Tiên Quốc Äại Äế
Tác giả: Tác giả: Quan Kỳ
Số chương: 1382
Lần đọc: 1.175.998
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
Trang 97
Trang 98
Trang 99
Trang 100
Trang 101
Trang 102
Trang 103
Trang 104
Trang 105
Trang 106
Trang 107
Trang 108
Trang 109
Trang 110
Trang 111
Trang 112
Trang 113
Trang 114
Trang 115
Trang 116
Trang 117
Trang 118
Trang 119
Trang 120
Trang 121
Trang 122
Trang 123
Trang 124
Trang 125
Trang 126
Trang 127
Trang 128
Trang 129
Trang 130
Trang 131
Trang 132
Trang 133
Trang 134
Trang 135
Trang 136
Trang 137
Trang 138
Trang 139
« 1 17 18 19 ... 139 »
11.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 135
Thôn Thiên đại pháp
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​
Bên kia, Diêm Xuyên tỉnh lại láºp tức xông tá»›i gần Tá» Tá», ôm lấy thân hình ngã xuống.
Ầm ầm!
Kiếp vân trên trá»i chưa tán Ä‘i, dưá»ng như đối phó vá»›i Diêm Xuyên.
Nhưng dù gì Diêm Xuyên không là m tổn thương Tá» Tá», bởi váºy trá»i phạt yếu Ä‘i nhiá»u, tá»±a như ngà y hắn chải đầu cho nà ng.
Miêu Miêu rống hướng trá»i:
- Meo!
- Meo!
Äám Thần cảnh không hiểu ra sao, không biết con mèo Diêm Xuyên nuôi bị thần kinh gì mà cứ kêu suốt.
Chỉ có Phùng Thái Nhiên hiểu Miêu Miêu Ä‘ang ngăn chặn trá»i phạt.
- Meo!
Miêu Miêu dá»±ng đứng lông, nhìn chằm chằm kiếp vân trên trá»i, rất vất vả. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mộng Hồng Anh cuống cuồng định xông lên:
- Tá» Tá»!
Diêm Xuyên quát lạnh với Mộng Hồng Anh:
- Cút!
- Ngươi...!
Má»™ng Hồng Anh tức giáºn nhưng vẫn đứng cách Tá» Tá» hai trượng.
Má»™ng Hồng Anh không ngá» nguyá»n rá»§a cá»§a Tá» Tá» khá»§ng bố như váºy, dù lo cho nà ng nhưng cẩn tháºn vá»›i nguyên rá»§a.
TỠTỠche ngực cắm thanh tiểu kiếm, máu tươi trà n ra. Mắt TỠTỠchất chứa lưu luyến, ngơ ngác nhìn Diêm Xuyên ôm mình.
Diêm Xuyên quát ngăn lại Má»™ng Hồng Anh xong sá» ngá»±c Tá» Tá», chá»— tiểu kiếm đâm và o.
Diêm Xuyên biểu tình cực kỳ khó xem:
- Trái tim? Bị đâm và o tim?
Mắt TỠTỠđầy dịu dà ng, suy yếu nói:
- Diêm Xuyên, ta rất vui vẻ, cảm giác được ngưá»i che chở tháºt tốt, nằm ở trong lòng ngươi, rất tốt!
Diêm Xuyên rống hướng Phùng Thái Nhiên:
- Mau, mau tìm, tìm tất cả đan dược, nhanh lên, tìm đan dược cứu mạng!
- ÄÆ°á»£c!
Phùng Thái Nhiên vá»™i kêu má»i ngưá»i Ä‘i tìm Ä‘an dược.
TỠTỠlắc đầu, nói:
- Vô dụng, phổi ta vỡ, vỡ rồi.
TỠTỠtúm tay áo của Diêm Xuyên, trong mắt đầy lưu luyến.
TỠTỠtrong mắt chứa thê lương, nói:
- Ngà y hôm đó ngươi đến Tá» Tâm sÆ¡n trang há»i ta tại sao má»™t mình chỠở Tá» Tâm sÆ¡n trang, tại sao không Ä‘i khu náo nhiệt, tại sao không muốn thấy nhiá»u ngưá»i, không sợ cô đơn sao?
Diêm Xuyên thuáºn theo lá»i Tá» Tá» há»i:
- Tại sao? Tại sao váºy?
Diêm Xuyên khuôn mặt thống khổ.
TỠTỠsợ hãi nói:
- Ta sợ cô đơn, ta sợ má»™t mình. Dù khu buôn bán có nhiá»u ngưá»i, tuy rằng náo nhiệt, nhưng ta và o đó thấy nhiá»u ngưá»i náo nhiệt thì lại cà ng cảm thấy cô độc, tâm lý cà ng lạnh lẽo, ta sợ lạnh, ta sợ cô độc!
Diêm Xuyên ôm Tá» Tá», nói:
- Có ta nà ng sẽ không sao, sẽ không sao!
Hiện tại không phải Tá» Tá» hết cách cứu chữa, nếu là kiếp trước thì Diêm Xuyên có Ä‘iá»u kiện cá»§a nà ng. Nhưng bây giá» Diêm Xuyên chịu bó tay, chỉ có thể không ngừng váºn chuyển tinh nguyên, liá»u mạng rót và o ngá»±c Tá» Tá».
TỠTỠsuy yếu nói:
- Khi ta sinh ra chÃnh là thiên sát cô tinh, ai cÅ©ng trốn tránh. Ta rất khổ sở nhưng lòng luôn có phần lưu luyến, bởi vì ta có hôn nhân, ta còn có trượng phu. Mấy năm nay ta nhá» Ä‘iá»u nà y chống đỡ, lần trước Ä‘i Yến Kinh ta rất sợ, tháºt sợ, ta sợ ngươi tháºt sá»± thôi ta. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mắt Diêm Xuyên ươn ướt:
- Sẽ không, vĩnh viễn sẽ không!
Tá» Tá» thá»u thà o nói:
- Ngươi không viết hưu thư, ta rất vui. Dù sau nà y ngươi không gặp ta thì cÅ©ng đủ rồi, Ãt nhất lòng ta giữ lại ấm áp đó. Nhưng ngươi đến, ngươi cà ng không có ghét bá» ta, còn cùng ta, chải đầu cho ta.
Diêm Xuyên hốc mắt nóng ran, nói:
- Nà ng là thê tỠcủa ta, kiếp nà y đã định, ta chải đầu cho nà ng cũng là đương nhiên.
TỠTỠnhư là hồi quang phản chiếu, không ngừng nói.
Tá» Tá» như biết mình sắp không được, mong chá» há»i:
- Ta có thể gá»i 'phu quân' không?
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói: Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ừm!
Mắt TỠTỠchảy lệ:
- Phu quân!
Ầm!
Trên trá»i nổ vang, kiếp vân bá»—ng tăng vá»t.
- Meo!
Miêu Miêu kêu đến khà n giá»ng, thanh âm cà ng thêm thê lương.
Diêm Xuyên nhìn Tá» Tá», má»™t tay ôm nà ng, liên tục thúc đẩy tinh nguyên, tay kia nhẹ nhà ng tháo mặt nạ cá»§a nà ng ta.
TỠTỠsuy yếu kêu lên:
- Không, đừng!
Nhưng Diêm Xuyên không nghe, cưỡng ép kéo mặt nạ xuống.
Mặt nạ tháo xuống, lộ ra khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp.
Äám Mục Dã vương đứng gần định xem thì có uy nhiếp khổng lồ áp chế, dưá»ng như trá»i phạt muốn đối phó vá»›i há».
- A!
Äám Mục Dã vương kinh kêu, nhanh chóng lùi ra xa.
Lá»±c lượng nguyá»n rá»§a gia tăng?
Kiếp vân cà ng lúc cà ng dà y.
Ầm ầm!
Miêu Miêu sốt ruột hét:
- Meo meo, đại lưu manh, ta sắp không được, ta chịu hết nổi rồi!
Hai ngưá»i ôm nhau căn bản không nghe thấy thanh âm bên ngoà i.
Diêm Xuyên cảm động thâm tình nhìn giai nhân mình ôm trong ngực.
TỠTỠxúc động không biết nói gì.
- Phu quân.
TỠTỠchỉ nói một câu, mi mắt sắp khép.
Nhìn môi hồng, Diêm Xuyên cúi xuống.
Má»™t nụ hôn đặt trên môi Tá» Tá».
TỠTỠđịnh nhắm mắt lại chợt trợn to, trong mắt có tia kinh ngạc, sợ hãi và vui mừng.
Giá» phút nà y trong mắt Tá» Tá» không còn tiếc nuối, biểu tình ngá»t ngà o cháºm rãi nhắm mắt lại.
Ầm ầm!
Kiếp vân trên trá»i lại tăng thêm má»™t phần.
Sá»± xâm phạm nà y lần thứ hai xúc động thiên uy. Äại trừng phạt sắp đánh xuống.
Mộng Hồng Anh đứng bên cạnh sắc mặt phức tạp nói:
- Tránh ra, ngươi tháºt sá»± muốn Tá» Tá» chết sao?
Diêm Xuyên thế má»›i tách khá»i môi Tá» Tá», bá»±c mình nhìn Má»™ng Hồng Anh.
Má»™ng Hồng Anh vươn tay lấy ra má»™t vòng tròn trong suốt to lá»›n, đưá»ng kÃnh ba trượng, bên trong như có vô số chất lá»ng mà u lam.
- Sinh Mệnh Chi Tuyá»n?
Diêm Xuyên lộ vẻ mừng như điên, ôm TỠTỠchất ngất lao thẳng tới.
Bùm!
Diêm Xuyên đẩy TỠTỠvà o trong, tay rút ra tiểu kiếm cắm trong ngực nà ng.
Tá» Tá» nổi trong chất lá»ng mà u lam.
Má»™ng Hồng Anh ngạc nhiên há»i:
- Ngươi lại biết Sinh Mệnh Chi Tuyá»n?
Diêm Xuyên mừng rỡ nói:
- Sinh Mệnh Chi Tuyá»n có thể giữ Tá» TỠở trạng thái nà y không thay đổi, tốt qua, ta sẽ tìm cách cứu Tá» Tá»!
Mộng Hồng Anh chắc chắn nói:
- Không cần, chỠngươi tìm đến không biết là bao niêu năm sau. Ta mang TỠTỠtrở lại, nhà ta có Sinh Mệnh Thụ, chỉ cần bỠTỠTỠvà o trong, rút tinh hoa của Sinh Mệnh Thụ là TỠTỠchắc chắn không có việc gì.
Diêm Xuyên nét mặt vui vẻ há»i:
- Tháºt sá»±?
Má»™ng Hồng Anh trầm giá»ng nói:
- Hừ! Ngươi tự lo cho mình đi!
Qua tình hình vừa rồi, thái độ cá»§a Má»™ng Hồng Anh đối vá»›i Diêm Xuyên tốt hÆ¡n chút, nhưng nà ng vẫn bà i xÃch hắn.
Miêu Miêu yếu ớt kêu lên:
- Meo!
Diêm Xuyên ngưa đầu nhìn trá»i, kiếp vân tÃch tụ ngà y cà ng dà y, dù không bằng lúc trước đánh chết VÅ© trưởng lão nhưng dà y hÆ¡n lần chải đầu gấp hai.
Miêu Miêu thống khổ hét to một tiếng:
- Äại lưu manh, xong Ä‘á»i, ta kiên trì không nổi nữa, meo!
Ầm!
Trên trá»i thiên lôi đưá»ng kÃnh to mưá»i trượng từ trên trá»i giáng xuống, khà thế cuồng bạo đè ép tu giả xung quanh lá»™ vẻ kinh hãi.
Thiên lôi mưá»i trượng nà y dù là Thần cảnh cÅ©ng không hciuj nổi.
Má»™ng Hồng Anh nâng Tá» Tá» bay xa, thiên lôi đánh xuống phÃa Diêm Xuyên, Miêu Miêu. Không chỉ Diêm Xuyên phạm thiên uy mà Miêu Miêu cÅ©ng váºy, cho nên bị trừng phạt.
Miêu Miêu rên rỉ:
- Meo!
Diêm Xuyên vội lao hướng Miêu Miêu, ôm nó và o lòng.
Ầm!
Thiên lôi to lớn đánh xuống, bao trùm Diêm Xuyên.
Ngá»n núi có Diêm Vương Ä‘iện Ä‘á»u nổ tung.
Lưu Cẩn bị đánh văng lên trá»i giáºt mình kêu lên:
- Vương!
Äám Mục Dã vương lá»™ vẻ tuyệt vá»ng bất đắc dÄ©.
Trong lôi quang bao phủ, Diêm Xuyên ôm Miêu Miêu, gian nan rống:
- Thôn Thiên đại pháp!
Ầm ầm!
Có thể mÆ¡ hồ thấy quanh ngưá»i Diêm Xuyên toát ra từng đợt khói Ä‘en.
11.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 136
Chiến thắng
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​
Khói đen mãnh liệt hấp thu lôi điện bao quanh Diêm Xuyên.
Ầm ầm!
Trên trá»i Ä‘iên cuồng giáng lôi Ä‘iện, dưá»ng như tạc mặt đất ra má»™t cái hố to. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diêm Xuyên ôm Miêu Miêu té và o trong hố lôi.
Hố lôi lấp lánh ánh sáng, vô táºn lôi Ä‘iện đánh xuống như muốn nổ Diêm Xuyên tan xương nát thịt.
Trong hố lôi Ä‘iện Miêu Miêu run bần báºt rúc và o ngá»±c Diêm Xuyên, nhìn xung quanh hắn.
Diêm Xuyên há mồm cuồng rống:
- Grao!
Vô số lôi Ä‘iện nhanh chóng vá»t và o miệng Diêm Xuyên, như là hắn nuốt chá»ng loi Ä‘iện váºy.
- Grao!
Ao lôi Ä‘iện liên tục bị Diêm Xuyên nuốt và o trong bụng, cà ng nuốt cà ng nhiá»u.
Xẹt xẹt ẹt!
Dù có nhiá»u lôi Ä‘iện đánh và o ngưá»i Miêu Miêu nhưng Ä‘á»u là dư âm, Ä‘a số bị Diêm Xuyên nuốt.
Miêu Miêu mỠmịt nhìn Diêm Xuyên:
- Meo!
Ầm!
Trên ngưá»i Diêm Xuyên da tróc thịt bong, mặt vặn vẹo.
Miệng Diêm Xuyên nuốt lôi Ä‘iện, sau khi nuốt sét thì tuôn hướng huyệt Thần Äình khiếu, huyệt Thần Äình khiếu có lúc trước khi Diêm Xuyên độ kiếp thì nuốt và o kiếp vân, lôi Ä‘iện xung nháºp trong đó, kiếp vân lăn cuồn cuá»™n.
Ầm ầm!
Bởi vì Diêm Xuyên hôn Tá» Tá», bên ngoà i thiên lôi giáng xuống khoảng má»™t nén nhang.
Lưu Cẩn sá»›m tuyệt vá»ng, đám Mục Dã vương cÅ©ng lá»™ vẻ tiếc nuối.
Má»™t nén nhang sau, kiếp vân trên trá»i má»›i từ từ lùi Ä‘i.
Trong lôi trì vẫn xẹt đùng từng đợt lôi điện, nhưng dần lôi điện và o trong đất, một cái hố sâu năm mươi trượng.
Cái hố khét Ä‘en, má»i ngưá»i Ä‘á»u cho rằng Tinh cảnh Diêm Xuyên tiêu Ä‘á»i, sâu táºn cùng hố sâu truyá»n đến má»™t thanh âm.
Miêu Miêu phát ra tiếng yếu ớt:
- Meo, đại lưu manh, tốt rồi, thiên kiếp chết tiệt kết thúc.
Mục Dã vương biến sắc mặt nói:
- Cái gì?
Phùng Thái Nhiên mừng như điên:
- Không lẽ còn sống?
Má»™ng Hồng Anh khó tin nhìn hướng hố sâu. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Một thân xác khét đen, mấp máy.
Vèo! Trong cục than, Miêu Miêu khó nhá»c bò ra, cục than láºt ngưá»i.
Diêm Xuyên toà n thân cháy Ä‘en, dưá»ng như không nhúc nhÃch được, nhưng mắt mở nhìn ngoà i hố.
Phùng Thái Nhiên hưng phấn kêu to:
- Ha ha ha, còn sống, Diêm Xuyên còn sống!
Má»™ng Hồng Anh ngạc nhiên há»i:
- Không thể nà o, sao ngươi còn sống được? Ngươi chỉ là Tinh cảnh, chỉ là Tinh cảnh!
Giá»ng Diêm Xuyên khà n khà n suy yếu nói:
- Cứu Tá» Tá», nói cho nà ng rằng ta sẽ Ä‘i tìm nà ng, chắc chắn!
Mộng Hồng Anh biểu tình quái dị.
- Hừ!
Má»™ng Hồng Anh hừ lạnh, vung tay áo, mang theo Sinh Mệnh Chi Tuyá»n bao bá»c Tá» Tá» vá»t lên trá»i, chá»›p mắt bay ra khá»i Vô Ưu thà nh, mang Tá» Tá» hướng phương nam, khuất bóng.
Diêm Xuyên nhìn Tá» Tá» rá»i Ä‘i, lá»™ nụ cưá»i vui mừng, Ãt nhất nà ng được cứu.
Phùng Thái Nhiên bay tá»›i há»i:
- Diêm Xuyên, ngươi... Ngươi khá»e không?
Äám Thần cảnh bay tá»›i.
Diêm Xuyên cưá»i khổ nói:
- Bị thương cực nặng, chuẩn bị đan dược cho ta.
Phùng Thái Nhiên hưng phấn nói:
- Yên tâm, yên tâm, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu!
Mục Dã vương cảm thán nói:
- Chúc mừng!
Diêm Xuyên thá»u thà o nói:
- Mục Dã vương, dư nghiệt ba U tông giao cho ngươi, đừng khiến ta thất vá»ng!
Mặc dù hiện tại Diêm Xuyên cá»±c kỳ suy yếu, tu vi yếu đến đáng thương, nhưng Mục Dã vương không dám cháºm trá»…, tháºm chà hÆ¡i sợ hắn.
Mục Dã vương lắc đầu, nói:
- Yên tâm, ta nhất định là m thá»a đáng!
Miêu Miêu yếu ớt kêu lên:
- Meo!
…
Chịu trá»i phạt mà Diêm Xuyên vẫn sống sót, đám Thần cảnh rung động không thể tả.
Diêm Vương Ä‘iện bị trá»i phạt nổ nát, nhưng rất nhanh xây cái má»›i. Äám cưá»ng giả Äại Hà tông nâng Diêm Xuyên như nâng anh hùng.
Trước đống phế tÃch chỉ còn lại ngưá»i Ngá»± Yêu tông.
Mục Dã vương mang theo ba Thần cảnh đứng trước đống đổ nát.
Trên đống hoang tà n có hai thân thể nằm ngá»a.
Thà nh chủ Trịnh Hồng, Thượng Vô Kỵ.
Công pháp Chu Thiên Tinh Thần cá»§a Diêm Xuyên quá mạnh mẽ, má»™t kÃch là m hai Thần cảnh không có sức nhúc nhÃch.
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng căm háºn nói:
- Ha ha ha ha! Diêm Xuyên tiểu nhi, Diêm Xuyên tiểu nhi!
Nhá»› đến má»™t năm trước ai cÅ©ng xem thưá»ng Diêm Xuyên. Trong Vô Ưu Ä‘iện ba U tông cao cao tại thượng nhục nhã. Lúc đó mặc dù Diêm Xuyên có danh chấn Huyết Ma, nhưng ở trong mắt đám Thần cảnh thì căn bản không tÃnh cái gì.
Nhưng hôm nay thì sao?
Một năm, gần một năm, ba U tông hoà n toà n bị hủy diệt?
Mục Dã vương khẽ thở dà i nói:
- Trịnh Hồng, mặc dù Diêm Xuyên chưa đến hai mươi tuổi nhưng các ngươi thua không oan.
Má»™t năm trước Mục Dã vương cÅ©ng không có khả năng tưởng tượng Diêm Xuyên sẽ lợi hại như váºy. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thà nh chủ Trịnh Hồng mặt đỠngầu gà o thét:
- Ta không cam tâm, ta không cam tâm!
Vốn thà nh chá»§ Trịnh Hồng có lá»±c lượng má»™t tông, tá»a á»§ng Vô Ưu thà nh, bây giá» má»™t thân má»™t mình, Ä‘ang hấp hối.
Thà nh chủ Trịnh Hồng rống to:
- Ta không cam tâm!
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng thúc đẩy tiá»m năng cuối cùng trong ngưá»i, định xông ra ngoà i.
- Giết!
Không cần Mục Dã vương ra tay, ba Thần cảnh cùng xuất kiếm.
Ầm!
Thà nh chá»§ Trịnh Hồng giãy dụa bị ba Thần cảnh giết chết, nháy mắt chết bất đắc kỳ tá»!
Bịch!
Xác thà nh chủ Trịnh Hồng té xống đất, dấy lên bụi mù.
Äỉnh Thần cảnh, ngưá»i má»™t năm trước là đệ nhất Vô Ưu thà nh giá» phút nà y triệt để không có tiếng động.
Chỉ để lại má»™t mình Thượng Vô Kỵ cưá»i khổ.
Mục Dã vương giÆ¡ kiếm, trầm giá»ng quát:
- Thượng huynh, an tâm lên đưá»ng Ä‘i!
Thượng Vô Kỵ suy yếu kêu lên:
- Mục Dã vương!
Mục Dã vương lạnh lùng nhìn Thượng Vô Kỵ.
Thượng Vô Kỵ cưá»i khổ nói:
- Ngà y xưa ba U tông chèn ép Ngự Yêu tông ngươi, là Thượng U tông luôn thiên vị ngươi, đúng không?
Mục Dã vương nhướng chân mà y.
Thượng Vô Kỵ chua xót nói:
- Lần nà y ba U tông ta bị há»§y diệt chá»§ yếu là bởi vì Ngá»± Yêu tông ngươi, nhưng ta không trách ngươi. Ta tá»± biết mình không có đưá»ng sống, trước khi chết chỉ xin ngươi má»™t việc.
Mục Dã vương trầm giá»ng nói:
- Thượng huynh cứ nói đừng ngại!
Thượng Vô Kỵ khẩn cầu:
- Thượng U tông chắc chắn bị há»§y diệt, ta không cầu ngươi tha cho Thượng U tông nhưng xin ngươi tha nhi tá» Thượng Ân cá»§a ta. Ta chỉ có má»™t đứa con, là huyết mạch duy nhất cá»§a Thượng gia ta, xin ngươi nghÄ© tình xưa kia tha cho hắn má»™t con đưá»ng sống!
Mục Dã vương nhÃu chặt mà y.
Thượng Vô Kỵ cầu xin:
- Ngươi có thể phế tu vi cá»§a hắn, khiến hắn cả Ä‘á»i trở thà nh phà m nhân, chỉ cầu ngươi tha cho hắn má»™t mạng, cầu ngươi!
Mục Dã vương liên tục thay đổi sắc mặt, nghĩ đến ngà y xưa, cuối cùng khẽ thở dà i nói:
- Ừm!
Thượng Vô Kỵ mặt lộ vui mừng:
- Äa tạ!
Ầm!
Ngưá»i Thượng Vô Kỵ bá»—ng phát ra tiếng trầm đục.
Ba Thần cảnh nhanh chóng kiểm tra.
Ba Thần cảnh kinh ngạc nói:
- Sư huynh, Thượng Vô Kỵ tự bạo nguyên thần, hắn tự sát!
Mục Dã vương khẽ thở dà i nói:
- Dù sao ở chung nhiá»u năm, chôn hai ngưá»i nà y đà ng hoà ng Ä‘i.
- Tuân lệnh!
ba U tông há»§y diệt, Vô Ưu thà nh nghênh đón hà nh động đại đồ sát. Äại Hà tông, Ngá»± Yêu tông cùng ra tay bắt giết dư nghiệt cá»§a ba U tông.
Một khu vực trong khu kinh doanh buôn bán.
Rất nhiá»u tu giả nhìn má»™t đà i cao ở chÃnh giữa.
Trên đà i cao trói ba mươi tù nhân tu giả, tất cả Ä‘á»u bị ấn ngã xuống đất.
Lưu Cẩn đứng trên đà i cao nhìn bên dưới.
Lưu Cẩn quát lạnh:
- Các vị là m chứng, ba mươi ngưá»i nà y bao che dư nghiệt ba U tông, tá»™i đáng muôn chết. Hôm nay, ta dùng ba mươi ngưá»i nà y để chứng tá» luáºt pháp cá»§a Vô Ưu thà nh!
Lưu Cẩn lạnh lùng nói:
- Giết!
11.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 137
Tà n nhẫn
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​
Äám đệ tá» Ngá»± Yêu tông sau lưng Lưu Cẩn cùng rút kiếm ra.
Pháºp pháºp pháºp pháºp pháºp!
- A!
Dân chúng kinh sợ nhìn ba mươi cái đầu lăn xuống đà i.
Lưu Cẩn nhìn ba mươi ngưá»i chết, lại nhìn xuống các tu giả dưới đà i.
Lưu Cẩn lạnh lùng nói:
- Ta biết ba U tông ở trong Vô Ưu thà nh nhiá»u năm, đệ tá» kết giao thân vá»›i nhiá»u ngưá»i trong thà nh, chuyện quá khứ có thẻ bá» qua nhưng há»… ai chứa chấp đệ tá» ba U tông, má»™t khi thẩm tra giết không tha!
Các tu giả dưới đà i vẻ mặt sợ hãi. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ngưá»i quá độc ác!
- Tên hắn là Lưu Cẩn đúng không?
- Tâm tÃnh cá»§a ngưá»i nà y tháºt tà n nhẫn.
............
......
...
Ấn tượng Lưu Cẩn tà n nhẫn khắc sâu và o lòng má»i ngưá»i, hiệu quả chém đầu cá»±c kỳ rõ rà ng, tiếp theo bắt giết dư ngheiejt ba U tông thuáºn lợi nhiá»u.
Lưu Cẩn phụ trách má»™t đưá»ng Ä‘iá»u tra, giết.
Một tu giả nhanh chóng chạy tới, kêu lên:
- Lưu sư đệ!
Mặc dù Lưu Cẩn có tu vi không cao nhưng mấy ngà y nay thá»§ Ä‘oạn tà n nhẫn khiến uy vá»ng cá»§a gã thăng cao lên nhiá»u.
Tu giả thì thầm và o tai Lưu Cẩn mấy câu.
Lưu Cẩn nét mặt sa sầm, nói:
- Cái gì? Sư phụ phế tu vi của Thượng Ân, định tha cho hắn?
Ngưá»i kia nói:
- Äúng váºy. Sư đệ khiến ta trông nom nên ta luôn chăm chú nhìn chằm chằm.
Lưu Cẩn lạnh lùng nói:
- Ngăn Thượng Ân lại cho ta, không được để hắn chạy.
Ngưá»i kia kinh ngạc nói:
- A? Äây là chưởng môn tha cho, sao ta ngăn được? Lỡ như chưởng môn trách tá»™i....
Lưu Cẩn trầm giá»ng nói:
- Má»i tá»™i lá»—i và trách nhiệm để ta gánh, ngươi Ä‘i bắt Keng keng! Ngay, ta láºp tức Ä‘i tìm chưởng môn!
Ngưá»i kia vẻ mặt nhăn nhó nói:
- A, rồi, ta đi!
Lưu Cẩn vội và ng chạy tới ngự Yêu điện.
Trong Ngự Yêu điện chủ có Mục Dã vương và Lưu Cẩn.
Lưu Cẩn cung kÃnh nói:
- Sư phụ, là ngưá»i thả Thượng Ân Ä‘i?
Mục Dã vương thản nhiên nói:
- Äúng váºy. Có chuyện gì sao?
Lưu Cẩn lo lắng nói:
- Sư phụ, Thượng Ân chÃnh là nhi tá» cá»§a Thượng Vô Kỵ! Ngưá»i nà y cá»±c kỳ quan trá»ng, mẫn cảm, tha cho hắn, đợi Diêm Xuyên hồi phục thì chúng ta biết ăn nói thế nà o?
Mục Dã vương liếc Lưu Cẩn, nhÃu mà y nói:
- Là m sao giải thÃch là chuyện cá»§a ta!
Lưu Cẩn nói:
Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ta đã phái ngưá»i chặn Thượng Ân lại.
Mục Dã vương ánh mắt lạnh lùng, lạnh nhạt nói:
- Cái gì? Lưu Cẩn, ngươi tháºt to gan!
Tại Ngự Yêu tông không có ai dám ngỗ nghịch ý của mình, Lưu Cẩn quá to gan.
Lưu Cẩn quỳ xuống, kiên trì nói:
- Không, sư phụ, không thể thả Thượng Ân. Hắn là nhi tỠcủa Thượng Vô Kỵ, cà ng nên giết. Không nói ý của Diêm Xuyên, chỉ vì Ngự Yêu tông ta cũng không thể thả hổ vỠrừng!
Mục Dã vương lạnh lùng nói:
- Thả hổ vỠrừng? Hừ, ta đã phế tu vi của hắn, hắn có thể uy hiếp Ngự Yêu tông ta không?
Lưu Cẩn la lên:
- Trảm thảo mà không trừ căn, ba U tông chÃnh là vết xe đổ cá»§a Ngá»± Yêu tông ta!
Mục Dã vương cÆ¡ mặt co giáºt:
- Ba U tông?
Lưu Cẩn kiên quyết nói:
- Sư phụ, năm xưa ba U tông trảm thảo mà không trừ căn, bức Diêm Äà o chết không có là m tuyệt, không có giết Diêm Xuyên. Má»›i bao nhiêu năm qua? Sư phụ, năm đó có ai cho rằng Diêm Xuyên là mãnh hổ? Có ai cho rằng hắn có uy hiếp?
Mục Dã vương lòng căng thẳng, hÃt ngụm khà lạnh.
Lưu Cẩn khuyên nhủ:
- Ngá»± Yêu tông cá»§a ta và Thượng Ân có huyết hải thâm cừu, Diêm Xuyên kêu Ngá»± Yêu tông ta phá»§ trách chá»§ lá»±c vây giết ba U tông cÅ©ng là vì Ä‘iá»u nà y. Má»™t khi có dư nghiệt tro tà n lại cháy, Ngá»± Yêu tông ta xếp ở trước Äại Hà tông đứng mÅ©i chịu sà o gặp trả thù. Không xuất hiện yêu nghiệt cỡ Diêm Xuyên là tốt nhất, nếu trong những dư nghiệt, hoặc là háºu đại cá»§a há» sinh ra biến tái như Diêm Xuyên thì sao?
Mục Dã vương đầu đổ mồ hôi lạnh, hiển nhiên đã hối háºn lúc trước mình má»m lòng.
Lưu Cẩn nghiêm túc nói:
- Sư phụ đã thả Thượng Ân, đệ tá» bắt vá» là ý cá»§a đệ tá». Sư phụ đã táºn nhân nghÄ©a, mặt sau hãy giao cho đệ tá» Ä‘i!
Mục Dã vương nhìn Lưu Cẩn quỳ dưới đất, không biết tại sao lòng thấy rùng mình.
Äệ tá» nà y là m việc quá ác, tháºt tà n nhẫn, may mắn gã là đệ tá» cá»§a Ngá»± Yêu tông.
Mục Dã vương khẽ thở dà i nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, truyá»n khẩu dụ cá»§a ta, chuyến nà y Ngá»± Yêu tông bao vây tiá»…u trừ đệ tá» ba U tông toà n bá»™ chỠđợi ngươi Ä‘iá»u khiển!
Lưu Cẩn cung kÃnh nói:
- Tuân lệnh!
Vô Ưu thà nh.
Phủ thà nh chủ, Vô Ưu điện trên Phù không đảo.
Tấm biển Vô Ưu điện đã bị đổi thà nh Diêm Vương điện.
Sau khi Vô Ưu điện chết, Vô Ưu thà nh không có thà nh chủ.
Tương tá»±, Äại Hà tông là thế lá»±c lá»›n nhất chÃnh thức dá»n và o phá»§ thà nh chá»§.
Diêm Xuyên ở đây tu dưỡng.
Cá»a đại Ä‘iện đóng chặt.
- Meo!
Miêu Miêu lưá»i biếng ngá»§ trên nóc đại Ä‘iện, phÆ¡i nắng.
Trong đại điện, Diêm Xuyên khoanh chân ngồi, hắn đang trị thương.
Ầm ầm!
Trong huyệt Thần Äình, kiếp vân hấp thụ từ trá»i phạt tăng lá»›n gấp mưá»i lần, phát ra tiếng nổ, đương nhiên chỉ mình Diêm Xuyên nghe thấy thanh âm nà y.
Kiếp vân không ngừng phóng ra lôi điện, rèn luyện thân thể của Diêm Xuyên.
Ầm!
Quanh thân Diêm Xuyên vang tiếng trầm đục, khà lưu mạnh mẽ thổi bốn phÃa.
- Meo!
Miêu Miêu vốn nằm ngủ trên nóc nhà dỡ một miếng ngói, chui và o trong.
Vèo!
Miêu Miêu nhảy đến trước mặt Diêm Xuyên.
Miêu Miêu vui vẻ nói:
- Ngươi đột phá rồi?
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Ừm, Tinh cảnh cá»u trá»ng.
Miêu Miêu đả kÃch:
- Má»›i cá»u trá»ng? Cháºm quá. Ta nghe Túy Kiếm Sinh nói Hoắc Quang xung phong giết ba U tông trùng kÃch đến Khà cảnh, tại sao ngươi không bằng thuá»™c hạ cá»§a mình?
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Một năm nay Hoắc Quang ở trong Phong Yêu sơn mạch mỗi ngà y chiến đấu tất nhiên là tu hà nh cà ng nhanh. Hơn nữa ta tu đạo khác với của Hoắc Quang.
Miêu Miêu khinh thưá»ng nói:
- Ngươi cứ nói xạo đi.
Diêm Xuyên cưá»i há»i:
- Váºy còn ngươi? Ngươi hồi phục bao nhiêu rồi?
Miêu Miêu không chịu nhắc tới:
- Ta? Hừ, dù sao hÆ¡n ngươi nhiá»u.
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Ha ha ha ha! Còn ở Lực cảnh đúng không?
Miêu Miêu nóng nayr nói:
- Ai nói là Lá»±c cảnh? Ai nói là Lá»±c cảnh? Lần trước cùng ngươi gặp trá»i phạt ta đã đột phá đến Tinh cảnh!
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, Tinh cảnh nhất trá»ng.
Miêu Miêu kịp phản ứng, Diêm Xuyên đang chụp mũ nó.
- Hừ hừ, đại mưu manh, đồ xấu xa, không nói với ngươi!
Miêu Miêu tức giáºn nảy lên nóc phòng, lại phÆ¡i nắng tiếp.
Diêm Xuyên đứng dáºy, hÆ¡n má»™t tháng tu dưỡng, ngưá»i hắn hết khét Ä‘en, trở lại như ban đầu, chẳng qua má»›i đột phá nên ngưá»i đầy mồ hôi.
Diêm Xuyên mở cá»a đại Ä‘iện, Lưu Cẩn đứng chá» bên ngoà i. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lưu Cẩn cung kÃnh nói:
- Vương, nước nóng đã chuẩn bị xong, xin tắm rá»a thay y phục.
- Ừm!
Lưu Cẩn cung kÃnh nói:
- Vương, Hoắc Quang đã trở lại.
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- ChỠta tắm xong thì kêu hắn đến gặp ta.
...
Äại Hà tông, Äại Hà điện.
Phùng Thái Nhiên ngồi ở ghế chá»§ tá»a, đám Thần cảnh tụ táºp lại.
Phùng Thái Nhiên nói vá»›i Äoạn Tam Thuáºt và phong chá»§ ba phong:
- Lần nà y vất vả bốn ngưá»i khác ngươi.
Bốn ngưá»i mặt tái nhợt, nhưng nói chung thì không có gì đáng lo.
Äoạn Tam Thuáºt mỉm cưá»i nói:
- Chúng ta không sao, chỉ là nÃu giữ ba Thần cảnh mấy ngà y. Chá»§ yếu là các ngươi ở Vô Ưu thà nh tốc độ đủ nhanh, mau chóng viện trợ chúng ta, nếu không thì tháºt lo lắng bá»n há» chạy thoát!
11.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 138
Vấn đè nguyên tắc
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​
Phùng Thái Nhiên cưá»i nói:
- Ba U tông toà n quân bị diệt Ä‘á»u có công sức cá»§a các vị. Tông ta ở Vô Ưu thà nh tăng thu thuế gấp đôi, Äại Hà tông sắp đến ngà y vùng lên! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cao Bất Phà m cưá»i nói:
- Äúng váºy. Tăng gấp đôi tà i nguyên, linh thạch chia và o tay chúng ta má»—i năm gia tăng gấp đôi, sẽ giúp Ãch rất lá»›n cho chúng ta tu luyện.
Phùng Thiên VÅ© hÆ¡i nhÃu mà y.
Phùng Thiên VÅ© nhÃu mà y nói:
- Phụ thân, tại sao chỉ tăng gấp đôi?
Phùng Thái Nhiên nghi hoặc há»i:
- A?
Phùng Thiên VÅ© nhÃu mà y nói:
- Bây giá» Diêm Xuyên đã trở thà nh thà nh chá»§ cá»§a Vô Ưu thà nh, nếu má»i ngưá»i Ä‘á»u đồng ý thì ta cÅ©ng không phản đối. Nhưng trong lần há»§y diệt ba U tông thì Äại Hà tông ta dốc hết toà n tông, tại sao chỉ tăng gấp đôi?
Lại má»™t Thần cảnh mở miệng nói: Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äúng váºy. Chưởng môn, vốn nên được phân cho cà ng nhiá»u, bây giá» là sao? Vô Ưu thà nh chia thuế mưá»i lăm phần, Ngá»± Yêu tông chiếm bốn phần, Äại Hà tông chiếm năm phần, má»™t mình Diêm Xuyên chiếm sáu phần? Tại sao Diêm Xuyên chiếm nhiá»u như váºy?
Phùng Thái Nhiên giải thÃch rằng:
- Diêm Xuyên cần dùng những thuế nà y để thu nuôi quân.
Phùng Thiên VÅ© nhÃu mà y nói:
- Nuôi quân? Bầy dong tu đó? Tại sao?
Má»™t Thần cảnh khác trầm giá»ng nói:
- Äúng váºy. Äây không phải lãng phà sao? Äại Hà tông ta ở Vô Ưu thà nh lá»›n nhất, tại sao cần nuôi quân? Lại nói, vì sao Diêm Xuyên thu thuế nhiá»u hÆ¡n cả Äại Hà tông ta?
Phùng Thái Nhiên nét mặt sa sầm:
- ÄÆ°á»£c rồi!
Má»i ngưá»i im lặng.
Phùng Thái Nhiên nhìn phong chủ ba phong:
- Phong chủ ba phong có phản đối quyết định của lão phu thì hãy nói ra!
Cao Bất Phà m, Mạc Vô Hối Ä‘á»u im lặng không nói. Phùng Thiên VÅ© há mồm định nói nhưng lá»i đến bên mồi vẫn nuốt xuống.
Phùng Thái Nhiên nhìn má»i ngưá»i, nói:
- Nếu phong chá»§ bốn phong Ä‘á»u đồng ý thì lão phu sẽ không sá»a đổi quyết định. Quyá»n quyết sách cá»§a Äại Hà tông chỉ nằm trong tay ta và Phong chá»§ bốn phong. Nếu các ngươi muốn quyết sách thì từ bỠở bên ngoà i du lịch, ở trong tông cạnh tranh địa vị Phong chá»§, chá» khi trở thà nh Phong chá»§ rồi lại tham gia và o quyết sách!
Táºp thể im lặng:
- A!
Má»i ngưá»i đã quen tá»± do, thiên hạ có vô số Ä‘iá»u kỳ diệu, má»i ngưá»i cà ng muốn du lịch, hà nh tẩu thiên hạ, tìm kiếm đột phá trình độ cà ng cao, không cần phiá»n não chuyện trong tông lại có linh thạch cố định cầm lấy tốt biết bao. Trách nhiệm nhá» quyá»n lợi tá»± nhiên cÅ©ng nhá», không được tham gia quyét sách.
Bây giỠmuốn quyết sách thì không được ra ngoà i?
Má»i ngưá»i chỉ có thể ngượng ngùng không nói gì nữa.
Thấy má»i ngưá»i không nói nhiá»u, Phùng Thái Nhiên nói:
- Nhiá»u hÆ¡n ngà y xưa gấp đôi, các vị nên thá»a mãn. Phùng Thái Nhiên ta đương nhiên sẽ không là m chuyện gì bất lợi cho Äại Hà tông. Ta lấy sinh mệnh bảo đảm, Diêm Xuyên cÅ©ng sẽ không!
Má»i ngưá»i thế má»›i chấp nháºn sá»± tháºt:
- Tuân lệnh!
Vô Ưu thà nh, phủ thà nh chủ, Diêm Vương điện.
Diêm Xuyên ngồi trên cao, Hoắc Quang cung kÃnh hà nh lá»… vá»›i hắn.
Hoắc Quang cung kÃnh cưá»i nói:
- Chúc mừng vương của ta trở thà nh thà nh chủ của Vô Ưu thà nh, diệt ba U tông, danh chấn thiên hạ!
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Tráºn nà y cÅ©ng có công lao cá»§a ngươi.
Diêm Xuyên chân thà nh nói:
- Tất cả là nhỠvương dạy bảo.
Diêm Xuyên há»i:
- Tiêu diệt ba U tông chắc không thuáºn lợi?
Hoắc Quang khẽ thở dà i nói:
- Äúng váºy. Äệ tá» trong ba U tông khoảng má»™t vạn năm ngà n, chru yếu là cao thá»§ Khà cảnh quá nhiá»u nên rất vất vả. Äệ nhất quân Ä‘oà n tổn thất gần bốn ngà n ngưá»i.
Diêm Xuyên nói:
- Trên chiến trưá»ng khó tránh khá»i tá» thương, Túy Tiên lâu bị há»§y diệt, kê biên tà i sản nhiá»u linh thạch, tà i nguyên như váºy, đừng keo kiệt, chuẩn bị trợ cấp Ä‘i. Tiếp tục chiêu binh trong Vô Ưu thà nh, giữ ở số lượng bốn vạn.
Hoắc Quang lên tiếng:
- Tuân lệnh!
Diêm Xuyên cưá»i há»i:
- Quân tâm của đệ nhất quân đoà n như thế nà o?
Hoắc Quang hưng phấn nói:
- Trong má»™t năm nay chúng ta giết hết Phong Yêu sÆ¡n mạch má»™t lần, ăn vô số yêu thú, tu vi cá»§a các tướng sÄ© tăng lên nhiá»u, còn có linh thạch, tốt hÆ¡n lúc há» là m dong tu. Quân tâm ngưng tụ, rất nhiá»u ngưá»i muốn kéo dà i thêm ước định má»™t năm.
Diêm Xuyên há»i:
- Ừm, có bao nhiêu Khà cảnh?
Hoắc Quang cung kÃnh nói:
- Trong năm nay có mưá»i hai ngưá»i đột phá đến Khà cảnh, nhưng Ä‘á»u không là đối thá»§ cá»§a Thần cảnh, hiện tại ở trong quân đảm nhiệm chức vị quan trá»ng.
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Ngươi là quân Ä‘oà n trưởng tất nhiên phải áp chế được má»i ngưá»i.
- Tuân lệnh!
Diêm Xuyên nhìn hướng Lưu Cẩn đứng một bên:
- Lưu Cẩn, Ngự Yêu tông thì sao?
Lưu Cẩn cung kÃnh nói:
- Vương, lần nà y Ngá»± Yêu tông rất ra sức, Mục Dã vương khiến Lưu Cương phụ trách bao vây tiá»…u trừ dư nghiệt ba U tông. Lưu Cương là m việc rất độc, nhiá»u ngưá»i bị giết trước mặt dân chúng thị uy, thá»§ Ä‘oạn độc ác, nhiá»u ngưá»i sợ hãi, bởi váºy cá»±c kỳ thuáºn lợi.
- A?
Lưu Cẩn nói tiếp:
- Chốn phà m nhân bên Dịch Phong đưa tá»›i tư liệu, bên trong ghi lúc Lưu Cương còn trẻ là ngưá»i độc ác, còn giá»i Ä‘á»a luồn cuối. Nhưng sau khi đạt tá»›i Lá»±c cảnh viên mãn thì không muốn tham gia nhiá»u chuyện, là m Cung Phụng sống an nhà n sung sướng, có trà tuệ nhất định nhưng không lá»›n.
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- Lúc trước ở Lực cảnh có thể lừa gạt yêu xà Tinh cảnh cho mình sỠdụng, có thể thấy có chút thông minh.
Lưu Cẩn cung kÃnh nói:
- Dịch Phong đánh giá cho hắn là 'dùng đểl mà việc thì được, mưu hoa thiên hạ mà không đủ'.
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- Ta biết ồi.
Hoắc Quang tò mò há»i:
- Vương, không biết vương định khi nà o khai quốc?
Diêm Xuyên suy nghĩ, không giấu giếm nói:
- Còn hÆ¡n hai năm, chưa tá»›i ba năm là Cá»± Lá»™c thư viện có bốn vạn đại quân, khi đó ta sẽ Ä‘i tranh Ä‘oạt má»™t thứ, lúc trở vá» khai triá»u láºp quốc! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hoắc Quang gáºt đầu, nói:
- A!
Diêm Xuyên trầm giá»ng nói:
- Cho nên thá»i gian tiếp theo ngươi phải huấn luyện đệ nhất quân Ä‘oà n cho tốt, sau khi khai quốc các ngươi có rất nhiá»u chuyện pahir là m.
Hoắc Quang lên tiếng:
- Tuân lệnh! Thần sẽ dốc hết sức!
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Cuộc vây sát ba U tông oanh liệt đã kết thúc một tháng.
Vô Ưu thà nh trở vá» bình tÄ©nh, nhưng vô số tu giả thảo luáºn nhiá»u nhất là thà nh chá»§ Vô Ưu thà nh, Diêm Xuyên.
Hai mươi tuổi? Thà nh chủ chỉ mới hai mươi tuổi, trong toà n thiên hạ, trừng một số đại tông môn phú quý nhị đại ra thì ai có thể sánh bằng Diêm Xuyên?
Nghe nói ba U tông hủy diệt do một tay Diêm Xuyên tạo thà nh.
Dù tuổi không lá»›n nhưng Diêm Xuyên lại thắng được toà n thà nh tôn trá»ng.
Diêm Xuyên Ä‘i trên đưá»ng hay được nhiá»u tu giả chà o, bởi vì Miêu Miêu nên có nhiá»u tu giả còn bắt chước hắn Ä‘i tìm mèo con là m yêu sá»§ng cá»§a mình, biểu thị mình cÅ©ng có phẩm vị như thà nh chá»§.
Ngà y hôm nay Diêm Xuyên vai có Miêu Miêu ngồi đi ra Túy Tiên lâu.
Miêu Miêu lưá»i biếng nói:
- Lại nhá»› đến Tá» Tá» tá»· tá»· sao? Äến cá»a hà ng cá»§a Tá» Tá» tá»· tá»· uống mãi.
Diêm Xuyên cưá»i trêu:
- Ngươi thì biết cái gì?
Miêu Miêu đắc ý kêu lên:
- Hừ! Ta cái gì cũng hiểu, ta là Miêu Miêu thông minh nhất!
Äang lúc Diêm Xuyên và Miêu Miêu đấu võ mồm thì Lưu Cẩn từ xa chạy nhanh tá»›i.
Lưu Cẩn cung kÃnh nói:
- Vương, có ngưá»i đến phá»§ thà nh chá»§!
Diêm Xuyên nghi hoặc há»i:
- Ai?
11.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 139
Äổi tên
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​ Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lưu Cẩn nói:
- Là Thanh Long, đến thay mặt Mặc cô nương.
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- Ừm, trở vỠđi.
Miêu Miêu tò mò há»i:
- Mặc cô nương? Mặc cô nương là ai a? Thanh Long là ai?
Lưu Cẩn tốt bụng giải thÃch rằng:
- Thánh nữ cá»§a Äại Chiêu thánh địa, Mặc VÅ© Há», Thanh Long là má»™t trong bốn tùy tùng cá»§a Mặc cô nương.
- Thánh nữ? Mặc Vũ H� Tình huống gì đây? Meo!
Mắt Miêu Miêu tá»a sáng, nổi máu nhiá»u chuyện.
Diêm Xuyên quát ngăn Miêu Miêu há»i lung tung:
- ÄÆ°á»£c rồi!
Miêu Miêu vội nói:
- Meo meo, nói đi, ngươi và Mặc Vũ HỠcó quan hệ gì? Sao thánh nữ lại đi tìm ngươi?
Diêm Xuyên nói:
- Còn nói nhiá»u là ta không máng ngươi vá».
Miêu Miêu khinh thưá»ng nói:
- Hừ! Không mang ta vỠthì ta không biết tự trở lại sao? Meo!
Äằng trước Diêm Vương Ä‘iện.
Diêm Xuyên, Lưu Cẩn trở vá». Miêu Miêu ngồi trên vai Diêm Xuyên tò mò nhìn ba ngưá»i trước mặt.
Hoắc Quang Ä‘ang tiếp đãi hai ngưá»i má»™t xanh, má»™t trắng, chÃnh là hai thuá»™c hạ cá»§a Mặc VÅ© Há», Thanh Long, Bạch Hổ.
Hai ngưá»i thấy Diêm Xuyên trở vá» thì láºp tức tiến lên.
- Xin chà o Diêm công tá»!
Hai ngưá»i vẻ mặt vui sướng.
Diêm Xuyên tò mò cưá»i há»i:
- Sao các ngươi đến đây?
Thanh Long hưng phấn nói:
- Diêm công tá» quả nhiên không phải phà m nhân, chúng ta đến nÆ¡i nà y chỉ cần nghe ngóng má»™t chút liá»n biết chá»— cá»§a Diêm công tá».
Bạch Hổ cưá»i nói:
- Äúng váºy. Ta và đại ca chuẩn bị nghỉ ngÆ¡i ở Vô Ưu thà nh má»™t lúc rồi Ä‘i Yến Kinh, nhưng khắp thà nh Ä‘á»u truyá»n tụng thần kỳ vá» Diêm công tá». Lúc đó ta còn tưởng rằng trùng tên trùng há», không ngá» tháºt là Diêm công tá», Bạch Hổ khâm phục!
Miêu Miêu bỗng nhiên biến sắc mặt:
- A?
- Diêm công tá»...
Bạch Hổ định nói gì thì bá»—ng bị ngắt lá»i.
Miêu Miêu đứng dáºy, nói:
- Meo, mới rồi ngươi nói cái gì?
- Ủa? Má»›i nãy ta đã thấy nó, thì ra con mèo con cá»§a Diêm công tá» biết nói, tháºt là ...
Miêu Miêu mắng:
- Mèo cái đầu ngươi, ngươi mới là mèo, cả nhà ngươi là mèo!
Mặt Bạch Hổ cứng ngắc:
- A?
Diêm Xuyên mở miệng nói:
- Nó không phải là mèo, là lão hổ, ngươi nháºn sai. Còn nữa, Miêu Miêu, không được mất lá»… phép như váºy.
Bạch Hổ cưá»i là m là nh nói:
- A à , thì ra là lão hổ, nói sai nói sai.
Miêu Miêu biểu tình rất nghiêm túc nói:
- Ngươi lặp lại lần nữa, ngươi gá»i là gì?
Bạch Hổ khó hiểu há»i:
- Ta tên 'Bạch Hổ', là m sao váºy?
Miêu Miêu la lên:
- Bạch Hổ cái đầu ngươi, ngươi là nhân tá»™c sao lại gá»i là Bạch Hổ được?
Bạch Hổ mặt cứng ngắc.
Diêm Xuyên nói:
- Äây chỉ là má»™t cái tên, Miêu Miêu, đừng quáºy.
Miêu Miêu la hét:
- Không được, không cho hắn tên Bạch Hổ, ta mới là Bạch Hổ, không cho kêu, không cho kêu!
Táºp thể im lặng.
Diêm Xuyên nhÃu mà y nói:
- Äây chỉ là cái tên, Miêu Miêu, ngươi đừng quá ngang ngược.
Miêu Miêu la lên:
- Cái nà y không phải ngang ngược, đây là vấn đỠnguyá»n tắc. Nếu hắn là Bạch Hổ thì ta là cái gì?
Diêm Xuyên bị chá»c cưá»i:
- Nguyên tắc?
Miêu Miêu kiên quyết nói:
- Hừ! Äây tháºt sá»± là vấn đỠnguyá»n tắc. Tá»±a như ngươi nuôi má»™t con lừa, ngươi suốt ngà y gá»i nó là 'nhân loại', ngươi cảm thấy là vÅ© nhục ngươi hay là bản thân mình?
- A?
Diêm Xuyên bị tư duy nà y là m ngã ngá»a. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Miêu Miêu nói không sai, đứng ở góc độ khác nhau thì suy nghĩ vấn đỠcũng khác.
Diêm Xuyên ngoái đầu nhìn Bạch Hổ sắp bi thảm.
Bạch Hổ vẻ mặt mỠmịt:
- Lừa?
- Bạch Hổ, ta thấy ngươi nên đổi tên đi.
Trải qua cuá»™c tranh luáºn, Thanh Long rối rắm nhìn Bạch Hổ buồn bá»±c.
Bạch Hổ mặt như đưa đám nhìn Thanh Long:
- Ta đổi tên?
Tháºt khi dá»… ngưá»i ta!
Miêu Miêu rất kiên quyết gáºt đầu:
- Meo!
Bạch Hổ nhìn Miêu Miêu đội tiểu chiên mạo, hình tượng vốn rất đáng yêu giỠnhìn sao cũng xấu xa.
Bạch Hổ vùng vẫy phút cuối:
- Äại ca, tên nà y là thánh nữ đặt, nếu ta sá»a thì...
Diêm Xuyên xen lá»i:
- Không sao, đến lúc đó ta sẽ nói vá»›i Mặc VÅ© Há».
Bạch Hổ không biết nên nói gì.
Bạch Hổ biết đại vị cá»§a Diêm Xuyên trong lòng Mặc VÅ© Há», trong khoảng - Ha ha ha ha! Nà y dù nà ng không nói ra miệng nhưng thưá»ng nà y biểu hiện thái độ cho thấy nhá»› nhung hắn. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sá»a tên?
Bạch Hổ khóc không ra nước mắt! Tại sao để gã gặp phải tên nà y?
Thanh Long lại khuyên:
- Sá»a Ä‘i, tên chỉ là má»™t danh hiệu.
Bạch Hổ rối rắm:
- Äại ca!
Thanh Long khuyên nữa:
- Sá»a Ä‘i, ngươi Ä‘ang vÅ© nhục nhân cách cá»§a Miêu Miêu, không, là hổ cách cá»§a Miêu Miêu.
Bạch Hổ rất muốn Ä‘áºp đầu và o tưá»ng, chỉ đà nh gáºt đầu.
Bạch Hổ rất buồn bá»±c há»i:
- Ta không tên Bạch Hổ thì gá»i là gì?
Miêu Miêu vui vẻ nói:
- Meo! Có rất nhiá»u tên như tiểu bạch, tiểu hổ, bạch tiểu hổ, hổ bạch, hổ bạch bạch!
Bạch Hổ câm nÃn.
Thanh Long há»i:
- Ngươi muốn gá»i là gì?
Bạch Hổ cực kỳ buồn bực đặt tên cho mình:
- Ta giống như đại ca cÅ©ng tên là long Ä‘i, gá»i là Bạch Long.
Thanh Long cưá»i gáºt đầu, nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, Bạch Long.
Miêu Miêu là m là nh khen một tiếng:
- Bạch Long? Không tệ.
Bạch Long nhìn Miêu Miêu, bất giác thụt lùi, tiểu ma quỷ nà y.
Diêm Xuyên nhìn Thanh Long, cảm thán nói:
- Hai năm không gặp, không ngỠngươi cũng lên Hư cảnh?
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- Äúng váºy. Nhá» lần trước Diêm công tá» giúp đỡ, ta lên Hư cảnh, thánh nữ cÅ©ng váºy.
Diêm Xuyên cưá»i đưa ra lá»i má»i:
- Ừm, má»i và o trong.
Thanh Long không và o Ä‘iện, lá»i Ãt mà ý nhiá»u nói:
- Tháºt ra lần nà y chúng ta thay mặt thánh nữ má»i Diêm công tá».
Diêm Xuyên tò mò há»i:
- A?
Thanh Long nghiêm túc nói:
- Chúng ta nháºn được tin tức, chá»— di tÃch Bất Tá» thánh địa có lẽ xuất hiện trá»ng bảo, thánh nữ muốn tranh già nh, má»i ngươi há»— trợ.
Diêm Xuyên tò mò há»i:
- Bất TỠthánh địa? Là ý gì?
Thanh Long giải thÃch rằng:
- Sáu ngà n năm trước, tông môn cưá»ng đại nhất phương đông không phải Äại Chiêu thánh địa ta mà là Bất Tá» thánh địa, nhưng sau nà y không biết tại sao Bất Tá» thánh địa bị há»§y diệt. Bất Tá» thánh địa bị há»§y diệt rồi Äại Chiêu thánh địa ta vùng lên, trở thà nh thánh địa má»›i.
Diêm Xuyên nghi hoặc há»i:
- Thánh địa đã há»§y diệt? Di tÃch Bất Tá» thánh địa? Các ngươi nháºn được tin tức gì?
Thanh Long giải thÃch rằng:
- Äồn là năm tháng trước Bất Tá» thánh địa tá»a ánh sáng táºn trá»i, lên chÃn tầng mây. Dù không ai biết tại sao nhưng hiểu là chắc chắn có báu váºt gì đó nên má»›i ánh áng táºn trá»i, liên tưởng đến chá»— cá»§a nó tất nhiên là báu váºt to lá»›n Bất Tá» thánh địa để lại từ sáu ngà n năm trước.
Diêm Xuyên nghi hoặc há»i:
- A?
Thanh Long giải thÃch rằng:
- Äại Chiêu thánh địa ta có má»™t số cưá»ng giả đã Ä‘i, bao gồm Văn Nhược Tiên Sinh lúc trước cÅ©ng Ä‘i, nhưng lần nà y là giúp đỡ Cổ Nguyệt thánh tá». Không chỉ có Cổ Nguyệt thánh tá», Äại Chiêu thánh địa còn có thánh tá», thánh nữ khác Ä‘i. Thánh nữ muốn má»i ngươi há»— trợ.
Nói xong Thanh Long nhìn Diêm Xuyên, hình như lo lắng hắn từ chối.
Diêm Xuyên ngẫm nghĩ, lý trà nói:
- Di bảo của Bất TỠthánh địa? Xa không? Ta muốn tham gia thiên thụ đại hội lần nà y của Cự Lộc thư viện, ta sợ không kịp.
Thanh Long nói:
- A, không muốn, tá»›i kịp, bởi vì thánh nữ cÅ©ng định Ä‘i, mà còn tiện đưá»ng, chắc chắn là kịp!
Bạch Long đứng một bên mở miệng nói:
- Äúng váºy. Chá»— di tÃch Bất Tá» thánh địa chÃnh là trên đưá»ng Ä‘i hướng Cá»± Lá»™c thư viện.
11.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 140
Băng Tuyết thà nh quái dị
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​
Miêu Miêu mắt tá»a sáng nói:
- Äại lưu... Diêm Xuyên, ngươi ở lại Vô Ưu thà nh cÅ©ng không có việc gì là m, chúng ta Ä‘i xem Ä‘i, nói không chừng sẽ có nhiá»u linh thạch!
Diêm Xuyên suy tư má»™t lát sau, cuối cùng gáºt đầu, nói: Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cũng tốt.
Thanh Long cưá»i nói:
- Tốt quá, có Diêm công tá» thì chắc chắn sẽ lấy được báu váºt!
Bạch Long cÅ©ng cưá»i nói:
- Ha ha ha ha! Äúng váºy, cho dù không được báu váºt thì trông thấy Diêm công tá» Ä‘i thánh nữ sẽ rất vui.
Miêu Miêu lại nổi lên máu nhiá»u chuyện, há»i:
- Meo? Thánh nữ sẽ rất vui? Có ý gì?
Äáng tiếc, Bạch Hổ vừa má»›i bị Miêu Miêu là m tan nát cõi lòng, căn bản lưá»i để ý đến nó.
Miêu Miêu há»i dồn:
- To con, ngươi nói mau!
Bạch Long phá»›t lá»:
- Hừ!
Miêu Miêu bất đắc dĩ nói:
- Äồ nhá» má»n!
Bạch Long cÆ¡ mặt co giáºt, quyết định cách xa Miêu Miêu.
Diêm Xuyên ngoái đầu nhìn Hoắc Quang, kêu lên:
- Hoắc Quang!
Hoắc Quang nghiêm túc nói:
- Có thần!
Diêm Xuyên nghiêm túc nói:
- Ta sắp rá»i Ä‘i mấy năm, kể từ hôm nay, lệnh cho ngươi trở thà nh đại thà nh chá»§ cá»§a Vô Ưu thà nh, không có ta thì cai quản Vô Ưu thà nh, bảo vệ Vô Ưu thà nh cho tốt!
Hoắc Quang bất ngá» há»i:
- A? Thần không đi theo sao?
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Ngươi đã có thể độc láºp, vá» sau lo cai quản đệ nhất quân Ä‘oà n Ä‘i.
Hoắc Quang nghiêm túc nói:
- Tuân lệnh!
Lưu Cẩn lo lắng nói:
- Vương, còn lão nô?
Diêm Xuyên nghiêm túc nói:
- Ngươi? Ngươi cÅ©ng ở lại. Trong khoảng thá»i gian nà y phụ trách chuẩn bị các loại rắc rối rưá»m rà để láºp quốc, khi ta vá» liá»n khai quốc.
Lưu Cẩn gáºt đầu, nói:
- Tuân lệnh!
Lưu Cẩn cởi xuống không gian há»a quyẻn trên lưng:
- Vương, không gian há»a quyẻn nà y...
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- Không cần, mũ của Miêu Miêu cũng là không gian pháp bảo, bên trong có không gian, không cần lo lắng. Nơi đây ta đã bình định, chỠta trở lại khai quốc là được.
Hai ngưá»i lên tiếng:
- Tuân lệnh!
Diêm Xuyên để lại mấy phong thư, lấy và i thứ rồi mang Miêu Miêu, cùng Thanh Long, Bạch Hổ bay lên trá»i.
Trên áng mây trắng, Thanh Long, Bạch Hổ mang theo Diêm Xuyên bay nhanh. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thanh Long nói:
- Diêm công tá», thánh nữ ở Băng Tuyết thà nh phái trước chá» chúng ta. Chúng ta Ä‘i tá»›i đó há»™i hợp cùng thánh nữ.
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Má»™t ngưá»i bay Ä‘i, má»™t tháng sau, xuyên qua vô số địa vá»±c rốt cuá»™c đến nÆ¡i gá»i là Băng Tuyết thà nh. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bay đến ngoà i thà nh, Diêm Xuyên kêu Thanh Long ngừng lại. Liếc mắt nhìn, là thảo nguyên tuyết mênh mông bát ngát.
PhÃa xa trong thảo nguyên tuyết có má»™t thà nh trì mà u trắng to lá»›n.
Có nhiá»u tu giả ra và o thà nh trì.
Trông thà nh trì còn lớn hơn Vô Ưu thà nh một chút.
Miêu Miêu kinh ngạc báºt thốt:
- Tháºt nhiá»u tuyết!
Tuyết bay đầy trá»i, rất là lạ lùng, bởi vì trừ khu vá»±c tuyết nà y ra thì nhiệt độ không khà bên ngoà i căn bản không cao. Vô vùng đột ngá»™t xuât hiện khu vá»±c bị tuyết bao phá»§.
Thanh Long khó hiểu nói:
- Äây chÃnh là Băng Tuyết thà nh, chúng ta cÅ©ng không hiểu được tại sao, dù sao thì quanh năm Ä‘á»u là băng tuyết, hình như mấy ngà n năm nay luôn như váºy.
Bạch Long cưá»i nói:
- Băng Tuyết thà nh nà y tháºt ra là cá»§a thánh nữ.
- A?
Thanh Long tự hà o nói:
- Nghe nói lúc trước nó thuá»™c vá» phụ thân cá»§a thánh nữ, sau khi phụ thân cá»§a thánh nữ chết thì chá»— nà y được thánh nữ kế thừa. Sản nghiệp cá»§a Äại Chiêu thánh địa ta, ngoại tông không dám là m gì.
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- Äi Ä‘i.
Khu vực nà y băng tuyết liên miên nhưng nhiệt độ không khà chẳng hỠlạnh lẽo.
Äoà n ngưá»i chá»›p mắt đã Ä‘i tá»›i cá»a Băng Tuyết thà nh.
Băng Tuyết thà nh vốn thuá»™c vá» Mặc VÅ© Há», thá»§ vệ tất nhiên không dám ngăn cản Ä‘oà n ngưá»i Thanh Long.
Äoà n ngưá»i và o thà nh, bên trong đại khái giống như Vô Ưu thà nh nhưng cà ng nhiá»u là đặc sắc băng tinh tuyết trắng, rất đẹp.
Má»i ngưá»i nhanh chóng bay hướng Phù không đảo ở chÃnh giữa.
Trên Phù không đảo cung Ä‘iện Ä‘á»u là băng tinh, rất má»™ng ảo.
Có hai tu giả thị vệ vô cùng cung kÃnh nói:
- KÃnh chà o Thanh Long vệ, Bạch Hổ vệ!
Bạch Long mặt đỠrực, nhớ tới nhức nhối một tháng trước.
Thanh Long phất tay:
- Äi xuống Ä‘i.
- Tuân lệnh!
Má»i ngưá»i lui xuống.
Äoà n ngưá»i Ä‘i tá»›i Băng Tuyết Ä‘iện ở chÃnh giữa.
Thanh Long nói:
- Ta Ä‘i gá»i thánh nữ.
Bạch Long lên tiếng:
- Ta cũng đi!
Miêu Miêu khinh thưá»ng nói:
- Meo! Äồ nhát gan.
Diêm Xuyên mỉm cưá»i, gáºt đầu.
Sau khi Thanh Long, Bạch Long rá»i Ä‘i, Diêm Xuyên Ä‘i dạo bốn phÃa.
Xung quanh có nhiá»u ngưá»i tò mò nhìn Diêm Xuyên từ xa Ä‘i tá»›i.
Trong thà nh trừ thánh nữ lá»›n nhất ra thì kế tiếp chÃnh là Thanh Long, Bạch Hổ, nhưng hai ngưá»i lại khách sáo vá»›i ngưá»i đà n ông vai ngồi con mèo con, hắn là ai?
Diêm Xuyên đi mãi, bỗng nhiên biến sắc mặt.
Miêu Miêu ôm má»™t viên linh thạch, tò mò há»i:
- Meo? Äại lưu manh, ngươi là m sao váºy?
Diêm Xuyên lắc đầu, nói:
- Äừng nói chuyện, khiến ta yên lặng chút.
Diêm Xuyên đứng trước Băng Tuyết điện, nhắm mắt, yên lặng đứng.
Vù vù!
Diêm Xuyên cảm giác huyết mạch phát ra rung động khe khẽ, rất nhẹ.
Nếu Diêm Xuyên chỉ có thần hồn Tinh cảnh thì căn bản không cảm giác ra được. Nhưng dù Diêm Xuyên chỉ có tu vi Tinh cảnh, ý chÃ, thần hồn cá»§a hắn là Hư cảnh, có lá»±c cảm ứng lá»›n hÆ¡n ngưá»i thưá»ng.
Huyết mạch khẽ rung?
Tại sao nó khẽ rung? Rất yếu, suýt chút không cảm giác được.
Diêm Xuyên nhÃu mà y nói:
- Huyết mạch của ta? Huyết mạch cảm ứng cái gì trong Băng Tuyết thà nh nà y? Không lẽ liên quan đến huyết mạch của ta?
Vù vù!
Diêm Xuyên cà ng cảm ứng thì phát hiện huyết mạch rung động cà ng nhẹ.
Miêu Miêu ngừng ăn linh thạch, tò mò nhìn Diêm Xuyên.
Diêm Xuyên kinh ngạc đoán được khả năng:
- Không đúng, không phải huyết mạch cá»§a ta cảm ứng được thứ gì mà có cái gì đó cảm ứng huyết mạch cá»§a ta, hoặc là ngưá»i, hoặc váºt chất phát ra cảm ứng huyết mạch cá»§a ta. Khi phát ra cảm ứng huyết mạch cá»§a ta thì bản thân bị động, đối phương má»›i là bên cảm ứng. Ngưá»i đó Ä‘ang cảm ứng ta? HÆ¡n nữa hướng vá» huyết mạch cá»§a ta?
Lúc nà y Thanh Long, Bạch Long đi tới.
Thanh Long cưá»i khổ nói:
- Diêm công tá», bởi vì có việc nên thánh nữ mang theo Chu Tước, Huyá»n VÅ© Ä‘i trước, khiến quản gia thông báo cho chúng ta, nếu không đợi được thánh nữ thì tá»± động Ä‘i trước.
Diêm Xuyên từ từ mở mắt ra.
Bạch Long tò mò há»i:
- Diêm công tá», ngươi nhắm mắt đứng ở chá»— nà y là m gì?
Diêm Xuyên lắc đầu, nói:
- Ta muốn ở lại đây và i ngà y.
Thanh Long, Bạch Long ngoà i ý muốn báºt thốt:
- A?
Diêm Xuyên trầm giá»ng nói:
- Là m phiá»n tìm hiểu lịch sá» Băng Tuyết thà nh giúp ta, ta muốn nhìn xem. Qua mấy ngà y nữa chúng ta Ä‘i di tÃch Bất Tá» thánh địa có được không?
Thanh Long quái dị gáºt đầu, nói:
- A, được, không thà nh vấn Ä‘á», dù sao di bảo cá»§a Bất Tá» thánh địa tá»›i nay không ai tìm được.
Bạch Long khó hiểu nhìn Diêm Xuyên.
Diêm Xuyên trầm ngâm nói:
- Không bằng như vầy đi. Bạch Long đi tới chỗ Mặc Vũ HỠtrước, nói thay ta là ta sẽ tới muộn chút.
Thanh Long gáºt đầu, nói:
- CÅ©ng được, Bạch Long, ngươi là m theo lá»i cá»§a Diêm công tá» Ä‘i.
- Nhưng mà ...
Thanh Long trầm giá»ng nói:
- Không có nhưng, thánh nữ đã dặn khi nà ng không ở thì nghe lệnh Diêm công tá», huống chi có ta ở, không ai có thể tổn thương Diêm công tỠđược!
11.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 141
Dò xét
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​ Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bạch Long gáºt đầu, nói:
- ÄÆ°á»£c rồi.
Bạch Long rá»i Ä‘i, Diêm Xuyên ngụ ở Băng Tuyết Ä‘iện.
Trong Băng Tuyết Ä‘iện, Diêm Xuyên khoanh chân nhắm mắt, không ngừng cảm nháºn cảm ứng đến từ bên ngoà i.
Lại qua hai ngà y.
Diêm Xuyên vẫn không tìm ra cảm ứng rốt cuộc đến từ đâu.
- Meo!
Miêu Miêu bới lên một miếng ngói, từ nóc phòng nhảy và o trong đại điện, đánh thức Diêm Xuyên.
Diêm Xuyên nghi hoặc há»i:
- Sao váºy?
Miêu Miêu nói:
- Ngà y hôm qua ngươi xem tư liệu nói Băng Tuyết thà nh đại khái ở năm, sau ngà n năm trước bỗng niên xuất hiện, hôm nay ta đi dạo thìp hát hiện hình như Băng Tuyết thà nh nà y là một ‘Trấn thà nh'.
Diêm Xuyên nghi hoặc há»i:
- Trấn thà nh? Tại sao gá»i là trấn thà nh?
Miêu Miêu nói:
- Là thà nh để trấn áp, dùng băng tuyết là m một thà nh trấn áp thứ gì đó.
Diêm Xuyên bất ngỠnói:
- A? Tháºt sá»±? Dùng má»™t thà nh trấn áp?
Miêu Miêu trầm ngâm nói:
- Äúng váºy. Ký ức cá»§a ta hồi phục má»™t chút, trong ký ức có loại thá»§ Ä‘oạn nà y, dùng thà nh trấn áp. Thứ ngươi tìm có lẽ ở dưới Băng Tuyết thà nh.
- Dưới Băng Tuyết thà nh?
Diêm Xuyên khó hiểu há»i:
Theo đại lý thì mấy ngà n năm qua nếu bên dưới có thứ gì thì nên sớm bị phát hiện mới đúng!
Miêu Miêu nhớ lại, nói:
- Không, ‘Trấn thà nh' nà y không bình thưá»ng, cần lá»±c lượng rất lá»›n, không phải thá»§ Ä‘oạn cá»§a ngưá»i thưá»ng.
Mắt Diêm Xuyên sáng lên: Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Là tiên nhân?
Miêu Miêu trầm ngâm nói:
- Tối thiểu là tiên nhân, dùng lực lượng mạnh mẽ mở ra một không gian, lại dùng Băng Tuyết thà nh trấn áp, cho nên thứ bị trấn áp không phải ở dưới đất mà là không gian kahcs dưới thà nh.
Diêm Xuyên há»i:
- Là m sao phá?
- Hủ thà nh!
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Cảm ứng huyết mạch cÅ©ng là thá»§ Ä‘oạn phi phà m, nhưng kiếp trước Diêm Xuyên không là m được, giá» có thứ cảm ứng chÃnh mình, việc liên quan bản thân, Diêm Xuyên phải tìm hiểu kỹ cà ng.
Diêm Xuyên mang theo Miêu Miêu đứng dáºy, mở cá»a đại Ä‘iện. Cá»a Ä‘iện vừa mở thì nghe bên ngoà i có tiếng la hét ầm Ä©.
Ngoà i điện vang tiếng hét to:
- Mặc VÅ© Há», ngươi Ä‘i ra, ta là Dương Chà Cá»u!
Dương Chà Cá»u? CÆ¡ mặt co giáºt, chÃnh là ngưá»i ngà y xưa cùng Mặc VÅ© Há» Ä‘i phong thá»§y tráºn, nhi tá» cá»§a Mão Nháºt đạo quân.
Cá»a Ä‘iện mở, Diêm Xuyên trông thấy Thanh Long ngăn lại năm ngưá»i.
Ngưá»i dẫn đầu là Dương Chà Cá»u, sau lưng gã đứng bốn thị tòng.
Cá»a Ä‘iện mở ra, trên mặt Dương Chà Cá»u vui vẻ, nhưng khi thấy là Diêm Xuyên thì con ngươi co rút.
Dương Chà Cá»u sắc mặt âm trầm há»i:
- Diêm Xuyên? Tại sao ngươi ở đây?
Thanh Long cưá»i khổ nói:
- Dương công tá», ta đã nói là thánh nữ không ở, thánh nữ đã Ä‘i di tÃch Bất Tá» thánh địa trước rồi!
Dương Chà Cá»u khó chịu nhìn Diêm Xuyên, hạch há»i:
- Váºy hắn thì sao? Tại sao hắn ở đây?
Thanh Long giải thÃch rằng:
- Có lẽ trong Bất Tá» thánh địa có phong thá»§y tráºn, Diêm Äà oiêm Xuyên tinh thông phong thá»§y nên thánh nữ má»›i má»i đến, tiếc là khi ta mang Diêm công tá» trở vá» thì thánh nữ đã Ä‘i trước.
Nghe giải thÃch, Dương Chà Cá»u thầm thở ra, nhưng vẫn mất kiên nhẫn nhìn Diêm Xuyên.
Dương Chà Cá»u nói:
- Nếu váºy thì chúng ta Ä‘i.
Thanh Long cưá»i nói:
- Có lẽ dương công tá» tá»± động Ä‘i, chá»— đó có nhiá»u ngưá»i Äại Chiêu thánh địa ta, hình như là Cổ Nguyệt thánh tá», ca ca cá»§a ngưá»i cÅ©ng Ä‘i, không cần chá» chúng ta.
- Cổ Nguyệt?
Dương Chà Cá»u mặt lá»™ vẻ khó chịu.
Dương Chà Cá»u lạnh lùng nói:
- Hừ! Ta đi theo ngươi, ngươi có đi hay không?
Thanh Long nói thẳng:
- Thà nh tháºt xin lá»—i, thánh nữ đã sắp đặt việc cho ta, ta chưa xá» lý xong thì sẽ không rá»i Ä‘i.
Dương Chà Cá»u tức giáºn quát:
- Ngươi, tháºt to gan!
Thanh Long trầm mặt xuống, nói:
- Dương công tá», xin ngươi hiểu rõ, ta chỉ nghe theo thánh nữ Ä‘iá»u khiển, ngưá»i khác, bao gồm ba đạo quân cÅ©ng không có quyá»n sai khiến ta!
Dương Chà Cá»u hừ lạnh:
- Ngươi... Hừ!
Thanh Long lại khuyên:
- Dương công tá», hay là các ngươi Ä‘i trước Ä‘i?
Dương Chà Cá»u cứng đầu nói:
- Không được, ta muốn đi theo ngươi. Ngươi đi thì ta sẽ đi!
Thanh Long bất đắc dĩ nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, váºy thì Dương công tỠở đây chá» và i ngà y Ä‘i.
- Hừ!
Dương Chà Cá»u mang theo bốn thuá»™c hạ cháºm rãi Ä‘i ra.
Thanh Long cưá»i nói:
- Diêm công tá», đã quấy rầy ngươi.
Diêm Xuyên tò mò há»i:
- Không sao, tại sao Dương Chà Cá»u đến?
Thanh Long khinh thưá»ng nói:
- Dương Chà Cá»u sao? Hắn luôn dây dưa vá»›i thánh nữ, hừ, cÅ©ng không tiểu ra soi gương, hắn mà cÅ©ng xứng? Thánh nữ chưa từng khách sáo vá»›i hắn, tiếc là da mặt cá»§a ngưá»i nà y quá dà y.
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Thanh Long nghi hoặc há»i:
- Diêm công tá» có tìm được thứ ngươi muốn chưa? Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diêm Xuyên lá»™ nụ cưá»i khổ nói:
- CÅ©ng được rồi, nhưng trả giá không nhá».
- A?
Diêm Xuyên trầm giá»ng nói:
- Ta muốn đẩy ngã bốn vách tưá»ng Băng Tuyết thà nh, phá thà nh.
- A?
Thanh Long kinh ngạc nhìn Diêm Xuyên.
Diêm Xuyên khẽ thở dà i nói:
- Không được sao? Váºy chá» ta gặp Mặc cô nương thuyết phục nà ng.
Thanh Long rối rằm nhìn Diêm Xuyên, nói:
- Không, không, có thể.
- A?
Thanh Long chắc chắn nói:
- Thánh nữ ở Äại Chiêu thánh địa dù không có thá»±c lá»±c mạnh nhất nhưng có nhiá»u sản nghiệp, thà nh trì thì đã có tám tòa. Tòa thà nh tì nà y chắc chắn thánh nữ nhưá»ng ra được, huống chi dù có há»§y tưá»ng thà nh thì sẽ không có tông môn nà o dám là m gì chúng ta, sau nà y xây tưá»ng thà nh lại là được.
Diêm Xuyên cưá»i nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, váºy Ä‘a tạ.
Thanh Long nói:
- Diêm công tá» không cần trịnh trá»ng như váºy, chuyện liên quan đến Diêm công tá» là rất quan trá»ng. Thánh nữ đã dặn má»i chuyện nghe theo Diêm công tá», ta sẽ hết sức há»— trợ.
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Từ Thanh Long Ä‘Ãch thân chuẩn bị, dù các thá»§ vệ trong thà nh khó hiểu nhưng vẫn là m theo.
Ầm!
Äại tráºn trong Băng Tuyết thà nh bị rút Ä‘i, Thanh Long mang theo Diêm Xuyên bay lên trá»i. Trên đỉnh ngá»n núi không xa, Dương Chà Cá»u mang theo bốn tùy tùng nhìn chằm chà m Thanh Long.
Ầm ầm!
Cưá»ng giả bốn phương không ngừng rút Ä‘i tráºn pháp trên tưá»ng thà nh Băng Tuyết thà nh.
- Thanh Long điên sao?
Dương Chà Cá»u kinh ngạc nhìn bầu trá»i không xa.
Một tùy tùng hát đệm:
- Hình như đúng váºy, Thanh Long muốn há»§y thà nh? Sau nà y không biết Mặc VÅ© Há» thánh nữ sẽ trừng phạt hắn thế nà o.
Trên bầu trá»i, Diêm Xuyên và Thanh Long chỠđợi.
Băng Tuyết thà nh rút tráºn, cả thà nh chân kinh, dân chúng kinh ngạc buông xuống má»i công việc nhìn xem bốn phÃa rút tráºn.
Thanh Long giải thÃch rằng:
- Diêm công tá», bốn ngưá»i bên cạnh Dương Chà Cá»u là bốn tùy tùng cá»§a gã, tên Äông Dương, Nam Dương, Tây Dương, Bắc Dương. Trong bốn ngá»i thì tu vi cá»§a Äông Dương là cao nhất, Thần cảnh, ba ngưá»i khác Ä‘á»u là Khà cảnh.
Diêm Xuyên nhìn bên dưới, nhẹ gáºt đầu.
Toà n thà nh nghe lệnh, chưa đến má»™t canh giá» thì tất cả tráºn pháp Ä‘á»u rút Ä‘i.
Vèo!
Trong thiên địa đột nhiên biến cà ng lạnh hơn, gió lạnh thét gà o, bão tuyết bya đầy.
Miêu Miêu tự tin nói:
- Thấy ta nói đúng không, đây chÃnh là trấn thà nh, lá»±c lượng trấn áp yếu Ä‘i thì tuyết sẽ cà ng lá»›n.
Thanh Long bất ngỠnhìn Miêu Miêu:
- A?
Thanh Long thế mới biết chuyện nà y là do Miêu Miêu nghĩ ra, lai lịch của nó là gì?
Diêm Xuyên nói:
- Bắt đầu đi!
Thanh Long gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Thanh Long hướng bốn phÃa cao giá»ng quát:
- Phá!
Thanh âm nháy mắt truyá»n khắp Băng Tuyết thà nh.
11.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 142
Ngưá»i bị phong trong băng
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Bốn phÃa vang tiếng đông đúc tu giả ra tay, trùng kÃch mạnh mẽ nhanh chóng há»§y diệt Băng Tuyết thà nh có lịch sá» ngà n năm.
Ầm ầm!
Tưá»ng thà nh đổ rầm rầm.
Vèo!
Băng sương cà ng lúc cà ng lớn.
- A, lạnh quá.
- Tại sao lạnh như váºy? Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Lão tỠchịu không nổi, ta muốn xuất thà nh!
.........
......
...
Dân chúng kinh ngạc nhanh chóng tránh né.
Tưá»ng thà nh sụp đổ cà ng lúc cà ng nhiá»u, trong thà nh cÅ©ng ngà y cà ng lạnh. Bên dưới nguyên phá»§ thà nh chá»§ tuyết, vụ ngưng tụ như hình thà nh vòng xoáy to lá»›n.
Miêu Miêu hưng phấn kêu lên:
- Meo! ChÃnh là chá»— đó!
Má»™t tùy tùng cá»§a Dương Chà Cá»u kêu lên:
- Dương công tỠnhìn xem, bên đó có cái gì?
Vèo!
Diêm Xuyên, Thanh Long, Dương Chà Cá»u nhanh chóng bay hướng chÃnh giữa. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ầm ầm!
Băng tuyết bay đầy xuất hiện má»™t vòng xoáy to lá»›n, chÃnh giữa như có lối và o to lá»›n.
Vù vù!
Diêm Xuyên cảm nháºn 'cảm ứng' cà ng mãnh liệt.
Diêm Xuyên nghiêm túc nói:
- Thanh Long, là m phiá»n ngươi canh giữ cá»a hang giúp giùm, ta và o xem.
Thanh Long gáºt đầu, nói:
- Cẩn tháºn.
Vèo!
Diêm Xuyên mang theo Miêu Miêu từ trên không trung bya và o cá»a hang.
Diêm Xuyên và o hang, chợt nghe thanh âm bên ngoà i.
Là giá»ng cá»§a Dương Chà Cá»u:
- Thanh Long, ngươi tránh ra!
Thanh Long quát ngăn lại:
- Dương công tá», xin tá»± trá»ng!
Dương Chà Cá»u căm háºn rống:
- Tại sao cho Diêm Xuyên đi và o? Dựa và o cái gì hắn có thể và o?
Thanh Long vẫn lạnh lùng nói:
- Có ta ở đây thì các ngươi đừng hòng và o được!
Dương Chà Cá»u hét to:
- Khốn kiếp, ra tay cho ta!
Ầm ầm!
Bên ngoà i vá»ng và o từng tiếng gầm rú, Diêm Xuyên không thèm để ý, tiếp tục và o sâu bên trong.
Bên dưới giống như máºt thất thá»§y tinh, có nhiá»u báºc thang.
Diêm Xuyên bước xuống báºc thang Ä‘i và o sâu hÆ¡n, cảnh giác cÆ¡ quan chưa biết.
Tiếc là Diêm Xuyên đi sâu và o trong mà không gặp cơ quan gì.
Rốt cuá»™c Ä‘i đến cuối, xung quanh có nhiá»u dạ minh châu, má»™t máºt thất to lá»›n không có lối ra.
Miêu Miêu giáºt mình kêu lên:
- A?
Trong máºt thất cá»±c kỳ đơn giản, trống trải, hai chá»— duy anhast có thứ đặc biệt.
Vách máºt thế treo má»™t trưá»ng Ä‘ao thanh đồng, thân Ä‘ao rá»™ng, đầu Ä‘ao có độ cong sắc bén ưu mỹ, trông rất hung hãn. Trên trưá»ng Ä‘ao nhô lên hai chữ.
Tuy rằng chẳng có má»™t chút phát ra nhưng Diêm Xuyên có thể cảm giác lưỡi Ä‘ao dà y, không yếu hÆ¡n Ngá»c Äế kiếm cá»§a hắn.
Thanh Sát treo trên vách tưá»ng, vách còn có chữ dưá»ng như dùng ngón tay khắc ra.
Má»™t hà ng chữ trà n ngáºp bá khÃ, chỉ nhìn đã có cảm giác như vạn Ä‘ao áºp đến, cá»±c kỳ áp lá»±c.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên Ä‘iá»u đó không phải nguyên nhân khiến Miêu Miêu kinh kêu, hoặc nên nói nó không thèm nhìn cảnh tượng chá»— nà y. Mắt Miêu Miêu nhìn ngay chÃnh giữa máºt thất.
Một khối băng to hình khối dà i ba trượng.
Trong khối băng có má»™t cô gái áo trắng bị phong, cô gái nhìn chằm chằm Thanh Sát trên vách tưá»ng, không nhúc nhÃch.
Cô gái có mái tóc dà i, mà y kiếm mắt sao, dù không phải mỹ nữ tuyệt thế nhưng quý ở anh khÃ, má»™t loại anh khà nhiếp ngưá»i. Chắc đây là má»™t cô gái có ý chà kiên cưá»ng, dù nà ng bị đóng băng nhưng mắt ướt nước, doưngf như trước khi bị đóng băng Ä‘ang khóc.
Cô gái không nhúc nhÃch, bị đóng trong băng quan to lá»›n không biết bao nhiêu năm.
Diêm Xuyên cảm ứng là đến từ cô gái bị đóng băng, là nà ng đang cảm ứng hắn?
Miêu Miêu ngạc nhiên há»i:
- Meo, chÃnh là ngưá»i nà y?
Diêm Xuyên nghiêm túc nói:
- Không sai, chÃnh là nà ng Ä‘ang cảm ứng ta!
Miêu Miêu ngạc nhiên há»i:
- Nà ng cảm ứng ngươi? Tại sao nà ng cái gì cảm ứng ngươi? Nà ng còn sống? Meo!
Rà o rà o rà o!
Băng quan to lón như đang nhanh chóng hòa tan, bên dưới rất nhanh có một vũng núi.
Miêu Miêu nói:
- Trấn thà nh phá phong, cấm chế pháp thuáºt trên tảng băng nà y sắp tiêu, băng sắp hòa tan, nà ng sẽ Ä‘i ra!
Rà o rà o rà o!
Băng quan hòa tan cà ng lúc cà ng nhanh.
Cô gái cháºm rãi lá»™ ra.
Vù vù!
Cô gái khẽ run lên như có thể nhúc nhÃch.
Vù vù!
Cô gái co giáºt, hình như sắp thức tỉnh khá»i hoà n cảnh đóng băng.
- Sống, nà ng quả nhiên còn sống! Meo!
Bóc bóc bóc bóc!
Băng tan cà ng lúc cà ng nhiá»u, cô gái ngã xuống đất.
Diêm Xuyên không tiến lên phái trước dìu nà ng, chỉ lạnh lùng nhìn.
Cô gái co giáºt, dần có thể nhúc nhÃch.
- Khụ khụ khụ khụ!
Sau một chuỗi ho khan, cô gái như muốn ho ra ấm áp toà n thân.
Cô gái lảo đảo đứng dáºy, nhìn chằm chằm thanh đồng Ä‘ao treo trên đưá»ng, lắc lư Ä‘i tá»›i.
Vù vù!
Thanh đồng đao khẽ rung, hình như cảm ứng được cô gái, đang rung lên vui mừng.
Cô gái không nhìn nó mà xem hà ng chữ trên tưá»ng.
Cô gái vươn tay phải vuốt hà ng chữ trên tưá»ng.
Cô gái thống khổ gầm lên:
- Phụ thân, tại sao như váºy?
Cô gái má»›i thức tỉnh, cổ há»ng chưa hồi phục, giá»ng rất khà n.
Cô gái khóc má»™t lúc rồi cá»±c kỳ quyết Ä‘oán rút ra thanh đồng Ä‘ao treo trên tưá»ng.
Vù vù!
Lực lượng của cô gái cực kỳ lớn, rút một cái đã nắm thanh đồng đao mạnh mẽ siêu dà i trong tay.
Cô gái vuốt hai chữ ‘Thanh Sát' trên thanh đồng đao.
Cô gái thống khổ nói:
- Phụ thân, chúng ta tháºt sá»± không nên tá»›i đây, tháºt sá»± không nên. Ngươi đã nói Ä‘ao tÃnh cá»§a ta còn mạnh hÆ¡n ngươi, nhưng lúc trước nữ nhi quá cứng đầu!
Cô gái ánh mắt lạnh lùng, tay cầm trưá»ng Ä‘ao, tay kia kéo tóc dà i, cứa đứt.
Bịch!
Tóc dà i xinh đẹp nháy mắt bị cô gái cắt đứt biến thà nh tóc ngắn, má»™t Ä‘ao rạch phá chữ trên tưá»ng.
Cô gái ánh mắt hung tợn nói:
- Thù cha không đội trá»i chung. Phụ thân, ta saex báo thù cho ngươi! Ta lấy danh nghÄ©a tân 'Äao Ma' thá», má»™t ngà y nà o đó ta sẽ giết hết cừu địch, giết hết má»i thứ!
Cô gái khà n giá»ng rống thá»:
- Grao!
Vèo!
Cô gái quay đầu lại, ánh mắt chứa lệ khà nhìn hướng Diêm Xuyên.
Keng keng!
Ngá»c Äế kiếm rút ra, Diêm Xuyên lạnh lùng nhìn cô gái.
Cô gái trầm giá»ng nói:
- Ta có thể cảm ứng được ngươi, ngươi là háºu nhân cá»§a Diêm Tá»± Tại?
Diêm Xuyên nghiêm túc nói:
- Ta tên Diêm Xuyên, không biết Diêm Tự Tại là ai.
Cô gái trầm giá»ng há»i:
- Diêm Xuyên? Có biết siêu cấp thần thông không?
Diêm Xuyên hÃt sâu, gáºt đầu, nói:
- Äúng váºy. Äây là thần thông kế thừa huyết mạch cá»§a ta!
Cô gái trầm giá»ng khó hiểu:
- Váºy thì đúng rồi, thần thông nà y là Diêm Tá»± Tại tá»± sáng tạo, ngươi chắc chắn là háºu nhân cá»§a hắn. Phụ thân ở trong huyết mạch cá»§a ta hạ khiên dẫn, không ngá» cảm ứng huyết mạch cá»§a Diêm Tá»± Tại, tại sao phụ thân là m như váºy?
Siêu cấp thần thông? Diêm Tự Tại?
Diêm Xuyên đại khái đã tin lá»i cô gái nói, dù sao thì siêu cấp thần thông cá»±c kỳ bà ẩn.
Diêm Xuyên nghiêm túc nói:
- Nà ng biết tổ tiên của ta?
Cô gái không khách sáo nói:
- Kiếm Ma Diêm Tá»± Tại, phụ thân cá»§a ta là Äao Ma. Hai ngưá»i ngà y xưa là chà hữu, nếu ngươi đã là háºu nhân cá»§a Kiếm Ma Diêm Tá»± Tại thì ngươi phụ trách bảo há»™ ta má»™t tháng! Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diêm Xuyên nhÃu mà y nói:
- Nà ng là ai?
Cô gái mặt lạnh băng nói:
- Phụ thân cá»§a ta đã chết, ta là tân Äao Ma, ngươi có thể gá»i ta là 'Hoà ng'.
Miêu Miêu kinh ngạc nhìn cô gái:
- Hoà ng? Meo!
Hoà ng thản nhiên nói:
- Cất kiếm của ngươi đi.
Diêm Xuyên nghiá»n ngẫm nhìn cô gái, sau cùng gáºt đầu, nhét kiếm và o bao sau lưng.
11.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 143
Hoà ng
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​ Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cô gái thản nhiên nói:
- Äây là má»™t thanh trong bá»™ kiếm đúng không?
Diêm Xuyên hÃp mắt.
Hoà ng trầm giá»ng nói:
- Äừng nhìn ta như váºy, lúc trước phụ thân ta hay Ä‘i cùng Diêm Tá»± Tại, ta cÅ©ng theo má»™t bên, đương nhiên hiểu chút Ãt vá» kiếm.
Diêm Xuyên nghiêm túc nói:
- Hiểu? Là m sao nà ng nhìn ra được?
Ãnh mắt cá»§a Hoà ng quá sắc bén, đến nay chưa ai nhìn ra được Ngá»c Äế kiếm mà hắn luyện chế tháºt ra là má»™t thanh trong bá»™ kiếm. Không ai biết được, nhưng Hoà ng má»™t chữ nói toạc ra.
Hoà ng trầm giá»ng nói:
- Kiếm cá»§a ngươi luyện chế quá hoà n mỹ. Há»… à kiếm tu giả má»›i luyện kiếm thì cá»±c kỳ thô ráp, tùy theo tu vi gia tăng, lúc dưỡng kiếm không ngừng hoà n thiện thanh kiếm thÃch hợp mình, khiến kiếm ngà y cà ng hợp vá»›i bản thân. Nhưng kiếm cá»§a ngươi thì khác, kiếm không thô ráp. Tu vi hiện tại cá»§a ngươi là Tinh cảnh đã có được kiếm nà y, lại không phải là bảo kiếm cá»§a ngươi khác, váºy chắc chắn là ngươi chuẩn bị luyện chế bá»™ kiếm!
Hoà ng không nói là m sao nhìn ra được kiếm nà y không phải ngưá»i khác từng dùng, nhưng má»i thứ cÅ©ng đủ rồi.
Miêu Miêu tò mò nhìn Diêm Xuyên, há»i:
- Meo, nà ng nói có đúng không?
Diêm Xuyên không đáp, nhưng sá»± im lặng đã chứng minh má»i thứ. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hoà ng thản nhiên nói:
- Diêm Tá»± Tại từng nói bá»™ kiếm rất khó, tháºt nhiá»u bá»™ kiếm Ä‘á»u là bất luân bất loại, không bằng chuyên táºp trung má»™t kiếm. Nhưng má»™t khi nó thà nh thế thì má»™t kiếm không thể sánh bằng uy lá»±c cá»§a nó. Diêm Tá»± Tại có luyện bá»™ kiếm.
Diêm Xuyên trầm giá»ng nói:
- Nếu nà ng là ngưá»i cùng thá»i đại vá»›i tổ tiên ta thì tại sao còn cần ta bảo há»™ má»™t tháng?
Hoà ng lạnh lùng nói:
- Ta bị phụ thân phong ở chỗ nà y không biết năm, ta cần một tháng để hồip hục lại. Ngươi phụ trách bảo hộ an toà n của ta là được, khi ta đột phá rồi không cần ngươi ra tay.
Ngay từ đầu Hoà ng đã mặt lạnh như băng, Diêm Xuyên lạnh lùng nhìn nà ng.
Diêm Xuyên im lặng má»™t lúc tiêu hóa tin tức Hoà ng má»›i lá»™ ra, cÅ©ng phân tÃch má»i chuyện.
Hoà ng yên lặng chá».
Cuối cùng Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- ÄÆ°á»£c.
Thần thông? Diêm Xuyên rõ rà ng nó là thứ tiên nhân má»›i sáng chế ra, thần thông Diêm Tá»± Tại tá»± sáng tạo? Váºy chẳng phải là nói lúc trước Diêm Tá»± Tại là tiên nhân?
Không rõ tu vi của nà ng nà y lúc đó nhưng tuyệt đối không thấp.
Giống như mình lúc trước dù tu vi kiếp trước đã mất nhưng đối diện cưá»ng giả thì không phải không có sức đánh lại.
Nà ng nà y cÅ©ng là như váºy, không bằng mạo hiểm đưa má»™t ân tình.
Hoà ng lạnh lùng nói:
- Äi Ä‘i, bên trong nà y không có thứ gì, sá»›m ra ngoà i Ä‘i, ta phải Ä‘iá»u tra cái chết lúc trước cá»§a phụ thân.
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
Hai ngưá»i má»™t con mèo dá»c theo đưá»ng đến cháºm rãi lui ra ngoà i.
Trên đưá»ng Ä‘i cô gái mặt lạnh băng.
Äến lối ra.
Giá»ng la lối cá»§a Dương Chà Cá»u vá»ng và o:
- Thanh Long, ngươi tháºt to gan, ngươi dám đánh ngưá»i cá»§a ta, ngươi dám đánh Äông Dương!
Diêm Xuyên, Hoà ng bước ra khá»i hố băng, nhìn thấy cảnh tượng bên ngoà i.
Có nhiá»u cưá»ng giả tụ táºp nhưng Ä‘á»u là xa xa nhìn, không dám tiến lên.
Dám mạo phạm Thanh Long chỉ có Ä‘oà n ngưá»i Dương Chà Cá»u, bốn thuá»™c hạ cá»§a gã ngã trên mặt đất, hiển nhiên bị thương không nhẹ. Dương Chà Cá»u và Thanh Long đối đầu nhau.
Hai ngưá»i Ä‘i ra, tranh phong tạm dừng, ánh mắt ngoà i ý muốn nhìn há».
Dương Chà Cá»u bất ngá» nhìn Hoà ng:
- A? Lại thêm một?
Nên biết lúc trước ngưá»i Ä‘i và o chỉ có Diêm Xuyên, tại sao thêm má»™t ngưá»i?
Thanh Long cũng lộ vẻ ngoà i ý muốn.
Bảy ngà y sau, trong cánh rừng.
Diêm Xuyên, Miêu Miêu, Thanh Long, Dương Chà Cá»u, năm ngưá»i đứng trên đỉnh núi.
Bên dưới, tay 'Hoà ng' cầm thanh trưá»ng Ä‘ao.
Pháºp!
Pháºp!
Pháºp!
Từng luồng huyết quang lóe lên, mưá»i yêu lang to lá»›n ngã xuống đất, Hoà ng lạnh lùng nhìn chiến quả cá»§a mình.
Thanh Long biểu tình phức tạp nói:
- Diêm công tá», đây là ai?
Diêm Xuyên mỉm cưá»i nói:
- Xem như là bằng hữu của ta đi.
Miêu Miêu vừa quở trách vừa nhớ lại:
- Miêu Miêu, bằng hữu gì? Lạnh như băng, ngà y ngà y mặt lạnh, chết cha sao? A, hình như đúng là đã chết cha.
Dương Chà Cá»u đứng má»™t bên lạnh lùng nhìn Hoà ng dưới núi.
Một tùy tùng sắc mặt khó xem nói:
- Thiếu gia, nà ng nà y rất quái dị.
- A?
Tùy tùng quái lạ nói:
- Tu vi cá»§a nà ng gia tăng quá nhanh, má»™t ngà y nhất trá»ng. Hôm đó chúng ta nhìn thấy nà ng là Lá»±c cảnh nhất trá»ng, ở trong rừng đồ sát yêu thú, má»—i ngà y nhất trá»ng, bây giỠđã là Lá»±c cảnh lục trá»ng. Quá quái dị, má»™t ngà y có thể tăng má»™t trá»ng?
- Äúng váºy. HÆ¡n nưa hôm nay giết đến mưá»i yêu thú. Thiếu gia, nà ng là Lá»±c cảnh, mưá»i yêu lang nà y dù tu vi có yếu hÆ¡n cÅ©ng là Tinh cảnh, thế nà y không hợp lý!
Dương Chà Cá»u sắc mặt âm trầm.
Dương Chà Cá»u há»i:
- Thanh Long, khi nà o thì lên đưá»ng.
Thanh Long cưá»i nói:
- Dương công tỠcó thể đi trước.
Dương Chà Cá»u hừ lạnh nói:
- Hừ! Ta phải đi với ngươi.
Bên dươis, Hoà ng mặc kệ xác yêu thú, Ä‘i tá»›i má»™t bên láºt tay lấy ra đồ ăn.
Dương Chà Cá»u trà n đầy khó hiểu:
- Không gian pháp bảo? Nà ng đến cùng dùng pháp bảo gì?
Thanh Long kinh ngạc báºt thốt:
- Thịt chung thạch vạn năm?
Hoà ng nuốt xuống thịt chung thạch vạn năm xong ngồi một lát.
Ầm!
Một tiếng trầm đục, lấy Hoà ng là m trung tâm có khà lưu thổi tứ phương.
Dương Chà Cá»u lá»™ vẻ ngạc nhiên há»i:
- Lại đột phá? Lá»±c cảnh thất trá»ng? Nà ng là yêu nghiệt sao? Má»—i thăng nhất trá»ng, không ổn định cảnh giá»›i sao?
Lại qua mưá»i ngà y, vẫn là rừng cây đó.
Ầm!
Một trư yêu đỉnh Tinh cảnh ngã xuống đất.
Hoà ng lại khoanh chân ngồi, từ trong không gian pháp bảo lấy ra và i thứ, nuốt xong khoanh chân ngồi.
Ầm!
Hoà ng lại đột phá!
Dương Chà Cá»u há»i:
- Äông Dương, như thế nà o?
Äông Dương sắc mặt phức tạp nói: Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Lại đột phá, Tinh cảnh ngÅ© trá»ng, chưa đến hai ngà y nà ng lại đột phá sao?
Dương Chà Cá»u nhÃu mà y nói:
- Nà ng rốt cuộc là ai?
Äông Dương nói:
- Thiếu gia, không bằng để Bắc Dương đi xuống thăm dò một phen?
Dương Chà Cá»u gáºt đầu, nói:
- Cũng tốt.
Bên kia, Diêm Xuyên tới gần Hoà ng.
Diêm Xuyên há»i:
- Có thể nói chuyện không?
Hoà ng mở mắt nhìn Diêm Xuyên, nói:
- Không cần, không đến ba mươi ngà y là ta có thể đi.
Diêm Xuyên tò mò há»i:
- Nà ng Ä‘ang gom góp tÃch luỹ sát khÃ?
Hoà ng liếc Diêm Xuyên, thản nhiên nói:
- Ta Ä‘ang ngưng tụ Ä‘ao ý, trong má»™t tháng là có thể hoà n thà nh, lúc đó sẽ không là m phiá»n ngươi nữa.
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- ÄÆ°á»£c.
Hoà ng thản nhiên nói:
- Có cần ta giết năm ngưá»i kia giúp ngươi không?
- A?
Diêm Xuyên thuáºn theo ánh mắt cá»§a Hoà ng nhìn lại, là năm ngưá»i Dương Chà Cá»u.
Diêm Xuyên cưá»i khổ, lắc đầu, nói:
- Ngưá»i dẫn đầu không thể giết, ta còn cần dùng.
- Äã biết.
Hoà ng gáºt đầu, nhắm mắt lại, không để ý Diêm Xuyên nữa.
...
Ban đêm, trong rừng cây.
Trong má»™t cái lêu, Dương Chà Cá»u nôn nóng chỠđợi.
Trong lá»u còn có ba tùy tùng cá»§a Dương Chà Cá»u.
Dương Chà Cá»u sắc mặt khó xem nói:
- Tại sao Bắc Dương còn chưa trở v�
Một tùy tùng nói:
- Mặc dù Bắc Dương là sơ kỳ Khà cảnh nhưng chắc chắn mạnh hơn cô gái đó, chắc rất nhanh.
Dương Chà Cá»u quở trách:
- Thà nh sự không đủ!
Bốn ngưá»i ở trong lá»u nôn nóng chỠđợi.
Trá»i tá» má» sáng.
Dương Chà Cá»u tức giáºn nói:
- Äông Dương, ngươi Ä‘i tìm Bắc Dương trở vá»!
- Tuân lệnh!
Má»™t canh giá» sau.
Trong má»™t sÆ¡n cốc bốn chá»§ tá»› Dương Chà Cá»u yên lặng đứng.
15.10.2013
Quyển 2: Phượng VÅ© Cá»u Thiên
Chương 144-145
Diêm Xuyên đến
Nhóm Dịch: Sói GiÃ
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
​​ Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äông Dương giáºt mình kêu lên:
- Tháºt sá»± là Tinh cảnh? Tháºt sá»±?
Hoà ng lạnh lùng nhìn Äông Dương, nói:
- Ngươi đã không có cơ hội!
Äông Dương khó hiểu há»i:
- Cơ hội? Có ý gì?
Rất nhanh Äông Dương phản ứng lại, nói:
- Không có cơ hội, hừ, ta có cơ hội giết ngươi, bây giỠkiếp vân giáng xuống còn muốn đấu với ta?
Hoà ng thản nhiên nói:
- Tinh cảnh tháºp trá»ng, ta có thể uẩn khÃ.
- KhÃ?
Hoà ng lạnh lùng nhìn kiếp vân to lá»›n trên trá»i.
Ầm ầm!
Lôi điện lấp lánh, từng đợt thiên uy đánh xuống.
Sông lớn bị đao khà đông kết dưới chân Hoà ng có một phần rã đông, nước sống dấy lên lao ra một sóng to hình đao.
Ầm ầm ầm!
Từng Ä‘ao lãng xông lên trá»i, ngà y cà ng cao, nhưng khiêu khÃch kiếp vân.
Ầm!
Rốt cuá»™c thiên kiếp bắt đầu, nhìn đợt thiên lôi to lá»›n từ trên trá»i giáng xuống. Hoà ng ánh mắt lạnh lùng, trưá»ng Ä‘ao trong tay đột nhiên vung hướng trá»i.
Ầm!
Dá»c theo đưá»ng nét trưá»ng Ä‘ao, má»™t Ä‘ao khà và ng bắn lên trá»i, Ä‘ao khà ngà y cà ng to ra. Äao khà to lá»›n ngưng tụ từ Ä‘ao ý cá»§a Hoà ng như là má»™t lạch trá»i xông lên trá»i. Nó Ä‘i qua đâu là chÃn thiên lôi trên trá»i như tan vỡ.
Äao khà cà ng lúc cà ng lá»›n, chá»›p mắt to cỡ vạn trượng.
- Không thể nà o!
Äông Dương kinh hãi nhìn tình hình.
Ầm!
Äao khà đi qua, kiếp vân trên trá»i bị chém thà nh hai.
Dương Chà Cá»u cÅ©ng kinh sợ hét:
- Không thể nà o!
Thanh Long khó tin nhìn.
Kiếp vân? Äây chÃnh là kiếp vân! Cô gái nà y dù có biến thái cÅ©ng không đến mức nà y Ä‘i?
Một đao chặt đứt kiếp vân?
Ầm ầm!
Kiếp vân bị chém đứt cháºm rãi tán Ä‘i, vạn dặm không mây. Thiên kiếp nhị trá»ng thiên kết thúc.
Một đao chém thiên kiếp.
Trừ Diêm Xuyên và Miêu Miêu ra, má»i ngưá»i má» mịt, trong lòng thầm mắng biến thái. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thanh Long rối rắm nói:
- Khà cảnh nhất trá»ng?
Ầm ầm!
Trên sông lá»›n bá»—ng lao ra má»™t cÆ¡n sóng to, chá»›p mắt độ cao đã tương đương vá»›i Äông Dương.
Äông Dương sắc mặt khó coi nắm trưá»ng kiếm, tuy má»›i chỉ đến Khà cảnh nhưng không biết tại sao lòng lão có cảm giác mau trốn Ä‘i, sợ hãi, kinh khá»§ng.
Hoà ng lạnh lùng nhìn Äông Dương, nói:
- Äến lượt ngươi!
Khi nói chuyện nà ng cất thanh đồng trươngf đao trở lại sau lưng, nhưng trước mặt Hoà ng xuất hiện một đao khà to lớn.
Ầm!
Dùng Ä‘ao khà ngưng tụ từ ý chà chém hướng Äông Dương.
Äông Dương giÆ¡ kiếm chém:
- Khốn... Khốn kiếp!
Hà nh động cá»§a Hoà ng cá»±c kỳ sỉ nhục Äông Dương.
Äông Dương chém kiếm tá»›i:
- Chết đi!
Äao khà cá»§a Hoà ng như chà tôn hà ng lâm, tiến lên nghênh đón.
Keng keng!
Cương kiếm to lớn bị chém gãy, đao khà tiếp tục tiến lên.
- Không!
Äông Dương kkinh kêu, Ä‘ao khà xuyên qua thân thể.
Bùm!
Giữa không trung xác Äông Dương bị Ä‘ao khà chém chết rá»›t xuống đất.
Thanh Long cực kỳ kinh ngạc nói:
- Thần cảnh? Äây chÃnh là Thần cảnh Hoà ng má»›i là Khà cảnh, cái nà y không hợp lý!
Dương Chà Cá»u giáºt mình kêu lên:
- Thanh Long, cứu ta với!
Hoà ng không để ý đến Dương Chà Cá»u mà nhìn Diêm Xuyên, nói:
- Không cần chỠmột tháng ta đã có năng lực bảo vệ mình, sau nà y còn gặp lại.
Diêm Xuyên gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Hoà ng nhấc chân đạp đao lãng, chớp mắt bắn ra xa, biến mất.
…
Nhìn Hoà ng rá»i Ä‘i Dương Chà Cá»u má»›i bình tÄ©nh lại. Truyện "Tiên Quốc Äại Äế " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dương Chà Cá»u lòng run sợ lắp bắp nói:
- Yêu nghiệt, yêu nghiệt!
Miêu Miêu vẫy Ä‘uôi, tức giáºn nói:
- Meo! bảo há»™ nà ng nhiá»u ngà y như váºy mà không cưá»i má»™t tiếng, tháºt lạnh lùng.
Diêm Xuyên biểu tình nghiêm túc nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, chuyện cá»§a ta đã xong, bây giá» Ä‘i di tÃch Bất Tá» thánh địa Ä‘i!
Thanh Long gáºt đầu, nói:
- Ừm!
Dương Chà Cá»u la hét:
- Mang theo ta, Thanh Long mang ta cùng đi đi, ta không muốn ở đây!
Thanh Long nhìn Diêm Xuyên, hắn gáºt đầu.
Thanh Long vung tay áo mang theo hai ngưá»i má»™t con mèo bay nhanh hướng tây nam.
Ná»a tháng sau.
Ba ngưá»i đã đến bên ngoà i di tÃch thánh địa.
Thanh Long vừa bay vừa giải thÃch rằng:
- Thánh nữ có dặn phÃa trước chÃnh là Bất Tá» thà nh!
Diêm Xuyên nghi hoặc há»i:
- Bất TỠthà nh?
Thanh Long nói:
- Sau khi Bất Tá» thánh địa bị tiêu diệt thì Äại Chiêu thánh địa ta ở gần đó mở ra má»™t thà nh trì đặt tên là Bất Tá» thà nh. Mặc dù cách Äại Chiêu thánh địa cá»±c kỳ xa nhưng không tông môn mù mắt nà o quấy rầy, bởi váºy chỉ cần ngưá»i Äại Chiêu thánh địa đến thì sẽ tụ táºp tại Bất Tá» thà nh, chắc thánh nữ cÅ©ng ở đó.
Diêm Xuyên há»i:
- Nói váºy là cưá»ng giả Äại Chiêu thánh địa hiện Ä‘ang há»i tụ ở Bất Tá» thà nh?
Thanh Long giải thÃch rằng:
- Chắc là váºy. Ngà y xưa Bất Tá» thánh địa vô cùng quang huy nhưng bây giá» hoà n cảnh cá»±c kỳ ác liệt, âm khà nồng Ä‘áºm, bởi váºy Ä‘a số tu giả không muốn ở bên ngoà i, tu giả gần đó Ä‘á»u ở trong thà nh.
- Ừm!
- Bên kia kìa, tới rồi.
Thị lực của Thanh Long rất tốt, nhìn được xa.
Không lâu sau má»™t thà nh trì to lá»›n xuất hiện ở trước mắt má»i ngưá»i.
Vèo!
Chớp mắt cả đám đến dưới Bất TỠthà nh.
Má»™t thá»§ vệ cá»a thà nh la lên:
- Ra, và o kiểm tra!
Dương Chà Cá»u liá»n quát:
- Mù mắt chó nhà ngươi, dám tra cả ta?
Thá»§ vệ nháºn ra Dương Chà Cá»u ngay, vá»™i xin lá»—i:
- A, Dương công tá», tiểu nhân nhìn lầm, nhìn lầm!
Dương Chà Cá»u quát:
- Ừm, Mặc Vũ HỠngụ ở đâu?
Thá»§ vệ nịnh ná»t nói:
- Mặc VÅ© Há» thánh nữ? ở Bắc Mặc Ä‘iện. Phải rồi, Dương công tá», ca ca cá»§a ngưá»i ở trong phá»§ thà nh chá»§, có cần...?
Dương Chà Cá»u nhÃu mà y nói:
- LÃ ai?
Thá»§ vệ kia nịnh ná»t nói:
- Là Cổ Nguyệt thánh tá», có cần ta thông báo không?
Dương Chà Cá»u lạnh lùng nói:
- Hừ! Ai nói ta muốn gặp hắn? Äừng cản đưá»ng!
Äám thá»§ vệ tất nhiên không dám ngăn cản.
- Vâng, vâng!
Äoà n ngưá»i Diêm Xuyên thuáºn lợi tiến và o thà nh.
Bất Tá» thà nh đại khái kÃch cỡ giống nh Vô Ưu thà nh nhưng số ngưá»i nhiá»u hÆ¡n chút.
Bất TỠthà nh, Bắc Mặc điện.
Mặc VÅ© Há» mặc nho bà o Ä‘en, tay cầm cây quạt Ä‘i tá»›i Ä‘i lui trong đại Ä‘iện, mà y nhÃu chặt như Ä‘ang nghÄ© cái gì.
Chu Tước, Huyá»n VÅ©, Bạch Long đứng trong đại Ä‘iện.
Chu Tước sắc mặt khó coi nói:
- Thánh nữ, ta cũng thua, tiếp theo nên là m sao?
Huyá»n VÅ© sắc mặt khó xem nói:
- Äúng váºy. Kỳ đạo cá»§a Văn Nhược Tiên Sinh quá mạnh, dù ta và Chu Tước lần lượt đặt cá» nhưng chá»§ yếu vẫn là kỳ lá»±c cá»§a thánh nữ. Hai cục Ä‘á»u thua thì là m sao đây?
Mặc Vũ HỠbóp cây quạt, lắc đầu, nói:
- Văn Nhược Tiên Sinh? Kỳ nghệ cá»§a ta là há»c từ hắn, thua trong tay hắn không mất mặt, chá»§ yếu là Cổ Nguyệt, hừ!
Chu Tước lo lắng nói:
- Nhưng còn có má»™t ván, buổi sáng Cổ Nguyệt thánh tá» phái ngưá»i đến giục.
Mặc Vũ HỠngẫm nghĩ, ngoái đầu nhìn Bạch Long.
Mặc Vũ HỠkêu lên:
- Bạch Hổ, không, Bạch Long.
Mặt Bạch Long rối rắm, xem ra tên của gã đã định xong, hoà n toà n bị thay đổi.
Bạch Long khẽ thở dà i nói:
- Thánh nữ!
Mặc VÅ© Há» trầm giá»ng nói:
- Diêm công tỠcó nói gì không? Phải chỠđến chừng nà o?
Bạch Long lắc đầu, nói:
- Không, chỉ nói là mấy ngà y,, ta cũng không biết cụ thể!
Chu Tước nghi hoặc há»i:
- Thánh nữ, Diêm công tỠđến có tác dụng sao?
Mặc VÅ© Há» trầm giá»ng nói:
- Ta có cảm giác hắn là m được.
- A? Tại sao? Lần trước đâu thấy hắn chơi c�
- Ta nghe Văn Nhược Tiên Sinh từng nói rất muốn đánh cá» vá»›i Diêm Xuyên má»™t lần, hắn khiến Văn Nhược Tiên Sinh để ý như váºy thì chắc là ....
Mặc VÅ© Há» lắc đầu, hình như nhá»› đến cái gì, bất giác báºt cưá»i.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
Trang 47
Trang 48
Trang 49
Trang 50
Trang 51
Trang 52
Trang 53
Trang 54
Trang 55
Trang 56
Trang 57
Trang 58
Trang 59
Trang 60
Trang 61
Trang 62
Trang 63
Trang 64
Trang 65
Trang 66
Trang 67
Trang 68
Trang 69
Trang 70
Trang 71
Trang 72
Trang 73
Trang 74
Trang 75
Trang 76
Trang 77
Trang 78
Trang 79
Trang 80
Trang 81
Trang 82
Trang 83
Trang 84
Trang 85
Trang 86
Trang 87
Trang 88
Trang 89
Trang 90
Trang 91
Trang 92
Trang 93
Trang 94
Trang 95
Trang 96
Trang 97
Trang 98
Trang 99
Trang 100
Trang 101
Trang 102
Trang 103
Trang 104
Trang 105
Trang 106
Trang 107
Trang 108
Trang 109
Trang 110
Trang 111
Trang 112
Trang 113
Trang 114
Trang 115
Trang 116
Trang 117
Trang 118
Trang 119
Trang 120
Trang 121
Trang 122
Trang 123
Trang 124
Trang 125
Trang 126
Trang 127
Trang 128
Trang 129
Trang 130
Trang 131
Trang 132
Trang 133
Trang 134
Trang 135
Trang 136
Trang 137
Trang 138
Trang 139
« 1 17 18 19 ... 139 »