Äại Hà o Môn
Tác giả: Tác giả: Bất TÃn Thiên Thượng Äiệu Hãm BÃnh
Số chương: 152
Lần đọc: 87.703
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
« 1 4 5 6 ... 16 »
30.08.2014
Chương 40
Cực bắc chi địa
Biên táºp: Ly_Nguyen
Nguồn: Truyen.org
Nội dung thu gọn
Tuy rằng thá»i tiết vẫn còn là mùa thu nhưng nÆ¡i cá»±c bắc cá»§a trái đất cÅ©ng Ä‘ang rất lạnh lẽo. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cá»a sổ cá»§a má»™t chiếc xe jeep quân dụng cÅ© kỹ Ä‘ang được mở ra, Tiêu Phà m Ä‘ang tá»±a lưng và o ghế cạnh tà i xế, vẻ mặt vẫn mệt má»i như trước. Xe vẫn má»™t má»±c chạy trên đưá»ng không có ngừng lại nghỉ ngÆ¡i. Mặc dù Hạo Nhiên ChÃnh Khà có thể tu luyện ở bất kỳ nÆ¡i nà o nhưng dù sao thì ở Chỉ Thá»§y Quan linh khà rất dồi dà o, nên ngồi thiá»n tu luyện sẽ có hiệu quả thổ nạp khà tức mạnh hÆ¡n nhiá»u so vá»›i ngồi ở trên xe jeep liên tục lắc lư, xốc nổi nà y rồi.
Tuyết vẫn chưa rÆ¡i, tốc độ xe rất nhanh nên khi cá»a sổ mở ra gió lạnh láºp tức trà n và o, Ä‘em áo khoác bằng lông chồn trắng toát cá»§a Tiêu Phà m thổi xốc xếch. Tiêu Phà m hÆ¡i nheo mắt lại.
Ão da chồn trắng như tuyết cà ng là m nổi báºt thêm sắc mặt tái nhợt cá»§a Tiêu Phà m, mang theo má»™t cổ khà chất ưu thương nhà n nhạt. Loại "Hiệu quả" nà y cÅ©ng không phải là cái Tiêu Phà m mong muốn, nhưng cáºu ta cÅ©ng không có dá»± định thay đổi.
Cho tới bây giỠTiêu Phà m vẫn không thèm để ý đến những thứ nà y.
Tu vi của Tiêu Phà m đã đạt đến cảnh giới như ngà y hôm nay, quả thực không cần phải đi để ý đến mấy việc nhỠnhặt nà y.
Hắc Lân vẫn lưá»i biếng nằm trong lòng Tiêu Phà m, hÃp mắt, hưởng thụ sá»± vuốt ve cá»§a chá»§ nhân. Bá»™ lông Ä‘en nhánh phản chiếu ánh sáng cùng vá»›i áo khoác lông chồn trắng như tuyết và sắc mặt tái nhợt cá»§a Tiêu Phà m vừa vặn tạo thà nh hình ảnh đối láºp rõ nét nhất.
Mèo yếu sức hÆ¡n so vá»›i chó, lại hay lưá»i biếng, Ä‘a số thá»i gian Ä‘á»u nằm bất động ở đó, cho nên từ xưa đến nay chỉ nghe đến câu "Mèo lưá»i" chứ chưa bao giá» nghe thấy câu "Chó lưá»i".
Mèo cÅ©ng máºp mạp hÆ¡n so vá»›i chó nhiá»u.
Äây là đưá»ng cái đơn sÆ¡ nhưng thông suốt nhất ở nông thôn có thể Ä‘i xuyên qua cánh rừng nguyên thá»§y ở sát biên giá»›i phÃa bắc. Ngoại trừ xe việt dã có gầm xe cao cùng vá»›i xe tải, xe chở đồ gia dụng nhá» thì những loại xe khác cÆ¡ bản là không thể chạy trên con đưá»ng nà y.
Trên thá»±c tế, con đưá»ng cái nông thôn nà y chỉ thông đến má»™t cái thôn trang nhá» tên là Lý Gia Thôn.
Lý Gia Thôn ở vùng giáp ranh vá»›i cánh rừng nguyên thá»§y, là má»™t thôn trang rất nhá», tuyệt đối không có tồn tại trên bản đồ thà nh thị cấp má»™t, mà chỉ có ở bản đồ cấp huyện má»›i có, biểu thị là má»™t chấm Ä‘en nhá» vá»›i ghi chú là Lý Gia Thôn.
Ngà y thưá»ng, nÆ¡i nà y thá»±c sá»± rất hiếm xuất hiện dấu chân ngưá»i, Ä‘a số chỉ có máy kéo chạy trên đưá»ng cái nông thôn nà y thôi. Nhưng mà lúc nà y lại xuất hiện ba xe việt dã.
Dẫn đầu chÃnh là má»™t chiếc xe Cát Phổ đại thiết nặc cÆ¡, Ä‘i giữa chÃnh là má»™t chiếc Cát Phổ mục mã nhân, cả hai xe Ä‘á»u là loại xe nháºp khẩu, tÃnh năng chạy việt dã rất tốt, cảm giác cưỡi trên đưá»ng cÅ©ng rất tốt, Ä‘á»u không phải là thứ mà kiểu xe jeep quân dụng cÅ© xưa cá»§a Tiêu Phà m có thể so được.
Xe cá»§a Tiêu Phà m chỉ là tình cỠở chung má»™t chá»— vá»›i Äại Thiết và Mục Mã Nhân.
Chiếc xe jeep cổ xưa nà y là Tiêu Phà m thuê ở thị trấn, từ lúc xuất phát ở thị trấn đến đây chỉ có mình xe bá»n há» thôi, má»›i vừa qua Hương Chánh Phá»§ thì xe cá»§a bá»n hỠđã bị Äại Thiết và Mục Nhân Ä‘uổi theo và vượt qua, sau đó chạy má»™t mạch đến Lý Gia Thôn.
Äại Thiết mang bảng số cá»§a tỉnh Liêu Bắc, nhìn dãy số chắc là xe cá»§a quân đội. Mục Mã Nhân thì mang bảng số cá»§a tỉnh Liêu Äông, nhưng bảng số rất thông dụng nhìn không ra Ä‘iểm gì đặc biệt cả.
Ba xe cứ lẫn lộn chung một chỗ.
Thá»i Ä‘iểm cách Lý Gia Thôn khoảng chừng hai mươi cây số, Äại Thiết Ä‘ang dẫn đầu bá»—ng nhiên ngừng lại, chiá»u rá»™ng cá»§a đưá»ng cái ở nông thôn rất nhá», căn bản không thể nà o đủ rá»™ng để hai xe chạy song song được, mặt đưá»ng chỉ là má»™t khoảng đất tương đối bằng phẳng thôi. Äại Thiết dừng lại, hai xe phÃa sau cÅ©ng chỉ có thể dừng lại.
Má»™t cáºu thiếu niên trẻ tuổi mặc trang phục rất phong cách, tóc cắt đầu Ä‘inh nhảy từ trên xe Äại Thiết xuống, nhìn qua khoảng chừng hai mươi mấy tuổi, thân thá»§ rất nhanh nhẹn, xem chừng bình thưá»ng rất chịu khó luyện táºp thân thể.
Thiếu niên Ä‘i đến bên cạnh Mục Mã Nhân, vừa cưá»i vừa nói:
- Tô Thiếu! Xuống váºn động gân cốt chút Ä‘i, hút Ä‘iếu thuốc, cÅ©ng sắp tá»›i rồi.
- ÄÆ°á»£c.
Bên trong Mục Mã Nhân vang lên má»™t giá»ng nói lưá»i biếng, nghe ra tuổi tác cá»§a ngưá»i nà y cÅ©ng không lá»›n, có lẽ xấp xỉ thiếu niên Ä‘i xe Äại Thiết.
Ngưá»i có thể cưỡi Äại Thiết cùng vá»›i Mục Mã Nhân cÅ©ng không nhiá»u.
Cá»a xe Mục Mã Nhân vừa mở ra thì láºp tức có khoảng sáu bảy ngưá»i theo xuống: năm nam; hai nữa, trang phục rất là phong cách, tất cả Ä‘á»u mặc đồ thể thao hà ng hiệu nháºp khẩu, hÆ¡n nữa tất cả Ä‘á»u rất trẻ, ngưá»i lá»›n tuổi nhất cÅ©ng không vượt quá ba mươi, trong đó hai cô gái Ä‘á»u rất đẹp, trang Ä‘iểm rất Ä‘áºm, vừa nhìn là biết đây là cô gái thá»i thượng đến từ thà nh phố. Trông thái độ thì bá»n há» giống như là bạn bè. Và o thá»i tiết như váºy lại đến rừng ráºm nguyên thá»§y du ngoạn thì quả thá»±c có chút không bình thưá»ng.
Bá»n há» lấy báºt lá»a ra, vừa hút thuốc vừa thư giãn gân cốt, má»™t ngưá»i con trai trong đó còn lá»›n tiếng la hét ở nÆ¡i hoang vu hiu quạnh, có vẻ tinh lá»±c dồi dà o.
Xem hà nh động thì bá»n há» dưá»ng như cÅ©ng là con em nhà già u.
Nhất là vị Tô Thiếu bước từ trên xe Mục Mã Nhân xuống kia, hắn khoảng chừng hai mươi tám tuổi, tóc Ä‘en nhánh bóng loáng, vóc ngưá»i cao gầy, khà độ bất phà m, giống như là thá»§ lÄ©nh cá»§a đám ngưá»i nà y. Hắn Ä‘ang hút thuốc, tùy ý liếc nhìn chiếc xe jeep phÃa sau, thoáng cái biểu hiện má»™t vẻ mặt rất kỳ quái.
Thực ra thì Tô Thiếu không nghĩ ra là Tân Lâm với Tiêu Phà m đi đến Lý Gia Thôn để là m gì.
Nếu nói bá»n há» Ä‘i du ngoạn thì tháºt sá»± là không giống.
Tiêu Phà m đó sắc mặt tái nhợt, lại mặc áo lông chồn trắng như tuyết, rõ rà ng hắn là má»™t bệnh nhân. Thá»i tiết lạnh như thế, đã ngã bệnh sao lại không ở nhà dưỡng bệnh lại chạy đến vùng hoang dã nà y là m gì?
Bá»n Tô Thiếu Ä‘i đến đây là có mục Ä‘Ãch rõ rà ng, chÃnh là đi săn thú, cần phải có má»™t ngưá»i dân bản sứ là m ngưá»i dẫn đưá»ng. Lý Gia Thôn là má»™t thôn trang gần ká» rừng ráºm nguyên thá»§y, trong thôn có rất nhiá»u ngưá»i sống bằng nghá» săn bắn, đến Lý Gia Thôn tìm ngưá»i dẫn đưá»ng chắc chắn là má»™t quyết định không sai.
Nhưng nhìn bá»™ dáng cá»§a Tiêu Phà m thì đừng bảo là săn thú mà phải há»i là hắn có Ä‘i và o núi lá»›n được không đó chứ? E rằng chỉ má»›i Ä‘i được có mấy bước thì đã ngã xuống mất rồi.
Nhưng cô gái lái xe quả thực rất xinh đẹp.
Tô Thiếu cÅ©ng coi như là má»™t tay lão luyện trong việc hái hoa bắt bướm. Lần nà y hắn ra ngoà i có mang theo hai cô bé, cả hai Ä‘á»u xưng là mỹ nữ ở thà nh phố lá»›n nhưng mà Tô Thiếu tháºt sá»± cảm thấy bá»n há» không vừa mắt.
Nhưng mà nếu mang bá»n há» so sánh vá»›i Tân Lâm thì quả thá»±c chênh lệch không nhá».
Tháºt ra thì Tân Lâm căn bản không có trang Ä‘iểm, quần áo lại rất đơn giản, bất luáºn nhìn thế nà o cÅ©ng giống hà ng chợ giá mấy chục đồng. Bắt má»™t cô gái thanh thuần xinh đẹp như váºy mặc má»™t bá»™ trang phục xấu xà thế tháºt là oan ức quá rồi.
Tô Thiếu cũng thấy oan ức thay cho Tân Lâm.
Nếu như Tô Thiếu hắn là ngưá»i yêu cá»§a Tân Lâm, hay là bạn bè bình thưá»ng nhất thì hắn Ä‘á»u cam tâm tình nguyện bá» tiá»n ra trang Ä‘iểm má»™t phen, không bởi vì nguyên nhân gì khác mà chỉ vì để nhìn cho đẹp mắt hÆ¡n thôi, để không "Hoang phà cá»§a trá»i".
Ở trong mắt Tô Thiếu, cô gái xinh đẹp trá»i sinh như thế thì phải khuynh quốc khuynh thà nh, Ä‘iên đảo chúng sinh má»›i không phụ nhan sắc xinh đẹp tuyệt thế.
Lần nà y Tân Lâm không có dịch dung, bà y ra nhan sắc vốn có, cô thá»±c sá»± không ngá» tá»›i sẽ gặp má»™t đám ngưá»i như thế ở má»™t nÆ¡i giáp ranh rừng ráºm nguyên thá»§y, thuá»™c vùng cá»±c bắc nà y.
CÅ©ng may là không có việc gì, bá»n hỠđến đây không phải để thăm ngưá»i thân, cÅ©ng không phải vì kết giao bằng hữu.
Äằng trước, mấy ngưá»i nam nữ nhốn nháo nói chuyện, nhưng bên trong xe jeep lại rất yên tÄ©nh, Tiêu Phà m và Tân Lâm cÅ©ng không tÃnh xuống xe, cứ chá» như váºy, cÅ©ng không định vượt mặt.
Nếu má»i ngưá»i Ä‘á»u có mục Ä‘Ãch đến Lý Gia Thôn thì đến sá»›m mấy phút hay cháºm mấy phút cÅ©ng không sao.
Tô Thiếu vừa hút thuốc vừa cháºm rãi Ä‘i đến xe jeep mà u xanh lá mạ.
Loại xe jeep kiểu xưa mang bảng số thị trấn nà y đã sá»›m bị đà o thải, vừa nhìn đã biết là đi thuê, hai tÃnh năng việt dã và khu động cÅ©ng còn tạm dùng được, nhưng cưỡi lên nó lại không thoải mái, độ xóc nảy chắc chắc là m xương cốt rã rá»i hết.
Ở trong mắt Tô Thiếu, chiếc xe nà y cùng vá»›i cách ăn váºn trang Ä‘iểm, bao gồm cả ngưá»i đà n ông ngồi ở ghế cạnh tà i xế có vẻ bệnh bệnh không hiểu sao lại ôm má»™t con mèo mun lá»›n kia, tháºt sá»± không xứng vá»›i Tân Lâm.
Trên con đưá»ng cái nông thôn không bằng phẳng nà y, lại để cho má»™t cái gái lái xe, còn mình thì ngồi bên cạnh là m ông chá»§. Hắn là chồng... Ôi, căn bản không thể xưng hô như váºy, là m nhục cái danh hiệu chồng lắm.... Tô Thiếu không biết miêu tả ngưá»i nam nhân quá quắt kia như thế nà o.
- Nà y, xuống nghỉ ngÆ¡i má»™t chút Ä‘i, phÃa trước không xa chÃnh là Lý Gia Thôn rồi.
Tô Thiếu đứng ở bên ngoà i, nở nụ cưá»i sáng lạn vá»›i Tân Lâm, lá»™ ra hà m răng Ä‘á»u đặn trắng tinh.
Nếu chiếu theo quan Ä‘iểm hà khắc để nháºn xét thì Tô Thiếu nà y cÅ©ng là má»™t anh chà ng đẹp trai đúng chuẩn, cao má»™t mét tám, gương mặt góc cạnh rõ rà ng, vóc ngưá»i rắn rá»i, nụ cưá»i xán lạn hợp vá»›i trang phục thá»i thượng, mang theo chút lưá»i biếng giống quý tá»™c, cổ tay lá»™ ra ngoà i hồng hà o rắn rá»i, lại chạy chiếc xe Mục Mã Nhân chứng tá» gia đình hắn rất già u có. Má»™t thiếu niên trẻ tuổi như váºy chÃnh là bạch mã hoà ng tá» trong lòng vô số thiếu nữ.
Trên thá»±c tế, Tô Thiếu ở tỉnh Liêu Äông là má»™t trong Thượng Kinh Tứ Thiếu.
Äầu năm nay, dưá»ng như nổi lên má»™t phong trà o, cái gì mà "Kinh Thà nh Tứ Thiếu"; "Tháºp đại mỹ nhân", cái loại "Bà i danh" bá»—ng dưng xuất hiện rồi nhanh chóng vang dá»™i khắp đại giang nam bắc.
Nhưng mà cái danh Thượng Kinh Tứ Thiếu nà y cá»§a Tô Thiếu không phải là thổi phòng, hắn rất xứng đáng vá»›i danh xưng, bất luáºn là bối cảnh gia thế, hay là thân pháºn địa vị cá»§a hắn ở lá»›p đồng lứa Ä‘á»u rất xứng đáng vá»›i danh hiệu nà y.
Hay tay Tân Lâm để trên bánh láy, hai mắt lạnh lùng quét qua Tô Thiếu má»™t chút rồi nhìn vá» phÃa trước không thèm lên tiếng.
Vẻ mặt nà y của Tân Lâm khiến cho Tô Thiếu có chút thương tổn.
Nếu như Tân Lâm giống như thiếu nữ rụt rè không muốn trả lá»i hắn, mặt thoáng á»ng đỠthì Tô Thiếu còn có thể chấp nháºn được, chẳng những tiếp nháºn mà còn cảm thấy vô cùng thú vị. Lần nà y Tô Thiếu đến là để săn thú, nhưng cÅ©ng không ngại là m quen vá»›i má»™t cô gái xinh đẹp. Nhưng mà Tân Lâm lại liếc hắn má»™t cái rồi không biểu lá»™ bất cứ cảm xúc gì.
Loại biểu hiện như váºy khiến cho Tô Thiếu nhá»› tá»›i khi đối mặt vá»›i những cô gái lấy trăm phương ngà n kế là m cho hắn chú ý tá»›i mình thì hắn chỉ liếc mắt má»™t cái rồi quay sang hướng khác, thỉnh thoảng lại mỉm cưá»i chúm chÃm. Äó không phải là do Tô Thiếu có hứng thú vá»›i các cô mà là chỉ biểu hiện khà khái nam nhi thôi. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ha ha, má»™t mình lái xe lâu như váºy, nhất là trên má»™t con đưá»ng lá»m chá»m như váºy chắc rất mệt má»i.
Tô Thiếu lại nói thêm má»™t câu nhưng Tân Lâm vẫn không thèm trả lá»i như là hắn Ä‘ang độc thoại má»™t mình váºy.
Cho dù thế nà o thì Tô Thiếu cÅ©ng phải tá»± tìm cho mình má»™t báºc thang để bước xuống, tháºt ra thì Tô Thiếu cÅ©ng đã trải qua sá»± việc tương tá»± như váºy và i lần rồi.
Ngưá»i lái xe Äại Thiết đầu cắt đầu Ä‘inh có thân thá»§ nhanh nhẹn kia láºp tức nháºn ra tình huống khốn cùng cá»§a Tô Thiếu, trên thá»±c tế là hắn vẫn luôn chú ý đến nhất cá» nhất động cá»§a Tô Thiếu. Lấy tư cách là chá»§ nhà , mấy ngà y nay hắn luôn táºn lá»±c là m hà i lòng Tô Thiếu, đây là do cha cá»§a hắn - Phó tư lệnh đã căn dặn. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Gia tá»™c cá»§a Tô Thiếu ở kinh đô chẳng những có tiá»n mà còn rất có thế lá»±c.
Cha hắn có thể thăng quan tiến chức được hay không thì phải xem lần nà y Tô Thiếu Ä‘i chÆ¡i có vui không, nghe đâu tuy Tô Thiếu còn trẻ tuổi nhưng ở gia tá»™c rất có quyá»n phát ngôn, chÃnh là thái tá» gia - ngưá»i nối nghiệp cá»§a Tô Gia.
Nhìn thấy Tô Thiếu bị cô gái xinh đẹp lạnh lùng kia là m lơ thì dù thế nà o đi nữa công tỠcủa phó tư lệnh cũng phải ra mặt.
30.08.2014
Chương 41
Săn bắt gấu đen​
Biên táºp: Ly_Nguyen
Nguồn: Truyen.org
Nội dung thu gọn
- Nà y, chà o ngươi, ta là Trương Äồng Hoa, ở quân khu... Ngưá»i anh em, có phải thân thể ngươi có chá»— nà o không thoải mái không? Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Công tá» cá»§a phó tư lệnh cÅ©ng không Ä‘i đến chá»— Tân Lâm, tránh phải rÆ¡i và o tình hướng mất mặt, hắn trá»±c tiếp chà o há»i vá»›i Tiêu Phà m, nhếch mép cưá»i to, hÆ¡i thở rất mạnh mẽ. Äây chÃnh là dáng vẻ cá»§a ngưá»i đà n ông chân chÃnh.
Äừng xem bá» ngoà i Trương Äồng Hoa có vẻ tùy tiện mà nghÄ© hắn là kiểu ngưá»i đầu óc đơn giản tứ chi phát triển, bởi vì trên thá»±c tế hắn rất khôn lanh. Hắn thấy Tô Thiếu bị mỹ nữ lạnh lùng cho ăn má»™t quả lÆ¡ trở nên lúng ta lúng túng, nên hắn cÅ©ng không cần phải Ä‘i thá» là m gì nữa. Tô Thiếu là kẻ hái hoa lão luyện, Trương Thiếu cÅ©ng không kém, hắn chỉ cần liếc mắt má»™t cái là có thể nhìn ra vẻ lạnh lùng cá»§a Tân Lâm không phải là giả vá». Loại con gái như váºy trá»i sinh không thÃch thân máºt vá»›i đà n ông, trừ phi ngươi có thể hoà n toà n chinh phục trái tim nà ng thì lúc đó nà ng tuyệt đối sẽ má»™t lòng má»™t dạ vá»›i ngươi, bằng không thì ngươi mãi mãi chỉ là ngưá»i xa lạ vá»›i nà ng mà thôi.
Tuy nhiên đại lão gia hắn cÅ©ng không vô duyên vô cá»› chá»c giáºn cô nương nhà ngưá»i ta.
Tiêu Phà m thì không giống như váºy, nếu như hắn dám đối vá»›i Trương Thiếu lạnh nhạt như Tân Lâm thì đừng trách Trương Thiếu trở mặt. Má»™t ngưá»i đà n ông chân chÃnh thì con mắt phải má»c trên đỉnh đầu, không phải là ngưá»i nà o cÅ©ng có thể đắc tá»™i được.
Trương Äồng Hoa vừa mở miệng đã nói ra thân pháºn cá»§a mình, ở quân khu, có thể lái Äại Thiết nháºp khẩu chạy loạn khắp nÆ¡i. Chỉ cần ngưá»i nà o có đầu óc má»™t chút thì chắc chắn có thể Ä‘oán được vị Trương Thiếu nà y nhất định không phải là má»™t tay gà má» mà là má»™t con cá»§a má»™t đại nhân váºt có địa vị ở quân khu.
Tại vùng biên giá»›i, thuá»™c cá»±c bắc đất nước nà y, chỉ cần Ä‘em quân đội ra nói chuyện má»™t chút thì chắc chắn có tác dụng, bởi vì phân quân khu ở biên giá»›i có quyá»n lá»±c hÆ¡n nhiá»u so vá»›i phân quân khu ở trong nước.
Tiêu Phà m mỉm cưá»i, nói:
- Chà o ngươi, ta hỠTiêu, tên là Tiêu Nhất Hà nh.
- Ha ha, hóa ra là Tiêu tiên sinh... Không biết Tiêu tiên sinh đi Lý Gia Thôn để là m gì?
Trương Äồng Hoa mang theo má»™t chút hiếu kỳ há»i, lại tiếp tục đánh giá Tiêu Phà m.
Không sai, ngưá»i nà y chÃnh là má»™t con ma ốm. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sắc mặt trắng bệch kia tuyệt đối không giống như thần sắc cá»§a má»™t ngưá»i khá»e mạnh. Và o trá»i đông giá rét thế nà y, má»™t ngưá»i bệnh hắn không chịu ở nhà dưỡng bệnh mà đi đến Lý Gia Thôn, má»™t nÆ¡i sát biên giá»›i hoang vu, toà n là rừng ráºm nguyên thá»§y nà y để là m gì chứ?
Mấy tên thanh niên khác cÅ©ng bị tình hình bên nà y hấp dẫn, rối rÃt nhìn qua. Má»™t cô gái xinh đẹp có vóc ngưá»i nóng bá»ng nhìn Tô Thiếu vá»›i vẻ châm biếm, hóa ra là vị Tô đại thiếu gia nà y tìm đến đó để săn ngưá»i đẹp.
Nha đầu lái xe kia ngược lại cÅ©ng rất xinh đẹp, đặc biệt là khà chất lạnh lùng kia lại cà ng khiến cho ngưá»i khác sinh lòng hứng thú.
Äà n ông chÃnh là không có lòng tá»± trá»ng như váºy, phụ nữ cà ng đối vá»›i hắn lạnh lùng thì hắn cà ng giống như má»™t con chó Ä‘iên đói khác, liá»u mạng xông lên phÃa trước. Trước đây, cô chÃnh là dùng chiêu nà y để "Bắt sống" Tô Thiếu, không ngá» là tại nÆ¡i hoang vu nà y lại gặp phải ngưá»i cùng nghá» như váºy.
Tiêu Phà m khẽ đáp:
- Săn thú!
- Äi săn thú?
Trương Äồng Hoa vô cùng kinh ngạc, há to miệng, trên mặt trà n đầy vẻ hoà i nghi.
Ngưá»i bệnh đến thế nà y mà còn Ä‘i săn thú gì chứ? Cho ngươi má»™t con thá» hoang, chỉ sợ ngươi còn không có khà lá»±c bắt nó lên nữa là , ở đó mà đi săn bắn.
Bá»—ng chốc, má»™t trà ng cưá»i vang lên.
Tất cả đám thanh niên Ä‘á»u cưá»i nghiêng ngả, tá»±a như là bá»n há» vừa nghe má»™t truyện tiếu lâm.
- Không ngá» Tiêu Tiên sinh cÅ©ng là má»™t ngưá»i cùng lý tưởng, chúng tôi cÅ©ng Ä‘i săn thú. Không biết Tiêu tiên sinh muốn săn thứ gì? Thá» rừng, gà rừng, hươu, lợn rừng hay gấu Ä‘en? Hay là hổ?
Tô Thiếu rốt cuá»™c cÅ©ng tìm được cÆ¡ há»™i nói chen và o, vừa cưá»i vừa há»i.
- Gấu Ä‘en, ta muốn má»™t cái máºt gấu tươi sống để nấu thuốc.
Tiêu Phà m vẫn mỉm cưá»i đáp, nhưng lá»i cáºu ta nói là sá»± tháºt.
Äám ngưá»i lại phá lên cưá»i lần thứ hai, vừa cưá»i vừa lắc đầu. Máºt sống có thể nấu thuốc nhưng mà lá»i nà y cá»§a Tiêu Phà m lá»t và o trong tay há» quả thá»±c khiến cho đám ngưá»i không nhịn được cưá»i, trong lòng thầm nghÄ©.
- Ngươi nghĩ gấu đen là cái gì? Là con chó nhỠngươi nuôi trong nhà , muốn bắt là bắt sao?
Mà lúc nói, Tiêu Phà m còn biểu hiện rất nghiêm túc, cứ như đó là sá»± thá»±c váºy.
Tô Thiếu không cưá»i, rất nghiêm túc há»i thăm:
- Tiêu tiên sinh muốn có máºt gấu thì không cần thiết phải chạy lên núi đâu, trong núi quả thá»± rất nguy hiểm, mà đưá»ng cÅ©ng rất khó Ä‘i. Nếu như Tiêu tiên sinh thá»±c sá»± cần máºt gấu tươi để là m thuốc thì tôi có thể giá»›i thiệu cho ngươi má»™t ngưá»i nuôi gấu Ä‘en, tôi cùng vá»›i hắn cÅ©ng có quan hệ khá tốt, hẳn sẽ lấy được ưu đãi.
Vừa nhìn qua, Tô Thiếu thực sự muốn giúp Tiêu Phà m một tay.
Tiêu Phà m khẽ cưá»i, nói:
- Cảm tạ Tô tiên sinh, gấu nuôi dưỡng thiếu tÃnh hoang dã, hÆ¡n nữa được đút rất nhiá»u vị thuốc, hà m lượng máºt gấu không tốt. Gấu Ä‘en hoang dã tương đối thÃch hợp hÆ¡n.
- Nếu thế thì không biết là Tiêu tiên sinh săn bắn bằng gì, súng hay là cung?
Tô Thiếu nói, ánh mắt liếc ghế ngồi đằng sau cá»§a xe jeep mấy lần. Hắn không thấy súng săn, cÅ©ng không thấy cung tên hay là ná» gì hết. Thông thưá»ng thì muốn săn gấu Ä‘en mà dùng cung tên thì thá»±c sá»± không đáng tin cáºy, coi như là thợ săn chuyên nghiệp cÅ©ng không dám săn những con mãnh thú khổng lồ cỡ gấu Ä‘en. Nếu như má»™t mÅ©i tên không đâm chết con gấu Ä‘en thì chắc chắn sẽ đến phiên ngươi chạy Ä‘ua cùng vá»›i nó.
Nhưng mà xác suất một mũi tên bắn chết gấu đen là bao nhiêu chứ?
Dù là súng săn có uy lực cực lớn thì một hai súng cũng không đủ gây nguy hiểm cho nó.
Tiêu Phà m cưá»i nói:
- Äao.
Tô Thiếu nổi giáºn nói:
- Tiêu tiên sinh tháºt biết nói đùa.
Trên mặt Trương Äồng Hoa cÅ©ng biểu hiện không thoải mái, nói:
- Äúng váºy, ta thá»±c lòng muốn cùng ngươi kết giao bằng hữu, ngươi là m váºy là có ý gì chứ? Dù ngươi có muốn khoe khoang cÅ©ng không nên thổi phồng đến mức đó! Dùng Ä‘ao để săn gấu Ä‘en? Ngươi vá» nhà dùng Ä‘ao giết chết váºt nuôi trong nhà , xem thá» có thể dùng má»™t Ä‘ao giết chết không? Ngươi cho ngươi là thần tiên hạ phà m sao?
- Muốn trêu chá»c ngưá»i khác cÅ©ng không nên dùng cách nà y chứ, bởi vì nhóm ngưá»i chúng ta Ä‘á»u là dân ở nông thôn.
Mắt thấy dáng vẻ Trương Äồng Hoa như chuẩn bị phát tác cÆ¡n giáºn thì Tô Thiếu lắc lắc đầu, nói:
- Bá» Ä‘i Äồng Hoa, hắn không đáng cho chúng ta tức giáºn. Chúng ta Ä‘i thôi!
Tô Thiếu búng ngón tay má»™t cái, đầu thuốc lá bay lên vẽ thà nh má»™t đưá»ng vòng cung rồi rÆ¡i xuống đất, hắn không thèm nhìn Tiêu Phà m má»™t cái, ngay cả Tân Lâm, hắn cÅ©ng không thèm liếc mắt, xoay ngưá»i rá»i Ä‘i, trong lòng thầm mắng:
- Hai ngưá»i Ä‘iên!
Có cái gì tốt để nhìn chứ?
Tân Lâm nhìn qua có vẻ đẹp lạnh lùng cao quý, nhưng mà cô cùng ngưá»i ngu ngốc ở chung má»™t chá»— thì đầu óc là m sao bình thưá»ng được chứ?
Tiếc cho gương mặt cùng vá»›i vóc ngưá»i hoà n mỹ đó!
Khả năng kiá»m chế cá»§a Trương Äồng Hoa rõ rà ng không bằng Tô Thiếu, hung hăng trợn mắt vá»›i Tiêu Phà m má»™t cái, hừ má»™t tiếng rồi vứt mẩu tà n thuốc trên mặt đất, giÆ¡ chân lên hung hăng chà đạp. Trá»±c tiếp Ä‘em mẩu tà n thuốc dưới chân vùi xuống lá»›p bùn đất, lại đạp đạp hai cái rồi phun má»™t bãi nước bá»t. Lúc nà y hắn má»›i Ä‘i đến xe cá»§a mình, ngồi và o ghế tà i xế, đạp chân ga tháºt mạnh, Äại Thiết láºp tức tức giáºn gà o thét, thả khói Ä‘en mù mịt, nhanh chóng chạy vá» phÃa trước.
Sau đó, Tô Thiếu cÅ©ng lên chiếc Mục Mã Nhân, hai cô gái xinh đẹp vứt cho Tiêu Phà m má»™t nụ hôn gió, cưá»i khanh khách mãi.
Ãnh mắt cá»§a Tân Lâm rất lạnh lùng.
Tiêu Phà m vẫn trầm tĩnh như trước, không có chút dấu hiệu không vui nà o cả.
Sau nữa giá», cuối cùng ba xe cÅ©ng lái và o Lý Gia Thôn, láºp tức dấy lên má»™t cÆ¡n sóng gió ở thôn trang nhá» vốn yên tÄ©nh nà y. Vô số đà n ông, phụ nữ và trẻ em vây quanh những chiếc xe chưa bao giá» thấy, rất hiếu kỳ, quan sát từ trên xuống dưới. Nếu như không có ngưá»i lá»›n quan sát thì sợ là đám trẻ con đã thò tay sá» soạn từ lâu rồi.
- Ai là trưởng thôn? Chúng tôi là ngưá»i cá»§a quân đội, muốn tìm trưởng thôn bà n bạc chút chuyện.
Trương Äồng Hoa bước từ trên Äại Thiết xuống, trước tiên chà chà bùn đất dÃnh trên già y xuống, sau đó má»›i ngẩng đầu lên, tiêu sái gà o lên má»™t tiếng, ánh mắt rất có khà thế liếc nhìn xung quanh.
Tô Thiếu lại châm má»™t Ä‘iếu thuốc, cháºm rãi bước xuống, hứng thú đánh giá thôn xóm nho nhá» sát biên giá»›i nà y: Gà gáy, chó sá»§a, cư dân thuần phác giản dị, có chút hương vị cá»§a chốn bồng lai tiên cảnh.
- Bầu không khà ở đây mát mẻ hÆ¡n nhiá»u so vá»›i thá»§ đô, thá»±c là thoải mái nha.
Tô Thiếu phun từ lá»— mÅ©i ra hai luồng khói thuốc, mỉm cưá»i khen ngợi.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên rồi, nếu như đến sá»›m hai tháng còn có thể tránh nắng nữa. Thà nh ca à ! Hè năm sau, anh dẫn em đến nÆ¡i nà y nghỉ mát được không? Em cùng vá»›i anh Ä‘i săn thú...
Ngưá»i con gái có vóc ngưá»i nhá» nhắn xinh xắn nÅ©ng nịu nói.
Trong hai cô gái thì nà ng tương đối nÅ©ng nịu vá»›i Tô Thiếu hÆ¡n, không giống như cái cô gái cao gầy kia, vẻ mặt lúc nà o cÅ©ng lạnh lùng, đối vá»›i Tô Thiếu cÅ©ng không có dÃnh chặt như váºy. Mà nhắc tá»›i má»›i nói, hai ngưá»i cÅ©ng là có chung mục Ä‘Ãch, nhưng sá» dụng thá»§ Ä‘oạn khác nhau mà thôi.
Tô Thiếu tên tháºt là Tô Như Thà nh, hắn nghe váºy thì liá»n mỉm cưá»i, nói:
- Chuyện sang năm thì cứ để sang năm hãy nói.
Có rất Ãt đà n bà có thể ở cạnh Tô Thiếu má»™t năm, đứa nhá» nà y quá tham lam Ä‘i.
Cô gái bé nhá» xinh đẹp liá»n chu cái miệng nhá» nhắn lên.
Bên kia, Trương Äồng Hoa cÅ©ng không có tâm tình nhà n nhã như Tô Thiếu, hắn biết rõ nhiệm vụ cá»§a mình là má»™t hướng dẫn viên du lịch, trước tiên cứ Ä‘em chuyện quan trá»ng nhất an bà y ổn thá»a rồi nói tiếp.
Thôn dân vừa nghe hai chữ quân đội thì vô cùng khẩn trương, đám phụ nữ vá»™i và ng kéo đám trẻ con Ä‘ang chạy lòng vòng quanh những chiếc xe jeep trở vá» bên cạnh mình, bá»n há» sợ chúng sẽ gây há»a.
Chỉ chốc lát, má»™t ngưá»i đà n ông trung niên mặt má»™t bá»™ âu phục cÅ© nhăn nhúm, nhìn qua rất có thân pháºn chạy tá»›i, cưá»i nhún nhưá»ng vá»›i Trương Äồng Hoa, dè dặt nói:
- Äồng chà quân đội, ta chÃnh là trưởng thôn - Lý Lão Căn...
Trương Äồng Hoa cưá»i ha hả má»™t tiếng, móc từ trong túi ra má»™t há»™p thuốc lá được thiết kế rất tinh xảo, lấy má»™t Ä‘iếu thuốc ngáºm ở trên môi, sau đó ném há»™p thuốc cho trưởng thôn, nói:
- Trưởng thôn à ! Chúng tôi muốn má»™t ngưá»i dẫn đưá»ng và o núi săn bắn. Ông đỠcá» hai ngưá»i Ä‘i, nhất định phải có kinh nghiệm săn bắt lợn rừng vá»›i gấu Ä‘en tốt nhất. Giá cả thì ông không cần lo lắng, thoải mái thương lượng, ta nhất định sẽ không bạc đãi má»i ngưá»i đâu.
Trưởng thôn luống cuống tay chân bắt lấy há»™p thuốc, cẩn tháºn rút ra má»™t Ä‘iếu rồi trả lại cho Trương Äồng Hoa bằng hai tay. Ở má»™t cái thôn nhá» như Lý Gia Thôn, hà ng năm có mở má»™t cái há»™i dà nh cho ngưá»i đồng hương tụ há»p. Lý Lão Căn cÅ©ng được xem là ngưá»i từng thấy qua các mặt cá»§a xã há»™i, Trương Thiếu nà y còn có khà phách hÆ¡n nhiá»u so vá»›i bà thư hương trưởng đồng hương, vừa nhìn là biết đến từ thà nh phố lá»›n.
Ãt nhất cÅ©ng phải ở huyện thà nh má»›i có nhân váºt như váºy.
Lý Lão Căn tưởng tượng đến huyện thà nh đã là cá»±c hạn rồi, nói đến thà nh phố thì sá»± thá»±c là cả Ä‘á»i hắn chỉ Ä‘i đến đó có hai lần, mà đá»u là chuyện rất lâu rồi, ấn tượng Ä‘á»ng lại trong đầu rất mÆ¡ hồ.
Trương Äồng Hoa vung tay lên, phóng khoáng nói:
- Không cần, tặng cho ông... Trưởng thôn nhanh tìm cho ta hai ngưá»i dẫn đưá»ng Ä‘i.
Lý Lão Căn vá»™i và ng nói cảm Æ¡n, trịnh trá»ng Ä‘em há»™p thuốc cất và o túi áo, dè dặc nói:
- Äồng chà quân nhân, lúc nà y mà và o núi Ä‘i săn... Thá»i tiết rất lạnh nha...
Trưởng thôn vừa nói vừa quan sát đám ngưá»i tai to mặt lá»›n đến từ thà nh phố, khi ánh mắt rÆ¡i trên mặt Tiêu Phà m thì đột nhiên ngẩn ra.
Vị nà y cũng đến đây săn thú sao?
Mặt mÅ©i như váºy là m sao Ä‘i và o núi được chứ?
Trương Äồng Hoa cÅ©ng biết Lý Lão Căn Ä‘ang nhìn ngưá»i nà o, cưá»i lạnh má»™t tiếng, nói:
- Ông đừng quan tâm đến hắn, hắn không có đi cùng với chúng tôi, sống hay chết cũng không có liên hệ với chúng tôi.
Lý Lão Căn láºp tức thở phà o nhẹ nhõm má»™t cái, nói: Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Váºy thì tốt rồi, như váºy... Thiếu gia thá»±c sá»± muốn lên núi sao? Thá»i tiết như thế sẽ chết cóng...
Trương Äồng Hoa bÄ©u môi.
30.08.2014
Chương 42
Vũ khà lạnh trình độ cao​
Biên táºp: Ly_Nguyen
Nguồn: Truyen.org Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nội dung thu gọn
Lý Lão Căn được hÆ¡n nữa há»™p thuốc lá nên là m việc rất nghiêm túc, nhanh chóng tìm được hai thợ săn dẫn đưá»ng, vừa nhìn thì đã biết là hai cha con. Ngưá»i bố khoảng chừng bốn mươi tuổi, đứa con trai thì khoảng mưá»i tám tuổi. Tuy nhiên mặt mÅ©i cá»§a hai cha con hoà n toà n khác biệt, vẻ mặt cá»§a ngưá»i thợ săn lá»›n tuổi có vẻ trải qua rất nhiá»u gian nan vất vả, da dẻ ngăm Ä‘en, nếp nhăn đầy mặt giống như là dùng dao khắc trên khe núi váºy, nhìn qua có vẻ già hÆ¡n so vá»›i tuổi tháºt nhiá»u lắm. Con trai cá»§a hắn thì lúc nà o cÅ©ng cưá»i hì hì, da dẻ tuy cÅ©ng ngâm Ä‘en nhưng không phải kiểu Ä‘en thá»§i Ä‘en thui, mà tương đối mịn mà ng, khi hắn cưá»i hÃp mắt lá»™ ra hà m rắng trắng Ä‘á»u.
- Äồng chà quân nhân, đây là Lý Trưá»ng Quý, là thợ săn có kỹ thuáºt tốt nhất trong thôn. Còn đây là con cá»§a hắn Lý Cẩu Äản...
Lý Lão Căn giá»›i thiệu hai ngưá»i vá»›i Trương Äồng Hoa, trên mặt lá»™ ra và i phần kiêu ngạo.
Nếu nói vá» săn thú thì cho dù là những ngưá»i già u có đến từ thà nh phố lá»›n cÅ©ng chả là gì, sợ ngay cả tư cách xách già y cho Lý Trưá»ng Quý không có.
- Lý Cẩu Äản?
Trương Äồng Hoa không nhịn được phá lên cưá»i, Tô Như Thà nh nhịn cưá»i đến ná»™i thương, hai cô gái còn lại thì mÃm môi cưá»i. Cả đám ngưá»i Ä‘á»u hứng thú đánh giá cha con Lý Trưá»ng Quý, nhất là Lý Cẩu Äản cà ng hấp dẫn ánh mắt cá»§a các cô gái.
Tiểu tá» nà y so vá»›i ngưá»i cha hiá»n như khúc gá»— cá»§a hắn hoà n toà n khác nhau, khắp ngưá»i tản ra dáng vẻ thông minh lanh lợi.
Lý Cẩu Äản cÅ©ng không thèm để ý, vẫn cưá»i hì hì. Hắn cÅ©ng là ngưá»i có tiếng tăm, nhưng hắn cảm thấy không cần nói cho những ngưá»i đến từ thà nh phố nà y biết. Má»™t đám công tá» tiểu thư chạy đến rừng núi thăm thẳm để săn thú, Lý Cẩu Äản cho rằng những ngưá»i nà y chỉ đơn thuần là rãnh rá»—i không có gì là m thôi. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bá»n há» cho rằng Ä‘i săn là dạo chÆ¡i ở vùng ngoại ô sao?
Äám ngưá»i thà nh phố Ä‘ang quan sát hắn, hắn cÅ©ng Ä‘ang quan sát những ngưá»i nà y.
Trương Äồng Hoa thì miá»…n cưỡng tạm được, nhìn qua thì thân hình kia khá là rắn chắc, nghe nói là từng Ä‘i bá»™ đội, hẳn là tạm đạt yêu cầu. Vóc ngưá»i Tô Như Thà nh có vẻ cao to, nhưng mà cái gương mặt búng ra sữa kia lại khiến cho Lý Cẩu Äản âm thầm cho hắn game over.
Äây là đi lên núi săn thú chứ đâu phải là chá»— để cho hắn uống cà phê, tán gái!
Lý Cẩu Äản cÅ©ng có ăn há»c, đã tốt nghiệp sÆ¡ trung (Tương đương cấp 2 ở Việt Nam), ở nhà hắn cÅ©ng có xem qua Tivi nên hắn cÅ©ng hiểu rõ uống cà phê, tán gái là cái gì.
Còn những ngưá»i khác, Lý Cẩu Äản chỉ có thể lắc đầu. Nếu như nói những ngưá»i nà y có thể Ä‘i săn thú thì Lý Cẩu Äản - hắn cÅ©ng có thể cưới minh tinh Ä‘iện ảnh là m vợ.
Äến khi ánh mắt Lý Cẩu Äản rÆ¡i và o hai ngưá»i Tiêu Phà m và Tân Lâm Ä‘ang đứng cách đó không xa thì tức khắc choáng váng.
Hai vị nà y đến đây để là m gì chứ?
Tìm ngưá»i chữa bệnh sao?
Hắn chưa từng nghe ai nói là ở Lý Gia Thôn có thầy lang giá»i nha!
- Ngươi đã từng săn lợn rừng và gấu đen sao?
Trương Äồng Hoa không nói nhảm, thẳng thắng đặt câu há»i vá»›i Lý Trưá»ng Quý.
Lý Trưá»ng Quý lạnh lùng liếc hắn má»™t cái, lưá»i trả lá»i. Ngoại trừ cá»p ra thì tất cả những con váºt hoang dã trong núi sâu Ä‘á»u đã bị hắn săn qua má»™t lần. Lý Trưá»ng Quý chẳng thèm trả lá»i câu há»i mang theo khà thế cao cao tại thượng cá»§a Trương Äồng Hoa.
Nhưng mà Lý Trưá»ng Quý cÅ©ng có đơn vị công tác, hắn là ngưá»i bảo vệ rừng, chỉ là không chÃnh thức và o biên chế thôi, hương lý hà ng năm Ä‘á»u phát cho hắn tiá»n trợ cấp, còn có má»™t chÃnh sách ưu đãi cho hắn dùng súng. Lý Trưá»ng Quý có má»™t cây súng ngÅ© lục thức bá»™ thương, toà n bá»™ Lý Gia Thôn, chỉ có mình hắn là có tư cách vác cây ngÅ© lục thức bá»™ thương và o núi thôi.
Lý Cẩu Äản cưá»i há»i: Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Các ngưá»i muốn săn lợn rừng và gấu Ä‘en?
- Nói nhảm, không săn lợn rừng và gấu đen thì chúng ta đến nơi khỉ ho cò gáy nà y để hóng gió tây bắt à ?
Trương Äồng Hoa nhìn không quen loại thái độ cợt nhả cá»§a Lý Cẩu Äản. Hắn cho rằng má»™t khi những thôn dân nghèo nà y nhìn thấy công tá» phó tư lệnh như hắn thì nhất định sẽ kÃnh sợ, nhưng bá»n há» chẳng những không kÃnh sợ mà còn cưá»i cợt nhả như thế, khiến cho Trương Thiếu bắt đầu có chút bưc bá»™i rồi.
Thế giới nà y cần phải nói đến quy tắc, bởi vì không có quy tắc thì là m sao là m nên chuyện được chứ?
- Cái nà y thì phải xem váºn khÃ, có khi ngươi Ä‘i và o núi tản bá»™ ba đến năm ngà y cÅ©ng không nhất định gặp phải lợn rừng nữa, huống chi là gấu Ä‘en... HÆ¡n nữa hiện tại nhà nước cÅ©ng không cho phép săn bắn gấu Ä‘en, nghe nói là bảo vệ động váºt hoang dã, săn bắn là hà nh vi phạm pháp.
Lý Cẩu Äản không thèm để ý đến cảm nháºn cá»§a Trương Äồng Hoa chút nà o cả, tiếp tục cưá»i hì hì nói. Tuy trong miệng hắn nói là "Phạm pháp" nhưng trên mặt lại không có chút biểu hiện sợ sệt.
- Tiểu huynh đệ, ngươi rất dẻo miệng. Yên tâm đi, trước đó ta đã lấy được hai bà n chân gấu, chỉ cần ngươi có thể dẫn chúng ta tìm được gấu đen thì những chuyện còn lại ngươi không cần lo lắng.
Tô Như Thà nh mỉm cưá»i nói, biểu hiện hắn rất có phong độ.
Tháºt ra thì Tô Như Thà nh còn không ưa cái tên Lý Cẩu Äản không phân biệt trên dưới, không có phẩm hạnh nà y hÆ¡n Trương Äồng Hoa. Hiện tại, hắn Ä‘ang quản lý má»™t công ty, quản lý mấy trăm nhân viên, nếu như không xây dá»±ng cÆ¡ chế cấp báºc thì chẳng phải loạn cả lên sao?
Nhưng mà ở nÆ¡i nà y, đối mặt vá»›i những thôn dân dốt nát, Tô Thiếu đương nhiên phải giữ vững phong độ cá»§a mình, khoe khoang vá»›i bá»n há» cÅ©ng chả có ý nghÄ©a gì.
- Thực sự muốn săn gấu đen sao? Cũng không phải là không có có biện pháp...
Hai tròng mắt cá»§a Lý Cẩu Äản đảo qua đảo lại không ngừng, cưá»i đùa cợt nhả.
Giữa đôi lông mà y cá»§a Tô Thiếu nhÃu lại, khoát tay, ngăn Lý Cẩu Äản lại, nói:
- Cẩu Äản, như thế nà y Ä‘i, ngươi dẫn chúng ta và o núi, bất luáºn là tìm thấy lợn rừng hay gấu Ä‘en thì ta sẽ cho ngươi hai nghìn, nếu như là những váºt nhá» khác thì cho ngươi má»™t nghìn, thế nà o?
Tô Như Thà nh vừa nói vừa móc từ trong túi ra má»™t cái bóp da rất đẹp, chÃnh hiệu Louis, từ bên trong và móc ra hai mươi tá» tiá»n có in hình Trương lão đưa cho Lý Cẩu Äản.
Tô Như Thà nh không muốn cùng tên tiểu tá» mang theo vẻ nông dân gian trá nà y dây dưa, Lý Cẩu Äản nói quanh co lòng vòng chẳng phải là muốn tống tiá»n bá»n há» sao? Có lẽ má»™t nghìn đồng đối vá»›i hắn là tà i sản kếch xù, nhưng hắn là m sao biết đối vá»›i Tô Thiếu thì đó chỉ là vặt vãnh, trong và cá»§a Tô Thiếu có tất cả năm nghìn.
Lý Cẩu Äản tức khắc cưá»i đến không thấy tổ quốc, gáºt gáºt đầu.
- ÄÆ°á»£c! Cứ quyết định như váºy Ä‘i.
Vá» phần đám ngưá»i nà y mang theo dụng cụ săn bắn dạng gì thì Lý Cẩu Äản cÅ©ng không có hứng thú biết. Äợi khi và o núi, bất kể đụng phải thú hoang dã nà o thì ngưá»i chịu trách nhiệm giải quyết đương nhiên là hai cha con bá»n há» rồi, chẳng lẽ có thể trông cáºy và o bá»n há» sao?
Chỉ cần có tiá»n là đủ rồi!
Coi như là dẫn bá»n há» dạo má»™t vòng trong núi.
Vừa nghÄ© đến Ä‘iểm nà y thì Lý Cẩu Äản chợt nhá»› ra chuyện gì đó, thu vẻ cưá»i đùa hỉ há»ng và o, nghiêm túc nói:
- Nhưng mà trước khi và o núi ta muốn nói vá»›i các ngươi má»™t chuyện, tất cả má»i hà nh động phải nghe theo sá»± chỉ huy cá»§a chúng ta. Ngá»n núi nà y không giống như thà nh phố cá»§a các ngươi, nếu không nghe theo sá»± chỉ huy cá»§a cảnh sát giao thông thì rất dá»… lạc đưá»ng, nếu như rá»›t đội thì rất phiá»n toái.
Cô gái cao gầy cưá»i khanh khách đứng lên, hai mắt long lanh nhìn Lý Cẩu Äản má»™t vòng.
Nhãi con nà y còn rất hà i hước nữa chứ.
Tô Như Thà nh, Trương Äồng Hoa cÅ©ng cưá»i rá»™ lên.
Trương Äồng Hoa vừa cưá»i vừa mắng:
- Thằng nhóc kia, ngươi cho rằng chỉ có mình ngươi biết săn thú sao? Thá»i Ä‘iểm lão tá» là m lÃnh trinh sát thì ngươi vẫn còn cởi truồng chạy rong nữa chứ.
Tô Thà nh mỉm cưá»i nói:
- Tiểu huynh đệ rất thú vị, hy vá»ng rằng bản lÄ©nh săn thú cá»§a nhóc con cÅ©ng lợi hại như cái miệng cá»§a nhóc váºy.
- Thực sự đụng phải gấu đen thì chớ có kêu la súc sinh kia lợi hại.
Lý Trưá»ng Quý vẫn má»™t má»±c im lặng không lên tiếng, Ä‘ang tiếp nháºn xấp tiá»n giấy tháºt dà y trong tay con trai, bá»±c bá»™i nói má»™t câu.
- Ô!
Trương Äồng Hoa khó chịu vung tay lên, xoay ngưá»i lôi má»™t cây súng săn hai nòng Ä‘en sì từ đáy rương lên rồi lắc lư hai cái.
- Lợi hại hơn nữa thì sao? Có thể chịu nổi lôi minh không?
Trương Äồng Hoa lạnh lùng hừ má»™t tiếng, nói.
Trong mắt Lý Trưá»ng Quý thoáng xuất hiện vẻ xem thưá»ng, hắn không phải là chưa từng thấy qua lôi minh. Hai năm qua, cÅ©ng có và i ngưá»i đến từ thà nh phố tìm hắn dẫn lên núi, trong đó có ngưá»i mang theo súng săn lôi minh. Lý Trưá»ng Quý công nháºn loại súng săn nà y có lá»±c sát thương cá»±c mạnh, không dưới ngÅ© lục thức bá»™ thương cá»§a hắn, nhưng mà dù bá»n há» có súng cÅ©ng không dùng được.
Äây là và o núi săn bắn, chứ không phải là chÆ¡i đùa.
Cho dù súng có tốt thì cÅ©ng phải xem là nó ở trong tay ai. Trước đây, mấy ngưá»i thà nh phố cầm súng săn lôi minh đó vừa nhìn thấy lợn rừng đã bị dá»a đến chân má»m nhÅ©n, tùy tiện nổ hai phát súng, cÅ©ng không biết là hai viên đạn đó đã bay đến nÆ¡i nà o. Ngay cả má»™t cá»ng lông cá»§a lợn rừng cÅ©ng chưa chạm tá»›i đã chá»c giáºn lợn rừng chúa, cuối cùng phải nhá» Lý Trưá»ng Quý dùng ngÅ© lục thức bá»™ thương giải quyết con súc sinh kia.
Mà da mặt cá»§a tên đó cÅ©ng tháºt dà y, dương dương đắc ý móc răng nanh cá»§a lợn rừng mang vá» thà nh phố để khoe khoang.
Lý Trưá»ng Quý vô cùng gay mắt loại ngưá»i nà y.
Lý Cẩu Äản lại cưá»i đùa tà tá»ng, sau khi Trương Äồng Hoa lấy súng săn lôi minh ra thì hắn liếc nhìn Tô Như Thà nh má»™t cái.
Tô Như Thà nh cưá»i cưá»i, trở lại xe Mục Mã Nhân, mở cá»a xe, từ trong xe lấy ra má»™t cây phục hợp cung mà u Ä‘en nhánh, có thiết bị ngắm bắn bằng tia hồng ngoại.
Hai mắt cá»§a Lý Cẩu Äản láºp tức phát sáng.
Äây là cây cung tối tân nhất mà hắn từng thấy qua, lóe lên ánh sáng lãnh khốc, đại biểu cho vÅ© khà lạnh trình độ cao. So sánh vá»›i cung gá»— mà phần lá»›n thợ săn trong Lý Gia Thôn sá» dụng thì loại nà y hiện đại hÆ¡n nhiá»u, chỉ cần bắn má»™t phát thì đối tượng sẽ chết ngay tức khắc. Lý Cẩu Äản nằm mÆ¡ cÅ©ng muốn có má»™t cây phục hợp cung như váºy. Nguyên nhân không bởi vì cái gì khác mà chÃnh vì sá»± tà n bạo cá»§a nó.
Trương Äồng Hoa cÅ©ng trợn to hai mắt, khoa trương kêu lên:
- Oa! Tô Thiếu quả nhiên là cao thủ nha!
Trương Äồng Hoa đương nhiên tinh mắt hÆ¡n so vá»›i Lý Cẩu Äản, vừa nhìn là biết đây chÃnh là phục hợp cung, dụng cụ săn bắn chuyên dùng ở cá»± ly ngắn, thiết kế từ chất liệu rất cao cấp, lại ứng dụng công nghệ cao cấp nhất. Ngưá»i bình thưá»ng đừng nói là dùng loại cung nà y để săn bắn mà sợ là không nâng lên được đó chứ.
Tô Như Thà nh dám dùng bá»™ cung chuyên nghiệp như váºy để săn bắn trong rừng sâu núi thẳm, thì nhất định cần có sức mạnh, Ãt nhất cÅ©ng có thể chứng minh hắn có thể sá» dụng phục hợp cung nà y để săn bắn rất nhuần nhuyá»…n.
- Tô Thiếu, cung nà y nặng đến bảy mươi cân phải không?
Trương Äồng Hoa há»i, giá»ng Ä‘iệu rất ngưỡng má»™.
- Tám mươi cân.
Tô Thiếu thản nhiên nói, trên mặt trà n đầy sự kiêu ngạo.
Thông thưá»ng thì phục hợp cung có trá»ng lượng khoảng chừng sáu mươi cân là tương đối thÃch hợp dùng để săn bắn rồi, đòi há»i ngưá»i dùng phải có tố chất thân thể cùng vá»›i mức độ huấn luyện vá»›i cao. Phục hợp cung bảy mươi cân đã có thể nói là trình độ cao nhất cá»§a những tay nghiệp dư rồi. Ngưá»i có thể kéo được phục hợp cung tám mươi cân, còn có thể dùng săn bắn nhuần nhuyá»…n thì quả thá»±c không đơn giản, không có mấy ai dám Ä‘em thứ nà y ra khoe khoang như thế đâu.
Trương Äồng Hoa lại trợn mắt há mồm, chép chép miệng mấy cái, nói:
- Lợi hại, lợi hại... Tô Thiếu, nghe nói anh là đệ tỠcủa Ngũ gia - Lâm Phong phải không?
Những lá»i phÃa sau là hắn kìm lòng không đặng nên nhá» giá»ng há»i, hai mắt ngó liên, tá»±a như sợ tai vách mạch rừng.
Thá»±c sá»± danh tiếng cá»§a Lâm NgÅ© Gia quá lá»›n, danh xưng là Äông Bắc Hổ Vương, trên giang hồ đỠcáºp đến hắn như má»™t truyá»n kỳ, cÅ©ng không biết là có tất cả bao nhiêu phiên bản nữa. Nghe đâu là tại mảnh đất nà y, chưa từng có ai dám mÃch lòng Lâm NgÅ© Gia.
- Ông ấy quá báºn rá»™n, không có thá»i gian dạy ta, chỉ tình cá» chỉ Ä‘iểm cho ta mấy lần thôi.
Tô Như Thà nh thở dà i, nhẹ nhà ng lắc đầu, dưá»ng như hắn vô cùng tiếc nuối, nhưng sá»± kiêu ngạo lại cà ng hiện rõ trên mặt.
Trương Äồng Hoa không nhịn được nuốt má»™t ngụm nước miếng, trên mặt trà n đầy sá»± kinh sợ. Hắn vốn chỉ muốn thổi phồng Tô Như Thà nh má»™t câu thôi, không ngá» là vị thiếu gia nà y từng gặp qua Lâm NgÅ© Gia, tháºm chà từng được hắn chỉ Ä‘iểm nữa.
Äây, đây là sá»± tháºt sao?
30.08.2014
Chương 43
Thủ Sơn Khuyễn bỗng nhiên nổi điên
Biên táºp: Ly_Nguyen
Nguồn: Truyen.org
Nội dung thu gọn
Thá»±c ra thì chuyện nà y là bởi vì Trương Äồng Hoa còn quá nhá», cha cá»§a hắn là m quan cÅ©ng không lá»›n. Nếu như cha cá»§a hắn là phó tư lệnh cá»§a quân khu tỉnh Liêu Bắc chứ không phải là phó tư lệnh cá»§a phân quân khu, Trương Äồng Hoa lại lá»›n hÆ¡n và i tuổi nữa thì cho dù trong lòng Trương Äồng Hoa có sùng bái Lâm Phong - Lâm NgÅ© gia danh hiệu Äông Bắc Hổ Vương, cÅ©ng tuyệt đối không nói ra trước mặt má»i ngưá»i. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Dù sao thì bá»n há» cÅ©ng Ä‘i trên những con đưá»ng khác biệt.
Có lẽ chỉ có những lúc không có ai thì bá»n há» má»›i xuất hiện cùng nhau thôi.
Tuy nhiên tại nÆ¡i thâm sÆ¡n cùng cốc nà y, Trương Äồng Hoa cÅ©ng sẽ không để ý đến những thứ nà y.
Tô Như Thà nh không cảm thấy có gì đó không đúng, gia tá»™c Tô thị có thế lá»±c và tiá»n tà i rất hùng háºu ở thá»§ đô, nhưng chá»§ yếu ở mặt thương mại, những cái khác Ä‘á»u ngáºp chìm trong nước. Có thể cùng vá»›i Lâm ngÅ© Gia có má»™t chút quan hệ, tháºm chà thỉnh thoảng chỉ Ä‘iểm và i câu thì cÅ©ng đã vô cùng có mặt mÅ©i rồi. Mặc dù Tô Như Thà nh không dám xưng là đệ tá» cá»§a Lâm Lão Hổ nhưng nếu như ngưá»i khác muốn khen tặng hắn như thế thì hắn cÅ©ng chưa bao giá» phản bác lại.
Từ lâu, Lý Cẩu Äản thèm muốn có má»™t cây Phục Hợp Cung giống như Tô Như Thà nh, chép chép miệng má»™t cái, nói:
- Các ngươi đợi một lát, ta và cha ta vỠnhà lấy và i thứ...
Lý Trưá»ng Quý và Lý Cẩu Äản vừa rá»i khá»i thì mấy ngưá»i bên nà y láºp tức thay đổi quần áo. Má»™t bá»™ đồng phục dà nh cho lÃnh đặc chá»§ng dã chiến trong rừng ráºm. Ngoà i bá»™ đồ rằng ri, Tô Như Thà nh có khoác má»™t cái áo giáp mà u Ä‘en, trên áo giáp có rất nhiá»u túi vải, nhiá»u túi vải Ä‘á»u căng phồng, cÅ©ng không biết là bên trong túi chứa váºt gì, trên vai Ä‘eo nghiêng má»™t cái túi đựng cung tên mà u Ä‘en chứa mưá»i má»™t mÅ©i tên. Sau đó hắn bước và o xe Mục Mã Nhân, cẩn tháºn Ä‘eo thắt lưng và già y dã chiến, trên đùi phải giắt má»™t thanh chá»§y thá»§ quân dụng mà u Ä‘en, trông rất là bén và chói mắt.
Trương Äồng Hoa lại lần nữa chết đứng ngưá»i. Vị Tô Thiếu nà y quả thá»±c không có giả bá»™ nha!
NghÄ© đến tuy Trương Thiếu là ngưá»i xuất thân từ lÃnh trinh sát cÅ©ng không có trang bị đầy đủ như váºy.
- Tô Thiếu à ! Trước đây, anh đã từng Ä‘i lÃnh sao?
Trương Äồng Hoa đứng sá»ng sá» má»™t lúc lâu má»›i lên tiếng dò há»i.
- Ừ! Äà n ông mà chưa từng Ä‘i lÃnh thì còn có thể gá»i là đà n ông sao?
Tô Như Thà nh nhún vai một cái, lấy bộ dáng rất phong cách nói.
- Tô Thiếu, đây chÃnh là câu mà em rất thÃch nghe, không ngá» chúng ta còn là chiến hữu nha!
Trương Äồng Hoa vô cùng mừng rỡ, cái nà y có thể tÃnh là tìm được đỠtà i chung để nói chuyện. Äừng xem nÆ¡i đây chỉ là má»™t góc cá»§a Liêu Bắc mà xem thưá»ng Trương Äồng Hoa, bởi vì hắn cÅ©ng là kiểu công tá» giống như Tô Như Thà nh. Äối mặt vá»›i Tô Như Thà nh - loại nhất đẳng đại thiểu đến từ thá»§ đô, trong lòng Trương Äồng Hoa không thể không lo lắng. Nhưng Trương Äồng Hoa vừa nghe Tô Như Thà nh cÅ©ng từng Ä‘i lÃnh thì hắn nhất thá»i trở nên hăng hái bừng bừng.
- Tô Thiếu Ä‘i lÃnh ở quân Ä‘oà n nà o?
- Trung Ä‘oà n VÅ© Cảnh ở Liêu Äông.
- Tháºt là tốt, VÅ© Cảnh rất tốt, vượt qua thá» thách má»™t đối má»™t...
Trương Äồng Hoa liá»n ca ngợi mãi. Trên thá»±c tế bá»n há» Ä‘á»u xuất thân từ quân Ä‘oà n lÃnh trinh sát dã chiến, Trương Äồng Hoa không cần phải sùng bái VÅ© Cảnh như váºy, nhưng mà đối vá»›i Tô Thiếu đương nhiên phải nói như váºy. Nếu như Trương Äồng Hoa biết Tô Như Thà nh chẳng qua chỉ là m lÃnh công vụ ở bá»™ tư lệnh trung Ä‘oà n VÅ© Cảnh tỉnh Liêu Äông thì hắn sẽ không nói ra lá»i nà y.
Tô Như Thà nh khẽ cưá»i, từ trong vá» Ä‘ao rút ra má»™t cây chá»§y thá»§ quân dụng hà n quang lấp lánh, cầm trong tay thỠđộ bén cá»§a lưỡi Ä‘ao. Sau đó hắn gáºt đầu má»™t cái, nhìn dáng vẻ dưá»ng như rất hà i lòng, hắn Ä‘em chá»§y thá»§ cắm trở lại và o vá», động tác rất tiêu sái. Trong lúc đó, không biết hắn vô tình hay cố ý quét ánh mắt vá» phÃa Tân Lâm và Tiêu Phà m.
Mặc dù trong thâm tâm Tô Như Thà nh đã nháºn định hai ngưá»i nà y thuá»™c loại thần kinh không bình thưá»ng, nhưng gương mặt xinh đẹp mê ngưá»i cá»§a Tân Lâm cÅ©ng không phải giả.
Không bình thưá»ng thì không bình thưá»ng chứ, Tô Thiếu chưa bao giá» quân phụ nữ có thông minh hay không, mà hắn chỉ quan tâm cô gái ấy có xinh đẹp quyến rÅ© hay không thôi.
Tiêu Phà m cùng vá»›i Tân Lâm lẳng lặng đứng ở má»™t bên nhìn bá»n há» báºn rá»™n, không thèm nói câu nà o. Tô Như Thà nh không tin là bá»n há» có thể bình tÄ©nh như thế mãi.
Chỉ chốc lát sau, cha con Lý Trưá»ng Quý và Lý Cẩu Äản đã chuẩn bị sẵn sà ng Ä‘i đến. Vai Lý Trưá»ng Quý Ä‘eo má»™t cây súng ngÅ© lục thức bán tá»± động bá»™ thương, trên lưng còn cõng theo má»™t đống dây thừng, bên hông Ä‘eo má»™t thanh khảm Ä‘ao vá» bên ngoà i bằng da trâu, chân mang má»™t đôi già y vải dệt thá»§ công. Súng bá»™ thương được bảo dưỡng rất tốt, má»™t mà u Ä‘en nhánh bóng loáng. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lý Cẩu Äản thì mang trên vai má»™t cây cung gá»— và má»™t túi đựng tên, tay phải cầm má»™t cây trát thương, tay trái dắt hai con chó.
Ãnh mắt Tiêu Phà m láºp tức rÆ¡i và o hai con chó vưá»n kia, khóe miệng vẽ nên má»™t nụ cưá»i, khẽ gáºt đầu má»™t cái.
Äây là hai con chó rất tốt, sức chiến đấu cá»±c mạnh. Tuy rằng thân thể nó không phải kiểu vai u thịt bắp nhưng Ä‘á»u thuá»™c loại chó săn thuần chá»§ng. Nhìn nó thông minh nhanh nhẹn hÆ¡n nhiá»u so vá»›i những con chó khác, không biết là nó đã gặp qua bao nhiêu máu tanh rồi.
Hắc Lân vẫn luôn yên lặng nằm trong lòng Tiêu Phà m chợt ngẩn đầu lên, nhìn vá» hai con chó săn, hai mắt mèo bá»—ng chốc hÃp lại, móng nhá»n sắc bén nhà n hạ ló ra.
Tiêu Phà m mỉm cưá»i xoa xoa cái đầu tròn vo cá»§a Hắc Lân, thấp giá»ng nói:
- Là bạn không phải địch.
Móng nhá»n được thu vá», Hắc Lân lại ghé đầu nằm yên ắng trong ngá»±c Tiêu Phà m, nhìn nó tá»±a như Ä‘ang ngá»§ lại không phải là ngá»§, không có chút tinh thần nà o cả.
- Mèo lưá»i.
Tân Lâm không nhịn được bĩu môi.
Chỉ có thá»i Ä‘iểm tranh hÆ¡n thua vá»›i Hắc Lân thì Tân Lâm má»›i lá»™ ra tÃnh khà trẻ con.
- Äi thôi!
Tô Như Thà nh phất tay tựa như một đại tướng quân đang phát ra một mệnh lệnh quân sự.
Lý Trưá»ng Quý không nói tiếng nà o, xoay ngưá»i rá»i Ä‘i. Lý Cẩu Äản thì cưá»i hi hi má»™t tiếng rồi dắt hai con chó săn Ä‘i theo phÃa sau. Äám ngưá»i Tô Như Thà nh, Trương Äồng Hoa nối Ä‘uôi nhau Ä‘i theo. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiêu Phà m và Tân Lâm cÅ©ng âm thầm theo phÃa sau.
- Ôi chao! ChỠmột chút.
Trương Äồng Hoa kêu lên, chợt xoay ngưá»i lại, hung hăng nhìn chằm chằm và o Tiêu Phà m và Tân Lâm.
- Nà y, đi theo chúng ta là m gì?
- Săn thú.
Tân Lâm thản nhiên trả lá»i.
- Äi săn thú? Các ngươi muốn lên núi hả?
Trên gương mặt Trương Äồng Hoa trà n đầy sá»± châm chá»c:
- Coi như là các ngươi muốn lên núi thì ta xin ngươi đừng Ä‘i theo bá»n ta. Ngưá»i dẫn đưá»ng nà y là do chúng ta má»i, các ngươi tá»± má»i ngưá»i khác Ä‘i.
- Äúng váºy, lỡ như xảy ra chuyện gì thì ai chịu trách nhiệm chứ?
Má»™t ngưá»i thanh niên trẻ tuổi đến từ má»™t phân khu vá»›i Trương Äồng Hoa láºp tức phụ há»a theo.
Tân Lâm vẫn thản nhiên nói:
- Hai ngưá»i dẫn đưá»ng, má»—i bên má»i má»™t ngưá»i.
- Má»—i bên má»i má»™t ngưá»i? Cô có ý gì chứ?
Trương Äồng Hoa trừng mắt nhìn.
Tân Lâm không thèm để ý tá»›i hắn nữa, vượt qua bá»n há», Ä‘i đến bên cạnh Lý Cẩu Äản, móc ra má»™t sắp tiá»n má»™t trăm đồng đưa đến trước mặt Lý Cẩu Äản, nói:
- NÆ¡i nà y là hai nghìn đồng. Ta vừa thấy cáºu đã đưa hai nghìn cá»§a bá»n há» cho cha cáºu. Hai nghìn nà y là cho cáºu, chúng tôi má»i cáºu là m ngưá»i hướng dẫn.
- Hai ngưá»i muốn và o núi à ?
Lúc nà y, Lý Cẩu Äản cÅ©ng không láºp tức cầm tiá»n, dùng mắt đánh giá Tân Lâm và Tiêu Phà m, gãi gãi đầu, nói:
- Chê Ãt tiá»n à ? Cáºu muốn bao nhiêu?
Tân Lâm dứt khoát há»i.
- Không phải... Nhiệt độ trong núi rất thấp, ta chỉ sợ các ngươi không chịu được, thá»i tiết lạnh hÆ¡n nhiá»u so vá»›i trong thôn. HÆ¡n nữa, đưá»ng núi cÅ©ng không dá»… Ä‘i đâu, hai ngưá»i... Hai ngưá»i được không?
Lý Cẩu Äản phá lệ không cưá»i cợt nhã nữa, nghiêm túc há»i.
- ÄÆ°á»£c hay không là chuyện cá»§a chúng ta, cáºu chỉ cần dẫn đưá»ng thôi. Nếu như tháºt sá»± theo không kịp thì chúng ta sẽ tá»± mình trở vá», không trách cáºu.
- Cái nà y...
Lý Cẩu Äản nhìn sắp tiá»n trăm đồng má»›i cáo kia, dá»… nháºn thấy hắn đã có chút động tâm.
Có tiá»n ngu gì không là m chứ?
Hơn nữa còn là hai nghìn!
- Ôi chao, không đến phiên các ngươi, hai ngưá»i dẫn đưá»ng nà y Ä‘á»u là chúng ta má»i.
Trương Äồng Hoa tức giáºn đến mức sắc mặt tÃm tái cả lên.
Lên mặt gì chứ?
NÆ¡i nà y chÃnh là Äông Bắc, không phải là địa bà n cá»§a các ngươi.
Nếu không phải là Tân Lâm ra mặt thay cho Tiêu Phà m thì nói không chừng Trương Äồng Hoa đã động thá»§ rồi. Mặc dù đánh nhau vá»›i má»™t ngưá»i bệnh như váºy, có thắng cÅ©ng không phải anh hùng. Nhưng dù sao thì hắn cÅ©ng là má»™t ngưá»i đà n ông, không phải là má»™t ngưá»i đà n bà chân yếu tay má»m.
Trương Äồng Hoa phát Ä‘iên là tháºt, nhưng dưá»ng như không có ai nghe được lá»i cá»§a hắn: Tiêu Phà m không nghe được; Tân Lâm cÅ©ng không nghe được; tháºm chà cả Lý Cẩu Äản dưá»ng như cÅ©ng không nghe được, bởi vì hai mắt cá»§a hắn Ä‘ang dÃnh chặt và o sắp tiá»n hai nghìn, trá»±c tiếp coi Trương đại thiếu như là không khÃ.
Ngưá»i trả tiá»n chÃnh là đại gia!
Hắn ầm ĩ thì kệ hắn chứ!
Äây là luáºt do Lý Cẩu Äản tá»± đặt ra, đơn giản dá»… hiểu.
Äúng và o lúc nà y, chợt xảy ra má»™t tình huống không thể tưởng tượng nổi. Vốn là hai con chó săn Ä‘ang được Lý Cẩu Äản dắt Ä‘i theo sau Lý Trưá»ng Quý bất thình lình xoay ngưá»i lại xông đến Tiêu Phà m. Lý Cẩu Äản không có để ý nên bị lảo đảo, thiếu chút nữa đã bị chúng kéo lê theo rồi. ChỠđến khi hắn nháºn biết được tình hình không đúng, muốn khống chế hai con chó săn thì lúc đó hắn má»›i phát hiện má»i hà nh động Ä‘á»u là phà công.
Hai con chó săn trá»±c tiếp giãy khá»i sợ dây thừng.
- Cẩn tháºn!
Sắc mặt cá»§a Lý Cẩu Äản cuối cùng thay đổi.
Chỉ có hắn và Lý Trưá»ng Quý má»›i biết rõ hai con chó vưá»n thoạt nhìn tầm thưá»ng nà y rốt cuá»™c lợi hại đến mức nà o. Hai con chó săn nà y có thể Ä‘uổi bắt gấu Ä‘en.
Bây giá», bá»n chúng đột nhiên phát Ä‘iên, chỉ sợ là Tiêu Phà m sẽ bị xé nát trong chá»›p mắt.
Lý Cẩu Äản giương trát thương trong tay lên, đồng thá»i Lý Trưá»ng Quý cÅ©ng nhanh như tia chá»›p lấy cây súng ngÅ© lục thức bá»™ thương trên lưng xuồng, báng súng để trên vai, nhắm ngay hai con chó săn.
Mặc dù hai con chó săn nà y là do má»™t tay bá»n há» nuôi lá»›n, là trợ thá»§ săn thú tà i giá»i, tình cảm giữa bá»n há» rất thâm háºu, nhưng nếu Ä‘em so vá»›i mạng ngưá»i thì không đáng là gì. Vá»›i lại cha con Lý gia cÅ©ng biết rõ, nếu như bá»n chúng cắn chết Tiêu Phà m thì gia đình hắn nhất định phải ngồi tù, nghiêm trá»ng còn có thể bị chém đầu.
Nhưng mà hai cha con cÅ©ng không dám xuất thá»§, bá»n há» sợ lỡ tay là m thương tổn đến ngưá»i khác.
Hai con chó săn đứng giữa bá»n há» và Tiêu Phà m.
Tuy nhiên, diá»…n biến tiếp theo lại lần nữa khiến cho đám ngưá»i chết lặng.
Hai con chó săn đồng thá»i ngừng lại, cả bá»™ lông Ä‘á»u dá»±ng đứng lên, nhìn Tiêu Phà m sá»§a Ä‘iên cuồng, hai cô gái cÅ©ng bịt kÃn lá»— tai, khóc thét lên.
Tiếng kêu cá»§a hai con chó vưá»n nà y quả thá»±c quá lá»›n.
Xem tư thế nà y thì rõ rà ng là bá»n chúng đã coi Tiêu Phà m là cưá»ng địch rồi.
Bóng đen chợt lóe lên.
Hắc Lân vốn Ä‘ang lưá»i biếng nằm trong lòng Tiêu Phà m bá»—ng nhảy lên, đứng ở trên vai Tiêu Phà m, trừng mắt nhìn hai con chó săn, cÆ¡ thể nó như má»™t cây cung đã lên dây, bá»™ lông rối bù trên cổ cÅ©ng dá»±ng đứng lên tá»±a như là má»™t tấm chắn, gắt gao lưá»m hai con chó săn Ä‘ang đứng cách đó không xa.
Tiêu Phà m vẫn thản nhiên đứng ở nÆ¡i đó, khuôn mặt không có chút thay đổi. Chỉ đưa tay lên vá»— vá»— đầu Hắc Lân, mỉm cưá»i nói:
- Không phải đã nói với ngươi rồi sao, là bạn không phải địch!
Dưá»ng như là con mèo mun lá»›n kia có thể hiểu được lá»i nói cá»§a Tiêu Phà m, bá»™ lông vốn dá»±ng đứng dần dần thả xuống, ánh mắt cÅ©ng trở lại bình thưá»ng, nhẹ nhà ng nhảy và o lòng ngá»±c Tiêu Phà m.
Tiêu Phà m cháºm rãi Ä‘i vá» phÃa trước.
Hai con chó săn liá»n lùi vá» phÃa sau, vẫn khom ngưá»i như trước, ngừng sá»§a, trong miệng chỉ phát ra và i tiếng "Hừ" rất nhá», vẻ mặt chúng cá»±c kỳ căng thẳng, nhưng không dám là m loạn nữa.
Lý Cẩu Äản trố mắt nhìn.
Äây chÃnh là hai con chó săn hung hãn, ngay cả gấu Ä‘en cÅ©ng dám Ä‘uổi nha. Sao bây giá» lại biến thà nh bá»™ dạng sợ sệt thế nà y.
CÅ©ng không biết là bá»n chúng sợ ngưá»i hay sợ mèo nữa!
Mặc dù chuyện nà y rất buồn cưá»i nhưng rõ rà ng bá»n chúng rất khẩn trương.
Có lẽ khẩn trương không có nghÄ©a là sợ hãi, chỉ là không thể coi thưá»ng tình địch thôi. Chỉ như váºy đã khiến cho ngưá»i khác choáng váng rồi.
Rốt cuá»™c là bá»n chúng Ä‘ang khẩn trương cái gì?
30.08.2014
Chương 44
Không thể tưởng tượng nổi​
Biên táºp: Ly_Nguyen
Nguồn: Truyen.org
Nội dung thu gọn
Cuối cùng Lý Cẩu Äản cÅ©ng hồi phục lại tinh thần, luống cuống tay chân, xông lên kéo hai con chó săn trở lại, toét miệng cưá»i vá»›i Tiêu Phà m má»™t cái xem như là nói xin lá»—i.
Tiêu Phà m cÅ©ng cưá»i cưá»i, đưa tay sá» sỠđầu cá»§a mình.
Tiêu Phà m rất thÃch Lý Cẩu Äản. Mặc dù đứa nhá» nà y có chút xảo quyệt, nhưng không mất Ä‘i vẻ tháºt thà chất phát cá»§a ngưá»i dân miá»n núi. HÆ¡n nữa nhìn tướng mạo cá»§a Lý Cẩu Äản, chân mà y dà i mà không loạn, mà u sắc Ä‘en nhánh, hai mắt có thần, cái trán thấp thoáng có ấn ký chữ "Vương", ngà y sau thế nà o cÅ©ng già u sang. Nhưng mà Lý Cẩu Äản có khung mà y khá cao, khóe mắt mang theo chút tà n ác, tướng mạo lại biểu hiện là má»™t ngưá»i ngang ngược có dã tâm. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngẫm lại cÅ©ng rất bình thưá»ng, má»™t đứa trẻ giống như Lý Cẩu Äản muốn sau nà y trở nên xuất sắc hÆ¡n ngưá»i khác, mà không có chút tâm cÆ¡ thá»§ Ä‘oạn đùa bỡn ngưá»i khác má»™t chút, tháºm chà lòng dạ không độc ác má»™t chút thì tuyệt đối không được, thói Ä‘á»i là như váºy.
Từ tướng mạo cá»§a Lý Trưá»ng Quý cÅ©ng có thể chứng minh Ä‘iá»u nà y. Lý Trưá»ng Quý đúng là điển hình cá»§a ngưá»i có tướng mệnh gian khổ, nhưng mà miệng vuông vắn chứng tá» cuá»™c sống vá» già cÅ©ng không tệ. Tương lai Lý Cẩu Äản hiển nhiên rất hiếu thuáºn vá»›i cha cá»§a mình.
- Tôi đồng ý là m ngưá»i dẫn đưá»ng, không lấy tiá»n.
Lý Cẩu Äản có chút ngượng ngùng nói, dưá»ng như là hắn muốn Ä‘á»n bù má»™t chút vá» sÆ¡ xuất vừa rồi cá»§a mình.
- ÄÆ°á»£c, nhưng mà tiá»n thì cáºu cứ cầm Ä‘i, cáºu cần tiá»n hÆ¡n so vá»›i chúng tôi.
Tiêu Phà m mỉm cưá»i nói.
Tân Lâm Ä‘i tá»›i, không nói tiếng nà o cầm hai nghìn đồng nhét và o trong tay Lý Cẩu Äản.
Lý Trưá»ng Quý nhìn bóng lưng yểu Ä‘iệu cá»§a Tân Lâm, trong mắt thoáng hiện má»™t chút ngạc nhiên xen lẫn nghi ngá». Vừa rồi, trước khi hắn giÆ¡ ngÅ© lục thức bá»™ thương lên thì rõ rà ng là hắn nhìn thấy trong tay Tân Lâm lóe lên bạch quang. Ngay sau đó, Tân Lâm đã đứng ở giữa hắn và Tiêu Phà m, chặn há»ng súng cá»§a hắn lại.
Lý Trưá»ng Quý là má»™t ngưá»i thợ săn giá»i, thị lá»±c rất tốt, không phải là ngưá»i bình thưá»ng có thể so được. Hắn có thể kết luáºn ánh sáng lóe lên trong tay Tân Lâm tuyệt đối là vÅ© khà sắc bén, nhưng mà Tân Lâm nhìn ra hắn không có ý xấu đối vá»›i ngưá»i thanh niên có vẻ bệnh nặng kia, cho nên cô má»›i không xuất thá»§.
Chẳng lẽ cô gái nhìn qua yêu kiá»u nhát gan nà y lại là má»™t cao thá»§ sao?
- Nà y, tại sao ngươi lấy tiá»n cá»§a chúng ta lại không nói quy cá»§ váºy?
Trương Äồng Hoa từ trong khiếp sợ phục hồi tinh thần lại, nhưng mặt mÅ©i thì không thể đánh mất được, lấy bá»™ dạng hung tợn quát Lý Cẩu Äản.
Lý Cẩu Äản chìa tay ra lấy hai nghìn vừa nháºn từ tay Tân Lâm đưa tá»›i trước mặt Trương Äồng Hoa, cưá»i ngá»n ngoẻn nói:
- Nếu không thì tiá»n nà y ngươi cứ lấy vá» Ä‘i, hai chúng ta không nợ nần, các ngươi tìm ngưá»i khác dẫn đưá»ng Ä‘i, ta dẫn đưá»ng cho hai ngưá»i kia.
- Ngươi có ý gì?
Trương Äồng Hoa giáºn tÃm mặt, hai hà ng lông mà y dá»±ng lên.
Ngay cả nhãi con ở nông thôn nà y cÅ©ng dám nói vá»›i hắn như váºy?
Hắn tháºt tưởng rằng Trương đại thiếu ăn chay sao?
Lý Cẩu Äản xoay đầu lại, cưá»i châm biếm há»i:
- Ngươi muốn giết ta? Sau đó Ä‘em toà n bá»™ ngưá»i cá»§a Lý Gia Thôn giết hết? Nếu không là m được như thế thì ta khuyên ngươi tốt nhất là đừng có nổi giáºn như váºy. NÆ¡i nà y là Lý Gia Thôn!
Ai nấy Ä‘á»u thấy được ý giá»…u cợt trên mặt cá»§a Lý Cẩu Äản.
- Ngươi...
Hai mắt Trương Äồng Hoa dưá»ng như muốn vỡ ra, trừng trừng Lý Cẩu Äản.
Nhãi con nà y lại dám đe doạ hắn?
Tiêu Phà m liá»n mỉm cưá»i.
Không ngá» má»™t khi tên tiểu tá» cưá»i đùa tà tá»ng nà y trở mặt, lại có thể không để lại cho ngưá»i ta má»™t con đưá»ng sống, trá»±c tiếp đẩy Trương Äồng Hoa và o tình thế bẽ mặt. Quả thá»±c là rất hợp vá»›i tướng mệnh cá»§a hắn, hà nh động mang theo ba phần tác phong không đứng đắn.
- Bá» Ä‘i Äồng Hoa, bá» há» muốn Ä‘i theo thì cứ để cho bá»n há» theo Ä‘i, cà ng nhiá»u ngưá»i cà ng náo nhiệt, không phải sao?
Tô Như Thà nh đứng ra giải vây cho Trương Äồng Hoa.
Ở chá»— nà y Lý Trưá»ng Quý và Lý Cẩu Äản má»›i là chúa tể, xưa nay những Ä‘iêu dân đến từ nÆ¡i rừng thiêng nước độc Ä‘á»u như váºy. Sợ là bảng hiệu phó tư lệnh quân phân khu cÅ©ng không dá»… xà i ở nÆ¡i hoang vu hẻo lánh nà y, bởi vì không ai biết quan lá»›n là cái gì.
Lá»i nói cá»§a Tô thiếu rất có tác dụng, mặc dù Trương Äồng Hoa vẫn Ä‘ang rất tức giáºn đến thở phì phò nhưng lại không nói má»™t lá»i, chỉ hung hăng trừng Lý Cẩu Äản.
- Äi, nếu không Ä‘i tiếp thì chúng ta phải qua đêm ở trong núi đấy!
Lý Cẩu Äản cưá»i hi hi má»™t tiếng rồi thuáºn tay nhét và o túi áo trước ngá»±c mình, xé sợ dây thừng ra kéo hai con chó săn Ä‘i vá» phÃa trước.
Äám ngưá»i nối Ä‘uôi nhau Ä‘uổi theo.
Trương Äồng Hoa "Hừ" má»™t tiếng, nặng ná» phun má»™t ngụm nước bá»t, rồi Ä‘i theo.
Lúc lên đưá»ng cãi nhau ầm Ä© không thoải mái, nhưng không bao lâu đã xuất hiện con mồi. Má»™t con thá» rừng mà u nâu đột nhiên xông tá»›i má»™t bên đưá»ng núi, chạy nhanh qua phÃa bên kia.
Äám ngưá»i tức khắc ầm ỉ lên, và i mÅ©i tên được bắn ra ngoà i "Vèo vèo", rối loạn cả lên, ngay cả má»™t cá»™ng lông cá»§a thá» rừng cÅ©ng không đụng đến được. Những ngưá»i gà o thét, vá»™i và ng xuất thá»§ chÃnh là đám ngưá»i Ä‘i cùng Tô Như Thà nh cùng Trương Äồng Hoa, bởi vì bá»n há» mang theo cung tên.
Trương Äồng Hoa không nhúc nhÃch, vÅ© khà hắn mang theo chÃnh là súng săn lôi minh hai nòng, không phải là thứ dùng để săn bắn những mục tiêu nhá» thế nà y. Có lẽ vừa bắn ra má»™t phát thì thá» rừng đã tan xương nát thịt, biến thà nh má»™t đống thịt vụt.
HÆ¡n nữa thá» rừng nà y chạy trốn rất nhanh, Trương Äồng Hoa cÅ©ng không nắm chắc được phần thắng.
Cha con Lý Trưá»ng Quý đương nhiên sẽ không xuất thá»§, bá»n há» chỉ là ngưá»i dẫn đưá»ng , đương nhiên sẽ Ä‘em niá»m vui thú nà y nhưá»ng cho khách. Bởi vì ngưá»i ta đã trả tiá»n cho bá»n há».
Trừ khi đụng phải loại mãnh thú khổng lồ như lợn rừng và gấu đen thì những thứ khác cũng đừng bà n tới.
Ngay và o lúc nà y, Tô Như Thà nh kéo cung căng như trăng tròn, ngón tay buông lá»ng, má»™t tiếng "Vèo" vang lên, cung tên mà u Ä‘en xé không trung bay Ä‘i, cuối cùng cắm ở giữa cổ cá»§a thá» rừng. MÅ©i tên nà y đã chui qua lùm cây ven đưá»ng cắm và o cổ thá» rừng, cố định nó trên mặt đất, thá» rừng không kịp kêu má»™t tiếng láºp tức tắt thở.
Tiếng vỗ tay tức khắc vang lên.
Còn có ngưá»i reo hò chói tai.
Ngay cả Tiêu Phà m cũng đang vỗ tay, trên mặt mang theo vẻ tán thưởng.
Xem ra cái tên Tô Như Thà nh nà y cÅ©ng có khổ công táºp luyện cung tên, dưới tình huống như váºy mà chỉ lấy má»™t mÅ©i tên đã bắn trúng thá» rừng. Tuy rằng không loại trừ may mắn nhưng là m được như thế cÅ©ng là rất tốt rồi.
- Tà i bắn cung cá»§a Tô thiếu tháºt giá»i nha! Äại soái!
Trương Äồng Hoa lá»›n tiếng khen ngợi, đưa ngón tay cái vá»›i Tô Như Thà nh.
Không trách ngưá»i nà y kiêu ngạo như váºy, thì ra là hắn có chút bản lãnh tháºt sá»±!
Tô Như Thà nh cháºm rãi thu hồi cung tên trở lại, mỉm cưá»i nói:
- Cái nà y không coi và o đâu, chỉ là thói quen mà thôi. Bên Liêu Trung có hai khu vá»±c săn bắn có rất nhiá»u loà i váºt nhá» thế nà y, ta chỉ thuáºn tay thôi.
Trương Äồng Hoa âm thầm thở dà i.
Hắn biết ở Liêu Trung quả thá»±c có khu vá»±c săn bắn như váºy, ở Liêu Bắc cá»§a bá»n há» cÅ©ng có, má»›i vừa xuất hiện, nhưng mà giá cả thì rất đắt. Má»™t số kẻ già u có ăn không ngồi rồi ở trong thà nh phố rất thÃch má»i những quan chức chÃnh phá»§ và o đó.
Trăm phần trăm là chỉ để đốt tiá»n thôi.
Mặc dù Trương Äồng Hoa ở trong phân khu cÅ©ng coi như là má»™t công tá» ca, nhưng mà tình hình kinh tế cá»§a hắn cÅ©ng không khá giả lắm, xe đại thiết kia cÅ©ng không phải cá»§a hắn, mà cá»§a nhà nước. Nghe khẩu khà cá»§a Tô Như Thà nh thì hắn Ä‘i khu vá»±c săn bắn cÅ©ng giống như và o quán ven đưá»ng ăn bát mì váºy, căn bản không tÃnh là chuyện lá»›n lao gì.
Không biết là bây giỠhắn phục vụ Tô công tỠnà y tốt, cha hắn được giúp đỡ thì hắn có thể nở mà y nở mặt một chút không.
Nhưng mà tuy Trương thiếu âm thầm thở dà i, nhưng hắn cũng đang âm thầm ấm ức.
Tất cả má»i ngưá»i Ä‘ang vá»— tay, chẳng biết tại sao mà cái tên ma ốm ôm con mèo mun và o núi săn bắn kia cÅ©ng vá»— tay, duy chỉ có Tân Lâm là không có biểu hiện gì, ngay cả má»™t chút biểu cảm khác thưá»ng cÅ©ng không có, tháºm chà tầm mắt cá»§a cô cÅ©ng chưa bao giá» liếc nhìn con thá» rừng kia.
Cà ng Ä‘i vá» phÃa trước thì váºn khà tháºt sá»± không tệ, không bao lâu lại xuất hiện má»™t con sóc.
Không ngỠvẫn là công lao của Tô Như Thà nh, vẫn là một mũi tên đã trúng mục tiêu.
Tiếng vá»— tay lại vang lên như nước thá»§y triá»u, tiếng khen ngợi vang lên không ngừng.
Tiêu Phà m mỉm cưá»i nói vá»›i Tân Lâm:
- Lâm nhi! Nghe nói Lâm Lão Hổ chẳng những giá»i dùng Ä‘ao mà tà i bắn cung cÅ©ng vô cùng chuẩn xác.
Lâm Phong là ngón tay cái cá»§a cùng Äông Bắc, được xem là nhân váºt giang hồ. Tân Lâm xuất thân từ Thất Diệu Cung cÅ©ng rất có tiếng tăm ở trên giang hồ. Äoán chừng trưởng bối cá»§a Thất Diệu CÅ©ng cÅ©ng có nhắc đến danh tiếng cá»§a Lâm Phong.
Bất luáºn là đứng ở hà ng nà o thì Lâm Lão Hổ - Lâm NgÅ© Gia Ä‘á»u nằm trên danh sách nhân váºt nổi tiếng.
Tân Lâm liếc Tô Như Thà nh đang giả vỠphong đạm vân khinh bên kia, lạnh nhạt nói:
- Nếu như hắn tháºt sá»± từng được Lâm Lão Hổ chỉ Ä‘iểm thì e rằng tà i bắn cung cá»§a Lâm Lão Hổ cÅ©ng không thần kỳ như trong lá»i đồn.
May là Tô Như Thà nh không có nghe lá»i nà y cá»§a Tân Lâm, nếu không thì hắn nhất định sẽ tức đến chết.
Tiêu Phà m cưá»i cưá»i, nói:
- Cái nà y cũng không chắc chắn, có một số việc được quyết định bởi thiên phú.
Tân Lâm không lên tiếng. Cô không muốn nói đến vấn đỠthiên phú ở trước mặt Tiêu Phà m. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Quá đả kÃch ngưá»i khác Ä‘i.
Lý Cẩu Äản tò mò há»i:
- Chị à ! Rốt cuá»™c là hai ngưá»i và o núi để là m gì?
Liên tiếp đụng phải hai con thú nhá» mà hai ngưá»i nà y ngay cả nháy mắt má»™t cái cÅ©ng không có, như váºy mà bảo là đến săn thú sao? Tốt xấu gì cÅ©ng phải biểu hiện má»™t chút chứ.
- Săn thú!
Tân Lâm đơn giản trả lá»i hai chữ. Cô cÅ©ng giống như Tiêu Phà m, cÅ©ng không có ghét Lý Cẩu Äản. Cô không biết xem tướng, nhưng dưá»ng như Lý Cẩu Äản nhìn thuáºn mắt hÆ¡n so vá»›i đám ngưá»i kia.
- Săn thú? Nhưng sao lại không thấy hai ngưá»i động thá»§ váºy?
Lý Cẩu Äản cà ng tò mò hÆ¡n, nhìn Tiêu Phà m và Tân Lâm từ trên xuống dưới, không nói đến việc hai vị nà y có tháºt sá»± là thợ săn giá»i hay không, nhưng Ãt nhất phải có dụng cụ săn bắn chứ? Không có súng mà ngay cả cung tên cÅ©ng không, váºy thì hai ngưá»i lấy cái gì mà đánh chứ?
Dùng đao để săn à ?
Lý Cẩu Äản cÅ©ng cảm thấy buồn cưá»i.
Ở Lý Gia Thôn nà y, chuyện dùng Ä‘ao để săn thú chỉ tÃnh là má»™t tin đồn mà thôi, ngưá»i nà o dám mang theo má»™t cây Ä‘ao Ä‘i và o rừng sâu núi thẳm thì chắc chắn là ngưá»i đó Ä‘ang muốn tá»± sát. Cha hắn - Lý Trưá»ng Quý chÃnh là thợ săn được toà n bá»™ ngưá»i trong khu vá»±c xung quanh đây mấy trăm dặm công nháºn là má»™t thợ săn đứng đầu cÅ©ng không dám là m chuyện đó nữa là .
Tân Lâm há»i ngược lại:
- Vùng nà y có nhiá»u gấu Ä‘en hay không?
- Chị muốn săn gấu sao?
Thiếu chút nữa thì Lý Cẩu Äản đã la lên.
Äùa gì thế?
Hai hà ng lông mà y cá»§a Tân Lâm hÆ¡i nhÃu lại, Lý Cẩu Äản tức khắc ngáºm miệng lại. Không biết tại sao mà Lý Cẩu Äản có chút sợ Tân Lâm.
- Săn gấu Ä‘en phải xem váºn khÃ, nếu như váºn khà tốt thì chỉ má»™t ngà y má»™t đêm có thể gặp hai con, nhưng váºn khà không tốt thì ba ngà y ba đêm cÅ©ng không thấy được cái bóng cá»§a nó.
Lý Cẩu Äản thà nh tháºt trả lá»i câu há»i cá»§a Tân Lâm.
Tiêu Phà m cưá»i cưá»i, nói: Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ngà y hôm nay, váºn khà sẽ rất tốt.
- Là m sao anh biết?
Lý Cẩu Äản há»i ngược lại.
Tiêu Phà m mỉm cưá»i không trả lá»i, Tân Lâm cÅ©ng không nói thêm gì nữa. Tiêu Phà m nói váºn khà không tệ thì khẳng định không sai. Äiểm nà y không thể nghi ngá».
Sau hai canh giá» Ä‘i loanh quanh núi, bắt đầu xảy ra vấn Ä‘á», có ngưá»i bắt đầu bị rá»›t lại phÃa sau. Ban đầu là hai cô gái xinh đẹp đến từ thá»§ đô, kế tiếp là các ông chá»§ lá»›n cÅ©ng thở hổn hển, phải tìm nÆ¡i nghỉ ngÆ¡i.
Äến tiếng thứ tư thì đội hình coi như chỉnh tá» lúc má»›i và o núi đã trở thà nh lÃnh mất chỉ huy.
TÃnh cả thá»i gian ăn lương khô buổi trưa nữa thì đám ngưá»i bá»n hỠđã nghỉ ngÆ¡i tất cả ba lần. Tiêu Phà m cùng Tân Lâm không nhanh không cháºm theo sát phÃa sau, Tô Như Thà nh cùng Trương Äồng Hoa miá»…n cưỡng Ä‘i phÃa sau cách chừng mưá»i thước, cố gắng Ä‘uổi theo. Nhìn qua thì hai ngưá»i nà y cÅ©ng không chịu đựng được bao lâu nữa, đầu đầy mồ hôi rồi.
Vá» phần Lý Cẩu Äản cần phải Ä‘i phÃa sau, phòng ngừa có ngưá»i rá»›t lại phÃa sau.
Äây cÅ©ng không phải là chuyện đùa, ngá»™ nhỡ lạc mất ngưá»i thì bá»n hắn biết Ä‘i đâu tìm chứ?
Nhìn áo khoác lông chồn tuyết trắng cá»§a Tiêu Phà m bay phất phÆ¡ trong gió cùng vá»›i bóng lưng duyên dáng cá»§a Tân Lâm vẫn luôn không nhanh không cháºm Ä‘i theo bá»n há», còn Tô Như Thà nh và Trương Äồng Hoa nhìn nhau má»™t cái, trên mặt trà n đầy vẻ không thể tin được.
Thoạt nhìn thì dưá»ng như là hai ngưá»i kia ngay cả mồ hôi cÅ©ng không rỉ ra má»™t giá»t. Theo biểu hiện nà y thì so vá»›i Ä‘i dạo chÆ¡i ở cùng ngoại ô còn thoải mái hÆ¡n nhiá»u.
Tại sao lại như váºy chứ?
30.08.2014
Chương 45
Cuối cùng có phải là ngưá»i hay không?​
Biên táºp: Ly_Nguyen
Nguồn: Truyen.org
Nội dung thu gọn
Lý Trưá»ng Quý dừng lại tại má»™t giải đất có thể tránh gió, tương đối khô ráo. Hắn ngồi xuống má»™t tảng đá, hai tay ôm ngÅ© lục thức bá»™ thương, hai mắt khép há» nghỉ ngÆ¡i. Äi bốn canh giá», thể lá»±c cá»§a Lý Trưá»ng Quý đã bắt đầu xuống thấp, cần phải nghỉ ngÆ¡i má»™t chút.
Xung quanh rải rác mấy túi ny lon và má»™t số rác thải khác, còn có thể trông thấy má»™t đống tro tà n. Từ đó có thể Ä‘oán được chá»— nà y chÃnh là nÆ¡i mà những ngưá»i thợ săn dừng lại nghỉ ngÆ¡i trên đưá»ng lên núi.
Tiêu Phà m cùng Tân Lâm vẫn đứng, nhìn dáng vẻ cá»§a hai ngưá»i vẫn rất thong dong, tá»±a như là bốn tiếng bôn ba đưá»ng núi chưa há» tạo thà nh bất cứ gánh nặng vá»›i hai ngưá»i. Ão khoác lông chồn trắng như tuyết cá»§a Tiêu Phà m vẫn sạch sẽ chỉnh tá» như má»›i, Tân Lâm chìa bà n tay trắng mịn chỉnh lại đám lông hồ ly bị gió thổi loạn trên áo cá»§a Tiêu Phà m, động tác rất dịu dà ng.
Hai con chó săn nằm dưới chân Lý Trưá»ng Quý, thỉnh thoảng liếc nhìn Tiêu Phà m má»™t cái, trong ánh mắt chúng vẫn trà n đầy ý tứ cảnh giác. Ai nhìn kỹ thì có thể phát hiện tháºt ra thì ánh mắt cá»§a chúng nó rÆ¡i và o con mèo mun lá»›n, không phải là hướng vá» Tiêu Phà m. Mèo mun lá»›n lưá»i để ý đến hai con chó săn Ä‘ang cảnh giác và khẩn trương kia.
Tô Như Thà nh và Trương Äồng Hoa thở hồng há»™c theo sau, liên tục lau mồ hôi. Bá»n há» Ä‘á»u cảm thấy cây súng săn hai nòng cùng vá»›i cây phục hợp cung Ä‘á»u trở nên vô cùng nặng ná», là má»™t gánh nặng không nhá», già y dã chiến cÅ©ng tá»±a như là chìm trong nước váºy.
Cảm giác không khác bao nhiêu so vá»›i chạy việt dã mưá»i km vá»›i võ trang đầy đủ.
- Sao... Sao không đi tiếp?
Trương Äồng Hoa vẫn mạnh miệng, vừa thở hổn hển vừa há»i má»™t câu.
Lý Trưá»ng Quý cÅ©ng thèm để ý đến hắn.
Ngưá»i nà y là loại ngưá»i vô cùng ghét tán dóc, tháºm chà so vá»›i Tiêu Phà m cà ng tÃch chữ như và ng hÆ¡n.
Tiêu Phà m thấy tầm mắt Tô Như Thà nh cÅ©ng nhìn sang mình thì cáºu ta chỉ mỉm cưá»i, nhẹ giá»ng nói:
- Äi vá» phÃa trước nữa sẽ đụng phải gấu Ä‘en. Chá» tất cả má»i ngưá»i há»™i hợp đầy đủ rồi cùng Ä‘i sẽ an toà n hÆ¡n.
Lý Trưá»ng Quý Ä‘ang nhắm mắt nghỉ ngÆ¡i chợt mở mắt ra, quét mắt qua Tiêu Phà m, gương mặt như khắc trên đá cá»§a hắn cÅ©ng hiện lên vẻ kinh ngạc.
- Là m sao ngươi biết?
Trương Äồng Hoa nhịn không được há»i má»™t câu, ngữ khà ôn hòa hÆ¡n nhiá»u. Từ dáng vẻ Tiêu Phà m và Tân Lâm vẫn trấn định, nhà n nhã hÆ¡n nhiá»u so vá»›i Lý Trưá»ng Quý, thì Trương Äồng Hoa Ä‘oán biết được tình hình có chút không bình thưá»ng, đương nhiên thái độ cá»§a hắn sẽ thay đổi như váºy.
Tiêu Phà m mỉm cưá»i.
Tiêu Phà m cÅ©ng không phải là thợ săn, nhưng trước khi lên núi, cáºu ta đã tiện tay bói má»™t quẻ, liá»n biết được lá»™ trình hôm nay sẽ rất thuáºn lợi. Äã lên núi bốn canh giá» rồi, nếu không trở vá» thì hôm nay nhất định phải qua đêm ở trên núi.
- Äoà n ngưá»i nghỉ má»™t lát, phục hôi tinh thần và thể lá»±c tháºt tốt, phÃa trước chÃnh là nÆ¡i mà gấu Ä‘en hay lui tá»›i...
Chỉ chốc lát sau, Lý Cẩu Äản dẫn đầu "Äại đội" theo sau, hai cô gái luôn miệng kêu khổ, bất chấp tất cả mà đặt mông ngồi xuống ngay trên tảng đá ven đưá»ng, liên tục đấm hai chân.
- Thà nh ca à ! Khi nà o thì chúng ta trở v� Mệt chết đi được...
Cô gái bé nhá» yêu kiá»u chu miệng rên rỉ, bất kể lúc nà o cÅ©ng mang theo giá»ng Ä‘iệu nÅ©ng nịu.
Má»›i lên núi không bao lâu đã bắt được má»™t con thá» rừng khiến cho Ä‘oà n ngưá»i cảm thấy hứng thú tăng vá»t, sau đó lại bắt được má»™t con sóc má»›i khiến cho "Äại đội" kiên trì được cho đến bây giá». Tuy lấy hai tÃnh mạng cá»§a động váºt nhỠđổi lấy sá»± khÃch lệ rất lá»›n, nhưng rốt cuá»™c quá trình lặn lá»™i đưá»ng xá xa xôi đã là m tiêu hao hầu như là không còn má»™t mảnh.
Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u tóc tai bù xù, nhếch nhác đến không chịu nổi, mồ hôi tuông ra như tắm. Chẳng qua là ngại là m phiá»n đến hai nhân váºt con ông cháo cha như Tô Như Thà nh và Trương Äồng Hoa, nên hai cô gái nhá» chỉ lẩm bẩm trong miệng thôi. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tô Như Thà nh lưá»m cô gái bé nhá» kiá»u diá»…m má»™t cái, ánh mắt có chút lạnh lùng.
Tô thiếu cÅ©ng không có ngồi mà cố gắng đứng thẳng ngưá»i.
Hắn cũng không muốn bị cái tên ma ốm đó qua mặt, nhưng mà hai cô gái mà Thà nh Ca mang đến qua thực là kém rất xa so với Tân Lâm, không giữ lại cho Thà nh ca một chút mặt mũi nà o hết.
Cô gái bé nhá» yêu kiá»u bị dá»a sợ đến rụt cổ má»™t cái, cÅ©ng không dám nói nữa, hốc mắt đã chuyển hồng, tá»±a như bất cứ lúc nà o cÅ©ng có thể khóc lên.
- Uống nước không?
Lý Cẩu Äản lấy má»™t bình nước quân dụng kiá»u cÅ© ra, uống ừng á»±c hai ngụm, sau đó má»›i Ä‘em bình nước đưa cho Tiêu Phà m. Hắn không dám đưa cho Tân Lâm, hắn cảm thấy là m như thế là không tôn trá»ng vị thần tiên tá»· tá»· nà y.
Tiêu Phà m mỉm cưá»i lắc đầu.
Lý Cẩu Äản hạ giá»ng nói:
- PhÃa trước chÃnh là nÆ¡i gấu Ä‘en thưá»ng lui tá»›i, phải giữ lại chút tinh thần... Gấu Ä‘en chuẩn bị ngá»§ đông, bây giá» Ä‘ang Ä‘i khắp nÆ¡i tìm thức ăn nên tÃnh tình rất xấu.
Loại thú dữ như gấu Ä‘en, trước khi ngá»§ đông luôn phải táºn lá»±c tÃch trữ lá»›p mỡ tháºt dà y, nhằm dá»±a và o lượng thức ăn Ãt á»i mà sống qua mùa đông giá rét.
Tiêu Phà m cưá»i vá»— vá»— bá» vai cá»§a hắn.
Nghỉ ngÆ¡i gần mưá»i phút, Lý Trưá»ng Quý không nói tiếng nà o đã đứng lên, cất bước vá» phÃa trước, hai con chó săn cÅ©ng Ä‘i theo cạnh chân cá»§a hắn.
- Trá»i Æ¡i! Nghỉ thêm má»™t chút nữa Ä‘i mà ...
Cô gái bé nhá» yêu kiá»u bắt đầu năn nỉ, nước mắt lưng tròng. Nhưng không ai để ý đến cô cả. Cả Ä‘oà n ngưá»i Ä‘á»u Ä‘i theo Lý Trưá»ng Quý.
CÅ©ng không có ai muốn bị lạc ở trong rừng sâu núi thẳm nà y, hÆ¡n nữa cái câu mà vừa rồi Lý Cẩu Äản nhắc nhở khiến cho ngưá»i ta cà ng nghe cà ng sợ.
Không đến má»™t giỠđồng hồ thì Ä‘oà n ngưá»i lại bắt đầu như "Quân lÃnh mất chỉ huy".
Vẫn là Lý Trưá»ng Quý Ä‘i phÃa trước, Tiêu Phà m và Tân Lâm theo sát phÃa sau, Tô Như Thà nh và Trương Äồng Hoa rá»›t lại phÃa sau chừng mưá»i thước và sau đó là má»™t chuá»—i chia năm xẻ bảy. Äiểm khác biệt duy nhất chÃnh là lúc nà y, Lý Cẩu Äản không có Ä‘i ở phÃa sau để trông chừng đội ngÅ© nữa, mà theo sát phÃa sau Tô Như Thà nh và Trương Äồng Hoa. Khu vá»±c phÃa trước chÃnh là nÆ¡i mà gấu Ä‘en thưá»ng lui tá»›i nhất, hắn không yên lòng để cho cha má»™t mình.
Nhìn qua Tô Như Thà nh và Trương Äồng Hoa còn chút sức chiến đấu, nhưng suy cho cùng cÅ©ng không phải là ngưá»i cá»§a mình. Äến thá»i khắc mấu chốt dám chắc không thể trông cáºy và o bá»n há».
Äả hổ thân huynh đệ, thượng tráºn phụ tá» binh!
Vá» phần Tiêu Phà m và Tân Lâm, thì Lý Cẩu Äản hoà n toà n nhìn không thấu. Tuy rằng đầu óc cá»§a hắn rất nhạy bén, vô cùng thông minh, nhưng hai ngưá»i nà y đã hoà n toà n vượt khá»i phạm vi hiểu biết cá»§a hắn.
Thoạt nhìn rất gầy yếu nhưng Ä‘i đưá»ng núi hÆ¡n bốn tiếng đồng hồ còn ung dung hÆ¡n so vá»›i hắn, trước mắt lại im hÆ¡i lặng tiếng tá»±a như má»™t cà nh cây khô cÅ©ng không đạp gãy.
Bất chợt xảy ra vấn Ä‘á».
Vốn là hai con chó săn chạy ở phÃa trước cách Lý Trưá»ng Quý không xa, bá»—ng nhiên cúi ngưá»i sá»§a vang, không hẹn mà cùng nhảy vá»t vá» phÃa trước. Bóng Ä‘en chợt lóe lên, mèo mun lá»›n vẫn luôn lưá»i biếng nằm ở trong lòng Tiêu Phà m bá»—ng nhà n nhã nhảy lên má»™t cái, vá»t vá» phÃa trước vá»›i tốc độ nhanh như tia chá»›p, váºy mà cÅ©ng không có rá»›t lại phÃa sau hai con thá»§ sÆ¡n khuyển kia.
Sau má»™t khắc, ngÅ© lục thức bá»™ thương mà Lý Trưá»ng Quý Ä‘ang Ä‘eo bên vai đã nằm ở trong tay, sau đó hắn hÆ¡i khom lưng để lấy đà chạy vá» phÃa trước.
Tiêu Phà m cùng Tân Lâm vẫn theo sát phÃa sau Lý Trưá»ng Quý như hình vá»›i bóng.
Ngay sau đó, ở má»™t nÆ¡i cách đó không xa truyá»n đến tiếng sá»§a cá»§a hai con chó săn.
Trên đưá»ng núi, vừa xuất hiện má»™t con gấu Ä‘en to hÆ¡n con ngưá»i, nó Ä‘ang đứng thẳng ngưá»i, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ ghê sợ.
Hai con thủ sơn khuyển chia nhau đứng hai bên trái và phải giằng co với con gấu.
Nhưng rõ rà ng là sá»± chú ý cá»§a gấu Ä‘en không hoà n toà n đặt trên ngưá»i hai con chó săn, mà nó Ä‘ang ngẩng đầu lên, nhìn vá» má»™t khối đá lá»›n cách đó không xa. Hai lá»— mÅ©i bắn ra hÆ¡i thở ầm Ä©, giÆ¡ ra hai cái răng nanh sắc bén.
Trên Khối đá lá»›n đó có má»™t con mèo mun lá»›n Ä‘ang căng ngưá»i đứng dáºy, lông mao dá»±ng đứng cả lên, hai đôi mắt lóe lên ánh sáng mà u lục nhìn chằm chằm và o con gấu Ä‘en to lá»›n.
Mặc dù là Lý Trưá»ng Quý có hiểu biết sâu rá»™ng, nhưng khi chứng kiến tình hình đó cÅ©ng sững sá», ngẩn ngưá»i ra.
Ngay sau đó, Lý Cẩu Äản cÅ©ng chạy đến, ánh mắt vừa đảo qua chiến trưá»ng cÅ©ng bắt đầu ngây dại.
Con mèo yêu quái!
Má»™t dòng không khà lạnh bay đến Lý Cẩu Äản, chạy dá»c sóng lưng, khiến cho hắn không tá»± chá»§ được mà toà n thân nổi da gà .
Cố lão tương truyá»n, mèo có yêu khÃ
Nhất là mèo đen!
Ở Tây Phương cÅ©ng có truyá»n thuyết như váºy, mèo có thể câu dẫn linh hồn, có thể câu thông hai giá»›i âm dương, có thể thấy được những thứ mà con ngưá»i không thấy được.
Còn đầu gấu đen kia lại là một tồn tại ngược lại.
Không há» nghi ngá», đây chÃnh là má»™t con gấu vô cùng to, chiá»u cao khoảng chừng má»™t mét tám, thân thể phì nhiêu, Ãt nhất cÅ©ng nặng hÆ¡n bốn trăm cân. E rằng ngay cả Lý Trưá»ng Quý có kinh nghiệm săn bắn trong núi hÆ¡n hai mươi năm cÅ©ng rất hiếm gặp con gấu to lá»›n như váºy.
Chúa tể lợn rừng, hoà ng tá» gấu và hổ đông bắc là ba loại mảnh thú cá»§a rừng ráºm nguyên thá»§y khiến ngưá»i ta sợ nhất.
Thông thưá»ng nếu như má»™t mình Lý Trưá»ng Quý đụng phải loại gấu Ä‘en hoang dã nà y thì chắc chắn là hắn sẽ không Ä‘i trêu chá»c. Mặc dù lá»±c sát thương cá»§a ngÅ© lục thức bá»™ thương rất lá»›n nhưng cÅ©ng không đảm bảo an toà n. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sinh mạng cùng vá»›i lá»±c bá»c phát cá»§a gấu to hoang dã Ä‘á»u vượt xa khá»i sá»± tưởng tượng cá»§a ngưá»i bình thưá»ng. Nếu như má»™t phát súng không thể giết chết được nó thì chắc chắn không có cÆ¡ há»™i để nổ phát súng thứ hai.
Nhưng bây giá», Lý Trưá»ng Quý không cháºm trá»… chút nà o mà giÆ¡ súng lên, nhắm ngay vị trà trái tim cá»§a con gấu Ä‘en.
- Không cần nổ súng.
Tiêu Phà m đột nhiên mở miệng nói, giá»ng nói rất dịu dà ng, nhưng dưá»ng như lại mang theo ý tứ ra lệnh không thể nghi ngá».
- Bây giá» gấu Ä‘en còn chưa có nổi giáºn, dịch máºt không đủ.
Thá»±c ra thì Tiêu Phà m cÅ©ng không tình nguyện Ä‘Ãch thân đến rừng ráºm nguyên thá»§y nà y để săn gấu Ä‘en, nhưng vì luyện chế Cà n Khôn Äại Hoà n Äan nhất định phải cần máºt gấu tươi sống là m thuốc dẫn, mà máºt bán ở thà nh phố Ä‘á»u được lấy từ gấu Ä‘en thuần dưỡng, phẩm chất quá kém. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lý Trưá»ng Quý kinh ngạc liếc nhìn Tiêu Phà m má»™t cái, cháºm rãi dá»i ngón tay Ä‘ang đặt trên nòng súng Ä‘i.
Lý Cẩu Äản có thể nháºn ra được tổ hợp hai ngưá»i má»™t mèo nà y rất kỳ lạ, thì đương nhiên là Lý Trưá»ng Quý lại cà ng cảm nháºn rõ rà ng hÆ¡n. Vừa lên núi chưa đến má»™t canh giá» thì hắn đã không dám xem Tiêu Phà m và Tân Lâm là ngưá»i Ä‘iên nữa.
Bởi vì hắn chưa bao giá» thấy qua ngưá»i bệnh nà o lại có thể lá»±c tốt như thế.
- Con mẹ nó! Tại sao lại không nổ súng?
Trương Äồng Hoa và Tô Như Thà nh cÅ©ng chạy tá»›i, vừa nhìn thấy con gấu to hung hãn thì Ä‘á»u ngạc nhiên đến giáºt nảy ngưá»i.
Trương Äồng Hoa láºp tức giÆ¡ súng săn lôi minh hai nòng lên.
Má»™t ngón tay trắng bệch từ bên cạnh đưa đến, đặt nhẹ nhà ng trên nòng súng săn. Trương Äồng Hoa chỉ cảm thấy hai cánh tay chợt trở nên rất nặng, như là có sức mạnh khổng lồ đè nòng súng lại, nòng súng bá»—ng nhiên hướng xuống mặt đất.
Trương Äồng Hoa hoảng hốt, vá»™i và ng quay đầu lại nhìn.
Tiêu Phà m nhẹ nhà ng lắc đầu với hắn một cái, ngón trỠtrái đang đặt trên nòng súng của hắn.
Trương Äồng Hoa cố gắng cỠđộng hai cánh tay, muốn dùng sức nhấc hai cánh tay lên. Thá»i gian là m lÃnh trinh sát, hắn chưa bao giá» ngừng luyện táºp thể lá»±c, ngay cả loại dùng hai tay hÃt xà đơn rất khó mà Trương Äồng Hoa có thể là m má»™t mạch sáu mươi đến bảy mươi cái, tháºm chà quả tạ hÆ¡n hai trăm cân mà hắn cÅ©ng có thể nhấc khá»i vai được. Nhưng lúc nà y, dù hắn có gắng sức cỡ nà o thì nòng súng vẫn chỉa xuống đất, tá»±a như là chuồn chuồn lay chuyển cá»™t đá, không tà i nà o là m cho súng săn rung động dù chỉ là má»™t chút.
Trong nháy mắt thì gương mặt cá»§a Trương Äồng Hoa đã đỠbừng, vì cố gắng nhấc nòng súng lên mà ngay cả sức lá»±c bú sữa mẹ cÅ©ng xuất ra.
Nhưng súng săn lại không có mảy may dao động.
Ngón tay thon dà i trắng bệch đặt lên nòng súng tựa như mang theo ma lực đáng sợ nà o đó, tuyệt đối không phải là thứ mà hắn có năng lực đối kháng.
- Không cần nổ súng, trước hết phải chá»c nó nổi giáºn má»›i được.
Tiêu Phà m nhẹ giá»ng nói, ngữ khà ôn hòa, ánh mắt cÅ©ng rất dịu dà ng.
Tân Lâm đã cháºm rãi Ä‘i vá» phÃa gấu Ä‘en to lá»›n, gương mặt cô lại vô cùng bình tÄ©nh.
- Cô...
Trương Äồng Hoa ngạc nhiên đến trợn mắt há mồm, trên mặt hiện lên vẻ vô cùng sợ hãi. Vốn gương mặt hắn Ä‘ang đỠbừng bá»—ng chốc trở nên tái nhợt không còn chút máu, còn muốn trắng hÆ¡n so vá»›i sắc mặt cá»§a Tiêu Phà m.
Rất rõ rà ng là vị Trương đại thiếu nà y bị dá»a đến vô cùng khiếp sợ.
Äó là ngưá»i nà o váºy?
Hay phải nói là rốt cuá»™c thì cô ấy có phải là ngưá»i không?
30.08.2014
Chương 46
Phá đám một lần nữa, ta sẽ phế ngươi!​
Biên táºp: Ly_Nguyen
Nguồn: Truyen.org
Nội dung thu gọn
- Vèo!
Một mũi tên xé rách không gian bay thẳng đến con gấu đen to lớn.
Là Tô Như Thà nh xuất thủ.
Hắn căn bản không thèm để ý tá»›i ngưá»i khác, tất cả sá»± chú ý cá»§a hắn Ä‘á»u đặt trên thân thể con gấu Ä‘en to lá»›n kia, trên mặt trà n đầy vẻ hưng phấn.
Mục tiêu khổng lồ như váºy, lại còn đứng bất động nữa chứ. Lấy tà i bắn cung cá»§a hắn thì mÅ©i tên nà y không thể nà o trượt mục tiêu được.
- Không được!
Lý Cẩu Äản chợt hô lên má»™t tiếng, mặt mÅ©i trà n đầy vẻ lo lắng sợ hãi.
Ngay lúc mÅ©i tên xé rách không gian bay tá»›i thì con thá»§ khuyá»…n sÆ¡n đứng bên trái đã phát động công kÃch, nhà o tá»›i con gấu Ä‘en. MÅ©i tên cá»§a Tô Như Thà nh Ä‘ang bay vá»t đến sau lưng cá»§a con chó săn.
Lúc nà y, Lý Cẩu Äản đã không còn biện pháp nà o để ngăn cản bi kịch xảy ra.
Mặt mà y của Tô Như Thà nh căng thẳng đến cực độ, lấy mũi tên thứ hai từ túi đựng tên sau lưng, đặt lên cung tên.
Hà n quang sắc bén chợt lóe lên.
Một tiếng "Xuy" vang lên, mũi tên mà u đen đã bị phân là m hai mảnh, bị chém thà nh hai khúc.
Chẳng biết từ lúc nà o thì chuôi nhuyá»…n kiếm cá»±c má»ng cá»±c nhỠđã ở trong tay cá»§a Tân Lâm.
Không đợi Ä‘oà n ngưá»i hồi phục tinh thần lại thì hà n quan bén ngót lại lóe lên.
MÅ©i tên vừa má»›i được cà i lên phục hợp cung cÅ©ng bị chém là m hai khúc, tiếp đó là má»™t tiếng "Bụp" lại vang lên, phục hợp cung vững chắc cÅ©ng bị cắt là m hai, hai Ä‘oạn dây cung bắn lên khiến Tô Như Thà nh luống cuống tay chân. Sau đó, hắn vừa cảm thấy hà n quang bén ngót lóe sáng trên ngá»±c mình, Ä‘ai Ä‘eo cá»§a túi đựng cung tên cÅ©ng theo đó mà đứt Ä‘oạn, toà n bá»™ cung tên bay theo mÅ©i kiếm cá»§a Tân Lâm, vẽ nên má»™t đưá»ng cong tháºt đẹp trong không trung rồi rÆ¡i xuống đất, cách nÆ¡i hắn Ä‘ang đứng mấy thước.
Tô Như Thà nh chưa kịp phục hồi lại tinh thần thì mÅ©i kiếm lạnh như băng đã chỉa trên cổ há»ng cá»§a hắn, má»™t luồng khà lạnh như băng trong nháy mắt đã chạy khắp xương khá»›p tứ chi cá»§a hắn. Tô Như Thà nh chỉ cảm giác máu thịt cả ngưá»i mình Ä‘á»u đông cứng lại. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tô Như Thà nh giÆ¡ hai tay lên khá»i đầu, không dám động Ä‘áºy. Sắc mặt cá»§a hắn cÅ©ng tá»±a như Trương Äồng Hoa, trong phút chốc đã trắng bệch không còn chút máu.
Lý Trưá»ng Quý và Lý Cẩu Äản cÅ©ng hoảng sợ đến chết lặng, yên tÄ©nh nhìn sang bên nà y, ngay cả miệng cÅ©ng không khép lại được.
- Tiểu... Tiểu thư....
Tô Như Thà nh nuốt má»™t ngụm nước bá»t, lắp bắp nói. Thân thể đông cứng tại chá»—, tá»±a như là kẹo cao su váºy, mồ hôi lạnh tuôn như thác nước.
- Nếu dám quấy rối má»™t lần nữa ta sẽ láºp tức phế ngươi!
Tân Lâm hừ lạnh một tiếng, trên mặt bao phủ một tầng sương lạnh.
- Không dám, không dám...
Tô Như Thà nh liên tục nói, ngay cả giá»ng nói cÅ©ng run run.
Tân Lâm láºp tức xoay ngưá»i Ä‘i vá» phÃa gấu Ä‘en.
- Gá»i chó săn cá»§a ngươi vá».
Tân Lâm cÅ©ng không quay đầu lại mà lên tiếng căn dặn Lý Cẩu Äản má»™t câu.
Lý Cẩu Äản không chút do dá»± đặt ngón tay trá» và o miệng, thổi lên má»™t tiếng. Hai con chó săn Ä‘ang dây dưa vá»›i gấu Ä‘en láºp tức dừng công kÃch, từng bước từng bước lui vá» phÃa sau.
Con gấu Ä‘en to lá»›n thở hổn hển, cÅ©ng không có tiếp tục truy kÃch hai con chó săn.
Bên nà y nhiá»u ngưá»i như váºy nên gấu Ä‘en cÅ©ng không dám đến quá gần.
Sau khi lùi ra ngoà i mấy thước thì hai con chó săn má»›i xoay ngưá»i lại, nhanh chóng chạy vá» hướng chá»§ nhân.
Tân Lâm cháºm rãi Ä‘i vá» hướng con gấu Ä‘en, cách nó mấy bước má»›i dừng lại. Nhuyá»…n kiếm khẽ rung động như là má»™t con rắn, phát ra âm thanh "Vù vù" cá»±c kỳ nhá».
Con gấu Ä‘en to lá»›n tá»±a như cảm nháºn được hÆ¡i thở nguy hiểm, hai cặp mắt đỠbừng nhìn chằm chằm Tân Lâm, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ.
Mãi cho đến lúc nà y thì Tô Như Thà nh má»›i cháºm rãi tỉnh lại từ trong hoảng sợ cá»±c độ, thân thể lung lay, mông tiếp đất, ngay cả đôi môi cÅ©ng trở nên tái nhợt, hai hà m răng khẽ rung láºp cáºp.
Phong độ thân sĩ, cỠchỉ nhanh nhẹn đã không còn sót lại chút gì.
Cho đến táºn bây giá» thì Tô Như Thà nh vẫn giữ thói quen cá»§a má»™t công tá» ca hư há»ng, là ngưá»i thừa kế hợp pháp cá»§a gia tá»™c Tô thị. Tô Thiếu muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, chưa từng chịu chút thiệt thòi nà o cả.
Lần nà y, Tô Thiếu thá»±c sá»± bị dá»a, chưa có tiểu ra quần đã tốt lắm rồi.
Tô Như Thà nh có thể cảm giác được, vừa rồi chỉ cần miệng hắn tuôn ra câu nà o thì nhất định đại mỹ nữ lạnh như băng đó sẽ không do dự mà cắt lỗ tai của hắn, e rằng cả lỗ mũi...
Câu nói "Phế ngươi" tuyệt đối không phải đùa giỡn.
Äám ngưá»i "Chia năm xẻ bảy" phÃa sau rốt cuá»™c cÅ©ng hô to gá»i nhá» Ä‘i đến, vừa nhìn thấy con gấu Ä‘en cá»±c lá»›n kia thì hai mắt trợn to. Trong khoảng thá»i gian ngắn, cÅ©ng không có ngưá»i nà o có tâm trạng để ý đến dáng vẻ cháºt váºt cá»§a Tô Như Thà nh.
Cây phục hợp cung đắt tiá»n bị cắt thà nh hai Ä‘oạn ném ở má»™t bên, hÆ¡n mưá»i cây cung tên đắt tiá»n cÅ©ng bị cắt thà nh hai Ä‘oạn rÆ¡i ngổn ngang trên mặt đất.
Ngay và o lúc nà y, Tân Lâm hà nh động,
Nhuyá»…n kiếm trong tay phải chém bên trái rồi đến bên phải, đâm thẳng đến phÃa trước, xẹt qua ngá»±c cá»§a con gấu Ä‘en. Trên đám lông mao mà u trắng cá»§a trên ngá»±c cá»§a gấu Ä‘en chảy ra má»™t dòng máu đỠtươi, máu thịt lẫn lá»™n.
- Rống!
Gấu Ä‘en to lá»›n bị Ä‘au, láºp tức hét lên Ä‘iên cuồng, vung vẫy hai tay, hung hăng đánh tá»›i ngưá»i khiêu khÃch nó. Hai tay cá»§a nó chÃnh là vÅ© khà cá»±c kỳ bén nhá»n, cho dù là heo rừng nặng ba bốn trăm cân bị đánh trúng thì chắc chắn cÅ©ng bị xé tan tà nh.
Tân Lâm nghiêng ngưá»i né tránh, thân hình rất nhanh nhẹn, nhưng lại vô cùng xinh đẹp.
Vóc ngưá»i nhá» nhắn duyên dáng cá»§a cô hợp vá»›i thân xác vô cùng to lá»›n cá»§a gấu Ä‘en tạo nên má»™t hình ảnh đối láºp vô cùng kỳ dị.
Hai cô gái xinh đẹp theo Tô Như Thà nh đến không kìm được đưa hai tay lên bụm miệng lại, vẻ mặt trà n đầy hoảng sợ.
Cánh tay của gấu đen đánh và o không trung, nhưng hà n quang lại vừa lóe lên, theo sau đó là một tiếng gà o thét cực kỳ thống khổ.
Rất dá»… nháºn thấy gấu Ä‘en lại bị thương má»™t lần nữa.
Lý Cẩu Äản nhìn thấy hết thải sá»± tình, hai tay nắm chặt, sắc mặt tái nhợt, toà n thân khẩn trương đến ná»—i run lẩy bẩy.
Dùng đao để săn!
Mẹ Æ¡i! Rốt cuá»™c hắn cÅ©ng thấy táºn mắt.
Dã tÃnh sôi trà o!
Chẳng qua là tình hình hiện tại thá»±c sá»± quá kỳ lạ, dù Lý Cẩu Äản có nằm mÆ¡ cÅ©ng không ngá» nhân váºt dùng Ä‘ao để săn thú hoang lại là má»™t cô gái trẻ tuổi, thoạt nhìn rất má»ng manh yếu Ä‘uối, hÆ¡n nữa dáng dấp lại vô cùng xinh đẹp như váºy.
Nói ra cũng không có ai tin. Dù có đánh chết cũng không có ai tin.
- Rống...
Gấu đen lại gà o thét lần thứ ba, tiếng hét mang theo sự thống khổ và phẫn nộ đến tột cùng.
- Äâm Ä‘i! Äâm trước ngá»±c nó... Nếu không thì chém sau gáy nó cÅ©ng được... Như váºy không có tác dụng đâu...
Lý Cẩu Äản gắt gao dán mắt và o từng cỠđộng cá»§a Tân Lâm, nhìn không chá»›p mắt, hoà n toà n đắm chìm trong cuá»™c đấu. Nghiến răng nghiến lợi, trong miệng liên tục nói thầm, hai tay liên tục múa may ở trước ngá»±c, thoạt nhìn giống như là hắn Ä‘ang đánh nhau vá»›i con gấu Ä‘en.
Tiêu Phà m nhẹ giá»ng nói:
- Trước tiên phải là m nó nổi giáºn.
- Äúng rồi, tôi có máy chụp hình...
Cách đó không xa chợt vang lên tiếng há»i thăm mang theo sá»± lo lắng cá»§a cô gái, chÃnh là cô gái cao gầy, đưa tay sá» soạn khắp ngưá»i, cô lại quên là máy chụp ảnh lại Ä‘ang treo ở trước ngá»±c cá»§a cô.
Cảnh tượng kÃch thÃch như váºy là m sao có thể không chụp lại được chứ?
Cô gái cao gầy vất vả lắm má»›i tìm thấy camera Ä‘ang Ä‘eo ở trước ngá»±c, luống cuống tay chân bắt lấy, giÆ¡ lên nhắm ngay cảnh Tân Lâm Ä‘ang cùng váºt lá»™n vá»›i gấu Ä‘en.
- Không được chụp ảnh.
Má»™t giá»ng nói dịu dà ng vang lên bên tai cô.
Chẳng biết từ lúc nà o mà Tiêu Phà m đã đi đến bên cạnh cô.
- Hả?
Cô gái cao gầy không kịp đỠphòng nên bất ngỠla lên một tiếng, trên mặt trà n đầy vẻ sợ hãi, thiếu chút nữa đã ngã xuống đất rồi.
Tiêu Phà m dùng ánh mắt rất dịu dà ng nhìn cô, khẽ lắc đầu.
- Tôi... Tôi không có ý xấu, chỉ là , chỉ là muốn lưu lại chút kỷ niệm thôi...
Cô gái cao gầy nuốt một ngụm nước miếng, lắp bắp nói.
- Không được.
Tiêu Phà m vẫn lắc đầu, vẻ mặt rất kiên định.
- Sẽ rước lấy đại há»a đấy.
- ÄÆ°á»£c, được rồi, tôi không chụp, không chụp nữa...
Cô gái cao gầy cảm thấy vô cùng sợ hãi, vá»™i và ng cất máy chụp hình, Ä‘áºy ống kÃnh lại, miá»…n cưỡng nặng ra má»™t nụ cưá»i vá»›i Tiêu Phà m, vươn má»™t tay lên gỡ gỡ tóc, cố gắng là m cho nụ cưá»i cá»§a mình chân thà nh má»™t chút, thân thiện má»™t chút.
Ngay lúc nà y, gấu Ä‘en to lá»›n lại la hét Ä‘iên cuồng, mang theo sá»± tuyệt vá»ng đến vô cùng.
Cô gái cao gầy tranh thủ nghiêng đầu quan sát, sau đó thét một tiếng rất chói tai, hai mắt trợn to, có vẻ vô cùng hoảng sợ.
Hà n quang nhanh như tia chá»›p đâm và o ngá»±c gấu Ä‘en, máu tươi phun ra như suối, nó kinh ngạc đứng nhìn má»™t hồi, sau đó má»›i té xuống đất, mặt ngá»a lên trá»i tá»±a như là má»™t ngá»n núi nhỠđổ sáºp, chấn động xung quanh.
Tân Lâm đã sá»›m lui lại phÃa sau, cổ tay run lên, vô số giá»t máu đỠtươi chảy từ nhuyá»…n kiếm xuống, mÅ©i kiếm lại trở nên óng ánh như lúc đầu. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cẩu Äản!
Tiêu Phà m thấp giá»ng kêu lên.
- À...
Trước tiên Lý Cẩu Äản phục hồi tinh thần lại, rồi rút ra má»™t thanh Ä‘ao nhá»n từ bên hông ra, chạy nhanh đến.
Hắn nhá»› rất rõ rà ng, Tiêu Phà m muốn lấy máºt cá»§a gấu Ä‘en.
Ngá»±c cá»§a gấu Ä‘en trúng má»™t kiếm xuyên thấu đến sau lưng, đã không còn hÆ¡i thở. Lý Cẩu Äản tay chân lanh lẹ rạch cái bụng dẻo dai cá»§a gấu Ä‘en ra, lấy má»™t quả máºt mà u lục đầm đìa máu tươi ra. KÃch cỡ quả máºt cỡ má»™t quả trứng gà , phÃa trong trà n đầy dịch máºt.
May là lúc hắn mổ bụng gấu Ä‘en, đã cố tình đưa lưng vá» phÃa má»i ngưá»i, che tầm mắt cá»§a đám ngưá»i phÃa sau lại, nếu không thì e rằng hai cô gái xinh đẹp phÃa sau sẽ bị cảnh tượng đầm đìa máu me nà y hù dá»a đến ngất Ä‘i mất.
- NÃ y...
Lý Cẩu Äản cầm máºt gấu đưa đến trước mặt Tân Lâm, vẻ mặt vừa kÃnh nể vừa tôn sùng.
Lần nà y, hắn thá»±c sá»± xem Tân Lâm như là thần tiên tá»· tá»·, không chứa ná»a Ä‘iểm giả dối. Nhưng mà biểu hiện cá»§a vị thần tiên tá»· tá»· nà y có phần quá dÅ©ng mảnh. Nhưng ở trong lòng Lý Cẩu Äản thì Tân Lâm vẫn là thần tiên tá»· tá»·.
Tân Lâm lấy ra má»™t cái há»™p bạch ngá»c hình chữ nháºt, mở ra. Lý Cẩu Äản cẩn tháºn bá» máºt gấu và o.
- Con gấu Ä‘en nà y là m sao giá»? Nặng như thế thì là m sao chúng ta mang Ä‘i được... Nếu không thì ta cho ngưá»i cắt bốn bà n chân cá»§a nó.
Ngay sau đó Lý Cẩu Äản nhìn thi thể gấu Ä‘en huyết nhục mÆ¡ hồ dưới đất, chắc chắc lưỡi. Thông thưá»ng, lúc bá»n há» và o núi sắn bắn thì chắc chắn không chỉ có hai ngưá»i, mà sẽ có bốn đến năm thợ săn Ä‘i cùng. Săn con thú dữ lá»›n như váºy thì bốn đến năm ngưá»i cùng Ä‘i má»›i có thể vác vá» nổi.
Nhưng tình huống bây giá» không xong rồi. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äám ngưá»i Tô Như Thà nh rõ rà ng không đáng tin cáºy, Bá»n há» có thể rá»i khá»i rừng sâu núi thẳm nà y trước trá»i tối đã coi như là rất giá»i rồi, căn bản không thể trông cáºy và o bá»n há» mang giúp rồi.
- Ta chỉ lấy máºt gấu, những thứ khác cáºu tá»± xá» lý Ä‘i.
Tân Lâm lạnh nhạt nói, cất há»™p ngá»c.
- Váºy được rồi.
Lý Cẩu Äản cÅ©ng là má»™t ngưá»i vô cùng quyết Ä‘oán, nhanh nhẹn cắt bốn bà n chân cá»§a gấu Ä‘en, bá» và o má»™t cái túi rất lá»›n sau lưng. Cho dù nói như thế nà o thì bá»n ngưá»i Tô Như Thà nh cÅ©ng cho hắn hai nghìn, bốn bà n chân gấu nà y coi như là chiến lợi phẩm cá»§a bá»n há» Ä‘i.
Thá»±c ra thì Lý Cẩu Äản cÅ©ng không biết, nếu Ä‘em bà n chân gấu hoang dã to như váºy bán ở thá»§ đô thì giá cá»§a má»™t cái vượt xa hai nghìn. Nhưng cho dù Lý Cẩu Äản biết thì hắn vẫn Ä‘em bà n chân gấu giao cho bá»n ngưá»i Tô Như Thà nh.
Là m ngưá»i phải nói đến phép tắc, không thể thấy lợi quên nghÄ©a.
Thá»i gian xuống núi, cả đám ngưá»i trở nên rất trầm mặt, ngoại trừ Lý Cẩu Äản thì tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u cố cách Tiêu Phà m và Tân Lâm khá xa, bá»n há» không dám đến gần hai ngưá»i đó.
- Chị, anh, cuối cùng thì hai ngưá»i Ä‘ang là m gì váºy?
Lý Cẩu Äản lặng lẽ Ä‘i bên cạnh, hồi lâu sau rốt cuá»™c nhịn không nổi nữa, can đảm há»i má»™t tiếng.
Tân Lâm hừ nhẹ má»™t tiếng, không trả lá»i.
- Cẩu Äản à ! Sau nà y nếu như cáºu đến thà nh phố, phải nhá»› kỹ má»™t Ä‘iá»u không nên dò la bà máºt cá»§a ngưá»i khác, nghìn vạn lần không nên.
Tiêu Phà m khẽ nói.
- A, em nhớ rồi.
Lý Cẩu Äản gáºt đầu.
Hiện tại, bất kỳ câu nói nà o cá»§a Tiêu Phà m và Tân Lâm, hắn Ä‘á»u nhá»› kỹ, tuyệt đối không quên.
Tiêu Phà m mỉm cưá»i, lần nữa vá»— vá»— lên vai cá»§a hắn.
30.08.2014
Chương 47
Äiếu thần (Câu cá thần)
Biên táºp: Ly_Nguyen
Nguồn: Truyen.org
Nội dung thu gọn
Khánh Nam là má»™t huyện có rất nhiá»u đồi núi.
Những chuyến xe thương vụ Ä‘á»u Ä‘i má»™t mạch từ phÃa nam đến đây, xe hầu như toà n di chuyển trên đưá»ng núi. Lượn quanh đưá»ng núi má»™t vòng lại má»™t vòng, ra má»™t thước chÃnh là vách đá dá»±ng đứng, vá»±c sâu vạn trượng, ngưá»i nà o sợ độ cao mà ngẫu nhiên nhìn ra ngoà i cá»a sổ ngắm cảnh má»™t chút thì sẽ láºp tức cảm thấy tim Ä‘áºp mạnh như muốn nhảy ra khá»i lồng ngá»±c, toà n thân Ä‘á»u khó chịu.
Tà i xế xe thương vụ Ä‘á»u là những ngưá»i đã quen chạy trên đưá»ng núi, nhưng vừa chạy mấy tiếng đồng hồ Ä‘á»u cảm thấy có chút run sợ.
Ngược lại, hai vị khách trẻ tuổi nà y lại vô cùng bình tÄ©nh, má»™t má»±c ngồi trong xe nhắm mắt nghỉ ngÆ¡i. Dá»c dưá»ng Ä‘i, hai ngưá»i gần như là không nói câu nà o cả, thiếu chút nữa khiến tà i xế ngá»™t ngạt thà nh bệnh. Nhưng mà khi tà i xế nhìn thấy sắc mặt cá»§a vị khách nam kia tái nhợt, có vẻ như bị ốm thì hắn cÅ©ng không dám mở miệng, sợ quấy rầy gia đình ngưá»i ta nghỉ ngÆ¡i.
Nếu đã bị bệnh thì sao không ở nhà nghỉ ngÆ¡i, lại Ä‘i và i trăm dặm đưá»ng núi, chạy đến má»™t nÆ¡i hoang vu hẻo lánh như Khánh Nam để là m gì?
Sau khi Tiêu Phà m cùng Tân Lâm rá»i khá»i Lý Gia Thôn thì ngà y thứ hai đã chạy đến sân bay tỉnh Liêu Bắc, bay thẳng đến SÆ¡n Thà nh. Sau khi xuống sân bay SÆ¡n Thà nh thì nghỉ ngÆ¡i má»™t đêm, ngà y kế lại mướn má»™t xe thương vụ chạy đến huyện Khánh Nam.
Khánh Nam nằm ở phÃa đông cá»§a SÆ¡n Thà nh, là má»™t huyện cá»§a ngưá»i dân tá»™c tá»± trị, tiếp giáp vá»›i tỉnh Ãch Äông. Äi thêm trăm mấy cây số nữa sẽ đến thà nh phố Khánh Nguyên.
Biết khoảng cách cá»§a chuyến Ä‘i nà y khá xa, mà phần lá»›n Ä‘á»u là đưá»ng núi cho nên bá»n hỠđã quyết định mướn xe thương vụ. Xe thương vụ khá rá»™ng rãi, ngồi thoải mái hÆ¡n nhiá»u so vá»›i xe con. Äồng thá»i Tiêu Phà m cÅ©ng không có để cho Tân Lâm láy xe mà mướn luôn tà i xế.
Hai ngưá»i nghỉ ngÆ¡i ở trên xe có thể bồi dưỡng tinh thần.
Khởi hà nh từ lúc sáng sá»›m, đến hÆ¡n hai giá» chiá»u thì rốt cuá»™c xe cÅ©ng chạy đến huyện Khánh Nam.
Tuy rằng Khánh Nam là má»™t thị trấn nhưng lại khá hẻo lánh, giao thông bất tiện. Bởi vì trong vòng mấy trăm dặm xung quanh chỉ có thị trấn Äại Thà nh, quy mô cá»§a trấn cÅ©ng tương đối rá»™ng, khá náo nhiệt. Hiện tại lại đúng và o mùa thu hoạch, khà trá»i bước sang cuối thu, thuáºn lợi cho không Ãt dân là ng ở vùng phụ cáºn đến thị trấn há»p chợ.
Tà i xế dá»±a theo yêu cầu, chở hai vị khách luôn trầm mặc cùng vá»›i má»™t con mèo mun lá»›n nà y đến chợ nông sản Thà nh Quan thuá»™c huyện Khánh Nam, nÆ¡i đây cÅ©ng chÃnh là thị trưá»ng nông nghiệp vô cùng to lá»›n được quản lý bởi Cục Công Thương. Cái thị trưá»ng nông nghiệp to lá»›n nà y được xây dá»±ng và o hai năm trước, do cục công thương ở thị trấn Khánh Nam dẫn dắt. Cục công thương cá»§a huyện cùng vá»›i cục công thương cá»§a chợ Thà nh Quan Ä‘á»u là m việc cho thị trưá»ng to lá»›n nà y. Từ lầu bốn trở lên đã trở thà nh ký túc xá táºp thể cá»§a cán bá»™ công nhân cá»§a cục công thương.
Mục Ä‘Ãch Tiêu Phà m và Tân Lâm tá»›i nÆ¡i nà y chÃnh là muốn tìm má»™t cán bá»™ tên là Chu Khánh Nam.
Căn cứ và o tư liệu Ä‘iá»u tra được thì Chu Khánh Nam chÃnh là phó sở trưởng cá»§a Cục Công Thương huyện Khánh Nam, chuyên quản lý chợ Thà nh Quan, nhưng đây không phải là nguyên nhân mà Tiêu Phà m chạy đến nÆ¡i xa xôi hẻo lánh nà y để tìm hắn. Tháºt ra nguyên nhân Tiêu Phà m muốn tìm hắn là bởi vì hắn còn có má»™t danh hiệu khác - chÃnh là ngưá»i đứng thứ ba trong cuá»™c thi câu cá được tổ chức lần hai ở SÆ¡n Thà nh.
Tiêu Phà m cần má»™t cao thá»§ câu cá, giúp cáºu câu má»™t con Ngá»c Giao (Má»™t con giao long trắng noãn như ngá»c). Bởi vì luyện chế Cà n Khôn Hoà n Äan cần có não cá»§a má»™t con Ngá»c Giao là m thuốc dẫn.
Căn cứ theo những ghi chép trong Ä‘iển tịch Vô Cá»±c Thuáºt Tà ng, thì Ngá»c Giao chỉ ở nÆ¡i thâm sâu trong những ngá»n núi xung quanh huyện Khánh Nam má»›i có, chÃnh là đặc sản cá»§a vùng nà y.
Vá»›i quyá»n thế cá»§a Tiêu lão gia thì việc bắt con Ngá»c Long nà y cÅ©ng không có khó khăn. Bất kể là máºt gấu Ä‘en tươi sống hay là Ngá»c Long, chỉ cần tìm Tiêu Thiên là được. Bá»n Tiêu Thiên ở trong cái vòng quần là áo lượt kia nên có năng lá»±c rất lá»›n, vượt xa dá»± Ä‘oán cá»§a ngưá»i bình thưá»ng. Chỉ cần gá»i má»™t cú Ä‘iện thoại thì láºp tức táºp hợp được vô số ngưá»i.
Và như chuyện xây dá»±ng lại má»™ viên cá»§a phần má»™t tổ tiên ở Hồng SÆ¡n Thôn lần trước, chỉ cần má»™t cú Ä‘iện thoại cá»§a Tiêu Thiên thì Dương Thạch láºp tức lấy tốc độ nhanh nhất chạy đến huyện La Châu, chỉ má»™t câu nói đã có thể sai khiến cả phó huyện trưởng. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mặc dù máºt gấu tươi sống cùng vá»›i Ngá»c Giao là thứ rất hiếm, nhưng đặt và o trong tay Tiêu Thiên thì cáºu ta chỉ cần má»™t cú Ä‘iện thoại thì chắc chắn sẽ có ngưá»i nguyện ý dùng trăm phương nghìn kế Ä‘em đến thá»§ đô đưa cho cáºu ta, hÆ¡n nữa còn không lấy ná»a phần thù lao.
Nhưng tình huống bây giá» rõ rà ng khác biệt, biết rõ trong bóng tối có má»™t siêu cấp cao thá»§ Ä‘ang nhìn chằm chằm và o Tiêu gia. Vì cẩn tháºn nên Tiêu Phà m tuyệt đối không muốn Tiêu Thiên dÃnh lÃu đến chuyện nà y. Bá»›t được má»™t việc ngược lại bá»›t được má»™t phiá»n phức, chỉ sợ là khó giấu được bà máºt.
Chuyện liên quan đến số mạng cá»§a toà n gia tá»™c Tiêu gia, nhất là trước khi việc luyện chế Cà n Khôn Hoà n Äan hoà n thà nh thì Tiêu Phà m quyết không thể mạo hiểm.
Äây cÅ©ng chÃnh là lý do mà vì sao Tiêu Phà m vừa má»›i thôi diá»…n Huyết Tương Thuáºt xong, chưa kịp tÄ©nh dưỡng cho hồi phục đã phải gấp rút chạy từ tây nam xuống đông bắc Trung Quốc. Bởi vì chỉ khi nà o Tiêu Phà m Ä‘Ãch thân xuất mã má»›i có thể đảm bảo che lấp được thiên cÆ¡, không để cho đối phương phát hiện.
Thá»±c ra thì Tiêu Phà m cÅ©ng đã từng là m qua công việc câu cá nà y, nhưng chưa đến mức độ cao thá»§. Chỉ khi rãnh rá»—i thì cáºu má»›i Ä‘i câu cá, chá»§ yếu chÃnh là tôi luyện ý chÃ, loại bá» tÃnh khà nóng nảy. Trình độ như thế mà muốn câu được Ngá»c Long thì chắc chắn là nằm mÆ¡ giữa ban ngà y.
Vị Chu Khánh Nam nà y chÃnh là ngưá»i Ä‘oạt được huy chương đồng trong cuá»™c thi câu cá ở SÆ¡n Thà nh, lại là ngưá»i ở huyện Khánh Nam, vì váºy hắn chÃnh là lá»±a chá»n thÃch hợp nhất.
Tiêu Phà m và Tân Lâm đi tới văn phòng của sở công thương.
Mặc dù Chu Khánh Nam là phó sở trưởng cá»§a Sở Công Thương, nhưng ở má»™t huyện nhá» như Khánh Nam, má»™t phó sở trưởng cá»§a Sở Công Thương cÅ©ng không có Ä‘iá»u kiện có phòng là m việc riêng.
Sau khi và o cá»a thì hai ngưá»i liá»n thấy má»™t bà n là m việc, má»™t cán bá»™ trẻ tuổi Ä‘ang ngồi xem báo vẻ mặt rất buồn chán. Không đợi Tiêu Phà m mở miệng há»i thì vị cán bá»™ nà y đã nháºn ra có ngưá»i bước và o cá»a, hắn nhà n nhã buông tá» báo xuống, ngẩng đầu lên, dưá»ng như là tÃnh cảnh giác cá»§a cáºu ta rất cao.
- Anh chị đến tìm ai?
Sau khi nhìn thấy hai ngưá»i mặc trang phục bình thưá»ng thì giá»ng nói cá»§a vị cán bá»™ trẻ tuổi không còn khách sáo lá»… độ, nhưng cÅ©ng không cao ngạo.
Bởi vì nhiệt độ cao thấp rất khác biệt, nÆ¡i cá»±c bắc thì lạnh lẽo âm u, còn Khánh Nam nà y thì tương đối ấm áp, nên Tiêu Phà m không mặc áo khoát mà chỉ mặc má»™t cái áo sát nách mà u xám, là hà ng thông thưá»ng, mà Hắc Lân cÅ©ng không có nằm trong lòng cá»§a cáºu.
Thị trấn Khánh Nam không thể so vá»›i Lý Gia Thôn, nÆ¡i nà y ngưá»i khói đông đúc. Nếu đã là chuyện bà máºt thì đương nhiên là cà ng Ãt ngưá»i biết cà ng tốt. Tiêu Phà m cÅ©ng không muốn thu hút sá»± chú ý cá»§a bất kỳ ngưá»i nà o. Còn Tân Lâm thì hiển nhiên vẫn là loại trang phục đơn giản, chỉ là khà chất trá»i sinh cá»§a cô khó có thể che giấu được.
Tiêu Phà m mỉm cưá»i, khách khà há»i:
- Xin há»i sở trưởng Chu Khánh Nam có ở đây không? Chúng tôi từ phương bắc tá»›i, muốn tìm hắn có chút việc.
- Chuyện gì?
Lần nà y, ngưá»i trả lá»i cÅ©ng không phải là vị cán bá»™ trẻ tuổi mà là má»™t cán bá»™ trung niên ngồi ở bà n là m việc phÃa sau. Nhìn dáng vẻ thì ngưá»i nà y khoảng chừng bốn mươi tuổi, vóc ngưá»i hÆ¡i máºp, mặt mÅ©i nham hiểm, đặc biệt là hai tròng mắt không ngừng liếc qua liếc lại, khiến cho ngưá»i đối diện có cảm giác rất khó chịu. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Xin há»i anh là ...
- Ta chÃnh là Chu Khánh Nam, hai ngưá»i ở đâu ra? Mà đến tìm ta có chuyện gì?
Có lẽ là thoạt nhìn thì dáng vẻ Tiêu Phà m và Tân Lâm thá»±c sá»± không giống vá»›i bá»n ngưá»i lưu manh vô lại, nên Chu Khánh Nam má»›i trá»±c tiếp thừa nháºn thân pháºn cá»§a mình. HÆ¡n nữa hắn cÅ©ng không có là m chuyện xấu, nên không cần phải lo sợ.
Chỉ thấy trên bà n là m việc của vị điếu thần nà y chỉ bà y và i tỠbáo cũ, bên phải bà y một hộp mực, trong tay cầm một cây bút lông dùng để luyện chữ.
Luyện chữ coi trá»ng phần eo, nâng cao cánh tay cùng vá»›i cổ tay. Có yêu cầu tương đối cao đối vá»›i lá»±c cánh tay cùng vá»›i bắp thịt, vừa vặn việc câu cá cÅ©ng coi trá»ng bắp thịt nhất, hai cái sở thÃch nà y thá»±c sá»± có chá»— giống nhau. Mặc dù tướng mạo vị phó sở trưởng nà y không thể khiến cho ngưá»i đối diện yêu thÃch nhưng kỹ thuáºt câu cá rất tốt.
- Chu sở trưởng, ngưỡng má»™ đại danh đã lâu. Nghe nói anh là ngưá»i đứng thứ ba trong cuá»™c thi câu cá toà n thà nh phố, chúng tôi đặc biệt đến thăm viếng.
- A, hai ngưá»i đến từ thà nh phố sao? CÅ©ng yêu thÃch câu cá à ?
Chu Khánh Nam cÅ©ng không vì lá»i nói khách khà cá»§a Tiêu Phà m mà đổi thái độ, vẫn lấy tư thế cá»§a ngưá»i bá» trên nói chuyện vá»›i ngưá»i dưới, trên bá»™ mặt nham hiểm không có má»™t nụ cưá»i.
- Chúng tôi đến từ thà nh phố, là nhà buôn bán dược liệu. Lần nà y đặc biệt đến Khánh Nam là muốn má»i Chu sở trưởng Ä‘Ãch thân xuất mã...
Câu nói còn chưa nói xong thì ngoà i cá»a đã vang lên tiếng bước chân nặng ná». Vừa nghe đến tiếng bước chân nà y thì sắc mặt Chu Khánh Nam và vị cán bá»™ trẻ tuổi láºp tức thay đổi. Chu Khánh Nam nhanh chóng kéo bà n là m việc phÃa sau lên.
Ngay sau đó, ánh sáng trước mặt biến mất, má»™t thân thể to lá»›n đứng ngăn trước cá»a.
- Trình cục trưởng...
Hai ngưá»i Chu Khánh Nam vá»™i và ng gáºt đầu, cúi ngưá»i chà o.
Tháºt ra thì vị cục trưởng Trình vừa xuất hiện trước cá»a nà y cÅ©ng không quá cao, mấu chốt chÃnh là quá máºp mạp, tá»±a như má»™t núi thịt nhá». Äoán chừng trá»ng lượng cá»§a hắn Ãt nhất hÆ¡n hai trăm cân, khó trách hắn vừa Ä‘i và o thì ná»n nhà cÅ©ng khẽ chấn động. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Cục trưởng Trình ưỡn cái bụng to đùng, đứng yên nÆ¡i đó, ánh mắt uy nghiêm quét bốn phÃa, rÆ¡i trên ngưá»i cá»§a Tiêu Phà m và Tân Lâm, trên mặt trà n đầy vẻ kinh ngạc, há»i:
- Lão chu à ! Có khách tới sao?
Dẫu sao thì ánh mắt cá»§a cục trưởng Trình cÅ©ng rất là tinh tưá»ng, tuy rằng trang phục trên ngưá»i Tiêu Phà m và Tân Lâm rất bình thưá»ng, nhưng trên ngưá»i bá»n há» mÆ¡ hồ tá»a ra khà chất cá»§a thế gia vá»ng tá»™c, cho nên cục trưởng Trình cÅ©ng không dám khinh thưá»ng.
Chu Khánh Nam vội và ng nói:
- Hả? Không phải, tôi cÅ©ng không biết bá»n há», có thể là ngưá»i nÆ¡i khác đến nÆ¡i nà y để là m việc...
Nghe xong lá»i nà y thì cục trưởng Trình láºp tức trở nên thoải mái, sau đó không để ý tá»›i hai ngưá»i Tiêu Phà m nữa. Ưỡn cái bụng to Ä‘i và o phòng là m việc, cưá»i ha hả nói:
- Lão Chu à ! Tôi tìm được má»™t cái móc câu rất tốt, cáºu xem dùm tôi má»™t chút Ä‘i, coi thá» có phù hợp để dùng không?
Hắn vừa nói vừa móc trong túi ra má»™t cái há»™p nhá» tinh xảo, mở ra má»™t cách rất cẩn tháºn rồi lấy từ bên trong ra má»™t cái lưỡi câu sáng ngá»i. Thá»±c ra thì lưỡi câu như váºy không tÃnh là nhá», hÆ¡n nữa hình dáng tương đối đặc biệt, đưá»ng cong rất đẹp. Chỉ là lấy kÃch cỡ đó mà đặt ở trong trong ngón tay to như cá»§ cà rốt cá»§a cục trưởng thì tức khắc trở nên rất nhá» bé. Nếu như không nhìn kỹ má»™t chút thì thá»±c sá»± rất khó nhìn ra được cái móc câu.
Chu Khánh Nam vừa nhìn láºp tức kinh ngạc, tấm tắc khen ngợi:
- Cục trưởng Trình thá»±c sá»± có con mắt tinh tưá»ng, đây chÃnh là loan đà bối câu được sản xuất ở Vô TÃch. Cái lưỡi câu nà y được rèn từ thép trong lá»a Ä‘á», rất cứng, là má»™t lưỡi câu tốt. Mấy năm trước đã rất hiếm thấy, hiện tại lại cà ng hiếm thấy. Tuy rằng cái lưỡi câu nà y hÆ¡i thô kệch má»™t chút, lại không quá sắc bén nhưng lấy bắp thịt cùng vá»›i sức báºt ở cổ tay cá»§a cục trưởng thì vừa vặn thÃch hợp.
Cục trưởng Trình cưá»i ha ha đứng dáºy, nói:
- Lão Chu à ! Cáºu lại dụ dá»— ngưá»i... Tôi có cái gì là bắp thịt vá»›i sức báºt cổ tay chứ? Äừng nhìn thân hình tôi to lá»›n mà lầm, tháºt ra chỉ là máºp mạp thôi không phải bắp thịt gì hết. Lúc ấy, tôi đã nói loại lưỡi câu nà y chỉ thÃch hợp cho cao thá»§ dùng thôi, lÃnh má»›i giống như tôi sợ là không dùng được, bây giá» nhìn lại thì đúng là như thế.
Nói thì nói như váºy nhưng má»i ngưá»i có thể nhìn ra được vị cục trưởng nà y vẫn rất là thÃch nghe những lá»i nịnh bợ cá»§a Chu Khánh Nam.
Thoạt nhìn thì vị cục trưởng Trình nà y béo ụt ịt nhưng không phải loại ngưá»i ngu ngốc. Mặc dù lão Chu dùng những lá»i lẽ hoa mỹ để tâng bốc hắn, nhưng hắn vừa nhìn đã nắm bắt được ý nghÄ© trong lòng cá»§a Chu Khánh Nam, thá»±c ra là lão Chu Ä‘ang nhắc nhở hắn lão nhân gia ngà i là ngưá»i má»›i, vẫn chưa đủ kỹ thuáºt để dùng loại lưỡi câu nà y.
Ngà i không nên dùng!
Äiểm quan trá»ng chÃnh là cục trưởng Trình nghe được ẩn ý bên trong cÅ©ng không tức giáºn, đây chÃnh là bản lÄ©nh cá»§a hắn. Trong chốn quan trưá»ng, phải có loại ánh mắt tinh tưá»ng nhìn thấu ý nghÄ© ngưá»i khác, đồng thá»i phải có sá»± khoan dung má»›i được.
Kẻ bụng dạ hẹp hòi là m sao có thể là m lãnh đạo được chứ?
30.08.2014
Chương 48
Xá Lợi Linh Ngư
Biên táºp: Ly_Nguyen
Nguồn: Truyen.org
Nội dung thu gọn
- Hắc hắc, cục trưởng à ! Tôi không có ý đó, câu cá chú trá»ng ngá»™ tÃnh, cục trưởng lại là ngưá»i thông minh cÆ¡ trà như váºy. Nếu như cục trưởng thá»±c sá»± muốn há»c câu cá thì chúng tôi có cÆ¡m đâu mà ăn chứ? Hì hì... Cục trưởng, vừa khéo chá»— tôi có má»™t lưỡi câu, cục trưởng xem thá» thÃch hợp vá»›i ngà i hay không?
Chu Khánh Nam cưá»i ha hả, nói những lá»i tâng bốc, vô tình Ä‘em chữ "Trình" phÃa trước "Cục trưởng" lượt bá» bá»›t Ä‘i, ngược lại hắn rất am hiểu đạo "Kết thân".
Tân Lâm tức khắc nhÃu mà y.
Vốn tưởng rằng ngưá»i đứng thứ ba trong cuá»™c thi câu cá là má»™t cao nhân mẫu má»±c. Bởi vì ngưá»i có thể câu cá giá»i phải là má»™t ngưá»i có tâm bình khà định. Còn cái tên Chu Khánh Nam trước mặt lại nịnh ná»t cục trưởng, sá»± khúm núm cá»§a hắn không có chút phong thái cá»§a má»™t cao nhân nà o cả.
Chẳng lẽ là bá»n hỠđã tìm nhầm ngưá»i sao?
Tiêu Phà m vẫn đứng yên lặng ở đó, cÅ©ng không có ý định láºp tức rá»i khá»i.
Cho dù thế nà o thì cái tên Chu Khánh Nam đó dưá»ng như rất am hiểu câu cá. Từ những lá»i phân tÃch vá» lưỡi câu vừa rồi cá»§a hắn có thể nhìn ra được Ãt nhất hắn không phải là má»™t tay ngang. Vá» phần rốt cuá»™c công phu cá»§a hắn cao bao nhiêu thì tạm thá»i khó có thể nói được.
Rõ rà ng Cục trưởng Trình vô cùng hứng thú với việc câu cá, lấp tức nói:
- ÄÆ°á»£c, cầm đến đây cho tôi xem má»™t chút.
- Má»i cục trưởng sang bên nà y.
Chu Khánh Nam má»i cục trưởng Trình Ä‘i đến trước bà n là m việc cá»§a hắn, tùy tiện Ä‘em đống báo chà trên mặt bà n nhồi thà nh má»™t cục, ném và o trong sá»t rát. Vị Cán bá»™ trẻ tuổi thì nhanh chóng dâng lên má»™t tách trà nóng cho cục trưởng Trình, hoà n toà n xem Tiêu Phà m và Tân Lâm như ngưá»i vô hình, không rãnh mà để ý tá»›i.
Chu Khánh Nam mở ngăn tá»§ ra, lấy từ bên trong má»™t cái há»™p tinh xảo. Mở nắp há»™p trước mặt cục trưởng Trình, nhưng mà lưỡi câu nà y còn lá»›n hÆ¡n nhiá»u so vá»›i lưỡi câu vừa rồi cá»§a cục trưởng Trình. Tuy nhiên nhìn qua nó lại tinh tế hÆ¡n nhiá»u, hình dạng không cân đối, thoạt nhìn không phù hợp.
Cục trưởng Trình trố mắt sá»ng sá», nói:
- Lưỡi câu nà y có phải là quá lớn hay không, cá nhỠsợ rằng sẽ không mắc câu...
Trong con mắt sắc bén cá»§a Chu Khánh Nam thoáng vụt qua má»™t tia xem thưá»ng, rõ rà ng là vị cục trưởng Trình nà y là má»™t ngưá»i ngoà i nghá». Nhưng mà nụ cưá»i trên mặt hắn vẫn không thay đổi, chìa ngón tay cái ra nói rằng:
- Cục trưởng không hổ là má»™t ngưá»i trong nghá», lưỡi câu nà y không phải dùng để câu cá nhá», tôi là m sao có thể chuẩn bị cho cục trưởng lưỡi câu để câu những con cá nhá» chứ?
Cục trưởng Trình liá»n mở miệng cưá»i, vá»— vá»— cái bụng.
Ngưá»i ta nói rất đúng, nghìn thừa vạn thừa nhưng nịnh bợ không thừa.
- HÆ¡n nữa, nếu như kỹ thuáºt câu cá đã đến trình độ nhất định thì không cần quan tâm đến lưỡi câu lá»›n hay nhá». Lưỡi câu nhá» có thể câu được cá lá»›n, lưỡi câu lá»›n cÅ©ng có thể câu được cá nhá». Cục trưởng là cao thá»§ thư pháp trong huyện cá»§a chúng ta, nghe nói cục trưởng có thể dùng bút to để viết chữ nhá» phải không?
Cục trưởng Trình cưá»i má»™t tiếng, có chút đắc ý nói:
- Äó chỉ là kiến thức cÆ¡ bản thôi mà , chú trá»ng bắp thịt.... Ha ha, câu cá chắc cÅ©ng váºy, dùng lưỡi câu lá»›n câu cá bé, đúng là má»™t đạo lý.
Chu Khánh Nam lần nữa chìa ngón tay cái ra, tựa như hắn đã bái phục cục trưởng Trình đến tột đỉnh, chỉ thiếu quỳ lại nữa thôi.
- Cục trưởng à ! Lưỡi câu nà y nhìn qua có chút nhá», có vẻ như không bá»n chắc lắm, nhưng kỳ thá»±c nó được là m và o thá»i kỳ dân quốc, được dùng để câu cá trÃch ở biển Äông. Năm đó, lưỡi câu nà y là má»™t trong tam đại thần câu. Hiện tại, e rằng tìm khắp cả nước cÅ©ng không tìm được và i lưỡi đâu, nó chÃnh là bảo bối trong lòng những ngưá»i yêu thÃch câu cá. Tôi đã giữ bảo bối nà y từ lâu lắm rồi...
Chu Khánh Nam nói, hắn cÅ©ng thêm và i phần toan tÃnh cá»§a mình trong đó.
Thá»±c ra thì lưỡi câu nà y không phải là hắn cất giữ từ lâu mà lúc hắn tham gia thi đấu câu cá lần trước, trong lúc vô tình tìm được ở má»™t cá»a hà ng bán dụng cụ đánh bắt cá cÅ© cá»§a má»™t ông lão. Lúc đó, hắn đã hạ quyết tâm phải tặng cho cục trưởng Trình.
Quả nhiên là cục trưởng Trình vừa nghe thì vô cùng kinh ngạc, chìa bà n tay máºp mạp ra cầm lấy lưỡi "Thần câu" kia, nói:
- Lão Chu không hổ là điếu thần cá»§a huyện Khánh Nam chúng ta nha, chỉ má»™t lưỡi câu cÅ©ng nghiên cứu tưá»ng táºn như váºy... Ha ha, được, tôi rất thÃch thứ nà y. Ngà y mai, chúng ta Ä‘i lên hồ nước trong núi câu cá Ä‘i, phải há»c táºp vá»›i cáºu má»™t chút má»›i được. Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mặt mà y Chu Khánh Nam tức khắc sáng lên, luôn miệng nói:
- Cục trưởng quá khen rồi, tôi nà o dám tá»± xưng là điếu thần, chúng tôi Ä‘á»u là lÃnh quèn dưới trướng cá»§a cục trưởng thôi... Hồ nước trong núi là má»™t nÆ¡i rất tốt, phong cảnh hợp lòng ngưá»i, câu cá ở nÆ¡i đó rất hợp vá»›i thân pháºn thư pháp gia cá»§a cục trưởng.
- Äâu có, thư pháp gia gì chứ, chỉ là viết nguệch ngoạc trên giấy thôi. Cái danh nà y hÆ¡i quá rồi, nghìn vạn lần cÅ©ng đừng nói vá»›i bên ngoà i như thế, nếu không thì tôi sẽ bị chê cưá»i chết mất.
Cục trưởng Trình cưá»i ha hả, vá»— vá»— bả vai cá»§a Chu Khánh Nam, lại nói tiếp mấy câu, ưỡn cái bụng to Ä‘i ra ngoà i. Lúc Ä‘i, hắn thấy Tiêu Phà m cùng Tân Lâm vẫn còn đứng ở đó, có lẽ vì tâm tình hắn Ä‘ang rất tốt nên hắn láºp tức nói: Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Lão Chu à ! Ngưá»i ở nÆ¡i khác đến đây cÅ©ng không dá»… dà ng, có chuyện gì thì cáºu giúp đỡ ngưá»i ta chút Ä‘i.
- Vâng, vâng. Xin cục trưởng cứ yên tâm, tôi nhất định là m tốt công việc của mình.
Chu Khánh Nam lên tiếng, sau đó cùng vá»›i ngưá»i cán bá»™ trẻ tuổi tiá»…n cục trưởng ra ngoà i cá»a.
Thá»±c ra thì ở trong đơn vị, cán bá»™ các cấp xem như là tung hoà nh ngang dá»c không phân biệt trên dưới, bởi vì bá»n há» không có nhiá»u cÆ¡ há»™i gặp nhau. Nếu như không phải là cái tên Chu Khánh Nam nà y có việc muốn xin cục trưởng Trình thì trá»i sinh hắn đã như thế, rất thÃch nịnh ná»t. Nhưng mà hắn là m quá lên ngược lại trở thà nh kém cá»i.
ChỠđến khi cục trưởng Trình Ä‘i xa rồi, Chu Khánh Nam chắp hai tay sau lưng trở lại phòng là m việc, liá»n trở lại dáng vẻ vênh mặt ưỡn ngá»±c tá»±a như má»™t vị lãnh đạo cấp cao, liếc nhìn Tiêu Phà m và Tân Lâm rồi lên tiếng:
- Rốt cuá»™c là hai ngưá»i đến đây có việc gì?
Chu Khánh Nam Ä‘oán là sắp tá»›i hắn nhất định được cục trưởng đỠbạc, trá»ng dụng nên tâm tình hắn rất tốt.
Tiêu Phà m mỉm cưá»i nói:
- Chu sở trưá»ng, vốn là chúng tôi muốn xin ngà i giúp má»™t chuyện, chÃnh là câu má»™t con Ngá»c Giao...
- Ngá»c Giao? Cáºu đùa gì thế, ở đây là m gì có Ngá»c Giao? Ngay cả nghe, ta cÅ©ng chưa từng nghe qua...
Ai ngá» Tiêu Phà m còn chưa nói xong thì sắc mặt cá»§a Chu Khánh Nam liá»n đại biến. Tức khắc trở nên bá»±c bá»™i, không khách khà mà ngắt lá»i Tiêu Phà m, sau đó liên tục khua tay, nói:
- Hai ngưá»i Ä‘i Ä‘i, đừng ở chá»— nà y quấy rối ta là m việc.
- ÄÆ°á»£c, xem ra Chu sở trưởng không phải là ngưá»i mà chúng tôi muốn tìm, cáo từ!
Tiêu Phà m cũng không thèm để ý đến Chu Khánh Nam, lạnh nhạt nói.
- Nà y, cáºu có ý gì chứ? Cái gì mà không phải ngưá»i cáºu muốn tìm...
Chu Khánh Nam đương nhiên nghe ra ý châm chá»c trong lá»i nói cá»§a Tiêu Phà m, nên láºp tức nói.
Nhưng Tiêu Phà m và Tân Lâm đã sá»›m Ä‘i ra ngoà i cá»a, không thèm để ý tá»›i phản ứng cá»§a Chu Khánh Nam.
- Hừ, ngưá»i nà o chứ? Chẳng ra sao!
Mặt mũi Chu Khánh Nam sớm phủ một tầng mây đen, nói lẩm bẩm trong miệng:
- Chỉ bằng các ngươi mà cÅ©ng muốn câu Ngá»c Giao, đùa à !
Vị cán bá»™ trẻ nhịn không được tò mò há»i:
- Chu sở trưá»ng, rốt cuá»™c Ngá»c Giao là thứ gì váºy? Nghe có vẻ thứ đó ghê lắm...
- Không có, cáºu đừng có nghe bá»n há» nói cà n. Huyện Khánh Nam chúng ta chỉ có kỳ nhông, ở đâu ra Ngá»c Giao gì chứ?
Chu Khánh Nam dưá»ng như không muốn đỠcáºp đến vấn đỠnà y, xoay ngưá»i trở lại bà n là m việc, châm má»™t Ä‘iếu thuốc, vừa hút vừa trầm tư.
Vị cán bá»™ trẻ đà nh phải trở lại bà n là m việc cá»§a mình, bÄ©u môi, trên mặt trà n đầy vẻ xem thưá»ng, rõ rà ng thái độ vừa rồi cá»§a Chu Khánh Nam khiến cho hắn cÅ©ng sởn gai ốc khắp ngưá»i.
- Có lẽ ngưá»i nà y biết chút kỹ xảo câu cá nhưng nhân nhân phẩm quá kém. Khắp ngưá»i tá»a ra khà chất kiêu căng, Ä‘oán chừng tà i nghệ hắn cá»§a có hạn.
Tân Lâm lạnh lùng nói.
Thái độ cá»§a Chu Khánh Nam đối vá»›i bá»n há» vô cùng xấu, Tân Lâm cÅ©ng không thèm để ý. Nếu như hai bên hoà n toà n không ở cùng má»™t cấp báºc thì tranh luáºn vá»›i hắn là m gì chứ, so Ä‘o vá»›i hắn chỉ tổ là m mất thân pháºn thôi. Muốn Tân Lâm lưu tâm thì Ãt nhất phải có chút tư cách má»›i được.
- Kỹ thuáºt câu cá chắc cÅ©ng tá»±a như nhân phẩm.
Tiêu Phà m mỉm cưá»i, đây cÅ©ng là nguyên nhân mà cáºu không tiếp tục ở lại. Căn cứ theo ghi chép trong Vô Cá»±c Thuáºt Tà ng thì Ngá»c Giao là má»™t váºt có linh tÃnh, tương đối có trà tuệ, ngưá»i quá kiêu căng là m sao có thể câu được nó chứ?
- ChỠđi
- Chá»?
- Ừ.
Không lâu sau đó, Tiêu Phà m và Tân Lâm lần nữa gặp được Chu Khánh Nam.
Chu sở trưởng mặc đồng phục, theo sau là hai thuá»™c hạ, tÃnh cả vị cán bá»™ trẻ tuổi là m việc trong văn phòng lúc nảy. Bá»n há» Ä‘ang Ä‘i từ phòng là m việc ra, xem bá»™ dáng chắc là chuẩn bị Ä‘i tuần tra chợ.
Quy mô cá»§a thị trưá»ng nông sản nà y không nhá», có rất nhiá»u quầy hà ng nho nhá», có rất nhiá»u dân tá»™c sinh sống.
Hai ngưá»i Tiêu Phà m Ä‘ang uống trà ở má»™t quán trà cách đó không xa. Sau khi Tiêu Phà m tu luyện Hạo Nhiên ChÃnh Khà đến đỉnh Ä‘iểm thì Tiêu Phà m không thế nà o ăn thịt được nữa, nếu muốn ăn thì cÅ©ng phải ăn loại thịt nà o có tác dụng bồi bổ nguyên khÃ, chẳng hạn như thịt rùa. Bình thưá»ng cáºu ta chỉ ăn cháo nấu từ các loại hạt như hạt thông, long nhãn, hạt sen. Ngược lại khẩu vị cá»§a Tân Lâm tốt hÆ¡n Tiêu Phà m má»™t chút, thỉnh thoảng cÅ©ng ăn chút thức ăn mặn.
Chu Khánh Nam chắp hai tay sau lưng, bước Ä‘i rất ung dung thong thả, nhìn dáng vẻ hắn có chút đắc ý, tá»± mãn, tá»±a như chợ nông sản nà y chÃnh là địa bà n cá»§a hắn váºy, còn tất cả thương há»™ ở đây cÅ©ng Ä‘á»u là thần dân cá»§a hắn. Tuy nhiên vẻ mặt ngạo nghá»… cá»§a Chu sở trưởng cÅ©ng không duy trì được bao lâu đã đổi sắc, bước nhanh đến cá»a chợ nông sản.
Có má»™t ngưá»i đà n ông mặc áo và ng, đầu đội nón Ä‘ang ngồi đó, da dẻ ngăm Ä‘en, bên cạnh còn dá»±ng má»™t cây cần câu, trên cần câu có và i vết lốm đốm, trước mặt có đặt má»™t cái thùng nước bằng nhá»±a. Hắn Ä‘ang cúi đầu nhìn và o thùng nước.
- á»’! Äây là ... Äây là Xá Lợi Linh Ngư...
Má»™t ngưá»i đà n ông trung niên khoảng chừng năm mươi tuổi nhìn mấy con cá nhá» Ä‘ang bÆ¡i lá»™i trong thùng nước thì giáºt mình nói.
Ngưá»i đà n ông đội nón ngẩng đầu lên, gáºt gáºt đầu, nói:
- Ông anh nà y là ngưá»i biết phân biệt hà ng tốt đấy.
Thoạt nhìn dáng dấp thì ngưá»i đà n ông nà y chỉ khoảng chừng ba mươi mấy tuổi, nhưng trên mặt lại đầy nếp nhăn. Có vẻ là má»™t ngưá»i yêu thÃch câu cá, thưá»ng xuyên ra ngoà i phÆ¡i nắng phÆ¡i sương nên da dẻ khá thô ráp, tương đối già dặn so vá»›i tuổi tháºt.
- Nói như váºy thì đây thá»±c sá»± là Xá Lợi Linh Ngư sao... Má»™t, hai, ba... Bảy, tổng cá»™ng có bảy con. Cháºc, cháºc nhiá»u Xá Lợi Linh Ngư như váºy, tháºt không đơn giản nha! Ngưá»i bình thưá»ng tuyệt đối không thể câu được nhiá»u cá như váºy, mà những con cá nà y Ä‘á»u là hà ng tốt... Ngưá»i anh em ra giá Ä‘i, bán thế nà o? Tôi mua toà n bá»™!
Ngưá»i đà n ông trung niên vô cùng mừng rỡ, thuáºn tay móc từ bóp từ trong túi ra, bóp căn phồng, lá»™t ra má»™t sấp tiá»n má»™t trăm đồng, rõ rà ng là má»™t ngưá»i có tiá»n.
- ÄÆ°á»£c, má»™t con sáu mươi, sáu lần bảy bốn trăm hai mươi. Thôi lấy chẵn cho anh thôi - bốn trăm! Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- ÄÆ°á»£c được, ngưá»i anh em tháºt là má»™t ngưá»i sảng khoái nha! Bốn trăm thì bốn trăm.
Ngưá»i đà n ông trung niên cà ng vui mừng hÆ¡n, tá»±a như rất hà i lòng vá»›i cái giá nà y.
Cái gá»i là Xá Lợi Linh Ngư trong thùng nà y chỉ dà i chừng hai tấc, Ä‘oán chừng trá»ng lượng má»™t con chưa đến nữa cân. Nghe khẩu khà cá»§a ngưá»i đà n ông trung niên thì có vẻ má»™t con sáu mươi nhân dân tệ cÅ©ng còn rẻ. Thế nhưng không biết là con cá nà y có gì đáng quý chứ, sao lại cao giá như váºy.
Ngưá»i đà n ông trung niên chuẩn bị móc bóp lấy tiá»n ra thì chợt nghe má»™t tiếng quát chói tai.
- Là m cái gì? Ai cho các ngưá»i bà y sạp chá»— nà y?
Là Chu Khánh Nam cùng với hai thuộc hạ, mặt mũi có vẻ không vui, đang hung hăng đi đến.
30.08.2014
Chương 49
Cao thá»§ câu cá chân chÃnh
Biên táºp: Ly_Nguyen
Nguồn: Truyen.org
Nội dung thu gọn
- Ô, là điếu thần... Ha ha, Ä‘iếu thần đến tháºt đúng lúc, cáºu giúp tôi xem má»™t chút Ä‘i, mấy con nà y có phải là xá lợi kinh ngư chÃnh cống không? Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ngưá»i đà n ông trung niên dưá»ng như có quen biết vá»›i Chu Khánh Nam, cưá»i ha hả nói.
Ai dè Chu Khánh Nam không thèm trả lá»i, lạnh lùng liếc hắn má»™t cái, không thèm để ý tá»›i hắn mà trá»±c tiếp Ä‘i đến trước mặt ngưá»i bán cá, cưá»i khẩy, nói:
- Yến Äông Lâu! Lại là cáºu!
DÄ© nhiên Yến Äông Lâu chÃnh là ngưá»i đà n ông bán cá, hắn nhìn thấy Chu Khánh Nam Ä‘i vá» phÃa mình thì có chút khẩn trương, luống cuống đứng lên, cưá»i xòa nói:
- Chu sở trưởng...
Chu Khánh Nam vươn má»™t tay lên chống nạnh, tay còn lại chỉ thẳng và o mặt cá»§a Yến Äông Lâu, lấy dáng vẻ cá»§a má»™t kẻ từ trên cao nhìn xuống nói:
- Yến Äông Lâu! Tôi đã cảnh báo cáºu bao nhiêu lần rồi, nÆ¡i nà y là lối Ä‘i già nh cho ngưá»i Ä‘i bá»™, không phải là nÆ¡i để bà y sạp bán hà ng. Sao nói mãi mà cáºu không nghe váºy?
Yến Äông Lâu nói:
- Chu sở trưá»ng, anh xem, chỉ là mấy con cá nhá» thôi mà , cÅ©ng không tÃnh là bà y sạp bán?
- Hừ, cáºu còn cãi sao? Nếu ngưá»i nà o cÅ©ng giống như cáºu, bà y bán mấy bán con cá chá»— nà y thì không phải là loạn lên hết sao? Váºy chúng tôi là m việc ở chợ nông sản nà y còn nghÄ©a lý gì chứ? ChÃnh phá»§ tiêu mấy ngà n vạn là để cho loại ngưá»i không biết gì như cáºu chiếm lợi sao? Tịch thu! Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Yến Äông Lâu vừa nghe hai chữ "Tịch thu!" thì vô cùng sốt rá»™t, vá»™i và ng nói:
- Äừng.. Äừng mà Chu sở trưởng, tôi Ä‘i, tôi Ä‘i, tôi Ä‘i ngay...
- Äi? Cáºu nói đến là đến Ä‘i là đi sao, chá»— nà y là nhà cá»§a cáºu hả? Cáºu Ä‘ang kinh doanh phi pháp, phải tịch thu!
Chu Khánh Nam cà ng thêm hống hách, đưa tay cầm cái thùng nước.
- Chu sở trưởng... Chu sở trưởng, đừng váºy mà . Anh cÅ©ng biết là mẹ tôi, anh tôi Ä‘á»u bị bệnh, phải nhá» tôi câu cá kiếm tiá»n... Tôi biết sai rồi, tôi Ä‘i ngay mà ...
Yến Äông Lâu vá»™i và ng Ä‘oạt lại thùng nước, luôn miệng nói.
- Là m gì, là m gì váºy? Còn muốn đánh ngưá»i sao?
Hai nhân viên công tác ở sở công thương cùng Ä‘i vá»›i Chu Khánh Nam láºp tức chia ra đứng hai bên trái phải ngăn cản Yến Äông Lâu, ngưá»i nhân viên trẻ tuổi bắt được cánh tay cá»§a Yến Äông Lâu, trừng mắt lên, bá»™ dáng như nói :
- Mà y còn dám di chuyển thì tao sẽ đánh mà y ngay.
Chu Khánh Nam đã xách thùng nước đi xa.
Tân Lâm khẽ vỗ tay bà n, đứng lên, cặp lông mà y khẽ nhếch lên, gương mặt cà ng trở nên rét lạnh.
Tiêu Phà m mỉm cưá»i, nói:
- Lâm Nhi! Yên tâm đi, đừng nóng vội.
Ngay và o lúc nà y, má»™t ngưá»i đà n ông vạm vỡ chợt xuất hiện, má»™t bà n tay to lá»›n mạnh mẽ chụp lấy bả vai cá»§a Chu Khánh Nam, quát to má»™t tiếng:
- Là m gì thế? Buông lão tỠra!
- Trá»i Æ¡i...
Hai chân Chu Khánh Nam nhất thá»i má»m nhÅ©n, liếc nhìn ngưá»i đà n ông đứng bên cạnh, mặt mÅ©i trà n đầy sá»± thống khổ.
- Khốn kiếp! Dám á»· thế hiếp ngưá»i hả? Cút sang má»™t bên!
Ngưá»i đà n ông vạm vỡ tức giáºn quát lá»›n, thuáºn tay đẩy má»™t cái. Chu Khánh Nam mất Ä‘i chá»— dá»±a, lảo đảo ngã xuống đất.
- Äặng Thông Thiên?
Hai mắt Tân Lâm thoáng hiện lên một tia kinh ngạc.
Ngưá»i đà n ông vạm vỡ đột nhiên xuất hiện nà y chẳng phải là ngưá»i hái thuốc Äặng Thông Thiên, ngưá»i đã từng trao đổi Ô Dương Má»™c vá»›i bá»n há» sao? Äầu tóc vẫn Ä‘en nhánh như trước, hai mắt trợn tròn, mạnh mẽ đứng nÆ¡i đó, chẳng qua là da dẻ cá»§a hắn không còn đỠbừng như lúc trước nữa, tuy so vá»›i ngưá»i bình thưá»ng vẫn có chút khác biệt nhưng đã tốt hÆ¡n nhiá»u so vá»›i lần gặp ở khách sạn Khánh Nguyên.
Tiêu Phà m mỉm cưá»i gáºt đầu.
- Nà y, mà y là ai... Trá»i Æ¡i, ôi....
Hai cán bá»™ trẻ tuổi đứng trái phải Yến Äông Lâu vừa mở miệng quát má»™t tiếng đã liên tục la hét thảm thiết, bá»n há» cÅ©ng bị Äặng Thông Thiên bắt lấy cổ tay, khẽ láºt má»™t cái thì hai ngưá»i đã bị quăng vá» phÃa Chu Khánh Nam, thiếu chút nữa đã té ngã rồi.
- Äồ ranh con, có chút bản lÄ©nh như váºy mà cÅ©ng dám Ä‘i bắt nạt ngưá»i khác sao?
Äặng Thông Thiên cưá»i khẩy, khinh thưá»ng nói.
Chu Khánh Nam luống cuống tay chân bò dáºy, lùi vá» phÃa sau hai bước, giương mắt nhìn Äặng Thông Thiên, cố gắng nặng ra má»™t nụ cưá»i khó coi, nói:
- Äặng đại ca, ngươi là m gì váºy? Chúng tôi chỉ Ä‘ang thi hà nh pháp luáºt thôi...
- Nói láo! Thi hà nh pháp luáºt gì chứ? Pháp luáºt cá»§a quá»· hả? Chu Khánh Nam, nếu mà y muốn nịnh ná»t ngưá»i khác, có bản lÄ©nh thì tá»± Ä‘i câu xá lợi linh ngư Ä‘i. Bản thân mà y không có bản lÄ©nh đó thì đừng ở chá»— nà y giở trò ma quá»·. Nói cho mà y biết, bệnh cá»§a huyện trưởng Lương đó rất nặng, không phải là ngươi câu mấy con cá liá»n có thể trị hết bệnh. Nếu như lão tá» không kê đơn cho ông ta thì mà y có đưa cho ông ta mấy trăm con xá lợi linh ngư cÅ©ng phà công thôi. Cút! Äừng để cho lão tá» gặp ngươi lần nữa, bằng không thì lão tá» gặp ngươi má»™t lần sẽ đánh má»™t lần! Truyện "Äại Hà o Môn " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chu Khánh Nam hống hách vênh váo trước mặt ngưá»i khác nhưng đụng phải Äặng Thông Thiên thì không dám hó hé. Hai mắt bò cá»§a Äặng Thông Thiên vừa trừng lên má»™t cái thì đã dá»a hắn sợ đến mức lui vá» sau mấy bước, e dè nhìn gương mặt hung ác lúc đỠlúc trắng cá»§a Äặng Thông Thiên, không dám lên tiếng.
Cái tên má»i rợ đó nói được là m được, sức cá»§a hắn mạnh như trâu, lại là khách quý cá»§a huyện trưởng, Chu Khánh Nam tháºt sá»± không dám đắc tá»™i hắn.
Lúc nà y, Äặng Thông Thiên má»›i hăng hái xách cái thùng nước Ä‘i tá»›i trước mặt Yến Äông Lâu, nói:
- Nà y, cầm lấy Ä‘i. Sau nà y đừng sợ tên khốn nà y, nếu hắn dám khi dá»… cáºu thì cáºu cứ nói cho anh biết, anh nhất định sẽ trừng trị hắn thÃch đáng.
Mặt mÅ©i Yến Äông Lâu trà n đầy vẻ xấu hổ, nháºn lấy thùng nước, ngáºp ngừng nói:
- Äặng đại ca! May mà có anh...
- Nói linh tinh, anh đã nói vá»›i cáºu rồi mà , nếu gặp khó khăn gì thì cứ tìm anh, sao cáºu không nghe lá»i anh chứ?
Yến Äông Lâu liá»n gãi gãi đầu, cưá»i hắc hắc.
- Äặng đại ca!
- Ai?
Äặng Thông Thiên bá»—ng nhiên rùng mình má»™t cái, chợt xoay ngưá»i lại, tức khắc trợn to mắt, trên mặt trà n đầy vẻ bất ngá».
Tiêu Phà m Ä‘ang mỉm cưá»i đứng sau lưng hắn.
- Trá»i Æ¡i! Äúng là Tiêu tiên sinh, Tiêu tiên sinh, tôi Ä‘ang rầu rÄ© không biết tìm ngà i ở đâu đây... Xin nháºn má»™t lạy cá»§a Äặng Thông Thiên ta.
Chưa nói hết lá»i thì Äặng Thông Thiên đã chắp hai tay khom ngưá»i, bá»™ dáng vô cùng kÃnh cẩn, giá»ng nói cÅ©ng có chút run run.
- Äặng đại ca khách sáo rồi, tôi không dám nháºn!
Tiêu Phà m nhẹ nhà ng đưa tay ra, má»™t cổ lá»±c đạo nhu hòa tức khắc bao lấy Äặng Thông Thiên. Äặng Thông Thiên bất giác đứng thẳng lưng, nhìn và o hai mắt cá»§a Tiêu Phà m, vừa kÃnh nể vừa khâm phục, nhếch mép cưá»i, chẳng biết phải nói cái gì.
Loại thần công thần kỳ như váºy thì Äặng Thông Thiên chỉ từng nghe cha hắn nói thôi, không ngá» hôm nay chÃnh mình lại có thể tá»± mình trải nghiệm.
- Thân thể cá»§a đại ca tốt hÆ¡n má»™t chút so vá»›i tôi dá»± Ä‘oán, tháºt là đáng mừng.
Tiêu Phà m tỉ mỉ quan sát tướng mạo cá»§a Äặng Thông Thiên, mỉm cưá»i gáºt đầu, rất vui mừng.
Äặng Thông Thiên cưá»i ha hả nói:
- Tiêu tiên sinh, cáºu đúng là thần mà , tôi căn cứ theo phương thuốc cá»§a cáºu uống ba lần, lại luyện táºp ná»a tháng theo phương pháp dẫn khà cá»§a cáºu thì những bệnh táºt đã hoà n toà n hết từ tháng trước. Ha ha, đúng là quá lợi hại mà !
Äặng Thông Thiên vừa nói vừa đưa ngón tay cái đỠnhư cá»§ cà rốt cá»§a mình ra.
Tiêu Phà m cưá»i nói:
- CÅ©ng không có thần kỳ như váºy đâu, chá»§ yếu là Äặng Äại ca có khả năng khán bệnh, lại là ngưá»i nhân háºu, dương khà trước sau không có thương tổn đến mạch tá»± cá»§a anh, nên hiệu quả thá»±c sá»± tốt hÆ¡n dá»± liệu.
Tân Lâm nhếch miệng cưá»i khẽ, nói:
- Cái nà y gá»i là ngưá»i tốt có hảo báo.
Äối vá»›i Tân Lâm mà nói, có thể nói ra những lá»i như váºy vá»›i ngưá»i ngoà i coi như là tháºt sá»± phá lệ rồi. Tuy bên ngoà i Äặng Thông Thiên rất hung hãn, nhưng tÃnh tình lại là má»™t ngưá»i rất nhân nghÄ©a đấy, Tân Lâm rất thÃch cách và thái độ là m ngưá»i cá»§a Äặng Thông Thiên.
- Äúng rồi, Tiêu tiên sinh à ! Sao hai vị lại tá»›i Khánh Nam váºy? Có chuyện gì cần tôi giúp má»™t tay không, cứ nói. Lão Äặng ta dù có liá»u mạng cÅ©ng phải giúp cáºu.
- Äặng đại ca, nhắc tá»›i má»›i nói e rằng chuyện nà y phải nhá» anh giúp má»™t tay. Tôi muốn tìm má»™t cao thá»§ câu cá để giúp câu má»™t con cá. Vốn tôi tìm vị Chu sở trưởng nà y, nhưng mà nhìn kỹ thì Chu sở trưởng không phải là ngưá»i tôi muốn tìm.
- Cao thá»§ câu cá? Ha ha, Tiêu tiên sinh, đúng là cáºu tìm nhầm ngưá»i rồi... Hắn chỉ là má»™t tên khoát lác thôi, hắn mà biết câu cá cái rắm gì chứ! Vá»›i trình độ thấp kém cá»§a hắn mà cÅ©ng dám tá»± xưng là cao thá»§?
Chu Khánh Nam liếc mắt nhìn Chu Khánh Nam Ä‘ang đứng đằng xa kia, phun má»™t bãi nước bá»t trên mặt đất, trên mặt trà n đầy sá»± khinh thưá»ng.
Chu Khánh Nam liá»n cảm thấy rất xấu hổ, nhưng không dám mở miệng phản bác.
- Tiêu tiên sinh, tôi không nói gạt cáºu, cái khác tôi không chắc chắc giúp được, nhưng chuyện lần nà y thì tháºt trùng hợp ngưá»i nà y là Yến Äông Lâu - Yến huynh đệ má»›i tháºt sá»± là cao thá»§. Nói đến kỹ thuáºt câu cá thì ở Khánh Nam nà y, cáºu ta đứng thứ hai, chắc chắn không ai dám nói mình đứng thứ nhất!
- Äông Lâu qua đây, ra mắt Tiêu tiên sinh cùng Tân cô nương Ä‘i, đây chÃnh là đại ân nhân mà anh nói vá»›i em mấy ngà y trước!
TÃnh cách cá»§a Yến Äông Lâu dưá»ng như là hay mắc cỡ, hắn vừa nghe Äặng Thông Thiên nói như váºy liá»n vá»™i và ng nói:
- Äặng đại ca, em, em cÅ©ng không dám xưng danh hiệu đệ nhất đâu...
- Nói nhảm cái gì váºy? Mau tá»›i đây chà o há»i vá»›i Tiêu tiên sinh và Tân cô nương Ä‘i!
Äặng Thông Thiên có chút mất hứng.
Muốn giá»›i thiệu má»™t nhân váºt vô cùng lợi hại cho hắn biết mà ngưá»i nà y lại cứ ngÆ¡ ngác.
Yến Äông Lâu vá»™i vã tiến lên hai bước, ngại ngùng cưá»i cưá»i, cúi chà o Tân Lâm và Tiêu Phà m, ngáºp ngừng nói:
- Tiêu tiên sinh, Tân cô nương...
Tiêu Phà m mỉm cưá»i nói:
- Yến điếu thần.
Yến Äông Lâu nhất thá»i luống cuống tay chân, gương mặt ngăm Ä‘en thoáng á»ng hồng, liên tục gãi đầu, nói:
- Không dám không dám, Tiêu tiên sinh, tôi không phải là điếu thần đâu, tôi không là m nổi.
Tân Lâm đứng một bên lặng lẽ quan sát, cô cảm thấy hơi ngạc nhiên.
Tiêu Phà m gá»i hắn ngưá»i nà y là "Yến Ä‘iếu thần" chẳng qua chỉ bà y tá» sá»± tôn trá»ng cá»§a mình thôi. Không ngá» cái tên Yến Äông Lâu nà y dưá»ng như vô cùng hoảng sợ, vá»™i và ng phá»§ nháºn, tá»±a như cái danh hiệu "Äiếu thần" nà y có má»™t ý nghÄ©a đặc biệt nà o khác.
Äặng Thông Thiên cưá»i nói:
- Tiêu tiên sinh, bá»n ngưá»i câu cá cÅ©ng có đẳng cấp, nghe nói "Äiếu thần" phải là má»™t ngưá»i vô cùng lợi hại, không phải ai cÅ©ng dám xưng cái danh hiệu nà y đâu. Ha ha, chuyện cụ thể thì tôi cÅ©ng không rà nh, thôi để cho Äông Lâu nói rõ rà ng cho hai vị nghe... Äi thôi, Ä‘i uống và i chén rượu, chúng ta vừa uống vừa nói chuyện. Ha ha, bây giá» tôi thá»±c sá»± rất là cao hứng!
Tiêu Phà m cưá»i nói:
- Uống rượu thì miá»…n Ä‘i, tôi vừa má»›i ăn cÆ¡m xong. Yến tiên sinh à ! Äây là cá gì váºy? Hình như là đắt lắm.
- Hả! Äây là xá lợi linh ngư, nghe nói là sau khi pháºt tổ niết bà n thì xá lợi từ biến thà nh... Có thể trị bách bệnh.
Yến Äông Lâu vá»™i và ng giải thÃch.
- Pháºt tổ di cốt huyá»…n hóa?
Tiêu Phà m thoáng kinh hãi, cẩn tháºn quan sát mấy con cá nhá» Ä‘ang bÆ¡i lá»™i trong thùng nước, quả nhiên không giống bình thưá»ng, trên lưng có mà u xanh nhạt, xen lẫn mà u xanh da trá»i, vô cùng hiếm thấy.
Äặng Thông Thiên toét miệng cưá»i, nói:
- Tiêu tiên sinh đừng nghe hắn thổi phồng, đúng là loại cá nà y có thể trị hết bệnh, nhưng không thần kỳ đến váºy đâu. Chỉ là khó câu thôi, ở Khánh Nam, ngưá»i có thể câu được cá nà y rất Ãt, Äông Lâu được tÃnh là má»™t cao thá»§. Còn cái tên Chu Khánh Nam kia... Cáºu cho hắn câu má»™t trăm năm thì hắn cÅ©ng chưa chắc câu được má»™t con nữa là .
Äặng Thông Thiên vừa nói vừa liếc nhìn Chu Khánh Nam, vẻ mặt cà ng biểu hiện sá»± khinh thưá»ng.
Hèn chi vừa rồi Chu Khánh Nam không nói nhiá»u lá»i đã tịch thu xá lợi linh ngư cá»§a Yến Äông Nam, thì ra là có ná»™i tình.
Xem ra hôm nay, Tiêu Phà m đúng lúc gặp cao thá»§ câu cá chân chÃnh rồi.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
« 1 4 5 6 ... 16 »