Kiêu Phong
Tác giả: Tác giả: Hải Phong Nhi
Số chương: 453
Lần đọc: 187.140
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 23 24 25 ... 46 »
26.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 104
Tri ká»·
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Vương chá»§ bá»™ vui mừng gáºt đầu, Lục Thất chần chá» má»™t chút, há»i: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Trá»ng thúc, ta ở kinh thà nh, rõ rà ng cầu được quan lá»›n á»§ng há»™, hiện giá» sao lại như váºy? Khiến thúc bị Ä‘iá»u Ä‘i nữa?
Vương chá»§ bá»™ nhìn Lục Thất má»™t cái, cưá»i nhạt nói:
- Chuyện của ta, là do Ngưu Huyện Úy là m, Ngưu Huyện Úy vốn là gia tướng của Công bộ Thị lang, ngươi cầu quan lớn ủng hộ, so không được với Công bộ Thị lang.
Lục Thất giáºt mình gáºt đầu, rồi lại khó hiểu há»i:
- Trá»ng thúc và Ngưu Huyện Úy hợp tác nhiá»u năm, ông ta sao lại hại thúc chứ?
- Ngươi sai rồi, cùng ta hợp tác là Triệu Huyện thừa, có Triệu Huyện thừa ở đây, Ngưu Huyện Úy chỉ có thể nhẫn nại, mà Triệu Huyện thừa sở dÄ© nguyện ý cùng ta hợp tác, là bởi vì lão để ta đứng mÅ©i chịu sà o, cho nên để ta xá» lý hÆ¡n phân ná»a công việc ở huyện Thạch Äại, là muốn quan viên ở kinh thà nh nghÄ© rằng, ở huyện Thạch Äại nà y ta má»™t tay che trá»i, hiện giá» Triệu Huyện thừa chết rồi, nếu không Ä‘uổi ta Ä‘i, Ngưu Huyện Úy không thể nắm quyá»n ở huyện Thạch Äại.
Vương chá»§ bá»™ giá»ng lạnh lùng nói ra nguyên nhân, má»i ngưá»i xung quanh nghe xong, Ä‘á»u minh bạch gáºt đầu.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, Vương chá»§ bá»™ lại nói:
- Kỳ tháºt, ngưá»i mà Ngưu Huyện Úy sợ hãi chÃnh là ngươi, cưá»ng thế cá»§a ngươi ở huyện Thạch Äại, khiến Ngưu Huyện Úy không thể không cầu Công bá»™ Thị lang Ä‘iá»u ta Ä‘i, dù sao ta cÅ©ng chỉ là chá»§ bá»™, không có ngươi trợ giúp, Ngưu Huyện Úy có thể dá»… dà ng thổi bay ta.
Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Nói như váºy, là ta hại Trá»ng thúc rồi.
- Ngươi lại sai rồi, ta cÅ©ng nên rá»i khá»i huyện Thạch Äại rồi, nếu không, tám năm tiếm quyá»n cá»§a ta, là tá» tá»™i, mặt khác ta là bị Ä‘iá»u sang là m Huyện thừa, nghÄ©a là vẫn nhá» và o việc ngươi là m quan lá»›n, nếu không kết cục cá»§a ta hẳn là bị bãi chức.
Vương chá»§ bá»™ láºp tức bác bá».
Lục Thất ồ má»™t tiếng, trong lòng không ngá» là chức quan cá»§a mình có lợi Ãch như váºy, nói:
- Trá»ng thúc, ta có má»™t chuyện bà máºt muốn nhá» thúc chỉ giáo.
Vương chá»§ bá»™ ngẩn ra nhìn Lục Thất, thấy Lục Thất phất tay, Ä‘em thanh Ngưu Äao đưa cho Tôn Láºp, thân thiết nói:
- Tôn đại nhân, mang các huynh đệ đi xem đao đi.
Tôn Láºp ngẩn ra, hai tay vá»™i vươn ra tiếp Ä‘ao, cúi ngưá»i cung kÃnh nói:
- Vâng, ty chức cáo lui.
Sau khi Tôn Láºp nháºn Ä‘ao và dẫn Ä‘oà n ngưá»i Ä‘i xa, Lục Thất má»›i nhìn Vương chá»§ bá»™, thấy Vương chá»§ bá»™ vẻ mặt má»i mệt, hắn cÅ©ng đã sá»›m thấy được khuôn mặt Vương chá»§ bá»™, so vá»›i trước kia gầy Ä‘i má»™t tÃ, hốc mắt hõm sâu.
- Trá»ng thúc, chúng ta và o trong xe nói chuyện.
Lục Thất thân thiết nói, bước lên đỡ Vương chủ bộ và o xe.
Hai ngưá»i ngồi đối diện, Vương chá»§ bá»™ nhìn Lục Thất, mỉm cưá»i nói:
- Có ngưá»i á»§ng há»™ chÃnh là có thế lá»±c, chúng ta không được là m cho há» thất vá»ng.
Lục Thất gáºt đầu, đáp lại:
- Thiên Phong hiểu rồi.
Vương chá»§ bá»™ gáºt gáºt đầu, lại khẽ thở dà i:
- Ta không bằng ngươi rồi, tuy ngươi Ä‘i, nhưng công Æ¡n cá»§a ngưá»i đối vá»›i thuá»™c hạ vẫn phát huy được tác dụng, biến cố ở huyện Thạch Äại, Binh dÅ©ng quân sau khi giải tán nhưngđại Ä‘a số vẫn á»§ng há»™ ngươi, bá»n há» tá»± giác thá»§ há»™ cho gia đình ngươi, Äá»— DÅ©ng vẫn canh giữ ở nhà cÅ© cá»§a ngươi.
Lục Thất tâm tình ấm áp gáºt đầu, Vương chá»§ bá»™ lại nói:
- Còn ta, chỉ có tầm mưá»i ngưá»i Ä‘i theo, Ä‘a số là bị ép buá»™c không thể không theo, như Tôn Láºp và bốn nha Binh quan, bá»n há» mà không theo ta, Ngưu Huyện Úy tuyệt đối sẽ không tha thứ cho bá»n há».
Lục Thất im lặng, lại nghe Vương chủ bộ nói:
- Ngươi như thế nà o đảm nhiệm nhiá»u chức quan như váºy, tháºt dá»a ngưá»i, má»™t khi có biến, ngươi chÃnh là chân đạp nhiá»u thuyá»n nha. (ý nói gánh nhiá»u háºu quả)
Lục Thất cưá»i khổ, nói:
- Thiên Phong thân bất do kỷ.
Vương chá»§ bá»™ gáºt gáºt đầu, nói:
- Äúng là có nhiá»u nguy cÆ¡, nhưng cÅ©ng có thể có nhiá»u cÆ¡ há»™i đạt thà nh tá»±u, nếu nắm chắc, ngươi sẽ trở thà nh má»™t mãnh quan chân chÃnh.
Lục Thất ngẩn ra nhìn Vương chá»§ bá»™, Vương chá»§ bá»™ cưá»i cưá»i, nói:
- ÄÆ°á»ng còn dà i cứ từ từ mà bước, nói nhiá»u cÅ©ng không có Ãch gì, nói Ä‘i, ngươi có chuyện gì không thể giải quyết.
Lục Thất cưá»i, lại cúi đầu nhắm mắt lại, má»™t lát sau má»›i ngẩng đầu, nói:
- Trá»ng thúc, lúc ta rá»i kinh, có má»™t vị hoạn quan bà máºt gặp ta, đưa ta má»™t máºt chỉ, bảo ta đưa táºn tay Trì Châu Thứ sá».
- Ngươi nói cái gì?
Vương chá»§ bá»™ giáºt mình mở to hai mắt.
Lục Thất lại nói:
- Thuần túy đưa đưa máºt chỉ thôi, hẳn là không có ý nghÄ©a gì lá»›n.
Vương chá»§ bá»™ vẻ mặt buông lá»ng, gáºt gáºt đầu, nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ngươi nói tiếp đi.
- Trá»ng thúc, ta lần nà y tá»›i Ninh Quốc Quân, chÃnh là truyá»n chỉ tăng cưá»ng quân bị Tam doanh, khuếch trương má»™ binh ở các xã, bởi váºy ta đưa máºt chỉ tá»›i Trì Châu, chắc cÅ©ng là tăng cưá»ng quân bị, ta nghÄ©, có thể hay không mượn cÆ¡ há»™i cầu Trì Châu Thứ sá», để cho ba ngưá»i Äá»— DÅ©ng trở thà nh đội trưởng cá»§a đám tân binh.
Lục Thất thỉnh giáo nói.
- Ngươi là muốn, ở Khang Hóa quân cà i gián điệp.
Vương chủ bộ nhìn Lục Thất nói.
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Tăng thêm thế lá»±c ngầm, Äá»— DÅ©ng bá»n há» có năng lá»±c là m việc nà y, ta không biết có nên hay không.
- Hoà n toà n không thể.
Vương chá»§ bá»™ bình thản bác bá».
Lục Thất bình tĩnh nhìn Vương chủ bộ, Vương chủ bộ dừng một chút, nói:
- Ngươi nghÄ© như váºy là chÆ¡i vá»›i lá»a, Trì Châu Thứ sá» là ai, là Khang Hóa quân Tiết Äá»™ Sứ, là trá»ng thần mÃ ÄÆ°á»ng Hoà ng vô cùng tÃn nhiệm, bằng và o địa vị cá»§a ngươi hiện giá», hắn căn bản sẽ không bán ân tình cho ngươi, nhất là liên quan tá»›i việc quân, hắn sẽ cà ng không để ngươi thao túng, tháºm chà để thể hiện lòng trung thà nh, hắn sẽ tố cáo ngươi vá»›i ÄÆ°á»ng Hoà ng.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, hắn biết rằng trước kia say rượu nên suy nghÄ© lá»— mãng, tháºt là khá» khạo, hắn nói:
- Nghe trá»ng thúc nói như váºy, ta sẽ từ bá» tâm tư nà y.
Vương chá»§ bá»™ cưá»i cưá»i, đột nhiên há»i:
- Thiên Phong, ngươi là m thế nà o quen biết vá»›i Äông Hà ?
Lục Thất ngẩn ra nhìn Vương chá»§ bá»™, mỉm cưá»i nói:
- Trá»ng thúc là m sao mà biết được?
- Äông Hà sau khi từ chức Huyện thừa, vẫn hữu ý vô ý cản trở Ngưu Huyện Úy đả kÃch Binh dÅ©ng quân cá»§a ngươi, cÅ©ng âm thầm che chở cá»a hà ng cá»§a ngươi, lấy tÃnh cách cá»§a Äông Hà , hẳn là tá»a sÆ¡n quan hổ đấu má»›i phải.
Vương chủ bộ hồi đáp.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, nói:
- Trá»ng thúc, ta là lúc trốn khá»i Trì Châu, quen biết Äông Quang, lúc đó Äông Quang giả mạo để cướp, bị ta bắt được, ta buông tha cho hắn, nên để cảm tạ ta, Äông Quang nhá» thúc thúc cá»§a hắn Äông Hà âm thầm bảo há»™ ta, sau đó khi ta cầu La Trưởng sá» là m quan mạch, La Trưởng sá» há»i ta ứng cá» viên cho chức Huyện thừa huyện Thạch Äại, ta tiến cá» Äông Hà .
Vương chá»§ bá»™ gáºt gáºt đầu, Lục Thất lại nói:
- Trá»ng thúc, La Trưởng sá» nói qua, đương kim ÄÆ°á»ng Hoà ng kiêng kị Ung Vương Phá»§ cấu kết vá»›i quan địa phương, cho nên ông ta chỉ có thể âm thầm bồi dưỡng Äông Hà , mà ta nghÄ© nếu Huyện thừa và chá»§ bá»™ Ä‘á»u là thân cáºn cá»§a ta, váºy thì rất tốt nha, tháºt không ngá» là Trá»ng thúc bị Ä‘iá»u Ä‘i, ta có chút hoà i nghi, Trá»ng thúc bị Ä‘iá»u Ä‘i, là do La Trưởng sá» giở trò quá»·.
Vương chủ bộ lắc đầu, đáp lại:
- Ta há»i qua Trì Châu Trưởng sá» rồi, chuyện cá»§a ta, là do Công bá»™ Thị lang là m, hÆ¡n nữa dù Äông Hà không từ chức, ta cÅ©ng sẽ bị Ä‘iá»u Ä‘i.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, lại nghe Vương chá»§ bá»™ nói:
- Ta bị Ä‘iá»u Ä‘i, là lợi nhiá»u hÆ¡n hại, huyện Thạch Äại là địa bà n ẩn tà ng căn cÆ¡ cá»§a Triệu gia, Triệu Huyện thừa vừa chết, ta nếu còn cầm quyá»n, váºy tá» kỳ không xa nữa, còn má»™t cái lợi nữa là , ta không cần vì Lá»… bá»™ Thượng thư mà vÆ¡ vét cá»§a cải rồi.
Lục Thất ồ má»™t tiếng, Vương chá»§ bá»™ cưá»i cưá»i, lại nói:
- Ta tháºt không buông xuống được huyện Thạch Äại, nhưng không buông không được nha, kỳ tháºt ta sợ nhất không phải là bị Ä‘iá»u Ä‘i, mà là e sợ rá»i Ä‘i do thất thế, nếu là váºy gia đình cáºu cá»§a ta liá»n gặp nguy cÆ¡ rồi, cáºu đối vá»›i ta rất tốt, ta không thể là m liên lụy Trần phá»§ được.
Lục Thất cảm động trước tình cảm cá»§a Vương chá»§ bá»™, gáºt đầu, Vương chá»§ bá»™ vừa cưá»i nói:
- Hiện giá» ta đã yên tâm, có quân cỠẩn tà ng Äông Huyện thừa nà y, hÆ¡n nữa vá»›i thân pháºn cá»§a ngươi ở kinh thà nh uy hiếp, Trần phá»§ sẽ không bị hãm hại, ta cÅ©ng có thể ngang nhiên rá»i khá»i huyện Thạch Äại trong vinh dá»±, đến Nhiêu Châu huyện Vạn Niên, lúc nà y là thÃch hợp.
Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Trá»ng thúc muốn Ä‘i huyện Vạn Niên.
Vương chá»§ bá»™ gáºt gáºt đầu, nói:
- Äúng, huyện Vạn Niên, nghe nói là không già u có bằng huyện Thạch Äại, nhưng ta đã không cần phải vÆ¡ vét cá»§a cải nữa, Ä‘i đâu cÅ©ng chỉ cần có chức quan để kinh doanh, là có thể nuôi sống rất nhiá»u ngưá»i.
Lục Thất ngẩn ra, khó hiểu nói:
- Rất nhiá»u ngưá»i?
Vương chá»§ bá»™ mỉm cưá»i, nói:
- Ta Ä‘i huyện Vạn Niên, sẽ dẫn theo những Binh dÅ©ng quân á»§ng há»™ ngươi trước đây, chá» khi thế lá»±c cá»§a ngươi lá»›n mạnh cần ngưá»i gia nháºp quân đội, bá»n há» sẽ phụ tá cho ngươi, chỉ huy đại quân, nếu là lưu tại huyện Thạch Äại, tâm cÆ¡ cá»§a ngươi liá»n uổng phÃ.
Lục Thất im lặng nhìn Vương chủ bộ, hắn lần đầu tiên cảm giác Vương chủ bộ là một tri kỷ, Vương chủ bộ lại nói:
- Cái gá»i là ngà n quân dá»… có, má»™t tướng khó cầu, ý nghÄ©a thá»±c sá»± cá»§a nó là , quan tướng trung thà nh không phản bá»™i rất khó có được
26.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 105
Quyền mưu
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
LuÌ£c ThâÌt cười cười không noÌi, laÌ£i nghe Vương chủ bộ noÌi tiêÌp:
- VôÌn dĩ việc ta phaÌt sầu chiÌnh laÌ€ khoÌ bỏ laÌ£i gia tộc maÌ€ Ä‘i, hiện giờ coÌ quân cờ ẩn laÌ€ Äông huyện thừa, gia tộc Ä‘ã không phải lo nữa.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, nhoÌm binh dũng theo đêÌn huyện VaÌ£n Niên, như vậy coÌ thể giữ được tâm của boÌ£n hoÌ£, qua một thời gian nữa, lực ảnh hưởng của hăÌn đôÌi vÆ¡Ìi binh dũng quân cũng sẽ tăng cường.
- Thiên Phong, kyÌ€ thực ta biêÌt, ngươi tiêÌn cử Äông HaÌ€, hẳn laÌ€ viÌ€ muôÌn Äông Quang ở trong Khang HoÌa quân coÌ thể được đề baÌ£t.
Vương chủ bộ coÌ€n noÌi thêm.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, nhiÌ€n Vương chủ bộ, tiêÌp Ä‘oÌ gật gật đầu, Vương chủ bộ mỉm cười, noÌi:
- Ngươi cầu ThÆ°Ì sử TriÌ€ Châu laÌ€ một việc laÌ€m không khôn ngoan, nhưng trợ giuÌp Äông Quang laÌ£i laÌ€ haÌ€nh động cực kyÌ€ saÌng suôÌt. LuÌc naÌ€y đây, ngươi cần phải xuâÌt thủ giuÌp Äông Quang một tay.
LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n Vương chủ bộ, hỏi:
- TroÌ£ng thuÌc, ta nên giuÌp thÃªÌ naÌ€o?
- RâÌt đơn giản, đưa baÌ£c cho Äông Quang, để cho Äông Quang Ä‘i dâng lễ cầu thăng tiêÌn, duÌ€ng một vaÌ£n lượng baÌ£c cũng Ä‘ủ để Äông Quang thăng lên laÌ€m Chủ tươÌng tân doanh, duÌ€ cho không thăng được Doanh tươÌng, Äông Quang cũng sẽ cảm kiÌch ngươi.
Vương chủ bộ trả lời.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, sau Ä‘oÌ cười khổ noÌi:
- Ta không coÌ một vaÌ£n lượng baÌ£c.
- Ta coÌ, ta coÌ thể cho ngươi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương chủ bộ lập tưÌc Ä‘aÌp laÌ£i.
LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n Vương chủ bộ, quan saÌt mâÌy giây mÆ¡Ìi gật đầu noÌi:
- Vậy được, Thiên Phong xin nhận.
Vương chủ bộ gật đầu, noÌi:
- DuÌ€ng lễ một vaÌ£n lượng Ä‘i mua chưÌc viÌ£ Doanh tươÌng, kyÌ€ thực không Ä‘ủ, cũng may Äông HaÌ€ Ä‘ã laÌ€ Huyện thừa huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, một vaÌ£n baÌ£c kia coi như laÌ€ tiền cuÌng đầu Ä‘i. Hiện giờ thuÌc châÌt Äông thiÌ£ râÌt ngheÌ€o tuÌng, luÌc naÌ€y ngươi đưa baÌ£c laÌ€ cực Ä‘aÌ£i hoÌa thời cÆ¡ đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, Vương chủ bộ laÌ£i noÌi:
- Một khi Äông Quang lên được chưÌc Doanh tươÌng, Äông HaÌ€ nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c sự ủng hộ của ThÆ°Ì sử TriÌ€ Châu laÌ€m chỗ dựa vững chăÌc. Khi Ä‘oÌ Äông HaÌ€ mÆ¡Ìi coÌ khả năng chân chiÌnh đưÌng ngang haÌ€ng vÆ¡Ìi Ngưu huyện uÌy cuÌ€ng ăn chia lợi iÌch, bằng không không bao lâu sau, Äông HaÌ€ cũng sẽ biÌ£ laÌ€m cho mâÌt quyền lực trở thaÌ€nh vật baÌ€i triÌ.
LuÌ£c ThâÌt tâm phuÌ£c gật đầu, hăÌn không thể không thừa nhận, Vương chủ bộ laÌ€ một cao nhân hêÌt sưÌc lợi haÌ£i trong tranh đâÌu quyền lực, hăÌn triÌ£ quân thiÌ€ được, nhưng trên đâÌu triÌ quan trường, hăÌn thuÌc ngựa cũng không theo kiÌ£p.
- TôÌt lăÌm, bây giờ noÌi đêÌn chuyện tiÌ€nh của ngươi.
Vương chủ bộ laÌ£i chuyển sang noÌi.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra nhiÌ€n Vương chủ bộ, Vương chủ bộ noÌi:
- Chu phủ ở VoÌ£ng Giang Bảo duÌ€ng ba vaÌ£n baÌ£c cuÌ€ng vÆ¡Ìi nữ nhi Ä‘ã đổi được chưÌc viÌ£ Chủ bộ, Thiên Phong ngươi hẳn cũng biêÌt?
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, Vương chủ bộ laÌ£i noÌi:
- BiÌ€nh thê Tân Vận Nhi của ngươi Ä‘i quyÌ€ laÌ£y cầu xin ta, nhưng ta không thể giuÌp giÌ€ được.
Thần tiÌ€nh LuÌ£c ThâÌt trầm troÌ£ng gật đầu, laÌ£i nghe Vương chủ bộ noÌi:
- Cho nên, ngươi đêÌn TriÌ€ Châu rồi, phải Ä‘i gặp Mã Ä‘aÌ£i nhân cầu xin Chu NhaÌ£n Nhi.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, khoÌ hiểu nhiÌ€n Vương chủ bộ, do dự một chuÌt mÆ¡Ìi noÌi:
- Ta Ä‘i thiÌ€ được caÌi giÌ€, cho duÌ€ coÌ muôÌn, Mã Ä‘aÌ£i nhân kia cũng không coÌ khả năng cho ta.
- Thiên Phong, ngươi coÌ biêÌt nhược Ä‘iểm hiện giờ của ngươi laÌ€ giÌ€ không?
Vương chủ bộ nghiêm nghị hỏi.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, thaÌ€nh khẩn noÌi:
- Mời TroÌ£ng thuÌc chỉ giaÌo. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ngươi Ä‘ã bộc lộ taÌ€i năng thaÌi quaÌ rồi, viÌ€ sao ngươi coÌ thÃªÌ lâÌy được râÌt nhiều chưÌc quan, laÌ€ viÌ€ thực lực của ngươi cường hãn, thaÌ€nh ra râÌt nhiều thÃªÌ lực muôÌn lợi duÌ£ng ngươi, thÃªÌ thiÌ€ hậu quả của việc bộc lộ taÌ€i năng laÌ€ giÌ€? LaÌ€ sẽ khiêÌn cho haÌ£ng người Ä‘Ã´Ì kyÌ£ sinh ra saÌt tâm.
Vương chủ bộ nghiêm nghiÌ£ thuyêÌt giaÌo.
LoÌ€ng LuÌ£c ThâÌt sợ hãi, lập tưÌc nhÆ¡Ì tÆ¡Ìi gã thiÌch khaÌch quỷ diÌ£ kia, hăÌn hoaÌ€i nghi laÌ€ do ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng sai khiêÌn, hăÌn công nhận gật đầu noÌi:
- TroÌ£ng thuÌc noÌi không sai, Ä‘oÌ xaÌc thực laÌ€ nhược Ä‘iểm của ta.
Vương chủ bộ gật đầu, noÌi:
- DaÌ£ng người như ngươi vậy, cuÌ€ng vÆ¡Ìi hoaÌ€n cảnh vaÌ€ từng trải của ngươi ngaÌ€y hôm nay, râÌt dễ đưa tÆ¡Ìi saÌt tâm của ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng.
LuÌ£c ThâÌt cả kinh nhiÌ€n chằm chằm Vương chủ bộ, Vương chủ bộ nghiêm mặt noÌi:
- Ta noÌi như vậy laÌ€ coÌ căn cưÌ, ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng người kia, tâm nghi kyÌ£ vô cuÌ€ng nặng, từng giêÌt oan râÌt nhiều trung lương, nhâÌt laÌ€ võ tươÌng, nghi kyÌ£ của y quaÌ nặng.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, Vương chủ bộ laÌ£i noÌi:
- ViÌ€ sao tâm nghi kyÌ£ của ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng nặng, laÌ€ viÌ€ trong loÌ€ng của y sợ hãi. Y laÌ€ một HoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ yêu thiÌch văn nhã, nội tâm của y yêÌu Ä‘uôÌi, y không tin tưởng coÌ khả năng khôÌng chÃªÌ võ tươÌng. Tâm sợ hãi cộng thêm sở thiÌch yêu văn nhã khiêÌn cho y chaÌn gheÌt võ tươÌng, nêÌu Ä‘ã không coÌ loÌ€ng tin năÌm trong tay, y sẽ sinh loÌ€ng nghi kyÌ£, một khi Ä‘ã nghi kyÌ£ caÌi giÌ€, thân laÌ€ HoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ sẽ lập tưÌc sinh ra saÌt tâm.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, Vương chủ bộ laÌ£i noÌi:
- Cho nên việc taÌ€i năng của ngươi bộc lộ, cuÌ€ng vÆ¡Ìi dươÌi tiÌ€nh hiÌ€nh râÌt nhiều thÃªÌ lực xem troÌ£ng ngươi, ở trong loÌ€ng ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng lập tưÌc sẽ cảm thâÌy ngươi không thể troÌ£ng duÌ£ng, maÌ€ Ä‘ã không thể troÌ£ng duÌ£ng, đương nhiên laÌ€ giêÌt chêÌt cho thỏa Ä‘aÌng.
LuÌ£c ThâÌt im lặng gật đầu, Vương chủ bộ laÌ£i noÌi:
- Hiện giờ ngươi coÌ muôÌn che giâÌu taÌ€i năng cũng Ä‘ã quaÌ trễ, noÌi caÌch khaÌc ngươi Ä‘ã không coÌ€n đường coÌ thể lui, mặt khaÌc ngươi hẳn laÌ€ coÌ huÌ€ng tâm, cần taÌ€i năng Ä‘i đề cao uy voÌ£ng.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, lặng lẽ gật đầu, Vương chủ bộ mỉm cười, noÌi:
- Äã không thể che giâÌu taÌ€i năng rồi, vậy ngươi cÆ°Ì Ä‘i laÌ€m vaÌ€i chuyện hoang đường buồn cười, để cho ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng giảm bÆ¡Ìt chaÌn gheÌt.
LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n Vương chủ bộ, Vương chủ bộ tiêÌp tuÌ£c noÌi:
- ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng laÌ€ một người Ä‘a tiÌ€nh, y viêÌt từ, phần lÆ¡Ìn laÌ€ tiÌ€nh văn phong hoa tuyêÌt nguyệt. Y laÌ€ một người sở hữu hai mặt tiÌnh caÌch, một mặt laÌ€ HoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ tâm đầy nghi kyÌ£, một mặt laÌ€ nam nhân ôn nhu say mộng Dao ÄaÌ€i (chôÌn thần tiên trong truyền thuyêÌt người HaÌn).
Vương chủ bộ dừng một chuÌt, laÌ£i noÌi:
- Ngươi Ä‘i gặp ThÆ°Ì Sử TriÌ€ Châu, sau khi giao mật chỉ rồi, phải lập tưÌc quyÌ€ xuôÌng cầu được thaÌ€nh toaÌ€n. NhÆ¡Ì kỹ, nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải quyÌ€, phải để cho ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng biêÌt rằng, ngươi viÌ€ thiÌch một nữ nhân, không tiêÌc từ bỏ tôn nghiêm quyÌ€ laÌ£y cầu xin. NoÌi không chừng haÌ€nh động Ä‘oÌ sẽ coÌ thể Ä‘aÌnh động tÆ¡Ìi loÌ€ng đồng cảm vaÌ€ thương haÌ£i của ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong chần chừ một chuÌt, hỏi:
- TroÌ£ng thuÌc, ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng coÌ khả năng biêÌt được hay không? CoÌ€n Chu phủ ngaÌ€y sau coÌ thể sẽ sinh sự không?
- NêÌu ngươi cảm thâÌy ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng sẽ không sinh ra saÌt tâm vÆ¡Ìi ngươi, vậy ngươi không cần Ä‘i laÌ€m, nêÌu không, ngươi chÆ¡Ì nên bỏ lỡ lần naÌ€y, cÆ¡ hội coÌ thể giaÌ€nh được loÌ€ng thương xoÌt của HoaÌ€ng đêÌ. Về phần Chu phủ, ngươi quản boÌ£n hoÌ£ laÌ€m caÌi giÌ€, Chu NhaÌ£n Nhi Ä‘ã không thuộc về Chu phủ nữa, hÆ¡n nữa chỉ bằng tên trưởng tử moÌ£t saÌch kia, laÌ€m Chủ bộ chẳng qua chỉ laÌ€ thÆ°Ì Ä‘Ã´Ì€ baÌ€i triÌ, một chuÌt quyền lực cũng sẽ không coÌ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương chủ bộ trầm gioÌ£ng noÌi.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, noÌi:
- Ta nghe lời TroÌ£ng thuÌc.
Vương chủ bộ gật đầu, noÌi:
- Quân tâm vô thường, chỉ cần ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng đôÌi vÆ¡Ìi ngươi coÌ hảo cảm, liền sẽ coÌ loÌ€ng duÌ€ng ngươi. Ngươi yên tâm Ä‘i laÌ€m Ä‘i, những giÌ€ phaÌt sinh taÌ£i nÆ¡i của ThÆ°Ì sử TriÌ€ Châu, ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ biêÌt.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, im lặng gật đầu, chợt Vương chủ bộ laÌ£i hỏi:
- Ngươi là Hữu Thiên Ngưu à?
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, gật đầu, Vương chủ bộ mỉm cười, noÌi:
- ThÆ°Ì sử TriÌ€ Châu laÌ€ ÄaÌ£i tươÌng quân của Hữu Thiên Ngưu, ngươi phải haÌ€nh lễ baÌi kiêÌn của haÌ£ quan, sau khi giao mật chỉ, lập tưÌc quyÌ€ xuôÌng cầu xin.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, laÌ£i gật đầu, hăÌn thật sự Ä‘ã biÌ£ lời noÌi của Vương chủ bộ Ä‘aÌnh động, trươÌc laÌ€ nguy cÆ¡ thiÌch khaÌch, nay laÌ£i coÌ nguyện voÌ£ng của Tân Vận Nhi, hăÌn Ä‘i quyÌ€ cầu cũng coÌ ngaÌ£i chi.
- ÄÆ°Æ¡Ì£c rồi, Thiên Phong, ngươi đưa ta Ä‘i Äông Lưu Bảo, ta chuẩn biÌ£ một vaÌ£n baÌ£c, rồi ngươi viêÌt một phong thư tiÌn, saÌng mai ta sẽ lệnh cho tâm phuÌc đưa Ä‘i TriÌ€ Châu, hêÌt thảy sẽ lâÌy danh nghĩa của ngươi haÌ€nh sự.
Vương chủ bộ thân thiêÌt laÌ£i noÌi.
LuÌ£c ThâÌt ngÆ¡Ì ra nhiÌ€n Vương chủ bộ, Vương chủ bộ cười noÌi:
- NgoaÌ€i ra, để ngươi Ä‘i cuÌ€ng, laÌ€ viÌ€ muôÌn câÌp cho Trần phủ một người Ä‘aÌng tin cậy, ta Ä‘ã không coÌ€n phân lượng giÌ€. Cữu phuÌ£ của ta chủ quản một gia tộc cũng râÌt khoÌ khăn, Trần phủ laÌ€ do râÌt nhiều phoÌ€ng tuÌ£ chung một chỗ đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt giật miÌ€nh, hăÌn mỉm cười xuôÌng xe, phân phoÌ QuyÌ Ngũ thuÌc goÌ£i nhoÌm quan tươÌng thuộc haÌ£ Ä‘i ra. QuyÌ Ngũ thuÌc thiÌ€ không cần Ä‘i theo, cuÌ€ng tuÌ€y tuÌ€ng của Vương chủ bộ ở laÌ£i trong ThâÌt LyÌ Bảo nghỉ ngÆ¡i. Tôn Lập chủ động nâng Thiên Ngưu Ngự Äao trả về.
NhoÌm quan tươÌng thuộc haÌ£ sau Ä‘oÌ Ä‘i ra, LuÌ£c ThâÌt vẫn ngồi trong xe cuÌ€ng Vương chủ bộ, sau khi khởi haÌ€nh rồi, Vương chủ bộ hỏi:
- Trong sÃ´Ì những quan tươÌng naÌ€y, taÌ£i sao không coÌ ai tuÌ€y tuÌ€ng ngươi, không phải ngươi coÌ noÌi đề baÌ£t boÌ£n hoÌ£ laÌ€m tâm phuÌc sao?
- TroÌ£ng thuÌc, laÌ€ ta cÃ´Ì yÌ không cần người tuÌ€y tuÌ€ng đâÌy, laÌ€m như vậy nhằm không khiêÌn cho La trưởng sử nghi kyÌ£, tuy nhiên trong sÃ´Ì boÌ£n hoÌ£ coÌ ba người laÌ€ tâm phuÌc của ta. QuyÌ Ngũ thuÌc từng laÌ€ thân binh của cha ta, sau khi cha ta suy baÌ£i thôÌi lui, y vẫn theo vaÌ€o LuÌ£c gia laÌ€m nô, sau laÌ£i phuÌ£ng mệnh mẫu thân ta ở laÌ£i kinh thaÌ€nh. Trong một lần vô tiÌ€nh thiÌ€ gặp được, ta liền yêu cầu y laÌ€m quan tươÌng dươÌi quyền, hai người khaÌc coÌ giao tiÌ€nh vÆ¡Ìi QuyÌ Ngũ thuÌc, coÌ€n những quan tươÌng khaÌc đều không biêÌt quan hệ giữa ta vaÌ€ QuyÌ Ngũ thuÌc.
LuÌ£c ThâÌt thaÌ€nh thật giải thiÌch.
Vương chủ bộ gật đầu, laÌ£i hỏi kỹ thêm về những giÌ€ LuÌ£c ThâÌt Ä‘ã tương ngộ taÌ£i kinh thaÌ€nh, sau Ä‘oÌ suy nghĩ một chuÌt, noÌi:
- Thiên Phong, tiÌ€nh cảnh của ngươi hiện taÌ£i không phải tôÌt, nhưng cũng không tiÌnh laÌ€ xâÌu, coÌ€n Ä‘i theo chiều hươÌng phuÌc hay hoÌ£a, mâÌu chôÌt chiÌnh laÌ€ phuÌ£ thuộc vaÌ€o tâm yÌ của ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng. NêÌu những người khaÌc không lợi duÌ£ng được ngươi, hậu quả sẽ laÌ€ ruồng bỏ ngươi, quan hệ lÆ¡Ìn nhâÌt đêÌn phuÌc hoÌ£a của ngươi chiÌnh laÌ€ coÌ lui tÆ¡Ìi vÆ¡Ìi ThaÌi tử. Quân tâm vô thường, ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng vô cuÌ€ng cÃ´Ì kyÌ£ thÃªÌ lực của ThaÌi tử trở nên lÆ¡Ìn maÌ£nh, cho nên ngươi ở bên ngoaÌ€i laÌ€m việc, nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải tuân theo quôÌc phaÌp. NêÌu mệnh lệnh của ThaÌi tử Ä‘oÌ€i hỏi laÌ€m traÌi vÆ¡Ìi quan quy, ngươi nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải tận lực cự tuyệt, nhưng nêÌu ThaÌi tử lệnh ngươi Ä‘i laÌ€m chuÌt việc tư, tỷ như hộ vệ, thậm chiÌ aÌm saÌt, chỉ cần không coÌ quan hệ giÌ€ vÆ¡Ìi ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng, ngươi cÆ°Ì việc Ä‘i laÌ€m.
26.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 106
TriÌ giả
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
LuÌ£c ThâÌt thuÌ£ giaÌo gật đầu, trên thực tÃªÌ hăÌn Ä‘ã tuân theo như thÃªÌ maÌ€ haÌ€nh sự, Vương chủ bộ laÌ£i nghiêm mặt noÌi:
- La trưởng sử kia ngươi phải đề phoÌ€ng một chuÌt, ta noÌi thật cho ngươi biêÌt, ta coÌ thể được Ä‘iều nhiệm, đều laÌ€ nhờ Trưởng sử TriÌ€ Châu xuâÌt lực, coÌ€n viÌ£ La trưởng sử kia của ngươi, hoaÌ€n toaÌ€n không hề ra tay giuÌp ta.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, nhiÌ€n Vương chủ bộ, Vương chủ bộ laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Trên thực têÌ, công văn LaÌ£i bộ haÌ£ xuôÌng laÌ€ bãi chưÌc quan của ta giaÌng laÌ€m dân thường, nhưng tÆ¡Ìi Châu nha thiÌ€ biÌ£ Trưởng sử TriÌ€ Châu taÌ£m giữ chưa tuyên. Sau Ä‘oÌ xin ThÆ°Ì sử TriÌ€ Châu dâng thư baÌc bỏ, dâng thư nêu lên công traÌ£ng vaÌ€ thaÌ€nh tiÌch của ta, kiêÌn nghiÌ£ thăng nhiệm, cho nên LaÌ£i bộ mÆ¡Ìi nể mặt mũi ThÆ°Ì sử TriÌ€ Châu, một lần nữa haÌ£ xuôÌng công văn Ä‘iều nhiệm ta laÌ€m Huyện thừa huyện VaÌ£n Niên.
Vẻ mặt LuÌ£c ThâÌt trầm troÌ£ng, Vương chủ bộ laÌ£i noÌi:
- Ta hiêÌu kiÌnh Trưởng sử TriÌ€ Châu Ä‘ã taÌm năm rồi, cuôÌi cuÌ€ng y vẫn chiÌ£u giuÌp ta, maÌ€ ta hiêÌu kiÌnh Lễ bộ Thượng thư gia taÌm năm, đêÌn một lần trợ giuÌp cũng chưa từng. KyÌ€ thực ta coÌ thể ở taÌ£i huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i cầm quyền, đều laÌ€ dựa vaÌ€o Trưởng sử TriÌ€ Châu, Triệu huyện thừa vaÌ€ Trần phủ.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, Vương chủ bộ laÌ£i noÌi:
- MâÌy ngaÌ€y nay Ä‘iều ta lo lăÌng nhâÌt chiÌnh laÌ€ không biêÌt ngươi coÌ xảy ra biêÌn cÃ´Ì giÌ€ không, nhận được thư của ngươi, kêÌt quả laÌ£i khiêÌn ta lâm vaÌ€o thÃªÌ biÌ£ động. Thiên Phong, ta không dôÌi gaÌ£t ngươi, thư của ngươi thiêÌu chuÌt nữa Ä‘ã haÌ£i ta, nêÌu như không coÌ thư của ngươi, ta Ä‘ã sÆ¡Ìm Ä‘i TriÌ€ Châu an baÌ€i rồi. Cũng may Trưởng sử TriÌ€ Châu giữ laÌ£i công văn, để cho ta coÌ thời gian săÌp xêÌp nhiều chuyện ở huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, tỷ như việc ta nuôÌt riêng râÌt nhiều gia taÌ€i của Triệu huyện thừa, giaÌ triÌ£ coÌ năm vaÌ£n baÌ£c đâÌy. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, gật đầu noÌi:
- LaÌ€ Thiên Phong laÌ€m việc khờ daÌ£i, quaÌ mưÌc tin tưởng hưÌa heÌ£n của La trưởng sử.
Vương chủ bộ gật đầu, noÌi:
- SaÌng mai ngươi lập tưÌc Ä‘i TriÌ€ Châu, việc đầu tiên phải laÌ€m Ä‘oÌ laÌ€ một miÌ€nh Ä‘i gặp TaÌ£ trưởng sử. Ta sẽ đưa cho ngươi châu baÌu giaÌ triÌ£ một vaÌ£n baÌ£c, cuÌ€ng vÆ¡Ìi một phong thư, ngươi noÌi laÌ€ thay ta đêÌn taÌ£ Æ¡n. Nội dung bưÌc thư laÌ€ muôÌn nữ nhi của ta quay về, ngươi giao thư của ta laÌ€ được, không cần phải đề cập thêm về chuyện của nữ nhi ta.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, nhiÌ€n Vương chủ bộ, Vương chủ bộ cười khổ noÌi:
- Ta laÌ€ nhân Ä‘ảng của TaÌ£ trưởng sử, ta muôÌn đưa nữ nhi về, sau naÌ€y tÆ¡Ìi huyện VaÌ£n Niên rồi, sẽ tiÌ€m một môÌi hôn nhân khaÌc gả nữ nhi laÌ€m vợ người, ta sẽ không khiêÌn cho nữ nhi chiÌ£u khổ nữa, tiÌ€m cho naÌ€ng một phuÌ hộ laÌ€m nữ chủ.
LuÌ£c ThâÌt đồng cảm gật đầu, nảy sinh nhiều hảo cảm hÆ¡n vÆ¡Ìi Vương chủ bộ, cũng lo lăÌng noÌi:
- TroÌ£ng thuÌc, nêÌu ta Ä‘i, TaÌ£ trưởng sử chưa chăÌc sẽ thả người.
- Ngươi Ä‘i thiÌ€ mÆ¡Ìi coÌ khả năng y chiÌ£u thả nữ nhi của ta đâÌy. Y chỉ laÌ€ Trưởng sử, trên tâm lyÌ, xa không bằng ThÆ°Ì sử TriÌ€ Châu một thân tôn quyÌ kiêu ngaÌ£o. Y gặp ngươi, suy tiÌnh trươÌc tiên nhâÌt Ä‘iÌ£nh laÌ€ không được đăÌc tội vÆ¡Ìi ngươi, huôÌng chi viÌ€ một nữ nhi maÌ€ Ä‘aÌnh mâÌt lợi iÌch, y sẽ cảm thâÌy không Ä‘aÌng giaÌ.
Vương chủ bộ thản nhiên Ä‘aÌp laÌ£i.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, laÌ£i hỏi:
- TroÌ£ng thuÌc, câÌp cho Äông Quang, cũng laÌ€ châu baÌu sao?
- CâÌp cho Äông Quang chỉ coÌ thể laÌ€ vaÌ€ng thôi, châu baÌu laÌ€ của nuôÌt riêng, câÌp TaÌ£ trưởng sử một phần, đôÌi vÆ¡Ìi ta maÌ€ noÌi, laÌ€ việc cuÌ€ng coÌ lợi. Ta sợ Ngưu huyện uÌy không cam loÌ€ng maÌ€ sinh sự thôi, duÌ€ sao ta Ä‘ã không coÌ€n laÌ€ quan năÌm quyền ở huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i rồi.
Vương chủ bộ Ä‘aÌp.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, thầm khen Vương chủ bộ triÌ giả, laÌ£i nghe Vương chủ bộ noÌi:
- Thiên Phong, sau khi Äông Quang tặng vaÌ€ng rồi, trở thaÌ€nh Doanh tươÌng laÌ€ việc chăÌc chăÌn đâÌy. TaÌc duÌ£ng của lễ vật chỉ chiêÌm một nửa, một nửa khaÌc laÌ€ do bản thân của ThÆ°Ì sử TriÌ€ Châu cũng không nguyện để cho Ngưu huyện uÌy một tay che trời ở huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i.
- Hữu Huyện uÌy kÃªÌ nhiệm không phải laÌ€ người của ThÆ°Ì sử sao?
LuÌ£c ThâÌt nghe xong kinh ngaÌ£c noÌi.
- HoÌ£ La kia không phải đêÌn từ TriÌ€ Châu, maÌ€ laÌ€ từ Giang Châu, coÌ khả năng coÌ bôÌi cảnh Văn thiÌ£.
Vương chủ bộ trả lời.
LuÌ£c ThâÌt nghe tâm liền cả kinh, không ngờ laÌ£i nghe thâÌy Vũ Văn thiÌ£, hăÌn suy nghĩ một chuÌt, hỏi:
- TroÌ£ng thuÌc, ở huyện VaÌ£n Niên, Ä‘oaÌ£t thÃªÌ coÌ dễ daÌ€ng không?
- ÄoaÌ£t thêÌ? TaÌ£i sao phải Ä‘oaÌ£t thêÌ, Nhiêu Châu laÌ€ phaÌ£m vi thÃªÌ lực của Vũ Văn thiÌ£, ta Ä‘i Ä‘oaÌ£t thêÌ, Ä‘oÌ laÌ€ tự tiÌ€m đường chêÌt. Ta sẽ không Ä‘oaÌ£t thêÌ, maÌ€ laÌ€ dưỡng thÃªÌ vaÌ€ dung thêÌ, bâÌt kể laÌ€ Ä‘i nÆ¡i naÌ€o, đều phải yên ổn chậm rãi dung nhập, chỉ cần coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c Ä‘iÌ£a viÌ£ bề ngoaÌ€i laÌ€ được. Chỉ cần ta không chaÌ£m tÆ¡Ìi lợi iÌch chủ yêÌu của huyện VaÌ£n Niên, người nÆ¡i Ä‘oÌ tự nhiên sẽ không xa laÌnh ta, ngược laÌ£i sẽ ăn chia cho ta chuÌt iÌt iÌch lợi, ta cũng sẽ không quy thuận thÃªÌ lực của Vũ Văn thiÌ£, an tĩnh laÌ€m một viÌ£ quan hồ đồ laÌ€ được.
Vương chủ bộ mỉm cười trả lời.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong gật đầu, hỏi:
- TroÌ£ng thuÌc, thÃªÌ lực của Vũ Văn thiÌ£, coÌ phải thật sự coÌ khả năng đôÌi khaÌng triều Ä‘iÌ€nh không?
- Không thể noÌi vậy, duÌ€ sao triều Ä‘iÌ€nh cũng laÌ€ chiÌnh thôÌng, nêÌu Vũ Văn thiÌ£ taÌ£o phản sẽ không được loÌ€ng người ủng hộ. MaÌ€ nêÌu Vũ Văn thiÌ£ taÌ£o phản, lo ngaÌ£i lÆ¡Ìn nhâÌt Ä‘oÌ laÌ€ biÌ£ ngoaÌ£i quôÌc doÌ€m ngoÌ, cho nên Vũ Văn thiÌ£ chỉ coÌ thể âm thầm từng bươÌc xâm chiêÌm thÃªÌ lực Tây bộ của ÄÆ°Æ¡Ì€ng quôÌc.
Vương chủ bộ Ä‘aÌp laÌ£i.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, Vương chủ bộ laÌ£i noÌi:
- Hiện giờ ÄÆ°Æ¡Ì€ng quôÌc gặp nguy cÆ¡, trên thực tÃªÌ chiÌnh laÌ€ do sự bâÌt lực của ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng taÌ£o thaÌ€nh. Khi Tiên ÄÃªÌ coÌ€n taÌ£i viÌ£, Ä‘ã Ä‘iÌ£nh ra dời Ä‘i Tây đô, kinh thaÌ€nh thiÌ€ ở taÌ£i Hồng Châu, khi Ä‘oÌ Vũ Văn thiÌ£ sẽ râÌt khoÌ coÌ thể hiÌ€nh thaÌ€nh thÃªÌ lực như hiện nay. ÄaÌng tiêÌc ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng không muôÌn rời khỏi ổ yên vui của miÌ€nh, coÌ€n một loÌ€ng muôÌn duÌ€ng phương thưÌc giaÌo hoÌa để giữ thaÌi biÌ€nh thÃªÌ Ä‘aÌ£o, nhưng ngươi thử nhiÌ€n xem thủ Ä‘oaÌ£n Phật hoÌa của y, cũng chỉ coÌ TriÌ€ Châu ở Äông bộ mÆ¡Ìi coÌ taÌc duÌ£ng thôi. MaÌ€ taÌ£i Tây bộ, tiÌn đồ Phật giaÌo chẳng hề chiêÌm chủ Ä‘aÌ£o, chiêÌm chủ Ä‘aÌ£o, ngược laÌ£i chiÌnh laÌ€ những tiÌn ngưỡng quỷ thần trong dân gian.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, hăÌn chinh chiêÌn ở TiÌn Châu cũng thâÌy được, dân chuÌng chủ yêÌu laÌ€ tin quỷ thần yêu tiên, hÆ¡n nữa phần tử suÌ€ng tiÌn xaÌ€ tiên laÌ€ nhiều nhâÌt. KyÌ€ thực ở ngay taÌ£i TriÌ€ Châu, dân chuÌng thờ quỷ thần vẫn chiêÌm Ä‘a sôÌ, tỷ như mẫu thân của hăÌn, quả laÌ€ vô cuÌ€ng mê tiÌn quỷ thần. PhuÌ£ng thờ quỷ thần thật ra laÌ€ một loaÌ£i Ä‘aÌ£o giaÌo baÌ€ng môn, nhưng chiÌnh Ä‘aÌ£o sĩ của loaÌ£i baÌ€ng môn naÌ€y laÌ£i râÌt được dân chuÌng tôn suÌ€ng, lời noÌi ra tựa như phaÌp chỉ.
LaÌ£i nghe Vương chủ bộ noÌi:
- Một sự vô năng khaÌc của ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng chiÌnh laÌ€ nghi kyÌ£ võ tươÌng, sự không tiÌn nhiệm của y khiêÌn cho võ tươÌng hêÌt sưÌc bâÌt an. Võ tươÌng bâÌt an thiÌ€ sao coÌ thể Ä‘ủ trung tâm vÆ¡Ìi y, võ tươÌng biÌ£ bưÌc baÌch đêÌn nươÌc không thể không tiÌ€m sự che chở của thÃªÌ gia. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt đồng cảm gật đầu, Vương chủ bộ mở miệng thở daÌ€i, laÌ£i noÌi:
- Thiên Phong, chờ đêÌn Trần phủ rồi, ta chỉ giÆ¡Ìi thiệu ngươi laÌ€ Thiên Ngưu Vệ quan, ngoaÌ€i ra coÌ€n phải ủy khuâÌt ngươi, quyÌ€ một gôÌi haÌ€nh lễ baÌi kiêÌn cữu phuÌ£ của ta.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, Ä‘aÌp laÌ£i noÌi:
- Trần kyÌ€ lão laÌ€ bề trên, ta quyÌ€ ra măÌt cũng laÌ€ nên laÌ€m.
Vương chủ bộ vui mừng mỉm cười, đột nhiên hỏi:
- Thiên Phong, Lục Nga là ngươi mang đi phải không?
LuÌ£c ThâÌt nghe liền cả kinh, nhiÌ€n Vương chủ bộ mâÌy giây, mÆ¡Ìi Ä‘aÌp laÌ£i noÌi:
- TroÌ£ng thuÌc, xin thÆ°Ì lỗi, laÌ€ LuÌ£c Nga khổ sở cầu xin ta.
Vương chủ bộ mỉm cười, thân thiện noÌi:
- Ngươi mang Ä‘i laÌ€ chuyện tôÌt, ngươi không mang Ä‘i cũng chỉ để tặng không cho người. KyÌ€ thực nguyên nhân ta phải Ä‘em LuÌ£c Nga đưa ra ngoaÌ€i, chiÌnh laÌ€ viÌ€ LuÌ£c Nga laÌ€ một môÌi hoÌ£a lÆ¡Ìn đôÌi vÆ¡Ìi ta. Năm Ä‘oÌ Triệu huyện thừa giêÌt Huyện lệnh tiền nhiệm, cũng liên đơÌi diÌnh liÌu tÆ¡Ìi ta, từ lâu ta Ä‘ã muôÌn cho LuÌ£c Nga rời khỏi, coÌ Ä‘iều kiêng deÌ€ Triệu huyện thừa không vui, phải lần lữa mãi đêÌn sau naÌ€y. Hiện giờ, xem như ta Ä‘ã đưa cho ngươi rồi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt im lặng gật đầu, trong loÌ€ng ngầm sợ hãi Vương chủ bộ lợi haÌ£i, hăÌn Ä‘aÌp laÌ£i noÌi:
- Thiên Phong taÌ£ Æ¡n TroÌ£ng thuÌc không traÌch.
- Ta sẽ không traÌch ngươi, tuy nhiên ngươi phải Ä‘aÌp ưÌng ta, sau naÌ€y chỉ được cho LuÌ£c Nga danh phận thiÌ£ thiêÌp, không thể cho naÌ€ng cÆ¡ hội tự lập laÌ€m chủ.
Vương chủ bộ biÌ€nh thản noÌi.
- TroÌ£ng thuÌc yên tâm, ta biêÌt rồi.
LuÌ£c ThâÌt Ä‘aÌp ưÌng, hăÌn biêÌt Vương chủ bộ lo sợ LuÌ£c Nga ngaÌ€y sau sẽ trả thuÌ€.
Vương chủ bộ
mỉm cười, giÆ¡ tay vuôÌt râu, mỉm cười noÌi:
- Thiên Phong, mười hai gia kỹ của Triệu huyện thừa đều biÌ£ ta mang Ä‘i khỏi huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i giâÌu kiÌn rồi, sau naÌ€y ta sẽ cho ngươi Ä‘i hưởng thuÌ£.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, vội vaÌ€ng lăÌc đầu noÌi:
- Không không, Thiên Phong không nghĩ đi.
- Thiên Phong, việc naÌ€y ngươi không thể cự tuyệt, ngươi cự tuyệt chiÌnh laÌ€ trong loÌ€ng coÌ khuÌc măÌc vÆ¡Ìi TroÌ£ng thuÌc. Nam nhân uôÌng rượu hoa laÌ€ kêÌt giao biÌ€nh thường, chẳng qua gia kỹ của ta sẽ không cho ngươi thêm người naÌ€o nữa.
Vương chủ bộ mỉm cười noÌi.
LuÌ£c ThâÌt chần chừ một chuÌt không noÌi giÌ€, nêÌu Ä‘ã cuÌ€ng Vương chủ bộ tiêÌn thêm một bươÌc trên con đường hợp taÌc, chuÌt chuyện tầm thường kia cũng không cần phải so Ä‘o quaÌ. Vương chủ bộ coÌ thể laÌ€ coÌ yÌ tÆ°Ì thân cận lâÌy loÌ€ng, coÌ€n chuyện sau naÌ€y laÌ€m sao ưÌng đôÌi laÌ€ sự tiÌ€nh về sau.
- Thiên Phong, giờ đây Ngưu huyện uÌy hận ta tÆ¡Ìi thâÌu xương, hÆ¡n phân nửa chiÌnh laÌ€ viÌ€ nữ nhân. LuÌc ta nhận được tin tưÌc xâÌu, lập tưÌc lệnh người đưa gia kỹ đêÌn Triệu phủ, laÌ£i bưÌc baÌch thê tử Triệu huyện thừa thả ra Ä‘aÌm thiÌ£ thiêÌp, trả mâÌy chuÌ£c thiÌ£ thiêÌp về nhaÌ€ meÌ£ Ä‘ẻ lâÌy chồng khaÌc. Ta chiÌnh laÌ€ muôÌn khiêÌn cho Ngưu huyện uÌy, mỹ nhân giÌ€ cũng đừng nằm mÆ¡ Ä‘oaÌ£t được.
Vương chủ bộ oaÌn hận noÌi.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong ngaÌ£c nhiên, hăÌn nghe ra khoaÌi yÌ trong lời noÌi của Vương chủ bộ, laÌ£i nghe Vương chủ bộ vui mừng noÌi:
- Thiên Phong, ngươi coÌ thể vinh quang trở laÌ£i, cho nên ta không sợ giÌ€ nữa. Chờ ngươi Ä‘i Trần phủ rồi, thiÌ€ tự miÌ€nh chaÌ£y về VoÌ£ng Giang Bảo, nhoÌm thuộc haÌ£ của ngươi cÆ°Ì Ä‘ÃªÌ‰ laÌ£i Trần phủ Ä‘i, để giảm bÆ¡Ìt trở ngaÌ£i cho ngươi.
LuÌ£c ThâÌt vừa nghe, vui mừng gật đầu, hăÌn quay về việc muôÌn laÌ€m nhâÌt Ä‘uÌng laÌ€ Ä‘i gặp thân nhân. LuÌc naÌ€y xe Ä‘ã tiêÌn nhập Äông Lưu Bảo, Ä‘i thêm một hồi thiÌ€ dừng, LuÌ£c ThâÌt xuôÌng xe, laÌ£i đưa tay giuÌp đỡ Vương chủ bộ xuôÌng xe. Hai người cuÌ€ng nhau nhiÌ€n Ä‘aÌ£i môn Trần phủ, không ngờ trên mặt đồng thời hiện ra vẻ cảm thaÌn.
26.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 107
TrâÌn an
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Nô taÌ€i trông cửa vừa nhiÌ€n thâÌy laÌ€ Vương chủ baÌ£c Ä‘aÌ£i nhân, cuÌ€ng vÆ¡Ìi nhoÌm tươÌng gia y giaÌp xa hoa, mỗi người đều uy vũ, vội vaÌ€ng chaÌ£y vaÌ€o bẩm baÌo, một nô taÌ€i trông cửa khaÌc vội vã đẩy ra cửa phủ, cung kiÌnh đưÌng ở bên cửa.
Trần phủ trở nên naÌo nhiệt, vôÌn loÌ€ng người Trần phủ baÌ€ng hoaÌ€ng, việc Vương chủ bộ săÌp tÆ¡Ìi biÌ£ Ä‘iều Ä‘i, đôÌi vÆ¡Ìi Trần phủ maÌ€ noÌi tuyệt đôÌi laÌ€ sâÌm seÌt giữa trời quang. BoÌ£n hoÌ£ tâÌt nhiên biêÌt nguyên nhân laÌ€ bởi Vương chủ baÌ£c đăÌc tội râÌt nhiều người ở huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, nhâÌt laÌ€ vÆ¡Ìi Ngưu huyện uÌy vaÌ€ Tôn huyện lệnh Ä‘ã thật sự trở mặt, taÌ£o thaÌ€nh hậu hoaÌ£n thật lÆ¡Ìn ngaÌ€y sau cho Trần phủ, chỉ sợ quan viÌ£ kyÌ€ lão của Äông Lưu hương phải đổi chủ rồi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt vaÌ€ Vương chủ baÌ£c Ä‘i vaÌ€o cửa phủ, nhoÌm quan tươÌng thuộc haÌ£ thiÌ€ uy vũ theo ở phiÌa sau, trên haÌ€nh lang mÆ¡Ìi Ä‘i được nửa đường, liền thâÌy ở trươÌc cửa sảnh Ä‘i ra bôÌn người mặc baÌ€o y, traÌi phải hai bên cũng xuâÌt hiện râÌt nhiều người vây quanh nhiÌ€n.
- Ai nha, cữu phuÌ£, ngaÌ€i Ä‘ã lÆ¡Ìn tuổi coÌ€n Ä‘i ra laÌ€m giÌ€.
Vương chủ baÌ£c bươÌc nhanh lên trươÌc, thân thiêÌt hô goÌ£i.
LuÌ£c ThâÌt quay đầu laÌ£i phân phoÌ một câu, để cho nhoÌm quan tươÌng thuộc haÌ£ Ä‘i theo dừng bươÌc, hăÌn tiêÌp tuÌ£c câÌt bươÌc Ä‘i đêÌn, sau khi trông thâÌy Vương chủ bộ diÌ€u đỡ Trần kyÌ€ lão rồi, hăÌn mÆ¡Ìi chậm rãi dừng ở trươÌc mặt Trần kyÌ€ lão, đưÌng lặng ở ngoaÌ€i hai thươÌc.
AÌnh măÌt moÌ£i người đổ dồn về phiÌa hăÌn, vẻ mặt kinh ngaÌ£c, ngoaÌ€i yÌ muôÌn, nghi hoặc.
- Cữu phuÌ£, đây laÌ€ Thiên Phong, Thiên Phong laÌ€m quan ở kinh thaÌ€nh, hôm nay mÆ¡Ìi bÆ¡Ìt chuÌt thời giờ trở về đâÌy.
Vương chủ baÌ£c thân thiện cười noÌi.
LuÌ£c ThâÌt tiêÌn lên hai bươÌc nhỏ, aÌnh măÌt biÌ€nh thản nhiÌ€n Trần bô lão, chợt cuÌi người quyÌ€ một chân trên đâÌt, ngữ khiÌ kiÌnh cẩn noÌi:
- Thiên Phong, xin thỉnh an ngài.
Nha! TâÌt cả moÌ£i người trong Trần phủ đều thay đổi săÌc mặt, Trần kyÌ€ lão ngây ngôÌc nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, tay Vương chủ baÌ£c Ä‘ang đỡ lão dường như hÆ¡i giật giật, Trần kyÌ€ lão mÆ¡Ìi cả kinh hồi thần.
- Xin đưÌng lên, ai nha, lão hủ không Ä‘ảm đương nổi đâu.
Trần kyÌ€ lão coÌ hÆ¡i bôÌi rôÌi noÌi.
LuÌ£c ThâÌt đưÌng dậy, tiêÌn lên đưa tay đỡ lâÌy caÌnh tay Trần kyÌ€ lão, mỉm cười noÌi?:
- NgaÌ€i laÌ€ trưởng bôÌi của Thiên Phong, Thiên Phong sao coÌ thể thâÌt lễ.
Trần kyÌ€ lão vội vaÌ€ng gật đầu, Vương chủ baÌ£c cười noÌi:
- Cữu phuÌ£, chuÌng ta vaÌ€o Ä‘aÌ£i sảnh noÌi chuyện Ä‘i.
Trần kyÌ€ lão gật gật đầu, Vương chủ baÌ£c quay đầu, phân phoÌ noÌi:
- BaÌt đệ, ngươi bảo Trần PhuÌc mau tÆ¡Ìi, an triÌ cho tôÌt chỗ nghỉ ngÆ¡i của quan tươÌng từ kinh thaÌ€nh tÆ¡Ìi.
Một người trung niên mặc baÌ€o y vội cung kiÌnh Ä‘aÌp lời, sau Ä‘oÌ khaÌch vaÌ€ chủ cuÌ€ng Ä‘i vaÌ€o chiÌnh sảnh. VaÌ€o sảnh ngồi xuôÌng, aÌnh măÌt Trần kyÌ€ lão thân thiêÌt nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt một caÌi, laÌ£i quay đầu nhiÌ€n về phiÌa Vương chủ baÌ£c.
Vương chủ baÌ£c mỉm cười noÌi:
- Cữu phuÌ£, Thiên Phong ở kinh thaÌ€nh gặp được quyÌ nhân, Ä‘ã trở thaÌ€nh Thiên Ngưu Vệ quan rồi, chiÌnh laÌ€ ÄÆ¡Ìi Äao Dực Vệ của HoaÌ€ng cung đâÌy.
Trần kyÌ€ lão ồ một tiêÌng, nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt hỏi:
- Thiên Phong laÌ€m quan ở kinh thaÌ€nh, về sau không thể trở về huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i Ä‘i?
LuÌ£c ThâÌt Ä‘aÌp laÌ£i:
- Hẳn laÌ€ không thể trở về, tuy nhiên Thiên Phong vẫn laÌ€ Huyện UÌy hộ quân của huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i.
Vương chủ baÌ£c ngẩn ra nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n laÌ£i cười nhaÌ£t noÌi:
- Quên noÌi vÆ¡Ìi TroÌ£ng thuÌc, chưÌc sự Huyện UÌy hộ quân của ta laÌ€ do chiÌnh LaÌ£i bộ bổ nhiệm. LaÌ€ ta cầu chưÌc từ một viÌ£ quyÌ nhân đâÌy, coÌ Ä‘iều sau Ä‘oÌ ta laÌ£i coÌ duyên gặp được ThaÌi tử, trở thaÌ€nh Thiên Ngưu Vệ.
Vương chủ baÌ£c nghe xong khoÌ hiểu, hỏi:
- LaÌ€ quyÌ nhân naÌ€o?
LuÌ£c ThâÌt cười nhaÌ£t noÌi:
- TroÌ£ng thuÌc, nhiệm vuÌ£ Ä‘i TriÌ€ Châu gặp ThÆ°Ì sử của ta, laÌ€ do ai mệnh lệnh?
- CaÌi giÌ€? Ngươi..., nha, ta thật ngôÌc, ngươi laÌ€ Thiên Ngưu Vệ nha.
Vương chủ baÌ£c mÆ¡Ìi đầu thoaÌng kinh ngaÌ£c, tiêÌp Ä‘oÌ bừng tỉnh gật đầu.
- Về chuyện ta laÌ€m sao gặp được viÌ£ quyÌ nhân kia, sau naÌ€y coÌ thời gian sẽ kể laÌ£i cho TroÌ£ng thuÌc.
LuÌ£c ThâÌt laÌ£i noÌi thêm.
Vương chủ bộ gật gật đầu, quay đầu noÌi:
- Cữu phuÌ£ không cần phải ưu sầu nữa, ngaÌ€y sau Ngưu huyện uÌy sẽ không daÌm đôÌi phoÌ Trần phủ đâu, nhiều lăÌm cũng chỉ tiÌ€m mâÌy việc nhỏ nhặt gây phiền phưÌc thôi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trần kyÌ€ lão gật gật đầu, Vương chủ baÌ£c laÌ£i noÌi:
- Cữu phuÌ£ cũng biêÌt, ở huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i naÌ€y ta coÌ thể năÌm quyền, thật ra laÌ€ dựa vaÌ€o Triệu huyện thừa vaÌ€ Trưởng sử TriÌ€ Châu TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân. Triệu huyện thừa chêÌt rồi, Ngưu huyện uÌy vôÌn laÌ€ gia nô của Công bộ ThiÌ£ lang, không cam loÌ€ng ở dươÌi quyền ta, liền cầu lên Công bộ ThiÌ£ lang bãi miễn chưÌc của ta, may maÌ€ coÌ Thiên Phong ở kinh thaÌ€nh cầu được quyÌ nhân. CoÌ Ä‘iều quyền lực của viÌ£ quyÌ nhân kia không bằng Công bộ ThiÌ£ lang, chỉ coÌ năng lực Ä‘iều chaÌu ngoaÌ£i trai Ä‘i nÆ¡i khaÌc nhậm chưÌc.
Trần kyÌ€ lão giật miÌ€nh gật đầu, nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt cảm kiÌch noÌi:
- Thiên Phong, lão hủ cảm tạ ngươi.
LuÌ£c ThâÌt biÌ€nh thản noÌi:
- Lão Ä‘aÌ£i nhân yên tâm Ä‘i, Ngưu huyện uÌy không coÌ năng lực bãi miễn ngaÌ€i đâu, ta cuÌ€ng TroÌ£ng thuÌc đều coÌ quan maÌ£ch kềm chÃªÌ gã. NêÌu gã daÌm động tÆ¡Ìi quan chưÌc của ngaÌ€i, ta tự coÌ biện phaÌp khiêÌn cho gã cũng phải rời Ä‘i, ngaÌ€i nên biêÌt, ở huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i naÌ€y tuyệt không thể trêu vaÌ€o laÌ€ một nhaÌ€ kia.
Vương chủ baÌ£c ngẩn ra, lập tưÌc khoÌe miệng nhêÌch lên một nuÌ£ cười, Trần kyÌ€ lão nghe cũng sợ run, qua mâÌy giây mÆ¡Ìi bừng tỉnh gật đầu, noÌi:
- TôÌt, tôÌt, lão hủ hiểu rồi.
LuÌ£c ThâÌt laÌ£i thaÌ€nh khẩn noÌi:
- Lão Ä‘aÌ£i nhân, Thiên Phong tuổi coÌ€n trẻ, quan cÆ¡ hiện taÌ£i vẫn coÌ€n nông, không thiÌch hợp đường hoaÌ€ng haÌ€nh sự, cho nên không thể kiêu ngaÌ£o chủ động Ä‘i đôÌi phoÌ Ngưu huyện uÌy. DuÌ€ sao Ä‘aÌnh gia nô, sẽ choÌ£c cho Công bộ ThiÌ£ lang sinh hận, cho nên nêÌu trên phương diện nhỏ nhặt maÌ€ biÌ£ laÌ€m khoÌ dễ, cũng mong Trần phủ coÌ thể nhẫn nhiÌ£n một chuÌt. CoÌ€n nêÌu gã daÌm động đêÌn gôÌc rễ của Trần phủ, cuÌ€ng vÆ¡Ìi sự được mâÌt của thân nhân, ta tuyệt sẽ không dung gã.
- TôÌt tôÌt, lão hủ yên tâm rồi.
Trần kyÌ€ lão kiÌch động giÆ¡ tay lên gật đầu noÌi.
LuÌ£c ThâÌt suy nghĩ một chuÌt, laÌ£i noÌi:
- Lão Ä‘aÌ£i nhân, Thiên Phong không nghĩ cuÌ€ng Ngưu huyện uÌy trở thaÌ€nh thân thiÌch, cho nên lão Ä‘aÌ£i nhân coÌ thể bỏ ra chuÌt iÌt tiền taÌ€i cho thỏa Ä‘aÌng laÌ€ được, gả nữ nhi thiÌ€ không cần.
Trần kyÌ€ lão ngẩn ra, lập tưÌc gật đầu noÌi:
- TôÌt, lão hủ nhÆ¡Ì kỹ rồi.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, hăÌn laÌ€ nhâÌt thời sinh loÌ€ng thương xoÌt, không muôÌn để cho Tương nhi vaÌ€ tiểu thư của TuyêÌt Nhi muội phải Ä‘i cho Ngưu huyện uÌy Ä‘aÌ£p hư phaÌt tiêÌt oaÌn hận.
- Cữu phuÌ£, Thiên Phong coÌ€n coÌ công vuÌ£ trong người, xin mang tÆ¡Ìi buÌt mực duÌ€ng một chuÌt.
Vương chủ baÌ£c tưÌc thời chuyển sang chuyện khaÌc noÌi.
Không cần phân phoÌ, Ä‘ã coÌ người lên tiêÌng trả lời Ä‘i lâÌy buÌt mực, Vương chủ baÌ£c laÌ£i lên tiêÌng cho hầu hêÌt người rời Ä‘i, chỉ chừa laÌ£i Trần kyÌ€ lão vaÌ€ trưởng tử của kyÌ€ lão. LuÌ£c ThâÌt theo lời chỉ bảo luÌc ở trong xe của Vương chủ baÌ£c, viêÌt một phong thư cho Äông Quang, Vương chủ baÌ£c xem qua laÌ£i chỉnh sửa mâÌy chỗ, cuôÌi cuÌ€ng để cho LuÌ£c ThâÌt viêÌt laÌ£i một lần. PhuÌ£ tử Trần kyÌ€ lão ngồi trên ghêÌ, căn bản không nghe ra caÌi giÌ€.
PhÆ¡i cho thư khô mực rồi, Vương chủ baÌ£c bảo nhi tử của Trần kyÌ€ lão tiễn LuÌ£c ThâÌt rời khỏi Äông Lưu hương bảo. LuÌ£c ThâÌt Ä‘i rồi, Vương chủ baÌ£c mÆ¡Ìi noÌi cho Trần kyÌ€ lão biêÌt, chỗ dựa vững chăÌc ở kinh thaÌ€nh của viÌ£ Äông huyện thừa mÆ¡Ìi nhậm chưÌc vaÌ€ của LuÌ£c ThâÌt laÌ€ cuÌ€ng một viÌ£ quan lÆ¡Ìn, ngaÌ€y sau Trần phủ sẽ được Äông huyện thừa âm thầm chiêÌu côÌ. Tuy nhiên chỉ coÌ thể âm thầm trợ giuÌp, một khi chuyện biÌ£ mang ra ngoaÌ€i saÌng, Ngưu huyện uÌy sẽ lập tưÌc trực tiêÌp nhăÌm vaÌ€o Äông huyện thừa. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trần kyÌ€ lão nghe xong mừng rỡ, mÆ¡Ìi chân chiÌnh yên tâm, coÌ tân Huyện thừa huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i âm thầm hỗ trợ, Trần phủ sẽ không sợ Ngưu huyện uÌy laÌ€m haÌ£i rồi. Bởi viÌ€ Huyện thừa duÌ€ sao cũng trên chưÌc Huyện uÌy, laÌ€ người trực tiêÌp quản lyÌ chiÌnh sự trong huyện đâÌy, Ngưu huyện uÌy chỉ coÌ thể quản triÌ£ an vaÌ€ chiêÌn sự trong thaÌ€nh maÌ€ thôi.
TiêÌp Ä‘oÌ Vương chủ baÌ£c duÌ€ng một phần châu baÌu coÌ trong Trần phủ, ươÌc lượng đổi thaÌ€nh vaÌ£n lượng vaÌ€ng trăÌng, laÌ£i bảo Trần kyÌ€ lão xuâÌt baÌ£c khao thưởng cho mười hai quan tươÌng dươÌi quyền của LuÌ£c ThâÌt mỗi người hai trăm lượng, vaÌ€ tiÌ€m cho mỗi người một nữ nhân hầu haÌ£. Trần kyÌ€ lão liên thanh Ä‘aÌp ưÌng, Ä‘ã coÌ laÌ£i tinh thần gâÌp bội.
*****
LuÌ£c ThâÌt một miÌ€nh rời khỏi Äông Lưu Bảo, trong đêm tôÌi phoÌng ngựa về hươÌng VoÌ£ng Giang bảo, hăÌn noÌng loÌ€ng. Nghĩ đêÌn được gặp thân nhân, truÌ£ ở VoÌ£ng Giang bảo, hẳn laÌ€ coÌ Vận Nhi, TuyêÌt Nhi, Tiểu Thanh vaÌ€ Tiểu Vân, coÌ€n coÌ Vân Thường.
HăÌn nhanh choÌng chaÌ£y lao Ä‘i tÆ¡Ìi ngoaÌ€i cửa VoÌ£ng Giang bảo, trông thâÌy cầu treo Ä‘ã dựng lên, hăÌn không thể laÌ€m giÌ€ khaÌc hÆ¡n laÌ€ lÆ¡Ìn tiêÌng quaÌt:
- Buông cầu treo xuôÌng, bản quan coÌ công vuÌ£ muôÌn tiêÌn vaÌ€o.
Trên tường Bảo coÌ treo phong đăng, coÌ binh dũng loÌ Ä‘Ã¢Ì€u ra thăm doÌ€, hô:
- Xin hỏi, ngài là quan gia ở đâu?
- Bản quan laÌ€ Huyện UÌy hộ quân LuÌ£c Thiên Phong.
LuÌ£c ThâÌt Ä‘aÌ€nh phải mang ra quan haÌ€o, cũng không biêÌt coÌ taÌc duÌ£ng hay không.
- Nha, Lục đại nhân, là Lục đại nhân, mau thả cầu treo.
Người loÌ Ä‘Ã¢Ì€u ra kinh hỉ hô.
- Ngươi hô caÌi giÌ€, đêm đêÌn niêm phong cửa, thả cầu treo caÌi giÌ€?
Lập tưÌc coÌ người lÆ¡Ìn tiêÌng traÌch cưÌ.
- LaÌ€ LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân, laÌ€ Huyện UÌy hộ quân Ä‘aÌ£i nhân.
Tên liÌnh mÆ¡Ìi nãy thoÌ€ đầu ra thăm doÌ€ lập tưÌc cãi laÌ£i.
- CuÌt ngay.
CoÌ người tưÌc giận măÌng, tiêÌp theo coÌ người từ trên tường Bảo thoÌ€ ra nửa người, nhiÌ€n một chuÌt mÆ¡Ìi lÆ¡Ìn tiêÌng noÌi:
- KyÌ€ lão Ä‘aÌ£i nhân coÌ lệnh, đêm đêÌn niêm phong cửa, taÌ£i haÌ£ không daÌm laÌ€m traÌi, mời ngaÌ€y mai laÌ£i đêÌn Ä‘i.
LuÌ£c ThâÌt giận dữ, giÆ¡ tay chỉ tÆ¡Ìi quaÌt:
- Cẩu nô taÌ€i, nêÌu cửa naÌ€y ngaÌ€y mai mÆ¡Ìi mở, bản quan liền lâÌy lyÌ do laÌ€m lỡ quân vuÌ£ cheÌm chêÌt ngươi, mở ra hay không?
Người noÌ£ cả kinh, chần chừ một luÌc buộc loÌ€ng khuâÌt phuÌ£c động thân Ä‘i xuôÌng, qua giây laÌt, cầu treo chuyển động, mang theo âm thanh châÌn động rÆ¡i xuôÌng. LuÌ£c ThâÌt cưỡi ngựa lập tưÌc phoÌng lên cầu treo vaÌ€o VoÌ£ng Giang Bảo.
Qua Bảo môn, trông thâÌy mười mâÌy binh dũng, laÌ£i không thâÌy gã binh dũng đầu muÌ£c Ä‘ã ngăn hăÌn nhập môn kia đâu.
LuÌ£c ThâÌt dừng ngựa, nhiÌ€n tên binh dũng vừa nãy Ä‘oÌ€i mở cửa cho hăÌn kia, nhiÌ€n thoaÌng caÌi liền nhận ra, laÌ€ liÌnh trong binh dũng quân của hăÌn, tên laÌ€ TaÌ€o NghiÌ£. ÄôÌi vÆ¡Ìi trăm tên binh dũng quân, hăÌn đều cÃ´Ì yÌ nhÆ¡Ì kỹ danh tự.
HăÌn mỉm cười hỏi:
- Tào Nghị, sao ngươi lại ở Vọng Giang Bảo?
TaÌ€o NghiÌ£ laÌ€ một thanh niên khỏe maÌ£nh hoaÌ£t baÌt, vừa nghe LuÌ£c ThâÌt goÌ£i tên miÌ€nh cười hỏi, lập tưÌc trên mặt hiện lên kiÌch động, chăÌp tay cung kiÌnh noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, thuộc haÌ£ laÌ€ người Nam Than, vôÌn laÌ€ người VoÌ£ng Giang hương, binh dũng quân giải taÌn, thuộc haÌ£ beÌ€n tÆ¡Ìi VoÌ£ng Giang Bảo khi Ä‘oÌ Ä‘ang trưng mộ binh dũng xin nhập ngũ.
26.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 109
Nhà
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
LuÌ£c ThâÌt quay đầu nở nuÌ£ cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- Vận Nhi, ta thaÌ€nh thật cho naÌ€ng biêÌt một việc, sau naÌ€y chăÌc chăÌn ta sẽ phải thuÌ thêm một viÌ£ biÌ€nh thê, thuÌ thê lần nữa, tâÌt nhiên laÌ€ viÌ€ quan hệ kêÌt Ä‘ảng. Ta không coÌ khả năng tiên tri thê sau naÌ€y ta thuÌ, coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c tri lễ ôn hoÌ€a giôÌng như Lâm tiểu thư hay không, cho nên ta tiÌ€nh nguyện để naÌ€ng vaÌ€ Tiểu Äiệp đều tự độc lập một gia traÌ£ch.
Tân Vận Nhi giật miÌ€nh quan saÌt LuÌ£c ThâÌt, vaÌ€i giây sau mÆ¡Ìi diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- ThâÌt lang, thiêÌp thân cảm taÌ£ chaÌ€ng.
TraÌi tim LuÌ£c ThâÌt run lên, lập tưÌc dâng traÌ€o cảm giaÌc hổ theÌ£n, aÌnh măÌt ôn nhu dừng ở trên người Tân Vận Nhi, haÌ£ gioÌ£ng noÌi:
- Vận Nhi, người noÌi cảm taÌ£ nên laÌ€ ta mÆ¡Ìi Ä‘uÌng.
Tân Vận Nhi buông măÌt xuôÌng im lặng, yên tĩnh trong chôÌc laÌt, Tiểu Vân chợt diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Lão gia, chủ mẫu, kiêÌp naÌ€y chuÌng ta được ở bên nhau laÌ€ duyên phận, đôÌi vÆ¡Ìi nhau không nên taÌ£ Æ¡n naÌ€y noÌ£.
LuÌ£c ThâÌt mỉm cười nhiÌ€n Tiểu Vân, Tiểu Vân hÆ¡i ngượng nguÌ€ng nở nuÌ£ cười xinh Ä‘eÌ£p, khuôn mặt nhỏ nhăÌn xinh Ä‘eÌ£p của tiểu cô nương Ä‘ã coÌ bảy phần tương tự Trần TuyêÌt Nhi. DiÌ£ công ‘XaÌ€ hiÌ€nh hoÌa nguyệt’ đôÌi vÆ¡Ìi Tiểu Vân, xem ra laÌ€ coÌ taÌc duÌ£ng cường Ä‘iệu dưỡng nhan lệ dung.
- Lão gia, chuÌng thiêÌp thân kiÌnh chaÌ€ng một ly.
Trần TuyêÌt Nhi bỗng phoÌng khoaÌng noÌi, diÌ£u daÌ€ng nâng ly.
LuÌ£c ThâÌt cười nâng ly, cuÌ€ng nhoÌm thê thiêÌp uôÌng vaÌ€o một ly. Buông ly xuôÌng, Tân Vận Nhi diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- ThâÌt lang, trong nhaÌ€ coÌ€n chuÌt baÌ£c daÌ€nh duÌ£m, đưa Ä‘i kinh thaÌ€nh duÌ€ng để bÃ´Ì triÌ cửa haÌ€ng chưÌ?
LuÌ£c ThâÌt Ä‘aÌp laÌ£i noÌi:
- Không cần, ta ở kinh thaÌ€nh Ä‘ã cuÌ€ng người hợp taÌc kinh doanh hai cửa tiệm, một laÌ€ kinh doanh văn phoÌ€ng tÆ°Ì bảo, một laÌ€ baÌn thuôÌc. Hiệu thuôÌc ta tiÌnh toaÌn để cho huynh trưởng laÌ€m chủ. Cửa haÌ€ng baÌn văn phoÌ€ng tÆ°Ì bảo ta sẽ giao cho naÌ€ng, hậu traÌ£ch cửa haÌ€ng sẽ do naÌ€ng chủ quản.
- CuÌ€ng người hợp doanh? ThâÌt lang ở kinh thaÌ€nh lâÌy đâu ra baÌ£c vậy?
Tân Vận Nhi kinh ngạc hỏi.
- Ta không ra tiền hợp doanh, laÌ€ ta ra sưÌc trợ giuÌp người hợp doanh vÆ¡Ìi ta, cho nên ta chiêÌm được quyền quản lyÌ cửa tiệm.
LuÌ£c ThâÌt giải thiÌch noÌi.
Tân Vận Nhi hiểu ra gật đầu, lại hỏi:
- ThâÌt lang, Lâm tỷ tỷ sẽ nguyện yÌ Ä‘ÃªÌ‰ cho thiêÌp thân laÌ€m chủ cửa haÌ€ng văn phoÌ€ng tÆ°Ì bảo sao?
- Hiện taÌ£i Lâm Tiểu Äiệp Ä‘ang cư nguÌ£ taÌ£i một tuÌ trang, không coÌ xung đột vÆ¡Ìi naÌ€ng. Việc ở kinh thaÌ€nh, chờ sau khi chưÌc quan của ta ổn Ä‘iÌ£nh rồi, sẽ cuÌ€ng naÌ€ng thương lượng tỉ mỉ. NgaÌ€y sau nêÌu ta không cần phải cư truÌ lâu daÌ€i ở kinh thaÌ€nh, ta mong muôÌn caÌc naÌ€ng coÌ thể cuÌ€ng theo ta đêÌn nÆ¡i ta nhậm chưÌc.
LuÌ£c ThâÌt Ä‘aÌp laÌ£i.
Tân Vận Nhi gật đầu, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- BâÌt kể ThâÌt lang Ä‘i nÆ¡i naÌ€o, thiêÌp thân đều nguyện yÌ Ä‘i theo hầu haÌ£.
Trong loÌ€ng âÌm aÌp LuÌ£c ThâÌt mỉm cười, nâng lên ly rượu Tiểu Thanh Ä‘ã roÌt, sung sươÌng noÌi:
- NaÌ€o, chuÌng ta uôÌng, nguyện cho chuÌng ta vĩnh viễn đồng tâm.
- ThiêÌp thân nguyện yÌ cuÌ€ng lão gia vĩnh viễn đồng tâm.
NhoÌm thiÌ£ thiêÌp nâng ly cuÌ€ng kiÌnh, gioÌ£ng diÌ£u daÌ€ng đồng thanh noÌi, cuÌ€ng LuÌ£c ThâÌt ôn tiÌ€nh ngăÌm nhiÌ€n nhau, đồng loaÌ£t uôÌng vaÌ€o rượu trong ly.
Một luÌc sau, LuÌ£c ThâÌt Ä‘ã đặt miÌ€nh trong phoÌ€ng Tân Vận Nhi, trong mũi thoang thoảng hương thÆ¡m thanh nhã, hăÌn khỏa thân kê cao gôÌi nằm ở trên giường, tựa saÌt hai bên laÌ€ hai ngoÌ£c thể tuyêÌt trăÌng lả lươÌt, chiÌnh laÌ€ Tân Vận Nhi vaÌ€ Trần TuyêÌt Nhi.
Æ Ì‰ trươÌc giường trong phoÌ€ng, coÌ€n coÌ một nữ nhân xinh Ä‘eÌ£p trần truồng như nhộng, uyển chuyển khẽ muÌa, chiÌnh laÌ€ Vân Thường. MaÌ€ trươÌc Ä‘oÌ caÌ€ng khiêÌn cho LuÌ£c ThâÌt cảm động Ä‘oÌ laÌ€, Tân Vận Nhi thân laÌ€ thê thâÌt, không ngờ laÌ£i cuÌ€ng Vân Thường khỏa thân muÌa khiêu gợi. Nữ nhân laÌ€m chuyện naÌ€y laÌ€ viÌ€ laÌ€m người vui sươÌng, coÌ€n Tân Vận Nhi muÌa thoaÌt y, laÌ£i laÌ€ viÌ€ phu quân hăÌn đây maÌ€ khăÌc khổ luyện tập. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Lão gia, chaÌ€ng muôÌn thiêÌp thân Ä‘i.
Trần TuyêÌt Nhi u oaÌn nhỏ gioÌ£ng khaÌt cầu, LuÌ£c ThâÌt cuÌ€ng vÆ¡Ìi Tân Vận Nhi vaÌ€ Vân Thường đều Ä‘ã đêÌn Vu sÆ¡n mây mưa, độc coÌ thân thể của naÌ€ng laÌ€ nhâÌt Ä‘iÌ£nh không chiÌ£u muôÌn.
LuÌ£c ThâÌt cười khẽ vuôÌt ve lưng ngoÌ£c tuyêÌt trăÌng trÆ¡n trượt của naÌ€ng, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- TuyêÌt Nhi, chờ một chuÌt Ä‘i, ta laÌ€ viÌ€ muôÌn tôÌt cho naÌ€ng.
Trần TuyêÌt Nhi ừ nheÌ£ một tiêÌng, hai maÌ daÌn ở bên sườn LuÌ£c ThâÌt, LuÌ£c ThâÌt quay đầu nhiÌ€n Tân Vận Nhi, ôn hoÌ€a noÌi:
- Vận Nhi, chuyện tiÌ€nh của NhaÌ£n Nhi tiểu thư, ta sẽ cÃ´Ì hêÌt sưÌc.
- ThâÌt lang, tiểu thư naÌ€ng thật Ä‘aÌng thương. Thời Ä‘iểm thiêÌp thân đưa tiễn, bộ daÌng của tiểu thư đờ đẫn cÆ°Ì như người gỗ vậy.
Tân Vận Nhi ngheÌ£n ngaÌ€o noÌi.
- Tổ mẫu của NhaÌ£n Nhi tiểu thư vừa mÆ¡Ìi qua đời, phuÌ£ mẫu naÌ€ng liền Ä‘em naÌ€ng Ä‘i dâng tặng cho người ta, biÌ£ hai lần Ä‘ả kiÌch nặng nề thÃªÌ kia, coÌ thể không như vậy sao?
LuÌ£c ThâÌt nheÌ£ gioÌ£ng than, trong loÌ€ng cũng râÌt thương haÌ£i.
- Cô cô Ä‘i cuÌ€ng, cũng không biêÌt hiện giờ ra sao rồi?
Tân Vận Nhi ưu sầu noÌi, một phoÌ€ng xuân săÌc phoÌng Ä‘ãng trươÌc Ä‘oÌ nhanh choÌng biêÌn thaÌ€nh nặng nề, naÌ€ng vẫy vẫy tay, Vân Thường ngừng muÌa thoaÌt y, Ä‘i tÆ¡Ìi ngồi ở bên giường.
- Vận Nhi, caÌi viÌ£ Lư tam công tử giÌ€ kia, ra sao rồi?
LuÌ£c ThâÌt nheÌ£ gioÌ£ng hỏi.
- CoÌ thể thÃªÌ naÌ€o, chuyện Ä‘oÌ Ä‘ã trở thaÌ€nh troÌ€ cười lÆ¡Ìn nhâÌt ở VoÌ£ng Giang Bảo. Sau khi cô cô trở về, thiêÌp thân cũng không biêÌt cô cô Ä‘ã duÌ€ng thủ Ä‘oaÌ£n giÌ€, không ngờ dươÌi sự phuÌ£ trợ của Lãnh Nhung Ä‘aÌ£i nhân khaÌm phaÌ ra được gã Lư tam công tử kia laÌ€ một lưu phỉ, coÌ€n viÌ£ Lư tam công tử chân chiÌnh Ä‘ã chêÌt từ ba năm trươÌc rồi.
Tân Vận Nhi ôn nhu noÌi.
- CaÌi giÌ€? Äã chêÌt ba năm?
LuÌ£c ThâÌt sửng sôÌt nghi ngờ noÌi, trươÌc đây hăÌn coÌ Ä‘i qua huyện Thanh Dương, thăm hỏi khăÌp nÆ¡i cũng không nghe noÌi laÌ€ Ä‘ã chêÌt.
- ÄuÌng laÌ€ Ä‘ã chêÌt ba năm rồi, laÌ€ phu nhân Huyện lệnh huyện Thanh Dương viÌ€ bi thương caÌi chêÌt của aÌi tử, không cho pheÌp người ta noÌi con trai cuÌ€a baÌ€ Ä‘ã chêÌt, cho nên người trong huyện thaÌ€nh Thanh Dương, chỉ daÌm noÌi Lư tam công tử Ä‘ã Ä‘i xa thôi.
Tân Vận Nhi diÌ£u daÌ€ng giải thiÌch.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong, buồn bực ồ một tiêÌng, laÌ£i nghe Tân Vận Nhi diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Cô cô noÌi, tên lưu phỉ kia laÌ€ do người giêÌt, nhưng đôÌi vÆ¡Ìi người ngoaÌ€i thiÌ€ noÌi rằng laÌ€ do Lãnh Ä‘aÌ£i nhân dẫn đầu quan binh loaÌ£n tiễn băÌn chêÌt. Sở dĩ cô cô động saÌt cÆ¡, laÌ€ viÌ€ lão tổ tông Chu phủ vừa taÌ£ thêÌ, Chu phu nhân liền vội vaÌ€ng để cho gã lưu phỉ kia cuÌ€ng vÆ¡Ìi ÄaÌ£i công tử mang theo sÃ´Ì lượng lÆ¡Ìn ngân lượng Ä‘i kinh thaÌ€nh. Cô cô noÌi người không năÌm chăÌc khả năng giêÌt chêÌt lưu phỉ, chỉ coÌ thể tiÌ€m cÆ¡ hội bâÌt ngờ tập kiÌch, kêÌt quả laÌ€ vaÌ€o luÌc Ä‘i Chu phủ tÃªÌ baÌi, cô cô liền haÌ£ thủ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, hăÌn Ä‘ã gặp qua gã lưu phỉ tuâÌn lãng kia, Ä‘oaÌn chừng laÌ€ một nhân vật coÌ võ Ä‘aÌ£o lợi haÌ£i, thân thể lực lượng của Vương Cầm Nhi cũng không maÌ£nh mẽ, chỉ coÌ thể bâÌt ngờ tập kiÌch giêÌt. MaÌ€ gã lưu phỉ kia nhâÌt Ä‘iÌ£nh nghĩ rằng thời Ä‘iểm diễn ra Ä‘aÌ£i tang sẽ không coÌ nguy cÆ¡ giÌ€, do không coÌ Ä‘ÃªÌ€ phoÌ€ng trươÌc nên biÌ£ Vương Cầm Nhi đăÌc thủ giêÌt chêÌt.
- ThâÌt lang, sau khi gã lưu phỉ kia biÌ£ giêÌt, Lãnh Ä‘aÌ£i nhân lập tưÌc lâÌy ra công văn chưÌng minh Lư tam công tử Ä‘ã chêÌt, kêÌt quả khiêÌn cho VoÌ£ng hương bảo khăÌp nÆ¡i xôn xao. Chu phủ lập tưÌc phong cửa truÌ£c khaÌch, nhưng qua mười ngaÌ€y, liền truyền đêÌn tin tưÌc tiểu thư hưÌa gả cho ThÆ°Ì sử TriÌ€ Châu. Chu phủ cũng không cho thiêÌp Ä‘i gặp tiểu thư, thiêÌp chỉ coÌ thể vaÌ€o luÌc đưa tiễn, đưÌng từ xa ngoÌng theo thôi.
Tân Vận Nhi chua xoÌt noÌi.
LuÌ£c ThâÌt đưa tay vỗ nheÌ£ lên tâÌm lưng ngoÌ£c của naÌ€ng, an ủi:
- SaÌng mai ta phải Ä‘i TriÌ€ Châu.
- ThâÌt lang, chaÌ€ng nên ngủ vaÌ€o một chuÌt Ä‘i.
Tân Vận Nhi quan tâm noÌi.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, aÌnh măÌt nhiÌ€n trần nhaÌ€, hăÌn Ä‘ang tiêÌc nuôÌi không thể gặp nhoÌm thiÌ£ thiêÌp trong thaÌ€nh, nhưng trên tiệc rượu cũng coÌ nghe kể tường tận. Ninh Nhi vaÌ€ Thu ÄÆ°Æ¡Ì€ng Ä‘ang mang thai tiÌ€nh hiÌ€nh sưÌc khỏe đều tôÌt lăÌm, gia traÌ£ch trong thaÌ€nh cũng không biÌ£ xâm haÌ£i giÌ€, hăÌn nghe noÌi Ngưu huyện uÌy cũng coÌ rời khỏi huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i một Ä‘oaÌ£n thời gian, mÆ¡Ìi quay về chưa bao lâu. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- ThâÌt lang, chaÌ€ng Ä‘i tiêu diệt phỉ, nguy hiểm coÌ lÆ¡Ìn không?
Tân Vận Nhi quan tâm ôn nhu hỏi.
- NaÌ€ng yên tâm, ta laÌ€ Doanh tươÌng thôÌng quân, không phải Ä‘i xung phong nên sẽ không coÌ nguy hiểm giÌ€ đâ. HÆ¡n nữa quân lực boÌ£n Ä‘aÌ£o tặc thông thường râÌt yêÌu, trươÌc đây naÌ€ng cũng từng Ä‘uÌ£ng độ Ä‘aÌ£o tặc rồi maÌ€.
LuÌ£c ThâÌt nheÌ£ gioÌ£ng trâÌn an.
- Dù sao vẫn không nên khinh thường.
Tân Vận Nhi dịu dàng dặn dò.
LuÌ£c ThâÌt cười, gật gật đầu, haÌ£ gioÌ£ng noÌi:
- Vận Nhi, naÌ€ng coÌ muôÌn nghe những chuyện ta trải qua ở kinh thaÌ€nh không?
- MuôÌn nghe, ThâÌt lang chaÌ€ng kể Ä‘i.
Tân Vận Nhi diÌ£u daÌ€ng Ä‘aÌp.
- Ta muôÌn kể, nhưng sợ naÌ€ng tưÌc giận.
LuÌ£c ThâÌt chột daÌ£ noÌi.
- NoÌi Ä‘i, cuÌ€ng lăÌm thiÌ€ chaÌ€ng laÌ£i naÌ£p thêm mười mâÌy thiÌ£ thiêÌp nữa thôi.
Tân Vận Nhi rộng rãi mềm maÌ£i noÌi, một baÌ€n tay ngoÌ£c cũng khẽ nheÌo da thiÌ£t băÌp Ä‘uÌ€i LuÌ£c ThâÌt.
LuÌ£c ThâÌt cười khổ, bỗng hăÌn trợn trừng măÌt, tiện Ä‘aÌ€ quay đầu nhiÌ€n về phiÌa Trần TuyêÌt Nhi. Hai maÌ Trần TuyêÌt Nhi vẫn daÌn trên người hăÌn, aÌnh măÌt của hăÌn laÌ£i xoay chuyển xuôÌng dươÌi, nhiÌ€n thâÌy một baÌ€n tay tuyêÌt trăÌng nhỏ nhăÌn tinh xảo Ä‘ang cầm lâÌy vật Ä‘ang dâng cao kia của hăÌn.
Trời tờ mờ saÌng, LuÌ£c ThâÌt chẳng muôÌn đưÌng dậy, Tân Vận Nhi tươi Ä‘eÌ£p saÌng choÌi găÌng gượng chôÌng thân miÌ€nh dậy, tự miÌ€nh hầu haÌ£ LuÌ£c ThâÌt. LuÌ£c ThâÌt cười taÌ€ nhiÌ€n aÌi thê, đêm qua Trần TuyêÌt Nhi choÌ£c hoÌ£a, nhưng laÌ£i laÌ€ Tân Vận Nhi vaÌ€ Vân Thường hưÌng chiÌ£u mưa xuân cuồng dã. Trên kiều dung của Trần TuyêÌt Nhi mang theo u oaÌn, yên lặng phuÌ£ trợ Tân Vận Nhi hầu haÌ£ LuÌ£c ThâÌt, thê hầu haÌ£ phu quân laÌ€ một loaÌ£i quan quy, thiêÌp chỉ coÌ thể trợ giuÌp.
Ra khỏi phoÌ€ng duÌ€ng một bữa cÆ¡m Ä‘oaÌ€n viên rồi, LuÌ£c ThâÌt đội mũ mặc giaÌp, dươÌi sự đưa tiễn của chuÌng thê thiêÌp, lên quân mã sau Ä‘oÌ lưu luyêÌn đưa măÌt ngăÌm nhiÌ€n, ngăÌm trong chôÌc laÌt rồi mÆ¡Ìi thu aÌnh măÌt. Chân khẽ động cưỡi chiêÌn mã chậm rãi chaÌ£y Ä‘i, nhaÌ€ tuy âÌm aÌp, nhưng haÌ€nh triÌ€nh vận mệnh của hăÌn Ä‘ã không thể tuÌ€y theo hăÌn maÌ€ ngừng bươÌc tiêÌn.
Ra khỏi VoÌ£ng Giang Bảo, LuÌ£c ThâÌt phoÌng ngựa chaÌ£y vội về hươÌng Äông Lưu Bảo, vừa tÆ¡Ìi Bảo môn liền thâÌy nhoÌm quan tươÌng thuộc haÌ£ Ä‘ã chỉnh tề chờ đợi. Trong loÌ€ng của hăÌn nhiều iÌt coÌ chuÌt aÌy naÌy, nhưng khi đêÌn gần, laÌ£i trông thâÌy vẻ mặt của Ä‘aÌm quan tươÌng thuộc haÌ£, mỗi người đều đầy mỹ mãn, thậm chiÌ coÌ hÆ¡i cổ quaÌi.
- Äi thôi.
LuÌ£c ThâÌt nhaÌ£y cảm phaÌt hiện coÌ giÌ€ Ä‘oÌ không Ä‘uÌng, lập tưÌc biÌ€nh thản lệnh Ä‘i, Ä‘oaÌ€n người hươÌng về phiÌa TriÌ€ Châu xuâÌt phaÌt
26.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 110
Trưởng sử Trì Châu
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
QuyÌ Ngũ thuÌc cưỡi ngựa Ä‘uổi theo, chaÌ£y song song cuÌ€ng LuÌ£c ThâÌt, không đợi LuÌ£c ThâÌt mở miệng hỏi, QuyÌ Ngũ thuÌc liền noÌi ra nguyên do. LuÌ£c ThâÌt giờ mÆ¡Ìi hiểu ra sự diÌ£ thường của Ä‘aÌm quan tươÌng thuộc haÌ£, hoÌa ra mỗi người boÌ£n hoÌ£ đều được nhận baÌ£c, hÆ¡n nữa coÌ€n coÌ nữ nhân hầu haÌ£ sảng khoaÌi một đêm. Trong loÌ€ng hăÌn thầm cảm kiÌch haÌ€nh động của Vương chủ bộ, cũng cảm thâÌy coÌ chuÌt e ngaÌ£i kiêng deÌ€. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
ViÌ€ laÌ€ đội kyÌ£ mã, saÌng sÆ¡Ìm LuÌ£c ThâÌt liền chaÌ£y tÆ¡Ìi TriÌ€ Châu, mỗi người trong Ä‘oaÌ€n người boÌ£n hoÌ£ đều khoaÌc khôi giaÌp saÌng boÌng, uy vũ không hề tầm thường, khiêÌn cho quan binh thủ môn không daÌm chậm trễ, tra hỏi một chuÌt xong liền cung kiÌnh cho tiêÌn vaÌ€o cửa thaÌ€nh. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi vaÌ€o thaÌ€nh, LuÌ£c ThâÌt tiêÌp nhận hộp châu baÌu từ QuyÌ Ngũ thuÌc, một miÌ€nh Ä‘i tiÌ€m gặp Trưởng sử TriÌ€ Châu. DuÌ€ng tiền mua chuộc người, LuÌ£c ThâÌt thuận lợi tÆ¡Ìi Nam môn Châu nha, lần trươÌc hăÌn đêÌn TriÌ€ Châu laÌ€ gặp LuÌ£c Sự Tham Quân, vaÌ€o BăÌc môn Châu nha.
CÆ¡ câÌu haÌ€nh chiÌnh tổng thể của Châu nha naÌ€y phân thaÌ€nh ba khu, chiÌnh môn Châu nha dẫn đêÌn nha môn của ThÆ°Ì Sử. CoÌ râÌt nhiều nha quan lệ thuộc trực tiêÌp vaÌ€o ThÆ°Ì Sử, quyền lực lÆ¡Ìn nhâÌt chiÌnh laÌ€ ChiÌnh Sự Tham Quân, thÆ°Ì hai laÌ€ Hữu Äô UÌy hộ phủ chưởng quản võ quan quân trong thaÌ€nh, cuÌ€ng một daÌ£ng vÆ¡Ìi Huyện UÌy. MaÌ€ Huyện nha trong TriÌ€ Châu cũng coÌ bÃ´Ì triÌ một Huyện UÌy, tuy nhiên chưÌc traÌch chỉ laÌ€ phuÌ£ traÌch truy nã dân gây aÌn, quyền thÃªÌ không bằng Huyện UÌy huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i.
BăÌc môn laÌ€ Quân nha, chủ quan laÌ€ Tư Mã vaÌ€ LuÌ£c Sự Tham Quân, chưÌc traÌch của hai người một laÌ€ chủ quản việc chiêu mộ huâÌn luyện Ä‘iều động binh dũng thuộc châu, một laÌ€ chủ quản quân nhu. Trên thực tÃªÌ chưÌc quan Tư Mã TriÌ€ Châu chỉ laÌ€ thuÌ€ng rỗng kêu to, hương quân TriÌ€ Châu từ lâu Ä‘ã bỏ qua nhiệm vuÌ£ luân phiên truÌ Ä‘oÌng rồi. Nguyên nhân laÌ€ do việc chiêu mộ huâÌn luyện hương quân laÌ€m hao tổn chi phiÌ quân nhu vaÌ€ quân lương, cũng sẽ ảnh hưởng tÆ¡Ìi nông canh. Quân lương của Khang HoÌa quân chủ yêÌu laÌ€ do Ä‘iÌ£a phương TriÌ€ Châu cung câÌp.
Nam môn laÌ€ ChiÌnh nha, chủ quan laÌ€ Trưởng Sử vaÌ€ Thôi Quan, quyền lực của Trưởng Sử một châu râÌt lÆ¡Ìn, bâÌt luận laÌ€ chiÌnh lệnh giÌ€ nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải coÌ thêm âÌn của ThÆ°Ì Sử vaÌ€ Trưởng Sử mÆ¡Ìi coÌ hiệu lực. HÆ¡n nữa Trưởng Sử coÌ€n coÌ Tả Äô UÌy hộ phủ lệ thuộc trực tiêÌp, năÌm trong tay gần phân nửa binh quyền châu thaÌ€nh. Cho nên ThÆ°Ì Sử mặc duÌ€ laÌ€ nhân vật đưÌng đầu trên quân sự vaÌ€ chiÌnh triÌ£, nhưng laÌ£i biÌ£ Trưởng Sử phân chia quyền lực chÃªÌ Æ°Æ¡Ìc râÌt lÆ¡Ìn.
LuÌ£c ThâÌt Ä‘ã từng tiÌ€m hiểu về quan quy TriÌ€ Châu, hăÌn biêÌt rằng Châu binh của TriÌ€ Châu không nhiều lăÌm, chỉ coÌ taÌm trăm người, tiÌnh cả hai trăm Nha binh thuộc Huyện nha QuyÌ TriÌ€ cũng chỉ Ä‘ủ ngaÌ€n binh. HăÌn biêÌt phủ châu không coÌ quân truÌ Ä‘oÌng, thiÌ€ đều coÌ chÃªÌ Ä‘Ã´Ì£ quân sự hương quân luân phiên truÌ Ä‘oÌng, cho nên nêÌu coÌ châu triÌ£, binh quyền của Châu Tư Mã sẽ râÌt nặng.
ChÃªÌ Ä‘Ã´Ì£ hương quân luân phiên truÌ Ä‘oÌng băÌt đâu từ khi naÌ€o thiÌ€ LuÌ£c ThâÌt không rõ, nhưng LuÌ£c ThâÌt biêÌt nguyên nhân căn bản, một laÌ€ gia tăng huâÌn luyện tÃ´Ì châÌt quân hậu biÌ£, hai laÌ€ giảm thâÌp hoÌ£a ngầm hương quan thao tuÌng binh dũng lâu daÌ€i, ba laÌ€ dựng nên uy quyền thôÌng triÌ£ của triều Ä‘iÌ€nh. ÄÆ°Æ¡ng nhiên vaÌ€o thời loaÌ£n thÃªÌ biên cương biÌ£ xâm phaÌ£m, chÃªÌ Ä‘Ã´Ì£ hương quân được lập nên thiÌ€ muÌ£c Ä‘iÌch chủ yêÌu chiÌnh laÌ€ nguyên nhân đầu tiên.
LuÌ£c ThâÌt đêÌn ngoaÌ€i Nam môn Châu nha cầu kiêÌn, thủ vệ vừa trông thâÌy khôi giaÌp của LuÌ£c ThâÌt, lập tưÌc không daÌm chậm trễ Ä‘i vaÌ€o thông baÌo, chôÌc laÌt sau liền Ä‘i ra, cung kiÌnh mời LuÌ£c ThâÌt cuÌ€ng theo vaÌ€o bên trong, LuÌ£c ThâÌt thuận theo tiêÌn vaÌ€o Nam môn Châu nha.
VaÌ€o cửa đường viện lâu, trươÌc mặt laÌ€ bưÌc biÌ€nh phong, LuÌ£c ThâÌt Ä‘i theo voÌ€ng qua bưÌc biÌ€nh phong, vừa nhiÌ€n vaÌ€o công đường nha môn, hăÌn trông thâÌy một người trung niên mặc một bộ quan phuÌ£c maÌ€u Ä‘ỏ nhaÌ£t. Người trung niên kia tuổi ươÌc chừng bôÌn mươi, khuôn mặt gầy yêÌu, laÌ€n da trăÌng nõn, thoaÌng nhiÌ€n thiÌ€ thâÌy coÌ chuÌt nho nhã, nhưng caÌ€ng nhiều hÆ¡n chiÌnh laÌ€ một loaÌ£i khiÌ châÌt khôn kheÌo.
LuÌ£c ThâÌt vội tiêÌn lên trươÌc, caÌnh tay phải đưa ngang ngực cuÌi đầu, chaÌ€o theo nghi thưÌc quân đội cung kiÌnh noÌi:
- HaÌ£ quan baÌi kiêÌn Trưởng sử Ä‘aÌ£i nhân.
Người trung niên ngẩn ra, y nghe qua bẩm baÌo, liền biêÌt người tÆ¡Ìi coÌ thể laÌ€ quan ở kinh thaÌ€nh, cho nên không daÌm chậm trễ Ä‘iÌch thân ra Ä‘oÌn. Thật không ngờ vừa mÆ¡Ìi gặp mặt, người noÌ£ Ä‘ã cung kiÌnh haÌ€nh lễ baÌi kiêÌn của thuộc câÌp vÆ¡Ìi y.
- Ồ, vào đi.
Trưởng sử TriÌ€ Châu chỉ hÆ¡i ngây ra, liền nhanh choÌng biÌ€nh thản noÌi, xoay thân Ä‘i vaÌ€o công đường, LuÌ£c ThâÌt thẳng lưng câÌt bươÌc vaÌ€o theo.
VaÌ€o công đường, Trưởng sử TriÌ€ Châu trực tiêÌp Ä‘i qua cửa bên trong công đường, tiêÌn vaÌ€o một khaÌch phoÌ€ng ở phiÌa sau. Y câÌt bươÌc Ä‘i tÆ¡Ìi ghÃªÌ chủ viÌ£, sau khi xoay người ngồi xuôÌng thiÌ€ ngẩng đầu nhiÌ€n thẳng LuÌ£c ThâÌt.
- Ngồi đi.
Trưởng sử TriÌ€ Châu biÌ€nh thản noÌi.
- Tạ đại nhân.
LuÌ£c ThâÌt cung kiÌnh noÌi taÌ£ Æ¡n, dời bươÌc ngồi xuôÌng ghÃªÌ daÌ€nh cho khaÌch ở bên traÌi.
- Ta hoÌ£ TaÌ£, ngươi tÆ¡Ìi gặp ta, laÌ€ viÌ€ việc tư hay laÌ€ việc công.
Trưởng sử TriÌ€ Châu cười nhaÌ£t hỏi, trong lời noÌi haÌ€m chưÌa sự khôi haÌ€i vaÌ€ thẳng thăÌn.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, hăÌn chuyển tay nâng lên hộp châu baÌu, trên hộp châu baÌu coÌ một phong thư, hăÌn cung kiÌnh noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, haÌ£ quan đêÌn TriÌ€ Châu vôÌn laÌ€ coÌ công sự, nhưng được một viÌ£ trưởng bôÌi nhờ vả, giao cho Ä‘aÌ£i nhân phong thư.
LuÌ£c ThâÌt noÌi xong đưÌng dậy dâng lên hộp châu baÌu, chủ động đặt trên baÌ€n. TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân vẻ mặt biÌ€nh tĩnh, giÆ¡ tay cầm lâÌy phong thư, ở ngay trươÌc mặt LuÌ£c ThâÌt mở ra xem.
- TôÌt lăÌm, ta Ä‘ã biêÌt.
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân ngẩng đầu nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, thản nhiên noÌi.
LuÌ£c ThâÌt chăÌp tay noÌi:
- Hạ quan coi như đã hoàn thành sự nhờ vả.
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân nhiÌ€n hăÌn, cười nhaÌ£t noÌi:
- Ngươi tÆ¡Ìi TriÌ€ Châu coÌ công sự giÌ€?
LuÌ£c ThâÌt thoÌ€ tay từ trong y giaÌp lâÌy ra công văn, đưÌng dậy Ä‘i tÆ¡Ìi dâng lên bằng hai tay, cung kiÌnh noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, đây laÌ€ công văn nhậm chưÌc của haÌ£ quan.
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân thản nhiên giÆ¡ tay tiêÌp nhận, mở ra nhiÌ€n xem một chuÌt, laÌ£i ngẩng đầu kinh ngaÌ£c noÌi:
- Công văn nhậm chưÌc Huyện UÌy hộ quân do LaÌ£i bộ haÌ£ xuôÌng sao?
- Vâng, Ä‘uÌng vậy, cho nên haÌ£ quan mÆ¡Ìi tự miÌ€nh Ä‘em đêÌn, muôÌn cầu Ä‘aÌ£i nhân nhập vaÌ€o quan saÌch TriÌ€ Châu.
LuÌ£c ThâÌt kiÌnh cẩn noÌi.
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân chau maÌ€y, suy nghĩ một chuÌt, noÌi:
- Huyện UÌy laÌ€ chưÌc quan theo nhiệm kyÌ€ do châu bổ nhiệm, ngươi lâÌy ra công văn nhậm chưÌc do LaÌ£i bộ haÌ£ xuôÌng, coÌ phải laÌ€ muôÌn cho ta biêÌt ngaÌ€y sau không nên miễn Ä‘i chưÌc Huyện UÌy hộ quân của ngươi hay không.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, thầm nghĩ viÌ£ TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân naÌ€y thật laÌ€ thẳng thăÌn đâÌy, hăÌn cũng dưÌt khoaÌt chăÌp tay noÌi:
- ÄuÌng vậy, haÌ£ quan muôÌn xin Ä‘aÌ£i nhân ngaÌ€y sau giuÌp đỡ cho.
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân lăÌc đầu, noÌi:
- Phần công văn naÌ€y của ngươi không hợp phaÌp độ, coÌ cũng như không. ChưÌc Huyện UÌy hộ quân laÌ€ nằm trong quyền haÌ£n quản lyÌ chiÌnh sự của ThÆ°Ì sử, công văn của LaÌ£i bộ không Ä‘ủ để aÌp đặt can thiệp đâu.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, im lặng mâÌy giây, mÆ¡Ìi noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, haÌ£ quan râÌt cần chưÌc quan Huyện UÌy hộ quân naÌ€y, muÌ£c Ä‘iÌch laÌ€ muôÌn bảo hộ cho người nhaÌ€ taÌ£i huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i. HaÌ£ quan xin noÌi thật, công văn nhậm chưÌc naÌ€y laÌ€ HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân tự tay đưa cho haÌ£ quan đâÌy.
- HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân? ViÌ£ HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân kia coÌ chưÌc quan giÌ€?
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân nhiÌu maÌ€y hỏi.
LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n y một caÌi, haÌ£ gioÌ£ng noÌi:
- Hạ đại nhân trong Hoàng cung, đại nhân chưa từng nghe qua sao?
SăÌc mặt TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân cả kinh nhiÌ€n thẳng LuÌ£c ThâÌt, cuÌ€ng LuÌ£c ThâÌt đôÌi măÌt vÆ¡Ìi nhau mâÌy giây, chợt biêÌn săÌc cuÌi đầu nhiÌ€n công văn.
LuÌ£c ThâÌt duỗi tay ra cởi xuôÌng Thiên Ngưu Äao treo ở thăÌt lưng, biÌ€nh thản noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, haÌ£ quan laÌ€ GiaÌo UÌy của Hữu Thiên Ngưu thuộc HoaÌ€ng cung.
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân cả kinh laÌ£i quay đầu nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, tiêÌp Ä‘oÌ quan saÌt Thiên Ngưu Äao LuÌ£c ThâÌt nâng lên, y nhiÌ€n trong chôÌc laÌt, gật đầu noÌi:
- TôÌt lăÌm, ta Ä‘ã biêÌt, sẽ thượng bẩm vÆ¡Ìi ThÆ°Ì sử Ä‘aÌ£i nhân, sau naÌ€y sẽ không miễn chưÌc Huyện UÌy hộ quân của ngươi.
- Ân tiÌ€nh của Ä‘aÌ£i nhân, LuÌ£c Thiên Phong nhÆ¡Ì kỹ.
LuÌ£c ThâÌt chăÌp tay noÌi lời cảm taÌ£.
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân cười cười, chần chừ một chuÌt mÆ¡Ìi noÌi:
- Nghĩ không ra, ngươi chiÌnh laÌ€ LuÌ£c Thiên Phong nha.
- ÄaÌ£i nhân biêÌt tên của haÌ£ quan sao, hẳn laÌ€ Vương Ä‘aÌ£i nhân thượng bẩm?
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, cũng nghe ra được yÌ Æ¡Ì‰ ngoaÌ€i lời, vội hỏi.
- Không phải, laÌ€ do những việc ngươi laÌ€m ở huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i khiêÌn cho người trong châu nha đều Ä‘ã sÆ¡Ìm biêÌt.
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân Ä‘aÌp laÌ£i.
LuÌ£c ThâÌt ồ một tiêÌng gật gật đầu, TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân laÌ£i vẻ mặt như cười như không nhiÌ€n hăÌn, noÌi:
- Ngươi râÌt may măÌn đâÌy, coÌ thể kiÌ£p thời rời khỏi huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, bằng không ngươi Ä‘ã biÌ£ neÌm vaÌ€o Ä‘aÌ£i lao châu nha rồi.
LuÌ£c ThâÌt giật miÌ€nh kinh hãi, ngaÌ£c nhiên nhiÌ€n TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân, TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân quay đầu laÌ£i, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Một viÌ£ quan lÆ¡Ìn trong kinh từng ban tÆ¡Ìi đây một Ä‘aÌ£o mệnh lệnh, ra lệnh bãi miễn chưÌc vuÌ£ của Vương TroÌ£ng Lương, đồng thời buộc tội ngươi mưu đồ bâÌt chiÌnh, băÌt ngươi bỏ tuÌ€ trảm thủ.
LuÌ£c ThâÌt vừa nghe liền hãi huÌ€ng khiêÌp viÌa, ôn hoÌ€a hỏi:
- ÄaÌ£i nhân, saÌt lệnh của viÌ£ quan lÆ¡Ìn trong kinh, laÌ€ sau khi Triệu huyện thừa chêÌt mÆ¡Ìi tÆ¡Ìi Ä‘uÌng không?
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân gật đầu noÌi:
- ÄuÌng vậy, tuy nhiên cho duÌ€ Triệu huyện thừa không biÌ£ giêÌt, kêÌt quả của ngươi sÆ¡Ìm muộn giÌ€ cũng sẽ laÌ€ biÌ£ neÌm vaÌ€o lao nguÌ£c chờ trảm thủ đâÌy. Chẳng qua hiện nay ngươi laÌ€m quan ở kinh thaÌ€nh rồi, saÌt lệnh của viÌ£ quan lÆ¡Ìn kia, chuÌng ta không tâÌt yêÌu phải rươÌc thêm phiền phưÌc.
- ÄaÌ£i nhân, viÌ£ quan lÆ¡Ìn kia chăÌc laÌ€ Công bộ ThiÌ£ lang phải không? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt biÌ€nh tĩnh hỏi.
Tạ đại nhân cười cười, trả lời:
- Ta không biêÌt, thật sự laÌ€ không biêÌt, saÌt lệnh được haÌ£ xuôÌng dươÌi hiÌ€nh thưÌc công văn ra lệnh Ä‘iều tra do HiÌ€nh bộ gửi tÆ¡Ìi. CaÌi loaÌ£i công văn naÌ€y chiÌnh laÌ€ saÌt lệnh traÌ hiÌ€nh đâÌy, nêÌu chuÌng ta không xeÌt xử ngươi, thiÌ€ chiÌnh laÌ€ mang tội thâÌt chưÌc che đậy cho mưu đồ bâÌt chiÌnh.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, chăÌp tay noÌi:
- Thiên Phong tạ ơn đại nhân chỉ điểm.
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân biÌ€nh thản nhiÌ€n hăÌn, noÌi:
- Ngươi biêÌt laÌ€ được rồi, chÆ¡Ì coÌ haÌ€nh động thiêÌu suy nghĩ muôÌn trả thuÌ€. Hiện taÌ£i ngươi coÌ thể trở thaÌ€nh Thiên Ngưu Vệ, Ä‘ã laÌ€ một loaÌ£i kyÌ€ ngộ khoÌ coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c rồi, chỉ cần ngươi biểu hiện trung thaÌ€nh laÌ€m việc, tự coÌ thể từng bươÌc lên mây.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, Ä‘aÌp laÌ£i noÌi:
- TaÌ£ Æ¡n Ä‘aÌ£i nhân chỉ bảo, Thiên Phong sẽ chuÌ yÌ.
Tạ đại nhân gật gật đầu, hỏi:
- Ngươi tÆ¡Ìi coÌ€n coÌ công vuÌ£ giÌ€?
LuÌ£c ThâÌt trả lời:
- Thiên Phong đêÌn TriÌ€ Châu, muÌ£c Ä‘iÌch laÌ€ giao cho ThÆ°Ì sử Ä‘aÌ£i nhân một Ä‘aÌ£o mật chỉ. Mật chỉ laÌ€ do HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân Ä‘iÌch thân giao cho haÌ£ quan, cũng đồng thời đưa cho haÌ£ quan công văn nhậm chưÌc.
- Mật chỉ?
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân kinh nghi nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt noÌi.
LuÌ£c ThâÌt do dự một chuÌt, noÌi:
- ÄaÌ£i nhân không cần Ä‘a nghi, chuyện tiÌ€nh trong mật chỉ, haÌ£ quan cũng coÌ biêÌt Ä‘aÌ£i khaÌi, không coÌ liên quan đêÌn chiÌnh sự đâu.
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân vẫn nhiÌ€n hăÌn, laÌ£i hỏi:
- Ngươi biêÌt caÌi giÌ€? CoÌ thể noÌi ra không?
LuÌ£c ThâÌt chần chừ một chuÌt, noÌi:
- Thiên Phong nghe noÌi, quân lực Thường Châu sau naÌ€y coÌ khả năng sẽ tăng cường, coÌ thể sẽ lập một đội quân taÌ£i Thường Châu, Thiên Phong chỉ biêÌt những Ä‘iều naÌ€y.
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân quay đầu gật gật, dừng một chuÌt mÆ¡Ìi noÌi:
- Không coÌ€n sÆ¡Ìm nữa, ngươi Ä‘i tiêÌn kiêÌn ThÆ°Ì sử Ä‘aÌ£i nhân Ä‘i.
LuÌ£c ThâÌt đưÌng dậy chăÌp tay, cung kiÌnh noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, Thiên Phong caÌo từ.
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân không đưÌng dậy tiễn LuÌ£c ThâÌt, thẳng đêÌn khi không thâÌy boÌng daÌng LuÌ£c ThâÌt nữa, y mÆ¡Ìi đưa tay cầm lâÌy hộp châu baÌu, mở ra nhiÌ€n một hồi, chau maÌ€y vẻ mặt trở nên âm trầm.
- Vương TroÌ£ng Lương, ta viÌ€ ngươi phải gaÌnh chiÌ£u bao nhiêu traÌch nhiệm, không ngờ ngươi chỉ đưa đêÌn coÌ từng naÌ€y, laÌ€ coÌ yÌ tÆ°Ì giÌ€?
. . . .
- Ngươi laÌ€ muôÌn ta xem troÌ£ng LuÌ£c Thiên Phong sao?
TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân Ä‘oÌng laÌ£i hộp châu baÌu, luÌc ngẩng đầu lên, trong măÌt lộ ra phẫn nộ đậm đặc.
26.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 111
ThÆ°Ì Sử TriÌ€ Châu
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
LuÌ£c ThâÌt rời khỏi Nam môn Châu nha, lập tưÌc voÌ€ng Ä‘i chiÌnh môn Châu nha. Lần naÌ€y hăÌn baÌi kiêÌn Trưởng sử TriÌ€ Châu, âÌn tượng trong loÌ€ng đôÌi vÆ¡Ìi viÌ£ TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân kia coi như cũng được, chủ yêÌu laÌ€ bởi caÌ tiÌnh thẳng thăÌn Ä‘i ngay vaÌ€o đề của TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân, khiêÌn hăÌn cảm thâÌy không baÌ€i xiÌch.
ÄêÌn chiÌnh môn Châu nha rồi, tươÌng thủ môn uy vũ vừa nghe LuÌ£c ThâÌt laÌ€ sÆ°Ì giả từ kinh thaÌ€nh đêÌn, không daÌm chậm trễ trực tiêÌp mời vaÌ€o cửa, để LuÌ£c ThâÌt chờ ở nÆ¡i bưÌc biÌ€nh phong, tươÌng thủ môn bươÌc nhanh Ä‘i vaÌ€o bẩm baÌo.
Một laÌt sau, tươÌng thủ môn cuÌ€ng một người trung niên mặc aÌo gâÌm tÆ¡Ìi gặp LuÌ£c ThâÌt, vừa thâÌy LuÌ£c ThâÌt, người trung niên Ä‘aÌnh giaÌ một chuÌt, hỏi:
- ViÌ£ quan tươÌng naÌ€y, không biêÌt laÌ€ sÆ°Ì giả của viÌ£ Ä‘aÌ£i nhân naÌ€o?
LuÌ£c ThâÌt vội chăÌp tay noÌi:
- TaÌ£i haÌ£ laÌ€ GiaÌo uÌy Thiên Ngưu Vệ, phuÌ£ng HoaÌ€ng mệnh, chuyển giao thaÌnh chỉ đêÌn cho Mã Ä‘aÌ£i nhân.
Vẻ mặt người trung niên kinh biêÌn, chợt quay đầu nhiÌ€n về tươÌng thủ môn, tươÌng thủ môn cũng laÌ€ vẻ mặt sửng sôÌt nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, LuÌ£c ThâÌt vừa thâÌy, vội noÌi:
- Vật taÌ£i haÌ£ cần phải chuyển giao laÌ€ mật chỉ, viÌ€ vậy ở bên ngoaÌ€i không daÌm đường hoaÌ€ng.
Người trung niên ồ một tiêÌng, chăÌp tay cung kiÌnh noÌi:
- Không biêÌt laÌ€ HoaÌ€ng sử quaÌ bộ đêÌn, xin thÆ°Ì tội, mời HoaÌ€ng sử Ä‘i vaÌ€o trong.
- TaÌ£i haÌ£ hoÌ£ LuÌ£c, không daÌm xưng HoaÌ€ng sử, taÌ£i kinh thaÌ€nh coÌ nghe noÌi, Mã Ä‘aÌ£i nhân laÌ€ ÄaÌ£i tươÌng quân của Hữu Thiên Ngưu, cũng chiÌnh laÌ€ thượng quan của taÌ£i haÌ£, mời ngaÌ€i goÌ£i taÌ£i haÌ£ GiaÌo uÌy laÌ€ được. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt khiêm tôÌn yêu cầu.
Người trung niên ngẩn ra, tiện Ä‘aÌ€ mỉm cười noÌi:
- TôÌt, mời LuÌ£c giaÌo uÌy vaÌ€o trong.
BÃ´Ì cuÌ£c của nha môn ThÆ°Ì Sử, cuÌ€ng vÆ¡Ìi nha môn ở hai phiÌa Nam BăÌc giôÌng nhau, LuÌ£c ThâÌt được dẫn vaÌ€o khaÌch sảnh ở sau công đường, sau Ä‘oÌ người trung niên chủ động xin nghiệm chưÌng Thiên Ngưu Äao vaÌ€ lệnh của LuÌ£c ThâÌt. Nghiệm xong thiÌ€ mời LuÌ£c ThâÌt chờ, noÌi rằng Mã Ä‘aÌ£i nhân Ä‘ã Ä‘i trong quân tuần tra phoÌ€ng ngự quân sự sông Trường Giang, gã lập tưÌc Ä‘i mời về.
LuÌ£c ThâÌt Ä‘aÌ€nh phải ngồi chờ, kêÌt quả laÌ€ chờ một hồi thật lâu, trong luÌc chờ đợi ngoaÌ£i trừ tyÌ€ nữ dâng lên traÌ€ baÌnh, cũng không coÌ ai khaÌc vaÌ€o phoÌ€ng tÆ¡Ìi gặp.
ÄÆ¡Ì£i chừng hai thời, loÌ€ng LuÌ£c ThâÌt Ä‘ã nổi lên lo âu, đưÌng dậy Ä‘i Ä‘i laÌ£i laÌ£i, chủ yêÌu laÌ€ viÌ€ hăÌn coÌ chuyện trong loÌ€ng, chiÌnh laÌ€ việc của Chu NhaÌ£n Nhi. NoÌi thật, nội tâm hăÌn cũng không nguyện Ä‘i cầu Chu NhaÌ£n Nhi, vâÌn đề laÌ€ bởi naÌ€ng ta Ä‘ã gả vaÌ€o cửa Mã gia, nêÌu hăÌn Ä‘i xin vợ của người ta, thật sự laÌ€ hoang đường.
Chẳng qua tiÌnh hăÌn laÌ€m việc luôn biêÌt biêÌn baÌo, noÌi rõ ra, chiÌnh laÌ€ caÌch hăÌn laÌ€m việc râÌt thực têÌ. Theo phân tiÌch khuyên bảo của Vương chủ bộ, hăÌn cũng cảm thâÌy coÌ Ä‘aÌ£o lyÌ, nên năÌm băÌt chuÌt cÆ¡ hội naÌ€y Ä‘i laÌ€m chuyện hoang đường, mưu cầu ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng thay đổi caÌi nhiÌ€n đôÌi vÆ¡Ìi hăÌn. CaÌi goÌ£i laÌ€ mưu sự taÌ£i nhân, thaÌ€nh sự taÌ£i thiên, thôi thiÌ€ coi như hêÌt thảy đều laÌ€ viÌ€ tâm tư Vận Nhi khủng hoảng maÌ€ Ä‘i quyÌ€ cầu vậy.
Từ bên ngoaÌ€i truyền đêÌn tiêÌng bươÌc chân, tinh thần LuÌ£c ThâÌt phâÌn châÌn lên, râÌt nhanh, một người Ä‘aÌ€n ông mặc aÌo baÌ€o tiÌm từ cửa bên công đường Ä‘i vaÌ€o. LuÌ£c ThâÌt nhanh choÌng trông thâÌy tươÌng maÌ£o của người bên ngoaÌ€i, mặt troÌ€n tai to, săÌc mặt coÌ hÆ¡i ngả vaÌ€ng, thân thể phuÌc hậu, nhiÌ€n laÌ£i trông coÌ vẻ hÆ¡i giaÌ€, tuổi chừng năm mươi, tuy nhiên aÌnh măÌt nhiÌ€n về phiÌa LuÌ£c ThâÌt laÌ£i toaÌt ra sự uy nghiêm.
Người Ä‘aÌ€n ông mặc aÌo baÌ€o tiÌm nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, chân vẫn không dừng bươÌc Ä‘i thẳng đêÌn ghÃªÌ chủ viÌ£. Theo phiÌa sau ông ta laÌ€ hai gã võ quan khoaÌc giaÌp, sau võ tươÌng laÌ€ năm người hoặc mặc quan y hoặc mặc baÌ€o y, trong Ä‘oÌ coÌ người trung niên LuÌ£c ThâÌt Ä‘ã gặp qua.
Vừa thâÌy người Ä‘aÌ€n ông mặc aÌo baÌ€o tiÌm ngồi xuôÌng, LuÌ£c ThâÌt khom lưng chăÌp tay haÌ€nh lễ noÌi:
- Ti chưÌc baÌi kiêÌn ÄaÌ£i tươÌng quân.
Người Ä‘aÌ€n ông mặc aÌo baÌ€o tiÌm ngẩn ra, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Ngươi gọi ta đại nhân là được.
- Vâng, haÌ£ quan LuÌ£c Thiên Phong baÌi kiêÌn ThÆ°Ì sử Ä‘aÌ£i nhân.
LuÌ£c ThâÌt một lần nữa cung kiÌnh baÌi.
Người Ä‘aÌ€n ông mặc aÌo baÌ€o tiÌm gật đầu, chợt chau maÌ€y nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, bật thôÌt:
- Lục Thiên Phong?
- Vâng, LuÌ£c Thiên Phong chiÌnh laÌ€ ti chưÌc.
LuÌ£c ThâÌt cung kiÌnh noÌi.
Người Ä‘aÌ€n ông mặc aÌo baÌ€o tiÌm nhiÌ€n hăÌn, qua mâÌy giây, mÆ¡Ìi laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Ngươi hẳn laÌ€ Huyện UÌy hộ quân huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, như thÃªÌ naÌ€o Ä‘ã trở thaÌ€nh Thiên Ngưu Vệ rồi?
- Hồi Ä‘aÌ£i nhân, ti chưÌc coÌ việc cần Ä‘i kinh thaÌ€nh, cầu chưÌc Lữ SoaÌi phủ quân của phủ Ung Vương phủ, sau thiÌ€ được ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ thưởng chưÌc, ban cho Thiên Ngưu Äao, nhậm chưÌc Äiện Ti Äô Ngu Hầu.
LuÌ£c ThâÌt cung kiÌnh trả lời, lôi ra da hổ của ThaÌi tử mượn uy.
Người Ä‘aÌ€n ông mặc aÌo baÌ€o tiÌm nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt qua mâÌy giây mÆ¡Ìi laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Ngươi đêÌn laÌ€ để truyền mật chỉ aÌ€?
Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vâng, mời ThÆ°Ì sử TriÌ€ Châu Mã Ä‘aÌ£i nhân tiêÌp chỉ.
LuÌ£c ThâÌt cung kiÌnh Ä‘aÌp laÌ£i, sau Ä‘oÌ lâÌy ra thaÌnh chỉ hai tay nâng lên.
Trên mặt người Ä‘aÌ€n ông mặc aÌo baÌ€o tiÌm lộ ra vẻ ngoaÌ€i yÌ muôÌn, thâÌy LuÌ£c ThâÌt vậy maÌ€ chần chờ chưa dâng tÆ¡Ìi. LuÌ£c ThâÌt Ä‘ang cung kiÌnh cầm mật chỉ cũng không động, hăÌn nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải khiêÌn cho Mã Ä‘aÌ£i nhân kiÌnh cẩn tiêÌp mật chỉ. Trong loÌ€ng hăÌn cho rằng, nêÌu hăÌn chủ động đưa qua, như vậy sẽ coÌ vẻ laÌ€ hăÌn bâÌt kiÌnh vÆ¡Ìi ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng, maÌ€ laÌ€m cho Mã Ä‘aÌ£i nhân cung kiÌnh tiêÌp mật chỉ, sẽ coÌ khiÌ thÃªÌ lÆ¡Ìn tiêÌng doÌ£a người. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Song phương giằng co trong chôÌc laÌt, cuôÌi cuÌ€ng vẫn laÌ€ Mã Ä‘aÌ£i nhân chôÌng choÌ£i không nổi, mang vẻ mặt nghiêm nghiÌ£ đưÌng lên, cuÌi đầu vươn ra hai tay, kiÌnh cẩn noÌi:
- Thần, tiêÌp thaÌnh duÌ£, HoaÌ€ng thượng vaÌ£n tuêÌ.
LuÌ£c ThâÌt vừa thâÌy chuyển biêÌn tôÌt lập tưÌc Ä‘i qua, đặt mật chỉ vaÌ€o trong tay Mã Ä‘aÌ£i nhân, sau Ä‘oÌ cung kiÌnh lui trở về. Mã Ä‘aÌ£i nhân tiêÌp mật chỉ rồi, thân luÌ€i về sau ngồi xuôÌng, ông ta liêÌc măÌt nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt một caÌi, mÆ¡Ìi cuÌi đầu cẩn thận quan saÌt mật chỉ một hồi, cuôÌi cuÌ€ng ở trươÌc mặt LuÌ£c ThâÌt mở ra xem.
Xem trong chôÌc laÌt, ngẩng đầu nhiÌ€n về phiÌa LuÌ£c ThâÌt, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân vâÌt vả rồi.
LuÌ£c ThâÌt vẫn đưÌng, cung kiÌnh noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, ti chưÌc xin Ä‘aÌ£i nhân cho một phong thư để trở về bẩm baÌo, ti chưÌc cần phải giao cho HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân, laÌ€m chưÌng Ä‘ã hoaÌ€n thaÌ€nh sÆ°Ì mệnh.
Mã Ä‘aÌ£i nhân ngẩn ra, noÌi:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân nhận biêÌt HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân sao.
- Ti chưÌc không daÌm noÌi nhận biêÌt, chỉ coÌ thể noÌi, trươÌc khi gặp ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£, từng ở một ngôi chuÌ€a gặp qua HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân.
LuÌ£c ThâÌt cung kiÌnh trả lời.
Mã Ä‘aÌ£i nhân trầm mặc, một laÌt sau mÆ¡Ìi noÌi:
- Lưu SÆ¡n, ngươi Ä‘i viêÌt một phong thư giao cho LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân Ä‘i.
- Vâng.
Người trung niên kia cung kiÌnh Ä‘aÌp lời, xoay người Ä‘i đêÌn aÌn thư ở một goÌc phoÌ€ng.
- Lục đại nhân ngồi đi.
Mã Ä‘aÌ£i nhân thản nhiên noÌi.
- Tạ đại nhân.
LuÌ£c ThâÌt cung kiÌnh thưa, nhưng vẫn hÆ¡i do dự chưa ngồi, chợt dời bươÌc đêÌn trươÌc mặt Mã Ä‘aÌ£i nhân, haÌ£ thâÌp người quyÌ€ một gôÌi, kiÌnh cẩn noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, haÌ£ quan coÌ một chuyện khẩn cầu, cầu Ä‘aÌ£i nhân coÌ thể thaÌ€nh toaÌ€n.
- Ồ, laÌ€ chuyện giÌ€, ngươi noÌi nghe xem.
Mã Ä‘aÌ£i nhân giương măÌt quan saÌt hăÌn, gioÌ£ng Ä‘iệu coÌ chuÌt bâÌt ngờ trả lời.
- ÄaÌ£i nhân, ti chưÌc vô cuÌ€ng aÌi mộ tiểu thư Chu NhaÌ£n Nhi của Chu phủ huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, vaÌ€ tyÌ€ nữ của NhaÌ£n Nhi tiểu thư, cũng từng cầu hôn nhưng laÌ£i biÌ£ Chu phủ cự tuyệt. Ti chưÌc Ä‘i kinh thaÌ€nh, được chuÌt quan đồ, vôÌn tưởng rằng sau khi trở về cầu hôn sẽ coÌ thể thaÌ€nh, laÌ£i không nghĩ Ä‘ã chậm một bươÌc. Chu phủ Ä‘ã tặng NhaÌ£n Nhi tiểu thư cho Ä‘aÌ£i nhân, ti chưÌc mặt daÌ€y khẩn cầu Ä‘aÌ£i nhân, coÌ thể Ä‘em chủ tÆ¡Ì NhaÌ£n Nhi thưởng cho ti chưÌc, ti chưÌc nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ ghi nhÆ¡Ì Ã¢n tiÌ€nh của Ä‘aÌ£i nhân.
LuÌ£c ThâÌt cung kiÌnh thaÌ€nh khẩn thỉnh cầu một phen.
HăÌn kiên triÌ€ noÌi xong, vôÌn tưởng rằng Mã Ä‘aÌ£i nhân sẽ giận tiÌm mặt traÌch cưÌ, hoặc laÌ€ băng lãnh haÌ£ lệnh truÌ£c khaÌch Ä‘uổi hăÌn Ä‘i, coÌ€n khả năng bằng loÌ€ng haÌ€o phoÌng thaÌ€nh toaÌ€n cÆ¡ hồ laÌ€ cực kyÌ€ beÌ nhỏ.
Trầm mặc, yên tĩnh, một hồi lâu, LuÌ£c ThâÌt Ä‘ang quyÌ€ laÌ£i nghe được một chuyện không thể tin nổi, bên tai truyền đêÌn thanh âm laÌ£nh nhaÌ£t của Mã Ä‘aÌ£i nhân:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân coÌ phải laÌ€ Ä‘ã lầm lẫn giÌ€ không, bổn quân vừa mÆ¡Ìi suy nghĩ, chưa từng nghe qua viÌ£ tiểu thư Chủ phủ naÌ€o cả, trong phủ cũng không coÌ người như ngươi noÌi.
LuÌ£c ThâÌt ngÆ¡Ì ra ngẩng đầu nhiÌ€n lên, laÌ£i thâÌy vẻ mặt vaÌ€ aÌnh măÌt của Mã Ä‘aÌ£i nhân laÌ£nh nhaÌ£t, loÌ€ng của hăÌn khẽ động, lập tưÌc phản ưÌng, vội trả lời:
- ÄaÌ£i nhân, ti chưÌc laÌ€ nghe noÌi, cho nên vội vaÌ€ng chaÌ£y thẳng tÆ¡Ìi TriÌ€ Châu.
- Bản quân xem LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân không phải laÌ€ daÌ£ng người lỗ mãng đâu đâÌy.
Mã Ä‘aÌ£i nhân thản nhiên noÌi.
- Ti chưÌc biêÌt tội, xin Ä‘aÌ£i nhân thÆ°Ì lỗi, ti chưÌc sẽ trở về xem laÌ€ coÌ chuyện giÌ€ xảy ra.
LuÌ£c ThâÌt cung kiÌnh Ä‘aÌp laÌ£i.
- Không vội, Lục đại nhân ngồi đi.
Mã Ä‘aÌ£i nhân thản nhiên noÌi.
LuÌ£c ThâÌt taÌ£ Æ¡n, rồi đưÌng dậy ngồi về chỗ cũ, laÌ£i nghe Mã Ä‘aÌ£i nhân noÌi:
- Công traÌ£ng vaÌ€ thaÌ€nh tiÌch của LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân taÌ£i huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, bổn quân cũng coÌ nghe qua.
- TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân khen ngợi, ti chưÌc tự biêÌt ở huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i Ä‘ã laÌ€m troÌ€n bổn phận của miÌ€nh, nhưng vẫn không traÌnh khỏi sinh ra nhiều chuyện răÌc rôÌi, ti chưÌc cũng laÌ€ thân bâÌt do kỷ.
LuÌ£c ThâÌt cung kiÌnh Ä‘aÌp laÌ£i.
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân laÌ€ trực tiêÌp từ kinh thaÌ€nh đêÌn đây sao?
Mã đại nhân chuyển trọng tâm câu chuyện.
- Không phải, ti chưÌc laÌ€ từ Ninh QuôÌc quân đêÌn đây. Ti chưÌc phuÌ£ng mệnh ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ hộ vệ MaÌ£nh ThaÌ£ch Ä‘aÌ£i nhân cuÌ€ng chiÌn quan tươÌng Ä‘i Ninh QuôÌc quân, muÌ£c Ä‘iÌch Ä‘i Ninh QuôÌc quân laÌ€ để tăng cường quân biÌ£ Tam doanh. Ti chưÌc viện cÆ¡Ì thăm người thân, rời khỏi Ninh QuôÌc quân đêÌn đây truyền mật chỉ đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt cung kiÌnh trả lời.
Mã Ä‘aÌ£i nhân trầm mặc, một laÌt sau mÆ¡Ìi hỏi:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân coÌ biêÌt mật chỉ laÌ€ mệnh lệnh việc giÌ€ không?
- Ti chưÌc không biêÌt.
LuÌ£c ThâÌt lập tưÌc phủ nhận.
- ChiÌnh laÌ€ lệnh cho bổn quân tăng cường quân biÌ£ Tam doanh đâÌy.
Mã Ä‘aÌ£i nhân thản nhiên noÌi, LuÌ£c ThâÌt biÌ€nh tĩnh không noÌi.
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân hẳn laÌ€ biêÌt chuyện lập quân đội taÌ£i Thường Châu rồi chưÌ?
Mã đại nhân lại hỏi.
- Không daÌm giâÌu giêÌm Ä‘aÌ£i nhân, ti chưÌc cũng coÌ nghe noÌi qua.
LuÌ£c ThâÌt haÌ€m suÌc trả lời.
- TaÌ£i Thường Châu lập quân, mật chỉ cũng laÌ€ do LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân đưa tÆ¡Ìi, hay laÌ€ Bệ haÌ£ coÌ yÌ Ä‘iÌ£nh để cho LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân ngaÌ€y sau trở thaÌ€nh Chủ soaÌi quân Thường Châu.
Mã Ä‘aÌ£i nhân hỏi trăÌng ra.
LuÌ£c ThâÌt cả kinh nhiÌ€n laÌ£i, vội noÌi:
- ÄaÌ£i nhân chÆ¡Ì coÌ noÌi bừa, ta trẻ tuổi như vậy, sau naÌ€y lập quân nêÌu trong sÃ´Ì quan tươÌng coÌ ta, ta cũng chỉ coÌ thể laÌ€ Doanh tươÌng.
Mã Ä‘aÌ£i nhân nhiÌ€n hăÌn cười cười, luÌc naÌ€y người trung niên Ä‘ã quay laÌ£i đưÌng đợi, y quay đầu noÌi:
- Lưu Sơn, đưa cho Lục đại nhân đi.
LuÌ£c ThâÌt vừa nghe vội đưÌng dậy, chăÌp tay noÌi:
- Ti chưÌc caÌo từ.
26.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 112
CaÌo giaÌ€
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
ThâÌy LuÌ£c ThâÌt rời Ä‘i rồi, Mã Ä‘aÌ£i nhân laÌ£i bảo moÌ£i người rời phoÌ€ng, sau Ä‘oÌ cầm trở về mật chỉ nhiÌ€n xem, thậm chiÌ hoÌ€m thư niêm phong mật chỉ cũng xem xeÌt cẩn thận.
Một laÌt sau người trung niên trở laÌ£i, Ä‘i đêÌn bên caÌ£nh Mã Ä‘aÌ£i nhân, cung kiÌnh noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, người noÌ£ laÌ€ LuÌ£c Thiên Phong đâÌy.
Mã Ä‘aÌ£i nhân nhiÌ€n gã một caÌi, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Ngươi daÌm cầm tuÌ€ Thiên Ngưu Vệ sao.
- Không không, là thuộc hạ ngu độn rồi.
Người trung niên cả kinh, sợ hãi vội vaÌ€ng tự traÌch noÌi.
Mã Ä‘aÌ£i nhân buông xuôÌng mật chỉ, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Mật chỉ laÌ€ thật, cũng không coÌ aÌm chỉ giÌ€ cả, LuÌ£c Thiên Phong naÌ€y, bổn quân không thể lộn xộn đâu.
Người trung niên gật gật đầu, nhưng cũng không daÌm nhiều lời, một laÌt sau, laÌ£i nghe Mã Ä‘aÌ£i nhân noÌi:
- Ngươi Ä‘i thông baÌo phu nhân, hai nữ nhân do Chu phủ huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i đưa tÆ¡Ìi kia, lâÌy tội danh phaÌ£m thượng bâÌt kiÌnh, baÌn Ä‘i Di TiÌ€nh viện. Sau Ä‘oÌ ngươi baÌo cho LuÌ£c Thiên Phong tÆ¡Ìi mang người rời Ä‘i, tuy nhiên ngươi phải noÌi cho LuÌ£c Thiên Phong biêÌt, người không thể quay trở về huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i.
- ÄaÌ£i nhân, LuÌ£c Thiên Phong chẳng qua chỉ laÌ€ một võ quan mÆ¡Ìi được thăng tiêÌn, Ä‘aÌ£i nhân Ä‘iÌ£a viÌ£ tôn quyÌ, cần giÌ€ phải mặc cho hăÌn caÌ€n quâÌy.
Mã Ä‘aÌ£i nhân nhiÌ€n gã một caÌi, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Bổn quân tâÌt nhiên Ä‘iÌ£a viÌ£ tôn quyÌ, nhưng cũng không daÌm quên, Ä‘iÌ£a viÌ£ tôn quyÌ của bổn quân laÌ€ do Bệ haÌ£ ban cho. Ngươi cảm thâÌy bổn quân coÌ cần thiêÌt phải viÌ€ hai nữ nhân maÌ€ choÌ£c tiểu nhân thiÌ£ phi không? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Người trung niên ngẩn ra, haÌ£ gioÌ£ng noÌi:
- ÄaÌ£i nhân chẳng lẽ cho rằng, sẽ biÌ£ người naÌ€y hãm haÌ£i.
Mã Ä‘aÌ£i nhân gật gật đầu, Ä‘aÌp laÌ£i noÌi:
- Thiên Ngưu Vệ chiÌnh laÌ€ gia nô của Bệ haÌ£, người naÌ€y coÌ thể tiêÌp xuÌc vÆ¡Ìi HaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân, nêÌu hăÌn ngầm ôm hận trong loÌ€ng, gặp diÌ£p nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ noÌi lời hãm haÌ£i ta. ÄÆ°Æ¡ng kim Bệ haÌ£ laÌ€ một viÌ£ HoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ nheÌ£ daÌ£, đôi khi, vừa nghe tiêÌng gioÌ Ä‘ã bảo laÌ€ mưa (không coÌ chủ kiêÌn, bảo sao hay vậy).
Người trung niên gật đầu, bỗng nghe Mã Ä‘aÌ£i nhân noÌi:
- Bổn quân mặc cho hăÌn caÌ€n quâÌy, kyÌ€ thật coÌ€n laÌ€ bởi một nguyên nhân troÌ£ng yêÌu khaÌc, Ä‘oÌ laÌ€ phuÌ£ tử Chu phủ huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i không thể troÌ£ng duÌ£ng. Bổn quân không muôÌn viÌ€ haÌ£ng người vô duÌ£ng maÌ€ liều lĩnh rươÌc răÌc rôÌi vaÌ€o thân.
Người trung niên ồ một tiêÌng, hÆ¡i kinh ngaÌ£c noÌi:
- YÌ Ä‘aÌ£i nhân laÌ€ muôÌn cho người khaÌc Ä‘ảm nhiệm chưÌc viÌ£ Chủ bộ huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i sao?
- Hồ đồ, ngươi theo bổn quân lâu như vậy, thÃªÌ maÌ€ caÌi giÌ€ cũng không nhiÌ€n thâÌu. Bổn quân laÌ€ ThÆ°Ì sử TriÌ€ Châu, kiêm chưÌc TiêÌt Äộ SÆ°Ì Khang HoÌa quân, nêÌu maÌ€ lộ liễu kêÌt Ä‘ảng năÌm quyền lực ở huyện, sẽ thaÌ€nh caÌi giÌ€ chưÌ. Ngươi nhÆ¡Ì cho kỹ, quan viên năÌm giữ thực quyền thuộc huyện nhâÌt Ä‘iÌ£nh phải coÌ bôÌi cảnh được quan kinh thaÌ€nh tiêÌn cử, người Chu phủ nhậm chưÌc Chủ bộ, chẳng qua chỉ laÌ€ con rôÌi duÌ€ng để giữ chỗ trươÌc thôi. Bổn quân tuyệt không ủng hộ chuyện Ä‘oaÌ£t quyền thi chiÌnh, mai sau trong kinh nêÌu coÌ người muôÌn bổ nhiệm, bổn quân tự nhiên coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c nhân tiÌ€nh.
Ngữ khiÌ Mã Ä‘aÌ£i nhân hÆ¡i nghiêm khăÌc thuyêÌt giaÌo.
- Vâng, thuộc haÌ£ thuÌ£ giaÌo.
Người trung niên cung kiÌnh Ä‘aÌp laÌ£i.
- Äi thôi, baÌo cho phu nhân biêÌt chÆ¡Ì coÌ nhầm lẫn, laÌ€ người từ huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i tÆ¡Ìi, tên... NhaÌ£n Nhi.
Mã đại nhân dặn dò.
Người trung niên ngẩn ra, cung kiÌnh noÌi:
- ÄaÌ£i nhân yên tâm, thuộc haÌ£ sẽ laÌ€m tôÌt hêÌt thảy.
Mã đại nhân gật gật đầu.
*****
LuÌ£c ThâÌt rời khỏi Châu nha, tiÌ€m đêÌn tửu lâu nÆ¡i nhoÌm quan tươÌng thuộc haÌ£ nghỉ ngÆ¡i. MÆ¡Ìi gặp mặt nhoÌm thuộc haÌ£, hăÌn bỗng coÌ linh cảm quay đầu nhiÌ€n laÌ£i, Ä‘ã thâÌy ở cửa Ä‘i vaÌ€o một nữ nhân mặc y phuÌ£c maÌ€u luÌ£c nhaÌ£t, đầu đội đâÌu laÌ£p buông xuôÌng sa mỏng.
HăÌn lập tưÌc mỉm cười, vẫy tay vÆ¡Ìi nhoÌm quan tươÌng thuộc haÌ£, xoay người nghênh Ä‘oÌn nữ nhân luÌ£c y. Hai người khi đêÌn trươÌc mặt đôÌi phương thiÌ€ dừng bươÌc, LuÌ£c ThâÌt mỉm cười thân thiêÌt goÌ£i:
- Cầm Nhi.
- Lão gia.
Vương Cầm Nhi một thân luÌ£c y, diÌ£u daÌ€ng Ä‘aÌp laÌ£i LuÌ£c ThâÌt.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, yêÌu Æ¡Ìt cười noÌi:
- ChuÌng ta lên lầu noÌi chuyện Ä‘i.
Vương Cầm Nhi gật đầu, cuÌ€ng LuÌ£c ThâÌt Ä‘i lên nhã gian trên lầu, nhoÌm quan tươÌng thuộc haÌ£ laÌ£i tiêÌp tuÌ£c uôÌng rượu taÌn gẫu.
Äi vaÌ€o nhã gian, sau khi hai người ngồi xuôÌng rồi, LuÌ£c ThâÌt noÌi:
- Cầm Nhi, naÌ€ng laÌ€ viÌ€ NhaÌ£n Nhi tiểu thư mÆ¡Ìi dừng chân ở TriÌ€ Châu ư?
Vương Cầm Nhi gỡ xuôÌng đâÌu laÌ£p, lộ ra khuôn mặt xinh Ä‘eÌ£p duyên daÌng, đôi măÌt Ä‘eÌ£p của naÌ€ng ôn nhu nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- ThiêÌp thân Ä‘uÌng laÌ€ viÌ€ NhaÌ£n Nhi maÌ€ ở laÌ£i nÆ¡i naÌ€y, lão gia chăÌc laÌ€ Ä‘ã quay về huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i rồi.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, noÌi:
- Quay về rồi, coÌ Ä‘iều khi về Ä‘ã laÌ€ vaÌ€o ban đêm, chỉ coÌ thể ở VoÌ£ng Giang Bảo bầu baÌ£n cuÌ€ng Vận Nhi caÌc naÌ€ng, trời vừa saÌng viÌ€ công vuÌ£ vaÌ€ chuyện của NhaÌ£n Nhi tiểu thư, liền phải chaÌ£y vội tÆ¡Ìi TriÌ€ Châu gặp Mã Ä‘aÌ£i nhân.
- Ồ, lão gia laÌ€ viÌ€ NhaÌ£n Nhi maÌ€ tÆ¡Ìi sao?
Vương Cầm Nhi kinh ngaÌ£c noÌi.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, tự thuật đề nghiÌ£ của Vương chủ bộ, cũng noÌi việc Vận Nhi khổ sở cầu xin, laÌ£i kể về quaÌ triÌ€nh gặp ThÆ°Ì sử TriÌ€ Châu xin người, cuôÌi cuÌ€ng noÌi:
- Ta Ä‘ã tận lực rồi, chỉ coÌ thể taÌ£i nÆ¡i naÌ€y chờ đợi kêÌt quả thôi.
Äôi măÌt Ä‘eÌ£p của Vương Cầm Nhi ôn tiÌ€nh nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Thật cảm taÌ£ lão gia, việc của NhaÌ£n Nhi laÌ€ tâm bệnh lÆ¡Ìn nhâÌt của thiêÌp thân vaÌ€ chủ mẫu.
LuÌ£c ThâÌt im lặng mỉm cười, laÌ£i nghe Vương Cầm Nhi khổ sở noÌi:
- Trên đường đêÌn TriÌ€ Châu, thiêÌp thân Ä‘ã hêÌt lời khuyên NhaÌ£n Nhi chaÌ£y trôÌn, NhaÌ£n Nhi cũng viÌ€ tâm Ä‘iÌ£a thiện lương hiêÌu thuận, không chiÌ£u haÌ£i cha vaÌ€ huynh trưởng, rôÌt cuộc ngaÌ€y hôm trươÌc Ä‘ã vaÌ€o Mã phủ.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, chợt nghe Vương Cầm Nhi diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Lão gia, nêÌu NhaÌ£n Nhi không coÌ€n nguyên veÌ£n nữa, liệu lão gia sẽ gheÌt bỏ chăng?
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, Ä‘aÌp laÌ£i:
- NaÌ€ng coÌ thâÌy ta gheÌt bỏ Vi Song Nhi vaÌ€ Thu ÄÆ°Æ¡Ì€ng bao giờ chưa?
Vương Cầm Nhi nở nuÌ£ cười xinh Ä‘eÌ£p, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- NoÌi như vậy, lão gia bằng loÌ€ng naÌ£p NhaÌ£n Nhi laÌ€m thiêÌp.
LuÌ£c ThâÌt mỉm cười, nheÌ£ gioÌ£ng noÌi:
- Ta sẽ tôn troÌ£ng yÌ nguyện của NhaÌ£n Nhi tiểu thư, tuy nhiên trong voÌ€ng hai ba năm, ta không thể cho pheÌp NhaÌ£n Nhi tiểu thư rời Ä‘i, gả cho văn nhân vừa yÌ khaÌc.
- Lão gia lo lăÌng ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng thật sự biêÌt được việc chaÌ€ng quyÌ€ xin người phải không?
Vương Cầm Nhi ôn nhu hỏi.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- Không thể không phoÌ€ng đâÌy.
Vương Cầm Nhi gật gật đầu, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Lão gia ở kinh thaÌ€nh, coÌ phải Ä‘ã gặp chuyện giÌ€ chăng?
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, thuật laÌ£i những chuyện Ä‘ã gặp phải taÌ£i kinh thaÌ€nh, đồng thời cũng noÌi về việc thiÌch khaÌch Ảnh tử.
Vương Cầm Nhi vừa nghe vừa nhiÌu đôi mi thanh tuÌ, im lặng trong chôÌc laÌt, mÆ¡Ìi diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Khi naÌ€o lão gia trở về Ninh QuôÌc quân, thiêÌp thân sẽ Ä‘i cuÌ€ng lão gia.
LuÌ£c ThâÌt lăÌc đầu noÌi:
- Ta Ä‘i vaÌ€o quân đội, không thiÌch hợp mang naÌ€ng theo cuÌ€ng. NaÌ€ng yên tâm Ä‘i, chiêÌn lực của gã thiÌch khaÌch kia hẳn laÌ€ không bằng ta, nêÌu không sao coÌ thể chậm chaÌ£p không ra tay.
Vương Cầm Nhi coÌ hÆ¡i chần chừ, gật đầu, LuÌ£c ThâÌt haÌ miệng thở daÌ€i, suy nghĩ một chuÌt, noÌi:
- Cầm Nhi, ta coÌ một yÌ tưởng, muôÌn nghe thử caÌi nhiÌ€n của naÌ€ng.
- Lão gia noÌi Ä‘i.
Vương Cầm Nhi thản nhiên cười Ä‘aÌp, khuôn mặt xinh Ä‘eÌ£p ngậm cười quyêÌn rũ.
LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n maÌ€ ngẩn ngÆ¡, traÌi tim bỗng đập thiÌ€nh thiÌ£ch, vội âm thầm tự kiềm chÃªÌ mi măÌt hÆ¡i buông xuôÌng, Ä‘iÌ£nh thần rồi mÆ¡Ìi mở miệng noÌi về yÌ tưởng tiÌ€m đường lui của miÌ€nh. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi Vương Cầm Nhi nghe xong, vẻ mặt trở nên trang troÌ£ng, đưa măÌt nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- YÌ tưởng của lão gia, thiêÌp thân cho rằng râÌt tôÌt, coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì€ng lui rồi khi laÌ€m việc cũng coÌ thể giảm bÆ¡Ìt kiêng kiÌ£.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, noÌi:
- YÌ tưởng của ta nghe qua thiÌ€ tôÌt đâÌy, coÌ Ä‘iều muôÌn aÌp duÌ£ng sẽ gặp râÌt nhiều khoÌ khăn, hÆ¡n nữa nêÌu haÌ€nh sự không được kiÌn Ä‘aÌo, ngược laÌ£i sẽ biÌ£ chiÌnh noÌ laÌ€m haÌ£i.
Vương Cầm Nhi gật đầu, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Lão gia vừa mÆ¡Ìi noÌi, laÌ€ muôÌn ở ThaÌi Hồ an triÌ một thÃªÌ lực Hồ phỉ phải không.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, noÌi:
- Hôi Ưng Ä‘ã Ä‘aÌp ưÌng đêÌn ThaÌi Hồ gây dựng thÃªÌ lực, maÌ€ sau naÌ€y ta coÌ thể sẽ phải Ä‘i Thường Châu Ä‘oÌng quân, cho duÌ€ không cần Ä‘i Thường Châu Ä‘oÌng quân, ThaÌi Hồ vẫn laÌ€ con đường trôÌn chaÌ£y coÌ khả năng nhâÌt, chỉ laÌ€ laÌ€m sao để coÌ thể hợp phaÌp cư nguÌ£ taÌ£i Việt quôÌc, không phải laÌ€ chuyện dễ.
Vương Cầm Nhi gật đầu, suy nghĩ một chuÌt diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- MuôÌn hợp phaÌp cư nguÌ£ taÌ£i Việt quôÌc không khoÌ lăÌm, chỉ cần nhập cảnh taÌ£i phiÌa tây Việt quôÌc, choÌ£n ra một hộ thân haÌ€o nông thôn chuyên laÌ€m việc aÌc naÌ€o Ä‘oÌ rồi tiêu diệt, sau Ä‘oÌ maÌ£o danh tiÌ€m đêÌn hoÌ£ haÌ€ng ở phương đông nương nhờ, cuôÌi cuÌ€ng taÌ£i phiÌa nam ThaÌi Hồ lựa choÌ£n Ä‘iÌ£a phương nhập hộ. ÄÆ°Æ¡Ì€ng Ä‘i ở Việt quôÌc chỉ cần coÌ baÌ£c đều coÌ thể thông qua, hÆ¡n nữa Tây bộ laÌ€ nÆ¡i chiêÌn loaÌ£n, di dời về phiÌa Äông cũng laÌ€ hợp tiÌ€nh hợp lyÌ.
LuÌ£c ThâÌt tin phuÌ£c gật đầu, rồi laÌ£i nghe Vương Cầm Nhi diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Lão gia, nguy hiểm nhâÌt chiÌnh laÌ€ viÌ£ Hôi Ưng kia, lão gia nêÌu duÌ€ng hăÌn đầu nhập vaÌ€o ThaÌi Hồ xây dựng thÃªÌ lực, tôÌt nhâÌt laÌ€ phaÌi tâm phuÌc cuÌ€ng Ä‘i theo.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, lăÌc đầu noÌi:
- Hôi Ưng ta coÌ thể tin tưởng, nhiÌ€n vaÌ€o haÌ€nh vi để biêÌt con người, luÌc trươÌc Hôi Ưng hoaÌ€n toaÌ€n coÌ thể thâÌt tiÌn một lần nữa băÌn giêÌt ta, nhưng y vẫn giữ chữ tiÌn buông tha ta. Lần buông tha Ä‘oÌ hoaÌ€n toaÌ€n không viÌ€ lợi iÌch, cho nên ta tin y, nêÌu ta phaÌi người khaÌc Ä‘i cuÌ€ng y, ngược laÌ£i sẽ sinh ra nghi kyÌ£. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Cầm Nhi gật đầu, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Lão gia noÌi râÌt Ä‘uÌng lẽ, tuy nhiên nêÌu coÌ tồn taÌ£i lợi iÌch, viÌ£ Hôi Ưng kia mÆ¡Ìi coÌ thể ỷ laÌ£i vaÌ€o lão gia lâu daÌ€i.
LuÌ£c ThâÌt mỉm cười, noÌi:
- LaÌ€ nam nhân đều ham muôÌn vinh hoa phuÌ quyÌ, ta Ä‘ã cho Hôi Ưng vaÌ€ thủ haÌ£ của y cả rồi, ngaÌ€y sau sẽ thực hiện mong muôÌn trở thaÌ€nh quan quân của boÌ£n hoÌ£. Sau naÌ€y cho duÌ€ ta thật phải trôÌn chaÌ£y đêÌn ThaÌi Hồ, cũng phải tự thân ta Ä‘i đêÌn ThaÌi Hồ noÌi ra chân tươÌng, cho nên, Ä‘iÌ£a phương cư nguÌ£ taÌ£i phiÌa nam ThaÌi Hồ nêÌu được an triÌ xong, không thể để cho boÌ£n người Hôi Ưng biêÌt được.
Vương Cầm Nhi gật đầu, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Việc an triÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì€ng lui taÌ£i Việt quôÌc, thiêÌp thân laÌ€ nữ nhân không thể tự thân Ä‘i laÌ€m, lão gia coÌ tâm phuÌc naÌ€o giỏi giang, coÌ thể Ä‘i laÌ€m việc naÌ€y không?
LuÌ£c ThâÌt thoaÌng suy nghĩ, noÌi:
- Chỉ coÌ QuyÌ Ngũ thuÌc ta mÆ¡Ìi coÌ thể hoaÌ€n toaÌ€n tin tưởng, coÌ Ä‘iều ta râÌt coi troÌ£ng QuyÌ Ngũ thuÌc, huôÌng chi Ä‘i Việt quôÌc laÌ£i râÌt nguy hiểm.
- Lão gia, QuyÌ Ngũ thuÌc laÌ€ ai?
Vương Cầm Nhi ôn nhu hỏi.
26.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 113
Cầu thăng chưÌc
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Trong khaÌch sảnh Châu nha, Mã Ä‘aÌ£i nhân tay cầm mật chỉ tựa hồ thoaÌng chuÌt suy nghĩ, bộ daÌng kia trông như coÌ tâm sự giÌ€, chợt coÌ người cung kiÌnh noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Bẩm ThÆ°Ì sử Ä‘aÌ£i nhân, ngoaÌ€i cửa coÌ GiaÌo uÌy Khang HoÌa quân Äông Quang cầu kiêÌn.
- Ai?
Mã đại nhân ngẩng đầu trầm giọng hỏi.
- ÄaÌ£i nhân, laÌ€ GiaÌo uÌy của Nha quân trong Khang HoÌa quân, Äông Quang cầu kiêÌn.
Người đêÌn bẩm baÌo kiÌnh cẩn trả lời, cũng chiÌnh laÌ€ tươÌng thủ môn kia.
- Cho gã tiêÌn vaÌ€o.
Mã Ä‘aÌ£i nhân Ä‘aÌp laÌ£i, tươÌng thủ môn cung kiÌnh trả lời rồi Ä‘i.
Một laÌt sau, một gã GiaÌo uÌy thân khoaÌc tươÌng giaÌp Ä‘i đêÌn, diện maÌ£o biÌ€nh thường, tuổi hai bảy hai taÌm, tay phải xaÌch theo một caÌi tuÌi da, Ä‘uÌng laÌ€ Äông Quang người maÌ€ LuÌ£c ThâÌt chủ động thiêÌt lập quan hệ ngoaÌ£i giao.
- Äội trưởng Nha quân Hữu Vệ doanh Äông Quang baÌi kiêÌn TiêÌt Äộ SÆ°Ì Ä‘aÌ£i nhân.
CaÌnh tay traÌi của Äông Quang đưa ngang ngực, quyÌ€ một chân trên đâÌt cung kiÌnh noÌi.
- Äông Quang, ngươi tÆ¡Ìi gặp bổn quân, coÌ chuyện giÌ€ sao?
Mã đại nhân thản nhiên hỏi.
- Hồi bẩm Ä‘aÌ£i nhân, gia thuÌc của thuộc haÌ£ laÌ€ Huyện thừa huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i mÆ¡Ìi nhậm chưÌc, thuộc haÌ£ được gia thuÌc nhờ vả, hôm nay đưa tÆ¡Ìi một vaÌ£n lượng baÌ£c laÌ€m lễ, kiÌnh xin Ä‘aÌ£i nhân nhận cho.
Äông Quang cung kiÌnh, thẳng thăÌn hồi Ä‘aÌp.
Mã Ä‘aÌ£i nhân nhiÌ€n Äông Quang, một laÌt sau mÆ¡Ìi lên tiêÌng:
- ÄÆ°Ìng lên Ä‘i.
- Vâng, tạ đại nhân.
Äông Quang cung kiÌnh đưÌng dậy.
Mã Ä‘aÌ£i nhân nhiÌ€n hăÌn, hỏi:
- Gia thuÌc của ngươi, viÌ€ cÆ¡Ì giÌ€ muôÌn dâng lễ cho bổn quân, không phải y Ä‘ã coÌ quyÌ nhân kinh thaÌ€nh câÌt nhăÌc hay sao?
- Hồi Ä‘aÌ£i nhân, gia thuÌc Ä‘uÌng laÌ€ coÌ quyÌ nhân kinh thaÌ€nh đề baÌ£t, nhưng vẫn hy voÌ£ng nhận được sự bảo hộ của Ä‘aÌ£i nhân.
Äông Quang kiÌnh cẩn trả lời.
Mã Ä‘aÌ£i nhân im lặng, một laÌt sau, đột nhiên noÌi:
- Hẳn laÌ€ ngươi coÌ biêÌt LuÌ£c Thiên Phong.
Äông Quang ngẩn ra, cung kiÌnh noÌi:
- Vâng, thuộc haÌ£ coÌ biêÌt LuÌ£c Thiên Phong, laÌ€ trong một lần thi haÌ€nh nhiệm vuÌ£ giêÌt hăÌn maÌ€ nhận biêÌt, lần Ä‘oÌ thuộc haÌ£ thâÌt thủ.
Mã Ä‘aÌ£i nhân laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Gia thuÌc của ngươi cuÌ€ng vÆ¡Ìi LuÌ£c Thiên Phong coÌ tÆ¡Ìi lui gần gũi hay không?
Äông Quang ngẩn ra, Ä‘aÌp laÌ£i:
- Hồi Ä‘aÌ£i nhân, gia thuÌc vaÌ€ LuÌ£c Thiên Phong không quen biêÌt nhau, thuộc haÌ£ coÌ thể cam Ä‘oan, gia thuÌc cuÌ€ng LuÌ£c Thiên Phong tuyệt đôÌi không coÌ bâÌt kyÌ€ quan hệ trực tiêÌp naÌ€o cả.
- Thật vậy sao? Nhưng bổn quân nghe noÌi, gia thuÌc của ngươi từ khi nhậm chưÌc Huyện thừa huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, Ä‘ã năm lần bảy lượt ngầm hỗ trợ thÃªÌ lực của LuÌ£c Thiên Phong đâÌy.
Mã Ä‘aÌ£i nhân laÌ£nh luÌ€ng noÌi.
Äông Quang cả kinh, do dự một chuÌt, cung kiÌnh noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, gia thuÌc thật sự không coÌ nhận biêÌt LuÌ£c Thiên Phong, nhưng gia thuÌc Ä‘uÌng laÌ€ coÌ ngầm bảo hộ LuÌ£c gia, tuy nhiên nguyên nhân căn bản không hề coÌ quan hệ giÌ€ vÆ¡Ìi LuÌ£c Thiên Phong.
Mã Ä‘aÌ£i nhân ngẩn ra, aÌnh măÌt oai nghiêm laÌ£nh lẽo nhiÌ€n choÌ€ng choÌ£c Äông Quang. Äông Quang vừa thâÌy săÌc mặt liền trở nên kinh hoaÌ€ng, vội noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, thuộc haÌ£ nghe gia thuÌc noÌi rằng, người vôÌn không muôÌn đôÌi đầu vÆ¡Ìi Ngưu huyện uÌy, nhưng coÌ một viÌ£ tổng quản trong Tiêu phủ âm thầm đêÌn gặp mặt gia thuÌc, nhờ gia thuÌc ngầm bảo hộ cho LuÌ£c gia, gia thuÌc không daÌm không nghe theo.
- Tiêu phủ?
Mã Ä‘aÌ£i nhân sửng sôÌt không noÌi nên lời.
- LaÌ€ Tiêu phủ đâÌy aÌ£, Ä‘aÌ£i nhân. LuÌ£c Thiên Phong coÌ một muội muội, laÌ€ tyÌ€ nữ tâm phuÌc của TÆ°Ì tiểu thư Tiêu phủ, maÌ€ TÆ°Ì tiểu thư Tiêu phủ laÌ€ viÌ£ hôn thê của Binh bộ Vinh thiÌ£ lang. Gia thuÌc noÌi rằng, coÌ khả năng chiÌnh laÌ€ TÆ°Ì tiểu phủ Tiêu phủ yêu cầu người bảo hộ LuÌ£c gia.
Äông Quang gâÌp gioÌ£ng giải thiÌch, trong loÌ€ng sợ hêÌt hồn, hoÌa ra laÌ€ hôm nay gã nhận được vaÌ€ng vaÌ€ một phong thư. Trong thư coÌ vaÌ£ch ra năm loaÌ£i khả năng ưÌng đôÌi, câu trả lời của gã chiÌnh laÌ€ một trong sÃ´Ì những khả năng Ä‘oÌ. Gã không rõ thư coÌ phải laÌ€ do LuÌ£c ThâÌt viêÌt hay không, nêÌu Ä‘uÌng laÌ€ vậy, gã LuÌ£c ThâÌt kia thật sự râÌt Ä‘aÌng sợ đâÌy, laÌ£i coÌ thể Ä‘oaÌn trươÌc được Mã Ä‘aÌ£i nhân sẽ tra hỏi những giÌ€.
Gã thâÌy mặt mũi của Mã Ä‘aÌ£i nhân trở nên nghiêm troÌ£ng, xoay xoay đầu như coÌ Ä‘iều suy nghĩ, một laÌt sau, Mã Ä‘aÌ£i nhân mÆ¡Ìi hỏi:
- Äông Quang, quyÌ nhân taÌ£i kinh thaÌ€nh của gia thuÌc ngươi laÌ€ viÌ£ naÌ€o?
- ÄaÌ£i nhân, thuộc haÌ£ không daÌm noÌi loaÌ£n, kyÌ€ thực, gia thuÌc cũng không biêÌt viÌ£ quyÌ nhân câÌt nhăÌc người laÌ€ viÌ£ naÌ€o. LaÌ€ đột nhiên coÌ một người trung niên tiÌ€m tÆ¡Ìi gia thuÌc, hỏi gia thuÌc coÌ thể cung ưÌng Ä‘ủ vaÌ£n ngân lượng, cuÌ€ng vÆ¡Ìi nghe lệnh laÌ€m một vaÌ€i việc trong khả năng cho pheÌp hay không. Sau khi gia thuÌc noÌi coÌ thể, không lâu sau Ä‘ã được LaÌ£i bộ đề baÌ£t laÌ€m Huyện thừa huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, tuy nhiên theo lời gia thuÌc tự phỏng Ä‘oaÌn, viÌ£ quyÌ nhân câÌt nhăÌc người không phải laÌ€ Tiêu phủ, maÌ€ chiÌnh laÌ€ Vinh thiÌ£. ChăÌc chăÌn sẽ không laÌ€ Chu thiÌ£, bởi viÌ€ Ngưu huyện uÌy laÌ€ gia nô cuÌ€a Công bộ ThiÌ£ lang, maÌ€ nghe noÌi Công bộ ThiÌ£ lang laÌ£i coÌ bôÌi cảnh Chu thiÌ£. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äông Quang cung kiÌnh hồi Ä‘aÌp, trả lời cũng laÌ€ theo một trong những khả năng trong thư.
Mã Ä‘aÌ£i nhân gật gật đầu, chợt noÌi:
- Ngươi đi đi.
- Vâng.
Äông Quang cung kiÌnh Ä‘aÌp lời, tiêÌp Ä‘oÌ do dự một chuÌt, laÌ£i kiÌnh cẩn noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, thuộc haÌ£ coÌ một thỉnh cầu muôÌn noÌi.
Mã Ä‘aÌ£i nhân nhiÌ€n gã một caÌi, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- NoÌi Ä‘i.
- ÄaÌ£i nhân, lần trươÌc thuộc haÌ£ giêÌt LuÌ£c Thiên Phong thâÌt baÌ£i, choÌ£c cho Äô uÌy Ä‘aÌ£i nhân vô cuÌ€ng không haÌ€i loÌ€ng, từ Ä‘oÌ về sau vẫn lãnh Ä‘aÌ£m thuộc haÌ£. Thuộc haÌ£ muôÌn xin Ä‘aÌ£i nhân Ä‘iều thuộc haÌ£ đêÌn Tả Vệ doanh.
Äông Quang kiÌnh cẩn noÌi.
Äây chiÌnh laÌ€ do gã tự phaÌt huy, gã Ä‘ã nhiều năm lăn lộn trong quân, dĩ nhiên hiểu râÌt rõ những quy tăÌc cuÌ€ng kiêng kiÌ£ tiềm ẩn. Gã thỉnh cầu được Ä‘iều chuyển, một laÌ€ coÌ thể laÌ€m cho Mã Ä‘aÌ£i nhân tiêu hêÌt nghi ngờ về việc gã coÌ biêÌt chuyện tăng cường quân biÌ£ hay không, hai laÌ€ trong quân luôn coÌ quy tăÌc ngầm để trở thaÌ€nh chi chiÌnh.
NêÌu Mã Ä‘aÌ£i nhân Ä‘em gã đổi chỗ vÆ¡Ìi đội trưởng Tả Vệ doanh, vậy sẽ khiêÌn cho caÌc quan tươÌng ngờ vực vô căn cưÌ, sẽ cho rằng TiêÌt Äộ SÆ°Ì Ä‘aÌ£i nhân coÌ yÌ không tiÌn nhiệm. DươÌi sự băn khoan, Mã Ä‘aÌ£i nhân sẽ suy xeÌt ưu tiên đề baÌ£t gã, cho duÌ€ không thể đề baÌ£t, Äông Quang quả thật cũng muôÌn rời khỏi Hữu Vệ doanh. Chuyện của LuÌ£c ThâÌt Ä‘ã khiêÌn gã mâÌt vaÌ€ng mâÌt người, xaÌc thực laÌ€m cho gã taÌ£i Hữu Vệ doanh chiÌ£u khinh miệt laÌ£nh nhaÌ£t.
Mã Ä‘aÌ£i nhân nghe xong ngẩn ra, suy nghĩ một chuÌt, gật đầu noÌi:
- ÄÆ°Æ¡Ì£c rồi, ngươi trở về chờ tin Ä‘i.
- TaÌ£ Ä‘aÌ£i nhân, thuộc haÌ£ caÌo lui.
Äông Quang cung kiÌnh taÌ£ Æ¡n, tiêÌn lên đặt tuÌi vaÌ€ng trên baÌ€n, sau Ä‘oÌ hươÌng về Mã Ä‘aÌ£i nhân cung kiÌnh haÌ€nh quân lễ, rồi rời Ä‘i.
Mã Ä‘aÌ£i nhân dõi về phiÌa cửa sảnh, trong chôÌc laÌt như thoaÌng chuÌt suy nghĩ, chợt lẩm bẩm:
- LuÌ£c Thiên Phong hẳn laÌ€ coÌ Tiêu thiÌ£ chôÌng lưng, taÌ£i Thường Châu lập quân, ở Thường Châu coÌ một trong những nhaÌnh chiÌnh của Tiêu thiÌ£, chẳng lẽ yÌ tÆ°Ì của Bệ haÌ£ laÌ€ muôÌn bồi dưỡng Tiêu thiÌ£ cầm giữ quân sao? MuôÌn trông cậy vaÌ€o Tiêu thiÌ£ đôÌi khaÌng vÆ¡Ìi Giang Âm quân của Trương thiÌ£ ư?
- Nhưng nghe noÌi Tiêu thiÌ£ vẫn âm thầm ủng hộ Ung Vương cÆ¡ maÌ€, nêÌu Bệ haÌ£ laÌ€m vậy, chẳng lẽ không phải laÌ€ nuôi hổ thaÌ€nh hoÌ£a, lâÌy haÌ€nh động của Bệ haÌ£ thời gian qua, vẫn râÌt kiêng kiÌ£ Ung Vương thÃªÌ lÆ¡Ìn.
LuÌc naÌ€y, người trung niên tên Lưu SÆ¡n Ä‘i đêÌn, cung kiÌnh noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, phu nhân Ä‘ã noÌi, xin Ä‘aÌ£i nhân yên tâm, mặt khaÌc chỗ của LuÌ£c Thiên Phong, thuộc haÌ£ Ä‘ã Ä‘iÌch thân Ä‘i baÌo tin. LuÌ£c Thiên Phong noÌi rằng, hăÌn sẽ ghi nhÆ¡Ì Ã¢n tiÌ€nh Ä‘aÌ£i nhân thaÌ€nh toaÌ€n.
Mã Ä‘aÌ£i nhân gật gật đầu, giương măÌt noÌi:
- Lưu SÆ¡n, ngươi Ä‘i kinh thaÌ€nh một chuyêÌn, âm thầm hỏi thăm một chuÌt, Bệ haÌ£ coÌ phải laÌ€ coÌ tâm dời Äô rồi hay không.
Lưu SÆ¡n cả kinh, kinh ngaÌ£c noÌi:
- Dời Äô?
Mã Ä‘aÌ£i nhân gật đầu, noÌi:
- Bệ haÌ£ muôÌn lập quân taÌ£i Thường Châu, vậy hẳn laÌ€ coÌ yÌ kiềm chÃªÌ Giang Âm quân, taÌ£i sao phải lập một đội quân khaÌc kiềm chÃªÌ Giang Âm quân, hẳn laÌ€ viÌ€ Kinh quân phải truÌ quân về Tây bộ rồi.
- ÄaÌ£i nhân, không thể naÌ€o đâu, hiện giờ Tây bộ hỗn loaÌ£n, Bệ haÌ£ laÌ€m sao daÌm dời Äô đêÌn Hồng Châu.
Lưu SÆ¡n hoaÌ€i nghi noÌi.
- Cũng laÌ€ bởi hỗn loaÌ£n, Bệ haÌ£ mÆ¡Ìi biêÌt tiÌ€nh hiÌ€nh Ä‘ã câÌp baÌch lăÌm rồi, nêÌu mâÌt Ä‘i Tây bộ, caÌi giang sÆ¡n ÄÆ°Æ¡Ì€ng quôÌc naÌ€y coÌ€n coÌ thể giữ được aÌ€? SÆ¡Ìm nên dời Äô đêÌn Tây bộ rồi.
Mã Ä‘aÌ£i nhân lăÌc đầu noÌi.
Lưu SÆ¡n ồ một tiêÌng, laÌ£i nghe Mã Ä‘aÌ£i nhân khẽ thở daÌ€i, noÌi:
- NêÌu Bệ haÌ£ dời đô đêÌn Hồng Châu, tâÌt nhiên cần phải ở taÌ£i cửa ngõ BaÌ€ Dương Hồ truÌ Ä‘oÌng Ä‘aÌ£i quân, maÌ€ Ä‘iều bổn quân sợ nhâÌt chiÌnh laÌ€ biÌ£ Ä‘iều Ä‘i khỏi TriÌ€ Châu. Bổn quân tuyệt không nguyện Ä‘i BaÌ€ Dương Hồ, laÌ£i caÌ€ng không nguyện Ä‘i Thường Châu, bổn quân không nghĩ rời khỏi TriÌ€ Châu.
Lưu SÆ¡n ồ một tiêÌng, Mã Ä‘aÌ£i nhân laÌ£i phân phoÌ noÌi:
- Ngươi Ä‘i kinh thaÌ€nh, đêÌn gặp Công bộ ThiÌ£ lang một chuyêÌn, dâng lên năm vaÌ£n baÌ£c, laÌ£i noÌi cho Triệu Ä‘aÌ£i nhân biêÌt. LuÌ£c Thiên Phong đêÌn TriÌ€ Châu vÆ¡Ìi vai troÌ€ laÌ€ Thiên Ngưu Vệ do HoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ sai sử, laÌ£i coÌ Tiêu phủ ngầm bảo hộ, bổn quân không daÌm giêÌt, mong Triệu Ä‘aÌ£i nhân thÆ°Ì lỗi cho.
Lưu SÆ¡n cung kiÌnh Ä‘aÌp lời.
*****
Trong nhã gian tửu lâu, LuÌ£c ThâÌt cầm một phong thư lệnh viêÌt tay, đây laÌ€ quan viên thuộc câÌp của Mã Ä‘aÌ£i nhân Ä‘iÌch thân đưa tÆ¡Ìi, noÌi cho hăÌn biêÌt ngaÌ€y mai coÌ thể Ä‘i Di TiÌ€nh viện lĩnh người.
ViÌ£ trung niên kia laÌ£i noÌi Mã Ä‘aÌ£i nhân chưa từng gặp qua chủ tÆ¡Ì NhaÌ£n Nhi, ẩn yÌ cho LuÌ£c ThâÌt, NhaÌ£n Nhi tiểu thư vẫn nguyên veÌ£n. Mặt khaÌc cũng giải thiÌch rằng viÌ€ để không phaÌt sinh phê biÌ€nh chỉ triÌch, chỉ coÌ thể Ä‘em người baÌn vaÌ€o Di TiÌ€nh viện, bảo LuÌ£c ThâÌt sau khi lãnh người rồi, không được đưa trở về huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i. LuÌ£c ThâÌt đương nhiên hiểu được hêÌt thảy laÌ€ viÌ€ traÌnh gây tổn haÌ£i đêÌn thanh danh của Mã gia, hăÌn chỉ coÌ thể tỏ ra cảm kiÌch cung kiÌnh taÌ£ Æ¡n.
Cung kiÌnh tiễn người trung niên Ä‘i rồi, LuÌ£c ThâÌt mỉm cười đưa thư lệnh viêÌt tay cho Vương Cầm Nhi, cười noÌi:
- Cầm Nhi, chuÌng ta không phải thâÌt voÌ£ng rồi.
Vương Cầm Nhi tiêÌp nhận thư lệnh viêÌt tay nhiÌ€n xem một chuÌt, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- ViÌ£ Mã Ä‘aÌ£i nhân kia vẫn luôn mang tiêÌng loÌ€ng tham không Ä‘aÌy, ông ta thân laÌ€ Ä‘aÌ£i quan năÌm quyền cực lÆ¡Ìn, laÌ£i coÌ thể dễ daÌ€ng khoan dung cả nể lão gia, xem ra hẳn laÌ€ một tên caÌo giaÌ€ co được giãn được đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, noÌi:
- ÄaÌng tiêÌc, NhaÌ£n Nhi tiểu thư biÌ£ baÌn nhập kỹ nữ tiÌ£ch, không biêÌt sau naÌ€y coÌ oaÌn hận ta hay không.
Vương Cầm Nhi cười nhaÌ£t noÌi:
- Lão gia không cần lo lăÌng, ngaÌ€y sau NhaÌ£n Nhi sẽ không biêÌt đêÌn việc laÌ€m haÌ€o hiệp của lão gia đâu, naÌ€ng âÌy sẽ chỉ biêÌt miÌ€nh laÌ€ biÌ£ phu nhân Mã phủ Ä‘Ã´Ì kyÌ£ nên biÌ£ baÌn Ä‘i.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, tiêÌp Ä‘oÌ im lặng không noÌi giÌ€, laÌ€m nghĩa sĩ vô danh, hăÌn đương nhiên bằng loÌ€ng. KyÌ€ thực, hăÌn Ä‘ã không ngờ tÆ¡Ìi Mã gia sẽ baÌn chủ tÆ¡Ì NhaÌ£n Nhi nhập kỹ nữ tiÌ£ch, hậu quả taÌ€n khôÌc của ngaÌ€y hôm nay, hăÌn không muôÌn Ä‘i gaÌnh vaÌc
26.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 114
Äi Thanh Dương
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
- Lão gia, sau naÌ€y chủ tÆ¡Ì NhaÌ£n Nhi sẽ laÌ€ thiÌ£ thiêÌp trong phoÌ€ng thiêÌp thân, lão gia coÌ Ä‘Ã´Ì€ng yÌ không?
Vương Cầm Nhi ôn nhu hỏi.
LuÌ£c ThâÌt cười khổ, im lặng gật đầu, Vương Cầm Nhi câÌt vaÌ€o thư lệnh viêÌt tay, diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- NgaÌ€y mai thiêÌp thân sẽ cho người dẫn NhaÌ£n Nhi rời khỏi TriÌ€ Châu, đưa đêÌn thanh lâu khaÌc daÌ£y dỗ một thời gian.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong, kinh ngaÌ£c nhiÌ€n Vương Cầm Nhi, Vương Cầm Nhi cười nhaÌ£t noÌi:
- NgaÌ€y mai thiêÌp thân không nên lập tưÌc Ä‘i gặp NhaÌ£n Nhi, laÌ€m vậy sẽ caÌ€ng khiêÌn cho NhaÌ£n Nhi hiểu sai maÌ€ mai sau sinh loÌ€ng oaÌn hận, ngoaÌ€i ra thiêÌp thân hêÌt sưÌc buồn bực NhaÌ£n Nhi vô tri. ThiêÌp muôÌn cho NhaÌ£n Nhi biêÌt được caÌi giÌ€ mÆ¡Ìi laÌ€ hiện thực sinh tồn, để cho naÌ€ng âÌy mang theo caÌi tư tưởng tự cho laÌ€ cao quyÌ kia của miÌ€nh, Ä‘i thể hội Ä‘au khổ của phận laÌ€m kỹ nữ.
LuÌ£c ThâÌt chau maÌ€y, laÌ£i nghe Vương Cầm Nhi noÌi:
- ÄÆ°Æ¡Ì£c rồi, việc của NhaÌ£n Nhi, thiêÌp thân sẽ coÌ chừng mực, lão gia cũng mau choÌng trở về huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i Ä‘i, vÆ¡Ìi laÌ£i coÌ€n phải Ä‘i huyện Thanh Dương baÌi kiêÌn mẫu thân kiÌ€a.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, lập tưÌc thuận theo gật đầu, laÌ£i nghe Vương Cầm Nhi diÌ£u daÌ€ng noÌi:
- Lão gia ở khu vực TriÌ€ Châu không được mâÌt cảnh giaÌc, phải đề phoÌ€ng viÌ£ Mã Ä‘aÌ£i nhân kia aÌm saÌt.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, trong loÌ€ng âÌm aÌp, mỉm cười gật đầu noÌi:
- Ta biêÌt rồi, naÌ€ng ở bên ngoaÌ€i, cũng cần phải để yÌ an nguy của miÌ€nh đâÌy.
- ThiêÌp thân sẽ cẩn thận.
Vương Cẩm Nhi diÌ£u daÌ€ng Ä‘aÌp laÌ£i, chợt tiêÌn lên nhaÌ€o vaÌ€o lồng ngực của LuÌ£c ThâÌt.
CuÌ€ng Vương Cầm Nhi ôm nhau âu yêÌm trong chôÌc laÌt, LuÌ£c ThâÌt Ä‘aÌ€nh dằn loÌ€ng buông ra mỹ nhân, hăÌn xuôÌng lầu goÌ£i nhoÌm quan tươÌng thuộc haÌ£, xuâÌt phaÌt rời khỏi thaÌ€nh TriÌ€ Châu. Khi Ä‘ã rời thaÌ€nh TriÌ€ Châu được năm dặm, LuÌ£c ThâÌt đột nhiên đổi chủ yÌ, dẫn nhoÌm quan tươÌng thủ haÌ£ chuyển hươÌng phoÌng ngựa về huyện Thanh Dương.
LuÌ£c ThâÌt bâÌt ngờ đổi hươÌng, cũng khiêÌn cho binh mai phuÌ£c ở hai mươi dặm phiÌa trươÌc râÌt ngoaÌ€i yÌ muôÌn. ÄoÌ laÌ€ một đội quan quân hÆ¡n hai trăm người, mỗi người cầm sẵn cung tiễn mai phuÌ£c. BoÌ£n hoÌ£ phuÌ£ng mệnh chờ đợi mai phuÌ£c, cũng không biêÌt khi naÌ€o thiÌ€ LuÌ£c ThâÌt rời khỏi thaÌ€nh TriÌ€ Châu.
Thẳng đêÌn khi một gã liÌnh trinh saÌt chaÌ£y tÆ¡Ìi, nhoÌm phuÌ£c binh mÆ¡Ìi biêÌt muÌ£c tiêu Ä‘ã ra khỏi thaÌ€nh TriÌ€ Châu, nhưng laÌ£i thiÌ€nh liÌ€nh đổi hươÌng Ä‘i huyện Thanh Dương, cÆ¡ hồ giôÌng như biêÌt phiÌa trươÌc coÌ phuÌ£c binh, nhoÌm phuÌ£c binh Ä‘aÌ€nh phải thu đội trở về thaÌ€nh TriÌ€ Châu giao lệnh.
Trong khaÌch sảnh ThÆ°Ì sử, Mã Ä‘aÌ£i nhân nghe một gã võ quan bẩm baÌo, nghe xong không ngờ trên mặt Ä‘ã hiện lên một nuÌ£ cười laÌ£nh, phân phoÌ noÌi:
- Ngươi Ä‘uổi theo LuÌ£c Thiên Phong, một miÌ€nh trực tiêÌp gặp hăÌn thông baÌo, người muôÌn giêÌt hăÌn chiÌnh laÌ€ Trưởng sử TriÌ€ Châu.
Võ quan lĩnh mệnh maÌ€ Ä‘i, Mã Ä‘aÌ£i nhân lăÌc lăÌc đầu, hÆ¡i buồn bực noÌi:
- Ngu xuẩn vô tri, không ngờ laÌ£i muôÌn taÌ£i Ä‘iÌ£a phương cươÌp giêÌt tươÌng mã thiện chiêÌn.
Trong Nam môn Châu nha, Trưởng sử TriÌ€ Châu cũng Ä‘ang đôÌi mặt vÆ¡Ìi một gã võ quan, võ quan chăÌp tay noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, thuộc haÌ£ Ä‘ã ở trên đường mai phuÌ£c, nhưng không nghĩ tÆ¡Ìi gã LuÌ£c Thiên Phong kia laÌ£i đột nhiên chuyển hươÌng chaÌ£y Ä‘i huyện Thanh Dương.
SăÌc mặt Trưởng sử TriÌ€ Châu âm trầm, y tưÌc giận Vương chủ baÌ£c tham lam bâÌt kiÌnh, cho nên mÆ¡Ìi nổi lên saÌt tâm vÆ¡Ìi LuÌ£c ThâÌt. TiÌnh toaÌn một hoÌ€n Ä‘aÌ neÌm hai con chim Ä‘e doÌ£a Vương chủ baÌ£c, khiêÌn cho Vương chủ baÌ£c hiêÌn đêÌn caÌ€ng nhiều của tham được, đồng thời coÌ thể lâÌy được loÌ€ng của viÌ£ Ä‘aÌ£i nhân ở kinh thaÌ€nh kia.
- ÄaÌ£i nhân, thuộc haÌ£ kiêÌn nghiÌ£ Ä‘aÌ£i nhân chÆ¡Ì nên tiêÌp tuÌ£c Ä‘uổi giêÌt thiÌ€ hÆ¡n, gã LuÌ£c Thiên Phong kia không chỉ đơn độc, maÌ€ coÌ€n coÌ mười hai quan tươÌng tuÌ€y tuÌ€ng, hÆ¡n nữa trên miÌ€nh mỗi quan tươÌng kia đều coÌ mặc minh quang khôi giaÌp vaÌ€ trang biÌ£ troÌ£ng cung Ä‘iêu linh tiễn. NoÌi thật loÌ€ng, thuộc haÌ£ nghĩ maÌ€ sợ đâÌy, một khi giao phong, cung tiễn của hÆ¡n hai trăm người thuộc haÌ£ căn bản không thể so được vÆ¡Ìi tầm băÌn của troÌ£ng cung. Khi Ä‘oÌ sẽ taÌ£o thaÌ€nh cuÌ£c diện chỉ coÌ thể biÌ£ Ä‘aÌnh, tiÌ€nh huôÌng sẽ trở nên không tôÌt, thuộc haÌ£ sẽ tổn thâÌt thê thảm vaÌ€ nghiêm troÌ£ng.
Võ quan thaÌ€nh thật phân tiÌch về chênh lệch vũ lực, gã thật sự không daÌm laÌ£i Ä‘i phuÌ£c kiÌch giêÌt LuÌ£c ThâÌt. KyÌ€ thực caÌ€ng khiêÌn cho gã sợ hãi chiÌnh laÌ€ thân phận của Ä‘oaÌ€n người LuÌ£c ThâÌt, Ä‘oÌ rõ raÌ€ng laÌ€ trang biÌ£ của Vũ Lâm Quân kinh thaÌ€nh. HaÌ€nh động phuÌ£c kiÌch giêÌt người của gã, một khi biÌ£ tiêÌt lộ sẽ laÌ€ Ä‘aÌ£i hoÌ£a diệt môn, trong loÌ€ng gã không sao hiểu nổi, Ä‘aÌ£i nhân viÌ€ cÆ¡Ì giÌ€ phải Ä‘i choÌ£c vaÌ€o Ä‘aÌ£i hoÌ£a. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trưởng sử TriÌ€ Châu trầm mặc không noÌi, y biêÌt bản thân Ä‘ã lỗ mãng rồi, nhâÌt thời tưÌc giận maÌ€ sinh ra saÌt tâm. Y viÌ€ Vương chủ baÌ£c Ä‘ã phải bỏ ra râÌt nhiều, kêÌt quả không ngờ Vương chủ baÌ£c laÌ£i nuôÌt hÆ¡n phân nửa của Ä‘oaÌ£t được, daÌm qua cầu ruÌt vaÌn không muôÌn hiêÌu kiÌnh y.
- LaÌ€ bản quan lỗ mãng rồi, Ä‘ã quên Ä‘iều tra hăÌn Ä‘i một miÌ€nh hay không, ngươi vâÌt vả rồi, Ä‘i nghỉ ngÆ¡i Ä‘i. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trưởng sử TriÌ€ Châu ôn hoÌ€a Ä‘aÌp laÌ£i, võ quan nheÌ£ nhaÌ€ng thở ra, haÌ€nh lễ rồi rời Ä‘i.
*****
ViÌ€ sao LuÌ£c ThâÌt đổi hươÌng Ä‘i về phiÌa huyện Thanh Dương, nguyên nhân chiÌnh laÌ€ hăÌn phaÌt hiện theo ở phiÌa sau hăÌn trăm thươÌc coÌ hai người cưỡi ngựa, nhưng hăÌn cũng không thể chỉ bằng vaÌ€o hai người cưỡi ngựa ở phiÌa sau, liền Ä‘oaÌn được phiÌa trươÌc coÌ binh mai phuÌ£c, maÌ€ laÌ€ mẫn cảm cảm thâÌy không Ä‘uÌng. Sau một hồi cân nhăÌc, hăÌn voÌ€ng Ä‘i huyện Thanh Dương thăm hỏi mẫu thân, trong loÌ€ng của hăÌn caÌ€ng muôÌn sÆ¡Ìm biêÌt mẫu thân của hăÌn được biÌ€nh an.
Thuận lợi tÆ¡Ìi được huyện thaÌ€nh Thanh Dương, nhoÌm người LuÌ£c ThâÌt khiêÌn cho quân tươÌng trong thaÌ€nh kinh hãi cung kiÌnh đôÌi Ä‘ãi. Quan binh huyện Thanh Dương đôÌi vÆ¡Ìi trang biÌ£ của Vũ Lâm Quân khaÌ laÌ€ quen thuộc vaÌ€ suÌ€ng kiÌnh đâÌy, chiÌnh laÌ€ hiÌ€nh tượng Dương phủ TÆ°Ì Lang dẫn theo hÆ¡n mười thuộc haÌ£ khoaÌc trên người minh quang khôi giaÌp, nở maÌ€y nở mặt quy hương thăm người thân. Æ Ì‰ trong loÌ€ng người huyện Thanh Dương, Dương phủ TÆ°Ì Lang laÌ€ Ä‘aÌ£i quan thôÌng lĩnh quân kinh thaÌ€nh. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
TraÌi laÌ£i LuÌ£c ThâÌt thật ra không để yÌ Ä‘ÃªÌn lực ảnh hưởng của Dương phủ TÆ°Ì Lang, chủ Ä‘iÌ£nh của hăÌn laÌ€ không nghĩ sẽ đường hoaÌ€ng haÌ€nh sự. Thuận lợi vaÌ€o thaÌ€nh rồi, LuÌ£c ThâÌt phoÌng thẳng tÆ¡Ìi cửa haÌ€ng nhaÌ€ miÌ€nh, đêÌn trươÌc cửa haÌ€ng hăÌn liền trở nên sửng sôÌt, lập tưÌc săÌc mặt âm trầm.
HoÌa ra doÌ£c đường hăÌn Ä‘i tÆ¡Ìi, trên đường phÃ´Ì người người tÆ¡Ìi lui ồn aÌ€o naÌo nhiệt, nhưng đêÌn trươÌc cửa haÌ€ng nhaÌ€ hăÌn, laÌ£i quanh quẽ không một boÌng người. QuaÌi diÌ£ hÆ¡n chiÌnh laÌ€, người qua laÌ£i chỉ Ä‘i ở nửa bên kia đường, giôÌng như xem cửa haÌ€ng của hăÌn như tai hoÌ£a, nhưng cửa haÌ€ng của hăÌn rõ raÌ€ng Ä‘ang mở cửa.
LuÌ£c ThâÌt nhanh choÌng hiểu ra, trong loÌ€ng âm thầm sinh buồn bực, hăÌn biêÌt taÌm phần chiÌnh laÌ€ Dương gia giở troÌ€ quỷ rồi, khả năng vẫn laÌ€ muôÌn truÌ£c xuâÌt tỷ tỷ của hăÌn. Nghĩ đêÌn Ä‘iều Ä‘oÌ, hận yÌ Ä‘Ã´Ìi vÆ¡Ìi Dương gia vôÌn Ä‘ã nhaÌ£t dần, nay liền trở laÌ£i sâu nặng.
HÆ¡n mười người cưỡi ngựa chaÌ£y tÆ¡Ìi trươÌc cửa cửa haÌ€ng, tự nhiên dẫn tÆ¡Ìi người qua đường dừng chân đưÌng ở xa quan saÌt. Từ trong cửa haÌ€ng cũng Ä‘i ra một người trung niên mặc aÌo vải, đưÌng ở cửa kinh hoaÌ€ng maÌ€ nhiÌ€n, LuÌ£c ThâÌt thoaÌng nhiÌ€n không biêÌt laÌ€ ai, hăÌn xuôÌng ngựa Ä‘i tÆ¡Ìi.
- Ta là gia chủ của Lục thị, ngươi là ai?
LuÌ£c ThâÌt tÆ¡Ìi trươÌc cửa ôn hoÌ€a hỏi.
- A, tiểu nhân, tiểu nhân là công nhân làm thuê.
Người trung niên hoảng sợ rôÌi loaÌ£n noÌi caÌ€ lăm.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, hỏi:
- Tỷ tỷ của ta đâu rồi?
- Æ Ì‰ hậu traÌ£ch đâÌy aÌ£, lão phu nhân cũng Ä‘ang ở Ä‘oÌ.
Người trung niên vội vaÌ€ng khom người luôÌng cuôÌng trả lời.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, laÌ£i laÌ£nh gioÌ£ng noÌi:
- Äây laÌ€ coÌ chuyện giÌ€? LaÌ€ Dương gia giở troÌ€ quỷ sao?
- Không, không, không phải laÌ€ Dương phủ, trưởng phu nhân Dương phủ từng coÌ noÌi qua, không được laÌ€m khoÌ dễ. Äây laÌ€, đây laÌ€ do mâÌy Ä‘aÌ£i gia đường phôÌ,...
Người trung niên sợ hãi ruÌ£t reÌ€ Ä‘aÌp.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, hỏi:
- Cửa haÌ€ng không giao nộp phiÌ theo quy củ aÌ€?
- Không phải không giao, mà là đại gia ở nơi này không cần.
Người trung niên kinh hoàng trả lời.
LuÌ£c ThâÌt chau maÌ€y, laÌ£i hỏi:
- CoÌ tÆ¡Ìi cửa sinh sự không?
- Từng coÌ, tuy nhiên nhờ mặt mũi của lão tổng quản, boÌ£n hoÌ£ tÆ¡Ìi đây chỉ daÌm ở bên ngoaÌ€i Ä‘aÌnh đập vaÌ€i người tÆ¡Ìi mua haÌ€ng, sau đâÌy thiÌ€ không ai daÌm tÆ¡Ìi đây mua haÌ€ng nữa. Tuy nhiên cũng nhờ lão tổng quản Ä‘i tiÌ€m một vaÌ€i viÌ£ khaÌch quen coÌ Ä‘iÌ£a viÌ£ đêÌn mua haÌ€ng hoÌa, cho nên cửa haÌ€ng mÆ¡Ìi không biÌ£ thâm huÌ£t đâÌy aÌ£.
Người trung niên cung kiÌnh trả lời, vẻ mặt cũng Ä‘ã ổn Ä‘iÌ£nh laÌ£i.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, trong loÌ€ng râÌt cảm động lão tổng quản troÌ£ng nghĩa, hăÌn suy nghĩ một chuÌt, quay đầu laÌ£i phân phoÌ:
- Diêu TuÌ€ng, Giang Ngư, LyÌ HoaÌ€nh, LyÌ Vũ, bôÌn người caÌc ngươi Ä‘i tiÌ€m cho ra viÌ£ Ä‘aÌ£i gia đường phÃ´Ì naÌ€y, mang đêÌn đây cho ta.
- Vâng.
BôÌn gã quan tươÌng thủ haÌ£ gần như đồng loaÌ£t lên tiêÌng Ä‘aÌp, thưa daÌ£ xong liền cuÌ€ng nhau rời Ä‘i.
LuÌ£c ThâÌt quay đầu laÌ£i, laÌ£i hỏi:
- Ngươi coÌ biêÌt Ä‘aÌ£i gia đường phÃ´Ì naÌ€y coÌ bôÌi cảnh laÌ€ viÌ£ quan laÌ£i naÌ€o chôÌng lưng hay không?
- Tiểu nhân nghe noÌi laÌ€ Lưu huyện uÌy, chiÌnh laÌ€ Tả huyện uÌy đâÌy aÌ£.
Người trung niên cung kiÌnh trả lời.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, phân phoÌ noÌi:
- Äi chuẩn biÌ£ cho ta cây côn Ä‘i.
Người trung niên ngẩn ra, Ä‘ã thâÌy LuÌ£c ThâÌt câÌt bươÌc Ä‘i vaÌ€o cửa haÌ€ng, tiêÌp Ä‘oÌ từng viÌ£ quan tươÌng aÌo giaÌp uy vũ cũng Ä‘i vaÌ€o. Người trung niên cung kiÌnh nhâÌt nhâÌt gật đầu, âm thầm kinh sợ phỏng Ä‘oaÌn Äông chủ laÌ€ Ä‘aÌ£i quan giÌ€.
TÆ¡Ìi trong sân hậu traÌ£ch, LuÌ£c ThâÌt lập tưÌc nhiÌ€n thâÌy ba thiêÌu nữ Ä‘ang ở giữa sân vườn thêu thuÌ€a, hai người trong Ä‘oÌ laÌ€ chaÌu ngoaÌ£i nữ của hăÌn Tiểu Nguyệt vaÌ€ Tiểu KyÌ€. CoÌ€n coÌ một thiêÌu nữ vaÌy maÌ€u luÌ£c, tuổi chừng mười ba mười bôÌn, laÌ€n da như baÌ£ch ngoÌ£c, dung maÌ£o râÌt thanh thuần mỹ lệ, coÌ chuÌt giôÌng muội muội của LuÌ£c ThâÌt Tiểu Nghiên.
LuÌ£c ThâÌt xông vaÌ€o laÌ€m caÌc thiêÌu nữ kinh hãi đưÌng dậy xem chừng, râÌt nhanh Tiểu Nguyệt kinh hỉ kêu lên:
- Cậu bảy.
LuÌ£c ThâÌt mỉm cười, hăÌn cảm thuÌ£ tiÌ€nh thân âÌm aÌp, câÌt bươÌc Ä‘i qua, cười noÌi:
- LaÌ€ cậu bảy đêÌn đây.
- Cậu bảy.
Tiểu KyÌ€ cũng kinh hỉ kêu lên một tiêÌng.
LuÌ£c ThâÌt nhiÌ€n Tiểu KyÌ€, mỉm cười gật đầu, Tiểu Nguyệt xoay người chaÌ£y Ä‘i, vừa chaÌ£y vừa câÌt gioÌ£ng yêu kiều hô:
- Nương, baÌ€ ngoaÌ£i, cậu bảy đêÌn đây, cậu bảy của Tiểu Nguyệt đêÌn đây rồi.
Theo thanh âm nũng niÌ£u vang lên, râÌt nhanh từ chiÌnh diện cửa sảnh Ä‘i ra râÌt nhiều nữ nhân. LuÌ£c ThâÌt đưa măÌt nhiÌ€n tÆ¡Ìi, liền thâÌy được mẫu thân, tỷ tỷ, Vũ Nhi, vaÌ€ một mỹ phuÌ£ mặc vaÌy quả lựu maÌ€u tiÌm, sau mỹ phuÌ£ coÌ€n đưÌng một naÌ€ng tyÌ€ nữ aÌo xanh xinh Ä‘eÌ£p.
LuÌ£c ThâÌt nhanh chân Ä‘i tÆ¡Ìi, đêÌn trươÌc cửa sảnh liền quyÌ€ một chân trên đâÌt, vui mừng noÌi:
- Nương, Tiểu ThâÌt đêÌn rồi.
- TôÌt, tôÌt, mau đưÌng lên, vaÌ€o Ä‘i.
LuÌ£c mẫu kiÌch động vui sươÌng thâÌt thÃ´Ì noÌi, đưÌa con biÌ€nh an tÆ¡Ìi trươÌc mặt, tâm của baÌ€ tự nhiên laÌ€ cực kyÌ€ vui mừng.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 23 24 25 ... 46 »