Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện )
Tác giả: Tác giả: Thiên Tà m Thổ Äáºu
Số chương: 1310
Lần đọc: 1.943.307
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
Trang 97
Trang 98
Trang 99
Trang 100
Trang 101
Trang 102
Trang 103
Trang 104
Trang 105
Trang 106
Trang 107
Trang 108
Trang 109
Trang 110
Trang 111
Trang 112
Trang 113
Trang 114
Trang 115
Trang 116
Trang 117
Trang 118
Trang 119
Trang 120
Trang 121
Trang 122
Trang 123
Trang 124
Trang 125
Trang 126
Trang 127
Trang 128
Trang 129
Trang 130
Trang 131
« 1 122 123 124 ... 131 »
12.05.2013
Chương 1220
Viêm chủ
Dịch: Nhóm dịch Black
Biên: NguyenDuy84
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Nam tá» tốc đỠđứng trước mặt Ứng Hoan Hoan, bà o phục kim sắc tá»a ra nét cao quý, chỉ có Ä‘iá»u, gÆ¡ng mặt anh tuấn kia vô cùng hiá»n hòa, ánh mắt nhìn Ứng Hoan Hoan đầy dịu dà ng.
Ứng Hoan Hoan bị ánh mắt đó khiến cho thiếu tá»± nhiên, lùi hai bước, nhướn mà y há»i:
- Ngươi là ai?
Nam tá» tóc đỠkhá»±ng ngưá»i, rồi láºp tức hiểu ra, cưá»i nói:
- Thì ra tiểu sư muội vẫn chưa hồi phục.
Hắn ngừng một chút rồi nói:
- Ta là Viêm Chủ.
Vừa dứt lá»i, trừ Lâm Äá»™ng ra, tất cả má»i ngưá»i mặt Ä‘á»u biến sắc, ánh mắt nhìn nam tá» tóc đỠkia đầy chấn kinh và kinh hãi.
Viêm Chá»§? Má»™t trong Bát Chá»§ Viá»…n Cổ trong truyá»n thuyết?
Äối vá»›i phần lá»›n má»i ngưá»i ở đây, Viêm Chá»§ chỉ tồn tại trong truyá»n thuyết, há» chỉ biết vị cưá»ng giả đỉnh cao trong trá»i đất nà y từ những ghi chép cổ. Trong tráºn đại chiến năm xưa, vị Viêm Chá»§ nà y đã từng khiến vô số dị ma nghe tên mà sợ thất hồn bạt vÃa. Váºy mà giá» vị cưá»ng giả trong truyá»n thuyết ấy Ä‘ang xuất hiện trước mắt tất cả má»i ngưá»i, sao có thể khiến há» bình tÄ©nh được chứ?
- Viêm Chủ?
Ứng Hoan Hoan nghe cái tên ấy cÅ©ng khá»±ng ngưá»i, nhìn hắn rồi lùi hai bước, lắc đầu nói:
- Ta là Ứng Hoan Hoan, không phải Băng Chủ.
- Sớm muộn gì cũng thà nh Băng Chủ thôi.
Viêm Chá»§ không báºn tâm, cưá»i.
Gương mặt Ứng Hoan Hoan tá»a hà n khÃ, nhưng không đợi nà ng nói thì má»™t thân ảnh đã bước ra chắn phÃa trước.
- Thì ra là Viêm Chủ đại nhân giá đáo, lâu rồi không gặp.
Lâm Äá»™ng nhìn nhân ảnh khá quen thuá»™c đó, gương mặt nở nụ cưá»i. Hắn không xa lạ gì vị Viêm Chá»§ nà y, năm đó khi hắn má»›i và o Loạn Ma Hải thì đã xông và o không gian dung nham thần bà và gặp Viêm Chá»§ ở đó. HÆ¡n nữa hắn còn thuáºn tiện lấy má»™t đạo Viêm Thần Bà i từ ngưá»i Viêm Chá»§.
- Là ngươi?
Viêm Chá»§ nhìn Lâm Äá»™ng thì thoáng lá»™ vẻ ngạc nhiên. Tuy hồi đó hắn chìm trong giấc ngá»§ nhưng vẫn cảm nháºn được những việc Lâm Äá»™ng là m trong không gian đó. Nhưng hồi đó Lâm Äá»™ng trong mắt hắn chẳng khác gì má»™t con kiến tầm thưá»ng. Chỉ là không ngá» mấy năm không gặp mà Lâm Äá»™ng đã mạnh đến mức độ nà y.
Viêm Chá»§ mắt lá»™ thần quang quét quanh ngưá»i Lâm Äá»™ng rồi cà ng thêm ngạc nhiên, cảm thán:
- Ngươi có được truyá»n thừa cá»§a Thôn Phệ Chá»§?
Lâm Äá»™ng gáºt đầu, vá»›i thá»±c lá»±c cá»§a Viêm Chá»§, nhìn ra Ä‘iá»u đó không khó.
Viêm Chá»§ trầm mặc, ánh mắt có phần phức tạp. Năm đó Thôn Phệ Chá»§ thiêu đốt Luân Hồi bảo vệ mấy ngưá»i bá»n há» nhưng bản thân thì mất mạng. Nay truyá»n thừa giao cho Lâm Äá»™ng, hẳn là đã hoà n toà n biến mất khá»i thế gian, Ä‘iá»u nà y khiến Viêm Chá»§ không khá»i thấy ảm đạm.
Khi hai ngưá»i nói chuyện, Ứng Hoan Hoan hÆ¡i sững ngưá»i nhìn thân ảnh đứng phÃa trước, hà n khà trên gương mặt nhạt dần, khóe miệng nhướn lên. Huynh ấy ghen sao? Tháºt hiếm có nha.
Trong lòng thầm thấy vui mừng, bà n tay là nh lạnh cá»§a Ứng Hoan Hoan đưa ra khẽ nắm lấy tay Lâm Äá»™ng.
Cảm giác mát lạnh truyá»n tá»›i khiến Lâm Äá»™ng khá»±ng ngưá»i, rồi hắn cưá»i, láºt tay nắm lấy bà n tay ấy.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên hà nh động đó không thoát được khá»i mắt Viêm Chá»§, hắn chau mà y, lưỡng lá»± má»™t chút rồi nói:
- Tiểu sư muội.
- Ngươi gá»i ta Ứng Hoan Hoan Ä‘i. Ta thÃch tên nà y hÆ¡n.
Ứng Hoan Hoan khẽ lắc đầu.
Lâm Äá»™ng nghe thế trong lòng thấy dá»… chịu, cô bé nà y cuối cùng cÅ©ng hiểu lòng ngưá»i rồi. Hắn nhìn vẻ mặt cá»§a Viêm Chá»§, không kìm được thầm há»i trong đầu:
- Nham, Viêm Chá»§ nà y sao váºy? Äừng nói vá»›i ta là hắn và Băng Chá»§ là tình lữ nhé!
- Khụ...
Nham ho khan, nói:
- Băng Chá»§ trước nay Ä‘á»u má»™t mình, lấy đâu ra tình nhân. Nhưng ngưá»i như Băng Chá»§ mị lá»±c không nhá». Viêm Chá»§ vẫn luôn thÃch Băng Chá»§, chỉ có Ä‘iá»u hoa rÆ¡i có ý mà nước chảy vô tình thôi.
- Thì ra là đơn phương à .
Lâm Äá»™ng bừng tỉnh, không ngỠđại nhân váºt từ thá»i Viá»…n Cổ lại cÅ©ng có lúc tình trưá»ng thất ý, xem ra Băng Chá»§ đúng là ngưá»i tâm cao khà ngạo.
Viêm Chá»§ nghe Ứng Hoan Hoan nói thế cÅ©ng không báºn lòng, chỉ nhìn Lâm Äá»™ng:
- Nếu muá»™i đã nói váºy thì ta cÅ©ng không miá»…n cưỡng. Äợi khi muá»™i trở vá» là Băng Chá»§, ta sẽ gá»i muá»™i như váºy.
Lâm Äá»™ng chau mà y, ánh mắt Viêm Chá»§ nhìn hắn có phần cổ quái, dưá»ng như có chút thương hại, Ä‘iá»u nà y khiến hắn cảm thấy hÆ¡i bá»±c. Hắn ta nháºn định chắc chắn Ứng Hoan Hoan sẽ trở thà nh Băng Chá»§ quá»· quái mà hắn biết sao?
Nhưng dù bá»±c thì Lâm Äá»™ng vẫn không biết tại sao tâm trạng có phần trầm lắng, trong lòng bá»—ng có cảm giác bức bối kỳ lạ, không kìm được siết chăt tay Ứng Hoan Hoan hÆ¡n. Nà ng dưá»ng như nháºn ra Ä‘iá»u đó, hÆ¡i cụp mắt, tay cÅ©ng siết lấy tay Lâm Äá»™ng.
- Ha ha, tháºt không ngá», đến Viêm Chá»§ cÅ©ng lá»™ diện rồi. Ta thấy ngươi như váºy dưá»ng như cÅ©ng không phải chân thân hỉ
Cách đó không xa má»™t tiếng cưá»i lạnh nhạt vang lên, chỉ thấy Tứ Vương Äiện Ä‘ang cưá»i nhìn Viêm Chá»§.
Nghe thế Lâm Äá»™ng cÅ©ng nhìn lại vd, lúc nà y má»›i phát hiện thân thể Viêm Chá»§ tá»a ra thứ ánh sáng nhạt, đúng là không phải chân thân. Xem ra Viêm Chá»§ cÅ©ng nhưu Tứ Vương Äiện, dùng năng lá»±c ngưng tụ thà nh phân thân
- Nếu là chân thân thì không phải ngươi đã tháo chạy từ lâu rồi sao?
Viêm Chá»§ nhìn Tứ Vương Äiện rồi phẩy phẩy tay:
- Cút đi!
Vừa rồi trước mặt Ứng Hoan Hoan thì vị Viêm Chá»§ nà y vô cùng hòa nhã, nhưng lúc nà y khi đối mặt vá»›i Tứ Vương Äiện má»—i hà nh động cá»§a Ä‘á»u thể hiện uy nghiêm và bá khà cá»§a má»™t trong Bát Chá»§ Viá»…n Cổ.
- Hê, cũng là phân thân, ngươi tưởng ta sợ ngươi sao?
Tứ Vương Äiện cưá»i khảy.
Viêm Chá»§ bình thản nhìn Tứ Vương Äiện, ánh sáng đỠrá»±c lóe qua, cả đất trá»i đột nhiên nóng rá»±c, mây trên trá»i cÅ©ng chuyển sang mà u đỠrá»±c. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Uỳnh uỳnh!
Trên không trung đột nhiên có âm thanh nổ vang rá»i, má»i ngưá»i ngẩng lên thì kinh hãi khi thấy má»™t quả cầu lá»a không biết hình thà nh trên trá»i từ bao giá» Ä‘ang nhằm thẳng Tứ Vương Äiện mà rÆ¡i xuống. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Viêm Chá»§ vừa ra tay là thể hiện thá»± lá»±c khá»§ng khiếp, má»™t trong Bát Chá»§ Viá»…n Cổ quả nhiên danh bất hư truyá»n.
Tứ Vương Äiện thấy Viêm Chá»§ ra tay, gương mặt lóe hung quang nhưng trong mắt cÅ©ng có phần kiêng dè. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ma khà đặc quanh Ä‘iên cuồng bùng nổ từ trong cÆ¡ thể Tứ Vương Äiện, hắn nắm tay lại, ma khà biến thà nh ma vùng ma hải lÆ¡ lá»ng trên không trung.
Uỳnh!
Quả cầu lá»a hung hăng lao và o ma hải tạo nên những đợt sóng dữ dá»™i. Ãnh đỠchói lan tá»a, ma hãi không thể há»§y diệt được ngá»n lá»a mà ngược lại bị biển lá»a là m cho tan chảy.
Gương mặt Tứ Vương Äiện tái Ä‘i, thân hình khẽ động, khi xuất hiện lại thì đã ở phÃa sau Ứng Hoan Hoan. Má»™t quyá»n mang đầy ma khà không chút lưu tình đánh vá» phÃa nà ng.
- Hừ!
Lâm Äá»™ng đã cảnh giác vá»›i hắn từ lâu, khi thân hình hắn vừa động thig Lâm Äá»™ng đã vung tay, Thôn Phệ Thiên Thi cầm trưá»ng Ä‘ao xuất hiện phÃa sau Ứng Hoan Hoan, chém má»™t Ä‘ao xuống.
Keng!
Chưởng mang đầy ma khà cá»§a Tứ Vương Äiện tung ra đánh lên trưá»ng Ä‘ao cá»§a Thôn Phệ Thiên Thi. Tia lá»a bắn tóe, tuy chiếm được thế thượng phong nhưng dù gì công thế cÅ©ng bị chặn lại.
Há»a diệm đột nhiên trà o dâng từ mặt đất biến thanh má»™t đạo há»a quyá»n hung hăng oanh kÃch lên thân thể Tứ Vương Äiện khiến hắn bay ngược ra sau và i nghìn trượng.
Tứ Vương Äiện sắc mặt có phần tái nhợt cố gắng lấy lại thăng bằng, ánh mắt tối lại nhìn Viêm Chá»§ và Lâm Äá»™ng bảo vệ Ứng Hoan Hoan ở sau lưng, cÅ©ng thầm hiểu hắn không còn cÆ¡ há»™i đắc thá»§ nữa.
- Viêm Chá»§, các ngươi cÅ©ng đừng đắc ý, tráºn chiến trước vì Phù Tổ thiêu đốt Luân Hồi các ngươi má»›i may mắn chiến thắng. Nhưng lần nà y không có Phù Tổ, lẽ nà o các ngươi sẽ thắng lần thứ hai sao?
Tứ Vương Äiện cưá»i khảy.
- Ta biết các ngươi ẩn tà ng nhiá»u năm như váºy là để mưu đồ Ä‘iá»u gì đó. GiỠđúng là ta không thể ra tay, nhưng các ngươi cÅ©ng nên cẩn tháºn, vì...
Viêm Chá»§ cưá»i nhạt:
- Lôi Chủ đã tỉnh lại và đang tìm các ngươi khắp nơi. Vì thế các ngươi nên trốn cho kỹ, bị tìm thấy thì không dễ thoát thân đâu.
Äồng tá» Tứ Vương Äiện co lại, cưá»i khảy:
- Lôi Chá»§ sao? Tỉnh dáºy thì sao nà o? Chỉ má»™t Chá»§ thì e là chưa là m gì được bá»n ta!
- Váºy sao?
Viêm Chủ hỠhững.
Tứ Vương Äiện cưá»i khảu, sá»± việc đã đến nước nà y có nói nhiá»u cÅ©ng vô Ãch, hắn vung tay, thân hinh trở nên hư ảo, cuối cùng biến mất hoà n toà n.
- Viêm Chá»§, các ngươi cứ đợi đấy, tráºn đại chiến lần nà y Dị Ma tá»™c chắc chắn sẽ há»§y diệt Vị Diện cá»§a các ngươi!
Thân thể Tứ Vương Äiện đã biến mất nhưng giá»ng nói vẫn vang vá»ng trong không gian.
Sắc mặt Viêm Chá»§ không há» thay đổi, quay lại nói vá»›i Lâm Äá»™ng, Ứng Hoan Hoan:
- Äi thôi!
- Äi?
Lâm Äá»™ng khá»±ng ngưá»i, ánh mắt cổ quái, nói:
- Lẽ nà o ngươi muốn Ä‘i cùng bá»n ta?
Viêm Chá»§ cưá»i nhạt, nhìn Ứng Hoan Hoan, nói:
- Thân pháºn cá»§a muá»™i ấy đã bại lá»™, trước khi muá»™i ấy thức tỉnh hoà n toà n thì ta sẽ ở bên.
Nói rồi hắn liá»n nhắm mắt dưỡng thần.
Lâm Äá»™ng sắc mặt Ä‘en lại, mẹ kiếp, hắn còn bám theo sao?
12.05.2013
Chương 1221
Cây lặng gió dừng
Dịch: Nhóm dịch Black
Biên: NguyenDuy84
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Lâm Äá»™ng cuối cùng cÅ©ng không thể thoát khá»i cái kẹo kéo nà y. Äiá»u nà y khiến hắn khá bất lá»±c, nhưng sá»± việc đã thế nà y, rõ rà ng sẽ không rá»i khá»i Ứng Hoan Hoan. Nếu không thay đổi được thì tạm thá»i cứ chấp nháºn váºy. Giá» cục thế cÅ©ng có phần há»—n loạn, bá»n dị ma bắt đầu lá»™ diện, cá»™ng vá»›i thân pháºn Băng Chá»§ cá»§a Ứng Hoan Hoan đã bạo lá»™, nếu có dị ma cưá»ng đại nữa tá»›i thì cÅ©ng rất phiá»n toái. Có má»™t đầy tá»› miá»…n phà như Viêm Chá»§ đây cÅ©ng thấy an toà n hÆ¡n. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
NghÄ© váºy Lâm Äá»™ng cÅ©ng không lo lắng nữa, Nguyên Môn đã bị tiêu diệt, cÅ©ng không cần thiết ở lại đây nữa. Sau khi nói chuyện má»™t lúc đại quân bắt đầu trở vá» Äạo Tông.
Liên minh Chu Nguyên được dá»±ng nên tạm thá»i cÅ©ng không cần thiết tồn tại nữa, không Ãt cưá»ng giả cáo từ rá»i Ä‘i. Lâm Äá»™ng cÅ©ng không nÃu kéo há», tuy lúc nà y thu hút những cưá»ng giả nà y sẽ tăng thá»±c lá»±c cho Äạo Tông nhưng hắn không muốn là m như váºy lắm. Sở dÄ© hắn thÃch Äạo Tông là vì Äạo Tông khiến hắn có cảm giác đáng để bảo vệ. Nếu đột nhiên có má»™t lượng lá»›n cưá»ng giả xa lạ thì phong khà Äạo Tông khó tránh sẽ thay đổi, mà Lâm Äá»™ng thì không muốn Ä‘iá»u đó.
Vì thế, hắn muốn Äạo Tông dần dần mạnh lên chứ không muốn bị xung kÃch rồi thay đổi vá» bản chất.
…
Khi đội quân Lâm Äá»™ng trở vá» Äạo Tông, đón tiếp há» là vô số những đôi mắt long lanh, tiếng hoan hô vang dáºy đất trá»i, cách xa hà ng nghìn dặm cÅ©ng nghe thấy.
Tất cả đệ tá» Äạo Tông Ä‘á»u xúc động đến đỠmắt xông ra ngoà i Äạo Tông. Má»™t năm nay không biết đã có bao nhiêu sư huynh đệ cá»§a há» chết trong tay Nguyên Môn, nhưng há» vẫn phải kìm nén thù háºn, nghiến răng nhìn chúng diá»…u võ dương oai trong khi bản thân thì rụt và o trong đại tráºn há»™ tông. Tháºm chà thỉnh thoảng Ä‘i ra ngoà i cÅ©ng thấp tha thấp thá»m, không dám bạo lá»™ thân pháºn là đệ tá» Äạo Tông.
Má»i thứ đã bắt đầu thay đổi khi ngưá»i thanh niên phong trần kia má»™t lần nữa xuất hiện ở Äạo Tông.
Dáng ngưá»i hắn vẫn hiên ngang như thế, chỉ là gương mặt trẻ tuổi có thêm phần kiên nghị. Hắn rá»i Äạo Tông ba năm, khi trở vá» lại gánh vác trá»ng trách, giống như ở Dị Ma Vá»±c ba năm trước, và o thá»i khắc quan trá»ng, dùng sức cá»§a má»™t mình mình cứu vãn tình thế.
Sau khi hắn trở vá», bá»n Nguyên Môn vẫn đà n áp khiến há» không ngẩng đầu lên được bắt đầu rút lui, cuối cùng bị hắn triệu táºp binh mã giết đến Nguyên Môn, giải quyết má»i ân oán.
Äệ tỠở lại Äạo Tông có lẽ không thấy tráºn chiến kinh ngưá»i trước Nguyên Môn, nhưng há» vẫn luôn tin tưởng, lần nà y dưới sá»± dẫn dắt cá»§a Lâm Äá»™ng, Äạo Tông sẽ lại quáºt khởi!
Thân ảnh đó cuối cùng cÅ©ng không khiến há» thất vá»ng, hắn đưa ngưá»i Ä‘i, cuối cùng Ä‘em thà nh quả mà há» nằm mÆ¡ cÅ©ng muốn khải hoà n trở vá».
Tuy trong lịch sá» Äạo Tông, có lẽ cÅ©ng đã xuất hiện không Ãt đệ tỠưu tú, nhưng ai cÅ©ng hiểu, Lâm Äá»™ng đã vượt qua tất cả tiá»n bối trước đây cá»§a Äạo Tông.
Có má»™t loại ngưá»i, chá»§ định là được khắc ghi tên tuổi.
…
Äạo Tông ăn mừng liên tục đến năm ngà y, trong thá»i gian nà y tin tức Nguyên Môn bị tiêu diệt cÅ©ng lan truyá»n khắp Äông Huyá»n Vá»±c. Váºy là sá»± vui mừng lan từ Äạo Tông ra cả Äông Huyá»n Vá»±c.
Cả Äông Huyá»n Vá»±c Ä‘á»u bị chấn động.
Cuá»™c chiến Nguyên Môn phát động ảnh hưởng đến cả Äông Huyá»n Vá»±c, vô số tông phái, vương triá»u Ä‘á»u đã tan thà nh tro bụi dưới vó ngá»±a cá»§a Nguyên Môn. Nhưng đối mặt vá»›i cưá»ng thế cá»§a Nguyên Môn, dù há» có háºn nhưng cÅ©ng chỉ có thể trốn chui trốn lá»§i, không ai có thể ngá», Nguyên Môn không ai dám đối địch lại nhanh chóng sụp đổ như váºy.
Khi ấy, danh tiếng cá»§a Äạo Tông cÅ©ng đạt đến mức cao nhất, mạnh như Nguyên Môn cuối cùng cÅ©ng bị Äạo Tông giải quyết, trên Äông Huyá»n Vá»±c con tông phái nà o có thể tranh hùng vá»›i Äạo Tông?
Rất nhiá»u siêu cấp tông phái cá»§a Äông Huyá»n Vá»±c bị Nguyên Môn tiêu diệt, cục thế trước đây đã bị phá vỡ, siêu cấp tông phái thá»±c sá»± chỉ còn Äạo Tông và Cá»u Thiên Thái Thanh Cung. Rõ rà ng sau tráºn loạn chiến nà y thì hai siêu cấp tông phái nà y là nngưá»i hưởng lợi lá»›n nhất.
Khi danh tiếng Äạo Tông lên đến mức đỉnh Ä‘iểm, tên tuổi cá»§a Lâm Äá»™ng cÅ©ng theo đó mà vang dá»™i khắp Äông Huyá»n Vá»±c. Vì ai cÅ©ng biết rõ, trong tráºn phản công cá»§a Äạo Tông ai má»›i là ngưá»i quyết định chÃnh.
Ngoà i ra, nhá» tên tuổi Lâm Äá»™ng mà vương triá»u Äại Viêm cÅ©ng bắt đầu được má»i ngưá»i trong Äông Huyá»n Vá»±c biết đến. Má»™t vương triá»u cấp thấp không há» nổi báºt gì có lẽ bây giá» không má»™t vương triá»u nà o dám gây hấn.
Trong thá»i gian sau đó, dần dần má»™t và i siêu cấp tông phái bắt đầu xây dá»±ng lại, nhưng thá»±c lá»±c và danh khà đá»u không bằng trước đây. Há» cÅ©ng rất thông minh, luôn giữ kÃnh ý, tá» thái độ coi Äạo Tông là thá»§ lÄ©nh. Sau khi chứng kiến thá»±c lá»±c cá»§a Äạo Tông thì rõ rà ng há» không có tư tưởng nà o khác.
Vá»›i thái độ đó cá»§a những tông phái khác, Äạo Tông không đồng tình cÅ©ng không phản đối. Há» không có dã tâm như Nguyên Môn, muốn tất cả tông phái trên Äông Huyá»n Vá»±c phải thần phục mình. Má»i việc há» là m chỉ là để bảo vệ Äạo Tông, đồng thá»i kết thúc má»™t và i ân oán mà thôi. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dù thế nà o thì Äông Huyá»n Vá»±c cÅ©ng đã dần bình lặng trở lại, vùng đất nà y cÅ©ng lại phát ra những tia sáng hưng thịnh hÆ¡n trước.
…
Trái ngược vá»›i sá»± sôi sụng bên ngoà i, bên trong Äạo Tông sau niá»m vui nhanh chóng đã bình lặng trở lại. Tuy cả tông phái vẫn trong không khà thả lá»ng, tá»± hà o nhưng sá»± cuồng hoan quên bản thân mình cÅ©ng đã dứt. Những đệ tá» cÅ© và má»›i thu nháºn Ä‘á»u Ä‘ang táºp luyện như thưá»ng lệ, chỉ có Ä‘iá»u quy mô đã lá»›n hÆ¡n trước mà thôi. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lâm Äá»™ng dạo bước trong Äạo Tông, thỉnh thoảng lại có đệ tá» chạy qua, có má»™t và i nữ đệ tá» mặt đỠbừng hiếu kỳ quan sát hắn, từ xa còn có tiếng hò hét “Lâm Äá»™ng đại caâ€.
Lâm Äá»™ng cÅ©ng gáºt đầu mỉm cưá»i vá»›i há», thấy những đệ tỠđó nhìn mình phấn khÃch tháºm chà sùng bái, sá»± căng thẳng cÅ©ng được thả lá»ng, cảm giác đó giống như ba năm trước khi hắn má»›i và o Äạo Tông.
Bao năm nay, Lâm Äá»™ng đã trải qua không Ãt cuá»™c chiến sinh tá», có lúc cÅ©ng cảm thấy mệt má»i, nhưng hắn biết mình không thể dừng lại, hắn phải gánh vác quá nhiá»u thứ, nếu dừng lại thì có lẽ Äạo Tông bây giỠđã thà nh phế tÃch. Những sư đệ sư muá»™i Äạo Tông vá»›i nụ cưá»i rạng rỡ kia có lẽ cÅ©ng không tồn tại. Gia tá»™c, cha mẹ hắn cÅ©ng bị vùi lấp trong huyết há»a.
Äôi khi, để bảo vệ Ä‘iá»u gì luôn phải bá» ra má»™t và i thứ, nhưng cÅ©ng may, cho đến bây giá» Lâm Äá»™ng chưa từng thấy hối háºn.
Vá»›i tâm thái vô cùng thoải mái, Lâm Äá»™ng lên tu luyện đà i rồi ngồi xuống cạnh dòng Ä‘an hà . Cách hắn không xa có rất nhiá»u đệ tá» Ä‘ang ngồi tÄ©nh tu, hấp thụ luyện nguyên lá»±c trong Ä‘an hà .
Không khà an tÄ©nh khiến Lâm Äá»™ng có cảm giác lưá»i nhác.
Äã mưá»i ngà y sau khi Nguyên Môn bị tiêu diệt, thương thế cá»§a Lâm Äá»™ng cÅ©ng đã bình phục. Mưá»i ngà y nà y hắn cÅ©ng hoà n toà n thả lá»ng, không quan tâm đến bất cứ việc gì bên ngoà i.
Mấy ngưá»i Ứng Huyá»n Tá» dưá»ng như cÅ©ng hiểu tâm cảnh cá»§a hắn, thá»i gian nà y cÅ©ng không đến quấy rầy hắn, mặc cho hắn cả ngà y lưá»i nhác trong Äạo Tông, cảnh tượng đó cÅ©ng khá thú vị.
Lâm Äá»™ng ngồi ngẩn ngÆ¡ nhìn dòng Ä‘an hà , má»™t lúc sau dưá»ng như hắn mệt, hai mắt nhắm dần nhắm lại.
Trước mắt là má»™t mà u Ä‘en, nhưng trong lòng hắn lại rõ như ban ngà y, hắn có thể cảm nháºn được cảm giác phấn khÃch, tá»± hà o cá»§a cả Äạo Tông, tháºm chà cá»§a má»—i ngưá»i đệ tá».
Cảm giác đó khiến dưá»ng như khiến Lâm Äá»™ng cÅ©ng thấy ấm áp, nóng bá»ng.
Äá»™t nhiên thấy tháºt thư thái.
Vì rất thứ thái nên thân thể Lâm Äá»™ng cÅ©ng không có bất cứ động tÄ©nh gì…
Trên tu luyện đà i thá»i gian nhanh chóng trôi Ä‘i. Khi đệ tá» kết thúc tu luyện thì vẫn thấy Lâm Äá»™ng ngồi im lìm ở đó. Há» nhìn cái bóng lưng đó bá»—ng thấy hoảng hốt, cảm giác như thân ảnh đó bá»—ng nhiên dung nháºp và o trá»i đất, không chạm tá»›i được, cÅ©ng không thể cảm ứng.
Má»i ngưá»i bắt đầu lầm rầm bà n tán, cuối cùng ngà y má»™t nhiá»u đệ tá» tiến lại nhìn thân ảnh đó vá»›i ánh mắt kinh dị.
Vì động tÄ©nh ngà y má»™t lá»›n, cuối cùng đến Ứng Huyá»n Tá» bá»n há» cÅ©ng chú ý tá»›i. Há» thấy Lâm Äá»™ng không có bất cứ luồng khà tức nà o, tháºm chà nguyên lá»±c, tinh thần lá»±c cÅ©ng dừng lưu chuyển, sắc mặt có phần ngưng trá»ng. Dù gì kiến thức cá»§a há» cÅ©ng nhiá»u, tuy không hiểu vì sao Lâm Äá»™ng lại như váºy nhưng dưá»ng nhưu đó là má»™t trạng thái vô cùng huyá»n diệu.
Trên con đưá»ng tu luyện, khổ tu là căn bản, nhưng cÅ©ng có cái gá»i là cÆ¡ duyên. Äôi lúc sá»± giác ngá»™ bất ngá» còn hÆ¡n khổ tu mưá»i năm. Lâm Äá»™ng lúc nà y dưá»ng như Ä‘ang trong trạng thái kỳ lạ, tuy há» không hiểu, nhưng há» biết có lẽ rất quan trá»ng vá»›i Lâm Äá»™ng.
Váºy là há» bảo đệ tá» giải tán tránh là m phiá»n Lâm Äá»™ng.
Trên đỉnh má»™t ngá»n núi trong Äạo Tông, Viêm Chá»§ cÅ©ng nhìn vá» thân ảnh gầy gò trên tu luyện đà i, ánh mắt có thần quang, lóe lên má»™t chút kinh ngạc.
12.05.2013
Chương 1222
Äại Phù Tông
Dịch: Nhóm dịch Black
Biên: NguyenDuy84
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Thân ảnh bên cạnh Ä‘an hà ngồi liá»n hÆ¡n má»™t tháng. Trong má»™t tháng nà y hắn vững như bà n thạch không có chút động tÄ©nh gì, tháºm chà khà tức cÅ©ng hoà n toà n biến mất, nhiệt độ cÆ¡ thể cÅ©ng tụt xuống, giống như cái xác không chút sinh khà váºy.
Cảnh tượng nà y không khà khiến đệ tá» bình thưá»ng mà ngay Ứng Huyá»n Tá» bá»n há» cÅ©ng thấy lo lắng. Dù sao thì há» cÅ©ng chưa từng gặp chuyện nà y, tuy nhiên há» vẫn có chút nhãn lá»±c, hiểu rằng không thể là m phiá»n Lâm Äá»™ng lúc nà y. Do đó hỠđã nghiêm cấm đệ tá» và o tu luyện đà i.
Má»™t tháng trôi Ä‘i trong sá»± lo lắng cá»§a không Ãt đệ tá» Äạo Tông, rồi dần dần má»i ngưá»i cÅ©ng nháºn thấy má»™t chút kỳ dị. Má»™t và i ngưá»i nhạy bén đã thấp thoáng cảm nháºn được, trên bầu trá»i Äạo Tông bất chi bất giác có má»™t luồng năng lượng hùng hồn Ä‘ang dần ngưng tụ.
Thứ năng lượng đó mÆ¡ hồ như vô hình nhưng lại tạo nên thứ áp lá»±c gần như thá»±c chất. Chỉ má»™t số cưá»ng giả tu luyện tinh thần lá»±c má»›i cảm nháºn rõ rà ng có thứ năng lượng đó tồn tại, trong lòng vô cùng kinh hãi.
Vì đó là má»™t luồng tinh thần lá»±c dồi dà o vô táºn.
Luồng tinh thần lá»±c đó, dù là cưá»ng giả chạm đến Luân Hồi khi cảm nháºn được cÅ©ng thấy run rẩy. Nó giống như má»™t vùng biển lá»›n vô táºn bao phá»§ toà n bá»™ bầu trá»i Äạo Tông khiến vô số đệ tá» sợ hãi.
Tinh thần lá»±c lan tá»a trên bầu trá»i ngà y má»™t Ä‘áºm đặc hÆ¡n, thỉnh thoảng còn có tiếng sấm trầm thấp vang lên. Tiếng sấm ấy dưá»ng như mang thứ sức mạnh há»§y diệt khiến da đầu tê dại.
Mấy ngưá»i Ứng Huyá»n Tá» thì nhìn lên trá»i cưá»i khổ, rồi bất lá»±c nhìn sang thân ảnh Ä‘ang ngồi bên Ä‘an hà . Thứ năng lượng đến há» cÅ©ng có phần không chịu nổi kia hiển nhiên có quan hệ tá»›i trạng thái huyá»n diệu cá»§a Lâm Äá»™ng. Chỉ là không biết rốt cuá»™c nó sẽ kéo dà i bao lâu, dù sao thì tinh thần lá»±c trên bầu trá»i quá khá»§ng khiếp, nếu không khống chế được thì cả Äạo Tông sẽ tan tà nh. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Có Ä‘iá»u, dù lo lắng thì há» cÅ©ng chẳng có cách nà o khác, chỉ đà nh tiếp tục đợi tôi.
Äợi như váºy cÅ©ng chẳng sao, chỉ có Ä‘iá»u, lại có sá»± việc khác xảy ra vá»›i Ứng Hoan Hoan. Cô gái nà y hôm quyết chiến vá»›i Nguyên Môn đã tiêu hao quá nhiá»u, trở vá» tu dưỡng mấy ngà y má»›i hồi phụ. Trong má»™t tháng sau đó không biết từ bao giá» mà hà n khà tá»a ra từ ngưá»i nà ng cà ng thêm rõ rệt khiến ai cÅ©ng cảm nháºn được. Thá»±c lá»±c cá»§a nà ng theo đó cÅ©ng tăng mạnh, tốc độ khiến Ứng Huyá»n Tá» bá»n há» cÅ©ng giáºt mình.
Äiá»u nà y chỉ xảy ra sau khi Lâm Äá»™ng tiến và o trạng thái kỳ diệu kia, kéo dà i ná»a tháng rồi má»›i dần giảm Ä‘i. Thứ hà n khà đó ngưá»i thưá»ng không chịu đựng nổi, vì thế Ứng Hoan Hoan vẫn luôn bế quan ở hồ băng phÃa sau núi. Hà n khà ở đó khiến Ứng Huyá»n Tá» cÅ©ng chỉ kiên trì được mưá»i phút rồi phải rá»i Ä‘i.
Sá»± thay đổi nà y cá»§a Ứng Hoan Hoan khiến Ứng Huyá»n Tá» bá»n há» có chút bất an, rõ rệt nhất là Ứng Tiếu Tiếu. Mấy lần muốn đến hồ băng trông cho Ứng Hoan Hoan nhưng cuối cùng nà ng bị hà n khà là m cho đông cứng không chịu nổi, cuối cùng bị Ứng Huyá»n Tá» cưỡng ép bắt ra ngoà i.
Những sá»± việc bất ngá» nà y khiến Ứng Huyá»n Tá» cÅ©ng khá Ä‘au đầu. Nhưng dù gì ngà i cÅ©ng là chưởng giáo Äạo Tông, tÃnh tình trầm ổn, nên cÅ©ng không quá hoảng loạn, chỉ pong tá»a hồ băng lại, nghiêm cấm đệ tá» bình thưá»ng lại gần. Rồi ngà i cÅ©ng hết cách, đà nh đợi Lâm Äá»™ng tỉnh lại đã rồi tÃnh.
Cứ như váºy đợi đến khoảng ná»a tháng sau cuối cùng cÅ©ng có động tÄ©nh.
Uỳnh!
Äệ tá» Äạo Tông vẫn tiến hà nh bà i táºp tÄ©nh tu hà ng ngà y, nhưng hôm nay hiển nhiên có chút khác biệt. Ngay từ sáng sá»›m, sắc trá»i đã có phần ảm đạm, tiếng sấm trầm đục vang lên vá»›i tần suất nhiá»u hÆ¡n hẳn.
Äến trưa, trá»i tối sầm lại, mây Ä‘en cuồn cuá»™n trên bầu trá»i, vô số tia lôi đình tá»±a những con lôi long tạo ra thứ áp lá»±c kinh ngưá»i.
Ầm ầm!
Cả Äạo Tông được những tia sét chiếu sáng lòa, nguyên lá»±c trong không gian cÅ©ng như sục sôi.
Tất cả cưá»ng giả cá»§a Äạo Tông sắc mặt có phần ngưng trá»ng nhìn lên bầu trá»i bạo động, khóe mặt giáºt giáºt. Những tia sét nà y dù là siêu cấp cưá»ng giả Chuyển Luân Cảnh bị đánh trúng cÅ©ng sẽ tan thà nh tro bụi. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äệ tá» Äạo Tông thấp thá»m không yên nhìn lên trá»i rồi cuống cuồng tìm nÆ¡i trốn, vẻ mặt đầy sợ hãi.
Uỳnh uỳnh!
Tiếng sấm ngà y cà ng gấp gáp, lôi quang chói lòa khiến mây Ä‘en cÅ©ng không che nổi. Tráºn thế như trăm vạn đại quân xung phong khiến trá»i đất rung chuyển dữ dá»™i.
Lôi đình ngưng tụ, cuối cùng đạt đến mức cao nhất, thế nhưng và o khoảnh khắc ấy tiếng sấm lại im bặt một cách quỷ dị
Nhưng sá»± yên tÄ©nh đó chỉ kéo dà i trong má»™t khoảnh khắc, rồi đồng tá» cá»§a má»i ngưá»i co lại khi nhìn thấy lôi vân trên trá»i bị tách ra, tiếng sấm nổ vang, lôi quang chói lòa che khuất má»i thứ ánh sáng trên thế gian.
Vô số đạo lôi đình hà ng vạn trượng giống như những con lôi long giương nanh múa vuốt lao thẳng xuống Äạo Tông.
Cảnh tượng đó khiến đệ tá» Äạo Tông sắc mặt tái nhợt.
Lôi long lao xuống như vÅ© bão, lúc nà y, nhá» lôi quang đệ tá» Äạo Tông đã thấy thân ảnh đã tÄ©nh tá»a hai tháng chầm cháºm đứng dáºy
Thân ảnh đó ngẩng lên , thân thể gầy gò đó đứng trước lôi đình hiển nhiên vô cùng nhá» bé, nhưng khi nhìn thấy thân ảnh đó, ná»—i sợ trong lòng đệ tá» Äạo Tông hoà n toà n tan theo mây khói.
Há» vẫn luôn tin tưởng rằng, chỉ cần thân ảnh đó còn tồn tại thì Äạo Tông sẽ mãi mãi đứng vững, vì đó là tÃn niệm mà há» vẫn luôn tin tưởng. Cuồng nhiệt không chút lý trÃ, nhưng há» chÃnh là tin tưởng Ä‘iá»u đó.
Vô số đạo lôi long bắt đầu ngưng tụ thà nh một lôi hải mang theo sức mạnh hủy diệt trà n xuống.
Lâm Äá»™ng ngẩng lên, trong mắt phản chiếu hình ảnh lôi hải, thân hình khẽ động, ngay sau đó xuất hiện trên bầu trá»i, mặc cho lôi hải nhấn chìm.
Äệ tá» Äạo Tông kêu lên thất kinh, nhưng rồi rất nhanh đã yên tÄ©nh trở lại, vì há» nhìn thấy lôi hải khi còn cách Äạo Tông nghìn trượng bá»—ng dưng flại, ở khoảnh cách đó hỠđã cảm thấy sức mạnh há»§y diệt từ nó.
- Nhìn kìa!
Äá»™t nhiên có ngưá»i hô lên, má»i ngưá»i nhìn vá» phÃa đó thì thấy trung tâm lôi hải đột nhiên nổi sóng, lôi quang tÃch tụ, biến thà nh má»™t cái vương tá»a lôi quang. Trên đó là má»™t thân ảnh gầy gò tay cầm quyá»n trượng Ä‘ang ngồi.
Thân ảnh đó lúc nà y giống như Lôi Äế, có thể tùy ý sai khiến lôi đình.
Thân ảnh đó khẽ vung quyá»n trượng lên, chỉ tháy lôi hải dần thu nhá» lại trước bao ánh mắt chấn kinh cá»§a đệ tá» Äạo Tông, cuối cùng biến thà nh má»™t con sông lôi đình và i nghìn trượng chảy qua trên bầu trá»i Äạo Tông.
Má»i ngưá»i thấy lôi hải khá»§ng bố trong tay Lâm Äá»™ng lại ngoan ngoãn như cừu non, mắt trố lên, vẻ mặt không thể tin nổi.
Giải quyết được lôi hải, thân ảnh kia đứng dáºy rồi chầm cháºm giang tay ra.
Uỳnh!
Theo đó, tinh thần lá»±c hùng hồn bao quanh Äạo Tông gần hai tháng nay đột nhiên chảy ồ ạt và o cÆ¡ thể hắn.
Thân thể Lâm Äá»™ng giống như cái động không đáy, hút hết toà n bá»™ lượng tinh thần lá»±c đó, gương mặt đầy vẻ đắm chìm.
Chỉ trong mấy phút tinh thần lá»±c hùng hồn trên bầu trá»i đã bị hút cạn và o trong cÆ¡ thể Lâm Äá»™ng.
Ãnh nắng ấm áp chiếu xuống toà n bá»™ Äạo Tông.
Má»i ngưá»i nhìn lên thân ảnh tÄ©nh lặng trên bầu trá»i, dù há» có cảm ứng thế nà o cÅ©ng không thể cảm nháºn được hắn. Cảm giác giống như hôm đó khi Tứ Vương Äiện xuất hiện, rõ rà ng hắn ở đó nhưng căn bản không thể cảm nháºn được.
- Tinh thần lá»±c tháºt cưá»ng đại…không ngá» tinh thần lá»±c cá»§a Lâm Äá»™ng đã đạt đến cảnh giá»›i khá»§ng bố như váºy.
Ứng Huyá»n Tá» cảm thán.
- Nếu ta Ä‘oán không nhầm thì tinh thần lá»±c cá»§a Lâm Äá»™ng đã đạt đến Äại Phù Tông Cảnh trong truyá»n thuyết. Hắn đúng là má»™t kỳ tà i!
Trưởng lão mù cÅ©ng cảm thán, bản thân lão cÅ©ng tu luyện tinh thần lá»±c, tá»± nhiên sẽ biết mức độ nà y cá»§a Lâm Äá»™ng khá»§ng khiếp thế nà o.
Má»™t Äại Phù Tông có thể chống lại má»™t cưá»ng giả Luân Hồi Cảnh.
- Dòng lôi hà kia mang sức mạnh lôi đình cá»±c kỳ thuần túy, rất có tác dụng cho việc tôi luyện nguyên lá»±c và nhục thân. Lần nà y Lâm Äá»™ng đã tạo phúc cho Äạo Tông ta rồi.
Ứng Huyá»n Tá» cÅ©ng gáºt đầu cưá»i, nhưng rồi lại lo lắng:
- Lâm Äá»™ng đã xuất quan, nhưng bên Hoan Hoan, không biết phải là m thế nà o.
- Hoan Hoan là m sao?
Ứng Huyá»n Tá» vừa dứt lá»i thì Lâm Äá»™ng đã xuất hiện, chau mà y há»i.
13.05.2013
Chương 1223
Nộ đấu Viêm Chủ
Dịch: Nhóm dịch Black
Biên: NguyenDuy84
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Háºu sÆ¡n Äạo Tông, trên bầu trá»i lướt qua má»™t đạo quang ảnh, rồi Lâm Äá»™ng và Ứng Huyá»n Tá» xuất hiện trên đỉnh núi tá»a ra thứ hà n khà kinh ngưá»i, ánh mắt ngưng trá»ng, xuyên qua khu rừng ráºm rạp có thể thấy má»™t cái hồ băng tron veo mà u lam nhạt. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ài, ngươi Ä‘i xem sao Ä‘i. Hà n khà trong ngưá»i nó ngà y má»™t khá»§ng khiếp, đến ta cÅ©ng không tiếp cáºn được rồi.
Ứng Huyá»n Tá» nhìn từ xa, ánh mắt có phần Ä‘au đớn, khẽ thở dà i.
Lâm Äá»™ng gáºt đầu, cÅ©ng không nói nhiá»u, lướt đến bên cạnh hồ băng. Nhìn thì thấy ở trung tâm hồ là má»™t đóa băng liên, bên trên là má»™t thân ảnh mảnh mai Ä‘ang ngồi, mái tóc lam dà i xõa xuống che phá»§ toà n bá»™ đóa băng liên.
Thân ảnh đó lúc nà y tá»a ra má»t thứ hà n khà khiến không khà xung quanh có dấu hiệu bị đóng thà nh băng, vô cùng bá đạo.
Lâm Äá»™ng chau mà y, chân bước ra rồi xuất hiện phÃa trước băng liên, hắc quang trà o dâng hóa giải thứ hà n khà bá đạo Ä‘ang xâm thá»±c tá»›i.
Ứng Hoan Hoan dưá»ng như rÆ¡i và o giấc ngá»§ sâu, hao mắt nhắm nghiá»n, sắc mặt có phần tái , thân thể thỉnh thoảng lại run lên khiến ngưá»i ta có cảm giác yếu á»›t đến Ä‘au lòng.
Thứ hà n khà đó không ngừng trà o ra từ trong cÆ¡ thể nà ng, Lâm Äá»™ng có thể nhìn thấy rõ rà ng, cùng vá»›i hà n khà tá»a ra, mái tóc dà i cá»§a nà ng cà ng hiện mà u lam rõ rệt hÆ¡n.
Thân thể Ứng Hoan Hoan khẽ run lên, vô thức cắn môi, lông mà y nhÃu lại, dưá»ng như Ä‘ang phản kháng thứ gì đó.
Lâm Äá»™ng thấy thế trong lòng khẽ nhói Ä‘au, sắc mặt tối tăm, há»i trong đầu:
- Nham, thế nà y là sao? Trước đó nà ng ấy vẫn tốt mà ?
- Sức mạnh của Băng Chủ đang thức tỉnh nhanh chóng.
Nham trầm mặc nói.
- Tại sao?
Äồng tá» Lâm Äá»™ng co lại, trầm giá»ng há»i. Bắt cứ việc gì cÅ©ng có nguyên nhân cá»§a nó, Ứng Hoan Hoan vẫn luôn áp chế thứ năng lượng đó trong ngưá»i, nếu không phải tình huống đặc biệt thì sao đột nhiên lại có thay đổi như váºy?
Nham do dá»±.
- Tại sao?
Lâm Äá»™ng há»i lại vá»›i chút giáºn dữ.
- Có lẽ liên quan đến Viêm Chủ.
Nham cưá»i khổ.
- Viêm Chủ? Hắn ta đã giở trò gì với Hoan Hoan?
Lâm Äá»™ng biến sắc mặt, ná»™ há»a trà n lên trong mắt, hắn ta quả nhiên Ä‘i theo là để là m chuyện tốt gì đó!
- Có lẽ không phải do hắn cố ý là m gì. Hắn là Viêm Chá»§, có khà tức Viá»…n Cổ, chỉ cần hắn tiếp cáºn là thứ khà tức đó sẽ khuấy động sức mạnh Băng Chá»§ Ä‘ang ngá»§ vùi trong cÆ¡ thể Ứng Hoan Hoan.
Nham nói.
- Sao ngươi không nói sớm?
Lâm Äá»™ng giáºn dữ.
- Ta tưởng việc đó sẽ đến rất muá»™n, ai ngá» nó lại nhanh như váºy.
Nham cưá»i khổ.
- Viêm Chá»§ có lẽ biết khi tiếp cáºn Hoan Hoan, khà tức cá»§a hắn sẽ đánh thức sức mạnh Băng Chá»§ đúng không?
Sắc mặt Lâm Äá»™ng vô cùng khó coi, nói.
- Cái nà y…chắc là hắn biết.
Nham gáºt đầu.
Ná»™ há»a trong mắt Lâm Äá»™ng thu lại, gương mặt trở vá» bình tÄ©nh, nhưng Nham biết, hắn cà ng bình tÄ©nh thì ná»™ há»a trong lòng cà ng mãnh liệt.
Lâm Äá»™ng đưa tay khẽ vuốt mái tóc lam cá»§a Ứng Hoan Hoan, rồi quay phát ngưá»i Ä‘i, sắc mặt tối sầm, tồi xuất hiện trên bầu trá»i Äạo Tông, quét mắt nhìn, khóa chặt má»™t ngá»n núi cách đó không xa, giá»ng nói giáºn dữ vang lên:
- Viêm Chủ, ngươi cút ra đây cho ta!
Giá»ng nói giáºn dữ đó láºp tức khiến má»i ngưá»i trong Äạo Tông giáºt mình, ngẩng lên nghi hoặc nhìn Lâm Äá»™ng, lần đầu tiên há» thấy Lâm Äá»™ng như váºy.
Mấy ngưá»i Ứng Huyá»n Tá» cÅ©ng nhanh chóng xuất hiện, nhìn nhau không biết chuyện gì đã xảy ra.
Trên đỉnh núi, há»a quang lóe lên, má»™t thân ảnh xuất hiện phÃa đối diện Lâm Äá»™ng, hắn hÆ¡i nhÃu mà y:
- Chuyện gì váºy?
- Việc tốt mình là m mà ngươi lại há»i ta?
Lâm Äá»™ng thấy Ä‘iệu bá»™ chẳng quan tâm gì chả hắn, ná»™ há»a cà ng bốc cao, cưá»i khảy.
Viêm Chá»§ lạnh nhạt nhìn háºu sÆ¡n đầy hà n khÃ, ánh mắt hiện thứ cảm xúc khó tả:
- Những việc nà y chung quy cÅ©ng không thể tránh được, ngươi là m váºy chỉ là tá»± lừa mình lừa ngưá»i mà thôi.
- Ngươi quản việc ngưá»i khác hÆ¡i nhiá»u đấy.
Lâm Äá»™ng cưá»i khảy:
- Äạo Tông không hoan nghênh ngươi, má»i!
- Trước khi muội ấy thức tỉnh ta sẽ không đi đâu cả.
Viêm Chủ lắc đầu.
- Thức tỉnh? Khi tỉnh lại muội ấy còn là mình không? Ta muốn Ứng Hoan Hoan, không phải Băng Chủ!
Lâm Äá»™ng quát.
- Ngươi là m váºy là quá Ãch ká»·!
Viêm Chủ chau mà y:
- Ngươi có biết trên vai muá»™i ấy phải gánh vác trách nhiệm nặng ná» thế nà o không? Ngươi cÅ©ng đã biết sá»± lợi hại cá»§a đám dị ma tiá»m phục trong trá»i đất nà y. Nếu đại chiến lại xảy ra, sinh linh lầm thân còn phải dá»±a và o muá»™i ấy cứu vá»›t. Äến lúc đó, muá»™i ấy là Ứng Hoan Hoan, vạn váºt trên thế gian nà y sẽ rÆ¡i và o tay dị Mục Äịch. Các ngươi có thể yên là nh được sao?
- Gánh nặng lá»›n như váºy muá»™i ấy không gánh được thì ta gánh thay!
Lâm Äá»™ng siết chặt nắm đấm, trầm giá»ng nói.
- Ngươi?
Viêm Chá»§ nhìn hắn vá»›i ánh mắt coi thưá»ng:
- Dá»±a và o cái gì? Dá»±a và o việc ngươi có truyá»n thừa cá»§a Thôn Phệ Chá»§? Gánh nặng nà y dù là hắn sống lại cÅ©ng không gánh nổi, ngươi có tư cách gì mà nói như váºy? Nếu dá»… như thế thì cần đến ngươi sao? Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Có tư cách hay không cũng không đến lượt ngươi nói.
Lâm Äá»™ng lắc đầu, trong mắt vẫn đầy sá»± cố chấp không gì xoay chuyển nổi.
- Äúng là tá»± cao tá»± đại. Nếu ngươi đã có khẩu khà nà y thì ta muốn thá» xem ngươi có tư cách hay không.
Viêm Chá»§ cÅ©ng bùng lá»a giáºn, cưá»i khảy nói.
Uỳnh!
Vừa dứt lá»i thì bầu trá»i đột nhiên đỠquạch, hắn giáºm chân má»™t cái, nguyên lá»±c đỠrá»±c như lá»a cuá»™n trà o, biến thà nh má»™t cái cá»± chưởng đánh thẳng vá» phÃa d.
Lâm Äá»™ng thấy Viêm Chá»§ động thá»§, mắt lóe hà n quang, nhưng hắn không có bất cứ hà nh động gì, trên đỉnh đầu là lôi vân tụ đổ vá», má»™t đạo lôi đình nghìn trượng đánh xuống cá»± chưởng.
Bùm!
Là n sóng xung kÃch kinh ngưá»i tá»a ra, không khà xung quanh cÅ©ng biến dạng.
Thân hình Lâm Äá»™ng hÆ¡i run lên nhưng không há» thoái lui, thá»±c lá»±c Viêm Chá»§ quả thá»±c vô cùng khá»§ng khiếp, nhưng tinh thần lá»±c cá»§a hắn hiện giỠđã là Äại Phù Tông, cá»™ng vá»›i tu vi nguyên lá»±c chạm tá»›i Luân Hồi, Viêm Chá»§ muốn dá»±a và o phân thân nà y để áp chế hắn là điá»u không thể.
- Nếu ngươi không đi thì ta sẽ đánh tan phân thân của ngươi!
Rõ rà ng Lâm Äá»™ng cÅ©ng bị những thá»§ Ä‘oạn ngầm cá»§a Viêm Chá»§ kÃch ná»™, hắn vung tay, má»™t đạo ánh sáng bắn ra rồi nhanh chóng phình to, cuối cùng biến thà nh má»™t đạo tráºn pháp cổ xưa khổng lồ.
- Cà n Khôn Cổ Tráºn?
Viêm Chá»§ thấy tráºn pháp đó thì ánh mắt ngưng Ä‘á»ng, rõ rà ng không lạ gì vá»›i nó.
Uỳnh!
Nguyên lá»±c và tinh thần lá»±c hùng hồn bùng phát từ trong cÆ¡ thể Lâm Äá»™ng, biến thà nh hai đạo quang trụ bắn và o Cà n Khôn Cổ Tráºn. Tráºn pháp xoay chuyển, hai luồng năng lượng dần dung hợp, tá»a ra má»™t luồng năng lượng kinh ngưá»i.
Sức mạnh cá»§a nó khiến Viêm Chá»§ cÅ©ng phải sững ngưá»i.
- Äúng là có chút bản lÄ©nh.
Viêm Chá»§ hợp hai tay lại, mắt đỠlên, cả đất trá»i nhanh chóng nóng rá»±c, má»™t vầng mặt trá»i nóng bá»ng bay lên từ phÃa sau hắn.
Ứng Huyá»n Tá» và những ngưá»i khác trong Äạo Tông nhìn hai ngưá»i trước đây nước sông không phạm nước giếng giá» lại đánh nhau cÅ©ng đại kinh thất sắc. Nếu hai ngưá»i đánh tháºt thì không phải cả Äạo Tông sẽ bị đánh sáºp sao?
Hai ngưá»i trên bầu trá»i nhìn nhau lạnh lùng, nguyên lá»±c trà o dâng định ra tay.
- Dừng lại!
Nhưng và o khoảnh khắc trước khi cả hai động thá»§, má»™t tiếng quát vang lên. Hà n khà lan tá»a, má»™t thân ảnh xuất hiện phÃa trước Lâm Äá»™ng, nà ng giang tay chắn Lâm Äá»™ng ở đằng sau, giáºn dữ nhìn Viêm Chá»§:
- Ngươi muốn là m gì?
Viêm Chá»§ nhìn Ứng Hoan Hoan chắn trước Lâm Äá»™ng thì hÆ¡i khá»±ng ngưá»i, nắm đấm siết lại, rồi thả ra, ngoảnh mặt Ä‘i:
- Ta đã nói rồi, trước khi muội thức tỉnh, ta sẽ không đi đâu hết.
- Ngươi!
Lâm Äá»™ng nghiến răng.
Ứng Hoan Hoan quay lại kéo tay Lâm Äá»™ng, khẽ nói:
- Huynh bình tĩnh lại đã được không?
Giá»ng nói nà ng vẫn mang hà n khÃ, chỉ có Ä‘iá»u lần nà y có chút khẩn cầu.
Lâm Äá»™ng nhìn nà ng, cuối cùng thở dà i, tráºn pháp tan Ä‘i cùng vá»›i nguyên lá»±c và tinh thần lá»±c.
Ứng Hoan Hoan mỉm cưá»i, nà ng quá hiểu Lâm Äá»™ng, trước nay hắn vốn trầm ổn kiên nghị, gặp việc gì cÅ©ng đối mặt má»™t cách bình tÄ©nh. Nhưng lúc nà y hắn giáºn dữ đến mất bình tÄ©nh, đây là việc rất hiếm gặp ở Lâm Äá»™ng, mà đương nhiên Ứng Hoan Hoan hiểu nguyên nhân cá»§a nó.
- Cảm ơn huynh.
Nà ng khẽ nói.
- Nói những Ä‘iá»u đó là m gì.
Lâm Äá»™ng lắc đầu, hắn nhìn Ứng Hoan Hoan, nói:
- Muá»™i áp chế hà n khà trong ngưá»i rồi?
Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Không áp chế thì các huynh kéo sáºp Äạo Tông mất.
Ứng Hoan Hoan bất lực nói.
- Muá»™i nghÄ© ta không biết chừng má»±c váºy sao?
Lâm Äá»™ng cưá»i.
- Việc nà y để muội được không?
Ứng Hoan Hoan nhìn Lâm Äá»™ng há»i.
Lâm Äá»™ng hÆ¡i lưỡng lá»± rồi gáºt đầu, Ứng Hoan Hoan thấy thế khẽ cưá»i, quay lại lạnh lùng nhìn Viêm Chá»§, trầm mặc má»™t chút rồi nói:
- Viêm Chủ, ta biết ngươi đang là m gì, nhưng dù thế nà o giỠta cũng không phải Băng Chủ mà ngươi biết. Hơn nữa dù sau nà y thế nà o thì ta mong ngươi hiểu, giỠta là Ứng Hoan Hoan! Nếu muốn tiếp tục ở lại đây mong ngươi thu khà tức lại.
Viêm Chủ thấy ánh mắt nghiêm khắc của Ứng Hoan Hoan, thở hắt ra:
- Muá»™i…muá»™i nên biết tình hình. Lôi Chá»§ đã thức tỉnh, Hắc Ãm Chá»§, Hồng Hoang Chá»§ bá»n há» cÅ©ng sắp lần lượt xuất hiện, đến lúc đó…
Ứng Hoan Hoan cụp mắt lại:
- Nhưng Ãt nhất cÅ©ng không phải bây giá», không phải sao?
Viêm Chá»§ trầm mặc, má»™t lúc lâu sau dưá»ng như mỉm cưá»i, nhìn Ứng Hoan Hoan:
- Không ngá», muá»™i trước đây lạnh nhạt vá»›i ngưá»i khác giá»›i cÅ©ng có ngà y lưu luyến má»™t ngưá»i.
Tuy hắn cưá»i nhưng giá»ng nói đầy chua xót.
- Vì ta là Ứng Hoan Hoan.
Ứng Hoan Hoan khẽ nói.
- Có lẽ váºy.
Viêm Chá»§ lắc đầu, rồi quay ngưá»i, phẩy tay:
- Ta sẽ là m như muội nói, cố gắng hết sức thu khà tức lại.
Dứt lá»i, hắn biến mất, bay vá» phÃa đỉnh núi phÃa xa.
Lâm Äá»™ng nhìn Viêm Chá»§ đã Ä‘i xa, trầm mặc không nói, tay siết chặt lại. Nói cho cùng vẫn là thá»±c lá»±c cá»§a hắn không đủ. Nếu đủ thì đã gánh được cho nà ng ấy gánh nặng nà y để nụ cưá»i cá»§a nà ng mãi mãi trong trẻo vui vẻ như năm xưa, như váºy còn ai lên tiếng phản đối?
14.05.2013
Chương 1224
Nắng sau mưa
Dịch: Nhóm dịch Black
Biên: NguyenDuy84
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Má»™t vở náo kịch váºy là hạ mà n, đệ tá» Äạo Tông nhìn nhau, nhìn lên những ngưá»i trên trá»i rồi dần tnr Ä‘i. Tuy không hiểu lắm đầu Ä‘uôi sá»± việc nhưng khiến Lâm Äá»™ng sư huynh trước nay vẫn luôn bình tÄ©nh phát ná»™ như váºy, có lẽ Viêm Chá»§ đã là m má»™t số việc quá đáng. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tư tưởng cá»§a há» rất đơn giản, ở đây, dù thế nà o há» vẫn kiên định á»§ng há»™ Lâm Äá»™ng.
- Hà n khà trên ngưá»i muá»™i vẫn chưa tan hết, thá»i gian nà y hãy tÄ©nh tu cho tốt, hạn chế giao đấu vá»›i ngưá»i khác.
Lâm Äá»™ng nhìn Ứng Hoan Hoan, nói.
Ứng Hoan Hoan gáºt đầu rồi khẽ nói:
- Nhưng huynh cũng phải hứa với muội, đừng phát nộ với Viêm Chủ, tuy hắn chỉ là phân thân nhưng sau nà y chân thân sẽ đến đây.
Nà ng cÅ©ng lo cho Lâm Äá»™ng, nà ng hiểu rõ thá»±c lá»±c cá»§a Viêm Chá»§, nếu tháºt sá»± đối đầu thi chắc chắn Lâm Äá»™ng sẽ thiệt thòi, hÆ¡n ữa, Viêm Chá»§ còn đại diện cho má»™t nhóm ngưá»i khá»§ng bố từ thá»i Viá»…n Cổ.
- Lần nà y ta cũng hơi lỗ mãng.
Lâm Äá»™ng thở dà i, lần nà y hắn biết mình hÆ¡i lá»— mãng, nhưng khi thấy sức mạnh trong Ứng Hoan Hoan bị Viêm Chá»§ cố ý dẫn động, nhưng lại chưa từng nhắc nhở há», thá»§ Ä‘oạn ngấm ngầm đó má»›i là nguyên nhân chÃnh khiến Lâm Äá»™ng giáºn dữ. Hắn tÃn nhiệm Viêm Chá»§ má»›i cho hắn Ä‘i theo, nhưng Viêm Chá»§ lại hà nh động sau lưng hắn như váºy, Ä‘iá»u đó đã phạm và o Ä‘iá»u kỵ húy cá»§a hắn.
Hắn biết tâm nguyện cá»§a Viêm Chá»§ bá»n há» rất vÄ© đại, há» muốn bảo vệ trá»i đất nà y, Lâm Äá»™ng cÅ©ng rất tôn kÃnh há». Sá»± hy sinh cá»§a những con ngưá»i ấy vá»›i trá»i đất nà y không ai có thể sánh bằng. Từ góc độ nà o đó mà nói, có lẽ những gì Viêm Chá»§ là m vá»›i Ứng Hoan Hoan không há» sai, trong mắt há», chỉ có Băng Chá»§ má»›i có thể cứu vá»›t thế giá»›i nà y.
Chỉ là Lâm Äá»™ng không muốn Ứng Hoan Hoan vì thế mà trở thà nh má»™t con ngưá»i lạnh lùng xa lạ. Nhưng hắn cÅ©ng biết đó là trách nhiệm cá»§a Băng Chá»§, nà ng không thể lá»±a chá»n cÅ©ng không thể tránh né.
Lâm Äá»™ng cÅ©ng không phải Ãch ká»· muón Ứng Hoan Hoan giÅ© bá» trách nhiệm, hắn chỉ muốn dùng cách hoà n hảo nhất. Nếu hắn có khả năng gánh vác trách nhiệm ấy thì Ứng Hoan Hoan không cần thay đổi nữa, mà thế gian nà y vẫn được cứu.
Hắn biết cách nà y có lẽ hÆ¡i ngây thÆ¡, nhưng hắn cam tâm tình nguyện hy sinh, hắn đã trải qua vô số tráºn chiến sinh tá», từng bước tiến gần vá» hướng đó, hắn hy vá»ng khi thay đổi được thì hắn được công nháºn.
Trước khi ấy, hắn muốn cố hết sức bảo vệ nụ cưá»i ấy, dù gì hắn vẫn là con ngưá»i bình thưá»ng có máu có thịt. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ứng Hoan Hoan thấy sắc mặt Lâm Äá»™ng phức tạp thì trầm mặc, mắt nhìn vá» Äạo Tông, thần sắc có chút hảng hốt, chỉ vá» phÃa quảng trưá»ng, cưá»i:
- Huynh còn nhá»› Äiện Thà ba năm trước không? Ở đó chúng ta là đối thá»§ đấy.
- Ừm, rồi muá»™i bị ta đánh cho má»™t tráºn.
Lâm Äá»™ng cưá»i.
Ứng Hoan Hoan đỠmặt:
- Biết sá»›m thì hồi đó muá»™i đã kÃch động huynh đệ Thiên Äiện tẩn cho huynh má»™t tráºn rồi.
- Bao nhiêu huynh đệ Hoang Äiện cá»§a ta cÅ©ng không sợ đâu. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lâm Äá»™ng không kìm được báºt cưá»i, tâm trạng bá»—ng tốt hÆ¡n rất nhiá»u, những ký ức đó thá»±c sá»± khiến ngưá»i ta ấm lòng.
- ÄÆ°á»£c rồi, muá»™i tÄ©nh dưỡng Ä‘i, muá»™i thế nà y không nên ra ngoà i.
Lâm Äá»™ng xua xua tay vá»›i Ứng Hoan Hoan.
- Ừm.
Ứng Hoan Hoan cÅ©ng hiểu trạng thái bản thân lúc nà y, nếu không áp chế chá»— hà n khà nà y thì sẽ tạo nên tổn thương không nhẹ vá»›i đệ tá» bình thưá»ng. Nà ng cưá»i vá»›i Lâm Äá»™ng, khẽ vung tay:
- Không được nổi giáºn nữa nha!
Dáng vẻ nà y đúng là sá»± tinh nghịch cá»§a ba năm trước, Lâm Äá»™ng nhìn mà thấy ấm áp. Hắn gáºt đầu, mắt tiá»…n Ứng Hoan Hoan hóa thà nh quang ảnh bay trở lại háºu sÆ¡n.
Sau hi Ứng Hoan Hoan khuất dạng, nụ cưá»i trên mặt hắn biến mất, hai tay siết lại ánh mắt thay đổi liên tục, rồi thở dà i.
Lần nà y hắn ngăn được Viêm Chá»§, nhưng lần sau thì sao? Nếu đúng như Viêm Chá»§ nói, chân thân hắn giáng lâm, rồi Hồng Hoang Chá»§, Hắc Ãm Chá»§ Ä‘á»u tá»›i, lẽ nà o Lâm Äá»™ng còn bảo vệ được Ứng Hoan Hoan?
Äến lúc đó nói hắn muốn thay Ứng Hoan Hoan gánh vác trá»ng trách, những ngưá»i đó có tin không? Thá»±c lá»±c hiện giá» cá»§a hắn cÅ©ng không yếu nhưng so vá»›i những đỉnh phong cưá»ng giả Viá»…n Cổ thì còn kém quá xa.
- Nham…Ngươi nói xem, ta có vượt qua được Băng Chủ không?
Lâm Äá»™ng mÆ¡ hồ há»i.
- Ba năm trước ngươi có nghĩ sẽ có thà nh tựu như bây giỠkhông?
Nham cưá»i.
- Nhưng ta không dám chắc khi những ngưá»i ấy đến hết thì mình có thể bảo vệ được nà ng ấy. CÅ©ng không có cách nà o khiến há» tin ta có khả năng gánh vác trá»ng trách cá»§a nà ng.
Nham trầm mặc một chút, đến chủ nhân của hắn là Phù Tổ còn phải khen ngợi không ngớt sự ưu tú của Băng Chủ. Muốn sánh ngang với Băng Chủ vốn dĩ không phải việc dễ dà ng gì.
- Ngươi muốn há» công nháºn, thá»±c ra cÅ©ng không phải không có cách.
Một lúc lâu sau Nham đột nhiên nói.
- Ngươi có cách gì?
Lâm Äá»™ng vá»™i há»i.
- Ta có cách, nhưng có thà nh công không thì chưa biết.
Nham dừng một chút nói tiếp:
- HÆ¡n nữa còn phải xem ý nguyện cá»§a má»™t ngưá»i khác.
- Ai?
- Lăng Thanh Trúc.
- Lăng Thanh Trúc?
Lâm Äá»™ng sững ngưá»i, há»i vá»›i vẻ không hiểu lắm:
- Việc nà y liên quan gì đến nà ng ấy?
- Tình hình cụ thể ta không rõ lắm, nhưng a cảm nháºn được luồng sức mạnh vốn chỉ có ở chá»§ nhân.
Giá»ng cá»§a Nham có phần ngưng trá»ng.
- Phù Tổ?
Äồng tá» Lâm Äá»™ng co lại, trong lòng thấy khó hiểu, Lăng Thanh Trúc sao lại có quan hệ vá»›i Phù Tổ?
- Tại sao lại váºy thì ta không biết, nhưng ngươi có thể Ä‘i há»i xem sao.
Nham nói.
Lâm Äá»™ng chau mà y, nhưng rồi lắc đầu. Mục Ä‘Ãch cá»§a hắn là vì Ứng Hoan Hoan, nhưng vì Ä‘iá»u đó lại nhá» Lăng Thanh Trúc, là m váºy là không công bằng vá»›i Lăng Thanh Trúc, hắn thá»±c sá»± không mở mồm được.
- Thôi, để ta tự nghĩ cách.
Lâm Äá»™ng thở dà i.
- Tùy ngươi thôi, nhưng tình hình của Ứng Hoan Hoan ta cũng lần đầu gặp, nếu bỠqua thì thực sự đáng tiếc.
Nham lầm bầm.
Lâm Äá»™ng lắc đầu, trong lòng có chút phiá»n muá»™n, không ngá» yên tÄ©nh chưa bao lâu thì lại có bao nhiêu việc. Nếu cứ như trước đây mãi thì tháºt tốt.
Trong lòng buồn phiá»n, Lâm Äá»™ng đáp xuống, vừa định Ä‘i thì từ xa có tiếng, ngẩng lên thì thấy là Ứng Tiếu Tiếu Ä‘ang rảo bước tiến vá» phÃa hắn:
- Tiếu Tiếu sư tỷ.
Lâm Äá»™ng cưá»i.
- Giá» ngươi gá»i váºy ta không nháºn được đâu.
Ứng Tiếu Tiếu trợn mắt, với thực lực hiện tại của hắn, muốn là m chưởng giáo cũng thừa sức.
- Äúng tồi, ta đến để cho ngươi biến, khi ngươi Ä‘ang bế quan thì những bằng hữu kia cá»§a ngươi trở vá» Yêu Vá»±c rồi. Nhưng trước đó bá»n ta đã láºp tráºn pháp không gian, lần sau muốn đến Yêu Vá»±c thì ngươi chỉ mất và i ngà y thôi.
- Tiểu Äiêu bá»n há» vá» Yêu Vá»±c rồi?
Lâm Äá»™ng khá»±ng ngưá»i, rồi gáºt đầu. Má»i việc ở Äông Huyá»n Vá»±c cÅ©ng đã yên ổn, há» nên vá» Yêu Vá»±c rồi, hÆ¡n nữa bên đó còn có Tứ Tượng Cung cần coi sóc, vá»›i tÃnh cách cá»§a Tiểu Viêm, hiể nnhiên là ở Yêu Vá»±c thÃch hợp hÆ¡n.
- Ngoà i ra…
Ứng Tiếu Tiếu ngừng một chút rồi nói:
- Lăng Thanh Trúc cÅ©ng đưa ngưá»i cá»§a Cá»u Thiên Thái Thanh Cung rá»i khá»i Äạo Tông rồi, có lẽ vá» Cá»u Thiên Thái Thanh Cung.
- Nà ng ấy đi rồi?
Lâm Äá»™ng sững ngưá»i, thần sắc phức tạp không biết có cảm giác gì.
- Thá»i gian nà y đệ tá» Cá»u Thiên Thái Thanh Cung Ä‘ang lục tục trở vá», má»™t tháng trước đáng lẽ hỠđã vá» hết, nhưng không biết vì sao tốc độ giảm Ä‘i. Lăng Thanh Trúc cô nương cÅ©ng ở lại Äạo Tông má»™t tháng, mãi vừa rồi má»›i Ä‘i.
Ứng Tiếu Tiếu nhìn Lâm Äá»™ng vá»›i ánh mắt khó hiểu.
Lâm Äá»™ng cưá»i khổ, đương nhiên hắn nháºn ra ý cá»§a Ứng Tiếu Tiếu. HÆ¡n má»™t tháng nay không phải hắn trong trạng thái cổ quái sao? Lăng Thanh Trúc ở lại chắc là lo cho hắn. Giá» hắn đã xuất quan, nà ng cÅ©ng rá»i Ä‘i.
Có Ä‘iá»u, tÃnh cách cá»§a nà ng cÅ©ng không có gì thay đổi, hÆ¡n nữa khác vá»›i Ứng Hoan Hoan, yêu háºn không há» che giấu. Ở Dị Ma Thà nh để bảo vệ hắn, Ứng Hoan Hoan đã dùng mạng sống buá»™c Ứng Huyá»n Tá» phải ra mặt. Nhìn có vẻ như ương bướng nhưng rất nghÄ©a tình. Còn Lăng Thanh Trúc thì bất cứ chuyện gì cÅ©ng không để lá»™ ra ngoà i, luôn giữ cảm xúc cho riêng mình. Chỉ những ngưá»i thân cáºn má»›i cảm nháºn được sá»± nồng ấm trong trái tim lạnh cá»§a nà ng.
- Ta nói nà y, rốt cuộc ngươi định là m thế nà o với chuyện giữa Hoan Hoan và Lăng Thanh Trúc cô nương?
Ứng Tiếu Tiếu nhìn Lâm Äá»™ng há»i.
- Ta…
Lâm Äá»™ng ngáºp ngừng, sắc mặt phức tạp, không còn quả Ä‘oán như trước nữa. Việc nà y đâu có dá»… mà nói rõ được.
Ứng Tiếu Tiếu thở dà i, chỉ nói:
- Ngươi đi tiễn nà ng ấy đi, có lẽ hỠchưa đi xa đâu.
Lâm Äá»™ng gáºt đầu, định quay ngưá»i Ä‘i thì Ứng Tiếu Tiếu lại nhá»› ra Ä‘iá»u gì:
- Äợi đã, trong má»™t hai tháng nay, cÅ©ng có tin từ cha mẹ ngươi, bảo ngươi Ä‘i là m má»™t việc.
- Là m việc?
Lâm Äá»™ng khá»±ng ngưá»i, cha mẹ có việc gì bảo hắn là m nhỉ?
- Ừm, cha mẹ ngươi nói nếu có thá»i gian thì ngươi hãy đến Bắc Huyá»n Vá»±c đón Thanh Äà n vá».
- Thanh Äà n…
Nghe thấy cái tên nà y, tim Lâm Äá»™ng không kìm được run lên, gương mặt vô cùng dịu dà ng, nha đầu khiến ngưá»i ta Ä‘au lòng đó không biết giá» thế nà o rồi.
NghÄ© đến thiếu nữ ba năm trước tay cầm lưỡi liá»m Ä‘en, mặc áo Ä‘en, tim Lâm Äá»™ng nóng lên, ba năm không gặp, đúng là nhá»› nha đầu đó quá.
- Ừm, ta biết rồi, ta sẽ đón nó vỠsớm nhất có thể.
Lâm Äá»™ng gáºt đầu. Thanh Äà n là tiểu bảo bối trong nhà , cha mẹ và Lâm Äá»™ng Ä‘á»u rất thương yêu Thanh Äà n, mấy năm nay ra ngoà i lăn lá»™n chịu khổ, không biết mẹ đã rÆ¡i bao nhiêu nước mắt. Giá» hắn đã vá», cÅ©ng nên tìm lúc đến Bắc Huyá»n Vá»±c thôi.
Dứt lá»i, Lâm Äá»™ng cưá»i vá»›i Ứng Tiếu Tiếu, vẫy tay rồi bay khá»i Äạo Tông. Ứng Tiếu Tiếu nhìn theo thở dà i.
Trong khu rừng bên ngoà i Äạo Tông, mấy chục đệ tá» Cá»u Thiên Thái Thanh Cung Ä‘ang lặng lẽ hà nh quân. Dẫn đầu là nữ tá» mặc bạch y, dáng ngưá»i thanh mảnh xuất chúng, gương mặt bị má»™t tấm mà ng che Ä‘i nhưng những đưá»ng nét vẫn khiến ngưá»i ta động lòng.
Tô Nhu Ä‘i phÃa sau, đôi mắt chốc chốc lại ngoảnh phÃa sau nhìn vá» Äạo Tông Ä‘ang ngà y má»™t xa dần, cuối cùng không kìm được nói nhá»:
- Sư tỷ, chúng ta cứ thế đi sao?
- Ừm.
Lăng Thanh Trúc đáp khẽ.
- Ãt ra thì chúng ta cÅ©ng phải chà o Lâm Äá»™ng đại ca rồi má»›i Ä‘i chứ.
Tô Nhu kiến nghị.
Lăng Thanh Trúc nhìn Tô Nhu, dưá»ng như cưá»i má»™t cái, nói:
- Hà tất phải để tâm những Ä‘iá»u đó.
- Nhưng sư tỷ ở lại đó không phải muốn xem huynh ấy có an toà n hoà n thà nh tu luyện không sao?
Tô Nhu cắn môi.
Lăng Thanh Trúc ngừng bước, thanh kiếm trong tay khẽ gõ lên đầu Tô Nhu:
- Còn nói linh tinh nữa trở vá» ta cấm cá»a.
Tô Nhu rụt cổ không dám nói gì nữa.
- Muá»™i ấy nói không sai, ta đưa các nà ng vá» Äạo Tông, trước khi Ä‘i Ãt nhất phải nói vá»›i ta chứ?
Từ phÃa trước có tiếng cưá»i vá»ng lại khiến bà n tay cầm kiếm cá»§a Lăng Thanh Trúc hÆ¡i run lên. Nà ng ngẩng lên, chỉ thấy phÃa cuối tầm mắt là thân ảnh gầy gò Ä‘ang dá»±a và o má»™t thân cây to, nhìn nà ng cưá»i.
Tia nắng xuyên qua những tán lá chiếu xuống khiến hắn giống như má»™t ngà y nắng sau tráºn mưa lá»›n.
14.05.2013
Chương 1225
Nói chuyện
Dịch: Nhóm dịch Black
Biên: NguyenDuy84
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
- Lâm Äá»™ng đại ca!
Giá»ng nói vui mừng cá»§a Tô Nhu đã phá vỡ sá»± yên tÄ©nh cá»§a núi rừng.
- Lâm Äá»™ng sư huynh!
Äệ tá» Cá»u Thiên Thái Thanh Cung cÅ©ng vá»™i ôm quyá»n hà nh lá»…, thần sắc đầy vẻ tôn kÃnh. Lâm Äá»™ng có ân tình vá»›i Cá»u Thiên Thái Thanh Cung bá»n há», hÆ¡n nữa há» báo được thù cÅ©ng là nhá» cả và o Lâm Äá»™ng.
Lâm Äá»™ng cưá»i vá»›i há» rồi nhìn vá» phÃa Lăng Thanh Trúc. Nà ng thấy hắn đến thì ánh nhìn chuyển sang chá»— khác, bà n tay nắm kiếm khẽ siết mạnh hÆ¡n, trên là n da trắng có chút gân xanh nổi lên.
Tô Nhu nhìn hai ngưá»i, hi hi cưá»i:
- Lâm Äá»™ng đại ca có Ä‘iá»u muốn nói vá»›i sư tá»· à ? Váºy bá»n muá»™i lên phÃa trước đợi nhé.
Nói rồi Tô Nhu vẫy tay dẫn đệ tá» Cá»u Thiên Thái Thanh Cung vượt lên phÃa trước.
Lăng Thanh Trúc thấy bá»n Tô Nhu muốn Ä‘i, ánh mắt có phần hoảng loạn, vá»™i giÆ¡ tay ngăn lại nhưng Tô Nhu đã tinh nghịch né được, vẫy tay vá»›i Lăng Thanh Trúc:
- Sư tá»·, không phải vá»™i, bá»n muá»™i có thá»i gian, hai ngưá»i cứ từ từ nói chuyện.
Nói rồi cô thiếu nữ dẫn má»i ngưá»i Ä‘i, tiếng cưá»i còn vá»ng lại từ phÃa xa.
Sau khi há» Ä‘i rồi, không khà lại trở nên tÄ©nh lặng, Lăng Thanh Trúc đứng nguyên tại chá»—, dáng ngưá»i mảnh mai cùng những đưá»ng cong hấp dẫn, váy trắng như tuyết, mái tóc buá»™c nhẹ, khà chất thoát tục.
Tuy ban đầu nà ng hÆ¡i hoảng loạn, nhưng dù sao rất nhanh cÅ©ng đã bình tÄ©nh lại, thần sắc lại lặng như mặt hồ, chỉ có Ä‘iá»u, hÆ¡i thở hÆ¡i nhanh hÆ¡n bình thưá»ng dưá»ng như vẫn để lá»™ sá»± chút tâm trạng nà ng lúc nà y.
- Ra Ä‘i không lá»i từ biệt hình như không hay cho lắm?
Lâm Äá»™ng bước lại gần, mỉm cưá»i nói.
- Bá»n ta đã là m phiá»n nhiá»u ngà y, Äạo Tông có nhiá»u sá»± vụ, rá»i Ä‘i trong lặng lẽ cÅ©ng giảm bá»›t được phiá»n phức cho má»i ngưá»i.
Lăng Thanh Trúc nói.
- Tháºt thế sao?
Lâm Äá»™ng đứng phÃa trước nhìn gương mặt tuyệt sắc đằng sau tấm vải che, ánh mắt có phần dịu dà ng, hắn đột nhiên thở dà i:
- Hình như chúng ta quen nhau…tám năm rồi đúng không?
Hai ngưá»i biết nhau ở vương triá»u Äại Viêm nhá» bé. Nà ng hồi đó là niá»m tá»± hà o cá»§a trá»i đất cao cao tại thượng, còn hắn chỉ là má»™t thiếu niên yếu á»›t trong má»™t gia tá»™c nhá».
Hồi ấy, hắn nhìn dung nhan tuyệt mỹ ấy chỉ có ngưỡng vá»ng, đó là nữ hà i đầu tiên hắn gặp xinh đẹp đến váºy. Vì thế đương nhiên trái tim hắn cÅ©ng lôi nhịp như bao ngưá»i bình thưá»ng khác. Chỉ có Ä‘iá»u, hắn biết khoảng cách giữa hai ngưá»i, không thể không thừa nháºn, hồi đó khi gặp Lăng Thanh Trúc, trong lòng Lâm Äá»™ng có cảm giác xấu hổ vì bản thân quá kém cá»i
Thế nhưng tám năm trôi qua, sá»± Ä‘á»i đổi thay, ngưá»i thiếu niên năm đó đã đứng vững trên vị trà cao nhất cá»§a đại lục nà y. Trên chặng đưá»ng đó, hắn đã phải hy sinh biết bao nhiêu có lẽ chỉ mình hắn biết, nhưng hắn không bao giá» hối háºn.
Nghe Lâm Äá»™ng nói, đôi mắt trong veo cá»§a Lăng Thanh Trúc không kìm được có chút dao động. Nà ng ngẩng lên nhìn gương mặt trẻ tuổi kia. Tám năm trước gương mặt ấy có chút non ná»›t, nhưng khi đối diện vá»›i lưỡi kiếm ká» cổ, ánh mắt hắn vẫn cuồng nhiệt và cố chấp như váºy. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Sau tám năm thân pháºn chúng ta đã đảo lại cho nhau. Chúc mừng ngươi, ngươi đã vượt qua ta rồi!
Lăng Thanh Trúc mÃm môi, rồi tá»± giá»…u mình:
- Sư phụ từng nói, tÃnh tình ta kiêu ngạo như hoa trên núi cao, nhưng nó lại giống như thuốc kÃch thÃch đối vá»›i nam nhân. Vì Ä‘iá»u nam nhân thÃch là m đó chÃnh là chinh phúc ngá»n núi cao há» không thể vá»›i tá»›i. Còn ngươi, ngay từ ban đầu đã nghÄ© là m cách nà o chinh phục ta đúng không? Ngươi rất mạnh, vá»›i thá»±c lá»±c hiện tại cá»§a ngươi , muốn chinh phục ta rất dá»… đúng không?
Lăng Thanh Trúc nhìn Lâm Äá»™ng, mắt hoe hoe Ä‘á», thần sắc như tá»± giá»…u. Lâm Äá»™ng sao hiểu được tâm trạng cá»§a nà ng. Nà ng biết ấn tượng đầu tiên nà ng để lại cho hắn là gì. Ãnh mắt cuồng nhiệt và cố chấp cá»§a hắn lúc đó khiến nà ng hiểu mình đã trở thà nh mục tiêu cá»§a hắn, giống như con sói non ngưỡng võng đóa hướng dương trên vách núi. Váºy là hắn bắt đầu gắng sức phá tan má»i chướng ngại để tiến vá» phÃa trước.
Xa cách má»™t và i năm, khi gặp lại ngưá»i thiếu niên ấy đã không còn như xưa. Tuy không đến mức khiến nà ng chấn kinh, nhưng vì má»™t thứ quan hệ nà o đó nà ng bắt đầu chú ý tá»›i con ngưá»i nà y. Sau đó gặp ở Dị Ma Vá»±c, trong Thái Thanh Tiên Trì, cuối cùng hắn vẫn tạo nên má»™t chút gợn sóng trong tâm cảnh cá»§a nà ng.
Trong tráºn thảm chiến ở Dị Ma Thà nh, thân ảnh đó đã tắm trong máu để chiến đấu khiến tim nà ng run lên, nhưng nà ng đã áp chế nó lại, cuối cùng nà ng coi như đó là vị khách nhân khiến trái tim nà ng Ä‘áºp nhanh nhất, nà ng không giúp đỡ không phải không muốn mà là nà ng tin chắc hắn sẽ không thất bại. Nà ng tin khi hắn xuất hiện lại ở Äông Huyá»n Vá»±c, chắc chắn sẽ là vương giả trở vá».
Má»i việc đã diá»…n ra đúng như những gì nà ng tin. Chỉ là khi hắn xuất hiện trước mặt nà ng vá»›i sá»± chói lòa nhất, nà ng lại cảm thấy xa lạ, con sói non năm đó cuối cùng đã đến phÃa trước đóa hướng dương trên vách núi.
Có Ä‘iá»u, đó dưá»ng như chỉ là má»™t loại chinh phục.
Có lẽ từ trước tá»›i nay hắn không cho rằng, nữ hà i cao cao tại thượng như thần tiên lại bất chi bất giác chú ý tá»›i má»™t con ngưá»i nhá» bé như hắn. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dù sư phụ nà ng có tìm má»i cách ép há»i nhưng nà ng chưa há» nói ra tên hắn.
Cho dù biết là vô lý, nhưng không hiểu vì sao sau khi hắn Ä‘i, nà ng lại đến vương triá»u Äại Viêm bái kiến cha mẹ hắn.
Cho dù biết rõ không thiếu chá»§ ý cá»§a nà ng nhưng nà ng vẫn ở lại Äạo Tông cho đến khi hắn vượt quả cá»a ải khó khăn rồi má»›i lặng lẽ rá»i Ä‘i. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nà ng biết Ứng Hoan Hoan, ở Dị Ma Thà nh nà ng đã thấy má»i việc cô gái đó là m cho hắn, Hoan Hoan dám yêu dám háºn, tâm tÃnh đó khiến nà ng ngưỡng má»™, nhưng chung quy nà ng vẫn là nà ng, Ä‘em má»i thứ che giấu trong trái tim lạnh lẽo không ai chạm tá»›i được.
Có lẽ chÃnh vì thế hắn má»›i luôn ôm tâm thái muốn chinh phục chứ không phải thứ tình cảm thuần túy mà nà ng muốn.
Lâm Äá»™ng sững ngưá»i nhìn Lăng Thanh Trúc hai mắt đỠhoe. Nà ng lúc nà y có sá»± yếu Ä‘uối chưa từng thấy, cảm giác lạnh lùng bên ngoà i dưá»ng như đã biến mất hoà n tôà n, hắn có thể cảm nháºn được sá»± xáo động bất ngá» trong tim nà ng.
Lâm Äá»™ng trầm mặc, má»™t lúc lâu sau má»›i chầm cháºm đưa tay ra định lau nước mắt trên má nà ng nhưng bị nà ng lảng tránh. Nà ng tá»± quệt nước mắt, thần sắc trở thân lạnh nhạt, cảnh tượng đó dưá»ng như trước đó chỉ là ảo giác váºy.
- Không phải muốn chinh phục gì cả, trước đây ta nghÄ© rất đơn giản, chỉ là muốn nà ng nhìn ta bằng con mắt khác, ta chỉ muốn chứng minh sá»± phá»§ nháºn cá»§a nà ng vá»›i ta là sai.
Lâm Äá»™ng trầm mặc má»™t chút rồi khẽ thở dà i.
Lăng Thanh Trúc ngoảnh mặt đi không nhìn hắn.
- Khi ấy nà ng cÅ©ng biết khoảng cách giữa chúng ta, hồi đó xảy ra việc ấy tháºt ra ta cÅ©ng biết là cóc ăn thịt thiên nga. Nhưng con cóc ta đây có tham vá»ng, vì ta muốn có ngà y ta có thể đứng trước mặt đối diện vá»›i nà ng chứ không phải sá»± ngưỡng vá»ng như trước. Ta…lúc đó chỉ muốn bình đẳng đứng trước mặt nà ng.
Lăng Thanh Trúc khẽ run lên, nà ng quay lại nhìn hắn. Lâm Äá»™ng Ä‘ang cưá»i, chỉ là nụ cưá»i có chút mệt má»i, vì tâm nguyện đơn giản đó hắn đã phải bôn ba bao năm.
Lăng Thanh Trúc khẽ nắm tay lại.
- Ta nói những Ä‘iá»u nà y chỉ muốn nà ng biết không phải ta muốn chinh phục nà ng rồi hưởng thụ thứ khoái cảm bệnh hoạn kia. Ta chỉ muốn bình đẳng vá»›i nà ng. Nà ng hiểu không? Nếu không, khi nghe tin Cá»u Thiên Thái Thanh Cung xảy ra chuyện ta cÅ©ng không đến ngay láºp tức.
Giá»ng Lâm Äá»™ng khà n khà n, rất lâu trước đây đúng là hắn rất muốn vượt qua nà ng, nhưng trong đó vẫn có tình cảm, Ä‘iá»u nà y hắn biết rất rõ.
Lăng Thanh Trúc khẽ cắn môi, má»™t lúc sau nà ng khẽ gáºt đầu, ừm má»™t tiếng rất khẽ.
Rồi hai ngưá»i rÆ¡i và o trầm mặc, nhưng không còn sá»± bức bối ban đầu nữa. Lăng Thanh Trúc hÆ¡i cúi đầu nhìn thanh trưá»ng kiếm trong tay, tuy khà chất vẫn lạnh lùng nhưng dưá»ng như đã có thêm chút linh khÃ.
Từ phÃa xa đột nhiên có má»™t và i tiếng cưá»i vá»ng lại, Lăng Thanh Trúc giáºt mình, ngẩng lên nhìn Lâm Äá»™ng:
- Ta phải vá» Cá»u Thiên Thái Thanh Cung rồi.
- á»’.
Lâm Äá»™ng khá»±ng ngưá»i, nói.
- Cá»u Thiên Thái Thanh Cung xây dá»±ng lại xong chưa? Không có vấn đỠgì chứ?
- Ừm, tuy sư phụ đã tá»a hóa nhưng các trưởng lão chỉ bị trá»ng thương, đến nay Ä‘a phần cÅ©ng đã hồi phục. Chỉ là , hiện tại ta là cung chá»§ tân nhiệm.
Lăng Thanh Trúc gáºt đầu.
Lâm Äá»™ng thầm thở dà i, thá»i gian nà y Cá»u Thiên Thái Thanh Cung cÅ©ng trải qua sá»± thay đổi lá»›n, cung môn bị há»§y, cung chá»§ tá»a hóa, má»i trách nhiệm rÆ¡i hết lên vai Lăng Thanh Trúc, nhưng nà ng không há» biểu lá»™ Ä‘iá»u gì mà chỉ lặng lẽ gánh vác, sá»± kiên cưá»ng đó đôi khi khiến ngưá»i ta Ä‘au lòng.
- Nà ng cầm lây viên ngá»c thạch nà y. Có vấn đỠgì thì Ä‘áºp vỡ ta sẽ đến ngay.
Lâm Äá»™ng đưa ra má»™t viên ngá»c thạch Ä‘en.
Lăng Thanh Trúc lưỡng lá»± má»™t chút má»›i nháºn, khẽ cầm trong tay cảm nháºn nhiệt độ âm ấm.
- Váºy…ta Ä‘i trước.
Lăng Thanh Trúc nhìn Lâm Äá»™ng má»™t cái rồi nói.
- Ừm.
Lâm Äá»™ng gáºt đầu cưá»i. Lăng Thanh Trúc má»›i bước được hai bước thì đột nhiên phÃa sau có tiếng gá»i lại:
- Äợi đã, hắn đã còn muốn há»i tại sao ngươi lại có sức mạnh cá»§a Phù Tổ?
Giá»ng nói bất ngá» nà y khiến Lăng Thanh Trúc sững ngưá»i, nà ng quay lại thì thấy má»™t đạo quang ảnh bay ra từ ngưá»i Lâm Äá»™ng, sắc mặt hắn thì tối sầm lại.
15.05.2013
Chương 1226
Thái Thượng Cảm Ứng Quyết
Dịch: Nhóm dịch Black
Biên: NguyenDuy84
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Sắc mặt Lâm Äá»™ng tối sầm nhìn Nham tá»± ý bay ra, láºp tức tóm lấy hắn nghiến răng nói:
- Nham, tên khốn nà y!
Lâm Äá»™ng tránh được, cÅ©ng nói vá»›i vẻ bất lá»±c:
- Tiểu tỠngươi cứng như đá ấy, ta không nói ngươi sẽ chẳng bao giỠmở mồm.
- Ngươi quản nhiá»u việc quá đấy!
Lâm Äá»™ng nghiến răng trèo trẹo, tóm liên tiếp vá» phÃa Nham nhưng khi sắp tóm được thì má»™t cái bao kiếm chặn trước mặt hắn.
Lăng Thanh Trúc nhìn Lâm Äá»™ng rồi quay sang Nham, nhướn mà y:
- Ngươi là ai?
- Ta là Tổ Thạch chi linh, vẫn ở trong ngưá»i hắn suốt.
Nham nhìn chăm chăm Lăng Thanh Trúc, không phải vì dung nhan cá»§a nà ng mà là hắn cảm nháºn được má»™t luồng sức mạnh rất má» nhạt nhưng không thể quên được.
- Nà y, ngươi nhìn cái gì đấy?
Lâm Äá»™ng tiến lên chắn phÃa trước, sắc mặt tối sầm.
- Mỹ nhân trước mặt ta cũng như bộ xương thôi, ngươi ghen cái gì chứ?
Nham trợn mắt.
Lâm Äá»™ng đỠmặt, nhìn Nham giáºn dữ.
Lăng Thanh Trúc cÅ©ng thấy buồn cưá»i nhìn Lâm Äá»™ng má»™t cái rồi há»i Nham:
- Tại sao ngươi biết ta có sức mạnh của Phù Tổ?
- Phù Tổ là chủ nhân đầu tiên của ta, đương nhiên ta rất quen thuộc với nó.
Nham cưá»i.
Lăng Thanh Trúc gáºt đầu, nhìn sang Lâm Äá»™ng:
- Ngươi muốn biết tại sao ta lại có sức mạnh ấy?
Bị Lăng Thanh Trúc nhìn thẳng như váºy, Lâm Äá»™ng do dá»±, nói vòng vo mãi không trả lá»i thẳng và o đỠkhiến Nham thầm bá»±c bá»™i. Tiểu tá» nà y bình thưá»ng là m gì cÅ©ng quyết Ä‘oán, cứ đứng trước hai nữ tá» nà y là trở nên do dá»±, tình cảm phiá»n phức thế sao?
Tuy Lâm Äá»™ng không trả lá»i thẳng nhưng Lăng Thanh Trúc là ngưá»i thông minh, trầm ngâm má»™t chút rồi nói:
- Má»—i vị cung chá»§ và ngưá»i kế thừa cá»§a Cá»u Thiên Thái Thanh Cung từ nhá» Ä‘á»u tu luyện môn võ há» huyá»n diệu tên là Thái Thượng Cảm Ứng Quyết. Môn võ há»c nà y không mang bất cứ sức mạnh nà o, cÅ©ng không thể đánh lui địch, nhưng lại là môn há»c bắt buá»™c. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thái Thượng Cảm Ứng Quyết?
Nham và Lâm Äá»™ng khá»±ng ngươi nhìn nhau, hiển nhiên Ä‘á»u chưa nghe đến bao giá».
- Võ há»c nà y huyá»n ảo dị thưá»ng, vô số tiá»n bối trong Cá»u Thiên Thái Thanh Cung mất cả Ä‘á»i cÅ©ng không có bất cứ tiến triển nà o, nhưng vì cung quy nên không thể từ bá» nó được.
- HÆ¡n nữa tu luyện nó cần thân tâm thuần tịnh, ngưá»i tu luyện phải hoà n toà n trong trắng, nếu không công pháp tá»± phá.
Nói đến đây ánh mắt nà ng hÆ¡i tối lại nhìn Lâm Äá»™ng khiến hắn toát mồ hôi. Nói váºy lần đó hắn đã phá hoại hÆ¡n chục năm khổ tu cá»§a nà ng rồi sao? Chẳng trách mà lúc đó nà ng lại háºn hắn như váºy.
- Nhưng…hình như ngươi đã tu luyện thà nh công?
Nham nhìn Lăng Thanh Trúc, ngạc nhiên nói.
Lăng Thanh Trúc gáºt đầu:
- Hồi đó sư phụ biết công pháp cá»§a ta bị phá, vô cùng giáºn dữ. Nhưng tám năm sau đó ta đã phát hiện Thái Thượng Cảm Ứng Quyết thêm thông đạt, đến thá»i gian trước đây không lâu, sư phụ dùng cả tÃnh mạng và sá»± giúp đỡ cá»§a các trưởng lão, ta tu luyện thà nh công Thái Thượng Cảm Ứng Quyết, cÅ©ng chÃnh lúc đó trên ngưá»i ta có thêm sức mạnh tương tá»± như Phù Tổ.
- Thứ sức mạnh đó đúng là rất lá»›n, tuy nay ta chỉ là Chuyển Luân Cảnh nhưng nếu dùng nó thì cÅ©ng có thể giao đấu vá»›i cưá»ng giả Chuyển Luân Cảnh chạm tá»›i Luân Hồi.
Nham gáºt đầy, hắn từng thấy Lăng Thanh Trúc má»™t kiém phá vỡ thế giá»›i ma khà cá»§a ba ngưá»i bá»n Thiên Nguyên Tá». Thứ sức mạnh ấy nhìn có vẻ không nổi báºt nhưng vô cùng kinh ngưá»i.
Nói rồi hắn nhìn Lâm Äá»™ng, nhưng Lâm Äá»™ng chẳng có phản ứng gì, hắn bá»±c mình ho má»™t tiếng. Tiểu tá» nà y sá»± nhanh nhẹn bình thưá»ng Ä‘i đâu rồi?
Lâm Äá»™ng nghe thế cÅ©ng thấy vô lá»±c, đương nhiên hắn biết Nham muốn hắn là m gì, nhưng…mẹ kiếp, lá»i nói kieẻu đấy nói thế nà o được đây?
Vì thế, hắn coi như không biết Nham ho hắng gì cả, cưá»i khan:
- Không còn sá»›m nữa, Tô Nhu bá»n há» Ä‘ang đợi nà ng kìa.
Lăng Thanh Trúc nhìn hắn, nét mặt cá»§a hắn và Nham nà ng Ä‘á»u biết hết.
- Váºy ta Ä‘i đây.
Lăng Thanh Trúc thấy Lâm Äá»™ng không nói gì cÅ©ng gáºt đầu, rồi quay ngưá»i Ä‘i luon.
- Tiểu tá» ngươi tháºt kém cá»i!
Nham thấy Lăng Thanh Trúc sắp Ä‘i giáºn dữ quát.
Lâm Äá»™ng nhìn theo dáng ngưá»i Lăng Thanh Trúc, trong lòng thấy thoải mái hÆ¡n nhiá»u, vẫy tay vá»›i Nham, nói:
- Việc gì phải quá cố chấp, thế gian nà y thiếu gì cách, ta không tin không có cách khác để theo kịp Băng Chá»§. Äi thôi, chúng ta vá».
Nói rồi hắn quay ngưá»i định Ä‘i nhưng lại bị Nham ngăn lại. Nham chỉ vá» phÃa trước, hắn ngẩng lên thfi thấy Lăng Thanh Trúc dừng bước, nà ng quay lại, ánh nắng chiếu xuống là m nổi báºt lên những đưá»ng cong quyến rÅ©, đôi lông mi khẽ chá»›p, nhìn Lâm Äá»™ng nói:
- Ngươi có muốn há»c Thái Thượng Cảm Ứng Quyết không?
Lâm Äá»™ng sững ngưá»i, cuối cùng thở dà i má»™t tiếng, lúc nà y mà ra vẻ thì không phải hắn rồi, bèn gáºt đầu, thà nh tháºt nói:
- Muốn.
Lăng Thanh Trúc đứng nguyên tại chá»—, nhìn Lâm Äá»™ng, khẽ căn môi, bà n tay đặt trên kiếm cÅ©ng dùng lá»±c hÆ¡n, ánh mắt có phần giằng xé, mãi lâu sau má»›i thở hắt ra như quyết định Ä‘iá»u gì đó.
- Gần đây ngươi ra ngoà i không?
Lăng Thanh Trúc há»i.
Lâm Äá»™ng nghe câu há»i mÆ¡ hồ đó cÅ©ng khá»±ng ngưá»i rồi gáºt đầu:
- Ta sẽ đến Bắc Huyá»n Vá»±c má»™t chuyến, đón Thanh Äà n.
- Váºy ta theo ngươi.
Lăng Thanh Trúc nghĩ một chút, nói.
- Ã?
Lâm Äá»™ng đầy kinh ngạc.
- Nà ng Ä‘i được sao? Giá» nà ng là cung chá»§ Cá»u Thiên Thái Thanh Cung mà .
- Trong cung có rất nhiá»u trưởng lão, Ä‘i má»™t thá»i gian cÅ©ng không sao.
Thần sắc Lăng Thanh Trúc lạnh nhạt, nhìn Lâm Äá»™ng nói:
- Nhưng ngươi phải hứa một chuyện.
- Chuyện gì?
- Từ giá» vá» sau, không được há»i ta những việc liên quan đến Thái Thượng Cảm Ứng Quyết. Nếu ta thấy thá»i cÆ¡ đã đến tá»± nhiên sẽ thá» xem có thể cho ngươi tu luyện thà nh công hay không.
Lăng Thanh Trúc nói.
- Äây là bà máºt không truyá»n ra ngoà i cá»§a Cá»u Thiên Thái Thanh Cung, liệu có…
Lâm Äá»™ng lưỡng lá»±.
- Giá» ta là cung chá»§ Cá»u Thiên Thái Thanh Cung, hÆ¡n nữa ngươi có ân tình vá»›i Cá»u Thiên Thái Thanh Cung, chắc hẳn các vị trưởng lão sẽ không phản đối đâu.
Lâm Äá»™ng khẽ gáºt:
- ÄÆ°á»£c, ta hứa vá»›i nà ng.
- Ngoà i ra…
Lâm Äá»™ng ngừng má»™t chút rồi nói:
- Nà ng có biết tại sao ta tìm nà ng để há»c Thái Thượng Cảm Ứng Quyết không?
Lăng Thanh Trúc nhìn Lâm Äá»™ng:
- Má»—i ngưá»i Ä‘á»u có sá»± lá»±a chá»n cá»§a mình, ngươi chá»n đến tìm ta, còn ta chá»n dạy Thái Thượng Cảm Ứng Quyết cho ngươi. Còn nguyên nhân thì ta không cần biết. Ta bảo Tô Nhu bá»n há» vá» trước đã.
Lăng Thanh Trúc nói rồi cÅ©ng không đợi Lâm Äá»™ng trả lá»i, quay ngưá»i Ä‘i ra khá»i rừng. Lâm Äá»™ng có phần ngẩn ngÆ¡ nhìn theo, cuối cùng thở dà i, nà ng ấy muốn ta áy náy chết sao…
- Ài, tiểu tỠngươi đúng là chó ngáp phải ruồi, may mà là ngươi nếu không thì cũng đừng nghĩ tới Thái Thượng Cảm Ứng Quyết.
Nham thở dà i:
- Thái Thượng Cảm Ứng Quyết rõ rà ng là bà máºt cá»§a Cá»u Thiên Thái Thanh Cung, ngưá»i khác dù có ân tình vá»›i Cá»u Thiên Thái Thanh Cung thì há» cÅ©ng sẽ không đưa nó ra đâu.
HÆ¡n nữa, Lăng Thanh Trúc vô cùng thông minh, đương nhiên nà ng mÆ¡ hồ Ä‘oán được mục Ä‘Ãch Lâm Äá»™ng muốn há»c Thái Thượng Cảm Ứng Quyết, chỉ là nà ng không nói mà thôi.
- Vạn váºt trong thế gian, chỉ nợ tình là khó trả nhất.
Nham vá»— vai Lâm Äá»™ng.
Lâm Äá»™ng trầm mặc, tâm trạng phức tạp rồi hắn Ä‘i ra theo, vừa hay thấy Lăng Thanh Trúc Ä‘ang nói vá»›i Tô Nhu Ä‘iá»u gì đó. Tô Nhu kéo tay nà ng cưá»i, từ góc độ cá»§a hắn dưá»ng như tai nà ng đỠlên.
- Lâm Äá»™ng đại ca, giao sư tá»· cho huynh nhé. Phải giúp bá»n muá»™i chăm sóc tốt cho tá»· ấy đấy! Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tô Nhu từ xa vẫy vẫy tay vá»›i Lâm Äá»™ng, cưá»i.
Nhưng vừa dứt lá»i thì bao kiếm Lăng Thanh Trúc lại gõ lên đầu khiến Tô Nhu nhăn mặt.
Äệ tá» Cá»u Thiên Thái Thanh Cung đùa giỡn vá»›i Lăng Thanh Trúc má»™t lúc rồi Ä‘i, tiếng cưá»i vẫn vá»ng lại từ phÃa xa.
Lăng Thanh Trúc nhìn há» Ä‘i xa rồi má»›i quay lại trước mặt Lâm Äá»™ng:
- Äịnh bao giá» lên đưá»ng?
- Ngà y mai Ä‘i. Ta vá» nói vá»›i há».
Lâm Äá»™ng nghÄ© má»™t chút. Äạo Tông hiện giá» không còn chuyện gì nữa thì nhanh chóng đến Bắc Huyá»n Vá»±c đón Thanh Äà n thôi.
- Ừm.
Lăng Thanh Trúc gáºt đầu cÅ©ng không nói gì thêm. Lâm Äá»™ng thấy váºy quay ngưá»i Ä‘i, cả hai cùng trở vá» Äạo Tông.
VỠđến nÆ¡i vừa hay gặp Ứng Tiếu Tiếu. Nà ng thấy hai ngươi cùng trở vỠánh mắt không khá»i cổ quái, nhưng cÅ©ng không nói gì, Lâm Äá»™ng cÅ©ng không giải thÃch được gì, chỉ nhỠỨng Tiếu Tiếu sắp xếp cho Lăng Thanh Trúc rồi hắn đến nói vá»›i Ứng Huyá»n Tá» việc mình tạm rá»i khá»i đây. Ứng Huyá»n Tá» tuy hÆ¡i ngạc nhiên nhưng cÅ©ng không phản đối, chỉ dặn hắn cẩn tháºn, dù sao hiện tại tình hình cÅ©ng không được yên bình cho lắm. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Rồi Lâm Äá»™ng ra háºu sÆ¡n gặp Ứng Hoan Hoan. Biết Lâm Äá»™ng Ä‘i đón Thanh Äà n thì cÅ©ng tán đồng, năm đó quan hệ cá»§a nà ng vá»›i Thanh Äà n rất tốt, nà ng vốn muốn Ä‘i theo nhưng chỉ lo trạng thái hiện tại nên đà nh tiếc nuối ở lại.
Ra khá»i háºu sÆ¡n, Lâm Äá»™ng nhìn lên ngá»n núi phÃa xa, nghÄ© má»™t chút dặn má»™t đệ tá» tìm hai bình rượu ngon rồi Ä‘em lên đó. Trên đỉnh núi là má»™t thân ảnh vá»›i mái tóc dà i đỠrá»±c Ä‘ang ngồi trên tảng nham thạch.
15.05.2013
Chương 1227
Cuộc nói chuyện trên đỉnh núi
Dịch: Nhóm dịch Black
Biên: NguyenDuy84
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Trên vách núi, thân ảnh vá»›i mái tóc Ä‘á», mặc kim bảo ngồi im lìm. Dù cách xa nhưng vẫn có thể cảm nháºn được má»™t luồng sức mạnh cổ xưa tá»a ra từ đó.
Lâm Äá»™ng cháºm rãi tiến lại, thân ảnh đó hiển nhiên nháºn ra, quay lại bình thản nhìn hắn.
Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lâm Äá»™ng ngồi xuống trên má»™t tảng nham thạch bên cạnh Viêm Chá»§, giÆ¡ bình rượu lên ném sang. Viêm Chá»§ bắt lấy:
- Sao, không nổi giáºn nữa à ?
- Có tác dụng gì không chứ?
Lâm Äá»™ng khẽ thở dà i, nhìn vá» háºu sÆ¡n. Hà n khà ở đó Ä‘ang dần lan tá»a khiến cả ngá»n núi phá»§ đầy băng sương.
Viêm Chủ nhìn theo, trầm mặc một chút, nói:
- Lần nà y ta ngầm thá»±c hiện chút thá»§ Ä‘oạn, có lẽ không công bằng, tháºm chà vô sỉ đối vá»›i ngươi và …Ứng Hoan Hoan. Ngươi tức giáºn cÅ©ng là bình thưá»ng. Nhưng nếu được là m lại ta vẫn sẽ là m như váºy.
- Äại chiến năm đó, sư phụ đã thiêu đốt Luân Hồi phong ấn khe hở Vị DIện má»›i chấm dứt được kiếp nạn. Nhưng đúng là dị ma rất khó đối phó, dù sau đó bá»n ta đã táºn lá»±c vây giết nhưng vẫn còn không Ãt cá lá»t lưới. HÆ¡n nữa trong đó má»™t số kẻ lợi hại và bá»n ta cÅ©ng lưỡng bại câu thương. Nhìn có vẻ như cuối cùng chúng phải rút lui nhưng bá»n ta cÅ©ng bị chìm và o giấc ngá»§ hoặc Luân Hồi.
- Nay thiên hạ lại đại loạn, sư phụ không còn nữa, tiểu sư muá»™i trở thà nh hy vá»ng cuối cùng. Sư phụ từng nói tiểu sư muá»™i có khả năng đạt được đến mức độ cá»§a sư phụ nhất. Vì thế tất cả bá»n ta Ä‘á»u cam tâm tình nguyện dùng tÃnh mạng để bảo vệ muá»™i ấy. Dù cuối cùng bá»n ta Ä‘á»u trá»ng thương nhưng không há» có dị nghị gì vá» việc sư phụ dùng sức mạnh còn lại bảo vệ muá»™i ấy và o Luân Hồi.
Lâm Äá»™ng trầm mặc, việc nà y hắn cÅ©ng biết rồi. Vì thế Thôn Phệ Chá»§ cuối cùng má»›i thiêu đốt Luân Hồi nếu không ngưá»i từng là niá»m kiêu ngạo cá»§a trá»i nà y đã mất mạng rồi.
- Chỉ khi tiểu sư muá»™i đạt đến trình độ cá»§a sư phụ thì vô số sinh linh trong trá»i đất nà y má»›i được cứu vá»›t. CÅ©ng chỉ có như váºy chúng ta má»›i chống lại được sá»± xâm chiếm cá»§a dị ma.
Viêm Chủ mở bình rượu, uống một ngụm lớn, nói.
- Vì Ä‘iá»u đó, chúng ta cÅ©ng phải dốc toà n lá»±c, tháºm chÃ…không từ thá»§ Ä‘oạn.
Lâm Äá»™ng trầm mặc, rồi hắn cÅ©ng uống má»™t ngụm, lắc lắc bình rượu nói:
- Xuất phát Ä‘iểm cá»§a các ngươi rất cao, ta từ má»™t nÆ¡i nhá» chém giết mãi má»›i bò lên được, trải qua không Ãt chuyện. Nguyên nhân khiến ta ná»— lá»± tu luyện rất đơn giản, ta muốn bảo vệ nhưng ngưá»i thân yêu cá»§a ta, chỉ cần bảo vệ há» không bị tổn thương, dù có thịt nát xương tan ta cÅ©ng không báºn tâm. Có lẽ ngươi sẽ nói dị ma xâm chiếm là đại sá»±, vì trá»i đất nà y mà bị xâm chiếm thì những ngưá»i ta muốn bảo vệ cÅ©ng chẳng tốt là nh gì được. Äúng là đạo lý đó, để bảo vệ há», dù có phải tá» chiến vá»›i dị ma ta cÅ©ng không chần chừ. Nói thá»±c, mấy năm nay ta cÅ©ng đã giao đấu vá»›i dị ma bằng nhiá»u phương thức khác nhau, nhưng cuối cùng…vẫn còn má»™t số khoảng cách.
- Ta không bảo ngươi từ bá» trách nhiệm ấy…Chỉ là ta nghÄ©, ta có thể giúp, như thế muá»™i ấy sẽ không phải gánh vác thứ trách nhiệm khiến ngưá»i khác vỡ tung đó.
Lâm Äá»™ng tá»± giá»…u mình, cưá»i nói:
- Ta chưa bao giá» cho tằng mình có thể là m cứu thế chá»§ gì đó, ta chỉ là con ngưá»i bình thưá»ng, biết Ãch ká»·, biết kÃch động, nhưng vì những ngưá»i ta quan tâm, ta có thể trả bất cứ giá nà o!
Viêm Chá»§ nhìn Lâm Äá»™ng má»™t lúc lâu sau má»›i khẽ lắc đầu:
- Trách nhiệm đó chỉ muá»™i ấy má»›i đảm đương được, những ngưá»i khác Ä‘á»u không được.
- Tại sao? Chỉ vì câu Phù Tổ từng nói sao?
Lâm Äá»™ng cưá»i, gương mặt hắn dưới ánh chiá»u tà chiếu lúc nà y vô cùng kiên nghị. Hắn nói:
- Thế gian nà y không có Ä‘iá»u gì là tuyệt đối cả. Có lẽ tá»· lệ rất nhá» nhưng ta sẽ không phản đối.
Viêm Chá»§ khẽ lắc lư bình rượu, ánh mắt nhìn Lâm Äá»™ng có phần phức tạp, nói:
- Tuy là sá»± ná»— lá»±c cá»§a ngươi có chút ngây thÆ¡, nhưng dÅ©ng khà đó ta rất thÃch. Trước đây ta cÅ©ng từng nghÄ© như váºy. Ta thÃch muá»™i ấy, ta cÅ©ng muốn gánh vác trách nhiệm ấy. Nhưng cuối cùng, ta từ bá» rồi.
Sắc mặt Viêm Chủ hơi ảm đạm, hắn khẽ nói:
- Ta từ bá» vì ta không có bản lÄ©nh để tiếp nháºn nó. Ha ha, nói cho cùng, thá»±c ra là không đủ dÅ©ng khÃ, còn những cái khác chỉ là cái cá»› mà thôi. Có đôi lúc ta rất ngưỡng má»™ sá»± cố chấp cá»§a ngươi, nhìn có vẻ lá»— mãng nhưng chưa bao giá» hối háºn…
Lâm Äá»™ng thấy Viêm Chá»§ như váºy cÅ©ng trầm mặc, lặng lẽ uống rượu.
Rất nhanh Viêm Chá»§ lấy lại vẻ bình thưá»ng, nhìn Lâm Äá»™ng nói:
- à nguyện cá»§a chúng ta cuối cùng sẽ không có bất cứ thay đổi nà o. Nhưng nếu ngươi tháºt sá»± có lòng tin lá»›n như váºy thì hãy chứng minh bằng thá»±c lá»±c cá»§a mình. Bá»n ta có má»™t cÆ¡ há»™i nhưng đã để cho tiểu sư muá»™i, giá» ngươi vẫn còn tư cách già nh vá»›i muá»™i ấy.
Lâm Äá»™ng nắm chặt bình rượu, hắn biết không thể thuyết phục Viêm Chá»§, láºp trưá»ng cá»§a hai ngưá»i là hoà n toà n trái ngược. Hắn muốn bảo vệ Ứng Hoan Hoan, còn Viêm Chá»§ cần đánh thức má»™t Băng Chá»§. Cả hai không thể cùng tồn tại, chung quy cÅ©ng phải có sá»± lá»±a chá»n.
Muốn thay đổi thì phải chứng minh vá»›i Viêm Chá»§ bá»n há», hắn có thể vượt qua Băng Chá»§, có Ä‘iá»u, con đưá»ng đó chá»§ định là rất gian nan. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ngươi sắp ra ngoà i à ?
Äá»™t nhiên Viêm Chá»§ há»i.
- Ừm, đến Bắc Huyá»n Vá»±c.
- Äi Ä‘i, ở đây ta sẽ thay ngươi coi quản. HÆ¡n nữa muá»™i ấy có vấn đỠgì ta cÅ©ng không thể bà ng quan được.
Viêm Chủ nói.
- Váºy Ä‘a tạ.
Lâm Äá»™ng gáºt đầu.
- Äây là nhiệm vụ cá»§a ta, dù ngươi không nói ta cÅ©ng là m.
Viêm Chá»§ lắc đầu rồi đứng dáºy, nhìn vá» háºu sÆ¡n đầy hà n khÃ, ánh mắt đột nhiên trở nên dịu dà ng:
- Tháºt ra ta cÅ©ng rất muốn cảm Æ¡n ngươi… Hà hà , bao nhiêu năm nay chưa từng được thấy tiểu sư muá»™i cưá»i như váºy. Từ nhá» muá»™i ấy đã lạnh lùng đến đáng sợ, dưá»ng như chưa bao giá» có bất cứ cảm xúc nà o váºy. Thấy nụ cưá»i cá»§a muá»™i ấy, đôi lúc ta cÅ©ng hiểu được tại sao ngươi lại liá»u mạng bảo vệ như váºy… Có Ä‘iá»u, dù hiểu nhưng hiện thá»±c nó tà n khốc thế đấy. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Viêm Chủ khẽ phẩy tay, thở dà i:
- Äi Ä‘i. Tuy nói nhiá»u vá»›i ngươi như váºy nhưng đến khi chân thân ta đến chắc chúng ta sẽ thế nà o đó. Có lẽ động thá»§ là cách trá»±c tiếp nhất.
Lâm Äá»™ng cưá»i, gáºt đầu nói:
- ÄÆ°á»£c giao thá»§ vá»›i Viá»…n Cổ Chá»§ cÅ©ng coi như là vinh hạnh cá»§a ta. Nhưng dù có phải liá»u mạng ta cÅ©ng sẽ không để các ngươi dá»… dà ng cướp nà ng ấy đâu.
- Ha ha, có chà khÃ, ta cÅ©ng rất mong chỠđến ngà y đó.
Viêm Chá»§ quay ngưá»i, nhìn Lâm Äá»™ng lắc lắc bình rượu, uống ngụm lá»›n, cưá»i.
Viêm Chá»§ nhìn bóng lưng Lâm Äá»™ng khẽ thở dà i:
- Hy vá»ng ngươi có thể cứ kiên trì như váºy. Cho dù cuối cùng có thất bại thì Ãt nhất ngươi cÅ©ng không hối háºn.
Trên vách núi đột nhiên có hà n khà trà n tá»›i, Viêm Chá»§ nghiêng đầu nhìn thì thấy chá»— Lâm Äá»™ng vừa ngồi xuất hiện má»™t thân ảnh lạnh lẽo. Hắn không nói gì, lại uống rượu.
Ứng Hoan Hoan cÅ©ng không nói gì, chỉ nhìn vá» thân ảnh Ä‘ang xa dần cá»§a Lâm Äá»™ng, cầm bình rượu Lâm Äá»™ng để lại lên, ngá»a cổ nhấp má»™t má»™t ngụm.
- Có má»™t kẻ ngốc bảo vệ muá»™i như váºy, chẳng trách mà muá»™i không muốn thức tỉnh.
Viêm Chá»§ cuối cùng thở dà i, nhìn Ứng Hoan Hoan cưá»i khổ:
- Chỉ là muá»™i nên biết rằng, rốt cuá»™c má»i thứ không thể thay đổi được. Trách nhiệm đó hắn không gánh vác được đâu, muá»™i đà nh lòng để hắn chịu khổ sao?
Ứng Hoan Hoan vẫn không đáp, nà ng co chân lên vùi mặt và o hai đầu gối, mái tóc dà i buông xõa giống như đóa hoa sen nở rộ.
Nà ng dưá»ng như hÆ¡i run lên, những giá»t nước mắt nhá» xuống, chạm và o đất nở thà nh những đóa hoa băng, cuối cùng tiếng nói nghẹn ngà o vang lên:
- Ta biết…Ta chấp nháºn những gì thuá»™c vá» ta. Chỉ là , ta tháºt sự…tháºt sá»± thÃch huynh ấy.
Viêm Chá»§ nhìn dáng ngưá»i run run đó mà thấy chua xót. Nhưng hắn chỉ có thể lặng yên nhìn, giống như rất nhiá»u năm trước đây, vô lá»±c mà ná»±c cưá»i.
Tịch dương chiếu phá»§ xuống vách núi, hoa tuyết ngưng tụ rồi rÆ¡i xuống, nhìn tháºt thê lương.
Ngà y hôm sau.
Kkhi tia sáng đầu tiên chiếu xuống mặt đất thì Lâm Äá»™ng đã bước ra ngoà i. Hắn không kinh động những ngưá»i khác, nhưng khi ra đến cá»a thì thấy má»™t dáng ngưá»i mảnh mai mặc bạch y đứng đó.
- Sớm thế!
Lâm Äá»™ng nhìn Lăng Thanh Trúc cưá»i.
- Bách Huyá»n Vá»±c đưá»ng rất xa, Ä‘i sá»›m vá» sá»›m.
Lăng Thanh Trúc vẫn cầm thanh trưá»ng kiếm Thanh Phong, nhìn Lâm Äá»™ng nói.
- Äi thôi.
Lâm Äá»™ng gáºt đầu, quay ngưá»i nhìn Äạo Tông rồi thở dà i, khoát tay má»™t cái, biến thà nh lưu quang bay vút Ä‘i.
Lăng Thanh Trúc cũng nhanh chóng theo sau.
Khi hai ngưá»i đã Ä‘i xa, trên đỉnh háºu sÆ¡n, hà n khà lan tá»a, dưá»ng như có má»™t thân ảnh đứng như tượng má»™t hồi lâu.
Hà n khà trà o dâng che khuất thân ảnh nà ng.
16.05.2013
Chương 1228
Vô và n núi cao
Dịch: Nhóm dịch Black
Biên: NguyenDuy84
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Huyá»n Vá»±c chia bốn hướng Äông Tây Nam Bắc, má»—i địa vá»±c Ä‘á»u rất rá»™ng lá»›n, Ä‘á»u có hệ thống riêng. Tuy nhiên, dù trên cùng má»™t lục địa nhưng cách nhau rất xa, trên Huyá»n Vá»±c cÅ©ng có vô và n núi cao, từ Bắc đến Nam tá»±a con cá»± long uốn lượn nằm phá»§ phục trong trá»i đất, vừa hay chia tách bốn địa vá»±c, những cưá»ng giả bình thưá»ng muốn vượt qua đây không phải dá»….
Giữa Äông Huyá»n Vá»±c và Bắc Huyá»n Vá»±c cÅ©ng bị chia cách, muốn Ä‘i qua dù là những ngưá»i có bản lÄ©nh thì Ãt nhất cÅ©ng mất ba tháng. HÆ¡n nữa còn phải là không gặp phải đám yêu thú hung mãnh trong núi.
Ngoà i ra, bao trùm lên những ngá»n núi nà y là tầng chướng khà hình thà nh từ nguyên lá»±c trong trá»i đất. Nếu không có bản lÄ©nh mà xông và o thì sẽ lạc đưá»ng, trở thà nh má»™t trong hà ng nghìn vạn bá»™ xương trắng trong đó.
Äối diện vá»›i lá»™ trình như váºy, ngay đến Lâm Äá»™ng cÅ©ng cảm thấy khá phiá»n toái. Nhưng may là thá»±c lá»±c hiện tại cho phép hắn chịu đựng được. Chỉ là , Ä‘iá»u nà y khiến hắn nhá»› đến nha đầu Thanh Äà n vá»›i chút thá»±c lá»±c đó lại từ Bắc Huyá»n Vá»±c xa xôi chạy đến thăm hắn, trong lòng thấy tháºt Ä‘au xót.
Vì muốn tìm được Thanh Äà n nhanh nhất có thể, Lâm Äá»™ng đã xông thẳng và o trong những dãy núi trùng Ä‘iệp uốn lượn đó, phân biệt đại để phương hướng rồi cùng Lăng Thanh Trúc tăng tốc tối Ä‘a.
Nhưng dù váºy, muốn trong hai ba ngà y ngắn ngá»§i mà vượt qua dãy núi đến Bách Huyá»n Vá»±c là không thể. Lâm Äá»™ng cÅ©ng hiểu Ä‘iá»u nà y nên sau sá»± vá»™i và ng ban đầu hắn cÅ©ng dần bình tÄ©nh lại, lúc nà y có vá»™i cÅ©ng vô Ãch.
Hai ngà y Ä‘i đưá»ng khá yên bình, dá»c đưá»ng Lăng Thanh Trúc chỉ lặng lẽ Ä‘i theo, tÃnh tình nà ng vốn lạnh lùng, dù vá»›i Lâm Äá»™ng cÅ©ng không nói nhiá»u. Chỉ là , không biết có phải Lâm Äá»™ng gặp ảo giác không mà thấy trong sá»± bình tÄ©nh đó, ánh mắt Lăng Thanh Trúc có chút bất an.
Trong dãy sÆ¡n mạch bị bao phá»§ bởi lá»›p khói dà y đặc, bên cạnh má»™t đống cá»§i cháy rừng rá»±c là má»™t nữ tá» tuyệt sắc mặc bạch y. Thanh trưá»ng kiếm Thanh Phong dá»±a bên ngưá»i, đôi mắt trong veo cá»§a nà ng chốc chốc lại nhìn vá» phÃa bóng tối ở xa.
PhÃa xa có âm thanh xé gió, má»™t thân ảnh xuất hiện bên cạnh đống cá»§i. Lâm Äá»™ng phá»§ đám lá cây trên ngưá»i, cưá»i vá»›i Lăng Thanh Trúc:
- Sương mù quá dà y đặc, có lẽ không Ä‘i được ban đêm, đêm nay cứ nghỉ ở đây váºy.
Trong rừng ráºm, cứ đêm xuống là nguyên lá»±c thêm dà y đặc khiến lá»›p sương mù hình thà nh từ nguyên lá»±c cà ng thêm mù mịt. Trước thứ khói nà y, dù là tinh thần lá»±c cÅ©ng bị cản trở, vì thế hai ngưá»i Lâm Äá»™ng không thể tiếp tục lên đưá»ng trong đêm.
Lăng Thanh Trúc chỉ khẽ ừm má»™t tiếng. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lâm Äá»™ng nhìn nà ng, lúc nà y má»›i thấy nà ng Ä‘ang cầm xiên thịt nướng trên đống lá»a. Hắn sững sá», hắn từng thấy rất nhiá»u hình ảnh lạnh lùng thoát tục cá»§a nà ng, chứ đã lúc nà o nhìn thấy cảnh tượng thưá»ng ngà y thế nà y…Dù rằng có hÆ¡i cháy…
Lăng Thanh Trúc dưá»ng như cÅ©ng nháºn ra ánh mắt Lâm Äá»™ng, mặt hÆ¡i đỠlên, thu tay vá» cầm lấy thanh Thanh Phong ở bên cạnh.
Lâm Äá»™ng cưá»i, ngồi xuống bên cạnh đống lá»a, chỉ thịt nướng há»i:
- Cái nà y cho ta à ?
Lăng Thanh Trúc vẫn không đáp, chỉ cúi đầu nhìn trưá»ng kiếm.
Lâm Äá»™ng thấy thế bèn không chút khách khà lấy xiên thịt ra cắn má»™t miếng rồi lẩm nhẩm:
- Hơi cháy.
Má»™t luồng kiếm phong Ä‘em theo hà n quang xuất khá»i bao khiến đống cá»§i cÅ©ng tối hẳn lại. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tay Lâm Äá»™ng khá»±ng lại, hắn nhìn Lăng Thanh Trúc Ä‘ang cúi đầu nghịch thanh kiếm, tháºm chà thần sắc không thay đổi chút nà o, không kìm được cưá»i:
- Nhưng hương vị rất ngon!
Nói rồi hắn cắn nhanh hai ba miếng nữa, quệt mỡ trên mồm, hắn nói:
- Äúng là hiếm có, được ăn thịt nướng nà ng là m, nếu là tám năm trước thì ta nhất định sẽ nói là hoang tưởng.
Nghe thế, Lăng Thanh Trúc ngẩng lên, nhìn hắn nói:
- Äừng nói mấy lá»i ấm ức kiểu đó, giá» ngươi không còn là thiếu niên tám năm trước phải nhẫn nhịn Lâm Lang Thiên nữa rồi. Những thà nh tá»±u nà y Ä‘á»u là ngươi tá»± mình ná»— lá»±c có được, tuy ta chưa từng nói nhưng rất tâm phục khẩu phục. Vì ta biết nếu là mình chắc chắn ta không là m nổi. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lâm Äá»™ng sững ngưá»i nhìn Lăng Thanh Trúc, ánh lá»a chiếu lên gương mặt xinh đẹp đằng sau tấm mạng, hắn không kìm được nhướn môi, má»™t cảm giác hư vinh và mãn nguyện hiếm thấy trà o lên trong tim hắn, lan tá»a khắp tứ chi. Khiến Lăng Thanh Trúc nói ra câu đó tháºt không dá»… dà ng gì.
- Váºy nà ng phải thừa nháºn trước kia nhìn ta như váºy là sai.
Lâm Äá»™ng sá»± tỉnh, được voi đòi tiên, nói.
Lăng Thanh Trúc thấy hÆ¡i buồn cưá»i nhìn Lâm Äá»™ng. Nà ng cÅ©ng đã chứng kiến sá»± kiên cưá»ng cá»§a hắn khi đứng trước cưá»ng địch nhưu Nguyên Môn, cÅ©ng là lần đầu tiên thấy hà nh động trá» con nà y cá»§a hắn. Thế nhưng dáng vẻ đó cá»§a hắn, không biết tại sao lại khiến đôi mắt lạnh lùng cá»§a nà ng có chút dịu dà ng. Cuối cùng nà ng khẽ gáºt đầu coi như thá»a mãn hắn.
Lâm Äá»™ng thấy thế báºt cưá»i lá»›n, thần sắc rất sung sướng. Lăng Thanh Trúc bất lá»±c lưá»m hắn không nói gì, rồi bay lên má»™t cà nh cây ngồi, nhắm mắt tu luyện.
Lâm Äá»™ng dá»±a ngưá»i và o thân cây nhìn llt rồi cÅ©ng khép mắt dưỡng thần. Hắn có thể cảm nháºn được, sau khi hai ngưá»i và o trong khu rừng núi nà y Lăng Thanh Trúc có chút thay đổi, không còn khó gần như trước nữa. Nhưng Lâm Äá»™ng cÅ©ng há»i thêm vá» Thái Thượng Cảm Ứng Quyết, Lăng Thanh Trúc cÅ©ng không chá»§ động nhắc đến, cứ như hai ngưá»i Ä‘á»u không biết đến nó váºy.
Vá»›i Ä‘iá»u nà y Lâm Äá»™ng không chỉ không thất á»ng mà còn cảm thấy thoải mái.
Khu rừng núi nà y vô cùng rá»™ng lá»›n, hai ngưá»i Lâm Äá»™ng cÅ©ng ngà y má»™t và o sâu hÆ¡n. Tuy trong nà y có vô số yêu thú dữ dằn, trong đó má»™t số yêu thú còn có thá»±c lá»±c khá»§ng bố dị thưá»ng, tháºm chà còn mạnh hÆ¡n má»™t số cưá»ng giả cấp cao cá»§a Yêu Vá»±c. Nhưng há» không há» gặp phải trở ngại nà o, yêu thú cưá»ng giả ở đây dưá»ng như cÅ©ng nháºn ra sá»± lợi hại cá»§a hai ngưá»i, thứ xương khó gặm nà y tốt nhất đừng động và o.
Dù không bị yêu thú quấy nhiá»…u nhưng hai ngưá»i Lâm Äá»™ng sau khi mất gần năm ngà y lá»™ trình thì dừng lại, vì há» nháºn ra hình như đã mất phương hướng…
Lâm Äá»™ng đứng trên ngá»n cây cao nhìn vá» phÃa xa. Thứ mây mù từ nguyên khà đặc quanh kia khiến tầm nhìn cá»§a hắn bị hạn chế đến mức thấp nhất. Nếu không có tinh thần lá»±c thì có lẽ há» không thể tiến ná»a bước.
Lâm Äá»™ng lắc đầu bất lá»±c, nhảy xuống dưới nhìn Lăng Thanh Trúc:
- Hết cách rồi, đà nh phải cứ đi thôi. Nếu không được thì ta sẽ dùng Không Gian Tổ Phù phá vỡ không gian để ra ngoà i. Tuy không biết sẽ tới nơi nà o nhưng cũng tốt hơn là đi bừa trong nà y.
Hai ngưá»i không Ä‘i theo lá»™ tuyến thông thưá»ng mà cứ Ä‘i thẳng đưá»ng gần nhất nên má»›i gặp rắc rối nà y.
Nhưng đó cÅ©ng không phải rắc rối gì quá lá»›n, nếu có vấn đỠthì Lâm Äá»™ng cÅ©ng có thể dùng Không Gian Tổ Phù để Ä‘i, chỉ là hắn chưa từng đến Bách Huyá»n Vá»±c nên không thể đến thẳng đó được.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, nếu hắn hoà n toà n khống chế được sức mạnh cá»§a Không Gian Tổ Phù thì khá»i phải nói. Nhưng dù sao Không Gian Tổ Phù cÅ©ng là cá»§a Châu Thông, giá» hắn ta vẫn chưa hoà n toà n thức tỉnh, bảo Lâm Äá»™ng luyện hóa Không Gian Tổ Phù là không thể.
-Ừm.
Lăng Thanh Trúc gáºt đầu rồi nhìn tiến vá» phÃa trước. Lâm Äá»™ng cÅ©ng theo ngay sau, lông mà y nhÃu lại nhìn bốn phÃa.
Hai ngưá»i lại Ä‘i tiếp ná»a ngà y, đám sương mù nguyên lá»±c vẫn không há» có dấu hiệu giảm bá»›t khiến há» thấy bất lá»±c. Nhưng khi Lâm Äá»™ng Ä‘ang suy nghÄ© có nên dùng Không Gian Tổ Phù không thì hai ngưá»i đột nhiên dừng lại, kinh ngạc mà vui mừng nhìn vá» phÃa trước bên phải.
Trong đám sương dà y đặc là má»™t thân ảnh nhá» nhắn khá thê thảm chạy lại, trên ngưá»i đầy vết thương, máu tươi nhá» xuống dá»c đưá»ng.
Soạt soạt!
PhÃa sau cÅ©ng có âm thanh xé gió theo sát, mưá»i mấy hắc ảnh Ä‘ang Ä‘uổi theo, sát khà lạnh băng tá»a ra từ chúng.
Vút!
Má»™t đạo hắc quang bá»—ng bắn tá»›i cắm thẳng lên đùi thân ảnh phÃa trước. Má»™t tiếng kêu Ä‘au đớn vang lên, thân ảnh kia ngã xuống nhưng lại vá»™i đứng dáºy, thần sắc tuyệt vá»ng nhìn những hắc ảnh kia, nghiến răng nói:
- Äiện chá»§ sẽ không tha cho bá»n phản đồ các ngươi!
- Bà ta bảo vệ mình cÅ©ng khó còn muốn đối phó vá»›i bá»n ta?
Má»™t tên trong những hắc ảnh kia cưá»i lạnh, hung quang lóe lên tung chưởng, nguyên lá»±c hùng hồn hung hăng đánh vá» phÃa thân ảnh nhá» bé kia.
Thiếu nữ đó thấy thế sắc mặt láºp tức trắng bệch, ánh mắt đầy tuyệt vá»ng. Nhưng đột nhiên phÃa sau có âm thanh xé gió, má»™t thân ảnh gầy gò xuất hiện trước mặt nà ng, vung tay lên, công thế mạnh mẽ kia tan thà nh mây khói.
Bá»n ngưá»i kia Ä‘á»u giáºt mình, thiếu nữ kia sững ngưá»i nhìn thân ảnh ấy. Hắn quay lại cưá»i:
- Tiểu cô nương, ta giúp ngươi giải quyết chúng, ngươi đưa bá»n ta đến Bách Huyá»n Vá»±c, được chứ?
Thiếu nữ đó láºp tức mừng rỡ, rồi như nhá»› ra Ä‘iá»u gì, vá»™i nói:
- Vị tiá»n bối đây, cảm tạ đại ân cá»§a ngà i, nhưng có thể cứu cả Thần Khôi đại ca nữa không?
- Thần Khôi?
Nghe cái tên quen thuộc đó, hắn khựng lại, rồi ngạc nhiên nói:
- Ngươi là ngưá»i cá»§a Hắc Ãm Äiện?
17.05.2013
Chương 1229
Tái ngộ Thần Khôi
Dịch: Nhóm dịch Black
Biên: NguyenDuy84
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Thiếu nữ đó nghe Lâm Äá»™ng nói thì khá»±ng ngưá»i, do dá»± má»™t chút rồi gáºt đầu.
- Bá»n chúng là ai?
Lâm Äá»™ng nhìn đám hắc ảnh nhân Ä‘ang nhìn há» vá»›i ánh mắt lạnh lẽo.
- Chúng cÅ©ng là ngưá»i cá»§a Hắc Ãm Äiện.
Lâm Äá»™ng nghe váºy thì nhÃu mà y.
- Tiểu tá», ngươi là ai? Chuyện cá»§a Hắc Ãm Äiện mà cÅ©ng dám nhúng tay và o? Biết Ä‘iá»u thì cút ra chá»— khác kẻo rước há»a và o thân.
Bá»n hắc nhân ảnh quát.
- Tiá»n bối, cầu xin ngà i cứu Thần Khôi sư huynh!
Thiếu nữa kia vội khẩn cầu.
- Ha ha, yên tâm, ta và Thần Khôi cÅ©ng coi như có quen biết, đương nhiên sẽ cứu hắn. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lâm Äá»™ng cưá»i, hồi đó Thanh Äà n đến Äông Huyá»n Vá»±c may nhá» có Thần Khôi chăm sóc. GiỠđã gặp đương nhiên Lâm Äá»™ng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Thiếu nữ kia nghe thế thở phà o, tuy biết cứu Thần Khôi khá»i tay đám ngưá»i kia là rất khó nhưng giá» có bệnh thì phải vái tứ phương thôi.
- Không tự lượng sức mình, giết hắn đi!
Äám ngưá»i kia thấy Lâm Äá»™ng muốn nhúng tay và o, ánh mắt lóe hà n quang, lao vút tá»›i. Thế nhưng khi chúng sắp rút kiếm thì má»™t đạo kiếm quang từ trong đám sương mù quét qua, mưá»i mấy thân ảnh cứng đỠlại, má»™t tia máu bắn ra từ cổ há»ng chúng, tất cả cùng đổ áºp xuống.
Sá»± việc chỉ xảy ra trong nháy mắt, thiếu nữ kia còn chưa thở xong má»™t hÆ¡i thì đã sừng sá» khi thấy đám cưá»ng giả kia đã bị giải quyết má»™t cách dá»… dà ng.
Lăng Thanh Trúc bước ra từ trong đám sương mù, cÅ©ng không nhìn đống thi thể kia, tay cầm trưá»ng kiếm đứng yên lặng bên cạnh Lâm Äá»™ng.
- Tiểu cô nương tên gì?
Lâm Äá»™ng cưá»i há»i.
- Tiá»n bối…tiên tá» tá»· tỷ…
Thiếu nữ có phần rụt rè nhìn Lâm Äá»™ng, rồi nhìn Lăng Thanh Trúc khà chất thoát tục, ánh mắt có phần kinh ngạc:
- Ta là Mục Sa.
- Ta là Lâm Äá»™ng, nà ng ấy là Lăng Thanh Trúc. Giá» có thể đưa bá»n ta Ä‘i cứu Thần Khôi sư huynh không?
Lâm Äá»™ng mỉm cưá»i.
Mục Sa nghe váºy láºp tức mừng rỡ, nhưng rồi nà ng do dá»±:
- Nhưng Lâm Äá»™ng tiá»n bối…
- Cứ gá»i ta Lâm Äá»™ng đại ca.
Lâm Äá»™ng xua tay.
- Lâm…Lâm Äá»™ng đại ca. Nhưng bên Thần Khôi sư huynh là ai trưởng lão cá»§a Hắc Ãm Äiện, thá»±c lá»±c rất mạnh, là cưá»ng giả Chuyển Luân Cảnh. HÆ¡n nữa há» còn dẫn theo cả ám bá»™ cá»§a Hắc Ãm Äiện.
Mục Sa mặt hơi tái, nói.
- Hai cưá»ng giả Chuyển Luân Cảnh?
Lâm Äá»™ng cÅ©ng ngạc nhiên. Hắc Ãm Äiện quả nhiên là long đầu cá»§a Bách Huyá»n Vá»±c, thá»±c lá»±c như váºy đúng là mạnh hÆ¡n rất nhiá»u siêu cấp tông phái ở Äông Huyá»n Vá»±c.
- Lá»±c lượng cá»§a Hắc Ãm Äiện rất hùng háºu, thá»i gian tồn tại cÅ©ng rất lâu, siêu cấp tông phái bình thưá»ng không thể sánh được. Sư phụ từng nói, trong Hắc Ãm Äiện có le có lão quái Luân Hồi Cảnh tá»a trấn.
Lăng Thanh Trúc khẽ nói.
- Äúng là có chút thá»±c lá»±c.
Lâm Äá»™ng gáºt đầu, có lão quái Luân Hồi Cảnh chẳng trách mà Hắc Ãm Äiện đứng vững được ở Bách Huyá»n Vá»±c.
- Äúng rồi, Thần Khôi không phải cÅ©ng là ngưá»i Hắc Ãm Äiện sao? Tại sao lại truy sát? Lẽ nà o hắn phản bá»™i?
Lâm Äá»™ng chau mà y.
- Không thể nà o. Thần Khôi sư huynh trung thà nh tuyệt đối vá»›i Hắc Ãm Äiện, không thể là phản đồ được!
Mục Sa vội nói:
- Chỉ la Hắc Ãm Äiện hiện giá» quá há»—n loạn, Ä‘iện chá»§ thượng vị không lâu, quyá»n lá»±c các phương chưa ổn định, không Ãt việc ngấm ngầm xảy ra.
- Thì ra là lục đục nội bộ.
Lâm Äá»™ng cÅ©ng chẳng có cảm giác gì vá»›i Hắc Ãm Äiện, chỉ cần không tổn thương đến Thanh Äà n, muốn là m gì thì là m.
- Äiện chá»§ tân nhiệm là ai?
Lâm Äá»™ng quay ngưá»i Ä‘i vá» phÃa trước, thuáºn miệng há»i.
- Äiện chá»§ tân nhiệm là Thanh Äà n đại nhân.
Thiếu nữ đáp.
Lâm Äá»™ng dừng bước, Lăng Thanh Trúc cÅ©ng khá»±ng ngưá»i. Lâm Äá»™ng quay lại nhìn Mục Sa:
- Ngươi…ngươi bảo ai?
- Thanh Äà n đại nhân.
Mục Sa cÅ©ng ngạc nhiên nhìn Lâm Äá»™ng, đáp.
- Thanh Äà n sao lại thà nh Ä‘iện chá»§ Hắc Ãm Äiện?
CÆ¡ mặt Lâm Äá»™ng giáºt giáºt, giá»ng nói cÅ©ng cao vút lên, ánh mắt đầy chấn động.
Mục Sa giáºt mình, vá»™i và ng lùi hai bước, rụt rè nói:
- Lão Ä‘iện chá»§ năm ngoái đột phá Luân Hồi Cảnh thất bại nên tá»a hóa. Trước khi qua Ä‘á»i đã truyá»n lại Hắc Ãm Tổ Phù cho Thanh Äà n đại nhân, đương nhiên ngà i là điện chá»§ cá»§a Hắc Ãm Äiện rồi.
Sắc mặt Lâm Äá»™ng sáng tối bất định, sá»± việc đã vượt xa dá»± liệu cá»§a hắn. Tiểu nha đầu Thanh Äà n sao lại thà nh Ä‘iện chá»§ Hắc Ãm Äiện? Nha đầu đó ngoà i việc quấy rối bên cạnh hắn thì có bản lÄ©nh gì?
- Lâm Äá»™ng đại ca…huynh biết Ä‘iện chá»§ bá»n ta sao?
Mục Sa nhìn Lâm Äá»™ng rụt rè há»i.
Lâm Äá»™ng thở dà i bất lá»±c, bá»±c bá»™i nói:
- Nó là muội muội của ta, ngươi nói xem ta có quen không?
- Muá»™i muá»™i?
Mục Sa sững sá», ánh mắt có phần cổ quái, hiển nhiên là không tin lắm lá»i Lâm Äá»™ng.
- Thôi, đi cứu Thần Khôi đã.
Lâm Äá»™ng phẩy tay, địa vị Thần Khôi ở Hắc Ãm Äiện cao hÆ¡n tiểu nha đầu nà y, có lẽ biết rõ hÆ¡n.
Mục Sa gáºt đầu lia lịa, lúc nà y dù thế nà o cÅ©ng phải cứu Thần Khôi sư huynh đã rồi nói. Nà ng băng bó qua loa vết thương rồi vá»™i chạy theo.
Tại má»™t khoảng đất trống ở nÆ¡i khác, má»™t đống lá»a Ä‘ang báºp bùng cháy, trên những ngá»n cây cao xung quanh có thể thấy thấp thoáng những thân ảnh, há» Ä‘ang nhìn xung quanh vá»›i ánh mắt nhạy bén.
Giữa khoảng đất trống là mấy chục thân ảnh bị trói lại vá»›i nhau, toà n thân đầy máu, rõ rà ng vừa trải qua má»™t tráºn thảm chiến.
PhÃa trước những ngưá»i đó là má»™t thân ảnh bị trói bằng xÃch sắt, tháºm chà nÆ¡i vai còn bị Ä‘am xuyên qua, chỉ động Ä‘áºy má»™t chút là máu chảy ra khiến toà n thân hắn run lên ác liệt.
Nhưng dù Ä‘au đớn váºy nhưng hắn không há» rên má»™t tiếng, chỉ là trên trán không ngừng túa mồ hôi lạnh.
- Thần Khôi, lão phu niệm tình ngươi là nhân tà i cá»§a Hắc Ãm Äiện, cÅ©ng không muốn là m khó các ngươi. Chỉ cần các ngươi cùng lão phu trở vá» nói trên đại Ä‘iển rằng tiểu nha đầu đó ngầm dùng thá»§ Ä‘oạn hại chết Ä‘iện chá»§, cướp Ä‘oạt Hắc Ãm Tổ Phù thì lão phu sẽ không giết, còn cho ngươi thống lÄ©nh ám bá»™ Hắc Ãm Äiện. Thế nà o?
Bên cạnh đống lá»a, hai lão giả mặc hắc bà o sắc mặt nham hiểm nhìn nam tá» kia.
- Phì!
Nghe thế ngưá»i kia nhổ ra má»™t ngụm máu, vẻ mặt đầy châm chá»c nhìn hai trưởng lão cưá»i khảy:
- Muốn ta vu oan cho điện chủ, nằm mơ giữa ban ngà y!
- Hê, chỉ là má»™t tiểu nha đầu mà đòi là m Ä‘iện chá»§ Hắc Ãm Äiện? Ta thấy ngươi má»›i là nằm mÆ¡ giữa ban ngà y!
Trưởng lão kia cưá»i châm chá»c.
- Hừ, tiểu nha đầu đó vừa thượng vị đã thanh trừ những lão thần bá»n ta, có kết cục như thế cÅ©ng là đáng Ä‘á»i!
Một trưởng lão khác cũng nói.
- Nếu không phải các ngươi không phục Ä‘iện chá»§, ngấm ngà m mưu tÃnh chia tách Hắc Ãm Äiện thì Ä‘iện chru có ra tay vá»›i các ngươi không?
Thần Khôi nghiến răng.
- Không phải bá»n ta không phục, chỉ là vị trà điện chá»§ Hắc Ãm Äiện, luáºn bản lÄ©nh không đến lượt má»™t tiểu nha đầu không biết má»c từ đâu ra!
Thần Khôi cưá»i lạnh:
- Äó là ủy thác cá»§a lão Ä‘iện chá»§ trước khi qua Ä‘á»i. Các ngươi không có bản lÄ©nh giá» lại là m loạn.
- Ủy thác cá»§a lão Ä‘iện chá»§? Ha ha, lúc đó chỉ có tiểu nha đầu đó ở bên cạnh Ä‘iện chá»§. Ủy thác gì đó không phải mình nó nói là xong à ? Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trưởng lão kia ánh mắt tối tăm nhìn Thần Khôiâ€
- Xem ra ngươi không định phối hợp?
Thần Khôi nhìn hắn khinh bỉ không nói gì.
- Äúng là rượu má»i không uống lại uống rượu phạt. Äã váºy thì đừng trách lão phu tnà nhẫn.
Sát ý lóe lên trong mắt trưởng lão đó, không chút khách khÃ, nguyên lá»±c tụ lại trong lòng bà n tay biến thà nh má»™t thanh kiếm đâm thẳng vá» phÃa Thần Khôi.
Thần Khôi thở dà i, nhưng khi hắn chuẩn bị nhắm mắt đợi chết thì bá»—ng má»™t tiếng cưá»i vang ra từ trong đám sương mù:
- Không ngá» loại ngưá»i già rồi không cần thể diện nà y Ä‘i đâu cÅ©ng thấy.
- Ai?
Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u giáºt mình, hai trưởng lão Hắc Ãm Äiện quát lên, nhìn xung quanh vá»›i ánh mắt sắc lẹm.
Ba thân ảnh bước ra khá»i đám sương mù.
- Thần Khôi sư huynh, vẫn khá»e chứ?
Lâm Äá»™ng quét mắt má»™t lượt rồi nhìn Thần Khôi, mỉm cưá»i:.
- Ngươi…Lâm Äá»™ng?
Thần Khôi kinh ngạc nhìn Lâm Äá»™ng, rồi sắc mặt bá»—ng thay đổi, vá»™i hét lên:
- Má»i ngưá»i mau chạy Ä‘i!
- Chạy?
Hai trưởng lão Hắc Ãm Äiện cưá»i quái dị, phẩy tay má»™t cái:
- Giết hết cho ta!
- Rõ!
Xung quanh đột nhiên bùng nổ vô số tiếng hô, nguyên lá»±c bùng phát, công thể mạnh mẽ áºp tá»›i ba ngưá»i Lâm Äá»™ng như vÅ© bão..
Lâm Äá»™ng vẻ mặt lạnh lùng nhìn công thế đó, cÅ©ng không để tâm, chỉ bước vá» phÃa hai trưởng lão đó. Truyện "Võ Äá»™ng Cà n Khôn ( Bản dịch Tà ng thư viện ) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bùm bùm!
Công thế tiếp cáºn phạm vi mấy chục trượng cá»§a Lâm Äá»™ng, nhưng khi sắp chạm tá»›i ngưá»i hắ thì má»i công thế bá»—ng đóng băng. Thần Khôi kinh hãi nhìn thấy, những cưá»ng giả trong ám bá»™ Hắc Ãm Äiện nổ tung như bị má»™t bà n tay vô hình bóp nát.
Huyết vụ rÆ¡i xuống, bước chấn Lâm Äá»™ng thì dừng lại phÃa trước hai trưởng lão kia, mỉm cưá»i vá»›i hai ngưá»i lúc nà y sắc mặt đã kịch biến. Chỉ là trong tiếng cưá»i ấy là má»™t luồng sát ý lạnh thấu xương.
- Tiểu nha đầu? Muá»™i muá»™i cá»§a Lâm Äá»™ng ta mà các ngươi cÅ©ng có tư cách gá»i như váºy sao?
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
Trang 97
Trang 98
Trang 99
Trang 100
Trang 101
Trang 102
Trang 103
Trang 104
Trang 105
Trang 106
Trang 107
Trang 108
Trang 109
Trang 110
Trang 111
Trang 112
Trang 113
Trang 114
Trang 115
Trang 116
Trang 117
Trang 118
Trang 119
Trang 120
Trang 121
Trang 122
Trang 123
Trang 124
Trang 125
Trang 126
Trang 127
Trang 128
Trang 129
Trang 130
Trang 131
« 1 122 123 124 ... 131 »