Kiêu Phong
Tác giả: Tác giả: Hải Phong Nhi
Số chương: 453
Lần đọc: 186.928
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 9 10 11 ... 46 »
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 89
Dị nhân
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
- Thất Lang! Tại sao chà ng không tránh?
Tân Váºn Nhi quan tâm có chút oán giáºn.
- Tránh rồi có thể dá»a bá»n chúng không? Ta không muốn má»™t lúc giết chết hÆ¡n tám mươi ngưá»i.
Lục Thất mỉm cưá»i nói.
Sá»± quan tâm cá»§a ba cô gái khiến hắn thấy ấm áp trong lòng, đặc biệt là Trần Tuyết Nhi cÅ©ng há»i han ân cần, ánh mắt đối diện vá»›i mắt hắn nà ng láºp tức e lệ cúi đầu. Phản ứng cá»§a sá»± quan tâm nà y cho thấy trong lòng Trần Tuyết Nhi có sá»± tồn tại cá»§a hắn, má»™t niá»m vui cá»§a sá»± chinh phục khiến Lục Thất thấy vui sướng.
- Thất Lang! Má»™t mình chà ng có thể đánh được hÆ¡n tám mươi ngưá»i kia sao?
Tân Váºn Nhi nghe xong có chút giáºt mình.
- Äánh được! Những ngưá»i nà y Ä‘á»u là đám ô hợp, Ä‘a số Ä‘á»u là nông nô nghèo khó không nÆ¡i nương tá»±a. Giết bá»n há» dá»… như chặt cây váºy, nhưng giết những ngưá»i nà y thì ta tuyệt đối không đà nh lòng.
Lục Thất than nhẹ, nói
Tân Váºn Nhi gáºt đầu, phu quân không phải là võ phu bạo ngược khiến nà ng ta cảm thấy được an á»§i. Äông Thanh vẫn còn khiếp sợ, e ngại nói:
- Chủ mẫu! Chúng ta mau lên xe đi thôi!
Lá»i nói cá»§a Äông Thanh cảnh tỉnh Tân Váºn Nhi, nà ng vá»™i gá»i phu xe, sốt ruá»™t quay lại xe. Phu xe run sợ đứng dáºy, trèo lên xe vung roi định Ä‘i, chợt má»™t giá»ng nói trong trẻo vá»ng đến:
- Xin vị thà chủ nà y hãy dừng bước!
Má»i ngưá»i cả kinh nhìn vá» phÃa Lục Thất, chỉ thấy phÃa trước bên phải ngá»±a cá»§a Lục Thất không biết từ lúc nà o có má»™t ngưá»i Ä‘ang đứng ở đó. Äó là má»™t đạo sÄ© trung niên, mà y ráºm mắt to, mÅ©i thẳng miệng vuông, dưới hà m có ba chòm râu dà i phất phÆ¡ quá ngá»±c, tóc dà i chưa cắt hất vá» sau, thân mặc má»™t áo đạo sÄ© mà u xanh bình thưá»ng.
Má»i ngưá»i kinh sợ, Lục Thất cà ng kinh sợ hÆ¡n, đạo sÄ© nà y xuất hiện trước mắt mà sao hắn không há» hay biết, sợ đến mức hắn hướng lên quất ngá»±a lui vá» phÃa sau, nà o biết ngồi trên ngá»±a không há» nhúc nhÃch. Hắn nhất thá»i giáºt mình, chợt bừng tỉnh mình đã gặp được dị nhân.
á»”n định lại tinh thần, Lục Thất nghiêng ngưá»i xuống ngá»±a, thi lá»… nói:
- Tiên trưởng ở trên cao, Lục Thiên Phong có lá»i chà o!
Äạo sÄ© mỉm cưá»i nói:
- Lục thà chủ khách khà rồi!
Lục Thất cung kÃnh nói:
- Tiên trưởng gá»i Thiên Phong lại, không biết có gì chỉ giáo?
Äạo sÄ© mỉm cưá»i nói:
- Ta thấy thà chá»§ thiện tâm thương sinh linh, lại có thân thể căn cốt linh hoạt, vì váºy cố ý gá»i thà chá»§ lại luáºn duyên.
Lục Thất sá»ng sốt, hai chữ “luáºn duyên†thì hắn hiểu. Äó là giúp con ngưá»i ta vứt bá» bụi trần nháºp đạo. Hắn lắc đầu nói:
- Tiên trưởng! Thiên Phong thân thuần tục vướng báºn hồng trần, duyên nà y không luáºn được rồi.
Äạo sÄ© mỉm cưá»i nói:
- Ta và thà chá»§ gặp nhau cÅ©ng là chữ duyên, trần duyên cá»§a thà chá»§ cà ng nhiá»u thì cÅ©ng có má»™t ngà y, duyên đại đạo cÅ©ng vô táºn, cÅ©ng là gặp được chứ không cầu được. Hôm nay gặp mặt cÅ©ng là duyên, ta cÅ©ng chỉ là ngưá»i “gieo†duyên, còn phải xem váºn mệnh cá»§a thà chá»§ thế nà o.
Lục Thất ồ một tiếng, ôn tồn nói:
- Hóa ra hôm nay tiên trưởng không phải muốn độ duyên tôi!
Äạo sÄ© nghiêm nét mặt nói:
- Äá»™ duyên đại đạo là ở tâm, phải không vướng bụi trần. Nếu như thà chá»§ có duyên nháºp đạo, trì trệ trăm năm cÅ©ng chưa muá»™n, nếu như không có duyên thì váºn may không lá»›n. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất khó hiểu nói:
- Thiên Phong ngu muội, tiên trưởng có thể nói rõ hơn một chút được không?
Äạo sÄ© giÆ¡ tay lấy từ trong tay áo ra má»™t trúc thư, nghiêm nét mặt nói:
- Äây là gốc rá»… cá»§a đại đạo Côn Luân, thà chá»§ có thể cầm lấy vá» kiên trì ngá»™ táºp. Nếu như có duyên sẽ tá»± ngá»™ ra nhiá»u loại dị năng, sau khi ghi nhá»› kỹ những Ä‘iá»u trong trúc thư thì há»§y Ä‘i, không được truyá»n ra ngoà i.
Lục Thất hÆ¡i sá»ng sốt, hai tay giÆ¡ ra nháºn lấy trúc thư, nghiêm nét mặt nói:
- Tiên trưởng yên tâm, Thiên Phong sẽ không bao giá» truyá»n ra ngoà i!
Äạo sÄ© mỉm cưá»i nói:
- Sau khi thà chá»§ táºp được trúc thư nà y, nếu như có giác ngá»™ thì lúc táºn trần duyên có thể đến núi Côn Luân tìm ta nháºp đạo. Ta tên là Hà nh Vân, nguyện sau nà y có duyên tương phùng vá»›i thà chá»§.
Nói xong, thân thể đạo sÄ© đột nhiên bay lên không trung không thấy đâu nữa. Lục Thất cả kinh trừng mắt, vá»™i nắm lấy trúc thư quỳ xuống đất dáºp đầu, cung kÃnh nói:
- Tạ ơn tiên trưởng ban duyên.
Sau khi Lục Thất đứng dáºy, ba cô gái và phu xe kinh sợ giáºt mình nhìn hắn, Lục Thất bay ngưá»i lên ngá»±a, cưá»i nói:
- Äi thôi!
Sau khi xe ngá»±a Ä‘i, Tân Váºn Nhi kinh ngạc nói:
- Thất Lang, thứ mà vị tiên trưởng kia đưa cho chà ng là gì váºy?
- Là má»™t bá»™ kinh đạo đức, vị tiên trưởng đó thấy ta lương thiện không sát sinh, muốn độ ta là m đạo sÄ©, cho ta kinh thư để ta ngá»™ đạo không vướng bụi trần. Nếu như có giác ngá»™ thì đến tìm ông ta là m đạo sÄ© há»c tiên pháp.
Lục Thất ôn tồn giải thÃch.
- Thất Lang, quyển kinh thư kia, chà ng đừng xem được không?
Tân Váºn Nhi lo lắng dịu dà ng nói.
- Yên tâm Ä‘i! Ta có nhiá»u vợ đẹp thiếp xinh ân cần chăm sóc như váºy, nếu như xuất gia, chẳng phải là đồ ngốc sao?
Lục Thất che miệng lớn tiếng trêu đùa.
Äám ngưá»i Tân Váºn Nhi choáng váng, Tân Váºn Nhi khẽ gắt má»™t cái rồi không nói thêm gì nữa.
Mặt trá»i đã khuất, xe ngá»±a trên đưá»ng vá» Vá»ng Giang Bảo không gặp phải trở ngại gì. Äến nhà ở hiệu thuốc, Lục Thất đưa cho phu xe số và ng nhiá»u gấp hai lần, nghiêm dặn không được truyá»n ra ngoà i chuyện xảy ra trên đưá»ng hôm nay, phu xe vui mừng liên tục gáºt đầu.
Lục Thất bảo ba cô gái Ä‘i nghỉ sá»›m, đặc biệt dặn dò Trần Tuyết Nhi bắt đầu từ ngà y mai há»c Tiểu Vân cách buôn bán và quản lý tà i sản, đồng thá»i nói trước mặt Tân Váºn Nhi, đối vá»›i Trần Tuyết Nhi phải tùy ý sai bảo, phải dạy nà ng ấy há»c bổn pháºn là m thiếp.
Rá»i khá»i Vá»ng Giang Bảo trở vá» nhà cÅ© trong thà nh, Lục Thất bẩm báo vá»›i mẫu thân chuyện cá»§a tá»· tá»·. Lục mẫu nghe xong nước mắt lưng tròng, Ninh Nhi hầu hạ trong phòng cÅ©ng rÆ¡i lệ.
Lục Thất lại nói đến việc mua cá»a hà ng, nói đã bố trà tá»· tá»· ở trong cá»a hà ng, cÅ©ng nói đến sách lược “thá» khôn có ba hangâ€. Lục mẫu nghe xong tâm trạng cÅ©ng tốt lên rất nhiá»u, dặn dò Lục Thất nhanh chóng đón tá»· tá»· quay vá» gặp bà , cÅ©ng không còn tâm tư để ý đến sách lược cá»§a Lục Thất nữa.
Trở vá» nhà phÃa đông, Lục Thất đến gặp Tương Nhi trước. Tương Nhi thấy Lục Thất bình an quay vá» thì vui đến phát khóc. Hai ngưá»i ân ái trong chốc lát, Lục Thất lấy cá»› có chuyện đến thư phòng, bảo Tương Nhi đừng đến quấy rầy hắn. Tương nhi ngoan ngoãn nghe theo.
Äến thư phòng, Lục Thất lấy trúc thư mở ra xem, sau khi xem lướt qua má»›i biết đây là má»™t bá»™ thuáºt luyện khÃ. Từ nhá» hắn đã táºp La Hán khà công, La Hán khà công là ngoại công, chá»§ yếu là khà tụ Ä‘an Ä‘iá»n váºn phát toà n thân, cao hÆ¡n trăm lần so vá»›i ngoại công đánh da thịt.
Tên ‘Thuáºt luyện khà công’, Lục Thất đã nghe phụ thân nói qua rồi, nói đó là thuáºt thần kỳ dung nạp nguyên khÃ, tục xưng Tiên Thiên dị công. Phụ thân nói, ngưá»i luyện Tiên Thiên dị công thà nh công thì thân thể sẽ nhẹ như lông vÅ©, lá»±c có thể cách sÆ¡n đả ngưu hóa thạch, tháºm chà có thể và o biển sâu, trở thà nh lục địa thần tiên trưá»ng sinh bất lão.
Cách nói Lục địa thần tiên, Lục Thất căn bản không tin nhưng hôm nay Hà nh Vân đạo sÄ© Ä‘i lại vô hình khiến Lục Thất cÅ©ng tin năm sáu phần. Vì váºy hắn vá»™i chui và o thư phòng xem trúc thư, đạo pháp tu luyện ghi trên trúc thư không có tên, ná»™i dung không khó hiểu, có hình vẽ giải thÃch và khẩu quyết, cuối cùng có bốn chữ lá»›n “Äạo tâm hằng ngá»™â€. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất hiểu được bốn chữ “Äạo tâm hằng ngá»™â€. Hắn khổ luyện La Hán khà công mưá»i mấy năm, đến nay đã đạt đến cảnh giá»›i cá»u trá»ng, cÅ©ng chÃnh là dá»±a và o sá»± kiên trì bá»n bỉ, công phu dá»±a và o chịu khổ và bá»n lòng má»›i có được. Có lẽ trên Ä‘á»i tháºt sá»± có linh Ä‘an thần dược có thể khiến ngưá»i ta má»™t đêm có được thần lá»±c. Nhưng đó là cÆ¡ há»™i cá»±c kỳ nhá», đối vá»›i Lục Thất mà nói đó là hai chữ “khổ tuâ€.
Hắn khổ tu La Hán khà công mưá»i mấy năm, kinh nghiệm nói cho hắn bản lÄ©nh cà ng khó tu thì uy lá»±c cà ng lá»›n. Hắn hoà n toà n có thể nhẫn nại tu luyện theo pháp công trúc thư nà y hai mươi năm, tháºm chà ba mươi năm. Hà nh Vân đạo sÄ© không phải là đã nói rồi sao, có duyên nháºp đạo thì trì trệ trăm năm cÅ©ng không muá»™n, Ä‘iá»u đó đã nói cho Lục Thất biết, cuốn công pháp trúc thư nà y phải dùng đến thá»i gian dà i má»›i có thể luyện táºp thà nh. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất cưá»i má»™t cái, hiện giá» hắn có biết bao việc quấn thân, sau nà y chỉ có thể tu luyện sau ná»a đêm má»—i ngà y, cứ tu luyện trước xem sao, coi như đạo dưỡng sinh. Hắn nâng trúc thư lên bắt đầu nghiên cứu cẩn tháºn.
Vừa rạng sáng ngà y thứ hai, Lục Thất sảng khoái tinh thần đến giáo trưá»ng huấn luyện quân. Qua má»™t đêm ngồi nghỉ tu luyện, hắn phát hiện trong cÆ¡ thể mình đã sản sinh má»™t khà cảm, nói chÃnh xác là giống như ngá»n lá»a mà u tÃm sáng ngá»i.
Khà cảm như lá»a tÃm đó không ngừng xoay chuyển trong cÆ¡ thể hắn. Kể cả hắn không luyện nữa cÅ©ng sẽ dần dần xoay chuyển theo quy luáºt ở trong cÆ¡ thể. Hiện tượng kỳ lạ nà y khiến Lục Thất ngạc nhiên mãi không thôi, vừa má»›i tu luyện, sao có thể đạt được khà cảm rõ rà ng như váºy được.
Sau khi ngạc nhiên thì Lục Thất suy nghÄ© má»™t chút, và kết luáºn có được là má»™t đêm có được khà cảm mạnh như váºy thì rất có thể là La Hán khà công hắn tu luyện được hÆ¡n mưá»i năm thúc đẩy. Cái gá»i là vạn pháp quy tông, luyện La Hán khà công là chân khÃ, tất nhiên có Ä‘iểm tương há»— vá»›i thuáºt Tiên Thiên luyện khÃ. HÆ¡n nữa Hà nh Vân tiên trưởng cÅ©ng nói hắn căn cốt linh hoạt, chắc chắn là thÃch hợp vá»›i công pháp tu luyện nên má»›i tặng sách.
Mặc dù không phát hiện ra khà cảm giống lá»a tÃm có sức mạnh thá»±c chất gì nhưng sá»± biến đổi khác thưá»ng trong cÆ¡ thể lại rất rõ rà ng. Rõ nhất là nhãn lá»±c và nhÄ© lá»±c cá»§a hắn tăng lên rất nhiá»u, còn thân thể cÅ©ng có cảm giác nhẹ hÆ¡n.
Ãnh bình minh ở giáo trưá»ng vá»›i mà n múa thương múa quyá»n mạnh mẽ hÆ¡n, sá»± nhạy bén trong cÆ¡ thể tăng lên rõ rệt, hÆ¡n nữa tinh khà hao tổn chỉ cần ngừng thở mươi mấy giây là có thể nhanh chóng phục hồi. Dá»±a và o Ä‘iá»u nà y đủ để Lục Thất vui mừng, chiến đấu vá»›i kẻ địch sợ nhất là thể lá»±c không chống đỡ nổi. Hắn có khá»e mạnh đến mức nà o cÅ©ng không chịu nổi chiến đấu liên tục, giỠđây hắn đã có thuáºt thần kỳ như nà y, chẳng khác gì hổ thêm cánh
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 90
Chu phá»§
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Khi mặt trá»i lên cao, Lục Thất rá»i giáo trưá»ng Ä‘i tuần tra khu trá»±c thuá»™c. Lúc đến cổng thà nh, hắn lệnh cho Lãnh Nhung dẫn mưá»i quan binh cùng đến Vá»ng Giang Bảo. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lần Ä‘i nà y tất nhiên là giải quyết vấn đỠtháºt giả cá»§a Lư Tam công tá» rồi. Nói tháºt lòng thì Lục Thất không thÃch quản chuyện nà y nhưng vì Tân Váºn Nhi thì không thể không quản. Tân Váºn Nhi là thê thất cá»§a hắn, giữa phu thê luôn là quan hệ bình đẳng tôn trá»ng lẫn nhau. Lục Thất có trách nhiệm giúp thê tá» giải bá»›t âu lo, tất nhiên chá»§ yếu là hắn yêu Tân Váºn Nhi nên má»›i cam tâm Ä‘i là m chuyện nà y.
Äây là lần đầu tiên Lục Thất đến trước cá»a Chu phá»§, vừa nhìn liá»n thấy khà thế cá»§a Chu phá»§ có nét giống vá»›i Trần phá»§. Kỳ lão tuy là xã quan thấp hÆ¡n Huyện Úy nhưng quan viên Kỳ lão Ä‘á»u là thế gia đại tá»™c chiếm cứ má»™t phương, không những già u có mà còn có thế lá»±c rá»™ng rãi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cái gá»i là “rồng mạnh không đè được đầu rắn†giống như Vương Chá»§ bá»™ là nhân váºt có mối quan hệ vá»›i quan trên nhưng ở Huyện Thạch Äại vẫn phải dá»±a và o sá»± á»§ng há»™ cá»§a Trần phá»§ má»›i có thể đứng vững được. Bốn đại Kỳ lão gia tá»™c lá»›n ở Huyện Thạch Äại có những mối quan hệ thông gia rất phức tạp. Và dụ như Nhị phu nhân hiện tại cá»§a Chu phá»§ là tiểu thư con vợ cả cá»§a Tống phá»§. Thông thưá»ng, tứ đại xã tá»™c chỉ có hợp tác thân máºt chứ không được dá»… dà ng kết thù gây tranh.
Giống như Tống phá»§ có thể không á»§ng há»™ Vương Chá»§ bá»™ nhưng không thể trở thà nh kẻ thù không thể hòa giải được. Bởi vì trong mắt cá»§a tứ đại xã tá»™c, Vương Chá»§ bá»™ chẳng qua cÅ©ng chỉ là ngưá»i là m quan từ bên ngoà i đến, là Trần Kỳ lão \ thân cáºn vá»›i cháu ngoại Vương đại nhân hÆ¡n con trai mình, tạo ra quyá»n thế che ná»a bầu trá»i cho Vương Chá»§ bá»™ ở Huyện Thạch Äại.
Lục Thất dẫn má»i ngưá»i bước lên báºc phá»§ đến trước cá»a thì chỉ thấy có má»™t ngưá»i hầu canh cá»a. Vừa thấy mưá»i mấy quan binh Ä‘eo cung xách Ä‘ao Ä‘i tá»›i, ngưá»i hầu đó sợ đến mức sắc mặt tái nhợt. Dân thưá»ng không đấu vá»›i quan, xét vá» tâm lý thì quan binh Ä‘á»u khiến dân thưá»ng sợ hãi.
- Äại nhân! Các ngà i có chuyện gì không?
Ngưá»i hầu cá»a giáºt mình vá»™i há»i.
- Có việc! Nghe nói có má»™t vị Lư công tá» Ä‘ang ở Chu phá»§, ngươi láºp tức dẫn bổn quan đến gặp Lư công tỠđó!
Lục Thất nghênh ngang ra lệnh.
Ngưá»i hầu cá»a ngây ngưá»i ra, vá»™i nói:
- Äại nhân! Lư công tá» là khách quý, đại nhân muốn gặp cÅ©ng được nhưng xin đại nhân để tiểu nhân và o bẩm báo vá»›i phu nhân đã.
- Bẩm báo cái gì? Láºp tức dẫn bổn quan đến gặp, nếu không sẽ bắt ngươi và o đại lao vá»›i tá»™i danh thông đồng vá»›i thổ phỉ.
Lục Thất lạnh giá»ng Ä‘e dá»a.
Ngưá»i hầu cá»a bị doạ má»™t phen kinh hoà ng, sợ hãi không biết là m sao. Lãnh Nhung phẫn ná»— quát:
- Äại nhân nhà ta là Huyện Úy há»™ quân, chuyên trách diệt thổ phỉ trấn an dân. Nhà ngươi lại dám vô lá»… không nghe mệnh lệnh. Ngưá»i đâu! Bắt lấy hắn đánh nặng ba mươi gáºy.
Lãnh Nhung vừa nói xong thì phÃa sau láºp tức có hai quan binh đồng thanh đáp có ý muốn ra tay, ngưá»i hầu cá»a sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, vá»™i xua tay lui vá» phÃa sau nói:
- Xin các đại nhân bá»›t giáºn, tiểu nhân tình nguyện dẫn đưá»ng.
Nói xong xoay ngưá»i vá»™i Ä‘i và o, Lục Thất cất bước dẫn má»i ngưá»i và o cùng.
Diện tÃch Chu phá»§ rất lá»›n, chắc không dưới trăm mẫu, nóc nhà chạm và o nhau, sân viện nối tiếp. Ngưá»i hầu cá»a vá»™i và ng xuyên qua cá»a viện, cuối cùng Ä‘i và o má»™t hoa viên có trồng rất nhiá»u cây trà . Lục Thất và o ngá»i thấy má»™t mùi hoa thÆ¡m, láºp tức thấy nhức mÅ©i, cảnh đẹp mê ngưá»i khiến khà thế xông và o phá»§ ban nãy cá»§a hắn tiêu tan rất nhiá»u. Hắn nhìn xung quanh, thầm khen đây quả là nÆ¡i lịch sá»± tao nhã.
Hoa viên không lá»›n, rất nhanh hỠđã cùng ngưá»i hầu cá»a đó đến má»™t tiểu lầu hai tầng. Bên ngoà i tiểu lầu có hai tỳ nữ đứng canh, ngưá»i hầu cá»a vá»™i lên trước nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Mau bẩm báo phu nhân! Có vị Huyện Úy hộ quân đại nhân đến!
Lục Thất Ä‘i cùng đã nghe thấy rõ rà ng, thầm nhá»§ không ổn rồi. Lần nà y hắn đến đây chỉ là muốn vạch trần Lư công tá» tháºt giả chứ không muốn gặp chá»§ nhân cá»§a Chu phá»§ để gây phiá»n phức. GiỠđây ngưá»i mà cá»a nô nà y dẫn đến gặp lại là phu nhân cá»§a Chu phá»§.
Lòng hắn buồn bá»±c giÆ¡ tay nắm lấy ngưá»i hầu cá»a, khẽ quát:
- Ngưá»i mà ta muốn gặp là Lư công tá»!
- Äại nhân! Lư công tá» là ở đây, chỉ là phu nhân cÅ©ng đến đây thôi. Vị nà y là Tiểu Thiá»n cô nương ở trong phòng phu nhân.
Ngưá»i hầu cá»a kinh hoà ng giải thÃch giÆ¡ tay chỉ và o má»™t tỳ nữ nhưng nà ng ta đã xoay ngưá»i bước và o cá»a lầu rồi.
Lục Thất giáºt mình, thầm nhá»§ mình đến tháºt không đúng lúc, để tránh hiểu lầm hắn buông ngưá»i hầu cá»a ra, quay đầu dặn dò:
- Lãnh Nhung! Ngươi đưa ngưá»i lui ra ngoà i hoa viên đợi ta!
Lãnh Nhung tuân mệnh dẫn binh đi.
Lãnh Nhung vừa Ä‘i được má»™t lát thì trong tiểu lầu có hai ngưá»i phụ nữ Ä‘i ra. Má»™t ngưá»i là tỳ nữ Tiểu Thiá»n, má»™t ngưá»i khác là ngưá»i phụ nữ đẹp quý phái. Lục Thất vừa nhìn liá»n Ä‘iá»u chỉnh trạng thái bình thản.
Sau khi ngưá»i phụ nữ đẹp đó ra khá»i cá»a, mắt láºp tức nghi ngá» nhìn thẳng và o Lục Thất. Lục Thất rất trẻ, thân mặc áo quan xanh Ä‘áºm đại diện cho thân pháºn. Ngưá»i phụ nữ đó dừng bước trước lầu, nghiêm nét mặt nói:
- Vị đại nhân nà y đến tìm Chu gia ta có việc gì không?
Trong lòng Lục Thất biết không được đắc tội với Chu phủ, thi lễ nói:
- Chu phu nhân! Tại hạ há» Lục, là Huyện Úy há»™ quân cá»§a Huyện Thạch Äại. Hôm qua nghe nói bạn mình là Lư công tá» là m khách ở Chu phá»§ nên cố ý mạo muá»™i đến gặp, có Ä‘iá»u gì lá»— mãng mong phu nhân thứ lá»—i.
Chu phu nhân ngÆ¡ ngác má»™t chút, mặt giãn ra mỉm cưá»i nói:
- Hóa ra Lục đại nhân đến gặp Lư công tá»!
- Vâng! Có Ä‘iá»u gì quấy rầy mong phu nhân lượng thứ!
Lục Thất khách khà nói.
- Nếu là bạn cá»§a Lư công tá» thì không thể coi là quấy rầy được. Má»i Lục đại nhân và o tiểu lầu ngồi.
Chu phu nhân vừa nghe Lục Thất là bạn cá»§a Lư công tá», láºp tức nhiệt tình hÆ¡n nhiá»u, dịu dà ng má»i Lục Thất và o tiểu lầu.
- Äa tạ Chu phu nhân.
Lục Thất khách khà nói má»™t câu, cất bước đến cá»a lầu. Dù gì cÅ©ng đến rồi, dù sao cÅ©ng phải xem bá»™ dạng cá»§a Lư công tỠđó thế nà o.
Chu phu nhân giÆ¡ tay ra má»i, xoay ngưá»i quay lại trước cá»a lầu. Lục Thất Ä‘i phÃa sau, sau cùng là tỳ nữ Tiểu Thiá»n. Và o cá»a lầu là má»™t thư sảnh bố trà trang nhã, bắc vách có giá sách án thư, đông tây có cá»a sổ sáng, chá»— trống hai bên cá»a sổ cÅ©ng treo bốn bức tranh há»a Ä‘iểu, ở giữa sảnh bà y mấy ghế mây bà n trà để đãi khách.
Ãnh mắt Lục Thất nhìn đến giữa khu tiếp khách thì trong lòng kinh ngạc. Hóa ra ở trong lầu có rất nhiá»u ngưá»i, nhưng chỉ có má»™t ngưá»i con trai. Ngưá»i con trai đó mặc áo gấm mà u trắng, tầm 23-24 tuổi, lông mà y sắc mắt sáng, mÅ©i cao môi son, khuôn mặt thần thái phóng khoáng, trong sá»± nho nhã cÅ©ng có khà chất anh tuấn.
Lục Thất vừa nhìn liá»n ngẩn ngưá»i ra, ngưá»i đà n ông hoà n mỹ trước mắt khiến hắn ngạc nhiên. Chỉ dá»±a và o vẻ ngoà i tuấn tú nà y thôi cÅ©ng đủ để gã ta là m Ä‘iên đảo trái tim cá»§a rất nhiá»u mỹ nhân rồi. Lục Thất chỉ nhìn hai giây rồi nhanh chóng nhìn sang ngưá»i khác, hắn nhìn thấy Thương Nhi mà hắn từng gặp, Thương Nhi xinh đẹp kinh ngạc nhìn hắn.
Thương Nhi đứng sau má»™t chiếc ghế mây, trước ngưá»i nà ng có có má»™t thiếu nữ trẻ đẹp. Thiếu nữ có hà ng mi cong cong, môi son, khà chất xinh đẹp mà không mất Ä‘i vẻ dịu dà ng, mặc má»™t váy mà u và ng, ngồi ngay ngắn ở đó.
Lục Thất biết thiếu nữ đó chắc chắn là Chu Nhạn Nhi, quả nhiên là mỹ nữ vượt hẳn Váºn Nhi và Thương Nhi. Nhưng Lục Thất nhìn thấy mỹ nữ nà y khiến hắn tổn thương lòng tá»± tôn, không biết tại sao tâm hồn hắn lại bình tÄ©nh như váºy, không chút cảm giác tóe Ä‘iện nà o. Mấy ngà y trước hắn thấy Thương Nhi vẫn cảm thấy tim Ä‘áºp vì quá yêu thÃch, xem ra hắn và Chu Nhạn Nhi tháºt sá»± không duyên không pháºn rồi.
Ngoà i Chu Nhạn Nhi ngồi ngay ngắn trên ghế, vẫn còn má»™t phụ nữ mặc váy hoa quý phái tầm 27-28 tuổi ngồi trên ghế, năm sáu ngưá»i còn lại cùng đứng hầu ở sau ghế, bá»n há» giống vá»›i Thương Nhi không phải là nô tì.
Sau khi nhìn má»™t lượt thì Lục Thất ngừng ánh mắt trên khuôn mặt cá»§a ngưá»i đà n ông tuấn tú kia. Ngưá»i đó cÅ©ng đứng lên, vẻ mặt hoang mang nhìn lại Lục Thất, hai ngưá»i cứng ngắc nhìn nhau mấy giây.
Chu phu nhân vừa thấy vẻ mặt hai ngưá»i dưá»ng như không quen thì kinh ngạc nói:
- Lục đại nhân, vị nà y chÃnh là Lư công tá»! Hai ngưá»i không quen nhau sao?
Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Chu phu nhân, vị nà y không phải là Lư công tá».
Vừa thốt ra lá»i nà y thì cả phòng Ä‘á»u ngạc nhiên, Ä‘á»u nghi ngá» nhìn Lục Thất. Chu phu nhân nghiêm nét mặt nói:
- Xin Lục đại nhân nói năng cẩn tháºn, vị nà y chÃnh xác là công tá» cá»§a Lư Huyện lệnh huyện Thanh Dương. Thân pháºn cá»§a Lư công tỠđã được má»™t vị trưởng giả cá»§a Chu phá»§ chúng tôi xác nháºn rồi.
Trong lòng Lục Thất trầm xuống, biết lần nà y bị động rồi. Hắn chỉ đến vạch trần, không ngá» Chu phá»§ hà nh sá»± cÅ©ng rất tháºn trá»ng, đã tìm ngưá»i xác nháºn tháºt giả, như váºy hôm nay hà nh vi hắn xông và o phá»§ là do lá»— mãng.
Hắn bình tĩnh lạnh nhạt nói:
- Váºy sao? Nhưng má»™t năm trước tại hạ cÅ©ng từng gặp má»™t vị Lư Tam công tá» cá»§a Huyện lệnh Thanh Dương. Lúc đó vì chuyện nhá» mà đánh nhau má»™t tráºn, cuối cùng không đánh nhau không thà nh bạn. Nhưng vị nà y căn bản không phải vị Lư công tá» mà tại hạ từng gặp.
Ngưá»i đà n ông tuấn tú kia lạnh nhạt nói:
- Bổn công tỠcũng chưa từng gặp ngươi!
Ãnh mắt Lục Thất rất lợi hại, má»™t sát khà vô hình bắt đầu trà n ngáºp. Hắn đột nhiên nghiêng ngưá»i, tay trái rút Ä‘ao dà i khá»i vá» nhanh như chá»›p, hà n quang lóe sáng chém vá» phÃa ngưá»i đà n ông kia, trong phòng kêu lên má»™t tiếng kinh hãi.
Nhưng trong nháy mắt ngưá»i Lục Thất dừng lại, mÅ©i Ä‘ao sáng như tuyết, cÅ©ng dừng lại trên đầu má»™t tấc cá»§a ngưá»i đà n ông tuấn tú, trong chá»›p mắt xuất chiêu chém, Lục Thất bắt được ánh mắt ngưá»i đà n ông tuấn tú đó, chá»›p động trà n đầy sát khÃ. Nhưng ngưá»i đó không cỠđộng, dưá»ng như biết rằng Ä‘ao nà y cá»§a Lục Thất không chém tháºt.
- Dừng tay, Lục đại nhân muốn là m gì?
Chu phu nhân kinh hãi hét lên một tiếng chói tai.
- Roạt!
Lục Thất nhanh như bay thu Ä‘ao và o trong vỠđứng đó, cưá»i nhạt nhìn ngưá»i đà n ông kia, gáºt đầu nói:
- Tháºt can đảm! Hy vá»ng sau nà y chúng ta sẽ không phải là kẻ thù.
Ngưá»i đà n ông lại nhÃu mà y buồn bá»±c nói:
- Quan uy cá»§a Lục đại nhân tháºt “bá đạoâ€.
Lục Thất lạnh lùng cưá»i, quay đầu trầm giá»ng nói:
- Chu phu nhân! Ngưá»i nà y tuyệt đối không phải là Lư Tam công tá», Chu phu nhân có bằng lòng để tại hạ đưa ngưá»i nà y vá» huyện nha nghiêm thẩm không?
Chu phu nhân buồn bực nói:
- Lục đại nhân muốn bắt ngưá»i nhưng có chứng cứ không?
- Không có!
Lục Thất thẳng thắn nói.
- Quốc có quốc pháp! Lục đại nhân không có chứng cứ lại dám xông và o Chu phá»§ bắt ngưá»i, có phải cho rằng Chu phá»§ yếu á»›t dá»… bắt nạt không?
Lá»i nói Chu phu nhân kịch liệt trách mắng, có thể thấy tháºt sá»± tức giáºn.
- Chu phu nhân! Trị an diệt thổ phỉ là chức trách của bổn quan. Nếu như Chu phu nhân cho rằng bổn quan xông và o Chu phủ là dư thừa thì sự yên ổn của Chu phủ sau nà y bổn quan sẽ không quản nữa.
Lục Thất lãnh đạm nói.
- Chuyện cá»§a Chu phá»§, Chu phá»§ có thể tá»± mình giải quyết, không dám là m phiá»n Lục đại nhân, Lục đại nhân...Xin má»i!
Chu phu nhân lạnh như băng hạ lệnh tiá»…n khách. Lục Thất quay đầu nhìn cưá»i nhạt vá»›i ngưá»i đà n ông tuấn tú kia, quay ngưá»i bước
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 91
Bày tỏ cõi lòng
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
LuÌ£c ThâÌt Ä‘i rồi, Chu phu nhân buồn bực traÌch măÌng:
- ÄuÌng laÌ€ đồ cuồng voÌ£ng chẳng biêÌt sâu caÌ£n.
Một mỹ phuÌ£ vaÌy hoa khaÌc diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Tỷ tỷ không nên tưÌc giận, coÌ€n phải cuÌ€ng Lư công tử baÌ€n chuyện chiÌnh sự đâu naÌ€y.
Chu phu nhân oaÌn hận khẽ căÌn môi, thoăÌt caÌi liền đổi laÌ£i khuôn mặt tươi cười xoa diÌ£u taÌ£ lỗi vÆ¡Ìi Lư công tử.
LuÌ£c ThâÌt ra khỏi hoa viên, mang người rời Chu phủ, phân phoÌ Lãnh Nhung dẫn người trở về. ChiÌnh hăÌn thiÌ€ tiÌ€m nÆ¡i hẻo laÌnh cởi ra quan y, lộ ra thường phuÌ£c Ä‘oản baÌ€o bên trong Ä‘i đêÌn hiệu thuôÌc.
ÄêÌn hiệu thuôÌc gặp Tân Vận Nhi, liền tự thuật chuyêÌn Ä‘i Chu phủ, cuôÌi cuÌ€ng laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Vận Nhi, việc naÌ€y ta không thiÌch hợp xen vaÌ€o nữa rồi.
Tân Vận Nhi lo lăÌng noÌi:
- ThâÌt Lang, chaÌ€ng xem viÌ£ Lư công tử kia coÌ giôÌng thật không?
LuÌ£c ThâÌt lăÌc đầu noÌi:
- Không biêÌt, chẳng qua ta cho rằng gã taÌm phần laÌ€ giả đâÌy.
Tân Vận Nhi cau maÌ€y noÌi:
- ChaÌ€ng cho laÌ€ giả, thÃªÌ nhưng coÌ thể nhiÌ€n ra kẽ hở giÌ€ hay không.
LuÌ£c ThâÌt laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Không nhiÌ€n ra sÆ¡ hở giÌ€, laÌ€ trực giaÌc noÌi cho ta biêÌt, Lư công tử kia laÌ€ giả.
Tân Vận Nhi ngẩn ra, nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt nghi ngờ noÌi:
- Trực giaÌc?
LuÌ£c ThâÌt cười cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- Vận Nhi, việc của Chu phủ ta Ä‘ã cÃ´Ì hêÌt sưÌc rồi, về sau không muôÌn xen vaÌ€o nữa.
Tân Vận Nhi gật đầu, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- ThiêÌp hiểu rồi, về sau sẽ không laÌ€m cho chaÌ€ng khoÌ xử nữa.
LuÌ£c ThâÌt hÆ¡i khom người nghiêng về trươÌc, nhiÌ€n chằm chằm Tân Vận Nhi haÌ£ gioÌ£ng noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vận Nhi, việc naÌ€y không coÌ công lao cũng nên coÌ khổ lao chưÌ, coÌ phải laÌ€ nên cảm Æ¡n ta hay không nha.
Tân Vận Nhi ngẩn ra, thoăÌt caÌi hai goÌ€ maÌ Æ°Ì‰ng hồng, naÌ€ng theÌ£n thuÌ€ng liêÌc LuÌ£c ThâÌt một caÌi, thân ngả tÆ¡Ìi phiÌa trươÌc duỗi cổ ngửa lên gương mặt maÌ luÌm đồng tiền, hôn goÌ€ maÌ traÌi của LuÌ£c ThâÌt một caÌi, LuÌ£c ThâÌt vươn ra hai caÌnh tay choaÌ€ng ôm lâÌy ôn hương nhuyễn ngoÌ£c vaÌ€o loÌ€ng, cuÌi đầu âÌn môi lên môi son của naÌ€ng, hai người ôn tiÌ€nh daÌn saÌt vaÌ€o nhau thaÌ€nh một thể.
Hồi lâu sau LuÌ£c ThâÌt mÆ¡Ìi buông lỏng ra Tân Vận Nhi, Tân Vận Nhi maÌ luÌm đồng tiền động loÌ€ng người tựa như hoa Ä‘aÌ€o kiều diễm, baÌ€n tay ngoÌ£c của naÌ€ng vuôÌt nheÌ£ nêÌp nhăn trên ngực aÌo LuÌ£c ThâÌt, ngượng nguÌ€ng diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- ThâÌt lang, chaÌ€ng Ä‘ã Ä‘iÌch thân gặp mặt NhaÌ£n Nhi tiểu thư rồi, NhaÌ£n Nhi tiểu thư xinh Ä‘eÌ£p lăÌm coÌ phải không.
LuÌ£c ThâÌt ngÆ¡Ì ra, thÃªÌ giÆ¡Ìi hai người Ä‘ang ôn tiÌ€nh tôÌt Ä‘eÌ£p, sao tự nhiên laÌ£i lôi ra Chu NhaÌ£n Nhi, hăÌn cười nhaÌ£t noÌi:
- ÄuÌng laÌ€ râÌt mỹ lệ.
- Vậy coÌ phải laÌ€ chaÌ€ng Ä‘ã động tâm rồi hay không.
Ngay sau Ä‘oÌ Tân Vận Nhi mềm maÌ£i truy vâÌn.
LuÌ£c ThâÌt cười nhaÌ£t noÌi:
- NaÌ€ng muôÌn nghe lời noÌi thật sao?
Tân Vận Nhi diÌ£u daÌ€ng gật đầu, LuÌ£c ThâÌt ôn tồn noÌi:
- Ta noÌi chăÌc naÌ€ng không tin, hôm nay ta gặp Chu NhaÌ£n Nhi, quả thật cảm thâÌy naÌ€ng râÌt mỹ lệ, nhưng laÌ£i không hề coÌ cảm giaÌc aÌi mộ tim đập dồn dập, tựa hồ khiÌ châÌt của Chu NhaÌ£n Nhi coÌ caÌi giÌ€ Ä‘oÌ không hợp yÌ ta.
Tân Vận Nhi kinh ngaÌ£c noÌi:
- CoÌ loaÌ£i khiÌ châÌt không hợp yÌ chaÌ€ng sao? Phải chăng laÌ€ viÌ€ trong nội tâm chaÌ€ng coÌ nguyên nhân mâu thuẫn giÌ€.
LuÌ£c ThâÌt suy nghĩ một laÌt, lăÌc đầu noÌi:
- Không phải, mỗi lần ta gặp được nữ nhân xinh Ä‘eÌ£p giôÌng như naÌ€ng vậy, thường thiÌ€ sẽ liêÌc măÌt nhiÌ€n ngăÌm thêm một chuÌt, tỷ như ngaÌ€y Ä‘oÌ gặp Thương Nhi, ta liền hữu yÌ vô yÌ nhiÌ€n nhiều hai caÌi, nhưng khi thâÌy Chu NhaÌ£n Nhi, traÌi laÌ£i ta không hề kiÌch động liêÌc măÌt nhiÌ€n thêm.
Tân Vận Nhi nghe xong mặt Ä‘ỏ lên, nhỏ gioÌ£ng sẵng gioÌ£ng noÌi:
- HoÌa ra chaÌ€ng maÌ€ thâÌy mỹ nữ, sẽ lập tưÌc nảy sinh yÌ xâÌu.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, cười noÌi:
- Mỹ nữ laÌ€ để cho nam nhân ngăÌm nhiÌ€n maÌ€, ta không nhiÌ€n nhiều, chẳng phải laÌ€ thua thiệt sao.
Tân Vận Nhi nghe xong, hờn dỗi duỗi tay ngoÌ£c veÌo veÌo caÌnh tay LuÌ£c ThâÌt, LuÌ£c ThâÌt mỉm cười caÌnh tay keÌo một caÌi thu naÌ€ng vaÌ€o trong ngực, Tân Vận Nhi không thuận theo giãy giuÌ£a đâÌm nheÌ£, hai người cười Ä‘uÌ€a trong trong yêu thương âÌm aÌp.
Sau giờ ngoÌ£ LuÌ£c ThâÌt Ä‘i thao trường huâÌn luyện quân đội, Äỗ Mãnh giao cho hăÌn một phong thiêÌp mời, LuÌ£c ThâÌt vừa mở ra nhiÌ€n râÌt laÌ€ ngoaÌ€i yÌ muôÌn, thiêÌp mời không ngờ laÌ€ Lôi huyện uÌy mời hăÌn cuÌ€ng Ä‘i uôÌng rượu, thời gian laÌ€ sau giờ ngoÌ£ ngaÌ€y mai gặp nhau ở Minh Hoa viện.
NhiÌ€n tâÌm thiêÌp mời naÌ€y LuÌ£c ThâÌt cảm thâÌy khoÌ xử, không biêÌt Lôi huyện uÌy mời rượu laÌ€ coÌ yÌ giÌ€, hăÌn suy Ä‘i nghĩ laÌ£i beÌ€n goÌ£i một gã truyền lệnh binh, lệnh cho gã truyền lệnh binh Ä‘em thiêÌp mời giao đêÌn Vương chủ bộ. Sau giờ ngoÌ£ truyền lệnh binh trở về Ä‘em thiêÌp mời trả laÌ£i cho LuÌ£c ThâÌt, mang về hai chữ ‘không ngaÌ£i’.
LuÌ£c ThâÌt luÌc naÌ€y mÆ¡Ìi yên tâm, trươÌc măÌt hăÌn mÆ¡Ìi vừa được Vương chủ bộ tiÌn nhiệm, trên bâÌt cÆ°Ì sự việc giÌ€, đều phải tỏ rõ lập trường của miÌ€nh mÆ¡Ìi coÌ thể miễn sinh ra thiÌ£ phi.
NgaÌ€y hôm sau gần giờ ngoÌ£ LuÌ£c ThâÌt vẫn theo lẽ thường Ä‘i VoÌ£ng Giang Bảo, tiêÌn đêÌn hậu traÌ£ch hiệu thuôÌc, lập tưÌc gặp cô cô của Tân Vận Nhi laÌ€ Tân di nương Ä‘i đêÌn, vội chủ động cung kiÌnh noÌi:
- Cô cô đêÌn rồi.
Tân di nương so vÆ¡Ìi mâÌy ngaÌ€y trươÌc Ä‘oÌ gầy Ä‘i một chuÌt, hẳn laÌ€ coÌ việc phiền loÌ€ng maÌ€ ưu sầu, naÌ€ng vừa trông thâÌy LuÌ£c ThâÌt vẻ mặt liền giãn ra cười noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thiên Phong Ä‘ã trở laÌ£i, ngồi Ä‘i, cô cô coÌ vaÌ€i việc muôÌn noÌi vÆ¡Ìi ngươi.
LuÌ£c ThâÌt vaÌ€ Tân di nương không cần phải khaÌch khiÌ, tự nhiên ngồi xuôÌng đôÌi diện nhau, Äông Thanh lập tưÌc roÌt cho LuÌ£c ThâÌt một cheÌn truÌc traÌ€ xanh, Tân di nương nhu hoÌ€a cười noÌi:
- Thiên Phong, hiện taÌ£i ngươi Ä‘ã phuÌ quyÌ như yÌ, thê thiêÌp cũng thaÌ€nh Ä‘aÌ€n rồi.
LuÌ£c ThâÌt vừa mÆ¡Ìi cầm lên cheÌn truÌc, lời của Tân di nương laÌ€m cho da mặt hăÌn noÌng lên, uôÌng một nguÌ£m traÌ€ mÆ¡Ìi hÆ¡i luÌng tuÌng noÌi:
- Cô cô, nhân Ä‘inh LuÌ£c gia không vượng, cho nên ta cươÌi về hÆ¡i nhiều thiêÌp thâÌt.
Tân di nương nhu hoÌ€a cười noÌi:
- TưÌc laÌ€ hiện taÌ£i ngươi noÌng ruột muôÌn coÌ con, vậy sao coÌ€n không mau choÌng cươÌi Vận Nhi nhaÌ€ ta qua cửa.
Tân Vận Nhi ngồi ở một bên nghe được, ngượng nguÌ€ng cuÌi thâÌp đầu, LuÌ£c ThâÌt nghiêm mặt noÌi:
- Cô cô, Vận Nhi laÌ€ laÌ€ thê thâÌt chưa cươÌi của ta, chuyện lâÌy vợ không thể qua loa, chẳng những cần phải choÌ£n ngaÌ€y Ä‘aÌ£i caÌt, hÆ¡n nữa LuÌ£c gia cũng muôÌn chuẩn biÌ£ cho chu toaÌ€n, bây giờ tuy Vận Nhi vẫn chưa qua cửa, nhưng ta thật sự Ä‘ã xem naÌ€ng laÌ€ thê tử của miÌ€nh, chờ chuyện nhaÌ€ ta ổn thỏa rồi, nhâÌt Ä‘iÌ£nh trươÌc khi sang năm sẽ rươÌc Vận Nhi qua cửa.
Tân di nương nhu hoÌ€a cười noÌi:
- TuÌ£c ngữ noÌi đêm daÌ€i lăÌm mộng, cô cô laÌ€ viÌ€ haÌ£nh phuÌc của Vận Nhi, mÆ¡Ìi hỏi ngươi thôi.
LuÌ£c ThâÌt ôn hoÌ€a noÌi:
- Lời của cô cô ta hiểu rõ, kyÌ€ thật cô cô không cần viÌ€ Vận Nhi maÌ€ lo lăÌng, nêÌu LuÌ£c Thiên Phong laÌ€ loaÌ£i tiểu nhân bội baÌ£c như vậy, Vận Nhi cho duÌ€ gả vaÌ€o LuÌ£c gia, cũng sẽ mâÌt Ä‘i haÌ£nh phuÌc. LuÌ£c Thiên Phong ngay taÌ£i đây hươÌng lên trời cao minh ươÌc, sau naÌ€y nêÌu viÌ€ vinh hoa phuÌ quyÌ maÌ€ cô phuÌ£ Tân Vận Nhi, tuyệt đôÌi sẽ chêÌt không được tử têÌ.
- ThâÌt Lang, chaÌ€ng đừng phaÌt thệ bậy.
Tân Vận Nhi cảm động hai măÌt đẫm lệ mông lung, vội vươn tay băÌt lâÌy caÌnh tay của LuÌ£c ThâÌt.
Tay traÌi LuÌ£c ThâÌt khẽ vuôÌt baÌ€n tay ngoÌ£c của naÌ€ng, ôn hoÌ€a noÌi:
- Vận Nhi, kiêÌp naÌ€y chuÌng ta hữu duyên, ta sẽ không phuÌ£ loÌ€ng naÌ€ng đâu. Tuy nhiên con người ta không cam phận tầm thường, săÌc tâm cũng nặng, hy voÌ£ng ngaÌ€y sau naÌ€ng coÌ thể rộng lượng tha thÆ°Ì cho ta.
Tân Vận Nhi ngây người, daÌng vẻ phuÌ£c tuÌ€ng nhỏ gioÌ£ng noÌi:
- ThiêÌp biêÌt rồi, thiêÌp sẽ laÌ€m một thê tử khoan dung.
LuÌ£c ThâÌt cảm kiÌch gật đầu, hăÌn trươÌc tiên thiêÌt lập tôÌt cho miÌ€nh một caÌi bậc thang, traÌnh cho ngaÌ€y sau viÌ€ việc naÌ£p thiêÌp maÌ€ quan hệ vÆ¡Ìi Tân Vận Nhi sinh ra raÌ£n nưÌt, Tân di nương cười nhaÌ£t noÌi:
- Thiên Phong, nam nhân coÌ Ä‘iÌ£a viÌ£ ham săÌc laÌ€ chuyện biÌ€nh thường, chẳng qua chuyện giÌ€ cũng phải coÌ chừng mực, ngươi không thể trong nhaÌ€ thê thiêÌp thaÌ€nh Ä‘aÌ€n, rồi laÌ£i muôÌn say đăÌm hồng trần không về.
LuÌ£c ThâÌt vội nghiêm mặt noÌi:
- Xin cô cô yên tâm, ta sẽ không say đăÌm hồng trần. Sở dĩ ta vừa xin Vận Nhi lượng thưÌ, laÌ€ bởi ta coÌ chiÌ laÌ€m tươÌng quân, ngaÌ€y sau nêÌu gặp được kyÌ€ ngộ, nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải tranh thủ tiêÌn lên, maÌ€ nỗ lực Ä‘i lên khoÌ traÌnh khỏi sẽ cuÌ€ng một iÌt quan laÌ£i beÌ€ caÌnh kêÌt thân, bởi vậy ngaÌ€y sau râÌt coÌ thể ta sẽ phải naÌ£p thêm mâÌy phoÌ€ng thiêÌp thâÌt, cho nên hôm nay mÆ¡Ìi chuẩn biÌ£ tâm lyÌ trươÌc cho Vận Nhi.
Cô chaÌu hai người nghe xong thiÌ€ bừng tỉnh, Tân di nương diÌ£u gioÌ£ng noÌi:
- HoÌa ra laÌ€ như vậy, kêÌt Ä‘ảng bằng hôn nhân Ä‘uÌng laÌ€ một loaÌ£i cÆ¡ sở để lập thân trên quan trường, loaÌ£i kêÌt thân beÌ€ Ä‘ảng naÌ€y laÌ€ việc hôn nhân liên hệ đêÌn tiền đồ, Vận Nhi chăÌc sẽ không sinh loÌ€ng oaÌn traÌch vÆ¡Ìi ngươi đâu.
LuÌ£c ThâÌt cảm kiÌch gật đầu, rẽ sang chuyện khaÌc noÌi:
- Cô cô, người mÆ¡Ìi noÌi coÌ vaÌ€i việc muôÌn noÌi vÆ¡Ìi ta.
Tân di nương ồ một tiêÌng, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Ta Ä‘uÌng laÌ€ coÌ chuÌt chuyện tiÌ€nh muôÌn noÌi vÆ¡Ìi ngươi, tiÌ€nh hiÌ€nh gần đây của ngươi ta đều nghe noÌi qua, nghe noÌi ngươi Ä‘ã đầu phuÌ£c Vương chủ bộ, coÌ€n duÌ€ng thủ Ä‘oaÌ£n hung baÌ£o, trợ giuÌp Vương chủ bộ tươÌc Ä‘oaÌ£t binh quyền của Tả Hữu Huyện UÌy.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu noÌi:
- ÄuÌng laÌ€ vậy, muÌ£c Ä‘iÌch chủ yêÌu ta đầu nhập vaÌ€o Vương chủ bộ, laÌ€ viÌ€ châÌn hưng bộ tộc LuÌ£c thiÌ£, trươÌc măÌt ta cần chưÌc viÌ£ Huyện UÌy hộ quân che chở.
Tân di nương nghiêm mặt noÌi:
- CaÌch laÌ€m vaÌ€ yÌ tưởng của ngươi ta coÌ thể hiểu được, ta chỉ muôÌn nhăÌc nhở ngươi, Vương chủ bộ người naÌ€y giảo hoaÌ£t âm độc, y chẳng qua xem ngươi như một con cờ, ngươi không nên bởi viÌ€ Ä‘ã cuÌ€ng y kêÌt thân beÌ€ Ä‘ảng, maÌ€ Ä‘aÌnh mâÌt đề phoÌ€ng đôÌi vÆ¡Ìi y, theo ta được biêÌt Vương chủ bộ duÌ€ng ngươi, laÌ€ bởi thÃªÌ lực ủng hộ y coÌ Ä‘iều bâÌt ổn, cho nên mÆ¡Ìi duÌ€ng ngươi Ä‘i Ä‘ả kiÌch Tả Hữu Huyện UÌy, hiện taÌ£i Vương chủ bộ Ä‘ã ổn Ä‘iÌ£nh quyền thÃªÌ của miÌ€nh, nhưng ngươi laÌ£i trở thaÌ€nh caÌi gai trong thiÌ£t khiêÌn cho Tả Hữu Huyện UÌy phải nghiêÌn răng căm hận, cho nên sau naÌ€y ngươi laÌ€m việc nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải cẩn thận gâÌp bội, nhâÌt thiêÌt phải đề phoÌ€ng Tả Hữu Huyện UÌy aÌm saÌt, coÌ€n coÌ ngươi cũng phải tăng cường quân lực năÌm trong tay, ngaÌ€n vaÌ£n lần không nên biÌ£ Vương chủ bộ lâÌy mâÌt quyền lực, một khi ngươi mâÌt Ä‘i quân lực năÌm trong tay, Vương chủ bộ râÌt coÌ thể sẽ viÌ€ trâÌn an Tả Hữu Huyện UÌy maÌ€ vưÌt bỏ ngươi.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong kinh ngaÌ£c nhiÌ€n Tân di nương một caÌi ôn tồn noÌi:
- Ta tương đôÌi năÌm chăÌc coÌ khả năng năÌm giữ quyền lực trong tay, ba tên quan tươÌng vaÌ€ boÌ£n liÌnh thủ haÌ£ của ta đều được ta cho lợi iÌch lÆ¡Ìn, sẽ không dễ daÌ€ng biÌ£ thu mua, chỉ coÌ Ä‘iều Vương chủ bộ nêÌu không muôÌn duÌ€ng ta, ta coÌ năÌm quân lực trong tay cũng vô duÌ£ng thôi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tân di nương nghiêm mặt noÌi:
- LaÌ€m sao laÌ£i vô duÌ£ng, ngươi năÌm quân lực trong tay, nêÌu Vương chủ bộ vưÌt bỏ ngươi, ngươi liền chuyển hươÌng sang Tôn huyện lệnh, viÌ€ sao Vương chủ bộ chiÌ£u trả giaÌ ba viÌ£ tiểu thư Trần gia để cuÌ€ng ngươi kêÌt Ä‘ảng, chiÌnh laÌ€ sợ sau khi ngươi năÌm giữ quân lực trong tay sẽ đầu quân Tôn huyện lệnh, nêÌu như ngươi thật sự đầu phuÌ£c Tôn huyện lệnh, Tả Hữu Huyện UÌy cũng sẽ xoay chiều theo phe Tôn huyện lệnh, Vương chủ bộ bây giờ râÌt e sợ ngươi đâÌy.
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 92
ÄaÌp ưÌng lời mời
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
LuÌ£c ThâÌt nghe xong trong loÌ€ng thầm khen, kyÌ€ thực hăÌn cũng mÆ¡ hồ biêÌt được nguyên nhân vaÌ€ kêÌt quả của chuyện naÌ€y, cho nên từ đầu đêÌn cuôÌi baÌ€y tỏ thaÌi độ trung thaÌ€nh vÆ¡Ìi Vương chủ bộ, hiện taÌ£i hăÌn cũng chỉ coÌ thể lợi duÌ£ng sự tranh Ä‘oaÌ£t quyền lực giữa Vương chủ bộ vaÌ€ Tôn huyện lệnh, Ä‘aÌ£t được quyền thÃªÌ nhâÌt Ä‘iÌ£nh rồi sẽ phaÌt triển bộ tộc LuÌ£c thiÌ£, saÌch lược naÌ€y Ä‘iÌch xaÌc laÌ€ ngao coÌ€ tranh nhau, ngư ông đăÌc lợi, chẳng qua ngư ông hăÌn đây chỉ laÌ€ một quân cờ hữu duÌ£ng maÌ€ thôi.
- Lời của cô cô ta hiểu được, tuy nhiên hiện taÌ£i ta cũng chỉ coÌ thể đưÌng trên thuyền của Vương chủ bộ.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn noÌi.
Tân di nương nhu hoÌ€a cười noÌi:
- Trần phủ cho ngươi ba naÌ€ng mỹ nhân, nêÌu ngươi chủ động ruồng bỏ thuyền của Vương chủ bộ, như thÃªÌ quả thật laÌ€ vô tiÌ€nh vô nghĩa.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong mặt noÌng lên cười ngượng không noÌi, thầm nghĩ đâu chỉ coÌ ba naÌ€ng mỹ nhân, coÌ€n coÌ một TôÌng NgoÌ£c Nhi caÌ€ng mỹ lệ hÆ¡n kia, việc naÌ£p TôÌng NgoÌ£c Nhi laÌ€m chiÌnh thiêÌp Tân Vận Nhi cũng biêÌt, xem ra Tân Vận Nhi Ä‘ã không nhăÌc đêÌn việc naÌ€y vÆ¡Ìi Tân di nương.
Tân di nương thu laÌ£i neÌt tươi cười, nghiêm mặt noÌi:
- Thiên Phong, haÌ€nh vi của ngươi hôm qua quaÌ mưÌc lỗ mãng rồi.
LuÌ£c ThâÌt sửng sôÌt, cau maÌ€y noÌi:
- Ta đây laÌ€ viÌ€ muôÌn tôÌt cho Chu phủ, mÆ¡Ìi thiÌ€nh liÌ€nh xông vaÌ€o xem maÌ€ thôi.
Tân di nương diÌ£u gioÌ£ng noÌi:
- Hảo yÌ của ngươi ta hiểu rõ, ta cũng biêÌt laÌ€ do Vận Nhi cầu ngươi Ä‘i quản chuyện âÌy , tuy nhiên hôm qua ngươi xông vaÌ€o phủ choÌ£c giận Chu phu nhân, maÌ€ ta ở Chu phủ vẫn luôn coÌ quan hệ không tôÌt vÆ¡Ìi phu nhân, luÌc naÌ€y phu nhân caÌ€ng hận ta hÆ¡n.
LuÌ£c ThâÌt sửng sôÌt, suy nghĩ kỹ caÌ€ng một chuÌt liền rõ raÌ€ng, aÌy naÌy noÌi:
- Cô cô, ta gây thêm phiền phưÌc cho ngaÌ€i rồi.
Tân di nương khẽ thở dài:
- Trên dươÌi Chu phủ vôÌn Ä‘ã râÌt loaÌ£n, chuyện của ngươi cũng không tiÌnh laÌ€ thêm phiền giÌ€, ngươi vaÌ€ Vận Nhi về sau không cần xen vaÌ€o việc của Chu phủ nữa, người của Chu phủ tiÌ€nh nguyện măÌc mưu, chuÌng ta Ä‘i ngăn cản chỉ tổ rươÌc răÌc rôÌi vaÌ€o thân.
LuÌ£c ThâÌt kinh ngaÌ£c noÌi:
- Cô cô, ngài cũng cho rằng Lư công tử kia là giả sao.
Tân di nương cười laÌ£nh noÌi:
- ChăÌc chăÌn laÌ€ giả, thân phận, taÌ€i maÌ£o vaÌ€ gia thÃªÌ của Lư công tử kia, hoaÌ€n mỹ đêÌn không thể băÌt bẻ, Chu phủ chẳng qua chỉ laÌ€ một hương quan thÃªÌ gia, NhaÌ£n Nhi cũng không phải tuyệt săÌc khuynh thaÌ€nh, một tuâÌn nam tử hoaÌ€n mỹ như thÃªÌ không coÌ lyÌ do giÌ€ đêÌn Chu phủ cầu hôn, chỉ tiêÌc Chu phu nhân Ä‘aÌng thương biÌ£ quỷ câu mâÌt tâm triÌ rồi.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong, sinh loÌ€ng đồng tiÌ€nh, hăÌn cũng cảm thâÌy Lư công tử kia hoaÌ€n mỹ đêÌn mưÌc gần như taÌ€ khiÌ, vội hỏi:
- Cô cô, chẳng lẽ Chu phủ không coÌ trưởng giả Ä‘i nghiệm chưÌng thật giả hay sao?
- Nghiệm chưÌng thật giả caÌi giÌ€, chẳng qua laÌ€ phu nhân phaÌi ra một bổn gia (người trong tộc), Ä‘i Thanh Dương huyện tiÌ€m hiểu một chuÌt, căn bản chưa từng thâÌy qua daÌng dâÌp của viÌ£ Lư tam công kia tử ra sao, chỉ biêÌt được Ä‘aÌ£i khaÌi tươÌng maÌ£o tiÌ€nh huôÌng của Lư công tử maÌ€ thôi, hÆ¡n nữa viÌ£ Lư công tử naÌ€y coÌ chưÌng minh thân phận đều đầy Ä‘ủ hêÌt, noÌi năng văn nhã không tầm thường lập tưÌc nhận được sự tin tưởng không chuÌt nghi ngờ.
Tân di nương laÌ£nh luÌ€ng noÌi.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong gật gật đầu, Tân Vận Nhi ở bên vội la lên:
- Cô cô, vậy Lư công tử kia xaÌc thực laÌ€ giả rồi, ngaÌ€i phải nghĩ biện phaÌp giuÌp đỡ tiểu thư mÆ¡Ìi được.
Tân di nương laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Cô cô không giuÌp được, caÌc ngươi cũng đừng xen vaÌ€o nữa, nêÌu Vận Nhi ngươi vẫn khăng khăng muôÌn quản, vậy thiÌ€ chờ nhặt xaÌc cô cô Ä‘i.
Lời noÌi naÌ€y âm trầm khaÌc thường, Tân Vận Nhi maÌ luÌm xinh Ä‘eÌ£p lập tưÌc kinh hãi lặng thinh, LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n nhiÌ€n hai cô chaÌu.
Tân di nương nhiÌ€n hăÌn một caÌi, khổ sở noÌi:
- Thiên Phong ngươi không cần kyÌ€ quaÌi, cô cô laÌ€ thiêÌp thâÌt của Chu phủ, caÌi maÌ£ng naÌ€y tuÌ€y yÌ boÌp năÌn trong tay phu nhân, ngaÌ€y thường Chu phu nhân vô cuÌ€ng hận ta, nêÌu caÌc ngươi laÌ£i nhuÌng tay vaÌ€o việc của Chu phủ, Chu phu nhân sẽ giận choÌ Ä‘aÌnh meÌ€o sang ta, tuÌ€y yÌ tiÌ€m một caÌi tội traÌ£ng liền coÌ thể baÌn ta, thậm chiÌ laÌ€ nheÌt ta vaÌ€o lồng heo rồi diÌ€m sông tÆ¡Ìi chêÌt.
LuÌ£c ThâÌt im lặng gật đầu, hăÌn đương nhiên biêÌt rõ một thiêÌp thâÌt nêÌu không coÌ trượng phu hoặc nhaÌ€ meÌ£ Ä‘ẻ laÌ€m chỗ dựa, thiÌ€ chiÌnh laÌ€ tuÌ€y yÌ thê thâÌt xử triÌ như nô tiÌ€, Tân di nương hiện taÌ£i Ä‘ã noÌi ra rõ raÌ€ng, hăÌn coÌ toÌ€ moÌ€ lai liÌ£ch của Lư công tử kia chăng nữa, cũng không daÌm Ä‘i Ä‘uÌ£ng chaÌ£m đêÌn Chu phu nhân. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- ÄÆ°Æ¡Ì£c rồi, caÌc ngươi coÌ€n coÌ nhiều việc của miÌ€nh cần laÌ€m. Thiên Phong, caÌi phường chÃªÌ taÌ£o giâÌy kia maÌ€ ngươi Ä‘ang Ä‘iều haÌ€nh xây dựng đâÌy, iÌch lợi hẳn laÌ€ râÌt lÆ¡Ìn, thật không ngờ được ngươi coÌ€n tinh thông biÌ thuật taÌ£o giâÌy cÆ¡ đâÌy.
Trong không khiÌ nặng nề Tân di nương mỉm cười rẽ sang đề taÌ€i khaÌc, LuÌ£c ThâÌt phâÌn châÌn tinh thần, lập tưÌc nôÌi tiêÌp đề taÌ€i, trong traÌ£ch viện không khiÌ laÌ£i khôi phuÌ£c aÌnh saÌng âÌm aÌp hoÌ€a thuận.
*****
Minh Hoa viện, nằm trong BaÌch Hoa phường taÌ£i khu phÃ´Ì Nam, BaÌch Hoa phường laÌ€ nÆ¡i kỹ nữ hợp phaÌp của huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i quần cư, từ khi Vương chủ bộ phân ra khu phÃ´Ì trung tâm, một phần ba BaÌch Hoa phường rÆ¡i vaÌ€o quyền haÌ£n triÌ£ an của Lôi huyện uÌy, maÌ€ Minh Hoa viện râÌt coÌ quy mô vừa vặn ở ngay khu phÃ´Ì trung tâm.
LuÌ£c ThâÌt một thân một miÌ€nh Ä‘i đêÌn trươÌc Minh Hoa viện trong BaÌch Hoa phường, hăÌn dừng chân thoaÌng nhiÌ€n lên baÌ€i lâu trươÌc cửa, hăÌn ở trong mũi Ä‘ao maÌu tanh dũng mãnh gan daÌ£, thÃªÌ maÌ€ laÌ£i coÌ chuÌt sợ hãi, từ nhỏ đêÌn lÆ¡Ìn hăÌn thật sự chưa từng Ä‘i kỹ viện trăng hoa.
Dừng chân chẳng qua chỉ mÆ¡Ìi năm saÌu giây, từ trong lâu môn nhaÌ€o ra hai ả diễm nữ ăn mặc nửa thân trần, laÌ€n gioÌ thÆ¡m phả vaÌ€o mặt, LuÌ£c ThâÌt biÌ£ hai người keÌ£p ở hai bên traÌi phải khoaÌt tay.
- ÄaÌ£i gia, ngaÌ€i Ä‘ã tÆ¡Ìi rồi sao coÌ€n không vaÌ€o nha. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong thanh âm mềm maÌ£i ngon ngoÌ£t Ä‘iệu Ä‘aÌ€, LuÌ£c ThâÌt biÌ£ keÌo vaÌ€o Minh Hoa viện.
LuÌ£c ThâÌt biÌ£ loaÌ£i nhiệt tiÌ€nh naÌ€y cưỡng baÌch laÌ€m cho râÌt không tự nhiên, vâÌn đề laÌ€ hai nữ nhân lôi keÌo hăÌn đều Ä‘ã hÆ¡n ba mươi tuổi, động taÌc coÌ€n Ä‘uÌ£ng Ä‘uÌ£ng chaÌ£m chaÌ£m, dung maÌ£o cũng không daÌm khen tặng, trên mặt hai người phâÌn son quaÌ nhiều, giôÌng như hai caÌi baÌnh bột khiêÌn cho LuÌ£c ThâÌt chaÌn ngaÌn, nêÌu trong thanh lâu đều laÌ€ loaÌ£i nữ nhân naÌ€y, LuÌ£c ThâÌt tuyệt đôÌi sẽ không bao giờ trở laÌ£i.
VaÌ€o lâu đường, hai tay LuÌ£c ThâÌt lăÌc một caÌi hâÌt ra hai ả lôi keÌo miÌ€nh, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Ta được Lôi Ä‘aÌ£i nhân mời tÆ¡Ìi, Lôi Ä‘aÌ£i nhân coÌ Æ¡Ì‰ đây không?
- Ô, thiÌ€ ra ngaÌ€i laÌ€ khaÌch quyÌ Lôi Ä‘aÌ£i nhân mời tÆ¡Ìi nha, Lôi Ä‘aÌ£i nhân Ä‘ã chờ ngaÌ€i từ lâu rồi.
TiêÌng của LuÌ£c ThâÌt vừa dưÌt, lập tưÌc từ đôÌi diện truyền đêÌn một gioÌ£ng nữ niÌ£nh noÌ£t, vừa thâÌy laÌ€ một phuÌ£ nhân vaÌy tiÌm hÆ¡n bôÌn mươi, trên mặt cũng bôi son traÌt phâÌn daÌ€y cả tâÌc.
LuÌ£c ThâÌt nhiÌu maÌ€y, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Lôi đại nhân đang ở đâu?
- Æ Ì‰ taÌ£i hậu viện, Yên Hồng, ngươi tÆ¡Ìi dẫn đường cho khaÌch quyÌ Ä‘i.
PhuÌ£ nhân vaÌy tiÌm lÆ¡Ìn gan cười lâÌy loÌ€ng noÌi.
- ÄaÌ£i gia, cuÌ€ng thiêÌp Ä‘i thôi.
Diễm nữ bên traÌi ỏn ẻn noÌi, LuÌ£c ThâÌt lãnh Ä‘aÌ£m gật đầu.
Äi theo phiÌa sau diễm nữ, nhiÌ€n bộ daÌng uôÌn eÌo khoa trương của diễm nữ, loÌ€ng LuÌ£c ThâÌt laÌ£i như một caÌi giêÌng caÌ£n không một gợn soÌng, coÌ lẽ từ khi trở về đêÌn nay Ä‘a sÃ´Ì nữ nhân gặp được Ä‘oaÌ£t được đều laÌ€ mỹ nữ, cho nên lần đầu tiên đêÌn thanh lâu naÌ€y cảm giaÌc râÌt biÌ€nh thản, so vÆ¡Ìi nữ nhân quyêÌn rũ LuÌ£c Nga Ä‘ã từng gặp qua, phong thaÌi của những diễm nữ naÌ€y trong măÌt hăÌn giôÌng như thằng hề tầm thường vậy.
- Chẳng lẽ thanh lâu naÌ€y không coÌ mỹ nữ, hay laÌ€ nữ tử yên hoa trong huyện đều laÌ€ tư săÌc dung tuÌ£c như vậy.
Trong loÌ€ng LuÌ£c ThâÌt thầm suy nghĩ.
- ÄaÌ£i gia, thiêÌp xem ngaÌ€i coÌ chuÌt laÌ£ măÌt nha.
Diễm nữ chợt quay đầu ỏng eÌ£o noÌi.
- Ta lần đầu đêÌn đây, nÆ¡i naÌ€y của caÌc ngươi thanh tĩnh quaÌ nhỉ.
LuÌ£c ThâÌt thản nhiên noÌi, hăÌn nhiÌ€n không thâÌy boÌng daÌng khaÌch laÌ€ng chÆ¡i, cũng không nghe thâÌy âm thanh Ä‘aÌ€n saÌo vaÌ€ tiêÌng cười vui.
- BiÌ€nh thường không như thÃªÌ naÌ€y, saÌng hôm nay người Tiêu phủ đêÌn đây, goÌ£i Ä‘i tâÌt cả Hồng tỷ coÌ trong BaÌch Hoa phường rồi, vÆ¡Ìi laÌ£i bây giờ hãy coÌ€n laÌ€ ban ngaÌ€y, cho nên hÆ¡i văÌng vẻ chuÌt.
Diễm nữ thanh âm ỏn ẻn giải thiÌch.
LuÌ£c ThâÌt ngây người, hăÌn đôÌi vÆ¡Ìi hai chữ Tiêu phủ hêÌt sưÌc mẫn cảm, khoÌ hiểu noÌi:
- Tiêu phủ laÌ€ quan môn Ä‘aÌ£i gia, goÌ£i Hồng tỷ BaÌch Hoa phường Ä‘i laÌ€m caÌi giÌ€?
Diễm nữ quay đầu ỏng eÌ£o noÌi:
- CaÌi naÌ€y thiêÌp khoÌ maÌ€ noÌi nha.
LuÌ£c ThâÌt vừa nghe liền biêÌt yÌ dừng bươÌc, lâÌy ra ba xâu tiền cầm ở trong tay, aÌnh măÌt diễm nữ saÌng ngời vội xoay người chộp lâÌy tiền đồng, gioÌ£ng uôÌn eÌo noÌi:
- ThiêÌp nghe noÌi coÌ một viÌ£ võ quan phẩm viÌ£ râÌt cao đêÌn Tiêu phủ, viÌ£ võ quan kia dẫn theo trên dươÌi trăm tên vệ sĩ, nhoÌm Hồng tỷ BaÌch Hoa phường được quản gia Tiêu phủ goÌ£i Ä‘i laÌ€ để hầu haÌ£ cho nhoÌm vệ sĩ đâÌy, nghe noÌi viÌ£ võ quan kia muôÌn ở laÌ£i Tiêu phủ thêm ba bôÌn ngaÌ€y nữa.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong giật miÌ€nh, chẳng qua thủ Ä‘oaÌ£n goÌ£i kỹ nữ tÆ¡Ìi phuÌ£c vuÌ£ quân đội naÌ€y, đôÌi vÆ¡Ìi hiÌ€nh tượng Tiêu phủ khoÌ traÌnh khỏi gây tổn haÌ£i, nhưng hăÌn laÌ£i không biêÌt việc goÌ£i kỹ nữ đêÌn hầu haÌ£ cho thuộc haÌ£ của quan lÆ¡Ìn, ở ÄÆ°Æ¡Ì€ng quôÌc laÌ€ chuyện thường tiÌ€nh, Ä‘aÌm vệ sĩ của võ quan kia căn bản không tiêÌn vaÌ€o Tiêu phủ, laÌ€ Tiêu phủ xuâÌt tiền thuê phoÌ€ng ở ngoaÌ€i cho boÌ£n hoÌ£, cung câÌp ăn uôÌng, đương nhiên caÌ€ng không thể thiêÌu nữ nhân, đây laÌ€ một loaÌ£i thủ Ä‘oaÌ£n lôi keÌo phổ biêÌn.
PhiÌa sau khaÌch sảnh Minh Hoa viện laÌ€ một toÌ€a tam tiêÌn viện lâu, LuÌ£c ThâÌt được dẫn vaÌ€o nhâÌt tiêÌn viện laÌ£c, lầu caÌc trong viện naÌ€y hiển lộ nổi bật vẻ Ä‘eÌ£p Ä‘ẽ quyÌ giaÌ, giữa sân trong laÌ€ ao sen nuÌi giả, taÌ£o cho sân viện thoang thoảng hÆ¡i thở thanh nhã laÌ€m người ta vui vẻ.
ÄÆ°Æ¡Ì£c diễm nữ hươÌng dẫn Ä‘i lên maÌ£n traÌi lầu caÌc, diễm nữ đưÌng trươÌc cửa Ä‘iệu Ä‘aÌ€ hô:
- Lôi Ä‘aÌ£i nhân, khaÌch quyÌ của ngaÌ€i Ä‘ã đêÌn.
RâÌt nhanh lâu môn keÌo mở vaÌ€o trong, LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n thâÌy Lôi huyện uÌy một thân baÌ€o y xanh thẫm, lộ ra một khuôn mặt chữ Ä‘iền rậm raÌ£p râu traÌ€n đầy neÌt vui mừng.
- Lục huynh đệ, mời vào đi.
Lôi huyện uÌy haÌ€o phoÌng noÌi, tương phản vÆ¡Ìi vẻ laÌ£nh nhaÌ£t lần đầu tiên.
TrươÌc khi đêÌn, tự LuÌ£c ThâÌt cũng Ä‘oaÌn được Lôi huyện uÌy mời miÌ€nh tÆ¡Ìi taÌm phần laÌ€ để lâÌy loÌ€ng, biểu tiÌ€nh vừa thâÌy của Lôi huyện uÌy quả nhiên laÌ€ thêÌ, hăÌn cũng không phải loaÌ£i người cưÌng nhăÌc heÌ£p hoÌ€i, vội chăÌp tay chaÌ€o hỏi cười noÌi:
- Lôi Ä‘aÌ£i ca quaÌ khaÌch khiÌ.
Một câu Ä‘aÌ£i ca khiêÌn Lôi huyện uÌy vui vẻ ra mặt, giÆ¡ tay năÌm lâÌy tay traÌi LuÌ£c ThâÌt keÌo vaÌ€o trong, vừa Ä‘i vừa cười noÌi:
- LuÌ£c huynh đệ không hổ laÌ€ quân nhân, cuÌ€ng một daÌ£ng tiÌnh tiÌ€nh vÆ¡Ìi lão Lôi nha.
Nhiệt tiÌ€nh của Lôi huyện uÌy đổi lâÌy tươi cười LuÌ£c ThâÌt, hai người haÌ€o sảng phoÌng khoaÌng ngồi xuôÌng bên chiêÌc baÌ€n baÌ€y ra trong lầu, LuÌ£c ThâÌt vừa nhiÌ€n liền thâÌy trên caÌi baÌ€n troÌ€n bằng gỗ mễ kiÌnh baÌ€y ra mâÌy caÌi baÌt, coÌ€n coÌ hai voÌ€ rượu.
Lôi huyện uÌy Ä‘ã chộp lâÌy một voÌ€ rượu, boÌc ra phong nê (giâÌy daÌn phong kiÌn) hương rượu lập tưÌc tỏa ra bôÌn phiÌa, LuÌ£c ThâÌt ngửi một caÌi liền biêÌt laÌ€ truÌc diệp thanh lâu năm, rượu naÌ€y vaÌ€o miệng ngoÌ£t thanh, ngâÌm vaÌ€o laÌ£i đặc biệt cay nồng.
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 93
Nguy hiểm
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
LaÌ£i thâÌy Lôi huyện uÌy nâng voÌ€ rượu roÌt ra hai cheÌn lÆ¡Ìn, đặt voÌ€ rượu xuôÌng rồi bưng lên một cheÌn, măÌt chuyên chuÌ nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt thaÌ€nh khẩn noÌi:
- LuÌ£c huynh đệ, lần trươÌc lão Lôi chậm trễ, nay ca ca rôÌt cuộc coÌ thể bồi tội vÆ¡Ìi ngươi rồi, trươÌc xin kiÌnh ngươi một cheÌn.
LuÌ£c ThâÌt vội bưng cheÌn lên, nghiêm mặt noÌi:
- Lời naÌ€y của Lôi Ä‘aÌ£i ca sai rồi, quan trường như chiêÌn trường, Ä‘iÌ£ch ta không rõ thiÌ€ sao daÌm thoải maÌi tỏ yÌ hữu hảo chưÌ, rượu naÌ€y laÌ€ rượu kêÌt giao, chuÌng ta phải uôÌng chung mÆ¡Ìi Ä‘uÌng.
- TôÌt, LuÌ£c huynh đệ laÌ€ một người hiểu biêÌt.
Lôi huyện uÌy cao gioÌ£ng noÌi xong, cheÌn rượu của hai người cuÌ£ng một caÌi uôÌng một hÆ¡i caÌ£n saÌ£ch.
- Mau tÆ¡Ìi đây, roÌt rượu cho gia.
Lôi huyện uÌy buông cheÌn lÆ¡Ìn tiêÌng noÌi.
Một ả kiều nương diễm lệ toaÌ€n thân trần truồng Ä‘i tÆ¡Ìi, luÌc naÌ€y LuÌ£c ThâÌt mÆ¡Ìi rảnh nhiÌ€n xem nÆ¡i khaÌc, thâÌy kiều nương tiêÌn tÆ¡Ìi coÌ vaÌ€i phần tư săÌc, diện maÌ£o biÌ€nh thường, tuy nhiên laÌ€n da trăÌng miÌ£n, đường cong cÆ¡ thể không tệ, nhâÌt laÌ€ một đôi măÌt phượng long lanh duyên daÌng râÌt câu nhân.
- Huynh đệ, hôm nay thực con meÌ£ noÌ không kheÌo maÌ€, lão Lôi vôÌn Ä‘iÌ£nh bao Tây Tử cô nương cuÌ€ng vÆ¡Ìi Bảo Vũ cô nương của Minh Hoa viện bồi rượu, ai ngờ Tiêu phủ laÌ£i goÌ£i Ä‘i toaÌ€n bộ, lão baÌ€ tử chêÌt tiệt chỉ để laÌ£i ả lẳng lÆ¡ naÌ€y thật laÌ€ qua loa tăÌc traÌch. Huynh đệ, không coÌ biện phaÌp nha, chuÌng ta quan chưÌc quaÌ nhỏ, đêÌn cả một quản gia Tiêu phủ cũng không thể trêu vaÌ€o, để lần sau lão Lôi laÌ£i mời ngươi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lôi huyện uÌy bực bội giải thiÌch.
- Lôi Ä‘aÌ£i ca không cần tưÌc giận, chuÌng ta không thể trêu vaÌ€o Tiêu phủ, lần sau laÌ£i tuÌ£ hoÌ£p do huynh đệ laÌ€m chủ, chuÌng ta Ä‘i tửu lâu.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn noÌi.
- Ha hả, huynh đệ không thiÌch uôÌng rượu hoa sao?
Lôi huyện uÌy cười mờ aÌm noÌi.
- TrươÌc măÌt laÌ€ không thiÌch.
LuÌ£c ThâÌt cười Ä‘aÌp.
- Ha hả, lão Lôi traÌi laÌ£i Ä‘ã quên huynh đệ gần đây mÆ¡Ìi naÌ£p mâÌy viÌ£ mỹ thiêÌp, Ä‘uÌng laÌ€ không nên uôÌng rượu hoa maÌ€.
Lôi huyện uÌy trêu Ä‘uÌ€a.
- Lôi Ä‘aÌ£i ca quả laÌ€ trong sự thô kệch coÌ sự tinh tÃªÌ nha, naÌ€o, chuÌng ta uôÌng một cheÌn nữa.
LuÌ£c ThâÌt thong dong maÌ€ noÌi, nâng cheÌn cuÌ€ng Lôi huyện uÌy uôÌng caÌ£n.
Hai người nâng Ä‘ũa duÌ€ng thưÌc ăn, Lôi huyện uÌy ôn hoÌ€a noÌi:
- LuÌ£c huynh đệ, hiện taÌ£i ngươi dâÌn thân vaÌ€o quan trường ThaÌ£ch ÄaÌ£i rồi, Ä‘ã coÌ tiÌnh toaÌn giÌ€ về sau hay chưa?
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, hăÌn cũng không viÌ€ Lôi huyện uÌy haÌ€o sảng nhiệt tiÌ€nh maÌ€ mâÌt Ä‘i cảnh giaÌc, Lôi huyện uÌy vừa hỏi, hăÌn trươÌc hêÌt nghĩ đêÌn coÌ phải gã thay mặt cho Vương chủ bộ doÌ€ hỏi miÌ€nh hay không, bởi viÌ€ Lôi huyện uÌy laÌ€ một thaÌ€nh viên trong thÃªÌ lực của Vương chủ bộ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
HăÌn nâng Ä‘ũa ăn thưÌc ăn, cười noÌi:
- Ta đương nhiên Ä‘ã coÌ quyêÌt Ä‘iÌ£nh, muÌ£c Ä‘iÌch leo lên chiêÌc ghÃªÌ Huyện UÌy hộ quân chiÌnh laÌ€ viÌ€ phuÌ quyÌ của LuÌ£c gia, sau naÌ€y ta sẽ buông tay buông chân maÌ€ kiêÌm baÌ£c trăÌng, tuy nhiên ta sẽ không tập trung triển khai ở huyện thaÌ€nh, maÌ€ laÌ€ ngaÌ€y sau taÌ£i laÌ€ng xã kiêÌn thiêÌt thương phường, huyện thaÌ€nh ThaÌ£ch ÄaÌ£i chỉ laÌ€ miệng buôn baÌn haÌ€ng hoÌa của ta thôi.
Lôi huyện uÌy ồ một tiêÌng, ôn hoÌ€a noÌi:
- LuÌ£c huynh đệ, quan trường ThaÌ£ch ÄaÌ£i râÌt laÌ€ phưÌc taÌ£p, sau naÌ€y nêÌu Tôn huyện lệnh baÌ€y tỏ thiện yÌ vÆ¡Ìi ngươi, ngươi sẽ laÌ€m sao naÌ€y?
LuÌ£c ThâÌt cười nhaÌ£t noÌi:
- Ta laÌ€ được Vương Ä‘aÌ£i nhân một tay câÌt nhăÌc, sau naÌ€y cũng chỉ nghe theo Vương Ä‘aÌ£i nhân thôi, Vương Ä‘aÌ£i nhân nghe ai thiÌ€ ta liền nghe người âÌy, người khaÌc thể hiện thiện yÌ không coÌ quan hệ giÌ€ vÆ¡Ìi ta.
Lôi huyện uÌy gật đầu noÌi:
- Tri ân baÌo Ä‘aÌp, LuÌ£c huynh đệ noÌi râÌt Ä‘uÌng, naÌ€o, uôÌng.
Hai người nâng cheÌn cuÌ£ng một caÌi laÌ£i uôÌng caÌ£n.
Buông cheÌn, Lôi huyện uÌy cười noÌi:
- LuÌ£c huynh đệ, lão Lôi thật sự râÌt kiÌnh phuÌ£c ngươi, ngươi Ä‘oaÌ£t cửa thaÌ€nh Tây laÌ£i daÌm cheÌm giêÌt Äội phoÌ, đổi laÌ£i laÌ€ lão Lôi, một Ä‘ao kia thật sự không daÌm cheÌm xuôÌng nha.
LuÌ£c ThâÌt cười nhaÌ£t noÌi:
- Quân lệnh tựa nuÌi, ta Ä‘ã nhận nhiệm vuÌ£ thiÌ€ coÌ€n caÌi giÌ€ laÌ€ daÌm hay không daÌm haÌ£ Ä‘ao đây.
- LuÌ£c huynh đệ hẳn laÌ€ Ä‘ã giêÌt râÌt nhiều người.
Lôi huyện uÌy duÌ€ng aÌnh măÌt khaÌc thường hỏi.
- Trên chiêÌn trường coÌ thể naÌ€o không giêÌt người, chêÌt trong tay ta không dươÌi trăm người đâu.
Ngữ khiÌ LuÌ£c ThâÌt ngaÌ£o ngễ, Lôi huyện uÌy nghe được liền nhiÌu maÌ€y.
- TôÌt, LuÌ£c huynh đệ laÌ€ dũng sĩ chân chiÌnh, so vÆ¡Ìi lão Lôi ta maÌ£nh mẽ hÆ¡n nhiều, lão Lôi ta chưa từng trải qua chinh chiêÌn trên chiêÌn trường, chỉ giêÌt qua mười ba tên Ä‘aÌ£o tặc.
Lôi huyện uÌy khiêm tôÌn nâng cheÌn.
UôÌng một hÆ¡i caÌ£n saÌ£ch, LuÌ£c ThâÌt lau miệng cười noÌi:
- GiêÌt một cuÌ€ng vÆ¡Ìi giêÌt trăm không coÌ giÌ€ khaÌc nhau, giêÌt qua người rồi cũng không biêÌt maÌu tanh Ä‘aÌng sợ.
- LuÌ£c huynh đệ noÌi râÌt Ä‘uÌng, naÌ€o, uôÌng.
Lôi huyện uÌy haÌ€o phoÌng cuÌ€ng LuÌ£c ThâÌt đôÌi ẩm.
*****
HoaÌ€ng hôn qua Ä‘i, thời Ä‘iểm săÌc trời tôÌi moÌ€, LuÌ£c ThâÌt mang theo bảy phần men say rời khỏi Minh Hoa viện, hăÌn cương quyêÌt khươÌc từ yÌ tôÌt mời nghỉ laÌ£i của Lôi huyện uÌy, một miÌ€nh tiêu saÌi sải bươÌc nheÌ£ bỗng Ä‘i trên đường.
NoÌi thật loÌ€ng, hôm nay tuy Lôi huyện uÌy tương đôÌi nhiệt tiÌ€nh, nhưng không biêÌt taÌ£i sao, LuÌ£c ThâÌt không thể naÌ€o hưởng ưÌng nhiệt tiÌ€nh của Lôi huyện uÌy, trươÌc đây ở trong quân đội hăÌn Ä‘ã từng bảy taÌm lần Ä‘iên cuồng say sưa cuÌ€ng boÌ£n chiêÌn hữu, mỗi lần đều sung sươÌng đêÌn say như chêÌt, nhưng khi uôÌng rượu vÆ¡Ìi Lôi huyện uÌy, nội tâm của hăÌn thậm chiÌ coÌ€n ngầm mâu thuẫn. CoÌ lẽ laÌ€ viÌ€ hăÌn mang loÌ€ng cảnh giaÌc đôÌi vÆ¡Ìi Lôi huyện uÌy, LuÌ£c ThâÌt chỉ coÌ thể giải thiÌch như vậy.
Rời khỏi BaÌch Hoa phường, laÌ£i xuyên qua BaÌch Nhân phường Ä‘ã đêÌn phÃ´Ì Nam, theo phÃ´Ì Nam LuÌ£c ThâÌt coÌ€n muôÌn Ä‘i phÃ´Ì Tây xem cửa haÌ€ng. Nhưng khi hăÌn Ä‘i đêÌn giữa đường BaÌch Nhân phường, một cảm giaÌc hồi hộp bâÌt ngờ Ä‘aÌnh uÌp lên não, hăÌn giật miÌ€nh một caÌi tựa như dã thuÌ dựng thẳng người như cây cung, La HaÌn khiÌ công nhaÌy măÌt phoÌng ra bao boÌ£c lâÌy toaÌ€n thân.
- Tranh tranh tranh...
Một hồi tiêÌng động râÌt nhỏ truyền vaÌ€o trong tai LuÌ£c ThâÌt, LuÌ£c ThâÌt kinh hãi maÌ£nh mẽ nhaÌ€o tÆ¡Ìi phiÌa trươÌc, âm thanh naÌ€y laÌ€ âm thanh nỏ tiễn băÌn đồng loaÌ£t, đôÌi vÆ¡Ìi một tên quân nhân thaÌm mã như hăÌn không thể quen thuộc hÆ¡n nữa.
- Äinh Ä‘inh Ä‘inh...
HÆ¡n hai mươi chi tên nỏ daÌ€y đặc băÌn lên trên mặt đâÌt Ä‘aÌ xanh, phương hươÌng tên nỏ phoÌng tÆ¡Ìi laÌ€ từ nhaÌ€ dân ở hai bên.
LuÌ£c ThâÌt liều maÌ£ng nhaÌ€o tÆ¡Ìi trươÌc vừa vặn traÌnh khỏi loaÌ£n tiễn, hăÌn Ä‘uÌng laÌ€ coÌ La HaÌn khiÌ công hộ thân, nhưng loaÌ£i binh khiÌ tên nỏ naÌ€y mảnh maÌ€ beÌn nhoÌ£n, lực lượng laÌ£i lÆ¡Ìn, nêÌu chẳng may băÌn tÆ¡Ìi viÌ£ triÌ khiÌ công baÌ£c nhược cũng râÌt nguy hiểm.
LuÌ£c ThâÌt lao tÆ¡Ìi trươÌc trôÌn traÌnh tiễn, thuận thÃªÌ lộn một caÌi, đồng thời hai tay từ trong quan ủng lâÌy ra hai cây dao găm, trong thời gian cực ngăÌn hươÌng về hai phiÌa băÌn ra mưa tên phoÌng tÆ¡Ìi, hai Ä‘aÌ£o haÌ€n quang bay về phiÌa hai cửa sổ Ä‘ã biÌ£ taÌ€n phaÌ băÌn thẳng vaÌ€o, theo Ä‘oÌ laÌ€ hai tiêÌng kêu thảm thiêÌt, tiêÌp theo laÌ€ tiêÌng kêu sợ hãi, trôÌn chaÌ£y.
LuÌ£c ThâÌt không xông vaÌ€o nhaÌ€ dân nhiÌ€n, maÌ€ laÌ€ lÆ¡Ìn tiêÌng hô cưÌu maÌ£ng, râÌt nhanh coÌ râÌt nhiều biÌ€nh dân từ caÌc nhaÌ€ dân vaÌ€ đằng xa Ä‘i tÆ¡Ìi, đều kinh hãi vây nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt. LuÌ£c ThâÌt nhờ người tiêÌn đêÌn nhaÌ€ dân ở hai bên xem xeÌt, kêÌt quả sau cửa sổ nhaÌ€ dân bên traÌi phaÌt hiện một gã quan binh Ä‘ã chêÌt, nguyên nhân caÌi chêÌt laÌ€ biÌ£ một cây dao găm găm vaÌ€o mặt, trên tay quan binh coÌ€n cầm cung nỏ chỉ coÌ quân đội mÆ¡Ìi coÌ. MaÌ€ phiÌa bên phải laÌ£i không coÌ ai, nhưng trên mặt đâÌt coÌ một cây cung nỏ.
ChôÌc laÌt sau phường chủ đêÌn đây, LuÌ£c ThâÌt giÆ¡ lên lệnh baÌ€i Huyện UÌy giăÌt bên thăÌt lưng, phường chủ vừa thâÌy liền hoảng sợ, sự tiÌ€nh naÌ€y xem ra laÌ€ chuyện lÆ¡Ìn rồi, khẩn trương nghe LuÌ£c ThâÌt kể rõ đầu Ä‘uôi xong, laÌ£i nhiÌ€n hiện trường, sau coÌ€n coÌ nhân chưÌng, LuÌ£c ThâÌt lệnh cho phường chủ theo cuÌ€ng Ä‘i đêÌn nhaÌ€ Vương chủ bộ.
TaÌ£i sao phải đêÌn nhaÌ€ Vương chủ bộ? LaÌ€ viÌ€ sau khi LuÌ£c ThâÌt biÌ£ aÌm saÌt, trong luÌc kinh sợ câÌp baÌch Ä‘ã tỉnh rượu hÆ¡n phân nửa, vừa thâÌy kẻ tập kiÌch hăÌn trong boÌng tôÌi chiÌnh laÌ€ quan binh, lập tưÌc biêÌt việc naÌ€y tâÌt nhiên laÌ€ coÌ người đầu têu, hăÌn muôÌn tiÌ€m Vương chủ bộ baÌ€n một chuÌt.
Vương chủ bộ cÆ¡m nươÌc xong xuôi Ä‘ang ở trong phoÌ€ng dưỡng thần, LuÌ£c ThâÌt đêÌn thăm laÌ€m y râÌt ngoaÌ€i yÌ muôÌn, vội vaÌ€ng Ä‘iÌch thân ra ngoaÌ€i Ä‘oÌn vaÌ€o, nghe LuÌ£c ThâÌt kể rõ vaÌ€ phường chủ laÌ€m chưÌng, Vương chủ bộ mặt maÌ€y trở nên âm trầm, y trươÌc hêÌt Ä‘uổi phường chủ rời Ä‘i.
Phường chủ vừa Ä‘i Vương chủ bộ ôn tồn noÌi:
- Thiên Phong, ngươi cho rằng laÌ€ ai muôÌn giêÌt ngươi?
LuÌ£c ThâÌt thoaÌng suy nghĩ rồi noÌi:
- TroÌ£ng thuÌc, Thiên Phong cho rằng Tả Hữu Huyện UÌy coÌ hiềm nghi lÆ¡Ìn nhâÌt.
Vương chủ bộ trầm mặc một laÌt, ôn tồn noÌi:
- Chuyện naÌ€y khả năng laÌ€ Triệu huyện uÌy laÌ€m không lÆ¡Ìn, râÌt coÌ thể laÌ€ Ngưu huyện uÌy, hoặc cũng coÌ thể laÌ€ do quan binh tự chủ yÌ, viÌ€ nguyên nhân ngươi Ä‘ã giêÌt chêÌt Äội phoÌ cửa thaÌ€nh Tây, laÌ£i truÌ£c xuâÌt râÌt nhiều quan binh cửa thaÌ€nh Tây, cho nên việc naÌ€y cũng râÌt khoÌ Ä‘iều tra rõ được, chỉ coÌ thể truy nã tên quan binh chaÌ£y trôÌn kia.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong suy nghĩ một chuÌt, trong loÌ€ng hiểu được Vương chủ bộ không muôÌn laÌ€m cho mâu thuẫn trở nên gay găÌt, hăÌn gật đầu noÌi:
- Thiên Phong hiểu được, về sau sẽ cẩn thận.
Vương chủ bộ gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Hôm nay cuÌ€ng Lôi huyện uÌy uôÌng rượu coÌ hoÌ€a hợp không? NoÌi chuyện giÌ€ Ä‘oÌ?
LuÌ£c ThâÌt noÌi Ä‘uÌng sự thật một câu cũng không sai, Vương chủ bộ nghe xong gật đầu noÌi:
- Thiên Phong, sau naÌ€y không nên uôÌng rượu hoa trong huyện thaÌ€nh nữa, muôÌn uôÌng thiÌ€ phải Ä‘i sang hương bảo hoặc huyện khaÌc, coÌ€n nữa uôÌng rượu ở bên ngoaÌ€i chỉ coÌ thể say ba phần thôi, hôm nay ngươi Ä‘ã uôÌng quaÌ lượng rồi, cũng may thân thủ ngươi cao cường.
LuÌ£c ThâÌt thuÌ£ giaÌo noÌi:
- Thiên Phong nhÆ¡Ì kỹ.
Vương chủ bộ ôn hoÌ€a noÌi:
- Nghe noÌi gần đây ngươi bận rộn nhiều việc, Ä‘ang xây dựng phường taÌ£o giâÌy, ngươi râÌt thông hiểu thuật chÃªÌ taÌ£o giâÌy sao?
LuÌ£c ThâÌt mỉm cười noÌi:
- ÄuÌng laÌ€ râÌt thông hiểu.
Vương chủ bộ cười noÌi:
- Xem ra ngươi râÌt coÌ loÌ€ng tin.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, Vương chủ bộ ôn tồn noÌi:
- CoÌ một việc ngươi Ä‘ã biêÌt chưa? Tiêu phủ coÌ Ä‘ÃªÌn một viÌ£ quyÌ nhân, chiÌnh laÌ€ ngũ phẩm Vũ Lâm Lang TươÌng Vinh Xương, Vinh Xương laÌ€ con trai thÆ°Ì năm của Binh bộ ThiÌ£ lang đương triều, cũng laÌ€ viÌ£ hôn phu của TÆ°Ì tiểu thư Tiêu phủ.
LuÌ£c ThâÌt vừa nghe trong loÌ€ng châÌn động mãnh liệt, săÌc mặt đổi laÌ£i đổi, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- TroÌ£ng thuÌc nhâÌt Ä‘iÌ£nh hiểu râÌt rõ về Vinh Xương.
Vương chủ bộ trầm mặc mâÌy giây, mÆ¡Ìi noÌi:
- Thiên Phong, coÌ mâÌy lời ta noÌi ngươi đừng để yÌ, viÌ£ Võ Lâm Lang TươÌng Vinh Xương naÌ€y ta hiểu rõ, Vinh Xương năm nay vừa troÌ€n ba mươi tuổi, chiÌn năm trươÌc ta ở kinh thaÌ€nh Ä‘ã từng nghe noÌi về gã, đây laÌ€ một nhân vật ngaÌ£o maÌ£n coÌ râÌt nhiều thoÌi hư tật xâÌu, năm Ä‘oÌ laÌ€ một trong năm Ä‘aÌ£i aÌc ThiêÌu kinh thaÌ€nh, chẳng qua Vinh Xương tuy rằng thiêÌu niên truÌ£y laÌ£c, nhưng laÌ£i coÌ một thân võ nghệ, coÌ Ä‘iều người naÌ€y đôÌi vÆ¡Ìi người trên cao thiÌ€ kiÌnh troÌ£ng đôÌi vÆ¡Ìi kẻ dươÌi miÌ€nh laÌ£i ưÌc hiêÌp, hêÌt sưÌc chaÌn gheÌt kêÌt giao cuÌ€ng người coÌ xuâÌt thân đê tiện, nêÌu sau naÌ€y ngươi coÌ chuyện giÌ€ khoÌ khăn, ta khuyên ngươi không nên chủ động Ä‘i cầu gã.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong không kiÌ€m nổi hừ laÌ£nh một tiêÌng, Vương chủ bộ nhiÌ€n hăÌn một caÌi, ôn tồn noÌi:
- Thiên Phong, thÃªÌ sự nhiều thay đổi, ta chỉ noÌi qua cho ngươi tham khảo. Hiện taÌ£i coÌ chuÌt chiÌnh sự cần ngươi lo liệu.
LuÌ£c ThâÌt sửng sôÌt, quay đầu ôn hoÌ€a noÌi:
- TroÌ£ng thuÌc coÌ chuyện giÌ€ xin cÆ°Ì phân phoÌ.
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 94
Sau màn
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Vương chủ bộ suy nghĩ một chuÌt, ôn tồn noÌi:
- VôÌn laÌ€ coÌ ba sự việc chờ ngươi xử lyÌ, một laÌ€ mười ngaÌ€y sau sẽ do ngươi vaÌ€ Lôi huyện uÌy hộ tôÌng lương thuÃªÌ (thuÃªÌ lương thực) Ä‘i TriÌ€ Châu, hai laÌ€ ươÌc chừng một hai thaÌng sau, ba viÌ£ Huyện UÌy hộ quân sẽ phôÌi hợp vÆ¡Ìi Ä‘aÌ£i quân triều Ä‘iÌ€nh queÌt saÌ£ch thổ phỉ, ba laÌ€ hai thaÌng sau do ngươi hộ tôÌng thÆ°Ì thê của ta vaÌ€ ngân lượng Ä‘i kinh thaÌ€nh một chuyêÌn.
LuÌ£c ThâÌt ồ một tiêÌng, kinh ngaÌ£c noÌi:
- Triều Ä‘iÌ€nh muôÌn phaÌi Ä‘aÌ£i quân đêÌn huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i tiêu diệt phỉ aÌ€.
Vương chủ bộ gật đầu noÌi:
- Không phải huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, maÌ€ laÌ€ nhăÌm vaÌ€o râÌt nhiều huyện thaÌ€nh doÌ£c Giang Châu queÌt saÌ£ch, yÌ tÆ°Ì của triều Ä‘iÌ€nh Ä‘oÌ laÌ€ muôÌn củng cÃ´Ì phoÌ€ng ngự ÄaÌ£i Giang, nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải trươÌc tiên an nội.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, Vương chủ bộ laÌ£i noÌi:
- Lần naÌ€y ThôÌng soaÌi Ä‘aÌ£i quân râÌt coÌ thể laÌ€ Vinh Xương, cho duÌ€ ThôÌng soaÌi không phải Vinh Xương, Vinh Xương cũng sẽ laÌ€ tươÌng lĩnh coÌ thực quyền trong quân, ta xem ngươi cũng laÌ€ nhân vật tâm cao khiÌ ngaÌ£o, ở cuÌ€ng một chỗ vÆ¡Ìi Vinh Xương coÌ€n biÌ£ chỉ huy nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ tiÌch tuÌ£ lửa giận, bởi vậy ta không muôÌn để ngươi Ä‘i phôÌi hợp tiêu diệt phỉ, đổi thaÌ€nh một thaÌng sau do ngươi hộ tôÌng thÆ°Ì thê của ta Ä‘i kinh thaÌ€nh.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong trầm mặc một hồi, gật đầu noÌi:
- Như vậy tôÌt lăÌm, cảm taÌ£ TroÌ£ng thuÌc.
Vương chủ bộ laÌ£i ôn hoÌ€a noÌi:
- Ngươi cũng trở về chuẩn biÌ£ một chuÌt Ä‘i, năm ngaÌ€y sau dẫn binh dũng sở bộ, mang theo Äỗ Mãnh vaÌ€ Vương ÄaÌ£o cuÌ€ng nhau hộ tôÌng một nửa lương thuÃªÌ Ä‘i TriÌ€ Châu, mười ngaÌ€y sau ta laÌ£i lệnh cho Lôi huyện uÌy dẫn một trăm quan binh hộ tôÌng một nửa coÌ€n laÌ£i.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, hỏi:
- TroÌ£ng thuÌc, viÌ€ sao phải taÌch ra hộ tôÌng vậy?
Vương chủ bộ ôn tồn noÌi:
- LyÌ do râÌt đơn giản, laÌ€ viÌ€ muôÌn tiÌnh đều công lao cho ngươi vaÌ€ Lôi huyện uÌy đâÌy, hÆ¡n nữa ngươi dẫn theo binh dũng quân, Lôi huyện uÌy dẫn quan binh, Ä‘i cuÌ€ng nhau chỉ tổ sinh ra xung đột, vÆ¡Ìi laÌ£i ta không nghĩ ngươi vaÌ€ Lôi huyện uÌy nên thân cận quaÌ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt nghe xong gật đầu im lặng, noÌi trăÌng ra laÌ€ Vương chủ bộ Ä‘ang kiÌn Ä‘aÌo cho hăÌn biêÌt, Lôi huyện uÌy không thể tiÌn nhiệm, kyÌ€ thật hăÌn cũng coÌ chuÌt hoaÌ€i nghi Lôi huyện uÌy coÌ liên quan tÆ¡Ìi lần aÌm saÌt naÌ€y, tuy nhiên Lôi huyện uÌy cuÌ€ng hăÌn đưÌng trên một trận tuyêÌn, đôi bên laÌ£i không coÌ oaÌn hận, cũng không coÌ xung đột phương diện lợi iÌch, một Ä‘iểm Ä‘aÌng ngờ duy nhâÌt, chiÌnh laÌ€ hôm nay Lôi huyện uÌy dường như cÃ´Ì yÌ laÌ€m cho hăÌn uôÌng nhiều, coÌ vẻ quaÌ mưÌc nhiệt tiÌ€nh.
- Thiên Phong, thời gian không coÌ€n sÆ¡Ìm, ngươi về trươÌc Ä‘i.
Vương chủ bộ ôn tồn haÌ£ lệnh truÌ£c khaÌch.
LuÌ£c ThâÌt đưÌng dậy caÌo từ, LuÌ£c ThâÌt vừa Ä‘i Vương nhiÌ£ phu nhân tiêÌn vaÌ€o, ân cần noÌi:
- TroÌ£ng Lang, laÌ€ ai muôÌn giêÌt Thiên Phong vậy?
SăÌc mặt Vương chủ bộ âm trầm, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- TaÌm phần laÌ€ Ngưu huyện uÌy vaÌ€ Lôi huyện uÌy rồi.
Vương nhiÌ£ phu nhân giật miÌ€nh noÌi:
- Sao laÌ£i coÌ Lôi huyện uÌy tham dự?
Vương chủ bộ cười laÌ£nh noÌi:
- HoÌ£ Lôi kia chiÌnh laÌ€ một con soÌi loÌ€ng daÌ£ thâm độc, ta Ä‘ã tự dẫn soÌi vaÌ€o nhaÌ€ rồi, tuy nhiên không sao cả, hôm nay gã không giêÌt được Thiên Phong, laÌ£i lộ ra caÌi Ä‘uôi.
Vương nhiÌ£ phu nhân nghi ngờ noÌi:
- Không thể naÌ€o, Lôi huyện uÌy vaÌ€ Thiên Phong không coÌ xung đột giÌ€ ghê gÆ¡Ìm maÌ€?
Vương chủ bộ cười laÌ£nh noÌi:
- NgoaÌ€i mặt không coÌ, nhưng trên thực tÃªÌ xung đột vô cuÌ€ng lÆ¡Ìn đâÌy, Thiên Phong laÌ€ lực lượng trung kiên ta duÌ€ng để kiềm chÃªÌ Lôi huyện uÌy vaÌ€ Ngưu huyện uÌy, cũng laÌ€ lực lượng trung kiên đôÌi khaÌng vÆ¡Ìi Triệu huyện uÌy vaÌ€ Tôn huyện lệnh, mâÌy ngaÌ€y nay hoÌ£ Lôi kia cuÌ€ng vÆ¡Ìi Triệu huyện uÌy vaÌ€ Ngưu huyện uÌy đều coÌ tiêÌp xuÌc, gã laÌ€ chân Ä‘aÌ£p ba thuyền, cho nên muôÌn liên thủ loaÌ£i bỏ Thiên Phong. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương nhiÌ£ phu nhân kinh sợ lo lăÌng noÌi:
- TroÌ£ng lang, hiện taÌ£i Lôi huyện uÌy Ä‘ã hươÌng về phiÌa Triệu huyện uÌy, ba Huyện UÌy liên thủ, đôÌi vÆ¡Ìi chuÌng ta laÌ€ uy hiêÌp quaÌ lÆ¡Ìn.
Vương chủ bộ cười laÌ£nh noÌi:
- Không cần sợ, ba tên Huyện UÌy Ä‘oÌ liên thủ cũng không buÌ€ được một Thiên Phong, Thiên Phong laÌ€ một quân tươÌng giêÌt người không chÆ¡Ìp măÌt, thật muôÌn đâÌu boÌ£n hoÌ£ căn bản không daÌm ra sân, lần naÌ€y ba người boÌ£n hoÌ£ thâÌt thủ coÌ€n không biêÌt laÌ€ Ä‘ang sợ hãi thÃªÌ naÌ€o? SăÌp tÆ¡Ìi sẽ không daÌm laÌ£i coÌ kÃªÌ hoaÌ£ch gây rôÌi giÌ€ đâu.
Vương nhiÌ£ phu nhân lo lăÌng noÌi:
- Mặc duÌ€ chuÌng ta coÌ Thiên Phong ủng hộ, nhưng vẫn laÌ€ lực lượng trÆ¡ troÌ£i nha.
Vương chủ bộ ôn hoÌ€a noÌi:
- NaÌ€ng yên tâm, ta không phải chỉ coÌ một miÌ€nh Thiên Phong ủng hộ, trong huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i naÌ€y Triệu huyện thừa cực kyÌ€ coÌ phân lượng đâÌy, naÌ€ng đừng xem Triệu huyện thừa một bộ daÌ£ng săÌc quỷ giaÌ€ nua, kyÌ€ thực lão so vÆ¡Ìi ai khaÌc đều khôn kheÌo hÆ¡n, luÌ£c taÌ€o, nha diÌ£ch vaÌ€ lao vệ trong Huyện nha gần như đều laÌ€ tâm phuÌc của lão, maÌ€ ta tuy rằng lệnh cho hoÌ£ Lôi kia chỉ huy nha binh, nhưng đội trưởng đội phoÌ nha binh hÆ¡n phân nửa đều laÌ€ người của ta, hoÌ£ Lôi căn bản không quản lyÌ sự vuÌ£, vôÌn ta nghĩ trâÌn an gã cho tôÌt để mượn sưÌc gã, hiện taÌ£i gã loÌ€ng muông daÌ£ thuÌ vong ân phuÌ£ nghĩa, vậy không cần trâÌn an nữa.
Vương nhiÌ£ phu nhân gật gật đầu, Vương chủ bộ laÌ£i noÌi:
- Mân nhi, săÌp tÆ¡Ìi naÌ€ng mau choÌng Ä‘em hai vaÌ£n hai baÌ£c cung ưÌng Ä‘aÌnh niêm phong chuẩn biÌ£ cho tôÌt, không tÆ¡Ìi một thaÌng, ta sẽ lệnh cho Thiên Phong đưa naÌ€ng Ä‘i kinh thaÌ€nh.
Vương nhiÌ£ phu nhân ngẩn ra, kinh ngaÌ£c noÌi:
- TroÌ£ng lang, hãy coÌ€n caÌch cuôÌi năm đêÌn ba thaÌng, coÌ quaÌ sÆ¡Ìm hay không.
Vương chủ bộ lăÌc đầu noÌi:
- ÄuÌng laÌ€ hÆ¡i sÆ¡Ìm, tuy nhiên tiÌ€nh huôÌng năm nay đặc thuÌ€, ta coÌ chuÌt bận tâm thÃªÌ cuÌ£c kinh thaÌ€nh, naÌ€ng sÆ¡Ìm Ä‘i trươÌc Ä‘em baÌ£c gửi vaÌ€o tiền trang tư nhân, sau Ä‘oÌ naÌn laÌ£i kinh thaÌ€nh, ở thêm hÆ¡n một thaÌng, cẩn thận tiÌ€m hiểu một chuÌt traÌ£ng huôÌng của Thượng Thư phủ, chủ yêÌu nhâÌt laÌ€ tiÌ€nh hiÌ€nh của NhiÌ£ công tử.
Vương nhiÌ£ phu nhân giật miÌ€nh noÌi:
- TroÌ£ng lang, chaÌ€ng để thiêÌp Ä‘i nghe ngoÌng laÌ€ coÌ duÌ£ng yÌ giÌ€ hay sao?
Vương chủ bộ trầm mặc một hồi, ôn hoÌ€a noÌi:
- Mân nhi, mâÌy năm nay ta cung câÌp cho NhiÌ£ công tử Ä‘ã taÌm vaÌ£n baÌ£c rồi, maÌ€ những năm naÌ€y ta chưa bao giờ cầu qua NhiÌ£ công tử laÌ€m việc giÌ€. CaÌi goÌ£i laÌ€ nuôi binh ngaÌ€n ngaÌ€y, duÌ€ng binh chỉ một giờ, ta vâÌt vả lâÌy được baÌ£c không thể tặng không cho người, luÌc naÌ€y đây ta phải thử năng lực của NhiÌ£ công tử một chuÌt, sau khi naÌ€ng đêÌn kinh, ta sẽ phaÌi người khaÌc đưa tin cho NhiÌ£ công tử, xin NhiÌ£ công tử giuÌp ta giải quyêÌt Ngưu huyện uÌy.
Vương nhiÌ£ phu nhân ồ một tiêÌng, Vương chủ bộ thoaÌng dừng rồi laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Ngưu huyện uÌy thật sự Ä‘ã cuÌ€ng ta ly tâm rồi, nêÌu như NhiÌ£ công tử không giuÌp được ta, vậy baÌ£c của ta chỉ coÌ thể đổi chủ thôi.
Vương nhiÌ£ phu nhân lo lăÌng noÌi:
- NêÌu như không câÌp baÌ£c cho NhiÌ£ công tử, chẳng phải laÌ€ đăÌc tội NhiÌ£ công tử.
Vương chủ bộ ôn tồn noÌi:
- Không phải laÌ€ không câÌp, maÌ€ laÌ€ từ một vaÌ£n giảm xuôÌng coÌ€n saÌu ngaÌ€n, sang năm laÌ£i xuôÌng bôÌn ngaÌ€n, naÌ€ng hiểu được không?
Vương nhị phu nhân bừng tỉnh gật đầu.
Vương chủ bộ laÌ£i noÌi:
- Sau khi naÌ€ng đêÌn kinh thaÌ€nh rồi, không cần để Thiên Phong trở về, vẫn đợi cho đêÌn luÌc naÌ€ng quay về laÌ£i để cho hăÌn hộ tôÌng naÌ€ng về.
Vương nhiÌ£ phu nhân giật miÌ€nh noÌi:
- Thiên Phong rời khỏi nÆ¡i naÌ€y thời gian daÌ€i coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c không?
Vương chủ bộ ôn hoÌ€a noÌi:
- Rời khỏi một hai thaÌng không thaÌ€nh vâÌn đề, Thiên Phong Ä‘i rồi, vẫn coÌ€n ba tên thuộc haÌ£ khaÌc năÌm trong tay cửa thaÌ€nh Tây vaÌ€ binh dũng quân maÌ€.
Vương phu nhân nghi ngờ noÌi:
- TroÌ£ng Lang, chẳng lẽ chaÌ€ng muôÌn nhân cÆ¡ hội naÌ€y lôi keÌo thuộc haÌ£ của Thiên Phong, muôÌn tươÌc mâÌt quyền lực của Thiên Phong ư.
Vương chủ bộ cười nhaÌ£t noÌi:
- Ta ngu xuẩn như vậy sao? Ta Ä‘ã đặt trên dươÌi bao nhiêu vôÌn liêÌng lên người Thiên Phong naÌ€ng coÌ€n không biêÌt aÌ€? Thiên Phong đôÌi vÆ¡Ìi ta không chỉ laÌ€ trợ lực hiện taÌ£i, maÌ€ laÌ€ vôÌn đầu tư lâu daÌ€i của ta. Ta để cho Thiên Phong naÌn laÌ£i kinh thaÌ€nh coÌ ba nguyên nhân, một laÌ€ tiÌ€nh cảnh của Thiên Phong hiện taÌ£i râÌt xâÌu, coÌ quaÌ nhiều quan binh căm hận hăÌn, cho nên ta để hăÌn Ä‘i xa traÌnh một khoảng thời gian cho tiÌ€nh hiÌ€nh hÆ¡i diÌ£u xuôÌng. Hai laÌ€ như lời naÌ€ng noÌi đâÌy, ta muôÌn mượn cÆ¡ hội lôi keÌo một chuÌt thuộc haÌ£ của Thiên Phong, nhưng không phải viÌ€ tươÌc Ä‘i quyền lực của Thiên Phong, maÌ€ laÌ€ sau naÌ€y khi Thiên Phong trở về trong quân đội, ta coÌ thể tiêÌp tuÌ£c năÌm giữ quân lực cửa thaÌ€nh Tây. Ba laÌ€ chưa tÆ¡Ìi một thaÌng nữa Ä‘aÌ£i quân diệt phỉ của triều Ä‘iÌ€nh sẽ phaÌt động tiêu diệt phỉ, haÌ€nh động tiêu diệt phỉ naÌ€y nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải coÌ Huyện UÌy phôÌi hợp, Thiên Phong thực lực hÆ¡n người nhuệ khiÌ quaÌ thiÌ£nh, tham dự tiêu diệt phỉ nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ laÌ£i lập quân công, kêÌt quả chỉ caÌ€ng rươÌc lâÌy ghen gheÌt của người, hiện taÌ£i TôÌng phủ chủ động baÌ€y tỏ hảo yÌ vÆ¡Ìi ta, ta duÌ€ giÌ€ cũng nên nhường cho TôÌng ToaÌ€n ra một chuÌt danh tiêÌng lập chuÌt công lao chưÌ.
Vương nhiÌ£ phu nhân thoải maÌi noÌi:
- HoÌa ra TroÌ£ng lang cũng coÌ tiÌnh toaÌn cho TôÌng ToaÌ€n.
Vương chủ bộ lăÌc đầu noÌi:
- Gã TôÌng ToaÌ€n naÌ€y thật khiêÌn ta băn khoăn, thực lực không coÌ maÌ€ laÌ£i cÆ°Ì tự cao tự Ä‘aÌ£i, công taÌc aÌp giải lương thuÃªÌ ta tuyệt không daÌm duÌ€ng gã, Ä‘aÌnh mâÌt lương thuÃªÌ laÌ€ chuyện nhỏ, nhưng nhỡ maÌ€ Ä‘aÌnh mâÌt tiÌnh maÌ£ng, TôÌng phủ sẽ lập tưÌc quay sang hận ta, đêÌn cả việc tiêu diệt phỉ ta cũng phải tiÌ€m vaÌ€i người trông chừng gã đâÌy.
Vương nhiÌ£ phu nhân aÌy naÌy noÌi:
- LaÌ€m cho TroÌ£ng lang phải hao tâm tổn triÌ rồi.
Vương chủ bộ cười khổ noÌi:
- Hao tâm tổn triÌ không sợ, đừng laÌ€m cho ta lo lăÌng laÌ€ được, tiểu tử naÌ€y trông coi cửa thaÌ€nh Äông, vậy maÌ€ gan lÆ¡Ìn cực kyÌ€ daÌm chiêÌm Ä‘oaÌ£t thương phiÌ của Triệu huyện uÌy, cũng may tên Tôn huyện lệnh kia khuyên giải aÌp chÃªÌ y, Ä‘uÌng laÌ€ muôÌn choÌ£c tưÌc Triệu huyện uÌy maÌ€, ta cũng không biêÌt laÌ€m sao giải thiÌch cho chu toaÌ€n vÆ¡Ìi Triệu huyện thừa nữa.
Vương nhiÌ£ phu nhân cau maÌ€y noÌi:
- ÄÆ°Ìa nhỏ naÌ€y thật sự chẳng biêÌt lợi haÌ£i giÌ€ cả, chờ hai ngaÌ€y nữa thiêÌp Ä‘i tiÌ€m noÌ noÌi chuyện.
Vương chủ bộ vội noÌi:
- NaÌ€ng cũng đừng Ä‘i gặp TôÌng ToaÌ€n, bây giờ laÌ€ TôÌng ToaÌ€n cuÌ€ng vÆ¡Ìi Triệu huyện uÌy nảy sinh mâu thuẫn, naÌ€ng Ä‘i gặp TôÌng ToaÌ€n, thÃªÌ thiÌ€ liền biêÌn thaÌ€nh ta laÌ€ người giật dây, việc naÌ€y trăm triệu không nên rươÌc vaÌ€o thân.
Vương nhiÌ£ phu nhân bừng miÌ€nh, cười traÌch:
- ChaÌ€ng nha, hoÌa ra laÌ€ ươÌc giÌ€ TôÌng ToaÌ€n Ä‘i gây sự thiÌ€ coÌ.
Vương chủ bộ lăÌc đầu, hÆ¡i hÆ¡i mỉm cười.
*****
LuÌ£c ThâÌt rời khỏi Vương traÌ£ch, trong maÌ€n đêm chậm rãi trở về nhaÌ€, trên đường Ä‘i laÌ£i hăÌn Ä‘ã suy nghĩ râÌt nhiều, coÌ việc buồn phiền của tiểu muội, cũng coÌ Ä‘ủ loaÌ£i phỏng Ä‘oaÌn về chuyện hôm nay biÌ£ aÌm saÌt, hăÌn hiểu được Vương chủ bộ Ä‘uÌng laÌ€ râÌt nể troÌ£ng hăÌn đâÌy, trươÌc măÌt hai người coÌ môÌi quan hệ găÌn boÌ như môi vÆ¡Ìi răng, coÌ Ä‘iều dựa dẫm vaÌ€o Vương chủ bộ, hăÌn laÌ£i trở thaÌ€nh caÌi Ä‘inh trong măÌt râÌt nhiều người, hăÌn cũng không phải sợ, chỉ laÌ€ coÌ chuÌt lo lăÌng cho an nguy của người nhaÌ€.
Về tÆ¡Ìi nhaÌ€ hăÌn Ä‘i thỉnh an mẫu thân, cũng không noÌi đêÌn sự tiÌ€nh biÌ£ aÌm saÌt, nhưng hăÌn coÌ noÌi qua việc một thaÌng nữa phải Ä‘i kinh thaÌ€nh công taÌc, hăÌn muôÌn mời mẫu thân Ä‘i huyện Thanh Dương ở cuÌ€ng vÆ¡Ìi tỷ tỷ mâÌy ngaÌ€y naÌ€y, coÌ€n dự tiÌnh trong voÌ€ng hai mươi ngaÌ€y tÆ¡Ìi sẽ choÌ£n một ngaÌ€y laÌ€nh thuÌ Tân Vận Nhi qua cửa, mẫu thân vui mừng đồng yÌ, cũng bằng loÌ€ng cho Tân Vận Nhi sau khi qua cửa ba ngaÌ€y, coÌ thể quay về VoÌ£ng Giang Bảo tiêÌp tuÌ£c cư truÌ lâu daÌ€i.
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 95
AÌp tải
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
SaÌng sÆ¡Ìm hôm sau LuÌ£c ThâÌt trươÌc tiên Ä‘i cửa haÌ€ng săÌt mua hai cây dao găm, trong giaÌ€y của hăÌn luôn câÌt giâÌu dao găm, đây laÌ€ thoÌi quen hiÌ€nh thaÌ€nh trong thời gian laÌ€m thaÌm baÌo trong quân, laÌ€ saÌt chiêu hộ thân của hăÌn.
Ra khỏi cửa haÌ€ng săÌt rồi thiÌ€ Ä‘i tuần tra như thường ngaÌ€y, buổi trưa Ä‘i VoÌ£ng Giang Bảo, noÌi vÆ¡Ìi Tân Vận Nhi an baÌ€i săÌp tÆ¡Ìi, Tân Vận Nhi nghe hăÌn noÌi không bao lâu nữa muôÌn cươÌi naÌ€ng qua cửa, theÌ£n thuÌ€ng vui mừng khôn xiêÌt, Äông Thanh ngây thÆ¡ xinh xăÌn lập tưÌc chuÌc mừng nữ chủ.
LuÌ£c ThâÌt noÌi vÆ¡Ìi Tân Vận Nhi sau khi naÌ€ng qua cửa ba ngaÌ€y, cần phải trở laÌ£i VoÌ£ng Giang Bảo, giuÌp hăÌn chủ triÌ€ trông coi việc xây dựng sản xuâÌt của phường chÃªÌ taÌ£o giâÌy, Tân Vận Nhi nghe xong sợ LuÌ£c mẫu không haÌ€i loÌ€ng, laÌ€m giÌ€ coÌ naÌ€ng dâu naÌ€o không ở bên meÌ£ chồng hầu haÌ£ chưÌ, LuÌ£c ThâÌt noÌi mẫu thân miÌ€nh cũng Ä‘ã đồng yÌ, việc tận hiêÌu coÌ tẩu tử Chu Nguyệt Nhi laÌ€ được, Tân Vận Nhi nghe xong luÌc naÌ€y mÆ¡Ìi giải phiền.
ThoăÌt caÌi năm ngaÌ€y Ä‘ã trôi qua, gioÌ Ãªm soÌng lặng không hề coÌ chuyện giÌ€ phaÌt sinh, hai người aÌm saÌt LuÌ£c ThâÌt, xaÌc thật nguyên bản laÌ€ quan binh thủ cửa thaÌ€nh Tây, một người Ä‘ã chêÌt một người Ä‘ang lẩn trôÌn, sự việc aÌm saÌt châÌn động cao thâÌp huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, hai ngaÌ€y sau sự kiện xảy ra cũng không giải quyêÌt được giÌ€, LuÌ£c ThâÌt được Lôi huyện uÌy thân thiêÌt thăm hỏi, LuÌ£c ThâÌt traÌi laÌ£i cười noÌi giôÌng như người không coÌ việc giÌ€.
Năm ngaÌ€y naÌ€y LuÌ£c ThâÌt âÌn theo ươÌc Ä‘iÌ£nh lặng lẽ Ä‘em baÌ£c phân cho mười saÌu tên quan binh, trong Ä‘oÌ coÌ hai gã chiÌnh laÌ€ quân nhân coÌ quan thân, hăÌn khươÌc từ đề nghiÌ£ tuÌ£ tập uôÌng rượu, cũng nghiêm lệnh mười saÌu tên quan binh trong thời gian săÌp tÆ¡Ìi không được tuÌ£ tập uôÌng rượu, đều thaÌ€nh thaÌ€nh thật thật về nhaÌ€ ôm âÌp vợ con Ä‘i, nêÌu daÌm say rượu biÌ tỉ để lộ ra taÌ€i của thiÌ€ đừng traÌch hăÌn không noÌi tiÌ€nh cảm.
ChuÌng quan binh biêÌt LuÌ£c ThâÌt laÌ€ coÌ yÌ tôÌt, nhận lâÌy boÌ baÌ£c lÆ¡Ìn liền vui mừng trở về nhaÌ€, trong voÌ€ng mâÌy thaÌng quả nhiên mỗi người đều sôÌng khiêm tôÌn.
SaÌng sÆ¡Ìm ngoaÌ€i thương khÃ´Ì phiÌa băÌc quan nha ngừng mười lăm chiêÌc xe haÌ€ng, LuÌ£c ThâÌt dẫn toaÌ€n bộ binh dũng quân coÌ€n coÌ Äỗ Mãnh vaÌ€ Vương ÄaÌ£o, ngoaÌ£i thaÌ€nh thuộc khu vực quản haÌ£t do Lãnh Nhung cai quản, Vương chủ bộ tự miÌ€nh Ä‘iều động lâm thời mười lăm nha binh Ä‘i thao trường ngoaÌ€i thaÌ€nh. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Kỹ lưỡng kiểm tra lương ngân xong lập tưÌc daÌn lên niêm phong, trên dươÌi một trăm người aÌp tải mười lăm chiêÌc xe haÌ€ng ra huyện thaÌ€nh, lần naÌ€y aÌp tải coÌ một gã Hộ taÌ€o châÌp sự, chủ yêÌu phuÌ£ traÌch thủ tuÌ£c baÌ€n giao lương ngân cho quan trên, LuÌ£c ThâÌt chỉ chuÌ tâm vaÌ€o việc hộ tôÌng.
Ra khỏi thaÌ€nh, LuÌ£c ThâÌt vaÌ€ Hộ taÌ€o châÌp sự cưỡi ngựa Ä‘i đầu, Vương ÄaÌ£o ở phiÌa sau dăÌt quân mã thồ bao tải to, lần lượt phaÌt tiền đồng cho nhoÌm binh dũng, noÌi vÆ¡Ìi nhoÌm binh dũng đây laÌ€ tiền thưởng LuÌ£c huyện uÌy thiêÌt Ä‘ãi moÌ£i người, chuÌng binh dũng được tiền mỗi người đều cảm kiÌch, không coÌ€n ai phaÌ€n naÌ€n chuyêÌn hộ tôÌng lần naÌ€y nữa.
Ba huyện thuộc quản haÌ£t của Tri Châu, laÌ€ Thanh ÄaÌ£i, Thanh Dương vaÌ€ QuyÌ TriÌ€, huyện QuyÌ TriÌ€ laÌ€ huyện trực thuộc châu, Huyện nha QuyÌ TriÌ€ vaÌ€ nha môn ThÆ°Ì sử cũng đồng thời ở trong thaÌ€nh TriÌ€ Châu, bởi vậy huyện thaÌ€nh ThaÌ£ch ÄaÌ£i caÌch thaÌ€nh TriÌ€ Châu hÆ¡n một trăm dặm, dươÌi tiÌ€nh huôÌng biÌ€nh thường Ä‘i một ngaÌ€y laÌ€ coÌ thể tÆ¡Ìi.
Äội ngũ lương thuÃªÌ Ä‘i không nhanh, nhoÌm truyền lệnh binh hai người một tổ phoÌng ngựa chaÌ£y trươÌc, một tổ trở về một tổ khaÌc laÌ£i ra ngoaÌ€i, Hộ taÌ€o châÌp sự hoÌ£ Triệu, tuổi taÌc hÆ¡n bôÌn mươi, thuộc haÌ€ng tiểu quan không coÌ phẩm trật, nhiÌ€n thâÌy thiÌ€ cảm giaÌc khoÌ hiểu liền noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, viÌ€ sao thủ haÌ£ của ngaÌ€i cÆ°Ì chaÌ£y ra chaÌ£y về vậy?
- Äây laÌ€ quy củ khi haÌ€nh quân, truyền lệnh binh boÌ£n hoÌ£ laÌ€ thaÌm mã, phuÌ£ traÌch tra xeÌt tiÌnh an toaÌ€n trong voÌ€ng năm dặm Ä‘aÌ£i lộ, phoÌ€ng ngừa coÌ Ä‘aÌ£o tặc phuÌ£c kiÌch.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn giải thiÌch.
Hộ taÌ€o châÌp sự ồ một tiêÌng gật đầu noÌi:
- ÄaÌ£i nhân râÌt cẩn thận nha.
LuÌ£c ThâÌt mỉm cười noÌi:
- Äi ra bên ngoaÌ€i, không cẩn thận laÌ€ ăn thiệt thoÌ€i đâÌy.
Hộ taÌ€o châÌp sự gật gật đầu, LuÌ£c ThâÌt ôn hoÌ€a noÌi:
- Triệu châÌp sự, ngươi hoÌ£ Triệu cuÌ€ng vÆ¡Ìi Huyện thừa Ä‘aÌ£i nhân laÌ€ thân thiÌch sao?
Triệu châÌp sự ngẩn ra, vẻ mặt mâÌt tự nhiên noÌi:
- Cũng coi như coÌ thân, nhưng không phải thân tộc.
LuÌ£c ThâÌt nghe hiểu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Quan hệ thông gia cũng laÌ€ thân thuộc rồi, bây giờ coÌ thể kêÌt thân vÆ¡Ìi quan râÌt khoÌ Ä‘Ã¢Ìy.
Mặt maÌ€y Triệu châÌp sự khẽ nhăn, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Ta không coÌ bản lãnh giÌ€, chỉ coÌ thể baÌn nữ nhi cầu quyÌ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, ôn hoÌ€a noÌi:
- Triệu châÌp sự, ta không phải coÌ yÌ châm choÌ£c đâu, loaÌ£i quan hệ thông gia kêÌt Ä‘ảng naÌ€y, ở ÄÆ°Æ¡Ì€ng quôÌc râÌt phổ biêÌn maÌ€.
Triệu châÌp sự trầm mặc, LuÌ£c ThâÌt ôn hoÌ€a noÌi:
- Triệu châÌp sự, ta xin taÌ£ lỗi vÆ¡Ìi ngươi viÌ€ những lời lẽ mÆ¡Ìi nãy.
Triệu châÌp sự kinh ngaÌ£c quay đầu liêÌc măÌt nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt một caÌi, vẻ mặt diÌ£u Ä‘i noÌi:
- ÄaÌ£i nhân naÌ€o coÌ noÌi lời giÌ€ sai.
LuÌ£c ThâÌt cười cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- Triệu châÌp sự, ta coÌ thể hỏi ngươi một vaÌ€i sự tiÌ€nh không?
Triệu châÌp sự gật đầu noÌi:
- ÄaÌ£i nhân muôÌn hỏi caÌi giÌ€?
- Vậy thiÌ€ cảm taÌ£ trươÌc, ta muôÌn hỏi chiÌnh laÌ€ Vương chủ bộ cuÌ€ng vÆ¡Ìi Huyện thừa Ä‘aÌ£i nhân coÌ quan hệ râÌt tôÌt sao?
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn hỏi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên tôÌt lăÌm, Ä‘aÌ£i nhân được Vương Ä‘aÌ£i nhân câÌt nhăÌc, sao laÌ£i không biêÌt việc naÌ€y.
Triệu châÌp sự nghe xong hÆ¡i kinh ngaÌ£c.
- Ta gần đây mÆ¡Ìi goÌp sưÌc cho Vương Ä‘aÌ£i nhân, đôÌi vÆ¡Ìi việc quan trường biêÌt không nhiều lăÌm. Ta muôÌn hỏi một chuÌt, TaÌ Sử của huyện laÌ€ hoÌ£ BaÌ£ch, danh TuÌ€ng Ä‘uÌng không?
LuÌ£c ThâÌt băÌt đầu Ä‘i vaÌ€o chiÌnh đề, hăÌn muôÌn biêÌt tiÌ€nh huôÌng của BaÌ£ch Linh Nhi.
- Không phải, TaÌ Sử Ä‘aÌ£i nhân hoÌ£ TaÌ€i, BaÌ£ch TuÌ€ng Ä‘aÌ£i nhân Ä‘ã sÆ¡Ìm thăng chưÌc Ä‘i laÌ€m Châu quan rồi.
Triệu châÌp sự biÌ€nh thản noÌi.
- BaÌ£ch TuÌ€ng thăng chưÌc laÌ€m Châu quan?
LuÌ£c ThâÌt nghe xong râÌt ngoaÌ€i yÌ muôÌn.
- ÄuÌng vậy nha, BaÌ£ch Ä‘aÌ£i nhân Ä‘i cũng Ä‘ã hÆ¡n hai năm rồi, Ä‘aÌ£i nhân hỏi caÌi naÌ€y, chẳng lẽ laÌ€ coÌ quen biêÌt vÆ¡Ìi BaÌ£ch Ä‘aÌ£i nhân?
Triệu châÌp sự kinh ngaÌ£c noÌi.
- CoÌ quen biêÌt, trươÌc kia BaÌ£ch gia vaÌ€ ta laÌ€ haÌ€ng xoÌm một phường, chia caÌch nhiều năm biêÌn hoÌa của BaÌ£ch gia thật sự quaÌ lÆ¡Ìn.
LuÌ£c ThâÌt biÌ€nh thản Ä‘aÌp trả.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên biêÌn hoÌa lÆ¡Ìn, người BaÌ£ch gia mệnh thật tôÌt, sinh ra một nữ nhi vượng gia.
GioÌ£ng Ä‘iệu Triệu châÌp sự Ä‘Ã´Ì kyÌ£.
- Ta nghe người nhaÌ€ noÌi qua, nữ nhi BaÌ£ch gia được gả cho Huyện thừa Ä‘aÌ£i nhân, Huyện thừa Ä‘aÌ£i nhân không ngờ thần thông như vậy nha, coÌ thể laÌ€m cho người BaÌ£ch gia leo lên chưÌc viÌ£ Châu quan.
LuÌ£c ThâÌt lựa lời hỏi kheÌo.
- Huyện thừa Ä‘aÌ£i nhân không coi laÌ€ thần thông, coÌ Ä‘iều coÌ một chỗ dựa vững chăÌc, trong gia tộc lão coÌ một tộc đệ laÌ€ Công bộ ThiÌ£ lang. BaÌ£ch gia Ä‘em nữ nhi hiêÌn tặng cho Huyện thừa Ä‘aÌ£i nhân laÌ€m thiêÌp, nhưng Huyện thừa Ä‘aÌ£i nhân laÌ£i chuyển tặng cho một viÌ£ quan lÆ¡Ìn trong kinh thaÌ€nh, kêÌt quả không tÆ¡Ìi nửa năm BaÌ£ch TuÌ€ng Ä‘aÌ£i nhân liền thăng chưÌc Ä‘i Thường Châu Ä‘ảm nhiệm LuÌ£c Sự Tham Quân, BaÌ£ch gia cũng dời Ä‘i Thường Châu.
Triệu châÌp sự rung Ä‘uÌ€i đăÌc yÌ giải thiÌch.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong trong loÌ€ng huÌ£t hẫng, hăÌn Ä‘ã sÆ¡Ìm biêÌt BaÌ£ch gia dời khỏi huyện thaÌ€nh ThaÌ£ch ÄaÌ£i, bây giờ laÌ£i biêÌt dời Ä‘i Thường Châu, lập tưÌc cưỡng chÃªÌ cảm xuÌc dao động, ôn hoÌ€a noÌi:
- Huyện thừa Ä‘aÌ£i nhân Ä‘em nữ nhi BaÌ£ch gia tặng cho viÌ£ quan lÆ¡Ìn naÌ€o vậy?
- Không biêÌt, ta chỉ biêÌt laÌ€ quan kinh thaÌ€nh, taÌm phần mười laÌ€ Công bộ ThiÌ£ lang rồi.
Triệu châÌp sự thuận miệng noÌi.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong trong loÌ€ng thẫn thờ, măÌt dõi về phương xa xuâÌt thần, hăÌn vẫn neÌ traÌnh không nghĩ đêÌn BaÌ£ch Linh Nhi, cũng buộc miÌ€nh không nên nghe ngoÌng về BaÌ£ch Linh Nhi nữa, ngaÌ€y hôm nay hăÌn hỏi thăm xong, biêÌt được rồi, nhưng tâm cũng theo Ä‘oÌ maÌ€ văÌng lặng, hăÌn nheÌ£ nhaÌ€ng tự nhủ:
- LuÌ£c ThâÌt, ngươi chêÌt tâm Ä‘i.
- ÄaÌ£i nhân, haÌ£ quan coÌ chuyện muôÌn cầu Ä‘aÌ£i nhân.
Chợt thanh âm trầm thâÌp của Triệu châÌp sự vang lên bên tai.
- Chuyện gì?
Tâm tiÌ€nh LuÌ£c ThâÌt không tôÌt, nhưng vẫn râÌt cảm taÌ£ Triệu châÌp sự, ngữ khiÌ hoÌ€a hoãn Ä‘aÌp laÌ£i.
Triệu châÌp sự do dự một chuÌt, thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, sai lầm lÆ¡Ìn nhâÌt trong cuộc đời naÌ€y của haÌ£ quan chiÌnh laÌ€ baÌn nữ nhi, haÌ£ quan muôÌn xin Ä‘aÌ£i nhân chiÌ€a tay, từ nÆ¡i Huyện thừa Ä‘aÌ£i nhân cưÌu ra nữ nhi của haÌ£ quan.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, loaÌ£i thỉnh cầu naÌ€y hăÌn laÌ€m sao coÌ thể tiêÌp nhận, cau maÌ€y noÌi:
- Nữ nhi của ngươi laÌ€ nữ nhân của Huyện thừa Ä‘aÌ£i nhân, ta coÌ năng lực giÌ€ maÌ€ cưÌu ra.
Triệu châÌp sự bi thương noÌi:
- Nữ nhi haÌ£ quan vôÌn laÌ€ thiêÌp thâÌt của Triệu huyện thừa, cũng không biêÌt viÌ€ nguyên do giÌ€ maÌ€ biÌ£ Triệu huyện thừa biêÌm laÌ€m gia kỹ, sở dĩ haÌ£ quan cầu Ä‘aÌ£i nhân, laÌ€ ôm một tia hy voÌ£ng, ngaÌ€y sau nêÌu Ä‘aÌ£i nhân coÌ Ä‘ÃªÌn nhaÌ€ Huyện thừa, coÌ thể thử yêu cầu nữ nhi của ta, coÌ lẽ Triệu huyện thừa sẽ tặng cho Ä‘aÌ£i nhân đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong nhiÌu nhiÌu maÌ€y, trong loÌ€ng nhiều iÌt coÌ chuÌt khinh bỉ Triệu châÌp sự, hăÌn quay đầu nhiÌ€n thoaÌng qua Triệu châÌp sự, trông thâÌy vẻ mặt bi thương của Triệu châÌp sự, trong măÌt ẩn ẩn nươÌc măÌt lập loÌ€e. LoÌ€ng của hăÌn mềm nhũn, ngẫm laÌ£i viÌ£ Triệu châÌp sự naÌ€y hãy coÌ€n chuÌt tiÌ€nh thương của cha.
- Ta Ä‘aÌp ưÌng ngươi, coÌ cÆ¡ hội ta sẽ tận lực, tuy nhiên con gaÌi của ngươi tÆ¡Ìi tay ta rồi, ta sẽ không đưa laÌ£i cho ngươi, hÆ¡n nữa thân phận chỉ coÌ thể laÌ€ gia kỹ.
LuÌ£c ThâÌt lãnh Ä‘aÌ£m noÌi.
- TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân, haÌ£ quan không daÌm Ä‘oÌ€i về nữ nhi, chỉ laÌ€ sợ Triệu huyện thừa Ä‘em nữ nhi của haÌ£ quan baÌn cho thanh lâu, nêÌu nữ nhi của haÌ£ quan coÌ thể hầu haÌ£ Ä‘aÌ£i nhân, haÌ£ quan cũng coÌ thể an tâm phần naÌ€o.
Triệu châÌp sự thaÌ€nh khẩn noÌi.
- Chỉ mong laÌ€ coÌ cÆ¡ hội Ä‘oÌ.
LuÌ£c ThâÌt biÌ€nh thản noÌi, việc Triệu châÌp sự thỉnh cầu râÌt không thực têÌ.
ÄoaÌ€n xe aÌp tải lương ngân Ä‘i một maÌ£ch năm mươi dặm, doÌ£c trên đường Ä‘i Triệu châÌp sự đôÌi vÆ¡Ìi LuÌ£c ThâÌt hêÌt sưÌc cung kiÌnh, chủ động tự thuật về những việc công việc tư của huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, giuÌp cho LuÌ£c ThâÌt hiểu được râÌt nhiều về caÌc tầng quan hệ cao thâÌp Ä‘an cheÌo vaÌ€o nhau.
Canh giờ dần daÌ€ gần chuyển ngoÌ£, mặt trời rực rỡ treo trên cao noÌng bỏng thiêu đôÌt, nhoÌm binh dũng noÌng đêÌn mồ hôi nhễ nhaÌ£i, Ä‘a sÃ´Ì người Ä‘ã uôÌng saÌ£ch ôÌng truÌc đựng nươÌc của miÌ€nh, nhưng người naÌ€o người nâÌy vẫn không chiÌ£u nổi caÌi noÌng, vậy maÌ€ LuÌ£c ThâÌt đêÌn một chuÌt mồ hôi cũng không coÌ, thần thaÌi không thay đổi tựa như Ä‘ang Ä‘i giữa muÌ€a đông. Ha hả, phương Nam vaÌ€o đông cũng không phải râÌt laÌ£nh.
Triệu châÌp sự cũng noÌng không chiÌ£u nổi, liêÌc măÌt một caÌi thâÌy thể traÌ£ng của LuÌ£c ThâÌt khaÌc thường, không khỏi lâÌy laÌ€m kyÌ€ laÌ£, kinh ngaÌ£c noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, ngaÌ€i không noÌng sao?
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, liêÌc nhiÌ€n Triệu châÌp sự một caÌi laÌ£i nhiÌ€n bản thân, cũng cảm thâÌy kinh diÌ£, chẳng lẽ tu luyện thuật luyện khiÌ laÌ£i coÌ thể noÌng laÌ£nh bâÌt xâm hay sao, hăÌn liền cười noÌi:
- Ta laÌ€ người luyện võ tu luyện qua khiÌ công, khả năng chiÌ£u reÌt chiÌ£u noÌng hÆ¡n người biÌ€nh thường một iÌt.
Triệu châÌp sự giật miÌ€nh ồ một tiêÌng, ngẩng đầu nhiÌ€n lươÌt qua bầu trời, ôn hoÌ€a noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, Ä‘ã Ä‘i bôÌn mươi năm mươi dặm đường rồi, để cho moÌ£i người nghỉ ngÆ¡i một chuÌt Ä‘i
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 96
Tâm ngạo
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, lươÌt măÌt nhiÌ€n thâÌy chung quanh đều laÌ€ rừng truÌc, hăÌn khoaÌt tay ra hiệu cho đội ngũ ngừng laÌ£i, lệnh cho bôÌn gã truyền lệnh binh tiêÌn vaÌ€o rừng truÌc ở bên traÌi xem xeÌt, truyền lệnh binh lĩnh mệnh Ä‘i, một laÌt sau trở về baÌo caÌo không coÌ vâÌn đề, LuÌ£c ThâÌt haÌ£ lệnh vaÌ€o rừng truÌc nghỉ taÌ£m, nhoÌm binh dũng vừa nghe liền chen chuÌc vaÌ€o rừng truÌc, Ä‘oaÌ£n đường naÌ€y không coÌ một lời oaÌn traÌch hoaÌ€n toaÌ€n đều nhờ vaÌ€o taÌc duÌ£ng của tiền, nêÌu không Ä‘ã xôn xao oaÌn thaÌn cả một Ä‘aÌm rồi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt không daÌm sÆ¡ suâÌt, tự miÌ€nh Ä‘i kiểm tra xe haÌ€ng, thâÌy không coÌ tổn hao giÌ€ mÆ¡Ìi yên tâm, một miÌ€nh hăÌn đưÌng canh gaÌc trên Ä‘aÌ£i Ä‘aÌ£o, nhoÌm binh dũng nhiÌ€n thâÌy không Ä‘aÌ€nh loÌ€ng, hÆ¡n hai mươi người Ä‘i ra muôÌn thay LuÌ£c ThâÌt trực thủ, laÌ£i biÌ£ LuÌ£c ThâÌt mỉm cười cự tuyệt, bảo nhoÌm binh dũng đều trở về, cho pheÌp ngủ trưa một laÌt, nhoÌm binh dũng cảm động trở về rừng truÌc, coÌ hỏa đầu quân băÌt đầu chôn nồi nâÌu cÆ¡m.
DươÌi aÌnh năÌng choÌi chan trực thủ, LuÌ£c ThâÌt ngồi trên mui xe haÌ€ng cao cao, hăÌn thỉnh thoảng dõi măÌt nhiÌ€n bôÌn phiÌa, coÌ luÌc cũng tự hỏi sự thần kyÌ€ của thuật luyện khiÌ, trươÌc kia thuật luyện khiÌ mang đêÌn cho hăÌn tai thiÌnh măÌt tinh, hiện taÌ£i laÌ£i laÌ€ noÌng laÌ£nh bâÌt xâm, nhưng bâÌt kể hăÌn coÌ cảm giaÌc đường Ä‘i của Tử Hỏa khiÌ trong cÆ¡ thể thÃªÌ naÌ€o chăng nữa, cũng không phaÌt hiện ra lực lượng công kiÌch thần kyÌ€ giÌ€ cả, maÌ€ trên saÌch truÌc chỉ coÌ phaÌp môn tu luyện, không coÌ phương phaÌp Ä‘iều khiển.
Nghĩ không thông không nhâÌt thiêÌt phải chui vaÌ€o ngõ cuÌ£t, coÌ lẽ công phu thâm hậu phải thuận theo tự nhiên maÌ€ thâÌu hiểu. LuÌc binh dũng goÌ£i hăÌn duÌ€ng cÆ¡m, LuÌ£c ThâÌt chợt nghe thâÌy tiêÌng baÌnh xe lăn vaÌ€ tiêÌng voÌ ngựa Ä‘ang tiêÌp cận, hăÌn cảnh giaÌc quaÌt ra lệnh binh liÌnh tập hợp kêÌt trận phoÌ€ng thủ, nhoÌm binh dũng cuôÌng quiÌt chaÌ£y ra rừng truÌc kêÌt trận bảo vệ xe haÌ€ng.
Một laÌt sau coÌ hÆ¡n hai mươi kyÌ£, bảo hộ một chiêÌc kiệu xa hai ngựa keÌo xuâÌt hiện trong tầm măÌt LuÌ£c ThâÌt, LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n kỹ sau mÆ¡Ìi phân phoÌ hủy trận, nhoÌm binh dũng nghi hoặc trở về trong rừng truÌc duÌ€ng cÆ¡m, hoÌa ra LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n thâÌy rõ mặc trên thân hai mươi kyÌ£ laÌ€ trang phuÌ£c GiaÌp vệ của quan phủ, GiaÌp vệ laÌ€ thiÌ£ vệ của quan lÆ¡Ìn, trong quân đội Chủ tươÌng đều coÌ GiaÌp vệ riêng, LuÌ£c ThâÌt không muôÌn bởi viÌ€ kêÌt trận khiÌ thÃªÌ huÌ€ng hổ đôÌi lập, maÌ€ rươÌc lâÌy phiền toaÌi.
RâÌt nhanh xe vaÌ€ ngựa Ä‘ã Ä‘i đêÌn gần bên xe haÌ€ng, LuÌ£c ThâÌt ngồi cao trên trần xe yên lặng nhiÌ€n, chợt Ä‘oaÌ€n xe dừng laÌ£i, một tên GiaÌp vệ Ä‘i caÌ£nh kiệu xa hô lÆ¡Ìn noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- LuÌ£c huyện uÌy, mời tÆ¡Ìi đây một chuÌt.
LuÌ£c ThâÌt sửng sôÌt trên mặt hiện ra vẻ ngaÌ£c nhiên, không thể naÌ€o ngờ được những người naÌ€y nhận biêÌt miÌ€nh, hăÌn cảnh giaÌc queÌt măÌt nhiÌ€n qua, phi thân nhảy xuôÌng xe Ä‘i đêÌn kiệu xa, măÌt nhiÌ€n gã GiaÌp vệ Ä‘ã goÌ£i hăÌn kia, gã GiaÌp vệ kia hÆ¡n ba mươi tuổi, mặt troÌ€n maÌ€y rậm măÌt to, nhiÌ€n chung laÌ€ râÌt xa laÌ£.
Khi caÌch kiệu xa coÌ€n coÌ ba thươÌc, cửa kiệu xa bâÌt chợt mở ra một thiêÌu nữ vận luÌ£c y bươÌc xuôÌng, dung maÌ£o thuần khiêÌt mỹ lệ.
- ThâÌt ca ca.
- Tiểu Nghiên.
LuÌ£c ThâÌt maÌ£nh mẽ Ä‘i lên trươÌc mâÌy bươÌc, ngaÌ£c nhiên mừng rỡ nhỉn tiểu muội, hoÌa ra trong kiệu xa chiÌnh laÌ€ muội muội của hăÌn.
- ThâÌt ca ca.
Tiểu Nghiên laÌ£i thân thiêÌt mềm maÌ£i hô một tiêÌng, một đôi măÌt Ä‘eÌ£p vui sươÌng nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt.
LuÌ£c ThâÌt khựng laÌ£i, nghe tiêÌng goÌ£i maÌ€ mũi hăÌn Ä‘au xoÌt, nươÌc măÌt chực rÆ¡i, hăÌn cÃ´Ì neÌn chua xoÌt, ôn hoÌ€a noÌi:
- Tiểu Nghiên, muội sao laÌ£i đêÌn nÆ¡i naÌ€y.
- ThâÌt ca ca, muội vaÌ€ tiểu thư muôÌn Ä‘i kinh thaÌ€nh thăm người thân, luÌc Ä‘i, thiÌ€ nghe Vương Ä‘aÌ£i nhân đêÌn tiễn noÌi qua, ThâÌt ca ca hôm nay aÌp tải lương thuÃªÌ Ä‘i TriÌ€ Châu, cho nên tiểu muội mÆ¡Ìi coÌ thể taÌ£i nÆ¡i naÌ€y gặp được ThâÌt ca ca đâÌy.
Tiểu Nghiên diÌ£u daÌ€ng noÌi.
LuÌ£c ThâÌt vừa nghe traÌi tim cả kinh, thâÌt thanh noÌi:
- Muội muôÌn Ä‘i kinh thaÌ€nh.
- ÄuÌng vậy, ThâÌt ca ca, xin ThâÌt ca ca thay Tiểu Nghiên vâÌn an mẫu thân, thăm hỏi huynh tẩu.
Tiểu Nghiên diÌ£u daÌ€ng noÌi.
LoÌ€ng LuÌ£c ThâÌt coÌ hÆ¡i rôÌi loaÌ£n, hăÌn lo lăÌng gâÌp gaÌp suy nghĩ một chuÌt, ôn hoÌ€a noÌi:
- Tiểu Nghiên, ThâÌt ca coÌ mâÌy câu muôÌn noÌi riêng vÆ¡Ìi muội, muội coÌ thể tÆ¡Ìi đây một laÌt không?
Tiểu Nghiên sửng sôÌt chần chờ:
- Tiểu Nghiên, đi đi.
Trong kiệu xa truyền đêÌn một gioÌ£ng nữ diÌ£u daÌ€ng.
Tiểu Nghiên luÌc naÌ€y mÆ¡Ìi Ä‘i về phiÌa LuÌ£c ThâÌt, LuÌ£c ThâÌt viÌ€ TÆ°Ì tiểu thư Tiêu phủ thông tiÌ€nh Ä‘aÌ£t lyÌ maÌ€ cảm động, nghiêm nghiÌ£ chăÌp tay thi lễ noÌi:
- Äa taÌ£ TÆ°Ì tiểu thư.
TaÌ£ Æ¡n xong liền cuÌ€ng tiểu muội Ä‘i ra ngoaÌ€i mười thươÌc, LuÌ£c ThâÌt ôn hoÌ€a noÌi:
- Tiểu Nghiên, muội đi kinh thành thăm thân sao?
- LaÌ€ sinh mẫu của Vinh Ä‘aÌ£i nhân bệnh nặng, tiểu thư thân laÌ€ naÌ€ng dâu tương lai cần phải Ä‘i thăm bệnh săn soÌc.
Tiểu Nghiên mềm maÌ£i giải thiÌch.
LuÌ£c ThâÌt do dự một chuÌt, ôn hoÌ€a noÌi:
- Tiểu Nghiên, muội coÌ thể Ä‘aÌp ưÌng ThâÌt ca một việc không?
- LaÌ€ việc giÌ€? ThâÌt ca ca huynh noÌi Ä‘i.
Tiểu Nghiên diÌ£u daÌ€ng noÌi.
LuÌ£c ThâÌt nghiêm mặt noÌi:
- ThâÌt ca muôÌn muội Ä‘aÌp ưÌng trong voÌ€ng ba năm, cÃ´Ì hêÌt sưÌc duy triÌ€ sự hoaÌ€n biÌch của thiêÌu nữ.
Mặt Tiểu Nghiên ửng hồng, theÌ£n thuÌ€ng lâÌy laÌ€m laÌ£ hỏi:
- ThâÌt ca ca, huynh sao laÌ£i noÌi chuyện naÌ€y nha.
LuÌ£c ThâÌt nghiêm mặt noÌi:
- Việc ThâÌt ca ca noÌi muội coÌ thể Ä‘aÌp ưÌng hay không?
Tiểu Nghiên chần chờ một chuÌt, ngượng nguÌ€ng gật đầu, LuÌ£c ThâÌt nheÌ£ nhaÌ€ng thở ra, ôn hoÌ€a noÌi:
- ThâÌt ca biêÌt Tiêu tÆ°Ì tiểu thư đôÌi xử vÆ¡Ìi muội râÌt tôÌt, nhưng muội về sau cũng phải tự miÌ€nh bảo troÌ£ng nhiều đâÌy.
- Cảm Æ¡n ThâÌt ca ca.
Tiểu Nghiên diÌ£u daÌ€ng noÌi.
Kiệu xa bên kia, Tiêu tÆ°Ì tiểu thư ngồi trong xe thanh âm mềm nheÌ£ hỏi:
- ÄÆ°Æ¡Ì€ng Cửu, theo ngươi viÌ£ LuÌ£c huyện uÌy naÌ€y laÌ€ người thÃªÌ naÌ€o?
GiaÌp vệ vừa rồi lên tiêÌng goÌ£i LuÌ£c ThâÌt thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- Hồi tiểu thư, LuÌ£c huyện uÌy hẳn không phải laÌ€ vật trong ao.
- Ồ, ngươi laÌ€ căn cÆ°Ì theo biểu hiện gần đây của Huyện uÌy, maÌ€ noÌi đâÌy sao?
Tiêu tÆ°Ì tiểu thư diÌ£u daÌ€ng hỏi.
- ÄoÌ chỉ laÌ€ một mặt râÌt nhỏ, tiểu nhân noÌi hăÌn không phải vật trong ao, laÌ€ chỉ thực lực bản thân hăÌn.
GiaÌp vệ ÄÆ°Æ¡Ì€ng Cửu haÌ£ gioÌ£ng noÌi.
- Thực lực? Võ Ä‘aÌ£o của hăÌn coÌ€n cao hÆ¡n ngươi sao?
Tiêu tÆ°Ì tiểu thư hoaÌ€i nghi.
- Võ Ä‘aÌ£o nông sâu phải thử sưÌc mÆ¡Ìi biêÌt, laÌ€ tiểu nhân thâÌy hăÌn dươÌi aÌnh năÌng mặt trời choÌi chan laÌ£i không hề coÌ vẻ noÌng nực, ngược laÌ£i taÌ£o cho người ta một loaÌ£i cảm giaÌc laÌ£nh lẽo, Ä‘iều naÌ€y noÌi rõ nêÌu không phải trên người hăÌn mang diÌ£ bảo, chiÌnh laÌ€ coÌ tu luyện qua một loaÌ£i diÌ£ công naÌ€o Ä‘oÌ.
GiaÌp vệ ÄÆ°Æ¡Ì€ng Cửu thâÌp gioÌ£ng giải thiÌch.
- Tu luyện dị công?
- ÄuÌng vậy, tiểu thư, người luyện võ tu luyện diÌ£ công cực kyÌ€ lợi haÌ£i, tu luyện tÆ¡Ìi cảnh giÆ¡Ìi cao thâm coÌ thể caÌch vật giêÌt người trong vô hiÌ€nh, tuy nhiên viÌ£ LuÌ£c huyện uÌy naÌ€y tuổi coÌ€n râÌt trẻ, diÌ£ công nhiều lăÌm cũng chỉ mÆ¡Ìi nhập môn, ngaÌ€y sau nêÌu tu luyện được thâm sâu nhâÌt Ä‘iÌ£nh không phải laÌ€ vật trong ao.
GiaÌp vệ ÄÆ°Æ¡Ì€ng Cửu thâÌp gioÌ£ng giải thiÌch.
- ÄÆ°Æ¡Ì€ng Cửu, ngươi cũng coÌ diÌ£ công aÌ€?
- Hồi tiểu thư, tiểu nhân không coÌ, nhưng tiểu nhân coÌ một viÌ£ sư baÌ tu luyện diÌ£ công, nhập môn diÌ£ công râÌt khoÌ, tu luyện tiêÌn cảnh cũng chậm, giai Ä‘oaÌ£n đầu tu luyện cần phải duÌ€ng iÌt nhâÌt hai ba mươi năm thời gian.
GiaÌp vệ ÄÆ°Æ¡Ì€ng Cửu thâÌp gioÌ£ng giải thiÌch.
- Vậy thiÌ€ coÌ taÌc duÌ£ng giÌ€? Chờ đêÌn khi tu được thâm sâu người cũng Ä‘ã giaÌ€ nua rồi.
Tiêu tÆ°Ì tiểu thư khinh thường noÌi.
- Tiểu thư nghĩ như vậy laÌ€ sai rồi, người tu luyện diÌ£ công thaÌ€nh công khi trăm tuổi daÌng vẻ vẫn như traÌng niên, sư baÌ của tiểu nhân năm nay taÌm mươi hai, năm năm trươÌc tiểu nhân may măÌn được gặp qua một lần, trông chẳng khaÌc một viÌ£ văn sĩ trung niên ba bảy ba taÌm tuổi, hÆ¡n nữa người tu luyện diÌ£ công thời kyÌ€ đầu không coÌ Ä‘aÌ£i duÌ£ng, nhưng laÌ£i được lợi trợ giuÌp tăng trưởng ngoaÌ£i công, lực tai măÌt cũng sẽ tăng gâÌp bội, độ nhanh nheÌ£n của cÆ¡ thể cũng sẽ linh hoaÌ£t kinh người, then chôÌt thăÌng baÌ£i trong Ä‘oÌ£ sưÌc võ Ä‘aÌ£o, kyÌ€ thực chiÌnh laÌ€ chiêÌm được tiên cÆ¡.
GiaÌp vệ ÄÆ°Æ¡Ì€ng Cửu thâÌp gioÌ£ng giải thiÌch.
- Cho nên ngươi tự xưng laÌ€ Äiện KiêÌm ÄÆ°Æ¡Ì€ng Cửu.
- ÄuÌng vậy, kiêÌm của tiểu nhân chiÌnh laÌ€ lâÌy tôÌc độ thăÌng nhân.
ÄÆ°Æ¡Ì€ng Cửu không chuÌt khiêm tôÌn noÌi.
- Thực lực của ngươi râÌt maÌ£nh, chờ đêÌn kinh thaÌ€nh rồi ta sẽ đề cử cho ngươi nhập sĩ.
Tiêu tÆ°Ì tiểu thư diÌ£u daÌ€ng hưÌa heÌ£n.
- Äa taÌ£ tiểu thư, tiểu nhân vĩnh viễn ghi nhÆ¡Ì Ä‘aÌ£i ân của tiểu thư.
ÄÆ°Æ¡Ì€ng Cửu cung kiÌnh noÌi.
- Người ngươi nên taÌ£ Æ¡n nhâÌt chiÌnh laÌ€ lão tổng quản đâÌy, nêÌu không coÌ lão tổng quản giÆ¡Ìi thiệu, Tiêu phủ chăÌc hẳn sẽ không cho ngươi nhập môn đâu. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiêu tÆ°Ì tiểu thư diÌ£u daÌ€ng noÌi.
- Äiều naÌ€y tiểu nhân biêÌt được, lão tổng quản laÌ€ đường thaÌi gia của tiểu nhân, ân huệ của lão nhân gia, tiểu nhân chỉ coÌ thể ghi ở trong loÌ€ng.
ÄÆ°Æ¡Ì€ng Cửu cung kiÌnh noÌi.
Äang noÌi giữa chừng thiÌ€ Tiểu Nghiên Ä‘ã trở laÌ£i, Tiểu Nghiên xoay người laÌ£i cuÌ€ng ca ca vẫy tay từ biệt, sau khi lên xe đội ngũ xe vaÌ€ ngựa liền chaÌ£y về phiÌa trươÌc, nhiÌ€n Ä‘oaÌ€n người ngựa Ä‘ã Ä‘i xa, LuÌ£c ThâÌt thẫn thờ trong loÌ€ng coÌ vaÌ€i phần vui mừng.
Trong kiệu xa, Tiêu tÆ°Ì tiểu thư diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Tiểu Nghiên, ca ca ngươi noÌi giÌ€ vÆ¡Ìi ngươi?
Tiểu Nghiên ngượng ngập noÌi:
- Tiểu thư, ca nô tiÌ€ noÌi mâÌy lời quan tâm nô tiÌ€ thôi, coÌ€n noÌi rằng nô tiÌ€ tuổi coÌ€n nhỏ, muôÌn nô tiÌ€ Ä‘aÌp ưÌng huynh âÌy trong voÌ€ng ba năm không được hầu haÌ£ Vinh Ä‘aÌ£i nhân, nô tiÌ€ Ä‘ã Ä‘aÌp ưÌng rồi.
Trong xe trầm mặc một hồi, Tiêu tÆ°Ì tiểu thư diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- ViÌ£ ca ca naÌ€y của ngươi tâm khiÌ cũng thật cao ngaÌ£o, ta thaÌ€nh toaÌ€n cho yêu cầu của hăÌn, sang năm xuâÌt giaÌ rồi sẽ không để ngươi hầu phoÌ€ng cho Vinh công tử.
- Nô tì tạ ơn tiểu thư.
Tiểu Nghiên cảm kiÌch noÌi.
- CoÌ€n ngươi nữa tiểu ÄaÌ£m, ta Ä‘ã Ä‘aÌp ưÌng một việc cho Tiểu Nghiên rồi, ngươi cũng noÌi ra một việc Ä‘i.
Tiêu tÆ°Ì tiểu thư diÌ£u daÌ€ng noÌi.
- Tiểu thư đôÌi vÆ¡Ìi nô tiÌ€ Æ¡n traÌ£ch sâu nặng, nô tiÌ€ không coÌ sở cầu giÌ€.
Trong xe vang lên một gioÌ£ng nữ mềm maÌ£i khaÌc, laÌ€ một thiêÌp thân nô tiÌ€ khaÌc của Tiêu tÆ°Ì tiểu thư.
NhoÌm binh dũng sau khi ngủ trưa một canh giờ, mỗi người tinh thần phâÌn châÌn lên đường, boÌ£n hoÌ£ đôÌi vÆ¡Ìi viÌ£ LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân khoan dung nghiêm khăÌc vừa phải naÌ€y vô cuÌ€ng tâm phuÌ£c, trăm chuÌng một loÌ€ng thoải maÌi hăng haÌi maÌ€ Ä‘i.
LaÌ£i Ä‘i một maÌ£ch hÆ¡n năm mươi dặm tiêÌn vaÌ€o ranh giÆ¡Ìi huyện QuyÌ triÌ€, caÌch thaÌ€nh TriÌ€ Châu coÌ€n coÌ hÆ¡n hai mươi dặm, đây laÌ€ Ä‘oaÌ£n đường nguy hiểm nhâÌt phải vượt qua, doÌ£c trên đường Ä‘i chưa gặp phải phỉ đội tập kiÌch quả laÌ€ chuyện may măÌn.
Giữa luÌc đội xe tôÌc haÌ€nh tiêÌn lên trươÌc, măÌt thâÌy săÌc trời săÌp tôÌi rồi, đêÌn thaÌ€nh TriÌ€ Châu râÌt coÌ thể sẽ không vaÌ€o được thaÌ€nh, Triệu châÌp sự coÌ kinh nghiệm, noÌi cho LuÌ£c ThâÌt không cần phải gâÌp, Ä‘oaÌ€n xe đưa lương ngân cho duÌ€ coÌ nửa đêm chaÌ£y tÆ¡Ìi, cửa thaÌ€nh cũng sẽ mở ra cho vaÌ€o, bằng không lỡ như Ä‘oaÌ€n xe ở ngoaÌ€i cửa thaÌ€nh xảy ra chuyện giÌ€, Ä‘oÌ chiÌnh laÌ€ traÌch nhiệm của quan viên TriÌ€ Châu
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 97
Quan và phỉ
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
LuÌ£c ThâÌt nghe xong không coÌ€n noÌng loÌ€ng nữa, vừa luÌc coÌ hai gã truyền lệnh binh doÌ€ đường voÌ€ng trở về, một người bẩm baÌo noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- ÄaÌ£i nhân, nửa dặm phiÌa trươÌc coÌ một tửu quaÌn traÌ€ Ä‘iêÌm, thuộc haÌ£ thâÌy trong Ä‘oÌ coÌ râÌt nhiều thương khaÌch dừng chân, không phaÌt hiện coÌ giÌ€ khaÌc thường.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, phân phoÌ moÌ£i người mau Ä‘i tÆ¡Ìi phiÌa trươÌc bổ sung nươÌc nghỉ ngÆ¡i một laÌt, nhoÌm binh dũng lặn lội đường daÌ€i vừa noÌng laÌ£i mệt, nghe xong mỗi người liền hăng haÌi chaÌ£y lên trươÌc, râÌt nhanh Ä‘ã tÆ¡Ìi traÌ€ Ä‘iêÌm theo lời truyền lệnh binh.
LuÌ£c ThâÌt ở trên ngựa quan saÌt, traÌ€ Ä‘iêÌm laÌ€ một gian truÌc bồng lÆ¡Ìn xây dựa vaÌ€o nuÌi, trong truÌc bồng rộng mở coÌ hÆ¡n ba mươi người ngồi trên ghÃªÌ truÌc uôÌng rượu duÌ€ng traÌ€, xem caÌch ăn mặc đều laÌ€ thương nhân ngheÌ€o khổ vân du tÆ°Ì phương.
NhoÌm binh dũng vừa trông thâÌy truÌc bồng, laÌ£i ngửi được muÌ€i rượu lập tưÌc chen chuÌc nhaÌ€o tÆ¡Ìi truÌc bồng, LuÌ£c ThâÌt chợt khoaÌt tay chặn laÌ£i, Äỗ Dũng thâÌy lập tưÌc quaÌt to:
- XêÌp thaÌ€nh haÌ€ng.
NhoÌm binh dũng cả kinh, cuôÌng quiÌt lui trở về phiÌa sau xêÌp thaÌ€nh đội hiÌ€nh, không ai daÌm lao tÆ¡Ìi truÌc bồng nữa.
LuÌ£c ThâÌt lãnh Ä‘aÌ£m nhiÌ€n truÌc bồng, không khiÌ trong truÌc bồng vôÌn râÌt naÌo nhiệt nhaÌy măÌt trở nên yên lặng, hÆ¡n ba mươi người vẻ mặt ngaÌ£c nhiên nhiÌ€n ra bên ngoaÌ€i, Ä‘aÌ£i khaÌi laÌ€ kyÌ€ quaÌi khi thâÌy đột nhiên tÆ¡Ìi một chi binh dũng quân.
- Cung tiễn thủ, nhăÌm truÌc bồng.
Sau khi LuÌ£c ThâÌt quan saÌt xong bỗng nhiên haÌ£ lệnh, binh dũng cung tiễn thủ lập tưÌc mỗi người ruÌt cung caÌ€i tên nhăÌm vaÌ€o người bên trong truÌc bồng, người trong truÌc bồng kinh hoảng nhiÌ€n bên ngoaÌ€i.
- MuôÌn maÌ£ng thiÌ€ lập tưÌc Ä‘i ra, nằm uÌp sâÌp tÆ°Ì chi mở rộng, bằng không giêÌt ngay.
LuÌ£c ThâÌt laÌ£nh luÌ€ng noÌi.
- TâÌt cả Ä‘i ra nằm xuôÌng.
Äỗ Mãnh quaÌt lÆ¡Ìn, gã không biêÌt LuÌ£c ThâÌt viÌ€ sao laÌ€m vậy, nhưng Ä‘ã coÌ mệnh lệnh gã nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải phôÌi hợp châÌp haÌ€nh.
Người bên trong truÌc bồng kinh hoảng nhiÌ€n nhau, nhưng không coÌ ai đồng yÌ Ä‘i ra.
- BăÌn tên.
Mười giây sau LuÌ£c ThâÌt hung aÌc haÌ£ lệnh, hÆ¡n ba mươi mũi tên ưÌng tiêÌng maÌ€ phoÌng, bên trong truÌc bồng kinh loaÌ£n một Ä‘oaÌ€n, râÌt nhiều người băÌt lâÌy ghÃªÌ truÌc ngăn đỡ.
- Ngừng.
LuÌ£c ThâÌt laÌ£i haÌ£ lệnh, nhoÌm cung tiễn thủ nâng cung ngừng băÌn.
- Không muôÌn chêÌt thiÌ€ lập tưÌc Ä‘i ra nằm sâÌp.
LuÌ£c ThâÌt laÌ£i laÌ£nh gioÌ£ng cảnh caÌo, tôÌp mưa tên đầu tiên chỉ laÌ€m biÌ£ thương saÌu bảy người, không người naÌ€o truÌng tên bỏ miÌ€nh.
- Quan gia, chuÌng ta đều laÌ€ thương nhân vân du tÆ°Ì phương, đều laÌ€ lương dân maÌ€.
CoÌ một haÌn tử kinh hoảng hô lÆ¡Ìn.
- Thật vậy sao, đều laÌ€ lương dân, Ä‘ã vậy taÌ£i sao không tuân theo quan mệnh Ä‘i ra nằm sâÌp.
LuÌ£c ThâÌt laÌ£nh luÌ€ng noÌi.
Người trong truÌc bồng nhiÌ€n nhau, một Ä‘aÌm kinh sợ không thể laÌ€m giÌ€ khaÌc hÆ¡n laÌ€ Ä‘i ra ngoaÌ€i nằm sâÌp trên mặt đâÌt, LuÌ£c ThâÌt mệnh lệnh toaÌ€n bộ băÌt cheÌo hai tay sau lưng rồi troÌi laÌ£i, ba mươi bảy người uôÌn eÌo lăn đầy đâÌt.
LuÌ£c ThâÌt xuôÌng ngựa Ä‘i vaÌ€o truÌc bồng, aÌnh măÌt queÌt một voÌ€ng, mười mâÌy người cuÌ€ng vaÌ€o cũng nghi hoặc nhiÌ€n, laÌ£i nghe LuÌ£c ThâÌt lãnh Ä‘aÌ£m noÌi:
- Äem rượu đều thu thập đêÌn đây.
NhoÌm binh dũng một hồi bận rộn xaÌch hÆ¡n mười truÌc dũng đựng rượu mang đêÌn, LuÌ£c ThâÌt vươn tay lần lượt boÌc ra lÆ¡Ìp giâÌy niêm phong ngửi muÌ€i, từ trong sÃ´Ì Ä‘oÌ lựa ra một phần ba để qua một bên, sau Ä‘oÌ phân phoÌ noÌi:
- Những caÌi naÌ€y Ä‘em ra bên ngoaÌ€i cho caÌc huynh đệ giải khaÌt, nhÆ¡Ì kỹ, chỉ cho pheÌp duÌ€ng ôÌng truÌc của miÌ€nh hưÌng uôÌng.
NhoÌm binh dũng lĩnh mệnh Ä‘em ra bên ngoaÌ€i.
- Căn dặn caÌc huynh đệ không được rôÌi loaÌ£n quân trận, nghiêm mật tập trung quan saÌt rừng truÌc hai bên.
LuÌ£c ThâÌt laÌ£i phân phoÌ noÌi, binh dũng mang rượu Ä‘aÌp một tiêÌng.
Vương ÄaÌ£o Ä‘i đêÌn trươÌc sÃ´Ì rượu LuÌ£c ThâÌt Ä‘ã lựa ra, xaÌch lên một voÌ€ hiÌt haÌ€, kinh ngaÌ£c noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, trong rượu naÌ€y coÌ phải Ä‘ã haÌ£ tuÌy tiên taÌn hay không?
LuÌ£c ThâÌt khen ngợi gật đầu, Äỗ Mãnh vừa nghe kinh ngaÌ£c noÌi:
- TuÌy tiên taÌn, caÌi giÌ€ laÌ€ tuÌy tiên taÌn?
Vương ÄaÌ£o buông voÌ€ rượu xuôÌng, ôn tồn noÌi:
- TuÌy tiên taÌn laÌ€ một loaÌ£i mê dược, khi chưng câÌt rượu thiÌ€ thêm vaÌ€o trong rượu, để cho ngâÌm chừng nửa năm sẽ trở thaÌ€nh tuÌy tiên tửu, loaÌ£i tuÌy tiên tửu naÌ€y uôÌng vaÌ€o không đêÌn một hai khăÌc tâÌt sẽ say ngã, rượu naÌ€y duy coÌ một sÆ¡ hở Ä‘oÌ laÌ€ coÌ muÌ€i truÌc đăÌng.
Äỗ Mãnh ồ một tiêÌng, noÌi:
- Ta nhÆ¡Ì kê minh mê dược vô săÌc vô viÌ£, những người naÌ€y sao không duÌ€ng thÆ°Ì Ä‘oÌ?
Vương ÄaÌ£o cười noÌi:
- Kê minh mê dược phải duÌ€ng tưÌc thời mÆ¡Ìi được, thÃªÌ thiÌ€ râÌt khoÌ laÌ€m cho người ta măÌc mưu, maÌ€ tuÌy tiên taÌn laÌ€ được bảo lưu trường kyÌ€ trong rượu coÌ nê phong, Ä‘a sÃ´Ì người uôÌng rượu vừa nhiÌ€n nê phong biêÌt ngay laÌ€ rượu lâu năm, rượu lâu năm râÌt dễ laÌ€m cho người ta măÌc lừa đâÌy.
Äỗ MaÌ£nh ồ một tiêÌng, nhiÌ€n về phiÌa LuÌ£c ThâÌt khoÌ hiểu noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, ngaÌ€i laÌ€m sao nhiÌ€n ra được Ä‘aÌm người naÌ€y laÌ€ Ä‘aÌ£o tặc?
LuÌ£c ThâÌt ôn hoÌ€a noÌi:
- LaÌ€ do quan saÌt maÌ€ biêÌt đâÌy, lương dân gặp quan binh sẽ coÌ vẻ mặt nao nuÌng, maÌ€ những người naÌ€y khi gặp chuÌng ta chỉ coÌ phản ưÌng kinh ngaÌ£c.
Äỗ Mãnh ngẩn ra, suy nghĩ một chuÌt noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, phương phaÌp quan saÌt naÌ€y quaÌ chủ quan rồi, nêÌu chẳng may boÌ£n hoÌ£ không phải Ä‘aÌ£o tặc chẳng phải laÌ€ phiền phưÌc rồi.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong nghi hoặc cũng không tưÌc giận, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Chẳng phải ta Ä‘ã cho boÌ£n hoÌ£ hai cÆ¡ hội rồi sao, bởi vậy mặc kệ boÌ£n hoÌ£ laÌ€ phỉ hay laÌ€ dân, chỉ cần không ra ngoaÌ€i ta sẽ tiêÌp tuÌ£c haÌ£ lệnh băÌn chêÌt, xem người khaÌc khoÌc, duÌ€ sao vẫn tôÌt hÆ¡n nhiÌ€n người một nhaÌ€ khoÌc maÌ€. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äỗ Mãnh giật miÌ€nh ngÆ¡ ngaÌc chăm chuÌ nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, LuÌ£c ThâÌt cười vÆ¡Ìi gã, ôn tồn noÌi:
- CoÌ Ä‘Ã´i luÌc, ta laÌ€ một con người kiên quyêÌt không chiÌ£u thiệt đâÌy. Äi, mang caÌi tên Ä‘ã lên tiêÌng noÌi chuyện vaÌ€o đây.
Äỗ Mãnh cả kinh vội lên tiêÌng trả lời Ä‘i ra ngoaÌ€i.
Äỗ Mãnh vừa Ä‘i, Vương ÄaÌ£o thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, theo thuộc haÌ£ quan saÌt những người naÌ€y coÌ caÌi giÌ€ Ä‘oÌ kyÌ€ quaÌi.
LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n y một caÌi, cười nhaÌ£t noÌi:
- ThÃªÌ Ä‘aÌ£o naÌ€y haÌ£ng người naÌ€o maÌ€ không coÌ.
Vương ÄaÌ£o ồ một tiêÌng rồi im lặng, râÌt nhanh gã haÌn tử Ä‘ã lên tiêÌng noÌi biÌ£ Äỗ Mãnh đẩy Ä‘i vaÌ€o.
- QuyÌ€ xuôÌng.
Äỗ Mãnh oai nghiêm quaÌt, gã haÌn tử vậy maÌ€ mặt laÌ£nh không theÌ€m để yÌ.
- Thôi Ä‘i, cÆ°Ì Ä‘ÃªÌ‰ gã đưÌng.
LuÌ£c ThâÌt thản nhiên noÌi, haÌn tử laÌ£nh lẽo liêÌc nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt một caÌi.
- Nghe đây, hiện taÌ£i ta laÌ€ quan ngươi laÌ€ phỉ, nêÌu ta muôÌn một Ä‘ao cheÌm ngươi thiÌ€ cũng laÌ€ viÌ€ dân trừ haÌ£i.
LuÌ£c ThâÌt laÌ£nh gioÌ£ng noÌi.
- Ngươi dựa vaÌ€o caÌi giÌ€ vu oan ta laÌ€ phỉ?
HaÌn tử chôÌng chÃªÌ cãi laÌ£i.
- RâÌt đơn giản, ta không dựa vaÌ€o chưÌng cÆ¡Ì giÌ€ cả, chỉ bằng chiÌnh ngươi laÌ€ một con caÌ trên tay ta, nêÌu ngươi muôÌn dông daÌ€i Ä‘aÌ£o lyÌ giÌ€ Ä‘oÌ, thiÌ€ thật xin lỗi, ta không muôÌn nghe, ta coÌ thể một Ä‘ao cheÌm xuôÌng giải quyêÌt hêÌt thảy.
LuÌ£c ThâÌt laÌ£nh luÌ€ng noÌi.
HaÌn tử biêÌn săÌc, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Ngươi muôÌn thÃªÌ naÌ€o?
LuÌ£c ThâÌt laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- RâÌt đơn giản, ngươi laÌ€ một con caÌ trong lươÌi ta, tuy nhiên caÌi thủy vực naÌ€y cũng không phải của ta, bởi vậy ta không nhâÌt thiêÌt phải tận chưÌc tận traÌch, caÌc ngươi muôÌn maÌ£ng sôÌng thiÌ€ Ä‘em tiền đêÌn chuộc, mỗi người mười lượng, giaÌ triÌ£ của ngươi laÌ€ bôÌn mươi lượng, tổng cộng bôÌn trăm lượng, ta lâÌy được baÌ£c ngươi coÌ thể tiêÌp tuÌ£c laÌ€m sÆ¡n Ä‘aÌ£i vương của ngươi, ta lâÌy không được baÌ£c thiÌ€ sẽ viÌ€ dân trừ haÌ£i.
HaÌn tử xanh cả mặt, chần chờ một chuÌt mÆ¡Ìi laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Ngươi noÌi thiÌ€ phải giữ lời.
LuÌ£c ThâÌt laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Tin hay không laÌ€ chuyện của ngươi, ngươi coÌ thể không tin.
Da mặt haÌn tử khẽ nhăn một caÌi, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Trong ngực ta coÌ hai mươi lượng vaÌ€ng.
Äỗ Mãnh tiêÌn lên moi ra hai kim Ä‘ĩnh giaÌ triÌ£ mười lượng, nâng đêÌn trươÌc mặt LuÌ£c ThâÌt.
LuÌ£c ThâÌt không tiêÌp nhận, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Äể laÌ£i cho gã một Ä‘ĩnh, một Ä‘ĩnh khaÌc ngươi cầm, sau khi đêÌn TriÌ€ Châu đổi ra thaÌ€nh baÌ£c, chia xuôÌng cho caÌc huynh đệ mỗi người ba lượng, sÃ´Ì coÌ€n laÌ£i thiÌ€ caÌc ngươi vaÌ€ truyền lệnh binh phân ra.
Äỗ Mãnh ngẩn ra, vội noÌi:
- Ta ơn đại nhân.
NoÌi xong xoay người Ä‘em một kim Ä‘ĩnh bỏ laÌ£i vaÌ€o lồng ngực haÌn tử. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- TôÌt lăÌm, caÌc ngươi laÌ€ lương dân, laÌ€ bản quan Ä‘ã hiểu lầm, thả gã ra Ä‘i.
LuÌ£c ThâÌt cười nhaÌ£t noÌi xong, Äỗ Mãnh liền giải khai hai tay băÌt cheÌo sau lưng haÌn tử.
HaÌn tử kinh ngaÌ£c nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n laÌ£i, cười nhaÌ£t noÌi:
- SÆ¡n Ä‘aÌ£i vương, chuyện hôm nay ta coÌ khả năng Ä‘ã quên, ngươi tôÌt nhâÌt cũng nên quên Ä‘i.
NoÌi xong phâÌt tay dẫn người Ä‘i ra truÌc bồng, quaÌt ra lệnh cho Ä‘oaÌ€n xe xuâÌt phaÌt.
HaÌn tử Ä‘i ra truÌc bồng cởi bỏ dây thừng của ba người, coÌ một người vội la lên:
- ÄaÌ£i nhân, gã hoÌ£ LuÌ£c naÌ€y quaÌ ghê tởm, ngaÌ€y mai chuÌng ta Ä‘i băÌt gia hỏa naÌ€y về lăng nhuÌ£c Ä‘i.
- Câm miệng, người ta Ä‘ã nhiÌ€n thâÌu chuÌng ta laÌ€ quan quân, Ä‘ã cÃ´Ì yÌ Ä‘ÃªÌ‰ laÌ£i maÌ£ng của chuÌng ta đâÌy.
HaÌn tử buồn bực quở traÌch.
Người noÌ£ giật miÌ€nh noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, chuÌng ta không hoaÌ€n thaÌ€nh được nhiệm vuÌ£ thiÌ€ laÌ€m sao giải thiÌch đây? Tiền thuÌ€ lao kia phải trao trả sao?
HaÌn tử laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Giải thiÌch thÃªÌ naÌ€o, sÃ´Ì vaÌ€ng kia biÌ£ hoÌ£ LuÌ£c lâÌy rồi, ta lâÌy caÌi giÌ€ trao trả, chuyện naÌ€y dừng ở đây, chuÌng ta Ä‘i.
Khi hoa đăng treo lên, Ä‘oaÌ€n xe thuận lợi đêÌn được thaÌ€nh TriÌ€ Châu, thaÌ€nh TriÌ€ Châu so vÆ¡Ìi huyện thaÌ€nh ThaÌ£ch ÄaÌ£i lÆ¡Ìn hÆ¡n một tiÌ, sau khi tiêÌn vaÌ€o laÌ€ một con phÃ´Ì daÌ€i, phÃ´Ì phường hai khu Nam BăÌc chỉnh tề. Triệu châÌp sự lê thân thể mệt mỏi tiêÌn haÌ€nh giao nhận, Vương ÄaÌ£o phuÌ£ traÌch tiÌ€m chỗ ở, hÆ¡n trăm binh dũng sau khi cÆ¡m nươÌc xong xuôi tâÌt cả đều Ä‘i ngủ, bởi viÌ€ LuÌ£c ThâÌt không cho boÌ£n hoÌ£ ra ngoaÌ€i vaÌ€ baÌ€i baÌ£c.
Äi suôÌt một ngaÌ€y đường, LuÌ£c ThâÌt cũng không mệt mỏi, hăÌn đưÌng bên cửa sổ phoÌ€ng troÌ£ trông ra bên ngoaÌ€i, nghĩ đêÌn việc hôm nay gặp phỉ, hôm nay khi Ä‘i đêÌn truÌc bồng, dựa vaÌ€o trực giaÌc vaÌ€ kinh nghiệm thaÌm mã, dễ daÌ€ng nhận ra ba mươi bảy người kia laÌ€ quan binh, hÆ¡n nữa không phải quan binh thuộc thaÌ€nh, biểu tiÌ€nh kinh ngaÌ£c của những người Ä‘oÌ, không che giâÌu được hÆ¡i thở quân doanh maÌ€ LuÌ£c ThâÌt vôÌn râÌt quen thuộc.
LuÌ£c ThâÌt biêÌt TriÌ€ Châu nằm saÌt bên ÄaÌ£i Giang, laÌ€ Giang Tả nÆ¡i xung yêÌu, laÌ€ troÌ£ng Ä‘iÌ£a quân sự cực kyÌ€ troÌ£ng yêÌu, laÌ€ voÌ€ng phoÌ€ng ngự ÄaÌ£i Giang troÌ£ng yêÌu nhâÌt của ÄÆ°Æ¡Ì€ng quôÌc, viÌ€ vậy truÌ Æ¡Ì‰ Lâm Giang TriÌ€ Châu coÌ ba vaÌ£n thủy bộ Ä‘aÌ£i quân, biên chÃªÌ xưng Khang HoÌa TiêÌt Äộ Quân, nghe noÌi do ThÆ°Ì sử TriÌ€ Châu Mã Ä‘aÌ£i nhân kiêm lĩnh.
Sở dĩ LuÌ£c ThâÌt buông tha cho ba mươi bảy quan binh Ä‘oÌng giả phỉ kia, laÌ€ viÌ€ không muôÌn va chaÌ£m đêÌn truÌ quân maÌ€ rươÌc hoÌ£a vaÌ€o thân, hiện taÌ£i Ä‘iều hăÌn Ä‘ang suy ngẫm Ä‘oÌ laÌ€ ba mươi bảy tên phỉ binh kia xuâÌt phaÌt từ muÌ£c Ä‘iÌch giÌ€ maÌ€ Ä‘oÌng giả phỉ, laÌ€ cươÌp boÌc thông thường, hay laÌ€ coÌ người sai khiêÌn laÌ€m.
Xem tiÌ€nh huôÌng thiÌ€ giôÌng như coÌ người sai khiêÌn, nguyên nhân laÌ€ hai Ä‘ĩnh vaÌ€ng trên thân gã binh đầu kia, một quan binh biÌ€nh thường Ä‘oÌng giả phỉ, vậy maÌ€ mang theo tiền taÌ€i lÆ¡Ìn, taÌm phần laÌ€ lâm thời biÌ£ người thu mua.
23.06.2015
Quyển 1: Má»™t khúc Kiêu Phong, khởi nguồn từ Thạch Äại.
Chương 98
Xem tiÌ€nh thêÌ
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Tâm tiÌ€nh LuÌ£c ThâÌt hÆ¡i nặng nề, trươÌc laÌ€ sự kiện cung nỏ aÌm saÌt, hiện taÌ£i laÌ£i coÌ người ra sÃ´Ì tiền lÆ¡Ìn mươÌn quan binh Ä‘oÌng giả phỉ cươÌp boÌc, xem ra laÌ€ coÌ người hận hăÌn thâÌu xương đây, nhưng kẻ mua người giêÌt hăÌn coÌ thể laÌ€ ai chưÌ?
Kể từ khi đầu quân cho Vương chủ bộ, tuy rằng giữ được chưÌc Huyện UÌy hộ quân năÌm thực quyền trong tay, nhưng cũng đồng thời chiÌ£u sự thuÌ€ hận của râÌt nhiều kẻ Ä‘iÌ£ch, Triệu huyện uÌy, Ngưu huyện uÌy, Tôn huyện lệnh, thậm chiÌ khả năng coÌ€n coÌ Lôi huyện uÌy, hoaÌ€n cảnh vừa được vừa mâÌt naÌ€y thật khiêÌn cho người ta Ä‘au đầu.
LuÌ£c ThâÌt ngăÌm nhiÌ€n những ngoÌ£n Ä‘eÌ€n lôÌm đôÌm nÆ¡i xa, hăÌn biêÌt rằng luÌc naÌ€y không coÌ caÌch naÌ€o phản kiÌch, hăÌn không coÌ khả năng Ä‘i aÌm saÌt Ngưu huyện uÌy vaÌ€ Triệu huyện uÌy như Ä‘ã giêÌt chêÌt Trần Hổ, hiện taÌ£i saÌch lược duy nhâÌt chiÌnh laÌ€ cẩn thận, khiêm tôÌn vaÌ€ lảng traÌnh, trên thực tÃªÌ Vương chủ bộ Ä‘ã chỉ Ä‘iểm cho hăÌn, hÆ¡n nữa coÌ€n viÌ€ hăÌn maÌ€ săÌp xêÌp chuyêÌn Ä‘i kinh thaÌ€nh taÌ£m laÌnh mũi nhoÌ£n naÌ€y, hăÌn chỉ cần laÌ€m việc cẩn thận vaÌ€ an baÌ€i tôÌt cho người nhaÌ€ laÌ€ được.
Canh năm khi tiêÌng gaÌ€ gaÌy đầu tiên câÌt lên, LuÌ£c ThâÌt Ä‘ang toÌ£a tưÌc quy naÌ£p thần nguyên chậm rãi mở hai măÌt, khiÌ cảm của Tử Hỏa trong cÆ¡ thể dường như so vÆ¡Ìi luÌc mÆ¡Ìi luyện cường Ä‘aÌ£i hÆ¡n một iÌt, tiêÌn cảnh nhanh choÌng như thêÌ, khiêÌn cho bản thân LuÌ£c ThâÌt cũng cảm giaÌc kyÌ€ diÌ£, sau khi đưÌng dậy laÌ£i luyện một canh giờ La HaÌn khiÌ công, laÌ€m cho hăÌn vui sươÌng chiÌnh laÌ€ La HaÌn khiÌ công của hăÌn Ä‘ã bươÌc vaÌ€o cảnh giÆ¡Ìi cửu troÌ£ng, đồng nghĩa vÆ¡Ìi năng lực hộ thể của hăÌn Ä‘ã caÌ€ng trở nên maÌ£nh mẽ.
SaÌng sÆ¡Ìm rửa mặt xong xuôi, cuÌ€ng vÆ¡Ìi nhoÌm binh dũng duÌ€ng cÆ¡m ở Ä‘aÌ£i sảnh, Triệu châÌp sự trải qua nửa đêm ngủ say sưa Ä‘ã khôi phuÌ£c laÌ£i tinh thần vaÌ€ thể lực, y đôÌi vÆ¡Ìi việc LuÌ£c ThâÌt ở trong Ä‘aÌ£i sảnh cuÌ€ng binh dũng ăn cÆ¡m cảm thâÌy coÌ chuÌt không quen, nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt không hề coÌ taÌc phong quan liêu nguÌ£m to ăn cÆ¡m thô dưa muôÌi, Triệu châÌp sự miễn cưỡng nuôÌt xuôÌng một iÌt.
Sau khi ăn xong y theo quy củ, LuÌ£c ThâÌt vaÌ€ Triệu châÌp sự Ä‘i baÌi kiêÌn LuÌ£c Sự Tham Quân lĩnh biên nhận, chiÌnh laÌ€ để cho LuÌ£c Sự Tham Quân Ä‘oÌng dâÌu Ä‘aÌ£i âÌn đặc phaÌt cho quan viên Ti Thương lên công văn.
Äi đêÌn BăÌc môn Châu nha để triÌ€nh baÌo rồi, laÌ£i chờ mãi đêÌn gần buổi trưa cũng không ai goÌ£i boÌ£n hoÌ£ tiêÌn kiêÌn, trời noÌng hừng hực Triệu châÌp sự chờ đợi đêÌn y phuÌ£c ươÌt đẫm mồ hôi như tăÌm, lo lăÌng không biêÌt laÌ€m sao, traÌi laÌ£i thần thaÌi LuÌ£c ThâÌt biÌ€nh tĩnh, tay traÌi viÌ£n năÌm trường Ä‘ao thản nhiên đưÌng lặng, một bộ daÌng đợi bao lâu cũng không để yÌ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
RôÌt cuÌ£c, từ trong Châu nha Ä‘i ra một gã nha vệ, laÌ£nh luÌ€ng bảo boÌ£n hoÌ£ Ä‘i vaÌ€o. VaÌ€o BăÌc môn gặp một bưÌc biÌ€nh phong, theo nha vệ voÌ€ng qua bưÌc biÌ€nh phong, tiêÌn vaÌ€o một Ä‘aÌ£i sảnh rộng mở, nÆ¡i naÌ€y hẳn laÌ€ chaÌnh đường Châu quan xử lyÌ thẩm aÌn kiện.
Trong Ä‘aÌ£i đường ngay chiÌnh diện laÌ€ một baÌ€n xử aÌn, ở traÌi phải trươÌc baÌ€n xử aÌn hiÌ€nh chữ baÌt (å…«) đưÌng saÌu gã GiaÌp vệ, một Ä‘aÌm ưỡn ngực oai nghiêm mặt maÌ€y hung thần laÌ£nh lẽo. Sau baÌ€n xử aÌn ngồi ngay ngăÌn một viÌ£ ÄaÌ£i lão gia mặc quan y maÌ€u luÌ£c nhaÌ£t, viÌ£ ÄaÌ£i lão gia kia coÌ gương mặt gầy coÌ€m, đôi măÌt ti hiÌ dươÌi cằm một choÌ€m râu dê, cả người lộ ra vẻ âm trầm.
LuÌ£c ThâÌt vừa thâÌy trong loÌ€ng kinh ngaÌ£c, trận thÃªÌ trong nội đường naÌ€y baÌ€y ra laÌ€ để tiêÌp kiêÌn boÌ£n hoÌ£, giôÌng như xem boÌ£n hoÌ£ laÌ€ phaÌ£m nhân muôÌn thẩm aÌn vậy. HăÌn thong dong tiêÌn lên chăÌp tay ra măÌt noÌi:
- Huyện UÌy hộ quân huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i LuÌ£c Thiên Phong gặp qua Ä‘aÌ£i nhân.
ÄaÌ£i nhân ngồi sau baÌ€n xử aÌn laÌ£nh luÌ€ng nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, khô khan noÌi:
- Ngươi chiÌnh laÌ€ Huyện UÌy hộ quân huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, trông thâÌy bản quan viÌ€ sao chỉ chăÌp tay ra măÌt maÌ€ không baÌi.
LuÌ£c ThâÌt ôn hoÌ€a noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, ta laÌ€ Huyện UÌy hộ quân huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, nhưng cũng laÌ€ TriÌ Quả GiaÌo UÌy quản lyÌ Hưng HoÌa quân, âÌn theo chưÌc vuÌ£ taÌ£i haÌ£ phải nghe chỉ bảo của Ä‘aÌ£i nhân, nhưng âÌn theo phẩm giai taÌ£i haÌ£ không daÌm laÌ€m traÌi quan chêÌ.
ÄaÌ£i nhân sau baÌ€n xử aÌn ngẩn ra, ồ một tiêÌng gật đầu noÌi:
- HoÌa ra ngươi laÌ€ TriÌ Quả GiaÌo UÌy trong quân, thâÌt kiÌnh.
LuÌ£c ThâÌt ôn hoÌ€a noÌi:
- TriÌ Quả GiaÌo UÌy laÌ€ thân phận của taÌ£i haÌ£ trong quân, taÌ£i Ä‘iÌ£a phương ta chiÌ£u sự quản lyÌ của Ä‘aÌ£i nhân.
ÄaÌ£i nhân sau baÌ€n xử aÌn ừ một tiêÌng, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Ngươi cũng biêÌt miÌ€nh chiÌ£u sự quản lyÌ của ta, cÆ¡Ì sao laÌ£i không biêÌt quy củ?
LuÌ£c ThâÌt nghe xong hiểu được caÌi giÌ€ laÌ€ quy củ, chăÌp tay noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, ta mÆ¡Ìi nhậm chưÌc Huyện UÌy hộ quân, chưÌc traÌch laÌ€ tiêu diệt phỉ vaÌ€ hộ tôÌng, không thể tham dự chiÌnh vuÌ£. Lần naÌ€y chỉ laÌ€ phuÌ£ng mệnh, sự vuÌ£ cuÌ£ thể laÌ€ do Triệu châÌp sự đây laÌ€m chủ, nêÌu Ä‘aÌ£i nhân muôÌn chỉ thiÌ£ xuôÌng một iÌt quy củ, coÌ thể noÌi cho Triệu châÌp sự quay về chuyển baÌo.
ÄaÌ£i nhân sau baÌ€n xử aÌn chau maÌ€y, Triệu châÌp sự bươÌc lên trươÌc tiên baÌi rồi mÆ¡Ìi mở miệng noÌi:
- HaÌ£ quan Hộ taÌ€o châÌp sự baÌi kiêÌn Ä‘aÌ£i nhân.
ÄaÌ£i nhân sau baÌ€n xử aÌn liêÌc nhiÌ€n Triệu châÌp sự một caÌi, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Triệu châÌp sự, ngươi nên biêÌt quy củ Ä‘i?
Triệu châÌp sự vội noÌi:
- Hồi Ä‘aÌ£i nhân, haÌ£ quan cũng biêÌt, chỉ coÌ Ä‘iều luÌc đêÌn Huyện thừa Ä‘aÌ£i nhân không coÌ giao phoÌ cho haÌ£ quan, quy củ kia coÌ lẽ laÌ€ để người khaÌc tiêÌn dâng ngaÌ€i.
ÄaÌ£i nhân sau baÌ€n xử aÌn ồ một tiêÌng, liêÌc măÌt nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt một caÌi, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Xem mặt mũi Lục đại nhân, bản quan tha cho ngươi lần này, mang lên đây.
Triệu châÌp sự bươÌc tÆ¡Ìi phiÌa trươÌc nâng lên công văn, Ä‘aÌ£i nhân ngồi sau baÌ€n lâÌy âÌn Ä‘oÌng dâÌu. ThâÌy Triệu châÌp sự cầm laÌ£i công văn rồi, LuÌ£c ThâÌt chăÌp tay noÌi:
- Äa taÌ£ Ä‘aÌ£i nhân.
ÄaÌ£i nhân sau baÌ€n xử aÌn laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân khaÌch khiÌ rồi, bản quan coÌ€n coÌ công vuÌ£, không tiễn.
LuÌ£c ThâÌt châÌp tay thi lễ, xoay người cuÌ€ng Triệu châÌp sự rời khỏi Châu nha.
Ra đêÌn bên ngoaÌ€i Triệu châÌp sự thở phaÌ€o một hÆ¡i daÌ€i, cười khổ noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, nêÌu không phải ngaÌ€i laÌ€ nhân vật coÌ phẩm giai cao trong quân, cửa ải naÌ€y nhâÌt Ä‘iÌ£nh laÌ€ khoÌ qua.
LuÌ£c ThâÌt cười nhaÌ£t noÌi:
- CoÌ caÌi giÌ€ khoÌ qua, nêÌu gã không chiÌ£u Ä‘oÌng âÌn, cuÌ€ng lăÌm thiÌ€ ta lệnh cho nhoÌm binh dũng Ä‘i về trươÌc, sau Ä‘oÌ ta laÌ£i cầm công văn ngồi liÌ€ ở trươÌc cửa Châu nha chờ, ta không tin gã daÌm để cho ta chờ ở cửa lÆ¡Ìn bảy taÌm ngaÌ€y.
Triệu châÌp sự ngẩn ra, cười noÌi:
- NêÌu laÌ€ Ä‘aÌ£i nhân chặn cửa chờ daÌ€i lâu, gã quả thật sẽ không daÌm để mặc.
LuÌ£c ThâÌt lăÌc đầu noÌi:
- Tuy nhiên chuyện naÌ€y Ä‘ã laÌ€m mâÌt nhiều thời gian, hôm nay không trở về được rồi.
Triệu châÌp sự cười noÌi:
- Không thể quay về vậy thiÌ€ lưu laÌ£i một đêm, bây giờ haÌ£ quan mời Ä‘aÌ£i nhân Ä‘i Di TiÌ€nh caÌc thư giãn chuÌt nheÌ.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, lăÌc đầu noÌi:
- Không đi.
Triệu châÌp sự ngẩn ra, cười noÌi:
- ChiÌ£ em ở Di TiÌ€nh caÌc kiều miÌ£ động loÌ€ng người, Ä‘aÌ£i nhân tÆ¡Ìi đây maÌ€ không ngăÌm qua một lần, thật laÌ€ Ä‘aÌng tiêÌc Ä‘oÌ.
LuÌ£c ThâÌt ôn hoÌ€a noÌi:
- Tự ngươi Ä‘i Ä‘i, ta luôn không thiÌch những nÆ¡i phong nguyệt Ä‘oÌ, chỉ thiÌch ở nhaÌ€ uy phong maÌ€ thôi.
Triệu châÌp sự ngÆ¡Ì ra, trêu choÌ£c cười noÌi:
- TâÌt nhiên laÌ€ Ä‘aÌ£i nhân không thiÌch, vậy thiÌ€ haÌ£ quan tự miÌ€nh Ä‘i thôi.
LuÌ£c ThâÌt ôn hoÌ€a noÌi:
- Ngươi đưa công văn cho ta, hiện tại ta tự mình trở về, ngày mai ngươi và binh dũng quân cùng nhau trở về.
Triệu châÌp sự ngẩn ngÆ¡, giật miÌ€nh noÌi:
- ÄaÌ£i nhân muôÌn Ä‘i về trươÌc baÌo caÌo kêÌt quả công taÌc sao?
LuÌ£c ThâÌt lăÌc đầu noÌi:
- Không phải, ta lâÌy công văn laÌ€ sợ ngươi laÌ€m thâÌt laÌ£c thôi, trở về rồi ta sẽ traÌnh trong nhaÌ€ ở VoÌ£ng Giang Bảo nghỉ ngÆ¡i, chừng naÌ€o ngươi về đêÌn huyện thaÌ€nh thiÌ€ phaÌi người baÌo cho ta biêÌt, sau Ä‘oÌ chuÌng ta cuÌ€ng Ä‘i giao nộp.
Triệu châÌp sự ồ một tiêÌng, trong loÌ€ng thả lỏng lâÌy ra công văn giao cho LuÌ£c ThâÌt, LuÌ£c ThâÌt câÌt kỹ công văn, mỉm cười noÌi:
- TôÌi nay ngươi coÌ thể thoải maÌi phoÌng tuÌng.
NoÌi xong xoay người Ä‘i, Triệu châÌp sự nhiÌ€n theo boÌng lưng của LuÌ£c ThâÌt lăÌc đầu, một vẻ mặt không hiểu ra sao.
LuÌ£c ThâÌt trở về khaÌch Ä‘iêÌm, noÌi gaÌ£t rằng Ä‘i laÌ€m việc tư nên rời Ä‘i trươÌc, dặn doÌ€ Äỗ Mãnh vaÌ€ Vương ÄaÌ£o ngaÌ€y mai trở về phải cẩn thận, caÌc huynh đệ muôÌn phoÌng tuÌng coÌ thể Ä‘i, nhưng tuyệt đôÌi không cho pheÌp say rượu sinh sự, Äỗ Mãnh vaÌ€ Vương ÄaÌ£o cung kiÌnh lĩnh mệnh.
LuÌ£c ThâÌt một miÌ€nh cưỡi ngựa rời khỏi thaÌ€nh TriÌ€ Châu, hăÌn vội vã rời Ä‘i laÌ€ viÌ€ yÌ thưÌc được nguy cÆ¡, ở TriÌ€ Châu lâu thêm một luÌc nguy hiểm liền nhiều hÆ¡n một phần, muÌ£c tiêu của kẻ thuÌ€ chủ yêÌu laÌ€ hăÌn, nêÌu hăÌn cuÌ€ng Ä‘i vÆ¡Ìi binh dũng quân nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ liên luÌ£y đêÌn binh dũng quân, traÌi laÌ£i binh dũng quân thong thả maÌ€ Ä‘i cũng sẽ khiêÌn hăÌn lo lăÌng đề phoÌ€ng, không bằng phủi mông chuồn mâÌt, laÌ€m cho kẻ thuÌ€ không kiÌ£p truÌ€ tiÌnh ra tay.
TiêÌng voÌ ngựa vang lên coÌ tiêÌt tâÌu, LuÌ£c ThâÌt rời khỏi thaÌ€nh TriÌ€ Châu cũng không gâÌp ruÌt lên đường, hăÌn luôn trân troÌ£ng toÌ£a kyÌ£, dươÌi aÌnh mặt trời choÌi chang maÌ€ Ä‘iên cuồng phoÌng ngựa chăÌc chăÌn sẽ gây thương tổn đêÌn quân mã, chỉ cần trươÌc khi hoaÌ€ng hôn buông xuôÌng trở laÌ£i VoÌ£ng Giang Bảo laÌ€ được, hai đêm kÃªÌ hăÌn cũng sẽ ở taÌ£i VoÌ£ng Giang Bảo, quay về huyện thaÌ€nh coÌ lẽ sẽ coÌ phiền phưÌc.
Thong thả đơn độc cưỡi ngựa, tâm tiÌ€nh LuÌ£c ThâÌt cũng thả lỏng nhiÌ€n ngăÌm phong cảnh doÌ£c đường, từ thuở beÌ cho đêÌn trươÌc khi trở thaÌ€nh quân nhân, hăÌn chưa bao giờ rời khỏi huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, thủy chung chỉ sinh hoaÌ£t trong phaÌ£m vi bên trong huyện thaÌ€nh, đêÌn cả laÌ€ng xã chung quanh ngoaÌ£i thaÌ€nh cũng râÌt iÌt Ä‘i qua, thuở thiêÌu niên hăÌn chiÌnh laÌ€ một người caÌ chậu chim lồng không biêÌt sầu khổ, nêÌu không coÌ sự sinh tồn taÌ€n khôÌc trong quân doanh maÌ€i giũa, bây giờ hăÌn xaÌc Ä‘iÌ£nh laÌ€ một nam nhân thaÌ€nh thật tuân thủ quy củ, không khaÌc giÌ€ huynh trưởng, thậm chiÌ tên đầu lĩnh du côn Trần Hổ kia cũng đều trở thaÌ€nh Ä‘aÌ£i nhân vật.
BâÌt tri bâÌt giaÌc Ä‘ã Ä‘i hai mươi dặm, LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n thâÌy phiÌa trươÌc coÌ một đội xe, laÌ€ ba mươi kyÌ£ hộ vệ hai chiêÌc kiệu xa tiêÌn lên, xem chừng tựa hồ laÌ€ nhân vật coÌ thân phận quan gia.
LuÌ£c ThâÌt giảm chậm tôÌc độ ngựa, cân nhăÌc laÌ€ nên vội vã vượt qua, hay laÌ€ chậm rãi vượt qua, nêÌu vội vã vượt qua, râÌt coÌ thể sẽ rươÌc lâÌy thiÌ£ phi, maÌ€ chậm rãi vượt qua iÌt nhiều cũng coÌ vẻ tôn troÌ£ng, bởi viÌ€ hiện taÌ£i hăÌn Ä‘ang vận một thân Huyện uÌy quan y, laÌ€m việc không thể không tuân quan lễ.
Äang muôÌn giuÌ£c ngựa chầm chậm Ä‘i qua, chợt nghe từ phiÌa sau truyền đêÌn tiêÌng voÌ ngựa hỗn loaÌ£n như sâÌm rền, LuÌ£c ThâÌt vội xoay người nhiÌ€n laÌ£i, chỉ thâÌy ở phiÌa sau ươÌc chừng hai trăm thươÌc coÌ một Ä‘aÌm người cưỡi ngựa phoÌng đêÌn, thiÌ£ lực hăÌn lợi haÌ£i, liêÌc măÌt một caÌi liền thâÌy rõ laÌ€ một Ä‘aÌm binh liÌnh, coÌ chừng trăm kyÌ£ mỗi người đều coÌ võ trang đầy Ä‘ủ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt cả kinh, không biêÌt những quan binh naÌ€y coÌ phải laÌ€ nhăÌm vaÌ€o hăÌn maÌ€ tÆ¡Ìi hay không, chẳng qua hăÌn rõ raÌ€ng những quan binh naÌ€y bâÌt kể coÌ nhăÌm vaÌ€o hăÌn hay không, hăÌn cũng tuyệt đôÌi không thể giao thủ, trăm kyÌ£ quan binh hăÌn không caÌch naÌ€o giêÌt saÌ£ch toaÌ€n bộ, để loÌ£t một người cũng Ä‘ủ để mang tai hoÌ£a tÆ¡Ìi người.
LuÌ£c ThâÌt quay đầu nhiÌ€n về Ä‘oaÌ€n xe phiÌa trươÌc, vội quâÌt ngựa Ä‘uổi theo, tiêÌng vang đằng sau cũng gây kinh động đêÌn Ä‘oaÌ€n xe, caÌc hộ vệ đều quay đầu nhiÌ€n ra xa, LuÌ£c ThâÌt quâÌt ngựa tiêÌn lên trươÌc, thần thaÌi thong dong không sợ hãi, tựa hồ không nghe thâÌy tiêÌng voÌ ngựa phiÌa sau.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 9 10 11 ... 46 »