Vương Bà i
Tác giả: Tác giả: Hà Tả
Số chương: 162
Lần đọc: 92.771
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 12 13 14 ... 17 »
23.06.2015
Chương 120
Tầm bảo.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Từ trong đống lá»™n xá»™n ở phòng bếp, mò ra được sợi dây thừng, Vu Minh vá»›i Mandy Ä‘i đến bên vách núi. Mandy cầm má»™t cái tai nghe đưa cho Vu Minh, Vu Minh liá»n Ä‘eo lên tai. Mandy cảm thấy có chút không đúng, rồi lấy má»™t cái tai nghe khác, Ä‘iá»u chỉnh tần số cho đúng. Vu Minh hổ thẹn vô cùng, hai ngưá»i sau khi kết nối, thỠâm, Vu Minh:
- Rất rõ.
Mandy há»i:
- Vu Minh, anh rất Ãt khi tiếp xúc vá»›i mấy thứ nà y à ?
- Mới chỉ một lần mà thôi.
Vu Minh nói cÅ©ng đúng, lần đó là Diệp Chiến đưa thiết bị cho công ty Tinh Tinh Ä‘iá»u tra vụ Chân Nhái, nhưng thiết bị cÅ©ng Ä‘iá»u chỉnh ổn hết rồi. Vu Minh cÅ©ng không biết là tần suất cá»§a vô tuyến Ä‘iện có bao nhiêu loại, trong đó còn có những dạng sóng cá»±c ngắn có thể xuyên qua váºt chất để kết nối.
Mandy cưá»i:
- Xem ra lần nà y tôi phải là m cô giáo, để dạy cho chà ng cao bồi nà y một lớp mới được. Tôi xuống đây.
Dây thừng buộc chặt ở bên hông Mandy, hai tay cô nà ng nắm chặt dây thừng, nhảy dần xuống, lúc thì kéo nhanh, lúc lại sang trái phải để tuần tra.
Vu Minh há»i:
- Thế nà o?
Hắn cảm giác khá là nhà m chán.
Mandy:
- Tạm thá»i còn chưa phát hiện gi cả.
- Dây thừng dà i 50m, tôi đoán nó nằm trong khoảng 35m thôi.
Mandy há»i:
- Vì sao?
- Cái nà y quan trá»ng là do váºt phẩm mấu chốt trong thầnm iếu, sau đó xác định vị trà đại khái cá»§a nó. Mà không xác định được vị trà thì sao tìm kiếm được. Quan trá»ng hÆ¡n nữa, nếu mà xuống nữa, thì tôi sợ là không kéo được.
- Ha ha!
Mandy cưá»i:
- Tôi sẽ tự mình lên… à , thấy rồi.
Vu Minh:
- Mandy, tôi muốn lên giưá»ng vá»›i cô.
- Cái gì?
Mandy sá»ng sốt má»™t giây.
- Nếu cô không đồng ý, tôi sẽ cắt đứt dây thừng.
Vu Minh uy hiếp.
Mandy há»i:
- Vu Minh, có phải có ngưá»i quanh đó không?
- Äúng, lên giưá»ng.
Vu Minh trả lá»i.
- Mấy ngưá»i?
- Hai ngà y nay tôi vẫn luôn để ý cô, nhưng không biết nên nói thế nà o.
Lá»i nà y thá»±c là không được tá»± nhiên.
- Vị trà cá»§a bá»n há»?
Vu Minh cưá»i gượng, nói:
- Mandy, tôi không biết nên nói thế nà o, nhưng mà dù sao thì tôi thÃch cô. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Anh biết dùng súng không?
- ………
Vu Minh nghĩ một chút rồi bất đắc dĩ nói:
- Tôi còn là xỠnam.
- Ha ha.
Mandy bị chá»c tá»›i mức nhịn không được cưá»i phá lên:
- ÄÆ°á»£c rồi xá» nam, tôi xá» lý cho, anh kéo tôi lên Ä‘i.
Monbi ra điệu bộ:
- Ổn định.
Monni gáºt đầu.
Hai ngưá»i cầm súng, ngồi ở sau hai tảng đá hai bên, trước tiên cần phải giám thị Vu Minh vá»›i Mandy. Bởi lý luáºn cá»§a bá»n há» rất đơn giản, bá»n há» cÅ©ng không tin là Vu Minh may mắn nhặt được khối thứ nhất, mà có khối thứ nhất rồi thì theo quy luáºt sẽ nhặt được khối thứ hai.
Mandy xuất hiện, hai ngưá»i cầm chặt súng trong tay. Mandy Ä‘i lên, đột nhiên nhảy lên ngưá»i Vu Minh, cưỡi trên ngưá»i hắn, sau đó đưa tay rút thắt lưng cá»§a hắn. Hai ngưá»i hôn nhau tháºt sâu, Mandy đưa hai tay và o trong áo cá»§a Vu Minh. Monbi là m thá»§ thế, hai ngưá»i bá»n há» cháºm rãi tá»›i tiến gần. Äá»™t nhiên má»™t âm thanh trầm thấp vang lên, má»™t viên đạn từ phÃa vị trà cổ áo sÆ¡ mi cá»§a Vu Minh bắn ra, trúng thẳng và o Monni.
Mandy ôm Vu Minh lăn một vòng, tránh vỠsau tảng đá. Monbi bắn lên đá, sau đó Mandy đột nhiên ngẩng đầu lên, bắn một phát trúng thẳng Monbi.
Mandy cầm súng đút và o bên hông, nhìn Vu Minh:
- Xong rồi.
Vu Minh hÃt môt hÆ¡i:
- Cô tháºt là thuần thục.
Mandy sá»ng sốt, giải thÃch:
- Anh đừng hiểu nhầm, tôi không phải là ngưá»i tùy tiện, những cái nà y chỉ là nhìn trên phim ảnh mà thôi. HÆ¡n nữa tôi là tÃn đồ theo đạo Thiên Chúa đó nha,
- Tôi…
Vu Minh cháºm rãi nói:
- Tôi nói là cô dùng súng thuần thục a.
- Ừm…
Mandy phát hiện mình không còn gì để nói rồi.
Vu Minh:
- Tôi thấy thế nà y hơi xấu hổ.
- Tôi cũng cho là như thế.
Mandy cầm cái nón cao bồi đội lên đầu mình, sau đó nhìn hai anh em nhà Mon:
- Tôi đi giao khối sắt đây.
Vu Minh nhắm mắt quay vỠchỗ cũ, sau đó kéo quần áo tỠtế lại, rồi nhìn anh em nhà Mon:
- Không phải là tôi cố ý ném mấy ngưá»i ở dã ngoại nà y đâu, mà tôi không kéo nổi.
Vu Minh cầm hai khẩu súng Ä‘i vá».
….
Mandy từ nhà ăn Ä‘i ra, Vu Minh đã vá» tá»›i háºu viện, cầm súng nhắm má»™t chai co ca ở ngoà i mưá»i mét. Mandy Ä‘i tá»›i nói:
- Vừa má»›i bắt đầu thì dùng hai tay nắm súng, hai chân đứng hÃnh chữ bắt, hÆ¡i khom ngưá»i, thân trên thẳng, tay trái khép chặt thắt lưng, thân thể tạo thà nh má»™t góc 70-80 độ vá»›i mục tiêu…
Bóp cò, Vu Minh nhìn ngó:
- Äâu rồi?
- Trước hết phải Ä‘iá»u chỉnh độ nhạy cá»§a cò súng đã.
Mandy cà m súng, sau đó Ä‘iá»u chỉnh tư thế.
Vu Minh cầm súng, ngắm, bóp cò, miss !!!
Mandy:
- Trong khi bắn, cần phải khống chế hô hấp từ một đến hai giây.
Nghe cô giáo Mandy dạy, chai coca bay mất, Vu Minh đắc ý cưá»i:
- Tôi là tay súng thiện xạ, tôi Ä‘i lấy thêm Ãt đạn đây.
Mãnh hổ cÅ©ng hà o phóng, đưa hết lượng đạn chuẩn bị cho ba mươi ngưá»i đưa cho Vu Minh. Vu Minh bắt đầu luyện bắn súng, có chút thiên phú, thá»i gian lại ngắn, nên thà nh tÃch bình thưá»ng. Mandy cầm má»™t lon co ca, ngồi ở má»™t bên nhìn Vu Minh luyện bắn.
Mandy:
- Cá»™ng sá»±, có muốn há»c thuáºt phòng thân cÆ¡ bản không?
- ÄÆ°á»£c a.
Vu Minh trả lá»i, có thể danh chÃnh ngôn thuáºn đụng chạm vá»›i mỹ nữ rồi.
5 giây sau, Vu Minh ngã xuống đất, giá»ng nói như rÃt lên:
- Äứng tá»›i a…
- Lần nà y là anh váºt tôi nà o.
Mandy
5s sau, Vu Minh ngã xuống đất, khẽ kêu lên:
- Lừa đảo a…
…
Mandy một tay chống nạnh, bất đắc dĩ nói:
- Tôi không nhúc nhÃch, chỉ là anh tá»± sẩy chân thôi mà .
Vu Minh cầm tay Mandy, đứng lên:
- Tôi thấy tốt nhất vẫn nên táºp súng thôi… Tôi nghỉ chút đã.
Mandy đỡ Vu Minh dáºy há»i:
- Cá»™ng sá»±, anh chưa bao giá» nháºn được huấn luyện ở phương diện nà y à ?
- Không có, trưá»ng há»c không cho đánh nhau.
Cái nà y sao trách mình được đây.
- Váºy những phương diện váºn động khác thì sao?
Vu Minh:
- Äại há»c trong nước Ä‘á»u đã bá» Ä‘i việc chạy dà i 5 km rồi, tôi vẫn luôn tuân thá»§ quy định trưá»ng há»c, cho nên chỉ chạy 500m, sau đó Ä‘i 4km.
- Ửm… tôi thấy anh nên bắt đầu rèn luyện thân thể đi thôi.
Mandy rất uyển chuyển biểu đạt ý kiến của mình.
- Lần nà y quay vá» trong nước, tôi nhất sẽ rèn luyện tăng sức khá»e.
Vu Minh tùy tiện đỡ một câu.
Mandy cưá»i:
- Cá»™ng sá»±, tôi vừa sá» phải dây chuyá»n cá»§a anh, có thể cho tôi xem không?
Vu Minh cầm ra má»™t ngá»c bá»™i dây tÆ¡ mà u hồng, Mandy lắc đầu. Vu Minh chuẩn bị lấy mặt đát thì Mãnh hổ xuất hiện:
- Bá»n hỠở đâu? Chuẩn bị mưa rồi.
Vu Minh đứng lên:
- Bên nà y.
Mandy vá»— vai Vu Minh:
- Anh nghỉ đi.
- ………………..
Vu Minh rất hiểu chuyện, Mandy cùng Mãnh hổ má»—i ngưá»i khiêng má»™t ngưá»i, đưa bá»n há» và o trong thần miếu, 5 phút sau, mưa to tầm tã.
…
Tráºn mưa nà y vô cùng mãnh liệt, má»i ngưá»i cùng vá» thần miếu. Ở phÃa sau háºu viện bắt đầu phÆ¡i quần áo. Maria phóng khoáng vô cùng, trá»±c tiếp cởi sạch, chỉ để lại đồ lót. Vu Minh ngồi ở trong phòng minh, uống lon co ca cuối cung, Ä‘ung đưa hai chân mà nhìn bá»n há».
Mandy mặc thêm áo khoác, ngồi ở bên đống lá»a, nói chuyện phiếm vá»›i mấy ngưá»i khác. Pegy nhìn hai bên, rồi quay vá» phòng minh, trong tay cầm há»™p xì gà đi tá»›i trước mặt Vu Minh, lấy xì gà ra. Vu Minh cÅ©ng không khách khà nháºn lấy, Pegy giúp hắn cắt xì gà rồi châm thuốc. Trông vô cùng kiên nhẫn, chứ nà o có vẻ nóng giáºn như trước đây.
Pegy chỠmột chút, Vu Minh cũng không nói gì. Nhưng Pegy vẫn khách khà nói:
- Tạm biệt.
- Tôi cảm thấy mảnh đất trồng rau gần phòng nhỠkia có chút manh mối.
Vu Minh nói.
- Tôi thiếu cáºu má»™t cái nhân tình. Pegy cháºm rãi Ä‘i vá» phòng cá»§a mình, sau đó cầm cốc nước Ä‘i vá» phÃa phòng bếp. Xuyên qua má»™t phòng bếp thì nhìn thấy mảnh đất trồng rau dưới mưa. Hắn cháºm rãi nhìn bố trà trong căn phòng nà y, mấy phút sau thì nhìn vá» phÃa cái xẻng. Trên mặt xẻng có bùn đất, có cá». Pegy khẽ hiểu, mặc áo mưa và o, cầm cái xẻng rá»i khá»i thần miếu, hắn cÅ©ng mÆ¡ hồ hiểu được quy tắc cá»§a cuá»™c tìm bảo nà y. Nhưng tráºn mưa chết tiệt kia có khi sẽ phá há»ng tất cả manh mối, cho nên phải thi tốc độ cùng vá»›i tráºn mưa nà y thôi.
Vu Minh là m sao lại không ham 800 ngà n đô la, có rất nhiá»u nguyên nhân. Thứ nhất, cho dù có manh mối thì mốn tìm ra được đồ thì cÅ©ng rất mệt. Nguyên nhân thứ hai, cho dù có tìm ra thì mình cÅ©ng không có năng lá»±c đưa nó vá» phần miếu. Nguyên nhân thứ ba, Pegy có năng lá»±c mua, nhưng hắn không khả năng mang đủ tiá»n mặt. NÆ¡i nà y lại không thể quẹt thẻ, cÅ©ng không thể nà o gá»i Ä‘iện trừ phi là viết chi phiếu. Ai mà biết xuống khá»i núi thì chi phiếu kia có thể đổi ra được tiá»n đây?
Pegy Ä‘i rồi thì Maria mặc ná»™i y, chỉ mặc thêm má»™t chiếc áo sÆ¡ mi Ä‘i tá»›i bên ngưá»i Vu Minh:
- Nè, có nhắc nhở gì không?
Vu Minh:
- Nhắc nhở bị ngưá»i cầm Ä‘i rồi.
Vẫn là Pegy co được dãn được, còn Maria tuy rằng khách khà nhưng mà thái độ vẫn luôn cao cao tại thượng. Vu Minh tin rằng, mình cÅ©ng có thể đạt được hiệp nghị vá»›i má»™t ngưá»i có dáng ngưá»i nóng bá»ng như nà y, nhưng hắn sẽ không là m thế. Mà hắn cÅ©ng không từ chối, cho nên chỉ nói má»™t câu từ chối chứ không phải nói dối.
Maria cÅ©ng không nói gì, chỉ quay vá» phòng mình, lặng lẽ cầm cái kÃnh viá»…n vá»ng tá»›i trước thần miếu. Rồi bắt đầu tìm kiếm thân ảnh cá»§a Pegy. Hai anh em nhà Mon thì vẫn Ä‘ang mê man, tá»±a hư sáng sá»›m mai má»›i có thể tỉnh lại được. Mà Bark nhìn hà nh động cá»§a má»i ngưá»i, tuy có bất an, nhưng vẫn ngồi cưá»i đùa vá»›i Maria, tiêu phà thá»i gian quý giá nhất.
Ngà y đầu tiên, mưa liên tục cứ như váºy tá»›i táºn ngà y hôm sau, bảy giá» sáng, Pegy vỠđến thần miếu, cầm má»™t khối sắt đặt trước mặt Mãnh hổ, rồi ngất Ä‘i. Má»i ngưá»i nghe động tÄ©nh thì ra xemm, Mãnh hổ kiểm tra xong thì nói:
- Sốt cao rồi, mang tới phòng tôi để lấy thuốc thôi.
Bark dưá»ng như không có hứng muốn động thá»§, Vu Minh đà nh phải đứng lên. Mandy nói:
- Cộng sự, việc nặng cứ để tôi là m thôi.
Cô vá»›i Maria cùng nhau mang Pegy tá»›i phòng Mãnh hổ. Mãnh hổ nhanh chóng lấy ra thuốc để truyá»n nước cho hắn.
Bark, Maria vá»›i hai em nhà Mon sau khi tỉnh lại, Ä‘á»u cảm thấy có chút bất an, vì giá» trong bảy ngưá»i, thì có ba ngưá»i thăng cấp rồi. Bá»n há» vẫn không há» có chút thu hoạch gì hết. Mà cÅ©ng không có manh mối gì để tìm kiếm. Maria diá»…n rất tốt, cho nên Bark vẫn tin rằng cô ta vì tình yêu, cho dù tìm được má»™t khối thì Maria nhất định sẽ cho mình.
Mandy nhìn bá»n há» Ä‘i xa:
- Bark sẽ không thÃch ứng được vá»›i cái luáºt rừng tà n khốc như thế đâu.
Mãnh hổ vừa kiểm tra truyá»n nước vừa nói:
- Chỉ có thắng trong luáºt rừng, thì má»›i có tư cách để thay đổi pháp tắc.
Mandy:
- Anh ta đã có cái thói quen phụ nữ hy sinh vì anh ta. Cá»™ng sá»±, còn anh thì sao? Có ngưá»i phụ nữ nà o chịu hy sinh vì anh không? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh:
- Không chỉ có hy sinh đơn giản thế đâu, mà bạn gái tôi lúc trước còn dám chết vì tôi.
Mandy kinh ngạc:
- Tháºt sao?
Vu Minh nghiêm mặt nói:
- Bạn gái trước của tôi nói, nếu tôi còn dám đi tìm cô ấy thì cô ấy sẽ chết cho tôi xem.
- Ha ha…
Mãnh hổ rất vô lương cưá»i phá lên,
Mandy nói:
- Cô ấy là m thế là để ngăn anh, anh lại trở thà nh kẻ khuất phục vì tình yêu rồi.
Vu Minh:
- Thực ra không phải là như thế.
- Há»a? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mãnh hổ vá»›i Mandy Ä‘á»u khó hiểu.
- Cô ấy thiếu nợ tôi, cho nên tôi đi đòi thôi.
Vu Minh giải thÃch:
- Là sau khi chia tay mới mượn, bổ sung một chút, đến giò còn chưa có trả.
- Cá»™ng sá»± tháºt keo kẹt.
Mandy cầm cái nón cao bồi úp lên đầu Vu Minh hoi:
- Mãnh hổ, vì sao trong thi đấu lại cổ vÅ© bá»n há» tá»± giết lân nhau?
Mãnh hổ nhìn Vu Minh:
- Cáºu nói Ä‘i?
Vu Minh hơi ngẫm:
- Nếu không thể hợp lực lại lực chiến đấu thì thà khôn sống mống chết, lưu lại kẻ mạnh thôi.
- Cáºu nói sai rồi. Ngưá»i cá»§a tổ chức là những chiến binh, nhưng môi hở thì răng lạnh. Khi nà o chúng ta có bất kỳ má»™t ai phát ra tÃn hiệu cầu cứu thì chúng sẽ trợ giúp. Cá»a thứ hai không chỉ là tìm bảo mà còn là khảo nghiệm ranh giá»›i cuối cùng.
Mandy há»i:
- Mấu chốt ở chá»— không thể bắn chết ngưá»i cùng tổ mình chứ gì?
- Äúng, chúng ta rất Ãt khi liên hợp vá»›i nhau là m nhiệm vụ. Nhưng má»™t khi hợp tác thì không được phép phản bá»™i lại. Cho dù là vì nguyên nhân nà o mà các ngưá»i hợp tác, thì nhất định phải kiên trì. Kẻ phản bá»™i là không thể tha thứ.
Mãnh hổ nhìn Mandy:
- Juliet, tôi không quan tâm cô có thân pháºn gì, cÅ©ng không cần biết cô tham gia là vì mục Ä‘Ãch gì, nhưng cần phải nhá»› kỹ, không nên đưa lưng mình giao cho má»™t kẻ phản bá»™i.
Vu Minh kinh ngạc, trong lá»i nà y cá»§a Mãnh hổ có ý gì đó, hẳn là mục Ä‘Ãch lá»±a chá»n thi đấu cá»§a Mandy, Mandy kéo mÅ© xuống che mắt Vu Minh:
- Äừng nghÄ© nhiá»u, tôi tham gia là vì cần thân pháºn cá»§a Hiệp há»™i thám tá», tôi cÅ©ng không há» có cảm nháºn gì vá»›i tổ chức. Nếu có thể trúng cá», cÅ©ng nguyện là m việc cho tổ chức.
Vu Minh giáºt mình:
- NghỠtay trái?
- Khó nói lắm. Mong rằng có thể biến thà nh nghá» chÃnh.
Mandy cưá»i.
Mãnh hổ nói:
- Lá»i cá»§a cô ấy cáºu có tin không?
Vu Minh:
- ÄÆ°a tay cô cho tôi, lặp lại những gì mình nói.
Mandy đưa tay cho Vu Minh, rồi lặp lại má»™t lần. Mãnh hổ nhìn Vu Minh, Vu Minh cưá»i:
- Tay cô ấy sá» tháºt thÃch.
- ………
Mãnh hổ với Vu Minh cảm thấy muốn ngất, tưởng là có quái chiêu gì, hóa ra là chơi đùa.
Vu Minh vô tội nói:
- Tôi cÅ©ng không phải là ngưá»i thÃch nói dối nha.
Bà n tay có chút thô ráp, nhìn Mandy, có thể khiến bà n tay bị biến đổi tá»›i mức nà y, chỉ có thể là huấn luyện vô cùng nghiêm khắc. Mandy đưa tay cho mình, ánh mắt vô cùng tá»± tin, hiển nhiên đã trải qua kiểm tra phản phát hiện nói dối. Tổng kết lại, Mandy đã trảu qua má»™t quá trình huấn luyện tà n khốc, chuyên nghiệp, có hệ thống. Biết được chỉ có váºy, Vu Minh há»i:
- Mandy, ngưá»i đỠcá» cô phải chăng cÅ©ng là ngưá»i cá»§a tổ chức?
- Tôi cÅ©ng không biết là ai, chỉ là có ngưá»i má»i tôi tá»›i. HÆ¡n nữa, tôi cần có cái thân pháºn nà y.
Mandy nói,
- Cô không biết ai đỠcỠmình sao?
Mãnh hổ giáºt mình.
Mandy há»i lại:
- Có thể nói cho tôi biết không?
- Không, nhưng mà ngưá»i đỠcá» cá»a cô thì vô cùng đáng tin. Hắn đã má»i cô, thì tôi thấy cô sẽ có lợi cho tổ chức.
Vu Minh mơ hồ:
- Thế sao ông lại hoà i nghi cô ấy?
Mãnh hổ:
- Vì… không có Juliet.
Mandy cưá»i:
- Juliet chỉ là má»™t cái há» thôi, chỉ cần đúng ngưá»i là được.
- Cô nói đúng.
Chứng thá»±c là váºy, Mãnh hổ sau khi lấy tư liệu vá» Mandy đưa cho ngưá»i đỠcá» thì ngưá»i đó khẳng định vá»›i Mãnh hổ, đó là cô ấy, hiện tại gá»i là Juliet.
23.06.2015
Chương 121
Ngưá»i thăng cấp
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Ba ngưá»i nói chuyện phiếm rất vui vẻ, Mãnh hổ vá»›i Mandy không há» có chút cảnh giác gì vá»›i Vu Minh. Bá»n há» nói chuyện khá là bảo thá»§. CÅ©ng có thể thấy được má»™t chút phòng bị khi Mãnh hổ nói chuyện vá»›i Mandy, nhưng cô ta cÅ©ng không há» hững há», trong lá»i nói chẳng có má»™t chút khách sáo nà o.
Buổi tối ngà y thứ hai, bốn ngưá»i Ä‘i ra ngoà i tìm bảo cuối cùng trở vá» vá»›i hai tay trống trÆ¡n. Mãnh hổ vô cùng “nhân từ†gá»i bá»n há» tá»›i, sau đó đặt hai thứ dụng cụ trước mặt bá»n há», thứ nhất là má»™t cái móc, má»™t cái kÃnh lặn, Mãnh hổ nói:
- Tổ chức chúng ta có thể chế váºn hà nh, cÅ©ng là tổ chức có ảnh hưởng lá»›n nhất trên các quốc gia. Cho nên tôi hiểu má»i ngưá»i muốn gia nháºp tá»›i mức nà o. Thế nên tôi cho má»i ngưá»i má»™t cÆ¡ há»™i. Äây là hai manh mối. Má»—i tổ má»™t cái, chúc má»i ngưá»i may mắn.
Ngồi xem trò vui thì không đau lưng, còn sợ các ngươi không nội chiến đây.
Tuy Hiệp há»™i thám tỠđối chiến thì kém hÆ¡n Tri Chu vá»›i Băng Tuyết, nhưng hai tổ chức nà y cÅ©ng không muốn là m kẻ địch cá»§a Hiệp há»™i thám tá». Má»™t khi trở thà nh kẻ địch cá»§a Hiệp há»™i thám tá» thì đại biểu má»™t Ä‘iá»u, cho dù Ä‘i tá»›i bất kỳ cái góc nà o cá»§a thế giá»›i thì cÅ©ng có khả năng gặp phải kẻ địch tiá»m ẩn quanh mình, hÆ¡n nữa những kẻ đó có được địa lợi và nhân hòa. MỘt ngưá»i bình thưá»ng tiến và o tổ chức chÃnh là con đưá»ng tắt nhanh nhất, ngươi phục vụ cho tổ chức, tổ chức dẫn đưá»ng cho ngươi.
- Nà y, cộng sự. Khảo hạch thứ ba sẽ lầ cái gì?
Mandy đang ngồi nướng thằn lằn, đống lương khô với nướng uống của Vu Minh cũng đã hết. Cho nên cô phụ trách phần thức ăn.
- Hẳn là không có quan hệ gì với thần miếu nữa, chúng ta có lẽ sẽ tới một thà nh thị lớn, còn những cái khác tôi không đoán được.
Vu Minh nhìn con thằn lằn nướng:
- Thực sự có thể ăn không?
- Ở trong đầu anh thì có cái gì không thể ăn không? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mandy há»i.
Câu nà y thá»±c là thừa, bởi ngưá»i Trung Quốc có cái gì mà không ăn được đây.
Mandy nói:
- Cộng sự, anh không phải đang là m trong một công ty thám tỠsao? Bằng không chúng ta cùng nhau mở một công ty thám tỠở châu Âu hoặc là ở Mỹ đi. Tôi đảm bảo là m ăn rất thịnh đấy.
- Chỉ sợ là không được.
Vu Minh tiếc nuối nói:
- Tôi còn có chút việc riêng chưa giải quyết.
- Vu Minh.
Mãnh hổ kêu:
- Cáºu lại đây.
- Tá»›i.
Vu Minh gáºt đầu vá»›i Mandy, rồi Ä‘i vá» phÃa phòng Mãnh hổ.
Bên trong có một bình ắc quy loại lớn, Mãnh hổ mở laptop ra nói:
- Cáºu có má»™t số thứ cÆ¡ bản phải há»c đây.
- Há»?
Vu Minh khó hiểu.
- Cáºu không giống vá»›i bá»n há». Cáºu thiếu rất nhiá»u kiến thức chuyên nghiệp, đặc biệt là vá» khà giá»›i. Máy nghe trá»™m, chÃnh là công cụ mà chúng ta thưá»ng xuyên dùng, cáºu biết được mấy loại? Tức thá»i, ghi âm, chiến đấu, lưu trữ… Cho nên máy nghe trá»™m bình thưá»ng thì nguyên lý tương tá»± vá»›i Ä‘iện thoại. Nhưng tá»›i cấp báºc quốc tế thì rất Ãt ngưá»i dùng loại nà y. Vì nó rất dá»… bị ngưá»i ta phát giác ra, tháºm chà đến di dá»™ng cÅ©ng có thể tìm ra được. Hiện giá» là máy nghe trá»™m dạng lá»ng chấn động sóng âm, hoặc là máy nghe trá»™m dạng hồng ngoại sóng âm.
Máy theo dõi, phản theo dõi, đảo lá»™n theo dõi, vô tuyến Ä‘iện, cao tần, hạ tần, cá»±c hạ tần. Các loại dược váºt gây ảo giác, khiến cho kẻ khác có ảo giác, hoặc mất trà nhá»›. Căn cứ theo tình huống thân thể mà phán Ä‘oán bản thân mình cần dùng thứ gì. Là m sao có thể hợp nhất được các loại dược váºt tinh thần má»™t cách đơn giản nhất. Là m sao có thể dùng được những gì mình có để đối kháng lại các loại thuốc đó, vân vân….
Bên trong máy tÃnh có vô cùng nhiá»u những từ ngữ chuyên nghiệp, Vu Minh nghe qua mà cảm thấy cố sức không thôi. Mãnh hổ muốn giải thÃch má»™t cái gì đó thưá»ng phải dùng thá»§ thế má»›i khiến cho Vu Minh hiểu nó là cái gì. Mãnh hổ nói nhiá»u, giá»›i thiệu cÅ©ng nhiá»u, hÆ¡n nữa còn đưa cho hắn những và dụ. Trừ những Ä‘iá»u nà y thì ngôn từ vô cùng đặc sắc, khiến cho hắn khó có thể hiểu được, ngôn ngữ là ngôn ngữ nước nà o rồi.
(Dịch cũng chết luôn theo)
Vu Minh đoán những thứ nà y hẳn là có liên quan tới việc chuẩn bị cho đợt khảo hạch thứ ba.
Äêm khuya, Mãnh hổ Ä‘i ngá»§, để máy tÃnh lại cho Vu Minh. Tuy nÆ¡i nà y không có mạng, nhưng mà ná»™i dung có rất nhiá»u, tá»±a như, phương án khi ô tô bị xâm nháºp, khống chế… Các loại nguyên hoạt động cá»§a các dạng máy dò xét, từ ảnh chụp, góc quay mà phán Ä‘oán thá»i gian, cùng địa Ä‘iểm. Phân biệt ảnh đã qua chỉnh sá»a cùng vá»›i video. Cách phân biệt tiá»n tháºt giả mà lưu thông trên toà n cầu, mấy thứ trình tá»± chuyển khoản, rồi kỹ xảo phiêu lưu vân vân… Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh há»c rất cẩn tháºn, hắn cố gắng ghi nhá»› từng tư liệu và o trong đầu, đồng thá»i cÅ©ng cảm thấy hối háºn, bởi bản thân không mang theo má»™t cái usb.
Ngà y thứ ba, bốn ngưá»i còn lại bắt đầu ra quân, Vu Minh vẫn còn ngồi trước máy tÃnh để há»c, mãi cho tá»›i năm giá» chiá»u, Vu Minh cảm thấy đại khái có chút ấn tượng, sau đó má»›i kéo thân thể mệt má»i rá»i Ä‘i, ăn đồ ăn Mandy mang tá»›i xong, Vu Minh quay vá» phòng ngá»§. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong lúc Vu Minh há»c táºp cùng nghỉ ngÆ¡i thì xảy ra khá nhiá»u việc, tá»· như giữa Maria vá»›i Bark, sau khi tìm ra được má»™t khối sắt Maria đã dùng súng gây mê tấn công Bark, lấy Ä‘i khối sắt, giao cho Mãnh hổ. Khiến cho má»i ngưá»i cảm thấy ngoà i ý muốn là hai anh em nhà Monbi vá»›i Monni, bá»n há» vì má»™t khối sắt cÅ©ng có mâu thuẫn. Hai ngưá»i bá»n há» vẫn tìm kiếm tá»›i táºn sáng sá»›m ngà y thứ tư, sáu giá», cách lúc chấm dứt còn hai giỠđồng hồ, khi không thể tìm được thứ gì khác, thì song phương đã xảy ra mâu thuẫn. Nhưng mà kết quả coi như là vẫn tốt, Monbi cuối cùng mang khối sắt tặng cho Monni, song phương cÅ©ng không có cái bi kịch đồng căn tương tà n.
Khoảng bảy giá», Bark sau khi tỉnh lại thì xảy ra xung đột vá»›i Maria, chuyện nà y là Vu Minh phát hiện, mà Mãnh hổ vá»›i má»i ngưá»i cÅ©ng không muốn để cho hỠđánh. Tuy Maria là nữ, nhưng năng lá»±c chiến đấu cÅ©ng không kém má»™t ai, chỉ là Bark cÅ©ng không phải dá»… chá»c. Vu Minh nhìn mà thở dà i, mấy ngà y trước, hai ngưá»i bá»n há» còn lăn lá»™n trên giưá»ng, mấy ngà y sau, hai ngưá»i xuống giưá»ng mà chiến rồi. Má»™t ngà y vợ chồng trăm ngà y ân, má»™t đêm tình nhân tứ hải phân.
Tám giỠđúng, má»™t phi cÆ¡ trá»±c thăng xuất hiện ở phÃa xa, dần dần dừng lại ở má»™t mảnh đất nằm giữa thần miếu vá»›i háºu viện. Mãnh hổ nói:
- Vu Minh, Juliet, Pegy và Monni, bốn ngưá»i cùng Ä‘i thu tháºp đồ đạc để lên phi cÆ¡ Ä‘i.
Maria:
- Tôi thì sao?
- Xin lá»—i, chúng tôi sẽ không nháºn những kẻ phản bá»™i.
Mãnh hổ trả lá»i.
- Fuck.
Maria nghe váºy thì tức giáºn vô cùng, rút súng gây mê ra nhắm thẳng và o mắt Mãnh hổ.
TÄ©nh như xá», động như thá», hai tay Mãnh hổ hợp lại, nhanh như chá»›p Ä‘oạt được khẩu súng, dà và o mặt Maria. Má»™t chiêu sét đánh không kịp bưng tai nà y khiến cho Mandy cÅ©ng phải kinh hô, khoảng cách nà y thá»±c sá»± không phải dùng súng lục để áp bức tốt nhất, Maria khẽ giáºt đầu, chân đá thẳng hạ bá»™ cá»§a Mãnh hổ. Tay trái Mãnh hổ buông súng ra, nắm tay đánh thẳng lên bắp chân cá»§a Maria, cô ta kêu thảm má»™t tiếng rồi ngã xuống.
Mãnh hổ chắp tay nói:
- Ba ngưá»i, từ nÆ¡i nà o tá»›i, thì quay vỠđó Ä‘i, không tiá»…n.
Những kẻ bị loại: Monbi, Bark, Maria.
…
Äây là lần đầu tiên Vu Minh Ä‘i phi cÆ¡, tâm tình khá là khẩn trương. Tay lái phụ là má»™t ngưá»i đà n ông chừng ba mươi tuổi, tóc và ng, chà o má»i ngưá»i qua mà n hình:
- Chà o má»i ngưá»i, tôi là Tommy, rất vinh dá»± khi có thể là m giám khảo cho má»i ngưá»i. Chúng ta tiếp theo sẽ Ä‘i New Delhi, xin hãy bá» toà n bá»™ Ä‘iện thoại di động, máy tÃnh cá»§a má»i ngưá»i, trừ hai bá»™ quần áo cùng vá»›i chứng nháºn, thì cất và o trong túi đặt trước mặt má»i ngưá»i.
Má»i ngưá»i là m theo, khiến cho mấy ngưá»i Vu Minh kinh ngạc là ba ngưá»i bá»n há» chỉ mang theo chá»§y thá»§, nhưng Mandy thì mang theo má»™t khẩu súng lục tư nhân. Mandy là ngưá»i Mỹ, súng hẳn là không phải mang từ Mỹ tá»›i rồi, hẳn là cô nà ng có bạn ở Thái cho nên nhá» há» mua súng giùm.
Tommy tiếp tục:
- Vé máy bay cá»§a má»i ngưá»i đã được đặt rồi, visa cÅ©ng đã là m xong, khoảng bốn giá» sau thì Ä‘i. Tôi hiện giá» nếu là má»i ngưá»i thì sẽ ngá»§ má»™t chút, vì khi tá»›i New Delhi thì chúng ta sẽ bắt đầu công việc ngay láºp tức.
Tuy rằng Tommy nói cÅ©ng rất rõ rà ng, nhưng Vu Minh cÅ©ng không thể ngá»§ được, đưa mắt nhìn phong cảnh bên ngoà i. Bình thưá»ng ngưá»i Trung Quốc ngồi máy bay cÅ©ng không khó, nhưng mà có mấy ai có thể ngồi phi cÆ¡ mà bay qua đồi núi đây?
Tommy:
- Vu Minh.
- Há»?
Vu Minh quay đầu.
Tommy chụp một tấm hình Vu Minh, rồi ném máy ảnh cho Vu Minh:
- CÅ©ng không cần phải chụp ngưá»i khác, thẻ bên trong thì cáºu cứ lấy, còn trả máy cho tôi. Mấy ngưá»i nhìn tôi là m gì? Vu Minh là ngưá»i mà Mãnh hổ rất thÃch, đáng tiếc là trụ cá»™t kỹ năng quá yếu, cho nên Mãnh hổ nhắc là chụp mấy tấm hình là m ká»· niệm.
Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u nghe ra được ý cá»§a Tommy, Mãnh hổ tuy rất thÃch Vu Minh, nhưng cÅ©ng không cho rằng hắn có thể thông qua cá»a thứ ba, hoặc là nói, Vu Minh đã bị nháºn định là phải đà o thải.
Vu Minh há»i:
- Tommy nà y, thẻ đâu?
- Không phải trong máy đó sao?
Tommy há»i lại.
- Nhưng mà theo tôi được biết thì loại máy nà y chụp ảnh thì sẽ ghi lại trong máy, chứ không phải là ghi trong thẻ.
Vu Minh nhá»› mang máng những gì mà hôm trước há»c được.
Tommy cưá»i:
- Ai nói là trụ cá»™t tri thức cá»§a cáºu kém chứ? Tôi thấy rất được đấy, chỉ là trò đùa nho nhá» thôi, đừng để ý.
…
Máy bay đáp xuống Khon Kaen (tỉnh lá»›n thứ 2 cá»§a Thái), bốn ngưá»i Vu Minh cùng Tommy lên má»™t chiếc ô tô hướng vá» sân bay mà đi. Sau khi đến sân bay, đưa há»™ chiếu ra là lấy được vé máy bay, rồi Ä‘i đăng kÃ, không nghỉ được mưá»i phút thì năm ngưá»i cùng lên máy bay.
Chá»— ngồi cá»§a bá»n há» là khoang hạng nhất, Tommy lấy ra năm cái usb, rồi nói:
- Ba giá» sau là đến New Delhi, đây là tư liệu để má»i ngưá»i xem. Äúng rồi, lần nà y là thá»±c chiến chÃnh thức, cho nên theo như phân tÃch cá»§a chúng tôi thì kẻ địch chÃnh là Tri Chu. Mấy ngưá»i tá»± xem tà i liệu Ä‘i ha.
Ở New Delhi có má»™t công ty phần má»m máy tÃnh rất là nổi danh trên thế giá»›i, Tatar, được sáng láºp và o những năm 60 cá»§a thế ká»· trước. Nghiệp vụ chá»§ yếu cá»§a bá»n há» chÃnh là kỹ thuáºt phần má»m máy tÃnh, cÅ©ng chÃnh là những ngưá»i khai phá vá» ngà nh phần má»m quả lý nà y. Bao quát hết các dạng phần má»m dùng trong tà i chÃnh, ngân hà ng, bảo hiểm, Ä‘iện tÃn, giao thông, chế tạo vá»›i các xà nghiệp y dược… Toà n bá»™ công ty phần má»m Tatar trị giá 35 triệu đô la, năm trước bá»n há» thu và o 1 triệu đô, cùng là công ty phần má»m mà y tÃnh có giá trị cao nhất ở Châu Ã. Công ty Tatar có tổng cá»™ng lâm thá»i là 20 ngà n nhân viên, há»™ khách mấy ngà n ngưá»i. Trừ buôn bán trong nước thì bá»n há» còn cung cấp không Ãt dịch vụ cho những xà nghiệp cá»§a nước ngoà i.
Mấy ngà y trước, công ty Tatar bắt đầu nâng cấp phần má»m cho hÆ¡n bốn mươi công ty xà nghiệp, hôm đó trong khi Ä‘ang nâng cấp phần má»m thì má»™t kỹ sư phát hiện có vấn Ä‘á», bởi bên trong phần má»m nâng cấp đã bị ngưá»i khác cà i đặt Ngá»±a Gá»— (Trojan Horse). Tuy rằng dùng lệnh khẩn cấp ngừng lại, nhưng đã có tá»›i mưá»i xà nghiệp bị ăn cắp thông tin rồi.
Có thể khẳng định kẻ cà i Trojan và o là ngưá»i trong tổng bá»™ công ty, bởi vì chỉ có thể xâm nháºp và o trong phần sâu nhất má»›i có thể cà i đặt được, mà thiết bị đầu não thì phải trá»±c tiếp thao tác má»›i được. Hiện giá» truyá»n thông còn không biết tình hình, mưá»i xà nghiệp kia cÅ©ng gấp gáp không thôi, giục công ty Tatar mau chóng cứu vãn tình thế nà y. Mà sau khi công ty kiểm tra toà n bá»™ nhân viên, thì đã bà i trừ đại bá»™ pháºn ngưá»i, hiện giá» chỉ còn lại hÆ¡n tám mươi ngưá»i bị tình nghi gây án.
Công ty Tatar đà nh phải xin trợ giúp từ tổ chức Hiệp há»™i thám tá». Nhưng mà ở Ấn Äá»™ cÅ©ng không có thà nh viên cá»§a tổ chức, đà nh phải phái phó chá»§ tịch Tommy tá»›i Ä‘iá»u tra, mà Tommy là giám khảo cá»§a đợt tuyển thứ ba, cho nên sẽ Ä‘em má»i ngưá»i tá»›i Ä‘iá»u tra cho công ty Tatar luôn.
23.06.2015
Chương 122
Trò chơi nói láo.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Tommy đi tới ngồi cùng với Pegy, rồi giới thiệu:
- Chúng tôi tin, tên gián Ä‘iệp kia chỉ còn lại trong danh sách tám mươi hai ngưá»i nà y mà thôi. Chỉ cần chúng ta giữ được ngưá»i, thì chúng ta có biện pháp tìm lại tư liệu đã bị mất cắp. hiện giá» bá»n há» Ä‘á»u phối hợp Ä‘iá»u tra, nhưng cÅ©ng không duy trì được bao lâu. Äá»™i trưởng đội bảo an cá»§a bá»n há» cÅ©ng đồng ý vá»›i quan Ä‘iểm cá»§a chúng ta, trong tám mươi hai ngưá»i nà y, có gián Ä‘iệp hoặc là ngưá»i bị gián Ä‘iệp thuê.
Vu Minh:
- Tommy, tôi hy vá»ng là anh nói tháºt.
Tommy há»i lại:
- Vì sao lại nói là không tháºt?
- Anh nói xem?
Tommy hơi ngừng lại:
- ÄÆ°á»£c rồi, bên trong phần má»m quản lý có má»™t hệ thống bảo há»™, bất kỳ phần má»m nà o đưa dữ liệu vá» mà có loạn mã, thì cần phải thông qua thiết bị đầu não má»›i có thể giải mã được số liệu nguyên bản. Cho nên khi phong tá»a công ty, thì có ngưá»i thừa dịp loạn mà tải phần số liệu đó vá». Tổng giám đốc kỹ thuáºt nghÄ© tá»›i vấn đỠnà y, cho nên láºp tức cho ngăn lại toà n bá»™ mạng lưới, chắn toà n bá»™ sóng di động. Thế nên tôi tin, phần số liệu đó vẫn còn ở trong tổng bá»™ công ty Tatar mà thôi.
Vu Minh há»i:
- Chẳng lẽ không có camera theo dõi sao?
- Cả cái công ty nà y, đến đám trợ lý thôi cÅ©ng là cao thá»§ máy tÃnh rồi, cho nên muốn xâm nháºp máy chá»§ thá»±c sá»± là đơn giản. Trên thá»±c tế, thì bên quản lý theo dõi thông báo vì có virus cho nên phải xoát lại dữ liệu, khiến cho má»i máy quay Ä‘á»u ngừng hoạt động trong ná»a giá». Äám nhân viên bảo an cÅ©ng chỉ tra ra được ID thẻ mở lối thoát hiểm là clone cá»§a tổng giám đốc kỹ thuáºt mà thôi. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Monni há»i:
- Tiêu chuẩn của lần khảo hạch nà y là gì?
Tommy cưá»i:
- Không biết, tôi còn chưa có nghÄ© kỹ, có lẽ tôi xem ai thuáºn mắt thì có thể cho ngưá»i đó thăng cấp. Nà y cô em, có thể dùng sắc dụ tôi đấy.
Mandy đụng đụng Vu Minh:
- Anh ta có phải là ngưá»i anh thất lạc nhiá»u năm cá»§a anh không?
Vu Minh:
- Gì cơ?
- Miệng nói dối liên tục, tháºt sá»± không biết câu nà o là tháºt để mà tin nữa. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tôi đâu phải.
Vu Minh giải thÃch:
- Tôi vẫn luôn thà nh thực mà .
Tommy cảm thấy khá hứng thú, muốn má»™t bá»™ bà i Poker. Sau đó lấy ra má»™t con K và má»™t con J đặt lên bà n, lấy tay phá»§ lên, rồi hai tay kéo vá» má»™t chá»—. Rồi tách ra, Tommy giÆ¡ tay lên há»i:
- Anh bạn thà nh thá»±c, chúng ta chÆ¡i má»™t trò chÆ¡i nói dối Ä‘i, cáºu có thể há»i tôi ba vấn đỠđể phán Ä‘oán đâu là K.
- Không chơi.
Vu Minh trả lá»i.
- Äến nà o.
Tommy nói.
- ÄÆ°á»£c rồi.
Vu Minh há»i:
- Bên tay trái có phải K không?
- Không.
Vu Minh há»i:
- Váºy bên phải có phải K không?
- Không phải.
- Anh có mặc quần lót hay không?
- Không. Váºy thì tấm nà o là K đây?
Vu Minh chỉ quân bà i bên trái:
- Nó khẳng định không phải là K.
Vu Minh láºt lên, là má»™t con J.
Tommy há»i:
- Váºy nó thì sao?
- Không phải.
Vu Minh láºt bà i lên, là má»™t con 7 cÆ¡.
Tommy kinh ngạc há»i:
- Sao cáºu biết được?
- Vì tay trái lúc nãy là do anh cố ý dùng biểu cảm cùng ngữ khà để dẫn đưá»ng.
Tommy gáºt đầu:
- Äúng thế, nhưng sao cáºu có thể khẳng định nó không phải là má»™t con K?
Vu Minh giải thÃch:
- Vì… đây là má»™t quân bà i trong bá»™ bà i cÅ©. Mà bình thưá»ng khi chÆ¡i vì J,K Ãt khi dùng tá»›i, cho nên có vẻ má»›i hÆ¡n. Mà quân bà i nà y còn cÅ© hÆ¡n cả con J, có nhiá»u chá»— hÆ¡i sá»n lên, cho nên tôi cho rằng nó là má»™t con bà i thưá»ng.
Tommy gáºt đầu:
- Tốt lắm, đến lượt cáºu.
Vu Minh há»i:
- Nếu tôi thắng, thì có thể thăng cấp luôn không?
- Không thể. Trừ phi là cáºu có cống hiến đối vá»›i vụ án lần nà y.
Vu Minh cầm bộ bà i Poker thở dà i:
- Kỳ thực, bà i Poker cũng không có ý nghĩa gì.
- Vì sao?
- Vì tôi có công năng đặc dị.
Tommy vá»›i má»i ngưá»i cưá»i:
- ÄÆ°á»£c đó, mau thể hiện ra công năng đặc dị cá»§a cáºu Ä‘i, có khi tôi sẽ quyết định lại.
- Chúng ta cÅ©ng không phải là ngưá»i dá»… dà ng tin được ngưá»i khác, nếu như dùng bà i Poker thì anh sẽ nói tôi ăn gian, thế nà y Ä‘i.
Vu Minh đổ cô ca ra ná»a chén, rồi cầm cái nón cao bồi cá»§a Mandy úp lên:
- Tôi sẽ không sỠvà o mũ mà có thể uống hết cô ca.
- À?
Tommy nói:
- Không được chơi chữ, không được dùng bất kỳ cái gì chạm và o mũ.
- ÄÆ°á»£c.
- Lấy mực nước với giấy tới đây.
Vu Minh dùng khăn tay chấm mực, sau đó ngón trỠbắt đầu vẽ một cái phù chú, rồi bắt quyết, miệng lẩm bẩm.
Má»i ngưá»i có vẻ kinh ngạc, vì Vu Minh vẽ phù có vẻ lô há»a thuần thanh váºy Pegy khẽ nói:
- Tôi biết thứ nà y, phù chú là má»™t giác thần há»c thâm ảo cá»§a Trung Quốc.
Tommy cÅ©ng không quá tin tưởng há»i:
- Có chỗ tốt gì?
Pegy:
- Có thể dùng thần lực trừ quỷ cho bản thân mình.
Vu Minh đột nhiên mở mắt, chỉ tay và o mũ:
- Táºt! ÄÆ°á»£c rồi ,tôi uống hết rồi đấy.
Tommy hoà i nghi nhìn Vu Minh, cầm cái mÅ© lên, ná»a chén cô ca vẫn ở trên bà n, Tommy cưá»i lá»›n:
- Thần lực trừ quỷ…
Sau đó không cưá»i nổi nữa.
Vu Minh cầm lấy chỗ cô ca uống hết, rồi để cái chén không trước mặt Tommy:
- Tôi thắng.
Tommy như phát điên:
- Cáºu gạt tôi?
Vu Minh giáºt mình nói:
- Thì anh nói là muốn chơi trò nói dối mà .
- Nhưng cáºu nói cáºu có công năng đặc dị?
- Cái nà y cũng là nói dối còn gì.
Vu Minh vá»›i Mandy vá»— tay.
Tommy túm tóc mình rồi nói:
- Lại Ä‘i, nếu tôi bị lừa, thì cáºu được thăng cấp.
Vu Minh:
- Tôi không tin được.
Tommy chân thà nh nói:
- Hãy tin tôi a!
- ÄÆ°á»£c.
Vu Minh nói:
- Là m phiá»n lấy cho tôi má»™t bình cô ca lá»›n, ba cái chén lá»›n, ba cái chén nhá», kiểu cổ.
Mấy thứ đó rất nhanh được đưa tới cho Vu Minh, Vu Minh bà y sáu cái chén ra, rồi rót đầy cô ca và o. Hắn chỉ ba cái chén lớn trước mặt mình nói:
- Chúng ta đánh cuộc một lần, ai có thể uống hết được cô ca trước thì thắng.
Tommy nhìn mấy chén thì đảm bảo bản thân mình có thể uống được hết trước rồi. Chỉ vì cái chén cá»§a mình chỉ bằng má»™t ná»a cá»§a Vu Minh mà thôi. Nhưng hắn cẩn trá»ng nói:
- Không được chạm và o chén cá»§a đối phương, không cho ngưá»i ngoà i há»— trợ, mà uống hết ba chén má»›i là ngưá»i thắng.
- ÄÆ°á»£c. Mandy hô bắt đầu Ä‘i.
Vu Minh nói.
- Ba, hai, một. Bắt đầu.
Mandy vừa nói xong thì Vu Minh cầm má»™t chén cô ca lên uống liên hồi. Tommy khẽ thở ra, còn tưởng Vu Minh có cái trò mèo gì, hắn cÅ©ng không nhanh không cháºm đổ má»™t chén và o bụng. Sau đó cầm chén thứ hai lên thì Vu Minh má»›i uống hết được má»™t chén, Tommy đã chuẩn bị uống hết chén thứ hai rồi.
Vu Minh cầm cái chén không cá»§a mình úp lên cái chén thứ ba cá»§a Tommy, rồi ợ má»™t cái, không nhanh không cháºm bắt đầu cầm chén cô ca thứ hai lên uống, Tommy có cảm giác phát Ä‘iên lên rồi:
- Cáºu ăn gian.
Vu Minh:
- Không được chạm và o chén đối phương, cũng không có ai hỗ trợ, là m sao ăn gian được?
Vu Minh uống hết chén thứ hai, rồi hắn lại uống tiếp chén thứ ba dưới sá»± theo dõi cá»§a má»i ngưá»i. Ợ má»™t cái nữa:
- Tôi thắng nhé.
Tommy cưá»i: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tháºt lợi hại, tôi vá» chá»— đây, má»i ngưá»i xem tư liệu Ä‘i.
Vu Minh cầm một tỠchi phiếu năm ngà n ra nói:
- Mãnh hổ đã dạy tôi cần phải có danh dá»±, đây chÃnh là điểm mấu chốt cá»§a đám ngưá»i Ä‘iá»u tra viên.
Mandy bắt được tay cá»§a Tommy, nhìn hắn cưá»i.
Tommy sắp khóc tới nơi ròi:
- Vu Minh, kỳ thá»±c tôi cÅ©ng không phải là phó chá»§ tịch Tommy. Tôi chÃnh là cái tên Ä‘iá»u tra viên xui xẻo ở Ấn Äá»™ đây. Tôi rất muốn để cho má»i ngưá»i thăng cấp, nhưng tôi nói thì không tÃnh. Tôi tên là Felix, rất hân hạnh được biết má»i ngưá»i. Yên tâm Ä‘i, tôi sẽ báo lên tổ chức chuyện nà y.
- Không, chuyện nà y tôi sẽ báo với Tommy thực.
- Cáºu sẽ không được gặp phó chá»§ tịch đâu.
- Tôi thấy không chắc đâu. Chúng ta chÆ¡i hay như váºy mà vị khách ngồi cùng anh lại không thèm liếc mắt nhìn tá»›i má»™t cái.
Ngưá»i ngồi bên cạnh Felix là má»™t ngưá»i đà n ông tầm khoảng năm mươi, đội mÅ© kiểu Anh, ông ta hạ tá» báo xuống, như ý bảo mình chÃnh là Tommy. Felix lắc tay:
- Thế nên tôi má»›i nói là không tÃnh còn gì.
- Váºy mà anh còn chÆ¡i? Anh không thể dùng thẻ đánh bạc không tồn tại mà chÆ¡i bạc được?
Felix cưá»i:
- Lá»i nà y thì cáºu nói sai rồi, chỉ là tôi lợi dụng lợi thế không phải cá»§a tôi để chÆ¡i vá»›i cáºu, chứ không phải là nó không có tồn tại nhé.
- à của anh là …
- Äúng, nhưng mà điá»u kiện tiên quyết là biểu hiện ở lần tuyển chá»n thứ ba nà y cá»§a cáºu không được quá kém.
Felix vá»— vai Vu Minh:
- Thôi, xem tư liệu đi thôi.
Mandy, Pegy và Monni Ä‘á»u hiểu được ý tứ cá»§a Felix, cÅ©ng chÃnh là tổ chức đã xác nháºn Vu Minh thông qua khảo hạch, hoặc nói biểu hiện cá»§a Vu Minh rât tốt, chỉ cần phát huy bình thưá»ng ở lần thứ ba nà y, thì có thể gia nháºp tổ chức Hiệp há»™i thám tá» rồi.
Mãnh hổ quả nhiên đã thông báo vỠcho tổ chức:
- Hắn rất tin tưởng đồng bạn, mà ngược lại cÅ©ng thế. Hắn có dÅ©ng khà phản kÃch lại đám buôn láºu, tuân thá»§ thá»§ lá»i hứa, nguyên bản có thể dùng tin tức vá» khối sắt bán Ä‘i, kiếm má»™t khoản lá»›n. Nhưng quan trá»ng là hắn có được tiá»m vô cùng, vá» sau có thể phát triển rất nhanh.
Máy bay đáp xuống sân bay New Delhi ,Felix, Tommy với bốn tuyển thủ lên xe, Tommy tự giới thiệu:
- Chà o má»i ngưá»i, tôi là phó chá»§ tịch Tommy, lần á»§y thác nà y là đột ngá»™, trước mắt những ngưá»i mà má»i ngưá»i gặp mặt, chỉ có Felix, Mãnh hổ vá»›i tôi là ngưá»i trong tổ chức mà thôi. Mãnh hổ vá»›i tôi sắp vá» hưu, Felix cÅ©ng nguyện ý bại lá»™ thân pháºn để tìm kiếm sá»± trợ giúp từ mấy ngưá»i. Tôi hy vá»ng, má»i ngưá»i cho dù có thể trở thà nh thà nh viên hay không thì cÅ©ng sẽ giữ bà máºt cho Felix.
Cái nà y thá»±c là ngoà i ý muốn, hắn vẫn cho rằng cái tên Bản ở Hạo Man trấn là ngưá»i trong tổ chức, nhưng mà Vu Minh cÅ©ng nhìn ra được Mãnh hổ đã chán bá» hương vị phà m trần rồi, cho nên có lẽ ông ta sẽ ở lại thần miếu Ruga rất nhiá»u năm đây.
Felix nói:
- Chỉ khi nà o tổ chức có ngưá»i tá» vong hoặc vá» hưu thì má»›i có thể chá»n lá»±a nhân viên má»›i.
Vu Minh nói:
- Váºy tức là ngưá»i vá» hưu sẽ bằng số ngưá»i thăng cấp sao?
Felix:
- Không, số ngưá»i vá» hưu và tá» vong má»›i quyết định số ngưá»i thăng cấp lá»›n nhất. Nếu như không thể là m cho tổ chức lá»±a chá»n, thì chúng tôi sẽ tiếp tục tuyển thêm ngưá»i.
Monni ngắt lá»i há»i:
- Hiện giá» có bao nhiêu ngưá»i vá» hưu?
- Ba ngưá»i.
Monni nói tiếp:
- Có nghÄ©a trong bốn ngưá»i chúng tôi sẽ có má»™t ngưá»i bị loại sao?
- Vốn là như thế, Ãt nhất là bá» Ä‘i má»™t ngưá»i. Nhưng mà lần nà y có chút đặc thù. Vì có má»™t thà nh viên dưới sá»± tiến cá» cá»§a chá»§ tịch và bốn phó chá»§ tịch mà gia nháºp tổ chức rồi. Cho nên lần nà y sẽ loại bá» hai ngưá»i.
Pegy bất mãn nói:
- Cái nà y không công bằng.
Tommy lên tiếng:
- Pegy, tổ chức rất công bằng vá»›i thà nh viên, mà phương thức lá»±a chá»n là do tổ chức đưa ra. Trong dó cùng tiến cá» ngưá»i tà là má»™t trong những quy tắc thăng cấp. Dưới ghế má»i ngưá»i có má»™t cái túi lá»›n, bên trong có má»t bá»™ âu phục, còn có giấy chứng nháºn là bảo vệ cá»§a công ty Tatar. Äiá»u kiện vá»›i thá»i gian hữu hạn cho nên má»i ngưá»i phải thay đồ trong ô tô thôi.
Tommy đưa tay, bẻ gãy kÃnh chiếu háºu.
Kỳ thá»±c cÅ©ng không quá cần, bởi vì hai ngưá»i nữ Ä‘á»u mặc ná»™i ý vá»›i đồ bó sát ngưá»i, nhưng biểu hiện cá»§a Tommy là má»™t loại phong độ. Trừ âu phục ra thì còn có tất và má»™t đôi già y da.
Tommy nói:
- Hiện giá» thân pháºn tháºt sá»± cá»§a mấy ngưá»i là bảo vệ mà công ty Tatar thuê, chuyên Ä‘iá»u tra ná»™i vụ, có chuyên môn cao. Cho nên má»i ngưá»i cần phải nhá»› tên má»›i cá»§a mình có ghi trên áo, không được để lá»™ thân pháºn thá»±c sá»± cá»§a mình ra ngoà i.
Tổng bá»™ công ty phần má»m Tatar ở tầng thứ năm mươi, những ngà nh quan trá»ng được sắp xếp từ tần ba mươi tá»›i tầng năm mươi. Thang máy từ tầng mươi lên đã bị khóa lại, lối thoát hiểm thì bị bảo vệ canh giữ. Công ty nà y bố trà tá»±a như là má»™t dây truyá»n sản xuất Ä‘iện thoại di động váºy. Vá» ngoà i là do Trung Quốc sản xuất, pin là do Việt Nam sản xuất ( không có bêu xấu nên thôi cứ để), còn phần vá» kÃnh là do Phi-li-pin sản xuất. Ba mươi tầng dưới là là m những công việc nà y, đương nhiên còn có phòng nghiệp vụ, bán hà ng, linh tinh… còn từ tầng ba mươi Ä‘i lên, là bắt đầu lấy những gì mà các nước sản xuất ra để tổ hợp lại, sau đó thiết trà những kÄ© thuáºt cá»§a mình và o. Cho nên hà m lượng kỹ thuáºt cao nhất cÅ©ng là từ tầng ba mươi đẩy lên.
23.06.2015
Chương 123
Kẹp hai bên.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Mấy ngà y trước trojan bị cắm và o, sau đó tải vá» gây ra loạn mã, cuối cùng là nhân dịp nà y mà trá»™m lấy số liệu … Vu Minh trầm tư, ngưá»i nà y không hẳn phải là cao tầng, nhưng không hẳn là biết loạn mã. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tầng ba mươi, phòng há»p, đã trở thà nh Ä‘ia Ä‘iểm tạm thá»i cá»§a bá»n há», má»™t vị tổng giám đốc kỹ thuáºt nữ cá»§a công ty Tatar, khoảng 34, 35 tuổi, phụ trách tiếp đón bá»n há». Song phương sau khi chà o há»i thì, tổng giám đốc kỹ thuáºt gá»i là An An, là má»™t vị há»c tá»· cá»§a Lý Phục, nữ tiến sÄ©.
Vu Minh liá»n há»i luôn:
- Những ai biết được bên trong phần má»m máy tÃnh có thiết bị an toà n, khi tải tư liệu sẽ tá»± động chuyển thà nh loạn mã?
An An bắt đầu kiểm tra, trên mà n hình hiện ra má»™t danh sách, trong đó có 12 ngưá»i bị đánh dấu. Vu Minh nói:
- BỠđám ngưá»i nà y ra.
- ÄÆ°á»£c.
An An xóa 12 ngưá»i nà y.
Vu Minh nói:
- Ai biết được cần phải có số liệu đầu não thì mới có thể phá được loạn mã.
An An nói:
- Loạn mã chỉ là má»™t dạng vá» bá»c bảo há»™ thôi, nếu bên ngoà i không giải mã được thì nhất định sẽ nghÄ© tá»›i trong công ty. Mà trong công ty không thể giải mã được, thì nhất định sẽ nghÄ© tá»›i đầu não kia.
Vu Minh há»i:
- Có nghÄ©a má»i ngưá»i Ä‘á»u biết?
- Không, trên thá»±c tế thì loại thá»§ đạo bảo vệ bằng loạn mã nà y chúng tôi ba năm nay đã không dùng đến. Vì cái loại trình tá»± bảo há»™ nà y khiến cho máy tÃnh phải là m việc quá nhiá»u, hÆ¡n nữa hệ thống cháºm Ä‘i, tháºm chà là còn há»ng nữa.
Vu Minh há»i tiếp:
- Ai biết tạo ra loại loạn mã nà y, mà chỉ có thể qua số liệu đầu não mới giải quyết được?
- Tôi không khẳng định được. Giữa đám đồng nghiệp vẫn luôn có sự trao đổi.
Felix há»i:
- Vu Minh, sao lại trừ mưá»i hai ngưá»i kia ra?
- Bá»n há» biết được có thiết bị an toà n tránh loạn mã, mà còn có thể cà i đặt trojan ở đầu não, cÅ©ng biết phá giải loạn mã cần phải có số liệu nguyên bản. Nhưng mà vụ án nà y có hai phần, má»™t là đối phương truyá»n trojan lên trước, sau đó má»›i tải tư liệu. Chứng tá» bá»n há» không biết được phần má»m máy tÃnh nà y có được cái an toà n thiết trà như thé.
Tommy vá»›i Felix đưa mắt nhìn nhau rồi gáºt đầu, đây cÅ©ng là kết quả mà bá»n há» phân tÃch ra được. Nhưng mà Vu Minh có thể láºp tức phát hiện được Ä‘iá»u nà y khiến cho bá»n há» hà i lòng. Tommy há»i:
- Còn bảy mươi kẻ tình nghi, định giải quyết sao đây?
Pegy:
- Cẩn phải Ä‘iá»u tra, truy há»i, xét các dạng váºt phẩm riêng tư…
An An nói:
- Má»i ngưá»i có quyá»n lá»±c cao nhất, có thể tùy thá»i nói truyện vá»›i đám nhân viên nữa.
Tommy vá»— tay:
- Bắt đầu thôi.
…
Thiết bị đầu não ở tầng 45, cá»a ra và o có hai tên bảo vệ đứng đó, cầm theo thiết bị kiểm tra ID cùng kiểm tra nhãn cầu, muốn đến nÆ¡i nà y, cần phải dùng thẻ ID để có thể và o lối thoát hiểm.
Mandy há»i:
- Lúc có chuyện, nÆ¡i nà y Ä‘á»u có hai ngưá»i bảo vệ sao?
- Không có, từ tầng 45 đến tầng 50 là những nơi hạch tâm nhất của công ty.
An An nhìn đám công nhân viên mặc đồ trắng vẫn báºn là m việc ở bên nói:
- Trong bá»n há» có rất nhiá»u thiên tà i, mà thiên tà i thì rất dị, cô biết đấy. Ở hoà n cảnh là m việc ở đây, nếu có hai ngưá»i bảo vệ xuất hiện trong tầm mắt bá»n há», thì bá»n há» sẽ không yên. Cho nên chúng tôi lá»±a chá»n thá»§ Ä‘oạn theo dõi cùng vá»›i phòng há»™ kỹ thuáºt ở lối thoát hiểm.
Vu Minh nhìn lối Ä‘i nà y, chừng khoảng 30m, hai bên Ä‘á»u có phòng là m việc, cho dù là bất kỳ má»™t ai muốn tá»›i được thiết bị đầu não kia thì phải Ä‘i qua má»™t con đưá»ng kiểm tra ID, hÆ¡n nữa còn phải vượt qua được kiểm tra nhãn cầu nữa, mà cá»a thoát hiểm còn là thá»§y tinh…
Pegy:
- Chuyện nà y rất khó tin, cho dù má»i ngưá»i Ä‘á»u là má»t sách, thì tên nghi phạm là m sao dám Ä‘i trên má»™t con đưá»ng duy nhất đây? Chỉ cần có ngưá»i nhìn thấy hắn, hắn sẽ bại lá»™. Mấy ngưá»i xác định chỉ có má»™t lối Ä‘i nà y chứ?
- Xác định.
Äá»™i trưởng đội bảo vệ cùng Ä‘i lên tiếng.
Monni:
- Mấy ngưá»i có thể suy tÃnh được thá»i gian mà trojan bị cấy và o không? Có phải là ban đêm khi thay ca không?
An An hơi xấu hổ:
- Không hẳn là ban đêm, vì chúng tôi lúc đầu cÅ©ng không có thái độ bảo vệ nghiêm ngặt cho lắm. Ãt nhất đã có hÆ¡n mưá»i ngưá»i Ä‘i vá» phÃa thiết bị đầu não, mãi khi phát hiện ra được trojan thì má»›i táºp trung quyá»n hạn, chỉ có tôi má»›i có thể và o.
Monni:
- Mưá»i ngưá»i nà y…
An An:
- Äiá»u nà y cÅ©ng không có ý nghÄ©a, công ty cá»§a chúng tôi có má»™t loại sản phẩm, công năng cá»§a nó là ghi lại và phát ra những tia vô tuyến, chỉ lá»›n bằng cái usb thôi, chỉ cần tiếp cáºn trong khoảng năm mét vá»›i thiết bị đầu não, thì có thể truyá»n tải trojan và o.
Felix:
- Nói cách khác, bất kỳ ai có được thứ nà y, mà chỉ cần Ä‘i và o thôi thì cÅ©ng có khả năng là kẻ cấy trojan và o phải không. Nhưng khi phát hiện ra thì quyá»n hạn tiến và o chá»— thiết bị đầu cuối đã bị hạn chế lại chỉ còn má»™t mình tổng giám đốc An An, váºy ở đó có bảo vệ không?
- Äúng thế, tuy rằng phát hiện ra trojan nhưng tôi vẫn tin hệ thống loạn mã có thể bảo vệ được.
An An trả lá»i.
Mandy:
- Nói cách khác, đối phương sau khi xâm nháºp, phát hiện tư liệu Ä‘á»u là loạn mã. Cho nên má»›i nghÄ© tá»›i việc tạo ra má»™t phần thẻ ID clone vá»›i nhãn cầu cá»§a cô?
Felix nhÃu mà y:
- Cái nà y cần phải có má»™t ngưá»i chuyên nghiệp vá» mảng kỹ thuáºt, chứ không thể nà o má»™t ngưá»i có thể hoà n thà nh được.
- Các vị tiên sinh, nữ sÄ©. Tôi không quan tâm là ai đánh cắp cÆ¡ máºt cá»§a công ty, tôi chỉ quan tâm tá»›i sá»± an toà n cá»§a số liệu à m thôi. Má»™t khi chúng bị tiết lá»™ ra bên ngoà i thì công ty cá»§a chúng tôi chỉ còn có nước phá sản mà thôi.
- …………
Má»i ngưá»i trầm mặc ,nói không sai, ngoại bá»™ có đội kỹ thuáºt tiến hà nh sá»a chữa rồi, cÅ©ng không có liên quan gì tá»›i bá»n há», bá»n há» có nhiệm vụ là tìm ra nghi phạm, và lấy lại số liệu.
Vu Minh há»i:
- Căn cứ theo báo cáo thì có ngưá»i tấn công hệ thống theo dõi, khiến nó tê liệt trong ná»a giá». Váºy trừ hệ thống theo dõi còn tấn công cái gì không?
- Tháºt là kỳ quái.
Vu Minh khẽ nói.
Mandy há»i:
- Phát hiện gì rồi?
Vu Minh:
- Bản thân tôi đã nghÄ© ra phương pháp để có thể không bị đám nhân viên phát hiện, an toà n tá»›i được chá»— thiết bị đầu não. Nhưng mà điá»u kiện lại không cho phép.
Mandy còn muốn há»i nữa, nhưng má»™t vị bảo vệ Ä‘i tá»›i thông báo, đội trưởng đội bảo vệ liá»n nói:
- Xin hãy đi theo chúng tôi lên tầng 50.
Vu Minh há»i:
- Tôi có thể tới nói chuyện với đám nhân viên được hay không?
An An:
- Tất nhiên là được, có cần tôi Ä‘i cùng không? Cáºu nên biết, năng lá»±c giao lưu cá»§a bá»n há» tương đối kém.
- Máy tÃnh tôi cÅ©ng biết. Má»™t chốc nữa tôi lên tầng 50 tìm má»i ngưá»i.
Trong phòng há»p ở tầng 50, có má»™t đống núi nhá» trên bà n. Cái núi là do di động, laptop, máy tÃnh bảng, máy tÃnh cá nhân, usb, thẻ nhá»›, các loại tạo thà nh.
An An:
- Toà n bá»™ đã qua kiểm nghiệm, Ä‘á»u không phát hiện ra được số liệu ở đây, đây là toà n bá»™ những thứ đồ riêng tư cá»§a nhân viên trong công ty. Máy tÃnh chúng tôi có thể dùng phần má»m đặc thù để kiểm tra, nhưng còn usb, thẻ nhá»›, di động thì cần phải nhá» mấy ngưá»i giúp cho.
Mandy nói:
- Chúng tôi cần má»™t phần tư liệu vá» nhân viên, bao gồm tà i chÃnh, hôn nhân, còn cần má»™t phần những nhân viên bị xá» phạt trong vòng ba tháng tá»›i. Còn có má»™t Ãt ngưá»i là m việc xuất sắc, Ãt nhất cho rằng bản thân xuất sắc nhưng lại không được công nháºn.
An An há»i:
- Vì sao?
Mandy:
- Chúng tôi lúc trước cÅ©ng có thảo luáºn qua, Ãt nhất là có hÆ¡n hai ngưá»i trong Ä‘oà n kỹ thuáºt á»§ng há»™ nghi phạm nà y. Nếu như là má»™t tổ đội cùng phạm tá»™i thì má»›i có tÃnh logic được. Bá»n há» cùng vá»›i nghi phạm phối hợp, thì không bị Ä‘iá»u tra. Phà m là những ngưá»i được liệt kê ra ở trên Ä‘á»u có thể là mục tiêu hợp tác đầu tiên mà há» lá»±a chá»n.
Tommy nói:
- Äiá»u tra nhân sá»± do Mandy phụ trách, Monni cÅ©ng chuyên nghiệp vá» máy tÃnh, cô vá»›i Felix Ä‘i kiểm tra usb vá»›i di động. Pegy cáºu ma hiểu phân tÃch tâm lý, cho nên Ä‘i tìm ngưá»i mà há»i, phân tÃch xem đối phương có khả năng giấu số liệu ở đâu.
- Vâng thưa tiên sinh.
Má»i ngưá»i bắt đầu cắm đầu và o là m việc.
…
Máy tÃnh Vu Minh liệu có biết? hắn đương nhiên biết lên mạng mà xem phim cấp 3, nhưng mà cái đám sinh váºt nà y thá»±c là hung ác, vừa mở miệng là dùng má»™t đống thuáºt ngữ chuyên môn bằng tiếng Anh khiến cho má»™t ngưá»i không tinh thông như Vu Minh cảm thấy choáng váng.
- Chết tiệt.
Vu Minh kêu má»i ngừng.
- Tôi chỉ muốn biết là trong khi máy theo dõi bị há»ng, thiết bị cá»§a má»i ngưá»i có bị xâm nháºp hay không?
Má»™t cô gái Ä‘eo kÃnh nhìn Vu Minh hồi lâu:
- Cái nà y còn cần phải xem thủ đoạn của đối phương…
Tommy đứng sau lưng Vu Minh, thiện ý nói:
- Cáºu cần phải dùng từ ngữ đơn giản nhất để diá»…n tả ý tứ cá»§a mình.
Vu Minh gáºt đầu há»i:
- Có phải lúc ấy thì má»i ngưá»i bị mất Ä‘iện không?
- Không có.
Cô gái nói:
- Lần cuối cùng là ở tám năm trước…
- ÄÆ°á»£c. Vấn đỠthứ hai, lối Ä‘i có mất Ä‘iện hay không?
Cô gái suy nghÄ© má»™t hồi rồi Ä‘i qua há»i má»™t ngưá»i đà n ông Ä‘eo kÃnh, sau đó hai ngưá»i Ä‘i há»i những ngưá»i khác. Vu Minh cÅ©ng không nói gì.
Tommy há»i:
- Sao cáºu lại há»i vấn đỠnà y?
- Bởi vì chỉ có má»™t biện pháp có thể Ä‘i qua lối Ä‘i nà y mà không bị phát hiện. Cần phải là m cho đèn bên trong phòng là m việc vẫn sáng mà ở lối Ä‘i thì tối như má»±c. Bá»n há» không biết có nhá»› được lúc đó bị mất Ä‘iện hay không?
Tommy:
- Tòa nhà nà y cÆ¡ bản là do máy tÃnh khống chế, nếu cả tòa nhà bị mất Ä‘iện thì có ngưá»i phát hiện ngay. Còn nếu mất Ä‘iện khu vá»±c, cáºu hẳn cÅ©ng nghe thấy tổng giám đốc An An nói là không ai có thể xâm nháºp được hệ thống còn gì… Nhưng mà .
- Nhưng mà cái gì?
Tommy:
- Giả sá» cáºu muốn sá»a má»™t cái bóng đèn ở lối Ä‘i thì cáºu là m gì?
- Ngắt nguồn Ä‘iện chiếu sáng. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh giáºt mình.
- Tôi hiểu rồi, nguồn Ä‘iện quan trá»ng thì là do máy tÃnh khống chế, nhưng dạng chiếu sán bình thưá»ng nà y vẫn là dùng chốt mở. Con em nó tháºt là chÆ¡i được.
- Há»?
Tommy nghe không hiểu câu tiếng Trung cuối cùng.
- ChÃnh là Fuck.
Tommy nghi hoặc nói:
- Fuck không phải là “mẹ nó†sao?
- Tommy à , có tá»›i trên trăm cái tổ hợp từ có thể phiên dịch thà nh fuck, nếu chỉ đơn thuần dịch lại thì tôi vừa nói tá»›i em gái cá»§a ông. Nhưng mà trong tiếng Trung thì có ý mắng chá»i ngưá»i.
- Váºy mấy ngưá»i gá»i chị em kiểu gì?
- …………
Vu Minh nói:
- Hiện tại không cần phải thảo luáºn cái vấn đỠnà y, chúng ta tốt nhất là đi tìm kiếm tiếp thôi.
Nếu như theo lá»i cá»§a Tommy thì đèn chiếu sáng không phải là do máy tÃnh khống chế, máy tÃnh có thể tắt cả khu vá»±c, nhưng vì để thuáºn tiện cho sá»a chữa, vẫn bố trà má»™t cái bảng Ä‘iện. Ở tầng 45 có má»™t cái bảng Ä‘iện hướng vá» phÃa lối Ä‘i kia. Tommy Ä‘eo kÃnh mắt đặc thù lên nhìn rồi gáºt đầu:
- Không có vân tay, cáºu đúng rồi.
Không có vân tay có nghĩa đối phương đã lau cái chốt mở rồi.
Tommy há»i:
- Nếu như có ngưá»i phát hiện lối Ä‘i mất Ä‘iện, rồi tá»›i chá»— nà y thì không phải kẻ trá»™m bị bại lá»™ sao?
Vu Minh chỉ mạch điện mà nói:
- Ông nhìn mấy cái ốc nà y Ä‘á»u có dấu vết bị di động, tôi Ä‘oán đối phương trước là muốn ngắt Ä‘iện, sau đó chế tạo đưá»ng tắt, chỉ cần bất kỳ ai đưa nguồn Ä‘iện tá»›i thì cÅ©ng là m đứt cầu dao. Chá» hắn giải quyết xong, hắn sẽ sá»a đưá»ng dẫn, trả nguồn Ä‘iện vá». Äây là cái gì?
Vu Minh nhìn kỹ trên thanh chốt, có một vết mà u đen.
- Äây là dấu vết hồ quang khiến cho kim loại xảy ra oxy hóa để lại.
Tommy:
- Xem ra ngưá»i nà y là má»™t tên rất kém vá» mảng Ä‘iện nà y.
Khi là m việc vá»›i đồ Ä‘iện, đặc biệt là những thứ có công suất lá»›n, đột nhiên ngắt nguồn sẽ khiến cho hồ quang sinh ra. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Kẻ đó bị hồ quang dá»a cho nên phản ứng tá»± hiên chÃnh là nhanh chóng rút tay ra… chỉ là .
Vu Minh chỉ và o khung bên trái cá»§a bảng Ä‘iện, chá»— đó lại sạch vô cùng, má»™t chút tro bụi cÅ©ng không có. Vu Minh thá» là m động tác ngắt nguồn Ä‘iện, đột nhiên giáºt mình, rút tay ra mu bà n tay Ä‘áºp thẳng lên cái khung bên ngoà i. Vu Minh nói:
- Có lẽ vị nghi phạm nà y của chúng ta có vết thương ở trên mu bà n tay phải.
Tommy cầm bộ đà m nói:
- Má»i ngưá»i ngừng công việc lại, đến phòng há»p trên tầng 50
…
Tất cả các nhân viên Ä‘á»u ở trong phòng được chỉ định mà chá», Vu Minh Ä‘i cùng Tommy, đẩy cá»a má»™t phòng ra. Hai tên bảo vệ và o theo, bên trong phòng có 20 ngưá»i đứng thẳng, Tommy gáºt đầu vá»›i Vu Minh, Vu Minh nói:
- Má»i ngưá»i hãy đưa tay ra trước.
Sau đó bắt đầu đi lên kiểm tra.
- Láºt tay lại. Bao lâu còn chưa rá»a tay váºy?
- Láºt tay lại, mấy ngưá»i cÅ©ng không có rá»a tay sao?
- Láºt tay.
Vu Minh nói.
- Kéo ống tay xuống.
Thấy có một vết thương mà cũng đã lên mủ rồi.
Vu Minh nói:
- Thế nên má»›i cần các ngưá»i Ä‘i rá»a tay.
Tầng 45 đã không có vấn Ä‘á», thì lên tầng 46. Vu Minh tiếp tục Ä‘i kiểm tra, tá»›i trước mặt má»™t ngưá»i phụ nữ:
- ÄÆ°a tay đây.
Cô ta đưa tay ra, má»™t vết thương má»›i ngưng máu xuất hiện ở mu bà n tay phải. Vu Minh sá»ng sốt thì trong má»™t giây kia cô ta ra tay, vá»›i lấy cái dao rá»c giấy ở bà n là m việc phÃa sau, má»™t tay nắm lấy Vu Minh, cầm dao dà và o cổ cá»§a hắn mà hô:
- Äừng tá»›i đây.
Tommy vá»›i hai gã bảo vệ rút súng ra, Vu Minh cưá»i gượng:
- Ba khẩu súng, cô định đem tôi ra là m bình phong à ?
Súng cá»§a Tommy tám chÃn phần là phi pháp, còn đám bảo vệ thì khó nói, bởi ở Ấn Äá»™ nà y có thể cầm súng, đặc biệt là ở trong công ty lá»›n.
- Äể dao xuống,
Vu Minh hô lên, nếu như đối phương cầm súng thì dễ là m rồi, chỉ là đối phương cầm dao, sắc bén, cho dù đối phương có bị đánh gã, thì thân thể chỉ cần đổ xuống, động mạch của Vu Minh cũng sẽ bị cắt đứt.
- Sanmy nữ sĩ.
Bên trên thẻ nhân viên có ghi cái tên nà y, Vu Minh cẩn tháºn nói:
- Sanmy nữ sÄ©, trên tôi còn có mẹ già 80, dưới còn có đứa nhá» 3 tuổi. Cô mà cứa má»™t cái là má»™t lúc ba mạng ngưá»i đó.
- Tôi không quan tâm, hãy để cho tôi đi.
Sanmy gà o lên.
Quả nhiên, nhà ngưá»i ta có thảm mấy thì cÅ©ng chẳng liên quan gì tá»›i mình.
23.06.2015
Chương 124
Và o trước là chủ
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Thả cô cÅ©ng không thà nh vấn Ä‘á».
Vu Minh cố gắng trấn tĩnh lại, bắt đầu nói chuyện với Sanmy:
- Không thà nh vấn Ä‘á», không thà nh vấn Ä‘á», chỉ cần cô đưa số liệu ra đây, chúng ta sẽ đạt thà nh hiệp nghị. Không chỉ không khởi tố cô, mà còn tặng cho cô má»™t khoản tiá»n.
- Tôi không cần tiá»n, tôi chỉ muốn con cá»§a tôi thôi.
Sanmy khóc lớn:
- Con cá»§a tôi, nó bị bệnh rồi bá»n há» nói ở Mỹ có má»™t kế hoạch thà nghiệm chữa bệnh, nhưng tôi lại không được chá»n.
Vu Minh nói:
- Tôi phân tÃch cho cô nhé, cô giết tôi, váºy cô phải chết. Cô chết, con cá»§a cô cÅ©ng chết, mà tôi chết, mẹ tôi, đứa nhá» cá»§a tôi cÅ©ng vì đói mà chết. Là m sao phải chết nhiá»u ngưá»i đến thế? Cô cÅ©ng có con, tôi cÅ©ng có con, phải không? Phải không nà o? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sanmy cháºm rãi lôi Vu Minh Ä‘i:
- Con anh được bao nhiêu rồi?
- Ba tuổi, đáng yêu lắm.
- Mẹ nó thì sao?
Sanmy há»i.
ChÆ¡i bố à , giỠđâu phải lúc Ä‘iá»u tra há»™ khẩu? Vu Minh khóc không ra nước mắt:
- Mẹ cá»§a nó đã bá» chạy cùng vá»›i má»™t kẻ có tiá»n rồi.
- Chồng tôi cÅ©ng thế, khi phát hiện ra đứa nhá» có bệnh, hắn liá»n mất tÃch. Anh không thể chết được, anh vẫn còn có má»™t đứa con, cho nên các ngưá»i lùi lại Ä‘i, lùi vá» phÃa sau. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Logic gì đây, cô bảo tôi không được chết mà còn giữ chặt thế để là m gì hả?
Tommy thấy cổ há»ng Vu Minh bắt đầu chảy máu, vá»™i và ng nói:
- Lùi vá» sau Ä‘i, Sanmy nữ sÄ©, xin đừng kÃch động.
Tommy nhìn vá» phÃa Mandy, rồi đảo mắt qua trần nhà , Mandy hiểu ý liá»n xoay ngưá»i rá»i Ä‘i.
- Có ảnh của đứa nhỠkhông?
Sanmy há»i.
- Có.
Vu Minh kếu lên:
- Tommy, trong Ä‘iện thoại cá»§a tôi có ảnh cá»§a đứa nhá», mau lấy Ä‘iện thoại cá»§a tôi tá»›i đây.
- Tôi đi lấy.
Tommy thu súng lại, bắt má»™t tên bảo vệ há»i:
- Ở đây ai có con là ngưá»i châu Ã?
- Äây là di động cá»§a bạn tôi, hắn có.
Bảo vệ lấy ra một cái di động.
- Cảm ơn.
Tommy nháºn lấy cái Ä‘iện thoại, sau đó Ä‘i tá»›i phi tá»›i trước cá»a.
Sanmy vá»›i Vu Minh Ä‘i tá»›i, cháºm rãi ngồi xuống nhặt Ä‘iện thoại lên. Vu Minh mở Ä‘iện thoại ra, chỉ đảo mắt qua liá»n phát Ä‘iên, ông mà y sắp thăng rồi, mà các ngưá»i còn ngại không đủ nhanh à ? Sanmy nghi hoặc há»i:
- Äây là con cá»§a anh sao?
Vu Minh rơi lệ nói:
- Mẹ nó là má»™t ngưá»i di dân phi pháp, chỉ là tình yêu không có phân biệt biên giá»›i vá»›i mà u da. Chỉ cần là thổ hà o thì cÅ©ng cần phải phân biệt biên giá»›i.
Vu Minh khổ sở nhìn đống ảnh, là một đứa nhóc da trắng.
Tommy lau mồ hôi lạnh, bắt lấy áo bảo vệ há»i:
- Châu à hả?
Bảo vệ giải thÃch:
- Châu à cÅ©ng có ngưá»i da trắng mà .
- Ây ây!
Vu Minh hô lá»›n, Tommy cÅ©ng không rảnh mà so do vá»›i cái tên bảo vệ đần độn, vá»™i và ng Ä‘i và o trong phòng. Äã thấy Sanmy lùi vá» bên cá»a sổ.
Sanmy:
- Anh không thể chết được, bởi vì anh còn có một đứa nhỠrất đẹp, tôi phải chết, vì tôi cũng có một đứa nhỠnhư thế.
Dứt lá»i liá»n đẩy Vu Minh rồi ngưá»i lao vá» phÃa cá»a sổ.
Tommy kêu lớn:
- Giữ chặt cô ta.
Chỉ có cô ta mới biết được số liệu ở đâu mà thôi.
Vu Minh còn chưa có hoà n hồn thì Mandy từ trần nhà lao xuống, Vu Minh quay đầu định Ä‘uổi theo, nhưng ai ngá», đầu đụng thẳng và o Mandy. Hai ngưá»i cùng ngã xuống, đầu nện đầu. Bên cá»a sổ chỉ để lại má»™t con dao rá»c giấy mà thôi. Tommy bất dÄ© thu súng lại nói:
- Kêu cứu thương.
- Không cần, chỉ là bị thương ngoà i da thôi.
Vu Minh nâng Mandy dáºy:
- Cô không sao chứ?
Mandy xấu hổ giải thÃch:
- Quá đột ngột, tôi định lao xuống bắt lấy tay cô ta, nhưng mà cô ta đẩy anh ra. Cho nên…
- Không sao đâu. Tôi không có đau.
Tháºt là mất mặt, Mandy từ khi sinh ra tá»›i giá» cÅ©ng không có gây ra trò cưá»i đến váºy. Cứu không được ngưá»i, còn cản trở ngưá»i ta cứu ngưá»i nữa.
Vu Minh Ä‘i đến bên cá»a sổ, nhìn xuống phÃa dưới, sá» vết thương trên cổ..Hắn thá»±c cÅ©ng không có tức giáºn vì ngưá»i phụ nữ nà y. Hắn không giáºn, nhưng mà tổng giám đốc An An thì có, cô ta gá»i má»i ngưá»i vá» phòng há»p:
- Các ngưá»i không hiểu sao? Tôi muốn số liệu, chứ không phải là kẻ tình nghi. Là m sao bây giá»? Ngưá»i tình nghi thì chết rồi ,số liệu hiện giỠở đâu?
Má»i ngưá»i đưa hai mắt nhìn nhau, Vu Minh nói:
- Cô gấp cái gì chứ? Nếu tôi đoán không nhầm thì số liệu hiện giỠcòn ở trong tầng 30 đến tầng 50.
Tommy há»i:
- Sao lại nói thế?
- Cô ấy tá»± sát là vì cứu đứa trẻ, nếu cô ấy đã giao số liệu cho đám tá»™i phạm, thì khế ước giữa bá»n há» hoà n thà nh, đám tá»™i phạm sẽ đưa con cô ấy Ä‘i chữa bệnh. Nên cô ta không cần phải tá»± sát, nếu chưa chuyển số liệu Ä‘i thì con cô ấy cÅ©ng không được trị liệu. Duy nhất chỉ là cô ấy đã để số liệu ở trong công ty theo như ước định vá»›i đám tá»™i phạm rồi, cho nên dưới tình huống nà y, vì đứa nhá» mà cô ấy phải tá»± sát.
Ấn Äá»™ cÅ©ng không phải là quốc gia có pháp chế gì, mà Tatar chỉ là má»™t công ty máy tÃnh trâu bò, tổng công ty cá»§a bá»n há» vô cùng mạnh mẽ, cho nên bức cung má»™t nhân viên thì cÅ©ng không ảnh hưởng tá»›i toà n cục.
Sắc mặt An An dễ nhìn hơn chút, cô ta cũng đồng ý với cách nhìn của Vu Minh:
- Tôi hy vá»ng má»i ngưá»i nhanh chóng tìm được số liệu.
Dứt lá»i, liá»n rá»i khá»i phòng há»p.
…
Di động, máy tÃnh, chìa khóa xe, còn có má»™t cái usb, trang sức… toà n bá»™ di váºt cá»§a Sanmy Ä‘á»u được đặt trên bà n. Pegy và Felix Ä‘i vá» chá»— cá»§a Sanmy tìm kiếm manh mối.
Vu Minh chỉ là bị thương ngoà i da, tiêu độc qua rồi băng bó là được, không có vấn đỠgì. Hắn Ä‘ang suy nghÄ©, đám phạm tá»™i là m sao có thể an toà n mà lấy được số liệu? Sanmy sau khi trá»™m được, thì tÃn hiệu công ty đã bị che chắn, cho nên không thể nà o liên hệ vá»›i ngoại nhân được. Bởi váºy Sanmy chỉ có thể dùng kế hoạch giấu kÃn số liệu mà thôi. Mặc kẹ đám phạm tá»™i là ai thì tâm tư vô cùng cẩn tháºn, lo lắng đến khả năng nà y rồi, cho nên chá»— giấu số liệu hẳn là cÅ©ng bà máºt vô cùng.
Vu Minh há»i:
- Chìa khóa xe kiểm tra chưa?
Nhân viên kỹ thuáºt mà An An phái Ä‘i đáp:
- Mấy thứ nà y Ä‘á»u đã được kiểm tra, nhưng không há» có bất kỳ phát hiện nà o.
Monni cầm laptop há»i:
- Cô ta có khi nà o chuyển dữ liệu và o bên trong laptop không?
Nhân viên kỹ thuáºt nháºn lây rồi nói:
- Tôi sẽ kiểm tra.
Má»™t ngưá»i bảo vệ Ä‘i tá»›i cá»a phòng nói:
- Tới giỠăn cơm rồi.
Và i vị bảo vệ mang cơm cà ri tới, Tommy nói:
- Ăn cơm đã.
Hiện giá» là buổi chiá»u, bá»n há» từ khi bay tá»›i nÆ¡i nà y, thì còn chưa có ăn cÆ¡m trưa.
CÆ¡m cà ri Ấn Äá»™ hẳn là má»™t trong những món rất nổi tiếng ở đây, Tommy thấy mấy ngưá»i còn trầm tư há»i:
- Vu Minh, có ngưá»i nói ăn cÆ¡m là má»™t dạng sống, có ngưá»i nói ăn cÆ¡m là vì sinh tồn. Cáºu nghÄ© thế nà o?
Vu Minh sá»ng sốt:
- Tôi còn không có tìm hiểu vấn đỠtriết há»c quá sâu sắc như thế.
Mandy nói:
- à Tommy nói là nếu anh có má»™t phần bÃt tết thì anh sẽ vừa ăn vừa là m việc, hay là chá»n má»™t nÆ¡i đẹp đẽ, cùng vá»›i ngưá»i yêu cá»§a mình cháºm rãi mà ăn.
- Tôi không biết, hưởng thụ mỹ thá»±c, nhưng mà ăn cái gì thì chả no. Nhưng riêng tôi thì chá»n theo giá cá»§a nó, tá»±a như ăn tôm hùm vá»›i ăn tôm thưá»ng, không thể phá»§ nháºn răng tôm hùm ăn rất ngon. Nhưng mà giá cao quá, cho nên tôi cảm thấy ăn tôm thưá»ng là được rồi, ăn tôm hùm thì Ä‘au lòng lắm.
- Tôi hiểu rồi.
Mandy nói với Tommy:
- Anh là dạng vì sinh tồn.
Vu Minh há»i:
- Vì sao?
Hắn cũng không biết bản thân mình là loại hình nà o nữa.
Mandy nhìn một phần cơm cà ri trước mặt nói:
- Anh theo Ä‘uổi mỹ thá»±c nhưng căn bản anh không để ý tá»›i cÆ¡m cà ri nà y tốn hao tâm tư cá»§a ngưá»i là m. Khiến cho bông cải, cà rốt Ä‘á»u xuất hiện ra mà u, đầu tiên là thưởng thức sá»± chuyên tâm cá»§a đầu bếp, sau đó chÃnh là phẩm chất cá»§a nguyên liệu nấu ăn. Như tôi thì gạo má»™t đồng vá»›i gạo năm đồng, cÅ©ng không phải là vì giá cả khác mà khi ăn có sá»± khác biệt rõ rệt.
Vu Minh thán phục:
- Cái nà y cô cũng biết?
Mandy cưá»i nói:
- Vì tôi lại ngẫu nhiên giống anh.
Tommy đưa tay phải ra, cầm một miếng cơm cà ri:
- Má»i ngưá»i có thể thá» há»c như tôi xem… Dùng phương thức truyá»n thống như nà y để ăn đồ ăn, cảm thụ phương thức cuá»™c sống. nhưng mà cÅ©ng không cần để ý vì cuá»™c sống vá»›i sinh tồn là má»™t mệnh đỠthôi. Äồ ăn chÃnh là vì sinh tồn mà tồn tại, những mỹ thá»±c khiến cho cuá»™c sống trở nên tốt đẹp hÆ¡n.
Vu Minh nói:
- Tommy, ông còn chưa có rá»a tay.
- Cho nên tôi còn chưa có ăn.
Tommy cưá»i, cầm nắm cÆ¡m đặt vỠđĩa, Mandy vá»›i Monni thì đã nặn ra hai quả bầu mà chấm, rồi ném và o miệng mà cảm nháºn cuá»™c sống, cuối cùng đà nh xấu hổ mà nhìn Tommy. Tommy nói:
- Chỉ là đùa chút thôi.
- Và o trước là chá»§, Tommy dùng lá»i nói dẫn dắt sá»± chú ý cá»§a ngưá»i khác Ä‘i. Trừ phi là ngưá»i thÃch sạch, nếu không thì sẽ là m theo…
Vu Minh đứng lên:
- Äi trước là chá»§? Tôi biết số liệu ở đâu rồi.
- Ở đâu?
Má»i ngưá»i cùng đưa mắt nhìn Vu Minh.
Hắn giải thÃch:
- Äây không phải là bị tÃnh kế sao? Chúng ta vẫn cho rằng ngưá»i Ä‘i trước là chá»§, váºy thì thân pháºn cá»§a nữ nhân viên kia chỉ là do giao dịch, và sợ bị bức cung mà nói ra chá»— cá»§a số liệu cho nên má»›i nhảy lầu tá»± sát. Chúng ta cho rằng kế hoạch A là trá»™m số liệu rồi dùng dụng cụ nà o đó truyá»n dữ liệu cho đám tá»™i phạm. Số liệu được giấu Ä‘i chÃnh là kế hoạch B. Nhứng nếu số liệu được giấu Ä‘i ngay bên trong kế hoạch A thì sao?
Tommy lắc đầu:
- Không rõ được.
Vu Minh:
- Lúc trước tôi phân tÃch nhưng vẫn có lá»— hổng. Ngưá»i viên chức tá»± sát là vì muốn đứa nhá» có thể được cứu, thì phải mang số liệu cho đám tá»™i phạm. Chúng ta cÅ©ng hiểu, đã bắt được cô ta thì là m sao có thể tá»± tin vá»›i kế hoạch nà y đến thế? Trừ phi rằng cái chết cá»§a cô ta má»›i có thể thúc đẩy được gioa dịch.
- Việc cô ta chết có thể đẩy nhanh được giao dịch sao?
Ba ngưá»i vẫn không thể nà o hiểu được.
- Cả tòa nhà đá»u đã bị tìm kiếm, đám nhân viên cÅ©ng bị soát ngưá»i. Nhưng mà có má»™t chá»— không thể nà o kiểm tra được, chỉ có bên trong cÆ¡ thể mà thôi. Số liệu đã bị cô ta nuốt và o, hiện giá» nó Ä‘ang ở trong thi thể cá»§a cô ta.
- à cá»§a cáºu chÃnh là cô ta…
- Äúng thế, chỉ cần cô ta chết, thì nhất định có thể rá»i khá»i tòa nhà nà y. Tôi tin đây má»›i là kế hoạch B mà kế hoạch A chÃnh là nhá» và o thân thể mình mà mang số liệu ra khá»i nÆ¡i nà y. Vì có thể mang số liệu ra ngoà i, để cho con mình được cứu mà ngưá»i mẹ nà y má»›i phải chá»n cách nhảy lầu tá»± sát, Ä‘iá»u nà y bù lại chá»— hở trong phân tÃch cá»§a tôi. Nếu cô ấy bị bắt sống, thì cô ấy tuyệt không thể nà o đưa ra được số liệu. Cho nên cô ấy má»›i chá»n tá»± sát. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tommy cầm bá»™ đà m há»i:
- Thi thể cá»§a ngưá»i tá»± sát đưa Ä‘i bệnh viện nà o?
Äá»™i trưởng trả lá»i:
- Bệnh viện tư Ems.
- Bệnh viện Ems.
Tommy nói tiếp:
- Mau liên hệ cho Felix thông báo số liệu Ä‘ang ở trong cÆ¡ thể ngưá»i tá»± sát. Di thể đã đưa đến bệnh viện Ems, bá»n hỠở khoảng cách gần nhất cho nên mau Ä‘i bệnh viện, chúng tôi sẽ Ä‘uổi theo sau.
- Vâng.
Äá»™i trưởng nói:
- Tầng 50 có trực thăng.
Bốn ngưá»i láºp tức lên tầng 50, trá»±c thăng đã bắt đầu khởi động. Bốn ngưá»i vừa lên thì trá»±c thăng cÅ©ng cất cánh bay vá» phÃa bệnh viện Ems. Äá»™i trưởng đội bảo vệ thì thông báo cho đám cảnh sát ở gần bệnh viện, để cho bá»n há» láºp tức phong tá»a thi thể cá»§a ngưá»i tá»± sát.
23.06.2015
Chương 125
Vùng vẫy giẫy chết.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Bệnh viện Ems là má»™t tòa nhà hai tầng, có má»™t sân bay trá»±c thăng. Äây là vì đám phú ông mà phục vụ, phòng cấp cứu ở trên tầng hai. Bất kể thế nà o thì đám phú ông cảm thấy Ems vẫn là má»™t bệnh viện vô cùng nhân đạo.
Trá»±c thăng dần dần hạ xuống, đã thấy được hai chiếc xe cảnh sát Ä‘ang ở cá»a lá»›n, má»™t và i tên nhân viên cảnh sát chạy vá» phÃa nhà xác. Trong đầu Vu Minh Ä‘ang nhá»› vá» Chân Nhái. Suy Ä‘oán, đám ngưá»i phạm tá»™i sẽ không ngá» nữ nhân viên kia sẽ tá»± sát, tron kế hoạch cá»§a bá»n há» khong há» có quy định thá»i gian tá»± sát cùng địa Ä‘iểm tá»± tá», cho nên không có khả năng cho xe cứu thương tá»›i. Thi thể cá»§a cô ta bị đưa và o trong bệnh viện thì trong má»™t khoảng thá»i gian ngắn nhóm tá»™i phạm phải là m ra má»™t kế hoạch cướp xác, mà kế hoạch tạm thá»i chắc chắn không thể nà o hoà n mỹ được.
Nếu như là Tri Chu, bá»n há» vẫn am hiểu nắm đại cục trong tay, hẳn là cÅ©ng không quá lo lắng vấn đỠnữ nhân viên tá»± sát. Bệnh viện Ems là nÆ¡i gần nhất, bằng không thì cÅ©ng hẳn là có chuẩn bị đối vá»›i phương diện nà y…
Vu Minh nhắc nhở:
- Tôi cho rằng nên chú ý những ngưá»i mặc đồ cảnh sát, bác sÄ©.
Từ trên vô tuyến Ä‘iện ở trá»±c thăng truyá»n tá»›i tiếng cá»§a đội trưởng:
- Thi thể ở nhà xác đã bị giải phẫu.
- Ra tay tháºt nhanh.
Äám ngưá»i Vu Minh giáºt mình.
Bốn ngưá»i bá»n há» xuống khá»i trá»±c thăng, Ä‘i qua đưá»ng thoát hiểm rồi và o tầng ngầm, và o nhà xác. Hai ngưá»i cảnh sát cùng vá»›i hai bảo vệ bệnh viện đã ngăn ở cá»a. Bá»n há» nói, tá»›i từ 4 phút trước, không có ai Ä‘i và o nhà xác hết.
Vu Minh vừa và o nhà xác thì phát hiện bên trong có ba ngưá»i Ä‘ang hôn mê, má»™t ngưá»i nữ y tá, má»™t ngưá»i là nam há»™ sÄ©, còn má»™t ngưá»i đà n ông khoảng 40 tuổi, trông bảng tên tá»±a như là nhân viên coi nhà xác. Ba ngưá»i bá»n há» phân tán ở ba vị trà khác nhau. Má»™t vị bảo vệ giá»›i thiệu:
- Bá»n há» vừa tá»›i để xem thi thể bệnh nhân, nhìn hiện trưá»ng hẳn là đã bị ngưá»i ta tấn công.
Tommy nhìn hiện trưá»ng vừa Ä‘i vừa nói:
- Kẻ bắt cóc và o trong nà y, trước hết là kÃch Ä‘iện ngưá»i nà y. Sau đó… đám ngưá»i nà y Ãt nhất có tá»›i hai ngưá»i, bằng không thì nữ y tá vá»›i há»™ sÄ© kia sẽ không thể phản kháng được.
Suy Ä‘oán hiện trưá»ng xong, bá»n há» trá»ng Ä‘iểm vẫn là thi thể cá»§a nữ nhân viên kia. Äúng thế, đã bị giải phẫu, thá»§ pháp coi như là chuyên nghiệp. Tommy vá»— nhẹ cái trán:
- Xong rồi.
Bệnh viện cÅ©ng không có chắn sóng Ä‘iện thoại, cho nên chỉ cần lấy được số liệu là có thể dùng bất kỳ thá»§ Ä‘oạn nà o để truyá»n nó ra ngoà i.
Vu Minh thấy má»i ngưá»i chút ý và o thi thể cá»§a Sanmy thì bản thân mình liá»n Ä‘i tá»›i bên cạnh nhân viên nhà xác, cầm tay hắn rồi khẽ nói và o tai hắn:
- ÄÆ°a số liệu cho tôi, tôi đảm bảo sẽ trị bệnh cho đứa nhá» cá»§a ngưá»i chết, và tôi sẽ bá» qua cho anh. Anh có ba giây để suy nghÄ©.
- ……………….
Nhân viên nhà xác vẫn hôn mê.
Vu Minh Ä‘i tá»›i bên ngưá»i nam há»™ sÄ© đẩy xe tá» thi và o , lại cầm tay ngưá»i nà y, nhẹ nói bên tai:
- ÄÆ°a số liệu cho tôi, tôi đảm bảo sẽ trị bệnh cho đứa nhá» cá»§a ngưá»i chết, và tôi sẽ bá» qua cho anh. Anh có ba giây để suy nghÄ©.
- ….
Nam hộ sĩ cũng không có bất kỳ động tĩnh gì.
Vu Minh Ä‘i tá»›i bên nữ y tá ngồi bên tưá»ng, cô ta có Ä‘eo má»™t cái khẩu trang. Vu Minh lại tiếp tục trò ccux, cầm tay nữ y tá:
- ÄÆ°a số liệu cho tôi, tôi đảm bảo sẽ trị bệnh cho đứa nhá» cá»§a ngưá»i chết, và tôi sẽ bá» qua cho cô. Cô có ba giây để suy nghÄ©. 3, 2,…
Cổ tay nữ y tá hơi run, trong bà n tay xuất hiện một cái bao con nhộng. Vu Minh cầm lấy nó, rồi đút và o bên trong túi áo, sau đó mới đi qua một bên.
Vu Minh là m sao có thể biết bên trong ba ngưá»i có má»™t kẻ ná»™i ứng đây? Äầu tiên phải hiểu tÃnh cách cá»§a Vu Minh, loại ngưá»i như hắn không há» dá»… dà ng bá» qua chuyện gì, cho dù là trong khốn cảnh thì cÅ©ng phải giãy chết má»›i được. Dá»±a theo tình huống hiện tại ở hiện trưá»ng, thì số liệu hẳn đã tiết lá»™ rồi. Chỉ còn má»™t cách là liá»u chết mà thôi, Vu Minh đánh bạc, và hắn thắng. Không há» có chi tiết hay chứng cá»› nà o cho thấy ba ngưá»i nà y có vấn Ä‘á», nhưng thuần túy chỉ là giãy chết, nhưng lại thắng được má»™t ván.
Bác sÄ© rất nhanh đã tá»›i, sau khi kiểm tra ba ngưá»i hôm mê thì dưới sá»± trợ giúp cá»§a đám há»™ sÄ© mà đặt há» lên xe đẩy, Ä‘i vá» phÃa phòng cấp cứu.
Tổng giám đốc kỹ thuáºt An An vá»›i đội trưởng đội bảo vệ, còn có Pegy và Felix cùng đến. An An nhìn thoáng qua thi thể ,sau đó dùng tay che miệng, rồi lùi lại mấy bước, cô ta lắc đầu: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Mấy ngưá»i thá»±c là m cho tôi quá thất vá»ng rồi.
Tommy cùng Felix đang chuẩn bị lên tiếng xin lỗi thì Vu Minh lấy một bao con nhộng từ trong túi áo, cầm nó đưa tới trước mặt An An:
- Cô muốn cái nà y phải không? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
An An hồ nghi nháºn bao nhá»™ng, đây hẳn là bao nhá»™ng đặc thù không dá»… bị dung hòa. Sau khi mở bao con nhá»™ng ra thì bên trong có má»™t con chip nhá». An An lấy má»™t cái đầu Ä‘á»c thẻ, nhét nó và o rồi kết nối vá»›i máy tÃnh. Ná»a phút sau, An An nhẹ nhà ng thở ra:
- Xin lá»—i má»i ngưá»i, tôi xin thu hồi lá»i nói vừa rồi, vô cùng cám Æ¡n má»i ngưá»i.
Äám ngưá»i Tommy Ä‘á»u nhìn Vu Minh, hắn giải thÃch:
- Nhặt trên mặt đất đấy.
Felix lao và o ôm Vu Minh, nước mắt cũng sắp trà o ra:
- Vu Minh a, tôi yêu cáºu.
Tìm không thấy số liệu thì tổn thất lá»›n nhất chÃnh là hắn, bởi hắn là điá»u tra viên duy nhất cá»§a tổ chức ở Ấn Äá»™, mà cÅ©ng là ngưá»i má»›i được thăng cấp lên. Hắn tá»± nháºn bản thân còn chưa thể nà o chống lại được Tri Chu. Cho nên vì để tổ chức cho những ngưá»i khác tá»›i trợ giúp mà không ngại lá»™ ra thân pháºn cá»§a mình, má»i cả Tommy vá»›i các tuyển thá»§ dá»± thi cùng tá»›i Ä‘iá»u tra. Lần nà y là hắn cược thắng rồi.
Vu Minh vội và ng đẩy Felix ra:
- Tôi là đà n ông bình thưá»ng.
- Tôi cũng thế.
Felix kÃch động nói:
- Nhưng không thể nà o ngăn cản được tình yêu cá»§a tôi vá»›i cáºu.
- Anh có thể đổi phương thức biểu đạt của mình.
Vu Minh nói.
- Tựa như?
- Má»i má»i ngưá»i Ä‘i ăn cÆ¡m.
Má»™t nam má»™t nữ tiến và o, ngưá»i nam đưa giấy chứng nháºn cảnh sát ra rồi nói:
- Chúng tôi là cảnh sát quốc tế ở Ấn Äá»™, hiện giá» cần phải há»i má»i ngưá»i mấy vấn Ä‘á».
Tommy nhìn vỠVu Minh, hắn lắc đầu, Tommy nói:
- Xin lá»—i, có chuyện gì thì tá»›i nói chuyện vá»›i luáºt sư cá»§a tôi Ä‘i.
Cảnh sát quốc tế nói:
- Chúng tôi cũng muốn thẩm vấn ai, chỉ là muốn biết nghi phạm là ai mà thôi?
- Xin lỗi, không thể giúp được.
Tommy quay lại nói:
- Mấy thằng nhóc, bé con, chúng ta đi ăn cơm thôi.
An An nói:
- Tôi sẽ đặt bà n ở khách sạn Hilton, vô cùng cảm Æ¡n má»i ngưá»i, má»i ngưá»i đã cứu mạng sống cá»§a tôi.
An An để đội trưởng đội bảo vệ lái xe đưa đám ngưá»i Tommy Ä‘i khách sạn Hilton. Sau đó cô cùng vá»›i má»™t luáºt sư tá»›i ngăn đám cảnh sát quốc tế muốn giữ đám ngưá»i Vu Minh ở lại. Bá»n há» cÅ©ng không còn biện pháp, vì muốn đối phó vá»›i những táºp Ä‘oà n lá»›n như nà y thì chỉ có thể dùng tá»›i pháp luáºt. Mà trong pháp luáºt có quy định, công dân có quyá»n cá»± tuyệt việc phối hợp Ä‘iá»u tra vá»›i cảnh sát, trừ phi là đám cảnh sát đỠlên tòa án,
…
Trên xe trừ Vu Minh có chút thoải mái thì ba vị tuyển thá»§ còn lại Ä‘á»u có chút tâm sá»±, ở trong vụ án, tác dụng cá»§a bá»n há» cÅ©ng không lá»›n, có cÅ©ng được mà không có cÅ©ng không sao. Bởi Vu Minh là ngưá»i phát hiện nghi phạm, rồi lại là hắn khi phát hiện ra số liệu, toà n bá»™ sá»± ná»™i báºt Ä‘á»u bị Vu Minh chiếm lấy, xem ra, Vu Minh hiện tại xác định được thăng cấp.
Tommy nháºn Ä‘iện thoại rồi nói:
- Äiện thoại từ tổ á»§y, ngà y mai má»i ngưá»i được nghỉ ngÆ¡i, sáng ngà y kia chÃn giá» sẽ Ä‘i máy bay sang Pháp.
Monni há»i:
- Bốn ngưá»i sao?
Tommy nghĩ rồi nói:
- Bốn ngưá»i, nhưng là …
Nhưng là cái gì thì má»i ngưá»i Ä‘á»u hiểu, lần nà y chỉ có 2 danh ngạch được chá»n, cÅ©ng chÃnh là tổ á»§y muốn khảo sát toà n bá»™ chỉnh thể biểu hiện cuối cùng cá»§a má»i ngưá»i rồi má»›i đưa ra quyết định. Vu Minh đã lấy Ä‘i má»™t danh ngạch, còn thừa má»™t cái thì Mandy vá»›i Pegy ngang nhau, năng lá»±c cá»§a Mandy thá»±c ra mạnh hÆ¡n Pegy rất nhiá»u, nhưng bị hà o quang cá»§a Vu Minh che dấu, ngược lại nghị lá»±c cá»§a Pegy lại hiện ra. Trong lúc bị bệnh nặng thì vẫn kiên trì không ngừng tìm kiếm, cuối cùng cÅ©ng thấy được khối sắt. Còn Monni thì gần như có thể phán định là bị loại bá».
Sáu ngưá»i bá»n há» quay vá» khách sạn Hilton, công ty Tatar quả nhiên là trâu bò, dưới tình huống không có đặt trước mà vẫn lấy được sáu phòng hạng nhất. Felix lấy các váºt phẩm riêng tư ra trả cho má»i ngưá»i, sau đó ai vá» phòng nấy, tắm rá»a má»™t phen. Bảy giá» tối, má»i ngưá»i bắt đầu xuống nhà ăn ăn cÆ¡m.
Vu Minh cảm thấy hơi khó tin, buổi sáng bản thân còn đang ở một cái góc nà o đó của Thái Lan,
Tá»›i gần trưa thì qua tá»›i Ấn Äá»™, chiá»u thì bản thân mình đã ở trong má»™t khách sạn tốt nhất ở New Delhi mà dùng cÆ¡m rồi. Bởi vì má»i ở trên phi cÆ¡ có ăn má»™t chút, cho nên chưa có ăn cÆ¡m trưa. Thế nên số lượng đồ ăn còn muốn nhiá»u hÆ¡n là chất lượng đồ ăn, chỉ có má»—i Mandy là vẫn thục nữ như thưá»ng, cháºm rãi mà ăn.
Trên bà n cơm, Tommy nói:
- Äêm nay má»i ngưá»i không nên ra ngoà i.
Felix tiếc nuối:
- Tôi còn muốn đưa má»i ngưá»i ra ngoà i vui chÆ¡i má»™t chút.
- Felix, tổ chức nêu cao việc trợ giúp nhau ở các khu vực, chứ không phải là dẫn nhau đi tìm thú vui.
Tommy nghiêm túc:
- HÆ¡n nữa, hiện giá» cáºu là má»™t trong những Ä‘iá»u tra viên có danh dá»± thấp nhất đấy, tôi nghÄ© cáºu nên là m và i vụ nữa để cho bản thân mình tốt hÆ¡n.
Lúc trên xe Felix cÅ©ng tá»± nói ra chuyện xấu cá»§a mình, bản thân hắn cÅ©ng là m há»ng hai vụ, cho nên danh dá»± đã vá» gần âm. Lần nà y á»§y thác là tÃnh cho hắn, bá» cái đống âm kia Ä‘i thì không chừng có thể từ Bạch Ngân mà phóng thẳng lên Hoà ng Kim . Thế nhưng khi hắn kể chuyện thì má»i ngưá»i không biết là khóc hay cưá»i, lúc ấy, hai tên tuyển thá»§ được thăng cấp lại vì ra ngoà i lêu lổng mà bị cảnh sắt bắt, thế nên không thể tham gia tổ chức chứng nháºn há»™i. Cho nên hắn được đưa lên, cùng vì lòng nhiệt tâm, hay giúp ngưá»i mà tổ á»§y đã báºt đèn xanh.
Felix nói:
- Hiện giá» Ä‘iểm danh dá»± cÅ©ng đủ để tôi tiêu và i năm rồi ,chá» khi nó lại vỠâm, thì tôi sang Trung Quốc tìm Vu Minh giúp tôi là m Ãt Ä‘iểm danh dá»±, thế là tôi lại được quay lại New Delhi.
Tommy cưá»i gượng:
- Felix tôi phải thừa nháºn khi tôi tán thà nh cáºu thăng cấp thì đã đánh giá thấp độ vô sỉ cá»§a cáºu. Ai ai cÅ©ng muốn lên Hoà ng Kim, Tinh Toản, còn cáºu chỉ cần được là Bạch Ngân là thá»a mãn rồi.
Vu Minh tò mò há»i:
- Tommy, ông ở cấp nà o?
- …….
Felix Ä‘ang cưá»i thì ngừng lại, Tommy hÆ¡i sững sá» rồi lạnh nhạt noits:
- Tôi vốn là Tinh Toản, nhưng vì sai sót, cho nên là m cho má»™t thà nh viên cá»§a tổ chức phải chết, cho nên bị hạ xuống Hoà ng Kim, đây cÅ©ng chÃnh là nguyên nhân mà tôi chá»n vá» hưu.
- Xin lá»—i.
Vu Minh lên tiếng.
- Không có sao. Äó là bạn nối khố cá»§a tôi. Chỉ là cÆ¡ thể cá»§a tôi cÅ©ng không cho phép tôi tiếp tục là m việc nà y, ,tôi cÅ©ng không phải áy náy vì việc nà y, mà chỉ là thân thể trở ngại công việc cho nên má»›i phải nghỉ ngÆ¡i thôi.
Felix giải thÃch:
- Tommy có bệnh cao huyết áp, nguyên bản kế hoạch thì ông ấy sẽ Ä‘i cứu viện cho đồng sá»±, nhưng vì bị ngất Ä‘i ở trên đưá»ng, má»›i dẫn đến cái chết cá»§a đồng sá»±.
- Mãnh hổ cÅ©ng nói vá»›i má»i ngưá»i rồi nhỉ, chúng ta có má»™t tráºn đấu vá»›i Tri Chu và Băng Tuyết?
Tommy nói:
- CÅ©ng bởi vì bệnh cao huyết áp cá»§a tôi mà chúng ta bị Băng Tuyết đánh bại… Không nói nữa, tôi rất vui khi có thể được gặp má»i ngưá»i, Vu Minh, Mandy, Monni, Pegy cụng ly nà o.
23.06.2015
Chương 126
Äặc huấn
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Tommy mang máy camera bắt đầu chụp ảnh bốn vị tuyển thá»§, rồi truyá»n hình ảnh tá»›i cho tổ chức.
Coi như đó là tiêu chuẩn để cho tổ chức phán định.
Sau khi và o phòng Vu Minh 3 phút, Tommy đi ra, rồi Tommy và o phòng Mandy. Mandy mặc đồ khá là bảo thủ, bên trên mang theo và i món trang sức trang nhã.
Tommy há»i:
- Xin hãy đánh giá ba ngưá»i còn lại, ưu Ä‘iểm và khuyết Ä‘iểm, đây là má»™t khảo nghiệm cho cô vá» phán Ä‘oán ngưá»i bên cạnh.
Mandy ngẫm một hồi rồi nói:
- Vu Minh có thể nói là xuất sắc nhất, nhưng anh ấy lại không có năng lá»±c phòng thân cÆ¡ bản, đối vá»›i súng ống cÅ©ng rất xa lạ. Má»™t con dao rá»c giấy bình thưá»ng cÅ©ng có thể uy hiếp anh ấy. Tiếp theo là tiếp xúc cá»§a Vu Minh vá»›i thế giá»›i không được nhiá»u, thế giá»›i quan không đủ thà nh thục, thiếu Ä‘i khá nhiá»u tri thức chuyên nghiệp. Nhưng những thứ nà y thì tôi tin rằng Vu Minh sẽ cố gắng vượt qua được, trừ năng lá»±c phòng thân, anh ấy không thÃch rèn luyện thể lá»±c. Cuối cùng, tôi rất tin tưởng anh ấy. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tôi không thấy ưu Ä‘iểm cá»§a Monni, nhưng khuyết Ä‘iểm rất nhiá»u. Tôi cÅ©ng phải công nháºn là không thể nà o hợp tác được vá»›i Monni, bởi vì cô ấy không thể nà o khiến cho tôi tin tưởng được.
- Pegy… có vẻ ưu tú, khuyết Ä‘iểm cá»§a Vu Minh thì hắn không có. Nhưng mà hắn cÅ©ng không có linh tÃnh bằng Vu Minh, tÃnh cách kiên nghị, khá giá»i che giấu, cùng ngụy trang chÃnh mình. Äó không phải là ngưá»i xấu, theo tôi thấy có thể tin được ở má»™t trình độ nhất định,
…
Monni trả lá»i:
- Vu Minh rất xuất sắc, nhưng mà năng lá»±c sinh tồn thì không đủ. Nếu như gặp phải đám tá»™i phạm yếu kém thì có thể Vu Minh sẽ chiếm thượng phong. Nhưng gặp phải đám hung ác thì háºu quả khó nói. Juliet khiến tôi cảm thấy thÃch hợp hÆ¡n Vu Minh, bởi cô ấy sâu sắc thông minh, rất nhiá»u tình hình thá»±c tế cô ấy không nói cÅ©ng không có nghÄ©a là cô ấy không biết. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, biểu hiện trong vụ án thì cô ấy so ra là kém Vu Minh. Pegy thì kiên nghị, nhưng quá kiên nghị, bản thân tôi cÅ©ng không cho rằng sốt tá»›i 41 độ mà vẫn cố tìm kiếm khối sắt dưới mưa là má»™t ý kiến hay. Äối vá»›i bản thân mình hung ác như thế, tôi cÅ©ng không thể nà o tin được.
…
Pegy:
- Vu Minh rất xuất sắc, nhưng chỉ là thông minh vặt. Cáºu ta không có năng lá»±c nắm đại cục trong tay, biểu hiện tốt chỉ là do nguyên nhân linh tÃnh mách bảo. Cáºu ta có tiá»m chất, nhưng xem ra thì cần phải có má»™t thá»i gian dà i trưởng thà nh. Juliet là ngưá»i thông minh nhất trong bốn ngưá»i chúng ta, mà cô ấy cÅ©ng không há» biểu hiện ra sá»± yêu ghét cá»§a minh. Äối vá»›i kẻ mạnh và kẻ yếu là như nhau, tá»±a như khi gặp kẻ yếu như Vu Minh thì cô ấy vẫn thể hiện thiện ý vá»›i Vu Minh, cÅ©ng có thể dung hợp cùng chúng ta. Cuối cùng là nhá» và o Vu Minh giúp đỡ mà có thể lấy khối sắt. Còn Monni thì tôi không muốn đánh giá, bởi vì tôi không thấy có thứ gì từ cô ta khiến cho tôi có thể thÃch được.
…
Tommy gá»i Ä‘iện cho chá»§ tịch:
- Kết quả có chút vượt qua dá»± liệu cá»§a tôi. Ba ngưá»i bá»n há» Ä‘á»u nháºn định Vu Minh có linh tÃnh, nhưng mà ngưá»i được đồng tình nhất là Juliet. Nếu như muốn tÃnh Ä‘iểm thì Juliet cao nhất, rồi Pegy, Vu Minh, Monni là thấp nhất.
Chá»§ tịch há»i:
- Váºy ý kiến ông thế nà o?
- Ba ngưá»i bá»n há» Ä‘á»u nói Vu Minh có không gian trưởng thà nh rất lá»›n. Äá» nghị cá»§a tôi là nên chá»n Vu Minh chúng ta cần bá» thá»i gian ra bồi dưỡng, còn không thì chỉ có chá»n Pegy và Mandy.
Chủ tịch nói:
Mãnh hổ cho rằng Vu Minh là tốt nhất.
- Nhưng Mãnh hổ cÅ©ng nói năng lá»±c hiện giá» cá»§a Vu Minh còn không đủ. Nếu Vu Minh chỉ là má»™t tên tá»™i phạm thì như thế là đủ dùng rồi. Nhưng nếu muốn là m Ä‘iá»u tra viên thì những thứ hắn tiếp xúc tá»›i vô cùng phức tạp. Tháºm chà còn phải gặp đám tá»™i phạm cùng hung cá»±c ác nữa.
Chủ tịch nói:
- Váºy đây là ý kiến cuối cùng cá»§a ông sao?
- Không… Tôi phát hiện Vu Minh có được má»™t Ä‘iểm khó có được. Vu Minh là ngưá»i duy nhất mà ba ngưá»i bá»n há» Ä‘á»u nói là có thể tin được. Monni vá»›i Pegy Ä‘á»u khen ngợi Mandy nhưng mà cÅ©ng giữ lại má»™t chút đỠphòng.
Chủ tịch nói:
- Tổ chức để cho ông ở gần để quan sát bốn ngưá»i bá»n há», vì ông là má»™t ngưá»i công chÃnh, cho nên ông quyết định thì tổ chức sẽ quyết định, ông có thể đại biểu cho tổ chức mà lá»±a chá»n.
- Cám ớn vì sự tin tưởng.
Tommy cúp điện thoại.
Felix vẫ đứng nghiêm ở một bên. Tommy trầm mặc rất lâu rồi nói:
- Cáºu Ä‘i chuẩn bị Ä‘i.
- Vâng.
….
Sáng ngà y thứ hai, Vu Minh gõ cá»a phòng Mandy, cô ra mở cá»a, Vu Minh nói:
- Cộng sự, có muốn cùng ra ngoà i chơi không?
- Äi đâu?
Trong mắt Mandy có tơ máu, hiểu nhiên là tối hôm trước không có ngủ ngon.
- Thuê phòng.
Vu Minh cưá»i.
Mandy cưá»i:
- ÄÆ°á»£c. chá» tôi chút, tôi Ä‘i thay đồ.
Monni nhìn qua mắt mèo thì thấy hai ngưá»i bá»n há» cưá»i nói rồi Ä‘i và o trong thang máy. Cô vá»›i Pegy cÅ©ng biết hai ngưá»i bá»n há» sẽ được tổ chức lá»±a chá»n đầu tiên. Cho nên cô không muốn ra ngoà i, vì thế gá»i phục vụ mang đồ ăn lên, má»™t ngưá»i ăn xong thì nằm ra giưá»ng xem ti vi.
Khoảng tầm 9 giá», Monni phát hiện Tommy vá»›i Felix cÅ©ng không ở đây. Chá» cho tá»›i buổi chiá»u hai ngưá»i má»›i quay vá», hÆ¡n nữa tâm tình rất không ổn. Qua thá»i gian ăn cÆ¡m, Tommy nháºn được má»™t cú Ä‘iện thoại, rồi nói:
- Vu Minh với Mandy chết rồi, thi thể ở trong bệnh viện, chốc nữa ăn com xong thì qua xem.
- Chết rồi?
Pegy với Monni cảm thấy vừa mừng vừa sợ.
Tommy giải thÃch:
- Tai nạn xe cộ, Vu Minh chết tại chỗ, còn Mandy thì vừa thông báo rằng không thể nà o cứu được nữa.
Monni nhớ tới bản tin mới xem:
- Là khoảng hơn 8 giỠsáng, ở một đại lộ nà o đó có một vụ tai nạn xe cộ đúng không?
Monni nhá»› mang máng là thông tin có nhắc tá»›i má»™t nam má»™t nữ bị thương, ngưá»i nam thì chết ngay tại chá»—, còn ngưá»i nữ được đưa tá»›i bệnh viện cấp cứu, không ngá», lại có thể là Vu Minh và Mandy.
Monni vá»›i Pegy cÅ©ng không nhìn thấy Vu Minh vì đã được mang Ä‘i hóa trang rồi. Bạn cá»§a Vu Minh mai sẽ tá»›i Ấn Äá»™, bá»n há» chỉ được gặp Mandy, chỉ là khuôn mặt đã không còn nụ cưá»i nhẹ nhà ng nữa.
Ngà y hôm sau, Pegy vá»›i Monni tá»›i Pháp, bá»n há» sau khi được tổ chức kiểm tra thì trở thà nh thà nh viên không chÃnh thức, cÅ©ng chÃnh là thá»±c táºp Ä‘iá»u tra viên, trong má»™t năm tá»›i. Sau má»™t năm thì quyết định có thể biến thà nh thà nh viên chÃnh thức hay không.
Cùng lúc đó, Vu Minh vá»›i Mandy cÅ©ng đã ở Pháp, chỉ là khác vá»›i đám Monni, bá»n há» không há» thấy má»™t thà nh viên tổ chức nà o ,mà hiện giỠở trước mặt Vu Minh Ä‘ang có năm thà nh viên cá»§a tổ á»§y, bắt đầu phá»ng vấn má»™t vòng cuối cùng vá»›i bá»n há».
Chá»§ tịch tên là Montero, trẻ tuổi, anh tuấn, đại khái khoảng 35, ánh mắt trầm ổn. Hắn là má»™t gã quý tá»™c thừa kế má»™t gia tá»™c có ảnh hưởng lá»›n ở Châu Âu. Nhưng mà vị trà chá»§ tịch cá»§a hắn là tá»± bản thân lấy được. chứ không há» có quan hệ gì vá»›i thân pháºn. Phó chá»§ tịch có bốn ngưá»i, ba ngưá»i nam, má»™t ngưá»i nữ, tuổi thì cÅ©ng quá bốn mươi rồi.
Montero nói:
- Cuối cùng có má»™t chuyện, Vu Minh, cáºu có nguyện ý tham gia đặc huấn từ hai đến ba tháng mà chúng tôi cung cấp cho cáºu không? Tôi cần phải nói cho cáºu biêt,s nếu cáºu đồng ý thì không được phép rá»i Ä‘i. Äặc huấn không được giải trÃ, không tình yêu, không tá»± do, không có không gian.
Vu Minh há»i:
- Chủ yếu là huấn luyện cái gì?
- Thể năng, súng giá»›i, chiến đấu. Chúng tôi tin rằng qua đặc huấn có thể khiến cho cáºu chuẩn bị được năng lá»±c chiến đấu phòng bị nhất định. Mặc dù là so vá»›i đám hảo thá»§ đứng đầu có chênh lệch lá»›n, nhưng mà có thể mạnh mẽ hÆ¡n đám bình dân, Ãt nhất cÅ©ng không bị má»™t ngưá»i phu nữ thuá»™c thà nh phần tri thức bắt cóc.
Montero tuy rằng Ä‘áºp chai, nhưng mà cả mặt không khác gì má»™t quân bà i, chẳng có chút biểu cảm gì hết.
- Ha ha!
Vu Minh xấu hổ cưá»i má»™t tiếng:
- Nếu không tham gia thì sao?
- Theo như đánh giá cá»§a chúng tôi, vá»›i năng lá»±c như hiện tại cá»§a cáºu thì chúng tôi cảm thấy rất nguy hiểm. Không thể vì việc cáºu thiếu Ä‘i các kỹ năng cÆ¡ bản mà tá» vong, mà cáºu lại còn là ngưá»i có thiên phú, cho nên chúng tôi sẽ cá»± tuyệt việc dể cáºu trở thà nh thà nh viên cá»§a tổ chức.
- Khi nà o thì bắt đầu?
Vu Minh há»i.
- Láºp tức. Cáºu đầu tiên sẽ Ä‘i tá»›i quân Ä‘oà n ngoại tịch cá»§a Pháp để huấn luyện thể năng, có chuyên gia dạy chiến đấu, súng giá»›i, các kỹ năng vá» quân sá»±, ngoà i ra, buổi tối cáºu sẽ được há»c cái loại kiến thức chuyên nghiệp.
Vu Minh há»i:
- Mấy ngưá»i bá» tiá»n?
- Äúng.
- Nếu như tôi chạy, mấy ngưá»i có truy Ä‘uổi không?
Montero thá»±c sá»± không có chút tế bà o hà i hước nà o, vẫn trả lá»i tá»±a như má»™t cá»— máy váºy:
- Vốn là tổ chức rất khoan dung, bất kỳ má»™t ai cÅ©ng có thể rá»i khá»i, chỉ cần có thể trả lại tÃn váºt tổ chức tặng là được rồi. Tổ chức chúng ta có đăng kà hợp pháp ở London. Nếu cáºu cho là chúng tôi ngăn cản cáºu rá»i Ä‘i, có thể khởi tố lên tòa án, nhưng có má»™t chá»— phải hợp theo quy tắc. Ä‘iá»u thứ nhất là không được tấn công thà nh viên cá»§a tổ chức, bằng không sẽ Ä‘uổi ra khá»i tổ chức, tạo thà nh thương vong thì chúng tôi sẽ khởi động trừng phạt. Thứ hai, không được bán tình báo vá» tổ chức ra ngoà i. Thứ ba không được tiếp nháºn á»§y thác cá»§a phần tá» khá»§ng bố, hoặc những kẻ phản loạn. Thứ tư, phải có lý do chÃnh đáng má»›i được cá»± tuyệt nhiệm vụ chá»§ tịch đưa ra. Tá»· như nhiệm vụ phi pháp, nhiệm vụ nguy hiểm, hoặc bản thân không được khá»e. Thứ năm, không được cố ý cung cấp tin tức giả cho mạng lưới tình báo cá»§a tổ chức.
Vu Minh nghe xong, tháºt là bá»™i phục.
Ngưá»i nà y có thể há»c thuá»™c lòng đến mức lưu loát như váºy.
Montero nói toà n bá»™ quyá»n lợi cá»§a thà nh viên xong rồi há»i:
- Có vấn đỠgì nữa không?
- Không.
- Váºy thì trả lá»i tôi, cáºu có muốn Ä‘i đặc huấn?
- Có. Nhưng tôi muốn gá»i Ä‘iện đã.
Vu Minh trả lá»i.
- Äá»c số Ä‘i.
Vu Minh độ số, một cô gái trẻ đi tới, đưa cho hắn một cái điện thoại di động, cô gái nói:
- Äã gá»i rồi.
- A lô!
Äá»— Thanh Thanh nghe Ä‘iện thoại..
- Äá»— tiểu thư.
- Vu Minh, cáºu chết ở đâu rồi? Ná»a tháng rồi còn không có chút tin tức nà o, Ä‘iện thoại cÅ©ng không gá»i được, thiếu chút nữa chúng tôi báo cảnh sát rồi đưa cáºu và o danh sách ngưá»i mất tÃch…
Vu Minh nói:
- Äá»— tiểu thư, tôi á», muốn xin nghỉ phép ba tháng.
- Có chuyện gì thế? Trong nhà có chuyện sao?
Äá»— Thanh Thanh quan tâm há»i.
- Äúng thế, mẹ tôi đã bá» nhà ra Ä‘i, còn cha tôi thì Ä‘i tìm bà ấy, cho nên không biết Ä‘i đâu rồi.
Äá»— Thanh Thanh ân cần há»i:
- Có cần chúng tôi qua đó không?
- Không cần đâu, tôi có thể giải quyết được, chỉ cần thá»i gian mà thôi, việc xấu trong nhà thì không nên để cho ngưá»i ngoà i biết mà .
- Ừm, được rồi, có gì thì gá»i chúng tôi nhé. Bye.
Äá»— Thanh Thanh gác Ä‘iện thoại.
Äiện thoại vừa tắt thì Lý Phục tá»›i nhìn:
Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cha mẹ Vu Minh chạy tá»›i táºn Pháp sao?
Äá»— Thanh Thanh kinh ngạc há»i:
- Số từ Pháp sao?
Lý Phục gáºt đầu:
- Äúng.
Äá»— Thanh Thanh gá»i thá» lại thì có tiếng báo:
- Äiện thoại bạn gá»i không đúng.
Nghê Thu lạnh nhạt nóil:
- Toà n thân Vu Minh má»›i có mấy đồng, đến tiá»n máy bay còn không trả nổi nữa là . Cáºu ta cÅ©ng là ngưá»i lá»›n rồi, không cần phải lo lắng quá đâu.
…
Phi cÆ¡ trá»±c tiếp đáp xuống doanh địa cá»§a binh Ä‘oà n ngoại tịch cá»§a Pháp, và i giá» sau, Vu Minh hối háºn. Má»™t đám binh lÃnh vác gá»— lên mà chạy vỠđỉnh núi, Vu Minh khiêng cây gá»— chạy được hai bước thì ngã xuống. Vị huấn luyện chuyên trách, thân trên cởi trần, toà n thân Ä‘á»u là cÆ¡ bắp, trước ngá»±c má»™t mảnh lông ráºm. hai tay bắt sau lưng, nhìn Vu Minh mà quát:
- Cái thằng hèn hát kia mau đứng lên, nhìn thỠxem mình giống cái gì?
- Giống ngưá»i.
Vu Minh cưá»i gượng.
- BỠgỗ xuống đi.
Huấn luyện viên nói.
- Ông tháºt là ngưá»i tốt.
Vu Minh mừng rỡ.
Huấn luyện viên huýt sáo, ở bên cạnh có má»™t cánh cá»a mở ra, má»™t tên binh lÃnh cưá»ng tráng kéo theo hai con chó săn Ä‘i ra. Huấn luyện viên nói:
- Ngưá»i, chạy Ä‘i.
- Không phải chứ? Ông chÆ¡i tháºt hả?
Vu Minh nhìn lại, tên lÃnh kia đã ném dây thừng Ä‘i, Vu Minh không nói gì nữa, bắt đầu chạy. Chó săn Ä‘uổi theo không ngừng, thẳng tá»›i sau hắn, đưa miệng cắn thẳng tá»›i bắp chân, phát đầu tiên thì cắn đứt má»™t mảnh vải, phát thứ hai thì đã có máu. Huấn luyện viên ra thá»§ thế, để cho binh lÃnh hạ lệnh cho đám chó săn cháºm rãi mà đuổi.
Huấn luyện viên nghe điện thoại:
- Vâng thưa trưởng quan, tôi cam Ä‘oan hắn trong vòng má»™t tháng sẽ trở thà nh má»™t nam nhân chân chÃnh.
Tắt máy, hắn cũng bắt đầu chạy đuổi theo Vu Minh:
- Cái nà y mà gá»i là chạy bá»™ sao?
- Huấn luyện viên, tôi thấy hai con chó là đã đủ rồi đấy,,
Vu Minh thở như là mất mạng tá»›i nÆ¡i rồi, nhưng thá»±c tế là bi kịch, chó săn vẫn cháºm rãi Ä‘uổi, muốn cắn chân hắn, khiến cho Vu Minh không thể nà o nghỉ ngÆ¡i được.
Má»™t đội binh lÃnh vác gá»— chạy đã Ä‘uổi kịp Vu Minh, trong đó có má»™t ngưá»i Châu à há»i:
- Ngưá»i Trung Quốc hả?
- Ừm.
Vu Minh cảm giác cổ há»ng sắp bốc khói.
- Thế thì đừng có để mất mặt ngưá»i Trung Quốc, chạy không được thì chết Ä‘i.
Ngưá»i đó dùng tiếng Anh nói vá»›i đám chiến hữu:
- Ngưá»i Nháºt.
Vu Minh tháºt là chạy không nổi, hai con chó săn cÅ©ng lưá»i cắn hắn rồi, bắt đầu liếm. Vu Minh nghiêng ngả sang hai bên, chạy được 500, nữa rồi ngất Ä‘i. Huấn luyện viên Ä‘i tá»›i, khiêng Vu Minh lên Ä‘i vá» doanh địa.
Mandy lại tới thêm một lần nữa.
Sáng ngà y thứ hai, khi Vu Minh còn Ä‘ang nằm má»™ng thì má»™t thùng nước lạnh tạt lên ngưá»i hắn. Vu Minh giáºt mình báºt dáºy, cảm thấy toà n thân cÆ¡ bắp Ä‘au đớn không thôi, trên tay huấn luyện viên là má»™t cây roi quát:
- Binh lÃnh, má»™t phút đồng hồ sau ra ngoà i táºp hợp.
- Dạ.
Vu Minh trả lá»i má»™t tiếng, rồi bắt đầu Ä‘i già y. Sau đó cả ngưá»i má»m nhÅ©n, lăn ra giưá»ng lạnh mà ngá»§. Không biết bao lâu sau, má»™t tráºn Ä‘au đớn lại truyá»n tá»›i là m cho hắn báºt dáºy, huấn luyện viên lại quất roi qua.
Huấn luyện viên rống lên:
- Äừng để tôi nói lần thứ hai.
Vu Minh sắp khóc tới nơi rồi:
- Tôi từ bá».
Huấn luyện viên lạnh lùng nói:
- Tôi nháºn được lệnh là trừ phi cáºu chết, còn không thì phải nghe lá»i cá»§a tôi. Chó, chó, chó…
Vu Minh tá»±a như má»™t con thá», bắt đầu bá» chạy, cái đám kia tháºt là tá»›i. Những binh lÃnh khác trong doanh kêu lá»›n:
- Hôm nay không hoà n thà nh kế hoạch huấn luyện thì bạo cúc hoa nhá em giai.
Vu Minh vươn má»™t ngón giữa, rồi chạy ra ngoà i. Hăn vừa Ä‘i thì đám binh lÃnh bắt đầu sá»a soạn lại giưá»ng ngá»§ cho Vu Minh. Bá»n há» không biết thân pháºn cá»§a Vu Minh, nhưng há» biết Vu Minh là ngưá»i mà thượng cấp cá»§a thượng cấp cá»§a thượng cấp cá»§a há» phái tá»›i đây tiến hà nh đặc huấn.
Má»™t ngà y qua Ä‘i, huấn luyện viên cÅ©ng biết Vu Minh là má»™t tên đại trượng phu, co được dãn được. cho nên dùng ngôn từ vÅ© nhục hắn thì hắn cÅ©ng mặc kệ. Biện pháp duy nhất, chỉ có thể là đau. Vẫn là hai con chó săn được việc nhất, bá»n chúng cÅ©ng thá»±c thiếu đạo đức, cắn thì không thèm cắn miếng lá»›n, cứ như phụ nữ, dùng răng nanh đâm lên chân mình, mà đảm bảo rằng chân mình lại không bị thương tá»›i mức ảnh hưởng tá»›i huấn luyện.
23.06.2015
Chương 127
Äặc huấn
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Ngà y thứ ba, Vu Minh đã miá»…n dịch vá»›i nước lạnh, lại bắt đầu cuá»™n mình ngá»§ tiếp. Huấn luyện viên không có nhân tÃnh tá»±a như cÅ©ng biết Vu Minh mệt nhá»c cá»±c Ä‘iểm rồi ,cho nên trên tay cầm kÃch thương, láºp tức báºt nguồn Ä‘iện.
Vu Minh bị Ä‘iện giáºt trong ba giây, nhảy dá»±ng lên quát:
- Tôi muốn đơn đấu với ông.
- ThÃch thì chiá»u.
- …………..
Vu Minh há»i:
- Hôm nay vẫn chạy bộ sao?
- Khặc!
Äám lÃnh cưá»i lá»›n.
Trong khi huấn luyện thể năng, thì Vu Minh vui nhất là khi ăn cÆ¡m vá»›i ngá»§. Giữa trưa hắn như má»™t con chó chết nằm lên bà n ăn cÆ¡m vá»›i hắn là má»™t loại cảm giác hưởng thụ xa xỉ. Sau khi ăn xong còn có ná»a giỠđược nghỉ ngÆ¡i, sau đó là hai giá» ngá»§ trưa. Trong khoảng thá»i gian nà y, Vu Minh cảm thấy không khác gì thiên đưá»ng hết. Buổi chiá»u tiếp tục huấn luyện tá»›i bảy giá» tối, bảy giỠăn cÆ¡m nghỉ ngÆ¡i. Tám giá» tá»›i mưá»i giá» là lá»›p lý thuyết, má»™t vị mỹ nữ lên lá»›p, nhưng mà hắn chẳng có hứng thú gì hết. Chỉ là Vu Minh mà thất thần má»™t chút thì huấn luyện viên bên ngưá»i sẽ không há» do dá»± mà cho hắn ăn roi và o mông đâu.
Má»™t tuần trôi qua, Vu Minh rốt cuá»™c đã khôi phục năng lá»±c tư duy cÆ¡ bản, hắn cảm thấy khá là kỳ tÃch khi phát hiện bản thân mình có mệt tá»›i đâu thì cÅ©ng sẽ dáºy đúng giá». Ngà y thứ mưá»i, có hai ngưá»i mặc âu phục tá»›i tiến hà nh đánh giá tâm lý vá»›i Vu Minh. Sau đó độ khó khăn cá»§a lá»›p lý thuyết cá»§a Vu Minh cÅ©ng gia tăng. Theo như báo cáo cho thấy, Vu Minh còn má»™t khoảng lá»›n nữa má»›i khiến cho tinh thần bị thương hại. Nhưng kẻ không tim không phổi luôn không có duyên vá»›i đám bị bệnh tâm thần à m. Nhưng vì phần báo cáo nà y mà huấn luyện viên gia tăng cưá»ng độ huấn luyện, từ sáng sá»›m tá»›i giữa trưa dá»u muốn khiêu chiến thể lá»±c cá»±c hạn cá»§a Vu Minh. Huấn luyện viên cÅ©ng không cần phải lo rằng tinh thần cá»§a Vu Minh sẽ bị phá hoại.
Ngà y thứ mưá»i ba, Vu Minh vì ngất Ä‘i mà bá» qua cÆ¡m trưa, khóc lóc khổ sở. Không ăn cÆ¡m trưa thì vẫn phải huấn luyện, chỉ là huấn luyện viên hạ thấp cưá»ng độ huấn luyện xuống mà thôi.
Ngà y thứ hai mươi, Vu Minh cuối cùng đã khiêng được cục gá»— lên đỉnh núi, tuy rằng dùng thá»i gian gấp đôi so vá»›i ngưá»i khác, nhưng khiến cho huấn luyện viên cÅ©ng phải nặn ra má»™t nụ cưá»i khó có.
Khiêng gá»— lên núi đã biến thà nh bà i táºp cho buổi chiá»u, buổi sáng là phải leo núi, vượt chướng ngại váºt, chồng cây chuối, hÃt đất… Huấn luyện viên dùng đủ má»i thá»§ Ä‘oạn áp bức từng khối cÆ¡ bắp cá»§a Vu Minh tá»›i cá»±c hạn Vu Minh biết bản thân mình từ ngà y đầu tiên đã được tiêm và o má»™t Ãt thuốc. Nghe nói chúng rất đắt Ä‘á», tác dụng phụ nhá», mà lại có thể khiến cho thân thể khôi phục nhanh hÆ¡n.
Äến ngà y thứ hai mươi lăm, thuốc cÅ©ng đã giảm liá»u, cuối cùng là ngừng hẳn. Tá»± thân Vu Minh cÅ©ng đã có thể thừa nháºn được huấn luyện rồi.
Má»™t tháng Vu Minh cuối cùng có thể vừa huấn luyện mà lại có khà lá»±c vá»›i tinh thần để nói chuyện phiếm vá»›i đám binh sÄ©, còn chuyện tìm gái thì hắn đúng là có lòng mà không nổi. Hóc môn cá»§a bản Ä‘á»u bị huấn luyện là m tiêu hao rồi.
Tháng thứ hai.
Ngà y đầu tiên, buổi sáng cÅ©ng không có huấn luyện thể lá»±c nữa, mà đi và o huấn luyện bắn súng, huấn luyện thể năng đã đẩy và o khung giá» từ ba giá» tá»›i bảy giá» chiá»u rồi, Vu Minh hiện giá» chỉ táºp bắn vá»›i há»c vá» súng.
Ngà y thứ mưá»i, từ bảy giá» tá»›i chÃn giá» sáng, luyện táºp bắn súng, chÃn giá» tá»›i mưá»i má»™t giá» chiến đấu, là chiến đấu thuáºt cá»§a Isarel. Buổi huấn luyệnc hiá»u hôm đó cá»§a Vu Minh bị há»§y bá», vì hắn bị đánh cho rÆ¡i răng đầy đất. Vu Minh cÅ©ng hiểu,tên huấn luyện viên nà y không cần biết hắn là ai, mà chỉ là m theo quân lệnh huấn luyện mình, mặt khác Vu Minh cÅ©ng bắt đầu lại được dùng thuốc.
Ngà y thứ mưá»i má»™t, Vu Minh mặt mÅ©i bầm dáºp, mang đồ bảo há»™ mà tiếp tục táºp luyện chiến đấu, lần nà y khá hÆ¡n, nhưng buổi huấn luyện buổi chiá»u vẫn phải há»§y.
Ngà y thứ mưá»i lăm, ngừng dùng thuốc, năng lá»±c kháng đòn cá»§a Vu Minh đã tăng lên.
Ngà y thứ mưá»i bảy, Vu Minh đánh trúng huấn luyện viên má»™t quyá»n, buổi chiá»u tiếp tục huấn luyện.
Ngà y thứ hai mươi, Vu Minh lần đầu tiên quáºt ngã huấn luyện viên.
Ngà y thứ hai mươi mốt, Vu Minh xuất huyết dạ dà y, vô viện.
Ngà y thứ hai mươi hai, Vu Minh quay vỠhuấn luyện.
Ngà y thứ ba mươi, hắn đánh ngã huấn luyện viên hai, lại có thể kiên trì cưá»ng độ chiến đấu cao trong 5 phút mà không bị thoát lá»±c.
Ngà y ba mươi mốt, Vu Minh so tay vá»›i đám binh lÃnh bÃnh thưá»ng, thua.
Tháng thứ ba, ngà y thứ mưá»i, Vu Minh đánh bại binh lÃnh được má»™t năm tuổi, nhưng vẫn không thể nà o địch lại được huấn luyện viên.
Ngà y thứ mưá»i má»™t, má»™t ngưá»i mặc âu phục tá»›i lấy số luyện huấn luyện cá»§a Vu Minh Ä‘i.
Ngà y thứ mưá»i hai, lại thêm má»™t vị huấn luyện viên. Vị huấn luyện cÅ© phụ trách cho Vu Minh rèn luyện thể năng buổi sáng, súng giá»›i, chiến đấu. Còn vị tân huấn luyện viên thì dạy kỹ thuáºt lái xe, sá»a xe cùng các loại Ä‘iện tá»â€¦
Tháng thứ ba, ngà y thứ hai mươi, Vu Minh nháºn được nhiệm vụ đầu tiên: “Giết ngưá»iâ€.
Quân đoà n ngoại tịch của nước Pháp cũng không đóng trong bản địa, mà toà n bộ quân doanh ở một đoạn cảnh nội của mộ quốc gia châu Phi.
Ngưá»i cá»§a tổ chức đã xin cho Vu Minh má»™t cÆ¡ há»™i để được tham gia tá» hình mấy tên tá»™i phạm, Montero nói chuyện vá»›i Vu Minh qua Ä‘iện thoại:
- Chúng ta không chắc đã phải giết ngưá»i, nhưng tôi muốn cáºu phải đối mặt vá»›i há»ng súng. Thể lá»±c, thà nh tÃch bắn súng, thà nh tÃch lý luáºn cá»§a cáºu là m cho chúng tôi rất hà i lòng, tháºm chà phải nói là xuất sắc hÆ¡n chúng tôi tưởng nhiá»u. Tên phạm nhân mà cáºu xá» lý là má»™t tên cưỡng gian, là má»™t quan viên cá»§a chÃnh phá»§, phạm tá»™i cưỡng gian má»™t đứa bé bốn tuổi, cho nên không bị gánh nặng tâm lý đâu.
Vu Minh:
- Tôi có yêu cầu.
- Nói đi.
- Tôi muốn uống cô ca.
Montero hÆ¡i sá»ng sốt, rồi nói:
- Hà nh hình xong, một long cô ca.
Kết thúc trò truyện, huấn luyện viên vừa thay đồ xong đi tới nói:
- Nà y nhóc, đi thay đồ đi.
Vu Minh vá» tá»›i doanh trướng thì thấy má»™t bá»™ đồ má»›i để ở trên giưá»ng, trừ quần áo ra còn có má»™t mặt nạ. Là mặt nạ mà đám Ä‘ao phá»§ chuyên dùng, má»™t binh lÃnh khác đến bên ngưá»i Vu Minh nói:
- Diêm, tôi ở trong quân ngÅ© đã bốn năm, ở trong quân Ä‘oà n ngoại tịch hai năm, nhưng mà còn chưa có giết ngưá»i qua.
Tên hiệu cá»§a Vu Minh là Diêm, là do đám binh lÃnh đặt cho hắn vì năng lá»±c cá»§a hắn, cái tên đó bắt nguồn từ trong má»™t bá»™ phim có tên là “Diêm Nhânâ€.
Diêm Nhân là chỉ những kẻ chuyên gia lừa ngưá»i kiếm tiá»n, má»™t tên Diêm Nhân lợi hại thì dù trên tay chỉ có má»™t há»™p diêm, hắn cÅ©ng có thể dùng biện pháp mánh khóe để lừa bịp, hÆ¡n nữa để khoa trương công năng cá»§a diêm, má»™t đám ngưá»i còn cầm tiá»n lao và o để cướp mua diêm. Vu Minh đương nhiên cÅ©ng sẽ không đà o hố chÆ¡i đám binh lÃnh, nhưng mà có khá nhiá»u lúc giúp đỡ cho đám lÃnh là m được má»™t số chuyện mà há» không muốn để cho ngưá»i khác biết.
Cái tên an á»§i Vu Minh tên là Lâm Sâm, hắn vá»›i má»™t quan quân khác Ä‘oạt tình nhân, nhưng luôn ở hạ phong. Vu Minh chỉ dùng má»™t thá»§ Ä‘oạn nhá», thế nà o cô nà ng kia liá»n hiểu nhầm là vị quan quân kia muốn kết hôn vá»›i mình, kết quả vị quan quân kia sẽ không chịu kết hôn cung vá»›i má»™t gái quán bar, vì hắn chỉ là muốn tìm thú vui mà thôi. Thế nên hai ngưá»i bá»n há» có mâu thuẫn, Lâm Sâm thừa dịp đó mà đánh tá»›i, chiếm được ngưá»i đẹp. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh đổi quần áo, bảy tên lÃnh đứng thà nh má»™t hà ng, thay phiên ôm Vu Minh. Hắn ôm má»—i ngưá»i má»™t cái rồi giải thÃch má»™t lần:
- Tôi là đi giết ngưá»i, chứ không phải là để bị ngưá»i giết.
Vị giáo quan, là một lão binh bốn mươi tuổi ôm Vu Minh rồi nói:
- Cái chá»— khó cá»§a giết ngưá»i là xa hay gần, chuyện nà y cá»§a cáºu là khó, nhưng tôi tin rằng cáºu nhất định có thể chiến thắng ná»—i sợ hãi mà đột phá bản thân.
Ô tô Ä‘i ra khá»i quân doanh, vá» má»™t trấn nhá», huấn luyện viên nhìn Vu Minh, rồi đưa tá»›i má»™t khẩu súng:
- Cáºu không sao chứ?
- Bạch Sa, ông là ngưá»i tốt.
Vu Minh rút băng đạn ra nhìn, bên trong chỉ còn một viên đạn mà thôi.
Vị huấn luyện viên Bạch Sa nói:
- Lấn trước cáºu bảo tôi là ngưá»i tốt, cuối cùng lừa Ä‘i má»™t há»™p xì gà cá»§a tôi.
- Ha ha.
Vu Minh cưá»i nói:
- Chỉ đùa một chút thôi mà . Bạch Sa nà y, tôi nghĩ có thể giúp ông kiếm được mấy ngà y nghỉ đấy.
- Há»?
Vu Minh tiếp:
- Má»™t quyển kinh Coran, vá»›i má»™t cái chăn lông. Chỉ cần ông kiên trì được ba ngà y thì láºp tức sẽ có ngưá»i chú ý tá»›i ông. Tôi tin là quân đội sẽ cho ông nghỉ dà i hạn, ông lại có thể quay vá» gặp vợ con rồi.
- Tại sao lại phải cho tôi nghỉ dà i hạn?
Bạch Sa há»i.
Vu Minh:
- Bởi vì vợ cá»§a ông là má»™t giáo đồ cÆ¡ đốc tiá»u tụy mà .
- Cái nà y… thực sự có thể là m được sao?
Vu Minh:
- Không nắm chắc hoà n toà n, nhưng mà cũng có khả năng đấy.
Bạch Sa gáºt đầu nói:
- Dù sao thì mưá»i ngà y sau cáºu cÅ©ng sẽ phải Ä‘i rồi.
Vu Minh cưá»i:
- Bạch Sa, ông quá là hẹp hòi rồi.
Bạch Sa chân thà nh nói:
- Diêm, tuy rằng cáºu trải qua huấn luyện nhưng trình độ cá»§a cáºu vá»›i những kẻ chuyên nghiệp thì vẫn còn có chênh lệch khá lá»›n ,Quan trá»ng là cáºu phải kiên trì, nếu cáºu quay vá» thà nh phố mà bá» qua táºp luyện thì ba tháng chịu khổ nà y sẽ thà nh con số không. Má»—i ngà y chỉ cần từ ná»a giá» tá»›i má»™t giá» tăng cưá»ng thể năng, má»™t tuần cần hai giá» táºp luyện chiến đấu. Äảm bảo cáºu sẽ có thu hoạch. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tôi nhất đinh sẽ là m thế. Cám ơn ông Bạch Sa.
Hai ngưá»i vừa Ä‘i vừa nói chuyện phiếm thì đến má»™t trấn nhá». Bạch Sa cho xe chạy tá»›i pháp trưá»ng tạm thá»i ở gần đó, sau đó Ä‘eo mặt nạ lên:
- Chuẩn bị xong chưa?
- Ok!
Vu Minh mang mặt nạ và o.
Hai ngưá»i vừa má»›i xuất hiện thì đám ngưá»i Ä‘ang xem náo nhiệt ở bên cạnh Ä‘á»u lùi vá» sau hết. Vu Minh vá»›i Bạch Sa Ä‘i và o trong pháp trưá»ng, đứng thẳng ở đó mà chỠđợi.
Khoảng chừng 15 phút sau, cảnh sát dẫn theo hai tên tá»™i phạm Ä‘i và o, ra lệnh cho bá»n chúng quỳ xuống, Vu Minh nhìn mục tiêu cá»§a mình, là má»™t ngưá»i da trắng. Hắn không há» sợ hãi trà ng cảnh nà y, mà lại nhìn mình cưá»i.
Bạch Sa rút súng ra, nhắm thẳng và o tên phạm nhân trước mặt mình, bóp cò súng. Vu Minh có cảm giác muốn nôn, bởi có kha khá chất lá»ng mà u hồng trắng bán lên quần áo mình, tháºm chà là trên mặt nạ.
Lúc nà y, trong đám ngưá»i náo nhiệt kia đột nhiên xôn xao hẳn lên, má»™t ngưá»i phụ nữ thét gà o, cảnh sát khó khăn lắm má»›i ngăn bà ta lại.
Vu Minh cầm tóc tên da trắng kia, quay ngưá»i hắn vá» phÃa ngưá»i phụ nữ kia. Sau đó cầm súng cá»§a mình nhắm và o ngưá»i hắn, bóp cò. Toà n thân tên tá»™i phạm chấn động, Vu Minh cÅ©ng không nhanh không cháºm mở chốt bảo hiểm ra, rồi nhắm thẳng và o đầu tên tá»™i phạm, bóp cò. Nhưng vẫn không giết chết hắn, tên kia chảy cả nước mắt lẫn nước tiểu ra, miệng không ngừng kêu:
- Van ông, van ông
Thế giá»›i nà y so vá»›i cái chết đáng sợ hÆ¡n, chÃnh là nghÄ© đến chết nhưng mà không chết được, mà vẫn phải chết.
Bạch Sa cưá»i lá»›n rồi mở chốt súng mình, lấy đạn ra đưa cho Vu Minh bắn tiếp. Không hiệu quả, Vu Minh cho rằng kẻ như thế không đáng là m đồng loại cá»§a mình, căn bản hắn không há» có tâm lý trở ngại gì hết. Bạch Sa nhìn Vu Minh bắn mà nghÄ©, có thể Vu Minh muốn dùng bi thương cùng cảm xúc phẫn ná»™ để giảm bá»›t áp lá»±c cá»§a mình.
Vu Minh là ngưá»i Bạch Sa huấn luyện qua mà có tố chất tâm lý mạnh nhất, trải qua huấn luyện như địa ngục, Vu Minh lại không há» thay đổi chút nà o. Chỉ có hai đáp án, thứ nhất: Vu Minh là ma quá»·, thứ hai: Vu Minh có thể Ä‘iá»u tiết cảm xúc tiêu cá»±c cá»§a bản thân mình.
Vu Minh bóp cò, vẫn chưa chết, đám ngưá»i ở bên ngoà i thì khen ngợi không thôi, rồi lại yên tÄ©nh chỠđợi, chá» Vu Minh bắn thêm phát nữa. Tên tá»™i phạm cắn răng, vẫn không trúng, hắn cảm giác sống không bằng chết, khẩn cầu:
- Van xin ông, chỉ một viên thôi.
Vu Minh nhìn vá» phÃa ngưá»i phụ nữ kia, bà ta cÅ©ng không còn giáºn dữ Ä‘iên cuồng như trước, Vu Minh cầm súng cá»§a mình, bắn chết tên tá»™i phạm đó. Trong lòng hắn không há» có ná»a Ä‘iểm xao động, cảm giác mà nó Ä‘em lại còn đáng sợ hÆ¡n cả má»™t súng mà Bạch Sa bắn.
Từ nay vá» sau, trấn nhá» nà y Ä‘ang có thể má»™t loại thá»§ Ä‘oạn để xá» tá» tá»™i phạm cá»±c ác: “ÄÄ©a quay Ngaâ€
23.06.2015
Chương 128
Gia nháºp.
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Ngà y hai mươi mốt, sau khi giết ngưá»i là há»c phản sát, nghiêm khắc mà nói, chÃnh là phản táºp kÃch. Các thá»§ Ä‘oạn táºp kÃch bình thưá»ng gồm có cắt há»ng, bể cổ… Cho dù là động tác nà o thì cÅ©ng vô cùng hữu hiệu, chỉ là có chá»— thiếu hụt, bởi đối phương phải ra tay trước. Äá»™ng tác hoặc là đưa tay che miệng mình, hoặc má»™t tay láºp tức phản kÃch. Chỉ là đám chuyên nghiệp đánh lén thì vô cùng tinh chuẩn, cho nên khi Vu Minh bắt đầu luyện táºp, thì Ãt nhất là phải thoát được, hoặc là biến cái chết trở thà nh bị thương mà thôi.
Vu Minh buồn bá»±c, bản thân mình má»›i có luyện và i ngà y thì là m sao có thể đối kháng được đám ngưá»i chuyên nghiệp? Mà chết vá»›i bị thương thì có gì khác nhau đâu?
Ngà y hai mươi lăm, tay không chiến đấu. Lúc đầu táºp luyện là dùng phương thức chiến đấu cá»§a Isarel, tuy rằng lá»±c sát thương lÆ¡n,s nhưng mà vẫn thuá»™c và o kỹ xảo váºt lá»™ng. Mà đánh nhau tay không có chiêu thức, bước đầu huấn luyện, là đặt bản thân ở thế hạ phong, hoặc là bị đánh lén, căn cứ theo vị trà cùng động tác cá»§a đối phương để phản kÃch, giết chết đối phương. Sau đó là huấn luyện táºp kÃch, môn há»c nà y bao hà m cả ẩn nấp cùng táºp sát. Khi ẩn nấp thì phải chú ý vá» tiếng động cùng nÆ¡i ẩn nấp. Muốn giết đối phương thì có yêu cầu rất cao đối vá»›i động tác, nhanh, độc, chuẩn thì má»›i khiến cho đối thá»§ không còn sức phản kháng.
Vu Minh cảm giác hai chương trình há»c nà y chỉ là để cho đủ số chứ không tÃnh thá»±c dụng.
Ba ngà y cuối cùng, Vu Minh há»c lái máy bay trá»±c thăng, rồi bị huấn luyện viên đá ra ngoà i ,để hoà n thà nh lần đầu tiên nhảy dù, kiểm tra tâm lý. Ngà y cuối cùng số liệu đưa ra, Vu Minh đạt B. Äánh giá chung, thân thể vá»›i kỹ năng bắn súng đã đạt tá»›i tiêu chuẩn cá»§a binh lÃnh má»™t năm tuổi.
Lại giống vá»›i lần Ä‘i chuẩn bị hà nh hình, lần nà y đám binh lÃnh trong doanh trướng bắt tay, rồi chụp ảnh lưu niệm vá»›i Vu Minh. Vu Minh cảm thấy cái đám nà y ôm mình vá»›i cái mục Ä‘Ãch rất không hay ho. Thứ nhất ôm mình là để thể hiện bá»n há» cưá»ng tráng hÆ¡n, thứ hai, muốn dùng mùi mồ hôi để mà hấp chết mình đây mà .
Vu Minh còn lấy được má»™t phần lá»… váºt, má»™t tấm dog tag. Thứ nà y là do đám lÃnh là m cho hắn, chứ không có liên quan gì tá»›i biên chế. Vu Minh liá»n móc nó ở chùm chìa khóa là m đồ trang trÃ. Má»i ngưá»i vẫy tay khi Vu Minh lên trá»±c thăng, trá»±c thăng bay thẳng vá» thà nh thị gần nÆ¡i đó nhất. Vu Minh dùng há»™ chiếu mua vé máy bay, visa cÅ©ng đã là m xong, cho nên hắn láºp tức bay tá»›i thá»§ đô Äan Mạch, Copenhagen.
Lần nà y xuất ngoại, Ä‘i từ Thái Lan, Pháp, Châu Phi, ấn tượng để lại cho hắn nhất là Copenhagen. Bởi nÆ¡i nà y có má»™t đại bá»™ pháºn là kiến trúc thá»i kỳ Trung cổ, hÆ¡n nữa còn có xà nghiệp hiện đại, khiến cho Vu Minh có cảm giác như thị giác bị đánh sâu và o. Sau khi Ä‘i taxi qua pho tượng mỹ nhân ngư, hắn còn có thể cảm nháºn được hÆ¡i thở cá»§a cổ tÃch.
Những ngã tư ở Copenhagen rất sạch, tiết tấu cuá»™c sống cà ng thêm thong thả. Xe taxi dừng ở bá» sông, hắn xuống xe, ở trên má»™t chiếc thuyá»n con ở bá» sông, má»™t ngưá»i đà n ông tóc và ng đứng trên boong, đưa tay vẫy. à bảo Vu Minh lên thuyá»n, Vu Minh lên thuyá»n, ngưá»i đó không nói năng gì mà lái Ä‘i luôn. Äi ra vùng biển, chừng khoảng mưá»i phút sau, con thuyá»n nhá» Ä‘i sát tá»›i má»™t chiếc du thuyá»n cỡ trung, từ trên du thuyá»n thả thang dây xuống, Vu Minh trèo lên.
Trên thuyá»n trừ ngưá»i lái, chỉ còn có Tommy vá»›i Montero, Tommy đưa tay nói:
- Hoan nghênh cáºu quay vá».
- Cám ơn.
Vu Minh bắt tay Tommy.
Montero ngồi trên má»™t chiếc ghế, trước mặt có má»™t chiếc máy tÃnh. CÅ©ng không có ý muốn bắt tay vá»›i Vu Minh, khi Vu Minh nhìn hắn, hắn nói:
- Ngồi.
Vu Minh ngồi trước mặt Montero, hắn tay cầm hai cái valy từ dưới chân đặt lên trên bà n rồi mở ra, lấy má»™t quyá»n sách nhá» ra rồi nói:
- Vu Minh, tÃn ngưỡng cá»§a cáºu là gì?
Vu Minh trả lá»i:
- Không xác định.
- Thế thì khá»i cần tuyên thệ.
Montero há»i:
- Cáºu là tá»± nguyện gia nháºp tổ chức Hiệp há»™i thám tá» chúng tôi?
Vu Minh gáºt đầu:
- Äúng.
Montero há»i:
- Cáºu có chấp nháºn tuân thá»§ theo quy định cá»§a tổ chức?
Vu Minh gáºt đầu:
- Có.
Montero khép máy tÃnh lại, từ bên cái valy thứ hai lấy ra má»™t cái nhẫn đặt trươc mặt Vu Minh:
- Äây là tÃn váºt cá»§a tổ chức. Cáºu ở trong tổ chức được đánh số 11, chúng ta là má»™t tổ chức hợp pháp, từ nay cáºu bắt đầu sá» dụng thân pháºn nà y, chỉ có thể nháºn á»§y thác hợp pháp, hoặc là do ngưá»i bị hại cầu cứu. Không thể dùng thân pháºn nà y để giúp đám tá»™i phạm, phần tá» khá»§ng bố kiếm lợi. Cáºu là m được không?
- Có.
Vu Minh nháºn nhẫn, chỉ là má»™t chiếc nhẫn và ng bình thưá»ng, bên trên có khắc má»™t con hùng ưng tinh xảo, còn ở mặt trong có khắc má»™t tổ hợp chữ Latin, Vu Minh hiểu, đó là tên cá»§a hắn.
Montero lấy ra một chiếc di động rồi để lên bà n:
- Äây là điện thoại vệ tinh, là thiết bị truyá»n tin cá»§a tổ chức chúng ta, hiện tại bên trong má»›i chỉ có 50 đô, mà chỉ có bản thân cáºu được phép dùng nó, vì nó là thứ liên lạc chá»§ yếu giữa các Ä‘iá»u tra viên vá»›i nhau. Có thể dùng nó để phát sá»± trợ giúp, cầu cứu. Hy vá»ng khi cáºu thu được tÃn hiệu cầu cứu thì cÅ©ng sẽ ra tay viện thá»§. Nếu như cần có cố ván chuyên nghiệp thì cứ phát thông tin, sẽ có ngưá»i giải đáp cho cáºu. Äồng thá»i tôi cÅ©ng hy vá»ng cáºu có thể trả lá»i được những thứ mà mình giải quyết được. Di động cÅ©ng có thể kết nối tá»›i kho tình báo cá»§a tổ chức, chúng ta cÅ©ng có cÆ¡ cấu tư liệu cá»§a mưá»i mấy quốc gia như là đám cảnh sát quốc tế hay là FBI cá»§a Mỹ…
Montero ngừng một chút rồi nói tiếp:
- Hiệp há»™i thám tá» là má»™t tổ chức bán lợi nhuáºn, chúng ta căn cứ và o độ khó cá»§a á»§y thác mà đỠcá» vá»›i thà nh viên. Hoà n thà nh á»§y thác thì nháºn được má»™t số Ä‘iểm danh dá»± nhất định, đồng thá»i phải ná»™p lên 10% tiá»n thù lao cho tổ chức. Trong tổ chức có má»™t quỹ tư nhân, câu jcos thể đặt tỉ lệ thù lao để đưa và o quỹ tư nhân. Nếu cáºu chết, thì quỹ nà y chúng tôi sẽ chuyển cho thân nhân cá»§a cáºu, nếu cáºu bị hại, thì nó sẽ trở thà nh quỹ báo thù.
- Trong Ä‘iện thoại cÅ©ng có má»™t trung tâm giao dịch, cáºu có thể tìm kiếm trên đó những thứ mà mình cần. Äa số là những mặt hà ng phi pháp mà các quốc gia cấm ,cho nên cần hay không cáºu phải suy nghÄ© cho kỹ cà ng. à kiến cá nhân cá»§a tôi là trong Ä‘iá»u kiện cho phép, hãy tạo cho mình má»™t “hang ổâ€an toà n cho bản thân Ä‘i.
- Vốn tổ chức cÅ©ng không há» cấm Ä‘oán việc cáºu gia nháºp và o má»™t tổ chức hay bất kỳ Ä‘oà n thể nà o kahsc, nhưng là không được dùng tà i nguyên cá»§a chúng ta để phục vụ cho bá»n há». Nếu di động bị mất, thì phải láºp tức gá»i vá» cho tổng bá»™, còn đây là số Ä‘iện thoại, hãy ghi nhá»› kỹ, sau khi mở máy còn có má»™t Ä‘oạn mã mà cáºu cÅ©ng phải nhá»›. Cứ ba tháng má»™t lần chúng tôi sẽ liên hệ toà n bá»™ các há»™i viên, nếu như cáºu không đưa mã chÃnh xác và o thì tổ chức sẽ khởi động quỹ báo thù cá»§a cáºu. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh há»i:
- Nghiệp vụ cá»§a tổ chức nhiá»u lắm không?
- Không Ãt, công việc chá»§ yếu cá»§a chúng ta là tìm bảo, còn có má»™t Ãt tư nhân tuyên bố nhiệm vụ truy kÃch tá»™i phạm truy nã. Cái thứ nhất là hợp pháp, nhưng cái sau là không, giả sá»± má»™t ngưá»i phụ nữ bị giết hại, nhưng chinh phá»§ không thể định tá»™i nghi phạm. Ngưá»i thân cá»§a cô ta á»§y thác chúng, thì chúng ta đánh giá, xác nháºn nghi phạm là tá»™i phạm, thì gá»i Ä‘i á»§y thác chÃnh thức. Nhưng nó không há» hợp pháp, cho nên gá»i nó là ủy thác Ä‘en. Hiện giá» xà nghiệp Trung Quốc rất Ãt nÆ¡i biết được sá»± tồn tại cá»§a chúng ta, bởi thị trưá»ng nÆ¡i nà y thưá»ng hay bị các đại táºp Ä‘oà n lÅ©ng Ä‘oạn, cho nên không gian hữu hạn .Nghiệp vụ chá»§ yếu là táºp trung ở Châu Âu, Bắc MÄ©, Äông Nam à cÅ©ng khá nhiá»u, còn như thà nh phố A, má»™t nÆ¡i đã được quốc tế đô thị hóa thì tôi tin là vá» sau á»§y thác dà nh cho Diệp Chiến và cáºu sẽ rất nhiá»u.
Vu Minh há»i:
- Có thể dùng tà i nguyên cá»§a tổ chức khi tiếp nháºn á»§y thác tư nhân không?
- Chỉ cần là ủy thác hợp pháp, có thể dùng tình báo cá»§a tổ chức. Nhưng nếu cần nhân viên Ä‘iá»u tra cá»§a tổ chức giúp đỡ, thì cần phải thông báo tình huống. Trong vòng sáu giá», chúng tôi sẽ cho má»™t câu trả lá»i thuyeetsp hục, khi tổ chứ đồng ý thì cáºu phải ná»™p lên 10% thù lao cho tổ chức trước. Nếu như cáºu phải đặt máy bay, xin visa, di dân, hay là muốn có được các loại huấn luyện đặc thù…, danh dá»± mà không đủ thì không thể nà o yêu cầu được. Và dụ, cáºu cần phải thuê máy bay trá»±c thăng, mà trong quỹ tư nhân có 10 ngà n đô, sẽ có trá»±c thăng. Nhưng mà không có tiá»n, hoặc là cấp báºc danh dá»± chỉ là Bạch Ngân, thì không thể nà o thá»a mãn yêu cầu cá»§a cáºu.
Vu Minh hiểu được, quỹ nà y chÃnh là kinh phà hoạt động cá»§a nhân viên Ä‘iá»u tra, Vu Minh há»i:
- Thế phà huấn luyện của tôi?
- CÅ©ng không phải là miá»…n phÃ, nhưng mà Mãnh hổ đã đóng thay cáºu rồi. HÆ¡n nữa lấy visa nhanh, thế nên tổng cá»™ng là 84 ngà n đô la. Cáºu có thể gá»i trả Mãnh hổ sau, cÅ©ng có thể chá» quỹ tư nhân có tiá»n rồi chuyển cho Mãnh hổ.
Montero tổng kết;
- Nói chung là , đại Ä‘a số yêu cầu cá»§a cáºu thì tổ chức có thể là m được, nhưng giá thì cao thấp, khó nói.
- Hiện tại tôi giá»›i thiệu qua vá» kết cấu cá»§a tổ chức. Hiệp há»™i thám tá» chúng ta có tất cả ba mươi sáu thà nh viên chÃnh thức, trừ những ngưá»i nà y, còn có bá»™ háºu cần, tá»±a như là sản xuất các loại sản phẩm. Bá»n há» sẽ giúp cáºu tìm những ngưá»i bán hà ng, còn dùng má»i cách đưa hà ng an toà n, nhanh nhất có thể tá»›i tay cảu cáºu. Bá»™ háºu cần còn phụ trách visa, di dân, các loại nghiệp vụ khác… Vì nhiá»u thứ là đồ phi pháp cho nên bá»™ háºu cần không lệ thuá»™c và o tổ chức. Chá»§ tịch á»§y ban là tuyển từ ba mươi sáu thà nh viên, má»—i năm năm tuyển cá» má»™t lần. Tổng cá»™ng có má»™t chá»§ tịch, năm phó chá»§ tịch, ngưá»i được đỠcá» phải có cấp báºc thấp nhất là Bảo Thạch. Cấp báºc danh dá»± cá»§a chúng ta có Bạch Ngân, Hoà ng Kim, Bảo Thạch, Kim Cương, Tinh Toản. Trừ bá»™ háºu cần, thì chúng ta còn có má»™t ban đối ngoại, chá»§ yếu là giao dịch vá»›i các quốc gia, để cung cấp cho nhân viên chúng ta những phục vụ vá» pháp luáºt. Tổ chức á»§y thác thì phà pháp luáºt không há» bị thu, vì nó tÃnh trong 10% phà dụng mà cáºu ná»™p lên rồi, Còn tư nhân thì cÅ©ng có thể nháºn được sá»± phục vụ, chỉ là thu phà hÆ¡i đắt mà thôi. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Montero nói tiếp:
- Còn những thứ chi tiết thì cáºu có thể tra bên trong Ä‘iện thoại, còn vấn đỠgì không?
- Vấn đỠcuối cùng, cái mặt anh lúc nà o cũng nghiêm nghị thế sao?
Vu Minh há»i.
- Äúng.
Montero trả lá»i trá»±c tiếp:
- Äeo nhẫn lên Ä‘i.
- Äeo nhẫn ngón nà o?
- Tùy tiện.
Tommy nói:
- Tay trái đại biểu cho váºn khÃ, mà Vu Minh cáºu còn chưa có bạn gái nhỉ? Ngón áp út là chỉ độc thân, Ä‘eo ngón đó là thÃch hợp nhất.
Vu Minh Ä‘eo nhẫn lên, khá là thÃch hợp, cưá»i há»i:
- Không phải là nhẫn nhỠđi đấy chứ?
Montero bắt tay Vu Minh:
- Vu Minh, hoan nghênh cáºu trở thà nh má»™t thà nh viên cá»§a tổ chức, đây là đồ riêng tư cá»§a cáºu, tạm biệt.
Äây là lệnh Ä‘uổi khách rồi. “Em gái ngươi a!!!â€
Vu Minh chà o há»i vá»›i Tommy rồi rá»i khá»i du thuyá»n, Tommy nhìn chiếc thuyá»n nhá» rá»i Ä‘i rồi nhìn Montero há»i:
- Có vẻ như hơi không lễ phép nhỉ?
Montero nói:
- Hắn cố ý dùng ngôn từ để thá» tâm tình cá»§a tôi thôi. Äúng rồi, các vị thà nh viên há»™i đồng không đồng ý tăng thêm ngưá»i Trung Quóc, bởi nghiệp vụ nÆ¡i nà y quá gà , mà lại chiếm tá»›i táºn hai cái danh ngạch rồi.
Tommy há»i:
- Nước Mỹ có hai ngưá»i có đủ dùng không?
- Ừm, dá»±a theo tÃnh toán thì ở Mỹ cần Ãt nhất có 4 gã Ä‘iá»u tra. Chỉ là do biểu hiện cá»§a Vu Minh thá»±c sá»± không tệ, mà đám Tri Chu, Băng Tuyết lại coi trá»ng Trung Quốc thì tôi cÅ©ng không đồng ý chá»n hắn đâu.
Tommy kinh ngạc há»i:
- Tri Chu thì tôi hiểu, bởi phương diện phản gián điệp của Trung Quốc quá kém, nhưng mà Băng Tuyết thì sao
23.06.2015
Chương 129
Vá» nhÃ
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Chúng ta có tin tức báo tá»›i, Băng Tuyết đã tạo dá»±ng quan hệ hợp tác vá»›i hình cảnh Trung Quốc, trá»ng Ä‘iểm đánh thẳng và o đám buôn láºu thuốc phiện, chấp hà nh lệnh truy nã cao nhất. Mặt khác bên trong Băng Tuyết Ä‘ang có tranh chấp, phái chá»§ tiến thì hy vá»ng có thể tiêu diệt đám Tri Chu, bởi bá»n chúng gây hại cho các nước vô cùng nhiá»u. Cho nên Trung Quốc sẽ trở thà nh chiến trưá»ng cho Băng Tuyết vá»›i Tri Chu đụng độ nà o.
Tommy nói:
- Cho dù là Băng Tuyết, hay là Tri Chu thì cũng vô tình trở thà nh kẻ địch của chúng ta.
- Tri Chu thì không chắc, chẳng lẽ bá»n chúng còn thiếu tiá»n sao? Bá»n chúng Ä‘ang cố ý khiêu khÃch Băng Tuyết mà thôi, so sánh ra thì tôi cà ng muốn giúp Băng Tuyết diệt Tri Chu. Nếu không khi Băng Tuyết tan vỡ thì chúng ta là mục tiêu tiếp theo cá»§a Tri Chu. Tôi còn lo lắng má»™t Ä‘iá»u, đó là Tri Chu đã tiến và o trong chúng ta, tôi có năm kẻ tình nghi, hy vá»ng khi ông vá» hưu rồi, có thể Ä‘iá»u tra giúp tôi.
- Ok!
Tommy há»i:
- Juliet có trong danh sách chứ?
- Có.
..
Vu Minh nghịch chiếc Ä‘iện thoại má»›i, thứ nà y quả nhiên là hà ng cao cấp. Vá» ngoà i bằng hợp kim hóa nhôm, toà n bá»™ khung bên trong là thá»§ công. Mà n hình cá»§a nó có thể đỠđộ cứng cùng vá»›i hợp chất ngá»c bÃch thá»§y tinh. Cấu tạo bên trong Ä‘á»u là m từ kim loại, má»—i Ä‘iểm tiếp xúc nút bấm Ä‘á»u được dùng ruby nén lên, cho dù có va Ä‘áºp đến đâu Ä‘á»u có thể dùng như thưá»ng. Vu Minh sau nà y má»›i biết được, Ä‘iện thoại nà y là do bản thân Felix bá» ra 10 ngà n Euro đặc chế, để cảm Æ¡n sá»± giúp đỡ cá»§a Vu Minh trong vụ á»§y thác cá»§a công ty Tatar.
10 ngà n Euro cÅ©ng không cao cho lắm, 100 ngà n đô la má»›i chÃnh là hà ng xa xỉ phẩm. Äiện thoại Thụy SÄ©, má»—i má»™t nhãn hiệu thì chỉ có số lượng là 9 chiếc, giá cá»§a nó cao tá»›i 3 triệu tệ.
Chỉ là đồi vá»›i Vu Minh thì chiếc di động nà y đúng là hà ng cho thổ hà o, tốc độ quả là nhanh. Vu Minh tìm hiểu qua cách thu phà cá»§a nó, hoà n hảo, thu phà cá»§a tổ chức không cao, Ä‘iện thoại nà y hai sim, trừ có thể liên thông cùng vá»›i các Ä‘iện thoại trong tổ chức, còn có thể dùng sim bình thưá»ng. Còn có thể dùng được cả photoshop, tháºm chà mở thiết vị quấy nhiá»…u tÃn hiệu, nhưng mà đây toà n là những thứ thu phÃ.
Vu Minh sau khi nghiên cứu cấu tạo cá»§a Ä‘iện thoại, thì bắt đầu gá»i tin tức lên diá»…n đà n:
- Ngưá»i má»›i báo danh.
…
Một hồi lâu, không hỠcó ai để ý. Bảo Thạch 030:
- 014, cự ly xa nhất là bao nhiêu?
Hoà ng Kim 014:
- Dưới tình huống không có chướng ngại, ban đêm 450m, còn ban ngà y là 500m.
Kim Cương 002:
- 004, tôi muốn thuê trực thăng, dùng ban ngà y.
Bảo Thạch 004:
- Tôi sẽ liên hệ cho.
Bạch Ngân 011:
- Tôi là ngưá»i má»›i.
Tinh Toản 001:
- Hoan nghênh.
Bảo Thạch 004, Hoà ng Kim 014, Kim Cương 002:
- Chà o chủ tịch.
Chơi bố à , Vu Minh đánh tiếp:
- Tôi là ngưá»i má»›i.
Tiếp tục lại không bị để ý, Vu Minh liên tục phát tin nhắn, sau mưá»i tin, Kim Cương 002:
- Tôi quyết định hoan nghênh hắn, hoan nghênh số 011.
014, 004 và 030 cùng phát tin:
- Chà o 011.
- Rất hân hạnh được biết má»i ngưá»i. Tôi có thể há»i má»™t chuyện được không?
Vu Minh tiếp tục lại bị bá» mặc, hắn vô cùng kiên nhẫn, bắn liá»n 5 tin. Cuối cùng là bị mưá»i mấy ngưá»i nhảy ra mắng:
- 011 đừng có spam, không là cho và o danh sách đen đấy.
001 Montero nhắn tin cho Vu Minh;
- Äừng nói mấy cái chuyện vô vị, có gì thì cứ trá»±c tiếp ,có ngưá»i trá»±c tiếp giải đáp ngay,
Vu Minh hiểu ra, vừa bỠđiện thoại và o túi thì đột nhiên thấy nó rung, là Felix nhắn tin chà o mình, một lúc sau, là tin tức của Bạch Ngân 030, là Mandy. Montero bổ sung:
- 002, 030, 014, 004 Ä‘á»u là đám nhà m chán, cho nên má»i ngưá»i Ä‘á»u chặn lại. Cáºu có muốn xin giúp đỡ thì trá»±c tiếp phát tin tức, còn nếu muốn nói chuyện phiếm thì nói chuyện riêng. Còn có việc gấp thì có thể phát lệnh S, má»i ngưá»i sẽ cùng giúp cáºu.
Má»™t Hoà ng Kim xin thêm, Vu Minh ấn đồng ý, 007 há»i:
- Vu Minh?
Vu Minh trả lá»i:
- Diệp Chiến?
- Chúc mừng a.
- Cám ơn.
- Quỹ cá»§a cáºu hiện giá» là số 0, cho nên đừng có dùng tiá»n Ä‘iện thoại lung tung. HÆ¡n nữa tôi chỉ muốn nói vá»›i cáºu rằng, không có gì thì đừng có tìm tôi nói chuyện phiếm, thế nhé.
Vu Minh lại nhắn tin Ä‘i thì hệ thống nhắc nhở, “007 đã chặn bạn, cho nên nếu cần, xin hãy thêm lệnh S và o trong tin tức gá»i Ä‘i. Nếu bị nháºn định không phải sá»± vụ khẩn cấp, sẽ bị phạt, không được dùng quyá»n hạn cá»§a diá»…n đà n trong vòng má»™t thángâ€.
Vu Minh trợn mắt bất đắc dÄ©, chỉ có thể nhìn bốn ngưá»i bá»n há» nói chuyện phiếm, nhưng mà bốn ngưá»i bá»n há» quả thá»±c là có trình độ cao, dưới sá»± hướng dẫn cá»§a bá»n há», Vu Minh phát hiện rất nhiá»u kỹ thuáºt. Tá»±a như mê dược dùng thế nà o để hòa và o trong nhang, tá»±a như đưa thiết bị truy tìm và o trong khung mắt kÃnh, tháºm chà có thể dùng kỹ thuáºt Nano, đưa camera dạng nano và o trong mắt mình.
Vu Minh đến sân bay, chá» Felix từ New Delhi tá»›i, ôm Vu Minh má»™t cái, cảm Æ¡n hắn, rồi chúc mừng, Còn có 5 tiếng nữa là chuyến bay vá» thà nh phố A cất cánh, Felix liá»n lái xe đưa Vu Minh Ä‘i dạo Copenhagen.
Felix là ngưá»i Äan Mạch, chỉ là cha hắn Ä‘i công tác ở Li Deli. Cho nên hắn ở lại New Delhi, Felix giúp Vu Minh đổi Ãt tiá»n Euro rồi Ä‘i mua Ãt quần áo, cuối cùng hắn tặng cho Vu Minh má»™t há»™p xì gà cùng vá»›i má»™t cái báºt lá»a giá 1 ngà n Euro.
…
Mấy bay vừa vá» tá»›i Trung Quốc, Vu Minh liá»n gá»i cho Diệp Chiến. Diệp Chiến chỉ nghe thấy ba tiếng chuông, nghÄ© là Vu Minh muốn nói chuyện vá»›i mình, liá»n nghe Ä‘iện:
- A lô!
Vu Minh: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Diệp Chiến, có thể giúp tôi chuyển Ãt tiá»n quỹ không.
Diệp Chiến phát điên:
- Cáºu nghÄ© là bắn tiá»n cho Ä‘iện thoại chắc? Quỹ tiá»n chỉ có tá»± bản thân mình kiếm, mà cáºu muốn quỹ tiá»n là m gì? Nếu muốn mua thiết bị cÅ©ng có thể dùng tiá»n mặt, hoặc là chuyển khoản quốc tế.
- Tôi chỉ còn 300 đô tiá»n Ä‘iện thoại.
- Anh hai, đây là giao dịch vệ tinh. Cáºu xem ngưá»i ta nói chuyện phiếm thì cÅ©ng mất tiá»n, chỉ cần đưa số mình và o chế độ block là được. Dù sao có việc gấp thì ngưá»i ta sẽ dùng lệnh S.
- ChÆ¡i bố à , xem ngưá»i ta chém gió mà cÅ©ng mất tiá»n?
Vu Minh đổ mồ hôi như suối.
- Lá»i thừa. Tôi còn nhiá»u việc, cúp máy đây.
Máy bay đúng 8:40 hạ cánh xuống sân bay quốc tế cá»§a thà nh phố A. Khẽ hÃt má»™t ngụm không khÃ, cảm thấy đúng là mùi vị quen thuá»™c đó, Vu Minh ra khá»i sân bay, theo thói quen, chen lên xe buýt, Ä‘i vá» công ty. Vu Minh phát hiện cái tốt đầu tiên cá»§a huấn luyện, bản thân mình đã đỠthăng n cấp báºc trong việc chen chúc trên xe rồi.
10:10, Vu Minh đến công ty. Khi Ä‘i và o, thì cÅ©ng không há» thấy đám ngưá»i Äá»— Thanh Thanh, chỉ có má»™t cô gái Ä‘ang sá»a sang lại giấy tá». Cô gái thấy có khách, liá»n Ä‘i tá»›i chà o:
- Xin chà o tiên sinh, anh cần giúp việc gì chăng?
Nhìn Vu Minh mặc quần bò, áo cao cổ bên trong, bên ngoà i áo gió, già y da, lại thêm má»™t chiếc kÃnh râm trên mặt, trông qua hẳn là thà nh phần trà thức cấp cao.
Vu Minh đặt hà nh lý xuống, nhìn xung quanh:
- Äá»— tiểu thư đâu?
Cô gái nà y hÆ¡i gầy, nhưng dáng ngưá»i thanh tú. Hà m răng trắng noãn, chiếc răng nanh nho nhỠđáng yêu, nhìn thẻ nhân viên: Trương Diêu.
(nghe như tả chó mèo ấy mà răng rủng)
- Äá»— tiểu thư vá»›i Hải tiểu thư Ä‘i mùa hà ng tết rồi. Anh ngồi chá» chút.
Trương Diêu trả lá»i,
Äúng nha, còn có 20 ngà y nữa là tá»›i tết nguyên đán rồi. Vu Minh ngồi xuống, Trương Diêu Ä‘i lấy nước má»i hắn, Vu Minh nhìn quanh, gần như chẳng có gì thay đổi cả. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vu Minh?
Má»™t tiếng gá»i vang lên từ phÃa cá»a.
Vu Minh quay đầu lại nhìn, Hải Na vá»›i Äá»— Thanh Thanh Ä‘ang há»™c máu bê má»™t đống gì đó, Nghê Thu ở phÃa sau vác tá»›i mưá»i mấy cái túi lá»›n. Không cần phải hoà i nghi, đây má»›i chỉ là lần thứ nhất há»™c máu mà thôi, nếu như không có gì ngoà i ý, thì má»™t buổi sáng có hai đợt giảm giá hà ng.
Hải Na cưá»i lá»›n:
- Vu Minh cuối cùng thì cáºu cÅ©ng vá» rồi.
Dứt lá»i là má»™t cái ôm cá»§a gấu mẹ, Vu Minh phát hiện ra chá»— tốt thứ hai cá»§a đặc huấn, năng lá»±c trấn tÄ©nh, đè nén bản thân lại nâng cao.
Äá»— Thanh Thanh đặt đống đồ lên bà n, có vẻ rất khó chịu:
- Cáºu chết Ä‘i, mấy tháng liá»n không gá»i má»™t cuá»™c Ä‘iện thoại vá».
- Là lỗi của tôi a.
Vu Minh quay qua gá»i:
- Nghê Thu.
Nghê Thu tay cầm một đống túi, ném qua một bên, lại đặt cái túi đeo trên tay xuống, thở gấp không ngừng:
- Sao cáºu không để năm sau má»›i vá» chứ?
- Vì sao?
Vu Minh há»i.
- Tôi cá với Lý Phục.
Vu Minh:
- Thế Lý Phục đâu?
Nghê Thu:
- Vá» Mỹ ăn Noel rồi. Toà n bá»™ công ty chỉ còn má»™t lao động chÃnh là tôi thôi. Ba ngà y thì hai lượt bị kéo ra ngoà i là m hà ng, tôi có thể không báºn không được sao?
Vu Minh há»i:
- Gần đây công việc không tốt?
Äá»— Thanh Thanh:
- Giá» cáºu má»›i biết à ? CÅ©ng không phải là không tốt, chỉ là …
Hải Na lên tiếng:
- Cáºu có nhá»› cái chương trình rẻ tiá»n, Tôi là thần thám kia không?
Vu Minh gáºt đầu, Lưu Mãng từng là khách quý cá»§a kỳ thứ nhất, tiết mục phá án hiện trưá»ng, và điá»u tra suy luáºn.
Hải Na:
- Công ty Vạn Sá»± Thông hiện giá» Ä‘ang ở đỉnh cao, bá»n há» tham gia chÃn kỳ chương trình nà y, hÆ¡n nữa biểu hiện rất tốt. Lưu Mãng đã là m đà i chá»§ chÃn lần rồi, cho nên việc là m ăn cá»§a công ty Vạn Sá»± Thông được đẩy lên rất nhanh, bá»n há» hiện tại đã là công ty bốn sao rồi.
Äá»— Thanh Thanh oán háºn:
- Tên tiện nhân kia thực là mở rộng được là m quan rồi.
Vu Minh:
- Vì sao chúng ta không tham gia? Lý Phục tuyệt đối có thể đánh cho Lưu Mãng rơi răng đầy đất.
Hải Na:
- Chúng tôi cÅ©ng xin rồi, nhưng mà đà i truyá»n hình không cho.
- Nguyên nhân gì
Vu Minh tò mò.
- Nghe nói tới Hạ Tri Vũ chưa?
- Chưa há». Hiện giá» là mùa đông mà . (Hạ Tri VÅ©: Mưa mùa hạ, chuyện cưá»i nhạt nhẽo cá»§a Vu Minh)
Vu Minh lắc đầu.
- Một trò đùa nhạt nhẽo.
Nghê Thu giải thÃch cho Vu Minh:
- Hạ Tri VÅ© là ngưá»i phát ngôn lúc đầu cho chương trình nà y, chỉ cần ba tháng liá»n biến thà nh minh tinh nóng nhất, là nữ thần cá»§a hà ng tỉ trạch nam. Thế mà cáºu không biết là sao?
Vu Minh khinh thưá»ng nói:
- Không phải chỉ là minh tinh thôi sao? Trung Quốc mỗi ngà y có cả một tá minh tinh sinh ra ấy chứ.
- Ầy, ngưá»i nà y cÅ©ng không phải là cái dạng cải trắng minh tinh đâu, Hạ Tri VÅ© có bối cảnh thổ hà o, năm nay má»›i 21, là hoa háºu giảng đưá»ng cá»§a đại há»c thà nh phố A. Hiện giỠđã tham gia được hai bá»™ phim, má»™t bá»™ thì hợp tác vá»›i đà i truyá»n hình, danh tiếng lên tá»›i mức không gì có thể ngăn nổi.
Nghê Thu lấy điện thoại ra:
- Xem ảnh đi.
- Ừm! Cũng được.
Trong ảnh là má»™t ngưá»i con gái đầy vẻ ngây thÆ¡, Ä‘iá»m tÄ©nh, tá»±a như ánh mặt trá»i, xinh đẹp vô bì. Nghê Thu chuyển qua má»™t tấm má»›i, đây là khi Hạ Tri VÅ© nghiêng mặt qua mỉm cưá»i, để lá»™ ra má»™t nét nghịch ngợm. Tiếp theo là khi Hạ Tri VÅ© khóc lúc nháºn giải, lệ rÆ¡i tà tách, sắc lang má»§i lòng. Vu Minh há»i:
- Cô nà ng nà y không cần phải trang điểm?
Nghê Thu búng tay:
- Chuẩn rồi, đây là chỗ đáng sợ nhất, một cực phẩm thiếu nữ tinh khiết, ngây thơ, đang lúc xuân thì.
Vu Minh buồn bực:
- Thế thì có liên quan gì tới việc Lý Phục không được lên ti vi đâu?
- Không quan hệ vá»›i Lý Phục, nhưng mà có quan hệ vá»›i Lưu Mãng. Có má»™t lần Hạ Tri VÅ© ra đưá»ng bị fan nháºn ra, có thể thừa dịp là m trò, Lưu Mãng dẫn theo bốn ngưá»i tiến và o trong đám fan, bảo vệ cô ấy rá»i Ä‘i. Sau đó Hạ Tri VÅ© vô cùng cảm kÃch Lưu Mãng, mà cô ta là khách quý cá»§a cái tiết mục nà y má»—i tuần, cho nên là má»—i lần chúng ta báo danh Ä‘á»u bị gạt qua má»™t bên. Sếp rất tức giáºn tìm tá»›i cá»a, nhưng mà không ai thèm gặp. Äây, cáºu xem cái nà y Ä‘i,
Nghê Thu nói,
Trong video, Hạ Tri Vũ đang ngồi cạnh Lưu Mãng, thanh âm dễ nghe vang lên:
- Tổng giám đốc Lưu Mãng cá»§a công ty Vạn Sá»± Thông đã giữ vị trà đà i chá»§ tá»›i bảy lần liá»n, váºy ai có thể khiêu chiến anh ấy đây? Chúng ta hãy chá» xem nhé.
Nghê Thu giơ tay bắn một Lan Hoa Chỉ (ai xem cướp biển Ca ri bê sẽ thấy Jack Sparrow giơ ngón nà y, chỉ những kẻ ái đó):
- Chúng ta hãy chá» xem nhé, những lá»i nà y thá»±c là sung sướng quá Ä‘i,
- Äây là …
Trương Diêu bưng chén nước đi và o, nhưng vẫn chưa lên tiếng.
Äá»— Thanh Thanh:
- Giá»›i thiệu chút nhé, Trương Diêu, thư ký cá»§a chúng ta, còn đây là Vu Minh, là nhân viên Ä‘iá»u tra số 111 cá»§a công ty chúng ta.
- Chà o anh, vẫn luôn được nghe má»i ngưá»i nói vá» anh.
Trương Diêu bắt tay vá»›i Vu Minh, không cần thẩn khiến cho ly nước đổ xuống mất má»™t ná»a, cô liá»n xin lá»—i;
- Xin lá»—i, xin lá»—i.
Sau đó má»™t nhặt cái ly lên, bên trên bà n có nhiá»u giấy tá», cho nên chỉ có thể để lên má»™t xấp giấy nà o đó, rồi Ä‘i tìm khăn để lau, ngưá»i vừa quay lại thì mép áo đụng và o cái ly, khiến cho ná»a ly nước toà n bá»™ đổ lên đám giấy tá».
Trương Diêu vá»™i và ng cúi đầu vá» Äá»— Thanh Thanh:
- Xin lá»—i Äá»— tiểu thư, tôi láºp tức dá»n ngay đây.
Nghê Thu cÅ©ng không há» khách khÃ:
- Trương Diêu, lần nà y là lần thứ ba trong tháng rồi nhỉ?
Vu Minh liá»n nói giúp Trương Diêu:
- Má»—i ngưá»i Ä‘á»u có má»™t lần là m sai mà .
- Anh hai à , hôm nay là lần thứ hai rồi.
Nghê Thu ôm bả vai Vu Minh tiến vỠvăn phòng của Vu Minh.
- ………
Vu Minh buồn bực nhìn Nghê Thu.
Nghê Thu biết Vu Minh Ä‘ang nghÄ© gì, liá»n nói:
- Trà nhá»› cá»§a cô nà ng nà y thì hạng nhất, ba ngà y trước xem má»™t tin tức dà i tá»›i 300 chữ, mà có thể há»c thuá»™c không sót má»™t chữ nà o.
Vu Minh đặt hà nh lý xuống, có vẻ sợ hãi há»i:
- Trâu thế sao?
- Ừm, ngưá»i ta là trợ lý tư nhân cá»§a Lâm Hà Y đó, chỉ vì má»™t lần là m mất má»™t phần hợp đồng trá»ng yếu trong má»™t buổi tiệc từ thiện mà khiến cho táºp Ä‘oà n Lâm Hải tổn thất phải tá»›i mấy trăm ngà n. Cho nên Lâm Hà Y má»›i muốn cô ấy tá»›i mấy cÆ¡ sở ngà nh để rèn luyện, bá» cái táºt xấu háºu Ä‘áºu Ä‘i. Hải Na thấy chúng ta cÅ©ng cần phải có má»™t thư ký cho nên kéo tá»›i, dù sao thì tiá»n lương là do táºp Ä‘oà n Lâm Hải chi, cho nên, cáºu biết là sếp chúng ta thÃch nhất là loại nhân viên như nà y.
- Phà m là những nhân viên không cần phát lương, Ä‘á»u là ngưá»i tốt. Việc là m ăn cá»§a chúng ta thể nà o?
Vu Minh há»i.
- Hai tháng nay, công ty chúng ta chỉ nháºn có bốn lần á»§y thác. Trong đó có ba cái vượt qua 200 ngà n, chúng ta hoà n thanh được hai. Nói tóm lại thì lợi nhuáºn công ty không có vấn Ä‘á». Phân công ty tháng trước kiếm được 180 ngà n, đúng là có bao nhiêu vấn đỠthì kiếm được bấy nhiêu tiá»n thôi. Công ty cá»§a chúng ở trong đám khách hà ng cao cấp cÅ©ng có sức ảnh hưởng, chỉ là má»™t tuần tên Lưu Mãng kia oanh tạc má»™t lần, rồi Hạ Tri VÅ© cố ý nâng Lưu Mãng lên, sá»›m muá»™n thì cÅ©ng sẽ áp đảo chúng ta. Cho nên chuyện nà y sếp cÅ©ng khá là khó chịu, mà cái kÃnh đẹp đấy, mua ở đâu váºy? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Sân bay.
Vu Minh ngồi lên ghế, dịch dịch và i cái:
- Thoải mái ghê.
- Cáºu có vẻ máºp ra đấy… Không đúng, là bị phù thÅ©ng rồi?
- Anh mới bị bệnh phù thì có. Nghê Thu, cần anh phải đi là m một chuyện rồi.
- Chuyện gì?
- Thu tháºp Ãt tư liệu vá» Hạ Tri VÅ©, chúng ta cần phải cho thần thám cá»§a chúng ta xuất hiện.
Tháo chuông thì cần phải có ngưá»i buá»™c chuông.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 12 13 14 ... 17 »