Minh Triá»u Ngụy Quân Tá»
Tác giả: Tác giả: Tặc Mi Thá» Nhãn​
Số chương: 162
Lần đọc: 75.676
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 15 16 17 »
30.06.2015
Chương 155
Trở giáo đâm lại (hạ)
Dịch: 20min
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Thá» Ninh Hầu giống mèo bị giẫm phải Ä‘uôi bắn lên tại chá»—, vén áo chạy thục mạng, vừa chạy vừa bi phẫn tá»± há»i tá»± đáp: "Hay cho tên tiểu nhân hèn hạ, không ngá» vứt bá» bản hầu để chạy trốn, các ngươi còn là ngưá»i không? Không! Các ngươi không phải là ngưá»i! Là súc sinh! Cứu mạng..."
Không biết chạy được bao lâu, thÃch khách phÃa sau cà ng Ä‘uổi cà ng gần, Thá» Ninh Hầu giống như có thể cảm giác được hà n ý lạnh như băng từ cương Ä‘ao trong tay thÃch khách tá»a ra.
Thân thể Hầu gia quanh năm bị tá»u sắc hao mòn, chạy là m sao lại vẫn những tên thÃch khách nà y, không lâu sau, các thÃch khách đã cách hắn chỉ còn mấy bước.
Thá» Ninh Hầu Tuyệt vá»ng cuối cùng cÅ©ng báºt khóc, dứt khoát thôi không chạy nữa, bùm má»™t tiếng quỳ xuống đất gà o khóc: "Xin ngươi, ai cÅ©ng được, mau tá»›i cứu cứu ta Ä‘i, ta nguyện trả vạn lượng bạc trắng." Truyện "Minh Triá»u Ngụy Quân Tá» " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Äây chÃnh là ngươi nói đấy nhá»›, nhá»› thá»±c hiện." Tần Thiên há»™ không biết từ lúc nà o hiện, không chỉ như váºy, má»™t đám Cẩm y Giáo úy thá»§ hạ quát mắng xung phong liá»u chết vá» phÃa các thÃch khách.
Kinh hãi vì Ä‘i qua huyá»n quan giữa sá»± sống và cái chết, Thá» Ninh Hầu cả ngưá»i hư thoát, cÅ©ng chẳng thèm truy cứu chuyện vừa rồi Tần Kham bá» lại hắn mà chạy, ôm đùi Tần Kham khóc như hoa lê dưới mưa: "Ngươi cuối cùng cÅ©ng tá»›i rồi! Vừa rồi vì sao bá» mặc ta? Lần sau đừng như váºy nhé, được không?" Truyện "Minh Triá»u Ngụy Quân Tá» " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tần Kham nhìn nước mắt nước mÅ©i nước mắt toà n bá»™ chùi lên quần mình, không khá»i nhÃu mà y kinh tởm, đùi rung lên mất cái, hất hắn ra như hất ráºn, sau đó thở dà i: "Hầu gia à , ngươi nếu như có ngà y chết Ä‘i, nhất định là sẽ rất tiện."
Và o thá»i Ä‘iểm TÃnh mạng bị Ä‘e dá»a, Thá» Ninh Hầu không dám tÃnh toán sá»± độc mồm độc miệng cá»§a Tần Kham, hắn chÃnh là tiểu nhân, tiểu nhân tuyệt đối sẽ không và o lúc ngu cấp là m khó dá»… cá»ng cá» cứu mạng duy nhất cá»§a mình, Tần Kham nói cái gì thì là như thế.
Các Cẩm y Giáo úy đã chém giết vá»›i các thÃch khách, trong bóng đêm Thá» Ninh Hầu cÅ©ng khó nhìn được rõ, chỉ nghe thấy tiếng Ä‘ao kiếm chạm nhau, tiếp theo là những tiếng hét thảm, Thá» Ninh Hầu nghe thấy mà trong lòng căng ra, không biết bên nà o Ä‘ang chiếm thượng phong.
"Tần Kham... Tần Thiên hộ, chúng ta, chúng ta hay là chạy trước đi."
Tần Kham khinh thưá»ng liếc hắn má»™t cái: "Ta nếu vứt bá» các huynh đệ Ä‘ang liá»u mạng mà chạy trước, ta còn là ngưá»i sao?"
"Ngươi vừa rồi không phải đã vứt ta mà chạy ư?" ThỠNinh Hầu cực kỳ bi phẫn.
"Cho nên, ta quyết định cải tà quy chÃnh."
Trong bóng đêm, không biết từ đâu bắn ra má»™t mÅ©i ám tiá»…n, sượt qua da đầu Thá» Ninh Hầu. Truyện "Minh Triá»u Ngụy Quân Tá» " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Thá» Ninh Hầu triệt để sụp đổ, hét lên như bị bệnh tâm thần: "Ta mặc kệ! Ngươi nhất định phải bảo vệ ta chạy trước, Tần Kham, ta là Thá» Ninh Hầu, là thân đệ đệ cá»§a đương kim hoà ng háºu, đưá»ng đưá»ng là quốc thÃch, ta nếu xảy ra chuyện, bệ hạ và hoà ng háºu sẽ không bá» qua cho ngươi."
Tần Kham nghe váºy không ngá» không tức giáºn, nhìn hắn nói: "Ngươi quả thá»±c là muốn chạy trốn?"
"ÄÆ°Æ¡ng nhiên!"
"ÄÆ°á»£c! Váºy chúng ta chạy thôi." Tần Kham đáp ứng rất thống khoái, cÅ©ng mặc kệ tình hình chiến đấu cá»§a các thá»§ hạ và các thÃch khách, dẫn theo Thá» Ninh Hầu bắt đầu trốn chạy.
Tần Kham luôn cảm thấy mình là ngưá»i rất dá»… nói chuyện, hiá»n là nh tá»›i mức khiến ngưá»i ta giáºn dữ.
Hai ngưá»i vì thế bá» lại thá»§ hạ Ä‘ang liá»u mạng vá»›i các thÃch khách, quay đầu chạy luôn.
Äây là má»™t lần chạy trốn hoà n toà n đánh mất hết tiết tháo, vẻ mặt cá»§a hai ngưá»i Ä‘ang chạy không giống nhau, biểu hiện cá»§a Tần Kham rất bình tÄ©nh, giống như chạy cháºm váºn động cho tiêu cÆ¡m, biểu hiện cá»§a Thá» Ninh Hầu thì chân tháºt hÆ¡n, vừa lau mồ hôi vừa thất tha thất thểu, thỉnh thoảng còn hoảng sợ hét lên cứu mạng.
Không biết chạy được bao lâu, Ä‘ang lúc Thá» Ninh Hầu cảm thấy đã rá»i xa nguy hiểm, kinh hồn chưa định thở phà o má»™t hÆ¡i thì biến cố lại xảy ra.
Cuối phố, Bốn năm thÃch khách áo Ä‘en thần không biết quá»· không hay xuất hiện, giống như đã sá»›m Ä‘oán trước được lá»™ tuyến chạy trốn cá»§a Thá» Ninh Hầu váºy, ung dung đứng chá» tại chá»—, thấy hai ngưá»i chạy tá»›i, các thÃch khách giÆ¡ binh nháºn lên, Ä‘i tá»›i.
ThỠNinh Hầu sắp điên rồi!
Thứ á»· lại duy nhất là thân pháºn quốc cữu ở trước mặt các thÃch khách quả thá»±c là ná»±c cưá»i, trừ thân pháºn nà y ra, hắn chẳng còn lý do gì để giữ mạng cả. Hiển nhiên các thÃch khách đối vá»›i thân pháºn quốc cữu rất chướng mắt, lúc nà y Thá» Ninh Hầu cảm thấy mình chẳng khác gì má»™t con gà đang đợi giết mổ.
"Tần Thiên há»™! Dá»±a cả và o ngươi đó! Ngươi nếu giữ được cho ta má»™t mạng, ta tất sẽ thượng tấu bệ hạ, thăng quan tấn tước cho ngươi..." Khuôn mặt Thá» Ninh Hầu đã lá»™ ra nụ cưá»i xám xịt như ngưá»i chết, nước mÅ©i nước mắt đầm đìa cầu xin.
Hai mắt Tần Kham trợn lên, vá»™i và ng nói: "Hầu gia, ta chỉ là xuất thân ngưá»i Ä‘á»c sách, ngươi đừng là m khó ta, má»i ngưá»i ai lo ngưá»i nấy Ä‘i."
Nói xong Tần Kham rất thức thá»i ngồi xuống rồi chỉ vá» phÃa Thá» Ninh Hầu: "Ta không phải Thá» Ninh Hầu."
Các thÃch khách che mặt, mắt lá»™ hung quang, thuáºn theo ngón tay Tần Kham nhìn lại. Thấy Thá» Ninh Hầu nằm trên đất mặt cắt không còn há»™t máu, các thÃch khách cưá»i gằn mấy tiếng rồi cầ Ä‘ao lao vá» phÃa Thá» Ninh Hầu.
" Thế đạo hèn hạ quá." Thá» Ninh Hầu phát ra má»™t tiếng sấm ngôn cảnh thế bi phẫn, sau đó... Nháºn mệnh nhắm hai mắt lại.
Má»™t thÃch khách dùng sống dao bổ tá»›i đầu gối Thá» Ninh Hầu.
Răng rắc!
ThỠNinh Hầu hét thảm một tiếng, một chân vẽ ra góc độ gấp khúc kỳ dị, mắt thấy chắc phế rồi.
Giống như lúc trước đã táºp luyện tốt rồi, và o khoảnh khắc Thá» Ninh Hầu gẫy chân, má»™t chiếc xe ngá»±a lao tá»›i, rất khà phách chặn giữa thÃch khách và Thá» Ninh Hầu.
Một Cẩm y Giáo úy vén mà n xe, Vẻ mặt lo lắng vươn tay ra: "Thiên hộ đại nhân, Hầu gia, mau lên xe."
Thá» Ninh Hầu thần kinh sắp sụp đổ rồi, Tần Kham giúp hắn lên xe, Giáo úy lái xe quất ngá»±a, xe ngá»±a lao như bay tá»›i đầu đưá»ng.
Hiện trưá»ng đánh nhau cá»§a Cẩm Y vệ và thÃch khách, theo Tần Kham và Thá» Ninh Hầu lên xe ngá»±a chạy trốn, đánh nhau ngươi chết ta sống láºp tức dừng lại, mấy tên thÃch khách hoặc là Giáo úy đã "trúng Ä‘ao" ngã xuống giÆ¡ lại đứng dáºy trong vÅ©ng máu, cưá»i hi hi ha ha đẩy nhau.
ThÃch khách cầm đầu kéo vải che mặt xuống, lá»™ ra khuôn mặt bình thưá»ng cá»§a nam tá» trung niên, rõ rà ng chÃnh là Äinh Thuáºn.
Nhìn phương hướng xe ngá»±a Ä‘i, Äinh Thuáºn vừa cảm khái vừa sùng kÃnh thở dà i: "Äại nhân nói hợp lý hợp pháp đánh gãy chân chó cá»§a Thá» Ninh Hầu, lá»i ấy quả nhiên không sai, rất con mẹ nó nham hiểm!"
Trong xe ngựa, ThỠNinh Hầu ôm chân rên rỉ không thôi, Tần Kham giúp hắn, nghiêm nghị nói: "Hầu gia, ngươi nên cảm tạ ta."
Thá» Ninh Hầu liếc hắn má»™t cái, không rõ là cảm kÃch hay là phẫn ná»™, nghÄ© tá»›i nguy cảnh lúc nà y, rất không cam lòng gáºt gáºt đầu: "Äa tạ Tần Thiên há»™ đã bảo vệ ta chu toà n, lát nữa ta nhất định sẽ nói tốt cho ngươi trước mặt bệ hạ và hoà ng háºu nương nương."
"Hầu gia có cừu gia à ? Ai mà nhiá»u như váºy nhiá»u thÃch khách như váºy ám sát ngươi?"
ThỠNinh Hầu trầm mặc hồi lâu, trên mặt hiện ra vẻ oán độc dữ tợn.
"Äó là má»™t âm mưu! Có ngưá»i muốn bịt miệng ta."
Tần Kham thở dà i: "Hầu gia, lá»i nà y ta đã sá»›m nói vá»›i ngươi rồi."
"Không ngỠđám ngưá»i nà y không có đạo nghÄ©a như váºy, ta muốn chung hoạn nạn vá»›i các ngươi nhưng các ngươi lại không dung được ta, coi bản hầu là quân cá» trong tay các ngươi, muốn chÆ¡i thì nà o thì chÆ¡i ư? ChÆ¡i hay lắm! Ta chưa phụ các ngươi, các ngươi không ngỠđã phụ ta! Không phải án diêm dẫn sao? Lão tá» bất chấp má»i giá! Các ngươi bất nhân, đừng trách ta bất nghÄ©a! Má»i ngưá»i vá»— tay giải tán." Thân hình Thá» Ninh Hầu run nhè nhẹ.
"Sáng mai ta phải và o cung diện thánh! Lão tá» muốn tố giác, muốn táºn diệt đám ngưá»i nà y!"
"Hầu gia hiện tại hồi phủ sao?"
"Nói thừa."
"Hầu gia muốn vá» nhanh hay muốn vá» cháºm?"
Mặt Thá» Ninh Hầu méo Ä‘i, buồn bã nói: "... Ta chỉ muốn sống trở vá»."
Trong xe, Tần Kham cháºm rãi cúi đầu xuống, khóe miệng lai phác ra má»™t nụ cưá»i khác thưá»ng.
Kế nà y đắc thủ rồi!
Trá»i còn chưa sáng, Thá» Ninh Hầu đã lết má»™t chân và o cung.
Và o cung cùng ThỠNinh Hầu còn có một quyển sổ và thư qua lại.
Thá» Ninh Hầu là tiểu nhân, tiểu nhân sẽ không quá chân thà nh tÃn nhiệm vá»›i ngưá»i khác, hắn vÄ©nh viá»…n lưu lại háºu thá»§, để phòng cho tương lai.
Và o cung không tá»›i hai canh giá», trong cung truyá»n ra ý chỉ.
Truy bắt Lá»… bá»™ Tả thị lang Lý Kiệt, Công bá»™ Hữu thị lang Trương Äạt Trì, Há»™ bá»™ Tả thị lang Lý Tỳ, Äô Sát viện Hữu phó đô thiêm sá»± Phó Ká»· và o ngục, cÅ©ng bắt hÆ¡n mưá»i tên gian thương buôn bán diêm dẫn và o ngục, năm ngà y sau chém đầu ở chợ, Bảo Quốc công Chu Huy thì nghiêm chỉ răn dạy, đóng cá»a tá»± cảnh tỉnh.
Tước cá»§a Thá» Ninh Hầu hạ má»™t cấp, giáng xuống là m Thá» Ninh Bá, ngoà i ra, sáu khoa mưá»i ba đạo ngôn quan ngá»± sá» trong triá»u, phà m là ngưá»i có liên quan tá»›i án diêm dẫn, tất cả như nhau Ä‘á»u cách chức Ä‘iá»u tra, ngưá»i có liên quan nghiêm trá»ng thì chém tất.
Hoằng Trì đế ôn tồn nhã nhặn lần nà y rất táºn tình giÆ¡ dao mổ lên rồi.
30.06.2015
Chương 156
Không cầu trưá»ng sinh
Dịch: 20min
Nguồn: Vipvandan
Nội dung thu gọn
Liên tiếp chém hÆ¡n mưá»i gian thương va mấy tên quan to trong triá»u, ý chỉ vừa hạ, triá»u đình xôi xao.
Äạo ý chỉ nà y là m tất cả quan viên ngạc nhiên phát giác, thì ra hoà ng đế bệ hạ khoan dung độ lượng trong ấn tượng cÅ©ng có lúc hạ dao mổ.
Thánh quân không chỉ tru tâm, thánh quân đồng dạng cÅ©ng giết ngưá»i! Truyện "Minh Triá»u Ngụy Quân Tá» " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vô số quan viên đại thần Trong triá»u căm giáºn bất bình, trên kim Ä‘iện chất vấn thẳng thắn, có má»™t số quan viên không biết xuất phát từ mục Ä‘Ãch gì, quỳ xuống đất gà o khóc, trách hoà ng đế ngu xuẩn hiếu sát, nước không có ngà y yên ổn, vân vân.... Trên kim Ä‘iện, tiếng tranh cãi khóc mắng ầm Ä©, lâm và o má»™t mảng há»—n loạn.
Hoằng Trì đế mặt lạnh lùng không nói gì, mấy tên hoạn quan mang ra rất nhiá»u sổ sách và thư từ qua lại mà Thá» Ninh Hầu mang tá»›i, cùng vá»›i thư nháºn tá»™i cá»§a các gian thương và phạm quan trong chiếu ngục, đặt ở chÃnh giữa kim Ä‘iện, các đại thần kinh nghi láºt xem, láºp tức cả triá»u im lặng, kim Ä‘iện lặng ngắt như tá».
"Trẫm là m hoà ng đế mưá»i bảy năm, đã từng hiếu sát? Äã từng hồ đồ chưa? Chư thần dưới Ä‘iện Ä‘á»c cho kỹ Ä‘i, rồi sau đó nói cho trẫm hay, những ngưá»i nà y, có nên giết hay không?" Thanh âm lạnh như băng cá»§a Hoằng Trì đế vang vá»ng trong đại Ä‘iện.
Cả triá»u trầm mặc...
Hoằng Trì đế bá»—ng nhiên bạo phát, rÃt lên: "Ä‚n bổng lá»™c cá»§a vua, lại là m ra việc bất trung bất nghÄ©a đến váºy, chẳng lẽ không đáng chết sao? Bá»n há» cấu kết gian thương, buôn bán diêm dẫn, là m loạn diêm pháp cá»§a Äại Minh để là m béo bản thân, không hỠđể ý tá»›i liêm sỉ luân thưá»ng, không để ý tá»›i sống chết cá»§a dân chúng, không để ý tá»›i giang sÆ¡n xã tắc Äại Minh, váºy mà không tru thì trẫm còn mặt mÅ©i nà o mà quân lâm thiên hạ!"
Sau má»™t lúc lâu trầm mặc, văn võ cả triá»u quỳ trên kim Ä‘iện, đồng thanh nói: "Bệ hạ anh minh, chúng thần đồng ý."
Thiên tá» giáºn dữ, váºn mệnh cá»§a phạm quan và các gian thương đã được chú định, không còn khả năng láºt mình.
Äám phạm quan Lý Kiệt bị nhốt và o chiếu ngục, đồng thá»i Lý Má»™ng Dương Tố giác vụ án nà y được Hoằng Trì đế hạ chỉ thả ra.
Thiện ác lướt qua nhau, Lý Má»™ng Dương chỉ và o đám ngưá»i Lý Kiệt bị bá» tù mà cưá»i ha ha , cưá»i tá»›i lệ già chan chứa, khóc không thà nh tiếng.
Ra khá»i ngục Lý Má»™ng Dương không trá»±c tiếp vá» nhà , cÅ©ng không nháºn tiệc chiêu đãi tẩy trần cá»§a các đồng nghiệp , mà là má»™t mình tá»›i ngoà i Thừa Thiên môn hoà ng cung , mặt hướng vá» phÃa cấm cung cung kÃnh ba vái chÃn dáºp.
Hắn Lúc nà y chắc đã minh bạch dụng ý hoà ng đế bắt hắn và o ngục.
Thiện và ác, đúng và sai, cho dù táºn mắt nhìn cÅ©ng chưa chắc đã chuẩn xác. Chung quy đợi tá»›i má»™t khắc rẽ mây nhìn trá»i, má»›i biết được kết quả cuối cùng.
Ngự thư phòng Hoà ng cung.
Hoằng Trì đế che miệng thấp giá»ng ho khan, sắc mặt á»ng Ä‘á». Vẻ mặt bình tÄ©nh nhưng lại không giấu được vẻ đồi bại. Tiểu hoạn quan ở bên cạnh vá»™i và ng đưa ống nhổ tá»›i, đợi Hoằng Trì đế nhổ ra má»™t ngụm Ä‘á»m, má»™t hoạn quan khác lại đưa nước để xúc miệng, cuối cùng lại cúi ngưá»i đưa má»™t cái há»™p gá»— tinh xảo ra, mở ra, hoạn quan lấy ra má»™t viên Ä‘an dược mà u và ng bằng quả trứng, Hoằng Trì đế vẻ mặt có chút phức tạp nhìn thoáng qua Ä‘an dược, sau đó bá» và o miệng nhai mấy cái, nuốt và o bụng. Truyện "Minh Triá»u Ngụy Quân Tá» " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Không lâu sau, hô hấp cá»§a Hoằng Trì đế bá»—ng nhiên trở nên dồn dáºp. Trong mắt nổi lên tia máu, tròng mắt lồi, sắc mặt cà ng lúc cà ng Ä‘á», hai bà n tay khô đét nắm chặt ghế vịn, vẻ mặt giống như thống khổ lại giống như giải thoát.
Mấy tên hoạn quan trong Thư phòng vá»™i và ng quỳ xuống đất đồng thanh hô: "Bệ hạ vạn phúc vạn thá»."
Tần Kham cúi đầu đứng trước án thư lẳng lặng nhìn tất cả những Ä‘iá»u nà y, môi mấp máy, muốn nói lại thôi.
Tháºt lâu sau, vẻ mặt Hoằng Trì đế dần dần khôi phục bình thưá»ng, sắc mặt không ngá» tốt hÆ¡n rất nhiá»u, hÆ¡n nữa cÅ©ng không ho khan nữa, tinh thần sáng láng, thần thái bay bổng.
Nhìn thần sắc muốn nói lại thôi cá»§a Tần Kham, Hoằng Trì đế cưá»i cưá»i: "Có phải cảm thấy hay không trẫm không nên ăn Ä‘an dược nà y không?"
Tần Kham nói thẳng: "Thần không thể không trá»±c gián, bệ hạ, cái gá»i là tiên Ä‘an kỳ thuáºt cá»§a đạo gia ..."
Hoằng Trị ngắt lá»i hắn, cưá»i nói: "Tiên Ä‘an kỳ thuáºt cá»§a đạo gia chỉ là luáºt lừa gạt mà thôi, ăn Ä‘an dược không chỉ không thể trưá»ng sinh, ngược lại còn lại hại bản thân, dùng nhiá»u sẽ giảm thá»."
Tần Kham có chút khó hiểu nhìn hắn, nếu biết ăn và o có hại, váºy sao còn ăn?
Hoằng Trì đế cưá»i chua sót: "Cha trẫm, hoà ng đế Hiến Tông khi tại vị, rất tin Ä‘an thuáºt đạo gia, thá»i đó có quý phi Vạn thị, thái giám Uông Trá»±c, Lương Phương lá»™ng quyá»n, Hiến Tông bị ná»™i cung che mắt, triệu phương sÄ© đạo gia thiên hạ, ở trong cung luyện lão phương, cầu tiên thuáºt, ná»™i cung trên dưới má»™t mảng chướng khà mù mịt, triá»u chÃnh quốc sách rối tinh rối mù, trẫm sau khi tại vị đạo ý chỉ đầu tiên chÃnh là đuổi hết thuáºt sÄ© trong cung, ná»™i cung nghiêm cấm lại có việc luyện Ä‘an cầu đạo, ai là m trái sẽ há»i tá»™i..." Truyện "Minh Triá»u Ngụy Quân Tá» " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Châm chá»c là , hÆ¡n mưá»i năm sau, trẫm không thể không má»i lại những đạo gia phương sÄ© nà y và o cung, luyện Ä‘an cầu dược cho trẫm, trẫm không cầu trưá»ng sinh, chỉ cầu chết cháºm..." Ãnh mắt nhìn tấu sá»› chồng chất trên án thư, Hoằng Trì đế thở dà i: "Trẫm chỉ muốn thống trị Äại Minh thêm và i năm, xá» trà chuyện từ trên xuống dưới tháºt thá»a đáng, quốc thái dân an, lại chế thanh minh, sau khi dân già u nước mạnh rồi, sẽ hoà n hoà n chỉnh chỉnh giao tòa giang sÆ¡n nà y cho Thái tá», để hắn là m hoà ng đế thái bình, không phải là m hoà ng đế vất vả như trẫm.
Nhìn vẻ mặt ảm đạm cá»§a Hoằng Trì đế, Tần Kham từ trong lòng dâng lên sá»± cảm động, tình thương cá»§a cha như núi, sâu lắng lặng lẽ, nhưng lại tháºt sá»± có thể cảm thụ được, chạm đến được, đáng thương cho lòng cha mẹ trong thiên hạ, hoà ng đế thiên gia cÅ©ng váºy thôi.
Sá»a sang lại y quan, Tần Kham cung kÃnh vái Hoằng Trì đế tháºt dà i.
Hoằng Trì đế cưá»i nói: "Cá»› gì mà đa lá»… váºy?"
"Thần kÃnh tấm lòng nà y cá»§a bệ hạ, thần dân vạn hạnh, có minh quân anh chá»§ như váºy, Thái tá» vạn hạnh, có nghiêm thân từ phụ như thế."
Hoằng Trì đế lắc đầu thở dà i: "Thái tá» nếu như hiểu tâm tư cá»§a trẫm như ngươi, trẫm chết cÅ©ng mỉm cưá»i chốn cá»u tuyá»n."
Tần Kham trầm mặc, Chu Háºu Chiếu hiện giá» vẫn thoải mái lêu lổng, hắn có biết phụ hoà ng cá»§a hắn chỉ còn không đến ná»a năm thá»i gian nữa hay không? Rất nhiá»u thứ sau khi mất Ä‘i rồi thì cả Ä‘á»i không thể lấy lại được, Chu Háºu Chiếu có biết đạo lý nà y hay không?
Hoằng Trì đế gá»i Tần Kham và o cung đương nhiên không phải để nói chuyện phiếm, sau khi trầm mặc hồi lâu, Hoằng Trì đế cháºm rãi nói: "Vụ án Diêm dẫn, ngươi là m rất khá, Thá» Ninh Hầu cùng má»™t giuá»™c vá»›i những ngưá»i đó, trẫm sá»›m đã biết, nhưng trẫm lại lại không có cách nà o bức Thá» Ninh Hầu khai ra những ngưá»i đó, chuyện trẫm không là m được, ngươi lại là m được, tốt lắm."
Tần Kham có chút khiếp sợ nhìn Hoằng Trì đế: "Bệ hạ đã sá»›m biết là những ngưá»i đó rồi ư?"
Hoằng Trì đế cưá»i lạnh: "Bảo Quốc công Chu Huy, Hữu phó đô thiêm sá»± Phó Ká»·, Tả thị lang Tả thị lang Lý Kiệt... Những ngưá»i nà y âm thầm hoạt động gì, trẫm đã biết từ lâu, vốn tưởng rằng bá»n há» tham chút bạc rồi sẽ thu tay, trẫm cÅ©ng không muốn để triá»u đình đại loạn, đáng tiếc bá»n há» quá tham, rất không biết thế nà o là đủ, vì chút bạc nà y mà dám nâng giá muối ầm ầm, dân gian dân chúng ngay cả muối cÅ©ng không ăn nổi, vị trà hoà ng đế Äại Minh cá»§a trầm còn ngồi vững được ư? Bá»n há» bức trẫm quá thì trẫm không thể không động thá»§ trừ Ä‘i."
Tần Kham cảm xúc dồn dáºp, thì ra Hoằng Trì đế cái gì cÅ©ng biết rồi, hắn chỉ thiếu má»™t cÆ¡ há»™i, má»™t ngưá»i có năng lá»±c hÆ¡n nữa dám ra mặt Ä‘iá»u tra mà thôi, đế quốc khổng lồ nà y chung quy vẫn nằm trong tay hoà ng đế, chỉ cần xúc phạm tá»›i Ä‘iểm mấu chốt cá»§a hoà ng đế, cho dù Tần Kham không ra mặt Ä‘iá»u tra, hoà ng đế cÅ©ng sẽ tìm được Lý Kham, Trương Kham để là m, trong mấy ngà n vạn ngưá»i Äại Minh, hoà ng đế không thiếu nhất là trung thần, cÅ©ng không thiếu quân cá».
"Bệ hạ đã biết rồi, vì sao không trực tiếp hạ chỉ trừ đi, mà lại muốn thần đà o án nà y ra?"
" Nếu không có chứng cứ rõ rà ng, trẫm sao có thể dá»… dà ng hạ chỉ? à chỉ há có thể khiến triá»u đình bách quan tâm phục?" Hoằng Trì đế nói xong, trên mặt lá»™ ra vẻ mặt tá»±a cưá»i mà như không phải cưá»i: "Trẫm cÅ©ng rất muốn biết, Thá» Ninh Hầu, à không, hiện tại chÃnh xác là Thá» Ninh Bá, Thá» Ninh Bá nà y cứng má»m Ä‘á»u không ăn, ngươi là m sao mà khiến hắn chá»§ động và o cung ở trước mặt trẫm khai ra đám ngưá»i Chu Huy? HÆ¡n nữa khi khai còn than thở khóc lóc, hối háºn vạn phần, đối vá»›i đồng lõa thì nghiến răng nghiến lợi, chỉ muốn trừ Ä‘i cho thống khoái, nói tháºt, trẫm biết hắn nhiá»u năm như váºy, vẫn là lần đầu nhìn thấy Thá» Ninh Bá có má»™t mặt còn chÃnh nghÄ©a hÆ¡n cả ngá»± sá» triá»u đình..."
Tần Kham mồ hôi lạnh lã chã, chá»™t dạ ngẩng đầu nhìn Hoằng Trì đế má»™t cái, rất nhanh lại cúi đầu nói: "Thá» Ninh Bá bị Hạo Nhiên ChÃnh Khà cá»§a Ngô Hoà ng cuốn hút, vì thế thay đổi triệt để, thoát thai hoán cốt."
Hoằng Trì đế hiển nhiên không tin những lá»i ma quá»· nà y cá»§a hắn, tá»±a cưá»i mà như không phải cưá»i nói tiếp: "HÆ¡n nữa tá»± Ä‘oạn má»™t chân dùng để biểu quyết tấm lòng? Hạo Nhiên ChÃnh Khà cá»§a Trẫm lợi hại như váºy sao?"
Tần Kham nghiêm mặt nói: "Bệ hạ không thể tá»± coi nhẹ mình, chÃnh khà đế vương có thể trấn trụ kẻ xấu vÅ© ná»™i, cÅ©ng có thể giết ngưá»i trong vô ảnh vô hình, gãy chân má»™t ngưá»i chỉ là dao mổ trâu giết ngưá»i, đại tà i tiểu dụng..."
Hoằng Trì đế cưá»i cưá»i cắt ngang những lá»i nghÄ©a chÃnh nghiêm từ nà y cá»§a hắn: "ÄÆ°á»£c rồi được rồi, đừng dùng những lá»i ma quá»· nà y lừa trẫm, cẩn tháºn không trẫm trị ngươi tá»™i khi quân đó. ÄÆ°á»£c rồi, vụ án diêm dẫn kết thúc rồi, Tần Kham, ngươi là ngưá»i có tà i, sau nà y dụng tâm là m việc, cần cù vương sá»±, thần tá» có tà i lại trung thà nh, trẫm cÅ©ng không keo kiệt cho hắn má»™t tiá»n đồ cẩm tú."
"Thần khấu tạ thiên ân."
Hoằng Trì đế cưá»i cưá»i, cố ý mà như vô tình lẩm bẩm: "Mấy ngà y trước nói đánh gãy chân chó cá»§a Thá» Ninh Bá, trẫm còn cho là nói đùa, không ngỠđánh gãy tháºt, hÆ¡n nữa còn khiến trẫm và hoà ng háºu không có gì để nói, ừ, xuống tay độc lắm..."
Mà mắt Tần Kham giáºt giáºt, cả ngưá»i mồ hôi lạnh lã chã, run giá»ng nói: "Thần, cáo lui."
Nhìn bóng dáng hoang mang rối loạn giống như chạy trối chết cá»§a Tần Kham, trên mặt Hoằng Trì đế lá»™ ra nụ cưá»i.
TÃnh tình không cổ há»§, lại rất thông minh, giao tình sâu Ä‘áºm vá»›i Thái tá», đã là cáºn thần đông cung, sau khi trẫm già , Thái tỠđăng cÆ¡, triá»u đình có lẽ sẽ có thêm má»™t cá»— thế lá»±c không thể khinh thị.
Vụ án Diêm dẫn trần ai lạc định, kẻ đáng chết đã chết, kẻ nên giáng chức đã giáng, mà ngưá»i có công...
Hoằng Trì đế không biết là có phải quên ngưá»i có công trong vụ án nà y hay không, lúc trước ở trong Ä‘iện đã đáp ứng Tần Kham gì mà thăng quan, tiá»n thưởng cùng vá»›i tấn tước Ä‘á»u không thá»±c hiện, Tần Kham sợ hoạn quan trong cung tá»›i tuyên chỉ thấy hắn không có ở nhà liá»n không thăng quan cho hắn, vì thể ngồi trong nhá» chá» mấy ngà y, kết quả ngay cả bóng dáng cá»§a hoạn quan cÅ©ng không thấy.
ÄÆ°á»£c rồi, chuyện phong tước Tần Kham có thể bá» qua không đỠcáºp tá»›i, dù sao Hoằng Trì đế ban tước cá»±c kỳ keo kiệt, năng thần rất nhiá»u, thăng quan không Ãt, nhưng phong tước thá»±c sá»± không có mấy, lúc trước phong phụ thân cá»§a hoà ng háºu, cÅ©ng chÃnh là cha vợ hoà ng đế Trương Loan là m Thá» Ninh Hầu, còn bị văn võ cả triá»u trăm miệng má»™t lá»i phản đối, dẫn tá»›i lúc ấy hoà ng đế và các đại thần náo loạn má»™t hồi rất lá»›n. Chút công lao không quan trá»ng cá»§a Tần Kham mà được phong tước, văn võ cả triá»u kiểu gì cÅ©ng Ä‘áºp chết hắn ngay trên Kim Loan Ä‘iện.
Tước vị có thể không có, nhưng thăng quan thì sao? Tiá»n thưởng thì đâu?
Cái nà y thực sự có thể là m được mà , trong nhà ... hình như lại rất nghèo rồi.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 15 16 17 »