Y Thống Giang Sơn
Tác giả: Tác giả: Thạch Chương Ngư
Số chương: 88
Lần đọc: 55.794
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
« 1 2 3 ... 9 »
17.12.2014
Giới thiệu
Converter: hungprods
Dịch: Luv
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Một thầy thuôÌc kiêÌp trươÌc lao lực maÌ€ chêÌt chuyển thÃªÌ tÆ¡Ìi nhaÌ€ một đệ nhâÌt gian thần của ÄaÌ£i Khang, nhập vaÌ€o người một thiêÌu niên thiểu năng câm Ä‘iêÌc hÆ¡n mười saÌu năm, cuôÌi cuÌ€ng Ä‘oÌ laÌ€ vận may của hăÌn hay vẫn laÌ€ bâÌt haÌ£nh, kiêÌp trươÌc sôÌng quaÌ mệt mỏi, kiêÌp naÌ€y muôÌn vợ Ä‘eÌ£p con xinh, chaÌu chăÌt quây quần, tuÌ€y tuÌ€y tiện tiện Ä‘oÌng vai gã con nhaÌ€ giaÌ€u naÌ€y sôÌng qua ngaÌ€y, không ngờ gia cảnh laÌ£i sa suÌt, một gã quan cửu phẩm teÌp riu laÌ€m thÃªÌ naÌ€o laÌ£i nhờ vaÌ€o y thuật cuÌ€ng quyền mưu, Ä‘uÌ€a bỡn triều Ä‘iÌ€nh, một tay che trời, nhâÌt thôÌng non sông. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lá»i Bình cá»§a VôHưKhông:
À, phải nói rằng nếu ai thÃch đấu trà quan trưá»ng thì truyện nà y hoà n toà n đáp ứng đủ yêu cầu cao nhất. Má»—i lá»i nói, câu đối dưá»ng như vô tình nhưng lại ẩn chứa ý vị thâm sâu vô cùng, mưu kế và độ âm hiểm thì ta Ä‘á»c cÅ©ng cảm thấy rợn ngưá»i. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhân váºt chÃnh được xây dá»±ng thú vị, dÄ© nhiên là sẽ có những Ä‘iểm yy cá»§a thà nh phần xuyên không nháºp hồn rồi, nhưng vẫn có thể chấp nháºn được: Tiến sÄ© y khoa, thạc sÄ© tâm lý. Năng lá»±c nà y được váºn dụng rất tá»± nhiên, hợp lý nên không gây cảm giác imba như các truyện khác. Má»™t Ä‘iểm hay nữa là phần đối đáp, thi phú, nói đến đây lại nhá»› tá»›i Cá»±c phẩm gia Ä‘inh, ta cÅ©ng rất thÃch những cảnh là m thÆ¡, đối đáp trong truyện nà y. Nhân váºt chÃnh Hồ Tiểu Thiên có suy nghÄ© rất tháºt, không phô trương, không tá»± cao, biết mình biết ta.
17.12.2014
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 1
Gian thần chi tá». (thượng)
Dịch: Luv
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Không nên cÆ°Ì baÌm lâÌy kyÌ Æ°Ìc, quên saÌ£ch Ä‘i cũng coÌ thể coi laÌ€ một Ä‘iều tôÌt Ä‘eÌ£p.
Hồ Tiểu Thiên cũng không coÌ chuÌt quyêÌn luyêÌn vÆ¡Ìi bâÌt kyÌ€ caÌi giÌ€, thậm chiÌ hăÌn coÌ€n chẳng muôÌn nhÆ¡Ì laÌ£i, kiêÌp trươÌc chẳng tôÌt Ä‘eÌ£p giÌ€ cho cam, nên kiêÌp naÌ€y hăÌn muôÌn choÌ£n quên tâÌt cả.​
CuôÌi cuÌ€ng hăÌn cũng hiểu rõ yÌ nghĩa Ä‘iÌch thực của sinh mệnh laÌ€ hưởng thuÌ£ cuộc sôÌng, không cần lyÌ tưởng, không cần khaÌt voÌ£ng, laÌ£i caÌ€ng không cần huÌ€ng tâm traÌng triÌ giÌ€ giÌ€ Ä‘oÌ, Thầm nghĩ tuÌ€y tuÌ€y tiện tiện laÌ€m một con một gã nhaÌ€ giaÌ€u không lo cÆ¡m aÌo gaÌ£o tiền, mỗi ngaÌ€y hoang phiÌ chuÌt tiền, sau Ä‘oÌ tiÌ€m nữ nhân naÌ€o xinh Ä‘eÌ£p dộng loÌ€ng người cươÌi về sinh con Ä‘ẻ caÌi, tôÌt nhâÌt laÌ€ coÌ hai đưÌa một nam một nữ, sau khi con trai lâÌy vợ, con gaÌi lâÌy chồng, laÌ£i Ä‘i dưỡng thoÌ£, ngaÌ€y ngaÌ€y mang theo một con choÌ vaÌ€ng ngồi trong Ä‘iÌ€nh viện traÌ€n ngập hương hoa, tăÌm năÌng ngâm biÌ€nh traÌ€ ngon, chÆ¡i hai ba baÌ€n cờ, con chaÌu quây quần, sôÌng một cuộc sôÌng nhaÌ€n nhã, tự do. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
VôÌn coÌ lẽ hăÌn Ä‘ã coÌ thể nheÌ£ nhõm thực hiện nguyện voÌ£ng naÌ€y, do phuÌ£ thân hăÌn laÌ€ Hồ BâÌt Vi-bộ hộ thượng thư ÄaÌ£i Khang, trong triÌ nhÆ¡Ì của hăÌn, chưÌc vuÌ£ naÌ€y cũng tương đương vÆ¡Ìi bộ trưởng bộ taÌ€i chiÌnh, hiện taÌ£i Ä‘ang laÌ€ quan tam phẩm, tay năÌm giữ taÌ€i chiÌnh Ä‘aÌ£i khang, quyền cao chưÌc troÌ£ng râÌt được HoaÌ€ng thâÌt ÄaÌ£i Khanh tiÌn nhiệm, qua hai đời vua Ä‘iÌ£a viÌ£ vẫn vững như baÌ€n thaÌ£ch.
Hồ Tiểu Thiên laÌ€ con trai độc nhâÌt của viÌ£ troÌ£ng thần triều Ä‘iÌ€nh naÌ€y, gia tộc ba đời đều nhâÌt maÌ£ch đơn truyền, nên đương nhiên hăÌn được trên dươÌi Hồ gia coi như hoÌ€n ngoÌ£c quyÌ, YÌ ThưÌc của Hồ Tiểu Thiên mÆ¡Ìi nảy sinh từ nửa năm trươÌc, mười lăm thaÌng mười năm ngoaÌi trời sinh diÌ£ tượng, mặt trăng maÌu nhô lên, đêm Ä‘oÌ gôÌc Ä‘aÌ£i thuÌ£ trăm năm ở hậu hoa viên bỗng nở hoa, cuÌ€ng luÌc Ä‘oÌ tên nhiÌ£ Ä‘aÌ£i mười saÌu năm si ngôÌc naÌ€y đột nhiên khôi phuÌ£c thần triÌ.
Sau khi tỉnh dậy Ä‘iều duy nhâÌt hăÌn nhÆ¡Ì rõ laÌ€ coÌ€n hai baÌ€n giải phẫu chưa laÌ€m, maÌ€ trươÌc Ä‘oÌ hăÌn Ä‘ã liên tuÌ£c laÌ€m việc trên baÌ€n giải phẫu ba mươi hai giờ, mệt mỏi quaÌ Ä‘Ã´Ì£ nên thăng ngay bên baÌ€n giải phẫu, yÌ thưÌc của hăÌn trôi nổi trên doÌ€ng thời gian, qua ba nghiÌ€n caÌi Ä‘aÌ£i thÃªÌ giÆ¡Ìi, cuôÌi cuÌ€ng laÌ£i lưu laÌ£i trong caÌi thể xaÌc si ngôÌc taÌ£i phủ của bộ hộ thượng thư ÄaÌ£i Khang naÌ€y.
Tuổi của hăÌn laÌ£i thần kyÌ€ biêÌn thaÌ€nh mười saÌu, tên của hăÌn cũng nhiều thêm một chữ “tiểuâ€, Hồ Thiên biêÌn thaÌ€nh Hồ Tiểu Thiên, tư tưởng yÌ thưÌc hai mươi taÌm năm sinh sôÌng của hăÌn cũng saÌp nhập vaÌ€o caÌi thể xaÌc trôÌng rỗng naÌ€y, được caÌi bề ngoaÌ€i cũng không coÌ biêÌn hoÌa quaÌ lÆ¡Ìn, chẳng qua laÌ€ trẻ Ä‘i chuÌt thôi. Cũng từ hôm nay trở Ä‘i hăÌn quyêÌt Ä‘iÌ£nh hưởng thuÌ£ nhân sinh, vui vẻ sôÌng qua kiêÌp naÌ€y. Nhưng đời không như mÆ¡, vôÌn không thể quyên Ä‘i kyÌ Æ°Ìc, nên cũng chẳng thể thoaÌt khỏi phiền não, hăÌn cũng phaÌt hiện ra laÌ€m người thông minh chưa hẳn Ä‘ã so được vÆ¡Ìi kẻ đần luôn sôÌng vui vẻ, hưởng thuÌ£ sung sươÌng.
Năm rồng thÆ°Ì 8 ÄaÌ£i Khang, Ä‘uÌng vaÌ€o haÌ£ tuần thaÌng tư, Hồ Tiểu Thiên ngồi lười biêÌng trong căn phoÌ€ng tinh xảo, trong phoÌ€ng tường cột chaÌ£m trổ, đồ Ä‘aÌ£c xa hoa, bên ngoaÌ€i laÌ€ một caÌi haÌ€nh lang thật daÌ€i, taÌm caÌi cột Ä‘ỏ thăÌm che năÌng, ngoaÌ€i haÌ€nh lang laÌ€ một tÆ°Ì phương viện tầm một mẫu, trong sân hoa xuân Ä‘ua nở, xung quanh bươÌm vaÌ€ng bay lượn, gioÌ nheÌ£ lươÌt qua laÌ€m từng tâÌm tÆ¡ luÌ£a nhộn nhaÌ£o , một muÌ€i hoa Mai thoang thoảng bay tÆ¡Ìi khiêÌn người ta cảm thâÌy vui vẻ dễ chiÌ£u.
AÌnh mặt trời xuyên qua taÌn cây, cửa sổ roÌ£i vaÌ€o lưu laÌ£i chuÌ€m saÌng nhaÌ€n nhaÌ£t. Hồ Tiểu Thiên hiÌt sâu hương hoa, chăÌp tay sau lưng chậm rãi Ä‘i ra ngoaÌ€i. Từng ngoÌ£n cây, ngoÌ£n cỏ trông râÌt thân thuộc, không khaÌc giÌ€ trong kyÌ Æ°Ìc, chẳng qua laÌ€ hăÌn chưa bao giờ đê tâm đêÌn cảnh Ä‘eÌ£p, caÌ€ng chưa noÌi đêÌn hưởng thuÌ£ giÌ€ Ä‘oÌ, nhÆ¡Ì laÌ£i hăÌn thâÌy miÌ€nh thật nhaÌ£t nhẽo không chuÌt thuÌ viÌ£, ngoaÌ£i trừ tập trung nghiên cưÌu y hoÌ£c, hăÌn cũng chả coÌ€n niềm vui naÌ€o khaÌc, không tiÌ€nh thân, không tiÌ€nh baÌ£n, cũng chả coÌ tiÌ€nh yêu, cuộc sôÌng như vậy không Ä‘aÌng để hăÌn lưu luyêÌn.
Tên mập maÌ£p mặc aÌo maÌ€u xanh mũ quả dưa goÌ£i laÌ€ Lương ÄaÌ£i TraÌng, laÌ€ gia Ä‘inh Thượng Thư phủ, nửa năm trươÌc được Ä‘iều laÌ€m tuÌ€y tuÌ€ng hầu haÌ£ cho hăÌn, gã roÌn reÌn Ä‘i tÆ¡Ìi, vừa nhiÌ€n thâÌy Hồ Tiểu Thiên lập tưÌc cười raÌ£ng rỡ, đôi măÌt nhỏ kheÌp laÌ£i thaÌ€nh hai caÌi khe heÌ£p, râu caÌ trê vểnh lên, nhiÌ€n cực giôÌng một caÌi baÌnh bao thiÌ£t lÆ¡Ìn: “Nô taÌ€i chuÌc mừng ThiêÌu gia, chuÌc mừng thiêÌu gia!â€
Nô taÌ€i laÌ€ bản thân gã, coÌ€n thiêÌu gia ở đây đương nhiên laÌ€ Hồ Tiểu Thiên.
Hồ Tiểu Thiên duÌ€ng troÌ£n veÌ£n nửa năm thiÌch ưÌng hêÌt thảy biêÌn hoÌa xung quanh, bây giờ hăÌn coÌ thể goÌ£i laÌ€ thản nhiên đôÌi mặt, ưÌng phoÌ tự nhiên, caÌi naÌ€y coÌ thể noÌi laÌ€ hoaÌ€n toaÌ€n nhập vai vaÌ€o nhân vật. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
CuÌ€ng laÌ€ một caÌi nheo măÌt, nhưng xuâÌt hiện trên mặt những người khaÌc nhau laÌ£i mang laÌ£i hiệu quả vô cuÌ€ng khaÌc biệt, ở Lương ÄaÌ£i TraÌng chiÌnh laÌ€ ton hoÌt niÌ£nh noÌ£t, maÌ€ ở ÄÆ°Æ¡Ì€ng Tiểu Thiên laÌ£i laÌ€ vẻ cao cao taÌ£i thượng, một kẻ bề trên ngây ngôÌc luÌc trươÌc đương nhiên không coÌ caÌi giÌ€ goÌ£i laÌ€ khiÌ châÌt quyÌ tộc, maÌ€ thân thể naÌ€y khi giao cho một tiêÌn sĩ y hoÌ£c, nhâÌt cử nhâÌt động của hăÌn đều hiện lên vẻ sinh động maÌ€ laÌ£i cÆ¡ triÌ: “CoÌ giÌ€ Ä‘aÌng mừng?†Ngôn ngữ đương nhiên cũng không trở thaÌ€nh một trở ngaÌ£i của Hồ Tiểu Thiên, phải biêÌt rằng năm hai mươi tuổi hăÌn Ä‘ã thông thaÌ£o saÌu thÆ°Ì tiêÌng, văn tự của ÄaÌ£i Khang cũng không khaÌc biệt laÌ€ mâÌy, giôÌng một biêÌn chủng của chữ HaÌn chẳng qua laÌ€ phaÌt âm hÆ¡i khaÌc, đôÌi vÆ¡Ìi người Ä‘ã từng dễ daÌ€ng Ä‘aÌ£t được hoÌ£c viÌ£ thaÌ£c sĩ của nhaÌ€ nươÌc như hăÌn đương nhiên sẽ không coÌ bâÌt cÆ°Ì vâÌn đề giÌ€.
Lương ÄaÌ£i TraÌng khom người cười noÌi: “ThiêÌu gia, ta vừa nghe lão gia cuÌ€ng phu nhân vừa Ä‘iÌ£nh ra một môÌi hôn sự cho người!â€
Nghe vay, Hồ Tiểu Thiên lập tưÌc tỏ ra vẻ không vui, taÌ£i ÄaÌ£i Khang, không coÌ caÌi giÌ€ goÌ£i laÌ€ tự do yêu đương, phần lÆ¡Ìn laÌ€ cha meÌ£ đặt đâu con ngồi Ä‘oÌ, mặc duÌ€ không coÌ tự do yêu đương hôn nhân, nhưng cũng coÌ một caÌi tôÌt, taÌ£i ÄaÌ£i Khang một chồng nhiều vợ laÌ€ hợp phaÌp, chỉ cần coÌ tiền ngươi muôÌn lâÌy bao nhiêu sẽ được bâÌy nhiêu. Chỉ cần coÌ thực lực ngươi coÌ thể thoải maÌi chiêÌm cÆ°Ì taÌ€i nguyên, tiền taÌ€i, đâÌt Ä‘ai, mỹ nữ…
ÄaÌ£i Khang cũng cho pheÌp cươÌi cho trẻ em, chỉ cần môn đăng hộ đôÌi, như loaÌ£i thÃªÌ hệ hai của quan chưÌc kiểu Hồ Tiểu Thiên trời sinh lăÌm môÌi, mẫu thân hăÌn mang thai ba thaÌng Ä‘ã Ä‘iÌ£nh hôn sự cho hăÌn, thông gia laÌ€ Chu Duệ Uyên từng laÌ€ quan nhâÌt phẩm, thừa tươÌng ÄaÌ£i Khang, thầy của thaÌi tử, coÌ€n laÌ€ HaÌ€n Lâm hoÌ£c sĩ, BiÌ€nh Chương Sự, hiển haÌch một thời ở ÄaÌ£i Khang, Hồ Gia cũng coÌ thể coi laÌ€ treÌ€o cây cao, tuy Hồ BâÌt Vi năÌm quyền taÌ€i chiÌnh, nhưng duÌ€ sao cũng chỉ laÌ€ quan tam phẩm, nhưng luÌc Hồ Tiểu Thiên hai tuổi, người ta liền thăm doÌ€ được đưÌa con Hồ gia si ngôÌc, viÌ€ vậy hoÌ£ không do dự liền hủy bỏ hôn sự.
Quan lÆ¡Ìn hÆ¡n một câÌp Ä‘eÌ€ chêÌt người, Hồ BâÌt Vi đương nhiên không daÌm trươÌc mặt quan nhâÌt phẩm noÌi giÌ€, chỉ coÌ thể thaÌ€nh thaÌ€nh thật thật hủy bỏ hôn sự, chẳng những không được bồi thường maÌ€ ngoaÌ€i miệng coÌ€n phải nhận sai, trong loÌ€ng hận Chu Duệ Uyên thâÌu xương, ba năm trươÌc ThaÌi Tử Long Diệp Lâm thâÌt sủng biÌ£ phêÌ, Chu Duệ Uyên thân laÌ€ thầy của thaÌi tử cũng khoÌ traÌnh liên luÌ£y, Hồ Bất Vi cũng không buông tha cÆ¡ hội bỏ Ä‘aÌ xuôÌng giêÌng naÌ€y, cuÌ€ng caÌc Ä‘aÌ£i thần khaÌc hung hăng cheÌ€n eÌp, laÌ€m Chu Duệ Uyên biÌ£ caÌch chưÌc về laÌ€m dân thường, coi như cũng xả được aÌc khiÌ trong loÌ€ng.
Tuy chuyện Hồ Tiểu Thiên si ngôÌc cả kinh thaÌ€nh hầu như ai cũng biêÌt, nhưng vẫn không ngÆ¡Ìt nhaÌ€ đêÌn muôÌn đặt quan hệ thông gia, đương nhiên tâÌt cả đều laÌ€ quan viên câÌp thâÌp, chả ai thực sự muôÌn gả con gaÌi miÌ€nh cho một kẻ ngu cả, bon chuÌng đơn giản nhiÌ€n truÌng quyền thÃªÌ của há»™ bá»™ thượng thư Hồ Bất Vi.
Hồ BâÌt Vi laÌ€m quan nhiều năm đương nhiên rõ raÌ€ng mưu đồ của Ä‘aÌm naÌ€y, tuy hăÌn cực kyÌ€ am hiểu Ä‘aÌ£o đầu cÆ¡ luồn cuÌi, nhưng coÌ thể do trong loÌ€ng hăÌn cực kyÌ€ xem thường Ä‘aÌm niÌ£nh noÌ£t naÌ€y nên một mực từ chôÌi, tuy con hăÌn ngu ngôÌc nhưng cũng không thể để người khaÌc vô duyên vô cÆ¡Ì lợi duÌ£ng, cÆ°Ì như vậy Hồ Tiểu Thiên Ä‘ã mười saÌu tuổi vẫn không biÌ£ săÌp đặt hôn sự.
Hồ BâÌt Vi vôÌn cũng muôÌn cÆ°Ì như vậy nuôi dưỡng nhi tử ngôÌc cả đời, vÆ¡Ìi tư châÌt đưÌa nhỏ naÌ€y hiển nhiên không thể kiêÌn công lập nghiệp laÌ€m vinh dự cửa nhaÌ€, cÆ°Ì như vậy coÌ thể che chở con gã biÌ€nh an, vô ưu vô lo haÌ£nh phuÌc cả đời, Hồ BâÌt Vi thực sự cũng không phải người không coÌ dã tâm, nhưng duÌ€ coÌ dã tâm lÆ¡Ìn hÆ¡n nữa cũng không thể bâÌt châÌp sự thật raÌ€nh raÌ€nh trươÌc mặt.
Hồ tiểu thiên dột nhiên thưÌc tỉnh khiêÌn Hồ Bất Vi mừng rỡ, đồng thời cũng laÌ€m tham voÌ£ng ẩn sâu trong lão lần nữa trỗi dậy, lão râÌt nhanh choÌ£n được môÌi hôn sự cho Hồ Tiểu Thiên, thông gia laÌ€ Tây Xuyên KiêÌm Nam TiêÌt Äộ SưÌ, Quang Lộc Ä‘aÌ£i phu, thẩm tra của binh bộ thượng thư, biÌ€nh chương sự, tây châu doãn, khai quôÌc công Tây Xuyên, thực âÌp<*> ba nghiÌ€n hộ: LyÌ Thiên HaÌ€nh, tuy rằng taÌ£i ÄaÌ£i Khang cũng laÌ€ quan tam phẩm, nhưng người ta laÌ£i laÌ€ Ä‘aÌ£i tươÌng trâÌn giữ biên cương, hÆ¡n nữa laÌ£i được đương kim thaÌi tử Long Diệp KhaÌnh tiÌn nhiệm, thời Ä‘iểm thaÌi tử đăng cÆ¡ cũng laÌ€ luÌc lão phâÌt lên. Æ Ì‰ Trong triều Ä‘iÌ€nh phải biêÌt rõ liÌ£ch sử, phải năÌm rõ thực taÌ£i, laÌ£i caÌ€ng phải suy nghĩ đêÌn tương lai, Hồ BâÌt Vi taÌ£o ra quan hệ thông gia vÆ¡Ìi LyÌ Gia chiÌnh laÌ€ xuâÌt phaÌt từ loaÌ£i muÌ£c Ä‘iÌch chiÌnh triÌ£ naÌ€y.
KyÌ€ thực Hồ Bất Vi sÆ¡Ìm Ä‘ã nhằm vaÌ€o phương diện naÌ€y, quan hệ thông gia laÌ€ giả, kêÌt minh laÌ€ thực. Con giaÌ LyÌ Gia biÌ£ liệt laÌ£i nghe noÌi tươÌng maÌ£o cũng xâÌu xiÌ khoÌ châÌp nhận. Äã vậy, Lý Thiên Hà nh cũng nhâÌt Ä‘iÌ£nh không Ä‘em con gaÌi gả cho một kẻ ngu, bằng chưÌng laÌ€ sau khi ThiêÌu gia hoÌ£ Hồ đột nhiên khôi phuÌ£c thần triÌ cuÌ€ng năng lực noÌi chuyện, LyÌ Thiên HaÌ€nh ruÌt cuộc laÌ£i gật đầu Ä‘aÌp ưÌng, hai nhaÌ€ Ä‘ã trao đổi ngaÌ€y sinh thaÌng Ä‘ẻ hai người, Ä‘iÌ£nh ra ngaÌ€y cươÌi. NgaÌ€y cươÌi laÌ€ muÌ€ng mười thaÌng saÌu, tiÌnh ra từ giờ đêÌn luÌc cươÌi coÌ€n chưa đêÌn nửa năm.
Một tờ hôn ươÌc khiêÌn Hồ Tiểu Thiên yÌ thưÌc được lyÌ tưởng sôÌng nhaÌ€n nhã cả đời của hăÌn Ä‘ã trở thaÌ€nh hy voÌ£ng xa vời, cươÌi một người vợ chưa từng gặp mặt, chân tê liệt, laÌ£i coÌ€n được goÌ£i laÌ€ xâÌu tuyệt thêÌ, chẳng coÌ€n tyÌ haÌ£nh phuÌc naÌ€o.
LuÌc naÌ€y Lương ÄaÌ£i TraÌng nhăÌc tÆ¡Ìi liền laÌ€m hăÌn không vui, thở daÌ€i noÌi: “Không noÌi chuyện naÌ€y nữa!â€
Lương ÄaÌ£i TraÌng tuy lÆ¡Ìn lên vuÌ£ng về, nhưng đầu oÌc cũng không đêÌn nỗi ngu dôÌt, tên naÌ€y râÌt giỏi về khoản nhiÌ€n mặt maÌ€ noÌi chuyện, nêÌu không cũng không được Hồ gia cho laÌ€m người hầu haÌ£ tuÌc trực bên Hồ Tiểu Thiên. NhiÌ€n ra Hồ Tiểu Thiên tâm tiÌ€nh không tôÌt, gã cẩn thận từng li từng tiÌ noÌi: “ThiêÌu gia hôm nay Ä‘eÌ£p trời, không bằng chuÌng ta ra ngoaÌ€i Ä‘i bộ giải sầu?â€
Hồ Tiểu Thiên gật đầu noÌi: “Cũng tôÌt!â€
Công tử của Hộ Bộ Thượng Thư ra ngoaÌ€i, tuy không cần doÌng chôÌng khua chiêng, tiền hô hậu ủng, la lôÌi om soÌ€m nhưng thực ra cũng không tiÌnh laÌ€ đơn giản. NgoaÌ€i lương đại tráng coÌ€n coÌ ba gã gia Ä‘inh cũng đội mũ quả dưa mặc aÌo xanh, Ä‘i sau lưng hăÌn, ưỡn ngực hâÌt haÌ€m, diễu võ dương oai, râÌt chi laÌ€ caÌo mượn oai huÌ€m choÌ cậy gần nhaÌ€, gaÌ€ cậy gần chuồng , gia Ä‘inh của bộ hộ thượng thư –quan tam phẩm của ÄaÌ£i Khang iÌt ra cũng coÌ thể chôÌng laÌ£i một cửu phẩm huyện lệnh, laÌ€m gia bộc của quan to cũng coÌ chuÌt để tự haÌ€i loÌ€ng vÆ¡Ìi chiÌnh miÌ€nh.
<*> thá»±c ấp là vùng đất được ban cho quan lại gồm má»™t số lượng há»™ dân cùng ruá»™ng đất chịu sá»± quản lý cá»§a há».
17.12.2014
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 1
Gian thần chi tá». (trung)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Tuy rằng ý thức cá»§a Hồ Tiểu Thiên đã khôi phục được ná»a năm nhưng thân thể hắn thì lại mất tá»›i bốn tháng má»›i có thể khôi phục được khá»e mạnh trở lại. CÅ©ng tháºt sá»± là hết cách rồi, ông trá»i đưa cho hắn bá»™ thân thể nà y không những chẳng có má»™t chút cưá»ng tráng nà o đã thế lại còn suy nhược tái nhợt, tứ chi bá»§n rá»§n, khà hư vô lá»±c nữa. Hồ gia là nhà có Ä‘iá»u kiện, má»—i ngà y hắn được cung cấp ăn ngon mặc đẹp nên đáng ra theo lý thuyết thì cÆ¡ thể sẽ không thiếu dinh dưỡng má»›i đúng. Nguyên nhân chân chÃnh nằm ở chá»— mưá»i sáu năm nay Hồ Tiểu Thiên vẫn luôn sợ hãi ánh sáng mặt trá»i, ngược lại yêu thÃch ẩn mình ở trong những góc khuất âm u. Thá»i gian dà i thiếu Ä‘i tiếp xúc vá»›i ánh nắng mặt trá»i tá»± nhiên là ảnh hưởng đến việc cÆ¡ thể tạo ra vitamin D, tiếp đến ảnh hưởng đến việc thân thể hấp thu canxi. Nói cách khác, qua mưá»i sáu năm nay hắn không những thiểu năng mà còn thiếu canxi nữa.
Thá»i gian ná»a năm qua, Hồ Tiểu Thiên má»™t mặt lặng yên hiểu rõ thế giá»›i má»›i, má»™t mặt lên kế hoạch rèn luyên thân thể cá»§a mình má»™t cách có mục Ä‘Ãch. Dưới Ä‘iá»u kiện có ánh mặt trá»i sáng lạn, không khà trong là nh, nguồn nước tinh khiết không ô nhiá»…m, các loại mỹ thá»±c vừa Ä‘a dạng phong phú vá» chá»§ng loại lại già u dinh dưỡng mà an toà n yên tâm tẩm bổ, Hồ Tiểu Thiên vẻn vẹn dùng thá»i gian bốn tháng liá»n Ä‘em thân thể cá»§a hắn rèn luyện đến mức có thể nói là cân đối khá»e đẹp. Chỉ có ngưá»i đã trải qua tá» vong má»›i biết được tầm quan trá»ng cá»§a sức khá»e. Thân thể là tiá»n vốn cá»§a cách mạng đồng thá»i cÅ©ng là tiá»n vốn để hưởng thụ nhân sinh.
Hồ Tiểu Thiên Ä‘i đầu, thân mặc má»™t bá»™ thanh y, cổ áo cùng ống tay áo Ä‘á»u thêu lên đưá»ng viá»n bằng tÆ¡ bạc, bên hông thắt má»™t cái Ä‘ai lưng gấm, đầu đội má»™t chiếc mÅ© sa mà u Ä‘en, trên chá»— che trán cá»§a mÅ© khảm má»™t khối ngá»c mà u lam óng ánh trÆ¡n bóng. Thân thể cá»§a hắn cao má»™t meÌt bảy tám, nếu như theo tiêu chuẩn Ä‘o lưá»ng cá»§a Äại Khang vương triá»u thì có lẽ là khoảng bảy xÃch năm tấc, nÆ¡i đây má»™t xiÌch đại khái khoảng 24 centimet. Trên chân hắn Ä‘i má»™t đôi già y đế má»ng, tuy nói là đế má»ng nhưng trên thá»±c tế cÅ©ng cao tá»›i 3 cm. Äôi già y nà y tuy rằng so ra kém hÆ¡n đôi già y quan có đế dà y đến 7 cm mà lão gia tá» nhà hắn vì tăng cưá»ng chiá»u cao cá»§a bản thân mà táºn lá»±c đặt ngưá»i chế tạo tuy nhiên cÅ©ng có hiệu quả tăng cưá»ng chiá»u cao nhất định. Vì váºy chiá»u cao cá»§a Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng vượt qua con số má»™t mét tám mươi. Äi trong đám đông mặc dù không coi là hạc giữa bầy gà nhưng Ãt ra cÅ©ng có thể gá»i là ngá»c thụ lâm phong.
Hồ Tiểu Thiên ra khá»i nhà không ngồi kiệu tuy nhiên lại mang theo ngá»±a. Ngá»±a được má»™t gia Ä‘inh cá»§a Hồ phá»§ tên là Hồ Pháºt- trùng tên vá»›i má»™t vị tổng thống Mỹ-Hoover dắt *Chú thÃch: Ä‘oạn nà y chắc là tên thằng gia Ä‘inh Ä‘á»c ra phiên âm giống tên lão tổng thống..mình cÅ©ng chỉ Ä‘oán thế...@@ . Gia hoả nà y má»™t tay cầm theo thá»§y há»a côn (gáºy công sai), tay còn lại thì dắt má»™t con ngá»±a lông mà u đỠthẫm Ä‘i cuối cùng. Má»™t tiếng chuông nhẹ vang lên dẫn tá»›i không Ãt ngưá»i qua đưá»ng ghé mắt lại. Hồ Tiểu Thiên đã từng nhiá»u lần nghÄ© đến má»™t việc đó là ở chá»— nà y Hồ Pháºt cÅ©ng chỉ có thể có mệnh dẫn ngá»±a cho mình mà thôi. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thiếu gia nhà Hồ gia trên ngưá»i có rất nhiá»u Ä‘iá»u cổ quái là m cho ngưá»i ta không thể lý giải nổi. Và dụ như hắn ưa thÃch chỉ mặc độc má»™t cái quần trong nằm ở trong đình việc phÆ¡i nắng mặt trá»i, Ä‘em má»™t thân da dẻ trắng nõn phÆ¡i thà nh mà u Ä‘en giống như lúa mì váºy. Hay lại như gần đây hắn cho ngưá»i đà o má»™t cái hồ nước tại háºu viện, bên trong hồ không nuôi tôm cá cÅ©ng chẳng trồng hoa sen mà dùng đá xanh xây lót được ngăn nắp sau đó má»—i ngà y Ä‘á»u rút thá»i gian cởi quần áo ra bÆ¡i qua bÆ¡i lại ở bên trong. Việc nà y là m cho nha hoà n cùng bà giúp việc sợ tá»›i mức không dám tiến vá» phÃa trước, má»—i má»™t lần phải Ä‘i qua chá»— đó Ä‘á»u tìm cách Ä‘i vòng mà qua. Nếu như tháºt sá»± không thể Ä‘i vòng qua thì chỉ đà nh nhắm mắt lại mà đi, cÅ©ng bởi vì chuyện nà y mà thưá»ng xuyên có nha hoà n cùng bà giúp việc va và o cá»™t trụ hà nh lang là m cho bầm dáºp cả mặt mÅ©i.
Như thế thì cÅ©ng thôi Ä‘i, Ä‘iá»u kỳ quái nhất chÃnh là hắn còn treo lên cây đại thụ trong sân mấy cái bao cát lá»›n nhá» khác nhau, khi không có việc gì liá»n xông lên hết đấm rồi đá giống như nổi Ä‘iên, mãi đến khi già y vò bản thân kiệt sức ra mồ hôi đầm đìa thì má»›i hà i lòng dừng lại.
Hồ gia là má»™t gia đình lá»›n, sá»± nghiệp cÅ©ng lá»›n, có xe ngá»±a, có kiệu má»m cÅ©ng có hà ng trăm con tuấn mã nhưng con hà ng nà y mấy lần xuất hà nh ra ngoà i Ä‘á»u lá»±a chá»n Ä‘i bá»™. Vá» phần thá»›t ngá»±a lông đỠthẫm nà y thì hầu như má»—i lần Ä‘á»u là Hồ Pháºt dắt Ä‘i lại dắt trở vá», rất Ãt khi thấy hắn cưỡi qua.
Trong mắt cá»§a đám gia Ä‘inh Hồ gia thì vị thiếu gia nà y là má»™t kẻ ưa thÃch giaÌ€y voÌ€ bản thân đồng thá»i không hiểu được việc hưởng thụ. Tuy rằng đã khôi phục thần trà cÅ©ng có thể mở miệng nói chuyện nhưng đầu óc vẫn Ä‘ang rất không bình thưá»ng. Tuy nhiên đối vá»›i Hồ gia mà nói thì má»™t kẻ đần mặc dù lại biến thà nh má»™t ngưá»i Ä‘iên âu cÅ©ng là má»™t việc vui có thể tiếp nháºn. Dù sao đã có mưá»i sáu năm kinh nghiệm là m kẻ đần nếu như lại há»ng má»™t lần nữa thì phải là m thế nà o đây? Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bên bá» Thúy Vân Hồ du khách đông như mắc cá»i, mặt hồ hôm nay trong như gương váºy, mà u nước xanh biếc, buổi chiá»u ánh sáng mặt trá»i chiếu ở trên mặt hồ, ngân quang như gấm. Từng dãy du thuyá»n thuyá»n hoa Ä‘ang di chuyển ở giữa hồ, thỉng thoảng lại hù dá»a đám chim hải âu Ä‘ang nghỉ chân tại mặt hồ bay lên. Tại ngà y xuân thá»i tiết ôn hòa ấm áp, từng đám từng đám chim giương cao đôi cánh mà u trắng bay lượn trên bầu trá»i hình thà nh từng đạo hình vòng cung xinh đẹp mà u bạc.
Ãnh mắt cá»§a Hồ Tiểu Thiên bị cảnh sắc tươi đẹp cá»§a ngà y xuân hấp dẫn. Mây trắng phản chiếu trên mặt hồ, hắn nhìn đến từng đà n cá bÆ¡i trong hồ mà như Ä‘ang bay trong mây, lại có thêm từng đà n chim như Ä‘ang bay lượn ở trong hồ nước.
Bên trong từng chiếc từng chiếc lan thuyá»n cùng thuyá»n hoa thỉnh thoảng lại toát ra thanh âm đà n sáo dá»… nghe, ngẫu nhiên sẽ xen lẫn từng chuá»—i tiếng cưá»i như chuông bạc. Trong khà trá»i tốt đẹp như váºy, vốn là má»™t cái nữ hà i đã trải qua má»™t mùa đông buồn bá»±c ở trong khuê phòng cÅ©ng nhịn không được mượn danh nghÄ©a đạp thanh (*Ä‘i chÆ¡i trong tiết thanh minh, xem thêm truyện Kiá»u) để Ä‘i ra ngoà i thông khÃ. Trên ven hồ cÅ©ng có vô số há»c sinh mượn cÆ¡ há»™i đạp thanh du lãm hay nói cách khác là thể nghiệm sinh hoạt cuá»™c sống. ÄÆ°Æ¡ng nhiên trong đó cũng không thiêÌu phú gia công tá» mượn cá»› thể nghiệm sinh hoạt cuá»™c sống để thừa cÆ¡ tán gái.
Có công tá» ca Ä‘i tán gái thì tá»± nhiên cÅ©ng sẽ có thiếu nữ hoà i xuân bởi mùa xuân như thế nà y vốn chÃnh là má»™t mùa dá»… dà ng nảy mầm tình yêu. Hồ Tiểu Thiên nhìn qua những thiếu nữ thanh xuân thỉnh thoảng Ä‘i ngang qua bên ngưá»i. Bá»n há» hoặc mỹ mạo vÅ© mị hoặc thanh xuân động lòng ngưá»i, nguyên má»™t đám phong cách ăn mặc và trang Ä‘iểm Ä‘á»u vô cùng xinh đẹp, trà n đầy nữ tÃnh mị lá»±c. Hắn lại nghÄ© đến tiểu thư Lý gia vốn đã cùng mình Ä‘Ãnh hôn nghe nói bị liệt đã năm năm hÆ¡n nữa dung mạo lại còn vô cùng xấu xÃ. NghÄ© đến đây tâm tình cá»§a hắn vốn Ä‘ang vui vẻ vì cảnh đẹp ngà y xuân láºp tức liá»n trở nên vô cùng buồn bá»±c. Nếu như tháºt phải dùng cả Ä‘á»i để Ä‘i trông nom má»™t ngưá»i bị bệnh liệt như váºy thì thà giết hắn Ä‘i còn hÆ¡n.
Thá»i Ä‘iểm hắn còn Ä‘ang suy nghÄ© vẩn vÆ¡ thì bá»—ng nhiên đám ngưá»i phÃa trước trở nên hoảng loạn, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u nhao nhao né tránh qua hai bên đưá»ng. Trong không khà ấm áp cá»§a ngà y xuân bá»—ng nhiên có má»™t hồi tiếng vó ngá»±a dồn dáºp vang lên, âm thanh móng ngá»±a va chạm cùng vá»›i mặt đưá»ng xây bằng đá xanh vô cùng có quy luáºt tiết tấu. Ngay cả những đám cá» mịn hai bên đưá»ng dưới sá»± chấn động Ä‘á»u rung lên nhè nhẹ.
Má»™t cô nà ng áo đỠcưỡi trên má»™t con ngá»±a mà u hồng cuồn cuá»™n lao vá» hướng Hồ Tiểu Thiên. Nà ng má»™t bên thúc ngá»±a chạy nhanh má»™t bên quát lá»›n: "Tránh ra, tránh ra!". Nói thì cháºm mà xảy ra thì nhanh, chỉ trong thá»i gian nháy mắt thoáng qua đã phi tá»›i trước mặt Hồ Tiểu Thiên.
Hồ Tiểu Thiên bởi vì vừa rồi trong lòng Ä‘ang nghÄ© đến tâm sá»± nên đến lúc hắn ý thức được tình hình thì đã cháºm. Mắt thấy con ngá»±a đã muốn đâm và o trên ngưá»i hắn thì cô nà ng áo đỠkia tay mắt linh lợi ra sức dùng đầu ngón tay tuyết trắng ghìm chặt cương ngá»±a lại. Con ngá»±a mà u hồng bị ngừng lại thế chạy tốc độ cao không khá»i phát ra má»™t tiếng hà dà i, móng trước giÆ¡ lên tháºt cao, hầu như muốn đứng thẳng lên tại chá»—.
Móng ngá»±a bá»—ng nhiên rÆ¡i xuống phiến đá xanh trên mặt đất phát ra má»™t tiếng vang “Bồng†tháºt lá»›n. Khoảng cách giữa ngá»±a và Hồ Tiểu Thiên chẳng qua chỉ là hai thước. Má»™t mà n vừa rồi quả thá»±c là kinh tâm động phách. Nếu như cô gái kia chỉ có má»™t khắc chần chừ thì con ngá»±a khẳng định sẽ đá bay Hồ Tiểu Thiên ra ngoà i.
Äám gia Ä‘inh phÃa sau lưng Hồ Tiểu Thiên sợ tá»›i mức nguyên má»™t đám mặt không còn chút máu. Chức trách cá»§a bá»n hắn chÃnh là bảo há»™ vị thiếu gia bảo bối nà y, nếu như Thiếu gia xảy ra Ä‘iá»u gì không may thì Thượng Thư đại nhân nhất định sẽ rút gân lá»™t da cá»§a bá»n chúng.
Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng bị chuyện xuất hiện đột nhiên ngoà i ý muốn nà y dá»a cho hoảng sợ. Hắn ngẩng đầu lên trông thấy cô gái kia mặc áo bó tay áo có vạt giữa như áo võ sÄ©, bên ngoà i khoác áo choà ng vải lạc đà có riá»m cổ xanh vân gấm, quần túm ống mà u Ä‘á», bên ngoà i phá»§ lá»›p quần lụa thêu kim tuyến khoét ô, đôi hà i thêu hoa đế má»ng, tóc búi cao ở sau, mái tóc Ä‘en huyá»n chia là m hai luống, kết tròn tại đỉnh, không giữ cố định mà để rá»§ xuống tá»± nhiên, lá»n tóc tụm lại rÅ© xuống trên vai như Ä‘uôi chim én mùa xuân. Khuôn mặt nà ng đẹp như vẽ phối hợp vá»›i cách ăn mặc nà y quả nhiên là cà ng thêm xinh đẹp động lòng ngưá»i. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên chứng kiến cô gái nà y ý nghÄ© đầu tiên xuất hiện trong đầu chÃnh là : “Äây là má»™t mỹ nữ aâ€. Bởi vì đã từng trải qua kinh nghiệm hai mươi tám năm chỉ biết táºp trung công tác cùng là m việc nên Ä‘á»i sống tình cảm trống rá»—ng, bởi vì đối vá»›i hôn ước cá»§a bản thân bất mãn, bởi vì ánh nắng tươi sáng ngà y xuân khiến cho tâm hồn con ngưá»i rung động, bởi vì lòng thÃch cái đẹp má»i ngưá»i Ä‘á»u có, cà ng bởi vì hormone giống đực bị áp chế hai Ä‘á»i cá»§a hắn biểu tình đòi quyá»n lợi, cho nên gia há»a nà y đối vá»›i mỹ nữ trở nên đặc biệt mẫn cảm.
“Nếu như tiểu thư nhà Lý gia lá»›n lên có dung mạo như thế nà y thì tháºt là tốt bao nhiêu, haizz!. Ta sẽ không cần quan tâm gì cả chung giưá»ng chung gối, kết hôn sinh con vá»›i nà ng, cứ thế bình yên đạm bạc mà tá»± tại sống qua má»™t cuá»™c Ä‘á»i thì là má»™t chuyện tốt bao nhiêuâ€. Hồ Tiểu Thiên thầm nghÄ© trong lòng.
Có lẽ là do bởi vì vừa rồi má»™t đưá»ng liên tục bôn ba lại thêm việc bị Hồ Tiểu Thiên mê đắm nhìn ngắm trong khi đây là thá»i đại quân tá» dù yêu vẫn phải giữ lá»…, không thể tùy tiện ngắm nhìn, nam nữ thụ thụ bất thân (Không được sá» mó đó :v) nên khuôn mặt cá»§a cô gái áo đỠđỠá»ng lên.
TÃnh cách cá»§a cô nà ng áo đỠnà y vốn cÅ©ng không tốt. Bây giá» trước thì bị Hồ Tiểu Thiên ngăn cản đưá»ng Ä‘i, sau thì lại bị hắn không kiêng nể gì cả nhìn ngắm khiến cho tÃnh cách nóng nảy cá»§a nà ng bạo phát. Nà ng giÆ¡ lên roi ngá»±a trong tay hướng vá» phÃa Hồ Tiểu Thiên mà vụt, trong miệng quát nói: "Äồ vô sỉ, có gì hay mà nhìn?"
Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng không ngá» cô nà ng nà y lại dám ra tay đả thương ngưá»i nên trong lúc vá»™i và ng chỉ kịp giÆ¡ cánh tay lên ngăn cản. Chỉ nghe má»™t tiếng “Ba†tháºt lá»›n vang lên, roi ngá»±a quáºt tại trên cánh tay cá»§a hắn là m cho áo ngoà i rách cả ra. Trên cánh tay cá»§a hắn lưu lại má»™t vết máu tháºt dà i, vết thương nóng rát cả lên khiến hắn rất Ä‘au đớn.
Bốn gã gia Ä‘inh vừa nhìn thấy cô gái nà y không ngá» lại dám ra tay đánh ngưá»i hÆ¡n nữa ngưá»i bị đánh là thiếu gia nhà mình láºp tức đồng loạt xông lên. Ngưá»i xông lên đầu tiên chÃnh là Lương Äại Tráng, hắn là thiếp thân gia nô cá»§a Hồ Tiểu Thiên nên khi chá»§ nhân bị đánh đương nhiên phải Ä‘i đầu xung phong. Tuy nhiên mặc dù có tá»›i bốn tên gia Ä‘inh nhưng cô nà ng áo đỠvõ công lại không há» kém. Roi ngá»±a trong tay nà ng như được thần minh phụ trợ đánh đâu trúng đó khiến cho bốn gã gia Ä‘inh khổ không thể tả.
Hồ Pháºt tuy rằng là ngưá»i cuối cùng ra tay nhưng thá»§ Ä‘oạn cá»§a hắn lại cao minh nhất. Bắt giặc trước tiên bắt vua, bắt ngưá»i trước hết phải bắt ngá»±a. Gia há»a nà y lặng lẽ Ä‘i quanh ra đằng sau con ngá»±a hồng, giÆ¡ lên côn gá»— hướng vá» phÃa chÃnh giữa mông ngá»±a hung hăng đâm và o. Côn gá»— dà i tá»›i ba xÃch láºp tức đâm và o trong hÆ¡n má»™t ná»a, con ngá»±a hồng láºp tức nhảy vá» phÃa trước trong miệng phát ra tiếng “Hà iii...†cá»±c kỳ Ä‘au đớn. Hồ Pháºt chăm ngá»±a nhiá»u năm nên đối vá»›i táºp quán cá»§a ngá»±a hiểu được cá»±c kỳ rõ rà ng. Hắn biết rõ nếu như muốn là m cho má»™t con ngá»±a nghe lá»i thì không dá»… dà ng nhưng để là m cho má»™t con ngá»±a không nghe lá»i thì hắn có tá»›i ngà n vạn loại phương pháp.
Cô nà ng áo đỠtuy rằng vung roi vụt rất uy phong tuy nhiên minh thương dá»… tránh, ám tiá»…n khó phòng. Nà ng tuyệt đối tháºt không ngá» tá»a kỵ (váºt cưỡi) cá»§a mình sẽ bị ngưá»i ám toán khiến cho nó đột nhiên nổi Ä‘iên lên. Thân thể má»m mại cá»§a cô nà ng bị con ngá»±a hồng kia mãnh liệt hất văng lên, giống như đằng vân giá vÅ© bay ra ngoà i.
Hồ Tiểu Thiên bị quất trúng má»™t roi đến nay còn Ä‘au đớn không thôi, không đợi hắn khôi phục lại thì đã nghe đến cô nà ng áo đỠkia duyên dáng hét to má»™t tiếng từ trên lưng ngá»±a láºp tức bay ra ngoà i. Hắn không thể không thừa nháºn động tác phi hà nh trên không trung cá»§a cô nà ng nà y tháºt đúng là đẹp mắt, trông cứ như Thiên Ngoại Phi Tiên váºy. Trên không trung liên tiếp thể hiện những động tác quay ngưá»i ưu nhã uyển chuyển.
Có Ä‘iá»u mặc kệ động tác bay lượn tuyệt vá»i ra sao Ä‘i chăng nữa cuối cùng vẫn phải rÆ¡i xuống đất đấy. Äạo lý sức hút cá»§a trái đất đã được Newton sá»›m chứng minh từ lâu rồi. Ãnh mắt cá»§a Hồ Tiểu Thiên dán và o thân thể má»m mại cá»§a cô nà ng áo Ä‘á», trong lòng thì chá» mong chứng kiến tình huống nà ng ta gương mặt chạm đất, mặt mÅ©i bầm dáºp. Ai bảo ngươi nha lấy roi quất lão tá» kia mà ? Lệ khÃ, Hồ Tiểu Thiên gần đây lệ khà đặc biệt lá»›n đấy.
Thế nhưng tình cảnh cuối cùng lại không xảy ra như Hồ Tiểu Thiên thà nh tâm mong muốn. Khoảng cách cô nà ng áo Ä‘ỏ phi hà nh vượt ra khá»i tưởng tượng cá»§a tất cả má»i ngưá»i. Nà ng ta bay ra khá»i lưng ngá»±a, bay qua con đưá»ng bằng đá xanh, bay vá»t qua thảm cá» mà u xanh bên hồ hướng thẳng đến mặt hồ Thúy Vân sóng gợn lăn tăn mà lao xuống.
17.12.2014
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 1
Gian thần chi tá». (hạ) Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Hồ Tiểu Thiên thầm nghÄ©, chẳng lẽ cô nà ng nà y sẽ khinh công, muốn tương kế tá»±u kế dùng má»™t chiêu Lăng Ba Vi Bá»™ hay sao? Suy cho cùng là mỹ nữ a, đến đấu vât khi rÆ¡i cung phải tháºt phong cách như váºy.
Thá»i Ä‘iểm cô nà ng áo đỠthấy được mặt hồ phÃa dưới, ả liá»n phát ra tiếng thét đủ để chấn rách mà ng tai cá»§a không Ãt ngưá»i tại hiện trưá»ng, sau đó dùng má»™t động tác xoay ngưá»i nhảy cầu đâm xuống dưới Thúy Vân Hồ. Äá»™ng tác rÆ¡i xuống nước nà y quả tháºt rất không thÃch hợp, rõ rà ng thấy được tiếp xúc mặt nước đầu tiên chÃnh là bá» mông, là m bắn lên má»™t mảng lá»›n bá»t nước, chỉ tá»™i hai con vịt Ä‘ang bÆ¡i lá»™i kiếm ăn tại cách đó không xa bị giá»™i má»™t đầu đầy nước, chúng sau khi đáng thương mà nhìn qua má»™t mảng bá»t nước trắng xóa liá»n lắc lắc bá» mông to má»ng rồi chạy mất.
Hiên trưá»ng đột nhiên trở nên yên tÄ©nh, du khách ở chung quanh nghe chuyện thì chạy đến, nguyên má»™t đám công tá» quý giá»›i văn nhân mặc khách hướng vá» chá»— cô nà ng áo đỠrÆ¡i xuống nước mà chỉ chỉ trá» trá», bá»™ dạng rung đùi đắc ý, nhưng cÅ©ng không có ai chá»§ động nhảy xuống nước cứu ngưá»i.
Hồ Tiểu Thiên đương nhiên cÅ©ng chen lấn Ä‘i và o, bốn gã gia Ä‘inh giúp đỡ hắn gạt ra má»i ngưá»i xung quanh, Ä‘i đến tuyến đầu gần bá» hồ - má»™t vị trà cá»±c tốt để ngắm cảnh.
Bá»t nước ghê ghá»›m tháºt a, quả tháºt không thể nhìn ra, cái cô nà ng áo đỠkia rÆ¡i xuống nước lại có thể là m ra động tÄ©nh lá»›n như thế, bá» mông và o nước quả nhiên là tối kỵ khi nhảy cầu, rõ rà ng ép không được bá»t nước, tiêu chuẩn như váºy nếu mà đi tham gia Olympic thì nhất định cả ban giám khảo sẽ đồng loạt mà giÆ¡ số 0 a.
"Rầm à o à o", "Rầm à o à o", tiếng nước vang lên, từ trong hồ nước cô nà ng áo đỠtóc rối bù ngoi lên, hai tay Ä‘iên cuồng vung vẫy, đầu cÅ©ng không ngừng lắc lư, giống như là vừa uống vừa lắc: "Cứu... Ừng á»±c...." Cô ả không phải goi "Ừng á»±c", rõ rà ng là đang gá»i cứu mạng kia mà . Äáng tiếc tÃnh mênh còn chưa ra khá»i miệng, liá»n đã nuốt trá»n má»™t ngụm nước hồ. Khoảng cách sẽ tạo ra cái đẹp, Thúy Vân Hồ là phải đứng xa má»™t khoảng cách để thưởng thức, nếu tháºt là tiến đến quá gần thì hóa ra không đẹp mà lại còn nguy hiểm, nhất là đối vá»›i loại ngưá»i không thể giả được là vịt trên cạn như cô nà ng áo đỠthì cà ng nguy hiểm.
Lương Äại Tráng ở bên cạnh Hồ Tiểu Thiên cưá»i hắc hắc mà nói: "Thiếu gia... cái cô nà ng nà y không biết bÆ¡i a!"
Hồ Pháºt nhÃu mà y, bá»™ dạng như trầm tư suy nghÄ©: "Kỳ quái a, Ä‘ang êm đẹp mà sao đột nhiên lại Ä‘i rÆ¡i xuống hồ váºy nà y?". Y đương nhiên biết rõ nguyên nhân, nhưng mà chuyện tình liên quan đến nhân mạng thì ai cÅ©ng không muốn thừa nháºn có quan hệ vá»›i mình.
Hai tên gia Ä‘inh khác cÅ©ng giương miệng rá»™ng cưá»i ngây ngô, cưá»i ngây ngô cÅ©ng là nhìn có chút hả hê, không phải ngưá»i Hồ gia thì không có lòng đồng tình, ai bảo ngươi mắt như mù, lại dám chá»c Hồ gia ta, có biết hay không chá»§ nhân nhà ta là ai? Quan to tam phẩm đương triá»u, Há»™ Bá»™ Thượng Thư Hồ đại nhân. Äánh chó còn phải ngó mặt chá»§, rõ rà ng dám đánh Thiếu gia nhà chúng ta, đáng Ä‘á»i! Chá»§ nhân cưá»ng thế thì đồng dạng nô bá»™c cÅ©ng sẽ cưá»ng thế, môn hạ gian thần thì sẽ có nhiá»u ác bá»™c.
Ngưá»i đến đây xem náo nhiệt tháºt đúng là không Ãt, cÅ©ng có ngưá»i la hét: "Có mỹ nữ rÆ¡i xuống sông rồi, nhanh cứu ngưá»i a!".
Cái tên vừa gà o lên to nhất kia chÃnh là đứng ở bên phải Hồ Tiểu Thiên, thá»i Ä‘iểm thằng nà y cổ động ngưá»i khác nhảy cầu cứu ngưá»i thì hai con mắt nhìn qua Hồ Tiểu Thiên, Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng nhìn xem gã, má nó, ngươi kêu gà o rất là hoà nh tráng, như thế nà o không chÃnh mình nhảy xuống Ä‘i? Ặc... Lệ khÃ, lệ khà quá nặng rồi, quá khứ chÃnh mình rõ rà ng không thÃch nói lá»i thô tục a! Hắn nhịn không được mà cảm thán: "Nhân tình lạnh lùng, lòng ngưá»i dá»… đổi! haiz....".
Äầu cô nà ng áo đỠlại từ trong hồ nước xuất hiện, tóc tai bù xù, ở đâu còn có chút nà o tư thái phong độ mỹ mạo, quả thá»±c giống như nữ quá»· bò ra và o giữa đêm tối váºy, lần nà y liá»n cứu mạng cÅ©ng không còn kêu nữa mà chỉ còn lại "ừng á»±c" rồi.
Hồ Tiểu Thiên nhìn xem trái phải mà hô: "Cứu ngưá»i ah!".
Lương Äại Tráng nuốt nước miếng má»™t cái, ừng á»±c! Hồ Pháºt cùng hai tên gia Ä‘inh khác cÅ©ng Ä‘i theo đó mà nuốt nước miếng, lại là ba tiếng ừng á»±c, bốn thằng gia Ä‘inh nà y chÃnh là thuần má»™t sắc vịt trên cạn a.
Trong lòng Hồ Tiểu Thiên má»™t tráºn phiá»n muôn kêu gà o: "Cắt, tất cả Ä‘á»u là má»™t lÅ© phế váºt! Äồ ngu!". Vì váºy Hồ Tiểu Thiên chỉ có thể cởi Ä‘i áo dà i xanh cùng đế già y má»ng cá»§a chÃnh mình.
Lương Äại Tráng tranh thá»§ thá»i gian tiến lên giữ chặt lấy cánh tay cá»§a hắn mà nói: "Thiếu gia, nước sâu rất nguy hiểm a, ngà i có thân pháºn bá»±c nà o, không đáng vì má»™t cô ả Ä‘iêu ngoa mà mạo hiểm ah!" Hồ Pháºt cùng ba gã gia Ä‘inh Ä‘á»u cùng nhau gáºt đầu.
Hồ Tiểu Thiên tức giáºn nói: "Ở bên cạnh mà mát mẻ Ä‘i!". Thằng nà y rất nhanh liá»n cởi hết chỉ còn lại má»™t cái quần đùi, sau đó trước sá»± chú ý cá»§a má»i ngưá»i mà nhảy và o trong hồ nước thanh tịnh. Lương Äại Tráng cÅ©ng chỉ là giả vá» giả vịt nÃu kéo hắn má»™t chút, y cá»±c kỳ hiểu rõ đối vá»›i kỹ năng bÆ¡i cá»§a vị thiếu gia nà y. Hồ nước má»›i đà o trong Hồ gia, cÆ¡ hồ má»—i ngà y thiếu gia Ä‘á»u sẽ ở bên trong hồ bÆ¡i tá»›i bÆ¡i lui trên má»™t canh giá», nếu như hà o hứng mà nói, hắn còn có thể tứ chi láºt ngá»a mà lướt trên mặt nước, kỹ năng bÆ¡i bá»±c nà y thì tuyệt đối là đẳng cấp vịt già ah.
Hồ nước so vá»›i dá»± Ä‘oán cá»§a Hồ Tiểu Thiên thì nông hÆ¡n nhiá»u lắm, bÆ¡i tá»›i bên ngưá»i cô nà ng áo Ä‘á», chứng kiến cô ả nà y vẫn Ä‘ang ở trong nước giãy dụa, nhưng mà rõ rà ng là hữu khà mà vô lá»±c rồi. Hồ Tiểu Thiên phát hiện ở tại chá»— nà y nước sâu không quá bảy thước, xem cô nà ng nà y chiá»u cao thế nà o cÅ©ng phải má»™t mét sáu lăm a, nước cÅ©ng chÃnh là vừa đến tầm cái mÅ©i cá»§a nà ng, là m sao lại chìm đến tình trạng như thế nà y cÆ¡ chứ. Hồ Tiểu Thiên mang cô nà ng áo đỠmò ra khá»i mặt nước, sau đó mạnh mẽ ôm và o trong ngá»±c, chân đạp tại đáy hồ mà từng bước Ä‘i và o bá» bên cạnh. Lức nà y cô ả cÅ©ng trở nên trung thá»±c rồi, không há» nhúc nhÃch nằm ở trong ngá»±c Hồ Tiểu Thiên, má»™t bên cánh tay rÅ© xuống, rung động trong không trung, nhìn giống như kiểu Ä‘ang nằm ngay đơ váºy.
Bên trên ven hồ, đám ngưá»i Ä‘ang xem náo nhiệt kia bắt đầu châu đầu ghé tai và o mà bà n tán, cô nà ng có phải hay không chết Ä‘uối rồi?
Hồ Tiểu Thiên thì đương nhiên biết rõ cô nà ng nà y không chết, chỉ là bị sặc nước đến choáng luôn. Chúng nữ Ä‘ang xem náo nhiệt xung quanh thá»i Ä‘iểm chứng kiên thằng nà y ngưá»i ở trần từng bước má»™t Ä‘i đến bên bá», cả đám không tránh khá»i tim Ä‘áºp rá»™n, xấu hổ mà nhao nhao nghiêng đầu Ä‘i. Bốn tháng rèn luyện cá»§a Hồ Tiểu Thiên quả tháºt không có uổng phÃ, hắn vá»›i mà u da nâu sáng bóng, đưá»ng cong cÆ¡ bắp ưu mỹ, no đủ mà trà n ngáºp lá»±c lượng cùng đầy tÃnh co giãn.
Tại loại thá»i đại phong kiến nà y, mặc dù là đà n ông cÅ©ng rất Ãt khi biểu lá»™ dáng ngưá»i trước mặt đám đông, tháng tư thì tiết trá»i vẫn còn hÆ¡i se lạnh, vô luáºn là đám đông sÄ© tá» hay là công tá» thế gia, tất cả Ä‘á»u bao bá»c thân thể cá»§a mình trong những trưá»ng bà o muôn hình muôn vẻ, tay áo bồng bá»nh má»›i có thể lá»™ ra được phông độ nho nhã cá»§a bá»n há». Má»—i má»™t thá»i đại xã há»™i sẽ có má»™t thẩm mỹ quan riêng biệt, nhưng mà thưởng thức thẩm mỹ đối vá»›i cÆ¡ thể vẫn còn là mãi mãi không thay đổi đấy.
Hồ Tiểu Thiên thân hình cân đối, khá»e đẹp, ở trươc mắt má»i ngưá»i hiển lá»™ ra, trà ng diện loại nà y là cá»±c kỳ hiếm thấy. Chúng nữ tuy rằng cảm thấy thẹn thùng cùng bất nhã nhưng mà ở trong lòng hay vẫn là ngứa ngáy khó chịu, muốn nhìn coi. Phụ nữ cÅ©ng có quyá»n lợi thưởng thức cái đẹp, cÅ©ng đồng dạng có yêu cầu mà được thưởng thức thẩm mỹ, cà ng là lén lút mà nhắm và o hai mắt thì cà ng là mưá»i phần xấu hổ tim Ä‘áºp kÃch thÃch.
Có hÆ¡n mưá»i chiếc thuyá»n hoa cÅ©ng bởi vì sá»± kiên đột phát ở bên nà y mà hướng nÆ¡i đây tụ lại, rất nhiá»u thiên kim cùng quan gia tiểu thư Ä‘ang ẩn thân bên trong thuyá»n vẽ tranh cÅ©ng nhao nhao nhìn xuyên qua các bức rèm che, mà n tÆ¡ mà lén ngắm phÃa sau lưng thân hình khá»e đẹp cân đối cá»§a Hồ Tiểu Thiên. Hồ nước khiến cho quần cá»™c cá»§a Hồ Tiểu Thiên hoà n toà n ướt nhẹp, cái mông lá»›n rắn chắc mà no đủ cá»§a thằng nà y cÅ©ng theo đó mà ná»a ẩn ná»a lá»™, tá»± nhiện lại để cho không Ãt giai nhân mỹ nữ mắt hiện sóng xuân. Những nữ hà i can đảm thì vén hẳn bức rèm che mà công khai thưởng thức, còn có không Ãt ngưá»i đã lặng lẽ nghe ngóng lai lịch cùng xuất thân cá»§a Hồ Tiểu Thiên.
Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng không phải cố ý muốn biểu hiện ra thà nh quả táºp thể hình cá»§a mình, thằng nà y cho tá»›i bây giá» cÅ©ng không phải loại cuồng bạo lá»™.
Chẳng quan tâm mặc xong quần áo đã ôm cô nà ng áo đỠđi và o chá»— bóng cây, lại để cho bốn tên gia Ä‘inh xua Ä‘uổi quần chúng vây xem, bốn ngưá»i quay thân lại Ä‘em Hồ Tiểu Thiên cùng cô nà ng áo đỠchắn ở giữa.
Nhân tâm thầy thuốc, tuy rằng Hồ Tiểu Thiên sau khi khôi phục lại thần trà đã quyết định không bao giá» là m cái gì bác sÄ© nữa, nhưng thá»i Ä‘iểm chân chÃnh gặp phải ngưá»i cần hắn đến giải cứu thì hắn lại không có chút do dá»± nà o cả.
Hồ Tiểu Thiên Ä‘iá»u đầu tiên là m là cởi bá» cạp váy cô nà ng áo Ä‘á», đầu năm nay lưu hà nh Ä‘ai lưng. Cô nà ng nà y vòng eo vòng eo đã đủ nhá», lại còn Ä‘i dùng Ä‘ai lưng gấm thêu hình con đồi mồi, nạm và ng rá»™ng bằng bà n tay quấn tháºt chặt. Cái Ä‘ai lưng nà y cởi tháºt sá»± là khó a.
Lương Äại Tráng má»™t bên xua Ä‘uổi dân chúng váºy xem, môt bên thì lén nhìn hà nh động cá»§a thiếu gia. Chứng kiến Hồ Tiểu Thiên Ä‘ang mải mê cởi bá» Ä‘ai lưng cô nà ng áo đỠthì láºp tức trở nên bối rối rồi. Äây chÃnh là ban ngà y ban mặt, trước mặt bà n dân thiên hạ Ä‘ang nhìn chằm chằm a, thiếu gia cá»§a ta Æ¡i... chúng ta dù sao cÅ©ng phải có chút tiết tháo a. Trừ phi là kẻ đần má»›i dám là m cái chuyện nà y dưới tình huống như thế nà y, cởi áo ná»›i dây lưng, thế thì bước tiếp theo sẽ là ... (Dịch: đừng nghÄ© nữa haha.......).
Hồ Pháºt cÅ©ng có cùng má»™t suy nghÄ©, y hướng Lương Äại Tráng mà chép chép miệng, ra hiệu cho Lương Äại Tráng Ä‘i khuyên can, nhưng mà Lương Äại Tráng cÅ©ng hướng y mà chép miệng. Thiếu gia là ngưá»i nà o a? Có thể chÃnh là má»™t kẻ ngu ngu, đần đần, ngây ngốc suốt mưá»i sáu năm rồi, nói không chừng sẽ là m ra sá»± tình vô liêm sỉ, nếu không Thượng Thư đại nhân cÅ©ng sẽ không sai bốn ngưá»i bá»n há» Ä‘i theo thiếu gia má»™t tấc không rá»i. Có thể Thượng Thư đại nhân cÅ©ng chỉ là muốn bá»n hắn thiếp thân bảo há»™, mà chưa có nói để cho bá»n hắn ngăn cản hà nh vi cá»§a thiếu gia, cho nên vẫn là mặc kệ thì tốt hÆ¡n.
Dân chúng vây xem mặc dù là bị xua ra ngoà i, nhưng mà vẫn Ä‘ang tại xa xa mà nhòm xem động tÄ©nh ở bên nà y. Tuy rằng dáng ngưá»i bốn ga gia Ä‘inh cÅ©ng không kém nhưng mà cÅ©ng không thể nà o che chắn hết được Hồ Tiểu Thiên cùng cô nà ng áo Ä‘á».
Thá»i Ä‘iểm Hồ Tiểu Thiên Ä‘i cởi cạp váy cá»§a cô nà ng áo đỠthì đã có ngưá»i nhìn thấy, nguyên má»™t đám tức giáºn, bắt đầu lầm bầm: "Cá»±c kỳ vô sỉ, dưới ban ngà y ban mặt mà dám là m ra loại sá»± tình thương thiên hại là như thế nà y." "Còn có hay không thiên lý a... còn có hay không vương pháp a...".
Có ngưá»i đã biết thân pháºn cá»§a Hồ Tiểu Thiên thì nói: "Nhiá»u má»™t chuyện không bằng bá»›t má»™t chuyện, ngưá»i ta là công tá» nhà Há»™ bá»™ Thượng thư Hồ Bất Vi, nghe nói là má»™t kẻ ngu, kẻ đần nên cho dù có là m ra cái trò gì thì cÅ©ng không cần phải ngồi tù...". "Tháºt sá»± là buồn cưá»i!".
Có ngưá»i thì thấp giá»ng thóa mạ đấy, có ngưá»i chỉ chá», có ngưá»i dừng chân trông xem thế nà o, lại có ngưá»i chá» xem được mở rá»™ng tầm mắt, nhưng mà không có má»™t ai có can đảm tiến vá» phÃa trước ngăn cả việc ác cá»§a chá»§ tá»› Hồ Tiểu Thiên. Việc không liên quan đến mình thì việc gì phải quản, có thể khiển trách đôi ba câu đã là có đầy đủ tinh thần trá»ng nghÄ©a rồi.
Hồ Tiểu Thiên từ trong mồm cô nà ng áo đỠmóc ra mấy cây cá» nước, lại từ trên mặt nà ng gạt bá» mấy con ốc sên bám và o. Là m sạch tạp váºt trong miệng mÅ©i là má»™t bước tất yếu, lại thấy bụng cô ả có chút nở ra, hiển nhiên vừa nãy đã uống và o không Ãt nước hồ. Vì váºy Hồ Tiểu Thiên má»™t chân quỳ xuống đất, má»™t chân co lên đầu gối, nhấc cô nà ng áo đỠđem phần bụng gác lên trên đùi chÃnh mình, sau đó vịn đầu nà ng xuống, là m cho mặt nà ng hướng xuống dưới, cái tay còn lại thì đè nặng lên phần lưng cá»§a nà ng.
Má»i ngưá»i xa xa trông xem, mặc dù nhìn không rõ lắm, nhưng mà vẫn có thể chứng kiến công tá» nhà Thượng Thư chÃnh là dùng đầu cô nà ng áo đỠnhét và o giữa hai chân cá»§a hắn, bà mẹ nó!, cái thằng nà y tháºt sá»± là vô sỉ a, rõ rà ng tai dưới ban ngà y ban mặt, bắt buá»™c cô nà ng nà y... (^^). Ai nha... tháºt sá»± là nhục nhã ah! Tháºt sá»± là không đà nh lòng mà nhìn ah! Thá»±c ra thì cái đám thế gia công tá» văn nhân mặc khách kia, căn bản là không có má»™t tên nà o nhắm mắt lại, má»™t bên thấp giá»ng chá»i bá»›i chỉ trÃch, má»™t bên thì vẫn còn có chút chá» mong nho nhá», trà ng diện nà y quả tháºt là có chút kÃch thÃch đó nha. (hahaha....)
19.12.2014
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 2
Cướp dân nữ rồi (thượng)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Lương Äại Tráng xoay người laÌ£i nhiÌ€n thoaÌng qua, vội vaÌ€ng nhăÌm đôi măÌt nhỏ laÌ£i, trong loÌ€ng thầm than, ThiêÌu gia Æ¡i laÌ€ thiêÌu gia bệnh ngôÌc laÌ£i taÌi phaÌt rồi!
Cô naÌ€ng aÌo Ä‘ỏ biÌ£ hăÌn lăn qua lăn lại như vậy, Ộc! Ộc!Ộc! liên tuÌ£c phun ra mâÌy nguÌ£m nươÌc, bởi viÌ€ uống nước quá nhiá»u dẫn đêÌn buÌ£ng chiÌ£u aÌp lực quaÌ lÆ¡Ìn, nươÌc phun ra cũng maÌ£nh mẽ mười phần, đều không khaÌc biệt băÌn truÌng Ä‘ũng quần Hồ Tiểu Thiên, nươÌc duÌ€ sao cũng được ở trong thân thể ba mươi bảy độ, LaÌ€m trong Ä‘ũng quần laÌ£nh buôÌt ươÌt đẫm của hăÌn cảm giaÌp được chuÌt âÌm aÌp.
Sau khi cho ộc nươÌc ra, dựa theo quy triÌ€nh thông thường thiÌ€ kÃªÌ Ä‘oÌ chiÌnh laÌ€ hô hâÌp nhân taÌ£o, laÌ€ phương phaÌp lâÌy miệng kề miệng để haÌ€ hÆ¡i thổi ngaÌ£t, Hồ Tiểu Thiên căn bản Ä‘ã chuẩn biÌ£ tôÌt việc naÌ€y, nhưng vaÌ€o thời Ä‘iểm chuẩn biÌ£ aÌp duÌ£ng, thâÌy cô naÌ€ng Ä‘ã coÌ thể tự hô hâÌp, tuy rằng coÌ€n khaÌ yêÌu Æ¡Ìt, nhưng vừa Ä‘ủ để không nguy hiểm đêÌn tiÌnh maÌ£ng, cho nên Hồ Tiểu Thiên cũng không nhâÌt thiêÌt phải khiêu chiêÌn tư tưởng của thÃªÌ tuÌ£c, sau khi laÌ€m xong việc laÌ€m châÌn động con ngươi của quần chuÌng vây xem xung quanh, hăÌn Ä‘ang chuẩn biÌ£ nheÌ£ nhaÌ€ng haÌ£ cô naÌ€ng xuôÌng.
Từ bên ngoaÌ€i truyền đêÌn tiêÌng võ ngựa dồn đập, Ä‘aÌm người vây quanh nhao nhao neÌ traÌnh, thâÌy một gã traÌng haÌn mặt Ä‘en mặc cẩm baÌ€o xanh laÌ dẫn theo hÆ¡n hai chuÌ£c tên võ sĩ phoÌng ngựa chaÌ£y tÆ¡Ìi, gã traÌng haÌn mặt Ä‘en khuôn mặt thô to, lông maÌ€y chữ baÌt (å…«), măÌt trâu mũi teÌ£t môi dầy, lÆ¡Ìn lên tuy rằng coÌ chuÌt cường traÌng, nhưng tươÌng maÌ£o laÌ£i vô cuÌ€ng xâÌy xiÌ, dươÌi mông laÌ€ một con Ô chuy mã, gã naÌ€y gầm ruÌ noÌi: "Oa nha nha nha, ta *** taÌm đời tổ tông nhaÌ€ hăÌn, ai... ai daÌm cường Ä‘oaÌ£t muội muội ta, lão tử nhâÌt Ä‘iÌ£nh chặt hăÌn thaÌ€nh vaÌ£n khuÌc!"
Một nhoÌm hai mươi người cưỡi ngựa phẫn nộ, huÌ€ng hổ, lao đêÌn khiêÌn du khaÌch nhao nhao traÌnh ra, sợ neÌ không kiÌ£p.
Lương ÄaÌ£i TraÌng ở kinh thaÌ€nh cũng coi như laÌ€ kiến văn quảng bác(*), nhiÌ€n Ä‘aÌ£i haÌn mặt Ä‘en lập tưÌc nhận ra đôÌi phương chiÌnh laÌ€ ÄÆ°á»ng Thiết Hán con của giá bá»™ thị lang ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh, ÄÆ°á»ng Thiết Hán laÌ£i laÌ€ baÌ chủ một phương ở kinh thaÌ€nh, ỷ vaÌ€o cha coÌ chuÌt quyền thêÌ, âm thầm đưÌng sau khôÌng chÃªÌ việc buôn baÌn ngựa ở kinh thaÌ€nh, nhờ Ä‘oÌ kiếm chác món lợi kếch sù, ngaÌ€y thường nuôi một Ä‘aÌm tay chân vô công rồi nghề, Ä‘i lừa gaÌ£t, lũng Ä‘oaÌ£n thiÌ£ trường, Ä‘ã nhiều lần laÌ€m chuyện xâÌu, chợ ngựa của kinh thaÌ€nh caÌch Thúy Vân Hồ không xa, gã cũng mÆ¡Ìi nghe được tin tưÌc noÌi muội muội gã biÌ£ một tên vô laÌ£i neÌm xuôÌng hồ sau Ä‘oÌ laÌ£i vÆ¡Ìt lên laÌ€m nhuÌ£c. MuôÌn so về vô laÌ£i, khu vực chợ ngựa naÌ€y laÌ€m giÌ€ coÌ ai vô laÌ£i hÆ¡n gã. Kẻ naÌ€o daÌm khi dễ muá»™i muá»™i cá»§a gã, chiÌnh laÌ€ không muôÌn sôÌng, chiÌnh laÌ€ thẳng tay taÌt vaÌ€o mặt ÄÆ°á»ng gia. ÄÆ°á»ng Thiết Hán liá»n láºp tức táºp kết hai mươi tên thủ haÌ£, võ trang đầy Ä‘ủ phoÌng ngựa tÆ¡Ìi đây giải cưÌu muội muội.
Lương ÄaÌ£i TraÌng thâÌy ÄÆ°á»ng Thiết Hán Ä‘em ngưá»i tÆ¡Ìi, lập tưÌc biêÌn săÌc, cuống quÃt noÌi vÆ¡Ìi Hồ Tiểu Thiên: "Thiếu gia, việc lÆ¡Ìn rồi... không tôÌt, người ta tiÌ€m đêÌn gây phiền toaÌi naÌ€y."
Thá»±c ra căn bản không cần gã noÌi, động tÄ©nh lá»›n như váºy đương nhiên Hồ Tiểu Thiên Ä‘ã sÆ¡Ìm biêÌt.
Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Pháºt cÅ©ng nói: "Thiếu gia, người lên ngựa chaÌ£y trươÌc Ä‘i, boÌ£n nô taÌ€i ở sau cản đường..." NoÌi ra nghe coÌ vẻ trung thaÌ€nh vô cuÌ€ng, kyÌ€ thực hai caÌi Ä‘uÌ€i hăÌn Ä‘ã run rẩy, âm thanh rõ raÌ€ng Ä‘ã trở nên meÌo moÌ rồi. ÄaÌm gia Ä‘inh naÌ€y tuy thân thể cường traÌng, nhưng laÌ£i không coÌ kinh nghiệm thực chiêÌn, trươÌc giờ đều laÌ€ ỷ vaÌ€o chủ tử diễu võ dương oai, noÌi đêÌn Ä‘aÌnh nhau, chuÌng một tyÌ cũng không biêÌt, nhiÌ€n hÆ¡n hai mươi người của đôÌi phương lao tÆ¡Ìi, chỉ thiêÌu chuÌt nữa Ä‘ã biÌ£ doÌ£a cho vỡ gan vỡ mật.
Hồ Tiểu Thiên nhiÌ€n con ngựa Ä‘ỏ sẫm, chưa noÌi tÆ¡Ìi kỹ thuật cưỡi ngựa của hăÌn không tôÌt, coi như laÌ€ coÌ kỹ thuật cưỡi ngựa thaÌ€nh thaÌ£o Ä‘i chăng nữa cũng không coÌ khả năng thuận lợi thoaÌt khỏi tay hai mươi người kia, nhưng hăÌn cũng không sợ hãi hời hợt noÌi một câu: "Tại sao phải trốn? ÄaÌ£i Khang cũng coÌ luật của noÌ." Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lương Äại Tráng cầm chặt chuôi Ä‘ao, to gan đưÌng ra phiÌa trươÌc ngăn cản đường Ä‘aÌm ÄÆ°á»ng Thiết Hán, đột nhiên rống lá»›n má»™t tiếng, rôÌng to không phải để doÌ£a đôÌi phương maÌ€ laÌ€ muôÌn truyền thêm can Ä‘ảm cảm tử cho chiÌnh miÌ€nh: "NaÌ€y! Người phương naÌ€o xông tÆ¡Ìi?"
ÄÆ°á»ng Thiết Hán cầm đầu Ä‘aÌm võ sĩ aÌo Ä‘en như mây Ä‘en cuồn cuộn lao tÆ¡Ìi, coÌ€n caÌch Lương Äại Tráng chưa đêÌn năm trượng, ÄÆ°á»ng Thiết Hán trong tay cầm đồng côn nổi giận gầm lên một tiêÌng, như trời nổi sâÌm laÌ€m Lương Äại Tráng sợ tá»›i mức run rẩy: "Lão tử Ä‘aÌnh nhau khăÌp chợ ngựa vô đôÌi thá»§, ÄÆ°á»ng Thiết Hán, Ông baÌ€ ngươi, đồ Ä‘ui muÌ€i khôÌn naÌ£n, daÌm cưỡng Ä‘oaÌ£t muội muội ta."
Lương Äại Tráng thầm kêu khổ, (việc naÌ€y thật Ä‘uÌng laÌ€ khoÌ giải quyêÌt, thiêÌu gia Ä‘uÌng laÌ€ không cẩn thận a). Lương Äại Tráng thâÌp gioÌ£ng noÌi về phiÌa trươÌc: "Lũ luÌ£t đâng ngập miêÌu long vương, người một nhaÌ€ không nhận ra nhau a, ÄÆ°Æ¡Ì€ng huynh, lão gia nhà chúng ta là hộ bá»™ thượng thư Hồ đại nhân! Lưu laÌ£i cho chuÌt thể diện Ä‘i!" Thời khăÌc mâÌu chôÌt gã không thể không noÌi tên chủ nhân ra.
ÄÆ°á»ng Thiết Hán nhiÌ€n thâÌy em miÌ€nh nằm bâÌt động trên Ä‘aÌm cỏ, Hồ Tiểu Thiên laÌ£i cởi trần ngay caÌ£nh Ä‘oÌ, Ä‘ai lưng của em gaÌi cũng biÌ£ neÌm ở caÌch Ä‘oÌ không xa, sao coÌ€n không biêÌt gia hỏa naÌ€y Ä‘ã laÌ€m sự tiÌ€nh taÌn tận lương tâm giÌ€ vÆ¡Ìi em gaÌi miÌ€nh, trong luÌc nhâÌt thời maÌu dồn lên não, bâÌt châÌp thượng thư công tá» giÌ€ Ä‘oÌ, (cha ngươi là quan cha ta cũng laÌ€ mệnh quan triều Ä‘iÌ€nh, laÌ€m! tên gia Ä‘inh mập maÌ£p naÌ€y laÌ£i coÌ€n daÌm xưng huynh goÌ£i đệ vÆ¡Ìi chiÌnh miÌ€nh, daÌm Ä‘aÌnh đồng miÌ€nh vÆ¡Ìi hăÌn, không phải laÌ€ chÃªÌ nhaÌ£o lão tử sao?)
NghÄ© tá»›i đây, ÄÆ°á»ng Thiết Hán mÆ¡Ìi bâÌt châÌp tâÌt cả, thuÌc maÌ£nh ngựa, ô chuy mã cất vó Ä‘aÌnh tÆ¡Ìi Lương Äại Tráng, Lương Äại Tráng thâÌy vậy sợ hãi nhảy sang một bên. ÄÆ°á»ng Thiết Hán laÌ£i giÆ¡ đồng côn gaÌ€o theÌt phoÌng về phiÌa Hồ Tiểu Thiên, muôÌn một côn Ä‘aÌnh hăÌn thaÌ€nh thiÌ£t naÌt.
GiôÌng như Lương Äại Tráng Ä‘aÌm gia Ä‘inh đều sợ hãi daÌ£t ra một bên, thời khăÌc mâÌu chôÌt bản tiÌnh mâÌy tên nô taÌ€i naÌ€y mÆ¡Ìi bộc lộ ra, cả một Ä‘aÌm nhaÌt như chuột, không một đưÌa naÌ€o nguyện đỡ hộ chủ nhân một côn, Gia Ä‘inh cũng coÌ nguyên tăÌc của gia Ä‘inh, baÌn miÌ€nh không baÌn maÌ£ng!
Hồ Tiểu Thiên vẫn cười tủm tỉm như cũ, trong tay chẳng biết từ lúc nà o coÌ thêm một thanh dao ngăÌn, nheÌ£ nhaÌ€ng diÌ lưỡi dao săÌc beÌn vaÌ€o caÌi cổ mềm maÌ£i trăÌng như tuyêÌt của cô naÌ€ng aÌo Ä‘ỏ, sau Ä‘oÌ tủm tỉm nhiÌ€n qua ÄÆ°á»ng Thiết Hán noÌi: "Ngươi coÌ tin ta một dao căÌt đưÌt cổ em ngươi không?"
ÄÆ°á»ng Thiết Hán sợ tÆ¡Ìi mưÌc mãnh liệt siêÌt chặt dây cương, Ô chuy mã phaÌt ra một tiêÌng hiÌ daÌ€i, hai voÌ giÆ¡ cao lên, suyÌt nữa hâÌt thân hiÌ€nh khôi ngô của gã xuôÌng đâÌt. Gã tưÌc giận trợn trừng măÌt, đôi măÌt như muôÌn nưÌt ra, do dự sợ neÌm chuột vỡ biÌ€nh, cuôÌi cuÌ€ng không daÌm lâÌy tiÌnh maÌ£ng em miÌ€nh ra maÌ£o hiểm, uy hiêÌp: "Ngươi daÌm Ä‘uÌ£ng vaÌ€o một sợi toÌc gaÌy em gaÌi ta, lão tử nhâÌt Ä‘iÌ£nh băm ngươi thaÌ€nh vaÌ£n mảnh!"
Hồ Tiểu Thiên thở dà i nói: "Uy hiêÌp ra? Lão tử đêÌn chêÌt coÌ€n không sợ. MeÌ£ noÌ uy hiêÌp ta?" Con dao trong tay khẽ động cÆ°Ì vậy căÌt đưÌt một Ä‘aÌm toÌc gaÌy, (một coÌ£ng toÌc gaÌy? lão tử trực tiêÌp căÌt một Ä‘aÌm toÌc)
"Ngươi. . ."
Hồ Tiểu Thiên lạnh lùng nhiÌ€n ÄÆ°á»ng Thiết Hán nói: "Ngươi tuy xem ra không khôn ra được, nhưng cũng nên thaÌ€nh thật một chuÌt, em gaÌi ngươi maÌ€ chêÌt, thiÌ€ cũng chiÌnh laÌ€ do ngươi bưÌc chêÌt, chỉ sợ cả đời naÌ€y ngươi khoÌ coÌ thể thanh thản a? CoÌ€n không nhanh luÌ€i laÌ£i cho ta!"
Lúc nà y hÆ¡n hai mươi tên võ sĩ kia cũng Ä‘ã tÆ¡Ìi, cả Ä‘aÌm quây Hồ Tiểu Thiên laÌ£i.
Hồ Tiểu Thiên vô thưÌc ôm cô naÌ€ng lên, diÌ dao vaÌ€o naÌ€ng, cười nham hiểm noÌi: "XuôÌng ngựa hêÌt cho ta, nêÌu không lão tử coi như ngươi châÌp nhận câÌp caÌi chêÌt cho em miÌ€nh!" Trong loÌ€ng Hồ Tiểu Thiên rõ raÌ€ng, chẳng qua laÌ€ miÌ€nh mở miệng hăm doÌ£a, chÆ°Ì nêÌu như thằng naÌ€y dẫn Ä‘aÌm kia cuÌ€ng xông lên e rằng miÌ€nh cũng không thể giêÌt người được, hăÌn Ä‘oaÌn Ä‘uÌng ÄÆ°á»ng Thiết Hán không dám là m như váºy, không thể tưởng tượng ra miÌ€nh từ trươÌc đêÌn nay đều một mực tuân thủ phaÌp luật laÌ£i laÌ€m ra sự tiÌ€nh cưỡng eÌp con tin naÌ€y, nhưng trươÌc măÌt chỉ coÌ biện phaÌp naÌ€y mÆ¡Ìi khôÌng chÃªÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c Ä‘aÌ£i cuÌ£c.
Thấy ÄÆ°á»ng Thiết Hán vẫn không coÌ yÌ xuôÌng ngựa, Hồ Tiểu Thiên laÌ£nh luÌ€ng quát: "XuôÌng ngựa! CoÌ phải ngươi muôÌn chiêm ngưỡng bản thiêÌu gia giải phẫu ở ngay đây không?"
ÄÆ°á»ng Thiết Hán cũng không biêÌt caÌi giÌ€ laÌ€ giải phẫu, nhưng cũng biÌ£ lời Hồ Tiểu Thiên doÌ£a, sợ hãi khoÌat tay, yÌ bảo moÌ£i người cuÌ€ng xuôÌng ngựa, được lệnh của gã, cả Ä‘aÌm võ sĩ nhao nhao xuôÌng ngựa.
Hồ Tiểu Thiên cho thủ haÌ£ tÆ¡Ìi dăÌt ba con ngựa tÆ¡Ìi, Ä‘em cô naÌ€ng aÌo Ä‘ỏ giao cho Lương Äại Tráng, băÌt gã cầm dao diÌ cổ naÌ€ng, coÌ€n chiÌnh miÌ€nh thiÌ€ nhảy lên con ngựa maÌ€u Ä‘ỏ thẫm.
ÄÆ°á»ng Thiết Hán nói: "thả muá»™i muá»™i ta ra!"
Hồ Tiểu Thiên cưá»i nói: "Thả nà ng? Ha ha, chờ ta về nhaÌ€ hảo hảo suy nghĩ Ä‘ã." HăÌn giÆ¡ roi ngựa lên, khôÌng chÃªÌ tá»a kỵ bỏ chaÌ£y về phiÌa Thượng Thư Phá»§, bôÌn gã gia Ä‘inh cũng vậy Ä‘em theo cô naÌ€ng aÌo Ä‘ỏ bỏ chaÌ£y theo Hồ Tiểu Thiên." Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ÄÆ°á»ng Thiết Hán chứng kiến bá»n hắn laÌ£i coÌ thể Ä‘em theo em gaÌi miÌ€nh chaÌ£y thoaÌt, cuôÌng quiÌt nhảy lên ngựa, dẫn Ä‘aÌm người Ä‘uổi theo không rời. Dân chuÌng đưÌng xem đều Ä‘i theo, cũng nhiều người liều maÌ£ng chaÌ£y theo cem naÌo nhiệt, trong luÌc huyên naÌo nghe thâÌy coÌ tiêÌng người kêu: "CươÌp dân nữ rồi...CươÌp đân nữ rồi.... công tá» bá»™ há»™ thượng thư mạnh mẽ Ä‘oaÌ£t dân nữ rồi..."
Hồ Tiểu Thiên nghe moÌ£i người la lên, troÌ€ng loÌ€ng cũng không khỏi mừng rỡ, maÌ£nh mẽ Ä‘oaÌ£t đân nữ, hặc hặc, noÌi maÌ£nh mẽ Ä‘oaÌ£t con gaÌi quan cũng không sai!
Thúy Vân Hồ vôÌn caÌch Thượng Thư Phủ không xa, Ä‘aÌm Hồ Tiểu Thiên như xe nhẹ chạy đưá»ng quen, tuy rằng Ä‘aÌm ÄÆ°á»ng Thiết Hán vẫn tiêÌp tuÌ£c truy Ä‘uổi, cũng không daÌm Ä‘uổi đêÌn quaÌ gần, sợ laÌ€m Hồ Tiểu Thiên tưÌc giận, câÌp cho em gaÌi hăÌn một dao, chỉ dám ở phiÌa sau liên tuÌ£c heÌt to, Ä‘e doÌ£a, giả chiÌ£u thua... chiêu giÌ€ cũng Ä‘em ra một lần, nhưng cũng chỉ coÌ thể giương măÌt nhiÌ€n Ä‘aÌm Hồ Tiểu Thiên Ä‘em em gaÌi gã vaÌ€o trong Thượng Thư Phá»§.
ÄÆ°á»ng Thiết Hán dẫn thủ haÌ£ chaÌ£y tÆ¡Ìi cửa sau Ä‘ã thâÌy cửa sau Ä‘oÌng chặt, vaÌ€i tên gia Ä‘inh bên trong Ä‘ã chôÌt cửa laÌ£i, ÄÆ°á»ng Thiết Hán heÌt to: "Hồ Tiểu Thiên, nghe rõ cho ta, cha ta chiÌnh laÌ€ giá bá»™ thị lang đương triá»u, ngươi daÌm maÌ£nh mẽ Ä‘oaÌ£t em gaÌi ta, chỉ cần ông âÌy vaÌ£ch tội ngươi trươÌc hoaÌ€ng thượng, sẽ cho cả nhaÌ€ ngươi đầu rÆ¡i xuôÌng đâÌt, tiÌ£ch thu taÌ€i sản." Gia há»a nà y lúc nói chuyện cũng không nghĩ đêÌn vÆ¡Ìi câÌp quan của phuÌ£ thân hăÌn, muôÌn gặp hoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ cũng không dễ daÌ€ng như vậy.
Vừa vá» tá»›i Thượng Thư Phá»§, Ä‘aÌm gia Ä‘inh kia láºp tức khôi phục tinh thần, Hồ Tiểu Thiên sai người troÌi cô naÌ€ng aÌo Ä‘ỏ laÌ£i, độ hung hãn của cô naÌ€ng noÌng bỏng naÌ€y hăÌn cũng vừa được chưÌng kiêÌn qua, khaÌ bươÌng bỉnh Ä‘oÌ, vừa mÆ¡Ìi vuÌ£t cho lão tử một roi coÌ€n noÌng raÌt maÌ€ Ä‘au đơÌn đây.
Nghe ÄÆ°á»ng Thiết Hán đưÌng ngoaÌ€i liên tuÌ£c chửi rủa, Hồ Tiểu Thiên cười noÌi: "CaÌi giÌ€ maÌ€ giá bá»™ thị lang chưÌ, không phải một tên Báºt Mã Ôn sao(**)?" HăÌn quay sang hỏi Lương Äại Tráng: "giá bá»™ thị lang laÌ€ quan mâÌy phẩm?"
Lương Äại Tráng thấp giá»ng nói: "LuÌ£c Phẩm a!" Sau Ä‘oÌ laÌ£i giở gioÌ£ng niÌ£nh noÌ£t noÌi: "Lão gia nhaÌ€ miÌ€nh laÌ£i chiÌnh laÌ€ quan tam phẩm!" Trong lời noÌi traÌ€n ngập vẻ đăÌc yÌ.
Hồ Tiểu Thiên bâÌm bâÌm ngoÌn tay tiÌnh toaÌn, cha hăÌn chiÌnh laÌ€ chÃnh Tam phẩm, hai nhaÌ€ so vÆ¡Ìi nhau cũng không phải chỉ laÌ€ hÆ¡n tyÌ teÌ£o, quan lÆ¡Ìn hÆ¡n một câÌp Ä‘eÌ€ chêÌt người, cha ta dựa vaÌ€o quan chưÌc luÌc naÌ€o cũng coÌ thể Ä‘eÌ€ cha ngươi thaÌ€nh cặn bã.
ChuÌ thiÌch
(*): hiểu rộng biêÌt nhiều
(**): quan chăn ngựa trong tây du kyÌ ey
19.12.2014
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 2
Cướp dân nữ rồi. (trung)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Hồ Pháºt dù sao cũng lÆ¡Ìn tuổi hÆ¡n một chuÌt, nhiều kinh nghiệm hÆ¡n, hăÌn biêÌt rõ cưỡng Ä‘oaÌ£t dân nữ laÌ€ việc traÌi vương phaÌp, Ä‘ã vi phaÌ£m vaÌ€o luật lệ Äại Khang, thâÌp gioÌ£ng khuyên bảo: "Chuyện naÌ€y nêÌu để lão gia biêÌt nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ traÌch tội, nêÌu để truyền ra ngoaÌ€i nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ coÌ ảnh hưởng không tôÌt, duÌ€ sao thiÌ€ người cũng vừa Ä‘iÌnh hôn vÆ¡Ìi tiểu thư nhaÌ€ hoÌ£ LyÌ, nêÌu lời đồn đêÌn tai hoÌ£ thiÌ€..." Lời noÌi của Hồ Pháºt râÌt chiÌnh xaÌc tiÌ€nh hiÌ€nh thực têÌ, nhưng người noÌi thiÌ€ vô tâm người nghe laÌ£i hữu yÌ... Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Và i ngà y nà y Hồ Tiểu Thiên vẫn luôn viÌ€ việc hôn nhân naÌ€y maÌ€ buồn rầu, nghe Hồ Pháºt noÌi vậy, liền dưÌt khoaÌt không laÌ€m thiÌ€ thôi, Ä‘ã laÌ€m thiÌ€ laÌ€m cho tÆ¡Ìi bêÌn, (cưỡng Ä‘oaÌ£t dân nữ thiÌ€ sao? Lão tử chiÌnh laÌ€ muôÌn tự bôi nhoÌ£ thanh danh của bản thân a, chỉ cần ta không thực sự laÌ€m chuyện xâÌu laÌ€ được rồi, cuÌ€ng lăÌm chỉ laÌ€ biÌ£ traÌch cÆ°Ì một hai, ông giaÌ€ laÌ£i laÌ€ quan tam phẩm của triều Ä‘iÌ€nh, chuÌt sự tiÌ€nh nhỏ nhặt như vậy ông ta nhâÌt Ä‘iÌ£nh Ä‘ủ sưÌc doÌ£n Ä‘eÌ£p. Ta chiÌnh laÌ€ cươÌp dâu Ä‘oÌ, chiÌnh laÌ€ muôÌn cho LyÌ gia biêÌt, laÌ€m caÌi hôn sự kia rôÌi loaÌ£n lên, muôÌn ta lâÌy người vợ xâÌu xiÌ biÌ£ liệt laÌ€m vợ, không coÌ cửa nha.)
Hồ Tiểu Thiên vôÌn coÌ chuÌt hảo cảm vÆ¡Ìi viÌ£ phuÌ£ thân laÌ€m há»™ bá»™ thượng thư naÌ€y, duÌ€ sao chiÌnh ông ta cũng cho hăÌn ăn ngon mặc Ä‘eÌ£p, coÌ thể laÌ€ sau khi Hồ Bất Vi đưÌng ra Ä‘iÌ£nh Ä‘oaÌ£t hôn sự cho hăÌn, hăÌn liền hiểu rõ ông giaÌ€ Ä‘ã Ä‘em miÌ€nh trở thaÌ€nh quân cờ chiÌnh triÌ£ rồi, căn bản không theÌ€m quan tâm đêÌn haÌ£nh phuÌc caÌ nhân của con caÌi.
Äã coÌ loaÌ£i yÌ nghĩ naÌ€y, Hồ Tiểu Thiên dĩ nhiên không sợ quâÌy nhiễu moÌ£i việc lên, hăÌn cười ha hả, bÃªÌ cô naÌ€ng aÌo Ä‘ỏ từ dươÌi đâÌt lên, bươÌc tÆ¡Ìi gian phoÌ€ng của miÌ€nh.
Một Ä‘aÌm gia Ä‘inh đều trợn măÌt haÌ mồm nhiÌ€n theo boÌng lưng của hăÌn, boÌ£n chuÌng cũng nhiÌ€n ra, viÌ£ thiêÌu gia naÌ€y ra không ngôÌc một tyÌ naÌ€o, tuyệt đôÌi Ä‘ủ săÌc tâm a! Hồ Pháºt lay lay Lương Äại Tráng: "Äại Tráng, ngươi Ä‘i khuyên nhủ..."
"Sao ngươi không đi?"
ÄÆ°á»ng Thiết Hán gâÌp đêÌn độ voÌ€ đầu bưÌt tai, không ngừng chửi bậy từ bên ngoaÌ€i vaÌ€o, laÌ£i sai người Ä‘i chuyển tÆ¡Ìi một Ä‘oaÌ£n cây, chuẩn biÌ£ phaÌ cửa, Ä‘aÌm thủ haÌ£ của hăÌn cũng không lâÌy laÌ€m ngu dôÌt giÌ€ lăÌm, coÌ người ngăn laÌ£i noÌi: "ÄaÌ£i ca, đây laÌ€ thượng thư phủ, ngaÌ€n vaÌ£n lần không nên duÌ€ng sưÌc maÌ£nh a, Hồ Thượng Thư laÌ€ thần taÌ€i của Äại Khang, râÌt được đương kim Thánh Thượng sủng aÌi a."
ÄÆ°á»ng Thiết Hán giận giữ noÌi: "Cha hăÌn laÌ€ quan, cha ta cũng laÌ€ quan, hăÌn Ä‘oaÌ£t em gaÌi ta, coi như laÌ€ phải đêÌn trươÌc mặt hoaÌ€ng thượng noÌi rõ lyÌ lẽ ta cũng không sợ."
Người noÌ£ thở daÌ€i :"Người ta laÌ€ quan lÆ¡Ìn tam phẩm a!"
ÄÆ°á»ng Thiết Hán nghe ra yÌ tÆ°Ì của gia hỏa naÌ€y, rõ raÌ€ng muôÌn noÌi cha của miÌ€nh không bằng cha thằng kia a, liền cho gia hỏa naÌ€y một vả, laÌ€m tên naÌ€y băÌn ra ngoaÌ€i hai voÌ€ng, sau khi phaÌt tiêÌt, gã trở nên tỉnh taÌo laÌ£i một chuÌt. HăÌn tuy rằng coÌ chuÌt noÌng vội nhưng cũng không quaÌ hồ đồ, hăÌn biêÌt cha miÌ€nh laÌ€ quan luÌ£c phẩm keÌm người ta không chỉ một câÌp, những caÌi khaÌc không noÌi, chỉ cần nhiÌ€n cổng sau Thượng Thư Phủ cũng thâÌy nêÌu so saÌnh vÆ¡Ìi cửa chiÌnh nhaÌ€ gã coÌ€n khiÌ phaÌi hÆ¡n, rộng lÆ¡Ìn hÆ¡n. Æ Ì‰ khu vực chợ ngựa, trươÌc tÆ¡Ìi giờ đều laÌ€ ÄÆ°á»ng Thiết Hán cuÌ€ng em gaÌi Ä‘i khi dễ người khaÌc, không nghĩ tÆ¡Ìi hôm nay laÌ£i biÌ£ khi dễ, gia hỏa naÌ€y gâÌp gaÌp cÆ°Ì Ä‘i voÌ€ng voÌ€ng thaÌ€nh hiÌ€nh troÌ€n.
BoÌ£n thủ haÌ£ nghĩ kÃªÌ trươÌc hêÌt phaÌi người baÌo tin cho cha hăÌn laÌ€ ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh giá bá»™ thị lang, laÌ£i cho người đêÌn Ä‘aÌnh trôÌng ở Kinh Triệu Phá»§ kêu oan, hôm nay duÌ€ giÌ€ cũng laÌ€ ÄÆ°Æ¡Ì€ng gia năÌm hêÌt Ä‘aÌ£o lyÌ, laÌ€ ÄÆ°Æ¡Ì€ng gia biÌ£ người ta khi đễ, cho nên không ngaÌ£i laÌ€m lÆ¡Ìn chuyện.
ÄÆ°Æ¡Ì€ng gia coÌ ba gã con trai nhưng laÌ£i chỉ coÌ một muÌ£n con gaÌi, người con gaÌi goÌ£i laÌ€ ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n, binh thường đều được giá bá»™ thị lang ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh coi như hoÌ€n ngoÌ£c quyÌ, ba viÌ£ ca ca cũng vô cuÌ€ng chiều chuộng cô naÌ€ng, cÆ°Ì như vậy Ä‘ã laÌ€m cô naÌ€ng hiÌ€nh thaÌ€nh tiÌnh tiÌ€nh cuồng ngaÌ£o kiêu căng, nêÌu không phải naÌ€ng vô cuÌ€ng Ä‘iêu ngoa cuồng voÌ£ng, phi ngựa như Ä‘iên trên phôÌ, chỉ một câu không hợp Ä‘ã vung roi Ä‘aÌnh người, cũng không gặp phiền toaÌi hôm nay.
Lão tam của ÄÆ°Æ¡Ì€ng gia ÄÆ°á»ng Thiết Hâm luÌc Ä‘i Ä‘aÌnh trôÌng kêu oan taÌ£i Kinh Triệu Phá»§ laÌ£i Ä‘uÌng thời Ä‘iểm bãi triều.
Hộ Bộ thượng thư Hồ Bất Vi ngồi trong xe ngựa của miÌ€nh, Ä‘ang tiÌnh toaÌn việc cươÌi hỏi của hai nhaÌ€ Hồ Lý, Lý Thiên Hà nh râÌt được thái tá» Long Diệp Khánh tiÌn nhiệm, Ä‘ã từng ra tay cưÌu tiÌnh maÌ£ng ThaÌi tử khỏi tay thÃch khách, đôÌi vÆ¡Ìi thaÌi tử coÌ Ã¢n taÌi taÌ£o. ÄÆ°Æ¡ng kim hoaÌ€ng thượng Ä‘ã ba mươi saÌu tuổi, tinh lực cuÌ€ng thân thể hiển nhiên caÌ€ng ngaÌ€y caÌ€ng suy yêÌu, mâÌy lần đều noÌi ra yÌ muôÌn truyền laÌ£i ngôi cho thaÌi tử, xem ra ngaÌ€y thaÌi tử lên ngôi không xa.
Có thể Ä‘oán được, chỉ cần Long Diệp Khánh lên ngôi, Lý Thiên Hà nh tâÌt nhiên được troÌ£ng duÌ£ng, chiÌnh miÌ€nh luÌc Ä‘oÌ laÌ£i laÌ€ thông gia của Lý Thiên Hà nh, coi như không thể tiêÌn lên một bươÌc, thiÌ€ cũng coÌ thể Ä‘ảm bảo cho viÌ£ triÌ vững như baÌ€n thaÌ£ch.
Nghĩ vậy, khóe môi Hồ Bất Vi không khỏi hiện lên một tia cười, laÌ£i nghĩ tÆ¡Ìi đưÌa con gaÌi xâÌu xiÌ baÌ£i liệt của Lý Thiên Hà nh, nghĩ đêÌn đưÌa con đột nhiên khôi phuÌ£c lyÌ triÌ của miÌ€nh, trong loÌ€ng Hồ Bất Vi mÆ¡ hồ cảm thâÌy chuÌt aÌy naÌy, cho nhi tử laÌ€m rể LyÌ gia quả thực coÌ chuÌt ủy khuâÌt cho noÌ, nhưng viÌ€ Ä‘iÌ£a viÌ£ của Hồ gia nên chỉ coÌ thể châÌp nhận hy sinh haÌ£nh phuÌc caÌ nhân của noÌ.
Sở dĩ Hồ Bất Vi laÌ€m vậy coÌ€n coÌ nguyên nhân iÌt người biêÌt laÌ€ ông ta Ä‘ã từng đăÌc tội Long Diệp Khánh, nên viÌ£ thaÌi tử naÌ€y đương nhiên không coÌ cảm tiÌ€nh giÌ€ vÆ¡Ìi ông ta, tuy rằng mâÌy năm gần đây Hồ Bất Vi không ngừng tiÌ€m caÌch cưÌu chữa, nhưng taÌc duÌ£ng xem ra cực kyÌ€ beÌ nhỏ, vua naÌ€o triều thần Ä‘oÌ, chỉ sợ tân thiên tử đăng cÆ¡ sẽ đại khai sát giá»›i, đêÌn luÌc Ä‘oÌ không những quan chưÌc không bảo vệ được, chỉ sợ ngay cả tiÌnh mệnh... Hồ Bất Vi hiÌt một hÆ¡i laÌ£nh, may laÌ€ miÌ€nh Ä‘ã chừa laÌ£i đường lui. CoÌ thể tầng quan hệ vÆ¡Ìi LyÌ gia naÌ€y coÌ thể giuÌp Hồ gia biÌ€nh an.
Một hồi tiêÌng voÌ ngựa dồn dập vang lên, Hồ Bất Vi nghe thâÌy tiêÌng hộ vệ bên ngoaÌ€i Ä‘ã ruÌt Ä‘ao ra khỏi vỏ, hai gã hộ vệ của hăÌn đều laÌ€ cao thủ nhâÌt đẳng, tiÌnh cảnh giaÌc cũng râÌt lÆ¡Ìn, thiÌ£ vệ tên Hồ Thiên Hùng heÌt lÆ¡Ìn: "PhiÌa trươÌc laÌ€ người phương naÌ€o, daÌm chặn kiệu của Hồ Ä‘aÌ£i nhân?" Từ khiÌ thÃªÌ noÌi chuyện naÌ€y chưÌng minh gã thiÌ£ vệ Ä‘ã nhiÌ€n ra được thân phận người đằng trươÌc, iÌt nhâÌt coÌ thể khẳng Ä‘iÌ£nh quan haÌ€m người kia thâÌp hÆ¡n Hồ Bất Vi, bằng không gã cũng không daÌm laÌ€m ra khiÌ thÃªÌ lÆ¡Ìn như vậy, quan trường coÌ hoÌ£c vâÌn của quan trường.
TiêÌng voÌ ngựa đột nhiên ngừng laÌ£i, một âm thanh lo lăÌng pha chuÌt khiêm nhường vang lên: "HaÌ£ quan giaÌ bộ thượng thư ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh, coÌ việc gâÌp baÌi kiêÌn Hồ Ä‘aÌ£i nhân!"
Hồ Bất Vi chậm rãi đẩy maÌ€n vải của xe ra, Ä‘ã thâÌy giá bá»™ thị lang ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh nhảy từ một con Tuyết Hoa Thông xuôÌng, GiaÌ bộ laÌ€ một trong luÌ£c bộ, thuộc về Binh Bá»™, không coÌ quan hệ trực tiêÌp cuÌ€ng hộ bộ Hồ Bất Vi chủ triÌ€, ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh cũng chỉ laÌ€ một viên quan luÌ£c phẩm nhỏ beÌ, tuy danh khiÌ của người naÌ€y taÌ£i kinh thaÌ€nh xaÌc thực không nhỏ hăÌn râÌt am hiểu về ngựa danh xưng đương thời laÌ€ Bá Nhạc. Binh Bộ thượng thư Trương Chà Trạch cũng coÌ chuÌt nể troÌ£ng hăÌn, noÌi ra hai người hoÌ£ cũng thuộc loaÌ£i baÌ£n tâm đầu yÌ hợp.
ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh cao lÆ¡Ìn cÆ¡ băÌp, da ngăm Ä‘en, laÌ€ một Ä‘iểm maÌ€ ba gã con trai hăÌn đều được kÃªÌ thừa, nhưng ngược laÌ£i con gaÌi laÌ€ ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n da laÌ£i trăÌng như tuyêÌt, mặt như vẽ, phaÌ€m laÌ€ người từng nhiÌ€n qua naÌ€ng cũng không tin lão ÄÆ°Æ¡Ì€ng laÌ£i coÌ thể sinh ra người con gaÌi xinh Ä‘eÌ£p như vậy, nhưng noÌi về tiÌnh caÌnh ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n laÌ£i vô cuÌ€ng giôÌng ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh.
Quan luÌ£c phẩm nhiÌ€n thâÌy quan tam phẩm, xuôÌng ngựa laÌ€ lễ nghi tôÌi thiểu, tuy rằng tiÌnh tiÌ€nh ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh hung dữ, trong loÌ€ng laÌ£i đôÌi vÆ¡Ìi caÌch laÌ€m người của Hồ Bất Vi khinh thường không thôi, nhưng ở ngoaÌ€i mặt vẫn giữ sự cung kiÌnh, Ä‘iểm naÌ€y quan trong triều ai cũng phải khăÌc côÌt ghi tâm. NêÌu coÌ€n muôÌn đưÌng vưÌng taÌ£i triều Ä‘iÌ€nh bâÌt Ä‘iÌ£nh. Mặc duÌ€ trong loÌ€ng ghi hận, nhưng trên mặt cũng không biểu lộ ra tyÌ naÌ€o, chữ Nhẫn vôÌn ở trên chữ Äao, mặc duÌ€ lửa giận trong loÌ€ng hăÌn không ngừng thiêu đôÌt. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh xuống ngá»±a, Hồ Bất Vi cũng không coÌ yÌ xuôÌng xe Ä‘i tÆ¡Ìi, mỉm cười noÌi: "Ta laÌ£i tưởng ai, nguyên lai laÌ€ Văn ChÃnh huynh, chuÌng ta Ä‘ã lâu không gặp a." Lão cũng không hỏi ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh tiÌ€m coÌ việc giÌ€, trong loÌ€ng biêÌt rõ ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh coÌ chuyện mÆ¡Ìi tiÌ€m miÌ€nh, nhưng thân laÌ€ Hộ Bộ thượng thư ÄaÌ£i Khang, chưởng quản ranh giÆ¡Ìi, ruộng đồng, hộ tiÌ£ch thuÃªÌ maÌ, cuÌ€ng vÆ¡Ìi hêÌt thảy công việc taÌ€i chiÌnh của ÄaÌ£i Khang, quyền lực trong tay lão râÌt lÆ¡Ìn, câÌp dươÌi Tiá»n Pháp ÄÆ°á»ng cùng Bảo Tuyá»n Cục chiÌ£u traÌch nhiệm Ä‘uÌc tiền, chưởng quản những thÆ°Ì câÌt trong ba kho của Hộ Bộ, chưởng quản vận chuyển đường thủy, ... LaÌ€ thần taÌ€i sôÌng của ÄaÌ£i Khang. Hồ BâÌt Vi xem xeÌt tên ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh naÌ€y mười phần laÌ€ viÌ€ caÌc loaÌ£i chi phiÌ tiền taÌ€i mÆ¡Ìi tiÌ€m miÌ€nh hỗ trợ, hoaÌ€ng thượng giao sự tiÌ€nh quản lyÌ ngựa quân đội cho ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh, truÌ€ tiÌnh kinh phiÌ lập mã trận cũng do Hồ Bất Vi ra mặt giải quyêÌt. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh neÌm cương ngựa cho tuÌ€y tuÌ€ng, trong loÌ€ng vừa lo lăÌng vừa căm tưÌc, chẳng nhẽ Hồ BâÌt Vi coÌ€n chưa biêÌt việc con hăÌn băÌt con gaÌi của miÌ€nh Ä‘i, ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh cũng coi như laÌ€ bảo triÌ€ biÌ€nh thản, gã tiêÌn lên vaÌ€i bươÌc rỉ tai Hồ Bất Vi mâÌy câu.
DuÌ€ng công phu trâÌn Ä‘iÌ£nh của Hồ Bất Vi nghe lời noÌi của gã cũng không khỏi tiÌm taÌu biêÌn săÌc. Con của hăÌn vậy maÌ€ laÌ£i laÌ€m ra loaÌ£i chuyện naÌ€y? KyÌ€ thực Hồ Bất Vi cũng không đặc biệt hiểu rõ con trai của chiÌnh miÌ€nh. CaÌi naÌ€y tuyệt đôÌi không phải do lão không quan tâm Ä‘ủ đêÌn nhi tử, con lão từ nhỏ đêÌn lÆ¡Ìn, lão đều daÌ€nh hêÌt moÌ£i khả năng muôÌn con miÌ€nh được sinh sôÌng dễ chiÌ£u, chỉ tiêÌc đưÌa con từu luÌc sinh ra Ä‘ã ngây ngôÌc, giữa bÃ´Ì con cũng chưa coÌ trao đổi giÌ€, nửa năm trươÌc đưÌa nhỏ naÌ€y khôi phuÌ£c lyÌ triÌ, laÌ£i coÌ thể mở miệng ra noÌi chuyện, nhưng ngaÌ€y naÌ€o con hăÌn cũng laÌ€m ra Ä‘ủ loaÌ£i ngôn ngữ cử chỉ kyÌ€ quaÌi, hai cha con lão cũng iÌt trao đổi. Hồ bâÌt vi râÌt vui mừng tuy cảm thâÌy việc con lão khôi phuÌ£c thần triÌ laÌ€ vô cuÌ€ng kyÌ€ quaÌi, nhưng bâÌt luận thÃªÌ naÌ€o Ä‘i nữa đây đều laÌ€ lễ vaÌ£t trời cao ban cho hăÌn.
Hồ Bất Vi ba mươi lăm tuổi mÆ¡Ìi coÌ Ä‘Æ°Ìa con trai naÌ€y, vợ hăÌn laÌ€ Hồ Dương ThiÌ£ đời naÌ€y chỉ coÌ thể sinh ra một đưÌa beÌ naÌ€y, mặc duÌ€ Hồ Bất Vi laÌ€ người gian traÌ nhưng tiÌ€nh cảm của lão vÆ¡Ìi vợ laÌ£i vô cuÌ€ng tôÌt, đêÌn bây giờ tiÌ€nh cảm vẫn thủy chung như một, chưa bao giờ naÌ£p thiêÌp cũng không coÌ bâÌt kyÌ€ guÌt măÌc tiÌ€nh cảm giÌ€ vÆ¡Ìi nữ tử khaÌc. Trong khoảng thời gian vợ Ä‘i về quê ở Kim Lăng, hăÌn laÌ£i bề bộn vÆ¡Ìi chiÌnh sự, không khỏi coÌ chuÌt xem nheÌ£ về chuyện của đưÌa con, không thể tưởng tượng nổi thê tử vừa Ä‘i năm ngaÌ€y Ä‘ã xảy ra chuyện lÆ¡Ìn như vậy, nhưng duÌ€ sao hăÌn cũng laÌ€ một lão thần trải qua hai triều Ä‘aÌ£i, giỏi về tâm kêÌ, trên mặt râÌt nhanh khôi phuÌ£c vẻ biÌ€nh tĩnh như nươÌc, quay sang ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh noÌi: "Văn ChÃnh huynh, mời lên xe."
Trong loÌ€ng ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh cũng như lửa đôÌt, hận không thể moÌ£c ra hai caÌnh bay tÆ¡Ìi cưÌu con gaÌi miÌ€nh khỏi ma trảo, nhưng maÌ€ hăÌn rõ raÌ€ng thân phận đôÌi phương, Hồ Bất Vi laÌ€ quan tam phẩm đương triều, không phải quan luÌ£c phẩm như miÌ€nh coÌ thể đăÌc tội, mặc duÌ€ moÌ£i Ä‘aÌ£o lyÌ Ä‘Æ°Ìng về phiÌa miÌ€nh, nhưng cũng không daÌm lỗ mãng đêÌn gặp hoaÌ€ng thượng tÃ´Ì caÌo, huôÌng chi con gaÌi vẫn laÌ€ chưa coÌ gả chồng nêÌu laÌ€m to chuyện naÌ€y lên, khi giải cưÌu được con gaÌi ra e rằng danh tiêÌt của con miÌ€nh cũng... ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh caÌ€ng nghĩ caÌ€ng khổ sở, caÌ€ng nghĩ caÌ€ng oaÌn hận.
Mặc duÌ€ hận yÌ dâÌy lên nhưng cũng phải Ä‘eÌ€ neÌn laÌ£i, hăÌn Ä‘i vaÌ€o trong xe ngựa. Một laÌt sau Hồ Bất Vi goÌ£i thị vệ thiếp thân laÌ€ Hồ Thiên Hùng tÆ¡Ìi gheÌ vaÌ€o tai gã ra lệnh vaÌ€i câu, sau khi nhận được lệnh, Hồ Thiên Hùng lập tưÌc phoÌng ngựa như bay chaÌ£y về thượng thư phá»§.
19.12.2014
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 2
Cướp dân nữ rồi. (hạ)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Hồ Bất Vi an bà i hết thảy liá»n quay sang thấp giá»ng nói vá»›i ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh: "Văn ChÃnh huynh, ta nhất định sẽ tra việc nà y đến nÆ¡i đến chốn, huynh không cần lo lắng." Lão nói chỉ nói sẽ tra ra đầu Ä‘uôi, chứ không há» nói cấp cho ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh má»™t cái công đạo.
ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh trong lòng thầm mắng, (Tra cái quái gì mà tra? Việc đã rõ rà nh rà nh ra như váºy còn gì, không lo lắng? Con gái ta bị thằng con khốn khiêÌp nhà ngươi bắt Ä‘i, bây giá» coÌ€n không biết nó thế nà o), NghÄ© đến đây gã kìm lòng lại, bi phẫn nói: "Hồ đại nhân, chúng ta mau chóng trở vá» Ä‘i!" Do Hồ Bất Vi là quan lá»›n, nên dù cho gã có phẫn ná»™ nhiá»u hÆ¡n nữa cÅ©ng phải đè nén xuống.
Xe ngá»±a bắt đầu chạy tiếp, Hồ Bất Vi cho Hồ Thiên Hùng chạy vá» trước là để là m rõ chân tướng sá»± việc, (Nếu như lá»i ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh là tháºt thì cho gã Ä‘i may ra có thể cản con mình là m chuyện Ä‘iên rồ. Cưỡng Ä‘oạt con gái nhà là nh, mà còn không phải con cá»§a dân thưá»ng, là đoạt con gái cá»§a mệnh quan triá»u đình, nếu chuyện nà y mà truyá»n ra ngoà i sẽ vô cùng bất lợi vá»›i Hồ gia, coi như là Hoà ng Thượng ân sá»§ng mình Ä‘i nhưng đạo lý dù sao cÅ©ng không đứng vá» phÃa mình), trong lòng Hồ Bất Vi rất rõ rà ng.
Lúc nà y tình cảnh ở Thượng Thư Phá»§ vô cùng há»—n loạn, lúc đầu ÄÆ°á»ng Thiết Hán mang tá»›i hÆ¡n hai mươi ngưá»i, nhị đệ ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh cá»§a gã biết tin cÅ©ng cuống quÃt gá»i hÆ¡n năm mươi ngưá»i gấp rút chạy đến, ÄÆ°á»ng Thiết Hán mặc dù là anh cả trong nhà , nhưng so vỠđộ táo bạo thì phải lÃ ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh đứng đầu, sau khi đến ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh dẫn năm mươi ngưá»i mạnh mẽ Ä‘áºp khuyên cửa(CaÌi voÌ€ng trươÌc cửa trong phim Ä‘oÌ).
ÄÆ°á»ng Thiết Hán quay sang ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh nói: "Nhị đệ, ta Ä‘áºp cá»a cả buổi, bên trong nhất quyết không chịu mở!" Nói đến chất lượng thì cá»a cá»§a Thượng Thư Phá»§ hẳn là không tệ.
ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh tức giáºn trừng mắt nhìn đại ca má»™t cái, sau khi nghe chuyện ở đây hắn đã chá»i ầm lên, kể cả là đại ca cÅ©ng chá»i, ÄÆ°á»ng Thiết Hán mang theo hÆ¡n hai mươi ngưá»i tá»›i lại trÆ¡ mắt nhìn tên con đần độn cá»§a Hồ Bất Vi bắt em gái cá»§a mình Ä‘i, phải nói là ngu ngốc, cá»±c kỳ ngu ngốc, ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh phất tay hét lá»›n: "Là m, phá cá»a ra!" Thá»§ hạ phÃa sau gã liá»n chia ra má»™t phần chaÌ£y Ä‘i chặt cây, má»™t phần chạy Ä‘i tìm thang. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ÄÆ°á»ng Thiết Hán tá»›i cạnh em trai, thấp giá»ng nói: "Nhị đê, đây là phá»§ thượng thư..."
Ná»™ khà đầy bụng cá»§a ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh Ä‘á»u bị chá»c giáºn phát tiết ra hết, gã giáºn giữ hét: "Phá»§ thượng thư thì sao? Dù là ông trá»i dám Ä‘oạt em gái cá»§a ta, ta cÅ©ng chém hắn..." Ba đứa con cá»§a ÄÆ°á»ng gia má»™t ngưá»i nà y so vá»›i ngưá»i kia độ nóng tÃnh coÌ€n lá»›n hÆ¡n, khi nổi giáºn thì ngưá»i thân cÅ©ng không nháºn. ÄÆ°á»ng Thiết Hán vá»™i và ng bịt miệng gia há»a nà y, lá»i nà y nếu còn cứ tiếp tục sẽ cà ng ngà y cà ng quá đáng.
ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh giãy dụa thoát khá»i bà n tay to lá»›n cá»§a gã kia, giáºn giữ hét: "Bá»n ngưá»i bên trong banh lá»— tai ra nghe đây, các ngươi chá»c giáºn lão tá», lão tá» sẽ cho má»™t mồi lá»a đốt cháy phá»§ thượng thư!"
HÆ¡n mưá»i tên gia Ä‘inh há»™ viện của Hồ gia, Ä‘á»u cùng tụ táºp ở cá»a sau, nghe bên ngoà i huyên náo như váºy, cả đám trở nên rối loạn. Lương Äại Tráng trèo cầu thang lên tưá»ng nhìn thì thấy ngoà i cá»a đã có hÆ¡n trăm ngưá»i tụ táºp, má»™t đám đứng đó chặt cây, má»™t đám Ä‘ang bê thang tá»›i, Lương Äại Tráng nhanh chóng chèo xuống, nói vá»›i đám gia Ä‘inh xung quanh: " Lá»›n chuyện rồi, bá»n chúng cầm thang tá»›i, đã chặt cây xem ra muốn phát động tấn công rồi."
Hồ Pháºt lo lắng chà xát hai tay : " Là m thế nà o bây giá»." Chá»§ nhân thượng triá»u còn chưa vá», lại đúng lúc phu nhân vá» quê, má»i chuyện lá»›n nhá» trong Hồ gia Ä‘á»u do lão quản gia Hồ An quản lý, nhưng đúng hôm nay lão lại bệnh liệt giưá»ng, vá» phần vị thiếu gia Ä‘ã gây ra răÌc rôÌi kia, lúc nà y nói không chừng Ä‘ang hưởng thụ a, toà n bá»™ phá»§ thượng thư như rắn mất đầu. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cả đám trong nhà đang bà n kế thì bên ngoà i đã kiếm được thang chuẩn bị leo lên, Lương Äại Tráng dẫn và i tên gia Ä‘inh leo lên trên tưá»ng lợi dụng gáºy gá»™c trong tay ngăn cảm đám ngưá»i kia trèo lên, Lương Äại Tráng cùng má»™t gã gia Ä‘inh khác hợp lá»±c hất cái thang ra khiến cho hai tên Ä‘ang trèo kêu thảm bay ra xuống. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh tức giáºn tá»›i mức hai mắt bốc há»a, lúc nà y cây đại thụ đã được chặt xuống, hÆ¡n mưá»i ngưá»i liá»n nâng lên, gà o thét xông tá»›i cá»a sau phá»§ thượng thư.
Hồ Pháºt dẫn hÆ¡n mưá»i tên gia Ä‘inh dùng tất cả má»i thứ có thể cố gắng chống cá»a lại.
Rầm! Má»™t tiếng tháºt lá»›n vang lên, cá»a sau bị chấn động, bụi đất bay lên, hai gã gia Ä‘inh không chịu nổi lá»±c chấn động liá»n ngã lăn ra đất, lệ khà cá»§a ÄÆ°á»ng Thiết Hán dưá»ng như cÅ©ng bị ảnh hưởng bởi em trai cũng đùng đùng tăng lên, gia há»a nà y liá»n cởi áo, lá»™ ra má»™t thân đầy cÆ¡ bắp, nâng thân cây lên hét lá»›n: "Con bà nó, để ta đụng!"
Lương Äại Tráng nhìn ra tình hình không ổn liá»n lảo đảo bò xuống, sợ hãi nói: "Ta... Ta Ä‘i bảo há»™ thiếu gia..."
Một đám gia đinh tỠra vô cùng khinh bỉ nhìn tên nà y, mẹ muốn chạy nhất thiết phải moi cái lý do vô sỉ đó ra sao?
Rầm! tiếng đụng thứ hai kinh thiên động Ä‘ia vang lên, vá»›i sá»± hiệp lá»±c cá»§a cả đám, thân cây thô to đụng và o cánh cá»a, ván cá»a vững chãi rút cục cÅ©ng không chịu nổi lá»±c đáng và o cưá»ng đại, chốt cá»a đứt gãy, ván cá»a liá»n sáºp xuống đè trúng ba gã gia Ä‘inh không kịp chạy trốn, tiếng kêu vô cùng thảm thiết không ngừng vang lên.
Hai thân thể anh em ÄÆ°á»ng Thiết Hán, ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh to như cá»™t sắt từ trong bụi mù Ä‘i ra, dưới con mắt cá»§a đám gia Ä‘inh thì không khác nà o thiên thần hạ phà m. Äằng sau hai ngưá»i còn có hÆ¡n trăm tên tay chân hùng dÅ©ng, thoạt nhìn như thần binh giáng trần. Hai huynh đệ nà y đã đỠcả mắt rồi, hôm nay phải bắt lão già Hồ gia cho chúng ta má»™t cái công đạo!
Hồ Tiểu Thiên tuy ở trong ná»™i viện, nhưng động tÄ©nh bên ngoà i lá»›n tá»›i váºy không có khả năng là hắn không nghe thấy, hắn Ä‘em ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n và o phòng mình, đúng luÌc đặt cô nà ng lên giưá»ng thì cô ta liá»n tỉnh lại.
Bốn đứa con cá»§a ÄÆ°á»ng gia, nếu nói đến độ nóng nẩy cùng liá»u mạng thì coi như ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n là lá»›n nhất, nà ng mở hai mắt ra thấy toà n thân bị trói chặt chả khác nà o má»™t cái bánh chưng, cả ngưá»i ướt sÅ©ng lại nằm trên má»™t cái giưá»ng xa lạ, nà ng sợ tá»›i mức hét ầm lên má»™t tiếng, miệng nà ng vừa há ra đã bị Hồ Tiểu Thiên nhanh chóng bịt lại, Hồ Tiểu Thiên giÆ¡ con dao sáng loáng ra trước mắt nà ng, nói: "Ngươi còn dám gà o thét ta liá»n raÌ£ch nát mặt ngươi!" Äe dá»a, tuyệt đối là đe dá»a dù cho để cho hắn vẽ, hắn cÅ©ng chưa chắc vẽ được.
Dù váºy Ä‘e dá»a cÅ©ng tá» ra tương đối hiệu quả, trên Ä‘á»i có cô nà ng nà o không quan tâm tá»›i dung mạo cá»§a mình? Dá»a rạch nát mặt nà ng còn có tác dụng gấp vạn lần nói giết, ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n cắn chặt môi lại, mắt chá»›p chá»›p nhìn Hồ Tiểu Thiên, Hồ Tiểu Thiên cuối cùng đã cháºm rãi thu tay lại, không dám hét lên nữa, naÌ€ng nhá» giá»ng nói: "Ngươi muốn là m gì?"
Hồ Tiểu Thiên cưá»i hắc hắc, ngồi xuống ghế thái sư đối diện giưá»ng, má»™t chân vắt lên ghế, gia há»a nà y còn chưa mặc lại quần áo, vừa nhấc chân lên liá»n thấy ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n đột nhiên nhắm chặt mắt lại, mặt đỠbừng, lá»™ ra vẻ thẹn thùng động lòng ngưá»i.
Hồ Tiểu Thiên lúc nà y má»›i ý thức được mình còn vẫn còn thả rông, tháºm chà còn chưa thay quần áo, động tác vô ý vừa nãy, rất đáng quan ngại a, gia há»a nà y ho khan má»™t tiếng nói: "Ngươi há»i cái nà y có thể nói là rất ngu xuẩn a, Ä‘em ngươi đến đây, ngươi nói ta muốn là m gì?" Hồ Tiểu Thiên vẫn cảm giác mình chưa có bỉ ổi lăÌm, rõ rà ng muốn nói má»™t Ãt việc bỉ ổi tà n nhẫn, nhưng cuối cùng vẫn không nói nên lá»i.
ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n mở mắt ra, tức giáºn nhìn Hồ Tiểu Thiên nói: "Nếu ngươi muốn cưỡng Ä‘oạt ta, ta có thể nói cho ngươi biết, cha ta là mệnh quan triá»u đình, giá bá»™ thị lang ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh, ngươi dám xấc láo, cẩn tháºn cha ta tố cáo vá»›i hoà ng thượng, liá»n tịch thu gia sản, chém đầu cả nhà ngươi!"
Hồ Tiểu Thiên nhìn qua cô nà ng nà y, thầm nghÄ© (ngươi đủ độc, lão tỠđã là m quái gì ngươi? Mà ngươi đã muốn giết cả nhà , tịch thu tà i sản? Mẹ thằng khốn khiến nà o trói nó thà nh dạng nà y váºy? Trói kiểu là m cho chỗ lồi chỗ lõm toà n thân hiện ra râÌt rõ rà ng a, rất chuyên nghệp a, bình thưá»ng cách buá»™c nà y chỉ có trong phim av a.) (baÌc naÌ€o không tưởng tượng ra gửi tin nhăÌn e gửi ảnh minh hoÌ£a cho :54:)
ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n thấy hắn nhìn mình cằm chằm cÅ©ng không khá»i bối rối, dù sao cÅ©ng chỉ là nữ hà i tá», lại bị trói lại như cái bánh trưng, không thể nà o động tay động chân.
Hồ Tiểu Thiên nói: "giá bộ thị lang là rất lớn hả? Không phải là một gã chăn ngựa sao."
"Ngươi... "
Hồ Tiểu Thiên Ä‘ang muốn tiếp tục đả kÃch sá»± kiêu ngạo cá»§a cô ả, chợt nghe thấy tiếng Lương Äại Tráng thở không ra hÆ¡i vang và o: "Thiếu gia... lá»›n chuyện rồi...chuyện lá»›n rồi..."
Hồ Tiểu Thiên cầm lấy con dao trên bà n, vừa ra khá»i phòng liá»n nhanh chóng đóng cá»a lại, đã thấy Lương Äại Tráng Ä‘ang cong lưng lại, hai tay chống lên đùi, thở hồng há»™c: "Giết... Giết và o rồi... Bá»n chúng giết... giết... và o được..."
Lá»i còn chưa dứt, đã thấy hai huynh đệ ÄÆ°á»ng gia dẫn gần trăm tên đại hán hùng hổ xông và o hoa viên.
Lương Äại Hán sợ tá»›i mức mặt trắng bệch, luc trước đã nghÄ© qua chạy trốn, nhưng Ä‘i được má»™t hai bước, nhưng lại nghÄ© đêÌn chức trách cá»§a mình, nếu như chạy Ä‘i chỉ sợ sau nà y ở Hồ gia liá»n không còn có đất dung thân cho gã, sau khi cân nhắc thiệt hÆ¡n, tên nà y liá»n rút Ä‘ao ra, lấy hết dÅ©ng khà nói: "Thiếu... Ãch... Thiếu gia... Ngưá»i trốn trước Ä‘i... Ta... Ta yểm há»™... "
Hồ Tiểu Thiên khinh thưá»ng nhìn tên nà y, toà n thân tÃnh từ lông mi đến đầu ngón tay không má»™t chá»— nà o là không run rẩy, đã sợ vỡ máºt còn nói bảo vệ mình cái quái gì. Hồ Tiểu Thiên nói: "Ngươi không hiểu cái gì gá»i là ném chuá»™t sợ vỡ bình à ?"
Lương Äại Tráng lắc đầu.
"Ngươi không hiểu cái gì gá»i là bất chấp tất cả?"
Lương Äại Tráng lại lắc đầu.
"Mẹ kiếp! Äúng là vô văn hóa, ngưá»i còn ở trong tay chúng ta, sợ sợ cái rắm à ?" Hồ Tiểu Thiên thá»±c sá»± không chịu được bá»™ dạng yếu bóng vÃa cá»§a tên nà y, nhịn không được bốc há»a.
Như ngưá»i tỉnh má»™ng, Lương Äại Tráng nghe nói váºy, láºp tức hét lên: "Không... Sợ ... Không sợ! Ta cái gì cÅ©ng không sợ!" Gia há»a nà y Ä‘iên cuồng hét lên, là m cho mà ng nhÄ© Hồ Tiểu Thiên vang lên ông ông, nói, mẹ nô tà i cuối cÅ©ng vẫn là nô tà i, Ä‘au hết cả tai, phà bao nhiêu miệng lưỡi dạy bảo ngươi.
Hồ Tiểu Thiên khoát tay áo nói: "Äi Ä‘i, Ä‘em cô ả kia ra, lấy dao kề cổ nà ng."
Lương Äại Tráng gáºt đầu liên tá»i, quay ngưá»i Ä‘i và o, gia há»a nà y dưá»ng như nhá»› ra má»™t việc: "Thiếu gia, nà ng mặc... Y phục chưa? "
Hồ Tiểu Thiên phát hiện gia há»a nà y quả laÌ€ cá»±c phẩm, cái cần khôn thì không khôn, cái không Ä‘aÌng nghÄ© tá»›i lại suy nghÄ© rất chi là ... toà n vẹn, hắc hắc cưá»i nói: "TrÆ¡n bóng, tiện nghi cho ngươi rồi!"
Ừng á»±c! Lương Äại Tráng nuốt nước bá»t má»™t cái, trước mắt hiện ra hình ảnh da thịt má»m mại cá»§a cô nà ng kia, không đợi hắn tỉnh lại, Hồ Tiểu Thiên đã hung hăng vá»— má»™t cái: "Mẹ, nữ nhân cá»§a lão tá» ngươi cÅ©ng dám nghÄ© đến?"
22.12.2014
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 3
Äổi trăÌng thay Ä‘en. (thượng)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Bên nà y Lương Äại Tráng tiến và o phòng, bên kia hai anh em ÄÆ°á»ng Thiết Hán, ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh đã dẫn ngưá»i tá»›i trước mặt Hồ Tiểu Thiên, thấy hắn chỉ mặc độc má»™t chiếc quần cá»™c cởi trần ngông nghênh đứng dưới ánh mặt trá»i, hai ngưá»i liá»n trợn mắt, ná»™ há»a thiêu đốt.
ÄÆ°á»ng Thiết Hán cầm Ä‘ao chỉ và o Hồ Tiểu Thiên nói: "Hồ Tiểu Thiên, sao ngươi là m váºy vá»›i em gái ta?"
Hồ Tiểu Thiên cưá»i tá»§m tỉm nói: "Ngươi nghÄ© ta là m gì em gái ngươi?"
" Ãch... " ÄÆ°á»ng Thiết Hán hoà n toà n bị là m khó rồi, gãi gãi đầu quay sang nói vá»›i nhị đệ: "Lão Nhị, chúng ta nghÄ© hắn... là m gì giá»?"
ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh quát: "Mẹ! Tiểu tá» kia, ngươi dám động tá»›i má»™t cá»ng tóc gáy em gái ta, huynh đệ ta sẽ thiêu rụi cái thượng thư phá»§ nà y, đến viên ngói cÅ©ng không chừa."
ÄÆ°á»ng Thiết Hán lay em trai má»™t cái: "Lão nhị hắn động tá»›i, đã động tá»›i!" Vừa rồi Hồ Tiểu Thiên chặt đứt cả đám tóc em gã ngay trước mặt gã, ÄÆ°á»ng Thiết Hán lại là má»™t tên cá»±c kỳ thà nh tháºt, có gì nói đó.
ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh thở phì phì nói: "Không nói sá»›m! Ngươi chỉ cần động tá»›i má»™t đầu ngón tay cá»§a em ta..."
Hồ Tiểu Thiên cắt ngang lá»i hắn: "Mẹ! đừng nói nhảm, từ đầu tá»›i chân em ngươi ta Ä‘á»u đã động tá»›i, thì sao?"
"Ngươi... "
Lúc nà y Lương Äại Tráng vừa cầm dao dà và o cổ ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n vừa Ä‘i ra, gia há»a nà y mang đầy hy vá»ng Ä‘i và o, lại chứng kiến ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n vẫn ăn mặc đầy đủ không khá»i thất vá»ng, (thiếu gia cÅ©ng tháºt âm hiểm, ăn thịt đến cả nước sốt cÅ©ng không lưu lại má»™t giá»t cho hạ nhân, ngươi là m chuyện tốt xong xuôi, còn nhanh như váºy mặc quần áo vô là m gì? Còn quấn lại chặt như váºy, cho ta xem qua má»™t chút không được sao.) Lương Äại Tráng oán thầm, trên mặt biểu hiện vẻ hung thần ác sát, ká» Ä‘ao lên cổ ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n, Ä‘i tá»›i trước ngưá»i Hồ Tiểu Thiên, lúc nà y hắn đã triệt để trấn định lại ,trong lòng đã xuất hiện chút khà thế, lá»i nói phát ra cÅ©ng rất có khà thế: "Tất cả lui xuống cho ta! Äi ra ngoà i, có tin ta chém phát chết nà ng không!"
ÄÆ°á»ng Thiết Hán ôm đầu khó chịu nói: "Lại váºy..." Hắn không có biện pháp nà o đối phó chiêu nà y, ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh cÅ©ng há hốc mồm, em hắn Ä‘ang trong tay ngưá»i ta a, ném chuá»™t sợ vỡ bình.
Lương Äại Tráng nhìn đám ngưá»i kia hù dá»a không khá»i đắc ý, Ä‘ang muốn nói thêm mấy câu ngạo mạn, đã cảm giác đầu vai bị vá»— vá»— nhẹ.
Hồ Tiểu Thiên gáºt gáºt đầu vá»›i gã nói: "Nhá», nhá», che hết mà n hình rồi!"
Lương Äại Tráng tuy không biết mà n hình là cái gì, nhưng hắn biết rõ mình Ä‘ang chắn trước tiểu chá»§ nhân, Lương Äại Tráng vốn cho rằng mình có hảo ý, là gã muốn bảo vệ tiểu chá»§ nhân kia mà , (chó cắn khách tá»›i, không nhìn được ý tốt cá»§a ngưá»i ta), Lương Äại Tráng lẩm bẩm trong lòng, lại kéo ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n thà nh thà nh tháºt tháºt lùi vá» sau má»™t bước.
ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n hung hăng nhìn chằm chằm và o Hồ Tiểu Thiên, như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Hồ Tiểu Thiên lúc nà y má»›i phát nà ng ta bị nhét má»™t đống vải và o trong miệng, hiển nhiên là do Lương Äại Tráng là m, khó trách cả buổi nà ng thà nh thà nh tháºt tháºt không nói má»™t lá»i, (tên cẩu nô tà i Lương Äại Tráng nà y vừa rồi không thừa cÆ¡ chấm mút gì chứ? Nhìn gia há»a nà y cÅ©ng không phải cái gì tốt đẹp a.) Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên tiến lên phÃa trước má»™t bước: "Không phải ai mạnh mồm nói thiêu phá»§ thượng thư hay sao?"
ÄÆ°á»ng Thiết Hán nhìn nhìn em mình, ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh vá»— ngá»±c: "Lão tá» nói,ngươi dám động và o má»™t đầu ngón tay em ta, ta sẽ thiêu phá»§ thượng thư đến mảnh ngói cÅ©ng không còn."
Hồ Tiểu Thiên vươn tay ra sá» lên bà n tay nhá» bé cá»§a ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n, sau đó lại hứng lên vuốt vuốt cái cằm ôn nhu cá»§a nà ng, cưá»i hắc hắc nói: "Ta triển khai, ngươi thiêu a! "
"Ãch... Ngươi cho rằng ta ngươi cho rằng ta không dám... Lấy lá»a ra!"
HÆ¡n trăm ngưá»i quả nhiên có ngưá»i được việc, má»™t ngưá»i cầm bó Ä‘uốc tá»›i, ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh giÆ¡ bó Ä‘uốc lên, tìm chá»— thÃch hợp châm lá»a.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Châm lá»a dá»… dáºp lá»a khó, giá» ngươi châm lá»a là rất vô tình a, không kể chuyện má»™t đám ngưá»i có thể còn sống chạy Ä‘i không, nếu việc phóng há»a phá»§ thượng thư nà y mà triá»u đình biết, ÄÆ°á»ng gia các ngươi không tránh khá»i kết cục cả nhà bị chém, tịch thu tà i sản a."
ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh giáºt mình, bó Ä‘uốc trong tay ngừng lại: "Dá»a ta?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ngươi mang hÆ¡n má»™t trăm ngưá»i tá»›i đây, mạnh mẽ xông và o phá»§ thượng thư, phá cả cá»a nhà ta, là m phá»§ thượng thư gà bay chó chạy, loạn thà nh má»™t đống, giá» còn muốn thiêu cả nhà ta, loại hà nh vi nà y khác gì cưá»ng đạo?"
Ngươi má»›i là cưá»ng đạo, ngươi cưỡng Ä‘oạt em ta... "
Hồ Tiểu Thiên hắc hắc cưá»i lạnh nói:" Bây giá» Ä‘ang ở nhà ta địa bà n cá»§a ta, ta có nhân chứng váºt chứng, ta nói ngươi Ä‘em hÆ¡n trăm ngưá»i tá»± tiện xông và o, có ý đồ cướp bóc, ngươi nói quan phá»§ tin ngươi hay tin ta?"
ÄÆ°á»ng Thiết Hán nói: "Rõ rà ng là Rõ rà ng là ngươi cưỡng Ä‘oạt em ta, giá» còn bắt nó là m con tin, đừng có ăn nói bừa bãi."
ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh nói: "Äại ca, đừng để ý hắn, hắn có nhân chứng, chúng ta cÅ©ng có, chúng ta còn nhiá»u ngưá»i..."
"Nhiá»u ngưá»i là được a?" Hồ Tiểu Thiên phát hiện chỉ số thông minh cá»§a tên gia há»a nà y tháºt sá»± thấp a, hắn bước tá»›i má»™t bước: "HÆ¡n má»™t trăm ngưá»i tay Ä‘ao tay gáºy, tá»± tiện xông và o thượng thư phá»§, không phải cướp bóc thì là cái gì? Chẳng lẽ là tạo phản?"
"Ngươi... "
"Ngươi cái gì mà ngươi? theo pháp luáºt Äại Khang, chỉ cần chứng minh được tá»™i danh mưu phản, hÆ¡n má»™t trăm ngưá»i các ngươi dá»u bị giết cả nhà , tịch thu tà i sản!"
'Ào Ào'! đám ngưá»i sau lưng anh em ÄÆ°á»ng gia đồng loạt lùi vá» sau hai bước, bị những lá»i cá»§a Hồ Tiểu Thiên dá»a sợ, nếu quả tháºt bị vu cho tá»™i mưu phản, đây chÃnh là tá»™i chém đầu cả nhà , tịch thu tà i sản a.
ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh gầm rú nói: "Ngươi cho rằng lão tá» sợ, Hồ Tiểu Thiên, hôm nay ta nhất định không tha cho ngươi." Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Dẹp Ä‘i, còn cảm giác to mồm hÆ¡n là giá»i? Mẹ kiếp! Còn cầm bó Ä‘uốc, còn muốn phóng há»a? ngươi dÆ¡ như váºy không mệt a? Có nhiá»u huynh đệ đến cổ vÅ© như váºy, Ä‘á»u chá» ngươi phóng há»a đó, ngươi không thể là m cho chúng thất vá»ng a? Muốn đốt thì đốt luôn Ä‘i!"
ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh cắn cắn môi, lúc nà y má»™t gã áo Ä‘en từ sao chen tá»›i, ngưá»i phÃa trước bị gã động và o liá»n lảo đảo đụng ngay và o tay ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh, là m bó Ä‘uốc trên tay "Phốc!" má»™t tiếng bay ra ngoà i.
Má»i ngưá»i Ä‘á»u nhìn chằm chằm và o bó Ä‘uốc kia, nhìn bó Ä‘uốc bay lên, cuối cùng rÆ¡i và o nóc thảo đình(đình cá») trong hoa viên, bên trên thảo đình Ä‘á»u là cá» tranh, lại được phÆ¡i dưới nắng cả ngà y, vừa chạm và o cái đã "Bùng!" má»™t tiếng thoáng cái thảo đình đã bốc cháy ngun ngút.
Äám ngưá»i ÄÆ°á»ng gia liá»n trợn tròn mắt, ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh giáºn giữ hét: "Tên... tên vương bát đản nà o đụng ta?"
Äám ngưá»i sau lưng Ä‘á»u nhìn sang ngưá»i khác, ai cÅ©ng không dám thừa nháºn đã đụng gã.
Có ngưá»i kêu lên: "Thảo đình cháy rồi... Thảo đình cháy rồi..."
Hồ Tiểu Thiên hung dữ nhìn thẳng và o ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh: "Ngươi dám thiêu tháºt?"
ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh nói: "Ta không đốt!" Rồi gã nhìn sang đại ca mình, ý muốn tên kia là m chứng cho mình. ÄÆ°á»ng Thiết Hán hiểu lầm ý hắn: "Ta không đốt a, bó Ä‘uốc trong tay ngươi, không quan hệ tá»›i ta!" Xem ra, anh em thân thÃch cÅ©ng không đáng tin cáºy.
Thảo đình tuy cháy, nhưng hoa viên lại bên trong hồ nước nên cũng không có cháy lan sang kiến trúc khác trong phủ.
ÄÆ°á»ng Thiết Hán biết phóng há»a thiêu phá»§ thượng thư cÅ©ng không phải việc nhá», nhanh chóng bắt đám tay chân Ä‘i dáºp lá»a tránh thế lá»a mở rá»™ng, gia Ä‘inh Hồ gia nghe thấy chạy đến, Hồ Pháºt mặt mÅ©i vốn bị đánh cho sưng vù lên, lá»›n tiếng nói: "ÄÆ°á»ng gia phóng há»a rồi, ÄÆ°á»ng gia phóng há»a rồi."
Hiện trưá»ng loạn thà nh má»™t đống, lúc nà y có ngưá»i kêu lên: "Äại ca... Ngưá»i cá»§a Kinh Triệu Phá»§ đến... "
Lương Äại Tráng lúc nà y không sợ hãi chút nà o, hắn không cảm thấy thiếu gia mình ngưu bức mấy, ngược lại cảm thấy ngưá»i ngưá»i oai phong nhất chÃnh là mình, do mình cầm Ä‘ao ká» lên cổ ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n, má»›i uy hiếp hÆ¡n má»™t trăm tên đại hán không dám hà nh động thiếu suy nghÄ©. Phà m là con ngưá»i Ä‘á»u có ham muốn, Ä‘á»u muốn tìm kiếm cảm giác thá»a mãn vá»›i chÃnh mình, Lương Äại Tráng vôn Ä‘ang ká» sát Ä‘ao và o cổ ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n, có chút lâng lâng, gia há»a nà y đã có chút thả lá»ng tay, hét lá»›n: "Còn không mau mau thúc thá»§ chịu trói!" Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Không cẩn tháºn lại tiến tá»›i che hÆ¡n ná»a ngưá»i Hồ Tiểu Thiên, Hồ Tiểu Thiên cá»±c kỳ bất mãn lưá»m tên nà y, (nói rồi lại cản mà n hình cá»§a ra, không pháºn biệt được ai là vai chÃnh ai là vai phụ sao? Loại nô tà i lá»›n tiếng hÆ¡n chá»§, tháºt sá»± là không có mắt a.)
Khá tốt Lương Äại Tráng rất nhanh đã phản ứng, lại kéo ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n lui vá» sau, đúng lúc nà y má»™t bóng Ä‘en từ nóc nhà đột nhiên bắn xuống, Lương Äại Tráng vừa nháºn ra thì vá» kiếm đã bắn tá»›i đâm và o cổ tay gã, Lương Äại Tráng kêu thảm má»™t tiếng, Ä‘ao trong tay keng má»™t tiếng rÆ¡i xuống đất.
Má»™t đạo thân ảnh yểu Ä‘iệu từ nóc nhà nhảy xuông, nóc nhà cao ba trượng, nhảy thoáng má»™t cái đã xuống, chả khác nà o chim chóc thông thưá»ng. Trên đầu đội má»™t cái mÅ© lụa Ä‘en, áo ngoà i bằng gấm mà u tÃm in hình đám mây, vạt áo mở ra, bên trong mặc trang phục võ sÄ© mà u Ä‘á», giầy Ä‘en đế má»ng, da thịt trắng noãn, mà y kiếm cắm và o tóc mai, đôi mắt như là n thu thá»§y, tư thế hiên ngang, bay nhẩy như Kinh Long, là nữ bổ đầu bà i danh thứ nhất Kinh Triệu Phá»§ Má»™ Dung Phi Yên, thân hình nà ng trên không trung xoay tròn và i lần.
Thấy thế má»i ngưá»i cùng kêu lên á»§ng há»™.
Hồ Tiểu Thiên tuy thừa nháºn rằng động tác nhà o lá»™n cá»§a nà ng không tệ, nhưng trong lòng có chút buồn bá»±c, (chẳng lẽ nữ nhân ở đây ai cÅ©ng xuất thân từ ngà nh thể thao sao? Hầu như má»—i ngưá»i xuất hiện Ä‘á»u lá»™n mèo mấy cái rồi xoay ngưá»i ba trăm sáu mươi độ, sợ ngưá»i khác nghÄ© rằng các nà ng không biết nhà o lá»™n sao? Khoa trương, tháºt sá»± là quá khoa trương rồi.)
Äá»™ng tác cá»§a Má»™ Dung Phi Yên tuy rằng có chút khoa trương, nhưng tốc độ xuất thá»§ có chút mÆ¡ hồ, không đợi Lương Äại Tráng phản ứng, đã nhấc chân đá tên nà y từ bên cạnh ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n ra ngoà i, tay trái kéo ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n đến cạnh mình, đỡ nà ng đứng lên, trưá»ng kiếm trong tay chỉ vá» Hồ Tiểu Thiên. Vốn thá»i Ä‘iểm nà ng nhảy xuống hắn đã có đủ thá»i gian chạy trốn, nhưng phát hiện Lương Äại Tráng kia sẽ không chịu nổi má»™t kÃch nên hắn không đà o tẩu mà muốn tá»›i khống chế ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n, chỉ khống chế được nà ng má»›i khống chế được cục diện bây giá», cho đám ÄÆ°á»ng gia đám ngưá»i kia sợ ném chuá»™t vỡ bình, không dám là m liá»u.
Kế hoạch cá»§a Hồ Tiểu Thiên vốn không sai, nhưng trong quá trình thá»±c hện lại xảy ra sai lệch, đầu tiên là hắn nghÄ© xà nhà rất cao, tiếp theo lại nghÄ© cô nà ng mặc nam trang nà y không có động tác võ thuáºt đẹp nà y thá»±c lá»±c không quá lá»›n, thứ ba hắn cho rằng trong khoảng thá»i gian nà y hắn có thể khống chế ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n, nhưng lúc chân chÃnh hà nh động lại ý thức được mình đã sai hoà n toà n, cuối cùng là hắn đánh giá cao thá»±c lá»±c cá»§a chÃnh mình.
Lương Äại Tráng căn bản không tạo cho Má»™ Dung Phi Yên bất kỳ trở ngại nà o, Hồ Tiểu Thiên vừa chạm tá»›i góc áo ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n, thì ngưá»i đã bị Má»™ Dung Phi Yên Ä‘oạt mất, sau đó trưá»ng kiếm sáng loáng trong tay nà ng lại ká» sát cổ Hồ Tiểu Thiên, hà o quang lóe đến là m Hồ Tiểu Thiên vô thức nhắm mắt lại.
Lương Äại Tráng lúc nà y má»›i mặt mÅ©i bầm dáºp bò dáºy, thấy chá»§ nhân bị khống chế, liá»n hô to vá»t tá»›i, Má»™ Dung Phi Yên cÅ©ng không thèm nhìn, đạp vá» sau má»™t cái trúng lồng ngá»±c gã phát ra má»™t tiếng còn lá»›n hÆ¡n hồi nãy là m Lương Äại Tráng kêu thảm thiết, ngã chá»ng vó trên mặt đất.
Má»™ Dung Phi Yên lạnh lùng nhìn qua Hồ Tiểu Thiên, Hồ Tiểu Thiên không há» sợ hãi, cưá»i tá»§m tỉm nhìn qua cô gái mặc nam trang tư thế oai hùng nà y nói: "Mỹ nữ, ngươi là ai váºy?"
22.12.2014
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 3
Äổi trăÌng thay Ä‘en. (trung)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Mộ Dung Phi Yên nói: "Kinh Triệu Phủ bát phẩm hộ vệ, môn hạ Hồng đại nhân: Mộ Dung Phi Yên!"
Hồ Tiểu Thiên vá»a nghe đối phương là cảnh sát nữ, trái tim láºp tức trầm xuống, nếu là nữ cảnh sát thì hắn cÅ©ng không dám là m ẩu, nhẹ nhà ng dùng ngón tay gõ gõ và o mÅ©i kiếm nói: "Phiá»n ngươi dá»i thanh kiếm Ä‘i chút, không cẩn tháºn lại cướp cò là không tốt a."
Má»™ Dung Phi Yên đương nhiên không biết cướp cò là gì. lạnh lùng nói: "Ngươi thân là thân là con dân Äại Khang, con cá»§a mệnh quan triá»u đình, chìm đắm trong hoà ng ân, lại không biết là m gương tốt, ban ngà y ban mặt lại có thể là m ra hà nh vi vô sỉ cưỡng Ä‘oạt dân nữ, ngươi biết tá»™i cá»§a ngươi chưa?"
Hồ Tiểu Thiên nghe Má»™ Dung Phi Yên liên tiếp chất vấn, láºp tức rõ rà ng cô nà ng nà y là má»™t tên hắc tiêu(*), (Ta há»i ngươi đã là m rõ rà ng chân tướng chưa? Vừa đến đã đổ đủ loại tá»™i danh lên đầu lão tá», ta chá»c giáºn ngươi bao giá» hả? Hồ Tiểu Thiên nháºn định cô nà ng Má»™ Dung nà y không phải là có cừu oán gì vá»›i cha hắn, mà chÃnh là có giao tình vá»›i ÄÆ°á»ng gia, cho nên má»›i biểu hiện thiên vị như váºy.)
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ban ngà y ban mặt ngươi xông và o nhà dân, mang theo hung khÃ, uy hiếp tÃnh mạng công đân, ngươi biết tá»™i cá»§a ngươi chưa?"
Mộ Dung Phi Yên nói: "Ta là Bộ Khoái! Diệt trừ tội phạm là chức trách của ta."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Bá»™ khoái thì sao? Ngươi có lệnh kiểm soát à ? Ngươi nghÄ© thượng thư phá»§ là chá»— nà o? Ngươi nói đến là đến?" Những lá»i nà y quả thá»±c đặt Má»™ Dung Phi Yên và o thế khó rồi, từ "Lệnh kiểm soát" nà y tuy có chút lạ lẫm vá»›i nà ng, nhưng lệnh truy nã thì nà ng biết đấy, Hồ Tiểu Thiên Ä‘oán không sai, Má»™ Dung gia vÃ ÄÆ°á»ng gia là thế giao, MÃ ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n lại là bạn khuê phòng vá»›i nà ng, nghe nói ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n bị bắt liá»n dẫn ngưá»i chạy tá»›i, trong lúc vá»™i và ng cÅ©ng không đến chá»— Hồng đại nhân Kinh Triệu Doãn xin lệnh truy nã, bình thưá»ng thì không sai, nhưng hôm nay nà ng lại xông và o phá»§ thượng thư, há»™ bá»™ thượng thư Hồ Bất Vi lại là quan tam phẩm đương triá»u, dù là ngưá»i lãnh đạo trá»±c tiếp cá»§a nà ng ở Kinh Triệu Doãn là Hồng Bách Tá» cÅ©ng chỉ là quan tam phẩm, thấy Hồ Bất Vi cÅ©ng phải nhún nhưá»ng và i phần, hôm nay có khả năng phạm phải lá»—i lầm lá»›n. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên vẫn luôn để ý biểu hiện cá»§a Má»™ Dung Phi Yên, nhìn thấy ánh mắt nà ng có chút do dá»±, láºp tức nháºn ra cô nà ng nà y đã bị lá»i nói cá»§a mình chấn trụ, (không biết lão tá» còn tiện tay lấy cả bằng thạc sÄ© tâm lý há»c a?)
Hồ Tiểu Thiên lấy tay cẩn tháºn cầm lấy mÅ©i kiếm, cháºm rãi ngá»a ra sau, đẩy mÅ©i kiếm ra, rồi lùi vá» sau má»™t bước.
Äôi mắt đẹp Má»™ Dung Phi Yên láºp lòe, trong lòng do dá»±, nhưng mục Ä‘Ãch hôm nay nà ng tá»›i chá»§ yếu là cứu ngưá»i, những chuyện khác tÃnh sau, hoà thượng chạy không thoát khá»i miếu, nà ng giáºt tấm vải Ä‘ang chèn chặt miệng ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n xuống, dùng kiếm chặt đứt dây thừng trói cô ả, ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n xấu hổ và giáºn dữ đến cá»±c Ä‘iểm, vừa má»›i tá»± do liá»n Ä‘oạt kiếm trong tay Má»™ Dung Phi Yên, quát:" Dâm tặc! Ta giết ngươi!" Lao vá» phÃa Hồ Tiểu Thiên. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên thấy không ổn, liá»n chạy vỠđám gia Ä‘inh Hồ Pháºt, đám kia chẳng những không có xông lên bảo vệ, thấy ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n cầm hung khà đằng đằng sát khà đuổi tá»›i, sợ hãi thục mạng chạy tứ tán, Hồ Tiểu Thiên rất tức giáºn a, (má»™t đám phế váºt ham sống sợ chết, bình thưá»ng ăn ở Hồ gia dùng đồ Hồ gia đó, đến lúc lão tá» cần các ngươi bảo há»™, cả đám chạy còn nhanh hÆ¡n cả thá», nói rồi, má»™t chút đạo đức nghá» nghiệp cÅ©ng không có.) Hồ Tiểu Thiên rèn luyện bốn tháng cÅ©ng không phải chỉ để cho đẹp, chạy tuyệt đối là nhanh như gió, huống chi lại không bị vướng vÃu quần áo, chỉ mặc má»™t cái quần con sải bước, bá»™ pháp ưu mỹ, phút chốc đã bá» xa ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n.
Nếu nói đến chạy bá»™, ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n trăm phần trăm không phải đối thá»§ cá»§a Hồ Tiểu Thiên, nhưng ngưá»i ta còn biết cả khinh công a, thấy chạy bá»™ không Ä‘uổi được, chân nhá» lại dẵm mạnh lên mặt đất, sau đó liá»n bay lên, trên không lại lá»™n mèo, quay ngưá»i ba trăm sáu mươi độ, sai phải nói là bảy trăm hai mươi độ.
Hồ Tiểu Thiên Ä‘ang chạy ngẩng đầu lên, đã thấy cô nà ng Ä‘uổi sát tá»›i, bay so vá»›i chạy đương nhiên là nhanh hÆ¡n a. Ä‚n gian! Tuyệt đối là ăn gian! Hồ Tiểu Thiên nhìn ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n như diá»u hâu vồ thá» lao xuống, sá»± xấu hổ và giáºn dữ đã thể hiện rà nh rà nh trên mặt, xem ra cô nà ng đã hoà n toà n đánh mất lý trÃ, (nữ nhân má»™t khi đánh mất lý trà thì cái gì cÅ©ng là m được a, hảo hán không chấp nhặt chuyện trước mắt.)
"Gia Ä‘inh, gia Ä‘inh!" Hồ Tiểu Thiên phát hiện đám ra Ä‘inh kia chạy còn nhanh hÆ¡n hắn và i phần, nhưng lại có má»™t tên đủ trung thà nh a, thá»i khắc mấu chốt, Lương Äại Tráng đầu óc mê muá»™i bò dáºy, gia há»a nà y cÅ©ng không phải muốn xả thân há»™ chá»§, chỉ là trùng hợp đứng dáºy, mặt xám xịt chạy Ä‘i, muốn rá»i khá»i chá»— thị phi nà y. Mà dáng ngưá»i to béo cá»§a gã vừa vặn trở thà nh má»™t lá»›p che chắn tuyệt hảo, Hồ Tiểu Thiên nhanh chóng chạy ra sau lưng gia há»a nà y, đẩy hắn má»™t cái.
Lương Äại Tráng bây giá» má»›i tỉnh táo lại, nhìn thấy ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n từ không trung đâm kiếm xuống, má»›i hiểu được vì sao thiếu gia lại đẩy mình, hét thảm má»™t tiếng, sức mạnh ở đâu Ä‘em ra hết: "Ta chÆ¡i đại gia ngươi... " Tuy rằng những lá»i nà y là nhìn ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n mà mắng đấy, nhưng thá»±c sá»± là mắng Hồ Tiểu Thiên a, (lão tá» là gia Ä‘inh bán mình không bán mạng, ngươi sao lại hèn hạ đến váºy, đẩy lão tá» ra đỡ thay ngươi má»™t kiếm.)
Vẫn may là công phu cá»§a ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n không tệ, kiếm trong tay thu phát tá»± nhiên, nhìn Lương Äại Tráng bị đẩy ra, thanh kiếm liá»n thu lại, sau đó giÆ¡ chân, bá»™p! má»™t tiếng đạp và o đầu Lương Äại Tráng, đừng thấy chân nà ng không lá»›n mà coi thưá»ng, sức mạnh thá»±c ra không há» nhẹ, Lương Äại Tráng bị đạp phải hai chân trở nên má»m nhÅ©n, "huỵch!" má»™t cái quỳ trên mặt đất, nếu như không phải có cái quỳ kinh thiên động địa nà y giảm bá»›t lá»±c, chỉ sợ đầu đã bị đạp và o trong bụng a.
Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng vì váºy mà lấy được cÆ¡ há»™i thở dốc, hắn không tiếp tục chạy vá» phÃa trước, bởi vì ở phÃa trước ÄÆ°á»ng Thiết Hán đã dẫn má»™t đám ngưá»i xông lên bá»c đầu, Hồ Tiểu Thiên quay đầu chạy tá»›i phÃa Má»™ Dung Phi Yên, ngưá»i ngoà i nhìn cho là hắn chui đầu và o lưới, nhưng Hồ Tiểu Thiên lại nháºn ra chá»— Má»™ Dung Phi Yên má»›i là an toà n nhất, cô nà ng không thể trÆ¡ mắt đứng nhìn hắn bị đánh chết, nếu như có chuyện không hay xảy ra, nà ng cÅ©ng khó thoát tá»™i.
Tấm bằng thạc sÄ© tâm lý há»c cá»§a Hồ Tiểu Thiên cÅ©ng không phải để cho có, Má»™ Dung Phi Yên thấy Hồ Tiểu Thiên chạy vá» phÃa mình, tá» ra vẻ mâu thuẫn phức tạp.
ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n nhá» phản lá»±c từ đỉnh đầu Lương Äại Tráng, từ trên không lá»™n ngược bảy trăm hai mươi độ, tiếp tục đâm vá» phÃa Hồ Tiểu Thiên, quát: "Dâm tặc! Xem kiếm!"
Äúng lúc nà y Má»™ Dung Phi Yên bắt lấy má»™t tay Hồ Tiểu Thiên, kéo vá» phÃa sau lưng mình.
ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n không thể tưởng tượng được là Má»™ Dung Phi Yên có thể ra tay trợ giúp Hồ Tiểu Thiên, kiếm trên tay không dừng lại, nà ng tá» ra khó hiểu nói: "Má»™ Dung tá»·, tránh ra!"
Má»™ Dung Phi Yên lại nói: "Khinh Tuyá»n! Ngươi tỉnh táo lại chút Ä‘i!"
ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n giáºn giữ nói: "Hôm nay ta nhất định giết chết tên dâm tặc nà y!"
Hồ Tiểu Thiên nghe hai ngưá»i đối đáp, đã hiểu hai cô nà ng nà y quả nhiên có quan hệ, bảo sao cô nà ng bá»™ khoái nà y lại tá»›i nhanh như váºy.
ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n muốn lách qua Má»™ Dung Phi Yên đâm ra má»™t kiếm, mặc dù Má»™ Dung Phi Yên Ä‘ang đứng trên láºp trưá»ng cá»§a má»™t ngưá»i bạn tốt, nhưng nà ng lại là đệ nhất nữ bổ đầu ở Kinh Triệu Phá»§, nên biết rõ luáºt lệ Äại Khang, nếu ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n giết Hồ Tiểu Thiên, chỉ sợ là chá»c và o phiá»n toái lá»›n, tuy rằng vương tá» phạm pháp cÅ©ng bị trị tá»™i như thứ dân, nhưng tá»™i cá»§a Hồ Tiểu Thiên còn chưa phải tá»™i chết, lại nhìn y phục trên ngưá»i ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n khá đầy đủ, có lẽ vẫn chưa bị xâm phạm, coi như Hồ Tiểu Thiên phạm tá»™i thì cÅ©ng phải trước xét sau phán. Nhìn ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n đâm kiếm, Má»™ Dung Phi Yên cuống quÃt thò tay cầm chặt cổ tay cô ả, thấp giá»ng nói: "Khinh Tuyá»n, ngươi tỉnh táo lại Ä‘i!"
ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n vừa thẹn vừa gấp, và nh mắt đã đỠngầu lên, cắn răng nói: "Má»™ Dung tá»·, nếu như ngươi còn nhá»› giao tình giữa tá»· muá»™i chúng ta mấy năm nà y, thì tránh ra, ta nhất định giết tên dâm tặc nà y." Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Tiểu Thiên đứng sau lưng Má»™ Dung Phi Yên, vừa lùi lùi vừa nói: "Má»™ Dung Bá»™ đầu Má»™ Dung Bá»™ đầu, ngươi là ngưá»i chấp pháp a, phải xá» lý công bằng, ai đúng ai sai cÅ©ng phải để quan phá»§ là m rõ."
Má»™ Dung Phi Yên quay ngưá»i trừng mắt nhìn tên nà y, trong lòng tá»± nhá»§ (bảo vệ luáºt pháp Äại Khang nguyên bản chÃnh là chức trách cá»§a ta, cần tên hoà n khố như ngươi nhắc nhở?) Không để ý má»™t chút, nà ng không ngá» ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n đã ra tay, ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n đánh má»™t chưởng và o đầu vai nà ng, cho Má»™ Dung Phi Yên lảo đảo chút, Má»™ Dung Phi Yên căn bản không nghÄ© tá»›i ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n sẽ ra tay, tÃnh cách ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n xấu nhất trong đám anh em ÄÆ°á»ng gia, tÃnh tình cương liệt, chịu nhục nhã như váºy, liá»n nhìn chằm chằm và o Hồ Tiểu Thiên, muốn đâm cho hắn thá»§ng ra thêm và i chá»— má»›i hả giáºn.
ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n Ä‘oạt lại trưá»ng kiếm, nhìn Hồ Tiểu Thiên gia tốc chạy trốn, thừa dịp Má»™ Dung Phi Yên Ä‘ang lảo đảo, ném trưá»ng kiếm trong tay ra, hà n quang lóe lên bay thẳng đến háºu tâm Hồ Tiểu Thiên.
Hồ Tiểu Thiên sau khi nghe thấy tiếng gió à o à o, láºp tức cảm thấy không ổn, lông tóc Ä‘á»u dá»±ng đứng lên, trong lòng thầm kêu, (thôi toi rồi, sá»›m biết cô nà ng há» ÄÆ°á»ng nà y dữ tợn như váºy đã không diá»…n má»™t mà n cưỡng Ä‘oạt dân nữ như váºy, tháºt là thông minh quá bị thông minh hại mà , vất vả má»›i được cÆ¡ há»™i trùng sinh váºy lại bị hoang phà rồi, đên ngà y chết rồi, hối háºn a!)
MÅ©i kiếm còn cách háºu tâm Hồ Tiểu Thiên chưa đến má»™t xÃch, mặt Má»™ Dung Phi Yên tái nhợt, muốn cứu cÅ©ng muá»™n rồi, trong lòng không ngừng kêu khổ, muá»™i muá»™i ngốc cá»§a ta, nếu Hồ Tiểu Thiên chết như váºy, không biết sẽ có bao nhiêu ngưá»i vì ngươi mà đầu rÆ¡i xuống đất đây.
Má»™t cái thương sắt bay tá»›i, đương! má»™t tiếng, đụng và o mÅ©i kiếm Ä‘ang bay tá»›i Hồ Tiểu Thiên, trưá»ng kiếm liá»n chệch ra ngoà i nghiêng nghiêng cắm trên bãi cá» cá»§a hoa viên.
Äúng lúc sinh tá» quan đầu cáºn vệ Hồ Thiên Hùng cá»§a Hồ Bất Vi đã tá»›i, nhìn thấy ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n phi kiếm đâm tá»›i Hồ Tiểu Thiên, nhanh chóng lấy thương đánh bay trưá»ng kiếm, Ä‘em Hồ Tiểu Thiên trên bá» cái chết kéo lại.
22.12.2014
Quyển 1: Gian thần chi tá»â€‹
Chương 3
Äổi trăÌng thay Ä‘en. (haÌ£)
Nguồn: Bachngocsach
Nội dung thu gọn
Má»™ Dung Phi Yên chứng kiến má»™t mà n xảy ra trước mắt, chẳng những không thất vá»ng, ngược lại đáy lòng cảm thấy rất may mắn, có thể nói lần nà y Hồ Thiên Hùng ra tay cho tất cả má»i ngưá»i thoát khá»i phiá»n toái lá»›n, tuy rằng thanh trưá»ng kiếm cá»§a nà ng chẳng phải tuyệt thế Thần Binh gì, nhưng cÅ©ng được là m bởi tinh cương thượng đẳng, mạnh hÆ¡n nhiá»u lần so vá»›i Ä‘ao kiếm thông thưá»ng, ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n luyện võ từ nhá», nên lá»±c tay cÅ©ng không nhá», lại lúc nà ng Ä‘ang thẹn quá hóa giáºn dùng toà n lá»±c, uy lá»±c không phải chuyện đùa, má»™t kiếm nà y mà đâm và o Hồ Tiểu Thiên, hắn không chết cÅ©ng trá»ng thương.
Trong thượng thư phá»§ Hồ Thiên Hùng có võ công cao nhất, gã vừa đến đã xoay chuyển hoà n toà n tình thế, chân phải hạ ở đầu cá»™t cẩm thạch hình hoa sen, sau đó đằng không bay lên, tuy tư thế bay không phiêu dáºt uyển chuyển như ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n cùng Má»™ Dung Phi Yên, nhưng bay vừa cao lại nhẹ nhà ng, lá»™n mèo rồi quay ngưá»i giữa không trung, rồi nhanh chóng hạ xuống trước ngưá»i Hồ Tiểu Thiên, rút yêu Ä‘ao ra vẽ lên má»™t đưá»ng Ä‘ao sắc bén rét lạnh, má»™t tay nhấc ngoại bà o lên, má»™t tay giÆ¡ Ä‘ao ra phÃa trước, tư thế Ä‘iển hình cá»§a anh hùng xuất thế, tụ khà trong ngá»±c, trung khà mưá»i phần nói: "Hay! Má»™t đám chuá»™t nhắt lá»›n máºt, có Hồ Thiên Hùng ta ở đây, ai dám là m tổn thương thiếu gia nhà ta!"
Vốn Hồ Tiểu Thiên Ä‘ang trà n ngáºp cảm kÃch do được tên nà y cứu kịp thá»i, nhưng nhìn tư thế cá»§a gã nà y, lại nghe gia há»a nà y nói như sợ má»i ngưá»i không biết gã là Hồ Thiên Hùng đã cứu mình không bằng (tá» ra vượt trá»™i, ngươi nha không giả bá»™ thì có thể chết sao?)
ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n mặc kệ gã là ai, trong lòng bây giá» chỉ nghÄ© tá»›i việc giết chết Hồ Tiểu Thiên, còn muốn tiếp tục cứng rắn xông tá»›i, đã bị Má»™ Dung Phi Yên kéo lại, Má»™ Dung Phi Yên lần nà y đã rút kinh nghiệm, thấy ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n đã giết đỠcả mắt rồi, không chừng sẽ bất thình lình xuất thá»§, nên dứt khoát ôm lấy ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n từ phÃa sau, thấp giá»ng nói: "Khinh Tuyá»n, đừng là m báºy!"
ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n giãy giụa má»™t lúc không thoát được, lúc nà y hai tên anh trai cá»§a cô ả đã đồng loạt chạy tá»›i, hai tên nà y thấy em mình đã được cứu ra thà nh công nên không cố kỵ gì nữa, ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh hét lá»›n: "Các huynh đệ, xông lên giết tên dâm tặc nà y, đòi lại công bằng cho em ta!"
HÆ¡n trăm tên đại hán được chúng Ä‘em tá»›i nghe hắn kêu gá»i liá»n kêu gà o: "Giết dâm tặc, báo thù cho ÄÆ°á»ng tiểu thư!" HÆ¡n má»™t trăm ngưá»i đồng thá»i hét lên là m động tÄ©nh không nhá», chỉ sợ ngưá»i trong phạm vi má»™t dặm Ä‘á»u nghe rõ.
Hồ Bất Vi tuy đã phái thiếp thân thị vệ cá»§a mình là Hồ Thiên Hùng Ä‘i vá», mặt ngoà i vẫn trấn định như thưá»ng, nhưng trong lòng có chút lo lắng, chỉ sợ chỉ số thông minh cá»§a con mình Hồ Tiểu Thiên lại trở vá» như cÅ©, tuy ná»a năm trước con mình đã khôi phục lý trÃ, lại đột nhiên mở miệng nói chuyện, có thể Hồ Bất Vi cảm giác chuyện nà y rất kỳ quặc, khó nói bệnh cá»§a con trai mình có tái phát không, cho nên nay nghe ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh nói chuyện nà y, suy nghÄ© đầu tiên là con mình có khi lại tái phát rồi.
ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh ngồi trên xe ngá»±a cá»§a Hồ Bất Vi, trong lòng cÅ©ng như lá»a đốt, tuy xe ngá»±a chạy rất nhanh, nhưng hắn vẫn háºn không thể má»c thêm hai cái cánh bay thẳng đến phá»§ thượng thư cứu con gái mình, lúc đến đây tìm Hồ Bất Vi gã đã biết hai đứa con trai mình đã tá»›i phá»§ thượng thư cứu ngưá»i, ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh má»™t mặt phái ngưá»i đến cản hai đứa con trai mình là m loạn, má»™t mặt chạy tá»›i tìm Hồ Bất Vi. ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh trong lòng háºn không thể giết chết đứa con đần độn cá»§a Hồ Bất Vi, dù sao hai ngưá»i Ä‘á»u là quan trong triá»u, Hồ Bất Vi lại là Bá»™ Há»™ Thượng Thư, quan giai hÆ¡n xa hắn, trong lòng rất cố kỵ, ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh lúc nà y tháºm chà không dám suy nghÄ© nhiá»u, vạn nhất con gái bảo bối cá»§a mình bị đứa con đần độn cá»§a Hồ Bất Vi là m mất trong trắng, thì không biết là m sao cho phải?
Hai ngưá»i tá»›i Thượng Thư Phá»§ đúng luc nghe thấy âm thanh kêu giết thấu trá»i kia.
"Giết dâm tặc, báo thù cho ÄÆ°á»ng tiểu thư!"
ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh nghe thấy rõ rà ng, láºp tức quá sợ hãi, trong lòng thầm kêu không tốt, chẳng lẽ con gái mình lại rÆ¡i và o độc thá»§ cá»§a dâm tặc, mẹ kiếp, nếu Khinh Tuyá»n nhà ta gặp chuyện, ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh ta dù liá»u cái mạng già cÅ©ng phải tìm Hồ Bất Vi ngươi đòi lại công đạo! Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hồ Bất Vi tiếng hét cÅ©ng sợ hết hồn hết vÃa, lão chỉ có má»™t đứa con trai bảo bối, si ngốc mưá»i sáu năm không nói được má»™t lá»i, vừa má»›i khôi phục thần trà ná»a năm, lại dÃnh và o tai vạ lá»›n như váºy, Ä‘iá»u Hồ Bất Vi lo lắng nhất bây giá» không phải con gã chá»c bao nhiêu tai vạ mà là con mình có bình an vô sá»± hay không.
Trong lúc nhất thá»i cảm xúc đám đông trở nên hung dữ, cục diện rất có thể không khống chế nổi, tuy Hồ Thiên Hùng võ công cao cưá»ng, nhưng song quyá»n nan địch tứ thá»§, còn đám gia Ä‘inh trong phá»§ kia thấy tình hình không ổn, không biết đã chạy trốn đến chá»— nà o rồi.
Huynh muá»™i ÄÆ°á»ng gia cùng hÆ¡n má»™t trăm ngưá»i Ä‘ang chuẩn bị thống khoái giết Hồ Tiểu Thiên, Má»™ Dung Phi Yên thấy tình thế nguy cấp ôm chặt ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n nói lá»›n: "Má»i ngưá»i nghe ta nói má»™t câu, Hồ Tiểu Thiên có là m xằng báºy hay không, cÅ©ng Ä‘á»u có quan phá»§ khiển trách, các ngươi ngà n vạn lần không được hà nh động theo tình cảm." Bên ngoà i là nà ng cản huynh muá»™i ÄÆ°á»ng gia bảo vệ Hồ Tiểu Thiên, nhưng thá»±c tế là suy nghÄ© cho ÄÆ°á»ng gia, Má»™ Dung Phi Yên dù sao cÅ©ng giữ chức vụ trong trong quan phá»§, biết rõ lợi, hại trong việc nà y.
Hồ Tiểu Thiên ở trong tình huống nà y, cÅ©ng không tá» ra sợ hãi chút nà o, gáºt đầu nói chen và o: "Má»™ Dung Bá»™ đầu nói đúng, xúc động là không tốt, Äại Khang có quốc pháp cá»§a Äại Khang, ai đúng ai sai đợi quan phá»§ đến giải quyết!"
Má»™ Dung Phi Yên hung hăng trừng mắt vá»›i hắn má»™t cái, trong lòng thầm mắng tên hoà n khố nà y thá»±c sá»± là vô sỉ đến cá»±c Ä‘iểm, là m ra chuyện đáng xấu hổ, lại còn không chút xấu hổ nà o nói ra những lá»i nà y, ngươi dám Ä‘em luáºt lệ ra nói chÃnh là biết rồi mà cố tình vi phạm!
Hồ Tiểu Thiên lúc nà y đã nhìn thấy bóng dáng cha mình xuất hiện ở sân, dẫn theo má»™t vị trung niên to lá»›n, hai ngưá»i Ä‘á»u mặc quan phục, nhìn và o trang phục hai ngưá»i đã thấy khác biệt, trước ngá»±c Hồ Bất Vi là hình vẽ Khổng Tước, trên mÅ© trang trà má»™t khối bảo thạch mà u hồng, bên trên Ä‘Ãnh san hô. Còn ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh là quan lục phẩm, trước ngá»±c là hình cò trắng, trên mÅ© là khối bảo thạch bé xÃu, trên là xà cừ.
Khổng Tước so vá»›i cò trắng đương nhiên là khà thế cao hÆ¡n, vá» phần bảo thạch Ä‘Ãnh trên mÅ©, khối bảo thạch mà u hồng nếu so vá»›i khối bảo thạch mà u lam be bé cá»§a ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh Ãt ra phải to hÆ¡n bốn phần, đây chÃnh là cái gá»i là ngưá»i so vá»›i ngưá»i tức chết ngưá»i, hà ng so vá»›i hà ng muốn ném Ä‘i. Quan tam phẩm đứng vá»›i quan lục phẩm, khác biệt đương nhiên là rõ rà ng rồi, nói vá» dáng ngưá»i không thì ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh cao tá»›i tám thước, còn Hồ Bất Vi ngưá»i rất bình thưá»ng miá»…n cưỡng cÅ©ng được bảy xÃch, có thể do Hồ Bất Vi Ä‘i giầy quan đế dà y đến bảy xen, hiệu quả tăng chiá»u cao là rất rõ rà ng, hÆ¡n nữa bản thân lão có khà thế không giáºn mà uy, đứng cạnh ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh, là m ngưá»i ta cảm giác lão có thể nháy mắt giết chết ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh, ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh nhìn thế nà o cÅ©ng lá»™ ra vẻ nghèo khó.
Hồ Bất Vi nhìn cục diện loạn thà nh má»™t đống ở trước mắt, từ trong đám ngưá»i đã nhìn thấy con trai bảo bối cá»§a mình, thấy hắn không việc gì, liá»n yên lòng, hừ lạnh má»™t tiếng: "Hồ đồ!" Âm thanh cá»§a lão tuy không lá»›n, nhưng lại cá»±c kỳ rõ rà ng, vừa nói đã là m tất cả má»i ngưá»i nhìn tá»›i.
Cái ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh quan tâm chÃnh là con gái mình, thấy con gái mình vẫn bình an đứng đó, đáy lòng cÅ©ng thở dà i má»™t hÆ¡i, lá»›n tiếng nói: "Dừng tay cho ta!" Lá»i nói cá»§a gã rất có tác dụng. Dù sao ngưá»i ở đó Ä‘á»u là cá»§a ÄÆ°á»ng gia, nhìn thấy phụ thân đến, huynh muá»™i ÄÆ°á»ng gia láºp tức bình tÄ©nh lại, ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh ở nhà luôn vô cùng có quyá»n uy, nếu như gia chá»§ đã đến, dù cho phiá»n toái lá»›n hÆ¡n nữa má»i ngưá»i cÅ©ng muốn để phụ thân xá» lý.
ÄÆ°á»ng Khinh Tuyá»n nhìn thấy cha đến, và nh mắt đỠá»ng, thân thể má»m mại thoắt cái đã giãy khá»i ngưá»i Má»™ Dung Phi Yên, kêu má»™t tiếng cha, sau đó chạy tá»›i nhảy và o lòng phụ thân, khóc nức nở, dù lúc bình thưá»ng tÃnh cách nà ng vô cùng cứng rắn ương ngạnh, Ãt khi rÆ¡i lệ trước mặt ngưá»i khác, nhìn thấy bố đến, tất cả á»§y khuất cùng chua sót dâng lên, nước mắt không kìm được mà chảy ròng ròng. Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ÄÆ°á»ng Văn ChÃnh thấy con gái khóc đến váºy và nh mắt cÅ©ng không khá»i đỠlên, hắn thấp giá»ng nói: "Con gái ngoan đừng khóc, dù chuyện lá»›n thế nà o ta cÅ©ng đứng ra là m chá»§!" Nói đến đây hắn lạnh lùng liếc Hồ Bất Vi, ý tứ được thể hiện rất rõ rà ng, con ngươi là m việc tốt thât, hôm nay ta nhất định phải đòi lại công bằng!"
ÄÆ°á»ng Thiết Hán cùng ÄÆ°á»ng Thiết Thà nh tiến tá»›i, hai con hà ng nà y cÅ©ng không phải khôn khéo gì, ÄÆ°á»ng Thiết Hán thô kệch nói: "Cha, dâm tặc Hồ Tiểu Thiên cưỡng Ä‘oạt em con, chúng ta không thể tha thứ cho hắn!"
Hồ Bất Vi nghe tiểu tá» nà y ăn nói lá»— mãng, khẽ nhÃu mà y, không nói thêm gì, cháºm rãi Ä‘i vá» phÃa Hồ Tiểu Thiên.
Má»™ Dung Phi Yên nhìn thấy há»™ bá»™ thượng thư Ä‘i tá»›i, liá»n cuống quÃt quay ngưá»i lại, nhanh chóng bước tá»›i nghênh tiếp, cái nà y gá»i là xu trà kÃnh, lúc cách Hồ Bất Vi Ä‘i tá»›i còn cách bảy xÃch, hai tay giÆ¡ ra trước ngá»±c, hÆ¡i cúi đầu, nhúc nhÃch tay, cong gối, cái nà y gá»i là nữ nhân bái, nà ng chỉ là đái Ä‘ao thị vệ bát phẩm, trước mặt quan tam phẩm nhất định phải là m đủ lá»… nghi.
Hồ Tiểu Thiên nhìn nhất cá» nhất động cá»§a Má»™ Dung Phi Yên, phát hiện lá»… tiết cá»§a Äại Khang không khác lá»… tiết Hoa Hạ thá»i xưa lắm, tri thức vá» văn hóa quốc gia cá»§a hắn cÅ©ng có chút uyên bác, nhìn cá» chỉ cá»§a há», bất tri bất giác thấy được Ä‘iểm đối láºp.
Má»™ Dung Phi Yên cung kÃnh nói: "Kinh Triệu Phá»§ thá»§ hạ dưới trướng Hồng đại nhân Má»™ Dung Phi Yên bái kiến Hồ đại nhân!"
Hồ Bất Vi khẽ gáºt đầu, tá» ra ôn hòa nói: "Không ngá» việc cá»§a hai nhà Hồ ÄÆ°á»ng lại kinh động đến Kinh Triệu Phá»§!" Hồ Bất Vi cáo già , mặc dù không có trách cứ thẳng mặt nữ bổ đầu trẻ tuổi nà y, lại há»i hợt nói ra hai câu trá»ng Ä‘iểm, đầu tiên hắn Ä‘em sá»± xung đột hôm nay là chuyện nhà , nói Kinh Triệu Phá»§ nhúng tay và o nghÄ©a là xem và o việc nhà cá»§a ngưá»i khác Truyện "Y Thống Giang SÆ¡n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mộ Dung Phi Yên nói: "Hồ đại nhân..."
Hồ Bất Vi căn bản không nghe nà ng giải thÃch, lướt qua nà ng, hiển nhiên không để má»™t đầu mục nho nhá» Kinh Triệu Phá»§ trong mắt. Nhìn thẳng và o đứa con bảo bối Hồ Tiểu Thiên cá»§a mình, trong khoảnh khắc lá»i nói trở nên mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị hét: "Nghiệp chướng, ra đây ta tÃnh sổ vá»›i ngươi!" Như ngưá»i bình thưá»ng sẽ há»i đến cùng là chuyện gì xảy ra? Hồ Bất Vi không mắc loại sai lầm nà y, trước mắt thấy tất cả đạo lý thuá»™c vá» ÄÆ°á»ng gia, lão không muốn trước mặt má»i ngưá»i Ä‘em chuyện nhi tá» cưỡng Ä‘oạt dân nữ nói ra, tình thế sẽ trở nên bất lợi, đến lúc ngưá»i ta truy cứu sẽ cá»±c kỳ bị động rÆ¡i và o thế cưỡi hổ khó xuống.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
« 1 2 3 ... 9 »