Vương Bà i
Tác giả: Tác giả: Hà Tả
Số chương: 162
Lần đọc: 92.771
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 14 15 16 17 »
24.06.2015
Chương 139
Phi Miêu háºu cần
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Long Tâm nghển cổ lên nghe, lại không nghe được bá»n há» nói gì. Nhìn mà n hình Ä‘a chức năng kia, Long Tâm đột nhiên thấy ngá»±c nặng như bị đá đè, không thể nà o thở nổi. Gã giÆ¡ tay vá»›i vá»›i lấy y tá, nhưng toà n thân dưá»ng như không còn chút sức nà o. Y tá há»i bệnh nhân khác và i câu, quay lại nhìn thì hoảng hốt gá»i:
- Bác sĩ, bác sĩ.
Äoạn vá»™i và ng ấn chuông.
Bác sĩ chạy tới, Long Tâm thấy tầm mắt tối sầm lại, rồi ngất đi. Lúc tỉnh lại, gã nghe thấy bác sĩ và cảnh sát đối thoại với nhau:
- Thất vất vả mới cứu lại được.
- Bác sÄ© Vương, bác sÄ© cÅ©ng nói anh ta không còn mấy ngà y, đây là vụ án cướp cá»§a giết ngưá»i, lá»i khai cá»§a ngưá»i bị hại là rất quan trá»ng, xin nhá» bác sÄ© đấy.
- Không được.
Bác sĩ quả quyết:
- Anh ta giá» nói chuyện rất khó, mà đầu lại bị thương nặng, tôi nghi ngá» anh ta khó có thể cung cấp manh mối đáng tin cáºy nà o được.
Long Tâm kinh hãi, bá»n há» nói thế là sao?
Äá»™t nhiên bệnh nhân ở giưá»ng bên bắt đầu co giáºt, y tá kêu lên. Bác sÄ© và má»™t trợ lý y tá chạy và o, nói:
- Äè xuống.
Y tá nói:
- Tim Ä‘áºp quá nhanh.
Bệnh nhân kia co giáºt và i cái rồi sau đó không động Ä‘áºy gì nữa. Bác sÄ© thấy nhịp tim là 0, láºp tức dùng sốc Ä‘iện cấp cứu. Chừng ba phút sau, không thấy chuyển biến tốt gì, bác sÄ© thở dà i Ä‘i ra, y tá trưởng thì đắp chăn lại cho bệnh nhân. Rồi bên ngoà i nhanh chóng vang lên tiếng khóc, là tiếng gà o khóc cá»§a má»™t tên con trai. Bác sÄ© giải thÃch vá»›i cáºu ta rằng không thể tiến và o phòng theo dõi được. Sau đó hình như bác sÄ© bị đánh, rồi là những tiếng há»—n loạn. Năm phút sau, có ngưá»i đẩy thi thể Ä‘i.
Long Tâm phát hiện quần áo mình ướt đẫm mồ hôi, ngay vừa rồi gã đã chứng kiến cảnh má»™t kẻ chết Ä‘i. Gã nhìn mà n hình theo dõi Ä‘a chức năng mà lượng huyết áp vô cùng thấp kia, đầu óc nặng ná», có thể ngất Ä‘i bất cứ lúc nà o.
- Y tá.
Long Tâm khẽ gá»i.
- Anh tỉnh rồi à ?
Y tá bước tới.
- Ừm, có thể đổi cho tôi một cái máy theo dõi khác không?
- Chuyện nà y…
à tá tưởng là mình nghe nhầm.
- Äổi máy khác Ä‘i, cảm Æ¡n cô.
- Vâng!
Y ta gá»i ngưá»i tá»›i giúp, đẩy thiết bị theo dõi ở giưá»ng bệnh khác sang. Kết quả khiến Long Tâm tan nát cõi lòng, huyết áp cao nhất cá»§a gã chỉ ở tầm 45.
Y tá không há» cảm thấy không vui vì cái chết cá»§a ngưá»i bệnh ban nãy, cô ta cầm má»™t tá» tạp chà ngồi ở má»™t bên, thi thoảng lại ngước lên nhìn bịch nước biển, sau đó đổi bịch khác.
Long Tâm nghÄ© tá»›i rất nhiá»u Ä‘iá»u, gã cố gắng nghÄ© tá»›i tất cả những gì mà gã có thể nghÄ© tá»›i trong cả cuá»™c Ä‘á»i mình. Äá»™t nhiên gã hô to:
- Y tá, y tá.
- Tới đây.
Y tá bước lại gần.
- Tôi muốn gặp luáºt sư.
- Chúng tôi đã liên lạc vá»›i văn phòng luáºt sư Iverson, bản thân Iverson sẽ mau chóng tá»›i đây tìm anh.
- Gá»i bất… bất cứ luáºt sư nà o cÅ©ng được.
Long Tâm nói:
- Tôi muốn láºp di chúc.
Y tá Ä‘i ra ngoà i dưá»ng như là để trao đổi má»™t lúc rồi má»›i trở vỠđáp:
- Vâng, chúng tôi đã má»i luáºt sư ở thà nh phố A nà y.
…
Vị luáºt sư hÆ¡n bốn mươi tuổi ghi chép xong, há»i Long Tâm:
- à cá»§a anh là phải tiến hà nh xét nghiệm con ruá»™t trước. Nếu là phải thì sẽ để lại tà i sản cho cáºu bé và mẹ cá»§a cáºu ta?
- Äúng váºy.
Long Tâm trả lá»i, thở tháºt khó, gã cảm thấy mình có lẽ sẽ chết bất cứ lúc nà o.
Luáºt sư nói:
- Xin chỠmột chút, tôi đóng dấu văn bản.
- Mau lên.
Long Tâm nói.
Long Tâm cảm thấy mà mắt trÄ©u nặng, cắn răng kiên trì. Mưá»i phút sau, luáºt sư cầm hai trang giấy trở vá». Long Tâm giãy dụa ngồi lên xem di chúc, trên đó có viết hai chữ di chúc to đùng, Ä‘á»c qua thì thấy không sai biệt gì lắm vá»›i yêu cầu cá»§a mình. Tầm mắt cà ng lúc cà ng nhòa Ä‘i, Long Tâm vá»™i hô:
- Bút, bút!
Luáºt sư đưa bút cho Long Tâm, gã dùng chút sức lá»±c cuối cùng ký tên lên hai trang giấy, sau đó ấn ngón tay. Xong tất cả, gã má»›i thấy nhẹ nhõm, rồi dần dần thiếp Ä‘i.
Vu Minh nháºn lấy tá» di chúc, xe Ä‘i hai chữ di chúc, trên đó không ngá» lại viết là thá»a thuáºn tặng tà i sản. Äiá»u khoản cÅ©ng bị xé ra, lá»™ ra Ä‘iá»u khoản tháºt sá»±.
Y tá: Nhiếp Nguyên Tá», tiá»n lên sà n diá»…n mưá»i nghìn Nhân dân tệ.
Bệnh nhân: Trần Bằng Xương, mưá»i nghìn Nhân dân tệ.
Bác sĩ: Vu Minh.
Trợ lý y tá: Diệp Chiến.
Y tá Ä‘eo khẩu trang: Anh Äà o.
Cảnh sát, con trai bệnh nhân: Diệp Chiến, Vu Minh.
Luáºt sư: Anh há» cá»§a cố chá»§, luáºt sư chÃnh quy.
Luáºt sư bắt tay vá»›i Vu Minh và Diệp Chiến, hÆ¡i tiếc nuối nói:
- Tuy không thể tống hắn và o tù, nhưng đây cÅ©ng coi như là trừng phạt hắn rồi. Em há» tôi sẽ chia những đồng tiá»n nà y cho ngưá»i bị hại. Tuy nhiên còn cần Ãt nhất là hai ngà y, mong các bạn có thể tranh thá»§ giùm tôi.
- Chuyện nà y rất đơn giản.
Vu Minh gáºt đầu.
- Tôi đang rất vội, đi trước.
Hai ngà y sau, Long Tâm tỉnh lại, phát hiện mình vẫn còn nằm trên giưá»ng bệnh, nhưng không thấy y tá, không truyá»n dịch, cÅ©ng không có máy móc theo dõi gì. Gã nằm trên mặt đất, chỉ được đắp cho má»™t cái chăn lông và má»™t cái chăn khác là m giưá»ng. Long Tâm giãy dụa đứng lên, lảo đảo Ä‘i ra ngoà i cá»a. Sau đó sợ tá»›i ngây ngưá»i, đây đâu phải bệnh viện? Äây… là nÆ¡i nà o?
Xunh quanh là non xanh nước biếc, mà gã Ä‘ang ở trong má»™t căn nhà nho nhá», trước mặt là ruá»™ng nước, đằng xa có thể thấy mang máng có quốc lá»™ bên cạnh ruá»™ng. Long Tâm lảo đảo Ä‘i được má»™t bước lại ngã má»™t cái tá»›i quốc lá»™.
Má»™t giá» sau, nghe được lái xe Ä‘i ngang qua báo, cảnh sát tá»›i. Nghe cảnh sát há»i, Long Tâm chỉ có má»™t yêu cầu:
- Tôi muốn gá»i Ä‘iện thoại.
Luáºt sư đại diện Iverson cá»§a gã đã dùng lá»i nói chứng minh suy Ä‘oán rằng má»i thứ Ä‘á»u há»ng bét, tất cả tà i sản mà gã ghi và o di chúc đã bị ngưá»i ta lấy Ä‘i. Iverson há»i:
- Thưa ngà i, chẳng lẽ đây là bị ép viết ra hay sao? Có cần báo cảnh sát không? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Không… không cần.
Long Tâm quay đầu lại nhìn, gã biết rõ quy tắc trò chÆ¡i. Äám ngưá»i nà y vô cùng chuyên nghiệp, chắc chắn đã xóa hết tất cả dấu vết rồi. Gã không thể cung cấp chứng cứ rằng gã bị lừa, nên thá»a thuáºn tặng tà i sản kia vẫn có hiệu lá»±c. Nếu đối phương không là m trái vá»›i thá»a thuáºn ấy, gã chẳng thể nà o lấy lại được những đồng tiá»n mồ hôi xương máu cá»§a mưá»i mấy năm qua. Má»™t giá»t tinh, mưá»i giá»t máu…
Long Tâm quỳ xuống đất khóc, trắng tay rồi, mình trắng tay rồi, tháºm chà ngay cả cái quần lót cÅ©ng không còn.
Cảnh sát há»i:
- NÃ y anh?
Long Tâm ngẩng đầu lên nhìn cảnh sát:
- Anh có tin nhân quả báo ứng không? Phải tin, thực sự có nhân quả báo ứng đấy.
Cảnh sát ra hiệu cho đồng nghiệp, đồng nghiệp lấy bá»™ đà m ra nói nhá»:
- Trung tâm chỉ huy, hãy kiểm tra xem có bệnh nhân nà o chạy khá»i bệnh viện tâm thần không? Lại má»i má»™t chuyên gia đánh giá tinh thần tá»›i đồn công an Long SÆ¡n.
…
Vu Minh cuối cùng cÅ©ng có quỹ tổ chức đầu tiên cá»§a mình, tổng số là sáu mươi nghìn đô la Mỹ. Vu Minh dùng thù lao mà Äá»— tiên sinh trả để mua phần cá»§a Diệp Chiến. Nhắc tá»›i thì chuyện nà y cÅ©ng có ảnh hưởng khá lá»›n tá»›i sá»± trưởng thà nh cá»§a Vu Minh. Những mánh khóe lừa bịp mà Vu Minh chỉ là má»™t loại thá»§ Ä‘oạn, vá» bản chất không phân biệt tốt xấu, tốt hay xấu còn tùy xem bạn sá» dụng vá»›i đối tượng nà o, và kết quả ra là m sao. Nhân quả tuần hoà n, báo ứng khó chịu. Vu Minh dưá»ng như đã hiểu ra nhân quả mà chú từng nói.
Theo góc độ huyá»n há»c thì Vu Minh không tin nhân quả báo ứng, nhưng từ góc độ chuyên nghiệp, Vu Minh cho rằng rất khả năng là có. Äiá»u nà y cÅ©ng chÃnh là kẻ giá»i lặn lại chết chìm trong nước. Gã đã lừa gạt rất nhiá»u ngưá»i phụ nữ, nhưng má»™t ngưá»i phản kháng, gã liá»n trở thà nh mục tiêu. Giống như tên trá»™m, không ăn trá»™m thì sẽ không bị bắt, trá»™m cà ng nhiá»u thì tá»· lệ bị bắt lại cà ng lá»›n.
Chuyện nà y khiến Vu Minh má»—i khi là m chuyện phi pháp trong tương lai Ä‘á»u cà ng thêm cẩn tháºn và chú ý. Thưá»ng Ä‘i trên bá» sông, sao có thể không bị ướt già y? Cẩn tháºn chú ý nước sông, chú ý má»—i mảnh đất mà bạn bước lên, giẩm tỉ lệ già y bị ẩm xuống mức thấp nhất. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, trừ phi là bạn không Ä‘i trên bá» sông nữa, không thì dù có cẩn tháºn đến mấy thì cÅ©ng sẽ có lúc bị ướt già y.
Äây là kinh nghiệm quý báu mà Vu Minh rút ra được từ trong má»™t bà i há»c.
Thứ Bảy, Lý Phục chăm chú xem video cá»§a các kỳ trước cá»§a chương trình Thám tá» thần sầu, Äá»— Thanh Thanh và Hải Na thì Ä‘i shopping, mà Nghê Thu thì lên mạng đánh bà i. Vu Minh tất nhiên không là ngoại lệ, bắt đầu Ä‘i xem trang bị.
Trong trang web mua sắm cá»§a hiệp há»™i thám tá», có rất nhiá»u loại sản phẩm mà bạn cần. Click và o Phi Miêu háºu cần, chá»n mục Súng bắn Ä‘iện, thứ nà y có chia là m ba bảy loại, loại rác rưởi nhất cÅ©ng có giá bốn mươi đô la. Xem lượng tiêu thụ tháng nà y, rồi trả hà ng, rồi tá»›i bình luáºn. Vu Minh xem Phi Miêu giá»›i thiệu, năm nghìn đô la bao gồm phà váºn chuyển ở châu Âu, mà Trung Quốc thì phải tám nghìn đô la kèm phà váºn chuyển.
Súng trưá»ng AK 250 đô la, mua hai mươi thanh tặng tám nghìn viên đạn. M4, 890 đô la, tặng bá»™ Ä‘eo lưu đạn, lại chi thêm hai trăm đô la nữa là có thể có thêm ống ngắm hồng ngoại. Súng ngắn AWP, 4300 đô la, tặng mưá»i viên đạn chuyên dụng. Tên lá»a khiêng vai….
Vu Minh lau mồ hôi lạnh, click và o sản phẩm dân dụng.
Thuốc nổ C4 được coi là dân dụng hay thương dụng? Thá»§y lôi định hướng, lá»±c sát thương ba mươi mét. Äại ca, phân loại nhầm rồi, chẳng lẽ dân dụng có nghÄ©a là dân quân?
Không quyết định mua được thì há»i Diệp Chiến, Vu Minh gá»i cho Diệp Chiến, Diệp Chiến trả lá»i ngắn gá»n mà rõ rà ng:
- Chá»n xuống cuối cùng đấy, sản phẩm dân cư.
Thế nà y má»›i bình thưá»ng, có máy nghe trá»™m, camera hồng ngoại, máy quẹt thẻ, thiết bị định vị truy tìm, lá»±u đạn hÆ¡i cay, đạn khói không có lá»±c sát thương, thiết bị cầm tay phân biệt khuôn mặt, ống dòm độ chÃnh xác cao…
Vu Minh xem má»™t lúc lâu, cuối cùng mua súng bắn Ä‘iện, đạn khói, thiết bị nhìn đêm, già y tác chiến cá»§a hải cẩu Mỹ, ống dòm quân dụng, camera SLR hồng ngoại, tổng lại là hÆ¡n bảy nghìn đô la. Lại nhìn xem, hắn mua thêm bình dưỡng khà mini, camera pinhole, bao tay Ä‘iện giáºt, tổng lại là tám nghìn đô la Mỹ. Vu Minh đặt hà ng, ngay tức khắc Phi Miêu 007 gá»i tin há»i:
- Dear, lần đầu tá»›i? Tôi có thể giảm giá 80% cho bạn. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Khá»i cần giảm giá, giảm giá thì các ngưá»i sẽ không giao hà ng miá»…n phÃ.
Tưởng tôi không biết chắc? Là m như tôi không biết chắc?
007 đẩy mạnh tiêu thụ:
- Dear, không mua khẩu súng phòng thân sao? Hiện giá» M9 Ä‘ang hạ giá, mua hai tặng má»™t tặng thêm chÃn mươi viên đạn.
Vu Minh đổ mồ hôi:
- Không cần.
- Súng lục xung phong chiến thuáºt Steel, kết cấu đơn giản, thao tác cÅ©ng đơn giản, toà n bá»™ súng chỉ có bốn mươi má»™t linh kiện. Hạ giá tặng chÃn mươi viên đạn 9 millimet. Tạp âm nhá», là vÅ© khà mà ngưá»i ở thà nh thị cần có. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tháºt sá»± không cần.
Phi Miêu 007:
- Dear, cần giao hà ng táºn nhà không?
Vu Minh trả lá»i:
- Cần!
Phi Miêu hồi đáp một cái mặt Ok.
Vu Minh nạp thêm má»™t nghìn đô la Mỹ cho Ä‘iện thoại vệ tinh, sau đó phà dụng visa Ä‘i các quốc gia khác, Ä‘i châu Âu là từ má»™t trăm đô la tá»›i năm trăm đô la. Bên dưới còn gợi ý là m thẻ xanh cá»§a nước nà y, miá»…n đăng ký cá»§a nước kia. Còn thuê luáºt sư quốc tế, thuê hà ng năm, má»—i năm là mưá»i tám nghìn đô la. Thuê tạm thá»i thì căn cứ theo tình hình, từ má»™t nghìn đô la cho tá»›i năm nghìn đô la.
Ngoại trừ thị trưá»ng chÃnh quy, còn có chợ bán hà ng cÅ©. Chợ bán đồ cÅ© là nÆ¡i để Ä‘iá»u tra viên thanh lý hà ng cÅ©, nÆ¡i nà y thì có đủ loại, nhá» thì có du thuyá»n cÅ©, lá»›n thì cả tà u ngầm tư nhân cÅ© cÅ©ng bán. Vu Minh vừa ý má»™t chiếc Bentley cÅ© có gai hai trăm năm mươi nghìn đô la Mỹ, tiếc là túi rá»—ng nên không dám đặt. Vu Minh mua thiết bị định vị, giá hai mươi đô la. Äối phương nói rằng phải thêm hai trăm đô la phà váºn chuyển, Vu Minh láºp tức bá» cá»§a chạy lấy ngưá»i.
Dù lượn, linh kiện ô tô, máy tÃnh… có những cái đã treo ba năm rồi nhưng chưa bán được, dù sao cÅ©ng chỉ có ba mươi mấy ngưá»i mua, nên sức mua cÅ©ng có hạn.
26.06.2015
Chương 140.1
Bắt chước cách giết ngưá»i.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vu Minh tìm hiểu thông tin vá» nhóm háºu cần thêm má»™t lần nữa, hiện nay ở Trung Quốc chưa có chi nhánh nà o cả, vì váºy chỉ có thể dá»±a và o chuyên gia đến đây chuyển hà ng. Vu Minh phải chuyển hà ng ra ngoà i cảng, sau đó chá» nhân viên nghiệp vụ đến Trung Quốc lấy hà ng.
Äá»™t nhiên tiếng chuông Ä‘iện thoại vang lên, Vu Minh suýt nữa ném Ä‘iện thoại Ä‘i. Äáºu móa, đây lần đầu tiên hắn nhìn đến mấy thứ nà y, tá»± dưng là m hắn hết cả hồn. Vu Minh thấy số Ä‘iện thoại là từ công ty nước ngá»t Pedro. Nhấn phÃm nghe rồi nói:
- Hello!
- Vu, tôi vừa thoát khá»i má»™t vụ tai nạn ô tô.
Tai nạn ô tô? Vu Minh há»i:
- Nếu anh không thể tá»›i Trung Quốc, váºy có ngưá»i nà o thay thế anh tá»›i không?
- Neo! Hắn là ngưá»i phụ trách hoạt động thương nghiệp lần nà y, hắn sẽ căn cứ và o giá thầu thấp nhất để lá»±a chá»n.
Cái gá»i là căn cứ và o giá thầu thấp nhất là những quy định không thể thay đổi. Và dụ như anh không thể cắt giảm bao nhiêu công nhân, không được có hà nh vi phá hoại tÃnh chất cá»§a hoạt động khai thác, vân vân. Tuy nhiên mấy cái luáºt nà y cÅ©ng chỉlà ở mặt ngoà i, vẫn còn có nhiá»u khả năng thương lượng và không gian để đà m phán.
- Tôi sẽ chú ý nhiá»u hÆ¡n, chÃnh anh phải cẩn tháºn.
Vu Minh nói:
- Cục Thương mại thà nh phố A đã thông báo cho cảnh sát rồi, bá»n há» sẽ cá» nhóm Lôi Vân tá»›i phụ trách an toà n cho các anh.
- Tôi không ngại dùng bạo lực đâu. Hẹn gặp lại, Vu.
- Hẹn gặp lại.
Äá»— Thanh Thanh gá»i Ä‘iện thoại tá»›i, kêu Vu Minh, Lý Phục và Nghê Thu cùng nhau ra ngoà i ăn cÆ¡m. Trong lúc ăn, Äá»— Thanh Thanh không tiếp tục tránh né, há»i vá» việc chuẩn bị cá»§a Lý Phục, Lý Phục tá» vẻ rất có lòng tin. Hải Na đỠnghị buổi sáng ngà y hôm sau Ä‘i leo núi, má»i ngưá»i chỉ có Vu Minh là không đồng ý, bị Hải Na bác bá», vì thế buổi sáng chá»§ nháºt, trừ Lý Phục chuẩn bị lên ti vi, những ngưá»i khác cùng nhau Ä‘i leo núi.
Hải Na chưa bao giá» lá»±a chá»n tùy tiện, cô chá»n má»™t ngá»n núi cách thà nh phố A tám mươi km, được gá»i là Bồng Lai. Núi Bồng Lai cao hÆ¡n so vá»›i mặt biển má»™t ngà n mét, bên trên có má»™t ngôi chùa. Chùa cÅ©ng không nổi tiếng, dù sao ở vùng xung quanh núi Bồng Lai nà y chỉ có hai xã có khu du lịch. Buổi sáng sáu giá» bắt đầu Ä‘i, bảy giá» tá»›i xã. Sau khi Ä‘áºu ô tô, má»i ngưá»i Ä‘i lên núi.
Giữa trưa, má»i ngưá»i dừng lại, nghỉ ngÆ¡i trên chân núi và ăn cÆ¡m trưa, Hải Na quyên góp cho chùa hai nghìn tệ tiá»n hương khói. Má»i ngưá»i quay xuống núi, khoảng hai giá» rưỡi thì trở lại xã. Bốn giá» thì quay vá» thà nh phố A. Má»i ngưá»i nghỉ ngÆ¡i má»™t chút, ăn chút đồ ăn, sau đó Ä‘i tá»›i đà i truyá»n hình, bá»n há» là khán giả khách quý tại hiện trưá»ng cá»§a chương trình ‘Tôi là thám tá»â€™
Cách thá»i gian phát sóng còn có hÆ¡n má»™t giá», Nghê Thu kéo Vu Minh ra bên ngoà i hút thuốc, Hải Na và Äá»— Thanh Thanh qua xem Lý Phục, Lý Phục Ä‘ang thay đồ. Hạ Tri VÅ© xuống xe ở cá»a đà i truyá»n hình, nhìn Vu Minh và Nghê Thu Ä‘ang đứng má»™t bên mà hút thuốc, cÅ©ng không chà o há»i gì mà trá»±c tiếp Ä‘i và o cá»a chÃnh đà i truyá»n hình, vệ sÄ© cá»§a Hạ Tri VÅ© lái xe và o bãi đỗ xe ngoà i trá»i bên cạnh.
- Hạ Tri Vũ.
Nghê Thu nhắc nhở.
- Tôi có nhìn thấy.
Vu Minh trả lá»i.
- Có nghe nói tá»›i việc, cô ta bị ngưá»i theo dõi?
Nghê Thu có ý tưởng muốn là m anh hùng cứu mỹ nhân.
Vu Minh nói:
- Minh tinh nà o mà không bị đám thợ săn ảnh theo dõi thì không phải là minh tinhngưá»i nổi tiếng.
Nghê Thu nói:
- Lưu Mãng tới kìa.
Lưu Mãng và Vương Triá»u, Mã Hán xuống xe, Lưu Mãng giÆ¡ tay lên ra hiệu vá»›i hai ngưá»i. Xem như là đã chà o há»i, Trương Long lái ô tô qua má»™t bên. Ở đây có rất nhiá»u ngưá»i qua lại, có rất nhiá»u minh tinh hạng ba, cÅ©ng có minh tinh hạng nhất và mấy ông đạo diá»…n. Nghê Thu và Vu Minh không để ý tá»›i, hút thuốc xong, hai ngưá»i liá»n trở vá» tầng mưá»i ba.
Rất nhanh, nhóm khán giả ở ghế khách quý bắt đầu Ä‘i và o chá»— ngồi. Má»™t ngưá»i phụ nữ cầm Microphone phổ biến má»™t Ãt quy cá»§, trong đó bao gồm di động phải chuyển sang chế độ rung. Mặt khác, sẽ có má»™t ngưá»i đứng ở góc chết cá»§a máy quay, khi hắn giÆ¡ hai tay lên thì má»i ngưá»i vá»— tay, khi hắn duá»—i thẳng hai tay, khán giả sẽ vẫy chà o những ngưá»i xem truyá»n hình bằng bà n tay có Ä‘eo găng Ä‘en.
Nghê Thu cÅ©ng hiểu biết kha khá vá» mấy thứ nà y, liá»n giá»›i thiệu cho Vu Minh. Rất nhiá»u ngưá»i dẫn chương trình khi thông báo tin tức gì đó thì nhìn và o mà n hình đối diện để nói, bản thảotrên tay chỉ là má»™t đạo cụ thôi. Trong buổi phá»ng vấn, sẽ có những ngưá»i chuyên đứng ở bên ngưá»i quay phim mà giÆ¡ giấy, để cho đối tượng bị phá»ng vấn Ä‘á»c. Còn có nếu như ngưá»i dẫn chương trình nam thì không có mặc quần, bởi vì ánh sáng từ đèn quá nóng, mà cái gá»i là quay trá»±c tiếp Ä‘á»u đã có Ãt nhất năm giây sÆ¡ cua, vì dá»± phòng cho các tình huống bất ngá» xảy ra..
- Thực sự là m tôi mở rộng hiểu biết.
Vu Minh tháºt lòng nói. Mấy cái thá»§ thuáºt mà Nghê Thu vừa nói, không ngá» có thể lừa má»™t tên lừa đảo như hắn mưá»i mấy năm nay.
Tám giá», Lý Phục, Lưu Mãng và hai vị khách quý khác lên sân khấu, ngưá»i dẫn chương trình là má»™t ngưá»i đầu trá»c, nghe nói hắn ta được rất nhiá»u ngưá»i thÃch. Hạ Tri VÅ© là ngưá»i được má»i riêng đến để dẫn chương trình phần khách quý, cô vừa có mặt, ngưá»i ở góc chết hai tay giÆ¡ lên, Hạ Tri VÅ© nháºn được những trà ng vá»— tay giòn giã. Mấy cái camera nắm giữ mà n ảnh, bắt lấy vẻ mặt cá»§a và i khán giả tháºt lòng hâm má»™ Hạ Tri VÅ©, hÆ¡n nữa lại có ngưá»i kÄ© thuáºt Ä‘iá»u chỉnh âm thanh, tiếng vá»— tay cà ng thêm rung động.
Vu Minh cưá»i thầm, những thá»§ Ä‘oạn nà y và âm mưu thì có cái gì khác biệt đâu?
Mở đầu chương trình, Hạ Tri VÅ© giá»›i thiệu ba vị khách má»i, má»™t vị đến từ công ty thám tá» Thiên Vượng tên là Nghê Thiên Vượng, má»™t vị là luáºt sư má»›i du há»c trở vá», Trần Lăng Tiêu. Hạ Tri VÅ© vốn định tiếp tục giá»›i thiệu Lý Phục giống hai ngưá»i trước, nhưng Lý Phục vừa đứng lên, khán giả liá»n tá»± động đứng dáºy vá»— tay. Còn có ngưá»i hô: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Phục ca cố lên, xá» lý cá»u giá»›i lưu manh. (ám chỉ Lưu Mãng)
Vu Minh liếc mắt nhìn Nghê Thu, khẳng định là hắn đã táºp luyện trước lá»i thoại cá»§a câu nà y. Äúng váºy, ngưá»i vừa kêu to chÃnh là Nghê Thu.
Khán giả cưá»i, lại vá»— tay má»™t lúc. Hạ Tri VÅ© hÆ¡i lúng túng nói:
- Sau đây xin má»i cá»u giá»›i đà i chá»§, là Tổng giám đốc công ty thám tá» Vạn Sá»± Thông, đồng thá»i cÅ©ng là má»™t Ä‘iá»u tra viên lâu năm, Lưu Mãng tiên sinh.
Ngưá»i đứng ở góc chết lại giÆ¡ hai tay lên, chỉ là do má»i ngưá»i đã vá»— tay hoan nghênh Lý Phục quá mức nên Ä‘au tay, vì thế tiếng vá»— tay dà nh cho hắn không lá»›n bằng tiếng vá»— tay cho Lý Phục. Nhược Ä‘iểm lá»›n nhất cá»§a Lưu Mãng chÃnh là ngoại hình hình không được đẹp cho lắm, xét vá» tổng thể cÅ©ng coi là được, nhưng nếu so vá»›i Lý Phục thì hắn ta không bằng má»™t góc. Lưu Mãng nghÄ© thầm: Äây chÃnh là má»™t trong những nguyên nhân mình không muốn đứng cùng má»™t sân khấu vá»›i Lý Phục. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
MC đầu trá»c nói:
- Má»i đà i chá»§ ngồi.
Bốn cái ghế dá»±a, ba cái đặt ở phÃa dưới, má»™t cái ở phÃa trên. Sau khi bốn ngưá»i Ä‘á»u ngồi xuống, vòng thứ nhất bắt đầu, khán giả ở ghế khách quý sẽ cạnh tranh nhau Ä‘oán. Ngẫu nhiên chá»n ra năm vị khách quý để Ä‘oán loại hình giết ngưá»i cá»§a hôm nay, ngưá»i nà o Ä‘oán đúng thì có phần thưởng.
26.06.2015
Chương 140.2
Bắt chước cách giết ngưá»i.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Ngưá»i dẫn chương trình tiếp tục nói: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Phần thưởng mà chương trình dà nh cho khán giả khách quý do công ty hữu hạn Hà Má»…, công ty hữu hạn Hà Xác, công ty hữu hạn Hà Thá»§ tà i trợ. Và cÅ©ng xin gá»i lá»i cảm Æ¡n đến trang web Hà Luyến đã dà nh sá»± á»§ng há»™ to lá»›n đối vá»›i chương trình. Trong quá trình trá»±c tiếp, hoan nghênh khán giả gá»i Ä‘iện thoại...
Hải Na bóp nắm tay nói:
- Nếu đây không phải là chương trình truyá»n hình trá»±c tiếp, tôi sẽ Ä‘i lên kéo hắn xuống i. Nói lắm thế, cÅ©ng không phải là không cho hắn thá»i gian để quảng cáo.
Vu Minh nói:
- Hải Na, cô đã nằm trong sổ Ä‘en cá»§a má»™t đà i truyá»n hình, còn muốn nằm trong sổ Ä‘en cá»§a đối thá»§ đà i truyá»n hình đó nữa sao?
Hải Na quay mặt nhìn Vu Minh há»i:
- Cáºu cảm thấy nguyên nhân là do tôi?
Câu nà y không phải câu nghi vấn, là câu phản vấn.
- Không phải, tôi giống như cô, cũng muốn kéo hắn xuống sân khấu.
Vu Minh thẳng thắn thừa nháºn.
- ... Trang phục ngà y hôm nay là do công ty Hà Phục cung cấp, cảm Æ¡n má»i ngưá»i.
Tháºt vất vả đợi cho đầu trá»c quảng cáo xong những ngưá»i á»§ng há»™ chương trình, bắt đầu ngẫu nhiên chá»n ra những vị khán giả khách quý.
Ngưá»i dẫn chương trình Ä‘i xuống, nhưá»ng chá»— cho Ä‘oà n kịch váºn chuyển đạo cụ lên sân khấu để chuẩn bị cho mà n kịch, sau đó là diá»…n viên lên sân khấu, vụ án giết ngưá»i bắt đầu.
Má»™t ngưá»i đầu bếp, má»™t ngưá»i nhân viên phục vụ, ba vị khách lên sân khấu. Sau khi nhân viên phục vụ chá»n món, đưa thá»±c đơn đến phòng bếp. Äầu bếp bắt đầu là m thức ăn theo thá»±c đơn. Sau đó má»™t vị khách má»i hai vị khách khác ăn hai viên kẹo cao su. Äể chÆ¡i ngưá»i xem, há» chèn thêm phần quảng cáo và o. Vị khách Ất cho vị khách BÃnh mượn bút. Sau đó Giáp Ất BÃnh ba ngưá»i thay phiên nhau Ä‘i vệ sinh. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äầu bếp mang thức ăn lên, nhân viên phục vụ bưng thức ăn Ä‘i ra, mở bình rượu Ä‘á». Món thứ nhất là thịt bò kho tà u trá»™n rau. Nhân viên phục vụ dùng muá»—ng múc cho ba vị khách má»—i ngưá»i má»™t phần. Má»i ngưá»i ăn bò rau trá»™n uống rượu Ä‘á». Ước chừng mưá»i mấy giây sau, BÃnh chết.
Kế tiếp, cảnh sát há»i lá»i khai cá»§a bốn ngưá»i, phát hiện bốn ngưá»i và BÃnh Ä‘á»u có má»™t Ãt xÃch mÃch trá»±c tiếp hoặc là gián tiếp. Xét nghiệm ra độc dược là Xyanua, trừ chén, cái thìa còn có chén rượu đỠcá»§a ngưá»i chết ở ngoà i, đồ ăn hoặc là chén rượu khác không phát hiện có chất Xyanua. Mà n kịch chấm dứt, bốn vị khách quý dá»± thi có thể há»i bất cứ chuyện gì đối vá»›i cảnh sát và bốn ngưá»i nhân viên tại hiện trưá»ng.
Nghê Thiên Vượng nói:
- Theo tôi nghÄ©, mấu chốt vụ án nà y là như thế nà o chuẩn xác giết được vị khách BÃnh. Hình như má»—i ngưá»i Ä‘á»u có cÆ¡ há»™i hạ độc đối vá»›i BÃnh. Tôi muốn há»i cảnh sát, đồ váºt mang theo trên ngưá»i cá»§a bốn ngưá»i bá»n há», Ä‘á»u khôngcó tìm thấy được thuốc độc?
Cảnh sát trả lá»i:
- Äúng váºy.
Nghê Thiên Vượng suy xét và i giây sau nói:
- Giáp, Ất Ä‘i qua nhà vệ sinh, bá»n há» và đầu bếp giống nhau, có nhiá»u cÆ¡ há»™i thuáºn tiện để tẩy trừ phần thuốc độc còn lại. Nhân viên phục vụ vẫn ở trong tầm mắt, không thể há»§y chứng cứ. Loại bá» nhân viên phục vụ nà y, ngưá»i bị tình nghi chỉ có thể là má»™t trong hai ngưá»i Giáp và Ất.
Hạ Tri VÅ© há»i:
- Vì sao không tÃnh đến đầu bếp?
Nghê Thiên Vượng trả lá»i:
- Bởi vì đầu bếp không thể đầu độc chÃnh xác được, trừ phi là không cần biết là ai, ngẫu nhiên chá»n má»™t ngưá»i trong ba ngưá»i để giết, hoặc là muốn Ä‘em cả ba ngưá»i Ä‘á»u giết. Cho nên tôi muốn há»i cảnh sát, đầu bếp và Giáp, Ất có ... hay không háºn thù cá nhân?
Cảnh sát ngồi trên khán đà i, gá»i cho ngưá»i là m phim để há»i ý kiến, sau đó trả lá»i:
- Không có.
- Cảm ơn.
Nghê Thiên Vượng chấm dứt đỠra nghi vấn.
Luáºt sư Trần Lăng Tiêu nói:
- Tôi cảm thấy Nghê tiên sinh đã há»i xong vấn đỠtôi muốn biết. Chỉ là tôi cho rằng không thể bà i trừ khả năng tá»± sát. Trong khi Ä‘iá»u tra cảnh sát đã phát hiện, BÃnh đã mắc bệnh ung thư thá»i kì cuối. BÃnh đã từng là đầu bếp cá»§a nhà hà ng nà y, sau khi bị khai trừ vẫn luôn ghi háºn trong lòng. Thá» nghÄ© xem, má»™t nhà hà ng xa hoa truyá»n ra vụ án độc chết ngưá»i, còn có ai dám đến? Trước khi cảnh sát chưa phá được vụ án, ai dám đến nhà ăn nà y nữa?
Äến lượt Lý Phục há»i, Lý Phục há»i:
- Äầu bếp không nhìn thấy các vị khách phải không?
Cảnh sát trả lá»i:
- Vâng, đúng váºy.
Lý Phục há»i:
- Hộp kẹo cao su còn thừa bao nhiêu?
Cảnh sát trả lá»i a:
- HÆ¡n phân ná»a há»™p.
Lý Phục nói:
- Tôi không có vấn đỠnà o nữa.
Äến lượt Lưu Mãng, Lưu Mãng hÆ¡i buồn bá»±c, dưá»ng như so vá»›i tin tức mà hắn nháºn được có vẻ chênh lệch. ChÃnh hắn nháºn được tin tức là Giáp đâm BÃnh chết. Bởi vì đã muốn nắm chắc, cho nên hắn không chú ý đến các chi tiết phaÌt sinh cá»§a vụ án. Nhưng ngoà i mặt Lưu Mãng vẫn ra vẻ Ä‘iá»m tÄ©nh há»i:
- Ai là ngưá»i đã mở chai rượu Ä‘á»?
Cảnh sát trả lá»i:
- Nhân viên phục vụ.
- Ồ, tôi không có vấn đỠkhác.
Lưu Mãng cÅ©ng không biết nên há»i cái gì nữa.
Vu Minh mừng thầm, ngạc nhiên chưa? Có phải cảm thấy rất kỳ quái tại sao mà n kịch lại không giống với kịch bản phải không?
Tiếp theo là thá»i gian dà nh cho quảng cáo, trong mưá»i lăm phút quảng cáo nà y, khán giả có thể gá»i Ä‘iện thoại đến đưá»ng giây nóng cá»§a chương trình, tất nhiên là có thu phÃ, nói ra cái nhìn cá»§a mình và chỉ ra ngưá»i bị tình nghi phạm tá»™i. Chương trình sẽ chá»n trong các khán giả trả lá»i đúng ra má»™t ngưá»i trở thà nh ngưá»i dá»± thi khách quý cá»§a chương trình kế tiếp, đồng thá»i còn có má»™t phần thưởng trị giá 4999 tệ.
Trong mưá»i lăm phút nà y, khán giả khách quý có thể Ä‘i nhà vệ sinh, uống nước. Nhưng không được Ä‘i lại xung quanh. Bốn ngưá»i tuyển thá»§ dá»± thi cùng nhau nói chuyện phiếm, hai ngưá»i chá»§ trì cÅ©ng xúm lại nói chuyện vá»›i nhau.
Nghê Thu há»i:
- Vu Minh, ai là hung thá»§ váºy?
Vu Minh trả lá»i:
- Tôi không biết.
Hắn am hiểu là mánh khoé gạt ngưá»i mà không phải vụ án giết ngưá»i. Giáp khả nghi, hắn có thể Ä‘em độc dược bao ở bên trong kẹo cao su. Nhưng má»™t lon kẹo cao su, lắc má»™t cái liá»n loạn. Trừ phi là dÃnh kẹo tại miệng há»™p. Ất cÅ©ng có khả năng, hắn có thể Ä‘em độc dược bôi ở trên ngòi bút, sau đó thừa dịp thá»i gian Ä‘i vệ sinh rá»a Ä‘i. Nhưng hắn vì sao khẳng định BÃnh sẽ mượn bút? Nhân viên phục vụ là khả nghi nhất, cô ta phụ trách chia đồ ăn cho khách. Nhưng nhân viên phục vụ không có biện pháp xá» lý độc dược lưu lại, hÆ¡n nữa khi cô ta bưng thức ăn Ä‘i ra, không có động tác hạ độc. Äầu bếp cÅ©ng có khả năng, tuy nhiên đầu bếp căn bản nhìn không thấy vị trà cá»§a khách, đầu bếp không thể khẳng định ai là ngưá»i sẽ chá»n trúng đồ ăn dÃnh thuốc độc.
Äá»— Thanh Thanh phát biểu ý kiến cá»§a mình:
- Tôi cho rằng nhân viên phục vụ đã sá» dụng bao con nhá»™ng vì thế túi cô ta sẽ không dÃnh độc. Khi bưng thức ăn Ä‘i ra, cô ta giấu bao con nhá»™ng trong lòng bà n tay. Sau đó trong giúp BÃnh chia đồ ăn, liá»n bá» bao con nhá»™ng và o trong thức ăn, rồi gắp thêm đồ ăn che Ä‘i bao con nhá»™ng. Bao con nhá»™ng sẽ bị hòa tan, nguyên bát đồ ăn Ä‘á»u có độc, BÃnh ăn đồ ăn rồi uống rượu, hiển nhiên là thuốc độc sẽ dÃnh và o chén rượu
26.06.2015
Chương 141.1
Mối tình đầu
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Oa.
Vu Minh và ba ngưá»i khác cùng ngạc nhiên, khâm phục nhìn Äá»— Thanh Thanh.
Äá»— Thanh Thanh cảm thấy ngượng ngùng, nhá» giá»ng nói:
- Trong truyện Conan Ä‘á»u dùng cách đấy.
Vu Minh giải thÃch nói:
- Chúng tôi không cưá»i cô, là cảm giác đáp án cá»§a cô so vá»›i đáp án cá»§a chúng tôi Ä‘á»u đáng tin cáºy hÆ¡n.
Nghê Thu phản bác:
- Chỉ là có má»™t chi tiết không hợp lý lắm. Bao con nhá»™ng muốn hòa tan thì cần có thá»i gian. Mà BÃnh chỉ ăn hai miếng bò rau trá»™n. Bò rau trá»™n dù sao cÅ©ng là dạng rắn, độc dược có thể lan đến phần bò rau trá»™n ở bên trên hay không?
Hải Na giải thÃch thay Äá»— Thanh Thanh:
- Có thể là diễn viên diễn chưa đạt, hoặc là kịch bản không nghĩ đến chi tiết nà y.
- Äiá»u đó rất có khả năng.
Vu Minh và Nghê Thu gáºt đầu. Hoà n toà n không phải là trà o phúng, vì dù sao suy nghÄ© cá»§a bá»n há» so vá»›i Äá»— Thanh Thanh lại cà ng không đáng tin cáºy. Xem ra Ä‘á»c truyện Conan có thể gia tăng năng lá»±c phá án.
- Sẽ không có chuyện đó đâu.
Má»™t giá»ng nữ từ phÃa sau vang lên:
- Vị biên kịch nà y rất chuyên nghiệp.
Vu Minh quay đầu lại, nhìn thấy một cô gái, hai tay để ở trước ngực, ánh mắt to tròn, tóc dà i để xõa tự nhiên, mặc một chiếc áo khoác mà u xanh lá.
- ...
Nhóm ngưá»i Äá»— Thanh Thanh Ä‘á»u nhìn Vu Minh, Äá»— Thanh Thanh nhá» giá»ng nhắc nhở:
- Vu Minh, Vu Minh.
Vu Minh nhìn thẳng cô gái nà y đã năm giây rồi, Nghê Thu nhá» giá»ng há»i:
- Có gian tình.
Cô gái kia cÅ©ng nhìn Vu Minh ngẩn ngưá»i? Bà n tay cháºm rãi nâng lên, ngón trá» Ä‘an và o nhau. Cô gái như bị như giáºt Ä‘iện kêu lên:
- Vu Minh, là anh tháºt à ?
- Nà y... Sao lại trùng hợp như váºy?
Vu Minh lấy lại tinh thần há»i:
- Em vá» nước từ khi nà o váºy?
- Từ mấy ngà y hôm trước.
Cô gái nói:
- Em bây giỠđang ở Australia là m nghiên cứu. Còn anh thì sao?
- Anh là m việc ở nơi nà y.
Nghê Thu nghe Vu Minh nói năng lá»™n xá»™n, liá»n vá»— vai Vu Minh:
- Vu Minh, không giá»›i thiệu cho má»i ngưá»i sao?
Vu Minh cưá»i, hoà n toà n tỉnh táo lại nói:
- Äây là Annie. Là bạn há»c cá»§a tôi thá»i trung há»c. Bá»n há» là đồng nghiệp cá»§a anh, cùng là m việc ở công ty thám tá» Tinh Tinh. Sếp lá»›n Äá»— Thanh Thanh, đây là Hải Na, Nghê Thu, còn có ngưá»i trên sân khấu kia là Lý Phục, Ä‘á»u là đồng nghiệp cá»§a anh.
- Chà o má»i ngưá»i.
Annie bắt tay vá»›i má»i ngưá»i nói:
- Tôi há» An danh Ny, tên tiếng Anh cÅ©ng gá»i là Annie.
Cô ấy có thể nói chuyện má»™t cách tá»± nhiên rồi, không còn là cô gái mà má»—i khi nói gì đó liá»n đỠmặt nữa. Trước kia cô ấy ngại ngùng cưá»i thì nhìn không thấy răng nanh, bây giá» có thể thấy cả lợi. Má»›i qua má»™t năm rưỡi mà đã biến hóa lá»›n tháºt.
Annie cưá»i trả lá»i:
- Chúng tôi đã từng là ngưá»i yêu. Vu Minh là mối tình đầu cá»§a tôi.
Äá»— Thanh Thanh nhìn Vu Minh, xem ngưá»i ta nói chuyện cởi mở cỡ nà o kìa. Như thế nà o cáºu lại ngốc tá»›i mức chẳng biết nói gì? Nói chuyện Ä‘i chứ? Äá»— Thanh Thanh lấy ngón tay đâm xuống phần eo cá»§a Vu Minh, đừng nhìn chằm chằm ngưá»i khác má»™t cách ngu ngốc nữa. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh bừng tỉnh nói:
- Annie, em có bạn trai chưa?
- ...
Äá»— Thanh Thanh Ä‘au buồn, nghÄ© rằng hắn ta không nói chuyện còn tốt hÆ¡n là nói.
Annie không trả lá»i, nhìn Vu Minh nói:
- Tiểu Vu Minh. Anh chẳng thay đổi chút nà o cả. Anh có bạn gái chưa?
Vu Minh lắc đầu:
- Chưa có.
Annie cưá»i:
- Còn có một tuần nữa em sẽ đi Australia rồi.
- Sao lại vội và ng thế?
Tại sao Annie lại nói sang chuyện khác như váºy? Ba ngưá»i xem náo nhiệt đồng thá»i thắc mắc. Annie nói:
- Lần nà y là em Ä‘i theo chú đến, là khách má»i cố vấn pháp lý, thuáºn tiện thá»±c táºp luôn. Äây là danh thiếp cá»§a em.
Vu Minh cầm lấy danh thiếp xem, công ty trách nhiệm hữu hạn xuất nháºp khẩu thương mại An Bình. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ba năm trước chú cá»§a em vá» nước mở công ty, ngay tại thà nh phố A. Äúng rồi, tôi xin giá»›i thiệu vá»›i má»i ngưá»i.
Annie vá»— vá»— bên cạnh má»™t ngưá»i nước ngoà i da trắng Ä‘ang chÆ¡i di động:
- Äây là Simon, là bạn cá»§a tôi.
Vu Minh nhìn Simon, hắn ta khoảng hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, tuy rằng hắn mặc quần bò jacket, nhưng nhìn ra được Ä‘á»u là hà ng hiệu. Cao khoảng má»™t mét tám, cÆ¡ thể cưá»ng tráng. Khuôn mặt anh tuấn, dưới cằm còn có má»™t chòm râu, là m tăng thêm sức hấp dẫn cá»§a má»™t ngưá»i đà n ông thà nh thục. Ba ngưá»i kia thấy váºy đồng thá»i thở dà i. Má»™t ngưá»i là vương tá», má»™t ngưá»i khác cho dù không phải cóc thì cÅ©ng chỉ là bình dân.
- Xin chà o!
Simon cưá»i và bắt tay vá»›i Vu Minh, dùng tiếng Anh nói:
- Anh là Vu Minh à ? Tôi thưá»ng nghe Annie nhắc tá»›i anh. Bảo bối, em giá»›i thiệu anh đột ngá»™t như váºy sẽ không khá»i khiến cho bá»n há» ngượng ngùng đấy?
Annie phiên dịch thà nh tiếng Trung nói:
- Anh ấy nói rất hân hạnh được biết anh.
Chị hai Æ¡i. Hiện tại tiếng Anh cá»§a tôi tốt lắm đấy. Trong lòng Vu Minh hÆ¡i thất vá»ng, lại hÆ¡i nhẹ nhõm. Giống như vui mừng, giống như ghen tị. Vu Minh nói:
- Váºy hãy nói vá»›i anh ta rằng tôi cÅ©ng rất vui được biết anh ta.
Tuy nhiên, cuối cùng Vu Minh cÅ©ng nháºn được má»™t đáp án. Lúc trước, Annie ra Ä‘i rất vá»™i và ng, chỉ để lại má»™t phong thư. Vu Minh rốt cục cảm nháºn được vì sao trên phim truyá»n hình có ngưá»i lại nói: em hạnh phúc thì anh rất vui vẻ. Bởi vì chÃnh hắn chỉ là nhá»› tá»›i Annie, nhá»› lại Annie cá»§a mối tình đầu . Hắn cÅ©ng không phải là vẫn yêu cô, Ãt nhất là đã không có loại cảm giác cá»§a năm đó.
Tâm tình cá»§a Vu Minh rất nhanh được Ä‘iá»u chỉnh lại. Hắn lúng túng là do khi gặp lại cô, hắn đã rất ngạc nhiên, khiến cho ký ức cá»§a năm đó ùa vá». Dù sao năm năm rồi, năm năm qua đã xảy ra rất nhiá»u chuyện, chÃnh hắn cÅ©ng đã trải qua rất nhiá»u chuyện. Nếu được lá»±a chá»n, Vu Minh tình nguyện không gặp lại Annie nữa, để có thể giữ lại trong tim những ký ức vá» sá»± ngây ngô, hồn nhiên cá»§a mối tình đầu. Hiện giá» hắn nhìn thấy cô không còn là ngưá»i mà hắn đã từng biết nữa, trong lòng Vu Minh chỉ có má»™t Ãt tiếc nuối.
- Còn có hai mươi giây nữa là chương trình được tiếp tục, xin má»i ngưá»i yên lặng.
Äạo diá»…n lên tiếng kêu gá»i. Sau đó đèn trong khán phòng tắt.
Vu Minh gáºt đầu vỡi Annie rồi cưá»i\, quay lại xem tiếp chương trình. Tuy rằng tâm trạng không hoà n toà n bình tÄ©nh, nhưng phần lá»›n lá»±c chú ý cá»§a Vu Minh vẫn đặt và o chương trình.
Simon đánh chữ trên di động, rồi đưa cho Annie:
- Cô đã từng lên giưá»ng vá»›i hắn lần nà o chưa?
Annie cầm lấy di động, nhìn qua rồi đánh chữ trả lá»i:
- Anh vĩnh viễn sẽ không bao giỠhiểu được loại tình cảm nà y, không phải bản năng có thể so sánh được.
Simon đánh chữ:
- Äáng tiếc, hai ngưá»i không nên gặp lại nhau, vì lúc đó cô sẽ vẫn nhá»› mãi vá» hắn. Tôi đỠnghị cô và hắn cùng lên giưá»ng má»™t lần, dà nh cho bức tranh xinh đẹp vá» mối tình đầu nà y má»™t dấu chấm tròn kết thúc viên mãn.
Annie đánh chữ:
- Không cần anh quan tâm.
Trên sân khấu phần tranh luáºn Ä‘ang diá»…n ra kịch liệt, những suy luáºn cá»§a hai ngưá»i Nghê Thiên Vượng và Trần Lăng Tiêu có rất nhiá»u chá»— sÆ¡ hở, khán giả không chấp nháºn được, rất nhanh có ngưá»i huýt sáo phan đối, hai ngưá»i chỉ có thể đỠmặt rồi im lặng. Lý Phục và Lưu Mãng không tham gia tranh luáºn, bá»n há» chỉ im lặng ngồi nghe.
26.06.2015
Chương 141.2
Mối tình đầu
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Ngưá»i dẫn chương trình đầu trá»c nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, phần tranh luáºn đã hết giá». Hiện tại đến phần kế tiếp, má»i bốn vị khách quý dá»± thi viết tên những ngưá»i mà các vị nghÄ© là hung thá»§ lên bảng đáp án. Tôi phải nói rõ má»™t Ä‘iá»u, má»™t khi đã viết lên bảng rồi thì không được thay đổi nữa.
Hạ Tri Vũ nói:
- Khách quý dá»± thi đã viết xong, hiện tại má»i má»i ngưá»i nhìn xem đáp án cá»§a từng ngưá»i.
Nghê Thiên Vượng viết chÃnh là Giáp, Trần Lăng Tiêu viết chÃnh là Ất, Lưu Mãng viết chÃnh là đầu bếp. Khi bảng đáp án cá»§a Lý Phục sáng lên thì khán giả phÃa dưới ồ lên má»™t tiếng. Äáp án mà Lý Phục lá»±a chá»n chÃnh là hợp mưu. Äầu bếp cùng nhân viên phục vụ hợp mưu. HÆ¡n mưá»i kỳ trước cá»§a chương trình, cho tá»›i bây giá» cÅ©ng không có xuất hiện trưá»ng hợp hợp mưu giết ngưá»i, bởi vì hợp mưu giết ngưá»i thưá»ng là m cho kịch bản có rất nhiá»u lá»— hổng.
Hạ Tri VÅ© cÅ©ng kinh ngạc há»i:
- Lý Phục tiên sinh, anh cho rằng đây là vụ án hợp mưu?
- Äúng tôi nghÄ© là hợp mưu.
Lý Phục nói:
- Vụ án nà y không ai có thể gây án má»™t mình để hại chết BÃnh mà không để lại chứng cá»›. Cho nên tôi cho rằng chỉ có má»™t khả năng đó chÃnh là hợp mưu.
Hạ Tri Vũ nói:
- Anh Nghê Thiên Vượng cho rằng Giáp Ä‘em kẹo cao su dÃnh có độc ở miệng bình, sau đó lấy ra đưa cho BÃnh.
Nghê Thiên Vượng trả lá»i:
- Äầu tiên độc dược là chất độc Xyanua, thá»i gian chết rất nhanh. Kẹo cao su là phải nhai, cho dù có bao con nhá»™ng bao lại, BÃnh tiên sinh đã sá»›m chết. Mặt khác, có thể đổ ra cái chai, váºy cÅ©ng có khả năng trong quá trình mang theo há»™p kẹo, chất độc trong kẹo cao su sẽ dÃnh và o những viên kẹo cao su không có độc.
Nói toà n Ä‘iá»u vô nghÄ©a. Hạ Tri VÅ© nói:
- Anh Trần Lăng Tiêu cho rằng là Ất Ä‘em độc dÃnh và o trên bút rồi cho BÃnh mượn bút. Lý Phục, anh nghÄ© như thế nà o?
Lý Phục nói:
- BÃnh khi dùng cÆ¡m đã Ä‘i và o nhà vệ sinh, cÅ©ng rá»a tay rồi. Tôi cho rằng trá»ng Ä‘iểm cá»§a biên kịch là hướng vá» nhân viên phục vụ và đầu bếp. Giáp và Ất chỉ là hai nhân váºt là m ná»n.
Hạ Tri Vũ xem Lưu Mãng:
- Anh Lưu Mãng, anh có quan điểm nà o không?
Lưu Mãng nói:
- Anh Lý Phục lá»›n lên ở nước ngoà i, do dó anh ta đối vá»›i má»™t Ãt phong tục cá»§a Trung Quốc không rõ lắm. Ở trên bà n cÆ¡m cá»§a ngưá»i Trung Quốc, vị trà đặt đồ ăn rất trá»ng yếu, và dụ như cách trình bà y đầu cá Ä‘uôi cá. Chúng ta hãy nhìn bát ăn nà y, vòi cá»§a bình nước nhắm vá» phÃa chá»§ nhân, chÃnh là BÃnh. Nhân viên phục vụ không thể nà o hạ độc, bởi vì cô ta không có cÆ¡ há»™i há»§y bá» phần độc dược còn sót lại. Äầu bếp biết nhân viên phục vụ sẽ dá»±a theo quy cá»§ để mang thức ăn lên. Cho nên ở dưới vị trà đồ ăn nà y bôi độc.
- ...
Má»i ngưá»i nghe ngây ngưá»i. Hạ Tri VÅ© thiện ý nhắc nhở:
- Anh Lưu Mãng, cảnh sát đã chứng tháºt, trong thức ăn không có độc.
- Như váºy à ?
Lưu Mãng ngẫm lại nói:
- Hung thủ nhất định là đầu bếp.
Hạ Tri Vũ nhắc lại:
- Anh Lưu Mãng. Hôm nay là Giáp đãi khách. Hắn không có gắp phần đầu cũng không có gắp cái đuôi.
- ...
Lưu Mãng hoà n toà n sá»ng sốt, chết tiệt, hắn luôn luôn suy nghÄ© xem chá»— nà o có vấn Ä‘á», tháºm chà ngay cả những chi tiết nà y Ä‘á»u không có chú ý tá»›i. Lưu Mãng thở dà i:
- Ngượng ngùng. Ngà y hôm qua tôi và bạn gái cãi nhau, cho nên hôm nay không táºp trung lắm.
Äá»— Thanh Thanh cắn răng:
- Äúng là ngưá»i hèn hạ, hắn có cái nà o bạn gái, vị hôn thê cá»§a hắn Ä‘á»u bị tôi xỠđẹp.
Vu Minh nhá» giá»ng nói:
- Sếp Æ¡i, đây không phải là sá»± tÃch quang vinh gì.
- Cáºu không cảm thấy hắn không biết xấu hổ sao?
Vu Minh và Nghê Thu gáºt đầu:
- Vô liêm sỉ má»™t cách bất bình thưá»ng.
Vu Minh bổ sung:
- Nhưng không phải cô cũng không có lý do để xấu hổ sao.
- Nà y, tôi là sếp cá»§a cáºu đó.
Vu Minh cưá»i:
- ÄÆ°á»£c rồi. Lần sau muốn xá» vị hôn thê cá»§a hắn thì để cho Nghê Thu xung phong.
Nghê Thu gian ác cưá»i cưá»i.
Trước mắt chỉ có duy nhất má»™t suy Ä‘oán cá»§a Lý Phục là đáng tin cáºy, có tình có lÃ. Hạ Tri VÅ© nói:
- Anh Lý Phục, suy luáºn đầy đủ cá»§a anh là cái gì?
Lý Phục trả lá»i:
- Äầu bếp Ä‘em độc dược đặt lên má»™t góc cá»§a món bò rau trá»™n, sau đó nhân viên phục vụ mang lên, dùng muá»—ng chung chia cho ba ngưá»i, lá»±a chá»n Ä‘em có độc bá»™ pháºn cấp BÃnh.
- Sai rồi.
Annie nói.
Hạ Tri VÅ© cưá»i:
- Khả năng là anh không thấy rõ lắm, đầu tiên nhân viên phục vụ cấp BÃnh gắp đồ ăn, sau đó lại gắp cho Giáp, Ất, dùng chung là cùng má»™t cái muá»—ng. Tôi tin tưởng cho dù có thể Ä‘em có độc đồ ăn toà n bá»™ gắp lại, trên muá»—ng chung cÅ©ng sẽ dÃnh theo độc dược.
- Ôi...!
Má»i ngưá»i truyá»n ra má»™t tiếng thở dà i.
Lý Phục há»i:
- Tôi có thể xuống là m mẫu được không?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là có thể.
Lý Phục xuống dưới Ä‘i đến trước bà n nói: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äầu tiên tôi phải thừa nháºn ngưá»i biên kịch và sản xuất còn có đạo diá»…n phi thưá»ng cẩn tháºn. Má»i ngưá»i xem phần có độc bò rau trá»™n và không độc bò rau trá»™n, có phải hay không nhan sắc hÆ¡i không giống nhau?
- Äiá»u nà y khiến tôi hoà i nghi đến đầu bếp, tôi cho rằng chất độc Xyanua không phải bị tướilên. Mà là ở bên trong thịt bò. Äầu bếp lấy từ hai miếng đến ba miếng bò rau trá»™n để riêng má»™t chá»—. Má»i ngưá»i hãy nhìn xem, hai miếng thịt nà y Ä‘á»u là khá lá»›n, khá cứng rắn. Sau khi tiêm độc và o, hắn Ä‘em hai miếng bò rau trá»™n đặt trên dÄ©a đồ ăn, khiến bò rau trá»™n không dÃnh và o nước canh. Khi cái muá»—ng tiếp xúc vá»›i thịt, sẽ không dÃnh và o độc dược. Khi thịt được đưa và o đĩa, phản ứng hóa há»c bắt đầu, độc dược chảy ra, là m BÃnh trúng độc chết. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hạ Tri Vũ nói:
- Nhưng hai miếng bò rau trộn nà y chưa hỠbị cắn qua.
Lý Phục nói:
- Cách tôi vừa nói chỉ là biện pháp giết ngưá»i ngay láºp tức, còn có má»™t cách khác, chÃnh là tưới nước ngâm thịt bò rau trá»™n có độc lên bò rau trá»™n không độc. Hai khối thịt nà y vẫn khô, chỉ cần bị tưới nước lên, chất độc sẽ bám và o phần ngoà i. Cái thìa cá»§a BÃnh ở đáy bát, khi thìa khuấy lên sẽ khiến cho cả má»™t bát thức ăn Ä‘á»u dÃnh độc.
Lý Phục nói:
- á»ng chÃch thì rất khó có thể phi tang được, hÆ¡n nữa còn khó có thể rá»a sạch chất độc bên trong. Những bá»™ pháºn khác cá»§a ống chÃch có thể đốt cháy để tiêu há»§y, nhưng kim tiêm thì không được, tôi tin tưởng cây kim còn nằm trong cống thoát nước. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Anh ta sai rồi.
Vu Minh nói.
Äá»— Thanh Thanh há»i:
- Là m sao anh biết?
- Cô hãy nhìn xem, vị biên kịch ở bên kia muốn Ä‘i lên ôm Lý Phục, nhưng lại chần chá».
Vu Minh tuy không biết phá án, nhưng hắn biết nhìn ngưá»i. Vu Minh lấy Ä‘iện thoại di động ra, mở chế độ đèn pin rồi chiếu thẳng và o mắt Lý Phục.
Lý Phục sá»ng sốt, đột nhiên nói:
- Tôi muốn kiểm tra tay và giầy của đầu bếp.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên có thể.
Hạ Tri VÅ© trả lá»i.
Lý Phục kiểm tra tay cá»§a đầu bếp trước, sau đó cầm lấy giầy, kéo lót già y hướng ngá»n đèn soi qua rồi nói:
- Tháºt ngại quá, chứng cá»› ở trong nà y.
Cảnh sát bước tá»›i, dùng dụng cụ chuyên nghiệp mở gót giầy ra, rút từ bên trong ra má»™t cây ống tiêm nhá» dà i, tất cả khán giả Ä‘á»u đứng dáºy vá»— tay. Biên kịch kÃch động bước nhanh ra sân khấu, ôm lấy Lý Phục rồi nói:
- Anh là ngưá»i giá»i nhất mà tôi đã từng thấy.
Hắn còn Ä‘ang lo thá» thách lần nà y quá khó, dù sao cÅ©ng là má»™t vụ án hợp mưu giết ngưá»i, yêu cầu phải là m tháºt đến từng chi tiết, khiến tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u không thể tìm được chất độc đã giết chết BÃnh.
26.06.2015
Chương 142.1
Lần đầu so tà i.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Lý Phục liên tục nói: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cảm ơn, cảm ơn!
Truyá»n hình trá»±c tiếp kết thúc, xuất hiện má»™t loạt tên cá»§a các nhà tà i trợ, cÅ©ng may là vị MC đầu trá»c không cần phải Ä‘á»c cái đống tên nà y. Pháo giấy mà u nổ tung, đám khán giả đã được táºp luyện trước Ä‘á»u chen chúc chạy lên, tặng hoa cho Lý Phục, ôm kỉ niệm rồi chụp ảnh chung..
Âm nhạc ngừng lại, toà n bá»™ ngá»n đèn sáng lên. Äám khán giả khách quý bắt đầu rá»i Ä‘i. Annie há»i:
- Vu Minh. Là m sao anh biết Lý Phục nói sai?
Vu Minh nói:
- Anh ta là ngưá»i há»i hợt, cho nên rất dá»… mắc sai lầm.
- Ân... Cùng nhau đi ăn khuya không?
- ÄÆ°á»£c tôi.
Di động của Vu Minh rung lên,có tin nhắn mới.
Vu Minh mở ra tin nhắn, là Chá»§ tịch uá»· ban gá»i tá»›i:
- Băng Tuyết và cảnh sát thà nh phố A đã liên hệ với nhau, từ trong ôtô được chuẩn bị cho đại biểu công ty Vale tìm ra được hai cái máy nghe trộm.
Vu Minh nói:
- Má»i ngưá»i cùng nhau Ä‘i chứ? Hôm nay Äá»— tiêu thư má»i ăn khuya.
Ở má»™t số mặt thì Äá»— Thanh Thanh có thể không được tốt lắm, nhưng vá» phương diện cảm tình thì vô cùng nhạy bén. Biết Vu Minh không muốn Ä‘i má»™t mình vá»›i Annie, còn có bạn trai cô ta nên cô liá»n nói:
- ÄÆ°á»£c, tôi nghe nói gần đà i truyá»n hình có má»™t nhà hà ng hải sản rất ngon.
- Cái nà y...
Annie sá»ng sốt, kỳ tháºt cô ta muốn mình vá»›i Vu Minh nói chuyện riêng, vá» phần Simon, hắn sẽ biết Ä‘iá»u ra chá»— khác chÆ¡i. Lại không nghÄ© tá»›i Vu Minh tháºt sá»± muốn má»i Simon Ä‘i ăn, Annie nhìn Simon:
- Simon. Cùng nhau ăn khuya không?
Simon cất điện thoại đi nói:
- Tôi cũng hơi mệt. Muốn vỠkhách sạn nghỉ ngơi.
Annie xin lá»—i:
- Tháºt ngại quá, bạn cá»§a tôi có chút không thoải mái, cho nên chúng tôi không thể Ä‘i cùng được.
Hai nhóm ngưá»i tách ra ở trước đà i truyá»n hình, Simon cÅ©ng không để ý, chỉ qua loa ứng phó và i câu. Annie đột nhiên nói:
- Vu Minh.
- Hả?
Vu Minh xoay ngưá»i lại, dừng bước.
Annie lấy má»™t cây bút rồi Ä‘i vá» phÃa trước. Viết lên tay Vu Minh má»™t dãy số:
- Nhá»› gá»i Ä‘iện thoại cho em nha.
Vu Minh nhìn Simon, ngưá»i nước ngoà i tháºt là cởi mở. Bạn gái đưa số Ä‘iện thoại cho mối tình đầu mà vẫn bình tÄ©nh như váºy? Vu Minh gáºt đầu:
- ÄÆ°á»£c.
Nhìn theo nhóm ngưá»i Vu Minh lái xe rá»i khá»i. Simon lại nghịch di động há»i:
- Tại sao cô phải nói tôi là bạn trai cô?
Annie bước vá» phÃa ô tô nói:
- Lần nà y chúng ta có việc phải là m, tôi không muốn bởi vì việc khác mà lơ là .
Simon cưá»i:
- Váºy vì sao cô vẫn đưa số Ä‘iện thoại cho hắn?
- ...
Annie không trả lá»i.
Simon lắc đầu trên ghế lái phụ:
- Phụ nữ a, tháºt sá»± là khó hiểu.
Ở nhà hà ng hải sản, Hải Na khoác tay lên vai Vu Minh:
- Hôm nay muốn uống rượu trắng, hay vẫn là uống rượu đ�
- Co ca.
Vu Minh nói với nhân viên phục vụ.
- Móa, anh còn có phải là đà n ông không. Mối tình đầu cá»§a anh bị ngưá»i ưu tú gấp trăm lần anh cướp Ä‘i, anh còn uống Co ca? Hẳn là phải uống má»™t cân rượu, uống say tá»›i mức bất tỉnh má»›i đúng.
Hải Na khinh bỉ.
- Năm năm rồi.
Vu Minh hơi cảm khái nói:
- Khi đó cô ấy mặc giản dị lắm. Cô ấy biết tôi thÃch uống Coca, cho nên thưá»ng xuyên lấy tiá»n tiêu vặt mua cho tôi. Sau đó tôi má»›i biết được, đó là tiá»n cha cô ấy cho để ăn sáng. Có khi chỉ cần mua má»™t túi bánh bÃch quy, chúng tôi ở ngồi cả đêm ở mấy tảng đá ngầm dưới bãi biển. Hiện giá» thì không giống nữa rồi, má»™t đôi vòng tai cá»§a cô ấy có thể mua toà n bá»™ những thứ trên ngưá»i tôi.
Äá»— Thanh Thanh há»i:
- Lúc đó gia đình cô ấy gặp khó khăn sao?
Vu Minh nói:
- CÅ©ng không tệ lắm, cha cô ấy là ngưá»i kế thừa tà i sản cá»§a cô Annie ở bên châu Úc. Cô cá»§a Annie có ba ngưá»i chồng, Ä‘á»u chết trước cô ta. Tôi nhá»› được cô Annie tuy có thể coi là già u, nhưng không đến mức rất già u. Bây giá» nhìn Annie, hẳn là rất già u má»›i đúng.
Nghê Thu mở lon bia, vá»— vá»— bả vai Vu Minh nâng chén nói: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cụng ly vì mối tình đầu.
Lá»i nà y vừa nói ra, má»i ngưá»i cÅ©ng có chút cảm khái nâng chén:
- Vì mối tình đầu.
…
Buổi chiá»u thứ hai, đại biểu công ty Vale tá»›i thà nh phố A, rồi Ä‘i vá» khách sạn thà nh phố A. Vu Minh cÅ©ng không xuất hiện, hắn ngồi ở quán cà phê gần phi trưá»ng quay, chụp toà n bá»™ những thứ có thể quay, chụp được. Äại biểu, cảnh sát, phóng viên, nhân viên cục thương mại cá»§a thà nh phố A, Phó Chá»§ tịch thà nh phố vá»›i quần chúng. Hắn cÅ©ng chụp lại tất cả giấy phép ô tô ở bãi đỗ xe trong sân bay.
Ngưá»i thưá»ng thì không thể nà o Ä‘iá»u tra tin tức chá»§ xe, qua biển số xe được mà Vu Minh cÅ©ng không cần tra tin tức cá»§a chá»§ xe, mà hắn tìm hiểu vá» mấy chục công ty cho thuê ô tô ở thà nh phố A. Những công ty nà y Ä‘á»u có websites ghi chú đầy đủ vá» giấy phép ôtô, loại hình ôtô và tư liệu. Äây là má»™t công việc gian khổ, nhưng khi đến tay Lý Phục thì khác hẳn. Lý Phục viết má»™t chương trình, giống như má»™t phần má»m bổ trợ, chỉ cần Vu Minh nháºp số xe và o, liá»n biết ngay là cá»§a công ty cho thuê nà o. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Công việc gian khổ biến thà nh công việc gian nan, Vu Minh còn có thể nháºn. Cả má»™t ngà y qua Ä‘i, hắn vẫn là m việc đến rạng sáng năm giá». Vu Minh cÅ©ng thấy buồn cưá»i, chỉ là ủy thác cá»§a Thiết Kiếm thôi mà tại sao hắn lại liá»u mạng như váºy? Chẳng lẽ là ý thức vá» trách nhiệm hay sao?
Vu Minh kiểm tra giấy phép cÅ©ng là có nguyên nhân cá»§a nó, từ cổ đại đến hiện đại, bất kì má»™t tên trá»™m, kẻ lừa đảo, thÃch khách nà o cÅ©ng phải có má»™t bước mấu chốt, gá»i là khảo sát địa hình. Vu Minh tổng cá»™ng phát hiện ba chiếc ôtô thuê từ công ty cho thuê, ba chiếc Ä‘á»u dùng há»™ chiếu thuê. Ngà y hôm sau, Lý Phục bị Vu Minh kéo Ä‘i là m việc riêng.
Lý Phục bà máºt xâm nháºp và o công ty cho thuê, lấy được tin tức vá» há»™ chiếu cá»§a ba vị chá»§ xe. Lý Phục vô cùng khẳng định :
- Bản hộ chiếu nà y là giả dối.
- Vì sao?
- Bởi vì kÃch cỡ chữ viết lá»›n nhá» không Ä‘á»u nhau. Bản há»™ chiếu nà y căn bản là không qua được hải quan, chỉ có thể lừa các công ty cho thuê.
Lý Phục gõ máy tÃnh:
- TÃnh theo thá»i gian Ä‘i thuê, tôi kiểm tra sang máy theo dõi... Äoán đúng, thá»i gian theo dõi bị xóa mất năm phút.
Vu Minh khen ngợi nói:
- Lý Phục, anh là ngưá»i thông minh nhất mà tôi từng gặp.
Lý Phục hơi ngượng ngùng nói:
- Vu Minh, quan hệ cá»§a chúng ta cÅ©ng không cần cáºu phải vuốt mông ngá»±a thế đâu.
Vu Minh há»i:
- Ô tô nà y hiện tại ở đâu?
- Công ty cho thuê ô tô vì bảo đảm an toà n Ä‘á»u có hai bá»™ định vị hệ thống. Ngưá»i thuê ô tô đó là má»™t cao thá»§. Hệ thống định vị nà y hẳn đã bị động tay chân rồi.
Lý Phục hưng trÃ, bắt đầu tìm kiếm.
Äá»— Thanh Thanh và Nghê Thu và o phòng, há»i:
- Vu Minh, hôm qua cáºu lêu lổng ở đâu?
Vu Minh nói:
- Bà máºt.
Äá»— Thanh Thanh không quan tâm lắm, và o phòng là m việc cá»§a mình pha trà .
Nghê Thu nghiêm mặt nói:
- Vu Minh, cẩn thận thì sẽ không gây há»a, đừng để bị nhiá»…m bệnh đấy.
- Ra chỗ khác giùm đê!
Vu Minh nói:
- Phục ca, anh muốn uống Coca hay là uống Coca cola?
- Có lá»±a chá»n khác sao?
Lý Phục há»i lại.
26.06.2015
Chương 142.2
Lần đầu so tà i
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Äá»— tiên sinh như kiểu não bị ngáºp nước rồi ấy, không có việc gì lại kêu ngưá»i đưa Coca lại đây, nhưng mà tôi biết sếp thưá»ng mang theo mấy túi pha trà .
Lý Phục nói:
- Vu Minh. Thân thể cá»§a chúng tôi sá»›m hay muá»™n cÅ©ng sẽ bị cáºu là m cho phát bệnh mất thôi!
Nghê Thu nói:
- Äồng ý.
- Chà o má»i ngưá»i, buổi sáng tốt là nh.
Trương Diêu tá»›i, rất lá»… phép chà o má»i ngưá»i.
- Chà o cô.
Má»i ngưá»i đáp lại.
Lý Phục vừa gõ bà n phÃm vừa nói:
- Tìm được rồi, ô tô đang hoạt động... Ngừng lại rồi.
Vu Minh xem vị trÃ, chÃnh là tại siêu thị đối diện khách sạn mà đại diện công ty Vale ngá»§ lại sao? Siêu thị nà y có má»™t bãi đỗ xe tại tầng cao nhất. Vu Minh vá»— vá»— Lý Phục bả vai nói:
- Cảm ơn anh Lý Phục.
Lý Phục nói:
- Loại chuyện nà y tôi rất vui khi được cống hiến sức lực.
- Thần thần bà bà đấy. Là m cái gì không biết?
Nghê Thu tá»±a và o cá»a phòng là m việc cá»§a Lý Phục há»i, trong tay cầm má»™t ly trà . Không thể tưởng tượng được. Hắn uống Coca mấy tháng rồi. Bây giá» nhìn thấy Coca là muốn ói.
- Công việc, ngoại tình.
Vu Minh bước khá»i văn phòng, đến phòng là m việc cá»§a mình lấy quần áo và chìa khóa xe hô:
- Sếp Æ¡i, tôi Ä‘i ra ngoà i là m việc đấy. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ừm.
Äá»— Thanh Thanh ở phòng nước trả lá»i, rồi há»i lại:
- Äá»— tiên sinh lại đưa Coca tá»›i à ?
Lý Phục cầm cái chén đi và o phòng nước:
- Dù sao tôi cũng không muốn uống, tôi uống nước trắng còn hơn.
…
Ná»a giá» sau Vu Minh tá»›i siêu thị, lái xe Ä‘i tá»›i sân thượng ở tầng bốn. Sau đó Ä‘em ô tô đỗ tại đối diện xe cá»§a mục tiêu. Hắn ở bên trong xe cầm cameras bắt đầu chỠđợi mục tiêu. Nhưng Vu Minh không nghÄ© tá»›i, mãi cho đến hai giá» chiá»u, vẫn như cÅ© không ai tá»›i lấy xe. Vu Minh gá»i Ä‘iện thoại cho Lý Phục:
- Khi anh truy tung ô tô của đối phương, có khi nà o bị đối phương phát hiện rồi không?
- Trừ phi hắn là cao thá»§. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lý Phục trả lá»i.
Vu Minh há»i:
- Có thể chỉnh sá»a lại vị trà cá»§a hai bá»™ hệ thống định vị có tÃnh hay không là cao thá»§?
- ...
Lý Phục vỗ trán một cái:
- ÄÆ°á»£c rồi. Tôi nghÄ© chá»§ xe đã cảnh giác mà bá» xe.
Vu Minh cưá»i khổ, chỉ có thể là lái xe rá»i khá»i. Xa xa, Annie cầm kÃnh viá»…n vá»ng nhìn theo Vu Minh rá»i khá»i, há»i:
- Äiá»u tra ra biển số xe chưa?
Simon đau đầu không thôi nói:
- Tôi tra được toà n bô Trung Quốc có tổng cá»™ng chÃn mươi chiếc xe treo cùng má»™t cái biển số xe từng bị công an giao thông xá» phạt ở rất nhiá»u nÆ¡i. Mấy cái chưa bị xá» phạt qua thì rất khó nói, mấy cái biển số xe giả đáng chết.
Annie há»i:
- Chiếc xe nà y gắn biển số giả à ?
- Äúng váºy, chỉ có cách giải thÃch nà y. Tôi có thể dá»±a theo động cÆ¡ mà tìm ra được chá»§ nhân chân chÃnh cá»§a ô tô đầy.
Simon chỉ đùa một chút rồi nói:
- Lão đại nói ngưá»i nà y có thể là Băng Tuyết, nhắc chúng ta nên cẩn tháºn má»™t chút.
Vu Minh lái xe đến má»™t chá»— cách bãi đỗ xe ngầm cá»§a siêu thị khoảng 5km, quan sát xung quanh, sau đó hắn xuống xe, từ trong cốp lấy ra hai tấm biển số xe, thay má»™t cái má»›i. Sua đó bóc miếng giấy dán hình má»™t vết xước ở phÃa trước mui xe , mang ra dán ở gần bình xăng ô tô. Sau đó hắn tiến và o siêu thị, mua mấy thứ đồ linh tinh hết ba mươi nghìn tệ, nhá» có phiếu mua sắm lấy được vé gá»i xe miá»…n phÃ, Vu Minh rá»i khá»i bãi đỗ xe ngầm.
Sau khi biết đối phương có khả năng phát hiện ra mình rồi, Vu Minh liá»n triển khai phương pháp phản Ä‘iá»u tra, bắt đầu theo dõi ngược lại. Trong cốp phÃa sau xe cá»§a hắn có năm cái biển số xe, Ä‘á»u là cùng má»™t dãy số, cùng má»™t loại mà u sắc. Biển số xe giả ở thà nh thị có khoảng bao nhiêu? Vu Minh không biết, dù sao hắn thưá»ng xuyên nhìn thấy tin tức, có hai ô tô có giấy phép lái xe giống nhau cùng nhau đỗ trước má»™t quán rượu nà o đó, rồi cả hai bên tà n nhẫn lao và o tá» chiến. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Alo!
Vu Minh nháºn Ä‘iện thoại, sau đó trả lá»i:
- Có phải là Vu tiên sinh phải không? ÄÆ°á»£c rồi.
Pedro Ä‘em giấy thông hà nh cá»§a Vu Minh để ở quầy lá»… tân cá»§a khách sạn. Giấy thông hà nh áp dụng cho khu vá»±c tầng lầu mà công ty Vale thuê để là m phòng tiếp khách, sẽ không bị bảo vệ ngăn cản. Vu Minh dừng xe Ä‘eo kÃnh râm lênsau đó đội mÅ© trùm đầu, Ä‘i bá»™ tá»›i cá»a sau cá»§a khách sạn, khu vá»±c cho công nhân hút thuốc, bước tá»›i trước má»™t ngưá»i đầu bếp há»i:
- Sư phụ, có thể là m giúp tôi một việc không?
Mấy phút đồng hồ sau, đầu bếp cầm má»™t cái há»™p đưa cho Vu Minh, Vu Minh cho hắn má»™t trăm đồng tiá»n là m thù lao. Mở há»™p ra, bên trong là má»™t tấm thẻ ID, là dụng cụ bảo vệ an ninh tạm thá»i cá»§a công ty Vale. Phải quét thẻ thì má»›i có quyá»n tham gia, thẻ nà y không hiện tin tức cá»§a bản thân, sau khi quét thẻ chỉ có thể nhìn thấy chữ kà cá»§a Pedro xác nháºn đây là thẻ tạm thá»i mà thôi.
Tháºt sá»± phải nghiêm túc như váºy sao? ÄÆ¡n giản bởi vì Vu Minh được đối phương tÃn nhiệm, và má»™t loại ý thức trách nhiệm không rõ từ đâu khiến cho hắn tăng cưá»ng thái độ công tác cá»§a chÃnh hắn. Hắn cÅ©ng không biết là đơn kinh doanh nà y có ảnh hưởng lá»›n như thế nà o. Ba khu má» lá»›n nhất thế giá»›i từng có má»™t lần liên hợp lại không bán hà ng cho Trung Quốc, khiến cho váºt liệu thép ở Trung Quốc có giá cả tăng vá»t 100%. Lần nà y ba khu má» lá»›n đứng đầu là Vale lấy hình thức buôn bán đấu thầu, công ty nà o có thể lấy đến, thì có thể cam Ä‘oan chÃnh mình sẽ lÅ©ng Ä‘oan thị trưá»ng ở trong nước, tháºm chà ở những khu vá»±c quặng sắt đá lá»›n. Lần nà y giá quy định cá»§a Vale vượt qua mưá»i tá»· đô la Mỹ, nhưng cuối cùng giá cả là bao nhiêu thì không có ai biết cả.
Ba giá» chiá»u, công ty Vale lần đầu tiên má»i dá»± há»p cuá»™c há»p báo, đồng thá»i ở chá»— khách sạn thiết láºp nghiệp vụ. Cho dù là những công ty có thá»±c lá»±c hay có mong muốn Ä‘á»u phải Ä‘em bản thảo trả giá giao cho bá»™ pháºn nghiệp vụ. Bản thảo trả giá chÃnh là để xem song phương có thể đạt được nhất trà trên má»™t số phương diện hay không. Và dụ như tuân thá»§ pháp luáºt quốc ná»™i cá»§a Brazil, phải thuê Ãt nhất là bằng tỉ lệ lao công ở Brazil. Bởi vì công ty Vale đã công bố những Ä‘iá»u khoản đó, cho nên lần nà y giống như má»™t hoạt động báo danh. Nếu như anh đồng ý những quy tắc đó, anh má»›i có quyá»n cùng nhân viên cấp cao tiến thêm má»™t bước là hiệp đà m, cuối cùng thống nhất mức giá. Tại trong khoảng thá»i gian nà y công ty Vale cÅ©ng sẽ đánh giá thá»±c lá»±c cá»§a công ty anh.
Vì sao không thể trá»±c tiếp báo giá? Bởi vì cÆ¡ há»™i kinh doanh nà y quá lá»›n, có rất Ãt xà nghiệp có thể trá»±c tiếp lấy ra mưá»i tá»· đô la Mỹ, bình thưá»ng Ä‘á»u là phân ra giai Ä‘oạn để dùng tiá»n, và ng hoặc là váºt tư để hoà n trả, lại còn dÃnh đến vấn đỠtỉ suất hối Ä‘oái. Những vấn đỠnà y thì do ngưá»i đà m phán cá»§a công ty Vale phụ trách. Công ty Vale sẽ táºn lá»±c dà nh lấy nguồn lợi vá» cho mình, đồng dạng, các công ty khác cÅ©ng sẽ tranh thá»§ lợi Ãch lá»›n nhất vá» mình.
Pedro và Vu Minh nói chuyện điện thoại:
- Sáng ngà y mốt,há»™i nghị đà m phán sẽ được cá» hà nh. Trước khi cuá»™c đà m phán đó được bắt đầu, thì chúng tôi sẽ mở má»™t cuá»™c há»™i nghị khác, để xác định phương hướng tương lai sẽ thế nà o, tôi hy vá»ng, anh có thể tham dá»±.
Vu Minh há»i:
- Ông Pedro, có phải là ông hoà i nghi trong Ä‘oà n đội cá»§a ông có vấn Ä‘á».
- Vu Minh tiên sinh, tôi phải gánh má»™t trách nhiệm rất nặng ná», cho nên tất cả tà i nguyên có thể lợi dụng tôi Ä‘á»u phải dùng tá»›i, tôi không thể loại trừ bất kỳ trưá»ng hợp nà o có khả năng xảy ra. Anh đã tiếp nháºn á»§y thác cá»§a tôi, hy vá»ng anh không lưá»i biếng. Äồng thá»i hy vá»ng anh có thể hiểu cho tôi, bởi vì hiện tại ở thà nh phố A ngưá»i duy nhất tôi có thể tin được chỉ có anh. Tuy rằng chúng ta chưa từng gặp mặt, nhưng tôi đã từng liên hệ hai lần vá»›i ngưá»i cá»§a Hiệp há»™i thám tá» rồi, tôi tin tưởng bá»n há», vì váºy cÅ©ng tin tưởng và o anh.
- Tốt, tôi sẽ tham dự.
Vu Minh nhÃu mà y, hắn chỉ là ngưá»i được Thiết Kiếm á»§y thác mà thôi, hà nh động cá»§a Pedro giống như là đặt cược, Ä‘em toà n bá»™ cÆ¡ há»™i áp đến trên ngưá»i hắn, rất tÃch cá»±c cùng hắn liên hệ, mãnh liệt hy vá»ng chÃnh hắn có thể tham gia. Có thể là do hắn nháºn tiá»n cá»§a Thiết Kiếm, không có khả năng yêu cầu hắn tìm hiểu chuyện gì vá» Tinh Thần. Uy thác Tinh Thần là dạng cao cấprồi, tiá»n thù lao thấp nhất là má»™t triệu đô la Mỹ. Có chút quái dị, dưá»ng như Pedro rất chắc chắn bà máºt nhất định sẽ bị lá»™ váºy
26.06.2015
Chương 143.1
Quà tặng.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vu Minh mặc và o bá»™ vest đẹp nhất, giá khoảng má»™t ngà n hai trăm tệ, sau đó lần đầu tiên hắn dùng xi đánh già y da, trước kia Ä‘á»u là dùng nước lau, Ä‘eo lên má»™t cái caravat, lại xịt má»™t chút keo xịt tóc, lấy má»™t cái cặp táp rồi ra khá»i phòng.
- Wow.
Má»›i sáng sá»›m đã ngoà i ý muốn, Äá»— Thanh Thanh kinh hô má»™t tiếng:
- Vu Minh, cáºu... muốn Ä‘i bán bảo hiểm hả?
Vu Minh tháºt lòng há»i:
- Sếp, cô không thấy là tôi nhìn rất giống dân chuyên nghiệp sao?
- Äúng váºy, nhìn giống dân chuyên bán bảo hiểm.
Äá»— Thanh Thanh gáºt đầu bổ sung:
- Mà còn là loại phải đến từng nhà má»i mua hà ng, thá»±c sá»± nhìn không nổi nữa, để tôi giúp cáºu sá»a lại nà o.
- Sá»a sao đây?
Vu Minh há»i.
- Hôm nay cáºu muốn Ä‘i kiếm năm trăm ngà n kia phải không?
Äá»— Thanh Thanh há»i.
- Äúng váºy.
- Trước tiên, cáºu hãy Ä‘i rá»a hết đám keo xịt tóc Ä‘i đã, ghê chết Ä‘i được.
Äá»— Thanh Thanh đặt cốc sữa xuống nói:
- Cách phối hợp quần áo không phải là cái gì đắt liá»n mặc lên ngưá»i là được đâu, huống hồ bá»™ vest nà y cÅ©ng không đắt. Nếu như lấy phong cách cá»§a Äá»— tiên sinh hoặc Lý Phục, chuyển qua ngưá»i cáºu thì sẽ vô cùng kỳ cục đấy. Biết tại sao không? Bởi vì tuổi cá»§a mấy ngưá»i, trải nghiệm cùng cảm giác cá»§a mấy ngưá»i cÅ©ng không giống nhau, cáºu cứ Ä‘i rá»a sạch keo xịt tóc Ä‘i, tôi sẽ giúp cáºu chá»n quần áo.
Äá»— Thanh Thanh bước và o phòng Vu Minh, mở tá»§ treo quần áo, chỉ thấy treo má»™t cái áo khoác và má»™t bá»™ đồ vest giá rẻ. Äá»— Thanh Thanh xem kiểu dáng, áo khoác có thể lấy ra mặc được, liá»n lấy xuống ném lên giưá»ng. Äá»— Thanh Thanh há»i:
- Quần áo khác cá»§a cáºu ở đâu?
Vu Minh ở phòng rá»a mặt trả lá»i:
- Má»™t ná»a đã giặt sạch rồi nhưng chưa khô, ná»a còn lại thì tôi chưa có thá»i gian giặt.
Äá»— Thanh Thanh bất đắc dÄ©, ngồi xổm xuống trước núi quần áo bẩn. Dùng hai đầu ngón tay tìm kiếm, từ bên trong túm ra cái quần bò, sau đó lại rút ra má»™t cái áo sÆ¡ mi mà u trắng. Äá»— Thanh Thanh cầm áo sÆ¡ mi ném xuống bên chân Vu Minh nói:
- Láºp tức mang Ä‘i giặt ngay, dùng máy giặt vắt khô. Sau đó dùng bà n là , là cho khô.
- Ok.
Vu Minh rá»a sạch keo trên tóc, cầm áo sÆ¡ mi Ä‘i giặt.
Äá»— Thanh Thanh nhìn tá»§ giầy má»™t lúc lâu rồi há»i:
- Vu Minh, cáºu chỉ có má»™t đôi già y da, má»™t đôi già y thể thao thôi hả? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äúng váºy a.
- Ài...
Äá»— Thanh Thanh Ä‘au đầu. Không tÃnh chuyện nà y nữa, đứng dáºy cầm lấy máy sấy tóc và lược nói:
- Vu Minh, lại đây.
Vu Minh giặt áo sÆ¡ mi xong, mang vá» phòng khách, Ä‘em áo sÆ¡ mi trải ở trên bà n á»§i, Äá»— Thanh Thanh bảo Vu Minh ngồi quay lưng lại vá»›i cô ta, vừa sấy tóc vừa nói:
- Kiểu tóc dà nh cho đà n ông không nhiá»u lắm, má»™t loại là chống ẩm ướt sẽ phối hợp những ngưá»i Ãt tóc và dụ như đầu Ä‘inh, nhìn sáng sá»§a hÆ¡n. Má»™t loại là vuốt keo xịt tóc để cố định má»™t bá»™ pháºn tóc. Còn có má»™t loại là kiểu tóc tá»± nhiên.
- Kiểu tóc tự nhiên có ưu điểm là là m nhanh nhất và đơn giản nhất, chỉ cần sấy tóc là được, nhưng lại có một chỗ xấu, là dễ dà ng bị rối.
Vu Minh há»i:
- Váºy theo sếp, tóc tôi thuá»™c loại nà o?
- Cáºu...thuá»™c loại tóc tá»± nhiên thôi.
Äá»— Thanh Thanh nói:
- Tuổi cáºu nhìn qua vẫn khá trẻ, không thÃch hợp mặc vest, nó quá thà nh thục. cáºu cần mặc sao cho cá tÃnh, tá»± nhiên sao để phù hợp tÃnh cách cá»§a lứa tuổi nà y.
Sấy khô quần áo xong, Vu Minh mặc áo sÆ¡ mi cao cổ, phối hợp vá»›i má»™t chiếc quần bò, tóc tá»± nhiên rá»§ xuống hai bên. Äá»— Thanh Thanh xem xét hai bên nói:
- Vu Minh, vá»›i dáng ngưá»i cá»§a anh thì nên mặc áo lông.
- Tôi không có áo lông, đợi chút, tôi có điện thoại.
Vu Minh nghe điện thoại:
- Alo.
- Tôi là nhân viên chuyển phát nhanh, xin hãy mở cá»a.
Tiếng Anh.
Vu Minh kinh ngạc, mở cá»a. Má»™t cô gái nước ngoà i xinh đẹp chừng hai mươi tuổi, trên sà n nhà để má»™t thùng gỗ lÆ¡Ìn. Cô gái đưa tá»›i má»™t cái máy máºt mã nói:
- Má»i anh nháºp máºt mã để xác nháºn đã thu hà ng.
Cô ta là m sao mà biết hắn đang ở nhà ?
Vu Minh vá»™i và ng kiểm tra, sau đó nháºp máºt mã và o. Cô gái nhìn thoáng qua rồi gáºt đầu:
- Hoan nghênh anh lần sau lại mua hà ng.
Äá»— Thanh Thanh há»i:
- Cái gì váºy?
Vu Minh đóng cá»a lại, mở ra thùng nói:
- Là tổ chức đưa đồ đến.
- Wow.
Äá»— Thanh Thanh nhìn mấy thứ đồ trong thùng thì kinh ngạc đến ngây ngưá»i.
Vu Minh vội nói:
- Sếp, mấy thứ nà y không thể bị ngưá»i bên ngoà i biết.
- Äôi già y đẹp quá.
Äá»— Thanh Thanh lấy ra má»™t đôi quân dụng già y, khen:
- Là dùng da tinh khiết là m thà nh.
- ...
Vu Minh cúi đầu nhìn và o trong thùng, bên trong nhiá»u đồ tốt như váºy, tại sao cô lại kinh ngạc chỉ vì má»™t đôi già y không coÌ hà mlượng kỹ thuáºt… như váºy?
Äá»— Thanh Thanh nói:
- Vu Minh, có già y dà nh riêng cho phái nữ không? Giúp tôi mua một đôi.
- ÄÆ°á»£c.
Vu Minh đổ mồ hôi. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äá»— Thanh Thanh nhìn lướt qua đồ váºt ở trong thùng, sau đó quay trở lại nghiên cứu đôi già y da có phải là dùng da tháºt là m thà nh hay không. Vu Minh bê thùng đến phòng cá»§a hắn, mấy thứ nà y cÅ©ng không phải là hà ng cấm trong hà ng cấm. Bao tay Ä‘iện, đạn khói, kÃnh nhìn ban đêm, kÃnh viá»…n vá»ng quân dụng, máy chụp ảnh hồng ngoại, bình dưỡng khà mini, máy quay phim, chÃch Ä‘iện.
Mặt bên ngoà i bao tay Ä‘iện giống như cái bao tay bình thưá»ng, nhưng mà ở phần vị trà nắm tay có má»™t miếng kim loại, má»™t khi áp lên trên cÆ¡ thể ngưá»i, sẽ phóng ra dòng Ä‘iện có cưá»ng độ lá»›n, Vu Minh cầm đôi bao tay cất và o cặp táp. Bình dưỡng khÃ, máy quay phim không cần dùng đến. Máy chụp ảnh hồng ngoại dùng để thay thế máy chụp ảnh bình thưá»ng cá»§a hắn. KÃnh nhìn ban đêm cÅ©ng không có cÆ¡ há»™i dùng, kÃnh viá»…n vá»ng chỉ lá»›n bằng lòng bà n tay, hắn cất tiếp và o cặp táp. ChÃch Ä‘iện cÅ©ng váºy. Äạn khói...Hình như hắn chỉ đặt hà ng hai viên đạn khói, tại sao trong thùng lại có bốn viên? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh tìm trong thùng, lấy ra một tỠhóa đơn tiếng Anh. Ở dòng cuối cùng có viết: Quà tặng, hai viên lựu đạn M67 kiểu Mỹ.
Cái Ä‘áºu xanh rau muống, Vu Minh đổ mồ hôi như mưa, hắn là má»™t ngưá»i dân lương thiện, hắn chưa bao giá» mua má»™t khẩu súng má»™t viên đạn nà o, tháºm chà ngay cả dao cắt móng tay cÅ©ng không mua, tại sao lại có ngưá»i tặng cho hắn hai trái lá»±u đạn tháºt? Cả ngưá»i Vu Minh Ä‘á»u toà n là mồ hôi lạnh, cầm lá»±u đạn nhét và o trong tá»§ quần áo, lại thấy không thÃch hợp, mang ở trên ngưá»i cà ng không thÃch hợp. Hay là giấu ở gầm giưá»ng? Có khi nà o hắn Ä‘ang ngá»§ mÆ¡ thì bị nổ bay không?
Vu Minh luống cuống tay chân gá»i Ä‘iện thoại:
- Diệp Chiến, anh có rảnh không?
- Không rảnh.
Diệp Chiến tiếp tục ngá»§, nhìn qua đồng hồ, vẫn chưa tá»›i tám giá».
- Anh hai Æ¡i, có ngưá»i đưa đến má»™t đám hà ng hóa, còn tặng kèm hai trái lá»±u đạn.
Diệp Chiến giáºn dữ:
- Con em nó, ông đây mua hà ng tới n lần rồi, như thế nà o lại không phát hiện có quà tặng kèm?
Vu Minh cưá»i khổ:
- Hay để tôi tặng cho anh.
- Bây giá» tôi Ä‘ang ở nước ngoà i, cáºu cứ giữ lại chÆ¡i hai ngà y Ä‘i đã.
Vu Minh há»i:
- Váºy tôi nên để chá»— nà o?
- Mang theo trên ngưá»i, hoặc là giấu ở chá»— nà o đó...
Diệp Chiến nghĩ lại, hình như Vu Minh thực sự không có biện pháp xỠlý hai trái lựu đạn nà y. Diệp Chiến nói:
- Như váºy Ä‘i, trước hết cáºu hãy mang theo nó, tôi sẽ liên hệ vá»›i bạn tôi để lấy hà ng.
26.06.2015
Chương 143.2
Quà tặng
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Váºy thì nhanh lên a.
Vu Minh nói.
- Biết rồi.
Diệp Chiến cúp điện thoại.
Vu Minh suy nghÄ© má»™t lúc, cầm hai tá» giấy báo gói lá»±u đạn lại. Sau đó hắn chúng nhét và o cặp táp. Giống như có chút tá»± lừa dối chÃnh mình. Mang theo trên ngưá»i? Anh muốn đùa giỡn cái gì a? Nói chung là cứ vứt trên xe thôi.
Äá»— Thanh Thanh nói:
- Ra đây đi.
Vu Minh xách cặp táp Ä‘i ra, Ä‘i giầy theo như yêu cầu cá»§a Äá»— Thanh Thanh. Äá»— Thanh Thanh quan sát hai bên, vô cùng hà i lòng nói:
- Rất tốt, cáºu hãy Ä‘i soi gương xem.
Vu Minh đứng trước tấm gương ở cá»a phòng Äá»— Thanh Thanh ngắm mình, cảm thấy cÅ©ng khá được, tuy tùy ý nhưng vẫn có ná»™i hà m. Äá»— Thanh Thanh lại nói:
- Quan trá»ng nhất là không cần phải để ý mặc gì, nên mặc như thế nà o để nhìn đẹp mắt, mà là phải có sá»± tá»± tin. Biết chá»n lá»±a quần áo để mặc cho phù hợp.
Vu Minh mặc áo khoác, Äá»— Thanh Thanh cà ng hà i lòng nói:
- Äây má»›i là phong cách cá»§a chÃnh cáºu, chỉ tiếc là quần bò quá cứng, mà u sắc hÆ¡i Ä‘áºm, nhưng mà có thể nhìn được.
Ở chung lâu như váºy, rốt cục thì Vu Minh đã phát hiện cái Ä‘iểm mạnh thứ hai cá»§a Äá»— Thanh Thanh, biết cách phối hợp quần áo. Äiểm mạnh đầu tiên là có khả năng giao tiếp tốt.
…
Vu Minh lên xe, xem đồng hồ, Ä‘iá»u chỉnh kÃnh chiếu háºu, sau đó Ä‘em hai trái lá»±u đạn đặt ở bên trong má»™t cái há»™p nhá», Ä‘em há»™p cất và o trong ngăn kéo nhá» cá»§a ô tô. May mắn quà tặng là lá»±u đạn, ngá»™ nhỡ quà tặng là ống phóng rốc két thì là m sao bây giá»? Mấy cái tên gian thương nà y, vá» sau lúc nà o bà n chuyện buôn bán vá»›i bá»n hắn nhất định phải nói cho rõ rà ng, đừng có tặng quà cho hắn. Phi Miêu đáng thương cÅ©ng không cách nà o lưá»ng được rằng Vu Minh không há» có má»™t chá»—, má»™t nÆ¡i an toà n nà o có thể gá»i đồ váºt phi pháp. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bởi vì bị trá»… thá»i gian, trên đưá»ng Ä‘i lại gặp kẹt xe, lúc Vu Minh đến khách sạn đã là chÃn giá». Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh nhìn thá»i gian rồi bước nhanh Ä‘i hướng thang máy, Ä‘i đến tầng 20. Tầng 20 là phòng há»p, có các loại phòng há»p lá»›n nhá», hÆ¡n nữa còn có nhiá»u phòng há»™i nghị Ä‘a chức năng.
Thang máy mở ra, Trương Dạ Nam cùng hai ngưá»i bảo tiêu nước ngoà i đứng ở cá»a thang máy. Vừa thấy Vu Minh Ä‘i ra, bảo tiêu ngăn lại:
- Xin lỗi quý khách, hôm nay phòng đã được bao hết.
Vu Minh chỉ và o Trương Dạ Nam nói:
- Tôi là bạn của cô ấy.
Trương Dạ Nam nhìn Vu Minh:
- Vu Minh, cáºu tá»›i xem náo nhiệt hả?
Vu Minh cưá»i:
- Kiếm miếng cơm ăn chứ sao.
Hắn không mang lá»±u đạn là quyết định chÃnh xác. Dưá»ng như Vu Minh quên rằng nếu Trương Dạ Nam có thể kiểm tra ngưá»i hắn, đương nhiên cÅ©ng sẽ kiểm tra xe cá»§a hắn.
- Äừng nói giỡn.
Trương Dạ Nam nói:
- Quen biết là quen biết, nhưng đây là việc đứng đắn.
Vu Minh lấy ra thẻ ID lâm thá»i:
- Tôi cũng đến là m việc đứng đắn.
Hai gã bảo vệ nước ngoà i thấy thẻ ID thì sá»ng sốt, má»™t tên bảo vệ xem xét thẻ ID, nhìn thấy tin tức, láºp tức đổi giá»ng tôn kÃnh nói:
- RRY, R.
- ...
Trương Dạ Nam kéo Vu Minh lại há»i:
- Äây là chuyện gì váºy?
- Công ty Vale thuê công ty của chúng tôi.
Vu Minh trả lá»i:
- Là m ngưá»i hướng dẫn cùng phiên dịch.
- À!
Như thế thì có thể hiểu được, nhưng mà trong giá»ng nói cá»§a hai gã bảo vệ có vẻ tôn kÃnh quá mức. R có ý nghÄ©a là ngà i, má»™t nghÄ©a khác là thá»§ trưởng, nghe qua há» xưng hô giống như là nghÄ©a phÃa sau. HÆ¡n nữa má»—i ngưá»i Ä‘á»u phải trải qua quá trình kiểm tra có kim loại trên ngưá»i hay không, nhưng Vu Minh lại không phải kiểm tra? Trương Dạ Nam nói:
- Äi mau lên.
- Lần khác tôi má»i cô ăn cÆ¡m.
Vu Minh hô má»™t câu, Ä‘em giấy chứng nháºn Ä‘eo ở trước ngá»±c, hướng phòng há»p Ä‘i đến. Cá»a phòng há»™i nghị còn có hai gã bảo vệ, sau khi nghiệm chứng thẻ ID, má»™t bảo vệ đẩy cá»a ra. Vu Minh tiến và o há»™i trưá»ng, tham dá»± há»™i nghị nhân viên đưa mắt nhìn Vu Minh, cuối cùng Vu Minh cÅ©ng gặp được Pedro, hắn khoảng chừng ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, nhìn có vẻ tà i giá»i. Pedro nhìn Vu Minh gáºt gáºt đầu, sau đó tiếp tục nói:
- Äiểm mấu chốt trong đà m phán cá»§a chúng tôi là chỉ chấp nháºn thanh toán hoà n toà n trong vòng tám năm...
Vu Minh đánh giá phòng há»p, rèm cá»a sổ bị kéo kÃn lại, không có cá»a thông gió. Vu Minh ngồi xuống trên ghế ở vòng ngoà i cá»§a bà n há»™i nghị, sau đó lại đứng lên, lại ngồi xuống, lại đứng lên. Má»i ngưá»i quay đầu xem Vu Minh, Vu Minh đưa tay ra dấu im lặng, ý bảo Pedro nói tiếp. Vu Minh lấy ra má»™t cái ghế dá»±a khẽ đặt ở trên bà n há»™i nghị. Sau đó leo ngưá»i đứng trên ghế, tay trái chống và o đèn treo trên đỉnh trần, đẩy ra má»™t khối xi măng, đưa tay phải và o trong. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»i ngưá»i nhìn Vu Minh, Vu Minh nhảy xuống ghế dá»±a, trên tay cầm má»™t chiếc xe Ä‘iá»u khiển đồ chÆ¡i. Chiếc xe đồ chÆ¡i ở bên cạnh đèn treo, lúc Vu Minh ngồi xuống thì phát hiện đèn có chút lạ. Äứng lên cùng ngồi xuống cÅ©ng khó phát hiện ra, trừ phi là xoay ngưá»i qua nhìn. Vu Minh kiểm tra chiếc xe đồ chÆ¡i, trên xe có má»™t tai nghe có thể co duá»—i tá»± nhiên, là m cho tai nghe có thể theo trong khe hở cá»§a đèn treo vươn ra, cÅ©ng không phải là hà ng cao cấp gì. Dưới sá»± há»— trợ cá»§a bảo vệ, phát hiện phòng há»p cách vách là phòng tạp váºt cùng phòng há»p đèn treo chÃnh giữa bị mở má»™t cái động.
Trước khi há»™i nghị bắt đầu, bảo vệ đã bất đầu dò tìm máy nghe trá»™m được lắp đặt trong phòng há»p, cÅ©ng đã kiểm tra đèn treo rồi. Nếu như hắn không Ä‘oán sai, thì ngay tại lúc bảo vệ kiểm tra xong, trước khi há»™i nghị bắt đầu, có ngưá»i đã Ä‘iá»u khiển xe đồ chÆ¡i từ cá»a động Ä‘i và o, tá»›i địa Ä‘iểm thÃch hợp để ẩn nấp. Dù sao cÅ©ng là thuê phòng há»p bình thưá»ng, không có khả năng thá»±c sá»± có thiết bị theo dõi. Tại má»™t số quốc gia Bắc Âu, để đảm bảo an toà n bà máºt bên trong phòng há»p, chỉ cần có bất cứ dụng cụ Ä‘iện tá» nà o hoạt động mà không phải dụng cụ thuá»™c phòng há»p, hệ thống bảo an sẽ láºp tức phát ra cảnh báo.
Nhưng mà sá»± tháºt có giống như những gì Vu Minh đã thấy không?
Há»™i nghị tiếp tục tiến hà nh, Pedro không có giá»›i thiệu Vu Minh cho má»i ngưá»i, cÅ©ng không có ngưá»i nà o tham dá»± há»™i nghị Ä‘i há»i thân pháºn Vu Minh. Vu Minh không quan tâm đến ná»™i dung há»™i nghị, hÆ¡n nữa Vu Minh cÅ©ng không hiểu lắm các từ ngữ chuyên nghiệp mà lÄ©nh vá»±c thương mại cùng tà i chÃnh hay sá» dụng. Và dụ như má»i ngưá»i Ä‘á»u biết A là má»™t trong các trung ương cÆ¡ quan tình báo cá»§a Mỹ. Nhưng lại có bao nhiêu ngưá»i biết tên viết tắt cá»§a đội hải quân lục chiến là gì?
Cái mà Vu Minh để ý là thái độ cá»§a má»i ngưá»i, dưá»ng như tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u táºp trung tinh thần và o trong há»™i nghị, nhưng Vu Minh nhìn ra có mấy ngưá»i không chú ý lắm. Có hai ngưá»i Ä‘ang ở trạng thái má»™ng du. Má»™t cô em căn bản không phải ghi chép lại ná»™i dung, mà là đang vẽ tranh. A? Hắn bị lừa rồi, đây không phải là há»™i nghị trá»ng yếu gì, há»™i nghị lần nà y chẳng qua là má»™t lần lôi hắn- kẻ bảo an vẫn giấu diếm mặt ra để diá»…n luyện mà thôi.
A, có lẽ là Pedro muốn lợi dụng lần diá»…n luyện nà y, để Ä‘em tin tức giả truyá»n Ä‘i ra ngoà i. Mặc kệ là vì chuyện gì thì hắn cÅ©ng xem như kết thúc nghÄ©a vụ, cho nên mấy cái máy nghe trá»™m Ä‘á»u là phù du, mấu chốt là cần có ngưá»i tà i giá»i.
Há»™i nghị chấm dứt, má»i ngưá»i rá»i Ä‘i, ná»a giá» sau sẽ bắt đầu thá»i gian hiệp đà m cùng các công ty có mong muốn hợp tác. Pedro Ä‘i tá»›i trước mặt Vu Minh, cùng Vu Minh bắt tay:
- Hết sức cảm Æ¡n sá»± trợ giúp cá»§a cáºu, năng lá»±c cá»§a cáºu vượt xa so vá»›i tuổi cá»§a cáºu.
- Cám ơn khen ngợi.
Vu Minh khiêm tốn nói:
- Nhưng mà , tôi hy vá»ng Pedro tiên sinh có thể tháºt lòng nói cho tôi biết.
Pedro mỉm cưá»i nghi vấn:
- Hả?
Vu Minh nói:
- Tôi đã nháºn hai mươi nghìn tệ, cho dù váºy ngà i cÅ©ng không nên dùng loại nà y diá»…n luyện bảo an nà y để là m lãng phà thá»i gian cá»§a tôi chứ?
26.06.2015
Chương 144
Vụ án giết ngưá»i liên hoà n.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Hắn phải nhắc nhở đối phương rằng hắn chÃnh là lấy tiá»n công cá»§a Thiết Kiếm, nhưng là chỉ laÌ€m công tác vá» tinh thần mà thôi.
- Ha ha.
Pedro cưá»i cưá»i, nói:
- Giữa trưa tôi má»i cáºu ăn cÆ¡m, để bà y tá» sá»± áy náy cá»§a tôi.
Có nhiá»u tin tức trong lá»i nà y, Pedro không phá»§ nháºn đây là buổi diá»…n luyện bảo an, cÅ©ng không muốn trả thêm tiá»n, nhưng lại bởi vì đã trả công hai mươi ngà n mà tiếp tục nhá» cáºy Vu Minh. Vu Minh nói:
- Không cần, cám ơn. Tôi phải đi rồiđây.
Kế tiếp là đà m phán vá» phương thức thu mua, còn có tin tức thẩm tra vá» công ty, đánh giá tÃn dụng công ty, không có công tác nà o cần giữ bà máºt cả.
Vu Minh Ä‘i vá» phÃa thang máy, Pedro mãnh liệt má»i hắn tham dá»±, chỉ là vì thá» xem năng lá»±c cá»§a hắn sao? Hắn hẳn là rất rõ rà ng Thiết Kiếm á»§y thác giá trị hai mươi triệu đô- la Mỹ. Hắn chỉ là cái khoá an toà n, mà không phải là quỹ bảo hiểm có thể xoay chuyển cà n khôn được. Vu Minh giáºt mình, chẳng lẽ Pedro là muốn dẫn hắn xuất hiện?
Vu Minh gá»i tin nhắn:
- 001, ngưá»i á»§y thác cá»§a tôi là ai?
001 trả lá»i tin nhắn:
- Ban giám đốc của công ty Vale.
Ngưá»i á»§y thác hắn không phải Pedro, Pedro chÃnh là ngưá»i phụ trách cùng hắn liên hệ. A? Nếu đặt giả thiết má»™t cách lá»›n máºt, Pedro là muốn cố ý để lá»™ giá ra ngoà i, váºy hẳn là việc là m rất đơn giản? Trừ phi trong mưá»i hai ngưá»i Ä‘i cùng có ngưá»i giám thị cá»§a công ty Vale.
Vu Minh gá»i tin nhắn:
- Có phải Pedro cũng không biết giá cuối cùng mà Vale muốn đặt ra?
001 trả lá»i:
- Äoà n đội cá»§a Pedro có tác dụng chá»§ yếu là để đánh giá tÃn dụng, tà i sản cá»§a các công ty muốn hợp tác, truyá»n đạt tin tức vá» cÆ¡ sở trả giá, sau đó Ä‘em mấy tin tức nà y truyá»n lại cho tổng bá»™ Vale. Tổng bá»™ sẽ là m ra quyết định cuối cùng, sau đó lại trao quyá»n cho Pedro cùng công ty thÃch hợp nhất ký kết hiệp nghị.
Vu Minh phát tin nhắn:
- Tôi nghi ngỠPedro.
001 nói:
- Lý do.
Vu Minh gá»i lý do Ä‘i. 001 trả lá»i:
- Lý do không hợp lý, khi Pedro 25 tuổi hắn từng tham gia và o vòng lá»±a chá»n cá»§a tổ chức nhưng bị loại bá», nên có lẽ hắn đối vá»›i tổ chức có má»™t chút tò mò. Mặt khác, cha cá»§a Pedro đã nằm trong ban giám đốc, là đại cổ đông lá»›n thứ ba, cÅ©ng là ngưá»i quản lý đã sáng láºp ra công ty Vale, nghi ngá» cá»§a cáºu là sai lầm. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Như váºy có thể hiểu được vì sao Pedro lại tÃn nhiệm ngưá»i cá»§a tổ chức như váºy, và tại sao hắn lại được coi trá»ng. Quả nhiên, chuyện khó khăn nhất vẫn là chuyện vá» con ngưá»i, má»™t hoà i nghi rất có là đã bị má»™t nguyên nhân đánh bại dá»… dà ng. Muốn là m việc tốt, không phải chỉ cần biết nhìn ngưá»i, mà cÅ©ng cần phải có được đầy đủ thông tin nữa, có lẽ chỉ dá»±a và o má»™t chi tiết nà o đó trong cuá»™c sống thì sẽ ảnh hưởng đến phán Ä‘oán cá»§a hắn đối vá»›i ngưá»i khác.
001 nhắn tin tới:
- Pedro rất hà i lòng đối vá»›i cáºu, hÆ¡n nữa hắn hy vá»ng tổ chức có thể tăng lên danh dá»± cho cáºu.
Vu Minh vui vẻ:
- Tôi vẫn cảm thấy Pedro là má»™t ngưá»i hiá»n là nh, vô cùng thiện lương.
001 trả lá»i:
- Tôi nói cho hắn biết, ngưá»i bên ngoà i không thể can thiệp và o tổ chức. Danh dá»± cá»§a cáºu là do cống hiến cá»§a cáºu quyết định, Ä‘á»u không phải là bởi vì cố chá»§ yêu thÃch mà quyết định.
Con em nó, ông mà y thá», ngà y mà hắn được lên là m chá»§ tịch rồi, nhất định phải chÆ¡i chết cái tên khốn nà y. Còn bây giá» mình chỉ là Bạch Ngân, thì... Vu Minh chỉ có thể phẫn ná»™ cất Ä‘iện thoại, Ä‘em thẻ ID tháo xuống bá» và o vÃ.
- Vu Minh?
Annie Ä‘ang đỡ má»™t ông già ra khá»i thang máy, kinh ngạc nhìn Vu Minh:
- Tại sao anh lại ở đây?
Vu Minh liá»n nói dối:
- Giá»›i thiệu má»™t chút, đây là Trương Dạ Nam. Annie, là cá»§a bạn há»c trung há»c cá»§a tôi, anh tá»›i đây Ä‘i dạo.
Trương Dạ Nam nhìn Vu Minh, trên nguyên tắc mà nói hai ngưá»i là bạn bè.
Trương Dạ Nam không muốn là m Vu Minh phải xấu hổ, liá»n bắt tay vá»›i Annie:
- Xin chà o.
Annie muốn khóc, ngà y hôm qua nhìn Vu Minh cảm giác cuá»™c sống cá»§a hắn cÅ©ng tốt, không nghÄ© tá»›i hắn lại tìm bạn gái già như váºy, chẳng lẽ công việc cá»§a hắn cÅ©ng do bà cô nà y giá»›i thiệu? NghÄ© là nghÄ© như váºy, nhưng mặt ngoà i Annie rất bình tÄ©nh giá»›i thiệu:
- Äây là chú cá»§a tôi, tá»›i đây vì công việc.
- Xin chà o.
- Chà o.
Chú cá»§a Annie gáºt gáºt đầu.
Annie nói:
- Chúng tôi còn có việc, lúc khác sẽ gá»i Ä‘iện thoại cho anh.
- Ừ.
Annie đi và i bước quay đầu lại nhìn, thấy Trương Dạ Nam đang khoát một tay lên bả vai Vu Minh, mặt sát mặt, cô cảm thấy xót xa cho Vu Minh.
Trương Dạ Nam kỠsát và o tai Vu Minh nói:
- Cáºu vá»›i công ty Vale có chuyện gì xảy ra? Cáºu đừng nói vá»›i tôi những thứ vô nghÄ©a, tôi há»i Äá»— Thanh Thanh rồi, Äá»— Thanh Thanh nói là cáºu đã nháºn á»§y thác cá»§a ai đó, giá trị năm trăm ngà n, cáºu đã nói dối rồi còn nói thái quá như váºy? Năm trăm ngà n? Cáºu tháºt lòng muốn, công ty ngưá»i ta cÅ©ng ngại trả cho cáºu. Äây là công ty Vale, là má»™t trong ba khu má» lá»›n cá»§a thế giá»›i đấy.
Vu Minh kiên nhẫn nói:
- Cảnh sát Trương, tôi không phá»§ nháºn là chúng ta thưá»ng xuyên gặp nhau má»™t cách tình cá». Nhưng cô hãy nhá»› lại giùm, có lần nà o mà tôi không sắm vai nhân váºt chÃnh nghÄ©a đâu?
Trương Dạ Nam nói:
- Tôi cho rằng má»—i lần có sá»± xuất hiện cá»§a cáºu, thì Ä‘á»u dá»± báo là sẽ có việc phát sinh.
- Cô Ä‘ang nói vá» Conan à , là cái thằng mà đi đâu cÅ©ng gặp được ngưá»i chết phải không.
Vu Minh nói:
- Cảnh sát Trương, tháºt sá»± là tôi đã nháºn được á»§y thác, nhưng là ná»™i dung á»§y thác nà y liên quan đến việc riêng tư cá»§a ngưá»i ta. Tôi mà nói cho cô biết, thì tôi cÅ©ng không có chút đạo đức nghá» nghiệp nà o cả, vá» sau còn có ai muốn á»§y thác tôi nữa.
Trương Dạ Nam nghĩ rằng hắn nói cũng rất có lý, nói:
- Váºy cáºu muốn cam Ä‘oan rằng, nếu cáºu phát hiện dấu vết nà o có khả năng Ä‘e dá»a an toà n cá»§a má»i ngưá»i, cáºu phải báo cho tôi biết đầu tiên.
- Tôi biết rồi.
Vu Minh nói:
- Váºy tôi Ä‘i vá» trước.
Trương Dạ Nam há»i:
- Cáºu có lái xe không?
- Có.
- Chở tôi đến một nơi.
Trương Dạ Nam nói:
- Xe của tôi để lại cho cấp dưới dùng.
- ...
Má»™t hà ng mồ hôi lạnh từ trán Vu Minh chảy xuống, hôm nay tâm tư cá»§a hắn giống như bị ngưá»i ta nhìn thấu váºy, mà còn chưa phải dùng tá»›i bà i đâu, vì trong ngăn kéo cá»§a hắn còn cất hai trái lá»±u đạn má»›i chết chứ.
- Sao?
Trương Dạ Nam nói:
- Äã xảy ra má»™t vụ chết ngưá»i, trong cục báo tôi nhà nh Ä‘i qua. Có vấn đỠgì không? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Không có!
Vu Minh cưá»i.
…
Hai ngưá»i lên xe, trong lòng Vu Minh tuy khẩn trương muốn chết, nhưng mặt ngoà i lại rất bình tÄ©nh cùng Trương Dạ Nam nói chuyện phiếm. Trương Dạ Nam lấy ra má»™t cây thuốc lá, báºt lá»a hoà i mà không đốt được, bắt đầu tìm kiếm cái báºt lá»a ở trên xe, Vu Minh vá»™i và ng lấy ra báºt lá»a trong túi đưa tá»›i, cô muốn hù chết ngưá»i a. Trương Dạ Nam cầm lấy cái báºt lá»a há»i:
- Cáºu cÅ©ng hút thuốc à ?
- Tôi không hút cái nà y.
Vu Minh mang ra một hộp xì gà :
- Tôi hiện tại hút xì gà .
- Ha ha.
Trương Dạ Nam cưá»i nói:
- Là thứ tốt a, cho tôi một cây.
Äang lúc chỠđèn xcáºu đèn Ä‘á», Vu Minh đưa má»™t cây cho Trương Dạ Nam, sau đó cầm lấy Ä‘iếu xì gà còn lại cá»§a hắn lần trước, dùng gạt tà n là m rÆ¡i bá»›t tro tà n sau đó đốt xì gà lên. Trương Dạ Nam nhả khói ra nói:
- Không được rồi, chưa đủ lượng.
- Bớt hút thuốc một chút đi.
Vu Minh nói:
- Cô đã ba mươi tuổi rồi còn không có bạn trai.
Trương Dạ Nam đổ mồ hôi:
- Là m sao cáºu biết được tôi ba mươi tuổi rồi?
- Cấp dưới của cô nói.
Vu Minh nói:
- Bá»n há» mua bánh ngá»t chúc mừng sinh nháºt cho cô, kết quả là cô Ä‘em bá»n há» Ä‘uổi Ä‘i. Thá»±c sá»± nhìn không ra, cảnh sát Trương tuy rằng có bá» ngoà i khô cằn nhưng trong lòng còn có trái tim cá»§a phụ nữ.
Vu Minh nói chuyện phiếm cùng Trương Dạ Nam có vẻ thoải mái, Trương Dạ Nam cÅ©ng không thèm để ý. Vu Minh khi cần tìm hiểu những tri thức vá» Ä‘iá»u tra hình sá»±, thưá»ng xuyên má»i Trương Dạ Nam Ä‘i ăn cÆ¡m, Trương Dạ Nam cÅ©ng xem như má»™t ná»a thầy cá»§a Vu Minh, mà Trương Dạ Nam cÅ©ng có má»™t Ãt lá»i không muốn nói vá»›i cấp dưới, ngược lại có thể nói vá»›i Vu Minh.
Trương Dạ Nam không nói lá»i nà o, phun ra và i vòng khói nói:
- Äá»i ngưá»i a, có mấy lần ba mươi tuổi đâu?
- ...
Vu Minh không nháºn xét gì vá» lá»i nà y.
- Vu Minh, lại qua mấy tháng nữa, tôi sẽ chuyển qua là m việc công văn.
- Äây là chuyện tốt a, chÃn giá» sáng má»›i là m việc, sáu giá» chiá»u là được vá» rồi, còn được thêm hai ngaÌ€y nghỉ nữa.
Trương Dạ Nam nói:
- Cấp dưới cá»§a tôi còn chưa biết chuyện nà y, tháºt khó để nói bá»n há» biết.
Vu Minh cưá»i:
- Có lẽ bá»n hỠước gì cô Ä‘i, cô Ä‘i rồi vị trà đó liá»n để trống.
Trương Dạ Nam nghĩ lại:
- Giống như rất có lý. Äến rồi, cáºu dừng xe ở phÃa trước là được.
Äây là má»™t cái quán ăn, bên ngoà i nhà hà ng được giăng tuyến cảnh giá»›i, Vu Minh xuống xe Ä‘i theo và i bước. Trương Dạ Nam quay đầu lại nói:
- Cáºu không thể Ä‘i và o.
Vu Minh chỉ có thể từ bá» lòng hiếu kỳ, chuẩn bị quay lại xe, nhưng nghe được quần chúng xung quanh bà n tán và i câu. Hắn hÆ¡i kinh ngạc, quyết định chen đến mặt trong để nhìn xem. Má»™t cái bà n, trên bà n vẽ mà u trắng tuyến, hiển nhiên là vị trà ngưá»i chết, trên bà n chỉ có má»™t chén đồ ăn, má»™t chai rượu Ä‘á». Hai ngưá»i đà n ông đứng má»™t bên Ä‘ang bị cảnh sát lấy lá»i khai. Còn có ngưá»i phục vụ, đầu bếp… Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh hô:
- Cảnh sát Trương, Cảnh sát Trương.
Trương Dạ Nam đi ra:
- Lại là m sao váºy? Sao cáºu còn chưa vá»?
Vu Minh nói:
- Tôi muốn và o xem.
- Không được.
Vu Minh nói:
- à kiến của tôi khả năng có thể giúp cô.
Trương Dạ Nam nhìn Vu Minh một lúc lâu, vẫy tay ra hiệu rồi đi và o trong:
- Không nên đụng và o bất cứ thứ gì tại hiện trưá»ng.
Ngưá»i cảnh sát đứng ở bên ngoà i kéo lên tuyến cảnh giá»›i, Vu Minh Ä‘i và o nhà hà ng, nhìn trên bà n má»™t cái rồi kinh hãi lùi lại má»™t bước. Trương Dạ Nam há»i:
- Như thế nà o?
- Mưu sát.
- Nhảm nhÃ.
- Cái nà y... rất giống vụ án giết ngưá»i trong chương trình 'Tôi là thám tá»' và o mấy ngà y hôm trước.
Vu Minh giải thÃch:
- Äiểm giống nhau là đá»u có món bò rau trá»™n, còn có chai rượu Ä‘á», ngưá»i chết là ai váºy?
Trương Dạ Nam há»i:
- Ngưá»i chết là ai?
- Ngưá»i chết tên là Má»— Má»—.
Nhân viên cảnh sát báo cáo nói:
- Là ngưá»i dẫn chương trình cá»§a đà i truyá»n hình, hình như gần nhất hắn đã dẫn má»™t chương trình rất được yêu thÃch, gá»i là “Tôi là thần thámâ€.
Trương Dạ Nam rùng mình, quay đầu lại xem Vu Minh, Vu Minh khiêm tốn cưá»i cưá»i. Trương Dạ Nam nói:
- Tôi chỉ biết, nhìn thấy cáºu khẳng định không có chuyện tốt là nh gì.
Äiá»u nà y có nghÄ©a là Vu Minh không nói sai, không chỉ có như thế, còn ý nghÄ©a là đây không phải má»™t vụ án giết ngưá»i bình thưá»ng. Trong các vụ án giết ngưá»i bình thưá»ng, tên giết ngưá»i thưá»ng lá»±a chá»n phương pháp an toà n nhất, đơn giản nhất để giết chết ngưá»i bị hại. Mà tên giết ngưá»i trong vụ nà y hiển nhiên là thuá»™c vá» má»™t loại tình huống khác: Biến thái. Loại tình huống nà y ý nghÄ©a là sẽ còn có nhiá»u ngưá»i bị giết nữa.
Trương Dạ Nam láºp tức liên lạc vá»›i đà i truyá»n hình, đà i truyá»n hình nói rằng, hai tuần lá»… trước, đạo diá»…n chương trình “Tôi là thần thám†đã gặp tai nạn, hắn lái xe rá»›t xuống hồ nước, khi tìm thấy thì hắn đã chết rồi, kết quả khám nghiệm cá»§a cảnh sát là do ngoà i ý muốn. Trương Nam Dạ mượn má»™t cái máy tÃnh, bắt đầu tìm tòi chương trình “Tôi là thần thámâ€. Bá»—ng nhiên cô phát hiện, có má»™t kỳ chương trình là có ngưá»i đã cố ý chế tạo sá»± cố ô tô, Ä‘á»u có tình tiết giống nhau là khi xuống dốc thá»i Ä‘iểm thắng xe không ăn, không thể giảm tốc độ khi chạy qua má»™t khúc quanh, Ä‘á»u là lao ra khá»i con lươn, rồi rÆ¡i và o trong hồ.
- Gặp phiá»n toái lá»›n rồi, biết váºy tôi không nên để cho cáºu chở tôi đến.
Trương Dạ Nam vừa nhìn Vu Minh vừa gá»i Ä‘iện thoại, Vu Minh cưá»i gượng, đã là m cảnh sát rồi thì không cần phải mê tÃn như váºy thôi. Trương Dạ Nam gá»i Ä‘iện thoại:
- Cục trưởng, là tôi. Tôi hoà i nghi đây là má»™t vụ án giết ngưá»i liên hoà n...
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 14 15 16 17 »