Vương Bà i
Tác giả: Tác giả: Hà Tả
Số chương: 162
Lần đọc: 92.771
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 7 8 9 ... 17 »
15.06.2015
Chương 70
Chân nhái
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Công ty cuối cùng đã Ä‘iá»u chỉnh lại, Äá»— Thanh Thanh cÅ©ng được nghỉ ngÆ¡i má»™t ngà y. Tối ngà y hôm sau Ngô Du Du là m cho má»i ngưá»i má»™t bữa cÆ¡m tháºt ngon vì ngà y mai cô sẽ phải Ä‘i.
Sau khi là m đầu bếp cho má»i ngưá»i được má»™t tháng, căn bản cÅ©ng không có được chút tin tức gì vỠông chú Yến Tam cá»§a Vu Minh. Cô chỉ hiểu rõ hÆ¡n được vá» tÃnh cách cá»§a má»i ngưá»i, trừ má»™t ngưá»i, đó là Vu Minh. Vá» phần Vu Minh thì cô cÅ©ng không nắm chắc lằm, bởi cô thấy tá»±a như hắn có vẻ như là mang lòng phòng bị vá»›i cô.
- Vu Minh, sao cáºu không ăn lạc?
Ngô Du Du liá»n há»i, Äá»— Thanh Thanh là ngưá»i theo chá»§ nghÄ©a ăn chay thì không nói, còn Vu Minh chÃnh xác là má»™t con động váºt ăn tạp, cái gì hắn cÅ©ng có thể ăn được, trừ lạc ra.
Äá»— Thanh Thanh trả lá»i thay:
- Cáºu ta bị dị ứng vá»›i lạc đó... Du Du à , cô tháºt là muốn Ä‘i thì chúng tôi sẽ nhá»› cô lắm đó.
- Tôi cũng thế, nhưng tôi muốn được gặp cha mẹ mình.
Ngô Du Du nói tiếp:
- Không sao đâu, tôi sẽ thưá»ng xuyên tá»›i thăm má»i ngưá»i, Rảnh thì chúng ta có thể lên mạng chém gió được mà . HÆ¡n nữa ở thà nh phố A cha tôi còn có má»™t công ty, cho nên tôi sẽ tìm cách để tá»›i thà nh phố A là m việc.
- Váºy thì tốt rồi.
Äá»— Thanh Thanh gáºt đầu nói tiếp:
- Vu Minh, Du Du sắp phải Ä‘i rồi, cáºu không muốn nói gì vá»›i cô ấy à ?
Vu Minh khẽ than một tiếng, vẻ mặt có chút khổ sở:
- Du Du, cô không đi có được không?
Há»c là phải dùng được, cho nên nghệ thuáºt biểu diá»…n chÃnh là là m cho bản thân mình tin tưởng trước, sau đó má»›i có thể khiến cho ngưá»i xem tin được.
Ngô Du Du sá»ng sốt, Vu Minh từ trước tá»›i giá» chưa há» nói như thế vá»›i mình, Chẳng lẽ sắp từ biệt nhau cho nên không muốn che giấu Ä‘iá»u trong lòng? Chẳng lẽ má»™t tháng qua... cái tên nà y lại yêu mình rồi? Cái nà y cÅ©ng đúng nha, mình vốn xinh đẹp, lại còn biết nấu ăn. Lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, vượt qua gian khó, đánh bại kẻ thứ ba. Trong lòng Ngô Du Du có chút ngá»t ngà o, bởi bản thân tuy có hÆ¡i chướng mắt Vu Minh, nhưng mà được ngưá»i ta yêu thÃch thì cÅ©ng phải cao hứng nha.
Vu Minh nói tiếp:
- Du Du, tôi có thể gặp lại cô không? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Biểu diễn thì đừng có mà keo kiệt tình cảm của bản thân là m gì, với cả tình cảm là cái thứ không đáng giá nhất.
- Cái nà y, đương nhiên, đương nhiên là có thể a.
Ngô Du Du có chút luống cuống, là m cái gì chứ? Chẳng lẽ lại còn muốn nhân cơ hội nà y mà tỠtinh à ?
Tiếp theo là phải biết có chừng má»±c, cÅ©ng không thể nà o lại giống như việc khóc cho má»™t con chó chết, ngang bằng vá»›i việc khóc cha mẹ chết được. Vu Minh liá»n nâng chén lên:
- Váºy thì chúc cô thuáºn buồm xuôi gió nhé.
- Ừm.
Ngô Du Du xúc động nói:
- Vu Minh, cáºu rất thông minh cho nên cần phải cố gắng hÆ¡n.
- Ừm, tôi sẽ cố. Tôi ăn xong rồi, lên phòng trước đây.
- Cáºu không sao chứ?
Ngô Du Du há»i vá»›i theo.
- Không sao, không có sao.
Sá»›m biết hôm nay có bữa cÆ¡m nà y thì buổi chiá»u bản thân đã không Ä‘i ăn đồ ăn nhanh vá»›i Khả Nhi rồi. Lúc tan tầm, Khả Nhi hẹn Vu Minh ra nói chuyện vá» vấn đỠcá»§a Nghê Thu. Vu Minh là kẻ ăn ngay nói tháºt, cho nên mặt ngoà i muốn bá» qua, nhưng trong lòng thì không có ý từ bá».
Vu Minh quay vá» phòng mà ngồi xoa bụng, khổ vãi hà ng a! Cái tiệm đồ ăn nhanh kia hôm nay còn mua má»™t bánh hamburger thì tặng thêm má»™t cái, Cô ca thì thoải mái uống. Cho nên má»›i nói không nên tham món lợi nhá», tối nay Vu Minh cÅ©ng không có kế hoạch gì ra ngoà i, cho nên hắn liá»n lên mạng ngồi chÆ¡i.
Khoảng ná»a tiếng, thì Äá»— Thanh Thanh gõ cá»a phòng hắn rồi tiến và o. Vu Minh kéo ghế cho cô ngồi, Äá»— Thanh Thanh quay ngưá»i lại đóng cá»a, rồi nhá» giá»ng há»i:
- Vu Minh, có phải cáºu thÃch Du Du rồi không?
- Hả?
Vu Minh sá»ng sốt.
- Sao lại há»i thế?
Äá»— Thanh Thanh ngẫm nghÄ© rồi nói tiếp:
- Chuyện nà y thì ngưá»i là m cấp trên như tôi không thể can thiệp, nhưng mà chúng ta là bạn bè đúng không?
- Äúng.
- Hiện giá» hôn nhân Ä‘á»u phải chú ý tá»›i môn đăng há»™ đối. Không phải là kỳ thị đâu, nhưng mà hai ngưá»i có hoà n cảnh sống cùng táºp quán khác nhau thì khó có thể ở cùng vá»›i nhau được. Thế giá»›i quan, giá trị quan, mấy thứ đó cÅ©ng không hợp. Và dụ cáºu sống cùng má»™t cô nà ng có nhiá»u tiá»n, ngà y ngà y cáºu Ä‘i xe buýt, còn cô ấy Ä‘i xe riêng. Cha mẹ cá»§a cô ấy tặng cho cáºu má»™t chiếc xe tốt…
- À.
Vu Minh tựa như chợt hiểu:
- à cô là chỉ cái tên được mẹ vợ tặng cho con Benley thì quỳ xuống mà khóc rống lên đó hả?
- Ừm… Cáºu thấy chuyện nà y thế nà o?
- Chả thế nà o, nếu như mà bà mẹ kia tháºt sá»± mà tốt, thì sẽ lén đưa tá»›i. Mà tôi cảm thấy tÃnh cách cá»§a tên đó lại hợp vá»›i bà mẹ vợ cá»§a hắn hÆ¡n.
- Nếu là cáºu thì sao?
- Tôi?
Vu Minh ngẫm một chút:
- Tôi sẽ tìm cách từ chối, phải là m bá»™ dạng vá»›i ngưá»i ta là lúc trước còn không có tặng xe, tôi còn yêu con gái bà . Giá» xe cÅ©ng mua rồi, không tặng tôi thì tặng ai?
- …..
Äá»— Thanh Thanh cảm thấy mÆ¡ hồ rồi, lúc sau má»›i nói:
- Cái nà y a… Váºy nói chung là nhà gái phải đồng ý thì má»›i được đúng không?
- Äúng thế a, bằng không thì kết hôn là m sao được?
Äá»— Thanh Thanh bất đắc dÄ© nói:
- Nhà Du Du cÅ©ng rất là già u có, đương nhiên má»™t cô gái nhà già u vá»›i má»™t cô gái nghèo thì tất nhiên ai cÅ©ng ưu tiên chá»n cô gái già u rồi. Chỉ là …
Äá»— Thanh Thanh cÅ©ng không nhìn Vu Minh nữa, Vu Minh liá»n quay qua nhìn cô, sau má»™t hồi hắn giáºt mình há»i:
- à cá»§a cô là , tôi vá»›i Du Du không thÃch hợp?
- Äúng thế, chÃnh là ý nà y.
Äá»— Thanh Thanh gáºt đầu, lau lau mồ hôi, tháºt là mệt chết ngưá»i a.
- Nhưng sao tôi lại phải hợp vá»›i cô ấy? Chả lẽ cô ấy thÃch tôi à ?
Vu Minh mÆ¡ hồ há»i lại.
- Tôi đây không phải lo lắng cáºu thÃch cô ấy hay sao?
- Hừm, Äá»— tiểu thư, không cần phải đùa theo tiêu chuẩn quốc tế thế đâu, tôi là thanh niên có ước mÆ¡, là m sao phải coi trá»ng Ngô Du Du chứ.
Äá»— Thanh Thanh khó hiểu há»i:
- Cáºu cảm thấy cô ấy không đủ tốt?
- Du Du đương nhiên là đủ tốt, biết nấu ăn, ngưá»i lại đẹp, nhà thì có tiá»n.
- Thế không tốt ở cái chỗ nà o?
- Tốt lắm chứ. Chỉ là … Äá»— tiểu thư à , tôi là ngưá»i thÃch phụ nữ có việc là m, chuyên nghiệp chút, như là luáºt sư, bác sÄ©, thà nh phần tri thức như là kỹ sư, giáo sư y tá… Còn loại bà chá»§ chỉ biết dùng tiá»n loạn như thế thì, hà i, không yêu nổi, mà cÅ©ng không nuôi nổi.
Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh cháºm rãi nói.
- Dùng tiá»n loạn?
- Äúng nha, thà dụ cô ấy mua má»™t đôi đũa cá»§a Nháºt là 15 đồng. Nhưng hà ng đó là nguyên liệu nháºp khẩu từ Trung Quốc, tá»›i Nháºt Bản thì bắt đầu gia công thà nh đũa, rồi đóng gói. Tà i liệu cá»§a má»™t sản phẩm như nhau mà ở Trung Quốc là 5 đồng 3. Còn có bá»™ quần áo mà cô ấy mua, ở cá»a hà ng bách hóa trong thà nh phố thì già là 998. Cách hai con đưá»ng chỉ còn 788, ở gần chá»— chúng ta là 588, còn lên mạng chỉ cần 388 thôi.
- Cáºu nói thế, dưá»ng như cÅ©ng đúng.
Äá»— Thanh Thanh tá»±a như Ä‘ang ngẫm nghÄ© gì đó.
- Biết nấu ăn, nhưng không thể là m quản gia, lại còn không có việc là m. Thá»±c là phá tiá»n, lá»›n lên xinh đẹp, ở nhà má»™t mình, ông chồng sẽ phải tăng ca mệt má»i, suốt ngà y ở ngoà i. Nhà cô ấy có tiên thì cà ng không biết quý trá»ng tiá»n tà i… Thôi, không còn gì nữa rồi, tôi Ä‘i đây. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngô Du Du cắn răng, bẻ má»™t cái đĩa sứ ra là m hai. Có thể nói ngưá»i ta như thế à ? Cô ta có mang theo máy nghe trá»™m, máy tÃnh cá»§a Vu Minh cÅ©ng bị gà i máy thà nh công, cho nên chỉ cần khởi động máy lên, thì có thể nghe được hết thảy âm thanh bên trong phòng. ÄÆ°Æ¡ng nhiên là còn phải có thiết bị theo dõi từ xa nữa.
Äá»— Thanh Thanh Ä‘i ra ngoà i, quay vá» phòng bếp:
- Không cần lo nữa, Vu Minh cũng hiểu ý của cô, sẽ không theo đuổi cô đâu.
- Cám ơn.
Ngô Du Du miá»…n cưỡng nặn ra má»™t nụ cưá»i.
Ở trong phòng, Vu Minh nháºn được má»™t thông báo.
- Tôi, Diệp Chiến.
Vu Minh kinh ngạc:
- Sao anh biết hòm thư của tôi?
Thằng ngu, tao tá»›i nhà mà y trá»™m cái máy tÃnh không được á?
Diệp Chiến trả lá»i:
- Công ty thám tá».
- Ờ. Chuyện gì?
Diệp Chiến:
- Cáºu nghe qua từ Chân Nhái chưa?
15.06.2015
Chương 71
Ngưá»i cá»§a Hiệp há»™i Thám tá»
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Chưa hỠnghe qua.
Vu Minh trả lá»i, Chân Nhái khẳng định không phải là cái chân ếch Ä‘i bÆ¡i rồi.
- Chân Nhái là tên khác cá»§a bà máºt thương mại bị trá»™m. Nói thà dụ như là bản thiến kế cá»§a Ä‘iện thoại di động Dưa Hấu chuẩn bị được được đưa ra thị trưá»ng và o năm sau chẳng hạn.
- Có thiệt hả?
- Hiện giá» có ngưá»i Ä‘ang treo giải Chân Nhái nà y trên toà n thế giá»›i, căn cứ theo tin tức tin cáºy thì Chân Nhái hiện giá» Ä‘ang ở thà nh phố A.
- Anh nói với tôi là m cái gì chứ?
- Có má»™t ngưá»i mua Chân Nhái biết tôi, cho nên tôi không tiện ra mặt.
Vu Minh trả lá»i:
- Äi ăn trá»™m là không có đúng nha.
Äáºu má mà y, mà y còn lấy súng bắn tao rồi, còn nói cái gì mà đi trá»™m là không đúng chứ? Diệp Chiến trả lá»i:
- Tôi nháºn chÃnh Ä‘an đấy.
ChÃnh Ä‘an có nghÄ©a là hợp đồng tìm kiếm đồ bị mất do ngưá»i khác thuê mình, Vu Minh ngẫm má»™t chút rồi nói:
- Anh liên hệ với sếp của tôi đi.
- Cái cô nà ng phế váºt đó hả? Lý Phục thì còn được, chẳng qua chỉ có năng lá»±c trinh sát hiện trưá»ng mà thôi. Äấy má»›i là chỉ thá»±c lá»±c bên ngoà i, tay nà y còn có thế lá»±c sau lưng nữa, chứ không thì là m sao lại thèm đầu nháºp và o Äá»— Thanh Thanh. Hiện tại biểu hiện cá»§a hắn chÃnh là giả trư ăn thịt hổ không đúng chắc? Tôi cần phải suy xét lại đã.
Khoảng mưá»i phút sau, Äá»— Thanh Thanh tá»›i gõ cá»a phòng hắn:
- Vu Minh, tăng ca, tới công ty thôi.
Ngô Du Du thấy hai ngưá»i cùng ra ngoà i thì trong lòng nghi hoặc, mở Ä‘iện thoại ra:
- Mở máy nghe trộm C.
…
Lý Phục và Nghê Thu cÅ©ng bị gá»i tá»›i công ty, hai ngưá»i có chút hÆ¡i khó hiểu. Äá»— Thanh Thanh cÅ©ng không nói gì, chỉ ngồi đó chá», bởi vì cô cÅ©ng không biết phải giải thÃch thế nà o. Khoảng chừng mưá»i phút sau, Diệp Chiến đến.
Äá»— Thanh Thanh đã chuẩn bị sẵn máy chiếu, Diệp Chiến cÅ©ng không giá»›i thiệu gì, chỉ trá»±c tiếp Ä‘i tá»›i bắt đầu vừa báºt máy chiếu vừa nói:
- Mưá»i lăm ngà y trước, Chân Nhái xuất hiện, có năm công ty nguyện ý chi tiá»n ra mua. Theo nguồn tin tin cáºy thì Chân Nhái thá»±c sá»± đã tá»›i thà nh phố A, có bốn ngưá»i mua đã liên hệ vá»›i đám bán hà ng, muốn hiệp định giá cả. Khi tôi nháºn được tin nà y…
Diệp Chiến đột nhiên ngừng, lấy điện thoại ra nhìn thoáng ngẫm một chút rồi nói:
- Xin lá»—i, tôi nghÄ© là lần nà y tôi tìm nhầm ngưá»i hÆ¡p tác rồi.
Äá»— Thanh Thanh vá»™i há»i:
- Là m sao váºy?
Diệp Chiến nói:
- Tôi vốn cho là các ngưá»i rất chuyên nghiệp, nhưng không nghÄ© tá»›i bị ngưá»i ta gắn máy nghe trá»™m mà không biết, năng lá»±c cá»§a các ngưá»i thá»±c kém hÆ¡n so vá»›i tôi tưởng tượng đấy.
Nghê Thu cưá»i:
- Máy nghe trộm, anh đang đùa sao?
- Vụ là m ăn vá»›i giá má»™t triệu đô thì anh nghÄ© tôi thÃch đùa sao?
Diệp Chiến há»i lại.
Vu Minh cưá»i:
- Cái nà y lại ngược lại đấy, có ngưá»i gắn máy nghe trá»™m, chứng tá» chúng ta đã có năng lá»±c nhất định rồi.
Diệp Chiến trầm ngâm một hòi rồi nói:
- Tôi ghi nháºn cách nói nà y, 3 phút, các ngưá»i tìm được máy nghe trá»™m, thi chúng ta hợp tác. Còn quá 3 phút thì các ngưá»i không có tư cách đó.
Ngô Du Du do dá»±, nếu tắt máy nghe trá»™m, thì trong 3 phút đối phương không thể nà o tìm thấy, nhưng nhất định sẽ mất Ä‘i manh mối cá»§a Chân Nhái. Cô ta là ngưá»i chuyên nghiệp cho nên biết được Chân Nhái là cái gì, đơn giản mà nói đó chÃnh là bà máºt thương mại bị đám gián Ä‘iệp thương mại trá»™m rồi bán cho ngưá»i mua. Nếu như là tắt máy nghe trá»™m thì bản thân mình là m sao có thể biết được ná»™i dung tiếp theo đây.
Quyết định cuối cùng, vẫn là báºt máy nghe tiếp.
Äá»— Thanh Thanh tuy rằng không có tư cách là m cô chá»§. Nhưng đối vá»›i việc ứng phó vá»›i máy nghe trá»™m thì vẫn là phải có. Má»™t phút đồng hồ sau, Lý Phục tìm ra được tần suất cá»§a máy nghe trá»™m, khiến cho Diệp Chiến kinh ngạc ở đây, chÃnh là máy nghe trá»™m lại nằm ở đáy già y cá»§a Vu Minh. Äiá»u nà y là m cho hắn khó có thể tiếp nháºn được, hắn vẫn cho rằng Vu Minh rất ưu tú, nhưng đây…
Vu Minh tức giáºn nói:
- Äôi già y nà y mấy trăm đấy.
Lý Phục nhìn đôi già y da rồi nói:
- Äây quả là cao thá»§, mở đưá»ng vân dưới gót già y ra, sau đó khoét má»™t cái lá»—. Còn máy nghe trá»™m nà y cÅ©ng là hà ng cấp cao, nếu như không có nhìn lầm thì giá trị cá»§a nó Ãt nhất là má»™t ngà n đô. Thá»i gian nghe trá»™m có thể đạt tá»›i hÆ¡n 72 giỠđồng hồ, trong khoảng cách 2000m có thể tiếp nháºn thông tin rõ rà ng.
- Có chút nhãn lực.
Diệp Chiến khá là hà i lòng với Lý Phục, hắn nói tiếp:
- Ngưá»i mua cá»§a Chân Nhái đến từ Hà n Quốc, Nháºt Bản, Mỹ, Ả ráºp. Thá»i gian giao dịch thì tôi không biết, cÅ©ng như kẻ bán là ai. Chỉ biết thân pháºn cá»§a má»™t cô nà ng Hà n Quốc, tên là Kim Hỉ Hỉ, nghá» nghiệp là thợ săn. Là ngưá»i được má»™t xà nghiệp bên Hà n thuê là m ngưá»i đại diện.
Diệp Chiến lấy một tấm hình ra đặt trên máy chiếu.
- Chú ý, kẻ nà y là gián Ä‘iệp phản bá»™i cá»§a Triá»u Tiên, có lẽ cÅ©ng được đà o tạo qua má»™t năm huấn luyện gián Ä‘iệp vá» phương diện quân sá»± rồi. Các hạng kỹ năng chiến đấu, phản trinh sát, theo dõi Ä‘á»u há»c táºp qua. Tôi nghÄ© má»i ngưá»i nên tiếp cáºn cô ta, tìm hiểu tin tức hoặc truy cáºp và o máy tÃnh cá»§a cô ta.
Äá»— Thanh Thanh há»i:
- Äá»™ khó dưá»ng như hÆ¡i cao thì phải?
Äá»— Thanh Thanh cÅ©ng không nghÄ© tá»›i, bản thân mình sẽ giao chiến cùng vá»›i má»™t tên gián Ä‘iệp quân sá»±.
Diệp Chiến cũng không nhìn cô mà nói tiếp:
- Tôi đã liên lạc vá»›i cảnh sát hình sá»± quốc tế rồi, má»™t khi chúng ta biết được đám bán hà ng, hoặc thá»i gian địa Ä‘iểm thì tiếp theo sẽ là do bá»n há» xá» lý. Chúng ta sẽ nháºn được thù lao là má»™t triệu đô la mỹ, chia là m 7-3. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- 5-5.
Vu Minh nói.
- ÄÆ°á»£c. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diệp Chiến cÅ©ng không trả giá bởi món tiá»n nhá» nà y hắn còn thấy chướng mắt, chỉ là má»™t đám dế nhÅ©i mà thôi… Trong lòng hắn khẽ dao động, hợp tác vá»›i cái đám ngưá»i nà y phải chăng là má»™t quyết định sai lầm.
Lý Phục trầm tư đột nhiên há»i:
- Diệp tiên sinh, anh không phải là nhân viên Ä‘iá»u tra cá»§a Hiệp há»™i Thám tá» chứ?
- Cáºu cÅ©ng biết tổ chức nà y?
Coi như là còn có chút kiến thức.
Lý Phục giải thÃch cho má»i ngưá»i:
- Hiệp há»™i thám tá» Quốc tế là má»™t tổ chức Ä‘iá»u tra được các công ty bảo hiểm quốc tế xây dá»±ng sá»›m nhất, chá»§ yếu là nhằm và o đám lừa đảo, truy kÃch những váºt phẩm bị đánh cắp… Sau đó dần thay đổi cÆ¡ cấu hoạt động, tá»±a như là tìm kiếm váºt phẩm, hoặc những thứ cÆ¡ máºt, đám đà o phạm, tá»™i phạm truy nã, phần tá» khá»§ng bố. Các tổ chức tình báo ở bên trong thưá»ng dùng chung, là má»™t dạng tổ chức hợp pháp, có quy mô nhá», nhưng ảnh hưởng lại lá»›n. Nghe nói có tá»›i ba mươi đến ba mươi sáu ngưá»i Ä‘iá»u tra. Không theo định kỳ mà tổ chức sẽ chá»n ngưá»i trên toà n cầu để tuyển chá»n. Bên trong tổ chức Ä‘á»u là phân chia danh dá»±, những vấn đỠnghiêm trá»ng sẽ giao cho ngưá»i có danh dá»± cao hÆ¡n Ä‘i là m, trừ phi ngưá»i đó không nháºn. Vụ nà y cá»§a anh Diệp hẳn không phải vì tiá»n mà là vì danh dá»± nhỉ? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ừm.
Diệp Chiến gáºt đầu nói:
- Kim Hỉ Hỉ không biết tiếng Trung, cà ng không quen thuá»™c bản địa, cho nên cô ta muốn tuyển má»™t vị hướng dẫn viên du lịch tư nhân biết tiếng Trung. Äây là má»™t công ty du lịch mà tôi đã đăng kÃ, ngà y kia mấy ngưá»i chá»n má»™t ngưá»i biết tiếng Anh qua mà phá»ng vấn.
Má»i ngưá»i cùng nhìn Lý Phục, hắn cưá»i gượng, bản thân mình coi như là nằm vùng cá»§a nằm vùng rồi, nhưng mà chẳng còn cách nà o. Vu Minh thì chẳng biết tà gì tiếng Anh, còn Äá»— Thanh Thanh và Nghê Thu thì trình độ không khác gì nhau. Lý Phục gáºt đầu:
- ÄÆ°á»£c.
- Cáºu sao?
Diệp Chiến sá»ng sốt:
- Cáºu không được. Cáºu căn bản không biết nói dối. Vu Minh.
Vu Minh xấu hổ nói;
- Tôi không biết tiếng Anh.
- Quả là con dế nhũi.
Diệp Chiến nói tiếp:
- ÄÆ°á»£c rồi, cứ thế đã. Chúng ta cần ký kết má»™t cái hiệp nghị. Cho dù là các ngưá»i thà nh công hay thất bại thì cÅ©ng không được tiết lá»™ thân pháºn cá»§a tôi, cÅ©ng không được nói ra tin tức có liên quan tá»›i Chân Nhái.
Diệp Chiến đặt một phần hiệp ước lên bà n.
Toà n bá»™ hiệp ước Ä‘á»u là tiếng Anh, chỉ đà nh đưa cho Lý Phục, Lý Phục cầm lên ngó qua má»™t hồi rồi gáºt đầu:
- Thuần túy là hiệp ước giữ bà máºt, Äá»— tiểu thư, trái vá»›i hiệp ước phải bồi thưá»ng hai triệu đô đó. Chỉ là song phương Ä‘á»u có thể yêu cầu đối phương bồi thưá»ng.
15.06.2015
Chương 72
Äối đầu
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Anh Ä‘ang rao giá trên trá»i à !
Äá»— Thanh Thanh bất mãn nói:
- Có bán tôi thì cũng không đủ hai triệu đô.
- Hừ, có bán cô thì cũng phải đi vay hai triệu nữa.
Diệp Chiến trả lá»i.
Äá»— Thanh Thanh còn chưa kịp hiểu ý thì Vu Minh thiện ý nhắc nhở:
- Äá»— tiểu thư, hắn nói chÃnh là cô không đáng má»™t xu đấy.
Äá»— Thanh Thanh quay qua nhìn Diệp Chiến, nhưng hắn cÅ©ng không để ý:
- Vu Minh, cáºu là m được không? ÄÆ°á»£c thì ký tên Ä‘i.
- Tôi ký?
Vu Minh kinh ngạc há»i:
- Tôi cũng không có hai triệu đâu.
- Cáºu có thể là m công cho tôi, tôi trả lương cao lắm. Má»™t trăm ngà n đô còn thêm phần trăm hoa hồng.
- Anh đùa tôi à , anh nói vá»›i cả bốn ngưá»i rồi, lại chỉ muốn má»™t mình tôi bán mình để giữ bà máºt là sao?
Diệp Chiến nói:
- Lúc trước tôi nói vá»›i cáºu rồi còn gì, ai bảo cáºu bảo là m việc vá»›i Äá»— tiểu thư.
- Tôi…
Vu Minh không nói được gì đà nh cầm bút lên.
Äá»— Thanh Thanh vá»— tay lên hiệp ước rồi nói:
- Xin lỗi chúng ta không thể hợp tác.
Diệp Chiến nhìn Äá»— Thanh Thanh:
- Là vì tôi sỉ nhục cáºu ta sao? Äừng có hiểu lầm, tôi chỉ ăn ngay nói tháºt mà thôi. Mà tôi cÅ©ng không cho rằng cô có thể giúp được cái gì.
- Không, tôi biết năng lực bản thân mình. Nhưng tôi nhất định sẽ không để cho Vu Minh là m những chuyện phiêu lưu như thế nà y.
- Có vẻ hay.
Diệp Chiến xé hợp đồng đi:
- Váºy cứ thế Ä‘i, tôi hy vá»ng mấy ngưá»i có thể hoà n thà nh nhiệm vụ cá»§a mình, Vu Minh, đây là thiết bị cho cáºu.
Diệp Chiến lấy má»™t cái túi để lên bà n, sau đó cứ thế rá»i Ä‘i.
Sau khi mở túi ra thì thấy bên trong có máy bá»™ đà m, máy tÃnh siêu nhá», thiết bị Gps, kÃnh viá»…n vá»ng, máy ảnh các loại, còn có má»™t cái Usb, bên trong ghi lại những tin tức có liên quan vá»›i Kim Hỉ Hỉ, cùng vá»›i tình báo đã có hiện tại. Lý Phục nhìn qua liá»n thấy kinh ngạc: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Những thứ nà y Ä‘á»u là tiêu chuẩn dùng cho nhân viên cá»§a FBI.
- Tốt lắm sao?
- CÅ©ng không hẳn, những thứ nà y bên trong ná»™i bá»™ bá»n há». Chỉ là chúng đạt đến tiêu chuẩn chống khá»§ng bố mà thôi. Nhưng xem ra là hà ng tốt đấy. Vu Minh à , ý cá»§a Diệp Chiến hẳn là lần nà y cáºu là m chỉ huy rồi.
Vu Minh cưá»i gượng:
- Tôi đến tổ trưởng còn chưa là m bao giá»â€¦. Mà giá» vẫn còn sếp mà .
Äá»— Thanh Thanh phóng khoáng nói:
- Vu Minh, giao hết cho cáºu đấy.
Cô cÅ©ng hiểu bản thân còn không biết nên bắt đầu từ đâu, trong lòng lại có và i phần chá» mong, bởi nghe Diệp Chiến giá»›i thiệu thì má»›i biết được, cái nghá» Ä‘iá»u tra nà y lại là má»™t thế giá»›i má»›i.
- Váºy được!
Vu Minh gáºt đầu.
….
Má»i ngưá»i bắt đầu rá»i khá»i công ty, Vu Minh bắt đầu nghiên cứu cái đám tư liệu kia. Äây là lần đầu tiên hắn chỉ đạo má»™t hoạt động. Hắn liá»n lấy toà n bá»™ những thứ mà mình có ra, sau đó liệt kê ra những thứ mà Kim Hỉ Hỉ cần. Dần theo tư liệu bắt đầu suy Ä‘oán vá» Kim Hỉ Hỉ, buổi sáng ngà y hôm sau, Vu Minh tổ chức cuá»™c há»p đầu tiên, Ä‘em những chi tiết cá»§a kế hoạch báo cho má»i ngưá»i.
Ngà y thứ ba, Lý Phục tá»›i má»™t khách sạn ở trong thà nh phố A, phòng 2015 bắt đầu phá»ng vấn.
Ngưá»i tá»›i phá»ng vấn cÅ©ng không Ãt, Ä‘á»u là những nhân viên mà công ty du lịch bên trong thà nh phố A phái tá»›i. Công việc nà y có thá»i gian là mưá»i ngà y, thù lao má»—i ngà y là hai ngà n tệ, có thể nói là đãi ngá»™ vô cùng cao… Yêu cầu cÅ©ng không cao, tiếng Anh vá»›i tiếng Trung, cùng vá»›i hiểu rõ vá» thà nh phố A. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äá»— Thanh Thanh cầm má»™t tấm bảng Ä‘i và o bên trong phòng khách, nói vá»›i quản lý đại sảnh hai câu. Sau đó quản lý cầm bảng tá»›i bên má»™t cánh cá»a lá»›n. Biển bên trên có ghi: Phòng phá»ng vấn du lịch chuyển thà nh phòng số 705.
Nghê Thu ngồi ở phòng 705, bắt đầu phá»ng vấn. Mà ở phòng 2015 chỉ có bốn ngưá»i và o phá»ng vấn. Trong phòng 705, Nghê Thu mặc tây phục, trông rất tháºt. Hắn cÅ©ng không nói gì, chỉ đưa tá»›i má»™t tá» báo tiếng Anh để cho ngưá»i phá»ng vấn Ä‘á»c. Sau đó chỉ dùng má»™t câu duy nhất, đúng âm Ä‘iệu tiếng Anh mà nói:
- Rất tốt, xin hãy đợi điện thoại của tôi.
Trong phòng 2015, Kim Hỉ Hỉ cảm thấy khá là hà i lòng vá»›i Lý Phục, chỉ có vấn đỠquen thuá»™c thà nh phố A thì có chút khiếm khuyết. Chỉ là chá» má»™t hồi lâu không có má»™t ai tiến và o phá»ng vấn, Kim Hỉ Hỉ liá»n gá»i Ä‘iện cho Lý Phục:
- Anh được nháºn, ba giá» chiá»u, tá»›i phòng đó tìm tôi.
- ÄÆ°á»£c rồi, cám Æ¡n Kim tiểu thư.
Lý Phục cúp điện thoại.
Vu Minh nhìn thá»i gian phá»ng vấn nói:
- Thu bảng đi.
Äá»— Thanh Thanh Ä‘i và o trong sảnh lá»›n, mang cái bảng kia vá», cất sau ô tô. Sau đó cô ngồi trong ô tô, chá» má»™t lúc rồi báo:
- Kim Hỉ Hỉ ra ngoà i rồi.
Vu Minh thông báo:
- Äã nháºn, Hải Na, đổi Ä‘i!
- Ok!
Hải Na láºp tức cho má»i ngưá»i bắt đầu thay đổi, từ Tinh Tinh công ty, biến thà nh công ty du lịch Hà Má»….
Kim Hỉ Hỉ xuống xe, ngẩng đầu nhìn thoáng qua, đây quả là má»™t tòa nhà cao tầng. Äi và o trong sảnh lá»›n, nhìn giá»›i thiệu bên thang máy thì tầng 21 là công ty du lịch Hà Má»…. Kim Hỉ Hỉ liá»n lên tầng 21, nhìn qua má»™t hồi rồi há»i nhân viên tiếp tân:
- Lý Phục có ở đây không?
Nhân viên tiếp tân trả lá»i:
- Xin lá»—i, Lý Phục sáng nay có việc, cho nên cô có thể gá»i Ä‘iện thoại cho anh ấy, hoặc là cô để lại số Ä‘iện thoại, tôi sẽ báo anh ấy gá»i cho cô.
- Không cần, cảm ơn.
Kim Hỉ Hỉ gáºt đầu rồi rá»i Ä‘i.
Vu Minh ở lầu má»™t bắt đầu quét rác, từ trong tà i liệu, hắn biết Kim Hỉ Hỉ nà y rất là đa nghi. Äây chỉ là má»™t kế hoạch đã dùng, nhưng không nghÄ© tá»›i có thể có được công dụng. Trừ việc an bà i công ty ra, thì nhân viên tiếp tân, bảo vệ, toà n bá»™ Ä‘á»u đổi thà nh ngưá»i cá»§a công ty con. Äiá»u nà y đối vá»›i phân công ty lại khá được, bởi đó là việc kiểm tra khả năng ngụy trang cá»§a nhân viên. Dù sao thì trong việc Ä‘iá»u tra, nằm vùng có tác dụng vô cùng quan trá»ng.
Äá»— Thanh Thanh cùng vá»›i Lý Phục cảm thấy toát hết cả mồ hôi, bởi bá»n há» cho rằng Vu Minh dùng kế hoạch nà y toà n là điá»u thừa. Nhưng thá»±c sá»± nghÄ© không ra lại có tác dụng. Bá»n há» cÅ©ng không biết trong lòng Vu Minh Ä‘ang kêu gà o bản thân thá»±c là may mắn, may mắn vì nghÄ© tá»›i khả năng nà y.
***
Ba giá» chiá»u, Lý Phục Ä‘i ô tô tá»›i đúng giá» hẹn, anh ta tháng trước đã dùng há»™ chiếu cá»§a Mỹ, qua được việc kiểm tra, nháºn lại được há»™ chiếu Trung quốc. Ngược lại, há»™ chiếu cá»§a Vu Minh thì tháng sau má»›i có thể lấy được. Lý Phục vá»›i Kim Hỉ Hỉ Ä‘i và o trong má»™t cái siêu thị bách hóa. Sau khi xuống xe, hai ngưá»i bá»n há» cùng Ä‘i và o trong. Cùng lúc đó, Nghê Thu liá»n Ä‘i sát qua ngưá»i Kim Hỉ Hỉ, rồi Lý Phục dẫn cô ta tá»›i má»™t khu nữ trang, rồi hắn ở má»™t bên mà chá», Lý Phục liá»n gá»i Ä‘iện thoại:
- Thế nà o rồi?
Vu Minh nói:
- Lý Phục đừng có chá»§ động gá»i Ä‘iện thoại. Mau xóa ghi chép vá» cuá»™c gá»i nà y, sau đó gá»i lại cho công ty du lịch vÅ© trụ.
- Xin lá»—i.
Lý Phục cÅ©ng không trách Vu Minh là m gì, chỉ là xin lá»—i vì sá»± không cẩn tháºn cá»§a bản thân.
Vu Minh gá»i Nghê Thu:
- Tốc độ.
- Ok.
Nghê Thu đáp, sau đó phóng xe vá» phÃa khách sản lá»›n thà nh phố A. Sau đó Ä‘i tá»›i phòng 2015, dùng thẻ Ä‘iện tỠăn cắp được, cắm và o, rồi Ä‘i và o phòng.
Vu Minh nhìn tần số mà Nghê Thu truyá»n lại nói:
- Cẩn tháºn, đám ngưá»i nà y Ä‘á»u có đặt cạm bẫy ở trong phòng.
- Anh trẻ a, vừa muốn nhanh, lại còn cẩn tháºn, khó chết ngưá»i đấy a…
Nghê Thu đội mắt kÃnh lên:
- Không xong, có phấn dạ quang.
Ở trên mặt thảm có phấn huỳnh quang, bản thân hắn dẫm lên đã in lại dấu chân.
Vu Minh gá»i Diệp Chiến:
- Tôi cần phấn dạ quang.
- Mợ nó, các ngưá»i không có?
Diệp Chiến bất đắc dĩ nói:
- Vị trÃ.
Nghê Thu nhìn cái laptop trên bà n, sau đó báo vá»:
- Vu Minh, laptop có bảo vệ, tôi mà láºt lên là sẽ bị phát hiện.
Äá»— Thanh Thanh cùng lúc báo:
- Lý Phục vá»›i Kim Hỉ Hỉ Ä‘i ra rồi, bá»n há» tá»±a như Ä‘i vá» phÃa khách sạn.
Nhanh vãi lụa? Cô có phải là phụ nữ không đấy? Vu Minh đưa tay áo lau mồ hôi:
- Nghê Thu, mau lấy máy ảnh ra chụp Ä‘i, chụp toà n bá»™ má»i thứ.
Nối máy qua Diệp Chiến:
- Tới chưa?
- Rồi, Ä‘ang ở cá»a.
Diệp Chiến trả lá»i.
15.06.2015
Chương 73
Mượn di động dùng chút
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Nghê Thu mở cá»a, bên ngoà i không có ai, chỉ có má»™t cái lá» phun sương nho nhá». Hắn cầm lấy sau đó phun tá»›i cái chá»— mà bản thân mình dẫm lên. Rồi khóa cá»a lại rá»i Ä‘i. Khi tá»›i thang máy, Nghê Thu cởi áo sÆ¡ mi trắng nhét và o cặp công văn, để lá»™ ra lá»™ bá»™ chiếc áo sÆ¡ mi mà u lam nhạt. Rồi Ä‘eo lên má»™t đôi kÃnh mắt phẳng, vừa tiến và o thang máy liá»n lấy ra má»™t lá» keo xịt tóc. Khi ra ngoà i khách sản, hắn Ä‘i sát qua Kim Hỉ Hỉ và Lý Phục, Ä‘em chìa khóa trả lại bên trong túi sách cá»§a Kim Hỉ Hỉ.
Nghê Thu ra khá»i khách sản, chỉ có thể thốt lên:
- Con bà nó, tháºt sá»± là rèn luyện bản thân mà .
Nghê Thu nói cÅ©ng không sai, rèn luyện bản thân là vô cùng quan trá»ng, tuy chỉ có hai ngà y, nhưng Vu Minh cÅ©ng được lợi Ãch không nhá». Ngay cả Äá»— Thanh Thanh cÅ©ng có cảm giác bản thân mình chuyên nghiệp lên hẳn.
Lý Phục sau khi rá»i khá»i khách sạn thì gá»i Ä‘iện thoại:
- Hà nh trình ngà y mai, chÃn giá» Ä‘i ra vùng ngoại ô xem triển lãm hoa, giữa trưa tùy ý Ä‘i dùng cÆ¡m. Chiá»u đánh tennis, buổi tối không có kế hoạch gì hết.
Vu Minh trả lá»i:
- Kim Hỉ Hỉ sẽ không mang theo phiên dịch viên Ä‘i giao dịch. Còn hà nh trình ban ngà y thì hẳn không có vấn đỠgì hết. Nghê Thu phụ trách chụp hình lại đám ngưá»i ngoại quốc tiến và o trong khách sản và o buổi tối. Mặt khác, nếu Kim Hỉ Hỉ ra khá»i khách sạn thì phải thông báo ngay.
Vu Minh ở trong ký túc xá, ngồi xem những bức hình mà Nghê Thu chụp được trong phòng Kim Hỉ Hỉ. Hà n Quốc không có gái xấu, Kim Hỉ Hỉ cÅ©ng là ngưá»i khá chú trá»ng tá»›i vẻ ngoà i cá»§a bản thân. Những đồ riêng tư cá»§a cô ta Ä‘a phần là đồ trang Ä‘iểm. Vu Minh khẳng định cái máy tÃnh trên mặt bà n là mồi, không há» có cái gì quan trá»ng. Còn giống đám phụ nữ thì cái gì quan trá»ng nhất sẽ mang theo bên mình, cho nên phải lấy được Ä‘iện thoại cá»§a cô ta.
Nhưng di động là cái thứ không thể nà o giống vá»›i khóa phòng được, lúc nà o cÅ©ng có thể cần dùng, hoặc ngó má»™t cái. Là m sao có thể khiến cho cái di động cá»§a cô ta rá»i khá»i cô ta mà không há» có hoà i nghi chứ?
Vu Minh gá»i há»i Lý Phục, hắn trả lá»i:
- Không cần trá»™m Ä‘iện thoại cÅ©ng có thể biết được ná»™i dung cuá»™c trò chuyện cá»§a cô ta. Kim Hỉ Hỉ dùng hà ng smartphone, cho nên chỉ cần tiện tay tải vá» máy cô ta má»™t phần má»m, là có thể an toà n mà nghe trá»™m được rồi. Có thể kiểm tra được thông tin, cùng vá»›i định vị vị trà di động cá»§a cô ta. Chỉ có má»™t cái rắc rối là , dùng di động tải phần má»m đó cÅ©ng phải mất 5 phút. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ừm, ngà y mai cô ta muốn đi xem triển lãm hoa…
Triển lãm hoa là thế giá»›i cá»§a hoa, hồng, cam, và ng, xanh, lam, lục, tÃm, các loại sắc mà u ganh Ä‘ua nhau tá»a sắc. Hôm nay cÅ©ng không phải là cuối tuần, nhưng mà lượng ngưá»i tá»›i cÅ©ng không há» Ãt. Lý Phục là m hết pháºn sá»± cá»§a má»™t ngưá»i hướng dẫn viên du lịch, giá»›i thiệu cho Kim Hỉ Hỉ toà n bá»™ các giống hoa, cùng vá»›i chu kỳ cá»§a nó. ÄÆ°á»£c rồi, má»™t phần là hắn biết, còn lại má»™t phần là nhìn phần giá»›i thiệu bằng tiếng Trung mà nói. Ai bảo Kim Hỉ Hỉ không hiểu tiếng Trung cÆ¡.
Lý Phục nói:
- Kim tiểu thư, trá»i cÅ©ng nóng, cô nên uống nhiá»u nước chút.
- Ừm! Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Kim Hỉ Hỉ gáºt đầu, cầm chai nước khoáng trong tay uống má»™t ngụm. Cái chai nà y vẫn không há» rá»i khá»i tay cá»§a cô ta.
Hai ngưá»i Ä‘i dạo má»™t hồi, Kim Hỉ Hỉ há»i:
- Lý Phục, ở gần đây có toilet không? Uống nước nhiá»u quá, cho nên muốn Ä‘i vệ sinh.
Lý Phục ngó xung quanh rồi nói:
- Äi theo tôi.
Má»™t cái toilet hiện ra, nam trái, nữ phải. Lý Phục lại ở bên ngoà i chá», Äá»— Thanh Thanh liá»n Ä‘i và o bên trong toilet. Khoảng ba mươi giây sau, Äá»— Thanh Thanh hét lá»›n má»™t tiếng rồi chạy ra khá»i toilet: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Có ai không, có kẻ sà m sỡ.
Vu Minh nói:
- Nghê Thu, ác sần.
Tiếng kêu cá»§a Äá»— Thanh Thanh hấp dẫn đám ngưá»i xung quanh. Nghê Thu mặc đồ bảo vệ xuất hiện, là m rõ tình huống. Thì ra lúc Äá»— Thanh Thanh Ä‘i vệ sinh thì có nghe thấy tiếng chụp ảnh cá»§a di động, cho nên Nghê Thu má»›i ngăn những ngưá»i ở trong nhà vệ sinh nữ lại. Má»™t ngưá»i phụ nữ xung phong tiến và o kiểm tra:
- Bên trong không có ai.
Nghê Thu nói:
- Là m phiá»n má»i ngưá»i giao di động cho tôi, kiểm tra xem có hình ảnh gì bất nhã hay không.
Lý Phục phiên dịch lại cho Kim Hỉ Hỉ, cô ta cÅ©ng gáºt đầu, giống như những ngưá»i khác đưa Ä‘iện thoại tá»›i. Nghê Thu mở Ä‘iện thoại cá»§a Kim Hỉ Hỉ ra, sau đó theo cách mà Lý Phục dạy, bấm và i cái, bắt đầu tải phần má»m kia vá». Nghê Thu giao Ä‘iện thoại cá»§a Kim Hỉ Hỉ cho má»™t ngưá»i phụ nữ tình nguyện cầm lấy, rồi bắt đầu kiểm tra những cái khác.
Kim Hỉ Hỉ há»i Lý Phục:
- Có thể lấy vỠchưa?
Lý Phục há»i Nghê Thu:
- Nếu không có vấn đỠgì thì có thể trả lại di động cho bạn của tôi không.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên.
- NÃ y!
Hải Na kêu lên:
- Cái nà y là của tôi.
Là má»™t diá»…n viên quần chúng không biết rõ tình huống, cho nên hôm trước cô cÅ©ng đã há»i Äá»— Thanh Thanh. Mà Äá»— Thanh Thanh thà chết chứ không chịu khuất phục. Äiá»u nà y là m cho lòng hiếu kỳ cá»§a cô tăng vá»t, khi biết có má»™t nhân váºt phụ cần diá»…n, cô láºp tức xin Ä‘i giết giặc.
- Há»?
Nghê Thu nhìn xuống năm cái điện thoại trong tay, quả nhiên có hai cái giống nhau, cùng một dạng, cùng một hãng. Nghê Thu nói:
- Chá» chút, tôi kiểm tra lại chút đã, nếu không có vấn đỠgì thì gá»i Ä‘iện thoại má»™t cái là có thể phân biệt được. Chá» chút nhé!
Lý Phục phiên dịch xong, Kim Hỉ Hỉ liá»n nhìn Hải Na, Hải Na lá»›n lối nói:
- Nhìn cái gì mà nhìn.
Lý Phục nhá» giá»ng nói:
- Äừng chá»c và o mấy cái cô nà ng tặc phỉ nà y, cái đám nà y không từ việc gì đâu.
- Ai là phỉ tặc?
Hải Na Ä‘i tá»›i trước khẽ đẩy ngưá»i Lý Phục má»™t cái vá» sau.
Kim Hỉ Hỉ lấy tay ngăn cô ta, dùng tiếng Anh nói:
- Nà y cô, xin hãy có chừng mực chút đi.
Hải Na không thèm nhìn, đẩy tay của Kim Hỉ Hỉ ra, không ngỠKim Hỉ Hỉ lại cầm chặt tay cô:
- Cô mà quá đáng là tôi không khách khà đâu.
Hải Na rút tay mà không được. Kim Hỉ Hỉ liá»n đẩy Hải Na vá» sau hai bước. Con mẹ nó, cái nhân váºt khổ bức như thế, Vu Minh cảm thán, “Äại tiểu thư, bảo cô diá»…n sao cho di động giống ngưá»i, chứ có bảo cô luyện võ đánh ngưá»i đâu. Cảnh sát sao mà mãi chưa tá»›i đây?â€
Nói cảnh sát tá»›i, thì có cảnh sát ngay. Äám ngưá»i tụ táºp ở trước toilet bị cảnh sát tuần tra phát hiện, bá»n há» lái xe Ä‘iện vá» phÃa nà y. Má»™t nam má»™t nữ xuống xe há»i:
- Có chuyện gì thế?
Nghê Thu thấy cảnh sát thì có chút chột dạ, lắp bắp ói:
- À… Có ngưá»i nói, nói chụp lén, cho nên tôi kiểm tra.
Nữ cảnh sát nói:
- Tôi kiểm tra cho.
Cô ta là nữ, cho nên dễ dà ng rồi.
Nam cảnh sát nhìn Hải Na:
- Mấy ngưá»i là m cái gì đấy?
Hải Na phủi cái áo rồi lôi ra cái quạt gió. Lý Phục nói:
- Không sao, đấu khẩu tà thôi, không có chuyện gì.
Nữ cảnh sát kiểm tra hai cái Ä‘iện thoại rồi nhÃu mà y cầm lấy má»™t chiếc há»i:
- Cái nà y là của ai?
-….
Không có ai trả lá»i.
Nữ cảnh sát nhìn Nghê Thu, Nghê Thu cảm thấy mồ hôi toát ra như tắm;
- Di động đó của ai? Tôi cũng không biết được.
- Cái đó là của tôi.
Láºp tức có má»™t ngưá»i phụ nữ lên tiếng, nháºn Ä‘iện thoại.
Hải Na cùng Lý Phục cùng chỉ và o cái Ä‘iện thoại cá»§a mình. Nữ cảnh sát há»i lại:
- Tôi há»i cái nà y cá»§a ai?
Má»i ngưá»i cùng nhau lắc đầu.
Nam cảnh sát thương lượng qua một hồi với nữ cảnh sát, rồi nữ cảnh sát nói:
- Chiếc di động nà y, chúng tôi thu lại, mấy ngưá»i tá»± qua mà lấy Ä‘iện thoại cá»§a mình Ä‘i.
Hải Na nói:
- Ai có di động, có thể cho tôi mượn gá»i được không.
Má»™t ngưá»i đà n ông đưa Ä‘iện thoại cá»§a mình cho Hải Na, cô ta gá»i và o số cá»§a mình liá»n có thể nháºn lại di động. Sau đó, hai ngưá»i khác cÅ©ng lấy Ä‘iện thoại ra gá»i và o di động cá»§a mình. Lý Phục lấy Ä‘iện thoại cá»§a mình ra nói:
- Kim tiểu thư, bá»n há» yêu cầu cô gá»i và o số cá»§a mình để xác nháºn đâu là di động cá»§a mình.
- Ừm.
Kim Hỉ Hỉ nháºn Ä‘iện thoại, sau đó bấm số gá»i và o di động cá»§a mình.
Vu Minh đá và o chân Nghê Thu, Nghê Thu liá»n quay qua nhìn, thấy đám bảo vệ cÅ©ng đã tá»›i, cho nên lặng lẽ chui và o đám ngưá»i, lách qua nhà vệ sinh nam.
Kim Hỉ Hỉ nháºn Ä‘iện thoại cá»§a mình, sau đó dùng giá»ng Trung không tiêu chuẩn nói:
- Cảm ơn.
- Äừng khách khÃ.
Nữ cảnh sát hô lên;
- Tản đi, tản đi, không có cái gì đâu.
Dứt lá»i, hai ngưá»i bá»n há» lại lên xe Ä‘iện bắt đầu tuần tra.
15.06.2015
Chương 74
Mấu chốt ở chỗ hiệu quả
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Kim Hỉ Hỉ cầm Ä‘iện thoại lên kiểm tra má»™t chút, rồi gáºt đầu nói: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Lý Phục, chúng ta đi thôi.
- Nà y. Nhớ mặt nhau đấy.
Hải Na gá»i vá»›i theo.
“Chị gái, đừng có chÆ¡i mấy cái trò vô nghÄ©a được không?†Vu Minh cầu nguyện. Hải Na cuối cùng cÅ©ng bá» Ä‘i, Kim Hỉ Hỉ cưá»i vá»›i Lý Phục:
- Lý Phục nà y, tôi phát hiện đám đà n ông nước anh có vẻ hơi yếu đuối. Còn phụ nữ Trung quốc thì lại quá là mạnh mẽ.
Lý Phục cưá»i:
- Không phải yếu đuối, mà là khoan dung.
- Khoan dung? Ừm! Rất có lý.
Kim Hỉ Hỉ gáºt đầu.
Tuy rằng đã thà nh công tải được phần má»m kia vá» máy cô ta, nhưng mà Hải Na, Äá»— Thanh Thanh và Nghê Thu đã lá»™ mặt rồi.
Ở trên má»™t con đưá»ng gần vá»›i toilet, má»™t chiếc xe mà u Ä‘en cháºm rãi khởi động, Ngô Du Du lên tiếng:
- Xem ra bá»n hỠđã thà nh công rồi.
Chuối ở ghế phụ há»i:
- Cam, tôi cảm thấy cô…
- Nói thẳng.
- Mục Ä‘Ãch cá»§a cô là quan sát Vu Minh, hay là tìm ra cha cá»§a Vu Minh, hay là tìm ra Chân Nhái?
- Anh nghÄ© rằng tôi sẽ không phân biệt được công vá»›i tư chứ gì? ÄÆ°Æ¡ng nhiên là tìm ra Chân Nhái.
- Chúng ta đã thà nh công thay thế đám ngưá»i Nháºt để là m ngưá»i mua, vì sao lại phải theo đám Vu Minh mà tìm manh mối chứ?
Ngô Du Du cưá»i:
- Nếu như chúng ta đã thà nh công thay thế đám ngưá»i Nháºt kia, váºy ngồi xem bá»n há» tiến triển để thá»a mãn lòng hiếu kỳ, cÅ©ng không phải là vui lắm sao?
Chuối lắc đầu:
- Cam, cái tên bán nà y vô cùng thần bÃ. Tôi nghÄ© là cô nên táºp trung tinh lá»±c cá»§a mình lên đám bán hà ng nà y hì hÆ¡n. Từ những manh mối mà chúng ta có trong tay thì lần nà y kẻ bán ra là Nhện.
- Xác định không?
Ngô Du Du hÆ¡i giáºt mình, tháºm chà là sợ hãi.
- Không xác định được, nhưng là thá»§ pháp ăn trá»™m thì tám chÃn phần mưá»i là Nhện rồi.
- Nếu thá»±c sá»± là bá»n há» thì chúng ta cần phải cẩn tháºn. Quay vá» kiểm tra lại tư liệu xem có lá»™ sÆ¡ hở gì không đã.
- Nhện là đám gián Ä‘iệp thương mại nổi tiếng nhất mà danh tiếng cÅ©ng thối nhất trên thế giá»›i, bá»n chúng lấy việc buôn bán cÆ¡ máºt là m hoạt động chÃnh.
Trong bữa ăn buổi tối, Lý Phục vừa ăn vừa nói:
- Äầu não cá»§a bá»n chúng mang danh Nhện Ãc Quá»·, phÃa dưới có Nhện Äá»™c, Nhẹn Băng, Nhện Lá»a, Nhện Äen, Nhện Máu và Nhện Con. Tổ chức nà y thà nh láºp và o hai năm trước, đã trá»™m Ä‘i những tà i liệu cÆ¡ máºt cá»§a hÆ¡n năm trăm công ty mạnh mẽ trên thế giá»›i ròi bán lại cho đối thá»§ cạnh tranh cá»§a há».
- Theo như xếp hạng bảng gián Ä‘iệp thì Nhện không phải là mạnh nhất. Äứng đầu là má»™t tổ chức kêu Liên Minh Băng Tuyết, liên minh nà y là vì chÃnh nghÄ©a. Bá»n hỠâm thầm Ä‘iêu tra, cung cấp tình báo cho đám cảnh sát. Thà nh tÃch lá»›n nhất chÃnh là dáºp tắt được đưá»ng dây buôn láºu thuốc phiện từ Mê-xi-cô qua Châu Âu, Châu Ã. ÄÆ°Æ¡ng nhiên cÅ©ng vì thế mà bá»n há» chá»c phải phiá»n toái lá»›n, chỉ là ngay cả đám cảnh sát cÅ©ng không biết được thân pháºn cá»§a bất kỳ kẻ nà o trong há».
- Tiếp theo, chÃnh là những gì tôi đã nói qua. Hiệp há»™i Thám tá» Quốc tế, là tổ chức Ä‘iá»u tra có tÃnh hợp pháp, vì những ngưá»i thuê bá»n há» là những ngưá»i bị mất trá»™m, hoặc là tìm kiếm những kẻ là m cho công ty hoặc cá nhân nà o đó có tổn thất.
Lý Phục nói tiếp:
- Ba tổ chức nà y là những cái tên nổi danh nhất trên toà n thế giá»›i. Nhện lấy tiá»n tà i là m mục tiêu, Liên Minh Băng Tuyết lấy chÃnh nghÄ©a là m lý lẽ sống. Còn Hiệp há»™i Thám tá» thì xen và o giữa, vừa nháºn tiá»n tà i là m mục Ä‘Ãch và phải có á»§y thác hợp lý.
Äá»— Thanh Thanh khen: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Lý Phục, anh biết nhiá»u tháºt đấy.
- Chỉ là hứng thú mà thôi, tôi từ bé đã thÃch xem phim vá» gián Ä‘iệp vá»›i các kên truyá»n hình. HÆ¡n nữa ba tổ chức nà y đối vá»›i ngưá»i trong nghá» mà nói thì không phải cái gì là bà máºt.
Ná»a câu sau là tháºt, còn ná»a câu đầu là giả, Lý Phục cuối cùng cÅ©ng biết nói dối rồi.
Vu Minh tò mò há»i:
- Trong ba tổ chức, cái nà o mạnh nhất?
- Chưa há» so sánh qua, cá nhân tôi là vá» Liên Minh Băng Tuyết, nhưng mà đám thà nh viên cá»§a Hiệp há»™i Thám tá» cÅ©ng ưu tú vô cùng. Có lẽ khác nhau chÃnh là đoà n thể vá»›i cá nhân, khó có thể so được. Còn vá» Nhện thì nhìn toà n tổng thể thì cao hÆ¡n Hiệp há»™i Thám tá», còn kém má»™t chút so vá»›i Liên Minh Băng Tuyết.
Nghê Thu há»i:
- Bá»n há» so vá»›i lÃnh đánh thuê hoặc bảo tiêu thì sao?
- Äây là hai vấn đỠkhác nhau. LÃnh đánh thuê có năng lá»±c chiến đấu chấp hà nh nhiệm vụ vô cùng mạnh mẽ, còn có má»™t đội ngÅ© háºu cần khổng lồ. Mà những kẻ Ä‘iá»u tra chỉ là tÃm kiếm, tìm váºt phẩm, ngưá»i, hay là chân tướng. Tá»±a như là giống vá»›i cảnh sát hình sá»± và quân đội, hai bên có yêu cầu năng lá»±c cao, cùng mang súng, nhưng chức trách vá»›i kỹ năng thì lại không giống nhau. Kim Hỉ Hỉ nháºn được 1 cái tin nhắn nà y…
Lý Phục cầm máy lên nhìn:
- Xin chà o, máºt mã Ä‘iện tá» ngân hà ng cá»§a bạn sắp hết hiệu lá»±c, xin hãy và o trang web XXX để sá»a lại máºt khẩu. Má»™t cái mánh lừa ngưá»i tháºt kém cá»i.
Vu Minh nói:
- Không phải là ở thá»§ Ä‘oạn mà là hiệu quả gây ra. Tá»· như có má»™t tin nhắn nhắc anh phải để ý cổ phiếu, anh cẩn tháºn quan sát, rồi theo như tin nhắn thì hiểu ra, nó bảo hạ là hạ, tăng là tăng, anh có tin được không?
- Không tin.
Lý Phục vá»›i Nghê Thu đồng thanh trả lá»i.
- Thế nếu mà nháºn được liên tục trong vòng ná»a tháng thì sao?
- Cái nà y….
Hai ngưá»i bá»n há» liếc nhau:
- Cái nà y không có khả năng.
- Ai bảo không có khả năng chứ.
Vu Minh cưá»i:
- Thôi không nói nữa, uống rượu nà o.
- Nà y, nói chuyện có má»™t ná»a là má»i ngưá»i sẽ bảo cáºu chém gió đấy.
Hải Na uy hiếp.
- ÄÆ°á»£c rồi, cái nà y gá»i là Kim tá»± tháp lừa dối. Äầu tiên chá»n má»™t loại cổ phiếu dao động. Sau đó gá»i tin nhắn báo cho 1 vạn ngưá»i là cổ phiếu sẽ giảm, rồi lại báo cho 1 vạn ngưá»i cổ phiếu sẽ tăng. Như thế là có má»™t vạn ngưá»i tin hắn rồi. Ngà y hôm sau, 5000 ngưá»i nhắn tin là tăng, 5000 ngưá»i nhắn tin là giảm. Ngà y thứ ba còn 2500 ngưá»i. Ngà y thứ tư còn 1250. Tiếp theo sẽ là 625, 312, 156, 78, 39, 19, 9, 4, 2, 1. Qua 15 ngà y, có nghÄ©a là qua ba vòng giao dịch, liệu có ngưá»i nà o sẽ mắc mưu không đây?
- Cái nà y…
Lý Phục gáºt đầu:
- Tôi nghÄ©, và o ngà y giao dịch và o thứ sáu, hẳn sẽ có ngưá»i mắc mưu.
Nghê Thu nói:
- Anh quá coi trá»ng đám dân cổ phiếu kia rồi, ba ngà y, ba ngà y liá»n có ngưá»i theo.
- Äúng váºy, mà phà tổn thứ nà y vô cùng thấp, quá trình lừa bịp lại đơn giản. Có vô cùng nhiá»u ngưá»i mắc mưu rồi. Có chút mánh khóe bịp ngưá»i cà ng thêm kỳ quái hÆ¡n. Nà o là chứng nháºn cá»§a anh bj trá»™m mất, hay là thẻ ngân hà ng bị đóng băng, ti vi báo chà cÅ©ng nói ra rả suốt ngà y. Nhưng mà cuối cùng cÅ©ng không há» mắc mưu.
Lý Phục gáºt đầu:
- Tôi cảm thấy hiệu quả má»›i là mấu chốt, ở Châu âu khi trá»™m các tác phẩm nghệ thuáºt, cÅ©ng có kẻ trá»™m giả là m cảnh sát, nghênh ngang mang tác phẩm nghệ thuáºt ngay trước mắt má»i ngưá»i rá»i Ä‘i. Nói ra thì khó tin nhưng quả là như thế. Vu Minh váºy mấu chốt cá»§a chúng ta là gì? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Là anh, anh không biết nói dối, hoặc là không hiểu nói dối. Cho nên anh cà ng nên Ãt biết đến kế hoạch, nếu anh biết cà ng nhiá»u thì anh cà ng thêm bị động. Hiện tại chúng ta cÅ©ng không có nhiệm vụ gì nữa rồi, chỉ cần nghe trá»™m Ä‘iện thoại đối phương là được. Nhưng mà Lý Phục anh cần phải kiên trì, đừng để đối phương khả nghi là được.
- Ừ.
Lý Phục gáºt đầu.
Äá»— Thanh Thanh cảm thấy có chút kỳ quái, trong công ty coi như không tÃnh tá»›i vị sếp như mình, thì theo như diện mạo, bằng cấp thì hẳn phải là Lý Phục nha, sao lại biến thà nh Vu Minh thế nà y?
- Äừng quên, còn có cái máy nghe trá»™m, là m há»ng cái đôi già y da cá»§a Vu Minh ấy.
Nghê Thu nhắc nhở.
- Ừm.
Vu Minh gáºt đầu, hắn Ä‘oán tám chÃn phần mưá»i là cái đám ngưá»i do tên đại ca Äiêu á»§y thác bắt cóc mình gây ra. Thá»±c là không biết mục Ä‘Ãch cá»§a bá»n há» là cái gì. Có lẽ cho bá»n há» biết vụ Chân Nhái nà y có khi không phải là chuyện xấu, bản thân cÅ©ng có thể thấy được bá»™ mặt tháºt cá»§a đám ngưá»i đó,
15.06.2015
Chương 75
Äấu giá qua Ä‘iện thoại
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Sáng ngà y hôm sau, khi má»i ngưá»i còn Ä‘ang đánh răng Ä‘i vệ sinh thì Lý Phục đã truyá»n lại tin tức. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh vá»›i Diệp Chiến Ä‘ang bà n luáºn tình huống:
- Căn cứ theo di động cá»§a đối phương thì sẽ dùng phương pháp đấu giá Chân Nhái qua Ä‘iện thoại, thá»i gian hôm nay từ 10 giá» tá»›i 10 rưỡi.
Diệp Chiến há»i:
- Cao thá»§ máy tÃnh cá»§a cáºu có thể định vị được vị trà Chân Nhái không?
Vu Minh nói:
- Nhiá»u nhất chỉ có thể tra ra được vị trà ngưá»i liên lạc vá»›i Chân Nhái, mà tôi cÅ©ng không tin Chân Nhái sẽ ở cùng má»™t chá»— vá»›i ngưá»i liên lạc.
- à cá»§a cáºu có nghÄ©a là thông qua má»™t trung gian để đấu giá. Ừm… váºy tên trung gian kia má»›i là ngưá»i liên hệ vá»›i Chân Nhái, để báo cho bá»n chúng kẻ trúng thầu là ai.
Quả là có lý, Diệp Chiến há»i tiếp:
- Váºy cao thá»§ bên cáºu có thể nhân cÆ¡ há»™i mà táºp trung và o vị trà cá»§a ngưá»i bán?
Vu Minh há»i Lý Phục, sau đó trả lá»i:
- Trừ phi là Kim Hỉ Hỉ thắng, nếu không cần đối phương trò chuyện Ãt nhất là ná»a phút.
Diệp Chiến lo lắng nói:
- Nói cho tôi biết vị trà ngưá»i trung gian là được rồi.
Äấu giá trong vòng ná»a tiếng, bản thân mình phải dùng được tốc độ nhanh nhất để tìm thấy ngưá»i trung gian, có lẽ là m được như váºy thì sẽ có thể giải quyết vấn đỠdá»… dà ng.
- Ok.
Gần như là đồng thá»i, Ngô Du Du Ä‘ang hạ lệnh cho chiến đội Hoa quả:
- Lần nà y đấu giá là dùng phương pháp đấu giá qua Ä‘iện thoại, cho nên tôi nghÄ© là đám bán Chân Nhái dùng ngưá»i trung gian mua bán. Kế hoạch cá»§a chúng ta chÃnh là bắt lấy ngưá»i trung gian. Hà nh động phải nhanh, cà ng phải bà máºt. Mặt khác, ở trong các khu vá»±c náo nhiệt thì phải tránh dùng súng ống. Chúng ta không biết được vị trà cá»§a ngưá»i trung gian cho nên không có kế hoạch rút lui. Bởi váºy má»™t khi bị cảnh sát bao vây là chúng ta xong Ä‘á»i.
Dưa Hấu há»i:
- Bắt được ngưá»i trung gian rồi thì trá»±c tiếp bức cung hay là thông qua Ä‘iện thoại cá»§a hắn để tìm ngưá»i mua?
- Bức cung.
Chuối:
- Äám ngưá»i Vu Minh ra ngoà i rồi. Vu Minh lên xe buýt Ä‘i đưá»ng 355, Lý Phục lái xe, trên xe có Nghê Thu. Äá»— Thanh Thanh thì Ä‘i má»™t mình má»™t xe. Theo dõi ai?
- Vu Minh, cần phải khống chế hắn trong vòng từ 9 rưỡi tá»›i 9 giá» 45. ÄÆ°á»£c dùng súng gây mê, hoặc chÃch Ä‘iện, đừng để cho hắn tham dá»± lần náo nhiệt nà y. Má»—i ngưá»i Ä‘á»u có vị trà và nhiệm vụ riêng rồi, bắt đầu thôi. Nhá»› rõ là khi trá»i tối phải che mặt, trong thà nh phố có camera theo dõi nhiá»u lắm.
…
9 giá», Vu Minh đổi xe khác, Chuối Ä‘i theo vô cùng nhanh, không thể không theo sát, ai mà biết Vu Minh sẽ định xuống trạm nà o. Thá»i gian nà y ngưá»i lên xuống như là ong vỡ tổ váºy. Chuối cÅ©ng biết, kiểu theo dõi như nà y tám chÃn phần sẽ bị Vu Minh phát hiện, nhưng hắn cÅ©ng không có lá»±a chá»n khác.
Vu Minh gá»i Ä‘iện:
- Lý Phục.
Lý Phục trả lá»i:
- Theo dõi xe cá»§a cáºu là má»™t chiếc xe thuê, giấy đăng ký mang tên Thẩm Äâu Äâu.
- Quả nhiên là bá»n há», 9 rưỡi rồi, má»i ngưá»i bắt đầu táºp hợp Ä‘i ở tâm Ä‘iểm Ä‘i.
Tâm Ä‘iểm ư? Äúng thế, cái nà y là đại công cá»§a Lý Phục, hắn trong lúc vô ý nghe thấy Kim Hỉ Hỉ oán trách cái khách sạn. Thế má»›i biết là ngưá»i bán yêu cầu Kim Hỉ Hỉ ở trong cái khách sạn nà y chứ không phải bản thân cô ta lá»±a chá»n nÆ¡i nà y. Vu Minh cho rằng đây là điá»u cần thiết cho nên má»›i là m váºy. Bởi thế hắn lấy phạm vi 2 cây số xung quanh cái khách sạn mà Kim Hỉ Hỉ ở là tâm Ä‘iểm.
Nhưng bản thân cần phải cắt cái Ä‘uôi Ä‘ang theo dõi mình đã. Vu Minh xuống khá»i xe, bắt đầu tiến và o trong má»™t siêu thị. Chuối cÅ©ng xuống theo, Vu Minh sau khi Ä‘i xuyên qua siêu thị thì Ä‘i tá»›i trạm xe buýt bên kia. Chuối thấy Vu Minh chen lên xe thì khẩn trương vá»™i và ng chạy tá»›i sân ga, thấy rõ rà ng là trạm 927. Sau đó lao như Ä‘iên vá» phÃa xe cá»§a mình, lái xe Ä‘uổi theo, nhưng đã là tối muá»™n, cho nên không biết Vu Minh đã chạy tá»›i đâu rồi.
- Alo Cam, mất dấu rồi.
- Xe của Lý Phục là thuê từ công ty ô tô, cho nên có hệ thống định vị, mau tìm vị trà của hắn.
Lý Phục là cao thá»§ máy tÃnh duy nhất cá»§a Vu Minh.
- Rõ.
…
Mưá»i giá», đấu giá bằng Ä‘iện thoại bắt đầu. Năm bên cùng mở máy, bắt đầu ra ra giá. Lý Phục cùng vá»›i Chuối gần như là đồng thá»i xác định ra vị trà cá»§a ngưá»i trung gian:
- Ngưá»i đứng cách cổng chÃnh khoảng 300m.
- Äá»™ng thá»§.
Cam hạ lệnh.
Diệp Chiến nháºn được tin tức láºp tức liá»n tiếp cáºn mục tiêu, ngay láºp tức có Ä‘iện thoại cá»§a Vu Minh gá»i tá»›i: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Dừng lại, mục tiêu có vấn Ä‘á».
Diệp Chiến không há» nghi ngá», lái xe qua má»™t bên, Lý Phục báo lại:
- Äịnh vị không sai, đối phương dùng Ä‘iện thoại di động bình thưá»ng, không có mã hóa hay là cảm ứng gì hết.
Vu Minh cầm kÃnh viá»…n vá»ng:
- Nhưng mà nÆ¡i đó là đưá»ng Äại Mã.
Cái chá»— cách cổng chÃnh 300m đó là con đưá»ng chá»§ đạo, xe tá»›i xe lui không ngừng.
Dưa Hấu tá»›i, xe ngừng ở má»™t bên, lao ngưá»i qua hướng đưá»ng Äại Mã, chạy ngược lại vá»›i quốc lá»™:
- Chuối, không xong rồi, chá»— cáºu định vị được là quốc lá»™.
Diệp Chiến thấy Dưa Hấu liá»n báo lại:
- Có bạn tới chơi đấy.
Vu Minh nói với hắn:
- Tôi biết hắn ở đâu rồi.
- Ở đâu?
- Ở gần đưá»ng cái có má»™t cái nắp cống, nếu tôi Ä‘oán không sai thì cái tên trung gian đó Ä‘ang ở bên dưới cống đấy.
Nắp cống trên đưá»ng rất là Ãt, cÅ©ng được đóng rất là chắc. Cho nên không phải chỉ má»™t ngưá»i có thể mở ra được. HÆ¡n nữa đưá»ng nà y là đưá»ng chÃnh, xe ra và o không ngừng, cho dù có bị cảnh sát Ä‘uổi thì cÅ©ng phải phong tá»a tuyến đưá»ng đã. Cho nên cái tên trung gian đó có thể thong dong mà rút lui. Cho dù là cảnh sát, Ngô Du Du hay là mấy ngưá»i Vu Minh, cÅ©ng không thể nà o Ä‘oán ra được vị trà cái cống thoát nước trong thá»i gian ngắn được. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh gá»i:
- Lý Phục, định vị vị trà cá»§a bốn ngưá»i mua khác.
Lý Phục gá»i lại địa đồ Ä‘iện tá», Vu Minh nhìn bản đồ, trên đó có năm Ä‘iểm tròn tạo than má»™t vòng tròn. Vu Minh nói:
- Chân Nhái hẳn là nằm trong khu vá»±c ở giữa nà y rồi. Kẻ bán sau khi lấy tiá»n láºp tức giao hà ng, Lý Phục anh nghÄ© rằng ai sẽ mua được hà ng?
Lý Phục nói:
- Äám Nháºt Bản đã bị bá» qua, tôi nghÄ© rằng má»™t trong ba ngưá»i bên Mỹ, Ả ráºp hoặc là Kim Hỉ Hỉ sẽ thắng.
- Tôi hiểu rồi.
Vu Minh liá»n há»i tình hình thá»±c tế cá»§a vụ mua bán, Lý Phục nói không sai, đám Nháºt Bản Ä‘ang khản trương kiểm tra tà i khoản, hy vá»ng tiá»n có thể vá» tà i khoản kịp lúc, cho nên giá» không có tư cách đấu giá. Vu Minh nói tiếp:
- Tôi nghÄ© rằng bên Ả ráºp sẽ thắng, Hà n Quốc cÅ©ng có khả năng, mà bên Mỹ cÅ©ng có thể dà nh thắng lợi.
- Cái đù!
Diệp Chiến mắng lớn, còn tưởng rằng Vu Minh hiểu rõ thế nà o chứ:
- Chúng ta có thể chá» bá»n chúng đấu giá xong, rồi theo dõi ngưá»i mua, nhân cÆ¡ há»™i bá»n chúng kiểm hà ng, thì táºp kÃch bá»n chúng.
- Kỳ quái, lần báo giá nà y thực là quá cứng nhắc.
Vu Minh nghi ngỠnói:
- Cứ má»—i ba mươi giây thì từng bên Mỹ, Hà n Quốc và Ả ráºp lại thay phiên báo giá. Má»—i lần lại tăng lên má»™t trăm ngà n đô… Chúng ta bị chÆ¡i xá» rồi, hiện giá» không phải là thá»i gian báo giá mà là lúc kiểm hà ng rồi. Những gì chúng ta Ä‘ang nghe thấy chỉ là ghi âm mà thôi. Quái tháºt, sao đám Nháºt Bản lại không có ghi âm mà là nói chuyện bình thưá»ng nhỉ?
- Váºy là m sao giá»?
Diệp Chiến há»i lại.
Vu Minh nói:
- Nghê Thu, Ä‘i tìm đám Ả ráºp. Diệp Chiến, tìm đám ngưá»i Hà n. Tôi Ä‘i tìm ngưá»i Mỹ, còn Äá»— Thanh Thanh vá»›i Lý Phục tạm thá»i án binh bất động.
15.06.2015
Chương 76
Phong tao cũng không được sỠloạn
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vu Minh Ä‘i tá»›i gần khách sạn cá»§a ngưá»i mua bên Mỹ. nhưng ở nÆ¡i nà y ngưá»i nước ngoà i rất nhiá»u, ngưá»i Mỹ cÅ©ng không có Ãt, váºy rốt cuá»™c kẻ nà o má»›i là ngưá»i mua hà ng đây? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Há»? Chiếc taxi kia có vấn Ä‘á». Bình thưá»ng ở các khách sạn cao cấp thì bên ngoà i thưá»ng có và i chiếc taxi, do mấy đứa nhóc hoặc là tá»± bản thân khách gá»i, bá»n há» sẽ theo đó mà chạy qua cá»a khách sạn mà đón khách. Ở nÆ¡i đó sẽ có má»™t ngưá»i cầm đèn và ng để chỉ lối cho xe taxi đón khách.
Không thể phá»§ nháºn, trên xe hÆ¡i chÃnh là nÆ¡i giao hà ng và kiểm hà ng tốt nhất. Má»™t ngưá»i phụ nữ nước ngoà i khoảng hÆ¡n ba mươi xuất hiện ở trước cá»a khách sạn. Lần nà y cái xe taxi ở đầu hà ng kia không há» từ tốn mà lao thẳng tá»›i bên ngưá»i phụ nữ kia. Cô ta bước lên ghế lái phụ, cho nên Vu Minh nghÄ© rằng có vấn Ä‘á». Hiện giỠđã là mưá»i giá» tối rồi, mà theo lý luáºn, ngưá»i Mỹ, đặc biệt là phụ nữ Ä‘á»u thÃch ngồi ở hà ng ghế sau, chứ không phải là lên ghế lái phụ.
Vu Minh gá»i:
- Diệp Chiến, xe số XXX, hướng vá» phÃa đưá»ng Äông Thăng.
- Tá»›i liá»n.
5 phút sau, ô tô cá»§a Diệp Chiến xuất hiện, Vu Minh vẫy, Diệp Chiến liá»n trá»±c tiếp đánh xe qua khiến Vu Minh giáºt thót, có bằng lái không váºy má?
Chuối thông báo:
- Cam, Vu Minh bắt xe rồi, xe Ä‘ang tăng tốc liên tục vá» phÃa đưá»ng Äông Thăng.
- Bám theo.
Vu Minh bất đắc dÄ©, chuẩn bị gá»i Äá»— Thanh Thanh lại đón mình, thì phát hiện ra ở cá»a khách sạn lại có thêm má»™t ngưá»i nước ngoà i. Ngưá»i nà y khá là khẩn trương, trên tay có mang theo má»™t cái vali nhá» mà u bạc, tay cầm khăn lau lau mồ hôi trên trán. Trên đầu đội má»™t cái mÅ©, phÃa trước Ä‘eo má»™t cặp kÃnh khung và ng, tên da Ä‘en nà y liá»n nhanh chóng cúi đầu Ä‘i ra khá»i khách sạn, bá»™ dáng gấp gáp nói vá»›i ngưá»i nước ngoà i kia cái gì đó. Ngưá»i kia khẽ gáºt đầu, cho nên gã da Ä‘en kia bắt lấy má»™t cái xe đạp leo núi dá»±a ở bên ngoà i khách sạn mà bắt đầu chạy Ä‘i.
Chẳng lẽ đây má»›i là chÃnh chá»§? Vu Minh báo vá»:
- Lý Phục, tới đón tôi.
- Ok.
Xe taxi ngừng ở bên cạnh ngưá»i ngoại quốc kia, rồi hắn lên xe. Vu Minh cÅ©ng vẫy má»™t chiếc taxi, sau khi lên xe thì bảo tà i xế:
- Bác tà i, là m phiá»n Ä‘uổi theo chiếc xe kia.
Tà i xế nghi hoặc nhìn Vu Minh, Vu Minh cầm điện thoại lên báo tiếp:
- Lý đội, nghi phạm lên xe rồi.
Tà i xế khởi động xe rồi há»i:
- Thưá»ng phục à ?
Vu Minh cưá»i:
- Là m phiá»n rồi.
Tôi cũng không có nói là không phải nha.
Khoảng 20 phút sau, Vu Minh cảm giác không đúng, gá»i cho Lý Phục:
- Lý đội, nghi phạm dưá»ng như muốn tá»›i sân bay thì phải? Biển số xe XXXX.
- Cái gì Lý đội thế?
Lý Phục há»i lại má»™t câu:
- Tôi đuổi kịp rồi, mà Vu Minh nà y, cho dù có đuổi kịp thì là m sao ta bắt được đối phương đây? Chúng ta cũng không phải là cảnh sát mà .
- Bắt hay không còn phải nghe theo cấp trên chỉ thị xuống.
Vu Minh há»i lại:
- Tra thỠxem, chuyến bay vỠMỹ là mấy gi�
Lý Phục báo lại:
- Khoảng và o hai giá».
…
Nghi phạm đã tá»›i bà n đăng ký, nhưng cÅ©ng chưa và o bá»™ pháºn kiểm tra trước khi lên máy bay, mà vẫn diá»…n xuất cho đúng kiểu Mỹ, có thá»i gian thì lên quán cà phê ở tầng hai là m má»™t ly cà phê.
- à đù, một ly cà phê mà những 120 tệ cơ á.
Vu Minh run run nói:
- Anh đãi đi.
Lý Phục cưá»i há»i lại:
- Vu Minh nà y, tôi thấy ở Trung Quốc ngưá»i ta hay già nh giáºt nhau trả tiá»n mà , sao lần nà o cáºu cÅ©ng khiêm nhưá»ng thế?
- Linh tinh, lần trước mua Cô ca là tôi trả còn gì.
Vu Minh ngẫm lại:
- Khiêm tốn với hiếu khách cũng là do giá cả quyết định mà thôi.
Lý Phục cưá»i, há»i:
- Tay hắn vẫn không ngừng sỠcái vali thì là m sao bây gi�
- Tôi Ä‘ang nghÄ© tá»›i việc đụng phải ngưá»i bán hà ng để là m đổ cà phê lên ngưá»i hắn, nhưng mà vá»›i sinh ý cá»§a quán nà y thì khó lắm. Vóc ngưá»i cá»§a hắn, hẳn là thÃch ăn đồ ngá»t.
Má»™t ly cà phê mà thả những ba cục đưá»ng, chẹp, Vu Minh nhìn thá»±c đơn, sau đó vẫy ngưá»i phục vụ lại:
- Là m phiá»n đưa tá»›i má»—i bà n trong đây má»™t phần bánh dâu tây.
Ngưá»i phục vụ sá»ng sốt.
Vu Minh tá»±a đầu và o vai Lý Phục, ngá»t ngà o nói:
- Hôm nay, chúng tôi sẽ qua Mỹ kết hôn.
Nhân viên phục vụ lạnh sống lưng, gáºt đầu:
- Dạ được.
Lý Phục cÅ©ng sởn hết cả tóc gáy, (ta buồn nôn a), Vu Minh tá»±a như con chim nhá» nép mình và o bên ngưá»i Lý Phục, Lý Phục nhá» giá»ng nói:
- Ông tướng, buồn nôn quá đấy.
- Anh có thể thân thiết một tà được không?
Má»™t đôi vợ chồng ngoại quốc, nhìn vá» phÃa Vu Minh và Lý Phục, giÆ¡ ly cà phê lên tá» vẻ cám Æ¡n và chúc phúc. Lý Phục cÅ©ng cố rặn ra má»™t nụ cưá»i tươi, đưa tay vuốt tóc Vu Minh, Vu Minh khẽ nói:
- Äừng có sá», sắp ói rồi.
- Anh cũng thế, cưng à …
Lý Phục mỉm cưá»i nói.
Bánh dâu tây được đưa lên, mục tiêu kia nhìn vá» phÃa Lý Phục vá»›i Vu Minh, thấy hai ngưá»i nà y Ä‘ang âu yếm thì cưá»i, chúc phúc cho há», rồi bá» cái vali qua, cầm dao nÄ©a bắt đầu xá» lý cái bánh.
Vu Minh gáºt đầu, Lý Phục liá»n chui và o nhà vệ sinh, Ä‘i qua ngưá»i kia thì dùng tiếng Anh tiêu chuẩn Mỹ nói:
- Có phải là anh là m rÆ¡i tiá»n không?
- á»’?
Ngưá»i ngoại quốc kia quay đà u nhìn vá» phÃa mặt đất, thấy má»™t tá» má»™t trăm tệ liá»n nhặt lên:
- Cám ơn.
Sau khi ăn bánh ngá»t xong, mục tiêu có vẻ giảm hồi há»™p Ä‘i nhiá»u, đồ ngá»t có công dụng giúp ngưá»i khác bình tÄ©nh mà . Thuáºn tay sá» cái vali bên cạnh mình thì không thấy gì, quay lại nhìn cái vali đã không biết bay vá» phương nà o rồi.
Äây là má»™t dạng kinh Ä‘iển, là thá»§ Ä‘oạn dạy ăn trá»™m đầy rẫy trên mạng. Má»™t ngưá»i chuyên tâm chÆ¡i game, để di động lên bà n. Có ngưá»i Ä‘i qua nhắc nhở má»™t câu là ngưá»i nà y rÆ¡i cái gì đó. Khi ngưá»i nà y quay ngưá»i nhặt đồ thì bị má»™t tên trá»™m khác Ä‘i qua thó mất cái Ä‘iện thoại trên bà n, theo như định nghÄ©a cá»§a pháp luáºt thì đó là ăn cắp, nhưng xét theo phương diện thá»§ pháp thì đó là lừa đảo tiếp cáºn. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lý Phục vá»›i Vu Minh vác cái vali ra khá»i sân bay. Lúc nà y có má»™t chiếc xe hÆ¡i dừng trước mặt há», lái xe bịt khẩu trang, đội mÅ© lao xuống, Vu Minh láºp tức nhanh chân bá» chạy, kêu vá»›i lại:
- Lý Phục, giữ lấy.
- Cái gì?
Lý Phục còn chưa hiểu thì lái xe đã đẩy hắn ra. Lý Phục cÅ©ng không phải là hà ng má»m, cho nên bắt lấy tay đối phương, xong váºt hắn ngã ra đất.
Lái xe rất kinh ngạc nhưng phản ứng nhanh, liá»n bò ngay dáºy, bắt lấy Lý Phục, sau đó đánh hắn ngã xuống, Lý Phục trả lại má»™t đấm thì bị lái xe tránh được. Hắn nắm áo Lý Phục mà ném vá» phÃa cái xe. Sau khi nhìn lại thì Vu Minh đã chen lên được xe buýt từ sân bay Ä‘i rồi. Lái xe láºp tức bá» qua Lý Phục, lao theo Vu Minh.
Sân bay cá»§a thà nh phố A ở vùng ngoại thà nh, phụ cáºn có không Ãt ngưá»i dân sống, hÆ¡n nữa lại còn là thá»i gian giữa trưa cho nên ngưá»i lên xe nhiá»u, lái xe thuáºn lợi chui lên được xe buýt.
Vu Minh chen và o sâu, thì lái xe cÅ©ng Ä‘i theo, sau đó hai ngưá»i bá»n há» kẹt lại má»™t chá»—, lái xe đưa tay qua nói nhá»:
- ÄÆ°a cái vali đây.
Vu Minh vươn tay trái, sá» và o đùi cá»§a má»™t cô gái trẻ, sau đó nhanh chóng thu tay vá». Cô gái giáºn dữ, cúi đầu nhìn xuống thì thấy má»™t bà n tay Ä‘ang ở bên đùi mình, không nói lá»i nà o, ngẩng lên liá»n tát thẳng má»™t cái rồi hét:
- Dám sỠchị mà y à , có dê già !!!
Lái xe bụm mặt kêu:
- Không phải tôi.
Vu Minh:
- Tôi thấy là hắn sỠcô đó.
Cô gái lại tát thêm một cái, nhưng bị lái xe bắt được tay, chỉ là cái gáy hắn đã ăn một già y cao gót. Quay đầu lại thì bị một cô gái khác cho ngay một đấm và o mắt:
- Chị có đẹp thì mà y cũng không được sỠloạn.
Ba cô em gái ở bên cạnh cÅ©ng động thá»§, cầm túi vá»›i giầy đánh liên hồi. Lái xe ngồi xổm xuống ôm đầu, Vu Minh thấy việc nghÄ©a mà hăng hái là m, thừa dịp có khoảng cách cÅ©ng nhòi chân và o đá cho mấy cái. Vì chÃnh nghÄ©a a!
- Súng, hắn có súng.
Một cô gái hét lên.
Lái xe cầm súng đứng lên, má»i ngưá»i Ä‘á»u lùi vá» sau.
Vu Minh kinh hãi, hô lên:
- Bác tà i Æ¡i, mở cá»a cho má»i ngưá»i chạy Ä‘i.
Xe buýt thắng gấp, lái xe hô lớn:
- Bà con chạy mau.
15.06.2015
Chương 77
Chia Ä‘á»u 5
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Cá»a xe mở ra, lái xe vá»™i và ng lao vá» phÃa Vu Minh, Vu Minh đã chạy xuống, trong lòng thầm mắng, "Ghét nhất là cái đám, động má»™t tà là móc súng ra, má»™t chút hà m lượng kỹ thuáºt cÅ©ng không có. Nếu không phải do mang súng thì hôm nay đừng hòng mà thoát được".
Lái xe xuống xe, trên mặt toà n là máu, bốn phÃa vang lên tiêng hét chói tai. Gã khẽ đưa tay lau máu ở khoé mắt, xác định phương hướng cá»§a Vu Minh rồi cấp tốc Ä‘uổi theo. Vu Minh nhìn lại cưá»i, 50m phÃa trước có đồn cảnh sát, mà y tá»± mình đâm đầu và o lưới Ä‘i thôi.
Äá»™t nhiên má»™t chiếc xe máy lao qua bên ngưá»i hắn, ngưá»i ngồi sau đội má»™t cái mÅ© trùm đầu đưa tay giáºt bay cái vali trong tay Vu Minh. Vu Minh không kịp phản ứng cho nên bị giáºt mất, xe máy tăng tốc, nhanh chóng rá»i Ä‘i. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Con mẹ nó.
Vu Minh sững sá», đến trước đồn cảnh sát cÅ©ng bị cướp, còn vương pháp hay không a? Còn vương pháp hay không a?
Khi nhìn lại thì thấy tên kia bước lên má»™t chiếc xe hÆ¡i, xe đảo qua, cá»a xe hạ xuống. Tên che mặt kia giÆ¡ ngón tay lên, sau đó hướng xuống dưới, đầy vẻ khinh bỉ.
Vu Minh đá má»™t cái, già y rÆ¡i ra, sau đó ngồi xuống mà là m má»™t Ä‘iếu thuốc. Lý Phục lái xe tá»›i bên ngưá»i hắn, Vu Minh mở cá»a xe ra, sau đó gá»i Ä‘iện thoại:
- Diệp Chiến, tôi nghÄ© giá» phải thương lượng lại thù lao thôi, Tôi thấy tôi chÃn anh má»™t là đúng nhất, phân chia theo biểu hiện tốt nhất cá»§a từng ngưá»i.
…
Ngô Du Du mở vali ra, bên trong có há»™ chiếu, má»™t bá»™ quần áo, váºt dụng hà ng ngà y. Nhưng là m gì có cái gì liên quan tá»›i Chân Nhái chứ. Cô cÅ©ng không từ bỠý định, mở vali ra tìm hết má»™t lượt, cuối cùng không có má»™t thứ gì, hay có cái gì liên quan tá»›i thiết bị Ä‘iện gì đó.
- Bị lừa rồi.
Ngô Du Du đám cái vali đi rồi ra lệnh:
- Láºp tức táºp trung vị trà cá»§a bá»n há».
Dưa Hấu báo:
- Cam, đã kinh động cảnh sát rồi, tôi thấy chúng ta nên tránh đầu gió. HÆ¡n nữa nếu thứ nà y ở trên ngưá»i Lý Phục thì sợ rằng chúng ta cÅ©ng không thể nà o Ä‘uổi kịp được đâu.
Ngô Du Du căn răng oán háºn:
- Sá»›m biết cái tên đó là lừa đảo, cuối cùng cÅ©ng vẫn bị lừa. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dưa Hấu nói tiếp:
- Giá» muốn báo thù cÅ©ng đơn giản, cảnh sát sẽ láºp tức tìm tá»›i bá»n há», rồi cảnh sát sẽ báo thù cho cô. Tôi thấy lần nà y Vu Minh phải vô tù ngồi là chắc chắn rồi.
Cảnh sát quả nhiên rất nhanh đã tìm tá»›i cá»a, nhưng cÅ©ng không phải để gây phiá»n toái cho đám ngưá»i Vu Minh. Vì tổng giám đốc ở tổng bá»™ Trung Quốc cá»§a công ty Dưa Hấu đã nói rõ tình huống vá»›i đám cảnh sát. Chứng minh rằng bá»n há» thuê công ty thám tá» Tinh Tinh tìm vá» phần thông tin cÆ¡ máºt cá»§a công ty mình, đương nhiên đây là do Diệp Chiến liên hệ vá»›i tổng giám đốc là chÃnh.
Sau khi nghiệm chứng, cái Usb mà Vu Minh lấy được kia chÃnh là thứ mà công ty Dưa Hấu muốn tìm. Cảnh sát khi bắt được ngưá»i mua thì kẻ đó cái gì cÅ©ng không nháºn, nhưng mà hắn nói cái Usb đó rất là bà máºt, bởi hắn tin tưởng nhân phẩm cá»§a ngưá»i bán hà ng. Còn vá» phần đó là ai thì không có bất kỳ manh mối nà o.
…
Diệp Chiến ngồi trong công ty Tinh Tinh, cầm má»™t cái thẻ há»i:
- Cô nhất định chỉ cần 5-5?
Vu Minh:
- Tôi kịch liệt phản đối.
Äá»— Thanh Thanh gạt Ä‘i:
- Chúng ta ban đầu đã hiệp nghị là phân 5-5, là m chuyện gì cÅ©ng phải coi trá»ng chữ tÃn, tôi là cấp trên, tôi nói má»›i tÃnh. Nếu như cáºu vẫn kiên quyết thì có nghÄ©a là đang vÅ© nhục tôi đấy.
- ÄÆ°á»£c rồi.
Diệp Chiến cũng không muốn khách sáo là m gì:
- Hiệp há»™i Thám tá» rút Ä‘i 10%, còn 900 ngà n đô thì đây là tiá»n ký quỹ, trong vòng ná»a năm mà không có tư liệu nà o chảy ra thì toà n bá»™ sẽ được thanh toán. Cho nên trước mắt chỉ có 400 ngà n mà thôi, khấu trừ thuế thu nháºp cá nhân thì còn 320 ngà n. Trong thẻ nà y có 160 ngà n, còn 250 ngà n ký gá»i thì ná»a năm sau sẽ được chuyển vá» trong nà y. Ngưá»i cá»§a Hiệp há»™i sẽ giám sát công ty Dưa Hấu, tôi Ä‘i đây.
- Tạm biệt.
Diệp Chiến Ä‘i tá»›i cá»a thì quay đầu lại nói:
- Cô có muốn tham gia tổ chức cá»§a Thám tá» Quốc tế không, tôi có thể đỠcá» má»i ngưá»i.
Äá»— Thanh Thanh cảm thấy ngạc nhiên:
- Có thể được sao?
- ….
Diệp Chiến nói:
- Thá»i gian cụ thể thì tôi không biết, nhưng tôi sẽ đỠcá» má»i ngưá»i tham gia, rồi lúc đó sẽ có ngưá»i liên hệ vá»›i mấy ngưá»i.
Diệp Chiến rá»i Ä‘i, Vu Minh má»›i nói:
- Äá»— tiểu thư, tôi nói chia Ä‘á»u không có thiệt đúng không?
Äá»— Thanh Thanh có chút bá»±c mình:
- Thế sao cáºu còn đòi thá»a hiệp lại chÃn má»™t vá»›i anh ta chứ?
- Tôi đây là muốn thá»a hiệp, còn cô tặn ân tình, là m tốt lắm.
Vu Minh nói tiếp:
- TÃnh cách cá»§a tên Diệp Chiến nà y là không muốn nháºn ân tình cá»§a ngưá»i khác, mà việc trở thà nh ngưá»i cá»§a Hiệp há»™i Thám tá» là má»™t chuyện vô cùng quan trá»ng, chỉ có Diệp Chiến chứ chúng ta không há» nháºn ra được Ä‘iá»u nà y. Cho nên… Diệp Chiến nếu như muốn trả ân tình thì trừ việc đỠcá» chúng ta gia nháºp tổ chức nà y, những thứ tốt khác hắn cÅ©ng không cầm ra nổi.
Nghê Thu:
- Tôi cảm thấy câu nói kia cá»§a sếp vô cùng khà phách. Cáºu mà muốn chÃn má»™t chÃnh là đang vÅ© nhục tôi.
Äá»— Thanh Thanh có chút đắc ý cưá»i rồi nói:
- Lần nà y má»i ngưá»i mệt má»i rồi, má»—i ngưá»i 10 ngà n đô, còn có vá» sau được thêm 250 ngà n thì, má»—i ngưá»i 20 ngà n.
- Lốp bốp lốp bốp… Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nghê Thu và Vu Minh cùng vá»— tay hoan hô. 10 ngà n đô thá»±c ra thì cÅ©ng không nhiá»u, miá»…n cưỡng cÅ©ng có thể mua được má»™t chiếc xe trong nước. Nhưng đối vá»›i Nghê Thu và Vu Minh thì đây là má»™t khoản thu nháºp rất cao. Vu Minh nhìn Lý Phục, ngưá»i ta thá»±c là bình tÄ©nh, 10 ngà n đô mà cÅ©ng không há» chá»›p mắt.
Lý Phục nói:
- Äá»— tiểu thư, tôi đỠnghị nên dùng má»™t phần tiá»n để đầu tư thiết bị phần cứng cá»§a chúng ta.
- Ừm.
Äá»— Thanh Thanh gáºt đầu, tuy cô có hÆ¡i ngốc má»™t chút, nhưng cÅ©ng có thể nhìn ra được chênh lệch trong đó. Tá»· như những thứ mà Diệp Chiến cho mượn, lần nà y thá»±c là đáng dùng, cÅ©ng nhỠđó mà có thể thắng được đám ngưá»i kia. Nhưng không chỉ bá»n há», mà đám cảnh sát hay ngưá»i bán cÅ©ng không há» phát hiện ra được.
Vu Minh cảm thấy lần nà y kẻ lên kế hoạch mua bán nà y vô cùng xuất sắc. Biết được có ngưá»i sẽ theo khoản giao dịch nà y cho nên đã tạo ra má»™t mà n bán đấu giá giả để lừa. Còn có đám ngưá»i mua Nháºt Bản, hẳn là má»™t đám ngưá»i nà o đó giả trang. Chỉ là ngưá»i bán đã phát hiện ra cái vấn đỠvô cùng nhanh chóng. So sánh ra thì bản thân mình nắm chắc khu vá»±c, còn ngưá»i bán kia thì có được cái nhìn toà n cục. Nhân tố xác định cùng nhân tố không xác định Ä‘á»u được bá»n há» lợi dụng hoà n hảo.
Cuối cùng, bản thân mình có thể truy Ä‘uổi theo mục tiêu là do có váºn khà rất cao. Vốn rằng bản thân cho rằng mục tiêu là ngưá»i nữ ngoại quốc, thá»±c ra đó là khách hà ng bình thưá»ng. Nếu như không phải Diệp Chiến lá»— mãng muốn truy Ä‘uổi má»™t mình, lại không phải đúng lúc ngưá»i mua vừa rá»i khá»i khách sạn, và cái tên đó quá mức khẩn trương chiếc vali mà bị mình chú ý. Kết quả hắn đã khác rồi.
Thá»±c ra có thể coi váºn khà là má»™t dạng thá»±c lá»±c, nhưng mà Vu Minh không có tin cáºy lắm đối vá»›i cái thá»±c lá»±c nà y. Nhưng cÅ©ng không phải là không có thu hoạch gì, lần nà y cà ng là m cho Vu Minh hiểu biết hÆ¡n vá» thế giá»›i. Ãt nhất trước mắt đã có thể tiếp xúc sâu hÆ¡n má»™t chút, đây cÅ©ng là lý do Vu Minh lấy cái giá 9:1 ra mà ép Diệp Chiến. Äể cho Äá»— Thanh Thanh bán ân tình, cho nên bá»n há» má»›i có thể được Diệp Chiến dẫn và o trong thế giá»›i má»›i nà y.
Ngưá»i cá»§a Hiệp há»™i Thám tá» Quốc tế, nghe qua thì vô cùng phong cách, mặc dù ngay cả Lý Phục cÅ©ng hiểu rõ lắm sá»± cấu thà nh bên trong tổ chức.
Lý Phục lên tiếng:
- Tôi muốn há»i má»™t vấn Ä‘á».
- Ừm?
Äá»— Thanh Thanh ý má»i nói.
Lý Phục há»i:
- Là một thà nh viên bên trong Hiệp hội đó thì cơ bản nhất cần phải có là cái gì?
Äá»— Thanh Thanh ngẫm lại rồi nói:
- LÃ danh dá»±.
Vu Minh:
- Là năng lực.
Nghê Thu:
- Là kỹ thuáºt.
Lý Phục lắc đầu nói:
- Äó là tiếng Anh.
15.06.2015
Chương 78
Lỗ hổng
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Ầy…
Ba ngưá»i kia nghe Lý Phục nói xong thì như quả bóng xịt. Quả đúng là tiếng Anh. Ngay cả tiếng Anh cÅ©ng không hiểu thì là m sao ra ngoà i đấu chá»i được vá»›i quốc tế?
Lý Phục cảm thấy khó hiểu:
- Há»c tiếng Anh khó lắm sao?
Vu Minh cắn răng:
- Kẻ đáng háºn nhất trên thế giá»›i nà y chÃnh là ngưá»i phát minh ra tiếng Anh.
Từ năm lá»›p ba tiểu há»c đã bắt đầu há»c, mà sau khi tốt nghiệp đại há»c, thì còn má»™t đống ngưá»i chả biết cái gì, và bản thân hắn, cÅ©ng là má»™t trong số đó.
Lý Phục ngẫm nghĩ:
- Có lẽ… tôi có thể dạy má»i ngưá»i. Ba tháng, tôi sẽ là m cho má»i ngưá»i nói tiếng Anh như là tiếng mẹ đẻ, có thể giao tiếp bình thưá»ng luôn.
- Ba tháng?
Ba ngưá»i đồng thanh há»i.
- Ừm, nói tiếng Anh chÃnh ra cÅ©ng không khó. Tôi nghÄ© ba tháng là đủ rồi. Nhưng yêu cầu đó là , trong lúc há»c chỉ có thể nói tiếng Anh mà thôi. Há»c ngoại ngữ thì hoà n cảnh là quan trá»ng nhất, nếu như má»i ngưá»i tháºt sá»± muốn há»c thì tôi sẽ qua ký túc xá ở tạm, Nghê Thu cÅ©ng có thể tá»›i ở cùng, táºn lá»±c giảm thá»i gian ra ngoà i xuống. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äá»— Thanh Thanh gáºt đầu:
- Cứ quyết như thế đi.
Vu Minh nghi hoặc, Lý Phục có phải là quá nóng lòng rồi không? So vá»›i mấy vị giáo viên tiếng Anh cá»§a mình có khi còn gấp tá»›i mức háºn không thể bóp chết được mình váºy.
Ngà y hôm sau, toà n bá»™ nhân viên công ty bắt đầu há»c tiếng Anh. So sánh thì Vu Minh là ngưá»i tốt nhất, Äá»— Thanh Thanh thì má»™t giá» sau liá»n hối háºn vì lá»±a chá»n cá»§a bản thân. Nghê Thu lúc há»c trung há»c cÅ©ng có thà nh tÃch khá tốt, cho nên có thể đối phó được.
Mưá»i ngà y sau, Vu Minh đã có thể dùng tiếng Anh để đối thoại bình thưá»ng vá»›i Lý Phục, nhưng nếu đỠcáºp đến các danh từ trong má»™t lÄ©nh vá»±c chuyên nghiệp thì có chút không theo kịp. Nghê Thu thì khoảng hai mươi ngà y sau là theo kịp. Còn Äá»— Thanh Thanh tuy rằng cÅ©ng há»c đại há»c, nhưng có vẻ ngốc nhất, há»c rất cháºm. Chỉ là nghị lá»±c cá»§a cô vượt qua hai ngưá»i kia cho nên khoảng hai mươi ngà y liá»n có thể nói được những thứ thông thưá»ng rồi.
Trong hai mươi ngà y nà y, bá»n há» cÅ©ng không có việc gì dư thừa, may mắn là không há» có đơn hà ng gì hết, coi như là không phải ra ngoà i rồi.
CÅ©ng vì như váºy, tuy rằng có được công trạng do Chân Nhái, nhưng chỉ có thể tÃnh là tiêu chuẩn trung thượng mà thôi. Công trạng để lên hai sao là má»™t tháng 1 triệu 200 ngà n, hoặc là liên tục ba tháng, má»—i tháng 600 ngà n Ä‘iểm công trạng. Cái nà y đối vá»›i má»™t công ty thám tá» quả là không công bằng, nếu như là các ngà nh buôn bán thì động má»™t cái là đơn hà ng trên tá»· rồi. Nhưng công ty thám tá» mà muốn kiếm 1 triệu 200 ngà n công trạng má»™t tháng thì quả là khó khăn vô cùng lá»›n. Nhưng đây là biểu hiện cho công bằng cá»§a công ty, giữa các ngà nh sản xuất cÅ©ng không có sá»± khác biệt gì hết. Cho nên Äá»— thị quốc tế ắt cho những ngà nh kiếm được nhiá»u tiá»n có nhiá»u đãi ngá»™ hÆ¡n rồi.
Ngay trong khi bốn ngưá»i bá»n há» Ä‘ang há»c tiếng Anh thì tổng giám đốc cá»§a bá»™ pháºn Hải ngoại, Äá»— Lôi đến. Äá»— Lôi lần nà y tá»›i chỉ có má»™t mình, thái độ lại ôn hòa. Sau khi nói chuyện 1 chút vá»›i Äá»— Thanh Thanh thì cÅ©ng Ä‘i và o trong phòng, Äá»— Lôi nói luôn:
- Lý Phục, trong ngà nh cá»§a chú hiện giá» Ä‘ang thiếu má»™t vị trợ lý tổng giám đốc ở Châu Ã, cháu có hứng thú không? Chú đã nói chuyện vá»›i Äá»— tiểu thư rồi, cô ấy nói là đồng ý vá»›i quyết định cá»§a cháu.
Vu Minh nhưá»ng chá»— cho ngưá»i ná», còn Nghê Thu Ä‘i phòng nước lấy trà .
Lý Phục dưá»ng như đã nghÄ© kỹ từ lâu rồi:
- Cám Æ¡n chú, bá»™ pháºn Hải ngoại là nÆ¡i có năng lá»±c cao nhất bên trong toà n bá»™ Äá»— thị quốc tế. Chú mà giúp cháu Ä‘i cá»a sau như váºy thì sợ là không được hay lắm. Cháu thấy nếu có được thà nh tÃch ở công ty thám tá», thì vá» sau có thể thông qua được khảo hạch thăng chức sẽ tốt hÆ¡n.
- Váºy cháu sẽ phải chá» má»™t năm đấy.
Äá»— Lôi có chút ngạc nhiên, đây là má»™t cÆ¡ há»™i khó mà có được đó.
Cái gá»i là khảo hạch thăng chức chÃnh là hà ng năm, và o cuối tháng sáu, toà n bá»™ Äá»— thị quốc tế là m má»™t lần khảo hạch toà n diện. Chỉ cần là nhân viên cá»§a Äá»— thị quốc tế, sau khi là m việc được má»™t năm thì cÅ©ng có thể hướng tá»›i mấy cương vị quản lý Ä‘ang trống. Cho nên tháng sáu cÅ©ng là tháng mà đám nhân viên cá»§a Äá»— thị quốc tế gá»i là , tháng vét máng má»›i.
Lý Phục:
- Chú, cháu tin cháu có thể là m được.
- ÄÆ°á»£c.
Äá»— Lôi gáºt đầu hà i lòng:
- Chú rất thÃch những ngưá»i như váºy, thế thì chú Ä‘i trước. Hẹn gặp lại Äá»— tiểu thư sau.
Theo nguyên tắc mà nói thì hai ngưá»i bá»n há» Ä‘á»u là Tổng giám đốc, cùng cấp báºc.
Äá»— Thanh Thanh liá»n tiá»…n tá»›i cá»a:
- Hẹn gặp lại Äá»— tổng.
Nghê Thu nhá» giá»ng nói:
- Tổng giám đốc cá»§a bá»™ pháºn Hải ngoại khu Châu à sang năm sẽ vá» hưu. Nếu là m trợ lý cho ông ta, biểu hiện tốt thì hẳn là sau khi ông ta vá» hưu sẽ được là m ngưá»i phụ trách. Lý Phục à , đây chÃnh là đang đỠbạt cáºu đấy, ngà nh quản lý cá»§a bá»n há» má»™t năm tiá»n thưởng là sáu con số láºn, cao nhất trong cả Äá»— thị quốc tế nà y.
Lý Phục cưá»i gượng gạo:
- Tôi đã quyết định rồi.
Tựa như hắn có nỗi khổ khác.
Äá»— Thanh Thanh quay lại vá»— vai Lý Phục:
- Ngưá»i giữ chữ tÃn.
Khoảng chừng ná»a giá» sau, Tiểu Ảnh đã đến đây, vừa đến liá»n bất mãn hét lên:
- Lý Phục, sao anh lại từ chối ý tốt của ba em?
Lý Phục kéo Tiểu Ảnh qua má»™t bên nói chuyện, sau đó Tiểu Ảnh vô cùng biết Ä‘iá»u rá»i Ä‘i. Vu Minh có chút kinh ngạc. Nhìn từ biểu hiện cá»§a cô nà ng, thì dưá»ng như đã thÃch Lý Phục rồi. Mà Lý Phục cÅ©ng biết Tiểu Ảnh thÃch mình, nhưng theo tÃnh cách cá»§a anh ta, hẳn là cÅ©ng đối đãi vá»›i Tiểu Ảnh như là vá»›i Hải Na, nói lên việc bản thân mình đã kết hôn.
Lý Phục quay đầu gá»i má»i ngưá»i lại:
- Tôi… có chút chuyện cần nhá» má»i ngưá»i.
- Há»?
Má»i ngưá»i Ä‘á»u quay lại nhìn anh ta.
- Chuyện tôi đã kết hôn thì hãy giúp tôi giữ bà máºt. Tôi không muốn lừa tình cảm cá»§a bất kỳ ai hết, chỉ là mấy ngà y trước có chút chuyện. Tôi không thể kết hôn, cho nên cám Æ¡n má»i ngưá»i.
- …..
Äá»— Thanh Thanh căn bản nghe không hiểu được, còn Vu Minh thì Ä‘oán ra và i phần. Hắn Ä‘oán là Lý Phục mạo danh ngưá»i khác để là m quen vá»›i Äá»— Lôi, còn vá» phần muốn là m cái gì thì không hiểu được. Có lẽ Lý Phục phát hiện ra cái lá»— hổng kết hôn kia, cho nên muốn để má»i ngưá»i cùng nói là hắn đã kết hôn. Anh giai à , thế được không đây? Trăm ngà n chá»— hở, có phải ông anh là nằm vùng không váºy?
Vu Minh nói:
- Anh nói lúc trước, có phải là lúc từ chối Hải Na vì anh đã có vợ phải không.
- Äúng như thế, cho nên mong má»i ngưá»i cùng phối hợp cho.
Lý Phục ôm quyá»n.
- Cảm Æ¡n má»i ngưá»i, tôi cảm kÃch khôn cùng.
Nghê Thu thì không có ý kiến gì, Lý Phục giúp hắn rất nhiá»u. Vu Minh cà ng không ý kiến, còn giúp hắn bà y mưu tÃnh kế nữa. Chỉ có Äá»— Thanh Thanh là hÆ¡i mất hứng:
- Việc nà y tôi sẽ giúp, chỉ là đừng có lừa Tiểu Ảnh, cô ấy là một cô gái tốt đó.
- Cảm Æ¡n Äá»— tiểu thư.
Äá»— Thanh Thanh gáºt đầu, nghe Ä‘iện thoại:
- A lô, chà o Äá»— tiên sinh… Vâng.
Äá»— Thanh Thanh gác Ä‘iện thoại:
- Lên tầng 33 để há»p thôi.
Vu Minh cảm thán:
- Sếp, lên cấp rồi ha.
- Má»i ngưá»i cùng lên cấp rồi, Äá»— tiên sinh dặn đưa má»i ngưá»i cùng Ä‘i. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh nghi hoặc nhìn hai ngưá»i còn lại, Nghê Thu vá»›i Lý Phục cÅ©ng giáºt mình. Chỉ có lão tổng trong ngà nh má»›i có tư cách lên tầng 33 há»p há»™i nghị thôi.
Trên tầng 33 có hai phòng há»p, má»™t lá»›n má»™t nhá», Ä‘á»u xa hoa vô cùng. Äám ngưá»i Vu Minh Ä‘i theo và o trong đó, thì ngay sau đó Lưu Mãng cùng vá»›i tứ đại kim cương cá»§a hắn cÅ©ng bước và o theo. Äá»— lão tiên sinh, cùng vá»›i hai vị á»§y viên ban giám đốc, Äá»— tiên sinh Ä‘á»u Ä‘ang ngồi ở trong phòng há»p. Không khi nÆ¡i đây vô cùng nghiêm túc, Lưu Mãng và Äá»— Thanh Thanh cÅ©ng không dám đấu võ mồm.
Sau khi Ä‘i và o thì thấy được bên trên bà n có đặt tên cá»§a đám nhân viên rồi. Sau khi ngồi xuống, thư ký Hiểu Hồng cá»§a Äá»— tiên sinh mang tá»›i cho má»—i ngưá»i má»™t táºp tư liệu, sau đó quay qua nói má»™t câu. Hai tên bảo vệ đóng cá»a lại, đứng ở trước cá»a, Hiểu Hồng lại ngồi xuống bên cạnh Äá»— tiên sinh, bắt đầu ghi lại ná»™i dung há»™i nghị. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äá»— tiên sinh nói:
- Má»i ngưá»i xem tư liệu Ä‘i đã.
15.06.2015
Chương 79
Bức tranh bị mất trộm
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Mấy tháng trước, Äá»— lão tiên sinh ở nước ngoà i bán đấu giá, tốn tá»›i 1,1 triệu đô la Mỹ má»›i mua được hai bức tranh sÆ¡n dầu. Má»™t bức là Ngưá»i Trông Ruá»™ng, bức còn lại là Tịch Dương. Ông ta định tặng cho và i vị bạn hữu mấy chục năm nay cá»§a mình, là hai vị thà nh viên há»™i đồng quản trị cá»§a Äá»— thị quốc tế. Bên bán đấu giá liá»n cho ngưá»i mang hà ng tá»›i bằng phi cÆ¡ tá»›i táºn nhà cá»§a Äá»— lão tiên sinh. Ông ấy còn má»i hẳn mấy vị chuyên gia tá»›i kiểm tra thá»±c hư thế nà o, chứng minh đó là bút tÃch thá»±c. Bên bán đấu giá còn trang bị cho hai bức tranh hệ thống cảnh báo, qua má»™t đêm, tá»›i sáng hôm sau, Äá»— lão tiên sinh lệnh cho mấy vị bảo vệ Ä‘em hai bức tranh đó cất và o trong nhà kho.
Ba ngà y trước, là lần há»p cuối cùng cá»§a hai vị á»§y viên nà y. Äá»— lão tiên sinh gá»i bốn tên bảo vệ cùng mình qua đó lấy bức tranh. Sau đó mang tranh tá»›i cho hai vị á»§y viên. Má»™t ngưá»i trong đó vui mừng không thôi, và o buổi tối còn hẹn bạn bè tá»›i cùng uống rượu thì mang bức tranh ra cho má»i ngưá»i giám định và thưởng thức. Nhưng đúng lúc đó có má»™t vị giáo sư vá» hưu cá»§a ngà nh đại há»c mỹ thuáºt, khi thấy tranh nà y liá»n nói ngay nó là đồ giả. Äá»— lão tiên sinh cÅ©ng mặt ngay ở đó, vô cùng tức giáºn, bắt đầu tranh cãi vá»›i vị giáo sư kia, ngay sau đó còn gá»i mấy vị chuyên gia tá»›i kiểm tra thá»±c hư. Mấy vị chuyên gia cÅ©ng cùng má»™t ý kiến, đó là đồ dá»m, sau đó bá»n há» kéo nhau tá»›i nhà vị á»§y viên còn lại để kiểm tra, cuối cùng cÅ©ng phát hiện ra cái đó là đồ giả. HÆ¡n nữa còn chắc chắn má»™t Ä‘iá»u đây không phải là bức há»a mà bá»n hỠđược nhìn thấy ở nhà Äá»— lão tiên sinh kia.
Mất mặt mÅ©i đến mức nà y, khiến cho Äá»— lão tiên sinh tức giáºn tá»›i mức sinh bệnh rồi nháºp viện hai ngà y. Ông ta quyết định báo cảnh sát, nhưng cÅ©ng không chịu nổi sá»± bá»±c tức nà y. HÆ¡n nữa tốn mất má»™t món tiá»n khổng lồ để mua tranh, cuối cùng lại bị ngưá»i ta châm chá»c vá»›i vui sướng khi bản thân gặp há»a. Cho nên hôm nay, ông ta quyết định dùng đến công ty thám tá» ná»™i bá»™, để bá»n há» Ä‘iá»u tra chân tướng hà ng giả nà y.
Hà ng giả cÅ©ng là má»™t dạng mánh khóe để lừa ngưá»i, tá»· như biến sản phẩm má»›i thà nh cÅ©. Nhưng đây là má»™t chuyện rất là kỳ quái, bởi những kẻ bị bắt vì chế tạo hà ng giả lại rất Ãt. Dá»±a theo quy tắc cá»§a thế giá»›i ngầm, thì đây là dùng tiá»n cá»§a bản thân mà mua lấy sá»± thông minh thôi. Rất Ãt ngưá»i mua phải hà ng giả lên tòa án cáo buá»™c, nhưng có thể nói, những chuyện nà y Ä‘á»u là má»™t ngà nh sản xuất hợp pháp, chuyên để lừa tiá»n.
Vu Minh chưa từng là m qua đồ giả, bởi vì cần có hà m lượng kỹ thuáºt rất cao. Ông chú Yến Tam cá»§a Vu Minh cÅ©ng không có biết vá» phương diện nà y, nhưng lúc dạy Vu Minh thì cÅ©ng nói đồ giả vá»›i mánh khóe lừa ngưá»i cÅ©ng là đại đồng tiểu dị. Lợi dụng sá»± tham lam cá»§a đối phương, tâm lý chiếm được món lá»i nhá», kiếm má»™t món tiá»n nhỠđể lừa ngưá»i. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhắc tá»›i vấn đỠkhông đúng ở đây chÃnh là , đánh tráo như thế nà o. Nhìn trên tư liệu thì có thể thấy được bức tranh mà Äá»— lão tiên sinh mang vá» nhà là chÃnh phẩm. Mà sau khi được trang bị cảnh báo thì bình an qua má»™t đêm. Chỉ có khi đưa tá»›i nhà kho, hoặc là khi lấy từ nhà kho ra ngoà i, hoặc là lúc hai vị á»§y viên mang vá» nhà . Äây chÃnh là ba khoảng thá»i gian có thể đánh tráo được.
Vạn pháp quy tông, khi ngưá»i khác Ä‘á»u Ä‘ang xem lý lịch cá»§a đám bảo vệ phụ trách áp giải, Vu Minh đã nghÄ© tá»›i vấn đỠđầu tiên, nếu đối phương có cÆ¡ há»™i đánh tráo, vì sao không trá»±c tiếp trá»™m luôn chứ? Trừ phi là cảnh giá»›i cá»§a hà ng giả kia đã đạt tá»›i mức lấy giả loạn tháºt. Trên báo từng đưa tin, có má»™t tên nhà già u, trong nhà treo má»™t bá»™ tháºp nhị phúc, giá trị cá»§a nó vượt qua năm triệu Nhân dân tệ. Chỉ là sau khi được kiểm định lại, thì chỉ có má»™t bức là tháºt, còn lại mưá»i má»™t bức kia toà n là hà ng giả.
Äá»— lão tiên sinh vá»›i hai vị á»§y viên có lẽ không hiểu được vá» tranh, cho nên cứ thế mà mang Ä‘i. Cho nên cần phải xem trước được trình độ tháºt giả cá»§a nó thế nà o. Nếu có thể lấy đồ giả cao phẩm để đánh tráo, váºy thì cần phải có chuyện đánh tráo. Nếu như đồ giả hạ phẩm, thì trá»±c tiếp ăn cắp là được rồi. Äồ dá»m hạ phẩm mà đối phương còn muốn tráo chứng tá» là đối phương phải có nhu cầu gì đó.
Lưu Mãng lên tiếng trước:
- Có thể thấy có 16 ngưá»i bảo vệ. Bốn ngưá»i đưa tranh và o kho, bốn ngưá»i lấy tá»›i công ty. Tám ngưá»i mang tá»›i nhà cá»§a mấy vị á»§y viên. Nếu như dùng đồ giả thay cho chÃnh phẩm thì có thể nói là phải có dá»± mưu. Tôi cho rằng có thể bà i trừ bốn ngưá»i đầu tiên mang tranh và o trong kho. Bốn ngưá»i mang tranh tá»›i công ty và tám ngưá»i đưa tá»›i nhà các vị á»§y viên thì để là bảo vệ cá»§a cao ốc. Cho nên tôi nghi đây không phải là vấn đỠở đám bảo vệ.
- Chỉ là ...
Lưu Mãng nói tiếp:
- Tôi phát hiện trừ đám bảo vệ đưa và o kho kia thì mưá»i hai ngưá»i còn lại là cùng má»™t ban. Nếu là tổ trưởng cá»§a bá»n há» cùng ở trong đám bảo vệ thì có thể hoà n thà nh được vụ đánh cắp nà y. Nếu như là cùng đưa tranh vá» nhà thì lượng ngưá»i cÅ©ng không quá 9 ngưá»i. Cho nên tôi hoà i nghi lá»›n nhất là vị đội trưởng cùng vá»›i bốn ngưá»i mang tranh từ kho tá»›i đây.
Vương Triêu cũng lên tiếng:
- Äúng thế, tôi cảm thấy vị đội trưởng nà y có vấn Ä‘á». Äá»— lão tiên vá»›i hai vị á»§y viên thấy bức tranh cÅ©ng là anh ta mang tá»›i. Hôm đó đáng lý ra ngưá»i nà y không Ä‘i là m, nhưng vì vị đội trưởng khác bị tiêu chảy, cho nên má»›i thay ca. Mà nguyên nhân tiêu chảy là do hom trước cùng Ä‘i ăn khuya vá»›i vị đội trưởng Ä‘ang bị tình nghi nà y đây.
Äá»— tiên sinh:
- à má»i ngưá»i, nghi phạm chÃnh là cái tên đội trưởng khiến cho ngưá»i phải phụ trách chuyện hôm nay bị tiêu chảy. Sau đó thay ca, rồi cùng bốn tên bảo vệ khác đạt thà nh hiệp nghị, hắn đưa đồ giả tá»›i cho bốn tên bảo vệ đưa Ä‘i tá»›i công ty hay sao?
Lưu Mãng nói tiếp;
- Chỉ là hoà i nghi lúc đầu mà thôi. Quan trá»ng là nếu như do ngưá»i ngoà i là m ra thì trá»±c tiếp trá»™m Ä‘i luôn cho rồi. Äánh tráo thì bá»n há» phải lấy ra bức tranh cÅ©ng có chất lượng để còn qua mặt ngưá»i khác nữa.
Vu Minh gáºt gù, tuy tên Lưu Mãng nà y, nhân phẩm chẳng thế nà o, nhưng là phân tÃch đúng chá»— vô cùng. Äám ngưá»i thứ nhất căn bản không thể chuẩn bị được, cho nên không có khả năng đánh tráo được. Äám cuối cùng thì nhân số nhiá»u, cho nên khó khống chế được. Chỉ là nếu ngưá»i trong ná»™i bá»™ thì nhất định là bốn ngưá»i trong khâu trung gian kia.
- Công ty Tinh Tinh thấy thế nà o?
Äá»— tiên sinh há»i.
Äá»— Thanh Thanh nhìn ba ngưá»i còn lại, Nghê Thu lên tiếng đầu tiên:
- Chi tiết còn chưa tìm hiểu rõ rà ng, tá»±a như là bức tranh có rá»i khá»i đám bảo vệ hay không. Tôi thấy kết luáºn thế nà y là quá nhanh. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äá»— tiên sinh:
- Lý Phục, cáºu là nhân viên ưu tú nhất, cho nên nói cái nhìn cá»§a cáºu Ä‘i.
Lý Phục gáºt đầu:
- Theo như tôi biết, thì tranh không thể nà o những đồ cổ khác, ở Trung Quốc tiêu thụ rất khó khăn. Chá»§ yếu là những ngưá»i sưu tầm cÅ©ng Ãt, nên chuyên gia cÅ©ng Ãt theo Ä‘i. Äồng dạng, những thứ hà ng giả cÅ©ng Ãt hÆ¡n. Mà chúng thưá»ng không thể nà o mua được ở trong cá»a hà ng bình thưá»ng. Rất có thể là má»i ngưá»i ta vẽ ra. Theo như cá nhân tôi thì đám tá»™i phạm nhằm và o bức tranh hẳn là tá»™i phạm quốc tế. Tôi tán thà nh ý kiến cá»§a Lưu tổng, bên trong có ngưá»i phối hợp, nhưng không nhất định là bảo vệ, Mà phà m là m những ngưá»i biết tên cá»§a hai bức tranh nà y thôi cÅ©ng có thể rồi.
- Có má»™t Ä‘iểm chú ý, bức tranh nà y tuy là hà ng giả, nhưng cÅ©ng cần phải có thá»i gian chế tạo nhất định. Ãt nhất là má»™t tuần, bức tranh sÆ¡n dầu ở trong kho Ä‘i ra đã phát hiện là đồ giả. Cho nên phát hiện là được là m giả và o má»™t tuần trước. ÄÆ°Æ¡ng nhiên cÅ©ng có thể mua được thà nh phẩm là m giả. Tôi cho rằng danh sách nghi phạm, là toà n bá»™ những ngưá»i biết được tên cá»§a bức tranh trong vòng 1 tuần sau khi bức tranh được đưa và o trong kho. Lưu tổng có nói ngưá»i mang tranh và o kho là bảo vệ cư xá thì tôi cÅ©ng hoà i nghi còn đám bảo vệ cao ốc thì tôi không có hiá»m nghi mấy.
Lưu Mãng nói:
- Lý Phục cũng nói rồi, thà nh phẩm không dễ mua nhưng cũng không phải mua không được.
Lý Phục gáºt đầu: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tôi cảm thấy trước tiên có thể xem tỉ lệ đồ giả thế nà o rồi là m tiếp phán đoán.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 7 8 9 ... 17 »