|
|
Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng
|
Tác giả: Tác giả: Jarson Dark
Số chương: 15
Lần đọc: 9.887
|
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
|
|
|
|
16.06.2015
|
Äôi lá»i vá» tác giả và tác phẩm
Dịch giả: Khanh Khanh
Nguồn: NXB Thanh niên
Nội dung thu gọn  | Jarson Dark khởi đầu sá»± nghiệp viết văn cá»§a mình và o năm 1966 vá»›i má»™t tiểu thuyết giả tưởng. Sau đó, ông tiếp tục viết má»™t và i tiểu thuyết hình sá»± và Western, cho tá»›i khi sáng tác ra nhân váºt John Singlair, má»™t chà ng thám tá» tại London, nhân viên cá»§a Scotland Yard. Äối tượng theo dõi, diệt trừ cá»§a John không phải là những tá»™i phạm bình thưá»ng. Cùng các bạn bè, cây thánh giá thần và khẩu Beretta bắn đạn bạc, John Singlair là má»™t chuyên gia Ä‘uổi ma diệt quá»·. Thà nh công cá»§a những chuyến phiêu lưu mà John thá»±c hiện đã đẩy sáng kiến thà nh má»™t loạt truyện vá»›i số lượng độc giả không ngừng tăng. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Jarson Dark sá» dụng tất cả má»i “ngóc ngách†cá»§a thế giá»›i bà hiểm, từ những huyá»n thoại cổ đại bao trùm châu lục như quá»· Medusa, ma cà rồng, cương thi... những câu chuyện cá»§a đạo Thiên Chúa, đạo Pháºt, đạo Hồi, các nhóm đạo Ã, Mỹ, Âu, những truyá»n thuyết cá»§a từng địa phương cụ thể, trá»™n lẫn vá»›i những lý thuyết khoa há»c viá»…n tưởng hết sức hiện đại như trưá»ng thá»i gian, các trưá»ng váºt chất, dòng Ä‘iện sinh há»c cá»±c mạnh... Chất huyá»n thoại được tác giả dùng để “xá» lý†những vấn đỠthá»i sá»± nóng bá»ng theo má»™t nhân sinh quan dương bản: bảo vệ môi trưá»ng, giữ gìn ná»n tảng gia đình, giữ gìn lòng tin và o cái thiện... Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong má»—i má»™t tiểu thuyết, tác giả cho ngưá»i anh hùng cá»§a mình ra tráºn tại má»™t địạ Ä‘iểm cụ thể tại các nước châu Âu và kể cả các địa Ä‘iểm tại châu Phi, châu Mỹ. Những yếu tố đặc thù trong những huyá»n thoại cá»§a địa phương được sá» dụng là m ná»n tảng cho má»™t cuá»™c đụng đầu quyết liệt giữa cái tốt và cái xấu. Mạch chuyện nhanh gá»n là sức thu hút chÃnh. Những nét miêu tả tuy thoáng qua song sắc sảo vá» phong cảnh, táºp tục cá»§a địa phương cÅ©ng tạo nên má»™t khÃa cạnh hấp dẫn khác. Má»™t Ä‘iểm cần nhấn mạnh trong loạt truyện John Singlair là giá»›i hạn tuân thá»§ Luáºt Bảo Vệ Thanh Thiếu Niên cá»§a nước Äức được tác giả Jason Dark luôn luôn giữ vững: rất hấp dẫn, song không quá đẫm máu, không quá căng thẳng, không quá nhiá»u xác chết. Cái tốt, cái dương bản luôn vượt lên, luôn chiến thắng bản thân mình, đạt tá»›i những đỉnh cao má»›i. |  |
|
|
16.06.2015
|
Chương 1
Dịch giả: Khanh Khanh
Nguồn: NXB Thanh niên
Nội dung thu gọn  | Ngôi nhà u ám trên đỉnh đồi Ä‘ang hiện lên phÃa trước như má»™t nấm mồ trống rá»—ng! Matteo biết rõ, nó sẽ trở thà nh nấm mồ cá»§a anh. Sá»± việc đã được quyết định và sẽ xảy ra như biết bao lần trước. Ủy ban hà nh quyết gồm ba gã đà n ông nà y chưa bao giỠđể ai trốn thoát.
Má»™t tên Ä‘ang lái xe, hai tên khác ngồi ở hà ng ghế sau, kẹp Matteo và o giữa. Tuy không phải loại ngưá»i nhút nhát, nhưng tình huống hiện thá»i khiến thân hình anh ta như Ä‘ang má»m nhÅ©n xuống. Ngôi nhà trên đỉnh đồi, Ä‘iểm cuối cá»§a con đưá»ng mòn ngoằn ngoèo, đã từ lâu trở thà nh huyá»n thoại: Ngưá»i ta có thể Ä‘i và o trong, nhưng chẳng thể ra.
Matteo ngá»i thấy mùi máu. DÄ© nhiên rồi, chúng cư xá» vá»›i anh đâu có dịu dà ng, lịch sá»± gì. Cán má»™t khẩu súng lục đã Ä‘áºp gãy liá»n mấy chiếc răng. Những ngá»n đòn khác thá»c và o dạ dà y, cuối cùng đã đẩy anh gục xuống.
Tạt liên tiếp nhiá»u xô nước lã, bá»n đà n ông sau đó đã kéo giáºt Matteo ra khá»i trạng thái mÆ¡ mà ng, đẩy anh lên chiếc Mercedes mà u Ä‘en nà y. Hệ máy Ä‘iá»u hòa nhiệt độ tối tân cá»§a nó khiến Matteo cà ng có cảm giác rõ rà ng hÆ¡n vá» má»™t nấm mồ lạnh lẽo...
ÄÆ°a mắt qua cá»a sổ, anh nhìn thấy con vịnh nhá». Nó lá» má» nằm tháºt sâu dưới chân há», má»™t bức tranh tuyệt vá»i, khung cảnh cá»§a những cây cá», cá»§a biển và cá»§a gió.
Äứng ở đây sẽ chẳng ai nghÄ© tá»›i cái chết. Ngưá»i ta ngá»i thấy mùi hoa, nhìn thấy những tán lá cá» lao xao theo là n gió dịu dà ng.
Chiếc xe nặng ná» lừ lừ tiến dá»c con đưá»ng, không há» gây má»™t tiếng động. Nó uốn tháºt sát những vòng cua, trôi má»m như lụa vá» phÃa trước, chỉ thỉnh thoảng má»›i vang tiếng loạt soạt khe khẽ cá»§a những cà nh cây nhá» chạm và o xe. Cặp đèn pha nhợt nhạt cá»§a chiếc xe trông như đôi mắt cá»§a má»™t ngưá»i đã chết, trân trân chÄ©a thẳng và o bầu trá»i đêm.
Chỉ má»™t khúc quanh nữa thôi là há» sẽ tá»›i Ä‘Ãch.
Matteo rất muốn cúi ngưá»i vá» phÃa trước và nôn ra, nhưng Maldini và Evani chắc chắn sẽ không cho phép. Gã lái xe là Baggio, tên trẻ nhất trong nhóm hà nh quyết.
Chiếc xe lượn theo khúc quanh cuối cùng. Ãnh sáng đèn pha đổ và o khoảng sân nhá» ngay trước ngôi nhà có những báºc thá»m rất rá»™ng. Cánh cá»a và o nhà nằm hÆ¡i khuất, đằng trước nó là má»™t hà ng hiên rá»™ng vá»›i những khuôn cá»a sổ cÅ©ng rất lá»›n. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tất cả các cá»a sổ Ä‘á»u đóng kÃn và trông chúng như những hình chữ nháºt mà u Ä‘en. Không má»™t tia sáng lóe lên sau bất kỳ má»™t khuôn kÃnh nà o. Ngôi nhà lạnh lùng như má»™t nấm mồ, nó u ám đến mức Matteo đột nhiên thấy ngưá»i cóng lại.
Baggio dừng xe.
Gã cÅ©ng chÃnh là kẻ đầu tiên mở cá»a, bước xuống. Khi ra ngoà i, Evani và Maldini ngay láºp tức lách sang hai bên để Baggio chÄ©a nòng súng máy và o ngưá»i cuối cùng rá»i xe là Matteo. Ngưá»i đà n ông không còn khả năng chống cá»±. Cảm giác Ä‘au đớn hà nh hạ ghê gá»›m khi anh lom khom rá»i chiếc Mercedes rồi lảo đảo đứng lại.
Maldini giÆ¡ tay tóm lấy vai anh, tay hắn cứng như sắt. Evani đã Ä‘i vá» phÃa trước. Gã theo những báºc thá»m lên cao, mở cá»a nhà ra.
Matteo bị dẫn và o trong. Vừa bước qua ngưỡng cá»a anh đã nghe rõ cả ngưá»i. Chẳng phải chỉ vì không khà lạnh lẽo trong ngôi nhà , mà ngưá»i đà n ông còn đột ngá»™t nhá»› tá»›i không biết bao nhiêu câu chuyện vá» nó đã được ngưá»i ta thì thà o và o tai nhau.
Má»™t số ngưá»i nói rằng ai bị đẩy và o đây sẽ bị ăn thịt, những ngưá»i khác lại kể vá» những vụ hà nh quyết đẫm máu, vá» những đòn tra tấn kéo dà i. Chắc chắn rất Ãt ngưá»i biết sá»± tháºt. Mà những kẻ biết thì im lặng.
Maldini đóng cá»a lại. Evani đã báºt đèn trong khuôn sảnh nhá», Baggio coi chừng Matteo.
Äó là má»™t căn phòng trống rá»—ng.
Matteo nhìn quanh. Anh tìm những dấu vết cá»§a máu, cá»§a da và xương ngưá»i, nhưng chẳng phát hiện ra thứ nà y lẫn thứ kia. Căn phòng tháºt sá»± trống rá»—ng.
Nếu trong nhà nà y có dụng cụ tra tấn thì chúng phải được đặt ở những căn phòng khác hoặc dưới tầng hầm chứ không phải ở đây.
Anh bị dẫn đi.
Trước mặt há» có nhiá»u cánh cá»a, có cả má»™t cầu thang dẫn lên cao, nhưng Evani quả quyết bước vá» má»™t căn phòng ở tầng trệt. Gã xoay khóa và mở cá»a ra.
Rồi gã gáºt đầu vá»›i những tên còn lại.
Mặc dù rất sợ, Matteo vẫn cố gắng quan sát tháºt kỹ và nháºn ra vẻ lấm lét trong ánh mắt mà Evani ném và o khoảng không gian tối om đằng sau cánh cá»a ná».
Thì ra mục tiêu là căn phòng nà y.
Tất cả các cÆ¡ bắp trên ngưá»i Matteo căng cứng lại. Äá»™t ngá»™t, mồ hôi lạnh như đã đóng băng và toà n bá»™ quần áo dán sát và o da thịt. Ngưá»i đà n ông không dám đưa tay lên trán lau mồ hôi, trong miệng anh vẫn còn nghe tanh mùi máu. Maldini đứng sau anh. Chỉ tá»›i khi Evani gáºt đầu, Matteo má»›i bị hắn đẩy nhẹ và o sau lưng, thẳng vá» hướng cánh cá»a phòng Ä‘ang mở rá»™ng. Anh biết mình phải Ä‘i và o trong đó.
Äi ngang qua Evani .
Gương mặt đóng băng, dưá»ng như tất cả các cÆ¡ mất cá»§a gã Ä‘á»u đã chết cứng. Trong suốt con đưá»ng Ä‘i tá»›i đây, cả ba gã đà n ông Ä‘á»u lầm lỳ như ba tảng đá. Bây giá» chúng cÅ©ng không nói, chúng chỉ sáºp cá»a lại ngay khi Matteo vừa bước chân và o trong.
Thế là hết, kết thúc!
Không gian quanh ngưá»i đà n ông đột ngá»™t tối Ä‘en như má»±c. Matteo mở rá»™ng mắt ra nhìn, nhưng không thấy gì. Bóng tối giữa những bức tưá»ng phá»§ xuống anh.
Có còn đưá»ng trở lại?
Không, không còn nữa. Anh là má»™t tù nhân. Anh sẽ phải chịu đựng tất cả những ná»—i thống khổ, và những suy nghÄ© u ám khá»§ng khiếp nhất quay cuồng trong đầu óc. Matteo nhá»› tá»›i những phương pháp hà nh hạ khá»§ng khiếp mà con ngưá»i có thể áp dụng vá»›i đồng loại và anh thấy rõ mình đã sa xuống táºn đáy, đã đến ranh giá»›i cá»§a trạng thái kiệt sức.
Anh thét lên!
Những tiếng gà o tuôn ra từ sá»± sợ hãi. Chúng vang dá»™i trong phòng, Ä‘áºp và o những bức tưá»ng, quáºt trở lại tai anh, rồi đến má»™t lúc tá»± anh phải giÆ¡ hai tay bịt tai lại.
Anh có thể là m Ä‘iá»u đó, bởi không bị bá»n chúng còng tay. Bá»n kia tá» ra tá»± tin tuyệt đối vá»›i công việc cá»§a chúng, tin tuyệt đối rằng đối tượng không thể nà o chạy trốn. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chẳng việc gì xảy ra.
Phải má»™t lúc lâu sau, Matteo má»›i nháºn ra rằng bá»n chúng đã để yên anh trong căn phòng nà y.
Ngưá»i đà n ông ngạc nhiên. Chẳng nghe thấy má»™t âm thanh nà o. Bầu không khà xung quanh tuyệt đối tÄ©nh lặng. Thêm và o đó là bóng tối, và mãi tá»›i bây giá» Matteo má»›i nháºn ra rằng căn phòng không há» có cá»a sổ.
Căn phòng, nói cho đúng hÆ¡n là má»™t vá»±c thẳm mà u Ä‘en, không có nổi má»™t tia sáng lá»t và o trong.
Anh nghe tiếng mình thở khà n khà n, ngáºp ngụa. Cảm giác như có những mÅ©i kim đâm nho nhá» và o cÆ¡ thể mình khiến cả ngưá»i anh Ä‘au giáºt lên. Hai là n môi đã sưng vếu khiến anh không nói thà nh lá»i, cả cần cổ ban nãy cÅ©ng đã phải hứng má»™t ngá»n đòn và sưng vù lên.
Äiá»u trầm trá»ng nhất hiện thá»i là anh cứ phải đứng ở má»™t chá»— và chẳng là m được gì. Matteo muốn chuyển động, anh dang hai cánh tay ra, chân bước tá»›i. Nhưng chẳng bao lâu sau, hai bà n tay anh đã chạm và o bức tưá»ng nhẵn trÆ¡n. Ãt nhất thì sá»± đụng chạm đó cÅ©ng mang lại cho ngưá»i đà n ông trẻ tuổi má»™t chút an á»§i, bây giá» anh đã có được má»™t nÆ¡i mà tá»±a đỡ.
Sá» tay và o tưá»ng, Matteo Ä‘i vòng quanh căn phòng. Thế rồi tay anh sỠđến cánh cá»a. Khi hai bà n tay run rẩy chạm lên nắm đấm, ngưá»i tù tá»™i nghiệp thoáng chìm trong cảm giác kỳ quặc là có thể bẻ nó xuống dưới và mở cá»a ra.
Nhưng không, chỉ là má»™t ảo giác và mãi mãi là má»™t giấc mÆ¡. Cá»a đóng chặt, khóa kÃn, và khi Matteo giáºn dữ tuyệt vá»ng Ä‘áºp tháºt mạnh và o nó, tiếng vang vá»ng trầm đục cho anh biết cánh cá»a không chỉ được là m bằng má»™t lá»›p gá»— duy nhất.
Kiệt sức, cuối cùng anh gục xuống bên cá»a. Từ thế ngồi xổm, anh xoay ngưá»i, thả ngá»a thân hình. Anh nằm như váºy cả má»™t thá»i gian dà i trên ná»n đá lạnh, hai mắt mở lá»›n, hướng thẳng lên trần nhà , cái trần nhà mà anh tháºm chà không cảm nháºn được. Nó bây giá» còn xa xôi hÆ¡n cả những lá»— Ä‘en ngoà i vÅ© trụ kia.
Thá»i gian nặng ná» trôi qua, má»™t suy nghÄ© bá»—ng lẻn và o đầu Matteo. Mình nằm ở đây và chá», - anh thầm nghÄ© - nhưng mình chá» cái gì? Chá» Tá» Thần ư? Chắc chắn rồi, bởi Tá» Thần có rất nhiá»u khuôn mặt. Matteo có thể chết khát hoặc chết đói ở đây. Nhưng chắc chắn kẻ thù cá»§a anh đã nghÄ© đến những phương thức trừng phạt khác.
Chúng để ta ở lại đây. Bị giam cầm trong bóng tối bao phủ hoà n toà n.
Ngưá»i ta kể cho nhau nghe những gì vá» ngôi nhà nà y? Rằng nó là má»™t cái bẫy. Má»™t cái bẫy nguy hiểm đầy chết chóc, rình mò chá» ngưá»i ta trượt chân và o. Ai đã bước và o đằng sau những bức tưá»ng nà y sẽ chẳng bao giá» còn quay trở lại, chẳng má»™t ai còn nhìn thấy anh ta nữa. Kể cả mặt biển dưới kia cho tá»›i nay cÅ©ng chưa bao giá» trả lại xác ngưá»i.
HỠđã đi đâu?
Matteo tá»± rá»§a sả mình là điên khùng khi lại nghÄ© đến những chuyện như váºy trong hoà n cảnh hiện thá»i. Äó không phải chỉ là ná»—i lo cá»§a anh. Những ngưá»i khác đã trải qua, còn bây giá» má»›i tá»›i lượt anh. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äó má»›i là vấn đỠchÃnh.
Ngưá»i đà n ông nuốt khan. Cả động tác nuốt cÅ©ng đã thà nh khó khăn. Äôi môi anh sưng vù. Má»—i lần khuôn miệng chuyển động là những vết sưng trên môi lại rách ra, rồi những giá»t máu nhá» trà n ra ngoà i, vị máu Ä‘á»ng xuống lưỡi anh. Cảm giác Ä‘au đớn trong cÆ¡ thể cÅ©ng lên tiếng. Matteo tá»± há»i tại sao chúng không ném anh xuống vịnh biển dưới kia cho đơn giản. Chỉ cần Ä‘eo hai cục bê-tông và o dưới chân. Váºy là má»i chuyện xong xuôi.
HỠđã coi anh là kẻ phản bá»™i, chỉ bởi anh đã lừa cá»§a tổ chức và i ngà n đô-la. Chuyện đó tháºt ra là chuyện nhỠđối vá»›i há» mà . Những ngưá»i khác, những ngưá»i đã biến mất trong căn nhà nà y, tháºt ra đã phạm phải những tá»™i lá»—i gì?
Matteo vắt óc nhá»› lại những chuyện trước đây, nhưng không thà nh. ÄÆ¡n giản là anh không nghÄ© ra. Äầu óc anh chá»›i vá»›i, mông lung, những suy nghÄ© chảy tuá»™t ra bốn hướng như nước tuôn trà n trên đỉnh núi.
Anh không biết anh đã nằm bao lâu trong căn phòng rá»—ng. Gánh nặng đè lên ngưá»i chẳng phải chỉ là bóng tối, mà còn là sá»± cô đơn và ý thức rằng tháºt sá»± không má»™t ai có thể giúp nổi anh, cÅ©ng chẳng má»™t ai biết hiện thá»i anh Ä‘ang ở đà u.
Có một yếu tố khiến anh chú ý.
Một mùi lạ.
Nó bay qua căn phòng, cỠvà o mũi anh và Matteo nhếch môi lên.
Anh không thÃch cái mùi nà y. Nó tháºt lạ. Nó không tươi chút nà o. Không phải mùi cá»§a mùa hè mà cÅ©ng chẳng phải mùi cá»§a mặt trá»i, nó thối, cứ như thể có kẻ vừa bò ra khá»i huyệt má»™. Nó vẳng đúng lên mùi thối rữa, và cả mùi máu. Có phải đó là mùi cá»§a chÃnh anh?
Matteo không biết câu trả lá»i. Bóng tối chẳng cho anh nhìn thấy gì. Mà bá»n chúng đã tước Ä‘i cá»§a anh tất cả. Anh không còn báºt lá»a, không còn diêm. Hoà n toà n không có cÆ¡ há»™i nghÄ© đến chuyện tạo ra ánh sáng.
Anh phải bằng lòng với bóng tối ở đây.
Matteo dịch ngưá»i ra xa cánh cá»a.
Vừa dịch ra, anh vừa đánh hơi.
Äúng thế, anh không há» lầm, rõ là có mùi lạ. Má»™t mùi thối tởm lợm Ä‘ang lượn lá» giữa bốn bức tưá»ng như má»™t chiếc khăn liệm xác vẫn còn dÃnh máu. Anh chưa bao giá» ngá»i thấy má»™t cái mùi như thế, anh cÅ©ng không tÃnh đến trưá»ng hợp nà y. Äá»™t ngá»™t, anh muốn biết tháºt sá»± đó là mùi gì.
Matteo đứng dáºy.
Ta đã cháºm chạp yếu á»›t như má»™t ông già rồi. - Anh thầm nghÄ© - Ta Ä‘ang bò từng bước như má»™t ngưá»i không còn sức lá»±c. Và trong lòng ta cÅ©ng thấy mình già cá»—i.
Ngưá»i đà n ông há to miệng ra, thở hổn hển thà nh tiếng. CÆ¡n choáng váng bổ tá»›i, anh tá»±a ngưá»i và o bức tưá»ng và thấy đỡ hÆ¡n má»™t chút. Bây giá», cái mùi quái lạ kia Ä‘ang phả thẳng từ phÃa trước và o mặt anh...
Anh không nhầm, rõ rà ng là như váºy. Cái mùi nà y phải thấm và o trong tưá»ng. Mùi ẩm rữa và cả mùi máu cÅ©ng phả ra từ đó. Nhưng mà ở đó... kìa... kìa...
Matteo hoảng hồn khi nhìn thấy có chuyển động trong tưá»ng. Anh nhìn thấy những đưá»ng viá»n Ä‘ang sáng lên má»™t cách kỳ quái so vá»›i phần tưá»ng còn lại.
Có cái gì đó Ä‘ang hiện dần lên. Rất có thể là má»™t dáng ngưá»i.
Không, không phải dáng ngưá»i. Matteo ngạc nhiên, nÃn thở. Những gì Ä‘ang hiện lên trên bức tưá»ng, dù lá» má» nhưng vẫn rất dá»… nháºn ra, là má»™t khuôn mặt ngưá»i. |  |
|
|
16.06.2015
|
Chương 2
Dịch giả: Khanh Khanh
Nguồn: NXB Thanh niên
Nội dung thu gọn  | Tại sao?
Matteo tá»± há»i mình, mặc dù anh biết mình không tìm được câu trả lá»i. Nhưng là m sao khác được? Những câu há»i giáng thẳng xuống ngưá»i anh như những tia chá»›p từ trá»i cao. Matteo cân nhắc, má»™t khuôn mặt ngưá»i trên bức tưá»ng có nghÄ©a là gì?
Hay anh chỉ tưởng tượng ra?
Matteo dang rá»™ng hai chân, đứng yên má»™t chá»—. Khuôn miệng méo mó, hÆ¡i thở hổn hển phun ra từng chặp qua hai là n môi sưng vù. Khuôn mặt ngưá»i nà y chắc chắn phải có má»™t ý nghÄ©a nà o đó, và nó phải dÃnh dáng vá»›i những gì đã xảy ra vá»›i những ngưá»i khác.
Có phải khuôn mặt nà y là đao phủ?
Câu há»i quất dá»c ná»™i tâm anh như má»™t luồng roi Ä‘iện. Ngưá»i đà n ông đột ngá»™t sa và o tình trạng hoảng loạn khôn cùng. Bên trong cÆ¡ thể anh Ä‘ang có cái gì đó dâng cao, dồn lên, tá»›i má»™t lúc nà o đó sẽ trà o ra ngoà i, và Matteo loáng thoáng thú nháºn vá»›i bản thân rằng chưa bao giá» trong Ä‘á»i anh gà o lá»›n đến như váºy. Ngưá»i đà n ông còn nghe mình rên rỉ, anh không thể là m khác được, chỉ còn biết đứng đó nhìn và o khuôn mặt đáng nguyá»n rá»§a kia. Má»™t mà u và ng da bò pha lẫn má»™t chút xám. Anh nhìn thấy cái mồm, anh nhìn thấy cái mÅ©i, má»™t cái trán. Không, trán thì không, bởi phần trên cá»§a khuôn mặt dần chìm và o trong tưá»ng, nhưng cả mảng tưá»ng hay chỉ là khuôn mặt thôi Ä‘ang nứt ra thà nh muôn và n vết nẻ. Má»™t tấm lưới cá»§a chi chÃt những vết nứt má»ng mảnh phá»§ lên trên khuôn mặt kỳ dị. Matteo nhìn thấy cả hai con mắt trong tưá»ng. Hai con mắt xanh và lạnh ở ngang tầm đầu cá»§a anh. Chúng Ä‘ang nhìn anh, và gá»i tá»›i thông Ä‘iệp khiến những giá»t mồ hôi lạnh cá»§a sá»± kinh hãi trà o ra khá»i các lá»— chân lông cá»§a anh.
Äó là thông Ä‘iệp từ má»™t thế giá»›i hoà n toà n khác mà Matteo không hiểu nổi. Anh nhìn trân trối và o đôi mắt mà u xanh đáng nguyá»n rá»§a. Trong đó Ä‘ang lóe lên má»™t thứ ánh sáng mà anh không tránh né được. Má»™t thứ ánh sáng tà n nhẫn, độc ác, khá»§ng khiếp.
Không phải là má»™t khuôn mặt ngưá»i.
Không, chắc chắn là không.
Mặt ngưá»i trông khác hẳn. Mà mặt ngưá»i cÅ©ng không sống trong tưá»ng. Những suy nghÄ© hấp tấp đè trá»™n lên nhau. Ngưá»i đà n ông đã sa xuống má»™t tình trạng mà anh không còn biết anh Ä‘ang cần phải nghÄ© gì, là m gì. Mồ hôi cà ng tuôn ra đầm đìa. Không chỉ có sức ép trong ná»™i tâm, Matteo nháºn thấy rằng khuôn mặt kia Ä‘ang dần dần chiếu rá»i và o ngưá»i anh má»™t sức hấp dẫn kỳ lạ.
Nó hút lấy anh.
Anh phải đi tới đó!
Bản thân ngưá»i tù cÅ©ng thấy việc nà y là ná»±c cưá»i, nhưng anh không còn đưá»ng nà o khác. Dù chống đỡ đến bao nhiêu, bức tranh trên tưá»ng kia giống như má»™t thá»i nam châm đầy quyá»n uy, mà anh chỉ là má»™t mẩu sắt rất nhá», hoà n toà n không có khả năng kháng cá»±.
Anh bước tới trên đôi chân run rẩy, hai cánh tay dang ra. Anh bước tiếp và bước tiếp, máu chảy rùng rùng trong huyết quản.
Hai con mắt.
Má»™t mà u xanh chói lòa hút hồn, má»™t mà u xanh Matteo chưa bao giá» nhìn thấy ở mắt đồng loại mình. Anh hiểu rằng anh cần phải chia tay vá»›i ý nghÄ© đó là má»™t con ngưá»i.
Không, không phải ngưá»i, mặc dù trông có vẻ giống mặt ngưá»i. Äó là má»™t váºt thể trong bức tưá»ng, trông chỉ hÆ¡i giống mặt ngưá»i mà thôi. Matteo tá»± nhá»§ rằng nó hoà n toà n không có nhân tÃnh. Mặc dù váºy, anh vẫn cứ má»—i lúc má»—i lại gần khuôn mặt hÆ¡n.
Anh muốn là m Ä‘iá»u đó.
Anh phải là m Ä‘iá»u đó.
Anh táºp trung và o khuôn miệng. Hai là n môi chỉ hiện lên má» má» trên tưá»ng, nhưng con mắt Matteo thấy chúng Ä‘ang nhăn lại thà nh má»™t nụ cưá»i tởm lợm. Má»™t nụ cưá»i hiểu biết. Dù kẻ Ä‘ang đứng trong tưá»ng kia có là ai, kẻ đó Ä‘ang chắc rằng Matteo không thể trốn thoát.
Căn phòng tháºt ra đâu có rá»™ng, nhưng Matteo thấy nó trải ra đến vô cùng. Phải má»™t lúc rất lâu sau, anh má»›i Ä‘i qua hết chiá»u ngang cá»§a căn phòng và đột ngá»™t thấy khuôn mặt hiện ra rất lá»›n, sát mặt anh. Bản thân ngưá»i tù bây giỠđã có thể nhìn thẳng và o mà u xanh trong hai con ngươi kia, anh có thể ngụp lặn và sẽ chết chìm trong nó như trong má»™t khu biển rá»™ng và sâu. Thì ra đây là lá»i giải cá»§a câu đô bà hiểm. Ngưá»i ta để cho tù nhân ở má»™t mình vá»›i khuôn mặt trên tưá»ng.
Anh bước thêm má»™t bước nữa vá» phÃa trước, Ä‘áºp ngưá»i và o tưá»ng.
Có cái gì đó mở ra đón nháºn lấy anh, tóm lấy anh. Trong tÃch tắc nà y, ngưá»i đà n ông không còn là chá»§ nhân cá»§a giác quan mình.
Bức tưá»ng!
Anh muốn giằng ngưá»i ra.
Nhưng không được.
Matteo tháºm chà không lùi được má»™t ná»a bước chân. Mẩu sắt nhá» bây giỠđã dán chặt và o thá»i nam châm. Anh không Ä‘i đâu được nữa. Những thế lá»±c xa lạ mạnh mẽ hÆ¡n nhiá»u, chúng cuá»™n sóng phá»§ lên ngưá»i anh.
Matteo cảm nháºn ná»—i sợ bây giỠđã cuá»™n lên thà nh má»™t cÆ¡n hoảng loạn khá»§ng khiếp. Anh không nhìn thấy bà n tay nà o, váºy mà rõ rà ng Ä‘ang có kẻ tóm lấy đầu anh và xoay nó Ä‘i.
Tại sao? Tại sao? Ai là m Ä‘iá»u đó? Tại sao anh không thể cưỡng lại?
Những cánh tay mà anh không nhìn thấy Ä‘ang giữ chặt lấy anh. Những bà n tay mà anh không nhìn ra Ä‘ang tóm lấy đầu anh, xoay nó sang má»™t bên, ấn nó vá» phÃa trước. Gần chạm và o tưá»ng...
Äó chÃnh là chá»— cá»§a khuôn mặt lạ. Khuôn mặt bây giá» Ä‘ang chuyển động để há mồm ra. Matteo nghe thấy tiếng rì rà o quái đản trong đầu óc mình. Những giá»ng nói lạnh lùng và ác độc. Chúng má»i má»c rá»§ rê, chúng khuyên anh đầu hà ng Ä‘i, không còn đưá»ng kháng cá»± nữa đâu.
Cái miệng bây giỠđã há ngoác ra.
Matteo thoắt đỠđẫn như đã hóa đá. Bây giá» anh đứng cách tưá»ng chỉ má»™t khoảng rất ngắn, vừa đủ để nhìn tháºt rõ khuôn miệng. Anh thấy hai hà m răng trong đó ánh lên má»™t mà u và ng nhẹ. Cả hai hà m không thiếu má»™t chiếc răng nà o, nhưng không phải chiếc nà o cÅ©ng đúng theo thứ tá»± bình thưá»ng cá»§a răng ngưá»i.
Có bốn chiếc răng nhảy ra khá»i hà ng.
Hai cái bên trên và hai cái bên dưới. Chúng má»c hướng thẳng và o nhau, nhưng không chạm hẳn nhau. Song, đó chưa phải là điá»u kinh hoà ng. Khi nhìn kỹ hÆ¡n, anh thấy bốn chiếc răng nà y rất nhá»n, trông như bốn con dao găm. Chúng đồng thá»i nhắc cho anh nhá»› tá»›i má»™t việc khác: má»™t con ma cà rồng! Khái niệm nà y đâm thẳng và o đầu ngưá»i đà n ông như má»™t lưỡi kiếm nóng bá»ng.
Một con ma cà rồng!
Cái tên vang lên trong tâm trà anh như một tiếng thét. Như một tiếng kêu cứu. Một tiếng kêu kinh hãi.
Không có ma cà rồng. Không có ma cà rồng. Tất cả chỉ là chuyện Ä‘iên rồ! Äó là chuyện cổ tÃch. Chúng không tồn tại, chúng không tồn tại... Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äầu anh nghiêng sang má»™t phÃa. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Matteo hoà n toà n không muốn váºy. Anh cố hết sức nhưng không ngăn nổi việc đầu anh nghiêng vẹo Ä‘i và da trên cổ căng lên ở má»™t vị trà nhất định.
Äã sẵn sà ng.
Sau đó là cú cắn!
Cho tá»›i giây phút đó, Matteo vẫn tháºt sá»± không muốn tin. GiỠđây anh ta được mách bảo cho má»™t sá»± tháºt khác, bởi không chỉ có hai chiếc răng Ä‘ang cắm pháºp và o lá»›p da trên cổ anh. Không, nhiá»u hÆ¡n thế!
Anh cảm nháºn ná»—i Ä‘au cháy bùng lên ở bốn chá»—. Thân hình anh dán chặt và o bức tưá»ng, không dứt ra được. Anh chỉ là má»™t miếng sắt nhá» Ä‘ang dán và o thá»i nam châm, và anh nghe thấy tiếng hút, tiếng nhóp nhép tởm lợm, máu phun ra từ bốn vết thương trên cổ anh.
Khủng khiếp.
Anh không còn Ä‘i đâu được nữa. Hai đầu gối má»m ra, sức lá»±c rá»i cÆ¡ thể. Nhưng ngưá»i đà n ông cÅ©ng không cảm thấy Ä‘au đớn nữa. Má»™t thế giá»›i ngá»t ngà o giả tạo mở ra má»i má»c, rồi nó chìm xuống, trở thà nh má»™t cái ống Ä‘en, hút trá»n lấy Matteo. Má»—i lúc má»™t chìm xuống sâu hÆ¡n, sâu hÆ¡n trong con đưá»ng hầm hoà n toà n không ánh sáng.
Khuôn mặt trên tưá»ng hút tá»›i giá»t máu cuối cùng... |  |
|
|
16.06.2015
|
Chương 3
Dịch giả: Khanh Khanh
Nguồn: NXB Thanh niên
Nội dung thu gọn  | Ngưá»i đà n ông xa lạ đó đã hẹn gặp tôi hôm nay, nhưng chẳng phải trong má»™t công viên mà cÅ©ng không ở trong má»™t quán rượu. Tôi Ä‘ang ngồi trên má»™t chiếc ghế dà i đặt dá»c bá» sông Themse. Từ đây tôi có thể quan sát mặt nước cÅ©ng như con đưá»ng bá» sông Grosvenor. Äây là khu Pimlico, má»™t trong những nÆ¡i dòng Themse uốn khúc. Sau lưng tôi là công viên Pimlico, má»™t dải xanh má»ng mảnh vá»›i những thân cây Ä‘ang trà n đầy nhá»±a sống cá»§a mùa hè. Tiếng lao xao cá»§a lá cây hòa và o tiếng rì rà o cá»§a dòng nước, ẩn và o mà n tối Ä‘ang dần phá»§ như má»™t lá»›p khăn voan má»ng mảnh xuống thà nh phố. Nó khiến cho vô số ngá»n đèn được báºt lên và mặt nước Themse có vô và n ánh lấp lánh.
Äêm nay trá»i tháºt đẹp: ấm áp, gió nhẹ, không oi bức, má»™t buổi tối mùa hè tuyệt vá»i. Tháºt không thể so sánh vá»›i cái nóng khắc nghiệt cá»§a mùa hè năm trước, má»™t mùa hè đã đẩy Suko và tôi lên má»™t chuyến du ngoạn xuống miá»n Atlantic nằm chìm dưới biển khÆ¡i.
May mắn là m sao, má»i việc đã qua Ä‘i, và đám nữ phù thá»§y tà n nhẫn cá»§a cô nà ng Kara cÅ©ng không còn nữa.
Thay và o đó, thế giá»›i còn tôi và chỉ má»™t chút nữa thôi, tôi sẽ gặp ngưá»i đà n ông xa lạ đó. Anh ta muốn kể cho tôi nghe má»™t và i Ä‘iá»u vá» những ngưá»i mất tÃch, vá» những chuyện liên quan đến Pháp Thuáºt Äen, ma cà rồng và những thế lá»±c tương tá»±.
Lúc gá»i Ä‘iện thoại, giá»ng ngưá»i đà n ông nghe rất hốt hoảng, bối rối, và chắc chắn tôi đã đặt máy xuống nếu không nghe thấy cái tên Logan Costello. Ngưá»i ở đầu dây bên kia không giải thÃch rõ từ đầu rằng trong vụ nà y có bà n tay cá»§a má»™t tổ chức kinh hồn.
Ngưá»i ta cÅ©ng có thể gá»i bằng má»™t cái tên khác - Mafia!
DÄ© nhiên, tôi dá»ng cả hai tai lên ngay láºp tức khi biết chuyện liên quan đến tên mafia số má»™t cá»§a thà nh phố London. Cứ nghe thấy tin gì vá» hắn là tôi lại bốc cÆ¡n hà o hứng tá»™t cùng, bởi cho tá»›i nay cái khuôn mặt đổ bê tông đó luôn tìm được cách lá»t lưới, để rồi vòng ra sau háºu trưá»ng, tiếp tục giáºt dây gây tá»™i ác.
Äã từ lâu tôi không gặp hắn ta, nhưng tôi biết Logan Costello còn tồn tại và không Ãt ngưá»i vẫn tiếp tục sợ hãi hắn. Logan Costello là má»™t huyá»n thoại cá»§a thế giá»›i ngầm. Gã đã sống sót qua tất cả các cuá»™c đụng độ vá»›i mafia Nga, cÅ©ng như vá»›i Há»™i Tam Hoà ng châu Ã, những lá»±c lượng đã rò rỉ sang táºn Tây Âu và ra tay khá»§ng bố đồng bà o cá»§a chÃnh chúng bằng những biện pháp tà n nhẫn nhất.
Không hiếm khi chúng bị những băng mafia “bản xứ†chắn đưá»ng. Và chẳng phải bao giá» những kẻ đến trước cÅ©ng thắng cuá»™c. Nhưng Logan Costello cho tá»›i nay chưa bao giá» chiến bại. Äiá»u đó khiến cho má»™t số ngưá»i nể sợ hắn, và cả những thế lá»±c độc ác mà hắn thưá»ng giao du.
Trước đây và i năm, mối quan hệ cá»§a tên trùm mafia vá»›i những lá»±c lượng cá»§a Ma Thuáºt Äen đặc biệt mạnh mẽ, sau đó đã suy giảm má»™t thá»i gian bởi Logan Costello không đạt tá»›i những thà nh công mà phÃa bên kia mong muốn. Nhưng mối dây liên kết giữa cái Ãc trong Ä‘á»i tháºt và cái Ãc bà hiểm chưa bao giá» hoà n toà n chấm dứt. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tôi hiện chưa biết ngưá»i đà n ông mà tôi sẽ gặp có ngoại hình ra sao. Anh ta chỉ nói qua Ä‘iện thoại rằng tá»± anh ta sẽ nháºn ra tôi và sẽ ngồi chá» tôi bắt đầu từ má»™t thá»i Ä‘iểm nhất định.
Äịa Ä‘iểm đã được lá»±a chá»n không đến ná»—i tồi. Trong đêm hè tuyệt đẹp nà y có không biết bao nhiêu ngưá»i dắt nhau ra ngoà i trá»i. Há» muốn táºn hưởng bầu không khà là nh lạnh cạnh sông, và đa số những chiếc ghế dà i nằm dá»c bá» Themse Ä‘á»u được táºn dụng hết. Tôi ngồi má»™t mình, chưa có ai tỠý muốn dùng chung ghế. CÅ©ng tốt thôi, cà ng thuáºn lợi cho tôi quan sát cảnh váºt xung quanh cÅ©ng như để ý ngưá»i qua lại.
Ngưá»i ta gặp ở đây đủ má»i chá»§ng tá»™c và đủ má»i mà u da. Ngưá»i già , ngưá»i trẻ, má»™t bó hoa trăm sắc, cuá»™c sống Ä‘ang cuồn cuá»™n dòng nhá»±a chảy nhưng không há» trà o sôi quá cỡ, không gây khó chịu mòi mệt cho xung quanh, bởi tất cả Ä‘á»u diá»…n ra êm ả trong má»™t sá»± thanh bình nhất định. Không có những tiếng động lá»›n, không tiếng la hét, không nét hiếu chiến. Ngưá»i ta chỉ muốn có má»™t niá»m vui riêng, muốn táºn hưởng buổi tối đẹp tuyệt vá»i, và má»™t cặp trai gái ngưá»i Trung Quốc tay cầm tay Ä‘i dạo qua lại trước mặt tôi đã hai lần cÅ©ng chẳng khiến ai chú ý.
Lần nà o, tôi cÅ©ng lắc đầu. Suko và Shao nháºn dấu hiệu rồi lại thong thả bước tiếp.
Tôi đã nhá» vợ chồng Suko tá»›i đây là m háºu thuẫn, bởi tôi linh cảm cuá»™c gặp gỡ hôm nay không bình thưá»ng.
Tôi không thể nêu nguyên nhân cụ thể, đây là kinh nghiệm đã được tÃch lÅ©y qua bao năm tháng. Gặp gỡ vá»›i má»™t đối tượng muốn thổ lá»™ Ä‘iá»u gì đó vá» mafia bao giá» cÅ©ng là má»™t việc là m nguy hiểm. Mạng sống cá»§a những con ngưá»i đó rất nhiá»u khi Ä‘ang bị treo lÆ¡ lá»ng ở đầu những sợi dây lụa má»ng manh. Lắm lúc phÃa bên kia đã nháºn dạng há» là những kẻ phản bá»™i, nhưng vẫn còn thả dây xÃch vô hình dà i ra, để rồi ra tay và o má»™t thá»i Ä‘iểm thÃch hợp hÆ¡n.
Vị khách chưa tá»›i. Tôi tiếp tục hưởng thụ cảnh đẹp cá»§a dòng sông, bầu không khà trong là nh và cả những ngưá»i Ä‘i dạo hiá»n hòa quanh đó.
Má»™t ngưá»i đà n ông gầy gò, mái tóc trông như vô và n những sợi mì spaghetti Ä‘en nhẫy lẻn tá»›i gần tôi và ngồi nhanh như chá»›p xuống đầu ghế bên kia. Gã mặc má»™t chiếc áo thun nhạt mà u phá»§ quá thắt lưng. Hai bà n tay hoảng hốt vặn vẹo. Dưới bầu trá»i tối, là n da đã chuyển mà u tÃm.
Có phải đó là ngưá»i cung cấp thông tin?
Không thể tin được. Gã đà n ông run rẩy tá»™i nghiệp nà y trông rõ là đang chứa đầy mình thuốc phiện, thứ thuốc độc hiện đại mà ngưá»i dùng thưá»ng gá»i lóng là “thuốc chữa bệnhâ€. Ãnh mắt gã cháºp chá»n. Gã không dám bắt chuyện, mặc dù cứ chốc chốc lại quay đầu vá» phÃa tôi.
Tôi tiến quân trước cho kẻ bên kia hà i lòng.
- Anh muốn gì?
- Tôi cần một thứ.
- Hay tháºt!
Gã trai nhÃch lại phÃa tôi.
- Thuốc phiện.
Tôi nhún vai.
Gã nhÃch lại gần hÆ¡n.
- Nói tháºt đấy, tôi cần thuốc phiện. Tôi sẽ mua nó, nhưng hiện tôi Ä‘ang hết tiá»n. Hết sạch cả rồi, nhẵn túi, anh hiểu không? Vì thế mà tôi cần tiá»n.
- Tiá»n cá»§a tôi hả?
- Äúng!
Tôi lắc đầu.
Cái gã gầy gò kia không chịu đầu hà ng.
- Anh... anh không cần phải cho không, tôi sẽ trao cho anh má»™t địa chỉ rất hấp dẫn. Con gái, rất trẻ, thịt còn tươi từ Äông Âu và từ châu Ã. Tôi biết anh có thể tìm hỠở đâu. Anh muốn gì há» cÅ©ng chiá»u tất cả.
- Ra thế? ở đâu váºy?
- Tiá»n đã!
Tôi nhìn xuống bà n tay gã. Hai bà n tay bẩn thỉu, run run. Có nằm mÆ¡ tôi cÅ©ng không nghÄ© đến chuyện cho gã lấy má»™t xu. Cái mánh nà y tôi đã quá quen. Gã sẽ tóm lấy tiá»n nhanh như chá»›p rồi biến mất. Cái trò địa chỉ con gái kia là trò dối trá lá»™ rõ từ đầu. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thôi biến đi! - Tôi bảo hắn.
Món mì spaghetti trên da đầu dáºp dá»nh khi gã trai chuyển động.
- Anh không muốn, không muốn hả?
- Không!
- Thế thì tôi tự lấy.
Äằng sau tôi chợt bốc lên má»™t mùi lạ, nồng khét. Tôi biết ngay mà , con ngưá»i gầy gò nà y không đến đây má»™t mình. Äồng bá»n cá»§a hắn Ä‘ang rình mò sau lưng tôi, chúng sẽ ngay láºp tức ra tay chừng nà o tên kia ra hiệu.
Má»™t tiếng kêu vang lên tháºt rõ rà ng, mặc dù đó không phải là tiếng hét nữa mà đúng hÆ¡n là má»™t tiếng rên.
Gã tóc spaghetti văng ngưá»i ra khá»i chiếc ghế và đột ngá»™t nằm dà i dưới đất, bị đẩy theo đà cá»§a tòng phạm, kẻ đã bị Suko ném từ sau ghế tá»›i.
- Thằng nà y định châm kim và o gáy cáºu đấy, John!
Cả hai tên co cẳng chạy. Trông chúng như hai con chim hốt hoảng bay là là trên ná»n đất, rồi lẫn và o khu công viên gần đó.
- Ra đây là phải tÃnh đến chuyện đó.
Suko gáºt đầu.
- Thôi, mình lại rút lui.
- Cảm ơn!
- Nhiá»u khi ngưá»i ta cÅ©ng cần phải được giúp đỡ. Hy vá»ng cú Ä‘iện thoại đó không phải là đồ giả. - Anh vừa Ä‘i vừa nói nhá».
- Nếu là đồ giả thì Ãt ra bá»n mình cÅ©ng có má»™t tối mùa hè rất dá»… thương.
Câu cuối cùng chắc Suko không nghe được nữa. Không hiểu tại sao tôi tin chắc rằng cú Ä‘iện thoại kia không phải chuyện giả vá». Linh cảm nghá» nghiệp mách bảo như váºy.
Và tôi đã có lý.
Äá»™t ngá»™t, ngưá»i đà n ông đó đứng bên cạnh tôi, thoáng liếc mặt tôi và há»i:
- John Singlair?
- Từ khi sinh ra Ä‘á»i.
Anh ta cưá»i nhẹ rồi ngồi xuống.
- May tháºt! - Anh ta khẽ nói - May tháºt!
- Trong phương diện nà o?
- Rằng chưa có chuyện gì xảy ra.
- Vá»›i anh hay sao?
- Vâng!
- Anh đang bị ép?
Anh ta mỉm cưá»i, gáºt đầu và đồng thá»i rút ra má»™t Ä‘iếu thuốc lá.
- Nói lực ép còn là quá nhẹ đấy!
- Vấn đỠtháºt là gì?
- Khoan đã. - Anh ta châm thuốc lá, cho tôi có thá»i gian quan sát.
Ngưá»i đà n ông nà y chắc là ngưá»i Nam Âu, thuá»™c dòng chuẩn Roman. Tôi nghÄ© có lẽ anh ta ngưá»i Italia, tức là ngưá»i phải chùng gánh nặng cùng quê hương vá»›i bá»n mafia. Anh ta mặc má»™t chiếc áo sÆ¡-mi thẫm mà u, má»™t cái quần cÅ©ng thẫm mà u, mái tóc Ä‘en được cắt vừa phải. Ngoà i ra, tôi không há» nháºn thấy má»™t Ä‘iểm gì đáng chú ý.
- Chá»§ đỠchÃnh là gì?
Anh ta rÃt thuốc.
- Äịa ngục.
- Nói thế thì chung chung quá.
Ngưá»i đà n ông lại hôi hả hút thuốc.
- Singlair, nếu tham gia vụ nà y, anh phải Ä‘i ra khá»i London, anh sẽ phải đến Italia, gần vùng Neapel, anh hiểu không?
- Chưa hiểu!
- Câu chuyện bắt đầu ở đó và cÅ©ng kết thúc ở đó, mặc dù những dấu vết bây giỠđã kéo sang tá»›i táºn London.
- Dấu vết nà o?
- Những kẻ biến mất.
- Rồi sao nữa?
- Có lẽ cũng đã chết rồi.
Giá» thì tôi chưa biết nhiá»u, nhưng dù sao cÅ©ng hiểu được chút đỉnh.
- Ngưá»i chết?
Ngưá»i đà n ông gáºt đầu và nhún vai. Không hiểu cá» chỉ nà y, tôi há»i ngay láºp tức:
- Như váºy là ý gì?
- Câu chuyện không khó hiểu đâu, Singlair, nếu ngưá»i ta biết.
- Nhưng tôi không biết gì cả.
Anh ta gáºt đầu. DÄ© nhiên rồi, tôi hiện ngồi ngay bên cạnh anh ta và nghe những câu nói hết sức máºp má». Câu chuyện cá»§a hai chúng tôi Ä‘ang trôi bồng bá»nh, và đây chÃnh là thứ mà tôi không thÃch chút nà o.
- ChÃnh xác là chuyện gì váºy?
- Khoan đã. - Anh ta thì thà o và giÆ¡ má»™t cánh tay lên. Anh ta nhìn quanh, nhưng là m Ä‘iá»u đó rất khéo. Tôi chỉ nhìn thấy đôi con ngươi chuyển động. Chúng Ä‘ang quét má»™t lượt toà n bá»™ khung cảnh xung quanh, và tôi nháºn thấy nét mặt ngưá»i đà n ông ánh lên vẻ hà i lòng. Chắc anh ta không phát hiện ai khả nghi.
Tôi há»i:
- Anh tên gì váºy?
- Äừng nói đến tên.
- Tại sao không?
- Lá»±c ép rất mạnh, Singlair. - Anh ta lấy hÆ¡i tháºt sâu - Những chuyện hai chúng ta là m ở đây không phải chuyện đùa. Äây là chuyện tÃnh mạng con ngưá»i, tôi xin nói trước. Cuá»™c gặp gỡ ngà y hôm nay có thể cướp mạng tôi.
- Thế thì ta cố gắng gỡ cái dây thòng lá»ng đó ra Ä‘i.
- Không có tên!
- Äồng ý! - Tôi chấp nháºn Ä‘iá»u kiện, bởi tôi muốn biết chi tiết cá»§a vụ việc.
Thêm má»™t lần nữa, ngưá»i đà n ông đốt thuốc. Äiếu đầu đã bị anh ta nghiến nát dưới gót già y.
- Chuyện thế nà y. - Anh ta lẩm bẩm - Chuyện là như thế nà y: cái hãng đó thỉnh thoảng lại gặp vấn đỠvá»›i má»™t số ngưá»i. Nếu những vấn đỠnà y trở thà nh quá lá»›n, vượt ra ngoà i khuôn khổ cá»§a hãng, thì há» sẽ tìm cách giải quyết những vấn đỠđó.
- Giết ngưá»i!
- Có thể.
- Tại sao lại không? Äó vốn là cách bá»n mafia dùng để loại trừ những nhân chứng khó chịu.
- Tất nhiên là tất cả những Ä‘iá»u đó Ä‘á»u đúng cả, Singlair. Nhưng tôi. muốn Ä‘i xa hÆ¡n nữa, hãy nghe cho kỹ đây. Những ngưá»i khó chịu sẽ được đưa đến má»™t địa Ä‘iểm nhất định. Có má»™t nhóm chuyên là m việc nà y. Äịa Ä‘iểm đó nằm ở Italia, nhưng chẳng phải chỉ ngưá»i Italia bị biến mất ở đó. Kể cả ngưá»i nước khác, vốn có thá»i là thà nh viên cá»§a đại gia đình đó và là m việc ở nước ngoà i. Má»™t khi lá»i chà o cá»§a quê hương được gá»i tá»›i, rất có thể anh ta sẽ được đưa trở lại Italia để biến mất ở cái địa Ä‘iểm kia.
- Ngưá»i ta nháºn chìm anh ta xuống biển?
- Nếu chỉ có thế thôi...
- Không phải sao?
Ngưá»i không tên kia phẩy tay.
- Nếu thế thì tôi đâu có cần báo tin cho anh. Äó là vấn đỠnhá»: phương pháp “guốc bê-tông†ai cÅ©ng biết. Ở đây là chuyện khác.
- Chuyện gì váºy?
- Có nhiá»u tin đồn lắm. Chỉ cần má»™t phần những tin đồn nà y là sá»± tháºt thì tôi xin hứa vá»›i anh rằng có cả má»™t địa ngục Ä‘ang mở cá»a vá» phÃa chúng ta. Lúc bấy giá» không phải chỉ có má»™t rừng cây, mà là tất cả những cánh rừng. Những ngưá»i đà n ông đó Ä‘á»u đã biến mất. Há» trở thà nh nạn nhân cá»§a má»™t thế lá»±c độc ác, ngưá»i ta kể như váºy. Vì thế cÅ©ng không có ai quay trở lại. Má»i thà nh viên cá»§a mafia Ä‘á»u tuân theo luáºt im lặng. Không má»™t kẻ nà o dám mở mồm ra, Ãt nhất là vá»›i má»™t chuyện biến mất hoặc má»™t vụ giết ngưá»i bình thưá»ng. Nhưng trong trưá»ng hợp nà y thì khác. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tôi để cho ngưá»i đà n ông nói hết, chỉ căng tai lên vừa nghe vừa suy nghÄ©. Giorrj nói cá»§a ngưá»i kể má»—i lúc má»™t nhá» hÆ¡n. Tiếng thì thà o bây giá» chỉ vừa đủ để vá»ng lên trên tiếng rì rà o cá»§a trá»i đêm.
Những ngưá»i đà n ông nà y sẽ được đưa và o má»™t ngôi nhà . Má»™t nấm má»™ lạnh lùng, theo cách gá»i cá»§a ngưá»i trong khu vá»±c. Tôi có quen biết má»™t vị cha trẻ tuổi sống trong khu đó. Anh ta chưa và o trong nhà , nhưng anh ta biết đó là địa Ä‘iểm cá»§a cái Ãc. Vị cha nà y là má»™t ngưá»i có há» hà ng vá»›i tôi, dù chỉ là há» xa. Anh ta đã gá»i Ä‘iện vá» London và kể chuyện. Anh ta cÅ©ng há»i xem liệu tôi có thế nhá» ai can thiệp được không.
- Tại sao anh ta lại gá»i cho anh?
- Anh ta đã nghe danh tiếng của anh, nghe gián tiếp.
- Ra váºy.
- Có má»™t ngưá»i đà n bà , .cÅ©ng có quen thuá»™c vá»›i vị cha đạo đó. Cô ta là má»™t danh ca tên là Mirella Dalera. Anh có biết cái tên nà y không?
- Lại cô ấy. - Tôi lẩm bẩm.
- Sao kia?
- Thôi, ổn rồi. Tôi đã là m quen vá»›i Mirella qua má»™t vụ án khác, má»™t vụ án cÅ©ng dẫn tôi vá» Italia. Nhưng anh nói tiếp Ä‘i. Äoạn mở đầu nghe có vẻ thú vị đây.
- Váºy là anh sẽ Ä‘i?
- Khoan đã, anh bạn, chưa tá»›i lúc đó đâu. Tôi cần nhiá»u thông tin hÆ¡n.
- Nhưng tôi chẳng biết gì hơn cả.
- Chẳng biết gì vỠngôi nhà sao?
- Quá Ãt! Nếu anh muốn biết nhiá»u hÆ¡n, chắc anh phải Ä‘i tá»›i Neapel và liên lạc vá»›i ngưá»i bà con cá»§a tôi. Tôi sẽ nói cho anh nghe tên anh ấy. Ernesto Dorani. Má»™t ngưá»i rất sạch sẽ, tôi biết chắc như váºy.
- Chứ không phải là một cánh tay dà i của mafia?
- Äúng thế!
- Và anh ta biết nhiá»u hÆ¡n?
Ngưá»i đà n ông bên cạnh tôi búng tà n thuốc lá xuống đất rồi giẫm gót già y lên.
- Tôi hy vá»ng như váºy. Chắc chắn anh ấy sẽ biết nhiá»u hÆ¡n, nếu không anh ấy đã không liên lạc vá»›i tôi.
- Có lẽ.
- Không, đúng như thế đấy.
- Anh ấy sống ở đâu?
Ngưá»i đà n ông nói cho tôi biết địa chỉ.
- Và đó cũng là khu vực có ngôi nhà ?
Ngưá»i cung cấp thông tin thá»c tay và o túi quần, lấy ra má»™t mảnh giấy và nhét nó và o tay tôi.
- Trong nà y tôi viết tất cả những Ä‘iá»u quan trá»ng. Anh có thể là m đúng trong đó.
- Cảm ơn.
- Äừng cảm Æ¡n tôi. Tôi đã nói tất cả rồi. - Anh ta đứng dáºy, gáºt đầu, còn muốn nói thêm má»™t Ä‘iá»u gì đó nhưng rồi suy nghÄ© lại, và nhanh như chá»›p lẩn mình và o má»™t nhóm khách du lịch Nháºt Bản Ä‘ang Ä‘i dạo bên bá» sông Themse.
Tôi ném cái nhìn tháºt nhanh xuống mảnh giấy và thấy mình có thể hà i lòng.
Äá»™t ngá»™t, Suko và Shao đứng ngay bên cạnh. Hôm nay Shao mặc má»™t bá»™ quần áo mà u trắng và và ng. Äi vá»›i chiếc quần và ng là má»™t áo thun trắng muốt in hoa.
- ÄÆ°á»£c không? - Cô há»i.
- ÄÆ°á»£c, không có vấn đỠgì. Thế còn phÃa các cáºu?
Lần nà y ồuko trả lá»i. Anh lắc đầu.
- Bá»n mình đã quan sát xung quanh, không thấy có ai khả nghi và để ý đến các cáºu.
- Thế thì tốt.
- Chuyện gì váºy?
- Mình sẽ kể sau. Ta Ä‘i uổng má»™t chút đã. Tốt nhất là ở ngoà i trá»i.
Vợ chồng Suko đồng ý ngay láºp tức. Äến công viên, chúng tôi tìm được má»™t quán kê ghế ra ngoà i bãi cá». May mà vẫn còn má»™t bà n trống. Nó nằm ở phÃa rìa, hÆ¡i xa những chùm hoa giấy được căng giữa những thân cây và khe khẽ Ä‘ung đưa trong gió. Tôi gá»i má»™t cốc bia lá»›n. Suko và Shao quyết định uống nước. Khi các thức uống đã được đặt lên bà n, tôi má»›i lên tiếng và kể cho hai bạn mình nghe những gì ngưá»i ta vừa báo cho tôi biết.
Qua gương mặt hai ngưá»i, tôi biết há» không thÃch câu chuyện nà y. Lau lá»›p bá»t bia dÃnh bên khóe miệng, tôi nói:
- Cáºu không hà o hứng, đúng không?
Suko gáºt đầu.
- Còn em, Shao?
- Má»i chuyện mù má» quá.
- Mình cÅ©ng thấy váºy. - Suko thú nháºn.
- Mặc dù váºy, mình sẽ bay đến đó.
- Nghe như đã quyết định rồi.
- Äúng thế. Trước ngà y hôm nay, mình đã nghe qua nhiá»u nguồn tin khác nhau vá» chuyện biến mất bà hiểm cá»§a những ngưá»i đà n ông vốn là cá»±u thà nh viên mafia. Mình có biết cô ca sÄ© Mirella, cô ấy là ngưá»i chÃn chắn. HÆ¡n nữa mình chắc là có thể tin tưởng được và o vị cha đạo trẻ tuổi đó. Tên anh ấy là Ernesto Dorani.
- Äấy là chuyện cá»§a cáºu. - Suko uống nước - Bao giá» thì cáºu bay tá»›i Neapel?
- Ngà y mai.
- Thế thì chúc má»™t chuyên bay vui vẻ. Chắc không cần phải cầu cho trá»i nắng.
- Không đâu, vùng Nam Âu trá»i lúc nà o cÅ©ng nắng. |  |
|
|
16.06.2015
|
Chương 4
Dịch giả: Khanh Khanh
Nguồn: NXB Thanh niên
Nội dung thu gọn  | Anh ấy sẽ tá»›i!
Ngay trong đêm hôm đó, Ernesto Dorani nháºn được Ä‘iện thoại và mừng rỡ hết sức.
Cuối cùng thì ngưá»i ta cÅ©ng đã phản ứng. Cuối cùng thì tất cả những cố gắng cá»§a anh cÅ©ng đã được tưởng thưởng. Cuối cùng má»i việc sẽ tiến triển, và cuối cùng thì cái Ãc sẽ bị đẩy lui.
Trong những giá» tiếp sau đó, Ernesto Dorani đã ngá»§ má»™t giấc tháºt sâu và tháºt ngon. Ná»—i hốt hoảng thưá»ng ngà y biến mất, vị cha đạo trẻ tuổi thấy mình bình tÄ©nh, tá»± tin. Anh biết anh cần đến cả sá»± bình tÄ©nh lẫn tá»± tin để ra tráºn chống lại cái Ãc.
Những lá»i đồn không phải là vô căn cứ, anh cảm nháºn chÃnh xác như váºy. Äằng sau đó phải có má»™t phần sá»± tháºt. Cái Ãc đã bám chân được và o mảnh đất ngay ở bên cạnh nhà thá» cá»§a anh. Anh biết Ä‘iá»u đó, chỉ có Ä‘iá»u anh chưa chứng minh được mà thôi. Trong rất nhiá»u những đêm khó ngá»§, Ernesto Dorani đã nhìn thấy những chiếc xe Ä‘i qua.
Äi vá» ngôi nhà ná».
Chúng chỉ dừng ở đó má»™t thá»i gian rất ngắn, rồi lại theo con đưá»ng ngoằn ngoèo xuống dưới.
Còn bây gi�
Anh ấy sẽ tá»›i đây. John Singlair. Ernesto Dorani không biết anh ấy, nhưng vị cha đạo trẻ tuổi có tư duy thông thoáng đã nghe tiếng chà ng thanh tra diệt ma trừ quá»· nà y. Chẳng phải chỉ qua nữ ca sÄ© Mirella Dalera. Tòa thánh Vatican cÅ©ng có má»™t cÆ¡ quan quyá»n lá»±c bà hiểm, má»™t dạng tổ chức tình báo. Ernesto Dorani biết rằng những ngưá»i ngồi ở đó cùng Ä‘ang tranh đấu vá»›i cái Ãc.
Sau má»™t giấc ngá»§ sâu và rất ngon, Ernesto Dorani thức dáºy tháºt sá»›m, thay quần áo chuẩn bị cho lá»… cầu kinh buổi sáng.
ChÃnh trong thá»i gian mùa hè, buổi lá»… cầu kinh sáng mai nà y rất quan trá»ng. Các con chiên muốn đến khi trá»i còn mát, bởi ngôi nhà thá» nho nhá» cá»§a anh nằm hÆ¡i cách xa là ng. Nó đứng trên má»™t triá»n đồi thoai thoải, giống như ngôi nhà u ám Ä‘ang đứng trên Ä‘inh quả đồi đối diện.
Vị cha đạo trẻ tuổi hướng dẫn các con chiên cầu nguyện. Anh không táºp trung tư tưởng đến mức tuyệt đối như má»i lần khác. Anh nói nhầm má»™t và i lần, nhưng những con chiên già nua bên dưới không hỠđể ý. Ngoại trừ hai ngưá»i đà n ông, toà n bá»™ những ngưá»i còn lại Ä‘á»u là phụ nữ. Há» ngồi trên những chiếc ghế dà i hoặc quỳ xuống, lối ăn mặc đơn sÆ¡ vá»›i những vuông khăn trùm đầu thẫm mà u khiến há» trông giống như những xác ướp. Ernesto Dorani đột nhiên có ấn tượng kỳ lạ như váºy đúng và o lúc Ä‘ang đứng trên bà n thá» nhìn xuống.
Vị cha đạo quyết định cắt ngắn lá»i giảng, chia bánh thánh và không khá»i có cảm giác mừng khi buổi lá»… kết thúc. Nhưng nghi lá»… cổ xưa vẫn phải được giữ gìn. Anh đứng trước nhà thá» nhá» bé cá»§a mình và bắt tay chà o từng con chiên.
Trong buổi sáng hôm nay, anh không có thá»i gian cho những cuá»™c nói chuyện dông dà i. Vị cha trẻ viện cá»› thoái thác, chỉ tay vá» chiếc xe Ä‘ang phÆ¡i mình trong ánh mặt trá»i chói gắt và giải thÃch rằng anh cần phải đến gặp ngay má»™t ngưá»i bạn đồng nghiệp.
Những ngưá»i đà n bà gáºt đầu ra vẻ thông cảm. Ngay cả khi cha đạo trẻ hÆ¡n há» không Ãt tuổi, há» vẫn kÃnh trá»ng cha hết má»±c và mừng rằng nhà thá» cá»§a há» bây giá» lại có ngưá»i kê vị, dẫn dắt. Há» chấp nháºn cả xuất xứ miá»n Lombardi cùa cha. Suy cho cùng, cha có mà u tóc và ng sẫm và vốn là ngưá»i xứ Milano, má»™t trong những thà nh phô miá»n Bắc kiêu ngạo vốn bị dân miá»n Nam căm háºn.
Ernesto Dorani mừng rỡ khi được quay trở vá» vá»›i là n không khà mát lạnh trong ngôi nhà nhá» cá»§a mình. PhÃa sau phòng khách là hai căn phòng riêng và má»™t phòng tắm nhá».
Quần áo đã được chuẩn bị sẵn. Chúng được gầp cẩn tháºn và được bà y trên má»™t chiếc ghế, đặt trong căn phòng riêng cá»§a cha. Má»™t áo sÆ¡ mi thẫm mà u, quần jean. Chỉ váºy thôi.
Ernesto Dorani thay trang phục, lấy má»™t Ãt tiá»n mang theo cùng vá»›i èhiếc khăn tay và kÃnh râm. Sau đó, vị cha đạo rá»i ngôi nhà nhá» phÃa sau nhà thá».
Ernesto Dorani Ä‘i má»™t và i bước sang phÃa hông nhà thá», dừng lại ở vị trà cho phép anh có thể nhìn bao quát vá» hướng ngôi nhà đối diện. Anh không nhìn được nhiá»u, những bức tưá»ng cá»§a ngôi nhà kia ẩn bên dưới tà n lá um tùm cá»§a những bụi cây má»c rất cao. Những chiếc lá đó, kỳ quái là m sao, bao giá» cÅ©ng xanh mÆ¡n mởn, cứ như thể chúng được tưới rất Ä‘á»u đặn và tá» tế. Không má»™t nhánh cây khô, không má»™t chiếc lá bụi, vị cha đạo trẻ tuổi lại chỉ biết ngạc nhiên như bao lần trước. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bất chấp mà u xanh cá»§a lá, Ernesto Dorani hoà n toà n không thÃch địa Ä‘iểm kia. Nó tá»a ra má»™t cái gì đó khiến anh rởn da gà . Mặc dù không có bằng chứng rõ rà ng, nhưng vị cha đạo biết rằng những việc xảy ra bên đó không tuân theo quy luáºt cá»§a ánh sáng mặt trá»i. Có cái gì đó khác lạ, kỳ quặc. Cái Ãc Ä‘ang rình mò nÆ¡i đó. Bản thân anh đã chứng kiến má»™t tráºn tấn công cá»§a nó và đã chỉ biết hốt hoảng bám và o cây tháºp tá»± mà cầu nguyện.
Sá»± kiện xảy ra trong bóng tối. Ernesto Dorani lúc đó đã nghe thấy những âm thanh bất thưá»ng, như tiếng những thú dữ bị dá»±ng dáºy giữa cÆ¡n say ngá»§.
Dưới ánh sáng ban ngà y, chắc má»i việc trông sẽ khác Ä‘i. Vị cha đạo tin như váºy và muốn lái xe lên đỉnh đồi đối diện, tiếp cáºn ngôi nhà bà hiểm trong nắng sáng.
Chiếc Fiat Uno mà u Ä‘en gần như đã bị mặt trá»i Nam Âu nướng chÃn. Ernesto Dorani mở má»™t bên cá»a xe, luồng khà nóng lao vá»t ra, phà thẳng và o mặt anh. Vị cha đạo quyết định chá» cho tá»›i khi không khà trong xe dịu bá»›t, anh mở cá»a phÃa bên kia cho gió lùa qua. Sau đó, anh bước lên xe.
Nệm ghế rất nóng, tay lái cÅ©ng váºy, kể cả bảng Ä‘iá»u khiển đằng trước xe cÅ©ng thế. Chẳng có cái gì bình thưá»ng hay mát dịu. Mặc dù con đưá»ng và o là ng mùa nà y tương đối nhiá»u bụi, vị cha đạo trẻ tuổi vẫn để tất cả các cá»a sổ mở toang, để Ãt nhất cÅ©ng có lấy má»™t chút gió tấp từ bên ngoà i và o cho dá»… thở.
Chiếc xe cá»§a anh lăn bánh qua đám phụ nữ cuối cùng vừa bước từ nhà thá» ra. Vị cha đạo vẫy tay vá» phÃa há» và há» vẫy đáp lại. Ernesto Dorani biết rằng các bà mẹ lắm chuyện kia chắc Ä‘ang bá»±c tức và hốt hoảng vá» trang phục mà anh váºn trên ngưá»i, những thứ áo quần hoà n toà n chẳng xứng đáng vá»›i má»™t đại diện tôn giáo. Há» vẫn thuá»™c vá» lá»›p con chiên luôn giữ má»™t quan niệm khác vá» những ngưá»i cha tinh thần.
Chiếc xe lăn bánh vá» hướng ngôi là ng có rải rác và i mái nhà trên các triá»n đồi, phần đông quy tụ lại trong má»™t thung lÅ©ng nhá» có con đưá»ng ngoằn ngoèo xuyên qua. Con đưá»ng dẫn vá» hướng Neapel.
Nhưng Ernesto Dorani không Ä‘i xa đến thế. Trước khi tá»›i ngã rẽ chÃnh, anh bẻ tay lái ngoặt và o má»™t con đưá»ng nhá», dốc đến mức ngưá»i ta phải xây tưá»ng chắn đất. Trên mặt tưá»ng má»c vô số những bông hoa đầy bụi, khát khao chá» từng giá»t nước.
Con đưá»ng rất hẹp. Ernesto Dorani không Ä‘i tá»›i cuối đưá»ng. Chẳng có ai Ä‘i ở hướng ngược lại nên vị cha đạo dá»… dà ng rẽ tiếp và o má»™t con đưá»ng đất rất nhá», hướng lên dốc thoai thoải và rồi đến má»™t độ cao nhất định, nó gặp con đưá»ng ngoằn ngoèo dẫn tá»›i ngá»n đồi đứng đối diện ngá»n đồi cá»§a nhà thá».
Không gian trên kia không thay đổi, chỉ ra duy nhất khuôn mặt cá»§a má»™t mặt trá»i và ng óng, nóng đến tà n nhẫn. Ãnh nắng hắt xuống con vịnh nhá» vừa hiện ra trong tầm nhìn cá»§a ngưá»i lái xe, cho Ernesto Dorani thấy vô số thuyá»n buồm sặc sỡ Ä‘áºu thảnh thÆ¡i trong bá» vịnh như những món đồ chÆ¡i.
PhÃa trá»i Nam, ngược lại, dồn dáºp những ngá»n núi vá»›i đỉnh Vesus nổi tiếng, trên đầu luôn có má»™t và nh khói nhè nhẹ bay, thoáng óng ánh trong bầu không khà ngá»™p thở. Mùa hè trong mảnh đất nà y cá»§a Italia bao giá» cÅ©ng nóng thiêu ngưá»i.
Chẳng bao lâu, Ernesto Dorani đã tá»›i những bóng râm đầu tiên. Ngá»n đồi phá»§ đầy cây. Hết trắc bá lại tá»›i thông. Giữa những thân cây là vô số bụi cây nhá», cà nh lá xum xuê.
Những bóng râm lướt qua đầu xe anh. Vị cha đạo trẻ tuổi có cảm giác Ä‘ang ngồi trong má»™t lò tắm hÆ¡i, bất chấp tất cả các khuôn cá»a sổ mở toang.
Bánh xe cuốn lên những đám mây bụi dà y. Nếu muốn, ngưá»i ta có thể dá»… dà ng bám theo anh. Nhưng Ernesto Dorani biết rằng giá» nà y chẳng có ai Ä‘i lên đây. Tất cả những ngưá»i mà anh quen biet Ä‘á»u lánh xa ngôi nhà như tránh né bệnh há»§i.
Anh giảm tốc độ và cân nhắc xem có nên chạy tá»›i sát ngôi nhà hay không. Không, tốt hÆ¡n là nên Ä‘áºu lại ở phÃa trước. Cô gắng giấu xe cho kỹ rồi Ä‘i bá»™ tá»›i mục tiêu.
Ernesto Dorani tìm thấy má»™t khoảng hở giữa các bụi cây, vừa đủ để đỗ chiếc Fiat. Vị cha đạo trẻ tuổi xuống xe, nhẹ nhà ng đóng cá»a lại và quyết định không Ä‘i theo con đưá»ng bình thưá»ng. Anh muốn Ä‘i xuyên qua khoảng vưá»n có những cụm cây rất cao, đứng sát và o nhau đến mức các tán lá Ä‘an tháºt dà y, không cho ánh nắng lá»t xuống dưới.
Bóng râm trùm xuống ngưá»i anh. Thỉnh thoảng má»›i có những vệt nắng má»ng manh nhảy nhót trên mặt đất hoặc trên thân hình ngưá»i đà n ông cô độc. CÅ©ng có những tia nắng lướt dá»c thân cây, tìm đưá»ng lẩn khuất qua những cà nh lá, hắt qua hắt lại và giữ cho không gian bên dưới không trở nên quá tối.
Mặc dù váºy, bầu không khà ở đây vẫn khiến Ernesto Dorani khó chịu. Vị cha đạo đổ mồ hôi. Không gian xung quanh anh oi nồng và lặng gió. Tháºm chà đến cả má»™t tiếng chim hót cÅ©ng không có.
Tại sao bá»n thú váºt lại né tránh nÆ¡i nà y? Chẳng lẽ chúng linh cảm thấy ở đây có những việc không bình thưá»ng?
Ernesto Dorani Ä‘i tiếp. Vừa bước tá»›i anh vừa cố gắng dáºp tắt tất cả những suy nghÄ© cá»§a mình. Anh không muốn sa và o tâm trạng hoảng sợ trước khi và o việc. Anh phải cố tỉnh táo, cố nhìn thẳng mặt đối phương, dù kẻ đó có là ai chăng nữa.
Äến má»™t khoảng trống giữa hai thân cây lá»›n, Ernesto Dorani đứng lại. Từ vị trà nà y anh có thể nhìn thẳng và o mặt tiá»n cá»§a ngôi nhà . Anh thấy những báºc thá»m dẫn lên, thấy cánh cá»a và o nhà , thấy những khung cá»a số và mặc dù váºy anh vẫn biết là mình chưa thấy gì.
Không hỠcó một chuyển động nà o.
Tất cả Ä‘á»u lặng như tỠđằng sau những khuôn cá»a kÃnh. Má»™t lá»›p bụi dà y không biết bao nhiêu năm phá»§ bên trên. Không má»™t ai lau chùi, ngôi nhà bá» trống, trừ những vị khách bà hiểm chỉ tá»›i và o ban đêm đã khiến anh phải chú ý. Ngưá»i dân trong là ng cÅ©ng biết tá»›i đám. khách kỳ quặc đó, nhưng ngưá»i ta không dám nói. Mafia, được gá»i là Neapel Camorra trong miá»n quê nà y, vốn có má»™t cánh tay rất dà i. ChÃnh phá»§ nà o cá»§a Italia cÅ©ng Ä‘á»u gặp không Ãt khó khăn vá»›i chúng.
Nhìn và o ngôi nhà , Ernesto Dorani thấy rởn da gà , mặc dù những tia nắng mặt trá»i Ä‘ang rá»i thẳng và o mái hiên phÃa trước, lấp lóa đến chói mắt.
Có nên tá»›i đó? Có nên Ä‘i và o nhà ? Có nên thá» xem cá»a có bị khóa hay không? Vị cha đạo cân nhắc trong má»™t bầu không khà rất oi nồng và thấy cảm giác á»›n lạnh trên lưng anh mãi vẫn không dịu xuống.
Không, Ernesto Dorani hiện chưa dám Ä‘i xa như váºy. Có ai dám quá quyết là cái Ãc chỉ táºp trung phÃa trong ngôi nhà kia, chứ không phải đã trà n ra toà n khuôn viên xung quanh?
Mà chÃnh anh Ä‘ang đứng trong khuôn viên đó.
Má»™t khoảng vưá»n mà không phải vưá»n, má»™t khoảng vưá»n không gây niá»m vui cho con ngưá»i, má»™t khoảng vưá»n như muốn nuốt chá»ng ngưá»i ta.
Ernesto Dorani cảm nháºn như váºy.
Äá»™t ngá»™t, anh nghe thấy má»™t tiếng động! Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vị cha trẻ tuổi Ä‘ang ở trong má»™t trạng thái rất căng thẳng nên tiếng động khiến anh giáºt nảy ngưá»i lên. Dù chưa nháºn dạng cụ thể được âm thanh đó, nhưng anh biết chắc nó hoà n toà n không phù hợp vá»›i khoảng vưá»n nà y. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ernesto Dorani chá».
Tiếng động không lặp lại. Rất có thể đó là một con thú nhó, nhưng Ernesto Dorani không chắc chắn.
Vị cha đạo trẻ tuổi không tin rằng ngoà i anh ra, khu vưá»n nà y còn có má»™t ngưá»i khác nữa. Nếu có thì chắc chắn anh đã nhìn thấy.
Mặc dù váºy...
Ná»—i nghi ngá» tăng lên khi anh xoay ngưá»i lại, chăm chú lắng nghe, chân nhẹ bước vá» hướng đã phát ra tiếng động.
Nhưng chẳng có gì để nhìn, chẳng có gì để nghe, khung cảnh xung quanh câm nÃn. Lá»›p mồ hôi lạnh nằm dà y nặng trên mặt anh. Chốc chốc Ernesto Dorani lại phải đưa tay lên quệt trán, anh không muốn để mồ hôi lăn xuống mắt.
Những bụi cây má»c trên đồi má»—i lúc má»™t lại gần anh hÆ¡n. Những cánh tay khô khẳng tóm lấy anh, quấn., chặt và o quần anh. Äất ở đây cÅ©ng rất bụi, cá» chỉ má»c ở những nÆ¡i râm mát.
Äá»™t ngá»™t, Ernesto Dorani dừng bước.
Trước mặt anh không xa có má»™t tấm mà nh nắng nho nhá» lá»— chá»— bóng râm treo lÆ¡ lá»ng trong không khÃ. Anh vừa nhìn thấy cạnh đó má»™t chuyển động. Không phải thú váºt, mà là cái gì trông giống như con ngưá»i.
Nó quả tháºt là má»™t con ngưá»i!
Mặc dù đã biết rõ rà ng như váºy, vị cha đạo trẻ tuổi bây giá» vẫn đứng yên, không Ä‘i tiếp vá» hướng tấm mà nh nắng. Anh chỠđợi. Ngưá»i chạy và o khu vưá»n nà y chắc chắn phải có lý do. Anh ta phải có mục Ä‘Ãch nhất định. Chắc chắn anh ta Ä‘ang tìm má»™t váºt nà o đó, hoặc muốn che giấu má»™t việc gì đó.
Brnesto Dorani nghe thấy tiếng ngưá»i kia rên lên. Má»™t âm thanh trầm trá»ng như thể anh ta Ä‘ang Ä‘au đớn khôn cùng. Trông dáng ngưá»i như thể Ä‘ang tìm kiếm má»™t Ä‘iá»u gì đó, vị cha đạo thầm nghÄ©. Anh ta cúi lom khom vá» phÃa trước.
Ngưá»i kia bước tiếp.
Anh ta mặc quần áo sẫm mà u. Tháºm chà trá»i nóng và nồng như thế nà y mà anh ta vẫn giữ nguyên chiếc áo khoác. Vải áo rất bẩn. Trên áo dÃnh đầy đất và cả lá cây. Ernesto Dorani nhìn rõ từng vệt bụi xám mà u. Hai cánh tay chuyển động chấp chá»›i, vụng vá», không như má»™t ngưá»i bình thưá»ng. Hai cánh tay đó giÆ¡ vá» phÃa trước, khua khoắng tìm kiếm trong khoảng không gian trước mặt, rồi lảo đảo quay sang phải, nÆ¡i có má»™t dải bụi ráºm tương đối rá»™ng Ä‘ang mở ra.
- Nó đâu rồi... mồ tôi đâu rồi...?
Ernesto Dorani giáºt mình kinh hãi khi nghe những câu trên. Ngưá»i kia Ä‘ang nhắc đến má»™t nấm mồ, anh nghe rõ như váºy. Và anh ta Ä‘ang tìm má»™t nấm mồ - nấm mồ cá»§a anh ta!
Má»™t ngưá»i đã chết sao? Không thể được, má»™t ngưá»i đã chết không thể chuyển động, chắc đó là má»™t ngưá»i đã kiệt sức và mất hết niá»m vui sống. Chỉ có Ä‘iá»u đứng ở vị trà nà y, Ernesto Dorani cho tá»›i nay vẫn chưa nhìn được mặt anh ta.
Vị cha đạo muốn biết rõ hÆ¡n. Anh lên khu vưá»n nà y đâu phải vì tình cá», anh cần má»™t dấu vết quyết định, má»™t dấu vết có thể dẫn anh tìm ra bà máºt cá»§a những chuyến viếng thăm ban đêm.
Vì đây là lần đầu tiên đến nÆ¡i nà y, vị cha đạo trẻ tuổi không khá»i ngạc nhiên khi nhìn thấy táºng đá thứ nhất má»c lên từ mặt đất, má»™t tảng đá cÅ© kỹ đã bị cá» phá»§ lấp.
Má»™t bia má»™!
Ernesto Dorani nuốt khan. Anh đưa tay quệt trán, hai bà n tay đột ngột run rẩy, thế rồi anh há miệng lấy hơi và đột ngột hiểu rõ hơn kẻ đang đi tìm ngôi mộ của mình.
Äi tìm má»™t ngôi má»™ nà o đó?
Không, ngôi má»™ cá»§a chÃnh hắn ta.
Äúng là toà n chuyện không tưởng, toà n chuyện vá»› vẩn! Những thứ như thế hoà n toà n không thể có trên Ä‘á»i nà y.
Ernesto Dorani Ä‘i tiếp. Những bước chân lẹ là ng lách cá», lưng lom khom. Anh nhìn thấy rất rõ con ngưá»i trước mặt anh, gã bây giỠđã tìm được má»™t tấm bia và đổ cả thân hình vá» phÃa trước, chống hai tay lên đó.
Gã đứng như váºy má»™t lúc lâu, như thể muốn táºp trung sức lá»±c. Nhưng gã không thà nh công, bởi đột ngá»™t hai cánh tay gã gáºp lại, cả đôi chân cÅ©ng thế. Gã mất thăng bằng. Má»™t âm thanh nghe khá»§ng khiếp như tiếng kêu cá»§a dã thú thoát ra, trước khi cả thân hình gã Ä‘áºp sấp xuống ná»n đất bên cạnh má»™ và nằm lại trong tư thế đó.
Vị cha đạo lấy hÆ¡i tháºt sâu. Äầu tiên, anh có cảm giác nhẹ nhõm, nhưng lại thoắt đâm lo lắng. Anh biết rằng anh phải giúp ngưá»i đà n ông kia, ngưá»i bây giá» không còn động Ä‘áºy nữa và nhìn như vừa chết Ä‘i rồi.
Ernesto Dorani chạy vỠhướng đó.
Anh khuỵu gối xuống bên cạnh ngưá»i kia. MÅ©i anh cảm nháºn má»™t mùi rất lạ, nhưng anh không để ý. Việc quan trá»ng bây giá» là phải giúp đỡ anh ta.
Ernesto Dorani tóm lấy bà n tay ngưá»i đà n ông lạ.
Dưới lá»±c ấn cá»§a những ngón tay anh, là n da ngưá»i kia tan thà nh bụi! |  |
|
|
16.06.2015
|
Chương 5
Dịch giả: Khanh Khanh
Nguồn: NXB Thanh niên
Nội dung thu gọn  | Vị cha đạo trẻ tuổi ngồi yên bên xác chết. Anh nhìn trân trối và o những gì còn lại cá»§a má»™t bà n tay. Anh nhìn và o nó mà như không thấy nó. Má»i suy nghÄ© xoay vòng trong đầu. Ernesto Dorani vô cùng hoang mang. Anh ngồi ở đây, và cảm nháºn rõ rà ng là thế giá»›i Ä‘ang sụp đổ quanh mình. Anh không còn khả năng suy nghÄ© và thấu hiểu. Vừa má»›i đây anh còn nhìn thấy ngưá»i đà n ông nà y bước Ä‘i, váºy mà bây giá»... Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Những ngón tay chỉ còn, lại là những khúc xương trắng nhợt. Là n da, những thá»› thịt, những đưá»ng gân, tất cả Ä‘á»u đã tan ra, tạo thà nh má»™t lá»›p bụi nâu xám trên ná»n đất.
Trong thâm tâm, Ernesto Dorani chỉ muốn nhảy lên và chạy trốn khá»i nÆ¡i nà y tháºt nhanh. Nhưng lý trà cho anh biết, má»™t vị cha đạo cần phải xá» lý khác ngưá»i thưá»ng, vì thế mà anh ngồi lại, nhưng hoà n toà n không đủ khả năng để quyết định xem cần phải tiếp tục xá» sá»± ra sao.
ÄÆ°a tia mắt hÆ¡i chếch sang trái má»™t chút, anh nhìn thấy cái đầu cá»§a ngưá»i đà n ông. Má»™t là n da bẩn thỉu, nhá»›p nhúa, sẽ khiến ngưá»i bình thưá»ng sợ hãi, nhưng má»™t vị cha đạo lại không được phép ná» hà . Anh còn phát hiện thêm má»™t Ä‘iá»u nữa, rằng ngưá»i kia tháºt sá»± không còn thở. Anh ta không hỠđộng Ä‘áºy. Anh ta chỉ nằm ỳ ra đó.
Chần chừ, Ernesto Dorani duá»—i dà i tay ra. Anh muốn chạm và o mái tóc kia, muốn nâng cái đầu cá»§a ngưá»i Ä‘ang nằm dưới đất lên nếu có thể được. Giá» thì anh để ý đến cái mùi lạ Ä‘ang tá»a ra từ thân ngưá»i dưới đất. Nó là cái mùi thối cá»§a quần áo cÅ© kỹ ẩm mốc, cá»§a đất và cà nh lá ẩm mục.
Những sợi tóc rất khô, giòn và dá»… gãy. Ernesto Dorani kéo mái tóc, bởi anh muốn xoaỳ đầu ngưá»i đà n ông lại. Sá»± việc không đơn giản, nhưng rồi cuối cùng cái đầu cÅ©ng nghiêng sang má»™t bên mà không khiến cho da bị trầy xát.
Má»™t khuôn mặt ngưá»i ư?
Không, không phải mặt ngưá»i. Nó là ná»—i kinh hoà ng trần trụi. Chỉ là từng phần mặt vá»›i má»™t là n da rất má»ng và trong như giấy. Má»™t vệt nhăn nhúm tởm lợm cá»§a những thá»› thịt đã cứng, xương và ...
Ernesto Dorani không biết gá»i nó bằng gì. Anh chăm chú nhìn và o thứ chắc đã có thá»i là má»™t khuôn miệng ngưá»i.
Bây giá» nó là má»™t cái mõm rách toác, cắm hai hà m răng, trong số đó có má»™t và i chiếc dà i và nhá»n hÆ¡n hẳn những chiếc còn lại.
Như hà m răng của một con ma cà rồng!
Suy nghÄ© nà y khiến vị cha đạo kinh hãi. Sá»± kiện vượt quá tầm xá» lý. Anh thấy mình Ä‘ang sa và o má»™t cÆ¡n mÆ¡ trầm trá»ng. Anh Ä‘ang bị cầm tù, bị xiá»ng xÃch, ná»—i kinh hoà ng thò ra những gá»ng kìm kẹp chặt lấy anh. Ernesto Dorani thốt có cảm giác muốn nôn má»i thứ trong ngưá»i ra. Hệ tuần hoà n váºy là đã đến giai Ä‘oạn kiệt sức, nó nổi cÆ¡n Ä‘iên.
Äúng trong giây phút nà y, vị cha đạo trẻ tuổi nháºn ra rằng ná»—i sợ hãi có thể trở nên ác độc đến mức độ nà o. Ernesto Dorani không còn cảm thấy mình là con ngưá»i nữa, chỉ còn là má»™t nạn nhân, và cú sốc má»—i lúc má»™t dâng mạnh hÆ¡n khi anh nhìn thấy thân ngưá»i kia không phải xác chết, không thể là xác chết, bởi nó Ä‘ang động Ä‘áºy.
Thân hình ngưá»i kia nhá»m dáºy.
Những âm thanh sặc sụa khản đặc thoát ra từ mõm. Äất bám và o khoảng mặt hầu như không còn là mặt, nhưng gã đã chống được hai bà n tay xuống đất.
Gã muốn đứng dáºy.
Thế rồi, gã nháºn ra con ngưá»i bên cạnh.
Äá»™t ngá»™t, gã nháºn được má»™t lá»±c đẩy vô hình. Gã tấn công ngưá»i còn sống, gã muốn tóm lấy cổ há»ng anh, gã muốn hút máu, và vị cha đạo may mắn thay đã tỉnh táo lại đúng trong giây phút chót.
Anh giáng hai nắm đấm vá» phÃa trước.
Anh thừa biết đó là hai nắm đấm đầy sức mạnh. Trong thá»i gian đà o tạo, Ernesto Dorani có tham gia nhiá»u môn thể thao và đã luyện quyá»n Anh suốt má»™t thá»i gian dà i. Anh biết cách ra đòn và ra như thế nà o cho trúng Ä‘Ãch. Chẳng phải chỉ cái đầu cá»§a dáng ngưá»i kinh dị kia báºt lui. Toà n bá»™ thân hình gã không còn ở vị trà cÅ©. Gã trượt trên ná»n đất, láºt sang má»™t nÆ¡i khác, sang đúng má»™t nÆ¡i có ánh mặt trá»i chói chang vừa xuyên qua được tầng lá và già nh quyá»n thống trị.
Ãnh nắng rá»i và o dáng ngưá»i khá»§ng khiếp kia.
Và khiến cả thân hình đó tan ra!
Má»™t cảnh tượng khá»§ng khiếp đối vá»›i ngưá»i xem. Tia nắng chói chang hoạt động như má»™t con dao vô hình, nó cắt thẳng qua da, lá»™t da ra. Cả khuôn mặt dần dần tan ra thà nh bụi trước con mắt kinh hãi cá»§a vị cha trẻ tuổi.
Mãi tá»›i bây giá», Ernesto Dorani má»›i ý thức được rằng kẻ ban nãy còn nằm trước mặt anh là ai.
Một con ma cà rồng!
DÄ© nhiên anh đã Ä‘á»c và nghe vá» huyá»n thoại đó, nhưng anh chưa bao giá» nghÄ© nó lại có thể là sá»± tháºt, và má»™t thứ như thế lại có thể tồn tại ngay bên cạnh khoảng đất mà anh Ä‘ang sống. Anh cÅ©ng không muốn nghÄ© chi tiết bây giá». Vị cha đạo đứng yên quan sát. Vừa nhìn những sá»± kiện diá»…n ra trước mắt mình, anh vừa phải váºt lá»™n để là m quen vá»›i ý nghÄ© rằng đây không phải má»™t bá»™ phim, anh Ä‘ang chứng kiến má»™t con ma cà rồng tháºt sá»±. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™t con ma hút máu, tồn tại bởi nguồn sống cá»§a những ngưá»i khác.
Thoạt đầu, suy nghÄ© Ernesto Dorani không muốn chấp nháºn sá»± tháºt đó. Hoang mang đến táºn cùng, vị cha đạo trẻ tuổi lảo đảo lùi vá». Anh tháºm chà chẳng ý thức được rằng trong những giây phút kinh hãi vừa qua, chân anh đã bước lên phÃa trước. Má»i váºt xung quanh bây giỠđã trở thà nh xa lạ. Ernesto Dorani lùi cho tá»›i khi bị bia má»™ giữ chân. Tảng đá thúc và o lưng anh và cảm giác Ä‘au nhói đưa ngưá»i đà n ông trẻ tuổi quay trở lại vá»›i hiện thá»±c.
Ta vẫn còn sống! Suy nghĩ đó xuyên qua đầu anh như một viên đạn.
CÆ¡n sốt kinh hãi và hoang mang không cho anh được nghỉ ngÆ¡i. Ernesto Dorani Ä‘i Ä‘i lại lại không ngá»›t trong khu vưá»n. Anh Ä‘i tá»›i rồi lại Ä‘i lui, sang trái rồi sang phải. Nhưng anh không đủ khả năng để quay trở lại đúng cái vị trà mà dáng ngưá»i khá»§ng khiếp kia đã nằm xuống.
Cuối cùng, gom góp tất cả lòng dũng cảm, Ernesto Dorani vượt qua bản thân mình và bước vỠchỗ khoảng trống có ánh nắng soi từ trên xuống. Sức nóng gây ấn tượng ấm áp trong tâm can anh như một món quà vô giá. Những tia nắng đã hủy diệt hoà n toà n con ma cà rồng, dưới mặt đất bây giỠchỉ còn một chút bụi bẩn, phủ lỠmỠlên trên những khúc xương.
Sau nà y nghĩ lại, Ernesto Dorani không nhớ anh đã quay trở lại xe bằng cách nà o. Lúc tỉnh rạ, anh đã thấy mình ngồi trong xe, hai bà n tay chắp lại trong tư thế cầu nguyện.
Dòng suy nghÄ© dần dần quay trở lại, và cuối cùng Ernesto Dorani cÅ©ng lấy lại được khả năng phân tÃch. Anh không biết nhiá»u vá» ma cà rồng, nhưng cÅ©ng đủ để lý giải phần nà o sá»± kiện khá»§ng khiếp vừa qua.
Con ma hút máu váºy là đã Ä‘i xuyên qua khoảng vưá»n. Bình thưá»ng ra, ma cà rồng thưá»ng nằm trong má»™ và chá» tá»›i khi trá»i tối. Lúc ban ngà y, hầu như chúng chẳng bao giá» dám ló mặt ra khá»i những chá»— khuất. Váºy mà con ma hút máu nà y lại đã Ä‘i lang thang trong nghÄ©a trang. Nó tìm má»™t cái gì đó.
Nhưng nó đi tìm cái gì?
Huyệt mộ của nó ư?
Äúng, chắc là như váºy. Con ma cà rồng nà y có thể là má»™t kẻ Ä‘i lạc. Có cái gì đó đã khuấy đảo nó. Nó đã bị xua Ä‘uổi. Nó đã Ä‘i ra khá»i chá»— ẩn nấp, lang thang qua khoảng vưá»n có má»™t nghÄ©a trang nhá» cÅ© kỹ và tìm má»™.
Nó đã không tìm thấy.
Hay là có đấy?
Ernesto Dorani không biết câu trả lá»i. Anh ngồi trong xe, ấp hai bà n tay lên mặt. Mồ hôi khiến cả da mặt lẫn hai tay trÆ¡n nhá»›p nháp. Vị cha đạo bất giác thả má»™t tiếng rên và o lòng bà n tay mình. Anh cảm nháºn tim Ä‘ang Ä‘áºp mạnh lên. Những suy nghÄ© xáo trá»™n xoay vòng. Tất cả Ä‘á»u trôi tuá»™t, tung tóe, phân tán thà nh muôn mảnh. Cuá»™c Ä‘á»i bình thưá»ng cho tá»›i nay cá»§a anh váºy là chấm dứt. Sá»± kiện vừa qua đã xé toạc ra má»™t lá»— hổng rất lá»›n, và anh nhìn thấy hai bà n tay mình Ä‘ang tá»± động chắp lại trong tư thế cầu nguyện. Anh cần Ä‘iá»u đó bây giá», anh cầu xin sức mạnh cá»§a đấng tối cao. Anh cÅ©ng biết anh không cô độc trên thế giá»›i nà y. Những con ngưá»i thà nh kÃnh luôn luôn sẽ được trợ giúp, kể cả từ bên trên. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ernesto Dorani lấy hÆ¡i tháºt sâu. Hai bà n tay chảy mồ hôi trượt xuống.
Anh nhìn trân trối qua khoảng kÃnh đằng trước. Trái tim anh không còn Ä‘áºp lồng lá»™n như ban nãy nữa. Ở nÆ¡i nà o có ánh sáng, ở đó cÅ©ng có bóng tối, anh đã và đang sống theo nguyên tắc đó. Cuá»™c Ä‘á»i không chỉ có những ngà y vui vẻ và trà n đầy ánh nắng, cÅ©ng có cả những ngà y u ám, và bất kỳ con ngưá»i nà o tá»›i má»™t lúc nà o đó cÅ©ng phải Ä‘i qua má»™t quãng đưá»ng hầm.
Anh cÅ©ng váºy.
Nhưng phÃa cuối Ä‘oạn đưá»ng hầm cá»§a anh Ä‘ang lóe sáng.
Nhá» và o má»™t ngưá»i quen, những hoạt động cá»§a Ernesto Dorani đã đạt được má»™t chút thà nh công và anh biết ngưá»i đà n ông ở London sẽ tá»›i gặp anh. Anh không biết thá»i Ä‘iểm chÃnh xác cá»§a chuyến bay, nhưng anh tin John Singlair sẽ đến và o buổi chiá»u nà y.
Bây giỠđã là giữa trưa.
Bình thưá»ng ra, và o giá» nà y Ernesto Dorani luôn có cảm giác đói. Nhưng hôm nay thì không, tâm lý anh Ä‘ang bị xáo trá»™n quá mạnh.
Hãy thở tháºt sâu, hãy táºp trung toà n lá»±c và o cuá»™c sống và khung cảnh hà ng ngà y quen thuá»™c.
Má»™t thá»±c thể trong khung cảnh đó là chiếc Fiat. Chìa khóa vẫn còn cắm trong ổ. Ernesto Dorani đưa tay vá» hướng đó và xoay chìa. Chiếc xe nổ máy ngay láºp tức.
Vị cha đạo cà i số lùi, đưa chiếc Fiat ra khá»i lá»— hổng giữa hai bụi cây và lái chiếc xe lao rất nhanh và o con đưá»ng dẫn xuống dưới. Bánh xe tháºm chà đã chao đảo má»™t và i lần.
Ngay cả khi đã xuống đến ngôi là ng dưới thung lÅ©ng, Ernesto Dorani vẫn chưa thấy dá»… chịu hÆ¡n. Không khà ở đây rất nóng. Anh tháºm chà không chú ý đến má»™t và i con chiên Ä‘ang ngồi trước cá»a nhà và vẫy tay vá» hướng mình. Anh muốn quay trở lại nhà thá» tháºt nhanh. Anh cần sư yên tÄ©nh và bầu không khà mát lạnh nÆ¡i đó. Chỉ có vá» tá»›i nhà mình, Ernesto Dorani má»›i có thể tìm lại được bản thân mÃnh.
Ngôi nhà thá» nhá» Ä‘ang chà o anh trên đỉnh đồi. Những bức tưá»ng trắng sáng lên trong ánh mặt trá»i chói chang và gây ân tượng còn trắng hÆ¡n má»i ngà y thưá»ng, như má»™t quầng sáng thánh thiện trôi bồng bá»nh giữa không gian. Hình ảnh đó an á»§i Ernesto Dorani và anh nhá»§ thầm rằng thế gian nà y không phải chỉ có những khÃa cạnh xấu xa tồi tệ. Suýt nữa thì vị cha đạo trẻ tuổi đã không nhìn thấy cáºu bé Ä‘ang đứng giữa đưá»ng và vẫy tay vá» phÃa anh.
Cáºu bé đã đột ngá»™t đâm ra từ má»™t con ngõ nhá». Ernesto Dorani phải đạp hết sức xuống bà n đạp thẳng.
Cáºu bé gõ và o cá»a kÃnh, vị cha đạo hối hả quay kÃnh xuống.
- Sao thế, Pedro?
- Cha có khách, thưa cha.
- Ô! - Äôi mắt ngưá»i đà n ông sáng lên.
- Hay quá. Con nhìn có kỹ không?
- Có.
- Ta cảm ơn con!
Cáºu bé còn muốn nói Ä‘iá»u gì nữa, nhưng Ernesto Dorani tá» vẻ rất vá»™i và ng. Lòng anh thầm ngạc nhiên, tại sao ngưá»i đà n ông ở London lại có thể đến sá»›m như váºy, nhưng chắc đây là chuyện bình thưá»ng. Anh ấy là ngưá»i chuyên nghiệp. Mà ngoà i ra, Neapel và London cÅ©ng chẳng cách nhau bao xa. Äi máy bay thì Ä‘oạn đưá»ng cÅ©ng chỉ bằng má»™t bước mèo nhảy mà thôi.
Vị cha đạo trẻ tuổi đưa xe vá» tá»›i nhà thá»| Anh không nhìn thấy chiếc xe nà o và nghÄ© chắc John Singlair đã Ä‘i taxi vỠđây. Ernesto Dorani đỗ xe cá»§a anh phÃa sau nhà thá».
Lúc đó, anh mới trông thấy chiếc Mercedes!
Má»™t chiếc xe mà u Ä‘en vá»›i những khung kÃnh thầm mà u, gây ấn tượng Ä‘e dá»a. Nó đứng lù lù ở đó, tắm trong ánh nắng.
Dạ dà y Ernesto Dorani thốt nhiên thắt lại. Má»™t linh cảm không tốt đẹp bốc lêu khiến mồ hôi anh vã ra như tắm. Anb tháºm chà cảm nháºn được cả những giá»t mồ hôi rất lá»›n Ä‘ang Ä‘á»ng sau gáy. Vị cha đạo cân nhắc, liệu có nên xuống xe hay không?
Chắc chắn đây không phải ngưá»i đà n ông ở London. Anh ta sẽ không Ä‘i chiếc xe có biển số mà vị cha đạo đã má»™t lần nhìn thấy trong đêm. Äó chÃnh là chiếc Mercedes đã Ä‘i dá»c theo con đưá»ng đồi và dừng lại trước ngôi nhà rùng rợn ná».
Có ngưá»i Ä‘ang Ä‘i vá» hướng anh từ phÃa phải. Vị cha đạo quay đầu lại.
Gã đà n ông áºp tá»›i từ phÃa trái chỉ chá» có váºy. Vá»›i má»™t cá» chà gá»n gà ng, gã giáºt cá»a xe ra và Ernesto Dorani đột ngá»™t thét lên vì Ä‘au khi bà n tay gã tóm lấy tóc anh, giáºt đầu anh xuống.
- Xuống xe, thầy tu, và nghe theo lệnh bá»n tao... |  |
|
|
16.06.2015
|
Chương 6
Dịch giả: Khanh Khanh
Nguồn: NXB Thanh niên
Nội dung thu gọn  | Neapel!
Trá»i đất, tôi lại vá» vá»›i thà nh phố nà y, lòng thầm nhá»› lại tất cả những gì loà i ngưá»i đã viết vá» nó và sẽ còn tiếp tục viết vá» nó.
Tất cả những dòng chữ đó tháºt ra là chuyện phụ, bởi tôi không đến đây để nghỉ mát dạo chÆ¡i, tôi muốn giải quyết má»™t vụ án, má»™t vụ án như má»™t ngá»n núi băng khổng lồ bây giá» má»›i chỉ nhô chóp đỉnh nhá» xÃu cá»§a nó lên trên mặt nước. Tất cả những gì nằm bên dưới kia là thứ mà tôi sẽ phải đà o xá»›i lên, và chắc chắn sẽ gây nên má»™t và i cÆ¡n bão cuốn đầy bụi đất.
Má»™t chiếc xe thuê đứng chá» sẵn. Tôi đã quyết định chá»n loại Fiat Tipo.
Má»™t nữ nhân viên vui vẻ nhìn tôi bằng ánh mắt hân hoan như thể tôi là vị thượng đế tháºt sá»± đặc biệt, rồi dịu dà ng trao chìa khóa và giấy tá» xe.
- Chúc quý ngà i những ngà y giỠvui vẻ trong thà nh phố của chúng tôi, bất chấp dòng giao thông dà y đặc!
- Vâng, cảm ơn. - Tôi cầm chiếc vali nhỠlên và cất bước.
Ngôi là ng mà tôi cần đến mang tên Pinemare và nằm vá» hướng bắc thà nh phố, không trong khu bình địa, mà lá»t thá»m giữa những rặng núi.
Vừa ra khá»i khuôn viên phi trưá»ng, tôi đã phải vất vả len lách trong dòng giao thông dà y đặc. Má»™t chuyến Ä‘i vất vả. Chẳng bao lâu sau đó, những tiếng còi gay gắt đã Ä‘áºp đến tai tôi.
Giữa đưá»ng, khi là n xe thoáng đãng hÆ¡n chút đỉnh, tôi dừng lại, nhìn xuống bản đồ và hà i lòng vì đã tìm đúng đưá»ng Ä‘i. Váºy là không phà nhiá»u thá»i gian. Vị cha đạo trẻ tuổi chắc chắn sẽ vui mừng khi thấy tôi tá»›i sá»›m. Má»i việc váºy là trôi chảy, tôi hồi há»™p muốn biết xem những gì Ä‘ang chỠđợi mình. Hiện thá»i lòng tôi vẫn trà n đầy lạc quan. Tôi chỉ không biết rằng con chim lạc quan đó rồi sẽ rất nhanh vá»— cánh bay Ä‘i...
* * * * *
Chúng đã xua vị cha đạo và o chÃnh ngôi nhà thá» cá»§a anh như ngưá»i ta xua súc váºt. Äối vá»›i Ernesto Dorani, sá»± kiện nà y còn hÆ¡n cả nhục nhã, nhất là vì anh vốn coi nhà thá» là quê hương, là nÆ¡i che chở an bình.
Giá» thì anh ngồi ở đây, trong má»™t chiếc ghế dà i nhá», bị canh chừng bởi sáu con mắt và má»™t nòng súng tá»± động.
Hai gã đà n ông không mang vÅ© khà đứng kẹp hai bên. Chúng chưa nói má»™t lá»i nà o, chỉ lừ lừ nhìn nạn nhân. Những ánh mắt không má»™t chút nhân tÃnh. Vị cha đạo trẻ tuổi không há» quen biết những gã đà n ông đó, mà chúng cÅ©ng chẳng thèm giá»›i thiệu tên tuổi, nhưng gã đà n ông cầm vÅ© khà khiến anh phải chú ý nhiá»u nhất. Có lẽ vì mái tóc cá»§a hắn, má»™t mái tóc để dà i được buá»™c túm lại sau gáy. Hai tên kia trông bình thưá»ng hÆ¡n. Äó là những gã ngưá»i Italia vá»›i là n da rám nắng, mái tóc thẫm mà u và đôi mắt lạnh lùng.
Tên buá»™c tóc đưa mắt nhìn quanh, rồi nhăn răng ra cưá»i.
- Kể ra thì cũng tiếc cho cái nhà thỠcủa mà y.
- Tại sao?
- Nó cÅ©ng đẹp đẽ, ấm cúng đấy chứ. Tao thÃch nó. Nhưng nghÄ© tá»›i chuyện sắp phải châm lá»a đốt nó thà nh tro là tao lại không thấy dá»… chịu chút nà o. Tao nói tháºt đấy!
Ernesto Dorani nuốt khan.
- Tại sao lại đốt?
- Tùy thuộc và o mà y thôi.
- Tại sao?
- Nói cho nó nghe đi, Evani!
Gã thanh niên ngồi bên phải vị cha nói:
- Chúng tao không thÃch chuyện có kẻ lạ chen và o việc cá»§a bá»n tao. Có những Ä‘iá»u mà má»™t gã thầy tu như mà y không nên biết tá»›i.
- Tôi không hiểu ông?
Evani sá» dụng đòn thân thiện. Gã Ä‘áºp nhẹ tay lên đầu vị cha đạo trẻ tuổi.
- DÄ© nhiên là mà y có hiểu chứ. Nhưng hôm nay tao Ä‘ang vui nên sẽ nói lại cho mà y nghe. - Gã dang rá»™ng hai cánh tay ra - Nhìn quanh mà xem, thầy tu. Cứ ở trong nhà thá» nà y mà không thấy thoải mái hay sao? Chẳng phải vì nó rất mát, mà đây má»›i là địa Ä‘iểm Ä‘Ãch thá»±c cho mà y. Ở đây mà y có thể là m má»i chuyện. Mà y có thể lải nhải an á»§i đám đà n bà và đà n ông già khá»m, mà y có thể nói chuyện vá»›i ông Chúa Trá»i cá»§a mà y, mà y cÅ©ng có thể đứng trên bà n thá» kia và ngắm mấy bức tượng, có thể có tất cả và tháºt ra có thể là m tất cả. Cái quả đồi nà y là cá»§a mà y. Hãy táºn hưởng nó Ä‘i, hãy mừng chừng nà o mà y còn được phép đứng ở đây mà nhin xuống ngôi là ng dưới kia. Như thế là rất tốt cho mà y rồi, cứ tin tao Ä‘i.
- Thế là nghÄ©a là m sao? - Ernesto Dorani dần cạn sá»± kiên nhẫn. Vị cha đạo trẻ tuổi rất bá»±c tức vì những lá»i lẽ báng bổ suồng sã cá»§a tên kia đã hạ nhục nhà thá».
- Bình tÄ©nh Ä‘i, tao nói việc chÃnh đây.
- Má»i ông!
- Äây là má»™t ngá»n đồi rất dá»… thương. - Evani nói tiếp - Má»™t ngá»n đồi rất đẹp, chỉ dà nh riêng cho mà y, và đủ cho mà y chẳng cần quan tâm đến những khu vá»±c khác. Tao Ä‘ang muốn nói đến ngá»n đồi phÃa bên kia.
- Tôi đâu có dÃnh dáng gì tá»›i nó.
- Hoà n toà n chẳng dÃnh dáng gì cả.
- ChÃnh váºy!
Evani lạnh lùng nhìn vị cha đạo trẻ tuổi. Ernesto Dorani cảm nháºn rõ dạ dà y anh thắt lại. DÄ© nhiên anh biết rất chÃnh xác mấy gã đà n ông nà y muốn ám chỉ chuyện chi, nhưng anh là m ra vẻ chưa há» nghe nói gì và hướng ánh mắt vá» phÃa bà n thá».
- Mà y đã sang đó.
- Sang đâu?
- Bên trên ngá»n đồi, chá»— có ngôi nhà .
- Äúng, cái đó thì đúng.
- Thế cho nên bá»n tao cho rằng mà y đã muốn dÃnh dáng đến nó. Chuyện đó không tốt. Không, chúng tao Ä‘ang rất giáºn mà y, thằng thầy tu.
Ernesto Dorani đổ mồ hôi. Nếu ba gã đà n ông nà y biết được anh đã tá»›i chá»— nà o, váºy là bá»n chúng đã quan sát anh. Má»™t việc không hay. Nó khiến anh giáºn dữ, nhưng vị cha đạo nghiến răng giữ bình tÄ©nh.
- Quả đồi đó không phải cá»§a ai. - Anh khẽ nói - Ngưá»i dân nà o cÅ©ng có thể lên đó.
- Không, thằng con chiên ngoan đạo!
- Ai quy định Ä‘iá»u đó?
- Chúng tao. - Evani lạnh lùng mỉm cưá»i như má»™t con rắn Ä‘ang đứng trước con mồi - Ngá»n đồi cùng cả ngôi nhà đó là thứ mà mà y không được sỠđến.
Vị cha đạo cúi đầu. Anh tá»± há»i bao giá» thì chúng nói và o vấn đỠđÃch thá»±c kia.
- Tôi không hiểu gì cả! - Anh nói khẽ.
- Mà y cÅ©ng không cần hiểu. Ngá»n đồi phÃa bên kia cùng ngôi nhà cá»§a nó cÅ©ng giống như Chúa Trá»i cá»§a mà y váºy. Mà y đâu có thể hiểu được ông ấy. Cho nên bá» chuyện đó Ä‘i, chấp nháºn Ä‘i! Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tôi không muốn nghe những lá»i báng bổ thánh thần.
Cả ba đứa cưá»i phá lên cho tá»›i khi Evani ra hiệu. Gã đà n ông lại quay sang vá»›i vị cha đạo và gõ đầu ngón tay và o ngá»±c anh.
- Váºy ra mà y là thứ bướng bỉnh hả?
- Như thế có nghĩa là gì?
- Mà y đã sang ngá»n đồi đó. Äừng có chối, anh bạn thân mến. Mà y đã ở đó, và đó là chuyện không tốt cho mà y.
Những giá»t mồ hôi đã hiện rõ trên là n da Ernesto Dorani.
- Mất bình tĩnh hả?
- Tại sao?
- Vì mà y đã vượt qua một số ranh giới.
- Tôi chỉ tuân thá»§ những giá»›i hạn cá»§a Chúa Trá»i.
Câu nói nghe hÆ¡i có vẻ khuếch đại, nhưng Ernesto Dorani Ãt nhất cÅ©ng Ä‘ang tìm cách gây ấn tượng vá»›i ba gã đà n ông.
- Ở trong ngôi nhà thá» nà y thì có thể, anh bạn thân mến. Nhưng tao đã giải thÃch cho mà y nghe những giá»›i hạn khác, những quy định khác mà mà y phải tuân theo. Ở đây tao là đứa được phép và o vai Chúa Trá»i. Mà y phải nói cho tao biết, mà y sang ngá»n đồi kia tìm gì?
- Tìm hả? Tôi...?
- Äúng, chÃnh mà y!
- Chẳng tìm gì cả!
Vị cha đạo nháºn má»™t cái tát tai như trá»i giáng. Äầu anh giáºt sang bên phải. Ná»—i xấu hổ chứ không phải cảm giác Ä‘au khiến mặt anh đỠbừng lên. Chúng nó đánh mình trong chÃnh nhà thá» cá»§a mình, Ernesto Dorani thầm nghÄ©.
Evani không vá»™i và ng. Hắn chá» cho tá»›i khi vị cha đạo bình tÄ©nh lại chút Ãt.
- So vá»›i cái nghá» cha đạo thì mà y còn rất trẻ. Äá»i mà y còn dà i lắm, nếu không có chuyện gì thay đổi. Ở vị trà mà y, tao cÅ©ng sẽ cố gắng để nó không thay đổi.
- Các anh muốn gì?
- Chúng tao chỉ muốn biết mà y là m cái gì ở trên ngá»n đồi đó. Äừng có chối là mà y đã không sang bên ấy.
- Äúng, tôi đã sang đó.
- Tốt lắm. Tiếp đi.
- Tôi xem xét quanh khu đất đó thôi. Có ai cấm chuyện đó không?
- Không!
- ChÃnh thế!
- Nà y, đừng có láo! Còn ngôi nhà ?
- Chẳng có gì cả.
- Nói rõ hơn.
- Tôi không biết gì.
Evani cưá»i lạnh lùng.
- Mà y đã đến gần và xem nó như xem xét khoảng vưá»n đằng trước, đúng không?
- Tôi đã và o trong vưá»n.
- Có và o trong nhà không?
- Không.
Evani nhìn anh. Nét mặt gã là nét mặt cá»§a ngưá»i cân nhắc xem có nên tin ngưá»i đối diện không. Sau má»™t hồi, gã gáºt đầu.
- Thôi được, thầy tu, được rồi, bá»n tao tin mà y. May cho mà y là mà y có má»™t mối quà n hệ tốt vá»›i cái gã ở trên kia. - Hắn giÆ¡ ngón tay trá» chỉ lên trần nhà - May cho mà y đấy. Má»™t ngưá»i khác chắc bá»n tao sẽ nắn gáy mạnh hÆ¡n. - Ra vẻ bạn bè suồng sã, Evani giÆ¡ tay vuốt má vị cha đạo khiến ngưá»i nà y giáºt lại trong cảm giác bị má»™t con lươn chạm phải - Tốt nhất là cứ ngoan ngoãn ngồi trong cái ngôi nhà mát mẻ nà y cá»§a mà y Ä‘i. Ãt nhất là trong những giá» tá»›i. Äến chiá»u mà y lại có thể ra ngoà i, anh bạn. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Trông nó hơi nhợt nhạt đấy. - Gã thanh niên cầm súng nói.
- Nhưng không nhợt nhạt bằng những đứa mà mình đã đến thăm.
Gã buá»™c tóc cưá»i khúc khÃch.
- Mà y nói hay đấy, Evani, hay đấy...
- Äừng có nói tên.
- Xin lá»—i. Nhưng bá»n xác chết đó da trắng xám ra tháºt.
Evani gáºt đầu vá» phÃa vị cha đạo.
- Thằng bạn tao nó nói đúng đấy.
- Tôi cÅ©ng nghÄ© váºy.
- Thế thì tốt. - Vừa nói, Evani vừa cùng tên kia đứng dáºy. Chúng Ä‘i ra phÃa cá»a. Gã thanh niên cầm vÅ© khà ở lại, vừa ư á» trong cổ há»ng theo má»™t bà i hát nhà thá», vừa chÄ©a đầu súng MPi và o ngưá»i vị cha đạo.
- Peng, peng! - Gã đột ngá»™t thì thà o - Peng! ÄÆ¡n giản thế thôi. Trước khi nhìn thấy đối phương thì đã chết rồi.
- Äiá»u đó đúng vá»›i tất cả má»i ngưá»i, phải không? - Ernesto Dorani há»i. Anh đã bình tÄ©nh lại.
- Dĩ nhiên.
- Thế thì cả con cÅ©ng nên nghÄ© đến pháºn mình! - Vị cha đạo hiá»n từ đáp.
Baggio nhăn mặt.
- Lẽ ra tao phải bắn chết mà y! - Gã thở hổn hển - Äi nà o! - Giá»ng nói bên ngoà i gá»i hắn ra cá»a.
Baggio nghe lá»i.
- Hẹn gặp lại sau, thầy tu! - Gã thì thà o rồi chạy cùng hai tên tòng phạm ra phÃa ngoà i, đưa má»™t chân đạp cá»a.
Còn lại má»™t mình Ernesto Dorani. Anh lấy hÆ¡i tháºt sâu, bởi cuá»™c “thăm há»i†cá»§a ba tên mafia đã khiến anh mệt má»i. Vị cha đạo đổ mồ hôi như tắm và run rẩy toà n thân. Hai bà n tay anh xòe ra, đặt trên chiếc ghế dà i. Khi anh nhấc tay lên, chúng để lại những vệt mồ hôi đẫm dà i trên mặt gá»—. Anh không biết anh cảm nháºn những gì. Rất có thể đó là sợ hãi, nhưng còn má»™t cảm giác khác mạnh hÆ¡n, nổi trá»™i lên.
Äó là sá»± căm giáºn. Má»™t ná»—i căm giáºn lạnh lùng và trần trụi đối vá»›i ba kẻ là m nhục nhà thá». Ernesto Dorani hoà n toà n không nghÄ© đến chuyện ngồi yên trong nà y theo lá»i dạy bảo cá»§a chúng. Anh sẽ không để cho phÃa bên kia dá»a nạt mình. Anh sẽ chiến đấu. Anh cảm nháºn mình là hiệp sÄ© Don Camillo ngà y trước, ngưá»i có thể khẳng định thế đứng trước má»™t đám đông áp đảo.
Chỉ có Ä‘iá»u Ernesto Dorani không chạy ngay ra ngoà i trá»i. Anh đã trở nên tháºn trá»ng hÆ¡n. Anh kéo cánh cá»a nhà thá» ra má»™t khoảng nhá», chỉ vừa đủ rá»™ng, rồi anh nhìn ra phÃa ngoà i. Chiếc xe đã biến mất. Anh cÅ©ng không tÃnh đến khả năng ba gã đà n ông ở lại đây để quan sát anh. Những loại ngưá»i như thế luôn chỉ tin duy nhất và o sức mạnh nắm đấm. Chúng là thứ ngưá»i hùng mặt lạnh tồi tệ xấu xa nhất thá»i đại. Vị cha đạo bước ra dưới ánh mặt trá»i gay gắt.
Những tia nắng đổ xuống, đốt cháy. Chỉ trong má»™t giây đồng hồ, anh có cảm giác mình vừa bước và o má»™t lò nung trứng. Không khà như Ä‘ang lấp lóa bốc hÆ¡i trong cái nóng. Không má»™t là n gió mát lướt qua, mặc dù anh Ä‘ang đứng trên đỉnh đồi chứ không phải trong chá»— khuất. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Có kẻ đã nghiêm cấm anh không được quan tâm đến quả đồi đối diện. Không được bước sang đó, nguy hiểm đến tÃnh mạng! Anh gáºt đầu, rồi thì thà o:
- Bá»n mi nghÄ© như váºy thôi, những đứa con trai cá»§a địa ngục. Bá»n ngưá»i và ma cà rồng cùng má»™t phÃa. Má»™t há»—n hợp khốn kiếp cá»§a cái Ãc. Nhưng không được vá»›i ta đâu. - Ernesto Dorani đưa tay lên che mắt, rồi hướng tầm nhìn sang phÃa ngá»n đồi bên kia.
Äứng ở đây anh chẳng nhìn thấy nhiá»u, bởi ngôi nhà bị cây che khuất. Nhưng anh tin chắc rằng phÃa đó Ä‘ang thấp thoáng có chuyển động. Có má»™t chiếc xe Ä‘ang bò theo con đưá»ng ngoằn ngoèo. Chắc là bá»n chúng. Mục tiêu cá»§a chúng là ngôi nhà . CÅ©ng có thể là khoảng vưá»n, quê hương cá»§a những xác chết biết Ä‘i tởm lợm. Anh rùng mình khi nhá»› lại.
Ma cà rồng, anh thầm nghÄ©, trá»i đất ạ! Sao cuá»™c Ä‘á»i ngà y hôm nay vẫn còn những thứ đó... |  |
|
|
16.06.2015
|
Chương 7
Dịch giả: Khanh Khanh
Nguồn: NXB Thanh niên
Nội dung thu gọn  | Ma cà rồng, John, ma cà rồng. - Tôi nghe vị cha đạo nói khi ngồi xuống trước anh. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Anh chắc chứ?
Anh ta nhìn tôi tháºt rõ rà ng, cởi mở.
- Vâng, tôi rất chắc. Tôi có thể thá».
Tôi tin lá»i ngưá»i đà n ông, má»™t ngưá»i đà n ông đã ngay láºp tức gây má»™t ấn tượng rất tốt. Anh đã tưá»ng thuáºt ngắn gá»n những sá»± kiện vừa xảy ra và tôi thấy cách cư xá» cá»§a anh tháºt đáng phục.
Anh đã không hốt hoảng bá» trốn mà cÅ©ng không nổi Ä‘iên lên vì sợ hãi. Ernesto Dorani quả tháºt đã và o vai má»™t anh hùng cô độc và bảo vệ nhà thá» cá»§a mình như Clint Eastwood ngà y xưa chiến đấu ở miá»n Viá»…n Tây. Anh đã giữ được sá»± tỉnh táo, anh đã quan sát tốt và cung cấp cho tôi má»™t bản báo cáo tương đối chÃnh xác.
Tháºt ra mà nói, má»i việc xảy ra cho tá»›i nay Ä‘á»u trôi chảy, chỉ trừ má»™t yếu tố, tuy nhá» nhưng quyết định.
Tôi đã đến nÆ¡i quá trá»…. Sẽ không gặp được ba gã thô bạo kia nữa, chúng đã rút lui trước khi tôi tá»›i. Tháºm chà trên con đưá»ng lên ngá»n đồi có nhà thá» nà y, quả tháºt tôi đã thấy má»™t chiếc xe Mercedes mà u Ä‘en Ä‘i ngược hướng.
Ernesto Dorani đưa tay vuốt mái tóc.
- Anh nghĩ sao, John?
- Nghĩ vỠchuyện gì kia?
- Vá» bá»n ma cà rồng đó. Hoặc là vá» con ma cà rồng mà tôi đã thấy. Cứ tin tôi Ä‘i, tôi tháºt sá»± đă nhìn thấy nó. Nó Ä‘i lang thang trong cái nghÄ©a địa cÅ© kỹ. Tôi đã nhìn thấy nhiá»u tấm bia má»™ giữa những thân cây. Cái đó... cái đó...
- Nghĩa địa có lâu chưa?
- Chắc là lâu rồi, tôi nghÄ© váºy.
- Nhưng anh không biết chÃnh xác?
- Không, John, tôi là m cha đạo trong khu nà y chưa lâu. Có má»™t số chi tiết mà tôi chưa nắm được. Thá»i gian qua tôi dà nh toà n tâm toà n lá»±c cho chuyện là m quen vá»›i các con chiên ở đây. Tôi chưa biết nhiá»u vá» mảnh đất nà y.
- CÅ©ng không quan trá»ng đâu. Yếu tố đáng kể là anh đã nhìn thấy má»™t con quá»· hút máu.
- Äúng đấy, và chuyện vẫn còn tiếp tục. Là m sao ai biết là chỉ có má»™t con đó mà thôi?
- Anh có lý.
- Có thể có nhiá»u. Má»™t cái ổ ma cà rồng. - Vị cha đạo rùng mình - Tôi tháºt không tin được!
Tôi im lặng, để mặc vị cha đạo loay hoay với những suy nghĩ riêng tư và mãi sau đó mới lên tiếng:
- Ma cà rồng không xuất hiện vô cớ. Chắc chắn phải có một nguyên nhân nà o đó. Tôi nghĩ có lẽ anh biết.
- Vâng, tôi cÅ©ng tin như váºy.
- Ma cà rồng được tạo ra qua một cú cắn mà ai cũng biết.
- Giống như trong phim ảnh váºy.
- Vâng, giống như trong tiểu thuyết. Sá»± tháºt ngoà i Ä‘á»i không há» khác. Ngoà i ra, giống ma cà rồng đã rải rác khắp thế giá»›i chứ không phải chỉ giá»›i hạn ở má»™t miá»n đất nhất định. DÄ© nhiên tôi Ä‘ang tá»± há»i, tại sao mà con quá»· hút máu kia lại Ä‘i lang thang trong nghÄ©a địa.
- Có thể nó đang đi tìm ngôi mộ của nó.
- Tôi không phủ định khả năng đó. Nhưng nó phải chui từ đâu ra chứ.
- Từ trong nhà ra, tôi nghÄ© váºy.
Tôi bất giác búng ngón tay.
- Hay lắm! - Tôi khen ngợi Ernesto Dorani - Rất hay là đằng khác.
- Äể tôi tiếp tục diá»…n giải ý nà y nhé?
Tôi mỉm cưá»i.
- Rất sẵn sà ng. - Rõ là vị cha đạo đã lấy lại được lòng dũng cảm.
- Váºy là chúng ta phải tìm nguyên nhân đã biến má»™t con ngưá»i thà nh ma cà rồng trong ngôi nhà kia.
- Có thể.
- Tốt lắm. - Äôi mắt cá»§a Ernesto Dorani ánh lên sáng rỡ - Bao giá» thì chúng ta tá»›i thăm nó?
- Anh muốn bao gi�
- Theo ý tôi thì ngay láºp tức.
- Ta có và o được trong nhà không?
Vị cha đạo lắc đầu.
- Tôi tin rằng cá»a bị khóa, nhưng chắc nó không ngăn cản được chúng ta. - Anh vừa nói vừa thoáng cưá»i.
- Không, vá» nguyên tắc thì không. Trước khi xem xét ngôi nhà , tôi rất muốn xem kỹ khoảng vưá»n, và cả chá»— mà con ma cà rồng đã bị ánh nắng biến thà nh tro.
- Tốt lắm, ta sẽ là m như váºy. - Vị cha đạo đứng lên - Tôi cần phải Ä‘em theo những gì?
Tôi gáºt đầu.
- Má»™t cây thánh giá bao giá» cÅ©ng tốt. Bá»n quá»· hút máu vẫn luôn sợ hãi thánh giá. Suốt thế ká»· qua vẫn chưa có gì thay đổi...
* * * * *
Cái nóng gay gắt đã biến Ä‘i. Không khà trên đỉnh đồi và đặc biệt là giữa những thân cây bây giá» như đã trở thà nh má»™t lá»›p kem lá»ng và trong suốt. Hầu như không thể hÃt nó và o lồng ngá»±c, bởi nó oi ả và ẩm thấp tá»™t cùng. Cả cái mùi ở đây cÅ©ng khiến tôi khó chịu.
DÄ© nhiên đây là mùi thiên nhiên, cây lá, nhưng theo ý tôi thì đây là má»™t thứ thiên nhiên Ä‘ang dần dần chết Ä‘i. Mùi đất cÅ©, ẩm mục, kể cả những thân cây cÅ©ng tá»a ra cái mùi tởm lợm đó. Thêm và o đó, ná»n đất bên dưới gây ấn tượng như tro, phá»§ bên trên bằng má»™t lá»›p bụi già nua dà y đặc.
Những chiếc rá»… cây đã bám chặt và o đất để chống chá»i vá»›i gió và mưa.
Chỉ có má»™t con đưá»ng duy nhất lượn ngoằn ngoèo quanh triá»n đồi và dẫn tá»›i gần ngôi nhà .
Ernesto Dorani Ä‘áºu chiếc Fiat và o chÃnh vị trà cá»§a lần thăm trước, rồi anh xuống xe, và o vai ngưá»i dẫn đưá»ng.
Hai chúng tôi Ä‘i qua khu đất và chỉ dừng chân khi phát hiện thấy tấm bia đá đầu tiên. Tôi chú ý đến vẻ tÄ©nh lặng tuyệt đối như má»™t quả chuông vô hình Ä‘ang trùm xuống toà n khu đồi. Tháºt sá»± không có má»™t âm thanh nà o. Sá»± im lặng đè nặng đến ngá»™p thở.
- Có phải ở đây không? - Tôi há»i.
- Không, tôi chỉ muốn chỉ cho anh biết là ở đây có một nghĩa trang.
- Không cần chỉ thì tôi cÅ©ng tin mà . - Tôi cúi ngưá»i xuống, nhìn tháºt kỹ bia đá rồi giÆ¡ cả hai tay ôm lấy nó như thể Ä‘ang muốn và o vai ngưá»i anh hùng Hercule, đủ sức nhổ báºt cả tảng đá nà y lên. Vị cha đạo ngạc nhiên, nhưng im lặng không há»i. Chỉ khi tôi đứng dáºy, giÆ¡ tay quệt mồ hôi trên trán, anh má»›i lên tiếng sau khi nhìn thấy cái lắc đầu cá»§a tôi.
- Anh muốn xác định chuyện gì váºy?
- Không nhiá»u. Tôi chỉ muốn xem bia đá nà y đã bị lá»ng ra chưa.
- Sao kia...?
- Rất đơn giản. Nếu đây là má»™ cá»§a má»™t con ma cà rồng thì rất có thể con quá»· hút máu đó đã tìm cách chui ra khá»i địa ngục cá»§a nó. Nhưng tháºt ra, nếu như váºy thì chúng ta nhìn mặt đất phÃa bên trên nà y cÅ©ng biết.
- Chuyện không xảy ra ở đây, John.
- Tôi biết. Ta đi tiếp đi!
Chúng tôi không phải Ä‘i lâu. Chỉ má»™t thoáng sau đã tá»›i nÆ¡i con ma cà rồng bị buá»™c phải chấm dứt sá»± tồn tại cá»§a nó. Chắc chắn con quá»· đã sa và o má»™t cÆ¡n hoảng loạn, nếu không nó sẽ không bao giỠđể ló mặt ra chá»— nà y, ra đúng nÆ¡i mặt trá»i tạo được má»™t hòn đảo riêng.
Vị cha đạo trẻ tuổi như đoán được ý nghĩ của tôi, anh nói:
- Hai chúng tôi đã váºt lá»™n vá»›i nhau, John, và tôi đã đẩy được nó ra đây.
- Vá» phÃa chá»— ánh sáng?
- Vâng.
Tôi khen ngợi anh hết lá»i trước khi ngồi xổm xuống. Quả tháºt vẫn ‘ổòn má»™t và i dấu vết. Lá»›p bụi vẫn nằm trên mặt đất, bên dưới là những khúc xương nhợt nhạt. Tôi bốc má»™t đám bụi lên, để bụi chảy giữa những ngón tay. Chúng gây cảm giác như bụi bình thưá»ng.
- Có cần tôi chỉ cho anh xem ngôi mộ không?
- Rất tốt.
Ngôi mộ nằm ngay bên cạnh đó. Nó chìm hẳn trong bóng râm, một khu rất tối. Tôi nhìn thấy đất ở xung quanh đó đã bị xới lên. Rất có thể con ma cà rồng trước đó đã một lần tìm cách chui và o.
- Anh nói sao, John?
- Tôi chưa nói sao cả. Tốt nhất là cho tôi nhìn cả những ngôi mộ khác.
Trông chúng không giống nhau. Má»™t và i ngôi má»™ có đất đã bị xá»›i tung lên, nhưng chỉ có váºy thôi. Chúng tôi không nháºn ra dấu vết và những bằng chứng cụ thể khác. Tôi đứng dưới bóng râm cá»§a má»™t cây trắc bá và Ernesto Dorani ngay láºp tức nháºn ra nét mặt trầm ngâm nÆ¡i tôi.
- Anh Ä‘ang nghÄ© chuyện gì váºy, John?
- Vừa nghÄ© đến tất cả, vừa không nghÄ© đến chuyện gì. - Tôi thú nháºn.
- Nghe chung chung quá.
- ChÃnh thế đấy, Ernesto, và vì thế mà tôi Ä‘ang tá»± đặt ra những câu há»i cụ thể. Tôi rất muốn biết chuyện gì đã xảy ra ở đây. Những sá»± kiện đã tiến triển ra sao. Ma cà rồng không bao giá» xuất hiện vô cá»›. Chúng được tạo ra, chúng là ... - Tôi ngưng lá»i, bởi nói tiếp cÅ©ng chẳng có Ãch lợi gì - Chúng ta phải tìm ra nguyên nhân, và tôi nghÄ© nguyên nhân đó không nằm ở nÆ¡i nà y.
- Thế thì ở đâu? Trong nhà sao?
- Vâng.
Ernesto Dorani gáºt đầu. Anh đưa bà n tay chà sau gáy.
- Và o trong đó chắc không đơn giản. Cánh cá»a nhìn có vẻ chắc chắn.
- Cá»a sổ cÅ©ng thế sao? - Tôi há»i.
Anh nháy mắt với tôi.
- Anh nghĩ đến chuyện đó mà không ngượng à ? Anh là cảnh sát viên mà .
- Còn anh là cha đạo.
- Äúng váºy.
- Thôi bá» chuyện đùa sang bên, Ernesto. Ba tên mafia đã cảnh báo anh không được bước và o nhà . Bá»n chúng đã nhìn thấy anh Ä‘i đến gần khu nà y. Bá»n chúng đã cáu kỉnh và chắc chắn đã giết anh rồi nếu anh không phải là cha đạo. Có đúng không?
- Có thể coi như váºy.
- Tốt, váºy ta nói tiếp. Nhưng anh đã không bước và o nhà . Anh không biết ná»™i tình bên trong ngôi nhà kia.
- ChÃnh thế.
- Nhưng ba gã ná» rất có thể đã bước và o ngôi nhà nà y, sau khi dá»a nạt anh xong.
- Äúng thế!
- Chúng muốn là m gì trong ấy?
- Äó má»›i là câu há»i chÃnh.
- Chắc sắp có ngưá»i bị thá»§ tiêu. Ở London tôi đã nháºn được tin là bá»n mafia quan tâm đến má»™t địa Ä‘iểm bất bình thưá»ng. Äó là nÆ¡i chúng có thể thá»§ tiêu những nhân chứng khó chịu mà không cần áp dụng phương pháp “guốc bê-tôngâ€. Chúng chỉ cần chở há» Ä‘i, đưa hỠđến má»™t ngôi nhà và má»i việc tá»± động diá»…n biến. Chắc chắn đó phải là má»™t ngôi nhà hoang vắng, đứng biệt láºp trện má»™t đỉnh đồi. Là ngôi biệt thá»± cÅ© kỹ nà y đây. Những Ä‘iá»u tôi vừa nói có đúng không?
- Hoà n toà n đúng!
- Thế thì ngôi nhà là yếu tố chìa khóa!
- Äúng váºy!
- Tốt, Ernesto, váºy thì ta phải xem xét táºn nÆ¡i. Và vì tôi không muốn Ä‘i bá»™ nên ta sẽ dùng xe và đỗ ngay trước cá»a chÃnh.
- Anh biết là ngôi nhà nà y bị theo dõi?
- Tôi biết!
- Thế thì anh cũng đánh giá được khả năng mạo hiểm?
- Äừng lo, tôi không đánh giá nó quá thấp đâu. Nhưng chúng ta phải đến gần để tìm hiểu bản chất cá»§a vấn Ä‘á». Tất cả những chuyện khác Ä‘á»u không có ý nghÄ©a...
- Äúng!
* * * * *
Matteo quay cuồng thèm máu. Tháºt khá»§ng khiếp, từ khi biến đổi cho tá»›i nay gã vẫn chưa uống được má»™t giá»t cá»§a thứ nước tuyệt vá»i. Äã có những ngưá»i sống bằng da, bằng máu đứng trước mặt gã, váºy mà Matteo phải nÃn nhịn, bá» qua cÆ¡ há»™i. Bá»n hỠđã bước và o ngôi nhà nà y, xem xét qua loa rồi lại bá» Ä‘i.
Matteo còn lại một mình.
Matteo đang khổ sở, bởi gã thiếu bóng tối. Gã mong chỠtừng giây, từng phút cho tới buổi đêm.
Nhưng còn lâu mới tới đêm. Chẳng phải vì hắn mà ngà y mùa hạ của xứ Neapel nà y đột ngột ngắn đi một và i giỠchói chang ánh nắng. Matteo nhớ lại những gì mà ba gã đà n ông đã nói trước khi đi: Tới khi bóng tối sụp xuống, chúng sẽ quay trở lại với những con mồi mới.
Äó chÃnh là điá»u Matteo Ä‘ang chá».
Nhưng gã vẫn chưa quên được ba tên đà n ông đó. Gã đã nhìn chúng bằng má»™t con mắt tháºt khác so vá»›i trước đây chỉ má»™t ngà y, bởi bây giá» gã có khả năng nhìn thấy là n da trong suốt, và thấy những mạnh máu bên dưới đó, vá»›i thứ nước tuyệt vá»i Ä‘ang chảy bên trong.
Thứ nước tuyệt vá»i...
Suýt nữa thì Matteo đã nhảy bổ và o bá»n chúng, nhưng gã kịp nhá»› ra và nÃn nhịn.
Matteo chỠđợi!
Thỉnh thoảng gã lại có cảm giác như sắp gục xuống vì kiệt sức. Lúc đó, gã không đứng được nữa mà phải bò bằng cả tứ chi trên ná»n đất. Mặc dù tất cả những khung cá»a sổ ở tầng nhà dưới được che kÃn, gã vẫn không dám tá»›i gần chúng. PhÃa ngoà i kia là mặt trá»i. Äó là má»™t cái biển chói chang, chết chóc, rá»™ng vô cùng táºn.
Gã ngồi xổm trên mặt đất. Hai chân thu lại, hai tay đặt trên đầu gối.
Là má»™t cương thi, gã chẳng có được những cảm giác mạnh mẽ, nhưng gã vẫn cảm nháºn được sá»± thay đổi trên khuôn miệng mình.
Hai răng nanh phÃa bên trên đã má»c dà i ra. Äiá»u đó nhắc cho gã nhá»› tá»›i căn phòng tối vá»›i gương mặt trên tưá»ng.
Äúng, gương mặt!
Nó đã hút Matteo lại gần, đã cắn và o cổ Matteo, đã uống đến giá»t máu cuối cùng, rồi chia tay bằng má»™t tiếng thở dà i no nê, mãn nguyện.
Matteo yêu thÃch gương mặt đó, gương mặt cá»§a má»™t ngưá»i không tên. Có thể đó là má»™t con quá»· hút máu từ thuở hồng hoang, nhưng Matteo không biết là m thế nà o mà nó lại bước và o trong lá»›p tưá»ng nhà . Gã cÅ©ng không muốn nghÄ© nhiá»u vá» chuyện đó, bởi chắc chắn sẽ không tìm được lá»i giải đáp. Lá»i giải đáp chắc chắn phải nằm trong quá khứ sâu thẳm cá»§a ngôi nhà trống rá»—ng.
Sau má»™t giai Ä‘oạn nghỉ ngÆ¡i, gã thấy khá»e hÆ¡n. Giáºt ngưá»i lên, gã đứng dáºy. Hai chân dạng ra, Matteo đứng cúi đầu vá» phÃa trước, từ đôi mắt vô hồn nhìn trân trối nhưng thèm thuồng, tham lam xuống ná»n đất, nÆ¡i đó gây ấn tượng như Ä‘ang chuyển động.
Con ma cà rồng bước những bước chân cứng Ä‘á», cháºm rãi. Nó đến gần cầu thang. Nó không biết cầu thang dẫn vỠđâu. Nhưng phÃa bên trên kia sáng hÆ¡n, nó có thể nháºn ra Ä‘iá»u đó khi dừng lại ở đầu cầu thang và ngước lên.
Không, đó không phải là chỗ cho nó.
Chá»— tốt nhất cá»§a nó bây giá» là bóng tối. Bởi phải chá» tháºt lâu nữa thì bên ngoà i má»›i đủ tối nên nếu muốn được thoải mái lúc nà y, nó chỉ có duy nhất má»™t giải pháp. Phải quay trở lại căn phòng tối, nÆ¡i nó đã bị biến thà nh ma cà rồng. Chỉ ở đó nó má»›i thấy khá»e mạnh. HÆ¡n thế, Matteo còn cảm nháºn ná»—i mong nhá»› khát khao gương mặt trên tưá»ng kia. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai bà n tay gã run rẩy khi mở cá»a ra. Con ma cà rồng đưa ngưá»i qua ngưỡng cá»a. Trước mặt nó là bóng tối. Má»™t ngôi má»™ tháºt lá»›n khiến nó thÃch thú. Những bức tưá»ng tháºt dà y che chắn Ä‘i má»i hÆ¡i nóng ngoà i kia. Giữa những bức tưá»ng xuất hiện má»™t là n không khà là nh lạnh, đặc quánh, nhÆ¡n nhá»›t, và bầu không khà ôm lấy nó như má»™t tấm khăn.
Ở đây có má»™t mùi nhất định. Matteo yêu thÃch nó. Äó là mùi cá»§a máu, mà máu bây giá» là thá»±c phẩm chÃnh cá»§a gã, chỉ có Ä‘iá»u gã chưa tìm ra. ChỠđến khi ngoà i kia tối Ä‘i, gã sẽ bước ra, nháºp và o đội ngÅ© cá»§a những ngưá»i anh em gã, những ngưá»i đã tìm thấy má»™ cá»§a há» trên triá»n đồi. Matteo không quen há», gã chưa bao giá» gặp há», nhưng bản năng cho gã biết há» Ä‘ang ở đó và đang chá» gã.
Con ma cà rồng đi xuyên qua căn phòng.
Nó quan sát các bức tưá»ng.
Tối, trần trụi, lạnh lùng.
Không có gương mặt nà o hiện lên. Nó không nhìn thấy khuôn miệng đã mở và nhe ra những cái răng nhá»n hoắt. Những bức tưá»ng bình thưá»ng. Nó cháºm chạp Ä‘i tiếp, thỉnh thoảng lại nghiêng sang trái rồi nghiêng sang phải, đưa mắt nhìn lên cao, nhưng không nháºn ra Ä‘iá»u gì trên trần phòng. Rồi nó lệt xệt kéo chân vá» hướng cá»a sau khi đã Ä‘i má»™t vòng quanh phòng.
Matteo thấy khó chịu, cái thứ cảm giác gá»i là khó chịu cá»§a ma cà rồng. Matteo đưa tay ấn và o vùng dạ dà y. Gã mở mồm ra, sặc sụa, thế rồi má»™t dòng Ä‘á»m mà u xanh và ng từ từ chảy ra khá»i khoang miệng. Má»i thứ trong cÆ¡ thể gã đã thay đổi. Matteo không còn máu nữa, trống rá»—ng, nhưng cÆ¡ thể vẫn chứa những thứ nước khác. Các dung dịch, Ä‘á»m và nước dãi.
Matteo đứng dáºy.
Gã bước chân qua vÅ©ng nhầy mà gã vừa nôn ra. Giá» thì gã thấy dá»… chịu hÆ¡n. Con ma cà rồng dừng lại trong ánh sáng u ám cá»§a căn đại sảnh rá»—ng không. Khuôn mặt nó trông như má»™t cái vệt mà u xám trôi bồng bá»nh trong không khÃ, được vẽ bằng những nét bút nhợt nhạt. Mặt cá»§a cương thi.
Thế rồi, nó ngẩng đầu lên.
Có cái gì đó khiến nó bối rối.
Có má»™t tiếng động, nhưng không phải từ bên trong, mà phÃa ngoà i ngôi nhà .
Trong má»™t thoáng, Matteo không tin chắc. Gã không có cảm giác sợ hãi hay ngần ngại. Những cảm xúc đó không còn nữa từ khi vụ biến đổi xảy ra. Nhưng rõ rà ng có cái gì đó Ä‘ang tồn tại, không thÃch hợp vá»›i thế giá»›i cá»§a gã. Má»™t sá»± thay đổi, bởi đôi tai rất nhạy cá»§a gã đột ngá»™t nháºn ra tiếng ngưá»i. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Có ai đó đang đi tới.
Matteo chỠđợi, táºp trung nghe ngóng rồi gáºt đầu, gã biết rằng mình đã Ä‘oán đúng.
Có ngưá»i.
Có hai ngưá»i, hai ngưá»i đà n ông - hai bầu máu nóng.
Äá»™t ngá»™t, đôi mắt cá»§a xác chết biết Ä‘i sáng dáºy. Ná»—i thèm thuồng bốc vá»t lên, Ä‘i kèm vá»›i sá»± tin chắc rằng gã không cần phải chá» cho tá»›i tối má»›i được uống máu ngưá»i.
Tự chúng dẫn xác tới đây.
Gã chỉ cần chỠthôi.
Matteo lùi vá», lùi vá» căn phòng nÆ¡i gã đã trở thà nh má»™t con ma hút máu. Gã lùi vỠđó và sá»a soạn cái bẫy cá»§a mình...
* * * * *
- Tôi không hiểu được. - Vị cha đạo trẻ khẽ nói khi anh nhìn thấy tôi xoay nắm đấm xuống dưới, mở ra má»™t khe cá»a nhá» - Cái nà y tôi tháºt sá»± không hiểu.
- Cái gì kia?
- Sao cá»a lại không khóa. Ba gã đà n ông đó đã lên ngôi nhà nà y. Chúng đã ở đây và chẳng lẽ chúng chỉ khép cá»a lại khi bá» Ä‘i? Nếu anh nghÄ© vá» chuyện nà y anh không thấy lạ sao?
Tôi kéo cánh cá»a lại và công nháºn là Ernesto có lý.
- Anh rút ra kết luáºn gì?
- Nhiá»u khả năng, Ernesto. Rất có thể bá»n chúng đã cố tình không khóa cá»a.
- Tại sao chúng lại là m như váºy?
- Cho riêng má»™t mình anh thôi, anh bạn thân mến cá»§a tôi ạ. Chỉ cho má»™t mình anh. Chắc là như váºy!
Ernesto Dorani đổ mồ hôi, chắc chắn chẳng phải vì ánh nắng mặt trá»i. Những suy nghÄ© chắc Ä‘ang đảo lá»™n trong đầu, chỉ nhìn gương mặt anh là rõ. Anh Ä‘ang tìm cách sắp xếp chúng để rút ra kết luáºn.
- Nhưng ba gã đà n ông kia đã cấm tôi không được bước chân và o ngôi nhà nà y.
- Äúng thế! Nhưng có tháºt ý định cá»§a chúng cÅ©ng là như váºy không?
Ernesto mở to mắt ngạc nhiên.
- Khoan đã, John. à anh muốn nói là ... ý anh muốn nói, chúng vừa nói như thế và trong lòng vừa thầm mong tôi không tuân lệnh chúng?
- ChÃnh xác, anh bạn thân mến.
- Thế thì kỳ quá.
Tôi cho phép mình nở má»™t nụ cưá»i.
- Äừng lo, Ernesto, tôi nắm vững má»™t số luáºt chÆ¡i nhất định. Ma cà rồng và cả những bản thể khác cá»§a bóng tối thưá»ng suy nghÄ© lá»™n xá»™n, nhưng chúng vẫn tuân theo má»™t logic riêng.
- Vâng, anh là chuyên gia.
- Trong trưá»ng hợp nà y thì đúng. - Tôi giÆ¡ tay kéo sợi dây chuyá»n qua cổ, rút cây thánh giá cầm tay. Má»™t tia nắng mặt trá»i chiếu xuống, ánh phản chiếu lấp lóa.
Ernesto Dorani lùi một bước, chẳng phải vì anh sợ cây thánh giá, anh chỉ ngạc nhiên thì thà o:
- Trá»i đất, nó đẹp và quý quá!
- Äúng đấy!
- Là m sao mà anh có nó váºy?
Tôi nhìn cây thánh giá một thoáng, trước khi đút nó và o túi áo.
- Äó là má»™t câu chuyện rất dà i. Có lẽ tôi sẽ kể cho anh nghe sau khi vụ nà y đã được xếp và o phòng lưu trữ hồ sÆ¡.
- Liệu ta có là m được không?
- Tôi hy vá»ng là được.
Ernesto Dorani gáºt đầu và dợm bước vá» phÃa ngôi nhà , nhưng tôi giữ anh lại.
- Äừng, khoan đã. Äể tôi Ä‘i trước. Rất có thể có kẻ Ä‘ang chá» chúng ta.
- Tốt.
Lần nà y tôi mở cá»a rá»™ng ra, và cảm nháºn luồng hÆ¡i là nh lạnh phà vá» phÃa mình. Äó là má»™t căn sảnh nhá», trống rá»—ng, không há» có má»™t món đồ gá»— nà o cả. Tôi nhìn quanh tìm kiếm.
Ãnh sáng má» má» cho phép tôi nháºn ra má»™t và i cánh cá»a. Má»™t cầu thang bằng gá»— dẫn lên trên. NÆ¡i những báºc thang trên cùng khuất khá»i tầm nhìn cá»§a tôi cÅ©ng là nÆ¡i không gian sáng sá»§a hÆ¡n.
Có bẫy không đây?
Trong cái nhìn đầu tiên, có vẻ như không có bẫy, mà giống như má»™t ngôi nhà bình thưá»ng có chá»§ nhà bá» Ä‘i nghỉ mát lâu ngà y và cẩn tháºn che chắn các khung cá»a sổ.
Cả vị cha đạo cÅ©ng đã bước theo tôi. Äây là lần đầu tiên anh đứng bên trong ngôi nhà . Nhìn thấy rõ là anh Ä‘ang khó chịu. CÆ¡ mặt anh giáºt giáºt, hai là n môi mÃm chặt và o nhau. Ernesto đứng đó, không nói, xoaỹ đầu đưa mắt nhìn quanh nhưng không phát hiện ra Ä‘iá»u gì khả nghi.
Tôi há»i xem anh có ấn tượng ra sao.
Anh nhún vai.
- Lạ lắm, John, ở đây chẳng có gì cả, chẳng có gì hết, anh hiểu không?
- Theo anh thì có là hiện tượng đáng mừng không?
- Không, hoà n toà n không. Nó trống rá»—ng nhưng tôi vẫn cảm giác ở đây có chuyện bất an. Äây không phải là má»™t ngôi nhà bình thưá»ng. Tôi bước và o đây và trong lòng thầm nghÄ© sẽ ngay láºp tức có chuyện xảy ra. Má»i việc cho tá»›i giá» Ä‘á»u yên ổn, và tôi tá»± há»i tại sao cảm giác bất an không mất Ä‘i, rõ rà ng nó vẫn còn ở lại.
- Có phải là do cái mùi không?
Anh ngạc nhiên nhìn tôi.
- Váºy là anh cÅ©ng ngá»i thấy? - Anh nói nhá».
- Äúng!
- Mùi gì váºy?
Tôi nhún vai.
- Rất khó giải thÃch. Nó là mùi bia má»™, mùi... - Tôi chần chừ và vị cha đạo bổ sung thêm.
- Mùi máu?
- ChÃnh xác!
Ernesto gáºt đầu.
- Mùi máu, đúng rồi. - Anh gáºt đầu thêm lần nữa - Tôi cÅ©ng tin như váºy. - Anh thì thà o nói tiếp - Chúng đã dừng lại nÆ¡i đây. Ở đây đã có bá»n quá»· hút máu, giá» thì tôi biết chÃnh xác. - Anh thở tháºt sâu - Chúng ta phải tÃnh đến khả năng chúng có thể bổ nhà o tá»›i bất cứ lúc nà o.
- Có thể đấy. - Tay tôi lúc nà y đã lần xuống cây thánh giá trong túi áo, xem nó đã nóng lên chưa.
Không, nó vẫn bình thưá»ng. Có lẽ do tôi không cảm nháºn thấy sá»± thay đổi vá» nhiệt độ. Tôi bắt đầu Ä‘i chầm cháºm vòng quanh đại sảnh, vừa Ä‘i vừa đặc biệt quan tâm đến những cánh cá»a kia.
Có má»™t số cánh cá»a và ...
Kia! Có má»™t váºt khiến tôi chú ý. Nó là má»™t vết ố trước má»™t cánh cá»a. Nó chảy ra trên ná»n gạch như má»™t vÅ©ng chất lá»ng, và nó Ä‘ang tá»a ra má»™t mùi chẳng khiến tôi hà i lòng chút nà o. Nó khiến cổ há»ng tôi thÃt lại.
Không phải mùi máu, nhưng hiện tôi chưa thể ngay láºp tức xác định được cái mùi thối rữa đó. Có thể là mùi Ä‘á»m nôn má»a hoặc là ...
Cánh cá»a khẽ chuyển động. Vì ở đây không có gió lùa nên rõ rà ng chỉ có má»™t lá»i giải thÃch mà thôi. Phải có má»™t kẻ nà o đó Ä‘ang đẩy nó từ phÃa bên kia.
Váºy là có kẻ Ä‘ang rình mò.
Tôi chuyển sang tư thế cẩn trá»ng và khẽ xoay đầu cảnh báo vá»›i Ernesto. ChÃnh trong giây phút đó, nguy hiểm áºp tá»›i.
Cánh cá»a Ä‘áºp thẳng và o ngưá»i tôi. Tai tôi còn kịp nghe má»™t tiếng gừ nhẹ, nhưng không đủ thá»i gian để giáºt hẳn đầu sang bên. Cánh cá»a lao thẳng tá»›i và đáºp mạnh và o ngưá»i tôi. Dù hai cánh tay còn kịp giÆ¡ lên để giảm bá»›t phần nà o lá»±c Ä‘áºp, nhưng tôi vẫn bay lùi trở lại, lòng không khá»i ngạc nhiên khi thấy mình chưa bị ngã mà vẫn còn đứng được trên đôi chân.
Hai cánh tay Ä‘au dá»™i lên, đầu cÅ©ng váºy, mắt loáng thoáng nháºn ra má»™t dáng ngưá»i lao vá»t ra khá»i căn phòng giống như ngôi má»™ u ám kia.
Một con ma cà rồng!
Và nó lao thẳng vỠhướng vị cha đạo trẻ tuổi! |  |
|
|
16.06.2015
|
Chương 8
Dịch giả: Khanh Khanh
Nguồn: NXB Thanh niên
Nội dung thu gọn  | DÄ© nhiên Ernesto Dorani cÅ©ng ngạc nhiên như tôi. Cả anh cÅ©ng đã tÃnh đến má»™t bất ngỠđộc hiểm, nhưng không Ä‘oán ra rằng nó lại đổ sáºp xuống đầu chúng tôi nhanh như thế. Ernesto nhìn John Singlair lảo đảo lùi vá» và chỉ rá»i ánh mắt khá»i bạn mình khi con ma cà rồng đã nhà o qua ngưỡng cá»a, lao thẳng vá» phÃa anh.
Nó muốn uống máu vị cha đạo.
Ernesto chưa bao giá» ngá» rằng má»™t con ma cà rồng có thể hà nh động nhanh tá»›i mức độ đó. Äáng tiếc là lúc nà y nó tá» ra quá nhanh đối vá»›i anh, khiến Ernesto không còn cÆ¡ há»™i né sang bèn. Con ma cà rồng nhảy xổ và o ngưá»i anh. Trong má»™t ná»a tÃch tắc, vị cha đạo nhìn thấy má»™t khuôn mặt nhăn nhó. Má»™t khuôn mặt nhợt nhạt cá»§a xác chết, má»™t cái mõm há toang, ánh lên má»™t và i chiếc răng nhá»n hoắt như những mÅ©i dao găm.
Thế rồi, Matteo chộp xuống.
Ernesto vốn không phải ngưá»i yếu á»›t, váºy mà ngay từ cú chá»™p đầu tiên con quá»· đã khiến anh mất thăng bằng. Vị cha đạo ngã xuống ná»n nhà . Anh Ä‘áºp cả đầu lẫn vai xuống đất và ngay láºp tức thấy cÆ¡n Ä‘au bùng nổ trong xương sá».
Mình nguy rồi! Tiếng thét vang lên trong nội tâm anh. Con quỷ hút máu đã tóm được mình. Ernesto Dorani giơ hai tay tự vệ, bởi anh biết ma cà rồng muốn ngoạm răng và o cổ nạn nhân. Anh nghe thấy một âm thanh không thể định nghĩa, đẫm mùi thèm thuồng trần trụi, thế rồi những bà n tay lạnh như xác chết luồn qua hai bà n tay bảo vệ của anh, những ngón tay xòe ra, ấn xuống mắt anh.
Bà n tay lạnh nhanh chóng nắm lại. Cùi tay ấn và o mÅ©i Ernesto. Nước mắt trà o lên. Má»™t bà n tay khác giáºt cổ áo anh, muốn xé áo sÆ¡ mi ra. Tất cả những Ä‘iá»u đó xảy ra trong lúc Ernesto Dorani nằm dưới đất.
Lúc bấy giỠtôi đã đứng kỠbên.
Dĩ nhiên tôi thấy vị cha đạo trẻ tuổi đang ở trong một tình huống nguy hiểm tới mức nà o.
Lẽ ra tôi có thể cư xá» rất dá»… dà ng, chỉ cần rút khẩu Beretta ra và gá»i má»™t viên đạn bằng bạc đã được rá»a nước thánh và o lưng con ma.
Nhưng tôi không muốn là m váºy. Vụ án bây giá» má»›i mở ra những bước đầu tiên, rất có thể con ma sẽ giúp được cho việc Ä‘iá»u tra nếu bị chúng tôi áp đảo.
Chỉ sau và i bước chân, tôi đã đến sát bên hai dáng ngưá»i Ä‘ang váºt lá»™n. Vị cha đạo cố hết sức, anh đạp hai chân xuống đất, nhưng anh không giằng nổi hai vòng tay khép xuống cá»§a con quá»· hút máu.
Tôi tóm lấy cả hai vai con ma cà rồng. Giáºt nó lên cao, ném nó bay là là qua đại sảnh. Thân hình không còn giá»t máu nà o cá»§a nó Ä‘áºp và o cánh cá»a, khiến lần gá»— rung lên.
Nó không cảm thấy Ä‘au đớn. Nó lại đứng dáºy ngay. Tôi nghe tiếng Ernesto rên sau lưng mình. Anh sống sót - anh chưa há» hấn gì. Váºy là tôi an tâm dồn sức vỠđối tượng.
Nó đứng dáºy rồi.
Nó nhìn tôi trừng trừng.
Má»™t nụ cưá»i lạnh lùng lướt qua môi tôi.
- Lại đây nà o! - Tôi thì thà o - Lại đây...
Nó bối rối ra mặt. Chắc chắn nó không thể hiểu rằng có kẻ không sợ nó. Vì thế mà nó chần chừ, nhưng rồi nó nhanh chóng gạt được tâm trạng ấy. Nó Ä‘i vá» phÃa tôi. Rất tháºn trá»ng. Hai con ngươi đỠđẫn chuyển động. Nó tìm bẫy và đồng thá»i cÅ©ng tìm lá»i giải đáp.
Äi đâu?
- Äi tiếp Ä‘i... Ä‘i tiếp Ä‘i... - Tôi má»i má»c - Máu tao ngon lắm đấy.
Äó là má»™t Ä‘oạn kịch mà chắc chắn không má»™t nhà đạo diá»…n nà o có thể nghÄ© ra. Dáng ngưá»i u ám toát ra những âm thanh rÃt róng, nó nhìn quanh, và nó chuyển động là m sao để vẫn chìm trong phÃa tôi cá»§a đại sảnh.
Tôi vẫn đứng chá». Ernesto thì thà o gì đó sau lưng, nhưng tôi không chú ý. Con ma cà rồng bây giá» quan trá»ng hÆ¡n, con ma cùng phản ứng cá»§a nó.
Con ma nhảy tới.
Chỉ vá»›i má»™t cú nhảy, nó vượt qua khoảng cách giữa nó và tôi. Má»™t tia nắng phản chiếu khẽ lóe lên qua không khà và trong tÃch tắc, con quá»· hút máu thốt lên má»™t tiếng kêu sặc sụa.
Nó đã nhìn thấy cây thánh giá. Cây thánh giá Ä‘ang ló ra khá»i bà n tay tôi và chÃnh váºt thể nà y đã ngăn bước nó. Nó khuỵu gối xuống trước tôi và cây thánh giá, nhưng vá»›i những nguyên do và động cÆ¡ hoà n toà n khác những ngưá»i ngoan đạo.
Nó không muốn nhìn vá» phÃa đó nữa. Nó tru lên khóc lóc. Nó cong ngưá»i vá» phÃa trước, co nhá» như có thể. Tôi nhìn cái lưng tròn cá»§a nó, cái lưng vẫn còn cong lại khi tôi bước đến bên và giÆ¡ chân đạp chênh chếch tá»›i.
Ma cà rồng không cảm nháºn được ná»—i Ä‘au đớn xác thịt, chỉ trừ trưá»ng hợp chúng bị tấn công bằng những loại vÅ© khà đặc biệt. Trong trưá»ng hợp nà y cÅ©ng váºy. Con ma không phản ứng gì. Chỉ tá»›i cú đạp thứ hai, mạnh mẽ hÆ¡n, nó má»›i bá» thế ngồi co quắp và ngả ngưá»i ra, Ä‘áºp lưng xuống đất.
Lúc bấy giá», vị cha đạo đã đến bên tôi. Anh lắc đầu đứng lại.
- Äừng há»i bây giá». - Tôi thì thà o - Anh bạn kia quan trá»ng hÆ¡n.
- Vâng!
Con quá»· hút máu bây giá» nằm ngá»a, nhưng nó co hai chân, như thể sẽ lao vá»t lên trên và đạp và o ngưá»i tôi trong giây đồng hồ tá»›i. Hai tay nó cÅ©ng không chống xuống đất, mà đang co vòng lên che lấy mặt. Sá»± xuất hiện cá»§a cây thánh giá thần đối vá»›i má»™t thá»±c thể như nó là má»™t đòn tra tấn khá»§ng khiếp.
Tôi cÅ©ng biết là ma cà rồng có thể nói. Chúng có thể hiểu lá»i nói cá»§a con ngưá»i, mặc dù trong huyết quản cá»§a nó bây giá» không còn máu nữa. Tôi đã chứng kiến chuyện nà y nhiá»u lần, và việc ở đây chắc chắn cÅ©ng không khác. Vì thế mà tôi lên tiếng.
- Mi biết là ta có cây thánh giá trong tay. Ta biết rõ là mi rất sợ nó, và ná»—i sợ nà y còn có thế tăng lên nữa. Tốt nhất là nên trả lá»i má»™t số câu há»i cá»§a ta. Mi hiểu chưa?
Äể trả lá»i, con quá»· hút máu á»§n ỉn má»™t chút trong cổ há»ng. Tôi không quan tâm tá»›i chuyện đó. Tôi muốn biết tên nó.
- Matteo.
Tôi quay sang nhìn vị cha đạo. Anh chỉ biết nhún vai.
- Chưa bao giỠnghe thấy.
- Tốt. Ngoà i mi ra còn ai nữa?
- Máu! - Nó hổn hển...
- Mi là ai? Chuyện gì đã xảy ra?
- Khuôn mặt! - Con ma khà n khà n thì thà o - Khuôn mặt. Tôi yêu khuôn mặt. Tôi sẽ uống máu... - Con ma tiếp tục lẩm bẩm gì đó trong cổ há»ng và tôi nháºn ra rằng há»i cung tiếp sẽ chẳng được Ãch gì. Cả Ernesto cÅ©ng nghÄ© thế - Bây giá» anh là m gì?
- Có nhiá»u khả năng.
- Anh có đeo một khẩu Beretta với đạn bạc và ...
- Không, không dùng súng. Chúng ta không cần phà đạn cho con quỷ nà y. Có những khả năng khác.
- Cây thánh giá?
- Cả nó nữa. Nhưng chúng ta cÅ©ng có thể đẩy nó ra ngoà i cánh cá»a kia, đẩy nó và o ánh sáng mặt trá»i.
- Thế thì nó sẽ chết rất đau khổ!
Tôi bất giác mỉm cưá»i khi nghe những lá»i nói đó. Äúng là những lá»i cá»§a má»™t vị cha đạo. Thấm đẫm tình ngưá»i. Nhưng nhân bản là thứ mà chúng tạ cần phải quên Ä‘i khi đối diện vá»›i má»™t thá»±c thể loại nà y.
- Äể tôi sá» dụng cây thánh giá. - Tôi quyết định.
Vị cha đạo đứng nhìn. Trông anh như ngưá»i Ä‘ang cân nhắc xem có nên cầu nguyện hay không. Thế rồi anh từ bỠý định, buông thõng tay, đứng lặng. Con quá»· hút máu nhìn thấy cây thánh giá Ä‘ang thõng xuống quanh sợi dây chuyá»n, nhìn thấy ánh bạc cá»§a nó và bắt đầu tìm cách phản ứng theo bản năng.
Nó gà o lên, giÆ¡ cả hai tay lên mặt như muốn tá»± vệ. Rồi nó nhá»› ra rằng không được phép chạm và o cây thánh giá và hai cánh tay nó giáºt vá».
Khuôn mặt nó lộ ra!
Cây thánh giá áºp đúng và o trán nó.
Má»™t tiếng tru rùng rợn lao qua đại sảnh, nhảy nhót qua những bức tưá»ng trần trụi, Ä‘áºp vá»ng trở lại thà nh nhiá»u tiếng vang. Má»™t tiếng kêu khá»§ng khiếp, dìm ngáºp trong những âm thanh rÃt róng xuất hiện khi cây thánh giá thần đốt cháy khoảng trán cá»§a con ma.
Những khúc xương đầu tiên kêu xà o xạo.
Khói bốc lên cao. Khói tá»a ra mùi thịt cháy. Thêm má»™t lần nữa, khuôn mặt đỠđẫn kia giáºt nảy lên, thế rồi những nét mặt ác độc gá»›m guốc chuyển thà nh nét mặt cá»§a má»™t con ngưá»i hiá»n là nh Ä‘ang yên ngá»§.
Ernesto không hiểu được. Anh lắc đầu, nhìn con ma hút máu bây giỠđã được giải thoát. Tôi rút cây thánh giá vá».
- Trá»i đất ạ, John, nó... không tan ra...?
- Äúng thế.
- Tại sao không?
- Bởi hắn bị chuyển thà nh ma cà rồng chưa lâu. Hắn vẫn còn quá trẻ. ÄÆ°á»£c giải thoát hắn sẽ trông như váºy đấy.
- Ra váºy. - Ernesto rùng mình và tôi bất giác lại phải mỉm cưá»i.
- Tôi biết, trông có vẻ tà n nhẫn và độc ác đấy. Nhưng anh cứ tin tôi, đó là điá»u tốt nhất già nh cho hắn và kể cả những con ngưá»i rất có thể sẽ gặp phải hắn. CÆ¡n khát máu cá»§a má»™t con ma cà rồng là rất khá»§ng khiếp. Nó sẽ không ngừng tấn công ngưá»i khác và tạo ra má»™t phản ứng dây chuyá»n.
- Thế sao?
- Tôi biết rất rõ chuyện nà y.
Ernesto đưa tay vuốt mồ hôi trên mặt. Bà n tay kia cá»§a anh cầm cây thánh giá đơn giản bằng gá»— mà anh cÅ©ng đã rút ra khá»i túi.
- Hóa ra các nhà đạo diễn và các tác giả điện ảnh hoà n toà n chẳng nói dốì chút nà o. Ma cà rồng sợ hãi biểu tượng của sự siêu thoát.
- Äối vá»›i chúng, đó là biểu tượng cá»§a sá»± há»§y diệt.
Ernesto nhìn xuống khuôn mặt bên dưới chân chúng tôi. Cây thánh giá đã cháy trên trán nó và để lại má»™t vết sẹo không bao giá» tan biến. Nó tháºm chà còn cháy ngáºp và o cả xương trán. Bây giá» vẫn còn những vệt khói má»ng mảnh thoát ra từ vết cháy.
Khi hướng ánh mắt đi chỗ khác, Ernesto rùng mình lần nữa.
- Ta là m gì bây giá»? - Anh há»i.
- à anh nói sao?
- Bây giỠta đi chưa?
Nghe giá»ng há»i như thể Ernesto chưa tháºt sá»± muốn Ä‘i.
- Chưa, ta chưa đi. Việc Matteo bị biến thà nh một con ma cà rồng chắc chắn phải có lý do.
- Và ta sẽ tìm ra lý do đó ở đây sao?
- Tôi hy vá»ng như váºy.
- Nhưng mà ... thế thì chắc chắn trong nhà nà y phải có nhiá»u con quá»· hút máu nữa.
- Tôi không biết, Ernesto, tôi tháºt sá»± không biết. Nhưng tôi nhá»› lại lá»i mà con quá»· hút máu đã nói. Äáng tiếc là nó nói quá Ãt, nhưng nó đã nói đến má»™t việc rất quan trá»ng.
- Việc gì váºy?
- Khuôn mặt!
- Sao kia? - Ernesto hắng giá»ng.
- Nó đã nói tới một khuôn mặt.
Vị cha đạo trẻ tuổi nhăn trán.
- Äúng, đúng thế. - Anh nói sau má»™t hồi suy nghÄ© - Nhưng tôi không biết ý nó muốn nói sao. Có lẽ nó Ä‘ang nghÄ© đến khuôn mặt nó.
- Tôi không tin như váºy. - Tôi đáp lá»i - Chẳng má»™t ai lại Ä‘á»m dáng tá»›i mức đó đâu. Nhất là khi ở trong má»™t tình huống gay cấn như váºy. Khuôn mặt kia chắc chắn phải liên quan đến trạng thái biến đổi cá»§a Matteo. Nó đóng vai trò rất quan trá»ng đối vá»›i con ma cà rồng, đến mức độ con ma vẫn còn nghÄ© tá»›i nó trước khi bị há»§y diệt.
- Má»™t câu há»i bà hiểm.
- Cứ chỠxem. - Tôi nói, đi vỠhướng trung tâm của gian đại sảnh, đứng lại ở đó và xoay một vòng tròn, tìm một khuôn mặt hoặc một dấu vết dẫn tới nó.
Äứng giữa đại sảnh, tôi tái dá»±ng lại tất cả những sá»± kiện đã xảỳ ra từ khi chúng tôi bước chân và o nhà .
Con quá»· hút máu đã nhà o ra từ má»™t căn phòng nhất định. Tại sao nó lại rình mò trong đó? Chẳng lẽ chỉ để chá» có Ä‘iá»u kiện là nhảy xổ ra, vồ lấy con mồi?
Không tìm được câu trả lá»i, vì thế mà tôi muốn xem xét căn phòng kia cho kỹ hÆ¡n.
- Ta sẽ tìm được gì ở đó? - Vị cha đạo há»i sau khi nghe tôi nói ý định cá»§a mình.
- Ãt nhất thì phòng sẽ không có cá»a sổ đâu. - Tôi vừa đáp vừa giÆ¡ tay giáºt mạnh cá»a ra.
Äằng trước tôi là má»™t khoảng không gian tối mịt. Nó Ä‘en ngòm như má»™t lò nướng bánh. Bên trong kia Ä‘ang có cái gì đó rình mò, má»™t thứ rõ rà ng hiện hữu nhưng tôi chưa định dạng nổi.
Nó khiến tôi phải dè chừng.
- Anh gặp khó khăn sao? - Ernesto thì thà o sau tai tôi.
- VỠmặt nguyên tắc thì không.
- Có phải anh khó chịu vì trong phòng nà y không có cá»a sổ?
- Không. Ngược lại. Tôi có cảm giác là tôi Ä‘ang đứng sát đầu nguồn cái Ãc trong ngôi nhà nà y.
- Nó là cái gì váºy?
- Tôi chưa nói được, Ernesto. Có thể vì không khà trong phòng nà y. Chắc chắn tôi sẽ xem xét nó cho tháºt kỹ. Anh cứ ở lại ngoà i nà y.
- Vâng, tôi ở ngoà i nà y.
Ngay ở bước chân đầu và o trong, tay tôi đã rút đèn pin. Tia sáng mà u và ng trắng cá»§a nó xiên má»™t vệt thẳng và o bóng tối. Tôi chuyển động cây đèn, soi không chỉ trên ná»n phòng, mà soi cả bốn bức tưá»ng được xây bằng những viên đá gá»t phẳng. Tưá»ng ở đây không có giấy dán, chỉ má»™t lá»›p vôi vữa sáng mà u.
Những bức tưá»ng lạnh lùng và trần trụi. Trần phòng cÅ©ng thế, ná»n phòng cÅ©ng váºy. Tôi lại nghÄ© tá»›i khuôn mặt. Tôi không nhìn thấy khuôn mặt nà o ở đây, tôi cÅ©ng không nhìn thấy con ngưá»i nà o có thể là chá»§ nhân cá»§a khuôn mặt đã được nhắc tá»›i. Chỉ có má»™t mình tôi trong phòng.
Nhưng rõ rà ng vẫn có một thứ khác...
Nếu có ai yêu cầu giải thÃch, chắc chắn tôi không thể thá»a mãn đòi há»i đó. Bởi rõ rà ng là tôi không nhìn thấy gì cả, chỉ cảm nháºn mà thôi. Nó nằm giữa những bức tưá»ng, nằm ẩn bên trong ná»n phòng và trong trần phòng. Nó là .má»™t cái gì đó đặc biệt, bất thưá»ng, hoà n toà n không dÃnh dáng gì đến bầu không khà trong phòng. Má»™t bầu khà mát lạnh bởi những bức tưá»ng cá»§a ngôi nhà nà y được xây rất dà y.
Kẻ nà o hay cái gì đang rình mò ở đây?
Những ngón tay tôi trượt trên cây thánh giá. Nó đã nóng lên chưa, hay chÃnh nhiệt độ cá»§a cÆ¡ thể Ä‘ang khiến tôi cảm thấy nó khang khác? Kể cả ở đây, tôi cÅ©ng không đưa ra được má»™t câu trả lá»i cụ thể.
Trạng thái bá»±c bá»™i tăng thêm. Rõ rà ng có chuyện bất thưá»ng, chỉ có Ä‘iá»u tôi không tìm ra. Cáu giáºn và thất vá»ng, tôi quay trở lại, nhún vai vá»›i vị cha đạo trẻ tuổi.
- Không thấy gì sao? - Anh há»i.
- ChÃnh thế.
Anh giơ hai tay lên.
- Thế thì không ổn chút nà o. Ta là m gì bây gi�
Tôi mỉm cưá»i.
- Câu há»i hay đấy, và anh cÅ©ng sẽ nháºn được câu trả lá»i: chắc chắn là tôi sẽ không bá» Ä‘i đâu. Tôi sẽ ở lại trong nhà nà y.
- Tại sao?
- Nó có vẻ nghịch lý, nhưng anh hãy nghe tôi cho kỹ: Bởi vì những con ma cà rồng chỉ thức dáºy khi mặt trá»i khuất núi. Äó chÃnh là nguyên nhân. Và tôi có thể tưởng tượng rằng má»™t khi trá»i tối xuống, chúng sẽ bò ra như chuá»™t bò ra khá»i hang.
- à anh muốn nói đến những con ma cà rồng ngoà i nghĩa trang kia.
- ChÃnh xác.
Emesto Dorani nhìn xuống đồng hồ.
- Bây giá» Ä‘ang là mùa hè, John. ChỠđến lúc trá»i tối thì còn lâu lắm.
- Tôi biết.
- Nếu tôi ở lại bên anh, anh có phản đối gì không? Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Anh có thá»i gian chứ? - Tôi há»i ngược lại.
- Tôi sẽ hủy buổi cầu kinh tối nay. Chắc đấng bỠtrên cũng sẽ hiểu cho tôi.
- Äó là chuyện cá»§a anh.
- Nhưng riêng anh thì không phản đối chứ? - Ernesto há»i má»™t lần nữa cho chắc chắn.
- Không!
- Tốt, thế thì bây giỠtôi sẽ ra xe và mang một chút thức uống và o đây.
- Trong xe có đồ uống ư?
- Tháºm chà còn đựợc ướp đá. - Anh nói và xoay ngưá»i vá» phÃa cá»a - Trá»i rất nóng, thỉnh thoảng tôi lại phải uống má»™t ngụm. Chắc anh cÅ©ng khát lắm rồi.
- Khát quá Ä‘i chứ. Cứ như thể vừa Ä‘i qua sa mạc Gobi. - Tôi nhìn theo tấm lưng cá»§a vị cha đạo khi anh Ä‘i ra hướng cá»a, trong lòng thấy mến phục anh hÆ¡n. Trong tất cả các vụ án cho tá»›i nay, hầu như bao giá» tôi cÅ©ng gặp may vá»›i các cha đạo cÅ©ng như các Ä‘ai diên khác cá»§a nhà thá», và luôn cá»™ng tác rất tốt cùng vá»›i há».
Chúng tôi sẽ phải chá» và i giá» nữa mặt trá»i má»›i khuất hẳn. Hiện giá» nó vẫn còn sáng chói và gá»i cả lá»a và o trong đại sảnh khi Ernesto mở cá»a. Lẽ ra anh phải Ä‘i tiếp má»›i phải, tôi quan sát anh rất chÃnh xác. Thân hình anh bây giá» hiện lên đối diện luồng sáng như má»™t hình cắt giấy trên đèn kéo quân. Tôi thấy anh xoay ngưá»i cùng má»™t câu há»i ném vá» phÃa tôi.
- Bao nhiêu chai...?
Ernesto không nói tiếp được nữa.
Một tiếng súng vang lên!
Tình huống tháºt Ä‘iên khùng, tháºt trái vá»›i hiện thá»±c, tháºt bất thưá»ng đến mức độ tôi có cảm giác Ä‘ang ở má»™t nÆ¡i tháºt xa nà o đó chứ không phải Ä‘ang chứng kiến những gì mà con mắt tôi nhìn thấy.
Tia lá»a giáng trúng ngưá»i vị cha đạo. Nó Ä‘áºp và o anh như má»™t ngá»n đòn độc hiểm và sức mạnh cá»§a nó bắt ngưá»i đà n ông xoay tròn quanh trục đứng, trước khi lảo đảo bước sâu và o đại sảnh. Vì má»™t lý do nà o đó, Ernesto vẫn còn đủ sức để dáºp cá»a lại, cho viên đạn thứ hai cắm pháºp và o lần gá»— chứ không phải ngưá»i anh. Ngưá»i đà n ông bây giỠđã ngã xuống, bị thương, nằm dưới đất và cứng đỠnhư má»™t tảng gá»—.
Sá»± kiện cho tôi thấy rõ chắc chắn Ä‘ang có má»™t bá»n ngưá»i không muốn chúng tôi ra khá»i ngôi nhà mà cứ mãi ở trong nà y như những con chuá»™t nằm trong bẫy...
* * * * *
- Hắn không tuân lệnh bá»n mình. - Baggio vừa cưá»i vừa nói - Thằng đó đúng là không biết vâng lá»i.
Maldini cưá»i khi hạ ống nhòm xuống.
- Chẳng lẽ mà y nghĩ khác?
- Tao không biết.
- Bá»n cha đạo đứa nà o mà chẳng tò mò.
- Maldini nói.
- Bây giá» chúng nó có hai đứa. - Evani lên tiếng - Äúng thế. - Hắn khẳng định - Nhưng bá»n mình thì có ba. Và bá»n mình Ä‘ang nắm nó trong tay.
- Ai kia? Hai thằng, đó hả?
- Không, cái bẫy.
Cả ba tên mafia im lặng. Chúng đã mà y mò đặt ra má»™t kế hoạch đặc biệt. Äầu tiên là dá»a cho cha đạo hoảng sợ, rồi chá» xem anh ta phản ứng ra sao, để rồi cuối cùng, nếu anh ta không tuân lệnh, sẽ loại anh ta khá»i dưá»ng Ä‘i. Chúng tháºt sá»± đã hy vá»ng rằng Ernesto Dorani sẽ phản ứng như váºy, và vì thế mà chúng đã Ä‘i sang ngôi nhà nà y, mở khóa cá»a ra. Chúng muốn dụ dá»— anh. Chúng biết ngưá»i đà n ông nà y đã phát hiện ra má»™t số sá»± việc. Anh ta đã quá tin và o những lá»i đồn. Cả ba tên mafia trong đội hà nh quyết không được phép để sá»± việc dẫn tá»›i má»™t phát hiện tháºt sá»±, chúng phải bảo vệ cho bằng được giải pháp thá»§ tiêu hoà n hảo mà chúng đã nghÄ© ra. Vì nó, chúng tháºm chà đã không ná» hà bắt tay vá»›i quá»· ác. Nhưng vị cha đạo trẻ tuổi kia đã không chịu đầu hà ng. Chắc chắn anh ta Ä‘ang có cảm giác mình là má»™t dạng thanh tra Cattini, má»™t ngưá»i có thể má»™t mình chống chá»i vá»›i mafia. Nhưng đó chỉ là những thước phim cá»§a đà i truyá»n hình, còn ngoà i Ä‘á»i nà v thì chỉ có chúng má»›i là kẻ nắm quyá»n kiểm soát.
Mặc dù váºy, Baggio vẫn hÆ¡i không an tâm. Nó lên tiếng há»i:
- Cái thằng kia, cái thằng tóc và ng đó, bá»n mà y có biết nó không? Bá»n mà y đã bao giá» nhìn thấy nó ở chá»— ngưá»i bạn cá»§a chúng ta chưa?
- Chưa. - Evani trả lơi thay cho cả mình lẫn Maldini.
- Kể cả ở chỗ cha đạo cũng không?
- Äúng thế!
- Trông nó chẳng giống ngưá»i Italia chút nà o.
- Có thể nó là ngưá»i Bắc. - Maldini nói.
- Tao không tin như váºy.
- Tại sao không?
- Chỉ là cảm giác thôi. Thằng đó là ngưá»i lạ. Tao nghÄ© có lẽ chÃnh gã cha đạo đã gá»i Ä‘iện yêu cầu nó vỠđây.
- Äể trợ giúp hả?
- ChÃnh xác! - Baggio nói.
Ba tên mafia bà n xem chúng cần phải là m gì. Cuối cùng chúng quyết định sá» dụng thêm má»™t cái bẫy má»›i. Chúng muốn dặt vòng quanh ngôi nhà má»™t và nh Ä‘aÃ. Phải bắt hai gã kia ở lì trong đó cho tá»›i khi trá»i tối. Lúc đó sẽ có những kẻ khác tiến ra, hoà n tất nhiệm vụ cho chúng. Chẳng má»™t đứa nà o trong bá»™ ba không mừng vui trước giải pháp chúng vừa tìm thấy. Chúng tháºm chà còn cảm thấy sung sướng, ngồi chá» cho tá»›i khi cả hai ngưá»i đà n ông kia bước và o trong ngôi nhà . Sau đó chúng má»›i bước khá»i vị trà quan sát.
Cả ba đứa lên xe, nhưng không lái Ä‘i, mà kiểm tra vÅ© khÃ.
Một mình Baggio đang cầm trong tay một khẩu MPi. Gã chuyển súng sang chế độ bắn từng viên và nhìn hai tên bạn của gã kiểm tra súng ngắn.
- Ổn chứ?
- Äi được rồi. - Maldini nói.
Chúng không phạm phải cái sai lầm là theo con đưá»ng đèo Ä‘i lên sát ngôi nhà . ÄÆ°á»£c ná»a đưá»ng, nÆ¡i có những lùm cây ráºm rạp, chúng dừng xe và bước xuống.
- GiỠlại phải là m cái trò leo bộ lên đồi. - Evani than thở.
Maldini nhăn răng cưá»i.
- Äừng có quên, kẻ nà o muốn chiến thắng, kẻ đó phải chịu khổ.
- Lúc nà o cÅ©ng váºy hả?
- Không, nhưng thưá»ng là như váºy.
Ba gã đà n ông không nói nữa. Chúng Ä‘i xuyên qua các hà ng cây, trèo lên đỉnh đồi, thá»±c hiện má»™t công việc mà chúng không quen. Nhưng cả những tay giết mướn cÅ©ng có má»™t thứ ká»· luáºt riêng, và không má»™t gã nà o trong bá»™ ba đó còn lên tiếng phà n nà n vá» vụ trèo đồi vất vả. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chúng là những sát thá»§ chuyên nghiệp. Chúng đã thá»±c hiện rất nhiá»u vụ giết ngưá»i. Trá»±c tiếp cÅ©ng như gián tiếp. Má»—i vụ má»™t khác. Chúng luôn lên kế hoạch tháºt kỹ, tùy từng nạn nhân cụ thể.
Cả hôm nay chúng cÅ©ng áp dụng đúng chiến thuáºt đó. Ba chống lại hai, mà má»™t trong hai đứa phÃa đối diện lại là má»™t tay cha đạo chẳng biết gì. Mặc dù rõ rà ng tay cha đạo đã tá» ra dÅ©ng cảm trong cuá»™c đối đầu dưới bà n thá» Chúa. Rõ là hắn có khả năng là m chá»§ cảm giác sợ hãi. Chà Ãt ra thì cả bá»™ ba không há» nhìn thấy cảnh vị cha đạo run rẩy quá đáng.
Khi ngôi nhà đã hiện ra trong tầm nhìn, cả ba gã cùng đứng lại. Mắt chúng hướng và o mặt tiá»n nhà , Maldini lên tiếng.
- Ta chia cánh ra. - Gã nói - Baggio, mà y canh chừng đằng trước. Táºp trung và o cái cá»a ra và o. Evani và tao sẽ khép từ hai bên lại.
Baggio gáºt đầu. Ẹvani cÅ©ng thế. Cả ba gã Ä‘áºp tay phải và o nhau, rồi hai gã rẽ ra hai ngả. Baggio chá» thêm má»™t lúc. Sau khoảng chừng hai phút, cả gã nà y cÅ©ng bước Ä‘i. Gã phải tìm được má»™t vị trà có góc ngắm cÅ©ng như khoảng tối ưu đến cá»a và o nhà .
Khu nà y không có má»™, nhưng đã có nhiá»u khoảng hở hÆ¡n giữa các bụi cây. Ãnh mặt trá»i vẫn còn chiếu lá»t qua những tầng lá bên trên và đốt cho đầu tên mafia nóng lên rừng rá»±c.
Baggio thò tay rút từ túi áo ra má»™t chiếc mÅ© lưỡi trai, đội mÅ© lên đầu và bẻ và nh mÅ© vá» phÃa trước.
Má»i việc Ä‘á»u ổn cả.
Chỉ và i phút sau, Baggio tìm thấy má»™t góc ngắm thÃch hợp. Gã phát hiện thấy má»™t tảng đá dà i ở má»™t vị trà rất tiện lợi và ngồi xuống sau tảng đá. Khẩu MPi gác bên cạnh. Khẩu súng bây giá» vẫn trong chế độ bắn từng viên. CÅ©ng không cần phải chuyển, bởi cho tá»›i nay Baggio chưa bao giá» bắn trượt. Má»—i phát đạn gã bắn ra Ä‘á»u trúng Ä‘Ãch, mặc dù chẳng phải viên nà o cÅ©ng ngay láºp tức giết chết đối phương. CÆ¡ há»™i cho hai gã đà n ông trong nhà kia quả tháºt rất Ãt... |  |
|
|
16.06.2015
|
Chương 9
Dịch giả: Khanh Khanh
Nguồn: NXB Thanh niên
Nội dung thu gọn  | Cánh cá»a đã đóng lại. Giữa cánh cá»a và tôi là Ernesto Dorani Ä‘ang nằm bất động trên ná»n đất, nằm im đến mức độ tôi đã e ngại đến trưá»ng hợp trầm trá»ng nhất. Trong má»™t chuyển động theo phản xạ, tôi đã rút khẩu Beretta ra ngoà i, nhưng rồi lại đút trở lại bao bởi chưa cần tá»›i nó.
Thay và o đó, tôi Ä‘i vá» hướng vị cha đạo. Ernesto vẫn không cỠđộng ngay cả khi tôi đã quỳ xuống bên anh. Cú sốc khiến anh đỠđẫn, mặc dù viên đạn chưa cướp Ä‘i mạng sống. Anh đã gặp may trong động tác xoay ngưá»i cuối cùng, lúc đó chắc chắn đấng bá» trên đã giÆ¡ tay đỡ cho đứa con ngoan cá»§a mình má»™t phần nà o.
Tôi xem xét vết thương. Là n áo thun bị rách ở vùng vai trái. Viên đạn đi sượt qua đó.
Máu chảy ra từ vết thương và khi tôi chạm và o gần khuá»·u tay, Ernesto Dorani giáºt nảy ngưá»i lên. Khuôn mặt đỠđẫn cá»§a anh thay đổi, sá»± sống cÅ©ng quay trở lại trong hai con ngươi và nét mặt bây giá» sống động hÆ¡n, miêu tả rõ cảm giác Ä‘au đớn.
Cơn sốc đã qua.
- Anh còn sống, anh bạn thân mến...
Ernesto lấy hÆ¡i tháºt sâu. Cùng vá»›i là n hÆ¡i thở phì ra là câu trả lá»i. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tốt thôi, tôi còn sống. - Anh lẩm bẩm.
- Nhưng chuyện gì đã xảy ra váºy?
Rõ là anh Ä‘ang nghÄ© lại, rồi tìm ra lá»i giải, và đột ngá»™t run rẩy toà n thân. Tôi đặt má»™t tay lên ngưá»i anh, mong trấn an được ngưá»i bị thương phần nà o. Bà n tay kia cá»§a tôi chống xuống đất, giữ tư thế ngồi và nhìn vá» hướng cá»a sổ, bởi tôi Ä‘ang tÃnh đến khả năng má»™t hoặc hai tên giết thuê sẽ xuất hiện ở đó.
Nhưng chẳng đứa nà o lộ mặt ra.
Váºy là chúng không theo và o táºn đây. Sá»± kiện nà y có ý nghÄ©a gì?
Chỉ có má»™t lá»i giải đáp mà thôi: phÃa bên kia muốn ép chúng tôi ở trong nhà . Nếu chúng tôi tìm cách Ä‘i ra, chúng sẽ bắn tiếp và lần nà y thì chúng sẽ ngắm tốt hÆ¡n.
Bất giác, tôi không nén nổi má»™t nụ cưá»i cay đắng. Nà o có gì má»›i đâu, đằng nà o thì chúng tôi cÅ©ng định ở lại nÆ¡i đây. Nhưng sá»± việc tiến triển theo kiểu nà y thì quả tháºt cả hai chúng tôi chưa tÃnh tá»›i.
- Tôi vẫn khát! - Ernesto Dorani thì thà o. Câu nói cho thấy anh quả chưa đánh mất lòng dÅ©ng cảm cùng nét hà i hước trong má»™t tình huống tệ hại đến như thế nà y. Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Bây giỠđi kiếm nước uống khó đấy.
- Tôi biết mà , John. Chúng nó ở ngoà i kia, phải không.
- Tôi chỉ nhìn thấy một tên.
- Nhưng chúng nó có tất cả ba tên, tin tôi Ä‘i. - Anh thì thà o - Bá»n con hoang đó đã lừa mình. Chúng đã đặt ra má»™t cái bẫy cho tôi, và tôi đã bước trúng và o đó.
- Nếu là tôi thì cÅ©ng váºy, anh bạn ạ.
- Anh nói tháºt sao?
- Nói tháºt!
- Nếu cái vai đỡ Ä‘au Ä‘i má»™t chút thì hay quá. Có cảm giác như có kẻ vừa đổ axit và o chá»— đó. Äúng là chuyện khốn nạn, xin Chúa tha thứ cho con!
- Äúng thế!
- Là m thế nà o để ra được, John?
- Chừng nà o trá»i còn sáng thì chưa ra được đâu.
- Phải chá» cho tá»›i khi trá»i tối. - Anh lẩm bẩm rồi nói thêm - Lúc bấy giá» cÅ©ng là lúc bá»n quá»· hút máu bò ra khá»i lá»—.
- Rất có thể.
- Lúc đó chúng sẽ có má»™t háºu thuẫn hoà n hảo. Sẽ có ba tên giết mướn yểm há»™ từ sau lưng cho những con ma cà rồng, cho chúng thá»a sức hút máu ngưá»i. Cứ nghÄ© đến chuyện nà y là tôi...
- Thôi đừng nghĩ nữa!
- Äúng, anh có lý.
- Thế nhé, bây giỠđể yên cho tôi quan tâm đến vết sướt trên vai anh một chút.
- Vết sướt hả?
- Chỉ thế thôi.
- Dĩ nhiên rồi, nhưng là với anh. Tôi thì quan niệm hơi khác đấy.
Tôi không nói, chỉ lấy là m vui vì đã nhớ mang theo một chiếc khăn tay sạch.
- Sẽ đau một chút đấy, nhưng dân da đỠtừ xưa đến nay vốn không biết đau là gì.
- Cả cha đạo cÅ©ng váºy.
- Thế thì chứng minh đi, anh bạn già !
Ernesto Dorani chứng minh Ä‘iá»u đó tháºt và tôi không khá»i thầm thán phục anh. Chỉ má»™t tiếng rên rất nhá» thoát ra trên bá» môi khi tôi băng vai cho anh bằng chiếc khăn tay. Thắt hai đầu khăn lại, tôi gáºt đầu vá»›i vị cha đạo trẻ tuổi và giải thÃch rằng tôi không thể là m hÆ¡n.
- ThỠxem tôi có đứng được không.
- Anh đâu có bị bắn và o chân. - Tôi cưá»i..
- Là m sao mà biết được. - Ernesto Dorani vừa nhá»m dáºy vừa liếc vá» phÃa cá»a sổ. Cả tôi cÅ©ng liếc vá» hướng đó, nhưng hai chúng tôi không phát hiện thấy má»™t chuyển động lạ nà o. Nếu bá»n giết ngưá»i rình mò ở ngoà i kia thì có lẽ chúng chưa tá»›i sát nhà mà đang ở cách đây má»™t quãng, nhưng chắc chắn đủ gần để có thể bắn trúng ngưá»i bước ra.
Trên khuôn mặt có hơi nhợt nhạt, nhưng dáng hình đã trở lại sống động và dẻo dai, vị cha đạo trẻ tuổi đi vòng quanh đại sảnh.
- Tôi nghĩ là tôi ổn. - Anh nói.
- Nhưng đừng có lại gần cá»a sổ đấy!
- Còn anh? Truyện "Bức Tưá»ng Äá Kinh Hoà ng " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tôi đi ra kia xem sao?
Ernesto Dorani muốn cất tiếng nói Ä‘iá»u gì đó, nhưng rồi suy nghÄ© lại và im lặng khi nhìn thấy nét mặt tôi.
Tôi có cảm giác như mình là má»™t tay ngưá»i hùng ná»±c cưá»i cá»§a miá»n Viá»…n Tây ngà y trước, kẻ đã rút lui và o má»™t quán rượu nhưng thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên, nhìn hé ra con đưá»ng bên ngoà i.
Tình huống ở đây cÅ©ng tương tá»± như váºy.
Chẳng bao giá» tôi ló cả đầu ra, đừng nói là cÆ¡ thể mình. Tôi chẳng nhìn được nhiá»u, đơn giản vì ánh mặt trá»i còn quá chói chang. Giữa những bụi cây và thân cây trên triá»n đồi là không Ãt những chá»— nấp ẩm thấp, tối tăm, chắc chắn Ä‘ang được bá»n mafia táºn dụng.
Tôi không vá»™i và ng. Nghá» nghiệp đòi há»i những sợi dây thần kinh vững và ng. Nhưng sao mãi mà khung cảnh trước mặt tôi vẫn không động Ä‘áºy gì. Má»i việc tiếp diá»…n trong im lìm. Mặt trá»i phả lá»a xuống, ná»n đất bên dưới phá»§ đầy bụi bẩn. Chúng tôi có thể táºn hưởng bầu không khà tương đối mát mẻ trong ngôi nhà , nhưng trừ yếu tố đó ra thì tình huống cá»§a Ernesto Dorani và tôi quả tháºt không lấy gì là m vui vẻ.
- Thế nà o?
- Chẳng có gì cả.
- Tôi cũng đã nghĩ thế.
- Nhưng chúng ở đây. - Tôi nói.
- Nếu anh cần bằng chứng thì chỉ cần mở cá»a và bước ra ngoà i má»™t bước thôi.
- Không cần đâu. - Ãnh mắt tôi lướt từ phÃa nà y sang phÃa khác. Tôi quan sát rất kỹ, nhưng tất cả những thân cây và bụi cây Ä‘á»u câm lặng. Chúng tạo thà nh má»™t bức tưá»ng tá»± nhiên đầy bóng râm. Tôi cÅ©ng không nhìn thấy má»™t chiếc xe lạ nà o. Chắc bá»n chúng phải Ä‘áºu xe ở xa rồi Ä‘i bá»™ lên đây.
Tôi lui vá». Những bước đầu tiên tôi Ä‘i hình zÃch zắc, sau đó tôi má»›i thẳng mình lên.
- Không cần phải tìm cách ra bằng cá»a sau đâu. - Vị cha đạo trẻ tuổi nói - Nếu chúng có ba tên, thì chắc chắn sẽ có tên canh chừng ở phÃa sau nhà .
- Tôi cÅ©ng nghÄ© váºy.
- Hay quá. - Vị cha đạo hắng giá»ng, rồi anh nhìn tôi khiêu khÃch - Ta là m gì đây?
- Chẳng là m gì cả, chỠđợi!
- Thế thì Ãt quá. Chá» cái gì?
- Chúng ta phải thuáºn theo kế hoạch cá»§a bá»n kia. Chúng muốn giữ chặt hai chúng ta ở đây, để bao giá» trá»i tối là sẽ gá»i đến những vị khách thÃch hợp. Những thứ khách mà chẳng chá»§ nhà nà o muốn tiếp, chỉ trừ ba tên giết mướn ngoà i kia. Chúng nó sẽ xua bá»n ma cà rồng vá» phÃa bá»n mình.
- Äúng rồi, những con quá»· chui ra từ các ngôi má»™.
- Chắc chắn. Ma cà rồng cần máu. Hai chúng ta là những nạn nhân lý tưởng, và ba tên gangster kia sẽ yểm há»™ những con ma hút máu từ phÃa sau. Má»™t sá»± cá»™ng tác chu đáo đấy, đúng không nà o?
- Äúng, phải công nháºn là anh có lý.
- Cũng chẳng còn khả năng nà o khác đâu.
Ernesto Dorani vẫn nghi ngá».
- Tôi không tin chắc. Thế còn chuyện khuôn mặt nà o đó thì sao?
Trong một thoáng, tôi không nghĩ ngay ra, phải cân nhắc một lúc.
- Khuôn mặt...?
- Con ma cà rồng đã nói đến nó trước khi bị hủy diệt.
- á»’, phải, chắc chắn. - Tôi đâm cáu vì mình đã quên Ä‘i má»™t yếu tố quan trá»ng đến như váºy, trong khi chÃnh tôi là ngưá»i đã xem xét căn phòng nÆ¡i con quá»· hút máu nhảy xổ ra. Dù tôi chẳng nhìn thấy má»™t khuôn mặt nà o, nhưng đúng là chi tiết đó phải có má»™t ý nghÄ©a nhất định.
Ãnh mắt cá»§a vị cha đạo trẻ tuổi dán chặt và o mặt tôi. Ngưá»i đà n ông Ä‘ang chá» má»™t câu trả lá»i. Tôi nhăn trán dữ dá»™i và chắc hẳn phải gây ấn tượng má»™t tay diá»…n viên Ä‘ang quá phóng đại vai kịch cá»§a mình lên.
- Nếu tiếp tục giữ điểm xuất phát là con ma cà rồng bị hủy diệt kia không nói dối, thì khuôn mặt đó chắc chắn phải ở đây.
- Trong ngôi nhà nà y?
- Äúng!
- Tìm đi, John. Tôi không nhìn thấy khả năng nà o khác đâu.
Nụ cưá»i cá»§a tôi bây giá» chắc hÆ¡i góc cạnh.
- Chúng sẽ không quên thúc chúng ta từ đằng sau lưng, cả trong trưá»ng hợp ta không nhìn thấy chúng.
- à anh muốn nói ba tên sát nhân?
- Chứ còn ai nữa?
Ernesto Dorani lắc đầu.
- Tôi không thể hiểu được. - Anh nói.
- Anh không hiểu được chuyện gì?
- Ba gã đà n ông đó đã tấn công và o nhà thá». Chúng đã xá» tệ vá»›i tôi, nhưng đó không phải là chuyện đáng nói, tôi chỉ không thể tưởng tượng được rằng chúng lại có thể liên kết vá»›i những thế lá»±c như váºy. Chúng là thà nh viên cá»§a mafia. Thế rồi tôi lại phải nghÄ© đến con quá»· hút máu mà tôi đã nhìn thấy trong khoảng vưá»n ngoà i kia. - Anh lắc đầu, nhưng rồi dừng lại ngay, bởi cá» chỉ nà y thúc cảm giác Ä‘au dá»™i lên ở bá» vai - Äến má»™t Ä‘iểm nhất định nà o đó thì tôi thấy không còn logic nữa, John.
- Bây giỠkhông phải là lúc để suy nghĩ vỠchuyện đó.
- Thế thì vỠchuyện gì?
- Tôi không biết. Äầu tiên chúng ta sẽ thuáºn theo mong muốn cá»§a những kẻ Ä‘ang canh giữ ngoà i kia. Äiá»u đó có nghÄ©a là , chúng ta sẽ ở lại đây cho tá»›i khi trá»i tối, và táºn dụng khoảng thá»i gian đó để xem xét ngôi nhà cho kỹ lưỡng hÆ¡n. Sẽ có chuyện xảy ra khi trá»i tối. Chắc chắn như váºy. Tá»›i lúc đó chúng ta má»›i có thể hà nh động.
Anh gáºt đầu, cân nhắc rồi há»i:
- Anh đã nghĩ đến con số tỷ lệ mà chúng ta đang phải đối mặt chưa?
- Có, tôi có nghĩ tới.
Chỉ cần nói như váºy thôi, trong lòng tôi dã thầm biết tình huống hiện chẳng thuáºn lợi chút nà o cho Ernesto và tôi... |  |
|
|
|