|
|
Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan)
|
Tác giả: Tác giả: Cẩu Bà o Tá»
Số chương: 2659
Lần đọc: 1.381.664
|
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
|
|
|
|
« | 1 | 134 | 135 | 136 | ... | 266 | » |
|
|
29.01.2013
|
Chương 1239
Äá»™i trưởng đội hình sá»± ông cÅ©ng đánh
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn  | - Còng, còng hết lại!
Hà à Công giáºn dữ quát.
- Äứa nà o dám, ông liá»u mạng vá»›i nó.
Vương Triá»u bước lên chắn trước mặt Diệp Phà m.
- Xông lên. Có vấn đỠgì tôi chịu trách nhiệm, láo toét, mấy thằng cảnh sát nhà quê mà cũng dám tinh tướng ở Việt Châu nà y sao.
Hà à Công quát to, mấy tay cảnh sát vung gáºy xông lên.
- Mẹ kiếp, mà y là cái thá gì, đội trưởng thì đã sao chứ.
Diệp Phà m tức giáºn, Hà à Công thấy mắt hoa lên, bốp bốp mấy tiếng, Hà à Công sững ngưá»i, bởi đưá»ng đưá»ng là đội trưởng đội hình sá»± tỉnh mà hắn lại bị Diệp Phà m tát cho mấy cái, mặt mÅ©i sưng vù lên.
- Bắt hết lấy...
Hà à Công hô lá»›n, mấy cảnh sát định lao lên, bất ngá» phÃa sau có tiếng quát lá»›n:
- Äứng lại, định là m gì hả?
-Phó giám đốc Tống, cuối cùng ông cũng tới.
Diệp Phà m quay vá» phÃa Phó giám đốc thưá»ng trá»±c Sở công an tỉnh Tống Quần nói.
- Lui hết cả xuống, là m ầm Ä© trong bệnh viện, tôi còn cảm thấy mất mặt, lẽ nà o các ngưá»i không thấy váºy sao?
Tống Quần quát, mấy tay cảnh sát trên Sở Ä‘á»u lui cả xuống.
- Äi theo tôi.
Tống Quần hừ lạnh bước Ä‘i, Diệp Phà m và Hà à Công đưa mắt nhìn nhau, như hai con gà chá»i Ä‘i theo sau Tống Quần, không lâu sau thì đến phòng há»™i nghị cá»§a bệnh viện.
- Nói xem, rốt cuộc là thế nà o?
Phó giám đốc Tống liếc Diệp Phà m và Hà à Công một cái, vẻ mặt nghiêm khắc nói.
- Ngưá»i cá»§a Cục thà nh phố bá»n hỠđánh bố tôi bị trá»ng thương, hÆ¡n nữa, còn đánh bị thương Chá»§ tịch Quản Phi tại Äông Pha SÆ¡n Trang. Vừa rồi Phó chá»§ tịch Quản cÅ©ng gá»i Ä‘iện thoại đến nói là phải nghiêm khắc xá» lý ngưá»i đã hà nh hung.
Hà à Công tức giáºn hừ nói.
- Vương Triá»u, anh nói hết tình hình lúc đó xem, không được giấu diếm gì hết.
Diệp Phà m nói vá»›i Vương Triá»u ở phÃa sau.
- Vâng, là thế nà y, lúc đó tôi ...
Vương Triá»u thuáºt lại tình hình lúc đó.
- Các anh có Lệnh khám xét không?
Tống Quần hừ nói, xem bá»™ dạng đó, Diệp Phà m cảm thấy ông ta có vẻ nghiêng vá» phÃa Sở công an tỉnh.
- Không có, lúc đó tôi chỉ yêu cầu đồng chà Quản Phi hợp tác Ä‘iá»u tra việc Thanh Lang bá» trốn. Là má»™t công dân phải có nghÄ©a vụ hợp tác vá»›i cÆ¡ quan Ä‘iá»u tra phá án. Nhưng bảo vệ cá»§a Äông Pha SÆ¡n Trang rất hùng hổ, không cho và o. Thanh Lang lại là thuá»™c hạ cá»§a Quản Phi, lúc đó còn cướp hai khẩu súng, sá»± việc vô cùng nghiêm trá»ng. Äể tránh xảy ra thương vong, cho nên chúng tôi đà nh phải đẩy bảo vệ cá»§a Äông Pha SÆ¡n Trang ra, xông và o trong SÆ¡n Trang. HÆ¡n nữa, Äông Pha SÆ¡n Trang vẫn trong phạm vi cá»§a thà nh phố Ngư Äồng, chúng tôi cÅ©ng không há» có hà nh vi quá đáng nà o cả.
Vương Triá»u nói..
- Các anh dá»±a và o đâu mà tá»± tiện xông và o nhà ngưá»i ta như má»™t lÅ© ăn cướp váºy?
Hà à Công hừ lạnh nói.
- Tôi vẫn chưa há»i xong, đội trưởng Hà .
Tống Quần liếc Hà à Công một cái, hừ lạnh nói, có ý cảnh cáo Hà à Công, ở đây tôi mới là lãnh đạo.
- Tôi có chút nóng vội, xin lỗi.
Hà à Công nói, mặt hÆ¡i Ä‘á». Cần phải biết rằng ở Sở công an tỉnh Hà à Công và Tống Quần không cùng má»™t phe cánh, nhưng quan to hÆ¡n thì đè chết ngưá»i, Tống Quần là nhân váºt số 2 ở Sở công an tỉnh, Hà à Công cÅ©ng đà nh phải nuốt cục tức và o bụng.
- Phó giám đốc Tống, Bà thư Triệu đã Ä‘Ãch thân đến Ngư Äồng, có chỉ thị vá»›i thà nh á»§y Ngư Äồng, nói là lần trước vá» Bắc Kinh, thá»§ tướng đã gá»i ông ấy đến, yêu cầu đôn đốc phá vụ thảm án 88, trả lại sá»± bình yên cho nhân dân Ngư Äồng. Do váºy, Cục công an thà nh phố Ngư Äồng cÅ©ng phải đẩy mạnh phá án. Thanh Lang là nghi phạm quan trá»ng cá»§a thảm án 88, trong việc nà y Cục công an thà nh phố Ngư Äồng cÅ©ng có chút nóng vá»™i, nhưng cÅ©ng là vì công việc. HÆ¡n nữa, những sá»± việc vá» sau Ä‘á»u là do bảo vệ cá»§a Äông Pha SÆ¡n Trang dưới sá»± cầm đầu cá»§a Quản Phi đã tấn công cảnh sát, Vương Triá»u lúc đó cÅ©ng chỉ vì tá»± vệ. Còn vá» việc đồng chà Hà Nhất Toà n đột nhiên bất tỉnh, đó chỉ là sá»± cố bất ngá». Các đồng chà ở Cục công an Ngư Äồng không hỠđánh ông ấy.
Diệp Phà m vẻ mặt chân thà nh nói, nhìn Hà à Công và Tống Quần một cái, lại nói:
- Äúng và o thá»i khắc quan trá»ng, các đồng chà cảnh sát cá»§a chúng tôi lại bị các đồng chà ở Tổng đội hình sá»± tỉnh đánh bị thương mưá»i mấy ngưá»i, nhưng khi biết đó là ngưá»i cá»§a Tổng đội hình sá»± tỉnh, các đồng chà cá»§a chúng tôi không hỠđánh trả, do váºy, bá»n há» bị thương rất nặng. Mưá»i mấy đồng chà đó Ä‘á»u là cán bá»™ nòng cốt cá»§a Cục công an thà nh phố Ngư Äồng, có lẽ phải mất mấy tháng má»›i có thể bình phục, công tác trở lại được. Äúng và o lúc quan trá»ng nà y lại xảy ra việc như váºy, Äá»™i trưởng Hà phải chịu hoà n toà n trách nhiệm. Bà thư Triệu hiện nay Ä‘ang ở Ngư Äồng, tôi vừa từ chá»— ông ấy chạy đến đây. Äang đợi các đồng chà cá»§a Cục công an Ngư Äồng biểu hiện tốt má»™t chút thì lại xảy ra việc nà y, nếu mà Bà thư Triệu mà há»i đến, tôi biết ăn nói thế nà o. Ngoà i ra, tôi phải láºp tức quay vá» bố trà cảnh sát, Bà thư Triệu vẫn ở Ngư Äồng, Thanh Lang lại tháo chạy, Ngư Äồng hiện nay rất không an toà n, nếu xảy ra sai xót gì, Diệp Phà m tôi không thể thoát được, nhưng các đồng chà có liên quan liệu có tránh được không?
Diệp Phà m khéo léo lôi Triệu Xương SÆ¡n ra, quả nhiên khóe mép Tống Quần khẽ giáºt giáºt, còn Hà à Công vẻ mặt cà ng khó coi.
- Các đồng chà cá»§a anh bị thương nghiêm trá»ng không?
Tống Quần cÅ©ng ra vẻ quan tâm, việc nà y liên quan đến Bà thư tỉnh á»§y Triệu Xương SÆ¡n, ông ta cÅ©ng không thể không tháºn trá»ng.
- CÅ©ng chưa rõ, Vương Triá»u, gá»i bác sỹ Ä‘ang Ä‘iá»u trị cho các đồng chà ấy đến đây há»i xem.
Diệp Phà m nói.
Một lúc sau bác sỹ đến, nói:
- Tình hình không được lạc quan lắm, bốn ngưá»i gãy xương ngá»±c, năm ngưá»i rạn nứt xương, còn lại Ä‘á»u bị thương phần má»m. Mưá»i mấy cán bá»™ cảnh sát nà y mà phục hồi hoà n toà n phải mất hÆ¡n bốn tháng.
- Bác sỹ, xin há»i tình hình cá»§a ông Hà thế nà o?
Diệp Phà m há»i.
- Tôi vừa gặp bác sỹ Lý, ông ấy nói tình hình cá»§a ông Hà đã được khống chế, Ä‘á»u là các bệnh cÅ©, má»—i lần ông Hà đến Ä‘á»u do chá»§ nhiệm Lý thăm khám cho, có lẽ má»™t tuần là có thể hồi phục. Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vị bác sỹ đó nói.
Sau khi bác sỹ đi rồi, vẻ mặt Tống Quần nghiêm lại, hừ nói với Hà à Công:
- Anh xem xem, việc gì thế nà y? Bây giỠphải xỠlý thế nà o, anh nói xem.
- Phó giám đốc Tống, anh ta đánh tôi bị thương, là Bà thư Ủy ban chÃnh trị pháp luáºt cá»§a thà nh phố Ngư Äồng mà như má»™t tên du côn ra tay đánh ngưá»i, tôi yêu cầu Sở công an tỉnh phải bảo vệ cho tôi .
Hà à Công láºp tức chuyển chá»§ Ä‘á».
- Tôi Ä‘ang há»i anh phải xá» lý việc cán bá»™ cảnh sát Ngư Äồng bị thương?
Tống Quần không để ý đến những lá»i đó cá»§a Hà à Công, lại há»i.
- Xá» lý thế nà o chứ, Ä‘á»n tiá»n là xong.
Hà à Công khẽ cúi đầu xuống, vẻ mặt khó coi.
- Hừ, sau nà y là m việc phải động não má»™t tÃ, không được kÃch động.
Tống Quần cÅ©ng nhân cÆ¡ há»™i giáo huấn Hà à Công mấy câu, rồi quay sang phÃa Diệp Phà m:
- Anh cÅ©ng láºp tức quay vá» Ngư Äồng Ä‘i, sá»± an toà n cá»§a Bà thư Triệu là quan trá»ng nhất, còn việc cá»§a Quản Phi ở Táºp Ä‘oà n Dương Äiá»n, mấy hôm nữa rồi tÃnh. Các đồng chà ở Äá»™i hình sá»± tỉnh, tôi cÅ©ng sẽ nghiêm khắc phê bình bá»n há», sao có thể ra tay tà n độc vá»›i đồng chà cá»§a mình như váºy được.
- Nhưng thưa Phó giám đốc Tống, việc tôi bị đồng chà Diệp Phà m đánh thì phải xá» lý thế nà o. Sở công an cÅ©ng phải bảo vệ tôi chứ, sao có thể tùy tiện đánh ngưá»i như váºy được. Tôi không phục.
Hà à Công tức giáºn nói.
- Anh không phục, được, tôi có thể giữ đồng chà Diệp Phà m ở lại, chá» Giám đốc Trần quay vá» xá» lý, còn Bà thư Triệu thì thế nà o. Nếu không, anh đến Ngư Äồng bảo vệ an toà n cho Bà thư Triệu, thế nà o?
Tống Quân hừ lạnh nói.
- Tôi....tôi ...
Hà à Công ấp úng sá» sá» khuôn mặt đã sưng vù lên, má»™t lúc sau vẫn không nói được câu nà o. Hắn không có gan Ä‘i bảo vệ cho Bà thư Triệu, hÆ¡n nữa ngưá»i ta có cần hắn bảo vệ hay không cÅ©ng là má»™t vấn Ä‘á». Äá»™ng và o ông lá»›n ấy, ngưá»i ta nói má»™t câu là mình mất chức, Hà à Công lúc nà y đã có ý hối háºn đã tham gia và o việc cá»§a Quản Phi. Thá»±c ra, việc cá»§a bố hắn hôm nay cÅ©ng là do Quản Phi xúi giục hắn là m như váºy. Quản Phi biết Thanh Lang bá» trốn, Cục công an thà nh phố Ngư Äồng nhất định sẽ tìm tá»›i Äông Pha SÆ¡n Trang, do váºy liá»n tìm cách gây rắc rối cho Diệp Phà m. Ai ngá» xôi há»ng bá»ng không, mình lại còn bị Vương Triá»u đánh gãy xương sưá»n, hÆ¡n nữa, ngay cả bảo vệ cÅ©ng bị đánh bị thương mưá»i mấy ngưá»i. ÄÆ°Æ¡ng nhiên Quản Phi sẽ nhất định không chịu ngồi yên, kịch hay vẫn còn ở phÃa sau. Còn Tống Quần cÅ©ng vá»™i lấy cái uy cá»§a Bà thư Triệu để chạy thoát thân, mặc kệ cho Giám đốc Trần Bố Hòa quay vá» xá» lý. Việc nà y ngưá»i ngoà i nhìn và o là biết nghiêm trá»ng thế nà o, Quản Phi bị đánh, Phó Bà thư tỉnh á»§y phụ trách Äảng quần chúng Quản Nhất Minh chắc chắn sẽ không chịu ngồi không, sau nà y tha hồ mà đau đầu. Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diệp Phà m thăm nom mấy cán bá»™ cảnh sát bị thương rồi láºp tức cùng Vương Triá»u quay vá» Ngư Äồng. Vương Triá»u vừa lái xe vừa nói:
- Có lẽ Thanh Lang không ở Äông Pha SÆ¡n Trang, chúng tôi gây ra động tÄ©nh lá»›n như váºy, cho dù Thanh Lang có trốn ở Äông Pha SÆ¡n Trang thì bây giá» chắc cÅ©ng đã chạy mất rồi.
- CÅ©ng chưa chắc, nÆ¡i an toà n nhất chÃnh là nÆ¡i không an toà n nhất, nÆ¡i không an toà n nhất lại chÃnh là nÆ¡i an toà n nhất. Quản Phi nhất định sẽ tÃnh rằng, chúng ta sẽ không tìm đến Äông Pha SÆ¡n Trang má»™t lần nữa, nÆ¡i đó lúc nà y đã là tổ ong và ng rồi, còn ai dám chá»c và o đấy nữa chứ.
Diệp Phà m cháºm rãi hừ nói.
- Mẹ kiếp, việc lần nà y có lẽ tay đội trưởng Hà à Công sẽ chưa chịu bá» qua đâu, còn Quản Phi nữa, nghe nói bác hắn là Quản Nhất Minh, Phó Bà thư tỉnh á»§y phụ trách Äảng quần chúng, hai ngưá»i nà y mà liên kết lại vá»›i nhau, cÅ©ng không biết sẽ gây ra rắc rối gì cho chúng ta nữa.
Vương Triá»u có chút lo lắng.
- Ừ, Hà Nhất Toà n nguyên là Phó Bà thư tỉnh á»§y, trước đây nhất định có không Ãt há»c trò chiến hữu, bá»n há» nhất định sẽ gây rắc rối cho chúng ta, còn Quản Nhất Minh, ông ta đã sá»›m nhằm và o chúng ta rồi, chưa biết chừng chÃnh ông ta đứng phÃa sau xúi giục Hà à Công cÅ©ng nên. Tôi luôn cảm thấy việc nà y có chút kỳ lạ, Vương Triá»u, anh nghÄ© mà xem, sao lại trùng hợp như váºy, anh vừa và o trong SÆ¡n Trang thì Hà Nhất Toà n cÅ©ng đợi ở trên bãi cá», hÆ¡n nữa biểu hiện như là bị bệnh mất trà tuổi già váºy. Tôi đã tìm hiểu, Hà Nhất Toà n chỉ bị bệnh dạ dà y, chân tay Ä‘i lại khó khăn mà thôi, đầu óc vẫn còn rất minh mẫn, sao vừa nhìn thấy các anh thì đã hô “cướp, cướp†được, Thẻ công an cá»§a các anh ông ta chẳng thèm nhìn liá»n vứt ngay và o trong bô đựng Ä‘á»m, rõ rà ng là có ý chá»c tức các anh. Còn Quản Phi có lẽ đã sá»›m đưa ngưá»i đợi sẵn ở chá»— nà o đó, sẵn sà ng xông ra.
Má»™t chuá»—i những sá»± việc nà y, có lẽ Ä‘á»u do Quản Phi sắp xếp cả. Nhưng hắn không ngỠđược rằng anh thân thá»§ hÆ¡n ngưá»i, Quản Phi không là m được gì anh, lại còn bị gãy xương sưá»n nữa. Äáng Ä‘á»i tên khốn nà y, cÅ©ng phải cho hắn biết thá»§ Ä‘oạn cá»§a chúng ta.
Diệp Phà m nói xong, không ngá» mỉm cưá»i. |  |
|
|
29.01.2013
|
Chương 1240
Ra tay
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn  | - Thanh Lang rốt cuá»™c đã chạy Ä‘i đâu, lẽ nà o chạy ra nước ngoà i rồi? Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Triá»u thở dà i, có chút buồn bá»±c.
Äúng lúc đó, Vương Triá»u đột nhiên hét lá»›n:
- Mau nhảy ra khá»i xe.
Tốc độ cá»§a Diệp Phà m cÅ©ng không há» cháºm, cùng vá»›i Vương Triá»u mở cá»a rồi nhảy vá»t ra ngoà i, quay đầu nhìn lại, đột nhiên toát mồ hôi lạnh. Chỉ nghe thấy má»™t tiếng rầm, má»™t khối đá nặng mấy tấn lăn xuống, chiếc xe Audi cá»§a Diệp Phà m bá»—ng chốc biến thà nh đống sắt vụn.
- Xông lên!
Hai ngưá»i nhanh như tên bắn xông lên, nhưng không phát hiện thấy ai, sau khi quan sát kỹ, Vương Triá»u sá» và o cạnh tảng đá, ngá»i rồi nói:
- Mẹ kiếp, xem ra có kẻ định hại chúng ta.
- Ừ, ngưá»i nà y tháºt hiểm độc, định lấy mạng chúng ta, không ngá» dùng thuốc nổ cho nổ tung tảng đá, hÆ¡n nữa, tÃnh toán rất chÃnh xác, thá»i gian cÅ©ng rất chuẩn, tảng đá nà y có lẽ đã sá»›m treo ở đây rồi. Là ngưá»i nà o mà to gan như váºy, tảng đá lá»›n như váºy mà có thể treo được ở đây.
Diệp Phà m hừ nói, mắt nhìn ra bốn phÃa.
- Nếu không phải Quản Phi là m thì là Hà à Công là m, tám phần là do Quản Phi là m. Tên nà y bị gãy xương sưá»n, có lẽ không nghiêm trá»ng lắm, lúc đó tôi xuống tay cÅ©ng lưu tình, nếu không đã cho hắn nằm liệt mấy tháng rồi.
Vương Triá»u hừ nói, ánh mắt giáºn dữ.
- Ừ, khả năng cá»§a Quản Phi là lá»›n nhất, Ä‘iá»u mấy cảnh sát đến Ä‘iá»u tra xem. Nếu đã có ngưá»i muốn động đến chúng ta thì chúng ta cÅ©ng không thể bị động quá được, Vương Triá»u, sau nà y anh cÅ©ng phải cẩn tháºn, đừng để mất mạng, không đáng. Nhưng có thể là do Thanh Lang là m hay không, tên nà y bây giá» háºn chúng ta thấu xương, cÅ©ng có thể là hắn.
Diệp Phà m hừ nói, thái độ nghiêm nghị.
- Không đúng. Chá»— nà y cách không xa núi Äông Pha. Có rất nhiá»u Ä‘iểm nghi vấn, nhưng tôi có linh cảm không phải là Quản Phi là m, Quản Phi ngốc như váºy sao? Việc lạy ông tôi ở bụi nà y như thế nà y mà cÅ©ng có thể là m được thì tháºt là uổng trà thông minh cá»§a má»™t tên Chá»§ tịch há»™i đồng quản trị Táºp Ä‘oà n Dương Äiá»n.
Vương Triá»u nhìn vá» phÃa sau, nói.
- Má»i khả năng Ä‘á»u có thể xảy ra, cÅ©ng không thể loại trừ Quản Phi được. Có lẽ, hắn muốn cảnh cáo háºu quả việc dám động đến hắn. Nếu có thể giết chết chúng ta ngay ở chá»— cách không xa Äông Pha SÆ¡n Trang thì sau nà y còn có ai dám động và o Äông Pha SÆ¡n Trang nữa.
Diệp Phà m khẽ lắc đầu, có chút không đồng tình.
Sau khi quay vá» Ngư Äồng liá»n vá» Văn phòng bố trà công việc, lúc nà y đã ba giá» sáng. Diệp Phà m vừa định bước và o trong tòa nhà , phát hiện dưới má»™t gốc cây ngô đồng hình như có bóng ngưá»i tháºp thò, lẽ nà o là Lý Nguyệt, Diệp Phà m thầm nghÄ© rồi bước tá»›i, phát hiện là má»™t ngưá»i nam, hình như có chút quen mặt nhưng không nhá»› ra được là ai.
- Bà thư... Bà thư Diệp, tôi ...
Ngưá»i đà n ông đó tay cầm má»™t cái há»™p, miệng ấp úng, bá»™ dạng căng thẳng,
- Anh là ....
Diệp Phà m há»i.
- Bà thư Diệp, tôi là Trương Thiết ở Phòng quản lý bãi Ãp Tá», buổi sáng tôi đã...
Trương Thiết ấp úng nói.
- Ồ, thì ra là Phó trưởng phòng Trương.
Diệp Phà m cuối cùng cÅ©ng nhá»› ra, thì ra là anh chà ng Phó trưởng phòng tinh tướng ở bãi Ãp Tá», nÆ¡i Triệu Xương SÆ¡n đã câu cá, nhưng Diệp Phà m cảm thấy kỳ lạ, anh chà ng Trương Thiết nà y ban ngà y còn tinh tướng thế, bây giá» sao lại bị như váºy, mặt mÅ©i sưng vù, hình như còn khâu mấy mÅ©i, cảm thấy nhất định là có chuyện, liá»n há»i: Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Và o trong đi.
Sau khi và o trong phòng, Trương Thiết nhẹ nhà ng đặt cái há»™p lên bà n, sau khi bị Diệp Phà m nhìn lướt qua má»™t cái, láºp tức nói:
- Bà thư Diệp, trong cái há»™p nà y là cá “Viên Hoà ng Háºu†ở Nguyệt Äầm, nhưng đã chết mấy tiếng rồi, hay là để và o trong tá»§ trước, sợ để lâu há»ng mất.
- Viên hoà ng háºu là cá gì?
Diệp Phà m cũng có chút hứng thú, liếc nhìn Trương Thiết một cái, lại nói:
- Ngồi đi.
Trương Thiết có chút lo lắng, ngồi hỠtrên ghế sô pha, khẽ mở cái hộp ra, nói:
- Viên hoà ng háºu là tên mà những ngưá»i trong nghỠở Ngư Äồng đặt cho loại cá nà y, bởi cá nà y bụng to, ngưá»i tròn trùng trục, nghe nói rất bổ, hÆ¡n nữa, lại không có tác dụng phụ.
Diệp Phà m liếc má»™t cái, đột nhiên có chút ngạc nhiên, cá nà y rất giống vá»›i loại cá rồng bắt ở Ngư Công Äà m tại Äáºp Thiên Thuá»·, thế là cầm cá lên quan sát má»™t lúc. Có thể khẳng định chÃnh là loại cá mà ngưá»i dân Äáºp Thiên Thuá»· gá»i là cá Công Kê, tên chÃnh thức là cá rồng. Cá nà y đương nhiên là thứ đại bổ, nhưng Diệp Phà m cảm thấy Trương Thiết nhất định có chuyện gì đó, do váºy giả bá»™ như không biết, cháºm rãi há»i:
- Äại bổ, bổ cái gì?
- Cái nà y, cái nà y...
Trương Thiết ấp úng, mặt đỠlên, khiến vết khâu trên mặt nhìn cà ng dữ tợn.
- Sao, không dám nói, nói xem nà o.
Diệp Phà m hừ nói.
- Nghe nói là bổ tháºn tráng dương, tăng cưá»ng chức năng...
Trương Thiết ấp úng nói.
- Xem ra đúng là thứ bổ tháºt.
Trương Thiết nói cÅ©ng có lý, Diệp Phà m gáºt gáºt đầu, rồi nhìn Trương Thiết má»™t cái, há»i:
- Mặt của anh bị là m sao thế, hình như tay cũng bị thương, lẽ nà o loại cá nà y rất khó bắt.
- Loại cá nà y rất khó bắt, cho đến hiện tại cÅ©ng chỉ có con trai cả Tưởng Tiểu Lâm cá»§a Phó tư lệnh Tưởng trông coi Nguyệt Äầm là đã từng bắt được.
Trương Thiết nói.
- Phó tư lệnh Tưởng là ai?
Diệp Phà m há»i.
- Phó tư lệnh Tưởng tên tháºt là Tưởng Vân, nguyên là Phó tư lệnh cá»§a Phân quân khu cá»§a thà nh phố chúng ta, đã nghỉ hưu. Con trai ông ấy tên là Tưởng Tiểu Lâm, Phó giám đốc sở tà i chÃnh tỉnh. Phó tư lệnh Tưởng sau khi nghỉ hưu liá»n chuyển đến sống ở Nguyệt Äầm, nên không ai dám Ä‘i câu loại cá “Viên hoà ng háºu†nà y nữa. Nhưng khi tôi Ä‘i bắt trá»™m cá nà y thì phát hiện thấy má»™t ngưá»i rất kỳ lạ.
Trương Thiết nói, vẻ mặt sợ hãi.
- Ngưá»i kỳ lạ, kỳ lạ thế nà o, anh nói xem nà o.
Diệp Phà m liếc Trương Thiết một cái.
- Ngưá»i nà y trên ngưá»i có vết xăm, nhưng chưa phải là kỳ lạ, kỳ lạ là ...
Trương Thiết lại ấp úng, thấy Diệp Phà m nhÃu mà y lại, vá»™i nói:
- Ngưá»i đó lấy bút viết má»™t cái tên rất lá»›n trên má»™t cây to, cầm đá Ä‘áºp và o cái cây đó, cái cây đó láºp tức liá»n lõm và o má»™t góc. Tôi sợ bị ngưá»i đó phát hiện nên nắm chặt lấy con cá nà y, nên con cá nà y liá»n bị tôi bóp chết. HÆ¡n nữa, sợ ngưá»i đó phát hiện nên tôi còn không dám thở mạnh nữa, nằm bò trên bãi cá», nhưng tháºt xui xẻo, ngưá»i đó sau khi lấy đá Ä‘áºp và o cái tên đó má»™t hồi liá»n giÆ¡ chân đá đám gạch đá ở dưới chân, gạch đá liá»n bay Ä‘i như đạn, mặt tôi bị đám gạch đá đó bắn trúng, may mà lúc đó khoảng cách cÅ©ng xa, mặt tôi lại có má»™t tấm vải che, nếu không thì đã chết rồi, cÅ©ng chẳng vỠđây được nữa.
- Viết tên gì thế?
Diệp Phà m cảm thấy rất có hứng thú.
- Viết tên Vương Triá»u, viết rất Ä‘áºm, tôi tuy đứng xa nhưng nhìn thấy rất rõ. Tôi đã tìm hiểu thì được biết, hình như má»™t vị phó cục trưởng Cục công an thà nh phố tên là Vương Triá»u, nên tôi từ tối đã đợi ở đây, chỉ sợ ngưá»i đó viết chÃnh là tên cá»§a Phó cục trưởng Vương Triá»u.
Trương Thiết nói, nhìn Diệp Phà m một cái, lại nói:
- Cái nà y cũng chỉ là do tôi suy đoán mà thôi.
- Anh quay vỠtrước, việc nà y trừ tôi ra không được nói với ai, cho dù là vợ anh.
Diệp Phà m đột nhiên nghiêm mặt, rồi lại há»i:
- Anh còn phát hiện được hà nh động gì cá»§a ngưá»i đó không?
- Không, nhưng sau đó Phó tư lệnh Tưởng quay vá», ngưá»i đó liá»n Ä‘i theo Phó tư lệnh Tưởng và o nhà . Tôi cÅ©ng vá»™i lá»§i Ä‘i, sao còn dám ở lại đấy nữa, nếu mà bị ngưá»i đó phát hiện ra e rằng sẽ bị anh ta lá»™t da ra mất. Việc nà y tôi chỉ nói vá»›i ông, tuyệt đối không nói vá»›i ai nữa.
Trương Thiết chợt run lên.
- Rất tốt, anh quay vá» Ä‘i, việc nà y nếu thá»±c sá»± là nhằm và o Vương Triá»u thì Cục công an thà nh phố sẽ có thưởng.
Diệp Phà m nói.
- Tôi không cần thưởng, chỉ cần Bà thư Diệp không phê bình tôi là được.
Trương Thiết láºp tức nói, xem ra là đang rất sợ hãi.
- Phê bình anh, không thể nà o, anh láºp công sao tôi còn phê bình chứ. Yên tâm Ä‘i, việc nà y tôi sẽ giữ bà máºt cho anh. Sau nà y Trưởng phòng ở bãi Ãp Tá» mà thăng quan, lẽ nà o anh không muốn ngồi và o vị trà đó.
Diệp Phà m suy nghÄ© rất nhanh, cảm thấy bãi Ãp Tá» là nÆ¡i lãnh đạo hay Ä‘i câu cá, nếu có thể lôi kéo được Trương Thiết thì chưa biết chừng còn có thêm được Ãt tin tức nữa.
- Cám Æ¡n Bà thư Diệp, sau nà y tôi xin nghe theo lá»i Bà thư Diệp.
Trương Thiết cÅ©ng rất thông minh, biết là Diệp Phà m Ä‘ang cho hắn cÆ¡ há»™i, láºp tức thể hiện thái độ.
- ÄÆ°á»£c rồi, anh vá» trước Ä‘i, nghỉ ngÆ¡i cho tốt, việc nà y để tôi xá» lý.
Diệp Phà m đáp, Trương Thiết hà i lòng quay đi.
Diệp Phà m láºp tức gá»i Vương Triá»u đến, hai ngưá»i Ä‘i đến Nguyệt Äầm.
Kỳ lạ là cả hai ngưá»i Ä‘á»u chẳng thu được gì cả, ngồi phục trong bụi cá» cả hai tiếng đồng hồ, đến 5 giá» sáng mà vẫn không há» phát hiện thấy ngưá»i kỳ lạ đó. HÆ¡n nữa trong ngôi nhà trúc ở Nguyệt Äầm chỉ có hai vợ chồng Phó tư lệnh Tưởng cùng má»™t ngưá»i giúp việc.
- Lẽ nà o là Trương Thiết hoa mắt, trên thá»±c tế không há» có ngưá»i đó.
Trên đưá»ng vá», Vương Triá»u có chút bất mãn nói.
- Không gặp được ngưá»i đó cÅ©ng bình thưá»ng thôi, có lẽ lúc nà y hắn đã Ä‘i ra ngoà i rồi, Trương Thiết chắc chắn không há» hoa mắt, vết thương trên mặt anh ta không há» là giả.
Diệp Phà m khẽ lắc đầu nói.
- Bà thư Diệp, tôi đưa anh vỠtrước.
Vương Triá»u lái xe nói.
- Không cần, chá»— anh ở ở trước chá»— tôi, tá»›i lúc đó anh xuống trước, tôi lái xe vá».
Diệp Phà m nói.
Chiếc xe Ä‘i thẳng vá» phÃa khu táºp thể cá»§a Cục công an thà nh phố , Vương Triá»u là Phó cục trưởng nên cÅ©ng được phân má»™t căn há»™ ba phòng ngá»§ má»™t phòng khách. Nhìn thấy Vương Triá»u Ä‘i lên tầng 3, Diệp Phà m ngồi trong xe châm thuốc hút, thầm nghÄ© vá» chuyện cá»§a ngưá»i kỳ lạ ở Nguyệt Äầm. Nếu ngưá»i đó đúng là Thanh Lang, váºy Phó tư lệnh Tưởng nhất định có vấn Ä‘á». Lẽ nà o ngưá»i đứng phÃa sau thảm án 88 chÃnh là Tưởng Vân. Äá»™i Ä‘iá»u tra cá»§a Cục công an thà nh phố khi khám xét ở Nguyệt Äầm không há» là m phiá»n Tưởng Vân, dù sao thì cái uy cá»§a Tưởng Vân vẫn còn, hÆ¡n nữa con trai ông ta còn là Phó giám đốc Sở tà i chÃnh tỉnh, cÅ©ng là má»™t nhân váºt có thá»±c quyá»n, các cán bá»™ bình thưá»ng ai dám trêu và o má»™t ông quan như váºy. Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äúng lúc đó, căn phòng Vương Triá»u ở trên tầng ba đột nhiên phát ra tiếng súng. Diệp Phà m nhìn thấy, láºp tức tung ngưá»i lao nhanh lên. |  |
|
|
29.01.2013
|
Chương 1241
Căn cứ Liễu Phong Sơn đổi chủ
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn  | GiÆ¡ chân đạp mạnh cá»a, vút má»™t cái, má»™t bóng Ä‘en lao Ä‘i, má»™t thứ tròn tròn, to bằng quả bóng bà n bốp má»™t tiếng lao đến, tốc độ cá»±c nhanh, gần như chỉ trong nháy mắt đã lao đến trước mặt. Diệp Phà m đương nhiên nhìn thấy rõ, trong lòng thầm nghÄ© “ám khÃâ€, phi Ä‘ao lao ra, ngưá»i cÅ©ng nhanh chóng tránh qua má»™t bên, bốp má»™t tiếng, quả cầu và phi Ä‘ao chạm và o nhau cùng rÆ¡i xuống đất, nhưng không có tiếng nổ, Diệp Phà m cÅ©ng thầm thở phà o, chỉ sợ là lá»±u đạn thì nguy to.
- Vương Triá»u, anh không sao chứ?
Diệp Phà m hô lên một tiếng rồi nhanh chóng tránh qua chỗ khác.
- Mẹ kiếp, bị thằng khốn Ä‘áºp cho má»™t quả cầu, nhưng không sao. Hắn có lẽ vẫn trốn trong nhà vệ sinh.
Vương Triá»u ở má»™t góc kêu lên.
Lại hai quả cầu nữa lao đến, nhằm và o Diệp Phà m và Vương Triá»u. Quả nhiên là ở trong nhà vệ sinh, Diệp Phà m lao ngưá»i Ä‘i, tiện tay cầm lấy cái đệm ghế sô pha Ä‘áºp vá» phÃa quả cầu, còn ngưá»i thì lao sát mặt đất, giÆ¡ chân đạp rầm má»™t cái, cá»a nhà vệ sinh đã bị đạp tung ra. Bởi Diệp Phà m có Ưng Nhãn, trong bóng tối được hưởng lợi không Ãt, còn Vương Triá»u và đối thá»§ có lẽ Ä‘á»u không nhìn rõ tình hình nên Ä‘á»u rất tháºn trá»ng, chỉ có Diệp Phà m là dám hà nh động liá»u lÄ©nh.
Pằng pằng!
Hai tiếng súng vang lên, Diệp Phà m cảm thấy da chân bá»ng rát, có lẽ là bị đạn sượt qua.
- Có súng, thằng khốn. Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vương Triá»u gầm lên, cầm lấy má»™t cái ghế ném vá» phÃa nhà vệ sinh, nhưng Diệp Phà m còn nhanh hÆ¡n, vứt liá»n bốn chiếc phi Ä‘ao và o trong nhà vệ sinh, chỉ nghe thấy há»± má»™t tiếng, rồi rầm má»™t tiếng, cá»a sổ nhà vệ sinh đã bị đá há»ng.
- Äịnh chạy sao?
Diệp Phà m tuyệt đối không thể cho hắn thoát, lao ngưá»i ra cá»a sổ phòng khách.
Pằng pằng pằng!
Lại là mấy tiếng súng nữa, Diệp Phà m không quay đầu lại, phát hiện má»™t bóng Ä‘en từ cá»a sổ nhảy ra, nhưng tên nà y rất xui xẻo gặp phải Diệp Phà m, ở trên không liá»n trúng phải ba mÅ©i phi Ä‘ao, rÆ¡i xuống đất liá»n lăn mấy vòng định chạy trốn, nhưng cả hai chân Ä‘á»u bị thương, tốc độ quá cháºm, bị Diệp Phà m và Vương Triá»u tóm gá»n.
Lúc nà y cán bá»™ cảnh sát cả tòa nhà cÅ©ng kéo đến, báºt đèn pin lên soi, mẹ kiếp, chÃnh là Thanh Lang. Tên nà y mặt hung tợn, nghiến răng hừ nói:
- Ông mà y coi như xui xẻo. Mẹ kiếp, mà y là m cách nà o nhìn thấy ông váºy, lẽ nà o mắt mà y là mắt mèo hay sao?
- Ha ha, mắt mèo thì không có, chỉ có mắt ngưá»i thôi, nhưng mà y là m bao việc ác, đương nhiên là không thể thoát được rồi. ÄÆ°a đến bệnh viện.
Diệp Phà m ra lệnh, Thanh Lang bị còng rồi đưa đến bệnh viện.
- Vì sao lại định hãm hại Vương Triá»u.
10 giá» sáng, Thanh Lang được băng bó xong, cÅ©ng khôi phục lại chút tinh thần, chân tay Ä‘á»u bị còng và o trong giưá»ng bệnh, Diệp Phà m ngồi ở phÃa đối diện hừ nói.
- Không phải là hắn thì tao sao bị chúng mà y bắt được, không chỉ có hắn, còn có mà y cÅ©ng là đối tượng để tao giết, tao háºn mà y, chúng mà y bắt tao trước mặt hà ng nghìn công nhân Công ty khoáng sản Dương Äiá»n, tao không còn mặt mÅ©i nà o nữa.
Thanh Lang gà o lên.
- Không còn mặt mũi nà o nữa, không còn mặt mũi thì có thể phạm pháp hay sao?
- Phạm pháp, ha ha ha...
Thanh Lang cưá»i Ä‘iên cuồng, khiến chiếc giưá»ng bệnh cÅ©ng rung lên bần báºt.
- Có gì đáng cưá»i sao?
Diệp Phà m hừ lạnh nói.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là buồn cưá»i rồi, nếu nói là phạm pháp, là m quan như các ngưá»i có ai là không phạm pháp, tham ô nháºn hối lá»™, mèo mả gà đồng, so vá»›i những việc chúng tao là m thì còn tà n ác hÆ¡n gấp trăm lần.
Thanh Lang không cưá»i nữa, hừ lạnh nói.
- Äó là má»™t số quan chức cá biệt, Ä‘iá»u đó cÅ©ng bình thưá»ng, ở đâu cÅ©ng có ngưá»i tốt ngưá»i xấu.
Diệp Phà m hừ nói.
- Tao không cần biết mà y nói gì, hôm nay Thanh Lang tao đã rơi và o tay mà y, mà y muốn là m gì thì là m, 30 năm sau tao vẫn là một hảo hán.
Thanh Lang nói đến đây cũng không thèm nháy mắt.
- Hảo hán, thằng hèn thì có. Mà y xem xem, mà y giết bao nhiêu ngưá»i, má»™t buổi tối giết 10 mạng ngưá»i vô tá»™i. Mà y còn có mặt mÅ©i nói là hảo hán hay sao. Hảo hán là kẻ giết ngưá»i không ghê tay hay sao. Tháºt là buồn cưá»i. Äồ hèn, hèn vô cùng.
Diệp Phà m khẽ lắc đầu, ánh mắt khinh bỉ.
- Nói láo. Những ngưá»i bị giết đó có quan hệ *** gì vá»›i tao. Những thằng quan chúng mà y không bắt được thá»§ phạm thá»±c sá»± thì muốn đổ tá»™i lên đầu tao, đừng tưởng tao không biết. Nhưng, dù sao cÅ©ng như nhau cả thôi, cứ đổ hết lên đầu tao Ä‘i, dù sao cÅ©ng chẳng thể sống được nữa.
Thanh Lang gầm lên.
- Không sai, dù sao mà y cÅ©ng đã phạm tá»™i giết ngưá»i, biết gì thì khai hết ra Ä‘i. Hôm đó mà y là m cách nà o trốn từ trong Quân khu ra được. Ai giúp mà y, thà nh tháºt khai mau.
Diệp Phà m hừ nói, nhìn Thanh Lang.
- Tao không biết!
Thanh Lang lắc đầu.
- Thanh Lang, mà y vừa nói là má»™t hảo hán, bây giá» thì sao, không dám nói sá»± tháºt có phải không?
Diệp Phà m nghiêm mặt hừ nói, rồi lại nói:
- Nếu mà y ở tại nhà cá»§a Phó tư lệnh Tưởng ở Nguyệt Äà m thì chắc chắn là Phó tư lệnh Tưởng đã cứu mà y, Phó tư lệnh Tưởng trước kia là Phó tư lệnh phân quân khu Ngư Äồng, muốn cứu mà y cÅ©ng rất dá»… dà ng.
- Ha ha, ông ta có thể cứu được tao hay sao? Tháºt buồn cưá»i. Má»™t ông già sắp xuống lá»— đến nÆ¡i mà đòi đánh bị thương mấy cảnh sát, còn cứu ngưá»i ra. Bà thư Diệp, lẽ nà o mà y ấu trà đến mức đó.
Thanh Lang châm biếm, không ngá» còn cưá»i lá»›n.
- Äó là ai?
Diệp Phà m đột nhiên thi triển Hóa Âm Mê Thuáºt, dùng âm thanh tấn công.
- LÃ ...
Thanh Lang nói ra một chữ, rồi đột nhiên tỉnh lại, hừ nói:
- Là một mình tao trốn ra, với thân thủ của tao, khống chế mấy thằng cảnh sát không hỠkhó.
- Äây là cái gì, chắc mà y biết rõ.
Diệp Phà m giơ mảnh hóa thạch ở trong tay lên.
- Ha ha ha, không ngá» chúng mà y cÅ©ng không tầm thưá»ng, có thể tìm thấy cái nà y. Muốn biết cÅ©ng được, tá»± Ä‘i tìm Ä‘i. Phạm vi ở trong khu má» quặng Dương Äiá»n.
Thanh Lang cưá»i quá»· dị, bá»™ dạng Ä‘iếc không sợ súng. Sau đó Diệp Phà m há»i thế nà o cÅ©ng không thể biết được đá hóa thạch được khai thác ở đâu.
Sau khi ra khá»i phòng bệnh, Diệp Phà m vẻ mặt nghiêm trá»ng, tay Thanh Lang nà y đúng là cứng đầu, cạy răng cÅ©ng không được ná»a lá»i. HÆ¡n nữa ngưá»i nà y nghị lá»±c còn kiên cưá»ng hÆ¡n rất nhiá»u so vá»›i ngưá»i bình thưá»ng, lần trước Vương Triá»u thi triển Phân Cân Thác Cốt Thá»§ mà hắn vẫn có thể chịu được sá»± Ä‘au đớn đó, không hé răng ná»a lá»i, nên muốn kiếm được chút manh mối nà o từ trên ngưá»i hắn quả thá»±c vô cùng khó khăn. HÆ¡n nữa Diệp Phà m cÅ©ng cảm thấy thảm án 88 không phải do Thanh Lang là m. Ngưá»i nà y cùng lắm chỉ là má»™t kẻ to gan, nhưng không có đầu óc đạo diá»…n má»™t vụ án ghê gá»›m như váºy. Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Không phải hắn, váºy rốt cuá»™c là ai là m?
Vương Triá»u cÅ©ng không hiểu nổi.
- Thân thế cá»§a Thanh Lang Ä‘iá»u tra rõ chưa?
Diệp Phà m há»i.
Phó cục trưởng Vỹ vẫn chưa vá». Nghe nói Thanh Lang quê ở thà nh phố Hải Châu.
Vương Triá»u nói.
Lại mấy ngà y nữa trôi qua, đến ngà y 28 tháng 6, hạn phá án ngà y cà ng gần, vụ án vẫn chưa tìm được Ä‘iểm đột phá nà o. Quản Phi cÅ©ng được ra viện, kỳ lạ là Quản Nhất Minh vẫn chưa gây khó dá»… gì cho Diệp Phà m, Quản Phi cÅ©ng không quan tâm đến Công ty khoáng sản Dương Äiá»n nữa, để mặc cảnh sát lục lá»i trong đó, bay thẳng đển Thá»§y Châu, đà m phán hợp đồng vá»›i Táºp Ä‘oà n khoáng sản Äế Hoa. Diệp Cưá»ng, anh trai Diệp Phà m cÅ©ng ở tại Ngư Äồng, nhưng để tránh dị nghị, anh ta không ở cùng vá»›i Diệp Phà m. Sau khi Táºp Ä‘oà n Bà n Äế do anh ta nắm cổ phần khống chế rót vốn và o Táºp Ä‘oà n Äế Hoa Hoà ng Triá»u thì đã trở thà nh cổ đông lá»›n nhất cá»§a táºp Ä‘oà n nà y, do váºy Äổng Oanh Oanh cÅ©ng rút lui vá» tuyến sau, trở thà nh Phó chá»§ tịch há»™i đồng quản trị Táºp Ä‘oà n Bà n Äế má»›i được thà nh láºp. Khi Diệp Phà m quay vá» Thá»§y Châu, cùng bà n bạc vá»›i Lô Vỹ chuyện xây dá»±ng Táºp Ä‘oà n Bà n Äế, đám ngưá»i Hắc Mao Thương Thiên Äồ cÅ©ng nghe thấy phong thanh, má»—i ngưá»i lấy ra mấy chục triệu góp cổ phần. Còn Tổng giám đốc Hầu ở Äức Bình cÅ©ng đã được Ä‘iá»u vá» Thá»§y Châu là m Phó tổng giám đốc, cá nhân đưa ra 20 triệu góp cổ phần, do váºy số vốn đăng ký cá»§a Táºp Ä‘oà n Bà n Äế đã lên tá»›i 600 triệu, Diệp Phà m chiếm số lượng lá»›n nhất, 300 triệu, Lô gia bá» ra 100 triệu, những ngưá»i còn lại má»—i ngưá»i mấy chục triệu. ÄÆ°Æ¡ng nhiên là cổ phần cá»§a Diệp Phà m Ä‘á»u mang tên Diệp Cưá»ng, nhưng tất cả các cổ đông lá»›n cá»§a Táºp Ä‘oà n Bà n Äế Ä‘á»u biết, Diệp Phà m má»›i là linh hồn cá»§a táºp Ä‘oà n nà y. Mấy tòa biệt thá»± để không cá»§a Táºp Ä‘oà n Äế Hoa Hoà ng Triá»u, Diệp Cưá»ng chiếm ngay lấy má»™t tòa. Diệp Cưá»ng cÅ©ng đã tá»›i Ngư Äồng được hÆ¡n má»™t tháng nhưng hai anh em cÅ©ng rất Ãt khi găp nhau, nếu có gặp nhau thì Ä‘á»u là do Diệp Phà m bà máºt và o biệt thá»± cá»§a Diệp Cưá»ng. Còn Diệp Cưá»ng để tránh tai tiếng cÅ©ng rất Ãt khi xuất hiện ở nÆ¡i công cá»™ng, do váºy Chá»§ tịch há»™i đồng quản trị cá»§a Táºp Ä‘oà n Bà n Äế trong con mắt ngưá»i ngoà i vẫn còn rất thần bÃ. Nhưng so vá»›i táºp Ä‘oà n hà ng đầu như Táºp Ä‘oà n Dương Äiá»n thì Táºp Ä‘oà n Bà n Äế vẫn còn ở trong giai Ä‘oạn má»›i xây dá»±ng.
Mấy ngà y gần đây Hà Trấn Nam và Lý Quốc Hùng Ä‘á»u tá» ra rất quan tâm tá»›i thảm án 88, ngà y hôm đó Triệu Xương SÆ¡n nghiêm khắc nhắc nhở các lãnh đạo cá»§a Ngư Äồng, nhấn mạnh là Thá»§ tướng rất coi trá»ng vụ án nà y, nên ai cÅ©ng cảm thấy áp lá»±c rất lá»›n.
Hà Trấn Nam và Lý Quốc Hùng Ä‘á»u hiểu rằng, nếu không thể phá được vụ án nà y, có lẽ tất cả Ä‘á»u bay mất ghế, do váºy, vì cái ghế quan, tất cả Ä‘á»u tạm thá»i bá» qua bất đồng, cùng quan tâm tá»›i Cục công an thà nh phố. Thanh Lang bị bắt khiến các vị lãnh đạo lại thấy được chút hi vá»ng, còn việc Diệp Phà m và Vương Triá»u suýt nữa bị hại cÅ©ng khiến các vị lãnh đạo hiểu ra tÃnh phức tạp và tÃnh đáng sợ cá»§a thảm án 88, Bà thư á»§y ban chÃnh trị pháp luáºt Diệp Phà m cÅ©ng Ä‘ang bất chấp hiểm nguy là m việc.
Thái độ cá»§a Hà Trấn Nam đối vá»›i Diệp Phà m cÅ©ng tốt hÆ¡n không Ãt. Ngà y hôm đó, khi thấy chiếc Audi bẹp dúm cá»§a Diệp Phà m được đưa vá» Cục công an, Hà Trấn Nam láºp tức chỉ thị cho Lý Quốc Hùng cấp cho Diệp Phà m má»™t cái xe má»›i. Äến ngà y thứ ba xe má»›i đã có mặt, hÆ¡n nữa còn là má»™t chiếc Audi thế hệ má»›i nhất, còn cao cấp hÆ¡n cả xe cá»§a Hà Trấn Nam.
Thứ hai, ngà y 5 tháng 7 năm 1999.
Cuá»™c đấu cá»§a lãnh đạo tỉnh cuối cùng cÅ©ng kết thúc, đồng chà Lá»— Äông Lai vượt qua Äá»›i Duy Cưá»ng, tiến và o thưá»ng vụ tỉnh á»§y. Còn cái ghế Phó chá»§ tịch tỉnh mà Lá»— Äông Lai để lại, lãnh đạo các thà nh phố, khu vá»±c ở phÃa dưới và lãnh đạo các Sở trên tỉnh cÅ©ng tranh già nh quyết liệt, nhưng kỳ lạ là lần nà y thái độ cá»§a Chá»§ tịch tỉnh Uông lại rất bình thản, không có mấy phản ứng trước việc Lá»— Äông Lai thăng chức. Chỉ có Diệp Phà m là đoán ra chút Ãt, có lẽ là những chứng cứ mình cung cấp cho Triệu Xương SÆ¡n có thể láºt đổ Äá»›i Duy Cưá»ng, nhưng Triệu Xương SÆ¡n lại không láºt đổ ông ta, mà ngầm thá»a thuáºn vá»›i Chá»§ tịch Uông, cuối cùng Lá»— Äông Lai thuáºn lợi thăng chức, còn vị trà cá»§a Äá»›i Duy Cưá»ng không há» thay đổi. Thá»±c ra, Diệp Phà m từ miệng cá»§a Äá»›i Chà Quân biết được rằng, Äá»›i Duy Cương đã nháºn cá»§a má»™t nhà thầu má»™t món quà đồ cổ trị giá 500 nghìn tệ. Vì việc nà y Diệp Phà m cÅ©ng đã tốn rất nhiá»u công sức, nhân chứng váºt chứng đủ cả, nhá» những chứng cứ đó hạ bệ Äá»›i Duy Cưá»ng không có gì khó khăn cả, nhưng để đưa Mai Công Lượng lên, Diệp Phà m đã có thá»a thuáºn vá»›i Triệu Xương SÆ¡n, giao chứng cứ nà y cho Triệu Xương SÆ¡n. Không ngá» Triệu Xương SÆ¡n cuối cùng có lẽ là xá» lý ná»™i bá»™ Äá»›i Duy Cưá»ng, chắc là đã ká»· luáºt cảnh cáo. Còn Triệu Xương SÆ¡n cÅ©ng không nuốt lá»i, cùng ngà y Lá»— Äông Lai lên chức thì Mai Công Lượng cÅ©ng ngồi lên cái ghế Tư lệnh căn cứ Liá»…u Phong SÆ¡n.
Trên đương nháºm chức, Ä‘i qua Ngư Äồng, Mai Công Lượng dưới sá»± tháp tùng cá»§a Mai Phán Nhi, Mai Diệc Thu và Mai Thiên Kiệt đã Ä‘i chà o Diệp Phà m.
Mai Công Lượng khi nhìn thấy Diệp Phà m, câu đầu tiên là :
- Bà thư Diệp, Mai Công Lượng tôi suốt Ä‘á»i nà y, ngoà i Mai gia ra thì anh chÃnh là ngưá»i thân thiết nhất. CÅ©ng không biết nói gì nữa, nếu sau nà y cần dùng đến tôi, xin hô má»™t câu, tôi tuyệt đối không từ chối.
- Ha ha, chúc mừng Tư lệnh Mai, sau nà y rảnh rá»—i lên Căn cứ cá»§a anh xin bát cÆ¡m. Còn vá» việc cá»§a anh, thá»±c ra tôi cÅ©ng không bá» sức lá»±c gì nhiá»u, Ä‘á»u nhá» Tổng giám đốc Mai chạy Ä‘i chạy lại cả, anh phải cảm Æ¡n Tổng giám đốc Mai Phán Nhi má»›i phải. Tôi chỉ là ngưá»i đưa tin mà thôi.
Diệp Phà m khiêm tốn nói.
- Tôi bá» công sức gì chứ, tôi chỉ là má»™t ngưá»i phụ nữ, chạy chá»t gì. Công Lượng, đừng nghe Bà thư Diệp nói linh tinh, việc nà y Ä‘á»u do anh ấy là m. Sau nà y, cháu phải nghe lá»i Bà thư Diệp.
Mai Phán Nhi cÅ©ng có chút giáºn dữ vá»›i việc khoanh tay đứng nhìn cá»§a Mai gia, do váºy không nhắc đến Mai gia, mà nhắc Công Lượng phải nhá»› Æ¡n cá»§a Diệp Phà m, bởi qua việc lần nà y, Mai Phán Nhi cÅ©ng đã thấy được tiá»m năng cá»§a hắn. Mai gia muốn đưa Mai Công Lượng lên ghế Tư lệnh Căn cứ Liá»…u Phong SÆ¡n cÅ©ng không phải là không thể, nhưng Mai gia lại không Ä‘i là m, đó là bởi vì Công Lượng không phải con cháu hà ng trá»±c hệ cá»§a Mai gia. Nếu sau nà y Công Lượng mà theo Diệp Phà m, chưa biết chừng còn có cÆ¡ há»™i. Mai Phán Nhi cảm thấy, ngà y cà ng không thể nhìn thấu con ngưá»i Diệp Phà m.
- Cháu sẽ nhớ.
Mai Công Lượng cưá»i đáp.
- Tư lệnh Mai, có việc phải nhỠđến anh.
Diệp Phà m ngừng cưá»i, có chút nghiêm trá»ng nói.
- Xin Bà thư Diệp cứ nói, chỉ cần Công Lượng có thể là m được, nhất định sẽ là m.
Mai Công Lượng nói chắc chắn.
- Lần trước chuyện cá»§a Công ty khoáng sản Dương Äiá»n, Trung Ä‘oà n trưởng trung Ä‘oà n số 1 cá»§a Căn cứ Liá»…u Phong SÆ¡n Lâm Phong chắc chắn là tâm phúc cá»§a Lục DÅ©ng, ngưá»i nà y rất kiêu ngạo, ngăn cản Cục công an Ä‘iá»u tra Công ty khoáng sản Dương Äiá»n, còn phái quân đóng ở Công ty khoáng sản Dương Äiá»n, anh có cách nà o chuyển chá»— cá»§a anh ta Ä‘i thì tốt.
Diệp Phà m nói xong nhìn Mai Công Lượng một cái, lại nói:
- Ngoà i ra giá»›i thiệu vá»›i anh má»™t ngưá»i, Trung Ä‘oà n trưởng trung Ä‘oà n số 2 cá»§a Căn cứ Liá»…u Phong SÆ¡n Thiết Chấn Thu không tồi, anh quan tâm đến anh ta má»™t chút. Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tôi quay vỠsẽ là m ngay.
Mai Công Lượng sau khi chà o há»i xong liá»n cùng ngưá»i cá»§a Mai gia Ä‘i vá» Căn cứ Liá»…u Phong SÆ¡n. |  |
|
|
05.02.2013
|
Chương 1242
Xuất hiện manh mối
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn  | - Bà thư Diệp, ngưá»i nà y tôi không thể nhìn thấu được, ông ta chỉ là má»™t quan chức địa phương, cấp báºc cÅ©ng không cao, gia thế cÅ©ng bình thưá»ng, lại không phải là quan chức trong quân đội. Nhưng không hiểu bằng cách nà o mà là m được những việc ngay cả Mai gia cá»§a chúng ta cÅ©ng không thể là m nổi. Cô, cô nói thá» xem, việc nà y phải chăng rất kỳ lạ.
Mai Công Lượng có chút khó hiểu.
- Có những ngưá»i anh không thể chỉ nhìn bá» ngoà i, năng lượng phÃa sau cá»§a ngưá»i ta rất ghê gá»›m, Công Lượng, anh theo anh ta tuyệt đối không sai, sau nà y sẽ không phải hối háºn đâu.
Mai Diệc Thu biết thân pháºn trong Tổ đặc nhiệm cá»§a Diệp Phà m nên nói chen và o, nhìn Mai Công Lượng má»™t cái, lại nói:
- Hi vá»ng anh không oán háºn Mai gia, ông và bố tôi cÅ©ng có cái khó cá»§a há». Gia tá»™c lá»›n như váºy, những ngưá»i cần giúp đỡ quá nhiá»u.
- Tôi không tức giáºn đâu, tôi biết vị trà cá»§a mình trong Mai gia.
Mai Công Lượng bá» ngoà i bình thản, nhưng thá»±c ra trong lòng vẫn có chút oán háºn. Tuy mình không phải trá»±c hệ như Mai Diệc Thu, nhưng Ãt ra vẫn có quan hệ vá»›i Mai gia, không ngá» ngưá»i cá»§a Mai gia lại giương mắt nhìn mà không thèm ra tay, mà chÃnh là má»™t ngưá»i ngoà i như Diệp Phà m lại ra tay giúp mình những hai lần, mà lần nà y lại còn thà nh công nữa. Ai nặng ai nhẹ, nhìn má»™t cái là biết, Mai Công Lượng đương nhiên rất biết Æ¡n Diệp Phà m. Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Công Lượng, việc mà Bà thư Diệp giao cho cháu cố gắng là m tốt. Nếu không, cứ nợ ngưá»i ta như váºy cÅ©ng không tốt.
Mai Phán Nhi căn dặn.
- Có cơ hội cháu sẽ là m ngay.
Mai Công lượng nói.
Cùng ngà y, Trưởng ban tổ chức tỉnh á»§y tỉnh Việt Äông Kim Thụ Dương Ä‘iá»u lên nháºn chức Trưởng ban tổ chức thà nh phố Bắc Kinh. Việc nà y có lẽ là kết quả ná»— lá»±c cá»§a ngưá»i bạn há»c cÅ© cá»§a ông ta, Kiá»u Viá»…n SÆ¡n. Tuy cấp báºc không thay đổi, nhưng Bắc Kinh là thá»§ đô, gần sát trung ương, địa vị so vá»›i Việt Äông thì cao hÆ¡n nhiá»u. Có lẽ Kim Thụ Dương là m mấy năm là sẽ và o được Ban tổ chức trung ương, chỉ cần Kiá»u Viá»…n SÆ¡n mà chưa đổ thì Kim Thụ Dương cÅ©ng sẽ còn tiến xa. Mục Ä‘Ãch cá»§a Kiá»u Viá»…n SÆ¡n đương nhiên là lôi Kim Thụ Dương và o Ban tổ chức trung ương, tăng cưá»ng thế lá»±c cá»§a mình trong đó. Ban tổ chức trung ương là má»™t cÆ¡ quan đặc biệt, đó là cÆ¡ quan khảo sát đánh giá cán bá»™, tháºm chà có thể phân phối vị trà cán bá»™ lãnh đạo cấp tỉnh, do váºy các thế lá»±c Ä‘á»u có vị trà trong đó.
Mà Kiá»u Viá»…n SÆ¡n cÅ©ng vừa lên chức, cái ghế vẫn chưa vững, những Thứ trưởng có thế lá»±c cÅ©ng vẫn chưa phục Kiá»u Viá»…n SÆ¡n, do váºy Kiá»u Viá»…n SÆ¡n vẫn Ä‘au đầu vì chưa sắp xếp được ngưá»i cá»§a mình. Äiá»u ông bạn há»c cÅ© Kim Thụ dương lên Bắc Kinh chỉ là má»™t bước chuyển tiếp, mục Ä‘Ãch thá»±c sá»± là cái ghế Phó ban tổ chức trung ương. Kim Thụ Dương Ä‘i rồi, ngưá»i kế nhiệm ông ta là Cổ Hoà i. Ngưá»i nà y vốn là Bà thư thà nh á»§y thà nh phố Hải Châu cá»§a tỉnh Việt Äông, trước kia cÅ©ng đã từng là m công tác tổ chức, nghe nói ngưá»i nà y hồi còn ở Hải Châu cÅ©ng rất cứng đầu, có lúc tháºm chà còn không nghe lá»i cả Triệu Xương SÆ¡n. Triệu Xương SÆ¡n rất tức giáºn, nhưng cÅ©ng chẳng thể là m được gì ông ta, mà bây giá» ngưá»i ta còn chuyển lên táºn tỉnh á»§y, không bá»±c mình má»›i lạ. Việc Kim Thụ Dương chuyển Ä‘i Triệu gia cÅ©ng đã sá»›m biết, Triệu gia cÅ©ng đã nhằm và o cái ghế Trưởng ban tổ chức nà y, nhưng tiếc là do phải đưa Lá»— Äông Lai lên nên đà nh phải từ bá» vị trà nà y, không ngá» cuối cùng lại để Cổ Hoà i lên. Vị trà Bà thư thà nh á»§y Hải Châu Hà Trấn Nam cÅ©ng rất thèm thuồng, gần đây cÅ©ng đã chạy Ä‘i quan hệ không Ãt, tháºm chà còn lên cả Bắc Kinh, đương nhiên là tìm lãnh đạo cÅ© cá»§a mình, nguyên Bà thư tỉnh á»§y Việt Äông đã chuyển lên Bắc Kinh đảm nhiệm chức Chá»§ nhiệm Ủy ban kế hoạch phát triển quốc gia Lôi Äạo Toà n. Nhưng thà nh phố Hải Châu quá quan trá»ng, bởi Hải Châu là má»™t trong những đặc khu kinh tế đã được trung ương xác định, thà nh phố cấp Phó tỉnh, xếp hạng kinh tế cÅ©ng chỉ thua kém tỉnh lỵ Việt Châu và má»™t đặc khu kinh tế khác là thà nh phố Thâm Äức.
Phó cục trưởng Vỹ Minh Phi cuối cÅ©ng cÅ©ng đã quay vá». Thấy anh ta mỉm cưá»i, Diệp Phà m biết là đã có thu hoạch.
- Bà thư Diệp, lần nà y đến Hải Châu Ä‘iá»u tra Thanh Lang, phát hiện ra má»™t Ä‘iá»u kỳ lạ.
Vỹ Minh Phi vừa và o trong văn phòng cá»§a Diệp Phà m liá»n nói.
- Nói nghe xem nà o.
Diệp Phà m Ä‘Ãch thân rót trà cho Lôi Minh Phi, rồi ngồi xuống nói.
- Tên tháºt cá»§a Thanh Lang là Chu Thiên, vốn là ngưá»i ở Hải Châu. Bố tên là Chu Bá Lâm, mấy năm trước là Chá»§ tịch huyện Vân LÄ©nh ở thà nh phố Hải Châu. Chu Bá Lâm là ngưá»i rất chÃnh trá»±c, hết lòng vì công việc, nhưng vì thế mà đắc tá»™i vá»›i Bà thư huyện á»§y lúc đó là Hoà ng Sâm. Hai ngưá»i đấu vá»›i nhau từ việc nhỠđến việc lá»›n. Hoà ng Sâm là ngưá»i rất tham lam, nhúng tay và o má»i việc trong huyện, ăn chặn đủ kiểu. Chu Bá Lâm không chịu được nên phản ánh tình hình vá»›i lãnh đạo, nhưng kết quả tháºt đáng tiếc, cuối cùng cÅ©ng không biết tại sao, Chu Bá Lâm lại bị Hoà ng Sâm cho và o tù. Cà ng kỳ lạ hÆ¡n nữa là Chu Bá Lâm trong lúc Ä‘ang ăn cÆ¡m ở trong nhà giam được canh gác nghiêm ngặt lại có tranh cãi vá»›i má»™t đám côn đồ, bị đám côn đồ đó đánh ngất, đưa lên viện má»™t ngà y sau thì chết.
Lúc đó Thanh Lang má»›i hÆ¡n 20 tuổi, Ä‘ang há»c võ ở Thiếu Lâm Tá»±, là má»™t đệ tá» tục gia cá»§a Thiếu Lâm Tá»±, anh ta liá»n xuống núi tìm Hoà ng Sâm báo thù. Nhưng rất đáng tiếc là Thanh Lang vừa tìm đến nÆ¡i ở cá»§a Hoà ng Sâm, chưa kịp ra tay thì bị các đồng chà ở Cục công an huyện Vân LÄ©nh bao vây chặt, sau khi đánh bị thương mưá»i mấy đồng chà cảnh sát thì bị tóm gá»n. Lúc đó bị cảnh sát huyện Vân LÄ©nh đánh gãy chân, gãy cả mấy cái xương sưá»n. Những ngưá»i đó dưới sá»± chỉ đạo cá»§a Hoà ng Sâm ra tay rất tà n độc.
- Xem ra tay Hoà ng Sâm nà y năng lượng rất lá»›n, sá»›m đã chú ý đến Thanh Lang, chỉ đợi anh ta tá»± chui đầu và o rá».
Diệp Phà m hừ nói.
- Chắc chắn là như váºy, sá»›m đã bố trà hết cả rồi. có lẽ Thanh Lang vừa rá»i khá»i Thiếu Lâm Tá»± thì ngưá»i ta đã theo dõi rồi. Lúc đó võ công cá»§a Thanh Lang cÅ©ng chưa cao như bây giá».
Vỹ Minh Phi nói.
- Sau đó Thanh Lang sao có thể ra tù được?
Diệp Phà m há»i.
- Äiá»u kỳ lạ chÃnh là ở chá»— nà y, chÃnh Tư lệnh Lô An Cương giúp Thanh Lang ra khá»i tù.
Vỹ Minh Phi vừa nói xong, tay Diệp Phà m Ä‘ang cầm cốc trà không khá»i run lên, vẻ mặt kinh ngạc.
- Ha ha…
Vỹ Minh Phi cung cưá»i khổ mấy tiếng rồi má»›i nói:
- Lúc đó tôi nghe thấy tin nà y còn kinh ngạc hơn cả anh, cốc trà còn rơi cả xuống đất.
- Rốt cuộc là thế nà o?
Diệp Phà m vẻ mặt nghiêm trá»ng nói.
- Lúc đó Lô An Cương là Phó tư lệnh khu cảnh bị thà nh phố Hải Châu, em gái Thanh Lang là Chu Ninh Muá»™i, gả cho má»™t ngưá»i há» hà ng xa cá»§a Lô An Cương, cuối cùng tìm đến Lô An Cương, có lẽ ông ta vì nể tình nên ra tay giúp Thanh Lang, lôi anh ta ra khá»i tù. HÆ¡n nữa Lô An Cương còn nhân cÆ¡ há»™i đó láºt đổ Bà thư huyện á»§y Hoà ng Sâm, gián tiếp giúp Thanh Lang báo thù. Có lẽ cái chết cá»§a Chá»§ tịch huyện Chu Bá Lam cÅ©ng có liên quan đến Hoà ng Sâm.
Vỹ Minh Phi nói xong, vẻ mặt trở nên rất nghiêm túc.
- Việc nà y có chút kỳ lạ, tối hôm đó tư lệnh Lô cùng thẩm vấn Thanh Lang với chúng ta, nhưng ông ta có vẻ không quen Thanh Lang. Nếu ngà y trước đã ra tay cứu Thanh Lang thì sao có thể không quen được chứ.
Vương Triá»u ngồi bên cạnh cÅ©ng không khá»i lẩm bẩm.
- Có lẽ là Tư lệnh Lô đã giúp quá nhiá»u ngưá»i, là m việc tốt không để lại danh tÃnh, hÆ¡n nữa Thanh Lang lại có liên quan tá»›i Táºp Ä‘oà n Dương Äiá»n, có thể coi là đồng bá»n cá»§a Táºp Ä‘oà n Dương Äiá»n. Tư lệnh Lô nghÄ© đến tâm tư cá»§a Bà thư Diệp nên là m ra vẻ không biết.
Vỹ Minh Phi cháºm rãi nói.
- Không loại trừ khả năng đó, nhưng việc nà y vẫn có chút khó hiểu. Lúc nà o có cơ hội tôi phải thăm dò Tư lệnh Lô mới được.
Diệp Phà m buột miệng nói, nhưng trong lòng thì đang rất chấn động.
- Nếu tối hôm đó là Tư lệnh Lô cho ngưá»i cứu Thanh Lang ra thì việc nà y sẽ dá»… giải thÃch hÆ¡n nhiá»u, tiếc là hai cán bá»™ trá»±c ban tối hôm đó đến bây giá» vẫn chưa tỉnh lại, không thể biết gì hÆ¡n.
Vương Triá»u nói.
- Tư lệnh Lô tại sao lại mạo hiểm cứu Thanh Lang ra, ông ta và Thanh Lang không há» có quan hệ sâu nặng, tư lệnh Lô hiểu rõ tÃnh chất nghiêm trá»ng cá»§a việc nà y, nếu mà bị phát hiện ra thì ông ta cÅ©ng không còn đưá»ng sống. Tôi cảm thấy việc nà y khó xảy ra được.
Vỹ Minh Phi lắc đầu nói.
- Khó xảy ra nhưng cũng không thể loại trừ.
Diệp Phà m hừ nói, nhìn Vương Triá»u và Vỹ Minh Phi má»™t cái, dặn dò:
- Trước mắt việc nà y chỉ mấy ngưá»i chúng ta biết thôi, không được để lá»™ cho Tư lệnh Lô biết, nếu không sẽ mất lòng bạn bè. Việc nà y có lẽ không phải như chúng ta nghÄ© đâu
Sau khi Vỹ Minh Phi Ä‘i, Vương Triá»u có chút bất mãn hừ nói:
- Bà thư Diệp, Lô An Cương có lẽ có vấn Ä‘á», nếu không thì không thể giải thÃch được.
- Váºy anh giải thÃch thế nà o vá» việc Lô An Cương giải cứu Thanh Lang.
Diệp Phà m há»i, châm má»™t Ä‘iếu thuốc, nhìn Vương Triá»u.
- Việc nà y tôi không thể giải thÃch nổi, chỉ ngưá»i ta má»›i biết. Nhưng chúng ta có thể bắt tay Ä‘iá»u tra Lô An Cương.
Vương Triá»u nói.
- Äiá»u tra Tư lệnh Lô thì phải hết sức tháºn trá»ng. nếu không chúng ta không chỉ mất Ä‘i má»™t đồng minh, mà còn tăng thêm má»™t kẻ thù.
Diệp Phà m vẻ mặt nghiêm túc, nhìn Vương Triá»u má»™t cái, lại nói:
- Thế nà y Ä‘i, việc Ä‘iá»u tra Lô An Cương chúng ta để Mã Hán là m. Anh và tôi Ä‘á»u không ra mặt, nếu có chuyện gì chúng ta cÅ©ng dá»… ăn nói. Nhưng nếu có chuyện tháºt thì cÅ©ng phiá»n phức to.
- Chuyện nà y để Mã Hán là m là thÃch hợp nhất.
Vương Triá»u gáºt đầ.
Tổ Ä‘iá»u tra cá»§a tỉnh á»§y cuối cùng cÅ©ng đã quay vá», Triệu Xương SÆ¡n cÅ©ng chỉ dá»a váºy thôi, kết luáºn má»™t câu báo chà đăng không đúng sá»± tháºt là kết thúc, khiến bác bên Ä‘á»u cảm thấy khó hiểu, không biết Triệu Xương SÆ¡n Ä‘ang là m trò gì. Việc nà y Diệp Phà m đương nhiên cÅ©ng hiểu ra chút Ãt, có lẽ là Triệu Xương SÆ¡n muốn mượn tay mình để lôi vụ việc Công ty xây dá»±ng số 1 Ngư Äồng ra, láºt đổ Äá»›i Duy Cưá»ng, dá»n sạch chướng ngại váºt để đưa Lá»— Äông và o thưá»ng vụ tỉnh á»§y. Sau đó mình đã giúp ông ta đạt được mục Ä‘Ãch đó, Tổ Ä‘iá»u tra cÅ©ng không cần tồn tại nữa, do váºy liá»n quay vá». ÄÆ°Æ¡ng nhiên sau khi Tổ Ä‘iá»u tra báo cáo má»i việc vá»›i Triệu Xương SÆ¡n xong, Triệu Xương SÆ¡n cÅ©ng ra mặt phê bình Diệp Phà m mấy câu, nhưng không có văn bản chÃnh thức nà o, cÅ©ng không ghi gì và o hồ sÆ¡ cả. |  |
|
|
05.02.2013
|
Chương 1243
Hai đổi một cũng đáng
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn  | Nhưng trên cuá»™c há»p thưá»ng vụ hôm đó Hà Trấn Nam vẻ mặt nghiêm trang chuyển lá»i cảnh cáo miệng cá»§a Bà thư tỉnh á»§y Triệu Xương SÆ¡n cÅ©ng khiến cho phe cá»§a ông ta há»›n hở ra mặt. Còn Diệp Phà m thì đương nhiên là ra vẻ Ä‘au khổ tiếp nháºn lá»i phê bình cá»§a Bà thư Triệu Xương SÆ¡n. Nhưng hạng mục nhà thi đấu Ngư Äồng và hạng mục xây dá»±ng cải tạo đưá»ng Ngư Triá»u thì vẫn chưa được giải quyết, Chá»§ tịch Lý Quốc Hùng gần đây cÅ©ng vô cùng rầu rÄ©, hai công trình có ảnh hưởng lá»›n như váºy bị ngăn trở, không rầu rÄ© má»›i lạ. Cho nên, Diệp Phà m lại bị Lý Quốc Hùng má»i đến văn phòng:
- Bà thư Diệp, hình như anh ban đầu có nói, có cách giúp thà nh phố giải quyết chuyện xây dá»±ng nhà thi đấu thể thao, còn có hạng mục đưá»ng Ngư Triá»u, không biết hai hạng mục nà y có tiến triển gì không?
Lý Quốc Hùng vẫn rất khách khà há»i. Tại sao Lý Quốc Hùng lại khách khà như váºy? ÄÆ°Æ¡ng nhiên là do lần trước Bà thư tỉnh á»§y Triệu Xương SÆ¡n đến Ngư Äồng câu cá, còn lấy danh nghÄ©a cá»§a Thá»§ tướng ra, yêu cầu trong ná»a năm phải phá được án, mình bây giá» cÅ©ng không thể gây áp lá»±c cho nhân váºt chá»§ lá»±c trong việc phá án được, khiến anh ta phân tâm. Nếu không, Diệp Phà m mà chạy Ä‘i phà n nà n mấy câu vá»›i Bà thư Triệu Xương SÆ¡n, chẳng phải mình sẽ trở thà nh ngưá»i cản trở việc phá án hay sao. Cái tá»™i nà y Lý Quốc Hùng đương nhiên không ngốc đến ná»—i Ä‘i gánh chịu, do váºy Lý Quốc Hùng má»›i dùng giá»ng Ä‘iệu khách khà như váºy. Huống hồ trong há»™i nghị thưá»ng vụ lần trước mình cÅ©ng đã đồng ý hạ Diệp Phà m, việc nà y cÅ©ng đã gây hại rất nhiá»u cho quan hệ cá»§a hai ngưá»i, Diệp Phà m đương nhiên sẽ oán háºn mình, chẳng qua là chưa thể hiện ra mà thôi. Lý Quốc Hùng trong thá»i khắc đặc biệt nà y cÅ©ng không muốn chá»c giáºn Diệp Phà m. HÆ¡n nữa, còn định hà n gắn mối quan hệ nà y nữa.
- Việc nà y tôi không hỠquên, một khi đã hứa với Chủ tịch Lý thì sẽ đi là m.
Diệp Phạm cháºm rãi nói, rồi nhìn Diệp Phà m má»™t cái, nói:
- Nhưng trong cuá»™c há»p thưá»ng vụ để xá» lý tôi lần trước, Chá»§ tịch Lý và Phó chá»§ tịch Thôi Ä‘á»u đồng ý vá»›i ý kiến cá»§a Bà thư Hà , tôi lúc đó sắp bị cách chức Ä‘iá»u tra, tôi đâu còn tâm trạng Ä‘i lo việc nà y nữa, nên cÅ©ng để lại đấy, ông nói có phải không.
Diệp Phà m lấy chuyện nà y ra để thể hiện sá»± bất mãn trong lòng. Lý Quốc Hùng là ngưá»i thông minh, vừa nghe là đã hiểu, mặt thoáng Ä‘á». Lúc đó để già nh được ghế Chá»§ tịch thà nh phố Thanh Châu, đã đồng ý trao đổi vá»›i Hà Trấn Nam, do váºy má»›i ra tay đè nén Diệp Phà m trong cuá»™c há»p thưá»ng vụ. Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Việc cÅ©ng đã qua rồi, tôi tin là Bà thư Diệp sẽ không để bụng có phải không. Việc xây dá»±ng nhà thi đấu Ngư Äồng là má»™t việc lá»›n, hạng mục công trình đưá»ng Ngư Triá»u lại ảnh hưởng đến sá»± phát triển cá»§a Ngư Äồng, không thể cháºm trá»… được. Bà thư Diệp cÅ©ng là lãnh đạo cấp cao cá»§a Ngư Äồng, cÅ©ng Ä‘á»u vì Ngư Äồng có phải không nà o.
Lý Quốc Hùng định nói ngá»t cho qua, nhưng Diệp Phà m không dá»… mắc mưu, cháºm rãi nói:
- Việc nà y không phải hạng mục do tôi phụ trách, nhiệm vụ cấp bách trước mắt của tôi là phá thảm án 88. Thủ tướng cũng đã để ý đến, tôi không phá án có được không. Sức lực có hạn.
- Äồng chà Diệp Phà m, hi vá»ng đồng chà có thể xét đến đại cục, nếu đồng chà đã có mối quan hệ nà y, tại sao lại không giúp thà nh phố giải quyết khó khăn nà y.
Lý Quốc Hùng nhÃu mà y, bắt đầu tá» uy quyá»n cá»§a Chá»§ tịch thà nh phố.
- Ha ha, má»—i thá»i má»—i khác, xin lá»—i Chá»§ tịch Lý, tôi bây giá» không có thá»i gian. Nếu vì việc nà y mà là m lỡ chuyện phá thảm án 88, tôi không chịu nổi trách nhiệm. Ông cÅ©ng biết đấy, ngay cả ông cÅ©ng không lo nổi hạng mục nà y, tôi chỉ là má»™t Bà thư á»§y ban chÃnh trị pháp luáºt cá»n con, quả thá»±c là vượt ngoà i khả năng. Lo má»™t hạng mục bị ngưá»i khác cố ý là m khó còn khó hÆ¡n nhiá»u má»™t hạng mục bình thưá»ng.
Diệp Phà m không nóng vá»™i, cháºm rãi nói vá»›i Lý Quốc Hùng.
- Bà thư Diệp, lúc đó tình hình cá»§a Ngư Äồng cÅ©ng rất đặc biệt, do váºy tôi hi vá»ng anh có thể bá» qua hiá»m khÃch, cùng ná»— lá»±c vì mục tiêu xây dá»±ng Ngư Äồng. anh cÅ©ng là má»™t trong những thưá»ng vụ thà nh á»§y, việc cá»§a Ngư Äồng cÅ©ng là việc cá»§a anh, có phải không nà o?
Lý Quốc Hùng lại lấy lý do nà y ra.
- Ha ha, tình hình cá»§a Ngư Äồng lúc đó có chút đặc biệt cÅ©ng là do thảm án 88 tạo ra, do váºy tôi Ä‘ang cố gắng phá án, nói như Thá»§ tướng thì là , trả lại má»™t bầu trá»i yên bình cho Ngư Äồng.
Diệp Phà m không mắc mưu, khiến Lý Quốc Hùng tức giáºn, mặt đỠbừng, nhÃu mà y nói:
- Tôi biết, việc ở há»™i nghị thưá»ng vụ lần trước anh vẫn còn có khúc mắc trong lòng, việc nà y tôi và đồng chà Minh Khải cÅ©ng có chá»— không đúng, việc nà y tôi cÅ©ng rất khó xá». Dù sao thì Bà thư Hà cÅ©ng là nhân váºt số 1 ở Ngư Äồng nà y, thái độ cá»§a chúng tôi mà kiên quyết quá thì sẽ xa rá»i nguyên tắc tổ chức cá»§a Äảng.
- Hừ, xa rá»i nguyên tắc tổ chức cá»§a Äảng, tôi không nhìn ra đấy. Bà thư Hà muốn xá» lý tôi, rõ rà ng là vì tôi không nghe lá»i ông ấy. Chá»§ tịch Lý, ông Ä‘ang nói trái lòng mình. Ngưá»i ta thưá»ng nói, không hợp nhau thì nói ná»a câu cÅ©ng thừa, nếu Chá»§ tịch Lý đã không có thà nh ý thì tôi xin cáo từ. Trong Cục còn rất nhiá»u việc.
Diệp Phà m nghiêm mặt nói.
- Váºy anh nói xem phải thế nà o anh má»›i chịu giải quyết vấn đỠnhà thi đấu Ngư Äồng và công trình đưá»ng Ngư Triá»u.
Lý Quốc Hùng đã có chút không kiá»m chế được.
- Rất đơn giản, đồng chà Vu Chà Hải sắp đi rồi, việc nà y chắc là ông biết.
Diệp Phà m liếc Lý Quốc Hùng một cái, nói.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là biết, ngưá»i cá»§a Ban tổ chức tỉnh á»§y đã xuống kiểm tra, nghe nói đồng chà Vu thay thế vị trà cá»§a Phó bà thư thưá»ng trá»±c Ủy ban ká»· luáºt tỉnh.
Lý Quốc Hùng nói, mặt không thể hiện thái độ gì, đợi Diệp Phà m ra giá.
- Váºy thì tốt, đồng chà Vu mà đi, chẳng phải sẽ thừa ra má»™t ghế Phó bà thư hay sao. Có thể đưa đồng chà Chu Ngá»c Minh lên vị trà đó được không.
Diệp Phà m ra giá.
- Sao có thể như thế được, Chu Ngá»c Minh hiện tại chỉ là Phó chá»§ tịch thà nh phố, còn chưa là Phó chá»§ tịch thưá»ng trá»±c, nhảy thẳng lên ghế Phó bà thư thà nh á»§y, việc nà y tôi tà i giá»i mấy thì cÅ©ng không là m nổi. Nguyên tắc tổ chức cá»§a Äảng không có phép nhảy vượt cấp, việc nà y chắc anh cÅ©ng rõ, trừ khi là trưá»ng hợp đặc biệt.
Lý Quốc Hùng láºp tức từ chối. ÄÆ°Æ¡ng nhiên ý đồ cá»§a Lý Quốc Hùng là đưa Thôi Minh Khải lên vị trà cá»§a Vu Chà Hải, sao có thể để cho Chu Ngá»c Minh được.
Diệp Phà m cÅ©ng đã sá»›m Ä‘oán được, chẳng qua là tung há»a mù mà thôi, láºp tức lại nói:
- Váºy được, váºy thì đưa Chu Ngá»c Minh lên tranh chức Phó chá»§ tịch thưá»ng trá»±c váºy.
- Việc nà y rất khó, Ngư Äồng do Bà thư Hà khống chế, tôi chỉ quản lý bên chÃnh quyá»n. Mà liên quan đến tổ chức nhân sá»± cá»§a thưá»ng vụ thà nh á»§y, Bà thư Hà cÅ©ng chỉ có quyá»n giá»›i thiệu, quyá»n quyết định nằm ở tỉnh.
Má»™t chá»§ tịch thà nh phố như tôi nhìn thì có vẻ oai phong, nhưng anh cÅ©ng thấy đấy, vá» quyá»n nhân sá»± thì chẳng có mấy thá»±c quyá»n.
Lý Quốc Hùng vá»™i từ chối, liếc Diệp Phà m má»™t cái, nói: Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, nếu Bà thư Diệp có thể lợi dụng quan hệ cá»§a mình, giúp đồng chà Thôi Minh Khải lên chức Phó bà thư thì vị trà Phó chá»§ tịch thưá»ng trá»±c mà anh ấy để lại, tôi cÅ©ng có thể giúp anh.
Quả thá»±c Lý Quốc Hùng cÅ©ng rất khôn ngoan, không dá»… dà ng nháºn lá»i, cà ng không dá»… dà ng ra tay. Là chá»§ tịch thà nh phố, không có chá»— dá»±a ở trên tỉnh thì chẳng ai tin.
- ÄÆ°á»£c, để tôi thá» xem.
Diệp Phà m nhanh chóng nháºn lá»i, khiến Lý Quốc Hùng cÅ©ng thấy bất ngá», không biết tên nà y rốt cuá»™c có ý gì. Theo lý thì Diệp Phà m dưá»ng như bị thua thiệt, Phó bà thư và Phó chá»§ tịch thưá»ng trá»±c tuy cấp báºc như nhau, nhưng quan trá»ng là Phó bà thư thà nh á»§y có thể tham dá»± cuá»™c há»™i ý rút gá»n cá»§a thưá»ng vụ, quyá»n lá»±c nhiá»u thêm không Ãt, vá» mặt bố trà nhân sá»± cÅ©ng có thêm chút Ãt quyá»n lợi.
- Nhưng vẫn còn má»™t việc, nếu Phó chá»§ tịch Chu mà thăng chức, váºy sẽ thừa ra má»™t ghế Phó chá»§ tịch thà nh phố. Váºy mong Chá»§ tịch Lý có thể á»§ng há»™ đồng chà Túc Nhất Tiêu. Còn vá» việc trên tỉnh, tin rằng đồng chà Giả sẽ tá»± mình lo được, không cần chá»§ tịch Lý phải lo lắng.
Lý Quốc Hùng mặt xám xịt, lúc nà y má»›i biết tên nà y là má»™t con sói tham lam, không há» dá»… dà ng đối phó. Mình bắt tay vá»›i hắn cho được má»™t ngưá»i lên, nhưng hắn lại đưa những hai ngưá»i, lần nà y thiệt lá»›n rồi. Nhưng Lý Quốc Hùng cÅ©ng rất nhanh liá»n nói:
- Tôi vá»›i anh nói vẫn không ăn thua, quan trá»ng là Hà Trấn Nam nói thế nà o.
- Việc nà y tôi biết, tôi chỉ cần ông đảm bảo, đến lúc đó thái độ của Hà Trấn Nam thế nà o, chỉ cần ông ủng hộ tôi là được.
Diệp Phà m cháºm rãi nói, dáng vẻ tá»± tin, khiến Lý Quốc Hùng không khá»i nghi hoặc, không biết tại sao tên nà y lại tá»± tin đến váºy, nhưng nghÄ© đến hạng mục nhà thi đấu và đưá»ng Ngư Triá»u, đà nh bất đắc dÄ© gáºt đầu:
- ÄÆ°á»£c, nhưng tôi phải nhìn thấy hạng mục khởi động lại thì má»›i được.
- ÄÆ°á»£c, cả hai ta Ä‘á»u không bị thiệt đâu.
Diệp Phà m gáºt đầu đồng ý. Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Buổi tối, những ngưá»i trong phe Diệp Phà m lại ngồi uống trà vá»›i nhau.
- Anh Túc, trên tỉnh đã lo xong chưa.
- Nói rồi, chắc đã nói vá»›i Hà Trấn Nam rồi, nhưng ngưá»i ta là m quan, miệng nói nhưng tay có là m hay không thì cÅ©ng khó nói.
Túc Nhất Tiêu vẻ mặt nghiêm trá»ng, việc nà y liên quan tá»›i tương lai cá»§a mình, anh ta cÅ©ng rất lo lắng.
- Nếu mà hai bên cùng ra tay thì hi vá»ng chắc sẽ lá»›n hÆ¡n, quan trá»ng là mình phải già nh được suất giá»›i thiệu cá»§a thà nh phố. Còn trên tỉnh tin rằng ngưá»i bà con cá»§a anh sẽ lo được.
Diệp Phà m cưá»i nói.
- Hi vá»ng như váºy.
Túc Nhất Tiêu cưá»i khổ, trong lòng cÅ©ng thấp thá»m không yên.
- Bà thư Diệp, Phó bà thư Vu mà đi thì sẽ trống má»™t vị trÃ.
Tư lệnh Lô An Cương nói rồi liếc Phó chủ tịch Chu một cái, việc nà y thực ra chẳng liên quan gì tới ông ta.
- Nếu anh Chu có thể lên được thì tốt biết mấy.
Vu Chà Hải dáng vẻ quan tâm, nói.
- Không thể, tôi chỉ là Phó chủ tịch, một bước nhảy lên Phó bà thư, tôi cũng tự biết là không thể nà o. Ôi…
Chu Ngá»c Minh liếc Diệp Phà m má»™t cái, thở dà i không nói nữa.
- Ha ha, anh Chu, má»i thứ Ä‘á»u có thể xảy ra.
Diệp Phà m cưá»i, thấy Chu Ngá»c Minh có chút kÃch động, nói:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, muốn ngồi luôn lên cái ghế đó thì quá khó, nhưng nếu có thể ngồi lên ghế Phó chá»§ tịch thưá»ng trá»±c thì cÅ©ng tốt hÆ¡n nhiá»u vị trà hiện tại, tháºm chà từ đó còn có thể ngồi lên ghế Chá»§ tịch tỉnh nữa. |  |
|
|
05.02.2013
|
Chương 1244
Phó chủ tịch Chu tự chuốc nhục
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn  | - à tưởng nà y rất hay, nhưng thà nh phố chúng ta hiện nay không thiếu Phó chá»§ tịch thưá»ng trá»±c?
Lô An Cương sỠsỠcằm, lắc đầu nói.
- Không thiếu thì là m cho nó thiếu!
Vu Chà Hải đột nhiên xen và o, khiến Lô An Cương và Chu Ngá»c Minh Ä‘á»u không hiểu gì cả.
Túc Nhất Tiêu nói:
- Lẽ nà o trong tay Phó bà thư Vu có chứng cứ gì có thể hạ bệ Thôi Minh Khải sao?
- Không có! Nói tháºt, tôi sắp Ä‘i rồi, lo là m gì những việc phiá»n toái nà y.
Vu Chà Hải lắc đầu nói.
- Váºy thì lạ tháºt?
Lô An Cương lẩm bẩm nói.
- Việc nà y Bà thư Diệp đã có dá»± tÃnh hết rồi, chi bằng nói ra cho má»i ngưá»i cùng nghe, để anh Chu cÅ©ng biết mà mừng.
Vu Chà Hải nói.
- Ha ha, má»™t chút tÃnh toán, tôi đã nói chuyện vá»›i Lý Quốc Hùng, sẽ cố gắng hợp tác đưa Thôi Minh Khải lên ghế do Phó bà thư Vu để lại, ngược lại ông ta cÅ©ng sẽ giúp đỡ đẩy anh Chu lên vị trà cá»§a Thôi Minh Khải hiện tại, và giúp đưa anh Túc và o trong thưá»ng vụ.
Diệp Phà m cháºm rãi nói. Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- à hay lắm.
Vu Chà Hải lên tiếng khen ngợi, rồi chợt ngẫm nghĩ một chút, nói:
- Nhưng cho dù chúng ta và Lý Quốc Hùng tạm thá»i láºp thà nh liên minh nhưng Hà Trấn Nam mà không đồng ý thì cÅ©ng sẽ không xong.
- Tôi có cách để Hà Trấn Nam đồng ý việc nà y.
Diệp Phà m cũng không giấu diếm, nói thẳng ra.
- Cảm Æ¡n, Bà thư Diệp, tôi mượn trà thay rượu, kÃnh anh ba chén.
Túc Nhất Tiêu xúc động đứng dáºy, Chu Ngá»c Minh cÅ©ng như váºy, nhưng vẻ mặt vẫn còn giữ được sá»± bình tÄ©nh, cÅ©ng muốn kÃnh Diệp Phà m.
- Ba chén nà y tạm thá»i cứ để đấy, khi nà o chúng ta ngồi được lên vị trà ấy rồi uống cÅ©ng không muốn, nhưng đến lúc đó thì không phải là trà mà là rượu, ha ha ha…
Diệp Phà m cưá»i thoải mái.
- Bà thư Diệp, vụ án ở Táºp Ä‘oà n Dương Äiá»n Ä‘iá»u tra thế nà o rồi. Bá»n chúng cÅ©ng tháºt là ngông cuồng, dám tấn công cảnh sát thà nh phố.
Lô An Cương có chút tức giáºn.
- Vẫn như mê cung, nhưng Thanh Lang đã bị chúng tôi bắt lại rồi. Nhưng tay nà y không đơn giản, hôm đó tôi và Vương Triá»u quay vá», suýt nữa đã chết trong tay hắn.
Diệp Phà m vẻ mặt nghiêm túc.
- Thanh Lang có khai gì không? Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lô An Cương há»i.
- Tay nà y rất cứng đầu, không nói gì cả. Sau đó tôi phái ngưá»i Ä‘i Ä‘iá»u tra Thanh Lang thì má»›i biết hắn là con trai má»™t Chá»§ tịch huyện ở huyện Vân LÄ©nh cá»§a thà nh phố Hải Châu, hình như còn là đệ tá» tục gia cá»§a Thiếu Lâm Tá»±, biết chút võ nghệ, khó trách hôm đó đánh bị thương mấy cảnh sát cá»§a thà nh phố.
Diệp Phà m nói, ánh mắt kÃn đáo quan sát Lô An Cương, nhưng đáng tiếc là sắc mặt Lô An Cương không có gì thay đổi, tháºm chà còn không nhÃu mà y.
- Anh nói váºy tôi má»›i nhá»› ra, tay Thanh Lang nà y tôi còn từng giúp hắn, không ngá» lại giúp phải má»™t ngưá»i xấu, sá»›m biết váºy thì đã không giúp nữa.
Lô An Cương có chút buồn rầu, rồi lại nói:
- Bà thư Diệp, hay để tôi Ä‘i khuyên hắn ta, có lẽ hắn sẽ khai ra Ä‘iá»u gì chăng.
- á»’, ông từng giúp hắn ta, việc nà y tháºt là trùng hợp, ông giúp hắn ta thế nà o.
Diệp Phà m ra vẻ ngạc nhiên há»i.
- Äó là chuyện bao nhiêu năm trước rồi, lúc đó bố cá»§a Thanh Lang, cÅ©ng chÃnh là Chá»§ tịch huyện Vân LÄ©nh cá»§a thà nh phố Hải Châu…..
Lô An Cương không giấu diếm gì kể hết ra má»i việc, không khác nhiá»u lắm so vá»›i kết quả Ä‘iá»u tra cá»§a Vỹ Minh Phi.
- Không ngá» Thanh Lang còn có gia cảnh như váºy, tôi thấy Tư lệnh Lô nói không sai, có thể để ông ấy thá» Ä‘i xem sao, biết đâu Thanh Lang lại khai ra Ä‘iá»u gì đó.
Vu Chà Hải cháºm rãi nói.
- Váºy thì phiá»n Tư lệnh Lô Ä‘i thá» xem.
Diệp Phà m nói.
- Việc nên là m mà , chúng ta cùng má»™t phe, cÅ©ng nên giúp đỡ nhau. Bà thư Triệu cÅ©ng đã ra thông Ä‘iệp cuối cùng, nếu vẫn không phá được vụ thảm án 88, tất cả các thưá»ng vụ Ä‘á»u mất chức. Váºy thì giúp Bà thư Diệp cÅ©ng là giúp chÃnh mình.
Lô An Cương thẳng thắn nói.
Khi quay vá» Túc Nhất Tiêu nói là lốp xe bị há»ng, nên ngồi cùng xe vá»›i Diệp Phà m.
- Anh Túc, để tôi đưa anh vỠnhà trước.
Diệp Phà m vừa lái xe vừa nói.
- Không cần, ngưá»i anh em, tôi đến chá»— anh ngồi má»™t lúc.
Túc Nhất Tiêu như có việc gì, Diệp Phà m còn cho rằng anh ta muốn nhá» mình váºn động ở trong thưá»ng vụ nên cÅ©ng đưa anh ta vá» chá»— ở cá»§a mình.
VỠđến phòng, Diệp Phà m cưá»i nói:
- Anh Túc, việc cá»§a anh tôi đã nói vá»›i Chá»§ tịch Lý Quốc Hùng rồi, còn bên Bà thư Hà thì anh phải nhá» Bà thư Diệp Äông nói vá»›i Hà Trấn Nam má»™t câu. Nếu không, Hà Trấn Nam mà không đồng ý thì chúng ta cÅ©ng chẳng có cách gì cả. Dù sao ông ta cÅ©ng vẫn là nhân váºt số 1 ở Ngư Äồng.
- Cảm ơn, chuyện tôi muốn nói với anh không phải là chuyện ấy.
Túc Nhất Tiêu bộ dạng khó nói.
- Nói đi, chúng ta là anh em, lại là đồng hương, có gì phải giấu diếm chứ.
Diệp Phà m rót hai chén rượu, hai ngưá»i ngồi xuống ghế vừa nói chuyện.
- Tôi nghe nói, hôm xảy ra thảm án 88 có ngưá»i phát hiện ra có ba quân nhân vốn công tác tại phân quân khu Ngư Äồng đã xuất ngÅ© nhưng lại quay lại. HỠđến thăm Phó tư lệnh Tưởng ở Nguyệt Äà m, ngưá»i nà y vốn là Phó tư lệnh phân quân khu Ngư Äồng, sau khi nghỉ hưu không hiểu sao lại thÃch sống ở Nguyệt Äà m, dá»±ng nhà nuôi gà vịt luôn ở đấy.
Túc Nhất Tiêu nói.
- Việc nà y cÅ©ng không có gì kỳ lạ cả. Quân nhân xuất ngÅ© Ä‘i thăm lãnh đạo cÅ© cá»§a mình là việc rất bình thưá»ng, nhưng ba ngưá»i nà y tên là gì, ngưá»i nói tin nà y cho anh có nói ra không?
Diệp Phà m trong đầu chợt lóe lên má»™t ý, cảm thấy Phó tư lệnh Tưởng nà y ngà y cà ng thần bÃ, Thanh Lang cÅ©ng ở đó, bây giá» lại còn có quân nhân đã xuất ngÅ© nữa, phải chú ý má»›i được.
- Ba ngưá»i đó tên là Dịch Nhất Phà m, Trần Hữu Miên, Äinh Tùng Băng. Nghe nói ba ngưá»i đó hồi còn ở phân quân khu Ä‘á»u là cao thá»§ đấm bốc, không hiểu sao lại bị bắt, sau đó nhá» Tư lệnh Lô An Cương ra sức nên má»›i được thả ra.
Túc Nhất Tiêu nói, vẻ mặt căng thẳng. Anh ta biết Diệp Phà m và Vương Triá»u đã từng bị hại ở trên đưá»ng, suýt mất mạng, nên không thể không lo sợ được. Can dá»± và o việc nà y để rồi mất mạng thì tháºt không đáng.
- Ai nói cho anh biết, có thể nói cho tôi biết được không?
Diệp Phà m há»i.
- Việc nà y e là không được, tôi cÅ©ng vô tình nghe được ngưá»i đó nói, ngưá»i đó chỉ là má»™t ngưá»i là m ruá»™ng, lúc đó đưa rau quả đến cho Phó tư lệnh Tưởng nên má»›i biết được. Con trai ông ấy là má»™t tham mưu trong phân quân khu, lúc quay vá» nhà nghe bố buá»™t miệng nói váºy, con trai ông ấy căn cứ và o miêu tả cá»§a bố mình, có thể khẳng định chÃnh là ba ngưá»i đó.
Túc Nhất Tiêu nói.
- Ừ!
Diệp Phà m gáºt đầu, nhắc Túc Nhất Tiêu:
- Việc nà y anh phải giữ kÃn trong lòng, để tránh phiá»n phức sau nà y. Con trai cá»§a Phó tư lệnh Tưởng là Phó giám đốc Sở tà i chÃnh tỉnh, quyá»n lá»±c rất lá»›n.
Túc Nhất Tiêu nghe xong liá»n Ä‘i.
- Dịch Nhất Phà m, Trần Hữu Miên, Äinh Tùng Băng, cả ba Ä‘á»u có quan hệ vá»›i Phó tư lệnh Tưởng, Thanh Lang cÅ©ng ở tại nhà ông ta, lẽ nà o ngưá»i đứng phÃa sau những việc nà y chÃnh là ông ta. Ông ta là m như váºy, mục Ä‘Ãch là gì chứ?
Diệp Phà m vừa nhấp rượu, vừa ngẫm nghÄ©, rồi gá»i Ä‘iện thoại cho Trương Hùng, bảo Ä‘iá»u tra xem ba ngưá»i nà y rốt cuá»™c vì sao lại bị bắt. Tuy cảm thấy việc nà y rất khó xảy ra, nhưng Diệp Phà m cÅ©ng không muốn bá» qua bất cứ cÆ¡ há»™i nà o cả.
Sáng ngà y hôm sau có tin truyá»n tá»›i. Nhá» Lô An Cương khuyên, Thanh Lang cuối cùng cÅ©ng mở miệng, khai ra việc Táºp Ä‘oà n Dương Äiá»n lén lút khai thác đá hóa thạch buôn ra nước ngoà i. Nhưng ngay cả Thanh Lang cÅ©ng không biết địa Ä‘iểm khai thác cụ thể, nhưng cảm thấy Ngưu Quy LÄ©nh ở cách thị trấn Mai Khê không xa rất có vấn Ä‘á». Diệp Phà m liá»n bố trà đám ngưá»i Trần Quân bà máºt Ä‘iá»u tra Ngưu Quy LÄ©nh, nhưng kỳ lạ là vẫn không có phát hiện gì. Lẽ nà o má»™t công trưá»ng khai thác lá»›n như váºy lại có thể tà ng hình được Ä‘i sao?
Sáng ngà y hôm sau, Phó chá»§ tịch tỉnh Chu Phương Ninh phụ trách công nghiệp đến Ngư Äồng kiểm tra công việc. Buổi sáng nghe Phó chá»§ tịch thà nh phố phụ trách công nghiệp Giang Thế Húc báo cáo công việc, khen ngợi mấy câu, buổi chiá»u dưới sá»± tháp tùng cá»§a Hà Trấn Nam và Lý Quốc Hùng Ä‘i thị sát mấy xà nghiệp khoáng sản lá»›n, khi Ä‘i qua Công ty khoáng sản Dương Äiá»n Phó chá»§ tịch Chu nói là muốn và o xem, nhưng sau khi nghe nói là công ty nà y do đánh Phó chá»§ tịch thà nh phố, hà nh hung cảnh sát nên Ä‘ang bị niêm phong, đến bây giá» vẫn chưa được khai công liá»n nghiêm mặt nói: Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Phó chá»§ tịch Túc có bị trá»ng thương không?
Thôi Minh Khải tháp tùng ở bên cạnh đà nh phải trả lá»i:
- Phó chủ tịch Túc lúc đó chỉ bị thương nhẹ, nhưng mấy đồng chà ở Cục đất đai, thủy lợi đi cùng bị gãy xương, hiện nay đã xuất viện, đang nghỉ dưỡng ở nhà .
- Cảnh sát thà nh phố thì thế nà o?
Phó chá»§ tịch Chu lại há»i.
- CÆ¡ bản cÅ©ng khá»i rồi, có mấy ngưá»i đã Ä‘i công tác trở lại.
Thôi Minh Khải trả lá»i.
- Thế thì lạ tháºt, nếu má»i ngưá»i Ä‘á»u khá»e cả rồi, xá» lý thế nà o thì xá» lý Ä‘i, sao vẫn bắt má»™t xà nghiệp hiệu quả cao như váºy phải ngừng sản xuất. Công ty khoáng sản Dương Äiá»n là m không đúng, nhưng cÅ©ng có đóng góp không nhá» cho Ngư Äồng có phải không nà o, tạo công ăn việc là m cho biết bao nhiêu ngưá»i, kÃch thÃch bao nhiêu xà nghiệp cùng phát triển. Lãnh đạo Ngư Äồng các anh lẽ nà o không biết tÃnh toán hay sao, đặc biệt là hai vị lãnh đạo chÃnh quyá»n tỉnh, lẽ nà o không nhìn thấy lợi Ãch kinh tế nà y hay sao? Huống hồ, việc nà y Cục công an thà nh phố cÅ©ng là đương sá»±, lại Ä‘i xá» lý thì có vẻ không hợp lý lắm. Anh tá»± xá» lý việc cá»§a anh, rất khó khiến ngưá»i ta tin rằng có thể là m việc má»™t cách công tâm công bằng được hay không. HÆ¡n nữa, bao lâu như váºy vẫn chưa cho sản xuất trở lại, nếu khiến cho công nhân cán bá»™ bất bình thì biết là m thế nà o.
Phó chá»§ tịch Chu giá»ng Ä‘iệu sắc bén, có ý nhằm và o Cục công an thà nh phố. |  |
|
|
05.02.2013
|
Chương 1245
Ngượng ngùng quay vá»
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn  | - Phó chá»§ tịch Chu, chúng tôi cÅ©ng Ä‘ang thúc giục Cục công an thà nh phố phá án, cố gắng xá» lý nhanh nhất việc cá»§a công ty khoáng sản Dương Äiá»n, hi vá»ng công ty có thể sá»›m trở lại sản xuất. Nhưng nghe đồng chà Bà thư á»§y ban chÃnh trị pháp luáºt Diệp Phà m báo cáo là việc nà y rất phức tạp, Công ty khoáng sản Dương Äiá»n chắc phải hai ba tháng nữa má»›i có thể khôi phục sản xuất được. Là chá»§ tịch thà nh phố Ngư Äồng, tôi cÅ©ng rất lo lắng, nhưng Cục công an phá án cÅ©ng hợp tình hợp lý, chÃnh quyá»n cÅ©ng không thể can thiệp và o được. Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lý Quốc Hùng trả lá»i rất thá»a đáng, tháºm chà còn có ý nói đỡ cho Cục công an thà nh phố.
- Hai ba tháng nữa, má»™t chút việc như váºy mà kéo dà i đến bao giá» nữa? Lẽ nà o đợi đến lúc hà ng nghìn công nhân cá»§a ngưá»i ta kéo lên tỉnh thì các anh má»›i chịu cho sản xuất trở lại hay sao? Äồng chà Diệp Phà m ở đâu, bảo anh ta lại đây. Tôi muốn nghe anh ta nói xem.
Phó chá»§ tịch Chu nhÃu mà y, rất không hà i lòng.
Lý Quốc Hùng và Thôi Minh Khải đưa mắt nhìn nhau, Ä‘á»u hiểu ra, chắc là Phó chá»§ tịch Chu là do Quản Nhất Minh sai đến, gây khó dá»… cho Diệp Phà m.
Không lâu sau thì Diệp Phà m đến. Trước mặt mấy chục cán bá»™ tháp tùng, Phó chá»§ tịch Chu rất oai phong, đứng trên bãi cá», lạnh lùng há»i Diệp Phà m:
- Äồng chà Diệp Phà m, Công ty khoáng sản Dương Äiá»n là công ty lá»›n, có hÆ¡n nghìn nhân công, hà ng năm đóng góp không nhá» cho Ngư Äồng, cho dù là trong phạm vi toà n tỉnh thì cÅ©ng là má»™t Công ty khoáng sản không nhá». Anh là m ăn thế nà o váºy, Ä‘iá»u tra vụ án thì niêm phong má» cá»§a ngưá»i ta lại sao, hÆ¡n nữa lại còn mấy tháng, lẽ nà o định ép ngưá»i ta phá sản má»›i thôi hay sao. Chẳng phải là đánh ngưá»i bị thương hay sao, cần bồi thưá»ng thì bồi thưá»ng, cần bắt thì bắt, nhưng sao vẫn chưa bá» qua cho ngưá»i ta. Tôi rất nghi ngỠđộng cÆ¡ cá»§a các anh có đứng trên láºp trưá»ng cá»§a nhân dân hay không?
- Phó chá»§ tịch Chu, tôi không hiểu ý cá»§a ông. Cục công an thà nh phố Ä‘iá»u tra phá án lẽ nà o là sai hay sao? Công ty khoáng sản Dương Äiá»n còn liên quan tá»›i các vụ án khác, tạm thá»i chưa thể công bố được. Việc nà y nằm trong phạm vi quyá»n hạn cá»§a Cục công an chúng tôi. Nếu Phó chá»§ tịch Chu muốn chúng tôi công bố tình hình vụ án, chúng tôi cÅ©ng có thể công bố, nhưng tôi xin nói trước, nếu vì thế mà để lại háºu quả nghiêm trá»ng, xin Phó chá»§ tịch Chu chịu má»i trách nhiệm. Nếu Phó chá»§ tịch Chu đồng ý, chúng tôi láºp tức cho ngưá»i công bố tình hình vụ án.
Diệp Phà m sớm đã biết tay nà y hôm nay do Quản Nhất Minh sai xuống, nên cũng không hỠkhách sáo.
- Láo toét!
Phó chá»§ tịch Chu tức giáºn, quay sang phÃa Lý Quốc Hùng, nói:
- Anh xem xem, cán bá»™ cá»§a Ngư Äồng các anh tố chất như váºy sao? Tôi há»i má»™t câu, anh ta cãi lại mưá»i câu, lẽ nà o không có quan niệm lãnh đạo nữa hay sao? Việc nà y tôi quay vá» sẽ báo cáo lại vá»›i Bà thư Triệu, tư tưởng quan niệm cá»§a má»™t và i đồng chà ở Ngư Äồng chưa đúng đắn, tuy ngưá»i ta đắc tá»™i vá»›i anh, nhưng cÅ©ng không thể vì thế mà là m khó cho ngưá»i ta lâu như váºy được. Chúng ta Ä‘á»u là cán bá»™ cá»§a dân, phải lo cho dân, vì nhân dân phục vụ. Cho dù là hi sinh lợi Ãch cá nhân thì cÅ©ng đáng. Chúng ta không phải là ông quan ở trên cao, chúng ta là công bá»™c cá»§a nhân dân, công bá»™c là thế nà o, là ngưá»i quản gia cho nhân dân. Do váºy, không thể cho rằng mình là cÆ¡ quan chấp pháp cá»§a quốc gia thì muốn là m gì cÅ©ng được. Vì má»™t việc nhá» như váºy mà khiến công ty ngưá»i ta bị phá sản, cuối cùng chịu thiệt vẫn là nhân dân Ngư Äồng, và sá»± phát triển cá»§a kinh tế Ngư Äồng.
- Phó chá»§ tịch Chu, tư tưởng cá»§a tôi rất đúng đắn, thảm án 88 chắc Phó chá»§ tịch Chu cÅ©ng đã nghe qua, đây chÃnh là vì nhân dân phục vụ, trả lại cho Ngư Äồng má»™t bầu trá»i bình yên, để nhân dân Ngư Äồng tối ra đưá»ng không phải lo sợ, cuá»™c sống bình yên. Do đó, tôn chỉ cá»§a Cục công an không đổi, phá án cÅ©ng chÃnh là vì nhân dân phục vụ.
Diệp Phà m lấy danh nghĩa vì nhân dân phục vụ phản bác Phó chủ tịch Chu.
- Anh vẫn chưa nháºn thức được anh sai ở chá»— nà o.
Phó chủ tịch Chu hừ lạnh, nhìn khắp lượt quan viên, nói:
- Và dụ như Công ty khoáng sản Dương Äiá»n, anh bắt ngưá»i ta ngừng sản xuất mấy tháng liá»n, lại chẳng vì việc lá»›n gì, anh nghÄ© xem, bao nhiêu công nhân vì ngừng sản xuất mà mất việc, cuá»™c sống cá»§a há» vất vả, lẽ nà o chÃnh là vì nhân dân phục vụ như anh nói hay sao? Không nói gì nữa, tôi yêu cầu Cục công an Ngư Äồng trong ba ngà y phải kết thúc vụ án, cho Công ty ngưá»i ta có thể sá»›m hoạt động trở lại.
- Tôi sẽ cố gắng.
Diệp Phà m bất đắc dÄ© gáºt đầu.
- Không phải cố gắng, mà là bắt buộc.
Phó chủ tịch Chu hừ nói.
- Chắc anh không biết, trên bà n tôi có cả trăm bức thư tố cáo Cục công an cá»§a các anh dùng bạo lá»±c, tác phong hống hách, lẽ nà o phải đợi tá»›i lúc chúng tôi cá» Tổ Ä‘iá»u tra xuống thì má»›i chịu dừng tay hay sao?
- ÄÆ°á»£c, tôi chấp nháºn chỉ thị cá»§a Phó chá»§ tịch Chu, trong vòng ba ngà y xá» lý xong vụ việc Công ty khoáng sản Dương Äiá»n.
Diệp Phà m đứng nghiêm theo kiểu công an.
Chu Phương ninh rất hà i lòng, cảm thấy mục Ä‘Ãch lần nà y đã đạt được, thầm nghÄ© ngưá»i ta nói tay Diệp Phà m nà y cứng đầu cứng cổ, nhưng cuối cùng thì sao, đứng trước quyá»n lá»±c, má»i thứ Ä‘á»u trở nên hèn kém. Nhưng Phó chá»§ tịch Chu vừa nghÄ© như váºy thì Diệp Phà m đột nhiên bá»™ dạng khó xá» nói:
- Phó chủ tịch Chu, tôi kiên quyết quán triệt chỉ thị của ông.
Rồi quay sang nói vá»›i Vương Triá»u Ä‘ang đứng phÃa sau:
- Thấy chưa, tư tưởng cá»§a má»™t và i đồng chà trong Cục cần được nâng cao, phải hết lòng vì nhân dân phục vụ. Yêu cầu cán bá»™ chiến sỹ chuyển biến tư tưởng, nâng cao hiệu quả công việc. Anh láºp tức quay vá», Ä‘Ãch thân giải quyết tốt việc cá»§a Công ty khoáng sản Dương Äiá»n. Phó chá»§ tịch Chu cho 3 ngà y, để thể hiện rằng chúng ta đã chuyển biến tư tưởng, tôi hạn cho các anh trong má»™t ngà y phải giải quyết xong. Láºp tức Ä‘i là m
- Rõ, tôi láºp tức Ä‘i là m.
Vương Triá»u giÆ¡ tay chà o rồi bước Ä‘i.
- Xem ra tư tưởng cá»§a đồng chà Diệp Phà m thay đổi rất nhanh, tư tưởng sai lệch không đáng sợ, quan trá»ng là có thể chuyển biến được hay không. Sá»a chữa lá»—i lầm chưa bao giá» là muá»™n cả. Nếu biết là có sai sót mà còn không sữa chữa thì má»›i đáng sợ. Äồng chà Diệp Phà m có thể nháºn thức được sai lầm cá»§a mình, tôi cÅ©ng rất vui mừng.
Phó chủ tịch Chu khen Diệp Phà m một câu.
- Vâng, tôi đã bước đầu nháºn thức được những vấn đỠvá» mặt tư tưởng cá»§a mình, váºy nên láºp tức có chuyển biến. Phó chá»§ tịch Chu nói rất đúng, quay vá» Cục tôi sẽ dặn ChÃnh á»§y Hoà ng tổ chức cho cán bá»™ trong Cục há»c táºp lá»i phát biểu cả Phó chá»§ tịch Chu, lÄ©nh há»™i tinh thần cá»§a lãnh đạo, chuyển biến tư tưởng.
Diệp Phà m không ngá» còn nịnh Chu Phương Ninh, khiến ông ta rất hà i lòng, nhưng khi còn Ä‘ang say sưa trong cảm giác thắng lợi thì Diệp Phà m đột nhiên nhÃu mà y, nói:
- Phó chá»§ tịch Chu, lần sau nếu Bà thư Triệu lại xuống Ngư Äồng thì tôi sẽ nói vá»›i ông ấy chỉ thị cá»§a ông, nếu không e là sẽ có hiểu lầm.
- Hiểu lầm, hiểu lầm gì? Bà thư Triệu đại diện cho Äảng, cho tổ chức, tư tưởng cá»§a tôi đương nhiên là thống nhất vá»›i ông ấy, sao có thể có hiểu lầm được. Tư tưởng nháºn thức cá»§a anh vẫn chưa chuyển biến nhanh, còn phải tiếp tục há»c táºp.
Chu Phương Ninh liếc Diệp Phà m má»™t cái, ra vẻ bá» trên lên giá»ng dạy dá»—. Thầm nghÄ© hôm nay thể diện cá»§a tay nà y cÅ©ng bị mình là m mất hết rồi, Quản Nhất Minh chắc sẽ rất hà i lòng.
- Có lẽ sẽ có chút hiểu lầm, thá»i gian trước Bà thư Triệu có tá»›i Ngư Äồng, phát hiện Cục công an thà nh phố phải đẩy mạnh công tác phá án, nên cÅ©ng đã nhắc nhở, nói là lần trước ông ấy quay vá» Bắc Kinh, thá»§ tướng gá»i ông ấy đến nói chuyện, há»i tình hình phá án ở Ngư Äồng thế nà o rồi, yêu cầu chúng tôi trong vòng ná»a năm phải phá án, trả lại sá»± bình yên cho nhân dân Ngư Äồng. lúc đó có lãnh đạo thà nh phố cÅ©ng nói đến Công ty khoáng sản Dương Äiá»n, yêu cầu nhanh chóng giải quyết. Nhưng sau khi biết là có liên quan tá»›i vụ án, Bà thư Triệu chỉ thị phải quán triệt chỉ thị cá»§a thá»§ tướng, coi việc nà y là việc lá»›n, do váºy Cục công an thà nh phố cÅ©ng không muốn bá» qua bất cứ nghi vấn gì.
Diệp Phà m cháºm rãi nói, phát hiện ra sắc mặt Chu Phương Ninh đột nhiên xám xịt, khóe miệng không ngừng co giáºt, biết là tay nà y Ä‘ang thầm run trong lòng.
- Cái gì, Bà thư Triệu nói như váºy sao?
Phó chá»§ tịch Chu há»i.
- Lúc đó chúng tôi Ä‘ang há»p thưá»ng vụ, Bà thư Triệu đến, nhắc đến thảm án 88, và yêu cầu trong ná»a năm mà không phá được án, tất cả lãnh đạo thưá»ng á»§y phải giáng chức.
Lý Quốc Hùng gáºt đầu khẳng định, lá»i nói rất nghiêm túc.
- Nếu thá»§ tướng đã quan tâm tá»›i vụ án nà y, Bà thư Triệu lại có chỉ thị thì cứ là m theo chỉ thị cá»§a Bà thư Triệu váºy.
Phó chủ tịch Chu đột nhiên thay đổi thái độ, vẻ mặt ngượng ngùng, nhìn Diệp Phà m một cái, lại nói.
- Quay vá» cố gắng phá án, tất cả vì phá án, những thứ khác Ä‘á»u là thứ yếu.
- Váºy việc cá»§a Công ty khoáng sản Dương Äiá»n?
Diệp Phà m giả bộ khó xỠnhìn Chu Phương Ninh, đợi chỉ thị.
- Chẳng phải đã nói với anh rồi sao, theo chỉ thị của Bà thư Triệu.
Vẻ mặt Chu Phương Ninh rất khó coi, biết Diệp Phà m Ä‘ang cố tình dùng lá»i nói cá»§a mình để tát mình, nên ngữ khà cÅ©ng nặng thêm không Ãt.
- Váºy tôi sẽ Ä‘i là m ngay!
Diệp Phà m giÆ¡ tay chà o rồi nhanh chóng bước Ä‘i, để mặc Chu Phương Ninh vẻ mặt khó coi, còn Lý Quốc Hùng và Thôi Minh Khải Ä‘á»u cưá»i thầm trong bụng, thầm nghÄ© lão nà y cuối cùng cÅ©ng gặp phải đối thá»§, cứ nghÄ© quan chức cá»§a Ngư Äồng không ra cái gì hay sao. Còn Chu Phương Ninh cÅ©ng không còn tâm trạng gì để thị sát nữa, Diệp Phà m vừa Ä‘i thì ông ta cÅ©ng nhnh chóng lên xe rá»i khá»i Ngư Äồng, lòng đầy ná»™ khÃ, còn Diệp Phà m đương nhiên cÅ©ng bị ông ta ghi háºn trong lòng. |  |
|
|
05.02.2013
|
Chương 1246
Quyá»n lá»±c luôn song hà nh vá»›i chức vụ
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn  | - Hừ, tên nhãi ranh, tháºt biết lợi dụng cÆ¡ há»™i, chỉ má»™t câu cá»§a Triệu Xương SÆ¡n là át hết má»i thứ khác, mà lão Triệu nà y cÅ©ng tháºt là , Ä‘ang yên Ä‘ang là nh chạy đến Ngư Äồng câu cá là m gì chứ? Lẽ nà o cá ở Ngư Äồng ngon hÆ¡n ở những nÆ¡i khác hay sao? Mẹ kiếp!
Phó Bà thư tỉnh á»§y Quản Nhất Minh vẻ mặt hằm hằm ngồi trước bà n là m việc, sau khi nghe Chu Phương Ninh báo cáo lại tình hình suýt nữa đã Ä‘áºp vỡ nắp chén trà .
- Anh Quản, anh nói xem, Triệu Xương SÆ¡n Ä‘ang cố tình kiếm chuyện có phải không, việc ông ta đến Ngư Äồng câu cá là cái cá»›, mà mục Ä‘Ãch chÃnh là để nhằm và o Công ty khoáng sản Dương Äiá»n?
Phó chá»§ tịch tỉnh Chu Phương VÅ© trong lòng cÅ©ng rất bất mãn, hôm đó trước mặt bao nhiêu ngưá»i bị Diệp Phà m chÆ¡i xá» má»™t vố, thể diện mất sạch, tiếc là không có cái hố nà o ở đấy, nếu không chắc ông ta cÅ©ng nhảy luôn và o đấy mất.
- CÅ©ng có khả năng, sao lại có thể trùng hợp như váºy. Tôi khó khăn lắm má»›i có thể thuyết phục được Hà Trấn Nam và Lý Quốc Hùng dùng chuyện cá»§a Công ty khoáng sản Dương Äiá»n để trấn áp tay Diệp Phà m đó. Vừa rồi tôi cÅ©ng đã nghe nói, trong cuá»™c há»p thưá»ng vụ hôm đó, Diệp Phà m đã bị thưá»ng vụ biểu quyết thông qua tạm thá»i đình chỉ chức vụ, còn lấy hình thức quyết định cá»§a táºp thể thưá»ng vụ thà nh phố Ngư Äồng để báo cáo lên tỉnh á»§y. Nhưng ngưá»i ta chưa há»p xong thì Triệu Xương SÆ¡n đã xuất hiện, lại còn lấy chỉ thị cá»§a thá»§ tướng ra, vừa nghe thấy thế Hà Trấn Nam và Lý Quốc Hùng cÅ©ng không dám ho he gì nữa, láºp tức má»m nhÅ©n ra.
Quản Nhất Minh hừ nói, liếc Chu Phương Ninh vẻ mặt đang xám xịt một cái, nói:
- Anh nói cÅ©ng không phải không có lý, lão Triệu biết rõ Quản Phi là cháu tôi , váºy còn lấy cá»› Ä‘i câu cá để ra chỉ thị, chẳng phải là cố tình chống lưng cho Diệp Phà m, cố tình hại chết Công ty khoáng sản Dương Äiá»n hay sao. Lão Triệu Ä‘ang ép tôi đây, khốn kiếp tháºt, lão nà y cÅ©ng bắt đầu giở trò rồi.
- Có lẽ lần trước anh phản đối đỠnghị cá»§a Triệu Xương SÆ¡n đưa Lá»— Äông Lai và o thưá»ng vụ tỉnh á»§y nên ông ta mượn tay cá»§a Diệp Phà m để cảnh cáo anh đấy mà . Nếu không khó mà có thể giải thÃch được vì sao chỉ vì má»™t chuyện cá»n con như váºy mà lại cố tình là m khó cho Công ty khoáng sản Dương Äiá»n. Triệu Xương SÆ¡n là Bà thư tỉnh á»§y, lẽ nà o không biết tầm quan trá»ng cá»§a phát triển kinh tế hay sao? Lẽ nà o không biết sá»± đáng sợ cá»§a việc công nhân bãi công hay sao? Lẽ nà o không biết háºu quả nghiêm trá»ng cá»§a việc nà y hay sao? Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chu Phương Ninh nói liá»n ba chữ “lẽ nà oâ€, phá»§ má»™t tấm mà n thần bà lên cho việc câu cá ở Ngư Äồng cá»§a Triệu Xương SÆ¡n.
- Lão Triệu muốn biến tôi thà nh cá, hừ, nhưng lão vẫn còn hơi non tay.
Quản Nhất Minh hừ lạnh rồi không nói gì nữa, chỉ cắm đầu hút thuốc.
Chu Phương Ninh thầm thở dà i trong lòng, quan hệ cá»§a lãnh đạo tỉnh á»§y cÅ©ng rất phức tạp, không ai có thể nhìn rõ được. Quản Nhất Minh là cán bá»™ địa phương, vẫn luôn muốn thoát khá»i cái bóng cá»§a Triệu Xương SÆ¡n và Uông ChÃnh Tiá»n, xây dá»±ng uy danh cho riêng mình, mÆ¡ tưởng xây dá»±ng kết cục kiá»ng ba chân trong tỉnh á»§y. Nhưng đáng tiếc thế lá»±c lại không thể so sánh được vá»›i hai phe cánh kia, Chá»§ tịch Uông ChÃnh Tiá»n ná»n móng vững chắc, Bà thư Triệu Xương SÆ¡n tuy là nÆ¡i khác đến nhưng gia thế hiển hách, hÆ¡n nữa ông ta còn là Ủy viên dá»± khuyết Bá»™ chÃnh trị, Bà thư tỉnh á»§y Việt Äông, cái danh đó ai nghe mà chẳng khiếp.
- Thá»±c ra, anh Quản ạ, muốn láºt đổ thằng nhãi đó có thể tìm cách khác mà .
Chu Phương Ninh nói, nhìn Quản Nhất Minh đang trầm ngâm không nói gì một cái.
- Cách gì, anh nói nghe xem nà o.
Quản Nhất Minh má»™t lúc sau má»›i định thần lại, cháºm rãi nói.
- Trước hết, hôm đó Vương Triá»u đánh Quản Phi, hoà n toà n có thể chụp cho Diệp Phà m cái tá»™i lãnh đạo không tốt, quản lý không nghiêm. Thứ hai, nếu anh thá»±c sá»± muốn láºt tay đó sao không là m cuá»™c trao đổi vá»›i Triệu Xương SÆ¡n, toà n lá»±c á»§ng há»™ ông ta má»™t phen, mục tiêu là láºt đổ thằng nhãi đó. Trước là là m cho thằng nhãi đó suốt Ä‘á»i không ngóc đầu lên được nữa, cÅ©ng để cho ngưá»i ta thấy, uy danh cá»§a Quản gia không thể nà o xâm phạm được. Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chu Phương Ninh đỠnghị, thực ra là đang muốn mượn tay Quản Nhất Minh để lấy lại thể diện của mình.
- Anh Chu, anh thá» nghÄ© xem, lẽ nà o Diệp Phà m không biết quan hệ cá»§a Quản Phi và tôi hay sao? Rõ rà ng đã biết mà vẫn là m, váºy nhất định là có mục Ä‘Ãch. Anh nghÄ© xem, má»™t tay Bà thư á»§y ban chÃnh trị pháp luáºt cá»§a thà nh phố tại sao lại dám đối kháng vá»›i má»™t Phó Bà thư tỉnh á»§y phụ trách Äảng quần chúng, trừ khi thằng đó bị Ä‘iên.
Quản Nhất Minh cháºm rãi nói.
- CÅ©ng đúng, nếu thá»±c sá»± mà chá»c giáºn anh, chỉ cần má»™t câu là hắn mất chức. Váºy tại sao hắn còn dám là m như váºy, hÆ¡n nữa, còn xúi bẩy Vương Triá»u đánh ngưá»i, dưá»ng như không há» coi anh ra gì cả. Lẽ nà o có ngưá»i đứng đằng sau xúi giục hắn là m như váºy?
Chu Phương Ninh có chút khó hiểu.
- CÅ©ng chưa biết chừng, có mấy khả năng. Thứ nhất là phÃa sau hắn có ngưá»i xúi giục hắn là m như váºy, nên hắn má»›i dám to gan lá»›n máºt như váºy. HÆ¡n nữa, ngưá»i đó cấp báºc cÅ©ng không há» thấp hÆ¡n tôi . Anh nghÄ© xem, ở Việt Äông nà y có ai cấp báºc bằng hoặc cao hÆ¡n tôi ?
Quản Nhất Minh vẻ mặt nghiêm túc nói.
- Trừ Bà thư Triệu, Chá»§ tịch Uông ra thì chỉ có Phó Bà thư Diệp Äông là có thể ngang cÆ¡ vá»›i anh. Còn những nhân váºt khác, thứ hạng vá» Äảng không thể nà o so vá»›i anh được. HÆ¡n nữa anh còn quản lý mảng Äảng quần chúng, vai trò quan trá»ng hÆ¡n nhiá»u Trưởng ban tổ chức tỉnh. Vá» mặt nhân sá»± cá»§a cả tỉnh, Bà thư Triệu cÅ©ng phải nể mặt anh. Trước kia thái độ cá»§a Kim Thụ Dương còn khá ôn hòa, thưá»ng chỉ là m những việc cụ thể, thái độ trung dung, không đắc tá»™i vá»›i ai. Thá»i đó Triệu Xương SÆ¡n còn cảm thấy dá»… thở má»™t chút, nhưng nghe nói từ khi Cổ Hoà i Ä‘iá»u đến thì khác hẳn, có lẽ Triệu Xương SÆ¡n cÅ©ng phải Ä‘au đầu rồi. Nếu bây giá» anh mà phản đối nữa, váºy Triệu Xương SÆ¡n muốn sắp xếp ai cÅ©ng khó. Do váºy, Triệu Xương SÆ¡n muốn mượn tay Diệp Phà m cảnh cáo anh má»™t phen. Cho nên, ngưá»i phÃa sau Diệp Phà m có lẽ là Triệu Xương SÆ¡n chứ không phải là Chá»§ tịch Uông. Còn Diệp Äông thì có lẽ cÅ©ng không phải, ông ta má»›i chuyển đến chưa lâu, cà ng huống hồ Diệp Äông và anh cÅ©ng không có mâu thuẫn gì lá»›n, ngưá»i nà y từ khi chuyển đến Việt Äông cÅ©ng rất kÃn tiếng, thưá»ng chỉ quản mấy việc bên Ủy ban ká»· luáºt, rất Ãt khi nhúng tay và o việc sắp xếp nhân sá»±. Ngay cả việc ở Ủy ban ká»· luáºt ông ta cÅ©ng rất Ãt khi xuống mạnh tay, là m quyết liệt. Ngưá»i nà y tôi nhìn không thấu, là má»™t cao thá»§ khó đối phó.
Chu Phương Ninh phân tÃch.
- Ừ, đây cÅ©ng là má»™t khả năng, từ thái độ cá»§a Triệu Xương SÆ¡n gần đây thì thấy cÅ©ng chưa chắc đã là ông ta chống lưng cho Diệp Phà m để muốn nhắc nhở tôi . Diệp Phà m chỉ là má»™t quân cỠđể ông ta lợi dụng mà thôi, hÆ¡n nữa, tôi cảm thấy ngay cả Diệp Phà m cÅ©ng không biết những rắc rối trong nà y. Và dụ như việc Diệp Phà m bán tượng đồng lần trước, Triệu Xương SÆ¡n chẳng phải cÅ©ng phái ngưá»i xuống Ä‘iá»u tra hay sao, nhưng kết quả thì thế nà o, tay Diệp Phà m đó chẳng bị là m sao cả, nhưng thá»§ hạ cá»§a Hà Trấn Nam, An Lôi lại bị cách chức. Triệu Xương SÆ¡n cao tay lắm, có thể lợi dụng má»i tình huống để tạo thà nh thế có lợi cho mình, lại còn nhân cÆ¡ há»™i nhắc nhở Hà Trấn Nam , gần đây chẳng phải Hà Trấn Nam cÅ©ng đã ngoan ngoãn hÆ¡n nhiá»u rồi hay sao. Còn Diệp Phà m, có lẽ vẫn còn chưa biết ngá»n nguồn gì cả, má»™t thằng nhóc đáng thương.
Quản Nhất Minh cháºm rãi thở dà i.
- Cho nên, Triệu Xương SÆ¡n lại muốn diá»…n lại kịch cÅ©, muốn mượn tay Diệp Phà m để cảnh cáo anh, chẳng qua là muốn anh phải Ä‘i theo ông ta, Ãt nhất sau nà y trong cuá»™c há»p thưá»ng vụ sẽ không lên tiếng phản đối ông ta nữa.
Chu Phương Ninh vỡ lẽ.
- CÅ©ng có khả năng đó, ngoà i ra, việc nà y cÅ©ng có thể không phải do Triệu Xương SÆ¡n là m, mà còn có ngưá»i khác, ngưá»i nà y hiện nay chúng ta chưa thấy được, mục tiêu ngưá»i đó nhằm và o chÃnh là tôi. Còn Triệu Xương SÆ¡n chẳng qua là gặp đúng thá»i kiếm chác chút thôi. Nếu đúng là như váºy thì việc nà y sẽ rất rắc rối. Ngưá»i đó là ai, tại sao lại muốn nhằm và o tôi ? Từ những việc xảy ra từ khi Diệp Phà m chuyển đến Ngư Äồng thì có thể thấy ngưá»i đó luôn nhằm và o Táºp Ä‘oà n Dương Äiá»n, mà nhằm và o Táºp Ä‘oà n Dương Äiá»n thì có thể là có thù oán vá»›i Quản Phi. Nếu không phải nhằm và o Quản Phi thì là nhằm và o tôi .
Quản Nhất Minh nói đến đây lại thở dà i một cái, nhìn Chu Phương Ninh một cái, lại nói:
- Do đó Diệp Phà m chỉ là cái bá» ngoà i, chúng ta cÅ©ng không cần phải động và o hắn. Chúng ta phải thông qua hắn để phát hiện ra đối thá»§ thá»±c sá»± cá»§a tôi, nếu không, vÄ©nh viá»…n không biết đối thá»§ là ai, váºy tôi sẽ vÄ©nh viá»…n bị động. Cho dù tôi có láºt Diệp Phà m xuống thì ngưá»i đó sẽ đưa Diệp Phà m thứ hai, thứ ba lên, gây khó dá»… cho tôi . Chỉ có trừ táºn gốc thì má»›i yên ổn được. Nhưng tay Diệp Phà m nà y cÅ©ng phải cảnh cáo thÃch đáng má»™t chút, để cho giống bình thưá»ng thì phải cảnh cáo, không cảnh cáo thì lại thà nh chuyện lạ, nhưng cÅ©ng không được ra tay mạnh quá.
- Việc nà y cÅ©ng tháºt là phức tạp, rốt cuá»™c là ai Ä‘ang giở trò đây?
Chu Phương Ninh lẩm bẩm, đưa mắt nhìn ra phÃa xa, cảm thấy má»™t tấm lưới Ä‘ang giăng ra ngay trên đầu, không nhìn thấy được, không sá» thấy được, khiến ngưá»i ta vô cùng khó chịu.
Lại nhìn Quản Nhất Minh, há»i:
- Váºy còn vá» phÃa Triệu Xương SÆ¡n thì phải là m thế nà o?
- Triệu Xương SÆ¡n, má»™t kẻ từ ngoà i đến mà muốn độc chiếm Việt Äông, quá ư tá»± đại. Ông ta đã muốn chÆ¡i thì chúng ta cÅ©ng cứ chÆ¡i. Kim Thụ Dương chẳng phải đã chuyển Ä‘i rồi hay sao, chúng ta có thể tiếp xúc vá»›i Cổ Hoà i, nếu Trưởng ban tổ chức mà bắt tay vá»›i Phó Bà thư tỉnh á»§y phụ trách Äảng quần chúng là tôi đây thì chắc chắn thái độ cá»§a Triệu Xương SÆ¡n sẽ rất thú vị đấy. Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Quản Nhất Minh mỉm cưá»i nói.
- Ha ha, chắc chắn thái độ lúc đó cá»§a Triệu Xương SÆ¡n sẽ rất đáng xem. Nếu ông ta mà muốn bắt tay vá»›i anh thì cÅ©ng được, quyá»n lá»±c vÄ©nh viá»…n song hà nh vá»›i chức vụ mà .
Chu Phương Ninh vẻ mặt thoải mái hÆ¡n rất nhiá»u.
- Vương Triá»u, hôm nay anh xá» lý xong chuyện cá»§a Công ty khoáng sản Dương Äiá»n Ä‘i, thông báo cho bá»n há» là có thể hoạt động trở lại được rồi, nhưng phải sẵn sà ng hợp tác vá»›i Cục công an để Ä‘iá»u tra lấy chứng cứ.
Diệp Phà m châm má»™t Ä‘iếu thuốc, cháºm rãi nói.
- Sao có thể thế được, nếu để bá»n chúng hoạt động trở lại, là m việc bà máºt gì, chúng ta muốn Ä‘iá»u tra sẽ khó khăn hÆ¡n rất nhiá»u.
Vương Triá»u không hiểu.
- Tôi không bảo các anh không Ä‘iá»u tra nữa, cần chú ý, bá» ngoà i lÆ¡i lá»ng bên trong phải thÃt chặt, tôi vẫn luôn nghÄ© tại sao chúng ta lại không Ä‘iá»u tra ra Ä‘iá»u gì, đó chÃnh là vì bá»n chúng không có động tÄ©nh gì cả. Quá im ắng thì cÅ©ng sẽ khó Ä‘iá»u tra. Chỉ cần có động tÄ©nh là có cÆ¡ há»™i.
Vẻ mặt Diệp Phà m lá»™ ra nụ cưá»i ranh mãnh. |  |
|
|
05.02.2013
|
Chương 1247
Ban thư ký Văn phòng trung ương Äảng là nÆ¡i vá»› vẩn hay sao?
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn  | - Ừ, ngoà i lá»ng trong chặt, ý tưởng hay lắm.
Vương Triá»u gáºt đầu, vá»™i và ng bước Ä‘i.
Mấy ngà y nà y, Diệp Phà m cÅ©ng thư thả hÆ¡n nhiá»u, Ä‘i má»™t vòng quanh các Cục công an tại các huyện và thà nh phố cá»§a Ngư Äồng, bá» ngoà i thì rất nhà n tản, chẳng qua là đi thị sát công việc, nhưng thá»±c ra lại Ä‘ang gấp rút thá»±c hiện các công việc quan trá»ng. Còn anh trai hắn, Diệp Cưá»ng cÅ©ng lấy thân pháºn là ông chá»§ cá»§a Táºp Ä‘oà n Bà n Äế, đại cổ đông cá»§a Công ty khoáng sản Dương Äiá»n để đến dạo má»™t vòng quanh Công ty khoáng sản Dương Äiá»n. Còn mấy trăm căn há»™ do Táºp Ä‘oà n Äế Äô Hoà ng Triá»u để lại thì vẫn nằm im má»™t chá»—, hÆ¡n tháng nay vẫn chưa bán nổi mấy căn. Diệp Cưá»ng cÅ©ng vô cùng lo lắng, còn Phó chá»§ tịch há»™i đồng quản trị Äổng Oanh Oanh cÅ©ng đứng ngồi không yên, dù sao cÆ¡ nghiệp đó cÅ©ng là do bố mẹ cô phấn đấu gây dá»±ng nên, bây giá» mối thù cá»§a bố mẹ chưa báo được, công ty lại sắp phá sản, không lo lắng má»›i lạ. Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Khi gặp Diệp Cưá»ng, Äổng Oanh Oanh không ngá» rằng anh ta và Diệp Phà m là anh em, bởi thân hình Diệp Cưá»ng rất cao lá»›n vạm vỡ, còn Diệp Phà m thân hình bình thưá»ng, không giống gì so vá»›i Diệp Cưá»ng cả. Hai ngưá»i dù có đứng cạnh nhau thì cÅ©ng khó mà nói là hai anh em ruá»™t, chỉ có vẻ mặt là có nét giống nhau, nhưng Diệp Cưá»ng dạo nà y cà ng phát tướng, mặt béo phÃnh ra nên rất khó mà phát hiện ra được.
Diệp Cưá»ng ngay từ lần đầu gặp Äổng Oanh Oanh đã hiểu vì sao em trai mình lại muốn giúp cô gái đáng thương nà y, có lẽ cô gái nà y cÅ©ng đã có quan hệ gì đó vá»›i em trai mình. Diệp Phà m nói rất hùng hồn, nhưng sao có thể qua mặt được ông anh ruá»™t cá»§a hắn chứ. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, Diệp Cưá»ng cÅ©ng phải thầm bái phục số đà o hoa cá»§a ông em trai mình.
Ngay ngà y hôm sau, Công ty khoáng sản Dương Äiá»n đã trở lại sản xuất. Diệp Phà m cÅ©ng đã thả Phó tổng giám đốc Miêu Thanh My ra, Miêu Thanh My Ä‘Ãch thân đến Công ty khoáng sản Dương Äiá»n chỉ huy việc khôi phục sản xuất. Còn Quản Phi lại không há» lá»™ mặt, không biết Ä‘ang báºn là m việc gì, cÅ©ng không hỠđến Ngư Äồng là m khó Diệp Phà m. Äiá»u nà y khiến Diệp Phà m cảm thấy có chút kỳ quái, thưá»ng thì những đại thiếu gia như Quản Phi sao có thể nuốt trôi cục tức như váºy chứ. Tháºt là kỳ lạ.
Lại mấy ngà y bình yên nữa trôi qua, Diệp Phà m từ sáng sá»›m đã lên Việt Châu. Việc đã hứa vá»›i Chá»§ tịch Lý Quốc Hùng thì sá»›m muá»™n cÅ©ng phải là m, nếu cá»a cá»§a Äá»›i Duy Cưá»ng đã không thể qua được thì Diệp Phà m liá»n chuyển sang cá»a cá»§a Phó chá»§ tịch thưá»ng trá»±c Lâm Phong váºy.
Từ trên xuống dưới, đó chÃnh là cách mà Diệp Phà m định là m. Diệp Phà m từ chá»— cá»§a Kiá»u Báo Quốc nghe được má»™t tin nho nhá», đó là con trai cá»§a Lâm Phong, Lâm Tá» Nhuáºn tốt nghiệp Äại há»c nhân dân, muốn ở lại Bắc Kinh, hÆ¡n nữa, muốn và o má»™t đơn vị tốt. Lâm Phong tuy là Phó Chá»§ tịch thưá»ng trá»±c cá»§a tỉnh Việt Äông, có thể hô mưa gá»i gió ở tỉnh Việt Äông, nhưng đến nÆ¡i quan chức đầy rẫy như Bắc Kinh thì Lâm Phong cÅ©ng chẳng có mấy năng lượng. Ông ta cÅ©ng đã nhá» rất nhiá»u ngưá»i nhưng rốt cuá»™c, các đơn vị tìm cho con trai vẫn chưa được như ý. Còn Lâm Tá» Nhuáºn cÅ©ng không muốn quay vá» Việt Äông công tác, việc nà y khiến Phó Chá»§ tịch Lâm cÅ©ng rất Ä‘au đầu. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, má»™t Phó Chá»§ tịch thưá»ng trá»±c cá»§a tỉnh như Lâm Phong, trên Bắc Kinh đương nhiên cÅ©ng có nhiá»u mối quan hệ, nhưng vì công việc cá»§a con mà đi nhá» vả mấy ông quan lá»›n đó thì tuyệt đối không thể được. Không những lãng phà tà i nguyên, lại còn khiến ngưá»i ta bá»±c mình.
Thư ký cá»§a Lâm Phong tên là Tô Quốc Hưng, chÃnh là con trai cá»§a Bà thư thà nh á»§y Việt Châu, Tô Thanh Vân. Lần trước Tô Thanh Vân ngấm ngầm đối đầu vá»›i Chá»§ tịch tỉnh Uông, cuối cùng lại Diệp Phà m phá há»ng. Tô Thanh Vân cÅ©ng tưởng rằng con trai mình sẽ không còn ở bên cạnh Phó Chá»§ tịch Lâm bao lâu nữa, nhưng kỳ lạ là Lâm Phong không há» Ä‘uổi Tô Quốc Hưng Ä‘i, từ đó Tô Thanh Vân có thể cảm nháºn thấy Lâm Phong và Chá»§ tịch Uông dưá»ng như cÅ©ng đã có khoảng cách. Trước kia quan hệ cá»§a Lâm Phong và Chá»§ tịch Uông cÅ©ng không tồi, nhưng bây giá» chắc đã có chút lạnh nhạt, nếu không Lâm Phong sao dám tiếp tục dùng con trai cá»§a Tô Thanh Lâm là m Thư ký cho mình, đó chẳng phải là đối đầu thẳng vá»›i Chá»§ tịch Uông hay sao? Do đó, từ má»™t việc nhá» luôn có thể phát hiện ra mối quan hệ phức tạp cá»§a các vị lãnh đạo trên tỉnh.
Cái nà y, luôn cần phải quan sát, suy nghĩ.
Vừa nhìn thấy Diệp Phà m, vẻ mặt mỉm cưá»i cá»§a Tô Quốc Hưng liá»n trở nên lạnh lẽo như băng. Kiá»u Viên Viên ngả và o vòng tay cá»§a Diệp Phà m, tay nà y nhìn thấy Diệp Phà m đương nhiên là vô cùng oán háºn.
- Anh đến là m gì?
Tô Quốc Hưng hừ lạnh há»i.
- Không biết Phó Chủ tịch Lâm có rảnh rỗi không, tôi xin được gặp ông ấy.
Diệp Phà m cháºm rãi nói, giả vá» không nhìn thấy vẻ kiêu ngạo cá»§a Tô Quốc Hưng.
- Không rỗi!
Tô Quốc Hưng không thèm há»i gì đã trá»±c tiếp từ chối.
- Thư ký Tô, tôi có việc gấp xin gặp Phó Chá»§ tịch Lâm, nếu vì thế mà để lỡ việc, anh phải chịu má»i trách nhiệm.
Diệp Phà m không chút nóng giáºn nói, rồi ngồi xuống chiếc ghế sô pha ở phòng đợi.
Tô Quốc Hưng vẻ mặt trầm xuống, hừ nói:
- Ra ngoà i, đây là chỗ anh có thể ngồi hay sao?
- Sao tôi lại không được ngồi, chỗ anh có quy tắc gì, tôi thực sự không biết.
Diệp Phà m hừ nói, quyết định cảnh cáo tay nà y một chuyến, nếu không hắn cà ng ngà y cà ng tinh tướng.
- Chưa được phép thì không được và o trong, ngay cả kiến thức cÆ¡ bản nhất cÅ©ng không biết, đúng là xuất thân từ nông thôn, toà n mùi nhà quê. Äây là chá»— nà o, là nÆ¡i Phó Chá»§ tịch Lâm tiếp khách, bình thưá»ng tiếp toà n quan chức cấp cao, còn anh, ha ha, cấp báºc quá thấp, không có tư cách ngồi ở đây, ra ngoà i cho tôi, nếu không tôi phải má»i anh ra ngoà i đấy.
Tô Quốc Hưng vẻ mặt khinh thưá»ng hừ nói. Lá»i nói cá»§a hắn đương nhiên cÅ©ng không phải là sá»± thá»±c, Việt Äông lấy đâu là nhiá»u quan chức cấp Giám đốc Sở Thứ trưởng Bá»™ trưởng như váºy.
- Xin lỗi, tôi hôm nay nhất định phải gặp Phó Chủ tịch Lâm.
Diệp Phà m dáng vẻ ăn vạ, thầm nghÄ©, mà y muốn chÆ¡i trò vô lại vá»›i tao, váºy tao cÅ©ng chÆ¡i trò vô lại vá»›i mà y, xem ai giá»i hÆ¡n ai.
- Không Ä‘i phải không, váºy tôi cÅ©ng không khách khà nữa.
Tô Quốc Hưng nói xong cầm Ä‘iện thoại lên, hình như là gá»i cho phòng bảo vệ.
- Hừ!
Diệp Phà m liếc mắt má»™t cái, thấy trên bà n có cái chén trà , cầm lấy chén trà đáºp mạnh xuống mặt bà n, tiếng Ä‘áºp rất to, khiến mặt bà n cÅ©ng phải rung lên. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, đó là do hắn đã cố ý dùng ná»™i kình truyá»n và o chén trà , khiến cho âm thanh vang lên rõ.
Quả nhiên, cá»a phòng báºt mở, Phó Chá»§ tịch Lâm Phong vẻ mặt hÆ¡i tức giáºn, liếc Tô Quốc Hưng má»™t cái, hừ nói:
- Việc gì thế, ở đây xảy ra động đất hay sao?
- Phó...phó Chá»§ tịch Lâm, là đồng chà nà y không biết quy cá»§, tôi không cho anh ta và o, anh ta cứ đòi và o, hÆ¡n nữa còn ngồi xuống không chịu Ä‘i. Anh ta còn cố tình Ä‘áºp chén trà nữa.
Tô Quốc Hưng vẻ mặt xám xịt, suýt nữa đã nổi nóng, nhưng có Phó Chủ tịch Lâm ở đấy nên cũng không dám là m gì.
- Phó Chá»§ tịch Lâm, tôi là Diệp Phà m, Ä‘ang là m công tác ChÃnh trị pháp luáºt, từ Ngư Äồng đến, có việc quan trá»ng xin được gặp ông, tôi chỉ xin năm phút là đủ rồi, có được không ạ?
Diệp Phà m vá»™i bước lên giải thÃch.
- Diệp Phà m....
Lâm Phong hình như đã từng nghe thấy cái tên nà y, ngẫm nghĩ một lát, đột nhiên nhớ ra, vẻ mặt khẽ biến đổi, hừ nói:
- ChÃnh là đồng chà bán tượng đồng cá»§a Lâm Tắc Từ đại nhân có phải không?
- Dạ, việc nà y, Phó Chá»§ tịch Lâm, tháºt ngại quá, lúc đó tình hình đặc biệt, buá»™c phải là m như váºy.
Diệp Phà m cố tình ra vẻ ngượng ngùng, còn Tô Quốc Hưng ở bên cạnh thì lộ rõ vẻ vui mừng, không ngỠPhó Chủ tịch Lâm còn nhớ việc nà y, phen nà y có việc hay để xem rồi.
- Bị ép buá»™c, ai ép cáºu, cáºu nói rõ xem?
Lâm Phong vừa nghÄ© đến việc nà y là tức giáºn, tượng đồng Lâm Tắc Từ ở Cục công an thà nh phố Ngư Äồng là do Hoa kiá»u ở nước ngoà i quyên góp, hồi đó để tăng thêm phần long trá»ng, Phó Chá»§ tịch Lâm Phong còn Ä‘Ãch thân cắt băng khánh thà nh, không ngỠở Ngư Äồng có kẻ gan to bằng trá»i, dám Ä‘em tượng đồng Ä‘i bán.
Lần đó Tổ Ä‘iá»u tra cÅ©ng đã tá»›i Ngư Äồng, nhưng đầu voi Ä‘uôi chuá»™t, kết quả Diệp Phà m chẳng là m sao cả. Lần đó Lâm Phong cÅ©ng đã Ä‘oán ra ý tứ cá»§a Triệu Xương SÆ¡n nên không nói gì, nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu, do váºy Diệp Phà m vừa lá»™ diện, Phó Chá»§ tịch Lâm liá»n nhá»› ra ngay.
- Có thể và o văn phòng cá»§a ông, tôi muốn báo cáo tưá»ng táºn việc lần trước.
Diệp Phà m có chút khiêm tốn, cúi ngưá»i nói.
- Và o đây, tôi muốn nghe xem cáºu giải thÃch thế nà o.
Lâm Phong xoay ngưá»i Ä‘i và o trong văn phòng.
Diệp Phà m xoay ngưá»i Ä‘i theo, lúc đóng cá»a thì phát hiện ra Tô Quốc Hưng Ä‘ang ra hiệu ngón tay thối vá» phÃa mình, ý là lần nà y mà y toi Ä‘á»i rồi. Nhưng Diệp Phà m chỉ mỉm cưá»i đáp lại, rồi lắc đầu, khiến Tô Quốc Hưng như nuốt phải má»™t con ruồi chết, giáºn dữ trừng mắt nhìn Diệp Phà m.
- Nói đi, rốt cuộc là thế nà o?
Lâm Phong không khách khÃ, ngồi phịch xuống ghế, để Diệp Phà m đứng im như váºy, rõ rà ng là có ý bắt Diệp Phà m đứng chịu phạt.
- Việc nà y chắc Phó Chá»§ tịch Lâm cÅ©ng biết rõ, tôi lúc đó chẳng qua cÅ©ng bị Cục tà i chÃnh ép mà thôi. Nếu đã qua rồi, tôi cÅ©ng không muốn nhắc lại thêm nữa. Hôm nay đến đây là vì việc khác, nghe nói công tá» cá»§a Phó Chá»§ tịch Lâm đã tốt nghiệp, bây giá» Ä‘ang tìm việc có đúng không?
Diệp Phà m cháºm rãi nói.
- Việc nà y cáºu cÅ©ng biết, xem ra cáºu đã rất kỳ công tìm hiểu chuyện riêng cá»§a các lãnh đạo đấy nhỉ. Hừ!
Lâm Phong lên giá»ng châm biếm.
- Là cấp dưới, đương nhiên phải quan tâm việc cá»§a cấp trên. Việc cá»§a lãnh đạo không có việc nhá», quan tâm cÅ©ng là chuyện bình thưá»ng mà .
Diệp Phà m cÅ©ng không thèm để ý sá»± châm biếm cá»§a Lâm Phong, vẫn cháºm rãi nói.
- á»’, quan tâm chuyện cá»§a lãnh đạo, tôi muốn nghe xem cáºu quan tâm thế nà o?
Lâm Phong hừ nói, nhìn Diệp Phà m một cái, lại nói.
- Tá» Nhuáºn muốn ở lại Bắc Kinh, lẽ nà o cáºu có cách hay sao? Äừng có lấy đơn vị vá»› vẩn nà o ra trêu đùa vá»›i tôi , nếu như váºy thì tốt nhất cáºu hãy để tâm và o công việc, Ãt quan tâm tá»›i chuyện riêng cá»§a lãnh đạo thì hÆ¡n. Anh bạn trẻ, là m việc nghiêm túc có phải tốt hÆ¡n không, Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngư Äồng cá»§a cáºu, nghe nói thảm án 88 vẫn chưa phá được, Thá»§ tướng cÅ©ng Ä‘ang rất quan tâm. Cáºu hãy cẩn tháºn vá»›i cái ghế cá»§a câu, nếu không không biết mất lúc nà o đâu.
- Ha ha, nếu Phó Chủ tịch Lâm cho rằng Ban thư ký Văn phòng trung ương là đơn vị giẻ rách thì tôi cũng không biết nói gì hơn, xin lỗi, tôi xin cáo từ.
Diệp Phà m đột nhiên hừ lạnh, cúi chà o Lâm Phong rồi định bỠđi.
Thà nh tháºt xin lá»—i các mem vì đã post cháºm, mong má»i ngưá»i thông cảm và lượng thứ, hi vá»ng các bác tiếp tục á»§ng há»™ cho Quan Thuáºt và các dịch giả. |  |
|
|
14.02.2013
|
Chương 1248
Thái độ thay đổi hẳn
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn  | - Khoan đã, cáºu nói là đơn vị nà o?
Lâm Phong nhìn theo lưng Diệp Phà m, há»i.
- Ban thư ký Văn phòng trung ương Äảng.
Diệp Phà m không quay đầu lại, đáp.
- Ngồi Ä‘i, uống chén trà , bá»›t giáºn, ha ha.
Thái độ cá»§a Lâm Phong thay đổi hoà n toà n, khiến Diệp Phà m cÅ©ng thá»±c sá»± bất ngá». Quay ngưá»i lại, cÅ©ng không khách khà nữa, biết Lâm Phong bị cái tên Ban thư ký Văn phòng trung ương Äảng là m cho chấn động, nên cÅ©ng yên tâm ngồi xuống.
Lâm Phong không ngá» còn Ä‘Ãch thân đứng dáºy pha cho Diệp Phà m má»™t tách trà , nhìn Diệp Phà m, nói:
- Nói xem, rốt cuá»™c là thế nà o? Cáºu quen ngưá»i trong Ban thư ký Văn phòng trung ương hay sao?
- Ngưá»i nà y chắc ông đã từng nghe qua.
Diệp Phà m rút má»™t tấm danh thiếp ra, chỉ để lá»™ ra cái tên, số Ä‘iện thoại bị hắn dùng ngón tay che Ä‘i, bởi đó là số Ä‘iện thoại mà Trưởng ban thư ký Văn phòng trung ương Äảng Trương Vệ Thanh đã cho hắn, bình thưá»ng không tiết lá»™ vá»›i ngưá»i ngoà i, không giống vá»›i các loại danh thiếp xã giao thông thưá»ng.
- Trương Vệ Thanh... Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lâm Phong lẩm bẩm cái tên nà y, rồi lại lôi từ trong ngăn kéo bà n là m việc ra má»™t cuốn sổ lá»›n tra cứu, có lẽ là danh sách tên và số Ä‘iện thoại cá»§a lãnh đạo các cÆ¡ quan quan trá»ng ở Bắc Kinh. Láºt Ä‘i láºt lại má»™t hồi, hình như đã tìm thấy.
- Ông ta hình như là Trưởng ban thư ký Văn phòng trung ương Äảng, hÆ¡n nữa còn là Tổ trưởng Tổ thư ký chuyên trách cá»§a đồng chà Phó chá»§ nhiệm Văn phòng trung ương Äảng Hứa ChÃnh Dương, có đúng không?
Lâm Phong cuối cùng tháºn trá»ng nói.
- Äúng thế.
Diệp Phà m gáºt đầu, liếc Lâm Phong má»™t cái, có chút ngượng ngùng nói:
- Xin lỗi, số điện thoại của anh ấy tôi không tiện tiết lộ, việc nà y...
- Không sao, ai cÅ©ng có quy cá»§ riêng, việc nà y bình thưá»ng.
Lâm Phong xua tay, ra vẻ thông cảm, lại nói:
- Cáºu thá»±c sá»± có cách đưa Tá» Nhuáºn và o trong Ban thư ký Văn phòng trung ương Äảng hay sao?
- Ha ha, nếu tôi không có cách thì dám đến đây lừa ông hay sao? Xin lá»—i, để tôi gá»i Ä‘iện thoại thá» xem.
Diệp Phà m để thể hiện, hoặc nói chÃnh xác hÆ¡n là chứng minh, láºp tức gá»i Ä‘iện ngay trước mặt Lâm Phong.
- Anh Trương, tôi là Diệp Phà m, gần đây vẫn khá»e chứ, ha ha ha...
Diệp Phà m mỉm cưá»i, giá»ng Ä‘iệu khiến Phó Chá»§ tịch Lâm không khá»i kinh ngạc, thầm nghÄ© quan hệ cá»§a tay nà y và Trưởng ban Trương quả thá»±c là thân thiết.
- Tốt gì chứ, báºn tối mặt tối mÅ©i. Thằng nhóc nhà cáºu, lần trước vá» Bắc Kinh cÅ©ng không nói má»™t câu, không nhìn thấy mặt mÅ©i đâu cả, có phải sợ anh Trương cá»§a cáºu không má»i nổi cáºu bữa cÆ¡m hay không?
Trương Vệ Thanh tá» ra rất thân máºt.
Việc nà y đương nhiên là cũng có nguyên nhân của nó.
Lần trước Trương Vệ Thanh Ä‘i tham gia buổi gặp mặt cá»§a đám ngưá»i Thiết Chiêm Hùng, phát hiện ra năng lượng cá»§a Diệp Phà m, hÆ¡n nữa, từ trên ngưá»i Phượng Khuynh Thà nh còn ngầm ngẫm nghÄ© ra, Diệp Phà m có khả năng còn là rể quý trong tương lai cá»§a Phượng gia, do váºy, quan hệ vá»›i Diệp Phà m cÅ©ng được thắt chặt hÆ¡n rất nhiá»u. CÅ©ng không thể nói là Trương Vệ Thanh vụ lợi, chẳng qua đó là việc rất bình thưá»ng. Nếu anh không có năng lượng gì thì ngưá»i ta chỉ coi anh là tên tiểu đệ để sai vặt, nhưng bây giá» thì khác, Trương Vệ Thanh đã coi Diệp Phà m là ngưá»i cùng cấp vá»›i mình, đối đãi đương nhiên là khách khà hÆ¡n nhiá»u.
- Xin lá»—i xin lá»—i, lần trước việc báºn quá, lần sau lên Bắc Kinh tôi má»i anh Trương.
Diệp Phà m cưá»i nói.
- Sao thế được, ở Bắc Kinh tôi cÅ©ng được coi là chá»§ nhà rồi, đương nhiên phải để tôi má»i.
Trương Vệ Thanh cưá»i nói.
- Váºy được, để anh Trương má»i, đến Việt Äông thì tôi má»i.
Diệp Phà m cưá»i, hà n huyên thêm mấy câu, rồi đột nhiên trở nên nghiêm túc há»i:
- Anh Trương, không biết Ban thư ký cá»§a anh có còn cần ngưá»i nữa không?
- Cáºu muốn và o hay sao?
Trương Vệ Thanh chưa trả lá»i, mà há»i mục Ä‘Ãch cá»§a Diệp Phà m trước, đó chÃnh là nghệ thuáºt cá»§a lãnh đạo. à tứ rất rõ rà ng, nếu anh thá»±c sá»± cần thì không có vị trà cÅ©ng có thể và o, quan hệ cá»§a anh và tôi không tốt thì có vị trà anh cÅ©ng đừng có mÆ¡.
- Là thế nà y, có má»™t ngưá»i bạn, tốt nghiệp Äại há»c nhân dân, muốn và o công tác ở chá»— cá»§a anh, má»™t ngưá»i bạn rất thân, không biết có vinh dá»± ấy không?
Diệp Phà m há»i.
- Thực sự là bạn rất thân?
Trương Vệ Thanh há»i lại má»™t lần nữa, giúp ngưá»i cÅ©ng phải giúp những ngưá»i thá»±c sá»± thân thiết, bạn bè khắp thiên hạ, không thể ai cÅ©ng giúp được.
- Cáºu đợi má»™t chút nhé.
Trương Vệ Thanh nói xong dáºp Ä‘iện thoại, Diệp Phà m liếc Lâm Phong má»™t cái, Lâm Phong rút ra má»™t Ä‘iếu thuốc đưa cho hắn, hai ngưá»i trầm ngâm ngồi hút thuốc. Nhưng đôi mắt chim ưng cá»§a Diệp Phà m phá hiện ra, cÆ¡ mặt cá»§a Lâm Phong vẫn khẽ giáºt giáºt, xem ra, vẫn khó mà giữ được sá»± bình tÄ©nh thưá»ng ngà y cá»§a má»™t Phó Chá»§ tịch thưá»ng trá»±c tỉnh á»§y.
Ban thư ký Văn phòng trung ương là m những việc gì nà o? Phụ trách công tác văn thư cá»§a Văn phòng trung ương Äảng, công tác kiểm tra giám sát việc quán triệt thá»±c hiện công tác quan trá»ng cá»§a Trung ương Äảng, chuyển tiếp, đôn đốc giám sát việc thá»±c hiện các chỉ thị cá»§a lãnh đạo Trung ương Äảng, phụ trách các công tác váºn chuyển, chuyển giao các văn kiện, tà i liệu cÆ¡ máºt cá»§a trung ương Äảng, phụ trách công tác bảo vệ, y tế, chăm sóc sức khá»e cho các lãnh đạo Trung ương Äảng, phụ trách sắp xếp lịch các hoạt động lá»›n cá»§a các lãnh đạo trung ương.... Nếu may mắn được lãnh đạo nà o đó để mắt đến thì chẳng mấy chốc sẽ thăng quan. Quyá»n lá»±c ở đó lá»›n hÆ¡n nhiá»u so vá»›i ở địa phương, khó trách Phó Chá»§ tịch Lâm cÅ©ng không giữ nổi sá»± bình tÄ©nh vốn có.
Không lâu sau Trương Vệ Thanh gá»i Ä‘iện đến, nói:
- Chú em, là bạn bè thân thiết thực sự chứ?
Câu há»i nà y Trương Vệ Thanh há»i rất tháºn trá»ng, lại lặp lại má»™t lần nữa. Diệp Phà m vừa nghe đã biết việc nà y có hi vá»ng.
- Nói tháºt vá»›i anh, thá»±c sá»± là bạn cá»§a tôi, hÆ¡n nữa bố cáºu ta còn là lãnh đạo cá»§a tôi, vô cùng thân thiết, ha ha ha.
Lúc nà y thái độ phải vô cùng kiên định. Thứ nhất là phải kiên định sá»± sắp xếp cá»§a Trương Vệ Thanh. Tuy Ä‘á»u và o trong Ban thư ký Văn phòng trung ương Äảng cả, nhưng cÅ©ng có sá»± phân biệt thân sÆ¡. Thứ hai là Phó Chá»§ tịch Lâm vẫn Ä‘ang nhìn và o, phải kiên định thái độ, khiến ông ta trong lòng cảm kÃch má»›i được.
- Lãnh đạo, lẽ nà o là con trai Bà thư thà nh á»§y cá»§a cáºu.
Trương Vệ Thanh vừa nghe đã hiểu ra, cái gá»i là bạn bè nà y chỉ là cái cá»›, chá»§ yếu vẫn là con cá»§a lãnh đạo.
- Không phải, là con trai cá»§a đồng chà Phó Chá»§ tịch thưá»ng trá»±c tỉnh Việt Äông, Lâm Phong.
Diệp Phà m cÅ©ng trả lá»i rất thà nh tháºt.
- Thế nà y Ä‘i, nếu cáºu ta là bạn cáºu, nếu cáºu thá»±c sá»± muốn giúp cáºu ta thì đưa cáºu ta đến gặp tôi .
Trương Vệ Thanh xem ra cÅ©ng muốn giúp má»™t phen, nên thái độ vô cùng tháºn trá»ng.
- ÄÆ°á»£c, anh Trương, tôi Ä‘ang muốn lên Bắc Kinh xin anh bữa cÆ¡m đây. Tối nay thế nà o?
Diệp Phà m há»i.
- ÄÆ°á»£c, cáºu đến thì gá»i Ä‘iện thoại cho tôi, tối nay chắc là rảnh rá»—i, đương nhiên là nếu không có gì đột xuất.
Trương Vệ Thanh nhanh chóng nháºn lá»i.
Hai ngưá»i nói xong liá»n dáºp Ä‘iện thoại, vừa đặt Ä‘iện thoại xuống, Diệp Phà m đã há»i:
- Phó Chá»§ tịch Lâm, không biết Tá» Nhuáºn hiện nay Ä‘ang ở đâu?
- Nó đang ở Bắc Kinh.
Lâm Phong trong lòng thầm mừng, biết là việc nà y có hi vá»ng rồi.
- Thế nà y Ä‘i, Trưởng ban Trương nói là muốn gặp Tá» Nhuáºn rồi tÃnh, tôi đã đồng ý là hôm nay sẽ đến, nếu có thá»i gian...
Diệp Phà m thăm dò ý kiến của Lâm Phong.
- Váºy tôi láºp tức cho ngưá»i đặt vé máy bay, có lẽ vẫn còn vé, chúng ta láºp tức xuất phát.
Lâm Phong không nói gì thêm, láºp tức gá»i Tô Quốc Hưng và o, nghiêm mặt hừ nói:
- Äồng chà Diệp Phà m là bạn cá»§a tôi, sau nà y cáºu phải chú ý má»™t chút, đối vá»›i ngưá»i khác phải lá»… phép, Ä‘i Ä‘i, láºp tức đặt cho tôi hai vé máy bay Ä‘i Bắc Kinh, tôi và Bà thư Diệp cùng Ä‘i.
- Tôi biết rồi.
Tô Quốc Hưng tuy trong lòng rất không thoải mái, nhưng trước mặt Lâm Phong cÅ©ng chỉ biết gáºt đầu, quay ngưá»i bước Ä‘i, vẻ mặt rất khó coi.
Buổi chiá»u đã đến Bắc Kinh, hai ngưá»i tìm má»™t khách sạn nghỉ chân.
Không lâu sau, má»™t thanh niên có nét giống Lâm Phong, cÅ©ng không đẹp trai lắm Ä‘i tá»›i khách sạn, có lẽ chÃnh là Lâm Tá» Nhuáºn.
- Tá» Nhuáºn, vị nà y là Bà thư Ủy ban chÃnh trị pháp luáºt thà nh phố Ngư Äồng, việc cá»§a con chÃnh là nhá» cáºu ấy lo giúp.
Thái độ cá»§a Lâm Phong thay đổi hẳn, rất thân máºt giá»›i thiệu.
- BÃ...bà thư Diệp.
Vẻ mặt Lâm Tá» Nhuáºn thoáng chút kinh ngạc, có lẽ là bởi tuổi tác cá»§a Diệp Phà m. Cần biết rằng Bà thư á»§y ban chÃnh trị pháp luáºt thà nh phố Ngư Äồng phải là cán bá»™ cấp Phó giám đốc Sở, Lâm Tá» Nhuáºn không ngạc nhiên má»›i lạ. Vị Bà thư Diệp nà y xem tuổi tác cÅ©ng tương đương vá»›i mình, so sánh vá»›i ngưá»i ta, mình để kiếm được má»™t công việc á» Bắc Kinh đã chạy khắp nÆ¡i, còn ngưá»i ta tháºm chà đã có thể giúp mình, so sánh ra thì tháºt là hụt hẫng.
- Ha ha, gá»i tôi là Diệp Phà m là được rồi. Hai ta tuổi tác cÅ©ng tương đương mà . Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diệp Phà m cưá»i thân máºt.
- Bà thư Diệp, ngưá»i có tà i thì đứng hà ng trên, tôi vẫn cứ gá»i anh là Bà thư Diệp váºy.
Ấn tượng Lâm Tá» Nhuáºn để lại cho Diệp Phà m cÅ©ng không tồi, không há» có vẻ kiêu ngạo cá»§a con trai Phó Chá»§ tịch thưá»ng trá»±c tỉnh, thái độ đối vá»›i Diệp Phà m cÅ©ng rất cung kÃnh. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, đó cÅ©ng là nhá» năng lượng mà hắn thể hiện, nếu không có năng lá»±c đó, Diệp Phà m đã không được Lâm Tá» Nhuáºn kÃnh trá»ng đến váºy.
- Bà thư Diệp, buổi tối tôi má»i, sao có thể để Trưởng ban Trương má»i được, như váºy, tôi không biết để mặt mÅ©i và o đâu được nữa.
Lâm Phong thái độ rất chân thà nh, bước đầu cÅ©ng đã chấp nháºn Diệp Phà m.
- Váºy... cÅ©ng được.
Diệp Phà m trầm ngâm má»™t lát rồi gáºt đầu.
- Không biết Trưởng ban Trương thÃch Ä‘i chá»— như thế nà o?
Lâm Phong há»i.
- Hải Vương Tinh cũng không tồi.
Diệp Phà m nói, nhìn Lâm Phong một cái, lại nói:
- Cùng với Trưởng ban Trương đến đó mấy lần, chỗ đó cũng không tồi.
- Váºy thì được, Hải Vương Tinh.
Lâm Phong nói xong rút Ä‘iện thoại ra gá»i Ä‘iện cho ai đó.
- Ha ha, anh Diệp, đến Bắc Kinh mà không nói vá»›i tôi má»™t câu, phải chăng là sợ tôi ăn hết tiá»n cá»§a anh. Tháºt đúng là keo kiệt nhé.
Diệp Phà m vừa nghe Ä‘iện thoại thì đã thấy tiếng cả Lang Phá Thiên truyá»n tá»›i. Tay nà y lần trước cùng Diệp Phà m Ä‘i giải quyết chuyện cá»§a Äá»— gia ở thà nh phố Phố Hải cÅ©ng đã kiếm được má»™t quả lá»›n, được chia 20 triệu, trước mặt vợ cÅ©ng tinh tướng được má»™t thá»i gian, vẫn luôn muốn kiếm cÆ¡ há»™i báo đáp Diệp Phà m, nhưng đáng tiếc là chưa có cÆ¡ há»™i. Truyện "Quan Thuáºt (Bản dịch vipvandan) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Lạ tháºt, sao cáºu biết tôi đến Bắc Kinh, lẽ nà o sai ngưá»i theo dõi tôi. Việc nà y không được đâu nhé. Xem ra lần sau tôi phải cẩn tháºn, không thì bị ngưá»i khác nhòm ngó đến túi tiá»n mất thôi.
Diệp Phà m trêu đùa, cảm thấy ngồi cùng vá»›i Thiết Chiêm Hùng, Lang Phá Thiên rất thân máºt. |  |
|
|
|
|
|
|
« | 1 | 134 | 135 | 136 | ... | 266 | » |
|
|
|