Chấp Chưởng Thần Quyá»n
Tác giả: Tác giả: Phục Túy
Số chương: 33
Lần đọc: 21.990
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
1 2 3 4
28.03.2015
Chương 20
Äại quyá»n sinh sát chỉ bằng má»™t lòng.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Äã chết khoảng chừng bốn mươi con muá»—i, số còn lại đã chui qua khe cá»a bay mất.
Trong sòng bạc đám tay chân nghe được tiếng kêu rên thê lương cá»§a Lục Hồng Quân, láºp tức giống như lá»a xém lông mà y chạy lên lầu hai, cÅ©ng không kịp gõ cá»a, trá»±c tiếp nhấc chân đạp ra cá»a phòng, rÆ¡i và o trong mi mắt cá»§a bá»n há», là Lục Hồng Quân tối hôm qua má»›i bị con gián hù dá»a sợ đến cả ngưá»i run rẩy, lúc nà y cả ngưá»i Ä‘ang nằm lỳ ở trên giưá»ng vẫn không nhúc nhÃch. Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™t đám hÆ¡n mưá»i tên tay chân cầm khảm Ä‘ao thiết côn, đứng ở nÆ¡i đó đưa mắt nhìn nhau, căn bản không biết ở đây rốt cuá»™c đã xảy ra chuyện gì.
Má»™t ngưá»i thanh niên hÆ¡i lá»›n gan má»™t chút lấy can đảm từ từ bước đến gần Lục Hồng Quân tá»±a hồ vẫn còn Ä‘ang ngá»§ say, nhìn trên ngưá»i Lục Hồng Quân có má»™t và i vết máu nhá», phát hiện má»™t Ãt xác muá»—i phân thân toái cốt, chần chá» hồi lâu, đưa tay tá»›i nhẹ nhà ng đẩy má»™t cái. Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ừ...
Lục Hồng Quân phát ra má»™t tráºn tiếng hừ hừ nhá» nhẹ, cả ngưá»i cÅ©ng theo đó vặn vẹo, má»i ngưá»i thấy thế Ä‘á»u lá»™ ra bá»™ dáng thở phà o, chỉ nghÄ© Lục Hồng Quân lúc trước nằm mÆ¡ ác má»™ng, lúc nà y còn Ä‘ang ngá»§ rất say! Vá» phần mấy con muá»—i nà y, mùa hè mà , bị muá»—i đốt và i ba cái lẽ nà o rất kỳ quái sao?
Mưá»i mấy tên tay chân lại nối Ä‘uôi rá»i khá»i phòng ngá»§ cá»§a Lục Hồng Quân, cá»a phòng bị đá văng cÅ©ng được kéo lên, khép há» lại lần nữa.
Ai cÅ©ng sẽ không chú ý tá»›i, Lục Hồng Quân lúc nà y Ä‘ang nằm lỳ ở trên giưá»ng, trên ngưá»i dần dần ẩn hiện ra từng khối hồng kÃch cỡ không đồng nhất. Lục Hồng Quân vẫn nằm yên không có động tÄ©nh cÅ©ng bắt đầu vô ý thức duá»—i tay gãi gãi lên vết sưng Ä‘á», thần sắc trên mặt giống như thoải mái, lại cÅ©ng giống như thống khổ, cá»±c kỳ phức tạp.
Dần dần, vết sưng đỠdo muá»—i cắn bị móng tay sắc bén cá»§a Lục Hồng Quân gãi vỡ ra, nhưng do đã phục dụng thuốc ngá»§ và mất máu quá nhiá»u, trạng thái tinh thần cá»§a Lục Hồng Quân cá»±c kỳ không thanh tỉnh, chỉ có thể là vô ý thức gãi gãi, hầm hừ...
Vết sưng tấy bị vỡ dần dần trà ra máu tươi, khi đến khoảng bốn giá» sáng, trên ngưá»i, trên mặt Lục Hồng Quân đã hoà n toà n bị tiên huyết bao trùm. Trong ba trăm con muá»—i có Ãt nhất mưá»i con mang theo vi khuẩn gây bệnh, mà trong đống thi thể muá»—i bị Ä‘áºp chết có tà n dư bệnh khuẩn cÅ©ng bởi vì vết thương xuất huyến mà thuáºn lợi lây nhiá»…m và o Lục Hồng Quân.
Lúc bảy giá» sáng, Diệp Dương Thà nh từ trên giưá»ng khách sạn nhảy lên má»™t cái, tinh thần sáng láng, trong lúc hắn chuẩn bị và o toilets đánh răng rá»a mặt má»™t chút, sau đó vá» nhà . Trong đầu đột nhiên hiện ra má»™t Ä‘oạn văn tá»± thông báo trá»±c tiếp Ä‘em hắn ngây ngưá»i tại chá»—:
- Loại bỠác nhân thà nh công, thu được công đức huyá»n Ä‘iểm +40....
- Loại...Loại b�
Diệp Dương Thà nh ngây ngẩn cả ngưá»i, cả buổi vẫn chưa tỉnh hồn lại:
- Ta...ta trừ bỠkẻ nà o...ta?
- Reng...reng...reng...reng...
Ngay khi Diệp Dương Thà nh ngẩn ngưá»i tại đó không nghÄ© ra vì sao lại có Ä‘oạn văn tá»± thông báo nà y, trên đưá»ng cái ngoà i cá»a sổ vang lên má»™t tráºn âm hưởng dồn dáºp, bước nhanh Ä‘i tá»›i trước cá»a sổ kéo ra tấm rèm che. Mở cá»a sổ nhìn má»™t cái liá»n thấy được má»™t chiếc xe cứu thương mà u trắng vừa lúc ở đầu ngõ bên ngoà i sòng bạc dừng lại.
Bốn năm nam nữ mặc áo blose trắng vá»™i vã mang cáng cứu thương chui và o hẻm nhá», thá»i gian không đến hai phút, trên băng ca có thêm má»™t ngưá»i. Sau khi nhấc lên xe cứu thương, xe cứu thương liá»n gà o thét phóng rá»i khá»i....
- Sao lại chết rồi váºy?
Nhìn đến chỗ nà y, Diệp Dương Thà nh đã hiểu nguyên do đoạn văn tự thông báo kia xuất hiện, thế nhưng... Lục Hồng Quân đang yên đang là nh, vì sao lại chết rồi?
Ba trăm con muá»—i đốt mấy cái, dÄ© nhiên có thể trá»±c tiếp dẫn đến ngưá»i ta tá» vong?
- Ta...ta đã giết ngưá»i....
Theo sát phÃa sau, vẫn là ná»—i sợ hãi tuôn ra, là m má»™t thanh niên tốt trong thá»i đại má»›i, Diệp Dương Thà nh đừng nói là giết ngưá»i, trong ngà y thưá»ng để hắn động thá»§ đánh nhau vá»›i ngưá»i khác cÅ©ng là khó như lên trá»i a!
Nhưng... Cứ như váºy không sao hiểu nổi lại giết chết má»™t ngưá»i! Tuy rằng cá»u tiêu thần cách rõ rà ng biểu thị, đây là má»™t ác nhân không chuyện ác nà o không là m. Äây là má»™t kẻ vô lại khiến ngưá»i và trá»i Ä‘á»u phẫn ná»™! Nhưng Ä‘iá»u nãy cÅ©ng sẽ không khiến Diệp Dương Thà nh cảm thấy dá»… chịu hÆ¡n bao nhiêu. Dù sao cÅ©ng vẫn là má»™t cái sinh mệnh hoạt bát a...
Äạt được cá»u tiêu thần cách không đến ba ngà y, Diệp Dương Thà nh cÅ©ng đã cảm nháºn được cái gì gá»i là thần quyá»n... Thần quyá»n chÃnh là quyá»n lá»±c đứng trên vạn váºt! Äại quyá»n sanh sát...chỉ dá»±a và o má»™t trái tim.
Diệp Dương Thà nh cÅ©ng rốt cuá»™c lý giải được rồi. Vì sao cá»u tiêu thần cách lại tồn tại nhiá»u hạn chế như váºy. Chỉ có thần cách lá»›n đến khi đủ để bao trùm cá»u tiêu, má»›i có thể giải trừ hạn chế cá»§a cá»u tiêu đối vá»›i bản thân.
Äiá»u nà y giống như là má»™t ngưá»i bình thưá»ng, bá»—ng nhiên chiếm được thá»±c lá»±c đủ để nghịch thiên, khả năng đơn giản nhất hắn sẽ sùng bái nhân váºt anh hùng trên mà n ảnh, thá» thốt là m má»™t nhân tà i đối vá»›i xã há»™i hữu dụng.
Thế nhưng, theo thá»i gian trôi qua, bản tâm cá»§a hắn cÅ©ng sẽ từ từ mê thất bên trong quyá»n lá»±c mạnh mẽ, cuối cùng biến thà nh tuyệt không phải là anh hùng, mà là ác ôn! Má»™t tên đại ác ôn!
Tình huống như váºy giống như Diệp Dương Thà nh lúc nà y, nếu như không có hạn chế, lần đầu tiên giết ngưá»i sẽ sợ hãi. Lần thứ hai giết ngưá»i có lẽ cảm thấy không tốt. Từ lần thứ ba bắt đầu, hắn sẽ ma dại, tê liệt, thấy ai không hợp ý sẽ tiá»…n hắn quy thiên.
Äây là nhân tâm, cÅ©ng là nhân tÃnh.
Do đó, Diệp Dương Thà nh tuy rằng chiếm được cá»u tiêu thần cách, thế nhưng cá»u tiêu thần cách vẫn như cÅ© đối vá»›i Diệp Dương Thà nh tồn tại rất nhiá»u ước thúc. Chỉ có khi Diệp Dương Thà nh từ từ là m quen vá»›i năng lá»±c cá»§a bản thân, biết được bản tâm cá»§a mình, cấp báºc thần cách đỠthăng tá»›i cuối cùng, má»›i có thể hoà n toà n giải trừ cá»u tiêu rà ng buá»™c, từ nay vá» sau, bao trùm cá»u tiêu!
Diệp Dương Thà nh hiểu được đạo lý nà y, thế nhưng hắn vẫn như cÅ© vô pháp tiếp thu sá»± thá»±c chÃnh mình đã giết ngưá»i. Tuy rằng Lục Hồng Quân đã được đưa lên xe cứu thương, thế nhưng Diệp Dương Thà nh rất khẳng định, Lục Hồng Quân từ lâu mệnh đã Ä‘i vá» hoà ng tuyá»n rồi! Cho dù đưa đến bệnh viện, cÅ©ng đừng mÆ¡ tưởng nghịch chuyển sá»± thá»±c hắn đã tá» vong.
Trong lòng dâng lên má»™t loại cảm giác rất không ổn, cÅ©ng rất là thấp thá»m bất an.
Lục Hồng Quân chết...có thể có ngưá»i hoà i nghi đến trên ngưá»i mình hay không? Má»™t ngà y tiết lá»™ thân pháºn cá»§a mình, Phì Long Lục VÄ©nh Huy có thể không tiếc bất cứ giá nà o trừ bá» mình hay không? Nếu như mình chết Ä‘i rồi...cha mẹ ngưá»i thân trong nhà ai sẽ tá»›i chiếu cố? Lục VÄ©nh Huy sẽ bá» qua cho ngưá»i nhà cá»§a mình sao? Nếu như...
NgÆ¡ ngác ngồi ở mép giưá»ng, trong đầu không ngừng lưu chuyển những ý niệm nà y, tâm tình cá»§a Diệp Dương Thà nh cá»±c độ bất an.
Thá»i gian từng giây từng phút trôi qua, bá»—ng nhiên trong lúc đó, tá»±a như có má»™t đạo khà lưu thanh lương thư thÃch từ trong đầu tuôn ra, trong nháy mắt bao phá»§ toà n thân Diệp Dương Thà nh. Những ý niệm ngổn ngang trong đầu kai đã ở trong sát na nà y tiêu tán vô tung vô ảnh.
Má»™t Ä‘oà n văn tá»± thông báo mà u đỠnhanh như chá»›p hiện ra: Thanh trừ ma chướng, tổn hao công đức huyá»n Ä‘iểm -10.
- Kháo...
Äoạn văn tá»± nà y xuất hiện, trá»±c tiếp để Diệp Dương Thà nh từ mép giưá»ng nhảy dá»±ng lên, nổi giáºn mắng:
- Ăn cướp a!
Tối hôm qua từ trên ngưá»i Lục Hồng Quân tổng cá»™ng kiếm vỠđược bảy mươi Ä‘iểm công đức huyá»n Ä‘iểm, cá»™ng thêm ban đầu hai mươi tám Ä‘iểm, Diệp Dương Thà nh đã có chÃn mươi tám Ä‘iểm công đức huyá»n Ä‘iểm. Mắt thấy lại thêm hai Ä‘iểm nữa là có thể thuáºn lợi thăng nháºp nhị cấp thần cách rồi. Không nghÄ© tá»›i suy nghÄ© loạn thất bát tao nà y dÄ© nhiên lại xui xẻo thà nh ma chướng chó má gì đó, vô duyên vô cá»› lãng phà mưá»i Ä‘iểm công đức huyá»n Ä‘iểm!
Ngồi ở bên mép giưá»ng, Diệp Dương Thà nh có loại cảm giác khóc không ra nước mắt.
Mở ra bà n tay Ä‘em cá»u tiêu thần cách từ trong cÆ¡ thể triệu hoán Ä‘i ra. Sau khi mở trang thứ nhất, trên mặt trang hiện ra má»™t Ä‘oạn văn tá»± để tâm tình buồn bá»±c cá»§a Diệp Dương Thà nh tan biến sạch, nhất thá»i mặt mà y rạng rỡ lên: Công đức huyá»n Ä‘iểm cá»§a ngưá»i nắm giữ cá»u tiêu thần cách đã tÃch lÅ©y đến ngoà i tám mươi phần trăm số Ä‘iểm công đức huyá»n Ä‘iểm cần để thăng cấp, nắm giữ tra duyệt má»™t chút tình huống thần quyá»n má»™t thần cách gần nhất, xin há»i có tìm Ä‘á»c hay không?
- Tìm Ä‘á»c!
Diệp Dương Thà nh đối vá»›i thần quyá»n cá»§a nhị cấp thần cách sá»›m đã thà nh thèm nhá» dãi ba thước, lúc nà y nếu có thể không tiêu hao công đức huyá»n Ä‘iểm là có thể tìm Ä‘á»c được. Còn không tìm Ä‘á»c mà nói đó chÃnh là kẻ ngốc rồi! Lúc nà y liá»n gáºt đầu xác nháºn xuống!
17.06.2015
Chương 21
Nhị cấp thần cách Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Nương theo sau nháºn thức Ä‘Ãch xác cá»§a Diệp Dương Thà nh, trang sách đầu tiên cá»§a Cá»u Tiêu Thần Cách bắt đầu nhá»™n nhạo lên từng đạo sóng gợn, bản đồ thị trấn Bảo Kinh biến mất, lưu lại má»™t mà u bạc tinh thuần, sau đó trên trang sách hiện lên má»™t Ä‘oạn chữ viết: Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chúc mừng ngà i sắp bước và o thần cách cấp báºc tiếp theo!
Cấp báºc thần cách hiện tại cá»§a ngà i là cấp 1, khi ngà i thuáºn lợi thăng lên thần cách cấp 2, tổng diện tÃch khu vá»±c quản hạt cá»§a ngà i từ năm cây số vuông mở rá»™ng tá»›i mưá»i lăm cây số vuông, tiêu chuẩn mở rá»™ng là : lấy khu vá»±c quản hạt hiện giá» cá»§a ngà i là m khởi Ä‘iểm, hướng theo phương hướng tùy ý tiến hà nh mở rá»™ng.
Ngà i có thể lá»±a chá»n tiến hà nh thần quyá»n trong khu vá»±c quản hạt cá»§a ngà i.
Xét thấy sau khi ngà i thăng chức cấp báºc thần cách quá thấp không thể hoà n toà n khống chế Cá»u Tiêu, sau khi thăng chức ngà i có thể hà nh sá» thần quyá»n ở và i Ä‘iểm sau đây:
Äiá»u khiển các loại côn trùng trong khu vá»±c quản hạt.
Cưá»ng hóa các loại côn trùng trong khu vá»±c quản hạt.
Äiá»u khiển động váºt có vú ( ngoại trừ nhân loại) trong khu vá»±c quản hạt.
Uy hiếp chim bay cá nhảy trong khu vực quản hạt.
Äạt được công đức huyá»n Ä‘iểm trong khu vá»±c quản hạt.
Sau khi ngà i thăng chức cấp báºc thần cách là : cấp 2.
Trước mắt ngà i có được công đức huyá»n Ä‘iểm: 88.
Công đức huyá»n Ä‘iểm tÃch lÅ©y tá»›i 1000, thần cách thăng thà nh cấp 3, có thể mở ra ná»™i dung trang sách thứ ba trong Cá»u Tiêu, đạt được thần quyá»n má»›i, mở rá»™ng phạm vi khu vá»±c quản hạt cá»§a ngà i.
Sau khi thăng chức ngà i có thể dùng phương thức thu được công đức huyá»n Ä‘iểm: trừng ác dương thiện, siêu độ oan hồn.
Trước khi cấp báºc thần cách cá»§a ngà i còn chưa khống chế được Cá»u Tiêu, Cá»u Tiêu tiến hà nh bình phán hà nh vi cá»§a ngà i: trừng ác gia tăng công đức huyá»n Ä‘iểm, lấn thiện khấu trừ công đức huyá»n Ä‘iểm, khi công đức huyá»n Ä‘iểm cá»§a ngà i thấp hÆ¡n 99, cấp báºc thần cách cá»§a ngà i rÆ¡i xuống cấp 1, khi công đức huyá»n Ä‘iểm cá»§a ngà i thấp hÆ¡n -1, ngà i mất Ä‘i Cá»u Tiêu Thần Cách.
Má»™t Ä‘oạn giá»›i thiệu ráºm rạp khiến Diệp Dương Thà nh như mở cá», háºn không thể láºp tức Ä‘em thần cách cá»§a mình tăng lên tá»›i cấp 2!
Sá» dụng côn trùng thần quyá»n đã là m cho hắn nếm được ngon ngá»t tháºt lá»›n, nhưng côn trùng dù sao chỉ là côn trùng, tuy rằng số lượng đông đảo, nhưng thân hình quá nhá», có má»™t số việc là m ra tháºt sá»± phi thưá»ng phiá»n phức.
Nhưng từ giá»›i thiệu thần cách cấp 2 mà xem, má»™t khi hắn thăng lên cấp 2, có thể sá» dụng thần quyá»n đối vá»›i động váºt có vú trong khu vá»±c quản hạt!
Tá»· như chuá»™t, mèo, chó, những động váºt nà y có khổ ngưá»i lá»›n hÆ¡n côn trùng rất nhiá»u, tháºt nhiá»u sá»± tình để cho những động váºt nà y Ä‘i là m, còn nhanh nhẹn hÆ¡n sá» dụng côn trùng.
HÆ¡n nữa khu vá»±c quản hạt tăng lên mưá»i lăm cây số vuông…hoà n toà n có thể Ä‘em gần ná»a thị trấn Bảo Kinh thâu tóm bên trong, mà không phải như bây giá», chỉ bao trùm trong phạm vi khu dân cư cá»§a trấn!
Vá» phần cưá»ng hóa côn trùng, còn chưa trải qua thà nghiệm Diệp Dương Thà nh tạm thá»i còn chưa quản được ý tứ cá»§a thần quyá»n nà y, nhưng theo mặt chữ giải thÃch, hẳn là dùng cưá»ng hóa năng lá»±c cá»§a côn trùng, vá» phần cưá»ng hóa phương diện nà o, còn phải đợi sau khi thăng cấp tìm côn trùng là m thá»±c nghiệm má»›i có thể biết.
Äiểm cuối cùng, muốn thăng chức thần cách cấp 3 cần có công đức huyá»n Ä‘iểm lên tá»›i 1000! Má»™t Lục Hồng Quân đã cống hiến cho Diệp Dương Thà nh 90 Ä‘iểm công đức, cÅ©ng mang ý nghÄ©a nếu hắn muốn gia tăng cấp báºc thần cách, còn phải gạt bá» mưá»i hai ác nhân như Lục Hồng Quân má»›i có thể đạt tá»›i!
Nhưng vấn đỠlà , trên thế giá»›i nà y là m gì có nhiá»u ác nhân để hắn Ä‘i gạt bỠđây? HÆ¡n nữa dá»±a theo tiêu chuẩn nà y mà tÃnh, thần cách cấp 2 là 100 công đức huyá»n Ä‘iểm, thần cách cấp 3 là 1000 công đức huyá»n Ä‘iểm, như váºy có phải cấp 4 là cần má»™t vạn công đức huyá»n Ä‘iểm, cấp 5 cần mưá»i vạn, cấp 6 chÃnh là …má»™t trăm vạn?
Như váºy thần cách cấp báºc 18 cao nhất lại cần có bao nhiêu công đức huyá»n Ä‘iểm?
Trong đầu Diệp Dương Thà nh chấn vang, sá» sá» mÅ©i cưá»i khổ, nhìn và o hi vá»ng xa vá»i tháºt không phải tÃnh cách cá»§a hắn, nhưng hắn vẫn không nhịn được luôn suy nghÄ© chuyện nà y.
Có được tất có mất, đạo lý nà y tá»±a hồ đã được nghiệm chứng trên ngưá»i hắn.
Tá»›i 11h trưa, trải qua bệnh viện nhân dân thị trấn táºn lá»±c cứu chữa, cuối cùng Lục Hồng Quân bị tuyên bố tá» vong, khi bác sÄ© trưởng từ trong phòng cấp cứu Ä‘i ra tuyên bố tin tức nà y, chợt hoa mắt, trên mặt truyá»n đến Ä‘au nhức sau đó trá»±c tiếp hôn mê.
Má»™t gã trung niên mặc sÆ¡ mi trắng ngắn tay khuôn mặt âm trầm, mái tóc chải bóng loáng tá»a sáng như gương, thân hình chỉ cao 1m70 nhưng lại cho ngưá»i ta cảm giác vÄ© ngạn như từ trên cao nhìn xuống.
Không há» nhìn vị bác sÄ© trưởng bị mình đánh ngất xỉu, Lục VÄ©nh Huy hÃt sâu má»™t hÆ¡i, hai tay siết chặt thà nh quyá»n, thanh âm âm lãnh cá»™ng thêm bốn gã bảo tiêu mặc âu phục Ä‘en đứng sau lưng là m nổi báºt cà ng khiến ngưá»i sợ hãi:
- Chuyện nà y, là chuyện gì xảy ra?
- Long ca, Quân…Quân ca hắn…
A Trân chần chỠchốc lát, cúi đầu đi tới trước mặt Lục Vĩnh Huy, lúng túng nói:
- Là …là bị muá»—i cắn chết… Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- …
Trong hà nh lang yên tÄ©nh trở lại, toà n bá»™ thanh âm ồn à o tá»±a hồ trong nháy mắt Ä‘á»u hoà n toà n tiêu tán.
Trên gương mặt to má»ng cá»§a Lục VÄ©nh Huy hiện lên má»™t tầng ý cưá»i há» hững:
- Cô, cho rằng tôi bị choáng váng?
- Long ca, tôi…
- Phanh!
Nhanh như chá»›p, căn bản không để a Trân cÆ¡ há»™i giải thÃch lần thứ hai, má»™t gã bảo tiêu đứng sau lưng Lục VÄ©nh Huy đã hung hăng má»™t cước đá và o cằm a Trân, nhất thá»i vang lên tiếng răng rắc, a Trân ngã xuống đất không dáºy nổi, má»i ngưá»i có mặt Ä‘á»u kinh hãi, không ai dám thở mạnh má»™t tiếng.
- Còn có ai, muốn nói cho tôi biết đây là có chuyện gì?
Lục VÄ©nh Huy hÃt sâu má»™t hÆ¡i, cháºm rãi xoay ngưá»i lại, ánh mắt lãnh liệt như sương cháºm rãi đảo quanh những ngưá»i có mặt, ngữ khà lại dị thưá»ng bình tÄ©nh, loại bình tÄ©nh là m lòng ngưá»i tản mát ra sợ hãi.
Không còn ai dám mở miệng, Ä‘á»u cúi thấp đến táºn ngá»±c…
- Ngưá»i nhà cá»§a ngưá»i chết đến ký tên.
Ngay khi không khà ngưng kết đến Ä‘iểm đóng băng, lá»a giáºn trong lồng ngá»±c Lục VÄ©nh Huy đã sắp bùng nổ, cá»a phòng cấp cứu được mở ra, từ bên trong má»™t tiểu há»™ sÄ© vươn đầu kêu lên, bởi vì nhìn vá» phÃa trước nên nà ng không chứng kiến bác sÄ© trưởng Ä‘ang nằm úp sấp bên cạnh cá»a phòng cấp cứu, trên gương mặt thanh tú còn lá»™ ra má»™t tia hoảng sợ, lại cố gắng trấn định, có lẽ là bị cái chết khá»§ng bố cá»§a Lục Hồng Quân hù sợ không thôi.
- Cô tới nói cho tôi biết.
Lục VÄ©nh Huy cưá»i hÃp mắt, hoà n toà n trái ngược vá»›i vẻ sát thần lạnh lùng khi nãy, nhìn tiểu há»™ sÄ© chỉ trên dưới hai mươi tuổi, ngữ khà phi thưá»ng dịu dà ng:
- Em trai của tôi chết như thế nà o?
- Chúng tôi từ trong cÆ¡ thể cá»§a ngưá»i chết phát hiện thà nh phần thuốc ngá»§, thông qua vết thương trên thân ngưá»i chết phán Ä‘oán, ngưá»i chết hẳn là dùng thuốc ngá»§ xong sau đó bị tháºt nhiá»u muá»—i đốt là m cho mất máu quá nhiá»u, lại bị lây nhiá»…m bệnh sốt rét từ côn trùng, cho nên…ah!
Má»›i nói được má»™t ná»a, tiểu há»™ sÄ© rốt nhìn thấy được bác sÄ© trưởng nằm sấp trên mặt đất, lúc nà y thét lên chói tai kinh thiên động địa.
Mà lúc nà y Lục VÄ©nh Huy đã bắt buá»™c chÃnh mình tin tưởng nguyên do hoang đưá»ng là Lục Hồng Quân bị muá»—i đốt chết, thản nhiên liếc mắt nhìn tiểu há»™ sÄ©, quay đầu nói vá»›i má»™t gã bảo tiêu:
- Äêm nay, đưa đến phòng tôi.
- Dạ, Long ca!
Tên bảo tiêu ngầm hiểu, khóe mắt mang theo ý cưá»i nồng Ä‘áºm đáp ứng.
17.06.2015
Chương 22
Miệng con tháºt ngá»t
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Lục Hồng Quân cứ như váºy bị muá»—i đốt mà chết tháºt kỳ quặc, mà bởi vì khi Lục Hồng Quân lúc còn sống đã hạ lệnh im lặng, hÆ¡n nữa chuyện a Trân bị đánh xảy ra trước mắt, kết quả không có má»™t ngưá»i nà o, không có má»™t ngưá»i nà o biết chuyện dám đứng ra báo cáo cho Lục VÄ©nh Huy tin tức lúc trước Lục Hồng Quân từng bị đà n gián táºp kÃch.
Mà thần xui quá»· khiến, Lục VÄ©nh Huy cÅ©ng không tiến hà nh Ä‘iá»u tra cái chết cá»§a Lục Hồng Quân, mang Ä‘i thi thể cá»§a Lục Hồng Quân rá»i khá»i bệnh viện, trá»±c tiếp lên xe Lincoln quay vá» huyện thà nh Ôn Nhạc huyện, có thể tưởng tượng tiếp theo sau là má»™t cuá»™c lá»… tang tháºt lá»›n lại dị thưá»ng xa xỉ cho Lục Hồng Quân. Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi Lục VÄ©nh Huy vá» huyện thà nh chưa đầy má»™t giá», ngưá»i phụ trách má»›i cá»§a sòng bạc trấn Bảo Kinh, con trai lá»›n nhất cá»§a Lục Hồng Quân là Lục BÃnh Khang đã đến sòng bạc đảm nhiệm vị trà ngưá»i phụ trách má»›i nÆ¡i nà y.
Có đôi khi tốc độ luân phiên cá»§a quyá»n lợi luôn là m cho ngưá»i ta lÃu lưỡi như váºy, buổi sáng Lục Hồng Quân vừa má»›i chết, buổi chiá»u đã có ngưá»i tiếp nháºn vị trà cá»§a hắn, mà ngưá»i nà y chÃnh là con lá»›n nhất cá»§a hắn!
Ngưá»i chết như trà lạnh, quan má»›i nháºm chức phải lấy uy, tình cha con giữa Lục BÃnh Khang cùng Lục Hồng Quân nhạt như nước, chuyện đầu tiên hắn là m sau khi đến sòng bạc chÃnh là đem hai tiểu tình nhân cá»§a Lục Hồng Quân, hai cô vợ bé cá»§a cha hắn mà hắn thèm nhá» dãi đã lâu mang lên giưá»ng…
Bên trong phòng khách sạn chỉ cách sòng bạc hÆ¡n trăm thước, Diệp Dương Thà nh thu tháºp xong váºt phẩm tùy thân, cầm thẻ phòng Ä‘i xuống lầu.
Lần nà y quá trình trả phòng vô cùng thuáºn lợi, không còn phát sinh cướp bóc, cưỡng hiếp, dá»a dẫm, vÆ¡ vét tà i sản, buôn láºu thuốc phiện linh tinh gì đó, trả xong ba ngà y tiá»n phòng hắn nhấc chân Ä‘i ra cá»a khách sạn.
Äứng trên báºc thang cá»a lá»›n khách sạn, theo bản năng ngẩng đầu nhìn vá» hướng sòng bạc, theo sau hắn thu hồi ánh mắt, ngăn lại má»™t chiếc xe ba bánh bước lên, nhìn ngưá»i lái xe nói:
- Äi đưá»ng Khê Tân…
Tổng diện tÃch trấn Bảo Kinh đại khái từ 30km2 đến 35km2, thuá»™c vá» thị trấn nhá», bởi vì là nÆ¡i xa xôi nên giao thông bất tiện, lại không có tà i nguyên gì đáng giá khai phát, cho nên nhà xưởng rất Ãt, đại Ä‘a số ngưá»i trong trấn Ä‘á»u Ä‘i ra ngoà i buôn bán, còn ở lại trong trấn ngà y thưá»ng thoạt nhìn là ngưá»i nhà n hạ vô sá»±, nhưng nói không chừng ở bên ngoà i còn có hÆ¡n mưá»i cá»a tiệm hay cổ phần công ty, hà ng năm ở nhà nhưng tá»›i cuối năm sẽ trở thà nh “nhân sÄ© thà nh công†được chia hoa hồng.
Cho nên tuy rằng sản nghiệp bản địa trấn Bảo Kinh không có bao nhiêu giá trị khai phát, nhưng không có nghÄ©a là ngưá»i cá»§a trấn không có tiá»n, ngược lại đại Ä‘a số ngưá»i trong trấn chưa bao giá» thiếu tiá»n.
ÄÆ¡n giản là m so sánh, giá phòng trong huyện Ôn Nhạc đại khái từ tám ngà n đến má»™t vạn má»™t thước vuông, mà đoạn thá»i gian trước trong trấn Bảo Kinh mở ra má»™t đợt tiêu thụ má»™t dãy lầu, giá cả tám ngà n má»™t thước vuông nhưng chỉ trong vòng ba ngà y mấy trăm căn nhà đã bị tranh mua không còn!
Ngưá»i mua nhà đá»u là ngưá»i địa phương Bảo Kinh, ngưá»i bên ngoà i có ai lại ngốc nghếch Ä‘i tá»›i trấn nhá» nà y tiêu tốn hÆ¡n trăm vạn mua nhà ? Bởi váºy có thể thấy được ngưá»i trong trấn không thiếu tiá»n, cho dù ngà y thưá»ng há» Ä‘i lại chỉ dùng xe Ä‘iện cÅ© nát mà thôi!
ÄÆ°Æ¡ng nhiên Ä‘iá»u nà y cÅ©ng không có nghÄ©a là toà n bá»™ ngưá»i trong trấn Ä‘á»u là ngưá»i có tiá»n, tá»±a như cha mẹ Diệp Dương Thà nh, công cụ thay chân cá»§a há» là má»™t chiếc xe Ä‘iện mua được từ đầu thế ká»· 21 cho đến hôm nay còn sá» dụng, nhưng Diệp gia quả tháºt không tiá»n, cho nên má»—i khi nổ máy xe Ä‘á»u nghe được tiếng vang “rầm rầmâ€, sau khi nạp Ä‘iện sung túc tốc độ cao nhất chỉ chừng 5km/h mà thôi…
Trước nhà Diệp Dương Thà nh là má»™t con đưá»ng không quá rá»™ng rãi, sau lưng là má»™t con sông má»›i được vinh dá»± xưng danh sông Mẫu Thân cá»§a trấn Bảo Kinh, hiện tại đã biến thà nh Kinh Khê chuyên dùng là m “trung tâm xá» lý rác rưởiâ€.
Hồi còn nhá» Diệp Dương Thà nh còn thưá»ng thưá»ng mặc quần cá»™c nhảy và o trong sông thống khoái bÆ¡i lá»™i thá»a thÃch, nhưng ở mùa hè năm lá»›p 11 sau khi hắn và o trong sông bÆ¡i lá»™i, ngà y hôm sau trên ngưá»i nổi đầy ban sởi ráºm rạp, hắn cÅ©ng không bao giá» tiếp tục đụng và o con sông nà y.
Ngồi trên xe ba bánh nhìn Kinh Khê, trong đầu hồi tưởng chuyện thÆ¡ ấu, Diệp Dương Thà nh không khá»i báºt cưá»i, lắc lắc đầu xua Ä‘uổi ý nghÄ© ra ngoà i, nhà cá»§a hắn ở trước mặt không xa.
- Dừng ở đây đi.
Diệp Dương Thà nh gá»i ngừng xe, lấy và trả tiá»n, lại cưá»i cưá»i quay đầu Ä‘i vá» nhà .
Cá»a đóng chặt, mấy ngà y trước khi hắn ra khá»i nhà đã quên mang theo chìa khóa, đưa tay đẩy cá»a, cá»a bị khóa chặt thoáng lay động sau đó đứng yên.
Diệp Dương Thà nh không khá»i cưá»i khổ, Ä‘ang chuẩn bị Ä‘i qua nhà hà ng xóm mượn cá»a sổ leo và o nhà mình, sau lưng truyá»n ra thanh âm quen thuá»™c: Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Xình xịch…xình xịch…
- Di, Thà nh tá», con không phải Ä‘i công tác sao?
Mẹ cá»§a hắn là Ngô Ngá»c Phương ngồi trên xe bình Ä‘iện nhìn thấy Diệp Dương Thà nh đứng ngoà i cá»a, bước xuống xe ngạc nhiên nói:
- Sao trở vá» nhanh như váºy?
- Ha ha, chuyện khá đơn giản nên xỠlý nhanh mà thôi.
Nghe thanh âm cá»§a mẹ, trên mặt Diệp Dương Thà nh nở nụ cưá»i, xoay ngưá»i lại, nhìn ngưá»i phụ nữ trung niên vá»›i mái tóc quăn nhuá»™m mà u đỠrượu nhà n nhạt, lại mặc quần áo lao động nhà máy mà u và ng nhạt, cưá»i hì hì nói: Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Mẹ, đổi kiểu tóc khi nà o nha?
- Thì tại cha con đó, tối hôm qua lôi kéo mẹ đến chỗ dì Anh là m.
Ngô Ngá»c Phương ra vẻ oán giáºn nói:
- Còn nói là kiểu tóc nà y cùng mà u sắc nà y là thá»§y triá»u…sao hả con trai, con nhìn thấy rồi, cảm giác như thế nà o?
- Ngô…
Diệp Dương Thà nh sỠsỠcằm, đánh giá mẹ mình, hồi lâu sau lại quay đầu nhìn cha mình là Diệp Hải Trung nói:
- Cha, có phải cha cho mẹ ăn linh dược gì hay không ah? Vì sao nhìn mẹ giống như trẻ hÆ¡n mưá»i mấy tuổi váºy, là m hại con thiếu chút nữa nháºn không ra!
- Äứa nhá» nà y, miệng mồm tháºt ngá»t!
Nghe lá»i khen cá»§a con trai, Ngô Ngá»c Phương há»›n hở, lấy chìa khóa mở cá»a nói:
- Mẹ không uổng công thương con! Và o đi, đêm nay muốn ăn gì nói với mẹ…
Diệp Dương Thà nh cưá»i hì hì đáp ứng, Ä‘i theo mẹ và o nhà .
Tầng trệt được lót đá cẩm thạch nhìn qua khá sạch sẽ, mặt tưá»ng dùng sÆ¡n trắng, nhìn qua tuy rằng không xinh đẹp nhưng lại nhẹ nhà ng khoan khoái.
Cầm túi xách mà u Ä‘en đặt lên bà n bát tiên cÅ© kỹ, Ngô Ngá»c Phương quay đầu nhìn nhìn con trai, bá»—ng nhiên có chút kỳ quái há»i:
- Con đổi quần áo sao?
- …
Äối vá»›i phản ứng cháºm chạp cá»§a mẹ mình, Diệp Dương Thà nh đã sá»›m thói quen, hÆ¡i trầm mặc má»™t lúc hắn gáºt đầu cưá»i, nói:
- Bá»™ đồ kia không cẩn tháºn bị rách, con trai cá»§a mẹ cÅ©ng không thể để trần vá» nhà đi? Phải rồi, mẹ…
- Cái gì?
- Hỗn tiểu tỠCảnh Long đâu rồi?
- Ba!
Sau gáy bị Diệp Hải Trung vỗ một cái:
- Sao con gá»i em trai mình như váºy đây? Há»—n tiểu tá» cÅ©ng gá»i được sao?
- Khụ khụ…nói sai…lần sau chú ý, lần sau nhất định chú ý…
Diệp Dương Thà nh quay đầu lại cưá»i nói, phi thưá»ng chá»§ động thừa nháºn sai lầm, sau đó nói tiếp:
- Hôm nay không phải thứ bảy sao?
- Và i ngà y nữa cần thi tốt nghiệp trung há»c.
Diệp Hải Trung lấy ra gói thuốc lá, lấy ra má»™t Ä‘iếu châm lá»a, trên vầng trán mang theo vẻ nôn nóng:
- Äang ở trong trưá»ng há»c ôn táºp đâu.
- Nha…
Diệp Dương Thà nh nhìn thấy thần sắc cá»§a cha, nga má»™t tiếng liá»n trấn an:
- Cảnh Long tháºt thông minh, thi đại há»c hẳn không có vấn đỠgì.
- Không nhắc nó.
Diệp Hải Trung vẫn chưa trầm tÄ©nh lại, chẳng qua kéo đỠtà i lên ngưá»i Diệp Dương Thà nh, nhìn hắn nói:
- Nói chuyện của con trước đi.
- Chuyện của con?
Vẻ mặt Diệp Dương Thà nh kỳ quái:
- Con là m sao váºy?
20.06.2015
Chương 23
Chó nhà ai
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
- Năm nay con đã hai mươi mốt rồi đi?
Diệp Hải Trung kéo má»™t chiếc ghế gá»— ngồi xuống, trên gương mặt hÆ¡i ngăm Ä‘en hiện lên vẻ phiá»n muá»™n, rÃt sâu má»™t hÆ¡i thuốc lá cháºm rãi thở ra, ngẩng đầu nhìn con trai nói:
- Tháng sau cáºu cá»§a con Ä‘i Quảng Châu mở tiệm, cha định cho con Ä‘i cùng, hùn vốn buôn bán.
- Ãch…
Nghe được lá»i nói cá»§a cha, nụ cưá»i trên mặt Diệp Dương Thà nh Ä‘á»ng lại, cáºu cá»§a hắn ở trong má»™t nhóm thân thÃch xem như có cuá»™c sống dá»… chịu hÆ¡n má»™t chút, trong ba tiệm thá»i trang Giang Tô, Phúc Kiến chiếm được ba bốn tầng cổ phần, hà ng năm chia hoa hồng ngoà i hai mươi vạn.
Cho nên hắn tiếp tục đầu tư là chuyện bình thưá»ng, vấn đỠlà ở câu nói cá»§a cha mình, muốn hắn cùng theo cáºu Ä‘i qua địa phương kia, chiếm má»™t phần cổ phần trong tiệm?
Äầu óc Diệp Dương Thà nh có chút trướng lên, nhá» giá»ng nói:
- Cha, chúng ta…có nhiá»u tiá»n như váºy sao?
- Vấn đỠtiá»n bạc không cần con quan tâm, con nói cho cha biết, có nguyện ý cùng Ä‘i hay không là được rồi.
Vẻ phiá»n muá»™n trên vầng trán Diệp Hải Trung cà ng thêm dà y đặc… Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cáºu con nói nếu con nguyện ý cùng Ä‘i, mưá»i vạn đồng nháºp cổ cáºu sẽ đệm trước cho con, chá» năm sau khi chia hoa hồng thì trả lại.
Ngô Ngá»c Phượng đứng má»™t bên giải thÃch má»™t câu, lại bị Diệp Hải Trung xem thưá»ng, hiển nhiên cha hắn cÅ©ng không muốn cho hắn biết chuyện nà y.
Dù sao mưá»i vạn đồng đối vá»›i gia đình nà y vẫn có chút khá lá»›n, Diệp Hải Trung không muốn là m cho con trai gia tăng thêm nhiá»u áp lá»±c.
- Váºy chuyện Cảnh Long cần há»c đại há»c thì sao?
Diệp Dương Thà nh chần chá», nói:
- Hiện tại cho dù là trưá»ng đại há»c bình thưá»ng, bốn năm há»c Ãt nhất sáu bảy vạn, lâu thì hÆ¡n mưá»i vạn, vạn nhất nếu cá»a hà ng thua lá»— thì sao? Chuyện há»c táºp cá»§a Cảnh Long là m sao bây giá»?
- …
Diệp Hải Trung trầm mặc, yên lặng hút thuốc, cũng không tiếp tục mở miệng nói gì.
- Cha cá»§a con là muốn lưu cho con chút cá»§a cải, hiện tại tuổi con không còn nhá» rồi, qua và i năm cần kết hôn sinh con, chá»— nà o không cần dùng tiá»n?
Ngô Ngá»c Phương Ä‘i tá»›i sau lưng Diệp Hải Trung, đặt tay lên vai hắn, nhìn Diệp Dương Thà nh nói:
- Con đi là m việc ở công ty kia cha mẹ cũng không thấy ổn định, mà tuổi của cha mẹ thì đã lớn, là m thêm và i năm sẽ vỠhưu…
Rốt cục Diệp Dương Thà nh hiểu ná»—i phiá»n muá»™n cá»§a cha mình, trong lòng vừa động, nghÄ© tá»›i chÃn vạn rưỡi mình lưu lại, lại nhìn thần sắc háºm há»±c cá»§a cha, dáng tươi cưá»i cá»§a mẹ, chần chá» hồi lâu hắn cÅ©ng không định báo bà máºt vá» tiểu kim khố cá»§a mình, chỉ mở miệng trấn an:
- Con cháu Ä‘á»u có phúc con cháu, cha mẹ, con đã lá»›n như váºy rồi, tương lai sẽ tá»± có quy hoạch, hai ngưá»i cứ yên tâm Ä‘i, không chừng ngà y nà o đó đứa con trúng xổ số trăm vạn, bá má»™t chút đã đủ tiá»n mua nhà thì sao!
- Äừng Ä‘em tâm tư đặt và o những đưá»ng nghiêng…
Diệp Hải Trung trừng mắt liếc hắn, vứt tà n thuốc dùng chân giẫm lên, đứng dáºy nói:
- Nếu như con không muốn Ä‘i, tối nay cha qua nhà cáºu con trả lá»i chuyện nà y.
- Dạ!
Trong lòng Diệp Dương Thà nh nhẹ nhà ng thở ra, vá»™i và ng gáºt đầu cưá»i đáp ứng.
Nếu cha cá»§a hắn đưa ra ý kiến nà y ba bốn ngà y trước, khẳng định hắn đã đáp ứng, nhưng là hiện tại muốn hắn rá»i khá»i trấn Bảo Kinh Ä‘i nÆ¡i khác mở tiệm? Äây chẳng phải bá» lại tòa núi và ng không cần, chạy Ä‘i truy Ä‘uổi má»™t đồng tiá»n sao?
Äã xong công việc bà n bạc vá»›i cha mẹ, Diệp Dương Thà nh Ä‘i ra khá»i nhà đến bên cạnh bá» sông, hai tay chống lên lan can, hÃp mắt đánh giá Kinh Khê bên dưới…
CÅ©ng không biết có phải là là m theo bản năng hay không, hiện tại khu vá»±c quản hạt cá»§a hắn lấy Kinh Khê là m hạn định, từ đầu Kinh Khê đến cuối Kinh SÆ¡n Ä‘á»u là khu vá»±c quản hạt cá»§a hắn, mà qua khá»i Kinh Khê thì không phải.
Äổi cách nói khác, nhà cá»§a hắn vừa khéo nằm ở biên giá»›i khu vá»±c quản hạt cá»§a hắn…
Hiện tại chuyện hắn cần cân nhắc cÅ©ng không phải là là m sao giáo huấn Lục Äức Tưá»ng, mà là là m sao khiến cho cha mẹ yên lòng, là m cho bá»n há» biết được con cá»§a mình có thể sống, mà còn sống rất khá!
Hiện tại hắn đã Ä‘i và o xã há»™i, cho nên theo bản năng muốn tránh né sá»± quan tâm cá»§a cha mẹ, không muốn tiếp tục là m cho cha mẹ vì chuyện cá»§a mình mà phiá»n muá»™n, quan tâm, hay lo âu…
Với trước mắt mà nói, nếu hắn muốn là m cho cha mẹ được yên lòng, biện pháp hay nhất là tìm một ngôi nhà , sau đó tìm công tác mà cha mẹ cảm thấy ổn định.
Việc tìm việc là m tạm thá»i không vá»™i, nhưng nhà …
Mưá»i vạn đồng còn chưa đủ mua ná»n nhà !
Má»™t ngưá»i đứng dưới trá»i chiá»u hoà ng hôn, nhìn xuống Kinh Khê suy nghÄ© sá»± tình, bất tri bất giác thá»i gian đã qua hÆ¡n ná»a giá».
- Gâu gâu…
Thanh âm tiếng chó sá»§a đánh thức Diệp Dương Thà nh, thiếu chút nữa là m hắn giáºt mình vuá»™t tay té xuống!
- Kháo…chó nhà ai váºy?
Miễn cưỡng đứng vững, Diệp Dương Thà nh quay đầu…
- Ô ô…
Má»™t con chó ngao Tây Tạng mà u nâu vốn Ä‘ang phấn chấn sá»§a to, là má»™t con chó ngao hùng tráng cao chừng má»™t thước hai, vừa thấy Diệp Dương Thà nh xoay ngưá»i, bá»—ng nhiên láºp tức an tÄ©nh, hÆ¡n nữa phi thưá»ng có nhân tÃnh nằm úp sấp dưới đất, dùng hai móng vuốt bưng kÃn ánh mắt, trong miệng phát ra tiếng rên ô ô sợ hãi.
Lúc nà y Diệp Dương Thà nh đứng cách con chó chừng năm sáu thước, ngưá»i dắt con chó là má»™t nam nhân béo máºp ục ịch chừng ba mươi tuổi, mà chá»§ nhân con chó cÅ©ng không chú ý tá»›i hắn, vẻ mặt bồi cưá»i nhìn cô gái bên cạnh xin lá»—i:
- Tháºt sá»± là ngượng ngùng, không là m cô sợ Ä‘i?
- Không có việc gì.
Cô gái cũng không trách móc, nhẹ nhà ng lắc đầu tỠvẻ không sao, lại trực tiếp đi tới ngồi xổm trước mặt chó ngao, đưa tay vỗ vỗ đầu nó, mà con chó dưới ánh mắt nhìn soi mói của Diệp Dương Thà nh cũng không dám có dị động, chỉ quỳ rạp trên mặt đất chịu đựng hà nh động vô lễ của cô gái, trong miệng liên tục nức nở.
- Ha ha, cô cÅ©ng thÃch chó ngao Tây Tạng?
Nam nhân ục ịch nhìn thấy hà nh động cá»§a cô gái, cưá»i dà i nói:
- Mấy cô gái trẻ thÃch chó ngao cÅ©ng tháºt Ãt thấy đâu…
- Trước kia trong nhà tôi có nuôi một con.
Trên mặt cô gái hiện lên ý cưá»i dịu dà ng, thu tay vỠđứng dáºy, mang theo má»™t tia hồi ức:
- Nhưng vỠsau bị tôi tự tay bán đi.
- Vì sao?
Nghe được cô gái trả lá»i, nam nhân không khá»i sá»ng sốt, trên mặt hiện lên vẻ không đà nh lòng:
- Chẳng lẽ cô không biết chó ngao bị nuôi lớn nếu qua tay bán đi, sẽ không ăn uống tự sát sao?
- Có phải cảm thấy được tôi tháºt không nhân tÃnh? Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cô gái nở nụ cưá»i, lúm đồng tiá»n lại là m nụ cưá»i cá»§a nà ng mang theo vẻ cô tịch:
- Nhưng mà tôi cần tiá»n, có đôi khi là vì như váºy, vì tiá»n không cần quan tâm tất cả chuyện gì, không phải sao? Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cuối cùng liếc mắt nhìn con chó, cô gái hÃt sâu má»™t hÆ¡i:
- Nó rất không tệ đâu, đối đãi với nó tốt một chút…
Trong ánh mắt kinh ngạc cá»§a nam nhân, cô gái xoay ngưá»i Ä‘i xuống báºc thang, xuyên qua đưá»ng cái rất nhanh biến mất trong tầm mắt cá»§a hắn.
Mà chó ngao bị Diệp Dương Thà nh dá»a gục xuống, giá» khắc nà y bá»—ng nhiên nhảy dá»±ng lên, hướng chá»— cô gái biến mất sá»§a vang:
- Gâu gâu…
20.06.2015
Chương 24
Chó của Lưu Tuyết Oánh.
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Äó là …Lưu Tuyết Oánh?
Nam nhân ục ịch ngÆ¡ ngác nhìn theo phương hướng cô gái biến mất, Diệp Dương Thà nh cÅ©ng nhướng mà y nhìn theo bóng lưng cá»§a nà ng, sau đó đưa mắt nhìn qua chó ngao bị mình dá»a gục xuống, chần chá» má»™t thoáng thá» hô má»™t câu:
- Nhung Cầu?
- Ô…
Chó ngao luôn nhìn theo phương hướng cô gái biến mất xoay ngưá»i lại, nhìn Diệp Dương Thà nh phát ra thanh âm nức nở tuyệt vá»ng, tháºt thấp chìm, cÅ©ng tháºt khà n khà n.
- Kháo, tháºt đúng là mà y.
Diệp Dương Thà nh thấy rõ hình dáng chó ngao, hÆ¡n nữa nó cÅ©ng đáp lại, rất nhanh đã nháºn ra nó, vẻ mặt kinh ngạc Ä‘i tá»›i.
Nhung Cầu, và o năm Lưu Tuyết Oánh mưá»i lăm tuổi được cha nà ng tặng cho là m quà sinh nháºt, lúc ấy Nhung Cầu chỉ nhá» như má»™t con mèo nhá», bá»™ dạng dị thưá»ng đáng yêu, tên Nhung Cầu là do cả lá»›p há»c cùng nhau đặt tên cho nó!
Äối vá»›i con chó ngao nà y, ấn tượng cá»§a Diệp Dương Thà nh tương đối khắc sâu, lúc há»c lá»›p mưá»i nó còn nhá», chỉ xem như đối tượng để trêu chá»c, nhưng vá» sau khi lên lá»›p mưá»i má»™t, chạng vạng mùa hè Nhung Cầu bá»—ng nhiên xuất hiện ở cá»a lá»›n trưá»ng há»c chá» Lưu Tuyết Oánh tan trưá»ng.
Vừa vặn hôm đó có và i tên côn đồ không có mắt tìm Lưu Tuyết Oánh muốn sá»— sà ng, cuối cùng bị Nhung Cầu đánh gục, còn cắn rá»›t lá»— tai cá»§a má»™t tên côn đồ! Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chuyện nà y lúc ấy đã nhấc lên sóng to gió lá»›n trong trưá»ng, nhưng kết quả xá» lý sau đó không được công bố, trở thà nh vụ án chưa được giải quyết lá»›n nhất cá»§a năm đó, bởi vì sau khi Nhung Cầu cắn ngưá»i không bao lâu Lưu Tuyết Oánh đã chuyển trưá»ng rá»i Ä‘i.
Thoáng chớp mắt đã qua tròn năm năm, bộ dáng Nhung Cầu đã nhạt nhòa trong đầu Diệp Dương Thà nh từ lâu, nhưng không nghĩ tới hôm nay của năm năm sau lại gặp lại Nhung Cầu.
HÆ¡n nữa dây xÃch trên cổ Nhung Cầu lại nằm trong tay má»™t nam nhân xa lạ!
Khoảng cách năm sáu thước chỉ chừng bảy tám bước, thoáng cân nhắc, Diệp Dương Thà nh đi tới trước mặt Nhung Cầu, cúi xuống vươn tay sỠsỠđầu của nó:
- Tiểu tá» kia, năm năm không gặp lá»›n như váºy ah!
- Ô ô…
Nhung Cầu trầm thấp nức nở, dùng đầu của mình nhẹ nhà ng cỠlên bà n tay Diệp Dương Thà nh, trong mơ hồ hắn nhìn thấy được đôi mắt Nhung Cầu lóe nước mắt!
- Tiểu huynh đệ, cáºu nháºn thức nó?
Vẻ mặt nam nhân kinh ngạc, biểu hiện kỳ quái cá»§a cô gái khi nãy đã đủ cho hắn liên tưởng, không nghÄ© tá»›i chỉ nháy mắt lại xuất hiện má»™t ngưá»i cÅ©ng biết con chó cá»§a mình! Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ha ha, cô gái vừa rồi là chủ cũ của nó.
Diệp Dương Thà nh vuốt ve đầu Nhung Cầu, hÆ¡i ngẩng đầu nhìn nam nhân cưá»i há»i:
- Nà ng bán nó cho anh sao?
- Tôi mua nó trong chợ chó ở huyện thà nh.
Nam nhân thoáng chần chá», nói:
- Mua mưá»i lăm vạn, nhưng sau khi mua vá» nó không ăn không uống, đã ba ngà y rồi cho nên tôi dắt nó ra ngoà i Ä‘i dạo…Cô gái vừa rồi là chá»§ cÅ© cá»§a nó sao?
- Phải.
Diệp Dương Thà nh gáºt nhẹ đầu, nhìn nhìn Nhung Cầu lại thở dà i, ngay sau đó hất hất cằm chỉ và o đồ ăn cho chó trong tay nam nhân, nói:
- ÄÆ°a đồ ăn cho tôi Ä‘i, tôi thá» xem má»™t chút.
- Nga, nga, tốt.
Nam nhân nhanh chóng gáºt đầu, cầm bình thức ăn trong tay đưa cho Diệp Dương Thà nh, đồng thá»i nói:
- Cáºu có biết cô gái kia xảy ra chuyện gì hay không? Sao lại bán cả con chó cá»§a mình!
- Có lẽ trong nhà nà ng xảy ra chuyện gì đi, là chuyện gì tôi cũng không biết rõ rà ng.
Tiếp nháºn bình thức ăn, Diệp Dương Thà nh thoáng chần chá» lại bổ sung:
- Tôi không quá quen thuộc với nà ng.
- Nha…
Nam nhân như có suy nghÄ© gì khẽ nga má»™t tiếng, sau đó Ä‘em lá»±c chú ý chuyển qua chó ngao, trong ánh mắt lóe tia khẩn trương, dù sao cÅ©ng bá» mưá»i lăm vạn mua vá» con chó nà y, nếu nó chết đói tháºt thiệt thòi lá»›n!
Chỉ cần nó chịu mở miệng ăn chút gì, chuyện cảm tình có thể cháºm rãi bồi dưỡng đó thôi!
- Ngoan, mở miệng ra.
Diệp Dương Thà nh đổ thức ăn và o lòng bà n tay, buông bình, lại dùng một tay vuốt ve đầu Nhung Cầu, vừa đưa thức ăn tới bên miệng nó.
Có lẽ do Diệp Dương Thà nh từng gặp mặt Nhung Cầu và i lần, hoặc là nó bị Cá»u Tiêu Thần Cách cá»§a hắn là m ảnh hưởng, đã ba ngà y ba đêm nó chưa ăn uống gì rốt cục chịu há miệng bắt đầu ăn cÆ¡m.
Một *** thức ăn rất nhanh cạn sạch, trên mặt nam nhân mang theo vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, miệng liên tục đa tạ:
- Tháºt sá»± là cảm Æ¡n cáºu, mấy ngà y nay tôi sầu muốn chết, cảm Æ¡n, tháºt cảm tạ…
- Äối đãi vá»›i nó tốt má»™t chút.
Diệp Dương Thà nh hÃt sâu má»™t hÆ¡i, vá»— vá»— đầu Nhung Cầu, nhìn nam nhân mỉm cưá»i nói:
- Nếu nó còn không chịu ăn cơm, anh có thể đem nó tới nơi nà y, nhà tôi ở đó…
Chỉ vị trà nhà mình, lại đưa mắt nhìn nam nhân vừa khiêng vừa túm Nhung Cầu rá»i Ä‘i, nhìn má»™t mà n không chút hà i hòa kia, Diệp Dương Thà nh chỉ khẽ thở dà i, xoay ngưá»i Ä‘i vá» nhà . Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Quả tháºt hắn đồng tình vá»›i Nhung Cầu, nhưng thái độ cá»§a Lưu Tuyết Oánh đã tổn thương hắn tháºt sâu, nếu nà ng cảm thấy nói chuyện vá»›i hắn nhiá»u má»™t câu chỉ là vô nghÄ©a, như váºy vì sao lúc trước lại Ä‘em tình cảm bạn há»c bắt ngoà i miệng đây?
Nói khó nghe má»™t chút, chuyện Nhung Cầu chết hay sống liên quan gì tá»›i hắn? Nhưng mặc dù là nói như váºy, nhưng hắn Ä‘i và i chục bước đưá»ng, vẫn theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua phương hướng nam nhân cùng Nhung Cầu Ä‘i khuất.
Khẽ cưá»i tá»± giá»…u, hắn lắc đầu Ä‘i và o nhà .
- Mẹ, con tháºt sá»± có việc gấp ah…
Vừa Ä‘i và o cá»a, liá»n nghe được thanh âm van cầu cá»§a em trai:
- Cho con ba mươi đồng thôi…
- Không nói rõ rà ng lý do, mẹ sẽ không đưa tiá»n cho con.
Mẹ cá»§a hắn dị thưá»ng kiên quyết biểu lá»™ láºp trưá»ng cá»§a mình, ngay sau đó quở trách:
- Con nói con Ä‘i, đã lên cấp ba rồi, và i ngà y nữa đã thi tốt nghiệp trung há»c, còn có tâm tư chạy đông chạy tây mà không chịu ôn bà i…
- Chuyện gì váºy?
Diệp Dương Thà nh Ä‘i và o nhà , nhấc lên rèm cá»a vươn đầu và o, liếc mắt nhìn thấy Diệp Cảnh Long Ä‘ang lôi kéo tay mẹ mình:
- Xảy ra chuyện gì?
- Ca…
Diệp Dương Thà nh xuất hiện, là m Diệp Cảnh Long đổi mục tiêu, vui vẻ xoay ngưá»i kéo tay anh trai, lúng túng nói:
- Có việc…em muốn xin ba mươi đồng cần dùng gấp…
- Không cho phép con cho nó!
Còn chưa đợi Diệp Dương Thà nh tá» thái độ, Ngô Ngá»c Phương đã ngăn chặn, liếc mắt nhìn con út nói:
- Ngưá»i đã lá»›n như váºy, há»i anh mình đòi tiá»n, con có xấu hổ hay không?
- Váºy mẹ cho con tiá»n Ä‘i!
Diệp Cảnh Long tháºt u oán quay đầu nói má»™t câu, sau đó lại đáng thương nhìn anh trai:
- Ca…
- Không có tiá»n!
Diệp Dương Thà nh nghiêm mặt, nói ra và i lá»i là m mẹ mình có chút hà i lòng, nhưng sau khi nói xong nhấc chân Ä‘i và o phòng bếp, ngay lúc vừa Ä‘i qua rèm cá»a, Diệp Cảnh Long đột nhiên cảm giác lòng bà n tay mình có đồ váºt gì đó…
Nhưng tiểu tá» nà y cÅ©ng có thiên phú biểu diá»…n, thoáng kinh ngạc má»™t lúc lại là m ra vẻ buồn bã, than thở rá»i khá»i phòng bếp chui và o nhà tắm, khóa cá»a lại xong má»›i buông lá»ng tay…
- Một trăm…hai trăm…hai trăm rưỡi…ách…
21.06.2015
Chương 25
Äầu óc có vấn Ä‘á»
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Dùng qua cÆ¡m chiá»u, dá»±a theo quy cá»§ cá»§a Diệp gia cần lên lầu nghỉ ngÆ¡i, Diệp Dương Thà nh lên lầu bốn, Diệp Cảnh Long lên lầu ba.
Nằm trên giưá»ng, ánh đèn da cam rÆ¡i trong phòng, Diệp Dương Thà nh có chút ngÆ¡ ngác nhìn lên trần nhà xi măng, ở khách sạn và i ngà y bây giá» nằm trên giưá»ng ván gá»— cảm giác khó chịu không nói nên lá»i.
Trong đầu nghÄ© ngợi lung tung, theo bản năng hắn xoay ngưá»i tìm tư thế thoải mái tiếp tục nằm, thá»i gian lặng lẽ trôi qua, trong nháy mắt đã hÆ¡n tám giá» tối.
- Dát chi…
Thanh âm tiếng vang tháºt khẽ, nhưng là m kinh động Diệp Dương Thà nh, hắn cháºm rãi ngồi dáºy ngưng thần tÄ©nh khà cẩn tháºn lắng nghe động tÄ©nh dưới lầu.
- Sà n sạt…
Thanh âm sà n sạt vang lên, tựa hồ tiếng già y ma xát trên mặt đất, tiếp theo hết thảy khôi phục bình tĩnh như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Nhưng Diệp Dương Thà nh sẽ không khá» dại cho rằng Diệp Cảnh Long ra ngoà i Ä‘i tiểu, hắn bước xuống giưá»ng, Ä‘i ra cạnh cá»a sổ cúi đầu nhìn xuống, liếc mắt liá»n thấy Diệp Cảnh Long Ä‘ang rón rén Ä‘i ra ngoà i!
- Tiểu tá» nà y…đêm hôm khuya khoắc như váºy Ä‘i đâu? Chẳng lẽ lại Ä‘i đánh bạc!
Nhìn thấy Diệp Cảnh Long cháºm rãi chạy và o ngõ tắt nhá», trong lòng Diệp Dương Thà nh chấn động mạnh, búng tay thà nh tiếng:
- Äến má»™t con ruồi trâu, nhanh!
Có lẽ vì Diệp gia ở gần Kinh Khê, vì váºy tốc độ ruồi trâu tháºt nhanh, chưa đầy năm giây có má»™t con ruồi trâu vững và ng rÆ¡i và o trong lòng bà n tay hắn.
Hắn nằm nhanh xuống giưá»ng, đắp má»n xong hai mắt nhắm lại, trong đầu nhảy ra dòng chữ:
Ãm ảnh thà nh công, công đức huyá»n Ä‘iểm -1.
Có nhiá»u lần kinh nghiệm thao tác, lần nà y cÅ©ng không cần huấn luyện thÃch ứng, thao tác ruồi trâu vá»— cánh chui qua khe hở cá»a sổ truy theo Diệp Cảnh Long.
Cũng may tiểu tỠkia chạy không nhanh, mà phản ứng của Diệp Dương Thà nh đúng lúc, phi hà nh trên không trung cao ba thước không đến ba mươi giây đã nhìn thấy bóng lưng Diệp Cảnh Long.
- Pháo Äồng, mau xuống đây!
Äi trong ngõ hẻm nhỠước chừng năm phút, Diệp Cảnh Long đứng trước cá»a má»™t ngôi nhà , ngẩng đầu hô lá»›n má»™t tiếng.
Không bao lâu trên cá»a sổ lầu hai lá»™ ra đầu cá»§a má»™t thiếu niên bằng tuổi Diệp Cảnh Long, vẻ mặt khẩn trương, lại ra dấu cho Diệp Cảnh Long đừng lên tiếng, giảm thấp thanh âm nói:
- Kháo, cáºu đừng lá»›n tiếng!
- Ha ha…
Diệp Cảnh Long lúc nà y má»›i sá»±c nhá»›, cưá»i khan hai tiếng sá» sá» gáy, cÅ©ng giảm thấp thanh âm cá»§a mình:
- Nhanh lên Ä‘i, tối nay là hai ngưá»i chúng ta đâu!
- Äã biết, cáºu đợi chút nữa, tôi láºp tức xuống ngay.
Thiếu niên trên lầu gáºt đầu, sau đó rụt đầu và o phòng.
Nhìn tá»›i đây Diệp Dương Thà nh Ä‘ang Ä‘áºu trên má»™t sợi dây Ä‘iện không khá»i cảm thấy má» mịt, tối nay là hai ngưá»i bá»n há»? Là ý tứ gì!
Diệp Cảnh Long là em trai cá»§a hắn, Diệp Dương Thà nh đương nhiên rất hiểu tÃnh khà cá»§a em mình, theo lý mà nói có chuyện lần trước, hÆ¡n nữa lâm và o chưa sâu, chỉ cần đầu óc Diệp Cảnh Long không phải bị con lừa đá thì tuyệt đối sẽ không tiếp tục đến sòng bạc là m chuyện Ä‘iên rồ. Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chẳng lẽ ngoại trừ chuyện xảy ra tại sòng bạc lần đó, Diệp Cảnh Long còn có chuyện gì khác gạt hắn? NghÄ© hồi lâu vẫn không nghÄ© ra nguyên nhân, Diệp Dương Thà nh hạ quyết tâm đêm nay phải Ä‘i theo em trai xem sao, tháºt muốn nhìn xem thằng nhóc kia Ä‘ang là m gì!
Diệp Dương Thà nh đã quyết định chá»§ ý, thiếu niên gá»i Pháo Äồng từ trong nhà đi ra, nhẹ chân nhẹ tay đóng cá»a lại, nhìn Diệp Cảnh Long nhá» giá»ng nói:
- Ngà y mai là m sao nói với cha mẹ tôi đây?
- Ha ha…
Diệp Cảnh Long cưá»i nói:
- Thì nói chúng ta hẹn nhau chạy bá»™ rèn luyện, đã sắp thi tốt nghiệp trung há»c, bảo trì thể lá»±c cùng thể trạng dồi dà o là phi thưá»ng trá»ng yếu!
- Biện pháp tốt!
Thiếu niên hai mắt tá»a sáng.
Mà giá» khắc nà y bản thể Diệp Dương Thà nh Ä‘ang nằm trên giưá»ng cÅ©ng Ä‘en mặt, tiểu tá» nà y…từ khi nà o nói dối cÅ©ng thuáºn miệng như váºy đây?
Hai tiểu tá» thì thầm má»™t lúc, sau khi thông đồng xong khẩu cung liá»n bắt đầu sóng vai Ä‘i ra đưá»ng lá»›n, Diệp Dương Thà nh tháºt cẩn tháºn Ä‘i theo, đêm nay thế nà o cÅ©ng phải tìm hiểu cho rõ chuyện nà y má»›i được!
Nếu như là chuyện đà ng hoà ng, Diệp Dương Thà nh cÅ©ng sẽ không nói gì, nếu là m chuyện gì sai phạm, nói không chừng phải dùng má»™t chút quyá»n uy anh trai, giáo huấn đứa em ngu xuẩn nà y má»™t chút!
Diệp Cảnh Long cùng Pháo Äồng Ä‘i vòng ra khá»i ngõ nhá», dừng lại ở tiệm trái cây mua má»™t Ãt chuối, táo cùng lê, còn mua thêm má»™t bó hoa bách hợp…
Vừa nhìn thấy dáng vẻ cá»§a hai tên tiểu tá», trong lòng Diệp Dương Thà nh liá»n có suy Ä‘oán.
Sá»± tháºt cÅ©ng như suy Ä‘oán cá»§a hắn, sau khi mua xong đồ váºt hai ngưá»i liá»n chạy tá»›i bệnh viện trấn Bảo Kinh, lại cầm theo hoa quả cùng hoa Ä‘i lên lầu ba và o má»™t gian phòng bệnh.
- Dáºt Phong, thế nà o? Có thấy khá hÆ¡n chút nà o không?
Thừa dịp hai ngưá»i mở cá»a, Diệp Dương Thà nh thao tác ruồi trâu chui và o phòng bệnh, bên trong có ba giưá»ng, nhưng chỉ có giưá»ng ở giữa có má»™t tiểu nam sinh chừng mưá»i bảy mưá»i tám tuổi Ä‘ang nằm, trên tá»§ ti vi chất đầy hoa quả cùng hoa tươi, Diệp Cảnh Long thuáºn tay đặt đồ váºt lên tá»§, vẻ mặt thân thiết nhìn tiểu nam sinh kia.
Mà Diệp Dương Thà nh nhìn thấy tiểu nam sinh, trên mặt hiện vẻ kinh ngạc, tiểu tá» nà y…không phải là tiểu tá» bị ném khá»i sòng bạc đêm qua hay sao?
- Ân…đã tốt hÆ¡n nhiá»u.
Triệu Dáºt Phong thoáng nhúc nhÃch ngưá»i, nụ cưá»i trên mặt có chút gượng ép:
- Không phải đã nói hai cáºu không cần đến đây sao? Tại sao lại đến đây?
- Cáºu vì ra mặt cho chúng tôi má»›i bị thương thôi!
Vẻ mặt Diệp Cảnh Long thà nh tháºt nói:
- Nếu như chúng tôi không đến, chúng tôi còn là ngưá»i sao?
- Äúng váºy, đúng váºy.
Pháo Äồng láºp tức tiếp lá»i:
- Nếu cáºu không đến sòng bạc yêu cầu trả tiá»n cho chúng tôi, cáºu có thể bị bá»n hắn đánh như vầy sao?
- …
Lúc nà y Diệp Dương Thà nh xem như hoà n toà n hết lá»i để nói, cuối cùng hiểu được mấy đứa con nÃt nà y đã là m chuyện gì. Tìm ngưá»i cá»§a sòng bạc đòi trả tiá»n lại? Äầu óc đứa bé nà y phá»ng chừng có vấn Ä‘á»â€¦Khó trách tối hôm qua nghe đám lưu manh kia nói, Ä‘i tìm Quân ca đà m phán! CÅ©ng may chỉ là bị thương, nhìn qua không khả năng bị đánh tà n táºt.
Ngay khi hắn than nhẹ má»™t tiếng, chuẩn bị bay ra cá»a sổ rá»i Ä‘i, ngoà i hà nh lang bệnh viện vang lên tiếng bước chân há»—n độn.
- ÄÆ°a và o 307 Ä‘i!
Thanh âm hùng háºu mạnh mẽ cá»§a má»™t nam tá» trung niên vang lên, còn chưa đợi Diệp Dương Thà nh phục hồi lại tinh thần, ngưá»i kia tiếp tục hô:
- Tiểu Trương, mở cá»a phòng ra!
- Ai, đã biết!
Một cô gái trẻ tuổi đáp ứng.
Ngay sau đó cá»a phòng bệnh đẩy ra, thanh âm ngưá»i trung niên tiếp tục nói:
- Mau, đẩy và o đi!
21.06.2015
Chương 26
Ông không phải là cha cá»§a tôi Ä‘i Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
Băng ca được đẩy và o phòng, không ai chú ý trên vách tưá»ng có váºt gì hay không, cÅ©ng không ai phản ứng ba há»c sinh trung há»c như Diệp Cảnh Long, đẩy băng ca và o trong phòng xong, bắt đầu nâng ngưá»i bệnh đặt lên giưá»ng nằm gần nhà vệ sinh.
Ngay lúc há» chuyển ngưá»i bệnh lên giưá»ng, Diệp Dương Thà nh Ä‘ang Ä‘áºu trên tưá»ng nhìn thấy cảnh nà y thiếu chút nữa đã rÆ¡i xuống đất, kháo, đó là …
Diệp Dương Thà nh Ä‘ang nằm trong nhà cÅ©ng bất chấp con ruồi trâu kia, trá»±c tiếp triệt tiêu ám ảnh, mở mắt nhảy dá»±ng khá»i giưá»ng, luống cuống tay chân mặt quần áo, nhét và cùng di động và o túi quần liá»n vá»™i và ng rá»i khá»i phòng.
Xuống lầu ra khá»i nhà hắn liá»n đưa tay vẫy má»™t xe ba bánh, nhảy lên nói:
- Äi bệnh viện!
CÅ©ng không mua hoa quả hay hoa tươi, hắn Ä‘i thẳng tá»›i bệnh viện trấn, trả mưá»i đồng tiá»n xe xong không chá» lấy tiá»n thối, xoẹt má»™t tiếng nhảy xuống khá»i xe vá»™i vã xông và o bệnh viện.
CÅ©ng may tốc độ cá»§a hắn tháºt vừa lúc, cá»a bệnh viện chưa đóng lại, vẻ mặt hắn cuống quýt chạy lên thang lầu, thẳng tá»›i phòng 307!
- Bác sĩ, bạn của tôi không sao chứ?
Lao tá»›i cá»a phòng bệnh 307, vừa lúc nhìn thấy vị bác sÄ© trung niên khi nãy, hắn đưa tay kéo tay bác sÄ©, thở gấp nói:
- Thương thế thế nà o?
- Bạn của anh?
Bác sÄ© Ä‘i ra khá»i phòng bệnh, dáng vẻ nho nhã mắt Ä‘eo kÃnh, trên gương mặt chữ Ä‘iá»n lá»™ vẻ nghi hoặc:
- Ngưá»i nà o là bạn cá»§a anh?
- ChÃnh là ngưá»i mặc đồng phục hiệp cảnh!
Diệp Dương Thà nh vá»™i há»i:
- Hắn không sao chứ?
- Nga, đó là bạn của anh sao?
Bác sÄ© lúc nà y má»›i hiểu ra, giáºt mình nga má»™t tiếng, cưá»i cưá»i nói:
- Äã kiểm tra, não bá»™ có váºt nặng va chạm, hÆ¡i có chút não chấn động, vấn đỠkhông nghiêm trá»ng lắm, nghỉ ngÆ¡i và i ngà y sẽ vô sá»±. Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Váºy trên ngưá»i hắn…nga, cảm Æ¡n!
Theo bản năng hắn nói má»™t câu, ngay sau đó hắn chợt sá»±c tỉnh, Ä‘em ná»a câu còn lại nuốt trở và o, dưới ánh mắt kinh ngạc cá»§a bác sÄ© mở miệng cảm tạ, sau đó trá»±c tiếp Ä‘i và o phòng bệnh.
- Ca…sao anh lại tới đây?
Diệp Dương Thà nh vừa Ä‘i và o phòng bệnh, Diệp Cảnh Long vốn đã nghe được thanh âm cá»§a hắn định tìm chá»— trốn nhưng không có đà nh gượng cưá»i quay đầu lại, nhìn Diệp Dương Thà nh rụt rè há»i.
- Di, tại sao em cũng ở đây?
Diệp Dương Thà nh biết rõ còn cố há»i, lá»™ ra vẻ mặt giáºt mình, tiếp theo sắc mặt trầm xuống:
- Äêm hôm khuya khắc không ở nhà ngá»§, chạy tá»›i nÆ¡i nà y là m cái gì?
- Là …bạn há»c cá»§a em bị bệnh, tụi em Ä‘i và o đây chiếu cố cho hắn đâu.
Nếu đã bị bắt gặp, Diệp Cảnh Long đà nh nói tháºt, nhưng nói xong câu đó hắn tá»±a hồ cÅ©ng không thăng bằng, bổ sung má»™t câu:
- Không phải anh cũng đến sao…
Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Thằng nhóc, em còn đi so sánh với anh?
Diệp Dương Thà nh trừng mắt liếc em trai, cÅ©ng không nói tiếp, hắn đã sá»›m hiểu rõ nguyên do sá»± tình nên cÅ©ng không tiếp tục rối rắm trong chuyện nà y, quay đầu nhìn lên Trần Thiếu Thanh Ä‘ang nằm trên giưá»ng bệnh dá»±a cạnh tưá»ng.
Tiếp theo ánh mắt hắn rÆ¡i lên bá»™ đồng phục hiệp cảnh tản ra mùi máu tươi vừa cởi ra trên ngưá»i Trần Thiếu Thanh.
- Cô y tá, bạn của tôi không sao chứ?
Diệp Dương Thà nh há»i nữ y tá Ä‘ang đắp má»n cho Trần Thiếu Thanh.
- Nga, anh ấy sao?
Nghe câu há»i, nữ y tá quay đầu cưá»i cưá»i, nói:
- Không có vấn đỠgì lá»›n, phá»ng chừng đợi lát nữa sẽ tỉnh lại, anh là bạn anh ấy sao?
- Phải.
Nghe được hai lần xác nháºn cá»§a y tá bác sÄ©, Diệp Dương Thà nh xem như yên tâm, cưá»i cưá»i nói:
- Là bạn thân của tôi đâu…
- Cô y tá…
Vừa lúc đó Triệu Dáºt Phong vốn Ä‘ang nằm trên giưá»ng bệnh không lên tiếng bá»—ng nhiên mở miệng há»i:
- Chị y tá, chị có biết Triệu Dung Dung đi đâu không?
- Triệu Dung Dung?
Nữ y tá thoáng ngây ngưá»i, quay lại nhìn Triệu Dáºt Phong nói:
- Nà ng đã tan sở từ sớm…
Nói tới đây, nữ y tá chợt nói:
- Nga, cáºu chÃnh là em trai cá»§a Dung Dung sao? Yên tâm Ä‘i, tối nay tôi trá»±c ban, quan hệ giữa tôi cùng chị cá»§a cáºu rất tốt!
- VỠnhà ?
Nghe được nữ y tá trả lá»i, Triệu Dáºt Phong hÆ¡i có chút thất vá»ng, lẩm bẩm má»™t câu cÅ©ng không há»i thêm gì nữa.
- Hai cáºu Ä‘á»u vá» nhà ngá»§ Ä‘i.
Thấy Triệu Dáºt Phong không tiếp tục há»i gì, nữ y tá mỉm cưá»i sá» sỠđầu Pháo Äồng, nói:
- NÆ¡i nà y giao cho tôi là được rồi, hai cáºu Ä‘á»u là bạn há»c cá»§a cáºu ấy Ä‘i? Cấp ba sắp phải thi tốt nghiệp rồi, nên dưỡng đủ tinh thần, Ä‘i vá» nhà đi!
- Phải, đêm nay anh ở lại đây, có thể giúp hai đứa chiếu cố cáºu ấy má»™t chút.
Diệp Dương Thà nh cÅ©ng đứng vá» phÃa y tá, láºp tức nói:
- Nhanh vỠnhà đi!
- Váºy…chúng ta vá» sao?
Diệp Cảnh Long cùng Pháo Äồng liếc nhìn nhau, sau đó nhìn Triệu Dáºt Phong, Pháo Äồng chần chá» há»i:
- Cáºu ở má»™t mình trong bệnh viện không sao chứ?
- Hai cáºu quay vá» ngá»§ Ä‘i.
Triệu Dáºt Phong khẽ lắc đầu, nhá» giá»ng nói:
- Tôi không sao.
- Nha…
Lúc nà y Diệp Cảnh Long cùng Pháo Äồng má»›i yên lòng, cháºm rãi rá»i khá»i phòng bệnh, nữ y tá kiểm tra lại hai bệnh nhân, sau đó cÅ©ng rá»i Ä‘i, còn đóng lại cá»a phòng.
Trong phút chốc phòng bệnh vốn có chút ồn à o đã yên tÄ©nh trở lại, chỉ nghe được thanh âm hô hấp cá»§a ba ngưá»i.
Trần Thiếu Thanh nằm mê man trên giưá»ng bệnh, Diệp Dương Thà nh xốc má»n kiểm tra thân thể hắn, quả tháºt không thấy có vết thương gì rõ rà ng, ở khuá»·u tay có chút rách da, ngoà i ra cÅ©ng không nhìn thấy được gì.
Nhìn trạng thái hiện tại cá»§a Trần Thiếu Thanh, phá»ng chừng vẫn chưa thể tỉnh lại, mặc dù muốn đánh thức hắn, há»i nguyên nhân hắn bị thương, nhưng do dá»± tháºt lâu Diệp Dương Thà nh bá» qua ý tưởng ngu xuẩn nà y, dá»±a và o tưá»ng ngáp dà i.
Äêm dà i, chẳng lẽ mình cứ ngây ra như váºy sao? Diệp Dương Thà nh có chút cưá»i khổ lắc lắc đầu, bá»—ng nhiên quay đầu lại nhìn Triệu Dáºt Phong, chá»§ động há»i chuyện:
- Cáºu là bạn há»c cá»§a Cảnh Long?
- Phải.
Quả nhiên không ngoà i sở liệu cá»§a Diệp Dương Thà nh, Triệu Dáºt Phong vẫn chưa ngá»§, trầm mặc má»™t lát lại ân má»™t tiếng, xem như trả lá»i câu há»i cá»§a Diệp Dương Thà nh.
- Cáºu tên gì?
- Triệu Dáºt Phong.
- Bao lá»›n ah?
- Mưá»i bảy.
- Ha ha…
HÆ¡i hiểu chút tin tức, Diệp Dương Thà nh gáºt đầu cưá»i, nói tiếp:
- Mưá»i bảy tuổi, là thá»i kỳ tâm lý phản nghịch nghiêm trá»ng nhất đâu, tổn thương trên ngưá»i cáºu là bị ngưá»i đánh Ä‘i?
- Là m sao anh biết?
Vẻ mặt Triệu Dáºt Phong kinh ngạc quay đầu liếc mắt nhìn Diệp Dương Thà nh, tiếp theo có chút khẩn trương:
- Anh không phải là cha của tôi…ách…đi.
- Äứa nhá» nà y, không phải là bị ngưá»i ta đánh thà nh ngu xuẩn rồi Ä‘i?
Lá»i nói không rõ rà ng cá»§a Triệu Dáºt Phong rÆ¡i và o trong tai Diệp Dương Thà nh biến thà nh: anh không phải cha cá»§a tôi Ä‘i? Lúc nà y hắn định vươn tay thăm dò trán cá»§a Triệu Dáºt Phong, muốn xem tiểu tá» kia có phải bị ngưá»i cá»§a sòng bạc đánh choáng váng.
Nhưng đúng lúc nà y Trần Thiếu Thanh đột nhiên phát ra tiếng rên rỉ cực kỳ đáng khinh:
- Nha…
Diệp Dương Thà nh chợt rùng mình.
26.06.2015
Chương 27
Chúng ta hẳn cần nói chuyện
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
- Mình hi sinh sao? Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trần Thiếu Thanh cháºm rãi mở mắt ra, ánh mắt có chút ngây dại nhìn lên trần nhà , trong miệng lẩm bẩm mÆ¡ hồ, biểu hiện di chứng đại não chấn động!
- Nè, cáºu không phải tháºt sá»± bị ngưá»i ta đánh thà nh ngu xuẩn Ä‘i?
Nhìn thấy phản ứng cá»§a Trần Thiếu Thanh, trên trán Diệp Dương Thà nh tối Ä‘en, tạm thá»i ném Triệu Dáºt Phong sang má»™t bên, oạch má»™t tiếng đứng dáºy Ä‘i tá»›i bên cạnh sá» soạng trên ngưá»i Trần Thiếu Thanh.
Tay phải đặt lên ngá»±c Trần Thiếu Thanh, cháºm rãi Ä‘i xuống, xuống xuống nha…đến gần rồi…cà ng đến gần rồi…sắp bắt được…
- Kháo! Äem móng vuốt cá»§a cáºu cách chá»— đó cá»§a tôi xa má»™t chút!
Trần Thiếu Thanh đột nhiên rống to má»™t tiếng, không là m Diệp Dương Thà nh giáºt mình ngược lại là m Triệu Dáºt Phong hoảng sợ.
Vẻ mặt cưá»i khổ nhìn Diệp Dương Thà nh, trên trán Trần Thiếu Thanh chất đầy vẻ sầu bi:
- Là m sao cáºu biết tôi Ä‘ang giả vá»?
- Nghe được.
Diệp Dương Thà nh cưá»i hắc hắc.
- Là m sao mà nghe được?
Trần Thiếu Thanh không hiểu mình lộ ra sơ hở chỗ nà o, biểu diễn của hắn hẳn là không chỗ nà o chê được mới đúng!
- Thanh âm rên rỉ đầu tiên cá»§a cáºu…
Diệp Dương Thà nh hắng giá»ng, Ä‘em thanh âm rên rỉ cá»§a Trần Thiếu Thanh lặp lại vô cùng khoa trương:
- Nha…
- Kháo, tôi có hạ lưu như váºy sao?
Lông tÆ¡ trên ngưá»i Trần Thiếu Thanh dá»±ng ngược, cưá»i mắng:
- Tôi thấy cáºu há»c theo tôi là giả, mượn cÆ¡ há»™i phát tiết má»›i là tháºt!
- Hắc, thanh giả tá»± thanh trá»c giả tá»± trá»c, ánh mắt quần chúng là sáng ngá»i, vô nghÄ©a phản kháng chỉ là phà công…
Diệp Dương Thà nh nói:
- Nói một chút đi, rốt cục xảy ra chuyện gì?
- Ai, bị ngưá»i chÆ¡i thôi, còn xảy ra chuyện gì.
Vẻ tươi cưá»i trên mặt Trần Thiếu Thanh Ä‘á»ng lại, khẽ thở dà i:
- Lần nà y váºn khà tốt, đối phương còn chưa kịp hạ nặng tay, nếu còn tiếp tục thêm má»™t lần, lão Diệp, mạng nhá» cá»§a huynh đệ phải dừng ở đây.
- Có nghiêm trá»ng như váºy sao?
Nháºn chân đánh giá sắc mặt Trần Thiếu Thanh, Diệp Dương Thà nh cÅ©ng biết hắn không phải nói đùa, nụ cưá»i trên mặt dần Ä‘á»ng lại, theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua Triệu Dáºt Phong, sau đó lại nhìn Trần Thiếu Thanh: Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ai đã hạ thá»§ vá»›i cáºu? Còn nữa, vết máu trên ngưá»i cáºu là chuyện gì xảy ra?
- Vết máu kia Ä‘á»u là cá»§a ngưá»i khác, buổi chiá»u có má»™t lão thái thái hÆ¡n tám mươi sẩy chân từ lầu hai ngã xuống, chết ngay tại chá»—.
Khuôn mặt Trần Thiếu Thanh thoáng co rúm, thần sắc ảm đạm:
- Sau khi Ä‘i Ä‘iá»u tra xong, tôi đã đưa bà đến nhà tang lá»….
- Vì sao không dùng xe váºn chuyển qua?
Diệp Dương Thà nh khó hiểu.
- A, Lục Äức Tưá»ng nói xe trong sở không đủ…
Trần Thiếu Thanh cắn chặt răng, hÃt sâu má»™t hÆ¡i, cố gắng duy trì vẻ mặt bình tÄ©nh nhưng ngữ khà vẫn run rẩy:
- Muốn cho tôi đưa bà đến nhà tang lá»…, từ phưá»ng chÃn đến nhà tang lễ… Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vì sao lại bị não chấn động?
Diệp Dương Thà nh có thể cảm thụ được tâm tình của bạn mình lúc nà y, vì bảo trụ bát cơm mà bỠxuống tôn nghiêm của một nam nhân, rốt cục có đáng giá hay không?
- Sau khi tôi đưa bà đến nhà tang lá»…, má»›i ra cá»a liá»n nháºn được Ä‘iện thoại cá»§a Lục Äức Tưá»ng.
Trần Thiếu Thanh cháºm rãi nhắm mắt lại, khóe môi hiện lên nét cưá»i tá»± giá»…u chua xót:
- Hắn nói có ngưá»i báo cảnh, ở ngõ Hoa Äán có má»™t tên trá»™m cướp xông và o nhà gây án, muốn tôi Ä‘i bảo há»™ hiện trưá»ng…ha ha, kết quả tôi lại tin, tôi đã Ä‘i.
- Hắn an bà i tay đấm xuống tay vá»›i cáºu?
Chuyện tiếp theo không cần Trần Thiếu Thanh tiếp tục giải thÃch, Diệp Dương Thà nh có thể nghÄ© ra vấn Ä‘á».
Lục Äức Tưá»ng…không nghÄ© tá»›i cái chết cá»§a Lục Hồng Quân chẳng những không là m cho hắn thu liá»…m má»™t chút, ngược lại còn dám động thá»§ vá»›i Trần Thiếu Thanh!
Nếu Lục Hồng Quân còn sống, có lẽ Lục Äức Tưá»ng sẽ băn khoăn an bà i cá»§a hắn, nhưng hiện tại Lục Hồng Quân đã chết, Lục Äức Tưá»ng tuyệt đối không xem vị phó đồn trưởng kia và o trong mắt, cho nên động thá»§ không chút kiêng nể gì.
Bởi vì Diệp Dương Thà nh đã giết chết Lục Hồng Quân, không còn ngưá»i cản trở nên Lục Äức Tưá»ng đánh Trần Thiếu Thanh?
NghÄ© đến đây, trong lòng Diệp Dương Thà nh không khá»i cưá»i khổ má»™t tiếng, đây có tÃnh là nhân quả báo ứng hay không?
- Váºy sau nà y cáºu định là m như thế nà o?
Diệp Dương Thà nh tạm thá»i đè nén tâm tư cá»§a mình, nhìn ngưá»i bạn thân:
- Ân oán giữa hai bên đã kết xuống, dá»±a theo tÃnh khà Lục Äức Tưá»ng, lần nà y xem như cáºu may mắn trốn thoát, tiếp theo đây?
- Cha mẹ tôi hi vá»ng tôi là m nhân viên công vụ.
Trần Thiếu Thanh nằm trên giưá»ng nhún vai, nhe răng trợn mắt nói:
- Tôi cÅ©ng thÃch chức nghiệp nà y, ngồi trong phòng là m việc bắt chéo chân uống trà xem báo, còn có tiá»n lương xa xỉ cầm lấy, ngẫu nhiên thu tiá»n lì xì lấy việc công là m việc tư, cuá»™c sống tháºt sá»± ổn thá»a…
- Ngô, nếu hiện tại cáºu muốn chuyển chÃnh thức.
Diệp Dương Thà nh biết lá»i nói suy sút cá»§a hắn chỉ là phát tiết cùng trà o phúng, cho nên không lưu trong lòng, nghÄ© nghÄ© há»i:
- Bá» qua nguyên nhân cá»§a Lục Äức Tưá»ng, có biện pháp nà o có thể nhanh chóng giúp cáºu chuyển chÃnh thức?
- Theo lý mà nói hiệp cảnh không thể nà o chuyển chÃnh thức.
Trần Thiếu Thanh cÅ©ng không ngạc nhiên sao hắn há»i vấn đỠnà y, ngẫm nghÄ© lại giải thÃch:
- Trừ phi phá được đại trá»ng án, láºp nhiá»u công lá»›n, như váºy sẽ được phá lệ tuyển chá»n, đương nhiên nếu hết thảy ngoà i ý muốn cÅ©ng không phát sinh, chỉ cần tôi là m tại sở được thêm và i năm, bên trên có ngưá»i giúp tôi hoạt động má»™t chút muốn chuyển chÃnh thức vẫn tháºt nhẹ nhà ng.
- Ân, đã biết.
Diệp Dương Thà nh như có suy nghÄ© gì gáºt gáºt đầu, nói tiếp:
- Cáºu ngá»§ Ä‘i, nghỉ ngÆ¡i tháºt tốt.
- Ân.
Lúc nà y đầu óc Trần Thiếu Thanh vẫn còn có chút hôn mê, nghe được lá»i cá»§a hắn liá»n gáºt gáºt đầu, cháºm rãi nhắm mắt lại.
Diệp Dương Thà nh ngồi giữa giưá»ng bệnh cá»§a Trần Thiếu Thanh cùng Triệu Dáºt Phong, hai tay khoanh trước ngá»±c, dá»±a và o vách tưá»ng ngÆ¡ ngác xuất thần, không biết Ä‘ang suy nghÄ© chuyện gì.
Má»™t buổi tối trôi qua tháºt nhanh, đã má»™t đêm không ngá»§ nên tinh thần cá»§a Diệp Dương Thà nh không tốt lắm, nhìn thoáng qua Trần Thiếu Thanh vẫn còn ngá»§ say, lắc lắc đầu đứng dáºy Ä‘i và nhà vệ sinh rá»a mặt, nhá» nước lạnh kÃch thÃch thanh tỉnh không Ãt.
Từ nhà vệ sinh Ä‘i ra, Trần Thiếu Thanh vẫn còn ngá»§, không biết Triệu Dáºt Phong đã thức từ khi nà o ngồi dáºy trên giưá»ng, nhìn chằm chằm Diệp Dương Thà nh hồi lâu, bá»—ng nhiên nói:
- Anh muốn động thá»§ vá»›i Lục Äức Tưá»ng?
- …
Câu há»i thình lình là m Diệp Dương Thà nh sững sá», cÅ©ng may đã trải qua kinh nghiệm xã há»™i và i năm là m hắn lão đạo không Ãt, chỉ cưá»i cưá»i nói:
- Tôi chỉ là má»™t dân chúng bình thưá»ng, là m sao đấu qua được ngưá»i là m quan ah, có phải cáºu xem quá nhiá»u tiểu thuyết rồi hay không? Hay là tăng thêm bệnh tình?
- Váºy vì sao anh há»i vấn đỠchuyển chÃnh thức cá»§a hắn?
Triệu Dáºt Phong cÅ©ng không vì lá»i ngụy biện cá»§a hắn mà bá» qua, gượng dáºy nhìn hắn nháºn chân nói:
- Tôi cảm thấy được chúng ta hẳn có thể ngồi xuống nói chuyện…
26.06.2015
Chương 28
Thái tỠđảng – đại nha nội
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
- Ngồi xuống từ từ nói chuyện?
Diệp Dương Thà nh thoáng sững sá», cưá»i nói:
- Má»™t nhi đồng như cáºu muốn nói chuyện gì vá»›i tôi? Tranh thá»§ dưỡng bệnh cho tốt, và i ngà y nữa phải thi tốt nghiệp trung há»c rồi, đừng vì tổn thương trên ngưá»i mà cháºm trá»… cả Ä‘á»i cá»§a cáºu! Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hoà n toà n là giá»ng Ä‘iệu trưởng bối dạy dá»— tiểu bối, nhưng không há» là m cho Triệu Dáºt Phong lui bước, mà hắn vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm Diệp Dương Thà nh, nói:
- Lục Äức Tưá»ng là ngưá»i cá»§a Lục gia huyện Ôn Nhạc, nếu anh tháºt sá»± sẽ xuống tay vá»›i hắn…
- Nà y, là m sao cáºu nghÄ© rằng tôi sẽ xuống tay vá»›i Lục Äức Tưá»ng đây?
Lúc nà y trong lòng Diệp Dương Thà nh cÅ©ng có chút bồn chồn, đánh giá Triệu Dáºt Phong từ trên xuống dưới, má»™t chà ng trai rất trắng trẻo nha!
- Trực giác, thiên phú.
Triệu Dáºt Phong phi thưá»ng trang bức nhấc lên khóe môi, hừ nhẹ nói:
- Có má»™t số việc anh không tiếp xúc cÅ©ng không có nghÄ©a nó không tồn tại…tóm lại, tôi nắm chắc 80% anh sẽ xuống tay vá»›i Lục Äức Tưá»ng!
Nói tháºt ra trong lòng Diệp Dương Thà nh hiện tại có chút run lên, bởi vì trá»±c giác cá»§a Triệu Dáºt Phong rất đúng, tối hôm qua hắn suy nghÄ© cả đêm là m sao hạ thá»§ vá»›i Lục Äức Tưá»ng, sau đó nghÄ© biện pháp giúp Trần Thiếu Thanh nhanh chóng chuyển chÃnh thức, nhưng vấn đỠnà y Triệu Dáºt Phong là m sao mà biết được?
Chẳng lẽ là thuáºt Ä‘á»c tâm trong truyá»n thuyết? Diệp Dương Thà nh có chút chần chá» bất định, nhưng nhìn bá»™ dáng chắc chắn cá»§a Triệu Dáºt Phong, hồi tưởng tình hình hắn bị sòng bạc hà nh hung khuya hôm trước, cắn chặt răng há»i: Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cáºu có cừu oán vá»›i Lục gia?
- Không thù.
Triệu Dáºt Phong lắc đầu, lại nhanh chóng nói tiếp:
- Nhưng tôi xem bá»n hắn không vừa mắt, nếu anh sẽ động thá»§ vá»›i Lục Äức Tưá»ng, dù cuối cùng bại lá»™ tôi cÅ©ng bảo đảm anh không việc gì!
- Khẩu khà tháºt lá»›n!
Diệp Dương Thà nh còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, Trần Thiếu Thanh vừa tỉnh ngá»§ đã xen lá»i hừ má»™t tiếng:
- Cáºu chỉ là má»™t nhi đồng còn chưa đủ lông đủ cánh, ở trong nà y đắc ý cái gì đây?
- Hừ, ai cần tin hay không, không tin thì thôi.
Triệu Dáºt Phong bÄ©u môi hừ lạnh má»™t tiếng, nhìn Diệp Dương Thà nh nói:
- Thân thá»§ Lục Äức Tưá»ng khá lắm, theo thể trạng nhá» như anh tuyệt đối không phải là đối thá»§ cá»§a hắn, cho dù anh muốn đánh lén tôi cÅ©ng dám Ä‘oán chắc anh sẽ không thà nh công, nếu anh nguyện ý tin lá»i cá»§a tôi, tôi có thể giá»›i thiệu má»™t ngưá»i cho anh, các anh cùng nhau động thá»§ xác suất thà nh công sẽ đỠcao tháºt lá»›n!
- Hô…
Diệp Dương Thà nh thở ra, trong lòng có chút xấu hổ nghÄ© đến, còn tưởng rằng tiểu tá» nà y tháºt sá»± có thuáºt Ä‘á»c tâm đâu…đánh lén? Kháo, nếu hắn biết năng lá»±c cá»§a chÃnh mình, còn có thể ra chá»§ ý đánh lén như váºy sao?
Theo tình huống trước mắt mà xem, Ãt nhất nói rõ tiểu tá» nà y cÅ©ng không phát hiện cá»§a hắn, Ä‘iá»u nà y đã đủ là m cho hắn vui mừng, Cá»u Tiêu Thần Cách là chá»— dá»±a lá»›n nhất cá»§a hắn, nếu ngay cả đồ váºt kia cÅ©ng bị ngưá»i xem thấu, váºy sau nà y hắn là m sao còn há»—n?
Nhưng nhìn cá» chỉ lá»i nói cá»§a Triệu Dáºt Phong, tá»±a hồ không giống con cháu nhà dân chúng bình thưá»ng, Ãt nhất trong nhà phải có chút quyá»n thế.
Nhưng vì sao tiểu tá» nà y lại chạy tá»›i sòng bạc tìm Lục Hồng Quân đà m phán? Nếu tháºt sá»± có kỹ năng, có cần tá»± mình dÃnh và o nguy hiểm sao?
Trong lòng có chút hồ đồ, nhưng mồm mép cÅ©ng không rảnh rá»—i, hắn giả vá» là m ra bá»™ dáng cảm thấy tháºt hứng thú, nhìn Triệu Dáºt Phong há»i:
- Nga, giới thiệu ai?
- Tôi…ai, bỠđi, cũng không nên hại anh.
Triệu Dáºt Phong thoáng tạm dừng, bá»—ng nhiên lắc đầu than thở nói:
- Mới nhớ được hình như anh là anh trai của Cảnh Long đi?
- …
Diệp Dương Thà nh ngây ngẩn cả ngưá»i, cả Trần Thiếu Thanh cÅ©ng ngẩn ra, không hại mình? Tiểu tá» nà y chẳng lẽ từ lúc đầu đã…
- Lục Äức Tưá»ng là ô dù tương lai cá»§a Lục gia, ngưá»i cá»§a Lục gia sẽ không qua loa vá»›i hắn, suốt ngà y bên cạnh hắn Ä‘á»u có và i ngưá»i Ä‘i theo.
Triệu Dáºt Phong nhếch miệng cưá»i:
- Chỉ bằng thân thể nà y cá»§a anh, đừng nói là xuống tay đối vá»›i hắn, anh có thể cầm theo gáºy gá»™c tá»›i gần hắn đã xem như có bản lÄ©nh!
- Cáºu rốt cục là ai?
Trần Thiếu Thanh trầm mặc hồi lâu, ánh mắt hiếu kỳ nhìn Triệu Dáºt Phong:
- Là m sao cáºu lại biết nhiá»u như váºy?
- Tôi sao?
Triệu Dáºt Phong cưá»i hắc hắc:
- Nói cho hai anh biết cÅ©ng không sao, dù sao hôm nay tôi phải Ä‘i rồi…biết Triệu Hợp Äức không?
- Triệu Hợp Äức?
Diệp Dương Thà nh cùng Trần Thiếu Thanh liếc nhìn nhau, nhất thá»i không nghÄ© ra ngưá»i kia là ai, nhưng cảm giác quen thuá»™c mÆ¡ hồ là m ý nghÄ© cá»§a há» cháºm rãi rõ rà ng…
Tá»±a hồ…phó chá»§ tịch thưá»ng vụ tỉnh hình như gá»i là Triệu Hợp Äức Ä‘i?
- Chi nha…
Ngay khi Trần Thiếu Thanh cùng Diệp Dương Thà nh còn Ä‘ang ngây ngốc, cá»a phòng bệnh đẩy ra, hai nam tá» tráng niên mặc đồ tây Ä‘en Ä‘i và o, lạnh lùng liếc nhìn Trần Thiếu Thanh cùng Diệp Dương Thà nh, nhấc chân Ä‘i tá»›i cạnh giưá»ng bệnh Triệu Dáºt Phong, trên gương mặt lạnh lùng hiện lên dáng ôn hòa:
- Thiếu gia, nên vỠnhà .
- Lưu đà y đã xong?
Nhìn hai nam nhân, Triệu Dáºt Phong bÄ©u môi nói:
- Lão đầu tỠkhông phải nói đem tôi ném ở đây mặc cho tôi tự sinh tự diệt sao?
- Äây chẳng qua là lão gia nhất thá»i nói nhảm.
Má»™t ngưá»i thay đổi vẻ lạnh lùng, bồi cưá»i nói:
- Trên thá»±c tế trong khoảng thá»i gian thiếu gia ở đây, lão gia Ä‘á»u phái ngưá»i âm thầm bảo vệ cáºu đâu.
- Bảo hộ tôi? Nói nghe hay hơn hát!
Triệu Dáºt Phong nổi giáºn, rÃt gà o:
- Äêm hôm đó khi tôi Ä‘i sòng bạc, vì sao không ai Ä‘i ra bảo há»™ tôi? Lục Hồng Quân kia còn chưa thấy mặt đã đánh tôi má»™t tráºn ném ra khá»i sòng bạc, kháo, còn nói bảo há»™ tôi!
- Việc nà y…
Hai nam nhân có chút xấu hổ, liếc nhìn nhau lại cưá»i giải thÃch:
- Äêm hôm đó ngưá»i phụ trách bảo vệ cáºu nhất thá»i không chú ý, cáºu lại trèo tưá»ng Ä‘i ra ngoà i…
- Hừ, sai lầm chÃnh là sai lầm, đừng có nhiá»u lý do chó má như váºy!
Triệu Dáºt Phong lầm bầm, nói:
- Các anh có biết hay không, ngà y đó khi tôi Ä‘i sòng bạc đã vá»— ngá»±c cam Ä‘oan, nhất định đòi được tiá»n trở vá», kết quả biến thà nh như bây giá»! Là m hại tôi mất hết mặt mÅ©i vá»›i bạn bè! Äêm hôm đó những kẻ đánh tôi không tha cho má»™t ngưá»i nà o!
- Thiếu gia, việc nà y…hôm qua Lục Hồng Quân đã chết rồi…
- A?
Triệu Dáºt Phong thoáng ngẩn ra, lại nổi giáºn:
- Váºy thì lấy thi thể ra, thiếu gia muốn tiên thi! Còn có tên gì gì đó, Lục Äức Tưá»ng? Tên mẹ kế dưỡng kia cÅ©ng dám đánh tôi má»™t quyá»n, không thể buông tha cho hắn! Trong vòng ba ngà y tôi muốn là m cho Lục gia xóa tên trong huyện Ôn Nhạc!
- Khụ khụ…
Hai nam nhân ho sặc sụa má»™t tráºn…
Triệu Dáºt Phong Ä‘i theo hai nam nhân rá»i Ä‘i, Diệp Dương Thà nh có chút ngây ngưá»i nhìn chằm chằm giưá»ng bệnh trống rá»—ng, quay đầu lại nhìn Trần Thiếu Thanh…
- Trá»i ạ, còn là má»™t đại nha ná»™i nha!
Than thở má»™t tiếng, Diệp Dương Thà nh lại tiếc háºn thở dà i:
- Äáng tiếc đầu óc tá»±a hồ không bình thưá»ng, nói chuyện lá»™n xá»™n…
- Vì sao không có ở nhà đây?
Sau khi rá»i khá»i bệnh viện, Triệu Dáºt Phong chưa láºp tức rá»i khá»i trấn Bảo Kinh, mà đến má»™t ngôi nhà hai tầng, đứng ở cá»a nhìn xung quanh hồi lâu, vẻ mặt kỳ quái lẩm bẩm:
- Tối hôm qua cũng không ở bệnh viện…
- Dát chi…
Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äúng lúc nà y nhà bên cạnh chợt mở cá»a, má»™t ngưá»i phụ nữ hÆ¡n năm mươi cầm theo thùng rác Ä‘i ra, Triệu Dáºt Phong láºp tức nghênh đón vá»™i há»i:
- Chà o bà , chị của cháu còn chưa vỠsao?
- Dung Dung hả?
Ngưá»i đà n bà thoáng ngây ra, nghÄ© nghÄ©, lắc đầu nói:
- Không thấy nà ng vỠnha, tối hôm qua trong nhà không sáng đèn.
- Nha…
Triệu Dáºt Phong vô cùng thất vá»ng, nhẹ nhà ng nga má»™t tiếng quay ngưá»i rá»i Ä‘i, sau khi lên xe lấy di động gá»i cho Triệu Dung Dung, nhưng Ä‘iện thoại vẫn tắt máy…
- Chị à , chị đi đâu đây?
Nhìn con đưá»ng bên ngoà i, thần sắc Triệu Dáºt Phong có chút vắng vẻ.
Ba tháng trước hắn đến Bảo Kinh, má»i nà ng phụ trách quản lý cuá»™c sống sinh hoạt thưá»ng ngà y cá»§a hắn, qua má»™t thá»i gian, Triệu Dung Dung thiện lương ôn nhu được hắn nháºn thức là m chị kết nghÄ©a, không nghÄ© tá»›i bây giá» hắn rá»i khá»i trấn Bảo Kinh nà ng lại không thấy bóng ngưá»i…
26.06.2015
Chương 29
Tháºt thiếu giáo huấn
Nguồn: Vipvandan.vn
Nội dung thu gọn
- Hẳn là cháu trai đi…
Trên mặt Diệp Dương Thà nh lộ ra vẻ do dự.
- Tôi cảm thấy có khả năng là con trai.
Trần Thiếu Thanh bĩu môi, nói:
- Thá»i đại nà y là m quan cÅ©ng không có mấy ngưá»i tốt, ở bên ngoà i bao nuôi và i vợ bé sinh mấy con riêng cÅ©ng là chuyện bình thưá»ng, không nghe hắn nói cái gì lưu đà y sao? Không chừng là vợ cả trong nhà phát há»a, bị bất đắc dÄ© má»›i Ä‘em hắn đưa tá»›i chá»— chúng ta tránh đầu sóng ngá»n gió đâu!
- Không cần quản là cháu trai hay con trai, không quan hệ gì với chúng ta.
Diệp Dương Thà nh rối rắm má»™t lát, liá»n thoải mái nở nụ cưá»i, nói:
- Ngưá»i ta là nha ná»™i, tiá»n đồ ngà y sau cÅ©ng có ngưá»i trong nhà trải sẵn đưá»ng, Ä‘á»i nà y phá»ng chừng không quan hệ gì vá»›i chúng ta, Ä‘i Ä‘oán hắn là ai, hai ta chẳng phải rá»—i rảnh đản Ä‘au Ä‘i?
- Hắc hắc…
Trần Thiếu Thanh cưá»i tháºt đáng khinh, nheo mắt nhìn Diệp Dương Thà nh nói: Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tiểu tỠđó thoạt nhìn cÅ©ng không đứng đắn, không chừng có sở thÃch đặc thù đâu, tôi nhìn bá»™ dạng cáºu mi thanh mục tú…nếu có thể cấu kết vá»›i hắn, thá»i gian sau nà y cá»§a cáºu…
- Kháo, phÃa sau cá»§a cáºu ngứa phải không? Có muốn tôi gãi má»™t chút hay không?
Diệp Dương Thà nh chán nản, hai tay tạo thà nh chữ tháºp dá»±ng lên hai ngón trá», ánh mắt du động trên ngưá»i Trần Thiếu Thanh…
- ChÃnh là chá»— nà y đó.
Ngay khi hai ngưá»i còn Ä‘ang đùa giỡn, bên ngoà i hà nh lang mÆ¡ hồ truyá»n và o tiếng bước chân, ngay sau đó là thanh âm má»™t nữ nhân.
- Chi…
Thanh âm nữ nhân vừa hạ xuống, cá»a phòng bị đẩy ra, xuất hiện trong tầm mắt hai ngưá»i là má»™t nữ nhân mặc đồng phục y tá, đã hÆ¡n ba mươi tuổi nhưng dưỡng tháºt tốt, Ä‘oán chừng là y tá trưởng trong bệnh viện.
Nhưng khi Diệp Dương Thà nh nhìn thấy ngưá»i đứng sau lưng nữ y tá thì đồng tá» chợt co rút lại, hắn là m sao lại tá»›i…
- Phế váºt!
Hai chữ trà n ngáºp châm chá»c cÆ¡ hồ không chút tạm dừng từ trong miệng Lục Äức Tưá»ng báºt Ä‘i ra, trên mặt chất đầy vẻ khinh miệt, Ä‘i tá»›i trước giưá»ng bệnh cÅ©ng chưa từng liếc mắt nhìn qua Diệp Dương Thà nh, trá»±c tiếp lấy ra má»™t phong thư nhăn nhúm trong túi quần ném lên mặt Trần Thiếu Thanh.
- Ba…
- Bên trong có chi phiếu một vạn đồng.
Lục Äức Tưá»ng mặc bá»™ đồng phục công an, từ trên cao nhìn xuống Trần Thiếu Thanh, cÆ¡ hồ giống như bố thà nói:
- Trong vòng ba ngà y cầm tiá»n tá»± động biến mất khá»i đồn công an cho tao, mặt khác, má»™t Ãt lá»i không nên nói loạn mà y tốt nhất đừng ôm ảo tưởng gì…
Nói tá»›i đây Lục Äức Tưá»ng mạnh mẽ nắm áo Trần Thiếu Thanh, lôi hắn lên khá»i giưá»ng bệnh, ánh mắt âm lãnh nhìn thẳng và o sắc mặt xanh mét cá»§a Trần Thiếu Thanh:
- Nếu để cho tao nghe được những lá»i gì không nên nghe, hừ…
- Nè, mà y…
Diệp Dương Thà nh không nhịn được báºt lên khá»i ghế, còn chưa nói xong…
- Ba!
Má»™t cái tát thanh thúy vang dá»™i phiến trên mặt Diệp Dương Thà nh, trong đầu hắn ông má»™t tiếng, gò má nhanh chóng sưng lên, không đợi hắn kịp tỉnh táo lại, đã cảm thấy trên bụng bị lá»±c đánh và o tháºt lá»›n, sau đó là má»™t tráºn Ä‘au đớn toà n tâm…
- Phanh!
Sau lưng đánh lên mép giưá»ng bệnh, Ä‘au đớn kịch liệt là m Diệp Dương Thà nh thiếu chút nữa hôn mê!
- Nơi nà y không có chỗ cho mà y nói chuyện!
Lục Äức Tưá»ng căn bản á»· lại mình có chá»— dá»±a vững chắc, không kiêng nể gì trừng mắt nhìn Trần Thiếu Thanh siết chặt nắm tay sắc mặt xanh mét, khóe môi nhếch lên, lặp lại hai chữ:
- Rác rưởi!
Lục Äức Tưá»ng căn bản không để ý tá»›i thái độ phẫn ná»™ cá»§a hai ngưá»i, ở trong mắt hắn hai ngưá»i cÅ©ng chỉ là con kiến mà hắn có thể tùy tay bóp chết, cần gì phải để ý thái độ cá»§a bá»n hắn?
Mang theo dáng vẻ kiêu căng, tá»± cho là chuyện nà y đã xong, Lục Äức Tưá»ng cÅ©ng không há» liếc mắt nhìn ai, mặc cho Diệp Dương Thà nh ngồi bệch dưới đất, vẻ mặt Ä‘au đớn kịch liệt vặn vẹo nhìn theo, cứ thế đã Ä‘i…
Trần Thiếu Thanh cắn chặt răng, ngồi trên giưá»ng bệnh nhìn chằm chằm bóng lưng Lục Äức Tưá»ng đã rá»i khá»i, hai tay đã nổi gân xanh, lá»a giáºn lấp đầy ngá»±c lại không há» là m lý trà cá»§a hắn hôn mê, bất đắc dÄ© cùng khuất nhục cùng tồn tại, nhưng chỉ riêng khuyết thiếu má»™t Ä‘iá»u – tâm huyết.
Và i năm công tác chẳng những mà i bình chà nguyện ngà y trước cá»§a Trần Thiếu Thanh, đồng dạng cÅ©ng xói mòn huyết tÃnh cá»§a hắn, giữa xúc động cùng lý trÃ, thưá»ng thưá»ng lý trà chiếm cứ thượng phong, mà mất Ä‘i lông bông thá»i thiếu niên, tâm huyết tá»±a hồ cÅ©ng đã biến mất…
Nhìn chằm chằm phương hướng Lục Äức Tưá»ng rá»i khá»i chưa đầy ba mươi giây, sau má»™t tiếng thở dà i cá»±c nhá», Trần Thiếu Thanh buông lá»ng nắm tay, vẻ mặt suy sút nằm trở vá», thanh âm nhá» bé yếu á»›t lại phi thưá»ng chói tai:
- Thá»±c xin lá»—i, liên lụy cáºu… Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trần Thiếu Thanh thay đổi.
Hai năm qua lần đầu tiên Diệp Dương Thà nh xác nháºn má»™t việc, đó chÃnh là Trần Thiếu Thanh đã thay đổi, Trần Thiếu Thanh ngà y trước ngồi tại bà n há»c trà n đầy hăng hái, đã bị hiện thá»±c mà i bình góc cạnh…
Trên mặt gượng ép cố nặn ra nụ cưá»i cứng ngắc, Diệp Dương Thà nh cố nén phần eo Ä‘au đớn, nhe răng trợn mắt, giả vá» như không hỠđể ý, nở nụ cưá»i:
- Chỉ là một tên nhị thế tổ ngu ngốc, sớm muộn có ngà y gặp báo ứng…
- Cáºu tin Pháºt?
Nghe được lá»i vui đùa như lừa mình dối ngưá»i cá»§a bạn thân, Trần Thiếu Thanh cưá»i tá»± giá»…u, quay đầu nhìn Diệp Dương Thà nh tuôn mồ hôi trán vì Ä‘au đớn, đồng dạng nở nụ cưá»i:
- Ngà y mai tôi sẽ đến đồn từ chức, sau nà y hai chúng ta cùng đi là m?
- Tôi không tin Pháºt, nhưng tôi tin tưởng ông trá»i.
Diệp Dương Thà nh hÃt má»™t hÆ¡i tháºt sâu, đứng dáºy nói:
- Không phải còn ba ngà y thá»i gian sao? Cáºu gấp cái gì? Không chừng sẽ có chuyện xoay chuyển xuất hiện đâu, tiếp tục kéo thá»i gian Ä‘i. Truyện "Chấp Chưởng Thần Quyá»n " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Có thể xoay chuyển sao?
Trần Thiếu Thanh nhếch môi cưá»i:
- Trừ phi thần tiên Ä‘á»u đứng vá» phÃa cá»§a tôi.
- Sẽ.
Nhẹ nhà ng nói một chữ.
- Cáºu nói cái gì?
- Ha ha, tôi nói cáºu nên nằm nghỉ ngÆ¡i trước Ä‘i.
Diệp Dương Thà nh cưá»i cưá»i, nói:
- Tôi vá» nhà ngá»§ má»™t chút, đêm nay có thể có chút việc không đến được, sáng sá»›m mai trở lại thăm cáºu.
- ÄÆ°á»£c.
Trần Thiếu Thanh khẽ gáºt đầu, suy nghÄ© há»—n loạn đầy đầu óc, yên tÄ©nh nhắm mắt lại.
Từ trong bệnh viện Ä‘i ra, vết thương đã hoà n toà n khôi phục, trong ánh mắt kinh ngạc cá»§a tà i xế taxi, hắn nhìn nhìn và o kÃnh chiếu háºu đánh giá má»™t phen, Diệp Dương Thà nh lầm bầm nói:
- Äồ váºt nà y, tháºt vạn năng ah…
Lần trước bị ma chướng, hao tổn mưá»i giá» công đức huyá»n Ä‘iểm, lần nà y trị liệu thương thế, hao tổn năm giá» công đức huyá»n Ä‘iểm…Diệp Dương Thà nh không Ä‘oán được Cá»u Tiêu Thần Cách dá»±a và o tiêu chuẩn nà o khấu trừ công đức huyá»n Ä‘iểm, nhưng hiện tại hắn có thể xác định má»™t việc, từ nay vá» sau phá»ng chừng hắn muốn sinh bệnh cÅ©ng khó khăn…
Äến bây giá» tổng cá»™ng còn thừa lại 83 công đức huyá»n Ä‘iểm…
Trên đưá»ng vá» nhà , Diệp Dương Thà nh suy nghÄ© không ngừng, tên Lục Äức Tưá»ng quả tháºt thiếu giáo huấn, cha cá»§a mà y là Phì Long thì giá»i lắm sao? Cha cá»§a mà y là Lục VÄ©nh Huy thì lá»— mÅ©i hướng lên trá»i sao?
Kháo, vô duyên cá»› ra tay đánh ngưá»i, trá»ng yếu nhất, không thể khoan dung nhất là còn đánh chÃnh mình!
Ở trong khu vực quản hạt của hắn đánh hắn?
Nói dá»… nghe là cá» chỉ nghịch thiên, nói khó nghe chÃnh là con mẹ nó muốn chết!
- Äêm nay lão tá» sẽ cho mà y biết, cái gì gá»i là ông trá»i trừng phạt!
Trong lòng nảy sinh ác độc, nỉ non nói má»™t câu, ngay sau đó nở nụ cưá»i, ngăn má»™t chiếc xe ba bánh:
- Äi đưá»ng Khê Tân…
Cùng lúc đó, Lục Äức Tưá»ng đã quay vỠđồn công an, đột nhiên rùng mình, má»™t cá»— khà lạnh băng sương dá»±ng đứng táºn đáy lòng…
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
1 2 3 4