Vương Bà i
Tác giả: Tác giả: Hà Tả
Số chương: 162
Lần đọc: 92.754
Gửi bởi: Lăng Äá»™ VÅ©
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 3 4 5 ... 17 »
15.06.2015
Chương 30
Ngưá»i đã kết hôn
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Hải Na dẫm bịch lên ghế cá»§a Nghê Thu: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cho dù là việc gì thì các anh cÅ©ng có thể nháºn hết. Tá»· như giúp ngưá»i ta mua má»™t phần đồ ăn khuya, thù lao là năm mươi tệ. Công ty chúng ta rút 15%, trong đó 5% là thù lao nghiệp vụ cá»§a các anh. Nhưng đó là thà nh tÃch là m việc, năm mươi tệ nà y chÃnh là thà nh tÃch công việc cá»§a công ty chúng ta.
Vu Minh không hiểu cho lắm:
- Nhưng như váºy sẽ phải bồi thưá»ng. Chúng ta được có năm mươi tệ, tổng công ty được chia hoa hồng 10%, váºy là phải bồi lại năm tệ.
- Chúng ta rút 15% tiá»n hoa hồng, 5% là cho nhân viên, còn 10% là hoa hồng riêng cho tổng công ty.
Hải Na há»i:
- Äã hiểu chưa?
Vu Minh hiểu ra, mẹ nó, thế cũng được.
- Nhưng mà quảng cáo phải đổi. Không phải công ty thám tỠTinh Tinh, mà là công ty Tinh Tinh Vạn Sự Thông. Vạn Sự Thông tức là không có vấn đỠgì mà các anh không giải quyết được.
Äá»— Thanh Thanh cÅ©ng là buồn bá»±c:
- Nhưng Hải Na nà y, công ty đã đăng ký tên là công ty thương mại thám tỠTinh Tinh rồi.
- Vạn Sá»± Thông không chỉ là tên công ty cá»§a Lưu Mãng, mà nó còn là má»™t cái tên khoa há»c. Như tổng công ty là Äá»— thị quốc tế, chẳng lẽ như váºy thì ngưá»i khác không được dùng hai chữ “quốc tế†kia ư? Cho nên tất cả tá» rÆ¡i, rồi danh thiếp Ä‘á»u phải thêm ba chữ Vạn Sá»± Thông.
Hải Na đắc ý vuốt cằm:
- Tiện thể đục nước béo cò, đoạt đơn hà ng của kẻ hèn hạ kia.
Nghê Thu:
- Tôi chỉ có má»™t vấn Ä‘á».
Hải Na tay chống nạnh, tỠra rất là đà n ông nói:
- Há»i.
- Cô là ai?
- Tôi là ai? Anh lại há»i cái vấn đỠthấp kém thế ư? Äây thể hiện thứ báºc cá»§a anh quá là thấp mà .
Hải Na nói:
- ÄÆ°á»£c thôi, nói cho anh biết, tôi chÃnh là Hải Na.
Nghê Thu nhìn Vu Minh. Vu Minh buông tay, khẽ nói:
- Có phải ngưá»i cá»§a xã há»™i Ä‘en hay không?
- A phi!
Hải Na cả giáºn:
- Hai ngưá»i sáng láºp ra táºp Ä‘oà n Lâm Hải, má»™t ngưá»i há» Lâm, còn ngưá»i kia há» gì?
- Hải?
- ChÃnh xác.
Hải Na nói:
- Bản nhân chÃnh là con gái cả cá»§a tiá»n phó tổng giám đốc cá»§a táºp Ä‘oà n Lâm Hải, cho nên chỉ cần có tế bà o kinh doanh được di truyá»n cá»§a tôi là công ty Tinh Tinh có thể thoải mái chen và o Năm ngôi sao.
- Hải đại tiểu thư?
Vu Minh không có cảm giác gì, nhưng Nghê Thu lại giáºt nẩy mình. Vị Hải đại tiểu thư nà y chÃnh là ngưá»i là m mưa là m gió ở thà nh phố A nà y, từng có lần trá»±c tiếp ấn MC nam xuống đất mà đánh ngay trên truyá»n hình trá»±c tiếp, nổi tiếng khắp cả thà nh phố A. Có tế bà o kinh doanh không thì khó nói, nhưng dù sao cô ta cÅ©ng có tế bà o váºn động, tinh thông võ Nháºt Bản, Nhu đạo và váºt lá»™n. Cô ta từng má»™t mình dùng gáºy bóng chà y Ä‘áºp phá má»™t quán ăn đêm, đồng thá»i còn là chá»§ tịch danh dá»± cá»§a clb Ä‘ua xe thà nh phố, từng đạt được giải á quân cho nữ khi được má»i thi đấu trong cuá»™c thi Marathon quốc tế tổ chức ở thà nh phố A nà y. Cô ta dù chưa chÃnh thức ngồi tù, nhưng số lần bị tạm giam phải nói là luôn giữ ká»· lục trong đám con nhà già u ở nÆ¡i đây. Gần ná»a năm trước, cô ta Ä‘uổi theo má»™t ngưá»i đà n ông tám cây số, cuối cùng ngưá»i kia bị ép cho phải nhảy xuống hồ nước lạnh buốt, ai ngá» chị mà y mắt không chá»›p nhảy xuống theo, khiến anh kia sợ tá»›i hồn phi phách tán. Lúc lên bá» rồi đã ôm chặt lấy chân anh cảnh sát nhân dân không chịu buông, khóc lóc hô cứu mạng.
Nghe đồn rằng sau đó cô ta bị Hải lão gia tỠcấm túc, không biết tái xuất giang hồ từ lúc nà o?
- Tháºt ngại quá, bị kẹt xe.
Lý Phục bước vá»™i tá»›i, xin lá»—i, Ä‘oạn thấy má»™t cô gái dẫm chân lên ghế tạo cái dáng vẻ như đến gây sá»±, thế là anh ta hoà n toà n sá»ng sốt.
Hải Na khe khẽ phun ra má»™t âm, mắt không há» chá»›p nhìn chằm chằm Lý Phục. Ôi, má»™t ngưá»i đà n ông tháºt hoà n mỹ… Khuôn mặt Hải Na á»ng Ä‘á», sau đó cô ta giÆ¡ tay vá»— nhẹ lên bà n chân Ä‘ang giẫm trên ghế, nhá» giá»ng nói:
- Thanh Thanh, dây già y nên buộc như nà y.
Äoạn bá» chân xuống, dịu dà ng nói:
- Xin chà o, tôi là Hải Na.
- Chà o cô, tôi là Lý Phục.
Lý Phục vô cùng lễ phép bắt tay Hải Na.
Ngá»i được hương vị đà n ông rồi, đây má»›i là mùi cá»§a đà n ông chứ. Lý Phục rút tay ra, không rút được, cưá»i gượng rồi lại ra sức rút, nhưng vẫn không suy suyển chút nà o. Äá»— Thanh Thanh ho khan má»™t tiếng:
- Ngưá»i đến đủ rồi, chúng ta bắt đầu cuá»™c há»p cá»§a Vạn Sá»± Thông Tinh Tinh.
Nghê Thu liếc Vu Minh, mà Vu Minh thì bình tĩnh nói:
- Tôi là m bạn vá»›i mỹ nam nhiá»u rồi, lúc nà o cÅ©ng Ä‘á»u bị bá» qua.
Con mẹ đà n ông biến thà nh thục nữ thì có gì là lạ. Vu Minh từng thấy thục nữ biến thà nh con mẹ đà n ông rồi. Vì má»™t anh chà ng ở chung phòng vá»›i mình mà hai cô nà ng thục nữ kéo tóc, giáºt quần áo nhau ngay trong căng tin. Lúc ấy Vu Minh còn quay video hẳn hoi, tiếc là bảo vệ tháºt vô nhân tÃnh, ép hắn phải xóa Ä‘i. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Ná»™i dung cuá»™c há»p, đầu tiên là : Thà nh láºp Tinh Tinh Vạn Sá»± Thông ná»™i bá»™. Biến công ty thám tá» Tinh Tinh thà nh má»™t công ty thám tá» không gì không là m được.
Thứ hai: Những nghiệp vụ nà y chủ yếu do nhân viên không có đơn hà ng phụ trách.
Thứ ba: Sau nà y không còn quy định vá» thá»i gian tan là m vá»›i nhân viên có đơn hà ng.
Thứ tư: Có đơn hà ng tức là có đơn hà ng ủy thác không dưới năm nghìn tệ.
Thứ năm: TÃch cá»±c khai thác sản nghiệp cao Ä‘oan.
Cuá»™c há»p chấm dứt. Hải Na lấy ghế ra ngồi bên cạnh Lý Phục, nói cho hay là : Không có nÆ¡i là m việc. Vu Minh thấy Lý Phục ra hiệu, bèn theo Lý Phục tá»›i phòng giải khát. Lý Phục đưa cho Vu Minh má»™t tá» giấy đã sắp xếp xong:
- Äá»u ở trong nà y. Vị luáºt sư nà y là luáºt sư chuyên trách, chỉ giúp má»™t công ty tà i vụ kiện tụng, tất cả Ä‘á»u là đòi nợ.
- Cảm ơn.
Lý Phục lại nói:
- Có phải cô Hải Na kia bị bệnh không?
- Không!
Vu Minh đáp:
- Anh không nháºn ra là cô ta thÃch anh sao?
- Hả? Không thể nà o.
Lý Phục giáºt mình nói:
- Tôi kết hôn rồi mà .
- Cái gì?
Vu Minh cÅ©ng giáºt mình, thấy vẻ mặt Lý Phục trông không giống ngưá»i nói dối.
- Chuyện khá phức tạp, nhưng tôi tháºt sá»± đã kết hôn rồi.
Lý Phục bổ sung:
- Có cả giấy đăng ký kết hôn nữa.
- Anh không đeo nhẫn.
- Cho nên mới nói là phức tạp.
Lý Phục há»i:
- Tôi hẳn là nên nói trực tiếp với cô ấy nhỉ?
- Nói thẳng thì xấu hổ quá…
Vu Minh bước tá»›i gần Lý Phục, ghé và o tai anh ta thì thầm má»™t phen. Anh tìm tư liệu giúp tôi, tôi giúp anh thoát khá»i khốn cảnh, có qua có lại má»›i toại lòng nhau. Vu Minh nói:
- Mặt khác tôi có biện pháp ứng đối với di chứng kế hoạch Vạn Sự Thông, cần anh hỗ trợ.
Lý Phục Ä‘i ra phòng giải khát, gõ cá»a phòng Äá»— Thanh Thanh, rồi đẩy cá»a ra nói:
- Äá»— tiểu thư, chút nữa tôi xin nghỉ phép, vợ tôi bay từ Mỹ sang đây.
Hải Na Ä‘ang mỉm cưá»i nhìn Lý Phục nghe váºy thì hóa đá tại chá»—, quả nhiên, đà n ông tốt Ä‘á»u bị cướp hết rồi, những kẻ còn lại Ä‘á»u là không ngưá»i muốn. Hải Na nhìn Nghê Thu, lại nhìn Vu Minh, rồi đứng lên xoay ngưá»i không nói không rằng bước Ä‘i. Sau đó má»™t cái thùng rác sắt trên hà nh lang công ty bị đá văng lên bà n tiếp khách không chút thương tiếc.
Äá»— tiên sinh đã quen sà ng lá»c thư tÃn ở bà n tiếp khách, nghe thấy tiếng vang thì giáºt mình, ngẩng đầu lên chà o:
- Hải Na.
Äá»— thị quốc tế có má»™t mối quan hệ rất tốt vá»›i táºp Ä‘oà n Lâm Hải.
- Tránh ra, đồ ế vợ.
Hải Na không thèm nhìn Äá»— tiên sinh mà cứ thế phăm phăm bước Ä‘i.
Äá»— tiên sinh vá»™i phất tay không cho bảo vệ ngăn Hải Na lại, rồi nhấc Ä‘iện thoại gá»i cho cha cá»§a Hải Na:
- Chú Æ¡i, cháu là Äá»— Tá» Bình. Hải Na hình như Ä‘ang tức giáºn, vừa má»›i ở công ty cá»§a cháu. Vâng, cháu sẽ phái ngưá»i Ä‘i theo cô ấy.
15.06.2015
Chương 31
Truy tìm thông tin
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vu Minh Ä‘ang nghiên cứu tư liệu mà Lý Phục đưa cho. Từ ná»a năm tá»›i ba tháng trước, vị luáºt sư nà y đã nháºn tổng cá»™ng mưá»i má»™t vụ tố tụng. Ngưá»i á»§y thác Ä‘á»u là công ty tà i chÃnh kia, Ä‘á»u yêu cầu tòa án cưỡng chế thi hà nh vá»›i con nợ. Cuá»™c há»p để hòa giải mà tòa án tổ chức Ä‘á»u bị luáºt sư bác bá», ông ta không chấp nháºn kéo dà i thá»i gian trả nợ. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bởi vì có chứng cứ chÃnh xác nên mưá»i má»™t vụ kiện, vị luáºt sư nà y thắng cả mưá»i má»™t vụ. Trong đó có bảy vụ thì tòa án yêu cầu ngưá»i vay nợ phải trả nợ trong thá»i gian yêu cầu, mà bốn vụ còn lại thì Ä‘á»u dùng bất động sản Ä‘em bán đấu giá để gán nợ. Äây Ä‘á»u là kiện cáo bình thưá»ng. Duy chỉ có má»™t lần tòa án tổ chức ba lần hòa giải. Vu Minh xem tiếp, thì ra ngưá»i Ä‘i vay là má»™t cặp vợ chồng già , tuổi chừng sáu mươi. Bá»n há» vay tiá»n để thay tháºn cho con. Vì thá»§ tục ngân hà ng quá phiá»n toái, bá»n hỠđã dùng con đưá»ng dân gian, mượn được hai mươi vạn. Cuối cùng con sống, nhưng thá»i gian phải trả khoản vay nặng lãi cÅ©ng đến. Quan tòa cầu xin thay cho đôi vợ chồng già , những mong có thể thư thả cho má»™t hai tháng, nhưng luáºt sư từ chối. Cuối cùng tòa án chỉ có thể dá»±a theo luáºt pháp tá»›i đấu giá nhà . Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chuyện nà y chẳng khác gì bi kịch cả, nhưng Lý Phục lại cho thêm má»™t tá» nữa. Anh ta tiện thể Ä‘iá»u tra luôn tư liệu vỠđứa trẻ kia. Và có má»™t phát hiện ngạc nhiên là hai tháng trước hai vợ chồng nà y đã mua má»™t căn nhà đặt ở danh nghÄ©a đứa trẻ nà y, vá»›i giá trị xấp xỉ căn nhà đã bị đấu giá kia, tháºm chà còn cao hÆ¡n. Äồng thá»i có cả giấy tá» thanh toán viện phÃ. Lý Phục đánh dấu chấm há»i, vì sao đôi vợ chồng nà y lại đột nhiên có tiá»n? Là trá»™m? Hay là có bà ẩn nà o khác?
Vu Minh đồng ý. Hiện giá» giá mua má»™t ngôi nhà má»—i lúc má»™t tăng, thông qua cưỡng chế đấu giá cá»§a tòa án thì giá cả luôn há»i hÆ¡n nhiá»u, chênh lệch giá giữa hai căn nhà nà y Ãt nhất phải có hai trăm nghìn Nhân dân tệ. Hai vợ chồng nà y có nhiá»u tiá»n như váºy thì sao còn phải Ä‘i vay nặng lãi?
Vu Minh Ä‘i ra ngoà i, dá»±a theo địa chỉ tìm tá»›i nhà cá»§a đôi vợ chồng già kia. Ngưá»i mẹ không ở, đã tá»›i bệnh viện. Vu Minh lấy ảnh chụp ra:
- Chà o ông, tôi muốn há»i thăm vá» ngưá»i nà y.
Ngưá»i cha Ä‘eo kÃnh nhìn tấm ảnh má»™t cái, nghi hoặc há»i:
- Sao lại tìm tôi?
Vu Minh đáp:
- Là như thế nà y, đây là ảnh chụp cắt ra từ má»™t Ä‘oạn camera. Trong lúc Ä‘ang tư vấn nghiệp vụ, cô gái nà y đã để quên má»™t và i món đồ ở chá»— công ty chúng tôi. Chúng tôi báo cảnh sát rồi, nhưng há» không cách nà o quản lý chuyện nhá» nhặt nà y, cho nên chúng tôi cất tạm Ä‘i, có lẽ cô ta sẽ tá»± mình quay lại lấy. Má»™t đồng nghiệp nhá»› ra rằng cô gái ấy trong lúc tán gẫu có nói nhà cô ta ở vùng ngoại ô, cÅ©ng coi như má»™t ná»a ngưá»i địa phương. Chúng tôi Ä‘i qua vùng ngoại ô kia thì là má»™t trấn nhá», chỉ có má»™t trưá»ng trung há»c. Ngưá»i cá»§a chúng tôi có tá»›i há»i thì giáo viên nói là có chút ấn tượng, còn nói hình như là há»c sinh cá»§a ông. Cho nên tôi bèn tá»›i quấy rầy ông, xem ông có nháºn ra ngưá»i nà y là ai không.
Ngưá»i cha gáºt đầu nhìn ảnh chụp:
- Tôi là m giáo viên ở trưá»ng đó hai mươi năm rồi, để tôi xem xem nà o… Tôi không biết, đã nhiá»u năm như váºy, mà ảnh nà y cÅ©ng má».
Vu Minh há»i:
- Váºy gần đây ông có từng gặp cô gái nà y không?
- Ừm… Không có ấn tượng gì.
Ngưá»i cha lắc đầu:
- Xin lá»—i, không giúp được cáºu rồi.
- Không sao đâu, cảm ơn.
Ngưá»i cha nhìn Vu Minh xuống tầng, đóng cá»a lại rồi gá»i Ä‘iện thoại:
- Vừa rồi có má»™t cáºu trả tuổi tá»›i nói là em bá» quên đồ.
- Em biết rồi thầy, sau nà y có ngưá»i cầm ảnh cá»§a em tá»›i tìm thì thấy cứ nói là không biết. Em cúp trước đây.
Äối diện cư xá là má»™t khách sạn, trong khách sạn nà y có má»™t ngưá»i lấy ống nhòm má»™t mắt ra nhìn Vu Minh rá»i khá»i cư xá, nói:
- Chuối, tra ngưá»i nà y xem gã biết được bao nhiêu rồi.
Vu Minh đứng ở trạm chá» xe buýt. Hắn biết ông thầy kia không nói tháºt vá»›i mình. Có số Ä‘iện thoại cá»§a thầy giáo thì là m thế nà o có được nháºt ký cuá»™c gá»i cá»§a ông ta? Internet có cao thá»§. Äám bạn hữu đại há»c cá»§a Vu Minh chÃnh là là m thêm vá» cái nà y. Vu Minh gá»i má»™t cú Ä‘iện thoại, báo giá rồi bị nghe mắng má»™t trà ng, đối phương quyết định giúp Vu Minh má»™t lần miá»…n phÃ. Rồi Vu Minh nhanh chóng có được má»™t số Ä‘iện thoại di động. Äây là cuá»™c gá»i sau khi Vu Minh Ä‘i.
Là m thế nà o để từ má»™t số Ä‘iện thoại di động mà biết được tên đối phương? Thế nà y thì cần giải thÃch má»™t chút. Vu Minh tá»›i phòng kinh doanh, cho số Ä‘iện thoại nà y giá trị năm mươi tệ, sau đó yêu cầu nhân viên quầy hà ng báo tên để đối chiếu. Sau đó Vu Minh cầm di động giả vá» xem xét, rồi nói nhầm số, cầm lại năm mươi tệ rồi Ä‘i. Lúc nà y đã có được tên cá»§a đối phương: Kha Lam Nhi. Äăng ký tên tháºt cho số Ä‘iện thoại đúng là quá tiện.
Vu Minh coi nhóm lừa đảo nà y là táºp Ä‘oà n lừa đảo báºc cao. Bình thưá»ng những kẻ như váºy thưá»ng ăn mặc trau chuốt, ra và o những há»™i sở cao cấp. Nhưng đám tá»™i phạm lừa đảo Ä‘á»u có má»™t đặc tÃnh, bá»n há» không mua bất động sản. Như váºy ở lại thà nh phố nà y mà hà nh động thì chỉ có thể ở khách sạn, hÆ¡n nữa bá»n há» sẽ không ở cùng má»™t chá»—. Toà n bá»™ khách sạn ở thà nh phố A nà y Ä‘á»u có đăng ký thông tin khách ở, nếu Kha Lam Nhi dùng thân pháºn tháºt đăng ký khách sạn, Vu Minh có thể đà o cô ta ra.
Cho dù là chứng minh thư giả, số di động và chứng minh thư đăng ký khách sạn chắc chắn là cùng má»™t tá».
Vu Minh quay vá» công ty, bắt đầu dùng internet tìm kiếm số Ä‘iện thoại cá»§a các khách sạn rồi gá»i:
- Xin chà o, tôi có má»™t ngưá»i bạn tên là Kha Lam Nhi tá»›i ở khách sạn cá»§a anh (chị), xin há»i cô ấy ở phòng nà o?
- Xin lá»—i, khách sạn chúng tôi không có ngưá»i nà y.
Äá»— Thanh Thanh ra và o và i lần, thấy Vu Minh đốt tiá»n Ä‘iện thoại như váºy cÅ©ng không Ä‘au lòng, mà cảm động vì má»™t Vu Minh đầy nghị lá»±c. Ngưá»i nà y rất giống mình, biết khởi Ä‘iểm cá»§a mình thấp hÆ¡n ngưá»i khác cho nên rất cố gắng. Nghê Thu lại Ä‘i tìm chó mèo, dạo nà y chó mèo mất tÃch còn nhiá»u hÆ¡n cả ngưá»i. Lý Phục thì lại có được má»™t nhiệm vụ lá»›n, thẩm tra các công ty trong kế hoạch Vạn Sá»± Thông, hÆ¡n nữa thuyết minh ý định hợp tác. Những công ty nà y Ä‘á»u rất hà i lòng, mà chuyện kinh doanh nhiá»u chá»— cÅ©ng không tệ, dẫu sao 15% thu thêm kia cÅ©ng là thu từ túi tiá»n cá»§a khách hà ng.
- Xin lá»—i, khách sạn chúng tôi giữ bà máºt thông tin khách hà ng.
Ngưá»i trá»±c Ä‘iện thoại trả lá»i rất lá»… phép.
Vu Minh quen miệng nói:
- Váºy Ä‘i, cô chuyển Ä‘iện thoại tá»›i phòng cá»§a cô ấy cho tôi.
- Chuyện nà y… Thưa tiên sinh, chá»— chúng tôi không có ngưá»i nà y.
Vu Minh lại gá»i cú Ä‘iện thoại khác, phần mở đầu cÅ©ng như má»i cuá»™c Ä‘iện thoại trước. Khi Vu Minh yêu cầu chuyển cuá»™c gá»i tá»›i phòng cá»§a cô ta, nhân viên trá»±c Ä‘iện thoại trả lá»i:
- Vâng, xin anh chỠchút.
Vu Minh láºp tức cúp máy. Äúng là trá»i không phụ lòng ngưá»i, cuối cùng cÅ©ng tìm được khách sạn mà đối phương Ä‘ang ở. Nhưng khi tra ra thì Vu Minh giáºt mình. Khách sạn nà y chỉ cách cư xá cá»§a ông thầy kia có trăm mét. Vu Minh cảm thấy hÆ¡i bất an, rất có khả năng là hắn đã bị đối phương phát hiện. Dân lừa đảo khác vá»›i tá»™i phạm thông thưá»ng, bá»n há» rất có tráºt tá»±, có kế hoạch rút lui khẩn cấp, hÆ¡n nữa sẽ không dùng vÅ© lá»±c để đối kháng. Nếu tất cả là tháºt, váºy thì đối phương sắp chạy trốn rồi. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mình phải lấy cho được số chứng minh thư của đối phương.
Vu Minh đi ra ngoà i, thuê xe tới thẳng khách sạn kia.
Chuối cá»§a táºp Ä‘oà n lừa đảo kia Ä‘i theo sau, cà ng nhìn cà ng thấy không đúng, vá»™i gá»i Ä‘iện thoại nói:
- Cam, hình như gã tới tìm cô.
- Há»? Tá»›i tìm nhanh như váºy ư?
Quả Cam kéo hà nh lý Ä‘i ra cá»a khách sạn.
Cách khách sạn chừng mưá»i cây số, tà i xế taxi không nhịn được há»i:
- Nà y anh bạn, chá»c phải rắc rối gì hả?
- Là m sao váºy?
Vu Minh há»i.
- Có ngưá»i theo dõi cáºu, con xe mà u Ä‘en kia kìa.
15.06.2015
Chương 32
Vồ hụt
Nguồn: Metruyen.com Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nội dung thu gọn
Vu Minh quay đầu lại nhìn, lấy giấy bút ra ghi biển số xe:
- Cảm ơn bác tà i.
Äoạn hắn cầm Ä‘iện thoại:
- Cảnh sát Trương, biển số xe XXX, chắc là xe cá»§a táºp Ä‘oà n lừa đảo kia.
Tấn công tá»™i phạm không thể dá»±a và o sức má»™t ngưá»i.
- Äể tôi gá»i xe qua.
Trương Dạ Nam nói:
- Tôi Ä‘ang ở khách sạn, năm phút trước cô ta Ä‘i mất rồi, trong máy tÃnh quầy lá»… tân không có thông tin gì, mà camera Ä‘á»u bị ngưá»i ta xóa Ä‘i. Vu Minh, lần nà o anh cÅ©ng gặp được cá lá»›n nhỉ.
- Là may mắn hay bất hạnh đây?
Vu Minh cưá»i nói:
- Tôi tới ngay đây.
Quả Cam Kha Lam Nhi Ä‘i rồi, nhưng chưa Ä‘i xa. Cô ta gá»i cho Chuối:
- Chuối, cảnh sát đến, đó là bẫy, ngừng theo dõi và mau rá»i Ä‘i.
Khi Vu Minh tá»›i khách sạn thì đã có xe cảnh sát dừng ở bên ngoà i. Trương Dạ Nam tuy không khẳng định rằng đối phương không phải kẻ lừa đảo, nhưng chạy trốn gá»n gà ng sạch sẽ thế nà y rõ là giấu đầu lòi Ä‘uôi. Äiá»u khiến Trương Dạ Nam kinh ngạc là căn phòng kẻ tình nghi ở lại không thấy má»™t dấu vân tay hay má»™t sợi tóc nà o cả. Như váºy lại cà ng chứng tá» thân pháºn cá»§a đám ngưá»i nà y. Nhưng không thể thà nh láºp vụ án, bởi vì má»™t là không há» có khổ chá»§, hai là không có chứng cứ. Vu Minh lại không muốn nói gì nhiá»u nên chỉ tạm thá»i ghi lại và o hồ sÆ¡.
Vu Minh không nói gì nhiá»u là có nguyên nhân cá»§a mình. Mục Ä‘Ãch cá»§a hắn là tìm ngưá»i, chứ không phải giúp cảnh sát phá án. Nếu bởi vì chút tâm tình chÃnh nghÄ©a nà y mà khiến đôi vợ chồng già bị cuốn và o thì đó là sai vá» mặt đạo đức. Dẫu sao tiá»n bá»n há» mua nhà là từ vay nặng lãi, không mâu thuẫn gì vá»›i nghá» nghiệp cá»§a mình, có thể bá»›t được chuyện nà o hay chuyện đó.
Trương Dạ Nam rất là không hà i lòng vá»›i câu trả lá»i cá»§a Vu Minh, nhưng không ngá» Vu Minh lại bịa ra má»™t câu chuyện thế nà y. Vu Minh nói mình gặp má»™t cô gái trông rất giống cô bạn đã từng lừa bạn há»c cùng đại há»c cá»§a mình. Còn vì sao biết là khách sạn nà y, hắn lại đáp vì thấy cô ta ở gần nÆ¡i đây, lúc vá» công ty cà ng nghÄ© cà ng thấy không đúng nên má»›i tÃnh quay lại khách sạn xem xét.
Nhưng Vu Minh cÅ©ng khá là ủ rÅ©, tuy còn chừng mưá»i ngà y nữa, nhưng loại lừa đảo cấp độ cao nà y thì đã trốn là không còn bóng dáng, hắn cÅ©ng không có biện pháp nà o cả. Äúng là giữa hắn và lừa đảo chân chÃnh có má»™t khoảng cách khá lá»›n, đặc biệt là kiểu lừa đảo theo nhóm thế nà y.
Vu Minh vá» công ty tìm Lý Phục, anh ta không ở. Lý Phục là chuyên gia máy tÃnh, nếu kết hợp vá»›i anh ta thì lần nà y chắc hẳn Kha Lam Nhi chạy không thoát. Vu Minh nhá»› tá»›i lá»i chú nói, là m má»™t kẻ độc hà nh lão luyện, khi nà o ra tay thì phải cam Ä‘oan má»™t chiêu tất giết. CÆ¡ há»™i chỉ có má»™t lần, mà hắn thì quá lá»— mãng, cần tá»± kiểm Ä‘iểm, há»c táºp và tiến bá»™.
Thăng cấp xong, Vu Minh bắt đầu nghiên cứu mánh khóe gây án cá»§a nhóm nà y. Ãt nhất là nhóm nà y có hai ngưá»i, má»™t cô gái dùng tên giả Thẩm Äâu Äâu, rất có khả năng là Kha Lam Nhi, má»™t ngưá»i là hacker. Mà Kha Lam Nhi có tà i liệu chÃnh xác để có thể đánh tráo, chứng tá» bá»n há» có háºu cần khổng lồ. Äây kỳ tháºt cÅ©ng là do hắn thiếu sót. Tá»± mình mua loại thuốc trái phép mà còn thông qua Nghê Thu trá»™m cắp để hoà n thà nh.
Vu Minh gá»i mail cho chú, nói ná»—i buồn rầu cá»§a mình vá» chuyện nà y. Sắp tá»›i lúc tan tầm, chú trả lá»i, nói cho hắn rằng thá»i đại Ä‘ang thay đổi, mạng internet ngầm cÅ©ng Ä‘ang biến hóa, Vu Minh phải tá»± mình tiếp xúc và hiểu biết thế giá»›i nà y. Ngoà i ra chú còn nói cho Vu Minh rằng, khả năng là m tà i liệu giả là có, nhưng thuá»™c vá» kẻ là m hà ng giả cấp cao, kẻ ở cấp báºc như Vu Minh thì không thể tiếp xúc được. Chú còn khuyên Vu Minh cứ là m quen dần vá»›i giấy tá» giả trước. Vu Minh lại nói cho chú, bốn năm há»c đại há»c, hắn đã có tư cách hà nh nghá» là m giả giấy tá». Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sáu giá», khi Ä‘ang định vá» thì Vu Minh nháºn được Ä‘iện thoại cá»§a Lý Phục. Vu Minh ở lại văn phòng chá», còn Äá»— Thanh Thanh vá» trước. Cô ta định tá»›i nhà há» Hải, nghe nói là Hải Na lại bị cấm túc.
Sáu giá» rưỡi Lý Phục má»›i vá» công ty, nhìn trái nhìn phải. Vu Minh cưá»i nói:
- Tôi chợt nháºn ra mỹ nam tiến sÄ© mà là m chuyện xấu thì trông đáng khinh vô cùng.
Lý Phục kinh ngạc há»i:
- Sao anh biết là chuyện xấu?
- Vì động tác của anh rất đáng khinh thôi.
Lý Phục cưá»i ha ha, ngồi xuống và vẫn tiếp tục nhìn đông rồi lại nhìn tây:
- Nà y Vu Minh, nếu tôi muốn giả mạo má»™t ngưá»i thì phải giả mạo như thế nà o? Bối cảnh là như nà y, A và B là hai ngưá»i bạn cÅ© đã bảy năm không gặp. Ngưá»i nà y muốn giả là m con cá»§a A để gặp B, đạt được sá»± tin tưởng cá»§a B, hÆ¡n nữa còn có thể thưá»ng xuyên ra và o nhà B.
- Sao lại há»i tôi?
- Tôi cảm thấy anh rất am hiểu cách nói dối.
Vu Minh nhÃu mà y:
- Tôi không cho rằng lá»i nà y cá»§a anh là đang khen tôi.
- Thá»±c ra má»—i ngưá»i trong chúng ta ngà y nà o cÅ©ng Ä‘á»u nói dối…
- ÄÆ°á»£c rồi, anh giúp tôi, tôi cÅ©ng giúp anh.
Vu Minh thấy Lý Phục nói váºy thì không nói gì thêm, chỉ há»i:
- A ở đâu?
- Äã chết.
- Còn con của A?
- Cũng chết rồi.
Lý Phục bổ sung:
- Cùng chết trong một vụ tai nạn xe cộ.
- B bao tuổi?
- Bốn mươi bảy.
- Từng nà y tuổi… Äà n ông ở tuổi bốn mươi và bốn mươi bảy vá» thói quen linh tinh có biến hóa rất lá»›n. Thứ nhất là vì cÆ¡ thể, thứ hai là vì tư tưởng chuyển biến khá lá»›n. Nếu anh muốn giả mạo ngưá»i ta thì phải biết B đã bốn mươi tuổi kia thÃch cái gì, mà B ở tuổi bốn mươi bảy ghét cái gì. Tá»· như khi còn bốn mươi tuổi B thÃch uống trà , mà ở tuổi bốn mươi bảy lại ghét uống trà . Lúc tá»›i thăm anh có thể tặng lá trà .
Lý Phục gáºt đầu:
- Äúng là ngầm nói rằng mình quen biết ông ta lúc ông ta bốn mươi tuổi. Nếu B há»i vá» chuyện cá»§a A thì sao?
- Váºy thì anh phải láºp má»™t bản kế hoạch nói dối, giúp A tạo nên má»™t Ä‘oạn lịch sá» trong bảy năm mà bá»n há» không liên hệ gì vá»›i nhau. Trong lịch sỠđó A có nguyên nhân khách quan không thể bắt liên lạc vá»›i B, và dụ như bị bắt, hay như gặp phải hung án, bị đưa và o kế hoạch bảo vệ nhân chứng. Hay như mất trà nhá»› gì đó.
- Kế hoạch bảo vệ nhân chứng, cái nà y hay.
Lý Phục nhìn Vu Minh.
Vu Minh há»i dò:
- à anh là muốn tôi giúp anh láºp má»™t bản nói dối hoà n chỉnh?
Lý Phục gáºt đầu:
- Äúng đúng, chÃnh là như váºy. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chi bằng anh kể rõ cho tôi nghe, như váºy tôi bịa chuyện sẽ cà ng hoà n mỹ hÆ¡n.
Lý Phục lắc đầu:
- Äiá»u nà y thì không được, xin lá»—i.
- ÄÆ°á»£c rồi, tối Ä‘a hai ngà y tôi sẽ là m ra cho anh. Nhưng còn sở thÃch hay sở ghét thì anh phải tá»± mình quan sát.
- Không thà nh vấn Ä‘á».
Lý Phục rất cảm kÃch:
- Cảm ơn anh.
- Khách khà rồi.
- Tôi biết anh thấy tôi có và i vấn Ä‘á», anh không vạch trần, cÅ©ng không há»i gì tôi. Tôi rất cảm Æ¡n.
Lý Phục nói:
- Nhưng xin hãy tin tôi, tôi không há» có ác ý gì vá»›i má»i ngưá»i trong công ty.
Tin ư? Vu Minh sẽ không dá»… dà ng tin tưởng ngưá»i khác như váºy. Tháºm chà Lý Phục thẳng thắn như thế còn khiến hắn cảm thấy ắt có nguyên nhân. Nhưng Vu Minh không há»i, cÅ©ng không nói gì, chỉ bảo:
- Không rõ anh đang nói cái gì. Nhưng chuyện nà y cứ để tôi lo.
Hôm nay Vu Minh rất báºn. Hắn dùng danh nghÄ©a cảm Æ¡n má»i tà i xế taxi má»™t bữa cÆ¡m. Tà i xế nghÄ© rằng Vu Minh là cảnh sát nên trên bà n rượu không há» giấu diếm Ä‘iá»u gì, cÅ©ng khá có tâm đắc vá» mấy chuyện theo dõi và phản theo dõi trên ô tô. Những thứ nà y không phải là những Ä‘iá»u ghi trên sách giáo khoa, mà tất cả là kinh nghiệm ba mươi mấy năm nay cá»§a ông ta.
Tầm chÃn giá» vá» tá»›i nhà , Vu Minh gá»i mail cho má»™t ngưá»i bạn há»c. Trưá»ng kém thì cÅ©ng có chá»— tốt cá»§a trưá»ng kém. Ở trong đại há»c tốt, má»i ngưá»i chÆ¡i tennis, không thá»§ đạo, cá» vua linh tinh, mà ở mấy trưá»ng kém thì đám há»c sinh lại cà ng thá»±c tế hÆ¡n. Trong đám bạn há»c cá»§a Vu Minh có ngưá»i chuyên thu mua hamburger chạy Ä‘i khắp ký túc xá rao hà ng, có ngưá»i môi giá»›i nghá» nghiệp, tháºm chà còn có má»™t đám ngưá»i tá»± nháºn là há»c sinh giá»i vá» toán tổ chức công ty đầu tư chứng khoán, kết quả tất nhiên là đầu tư luôn cả quần lót cá»§a mình. Thị trưá»ng chứng khoán Trung Quốc, ai chÆ¡i ngưá»i đó biết.
15.06.2015
Chương 33
Nhân gian chÃnh đạo là tang thương
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Ngưá»i bạn Vu Minh liên hệ có nickname là Thiên Kê Bốn Mắt, là Thiên Kê chứ không phải Äiá»n Kê. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh: Alo Thiên Kê.
Thiên Kê: Máºt khẩu.
Vu Minh: Mẹ mà y khá»e không.
Thiên Kê: Bà mà y nha Äá»™c Nhãn Lang, máºt khẩu bây giá» là GiÆ¡ cao nắm đấm đánh kiến, gió thổi đồng cá» diệt bò dê.
Thá»i đại há»c Vu Minh lấy nickname là Äá»™c Nhãn Lang. Bất cứ nam sinh và nữ sinh nà o ngồi chung chá»— ăn cÆ¡m là Vu Minh liá»n biết hai ngưá»i có lấy nhau không. Xác suất cao tá»›i táºn 90%, còn 10% thì là do lòng dạ đà n bà thá»±c như cây kim dưới đáy biển.
Vu Minh: Rồi rồi rồi, tao cần vũ khà phòng thân.
Thiên Kê: Cụ thể chút, tên lá»a đạn đạo? Tà u sân bay? LÃnh đánh thuê? Phi thuyá»n vÅ© trụ? Bom notron?
Vu Minh: Phòng mấy tên côn đồ, phòng đám ngưá»i rảnh rá»—i dư hÆ¡i.
Thiên Kê: Lôi quang cầu, an toà n và tiện lợi, phạm vi bao phá»§ mưá»i lăm mét.
Vu Minh: Bao nhiêu?
Thiên Kê: Một nghìn.
Vu Minh giáºn dữ: Mẹ mà y!
Thiên Kê: Äừng tưởng mắng tao là được giảm giá, tao không thèm lên lá»›p cho mà y má»™t bà i Hóa há»c. Tao xin thá» trên nhân cách mình: Thứ nà y vốn có giá tám trăm, bán cho mà y chÃn trăm. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh: Tao tin mà y là thằng khốn.
Thiên Kê: Một cái năm trăm, không thể thấp hơn.
Vu Minh: Tao từng giúp mà y cưa gái.
Thiên Kê: Bốn trăm.
Vu Minh: Hai mươi.
Thiên Kê: Äi chết luôn Ä‘i.
Vu Minh: Tao có phần má»m download phản hòa hợp Ä‘iện X, cá»™ng hưởng vá»›i toà n bá»™ phần cứng trên thế giá»›i.
Thiên Kê: Một trăm, còn giảm nữa tao cho mà y và o sổ đen luôn.
Vu Minh: Thà nh giao, gá»i trước năm cái. Mà y trả phà váºn chuyển.
Thiên Kê: Tao là m má»™t lô flashbang* và pháo sáng, có đưá»ng thì giúp tao giá»›i thiệu, hoa hồng 30%. Dạo nà y kinh tế khó khăn, tháng nà y má»›i bán được hai chai tẩy rá»a toa-lét, chẳng đủ trả tiá»n Ä‘iện.
*Flashbang: Một loại lựu đạn gây chói mắt.
Vu Minh: Rồi, đã nhớ.
Không thể cứ gặp chuyện là gá»i cảnh sát, mà phải có chút mánh khóe phòng thân. Thiên Kê là má»™t gã láºp dị cuồng khoa há»c, chuyên tâm hóa há»c, những cái khác gì không thông, bao gồm cò kè mặc cả. Äại há»c năm nhất, cáºu ta tá»± chế ra má»™t loại bom hóa há»c, nổ bay má»™t con gà lên trá»i, bởi váºy má»›i được gá»i như thế. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, háºu quả khá là nghiêm trá»ng. Kinh động cả đặc công cá»§a thà nh phố B, cÅ©ng khiến cho cáºu ta trở thà nh kẻ trâu bò cá»§a đám sinh viên đại há»c năm nhất.
Hai ngà y tiếp theo khá yên bình. Buổi sáng ngà y đầu tiên, Vu Minh Ä‘i chụp ảnh ngoại tình, bị ngưá»i ta Ä‘uổi suốt bốn con phố. Buổi chiá»u, vẫn Ä‘i chụp ảnh ngoại tình, bị truy Ä‘uổi khắp hai con phố. Buổi sáng hôm sau, vẫn là chụp ảnh ngoại tình, lần nà y Vu Minh thuáºn lợi trốn thoát. Äến buổi chiá»u, vẫn chụp ảnh ngoại tình, Vu Minh đã thần không biết quá»· chẳng hay chụp được chứng cứ.
Con ngưá»i đúng là trưởng thà nh như váºy đấy…
Chuyện khiến Vu Minh kinh ngạc là Tiểu Ảnh cá»§a chi nhánh Năng lượng cá»§a bá»™ pháºn Hải ngoại lúc ở nhà ăn lại gá»i Lý Phục là anh. Cha cá»§a Tiểu Ảnh là Äá»— Lôi, tổng giám đốc cá»§a bá»™ pháºn nước ngoà i cá»§a Äá»— thị quốc tế. Vu Minh Ä‘oán, tám chÃn phần mưá»i Lý Phục nhắm tá»›i Äá»— Lôi. Phong cách là m việc cá»§a Äá»— Lôi giống vá»›i tên cá»§a ông ta, là con ngưá»i quả cảm, tất cả má»i việc Ä‘á»u lấy chuyện kinh doanh là m trá»ng.
Còn có má»™t việc là Nghê Thu không tá»›i là m, cÅ©ng không xin nghỉ, cÅ©ng không liên hệ Ä‘iện thoại được. Dá»±a theo quy định cá»§a công ty, nếu ba ngà y bá» bê công việc thì coi như tá»± động nghỉ việc. Chuyện nà y có vẻ nghiêm trá»ng. Äá»— tiên sinh đã tá»± mình gá»i Ä‘iện há»i. Nguyên nhân cụ thể thì má»i ngưá»i Ä‘á»u biết rõ. Nghê Thu thất tình…
Thứ bảy, nhân viên chuyên nghiệp thì không cần nghỉ ngÆ¡i, vô số nón xanh Ä‘ang chỠđợi mình Ä‘i cứu vá»›t. Lúc tám giá» Vu Minh lại xách máy ảnh tiếp tục công việc. Mấy ngà y nay hắn phát hiện ra má»™t quy luáºt khá thú vị. Äám đà n ông mà ngoại tình thì tình nhân thưá»ng là các cô gái. Mà phụ nữ ngoại tình thì đối tượng lại là đà n ông trung niên.
Vợ chồng vá»›i nhau có thể dá»… dà ng cảm nháºn được những sai biệt nhá» nhặt. Theo má»™t bản Ä‘iá»u tra cá»§a má»™t đơn vị dân gian, trong xét nghiệm con ruá»™t thì có tá»›i 20% là không phải con thân sinh. Vì giúp những ngưá»i yếu thế và ngưá»i bị hại, đó cÅ©ng là nguyên nhân mà thà nh phố A thà điểm cho mở công ty thám tá» tư nhân. Má»™t khi có chứng cá»› giao cho ngưá»i bị hại là có thể tiến hà nh khởi tố, tòa án sẽ dốc sức á»§ng há»™ ngưá»i bị hại vá» phương diện phân chia tà i sản và quyá»n nuôi con.
Vâng, cho nên má»›i nói đây là công việc chÃnh nghÄ©a. Tuy rằng bị ngưá»i ta Ä‘uổi bắt phải chạy cụp Ä‘uôi như chó nhà có tang.
Trong má»™t khách sạn, Vu Minh từ từ Ä‘i qua đại sảnh, nghe cuá»™c đối thoại cá»§a má»™t cô gái ở quầy tiếp tân, sau đó theo cầu thang cứu há»a chạy thẳng lên tầng bảy nằm vùng. Cô gái Ä‘i và o phòng 702. Chụp ảnh. Ước chừng năm phút sau, má»™t ngưá»i đà n ông gõ cá»a, Ä‘i và o phòng 702. Lại chụp ảnh. Những khách sạn loại nà y thưá»ng thì bảo vệ sẽ không nhìn chằm chằm camera. Vu Minh chụp xong, Ä‘i tá»›i góc chết cá»§a camera, lấy thẻ nhá»› ra nhét và o phần kim loại trên thắt lưng, sau đó lấy má»™t thẻ nhá»› trống ra vá» vịt chụp hà nh lang mấy cái.
Hắn xuống tầng, ra khá»i khách sạn, lắp thẻ nhá»› và o trong má»™t chiếc di động, rồi gá»i ảnh và o máy tÃnh. Vừa gá»i vừa chắt lưỡi, Ä‘iện thoại mà Trương Dạ Nam bồi thưá»ng khá tốt, nếu dùng nó nện đầu ngưá»i thì Ä‘iện thoại thắng chắc. Nhưng đó là điện thoại cá»§a năm năm trước, chứ không phải smartphone, ngay cả bản đồ thà nh phố cÅ©ng không có. Nhưng vá» thá»i gian và tÃnh năng quả thá»±c rất tốt. Vì thế Vu Minh liá»n bá» ra năm nghìn tệ mua má»™t chiếc smartphone, là công ty truyá»n thông tặng, má»—i tháng duy trì cước phà di động.
Vu Minh gá»i Ä‘iện:
- Ông Lưu, đã gá»i ảnh qua rồi.
- ^#%#^^#%, đồ đĩ thõa!
Ông Lưu trả lá»i.
Vu Minh đã quen chuyện má»i ngưá»i không cảm Æ¡n mình:
- Ủy thác hoà n thà nh.
Chụp ảnh ngoại tình nà y thưá»ng trả tiá»n trước, không có kết quả sẽ trả lại 95%. Äây là để tránh ngưá»i vợ hoặc chồng biết được chân tướng rồi chÆ¡i trò đồng quy vu táºn, khiến công ty Tinh Tinh không thể thu được tiá»n.
Vu Minh cúp điện thoại. Chiếc điện thoại cũ rung rung, khiến bà n tay cầm điện thoại của Vu Minh cũng rung theo. Lần đầu đi theo dõi bị phát hiện cũng vì tiếng chuông điện thoại chết tiệt. Vu Minh thấy đây là số điện thoại lạ:
- Alo!
- Vu Minh phải không? Tôi là Khả Nhi.
Ngưá»i cá»§a công ty đúng là không có nói sai, Nghê Thu quả tháºt bị thất tình nên má»›i biến mất khá»i thế gian nà y. Khả Nhi gá»i tá»›i nói rằng Nghê Thu Ä‘i uống rượu giải sầu, gặp lại ngưá»i bạn trong tù lúc trước, hiện giá» cả bá»n Ä‘ang chÆ¡i mạt chược trong má»™t quán mạt chược. Vu Minh cưá»i nói:
- Mạt chược là hoạt động có Ãch cho cả thể xác và tinh thần.
- Từ năm giá» sáng tá»›i giá», anh ấy đã thua mưá»i nghìn tệ rồi.
Vu Minh le lưỡi, tháºt đúng là sỉ nhục.
Khả Nhi nói:
- Tôi biết anh ấy cố ý trút ra như váºy trước mặt tôi, nhưng tôi không dám tránh. Tháºt sá»± không còn cách nà o khác, liá»n nghÄ© không biết đồng nghiệp cùng công ty có thể giúp anh ấy được không.
- Chị nói địa chỉ đi.
Vu Minh vốn không quan tâm chuyện nà y, nhưng dẫu sao ngưá»i ta đã gá»i Ä‘iện tá»›i rồi thì cÅ©ng nên tá»›i xem sao. Mặt khác, quán mạt chược bình thưá»ng mà lại chÆ¡i tá»›i ván mưá»i nghìn tệ, hắn tất phải tá»›i xem thế nà o. Hắn còn chưa tiếp xúc vá»›i nÆ¡i như váºy ở thà nh phố A nà y.
Vu Minh cúp Ä‘iện thoại, lại nháºn má»™t cuá»™c gá»i khác:
- Alo!
- Xin chà o, chuyển phát nhanh đây.
Äến rồi, quả nhiên rất là nhanh. Vu Minh nói:
- Anh chỠchút, hiện giỠnhà tôi không có ai, tôi qua ngay đây.
Thuê taxi vá» ký túc xá, nhân viên chuyển phát nhanh Ä‘ang đứng đợi. Không kiểm tra chứng minh thư, cÅ©ng không kà tên, Vu Minh há»i má»™t tiếng liá»n lấy được há»™p. Vu Minh để taxi chá», tá»± mình vá» nhà , và o phòng rồi mở há»™p ra, thấy được cái gá»i là Lôi quang cầu. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Năm cái bút máy…
Vu Minh suýt nữa thì chá»i ầm lên, nhưng cầm bút máy lên nhìn thì, ha, đúng là có Ä‘iểm khác biệt. Nhưng thứ nà y dùng như nà o đây? Con Thiên Kê trụi lông kia lại chẳng cho sách hướng dẫn gì. Vu Minh nhìn thá»i gian, thôi bá» qua. Hắn lấy má»™t chiếc bút máy coi như phòng thân nhét và o túi áo trên, sốt ruá»™t khóa cá»a, lên taxi tá»›i địa chỉ quán mạt chược mà Khả Nhi cung cấp.
15.06.2015
Chương 34
Äánh cược lừa đảo
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Äây là má»™t trung tâm hoạt động khá lâu năm được bố trà ở trong tiểu khu nà y. Nhưng nÆ¡i nà y thà nh thị nông thôn kết hợp, cho nên là lắm kiểu ngưá»i. Khả Nhi ở bên ngoà i chỠđợi, sau khi thấy Vu Minh thì dẫn hắn Ä‘i và o, vừa Ä‘i vừa giá»›i thiệu tình huống bên trong. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bên ngoà i thì bình thưá»ng, chỉ là má»™t đám phụ nữ ngồi bán nước mà thôi. Äi qua cá»a thì thấy có hai tên to cao vạm vỡ Ä‘ang đứng dá»±a lưng và o tưá»ng, nói chuyện phiếm vá»›i nhau. Bá»n há» cảnh giác nhìn Vu Minh, nhưng khi thấy Khả Nhi thì không nói gì. Sau khi mở cá»a má»™t căn phòng, mùi khói thuốc bên trong xá»™c ra suýt là m cho Vu Minh choáng váng, hắn đà nh đốt má»™t Ä‘iếu thuốc lên cho đỡ ngại mùi.
Gian phòng khá lá»›n, bên trong có má»™t bà n mạt chược. Có bốn ngưá»i Ä‘ang đánh, còn hai ngưá»i xem bà i. Trừ đám ngưá»i nà y ra thì còn có má»™t tên vạm vỡ Ä‘ang ngáºm Ä‘iếu thuốc mà ngồi lên mạng, còn có má»™t ngưá»i ngồi bán nước, bán thuốc lá linh tinh.
Nghê Thu quay đầu nhìn thấy Vu Minh thì khá mất hứng quay sang nhìn Khả Nhi, Vu Minh liá»n nói:
- Nghê Thu, tôi còn chưa được xem mạt chược cho nên chị Khả Nhi dẫn tôi tới xem.
- Mã Tá», lấy nước cho bạn tôi Ä‘i. Vu Minh qua bên nà y ngồi.
- Bạn của anh Thu.
Mã Tá» liá»n rót nước, còn mang cả bao thuốc qua.
Sau đó Vu Minh liá»n ngồi xuống bên ngưá»i Nghê Thu bắt đầu quan sát chiến cuá»™c. Äây là má»™t loại mạt chược miá»n nam, bên trên bà n có bốn quân bà i, má»™t con tÃnh là má»™t ngà n tệ. Bình thưá»ng thì bốc má»™t con, vá» sau tá»± mò hai con, còn có nà o là Du Kim, Song Du… vân vân.
Vu Minh chỉ cần nhìn ba ván là biết Nghê Thu Ä‘ang bị gà i. Äây là hai nhà đánh hai, mà đối diện Nghê Thu lại là má»™t con dê béo, mà hai tên còn lại thì đúng là lá»a để nướng thịt rồi. Là m sao mà nháºn ra ư, nghe bá»n há» nói chuyện vá»›i động tác tay là biết. Sá» chén trà , uống nước, hay tá» vẻ xem bà i, nói “nhanh chút†có nghÄ©a muốn Äồng Tá», “váºn may kém quá†thì là Äiá»u Tá», là má»™t dạng động tác cùng tiếng lóng mà hai ngưá»i há» biết. Mục Ä‘Ãch chÃnh là để là m thịt “dêâ€!
Xong ba cục thì Nghê Thu lạnh lùng nhìn vá» phÃa Khả Nhi, Khả Nhi liá»n gáºt đầu:
- Em Ä‘i lấy tiá»n.
Dứt lá»i cô liá»n cầm túi xách Ä‘i ra ngoà i.
Khoảng 7 phút sau, Khả Nhi quay vá», tay cầm má»™t xấp tiá»n đưa cho ngưá»i Ä‘ang nghịch máy tÃnh, ngưá»i nỠđưa lại cho cô mưá»i thẻ bà i.
- Không chơi nữa.
Con dê béo bên kia cÅ©ng không chịu được nữa, quăng bà i mạt chược mà bá» chạy lấy ngưá»i.
- Thiếu mất một chân thì sao chơi đây?
Nghê Thu quay qua nhìn Vu Minh, liá»n ném cho hắn bốn thẻ:
- Vu Minh, và o thay đi.
Vu Minh kêu:
- Tôi không biết chơi.
- Sợ gì chứ, cÅ©ng không phải dùng tiá»n cá»§a cáºu, chúng ta Ä‘ang tiêu tiá»n cá»§a Lâm đại thiếu gia mà .
Nghe nói thế, Khả Nhi khẽ rơm rớm nước mắt, nhưng cũng không dám nói gì, Vu Minh đà nh nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, để tôi thá» xem sao.
Cho nên hắn cầm lấy bốn thẻ bắt đầu ngồi xuống đối diện với Nghê Thu.
Vu Minh không thÃch dùng máy để chia bà i, không phải vì hắn không nghe được âm thanh cá»§a mạt chược thì không biết được bà i. Mà là đối vá»›i những ngưá»i thÃch chÆ¡i mạt chược Ä‘á»u là dùng tay sá» bà i, đây má»›i là cách mà Vu Minh thÃch dùng.
Vì thế Vu Minh bắt đầu tự mình trộn bà i lên.
Hắn là m cái thì ném xúc xắc, sau khi phân bà i, Vu Minh lại ném xúc xắc lần nữa, ván bà i bắt đầu.
Vu Minh ra bà i, Nghê Thu nói:
- BÃnh.
Sau đó đánh 1 con khác.
Äến lượt Vu Minh, hắn sá» bà i, ném ra Tiểu Äiểu, nhà dưới ăn. Bà i tiếp tục đánh, qua hai lượt tá»›i Nghê Thu, Nghê Thu cưá»i:
- Thá»i khắc đổi dá»i, Du Kim.
Thế nhưng bốc bà i lên lại được má»™t quân Kim nữa, hắn hÆ¡i sá»ng sốt liá»n đánh bà i Kim ra ngoà i:
- Song Du.
Trong lúc xoa bà i thì Vu Minh cÅ©ng đã nhá»› hết toà n bá»™ mấy quân bà i trước mặt mình, sau đó chỉ cần đổ xúc xắc để má»i ngưá»i lấy bà i trước mặt mình thì chÃnh mình Ä‘á»u biết được con đó là con gì.
Vu Minh sá» bà i, sau khi nghÄ© cái gì thì lại đánh thêm ra má»™t quân. Nhà dưới cá»§a Nghê Thu liá»n kêu lá»›n:
- BÃnh.
Nghê Thu có chút nóng:
- Vu Minh, tôi đã có Song Du, sao lại còn ném bà i đi?
Du Kim, cÅ©ng chÃnh là bản thân mình có được Kim, sau đó sá» bà i má»›i thì được gá»i là Du Kim. Song Du có nghÄ©a là đánh ra má»™t quân Kim, hÆ¡n nữa lại hợp vá»›i quân bà i trên tay. Có nghÄ©a là nếu Nghê Thu muốn hợp bà i thì phải sá» thêm má»™t quân.
Vu Minh đưa tay lau mồ hôi rồi nói:
- Tôi phải đánh thế nà o đây?
- Tùy ý đi.
Nghê Thu cũng không nói gì nữa.
Vu Minh sỠbà i, sau đó ném, nhà dưới kêu ăn. Nghê Thu sỠbà i, cha bố nó, lại kiếm được một quân Kim. Nghê Thu tựa như ăn phải thuốc, đánh một con sau đó hưng phấn kêu:
- Tam Du.
Du Kim bốn tá», Song Du tám tá», Tam Du là mưá»i sáu tá», là mưá»i sáu ngà n. Hiện tại chỉ cầu má»i ngưá»i đừng hợp bà i, chỉ cần hắn mò được má»™t tấm, chỉ cần má»™t tấm mà thôi.
Tam Du vừa ra, hai con lợn chết bên cạnh thá»±c sá»± biến sắc, đến cái tên Ä‘ang ngồi nghịch máy tÃnh kia cÅ©ng bị hấp dẫn tá»›i.
Nhà trên cá»§a Nghê Thu ngồi sá» bà i, ngẫm nghÄ© không thôi. Ngưá»i đối diện hắn nói:
- Mà y nhanh lên một chút.
Äây là muốn Vạn Tá» rồi, cần phải khiến cho Nghê Thu mất Ä‘i cÆ¡ há»™i bắt được bà i, hắn nói năm chữ, có nghÄ©a là muốn NgÅ© Vạn.
Muốn NgÅ© Vạn hả? Còn thừa má»™t đôi trên tay anh mà y đây nà y, Vu Minh cưá»i thầm.
Nhà trên cá»§a Nghê Thu nghiến răng nghiến lợi má»™t lúc lâu cuối cùng đánh ra má»™t con bà i. Hai con lợn chết trôi quay qua nhìn Vu Minh, chá» xem Vu Minh có thể bÃnh không. Vu Minh thá»±c ra bÃnh rồi, chỉ là hắn vẫn giả ngu cho tá»›i cùng mà thôi. Äiá»u nà y thì ngưá»i ngồi cạnh cÅ©ng không thể nà o nhìn ra được. Cái tên ngồi máy tÃnh láºp tức mắng:
- Ây, có bệnh à , bạn mà y muốn có Tam Du kìa, còn ngồi đó mà ngó nghiêng cái gì.
- À…
Vu Minh há»i:
- Tôi không có bÃnh đúng không?
- BÃnh thì bÃnh luôn Ä‘i.
Hai con lợn chết kia khẽ nÃn thở, mong có má»™t tia hy vá»ng.
Lần thứ hai, hai con lợn chết trôi đưa mắt nhìn vá» phÃa Vu Minh. Vu Minh vẫn không đổi sắc, bắt đầu chuyển bà i trong tay mình qua lại, tá»±a như không cần biết chiến cuá»™c đã đến hồi kết đến nÆ¡i.
- Ha ha ha.
Nghê Thu cưá»i lá»›n cầm bà i, kiếm được Tam Du, váºn khà cá»§a bản thân thá»±c là quá tốt.
Anh ta hô lớn:
- Là m ván nữa nà o.
- Nghê Thu, thế là được rồi, đi thôi.
Vu Minh đứng lên nói.
Nghê Thu có chút khó chịu: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Còn chưa chơi cho đã mà .
Vu Minh nói gấp:
- Thực ra thì tôi tìm anh có chút chuyện cần hỗ trợ.
- Gấp lắm à ?
Nghê Thu vẫn còn bất mãn.
- Mẹ tôi mất tÃch rồi.
Vu Minh đưa mắt nhìn Khả Nhi.
Khả Nhi hiểu ý liá»n chen và o:
- CÅ©ng không có gì gấp, chÆ¡i tiếp má»™t ván Ä‘i. Äừng đùa thế chứ, mẹ cáºu lá»›n rồi là m sao mà mất tÃch được.
Nghê Thu đứng lên, quăng viên mạt chược trong tay xuống:
- Em biết cái gì gá»i là anh em chắc? Anh Uy, đổi thẻ cái nà o, lần khác tá»›i chÆ¡i tiếp.
Vu Minh thấy đám lợn chết nhìn vá» phÃa anh Uy dò há»i, hiển nhiên đây má»›i là ngưá»i cầm đầu, anh Uy cÅ©ng cưá»i nói:
- Ừm, lần sau lại tới nhé.
Ba ngưá»i thuáºn lợi ra khá»i quán mạt chược, Nghê Thu má»›i há»i:
- Mẹ cáºu rốt cuá»™c có chuyện gì?
- Nói gì dà i lắm, chúng ta kiếm một quán cà phê nà o đó ngồi một chút, tôi sẽ kể lại cho.
…
Sau khi và o trong quán cà phê, má»i ngưá»i gá»i đồ uống xong thì Vu Minh má»›i nói:
- Cái nà y… Kỳ tháºt không có việc gì, là chị Khả Nhi gá»i tôi tá»›i.
- Cáºu Ä‘ang đùa tôi à ?
Vu Minh trả lá»i:
- Tôi thấy anh đã giúp tôi cho nên mới giúp anh, anh mất hứng thì thôi tôi đi đây.
- Giúp tôi?
Nghê Thu há»i lại.
- Äánh bạc, độc dược là hai cái thứ không nên đụng và o.
Vu Minh nghiêm mặt nói:
- HÆ¡n nữa, anh còn không biết đánh bạc nữa. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nghê Thu lấy ra má»™t chồng tiá»n rồi ném lên mặt bà n:
- Cáºu còn nợ tôi bốn ngà n tệ.
Vu Minh liá»n kêu:
- Là m phiá»n lấy cho tôi má»™t bá»™ bà i poker.
Quán cà phê thưá»ng vẫn chuẩn bị mấy thứ chÆ¡i giải trÃ, cho nên nhân viên nhanh chóng mang tá»›i má»™t bá»™ bà i. Vu Minh rút từ trong đó ra bốn con Ãt, sau đó đưa cả bốn con Ãt cho Khả Nhi:
- Chị Khả Nhi, tráo bà i đi.
- Biểu diá»…n ảo thuáºt à , sao cáºu không kiếm má»™t bá»™ mà dùng?
- Tôi không có thá»i gian chuẩn bị.
Vu Minh trả lá»i.
Khả Nhi sau khi tráo vị trà cá»§a bốn quân bà i, sau đó trải chúng lên mặt bà n, Vu Minh lúc nà y má»›i há»i:
- Nghê Thu, anh có biết con nà o là con nà o không?
Nghê Thu nhìn bà i, đây là má»™t bá»™ má»›i nên cưá»i:
- Là m sao mà nháºn ra được.
Vu Minh chỉ 1 con:
- Ãt CÆ¡.
Láºt lên, quả đúng là Ãt CÆ¡.
- Ãt BÃch, Ãt Rô, Ãt Tép.
Vu Minh láºt lên từng con má»™t:
- Biết sao mà tôi biết được không?
Nghê Thu vẫn lắc đầu như cũ.
15.06.2015
Chương 35
Chuyện xưa
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vu Minh chỉ quân bà i lÆ¡ khÆ¡, giải thÃch:
- Vết móng tay, vết sá»n bên mép bà i, nước Ä‘á»ng. Không cần nhìn, không biết cách thì không thể nà o nhìn ra được. Nghê Thu, anh vốn không biết đánh bà i, anh tưởng má»i ngưá»i Ä‘á»u tinh thuần như váºy? Cược nhá» ra tiá»n Ãt, cược lá»›n ra tiá»n nhiá»u. Còn anh Uy kia cÅ©ng chÃnh là cùng má»™t nhóm ngưá»i. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vẫn chưa rõ.
Nghê Thu lắc đầu.
- Chị Khả Nhi.
Vu Minh thì thầm và o tai Khả Nhi:
- Giáºt mấy cái thì là quân đó, ngón tay cái là CÆ¡, ngón giữa là Rô, ngón trá» là Tép, ngón út là BÃch.
- Ừ!
Khả Nhi gáºt đầu.
Vu Minh cầm má»™t quân bà i, há»i:
- Chị Khả Nhi, đây là con gì?
Nghê Thu bị tay Vu Minh thu hút nên không chú ý rằng ngón trá» tay trái cá»§a Vu Minh giáºt giáºt. Khả Nhi trả lá»i:
- ChÃn Tép.
Vu Minh xáo bà i, lấy ChÃn Tép ném trước mặt Nghê Thu:
- Thấy chưa, Khả Nhi là má»™t tân thá»§ mà chỉ cần năm giây, không cần bất cứ đạo cụ nà o, chị ấy đã biến thà nh kẻ biết chÆ¡i. Anh dá»±a và o cái gì mà chÆ¡i vá»›i ngưá»i ta?
Vu Minh vẫn còn chưa nói rằng hắn như váºy vẫn còn là bình thưá»ng.
Nghê Thu thở dà i, cầm quân chÃn tép nhìn má»™t hồi lâu, sau đó bá» và o túi áo, lại nói vá»›i Khả Nhi:
- Cô Ä‘i Ä‘i, tôi không háºn cô, cÅ©ng không muốn gặp lại cô. Tiá»n cô cÅ©ng mang Ä‘i Ä‘i.
- Anh… hãy bảo trá»ng.
Khả Nhi đứng lên, rÆ¡i lệ xách túi rá»i khá»i quán cà phê.
- Äi, giữa trưa sếp má»i khách ăn lẩu.
- Mùa hè mà ăn lẩu?
- Lẩu mùa hè thưá»ng được giảm giá, nhưng tiá»n Ä‘iện cho Ä‘iá»u hòa thì đúng là còn quá tá»™i. Anh không thể không phá»§ nháºn rằng ở phương diện tiểu tiết nà y, sếp cá»§a chúng ta quả là vẫn có Ä‘iểm hÆ¡n ngưá»i nhỉ.
…
- Hi sếp!
Nghê Thu bước và o cá»a, xấu hổ gáºt đầu chà o Äá»— Thanh Thanh.
Äá»— Thanh Thanh không biết nên tá» thái độ gì. Dá»±a theo nguyên tắc thì bá» bê công việc hai ngà y hẳn là cho nghỉ việc, nhưng Äá»— Thanh Thanh lại rất hà i lòng vá»›i thà nh tÃch công việc cá»§a Nghê Thu. Vá»›i những vụ tìm mèo tìm chó, xác suất thà nh công là hÆ¡n 90%, cao hÆ¡n hẳn công ty Tinh Tinh Vạn Sá»± Thông năm đó những 30%.
- Và o đi!
Hải Na cÅ©ng ở đây, Ä‘ang luyện phi Ä‘ao trong phòng khách. Tay trái cầm má»™t con dao gá»t hoa quả, nhắm tá»›i bia ngắm cách đó chừng năm mét. Má»™t đưá»ng cong hiện lên, phi Ä‘ao đụng và o tưá»ng, là m tóe lên chút tia lá»a. Hải Na nhặt dao lên, lau hai cái lên chiếc áo cao bồi, rồi nhặt lấy má»™t quả táo, không rá»a cÅ©ng không gá»t vá»:
- Lại má»™t tên ăn không ngồi rồi. Äừng nói cho tôi rằng cái tên cuồng kết hôn kia cÅ©ng tá»›i. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Xin chà o, Hải đại tiểu thư.
Nghê Thu đột nhiên trở nên vô cùng lá»… phép. Bởi anh ta hiểu rõ, đắc tá»™i Äá»— Thanh Thanh thì cùng lắm là mất việc, nhưng đắc tá»™i Hải Na thì khó nói là sẽ như nà o.
- Chà o.
Hải Na thuáºn tay ném lõi táo và o lùng rác, rồi đột nhiên ra tay, con dao gá»t hoa quả kia nhanh chóng cắm trên bia phi tiêu. Hải Na cưá»i đắc chÃ:
- Ha ha, Tiểu lý phi đao cũng chỉ thế mà thôi.
Äá»— Thanh Thanh nhìn Hải Na má»™t cái:
- Nghê Thu, ngồi xuống đi. Vu Minh tới giúp chia bát đũa nà o.
Äiá»u hòa ở phòng khách được đặt khá thấp, tá»± tay chỉnh vá» mùa đông, sau đó bắt đầu ăn lẩu. Tiếp đó, Nghê Thu kể câu chuyện tình yêu khiến ngưá»i ta buồn bã rÆ¡i lệ. Tình tiết cá»±c cẩu huyết, khúc chiết tá»›i mức có thể so được vá»›i phim Hà n.
Khi Nghê Thu còn nhá», mẹ bá» nhà theo trai, cha má»™t thân má»™t mình nuôi Nghê Thu và em gái anh ta. Nghê Thu quen Khả Nhi khi lên trung há»c, hÆ¡n nữa cÅ©ng nhanh chóng yêu nhau. Năm lá»›p mưá»i má»™t, cha cá»§a Nghê Thu bị bắt vì tá»™i trá»™m cướp, bị phạt gần như toà n bá»™ gia sản. Em gái Nghê Thu há»c hà nh rất tốt, vì thế Nghê Thu bá» há»c, bắt đầu Ä‘i là m công nuôi em ăn há»c.
TÃnh ra thì tiá»n lương cá»§a Nghê Thu lại thêm phà sinh hoạt mà cÆ¡ quan nhà nước cá»§a thà nh phố A phê chuẩn, hẳn là đủ dùng. Quả tháºt đúng là đủ dùng, tháºm chà cô em còn lên há»c đại há»c. Nhưng khi há»c năm hai, cô em ôm tâm lý thá» xem sao, váºy mà đã thi được Toefl. Nghê Thu phóng khoáng nói cho em gái rằng, không thà nh vấn Ä‘á», chi phà cứ để anh lo.
Dá»±a theo chi phà lúc ấy, dù có tiết kiệm thì ba năm cÅ©ng tốn bốn trăm nghìn tệ. Nghê Thu lấy đâu ra được số tiá»n đó. Cuối cùng anh ta nghÄ© tá»›i trá»™m cướp. Hai tháng sau khi cô em bay tá»›i Anh, Nghê Thu bị bắt. Anh ta trá»™m không nhiá»u tiá»n, chỉ chừng năm mươi nghìn, lại thêm tiá»n tÃch cóp hai mươi nghìn nữa, thêm bảy mươi nghìn tệ mà lúc trước đưa cho em gái. Như váºy chi tiêu cá»§a cô em, ngoà i tá»± mình Ä‘i là m thêm ra, đại bá»™ pháºn Ä‘á»u là Khả Nhi lấy trá»™m tiá»n nhà cá»™ng thêm tiá»n lương cá»§a mình đưa cho. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Äây là nguyên nhân Nghê Thu bị bắt. Nói vá» lịch sá» trá»™m cắp cá»§a Nghê Thu thì phải nhắc tá»›i năm anh ta năm tuổi. Năm đó, cha anh ta bắt đầu dẫn anh ta lên con đưá»ng ăn trá»™m. Nhưng bản thân Nghê Thu lại rất ghét chuyện nà y, nhưng vì không để mình và em bị đánh nên bắt buá»™c phải Ä‘i theo cha. Anh ta chỉ yêu cầu là không được để em gái biết chuyện bá»n há» là m. Sau đó, cha cá»§a Nghê Thu có tình nhân, trá»™m cướp vặt vãnh đã không thể thá»a mãn nhu cầu tiá»n bạc cá»§a ông ta. Thế là ông ta bắt đầu kết hợp vá»›i những kẻ có kinh nghiệm định là m vố lá»›n. Nghê Thu cÅ©ng coi như chÃnh thức được giải thoát.
Cô em gái do vẫn được Nghê Thu bảo há»™ nên không rõ tình hình, mãi cho tá»›i khi cha bị bắt, cô còn tưởng rằng cha bị ngưá»i ta hãm hại. Tháºm chà bây giá» cô ta còn không biết Nghê Thu từng bị bắt, ngồi tù ba năm. Tình cảm giữa Nghê Thu và Khả Nhi vẫn rất tốt đẹp. Trước khi Nghê Thu và o tù, Khả Nhi cam Ä‘oan sẽ chăm sóc tốt em gái Nghê Thu. Äúng là có chăm sóc táºn tình, nhưng má»™t năm trước khi Nghê Thu ra tù, Khả Nhi kết hôn.
Khả Nhi dù lãng mạn nhưng cÅ©ng rất lý trÃ. Cô biết mình không thể kết hôn vá»›i Nghê Thu, bởi vì cha mẹ sẽ không đồng ý. Thà nh kiến vá» dòng dõi đã thâm căn cố đế. Nhưng Khả Nhi lại không muốn Nghê Thu biết chân tướng. Sau khi Nghê Thu ra tù, hai ngưá»i lại ở cùng nhau. Cuối cùng nháºn lấy kết cục như thế nà y.
Hải Na biết Khả Nhi, cho nên khi Nghê Thu kể ra, chỉ dùng má»™t từ bạn gái để thay thế. Äá»— Thanh Thanh biết thân pháºn cá»§a Khả Nhi, nhưng chắc là sẽ không phá há»ng cục diện khó khăn lắm má»›i có thể dịu Ä‘i nà y.
- Em gái anh đâu?
Hải Na há»i.
- Vẫn Ä‘ang ở Anh, giá» con bé là luáºt sư kiến táºp.
Khi nhắc tới em gái mình, khuôn mặt Nghê Thu bừng lên vẻ kiêu hãnh.
Hải Na gáºt đầu:
- ÄÆ°á»£c rồi, ngà y kia anh có thể Ä‘i là m bình thưá»ng.
Äá»— Thanh Thanh vá»™i bảo:
- Bà đừng có kết luáºn thay tôi có được không?
- Äà n bà chÃnh là rách việc.
Hải Na nhấc một miếng thịt bò khá béo lên.
Äá»— Thanh Thanh ngẫm lại:
- Ừ, căn cứ quy định cá»§a công ty, bá» bê công việc ba ngà y coi như tá»± động nghỉ việc. Anh má»›i nghỉ có hai ngà y, trừ tiá»n lương cÆ¡ bản sáu ngà y.
- Cảm ơn sếp.
Hải Na giơ dĩa chỉ và o Vu Minh:
- Chuyện của anh ta xong rồi, còn của anh thì sao?
- Tôi hả? Tôi nà o có chuyện xưa gì.
Vu Minh ngẫm nghĩ:
- Trung há»c có má»™t cô bạn gái, đại há»c lại có má»™t cô bạn gái. Không có gì đáng nói.
- Không có cuá»™c Ä‘á»i phấn khÃch, sống đúng là không hạnh phúc.
Hải Na xắn tay áo phông lên táºn bả vai:
- Váºy để tôi kể chuyện cá»§a mình.
Má»i ngưá»i cùng nhìn cô ta.
- Ba tôi là má»™t tên phát xÃt, từ bé liá»n dùng vÅ© lá»±c để bắt chúng tôi phải nghe lá»i. Hai thằng em ngu ngốc cá»§a tôi khuất phục, giá» bị dạy thà nh hai tên ẻo lả. Năm tám tuổi thì chúng tôi phân ranh giá»›i, có má»™t bà già từ nước Anh tá»›i dạy lá»… nghi cho chúng tôi. Là m không đúng thì sẽ ăn roi. Nghe nói là dạy bảo lá»… nghi hoà ng gia. Mẹ nó chứ, giáo dục hoà ng gia thì sao chứ? Diana không phải còn ngoại tình đó sao?
Vu Minh nói:
- Diana là Công nương, nói đúng ra…
- Im.
Hải Na tay cầm dĩa, suy nghĩ rồi nói:
- Hai thằng em cá»§a tôi bị đánh và i lần liá»n bắt đầu nói chuyện theo khuôn phép, ăn cÆ¡m cÅ©ng theo khuôn phép. Tôi thì không. Tôi đánh không lại mụ già kia, nên chỉ có thể bá» trốn.
15.06.2015
Chương 36
Bắt cóc
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Vu Minh và Nghê Thu Ä‘á»u thán phục: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Tám tuổi bỠtrốn rồi?
Cuá»™c Ä‘á»i dÅ©ng cảm cần gì lý do.
- Ừ! Sau đó tôi gặp Äá»— Thanh Thanh, lúc đó cô ấy bảy tuổi, Ä‘ang nhặt bình nước khoáng bên đưá»ng. Tôi còn ở lại nhà cô ấy ba ngà y. Sau đó đám tay sai Gestapo cá»§a ba tìm được tôi, bắt tôi vá» rồi trói gô và o má»™t sân, không cho ăn uống gì má»™t ngà y má»™t đêm. Cuối cùng mẹ tôi gá»i hết ông bà ná»™i ngoại tá»›i, tôi má»›i được thả. Sau đó tôi vẫn theo Ä‘uổi tư tưởng đấu tranh chống chÃnh sách tà n bạo, chỉ là m chuyện mình thÃch. Gia đình vốn tÃnh cho tôi Ä‘i du há»c, nhưng tôi không chịu, chạy Ä‘i há»c chung lá»›p đại há»c vá»›i Thanh Thanh. CÅ©ng chỉ có cô ấy là không sợ tôi, cÅ©ng không vì thế lá»±c cá»§a gia đình tôi mà tiếp cáºn tôi.
Nói tới đây, Hải Na im lặng một lúc, sau đó ngẩng đầu lên nói:
- Mẹ nó, hiện giá» tÃnh ra đám đầu sá» phát xÃt kia nhốt tôi cÅ©ng có chừng hai năm.
Nghê Thu nhá» giá»ng nói:
- Tuổi nổi loạn cá»§a kẻ có tiá»n vá»›i dân nghèo đúng là quá khác biệt.
- Hừ, Thanh Thanh, tới bà kìa.
Äá»— Thanh Thanh cưá»i nói:
- Bà lại chÆ¡i trò nói tháºt đó hả?
- Phải nói tháºt chứ, tôi là tôi ghét nhất mấy cái tên suốt ngà y nói dối.
- Từ nhỠtôi không có cha, sau đó thì không có gì.
Äá»— Thanh Thanh nói:
- Không có chuyện xưa.
- Uống bia, uống bia nà o.
Vu Minh giÆ¡ cốc bia lên. Hắn nà o có hứng thú vá»›i mấy câu chuyện xưa nà y, dù sao những gì nên biết thì Ä‘á»u đã biết cả rồi.
- Ừ, uống thôi!
Hải Na cầm lấy cái cốc mà Äá»— Thanh Thanh đặt ở trước mặt, lại đặt cốc bia cá»§a Nghê Thu tá»›i trước mặt Vu Minh, rót đầy và nói:
- Chúng ta là m ba chầu trước nà o.
Vu Minh vội nói:
- Tôi không uống được đâu, một chầu thôi, một cốc thôi.
- Äừng có đà n bà thế chứ, thá»i buổi nà y sao đà n ông còn đà n bà hÆ¡n cả đà n bà là thế nà o.
Hải Na ngẫm lại, mở ra ba chai bia:
- Nà o, cùng uống hết một chai nà o.
Nghê Thu nói:
- Còn sếp…
- Cô ấy là phụ nữ.
Nghê Thu:
- Váºy cô…
- Tôi cũng là phụ nữ. Uống!!!
Vu Minh há»i:
- Dùng bát được không? Tôi thở không nổi.
- ÄÆ°á»£c.
Vu Minh tá»›i nhà bếp tìm má»™t cái bát sắt, sau đó nhìn ba ngưá»i kia, rồi lấy dao chá»c má»™t lá»— nhỠở đáy bát. Hắn rót bia, ngón tay chặn lá»— chia, cầm lên uống má»™t ngụm, khà má»™t tiếng. Rồi hắn để bát kia xuống bà n, bia theo lá»— kia chảy ra, men theo tay Vu Minh chảy và o thùng rác bên dưới. Tiếc rằng đây không phải uống rượu trắng, không thì má»™t cái thùng rác có thể đựng bao nhiêu bia.
Nhân tiện nhắc tá»›i và i Ä‘iểm không tốt cá»§a việc uống rượu. Tình huống chân thá»±c là , thứ nhất: uống rượu há»—n hợp hại sức khá»e nhất. Thứ hai: Tá»u lượng cá»§a nữ giá»›i không bằng nam giá»›i. Thứ ba: Ngưá»i mặt đỠuống rượu còn hại thân thể hÆ¡n cả ngưá»i mặt không Ä‘á».
Sau khi uống hết hai chai, Vu Minh nhấc thùng rác lên nôn má»a, sau đó giả vá» tung tăng tung tẩy kiểu say rượu cầm cháºu và thùng rác Ä‘i vá» phòng mình. Äóng cá»a, khóa lại. Vu Minh thở dà i má»™t hÆ¡i. Hắn còn nghe thấy mấy lá»i há»i han quan tâm cá»§a Äá»— Thanh Thanh. Hai cô gái nà y tÃnh cách tháºt tương phản. Äá»— Thanh Thanh là kiểu phụ nữ rất kiên cưá»ng, nghị lá»±c. Mà Hải Na lại là ngưá»i ngoà i cứng trong má»m. Ban nãy khi Nghê Thu kể chuyện, ngưá»i cảm động nhất là Hải Na.
Äá»— Thanh Thanh đã trải qua muôn mà u xã há»™i, sá»± ấm lạnh nhân gian, hÆ¡n nữa tuổi thÆ¡ cá»§a cô ta còn không bằng Nghê Thu, cho nên không có biểu hiện dao động cảm xúc gì.
Äá»— Thanh Thanh rất chăm chỉ, tiếc rằng má»™t tá» năm mươi tệ dù có chăm chỉ nữa thì cÅ©ng không thà nh công bằng má»™t tá» má»™t trăm tệ cÅ©. Nếu không có chú quấy rối, Äá»— Thanh Thanh cÅ©ng có thể trở thà nh phú nhị đại rồi. Äám lừa đảo đôi khi tháºt đáng ghét.
Vu Minh uống chút bia, tuy không say, nhưng mấy phen cảm thụ khiến hắn cảm thấy, rượu bia đúng là không phải thứ tốt.
Ô? Quên lấy âu phục rồi, Lôi quang cầu còn nằm trong túi kìa. Thấy chưa, rượu bia liá»n là m há»ng việc.
- Ha ha, thua rồi nhá. Lấy bút đây.
Hải Na nhìn ngó xung quanh, thấy chiếc âu phục cá»§a Vu Minh bị vứt ở má»™t bên có má»™t chiếc bút, liá»n lấy ra chỉ và o Nghê Thu:
- Không được nhúc nhÃch, mặt.
Nghê Thu bất đắc dĩ, lại thua rồi.
Hải Na lấy bút ra vẽ, nhưng không thấy má»±c đâu. Cô nà ng không kiên nhẫn xoay trái má»™t vòng, nhìn xem có phải hết má»±c rồi, xoay không được. Lại xoay theo bên phải, cÅ©ng không xoay được. Sau đó những tiếng “TÃt tÃt tÃt†vang lên, cà ng lúc cà ng dồn dáºp.
- Cái gì váºy?
Hải Na vừa há»i xong thì “bùmâ€, bút vỡ tung, ánh sáng chói lóa mang theo bụi lan ra.
Trong chá»›p mắt cả ba ngưá»i Ä‘ang ngồi đây Ä‘á»u không thể thấy gì, nước mắt rồi nước mÅ©i rồi cả nước miếng Ä‘á»u thi nhau chảy ra. Mùi thối gắt mÅ©i trà n ngáºp cả căn phòng.
Nghe thấy tiếng động, Vu Minh Ä‘i ra liá»n thấy hiện trưá»ng như váºy. Không nói lá»i nà o, hắn láºp tức xoay ngưá»i cầm lấy túi du lịch cá»§a mình, nhét bừa và i bá»™ quần áo, mang theo máy tÃnh và số Lôi quang cầu còn lại láºp tức bá» trốn. Không hổ là Thiên Kê, đúng là hà ng tốt.
Vu Minh chạy má»™t mạch tá»›i trạm đón taxi, thế má»›i tạm nghỉ. Ngay khi phụ nữ sắp nổi Ä‘iên, đừng có dại dá»™t khiến nà ng tỉnh táo, hoặc dùng lý lẽ thuyết phục. Biện pháp tốt nhất chÃnh là chạy khá»i hiện trưá»ng ngay láºp tức, qua dăm ba bữa, tình hình sẽ khác hoà n toà n. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Má»™t con xe mà u Ä‘en đột ngá»™t dừng lại ở trước mặt Vu Minh. Vu Minh còn Ä‘ang đứng thở hổn hển, thì cá»a xe mở ra. Hắn cảm thấy có ngưá»i đẩy hắn từ phÃa sau, ngưá»i trong xe nắm cổ áo kéo và o, Vu Minh đã bị kéo lên xe. Lên xe rồi Vu Minh còn chưa nhìn rõ gì thì miệng đã bị dán băng dÃnh. Sau đó đầu hắn bị phá»§ túi vải Ä‘en. Vu Minh Ä‘ang định giãy dụa thì hai tay bị gáºp ra sau, rồi bị còng bằng má»™t chiếc còng tay bằng nhá»±a. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Toà n bá»™ quá trình bắt cóc không tá»›i năm giây, tất cả ngưá»i có mặt trên trạm đón taxi Ä‘á»u không biết, tháºm chà cÅ©ng chẳng chú ý tá»›i chuyện nà y. Vu Minh cứ thế biến mất giữa thanh thiên bạch nháºt.
Di động và máy tÃnh cá»§a Vu Minh bị lấy Ä‘i. Äối phương lục soát ngưá»i Vu Minh, thấy Lôi quang cầu thì lại ném lại túi áo Vu Minh. Toà n bá»™ quá trình bá»n há» không nói lấy má»™t câu.
Vu Minh giãy mấy cái, sau đó liá»n mặc cho số pháºn. Ô tô chạy được chừng má»™t giá» thì Vu Minh nghe thấy tiếng sóng biển. Xe dừng lại, Vu Minh bị đẩy ra ngoà i, rồi lại bị đẩy lên má»™t chiếc ca nô. Ca nô chạy chừng ná»a giá» nữa, sau đó lên đất liá»n.
Vu Minh chỉ nghe thấy xung quanh đầy tiếng sóng vá»— bá». Cứ Ä‘i và đi, hình như Ä‘i và o má»™t con đưá»ng, tiếng sóng biển dần biến mất. Hai ngưá»i đẩy Vu Minh bước Ä‘i. Äi được chừng năm phút, má»™t ngưá»i ấn vai Vu Minh để hắn ngồi xuống má»™t cái ghế dá»±a. Rồi lại lấy dây thừng ra trói Vu Minh và o ghế.
- Vu Minh!
Má»™t giá»ng nói đã được chỉnh âm, không phân biệt được là nam hay nữ, tháºm chà còn không biết nÆ¡i phát ra, vang lên:
- Nam, dân tá»™c Hán, sinh năm 19xx, vừa tốt nghiệp hệ Văn há»c thuá»™c đại há»c thà nh phố B, Ä‘oà n viên ưu tú.
Băng dÃnh trên miệng bị xé Ä‘i má»™t cách thô bạo. Äau! Vu Minh động môi dưới, há»i:
- Các ngưá»i là ai?
- Ngưá»i giám há»™, mẹ, Vu Hồng Mai.
Tiếng nói kia Ä‘á»c tư liệu mặt ngoà i cá»§a Vu Minh:
- Hiện giá» há»i anh mấy vấn Ä‘á», hãy trả lá»i nghiêm túc. Nếu không thì không chỉ anh gặp phiá»n phức, mà mẹ anh cÅ©ng gặp phiá»n phức.
Nà y đại ca, thÃm tôi mất tÃch đã được mưá»i bảy năm nay rồi, anh chạy Ä‘i đâu gây phiá»n hà cho bà ấy đây? Là m ngưá»i xấu thì là m cho trót Ä‘i, còn há»c đòi khoác lác. Những tà i liệu nà y vốn không có giá trị gì, chỉ cần lên trang web trưá»ng tìm hồ sÆ¡ vá» mình là có thể biết rõ rà ng. Kỳ tháºt ngoà i hắn là đoà n viên ưu tú ra, còn có rất nhiá»u quầng sáng mà trưá»ng há»c trao tặng cho, hay giúp đỡ ngưá»i khác nà y, chăm chỉ tốt bụng nà y, nhiá»u lần được nhà trưá»ng khen ngợi nà y, vân vân và vân vân… Dù sao cÅ©ng là tăng tỉ lệ xin việc mà , có thể thổi phồng lên được bao nhiêu thì thổi thôi.
15.06.2015
Chương 37
Cược mạng
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- Vì sao anh Ä‘i gặp thầy Tiá»n? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nghe câu há»i nà y, Vu Minh láºp tức hiểu ra. Thầy Tiá»n chÃnh là ngưá»i chồng trong cặp vợ chồng trong đơn hà ng cá»§a anh Äiêu, hắn đã tá»± mình Ä‘i tìm hiểu tình hình ngưá»i thầy đó. Nếu Ä‘oán không nhầm, đám ngưá»i nà y hẳn là nhóm lừa đảo trong ám địa. Vu Minh trả lá»i:
- Bởi vì có ngưá»i á»§y thác tôi tìm má»™t cô gái tên là Thẩm Äâu Äâu.
- Váºy thì vì sao anh lại tìm thầy Tiá»n?
Ngưá»i là dao thá»›t, ta là thịt cá. Vu Minh chỉ có thể nói rõ vì sao mình tìm tá»›i thầy Tiá»n, nhưng không nhắc tá»›i Lý Phục. Hắn nói là mình xâm nháºp bằng má»™t phần má»m hacker.
- Câu há»i cuối, rất quan trá»ng.
Äối phương dưá»ng như không để ý xem lá»i nà y là tháºt hay giả, lại há»i:
- Anh có báo tin vá» thầy Tiá»n cho anh Äiêu kia không?
- Không.
Vu Minh trả lá»i.
- Tôi không tin.
Vu Minh cưá»i nói:
- Váºy hiện tại tôi có thể gá»i cho ông chá»§ Äiêu nói vá» chuyện cá»§a thầy Tiá»n, như váºy có thể chứng minh tôi nói tháºt đúng không.
- Ha ha, ý hay đấy.
Äoạn há»i tiếp:
- Anh và Trương Dạ Nam có mối quan hệ như thế nà o?
- Quen biết từ trước, nghe nói có táºp Ä‘oà n lừa đảo nên cô ấy cùng tôi đến xem.
- Táºp Ä‘oà n lừa đảo? Thú vị. Ha ha.
Âm thanh kia lại há»i tiếp:
- Anh là m sao mà tìm được một tên lừa đảo ở khách sạn?
- Nói ra thì dà i dòng. Lúc giữa trưa tôi có uống hai chai bia, giỠmuốn đi wc.
Vu Minh thỠđối phương.
- Ừ.
Má»™t ngưá»i tá»›i cởi dây, tháo còng tay, rồi đẩy Vu Minh Ä‘i. Äi được chừng mưá»i mét thì kéo áo Vu Minh lại. Vu Minh sá» túi mình, lúc nà y tiếng đạng lên nòng vang lên, má»™t thứ gì đó lạnh lẽo dán và o gáy Vu Minh.
Chả lẽ là súng? Giá» mấy tay lừa đảo Ä‘á»u biến chất hết rồi? Không lừa được thì cướp luôn?
Vì không hiểu biết gì mấy vỠđối phương nên Vu Minh thấy run run, bà n tay kéo khóa quần cÅ©ng phát run. Bắt đầu Ä‘i tiểu. Kỳ quái, căn cứ theo tiếng nước thì đây không phải là kiến trúc bình thưá»ng. Hình như là cát đá… Không đúng, chắc là thổ địa thiên nhiên. Váºy tại sao lại có cảm giác có nóc nhà ? Chẳng lẽ là hang động tá»± nhiên ven biển?
Äi xong, Vu Minh kéo khóa quần, sau đó giÆ¡ tay sá» soạng phÃa trước. Cổ áo bị kéo lại. Vu Minh giải thÃch:
- Xả nước, vá»›i lại tốt nhất là rá»a tay má»™t cái.
- Quay vá».
Vu Minh bị đẩy trở vá», ngồi lên ghế rồi lại bị trói lại.
Âm thanh nói:
- Anh rất thông minh.
- Thú thá»±c thì thà nh tÃch cá»§a tôi rất kém.
- Ha ha.
Âm thanh cưá»i.
Vu Minh cảm thấy cánh tay đau nhói, bị một cây châm đâm và o cánh tay. Vu Minh cả kinh:
- Các ngưá»i định là m gì?
- Äây là độc tố loại C.
Âm thanh nói:
- Anh là m há»ng chuyện tốt cá»§a bá»n nà y, đáng lẽ là phải xá» lý rồi. Nhưng anh không có bán đứng thầy Tiá»n, nên bá»n tôi bá» qua cho. CÆ¡ mà , anh phải giúp bá»n tôi má»™t chuyện.
- Chuyện gì?
- Tôi muốn anh giết Thẩm Äâu Äâu.
- A… yêu cầu nà y?
Vu Minh nói:
- Thẩm Äâu Äâu không phải ngưá»i cá»§a các ngưá»i sao?
- Chúng tôi sẽ không lá»™ diện trước công chúng, đặc biệt là nÆ¡i có camera. Cô ta là ngưá»i bình thưá»ng mà chúng tôi lâm thá»i tìm được. Cô ta cÅ©ng giống anh, bị tiêm độc tố loại C. Äáng nhẽ là m ăn là là m ăn, nhưng lại xảy ra vấn Ä‘á». Chúng tôi nghi ngá» Thẩm Äâu Äâu nhìn thấy khuôn mặt tháºt cá»§a má»™t thà nh viên. Cho nên, cô ta phải biến mất.
Vu Minh cưá»i gượng:
- Giết ngưá»i là việc khó khăn như váºy, có vẻ nên tìm ngưá»i chuyên nghiệp sẽ tốt hÆ¡n hay không?
- Anh hãy tự cân nhắc.
Âm thanh nói:
- Ngà y hôm qua Thẩm Äâu Äâu lên mạng mua má»™t bá»™ áo ngá»§, anh sẽ được chuyển phát má»™t bá»™ quần áo và má»™t cái há»™p. Anh giao há»™p cho cô ta, sau đó ra ngoà i, rồi ấn nút, cô ta sẽ biến mất vÄ©nh viá»…n.
- Vâng… Chuyện có độ khó như váºy, sao lại muốn tôi là m?
- Ha ha, bao giỠcũng có nguyên nhân.
Âm thanh cưá»i:
- Äá»™ khó cao anh không là m, độ khó thấp cÅ©ng không là m. Anh có vấn đỠgì khác không?
- Có.
- Nói.
- Có thể không là m được không?
- Không được. Anh có năm giá», sau khi đắc thá»§ hãy gá»i tá»›i số Ä‘iện thoại đầu tiên trong nháºt ký cuá»™c gá»i, anh sẽ nháºn được thuốc giải.
Vu Minh bị dẫn vá» theo đưá»ng cÅ©, sau đó tay hắn được tháo còng, bị đẩy ngã xuống bá» cát. Vu Minh kéo vải bịt mắt ra, trước mặt hắn là máy tÃnh và điện thoại cá»§a hắn. Nhưng còn có má»™t chiếc há»™p, trên há»™p có Ä‘iá»u khiển từ xa, chỉ có má»™t nút bấm. Ngoà i ra còn có quần áo cá»§a nhân viên chuyển phát nữa.
Virus loại C, C cái đầu mi. Là m như tao đần lắm ấy. Loại virus đắt đỠnhư váºy dùng trên ngưá»i tao, khá»i cần lấy lại vốn luôn. Lên mạng, virus loại C là virus loại tế bà o, đối láºp vá»›i bạch cầu. Vu Minh biết rằng virus muốn tiêm thì phải để đông lạnh. Thuốc giải cÅ©ng cần là m đông lạnh. HÆ¡n nữa những loại virus phát tác đúng giá» nà y có giá rất đắt, không mấy trăm nghìn thì cÅ©ng cả triệu đô la Mỹ. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vu Minh thuáºn tay mở há»™p ra, sau đó toà n thân lạnh lẽo. Thứ nà y tháºt giống bom. Có lẽ là loại bom thưá»ng thấy trên phim ảnh.
Äiện thoại reo, Vu Minh nghe:
- Alo!
- Thèm chết hả?
Giá»ng Hải Na vang lên.
- Còn sáng kiến nà o mới không?
Vu Minh cúp máy, tắt Ä‘iện thoại. Chi tiết, chi tiết quyết định tất cả. Chi tiết ở đâu? Äiểm thứ nhất, đối phương hẳn là không có ý định giết mình, nếu không sẽ không tá» ra thần bà như váºy. Chuyện nà y giống vá»›i bắt cóc, nếu thấy mặt kẻ bắt cóc, vá» cÆ¡ bản bạn sắp bị giết.
Chi tiết thứ hai, đối phương có ca nô.
Chi tiết thứ ba: Äối phương có Ãt nhất bốn ngưá»i.
Chi tiết thứ tư: không có.
Hắn không thể khẳng định đó là tháºt hay giả. Vu Minh nhìn vết tiêm trên cánh tay mình, dưá»ng như không có gì khác vá»›i tiêm phòng vắc-xin. Không đúng, không đúng. Hắn không nghe thấy tiếng bóc bao bì kim tiêm, như váºy có nghÄ©a là chiếc kim tiêm nà y đã được chuẩn bị sẵn. Äiá»u nà y tháºt không khoa há»c. Äặt ống tiêm trong tá»§ đông lạnh? Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bình thưá»ng là lấy ống tiêm thông thưá»ng, sau đó rút virus, rồi tiêm và o cÆ¡ thể. Nhưng như nà y… chỉ có thể nói là ống tiêm đã được chuẩn bị sẵn rồi.
Sai rồi, sai rồi. NghÄ© Ä‘i đâu rồi. Hẳn là phải lo vấn đỠthứ nhất. Hắn sẽ không giết ngưá»i, liệu có giết ngưá»i vô tá»™i hay không. Nếu đáp án là có, như váºy má»›i tiếp tục nghiên cứu, còn nếu đáp án là không thì có lo lắng virus là tháºt hay giả cÅ©ng không có ý nghÄ©a gì.
Vu Minh nháºn ra thông minh không phải chuyện tốt gì, bởi vì ngưá»i thông minh thưá»ng nghÄ© nhiá»u. Như hắn đây, vừa nghi ngá» virus C nà y là tháºt hay giả, lại vừa nghÄ© xem mình có giết ngưá»i hay không.
Suy luáºn lại, vì sao đối phương muốn lợi dụng mình ám sát Thẩm Äâu Äâu. Nguyên nhân thứ nhất: Ä‘i ám sát Thẩm Äâu Äâu sẽ bại lá»™. Nguyên nhân thứ hai: muốn kéo mình nháºp há»™i. Sau khi ám sát Thẩm Äâu Äâu, mình sẽ trở thà nh tá»™i phạm bị truy nã. Giết Thẩm Äâu Äâu rồi mình sẽ trở thà nh má»™t thà nh viên cá»§a táºp Ä‘oà n lừa đảo.
Có thể loại trừ khả năng thứ hai, bởi vì đối phương trước khi tra há»i mình đã chuẩn bị tất cả, trước khi không biết những đáp án nà y thì không thể nà o kéo mình nháºp bá»n được.
Như váºy khả năng đầu tiên là khả năng duy nhất. Giết Thẩm Äâu Äâu rồi thì mình sẽ bại lá»™. Nói cách khác, hắn và Thẩm Äâu Äâu giống nhau, Ä‘á»u là kẻ bị đối phương lợi dụng. Äiá»u khác biệt ở đây là , Thẩm Äâu Äâu chết, hắn bị bắt thì cÅ©ng khó mà nói rõ tình huống được. Cái giá phải trả nà y, hắn thà cho rằng virus C là giả, cÅ©ng sẽ không Ä‘i giết ngưá»i, bởi cái giá quá lá»›n. Cược virus là giả thì hắn còn đưá»ng sống, nhưng nếu cược chuyện giết ngưá»i thì hắn chắc chắn sẽ thua.
15.06.2015
Chương 38
Tìm kiếm viên kim cương
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
Ven biển là má»™t quốc lá»™, bên kia quốc lá»™ là rừng ráºm nguyên thá»§y được nhà nước bảo vệ. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bên rừng ráºm, Cam và Chuối cùng lấy ống dòm nhìn Vu Minh Ä‘ang ngồi yên bất động trên bá» biển. Chuối há»i: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nà y Cam, hắn ta sợ tới ngây ngẩn ra rồi à ?
- Lúc cáºu dùng súng dà gáy hắn, có thấy hắn sợ hãi gì không?
- Thế hắn đang là m gì kia?
Quả Cam dùng ống dòm nhìn, thấy Vu Minh đặt há»™p kia và o giữa hai hòn đá, sau đó lùi ra sau. Quả Cam cưá»i nói:
- Hắn định cược mạng.
- DÅ©ng cảm váºy sao?
- Chưa chắc đã là dũng cảm, mà có thể là thông minh.
Cam nói:
- Chúng ta hứa hẹn vá»›i hắn, nếu giết được Thẩm Äâu Äâu thì sẽ cho hắn giải được. Hắn cần chứng minh xem lá»i chúng ta nói có đúng hay không. Nếu bom là tháºt, như váºy ý đồ cá»§a chúng ta cÅ©ng là tháºt. Hắn có thể lá»±a chá»n biện pháp ám sát. Nếu bom là giả, hắn không cần Ä‘i mạo hiểm.
- Cô rất thưởng thức hắn?
- Cứ xem xét đã. Những biểu hiện bây giỠcủa hắn còn chưa đạt tư cách là m một thà nh viên trong số chúng ta.
Quả Cam nói:
- Äi thôi, kêu má»i ngưá»i kết thúc công việc Ä‘i.
Bom là giả. Äứng trên bá» biển không má»™t bóng ngưá»i, Vu Minh cưá»i ha hả. Sau đó hắn ngồi phịch xuống, áo sÆ¡ mi đã hoà n toà n ướt đẫm. Và sau đó con ngưá»i thông minh nà y lại cà ng rối rắm. Nếu bom là giả, váºy tại sao đối phương lại phải sá» dụng phương thức phiá»n toái như váºy? Tại sao lại muốn thá» hắn?
Dưới bầu trá»i trong xanh vá»i vợi, má»™t chú bé chỉ lên mặt trá»i và há»i:
- Chú Æ¡i, thầy nói là hà nh tinh cÅ©ng có tuổi thá». Lỡ như mặt trá»i không phát sáng nữa thì chúng ta phải là m sao?
Chú trả lá»i:
- Chuyên gia nói, mặt trá»i và Trái Äất Ä‘á»u còn rất trẻ.
Cáºu bé lại há»i:
- Không phải chú bảo rằng phà m là những lá»i chuyên gia nói thì phải hiểu theo nghÄ©a ngược lại ư?
Chú:
- Là chuyên gia ngoại quốc.
Cáºu bé:
- Vì sao ta có thể tin chuyên gia ngoại quốc?
Chú cưá»i:
- Vu Minh, đừng suy nghÄ© chuyện mà mình hoà n toà n không khống chế được. Cho dù ngà y mai mặt trá»i có tắt, chúng ta cÅ©ng không cách nà o ngăn cản được. Thế giá»›i nà y còn nhiá»u Ä‘iá»u bà ẩn lắm, mà có rất nhiá»u thứ bà ẩn lại có liên quan tá»›i chúng ta, như là linh hồn, hay sinh mệnh. Cứ rối rắm mấy vấn đỠnà y bị gá»i là lo bò trắng răng đó.
Cáºu bé lại há»i:
- Váºy cháu có thể chuẩn bị má»™t cái đèn pin được không? Cháu sợ mặt trá»i tắt rồi sẽ không thấy gì nữa. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chú cưá»i to:
- Lo trước tÃnh sau là mỹ đức, cứ tiếp tục giữ gìn và phát huy.
Lo trước tÃnh sau ư? Nhưng mình căn bản không có năng lá»±c… Không có năng lá»±c chÃnh, nhưng ai cÅ©ng có năng lá»±c phụ. Xung phong có thể là m loạn đội hình cá»§a đối phương, lùi lại cÅ©ng có thể khiến tráºn hình truy kÃch cá»§a đối phương bị tan rã. Mình thì không có năng lá»±c tấn công, nhưng lùi thì ai cÅ©ng biết.
Vu Minh nhét đồng phục chuyển phát và o trong túi máy tÃnh. Quần áo còn má»›i, tất nhiên là phải lấy dùng rồi. Sau đó hắn Ä‘i vá» phÃa thà nh phố. Äoạn đưá»ng nà y thông vá»›i quốc lá»™ cá»§a má»™t hòn đảo nhá», nÆ¡i đó là thị trấn. Trên đưá»ng không nhiá»u xe cá»™, mà cho dù có xe thì chưa chắc có ngưá»i chịu cho Vu Minh Ä‘i nhá» má»™t Ä‘oạn.
Äi được ná»a giá» thì má»›i gặp má»™t trạm xe buýt. Vu Minh không dám vá» nhà , hắn tìm má»™t khách sạn ở lại má»™t tối. Cái thứ gá»i là virus C kia căn bản không phát tác. Sáng ngà y hôm sau, Vu Minh vá» nhà . Hôm nay là ngà y tổ chức thi đấu ma-ra-tông giữa Äá»— thị quốc tế và táºp Ä‘oà n Lâm Hải. Äá»— Thanh Thanh là giám đốc má»™t ngà nh riêng nên nhất định phải tá»›i cổ vÅ© trợ uy.
Vu Minh mở cá»a, thò đầu và o nhìn thoáng qua. Không có động tÄ©nh gì. Hắn thở ra, Ä‘i vá» phòng cá»§a mình. Tất cả má»i thứ Ä‘á»u như trước. Như váºy vị Hải đại tiểu thư kia sẽ không chấp nhặt vá»›i mình. Hải Na là danh nhân cá»§a thà nh phố A, mặc dù Vu Minh chưa từng nghe nói tá»›i bao giá», nhưng trên mạng có không Ãt tư liệu. Theo những tư liệu đó, đây là má»™t con mẹ đà n ông khá hung bạo, nổi loạn, không để ý quy tắc, không quan tâm đạo lý, chẳng đếm xỉa hình tượng.
Theo kết cục cá»§a bá»™ âu phục cá»§a Vu Minh thì có thể chứng thá»±c, bởi nó đã bị nhét và o trong thùng rác. Vu Minh lấy ra, phá»§i phá»§i và i cái rồi quăng và o máy giặt. Mấy chuyện giặt giÅ© nà y đúng không phải lÄ©nh vá»±c mà hắn am hiểu. Vu Minh cÅ©ng không có hứng thú Ä‘i xem Ma-ra-tông, hắn mở máy tÃnh, báºt má»™t lon Co ca ngồi xem.
Giữa trưa gặm chiếc bánh mì, xem phim, Ä‘ang chuẩn bị ngá»§ thì Ä‘iện thoại cho công việc vang lên. Äây là điện thoại bà n ở công ty được chuyển tiếp đến Ä‘iện thoại di động. Vu Minh nghe:
- Xin chà o.
Ngưá»i gá»i tá»›i là Äá»— Thanh Thanh:
- Vu Minh, giá» cáºu tá»›i khu cư xá Long Nhai Ä‘i, tôi chá» cáºu ở cá»a.
Vu Minh há»i cẩn tháºn:
- Một mình cô à ?
- Ừ, Nghê Thu và Lý Phục chiá»u còn phải chạy má»™t ná»a quãng đưá»ng nữa. Mau lên.
Vu Minh không há»i Ä‘iá»u nà y, nhưng Ma-ra-tông chia là m hai Ä‘oạn chạy, má»—i Ä‘oạn có đặc sắc riêng. Vu Minh cúp Ä‘iện thoại, cầm lấy chiếc sÆ¡ mi cởi ra để ở bên cạnh ra ngá»i má»™t cái, còn dùng được. Xem ra loại âu phục và sÆ¡ mi nà y nên mua thêm hai bá»™ nữa. Tiá»n lương vẫn chưa được phát, mà tiá»n cá»§a vị thổ hà o Äá»— tiên sinh kia cho thì không còn mấy.
Vu Minh bắt xe buýt tá»›i cư xá Long Nhai. Bạn dù có đến nhanh Ä‘i chăng nữa thì sếp cÅ©ng không trả tiá»n xe cho bạn. Xe cá»§a Äá»— Thanh Thanh dừng ở trước cá»a chung cư, Hải Na ngồi ở trước mui xe, cưá»i mà như không cưá»i nhìn Vu Minh Ä‘i tá»›i. Vu Minh có chút sợ hãi, nhưng ban ngà y ban mặt thế nà y, cô dám là m gì tôi? Không đúng, hôm qua chÃnh hắn còn bị bắt cóc ngay giữa thanh thiên bạch nháºt, dạo nà y đám coi trá»i bằng vung đúng là tháºt nhiá»u.
Äá»— Thanh Thanh thấy Vu Minh liá»n chạy lên nói rất đơn giản vắn tắt thế nà y:
- Má»™t tá» á»§y thác. Hải Na sẽ nói vá»›i cáºu. Tôi Ä‘i đây.
Nói Ä‘i là đi, bên Ma-ra-tông kia vẫn còn Ä‘ang chạy kìa. Lý Phục đã chạy xong ná»a quãng đưá»ng, mà Nghê Thu thì còn ba km nữa. Trong lúc chạy, Nghê Thu đã giả vá» bất tỉnh hai lần, cả hai lần Ä‘á»u bị bác sÄ© Ä‘i theo vạch trần.
- Là m phiá»n anh rồi.
Hải Na giÆ¡ tay định bắt tay vá»›i Vu Minh. Vu Minh lại kiên quyết không chịu bắt tay vá»›i Hải Na. Bất cứ tiếp xúc da thịt nà o Ä‘á»u có tệ chứ không có lợi gì cho bản thân mình. Hải Na cắn răng khẽ nói:
- Chạy mùng má»™t, trốn mưá»i lăm?
- Mưá»i lăm rồi nói có được không?
- Hừ! Äi thôi!
Hải Na vừa đi vừa nói:
- Cha cá»§a bạn tôi vừa từ trần ngà y hôm qua, vốn định há»a táng hôm nay. Nhưng trước lúc luáºt sư công bố di chúc, phát hiện thiếu mất má»™t viên kim cương.
- Kim cương?
Vu Minh nhìn cư xá Long Nhai, khu nhà già u, biệt thư đơn, nơi nà y còn có kẻ hiếm lạ kim cương?
- Không phải là kim cương bình thưá»ng.
Hải Na nói:
- Viên kim cương nà y được gá»i là Ngôi sao hy vá»ng, có giá ngần nà y.
Hải Na giơ tám ngón tay ra.
- Tám triệu đô la Mỹ?
Vu Minh vô cảm vá»›i kim cương, nhưng thứ nà y má»™t khi gá»i là Ngôi sao XX hay YY hay ZZ gì đó thì sẽ đắt đỠvô cùng.
- Hừ, tám triệu Nhân dân tệ.
- Tám triệu? Ở thà nh phố A nà y từng đó chỉ đủ để mua một căn nhà ba trăm mét vuông.
Vu Minh bình tÄ©nh trả lá»i.
- Nà y, tôi nói hay anh nói.
Hải Na cả giáºn.
- Cô nói đi.
- Viên kim cương nà y phối hợp vá»›i má»™t chuá»—i dây chuyá»n bạch kim nữa là di váºt cá»§a mẹ cá»§a bạn tôi. Vẫn luôn được cất giấu trong máºt thất, nhưng hôm nay mở ra thì vòng cổ còn, kim cương đã biến mất. Ngưá»i có thể và o máºt thất chỉ có quản gia, bốn cáºu con trai và cô con gái. Äiá»u quan trá»ng nhất là …
Hải Na thấp giá»ng nói:
- Ông cụ nhà đó phát bệnh tim ngay trong máºt thất, có ngưá»i Ä‘oán rằng có má»™t đứa con đã khiến ông cụ tức chết.
Vu Minh gáºt đầu:
- Váºy mục Ä‘Ãch Ä‘iá»u tra là tìm ra viên kim cương, hay tìm ra đứa con bất hiếu kia?
15.06.2015
Chương 39
Ân oán nhà già u
Nguồn: Metruyen.com
Nội dung thu gọn
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là tìm viên kim cương rồi. Ân oán nhà già u là phiá»n toái nhất. Năm anh chị em nà y bình thưá»ng đã không hòa hợp rồi. Nghe nói trong di chúc cá»§a ông cụ có má»™t Ä‘iá»u, nếu di sản thừa kế mà không còn thì có thể đổi thà nh tiá»n tệ cùng giá trị, lấy từ tà i sản cá»§a những ngưá»i con còn lại để bổ sung cho đủ. Viên kim cương kia vốn được để lại cho bạn cá»§a tôi, nếu không tìm thấy thì bốn ngưá»i còn lại phải chi ra hai triệu. Hiện giá» cả bốn ngưá»i nà y Ä‘á»u nghi ngá» bạn tôi lấy kim cương Ä‘i, sau đó lại đòi tiá»n từ bá»n há». Bởi vì căn cứ theo lá»i quản gia, hai giá» trước khi phát hiện thi thể ông cụ, bạn cá»§a tôi Ä‘ang cãi nhau vá»›i ông ta trong máºt thất.
Vu Minh nói:
- Chuyện nà y có thể má»i cảnh sát tham gia, kiểm tra thi thể, giám định thá»i gian tá» vong. Sau đó căn cứ thá»i gian nghi phạm rá»i Ä‘i mà kết luáºn.
- Anh nói đùa hả? Tám triệu mà muốn tiến hà nh kiểm tra thi thể? Những ngưá»i nà y Ä‘á»u là tinh anh cá»§a xã há»™i, sao dám bắt ai.
Vu Minh buồn bực:
- Nhưng hiện giỠanh em phản bội không phải cà ng mất mặt hơn sao?
- Anh đầu đất à !
Hải Na giáºn:
- Kiểm tra thi thể sẽ khiến công chúng biết, chỉ vì hai triệu mà xÃch mÃch vá»›i nhau ai biết?
Vu Minh giáºt mình, muốn có cả Ä‘á»n thá» và kỹ nữ đây mà .
Lúc nà y có rất nhiá»u ngưá»i Ä‘ang ở vưá»n sau cá»§a biệt thá»±, nÆ¡i đây bà y biện nhiá»u ghế dá»±a, còn có má»™t chiếc quan tà i thượng đẳng là m lạnh chạy bằng Ä‘iện. Vu Minh nhìn quan tà i mà thở dà i. Chiếc quan tà i nà y thôi cÅ©ng đủ cho hắn mua má»™t căn phòng mưá»i mét vuông rồi. NghÄ© tá»›i sẽ đưa chiếc quan tà i nà y và o há»a táng, Vu Minh bá»—ng thấy thương cảm.
- Anh được hay không?
Hải Na nhìn Vu Minh, há»i.
- ….
Vu Minh còn lâu má»›i trả lá»i câu há»i đà n ông có được hay không như váºy. Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vị nà y là quản gia, đây là lái xe, ngưá»i là m vưá»n…
Hải Na giá»›i thiệu ngưá»i là m thuê trong biệt thá»±, sau đó năm ngưá»i con Ä‘ang vừa lau nước mắt vừa nói chuyện vá»›i ngưá»i thân. Cuối cùng cô ta há»i:
- Có phát hiện gì không?
- Năm ngưá»i con nà y có Ãt nhất hai bà mẹ.
- Oa, thế mà anh cũng đoán được?
Hải Na kinh ngạc:
- Là ba ngưá»i mẹ. Anh cả anh hai cùng má»™t mẹ, anh ba anh bốn là cùng má»™t mẹ, còn ngưá»i phụ nữ bên cạnh bạn tôi kia chÃnh là mẹ cá»§a anh ấy.
- Thêm bà vợ cả đã chết kia là bốn ngưá»i?
- Ê nà y, tôi bảo anh tìm kim cương hay Ä‘iá»u tra ngoại tình?
Vu Minh không thèm trả lá»i, chỉ nói:
- Äi xem máºt thất.
Máºt thất nằm trong thư phòng, phÃa sau má»™t tá»§ sách có thể di chuyển. Bên trong rá»™ng chừng năm mươi mét vuông. Có má»™t bà n là m việc, trên tưá»ng có treo nhiá»u ảnh chụp. Xem những ảnh chụp nà y có thể hiểu kết cấu và lịch sá» cá»§a gia đình nà y. Toà n bá»™ Ä‘á»u là ảnh gia đình, ảnh chụp năm đứa con từ lúc còn bế ẵm cho tá»›i khi trưởng thà nh. Nhưng không có ảnh cá»§a mẹ bá»n há». Ở vị trà chÃnh giữa treo ảnh kết hôn trông rất cÅ©. Hải Na nói: Truyện "Vương Bà i " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Äây là ngưá»i vợ cả.
- Nếu tôi đoán không sai, kim cương vốn để trên chiếc bà n bên dưới bức ảnh kết hôn nà y?
- Ừ, cái bà n nà y vốn để đặt di váºt cá»§a bà vợ cả. Bà ấy qua Ä‘á»i năm bốn mươi tuổi. Nghe nói ngưá»i đà n bà nà y không hỠđơn giản. Giang sÆ¡n mà ông cụ đánh chiếm được có tám phần là công lao cá»§a bà ta. Nhưng lại không thể mang thai. Những ngưá»i phụ nữ kia Ä‘á»u là bà ta chá»n lá»±a là m tiểu thiếp cho ông cụ.
Vu Minh há»i:
- Mối quan hệ giữa ông cụ và những ngưá»i con thế nà o?
- Quan hệ không tệ, nhưng ông ta rất ghét mẹ cá»§a bá»n há».
Vu Minh nói:
- Dá»±a theo phán Ä‘oán bước đầu cá»§a tôi, trong ba ngưá»i mẹ kia, chắc chắn có má»™t ngưá»i đã khiến bệnh tim cá»§a ông cụ phát tác.
- Lý do.
- Kim cương đi theo vòng cổ, nếu là trộm cướp thì đã lấy đi hết rồi. Kéo đứt vòng cổ, có thể là do xảy ra tranh chấp. Bà nà o yêu ông cụ nhất?
- Là m sao tôi biết được?
Hải Na phất tay nói:
- Mà đừng có là m loạn thêm nữa, tìm viên kim cương quan trá»ng nhất.
- À…
Vu Minh nhìn Hải Na, cưá»i.
- Cái vẻ mặt gì đây? Cẩn tháºn không tôi tẩn cho đấy.
- Có ngưá»i chá»™t dạ.
Vu Minh đi dưới bức ảnh kết hôn:
- Nếu tôi đoán không sai, mẹ của bạn cô yêu ông cụ nhất.
- Anh… anh nói báºy.
Vu Minh nói:
- Nghe nói ai đó ghét nhất là bị dối trá.
Kỳ quái, nếu hai ngưá»i cãi nhau, vì sao vòng cổ còn được đặt nguyên vẹn trong há»™p, mà lại chỉ thiếu viên kim cương? Giả thiết rằng nếu tháºt sá»± má»™t ngưá»i mẹ nà o đó vì yêu thà nh háºn là m ra, như váºy sẽ không chỉ vì má»™t viên kim cương tám triệu. Không logic.
- á»’?
Vu Minh ngồi xổm xuống nhìn thùng rác dưới bà n là m việc, ngẩn ngưá»i.
- Ồ cái gì?
Hải Na cũng ngồi xổm xuống, thò đầu nhìn.
Vu Minh quay đầu:
- Hải đại tiểu thư, má»™t mình tôi Ä‘iá»u tra là được rồi.
- Tôi… tôi lo lắng chứ sao. NÆ¡i đây có rất nhiá»u thứ quý giá. Lỡ mất Ä‘i thì tôi có thể là m chứng.
- Quả nhiên.
Vu Minh gáºt đầu.
- Quả nhiên gì cơ?
- Không có gì.
Hải Na cấu cổ Vu Minh, đầu lại đụng và o bà n là m việc, vá»™i bá» Vu Minh, xoa đầu. Vu Minh gáºt đầu:
- Quả nhiên.
Hải Na giÆ¡ hai tay lôi Vu Minh ra khá»i gầm bà n, sau đó hung ác há»i:
- Quả nhiên cái gì?
Vu Minh không hỠchớp mắt nhìn Hải Na:
- Nếu cô không nói vá»›i tôi quả nhiên cái gì, tôi sẽ Ä‘em quả nhiên cái gì mà tôi nghÄ© nói cho bá»n há».
- Là anh luôn miệng nói quả nhiên chứ.
Vu Minh lau mặt:
- Cô đang phun mưa xuân kìa.
Hải Na im lặng một lát:
- Nếu anh nói cho tôi, chuyện hôm qua tôi sẽ bỠqua cho.
- Váºy còn chuyện cô vứt bá»™ âu phục cá»§a tôi và o thùng rác thì sao?
- Thì mua bộ mới cho là được chứ gì.
Hải Na liếc hai bên, trông có vẻ tháºm thà tháºm thụt.
- Là mẹ ngưá»i bạn cá»§a cô cãi nhau vá»›i ông cụ, ông cụ chết rồi, bạn cá»§a cô quá kinh hoảng, bởi vì bà ta không được chà o đón, tôi nghÄ© hẳn là ngưá»i bị xa lánh nhất. Trái lại, bạn cá»§a cô hẳn là ngưá»i con mà ông cụ yêu thương nhất. Äáng lẽ ông cụ tái phát bệnh tim, như váºy há»a táng là xong việc. Nhưng kim cương bá»—ng nhiên mất. Mẹ bạn cá»§a cô và ông cụ tranh cướp viên kim cương, cho nên sợ sá»± tháºt nà y bại lá»™. Bởi vì theo tôi được biết, mẹ ngưá»i bạn cá»§a cô khiến ông cụ tái phát bệnh tim, có tiếp xúc cÆ¡ thể, như váºy tá»™i danh chÃnh là tá»™i vô ý khiến ngưá»i tá» vong, lại còn đánh mất tư cách kế thừa gia sản. Tôi tin rằng ông cụ cho má»—i bà mẹ má»™t khoản phà dưỡng lao vô cùng xa xỉ.
Vu Minh nói:
- Cho nên cô liá»n tá»›i tìm tôi nhá» tìm viên kim cương, lại giám thị tôi, còn nói dối nữa. Äó chÃnh là vì che giấu chuyện cô cÅ©ng biết chân tướng.
- Ha ha, anh Ä‘ang nói báºy bạ gì váºy.
Hải Na gượng cưá»i buông Vu Minh ra, cầm lấy má»™t quyển sách trên bà n, dùng sức xé thà nh hai ná»a:
- Có biết kết cục của nói linh tinh là gì không?
- Biết chứ, nên không cần uy hiếp, tôi tá»± có đạo đức nghá» nghiệp cá»§a mình. Nếu á»§y thác tôi tìm kim cương mà không phải tìm hung thá»§, như váºy tôi sẽ chỉ tìm kim cương.
Sợ cưng rồi, hôm qua anh bị dà súng và o gáy, nhưng vẫn còn đi tiểu được nhé.
Hải Na nặn ra má»™t nụ cưá»i, vá»— vá» khuôn mặt Vu Minh:
- Ngoan, đừng có nói lung tung.
Bà nó chứ, Äá»— Thanh Thanh tiến cá» vị tiến sÄ© Lý Phục, nhưng mình đã từ chối. Lại đỠcá» tên có tiá»n án Nghê Thu, vẫn bị mình từ chối, vì sợ hai ngưá»i há» nhìn ra chân tướng. Ai ngá» chá»n kẻ nà y cÅ©ng không may mắn tránh được. Nà ng ta lại chẳng há» tá»± trách khả năng diá»…n xuất cá»§a mình.
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
« 1 3 4 5 ... 17 »