i luyện võ không thể thá»±c hiện được.
Tiểu Phức ngẩn ra nhìn Lục Thất, ôn nhu há»i:
- Vì sao?
- CaÌch laÌ€m của cô hẳn laÌ€ nghĩ chiêu má»™ hiá»n sÄ©, muốn dùng thà nh ý và Ãch lợi để có được trợ lá»±c, phương pháp thiÌ€ chÃnh xác, nhưng lại dùng sai ngưá»i rồi. Ngưá»i luyện võ bây giá» tâm tÃnh Ä‘a số rất thá»±c tế, bá»n hỠđến là vì trục lợi, cÅ©ng sẽ dá»… dà ng vì lợi Ãch mà thay đổi. Cho nên sau nà y cô nuôi quân nghìn ngà y, chưa hẳn có thể dùng cho má»™t thá»i cÆ¡. Muốn đạt được sá»± á»§ng há»™ cá»§a ngưá»i luyện võ, chÃnh là phải dùng đến ba chữ ân, uy, nghÄ©a, cô suy nghÄ© má»™t chút, cách là m cá»§a cô đúng được mấy chữ.
Lục Thất ôn tồn giải thÃch.
Tiểu Phức im lặng, một lúc sau, Lục Thất dịu dà ng nói:
- Cô căn bản đến má»™t chữ cÅ©ng không có, sá»± chá»§ động chiêu má»™ cá»§a cô, nếu chỉ là má»i má»™t ngưá»i, váºy ngưá»i kia sẽ bị sá»± thà nh tâm cá»§a cô cảm động, sẽ tá»± giác tạo thà nh má»™t loại cảm giác mang Æ¡n. Cô chiêu má»™ ngưá»i ngưá»i, ai cÅ©ng sẽ cho rằng chỉ là có tác dụng, tâm cá»§a bá»n há» cÅ©ng chỉ là vì lợi Ãch mà đi theo cô.
- Lại nói chữ uy, nếu như cô không thể để cho bá»n há» là m quan lâu dà i được, bá»n há» căn bản sẽ không kÃnh phục cô, cho dù dùng ta để trấn áp bá»n há» má»™t thá»i gian, nêÌu má»™t thá»i gian dà i không nhìn thấy, uy cÅ©ng biến mất. Còn vá» chữ nghÄ©a, cô lại cà ng không có, chỉ có từng cùng nhau trải qua chiến đấu sinh tá», má»›i có thể từ trong maÌu tanh có được tình nghÄ©a chân chÃnh, tình nghÄ©a chân chÃnh, cÅ©ng không phải chỉ uống rượu và i lần, cho nhiá»u lợi Ãch hÆ¡n mà có thể có được.
Tiểu Phức gáºt đầu, mắt nhìn Lục Thất, dịu dà ng nói:
- Huynh nói không sai, nhưng ta cần có thế lực ủng hộ, ta cũng cần có được Dực Vệ ở phủ Ung Vương nghe lệnh ta.
Lục Thất lắc đầu nói:
- Ta đây thực sự không thể giúp cô.
Tiểu Phức cúi đầu, một lát sau mới ngẩng đầu lên nhìn Lục Thất, ôn nhu nói:
- Váºy huynh nói xem ta nên là m thế naÌ€o? Äể những ngưá»i đó trở vá» sao?
Lục Thất ôn tồn nói:
- Äá» nghị cá»§a ta chÃnh là thà Ãt mà tốt, cô đến gặp những ngưá»i đó, nói tạm thá»i không thể giúp bá»n há» trở thà nh Dá»±c Vệ, chỉ có thể chá» cÆ¡ há»™i, chỉ có thể để bá»n há» thà nh há»™ vệ. Sau nà y ở kinh thà nh há»™ vệ cho cô những lúc xuất hà nh, cùng vá»›i bảo vệ hà ng hóa, nếu đồng ý ở lại là m há»™ vệ, má»—i ngưá»i má»™t tháng lương là ba mươi lượng bạc, nếu không đồng ý là m há»™ vệ, có thể quay vá» huyện Thạch Äại chá».
Tiểu Phức nghe xong gáºt đầu, Lục Thất lại dịu dà ng nói:
- Như váºy những ngưá»i đồng ý ở lại, Ä‘a số Ä‘á»u là những ngưá»i tháºt tâm Ä‘i theo cô.
Tiểu Phức gáºt gáºt đầu, suy nghÄ© má»™t chút ôn nhu nói:
- Ta nghe lá»i huynh.
Lục Thất ngẩn ra, trong lòng cÅ©ng có chút khác thưá»ng, hắn mỉm cưá»i gáºt gáºt đầu vá»›i Tiểu Phức. Tiểu Phức cÅ©ng nhìn hắn, chợt dịu dà ng nói:
- Có má»™t gia kỹ tên là Hinh Lan, tháºt sá»± đã chết rồi sao?
Lục Thất ngẩn ra, vẻ mặt kinh hãi nhìn Tiểu Phức, đôi mắt xinh đẹp cá»§a Tiểu Phức bình tÄ©nh nhìn hắn, hai ngưá»i nhìn nhau giây laÌt, Tiểu Phức dịu dà ng nói:
- Trong số những ngưá»i ta chiêu má»™ có cha vaÌ€ huynh trưởng cá»§a Hinh Lan.
Lục Thất ồ má»™t tiếng, cưá»i cưá»i ôn tồn nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chưa chết, nhưng trở thà nh nữ nhân cá»§a huynh trưởng ta, bá»n hỠở cùng nhau rất hòa hợp.
Tiểu Phức bình tÄ©nh nhìn Lục Thất, má»m nhẹ nói:
- Ta vẫn nghÄ© là huynh sẽ phá»§ nháºn.
Lục Thất cưá»i cưá»i, ôn nhu nói:
- Ta cảm thấy, cô sẽ không hại ta, bởi vì cô đối với ta không có sự cảnh giác.
Tiểu Phức gáºt gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Cảm Æ¡n sá»± tÃn nhiệm cá»§a huynh, Hinh Lan nếu như không chết, ta Ãt nhất có thể giữ lại được hÆ¡n mưá»i ngưá»i, có chÃn ngưá»i là do cha vaÌ€ huynh trưởng cá»§a Hinh Lan giuÌp ta mời được đâÌy, Ä‘iá»u kiện là ta phải cứu nữ nhi cá»§a y, chỉ là lúc ta cho người đêÌn chá»— Triệu huyện thừa Ä‘oÌ€i người, không nghÄ© lão caÌo già kia lại nói dôÌi Hinh Lan đã ở kinh thà nh, sau đó không ngá» lại cho huynh đưa ngưá»i Ä‘i, sau naÌ€y lão caÌo giaÌ€ ấy bị giết, có phải là do huynh giết không?
Lục Thất bình tĩnh lắc đầu, dịu dà ng nói:
- Ta không biết thuáºt phân thân, hÆ¡n nữa, sao ta phải giết Triệu huyện thừa.
Äôi mắt xinh đẹp cá»§a Tiểu Phức nhìn hắn má»™t cái, dịu dà ng há»i:
- Sao huynh lại để Hinh Lan giả chết?
Lục Thất mỉm cưá»i, ôn tồn nói:
- Bởi vì huynh trưởng ta thÃch Hinh Lan, hÆ¡n nữa cÅ©ng vừa vặn có thổ phỉ đến cướp, sau khi ta thuyết phục được Hinh Lan, Hinh Lan laÌ£i nói cho ta biết, Triệu huyện thừa truyá»n lệnh cho nà ng phải giết ta.
Tiểu Phức gáºt gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Sá»± tồn tại cá»§a huynh ở huyện Thạch Äại, tất nhiên là ảnh hưởng đến việc thống trị địa phương cá»§a lão ta, nhưng nguyên nhân thá»±c sá»± khiến lão ta muốn giết huynh, huynh có thể không biết.
- Nguyên nhân thực sự?
Lục Thất kỳ quái nhìn Tiểu Phức nói.
- Nguyên do thá»±c sá»± chÃnh là Tiêu phá»§. Huynh ở huyện Thạch Äại thực sá»± có quyá»n thế, nhưng cho dù có quyá»n thế hÆ¡n nữa, Triệu huyện thừa vẫn có thể áp chế huynh. Bởi vì sau lưng lão ta chÃnh là Công bá»™ Thị lang, sâu hÆ¡n nữa còn có Chu thị thế gia. Nhưng muá»™i muá»™i cá»§a huynh là tỳ nữ hồi môn cá»§a Tiêu Tứ, cho nên, lão ta cố kỵ tiá»m lá»±c quan thÃªÌ cá»§a huynh, sợ huynh sau nà y được Tiêu gia và Vinh gia á»§ng há»™.
Tiểu Phức ôn nhu giải thÃch.
Lục Thất nghe xong sợ hãi, một hồi lâu sau mới ôn nhu nói:
- Lão ta cũng nghĩ quá xa rồi.
- Nếu như không nghÄ© xa, lão ta sao có thể có thá»±c quyá»n thống trị huyện Thạch Äại hÆ¡n ba mươi năm, huyện Thạch Äại có Tiêu phá»§ ở đó, nhưng lão ta vẫn có thể má»™t tay che trá»i. Sá»± tồn tại cá»§a huynh ở huyện Thạch Äại, nếu như không can dá»± và o chuyện cá»§a huyện, thì lão ta có thể sẽ tha cho huynh, dù sao lão ta cÅ©ng không nghÄ© bá»n trá»™m cướp lại hung hăng ngang ngược như váºy. Nhưng là huynh lại tá» ra quá mạnh mẽ, cứng rắn á»§ng há»™ Vương chá»§ bá»™, dưới tình hình như váºy, má»™t ngà y huynh rá»i khá»i huyện Thạch Äại, cÅ©ng thà nh má»™t thế lá»±c á»§ng há»™ Vương chá»§ bá»™.
Tiểu Phức dịu dà ng nói.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, sá»± tháºt cÅ©ng đúng như những Ä‘iá»u lão ta nghÄ©, lại nghe thấy Tiểu Phức ôn nhu nói:
- Ta nhắc nhở huynh má»™t câu, Vương chá»§ bá»™ là ngưá»i tuyệt đối không thể tin tưởng, y là má»™t loại ngưá»i hám lợi, má»™t khi có thế lá»±c tốt hÆ¡n lôi kéo, y sẽ bá» quên huynh.
Lục Thất cưá»i cưá»i, ôn tồn nói:
- Ta không ủng hộ y, thì có thể ủng hộ ai đây.
Tiểu Phức gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Lục gia cá»§a huynh, quả thá»±c là thiếu ngưá»i có thể sá» dụng, huynh trưởng cá»§a huynh sau nà y cũng chỉ coÌ thể ở lại kinh thà nh là m quan viên.
Lục Thất ngẩn ra, cưá»i nói:
- Cô nói huynh trưởng của ta có thể là m quan?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên có thể, huynh đã là Doanh tướng thôÌng quân, sau nà y nếu rá»i khá»i kinh thà nh là m tướng quân trấn thà nh, váºy huynh trưởng cá»§a huynh sẽ thà nh con tin.
Tiểu Phức dịu dà ng nói ra sá»± tháºt.
Lục Thất ngẩn ra, sau đó gáºt đầu, hắn suy nghÄ© má»™t chút, má»›i ôn tồn há»i:
- Cô có biết Äông Hà không?
- Äông Hà , huynh biết Äông Hà cá»§a huyện Thạch Äại?
Tiểu Phức kinh ngạc nói.
- Cô cũng biết?
Lục Thất há»i ngược lại.
- Ta không quen, nhưng mà nghe nói qua, Äông Hà là do lão caÌo giaÌ€ kia cất nhắc lên là m huyện tà o, nguyên nhân đưa lên là do chaÌu trai của Äông Hà là quan tươÌng trong quân Khang Hóa.
Tiểu Phức dịu dà ng trả lá»i.
Lục Thất gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Äông Hà có thể là Huyện thừa cá»§a huyện Thạch Äại rồi.
Tiểu Phức kinh ngạc nhìn Lục Thất, ôn nhu nói:
- Ta đã coi thưá»ng huynh rồi, huynh cÅ©ng là má»™t ngưá»i mưu tÃnh sâu xa.
Lục Thất cưá»i khổ, sau đó nói nguyên nhân thá»±c sá»±, tháºm chà là chuyện La trưởng sá» lén lút taÌ€ng binh cÅ©ng không giấu giếm, hắn nói ra chuyện bà máºt cÅ©ng không phải do lá»— mãng, mà là đem Tiểu Phức trở thà nh ngưá»i trong quan trưá»ng á»§ng há»™. Trong lòng hắn căn bản cÅ©ng không tiÌn nhiệm La trưởng sá», bởi vì La trưởng sá» hoà n toà n chỉ lợi dụng hắn, mà thế lá»±c cá»§a Tiểu Phức là Tiêu phá»§ cá»§a huyện Thạch Äại, sau nà y có thể có được sá»± á»§ng há»™ chÃnh thức cá»§a má»™t thế lá»±c, tám phần là Tiêu gia ở huyện Thạch Äại. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiểu Phức nghe xong chuyện bà máºt, đôi mắt xinh đẹp kinh hãi nhìn Lục Thất, vá»™i la lên:
- Huynh nói là , La trưởng sá» muôÌn giấu ba trăm tinh binh ở huyện Thạch Äại?
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Äúng váºy, y nói là để bảo vệ Tiêu phá»§.
- Bảo vệ? Y, y chÃnh là đang ám hại Tiêu phá»§ ở Trì Châu.
Tiểu Phức khiếp sợ đáp lại.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 19 20 21 ... 46 »