Kiêu Phong
Tác giả: Tác giả: Hải Phong Nhi
Số chương: 453
Lần đọc: 187.042
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 20 21 22 ... 46 »
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 74
Cuá»™c gặp gỡ bất ngá».
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất ngẩn ra nhìn Tiểu Phức, Tiểu Phức lắc đầu, nhá» giá»ng nói:
- Tháºt đúng là lòng muông dạ thú mà , Tiêu phá»§ ở huyện Thạch Äại nếu như cần có ngưá»i bảo vệ, hoà n toà n có thể quang minh chÃnh đại chiêu má»™ ba trăm binh sÄ©, sao phải dùng đến binh lÃnh y giấu diếm kia.
Lục Thất ôn tồn nói:
- La trưởng sá» muốn ám hại Tiêu phá»§ ở huyện Thạch Äại ư? Không thể nà o, là m như váºy thì có gì tốt?
Tiểu Phức im lặng, một lúc sau mới ngẩng đầu, dịu dà ng nói:
- Y hẳn là muốn dùng vÅ© lá»±c để chèn ép Tiêu phá»§ ở huyện Thạch Äại, chuyện khác huynh không nên há»i nữa, chuyện giấu binh kia, ta sẽ nghÄ© cách giải quyết.
Lục Thất ôn nhu nói:
- Cô không được là m hại Äông Hà .
Tiểu Phức gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Huynh yên tâm, sẽ không liên lụy đến Äông Hà đâu, cÅ©ng may là huynh nói sá»›m, nếu không thì cái ngưá»i tên Äông Hà sẽ không thoát khá»i được tá»™i khởi binh tạo phản.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, Tiểu Phức nhìn hắn, ôn nhu nói:
- Huynh nói bà máºt vá»›i ta, ta hiểu được tâm ý cá»§a huynh, sau nà y, ta sẽ là thể lá»±c chân chÃnh á»§ng há»™ huynh, nhưng chỉ có thể âm thầm á»§ng há»™, trước mắt ta không thể kết thù vá»›i La trưởng sá», năng lá»±c cá»§a ta cÅ©ng đấu không lại y.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, lại nghe thấy Tiểu Phức dịu dà ng nói:
- Ta có má»™t chuyện muốn huynh giúp, chÃnh là chuyện cá»§a Hinh Lan, huynh hãy nói là do ta kêu huynh là m được không?
Lục Thất mỉm cưá»i, dịu dà ng nói:
- CÅ©ng được, nhưng Hinh Lan và huynh trưởng cá»§a ta rất hòa hợp, cô phải thà nh toà n cho há».
Tiểu Phức gáºt đầu, ôn nhu nói:
- Sẽ không thay đổi, ta lại cà ng muốn Hinh Lan kia là nữ nhân của huynh trưởng huynh.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, lại há»i:
- Cô vì sao muốn có lực lượng há»™ vệ? Chẳng nhẽ có ngưá»i hại cô sao?
- Váºy sao huynh phải năÌm trong tay binh lÃnh cá»§a huyện Thạch Äại?
Tiểu Phức há»i ngược lại.
Lục Thất á khẩu, cưá»i cưá»i, lại nghe thấy Tiểu Phức dịu dà ng nói:
- Như vậy việc nà y đã trở nên rất đơn giản rồi, đợi đến nơi, huynh đi theo bảo vệ ta là được.
Lục Thất gáºt đầu, nhưng trong lòng lại lo lắng, ngại má»™t chuyện. Chần chừ má»™t chút má»›i ôn tồn nói:
- Phức tiểu thư, ta còn có má»™t chuyện muốn xin cô giúp đỡ, ta có má»™t thị thiếp ở cùng Hinh Lan, có được không đúng vá»›i luáºt pháp cho lắm, có thể cÅ©ng để ở chá»— cô má»™t thá»i gian được không, chá» ta tiêu diệt thổ phỉ quay vá» lại đến đón về.
Äôi mắt xinh đẹp cá»§a Tiểu Phức nhìn Lục Thất, mắt cong cong, nà ng dịu dà ng nói:
- CÅ©ng được, các thiÌ£ thiếp cá»§a huynh ở tuÌ trang ta cÅ©ng sẽ che chở há» thay huynh.
Lục Thất giơ tay hà nh lễ, chân thà nh nói:
- Äa tạ.
Bên trong xe lại rÆ¡i và o trầm mặc, việc lo lắng cá»§a Lục Thất đã được giải quyết, trong lòng cÅ©ng thoải mái hÆ¡n nhiá»u, nghÄ© đến ngà y mai phải cuÌ€ng huynh trưởng Ä‘i bái kiến huynh trưởng của chị dâu.
Hắn cá»§a ngà y hôm nay đã nghÄ© thông suốt chuyện quan trưá»ng, maÌ£ng lươÌi quan hệ tiá»m lá»±c cá»§a muá»™i muá»™i hắn chắc sẽ không chá»§ động đến xin, nhưng môÌi quan hệ Ä‘oÌ cÅ©ng không phải hăÌn coÌ thể cá»± tuyệt. Hắn không muốn dá»±a và o Tiêu phá»§, nhưng lại có rất nhiá»u ngưá»i cho rằng hắn chÃnh là thế lá»±c cá»§a Tiêu phá»§, hắn không thể bởi vì tá»± tôn mà hô to ta không có quan hệ gì vá»›i Tiêu phá»§. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hắn chỉ có thể im lặng chịu đựng uất nghẹn, từng bước Ä‘i xuống, giống như lá»i cá»§a Tiêu Bình, quyá»n lá»±c cá»§a hắn lá»›n rồi thì muá»™i muá»™i sẽ có được địa vị tôn quyÌ. Nếu má»™t ngà y hắn tháºt sá»± có thể nắm trong tay troÌ£ng binh, khi đó Tiêu phá»§ chỉ sợ sẽ đến nịnh bợ hắn, nhưng giấc má»™ng thống soái vạn quân nà y tháºt sá»± quá mức xa vá»i. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äứng lại, ngưá»i ở bên trong xuống xe.
Ngoà i xe chợt có ngưá»i lá»›n tiếng quát, còn xen lẫn tiếng ngá»±a hÃ.
Lục Thất cả kinh nắm lấy quân Ä‘ao, hắn nhìn Tiểu Phức má»™t cái, ngưá»i cÅ©ng đứng lên ra khá»i xe, vừa nhiÌ€n thiÌ€ ngây người, đứng ở bên ngoà i xe hóa ra là hai kyÌ£ tướng. KyÌ£ tướng trên ngưá»i mặc áo giáp saÌng boÌng, uy vÅ© không phải hạng thưá»ng nhìn Lục ThâÌt, Lục Thất nhìn thấy kinh ngạc, trang biÌ£ aÌo giaÌp của kyÌ£ tướng tuyệt đối là nhất đẳng, hình như là Võ Lâm Vệ quân.
- Hai vị thượng quan, có chuyện gì cần chỉ bảo sao?
Lục Thất không dám kiêu ngạo, ôm quyá»n thi lá»… há»i.
- Ngươi là ai?
Má»™t kyÌ£ tướng lạnh lùng há»i.
- Hạ quan là Lữ Soái phủ Ung Vương.
Lục Thất ôn tồn trả lá»i.
Kỵ tướng ngẩn ra, sau đó lạnh lùng nói:
- Láºp tức cách xa khá»i đưá»ng lÆ¡Ìn ngoaÌ€i ba mươi thươÌc, Thái tá» Ä‘iện hạ sắp Ä‘i qua.
Lục Thất cả kinh, vá»™i cung kÃnh nói:
- Vâng, hạ quan láºp tức tránh.
Phu xe sá»›m đã đứng dáºy, Lục Thất vừa nói xong, vá»™i dắt xe ngá»±a lui và o ruộng nương bên đưá»ng, lúc nà y bất chấp cả việc giẫm lên mạ, Ä‘i một maÌ£ch khoảng ba mươi thươÌc má»›i dừng lại nhìn.
Lục Thất đứng im lặng má»™t hồi lâu tò mò nhìn vá» nÆ¡i xa, thấy má»™t gã tướng kyÌ£ tiếp tục Ä‘i vá» phÃa trước, má»™t tướng kỵ khác thì Ä‘i hướng ngược lại, Lục Thất biết kỵ tướng kia là đi dò đưá»ng, hắn lần nà y đến kinh thà nh từng gặp Hoà ng đế, không thể tưởng được còn có thể gặp Thái tá», Tiểu Phức ngồi yên ở trong xe không xuống.
Má»™t lúc sau, Lục Thất thấy má»™t Ä‘oà n kỵ binh Ä‘i tá»›i, ngưá»i nà o cÅ©ng mặc áo giáp saÌng boÌng, có khoảng saÌu trăm ngưá»i.
Äừng nhìn Lục Thất xuất thân con nhà tướng, thật ra hăÌn cÅ©ng không biết kinh thà nh bây giá» là kết cấu quân kiểu gì rồi, hắn chỉ biết quân đội cá»§a kinh thà nh khác vá»›i quân đội Tiết Äá»™ Sứ. Quân tiết độ sứ chủ yếu chú tâm đến chiến lá»±c, trên kết cấu quan tướng thân quân là chÃnh, mà quân đội kinh thà nh chú tâm đến chÃnh là ổn định, Chá»§ soái không coÌ thân quân doanh trực thuộc.
Nhìn thấy ba chiếc kiệu xa hoa mỹ bốn con ngá»±a kéo được kỵ binh bảo há»™ Ä‘i đến, chợt má»™t gã tướng kỵ rá»i khá»i hà ng Ä‘i vá» phÃa ruộng, không ngá» Ä‘i thẳng đến chá»— Lục Thất, Lục Thất kinh ngạc, trong lòng cảm thấy kinh hãi hoảng sợ.
- Ngươi là Lữ Soái phủ Ung Vương?
KyÌ£ tướng kia Ä‘i đến trước mưá»i thươÌc rồi ghìm ngá»±a lại, lá»›n tiếng há»i.
Lục thất ngẩn ra, vội thi lễ nói:
- Hạ quan là Lữ Soái phủ Ung Vương.
- Ngươi đến đây, Thái tỠđiện hạ muốn gặp ngươi.
Kỵ tướng lá»›n tiếng nói, nói xong thúc ngá»±a quay vá».
Lục Thất nghe xong kinh sợ, cÅ©ng không dám không Ä‘i, đà nh phải cất bước nhanh chóng Ä‘uổi theo, hắn tá»›i rìa đưá»ng thì dừng lại, rất nhiá»u kỵ tướng xuống ngá»±a trừng trừng nhìn hắn, có má»™t quan tướng tiến lên, lạnh nhạt nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Giấy chứng nháºn chức quan cá»§a ngươi.
Lục Thất vá»™i lấy ra quân lệnh cá»§a phá»§ Ung Vương, hai tay dâng lên cung kÃnh nói:
- Giấy chứng nháºn chức quan hạ quan không mang, đây là quân lệnh mà hạ quan mang theo.
Quan tướng im lặng nháºn lấy quân lệnh, xoay ngưá»i Ä‘i vá» phÃa chiêÌc xe hoa mỹ cung kÃnh đưa và o trong xe, má»™t lúc sau trong xe truyá»n ra giá»ng nói cá»§a má»™t nam nhân:
- Má»i hắn lại đây.
Quan tướng vừa triÌ€nh quân lệnh cung kiÌnh Ä‘aÌp lời, xoay ngưá»i nói:
- Thái tỠđiện hạ cho ngươi diện kiến, lại đây đi.
Lục Thất vẫn Ä‘ang kÃnh cẩn chỠđợi, sau khi nghe vá»™i khom lưng buông quân Ä‘ao xuống trên mặt đất, sau đó má»›i thẳng lưng cất bước Ä‘i vá» phÃa chiêÌc xe hoa mỹ, còn cách hai thước thì dừng lại, ngưá»i chuÌ€ng xuống đầu gối trái quỳ trên mặt đất, đầu cúi thấp cung kÃnh nói:
- Quân thần Lục Thiên Phong khấu kiến Thái tỠđiện hạ.
- Ngươi tên là Lục Thiên Phong, là Lữ Soái của tân quân phủ Ung Vương?
Thái tỠở trong xe ôn tồn há»i.
- Äúng là thần, thần là Lữ Soái phá»§ Ung Vương má»›i nháºm chức.
Lục Thất cung kÃnh trả lá»i.
- Nghe nói tân quân phủ Ung Vương đã thuộc vỠđội quân tiêu diệt thổ phỉ, sao ngươi lại đến đây?
Thái tỠôn hòa há»i.
- Thần Ä‘ã quy vaÌ€o đội quân tiêu diệt thổ phỉ, nhưng phụng mệnh Chá»§ soái vá» kinh đợi lệnh, trong lúc đợi mệnh lệnh, nháºn được quân lệnh Ä‘i há»™ vệ cá»§a phá»§ Ung Vương, là m đúng theo quân lệnh, há»™ vệ cho má»™t vị gia quyêÌn của quan đến thăm thân.
Lục Thất cung kÃnh trả lá»i.
- Phụng quân lệnh là m việc sao? Ngươi là Lữ Soái phá»§ Ung Vương, hẳn là phải tuân theo quân lệnh cá»§a Tư Mã phá»§ Ung Vương chứ, quân lệnh nà y mang ấn tÃn cá»§a Äiá»n Quân phá»§ Ung Vương.
Thái tỠhoà i nghi nói.
Lục Thất ngẩn ra, cung kÃnh nói;
- Hồi bẩm Thái tỠđiện hạ, thần là quan thuộc vỠphủ Ung Vương, Tư Mã đại nhân là thượng quan trực tiếp của thần, nếu nói đến quân vụ, thần sẽ chỉ tuân theo quân lệnh của Tư Mã đại nhân. Nhưng mà quân lệnh nà y là lệnh thần đi hộ vệ cho một quan quyến xuất hà nh, thần chỉ có thể là m theo lệnh của thượng quan phủ Ung Vương, thần dù sao cũng là hạ quan.
- Ngươi có ý nghÄ© như váºy Ä‘á»u có lý do cả, nhưng đây laÌ€ là m trái vá»›i quan quy, nêÌu muôÌn ra lệnh cho ngươi laÌ€m việc, Äiển Quân phá»§ Ung Vương nên Ä‘i tìm Tư Mã phá»§ Ung Vương xin hạ lệnh, hoặc là ngưá»i có chức vị cao hÆ¡n Tư Mã má»›i có thể hạ lệnh như váºy, để ngươi Ä‘i là m chuyện tư.
Thái tỠôn tồn bác bá».
- Vâng, thần đã hiểu.
Lục Thất cung kÃnh đáp.
- Ngươi đảm nhiệm chức Lữ Soái phủ Ung Vương, là do ai tiến c�
Thái tỠôn hòa há»i.
Lục Thất chần chừ má»™t chút, cung kÃnh nói:
- Thần được La tam phu nhân của La trưởng sá» tiến cá». Và i ngà y trước thần ở huyện Thạch Äại, từng giúp La tam phu nhân đánh cướp, thần là Huyện UÌy hộ quân cá»§a huyện Thạch Äại, từng ở trong quân Hưng Hóa, sau khi chiến đâÌu thiÌ€ trở vá» quê chờ lệnh.
- Ồ, ngươi là quan quân trong quân Hưng Hóa.
Thái tỠdịu dà ng nói.
- Hồi bẩm Thái tá» Ä‘iện hạ, thần bây giá» không coÌ€n thuộc về quân Hưng HoÌa, maÌ€ Ä‘ang taÌ£m giữ chức võ quan.
LuÌ£c ThâÌt cung kiÌnh Ä‘aÌp laÌ£i.
Thái tỠim lặng một lát sau mới ôn tồn nói:
- Ngươi hộ vệ ai?
- Thần chỉ biết là thân quyến của một vị quan, không biết là vị thượng quan nà o.
Lục Thất cung kÃnh trả lá»i.
- Ồ, ngươi lại không biết ngươi hộ vệ ai?
Thái tỠhoà i nghi nói.
- Thần chỉ phụng mệnh là m việc, táºn chức hoà n thà nh nhiệm vụ bảo vệ, còn vá» bảo vệ ai, thần không muốn há»i nhiá»u, đây là thói quen từ hồi còn trong quân cá»§a thần.
Lục Thất cung kÃnh trả lá»i.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 75. Thiên Ngưu Äao
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Bên trong xe im lặng, má»™t lát sau, từ bên trong xe lại có tiếng nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Diêu tướng quân, ngươi hãy thỠmột chút dũng lực của Lục Lữ Soái.
Viên tướng tuân lệnh láºp tức chà o theo quân lá»…, đứng đối diện vá»›i Lục Thất. Lục Thất ngẩn ra, lại nghe Thái Tá» nói:
- Lục Lữ Soái, bổn cung muốn thấy dũng lực của Hưng Hóa Quân, nếu như ngươi không bại, bổn cung sẽ ban thưởng cho ngươi.
Lục Thất muốn nói lại thôi, đà nh phải hướng vá» phÃa xe cung kÃnh nói:
- Thần tuân lệnh.
Hắn đứng lên xoay ngưá»i đối mặt vá»›i Diêu tướng quân. Diêu tướng quân khoảng chừng hÆ¡n ba mươi tuổi, trông có chút oai hùng, y khẽ nhìn Lục Thất, đưa tay phải ra, bình thản nói:
- Lại đây kéo ta, là m cho ta bước đi thì ngươi sẽ không thua.
Lục Thất ngẩn ra, phương pháp kia rất tốt, không đắc tá»™i ngưá»i ta, hắn tôn kÃnh chà o, cất bước tiến lên đưa tay phải ra, rất nhanh đã cầm lấy tay phải cá»§a Diêu tướng quân, nháy mắt nắm chặt, Lục Thất mặt khẽ biến, cảm giác tay cá»§a Diêu tướng quân giống như là bà n tay thép có thể bóp nát cả đá.
Äồng dạng, vẻ mặt cá»§a Diêu tướng quân cÅ©ng hiện vẻ kinh ngạc, nhưng nghe Lục Thất gầm nhẹ má»™t tiếng, thân thể mạnh mẽ lui vá» phÃa sau, thân thể cá»§a Diêu tướng quân theo đó mà trầm xuống, chỉ có Ä‘iá»u má»›i vừa ngồi xổm xuống thế mà cÆ¡ thể lại không thể không bước má»™t bước vá» phÃa trước.
Hai ngưá»i bá» tay ra nhìn nhau, Diêu tướng quân gáºt đầu nói:
- Ngươi rất mạnh.
- Luáºn võ lá»±c, đại nhân cÅ©ng là ngưá»i mạnh nhất mà ta đã từng thấy.
Lục Thất ôn tồn nói lá»i khen tặng nhưng trong lòng cá»§a hắn lại có nháºn xét khác, luáºn võ lá»±c, Diêu tướng quân nà y không sánh bằng Vương Bình, mà hiện giá» vÅ© lá»±c cá»§a mình hẳn là đã mạnh hÆ¡n Vương Bình.
Diêu Tướng quân cưá»i im lặng, chỉ nghe Thái Tá» nói:
- Lục Lữ Soái, trong Hưng Hóa Quân có bao nhiêu ngưá»i có dÅ©ng lá»±c như ngươi váºy?
- Hồi bẩm Thái tá» Ä‘iện hạ, thần ở trong quân chỉ là quân thám mã cho nên không biết nhiá»u lắm, cùng doanh vá»›i thần chỉ có má»™t vị dÅ©ng tướng tên Vương Bình, so vá»›i thần dÅ©ng lá»±c lợi hại hÆ¡n.
Lục Thất cung kÃnh trả lá»i.
- Ồ, tốt lắm, bổn cung với ngươi có duyên, bổn cung sẽ ban cho ngươi một thanh ngự đao, ngươi có muốn lấy nó không?
Thái TỠôn tồn nói.
Lục Thất quỳ xuống đất, cung kÃnh nói:
- Thần tạ ơn Thái tỠđiện hạ ban ân.
- Tốt, Giáo Úy Lý Nham, ban đao.
Thái TỠôn tồn ra lệnh.
Má»™t gã quan tướng láºp tức lên tiếng Ä‘i ra, chỉ thấy gã Ä‘i đến trước mặt Lục Thất, Lục Thất đứng lên, thấy gã quan tướng từ trong lòng ngá»±c lấy ra má»™t túi gấm hình vuông lá»›n cỡ bà n tay, sau khi nâng ngang bá»™i Ä‘ao, nhìn hắn nói:
- Lý Nham chúc mừng Lục đại nhân.
Lục Thất không hiểu, nhưng cÅ©ng không dám há»i nhiá»u, đà nh phải giÆ¡ tay tiếp lấy bá»™i Ä‘ao và túi gấm, nói:
- Tạ ơn Lý Nham đại nhân.
Lý Nham cưá»i xoay ngưá»i lại, Diêu tướng quân nói:
- Lục đại nhân má»i rá»i Ä‘i, Thái tá» Ä‘iện hạ khởi giá.
Lục Thất vá»™i quỳ xuống đất cung kÃnh nói:
- Thần cáo lui.
Hắn nói xong đứng dáºy, lại hướng vá» phÃa Diêu tướng quân cúi chà o rồi má»›i xoay ngưá»i, lấy trưá»ng Ä‘ao trên mặt đất rồi vá»™i và ng rá»i Ä‘i. Khi Lục Thất vá» tá»›i chá»— nhìn lại, quân kỵ binh trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp tiếp tục tiến lên, hắn nhẹ nhà ng thở ra, cuá»™c gặp gỡ lần nà y tháºt sá»± là cá»±c kỳ khó hiểu, cÅ©ng may là bình an vô sá»± rồi.
Äến khi đại giá cá»§a Thái Tá» Ä‘i qua, Lục Thất và phu xe má»›i dám Ä‘i trở vỠđưá»ng lá»›n, hắn ngồi trở lại trong xe, cưá»i nói:
- Nguy hiểm tháºt nha, không thể tưởng được Thái tá» Ä‘iện hạ lại muốn gặp ta. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiểu Phức gáºt gáºt đầu, dịu dà ng há»i:
- Thái TỠgặp ngà i nói những gì?
Lục Thất ôn tồn kể lại một chút, Tiểu Phức nghe xong, muốn xem đao của Thái TỠban cho, xem rồi trong chốc lát mới ngẩng đầu dịu dà ng nói:
- Ngà i được đao nà y, khó mà nói có phải là phúc khà hay không?
Lục Thất ngẩn ra, ôn tồn há»i:
- Thái TỠban đao, có phải có hà m nghĩa gì hay không?
Tiểu Phức gáºt gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Äây là Thiên Ngưu ngá»± Ä‘ao, Thái Tá» cho ngà i, nói cách khác, ngà i là má»™t thà nh viên cá»§a Thiên Ngưu Vệ quân.
- Cái gì?
Lục Thất giáºt mình thất thanh, ánh mắt nhìn chằm chằm Tiểu Phức.
Tiểu Phức nhìn hắn dịu dà ng nói:
- Thiên Ngưu Vệ là ná»™i vệ cá»§a hoà ng cung, chia ra hai phá»§ tả hữu, trong Thiên Ngưu Vệ còn chia là m Túc Vệ, Dá»±c Vệ và Huân Vệ. Túc Vệ là há»™ vệ cá»§a Hoà ng đế, Dá»±c Vệ là há»™ vệ cá»§a Thái Tá», Huân Vệ là thá»§ vệ ná»™i cung, còn ngà i đương nhiên là thuá»™c loại Thiên Ngưu Dá»±c Vệ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất giáºt mình gáºt đầu, lại nói:
- Không đúng, lẽ ra Thái TỠnên tự mình Vệ suất quân phủ chứ.
- Äúng ra là như váºy, nhưng sau khi quốc vá»±c Giang Bắc bị mất, tiên đế láºp tức thay đổi bố trà quân vệ kinh thà nh, không bố trà Thái Tá» Vệ suất phá»§ mà là trá»±c tiếp thống lÄ©nh Thiên Ngưu Dá»±c Vệ, thá»§ há»™ hoà ng cung cùng vá»›i Thiên Ngưu Vệ còn có tả hữu Kiêu Kỵ vệ, kỵ binh bảo vệ Thái Tá» vừa rồi hÆ¡n phân ná»a chÃnh là Kiêu Kỵ vệ, phần còn lại là Thiên Ngưu Dá»±c Vệ.
Tiểu Phức ôn tồn giải thÃch.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, Tiểu Phức lại dịu dà ng nói:
- Không ngỠVệ quân kinh thà nh ngà i lại không biết đấy.
Lục Thất mỉm cưá»i, nói:
- Kiến thức trong quân cá»§a ta chỉ nhá» tiên phụ cho biết, ta ở trong quân, gần như không nghe ngưá»i ta nói qua những việc ở kinh thà nh.
Tiểu Phức gáºt gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Kinh quân hiện nay gồm mưá»i hai vệ, tả hữu Thiên Ngưu Vệ, nhân số Thiên Ngưu Vệ Ãt nhất, nhiá»u Ãt bao nhiêu không biết cụ thể. Tả hữu Kiêu Kỵ vệ tổng cá»™ng có sáu doanh, bảo vệ hoà ng cung. Tả hữu Võ Lâm Vệ và tả hữu Kim Ngô Vệ thì bảo vệ kinh thà nh, má»—i má»™t vệ là sáu doanh hÆ¡n ba nghìn ngưá»i. Tả hữu Hổ Bà vệ và tả hữu Long Võ Vệ thì trú ở bên ngoà i kinh thà nh, má»—i má»™t vệ cÅ©ng là sáu doanh hÆ¡n ba nghìn ngưá»i.
Lục Thất gáºt đầu há»c há»i, chợt cau mà y nói:
- Ta là Lữ Soái Ung Vương Phủ, tại sao có thể trở thà nh Thiên Ngưu Vệ?
- Ngà i cảm thấy kì quái sao, lúc ta tình cá» nghe La tam phu nhân nói, cÅ©ng rất kinh ngạc, La tam phu nhân nói Tư Mã Ung Vương Phá»§ kiêm nhiệm chức vụ tướng quân Thiên Ngưu Vệ, chắc là ngà i được giữ chức Giáo Úy Thiên Ngưu Vệ, nói cách khác, chức Thiên Ngưu Vệ là có thể kiêm nhiệm được, ngà i kiêm nhiệm Giáo Úy Thiên Ngưu Vệ, sau nà y là Thái Tá» có thể ra lệnh cho ngà i là m việc lá»›n, nhưng cÅ©ng có thể nói, rõ rà ng là Thái Tá» Ä‘ang chiếm quân lá»±c cá»§a Ung Vương Phá»§, tình cảnh sau nà y cá»§a ngà i rất có thể sẽ khó xá».
Tiểu Phức dịu dà ng giải thÃch.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, suy nghÄ© má»™t chút, nói:
- Chắc có lẽ không khó xỠlắm, chức Lữ Soái ở Ung Vương Phủ của ta vốn là nên nghe theo Tư Mã Ung Vương Phủ.
- Nếu ngà i cho rằng như váºy má»›i là phiá»n phức đấy, rất có thể thế lá»±c cá»§a Ung Vương Phá»§ không muốn tha cho ngà i, kết quả váºy sẽ là nghÄ© biện pháp trừ khá» ngà i.
Tiểu Phức dịu dà ng chỉ điểm.
Lục Thất cả kinh, suy nghÄ© má»™t chút gáºt đầu nói:
- Nà ng nói cũng đúng.
- Ngà i yên tâm Ä‘i, ta là mạng lưới quan hệ chân chÃnh cá»§a ngà i, sẽ không để cho ngà i bị thế lá»±c cá»§a Ung Vương Phá»§ thù háºn.
Tiểu Phức dịu dà ng nói tiếp.
Lục Thất tâm buông lá»ng, cảm kÃch nhìn Tiểu Phức gáºt gáºt đầu, Tiểu Phức đưa Thiên Ngưu ngá»± Ä‘ao cho hắn, dịu dà ng nói:
- Chức Thiên Ngưu Vệ nà y cá»§a ngà i, ở kinh thà nh có lẽ là vô dụng, tháºm chà chÃnh là phiá»n toái, nhưng sau nà y nếu Ä‘i đến địa phương nà o đó, chÃnh là như nhìn thấy Thứ sá», Thứ sá» cÅ©ng sẽ sợ hãi e dè vá»›i ngà i, giống như ngà i mượn uy danh cá»§a Chu ChÃnh Phong, đạo lý là giống nhau.
Trong lòng Lục Thất đã hiểu gáºt đầu, hắn suy nghÄ© má»™t chút, nói:
- Chuyện của Thiên Ngưu Vệ nà y có lẽ là nói trước cho La Trưởng sỠđi.
Tiểu Phức dịu dà ng nói:
- Vá» phÃa cá»§a La Trưởng sá», ta sẽ giải thÃch thông qua Tam phu nhân.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, chợt trong lòng vừa động, nói:
- Phức tiểu thư, nà ng cho rằng ta có nên Ä‘i Binh bá»™ má»™t chuyến hay không, ta cố ý tìm má»™t vị đại nhân giải thÃch chuyện Thiên Ngưu Vệ.
Tiểu Phức lắc đầu, dịu dà ng nói:
- Ta biết ngà i muốn giảm bá»›t địch ý vá»›i Ung Vương Phá»§, nhưng ngà i không thể đưá»ng hoà ng Ä‘i được, ngà i cố ý đến há»i váºy thì có thể sẽ đắc tá»™i vá»›i Thái TỠđấy, hà nh vi cá»§a Thái Tá» là tứ ân cho ngà i, ngà i Ä‘i há»i, váºy thì chẳng khác nà o là Thái Tá» lừa ngà i tiếp nháºn chức quan Thiên Ngưu Vệ.
Lục Thất giáºt mình gáºt đầu, là hắn suy nghÄ© đơn giản, giữa Ung Vương Phá»§ Phá»§ và Thái Tá», hắn cà ng không thể đắc tá»™i vá»›i Thái Tá», tuy nhiên việc là m nà y cá»§a Thái Tá» rõ rà ng là đang lợi dụng hắn khiến cho trong lòng cá»§a hắn rất khó chịu, tùy tiện cho thanh Ä‘ao đã ép hắn phải khó xá», ngà y sau cá»§a hắn không biết xá» sá»± như thế nà o cho phải.
- Phức tiểu thư, hiện nay đương kim Hoà ng thượng chèn ép Ung Vương Phá»§ như váºy, ta thấy thế lá»±c cá»§a Ung Vương Phá»§ đã không còn rất mạnh rồi.
Lục Thất cố ý nói.
- Không đơn giản như ngà i nghÄ©, ta chỉ nói cho ngà i má»™t câu, ám đấu chân chÃnh vá»›i đương kim Hoà ng thượng không phải là Ung Vương, mà là thế lá»±c cá»§a thế gia, đương kim Hoà ng thượng e ngại chÃnh là thế gia, sợ thế gia á»§ng há»™ Ung Vương soán vị, vệ quân ở kinh thà nh nà y Ä‘a số Ä‘á»u là ngưá»i cá»§a thế gia, chỉ có Ä‘iá»u trong ná»™i bá»™ cá»§a thế gia cÅ©ng bất hòa, kiêng kị lẫn nhau nên duy trì má»™t loại cân bằng.
Tiểu Phức dịu dà ng giải thÃch.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, lại nghe Tiểu Phức dịu dà ng nói:
- Ung Vương vẫn chá»§ trương phương pháp cưá»ng binh láºp quốc, mặt ngoà i xem là tâm tÃnh hiếu chiến, nhưng trên thá»±c tế, lại là má»™t loại sách lược há»§y diệt thế gia, trong chiến tranh quan tướng nắm quyá»n ngà y cà ng nhiá»u, đương nhiên sẽ có khả năng cầm binh tạo phản, nhưng trước hết bị phá hư chÃnh là thế lá»±c cá»§a thế gia, bởi vì quan tướng quyá»n trá»ng thì sẽ có rất nhiá»u tân quý, sau khi được phong hầu sẽ nhìn xuống thế gia, nhất là quan tướng có xuất thân bình thưá»ng, lại ghét háºn thế gia, sau khi bá»n há» có được phú quý, tất nhiên sẽ nguyện ý á»§ng há»™ Hoà ng đế đả kÃch ngÅ© đại thế gia.
Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Quan tướng cũng có khả năng sẽ ủng hộ thế gia tạo phản đấy, hoặc là thế gia sẽ ủng hộ quan tướng tạo phản.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 76. Thiên Ngưu Vệ.
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Tiểu Phức nghe xong gáºt đầu, dịu dà ng nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Có khả năng nà y, nhưng sẽ không quá lá»›n, tân quý và thế gia tồn tại má»™t loại mâu thuẫn xem thưá»ng lẫn nhau, nếu như phong ngà i là m hầu, mà trong tay ngà i chỉ có hai mươi ngà n binh lá»±c, mà các tân quý giống như ngà i có hÆ¡n mưá»i vị, váºy ngà i dám can đảm á»§ng há»™ thế gia tạo phản sao? Giữa Hoà ng đế và thế gia, ngà i sẽ chá»n lá»±a như thế nà o?
Lục Thất mỉm cưá»i, nói:
- Phức tiểu thư, cái loại sách lược quốc sá»± nà y kết quả là thà nh bại khó mà biết được, và dụ như trong thiên hạ có loạn An Sá», triá»u đình chÃnh là dùng phương pháp bồi dưỡng tân quý Tiết Äá»™ Sứ, kết quả thì sao? Äế quốc thà nh má»™t tiểu vương quốc to đầu khó chui, hÆ¡n nữa kết quả cá»§a chiến loạn, hình thà nh quân lá»±c lá»›n nhá», cÅ©ng không phải là Hoà ng đế có thể nắm trong tay, và dụ như Vương Văn và đại nhân Hưng Hóa Quân, vị đại nhân kia nếu như tạo phản, binh lá»±c quy thuáºn không chỉ có riêng má»™t trăm ngà n rồi.
Tiểu Phức nghe giáºt mình, má»™t hồi lâu má»›i gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Nói như váºy, đương kim Hoà ng thượng trị quốc, là chÃnh xác.
- CÅ©ng không hẳn váºy, hôm nay là loạn thế, Hoà ng thượng chú trá»ng phát triển văn hoá giáo dục, là có thể đủ duy trì ổn định trong nước, nhưng sau khi cuá»™c chiến giữa Chu quốc và Yến quốc kết thúc, sẽ dá»i binh đến hướng nam, nà ng không cần nói có đại giang phòng ngá»±, đại giang phòng ngá»± là m sao sánh được vá»›i lòng ngưá»i, nếu như lòng ngưá»i sợ chiến rồi, đại quân Chu quốc vừa đến, chỉ sợ là sẽ sá»›m quy hà ng.
Lục Thất ngữ khà trầm trá»ng nói.
Tiểu Phức giáºt mình gáºt đầu, đột nhiên há»i:
- Nếu là ngà i, sẽ lá»±a chá»n như thế nà o, ngà i nói Ä‘i, ta muốn nghe.
Lục Thất nhìn đôi mắt đẹp của Tiểu Phức, hắn mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, nhìn chốc lát, hắn nói:
- Binh mạnh, trước khi Chu quốc đánh nam, trong chết tìm sống.
Tiểu Phức gáºt gáºt đầu, Lục Thất lại há»i:
- Phức tiểu thư, vì lẽ gì nà ng lại hy vá»ng thế gia bị đả kÃch chứ?
Tiểu Phức dịu dà ng nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thế gia, đã thà nh độc dược khiến cho ÄÆ°á»ng quốc Ä‘i đến chá»— diệt vong, thế gia chiếm cứ quá nhiá»u đất vưá»n, khiến cho dân chúng lầm than, thá»±c lá»±c cá»§a má»™t nước trở nên yếu, nếu như không thi hà nh quân Ä‘iá»n là m cho binh mạnh nước mạnh, đại quân Chu quốc vừa đến, thế gia không chết cÅ©ng phải chết, thế gia rất nhiá»u ngưá»i, thấy được nguy cÆ¡ trong tương lai, cùng vá»›i tương lai đất vưá»n và phú quý bị Ä‘oạt, váºy thì không bằng hiện tại á»§ng há»™ nước mạnh.
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Ta chỉ là má»™t tiểu nhân váºt, không muốn nói.
Tiểu Phức gáºt đầu, dịu dà ng nói:
- Cảm Æ¡n ngà i tÃn nhiệm ta, giải nghÄ©a cho ta rất nhiá»u chưa rõ.
Lục Thất im lặng, cúi đầu lấy tay vuốt ve Thiên Ngưu ngá»± Ä‘ao, Ä‘ao là đao tốt, hình dáng giống như là trưá»ng Ä‘ao ÄÆ°á»ng Trá»±c Quân nhưng tinh tế hÆ¡n nhiá»u so vá»›i trưá»ng Ä‘ao. Vá» Ä‘ao là m bằng da, trên đó có Ä‘oà n vân hoa mỹ, chuôi Ä‘ao được là m từ gá»— mun hiếm thấy, phần chuôi Ä‘ao khảm ngân châu, giá trị cá»§a thanh Ä‘ao nà y, hẳn là không dưới ngà n lượng bạc.
Ná»™i tâm cá»§a Lục Thất âm thầm lo lắng hÆ¡n trước, hắn lần nữa muốn thoát ly quyá»n đấu lốc xoáy kinh thà nh, nhưng cố tình cà ng lún cà ng sâu, tháºm chà ngay cả Tiểu Phức ở trước mắt cÅ©ng có ý tưởng tạo phản soán vị, nói cách khác tháºt sá»± có má»™t số ngưá»i, suy nghÄ© á»§ng há»™ Ung Vương là m Hoà ng đế.
Äây là má»™t loại đánh cuá»™c chết ngưá»i, cho dù là đánh cuá»™c thắng, sau nà y tân hoà ng nhất định sẽ tốt bụng xem trá»ng những ngưá»i đã á»§ng há»™ mình sao? Tháºt sá»± là hắn không muốn trá»™n lẫn ở trong đó, nhưng thân đã và o trong cuá»™c, chỉ có thể là tùy cÆ¡ ứng biến Ä‘i tiêÌp thôi. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Phức tiểu thư, chỠđến chá»— dừng, ta không thể cùng nà ng Ä‘i gặp những ngưá»i đó được.
Lục Thất chợt ngẩng đầu ôn tồn nói.
Tiểu Phức ngẩn ra nhìn Lục Thất, Lục Thất nhìn nà ng, nói:
- Ta lo lắng Thái tá» Ä‘iện hạ sẽ cho ngưá»i theo dõi ta.
- Không thể đi.
Tiểu Phức dịu dà ng hoà i nghi.
- Cẩn tháºn là chuyện tốt, Thái tá» Ä‘iện hạ đối vá»›i ta chỉ vừa má»›i gặp, thế mà lại ban thưởng cho chức quan Thiên Ngưu Vệ, rõ rà ng cho thấy là qua loa đấy, cho dù ta là ngưá»i trá»ng yếu, cÅ©ng có thể sau khi khảo sát má»›i có thể ban thưởng chức quan.
Lục Thất ôn tồn giải thÃch nói.
Tiểu Phức gáºt đầu, suy nghÄ© má»™t chút, má»›i dịu dà ng nói:
- Ngà i nói cÅ©ng có lý, chỠđến chá»— dừng, ngà i đến tá»u Ä‘iếm Phúc Lai ở trong trấn đợi ta.
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Ta cẩn tháºn là có được từ trong quân đấy.
Tiểu Phức gáºt đầu không nói gì nữa, Lục Thất cúi đầu lại vuốt ve ngắm nghÃa Thiên Ngưu ngá»± Ä‘ao, yêu cầu cá»§a hắn là xuất phát từ tâm lý tá»± vệ, nếu chẳng may Thái Tá» phái ngưá»i giám sát hắn, khi đó hắn Ä‘i cùng vá»›i Tiểu Phức, sẽ tạo thà nh biểu tượng hắn cùng vá»›i Ung Vương Phá»§ vô cùng thân cáºn, hắn không muốn tạo thà nh cái háºu qá»§a như thế.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên hắn cÅ©ng biết Tiểu Phức là ngưá»i thông minh, có lẽ biết dụng ý thá»±c sá»± cá»§a hắn, cho nên hắn đà nh phải cân nhắc nặng nhẹ.
Trấn Thạch Kiá»u rất lá»›n, con phố rá»™ng toà n trấn bằng đá dà i cả năm dặm từ nam chà bắc, nÆ¡i nà y là khu vá»±c ở bên ngoà i kinh thà nh, là đại lá»™ chá»§ yếu Ä‘i đến Nhuáºn Châu, vì váºy buôn bán tấp náºp, là má»™t vùng đất trù phú.
Lục Thất má»™t mình và o tá»u Ä‘iếm Phúc Lai bên phố trái, trong tá»u Ä‘iếm các khách quan chiếm bảy phần, kinh doanh rõ rà ng rất tốt, tiểu nhị tiến tá»›i tiếp đón hắn, theo yêu cầu cá»§a hắn là yên tÄ©nh cho nên tìm má»™t cái góc nhỠở bên trong cho hắn, nÆ¡i đó vẫn chưa có ngưá»i ngồi.
Lục Thất đặt hai thanh Ä‘ao ở trên bà n, ngồi xuống gá»i rượu và thức ăn, sau khi tiểu nhị Ä‘i, hắn tá»± tay lấy Thiên Ngưu Vệ Ä‘ao ra ngắm nghÃa, má»™t lát sau, chợt có ngưá»i ngồi ở phÃa đối diện hắn, hắn để Ä‘ao xuống ngẩng đầu nhìn lại, ngưá»i ngồi đối diện là má»™t ngưá»i đà n ông gầy gò, mặc má»™t cái áo khoác cÅ© đã sá»n vải, tóc hÆ¡i rối, ngưá»i trông rất bình thưá»ng.
- Vì sao ngươi lại mang theo hai thanh Ä‘ao? Äao trong tay ngươi không phải cá»§a ngươi phải không?
Ngưá»i đà n ông gầy gò không e dè ôn tồn há»i.
Lục Thất chau mà y, thuáºn miệng nói:
- Äao là cá»§a ta.
- Không thể nà o là của ngươi, bộ dạng xem đao của ngươi cũng không giống như là chủ nhân của đao.
Ngưá»i đà n ông gầy nói.
Lục Thất nghe xong mà mắt rá»§ xuống, không để ý tá»›i nữa, yên tÄ©nh trong chốc lát, ngưá»i đối diện bá»—ng nói:
- Ngươi có biết đó là Thiên Ngưu Äao hay không?
Lục Thất ngẩng đầu, ánh mắt có chút kinh ngạc nhìn ngưá»i đà n ông gầy, nói:
- Ngươi nháºn biết Thiên Ngưu Äao?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên nháºn biết, ta cÅ©ng có má»™t thanh.
Ngưá»i đà n ông gầy ôn tồn trả lá»i.
Lục Thất ngẩn ra, chần chừ má»™t chút, ôn tồn há»i:
- Ngươi cũng có một thanh, ngươi là Thiên Ngưu Vệ quân?
Ngưá»i đà n ông gầy gáºt đầu, nói:
- Äúng, có lẽ ngươi cÅ©ng váºy chứ.
Lục Thất vẻ mặt chần chỠmột chút, nói:
- Ta mới biết không lâu, đao nà y, là một vị quý nhân ban cho ta.
- Ồ, hóa ra là Thái tỠđiện hạ ban cho ngươi đấy.
Ngưá»i đà n ông gầy nói.
Lục Thất im lặng nhìn ngưá»i đà n ông gầy, gã ta cưá»i cưá»i, nói:
- Thái tá» Ä‘iện hạ Ä‘i trấn Thạch Kiá»u, không lâu sau thì rá»i khá»i, ta là ám vệ dẹp đưá»ng, phụ trách ở trấn Thạch Kiá»u nà y, vừa vặn nhìn thấy ngươi có Thiên Ngưu Äao, thấy lạ cho nên tá»›i đây há»i má»™t chút.
Lục Thất vẻ mặt giáºt mình, vá»™i cung kÃnh nói:
- Hóa ra là Thiên Ngưu Vệ đại nhân, hạ quan thất kÃnh.
- Hẳn là thuá»™c hạ thất lá»…, thuá»™c hạ chỉ là Thiên Ngưu Dá»±c Vệ báºc tám, chức quan là đội trưởng, đại nhân hẳn là Thiên Ngưu Dá»±c Vệ báºc sáu báºc bảy, chức quan là Giáo Úy chứ.
Ngưá»i đà n ông gầy trái lại cÅ©ng đứng dáºy cá» chỉ lá»… độ vá»›i Lục Thất.
Lục Thất ngẩn ra, mặt hiện cưá»i khổ, vá»™i nói:
- Ngồi đi, chúng ta trò chuyện.
Ngưá»i đà n ông gầy ôm má»™t quyá»n má»›i ngồi xuống, Lục Thất nhìn hắn, nói:
- Thiên Ngưu Giáo Úy của ta đây có được rất là hồ đồ, nếu không phải ta thấy trên thân đao có khắc hai chữ Thiên Ngưu, ta còn tưởng rằng chỉ là được ban cho một thanh bảo đao.
Ngưá»i đà n ông gầy cưá»i cưá»i, nói:
- Äại nhân hẳn là còn có má»™t lệnh bà i Thiên Ngưu Vệ chứ.
Lục Thất ngẩn ra, rồi lại gáºt đầu nói:
- Có, sau khi ta thấy chữ trên Ä‘ao, cÅ©ng lấy lệnh bà i xem qua đấy, chỉ là hiểu biết cá»§a ta vá» Thiên Ngưu Vệ rất Ãt, kÃnh xin lão huynh chỉ giáo.
Lục Thất nói xong lấy lệnh bà i Thiên Ngưu Vệ đưa tá»›i, ngưá»i đà n ông gầy tiếp lấy sau khi xem má»™t lượt, nói:
- Äại nhân quả nhiên là Giáo Úy Thiên Ngưu.
Lục Thất thu lệnh bà i Thiên Ngưu Vệ, nói:
- KÃnh xin lão huynh chỉ bảo.
Ngưá»i đà n ông gầy quay đầu nhìn lướt qua, quay đầu lại nói:
- Äại nhân, trên cÆ¡ bản thì Thiên Ngưu Vệ khác vá»›i vệ quân, Thiên Ngưu Vệ là quân há»™ vệ chân chÃnh, trong Thiên Ngưu Vệ chỉ có cấp báºc cao thấp, không có quyá»n chỉ đạo trá»±c tiếp, má»—i má»™t Thiên Ngưu Vệ Ä‘á»u độc láºp, chỉ phụng chỉ là m việc, và dụ như đại nhân là Giáo Úy Thiên Ngưu Vệ, bình thưá»ng là thượng quan Thiên Ngưu Vệ, cÅ©ng không phải hạ quan Thiên Ngưu Vệ, ta cÅ©ng giống như váºy đấy, cho nên khi ta gặp đại nhân có thể tôn trá»ng, nhưng tuyệt đối không được nghe lệnh là m việc, trừ phi ta cùng vá»›i đại nhân đồng thá»i nháºn được chỉ lệnh, khi đó ta má»›i có thể nghe theo mệnh lệnh cá»§a đại nhân.
Lục Thất hiểu gáºt đầu, ôn tồn há»i:
- Hôm nay ta là Thiên Ngưu Vệ rồi, váºy có nên Ä‘i Thiên Ngưu Vệ phá»§ báo danh má»™t chút hay không?
- Äại nhân không thể chá»§ động Ä‘i được, phải có lệnh gá»i đến cá»§a Thiên Ngưu Vệ phá»§, bởi vì Thiên Ngưu Vệ phá»§ ở trong hoà ng cung, Thiên Ngưu Vệ cÅ©ng có phân ra ná»™i ngoại, đại nhân hẳn là Thiên Ngưu Ngoại Vệ, còn chưa có được đặc quyá»n ra và o cung cấm.
Ngưá»i đà n ông gầy ôn tồn giải thÃch.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 77. Công dụng của Thiên Ngưu
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất gáºt đầu, váºy cÅ©ng đỡ phiá»n phức, lại há»i:
- Các quan Thiên Ngưu Vệ có những cấp báºc nà o?
- Thiên Ngưu Vệ chia là m hai phá»§ tả hữu, tôi và đại nhân thuá»™c Hữu Thiên Ngưu. Quan văn Thiên Ngưu Vệ phá»§ không nhiá»u lắm, lá»›n nhất là Trưởng sá» và Chá»§ bá»™, những ngưá»i khác Ä‘á»u là tiểu quan lại. Võ quan thì nhiá»u nhất, có bốn chức quan là Äại tướng quân, Tướng quân, Giáo úy và Äá»™i trưởng, dưới nữa là vệ quan phổ thông.
Ngưá»i đà n ông gầy ôn tồn trả lá»i.
Lục Thất gáºt đầu, lại nghe ngưá»i đà n ông gầy nói:
- Số lượng má»—i má»™t cấp võ quan Ä‘á»u không chừng, và dụ như chức quan Äại tướng quân và Tướng quân, Hoà ng Äế Bệ hạ sẽ tứ phong kiêm là m đại thần tâm phúc, có thể ra và o cung cấm, nhưng đây chẳng qua là hư chức, đại nhân gặp mặt chỉ cần tôn kÃnh là được, không cần nghe lệnh là m việc.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, ngưá»i đà n ông gầy lại tiếp tục nói:
- Theo chức pháºn thì Thiên Ngưu Vệ chia là m ba loại, Thiên Ngưu Túc vệ là há»™ vệ cho Hoà ng Äế Bệ hạ, Thiên Ngưu Dá»±c vệ cÅ©ng trá»±c thuá»™c Hoà ng Äế Bệ hạ, khi Thái Tá» hoặc háºu phi Ä‘i ra ngoà i, Ä‘á»u là do Hoà ng Äế Bệ hạ ra lệnh cho má»™t và i Thiên Ngưu Dá»±c Vệ hoặc Thiên Ngưu Huân vệ Ä‘i theo, mà Thiên Ngưu Huân vệ chá»§ yếu là cấm quân giữ thà nh, thưá»ng là cùng vá»›i Kiêu Kỵ vệ quân giữ thà nh, nhưng ngưá»i cá»§a hai vệ không thể thân cáºn vá»›i nhau.
Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Thiên Ngưu Dực Vệ không thuộc vỠThái tỠđiện hạ?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên không, Thiên Ngưu Vệ là thân quân cá»§a Hoà ng Äế Bệ hạ, tuy nhiên an nguy cá»§a Thái Tá» chá»§ yếu là do Thiên Ngưu Dá»±c Vệ đảm đương, cho nên Thái tá» Ä‘iện hạ đương nhiên có quyá»n chỉ huy nhất định đối vá»›i Thiên Ngưu Dá»±c Vệ.
Ngưá»i đà n ông gầy cưá»i nhạt giải thÃch.
Lục Thất nghe váºy cảm thấy Thái tá» Ä‘iện hạ cÅ©ng không có quân quyá»n trá»±c tiếp, quân quyá»n Ä‘á»u nằm trong tay cá»§a Hoà ng đế, vị trà Thái Tá» không khá»i có chá»— khó khăn.
- Thiên Ngưu Dá»±c Vệ đã không thuá»™c vá» Thái tá» Ä‘iện hạ, váºy thì tại sao Thái tá» Ä‘iện hạ có thể ban chức vụ cho ta chứ?
Lục Thất khó hiểu há»i.
- Thái tá» Ä‘iện hạ dù sao cÅ©ng là Thái tá» Ä‘iện hạ Äại ÄÆ°á»ng, ở bên ngoà i có thể ban quan má»™t và i Thiên Ngưu Vệ cÅ©ng không coi là vượt quyá»n.
Ngưá»i đà n ông gầy cưá»i nhạt trả lá»i.
Lục Thất hiểu gáºt đầu, hiểu được Hoà ng đế tuy rằng nắm quân quyá»n Thiên Ngưu Vệ, nhưng đối vá»›i Thái Tá» cÅ©ng không quá mức hà khắc, dù gì cÅ©ng phải cho Thái Tá» tôn uy vừa phải, hắn cÅ©ng hiểu được tại sao Thái Tá» phải qua loa ban cho hắn chức quan Thiên Ngưu Vệ, bởi vì cÆ¡ há»™i Thái Tá» có thể ban ân cÅ©ng không nhiá»u, mà hắn cÅ©ng coi như ngưá»i hữu dụng, tương đối mà nói cÅ©ng không chướng mắt.
- Lão huynh, Thái tỠđiện hạ bao nhiêu tuổi?
Lục Thất ôn tồn há»i.
- Thái tỠđiện hạ hai mươi tuổi.
Ngưá»i đà n ông gầy ôn tồn trả lá»i.
Lục Thất ngẩn ra, gáºt gáºt đầu, cưá»i nói:
- Vẫn còn chưa biết quý danh của lão huynh nữa.
Ngưá»i đà n ông gầy lắc đầu, nói:
- Tên cá»§a tôi đại nhân không nên biết đến, đại nhân cÅ©ng đừng nói vá»›i ngưá»i khác là đã gặp tôi.
Lục Thất ngẩn ra, hiểu được gáºt đầu, lại nghe ngưá»i đà n ông gầy nói:
- Äại nhân vẫn luôn ngồi ở nÆ¡i nà y sao?
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Ta chỉ là quan quyến hộ tống, không cần phải đi và o trong nhà , đi theo và o ta sẽ không được tự nhiên, không bằng đến nơi nà y.
Ngưá»i đà n ông gầy gáºt đầu, nói:
- Tôi cho đại nhân má»™t lá»i khuyên, sau nà y không cần dùng chức quan Thiên Ngưu Giáo Úy đưá»ng hoà ng là m việc, nếu không sẽ dá»… mang đến phiá»n toái.
Lục Thất ngẩn ra, gáºt đầu nói:
- Ta nhớ kỹ, đa tạ.
Ngưá»i đà n ông gầy gáºt đầu, thi lá»…, nói:
- Cấp dưới còn có chuyện, cáo từ.
Lục Thất cũng đáp lễ nói:
- Lão huynh đi bình an.
Ngưá»i đà n ông gầy đứng dáºy Ä‘i rồi, lúc nà y tiểu nhị má»›i đưa rượu và thức ăn tá»›i, Lục Thất tá»± rót rượu, yên lặng ăn uống, hiện tại hắn và Thái Tá» có quan hệ, thá»±c sá»± không biết ngà y sau là há»a hay là phúc, chỉ có thể là đi bước nà o hay bước nấy.
Sau giá» ngá», phu xe đến tá»u Ä‘iếm Phúc Lai tìm Lục Thất ngồi xe rá»i khá»i trấn Thạch Kiá»u. Trong xe, Lục Thất thuáºt lại chuyện vá» ngưá»i đà n ông gầy, nói rõ chÃnh là ngưá»i mà Thái Tá» phái tá»›i. Tiểu Phức nghe xong, kinh ngạc nhìn Lục Thất má»™t hồi lâu, Lục Thất bị nhìn đến nóng mặt, đà nh phải há»i Tiểu Phức việc nà y có thuáºn lợi hay không?
Äôi mắt đẹp cá»§a Tiểu Phức nhìn xuống, nói vá»›i Lục Thất rất không thuáºn lợi, chỉ có bảy ngưá»i tình nguyện ở lại. Cha anh cá»§a Äá»— Lan Nhi ở lại, lại thêm ba ngưá»i là vì cha anh cá»§a Äá»— Lan Nhi mà ở lại, cÅ©ng chỉ có thêm hai ngưá»i tá»± nguyện ở lại là m há»™ vệ, nhưng hai ngưá»i nà y gia cảnh khá bần cùng.
Lục Thất không nói gì thêm, chỉ nói nÆ¡i ở cá»§a huynh trưởng hắn, sau đó hai ngưá»i vẫn im lặng cho đến khi tá»›i gần kinh thà nh, Tiểu Phức má»›i nhìn Lục Thất, dịu dà ng nói:
- Ngà i, có phải hối háºn đã cứu ta hay không? Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất nghe ngẩn ra, giương mắt nhìn Tiểu Phức, hai ngưá»i nhìn nhau trong chốc lát, hắn mỉm cưá»i, nói:
- Chuyện cứu nà ng, ta vÄ©nh viá»…n cÅ©ng sẽ không có cái gì hối háºn.
- Có tháºt không váºy?
Tiểu Phức dịu dà ng nghi ngá».
Lục Thất bình thản nhìn xuống, nói:
- Có lẽ là nà ng nhá» tuổi hÆ¡n ta, ta xem nà ng là muá»™i muá»™i cá»§a ta, không cần lại há»i câu ngốc như váºy.
Tiểu Phức im lặng, một lát sau lại dịu dà ng nói:
- Ngà y đó nếu như không có Tống Ngá»c Nhi, ngà i sẽ là m như thế nà o?
Lục Thất ngẩn ra giương mắt nhìn, thấy được má»™t đôi mắt đẹp dịu dà ng, trong lòng cá»§a hắn theo bản năng khác thưá»ng, nhìn trong chốc lát, hắn lắc đầu buông xuống mi mắt, nói:
- Có lẽ, nà ng sẽ không trở vỠđược.
Tiểu Phức thấp đầu im lặng, Lục Thất cÅ©ng vì câu nói nà y mà sinh lòng buồn bã, hắn muốn há»i phu quân cá»§a Tiểu Phức là quan gì ở Ung Vương Phá»§, nhưng ngẫm nghÄ© má»™t chút liá»n thôi, tá»™i gì Ä‘i tìm phiá»n não. Äi má»™t mạch đến Äông Thà nh môn, Lục Thất xuống xe, Tiểu Phức cÅ©ng chỉ khi hắn xuống xe má»›i duá»—i đôi baÌ€n tay nhỏ nhăÌn trắng muốt ra má»™t chút.
Xuống xe Lục Thất không dám dừng lại đứng nhìn mà trực tiếp cất bước trở vỠTú trang.
Sáng ngà y thứ hai, hắn rá»i khá»i Tú trang Ä‘i đến chá»— cá»§a huynh trưởng, kết quả chỉ thấy má»™t mình huynh trưởng. Vừa thấy Lục Thất, Lục Thiên Hoa vá»™i và ng kéo lấy Lục Thất há»i chuyện, Lục Thất an á»§i huynh trưởng không cần lo lắng, Äá»— Lan Nhi được má»™t vị quý nhân nháºn Ä‘i là chuyện tốt, có thể từ đà o nô biến thà nh thân pháºn hợp pháp, ngà y sau có thể đưá»ng hoà ng gả cho huynh trưởng là m thiếp, Lục Thiên Hoa lúc nà y má»›i yên lòng.
Sau khi Lục Thất kể lại chuyện thăm viếng, Lục Thiên Hoa lại có chút băn khoăn, dù sao thì y cÅ©ng không thể là m gì cả, vẫn là theo Lục Thất, cùng Ä‘i tìm anh vợ, hai ngưá»i ở trong thà nh tìm kiếm suốt 3 giá», qua buổi trưa má»›i tìm được chá»— cá»§a anh vợ, nÆ¡i kho Võ khà công sở.
Chá»— cá»§a anh vợ, nÆ¡i kho Võ khà công sở là nÆ¡i chuyên quản lý khôi giáp, phải nói là má»™t trá»ng kho quân sá»±, nhưng mà nha môn thì chẳng được béo bở bao nhiêu, anh vợ thân là giám sá»± kho Võ khà công sở, cÅ©ng không phải chá»§ quan, cấp trên lại còn có Công sở chÃnh.
Thấy Lục thị huynh đệ tìm đến khiến anh vợ vô cùng bất ngá», giáºt mình nhìn kỹ má»™t hồi lâu má»›i phản ứng lại. Bá»n hỠđã năm sáu năm không gặp, chá»§ yếu là vì anh vợ luôn luôn ở tại kinh thà nh, Ä‘á»u là do ngưá»i cha Chu cá» nhân không cho y trở vá», nguyên nhân rất đơn giản, má»™t là trên đưá»ng có nhiá»u nguy hiểm, hai là thiếu bạc, không có mặt mÅ©i nà o mà vá» gia hương.
Anh vợ tên là Chu Vân Kỳ, tuổi cÅ©ng đã ba mươi rồi, dáng dấp cÅ©ng coi như nho nhã, chỉ có Ä‘iá»u tinh thần rõ rà ng uể oải, nhìn có chút già . Anh vợ sau khi gặp huynh đệ Lục Thất, láºp tức cưá»i vui vẻ, nói dăm ba câu rồi trở vá» kho nhá» ngưá»i, qua má»™t hồi lâu Ä‘i ra, sắc mặt vô cùng khó coi, xấu hổ nói vá»›i Lục thị huynh đệ, Công sở chÃnh không đồng ý cho Ä‘i, chỉ có thể sau khi xong việc má»›i được gặp lại.
Lục Thất thấy váºy nhÃu mà y, có thể thấy rõ rà ng anh vợ là m ở kho Võ khà công sở không được tốt, hắn suy nghÄ© má»™t chút, giÆ¡ lên Thiên Ngưu Äao, bá» vải bố bá»c bên ngoà i ra, đưa tay chỉ má»™t gã thá»§ binh ở cá»a kho, lạnh nhạt nói:
- Ngươi lại đây.
Tên thủ binh kia không hiểu đi tới, nhìn Lục Thất một thân áo lam, không vui nói:
- Ngươi nói cái gì?
Lục Thất đưa Thiên Ngưu Äao, lạnh nhạt nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Bản quan có chuyện muốn há»i Chu đại nhân, ngươi cầm Ä‘ao nà y đến há»i Công sở chÃnh đại nhân, được hay không được?
Gã thá»§ binh kia cả kinh nhìn Ä‘ao, chần chừ má»™t chút giÆ¡ tay tiếp Ä‘ao xoay ngưá»i Ä‘i, gã thá»§ binh vừa Ä‘i, Chu Vân Kỳ kinh nghi nói:
- Thất đệ, đao kia của ngươi, là Thiên Ngưu?
Lục Thất ngẩn ra, gáºt gáºt đầu, nói:
- Tiểu Thất là Giáo Úy Thiên Ngưu, đại huynh nếu nháºn biết, váºy hay là quay vá» kho nói má»™t chút, ta cÅ©ng không muốn gây phiá»n toái cho đại huynh.
Chu Vân Kỳ kinh sợ liếc nhìn Lục Thất má»™t cái, vá»™i xoay ngưá»i Ä‘i, Lục Thiên Hoa quái lạ há»i:
- Äao nà y cá»§a đệ, là chuyện gì xảy ra?
- Là đệ má»›i có được đấy, tên cá»§a Ä‘ao là Thiên Ngưu, nói cách khác, Tiểu Thất có chức quan trong Thiên Ngưu Vệ quân, là má»™t vệ quan thuá»™c vá» hoà ng cung, thân mình hẳn là không có gì quyá»n uy, nhưng hù dá»a tiểu quan kho Võ khà công sở, vẫn là có thể đấy.
Lục Thất nghiêng đầu nhá» giá»ng giải thÃch.
Lục Thiên Hoa nghe xong, cÅ©ng là dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Lục Thất, Lục Thất cưá»i cưá»i, tâm tình cá»§a hắn cÅ©ng tháºt là tốt, mặc dù là há»a phúc không chừng, nhưng ở trong lòng hắn cÅ©ng có cảm kÃch Ãt nhiá»u đối vá»›i Thái TỠđã chiêu hiá»n đãi sÄ©. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™t lát sau, Chu Vân Kỳ Ä‘i ra, ánh mắt cảm thán nhìn Lục Thất liếc mắt má»™t cái, hai tay dâng lên Thiên Ngưu ngá»± Ä‘ao, Lục Thất lá»… phép vá»™i và ng đưa hai tay tiếp trở vá», sau khi cho và o lá»›p vải bố má»™t lần nữa, huynh đệ ba ngưá»i rá»i khá»i kho Võ khà công sở.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 78. Tụ há»p.
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Äối vá»›i việc tụ há»p ở nÆ¡i nà o, Lục Thất rất là thông cảm chá»§ động muốn đến nhà cá»§a anh vợ, nói là cần phải bái kiến đại tẩu, mặt khác nói chuyện ở nhà có thể tùy ý, Chu Vân Kỳ sau má»™t lúc chần chá» bèn gáºt đầu, Lục Thất mướn xe cùng nhau đến nhà anh vợ.
Äiá»u khiến cho huynh đệ Lục thị không ngá» chÃnh là nhà cá»§a anh vợ cÅ©ng ở phÃa nam thà nh, hÆ¡n nữa còn là phưá»ng Cát Tưá»ng. Ở trong xe ba huynh đệ nói vá»›i nhau những chuyện vá» thế sá»± vô thưá»ng.
Äúng là Chu Vân Kỳ lăn lá»™n ở kinh thà nh không được như ý, tháºm chà là hối háºn khi là m chức vụ ở kinh thà nh. Äối vá»›i y mà nói sá»± phồn hoa ở kinh thà nh chÃnh là ác má»™ng, quan bổng cá»u phẩm cá»§a y dùng cho cuá»™c sống ở kinh thà nh quả thá»±c là thu không đủ bù chi.
Y lại là ngưá»i không chịu luồn cúi, không muốn mặt dầy Ä‘i cầu cạnh Æ¡n huệ cá»§a há» Chu quyá»n quý. Không phải y chưa từng Ä‘i cầu cạnh mà là không có ngưá»i nà o để ý đến y, Ä‘i nữa không được như ý lại còn thêm mất mặt, mà y lại cÅ©ng không có mặt mÅ©i nà o từ quan vá» lại gia hương.
Äến nhà cá»§a Chu Vân Kỳ, khi xuống xe, Lục Thất đương nhiên biết nhà cá»§a Chu Vân Kỳ là thuê, nếu không cÅ©ng sẽ không sống cuá»™c sống nghèo khổ như váºy. Vừa và o trong viện, đã nhìn thấy rất nhiá»u quần áo Ä‘ang phÆ¡i, còn có má»™t vị phụ nhân và hai đứa bé gái Ä‘ang giặt quần áo, chợt nhìn thấy huynh đệ Lục thị, ba ngưá»i đồng thá»i kinh hãi đứng lên.
- Vân nương, nhìn xem ai đến đây nà y, là em rể và đệ đệ của em rể đấy.
Chu Vân Kỳ hoà nhã giá»›i thiệu, lúc trong xe nói chuyện khiến cho tâm tình cá»§a y bá»—ng dưng vô cùng chua xót, nhưng trong lòng tháºt sá»± vui mừng khi thấy ngưá»i thân đến thăm.
Huynh đệ Lục thị đồng loạt là m lễ nói:
- Bái kiến đại tẩu.
- A, hai vị huynh đệ đến đây.
Vợ của Chu Vân Kỳ có chút lúng túng đáp lại.
- Vân nương, không cần hoảng hốt như thế, đây là ngưá»i trong nhà , nà ng Ä‘i ra ngoà i mua chút rượu và thức ăn vỠđây, ta muốn cùng vá»›i huynh đệ chuyện trò má»™t chút.
Chu Vân Kỳ ôn tồn nói.
Vân nương gáºt đầu đáp lại, dịu dà ng nói:
- Hai vị huynh đệ, má»i và o nhà đi.
Lục Thiên Hoa đáp lễ, Lục Thất cho tay và o ngực lấy hai mươi hai lượng bạc và một tấm ngân phiếu năm trăm lượng, tiến lên nói:
- Äại tẩu, Tiểu Thất là má»™t võ quan, ăn ngay nói thẳng, đây là lá»… váºt cá»§a anh em chúng tôi, xin đại tẩu nháºn lấy.
Vân nương là má»™t phụ nữ dung mạo thanh tú xinh đẹp, vừa thấy bạc đưa tá»›i, láºp tức kinh sợ thối lui má»™t bước, xua tay vá»™i la lên:
- Không không, cái nà y không thể được đâu.
- Như thế nà o? Äại tẩu cho rằng Tiểu Thất lá»… má»ng?
Lục Thất láºp tức xụ mặt nói.
- Không phải, huynh đệ không nên hiểu lầm.
Vân nương kinh hãi vá»™i và ng lắc đầu giải thÃch.
- Váºy thì xin đại tẩu hãy cầm lấy.
Lục Thất nói, má»™t tay đưa tá»›i dứt khoát đưa bạc nhét và o tay Vân nương, sau đó bước và o nhà , Lục Thiên Hoa im lặng theo sau. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äại Lang, cái nà y. . .
Vân nương vội đi tới trước mặt của Chu Vân Kỳ, nâng lên bạc và ngân phiếu.
Chu Vân Kỳ liếc mắt một cái, thần sắc khẽ biến, chần chỠmột chút, nói:
- Äây là tấm lòng cá»§a huynh đệ, nà ng ra ngoà i mua rượu và thức ăn tốt hÆ¡n rồi mau chóng trở vá».
Vân nương muốn nói lại thôi, gáºt gáºt đầu, Chu Vân Kỳ xoay ngưá»i Ä‘i và o nhà . Và o nhà ba ngưá»i ngồi xuống, Chu Vân Kỳ nhìn Lục Thất, nói:
- Lá»… cá»§a Thất đệ, quá nhiá»u rồi.
Lục Thất mỉm cưá»i, nói:
- Nhiá»u ấy ư, bạc cá»§a đệ không phải nhiá»u, chÃnh là có chị dâu má»™t lòng má»™t dạ vá»›i Lục gia, dù là vạn lượng bạc đệ cÅ©ng không tiếc. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chu Vân Kỳ ngẩn ra, sau đó im lặng gáºt đầu, yên lặng má»™t chút, Lục Thất lại nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Năm nay, Äại huynh nên về thăm lại quê nhaÌ€ Ä‘i.
Chu Vân Kỳ ngẩng đầu nhìn Lục Thất, nhìn má»™t lúc má»›i cưá»i khổ nói:
- Thất đệ, đệ cũng đã biết rồi, ta không thể vỠđược mà .
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Äệ cÅ©ng biết không thể, đệ sẽ cho đại huynh mượn ba nghìn bạc, chá» lúc đệ rảnh sẽ há»™ tống đại huynh trở vá» gia hương.
Chu Vân Kỳ giáºt mình nhìn Lục Thất, Lục Thất nói:
- Äệ thấy Chu bá bá rất nhá»› đại huynh đấy, cho nên đệ tình nguyện đưa bạc cho đại huynh, vá» thăm nhà má»™t lần để an á»§i nhị lão, đại huynh cÅ©ng không cần lo lắng sau nà y vẫn không thể trả lại, nếu như váºy thì xem như là quà cưới ta tặng cho hai cháu gái là được rồi.
Chu Vân Kỳ quay đầu nhìn phÃa ngoà i cá»a, trông sắc mặt có vẻ chua xót, trong mắt cÅ©ng có ngấn lệ, chợt trầm giá»ng nói:
- Cảm ơn.
- ÄÆ°á»£c rồi, nói chuyện khác, đại huynh có biết Chu ChÃnh Phong không?
Lục Thất ôn tồn há»i.
Chu Vân Kỳ cả kinh nhìn qua Lục Thất, kinh ngạc nói:
- Như thế nà o? Ngươi và Chu ChÃnh Phong có quan hệ?
Lục Thất lắc đầu, cưá»i nhạt nói:
- Äại huynh có biết Tiá»…u phỉ quân không, hiện giỠđệ thuá»™c Tiá»…u phỉ quân.
Chu Vân Kỳ ồ má»™t tiếng gáºt đầu, nói:
- Chu ChÃnh Phong là chá»§ soái Tiá»…u phỉ quân, tuy nhiên Chu ChÃnh Phong kia cÅ©ng không phải là ngưá»i lương thiện, đệ dưới quyá»n hắn nhất định phải là m việc cẩn tháºn.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, Chu Vân Kỳ lại há»i:
- Không phải đệ là Há»™ quân Huyện Úy huyện Thạch Äại sao? Sao lại thuá»™c Tiá»…u phỉ quân?
Lục Thất mỉm cưá»i, ôn tồn thuáºt lại chuyện gặp gỡ khi đến kinh, Chu Vân Kỳ nghe xong nhÃu lông mà y, nói:
- Ngươi là Lữ Soái phá»§ Ung Vương cÅ©ng không tốt, phá»§ Ung Vương vẫn là điá»u đố kỵ cá»§a Hoà ng Äế Bệ hạ.
- Äiá»u đó đệ biết.
Lục Thất ôn tồn đáp lại.
- Ã, Thất đệ, đệ là Thiên Ngưu Vệ nha.
Chu Vân Kỳ chợt thấy có Ä‘iá»u không đúng, lại nhìn Lục Thất nói.
Lục Thất mỉm cưá»i, lại kể việc Thái Tá» tứ ân, cuối cùng cưá»i nói:
- Äại huynh, huynh xem có phải đệ đã trở thà nh gia nô cá»§a ba há» rồi hay không ?
Chu Vân Kỳ ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Huynh đệ không thể nói như váºy được, cảnh ngá»™ cá»§a huynh đệ ở ÄÆ°á»ng quốc cÅ©ng không phải là chuyện hiếm, quan viên ÄÆ°á»ng quốc, Ä‘a số Ä‘á»u có bối cảnh quan hệ rắc rối phức tạp, chỉ có ta đây má»™t quan viên nho nhá» là không được Chu thị trá»ng dụng.
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Äại huynh, trước mắt năng lá»±c đệ có hạn, chưa giúp được đại huynh, đại huynh chỉ có thể nhẫn nại và i năm nữa, cùng vá»›i huynh trưởng cá»§a đệ ở kinh thà nh giúp đỡ lẫn nhau.
Lục Thiên Hoa ngẩn ra, ngạc nhiên nói:
- Huynh đệ, ta sẽ ở kinh thà nh sao?
Lục Thất nói:
- Khả năng sau nà y huynh trưởng ở kinh sẽ có bảy phần, bởi vì đệ nghe má»™t vị quý nhân nói, chá» sau khi đệ tiêu diệt bá»n cướp xong rồi, có bảy phần là đệ sẽ đến nÆ¡i nà o đó là m trấn tướng, nếu như đệ là m trấn tướng, huynh trưởng cÅ©ng sẽ là m chức quan ở kinh.
Lục Thiên Hoa kinh sợ ngÆ¡ ngẩn gáºt đầu, nói:
- Äệ có biết sẽ là m trấn tướng ở nÆ¡i nà o không?
Lục Thất cưá»i khổ, nói:
- Äệ muốn trở vá» huyện Thạch Äại nhưng có lẽ rất khó để mà trở vá» nữa rồi, đó cÅ©ng là chuyện đệ không muốn nhất khi đến kinh.
Lục Thiên Hoa gáºt đầu, suy nghÄ© má»™t chút, nói:
- Chưa chắc ta có thể là m quan ở kinh đâu.
- Nếu Thất đệ ra ngoà i là m trấn tướng, tất nhiên em rể ngươi sẽ ở lại kinh là m quan, giống như ta, ta ở lại kinh thà nh, Vân Hoa phải ở trong quân là m quan tướng, hÆ¡n nữa Thất đệ phải là m trấn tướng, nếu như ngươi không ở kinh, váºy thì Lục thẩm thẩm phải đến kinh cư ngụ, đây là quy định cá»§a triá»u đình đối vá»›i võ quan trấn giữ má»™t vùng phải tuân theo.
Chu Vân Kỳ ôn tồn giải thÃch.
Lục Thiên Hoa ồ một tiếng, Lục Thất nói:
- Ca, đệ có thảo luáºn qua vá»›i má»™t vị quý nhân, muốn mua má»™t hiệu thuốc bắc ở kinh thà nh, đến lúc đó sẽ do ca quản lÃ.
Lục Thiên Hoa ngẩn ra, cưá»i khổ nói:
- Dá»± tÃnh ban đầu cá»§a chúng ta là huynh đệ cùng nhau nháºp quân mà .
Lục Thất lắc đầu, nói:
- Äệ cÅ©ng muốn váºy, chỉ có Ä‘iá»u không ngá» là đệ đến kinh thà nh có thể thà nh doanh tướng, dá»± tÃnh ban đầu là trở vá» Hưng Hóa quân, đệ trở vá» Hưng Hóa quân có thể là chá»§ soái võ quan Há»™ vệ.
Lục Thiên Hoa gáºt đầu, Chu Vân Kỳ bá»—ng nhiên nói:
- Thất đệ, có phải sau nà y đệ có thể là m quan tướng của Ninh quốc quân hay không?
Lục Thất ngẩn ra nhìn chăm chú, kinh ngạc nói:
- Ninh quốc quân? Cái đó là m sao có thể?
- CÅ©ng có khả năng đấy, Thái tá» Ä‘iện hạ là Tiết Äá»™ Sứ cá»§a Ninh quốc quân.
Chu Vân kỳ nói.
- Cái gì? Thái tá» Ä‘iện hạ là Tiết Äá»™ Sứ cá»§a Ninh quốc quân?
Lục Thất kinh ngạc thất thanh.
Chu Vân Kỳ gáºt đầu, nói:
- Äúng váºy, tuy nhiên chỉ là hư danh, cÅ©ng không thể Thống lÄ©nh Ninh quốc quân, hÆ¡n nữa Thái tá» Ä‘iện hạ còn là Äại tướng quân cá»§a tả hữu Long Võ Vệ, nhưng cÅ©ng là hư quyá»n, thá»±c quyá»n Thống lÄ©nh Long Võ Vệ chÃnh là Trung Lang Tướng.
Lục Thất ồ má»™t tiếng gáºt gáºt đầu, nói:
- Äã là soái hư chức, váºy thì Thái tá» Ä‘iện hạ cÅ©ng không có khả năng dùng đệ để Ä‘i Ninh quốc quân.
- Nói thì nói như váºy, nhưng Thái tá» Ä‘iện hạ Ä‘ang trưởng thà nh, nghe nói đã có rất nhiá»u ý tưởng, nhất định Thái tá» Ä‘iện hạ sẽ muốn là m Thống soái chân chÃnh cá»§a Ninh quốc quân, giống như ban cho đệ là m quan Thiên Ngưu Vệ, váºy thì cÅ©ng có thể nghÄ© biện pháp Ä‘iá»u ngươi thuá»™c sở hữu Ninh quốc quân, là m chá»§ tướng má»™t doanh.
Chu Vân kỳ ôn tồn nói.
Sắc mặt Lục Thất biến hóa, nói:
- Nếu quả tháºt sẽ như váºy, đệ đây chÃnh là đại há»a lâm đầu rồi, còn không bằng Ä‘i là m má»™t trấn tướng.
Chu Vân Kỳ ngẩn ra, sau đó hiểu được gáºt đầu, nói:
- Là ta thiếu nghÄ© tá»›i, Ä‘iá»u ta nghÄ© chÃnh là ngươi Ä‘i Ninh quốc quân má»›i có thể giúp đỡ tốt cho Vân Hoa, Vân Hoa ở Ninh quốc quân vẫn là đội trưởng thượng doanh ở Tiết độ nha quân, chức quan vẫn không thăng báºc.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 79. Trương thị
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Lục Thất gáºt đầu, nói: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nếu không đại chiến, ở trong quân thăng chức cÅ©ng không dá»…, chúng ta chỉ có thể chỠđợi, chỠđệ nếu Ä‘i nÆ¡i tốt là m quan tướng sẽ nghÄ© biện pháp Ä‘iá»u Vân Hoa Ä‘i theo đệ, nhưng nếu đệ Ä‘i nÆ¡i không tốt váºy cÅ©ng chỉ có thể như cÅ© má»›i thá»a đáng.
Chu Vân Kỳ gáºt gáºt đầu, Lục Thất suy nghÄ© má»™t chút, ôn tồn há»i:
- Äại huynh, đại vị cá»§a Thái tá» Ä‘iện hạ có vững chắc không?
Chu Vân Kỳ liếc nhìn Lục Thất một cái, nói:
- Thái tá» Ä‘iện hạ là con đẻ cá»§a Hoà ng háºu trước, mà Hoà ng háºu trước xuất thân từ thế gia Trương thị. Lúc Thái tá» Ä‘iện hạ mưá»i lăm tuổi bị bệnh truyá»n nhiá»…m qua Ä‘á»i, sau đó Hoà ng Äế Bệ hạ láºp con gái cá»§a Chu thị là m Hoà ng háºu. Sau đó và i năm, Trương thị ở trong triá»u quan thế suy giảm mạnh, ngược lại Chu thị quan thế trở nên mạnh mẽ rất nhiá»u, mà Hoà ng Äế Bệ hạ còn có má»™t đứa con Anh Vương, năm nay mưá»i sáu tuổi, là con cá»§a má»™t phi tá» không có bối cảnh thế gia, nghe nói rất được Hoà ng Äế Bệ hạ thÃch, hÆ¡n nữa lại là Tiết Äá»™ Sứ quân Giang Âm, Äại tướng quân tả hữu Hổ Bà vệ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lục Thất hÆ¡i nhÃu mà y, nói:
- Nói như váºy, Anh Vương là có khả năng thay thế Thái tá» Ä‘iện hạ.
- CÅ©ng không thể nói như váºy, đương kim bệ hạ là m việc rất khó để cho ngưá»i ta phá»ng Ä‘oán đấy, đã nhiá»u năm như váºy chưa bao giá» có dấu hiệu đổi Thái Tá», Thái Tá» cÅ©ng không há» can thiệp và o quân chÃnh, là m việc vô cùng cẩn tháºn. Sở dÄ© Thái Tá» cho ngươi là m quan Thiên Ngưu Vệ, có khả năng có má»™t ná»a nguyên nhân là bởi vì ngươi là Lữ Soái Ung Vương Phá»§, ban thưởng đảm nhiệm ngươi rồi là đồng nghÄ©a vá»›i việc trợ giúp Hoà ng Äế Bệ hạ, là m suy yếu thế lá»±c cá»§a Ung Vương Phá»§.
Chu Vân Kỳ ôn tồn nói.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, suy nghÄ© má»™t chút nói:
- Hoà ng Äế Bệ hạ chỉ có hai Hoà ng tá», cÅ©ng không nhiá»u lắm.
- Äúng váºy, chỉ có hai vị Hoà ng tá», không có Công chúa, từ lúc Hoà ng Äế Bệ Hạ đăng cÆ¡ tá»›i nay, trong háºu cung không tiếp tục sinh ra.
Chu Vân Kỳ ôn tồn đáp lại.
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Äại huynh, tình hình cá»§a thế gia Trương thị thì như thế nà o?
- Thế gia Trương thị ở ÄÆ°á»ng quốc là má»™t trong ngÅ© đại thế gia, hiện giá» yếu thế nhất, thế lá»±c căn bản chá»§ yếu cá»§a há» là ở Thưá»ng Châu và vùng Giang Âm. Trương thị là hà o tá»™c tư thương buôn muối, đã khống chế cá»a biển duy nhất và o Äại Giang cá»§a ÄÆ°á»ng quốc, đã nhiá»u năm như váºy, mặc dù Trương thị Ä‘ang mất thế ở trong triá»u, nhưng vẫn chiếm cứ má»™t phương như cÅ©, ÄÆ°á»ng Hoà ng bệ hạ cÅ©ng không dám quá khÃch Ä‘i tiêu diệt hoà n toà n căn cÆ¡ cá»§a Trương thị.
Chu Vân Kỳ ôn tồn trả lá»i.
Lục Thất gáºt đầu, hắn hiểu tại sao ÄÆ°á»ng Hoà ng phải chèn ép thế gia Trương thị. Thế gia Trương thị không ngỠđã khống chế muối biển, muối là thứ không thể không có mÃ ÄÆ°á»ng quốc Ä‘ang thiếu thốn, tháºm chà hÆ¡n cả việc thiếu lương thá»±c, đã khống chế được nguồn muối chẳng khác nà o khống chế được má»™t mạch sống cá»§a ÄÆ°á»ng quốc. Tháºt ra hắn cÅ©ng biết cuá»™c chiến ở TÃn Châu, có má»™t ná»a là vì nguyên nhân hầm muối được mất, ÄÆ°á»ng quốc không thể mất việc là m chá»§ nguồn muối.
- Vì sao Trương thị có thể khống chế được muối biển? Hoà ng Äế Bệ hạ hoà n toà n có lý do phát binh khống chế vùng cá»a biển.
Lục Thất rất là kinh ngạc nói, hắn cảm thấy trong ÄÆ°á»ng quốc không phải là nÆ¡i cát cứ cho các chư hầu. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chu Vân Kỳ mặt hiện cưá»i khổ, nói:
- Huynh đệ ngươi còn không biết, năm đó ÄÆ°á»ng quốc vẫn còn quốc vá»±c Giang Bắc, Trương thị ở vùng Giang Âm thế lá»±c cÅ©ng chưa lá»›n mạnh, hÆ¡n nữa năm đó triá»u đình vì phòng ngá»± Việt quốc nên dung túng cho Trương thị tá»± phát nhung biên, khiến cho Trương thị nắm trong tay năm nghìn quân địa phương, vá» sau tạo thà nh quân Giang Âm, nhưng từ khi ÄÆ°á»ng quốc mất muối Giang Hoà i khiến cho Trương thị chiếm cứ vùng Giang Âm trở thà nh cá»a biển duy nhất, tầm quan trá»ng cá»§a Trương thị trở nên thể hiện rõ hÆ¡n rồi, ngay khi ÄÆ°á»ng quốc bị Chu quốc đánh bại ở Giang Bắc, Trương thị và Việt quốc cÅ©ng đã xảy ra biên chiến, tá»± mình lại má»™ thêm mưá»i lăm ngà n quân đội, so vá»›i cÅ© tăng thêm năm nghìn quân, thế là đã có được hai mươi ngà n trá»ng binh, nhưng sau cuá»™c chiến lại không chịu giao ra binh quyá»n, ngay lúc đó chá»§ lá»±c cá»§a triá»u đình Ä‘ang đối phó vá»›i Chu quốc, để tránh lâm và o cảnh loạn trong giặc ngoà i, không còn cách nà o khác phải phong cho Trương thị là m Giang Âm hầu, thừa nháºn hai mươi ngà n quân là quân Giang Âm, nhưng Tiết Äá»™ Sứ vẫn là do triá»u đình đảm nhiệm, Tiết Äá»™ Sứ trước đó cá»§a quân Giang Âm chÃnh là đương kim bệ hạ, nhưng Tiết độ Phó sứ vẫn là Giang Âm hầu.
Lục Thất hiểu gáºt đầu, nói:
- Nói như váºy, trên thá»±c tế Trương thị đã là thà nh xu thế cát cứ.
- Vẫn chưa coi là cát cứ được, Trương thị chỉ là khống chế Giang Âm quân, chÃnh quyá»n quan viên nÆ¡i Trương thị vẫn là do triá»u đình phân ra đấy, nhưng triá»u đình cÅ©ng không dám cưỡng Ä‘oạt quân quyá»n Giang Âm cá»§a Trương thị, sợ bức bách quá Trương thị sẽ phản bá»™i đầu Việt quốc hoặc là Chu quốc.
Chu Vân Kỳ ôn tồn trả lá»i.
Lục Thất hiểu gáºt đầu, quả tháºt sẽ có háºu quả như thế nà y, thế gia Trương thị nếu có được hai mươi ngà n quân đội trở lên, như váºy triá»u đình chỉ cần Ä‘iá»u đại quân Ä‘i chinh phạt, thế gia Trương thị vì tá»± bảo vệ mình, tất nhiên sẽ phản bá»™i đầu địch quốc, vị trà phạm vi thế lá»±c cá»§a Trương thị tháºt sá»± là rất tinh tế, hÆ¡n nữa là m việc cÅ©ng để lại mặt và đưá»ng sống cho triá»u đình ÄÆ°á»ng quốc, Ãt nhất, hắn cÅ©ng không biết ÄÆ°á»ng quốc còn có má»™t cái chá»— là nÆ¡i bán cát cứ cá»§a Trương thị, hắn cÅ©ng biết có nÆ¡i cát cứ, chÃnh là Thanh Nguyên quân tại Tuyá»n Châu xa xôi, có danh nghÄ©a là phụ thuá»™c và o nÆ¡i cát cứ ÄÆ°á»ng quốc.
- Äại huynh, thế lá»±c Chu thị thì sao?
Lục Thất lại há»i.
- Thế lá»±c Chu thị khá rải rác, ở Giang Nam căn cÆ¡ cÅ©ng không bằng ngưá»i nÆ¡i đó, nhưng sau mấy chục năm khi ÄÆ°á»ng quốc đã ổn định quan thế cÅ©ng chiếm được thế lá»±c rất lá»›n, triá»u đình và địa phương có rất nhiá»u quan viên là thân thÃch hoặc bạn cÅ© môn sinh cá»§a Chu thị, phương diện yếu nhất cá»§a Chu thị chÃnh là không nắm giữ nhiá»u quân lá»±c, nắm giữ quân lá»±c mạnh nhất là VÅ© Văn thị, hÆ¡n nữa cà ng vá» phÃa tây nam, ảnh hưởng quân lá»±c cá»§a VÅ© Văn thị cà ng lá»›n.
Chu Vân Kỳ ôn tồn trả lá»i.
Lục Thất gáºt gáºt đầu, nhá»› tá»›i những gì thấy được ở trong quân, hắn lại há»i:
- Äại huynh, Binh bá»™ có vị Hà n Viên Ngoại Lang, đại huynh biết không?
- Hà n Viên Ngoại Lang? Có biết, nhưng chưa bao giá» gặp, nghe nói là má»™t ngưá»i rất cẩn tháºn, nghe nói là bối cảnh Vinh thị.
Chu Vân Kỳ ôn tồn trả lá»i.
Lục Thất gáºt đầu, nói:
- Äệ ở trong Hưng Hóa quân có từng cùng vá»›i chiến hữu bái kiến Hà n Viên Ngoại Lang, má»™t vị cấp trên cá»§a đệ còn kết mối quan hệ thông gia vá»›i Hà n Viên Ngoại Lang.
Chu Vân Kỳ bình tÄ©nh khẽ gáºt đầu, nói:
- Äó là chuyện bình thưá»ng, thế gia Ä‘á»u là dùng quan hệ thông gia lôi kéo quan tướng thá»±c quyá»n trong quân, cho nên ÄÆ°á»ng Hoà ng bệ hạ cÅ©ng không có cách nà o khác.
Lục Thất gáºt đầu, lại nghe Chu Vân Kỳ mỉm cưá»i nói:
- Thất đệ chỉ cưới một vị bình thê, chuyện ấy sau nà y không kéo dà i được bao lâu, sẽ phải có quan viên đến cầu hôn đấy.
Lục Thất chau mà y, láºp tức nói:
- Có vẻ như đệ nhất định phải góp sức cho Thái tá» Ä‘iện hạ, đến lúc đó lại không thể thuáºn theo việc cầu thân cá»§a thế gia rồi.
Chu Vân Kỳ mỉm cưá»i, nói:
- Nếu là Thái TỠvì đệ xin cưới thì sao chứ?
Lục Thất ngẩn ra nhìn Chu Vân Kỳ, Chu Vân Kỳ cưá»i cưá»i, lại nói:
- Thất đệ, quan hệ thông gia là má»™t loại quy tắc quan trưá»ng, ngà y sau nếu Thái Tá» kết mối quan hệ thông gia vá»›i cáºn thần cá»§a mình cho đệ, váºy ám chỉ Thái Tá» là sá»± tháºt muốn trá»ng dụng đệ, nếu như không có việc cầu hôn váºy thì trên căn bản là Thái Tá» sẽ không trá»ng dụng đệ rồi.
Ãnh mắt cá»§a Lục Thất có vẻ kỳ lạ, nói:
- Thái tỠđiện hạ mới hai mươi sao?
Chu Vân Kỳ lắc đầu, nói:
- Thái Tá» hai mươi tuổi, nhưng hắn là Thái Tá», tại sao có thể lung lạc thế lá»±c hắn sẽ hiểu rất rõ rà ng, cho dù là Thái Tá» không muốn là m mai mối, cáºn thần cá»§a Thái Tá» cÅ©ng sẽ thay mặt Thái Tá» là m mai mối đấy, nếu như đệ không thể kết mối quan hệ thông gia vá»›i cáºn thần cá»§a Thái Tá», váºy thì đệ cần phải cẩn tháºn hà nh động, tháºm chà có thể tiếp nháºn cầu hôn cá»§a thế gia, bởi vì đệ không được Thái Tá» coi trá»ng, váºy thì cà ng không thể đắc tá»™i vá»›i thế gia, háºu quả đắc tá»™i vá»›i thế gia là sẽ là m cho đệ tan nhà nát cá»a đấy, nói cách khác, sau nà y đệ nhất định phải có má»™t bối cảnh chân chÃnh đáng tin.
- Äại huynh, có lẽ đệ đã là bối cảnh cá»§a Tiêu thị rồi.
Lục Thất nói.
Chu Vân Kỳ ngẩn ra, nói:
- Äệ và Tiêu thị kết mối quan hệ thông gia?
- Không có, nhưng đệ là dá»±a và o La Trưởng sá» má»›i đảm nhiệm Lữ Soái Ung Vương Phá»§ đấy, mà La Trưởng sá» là ngưá»i cá»§a Tiêu thị.
Lục Thất ôn tồn trả lá»i.
Chu Vân Kỳ lắc đầu, nói:
- Äệ cho rằng như váºy là không đúng, La Trưởng sá» là mối quan hệ cá»§a đệ, nhưng hiện tại đệ được Thái Tá» tứ ân, Thái Tá» có thể so vá»›i La Trưởng sá» hay sao? Nếu như Thái Tá» trá»ng dụng đệ, đệ tá»± nhiên phải lấy mạng lưới quan hệ cao nhất là Thái Tá», Thái Tá» không trá»ng dụng đệ, váºy thì mạng lưới quan hệ cá»§a đệ như cÅ© là La Trưởng sá», mà ngà y sau cái thế lá»±c nà o đó nguyện cùng đệ kết mối quan hệ thông gia đó má»›i là bối cảnh cá»§a đệ, đệ hiện giá» vẫn còn không có bối cảnh, chẳng qua chỉ là do ngưá»i sá» dụng cấp dưới, là má»™t quân cá» nho nhá» bất cứ lúc nà o cÅ©ng có thể vứt bá».
Lục Thất nghe váºy gáºt đầu, nói:
- Äại huynh hiểu biết rất nhiá»u so vá»›i đệ.
Chu Vân Kỳ mặt hiện cưá»i khổ, nói:
- Äây là chuyện quan trưá»ng, ta biết cÅ©ng là vô dụng, bởi vì ta không có bản lÄ©nh như Thất đệ được ngưá»i coi trá»ng.
- Äại huynh chẳng qua là váºn mệnh không được như ý, bản lÄ©nh võ quân cá»§a đệ ở trong quân không có gì lạ đâu.
Lục Thất ôn tồn khiêm tốn nói.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 80
Mạnh Thạch
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
Chu Vân KyÌ€ gật đầu, suy nghĩ một chuÌt, vẻ mặt do dự ôn hoÌ€a noÌi:
- ThâÌt đệ, nêÌu sau naÌ€y đệ coÌ cÆ¡ hội gặp laÌ£i ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£, coÌ thể xin cho ta được tÆ¡Ìi Ä‘iÌ£a phương laÌ€m quan hay không?
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, ôn hoÌ€a noÌi:
- ÄaÌ£i huynh không noÌi, thiÌ€ đệ cũng từng coÌ tâm tư Ä‘oÌ, chỉ laÌ€ việc Ä‘iều quan viên đêÌn Ä‘iÌ£a phương, ThaÌi tử coÌ thể Ä‘i laÌ€m sao? Tiểu ThâÌt cảm thâÌy không bằng Ä‘i cầu La trưởng sử vẫn hÆ¡n.
Chu Vân KyÌ€ lập tưÌc lăÌc đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- ThâÌt đệ, chuyện của ta đệ không được Ä‘i cầu La trưởng sử, chẳng những không được việc, ngược laÌ£i coÌ€n gây ra hậu hoaÌ£n. Ta laÌ€ thân tộc của Chu thiÌ£, không thể Ä‘i cầu La trưởng sử, nhưng ThaÌi tử thiÌ€ laÌ£i bâÌt đồng, ThaÌi tử duÌ€ sao cũng laÌ€ hoaÌ€ng tộc, thÃªÌ gia chiÌnh laÌ€ thuộc thần của hoaÌ€ng tộc.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- ÄaÌ£i huynh, ThaÌi tử coÌ thể tham dự chiÌnh sự, Ä‘iều chưÌc quan viên tÆ¡Ìi Ä‘iÌ£a phương hay sao?
- CoÌ thể chưÌ, ThaÌi tử laÌ€ ThaÌi tử của một quôÌc gia, nêÌu chỉ laÌ€ việc Ä‘iều người tÆ¡Ìi Ä‘iÌ£a phương laÌ€m PhoÌ quan của huyện, cũng không khoÌ Ä‘Ã¢u. ThaÌi tử nêÌu Ä‘ã muôÌn troÌ£ng duÌ£ng đệ, tâÌt sẽ châÌp thuận khẩn cầu của đệ.
Chu Vân KyÌ€ ôn tồn giải thiÌch.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- NêÌu coÌ cÆ¡ hội, đệ sẽ tranh thủ cho Ä‘aÌ£i huynh.
Chu Vân KyÌ€ cảm kiÌch gật đầu, LuÌ£c ThâÌt laÌ£i ôn hoÌ€a noÌi:
- ÄaÌ£i huynh, nêÌu đệ cầu chưÌc Huyện lệnh cho Ä‘aÌ£i huynh, không biêÌt coÌ thể không?
- Tuyệt đôÌi không được, Huyện lệnh chỉ coÌ HoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ bệ haÌ£ mÆ¡Ìi coÌ thể chỉ Ä‘iểm bổ nhiệm, nêÌu ThâÌt đệ thật sự coÌ cÆ¡ hội goÌp lời, chỉ cần xin cho ta được tÆ¡Ìi huyện Ä‘ảm nhiệm chưÌc PhoÌ quan laÌ€ được, những thÆ°Ì khaÌc không cần noÌi nhiều.
Chu Vân Kỳ vội dặn dò.
LuÌ£c ThâÌt ôn hoÌ€a noÌi:
- Nhưng nêÌu đệ không nhiều lời, chẳng may ThaÌi tử đẩy Ä‘aÌ£i huynh tÆ¡Ìi một nÆ¡i ngheÌ€o khổ aÌc nghiệt laÌ€m quan, vậy chẳng phải laÌ€ caÌi được không buÌ€ Ä‘ủ caÌi mâÌt hay sao?
- Äiều Ä‘oÌ ta cũng biêÌt, cuÌ€ng lăÌm thiÌ€ ta từ quan trở về gia hương hiêÌu kiÌnh song thân laÌ€ được, chÆ°Ì caÌi chưÌc sự kinh thaÌ€nh naÌ€y, ta không coÌ khả năng chủ động từ chưÌc.
Chu Vân KyÌ€ chua xoÌt noÌi.
LuÌ£c ThâÌt hiểu gật đầu, chưÌc sự của Chu Vân KyÌ€ laÌ€ do Chu thiÌ£ mệnh y Ä‘ảm nhiệm, nêÌu thật muôÌn từ quan, sẽ khiêÌn cho Chu thiÌ£ bâÌt mãn, râÌt coÌ thể sẽ coÌ hậu hoaÌ£n. Từ quan sau khi biÌ£ đưa đêÌn Ä‘iÌ£a phương nhậm chưÌc, vậy sẽ không liên quan giÌ€ tÆ¡Ìi Chu thiÌ£. Xem ra, Chu Vân KyÌ€ ở kinh thaÌ€nh Ä‘ã chiÌ£u Ä‘ủ lăÌm rồi.
LuÌc naÌ€y, Ä‘aÌ£i tẩu Vân nương dẫn theo hai tiểu nhiÌ£ Ä‘ã trở laÌ£i, baÌ€y ra rượu vaÌ€ thưÌc ăn, sau Ä‘oÌ ba người vaÌ€o chỗ ngồi. LuÌ£c ThâÌt cũng không khaÌch khiÌ nâng Ä‘ũa găÌp đồ ăn chia thaÌ€nh hai mâm, sau Ä‘oÌ tự miÌ€nh đưa Ä‘i trong viện, goÌ£i hai cô con gaÌi của Ä‘aÌ£i huynh duÌ€ng cÆ¡m. Chu Vân KyÌ€ coÌ€n coÌ một đưÌa con trai mười tuổi, Ä‘i hoÌ£c ở bên ngoaÌ€i.
LuÌ£c ThâÌt trở về phoÌ€ng ngồi xuôÌng, Chu Vân KyÌ€ cười khổ noÌi:
- ThâÌt đệ, nữ nhi ở nhaÌ€ không được nuông chiều mâÌt quy củ đâu đâÌy, ngaÌ€y sau lập gia Ä‘iÌ€nh sẽ phiền toaÌi lăÌm.
LuÌ£c ThâÌt mỉm cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- Quy củ laÌ€ người Ä‘iÌ£nh, sau naÌ€y châÌt nữ gả cho người, thoÌi quen của caÌc naÌ€ng sẽ laÌ€ quy củ.
Chu Vân KyÌ€ ngẩn ra, sau Ä‘oÌ cười khổ lăÌc đầu. LuÌ£c ThâÌt đưÌng dậy lâÌy rượu, mở niêm phong rồi roÌt rượu cho hai viÌ£ huynh trưởng, sau Ä‘oÌ ba người đồng loaÌ£t nâng cheÌn, mỉm cười nhiÌ€n nhau rồi thu cheÌn về uôÌng caÌ£n. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
*****
Hoa đăng mÆ¡Ìi treo lên, LuÌ£c ThâÌt diÌ€u huynh trưởng Ä‘ang say biÌ tỉ rời khỏi Chu traÌ£ch. LuÌ£c Thiên Hoa say khươÌc bươÌc chân loaÌ£ng choaÌ£ng, khi rời Ä‘i Chu traÌ£ch được trăm thươÌc, chợt dừng bươÌc quay đầu, trợn măÌt noÌi:
- Huynh đệ, đệ noÌi Lan nhi Ä‘ang laÌ€m giÌ€?
LuÌ£c ThâÌt chỉ ngaÌ€ ngaÌ€ say, biÌ£ hỏi liền ôn hoÌ€a noÌi:
- Ca cÆ°Ì yên tâm, Äỗ Lan Nhi Ä‘ang ở taÌ£m nhaÌ€ một viÌ£ tiểu thư, không coÌ việc giÌ€ đâu.
LuÌ£c Thiên Hoa gật gật đầu, thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- ÄuÌng nha, không coÌ việc giÌ€.
Hai người laÌ£i Ä‘i vaÌ€i chuÌ£c bươÌc, LuÌ£c Thiên Hoa bỗng dừng bươÌc, aÌnh măÌt trợn trừng nhiÌ€n ba người phiÌa trươÌc Ä‘ang Ä‘i tÆ¡Ìi, Ä‘oÌ laÌ€ một nam một nữ vaÌ€ một cậu beÌ con taÌm tuổi, hiÌ€nh ảnh một nhaÌ€ Ä‘oaÌ€n viên, Ä‘i thẳng lươÌt qua huynh đệ LuÌ£c thiÌ£.
- Huynh đệ.
LuÌ£c Thiên Hoa chợt trầm thâÌp kêu.
- Ca, huynh làm sao vậy?
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn quan tâm hỏi.
- Tiểu ThâÌt, ca muôÌn coÌ con, đệ từng Ä‘aÌp ưÌng vÆ¡Ìi ca đâÌy.
LuÌ£c Thiên Hoa quay đầu nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, thanh âm trầm thâÌp đầy khaÌt voÌ£ng noÌi.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, lập tưÌc gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Äệ Ä‘ã Ä‘aÌp ưÌng vÆ¡Ìi ca.
LuÌ£c Thiên Hoa gật gật đầu, quay đầu trông về phương xa, nhỏ gioÌ£ng noÌi:
- Tiểu ThâÌt, Lan Nhi ta sẽ không gặp mặt, chờ naÌ€ng coÌ thai, ca lập tưÌc cươÌi naÌ€ng về.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, do dự một chuÌt, ôn hoÌ€a noÌi:
- Ca, không phải Ä‘ã noÌi biÌ mật laÌ€m sao?
- Lan nhi không cần giâÌu giêÌm, chỉ coÌ tẩu tẩu của đệ laÌ€ biÌ mật laÌ€m.
LuÌ£c Thiên Hoa ôn tồn Ä‘aÌp laÌ£i.
- CaÌi giÌ€? Tẩu tẩu, vậy không được đâu.
LuÌ£c ThâÌt lập tưÌc vẻ mặt kinh hãi cự tuyệt.
- Không được cũng phải được, tội nghiệt của ca không thể để cho tẩu tẩu của đệ gaÌnh chiÌ£u cả đời. Lan nhi nêÌu coÌ haÌ€i tử sẽ khiêÌn cho tẩu tẩu của đệ mang danh vô sinh. Ca yêu thương sâu săÌc tẩu tẩu của đệ, không thể để cho naÌ€ng thôÌng khổ cả đời, hÆ¡n nữa chỉ coÌ một haÌ€i nhi sẽ râÌt cô đơn, ca cũng muôÌn coÌ mâÌy đưÌa con, ca muôÌn cho tâÌt cả moÌ£i người biêÌt, ca không coÌ bệnh.
LuÌ£c Thiên Hoa biÌ€nh tĩnh noÌi.
LuÌ£c ThâÌt chau maÌ€y, giương măÌt nhiÌ€n LuÌ£c Thiên Hoa Ä‘ang muôÌn khuyên bảo, laÌ£i thâÌy trên mặt LuÌ£c Thiên Hoa tuôn chảy hai haÌ€ng nươÌc măÌt, lời lẽ muôÌn noÌi đều ruÌt laÌ£i, hăÌn chỉ im lặng đỡ LuÌ£c Thiên Hoa bươÌc Ä‘i.
*****
SaÌng sÆ¡Ìm hôm sau, LuÌ£c ThâÌt Ä‘ang ở trong sân của tuÌ trang luyện võ. Äêm qua hăÌn đưa huynh trưởng đêÌn Di Tâm traÌ€ caÌc nghỉ ngÆ¡i, dặn doÌ€ tiểu nhiÌ£ xong liền quay về tuÌ trang, iÌt ngaÌ€y nữa hăÌn phải lập tưÌc xuâÌt chinh, vô cuÌ€ng mong muôÌn trở về tuÌ trang bầu baÌ£n cuÌ€ng nhoÌm nữ nhân yêu mêÌn.
Luyện võ xong, vừa mÆ¡Ìi băÌt đầu ăn Ä‘iểm tâm, chợt A Hồng gâÌp gaÌp Ä‘i tÆ¡Ìi hậu viện, LuÌ£c ThâÌt thoaÌng thâÌy liền nhiÌu lông maÌ€y, hăÌn thật sự muôÌn thanh tĩnh vaÌ€i ngaÌ€y. A Hồng noÌi vÆ¡Ìi hăÌn, ở tiền viện coÌ một viÌ£ văn sĩ aÌo gâÌm tÆ¡Ìi, hăÌn Ä‘aÌ€nh phải Ä‘i ra trươÌc gặp người.
Æ Ì‰ tiền traÌ£ch xaÌc thực coÌ một viÌ£ văn sĩ, hÆ¡n ba mươi tuổi, một thân aÌo gâÌm, mặt như quan ngoÌ£c, choÌ€m râu phiêu phiêu trươÌc ngực, trong khiÌ Ä‘Ã´Ì£ văn nhã ẩn haÌ€m sự cao quyÌ. LuÌ£c ThâÌt Ä‘i tÆ¡Ìi phiÌa trươÌc, chăÌp tay chaÌ€o ôn hoÌ€a noÌi:
- Tại hạ Lục Thiên Phong.
Văn sĩ cũng mỉm cười chăÌp tay ra măÌt, ôn hoÌ€a noÌi:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân, ta tên laÌ€ MaÌ£nh ThaÌ£ch, ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ muôÌn gặp LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt cả kinh, lập tưÌc cung kiÌnh noÌi:
- Vâng, làm phiền Mạnh đại nhân.
Ra măÌt vÆ¡Ìi nhau xong, LuÌ£c ThâÌt theo MaÌ£nh ThaÌ£ch ra cửa, lên một chiêÌc xe xa hoa, MaÌ£nh ThaÌ£ch mỉm cười noÌi:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân, ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ Ä‘ang ở Di Tâm traÌ€ caÌc chờ gặp ngươi đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt nghe xong ngaÌ£c nhiên, ngoaÌ€i yÌ muôÌn noÌi:
- ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ tÆ¡Ìi Di Tâm traÌ€ caÌc ư?
MaÌ£nh ThaÌ£ch mỉm cười gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Bản lãnh của LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân thật phi phaÌ€m nha, đêÌn kinh thaÌ€nh naÌ€y maÌ€ cũng thu được râÌt nhiều mỹ nhân taÌ€i phuÌ.
Vẻ mặt LuÌ£c ThâÌt hÆ¡i quẫn baÌch, ôn hoÌ€a noÌi:
- LaÌ€ vận sÃ´Ì taÌ£i haÌ£ khaÌ tôÌt, tuy nhiên Di Tâm traÌ€ caÌc vaÌ€ tửu lâu laÌ€ ta phải vay nợ mÆ¡Ìi coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c đâÌy.
MaÌ£nh ThaÌ£ch gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Chuyện riêng của LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân, ta chỉ nghe ngoÌng được chuÌt iÌt maÌ€ thôi, chủ yêÌu laÌ€ viÌ€ Ä‘iện haÌ£ maÌ€ tận hêÌt tâm tư sưÌc lực. ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ coÌ Ã¢Ìn tượng râÌt tôÌt vÆ¡Ìi LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân, tuy nhiên phải tiÌ€m hiểu nhiều hÆ¡n về ngươi rồi, mÆ¡Ìi coÌ thể triệu kiêÌn LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân. NêÌu đưÌc haÌ£nh LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân không tôÌt, ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ cũng chỉ Ä‘aÌ€nh thu hồi Thiên Ngưu Ngự Äao.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- CoÌ thể được ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ haÌ£ cÃ´Ì troÌ£ng Ä‘ãi, laÌ€ vinh haÌ£nh của LuÌ£c Thiên Phong.
MaÌ£nh ThaÌ£ch gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân coÌ hiểu rõ về tiÌ€nh huôÌng của ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ không?
- VôÌn hoaÌ€n toaÌ€n không biêÌt giÌ€ cả, nhưng hôm qua ta coÌ baÌi kiêÌn anh vợ ở kinh thaÌ€nh, mÆ¡Ìi hiểu được chuÌt iÌt. Anh vợ ta noÌi rằng ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ tuổi hai mươi, sinh mẫu laÌ€ HoaÌ€ng hậu nương nương xuâÌt thân Giang Âm Trương thiÌ£, ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ laÌ€ TiêÌt Äộ SÆ°Ì của Ninh QuôÌc quân, ÄaÌ£i tươÌng quân của tả hữu Long Võ vệ.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn trả lời.
MaÌ£nh ThaÌ£ch hÆ¡i giật miÌ€nh gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Anh vợ của ngươi là vị nào vậy?
- LaÌ€ GiaÌm sự của Vũ khÃ´Ì thự, tên laÌ€ Chu Vân KyÌ€.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn trả lời, nội tâm laÌ£i nghi ngờ MaÌ£nh ThaÌ£ch biêÌt rõ coÌ€n cÃ´Ì hỏi.
Thần săÌc MaÌ£nh ThaÌ£ch biÌ€nh tĩnh gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân cũng Ä‘ã biêÌt tường tận tiÌ€nh hiÌ€nh cuÌ£ thể của ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£.
LuÌ£c ThâÌt im lặng, rồi laÌ£i do dự một chuÌt, chợt chăÌp tay ôn hoÌ€a noÌi:
- MaÌ£nh Ä‘aÌ£i nhân, ta coÌ một chuyện muôÌn thỉnh giaÌo.
- Ồ, LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân mời noÌi.
MaÌ£nh ThaÌ£ch mỉm cười noÌi.
- MaÌ£nh Ä‘aÌ£i nhân, hôm qua ta cuÌ€ng anh vợ uôÌng rượu troÌ€ chuyện, anh vợ cầu ta một việc. NoÌi taÌ£i haÌ£ nêÌu coÌ cÆ¡ hội gặp laÌ£i ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£, muôÌn ta noÌi giuÌp cho y, anh vợ của ta muôÌn được Ä‘iều tÆ¡Ìi huyện laÌ€m PhoÌ quan, coÌ€n tÆ¡Ìi nÆ¡i naÌ€o laÌ€m PhoÌ quan đều được cả. Nguyên nhân laÌ€ viÌ€ anh vợ của ta muôÌn quay về quê phuÌ£ng hiêÌu song thân, nhưng chưÌc quan của y laÌ€ do Chu thiÌ£ buộc phải Ä‘ảm nhiệm, anh vợ không daÌm từ quan, chỉ khi biÌ£ Ä‘iều tÆ¡Ìi Ä‘iÌ£a phương laÌ€m quan, mÆ¡Ìi daÌm tự chủ. MaÌ£nh Ä‘aÌ£i nhân, ta không biêÌt coÌ nên khẩn cầu ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ hay không, nêÌu laÌ€ không nên, ta sẽ không cầu khẩn, traÌnh cho ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ vaÌ€ taÌ£i haÌ£ biÌ£ vây trong tiÌ€nh huôÌng khoÌ xử.
LuÌ£c ThâÌt thaÌ€nh khẩn noÌi.
MaÌ£nh ThaÌ£ch vẻ mặt ngaÌ£c nhiên, aÌnh măÌt cổ quaÌi nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt. LuÌ£c ThâÌt vừa thâÌy, liền cười khổ noÌi:
- MaÌ£nh Ä‘aÌ£i nhân, LuÌ£c Thiên Phong laÌ€ một võ quan, noÌi chuyện lỗ mãng, xin Ä‘aÌ£i nhân chÆ¡Ì traÌch.
MaÌ£nh ThaÌ£ch vẻ mặt biÌ€nh thản, mỉm cười noÌi:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân quả laÌ€ lỗ mãng đâÌy, nhưng thẳng thăÌn cũng không tiÌnh laÌ€ sai.
- Vâng, mời Ä‘aÌ£i nhân thẳng thăÌn chỉ giaÌo cho, LuÌ£c Thiên Phong cảm kiÌch.
LuÌ£c ThâÌt thaÌ€nh khẩn noÌi.
MaÌ£nh ThaÌ£ch cười cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- Ngươi không yêu cầu thiÌ€ tôÌt hÆ¡n.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 81
ÄôÌi ngữ
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Vâng. Tại hạ hiểu rồi, tạ ơn đại nhân chỉ điểm.
MaÌ£nh ThaÌ£ch gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân, ngươi mÆ¡Ìi được ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ ban ân, chÆ¡Ì nên coÌ yêu cầu thêm.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- TaÌ£i haÌ£ hiểu được, cũng coÌ thể nhâÌc lên một tâm sự.
MaÌ£nh ThaÌ£ch không Ä‘aÌp laÌ£i, dừng một chuÌt, ôn hoÌ€a noÌi:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân, ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ râÌt coi troÌ£ng ngươi, muôÌn sau khi chiêÌn diÌ£ch tiêu diệt phỉ kêÌt thuÌc, sẽ Ä‘iều ngươi tÆ¡Ìi Ninh QuôÌc quân nhậm chưÌc Doanh tươÌng.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, ôn hoÌ€a noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, nêÌu sau naÌ€y ta tÆ¡Ìi Ninh QuôÌc quân, chưa chăÌc Ä‘ã laÌ€ chuyện tôÌt đôÌi vÆ¡Ìi ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£.
- Ồ, yÌ tÆ°Ì của ngươi laÌ€ như thÃªÌ naÌ€o?
Mạnh Thạch lãnh đạm cười hỏi.
LuÌ£c ThâÌt ôn hoÌ€a noÌi:
- MaÌ£nh Ä‘aÌ£i nhân, kyÌ€ thực ta tiÌ€nh nguyện quy về dươÌi trươÌng Ninh QuôÌc quân, duÌ€ sao Ninh QuôÌc quân caÌch quê của ta không tiÌnh laÌ€ xa. Tuy nhiên hôm qua cuÌ€ng anh vợ chuyện troÌ€, anh vợ Ä‘ã noÌi, ngaÌ€y sau nêÌu ta coÌ thể Ä‘i Ninh QuôÌc quân thiÌ€ tôÌt rồi, em vợ của ta ở taÌ£i Nha quân doanh trong Ninh QuôÌc quân Ä‘ảm nhiệm chưÌc đội trưởng, ta đêÌn Ä‘oÌ coÌ thể chiêÌu cÃ´Ì cho nhau. Chẳng qua huynh đệ chuÌng ta laÌ£i phân tiÌch một chuÌt, nghĩ rằng nêÌu ta Ä‘i Ninh QuôÌc quân mÆ¡Ìi laÌ€ hoÌ£a không phải phuÌc, nguyên nhân râÌt đơn giản, ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ duÌ€ng ta Ä‘i Ä‘oaÌ£t quyền Ninh QuôÌc quân sẽ khiêÌn cho HoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ bệ haÌ£ phẫn nộ.
Thần săÌc MaÌ£nh ThaÌ£ch khẽ biêÌn, cũng trở nên im lặng, một laÌt sau, LuÌ£c ThâÌt laÌ£i ôn hoÌ€a noÌi:
- MaÌ£nh Ä‘aÌ£i nhân, taÌ£i haÌ£ cảm thâÌy, ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ muôÌn Ä‘aÌ£t được quân quyền cũng không coÌ Ä‘aÌ£i duÌ£ng giÌ€, đương kim Bệ haÌ£ Ä‘ang độ tuổi xuân, ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ tranh giaÌ€nh quân quyền chỉ caÌ€ng choÌ£c cho Bệ haÌ£ không vui. TaÌ£i haÌ£ cho rằng, ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ hẳn laÌ€ nên tham dự vaÌ€o việc chiÌnh sự, nên thu về dươÌi trươÌng nhiều võ vệ bảo hộ mÆ¡Ìi tôÌt. Ninh QuôÌc quân caÌch xa kinh thaÌ€nh như vậy, không mượn được lực lượng giÌ€ cả.
- ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ muôÌn Ä‘aÌ£t được quân quyền, kyÌ€ thực laÌ€ suy nghĩ cho tương lai phải thôÌng quân chinh chiêÌn, cho nên trươÌc tiên muôÌn bÃ´Ì triÌ một vaÌ€i quan tươÌng thân tiÌn nhằm nghe ngoÌng đề phoÌ€ng. CÆ°Ì maÌ£o muội Ä‘i lĩnh quân maÌ€ không coÌ căn cÆ¡ trong quân laÌ€ một việc râÌt nguy hiểm.
MaÌ£nh ThaÌ£ch ôn tồn giải thiÌch.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu hiểu ra, ôn hoÌ€a noÌi:
- TaÌ£i haÌ£ chỉ laÌ€ noÌi ra kiêÌn giải của miÌ€nh. Sau naÌ€y, chỉ cần mệnh lệnh của ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ không coÌ mâu thuẫn vÆ¡Ìi yÌ chỉ của đương kim Bệ haÌ£, taÌ£i haÌ£ nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ tuân theo.
MaÌ£nh ThaÌ£ch ngẩn ra, gật đầu mỉm cười, im lặng trong chôÌc laÌt, LuÌ£c ThâÌt ôn tồn hỏi:
- Không biêÌt MaÌ£nh Ä‘aÌ£i nhân giữ chưÌc quan giÌ€ của ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£?
- Ta laÌ€ Chiêm Sự của ThaÌi tử.
Mạnh Thạch ôn tồn trả lời.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, laÌ£i hỏi:
- ÄaÌ£i nhân, taÌ£i haÌ£ không coÌ hiểu biêÌt nhiều về caÌc câÌp quan giai trong triều, xin hỏi chưÌc Chiêm sự của ThaÌi tử vaÌ€ Tư Mã của phủ Ung Vương, phẩm giai naÌ€o cao hÆ¡n?
- Chiêm sự của ThaÌi tử laÌ€ chiÌnh tam phẩm, Tư Mã của phủ Ung Vương laÌ€ toÌ€ng tÆ°Ì phẩm haÌ£.
Mạnh Thạch cười thản nhiên trả lời.
LuÌ£c ThâÌt kinh sợ ồ một tiêÌng, chăÌp tay cung kiÌnh noÌi:
- HaÌ£ quan thâÌt lễ rồi.
- Ta tuy laÌ€ Chiêm Sự của ThaÌi tử, nhưng chưa chăÌc so vÆ¡Ìi chưÌc Lữ SoaÌi của ngươi hữu duÌ£ng hÆ¡n, chỉ laÌ€ hư chưÌc maÌ€ thôi.
MaÌ£nh ThaÌ£ch ôn tồn Ä‘aÌp laÌ£i.
- ÄaÌ£i nhân không thể noÌi như vậy, haÌ£ quan Ä‘ảm nhiệm chưÌc vuÌ£ Doanh tươÌng, nhưng chẳng biêÌt coÌ Ä‘aÌ£i duÌ£ng giÌ€ không, ngược laÌ£i cả ngaÌ€y đều phải cẩn thận từng li từng tiÌ.
LuÌ£c ThâÌt cười khổ noÌi.
MaÌ£nh ThaÌ£ch cười cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân nhậm chưÌc Lữ SoaÌi phủ Ung Vương, Ä‘ã gặp qua caÌc quan trên trong phủ chưa?
LuÌ£c ThâÌt cười khổ, ôn hoÌ€a noÌi:
- CoÌ lẽ Ä‘aÌ£i nhân sẽ không tin, quan viên trong phủ Ung Vương, haÌ£ quan chỉ từng gặp qua La trưởng sử.
MaÌ£nh ThaÌ£ch gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Nghe noÌi LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân laÌ€ nhờ giải cưÌu thê nhi của La trưởng sử, mÆ¡Ìi coÌ thể tiêÌn thân phải không?
- ÄuÌng vậy, haÌ£ quan từng ở huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i cưÌu được La tam phu nhân, La tam phu nhân để laÌ£i lời rằng mai sau nêÌu đêÌn kinh thaÌ€nh coÌ thể tiÌ€m tÆ¡Ìi phu nhân. MâÌy thaÌng sau haÌ£ quan vừa vặn coÌ việc đêÌn kinh thaÌ€nh, sau laÌ£i bởi viÌ€ sự kiện Huyện thừa huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i Triệu Ä‘aÌ£i nhân biÌ£ thổ phỉ saÌt haÌ£i, cần câÌp coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c maÌ£ng lươÌi quan hệ ủng hộ, beÌ€n Ä‘i cầu kiêÌn La tam phu nhân, xin La tam phu nhân tiêÌn cử laÌ€m Lữ SoaÌi phủ Ung Vương.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn giải thiÌch.
MaÌ£nh ThaÌ£ch gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Sau naÌ€y ngươi hiệu lực cho ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£, La trưởng sử của phủ Ung Vương coÌ khả năng sẽ nghi kyÌ£ ngươi đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Hậu quả kia ta Ä‘ã từng nghĩ tÆ¡Ìi, nhưng ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ laÌ€ quân, La trưởng sử laÌ€ thần, ta chỉ coÌ thể lâÌy việc trung quân laÌ€m chủ, coÌ€n nghĩa thiÌ€ laÌ€m phoÌ.
MaÌ£nh ThaÌ£ch gật gật đầu như thoaÌng coÌ suy nghĩ, chợt khẽ thở daÌ€i:
- Năm Ä‘oÌ ta vaÌ€ La huynh laÌ€ văn hữu, hiện giờ laÌ£i chẳng khaÌc giÌ€ người dưng nươÌc lã, nhân sinh thật laÌ€ bâÌt đăÌc dĩ.
LuÌ£c ThâÌt nghe thiÌ€ cả kinh, sửng sôÌt qua Ä‘i, âm thầm cảm thâÌy may măÌn viÌ€ chưa noÌi ra lời noÌi noÌng giận giÌ€. Năm Ä‘oÌ laÌ€ văn hữu, vậy tự nhiên laÌ€ tiÌ€nh nghĩa râÌt sâu, hiện giờ trở thaÌ€nh người dưng laÌ€ viÌ€ mỗi người phoÌ€ một chủ, noÌi caÌch khaÌc, trong nội tâm MaÌ£nh ThaÌ£ch naÌ€y vaÌ€ La trưởng sử vẫn laÌ€ nhận biêÌt tri giao, laÌ€m như người laÌ£ chỉ laÌ€ biểu hiện mặt ngoaÌ€i maÌ€ thôi.
Bỗng nghe MaÌ£nh ThaÌ£ch ôn hoÌ€a noÌi:
- La huynh laÌ€ một con người coÌ loÌ€ng daÌ£ râÌt sâu, ngươi theo y chưa chăÌc coÌ phuÌc đâu.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, suy chỉ một chuÌt, ôn hoÌ€a noÌi:
- HaÌ£ quan đôÌi vÆ¡Ìi chuyện tiÌ€nh của La trưởng sử cũng không hiểu biêÌt nhiều, tuy nhiên La trưởng sử quả thật Ä‘ã từng giuÌp đỡ haÌ£ quan. HaÌ£ quan sẽ không vong ân phuÌ£ nghĩa, về sau nêÌu coÌ việc giÌ€ coÌ thể giuÌp đỡ La trưởng sử, haÌ£ quan tuyệt không chôÌi từ.
MaÌ£nh ThaÌ£ch cười cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- ÄÆ¡Ì£i đêÌn luÌc ngươi gặp ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£, chÆ¡Ì coÌ noÌi lung tung, lời của ThaÌi tử sẽ do ta truyền Ä‘aÌ£t cho ngươi, lời của ngươi cũng sẽ do ta thượng bẩm vÆ¡Ìi ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, cung kiÌnh noÌi:
- HaÌ£ quan hiểu rõ, tuyệt sẽ không noÌi loaÌ£n.
MaÌ£nh ThaÌ£ch gật gật đầu, laÌ£i thoaÌng suy nghĩ, ôn hoÌ€a noÌi:
- ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ đêÌn Di Tâm traÌ€ caÌc cuÌ€ng vÆ¡Ìi Nhược Lan tiểu thư, thời Ä‘iểm ngươi tiêÌn kiêÌn, không được thâÌt thÃ´Ì lỗ mãng đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra nhiÌ€n MaÌ£nh ThaÌ£ch, MaÌ£nh ThaÌ£ch laÌ£i ôn hoÌ€a noÌi:
- Nhược Lan tiểu thư laÌ€ biểu muội của ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£, xuâÌt thân từ Giang Âm Trương thiÌ£. Nhược Lan tiểu thư đêÌn kinh thaÌ€nh bề ngoaÌ€i laÌ€ để thăm thân, kyÌ€ thực laÌ€ muôÌn cuÌ€ng ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ kêÌt thaÌ€nh quan hệ thông gia, nhưng coÌ thể kêÌt thaÌ€nh quan hệ thông gia hay không, coÌ€n chờ HoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ bệ haÌ£ noÌi mÆ¡Ìi được.
LuÌ£c ThâÌt giật miÌ€nh, kinh ngaÌ£c noÌi:
- Chuyện của Giang Âm Trương thiÌ£, haÌ£ quan cũng coÌ nghe anh vợ noÌi qua, noÌi như vậy, Giang Âm Trương thiÌ£ laÌ€ muôÌn baÌ€y tỏ thiện yÌ vÆ¡Ìi triều Ä‘iÌ€nh rồi.
MaÌ£nh ThaÌ£ch lăÌc đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Giang Âm Trương thiÌ£ vẫn luôn laÌ€ minh thần aÌm nghiÌ£ch (ngoaÌ€i saÌng laÌ€ bề tôi trung thaÌ€nh, trong tôÌi thiÌ€ ngâÌm ngầm phản nghiÌ£ch), tâÌt nhiên laÌ€ muôÌn được như năm Ä‘oÌ, Ä‘aÌ£t được caÌ€ng nhiều quyền lợi. MôÌi quan hệ thông gia naÌ€y, khả năng coÌ thể kêÌt thaÌ€nh râÌt nhỏ.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, quan hệ thông gia giữa HoaÌ€ng tộc vaÌ€ quyÌ tộc gần như đều laÌ€ viÌ€ quyền lợi, một laÌt sau, laÌ£i nghe MaÌ£nh ThaÌ£ch ôn hoÌ€a noÌi:
- Sau naÌ€y ta muôÌn Ä‘i Ninh QuôÌc quân, ngươi coÌ nguyện hộ vệ cho ta Ä‘i một chuyêÌn không?
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, vội noÌi:
- Hộ vệ Ä‘aÌ£i nhân, haÌ£ quan tâÌt nhiên tiÌ€nh nguyện, chỉ laÌ€ haÌ£ quan Ä‘ã quy vaÌ€o dươÌi quyền quản chÃªÌ của Chu ChiÌnh Phong Ä‘aÌ£i nhân, Chu Ä‘aÌ£i nhân thực sự không dễ noÌi chuyện đâu.
- Không ngaÌ£i, muôÌn triệu tập quân đội xuâÌt chinh tiêu diệt phỉ, thÃªÌ naÌ€o cũng phải mâÌt một thaÌng để chuẩn biÌ£ cho chiêÌn tranh. Chỉ cần ngươi tiÌ€nh nguyện, ngaÌ€y mai Binh bộ sẽ haÌ£ xuôÌng công văn tÆ¡Ìi Nam Ä‘aÌ£i doanh, đêÌn luÌc Ä‘oÌ ngươi dẫn quan tươÌng thuộc quyền của ngươi theo ta xuâÌt haÌ€nh laÌ€ được.
MaÌ£nh ThaÌ£ch ôn tồn noÌi, mÆ¡ hồ hiển lộ khẩu khiÌ của kẻ bề trên.
- Vâng, hạ quan lĩnh mệnh.
LuÌ£c ThâÌt cung kiÌnh Ä‘aÌp, nội tâm laÌ£i hêÌt sưÌc khoÌ chiÌ£u, hiện taÌ£i hăÌn không muôÌn rời khỏi kinh thaÌ€nh, duÌ€ coÌ rời khỏi cũng thaÌ€ rằng trở về huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i. Tuy Ninh QuôÌc quân caÌch huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i không xa, nhưng hăÌn tÆ¡Ìi Ä‘oÌ, laÌ£i không thể trở về huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i thăm người thân.
MaÌ£nh ThaÌ£ch haÌ€i loÌ€ng gật đầu, LuÌ£c ThâÌt cũng ngẫm nghĩ một chuÌt, laÌ£i ôn hoÌ€a noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, nêÌu laÌ€ Ä‘i Ninh QuôÌc quân, kiÌnh xin Ä‘aÌ£i nhân coÌ thể cho mượn một iÌt quân duÌ£ng, bao gồm quân mã, troÌ£ng cung, Ä‘iêu linh tiễn, minh quang khôi giaÌp. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
MaÌ£nh ThaÌ£ch ngẩn ra, nhiÌu maÌ€y, ôn hoÌ€a noÌi:
- Quân duÌ£ng ngươi noÌi, ngoaÌ£i trừ ngựa, những thÆ°Ì khaÌc coÌ cần thiêÌt không? Những thÆ°Ì ngươi noÌi đều laÌ€ quân duÌ£ng đăÌt giaÌ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- HaÌ£ quan không biêÌt Ä‘aÌ£i nhân Ä‘i Ninh QuôÌc quân laÌ€ để laÌ€m giÌ€, nhưng nêÌu không coÌ quân duÌ£ng đăÌt giaÌ hiển uy, nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ biÌ£ tươÌng sĩ Ninh QuôÌc quân khinh thiÌ£, cũng sẽ giaÌn tiêÌp khiêÌn cho ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ biÌ£ Ninh QuôÌc quân khinh thiÌ£. HÆ¡n nữa haÌ£ quan chỉ yêu cầu mượn, quay về kinh thaÌ€nh sẽ hoaÌ€n trả tâÌt cả laÌ£i.
LuÌ£c ThâÌt uyển chuyển giải thiÌch.
Trên thực têÌ, chủ trương của hăÌn laÌ€ viÌ€ chiêÌn lực của hộ vệ, thÆ°Ì hai cũng laÌ€ viÌ€ Ä‘ỏ măÌt minh quang khôi giaÌp, khao khaÌt muôÌn được mặc qua một lần, quân nhân đôÌi vÆ¡Ìi lợi khiÌ chiêÌn đâÌu cảm thâÌy hưÌng thuÌ nhâÌt đâÌy.
MaÌ£nh ThaÌ£ch nghe xong gật gật đầu như thoaÌng coÌ suy nghĩ, một laÌt sau mÆ¡Ìi ôn hoÌ€a noÌi:
- Lời của ngươi, ta chỉ coÌ thể thượng bẩm để cho ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ Ä‘iÌ£nh Ä‘oaÌ£t.
- HaÌ£ quan Ä‘ã biêÌt.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn cung kiÌnh noÌi, kyÌ€ thực hăÌn cũng biêÌt, quân khiÌ laÌ€ câÌm vật mẫn cảm nhâÌt, không thể tuÌ€y tiện laÌ€m traÌi quy Ä‘iÌ£nh vận duÌ£ng. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau Ä‘oÌ hai người đều trầm mặc, LuÌ£c ThâÌt cảm giaÌc MaÌ£nh ThaÌ£ch dường như coÌ tâm sự giÌ€. Chờ đêÌn Di Tâm traÌ€ lâu, LuÌ£c ThâÌt mÆ¡Ìi biêÌt được ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ vẫn chưa đêÌn, ngẫm laÌ£i cũng Ä‘uÌng, ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ sao coÌ thể mÆ¡Ìi saÌng sÆ¡Ìm Ä‘ã đêÌn traÌ€ caÌc gặp hăÌn, trươÌc nay đều laÌ€ haÌ£ quan chờ đợi thượng quan maÌ€ thôi.
LuÌ£c ThâÌt thở phaÌ€o nheÌ£ nhõm, lâÌy thân phận Äông chủ chỉ bảo người trong traÌ€ caÌc, chờ khaÌch nhân duÌ€ng Ä‘iểm tâm xong, cũng đừng tiêÌp thêm khaÌch nữa.
Không ngờ laÌ£i biÌ£ MaÌ£nh ThaÌ£ch ngăn trở, yÌ tÆ°Ì laÌ€ chÆ¡Ì Ä‘ÃªÌ‰ lộ ra việc ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ đêÌn đây. LuÌ£c ThâÌt hiểu yÌ, cũng âm thầm phân phoÌ tiểu nhiÌ£ Ä‘i thông baÌo Thanh PhuÌ€, bảo Thanh PhuÌ€ đừng tÆ¡Ìi traÌ€ caÌc, hăÌn không muôÌn sự tiÌ€nh trở nên phưÌc taÌ£p.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 82
Dẫn kiêÌn
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
LuÌ£c ThâÌt sợ Thanh PhuÌ€ đêÌn sẽ thêm răÌc rôÌi, hăÌn cũng âm thầm bảo tiểu nhiÌ£ dẫn huynh trưởng tÆ¡Ìi gặp. SaÌng sÆ¡Ìm LuÌ£c Thiên Hoa tỉnh dậy, tinh thần Ä‘ã khôi phuÌ£c, nghe truyền lời xong, trong loÌ€ng coÌ chuÌt kinh ngaÌ£c tÆ¡Ìi gặp LuÌ£c ThâÌt.
LuÌc naÌ€y LuÌ£c ThâÌt cuÌ€ng vÆ¡Ìi MaÌ£nh ThaÌ£ch Ä‘ã ngồi xuôÌng trong nhã caÌc, LuÌ£c Thiên Hoa không biêÌt coÌ mặt Ä‘aÌ£i quan, trực tiêÌp Ä‘i vaÌ€o nhã caÌc, nhiÌ€n thâÌy LuÌ£c ThâÌt, mỉm cười noÌi:
- Huynh đệ đêÌn cũng thật sÆ¡Ìm.
LuÌ£c ThâÌt vội đưÌng dậy, cung kiÌnh giÆ¡Ìi thiệu:
- Ca, viÌ£ naÌ€y chiÌnh laÌ€ MaÌ£nh Ä‘aÌ£i nhân, laÌ€ quan thần thân cận của ThaÌi tử bậc tam phẩm.
LuÌ£c Thiên Hoa giật miÌ€nh kinh hãi, vội xoay người nhiÌ€n laÌ£i, tiện Ä‘aÌ€ cuÌi đầu chăÌp tay laÌ€m lễ ra măÌt, cung kiÌnh noÌi:
- Tiểu sinh gặp qua đại nhân.
MaÌ£nh ThaÌ£ch ngồi ở chỗ kia thần thaÌi biÌ€nh tĩnh, gật đầu noÌi:
- Không cần Ä‘a lễ, ngươi laÌ€ huynh trưởng của LuÌ£c giaÌo uÌy aÌ€.
- ÄuÌng laÌ€ tiểu sinh, tiểu sinh không biêÌt Ä‘aÌ£i nhân Ä‘iÌ£a viÌ£ tôn quyÌ haÌ£ cÃ´Ì Ä‘ÃªÌn nÆ¡i naÌ€y, thực laÌ€ lỗ mãng.
- Ta tÆ¡Ìi laÌ€ khaÌch, ngươi cũng quaÌ lời rồi.
MaÌ£nh ThaÌ£ch ôn tồn Ä‘aÌp laÌ£i.
- Tiểu sinh không biêÌt huynh đệ Ä‘ang tiêÌp Ä‘ãi Ä‘aÌ£i nhân, không daÌm quâÌy nhiễu, tiểu sinh caÌo từ.
LuÌ£c Thiên Hoa cung kiÌnh Ä‘aÌp laÌ£i.
- Ta vaÌ€ LuÌ£c giaÌo uÌy vẫn chưa baÌ€n tÆ¡Ìi việc quan giÌ€, ngươi cũng Ä‘ã đêÌn rồi, an viÌ£ Ä‘i.
MaÌ£nh ThaÌ£ch ôn hoÌ€a noÌi.
LuÌ£c Thiên Hoa ngẩn ra, LuÌ£c ThâÌt đưÌng dậy ôn hoÌ€a noÌi:
- Huynh trưởng ngồi Ä‘i, ta Ä‘i bên ngoaÌ€i an baÌ€i một chuÌt.
LuÌ£c Thiên Hoa ngẩn ra nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, Ä‘ã thâÌy LuÌ£c ThâÌt chăÌp tay vÆ¡Ìi MaÌ£nh ThaÌ£ch, sau Ä‘oÌ xoay người Ä‘i ra ngoaÌ€i, LuÌ£c Thiên HoÌ€a không thể laÌ€m giÌ€ khaÌc hÆ¡n laÌ€ ngồi vaÌ€o chỗ của LuÌ£c ThâÌt.
- Xin Ä‘aÌ£i nhân thÆ°Ì lỗi cho, huynh đệ của ta laÌ€m việc luôn coÌ hÆ¡i thẳng thăÌn.
LuÌ£c Thiên Hoa ôn tồn nhận lỗi thay haÌ€nh vi thâÌt lễ của LuÌ£c ThâÌt.
MaÌ£nh ThaÌ£ch cười cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- LuÌ£c giaÌo uÌy quả laÌ€ thẳng thăÌn, luÌc đêÌn đây, hăÌn vÆ¡Ìi ta hãy chỉ mÆ¡Ìi quen nhau, thÃªÌ maÌ€ lập tưÌc mở miệng cầu ta giuÌp cho anh vợ của miÌ€nh được Ä‘iều tÆ¡Ìi Ä‘iÌ£a phương laÌ€m quan.
LuÌ£c Thiên Hoa ngẩn ra, vội chăÌp tay noÌi:
- LaÌ€ huynh đệ ta lỗ mãng rồi. Người maÌ€ Ä‘aÌ£i nhân noÌi laÌ€ anh vợ của tiểu sinh, hôm qua khi Ä‘i thăm viêÌng, anh vợ Ä‘ã cầu huynh đệ của ta.
MaÌ£nh ThaÌ£ch gật đầu, laÌ£i cười cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- Huynh đệ ngươi thẳng thăÌn cũng laÌ€ chuyện tôÌt.
LuÌ£c Thiên Hoa ngẩn ra, do dự một chuÌt, ôn hoÌ€a noÌi:
- Anh vợ của tiểu sinh thật sự khôÌn khổ, bằng không cũng sẽ không mặt daÌ€y Ä‘i cầu huynh đệ của tiểu sinh.
MaÌ£nh ThaÌ£ch cười nhaÌ£t không noÌi, một laÌt sau mÆ¡Ìi ôn hoÌ€a noÌi:
- MuôÌn được Ä‘iều đêÌn Ä‘iÌ£a phương cũng không phải dễ, maÌ€ ra đêÌn Ä‘oÌ rồi, laÌ€m quan cũng khoÌ khăn trăm bề.
LuÌ£c Thiên Hoa ngẩn ra, chăÌp tay noÌi:
- Xin Ä‘aÌ£i nhân chỉ giaÌo.
MaÌ£nh ThaÌ£ch cười cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- Æ Ì‰ Ä‘iÌ£a phương laÌ€m quan không dễ daÌ€ng đâu, quan ở kinh thaÌ€nh tÆ¡Ìi Ä‘iÌ£a phương, nêÌu không biêÌt kheÌo leÌo đâÌu triÌ so dũng khiÌ, vậy cho duÌ€ ngươi coÌ maÌ£ng lươÌi quan hệ vÆ¡Ìi kinh thaÌ€nh, cũng sẽ trở thaÌ€nh một hư quan, thậm chiÌ mâÌt cả tiÌnh maÌ£ng.
LuÌ£c Thiên Hoa kinh sợ ồ một tiêÌng, MaÌ£nh ThaÌ£ch cười cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- Ta noÌi như vậy coÌ lẽ ngươi không tin, lâÌy viÌ duÌ£ huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i Ä‘i, Tôn huyện lệnh huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i laÌ€ do ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng bệ haÌ£ Ä‘iÌch thân bổ nhiệm đâÌy, nhưng đêÌn nay vẫn không coÌ quyền cai quản quân sự vaÌ€ chiÌnh triÌ£, thủy chung biÌ£ Huyện thừa vaÌ€ Chủ bộ Ä‘aÌnh mâÌt quyền lực, coÌ€n người Ä‘ảm nhiệm chưÌc Huyện lệnh trươÌc viÌ€ không cam loÌ€ng laÌ€m hư quan, liền theo lyÌ dâng thư, kêÌt quả Ä‘ang luÌc nhậm chưÌc thiÌ€ chêÌt bâÌt đăÌc kyÌ€ tử.
SăÌc mặt LuÌ£c Thiên Hoa kinh sợ biêÌn đổi liên tuÌ£c, thoaÌng do dự, ôn hoÌ€a noÌi:
- Theo lời Ä‘aÌ£i nhân, chẳng lẽ ÄÆ°Æ¡Ì€ng HoaÌ€ng bệ haÌ£ không tra hỏi giÌ€ sao?
- Hỏi? Hỏi thÃªÌ naÌ€o, quan Ä‘iÌ£a phương ÄÆ°Æ¡Ì€ng quôÌc hÆ¡n phân nửa laÌ€ do thÃªÌ gia vaÌ€ triều thần năÌm giữ, vả laÌ£i ÄÆ°Æ¡Ì€ng hoaÌ€ng bệ haÌ£ muôÌn hỏi tội, thiÌ€ cũng cần coÌ chưÌng cÆ¡Ì, nhưng hêÌt thảy chưÌng cÆ¡Ì bên ngoaÌ€i đều chưÌng minh caÌi chêÌt của Huyện lệnh laÌ€ do baÌ£o bệnh.
MaÌ£nh ThaÌ£ch gioÌ£ng Ä‘iệu mỉa mai noÌi.
Vẻ mặt LuÌ£c Thiên Hoa trầm troÌ£ng gật đầu, mâÌy năm gần đây hăÌn ở bên ngoaÌ€i trường kyÌ€ lăn lộn, râÌt nhiều chuyện aÌc ở huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i hăÌn đương nhiên coÌ nghe noÌi qua, laÌ£i nghe MaÌ£nh ThaÌ£ch buồn bã noÌi:
- ViÌ£ huyện lệnh biÌ£ chêÌt kia ta Ä‘ã từng gặp qua, laÌ€ một viÌ£ tuâÌn kiệt râÌt coÌ taÌ€i hoa, thật Ä‘aÌng tiêÌc.
LuÌ£c Thiên Hoa ngaÌ£c nhiên nhiÌ€n MaÌ£nh ThaÌ£ch, MaÌ£nh ThaÌ£ch cũng nhiÌ€n y, cười nhaÌ£t noÌi:
- Anh vợ của ngươi sôÌng ở kinh thaÌ€nh khôÌn khổ, ngươi cho rằng gã viÌ€ sao laÌ£i khôÌn khổ?
LuÌ£c Thiên Hoa ngẩn ra, suy nghĩ một chuÌt, ôn hoÌ€a noÌi:
- Anh vợ của tiểu sinh laÌ€m người coÌ hÆ¡i quaÌ chiÌnh trực.
MaÌ£nh ThaÌ£ch lăÌc đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- CaÌi maÌ€ ngươi noÌi không phải laÌ€ chiÌnh trực, maÌ€ laÌ€ haÌ€nh sự không biêÌt biêÌn baÌo, thậm chiÌ coÌ thể noÌi không thể thiÌch ưÌng vÆ¡Ìi quan trường ÄÆ°Æ¡Ì€ng quôÌc. LoaÌ£i người như gã nêÌu Ä‘i tÆ¡Ìi Ä‘iÌ£a phương, chỉ coÌ thể trở thaÌ€nh một kẻ vô tiÌch sự chiÌ£u biÌ£ người trêu Ä‘uÌ€a maÌ€ thôi.
LuÌ£c Thiên Hoa im lặng gật gật đầu, một laÌt sau, laÌ£i nghe MaÌ£nh ThaÌ£ch ôn hoÌ€a noÌi:
- Huynh đệ của ngươi laÌ€m việc râÌt biêÌt biêÌn baÌo, râÌt biêÌt năÌm băÌt thời cÆ¡, hăÌn hỏi ta coÌ nên cầu ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ hay không, trên thực tÃªÌ chiÌnh laÌ€ Ä‘ang cầu xin ta, cầu ta Ä‘i noÌi tôÌt vÆ¡Ìi ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£, haÌ€nh vi của hăÌn nhiÌ€n như lỗ maÌ£ng, kyÌ€ thực laÌ€ vô cuÌ€ng triÌ tuệ đâÌy.
LuÌ£c Thiên Hoa ồ một tiêÌng, MaÌ£nh ThaÌ£ch cười cười, laÌ£i ôn tồn noÌi:
- Chuyện của anh vợ ngươi sau naÌ€y nêÌu coÌ cÆ¡ hội, ta sẽ giuÌp cho gã được tÆ¡Ìi Ä‘iÌ£a phương. Tuy nhiên coÌ một Ä‘iều kiện tiên quyêÌt chiÌnh laÌ€ huynh đệ của ngươi coÌ thể trở thaÌ€nh tươÌng trâÌn giữ một Ä‘iÌ£a phương, khi Ä‘oÌ ta mÆ¡Ìi coÌ thể để cho anh vợ của ngươi vaÌ€ huynh đệ ngươi cuÌ€ng laÌ€m quan một nÆ¡i. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c Thiên Hoa giật miÌ€nh, vội chăÌp tay chân thaÌ€nh noÌi:
- Vãn sinh tạ ân đại nhân.
MaÌ£nh ThaÌ£ch lăÌc đầu, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Ngươi taÌ£ Æ¡n coÌ€n hÆ¡i sÆ¡Ìm đâÌy, việc naÌ€y ngươi coÌ thể noÌi cho huynh đệ ngươi, nhưng không được baÌo cho anh vợ ngươi biêÌt. Ta chỉ laÌ€ hư quan, chưa chăÌc coÌ thể lo liệu được chuyện Ä‘iều chưÌc đêÌn Ä‘iÌ£a phương, ta không hy voÌ£ng việc naÌ€y biÌ£ truyền ra ngoaÌ€i.
LuÌ£c Thiên Hoa gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- ÄaÌ£i nhân yên tâm, vãn sinh tuyệt sẽ không noÌi vÆ¡Ìi anh vợ.
MaÌ£nh ThaÌ£ch gật đầu, laÌ£i cười noÌi:
- Về phần ngươi, cũng nên chuẩn biÌ£ tâm lyÌ một chuÌt Ä‘i, ngaÌ€y sau ngươi coÌ thể sẽ phải ở laÌ£i kinh thaÌ€nh laÌ€m quan đâÌy.
LuÌ£c Thiên Hoa ngẩn ra, gật đầu noÌi:
- Lời Ä‘aÌ£i nhân noÌi, anh vợ của vãn sinh cũng coÌ noÌi qua.
MaÌ£nh ThaÌ£ch gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Ngươi tự xưng laÌ€ vãn sinh, hẳn laÌ€ coÌ công danh, laÌ€ tÆ¡Ìi kinh thi khoa cử sao?
- Vâng, Ä‘uÌng laÌ€ vậy.
LuÌ£c Thiên Hoa ôn tồn trả lời, do dự một chuÌt laÌ£i noÌi:
- Vãn sinh do huynh đệ dẫn tiêÌn, mâÌy ngaÌ€y trươÌc coÌ baÌi kiêÌn qua La Ä‘aÌ£i nhân rồi.
AÌnh măÌt MaÌ£nh ThaÌ£ch yên tĩnh gật đầu, laÌ£i ôn hoÌ€a noÌi:
- Chuyện tiÌ€nh tiêÌn khảo ta cũng không giuÌp được ngươi, bởi viÌ€ ta laÌ€ quan thần thân cận của ThaÌi tử, sẽ khiêÌn bệ haÌ£ nghi kiÌ£.
LuÌ£c Thiên Hoa gật đầu, rồi laÌ£i kiÌnh cẩn noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, vãn sinh tin tưởng vaÌ€o văn taÌ€i của miÌ€nh, nhưng laÌ£i không biêÌt đương kim Bệ haÌ£ thiÌch văn phong giÌ€, kiÌnh xin Ä‘aÌ£i nhân chỉ Ä‘iểm.
MaÌ£nh ThaÌ£ch cười cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- Văn hoa của đương kim Bệ haÌ£ tuyệt đôÌi laÌ€ Ä‘ỉnh phong đâÌy, . . . . .
*****
LuÌ£c ThâÌt ra khỏi nhã caÌc Ä‘i ngay đêÌn tầng một, hăÌn cho huynh trưởng coÌ cÆ¡ hội thân cận cuÌ€ng MaÌ£nh ThaÌ£ch, hÆ¡n nữa hăÌn cuÌ€ng MaÌ£nh ThaÌ£ch cũng không coÌ Ä‘ÃªÌ€ taÌ€i giÌ€ để noÌi. CoÌ thể thâÌy rõ MaÌ£nh ThaÌ£ch laÌ€ một viÌ£ văn nhân tao nhã, boÌ£n hoÌ£ không hợp yÌ nửa câu cũng laÌ€ nhiều. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vừa mÆ¡Ìi ngồi chờ chôÌc laÌt, chợt coÌ một tiểu nhiÌ£ Ä‘i tÆ¡Ìi, đêÌn trươÌc mặt hăÌn khom lưng thâÌp gioÌ£ng noÌi:
- Äông chủ, coÌ người truyền lời đêÌn đây, mời ngaÌ€i đêÌn thuyền LaÌ£c Nguyệt trên sông Tần HoaÌ€i gặp mặt, laÌ€ Ngô thần bộ muôÌn gặp ngaÌ€i.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, hậu hoaÌ£n của việc cưỡng eÌp chuyển nhượng khÃªÌ Æ°Æ¡Ìc cửa haÌ€ng thật sự Ä‘ã đêÌn rồi, hăÌn suy nghĩ một chuÌt gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Ngươi Ä‘i truyền lời, noÌi rằng sau giờ ngoÌ£ ta mÆ¡Ìi coÌ thể Ä‘i gặp Ngô Ä‘aÌ£i nhân, hiện taÌ£i ta Ä‘ang tiêÌp Ä‘oÌn một viÌ£ quyÌ nhân, sau Ä‘oÌ mÆ¡Ìi coÌ thể Ä‘i được.
Tiểu nhiÌ£ gật đầu Ä‘i, LuÌ£c ThâÌt theo dõi tiểu nhiÌ£ Ä‘i ra ngoaÌ€i, hăÌn đưÌng dậy Ä‘i tÆ¡Ìi hậu viện, tiÌ€m đêÌn tiểu nhiÌ£ thân tiÌn maÌ€ Kim TruÌc Ä‘ã chỉ Ä‘iÌ£nh, phân phoÌ tiểu nhiÌ£ Ä‘i tiÌ€m QuyÌ Ngũ thuÌc biÌ mật laÌ£i đây.
Nửa giờ sau, QuyÌ Ngũ thuÌc theo tiểu nhiÌ£ từ cửa sau Ä‘i đêÌn sân nhaÌ€, LuÌ£c ThâÌt ở taÌ£i sân nhaÌ€, haÌ£ gioÌ£ng noÌi ra yÌ nghĩ vaÌ€ phỏng Ä‘oaÌn, phân phoÌ QuyÌ Ngũ thuÌc Ä‘i doÌ€ xeÌt Ä‘iều tra một chuÌt, QuyÌ Ngũ thuÌc lĩnh mệnh Ä‘i.
ChôÌc laÌt sau mÆ¡Ìi thâÌy năm người mặc aÌo gâÌm tiêÌn vaÌ€o Di Tâm traÌ€ caÌc, LuÌ£c ThâÌt Ä‘ã ở tầng một ngồi chờ, liêÌc măÌt nhiÌ€n thâÌy Diêu tươÌng quân, hăÌn vội đưÌng dậy nghênh Ä‘oÌn.
Diêu tươÌng quân trông thâÌy hăÌn, mặt ngậm yÌ cười gật đầu, tiện Ä‘aÌ€ cuÌ€ng vÆ¡Ìi những người mặc aÌo gâÌm khaÌc rẽ sang đưÌng một bên, LuÌ£c ThâÌt hiểu được cũng dời bươÌc Ä‘i theo, tiêÌp Ä‘oÌ thiÌ€ thâÌy ở cửa Ä‘i vaÌ€o một đôi nam nữ tuâÌn mỹ.
LuÌ£c ThâÌt liêÌc măÌt một caÌi liền thoaÌng ngÆ¡ ngaÌc, chỉ thâÌy một nam nhân tuổi chừng mười taÌm mười chiÌn, một thân baÌ£ch y tÆ¡ luÌ£a, mi thanh muÌ£c tuÌ, môi son goÌ€ maÌ Ä‘Ã¢Ì€y đặn, trong khiÌ Ä‘Ã´Ì£ cao quyÌ lộ ra neÌt thanh tuÌ, tuyệt đôÌi laÌ€ mỹ nam tử hiêÌm thâÌy.
Nữ nhân Ä‘i cuÌ€ng vÆ¡Ìi mỹ nam nhân, tuổi chừng mười lăm mười saÌu, một thân vaÌy maÌ€u luÌ£c nhaÌ£t, dung maÌ£o thanh thuần mỹ lệ, lộ ra một gương mặt traÌi xoan tựa như baÌ£ch ngoÌ£c maÌ€i thaÌ€nh, phảng phâÌt khiÌ châÌt trong suôÌt tựa mây, một đôi nam nữ tuâÌn mỹ naÌ€y Ä‘i vaÌ€o, thật giôÌng như Kim Äồng NgoÌ£c Nữ. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt hồi thần laÌ£i, vội tiêÌn lên nửa bươÌc, chăÌp tay kiÌnh cẩn noÌi:
- QuyÌ khaÌch coÌ thể đêÌn Di Tâm caÌc, laÌ€ vinh haÌ£nh của thuộc haÌ£.
ThaÌi tử nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Nghe noÌi phẩm traÌ€ nÆ¡i naÌ€y của ngươi râÌt tôÌt, ta mời khaÌch quyÌ cuÌ€ng đêÌn đây ngồi một laÌt.
- Æ Ì‰ đây thuộc haÌ£ coÌ traÌ€ vaÌ€ Ä‘iểm tâm thượng phẩm, mời quyÌ khaÌch lên lầu.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn kiÌnh cẩn Ä‘aÌp laÌ£i, ThaÌi tử gật đầu, quay đầu noÌi nhỏ một câu, cuÌ€ng vÆ¡Ìi ngoÌ£c nữ bên caÌ£nh Ä‘i đêÌn phiÌa thang lầu.
LuÌ£c ThâÌt không coÌ khả năng giaÌ€nh Ä‘i lên trươÌc, maÌ€ do Diêu tươÌng quân dẫn người Ä‘i trươÌc, ThaÌi tử ở giữa, phiÌa sau thaÌi tử coÌ€n coÌ bôÌn người mặc aÌo gâÌm Ä‘i theo, cũng không ai nhiÌ€n tÆ¡Ìi LuÌ£c ThâÌt. Sau Ä‘aÌm người mặc cẩm y, laÌ£i coÌ ba nam nhân tiêÌn theo vaÌ€o.
24.06.2015
Quyển 2: Kinh hoa thanh vân, như mộng hoà n chân.
Chương 83
Trương Hồng Ba
Nguồn: Mê Truyện
Nội dung thu gọn
LuÌ£c ThâÌt vừa thâÌy liền ngẩn ra, ba người tÆ¡Ìi sau đều mặc tiễn trang, trong tay coÌ€n cầm trường Ä‘ao. Người cầm đầu hai lăm hai saÌu, tươÌng maÌ£o tuâÌn lãng, hai măÌt saÌng như sao, phaÌt ra một loaÌ£i khiÌ châÌt võ uy. Hai người khaÌc cũng laÌ€ thân thể traÌng kiện, hiển lộ phong độ dũng mãnh.
- Ba vị, mời đi bên này.
LuÌ£c ThâÌt vừa nhiÌ€n xong, vội chủ động tiêÌp Ä‘oÌn, hăÌn thâÌy ba người không giôÌng như cuÌ€ng một đường vÆ¡Ìi ThaÌi tử.
Thanh niên vận tiễn trang ngẩn ra, tiêÌp Ä‘oÌ cười nhaÌ£t gật đầu, câÌt bươÌc Ä‘i về phiÌa LuÌ£c ThâÌt, LuÌ£c ThâÌt xoay người cung kiÌnh dẫn đường. SăÌp xêÌp cho ba người chỗ ngồi ở tầng một, goÌ£i tiểu nhiÌ£ tÆ¡Ìi, LuÌ£c ThâÌt căn dặn traÌ€ vaÌ€ Ä‘iểm tâm thượng phẩm, hăÌn cũng thuận tiện ngồi cuÌ€ng vÆ¡Ìi ba người. HăÌn phải đợi ThaÌi tử triệu kiêÌn, không thể cũng không nguyện theo Ä‘uôi niÌ£nh bợ khiêÌn người chaÌn gheÌt cho thêm phiền. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Mời ba viÌ£ duÌ€ng, hôm nay ta mời khaÌch.
LuÌ£c ThâÌt trông thâÌy traÌ€ baÌnh được Ä‘em lên, haÌ€o phoÌng noÌi.
Thanh niên vận tiễn trang gật đầu, cũng không noÌi nhiều cuÌ€ng hai người khaÌc nhâÌc tay lâÌy Ä‘iểm tâm, một laÌt sau, LuÌ£c ThâÌt thuận miệng hỏi:
- Ba vị là nhân sĩ kinh thành sao?
Ba người mặc tiễn trang đều ngẩn ra nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, người cầm đầu râÌt nhanh ôn hoÌ€a noÌi:
- ChuÌng ta không phải laÌ€ nhân sĩ kinh thaÌ€nh.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, rồi laÌ£i nghe thanh niên mặc tiễn trang ôn tồn hỏi:
- CaÌc haÌ£ không biêÌt chuÌng ta laÌ€ ai sao?
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra quan saÌt kỹ, giây laÌt sau mÆ¡Ìi coÌ Ä‘iều ngộ ra, kinh ngaÌ£c noÌi:
- CaÌc ngươi, chẳng lẽ laÌ€ theo viÌ£ quyÌ nhân kia đêÌn aÌ€?
Thanh niên vận tiễn trang mỉm cười, gật đầu noÌi:
- ÄuÌng vậy.
LuÌ£c ThâÌt lập tưÌc sửng sôÌt, giây laÌt sau mÆ¡Ìi chăÌp tay aÌy naÌy noÌi:
- Thật coÌ lỗi, ta coÌ€n tưởng caÌc ngươi laÌ€ traÌ€ khaÌch, vậy thiÌ€ xin mời lên lầu ngồi.
Thanh niên vận tiễn trang lăÌc đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Ta muôÌn ngồi chỗ naÌ€y hÆ¡n.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Cũng là ta mạo muội rồi.
Thanh niên vận tiễn trang cười cười, nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, ôn tồn hỏi:
- CaÌc haÌ£ cũng laÌ€ Thiên Ngưu Vệ phải không.
LuÌ£c ThâÌt do dự một chuÌt, gật đầu noÌi:
- ÄuÌng vậy, chỉ laÌ€ vừa nhập Vệ mâÌy ngaÌ€y, thuộc ngoaÌ£i Vệ.
Thanh niên vận tiễn trang gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Äa taÌ£ Ä‘aÌ£i nhân khoản Ä‘ãi.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, nhiÌ€n thanh niên vận tiễn trang, mỉm cười noÌi:
- Lão huynh là đại nhân nơi nào?
- TaÌ£i haÌ£ laÌ€ Doanh tươÌng Giang Âm quân, tên laÌ€ Trương Hồng Ba.
Thanh niên vận tiễn trang chăÌp tay trả lời.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, nhiÌ€n chôÌc laÌt mÆ¡Ìi cười cười, laÌ£i gật gật đầu, cũng không mở miệng, hăÌn hiểu ra, ba người naÌ€y hẳn laÌ€ hộ vệ của viÌ£ ngoÌ£c mỹ nhân kia, traÌch không được coÌ thể tuÌ€y tuÌ€ng ThaÌi tử đêÌn đây.
Yên tĩnh trong chôÌc laÌt, laÌ£i nghe Trương Hồng Ba ôn hoÌ€a noÌi:
- Không biêÌt cao danh của Ä‘aÌ£i nhân coÌ thể cho biêÌt chăng?
LuÌ£c ThâÌt cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- Ta tên là Lục Thiên Phong.
- Nghe khẩu âm của Lục đại nhân, tựa hồ cũng không phải nhân sĩ kinh thành.
Trương Hồng Ba laÌ£i ôn hoÌ€a hỏi, LuÌ£c ThâÌt không noÌi, người ta coÌ€n dâng lên hưÌng thuÌ doÌ€ hỏi.
- Ta laÌ€ nhân sĩ huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, mÆ¡Ìi đêÌn kinh thaÌ€nh hÆ¡n thaÌng.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn trả lời.
- LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân mÆ¡Ìi đêÌn kinh thaÌ€nh hÆ¡n thaÌng, sao coÌ thể trở thaÌ€nh Thiên Ngưu Vệ?
Trương Hồng Ba quaÌi laÌ£ hỏi.
LuÌ£c ThâÌt chần chờ một chuÌt, ôn hoÌ€a noÌi:
- Ta vôÌn laÌ€ Huyện UÌy hộ quân của huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, coÌ việc cần lên kinh thaÌ€nh, cầu chưÌc Lữ SoaÌi phủ Ung Vương. LaÌ€ mâÌy ngaÌ€y trươÌc đây gặp được ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£, ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ thưởng thưÌc dũng lực của ta, cho nên ban ân cho ta chưÌc quan Thiên Ngưu Vệ.
Trương Hồng Ba nghe xong vẻ mặt hiện lên kinh ngaÌ£c, ôn hoÌ€a noÌi:
- HoÌa ra LuÌ£c Ä‘aÌ£i nhân coÌ€n laÌ€ Lữ SoaÌi phủ Ung Vương, vậy cũng laÌ€ quân chưÌc Doanh tươÌng rồi.
LuÌ£c ThâÌt nở nuÌ£ cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- Lão huynh laÌ€ Doanh tươÌng, ta cũng laÌ€ Doanh tươÌng, hôm nay gặp mặt laÌ€ hữu duyên, lão huynh hãy goÌ£i ta laÌ€ lão đệ Ä‘i, hai chữ Ä‘aÌ£i nhân nghe không được tự nhiên.
Trương Hồng Ba ngẩn ra, tiêÌp Ä‘oÌ mỉm cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- Vậy cũng tôÌt, ta cũng không thiÌch gioÌ£ng quan caÌch saÌo rỗng.
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, ôn tồn hỏi:
- Lão huynh, ta từng nghe anh vợ noÌi qua về Giang Âm quân, noÌi caÌc ngươi ở nÆ¡i Ä‘oÌ coÌ khoản thu nhập từ muôÌi biển.
Trương Hồng Ba ngẩn ra, cười nhaÌ£t noÌi:
- Lão đệ laÌ€ không biêÌt rồi, cửa biển Giang Âm râÌt iÌt sản xuâÌt muôÌi, caÌi goÌ£i laÌ€ khoản thu nhập từ muôÌi biển, đều laÌ€ Giang Âm quân maÌ£o hiểm lÆ¡Ìn, Ä‘i mua muôÌi lậu từ hải ngoaÌ£i. Lợi iÌch của Giang Âm kyÌ€ thực chiÌnh laÌ€ thương lợi từ mua baÌn trao đổi vÆ¡Ìi hải ngoaÌ£i đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt giật miÌ€nh gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- Ta noÌi trăÌng ra, mong lão huynh chÆ¡Ì traÌch, nhăÌc đêÌn muôÌi, laÌ€ viÌ€ ta ở TiÌn Châu chinh chiêÌn mâÌy năm, nghe noÌi nguyên nhân cũng laÌ€ viÌ€ muôÌi maÌ€ không tiêÌc trả bằng caÌi giaÌ huyêÌt chiêÌn, hiện giờ biêÌt được muôÌi biển laÌ€ của hiêÌm, trong loÌ€ng coÌ thể thư thaÌi chuÌt iÌt rồi.
Trương Hồng Ba ngaÌ£c nhiên nhiÌ€n LuÌ£c ThâÌt, chôÌc laÌt sau mÆ¡Ìi ôn hoÌ€a noÌi:
- Lão đệ ở TiÌn Châu chinh chiêÌn nhiều năm, vậy hẳn laÌ€ nhân vật trong TiêÌt Äộ quân.
- ÄuÌng vậy, ta vôÌn laÌ€ quân tươÌng Hưng HoÌa.
LuÌ£c ThâÌt sảng khoaÌi trả lời.
Trương Hồng Ba biêÌn đổi săÌc mặt ồ một tiêÌng, LuÌ£c ThâÌt cười cười, laÌ£i ôn hoÌ€a hỏi:
- Nghe noÌi Giang Âm quân coÌ hai vaÌ£n binh lực, chẳng biêÌt laÌ€ chia thaÌ€nh bao nhiêu ÄoaÌ€n quân?
- Giang Âm coÌ hai ÄoaÌ€n quân vaÌ€ hai Nha quân, mỗi quân coÌ tâÌt cả năm ngaÌ€n người.
Trương Hồng Ba ôn tồn trả lời.
LuÌ£c ThâÌt gật gật đầu, laÌ£i nghe Trương Hồng Ba ôn tồn hỏi:
- Lão đệ đôÌi vÆ¡Ìi Giang Âm quân coÌ hưÌng thuÌ, chẳng lẽ laÌ€ ngaÌ€y sau sẽ Ä‘i Thường Châu Ä‘oÌng quân?
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, sau Ä‘oÌ mỉm cười, ôn hoÌ€a noÌi: Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Lão huynh, ta chỉ laÌ€ thuận miệng hỏi một chuÌt. NgaÌ€y sau ta coÌ thể Ä‘i nÆ¡i naÌ€o, cũng không phải ta coÌ khả năng tiên tri.
Trương Hồng Ba cười cười, ôn hoÌ€a noÌi:
- Ta hỏi, cũng laÌ€ hy voÌ£ng lão đệ coÌ thể Ä‘i Giang Âm đâÌy.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, lăÌc đầu noÌi:
- Ta laÌ£i không muôÌn Ä‘i Giang Âm, Ä‘iÌ£a phương ta muôÌn Ä‘i nhâÌt chiÌnh laÌ€ huyện ThaÌ£ch ÄaÌ£i, tiêÌp theo laÌ€ TiÌn Châu, nhưng ta biêÌt rõ râÌt khoÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c như yÌ nguyện.
Trương Hồng Ba gật đầu, nâng cheÌn thưởng thưÌc một nguÌ£m, laÌ£i ôn hoÌ€a noÌi:
- Lão đệ laÌ€ Lữ SoaÌi phủ Ung Vương, nghe noÌi Phủ quân của phủ Ung Vương Ä‘ã được quy vaÌ€o quân đội tiêu diệt phỉ, coÌ thật không?
LuÌ£c ThâÌt gật đầu, noÌi:
- Là sự thật, ta đã phụng lệnh Binh bộ quy vào đội ngũ rồi.
- Äã quy vaÌ€o rồi sao? Äã quy vaÌ€o quân tiễu phỉ rồi, lão đệ sao coÌ€n coÌ thể ở taÌ£i nÆ¡i naÌ€y.
Trương Hồng Ba quaÌi laÌ£ hỏi.
LuÌ£c ThâÌt cười khổ, ôn hoÌ€a noÌi:
- Ta đăÌc tội Chủ soaÌi quân tiễu phỉ, Chủ soaÌi lệnh cho ta trở về thaÌ€nh đợi mệnh.
- ÄăÌc tội Chủ soaÌi? Sao laÌ£i thÃªÌ naÌ€y?
Trương Hồng Ba kinh ngạc tò mò hỏi.
LuÌ£c ThâÌt ôn tồn noÌi nguyên do đăÌc tội, cuôÌi cuÌ€ng ôn tồn hỏi:
- Lão huynh, ngươi noÌi ta coÌ laÌ€m sai không?
Trương Hồng Ba im lặng, một laÌt sau mÆ¡Ìi nhỏ gioÌ£ng noÌi:
- Gã Chu ChiÌnh Phong kia laÌ€ một thằng ngu.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra nhiÌ€n Trương Hồng Ba, Trương Hồng Ba nhiÌ€n laÌ£i cười, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi:
- Æ Ì‰ saÌt bên kinh thaÌ€nh, không ngờ gã laÌ£i daÌm taÌ£i ngoaÌ£i giở thủ Ä‘oaÌ£n, hẳn laÌ€ gã muôÌn mau choÌng dựng lên quân uy tuyệt đôÌi đây. Người naÌ€o thuận theo, gã sẽ dôÌc sưÌc đề baÌ£t, ai không theo, chỉ sợ sẽ biÌ£ gã maÌ£nh mẽ cheÌ€n eÌp. Gã laÌ€m như vậy, chỉ tổ mâÌt nhiều hÆ¡n được, quân tâm thu được, côÌt yêÌu laÌ€ dựa vaÌ€o quy củ raÌ€ng buộc maÌ€ dưỡng thaÌ€nh, gã laÌ£i laÌ€m loaÌ£n Ä‘i ngược quy củ lâÌy uy phuÌ£c người, ngaÌ€y sau sẽ chôn xuôÌng tai hoÌ£a ngầm râÌt lÆ¡Ìn, caÌc quan tươÌng trên tâm lyÌ, râÌt dễ bội phản gã. Truyện "Kiêu Phong " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
LuÌ£c ThâÌt im lặng không noÌi, một laÌt sau mÆ¡Ìi ôn hoÌ€a noÌi:
- Việc tiêu diệt phỉ, ta chỉ cầu coÌ thể biÌ€nh an qua cửa ải laÌ€ được.
Trương Hồng Ba cười cười không noÌi giÌ€, một laÌt sau, chợt coÌ một người aÌo gâÌm xuôÌng lầu Ä‘i tÆ¡Ìi, hươÌng về phiÌa LuÌ£c ThâÌt ôn hoÌ€a noÌi:
- LuÌ£c giaÌo uÌy, mời lên trên.
LuÌ£c ThâÌt vội Ä‘aÌp laÌ£i, đưÌng dậy chăÌp tay vÆ¡Ìi ba người Trương Hồng Ba, xoay người Ä‘i lên lầu. NhiÌ€n thân ảnh của LuÌ£c ThâÌt mâÌt daÌ£ng rồi, một thanh niên mặc tiễn trang nhỏ gioÌ£ng noÌi:
- ÄaÌ£i nhân, người naÌ€y thật ngay thẳng.
- Ngươi lầm rồi, người naÌ€y cho ta cảm giaÌc râÌt Ä‘aÌng sợ.
Trương Hồng Ba nâng cheÌn ở miệng, thản nhiên trả lời.
- RâÌt Ä‘aÌng sợ?
Thanh niên mặc tiễn trang ngaÌ£c nhiên khoÌ hiểu.
- ViÌ€ sao Ä‘aÌng sợ, về sau ta sẽ noÌi cho ngươi biêÌt.
Trương Hồng Ba thản nhiên Ä‘aÌp laÌ£i.
*****
LuÌ£c ThâÌt lên lầu, được dẫn tÆ¡Ìi một gian nhã caÌc, bươÌc vaÌ€o thoaÌng nhiÌ€n chỉ thâÌy coÌ ThaÌi tử vaÌ€ MaÌ£nh ThaÌ£ch ở bên trong, hăÌn bươÌc lên phiÌa trươÌc chăÌp tay noÌi:
- HaÌ£ thần baÌi kiêÌn ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£.
ThaÌi tử gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- LuÌ£c giaÌo uÌy, bổn cung đêÌn nÆ¡i naÌ€y, cũng không phải chỉ viÌ€ gặp ngươi.
- Vâng, hạ thần hiểu được.
LuÌ£c ThâÌt cung kiÌnh Ä‘aÌp laÌ£i.
- LuÌ£c giaÌo uÌy, nghe MaÌ£nh ThaÌ£ch noÌi, ngươi không muôÌn Ä‘i Ninh QuôÌc quân laÌ€m Doanh tươÌng.
ThaÌi tử ôn hoÌ€a noÌi.
LuÌ£c ThâÌt ngaÌ£c nhiên nhiÌ€n về phiÌa MaÌ£nh ThaÌ£ch, MaÌ£nh ThaÌ£ch thần tiÌ€nh yên tĩnh ngồi ở chỗ kia, măÌt kheÌp hờ, LuÌ£c ThâÌt thâÌy vậy Ä‘aÌ€nh phải noÌi:
- Hồi bẩm ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£, không phải thần không nguyện Ä‘i Ninh QuôÌc quân, maÌ€ laÌ€ lo lăÌng HoaÌ€ng Ä‘ÃªÌ bệ haÌ£ không haÌ€i loÌ€ng.
ThaÌi tử gật gật đầu, ôn hoÌ€a noÌi:
- NêÌu ngươi lo lăÌng, vậy bổn cung cũng không miễn cưỡng ngươi, sau naÌ€y chờ ngươi tiễu phỉ trở về, bổn cung sẽ dôÌc sưÌc giuÌp ngươi Ä‘i TriÌ€ Châu laÌ€m Doanh tươÌng.
LuÌ£c ThâÌt ngẩn ra, sau khi Ä‘ã nghe rõ raÌ€ng, lập tưÌc kinh hỉ quyÌ€ xuôÌng noÌi:
- Thần taÌ£ ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£ ân Ä‘iển.
- Ngươi cũng không cần vui mừng, cho duÌ€ ngươi Ä‘i Khang HoÌa quân laÌ€m quan tươÌng, cũng sẽ không truÌ lưu ở Ä‘oÌ bao lâu, Ä‘i Khang HoÌa quân chỉ laÌ€ để chuyển tiêÌp maÌ€ thôi, không bao lâu, ngươi sẽ được Ä‘iều tÆ¡Ìi truÌ Æ¡Ì Thường Châu.
ThaÌi tử ôn hoÌ€a giội cho LuÌ£c ThâÌt một chậu nươÌc laÌ£nh.
LuÌ£c ThâÌt Ä‘ang quyÌ€ bỗng ngửa đầu, ngaÌ£c nhiên nhiÌ€n ThaÌi tử, naÌ€y không phải laÌ€ chÆ¡i hăÌn chưÌ?
ThaÌi tử biÌ€nh thản nhiÌ€n hăÌn, ôn hoÌ€a noÌi:
- LaÌ€m sao? Ngươi không muôÌn.
LuÌ£c ThâÌt vội cuÌi đầu, dừng một chuÌt, cung kiÌnh noÌi:
- Hồi bẩm ThaÌi tử Ä‘iện haÌ£, thần Ä‘uÌng laÌ€ coÌ hÆ¡i thâÌt voÌ£ng, tuy nhiên thần thân laÌ€ quan tươÌng, nguyện yÌ nghe lệnh.
- Ngươi đưÌng lên maÌ€ noÌi.
ThaÌi tử biÌ€nh thản noÌi.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Trang 39
Trang 40
Trang 41
Trang 42
Trang 43
Trang 44
Trang 45
Trang 46
« 1 20 21 22 ... 46 »